Cập nhật mới

Khác Thiên Hạ full

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
174,057
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
4543680-256-k598204.jpg

Thiên Hạ Full
Tác giả: pykarai
Thể loại: Cổ đại, Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Trở lại Đại Đường, tranh bá thiên hạ.

Năm Thiên Bảo thứ năm, Đại Đường lập nước đã qua trăm năm, trải qua gần mười năm trị quốc, Lý Long Cơ đã biết thiên mệnh hơi mỏi mệt, từ sau khi hắn sắc phong Dương thị làm Quý phi, tâm tư của hắn cũng dần dần rời bỏ triều chính buồn tẻ mà lộn xộn.

“Suốt ngày múa hát thung dung, tiếng tơ tiếng trúc sau lòng quân vương”.
(Trích Trường Hận Ca – Bạch Cư Dị - Tản Đà)

Hắn bắt đầu thỏa thích trong âm nhạc ca múa, từ nay về sau Hoàng đế không triều sớm…

Mà ngay mùa xuân năm này, một nhân vật mới đã đến Túc Lâu Phong Thú Bảo An Tây, một kẻ xuyên qua đến từ đời sau, trước vào quân đội trấn thủ biên cương, chống địch bên ngoài mới hiện tài hoa, lại đưa Công chúa vào kinh, bước vào trung tâm quyền lực của Đại Đường.

Trong thời gian ngắn ngủn, hắn từ một nam nhi kiên cường đời sau, biến thành một vị anh hùng thịnh thế trí dũng song toàn.

Đây là một bộ đại tác “Đường xuyên” (tác phẩm lớn xuyên qua Đại Đường) độ dài rất lớn, bắt đầu bởi tác giả Cao Nguyệt nổi tiếng hành văn cao siêu, vì bạn mà bày ra vở kịch lớn xuyên việt Thịnh Đường hết sức đặc sắc, chiến tranh tái ngoại (phía bắc Trường thành) nổ ra, cảnh tàn sát khốc liệt trên triều đường, ngồi xem giang sơn như bức họa, lại có mỹ nhân như ngọc, trong nhất thời giang sơn mỹ nhân, hết thảy Thịnh Đường uốn lượn quanh co.



thiên​
 
Thiên Hạ Full
Thiên Hạ 1


Thiên Hạ

Tác giả: Cao Nguyệt

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự

Nhóm dịch: Huyết Tiễn Ngũ Gia và Huntercd

Nguồn: Mê Truyện và Vip Văn Đàn

Ebook by: Kiếm Giới

Creator by: Thủy Hỏa Thần

-------o0o-------

Giới thiệu

Trở lại Đại Đường, tranh bá .

Năm Thiên Bảo thứ năm, Đại Đường lập nước đã qua trăm năm, trải qua gần mười năm trị quốc, Lý Long Cơ đã biết thiên mệnh hơi mỏi mệt, từ sau khi hắn sắc phong Dương thị làm Quý phi, tâm tư của hắn cũng dần dần rời bỏ triều chính buồn tẻ mà lộn xộn.

“Suốt ngày múa hát thung dung, tiếng tơ tiếng trúc sau lòng quân vương”.

(Trích Trường Hận Ca – Bạch Cư Dị - Tản Đà)

Hắn bắt đầu thỏa thích trong âm nhạc ca múa, từ nay về sau Hoàng đế không triều sớm…

Mà ngay mùa xuân năm này, một nhân vật mới đã đến Túc Lâu Phong Thú Bảo An Tây, một kẻ xuyên qua đến từ đời sau, trước vào quân đội trấn thủ biên cương, chống địch bên ngoài mới hiện tài hoa, lại đưa Công chúa vào kinh, bước vào trung tâm quyền lực của Đại Đường.

Trong thời gian ngắn ngủn, hắn từ một nam nhi kiên cường đời sau, biến thành một vị anh hùng thịnh thế trí dũng song toàn.

Đây là một bộ đại tác “Đường xuyên” (tác phẩm lớn xuyên qua Đại Đường) độ dài rất lớn, bắt đầu bởi tác giả Cao Nguyệt nổi tiếng hành văn cao siêu, vì bạn mà bày ra vở kịch lớn xuyên việt Thịnh Đường hết sức đặc sắc, chiến tranh tái ngoại (phía bắc Trường thành) nổ ra, cảnh tàn sát khốc liệt trên triều đường, ngồi xem giang sơn như bức họa, lại có mỹ nhân như ngọc, trong nhất thời giang sơn mỹ nhân, hết thảy Thịnh Đường uốn lượn quanh co.

Quyển 1: Huyết sắc An Tây

Chương 1: Người mới của Thú Bảo.

Bão tuyết tàn phá bừa bãi ba ngày ba đêm rốt cục ngừng, một chiếc trực thăng tìm kiếm cứu hộ trở về căn cứ từ trên cánh đồng tuyết mênh mông, hai giờ sau, đài truyền hình phát ra một tin tức: Đội tập huấn bắn tên bị bão tuyết vây khốn đã tìm được, một người mất tích, căn cứ thông tin được biết, người mất tích là Lý Khánh An quán quân bắn tên toàn quốc, trước mắt các ngành có liên quan đang toàn lực tìm kiếm cứu hộ…

Một tuần sau, đội tìm kiếm cứu hộ tìm được cung tên huấn luyến của Lý Khánh An, nhưng dấu vết của người đều không có, bởi vì lại có một trận bão tuyết diễn ra, đội tìm kiếm cứu hộ không thể không buông tha tìm kiếm Lý Khánh An.

Một năm sau, cái tên Lý Khánh An này dần dần bị một số người quên lãng.



“Biển kiếm gió bay tuyết lớn cuộn, Đầu bãi đá băng vó ngựa đóng.”

(Phong Đài Ca phụng tống Phong đại phu xuất sư tây chinh – Sầm Tham)

An Tây vào tháng hai năm Thiên Bảo thứ năm vẫn là thế giới trời đông tuyết phủ, rặng núi Lăng Sơn tuyết trắng xóa đứng vững tại biên thùy Đại Đường, mây trắng lững lờ giữa núi tuyết, từng ngọn núi tuyết như thể là từng viên bảo thạch màu lam, lóe ra hào quang rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Ở trung bộ Lăng Sơn có một miệng núi tên là Bột Đạt Lĩnh, nơi này là một con đường tắt đi thông bốn trấn An Tây Đại Đường, được xưng là đường Toái Điệp.

Năm đó Huyền Trang đi lấy kinh, chính là vượt qua Lăng Sơn này rời đi, cực kỳ gian nguy, gặp được tuyết lở và bão tuyết, sau khi đối kháng với tử thần bảy ngày mới rời khỏi Lăng Sơn.

Nơi ba mươi dặm phía nam Bột Đạt Lĩnh, đó là Túc Lâu Phong Thú Bảo, Thú Bảo cao chừng năm trượng, dùng đá lớn của Lăng Sơn xây thành, phân ra ba tầng thượng trung hạ, tầng thấp nhất để ngựa, tầng trung người ngủ, tầng thượng là tháp chiến nhìn ra xa, trên đỉnh Thú Bảo còn có ba cái nồi đốt tín hiệu, mặt khác ở bên Thú Bảo còn đặt mấy lều vải, bình thường đám lính đều ở trong lều, nếu gặp tình huống khẩn cấp, mọi người sẽ trốn vào trong Thú Bảo.

Túc Phong Lâu có bốn mươi lăm quân Đường đóng giữ, tính cả năm tên quân Đường đốt tín hiệu ở Lăng Sơn, tổng cộng có năm mươi người.

Buổi sáng ngày hôm nay, có hai gã thương nhân người Hồ mang theo mấy chiếc xe ngựa đi tới Thú Bảo, con ngựa phía sau xe ngựa chở một gà nam tử, trang phục của hắn kỳ lạ, mặc một bộ áo ngắn màu trắng, dưới chân là giày da, tóc rất ngắn, mềm nhũn mà nằm sấp trên ngựa, khi chiến mã dừng lại, ngón tay hắn hơi giật giật, dường như sắp tỉnh.

Thấy có thương nhân đi đến, đám quân đường hưng phấn mà chạy ra từ trong lều trại, phạm vi vài trăm dặm nơi này hoang tàn vắng vẻ, một năm bốn mùa buồn tẻ nhàm chán, thương nhân đến mỗi tháng, là ngày đám quân Đường vui vẻ nhất, giống như ăn tết vậy.

Mọi người đểu bỏ quân bổng mua rượu thịt và đồ xa xỉ của thương nhân, tất cả ánh mắt binh lính đều nóng bỏng nhìn chiếc xe ngựa có treo viền hoa kia.

Lúc này một gã quan quân đi ra từ trong lều trại, thân hình cao lớn khôi ngô, sắc mặt ngăm đen râu dài, hắn cười lỗ mãng nói:

- Ô Bột Đạt, mang nữ nhân tới chưa?

- Mang đến!

Thương nhân chỉ chỉ xe ngựa viền hoa nói dường như lấy lòng:

- Hai người bên trong đều là danh kỹ thành Bạt Hoán.

- Danh kỹ chó má, ngươi lừa gạt ai, là kỹ nữ xấu ngươi mua được từ trong kỹ viện đen!

Mặc dù như thế, quan quân vẫn nhếch miệng cười lớn đến gần xe ngựa.

Bỗng nhiên hắn thấy người chở phía sau xe ngựa, không khỏi nghiêm mặt nói:

- Đây là người nào?

- Ta nhặt được ở trên đường, chuẩn bị bán vào thị trường nô lệ.

- Nhặt được trên đường?

Quan quân râu rậm nghi hoặc đi tới trước, dùng roi ngựa nâng mặt hắn, rõ ràng là khuôn mặt người trẻ tuổi, cho dù tiều tụy không chịu nổi, nhưng vẫn có thể thấy được thân thể cường tráng khí chất nam tử oai hùng từ trước của hắn.

- Là người Hán!

Quan quân râu rậm quay đầu lại hỏi thương nhân:

- Phát hiện hắn ở nơi nào?

- Ở bờ sông Hồ Lô, người này mạng lớn, không ngợ không bị dã lang ăn thịt.

Lúc này, người trẻ tuổi chậm rãi mở mắt, giọng nói khàn khàn:

- Cho ta một chút nước.

- Này!

Ngươi là người Hán ở đâu?

- Ta là… người Lạc Dương.

Người trẻ tuổi nói đứt quãng:

- Người Đông Đô, ha ha!

Ta thích nhất nữ nhân Đông Đô!

Quan quân râu rậm nhéo cánh tay tráng kiện của hắn, vung tay lên nói:

- Đưa hắn vào Thú Bảo, cho hắn uống nước.

Hai gã binh sĩ lập tức tới đỡ người trẻ tuổi xuống, thương nhân người Hồ nóng nảy, vội vàng nói:

- Lệ Phi Thú chủ, đây chính là nô lệ của ta.

- Cứ chó!

Ngươi dám lấy người lai lịch không rõ làm nô lệ, coi chừng ông đây làm thịt ngươi.

Hồ thương không dám lên tiếng nữa, thật ra hắn cũng lo lắng nam tử này cứu không sống, trở về còn có lộ trình hai trăm dặm, nếu chết chẳng phải uổng phí lương thực của hắn, sau một lúc hắn liền hối hận trong lòng, sớm biết trước tiên cởi cái áo ngắn chất liệu thượng thừa trên người hắn xuống thì tốt rồi.

Quan quân râu rậm nhếch miệng cười, kéo mở xe hoa:

- Các mỹ nhân, xuất hiện đi!

- Tới đây!

Một tiếng duyên dáng, hai cô gái Hồ vừa đen vừa thấp lại vừa béo đi ra từ bên trong, các nàng đa tình nháy mắt về phía quân Đường, ngượng ngùng mà cười nói:

- Trước tiên nói rõ, một trăm văn một lần.

Loại mặt hàng như các nàng ở thành Bạt Hoán nhiều lắm năm văn tiền một lần, nhưng ở Thú Bảo này ngay cả chim cái cũng không thấy, không có cách nào, lấy hiếm làm quý.

Cho dù hai cô gái khó nhìn, nhưng quan quân râu rậm vẫn vui vẻ ôm các nàng cười nói:

- Được!

Được!

Mời vào trong lều trại, ta muốn hai người các nàng cùng hầu hạ.

Trong Thú Bảo, người trẻ tuổi lẳng lặng nằm trên đống cỏ khô, một chiến mã thỉnh thoảng dùng miệng thân mật đẩy mặt hắn, loại ấm áp mang theo một hơi thở chua thối, khiến người trẻ tuổi dần dần tỉnh lại.

Hắn chính là Lý Khánh An mất tích trong bão tuyết ở Thiên Sơn năm 2007, sau khi hắn rời khỏi bão tuyết được vài tiên thương nhân cứu, hắn mới phát hiện không ngờ mình xuyên qua thời không, về tới Đại Đường.

Năm Thiên Bảo thứ năm, Lý Khánh An thở dài khe khẽ, thời gian chảy ngược dòng hơn một ngàn ba trăm năm!

Lúc này, một gã quân nhân già bưng một chén cháo đitới, ngồi xuống cạnh người Lý Khánh An cười nói:

- Huynh đệ, ta xem cậu đã rất đói, trước ăn chút cháo bồi bổ thân thể.

Cháo nấu rất kỹ, tràn ngập mùi lúa mạnh nồng động, Lý Khánh An cũng rất đói, hắn ngọ ngoạy ngồi dầy:

- Cảm ơn đại ca!

Quân nhân già vừa cẩn thận cho hắn ăn cháo, vừa cười hỏi:

- Cậu tên là gì, như nào lại tới Lăng Sơn?

Cháo nóng vào bụng, Lý Khánh An có chút sức sống, hắn sớm sắp xếp tốt lý do, thấp giọng nói:

- Tôi gọi là Lý Khánh An, tên húy Thất Lang, cha mẹ mất sớm, tôi không có việc gì, nửa năm trước được Hồ thương thuê, hộ tống bọn họ đi Toái Diệp, không ngờ gặp bọn cướp ở Lăng Sơn, tiền bạc đều mất, tôi liều chết mới thoát được một mạng.

Quân nhân già thở dài, gật đầu nói:

- Hẳn là không phải bọn cướp gì, là người Đột Kỵ làm, mạng cậu lớn, chẳng qua nghe khẩu âm của cậu không giống người Lạc Dương, trái lại giống người Tương Châu.

Tương Châu chính là An Dương hôm nay, Lý Khánh An cũng không biết, hắn hàm hồ nói:

- Ông nội tôi là người Tương Châu, từ nhỏ tôi lớn lên với ông.

- Vậy là đúng rồi, nương tử ta cũng là người quê quán Nghiệp Huyện Tương Châu, khẩu âm giống cậu, ta họ Tôn, là người chăn ngựa của Thú Bảo, cậy gọi là là Tôn Mã Đầu đi!

- Tôn đại ca.

Lý An Khánh cố gắng thở hổn hển nói:

- Có thể để ta lưu lại hay không, ta không muốn bị bán làm nô lệ.

- Cậu yên tâm!

Nếu Lệ Phi Thú chủ chúng ta đưa cậu vào, cậu sẽ không bị bán, lại nói nơi này ta cũng thiếu người giúp đỡ, ta sẽ nói với ông ấy, cho cậu lưu lại nuôi ngựa.

- Cảm ơn Tôn đại ca!

Lý Khánh An ăn xong cháo, một cơn buồn ngủ khó có thể ngăn cản đánh úp lại, trước mắt hắn tối sầm, liền rơi vào mộng đẹp.

Không biết qua bao lâu, Lý Khánh An bị một giọng nói rất lớn đánh thức:

- Hắn thế nào, có thể sống được không?

- Thú chủ, hắn không có việc gì, chỉ là đói quá rồi, ăn hai bữa cơm no, lại ngủ một giấc là tốt rồi.

Lý Khánh An mở mắt ra, thấy quan quân râu rậm kia đứng trước mặt mình, hắn vội vàng ngồi dậy.

Thú chủ tên đầy đủ là Lệ Phi Nguyên Lễ, là một gã người Hồ, nhập ngũ đầu năm Thiên Bảo, tích công thăng làm Thú chủ, hắn và hai kỹ nữ khoái hoạt một trận, tâm tình vui vẻ khác thường, thấy Lý Khánh An tỉnh lại, liền cười nói:

- Không tồi!

Buổi sáng còn giống như người chết, không ngờ hiện giờ có thể ngồi dậy.

Hắn ngồi xổm xuống đánh giá Lý Khánh An một chút, giơ tay sờ lên bộ đồ ngắn màu trắng trên người hắn, kỳ quái hỏi han:

- Đây là quần áo của người Hồ gì, cảm giác không tệ nha!

Lý Khánh An mặc chính là một tấm áo lông màu trắng, hắn cởi ra đưa cho Lệ Phi Nguyên Lễ nói:

- Đây là quần áo Ba Tư Hồ thương đưa tôi, tôi chuyển giao cho Thú chủ.

Lệ Phi Nguyên lễ không chút khách khí nhận lấy, mặc lên người mình, cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng và ấm áp, không khỏi nhếch miệng cười nói:

- Tốt!

Quần áo này liền thuộc về ta.

Hắn vỗ bả vai Lý Khánh An gật đầu nói:

- Huynh đệ, nếu ngươi là người Hồ, ta chắc chắn sẽ có rằng ngươi là thám tử Đột Kỵ một đao chém chết, chẳng qua ngươi đã là người Hán, vậy lưu lại đi!

Làm trợ thủ của Tôn Mã Đầu, bắt đầu từ ngày mai, làm việc kiếm lương thực nuôi sống mình.

Chương 2: Màu vàng khó dấu

Trên sa mạc vô biên, mấy chục tuấn mã đang thỏa thích chạy băng băng, trên một chiến mã màu nâu trên đó, Lý Khánh An kéo cương phóng ngựa nhanh hơn, phương xa là dãy núi trắng như tuyết, tiếng gió gào thét bên tai, hắn hào hứng tăng tới cực điểm, không khỏi ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng:

- Đại Đường!

Ta đến đây…

Khi cách Thú Bảo còn mười dặm, hắn dần dần thả chậm bước, ở Thú Bảo đã một tháng, hắn đã hoàn toàn khôi phục thể lực, đồng thời cũng yêu thích công việc nuôi ngựa này, công việc mỗi ngày của hắn chính là dẫn đám ngựa chạy băng băng trên sa mạc, để rèn luyện sức lực và sức chịu đựng của chúng và bản thân.

Ở hậu thế, hắn cũng là một quân nhân, là thành viên đội bắn cung của quân đội, cưỡi ngựa bắn tên là một hạng mục phải huấn luyện, điều này khiến hắn có một loại cảm tình đặc thù đối với ngựa, trong một tháng này, hắn gần như thân không rời yên, dưới sự chỉ điểm hết lòng của Tôn Mã Đầu, thuật cưỡi ngựa của hắn tiến bộ thần tốc, có thể so sánh với kỵ binh ưu tú nhất.

Đi tới một gốc liễu trước hồ, Lý Khánh An dừng chiến mã, nơi này là một chỗ huấn luyện mỗi ngày của hắn.

Hắn tháo cung tên trên lưng ngựa xuống, lùi ra ngoài trăm bước, kéo căng dây cung, nhắm ngay thân cây, dây cung buông lỏng, tên bắn ra, vẽ một đường pa-ra-bôn xinh đẹp, chuẩn xác bắn lên thân cây.

Lý Khánh An lắc đầu hơi tiếc nuối, tiễn pháp không đổi, đáng tiếc cung này rất mềm, rất không hợp taym hắn tìm không thấy loại cảm giác thế tên mạnh mẽ lúc trước, hắn thầm nghĩ, khi nào phải làm một cây cung tốt mới được.

Lúc này, hắn thấy sắc trời đã tối muộn, liền giục ngựa quay về Thú Bảo, lực gió trên sa mạc mạnh mẽ, bão cát đầy trời thổi khiến hắn không mở mắt ra được, hắn đành phải nghiêng người về phía trước.

Bỗng nhiên, hắn phát hiện trên bãi vắng xa xa hơi khác thường, dường như có một vật thể màu trắng, Lý Khánh An giục ngựa tiến lên, không khỏi ngây ngẩn cả người, vật thể màu trắng này đúng là một bộ xương người trắng hếu, một mũi tên cắm trên cột sống.

Lý Khánh An thở dài khe khẽ, từ đôi giày da còn chưa hư thối hoàn toàn, hắn biết người này mười phần là Hồ thương thông lĩnh phía tây, gặp phải đạo tặc cướp bóc, người chết tiền mất, phỏng chừng bị gió cát bao phủ, hai ngày này gió lớn làm lộ ra xương trắng.

Lý Khánh An xuống ngựa dùng dao găm đào một cái hố, đưa bộ xương chôn xuống hố, hắn vừa muốn rời khỏi, bỗng nhiên kinh ngạc phát hiện, chỗ bộ xương vừa rồi có một viên đá quý màu đỏ, hắn vui mừng quá đỗi, tiến lên nhặt đá quý, đá quý lớn như trứng gà, mài góc cạnh bóng loáng, xuyên qua ánh mặt trời, trong đá quỷ lại có một ngọn lửa bốc lên, càng thiêu càng lớn, dưới ánh trời chiều chiếu ra ánh hào quang rực rỡ, quý báu khác thường.

Hắn hơi hoang mang, sao viên đá quý này không bị cướp đi, hắn nhìn vị trí đá quý, bỗng nhiên hiểu được, đá quý bị người này ngậm trong miệng, cho nên mới không bị phát hiện, lúc chôn xác chết, vừa rồi mình chuyển động bộ xương, đá quý liền rơi từ trong miệng xuống.

- Ha ha!

Ông đây phát tài.

Lý Khánh An hưng phấn giấu kỹ đá quý, lại tìm khối đá dài hình dẹp, dùng gao găm khắc lên: “Ngôi mộ Hồ thương vô danh”.

Hắn cắm bia đá vào đất cát, chắp tay nói:

- Hồ lão huynh, ngài cho ta phát tài, ta cho ngài xuống mồ chôn cất, chúng ta cả hai đều không thiếu nợ nhau.

Lý Khánh An xoay người lên ngựa, tâm tình vui sướng, dọc theo đường đi lại cất cao giọng hát lên:

- Thất lang mất tích của Lý gia, nhặt được bảo vật mất tích nha!



Trở lại Thú Bảo, đám lính đều đang tạo thành một vòng tròn ngoài lều trại ăn cơm chiều, Tôn Mã Đầu đi ra dẫn ngựa cười nói:

- Thất Lang, nhanh đi ăn cơm đi!

Bụng Lý Khánh An hiện giờ hơi đói, hắn chen vào trong đám người ngồi xuống, tiện tay cầm một tấm bánh nếp một miếng thịt khô bắt đầu ăn, tuy rằng thức ăn của quân Đường được no bụng nhưng rất đơn giản, cơ bản chính là bánh nếp, thịt khô và đậu đen, nếu muốn ăn rượu thịt tốt nhất, phải tự bỏ tiền đi mua.

- Thất Lang, tới uống một ngụm rượu.

Một gã quân Đường thanh tú nhỏ tuổi nâng cốc rượu Hồ đưa cho hắn, người lính Đường này tên là Hạ Nghiêm Minh, là lính Đường trẻ tuổi nhất trong Thú Bảo, năm nay chỉ có mười bảy tuổi, hắn là quân nhân An Tây đời thứ hai rồi, phụ thân là người Trường An, năm Khai Nguyên thứ hai mươi lăm hưởng ứng chiêu mộ làm nhóm dũng sĩ trường chinh đầu tiên, mang theo vợ con tới trấn thủ biên cương An Tây, có năm mươi mẫu đất miễn thuế ở thành Bạt Hoán, năm trước già xuất ngũ về nhà làm ruộng, đứa con nhỏ liền vinh quang thay thế.

Ha Nghiêm Minh là tiểu tử cực kỳ thông minh, rất biết quan hệ tốt với người khác, ví dụ như thật ra hắn không uống rượu, nhưng hắn vẫn mua mấy bình, lúc ăn cơm liền cho các binh lính già uống hai ngụm, ý muốn lôi kéo tình cảm, tất cả mọi người trên dưới Thú Bảo đều thích hắn.

Lý Khánh An tiếp nhận bầu rượu “ừng ực” uống hai ngụm lớn, rượu này là rượu nho Cao Xương, ngọt ngào đậm đà, hắn lau miệng khen:

- Rượu ngon!

Khi nào có tiền ta cũng mua hai bình.

- Thất Lang, lần sau hai người phụ nữ kia lại tới, ca ca ở phía trên chơi các nàng, đợi các nàng dục tiên dục tử, ngươi ở phía dưới vụng trộm các nàng, đến lúc đó chúng ta chia đều, tiền chẳng phải tới rồi sao?

Một gã lão binh lỗ mãng vui đùa, dẫn tới tiếng cười vang của mọi người, Lệ Phi Nguyên Lễ nghe tiếng đi ra từ trong trướng, nhếch miệng cười nói:

- Nhớ tới hai nữ nhân thối kia, ông đây liền cảm thấy phí phạm, hai trăm văn tiền cũng đủ đi thanh lâu nghe diễm khúc rồi.

Lúc này, một con diều hâu bay quanh trên bầu trời, chờ đám quân Đường ăn cơm thừa rượu cặn, Lệ Phi Nguyên Lễ nhìn diều hâu, nhướn mày mắng:

- Con chim ăn cướp này lại tới nữa rồi, lần trước một bình rượu ngon của ông đây bị nó tha mất, xem ra ta bắn rơi nó!

Hắn quay đầu lại lấy một bộ cung tên, kéo cung bắn một tên, tên bay xẹt qua người nó, diều hâu chấn kinh bay cao một chút, nhưng nó cũng không rời khỏi, vẫn xoay quanh trên bầu trời.

Lệ Phi Nguyên Lễ không nhịn được liền nói với mọi người:

- Ta ra năm trăm văn tiền, ai bắn rơi con chim trộm cướp này, sẽ thuộc về người đó.

Năm trăm văn tiền rất hấp dẫn, đám quân Đường đều nhảy dựng lên, kéo cung bắn tới diều hâu, nhất thời tên bay toán loạn, n hưng một mũi cũng không có bắn trúng, diều hâu bay nhanh hơn, kêu to hai tiếng, dường như cười nhạo quân Đường.

Đám quân Đường cũng biết không thể bắn trúng, cười trừ một trận, bỏ cung tiếp tục ngồi xuống ăn cơm.

Lệ Phi Nguyên Lễ đã hơi thẹn quá hóa giận, hùng hùng hổ hổ muốn rời khỏi, Lý Khánh An bỗng nhiên đứng lên nói:

- Lệ Phi Thú chủ, có thể cho mượn cung tên của ngài dùng một chút không.

Cung tên của Lệ Phi Nguyên Lễ lớn hơn so với mọi người, cần khí lực rất lớn mới có thể kéo ra, hắn liếc mắt nhìn Lý Khánh An, nhếch miệng cười nói:

- Thất Lang, ta nghe không sai chứ!

Ngươi muốn dùng cung của ta?

Đám quân Đường đều mỉm cười, Hạ Nghiêm Minh nhẹ nhàng kéo Lý Khánh An một chút, thấp giọng nói:

- Thất Lang, đó là cung sáu thạch, ngươi kéo không được.

- Ta muốn thử một lần.

Đám quân Đường thấy hắn không biết lượng sức, tiếng hừ nổi lên bốn phía, Lệ Phi Nguyên Lễ huýt sáo cười nói:

- Được!

Ta liền cho ngươi thửu một lần, chẳng qua nếu ngươi kéo không được mà nói, phải đi trộm tiền hai nữ nhân kia.

Mọi người cười to một trận, một gã lính kêu lên:

- Thất Lang, muốn ta dạy cho ngươi trộm thế nào hay không?

Tiếng cười vang lên ầm ầm.

Đón nhận cung, nụ cười trên mặt Lý Khánh An biến mất, hắn híp mắt nhìn chằm chằm diều hâu kia, diêu hâu lúc cao lúc thấp xoay quanh trên đỉnh đầu hắn, có lẽ nó cũng cảm nhận được sát khí dưới mặt đất, cũng không dám xuống gần nữa, sau khi nó xoay hai vòng, bỗng nhiên xẹt qua đỉnh đầu Lý Khánh An.

Ngay trong khoảng khắc này, Lý Khánh An kéo mạnh cung, cung như trăng tròn, tên như sao băng, vọt tới diều hâu như tia chớp, thế tên mạnh mẽ mà nhanh chóng, chỉ nghe diều hâu gào thét một tiếng, rơi thẳng tắp xuống từ trên bầu trời, thẳng vào trong đám quân Đường.

Đám quân Đường vừa rồi còn cười vang không ngừng lập tức lặng ngắt như tờ, Lý Khánh An tiến tới cầm chân ưng nhấc lên cao cao, một lúc lâu sau, đám quân Đường lập tức phát ra tiếng vỗ tay như sám:

- Tiễn pháp tốt!

Tiếng ủng hộ không dứt, Lý Khánh An không chỉ bắn rơi diều hâu, hơn nữa là một tên xuyên đầu, Lệ Phi Nguyên Vũ mở to hai mắt nhìn, thất thanh khen:

- Quả nhiên lợi hại!

Lúc này, dường như Lệ Phi Nguyên Vũ mới lần đầu tiên nhận biết hắn, hắn đánh giá dáng người khô ngô của Lý Khánh An một chút, đột nhiên hỏi:

- Có thể kéo được nỏ cứng sao?

Chương 3: Săn thú Lăng Sơn.

Lý Khánh An thân cao một thước tám, từ nhỏ lực lớn vô cùng, đội cử tạ liếc mắt một cái nhìn trúng mầm mống hiếm thấy này, sau khi luyện cử tạ hai năm, cha mẹ lo lắng hắn lớn lên không cao, liền không cho phép hắn luyện cử tạ nữa, trái lại luyện tập bắn tên, khổ luyện mười năm sau đó lại tòng quân nhập ngũ, trở thành một đội viên đội bắn tên của quân đội, trong một lần hành động lúc hai mươi ba tuổi đạt được quán quân bắn tên toàn quốc.

Tuy rằng không biết nỏ cứng như lời hắn, nhưng Lý Khánh An vẫn gật đầu, hắn muốn thử một lần.

- Được!

Đi theo ta.

Một đám quân Đường chậm rãi đi theo Lệ Phi Nguyên Lễ lên lầu ba Thú Bảo, trong mắt mỗi người đều lộ ra vẻ chờ đợi, bọn họ cũng đều biết Thú chủ muốn làm gì, chiếc nỏ kia chưa ai có thể một mình kéo ra, phủ đầy bụi vài chục năm, chẳng lẽ hôm nay phải rời núi sao?

Mọi người lên lầu ba, nơi này là chỗ cao nhất ở đây, bốn phía có lỗ xạ kích, tầm nhìn trống trải, nồi đốt tín hiệu còn ở trên đỉnh, theo một thang lầu có thể đi lên.

Lê Phi Nguyên Lễ chỉ vào một chiếc nỏ cực kỳ lớn ở góc nói:

- Ngươi kéo thử cái kia.

Lý Khánh An chậm rãi đi tới, cầm lên chiếc nỏ lớn phủ đầy tro bụi, nỏ này còn to hơn tay hắn, cánh cung dài tới hai mét, cơ quan trên nỏ hơi gỉ sét, không biết để đấy bao năm.

- Thú chủ, ta không biết dùng nỏ.

- Rất đơn giản, ta dạy cho ngươi một chút.

Lệ Phi Nguyên Vũ lấy một cái nỏ nhỏ bằng nửa bình thường, làm mẫu cho Lý Khánh An:

- Ngươi xem, như thế này, dùng lực của eo và chân, dẫm lên cánh cung, hai tay kéo dây cung ra, mắc dây cung lên răng cơ quan là được.

Cung tên cần tinh chuẩn, mà tên nỏ cần là tầm bắn, cho nên tên nỏ yêu cầu không cao, chỉ cần có đủ lực lượng là có thể.

Viễn nỏ trên tay Lý Khánh An này bình thường ba người mới có thể sử dụng, bởi vì Thú Bảo ít người, cho nên để đó không dùng tới, nếu một mình Lý Khánh An có thể kéo nó, thì đó là một người bằng ba người.

Lý Khánh An vừa nhìn đã thông, học bộ dáng của hắn, đặt cung nỏ trên mặt đất, dùng chân giẫm lên trụ, hai tay nắm dây cung, hắn hít sâu một hơi, hai tay chậm rãi dùng sức, chi nghe tiếng vang “cạch cạch”, dây cung dần dần bị kéo ra, mắt quân Đường chung quanh mở lớn, không thể tin nổi mà nhìn hắn, đây chính là nỏ cứng mười thạch, không ngờ cũng bị hắn kéo ra.

Lý Khánh An cài dây lên răng nỏ, đưa cho Lệ Nghi Nguyên Lễ:

- Thú chủ, như vậy có thể chứ!

Lệ Phi Nguyên Lễ ánh mắt phức tạp nhìn thoáng qua Lý Khánh An, lấy ra một mũi tên đặt vào trong rãnh, chỉ vào cọc buộc ngựa ngoài hai trăm bước nói:

- Ngươi lại bắn một nỏ thử xem.

Thật ra Lý Khánh An cũng từng luyện nỏ, chẳng qua hắn biết nỏ là vũ khí quân đội triều Đường, nghiêm cấm dân chúng bình thường sử dụng, nếu hắn vừa đi lên đã biểu hiện cao minh, như vậy sẽ không hợp với thân phận của hắn.

Hiện giờ hắn đã qua lúc vụng về ban đầu, có thể biểu hiện một phen, trái tim tranh cường háo thắng khiến dũng khí của hắn tăng mạnh, hắn duỗi cánh tay dài nâng thân nỏ, ngón tay ôm lấy cơ quan, chậm rãi nhắm ngay cọc buộc ngựa như một điểm đen xa xa.

Đám quân Đường đều ngừng hô hấp, cả đám khẩn trương nhìn hắn, Lý Khánh An động cơ quan, một tiếng vang nhỏ, tên nỏ mạnh mẽ bắn ra, gào thét thẳng tới cọc buộc ngựa, chuẩn xác mà cắm lên trên cọc buộn ngựa.

Một gã quân Đường chạy tới coi, hắn hô lớn:

- Bắn trúng!

Quân Đường bộc phát một hồi hoan hô, lúc này Lệ Phi Nguyên Lễ rốt cục tâm phục khẩu phục, hắn vỗ mạnh bả vai Lý Khánh An, mở miệng rộng nói:

- Từ giờ trở đi, ngươi chính là Hỏa trưởng Đội thứ năm, ta sẽ thêm quân tịch thay ngươi.

Hắn quay đầu lại nói:

- Người tới, cho hắn một bộ khôi giáp.



Có nhà hiền triết nói, chính trị được xây dựng trên kinh tế, nhưng lời này đúng nhưng không hoàn toàn đúng, ít nhất không đúng trên người Lý Khánh An, Hỏa trưởng cũng chính là tiểu đội trưởng bây giờ, quản mười tên binh lính, tuy rằng nhỏ nhưng dù sao cũng là một quan, địa vị chính trị được cải thiện, nhưng địa vị kinh tế của Lý Khánh An lại không hợp với thân phận của hắn.

Bây giờ hắn là người nghèo nhất trong Thú Bảo, mặc dù có viên đá quý không tên, nhưng viên đá quý này giống như một miếng bất động sản bây giờ, không bán đi thì vĩnh viễn không thể hiện ra giá trị của nó, hắn cũng không thể dùng đá quý đi đổi rượu uống!

Trên thực tế trừ miếng đá quý kia, toàn bộ gia sản của hắn cũng chỉ có năm trăm văn tiền, tiến bắn ưng lấy được từ Lệ Phi Nguyên Lễ, năm trăm văn tiền vàng óng đặt trong một chiếc bình sứ, lấy năm trăm văn tiền này đi thành Bạt Hoán, có thể mua được một trăm miếng bánh đại hồ kẹp thịt, có thể đi dạo thanh lâu hai lần.

Nhưng nếu Lý Khánh An muốn mua một bộ cung tên tiện tay, cung sáu thạch giống như Lệ Phi Nguyên Lễ, cần mười lần số năm trăm văn tiền mới đủ.

- Hỏa trưởng, uống một ngụm!

Đây là câu nói nhiều nhất của tiểu binh dưới tay Hạ Nghiêm Minh sau khi hắn quang vinh thăng làm Hỏa trưởng, rượu của hắn cơ bản đều hiếu kính cho vị thủ trưởng mới của mình, đây coi như là phúc lợi bổ sung nào đó của Lý Khánh An đi.

- Tiểu Hạ, có biện pháp gì kiếm chút tiền hay không?

Tiểu Hạ là xưng hô Lý Khánh An mới phát minh, tuy rằng ở Thú Bảo cũng không mới mẻ, phụ thân hắn nguyên bản chính là lão binh của Thú Bảo, Hạ Nghiêm Minh thay thế phụ thân, được gọi Tiểu Hạ cũng là đương nhiên.

Tuy rằng Hạ Nghiêm Minh chỉ làm lính một năm, nhưng lại có được không ít kinh nghiệm quý giá từ chỗ phụ thân, nghe Lý Khánh An muốn kiếm tiền, hắn lập tức cười nói:

- Hỏa trưởng, lên núi kiếm ăn, nếu làm việc ở Thú Bảo, muốn kiếm tiền mà nói, tự nhiên lột từ trên người Hồ thương lui tới, tất cả mọi người đều làm như vậy!

Hồ thương này thắt lưng mỗi người quấn bạc triệu, giàu đến chảy mỡ, vơ vét chút béo bở trên người bọn họ cũng không có gì không không thể, nhưng vấn đề là bọn họ ở đâu?

Lý Khánh An nhướn mày nói:

- Ta đến Thú Bảo hơn một tháng, ngay cả bóng dáng Hồ thương cũng không có thấy được.

- Điều này cũng đúng, dường như năm nay Hồ thương cực kỳ ít.

Hạ Nghiêm Minh gãi da đầu, bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, vội vàng cười nói:

- Còn có một biện pháp, hơn nữa rất thích hợp Hỏa trưởng.

Tinh thần Lý Khánh An run lên:

- Ngươi nói mau, biện pháp gì.

- Đi săn thú!

Ánh mắt Lý Khánh An sáng lên, biện pháp tốt như thế, phía nam có thảo nguyên, có thể đi thử một lần.

Dường như Hạ Nghiêm Minh biết tâm tư Lý Khánh An, lắc đầu cười nói:

- Thảo nguyên dơn giản là hoẵng, thỏ hoang món ăn thôn qua linh tinh, giá trị không được bao nhiêu tiền, thật sự muốn kiếm thứ gì đáng giá phải tới Lăng Sơn, hàng năm cha tôi đều bắn mấy con cừu a-ga, dê bán được mấy quan tiền, kiếm một số tiền nhỏ.

Hơn mười quán tiến, vừa lúc có thể mua được một chiếc cung tốt, Lý Khánh An động tâm, hắn một ngụm uống bầu rượu, hung hăng ném bầu rượu xuống đất:

- Móa!

Ngày mai phải đi bắn mấy con cừu a-ga bán lấy tiền.



Lăng Sơn cũng chính là Thiên Sơn hiện nay, kéo dài mấy ngàn dặm, chia An Tây Đại Đường ra làm hai, phía bắc là Bắc Đình Đô hộ phủ, phía nam là An Tây Đô hộ phụ.

Vô số động vật sinh sống trong Lăng Sơn, sói, cừu a-ga, hươu sừng đỏ, hồ ly, ngỗng vân vân, trong đó đáng giá nhất chính là sừng cừu a-ga, một cái sừng nhổ ra từ trên đầu cừu a-ga có thể bán được ba quán tiền.

Đi Lăng Sơn săn thú cũng là một trong các nguồn thu quan trọng của đám Thú binh, trên thực tế Hồ thương tới Thú Bảo buôn bán chính là vì thu mua con mồi trong tay quân Đường.

Lý Khánh An dẫn thủ ha đi dạo trong Lăng Sơn một ngày, thu hoạch hơi phong phú, bắn được năm con cừu a-ga, sáu con hươu sừng đỏ và hơn mười con ngỗng, thịt của những con mồi này có thể cải thiện đồ ăn cho quân Đường, sừng trên đầu có thể bán được mấy chục quán tiền.

Sắc trời dần tối, bọn họ đi ngang qua thung lũng một ngọn núi, nơi này không có ánh mặt trời, có vẻ rét lạnh mà âm trầm, núi đá rất lớn vẫn bị băng tuyết bao trùm, xương cốt động vật bị vứt bỏ tán loạn trong một số khe đá, chiến mã bắt đầu bất an, liều mạng ngửa đầu hí, một gã lão binh Hàn Tiến Bình kinh nghiệm tương đối phong phú, hắn lập tức nhận ra sự bất thường.

- Hỏa trưởng, mau lui lại!

Rời khỏi chỗ này.

Nhưng đã chậm, trên cây tùng rớt xuống một đóng tuyết, trong khe hở của cây tùng lộ ra một đôi mắt lạnh lùng.

Chương 4: Chuyến đi Bạt Hoán

Đây là một con báo đen trưởng thành, nó nằm trên một chạc cây to mở rộng ra ngoài, thân hình mềm mại như rắn ghé sát thân cây, chân trước cực lớn bày ra tư thế nhảy xuống bất cứ lúc nào, móng vuốt vô cùng sắc nhọn vươn ra bám chặt vào vỏ cây, đôi mắt lộ ra vẻ hung ác, phẫn nộ lại đói khát chờ đợi đám xâm lấn tới gần.

Một tia chớp màu đen, mãnh mẽ nhào tới Lý Khánh An gần nhất.

Lý Khánh An không kịp đề phòng, bị con báo xô ngã xuống đất, áo giáp chắc chắn trên người chặn được móng vuốt bén nhọn của báo đen, con báo vung mồm, cái mồn to như bồn máu cắn tới cổ hắn, Lý Khánh An thuận thế cầm cung tiễn trong tay nhét vào miệng nó, hai tay vươn ra bóp cổ con báo.

Quân Đường thủ hạ đều luống cuống tay chân, đều rút đao nhào qua, Lý Khánh An hét lớn một tiếng:

- Mọi người đều tránh ra!

Thời điểm sống chết, dã tính của hắn bị kích thích, bàn tay to bóp chặt cổ báo, nghiêng mạnh người đặt con báo dưới thân.

Con báo hai mắt đỏ như máu, không ngừng phun ra mùi tanh hôi gay mũi, dốc sức liều mạng vặn vẹo, móng vuốt sắc bén chụp vào mặt Lý Khánh An, bỗng nhiên, nó kêu một tiếng điên cuồng, dần đình chỉ giãy dụa, ánh sáng trong mắt biến mất, lộ ra màu xám chết chóc.

Cái đuôi vô lực giật giật, nó rốt cục bất động, Lý Khánh An chậm rãi rũi dao găm từ chỗ trái tim nó ra, hắn vô lực ngồi trên mặt tuyết, cảm thấy mình hơi hư thoát.

Thật lâu sau, Lý Khánh An đứng lên, vỗ vỗ tuyết đọng trên người, cười nói với vài tên thủ hạ đang đức ngây như phỗng:

- Các ngươi nói con báo đen này trị giá bao nhiêu tiền?

Mười tên quân Đường xúm lại, nghị luận rồi nói:

- Năm kia Lệ Phi Thú chủ đánh một con báo hoa ban, bán mười quán tiền, loại báo đen này chưa thấy qua bao giờ, có lẽ càng đáng giá, ít nhất hai mươi quán.

- Không phải!

Không phải!

Lão binh Hàn Tiến Bình lắc đầu nói:

- Đó là bán cho đám Hồ thương, đương nhiên bị áp giá thấp, nếu như đi thành Bạt Hoán bán, ít nhất phải tăng lên năm lần.

Lý Khánh An khiêng báo đen lên vai cười nói:

- Tốt lắm, chúng ta sẽ tới thành Bạt Hoán bán nó.



Thành Bạt Hoán cũng chính là A Khắc Tô hiện giờ, cách Túc Lâu Phong Thú Bảo chừng hai trăm dặm, là đô thành của Cô Mặc quốc nước lớn ở Tây Vực, nơi này là đường phải qua đi thông từ Quy Tư tới Sơ Lặc, cỏ cây tươi tốt, nhiều sông, từ xưa chính là nơi tập trung nhiều người.

Nơi này cũng là một trong các trọng trấn quân sự mà quân Đường đóng trọng binh, phòng thủ Bạt Hoán. buổi chiều ngày nọ, Lý Khánh An, Hạ Nghiêm Minh cùng với Tiền Thú Phó ba người tới thành Bạt Hoán, Tiền Thú Phó tên là Tiền Mân, là trợ thủ của Lệ Phu Nguyên Lễ, hắn đến thành Bạt Hoán xử lý chuyện Lý Khánh An thăng lên làm Hỏa trưởng, sau khi vào thành, Tiền Mân liền đi làm chuyện của mình, ước hẹn địa điểm gặp nhau xong, Lý Khánh An cùng Hạ Nghiêm Minh mang theo sừng hươu đầu dê tới quán người Hồ mở.

Thành Bạt Hoán không lớn, phòng ốc thấp bé, phần lớn là nóc bằng, dùng đá xây thành, toàn thành chỉ có một con đường chủ đạo từ đông qua tây, nối thẳng hoàng cung, hai bên đường lớn phân bố dày đặc các loại cửa hàng, thu mua đá quý, bạc, hương liệu đến từ khu Lĩnh Tây, cùng với vải vóc, tơ lụa, lá trà, lương thực vân vân đến từ Trung Nguyên.

Người tới người lui trên đường, vô cùng náo nhiệt, người Hồ thành Bạt Hoán chủ yếu là con cháu người Ô Tô, sau khi Đột Quyết xâm nhập phía nam, khu An Tây cũng dung nhập huyết thống người Đột Quyết.

Trên đường cũng không ít người Hán, bọn họ chủ yếu là người nhà quân bảo vệ, một số thương nhân cũng từ Trung Nguyên tới đây mở quán, bởi vậy quán rượu, nhà trọ, thanh lâu, quán đánh bạc đặc sắc của Trung Nguyên cũng tùy ý có thể thấy được.

Cừu a-ga là một vật may mắn của dân bản xứ, rất nhiều người Hồ địa phương đều thích đặt đầu cừu a-ga ở trong nhà làm trang sức, dọc theo đường đi, thỉnh thoảng có người Hồ ngăn bọn họ lại.

- Quân gia, bán cho ta một cái đầu cừu a-ga kia được không?

Tiếng Hán của người Hồ rất không lưu loát, nhưng tiếng dao động "ào ào" của túi tiền trong tay hắn êm tai khác thường, Lý Khánh An dừng ngựa cười nói:

- Ngươi ra giá bao nhiêu tiền?

- Ba quán tiền, có bán hay không?

- Ba quán tiền bán cho ngươi đầu hương sừng đỏ, muốn mua đầu cừu a-ga ít nhất bốn quán.

- Bốn quán tiền quá đắt, ta lại thêm năm trăm văn, có thể chứ!

- Không được!

Ít nhất ba quán chín trăm năm mươi văn tiền, còn chưa tới bốn quán tiền.

- Thôi đi, bốn quán thì bốn quán!

Chọn cho ta cái tốt nhất.

- Ha ha!

Thành giao.

Một người thành giao, lập tức có nhiều người Hồ xông tới, ngươi tranh ta đoạt, một lát đều mua hết số đầu cừu a-ga và hương sừng đỏ trong tay họ, đổi về bao tải to đồng tiền vàng óng, Lý Khánh An vui vẻ trong lòng, nói với Hạ Nghiêm Minh:

- Tiểu Hạ, chúng ta đi uống rượu.

Hạ Nghiêm Minh do dự một chút, thấp giọng nói:

- Hỏa trưởng, ta muốn về nhà xem một cái, có thể chứ?

Nhà hắn ngay ngoài thành Bạt Hoán, vừa lúc Tiền Thú phó đi làm việc, cơ hội này hắn đương nhiên không muốn buông tha, Lý Khánh An gật đầu cười nói:

- Ngươi đi nhanh về nhanh, buổi chiều chúng ta còn phải trở về!

- Ta chỉ về nhà xem, lập tức sẽ trở lại ngay.

Hạ Nghiêm Minh quay đầu ngựa lại, chạy ra ngoài thành, cổ họng của Lý Khánh An ngứa khó chịu, xoay người đi tới một quán rượu người Hán mở.

- Quân gia, uống rượu nhé!

Tiểu nhị người Hồ ân cần tới đón, tiếng Hán coi như nghe hiểu được, Lý Khánh An chỉ chỉ bao tải:

- Đem tiền vào cho ta, thưởng ngươi mười văn tiền.

- Được!

Tiểu nhị người Hồ vô cùng vui vẻ khiêng bao tiền, không ngờ bao tiền gần hai trăm cân gần như đè ngã hắn, hắn mất chín sức trâu hai sức hổ mới kéo được bao tải vào trong quán rượu.

Trong quán rượu rất rộng lớn, người ngồi một nửa, mồ Hồ cơ mời rượu đi tới đón giống như con bướm, ả ơi trên người hắn cười khanh khách hỏi:

- Hán lang uống rượu gì?

- Cho hai bình rượu nho Cao Xương tốt nhất, lại cắt ba cân thịt dê muối.

- Hán lang ngồi tạm, sẽ tới ngay.

Hồ cơ lại bay đi giống như con bướm.

Lý Khánh An ngồi xuống, đến Đường triều hơn một tháng, rất nhiều tứ đều đã thức ứng, duy độc ngồi là hắn vẫn không thể thích ứng.

Đường triều không có ghế dựa, đều ngồi xổm trên ghế, hoặc ngồi xếp bằng trên cái giường thấp bé của người Hồ, khiến chân hắn không ngừng đau nhức.

Lý Khánh An ngồi lên một chiếc giường Hồ, tùy tay đặt bao da báo lên bàn thấp, lúc này chưởng quầy đi tới chắp tay chào:

- Quân gia, dường như lần đầu tới điếm nhỏ này!

- Ta nhạp ngũ ở Túc Lâu Phong Thú Bảo, rất ít khi tới thành Bạt Hoán.

- Ồ!

Rất xa đó, quân gia, ta họ Dương, chưởng quầy nơi này, về sau tới thành Bạt Hoán còn xin quang lâm tệ điếm nhiều hơn.

- Nhất định!

Nhất định!

Lý Khánh An cười gật đầu, bỗng nhiên hắn nghĩ tới một chuyện liền hỏi:

- Dương chưởng quầy, quán đá quý nổi danh nhất thành Bạt Hoán là nhà nào, ta nói quán chuyên mua bán đá quý.

Dương chưởng quầy ngẫm nghĩ một chút nói:

- Hẳn là "Túc Đặc lão điếm", nó có danh tiếng nhất.

- Cám ơn!

Lý Khánh An mở bao đồ ra, chỉ vào da báo đen nói:

- Dương chưởng quầy, lại hỏi ngài một chút, da báo này có thể bán được bao nhiêu tiền?

- A!

Da báo màu đen.

Một tiếng kêu kinh hãi của chưởng quầy, đều hấp dẫn ánh mắt thực khách tới, mọi người vây lại, kinh ngạc mà nghị luận.

- Quân gia, da báo vốn đã quý, loại báo đen này từ trước tới nay chưa thấy qua, ta đoán chừng ít nhất trị giá một trăm năm mười quán, nếu bán được ở Trường An, Lạc Dương địa phương lớn này, vậy phải trên năm trăm quán.

- Ta chỉ tùy tiện hỏi, không muốn bán nó.

Lý Khánh An thay đổi chủ ý, thu da báo lại, các thực khách thấy hắn không muốn bán, đều tự trở về vị trí của mình, lúc này rượu và thức ăn cũng mang đến.

Lý Khánh An vừa mới nâng chén rượu lên, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói trong trẻo:

- Binh lính, bán da báo đen của ngươi cho ta.

Chương 5: Cô bé An Tây

Chỉ thấy một người đội nón tre đi tới, không ngờ là một nữ tử người Hán trẻ tuổi, xem ra cũng chỉ mười lăm mười sáu tuổi, trên người mặc một bộ áo bó sát người, phía dưới mặc một chiếc váy dài màu lục, thắt lưng đeo trường kiếm, sau lưng một bộ cung tên, hơi lộ ra tư thế hiên ngang.

- Này!

Kẻ làm binh kia, ta nói ngươi không nghe thấy sao?

Đây là nữ tử người Hán trẻ tuổi đầu tiên Lý Khánh An nhìn thấy sau khi tới triều Đường, hắn không khỏi nổi lòng hiểu kỳ, cẩn thận nhìn nàng.

Dáng người nàng rất cao, bởi vì thường xuyên cưỡi ngựa, hai chân có vẻ thon dài thẳng tắp, ep nhỏ ngực lớn, dáng người vô cùng nóng bỏng, hơn nữa bộ dáng của rất được, trên khuôn mặt ngọt ngào mọc ra đôi mắt to đen bóng sắc bén, dường như có thể nhìn thấy hết thảy, chỉ có điều trong ánh mắt mang theo một tia ngạo mạn.

- Không tồi!

Không tồi!

Lý Khánh An gật đầu lẩm bẩm cười nói, không khiến hắn thất vọng, nữ tử triều Đường không phải ai cũng châu tròn ngọc sáng như trong tưởng tượng của hắn.

Nữ tử thấy hắn dùng ánh mắt không chút che dấu đánh giá mình, không khỏi hơi tức giận, liền dùng chuôi kiếm gõ mạnh vào bàn:

- Nhìn cái gì vậy!

Chưa thấy qua nữ nhân quá xinh đẹp sao?

Hứng thú trong mắt Lý Khánh An càng đậm, cô gái này có chút tính cánh của con gái đời sau, hắn thích.

- Da báo này ta đương nhiên bản, chẳng qua giá cả ta muốn rất cao, đoán chừng cô nương mua không nổi.

- Ngươi cho rằng ta không có tiền?

Nữ tử hừ một tiếng, lấy ra sáu đĩa bạc từ trong túi da, đẩy tới trước mặt Lý Khánh An:

- Đây là một trăm năm mươi lạng bạc, ngươi cầm lấy.

Nói xong, nàng vươn tay tới bao da báo đặt trên bàn, Lý Khánh An đè chiếc bao xuống, cười nói:

- Một trăm năm mươi lạng như nào đủ được, ta muốn ít nhất một ngàn lạng.

- Ngươi…

Mặt nữ tử đỏ bừng lên:

- Ngươi cho rằng ngươi đang bán gì?

Một tấm da thú muốn một ngàn lạng bạc.

Lý Khánh An nâng chén rượu lên chầm chậm cười nói:

- Một ngàn lạng bạc thì sao vậy?

Ta cũng không bắt buộc cô nương mua nha!

- Không được, da báo này bổn cô nương muốn chắc rồi.

Nàng rút kiếm ra, đặt lên cổ tay Lý Khánh An, lạnh lùng nói:

- Buông tay!

Lý Khánh An coi như không nghe thấy, uống một hơi cạn sạch chén rượu, híp mắt khen:

- Quả nhiên là rượu ngon!

Nữ tử giận dữ, quét một kiếm chặt thẳng vào tay Lý Khánh An, tiếc rằng Lý Khánh An phản ứng nhanh hơn nàng, xách cái bao, một kiếm của nữ tử chém vào khoảng không, mũi kiếm cắm vào bàn.

- Cô bé, cô nóng tính như vậy, tương lai không gả ra được đâu!

Thực khách xung quanh cười vang, nữ tử không nhịn được, nàng hung hăng dậm chân, rút kiếm rời đi.

- Cô bé, không cần bạc sao?

Lý Khánh An lại uống một chén rượu, nhìn bóng lưng của nàng cười nói.

Nữ tử quả thật cái gì cũng không nghe thấy, bước nhanh ra khỏi quán rượu không thấy bóng dáng, Lý Khánh An cười lắc đầu, nóng tre, trường kiếm, áo bó, còn coi tiền tài như cặn bã, điều này trái lại rất giống hiệp nữ giang hồ trong tiểu thuyết võ hiệp, hay là triều Đường thật sự có nhân vật như vậy?

Suy nghĩ vừa mới nổi lên trong đầu hắn, chỉ nghe một tiếng xé gió truyền đến, một mũi tên bắn thủng cái bao của hắn, khiến tấm da báo hoàn chỉnh bị rách vài lỗ hổng lớn.

- Bổn cô nương không chiếm được thứ gì, người khác cũng mơ tưởng có được!

Tiếng vó ngựa dần dần đi xa, chỉ để lại Lý Khánh An ngẩn người bưng chén rượu.



Uống xong một chút rượu buồn, Dương chưởng quầy tràn đầy áy náy dẫn hắn tới quán châu báu mọi người "Túc Đặc Lão Điếm", lại xin lỗi hắn:

- Quân gia, thật sự có lỗi, tiểu điếm chiếu cố không chu toàn, hỏng da báo của ngài.

- Không có gì?

Một tấm da thú mà thôi.

Lý Khánh An không thèm để ý phất tay cười nói, tuy rằng da báo hỏng rồi, nhưng dù sao cô bé bồi hắn một trăm năm mươi lạng bạc, coi như chính mình đã bán.

Lúc này, một gã tiểu nhị người Hồ mũi nhọn mắt xanh lam đi ra cười tủm tỉm nói:

- Dương chưởng quầy, muốn mua bảo thạch sao?

Tiếng hán của hắn nói cực kỳ chuẩn, giọng nói dễ nghe êm tai.

- Không phải, là vị quân gia này muốn mua bảo thạch, ta dẫn hắn đến.

Dương chưởng quầy lại nói xin lỗi vài câu, sau đó liền đi, tiểu nhị người Hồ nhiệt tình khom người với Lý Khánh An:

- Quý khách, hoan nghênh quang lâm tiểu điếm!

Lý Khánh An đánh giá mặt tiền tiểu điếm một chút, gật gật đầu, theo hắn vào rong điếm.

Người Túc Đặc cũng chính là người Hồ ở khu Hà Trung, giỏi về kinh thương mà thành danh, rất nhiều người nổi tiếng Đại Đường đều đến từ nơi nay, ví dụ như An Lộc Sơn đại danh đỉnh đỉnh chính là người nước Khang.

Khu Hà Trung cũng vì có nhiều bảo thạch mà nổi tiếng, hàng năm rất nhiều bảo thạch theo Hồ thương tiến vào Đại Đường, nhà "Túc Đặc Lão Điếm" chính là một người Túc Đặc Thạch Quốc mở ra.

- Quý khách, muốn mua bảo thạch gì, nơi này của chúng ta có kim cương Thiên Trúc, cũng có bảo thạch màu hồng.

- Ta muốn giám định bảo thạch.

- Ồ!

Hóa ra vị khách này muốn giám định bảo thạch.

Tiểu nhị người Hồ khoát tay:

- Mời quý khách theo ta vào bên trong.

Lý Khánh An theo hắn vào bên trong, phòng trong cực kỳ sáng sủa, hai gã người Túc Đặc lớn tuổi đang nói chuyện gì đó với nhau.

- Có chuyện gì?

Người Túc Đặc rất chú ý chi tiết, cho dù nói chuyện với nhau cũng dùng tiếng Hán, đây là tôn trọng đối với khách.

- Đông chủ, vị khách này muốn đến giám định bảo thạch.

- Được, mời quý khách ngồi.

Một gã người Hồ tóc hoa râm rất lễ phép mời Lý Khánh An ngồi xuống, lại sai tiểu nhị đi rót một cốc nước trà, cười cười nói:

- Trước tiên tự giới thiệu một chút, ta gọi là Na Tô Ninh, người Thạch Quốc, xin hỏi quý khách họ gì?

- Họ Lý.

- Lý là quốc tính đó!

Na Tô Ninh cười ha ha, liền hỏi:

- Không biết quý khách muốn giám định bảo thạch gì?

Lý Khánh An lấy bảo thạch ngọn lửa từ trong lòng ra, đặt lên bàn:

- Chính là bảo thạch này.

Na Tô Ninh nhặt bảo thạch lên, từ kinh nghiệm hạng nhất của hắn mà xem, đây chỉ là một viên hồng ngọc bình thường, chỉ có điều lớn một chút mà thôi, dùng khoáng thạch lớn cắt thành, chẳng qua không có tạp chất gì, trái lại là một miếng đá quý thượng phẩm, giá trị tối đa 50 quán tiền.

Na Tô Ninh giơ bảo thạch lên nhìn kỹ, nụ cười trên mặt hắn dần biết mất, hắn nhanh chóng liếc Lý Khánh An một cái, trên mặt hắn bình tĩnh như thường, nhưng tay lại nắm chặt bảo thạch, run lên nhè nhẹ.

- Xin hỏi miếng bảo thạch này ngài có được từ đâu?

Na Tô Ninh hỏi dường như không có chuyện gì.

- Một người Hồ bình thường bán cho ta.

- Ồ!

Xin hỏi đó là người Hồ gì?

Lý Khánh An thản nhiên cười nói:

- Là ai bán cho ta, rất quan trọng sao?

- Ta chỉ tùy tiện hỏi!

Na Tô Ninh cười trừ:

- Đây thật ra chỉ là một viên hồng ngọc bình thường, tuy phẩm chất hoản hảo, bình thường trị giá tám mươi quán, ta có thể cho ngài nhiều hơn hai mươi quán, một trăm quán, thế nào?

Nếu như quả thật là quân nhân bình thướng bán bảo thạch, nói không chừng đã đáp ứng rồi, nhưng Na Tô Ninh lại gặp phải người có kiến thức tương lai một ngàn năm so với hắn, dù hắn che đấu cực kỳ tốt, nhưng vẫn không thể gạt được ánh mắt sắc bén của Na Tô Ninh, từ bàn tay run rẩy của hắn Lý Khánh An liền ý thức được hắn không nói thật.

Bảo thạch có ngọn lửa như nào có thể là hồng ngọc bình thường, miếng bảo thạch này chắc chắn không chỉ một trăm quán, nhưng bảo thạch lại bị một đôi tay giống như chân gà nắm chặt, phòng chừng không chịu buông tay, vừa rồi hắn mói hỏng một tấm da bao quý giá, như nào có thể lại vứt bỏ một bảo vật khác, liền cười nói:

- Đông Chủ, thật ra bỏng thạch này đã bị ta ném hỏng rồi, ta chỉ cho ngài xem.

Na Tô Ninh này hiển nhiên không có đọc qua "sử ký", hắn hơi sửng sốt, chần chừ đưa bảo thạch cho Lý Khánh An, Lý Khánh An nhận lấy liền trực tiếp cất vào trong ngực, đứng lên cười nói:

- Thôi vậy, ta vẫn nên tới quán khác!

Na Tô Ninh kia trợn mắt há mồm, chờ hắn phản ứng lại, Lý Khánh An đã bước đi.

Lý Khánh đi ra khỏi quán bảo thạch, quay đầu lại nặng nề "phi" một tiếng:

- Giang thương, muốn lừa bảo thạch của ta, ông đây không bán nữa.

Hắn xoay người lên ngựa vừa muốn đi, chỉ thấy Na Tô Ninh chạy nhanh tới:

- Quân gia, Lý tướng quân, xin chờ một lát!

Hắn chạy tới ngăn ngựa Lý Khánh An, thở hồng hộc nói:

- Quân gia, ta nhớ ra rồi, miếng bảo thạch kia của ngài không phải hồng ngọc, là Thái Dương Thạch của Thạch Quốc.

- Thái Dương Thạch!

Lý Khánh An hừ một tiếng:

- Vậy vừa rồi sao ngài không nhìn ra?

Na Tô Ninh cười khổ một tiếng nói:

- Thật ra tôi cũng chưa từng gặp qua Thái Dương Thạch, chỉ nghe nói trong bảo thạch có một ngọn lửa, rất giống với miếng bảo thạch này của ngài.

Lý Khánh An cúi người tò mò hỏi:

- Loại Thái Dương Thạch này giá trị bao nhiêu tiền?

Đây mới là chuyện hắn quan tâm.

Na Tô Ninh nghĩ một chút nói:

- Thái Dương Thạch coi như đáng giá, giá của nó chẳng qua ngang với kim cương Thiên Trúc, chỉ có điều nơi này của ta vừa lúc thiếu một miếng Thái Dương Thạch, nếu ngài đồng ý bán cho ta mà nói, ta có thể dùng kim cương lớn bằng như vậy thu mua.

Kim cương lớn ngang ngửa, Lý Khánh An hoài nghi mình nghe nhầm, kim cương lớn như trứng gà, đó là báu vật vô giá, hắn chần chừ hỏi:

- Đó là bao nhiêu tiền?

- Con số này.

Na Tô Ninh đưa ra một đầu ngón tay:

- Một ngàn quán.

Lý Khánh An nhanh chóng tính toán một chút, một ngàn quán có thể mua năm trăm mẫu đất, nhưng một viên kim cương lớn bằng trứng gà chỉ trị giá năm trăm mẫu đất sao?

Hắn lắc đầu, cười nói:

- Một ngàn quán sao được, ta muốn ít nhất phải mười ngàn quán mới bán.

- Được!

Vậy mười ngàn quán.

Na Tô Ninh không do dự nói.

Mắt Lý Khánh An sáng rực lên, hắn hung hăng kéo chiến mã, chạy nhanh đi, xa xa truyền đến tiếng cười to của hắn:

- Mười ngàn quán tiền, ngươi bảo ông đây đem đi thế nào?

Chương 6: Thái Dương bảo thạch.

Một thời gian sau, tiểu nhị vội vàng chạy vào trong điếm, tìm được Na Tô Ninh liền nói:

- Đông chủ, ta nghe được người này rồi.

Tinh thần của Na Tô Ninh rung lên, vội vàng hỏi:

- Ngươi nói mau, hắn nhập ngũ ở nơi nào?

- Ta nghe Dương chưởng quầy quán rượu nói, hắn là biên quan Túc Lâu Phong Thú Bảo, đã trở về.

- Đã trở về rồi?

Na Tô Ninh cau mày đi tới đi lui ở trong phòng, giờ phải làm sao đây?

Tiểu nhị nhỏ giọng đề nghị:

- Nếu không chúng ta lại tới Túc Lâu Phong Thú Bảo, cẩn thận bàn bạc với hắn, để hắn bán cho chúng ta.

Na Tô Ninh thở dài, lắc đầu nói:

- Ta nghe được, hắn sẽ không bán miếng bảo thạch này, đây cũng trách ta, không nên nóng vội nhất thời, đáp ứng mười ngàn quán cái gì, khiến hắn biết bảo thạch quý báu, là ta mua dây buộc mình a!

- Hiện giờ chúng ta phải làm sao?

Na Tô Ninh ngẩng đầu nhìn trời chiều giống như ngọn lửa, không khỏi quỳ xuống, chắp tay lên trời cầu nguyện:

- A Hồ Lạp Mã Tư chủ thần!

Hôm nay rốt cục ta nhìn thấy hóa thân của ngài, xin ngài nói cho ta biết, hiện giờ ta nên làm cái gì?

Cầu nguyện một lát, hắn bỗng nhiên đứng dậy nói:

- Ta muốn trở về Thạch Quốc một chuyến, ngươi trông coi điếm cẩn thận.



Thạch Quốc là thung lũng Fergana Uzbekistan hiện giờ, từ xưa chính là nơi xung đột văn hóa giữa phương đông và phương tây, triều Đường đây là nơi tụ hội của chín họ người Hồ, phân bố chín nước lớn nhỏ, trong đó lấy Khang Quốc (hiện giờ là Samarqand) là lớn nhất, tiếp theo là Thạch Quốc, trước khi thế lực Islam chưa xâm lấn, người Hồ nơi này chủ yếu thờ phụng Áo giáo, tức Ba Tư Bái Hỏa Giáo, sùng kính Quang Minh thần A Hồ Lạp Mã Tư, ngọn lửa là vật tổ của quốc gia bọn họ.

Từ Bạt Hoán thành đến Thạch Quốc có hai con đường, một vượt qua Bột Đạt Lĩnh tới Toái Điệp, lại đi về phía tây hơn trăm dạm, là có thể đến Thạch Quốc, một đường khác là đi Sơ Lặc vượt qua Thông Lĩnh, xuôi theo Chân Trâu Hà về phía tây, cũng có thể đến được đô thành Thác Chi thành của Thạch Quốc.

Na Tô Linh lựa chọn vượt qua Bột Đạt Lĩnh tới Toái Diệp, cũng không phải vì con đường này gần, mà bởi vì hắn là một thương nhân, thương nhân luôn hy vọng lợi ích lớn nhất, trước đi Toái Diệp, sau đi Thác Chi thành.

Nửa tháng sau, Na Tô Ninh đến trọng trấn Toái Diệp Thành, thành Toái Diệp từng là thành thị ở cực tây do Đại Đường thống trị, thành rộng hơn sáu mươi dặm, quân An Tây từng xây dựng theo bố cục thành Trường An, năm Khai Nguyên thứ bảy, Thập Tính Khả Hãn Tây Đột Quyết xin ở Toái Diệp xuyên, vì nâng đỡ Tây Đột Quyết chống đỡ người Đại Thực mở rộng ra phía đông, Đại Đường liền buông tha Toái Diệp, trong năm Khai Nguyên, sau khi người Đột Kỵ Thi, một chi của Tây Đột Quyết dần dần hùng mạnh, Toái Diệp liền trở thành hang ổ của Đột Kỵ Thi Nhân.

Nhưng người Đột Kỵ Thi bội bạc cuối cùng bị Đường triều vứt bỏ, sau khi trải qua vài lần đả kích của Đường triều và người Đại Thực, người Đột Kỵ Thi đã suy sụp, hơn nữa quân Đường tiến công Đột Kỵ Thi, Tô Lộc Khả Hãn chiến bại, sau đó lại bị người Đại THức đánh bại trong chiến dịch Chu Nhĩ Chiêm, Tô Lộc Khả Hãn bị thuộc cấp Mạc Hạ Quá Can và Đô Ma Chi giết chết, cuối cùng người Đột Kỵ Thi tan rã thành hai họ Hoàng Hắc, mười mấy năm qua không ngừng nội chiến.

Na Tô Ninh cũng không có đi tới thành Toái Diệp, mà đi tới thành Hạ Liệp phía nam Nhiệt Hải, nơi này là hang ổ của người Đột Kỵ Thi họ Hoàng, hắn tìm được Đại tù trưởng Đô Ma Chi thực tế khống chế người Đột Kỵ Thi họ Hoàng.

Năm nay Đô Ma Chi ước chừng năm mươi tuổi, thân hình cao lớn, tướng mạo vô cùng xấu xí, hắn nghe nói Đại tổng quản hoàng cung Thạch Quốc đến đây, liền vội vàng lệnh hắn tiến vào trướng gặp.

- Na Tô Ninh, ngươi tìm ta có chuyện gì, là quốc vương của các ngươi phái ngươi tới sao?

Na Tô Ninh thi lễ thật sâu nói:

- Đại tù trưởng tôn kính, ta đã không phải Đại tổng quản hoàng cung, hai năm trước đã bị đuổi khỏi hoàng cung, lưu lạc tới Bạt Hoán thành làm một gã thương nhân.

- Là bởi vì chuyện “Quang Minh Chi Nhãn” trên quyền trượng quốc vương bị trộm kia sao?

- Đúng!

Ta nhớ rõ Đại tù trưởng cảm thấy rất hứng thú đối với miếng bảo thạch kia, nếu ta nói cho ngài tung tích của miếng bảo thạch kia, Đại tù trưởng có thể ban cho ta cái gì?

Đô Ma Chi híp mắt cười nói:

- Ta nghe nói quốc vương các ngươi vì miếng bảo thạch này mà mất đi hai người con và Vương hậu, cho nên mới cảm thấy hứng thú, tuy nhiên ngươi phải nói cho ta biết trước, rốt cuộc vì sao miếng bảo thạch này lại quan trọng?

Ta có thể quyết định mua tin tức của ngươi hay không.

Na Tô Nhi thở dài, chậm rãi tiết lộ lai lịch bảo thạch cho Đô Ma Chi.

- Miếng bảo thạch này do giáo chủ Ba Tư Bái Hỏa Giáo đưa tới Khang Quốc bốn trăm năm trước, truyền thuyết nó là một trong các hóa thân của Quang Minh Thần A Hồ Lạp Mã Tư, có thể thấy được ánh mắt của ngài bên trong bảo thạch, cho nên lại gọi “Quang Minh Chi Nhãn”, vẫn cung phụng trong từ đường Tát Mạt Kiện của Khang Quốc, bốn mươi hai năm trước, Hãn tướng Đại thực Khuất Ba Để công phá được Tát Mạt Kiện, thiêu hủy từ đường, “Quang Minh Chi Nhãn” qua tay nhiều lần, cuối cùng rơi vào tay tiên vương Thạch Quốc, được khảm lên quyền trượng, trở thành tượng trưng vương quyền của Thạch Quốc, trong phần lớn con cháu quốc vương, ai có được “Quang Minh Chi Nhãn”, người đó có thể kế thừa vương vị, nhưng hai năm trước, quốc vương bệnh nặng, miếng bảo thạch này liền mất tích ly kỳ, Tam vương tử Campo cũng mất tích, đến nay không rõ tung tích, ta cũng bởi vì chuyện này mà bị đuổi ra khỏi hoàng cung.

Đô Ma Chi chắp tay sau lưng đi vài bước, tò mò hỏi han:

- Ngươi nói là ai có được “Quang Minh Chi Nhãn” người đó có thể kế thừa vương vị Thạch Quốc, là như vậy sao?

- Quả thật như thế, đây là quy củ tiên vương đã định ra, chẳng qua điều kiện tiên quyết phải là hoàng tử Thạch Quốc.

- Điều này ta biết!

Đô Ma Chi khoát tay nói:

- Được rồi!

Ta mua tin tức của ngươi, ngươi nói ra cái giá?

- Ta không cần tiền, chỉ cần Đại tù trưởng mở cửa cho ta khai thác mỏ bạc Đốn Đa năm năm, cũng ước thúc bộ hạ không được quấy rầy là được, năm năm sau ta sẽ trả mỏ bạc lại cho ngài.

- Ngươi tính toán thật khôn khéo, được!

Chúng ta liền một lời đã định, ngươi nói, miếng “Quang Minh Chi Nhãn” hiện giờ ở nơi nào?

- Ở trong tay một lính Đường họ Lý tại Lăng Sơn Túc Lâu Phong Thú Bảo.



Na Tô Ninh đi rồi, con trai Đô La Tiên của Đô Ma Chi cười nói:

- Người Túc Đặc đúng là tham lam, con nghĩ hắn muốn độc chiếm quặng bạc ở Đốn Đa đây!

Đô Ma Chi cười nói:

- Đây là chỗ thông minh của hắn, hắn biết ta sẽ không thật sự cho hắn quặng bạc ở Đốn Đa, cho nên chỉ đề nghị khai thác năm năm, cũng được, trước tiên để hắn tổ chức nhân lực đào quặng, qua vài năm, chờ hắn kinh doanh được, chúng ta tiếp quản quặng bạc, khi đó chúng ta còn lo lắng gì?

- Nhưng phụ thân cần miếng bảo thạch kia có ích lợi gì?

Đô La Tiên nhướn mày lại hỏi.

Đô Ma Chi tính toán sâu xa mà mỉm cười:

- Việc này ngươi không hiểu rồi, không phải Thạch Quốc vẫn muốn nhúng chàm Toái Diệp xuyên sao?

Muốn kết minh với chúng ta, chờ có miếng bảo thạch này, ta sẽ đỡ Nhị vương tử Viễn n đăng vị, khi đó không phải Thạch Quốc thâu tóm Toái Diệp xuyên, mà Đô Ma Chi ta thâu tóm Thạch Quốc họ.

Nói tới đây, Đô Ma Chi lại vỗ vỗ bả vai con trai:

- Ta vẫn biết con muốn kết hôn Công chúa Câu Lan Thạch Quốc làm vợ, chờ lấy được khối bảo thạch này, ta lấy nó làm sính lễ, chính thức cầu hôn cho con.

Ánh mắt Đô La Tiên lộ ra vẻ chờ đợi, hắn hưng phấn nói:

- Phụ thân, để con đi cướp miếng bảo thạch này.

Trong mắt Đô Ma Chi lộ ra vẻ âm trầm:

- Ta cũng có ý này, Túc Lâu Phong Tú bảo, ta đã sớm muốn nhổ nó.

Chương 7: Đột Hồ tới tập

Thời gian trôi qua nửa tháng, ngày này, đến lượt Hỏa thứ năm của Lý Khánh An đi thủ vệ Phong hỏa đôn Lăng Sơn, Phong hỏa đôn ở cửa ra vào của Lăng Sơn, xây trên một vách đá, trèo lên bằng thang dây, dưới vách đá lại có một bức tường thành dê ngựa, dùng để gửi ngựa, bên trong đôn sẽ lưu trữ thức ăn và nước uống trong nửa tháng, mỗi mười ngày đổi một ban.

Bình thường Phong hỏa đôn đóng năm người, sớm muộn gì phải châm một điểm phong hỏa, tỏ vẻ bình an vô sự, nếu phát hiện một số quân địch đột kích thì châm hai điểm phong hỏa, nếu đại đội người ngựa tiến công, sẽ châm ba điểm phong hỏa, mà sớm tối không có châm lửa vậy có ngửa Phong hỏ đôn đã bị kẻ thù phá rồi.

- Hỏa trưởng, xem!

Nơi đó chính là Phong hỏa đôn của Lăng Sơn.

Từ xa xa, Hạ Nghiêm Minh chỉ vào một vách đá rất giống măng đá cười nói.

Lý Khánh An lần đầu tiên đến Phong hỏa đôn Lăng Sơn, hắn ngồi trên lưng ngựa ngơ ngác mà nhìn núi đá rất giống măng đá, nó dĩ nhiên quen thuộc như thế.

Chính là nó, đêm bão tuyết hơn một tháng trước, hắn nghe được tiếng vó ngựa kịch liệt ở núi đá này, khi hắn quay người qua liền đi tới Đại Đường hơn một ngàn ba trăm năm trước.

Chẳng lẽ núi đá này cất giấu bí mật xuyên qua thời không sao?

Lý Khánh An cắn chặt môi, hung hăng kéo ngựa, chạy nhanh về phía núi đá.

Trước núi đá, không khác gì so với hơn một ngàn ba trăm năm sau, Lý Khánh An đi một vòng quanh bãi đá lộn xộn của núi đá, lòng hắn dần bình tĩnh, như nào mới có thể tìm được cửa trở về?

Hắn cười khổ lắc đầu, thấy thang dây đã thả xuống từ phía trên, liền nói với mọi người:

- Sắc trời đã tối muộn, mọi người đi lên đi!

Quân Đường từng người một trèo lên Phong hỏa đài cao cao, Lý Khánh An kéo thử dây thừng, cũng trèo từng bước lên đỉnh.



Đêm đã khuya, không trung không có một gợn mây, trăng tròn trên sa mạc như con thuyền trên biển rộng bát ngát, cô độc mà reo rắc ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng, trên mặt đất, trên ngọn núi đều nhuộm một lớp sáng trắng, đêm cực kỳ im lặng, chỉ nghe gió đêm sắc bén gào thét tại Lăng Sơn.

Lý Khánh An một mình ngồi trên đỉnh Phong hỏa đài, ngơ ngác mà nhìn trăng sáng trên trời, phát hiện ngoài ý muốn hôm nay gợi cho hắn nỗi nhớ quê, ý nghĩ của hắn bay vùn vùn một ngàn ba trăm năm thời không, về tới cố hương xa xôi.

Nhà cũ ở cố hướng, con mèo trắng lười biếng sau giờ ngọ kia, nhẹ nhàng đi qua đầu tường, mẫu thân ngồi đầu hồi cẩn thận may vá chuẩn bị gửi cho đứa con phương xa, trên đầu lại thêm vài sợi tóc bạc, phụ thân vẫn tỉ mỉ sữa chữa xe đạp ở đầu ngõ, ai lại nghĩ không ngờ con trai của ông bác sửa xe bình thường lại là quán quân bắn tên cả nước.

Lý Khánh An khe khẽ thở dài, cuộc đời này hắn còn có thể gặp lại cha mẹ sinh ra hắn sao?

- Hỏa trưởng nhớ nhà sao?

Phía sau truyền đến tiếng lão binh Hàn Tiến Bình, hắn đi đền ngồi xuống cạnh Lý Khánh An, nhìn trăng tròn nói:

- Cứ ba năm có kỳ nghỉ hai tháng, khi đó Hỏa trưởng có thể về Lạc Dương thăm nhà rồi.

Lý Khánh An nhìn hắn cười nói:

- Thật ra cũng không phải nhớ nhà, cha mẹ ta đều mất, nhà cũ bị ta bán, cho dù quay về Lạc Dược thì có thể thế nào?

Hắn lắc đầu lại hỏi Hàn Tiến Bình:

- Lão Hàn, nhà ngươi ở nơi nào?

Tại sao lại tới An Tây nhập ngũ.

- Ta không phải dũng sĩ trường chinh, là bị lưu đày tới An Tây.

- Lưu đày?

Lý Khánh An nao nao, hắn cũng biết rất nhiều văn sĩ đắc tội Hoàng đế bị lưu đày biên cương, Hàn Tiến Bình này…

Hàn Tiến Bình thản nhiên cười nói:

- Vốn ta vào kinh nhập sĩ, được nhận chức Huyện úy huyện Đan Đồ, dưới giận dữ giết Huyện lệnh làm nhục vợ ta, người thôn quê bảo vệ ta nên được miễn tội chết, bị sung quân tới An Tây, ta đã ở Thú Bảo hơn bốn năm.

- Vậy cha mẹ vợ con ngươi đâu?

- Ở quê.

Hàn Tiến Bình lấy một bức tranh dúm dó trong ngực ra, trên bức tranh là một bé trai, hắn yêu thương vuốt ve bức họa cười nói:

- Đây là Hàn Việt con ta, khi ta rời khỏi nó ba tuổi, hiện giờ nó hẳn là tám tuổi.

Lý Khánh An vừa muốn nói chuyện, đúng lúc này phương xa mơ hồ truyền tới một hồi vó ngựa vô cùng dày đặc, dường như rất xa, nhưng lại cảm thấy rất gần, truyền đến từ phía lăng Sơn.

Hai người liếc nhau, cùng xoay người đứng đên, bước nhanh nhìn ra cửa nhìn về phía Bắc.

Dưới ánh trăng, bọn họ mơ hồ nhìn thấy đám đen nhỏ đang chạy như bay về phía này, càng ngày càng gần, tiếng vó ngựa nặng nề, tựa như từng chiếc bao vải dày đặc, nháy mắt đại đội kỵ binh xông qua Phong hỏa đài, chừng hơn mấy trăm người, giống như một đám sói đói khát, nhào về phía Thú Bảo.

- Người…

Đột Kỵ Thi!

Hàn Tiến Bình run cả người, hắn chỉ vào đám kỵ binh nhanh chóng chạy về phía Thú Bảo một câu cũng không nói nên lời, xoay người liền chạy:

- Ta đi đốt tín hiệu!

- Đừng nóng vội!

Lý Khánh An giữ lại hắn, nhìn đám quân địch dưới ánh trăng xa xa, trong mắt lại có một chút hưng phấn và chờ mong…

Ba tín hiệu đốt lên, đây là cảnh báo có nhiều quân địch đột kích, ánh lửa ngút trời, trong đêm đen sáng khác thường, vài bóng đên xuống vách núi, cưỡi ngựa rời khỏi Phong hỏa đôn, phi nhanh về phía Thú Bảo.



- Mau xem, tín hiệu, ba tín hiệu!

Túc Lâu Phong Thú Bảo, một gã lính gác bỗng nhiên phát hiện tín hiệu cảnh báo của Phong hỏa đôn Lăng Sơn phía xa, hai gã lính gác khác lập tức luống cuống tay chân, một người tới đốt tín hiệu, người còn lại giơ côn sát, “đang đang đang!”

đập vang cảnh báo, tiếng cảnh báo chói tai lập tức kinh động toàn bộ Thú Bảo.

Lệ Phi Nguyên Lễ đang ngủ say bị giật mình nhảy dựng lên, hét lớn:

- Xảy ra chuyện gì?

- Thú Chủ, Phong hỏa đôn Lăng Sơn đốt ba tín hiệu.

- Cái gì!

Lệ Phi Nguyên Lễ cả kinh trợn mắt há mồm, hắn vừa mặc khôi giáp vừa chạy ra hô to:

- Mọi người vào trong Thú Bảo hết cho ông, người Đột Kỵ Thi đánh tới.

Thú Bảo lập tức rối loạn, đám quân Đường từ trong lều trại lao tới, bọn họ mang theo vũ khí, nắm khôi giáp, ngay cả giày cũng không kịp đi, vung chân chạy như điên tới Thú Bảo, bọn họ dùng đá lớn chống đỡ cửa sắt, ba tín hiệu lửa nổi lên ngút trời, phía xa cảnh báo, đám quân Đường giương cung cài tên chờ quân địch tới.

Một khắc sau, một con rồng lửa so le không đều xuất hiện phương xa, đây là người Đột Kỵ Thi cầm đuốc, trong chớp mắt, mấy trăm Đột Kỵ Thi như cuồng phong quét ngang qua, tiếng hô không dứt, đều cầm cây đuốc ném vào trong lều trại, chỉ một thoáng ánh lửa ngút trời, soi Thú Bảo sáng nhưu ban ngày.

Bối rối ban đầu của Lệ Phi Nguyên Lễ đã không còn, hắn xoa tay trước ngực, tựa lên tường nhìn người Đột Kỵ Thi bên ngoài thấp giọng mắng:

- Đám cháu rùa, các ngươi đốt đi!

Đốt sạch thì tốt, ông lại nhận đồ mới.

- Thú Chủ, không đúng!

Tiền Thú Phó phát hiện khác thường, khẩn trương nói:

- Dường như bọn họ nhằm vào Thú Bảo ta mà đến.

- Để ta xem xem.

Lệ Phi Nguyên Lễ nhìn thăm dò, chỉ thấy ước chừng hơn năm trăm kỵ binh Đột Kỵ Thi vây quanh Thú Bảo, theo lý, nơi này của bọn họ không có thứu gì, người Đột Kỵ Thi nhập cảnh cướp bóc chỉ chạy qua Thú Bảo, chưa bao giờ dừng lại, nhưng hôm nay bọn họ nổi tật xấu gì, nghèo điên rồi sao?

- Này!

Lệ Phi Nguyên Lễ dùng tiếng Đột Quyết hô lớn:

- Chỗ này của ông không có tiền, các ngươi tới phía nam đi!

Trả lời hắn là tiếng mắng và một trận mưa tên của người Đột Kỵ Thi, mưa tên gào thét mà đến, đinh đinh đang đang mà bắn lên tường đá của Thú Bảo, Lệ Phi Nguyên Lễ suýt trúng một tên, hắn giận dữ quay đầu lại quát:

- Bắn cho ông, bắn chết đám cháu rùa này.

Quân Đường trong Thú Bảo đều bắn tên xuống, kỵ binh Đột Kỵ Thi phát động, bọn họ xoay tròn xung quanh Thú Bảo, tên quân Đường rất khó bắn tới họ.

Mau dừng lại!

Lệ Phi Nguyên Lễ lập tức ý thức được không đúng, hắn hô to một tiếng:

- Không bắn nữa, tiết kiệm tên cho ông.

Trong Thú Bảo thoáng an tĩnh lại, quân Đường ngừng bắn tên, bất an mà nhìn người Đột Kỵ Thi đằng đằng sát khí, đây chính là kẻ thù gấp mười mình, bọn họ có thể sống qua kiếp này sao?

Chương 8: Trăm bước giết người.

Sau một tảng đá lớn ngoài hai dặm, Lý Khánh An chăm chú vào mấy trăm kỵ binh Đột Kỵ Thi trong ánh lửa phần phật, đây là khiêu chiến đầu tiên hắn gặp phải sau khi tới Đại Đường.

Nhưng đối phương có hơn năm trăm người, Lý Khánh An quay đầu lại nhìn thoáng qua thủ hạ của mình, tính cả mình chỉ có bốn người, có thể lấy một địch trăm sao?

Lý Khánh An nhanh chóng suy nghĩ về các trận chiến lấy ít địch nhiều điển hình trong lịch sử mà hắn biết, nhưng hết thảy tri thức đều không thích hợp với trước mắt, không có dũng khí, cho dù trận chiến kinh điển nào cũng là bình hoa.

- Cởi hết tên trên người các ngươi xuống cho ta!

Vài tên lính Đường đều ngẩn người, Hàn Tiến Bình vội vàng khuyên nhủ:

- Hỏa trưởng, ngài không thể mạo hiểm, bọn họ là quân Đột Kỵ Thi chính quy, không phải dân chăn nuôi bình thường, chúng ta vẫn nên chờ viện quân thành Bạt Hoán tới đây!

- Thành Bạt Hoán đến đây ít nhất phải hai ngày, khi đó Thú Bảo đã sớm bị bọn họ san bằng, đưa ống tên cho ta!

Mọi người bất đắc dĩ, đành phải cởi ống tên xuống đưa cho Lý Khánh An, Hạ Nghiêm Minh do dự một chút nói:

- Hỏa trưởng, để ta theo ngài!

- Không cần, một mình ta làm việc sẽ thuận tiện hơn.

Hắn vỗ vai Hạ Nghiêm Minh cười nói:

- Tiểu Hạ, ngươi dạy ta một câu Đột Quyết, “có tình huống khẩn cấp” những lời này nói thế nào?

- Ô luân mã chước bất già la.

- Ta đã biết, các ngươi đi xa chờ ta, ngàn vạn lần không nên mạo hiểm theo tới.

Lý Khánh An giắt năm ống tên trên ngựa, giục ngựa nhanh chóng chạy về phía tây nam.

Vì trinh sát viện binh quân Đường bắc thượng, người Đột Kỵ bố trí một gã lính gác ở mỗi góc tây nam và đông nam ngoài năm dặm phía tây.

Dưới bóng đêm yểm hộ, Lý Khánh An dần tới gần tên lính gác góc tây nam, ngựa buộc ở một gốc cây liễu, một gã kỵ binh Đột Kỵ Thi đang ngồi dưới tàng cây uống nước, trong bóng tối, dáng người hắn vô cùng cao lớn, cũng không cảm giác được nguy hiểm đã tiến tới.

Sau một tảng đá lớn ngoài sáu mươi bước, Lý Khánh An tháo xuống cung cứng bảy thạch mua từ thành Bạt Hoán, lúc trước hắn bắn bia, bắn cây bắn động vật, hôm nay là lần đầu tiên bắn người.

Cung chậm rãi kéo ra, môi Lý Khánh An cắn chặt chảy máu, hắn hít sâu một hơi, khống chế trái tim đập bang bang kinh hoảng, tên dài nhắm ngay cái miệng lớn dính máu đang ngáp, chậm rãi kéo căng dây cung, dây cung buông lỏng, Lang Nha tiễn vọt tới giống như tia chớp, thế tên mạnh mẽ, "phốc!" một tiếng, lính gác Đột Kỵ Thi bị mũi tên bắn vào miệng xuyên qua não, ngay cả tiếng kêu thảm cũng không có, đóng đinh ở trên cây.

Sau lưng Lý Khánh An ướt đẫm, hắn không có thời gian cảm thụ tư vị giết người, hắn vội vàng tiến tới, nhanh chóng lột áo ngoài của lính gác thay cho mình, lại tháo mũ của hắn đội lên, lập tức kéo thi thể vào sâu trong bụi cỏ, lúc này mới chặt đứt dây cương buộc trên cây liễu, lôi ngựa biến mất trong đêm tối.



Chiến đấu tanh máu đã bắt đầu rồi, tên quân Đường như mưa bắn về phía người Đột Kỵ Thi dưới Bảo, thây người chồng chất dưới Thú Bảo, mười mấy tên Đột Kỵ Thi bị bắn chết dưới tòa thành, nhưng quân địch phía sau lại hung hãn không sợ chết, dường như bọn họ quyết tâm muốn hạ Thú Bảo, lại có năm mươi tên Đột Kỵ Thi vọt mạnh đến, bọn họ chắn bao đất phía trước, muốn lấp đầy cái rãnh trước cửa lớn.

Xa xa, hơn hai trăm tên kỵ binh cũng ở trên ngựa bắn tên như mưa, mưa tên dày đặc, phần lớn đều bắn tên vào vách đá, cũng có bắn vào trong Bảo, quân Đường xuất hiện thương vong.

Đôi mắt của Lệ Phi Nguyên Lễ đều giết đỏ, hắn rống to chỉ huy quân Đường bắn địch:

- Bên này, bắn bên này!

Nơi đó, bắn tên quan quân dáng người cao cao kia, con mẹ nó!

Bắn trượt, ngươi ăn cứt lớn lên sao?

Lệ Phi Nguyên Lễ tát bay lính Đường, tự mình kéo cung, quan quân Đột Kỵ Thi cao cao vừa rồi cũng không thấy, tức giận bắn loạn một tên, mắng:

- Con mẹ nó, phía nam có dê béo nữ nhân không đi cướp, lại muốn cướp chúng ta, đám Đột Kỵ Thi này điên rồi!

Đột nhiên, hắn thấy mười mấy tên kỵ binh Đột Kỵ Thi mang đến một cây gỗ, ngây người một chút, không khỏi lui về sau hai bước, nhếch môi lẩm bẩm:

- Xong rồi, mạng nhỏ của ông hôm nay phải mất ở trong này, các mỹ nhân Đông Đô, mỹ nhân Trường An, lão Lệ không thấy được mọi người.



- Phá mở nó!

Trong ánh lửa phần phần, thủ lĩnh Đột Kỵ Thi Đô La Tiên nổi giận lôi đình, hắn chỉ vào cửa chính Thú Bảo rống giận, vì một miếng bảo thạch, thủ hạ của mình đã chết hơn sáu mươi người, mà cái bóng Bảo Thạch cũng không thấy, hắn bắt đầu hơi đau lòng, những thủ hạ thiện chiến này đều quan trọng hơn bất cứ bảo thạch gì.

- Giết vào đi, không lưu một tên lính Đường!

Hai mươi người ôm gỗ nhằm vào cửa chính Thú Bảo, mười mấy tên Đột Kỵ Thi hai bên giơ cao tấm chắn hộ vệ, giống như con trùng trăm chân thật lớn.

Lúc này, một gã binh sĩ Đột Kỵ Thi da mặt ngăm đen vô tình đến gần Đô La Tiên, mũ hắn kéo xuống rất thấp, che khuất hơn nửa khuôn mặt, trong ánh lửa lúc sáng lúc tối, không ai chú ý tới hắn, lực chú ý của mọi người đều tập trung trên người "trùng trăm chân" đang tấn công cửa.

- Ngươi có chuyện gì?

Đô La Tiên bỗng nhiên phát hiện hắn, quay đầu lại hỏi.

Người tới há miệng lại không nói nên lời, trên mặt lộ ra vẻ phẫn nộ.

- Mụ nội nó, ông đã quên!

Hắn hét lớn một tiếng, rút đào hàn quang lóng lánh, nhắm một đao, thế đao vô cùng nhanh chóng, nhưng Đô La Tiên đã có cảnh giác, hán lắc mình tránh khỏi một đao phải chết, hắn vẫn chậm một bước, đao sắc bén chém vào cánh tay trái của hắn, "rắc" một iếng, cánh tay Đô La Tiên bị chém đứt, hắn kêu thảm một tiếng, kẹp ngựa liền trốn.

Lý Khánh An thúc ngựa bỏ chạy qua một hướng khác, chạy ra vài chục bước, hắn không cam lòng xoay người giương cung cài tên, trúng sau lưng Đô La Tên, thân thể Đô La Tiên lung lay, lập tức ngã xuống đất.

Biến cố đột nhiên khiến tất cả mọi người sợ người, một lát, người Đột Kỵ Thi lập tức hỗn loạn, có người tới cứu thủ lĩnh, hơn mười người điên cuồng hét lên đuổi theo thích khách lớn mật này.

Lý Khánh An phóng ngựa như điên, hắn xé trường bào vướng tay, ném mũ xuống, lộ ra áo giáp quân Đường sáng rõ.

Vừa chạy vừa xoay người bắn tên, từng tên như một, tên nhanh và mạnh như gió, mỗi tên bắn ra có một gã truy binh kêu thảm ngã xuống ngựa, người Đột Kỵ Thi cũng bắn loạn xạ tới, đinh đinh mà bắn lên áo giáp hắn, nhưng không thể bắn thủng áo giáo sáng ngời.

- Con bà nó, áo giáp này không tồi a!

Lý Khánh An tin tưởng hơn nhiều, hắn sớm nghe nói Minh Quang Khải cung tiễn ngoài năm mươi bước bắn không thủng của quân Đường, cung của quân Đường mạnh nhất còn như thế, không cần phải nói tới cung tiễn thấp kém của Đột Kỵ Thi.

Lý Khánh An giục ngựa chạy trên sa mạc, địa hình quen thuộc khiến hắn như hổ thêm cánh, hắn kéo cung như trăng tròn, tên như sao băng, mỗi một mũi tên bắn về phía quân địch liền giống như tử thần nhe răng cười độc ác, lộ trình hơn mười dặm đã có hai mấy người bị hắn bắn chết, đều là một tên mất mạng, dần dần, người Đột Kỵ Thi bắt đầu do dự, tốc độ đuổi theo chậm dần, bọn họ bị thần tiễn của Lý Khánh An làm cho run sợ.

Lý Khánh An xông lên một đồi cao, dưới ánh trăng vàng óng, trong lòng hắn tràn đầy khoái cảm giết người, hắn kéo mạnh lung, tên nhọn lạnh lùng nhắm ngay người Đột Kỵ Thi đuổi theo, ánh mắt híp lại.

Từ trên cao nhìn xuống, Lý Khánh An cao lớn uy vũ giống như thiên thần vậy, một tiếng cung vang lên, mũi tên gào thét tới, một tên kỵ binh đối mặt đầu tiên bị một tên bắn thủng đầu, kêu thảm một tiếng ngã xuống ngựa.

Hơn mười tên kỵ binh Đột Kỵ Thi cuối cùng sợ tới mức hồn bay phách lạc, đều quay đầu chạy trốn, Lý Khánh An ngửa mặt lên trời cười to, tư vị giết người dĩ nhiên vui sướng như thế.

- Để mạng lại!

Lý Khánh An phóng ngựa đuổi theo, trên sa mạc mù mịt, Lý Khánh An giống như một con mãnh hổ Thiên Sơn, đang đuổi theo một đám dã lang bị dọa vỡ mật, tên của như lê hoa, người Đột Kỵ Thi sũng máu, khi hắn bắn chết một tên cuối cùng, rốt cục không kìm nổi ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng.

- Long Thành Phi tướng còn kìa, m Sơn, Hồ mã khó bề vượt qua!

Chương 9: Phó soái An Tây

Mười ngày sau, một đội kỵ binh năm trăm người từ sa mạc chạy như bay tới, bọn họ xông qua một đồi cao, dừng ngựa nhìn về phía xa, người dẫn đầu là một tướng lãnh quân Đường ba lăm ba sáu tuổi, hắn nhìn chăm chú phương xa, roi ngựa chỉ Lăng Sơn trắng như tuyết, nói với hai bên:

- Một ngày nào đó, ta sẽ dẫn đại quân vượt qua Lăng Sơn, san bằng hang ổ Đột Kỵ Thi, lập lại quân trấn Toái Diệp Đại Đường ta.

Hắn giục chiến mã, xông nhanh xuống núi, quân Đường đều đuổi theo, một lát, bọn họ liền biến mất ở sâu trong sa mạc.

Một lúc lâu sau, đội kỵ binh đi tới Túc Lâu Phong Thú Bảo, Lệ Phi Nguyên Lễ mang theo thương tích vội vàng dẫn thủ hạ đi ra nghênh đón.

- Ty chức không biết Đô binh mã sứ giá lâm, không đón tiếp từ xa, vạn mong thứ tội!

Tướng lãnh quân Đường nhìn lướt qua các binh lính:

- Lần này các ngươi có công giết địch, thưởng mỗi người hai mươi quán tiền, mười mẫu đất tốt, ghi công một lần, Thú Chủ Lệ Phi Nguyên Lễ thăng làm Trấn tướng Đại Thạch thành.

Lệ Phi Nguyên Lễ do dự một chút, hắn tiến lên dập đầu tạ ơn nói:

- Đa tạ Đô binh mã sứ ân thưởng, thuộc hạ không muốn thăng quan, chỉ khẩn cầu cho ta gia nhập quân Mạch Đao.

- Được!

Ta thành toàn người, bắt đầu từ bây giờ, ngươi chính là Tì tướng quân Mạch Đao.

- Đa tạ Đô binh mã sứ!

Lệ Phi Nguyên Lễ vui mừng quá đỗi, vào quân Mạch Đao là nguyện vọng hắn tha thiết mơ ước nhiều năm qua, Lý Tự Nghiệp nhập ngũ cùng hắn nổi danh vì Mạch Đao, mà hắn vẫn là một Thú Chủ không tiếng tăm gì.

Tướng lãnh quân Đường lại đảo qua lính Đường trong Thú Bảo, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên thân hình cao lớn của Lý Khánh An, sau lưng hắn là một cây cung lớn, tư thế oai hùng, trong binh Đường bắt mắt như vậy, liền hỏi:

- Hỏa trưởng một mình bắn chết bốn mươi tên Đột Kỵ Thi chính là ngươi sao?

Lý Khánh Ao đi ra từ trong đám Thú binh, hắn tiến lên khom người thi lễ nói:

- Ty chức Lý Khánh An, tham kiến tướng quân.

Tướng lãnh liếc mắt đánh giá hắn, hỏi:

-Ta nghe nói tên của ngươi, ngươi là người nơi nào?

- Hồi bẩm tướng quân, ty chức là người Đông Đô Lạc Dương.

- Người Đông Đô!

Tướng lãnh quân Đường gật đàu nói:

- Đưa cung của ngươi cho ta xem, là loại cung gì, không ngờ có thể bắn chết bốn mươi tên Đột Kỵ Thi.

Lý Khánh An dâng cung lên, tướng lãnh quân Đường kéo một chút, cười nói:

- Giống của ta, cung bảy thạch, chẳng qua đây là cung kém, nó thật sự có thể bắn chết bốn mươi người?

- Hồi bẩm tướng quân, bắn chết Đột Kỵ Thi không phải cung tên của ta, mà là dũng khí của ta.

Tướng lãnh ngửa mặt lên trời cười to:

- Nói rất hay!

Tiếng cười của hắn dừng lại, thân thể hơi nghiêng về phía trước, híp mắt tự chỉ vào mình nói:

- Ngươi có biết ta là ai không?

- Ty chức không biết.

- Ngươi dĩ nhiên không biết?

Tướng lãnh nhướn mày, ngạo nghễ nói:

- Nói cho ngươi, ta chính là Phó đô hộ An Tây, Đô binh mã sứ bốn trấn An Tây, Cao Tiên Chi.

- Hóa ra ngài chính là Cao Tiên Chi!

Lý Khánh An thốt ra, lại khiến Lệ Phi Nguyên Lễ nhảy dựng lên, đâu thể nói như vậy:

- Thất Lang, không được vô lễ!

Hắn thấp giọng trách mắng.

Cao Tiên Chi lại không thèm để ý, hắn cười cười vẫy thân binh, thân binh nâng một chiếc cung lớn tới, tướng lãnh đưa cung cho Lý Khánh An nói:

- Đây là thợ thủ công tốt nhất kinh thành chế, tên Bách Thú, ngươi thử xem có kéo ra được không?

Lý Khánh An nhận cung, hai tay dùng lực, cung bị kéo ra, đây cũng là cung cứng bảy thạch nhưng kình lực mạnh hơn, cảm giác cực kỳ thoải mái, so với cung tên hắn tốn năm quán tiền mùa ở Bạt Hoán Thành tốt hơn không biết bao nhiêu lần.

Cao Tiên Chi thấy hắn có thể kéo cug này, không khỏi gật đầu, quả nhiên có khí lực, hắn lại tùy tiện dùng kiếm móc mũ giáp trên đỉnh đầu, nói với Lý Khánh An:

- Ngươi ra ngoài trăm bước, bắn giáp đầu này.

Thủ tróc sứ Bạt Hoán Cổ Sùng Quán bên cạnh chấn động, vội vàng khuyên nhủ:

- Phó soái, không thể mạo hiểm như thế.

Cao Tiên Chi không để ý hắn, thấy Lý Khánh An không nhúc nhích, không khỏi trầm mặt xuống, hừ một tiếng hỏi hắn:

- Ngươi không dám sao?

- Đại soái không sợ chết, ta lại sợ gì?

Lý Khánh An quay đầu lại, chạy vội tới ngoài một trăm năm mươi bước, rút tên dài nhắm tay mũ giáp trên kiếm Cao Tiên Chi, đúng lúc này Cao Tiên Chi ném mạnh mũ giáp về bên trái, tên của Lý Khánh An cũng rời dây, tên bắn thẳng tới mũ giáp trên không, không đợi mũ giáp rơi xuống đất đã bắn thủng nó.

Quân Đường lập tức phát ra tiếng hô ủng hộ:

- Bắn giỏi!

Lý Khánh An giục ngựa tiến lên, chắp tay nói:

- Ty chức may mắn không làm nhục mệnh!

Một gã thân binh nhặt mũ giáp lên, dâng cho Cao Tiên Chi, Cao Tiên Chi nhìn nhìn, thấy trên thân tên có khắc bốn chữ "Lăng Sơn Huyết Tiễn", không khỏi cười ha ha:

- Ngươi đã muốn làm Lăng Sơn Huyết Tiễn, ta liền tặng danh hiệu này cho ngươi.

- Đa tạ ý tốt của đại soái.

- Một danh hiệu nho nhỏ không tính là cái gì.

Cao Tiên Chi chỉ vào cung tên trên tay hắn cười nói:

- Cung tên này thuộc về ngươi, bắt đầu từ bây giờ, ngươi chính là Nha tướng bên người ta.

Quân Đường Thú Bảo kinh hãi hô lên, mỗi người đều lộ ra ánh mắt vô cùng hâm mộ, không ngờ Lý Khánh An được làm Nha tướng thân binh của Cao soái.

Lý Khánh An ôm tay thi lễ:

- Tạ ơn đại soái đề bạt, ta muốn mang theo vài tên thuộc hạ đi cùng, không biết đại soái có ân chuẩn không?

- Có thể!

Sau nửa canh giờ, đại đội người ngựa khởi hành, chậm rãi chạy về phía nam.



- Lão đại, chúng ta thật sự sẽ tới thành Quy Tư sao?

Trên đường, Hạ Nghiêm Minh không ngừng hưng phấn thấp giọng hỏi, hắn rất may mắn, cũng được Lý Khánh An mang đi.

- Như thế nào, không muốn đi sao?

Không muốn mà nói người có thể trở về.

Lý Khánh An cười nói.

- Không!

Không!

Không!

Như nào ta lại không muốn đi, ta ở cái địa phương quỷ quái Thú Bảo kia đủ rồi.

- Lão Hàn thì sao?

Lý Khánh An quay đầu lại hỏi Hàn Tiến Bình.

Hàn Tiến Bình thở dài:

- Ta đương nhiên thật cao hứng, ở lại Thú Bảo, sớm muộn gì sẽ chết trong tay người Đột Kỵ Thi.

- Ngươi nói bọn họ sẽ trả thù?

Hàn Tiến Bình gật đầu:

- Lòng trả thù của người Đột Kỵ Thi rất mạnh, cho dù không phải nhằm vào Thú Bảo, cũng sẽ thường xuyên nhập cảnh xâm phạm, Lăng Sơn không được an bình.

- Các ngươi yên tâm đi!

Đại soái đã an bài tốt lắm.

Một quan quân trẻ tuổi người Hồ xuất hiện bên cạnh, dáng người hắn cao gầy, làn da trắng nõn, anh tuấn, cường tráng, dường như toàn thân ẩn chứa năng lượng thật lớn, đôi mắt màu lam hơi lóe ra ánh sáng kỳ lạ.

Hắn cười vô cùng cởi mở, khiến người ta cảm thấy thân cận:

- Đại soái đã an bài tốt lắm, binh lực Thú Bảo gia tăng tới một trăm người, tăng mạnh công sự phòng ngự, thành Đại Thạch bên ngoài cũng đóng quân năm trăm người, cam đoan làm cho người Đột Kỵ Thi có đến mà không có về.

Lý Khánh An rất có thiện cảm với hắn, liền chắp tay cười nói:

- Như vậy, ta an tâm, xin hỏi tôn danh của huynh đài?

- Tại hạ Bạch Nguyên Quang, vốn là Hoàng tử Quy Tư, hiện giờ là một thành viên của quân Đường.

- Hạnh ngộ!

Sau này xin bạch huynh chiếu cố nhiều hơn.

- Lý tướng quân…

- Bạch huynh không ngại gọi ta Thất Lang.

Bạch Nguyên Quang gật đầu cười nói:

- Ta đây liền không khách khí, Thất Lang, thuật bắn tên của ngươi ta đã chiêm ngưỡng, quả nhiên cao minh, ngoài một năm năm mươi bước một tên xuyên đầu, có thể nói là đệ nhất tiễn An Tây ta, nhưng không biết văn của Thất Lang như thế nào?

Lý Khánh An hổ thẹn một hồi, hắn ngay cả "Luận Ngữ" cũng chưa đọc qua, nói gì đến văn.

- Thật có lỗi, ta chỉ biết chữ mà thôi, ngực không chút viết văn.

Bạch Nguyên Quang ngửa đầu cười to, cười đến nỗi Lý Khánh An mặt đỏ tai hồng, không khỏi hơi tức giận nói:

- Người nhập ngũ, cần nhiều văn tài như vậy làm cái gì?

Bạch Nguyên Quang ngừng cười, áy náy nói:

- Thất Lang có điều không biết, văn của quân An Tây ta không phải chỉ đọc sách viết chữ, mà là chỉ môn Pô-lo, là ta muốn hỏi Thất Lang chơi môn mã cầu như thế nào?

(Mã cầu là môn cưỡi ngựa đánh bóng)

Lý Khánh An hơi buông lòng, không phải để hắn viết thơ làm phú là tốt rồi, hắn cười nói:

- Nói tiếp lại thẹn, ta còn chưa từng chơi môn mã cầu.

Bạch Nguyên Quang kinh ngạc trong lòng, chưa từng chơi môn mã cầu, đây quả thực là không thể tin nổi, nhưng sắc mặt hắn không có biểu hiện ra ngoài, vui vẻ cười nói:

- Thất Lang bắn tên cao minh như vậy không ngờ chưa chơi mã cầu, quả thực chính là phí của trời, nếu Thất Lang nguyện ý, chúng ta có thể cùng nhau luận bàn tài nghệ mã cầu, thế nào?

- Ta đây cầu còn không được, chỉ cần Bạch huynh không chê ta là được.

Bạch Nguyên Quang cười ha ha, giục ngựa đi tới phía trước, xa xa nghe hắn cười nói với người còn lại:

- Thành công, hắn đáp ứng rồi.

Lúc này, Hạ Nghiêm Minh bên cạnh mới nói khẽ với Lý Khánh An:

- Bạch Nguyên Quang này là cao thủ đệ nhất môn mã cầu ở An Tây, năm trước từng dẫn đội An Tây đi Trường An dự thi, được xếp thứ ba Đại Đường, ta đoán chừng hắn ghen tị tài bắn tên cao minh của ngài, mới muốn làm nhục ngài ở môn mã cầu.

- Tiểu Hạ, chớ có nói bậy!

Hàn Tiến Bình ở bên trách mắng:

- Nam nhi An Tây đều đường đường chính chính, nào có bụng dạ hẹp hòi như ngươi.

Lý Khánh An cười ha ha không nói, chơi mã cầu, hắn lại rất muốn thử một lần.

Chương 10: Lại thấy cô bé.

Từ xưa Quy Tư chính là trung tâm kinh tế, giao thông chân núi Thiên Sơn, cũng là một cường quốc trong ba mươi sáu quốc gia Tây Vực, năm Trinh Quán Đường Thái Tông thứ hai mươi ba, An Tây Đô hộ Quách Hiếu Khác nam đánh Yến Kỳ, bắc phá Đột Quyết, một lần hành động đoạt Quy Tư lại từ tay quân Đột Quyết.

Quân đội Đột Quyết ở các nơi như Sơ Lặc, Vu Điền đều nhìn qua mà hàng, đất đai bị mất phía nam Thiên Sơn đều được Đường triều thu phục, Đường Thái Tông lệnh Quách Hiếu Khác dời phủ Đô hộ An Tây từ Cao Xương tới Quy Tử, khôi phục chế độ cũ từ Lưỡng Hán tới nay; đồng thời tuyên bố chính thức thành lập bốn trấn Quy Tư, Yên Doanh, Sơ Lặc, Vu Điền, thuộc sự quản thúc của phủ Đô hộ An Tây, đến nay đã trôi qua trăm năm.

Cho dù trăm năm trôi qua Đô hộ An Tây đã thay đổi mấy lần, nhưng nó vẫn bị vương triều Đại Đường khống chế chặt chẽ trong tay, cũng thiết lập Tiết độ sứ An Tây, trú binh hai vạn bốn ngàn người, lấy Trấn, Thành, Thủ Tróc, Thú Bảo, Phong năm đẳng cấp quân sự làm cơ cấu, thành lập hệ thống phòng ngự nghiêm mật, lấy Quy Tư làm trung tâm, trấn thủ ngàn dặm giang sơn Tây Vực.

Trước mắt Đại đô hộ An Tây do Tướng quốc Đại Đường Lý Lâm Phủ kiêm nhiệm, Tiết độ sứ An Tây là Phu Mông Linh Sát, Cao Tiên Chi đảm nhiệm Phó đô hộ An Tây, Đô binh mã sứ bốn trấn, là nhân vật số hai ở An Tây, có được năm trăm thân binh hộ vệ.

Lý Khánh An hiện giờ là một Nha tướng trong quân thân binh hộ vệ, Nha tướng là một loại quân chức, thuộc quan quân cấp thấp, ở mức độ nào đó nó không phải chức quan chính thức của triều đình, mà là một loại quan tướng tạm thời, đường xa An Tây tới Trường An xa xôi, lập công khen thưởng cần báo cáo từng cấp, trả lời thường phải mất nửa năm, cho nên Cao Tiên Chi phong hắn làm Nha tướng, chính là một chức quan tạm thời, vì đúng lúc khen ngợi quân công của hắn.

Tuy rằng Lý Khánh An thăng chức được đám Thú binh hâm mộ, nhưng thực tế hắn cũng không có chuyện gì, Cao Tiên Chi xuất hành hắn hộ vệ hai bên, khi Cao Tiên Chi ở Quy Tư hắn liền nhàn hạ, hoặc luyện tập cưỡi ngựa bắn cung, hoặc chơi môn mã cầu, ngẫu nhiên cũng được nghỉ ngơi rời khỏi quân doanh du ngoạn trên đường phố.

Chạng vạng hôm nay, Lý Khánh An và vài tên đồng liêu ước hẹn đến "quán rượu Trung Nguyên" uống rượu, thành Quy Tư là đô thành nước Quy Tư, lớn hơn gấp đôi thành Bật Hoán, số người cũng lớn hơn rất nhiều, cửa hàng dày đặc, rất nhiều thương nhân lui tới, vô cùng phồn vinh náo nhiệt, quán rượu bọn họ tới là do một người Hán mở, chia hai tầng cao thấp, khách khứa ngồi đầy, buôn bán vô cùng thịnh vượng.

Cùng uống rượu với Lý Khánh An có ba người, một là Bạch Nguyên Quang, người còn lại gọi Đoàn Tú Thực, hai người này giống Lý Khánh An, cũng là thân phận Nha tướng, còn một người quân chức cao hơn họ gọi là Tịch Nguyên Khánh, là ái tướng tâm phúc của Cao Tiên Chi.

Thật ra mấy người này đều là danh tướng Đại Đường, trước đây Lý Khánh An từng đọc câu chuyện Đoàn Tú Thực không sợ cường hào, nếu là hắn mấy tháng trước, có lẽ sẽ kinh ngạc, cảm thán không ngừng, nhưng hiện giờ hắn đã không có tâm tư này, nói không chừng ngàn năm sau, tên Lý Khánh An hắn cũng sẽ khắc ghi trong chiều dài lịch sử.

- Thất Lang, không thể tưởng được ngươi có thiên phú môn mã cầu siêu việt tuyệt luân như thế, mới luyện tập trong thời gian ngắn đã có thể đưa thân vào hàng ngũ cao thủ.

Nói chuyện đúng là Đoàn Tú Thực, hắn cũng là cao thủ môn mã cầu, năm trước đại biểu An Tây tới Trường An dự thi, hôm nay mà nói, hắn là thủ lĩnh đội mã cầu An Tây, Lý Khánh An vừa tới Quy Tư ngay cả gậy bóng cũng chưa chạm qua, luyện tập ngắn ngủn hơn mười ngày, liền có thể sánh vai với bọn họ, điều này khiến bọn họ thán phục không ngừng.

- Tới!

Thất Lang, ta kính ngươi một ly.

Đoàn Tú Thực nâng chén rượu lên cụng ly với Lý Khánh An, cười nói:

- Chỉ bằng trình độ hiện giờ của ngươi, luyện một năm nữa, danh hiệu cao thủ mã cầu đệ nhất An Tây không phải ngươi còn ai, chờ năm sau chúng ta cùng nhau vào kinh tham gia đại hội thi đấu mã cầu, quán quân sẽ là vật trong lòng bàn tay chúng ta.

- Vào kinh!

Bạch Nguyên Quang uống chút rượu, cũng mất đi trầm tĩnh bình thường, hắn vỗ bàn thật mạnh, oán hận nói:

- Nhất định phải xử lý đội mã cầu quân Phạm Dương, báo mối cừu một tên của chúng ta năm đó.

Lúc này Tịch Nguyên Khánh một hơi uống cạn chén rượu:

- Các ngươi không cần luôn mồm mã cầu, mã cầu, muốn nghĩ thì nghĩ như nào mới có cơ hội đánh giặc lập công.

Tâm tình hắn hơi không tốt, uống vào mấy chén rượu buồn, cảm xúc dâng trào, không khỏi thở dài một tiếng:

- Đại trượng phu trên đời chẳng qua ngắn ngủn hơn mười năm, từng năm trôi qua như vậy, ta đã ba mươi hai, bao giờ mới có thể đánh một trận thống khoái, lập công lao hiển hách, che chở vợ con.

- Sang năm đi!

Ta đoán chừng sang năm chúng ta sẽ có cơ hội đánh giặc một lần.

Lý Khánh An khẽ mỉm cười nói.

- Ngươi có căn cứ gì?

Mấy người thấy Lý Khánh An nói cực kỳ tự tin, cũng đều sửng sốt.

Lý Khánh An biết, sang năm là năm Thiên Bảo thứ sáu, trên lịch sử năm này có một trận chiến quan hệ tới vận mệnh Cao Tiên Chi, chi tiết cụ thể trận chiến hắn không biết, nhưng hắn lại biết phương hướng chính.

- Căn cứ của ta rất đơn giản, Đại Đường tích tụ lực lượng vài năm, đã tới lúc dùng binh với Thổ Phiên rồi.

- Ngươi nói là Tiểu Bột Luật?

Đoàn Tú Thực trầm ngâm một chút nói.

- Thành Công, ngươi thì sao?

Đoàn Tú Thực gật đầu:

- Có lẽ vậy!

Thổ Phiên bóp chặt con đường quan trọng Tiểu Bột Luật, không chỉ khiến Đại Đường ta mất đi Thổ Hỏa La, hơn nữa Tiểu Bột Luật cũng thành viện binh để Thổ Phiên xâm phạm An Tây, cũng có khả năng Đột Kỵ Thi cấu kết Thổ Phiên, từ năm Khai Nguyên tới nay, Đại Đường ba lần chinh phạt Tiểu Bột Luật, ba lần thất bại, hiện giờ người Đột Kỵ Thi suy bại, thời cơ dần dần thành thục, ta cũng hiểu được không phải sang năm chính là năm sau nữa, Đại Đường chắc chắn sẽ lại chinh phạt Tiểu Bột Luật.

- Chúng ta sẽ chờ ngày này, mọi người cụng ly!

Tịch Nguyên Khánh âng chén rượu.

- Cạn!

Bốn người một hơi cạn sạch rượu.

Đúng lúc này, một nữ tử trẻ tuổi đi lên thang lầu, áo ngắn, váy hoa lựu dài, cung tiễn sau lưng, tay cầm một thanh kiếm ba thước, nhìn quanh bốn phía, dường như đang tìm kiếm chỗ ngồi.

Lý Khánh An ngây người một chút, oan gia ngõ hẹp, tại sao nàng cũng đến Quy Tư này?

- Vụ nương, nơi này, nơi này!

Đoàn Tú Thực đột nhiên vẫy tay hô nàng.

- Thành Công biết nàng sao?

Lý Khánh An liếc Đoàn Tú Thực một cái, gọi thân thiết như vậy, sẽ không phải là tình nhân của hắn chứ?

Đoàn Tú Thực cười ha ha nói:

- Thành Quy Tư không ai không biết nàng, rất nhanh ngươi cũng sẽ biết.

Nàng kia nghe có người gọi nàng, quay đầu lại nhìn một vòng, bỗng nhiên thấy mấy người bọn họ, không khỏi vui mừng quá đỗi.

- Đoàn Tiểu Kiếm, Bạch Chá Côn, còn có Tịch Mạn Thương, sao các ngươi lại ở trong này?

Nàng cười chạy tới, bỗng nhiên liếc nhìn Lý Khánh An, ngây người một chút, thất thanh nói:

- Tại sao ngươi cũng ở đây?

Lý Khánh An cười gượng hai tiếng nói:

- Ta là tới đưa da báo cho cô, nếu cô thanh toán tiền, hàng đương nhiên phải cho cô.

- Một tấm da thú hỏng, ta mới không cần!

Nữ tử bĩu môi, ra sức đẩy Bạch Nguyên Quang một chút:

- Bạch Chá Côn, ngươi ngồi qua kia.

Nàng ngồi xuống, vẫy tay với tiểu nhị:

- Tiểu nhị, trước cho ta một miếng bánh, ta đã đói bụng rồi.

Bạch Nguyên Quang ân cần rót cho nàng một chén rượu:

- Vụ Nương, mấy tháng này cô chạy đi đâu?

Như nào lại nhận thức huynh đệ mới của chúng ta?

- Ta đi dạo thành Bạt Hoán và Sơ Lặc một vòng, mệt mỏi không chịu nổi.

Vụ Nương uống một hơi cạn sạch chén rượu như đàn ông, khuôn mặt xinh đẹp dâng lên một chút hồng hào, nàng liếc nhìn Lý Khánh An, bỗng nhiên nhớ tới không ngờ hắn không chịu bán da báo cho mình, không khỏi hung hăng trừng mắt nhìn hắn nói:

- Ba người các ngươi, người kia ức hiếp ta ở thành Bạt Hoán, các ngươi thay ta hung hăng giáo huấn hắn.

Chương 11+12: Mã Cầu phong ba

Từ xưa Quy Tư chính là trung tâm kinh tế, giao thông chân núi Thiên Sơn, cũng là một cường quốc trong ba mươi sáu quốc gia Tây Vực, năm Trinh Quán - Uống rượu!

Uống rượu!

Bạch Nguyên Quang dùng tay ngoắc Đoàn Tú Thực, rồi nói:

- Thành Công, đồ nhắm hôm nay ở tửu quán này cũng không tồi, có phải đổi đầu bếp rồi không?

- Ha ha!

Không sai, tiểu nhị, mang tiếp đĩa cá kho lên đây.

- Các ngươi!

Vụ Nương đập mạnh vào bàn quát.

- Các ngươi vào hùa với hắn ức hiếp ta, ta sẽ nói cho Phong Nhị Thúc biết.

Đầu Lý Khánh An bỗng nóng dần lên, gọi Phong Thường Thanh là Nhị Thúc, lẽ nào Vụ Nương chính là…

Nãy giờ Tịch Nguyên Khánh ngồi im không nói gì bỗng cười nói:

- Thất Lang, có lẽ ngươi vẫn chưa biết Vụ Nương rồi!

Nàng chính là tiểu nữ của Cao soái chúng ta, có tên gọi khác là…

- Tịch Mạn Thương, ai cho phép ngươi nói!

Vụ Nương nóng nảy, trừng mắt nhìn Tịch Nguyên Khánh, Tịch Nguyên Khánh liền giơ tay cười nói:

- Được rồi, được rồi! ta không nói là được chứ gì.

Vụ Nương liếc nhìn Lý Khánh An, nói:

- Này!

Ngươi tên là gì vậy?

Lý Khánh An liền cười nói:

- Ta tên là Lý Khánh An, bọn họ đều gọi ta là Thất Lang, tấm da báo này nếu nàng không thích, mai ta sẽ bán nó đi.

- Ta đã bỏ tiền mua nó, ngươi dám bán không!

Ngừng lại một lát, Vụ Nương lại hỏi:

- Vậy ngươi dùng binh khí gì?

Lý Khánh An nhếch miệng, vị tiểu nương này không nhẽ đặt cho mình cái biệt hiệu nào nữa chăng?

Bạch Nguyên Quang vội đáp:

- Vụ Nương, Thất Lang dùng cung tiễn.

- Vậy tốt, sau này ta sẽ gọi ngươi là Lý Thối Cung, ta nói Lý Thối Cung, ngày mai mang tấm da báo đến cho ta, nghe rõ chưa?

Ba người kia nghe Lý Khánh An có biệt hiệu là Lý Thối Cung, không nhịn được phì cười toáng lên.

Vẻ mặt Lý Khánh An quả khó coi, thì thào nói:

- Con bà nó, Cao Tiên Chi sao lại sinh ra con gái như vậy chứ?



Uống rượu xong, Cao Vụ về phủ trước, Đoàn Tú Thực và Tịch Nguyên Khánh cũng có công chuyện, Bạch Nguyên Quang và Lý Khánh An cùng về doanh trại.

- Thất Lang, ngươi đừng coi thường Vụ Nương, nàng rất thành thạo cung ngựa, kiếm pháp rất cao cường, cho dù vài gã đàn ông cũng không phải là đối thủ của nàng đâu.

- Ta cũng thấy rồi, các ngươi đều rất mến cô ta, đúng không!

- Đúng!

An Tây quân từ trên xuống dưới ai cũng mến cô ấy hết, không phải vì tính tình khẳng khái của cô ta, mà là cô ấy rất trượng nghĩa, thấy việc bất bình, cô ấy sẽ không để yên, năm ngoái con trai của Đường Hoài Thuận dùng roi đánh binh sĩ trên đường, bị nàng bắt gặp, không những đánh cho con trai của Đường Hoài Thuận một trận, còn bắt hắn xin lỗi binh sĩ, bây giờ ngẫm lại cũng đều thấy hả giận.

Lý Khánh An gật đầu, hắn đột nhiên nghĩ tới một chuyện, liền cười hỏi:

- Biệt hiệu của cô ấy là gì vậy?

Bạch Nguyên Quang ha ha cười, nói:

- Cô ấy rất thích đặt biệt hiệu cho người khác, cho nên mọi người cũng đặt cho cô ấy một biệt hiệu, đó là Cao Cước Phượng, nhưng ngươi không được nhắc tới biệt hiệu này trước mặt cô ấy, có vẻ cô ấy có ấn tượng không được tốt lắm với ngươi.

Lý Khánh An không kìm nổi cười toáng lên, vóc dáng của Cao Vụ rất cao, đôi chân vừa dài vừa thon, đó chẳng phải là chân gà gô đó sao?

- Thất Lang, đúng rồi, ta có một việc suýt nữa quên không nói với ngươi.

Bạch Nguyên Quang vỗ mạnh vào trán, vội vàng nói:

- Ngày mai có trận đấu mã cầu, ngươi phải tham gia đó.

Lý Khánh An vui vẻ gật đầu, nói:

- Ta vẫn chưa chính thức thi đấu mà!

Cũng phải dùng thực chiến để kiểm nghiệm chút.



Mã cầu rất được ưa chuộng ở Đại Đường, đã tới mức cuồng nhiệt rồi, từ Đế Vương quyền thần đến lính quèn, không ai không đam mê môn bóng này, môn này yêu cầu người tham gia phải có thể lực, có kỹ thuật cưỡi ngựa và độ chính xác cao, ngoài ra phải có ý chí cứng cáp và phản ứng tốt.

Môn mã cầu từ ngày ra đời đã được gọi là môn thể thao vua rồi, là một hạng mục bắt buộc huấn luyện của quân đội, những cao thủ mã cầu của Đại Đường phần lớn đều xuất thân từ quân đội, đặc biệt là những kỵ binh ở biên cương, đều là những nhân tài xuất chúng, môn mã cầu này cũng rất được ưa chuộng ở quân An Tây, cũng có không ít cao thủ, mùa xuân năm trước Đại Đường cử hành hội thi đấu mã cầu đã đạt được giải ba.

Lý Khánh An tiếp xúc môn mã cầu này cũng chỉ hơn chục ngày, nhưng cũng đã bộc lộ được năng khiếu trời phú rồi, hắn biết tận dụng thời cơ và khả năng dứt điểm rất chuẩn xác, khiến không ít người tán thưởng, bây giờ hắn chỉ còn thiếu kinh nghiệm thi đấu thôi, kinh nghiệm chỉ có thể tích luỹ được qua từng trận đầu mà.

Hôm nay là trận đấu giữa hai đội thân binh của Phu Mông Linh Sát và Cao Tiên Chi, trong đội hình của hai đội này có những cao thủ xuất sắc nhất của An Tây, phía Cao Tiên Chi có các danh tướng như Đoàn Tú Thực, Bạch Nguyên Quang, Lý Khánh An, Hạ Bạt Dư Nhuận..., về phía Phu Mông Linh Sát cũng có các danh tướng như Bạch Hiếu Đức, Lệ Phi Thủ Du, Liễu Thanh, Lưu Chí Khuê…, mỗi bên đưa ra mười người, trận đấu này diễn ra tại sân Mã Cầu Quy Tư.

Chiều dài sân mã cầu khoảng một ngàn bước, tương đương với ba sân vận động bây giờ, gậy đánh bóng dài khoảng ba thước, hình dạng giống như Yển Nguyệt Đao, quả bóng to như quả cam, trên mảng gỗ được khoét một lỗ vuông rộng chừng một thước làm đích, phía sau được dựng một tấm thảm mềm, đội nào đánh bóng vào lỗ đó thì coi như thắng.

Trận đấu được chia làm ba hiệp, thời gian mỗi hiệp khoảng một cây hương, đội nào ghi nhiều bàn thắng thì thắng trận.

Trận đấu này thu hút hơn năm ngàn khán giả, không những có binh sĩ, tướng sĩ, mà còn có rất nhiều dân chúng ở Quy Tư Thành biết trận đấu này cũng tới xem.

Phía trên khán đài dành cho binh sĩ có Tiết Độ Sứ Phu Mông Linh Sát, Phó Đô Hộ, Tứ Trấn Binh Mã Sứ Cao Tiên Chi, Giám Quân Biên Lệnh Thành, Phó Đô Hộ Trình Thiên Lí, Áp Nha Tất Tư Sâm, Hình Quan Vương Thao, Trường Sử Khang Hoài Thuận… những quân văn võ cao cấp của An Tây quân đều ngồi đó.

Tuổi của Phu Mông Linh Sát tầm ngoài năm mươi, đôi mắt dài và nhỏ, làn da ngăm đen, có lẽ đây là biểu hiện của tuổi tác, thân hình hắn có chút béo lên, không còn uy vũ quyền thế như những năm trước dẫn quân nam chinh bắc phạt.

Hắn nhìn qua Cao Tiên Chi, cười híp mắt nói:

- Tiên Chi, chúng ta vẫn làm theo lệ thường đặt phần thưởng chứ?

Cao Tiên Chi cúi người cười nói:

- Được thôi!

- Vậy tốt, theo lệ cũ, chúng ta mỗi người bỏ năm mươi quán, ai thắng thì được.

Giám Quân Biên Lệnh Thành ngồi bên cười nói:

- Chúng ta cũng góp chút vui, ta có một hạt minh châu, đội nào thắng thì thuộc về đội đó.

- Biên Công Công, mỗi đội có mười người, ngươi lại cược một hạt minh châu, sau khi thắng trận sao mà chia đây!

Con gái Cao Tiên Chi là Cao Vụ ngồi sau cười nói.

- Vụ Nương, người lớn đang nói chuyện, con không được xen vào.

Cao Tiên Chi nhẹ nhàng mắng yêu con gái.

Phu Mông Linh Sát cười nói:

- Vụ Nương nói có lý!

Giám Quân, ngài cũng đừng keo kiệt quá, lấy chút tiền ra trợ hứng đi!

Biên Lệnh Thành ho khan hai tiếng rồi gật đầu cười nói:

- Vụ Nương đã có ý kiến vậy, ta cũng phải bỏ hầu bao thôi, ta sẽ bỏ một trăm quán, đội thắng sẽ được.

- Vậy viên minh châu thì sao?

Cao Vụ không buông tha mà hỏi tới.

Biên Lệnh Thành vê vê viên minh châu to như hạt đào, cười toáng lên trước mặt nàng nói:

- Nếu đội đao mẻ thương gãy của ngươi thắng, thì nó sẽ thuộc về ngươi thôi!

- Thật chứ?

Cao Vụ mừng rỡ, nàng lớn giọng hô to:

- Đoàn Tiểu Kiếm, Bạch Chá Ôn, Lý Thối Cung, các ngươi phải cố gắng lên đó!

Những người ngồi đó đều cười toáng lên, Phu Mông Linh Sát cũng ha ha cười lớn, cười xong, hắn hỏi nàng:

- Vụ Nương, Lý Thối Cung là ai thế?

- Chính là, chính là…

Cao Vụ bỗng nhiên quên béng tên của Lý Khánh An.

- Chính là Lý Khánh An, người mà đơn cung độc tiễn, giết chết bốn mươi kỵ binh, ta thu nạp hắn làm Nha tướng.

Cao Tiên Chi tiếp lời cười nói.

Lúc đó, có người khẽ hừ một tiếng, nói nhỏ:

- Có chút bản lĩnh, liền thu nạp làm của tư, không biết, còn tưởng là quân An Tây họ Cao nữa đó?

Nét mặc Cao Tiên Chi đột nhiên biến sắc, đứng dậy lớn tiếng quát:

- Trình Đô Hộ, ngươi nói cho rõ ràng chút, ngươi nói vậy là có ý gì?

Từ xưa Quy Tư chính là trung tâm kinh tế, giao thông chân núi Thiên Sơn, cũng là một cường quốc trong ba mươi sáu quốc gia Tây Vực, năm Trinh Quán - Những người An Tây ai ai cũng biết Cao Tiên Chi và Trình Thiên Lí bất hoà, đây cũng không phải ai đúng ai sai, mà đó là điều thường thấy là trên quan trường mà thôi, Phu Mông Linh Sát là nhân vật số một, điều này không cần tranh luận, còn nhân vật số hai là ai, chỉ có người trí mới biết trí người nhân mới biết nhân mà thôi.

Phái tư lịch cho rằng, người tiền nhiệm của Phu Mông Linh Sát là Cái Gia Vận còn tại vị Trình Thiên Lí cũng đã giữ chức Phó Đô Hộ rồi, thậm chí tư lịch còn cao hơn cả Phu Mông Linh Sát, cũng không phải lui về tuyến sau, theo lý, không làm được nhân vật số một thì nhân vật số hai ngoài hắn ra còn ai vào đây nữa, nhưng Cao Tiên Chi lại cướp mất quyền lớn ở Đô Binh Mã Sứ, khiến Trình Thiên Lí chỉ có thể là nhân vật thứ ba, điều này làm cho người ta căm phẫn, cho nên trong con mắt của phái tư lịch, Trình Thiên Lí đã phải chịu ấm ức rồi.

Nhưng trong con mắt của phái thực lực, Cao Tiên Chi chính là người bị hại, phái thực lực cho rằng, Tây An không phải trung nguyên, nhận trọng trách giữ gìn đất đai bờ cõi, cho nên bản lĩnh thật sự quan trọng hơn cái gọi là tư lịch rất nhiều lần, Trình Thiên Lí không có tư lịch, mà quân công thì ít, điều này có thể nói thực lực của hắn có hạn, không làm được đại sự, không thể làm Chư Hầu của một phương.

Trái lại tuy Cao Tiên Chi còn trẻ, nhưng nam chinh bắc chiến, quân công lớn lao, những năm Thiên Bảo đầu tiên, bộ lạc Đại Hề thuộc Tây Đột Quyết vốn dĩ quy phụ Đại Đường, dấy binh tạo phản, từ Ha Mi chạy tới Toái Diệp, Cao Tiên Chi thống lĩnh hai ngàn kỵ binh ngàn dặm truy kích, truy kích bộ lạc Đạt Hề tới Toái Diệp, liền giết sạch bọn họ.

Bởi vậy có thể thấy tài năng chỉ huy quân của Cao Tiên Chi rất xuất sắc, trong khi đó Trình Thiên Lí lúc nào cũng đâm lời gièm pha, đâu đâu cũng gây trở ngại cho Cao Tiên Chi, điều này khiến người của phái thực lực đứng về phía Cao Tiên Chi.

Hôm nay, Trình Thiên Lí lại gây khó dễ, hơn nữa lời nói có phần nặng nề, An Tây quân họ Cao, câu này có ý gì, nếu Cao Tiên Chi vẫn giữ im lặng, e rằng không lâu nữa thánh chỉ sẽ tới và Cao Tiên Chi sẽ bị bắt để luận tội, đây là sách lược của Trình Thiên Lí, ép Cao Tiên Chi nổi cáu trước mặt Tiết Độ Sứ.

Thấy Cao Tiên Chi phát cáu, Trình Thiên Lí giả bộ câm điếc, không thèm nhìn hắn, Cao Tiên Chi không kìm nổi, một chân quỳ xuống, nói với Phu Mông Linh Sát:

- Đại soái, Cao Tiên Chi ta đường đường chính chính, nhưng lại có người nhiều lần hãm hại, mong Đại Soái lấy lại danh dự cho ta, nếu không mong Đại Soái phế chức Đô Binh Mã Sử của ta đi, mời người có năng lực đảm nhiệm.

Trong lúc mọi người đang bàn luận nguyên do Trình, Cao bất hoà, bình thường chỉ quan tâm xem quyền lực quân sự thuộc về ai, không ai để ý trách nhiệm của Phu Mông Linh Sát trong việc này, trên thực tế, Phu Mông Linh Sát chính là kẻ đầu sỏ gây nên sự bất hoà giữa Trình, Cao.

Rất đơn giản, đối với nhân vật số một, tạo sự bất hoà giữa bộ hạ là nghệ thuật lãnh đạo của hắn, nếu bộ hạ kết bè đảng với nhau, vậy nhân vật số một sẽ xuất hiện nguy cơ, đây cũng là nguyên nhân căn bản để Phu Mông Linh Sát đề bạt Cao Linh Chi, cố tình tạo ra sự bất hoà này, dùng Cao để ngự Trình, và cũng dùng Trình để chế Cao, lúc này hắn sẽ là ngư ông đắc lợi.

Phu Mông Linh Sát liền đi tới đỡ Cao Linh Chi ngồi xuống, trấn an nói:

- Tiên Chi, đừng vì việc nhỏ nhặt này mà gây chiến, ý của Trình Đô Hộ nói Tiên Chi nên giao cơ hội rèn luyện cho lớp thanh niên trẻ như Lý Khánh An, giữ hắn bên mình quả có chút đáng tiếc, ngoài ra cũng không có ý gì khác, Giám Quân, ngài thấy ta nói đúng chứ?

Biên Lệnh Thành dường như không nghe thấy gì, hắn lớn tiếng vỗ tay.

- Hay!

Dừng lại chút, hắn ngơ ngác hỏi:

- Xảy ra chuyện gì thế?

Phu Mông Linh Sát mắng thầm một tiếng cáo già, rồi ha ha cười nói:

- Không có gì!

Không có gì! mọi người tiếp tục xem bóng nào.



Trận đấu đã diễn ra rồi, trong sân, bóng bay như tia điện, ngựa chạy như cuồng phong, hai đội giành nhau rất ác liệt, binh sĩ của hai bên hò hét khàn cả giọng, như phát điên lên, vỗ tay đến nổi sưng húp lên.

Thực lực của hai đội Mã Cầu ngang nhau, giao phong nhau hơn mười lần, cũng có thắng có bại, nhưng hôm nay đội của Cao Tiên Chi có thêm một thành viên mới, hắn trở thành tiêu điểm của trận đấu.

Thuật cưỡi ngựa của Lý Khánh An thì không phải bàn, không thua gì những kỵ thủ ưu tú nhất, trong trận đấu hắn xuất quỷ nhập thần, luôn xuất hiện ở những khoảng không của đối phương, bóng luôn hướng về phía hắn, làm người ta cảm thấy hắn và bóng như một, đây cũng là năng lực biết cách giữ thời cơ chiến đấu, hơn nữa ấn tượng sâu sắc nhất là khả năng đánh bóng chuẩn của hắn, chỉ cần một gậy là bóng đã chui vào lỗ.

Cây hương thứ ba chỉ còn lại chút ít, một tiếng giòn vang, mã cầu đánh về phía trái, trước khi đối phương áp sát, Bạch Nguyên Quang dùng gậy vẩy bóng về phái xa bên phải, hô lớn:

- Thất Lang, nhận bóng này!

Lý Khánh An thúc ngựa chạy gấp, hai cao thủ của đối phương là Lệ Phi Thủ Du và Liễu Thanh thúc ngựa áp sát hai bên, ngăn không cho hắn tiến lên phía trước, Lý Khánh An khẽ quay đầu ngựa, chiến mã có lẽ hiểu ý hắn, khẽ chuyển hướng, bỏ lại hai cao thủ của đối phương, đôi chân dài nhẹ nhàng chộp tới mã cầu, trong nháy mắt mã cầu gần tới lỗ, Lý Khánh An kịp tiến tới, hắn xoay người một kích, gậy bóng đánh trúng bóng, đánh mạnh vào bóng như một vệt thẳng tắp bay đi, cách ba mươi bước, đường bóng bay loé qua, lọt vào lỗ rất chuẩn xác.

Lý Khánh An giơ gậy bóng hô lớn.

- Vào rồi!

Tỉ số là 10-9, thế thắng đã định, những tiếng hoan hô của đám binh sĩ lúc đó vang như sấm dậy, Cao Vụ lúc đó còn vui hơn gấp bội, hò hét lớn, hay tay cổ vũ đỏ cả lên.

- Lý Thối Cung, chơi rất hay!

Ánh mắt Cao Tiên Chi loé sáng, như có tâm sự lớn, tuy việc kia cuối cùng cũng chẳng giải quyết tới đâu, nhưng hắn mẫn cảm thấy được, Phu Mông Linh Sát có chút nghiêng về Trình Thiên Lí, Trình Thiên Lí với thân phận là Phó Đô Hộ mà nói ra việc đại nghịch bất đạo là An Tây quân là của họ Cao, Phu Mông Linh Sát lại chẳng tỏ vẻ bất ngờ gì, điều này nói lên gì, chỉ có thể là Phu Mông Linh Sát cũng có chút không hài lòng với mình.

Có lẽ việc mình xử lý vụ Túc Lâu Phong Thú Bảo làm hắn tức giận, Cao Tiên Chi biết, không phải là vì hắn thu nạp Lý Khánh An làm thân binh Nha tướng, mà là mình đã tự tiện tăng thêm binh lực của Phú Bảo thêm một trăm người, điều này có nghĩa là mình đã thay đổi lại địa vị của Túc Lâu Phong Thú Bảo, làm tăng số binh cho phép của Phú Bảo, chắc chắn chuyện này làm Phu Mông Linh Sát tức giận.

Nghĩ tới đây, hắn nhìn trộm sang Phu Mông Linh Sát, đúng lúc Phu Mông Linh Sát cũng đang nhìn hắn, đôi mắt nhỏ và dài ánh lên một vẻ khó mà đoán được, hai ánh mắt chạm nhau rồi lập tức quay đi.

Phu Mông Linh Sát hừ một tiếng lạnh lùng, cái tên Cao Tiên Chi này ngày càng kiêu ngạo rồi, không coi mình ra thể thống gì, có cơ hội ắt sẽ cho hắn biết tay mới được.

Lúc này trận đấu đã kết thúc, đội thân binh của Cao Tiên Chi thắng lợi với tỷ số 10-9, Cao Vụ vui sướng đến vỡ oà, một tay vội cầm viên minh châu trong tay Biên Lệnh Thành, cười nói:

- Biên Công Công, cái này thuộc về ta rồi nhé.

- Cái con a đầu này!

Biên Lệnh Thành không còn cách nào khác, cười lắc lắc đầu.

- Chúng tôi may mắn giành chiến thắng, mong Đại Soái phong thưởng!

Bạch Nguyên Quang và mọi người xếp thành một hàng, cùng hướng về Phu Mông Linh Sát xin thưởng, Phu Mông Linh Sát ha ha cười nói:

- Được! theo lệ cũ, các ngươi thắng trận, nhưng hôm nay là hai trăm quán, Giám Quân thưởng thêm một trăm quán, chúc mừng các ngươi!

Bạch Nguyên Quang và mọi người mừng rỡ, cùng nhau chắp tay tạ ơn, lu xuống lĩnh thưởng, lúc đó, Cao Tiên Chi gọi Lý Khánh An lại:

- Thất Lang, ngươi đợi một lát!

Không khí trên khán đài lập tức trở lên căng thẳng, mọi người đều biết Cao Tiên Chi sẽ làm gì, Lý Khánh An chạy nhanh tới, hành lễ với Phu Mông Linh Sát trước, rồi mới tới chỗ Cao Tiên Chi.

- Xin Phó Soái chỉ bảo!

Cao Tiên Chi thấy hắn đối đáp có vẻ khôn khéo, khẽ gật đầu, nói:

- Thất Lang, tài bắn cung của ngươi tốt, nhưng chỉ làm môn hạ của ta, mới không phát huy hết khả năng, chắc cảm thấy không hài lòng?

- Hồi Phó Soái, bỉ chức là quân nhân, chỉ biết phục tùng.

- Vậy tốt, từ nay về sau, ngươi chính thức gia nhập An Tây quân Xích Hậu Doanh, làm đội trưởng đội ba, sau này sẽ không ở bên ta nữa.

Nói xong, Cao Tiên Chi nhìn Trình Thiên Lí một cách lạnh lùng.

Chương 13: Bí mật luận bàn

Từ xưa Quy Tư chính là trung tâm kinh tế, giao thông chân núi Thiên Sơn, cũng là một cường quốc trong ba mươi sáu quốc gia Tây Vực, năm Trinh Quán - - Trình Thiên Lí, cái tên khốn nạn này!

Hắn chẳng có bản lĩnh gì, chỉ có cái tài đố kị người khác là không ai bằng…

Trong một quán rượu có không gian tao nhã, Bạch Nguyên Quang chửi ầm lên, đội mã cầu của bọn họ mới có thêm một cao thủ, thì lại bị Trình Thiên Lí ép rời khỏi đội, khiến trong lòng hắn ấm ức vô cùng.

- Nguyên Quang, thôi không chửi nữa, Cao Soái ắt có lý của ngài.

Đoàn Tú Thực thở dài, khẽ khuyên hắn.

- Nhưng mà…

Bạch Nguyên Quang nhìn Lý Khánh An, rồi uống cạn chén rượu, đập mạnh cốc rượu xuống bàn.

- Cái này thì có ý gì, đường đường là một Nha tướng lại đi làm một Đội trưởng, đây chẳng phải giáng chức đó sao?

Lý Khánh An khẻ mỉm cười nói:

- Ta cảm thấy không tồi, đầu tiên làm Hoả Trường, rồi lập cung được thăng lên làm Đội trưởng, từng bước đi lên, như vậy ta thấy hài lòng rồi, nếu không ta sẽ có cảm giác bay cao, dưới chân thấy trống rỗng.

- Thất Lang nói rất đúng, những quân nhân như chúng ta cần phải lập công rồi được thăng chức, quan trọng là phải có cơ hội ra trận, lập được nhiều chiến công, hơn nữa Thất Lang vẫn còn trẻ, không như ta, đã ngoài ba mươi tuổi rồi, nếu không lập công thì chắc không còn cơ hội nữa.

Tịch Nguyên Khánh luôn cảm thấy lo lắng cho tiền đồ của mình, hắn do dự một lát rồi hỏi:

- Thất Lang, ngươi nói sang năm chiến dịch Tiểu Bột Luật sẽ tiến hành chứ?

- Chắc chắn! ngươi phải tin ta, ắt sẽ có cơ hội để ngươi lập công.

Lý Khánh An uống cạn chén rượu, cười và nói với Bạch Nguyên Quang:

- Nguyên Quang huynh, huynh yên tâm!

Ta là thám báo, ắt sẽ bôn ba đây đó, có cơ hội ta sẽ cùng các huynh luyện tập mã cầu, chỉ sợ lúc đó ta sẽ đoạt danh hiệu đệ nhất mã cầu của An Tây Quân mà thôi, huynh sẽ khóc nhè đó!

- Hừm!

Đệ nhất cao thủ của ta dễ dàng để ngươi cướp sao?

Ta sẽ đoạt danh hiệu Lăng Sơn Huyết Tiễn của ngươi mà coi.

- Vậy tốt, chúng ta cược, xem ai đoạt được danh hiệu của đối phương trước nhé.

- Nhất ngôn cửu đỉnh!

Hai người cùng vỗ tay cười lớn.



Uống xong rượu, Lý Khánh An quay trở về doanh trại, vừa về đến cổng doanh trại, có người đến trước mặt ngăn hắn lại, nói:

- Thất Lang, ta đợi ngươi đã lâu.

Trong bóng đêm dáng người này nhỏ nhắn, một chân bước tới, người này chính là Phong Thường Thanh, từ năm Khai Nguyên thứ hai mươi tám, hắn theo Cao Tiên Chi làm tuỳ tùng, lập nhiều công lao, bây giờ giữ chức Đô Uý Tướng Quân, đảm nhiệm hình phạt trong quân đội của Cao Tiên Chi, tuy tướng mạo hắn xấu xí, nhưng quân pháp thì nghiêm minh, cương trực công chính, mọi người có chút sợ hắn.

- Cao soái muốn gặp ngươi, ngươi đi theo ta!

Lời của Phong Thường Thanh không nhiều, nói xong quay người bước đi, Lý Khánh An đi theo hắn đến phủ đệ của Cao Tiên Chi ở Quy Tư, bọn họ không đi đường chính mà đi theo cửa hông vào tiền viện.

- Phong tướng quân, Cao soái tìm ta có việc gì vậy?

- Không có gì, Cao soái chỉ muốn an ủi ngươi một chút.

Nói đến đây, Phong Thường Thanh liếc mắt nhìn Lý Khánh An, trong bóng tối ánh mắt của hắn thần thái quả bình tĩnh, không chút chút bất mãn nào, Phong Thường Thanh cũng khẽ gật đầu, trước vinh và nhục mà người trẻ tuổi này không quan tâm, ắt sẽ là một đại tướng quân tài ba.

Truyện " " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Đi đến ngoài thư phòng của Cao Tiên Chi, bỗng nghe thấy tiếng cãi nhau rất lớn, chính là tiếng cãi vã của Cao Vụ và phụ thân.

- Rõ ràng phụ thân có thể giữ hắn bên mình, sao người lại để hắn ra đi, hơn nữa còn giáng chức hắn, phụ thân làm như vậy quả không công bằng với hắn.

- Con nói chuyện với ta như vậy sao?

- Phụ thân, thực ra người chỉ vì bản thân mình, dùng hắn làm vật thế thân, người quả ích kỷ.

“ Bộp” một cái giòn vang, cùng với sự tức giận của Cao Tiên Chi quát:

- Ngươi cút đi cho ta!

Cút!

Cửa đã mở, Cao vụ ôm mặt chạy ra, nàng thấy Lý Khánh An trong sân, khuôn mặt bỗng ửng hồng, nhanh chóng chạy xa chỗ hắn.

- Cao soái, hắn tới rồi!

Phong Thường Thanh đứng ngoài bẩm báo Cao Tiên Chi.

Cao Tiên Chi nén lại sự tức giận, trầm giọng nói:

- Để hắn vào đi!

Lý Khánh An nhanh chóng bước vào thư phòng của Cao Tiên Chi, hành lễ và nói:

- Bỉ chức tham kiến đại soái!

- Mọi người đều gọi ta là phó soái hoặc Cao soái, chỉ có ngươi gọi ta là đại soái, lẽ vì sao?

Cao Tiên Chi thản nhiên cười và hỏi, lão biết Lý Khánh An không phải lỡ miệng.

- Có lẽ trong lòng bỉ chức, đại soái sớm muộn sẽ thuộc về ngài mà thôi!

Cao Tiên Chi nhìn hắn vẻ nghiêm nghị, lát sau, ánh mắt đó liền dịu dàng lại, dơ tay ra hiệu nói:

- Ngồi xuống đi!

- Tạ ơn đại soái.

Lý Khánh An ngồi xuống.

- Sau này không được gọi ta là đại soái nữa, không để người khác nắm đằng chuôi, biết chưa?

Lời nói của Cao Tiên Chi rất khoan dung, dường như là sự dạy bảo ân cần của trưởng bối dành cho hậu bối.

- Tuân lệnh!

- Được rồi!

điều ngươi xuống Thám báo Doanh, ngươi có ý kiến gì không?

- Không có.

- Thật là không có?

Ánh mắt của Cao Tiên Chi dần dần sắc bén lại, lão không thích ai nói dối trước mặt hắn.

- Quả thực không có!

Lý Khánh An trả lời rất quyết đoán.

- Vì sao?

Lý Khánh An ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng ngời của hắn nhìn chăm chú Cao Tiên Chi, thẳng thắn nói:

- Bời vì bỉ chức thấy làm tân binh Nha tướng của ngài, sẽ không có cơ hội để lập công.

Cao Tiên Chi ngạc nhiên, thật lâu sau, lão khẽ thở dài, cười giễu , nói:

- Chẳng nhẽ ngươi đã nhận ra, ta không lo được bữa nay sao?

- Cao soái cảm thấy ăn bữa nay lo bữa mai sao?

Không biết vì sao, Cao Tiên Chi đứng trước một tên hạ quan như Lý Khánh An lại có chút nể trọng, lão thở dài một tiếng, chắp tay sau lưng từ từ tiến về phía cửa sổ, kinh ngạc nhìn vầng trăng lẳng lặng đơn độc trên bầu trời, lão quả có chút ngạc nhiên, chức vụ thực sự của lão chỉ là An Tây Phó Đô Hộ, đây chỉ là chức quan tứ phẩm nhàn tản, mà Đô Binh Mã Sứ lại là người của Phu Mông Linh Sát, hắn có quyền bãi miễn, hôm nay lão thấy Phu Mông Linh Sát có chút không hài lòng với mình, khiến lão không thể không giáng chức của Lý Khánh An, tỏ vẻ nhượng bộ với Trình Thiên Lí, người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu được!

- Cao soái, thực ra ngài có thể tạo ra cơ hội.

- Ngươi nói gì?

Cao Tiên Chi quay đầu lại, nhìn Lý Khánh An vẻ kinh ngạc.

- Tạo cơ hội gì?

Lý Khánh An khẽ mỉm cười, nói:

- Tạo ra một chiến dịch lớn, tỷ như bẩm báo triều đình dùng binh với Tiểu Bột Luật.

Cao Tiên Chi cúi đầu trầm ngâm, lão dần dần hiểu được ý của Lý Khánh An, ánh mắt sáng bừng lên, Tiểu Bôt Luật luôn là mối hoạ của triều đình, Điền Nhân Uyển, Cái Gia Vận, Phong Mông Linh Sát ba Tiết độ sứ đều đích thân chinh phạt Tiểu Bột Luật, nhưng đều thất bại, nếu mình dâng sớ lên triều đình, thời cơ tấn công Tiểu Bột Luật đã chín muồi, vậy Hoàng Thượng sẽ phái ai đi tấn công đây?

Chắn sẽ không phái Phu Mông Linh Sát, chỉ có thể là mình mà thôi.

‘ Có lẽ trong lòng bỉ chức, đại soái sẽ sớm thuộc về ngài mà thôi.’

Cao Tiên Chi bỗng hiểu được hàm ý câu nói của Lý Khánh An, lão điềm nhiên gật gật đầu, kiến nghị của Lý Khánh An đánh trúng điểm yếu của Phu Mông Linh Sát, lão giờ đã già rồi, không thể thoả mãn dã tâm mở rộng bờ cõi của Hoàng thượng được.

Nghĩ tới đây, Cao Tiên Chi vui mừng cười nói:

- Thất Lang, ngươi yên tâm mà tới Thám báo Doanh, ngươi ngã ở đâu ta sẽ vực ngươi dậy ở đó.



Lý Khánh An dời khỏi phủ đệ của Cao Tiên Chi, chậm rãi trở về doanh trại, hắn ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng trên bầu trời, trong lòng hắn dâng lên một hoài bão và lý tưởng lớn, đúng vậy!

Hắn đến từ đời trước, kiến thức của hắn còn hơn người nước Đường một nghìn ba trăm năm, trong thời đại lịch sử ầm ầm sóng dậy như vậy, ắt hắn sẽ làm được điều gì nên chuyện.

Chương 14: Hồ nữ Thạch quốc

Từ xưa Quy Tư chính là trung tâm kinh tế, giao thông chân núi Thiên Sơn, cũng là một cường quốc trong ba mươi sáu quốc gia Tây Vực, năm Trinh Quán - - Thời gian thấm thoát qua nhanh, đảo mắt đã tới đầu xuân năm Thiên Bảo thứ sáu, buổi sáng hôm nay, miệng núi Bột Đạt Lĩnh bỗng nhiên náo nhiệt hẳn lên, mấy trăm con lạc đà tạo thành thương đội dồn dập tiến về phía Toái Diệp, tiếng lục lạc kêu vang, cuối cùng cũng thấy rời khỏi Lăng sơn, tiếng hoan hô của đám Hồ thương vang lên.

Những Hồ thương này hiển nhiên chính là người Túc Đặc nổi tiếng giỏi về kinh doanh, bọn họ kéo lạc đà tiến bước, cách ăn mặc gần như giống nhau, trên người mặc bộ đồ bó sát người màu trắng trong trang phục Hồ, đầu đội mũ chóp nhọn có vành, bên eo đeo một dải đai vàng Vạn Đinh Bảo Điền, chân đi giày cỏ, phong trần mệt mỏi, biểu hiện lặn lội một đoạn đường xa xôi, trên người lạc đà buộc cái hòm to nặng, trong hòm để đầy ắp đá quý, trân châu, dụng cụ bằng bạc và các món đồ có giá trị cao.

Ngoài ra còn có hơn hai mươi thiếu nữ diện mạo thanh tú trẻ tuổi, các nàng phải tới Trường An làm Hồ cơ bán rượu, Trường An những năm Thiên Bảo thu nhập xa xỉ, trăm năm nay luôn là địa điểm thu hút những Hồ nương đến phía đông hết đời này đến đời khác, hình thành một đoạn đường sáng lạng mỹ lệ.

'Đạp bừa hoa rụng, đi đâu vậy?

Nghĩ đến Hồ Cơ đã mát lòng.'

(Thiếu niên hành - Lý Bạch - Anh Nguyên dịch)

Nhưng trải qua một đoạn đường dài, hơn nữa phải vượt qua ngọn núi Lăng sơn cao ngút, hai mươi thiếu nữ này lộ chút tiều tuỵ, nhưng sau khi tới đất của Đại Đường, trên khuôn mặt mỗi người dần dần trở nên hào hứng, trong mắt tràn đầy sự hy vọng ở nơi này.

Đội lạc đà khổng lồ này không phải là của một người, mà là của hơn một trăm thương nhân hợp lại mà thành, dẫn đầu đoàn là một ông lão sáu mươi tuổi, tên là Tát Nhĩ Đạt, màu da đồng thau, những nếp nhăn tràn đầy trên khuôn mặt ghi những tang thương của người thế gian, tuy đã lớn tuổi, nhưng lão vẫn đi lại mạnh mẽ như người trẻ tuổi.

Đi ngay sau lão là một thiếu nữ, thiếu nữ cũng đội một chiếc mũ nhọn có vành, dưới vành nón lộ ra một cô gái Túc Đặc mái tóc tết lại thành năm bím, dung mạo nàng rất thanh tú xinh đẹp, làn da trắng ngần rạng rỡ, đôi mắt màu xanh lam sáng ngời giống như bảo thạch, đi qua Lăng sơn, nàng bắt đầu nhìn trước nhìn sau, dường như mọi thứ hiện ra trước mắt nàng đều rất hiếu kỳ, hiển nhiên đây là lần đầu tiên nàng đến Đại Đường.

Nhưng thiếu nữ này dường như không giống như những Hồ nương khác, cách ăn mặt rất hoa lệ, khí chất cao quý, bên hông đeo một thanh đoản kiếm trạm đầy bảo thạch.

Lông mày nàng bỗng dựng lên, hỏi người dẫn đầu đoàn:

- Tát Nhĩ Đạt đại thúc, đây chính là Đại Đường sao?

Cháu thấy cũng có khác gì mấy với Thạch Quốc chúng ta đâu!

Lão già mỉm cười, nói:

- Câu Lan Công chúa, đây chỉ là biên giới Đại Đường mà thôi, đương nhiên là giống như ở nước mình rồi, nhưng qua hàng lang Hà Tây, sau khi tiến vào Lũng Hữu, cháu sẽ thấy sự khác biệt, đợi đến Trường An, ta dám cam đoan cháu sẽ ngạc nhiên đến khó tin mà coi.

- Tát Nhĩ Đạt đại thúc, vậy từ đây tới Trường An còn xa lắm không?

- Vẫn còn xa ngàn dặm, ít nhất cũng phải mất ba tháng nữa.

Nói tới đây, Tát Nhĩ Đạt đại thúc bỗng thức tỉnh, vỗ vỗ vào đầu cười nói:

- Ta quên mất, không được gọi cháu là công chúa, cháu đổi tên là Thạch Câu Lan rồi.

Lời lão vừa nói xong, xa xa bõỗng vang lên tiếng vó ngựa, một đội kỵ mã xuất hiện, bọn họ ven theo con sông nhỏ thúc ngựa chạy về hướng này.

- Có quân đội!

Đoàn thương nhân bỗng hỗn loạn, đám Hồ thương vội vàng lấy đao từ trong đống hành lý ra, Thạch Câu Lan cũng mím môi lại, tay nắm chặt cán đao, Tát Nhĩ Đạt nhìn xa xa một lúc lâu, bỗng cười nói:

- Không phải người Đột Kỵ Thi, đó là biên quân của Đại Đường.

Giữ gìn con đường tơ lụa thông suốt, chính là một trong các chức trách của biên quân Đại Đường, hàng trăm năm nay, bọn họ và đám Hồ thương sớm chiều đều gặp nhau, rất ít gặp cảnh cướp của đánh người xảy ra, Tát Nhĩ Đạt thấy an tâm hẳn, lấy Quan Điệp của Thạch Quốc từ trong túi ra.

Lát sau, hơn trăm kỵ binh quân Đường chạy tới nhanh như chớp, bọn họ trông rất khôi ngô, thân mặc áo giáp sáng loáng, sau lưng đeo một cái khiên, thắt lưng đeo một đao dài, tay cầm roi dài, bên ngựa đeo cung nỏ và hộp tên, đội kỵ binh xếp thành một hành, ngăn cản đường đi của đám Hồ thương.

Một vị quan quân từ trong đội ngũ đi ra lớn tiếng quát:

- Các ngươi là Hồ thương nơi nào, muốn đi đâu?

Quan quân nói ra một tràng tiếng Đột Quyết rất lưu loát, khiến Thạch Câu Lan không khỏi bất ngờ, nàng không khỏi nhìn kỹ vị quan quân trẻ tuổi này.

Thấy hắn chỉ tầm hai mươi bốn tuổi, dáng vóc cao lớn, vầng trán cao rộng, khuôn mặt rất có nét, đôi mắt sâu thẳm mang vẻ nghiêm nghị của đấng nam nhi, bình tĩnh, diện mạo hắn không phải người Đột Quyết, hắn cũng như những quan binh Đại Đường khác, đều là người Hán.

Vị Đường tướng đó chính là Lý Khánh An, hắn đóng quân ở Thám báo Doanh nửa năm, tuần tra sự an toàn của biên giới, lập công và được thăng làm Lữ soái của Thám báo Doanh, quản lý một trăm người, những năm nay kỹ thuật cung tên của hắn càng tinh xảo hơn, hơn nữa còn học được tiếng của người Đột Quyết, thời gian một năm, Lý Khánh An đã trưởng thành hẳn, tính cách của hắn càng thêm bình tĩnh và cứng cỏi, dần dần trở thành một danh tướng của An Tây.

Tát Nhĩ Đạt trái lại cảm thấy không kỳ lạ gì, trong biên quân các tộc người lẫn lộn, người Hồ biết nói tiếng Hán, người Hán biết nói tiếng Hồ là điều rất bình thường, hắn dâng lên Quan Điệp rồi cười nói:

- Chúng ta là những thương nhân đến từ Thạch Quốc, tới Trường An để kinh doanh, xin hỏi quý tính đại danh của tướng quân?

Tuy Đường Quân không làm hại Hồ thương, nhưng cũng không nên đắc tội, khôn khéo một chút có thể kiếm được một đội hộ vệ miễn phí không biết chừng!

Người Túc Đặc trời sinh có đầu óc thương nhân lúc nào cũng có thể nghĩ tới việc kinh doanh được.

- Ta họ Lý, không phải tướng quân gì cả.

Truyện " " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Lý Khánh An nhìn Quan Điệp của Thạch Quốc, giọng vẫn cứng rắn, nói:

- Phu Mông đại soát có lệnh, những Hồ thương nhập cảnh đều phải phái người đến bẩm báo trước, các ngươi không biết sao?

Tát Nhĩ Đạt cười khắc khổ, nói:

- Lý tướng quân, chúng ta vừa từ Thạch Quốc tới, sao mà biết mệnh lệnh của Phu Mông đại soái, mong tướng quân thông cảm!

Hắn chuyển ngay dùng Hán ngữ nói rất thuần thục, biểu lộ bản thân chính là thương nhân thường qua lại Đại Đường, Lý Khánh An nghe hắn biết nói tiếng Hán, sắc mặt liền hoà nhã hơn.

- Mệnh lệnh của đại soái là tốt cho các ngươi, cuối hạ đầu thu năm ngoái người Đột Kỵ Thi xâm phạm biên giới cướp bóc, các ngươi đều là những thương nhân mang những vật quý báu, đó cũng chính là mục tiêu của bọn chúng, hơn nữa các ngươi lại đem theo nhiều thiếu nữ trẻ tuổi như vậy.

Nói đến những thiếu nữ trẻ tuổi, Lý Khánh An liếc qua Thạch Câu Lan đang đứng phía sau Tát Nhĩ Đạt, Thạch Câu Lan bị ánh mắt sắc lẹm loé qua, tim nàng không ngừng đập, dường như vị quan quân này đã thấy rõ được thân phận của nàng.

Nhưng ánh mắt của Lý Khánh An chỉ nhìn lướt qua, hắn trả lại Quan Điệp cho Tát Nhĩ Đạt, khuôn mặt vẫn không chút biểu cảm nói:

- Mở hòm đồ ra coi, chúng ra phải kiểm tra.

Tát Nhĩ Đạt ngẩn người ra, đội kiểm tra này là có ý gì đây, hắn hiểu hơn bất cứ ai, trên mặt hắn hiện lên nụ cười khắc khổ, xem ra, cái gọi là miễn phí là không thể rồi.

Hắn liền quay lại đoàn thương nhân thông báo, trong đoàn thương nhân vang lên những lời xôn xao nhỏ, mọi người đều tỏ vẻ kháng nghị, nhưng sự kháng nghị của bọn họ đều không có ý nghĩa gì cả, Lý Khánh An vẫy tay, những binh sĩ từ trên ngựa tiến tới, dùng cái móc đâm vào trong những cái hòm trên người lạc đà, một cái hòm bị đứt dây, những đồ trong hòm rơi xuống, bên trong có hàng trăm ngân khí rơi oà xuống, chủ nhân dang rộng tay chân ôm lấy đống ngân khí, nước mắt nước mũi chảy ra mang theo những câu nguyền rủa, hai mươi thiếu nữa Hồ nương sợ đến lạnh run, giống như đám sơn dương đang đợi làm thịt vậy.

Thạch Câu Lan phẫn nộ, nàng chạy tới trước mặt Lý Khánh An, xiết chặt nắm tay nói lớn:

- Các ngươi làm như vậy, có khác nào cường đạo không?

Lý Khánh An nhìn lướt nàng từ trên xuống dưới, cười híp mắt nói:

- Có khác chứ, cường đạo sẽ cướp những đồ đạc của các ngươi, còn bọn ta chỉ kiểm tra mà thôi, cường đạo sẽ lột sạch quần áo trên người ngươi, nhưng bọn ta chỉ thưởng thức dung mạo của ngươi mà thôi.

Khuôn mặt Thạch Câu Lan ửng đỏ lên, nghiến răng chửi:

- Ngươi không phải là quân nhân, ngươi là đồ vô lại!

Khuôn mặt Lý Khánh An trầm hẳn xuống, lạnh lùng nói:

- Cô nương, nàng không nên cản trở việc quân đội chấp pháp, như vậy sẽ nguy hiểm tới sự an toàn tính mạng của nàng đó.

Tát Nhĩ Đạt sợ tới mức tiến tới lôi Thạch Câu Lan, xin lỗi tới Lý Khánh An:

- Lý tướng quân, cháu gái ta lần đầu tiên xuất môn, không hiểu quy củ, mong tướng quân thông cảm.

Lý Khánh An hừm một tiếng, không để ý tới hắn, lúc này, một vị Đội trưởng cưỡi ngựa tới, chắp tay bẩm báo:

- Tướng quân, không có vật cấm bên trong.

- Tốt!

Cho ngừng việc kiểm tra.

Lý Khánh An lại liếc Tát Nhĩ Đạt nói:

- Vẫn luật cũ, các huynh đệ cần rượu và tiền, mỗi người năm trăm văn, nếu muốn chúng ta hộ vệ, mỗi người bỏ thêm hai quán tiền nữa.

- Việc này……

Tát Nhĩ Đạt do dự một lát.

- Chúng ta phải thương lượng một lát.

Tát Nhĩ Đạt chạy về bàn với đám thương nhân, Thạch Câu Lan vẫn nóng mặt nhìn chằm chằm Lý Khánh An, Lý Khánh An liền cười tao nhã, rất lễ phép mà hành lễ với nàng.

Thạch Câu Lan trừng mắt nhìn hắn, ngẩng đầu nhìn lên không trung, không thèm để ý tới hắn.

Lúc đó Tát Nhĩ Đạt chạy tới, hắn đem một bọc tiền giao cho Lý Khánh An, áy náy nói:

- Mọi người quyết định không cần quý quân hộ vệ, đây là năm mươi bạch ngân, có giá trị hơn sáu mươi quán tiền, là tiền rượu thịt của các ngài.

- Ngươi quả biết tính đó.

Lý Khánh An một tay cầm lấy túi tiền, quay người lên ngựa nói:

- Vậy tốt, các ngươi cầu Thái Dương thần bảo hộ nhé!

Hắn nhìn thật sau vào Thạch Câu Lan, cười lạnh lùng nói:

- Cô nương, nàng sẽ sớm biết được, sự khác biệt giữa cường đạo và bọn ta ở đâu?

- Đi thôi!

Lý Khánh An vẫy tay, đoàn Đường Quân kỵ binh vụt đi như một trận bão táp.

Chương 15: Không phải đạo tặc

Tát Nhĩ Đạt thấy bọn họ đi xa xa, lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm, liền quay lại hô mọi người:

- Xuất phát thôi, mọi người theo sát nhau.

Đoàn lạc đà chậm rãi bước đi, tiếp tục hướng về phía nam, Tát Nhĩ Đạt rất có kinh nghiệm, cách miệng núi Bột Đạt Lĩnh ba mươi dặm là Kê Lâu Phong Phú Bảo, tới đó lại phải trả một khoản lộ phí, lúc đó cũng có thể bổ sung nước uống, rồi tiếp tục tiến về phía nam thêm hai trăm dặm nữa là tới Bạt Hoán Thành, nơi đó thuộc lãnh thổ của Cô Mặc Quốc, tiếp tục đi về phái đông khoảng năm sáu trăm dặm, sẽ tới Quy Tư quân trấn nằm ở An Tây Đô Hộ phủ.

Dựa vào tốc độ trước mắt, để tới Quy Tư cũng phải mất hơn nửa tháng, trong đó đoạn đường khó khăn và nguy hiểm nhất chính là hai trăm dặm từ Bột Đạt Lĩnh tới Bạt Hoán Thành, nơi đó sa mạc mịt mù, rất ít người qua lại, cũng có lúc đội kỵ binh của Đột Kỵ Thi từ nơi này xâm phạm biên giới.

Đội ngũ đi qua Bạt Hoán Hà Nguyên Đầu, đi qua một khe núi, có những ngọn núi trùng trùng đứng sừng sững ở trên sa mạc, những ngọn núi hình thù quái dị và dữ tợn, dường như đây là những quái thạch ngàn năm mà thành.

Lúc đó, trên ngọn núi to lớn bỗng xuất hiện vài tên kỵ binh người Đột Kỵ Thi, tên cầm đầu với ánh mắt sắc lẹm nhìn chăm chú vào đoàn lạc đà trông giống như đàn kiến đàng bò tới, đây là một tên quan quân bị cụt một tay, hắn vẫy tay ra hiệu, vài tên Đột Kỵ Thi Nhân quay đầu đi xuống, nhanh chóng biến mất sau đỉnh núi.

Tát Nhĩ Đạt thót tim, hắn ngơ nác nhìn về đỉnh núi ở xa xa, trong ánh mắt hiện lên tia sợ hãi, Thạch Câu Lan phát hiện sự khác biệt của hắn, liền hỏi:

- Đại thúc, xảy ra chuyện gì vậy?

- Hình như vừa nãy ta vừa nhìn thấy mấy tên Đột Kỵ Thi.

- Lại là đám cường đạo Đường Quân sao?

- Không!

Hình như… là Đột Kỵ Thi.

Tát Nhĩ Đạt căng thẳng đễn nỗi run bần bật.

Đúng lúc đó, phía trước khe núi truyền đến những tiếng vó ngựa chạy tới dầm dập, trong nháy mắt, cửa cốc bụi đất mịt mù, cùng với những tiếng hò reo lẫn lộn.

- Không tốt rồi!

Là người Đột Kỵ Thi.

Tát Nhĩ Đạt biến sắc, hắn liều mạng vung tay rống to:

- Mọi người mau quay đầu lại, mau chạy thôi!

Đoàn thương nhân nhanh chóng quay đầu lại, gào thét thảm thiết, dùng roi vụt mạnh vào lạc đà, Thạch Câu Lan sợ tới mức dung mạo thất sắc, run rẩy nói:

- Đại thúc, nếu chúng ta công khai thân phận, bọn họ sẽ bỏ qua cho chúng ta không?

- Công chúa, đừng ngốc vậy, mau chạy đi!

Tát Nhĩ Đạt hét đến nỗi ánh mắt đỏ bừng lên, cố hết sức thúc lạc đà chạy.

Nhưng, mọi thứ đều đã muộn, chừng hơn hai trăm kỵ binh Đột Kỵ Thi trong chớp mắt đã vượt qua bọn họ, trước tiên tên thủ lĩnh phóng một mũi tên tới, một gã thương nhân Hồ kêu thảm thiết, từ trên lưng lạc đà ngã nhào xuống đất.

Đám kỵ binh Đột Kỵ Thi không thèm hỏi han gì, vung đao mãi võ hừng hừng lao tới, trong ánh mắt sáng loé lên sự đói khát và hưng phấn, giống như đám sói nhìn thấy con mồi lạc lõng vậy, một gã râu rậm tiến tới lấy đao chém vỡ một cái hòm gỗ, những hồng bảo thạch chứa đầy trong hòm vung ra khắp đất, vài tên Đột Kỵ Thi mắt sáng lên, liền chạy tới cướp lấy.

- Đám cường đạo kia!

Đây là đồ vật của ta.

Chủ nhân của đám đồ đạc đó liền khóc lóc lao tới, liền bị tên râu rậm cho một đao chết luôn, ngoài ra còn có hơn mười tên kỵ binh nhe răng cười ngạo nghễ tiến về phía những thiếu nữ, những thiếu nữ kêu gào thảm thương, từ lạc đà nhảy xuống chạy đi, nhưng bọn họ làm sao mà chạy thoát đám kỵ mã kia, trong chớp mắt liền bị bọn họ bắt gọn đưa lên ngựa.

Lúc đó, thủ lĩnh của Đột Kỵ Thi Nhân nhìn thấy diện mạo xinh đẹp của Thạch Câu Lan, hắn cười ha hả một tiếng, thúc ngựa về phía trước, giơ tay chộp lấy nàng.

- Đô La Tiên, là ngươi!

Thạch Câu Lan đột nhiên nhận ra tên thủ lĩnh của Đột Kỵ Thi Nhân.

Tên thủ lĩnh ngây ra, hắn cũng nhận ra Thạch Câu Lan, hắn cười thầm nói:

- Thì ra là Thạch Câu Lan công chúa, tốt quá rồi, năm ngoái ta cầu hôn nàng thì bị nàng từ chối, bây giờ không ngờ nàng lại rơi vào tay ta.

Thạch Câu Lan phẫn nộ nói:

- Ta sẽ nói với phụ vương, bảo người cắt đứt mọi quan hệ với người Đột Kỵ Thi các ngươi.

Ánh mắt Đô La Tiên hiện lên một tia sát khí, ngửa đầu cười ngạo nghễ, nói:

- Ngươi nằm mơ đi!

Đợi ta vờn ngươi chán đã, sẽ giết ngươi, xem ngươi bẩm báo được với ai nào?

Hắn giơ tay hướng về bộ ngực cao ngất của Thạch Câu Lan và chộp tới, Thạch Câu Lan liền rút vội đoản kiếm ra, Đô La Tiên không kịp phòng bị, trên cổ tay bị đoản kiếm cắt một viết thương lớn, ngay tức khắc máy chảy như suối.

Đô La Tiên tức tím mặt, không ngờ dám làm thương cánh tay quý giá còn lại của hắn, hắn rút đao ra hét lớn:

- Lột sạch quần áo của ả ra, mọi người lao tới, hiếp chết ả cho ta!

Thạch Câu Lan nhảy từ lạc đà xuồng rồi chạy, vài tên Đột Kỵ Thi Nhân cũng xuống ngựa, bao vây tứ phía, Thạch Câu Lan lảo đảo rồi ngã lăn xuống đất.

- Ta vào trước!

Tên râu rậm Đột Kỵ Thi Nhân cởi áo rồi lao tới, mắt thấy Thạch Câu Lan sẽ gặp phải bất hạnh, bỗng có một mũi tên nhanh như chớp phóng tới, một tên phóng trúng vào sau đầu của tên râu rậm Đột Kỵ Thi, làm hắn chết ngay tức khắc.

- Là Đường Quân!

Biến cố đột ngột khiến Đột Kỵ Thi kinh hãi, Đô La Tiên liền quay đầu lại, chỉ thấy một gã quan quân Đường Quân trẻ tuổi ngồi trên ngựa, kéo cung hướng về phía mình, mũi tên lạnh lùng lao tớimình, không đợi hắn phản ứng, mũi tên gào thét tới, bản năng của Đô La Tiên khiến hắn rụt cổ lại, mũi tên sượt da đầu phóng trúng mũ hắn, mũ hắn bay ra xa ngoài ba trượng.

Da đầu nóng bỏng đau rát, máu chảy xuống gò má, giống như một ác mộng vậy, Đô La Tiên bỗng nhớ ra điều gì đó, hắn sợ đến hồn siêu phách lạc, thúc ngựa mà chạy, lúc đó, hơn trăm tên Đường Quân cũng thúc ngựa đuổi theo, Đột Kỵ Thi sợ khiếp hồn, nháo nhác lên ngựa mà chạy, Đường Quân bắn tên như mưa, mấy chục tên Đột Kỵ Thi ôm các thiếu nữ chạy chậm hơn, liền bị những mũi tên của Đường Quân phóng tới mà tử, Đường Quân cứu được những thiếu nữ đó.

Lý Khánh An thúc ngựa chậm rãi tiến tới trước mặt Thạch Câu Lan, hắn xuống ngựa, ngồi xổm bên nàng dịu dàng nói:

- Chân bị trẹo phải không?

Thạch Câu Lan nước mắt trào ra, nàng gật đầu không nói gì.

Hắn cười và nói:

- Ta là Lý Khánh An, là thám báo Đường Quân, ta tới xem chân nàng thế nào.

Nói xong, hắn không để ý xem Thạch Câu Lan có đồng ý hay không, khẽ nâng chân của nàng đặt lên đùi mình, ấn một cái vào sau chân nàng.

- Đây có đau không?

Thạch Câu Lan mặt ửng đỏ, lắc đầu.

- Cũng may chưa bị thương tới xương, chỉ là trẹo chân mà thôi, nghỉ ngơi một ngày là khỏi à.

Lý Khánh An không chữa trị cho nàng tiếp nữa, lấy từ trong áo ra một cao dán, đưa cho nàng và nói:

- Đây là cao do ta tự chế, dán vào một ngày, chân của nàng sẽ không vấn đề gì nữa.

- Cảm ơn chàng!

Thạch Câu Lan khẽ nói.

Lý Khánh An ha ha cười nói:

- Cảm ơn cái gì, tuy ta chỉ thưởng thức vẻ ngoài của nàng, nhưng nếu nàng bị bọn cường đạo lột hết quần áo, ta thật không lỡ.

Thạch Câu Lan ngượng ngùng, định trừng mắt nhìn hắn, nhưng không biết vì sao mà không làm thế được.

Lúc đó, Tát Nhĩ Đạt bị đánh ngất đi cũng tỉnh lại, trong lòng hắn cảm kích muôn phần, liền tiến tới phía trước hành lễ cảm ơn, nói:

- Đa tạ Lý tướng qua cứu giúp, chúng tôi vô cùng cảm kích.

Lý Khánh An khuấy tay nói:

- Thu tiền rượu thit của các ngươi, ắt phải giúp các ngươi một lần chứ, nhưng ta nhắc nhở ngươi lần nữa, các ngươi chỉ gặp một đám quân nhỏ của Đột Kỵ Thi xâm phạm biên giới mà thôi, nếu các ngươi đơn lẻ vậy, ắt sẽ gặp lại bọn chúng, các ngươi hãy suy nghĩ đi nhé!

Hồ thương bị giết mất bảy người, bọn họ đã sợ mất mật rồi, không đợi Tát Nhĩ Đạt trả lời, bọn họ đồng loạt hô lớn:

- Chúng tôi khẩn cầu Đường Quân hộ vệ.

Lý Khánh An nheo mắt cười, cười như một con hồ ly.

- Các ngươi đều là những người kinh doanh, ắt biết được giá của việc hộ tống, bây giờ không còn hai quán tiền nữa rồi, chúng ta lấy mỗi người hai mươi quán tiền, có thuê không?

Không thuê thì bọn ta sẽ đi ngay.

Đám thương nhân ngẩn ra, ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ đồng thanh nói:

- Chúng tôi đồng ý!

Chương 16: Vô vàn nguy hiểm

Lúc này đây, Đường Quân trước sau bảo vệ Hồ Thương, Hồ Thương mai táng thi thể của đồng bạn, rồi thúc lạc đà tiếp tục hành trình.

Đi chừng mười mấy dặm đường, một gã dáng người gầy gò của Đường Quân tiến lại gần Tát Nhĩ Đạt, gã liếc Thạch Câu Lan một cái, cười hì hì hỏi:

- Đại thúc, trong đoàn thương nhân các người có mã tấu Đại Thực không?

Chính là cái mã tấu cong cong.

Tát Nhĩ Đạt ha hả cười

- Ngươi nói chính là Đa Mát đao!

Đó chính là bảo bối của quân Đại Thực, nghe nói chỉ có cận vệ quân Đại Thực mới có, tuy nhiên có lẽ ta có thể lấy được, lần sau sẽ nghĩ cách mang tới một thanh.

- Vậy đa tạ, tại hạ là Hạ Nghiêm Minh, là đội trưởng của Thám báo doanh, những nơi đóng quân gần đây cơ bản đều biết tại hạ..

- Hạ tướng quân trẻ như vậy đã làm đội trưởng, thật đáng khâm phục.

Tát Nhĩ Đạt xu nịnh, Hạ Nghiêm Minh đắc ý ngẩng đầu lên, ánh mắt lại lặng lẽ hướng về phía Thạch Câu Lan, Thạch Câu Lan không để ý đến hắn, ánh mắt của nàng bất cứ lúc nào cũng hướng về phía Lý Khánh An, Lý Khánh An tuy rằng hay trêu trọc nàng, nhưng khi khởi hành, lại không đếm xỉa đến nàng, làm cho Thạch Câu Lan cảm thấy lạc lõng.

Tát Nhĩ Đạt đảo mắt, thử thăm dò hỏi Hạ Nghiêm Minh:

- Hóa ra Hạ tướng quân mới là đội trưởng, ta tưởng rằng vị Lý tướng quân vừa rồi mới là người đứng đầu của các ngài.

Nghe Tát Nhĩ Đạt đại thúc nhắc tới Lý Khánh An, Thạch Câu Lan quay đầu lại, chú ý nghe Hạ Nghiêm Minh trả lời.

- Đại thúc, ngài thật biết đùa.

Hạ Nghiêm Minh cười lớn nói:

- Cho rằng ta là cấp trên của hắn, ngài nhìn nhầm quá đó, hắn là tâm phúc của Cao phó soái chúng ta, Lữ soái Thám báo doanh, An Tây quân ai cũng gọi hắn là ‘Lăng sơn huyết tiễn’.

- Hóa ra hắn chính là Lăng Sơn Huyết Tiễn,

Tát Nhĩ Đạt bỗng biến sắc, lão không khỏi nhìn chằm chằm vào Lý Khánh An cao to lực lưỡng ở phía xa xa, Hạ Nghiêm Minh thấy vẻ mặt lão sợ tái lại, đắc ý nhẹ nhàng nói:

- Đại thúc, thân phận Lý tướng quân chúng ta rất thần bí, cũng có tin nói rằng chính là Tôn thất của Đại Đường.

Nói xong hắn liền hối hận, vội vàng dặn nói:

- Đại thúc, chuyện này ngài nhất định không được nói trước mặt tướng quân, đây là điều tối kị của tướng quân, nếu như ngài biết, ta cũng không gánh nổi đâu.

- Hạ tướng quân, có phải là vì hắn là Tôn thất nên mới được làm quan.

Thạch Câu Lan đột nhiên hỏi.

Tát Nhĩ Đạt biết mình câu nói của mình đắc tội người khác, lão vội quát lớn, sắc mặt Hạ Nghiêm Minh cũng bừng đỏ lên, vội vàng nói:

- Cô nương điều này hoàn toàn sai, chức vụ của tướng quân chúng ta là dùng sinh mạng mà giành được, may mà có tướng quân ở đó, mấy lần Đột Kỵ Thi xâm phạm Bạt Hoán Thành cướp bóc đều bị đánh bại, nửa năm trước, Lý tướng quân chúng ta chỉ đem theo năm mươi kỵ binh mà giết chết được hơn trăm kẻ địch, lập công lớn, Phu Mông Tiết độ sứ mới luận công phong thưởng, điều này không liên quan gì tới thân phận như trong dân gian truyền.

- Hoá ra là như vậy!

Thạch Câu Lan nghe Lý Khánh An dẫn 50 kỵ binh giết chết hàng trăm quân địch, tưởng tượng hình ảnh anh dũng của hắn lúc đó, nàng không khỏi nhìn về phía hắn.

Lúc này một gã kỵ binh chạy tới, từ xa hô to:

- Hạ đội trưởng, Lữ soái gọi ngài qua đó.

- Ta biết rồi.

Hạ Nghiêm Minh vội vàng căn dặn Tát Nhĩ Đạt về việc Loan Đao Đại Thực, rồi lại nhìn chăm chú Thạch Câu Lan một chút, mới phóng ngựa tiến về phía trước.

Đợi Hạ Nghiêm Minh đi khỏi, Thạch Câu Lan liền hỏi:

- Tát Nhĩ Đạt đại thúc, thúc hình như nghe nói qua vị Lý tướng quân này.

Trong lòng Tát Nhĩ Đạt còn sợ hãi rồi gật gật đầu, nói:

- Danh hiệu ‘Lăng sơn huyết tiễn’ từ miệng Đột Kỵ Thi nói ra khi ta còn ở Toái Diệp, người này gần một năm lại đây mới nổi lên, còn có danh hiệu An Tây đệ nhất thần tiễn, ra tay rất tàn nhẫn, bắn tên là lấy mạng, trên thân tên được khắc lên bốn chữ ‘Lăng sơn huyết tiễn’, trên dưới Đột Kỵ Thi ai nấy đều sợ hắn hết, chỉ là ta không ngờ, người này lại trẻ tuổi như vậy, ta cũng không ngờ rằng đó chính là hắn.

Thạch Câu Lan lại không cho là như vậy, những Đột Kỵ Thi này vượt biên giết người , đương nhiên đáng chết, bản thân với hắn không có thù hằn gì, sợ hắn cái gì, Tát Nhĩ Đạt thấy nàng không để ý lời mình nói, không khỏi lắc lắc đầu, thầm thở dài một hơi.



Hạ Nghiêm Minh chạy như bay đến chỗ Lý Khánh An, chắp tay nói:

- Lữ soái tìm thuộc hạ có việc sao?

Lý Khánh An lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn

- Ta cảnh cáo ngươi lần nữa, không được tùy tiện để lộ tình hình quân sự, coi chừng ta lột da của ngươi.

Lý Khánh An không để ý tới hắn nữa, thúc ngựa đi về phía trước, Hạ Nghiêm Minh cứng họng, mãi không nói lên một câu, Hàn Tiến Bình từ phía sau đi lên vỗ vai của hắn, hả hê cười nói:

- Nhà ngươi nhất định lại ăn nói linh tinh, Lữ soái cảnh cáo ngươi bao nhiêu lần rồi, ha ha!

Lần này ngươi trở về mà thu dọn đi.

Hạ Nghiêm Minh như một con gà trống bại trận, cúi đầu, buồn bã cưỡi ngựa quay về.

Đoàn thương nhân và Đường Quân lại tiếp túc hành trình hơn hai mươi dặm, đội ngũ đã tới Túc Lâu Phong Thú Bảo, chính vì vài ngày trước nơi này xảy ra hoả hoạn, Lý Khánh An mới đích thân dẫn quân đến điều tra, vừa may gặp đoàn thương nhân Thạch Quốc nên cùng đồng hành.

Bên cạnh Thú Bảo có một mảnh đất trống, mọi người nhộn nhịp xuống lạc đà nghỉ ngơi, Thạch Câu Lan ngồi dưới gốc cây Hồ Dương nghỉ ngơi, nhưng ánh mắt không ngừng liếc về phía Thú Bảo, vừa rồi nàng nhìn thấy Lý Khánh An đi vào.

- Chân của nàng thế nào rồi?

Tiếng của Lý Khánh An bỗng nhiên từ sau lưng nàng truyền đến.

Thạch Câu Lan giật mình, quay đầu lại nhìn hắn nói:

- Ngài không phải đi vào Thú Bảo rồi sao?

Sao lại ở sau lưng người ta thế?

Nói xong, nàng lập tức xấu hổ đến mức đỏ bừng mặt, thế này chẳng phài là nói cho đối phương, nàng luôn luôn quan tâm đến hắn sao?

- Thuốc của ngài rất hiệu nghiệm, chân của thiếp khỏi rồi.

Thạch Câu Lan cúi đầu, vân vê góc áo nhỏ giọng nói.

Lý Khánh An thấy dáng vẻ thẹn thùng đáng yêu của nàng, trong long rất thích thú, nói:

- Ta vẫn chưa biết nàng tên gì!

- Tên của thiếp rất khó nhớ, mọi người đều gọi thiếp là Câu Lan

- Ồ!

Thành Câu Lan của Thạch quốc, nàng sinh ra ở đó sao?

- Không phải, thiếp lớn lên ở Đô Thành Thác Chi, đây là lần đầu tiên thiếp đến Đại Đường.

Thạch Câu Lan ánh mắt đung đưa, cắn nhẹ môi hỏi:

- Còn chàng?

Quê hương của chàng ở đâu, ở nhà có vợ con đang đợi chàng về phải không?

- Nhà ta ở Lạc Dương, không có thân thích nên đến Tây Vực, còn nàng thì sao?

- Thiếp cũng có thân thích gia quyến, thiếp có anh trai mất tích đã 3 năm, nghe nói anh ấy ở Đại Đường, cho nên thiếp đến tìm anh ấy.

- Chúc nàng có thể tìm được anh trai.

Lý Khánh An nhìn nhìn sắc trời, liền đứng dậy cười nói:

- Nói chuyện với nàng quả là vui vẻ, song chúng ta phải xuất phát rồi.

Đường quân ào ào lên ngựa, đám thương nhân cũng trèo lên lạc đà, đội ngũ lại lần nữa xuất phát, lần này, đội ngũ lại hành trình lên bãi sa mạc mù mịt, cách đó hơn trăm dặm về phía nam đều hoang vu không người, chỉ có vài đài lửa, lạc đà bước đi chậm chạp, phải đi mất ba ngày mới ra khỏi bãi sa mạc này.

Ở cùng với nhau thời gian dài, quan hệ của mọi người cũng trở nên hòa hợp, quân Đường đặc biệt thích nói chuyện với thiếu nữ, để giải quyết sự vô vị trên những cuộc hành trình, tuy ngôn ngữ không thông, nhưng không trở ngại tình cảm bọn họ rất tốt, Lý Khánh An cũng cười nói với Thạch Câu Lan, nhưng hắn cũng rất cảnh giác, không lúc nào là không phái người tra xét xung quanh.

Buổi chiều ngày hôm sau, thám báo mang về một tin xấu, Hổ Đầu Sơn cách đây hơn năm mươi dặm nổi lên ba tín hiệu, Lý Khánh An vẫn thản nhiên cười, nhưng ánh mắt hắn hiện lên những suy tư.

Sắc trời dần dần tối sầm, đội ngũ đi tới trước một vách núi, dưới vách núi bị những con gió thổi qua làm mòn thành thạch lâm, Lý Khánh An nhìn chăm chú vào thạch lâm và những vách núi, bỗng hắn quay đầu lại ra lệnh:

- Mọi người vào thạch lâm dựng trại.

Hạ Nghiêm Minh đứng sau đội ngũ nghe nói tiến vào Thạch Lâm cắm trại, hắn vội vàng chạy đến thấp giọng khuyên nhủ:

- Lữ soái, hay là chúng ta bỏ lại Hồ thương, rồi nhẹ nhàng rời khỏi đây.

Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn

- Bỏ lại Hồ thương trong cảnh nội, ta và ngươi đều sẽ chết, ngươi muốn thế không?

Hạ Nghiêm Minh lập tức câm miệng, hắn không dám nói thêm lời nào nữa,vội vàng đi sắp xếp Thương đội và sĩ binh cắm trại, Lý Khánh An ngắm nhìn về phía Đông Bắc, hồi lâu mới bình tĩnh nói với Hàn Tiến Bình:

- Đi thông báo với anh em, tối hôm nay chúng ta có thể phải đối đầu với cuộc tập kích của Đột Kỵ Thi, để mọi người chuẩn bị chiến đấu.

Hàn Tiến Bình giật mình sợ hãi, vội vã hỏi:

- Sẽ có bao nhiêu người?

- Ta cũng không biết, nhưng ba ngọn lửa sáng rực, hẳn là không ít hơn nghìn người đâu.

Lý Khánh An thúc ngựa, đi về phía Thương đội.

Chương 17: Hồ nữ đa tình

Lúc trời còn chưa tối hẳn, binh sĩ và thương nhân bắt đầu công tác phòng ngự, Lý Khánh An chọn vị trí cắm trại rất có lợi, vách núi thẳng tắp, vây quanh một thung lũng hình bán nguyệt, tuy trong cốc địa có rất nhiều mầm đá và trụ đá lớn, nhưng cửa ra vào rất hẹp, chỉ rộng năm trượng, chỉ cần đứng gác cửa cốc, là có thể chống đỡ được sự tấn công của Đột Kỵ Thi.

Binh lính quân Đường rất có kinh nghiệm đối phó với Đột Kỵ Thi, bọn họ vác những khối đá hàng trăm ký để ngăn cản ngựa chạy, bố trí ba tuyến chướng ngại, vài tên binh lính đặt mấy túi tật lê trong phạm vi ba dặm, đây cũng là cách đối phó rất cao minh đối với kỵ binh, tật lê là một quả sắt to như hột đào có bốn cái đinh, tùy tiện vứt xuống sẽ có một mũi nhọn đâm lên trên.

Mọi người lại cùng nhau làm việc, đào được ba cái hào rất sâu, bên trong cắm đầy những cọc gỗ nhọn, những cọc gỗ nhọn này được đốn về từ rừng Hồ Dương.

Chỉ mất hai giờ, những công tác phòng ngự của quân Đường đã hoàn thành, lúc này trời đã tối hẳn, những chùm sao thấp thoáng trên những tầng mây đen, ánh trăng vẫn chưa sáng, hơi lạnh hắt ra, ánh trăng như dòng nước xanh biếc chảy khắp bầu trời.

Hai binh sĩ trèo lên đỉnh núi đứng gác, còn các binh sĩ khác kiểm tra vũ khí trang bị của mình, đối phó với đám du mục, cung tiễn rất trọng yếu, do Lý Khánh An đã có sự chuẩn bị mới tới đây, quân Đường chuẩn bị rất kỹ lưỡng, bọn họ không dùng những cung tiễn bình thường, mà dùng nỏ đơn, bắn xa một trăm sáu mươi bước, mỗi người mang theo năm bình tên, mỗi bình có ba mươi tên, như vậy, một trăm binh sĩ Đường Quân có tất cả hơn một vạn năm ngàn tên, nếu chỉ đối phó với đám Đột Kỵ Thi nhỏ lẻ thì thừa đủ, nhưng nếu là một đội Đột Kỵ Thi lớn thì có vẻ hơi thiếu chút.

Mùa xuân hạ năm ngoái có những đám Đột Kỵ Thi nhỏ lẻ xâm nhập vào thành quấy rối, đầu tháng mười, có hàng ngàn Đột Kỵ Thi từ phía nam Toái Diệp, tiến vào biên giới Đại Đường, sau khi bị Cao Tiên Chi dẫn quân đánh bại, rồi mất tăm cả một mùa đông, nhưng nửa tháng trước binh sĩ của Kê Lâu Phong Thú Bảo lại nhìn thấy hơn ngàn kỵ binh Đột Kỵ Thi, đồng nghĩa với việc bọn họ lại tới, mấy ngày trước Lý Khánh An đã phát hiện ra tung tích của bọn họ, phái hai người quay về Quy Tư bẩm báo với Cao Tiên Chi.

Lúc này, Lý Khánh An đứng trên tảng cao cao, nhìn về đêm tối xa xăm, hắn đang tìm những dấu vết của Đột Kỵ Thi.

- Lý tướng quân đã phát hiện được gì chưa?

Không biết tự lúc nào, Thạch Câu Lan đã đứng đằng sau Lý Khánh An rồi.

- Ta cảm thấy có sát khí, trong bóng đêm Đột Kỵ Thi giống như bầy sói vồ tới chúng ta.

Giọng Lý Khánh An trầm ấm đến mê lòng người, ánh mắt hắn dường như có thể nhìn thấu màn đêm.

Lý Khánh An quay đầu nhìn nàng một cái rồi hỏi:

- Nàng sợ phải không?

- Có chút sợ!

Thạch Câu Lan khẽ cúi đầu.

- Tát Nhĩ Đạt đại thúc nói, mấy chục năm trước Đột Kỵ Thi như những bầy sói chà đạp lên gia viên chúng ta, giết hết đàn ông, cướp hết phụ nữ trẻ em, máu của người Túc Đặc nhuốm màu sông Chân Châu, sáng hôm qua, thiếp cũng vừa nhìn thấy sự đáng sợ của bọn chúng.

Thạch Câu Lan cắn cắn môi, nàng ngẩng đầu nhìn Lý Khánh An, trong ánh mắt sáng ngời luôn hiện lên sự ngưỡng mộ đối với hắn.

Lý Khánh An nhẹ nhàng ôm nàng vào trong lòng, thì thầm bên tai nàng:

- Chỉ cần có ta ở đây, ta sẽ bảo vệ sự an toàn cho nàng, ta sẽ không để bọn Đột Kỵ Thi làm bừa trên đất Đại Đường này được.

Ánh mắt Thạch Câu Lan nhìn hắn si mê, ánh trăng màu bạc rọi xuống khuôn mặt trắng ngần của nàng, ánh mắt nàng giống như những viên ngọc bích trở nên rất mông lung, như một dải lụa mỏng.

- Người dạy ta tiếng Hán chính là Công chúa Đại Đường xa nước Công chúa Hoà Nghĩ, người được gả cho Ninh Viễn Quốc, lúc đó Ninh Viễn Quốc và Thạch Quốc quan hệ rất tốt đẹp, ta thường đến Ninh Viễn Quốc tìm nàng ấy, nàng ấy nói với ta, Đại Đường chính là quê hương cuội nguồn của nàng, là một nước hào hoa và mạnh mẽ nhất, có những vần thơ nho nhã, có những đồ gốm sứ và tơ lụa rất tinh xảo, nhưng bây giờ ta mới biết, sự cuốn hút của Đại Đường chính là sự khoan dung hào phóng, từ trên người chàng ta cũng cảm nhận được điều đó.

Thạch Câu Lan lại cúi đầu, trong ánh mắt hiện lên sự ngượng ngùng của một thiếu nữ, nàng khẽ nói:

- Chàng không khinh thị ta bởi ta là người Hồ, hôm đó mũi tên của chàng bắn chết tên khốn nạn đó, ta đã biết, chàng thực sự để ý tới ta, luôn âm thầm bảo vệ ta.

- Điều đó là đương nhiên rồi, cô gái xinh đẹp như này, ta làm sao lỡ để bọn cường đạo chà đạp lên được.

Lý Khánh An khẽ nâng cằm nàng lên, dịu dàng nhìn nàng, cuối cùng, hắn cũng không kìm nổi cúi đầu hôn lên trán nàng một cái.

- Lý tướng quân!

Thạch Câu Lan xúc động muốn khóc oà, nàng ôm mạnh lấy eo hắn, nói:

- Nếu có chết, ta nguyện chết cùng với chàng.

Lý Khánh An không nói gì, mà ôm ghì nàng vào lòng, trong lòng hắn, vị cô nương xinh xắn này trong lúc lâm nguy, giống như một con chim nhỏ lạnh run, khiến người ta thương sót.

Không biết đã bao lâu, từ xa vang tới tiếng Tát Nhĩ Đạt gọi lớn:

- Câu Lan, cháu đang ở đâu?

- Tát Nhĩ Đạt đại thúc đang tìm thiếp, thiếp đi trước đây.

Thạch Câu Lan khẽ nói.

- Nàng đi đi!

Không phải sợ hãi, yên tâm nghỉ ngơi, trời sáng chúng ta tiếp tục lên đường.

Thạch Câu Lan khẽ gật đầu, quay người về chỗ cắm trại, nhưng đi được vài bước, nàng lại dừng lại, ngoái đầu lại nói với Lý Khánh An:

- Lý tướng quân, thiếp không muốn chết, thiếp muốn cùng nắm tay chàng đợi ánh nắng mặt trời.

Nói xong, nàng chạy thật nhanh, bóng dáng biến mất trong bóng đêm, ánh mắt của Lý Khánh An lại nhìn về phía xa xa, khuôn mặt kiên nghị của hắn bình tĩnh như đá hoa cương.

Đúng lúc này, trên đỉnh núi bỗng bắn ra một mũi tên, tiếng tên chói tai, Lý Khánh An hoắc mắt nhìn vào bóng đêm sâu thẳm, đồng tử co lại thành một đường, tay hắn cầm chắc cán đao.



Trong bóng đêm, những kỵ binh Đột Kỵ Thi như những bầy sói hung hãn tiến tới thung lũng, những tiếng vó ngựa chạy tới phá tan sự yên tĩnh của màn đêm, bọn họ có khoảng hơn ba ngàn người, đó là một đội Đột Kỵ Thi họ Hoàng sống ở phía nam Toái Diệp, từ mùa hè năm ngoái, bọn chúng nhiều lần xâm phạm biên giới Đại Đường, bắt người cướp trâu bò ngựa, khiến Bạt Hoán Thành không lúc nào an bình, Cô Mặc Quốc Vương phái người tới An Tây cầu cứu Tiết Độ Sứ Phu Mông Linh Sát.

Phu Mông Linh Sát khẳng khái đồng ý tiêu diệt đội Đột Kỵ Thi Nhân này, lệnh cho Cao Tiên Chi toàn quyền phụ trách chuyện này, chỉ có điều mùa đông tuyết rơi, Đột Kỵ Thi Nhân quay trở lại Toái Diệp, nhưng mùa xuân vừa đén, đội Đột Kỵ Thi lại bắt đầu xâm phạm biên giới Đại Đường.

- Xông tới thung lũng, trừ lạc đà, tiền của và phụ nữ, còn những người khác giết hết!

Theo tiếng hô của thủ linh Đô La Tiên vang lên, kỵ binh Đột Kỵ Thi lao như bão táp tiến tới, nhưng bọn họ nhanh chóng gặp khó khăn, không ít chiến mã giẫm lên những cái bây bằng tật lê, chiến mã hí lớn ngã xuống đất, khiến kỵ binh bị ngã nhào xuống đất, kêu gào thảm thiết.

Biến cố đột nhiên quá khiến tốc độ tấn công của Đột Kỵ Thi giảm xuống, bọn chúng thầm nguyền rủa, rất cẩn thận băng qua những chiếc bẫy bằng tật lê.

Trong thung lũng, quân Đường đã đợi sẵn, tám mươi binh sĩ đã giương nỏ nghênh đón, trấn giữ cửa thung lũng, ngoài ra có vài binh sĩ trèo lên vách đá hai bên, chuẩn bị phóng tên từ hai bên vào Đột Kỵ Thi.

- Mọi người không phải lo lắng, Đột Kỵ Thi không giỏi việc đánh công sự phòng ngự, đêm nay sẽ cho bọn chúng nếm mùi cung nỏ lợi hại của Đường Quân ta.

Lý Khánh An hô lớn để cổ vũ khí thế của binh sĩ.

- Ý chí vững vàng, bắn tên theo ta!

Trong vòng một năm Lý Khánh An đã đạt được danh hiệu đệ nhất thần tiễn An Tây, kỹ thuật bắn cung của hắn tuyệt hảo, không những trăm phát trăm trúng, hơn nữa phát nào là lấy mạng phát đó, hắn sống kiếp quân lữ ở Tây Vực một năm, những tên Đột Kỵ Thi chết dưới mũi tên của hắn nhiều không đếm xuể.

Ánh trăng sáng ngời, trong vòng hai trăm bước có thể nhìn thấy nham thạch và sa mạc rất rõ ràng, chỉ thấy những toán quân đen xì ầm ầm lao tới, những tảng đá lớn và tật lê đầy đất ngăn cản đường đi của chiến mã, Đột Kỵ Thi đành phải từ bỏ ưu thế cưỡi ngựa chiến đấu, tấn công vào thung lũng như những bộ binh.

Bọn chúng không có khiên đỡ, nhưng trong tay cũng có cung tiễn, cầm theo những vũ khí dài ngắn khác nhau, đa số mặc giáp da, có khoẻ mạnh, có cao lớn, những bộ dạng hung ác, trong ánh mắt tràn ngập những dục vọng về tiền bạc và phụ nữ.

Những bóng đen lù lù tiến qua từng tảng đá rồi tiến vào cửa thung lũng, vừa chạy vừa bắn cung, những mũi tên phóng ra cắm vào những tảng đá lớn làm bia chắn cho Đường Quân.

Cung của Lý Khánh An dần dần kéo ra như mặt trăng, những mũi tên dài được khắc lên chữ’ Lăng sơn huyết tiễn’, ánh trắng rọi vào những mũi tên, phóng tới như tử thần cười dữ tợn.

Những mũi tên nhanh như chớp phóng ra, ‘ phập’ một tiếng, một tên Đột Kỵ Thi bị bắn xuyên não, kêu thảm thiết, rồi ngã lăn xuống đất mà chết.

Mũi tên của Lý Khánh An phóng ra chính là quân lệnh, binh sĩ Đường Quân đồng loạt bắn nỏ tới, tên bay như mưa, lúc đó hơn ba mươi tên đầu tiên của Đột Kỵ Thi Nhân trúng tên ngã nhào xuống đất, kêu gào thảm thiết, gặp phải sự đột phản kháng ác liệt này nhưng kẻ địch vẫn không lui, những tên Đột Kỵ Thi ở phía sau vẫn tiếp tục xông tới, bọn chúng vừa bắn tên vừa hô lớn, lúc đó một binh sĩ Đường Quân bị trúng tên bắn vào đầu, kêu thảm một tiếng rồi ngã xuống đất chết ngay, ngay lập tức có binh sĩ khác đến thay thế vị trí đó, lần bắn như vũ bảo thứ hai phóng ra, những chiếc áo giáp da không thể chống đỡ được những mũi tên mạnh mẽ đó, lại có hơn ba chục tên trúng tên mà chết.

Lần này thì Đột Kỵ Thi sợ hãi hẳn, hơn trăm người phía sau hô lớn một tiếng, quay đầu mà chạy, những tên chạy chậm lại dính tên của Đường Quân mà chết.

Chiến trường bỗng nhiên yên tĩnh trở lại.

Chương 18: Sống chết trước mắt

Rút thăm đi!.

Hạ Nghiêm Minh cầm hai cây cỏ, cười ha hả rồi dùng khuỷu tay huých Hàn Tiến Bình một cái rồi nói:

- Theo luật cũ, ngắn thì lên…

- Chắc chắn ngươi lại thua thôi.

Hàn Tiến Bình tiện tay cũng rút một cây, hắn nhếch miệng mỉm cười, cây của hắn dài một chút.

- Mẹ kiếp thật đen đủi!

Hạ Nghiêm Minh thở dài, nói với mấy tên thuộc hạ:

- Ta lại liên lụy các ngươi rồi.

- Xông lên.

Lúc này truyền đến một tiếng từ Lý Khánh An, Hạ Nghiêm Minh mang theo vài tên quân Đường giống như một bầy khỉ, từ trong công sự che chắn nhảy ra chạy vội đến thi thể quân địch, chân tay mau lẹ chặt đứt túi tên trên thân thể của kẻ địch, bỗng nhiên, một tên Đột Kỵ Thi bị thương vẫn chưa chết bò tới phía sau Hạ Nghiêm Minh, hắn nhắm chuẩn vào gáy của Hạ Nghiêm Minh giơ đao lên, hai tên binh sĩ định hô lên nhưng đã muộn, đúng vào lúc đó, một mũi tên như tia chớp bay tới, một tên xuyên qua gáy của tên Đột Kỵ Thi, lông vũ gốc mũi tên còn lay động.

Hạ Nghiêm Minh không kịp phòng bị, sợ tới mức nhảy dựng lên, vứt hơn chục hộp tên rồi bỏ chạy giống như con thỏ vậy, những thủ hạ còn lại cũng chạy theo hắn.

- Mẹ kiếp, thiếu chút nữa thì mất mạng.

Hắn căm phẫn vứt túi tên xuống đất

- Lần sau cho dù có thua đi nữa, ông cũng không đi nữa.

- Chớ có lên tiếng

Lý Khánh An khẽ quát một tiếng, Hạ Nghiêm Minh lập tức ngoan ngoãn mà ngậm miệng lại.



Đám Đột Kỵ Thi xâm nhập này ba ngày trước đã tiến vào biên giới Đại Đường rồi, hôm qua Đô La Tiên và đồng bọn đã phát hiện ra đoàn thương nhân Hồ, suýt chút nữa cướp bóc thành công, cuối cùng bị quân Đường đánh bại.

Mặc dù Hồ thương đã có Đường Quân bảo vệ, nhưng dù sao số lượng của quân Đường không nhiều, mang theo toàn những châu báu và gái đẹp theo, hút hồn những tên Đột Kỵ Thi, hơn nữa Đô La Tiên đã cảm thấy được, thủ lĩnh quân Đường rất có thể chính là kẻ chặt một tay của hắn.

Lúc này, ánh mắt lạnh lùng của Đô La Tiên đang suy nghĩ đối sách, Đô La Tiên dẫn đầu đám Đột Kỵ Thi mặc dù không phải là quân chính quy, mà là tụ tập những bộ lạc du mục sống phụ cận Hạ Liệp Thành, trang bị rất đơn sơ, không có khiên nên không thể ngăn được những mũi tên của quân Đường, nếu muốn đánh vào doanh trại của đối phương, làm sao chế ngự được những mũi tên của Đường Quân mới là mấu chốt.

Đô La Tiên cúi đầu trầm tư, đột nhiên, trong ánh mắt hắn hiện lên Hồ Dhương Lâm phía xa xa, ánh mắt hắn đột nhiên sáng lên, nghĩ tới một biện pháp tuyệt hảo.



Bên trong thung lũng, quân Đường giương cung bạt kiếm, ngăn chặn lần tấn công tiếp theo của quân địch, gió đêm càng lớn, mang theo những hạt cát bay tới, những tiếng gió rít thê lương phát ra từ đó, hàng trăm con lạc đà vây thành một vòng nằm đó ngủ, trong vòng vây lạc đà, hơn trăm tên Hồ thương nằm la liệt bên những chiếc hòm của mình, mắt mở to nhìn những ngôi sao đầy trời, trong lòng luôn cầy nguyện thánh A La bảo hộ.

Hai mươi mấy thiếu nữ ở trong một góc nhỏ, mặt ai cũng tái nhợt, các nàng không ai ngủ được, lo lắng đối với vận mệnh đang cắt nuốt nội tâm các nàng.

Lúc này, ánh mắt của Tát Nhĩ Đạt cũng lấp đầy lo lắng, trong cuộc đời hắn cũng đã trải qua vô vàn lần sinh tử, nhưng chưa bao giờ giống như ngày hôm qua và hôm nay vậy khiến cho hắn lo lắng không yên, sớm biết thế này hắn sẽ không đồng ý hộ tống Câu Lan công chúa đến Đại Đường du ngoạn, một khi xảy ra sự cố, hắn phải ăn nói với Quốc Vương thế nào, hoặc không cần báo cáo gì, khi đó hắn cũng chết chắc, Tát Nhĩ Đạt thở dài trong lòng một tiếng.

Thạch Câu Lan nằm bên lạc đà không cảm thấy sợ hãi gì, nàng có cảm giác rất tin tưởng Lý Khánh An, nàng vẫn nhớ đi nhớ lại cái ôm và cái hôn nhẹ vào trán nàng của Lý Khánh An, nàng biết, cái ôm của Lý Khánh An chỉ là sự quan tâm mà thôi, đây như sự an ủi trước trận đại chiến, đối với người khác chàng cũng sẽ an ủi như vậy thôi, nhưng cái hôn chỉ có nàng mới có.

Trong đôi mắt như hồ sâu của Thạch Câu Lan dần dần hiện lên sự vui mừng, chính là nụ hôn đó, khiến nàng nghĩ tới tình cảm mà Lý Khánh An dành cho nàng.

Thạch Câu Lan cảm thấy mặt mình trở nên nóng ran, nàng dùng bàn tay lạnh toát đặt lên khuôn mặt nóng bừng, lẳng lặng đứng dậy nhìn ra ngoài cửa cốc, một trụ đá ngăn tầm nhìn của nàng, nàng lại chán nản ngồi xuống, không ngừng sờ vào đoản kiếm, nàng rất muốn cùng hắn kề vai nhau chiến đấu.



Trên đỉnh núi phát ra tín hiệu, mười mấy tên quân Đường đang nửa nằm trên mặt đất nhảy dựng lên, vội cầm cung tên lao tới chỗ khiên chắn, dưới ánh trăng, quả nhiên có hơn trăm tên địch đang hướng về phía này, nhưng bọn họ cũng đã nhận ra, không hung hăng mà lao tới, mà bò rạp trên mặt đất, giống như những con rắn bò tới, bỏ đi những tật lê trên mặt đất.

Lý Khánh An chăm chú nhìn vào đoàn quân địch đang tới gần, hắn đã thấy nhược điểm của đội Đột Kỵ Thi, trong một năm sống kiếp quân lữ, đã giao tranh với Đột Kỵ Thi Nhân không biết bao nhiêu trận, những kỵ binh bình thường của Đột Kỵ Thi đều được trang bị tấm chắn, nhưng đội này lại không hề có, hơn nữa vũ khí của bọn họ mỗi người một kiểu, có người được trang bị giáp da, có người lại không có, ngoài ra những mũi tên bọn họ làm không được đồng đều lắm, có cái thì nhỏ có cái thì thô, từ những điểm đáng ngờ này có thể đoán được, đám Đột Kỵ Thi này không phải là quân chính quy, có thể là những tàn binh được gom góp từ những bộ lạc, nếu đúng là như vậy, hắn đã có cách đối phó.

- Lý tướng quân, mau nhìn!

Một gã binh lính phát ra một tiếng thét kinh hãi.

Lý Khánh An đã nhìn thấy, giữa hai bên đá chắn thấy xuất hiện đám Đột Kỵ Thi lao tới, không!

Chính xác là một hàng quân nguỵ trang bằng cây.

Bọn họ chặt những cây ở Hồ Dương, những tán cây sum xuê cũng không bỏ qua, hơn chục người ôm lấy một đoạn, bảy tám cây lớn xếp thành hình bán nguyệt, chậm rãi tiến tới, hình thành một đạo quân được nguỵ trang bởi những cây lớn.

Quân Đường bắt đầu có chút bất an, cứ như vậy, kẻ địch sẽ có một tấm chắn thiên nhiên rất hữu hiệu, cung tên của mình có thể xuyên qua được không đây?

Lý Khánh An cắn cắn môi khô của mình, bỗng hắn quay đầu hỏi:

- Dầu hoả chúng ta mang theo được bao nhiêu?

Hàn Tấn Bình chạy tới kiểm kê, lát sau chạy trở về

- Tướng quân, có ba mươi túi.

- Chuẩn bị hỏa tiễn

Các binh sĩ trở lên bận bịu ngay, bọn họ mang mấy cái nồi ra, mang dầu hoả đổ vào, Hạ Nghiêm Minh lấy từ những bó bông ở chỗ Hồ thương ra, hơn chục thanh niên của Hồ thương cũng chạy tới giúp đỡ, bọn họ xé vải bông thành từng bó, bó vào cán tên, trên vải bông nhúng dầy dầu hoả, từng chiếc hoả tiễn hoàn thành.

Bức chắn cây của địch càng ngày càng tới gần, cách bọn họ chỉ trăm bước mà thôi, đã vào phạm vi bắn, Lý Khánh An châm lửa vào hoả tiễn, chậm rãi giương cung, hừng hực thiêu cháy đám quân trươớc mắt, ‘ vù’ một tiếng, hoả tiễn mang theo những ngọn lửa bay trong không trung, tạo thành một đường cong rất tao nhã, bắn tới đám quân nguỵ trang bằng cây lớn, xuyên qua những cây khô, nhưng cây Hồ Dương trải qua những cơn gió mùa đông thổi tới đã khô cằn đi nhiều, rất dễ bốc cháy, hoả tiễn phóng tới đốt cháy những cành cây, trong chớp mắt, hoả tiễn liền lan tràn khớp nơi.

Quân Đường nhất loạt hoan hô, vô vàn những hoả tiễn được bắn lên không trung, giống như những con rắn lửa bay trên không trung, có những mũi tên bắn trung cây, cây liền cháy sáng, có những mũi tên bắn trúng những cây khô bên cạnh đám Đột Kỵ Thi Nhân, làm cháy quần áo trên người bọn chúng, ngọn lửa ngày càng bừng sáng, Đột Kỵ Thi không trụ nổi, bọn họ quáng quàng luồn dưới đám cây đang cháy mà bỏ chạy, những con mưa hoả tiễn của Đường Quân dồn dập bắn tới, gần trăm kẻ trúng tên nằm lăn dưới đất, lần tấn công thứ hai lại thất bại thảm.

Nhưng chưa tới một khắc, cuộc tấn công lần thứ ba của Đột Kỵ Thi Nhân đã bắt đầu, lần này Đường Quân gặp phải thử thách lớn.

Chương 19: Sống sót trong cõi chết

Đột Kỵ Thi Nhân phá tan những tảng băng ở con sông nhỏ, đem những cây lớn ngâm vào trong nước cho ướt, bao gồm cả những binh sĩ đều ngụp xuống nước cho ướt từ đều đến chân, những bức chắn bằng cây ướt sũng trước mặt, hoả tiễn của Đường Quân hết hiệu lực.

Đô La Tiên nhập vào đoàn quân gần ngàn người tấn công, hắn đích thân chỉ huy, phía sau vài chục cây lớn, những đội quân của Đột Kỵ Thi đang dồn dập ở phía sau, bọn họ tiến từng bước nhỏ, kêu những khẩu hiệu liên hồi.

- Chư thần bảo hộ chúng con!

- Giết chết toàn bộ quân địch!

Trong tiếng khẩu hiệu đó lẫn những tiếng hô của Đô La Tiên:

- Xông lên, tiền bạc và phụ nữ các ngươi cứ mặc sức mà cướp lấy!

Những tiếng hô hào của Đột Kỵ Thi dâng trào, tăng tốc tiến vào trong cốc, những mũi tên của quân Đường vẫn đều đặn bắn tới, nhưng những mũi tên đã bị những tán lá ngăn lại, khiến độ sát thương giảm rõ rệt, sức tấn công của quân Đường bắt đầu yếu ớt dần.

Đột Kỵ Thi càng ngày tiến càng gần, những người phía trước ôm những cây khô, những người phía sau giơ cao yên ngựa, chống đỡ những mũi tên phóng ra như vũ bão của Đường Quân, bọn chúng như những đám sói hoang ở sa mạc, đông nghìn nghịt tiến tới cửa cốc, không ngừng có người Đột Kỵ Thi bị trúng tên chết, nhưng lập tức có người tiếp nhận vị trí của hắn.

A! một tiếng hét thảm, một gã vóc dáng thấp của quân Đường bị một mũi tên bắn thủng cổ họng, chết tại chỗ, lại một tiếng hét thảm, một gã trên vách đá của quân Đường bị trúng tên, từ trên vách đá lăn xuống.

Người Đột Kỵ Thi đã phóng qua chiến hào, cách hào chắn của Đường Quân không đến 50 bước, dưới ánh trăng, bọn họ ào ào đánh tới, dưới miệng cốc hình hồ lô có những hàng dài, ít nhất có hàng ngàn người.

Lý Khánh An cắn chặt môi, mũi tên của hắn giống như sao băng, các mũi tên lần lượt được bắn ra, mỗi mũi tên được bắn ra đều có những tiếng kêu thảm thiết và ngã lăn ra, trong chốc lát, liền có hơn hai mươi người bị bắn chết, nhưng kẻ địch quả rất đông, bọn họ đã tiến sát chỉ còn cách có hai mươi bước nữa thôi, dưới ánh trăng, mỗi người bọn họ tóc tai bù xù, toàn thân ướt sũng, tướng mạo dữ tợn hung ác.

Ánh mắt của Lý Khánh An trở nên vô cùng nghiêm trọng, quân địch quá gần, tên nỏ không phát huy tác dụng được nữa, hắn đột nhiên lớn tiếng ra lệnh:

- Đội quân thứ nhất lên ngựa, dùng kỵ binh đến tấn công bọn họ.

Hắn xoay người lên ngựa, nghiêm nghị hô lớn:

- Các huynh đệ, hãy để người Đột Kỵ Thi nếm thử sự lợi hại của kỵ binh Đại Đường.



Lý Khánh An thúc ngựa tiến tới, nhảy ra công sự che chắn, thắng hướng Đột Kỵ Thi mà tiến tới, hơn năm mươi quân Đường cũng nhanh chóng lên ngựa, thúc ngựa mà lao tới, tốp đầu tiên của Đột Kỵ Thi bị quân Đường đột nhiên xông tới sợ kinh hồn khiếp vía, bọn chúng vứt bỏ cây gỗ, đứng ra nghênh chiến, quân Đường dũng mãnh chém liên tiếp hơn chục người, nhưng những người Đột Kỵ Thi ở phía sau hừng hừng xông lên, nghênh chiến cùng quân Đường.

Lý Khánh An khắp người dính máu, những quân Đường bên mình không ngừng bị giết chết, đối diện với hơn chục tên địch vây quanh, Lý Khánh An không hề khiếp sợ, đao bổ, giáo nhọn, biến những tên vây quanh hắn thành những thi thể, máu chảy thành sông, đột nhiên hắn liếc nhìn Hạ Nghiêm Minh ở phía sau cũng đã dẫn quân lao tới, chuẩn bị đến tiếp ứng, không khỏi phẫn nộ quát:

- Hạ Nghiêm Minh, ngươi dám rời vị trí sao!

Hạ Nghiêm Minh kinh hoàng lùi lại một bước, bên tai lại truyền đến mệnh lệnh của Lý Khánh An

- Nếu ta hi sinh, chức chủ tướng sẽ do Hạ Nghiêm Minh đảm nhiệm.

Hạ Nghiêm Minh đờ đẫn nhìn Lý Khánh An, thấy khuôn mặt dính đầy máu không nhìn rõ diện mạo, nước mắt Hạ Nghiêm Minh cứ tuôn ra không ngừng, không!

Ngài không thể chết được, ít nhất cũng không chết một cách đơn độc như vậy, bỗng nhiên, những dũng khí chôn chặt trong tâm can của dân chúng đại Hán nổi lên, hắn rút cây đao dài, hừng hực quát lớn:

- Các huynh đệ, thời điểm tận trung với nước đã tới.

Hắn phóng ngựa lao tới, chộp mũ của gã Đột Kỵ Thi, một đao cắt lìa cổ hắn, hơn năm mươi binh sĩ của quân Đường ào ào lao tới, sát khí ngập trời khiến mắt của họ đỏ ửng lên, khí thế của quân Đường bỗng trào dâng, hàn trăm những tên địch lần lượt bị giết chết, Đột Kỵ Thi cuối cùng cũng khiếp đảm, chạy toán loạn, dưới sự truy sát của quân Đường, bọn chúng cũng bị giết hơn trăm mạng, những tên còn lại chật vật mà chạy trốn.



Chiến trường tạm thời yên tĩnh trở lại, Lý Khánh An ngồi trên một tảng đá lớn, một gã binh sĩ dùng băng gạc băng bó vết thương cho hắn, hắn bị 2 nhát chém một mũi tên bắn trúng, nhưng đều không bị thương đến chỗ hiểm, trong đó nhát chém trên mặt có vẻ nghiêm trọng, cắt đứt lớp thịt lớn.

Hạ Nghiêm Minh quỳ trước mặt hắn xin được trị tội

- Thuộc hạ không tuân theo quân lệnh, xin tướng quân xử lý.

Lý Khánh An nhìn hắn trầm giọng nói:

- Chống lại quân lệnh là tội chết, nhưng niệm ngươi giết địch có công, tha chết cho ngươi, từ giờ trở đi, giáng ngươi làm Hỏa Trường, ngươi có phục không?

- Thuộc hạ chịu phục, tạ ơn tướng quân đã không giết.

Lúc này Hàn Tiến Bình khập khiễng đi tới, hắn với Lý Khánh An cùng tham gia chiến đấu, chân cũng bị chém thương.

- Bẩm báo Tướng quân, tính cả số quân bị bắn chết, tổng cộng 21 anh em tử trận, 35 người bị thương.

Lý Khánh An thở dài

- Ghi lại tên của bọn họ, thu dọn di vật, sau đó cùng với tro cốt gửi về nhà họ.

Hắn lại nhìn sắc trời, đã canh bốn rồi, hắn liền đứng dậy nói:

- Cứ như vậy cũng không phải cách tốt, trời sáng sẽ có lợi cho quân địch, chỉ cần bọn họ tấn công kiểu như này nữa, toàn quân của ta có lẽ chắc bị tiêu diệt hết, chúng ta phải tìm biện pháp khác mới được.

- Tướng quân có diệu kế nào chưa?

Lý Khánh An chậm rãi gật gật đầu

- Ta vừa rồi đã phát hiện, những người Đột Kỵ Thi này đa phần không phải là quân chính quy, khả năng là những người du mục bình thường, hơi có chút thương vong liền lui xuống, theo kinh nghiệm của ta, chỉ cần giết chết thủ lĩnh của bọn họ, sẽ làm tan rã chí khí của bọn họ khiến họ phải rút lui.

- Ta đã nhìn thấy Thủ lĩnh của bọn họ, khoảng hơn 30 tuổi, luôn luôn núp ở phía sau.

Hạ Nghiêm Minh nói xen vào.

- Đúng!

Chính là người này, Đô La Tiên, người quen cũ của chúng ta.

Lý Khánh An cầm cung tên của mình lên, hắn nhìn nhìn vách núi, khẽ mỉm cười nói:

- Lần trước không bắn chết hắn, lần này ta nhất định một mũi tên bắn chết hắn.

Hạ Nghiêm Minh và Hàn Tiến Bình cùng giật mình kinh hãi, Hạ Nghiêm Minh vội vàng ngăn cản hắn

- Sao lại co thể để Tướng quân đi mạo hiểm, để ta đi.

Lý Khánh An trừng mắt nhìn bọn họ

- Đây là quân lệnh của ta, ai dám kháng lệnh!

- Dùng dầu hỏa đốt cây và xác chết của quân địch, làm cho bọn họ tạm thời không dám tấn công, khiến bọn chúng nhất thời không tấn công, cho ta một chút thời gian.

Lý Khánh An chỉnh đốn sơ qua một chút, đeo cung và hộp tên lên lưng, đeo đao dài bên hông, vội bước tới phía trước vách núi, vách núi cao chừng hơn mười trượng, dựng đứng thẳng tắp, không có chỗ leo lên, nhưng bên trên đỉnh núi có hai tên lính gác, cho nên từ trên đỉnh núi thả xuống một sợi dây thừng dài, có thể leo từ sợi dây đó mà lên, Lý Khánh An buộc sợi dây thừng vào bên hông.

Hắn đang định phát tín hiệu, thì một bóng dáng thong thả bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh hắn

- Tướng quân, ngài đi đâu?

Là Thạch Câu Lan, trong lúc Lý Khánh An băng bó vết thương nàng đã nhìn thấy, nhưng thấy Lý Khánh An cởi trần, nàng ngượng ngùng tiến lên trước, nàng thấy Lý Khánh An một mình đi về phí vách núi, liền lặng lẽ đi theo .

Dưới ánh trăng, nàng chợt thấy khuôn mặt của Lý Khánh An, không khỏi kinh hãi kêu lên

- Lý tướng quân, mặt của ngài...

- Bị vết thương nhỏ, không hề gì, nàng mau quay về đi.

- Không!

Hãy cho thiếp xem nào.

Thạch Câu Lan khăng khăng tiến tới, nàng đau lòng vuốt vết thương

- Đau không?

- Đau một chút thôi.

Lý Khánh An ôm eo nàng, chỉ vào vết thương cười nói:

- Nếu nàng thơm nó một cái, thì sẽ không đau nữa.

Bộ ngực căng tròn của Thạch Câu Lan phập phồng, trong đôi mắt xinh đẹp của nàng hiện lên một tia sáng kỳ dị, chầm chậm truyền đến cánh tay ôm chặt cổ của Lý Khánh An, đôi môi đỏ mềm mại lập tức hôn lên môi hắn, đem nụ hôn đầu tiên quý báu của thiếu nữ dâng hiến cho người anh hùng trong lòng mình.

Lý Khánh An si mê, hắn ôm chặt lấy thiếu nữ xinh đẹp, cảm nhận vẻ đẹp của nàng, bống nhiên Lý Khánh An đẩy nàng ra, ngửa mặt lên trời cười to nói:

- Ta đi đây, Ta muốn dùng đầu của Đô La Tiên làm đồ uống rượu, cùng nàng uống hưởng thụ chiến công.

Chương 20: Tự cổ thương biệt.

-Trên vách núi Lý Khánh An băng bó lại vết thương lần nữa, rồi dọc theo chân núi thăm dò doanh trại của người Đột Kỵ Thi, lúc này, bên kia cửa cốc ánh lửa ngút trời, khói bay nghi ngút, quân Đường đốt cây cối và thi thể của người Đột Kỵ Thi, mấy chục người Đột Kỵ Thi đang ở gần đó thăm dò, xem ra là tới quan sát tình hình, đứng nhìn một lúc, rồi dồn dập quay đầu chạy về doanh trại.

Doanh trại của người Đột Kỵ Thi cách cửa cốc khoảng ba dặm, dựng xuống hơn ba mươi cái lều trại, ngựa chiến của bọn họ được một hàng rào cực lớn vây quanh, có hơn chục binh lính canh giữ, phòng thủ rất nghiêm ngặt.

Lý Khánh An lấp sau một tảng đá lớn bên bờ sông quan sát một hồi lâu, đang suy nghĩ xem làm thế nào để tiếp cận hàng rào bảo vệ ngựa, hắn bỗng phát hiện một tên người Đột Kỵ Thi mang theo vài cái túi da đi về phía hắn. miệng nói điều gì đó.

Lý Khánh An hiểu tiếng Đột Quyết, hắn lắng nghe đối phương nói, thấy những đám dê non xuống núi, không biết khi nào trở về.

Lý Khánh An từ sau tảng đá đi ra, khom lưng rồi chậm rãi tiến gần, hắn bỗng nhiên vồ tới như báo, ánh đao chớp loé, thi thể đối phương đổ xuống, Lý Khánh An thây bộ quần áo của hắn, nhanh chóng chạy về phía chuồng ngựa, xung quang im ắng, không có một ai.

Lý Khánh An nhảy vọt vào bên trong chuồng ngựa, trong chuồng ngựa có vài ngàn con ngựa chiến, hắn di chuyển thoăn thoắt, như con báo, trong chớp mắt đã tới chỗ cho ngựa ăn, chỉ thấy chỗ đó chất hàng đống cỏ khô, hai tên binh sĩ đang dựa vào đống cỏ trò truyện, Lý Khánh An chậm rãi tiến tới phía sau bọn họ, khẽ thổi sáo, hai tên linh bỗng quay đầu lại, chỉ thấy tia sáng vụt qua, hai cái đầu dính nguyên máu tươi cùng rơi xuống đất.

- Hai huynh đệ, xin lỗi nhé!

Lý Khánh An mỉm cười, hắn lập tức lấy đá ra đánh lửa, ‘ kẹt’, ‘ket’ hai tiếng, một ngọn lửa sáng bừng trong tay hắn, mấy con ngựa bên cạnh sợ quay đầu chạy hết.

Trong chớp mắt ngọn lửa ngùn ngụt, lửa càng ngày càng lớn, những chiến mã trong chuồng ngựa bắt đầu sợ hãi, chạy toán loạn, tiếng hí liên tiếp vang lên, Lý Khánh An lấy một chiến mã hùng tráng, quay người lên ngựa, động dây cương hướng ngựa chạy về phía vòng bảo hộ, chạy tới phía trước chỗ bảo hộ, hắn giơ đao lên chém, ánh đao chớp loé, vòng bảo hộ bị chép một lỗ rộng năm trượng, chiến mã vượt qua chỗ hổng đó chạy đi, Lý Khánh An điều ngựa hướng về phía doanh trướng, lúc đó Đột Kỵ Thi thấy ngọn lửa ngun ngút rất kinh hãi, có rất nhiều người chạy ra chỗ đó.

Lý Khánh An vừa chạy vừa hô:

- Cháy, mau đến dập lửa!

Đúng lúc này, hắn thấy hơn mười tên Đột Kỵ Thi cưỡi ngựa lao tới, những tên khác chạy bộ theo, chỉ có những tên đó cưỡi ngựa đến, người đi đầu tiên chính là Đô La Tiên mà năm ngoái hắn để thoát.

Lý Khánh An nhanh chóng giương cung lên, rồi giấy cung tên vào phía sau đầu ngựa, hắn hướng tới hô lớn:

- Đô La Tiên tướng quân!

Đô La Tiên lập tức ôm cương, lớn tiếng hỏi:

- Xảy ra chuyện gì vậy?

- Chủ lực của Đường Quân đánh đến rồi, nhìn kìa!

Đang ở phía su mọi người đó.

Đô La Tiên và những tên khác đều kinh hãi, đồng loạt quay đầu nhìn lại, ngay lúc này, Lý Khánh An giương cung bắn tới, lực cung rất mạnh, một tên trúng vào phái sau đầu Đô La Tiên, xuyên qua trán, Đô La Tiên kêu hự một tiếng, rơi từ trên ngựa xuống.

Không đợi người khác có phản ứng, Lý Khánh An đã kịp tháo chạy xa bay, biến mất sau bóng đem mờ mịt…

Chiến mã tháo chạy, chủ tướng bị giết, Đột Kỵ Thi một phen hỗn loạn, bọn họ đều là những tên du mục lập thành, cái chết của Đô La Tiên, mọi người không còn sự trói buộc gì, lấy cớ tìm ngựa rồi đi luôn, đến trời sáng, trong doanh trại chỉ còn lại hai trăm tên thân vệ của Đô La Tiên.



Trời dần sáng, cửa cốc im ắng, những ngọn lửa đã được quân Đường dập tắt, nhưng những ngọn lửa còn sót lại vẫn cháy hừng hực, hơn chục binh sĩ Đường vẫn chăm chú nhìn về phía cửa cốc, giương cung tên, tuy trên đỉnh đã báo tin doanh trại của Đột Kỵ Thi đã bị thiêu rụi, nhưng chưa nhận được tin tức chính xác, mọi người vẫn không dám lơi lỏng.

Lúc này, phía xa vang tới tiếng vó ngựa, mọi người lúc đó căng thẳng hẳn lên, lúc đó, một chiến mã băng qua chướng ngại vật, lập tức xuất hiện vẻ cao lớn đĩnh đạc của Lý Khánh An, hắn vẫy tay, xa xa hô lớn:

- Mau tới đây!

Đột Kỵ Thi đã rút lui rồi.

Sau chút kinh hãi, Đường Quân liền vang lên những tiếng hoan hô sấm dậy, mọi người vui mừng đến nổi ôm chầm lấy nhau, tung mũ và cung tên lên không trung, trong chốc lát, tin tức truyền đến đoàn Hồ thương, đoàn Hồ thương cũng kích động đến rơi nước mắt, bọn họ quỳ xuống, dập đầu lạy trời đất, cảm tạ thần Quang Minh bảo hộ.

Thạch Câu Lan nhanh như gió chạy đến, la lớn:

- Tướng quân của các ngươi đâu!

Chàng bình an chứ.

- Tướng quân của chúng tôi ở đằng kia.

Một binh sĩ chỉ tay về phía cửa cốc.

Thạch Câu Lan nhìn thấy Lý Khánh An, nàng xúc động chạy về phía chàng, chạy vài bước, nàng lại dừng lại, trong ánh mắt xanh thẳm tràn ngập hạnh phúc, chăm chú nhìn người anh hùng trong lòng nàng, ánh sáng mặt trời bao trùm thân thể nàng, lúc này, nàng hiện ra vô cùng xinh đẹp.

Lý Khánh An cũng nhìn thấy nàng, hắn cười lên, xoay người đưa tay về phía nàng, Thạch Câu Lan chạy như bay về phái hắn, ôm chầm lấy hắn và chiến mã. dưới ánh ánh mặt trời đang ló ra, bọn họ chạy về phái xa mạc vô tận.



Lại trải qua năm mươi ngày hành trình, quân Đường hộ tống đoàn Hồ thương tiến tới Quy Tư, Lý Khánh An trước đó đã phái người đến truyền tin trước, nhưng vì gặp phải chiến sự này, hắn vẫn đem chuyện này bẩm báo tường tận với Phó soái Cao Tiên Chi.

Thời điểm chia tay đã tới, quân Đường và Hồ thương từ biệt nhau, hai bên đều có những lời chúc tốt đẹp dành cho đối phương, mấy chục thiếu nữ Hồ nước mắt chan hoà, ôm chầm lấy quân Đường cáo biệt.

Lý Khánh An đi đến trước mặt Thạch Câu Lan, mỉm cười nhìn nàng, nước mắt đọng trong mắt của Thạch Câu Lan, chu dù nàng biết thời khắc này sớm muộn cũng tới, nhưng lúc chia tay này khiến nàng cảm thấy trống trải vô cùng.

- Lý tướng quân,sau này…còn có thể gặp lại chàng không?

Lời của nàng đã nghẹn ngào quá rồi.

- Chắc chắn rồi, lúc quay trở về nàng sẽ gặp lại ta, lúc đó ta sẽ hộ tống nàng rời khỏi Đại Đường.

Trong lòng Lý Khánh An cũng có chút thương cảm, nhưng chức trách quân nhân và tình cảm cá nhân, hắn không thể không đưa ra một lựa chọn.

Thạch Câu Lan không kìm nổi sự bi thương này, nàng ôm chầm lấy Lý Khánh An khóc rống lên, tình yêu có lẽ chỉ như một bông pháo hoa, chỉ rộ lên trong khoảnh khắc, rực rỡ vô cùng, nhưng hào hoa chỉ có chốc lát, lúc đẹp đẽ chỉ là nhất thời, chỉ có thể những ấn tượng đẹp lưu lại trong lòng mà thôi.

Lý Khánh An nhẹ nhàng nâng cằm của Thạch Câu Lan, dịu dàng giúp nàng lau đi giọt lệ trên gương mặt.

- Đến Trường An nhé!

Xem vẻ hào hoa của Đại Đường Thiên Bảo, nếu nàng lưu luyến không muốn quay về, nàng có thể coi đây là quê hương thứ hai của nàng.

- Thiếp sẽ đến.

Hai mắt đẫm lệ, Thạch Câu Lan đắm đuối nhìn Lý Khánh An.

- Nếu Trường An cũng có bóng dáng của chàng, thiếp sẽ thích chỗ đó.

Tiếng vó ngựa gấp gáp, một tên kị binh chạy như bay tới thúc giục.

- Tướng quân, Phó soái lệnh cho ngài lập tức đến bẩm báo.

Lý Khánh An buông Thạc Câu Lan ra, khẽ cười nói:

- Ta phải đi rồi, nàng bảo trọng, vui lên nhé!

Mong có ngày chúng ta gặp lại.

Thạch Câu Lan mắt đẫm lệ mỉm cười, Lý Khánh An bỗng quay đầu ngựa mà đi, không ngoái lại nhìn Thạch Câu Lan lần nữa, đội kị binh cũng dồn dập thúc ngựa, bám sát thủ lĩnh, cát bay mịt mù, Thạch Câu Lan thẫn thờ nhìn theo bóng dáng dần dần biến mất trong gió cát của Lý Khánh An....

Chương 21: Mừng công ở tửu lâu..

-Bên trong quân nha, Cao Tiên Chi sắc mặt trầm như nước, mấy hôm trước hắn được Lý Khánh An bẩm báo, , tiêu diệt toàn bộ người Đột Kỵ Thi xâm nhập phía bắc thành Bạt Hoán, tạo nên chiến tích huy hoàng, chỉ một trăm người đánh tan ba ngàn quân, Cao Tiên Chi vui mừng quá đỗi.

Nsgay trong ngày báo tin chiến thắng này cho Tiết Độ Sứ Phu Mông Linh Sát, không ngờ Phu Mông Linh Sát rất hờ hững.

- Thuế ruộng ở An Tây không cao lắm, ngọai trừ trợ cấp, ban thưởng thì miễn.

- Có công không được thưởng chẳng phải làm nguội lạnh lòng tướng sĩ sao?

Chúng ta là quân trấn An Tây, quân công vì bản thân, đại soái, xin nghĩ kỹ!

- Vì nước giết địch là bổn phận của hắn, phần thưởng là tâm ý, không thưởng cũng không sao.

Thôi được, xem hắn chỉ huy có tài thì nâng lên làm Giáo úy.

Phu Mông Linh Sát lãnh đạm như tưới một chậu nước đá lên đầu Cao Tiên Chi.

Đương nhiên hắn biết Phu Mông Linh Sát cũng không nhằm vào Lý Khánh An mà là nhằm vào Cao Tiên Chi hắn, phủ nhận chiến tích của Lý Khánh An cũng chính là phủ nhận công của Thống soái Cao Tiên Chi.

Phu Mông Linh Sát không thưởng, Cao Tiên Chi hắn phải thưởng, nếu không làm sao kẻ dưới phục tùng?

- Phó soái, Lý Khánh An đã đến.

Ngoài cửa vang lên tiếng thân binh bẩm báo, Cao Tiên Chi gác lại việc không vui, cười nói:

- Bảo hắn vào đi!

Lý Khánh An bước nhanh vào, chào theo nghi thức quân đội:

- Tham kiến Cao soái!

- Thất lang, mau mau đứng lên!

Cao Tiên Chi vội vàng đỡ hắn đứng dậy:

- Lần này làm không tồi, ta rất vừa lòng.

- Ty chức chỉ lập chút công mạt mà thôi.

Cao Tiên Chi gật gật đầu mời:

- Ngồi đi!

Chúng ta ngồi xuống nói chuyện!

Lý Khánh An ngồi xuống, lại liếc liếc bàn của Cao Tiên Chi, lúc nãy mới vào hắn thấy trên đó bày một cuốn da báo được buộc bằng tơ, trên đời này cũng chỉ có một tấm da báo, không nghĩ tới Vụ nương lại đưa nó cho phụ thân, Tiểu nương này quả có vài phần hiếu tâm.

- Thất lang, trước hết báo cho ngươi một tin tốt, từ giờ trở di ngươi chính là Giáo úy Thám Báo doanh quân An Tây ta.

Lý Khánh An mừng rỡ vội vàng quỳ một gối:

- Tạ ơn Cao soái đề bạt!

- Ha ha!

Đây là quân công của ngươi, có thể yên tâm mà nhận!

Dứt lời, Cao Tiên Chi lại khẽ thở dài:

- Thất lang, ta cũng không gạt ngươi, Phu soái vốn không muốn phong thưởng cho ngươi, chức Giáo úy này là ta cố gắng mà đề bạt được.

Đương nhiên Phu soái không phải là thành kiến với ngươi.

Chẳng qua là ban thưởng vốn không có quy định, chỉ có trợ cấp binh lính bỏ mình thôi.

Nói tới đây, Cao Tiên Chi vỗ mạnh vai hắn:

- Tuy nhiên, ngươi là ái tướng của ta, ngươi lập công ta cũng muốn thưởng cho ngươi, thủ hạ của ngươi cũng được thưởng, phần thưởng của thủ hạ ngươi mười lăm khoảnh ruộng tốt, cho ngươi phân chia cụ thể, còn ngươi...!

Cao Tiên Chi thần bí cười, lấy một thanh đao từ trên bàn, vuốt nhẹ một chút, đưa cho Lý Khánh An:

- Cái chuôi đao này vốn là bội đao của nguyên Tiết Độ Sứ Cái Gia Vận đại soái, là lần đầu tiên ta lập công ngài ban cho ta, đối với ta có ý nghĩa đặc biệt, hiện giờ ta tặng lại nó cho ngươi.

- Tạ ơn Cao soái ban thưởng, ty chức xin ghi nhớ trong lòng.

Lý Khánh An tiếp nhận bội đao, vỏ đao rất cổ, loang lổ nhiều vết máu đã phai màu.

Hắn chậm rãi lôi ra, chỉ cảm thấy hàn khí kinh người, không giống như hoành đao sáng loáng bình thường bọn họ vẫn dùng.

Lý Khánh An vào sinh ra tử một năm dùng đao cũng có cảm ngộ, đây là một thanh đao khát máu.

- Thích không?

Cao Tiên Chi thản nhiên hỏi.

- Thích cái cảm giác này.

- Tốt lắm, ngươi nhớ kỹ, đây là đao của quân nhân.

Cao Tiên Chi rất vừa lòng với câu trả lời của Lý Khánh An, nhìn tấm da báo trên bàn, vừa cười vừa nói:

- Tấm da báo này là ngươi săn?

- Dạ!

- Đây là Vụ nương đưa ta, vốn ta để ở thư phòng, bị Phu Mông đại soái thấy được, thấy hắn cũng rất thích, vừa lúc hắn sắp mừng thọ, ta tính tặng tấm da báo này cho hắn làm lễ mừng thọ.

Lý Khánh An do dự một chút như muốn nói cái gì cuối cùng lại thôi, Cao Tiên Chi đã nhìn ra, cười:

- Muốn nói gì cứ nói thẳng ra không cần ấp a ấp úng.

- Cao soái, tấm da báo đen này độc nhất vô nhị, đưa cho Phu Mông đại soái có phải hơi đáng tiếc hay không…

Cao Tiên Chi hơi sửng sốt hỏi:

- Ngươi là nói… hiến cho Hoàng thượng?

Lý Khánh An thấy Cao Tiên Chi không hiểu, đành phải nói tận nơi:

- Cao soái, thủ lĩnh của người không phải chỉ có một Phu soái!



Lý Khánh An đi rồi, Cao Tiên Chi chắp tay sau lưng đi ra trước cửa sổ, lòng vô cùng lo lắng.

Hắn là quân nhân chỉ biết lập công thăng chức, đấu tranh quyền lực cho tới giờ đều hắn rất kém, hơn nửa năm trước hắn nghe theo đề nghị của Lý Khánh An, thượng tấu triều đình thỉnh cầu phát động chiến dịch Tiểu Bột Luật.

Phải nói là phương hướng đúng, nhưng hắn cũng không làm ra vẻ đủ bí ẩn, chuyện này rất có thể không gạt được Phu Mông Linh Sát, nếu làm không tốt chuyện này sẽ trở thành mồi lửa châm cho mâu thuẫn của hắn và Phu Mông Linh Sát bùng nổ.

Điều này vẫn khiến cho hắn rất phiền não, đề nghị của Lý Khánh An hôm nay đã đánh thức hắn.

- Nói đúng!

Trong triều có ai là không muốn tước vị?

Cao Tiên Chi nhìn ra ngoài cửa sổ, không khỏi khe khẽ thở dài.



Trong tửu lầu Trung Nguyên náo nhiệt phi thường, mấy chục tên lính An Tây quân bao luôn cả lầu hai, uống rượu ăn thịt vung quyền huyên náo, tiếng cười tiếng mắng như muốn ném bay luôn cả nóc nhà.

Hôm nay Lý Khánh An là diễn viên chính, hắn được thăng Giáo úy, đương nhiên phải bỏ tiền mời khách.

Vừa mới quay lại quân doanh các tướng lĩnh An Tây quân đã chờ lâu, không giải thích lằng nhằng vây lấy hắn kéo vào tửu lầu.

Lý Khánh An ngồi trên một bàn cạnh cửa sổ, hắn đã bị ép uống tới hai mươi mấy bát lớn, uống tới mặt đỏ tai hồng, bám lấy bả vai Lệ Phi Nguyên:

- Lão Lệ, lần sau ai tới mời ta, ngươi tiếp thay ta đi.

- Lão tử là Phó úy, tiểu tử ngươi là Giáo úy, lão tử trong lòng ghen tỵ, không thay!

- Ngươi tiếp thay ta đi, ta mời ngươi tới thanh lâu hạng nhất!

- Thế này còn được, xem như nể tình huynh đệ, lão tử uống thay ngươi!

Nói xong, hắn lại bưng lên một bát rượu lớn mà cười ha hả::

- Tuy nhiên, chén rượu này là ta thay mặt cho các huynh đệ Thú Bảo kính ngươi, ngươi phải uống!

- Mụ nội nó, ta nhớ ra rồi, là ngươi ép ta nhiều nhất, đây là chén thứ năm!

Lý Khánh An đánh lên đầu hắn một cái, nâng chén rượu lên cười mắng:

- Rượu của huynh đệ Thú Bảo, lý do này cũng chỉ có mình ngươi nghĩ ra.

Hắn ừng ực ừng ực một hơi uống cạn cả bát rượu, Cao Vụ ngồi bên kia mới hừ hừ cái mũi:

- Lý xú cung, ngươi uống bớt đi vài chén được không?

Cái mùi của ngươi còn thối hơn cả thối.

- Chỗ của đàn ông, đàn bà không nên quan tâm, về nhà đi!

Lý Khánh An mất kiên nhẫn mà vung tay đuổi.

- Ngươi nói cái gì?

Cao Vụ lập tức nổi trận lôi đình, đập mạnh lên đệm dựa lưng, hận còn chưa tan, tóm lấy cánh tay hắn:

- Là ta muốn sao?

Là ai nói ta không đến sẽ không nể tình, còn ngồi đây cạnh xú nam nhân ngươi.

Thị nổi giận đùng đùng đứng lên, đá Bạch Nguyên Quang một cước:

- Bạch tịch côn, ngươi quay sang đây một chút.

- Vụ nương, tiểu tử này uống nhiều rồi, nàng không nên chấp nhặt hắn.

- Ta mặc kệ!

Nhìn cái mặt hắn như mặt con khỉ, đáng ghét!

Cao Vụ căm giận ngồi xuống, bỗng thị thấy Đoạn Tú quá chén nằm sấp bên cạnh, nhướn mày, lại đứng lên:

- Thôi đi, ngồi bên cạnh Đoạn tiểu kiếm ta cũng không thoải mái, nên về thôi!

Lệ Phu Nguyên nhếch miệng cười:

- Vụ nương, ta xem nàng là muốn ngồi cùng với thất lang rồi!

Cao Vụ đỏ bừng mặt, khinh thường nói:

- Muốn ngồi chung với hắn?

Nằm mơ đi!

Hôm nay là hắn thăng quan ta mới giữ thể diện cho hắn, lần sau muốn cùng ta uống rượu không có cửa đâu!

Lý Khánh An cảm thấy say dần, hắn cúi gục đầu cái gì cũng không nghe thấy, một lát sau mới đi lên, lầm bầm với thị:

- Ta cần đi…

- A!

Thất lang, có cần đi cùng ngươi không?

Bạch Nguyên Quang kêu lên.

- Không cần!

Ta không sao!

Lý Khánh A lắc lư nghiêng ngả, lảo đảo đi xuống lầu.

- Chỗ này các ngươi thối chết đi, ta phải xuống lấu hít thở chút không khí.

Cao Vụ đứng lên...

Chương 22: Khách tới từ Thạch quốc.

-Lý Khánh An còn đang thống thống khoái khoái xả nước tiểu ở đầu tửu lâu, chuẩn bị quay về, không ngờ một cơn gió lạnh thổi qua, bụng hắn lập tức sôi lên, vọt quay lại…

Không biết bao lâu sau hắn mới chậm rãi ngẩng đầu, thở dốc một hơi, đúng lúc này trước mắt hiện ra một cái khăn ướt.

- Không thể uống thì đừng cậy mạnh, chẳng lẽ ngươi không thấy mấy tên này là cố ý chuốc ngươi sao?

Cao Vụ oán giận.

- Cám ơn!

Lý Khánh An nhận khăn lau qua mặt một lượt, cảm thấy tốt hơn nhiều, muốn đứng lên nhưng hai chân mềm nhũn một chút sức cũng không có.

- Vụ nương, đỡ ta một tay.

- A!

Người này, còn An Tây đệ nhất tiễn gì chứ!

Hiện giờ chỉ sợ đến cung cũng không kéo được.

Vụ nương đỡ hắn lên giúp hắn quay lại:

- Ta xuống hít thở chút không khí, vừa lúc thấy ngươi đang gặp khó trong này, muốn mặt kệ ngươi nhưng lại cảm thấy ngươi đáng thương đành quản ngươi.

Nhưng lại cảm thấy ngươi xứng đáng, đám xú nam nhân các ngươi đó, uống rượu quan trọng đến thế sao?

- Ta cũng không muốn uống, nhưng nàng cũng thấy, ta không uống bọn họ sẽ bỏ qua cho ta sao?

- Hừ!

Ngươi uống hay không uống có liên quan gì tới ta, ta chỉ tùy tiện nói thôi đừng có cho là ta quan tâm tới ngươi!

Dứt lời, Cao Vụ đỡ Lý Khánh An vào tửu quán:

- Trước mắt ngươi đừng có đi lên vội, nghỉ một lát tỉnh rượu hãy lên, ta ra ngoài hít thở không khí, ta đi đây.

Cao Vụ vẫy vẫy tiểu nhị:

- Tiểu nhị, mang tới cho vị quân gia này một chén trà, phải đặc một chút, đợi lát nữa nhớ phải dìu hắn lên.

- Được!

Cô nương yên tâm, ta sẽ làm tốt!

Cao Vụ thu xếp xong xuôi cho Lý Khánh An mới chắp tay sau lưng khoan thai đi ra.

Lý Khánh An ngồi dựa vào tủ bát, bụng rất khó chịu, như thể cả người hư thoát không còn chút sức lực.

Lúc này, có vài tên người Hồ đi vào cửa, bọn họ phong trần mệt mỏi, hiển nhiên là từ một nơi rất xa vừa mới đến Quy Tư thành.

- Chưởng quầy, cho chúng ta mỗi người một chén canh, và ba mươi cái bánh.

Bọn họ nói Hán ngữ rất lưu loát, vừa vào cửa đã ngồi vào tít trong góc thấp giọng bàn bạc gì đó.

Lý Khánh An ngồi đằng sau cửa ra vào đưa lưng về phía bọn họ, cách nhau chỉ vài chục bước.

Hắn cũng không để tâm mấy người Hồ này, chỉ chậm rãi nhấm nháp một ly trà đặc.

- Mấy vị khách quan, đây là canh của các vị.

- Vị tiểu ca này, đây là một trăm văn tiền thưởng, ta muốn hỏi một chuyện.

- Ôi!

Khách nhân quá khách khí, ngài cứ việc hỏi!

- Ta muốn hỏi một chút, ngươi có nghe qua về Hỏa Diễm thạch?

Ly trà trên tay Lý Khánh An khẽ run run, tâm trí lập tức tỉnh hẳn, gống như gặp quỷ giữa ban ngày, hắn vô cùng kinh ngạc mà quay đầu nhìn mấy người mới tới.

Một năm nay hắn gần như đã quên cái gọi là Thái Dương thạch kia, hắn từng đi tìm từng tiệm châu báu, không một nhà nào có giá cao hơn tám mươi quan tiền.

Hai tháng trước, hắn lại đi thành Bạt Hoán, mới phát hiện 'Túc Đặc lão điếm" đã sớm đóng cửa.

Na Tô Ninh người Túc Đặc đồng ý bỏ ra một vạn quan tiền mua bảo thạch của hắn đã trở thành đoạn trí nhớ xa xôi mà không chân thực, không nghĩ tới trong lúc lơ đãng, hắn bỗng nhiên nghe được về tin tức của miếng bảo thạch kia.

Tổng cộng là năm người, nhìn vị trí họ ngồi thì có hai chủ nhân và ba người hầu.

Hai chủ nhân một hơn bốn mươi tuổi, có một nhúm râu dê, người còn lại là một người trẻ tuổi, ước chừng hai lăm hai sáu tuổi, đầu đội một cái mũ lấp lánh vàng, bộ dáng coi như thanh tú, mặt gầy dài, cằm nhọn, trên khuôn mặt trắng bệch không một tia huyết sắc, một đôi mắt dài nhỏ trắng nhiều đen ít khiến cho người ta cảm thấy dối trá.

- Khách nhân, thật sự có lỗi, ta chưa từng nghe qua cái gọi là Hỏa Diễm thạch.

- Ngươi nhớ lại xem, chẳng lẽ quan quân cũng chưa từng có ai nhắc tới sao?

Người trung niên hỏi lại, vô tình hay cố ý liếc qua Lý Khánh An.

Lúc này hắn đã nằm trên bàn, một bộ dáng say túy lúy, nhưng hai tai lại dựng ngược lên mỗi một câu của đối phương đều nghe được rất rõ ràng.

Có lẽ ngượng ngùng vì cầm một trăm văn tiền, tiểu nhị ngẫm nghĩ một chút :

- Đúng là có người đã nhắc qua bảo thạch, nhưng toàn là bảo thạch hơn mười quan tiền bình thường, chưa từng có ai nhắc qua Hỏa Diễm thạch.

Người trung niên nói khẽ với người trẻ tuổi vài câu, tuy nghe không rõ lắm bọn họ đang nói gì, nhưng có thể thấy khuôn mặt người trẻ tuổi tỏ rõ sự thất vọng.

- Ta nghĩ hay là nên tìm Tô Ninh trước, rồi tìm tung tích bảo thạch.

Người trẻ tuổi dùng tiếng Đột Quyết để nói, Lý Khánh An nghe được rõ ràng “Tô Ninh kia!”.

Vậy là đúng rồi, bọn họ chính là muốn tìm khối bảo thạch thần bí kia.

- Nhưng Tô Ninh đã mất tích.

- Cái này không quan trọng, ta có biện pháp tìm được hắn, chúng ta về Thách Chi thành trước.

Người trẻ tuổi rõ ràng tính cách nôn nóng nói đi là đi, hắn đứng lên đi nhanh ra khỏi tiệm, người trung niên cũng cuống quýt thu bánh trên bàn, thấy người trẻ tuổi đi rồi hắn không khỏi sốt ruột mà kêu lên:

- Xa n, không cần vội, chúng ta ở lại một đêm đã hãy đi.

Vội vàng thu dọn xong, hắn lại vội vàng đuổi theo.

- Xa n?

Lý Khánh An thầm nghĩ: “Hóa ra người thanh niên này tên Xa n”.

- Khách nhân, thật có lỗi, nhất định ta sẽ lưu ý tình hình Hỏa Diễm thạch giúp người.

Tiểu nhị cung kính đưa bọn họ ra ngoài.

Mới quay người về, Lý Khánh An đã vẫy vẫy hắn:

- Tiểu nhị, ngươi lai đây một chút.

- Lý giáo úy, xin người chỉ bảo.

Lý Khánh An lấy ra một quan tiền, cười nói:

- Mấy người vừa rồi, ngươi đi theo bọn họ, nhớ kỹ cho ta ở Quy Tư thành bọn họ đi đâu?

Gặp ai?

Một quan tiền này đưa cho ngươi gọi là phí vất vả, nếu ngươi đem tới tin tức khiến cho ta vừa lòng ta sẽ thêm vào cho ngươi một quan tiền thưởng.

Tiểu nhị mừng rỡ, một tháng hắn cũng không chắc kiếm được năm trăm văn tiền, đảo mắt một cái là hai quan tiền tới tay, hắn lập tức nhận tiền:

- Xin Lý giáo úy yên tâm, nhất định ta sẽ đem tới tin tức tốt nhất.



Chạng vạng ngày kế tiếp, Lý Khánh An đang viết báo cáo trong doanh, một gã binh sĩ tiến vào bẩm báo:

- Tướng quân, ngoài quân doanh có người muốn tìm, hắn nói mình là tiểu nhị ở tửu quán Trung Nguyên, tướng quân bảo hắn tới.

- Ta biết rồi!

Lý Khánh An lấy hai quan tiền đứng dậy đi ra ngoài quân doanh, tiểu nhị tửu quán Trung Nguyên đến, đương nhiên là vì chuyện mấy người đặc biệt hôm qua, cho dù tiểu nhị không đến hắn cũng sẽ tới tửu quán hỏi thăm.

Ngoài quân doanh, tiểu nhị đang nghển dài cổ nhìn quanh, thấy Lý Khánh An đi ra, hắn bước lên một bước cười bồi:

- Lý giáo úy, ta có tin tức của bọn họ.

- Ngươi phát hiện được cái gì?

- Tối qua sau khi rời khỏi tửu lầu, bọn họ liền tới một nhà trọ cạnh cửa thành, vốn không đi ra, cũng không ai tìm bọn họ.

Trời còn chưa sáng mấy người họ đã cưỡi ngựa rời Quy Tư thành, nghe chưởng quầy nhà trọ nói, bọn họ quay về Thạch quốc, hình như tìm một người gọi là Tô Ninh gì đó.

Sau đó ta thấy bọn họ đi về hướng tây, ta ngồi chờ ở bên đường một ngày vẫn không thấy họ trở về, liền tới đây báo cáo với tướng quân.

Dứt lời, hắn nhìn Lý Khánh An đầy trông chờ, một đêm không ngủ, lại ngồi vêu ở bên đường một ngày cũng đều là nhìn vào một quan tiền thưởng này.

- Ngươi làm rất khá!

Lý Khánh An cười đưa tiền cho hắn:

- Đây là hai quan tiền, gấp đôi tiền thưởng cho ngươi.

Nếu có tin tức của bọn họ lập tức tới báo cho ta, ta sẽ có trọng thưởng khác, biết không?

Tiểu nhị ngàn ân vạn tạ nhận tiền thưởng, liên tục khom người:

- Tướng quân yên tâm, chỉ cần bọn họ đến, bỉ nhân lập tức tới báo cho tướng quân.

Lý Khánh An quay về doanh trướng, mở ra một cái thùng, từ mặt dưới lấy ra một cái hộp gỗ, nhẹ nhàng mở ra, một viên bảo thạch sáng bóng nhẹ nhàng xuất hiện trước mặt hắn.

Hắn cẩn thận cầm viên Hồng Bảo thạch to như quả trứng gà, trong bảo thạch một ngọn lửa thần bí bốc lên.

Lý Khánh An chậm rãi lim dim mắt, hắn rất muốn biết trong viên bảo thạch này đến tột cùng là ẩn chứa bí mật gì?..

Chương 23: Phân chia không công bằng

-Giữa trưa ngày tiếp theo, Lý Khánh An còn đang thị sát quân tình trong doanh, bỗng nghe được có tiếng binh sĩ la hét ầm ỹ, hắn bước nhanh tới, có hơn mười phụ nhân vây quanh Hàn Tiến Bình, mọi người sục sôi, lớn tiếng cãi nhau cái gì đây?

- Trượng phu ta vào sinh ra chết, thiếu chút nữa đã mất mạng, phần thưởng mười mẫu ruộng, Hàn Đội trưởng, ta không thể nhận!

- Tần Nhị nương, trượng phu của người hoàn hảo không thương không bệnh, trượng phu của ta bị một đao chém trúng bụng, ngay cả cái đầu cũng thiếu chút nữa không còn, cũng chỉ được phần hai mươi mẫu ruộng, đây mới là không công bằng.

Hàn Đội trưởng, nếu hôm nay ngài không làm chủ cho bọn ta, ta sẽ đập đầu chết trước mặt ngài.

- Tứ Lang!

Chàng vừa chết để lại chúng ta mẹ góa con côi!

Bọn họ đều có ruộng có đất, chàng đáng thương vừa chết không ai buồn quan tâm, thê nhi của chàng đến mẩu đất cũng không có, Tứ Lang ơi!

Chàng tỉnh lại đi!

Một phụ nhân ngồi thụp dưới đất hai tay đập phành phạch mà kêu gào.

Hàn TIến Bình vừa khuyên, mấy người kia lại nháo lên, hắn được người này mất người khác, chật vật không chịu nổi.

- Hàn Đội trưởng, có chuyện gì? – Lý Khánh An lớn tiếng hỏi.

Hàn Tiến Bình thấy Lý Khánh An đi ra cuống quít chạy tới bẩm báo:

-Tướng quân, đó đều là người nhà của các thủ hạ ta, họ bất mãn với ruộng đất được tướng quân phân đều chạy tới tranh cãi ầm ỹ, tôi cũng không còn cách nào.

Hàn Tiến Bình giới thiệu với mấy vị phụ nhân :

- Vị này là cấp trên của trượng phu các ngươi, Lý Giáo úy Thám Báo doanh, các ngươi bất mãn cái gì có thể khiếu nại với ngài.

Mười mấy phụ nhân lập tức an tĩnh lại, các nàng bất an nhìn Lý Khánh An, cũng không dám hé răng.

- Các ngươi bất mãn cái gì có thể nói. – Lý Khánh An tận lực dịu giọng.

Lúc này, một vị phụ nhân to gan nói trước:

- Trượng phu tôi là Tần Lôi ở đội trinh sát số hai, Lý Giáo úy, tôi cảm thấy các vị phân đất không công bằng.

- Không công bằng thế nào?

Tần Nhị nương một bên nước mũi một bên lệ tràn khiếu nại:

- Trượng phu tôi cùng ngài vào sống ra chết, người khác được phân hai mươi, ba mươi mẫu, mà chúng tôi lai chỉ được phân mười mẫu, dựa vào cái gì?

Phụ nhân càng nói càng xúc động:

- Lý Giáo úy, nếu hôm nay ngài không tăng cho tôi, tôi sẽ đâm đầu chết trước mặt người!

Dứt lời, nàng quay đầu lao tới một cái cột gỗ, những người khác vội hoảng hồn giữ nàng lại:

- Tần Nhị nương, ngươi đừng có ngu ngốc, Lý Giáo úy sẽ làm chủ cho ngươi.

Lý Giáo úy, ngài mau khuyên nàng ta đi!

Lý Khánh An lắc đầu:

- Binh lính đánh giặc lấy quân công làm phần thưởng, ngươi được ít là vì trượng phu của ngươi lập ít công.

Nếu ngươi không tin ta gọi trượng phu của ngươi ra, để chính hắn nói cho ngươi!

Hắn xoay người nói với Hàn Tiến Bình:

- Kêu Tần Lôi ra đây!

Không, kêu trượng phu của tất cả bọn họ ra đây!

Đám phụ nhân này lập tức luống cuống tay chân, bọn họ vốn tự mình hẹn nhau mà tới, nghe nói Lý Khánh An là quan mới nhậm chức liền muốn tạo một chút áp lực cho Lý Khánh An, ít nhiều có thể xin thêm ít ưu đãi.

Nếu trượng phu của họ thật sự đi ra, vấn đề đó đã có thể trở nên nghiêm trọng.

Nữ nhân phần lớn là vì mình, tiện thì có thể kết nghĩa đào viên về tinh thần, nhưng một khi tổn hại đến lợi ích của chính mình, liên minh lâm thời lập tức sụp đổ.

Bọn họ hai mặt nhìn nhau, bắt đầu oán giận nhau:

- Tần Nhị nương, chúng ta cũng không nghĩ tới, đều là ngươi châm lửa mà nên, việc này nên làm gì bây giờ?

Tần Nhị nương cũng ngây ra, nhưng nàng vẫn mạnh miệng như cũ:

- Mọi người không phải sợ, hắn dám làm bậy, chúng ta đi tới Trình Đô hộ, tới Phu Mông Tiết Độ Sứ tố cáo hắn.

Tâm Lý Khánh An bỗng sinh ra một tia cảnh giác, cái đó có quan hệ gì tới Trình Thiên Lý?

Hắn giấu nét mặt mà cười cười:

- Các ngươi cảm thấy không công bằng, muốn có nhiều đất hơn.

Có thể, ta có thể cho các ngươi, tuy nhiên khi đánh giặc, trượng phu của các ngươi sẽ phải xông lên đầu tiên.

Đây là cái giá phải trả, các ngươi thật sự muốn sao?

Mấy phụ nhân bắt đầu quay ngược trở lại, tất cả đều đồng thanh:

- Không có!

Chúng tôi không muốn, là Tần Nhị nương muốn, chúng tôi chỉ theo cô ta đến thôi.

Lý Khánh An gật gật đầu:

- Tốt lắm, các ngươi đều không muốn, thì chỉ thưởng cho một mình Tần Lỗi thôi.

Hắn vung tay lên, nói với Hàn Tiến Bình:

- Ngươi đi nói cho Tần Lỗi, nương tử hắn chê được ban thưởng ít, ta tính thêm vào cho hắn hai mươi mẫu đất.

Ánh mắt Tần Nhị nương lộ ra sợ hãi, mắt thấy Hàn Tiến Bình đang muốn đi vào quân doanh, vội vàng quỳ xuống, run giọng:

- Lý Giáo úy, xin chờ một chút!

Lý Khánh An chậm rãi đi đến trước mặt bà ta, ngồi xổm xuống mà hỏi:

- Ngươi không phải muốn đi tới Trình Đô hộ, đi Phu Mông Tiết Độ Sứ tố cáo ta sao?

Ta sợ, cho nên phải ban thêm cho ngươi hai mươi mẫu đất, hẳn là ngươi phải cao hứng mới đúng, ngươi sợ cái gì?

Tần Nhị nương lặng lẽ quay đầu, đảo mắt một cái, vẫn cúi đầu không nói gì, Lý Khánh An đứng lên nói với những người khác:

- Các ngươi đi thôi!

Về chuyện này, ta sẽ xử trí mỗi thủ hạ đều căn cứ vào quân công.

Về sau không được tùy ý nháo sự, việc này không có lợi cho trượng phu các ngươi, đã biết chưa?

Chúng phụ nhân đều thưa vâng, rải rác đi về, những người khác đi rồi, Lý Khánh An mới hỏi:

- Nói!

Là ai sai ngươi tới?

Tần Nhị nương cắn môi một chút, muốn nói lại thôi, Lý Khánh An cười lạnh:

- Ngươi đã không chịu nói thì đi lĩnh hai mươi mẫu đất của ngươi đi!

Dứt lời hắn đứng dậy bước đi.

- A!

Lý Giáo úy, ta nói, ta nói!

Tần Nhị nương run run môi, thấp giọng nói:

- Là...là Trình Đô hộ phái người đến sai tôi làm vậy, để cho tôi tới gây rối, Nếu chúng tôi đòi hỏi Lý Giáo úy xử lý, hắn sẽ đưa chúng tôi tới Phu Mông Tiết Độ Sứ cáo trạng.

Quả nhiên có liên quan tới Trình Thiên Lý.

Lý Khánh An hừ lạnh một tiếng hỏi:

- Hắn cho ngươi cái gì?

- Bọn họ đáp ứng sự thành sẽ cho tôi năm quan tiền.

- Năm quan tiền?

Mạng của ngươi chỉ trị giá năm quan tiền thôi sao?

- Mạng? – Tần Nhị nương nhìn Lý Khánh An khó hiểu.

Lý Khánh An lạnh lùng:

- Ta nói thật cho ngươi biết!

Đây là đấu tranh quyền lực của cao tầng quân An Tây, ngươi chỉ là một nhân vật nho nhỏ mà lại tùy tiện cuốn vào, cuối cùng nếu chuyện lớn ra, bọn họ chỉ có thể giết ngươi diệt khẩu, chẳng lẽ ngươi không rõ sao?

Mặt Tần Nhị nương hết xám ngoét lại trắng bệch, bà ta chỉ là một bà nội trợ bình thường, ham một chút tiện nghị nho nhỏ, làm sao hiểu được cái việc lục đục này được.

Nghe nguy cơ liên quan tới tính mạng bản thân, bà ta sợ tới cả người run bắn, cuống quít hỏi:

- Vậy, tôi nên làm thế nào bây giờ?

- Bọn họ hỏi đến ngươi cứ nói Lý Khánh an một văn tiền cũng không chịu cho thêm ngươi.



Trong doanh trướng, Lý Khánh An trầm tư không nói gì, hắn thật không ngờ chính mình cũng bị cuốn vào tranh đấu giữa Trình Thiên Lý và Cao Tiên Chi.

Bởi vì Cao Tiên Chi lén thưởng cho mình, bọn họ liền muốn lợi dụng chút phần thưởng này mà kiếm đường đột phá, cuối cùng thì lửa cháy tới Cao Tiên Chi.

Lúc này, Hàn Tiến Bình đứng cạnh nhỏ giọng:

- Tướng quân, thuộc hạ nghĩ Trình Thiên Lý thực ra cũng không cao minh.

Lý Khánh An liếc nhìn hắn, bỗng nhiên nhớ tới hắn xuất thân từ chính quy, lại đã từng làm Giáo úy một huyện, nói không chừng có thể có đề nghị gì đó tốt, liền cười hỏi:

- Ngươi nói xem, có cái gì không cao minh?

Hàn Tiến Bình thấy Lý Khánh An đồng ý nghe mình, vội vàng thưa:

- Hắn tìm người châm ngòi cho gia đình quân nhân đến gây rối, ngoài mặt nhìn như đang tạo áp lực cho tướng quân, nhưng thực ra nếu không mang tới tác dụng gì ngược lại còn làm bại lộ ý đồ của hắn.

Nếu ta là hắn, tuyệt sẽ không tìm mấy phụ nhân tới tranh cãi ầm ỹ mà sẽ lén thu thập chứng cứ chính xác từ tướng quân, sau đó tìm mấy gia đình quân nhân làm chứng, trực tiếp tìm Phu Mông Tiết Độ Sứ mà cáo tội tướng quân.

Chỉ cần nhân chứng vật chúng đầy đủ, chẳng sợ tướng quân không chịu nổi, nhưng hiện tại hắn nháo một trận như thế, tướng quân lại có thể thong dong ứng đối.

Lý Khánh An gật gật đầu, Hàn Tiến Bình nói không sai, bèn hỏi lại:

- Vậy ngươi nói ta nên ứng phó thế nào?

- Rất đơn giản, lần này Cao soái cho tướng quân mười lăm khoảnh đất, là muốn tướng quân luận quân công mà phân thưởng, chỉ cần tướng quân thực sự mỗi người đều được thưởng một cách có lý, Trình Đô hộ cho dù có bẩm báo Phu Mông đại soái, Cao soái cũng có thể nhất nhất cãi lại thay cho tướng quân.

Hiện giờ việc tướng quân cần làm là phải mau chóng sửa lại một chút kể lại tỉ mỉ căn cứ chia thưởng.

Lý Khánh An lấy lên bàn một quyển sổ ghi chép việc chia thưởng, trên đó chi chít ghi chép về công lao, sự dũng cảm của từng chiến binh tham chiến, người nhà binh lính bỏ mạng có thể được trợ cấp năm mươi mẫu, cứ mỗi binh lính tham chiến được ban cho mười mẫu cơ bản, sau đó dựa theo thứ tự công lao từ trên xuống mà thêm vào, phần thưởng nhiều nhất là được bốn mươi mẫu một người.

Nếu nói có thể xuất hiện tin đồn không công bằng thì chỉ có một người, một lão binh thám báo hắn bố trí bên ngoài, sau chiến người này mất tích không biết là bị giết hay chạy trốn, cho nên hắn không ban cho bất luận trợ cấp gì.

Lúc này bất luận một chi tiết nhỏ nào hắn cũng không muốn bỏ qua, lập tức ra lệnh:

- Chuẩn bị ngựa, ta muốn ra ngoài xem...

Chương 24: Đứa con mồ côi của lão binh.

-Năm Khai Nguyên thứ hai mươi lăm, đế quốc Đại Đường chính thức xác lập chế độ binh sĩ biên cương biên chế, từ đó chiêu mộ người tình nguyện ra biên cương, đồng ý cho mang theo gia quyến, đồng thời quan phủ cấp cho đất đai và ưu đãi về thuế phú, do đó ở biên cương hình thành nên một hệ thống quân hộ.

Quy Tư là nơi đặt phủ Đô hộ An Tây, đồng thời cũng là khu tập trung quân hộ, bình thường phân bố ở các đồn điền gần đó hình thành một tổ chức thôn xóm người Hán, ở Quy Tư thành cũng có một bộ phận lớn quân hộ cư ngụ, có tới ngàn gia đình, từ trước các quân hộ đã có rất nhiều người Hán đến đây mưu sinh xây nhà an cư, trải qua hơn mười năm phát triển, vùng này đã trở thành nơi người Hán tập trung cư ngụ, bất kể ngôn ngữ, tập tục văn hóa hay phong cách xây dựng cũng không khác lắm với trong nước, tửu quán Trung Nguyên mà Lý Khánh An thường xuyên tới là ở trong khu này.

Lý Khánh An dẫn theo mấy binh lính, dưới sự dẫn đường của một gã Hỏa trường đi tới trước một tiểu viện, đây là nhà của lão binh mất tích kia, tường rào chỉ cao tới ngang vai, nhìn qua thì thấy trong viện có một cô bé quần áo vải thô cúi đầu khâu giày vải, bên cạnh bày hơn mười đôi giày vải đã làm xong, nàng thật sự tập trung nên có một đám quân nhân ở bên ngoài cũng không phát hiện ra.

Cửa chính rất cũ nát, che đại mấy cái khe lớn có nhỏ có, Hỏa trưởng nặng nề gõ gõ cửa.

- Ai vậy? – Giọng nói của cô bé rất non nớt, nghe ra tuổi cũng không lớn.

Cánh cửa “Kẹt” một tiếng mở ra, cô bé khâu giày ban nãy xuất hiện trước mặt bọn họ, cô bé không lớn, nhiều nhất chỉ mười một tuổi, nhưng mặt mày thanh tú, cái mũi dài dài thon thon tinh xảo, đôi môi mượt mà, mười phần là một tiểu mỹ nhân, tuy nhỏ tuổi nhưng trong ánh mắt đã có một sự thành thục không hợp với tuổi của mình.

- Các người tìm ai? – Cô bé nghi hoặc nhìn đám người.

- Xin hỏi nơi này là nhà Hạ Vũ Lượng sao?

- Đúng vậy, nhưng cha tôi không ở nhà, ông ấy đi đánh giặc còn chưa quay về.

Cô bé nhìn thật kỹ Lý Khánh An, chần chừ hỏi lại:

- Các người có quen biết cha tôi sao?

Hỏa trường cười gật gật đầu, giới thiệu Lý Khánh An:

- Đúng vậy!

Vị này là Giáo úy của cha ngươi, ngài đặc biệt tới đây thăm.

- A!

Mọi người mau mời tiến vào!

Cô bé cuống quýt mở cửa mời bọn họ vào, Lý Khánh An vào sân, đánh giá khắp nơi một chút, có ba gian phòng cũ để ở, sân được dọn sạch sẽ không một hạt bụi, bên nhà là một cây hòe cổ thụ cao lớn, dưới bóng cây là một khóm cúc đủ loại.

- Các vị thúc thúc, mời ngồi!- Cô bé đem tới mấy cái ghế dựa, lại rót một ly trà.

Lý Khánh An cũng nâng chung trà cười:

- Ta họ Lý, ngươi gọi ta là Lý Giáo úy là được rồi, ngươi tên là gì?

- Tôi tên Hạ Tiểu Liên.

- Ồ!

Tên này không tồi! – Lý Khánh An cười gật gật đầu, lại hỏi – Tiểu Liên, nương ngươi đâu?

Sao không thấy?

Cô bé cúi đầu nhỏ giọng đáp:

- Nương của tôi năm năm trước đã không còn, trong nhà chỉ có tôi và phụ thân.

Dứt lời, cô bé ngẩng đầu khẩn trương nhìn Lý Khánh An mà hỏi:

- Lý Giáo úy, cha tôi không xảy ra chuyện gì chứ?

- Không việc gì!

Không việc gì! – Lý Khánh An cười đáp – Hắn là thám báo, đi Lĩnh Tây chấp hành quân vụ.

Nhìn sắc mặt khẩn trương của cô bé, Lý Khánh An có thể kết luận Hạ Vũ Lượng không về nhà, mà hắn cũng không có khả năng vứt bỏ mặc kệ đứa con gái duy nhất của mình.

Chỉ có hai khả năng, một là bị người Đột Quyết bắt đ, nhưng khả năng này không lớn, khả năng lớn nhất chính là hắn đã bỏ mình…

Lý Khánh An thầm thở dài, lòng cảm thấy vô cùng áy náy, dịu dàng nói:

- Tiểu Liên, có quy định binh lính bỏ mình sẽ có trợ cấp năm mươi mẫu, nhưng phụ thân ngươi chỉ bị thương nên không được trợ cấp, nhưng hắn tác chiến dũng cảm, có thể được tưởng thưởng, cấp cho phụ thân ngươi bốn mươi mẫu và năm mươi lạng bạc trắng.

Ngươi nhận lấy đi!

Dứt lời Lý Khánh An lấy ra một tờ khế đất và hai miếng bạc trắng đưa cho Hạ Tiểu Liên, Hạ Tiểu Liên quan tâm tình hình phụ thân hơn, nghe nói phụ thân không chết, cô bé lập tức tươi cười rạng rỡ, vội vàng thi lễ với Lý Khánh An:

- Tạ ơn Lý Giáo úy ban thưởng.

- Không cần cảm ơn, đây là quân công của cha ngươi.

Lý Khánh An đứng dậy cười:

- Tốt lắm, chúng ta cáo từ, nếu có tin tức của cha ngươi ta lập tức sẽ phái người đến báo cho ngươi.

- Tạ ơn Lý Giáo uy!

Hạ Tiểu Liên vội vàng cầm lấy đôi giày vải đưa cho mỗi người một đôi:

- Đây là giày vải Tiểu Liên làm, một chút tâm ý các vị thúc thúc xin nhận lấy.

Chúng binh lính cuống quýt từ chối, Lý Khánh An lại cười:

- Đây là tâm ý của Tiểu Liên, tất cả mọi người nhận lấy đi.

Mọi người đều nhận, cáo từ mà đi.

Ra khỏi nhà Hạ Vũ Lượng, vẻ tươi cười của Lý Khánh An biến mất, hắn quay đầu ra lệnh cho mọi người:

- Ai cũng không được tiết lộ tình hình chính xác của cha cô bé, trái lệnh sẽ bị phạt nặng!

- Tướng quân yên tâm, chúng tôi tuyệt không tiết lộ!

Lý Khánh An gật đầu, nói với Hỏa trường:

- Mỗi tháng cấp cho cô bé ba đấu gạo và năm trăm văn tiền, khấu trừ vào phí nhập ngũ, không được có sai lầm!

- Thuộc hạ tuân lệnh!

Lý Khánh An kéo ra một con ngựa, vội vàng đi về hướng quân doanh.



Đúng như Lý Khánh An dự đoán, sáng sớm hôm sau có một gã quan quân phủ Tiết Độ Sứ tới quân doanh, thấy Lý Khánh An chắp tay chào:

- Lý Giáo úy, phụng lệnh Đại soái, mời người tới phủ Tiết Độ Sứ.

- Ta sẽ đi ngay.

Lý Khánh An quay về trướng lấy sổ ghi chép, đi theo quan quân tới phủ Tiết Độ Sứ, hai gã binh lính đưa hắn vào phòng quân vụ, nơi này là chỗ Phu Mông Linh Sát làm việc, vào tới sân, một gã binh lính lớn tiếng bẩm báo:

- Đại soái, Lý Giáo úy đã tới!

- Vào đi!

Giọng nói của Phu Mông Linh Sát rất nghiêm khắc, hoàn toàn không có chút ôn hòa, Lý Khánh An bước nhanh vào trong, trong phòng ngoài Phu Mông Linh Sát còn có mấy người khác, trong đó có Cao Tiên Chi và Trình Thiên Lý.

Mặt mày Cao Tiên Chi ngưng trọng, thấy Lý Khánh An tiến vào ánh mắt hắn nhàn nhạt lộ ra một tia bất an, hắn chỉ nghĩ đến việc làm yên lòng thủ hạ của Lý Khánh An, cũng không nghĩ chuyện này lại bị Trình Thiên Lý tóm lấy.

Đầu tiên là nói hắn tự thưởng quân công khiến hắn thật vất vả mới nói rõ được đây không phải là hắn tự thưởng mà chỉ là có chút khen ngợi binh sĩ, vậy đó lại là một vấn đề khác, nếu là quân công khen ngợi bình thường, Lý Khánh An có chiếm ban thưởng của binh lính hay không.

- Thuộc hạ Giáo úy Thám Báo doanh Lý Khánh An tham kiến Đại soái! – Lý Khánh An quỳ một gối, thực hiện nghi thức chào quân đội.

- Lý Giáo úy, ngươi cũng biết tội? – Phu Mông Linh Sát lạnh lùng hỏi.

- Thuộc hạ không biết tội từ đâu tới?

- Hừ!

Ngươi còn không thừa nhận!

Phu Mông Linh Sát soạt một cái ném một cai thư tố giác tới trước mặt Lý Khánh An, bên cạnh Cao Tiên Chi toát mồ hôi lạnh, hắn vốn tưởng Phu Mông Linh Sát chỉ thẩm vấn nhưng không ngờ ngay cả chứng cứ cũng có, nhìn thoáng qua Trình Thiên Lý, Trình Thiên Lý liếc nhìn lại hắn, khóe miệng lộ ra một tia cười đắc ý.

- Lý Giáo úy, có người cáo ngươi phân thưởng không công bằng, công cao được ít, công ít thì không, mưu lợi bản thân, ngươi giải thích thế nào?

Nếu như bình thường, Phu Mông Linh Sát đã sớm đập bàn hạ lệnh lôi Lý Khánh An đem đi chém, làm sao chịu nghe hắn giải thích cái gì.

Nhưng có Cao Tiên Chi ở đây hắn không thể tùy ý giết Lý Khánh An, phải có chứng cứ thực xác thực để cho Cao Tiên Chi không nói được gì.

Lý Khánh An lấy quyển sổ ghi chép từ trong người ra, nâng lên hai tay:

- Đại soái, Cao phó soái cấp cho thuộc hạ mười lăm khoảnh đất để ban thưởng quân công, đây là sổ ghi chép quân công mỗi người bao nhiều, được ban thưởng bao nhiêu.

Trên đó viết rất rõ ràng, đại soái có thể kiểm tra đối chiếu sự thật....

Chương 25: Để lộ tin tức.

-Sắc mặt Phu Mông Linh Sát không chút thay đổi, mở quyển sổ ghi chép tỉ tỉ mẩn mẩn xem một lượt, một bên Trình Thiên Lý vẫn tươi cười, dường như hắn sớm biết Lý Khánh An đã chuẩn bị tốt.

“Ba!” – Phu Mông Linh Sát đóng sổ ghi chép lại, giao cho Phán quan Vương Thao bên cạnh:

- Đi thăm dò điều tra cho rõ, mỗi người đều phải điều tra đối chiếu.

- Dạ!

Thuộc hạ xin đi. – Vương Thao tiếp nhận quyển sổ liền vội vàng đi, sắc mặt Phu Mông Linh Sát giãn ra một chút, nói với Lý Khánh An:

- Lý Giáo úy, quân An Tây chúng ta lấy quân công lập nghiệp, phải thưởng phạt phân minh, Cao soái giao thổ địa cho ngươi phân thưởng, là hắn tin tưởng ngươi, nhưng nếu ngươi làm ra cái việc làm nhục quân quy, vậy đừng trách ta xử phạt theo quân quy.

- Thuộc hạ nguyện nghe Đại soái xử trí!

Phu Mông Linh Sát gật gật đầu:

- Tốt!

Ta sẽ lấy công mà xét, sẽ không sao nếu ngươi trong sạch, nếu có chút chuyện ta sẽ giết ngươi tế cờ.

Hắn lại liếc Cao Tiên Chi một cái:

- Cao soái, chuyện này liên quan tới quân quy của quân An Tây chúng ta, giao cho ta toàn quyền xử trí, ngươi có bằng lòng không?

Cao Tiên Chi vội vàng khom người thi lễ:

- Đây là quyền của đại soái, đại soái xin y theo quân pháp xử trí.

Phu Mông Linh Sát đảo ánh mắt, bỗng nhiên hắn phát hiện ra Trình Thiên Lý đang gửi cho mình một ánh mắt, nói với Cao Tiên Chi:

- Chuyện này muốn điều tra rõ cũng phải mất một hai ngày, ngươi đi về trước đi!

Có kết quả ta sẽ mời Cao suất tới thảo luận, Lý Giáo úy, ngươi cũng đi xuống đi chờ xử lý tin tức.

Cao Tiên Chi và Lý Khánh An cùng cáo từ, Phu Mông Linh Sát nói với Trình Thiên Lý:

- Trình Đô hộ, ta xem tin tình báo của ngươi không đúng!

Lý Khánh An này không có làm việc ăn hối lộ trái pháp luật như ngươi nói!

Trình Thiên Lý vội vàng khom người:

- Đại soái, thực ra Lý Khánh An chỉ là một tiểu nhân vật, hơn nữa quân công đều là hắn một mình ghi, có vấn đề cũng sẽ bị hắn nói thành không có vấn đề, hắn không lo được, thuộc hạ lo lắng chính là Cao phó soái, những gì hắn đã làm mới là họa lớn ở An Tây ta.

“Hạng Trang múa kiếm, chí muốn lập công” , đối phó với Cao Tiên Chi mới là mục đích thực sự của Trình Thiên Lý, Lý Khánh An chỉ là một bữa sáng nhỏ hắn bày ra trước bữa tiệc mà thôi, chỉ dùng để thăm dò thái độ của Phu Mông Linh Sát đối với Cao Tiên Chi.

Hiện giờ hắn rõ ràng, Phu Mông Linh Sát đúng là rất kiêng kỵ Cao Tiên Chi, một Giáo úy nho nhỏ thôi mà Phu Mông Linh Sát cũng không cho qua, chuyện lớn của Cao Tiên Chi hắn lại càng không dễ dàng tha thứ.

- Đại soái, có một đại sự ta muốn bẩm báo với ngài.

Phu Mông Linh Sát nghi ngờ nhìn hắn một cái:

- Đại sự gì, ngươi nói đi!

Trình Thiên Lý hạ giọng nói sát bên tai Phu Mông Linh Sát:

- Ta có thân thích là lang trung Bộ binh, hôm qua ta nhận được một phong thư từ hắn, hắn nói Cao Tiên Chi trong sáu tháng cuối năm ngoài đã hai lần lên triều đình thư giảng, yêu cầu phát động chiến tranh Tiểu Bột luật, chuyện này đại soái đã nghe chưa?

- Cái gì? – Phu Mông Linh Sát kinh ngạc vạn phần – Lời này ngươi nói thực?

- Thuộc hạ xin lấy đầu đảm bảo tuyệt không có nửa câu nói sai.

Phu Mông Linh Sát lập tức giận tím mặt, đập mạnh xuống bàn:

- Cao Lệ nô dám can đảm dâng tấu sau lưng ta!

- Phải đó!

Tay hắn cứng rắn rồi, muốn lấy chức đại soái!

- Hừ!

Ta muốn xem xem đến tột cùng tay hắn cứng đến thế nào? – Ánh mắt Phu Mông Linh Sát dâng lên sát ý mãnh liệt.

……

Từ trong phủ Tiết Độ Sứ đi ra, Lý Khánh An cũng không vội quay về quân doanh mà theo Cao Tiên Chi quay về trong phủ, tới cửa phòng, Lý Khánh An thuận tiện hỏi:

- Cao soái, lần trước ta có xin đại soái tặng Hữu Tướng một tấm da báo, đại soái đã tặng hay chưa?

- Ta đã sớm phái người tặng rồi – Cao Tiên Chi chần chừ một chút mới hỏi – Như thế nào, ngươi đã phát hiện ra cái gì sao?

Lý Khánh An cười khổ:

- Chẳng lẽ Cao soái không thấy sao?

Trình Thiên Lý không phải đối phó ta mà là đối phó Cao soái ngài!

- Cái này ta biết, hắn gây khó dễ cho ngươi chính là không nể mặt mũi ngươi, là muốn dùng ngươi để cảnh giác ta.

Cao Tiên Chi có chút bất ngờ, Lý Khánh An vẫn lắc đầu, không khỏi sửng sốt hỏi:

- Chẳng lẽ ta nói không đúng sao?

Lý Khánh An thở dài:

- Là ta xem thường Trình Thiên Lý, nghĩ hắn làm việc không khôn ngoan, trước khi để lộ tin tức thực tế hắn căn bản không tính toán đối phó ta, hắn biết chuyện này không bắt được nhược điểm của ta, chẳng qua là thả con tép bắt con tôm, thử thái độ của Phu Mông Linh Sát đối với Cao soái.

Nếu ta không đoán sai, nhất định hắn có đòn sát thủ khác.

- Đòn sát thủ!

Cái này là cái gì? – Cao Tiên Chi nghi hoặc hỏi.

- Ta hoài nghi việc Cao soái một mình dâng tấu triều đình dụng binh đối với Tiểu Bột Luật đã bị hắn biết.

Cao Tiên Chi trầm mặc, chuyện này hắn biết sẽ có hậu hoạn, lại không nghĩ tới nhanh như vậy.

Thật lâu sau, hắn thở dài một tiếng nói với Lý Khánh An:

- Chuyện này lòng ta đã có tính toán, ngươi lui ra đi!

Lý Khánh An còn muốn nói gì đó, nhưng thấy Cao Tiên Chi đã không còn lòng dạ nào để nghe, chỉ đành lắc đầu lui xuống.

Lý Khánh An vừa đi, ánh mắt Cao Tiên Chi đã có chút lo âu, đã quá nửa năm, bên phía triều đình thế nào một chút động tĩnh cũng không có, còn có lễ vật mình đưa đến cho Lý Tướng quốc không biết đã tới chưa.

……

Ánh sáng đã tràn dần lên các cửa phía Đông, vài trọng thần đang vội vàng đi lại, dọc theo hành lang tới Tử Thần điện, thẳng trước mặt là Tướng quốc Đại Đường Lý Lâm Phủ.

Lý Lâm Phủ chừng hơn sáu mươi tuổi, từ năm Khai Nguyên thứ hai mươi lăm sau khi Trương Cửu Linh bị bãi tướng, hắn liền bắt đầu nắm giữ đại quyền Đại Đường, đến nay đã gần mười năm, Lý Lâm Phủ dáng người to béo, hai mắt dài nhỏ, chỉ có một cái mũi cực lớn chiếm tới gần một nửa khuôn mặt, sắc mặt lúc này vẫn bày ra chiêu bài tươi cười.

Quyền lực là một thứ độc dược ngọt ngào, khiến cho người đã thưởng thức nó muốn ngừng mà không ngừng được, Lý Lâm Phủ nắm quyền đã mười năm, hắn chẳng những không chán ghét, ngược lại bất cứ lúc nào cũng thích cái mỹ vị quyền lực như gan rồng tủy phượng này.

Quyền lực này hắn chưa từng một lần chia xẻ với người khác, mười năm nay hắn vẫn một lần lại một lần tự xử lý đối thủ, Trương Cửu Linh, Ngưu Tiên Khách, Lý Thích Chi, Vi Kiện, cẩn thận nghiền ngẫm tâm tư tinh tế của Đại Đường thiên tử Lý Long Cơ, giúp cho tướng vị của hắn vững như bàn thạch.

Ví như hôm nay, Hoàng thượng đột nhiên triệu kiến Tướng quốc thảo luận chính sự ở Tử Thần điện, đối với người khác mà nói đây là chuyện bất ngờ nhưng đối với Lý Lâm Phủ thì là chuyện trong dự tính.

Mấy hôm trước, hắn được Cao Tiên Chi đưa tới một tấm da báo đen, da báo đen tuy hiếm thấy nhưng Lý Lâm Phủ lại cảm nhận được Cao Tiên Chi nguyện ý dựa vào mình, hắn là Đại Đô hộ An Tây, nhưngthực tế hắn cũng không quá quan tâm đến chuyện An Tây, cũng vì quá xa, mà mặt khác Hoàng thượng đã an bài giám quân tới, hắn cũng sẽ không hỏi nhiều cái gì, chuyện Cao Tiên Chi muốn đầu nhập vào thế lực của hắn để nói sau.

Tuy nhiên mặt khác chuyện này đã khéo léo nhắc nhở Lý Lâm Phủ, cả triều đình không có một người hiểu An Tây, nếu ngay cả chính mình cũng không biết, một khi Hoàng thượng hỏi đến, Đại Đô hộ An Tây hắn không phải hơi không làm tròn bổn phận sao?

Bất kể thế nào, hắn cũng có quyền nhúng tay vào chuyên An Tây.

Nửa năm trước, Cao Tiên Chi dâng hai tấu Chương vào kinh, yêu cầu phát động chiến dịch Tiểu Bột Luật diệt Thổ Phiên ở cứ điểm Thổ Hỏa La, chuyện này Hoàng thượng đã suy xét suốt nửa năm, trong đêm qua Giám quân An Tây Biên Lệnh Thành gửi đến một phong mật thư, ngay lập tức Hoàng thượng liền tổ chức cuộc họp lần này, Lý Lâm Phủ đoán được ngay nhất định Hoàng thượng đã hạ quyết tâm....

Chương 26: Quyết sách tử thần.

-- Hữu tướng, Hoàng thượng bỗng nhiên triệu kiến là vì chuyện gì?

Môn hạ Thị Lang Trần Hi Liệt đi theo Lý Lâm Phủ, cẩn thận hỏi.

Trần Hi Liệt là lựa chọn tốt nhất mà Lý Lâm Phủ nhìn trúng cho vị trí Tả tướng, điểm tốt nhất ở Trần Hi Liệt không phải là ở chỗ hắn mạnh bao nhiêu, điều này hoàn toàn không quan trọng, quan trọng là Trần Hi Liệt suy nghĩ giống Lý Lâm Phủ hắn, đi theo bước chân của Lý Lâm Phủ hắn, tỷ như hiện tại ông ta bắt đầu tiến vào Đông Thượng Các, hắn liền gắt gao đi theo mình, Lý Lâm Phủ chính là thích thái độ này của hắn.

- Ta cũng không biết chuyện gì, Hoàng thượng đột nhiên triệu kiến mọi người, phỏng chừng là đại sự quân quốc gì đó!

- Ta hiểu rồi, ta sẽ ủng hộ Tướng Quốc.

Lý Lâm Phủ khẽ mỉm cười, bước nhanh vào Tử Thần điện.

Tử thần điện là đại điện thứ ba ở Đại Minh cung, là chính điện nội nha Đại Minh cung, hằng ngày Hoàng đế nghị sự ở đây, nhiều khi điện này cũng được gọi là Thiên tử biệt điện, lúc này mấy Tướng quốc Đại Đường từ Đông Thượng Các nối đuôi nhau vào.

Tướng quốc Đại Đường không phải chỉ có một người mà là nhiều người, sau khi đạt được tư cách Trung thư môn hạ bình Chương thì tiến vào Chính Sự đường thảo luận chính sự, xưng là Tướng quốc, trong đó Trung Thư lệnh hữu tướng là Tướng quốc đứng đầu.

Tham gia hội nghị Tướng quốc hôm nay là Hữu tướng Lý Lâm Phủ, Bộ binh Thượng thư Tiêu Tung, Lễ bộ Thượng thư Tịch Dự, Công bộ Thượng thư Lục Cảnh Dung cùng với môn hạ Thị lang Trần Hi Liệt, vốn còn có Hộ bộ Thượng thư Trương Quân, nhưng hắn đang đi tuần tra ở Hà Nam không ở Kinh thành.

Mọi người đều ngồi xuống đúng vị trí, nhỏ giọng nghị luận chờ Hoàng thượng đến.

- Hoàng thượng giá lâm!

Thị vệ kêu to, mọi người lập tức đứng lên.

Chỉ thấy từ cửa hông đi vào một đội Cung nga, hoạn quan, phân làm hai bên nam nữ, một lát sau Đại Đường hoàng đế Lý Long Cơ dưới sự bảo vệ của mấy chục tên thị vệ đi vào, ông ta đăng cơ đến nay đã bốn mươi lăm năm, Đại Đường trải qua trăm năm tích lũy trong tay Lý Long Cơ tiến vào Khai Nguyên thịnh thế Đại Đường cường thịnh tới đỉnh điểm, vào lúc đắc ý nhất, Lý Long Cơ cũng có chút mệt mỏi, mắt thấy cuộc đời không còn nhiều lắm, tâm tư Lý Long Cơ cũng dần dần buông bỏ công vụ rắc rối buồn tẻ, cùng Quý phi của hắn chìm đắm trong lê viên ca múa.

Tuy nhiên, lúc này Lý Long Cơ cũng không phải hoàn toàn không để ý tới triều chính, mặc dù việc lớn đều được giải quyết ở chỗ Tướng quốc và nội thị nhưng đại sự phải do tự hắn quyết định.

Hơn nữa đối với đấu tranh quyền lực cấp cao ở Đại Đường, Lý Long Cơ hắn chưa từng hồ đồ.

Khai Nguyên năm hai mươi lăm, Thái tử bị giết, trục xuất Trương Cửu Linh, càn quét hết nguy hiểm lớn nhất đối với ngôi vị Hoàng đế của mình, nhưng hắn lại nhìn ra Lý Lâm Phủ cố ý phò thập bát hoáng tử lên làm Tân Thái tử, làm sao hắn có thể để cho Thái tử và Tướng quốc cấu kết.

Nhớ lại lời hẹn với Huệ Phi khi nàng lâm chung, nhưng hắn vẫn không chút do dự lập con thứ ba Lý Hanh làm Thái tử, thực là đã chơi mọi người một hồi, khiến cho Lý Lâm Phủ nảy sinh sự sợ hãi sâu sắc đối với hắn, đây là hy vọng của hắn.

Thân hình Lý Long Cơ hùng vĩ, tràn đầy khí phái khoanh tay đứng thẳng như một cây tùng cây bách, tư thế oai hùng hơn người, khi còn trẻ đã nổi danh anh vũ tú lãng, hiện giờ tuy đã quá hoa giáp, nhưng tuế nguyệt chẳng những không mang lại tuổi già cho hắn ngược lại còn tăng thêm sự thành thục, sức hấp dẫn và sự uy nghiêm.

Hôm nay không phải ngày đại triều, hắn không mặc cổn miện, mà mặc thường phục tới.

- Chúng thần tham kiến Hoàng đế bệ hạ, chúc bệ hạ vạn tuế!

Vạn tuế!

Vạn vạn tuế!

- Các vị ái khanh miễn lễ bình thân, ngồi xuống đi!

- Tạ ơn bệ hạ!

Mọi người về vị trí cũ ngồi xuống, Lý Long Cơ ho nhẹ một tiếng, liền nói với mọi người:

- Hôm nay trẫm vội vàng triệu tập các vị ái khanh tới, là vì quyết định Đại Đường ta xuất binh đối với Tiểu Bột Luật.

Lý Long Cơ dùng từ “quyết định” có nghĩa hắn đã suy nghĩ kỹ, nhìn thoáng qua Lý Lâm Phủ, thuận tiện nói:

- Hữu Tướng quốc, ngươi nói một chút đi!

Sở dĩ hắn để cho Lý Lâm Phủ làm Tướng quốc mười năm cố nhiên là vì Lý Lâm Phủ giỏi nghiền ngẫm tâm tư của hắn, nhưng quan trọng hơn là Lý Lâm Phủ là nhân tài, tài năng này không phải là bản lĩnh ngâm thơ làm phú, mà là bản lĩnh xử lý chính vụ, chuyện vạn lần rườm rà ở Đại Đường đế quốc gần như đều phải tập trung trên bàn của Tướng quốc, nhưng Lý Lâm Phủ lại thành thục xử lý gọn gàng ngăn nắp, pháp luật cẩn thận mà nghiêm minh, điều này khiến cho Lý Long Cơ vốn không để ý đến việc nhỏ vừa lòng hơn nữa.

Hơn nữa, cho dù là quân quốc đại sự, Lý Lâm Phủ cũng hiểu rõ nhiệm vụ, khác với Trương Cửu Linh thích phản đối, phản bác ý kiến của mình, Lý Lâm Phủ sẽ bắt đầu từ vị trí của mình mà đề xuất đến các vấn đề chi tiết mà mình còn chưa suy xét chu toàn, khiến cho phương pháp của mình hoàn hảo cẩn thận hơn nữa, chính là thái độ thưa mà không lọt này khiến cho Lý Long Cơ quyết định phong cho Lý Lâm Phủ làm Tướng.

Hôm nay tuy không thông tri trước, nhưng hắn biết Lý Lâm Phủ tất nhiên sẽ cho mình một câu trả lời thuyết phục.

Lý Lâm Phủ đứng lên, khom người thi lễ:

- Bệ hạ, Tiểu Bột Luật chính là họa lớn trong lòng từ Khai Nguyên năm đầu tiên, Thổ Phiên khống chế Tiểu Bột Luật, không chỉ phá hủy lợi ích Đại Đường ta ở Thổ Hỏa La, con đường tơ lụa bị cản trở, hơn nữa Thổ Phiên đóng trọng binh ở Tiểu Bột Luật, như thể một cây đao đặt dưới bụng An Tây, uy hiếp nghiêm trọng tới sự an toàn của An Tây, thần thay Đại đô hộ An Tây kiên quyết ủng hộ Hoàng thượng dùng binh với Tiểu Bột Luật.

Lý Long Cơ gật đầu, Lý Lâm Phủ nói rất hay, nhưng chưa đủ lão luyện, hôm nay bọn họ phải bàn bạc làm sao cho truyền đạt quần thần bên ngoài, không có đầy đủ sức thuyết phục sẽ không thể hiện được sự anh minh trong quyết sách của hắn, hắn còn cần chứng minh có lực hơn.

- Hữu tướng nói không sai, Tiểu Bột Luật, Thổ Phiên không chỉ thèm thuồng An Tây, hơn nữa châm ngòi quan hệ giữa Đột Kỵ và Đại Đường, cuối cùng khiến Đại Đường ta mất đi cơ hội khuếch trương lá chắn chống cự Đại Thực, thật là một cái u ác tính của Tây Vực Đại Đường ta, nửa năm trước Cao Tiên Chi hai lần dâng tấu, yêu cầu binh phạt Tiểu Bột Luật, trẫm hơi do dự, dù sao quân Đường đã ba lần thất bại ở Tiểu Bột Luật, lại bại thêm một lần trẫm lo lắng sẽ ảnh hưỡng lòng quân nghiêm trọng, nhưng trẫm vẫn luôn cân nhắc, vẫn quyết định dùng binh với Tiểu Bột Luật, hôm nay muốn hỏi các vị ái khanh một chút, có ý kiến phản đối gì hay không?

Trong đại điện một mảnh yên tĩnh, Tịch Dự và Lục Cảnh Dung tuổi đã quá già, sắp xuống mồ, suy nghĩ không thể theo kịp Hoàng thượng hùng tài vĩ lược, Tiêu Tung không rõ tình hình Tây Vực, không thể phát biểu ý kiến, Trần Hi Liệt lại theo Lý Lâm Phủ như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, Lý Lâm Phủ không cho hắn nói chuyện, miệng hắn như khâu chỉ, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Lý Lâm Phủ chờ ý kiến của hắn.

Lý Lâm Phủ ngầm hiểu, lại đứng lên một lần nữa, khẳng khái nói:

- Nuôi quân ngàn ngày, dùng quân một giờ, vì sao bệ hạ lo lắng?

Quân An Tây nuôi ngựa mấy năm, đúng là đợi ngày này, hơn nữa quân đôi khai hoang đã tới bảy đồn, ngựa nuôi mấy vạn thất, có thể nói binh lương đầy đủ, là vì lúc này; sau khi người Đột Kỵ bị Đại Đường ta làm trọng thương năm Khai Nguyên thứ mười tám, đã vô lực xâm chiếm An Tây quy mô, quân Đường lại một lòng nam hạ, chinh phục Tiểu Bột Luật, không có nỗi lo phía sau, đây là địa lợi; lại có nhân tài quân An Tây xuất hiện lớp lớp, Phu Mông Linh Sát chưa già, Cao Tiên Chi là danh tướng tài, mãnh tướng dưới trướng như mây, còn hơn lúc trước, đây có thể nói là nhân hòa, thiên thời địa lợi nhân hòa đều đủ, vì sao lo không thắng?

Bệ hạ, quyết định đi!

Lý Lâm Phủ nói cả buổi, cuối cùng khiến Lý Long Cơ hạ quyết tâm:

- Được!

Truyền ý chỉ của trẫm, phong Cao Tiên Chi làm Tiết độ sứ tứ trần hành dinh, dẫn quân An Tây xuất chinh Tiểu Bột Luật.

Một câu ngắn ngủn, Lý Lâm Phủ bỗng nhiên lại nghe ra ý ở trong lời, ý chỉ của Hoàng thượng không có nhắc đến Phu Mông Linh Sát....

Chương 27: Phát lực.

-Hai ngày này Cao Tiên Chi như đứng trên đống lửa như ngồi trên đống than, hắn biết rõ vấn đề sẽ phát sinh khi tấu lên triều đình, năm trước hai lần hắn tấu lên triều đình đề nghị phát động chiến dịch Tiểu Bột Luật, nhưng vấn đề cũng phát sinh, Trình Thiên Lý hỏi thăm người quen ở Binh bộ mà biết được tin này, lập tức tố giác với Phu Mông Linh Sát, nói hắn tự vượt cấp thượng tấu.

Cao Tiên Chi đi đi lại lại trong phòng, cân nhấc đối sách.

- Cao soái, ta cảm thấy lúc này chỉ có một biện pháp, đó là phải kéo, kéo dài tới khi thánh chỉ của triều đình tới.

Bên cạnh, Phong Thường Thanh cũng rất lo lắng, hắn và Cao Tiên Chi là quan hệ môi hở răng lạnh, nếu Cao Tiên Chi rơi xuống đài tiền đồ của hắn cũng sẽ dừng ở đây.

- Nhưng điều ta lo lắng là trong ý chỉ của Hoàng thượng không nói rõ là ta dẫn quân xuất binh, mà là Phu Mông Linh Sát tự quyết định chọn người.

Nếu vậy, ta dám khẳng định hắn tuyệt đối sẽ không chọn ta.

- Hẳn là sẽ không.

Với sự khôn khéo của Hoàng thượng thế nào lại không nghĩ được nguyên nhân và nguy hiểm việc Cao soái vượt cấp thượng tấu , nếu Cao soái làm như vậy thì chỉ có hai kết quả, bãi miễn hoặc trọng dụng, sẽ không có chút gì mờ ám.

Nói tới đây, Phong Thường Thanh thật cẩn thận hỏi:

- Cao soái có hối hận hay không?

Cao Tiên Chi hừ một tiếng:

- Ta có gì mà hối hận.

Bình thường Phu Mông Linh Sát làm khó ta đã sớm chịu đủ rồi, so với việc bị hắn ngờ vực vô căn cứ, bị hắn coi như một quân cờ, còn không bằng làm một lần, cho dù thất bại bị bãi miễn cũng không oán không hối.

- Tuy nói như vậy, Cao soái nên chú ý đến phương pháp một chút!

- Ta biết, ta sẽ giống như một đứa cháu trai tìm hắn thỉnh tội.

Cao Tiên Chi cắn môi gần như chảy máu.

……

Tới giữa trưa, một tin tức có tính bùng nổ được truyền trong thành Quy Tư, Đô binh mã sứ tứ trấn Cao Tiên Chi cởi trần quỳ trước phủ Tiết Độ Sứ, đã quỳ nửa ngày nhưng Phu Mông Đại soái cũng không để ý tới.

Nhất thời mỗi người ở thành Quy Tư đều nói về chuyện này, có người nói Cao Tiên Chi là vì muốn giúp cho Lý Khánh An mà đi thỉnh tội; có người nói Phu Mông Linh Sát muốn dùng Trình Thiên Lý thay thế Cao Tiên Chi, đủ loại lời đồn đại truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ ở thành Quy Tư.

Trong tửu quán Trung Nguyên, mấy viên Đại tướng tức sùi bọt mép, Bạch Nguyên Quang rút đao chém lên bàn, giận đùng đùng:

- Phu soái tin lời tiểu nhân gièm pha, đổi trắng thay đen, không bàn thị phi, có công không thưởng, có tội không xét, Cao soái không tội nhưng lại phải quỳ, nhục nhã khắp .

Đủ rồi!

Có Đại soái như vậy, binh lính này ta không làm cũng thế!.

Mặt Tịch Nguyên Khánh xanh mét, một ly lại một ly, hắn lo nhất Cao Tiên Chi bị giáng chức, từ nay về sau hắn không có cơ hội lập công lên chức, hắn đã ba mươi ba tuổi, còn được bao năm thanh xuân?

Ngay cả Đoàn Tú Thực vẫn luôn bình tĩnh cũng tái mặt, xảy ra chuyện thế này, hắn bó tay không biết làm sao, lòng không ngừng lo lắng cho Cao soái.

- Nguyên Quang, không nên kích động, không phải chỉ có một mình ngươi sốt ruột, tất cả mọi người đều lo lắng.

Tỉnh táo lại đi!

Đoàn Tú Thực liếc Lý Khánh An một cái, tiếp tục uống rượu không nói gì, mọi người mới đầu còn tưởng là hắn căm tức chuyện nghi ngờ việc phân thưởng, nhưng Đoàn Tú Thực lại nhận ra dường như không phải như vậy, Lý Khánh An vẫn mỉm cười, thần sắc bình tĩnh, như thể đã tính trước cả.

- Thất Lang, ngươi có biện pháp gì tốt sao?

Lý Khánh An khẽ mỉm cười, khổ nhục kế của Cao Tiên Chi không có hiệu quả đã nằm trong dự kiến của hắn, có Trình Thiên Lý trong phủ Tiết Độ Sứ, Phu Mông Linh Sát làm sao có khả năng mềm lòng được.

Mấy ngày nay hắn đã suy xét đến phương pháp của Cao Tiên Chi, đã vài lần hắn tìm Cao Tiên Chi góp lời, đều bị từ chối khéo léo.

Hắn biết Cao Tiên Chi không muốn liên lụy quá nhiều tới thủ hạ của mình, nhưng cây đã đổ thì làm sao giữ được trứng?

Vận mệnh của Lý Khánh An hắn đã gắn chặt với Cao Tiên Chi..

Uống một hơi cạn chén rượu, hắn nói:

- Biện pháp thực ra ta có một, tuy nhiên dựa vào một mình ta khó có thể làm được.

Ta muốn mọi người chúng ta cùng nhau hợp tác, cùng nhau gánh nguy hiểm này.

Mấy người nghe Lý Khánh An có biện pháp đều thúc giục:

- Thất Lang, ngươi mau nói, biện pháp gì?

Lý Khánh An vẫy tay gọi tất cả mọi người lại, hạ giọng nói:

- Nếu muốn giúp Cao soái thoát khỏi khó khăn này chỉ một người có thể làm được…

……

Chuyện Cao Tiên Chi quỳ trước phủ Tiết Độ sứ Biên Lệnh Thành đã nghe nói, chẳng qua hắn cũng không nghĩ tới hỏi, giảng hòa tướng soái bất hòa không phải là phạm vi nhiệm vụ của hắn.

Hắn chỉ để ý tới việc quân đội có trung với Hoàng thượng hay không, chỉ để ý quân đội có thành thành thật thật ở trong quân doanh hay không.

Hắn không tham dự vào việc này cũng không có nghĩa hắn không báo cáo với Hoàng thượng, việc báo cáo với Hoàng thượng về tướng lãnh An Tây cũng là một trong các nhiệm vụ của hắn.

Mấy tháng trước, hắn cũng đã gửi cho Hoàng thượng một phong mật thư, chi tiết kể lại đã hơn một năm nay, tướng soái cao cấp ở An Tây mâu thuẫn, Cao Thiên Chi công lao lấn chủ, dần dần bị Phu Mông Linh Sát không dung, Cao Tiên Chi đề xuất với Phu Mông Linh Sát xin tiến công Tiểu Bột Luật, lại bị Phu Mông Linh Sát từ chối một lượt, đường hiểm Bột Luật cũng không thể tiến hành!

Chuyện này nhất nhất hắn đều bí mật báo cáo với Hoàng thượng, nên xử lý thế nào hắn tin tưởng Hoàng thượng đều có phán đoán sáng suốt.

- Công công, không tốt!

Một gã tiểu hoạn quan hầu hạ hắn chạy vội vào phòng, kinh hoàng chỉ ra ngoài:

- Bên ngoài có mấy trăm quan quân vây phủ đệ của chúng ta.

“Choang” chén trà trong tay Biên Khiến Thành rơi xuống đất, hắn chậm rãi đứng lên, quân đội vây quanh phủ đệ của hắn để làm gì?

Chẳng lẽ là bất ngờ tạo phản sao?

Không đúng!

Không đúng!

Muốn tạo phản thì nên vây phủ đệ của Phu Mông Linh Sát mới đúng, vừa nghĩ hắn đã hiểu được, trên mặt không khỏi hiện ra một nụ cười khổ, mình không đếm xỉa e là không được.

Ngoài phủ đệ, mấy trăm danh quan quân kích động trào dâng, bọn họ nhận được tin tức Cao soái bị Tiết Độ Sứ bãi miễn, Trình Thiên Lý thay vào đó, tin tức này như một đốm lửa rơi vào giữa chảo dầu hỏa sắp sôi, các quan tướng rốt cuộc không ngồi yên, bọn họ cùng nhau nổi dậy, kéo nhau tiến vào phủ đệ của Biên Khiến Thành.

Cửa mở, giám quân Biên Lệnh Thành ra khỏi phủ, đối mặt với các tướng lĩnh không kìm được sự kích động, có vẻ vô cùng khẩn trương.

- Mọi người bình tĩnh một chút đã, xin hãy nghe ta nói.

Các quan tướng làm sao mà đồng ý nghe,bọn họ nhất tề kéo lên vây quanh Biên Lệnh Thành, mọi người đều kích động, đều rát cổ kêu gào:

- Nếu bãi miễn Cao soái, chúng ta sẽ không làm!

Biên Lệnh Thành dáng người thấp bé, bị các tướng lĩnh An Tây cao to vây quanh như thể lạc vào vương quốc người khổng lồ, mặt mày tái nhợt, lắp bắp trấn an:

- Chuyện này từ đầu tới cuối ta tuyệt đối không biết, thật sự không liên quan tới ta.

Đứng trước mặt Biên Lệnh Thành chính là Biệt tướng Hạ Lâu Dự Nhuận, hắn là người dẫn đầu các quan quân, thân cao chừng một trượng, lưng hùm vai gấu, giống như một tòa tháp đen, nhìn xuống Biên Lệnh Thành mà lạnh lùng nói:

- Chúng ta biết không liên quan tới giám quân, nhưng việc này giám quân cũng không thể không quản, hơn nữa tình thế vạn phần nguy cấp, giám quân có nghĩ tới không?

Chúng ta đều bỏ đi, binh lính ai khống chế?

Hắn tách mọi người ra, chỉ về phía xa xa:

- Giám quân, người xem!

Chỉ thấy phía xa xa, hướng quân doanh khói đặc cuồn cuộn khắp nơi, một giọt mồ hôi to tướng chảy xuống trán BiênLệnh Thành, mặt hắn đỏ bừng, bỗng nhiên hét lớn:

- Chuẩn bị ngựa cho ta, đi phủ Tiết Độ Sứ!

Chúng tướng hoan hô như sấm rền, chậm rãi đi theo Biên Lệnh Thành tới phủ Tiết Độ Sứ...

Chương 28: Tướng môn hổ nữ..

-Cửa vào phủ An Tây Tiết Độ Sứ đối diện Hoàng cung Quy Tư, là một tòa nhà khổng lồ chiếm hơn mươi mẫu đất, quân nha, nhà kho chứa thóc, trong phủ đầy đủ mọi thứ, cũng là trung tâm quyền lực cao nhất ở An Tây.

Lúc này, Cao Tiên Chi cởi trần quỳ trước phủ Tiết Độ Sứ đã hai canh giờ, cửa lớn vẫn đóng chặt, Phu Mông Linh Sát thủy chung không ra mặt.

Lúc này, một gã thị vệ tốt bụng lặng lẽ tiến lên trước:

- Cao soái đừng quỳ nữa, Trình Đô hộ đang ở trong phủ đó!

Cao Tiên Chi ngẩn ra, không khỏi nhẹ nhàng thở dài một tiếng, Trình Thiên Lý ở trong phủ, thì việc mình quỳ không biết đến khi nào mới có kết quả.

Bỗng nhiên, một chiến mã chạy vội đến, lập tức Cao Vụ mặt mày đùng đùng lao tới, nàng một thân quân giáp, bên lưng đeo hoành đao, sau lưng đeo cung tên chạy tới bên cạnh, nàng kìm chiến mã cao giọng hô:

- Cha, đứng lên!

Cao Tiên Chi vung tay thấp giọng từ chối:

- Ngươi mau về đi, chuyện người lớn ngươi không cần hỏi đến!

- Không!

Ta không quay về!

Cao Vụ cắn chặt môi, bỗng nàng giương cung tên, bắn liền ba mũi tên về cửa chính phủ Tiết Độ sứ “Phập!

Phập!” ba mũi tên đóng chặt trên cửa chính màu son, đuôi tên còn đang rung không ngừng.

- Phu Mông Linh Sát, ngươi ra đây!

Cao Tiên Chi vừa vội vừa tức, nhưng hắn lại không dám đứng lên, chỉ nghiến răng nghiến lợi nói:

- Vụ Nương!

Ngươi không được làm càn!

- Cha, người mới làm càn!

Cao Vụ cười lạnh:

- Ngài là Đô hộ triều đình bổ nhiệm, ngài là tướng lĩnh của quân An Tây của Đại đường đế vương, không phải là quân của hắn.

Cho dù hắn có bãi miễn cha thì có cớ gì?

Cha, cha đã quỳ hai canh giờ rồi, hắn làm nhục cha cũng đủ rồi, cha có quỳ nữa chính là tự làm nhục chính mình.

Đứng lên đi!

Đường đường chính chính đi nói chuyện cùng hắn.

Cao Tiên Chi lại thở dài, tâm ý cũng có chút nguội lạnh, quỳ hai canh giờ không có tác dụng, hắn cũng hiểu được Phu Mông Linh Sát đã quyết tâm bãi miễn mình.

Cũng được!

Chống tay chậm chạp đứng lên, hai chân đã tê cứng không chịu nổi, hắn mặc quần áo, đứng ở cửa chính cao giọng nói:

- Phu Mông Đại soái, ta thành tâm nhận tội với ngài, nhưng ngài cũng không chịu nhận.

Cũng được, ta đã tận tâm, muốn cách muốn giáng ngài cứ làm đi!

Hắn dựa vào cương ngựa của con gái vừa muốn đi, cửa nhỏ đột nhiên mở ra, có giọng nói của Trình Thiên Lý lãnh đạm:

- Bắn tên vào phủ Tiết Độ Sứ, đã muốn đi như vậy sao?

Cao Tiên Chi dừng chân, chậm rãi xoay người, khinh thường nhìn hắn:

- Trình Đô hộ, từ khi nào ngươi đã trở thành kẻ trông cửa cho phủ Đại soái?

Trình Thiên Lý ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười thật chói tai, bỗng nhiên hắn dừng tràng cười đắc ý dào dạt mà nói:

- Cao Tiên Chi, ngươi không chỉ có giỏi làm, mà còn giỏi nói.

Đáng tiếc, thời vận không tốt, ta không ngại nói cho ngươi, bắt đầu từ bây giờ ngươi đã không phải Đô binh mã sứ tứ trấn nữa, do ta tạm thay thế, ngày mai ta sẽ bàn giao công việc với ngươi.

- Vậy chúc mừng Trình Đô hộ.

Cao Tiên Chi xanh mét mặt, xoay người:

- Vụ Nương, chúng ta đi!

- Ba mũi tên kia làm sao bây giờ?

Cứ như vậy mà đi thôi sao?

Trình Thiên Lý vừa dứt lời, Cao Vụ đứng đó giương cung bắn thêm một tên nữa về phía hắn:

- Tiểu nhân đê tiện, ngươi đi chết đi!

Trình Thiên Lý chấn động, vội vàng chạy trốn, mũi tên “Xoạt” một cái sượt qua mặt hắn, đóng lên cửa, mặt hắn đau rát.

Trình Thiên Lý giận tím mặt, điên cuồng hét lên:

- Người đâu!

Bắt cô ta lại cho ta!

Lần này, từ bên trong có tiếng ho khan:

- Trình Đô hộ, sao mà hô to gọi nhỏ như vậy?

Phu Mông Linh Sát cuối cùng đã đi ra, liếc mũi tên trên cửa, mất hứng trách Trình Thiên Lý:

- Vụ Nương chỉ là một tiểu hài tử, từ nhỏ đã nghịch ngợm, ngươi so đo với nó làm gì?

Phu Mông Linh Sát đi ra, Cao Tiên Chi khó khăn bước tới, hắn khom người thi lễ:

- Tham kiến đại soái!

- Ồ, là Tiên Chi à!

Đến đây từ khi nào? – Phu Mông Linh Sát cười tủm tỉm

- Bẩm Đại soái, ta đã tới đây hai canh giờ.

- Cái gì!

Phu Mông Linh Sát quay người nghiêm mặt hỏi thân binh:

- Cao Đô hộ tới đây vì sao các ngươi không báo ta?

Mấy tên thân binh thủ vệ nơm nớp lo sợ, ai cũng không dám nói chuyện.

- Hừ!

Cả gan làm loạn!

Phu Mông Linh Sát khoát tay chặn lại:

- Xuống đi cho ta, mỗi tên bị đánh ba mươi quân côn!

Lập tức có hơn mười thân binh kéo mấy tên đó xuống, một lát sau từ bên trong cánh cửa truyền tới tiếng gào khóc tiếng kêu la.

Phu Mông Linh Sát áy náy nói:

- Tiên Chi không nên tức giận, là ta làm hư bọn chúng…

Cao Vụ bên cạnh lại cười lạnh một tiếng:

- Thế nhưng mà vị Trình Đô hộ này lại luôn miệng nói Đại soái đã bãi miễn chức Đô binh mã sứ của cha ta, điều này nên nói thế nào đây?

Phu Mông Linh Sát ngẩn ra, hắn bất mãn nhìn Trình Thiên Lý, kẻ ngu xuẩn này không kìm nổi một ngày sao?

Trình Thiên Lý xấu hổ cúi đầu không dám nói lời nào.

Cao Tiên Chi đã tâm ý nguội lạnh, Phu Mông Linh Sát có khách khí cũng không thay đổi được kết cục bị bãi miễn của mình, hắn cũng chắp tay nói:

- Không quấy rầy Đại soái nghỉ ngơi, Tiên Chi xin quay về!

- Tiên Chi, chuyện này ta cũng không có cách nào, là ý của Hoàng thượng, ta đấu tranh vô dụng cũng chỉ có thể làm theo.

Về sau có cơ hội ta sẽ tấu thư lên Hoàng thượng về công lao của ngươi, ngươi cứ kiên nhẫn chờ đi!

Phu Mông Linh Sát tìm con đường dễ dàng là mượn cớ Hoàng thượng, theo lý, chuyện này cứ thế mà kết thúc đi, nhưng Cao Vụ không chịu, nàng tức tối hỏi:

- Đại soái, Hoàng thượng vì sao phải bãi miễn cha ta?

- Lớn mật!

Phu Mông Linh Sát lập tức trở mặt:

- Ta có nói là ý của Hoàng thượng ư?

Cao Đô hộ, con gái của ngươi ăn nói thật giỏi!

Đúng lúc này một gã thân binh chỉ vào phía xa xa:

- Đại soái, người mau nhìn!

Phu Mông Linh Sát nhìn lại, chỉ thấy xa xa có một đoàn quân vây quanh Biên Khiến Thành đi về hướng này, trong lòng hắn không khỏi sửng sốt, muốn gì đây?

- Phu Mông Đại soái thật nhàn nhã, chẳng lẽ không phát hiện quân doanh đang cháy sao? – Biên Lệnh Thành đi lên trước hất đầu hỏi.

- Quân doanh bị cháy? – Phu Mông Linh Sát hơi nghi ngờ, nhưng hắn tuyệt đối không biết, Cao Tiên Chi bên cạnh đột nhiên tức giận, vội tiến lên chỉ vào đoàn quân quát – Các ngươi cả gan làm loạn, dám phóng hỏa trong quân.

Là ai làm?

Mấy trăm danh tướng lĩnh sợ tới mức đều quỳ xuống:

- Cao soái, các huynh đệ nghe nói ngài bị bãi miễn, đều nháo lên, chúng ta cũng không thể khống chế được, đặc biệt đến cầu Biên giám quân làm chủ.

- Các ngươi muốn hại ta chết sao?

Dám áp chế Giám quân, lần này là ai đứng đầu?

Cao Tiên Chi giận dữ túm cổ áo Hạ Lâu Dư Nhuận:

- Hắc Hồ Tử, là ngươi làm sao?

Hạ Lâu Dư Nhuận liên tục xua tay:

- Cao soái, ta không quan hệ.

- Đó là ai làm?

Ánh mắt của Cao Tiên Chi đảo qua mặt từng người, mấy trăm danh tướng lĩnh ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, lại cúi đầu, ai cũng không dám hé răng.

Biên Lệnh Thành thấy Cao Tiên Chi nói mấy câu chặn trước cục diện, cuối cùng cũng hết khẩn trương, hắn xoay người nói với Phu Mông Linh Sát:

- n oán giữa các ngươi ta không quan tâm, nhưng nếu bởi vậy các ngươi gây hỏa hoạn.

Hừ, hừ!

Phu Mông Linh Sát thầm kêu khổ, không nghĩ tới Biên Lệnh Thành lại bất ngờ ra mặt, hơn nữa lại là giúp Cao Tiên Chi.

Biên Lệnh Thành tuy không có quyền lực ở quân đội nhưng hắn lại có quyền buộc tội chính mình, thậm chí trong tình huống nguy cấp, hắn còn có thể trực tiếp bãi chức bãi quyền của chính mình, tên hoạn quan này hắn tuyệt đối không dám đắc tội.

Nhưng vấn đề là hắn đã bãi miễn Cao Tiên Chi, giờ bảo hắn thu hồi lại mệnh lệnh, hắn làm sao xuống đài đây?

Nhất thời Phu Mông Linh Sát không biết mở miệng nói gì cho phải, nhưng Vụ Nương lại như bắt được cơ hội, đứng bên cạnh cao giọng nói:

- Giám quân, vừa rồi Phu Mông Đại soái nói Hoàng thượng quyết định bãi miễn chức Đô binh mã sứ của phụ thân ta.

Ta muốn biết Hoàng thượng có lý do gì bãi miễn cha ta?

Phu Mông Linh Sát sợ tới hồn bay khỏi xác, cuống quýt xua tay phủ nhận:

- Không có!

Ta tuyệt đối không nói lời này.

Ta, ta cũng không bãi miễn chức Đô binh mã sứ.

Thu hồi mệnh lệnh đã ban là một chuyện rất mất mặt, nhưng so với tội giả truyền thánh chỉ thì tội còn tốt hơn nhiều lắm.

Hắn lau lau mồ hôi trán, hung hăng lườm Cao Vụ.

Biên Lệnh Thành gật gật đầu, quay đầu lại nói với chúng tướng:

- Các ngươi cũng nghe rồi đó, Đại soái cũng không bãi miễn quân chức Cao soái.

Mọi người mau về cho ta, trấn an binh lính cho ta, không được gây rối nữa!

Chúng tướng mừng rỡ nhao nhao về, đúng lúc này, hơn mười con ngựa vội vàng phi tới, dẫn đầu là một gã nội thị Trung sử, tay ôm một quyển trục lớn màu vàng, xông lên trước hỏi:

- Ở đây ai là Cao Tiên Chi?

Cao Tiên Chi vội vàng đáp:

- Chính là ty chức!

Trung sử giơ quyển trục trên tay cao giọng tuyên:

- Thánh chỉ đến, Cao Tiên Chi tiếp chỉ....

Chương 29: Nhận quân lệnh.

-- Năm Thiên Bảo thứ sáu, thái bình đã lâu, các nước nhỏ biên giới không có lòng thuần phục, có nước tên Tiểu Bột Luật cấu kết với Thổ Phiên bất kính Thiên triều, đã nhiều lần Thiên triều ta dụng binh nhưng quá khó khăn, đến nay vẫn chưa từng thắng, An Tây Quân binh tinh lương đủ, tướng sĩ phục vụ quên mình, là lúc khởi binh thảo phạt Tiểu Bột Luật, Trẫm đặc mệnh An Tây Phó Đô hộ, Đô binh mã sứ Tứ trấn Cao Tiên Chi làm hành dinh Tiết Độ sứ An Tây, Giám quân Biên Lệnh Thành, dẫn binh thảo phạt Tiểu Bột Luật, chờ sớm nhận tin chiến thắng, an ủi lòng trẫm.

Khâm thử!

Cao Tiên Chi xúc động tới mức chảy cả nước mắt, ngày này cuối cùng hắn cũng đợi được, đè nén kích động trong lòng, dập đầu thật mạnh một tiếng, run giọng nói:

- Thần Cao Tiên Chi tuân chỉ!

Phu Mông Linh Sát sắc mặt trắng bệch, không ngờ lại phong Cao Tiên Chi làm Tiết độ sứ hành dinh, chỉ là lâm thời lãnh binh nhưng đã ngang bằng với mình, chẳng lẽ Hoàng đế đã không muốn dùng mình nữa sao?

Trình Thiên Lý mặt mày xám như tro, tin vui vừa nhận đã tan nhanh như bọt biển, mà mấy trăm tên quan quân lại cùng nhau hoan hô reo hò, tấn công Tiểu Bột Luật, cơ hội cho bọn họ lập công được thưởng lại tới nữa.

Hoạn quan tuyên chỉ đưa Thánh chỉ cho Cao Tiên Chi, ha hả cười:

- Hoàng thượng hy vọng Cao Tướng quân vừa phải chuẩn bị đầy đủ vừa phải xuất phát càng sớm càng tốt, sớm truyền tin chiến thắng.

Cao Tiên Chi gật gật đầu, dứt khoát nói:

- Xin các vị công công quay về bẩm báo với Hoàng thượng, đầu tháng tư, An Tây Quân chính thức xuất binh.

……

- Chúc mừng Cao soái.

Không!

Ta nên gọi ngài là Đại soái!

Phong Thường Thanh cao hứng tự đáy lòng, hành dinh Tiết Độ sứ tuy chỉ là lâm thời nhưng dụng ý của Hoàng thượng đã rõ ràng, chỉ cần Cao Tiên Chi lấy Tiểu Bột Luật, An Tây Tiết Độ sứ không phải hắn thì còn ai nữa!

Cao Tiên Chi đã tỉnh táo lại, Hoàng thượng đã chấp nhận đề nghị của hắn tất nhiên đáng mừng, nhưng lấy Tiểu Bột Luật mới là mấu chốt, Tiểu Bột Luật cũng không phải dễ đánh, người Thổ Phiền tổ chức vài chục năm, không nói đến đường đi vô cùng khó khăn, ngay cả Liên Vân Bảo cũng là một tòa núi lớn khó vượt qua, ba Tiết Đố Sứ trước đã không vượt qua được tấm chắn này, đối với hắn đây là một khiêu chiến thật lớn!

- Thường Thanh, không cần cao hứng quá sớm, lấy Tiểu Bột Luật mới là mấu chốt, binh mã chưa động, lương thảo đi trước, ngươi đi trước thăm dò chuẩn bị hậu cần cho ta!

- Mạt tướng tuân lệnh!

Ngày mai sẽ xuất phát!

Cao Tiên Chi gật gật đầu, lúc này, ngoài cửa có thân binh bẩm báo:

- Đại soái, Lý Khánh An tới.

- Cho hắn vào.

Lý Khánh An vào nhà, thi lễ:

- Mạt tướng tham kiến Cao soái!

- Hừ!

Cái thằng hỗn đản này, áp chế Biên Lệnh Thành là chủ ý của ngươi hả!

Tuy giọng điệu Cao Tiên Chi có vẻ oán giận nhưng ánh mắt lại không có nửa điểm tức giận, áp chế Biên Lệnh Thành, một chiêu này quả thực quá đẹp.

Lý Khánh An không ngờ được Cao Tiên Chi lại hỏi thẳng như thế, hắn xấu hổ cười cười:

- Ta vẫn muốn bẩm báo với cao oái, nhưng Cao soái không chịu gặp ta, sự tình nguy cấp, thuộc hạ đành phải tự an bài.

Cao Tiên Chi trừng mắt:

- Chỉ một lần này thôi, nếu về sau ngươi còn dám làm việc không qua sự đồng ý của ta, thì đừng trách ta vô tình.

- Thuộc hạ hiểu.

- Ngươi hiểu được là tốt rồi!

Cao Tiên Chi chuyển đề tài:

- Hôm nay gọi ngươi đến là muốn Thám báo doanh của ngươi đi trước, ta cho ngươi them năm trăm binh lính, lo Sơ Lặc cung cấp đồ ăn, ngươi dọn đường cho ta.

- Thuộc hạ tuân mệnh, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất phát.

Cao Tiên Chi lấy ra một tấm bản đồ hành quân đưa cho hắn:

- Đây là bản đồ hành quân của ngươi.

Đi đi thôi!

Ngày mai nghỉ ngơi hồi phục, tối đến xuất phát suốt đêm!

Đây là tác phong của Cao Tiên Chi, đưa nhiệm vụ và công cụ cho ngươi, còn lại thì tự ngươi lo hoàn thành.

Hoàn thành có phần thưởng, thất bại sẽ luận tội, phát huy đầy đủ khả năng cá nhân thuộc hạ, cho nên dưới tay hắn nhân tài lớp lớp xuất hiện, đào tạo ra vô số danh tướng.

Thời gian không để cho Lý Khánh An nghĩ nhiều, hắn ra khỏi phòng, thật cẩn thận cất bản đồ đi.Lúc này, một bóng dáng thon dài lặng lẽ hiện ra bên cạnh hắn.

- Ngươi…phải xuất chinh sao?

Là Vụ Nương, Lý Khánh An gật gât đầu:

- Vừa nhận được nhiệm vụ, đêm mai xuất phát.

Ánh đèn trong phòng rọi ra hắt trên người Cao Vụ, hôm nay nàng hơi khác với mọi khi, trong ánh mắt mông lung của nàng có thể nhìn ra được một tia ưu thương.

- Có thể bồi ta đi ra ngoài được không ? – Cao Vụ nhẹ nhàng cắn chặt môi.

- Bồi Vụ Nương tản bộ là vinh hạnh của ta.

Lý Khánh An khẽ mỉm cười, sóng vai đi cùng nàng.

Giờ hắn mới nhận ra hóa ra vóc dáng Cao Vụ rất cao, không ngờ chỉ thấp hơn hắn có nửa cái đầu.

Tâm tình Cao Vụ dường như không tốt, đi được một đoạn đường, bỗng nhiên nàng kín đáo thở dài:

- Ta thật sự rất chán, tại sao không phải là thân nam nhi?

- Nàng cũng muốn xuất chinh sao?

Cao Vụ gật gật đầu, chán nản:

- Từ nhỏ ta thích luyện võ, cũng đã bái danh sư, nhưng luyện võ thì có ích lợi gì?

Không thể ra trận giết địch, cuối cùng cũng chỉ là một vật trang trí.

Ai!

Sớm biết vậy ta đã học nữ công, không tập võ nghệ, cũng không phải buồn chán như thế.

Tưởng tượng Cao Vụ ngồi trong phòng thêu hoa, Lý Khánh An cảm thấy hơi cao siêu, hắn không kìm nổi muốn cười nhưng lại không dám cười ra tiếng.

- Ngươi đang chê cười ta?

Cao Vụ mẫn cảm bắt được ý cười trong mắt hắn, thẹn quá hóa giận, hung hắn đấm một quyền vào lưng hắn, lai duỗi tay bắt cái lỗ tai của hắn, đáng sợ tới mức Lý Khánh An vội che đầu mà chạy.

- Đứng lại!

Lý Thối Cung, ngươi lại dám chê cười ta, xem ta giáo huấn ngươi thế nào!

Cao Vụ đuổi theo sau, nhưng Lý Khánh An chạy trốn quá nhanh, chuyển thân cái đã không thấy bóng đâu, từ phía xa xa truyền đến tiếng cười của hắn:

- Vụ Nương muốn học nữ công, đây chính là chuyện vui nhất An Tây đó!

- Lý Thối Cung…

Thất Lang!

Nước mắt dâng lên hai mắt Cao Vụ, nàng hung hăng dậm dậm chân mà “ô ô” khóc lớn.

- Nàng khóc gì thế, ta chỉ đùa nàng một chút thôi.

Lý Khánh An lại lặng yên đứng trước mặt nàng, lấy ra một chiếc khăn tay vỗ vỗ vai nàng, dịu dàng an ủi:

- Lau nước mắt đi!

Để cho người khác thấy lại chê cười!

Cao Vụ giãy giãy đầu vai hờn dỗi không thèm nhìn hắn, lúc này có mấy người đi qua ngạc nhiên nhìn bọn họ, Lý Khánh An không khỏi có chút đau đầu, tính tình Cao Vụ có tiếng là tới cũng nhanh đi cũng mau, nhưng chính mình lại là người đầu tiên thấy nàng khóc.

- Được rồi, ta xin lỗi nàng, không nên cười nàng, ngày mai ta phải đi không biết khi nào mới quay về.

Đừng khóc, được không?

Cao Vụ lau nước mắt, nghẹn ngào:

- Chẳng lẽ người ta làm thục nữ lại buồn cười như vậy sao?

- Cũng không phải, là vì ấn tượng nàng để lại cho ta là vũ đoạt xách côn, đột nhiên nàng nói muốn làm thục nữ, ta chỉ cảm thấy quá kỳ lạ thôi.

- Cái này đều do cha ta, là ông ấy bắt ta học võ, nói cách khác…

- Nói cách khác, Vụ Nương đó của chúng ta đã sớm nên gả ra ngoài, đúng không?

Cao Vụ đỏ mặt, phụng phịu:

- Ta lấy chồng nay không lấy chồng liên quan gì tới ngươi?

Cái gì mà Vụ Nương của chúng ta, ta và ngươi có quan hệ sao?

- Đúng!

Đúng!

Không quan hệ với ta! – Lý Khánh An giơ tay cười cười – Chỉ có điều ta rất ngạc nhiên, chừng nào thì nàng xuất giá?

- Hừ!

Là ngươi nói ta không thể gả đi sao?

Tốt thôi, ngày mai ta sẽ lập gia đình, ngươi cứ chờ mà coi!

Dứt lời, nàng vung tay ném cái gì đó lên người hắn rồi xoay người chạy mất, từ trong đêm vang lên tiếng cười của nàng xa xa.

- Lý Thối Cung, đi đường cẩn thận!

Lý Khánh An nhìn nàng chạy xa, lắc lắc đầu cười, lúc này, một đội binh lính chạy tới bên cạnh hắn, một gã hô to:

- Phải xuất chinh, đánh cho thống khoái!

Tinh thần Lý Khánh An rung lên.

Đúng vậy!

Phải xuất chinh.

Đánh Tiểu Bột Luật!

Hắn ngẩng đầu nhìn vào bầu trời đêm vô tận, tâm tư đã bay tới vạn lý...

Chương 30: Phát Hiện Địch Tình.

-Sơ Lặc, một đội hậu cần viễn chinh quân Đường dưới sự hộ vệ nghiêm mật chậm rãi vào thành, gần ngàn chiếc xe ngựa nối liền liên miên không thấy cuối, ngoài đoàn xe còn có mười ngàn bộ kỵ binh quân Đường, đây là số lượng binh lính đông nhất cho một lần điều binh, Cao Tiên Chi và Biên Lệnh Thành có ở trong đội ngũ, một tháng trước hắn chính thức hạ lệnh xuất binh, trải qua hơn hai mươi ngày bôn ba, bộ phận chủ lực quân An Tây cuối cùng đã tới..

Bây giờ còn là thượng tuần tháng năm, giữa trưa mặt trời bắt đầu hung dữ hẳn lên, đun tới nước cũng phải bốc hơi, cây cối cũng đành vô lực mà rũ lá hạ cành, khó khăn chống đỡ ánh mắt trời chói chang.

Thắt lưng Cao Tiên Chi thẳng tắp, sắc mặt chính trực, ánh mắt sắc bén nhìn kỹ hết thảy trong thành, cửa thành canh phòng sâm nghiêm, mỗi người ra vào đều bị lục soát kiểm tra nghiêm khắc, xác minh thân phận, dân cư Thành Phi Bản đã bị khống chế.

Bên trong thành năm bước một binh mười bước một trạm, một đội quân Đường chạy qua, tiếng bước chân đều đặn mà mang theo sát khí, tất cả phòng trống đều bị trưng dụng dùng làm kho trữ đồ; ngựa, súc vật cũng bị quân đội trưng dụng, bên trong thành tất cả nam nữ đều bị quân đội thuê làm dân phu khuân vác.

Các cửa hàng tạm dừng buôn bán, vật phẩm hàng ngày đều được phân phối, thương nhân bên ngoài không được vào trong thành nữa, phòng ngừa gian tế lẩn vào, mọi nhà đều đóng cửa cho chặt, tất cả tạp vật đều được dọn bằng sạch, đường đi trống không, đến cả chó mèo cũng không có chỗ ẩn thân.

Hết thảy đều đã thu xếp gọn gàng ngăn nắp, ngay cả Cao Tiên Chi hà khắc như thế cũng không thấy có lỗi gì, không khỏi thầm tán thưởng năng lực của Phong Thường Thanh, chuẩn bị đầy đủ trước chiến tranh có một vai trò quan trọng trong chiến thắng, Cao Tiên Chi hắn chưa bao giờ đánh trận mà không chuẩn bị tốt.

- Ty chức Phong Thường Thanh tham kiến Đại soái!

Ngoài cửa chính, Phong Thường Thanh đã chờ lâu ngày, hắn cho binh lính mặc đồ nhẹ chạy tới Sơ Lặc trước, Cao Tiên Chi gật gật đầu:

- Phong Tướng quân vất vả rồi.

Hắn liếc ra sau, Sơ Lặc Thủ Tróc Sứ Hạ Sùng Tần vội vàng thi lễ:

- Tham kiếm Đại soái.

- Ừ!

Lý Khánh An đã xuất phát chưa?

Phong Thường Thanh vội vàng bẩm báo:

- Thám Báo doanh của Lý Khánh An đã xuất phát mười ngày trước.

- Tốt.

Tuyền lệnh của ta, nghỉ ngơi và hồi phục ba ngày, rồi xuất phát tới Tiểu Bột Luật.

……

Đầu kiếm sắc như gai, nắm vững theo ánh mắt.

Thiết kỵ đuổi Kiêu Lỗ, cương vàng dẹp Hiệt Khương.

Cuối thu ****, sớm gian nan đất Hồ.

Nam nhu không sợ chết, nếm mật cùng quân vương…

Đầu tháng sáu, Tây Vực bước vào giữa hè, mặt trời chói chang như muốn nướng cả đại địa, đây là lúc thời tiết khó khăn nhất trong năm, nhưng tới phía tây Thông Lĩnh rồi, cách Đặc Lặc Mãn Xuyên chừng ngàn dặm, nơi này vẫn có thể thấy thế giới băng tuyết, liếc mắt nhìn tuyết trắng phủ lên dãy núi Hưng Đô Khố Thập liên miên không dứt, khối đá đen nhánh cao vút hai bên bờ sông, dưới ánh sáng mờ mịt giống hệt quái thú dữ tợn, mặt đất dưới tảng đá không bị băng tuyết bao trùm, có vẻ cằn cỗi hoang vắng, không có một sắc xanh, không một chút sức sống,

Mặt trời màu đỏ dần dần xuống núi, đêm tối sắp hàng lâm, màu lam của ban đêm bao phủ tuyết cốc cùng sườn núi, ánh tà dương cuối cùng rọi xuống ở trên đỉnh núi đâm thẳng mây xanh, biến thành sắc mân côi xinh đẹp, giống như một đóa hoa mờ ảo phát ra ánh sáng chói mắt phía chân trời.

Đặc Lặc Mãn Xuyên đã tới kỳ nước lên, sông băng tan ra khiến mực nước tăng vọt, dòng nước chảy xiết, dường như một dây lưng ngọc quấn quanh tuyết phong thâm cốc.

Bờ sông xa xa xuất hiện một đám chấm đen, di động thong thả, có lẽ bởi vì vật tham chiếu quá lớn, để chúng ta lao xuống dưới nghìn trượng, đám chấm đen này bỗng nhiên lớn lên, không ngờ là một đội quân, một đội quân Đường ước chừng năm trăm người,

Cho dù là bọn họ hay ngựa đều gầy như que củi, trên mặt lộ ra vẻ mệt mỏi khó có thể che dấu, hai mắt vô thần nhìn chằm chằm phía trước, dưới chân di động máy móc, dù bọn họ đã mỏi mệt không chịu nổi nhưng quân kỳ Đại Đường vẫn dựng thẳng tắp, tung bay phần phật trong gió.

Bọn họ là Thám báo doanh quân An Tây bắt đầu xuất phát từ Sơ Lặc, xuyên qua Cát La Lĩnh, vòng qua phía nam vượt qua Thông Lĩnh, sau khi nghỉ ngơi hồi phục ngắn ngủn, lại tiếp tục chuyển hướng tây nam hành quân tới Mật Bá Xuyên, vượt qua núi A Lại bên ngoài nước Thức Nặc, tiến vào thung lũng Đặc Lặc Mãn Xuyên.

Bọn họ ở trên đường gần một tháng, ba mươi ngày đường mới đi được hơn năm trăm dặm, bởi vậy có thể thấy được hành quân khó khăn.

Thung lũng Đặc Lặc Mãn Xuyên là một hạp cốc lớn dài chừng ngàn dặm, cũng chính là hành lang Ngõa Hãn hiện giờ, xuyên qua thung lũng Đặc Lặc Mãn Xuyên là con đường nhanh nhất và tiện nhất từ Thổ Hỏa La đi An Tây, địa vị chiến lược cực kỳ quan trọng, nhưng bởi vì cửa đông thung lũng Đặc Lặc Mãn Xuyên có quân Thổ Phiên canh gác, vì không muốn kinh động quân Thổ Phiên, quân Đường liền vòng qua nước Thức Nặc tiến vào thung lũng Đặc Lặc Mãn Xuyên.

Lúc này, một con ngựa dọc theo bờ sông chạy như băng mà đến, trên ngựa là Phó úy Thám báo Lệ Phi Thủ Du, hắn là đệ đệ của Lệ Phi Nguyên Lễ, hoàn toàn khác với bộ dạng thô lỗ của Lệ Phi Nguyên Lễ, oai hùng tuấn lãng, dáng người cao cao, giỏi dùng nỏ, có thể thấy được hắn cũng rất mỏi mệt, nhưng hắn vẫn cố gắng lấy tinh thần cao giọng la lên từ xa:

- Lý tướng quân!

Lý tướng quân!

Giọng nói ngược gió mà đi, yếu ớt trong thung lũng trống trải, Lệ Phi Thủ Du hô liền ba tiếng, Lý Khánh An rốt cục mới nghe thấy, hắn giương tay lên, đội ngũ dừng lại, so với hai tháng trước, Lý Khánh An đã hoàn toàn thay đổi, ánh mặt trời mạnh mẽ khiến cho da hắn trở nên ngăm đen và thô ráp, hắn cũng gầy như da bọc xương, thiếu giấc ngủ khiến đôi mắt đầy chỉ đỏ.

Nhiệm vụ của Lý Khánh An là tra xét tình hình phân bố của quân Thổ Phiên ở Đặc Lặc Mãn Xuyên, mở đường cho quân chủ lực của quân Đường.

- Tướng quân!

Lệ Phi Thủ Du thở hồng hộc chạy tới nói:

- Ngoài hai mươi dặm phía đông chính là thành Già Lam, chúng ta chờ tin tức của thám tử một chút!

Lý Khánh An ngẩng đầu nhìn cảnh vật chung quanh, nơi này lòng chảo rộng rãi, hai bên là vách núi dựng đứng, cho dù lăn đá lớn từ trên vách núi xuống, cũng không gây thương tổn cho bọn họ được, không có khả năng có mai phục gì.

Truyện " " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

- Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ!

Lý Khánh An lập tức ra lệnh, mặc dù giọng nói thấp, lại không thể kháng cự, lệnh một người lại một người truyền ra phía sau, đám lính đều mệt muốn chết rồi, đều ném vũ khí xuống.

Một lát sau liền yên vị trên tảng đá, có binh lính cởi bỏ túi nước, vừa uống nước vừa ăn lương khô, có binh líng ngả đầu liền ngáy o o.

Lý Khánh An ngồi trên một tảng đá, dùng dao găm sửa lại râu đã mọc dài của mình, nam tử Đại Đường sau hai mươi tuổi bình thường đều để râu, cái cằm nhẵn nhụi sẽ khiến người ta nhầm tưởng là hoạn quan.

- Thất Lang, uống chút nước.

Lệ Phi Thủ Du đưa một túi nước tới, hai người là đối thủ trên sân mã cầu, lại bởi vì Lệ Phi Nguyên Lễ, quan hệ cá nhân của hai người cực kỳ tốt, Lý Khánh An nhận túi nước ấm ngửa cổ uống mấy ngụm, lại gặm mấy miếng bánh.

Lý Khánh An thấy Lệ Phi Thu Du lấy một bức tranh từ trong ngực ra, nhìn chăm chú xuất thần, hắn không khỏi tò mò mà tiến tới thăm dò, dưới ánh tuyết mỏng manh, chỉ thấy trên bức tranh là một thiếu nữ mặc váy hoa lựu, ước chừng mười lăm mười sáu tuổi, ôm một chiếc tỳ bà, thanh tú xinh đẹp.

- Đây là một cô gái chơi tỳ bà ta quen khi đi Trường An tham gia trận đấu mã cầu năm trước, tên là Thiên Nương, chúng ta ái mộ nhau, nàng đáp ứng chờ ta ba năm, không biết còn có thể gặp lại nàng hay không.

Truyện " " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Lệ Phi Thủ Du cẩn thận thu bức tranh vào trong ngực, thở dài nói:

- Tính sang năm sau chính là năm thứ ba, nàng hẳn là mười tám tuổi, không biết đã lập gia đình chưa.

- Ha ha!

Hai anh em Lệ Phi các ngươi đều có người trong lòng!

- Ta không giống tên vô lại kia.

Lệ Phi Thủ Du ôm hai đầu gối, nhìn núi tuyết óng ánh sắc vàng, suy nghĩ về giai nhân:

- Tuy ta là người Hồ, nhưng lại vô cùng hướng tới Trường An Đại Đường, ta thề nhất định phải cưới nữ tử người Hán làm vợ, Thiên Nương ôn nhu, chính là thê tử ta ao ước.

- Ngươi nói tới nỗi ta cũng muốn cười nàng.

Lý Khánh An cũng không khỏi thản nhiên nghĩ tới, nữ tử Trường An có bộ dáng gì, hắn còn chưa có gặp qua!

- Cuối năm chúng ta sẽ lại đi Trường An, bắt đầu từ đầu năm sau, hội thi đấu môn mã cầu Đại Đường ba năm một lần sẽ bắt đầu, lần trước quân An Tây chúng ta xếp hạng ba.

Nói đến đây, Lệ Phi Thủ Du lại khẽ mỉm cười nói:

- Thất Lang, ngươi là cao thủ mã cầu mới quật khởi năm trước, ngươi cũng phải đi Trường An thi đấu.

Lý Khánh An sờ soạn râu ria cứng rắn cười nói:

- Nói thật, ta đã hy vọng ngày này thật lâu.

Đúng lúc này, phương xa bỗng nhiên truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, một tên kỵ binh chạy như bay mà đến, tất cả binh lính đều đứng lên, bọn họ biết, có tình huống quân địch phía trước.

- Tướng quân!

Kỵ binh xoay người xuống ngựa, quì một gối xuống thi lễ, dâng một phần tình báo nói:

- Hạ Đội trưởng có tin tức thành Già Lam.

Lý Khánh An mở tình báo ra đọc kỹ một lần, ánh mắt hắn dần híp lại thành một đường thẳng, không ngờ thành Già Lam có tám trăm quân Thổ Phiên.

Thời gian không thể kéo dài, hắn lập tức đứng dậy quát to:

- Đều đứng lên, tiến quân thành Già Lam!



Thành Già Lam là vương thành của Già Lam vương đệ đệ Hộ Mật quốc vương, lại gọi là thành của đường Xích Phật, là nơi hiểm nhất thung lũng Đặc Lặc Mãn Xuyên, chiều rộng không tới hai dặm, kéo dài hơn mười dặm, nơi này cũng là một tuyến giao thông then chốt của thung lũng Đặc Lặc Mãn Xuyên, chia làm ba con đường, Bắc Cốc, đường Hộ Mật, là tuyến đường Xích Phật, ba con đường này đều có thể tới Liên Vân Bảo, trong đó con đường Xích Phật còn có thể đi nhanh tới đô thành Nghiệt Đa của Tiểu Bột Luật.

Thành Gia Lam có mấy nghìn người sống, phần lớn sống dọc theo bờ sông, toàn thành lấy hoàng cung làm trung tâm, hoàng cung xây dựng trên một vách đá cao, toàn bộ hoàng cung xây dựng bằng đá lớn, chỉ có một đường lên hẹp hòi, dễ thủ kho công.

Vào đêm, gió đêm thê lương gào thét trong thung lũng dài, trong thung lũng vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh khiến người ta sợ hãi.

Đúng lúc này, có vài bóng đen chạy vội qua các ngõ ngách trong thung lũng, vượt qua một tảng đá như tòa núi nhỏ, phía sau tngr đá lại ẩn dấu mấy trăm người đông nghìn nghịt.

- Tướng quân, bản đồ đã vẽ xong.

- Dựng trướng!

Sau tảng đá lớn lập tức xuất hiện một lều trại nho nhỏ, một chút ánh sáng lộ ra, nháy mắt lại biến mất.

Trong lều trại ngọn đèn không rõ, Lý Khánh An chăm chú nhìn bản đồ vẽ bằng tay trước mắt, Hạ Nghiêm Minh đứng một bên, vẻ mặt không yên.

Bản đồ vẽ rất tỉ mỉ, thậm chí đánh dấu cả nhân số đóng quân, thứ này hắn dùng một thỏi bạc mua từ một gã thương hắn, hắn chỉ sợ mua phải hàng giả.

Lý Khánh An quan tâm chính là đường nhỏ xuyên qua hoàng cung, trên bản đồ có đánh dấu, chỉ có một đường nhỏ hẹp hòi, phía trên vách núi, đi lại khó khăn, đội người ngựa lớn không thể qua được.

Hạ Nghiêm Minh do dự một chút, thấp giọng nhắc nhở hắn:

- Tướng quân, quân Thổ Phiên dừng chân cách thành Già Lam này hai mươi mấy dặm, bên cạnh Xích Phật tự.

Lý Khánh An trầm tư môt lát hỏi:

- Địa thế nơi dừng chân của quân Thổ Phiên có hiểm yếu không?

- Không có, chỗ bọn họ rất rộng, hạp cấp rộng chừng mười dặm.

- Vậy thì dễ rồi.

Hắn “phù” một tiếng thổi tắt lửa, cười nói với Hạ Nghiêm Minh:

- Ngươi dẫn hai mươi người đi hoàng cung lúc hừng đông, không cần tiến công, phải phô trương thanh thế, coi như mình đi đón dâu vậy.

Hắn nói với Lệ Phi Thủ Du:

- Ta đoán chừng quân Thổ Phiên sẽ phái người đi Liên Vân Bảo báo tin, ngươi dẫn năm mươi huynh đệ, mai phục cản ở phía trước, chặn lính báo tin lại...

Chương 31: Địa Cung Đánh Lén

Sáng sớm ngày tiếp theo, Già Lam Vương Quả Lặc đạt được tin tức, một đội quân Đường hơn trăm người hiện đang ở trong hạp cốc phía tây thành Già Lam, Quả Lặc vẫn vô cùng khẩn trương, hắn lo lắng chuyện mình âm thầm cấu kết với người Thổ Phiên đã bị quân Đường biết được, liền lập tức pháp người cầu viện Thổ Phiên.

Quân Thổ Phiên đóng quân tám trăm người ở cửa vào tuyến đường Xích Phật, do một gã Thiên phu trưởng dẫn đầu, chỗ đặt chân của bọn họ cách hoàng cung ước chừng hai mươi mấy dặm, cho dù Quả Lặc gửi thư nói phát hiện hơn trăm tên quân Đường, nhưng hiện giờ quân Thổ Phiên lại cảnh giác, quân Đường xuất hiện tại Đặc Lặc Mãn Xuyên, cũng không phải chuyện tốt, thủ lĩnh Thổ Phiên lập tức quyết định tới thành Già Lam tiếp viện, đồng thời dời địa điểm đóng quân của quân Thổ Phiên tới nơi hiểm yếu hơn gần hoàng cung, chỉ cần giữ vững nơi đó, cho dù quân Đường tới mấy vạn người, cũng không sợ bọn họ.

Tám trăm quân Thổ Phiên vứt bỏ chỗ dừng chân, dọc theo Hà Cốc xuất phát tới thành Già Lam, đồng thời, một tiểu đội Thổ Phiên theo mật đạo tiến tới phía Đông, bọn họ muốn tới Liên Vân Bảo báo cáo động tĩnh của quân Đường.

Khí nóng bao phủ Hà Cốc, oi bức không chịu nổi, đi không đến mười dặm, thời tiết Hà Cốc thay đổi thất thường, sáng sớm vẫn là mặt trời rực rỡ trên cao, nhưng lúc giữa trưa mây đen như mực, bao phủ phía trên Hà Cốc, bên trong hạp cốc tối mò, chỉ một thoáng sấm sét vang dội, mưa to như trút nước, quân Thổ Phiên không kịp đề phòng, bọn họ đều dẫn ngựa đi tới chỗ cao, quân Thổ Phiên có kinh nghiệm, nếu mưa to kéo dài một chút, rất có thể sẽ dẫn tới lũ bất ngờ, nuốt lấy toàn bộ bọn họ.

Rất nhanh bọn họ tìm được một khe núi, mọi người nấp vào, khe núi này phảng phất như ngọn núi bị một kiếm bổ ra, hình thành một địa cung thật lớn, có thể chứa được mấy vạn người, cho dù quân Thổ Phiên có hơn tám trăm người, nhưng bọn họ cũng chỉ chiếm được lấy một góc nhỏ, một góc khác buộc chiến mã của bọn họ, lúc này, trong địa cung tràn đầy tiếng ồn ào, mấy đống lửa trại thiêu đốt hừng hực, người Thổ Phiên tụ tập bên đống lửa hong quần áo, lớn tiếng đàm luận, uống rượu lúa mạch, mà thủ lĩnh của bọn họ gọi Luận Đa Kết, hắn hơi lộ ra một chút bất an, thỉnh thoảng nhảy lên một tảng đá lớn nhìn tình hình mưa lớn bên ngoài, lòng hắn nóng như lửa, nếu thành Già Lam bị quân Đường chiếm trước, tính mạng của hắn sẽ khó có thể bảo toàn.

Luận Đa Kết ngồi xuống uống mấy ngụm rượu lúa mạch, lại không kìm nổi đứng lên tảng đá lớn xem tình huống bên ngoài, mưa to đã rơi thật lâu nhưng không hề ngừng lại.

Đúng lúc này, Luận Đa Kết bỗng nhiên thấy được một số ánh sáng kim loại, dường như ánh sao chợt lóe trên bầu trời đen tối, trong chớp mắt ánh sáng này đi đến trước mắt, Luận Đa Kết thấy rõ ràng, đúng là một mũi tên hình giọt nước, thế tới rất mạnh, ánh sáng trên mũi tên giống như tử thần nhe răng cười độc ác, Luận Đa Kết chỉ cảm thấy trán đau đớn một hồi, mắt tối đen lại.

Luận Đa Kết kêu thảm một tiếng, ngã xuống từ trên tảng đá lớn, một mũi lang nha tiễn bắn thủng đầu hắn, dưới ánh lửa trại có thể thấy rõ trên thân tên khắc hai chữ ‘Lăng Sơn’, hai chữ ‘Huyết Tiễn’ khác đã chui vào trong đầu hắn.

Biến cố đột nhiên khiến địa cung lặng ngắt như tờ, đám lính Thổ Phiên ngơ ngác nhìn thi thể thủ lĩnh, trong giây lát bọn họ đều nhảy lên, nhưng hơi chậm, đột nhiên rất nhiều quân Đường nhảy vào từ trong mưa to, bọn họ cầm cung tên trong tay, nhất thời tên bắn như mưa, một lát quân Thổ Phiên đã bị bắn một mảng lớn, tiếng kêu rên khắp, vài tên lính Thổ Phiên trúng tên ngã vào trong lửa, ngọn lửa nháy mắt thiêu đốt toàn thân, bọn họ giãy dụa bò lên, khóc hô chạy vài bước, lại nặng nề ngã xuống cuộn mình lại.

Quân Đường gào thét mà vào, giáo dài lợi hại, hoành đao lạnh lẽo, giết quân Thổ Phiên không có bất luận phòng bị gì tới máu thịt bay tứ tung, đầu người liên tục rơi xuống đất, tiếng khóc, tiếng la, tiếng kêu thảm thiết, trong địa cung lập tức biến thành địa ngục.

Lý Khánh An cưỡi ngựa phi nhanh trong địa cung, kéo cung như trăng tròn, từng mũi tên đoạt mệnh, một lát hắn liền bắn chết ba mươi mấy tên lính Thổ Phiên.

Lúc này, một gã Bách phu trưởng thân cao như gấu hung hãn khác thường, thân hắn mặc Tỏa Tử Giáp không sợ đao kiếm, ác chiến một chỗ với năm tên lính Đường, hắn cuồng bạo khác thường, liên tục giết ba gã lính Đường, bỗng nhiên trên lưng hắn trúng một đao, hoành đao sắc bén cắt đứt Tỏa Tử Giáp, lập tức máu đổ như rót, Bách phu trưởng Thổ Phiên đột nhiên xoay người bắt được tên lính Đường này, hét lên điên cuồng, xé tên lính Đường này thành hai nửa, máu tanh xông vào mũi, vô cùng thê thảm, Bách phu trưởng Thổ Phiên ngửa đầu cười ha ha.

Lý Khánh An giận dữ, hắn rút một mũi tên sắt ra, hai mắt híp lại, nhìn cái mồm máu to cười loạn kia, dần kéo căng cung, dây cung buông lỏng, tên sắt bắn ra như tia chớp, Bách phu trưởng Thổ Phiên hung hãn này bị một tên bắn vào trong miệng, tên sắt xuyên đầu mà ra, máu phun tung tóe, lực tên mạnh mẽ khác thường, đóng đinh hắn trên mặt đất.

Theo tên Bách phu trưởng Thổ Phiên này bị Lý Khánh An bắn chết, khí thế quân Thổ Phiên tiêu hao gần như không còn, bị quân Đường giết tới máu chảy thành sông, hơn tám trăm tên Thổ Phiên cuối cùng bị giết sạch, không còn một người sống.

Chiếu đấu dần dần kết thúc, địa cung thật lớn nằm đầy thi thể, mùi máu tanh tràn ngập mũi, dòng máu sền sệt thành suối nhỏ chảy vào chỗ lỏm ở giữa, rất nhanh tụ thành một ao máu, mấy chục tên lính Đường chết trận bị hỏa táng ngay tại chỗ, di cốt cất vào trong hũ, tương lai mang về quê hương.

Bóng người di động trong mưa, Lệ Phi Thủ Du mang theo mấy chục tên binh sĩ trở lại.

- Thế nào, có cá lọt lưới không?

- Hồi bẩm tướng quân, chúng ta phục kích tiểu đội Thổ Phiên ở trên, mười tên lính báo tin Thổ Phiên toàn bộ bị giết, không một tên lọt lưới, nơi dừng chân của Thổ Phiên cũng không có một bóng người.

- Làm tốt lắm!

Lý Khánh An đánh giá địa cung giống như địa ngục, cau mày lập tức hạ lệnh:

- Chặt đầu bọn họ mang đi, thi thể thiêu hủy.

Mùi xác tanh hôi tràn ngập trong địa cung, quân Đường đã rời đi, mang theo ngựa Thổ Phiên biến mất trong mưa to mịt mờ.



Mưa đã dần ngừng, lũ bất ngờ cũng không xảy ra, nhưng nước sông Đặc Lặc Mãn Xuyên tăng vọt, ở nơi hẹp hòi giống như vạn mã phi nhanh, tiếng giống như sấm.

Quân Đường dần đến gần hoàng cung thành Già Lam, phía trên hoàng cung như gặp đại địch, quốc vương Quả Lặc gần như triệu tập quân đội toàn thành tới vảo vệ vương cung, thật ra cũng chỉ có hơn một ngàn người, bọn họ đứng đầy hai bên bình đài, trong lòng lo lắng mà nhìn quân Đường đến từ phía Đông.

- Tướng quân, phải cường công sao?

Lệ Phi Thủ Du thấp giọng hỏi.

- Không cần!

Đối phó loại nhược binh này không cần quân Đường ta thương vong.

Lý Khánh An quay đầu lại ra lệnh:

- Dựng núi đầu người.

Cách hoàng cung ngoài trăm bước, quân Đường bắt đầu lấy đầu người Thổ Phiên dựng thành núi đầu người, hơn tám trăm cái đầu mỗi người bộ mặt dữ tợn, vẫn mang theo mũ giáp, có tóc tai bù xù, có trợn mặt lên, có vẻ mặt thống khổ, thậm chí có đầu người cháy sạch thay đổi hoàn toàn.

Rất nhanh núi đầu người liền dựng xong, hình thành một bức tranh tanh máu rung động lòng người, khiến người ta đặc biệt sợ hãi, rất nhiều binh lính trong hoàng cung bắt đầu nôn mửa, phần lớn hai chân sợ tới mức lạnh run, Già Lam Vương Quả Lặc sắc mặt trắng bệnh, Vương Hậu bên cạnh hắn bỗng nhiên thấy rõ tòa núi nhỏ kia dùng để làm gì, nàng sợ tới mức hô lên một tiếng, ngã xuống đất, dĩ nhiên hôn mê.

Lý Khánh An lấy một phong thư cắm lên mũi tên, hắn dần kéo cung lớn ra, nhắm ngay kim quan của Già Lam Vương ngoài trăm bước, dây cung buông lỏng, mũi tên bắn ra một đường vòng cung, bay vút về phía Già Lam Vương trên bình đài.

Trên bình đài hô to một hồi, Quả Lặc mờ mịt, khi hắn thấy rõ mũi tên kia bắn về phía mình, sợ tới mức hồn bay phách lạc, muốn tránh mà không kịp rồi. ‘Xoạt’ một tiếng, mũi tên bắn vào vương miện bằng vàng của hắn, da đầu hắn thậm chí cảm nhận được mũi tên lạnh như băng, Quả Lặc trước mắt tối sầm, cũng bị dọa ngất.

- Quốc vương!

Vương hậu!

Trên bình đài hỗn loạn một hồi, một lúc lâu sau, Quả Lặc tỉnh lại, hắn liên tục kêu lớn:

- Ta chết rồi!

Ta chết rồi!

- Đại vương, là một phong thư.

- Thư?

Quả Lặc cả người mềm nhũn không một chút khí lực, ngay cả thư cũng không cầm được, hắn run giọng nói:

- Bên trên viết cái gì?

Thị vệ mở thư ra, trên thư dùng tiếng Thổ Hỏa La viết, chỉ một câu:

- Đầu hàng Đại Đường ta, ngươi tiếp tục làm Già Lam Vương, không đầu hàng, lại thấy một núi đầu người.

- Đại vương, làm sao bây giờ?

Quả Lặc thở dài một tiếng:

- Còn có thể làm gì bây giờ, trói chặt ta và Vương hậu, đầu hàng!..

Chương 32: Câu đố Bà Thủy.

Lý Khánh An lệnh Hạ Nghiêm Minh thống lĩnh một trăm người trấn thủ thành Già Lam, hắn dẫn bốn trăm người còn lại theo mật đạo che trở tiếp tục tiến quân tới phía đông, mười ngày sau, đại quân Cao Tiên Chi cũng tới thành Già Lam.

Trong vương cung thành Già Lam, Cao Tiên Chi suy xét an bài bước tiếp theo của hắn trên mặt địa đồ, theo con đường Xích Phật hắn có thể đâm thẳng tới Tiểu Bột Luật, nhưng con đường này đường xá xa xôi lại gian nan, hậu cần quân đội một vạn người của hắn không thể giải quyết.

Quan trọng hơn là phía Liên Vân Bảo bên kia còn có gần một vạn quân Thổ Phiên, nếu bọn họ giết trở lại Tiểu Bột Luật, quân Thổ Phiên và Tiểu Bột Luật nam bắc giáp công, quân Đường sẽ nguy!

Hơn nữa không lấy được Liên Vân Bảo, cướp lấy Tiểu Bột Luật cũng không có ý nghĩa, quan trọng hơn là lấy được Liên Vân Bảo, một vạn quân Thổ Phiên phía bắc Đặc Lặc Mãn Xuyên sẽ không còn trợ giúp, bọn họ cũng sẽ rút về Thổ Phiên, một tên ba chim!

Nghĩ vậy, Cao Tiên Chi dùng bút than gạch thật mạnh lên Liên Vân bảo, vẫn giữ nguyên hành động theo kế hoạch, binh chia ba đường tấn công Liên Vân Bảo, một đường từ Sơ Lặc Thủ tróc sứ Hạ Sùng Tần thống lĩnh ba nghìn kỵ binh xuôi theo bờ bắc Đặc Lặc Mãn Xuyên dẫn ba nghìn kỵ binh tiến quân Liên Vân Bảo, cắt đứt sự liên hệ giữa Liên Vân Bảo và quân Thổ Phiên ở Đặc Lặc Mãn Xuyên, một đường do Thủ tróc sứ Bạt Hoán Cổ Sùng Quán thống lĩnh, từ con đường Xích Phật xuôi nam, chặn đường rút về phía nam của quân Thổ Phiên trong Liên vân Bảo, mà Cao Tiên Chi hắn đi đường bình thường, rời khỏi Đặc Lặc Mãn Xuyên theo mật đạo tiến quân Liên Vân Bảo.

Ngày tiếp theo ba quân chia đường, chậm rãi đánh tới Liên Vân Bảo.



Lý Khánh An ngày ẩn đêm đi, tới gần hai mươi ngày, nửa đêm hôm nay bọn họ rốt cục đi tới sông Bà Lặc, cách Liên Vân Bảo năm mươi dặm, sông Bà Lặc là một trong hai nhánh sông thượng du của sông Ô Hử, một là sông Bá Mật, một là sông Bà Lặc, Liên Vân Bảo nằm sát đoạn giữa của sông Bà Lặc.

Hành quân đến đây, nhiệm vụ của Lý Khánh An đã hoàn thành, hắn chờ đợi chủ lực của Cao Tiên Chi đến, vì không để thám tử quân Thổ Phiên phát hiện, quân Đường tìm được một sơn động thật lớn ẩn núp.

Đám lính đã mệt mỏi không chịu nổi, rốt cục có thể nghỉ ngơi tốt, mỗi người năm xuống đất rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp, trong sơn động im ắng, đám lính ngủ say sưa, tiếng ngáy liên tiếp.

Lý Khánh An nằm trên một tảng đá lồi lõm, giống như binh lính bên dưới, cũng lót một tấm quân thảm, hắn lại khó ngủ, mặt trăng treo lên, ánh sáng màu bạc tiến vào từ cửa động, chiếu lên mặt hắn, đã hơn một năm, mỗi khi trăng treo, hắn lại nhớ tới kiếp trước của hắn, trí nhớ đối với kiếp trước cũng rất yếu, huấn luyện quân sự cường độ cao, cho hắn khí lực mạnh mẽ, còn lại là bắn bia, năm lần một ngày, bắn tên ngày qua ngày, thậm chí ngay cả điện thoại hắn cũng không có, chỉ có tới trận đấu mới có thể tiến vào đô thị lớn phồn vinh, chỉ như vậy, hắn vẫn cực kỳ hoài niệm cuộc sống trước kia.

Lý Khánh An thở dài, hắn nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo dài trên mặt, vết sẹo đã trở thành dấu hiệu vĩnh cửu của hắn, dường như hắn nhớ tới cái gì, lấy một chiếc gương đồng từ trong túi ra, đây là thứ Cao Vụ ném cho hắn buổi tối hôm đó, hắn vốn tưởng rằng cô bé mạnh mẽ kia sẽ đưa cho hắn đao tên các loại, không nghĩ tới lại là một mảnh gương đồng.

Nghĩ tới tâm tư cổ quái của Vụ Nương, Lý Khánh An không khỏi ấm áp một hồi, hắn liền dùng gương đồng trước ánh trăng nhìn gương mặt mình, vết thương đã khép lại rất tốt, gần như nhìn không ra, phần lớn được tóc che khuất, chỉ lộ ra một phần ngắn ngủn trên trán cho đến đuôi lông mày, nhưng vết sẹo này cũng không mang đến cho hắn cảm giác dữ tợn, trái lại tăng thêm cho hắn khí chất cứng rắn của một nam nhân.

- Tướng quân!

Cửa đông truyền đến tiếng hô trầm thấp của người canh gác.

- Chuyện gì?

Lý Khánh An đứng lên đi tới cửa động.

- Dường như nước sông có thay đổi.

Lý Khánh An sửng sốt, vội vàng theo lính gác đi tới bờ sông.

Sông Bà Lặc ở vùng này bắt đầu trở nên rộng lớn, sông sâu khoảng ba mươi trượng, nước sâu chảy xiết, hơn nữa chỗ có thể qua sông lại cực kỳ hẹp, rộng gần hai dặm, khu vực còn lại, nước sông đều chảy xuôi theo vách đá.

Nếu mấy tên lính thám bào của Lý Khánh An qua sông, đương nhiên không thành vấn đề, nhưng chủ lực hơn một vạn của Cao Tiên Chi qua sông, sẽ không dễ dàng như vậy, quan trọng là dễ dàng bị thám tử Thổ Phiên bờ bên kia phát hiện, khiến quân Thổ Phiên tới chặn lại đúng lúc.

Lý Khánh An đi tới bờ sông, chỉ thấy mực nước đột nhiên giảm xuống rất nhiều, bọn họ đi tới giữa sông kiểm tra mực nước, sâu không tới ba thước, gần như cưỡi ngựa có thể vượt qua sông Bà Lặc, mà chỗ ít nước nhất sâu hai thước.

- Đây là chuyện gì?

Khi đang hoang mang, thượng du bỗng truyền đến tiếng nước ầm ầm, chỉ thấy một dải trắng như vạn mã lao nhanh tới.

- Nước lên rồi, chạy nhanh!

Lý Khánh An và vài tên lính gác liều mạng chạy tới bờ sông, vừa mới lên bờ, lũ liền gào thét mà qua, mực nước lập tức khôi phục nguyên dạng.

Lý Khanh An ngồi xuống đất mắng:

- Con bà nói, đuổi ông tè ra quần.

- Tướng quân, một nén nhang!

Một gã lính gác thở hồng hộc nói:

- Mực nước giảm xuống chỉ khoảng một nén nhang, rất kỳ quái, không biết vì cái gì.

Lý Khánh An cũng nghi hoặc khó hiểu, thật sự rất kỳ quái, không ngờ con sông này còn thay đổi mực nước đúng giờ.

Hắn trầm ngâm một chút liền nói:

- Chúng ta lại quan sát vài ngày, chuyện bí mật này tuyệt đối không thể tiết lộ cho các binh lính khác, nếu các ngươi dám tiết lộ, ta giết các ngươi.

Mấy tên lính gác vội vàng đáp:

- Tướng quân yên tâm, chúng tôi tuyệt đối không dám tiết lộ.



Lý Khánh An quan sát liên tiếp năm ngày, phát hiện quả nhiên mỗi ngày như vậy, nước sông sẽ đột nhiên giảm xuống ở canh bốn, chỉ duy trì khoảng một nén nhang, cực kỳ ngắn ngủn.

Ba ngày sau, ngày tám tháng bảy, chủ lực của Cao Tiên Chi đến chỗ đám người Lý Khánh An đóng quân, bởi vì có Lý Khánh An tra xét con đường phía trước, bọn họ hành quân cực kỳ thuận lợi, đúng giờ đến gần Liên Vân Bảo.

Chủ lực của Cao Tiên Chi có tàm ngàn người, giám quân Biên Lệnh Thành cũng theo chủ lực mà đến, chủ lực ngoại trừ năm ngàn quân Đường ra, còn có ba ngàn liên quân nước Thức Nặc và nước Hộ Mật, chẳng qua trải qua bôn ba gần hai tháng, Biên Lệnh Thành cũng không chịu nổi mệt nhọc và sự thay đổi của cao nguyên, hắn ngã bệnh.

Chủ lực quân Đường vừa đến, sơn động liền thành sở chỉ huy lâm thời, trong sơn động thắp một ngọn đèn, bấc đèn lay động, ngọn đèn mờ nhạt lúc sáng lúc tối, Cao Tiên Chi đang ngồi trên một tảng đá lớn xem kỹ bản đồ, hơn mười tên quan quân Giáo úy quân An Tây đứng phía sau hắn.

Thật lâu sau, Cao Tiên Chi thở dài, nói với Giáo Úy Mạch Đao Lý Tự Nghiệp:

- Viễn chinh Tiểu Bột Luật khó khăn, khó bởi sông núi hiểm ác, vượt qua sông Bà Lặc như thế nào chính là việc ta lo lắng nhất, vạn người chúng ta qua sông, thanh thế to lớn, tất bị thám tử Thổ Phiên bờ bên kia phát hiện, làm cho nửa đường chặn giết chúng ta, nếu là quân qua sông ít, lại sợ không phải đối thủ của người Thổ Phiên, đều khó khăn!

- Cao soái, không bằng để quân Mạch Đao chúng ta qua sông trước, có thể chống cự người Thổ Phiên chặn đường.

Cao Tiên Chi lắc đầu:

- Quân Mạch Đao các người toàn thân trọng giáp, làm sao dễ dàng qua sông.

Biệt tướng Tịch Nguyên Khánh bước ra khỏi hàng, chắp tay nói:

- Cao soái, để ta qua sông trước.

- Cao soái, để ta tới trước!

Phiên tướng Hạ Lâu Dư Nhuận cũng không cam lòng rơi lại phía sau.

- Các ngươi cũng đừng cái cọ nữa, muốn qua sông mọi người cùng qua.

Lý Khánh An đứng phía sau cười cắt ngang mọi người tranh chấp, Cao Tiên Chi nhìn hắn một cái, thấy trong mắt hắn tràn đầy tự tin, trong lòng không khỏi vừa động, nghĩ ngợi nói:

- Hắn là thám báo đi trước, tất nhiên có phát hiện gì.

- Thất Lang, ngươi có đề nghị gì?

Lý Khánh An đi tới phía trước, nói bên tai Cao Tiên Chi vài câu, Cao Tiên Chi không ngừng kinh dị, gật đầu cười nói với mọi người:

- Mọi người đi nghỉ ngơi đi!

Ta tự có biện pháp.

Mọi người đều nghị luận, đều khó hiểu mà tản ra.

Lúc canh bốn, Cao Tiên Chi dẫn theo vài tên thân binh cùng Lý Khánh An đi tới trước sông Bà Lặc, bọn họ dùng dây thừng buộc một tảng đá lớn ném vào giữa sông, tảng đá lớn lập tức bị đẩy xa hai trượng, có thể thấy được mạch nước ngầm phía dưới chảy xiết, nước sông sâu chừng một trượng năm, Cao Tiên Chi không khỏi chau mày, hắn vẫn không tin lời Lý Khánh An nói.

- Đại soái mau nhìn!

Một gã binh lính kinh ngạc kêu lên.

Chỉ thấy nước sông nhanh chóng xảy ra biến hóa, mực nước giảm xuống mạnh mẽ, chỉ khoảng nửa khắc có thể nhìn thấy đá lớn dưới lòng sông, Cao Tiên Chi trợn mắt há mồm, không thể tin nổi cảnh tượng trước mắt này.

Bỗng nhiên, hắn quỳ xuống, ngửa đầu nói:

- Ông trời!

Đây là ngài muốn giúp ta thành công sao?

Một nén nhang sau, nước sông đột nhiên tăng vọt, lại nhanh chóng khôi phục như cũ, Cao Tiên Chi đắc ý cười ha ha, có trời giúp, lo gì không phá quân Thổ Phiên.

- Cao soái, việc này ta có đề nghị.

Lý Khánh An cười nói.

Lúc này Cao Tiên Chi đã rất tín nhiệm Lý Khánh An, hắn không chút do dự nói:

- Ngươi nói!

- Đại soái, hai quân tác chiến, quan trọng nhất là sĩ khí, sao đại soái không lợi dụng việc này phấn chấn lòng quân?

Cao Tiên Chi vuốt râu gật đầu, đề nghị của Lý Khánh An nói trúng tâm tư của hắn...

Chương 33: Huyết chiến hiểm bảo

Liên Vân Bảo có thể nói là một trong các hiểm quan trên , ở chân núi phía bắc Hưng Đô Khố Thập Sơn cao ngất trong mây, con đường phải qua để tới Tiểu Bột Luật, Liên Vân Bảo xây dựng giữa sườn núi, lưng dựa núi lớn hiểm trở, phía trước dựa vào Bà Lặc Xuyên chảy xiết, vì phòng ngừa quân Đường mạnh mẽ vượt sông Bà Lặc, quân Thổ Phiên vẫn cắm trại bên ngờ, trú binh mấy ngàn người trấn giữ chô sông rộng hai dặm quân Đường có thể qua, có thể nói là một người giữ ải vạn người khó qua, càng không cần nói tới quân Thổ Phiên đồn trú nơi này hơn tám ngàn người.

Giờ thìn ngày mười ba tháng bảy, chủ lực của Cao Tiên Chi tới một khu rừng rậm cách bờ bắc Ba Lặc Xuyên khoảng năm dặm, hắn hành quân cực kỳ bí ẩn, quân Thổ Phiên không hề phát hiện, điều này cũng khó trách, đã liên tục sáu bảy năm quân đường không xuất hiện ở nơi này, quân Thổ Phiên nằm mơ cũng không thể tưởng được quân Đường lại vượt qua Thức Nặc quốc tới tấn công Liên Vân Bảo.

Ngay khi Cao Tiên Chi tới bờ bắc Liên Vân bảo, na ngàn kỵ binh của Hạ Sùng Tần cũng tới đúng giờ, nhưng một tin tức không tốt khác lại truyền đến, hai ngàn quân của Cổ Sùng Quán không thể tới được, lính báo tin nói cho Cao Tiên Chi, núi băng của tuyến đường Xích Phật thật sự quá dốc, bọn lính chỉ dám lên núi, không dám xuống núi, chỉ có thể đi xuống phía tây núi từng chút một, như vậy sẽ ngày càng xa Liên Vân Bảo.

Mặt Cao Tiên Chi nhăn lại, nếu không có đánh bao vây mà nói, quân Thổ Phiên bên ngoài Liên Vân Bảo có thể chạy trốn theo phía nam.

Dựa theo kế hoạch của Cao Tiên Chi, muốn đánh Liên Vân Bảo đóng quân một ngàn người trước, sau khi lấy Liên Vân Bảo, lại quay đầu ăn luôn bảy ngàn quân Thổ Phiên bên ngoài, để Cổ Sùng Quán đi tuyến đường Xích Phật, chính là vì ngăn chặn đường lui của bảy ngàn quân Thổ Phiên bên ngoài.

Hiện tại đã đến nước này, hắn cũng không còn cách nào, chỉ có thể đánh trước quân Thổ Phiên bên ngoài, nhưng như vậy chắc chắn sẽ có rất nhiều quân Thổ Phiên tiến vào trong Liên Vân Bảo theo đường nhỏ, từ đó gia tăng khó khăn công chiếm Liên Vân Bảo của bọn họ.

- Truyền mệnh lệnh của ta, đám lính chuẩn bị hết thảy đồ quân nhu, chuẩn bị đồ ăn trong bay ngày, canh bốn rạng sáng ngày mai qua sông!

- Đại soái không thể!

Tịch Nguyên Khánh vội vàng ngăn cản nói:

- Bà Lặc Xuyên nước sông chảy xiết, không thể vượt sông bằng sức mạnh, như vậy sợ sẽ có nguy hiểm cho quân Đường, hay là nghĩ biện pháp khác.

Chúng tướng đều tiến lên khuyên can, Cao Tiên Chi thản nhiên cười nói:

- Các ngươi không cần lo lắng, ta làm việc theo ý trời, trước khi xuất phát ta sẽ dâng hương cầu nguyện ông trời, để ông trời trợ giúp ta một tay.

Phán quan Lưu Đan bên cạnh bật cười, hắn chỉ Cao Tiên Chi khẽ nói với Hành quân tư mã Vương Thao:

- Người này sao mà cuồng vậy!

Vương Thao cũng hừ một tiếng:

- Đến lúc đó xem hắn qua sông thế nào?

Ban đêm đã qua canh ba, hai bờ sông Bà Lặc Xuyên tối đen như mực, một vạn quân Đường quần áo nhẹ, chuẩn bị tốt quân giới và chiến mã, lặng lẽ đi tới cách bờ bắc Bà Lặc Xuyên năm mươi bước, ba quân xếp thành hàng chờ đợi qua sông, bờ bên kia sương đen mờ mịt, không nhìn thấy cái gì, quân doanh Thổ Phiên cách bờ sông hai dặm, tự nhiên cũng không nhìn thấy bất cứ hành động gì ở bờ bắc.

Lý Khánh An dẫn ngựa đi theo quân, Thám báo doanh của hắn đi cạnh Kỵ binh doanh, tuy rằng không phải chủ lực tấn công, nhưng cũng sẽ tiến hành chiến đấu.

Bờ sông bày một hương án, đặt đồ cúng tế, Cao Tiên Chi ngồi trước hươn án, hướng lên trời cầu nguyện gì đó, ba quân trang nghiêm cùng đợi mệnh lệnh qua sông.

- Thất Lang, ngươi nói cho ta biết, nước sông này rốt cục có chuyện gì?

Tịch Nguyên Khánh cũng không tin Cao Tiên Chi cầu xin ông trời cái gì, hắn bỗng nhiên nhớ tới trong sơn động tối hôm đó Lý Khánh An từng nói bên tai Cao Tiên Chi điều gì, liền lặng lẽ chạy tới hỏi Lý Khánh An.

Lý Khánh An cười cười, khẽ nói thật với Tịch Nguyên Khánh:

- Tự nhiên không có ông trời trợ giúp gì, nước sông này canh bốn đột nhiên giảm xuống, khoảng một nén nhang, Cao soái làm như vậy là vì thể hiện ý trời, phấn chấn lòng quân.

Tịch Nguyên Khánh bừng tỉnh, hắn thâp giọng cười nói:

- Đại soái quả nhiên cao minh!

- Mau nhìn, nước sông có thay đổi.

Một tiếng hô nhỏ của Lý Khánh An, mọi người đều nhìn về phía nước sông, quả nhiên thấy cọc tiêu màu trắng dài cắm giữa sông chậm rãi lộ ra, trong quân xuất hiện một hồi xôn xao, trong mắt mỗi người đều lộ ra vẻ cực kỳ kinh ngạc, ông trời thật sự hiển linh, thậm chí rất nhiều binh lính quỳ xuống, chắp tay hướng lên trời cầu nguyện.

Cao Tiên Chi lưng thẳng tắp, toàn thân chăm chú nhìn cọc tiêu, vẻ mặt khẩn trương khác thường.

- Đại soái, đủ rồi!

Lý Khánh An không kìm nổi nhắc nhở Cao Tiên Chi, chỉ có thời gian một nén nhang, Cao Tiên Chi lập tức đứng lên, cao giọng nói với ba quân:

- Mọi người xem thấy không, ông trời đang trợ giúp chúng ta, trận chiến này chúng ta tất thắng!

- Tất thắng!

Ba quân hô to một tiếng.

- Bắt đầu qua sông, không được xuống ngựa, một nén nhang qua sông, người chậm trễ chém!

Theo tiếng ra lệnh của Cao Tiên Chi, quân Đường đều xuống nước, vượt nước qua bờ bên kia, nước sông rất nông, không đến bụng chiến mã, ba quân huấn luyện có tốt chất, trong một nén hương, toàn bộ quân Đường qua sông, thậm chí ngay cả Biên Lệnh Thành cũng qua sông.

Quân Đường qua sông không lâu, nước sông đột nhiên tăng vọt, một lần nữa khôi phục mực nước cao, quân Đường phía sau đều kinh hô, rất thần kỳ, đây quả thực chính là ông trời trợ giúp.

Cao Tiên Chi vung tay lên, mười ngàn quân Đường vô thanh vô tức giết về phía đại doanh Thổ Phiên ngoài hai dặm.



Tiểu Bột Luật đối với Thổ Phiên mà nói, cũng có vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng, nguyên nhân là vì có Tiểu Bột Luật làm cơ sở, Thổ Phiên liền khống chế được trung bộ và bắc bộ Thổ Hỏa La, đuổi thế lực Đại Đường khỏi Thổ Hỏa La, cũng uy hiếp sự an toàn của nam bộ An Tây, vì thế, trong hơn mười năm Đại Đường từng ba lượt xuất chinh Tiểu Bột Luật, nhưng cuối cùng đều thất bại.

Vì củng cố quan hệ với Tiểu Bột Luật, Tán Phổ Thổ Phiên Xích Đức Tổ Tán không tiếc gả công chúa Già Lan xinh đẹp cho quốc vương Tiểu Bột Luật Tô Thất Lợi làm vớ thứ, còn xây dựng quân doanh Thổ Phiên ở bờ đông sông Bà Di gần thành Nghiệt Đa, trú binh gần hai vạn người.

Bởi vì quân Đường ba lần xuất chinh Tiểu Bột Luật, khiến cho quân Thổ Phiên cảnh giác cao độ, bọn họ đặc biệt đóng quân tám ngàn người ở Thản Câu Lĩnh phía bắc Liên Vân Bảo, trở thành lá chắn thứ hai của Tiểu Bột Luật.

Trước mắt chủ tướng Thổ Phiên đóng ở Liên Vân Bảo tên là Thượng Đức La, Phó đô đốc quân Thổ Phiên đóng ở Tiểu Bột Luật, hắn ở trong Liên Vân Bảo, hai ngày này tâm tình hắn hơi bất an, tuy rằng không có lý do gì, nhưng một loại bất an không hiểu khiến hắn thường xuyên bừng tỉnh trong lúc ngủ.

Ở trong mộng, Liên Vân Bảo bị thiêu đốt trong một trận lửa lớn, thoáng chốc hóa thành tro tàn, Thượng Đức La lập tức bừng tỉnh từ trong mộng, trong lòng hắn bực bội bất an, không thể an giấc, đúng lúc này, hắn bỗng nhiên nghe thấy có người kinh hô:

- Tại sao đại doanh lại có ánh lửa?

Thượng Đức La ngây ngẩn cả người, hắn cắn tay một cái, đây không phải giấc mộng, hắn vội vàng đứng dậy đi tới trước cửa sổ đá, mở cửa sổ ra, hắn lập tức sợ ngây người, chỉ thấy phía đại doanh xa xa quả nhiên có ánh lửa, nơi này của hắn cách đại doanh khoảng mười lăm dặm, nếu có thể thấy được ánh lửa mà nói, vậy có nghĩa đại doanh đã là thiêu đốt ngút trời.

- Mau gõ cảnh báo!

Thượng Đức La kêu lớn một tiếng, chạy nhanh ra ngoài.



Đại doanh người Thổ Phiên ánh lửa ngút trời, một mũi tên lửa của Thám báo doanh bắn vào đại doanh, nháy mắt thiêu đốt lều vải, binh lính Thổ Phiên bừng tỉnh trong giấc ngủ, bọn họ cực kỳ hoảng sợ, chạy trốn khắp nơi.

- Một, hai, ba!

Theo tiếng hò hét của quân Đường, hàng rào cao tới ba trượng rốt cục bị đánh đổ, hàng rào đổ xuống ầm ầm, kỵ binh quân Đường hô lớn:

- Giết!

Hai ngàn Đường kỵ như tinh linh trong đêm đen, từ bốn phương tám hướng đột nhập vào đại doanh quân Thổ Phiên, bọn họ vung giáo dài, giết chóc vô tình binh lính Thổ Phiên chạy trốn bốn phía.

Đầu người cuồn cuộn, máu văng khắp nơi, phần còn lại của tay chân cụt rơi lung tung xuống đất, tiếng kêu thảm thiết, kêu vang vọng bầu trời đêm.

Lý Khánh An dẫn Thám báo doanh phi nhanh chúng quanh đại quanh, chặn đường chạy trốn khỏi đại doanh của binh lính Thổ Phiên, bọn họ chém xuống binh lính Thổ Phiên muốn sống không đường không lưu tình chút nào, vào lúc này thần tiễn của Lý Khánh An phát huy vô cùng tinh tế, mỗi một tên bắn ra tất có một gã Thổ Phiên kêu thảm ngã xuống đất, trong chớp mắt, một ống ba mươi mũi tên bắn xong, xác chết nằm la liệt xung quanh hắn.

Lúc này, một gã quan quân Thổ Phiên thấy vô số người chết dưới tên của hắn, không khỏi giận tím mặt, phóng ngựa như bão táp về phía hắn, hét lớn một tiếng, trường mâu trong tay đâm về ngực hắn.

Lý Khánh An tay cầm cung tên, không thể ngăn giáo, hắn kẹp chiến mã, chiến mã dường như có lính tính nghiêng người chạy đi, tránh thoát lưỡi mâu, trong nháy mắt hai ngựa gặp nhau, hoành đao trong tay Lý Khánh An chém ra như tia chớp, “rắc” một tiếng, đầu quan quân thổ Phiên bay lên cao hai trượng, máu tươi phun ra từ cổ tung tóe phun đầy mặt Lý Khánh An, mùi máu tanh gay mũi gần như khiến hắn không thở nổi.

Tử thi ngã xuống, trước mắt Lý Khánh An một màu đỏ mơ hồ, cái gì cũng không thấy được, lúc này hắn nghe thấy một chiến mã phi thẳng tới hắn, tiếng binh khí bổ tới, dưới hoảng hốt hắn liền quay đầu chạy, đúng lúc này, hắn nghe thấy tiếng gầm giận dữ bên tai:

- Đừng thương đệ ta!

Ngay sau đó là một tiếng hét thảm, sát khí phía sau biến mất, Lý Khánh An dùng chiến bào lau máu tươi trên mặt, lúc này mới phát hiện Lý Tự Nghiệp thân cao gần một trượng tay cầm mạch đao, đứng bên cạnh mình, mắt trợn lên, mà phía sau hơn một trượng, một gã Thiên phu trưởng Thổ Phiên cả người lần ngựa bị bổ làm hai nửa...

- Thất Lang, tiễn pháp giỏi!

Lý Tự Nghiệp giơ ngón cái lên khen.

Lý Khánh An chắp tay tạ ơn:

- Đa tạ Tự Nghiệp cứu ta một mạng.

Lý Tự Nghiệp được xưng đệ nhất đao, tính tình hắn cũng rất kiêu ngạo, người được hắn coi trọng không có mấy người, Lý Khánh An chính là một trong số đó, hắn rất khâm phục tài bắn cung của Lý Khánh An.

Lý Tự Nghiệp vung mạch đao, ngạo nghễ nói:

- Tiện tay mà thôi, Thất Lang không cần khách khí, có nguyện tỷ thí với ta một phen, xem ai giết được nhiều địch hơn khi lấy được Liên Vân Bảo?

Lý Khánh An hào hứng cười to nói:

- Được!

Từ đầu tới giờ, hai chúng ta đã giết một người.

- Không!

Lý Tự Nghiệp híp mắt cười nói:

- Ngươi hiện giờ đã giết ba mươi mốt người, ta chỉ giết một người, tính theo số lượng này.

- Tự Nghiệp anh hùng, ta so với ngươi!

Lý Khánh An quay đầu nhằm phía đại doanh, hắn đổi một hộp tên, liên tục bắn ba tên, ba gã quân Thổ Phiên kêu rên ngã xuống đất.

- Tự Nghiệp huynh, ta đã ba mươi tư người rồi.

Trong ánh lửa truyền đến tiếng Lý Khánh An cười to, Lý Tự Nghiệp cười ha ha.



Trời dần sáng, khói tàn trong trại quân Thổ Phiên chưa tan hết, lượn lờ bay ra khỏi than gỗ xác chết cháy xém, tám ngàn quân Thổ Phiên chết năm ngàn, nhưng vẫn có hai người người theo đường nhỏ trốn vào Liên Vân Bảo, quân Đường muốn hạ Liên Vân Bảo, bọn họ chỉ có một lựa chọn.

Sáng ngày tiếp theo, quân Đường liền phát động lần tấn công đầu tiên, ba nghìn tên lính nước Hộ mật và nước Thức Nặc dưới sự dẫn đầu của Quốc vương Thức Nặc Thất Già Duyên tấn công Liên Vân Bảo.

Tiếng trống trận của quân Đường như sấm, tiếng kêu rung trời, mấy ngàn tên Hồ binh Tây Vực khiêng thang thật dài, xông về phía tường Bảo giống như thủy triều.

Liên Vân bảo xây dựng ở giữa sườn núi, tường cao dốc đứng, chỉ có một con đường rộng chừng trăm bước có thể dựng thang, nhưng quân Thổ Phiên đã chuẩn bị tương đối đầy đủ, trong nhất thời đá lớn, cây lăn như bão tố ập đến Hồ quân công thành, Hồ quân công thành không chỗ trốn tránh, bị đá gốc đập máu thịt tứ tung, chết thảm trọng, chỉ một lát, quân đội người Hồ đã chết ngàn người, thất bại lui lại.

Cao Tiên Chi chăm chú nhìn quân Thổ Phiên phòng thủ, dù hắn biết Liên Vân Bảo không dễ tấn công, nhưng vẫn không ngờ quân Thổ Phiên lại sắc bén như vậy.

- Cao soái, Hồ quân chết thảm trọng, có phải nên để bọn họ lui lại hay không?

- Không!

Nổi trống thúc chiến cho ta, ai dám lui, giết không tha!

Tiếng trống tấn công của quân Đường lại đánh vang, ầm ầm rung động lòng người, Quốc vương nước Thức Nặc Thất Già Duyên thấy Cao Tiên Chi không cho bọn họ lui xuống, hắn không có cách nào khác đành phải kiên trì hô lớn:

- Xông lên đi, xông lên Liên Vân Bảo!

Hắn nhặt một cây giáo dài, tự mình xung phong phía trước, dưới sự phòng ngự nghiêm mật của quân Thổ Phiêm, khí thế của đám Hồ binh lần tấn công thứ hai rõ ràng yếu bớt, tiếng kêu không vang, chạy trốn cũng không mau, gặp phải quân Thổ Phiên phản kích bọn họ liền quay đầu chạy trốn chết.

Cao Tiên Chi mặt không chút thay đổi, lạnh lùng hạ lệnh:

- Kẻ nào lui về phía sau một bước, chém!

Dưới sự xua đuổi của đao phủ quân Đường, đám Hồ binh lại tấn công tới tòa bảo, cây lăn của quân Thổ Phiên lại nện xuống dày đặc, tiếng khóc thét kêu thảm vang lên dưới thành, thậm chí có Hồ binh quỳ xuống đầu hàng.

Trên tòa bảo, Thượng Đức La hừ một tiếng, loại quân đội này còn muốn đánh hạ Liên Vân Bảo của hắn, nếu không phải tối hôm qua bị đánh lén, chẳng biết hươu chết về tay ai.

Lúc này, hắn bỗng nhiên thấy Thất Già Duyên đang chỉ huy tấn công, hắn đã tiến vào trong tầm tên, liền tháo cung tên của mình xuống, ngắm ngay Thất Già Duyên, dây cung buông lỏng, một tên bắn thủng ngực Thất Già Duyên, hắn khinh miệt mà lắc đầu, ném cung qua một bên.

Quốc vương Thức Nặc Thất Già Duyên tắt thở trên chiến trường, quốc vương vừa chết, ý chí chiến đấu của đám Hồ binh không còn nữa, đều bại lui xuống, lúc này Cao Tiên Chi rốt cục truyền đạt mệnh lệnh rút quân.

Đương!

Đương!

Đương! tiếng minh kim vang lên, quân Đường bại như núi đổ, lui xuống phía dưới.

Lần đầu tiên công kích quân Đường dùng cái giá thảm trọng chết hơn hai nghìn người mà chấm dứt, trên mặt Cao Tiên Chi lại lộ ra nụ cười, quân Hồ dùng cái giá thương vong thảm trọng khiến hắn mò tới chi tiết quân Thổ Phiên, chỉ có trọng giáp của Mạch Đao Thủ mới có thể chống đỡ cây lăn của Thổ Phiên.

- Lý Tự Nghiệp, trận thứu hai sẽ do quân Mạch Đao của ngươi lên, trước giờ ngọ lấy Liên Vân Bảo cho ta, trễ một khắc, ta giết ngươi tế cờ!



Hai đội quân tinh nhuệ nhất Đại Đường, một là Thiết kỵ U Châu, hai là Mạch Đao An Tây, mạch Đao dài chừng một trượng, bề ngoài như tam tiêm lưỡng nhận đao, có thể bổ chém hai bên, cũng có thể đâm giết, do bộ binh trọng giáp sử dụng, sử dụng lực phần eo, khi tác chiến, quân Mạch Đao đẩy mạnh như bức tường, kỵ binh quân địch đều là bột mịn, đúng là vũ khí sắc bén nhất đối phó kỵ binh.

Mạch Đao xuất hiện thời Cao Tông, những năm đầu Thiên Bảo Mạch Đao chính thức được trang bị cho quân An Tây, trước mắt, trong trăm vạn quân đội Đại Đường cũng chỉ có quân An Tây trang bị, một phần là Mạch Đao khó chế tạo, số lượng không nhiều lắm, một phần khác cũng có yêu cầu đặc thù đối với người sử dụng, yêu cầu quân Mạch Đao thân cao bảy thước trở lên, lực vô cùng lớn, phần lớn người Hồ An Tây, dáng người phổ biến cao lớn, có thể tìm được đủ nguồn mộ lính.

Trước mắt Mạch Đao Thủ trong quân An Tây có ba nghìn người, Cao Tiên Chi thân là Đô úy, quân đội cụ thể do Chiêu võ Giáo úy Lý Tự Nghiệp và Phó úy Điền Trân dẫn đầu, Lý Tự Nghiệp được xưng đệ nhất đao, hắn thân cao chừng tám thước, lực lớn vô cùng, hắn đánh cuộc với Lý Khánh An, trong lòng sớm nóng lòng muốn thử, đang chờ cơ hội này.

- Thùng!

Thùng!

Thùng!

Tiếng trống thật lớn của quân Đường lại gõ vang một lần nữa, một ngàn tên Mạch Đao quân trọng giáp hạng nặng xuất chiến, bọn họ sắp xếp đội ngũ, mỗi người cao lớn khôi ngô, mạch đao trong tay lạnh lẽo dày đặc, từng bước một xếp thành hàng mà đi tới Liên Vân Bảo, bọn họ nện bước thong thả, nhưng mỗi bước chân lại kinh tâm động phách, rung động lòng người như vậy, dường như bọn họ đến thế không thể đỡ.

- Một trăm bước…

Năm mươi bước.

Tên của quân Thổ Phiên gào thét mà đến, đinh đinh đinh bắn lên trọng giáp quân Mạch Đao, đều cong gãy rơi xuống đất, quân Thổ Phiên trên thành xuất hiện dị động, đội quân Đường này khiến bọn họ sinh ra lo sợ, Thượng Đức La cũng hơi khẩn trương, trên đời này lại có quân đội cao lớn như thế.

Một tiếng nổ ‘oành’, một cáy thang bọc da trâu cực lớn đặt lên tường thành, Mạch Đao Thủ bắt đầu leo tường, quân Thổ Phiên như vừa tỉnh mộng, lăn cây xuống như mưa, Mạch Đao Thủ dùng trường đao gạt đá gỗ lớn.

Một gã Mạch Đao Thổ bỗ một đoạn gỗ lăn, lại bị một tảng đá nặng nện lên trọng giáp, dù không đủ trí mạng nhưng lực va chạm thật lớn vẫn khiến hắn cuống cuồng, Mạch Đao bay cao xoay trên không trung, hàn quan lóng lánh, giống hệt một bông tuyết.

Quân Đường bị đập xoay người dù sao cũng ở số ít, đám quân Đường bày trận đỡ lấy cây lăn, tiên công từng bước một về phía trước.

Thượng Đức La đổ mồ hôi đầm đìa, hắn liều mạng nghĩ biện pháp, dùng tên bắn, dùng đá va chạm, dùng lửa, hết thảy biện pháp có thể nghĩ tới hắn đều dùng, nhưng đội quân Đường trước mặt này, tất cả mọi thủ đoạn đều không làm được gì, sắc mặt hắn trắng bệch, dường như tình hình trong mộng sắp diễn ra, lửa lớn hừng hực thiêu đốt, hoàn toàn nuốt hết Liên Vân Bảo.

Không!

Nhất định có biện pháp, ánh mắt hắn bỗng nhiên dừng lại trên cái thang gỗ lớn, bậc thang còn lớn hơn cả chân, bọc da trâu thật dày.

Hắn đứng ngơ ngẩn một lúc lâu, bỗng nhiên xông lên giống như điên loạn, giơ đao liều mạng bổ về phía cây thang, có lẽ đây là cơ hội duy nhất của bọn họ, quân Thổ Phiên như mộng vừa tỉnh, đồng loạt vọt tới, loạn đao chém vào thang gỗ, cây thang bắt đầu lay động kịch liệt, mấy tên lính Đường đứng thẳng không được, đều rớt xuống thang, trong lúc mành chỉ treo chuông này, không trung vang lên một tiếng rống to như sét đánh, một bóng đen thật lớn giống như cuồng phong thổi quét đến, đây là Lý Tự Nghiệp xông lên, hắn vung mạch đao, lập tức tràn ngập tia máu, năm tên lính Thổ Phiên bị chém thành mười đoạn, mạch đao của hắn tung bay cao thấp, chỉ khoảng nửa khắc mười mấy tên lính Thổ Phiên bị chém thành bột mịn.

Thượng Đức La đỏ mắt quát to một tiếng giơ kiếm xông lên, chỉ chạy một bước, hắn đột nhiên dừng lại, từ trán tới ngực xuất hiện một tơ hồng thật dài.

- Tên bốn mươi tám!

Lý Tự Nghiệp ngửa mặt lên trời cười to, hắn quay đầu lại hô lớn:

- Lý Thất Lang, ta đã vượt qua ngươi!

Phó úy Điền Trân cũng nhảy lên thành, vung đao đánh chết mấy người, hắn vung tay lên, mấy trăm tên Mạch Đao Thủ đều xông lên, nháy mắt quân Thổ Phiên liền sụp đổ…

Cao Tiên Chi thản nhiên mỉm cười, đoạt được Liên Vân Bảo, có nghĩa hắn đã vượt qua Phu Mông Linh Sát…

Chương 35: Công chúa Thổ Phiên.

Thành Nghiệt Đa, trong vương cung Tiểu Bột Luật tràn ngập mùi đàn hương nồng đậm, tiếng trống từng hồi, âm thanh diễn tấu nhạc khí du dương, mười mấy tên nhạc sĩ Thổ Phiên ngồi hai bên, hết sức chăm chú đàn nhạc khí, trên tay bọn họ, tỳ bà, cây sáo, trống cơm cùng với trống da Đạt Mã cao thấp các loại nhạc khí diễn tấu ra cao nguyên núi tuyết thần kỳ và phóng khoáng.

Ở giữa cung điện, mười lăm thiếu nữ Thổ Phiên trẻ tuổi xinh đẹp đang mặc váy dài, thiên y, chuỗi ngọc, trâm cài kiểu tiên nữ, nhảy múa thần thái tao nhã quyến rũ, giống như thiên nữ hạ phàm, khiêu vũ theo nhạc, khi thì vẫy vẫy dây lưng dài, khi thì chạy chậm, bước bước nở hoa.

Chỗ cao nhất trên điện, một người đàn ông trung niên nằm trên chiếc giường ngã voi mạ vàng vẽ bạc, hắn chính là Quốc vương Tiểu Bột Luật Tô Tất Thất, đối mặt với thiếu nữ Thổ Phiên nhẹ nhàng quyến rũ hắn hiển nhiên không có hứng thú, dường như hắn đang chờ đợi cái gì?

Lúc này, tiếng trống dừng lại, tiếng sáo cao cao vút lên, dường như một cơn gió mát lạnh thổi tới từ tuyết sơn, mười lăm vũ nữ chia làm ba tốp, các nàng dựa vào nhau mà ngủ, dường như cảm thụ được gió mát thổi vào mặt, Tô Tất Thất lập tức đứng thẳng người, ánh mắt hưng phấn chăm chú nhìn cửa cung điện.

Một tiên nữ Thổ Phiên thân mặc dây lưng lụa trắng xuất hiện, nàng dung mạo thanh lệ tuyệt luân, đôi mắt quyến rũ, thân thể như thần nữ tuyết sơn cưỡi gió đến, nàng vung dây lưng trong điện, khẽ mở môi đỏ mọng, trong đại điện vang lên tiếng ca giống như thiên tiên của nàng.

- Hài Bản ta đi rồi, Hài Bản ta đi rồi, nếu mở ra lời bài hát, Thiên thần Công chúa mời năm vị, Tăng thần công chúa mời năm vị, Lỗ thần Công chúa mời năm vị, ba năm tổng cộng mười lăm vị, thêm Hải Bản ta mười sáu người.

Tô Tất Thất bị giọng ca mê hồm của nàng làm thần hồn điên đảo, dĩ nhiên đứng lên, cùng nhẹ nhàng nhảy múa với Công chúa Già Lan của hắn.



- Quốc vương của ta, vì sao ngài lo buồn, là Tán Phổ phụ vương ta không cho thần dần của ngài ăn no sao?

Sau khi múa, Già Lan Công chúa và trượng phu Tô Tất Thất sóng vai bước chậm trong hậu hoa viên hoàng cung.

- Không phải!

Là vài tên quý tộc phản đối lòng ta hướng Thổ Phiên, hắn hy vọng đạt được đồ sứ và tơ lụa Đường triều, mà không phải da lông Thổ Phiên.

- Vậy vì sao Quốc vương không lột da những người phản đối này xuống, làm nhạc khí cho ta?

Già Lan công chúa tươi cười xinh đẹp, đôi môi hồng nhuận dường như chỉ bàn luận âm nhạc và vũ đạo, nhưng lời nàng nói ra, lại dễ dàng khiến người ta đang đêm bừng tỉnh.

- Còn nữa, Vương hậu kia của ngài ta đã nhìn chán, Quốc vương của ta, có thể ban con gái nàng cho ta hay không, ta rất thích làn do non mềm của nàng.

- Không được!

Nàng mới mưới ba tuổi, hơn nữa có hôn ước với Hoàng tử Đại Bột Luật, ta không thể bội bạc.

- Hừ!

Già Lan công chúa khẽ hừ một tiếng, nụ cười xinh đẹp không thấy, nàng đột nhiên bước nhanh hơn, đi về phía cung điện:

- Vệ binh, chuẩn bị một số thứ, ta muốn trở về thành La Ta.

- Không!

Công chúa của ta, nàng không thể đi.

Tô Tất Thất cuống quít đuổi theo, mơ hồ nghe thấy tiếng hắn cầu xin:

- Công chúa, nàng không nên đi, ta đáp ứng nàng.



‘Trên biển cát băng dài trăm trượng

Mây u buồn vướng đọng sơn khê’

(Bạch tuyết ca tống Vũ Phán quan quy kinh – Sầm Tham)

Từ Liên Vân Bảo đến Tiểu Bột Luật phải qua hưng Đô Khố Thập Sơn kéo dài, Vân Phong cao ngất, không khí loãng, sông băng ngàn dặm liếc nhìn không thấy giới hạn, Thản Câu Lĩnh là một đường tắt tiến vào Tiểu Bột Luật, núi non hiểm trở, nhiều vách núi đá, đường núi dài bốn mươi dặm, cuối đường là thành A Nỗ Việt.

Đánh hạ Liên Vân Bảo, Cao Tiên Chi chỉnh quân một lần nữa, lưu lại hai nghìn binh lính tổn thương giao cho một đám quan văn Biên Lệnh Thành, hắn dẫn tám ngàn tinh binh, khua quân Tiểu Bột Luật, sau khi hanh quân ba ngày, đại quân bắt đầu vượt qua Thản Câu Lĩnh.

Nơi này núi cao ngàn trượng, đồi băng nhấp nhô, tháp băng như rừng, sườn băng như tường, khe nứt như lưới, nghiêm trọng hơn là dựa vào góc núi mà đi, gió lạnh thấu xương, càng khiến người ta đứng không vững, hơi không chú ý sẽ rơi xuống khe băng sâu ngàn trượng.

Bỗng nhiên, tiếng tuyệt vọng kêu thảm thiết liên tiếp, một chiến mã trượt chân, rơi xuống khe băng ngàn trượng, hơn mươi tên quân Đường cũng bị kéo theo, cùng nhau rơi xuống vực sâu.

Thời gian dường như ngừng lại lúc này, gió lạnh.

Chương 36: A Nổ Việt Thành.

Nguyên cái Thán Câu Lĩnh nối dài 40 mấy dặm, đường lên núi và xuống núi đều dựng đứng hiểm trở như dao gọt.

đi đường vô cùng gian lao. về đêm.

Lý Khánh An dẫn 200 mấy thủ hạ lẳng lặng xuống núi, mãi đến lúc canh hai, mọi người mới vất vả lèn được xuống vách núi, dấu minh sau một tàng đá không lồ, trong màn đêm.

A Nỗ Việt Thành tối tối đằng xa có thể thấp thoáng thấy được.

“tướng quân, chúng ta có phải chờ dịp chiếm lĩnh A Nỗ Việt Thành không?”

Hạ Nghiêm Minh thấp giọng hỏi.

Lý Khánh An khẽ lắc đầu: “Không được, chúng ta không thề rút dây động rừng. làm hư chiến thuật của đại soái.”

“Thế thì chúng ta làm sao giả trang thành người A Nỗ Việt, lên núi nghinh tiếp các huynh đệ?”

“Người không cần quá nhiều là được.”

Lý Khánh An dõi mắt vào trong thung lũng phía tay phải, chỗ đó có một thôn trang nhỏ có 10 mấy hộ dân cư.

“Nghiêm Minh, ngươi dẫn theo đội quân ta đem hết người A Nỗ Việt đến đây, nếu người nào không chịu đến. giết hết!”

Hạ Nghiêm Minh dẫn theo đội quân nhanh chóng lén đi thôn trang nhò, ánh mắt Lý Khánh An lại nhìn ra A Nỗ Việt Thành một lần nữa.

Trên thực tế, trước khi xuống núi, Cao Tiên Chỉ đã dặn dò hắn: “A Nỗ Việt Thành binh lực lỏng lèo, có thể hành sự theo thời cơ.”

Câu nói này nói hơi mơ hồ, nhung ý đồ thật sự của câu nói Cao Tiên Chỉ là đã cho phép hắn có thể tự ý hành sự.

A Nỗ Việt Thành, hắn có thề chiếm ngay được không?

Khi Lý Khánh An đang trầm tư suy nghĩ, một viên binh sĩ chạy đến bẩm báo: “Hạ đội chính đã trở về.”

Chỉ thấy Hạ Nghiêm Minh đem theo 30 mấy người A Nỗ Việt vội vã đi đến. gặp được Lý Khánh An, hắn đắc ý cười nói: “tướng quân, thuận lợi bất ngờ, những người A Nỗ Việt tham lam món lợi nhỏ. mỗi người cho chúng 200 văn tiền, chúng đều đồng ý lên núi nghinh tiếp.”

Lý Khánh An nhìn người A Nỗ Việt phía sau một cái, trong 30 mấy người có nam có nữ. có già có trè, trong mắt mỗi người đều tràn đầy mong đợi. hắn bèn gật đầu cười nói: “Tốt lắm. lựa ra 20 người, binh sĩ của chúng ta cũng lấy ra 20 người, thay y phục của họ, cùng nhau lên núi hoan nghênh đại quân, nói với họ, chỉ cần thành tâm nhiệt tình, mỗi người ta có thể cho 500 văn tiền.”

Một binh sĩ phiên dịch lời nói của Lý Khánh An thành tiếng Thổ Hỏa La (Tochari. là 1 dân tộc hướng đông nhất của người ̉n u, sống tập trung ở bồn địa Tarim vùng Tân Cương hiện nay).

Người A Nỗ Việt bỗng chốc reo hò vang dội, nhất loạt lấy ra các loại nhạc cụ loa kèn, chiêng trống. chuẩn bị theo quân Đường lên núi.

Lý Khánh An lại nói với Hạ Nghiêm Minh: “Các người này sẽ do ngươi đem lên núi. ngươi biết nói tiếng Thồ Hỏa La. lúc đó cũng cài trang thành một thành viên trong đo ”

Hạ Nghiêm Minh sững người, trong lòng ngấm ngầm chửi rủa: “Bà nội nó, lão tử sao mà xúi quẩy thế. việc gì xui xèo cũng đến lượt ta cả!”

Hắn vội ôm chân rên ri nói: “tướng quân, có thể đổi một người khác lên núi không?

Chân của thuộc hạ vừa mới bị trật khớp, e là không thể leo núi.”

“Ngươi bị trật chân thật sao?”

“Thật đấy, tướng quân xin ngài xem. mặt chân đều sung cả lên.”

“Chà!

Tiếc thật, nếu như lên trên một chuyến nữa, không chừng ngươi sẽ có thể

thăng chức phó úy rồi.”

“Phó úy?

Tướng quân, chân của thuộc hạ hình như không sao rồi, ngài xem, khỏi rồi.”

“Không sao thì tốt. ngươi mau đi đi!”

Lý Khánh An mỉm cười, vẫy tay nói với mọi người: “Mọi người đều qua đây, ta có lời muốn nói với mọi người.”

Màn đêm thăm thẳm, trong gió lạnh, trên không A Nỗ Việt Thành đặc biệt sáng sủa.

Vô số tinh tú giống như các viên bảo thạch đính trên bầu trời, tỏa ánh sáng lấp lánh.

Trong bầu trởi sao sáng này, A Nỗ Việt Thành yên tĩnh giấc ngủ sâu, lúc canh ba, chính là lúc mà mọi người ngủ ngon say nhất.

Cũng vào lúc này, gần 200 bóng đen xuất hiện ngoài A Nỗ Việt Thành, động tác của họ rất nhanh, nhanh như mèo hoang, trong một tiếng ra lệnh khe khẽ, phóng nhanh vượt qua một cái hảo rộng một trượng.

A Nỗ Việt Thành xây ở trên một vách đá khổng lồ, tiến lùi cũng chỉ có một con đường, dễ thủ khó công, thành trì rất nhỏ, chu vi khoáng nghìn bước, bên trong có 3,4 trăm họ dân sinh sống, ngoài ra có 300 tên quân trấn thủ. do một quỹ tộc đàm nhiệm thành chủ.

“Tướng quân, làm sao đây?”

Lệ Phi Thủ Du thấp giọng hỏi.

Trước mặt quân Đường là một khe đá khổng lồ, rộng 5.6 trượng. hình thành một rãnh bào hộ thành tự nhiên, do một chiếc cầu mây nối liền hai bờ, ở bờ đối diện bên cạnh cầu mây có một căn nhà đá, bên trong có lẽ có 10 mấy tên lính trấn thủ.

Nhưng mà giờ này đèn đóm tối om, lính trấn thú có lẽ đã đi ngủ.

Điều này cũng khó trách, Đại Đường lập quốc trăm năm nay, chưa từng có quân đội vượt qua Thán Câu Lĩnh đến đây.

Hơn nữa phía trước Liên Vân Bào còn có trọng binh canh giữ. người A Nỗ Việt nằm mơ cũng không nghĩ đến quân Đường sẽ bất ngờ ập đến trong đêm nay.

Lý Khánh An trầm ngâm một lát, chiếm A Nỗ Việt Thành quá dễ dàng, nhung quan trọng là không thể để lộ tin tức ra.

“Ngươi dẫn 100 người vòng ra sau thành, chặn kín đường rút của chúng, lấy một mũi tên lửa làm tín hiệu, chúng ta phát động tấn công cùng lúc.”

“Tuân lệnh!”

Lệ Phi Thủ Du vẫy tay dẫn theo 100 người tức tốc chạy qua cầu mây, vòng về phía sau thành, trong nhà đá yên lặng vô cùng, quân trấn thủ chưa phát hiện nguy hiểm đã đến.’

“Tướng quân, có 5 người!”

Bên cạnh nhà đá.

Hàn Tiến Bình chỉ vào nhà đá, hạ thấp tiếng nói.

Lý Khánh An ra hiệu động thủ, hai viên quân Đường lập tức từ từ thổi vào trong nhà đá mấy ống mê hương, lát sau, Hàn Tiến Bình dẫn theo mấy thú hạ tiến vào trong, rất nhanh đã thay xong trang phụ binh sĩ A Nỗ Việt Thành đi ra.

Cũng vào lúc này, bầu trời đột nhiên quệt qua một tia sáng, một mũi tên lửa bay lên không trung, ngọn lửa kéo cái đuôi dài dài nhanh chóng tàn mất trong bóng đêm.

“Lên!”

Một trăm mấy viên quân Đường phóng đi A Nỗ Việt Thành, họ phóng đến dưới thành, móc bay trong tay ném lên tường thành cao ba trượng, tung minh đi lên, một tên lính gác A Nỗ Việt Thành đột nhiên nghe thấy động tĩnh, chạy vội đến quan sát tình hình, nhưng đã bị Lý Khánh An một mũi tên bắn xuyên yết hầu, tiếng kêu lịm đi, từ trên thành roi mạnh xuống.

Đột nhiên, thành nam tiếng chém giết vang lên inh ỏi, làm tinh giấc mọi người đang ngủ say, binh sĩ giữ thành đồng loạt chạy về phía thành nam. họ không ngờ rằng.

100 mấy người của Lý Khánh An đã từ cửa bắc đã lẳng lặng lẻn vào trong thành.

Thành chú của A Nỗ Việt Thành tên là A Lợi Lai Tì, là một trong mười quý tộc của Tiểu Bột Luật, A Nỗ Việt Thành chính là lãnh địa của hắn.

Hắn bị tiếng thét chém giết

đánh thức từ trong giấc mộng, hắn còn tường là người Thổ Phồn đến cướp bóc đàn bà. cả giận rút kiếm xông ra Phủ đệ.

“Thành chú, quân địch kéo đến 100 mấy người, họ rất lợi hại, thuộc hạ không chống đỡ nổi.”

Một tên binh sĩ chạy đến hốt hoàng bẩm báo nói.

“Khốn khiếp!

100 mấy người Thổ Phồn mà đã làm các ngươi sợ đến như vậy sao!”

“Bẩm báo thành chủ. không phải người Thổ Phồn, là quân Đường!”

“quân Đường!”

A Lợi Lại Tì sững sờ, hắn không dám tin vào tai mình nữa.

Nhung vào lúc này đây, phía trước hắn đột nhiên xuất hiện 100 mấy quân Đường mặt áo giáp Minh Quang, bao vây hắn lại thành hình cánh quạt, ai cũng giương cung thủ tên. lạnh lạnh nhằm vào hắn.

“Chúng tôi là tiên phong quân Đường, thiên binh quân Đường đã tới, bỏ kiếm xuống, tha ngươi một mạng sống!”

Một viên binh sĩ quân Đường thông hiểu tiếng Thồ Hỏa La nói lớn.

A Lợi Lại Tì sững người trong chốc lát, hắn cuối cùng đã hiểu ra, bất giác thờ dài một tiếng, ném kiếm xuống đất, quay lại mệnh lệnh cho thuộc hạ: “Thiên binh của Thiên Khà Hãn đã tới. lệnh cho tất cả mọi người đầu hàng, không đường kháng cự.” (Thiên Khả Hãn: tôn xưng của thù lĩnh dân tộc thiểu số đối với Đường Thái Tông)

Mệnh lệnh ban xuống, các binh sĩ của A Nỗ Việt Thành đồng loạt giao khí ai ới đầu hàng, quân Đường không phải trả giá người bị thương nào cà, nhẹ nhàng chiếm ngay được A Nỗ Việt Thành.

Chưa đến trưa hôm sau. chù lực quân Đường đi đến trước đường xuống núi.

ở đây cao khoảng nghìn trượng, thế núi dốc thoải, sông băng chằng chịt, độ dốc sần như thẳng đứng với mặt đất.

Cũng như dự liệu của Cao Tiên Chi, quân Đường nhìn vào vách núi thẳng dốc dưới núi, ai nấy run người khiếp sợ, không ai chịu xuống núi.

“Đại soái, ngài giết chết chúng tôi đi!

Chúng tôi thà bị ngài giết chết, cũng không chịu bị té tan xát.”

Đặc biệt là các người Hồ đánh nhau dũng cám. giống như ai cũng có chứng sợ độ cao, ngồi phịch xuống băng tuyết, ai cũng không kéo nổi họ.

Chỉ có Tịch Nguyên Khánh lo lập công không nhịn được nói: “Đại soái, hay là để thuộc hạ xuống trước!

Thuộc hạ đi đánh chiếm A Nỗ Việt Thành.”

Cao Tiên Chỉ chỉ lắc đầu không nói sì. hắn vẫn đang đợi, đợi tin của Lý Khánh An.

Hắn biết.

Lý Khánh An nhất định không để hắn thất vọng.

Lúc này, trên đường núi truyền lại tiếng loa kèn chiêng trống, người A Nỗ Việt tràn đầy nhiệt tình đã lên núi.

Họ đánh trống khua chiêng, cờ hiệu phất phới, các quân Đường nhìn mặt nhau, ai cũng không biết đã xảy ra chuyện gì?

Mười mấy người A Nỗ Việt càng đi càng gần, có mấy binh sĩ Xích Hầu Doanh đột nhiên phát hiện, người cầm cờ cả mặt bôi đen đúa kia hình như có chút quen mặt. khá giống với Hạ đội chính của họ, hơn nữa cả thần sắc đắc ý đó cũng y chang như một.'

“Thổ nhân A Nỗ Việt hoang nghinh thiên binh Đại Đường!”

Mọi người đồng thanh la lớn: “Thiên binh Đại Đường trận nào cũng thắng, càn quét Bột Luật.”

Cao Tiên Chỉ khẽ chau mày, làm sao la cũng đều như vậy, đây rõ ràng chẳng phải là đã qua luyện tập rồi sao?

Nhung hắn không biểu lộ ra mật, cười ha hà quay lại nói với mọi người: “Mọi người thấy rồi chứ, thồ nhân A Nỗ Việt đến đón tiếp chúng ta rồi, các chàng trai, phấn chấn tinh thần lên nào, chúng ta xuống núi!”

“Xuống núi!” binh sĩ Đại Đường quân tình kích động, đồng loạt giơ tay hô to, một đoàn người bất đầu rầm rộ tiến về dưới chân núi.

..

Chương 37: Ban Đêm Tập Kích Nghiệt Đa

Trong một tòa nhà lớn trong A Nỗ Việt Thành, Cao Tiên Chi đang chăm chú nhìn vào bản đồ im lặng.

Từ đây đi Nghiệt Đa Thành còn có 100 mấy dặm, cao nguyên bằng phẳng. kỵ binh đã có thể đi được, nếu mọi thứ bình thường. trước khi trời tối có thể đến nơi.

Nhưng 2 vạn trọng quân Thổ Phồn cách Nghiệt Đa Thành cũng chỉ có 50 mấy dặm.

Nếu quân Đường đánh chiếm thành này lâu quá không thành công, một khi chúng hay tin. kéo quân chỉ viện đến. tám nghìn quân đội của mình thì sẽ nguy hiểm.

“Trận đánh này nên đánh như thế nào đây?”

Cao Tiên Chi chắp tay ra sau. từ từ đi qua đi lại.

Lúc này, một viên thân binh bẩm báo nói: “Đại soái, Lý hiệu úy Xích Hầu Doanh đem thành chú A Nỗ Việt Thành cầu kiến.”

“Cho hắn vào!”

Rèm cửa động đậy, Lý Khánh An dẫn theo A Lợi Lại Tỳ bước vào, A Lợi Lại Tỳ tiến ra một bước, quỳ hai gối xuống nói: “Nô tạ Cao đại soái bào toàn A Nỗ Việt Thành.”

Cao Tiên Chi vội đỡ hắn đứng dậy, cười nói: “Thiên binh Đại Đường ta đến để thay các ngươi đuổi cổ sự bóc lột của người Thổ Phồn, chỉ cần các ngươi thành tâm xin hàng, ta tuyệt đối sẽ không làm hại các ngươi.”

“Đa tạ ân đức của đại soái, người Tiểu Bột Luật chúng tôi thù ghét sâu sắc sự bóc lột của người Thổ Phồn, nghèo khốn đã lâu. không lúc nào không trông mong quân Đường đến đây giải cứu.”

Lý Khánh An bên cạnh tiếp lời cười nói: “A Lợi Lại Tỳ nói với thuộc hạ, trong thập đại quý tộc của Tiểu Bột Luật đã có 6 người ngà về phía Đại Đường, đại soái, đây Quả thật là một cơ hội.”

Cao Tiên Chi đảo mắt một cái, hắn đột nhiên nghĩ ra một kế sách tuyệt diệu, bèn cười ha hả nói: “Thất Lang, tiểu tử ngươi muốn tranh công lao này chứ gì?”

Lý Khánh An bị nói trúng tâm sự, hắn lập tức quỳ một gối xuống nói: “Xin đại soái bằng lòng!”

Cao Tiên Chi gật đầu: “Tốt lắm. ngươi làm ta nghĩ ra một diệu kế. nhưng kế hoạch này ta định để cho Tịch Nguyên Khánh thực hiện, ta sẽ cho ngươi một nhiệm vụ khác quan trọng như nhau.”

Trời vừa nhá nhem tối.

3 nghìn kỵ binh Đại Đường dưới sự dẫn dắt của biệt tướng Tịch Nguyên Khánh tiến vào Nghiệt Đa Thành.

Bầu trời giăng đầy những đám mây màu tím sậm. trời không mưa, tuy lúc này đang độ mùa hè. nhưng gió đêm vẫn rét lạnh, cào xé khuôn mặt của các binh sĩ như một ngọn dao.

Đội kỵ binh lẳng lặng đi nhanh, không ai nói chuyện chỉ nghe tiếng lộc cộc có nhịp điệu của chiến mã. quân Đường giống như một dòng sắt màu đen. sát khí đằng đằng tiến về phía nam Nghiệt Đa Thành.

Trong hoàng cung Nghiệt Đa Thành đèn đóm sáng trưng, tiếng nhạc du dương, một đội thiếu nữ Thổ Phồn xinh đẹp đang lả lướt ca múa. quốc vương Tô Tất Thất đang tổ chức yến tiệc, ngoại trừ quốc vương và công chúa Thổ Phồn, còn có mấy quý tộc Tiểu Bột Luật cũng đem theo thê nữ tham dự bữa yến tiệc.

“Công chúa của ta. nàng đã uống ba ly rượu rồi. là việc gì khiến nàng vui mừng như thế?”

Công chúa Ca Lan cả khuôn mặt ửng đỏ, trong đôi mắt sáng óng ánh tia sáng vui mừng, nàng nâng ly rượu, khẽ mở môi son nói: “Nghĩ đến ngày mai thiếp đã có được một da trắng nõn nà. thiếp làm sao không vui mừng được?”

Tô Tất Thất trong lòng buồn rầu. dù sao cũng là trường nữ ruột thịt của hắn. qua đêm nay đã phải lột da rồi. trong lòng hắn quả thật rất đau buồn, nhưng lại không dám biểu lộ ra ngoài.

Công chúa Ca Lan nhìn hắn một cái, dịu giọng nói: “Không lẽ quốc vương lại đổi ý rồi sao?”

“Không có!

Ta đã nhận lời nàng, làm sao đồi ý được, nó là con gái của tên tiện nhân đó, ta chẳng để ý đến tí nào cả.”

Khuôn mặt yêu kiều của công chúa Ca Lan nỡ ra một nụ cười mê hồn. nàng đưa ra các ngón ngọc nõn nà. cầm ly rượu lên nói: “Quốc vươn của thiếp, vì chúng ta sắp có được da trắng nõn nà nhất, chúng ta cạn một ly, ngày mai thiếp sẽ đích thân diễn tấu cho chàng điệu múa trống thoát y mà ngài thích nhất.”

Nghĩ đến vũ điệu trống thoát y câu hồn đoạt phách của công chúa.

Tô Tất Thất trong lòng kích động khôn xiết, một chút không vui ban nãy đã bị quét sạch hết. hắn cằm ly rượu lên cười ha hả nói: “Thật khiến người ta chờ đợi!

Nào, chúng ta cạn ly này.”

Hai người một hơi uống cạn rượu, lúc này, một tên thị vệ đi tới bẩm báo nói: “Quốc vương. công chúa Tuyết Liên khóc lóc mãi. van xin phải gặp quốc vương bệ hạ.”

Công chúa Ca Lan mỉm cười, nhã nhặn đứng dậy nói: “Quốc vương của thiếp, để thiếp đi khuyên nhũ nó!

Khóc nhiều quá. sẽ ánh hưởng đến cái đẹp của tiếng trống của thiếp.”

“Đi đi!

Nói với nó, đây là số phận của nó.”

Công chúa Ca Lan kéo váy tơ dài đi đến trước một nhà lao trong hoàng cung, loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc khe khẽ trong nhà lao.

Công chúa Ca Lan từ trước cửa sổ nhìn vào bên trong, chỉ thấy trên một chiếc giường gỗ có một thiếu nữ áo trắng đang ngồi.

Thiếu nữ đôi vai gầy gò, trên mắc chân bé nhỏ đeo một sợi xích lớn. nhìn vào vô cùng đáng thương.

Thiếu nữ đang ôm mặt khóc nức nở, trong miệng khẽ vang xin câu nói đứt quãng: a…Phụ vương, cầu xin người tha cho nữ nhi đi!”

“Tuyết Liên, con lập tức sẽ đến gặp mẫu thân rồi. con phải vui mới đúng, tại sao lại khóc chứ?”

Công chúa Ca Lan tiếng nói rất dịu nhẹ. thánh thót giống như tiếng nước suối băng vậy.

Thiếu nữ ngẩng đầu lên.

để lộ một khuôn mặt xinh đẹp thanh tú. nhưng trên mặt chảy đầy nước mắt.

Thiếu nữ thấy công chúa ở ngoài cửa sổ vội đứng dậy chạy đến. nhưng lại bị sợ xích kéo lại. rơi mạnh xuống đất, thiếu nữ bỏ dậy quỳ xuống van xin nói: “Công chúa, xin người tha cho con đi!

Con nguyệt làm trâu làm ngựa cho người, hầu hạ người suốt đời.”

“Không!”

Công chúa Ca Lan khẽ lắc đầu: “Con là viên minh châu quý giá nhất Tiểu Bột Luật, ta sao có thể để con làm trâu làm ngựa, ta sẽ làm cho con trở thành nhạc khí hay nhất của thế gian, dùng bộ xương của con làm giá. cùng da người của con làm mặt. ta phải dùng con diễn tấu ra khúc hát tuyệt diệu của tuyết sơn thần nữ, Tuyết Liên, đây là vinh hạnh của con. cảm ơn ta đi!”

Thiếu nữ sợ đến toàn thân run rẩy, cô bé không chịu được nữa. nằm sấp xuống đất khóc rống lên.

“Mẹ, mẹ mau đến cửu con!”

Mấy tên thị vệ ngoài cửa ngục đồng loạt quay đầu về phía cô bé. trong mắt đều lộ ra vẻ không đang tâm. nhưng công chúa Ca Lan không vui hử lên một tiếng: “Cũng hạ tiện y như mẹ nó, không có chút lòng biết ơn nào, ngày mai ta phải đích thân xem nó làm thành trống.”

Nàng phất tà áo nhẹ nhàng đi khỏi, trong nhà lao chỉ còn lại tiếng khóc thương tuyệt vọng của thiếu nữ.

Lúc nửa đêm. quốc vương Tô Tất Thất đột nhiên bị tiếng gõ cửa gấp gáp liên hồi làm tỉnh giấc: “Có chuyện gì vậy?”

Hắn vô cùng không vui hỏi.

“Quốc vương, không xong rồi, ngoài mười dặm phát hiện một đoàn kỵ binh quân Đường.”

“Cái gì?”

Tô Tất Thất ngồi nhỏm dậy: “Có bao nhiêu người?”

“Khoảng 3,4 nghìn người.”

Tô Tất Thất sững người một lát.

đột nhiên dùng sức đẩy công chúa Ca Lan bên cạnh: “Công chúa, nàng mau tinh lại. quân Đường đến rồi!”

Công chúa Ca Lan đang mơ một giấc mơ đẹp, mơ thấy minh có một cái trống mới. da trống mịn màng nõn nà. nhẹ vỗ vào đó, phát ra âm thanh thật thánh thót tự nhiên, nàng bỗng chốc bị quốc vương lay tinh, không khỏi bĩu môi trách móc: “Quốc vương của thiếp, ngài tại sao lại phá hòng mộng đẹp của thiếp.”

“Đừng mơ mộng nữa. quân Đường giết đến nơi rồi.”

“A!” công chúa Ca Lan tim sắp ngừng thờ, nàng ấn ngực, kinh hãi hỏi: “Cái này, cái này phải làm sao?”

“Còn có thể làm sao nữa?

Hãy mau đi lấy ấn Phủ của nàng đi cầu viện quân.”

Tô Tất Thất vừa cập rập mặc áo vừa nói: “Bây giờ chỉ có thể án giữ quân Đường, kéo dài thời gian đến khi viện quân đến. chúng ta sẽ có hi vọng.”

“Được, thiếp sẽ đi lấy ấn Phủ.”

Công chúa Ca Lan cũng không lo mặc áo đàng hoàng, từ đầu giường lấy ra một cái hộp vàng nhỏ, dùng chìa khóa mở ra. lấy ra một cái hổ Phủ.

đây là ấn Phủ điều động quân Thổ Phồn, chỉ có nàng mới có quyền lực này.

Nàng mở cửa. giao ấn Phủ cho một thị vệ tín cẩn của mình nói: “Ngươi đi nhanh đến đại doanh cầu cửu Luận Nhược Tán. hắn đến chậm một khắc là mạng ta khó bảo toàn!”

Ngoài thành 3 nghìn thiết kỵ của Tịch Nguyên Khánh cách Nghiệt Đa Thành đã không tới 5 dặm. tiếng vó sắt vang Trời, hướng về Nghiệt Đa Thành giết chóc bao Phủ cả đất trời.

Chương 38: Hoa Yêu Héo Tàn

Trên đầu Nghiệt Đa Thành, ánh lửa bập bùng, sáng choang như ban ngày, Tô Tất Thất dẫn theo một đám quý tộc đứng trên tường thành, lo lắng nhìn vào quân Đường dưới chân thành.

Quân Đường không tấn công thành, mà dừng chân ở ngoài một dặm.

Hành động kì quái ấy làm cho họ quá đỗi kinh ngạc, không ai biết quân Đường muốn làm gì?

Lúc này, một viên kỵ binh phóng ngựa tới.

đem một lá thư bắn một phát lên đầu thành, hắn lớn tiếng nói: “Chúng ta phải đi tấn công Đại Bột Luật, có ý muốn mượn đường của quý quốc.”

Binh sĩ trên thành nhặt được thư tên. liền mang nó đến cho Tô Tất Thất.

Tô Tất Thất xem thư xong, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa hồ nghi, quân Đường thì ra đi tấn công thành Đại Bột Luật, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.

Một viên quý tộc bên cạnh nói nhỏ: “Quốc vương điện hạ. quân Đường sợ bứt dây động rừng, nên mới đánh Đại Bột Luật trước, nhưng mà chúng khi quây đầu lại, nhất định sẽ đối phó với chúng ta.

đừng có bị mắc lừa.”

Tô Tất Thất trầm ngâm một lát. nếu thật sự là sau khi đánh xong Đại Bột Luật mới quay lại tấn công mình, thì hắn yên tâm rồi. lúc đó viện quân của Thổ Phồn cũng đã tới nơi.

“Các người nói muốn mượn đường tiến đánh Đại Bột Luật, thế thì các người dùng thành ý gì để chửng minh?”

Tô Tất Thất cao giọng hỏi.

“Đại soái của chúng tôi nguyện dâng lên một ngàn tấm vài lụa.

đồ sử tinh xảo hai mươi rương, trà thượng hạng hai trăm gánh làm phí mượn đường, mong quốc vương và các vị quý tộc đây vui lòng tiếp nhận.”

Kỵ binh của quân Đường chỉ về hướng xa. chỉ thấy vô số quán Đường vác rương, quẩy gánh.

Những chiếc rương to gần trăm cái dài hơn một trượng được vác đến trước cửa thành, họ mở ra mười mấy rương, bên trong quà nhiên đều là ta lụa sành sử. các quý tộc bên cạnh kinh ngạc vô cùng, ai nấy đều tròn xoe cả mắt.”

“Được!

Ta đồng ý cho các người mượn đường, các người đi đi!”

Được quốc vương Tô Tất Thất của Tiểu Bột Luật cho phép, kỵ bịnh quân Đường quay đầu hướng nam. phóng đi như một cơn gió lốc, bên ngoài thành chỉ còn lại hàng trăm cái rương.

Nhìn đến khi quân Đường đã đi xa. mấy vị quý tộc nhìn nhau một cái, sần như cùng lúc chạy nhanh xuống dưới thành.

“Mau mở cửa thành!”

Họ gọi thuộc hạ của mình, mở thành đi đoạt bào, đại soái quân Đường đã nói rồi, những bào bối này họ cũng có phần đấy.

“Các ngươi đợi một lát!”

Tô Tất Thất hô lớn ngăn càn, nhưng hắn làm sao có thể ngăn được sự thèm thuồng đến đỏ cả mắt của đám quý tộc, hắn càng hô, đám quý tộc càng chạy nhanh hơn.

Cửa thành ầm ầm mở ra. hàng trăm binh sĩ ùa ra, thẳng hướng các rương lao đi, đúng lúc họ đến gần các rương, hàng trăm nắp rương phía sau đột nhiên mở ra. bên trong không phái là tơ lụa sành sử. mà là những Mạch đao thủ người nào người nấy mang trên mình giáp sắt.

Lý Từ Nghiệp hét to một tiếng, múa đao xông lên. lập tức thi thể bay tử tung, máu bắn tung tóe. hấn vẫy tay, “Giết!”

Hàng trăm mạch đao thù múa đao xông lên. họ giết đến đầu người lăn lốc, tiếng

thảm kêu không ngớt, đúng lúc đó, một hỏa tiên băn vào không trung, từ phương xa vó ngựa ầm ầm vang lên. kỵ binh quân Đường lại giết trở về.

Tô Tất Thất bị kinh hoảng đến trợn tròn mắt. hắn thấy quân Đường đã giết vào trong thành, đột nhiên kêu to một tiếng, bèn xoay người chạy trốn về hướng hoàng cung.

Trong hoàng cung.

Tuyết Liên đã bị lột hết quần áo, tay chân bị dây treo lên. công chúa Ca Lan cầm ly trà tô dầu. ngồi trên chiếc ghế ngà voi thường thức tình cánh tráng lệ sắp xảy ra.

Ba năm trước, một người phụ nữ khác cũng tại nơi này, cũng bộ dây trói này, trong tiếng kêu la ai oán từ từ biến thành một chiếc mặt trống của mình, và hôm nay. con gái bà ấy, cũng sắp trở thành cái trống mới mà mình ao ước bấy lâu.

Trên gương mật thanh tú tuyệt sắc của công chúa Ca Lan lộ ra nụ cười mê hồn nhất của nàng. trong ánh mắt của nàng đã bắt đầu phấn khích hẳn lên.

Nàng nhẹ vẫy tay, khẽ hờ môi hồng: “Bắt đầu đi!”

Hai tên đại hán Thổ Phồn lưng trần rút đao ra. từng bước đi đến chỗ cơ thể ngọc ngà trắng nõn trên dây trói kia.

Trong sự xấu hồ phẫn nộ và tuyệt vọng. cô bé đã ngất đi, đầu vẹo sang một bên.

Đại hán Thổ Phồn đang định ra tay, nhưng công chúa Ca Lan vẫy tay, cười nói: “Ta không muốn xem bộ dạng một xác chết, dùng nước tạc cho nó tinh.”

Một thùng nước ‘ào!’ một cái từ đầu cô bé đổ xuống, cô bé từ từ tinh lại, cô bé nhìn trừng trừng công chúa Ca Lan.

đau thương không còn nữa. trong mắt chỉ còn nỗi thù hận vô tận.

“Khoét đôi mắt nó ra trước.”

Tiếng nói công chúa Ca Lan vừa dứt. bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, Tô Tất Thất dưới sự hộ tống của mấy chục thị vệ lao vào, Tuyết Liên thấy mặt cha. liền khóc la nói: “Phụ hoàng, cửu con với!”

Tô Tất Thất đã không còn lo được đến con gái minh, hắn kéo lấy công chúa Ca lan bèn chạy: “Công chúa của ta oi, mau trốn thôi!

Quân Đường đã giết vào trong thành rồi.”

Công chúa Ca Lan sợ đến hồn phi phách tán. ly trà trong tay “xoảng!” một tiếng rơi xuống đất vở tan. cô bị Tô Tất Thất kéo đi trốn chạy, nhưng trong lòng có chút không cam tâm.

Tuy nhiên cô ta đã không còn cơ hội nữa.

Mấy viên thị vệ trong ngục đã cửu Tuyết Liên xuống, dùng y phục choàng lấy người cô bé. cõng cô bé chạy sang một hướng khác.

Công chúa Ca Lan bất giác âm thầm cắn răng: “Tiểu tiện nhân, rồi sẽ có một ngày ta còn phải lột da ngươi!”

Hoàng cung nằm sát cửa đông thành, có một đường hầm thông ra ngoài thành.

Tô Tất Thất dẫn theo công chúa và mấy chục thị vệ trốn ra từ đường hầm. nhắm hướng núi phía đông chạy đi.

Khoảng mười lăm dặm phía đông chính là thung lũng Bà Di Thủy, thung lũng rộng khoảng trăm trượng, kéo dài hơn ngàn dặm. dưới thung lũng sâu hơn hai trăm trượng, nước chảy xiết, đúng vào mùa hạ. trong thung lũng sương mù mở ảo, tiếng nước vang dội. xa hàng chục dặm còn nghe thấy, trên thung lũng có chiếc cầu mây, do quân Thổ Phồn tốn cả năm trời mới hoàn thành, đó là nơi duy nhất nối hai bờ thung lũng, bờ bên kia xa ba mươi mấy dặm là đại doanh trại Thổ Phồn, nơi đóng quân của hai vạn trọng quân Thổ Phồn.

Tô Tất Thất và công chúa Ca Lan suốt chặng đường trốn chạy, sau hơn một canh giờ, trời bắt đầu sáng. họ cuối CÙNG cũng gần đến chiếc cầu mây, chỉ còn khoảng không đến hai dặm.

đã nghe được tiếng nước chảy trong thung lũng.

Tô Tất Thất mệt đến nỗi thở hổn hển. hắn dừng chân lại. phà hơi thở gấp và nói: “Công chúa, dừng lại dừng lại nghỉ một lát đi!

Ta chạy không nổi nữa!

Thật sự chạy không nổi nữa.”

Công chúa Ca Lan ngồi trên một phiến đá to, cũng thở dồn dập nói: “Chỉ còn 2 dặm nữa thôi, qua khỏi cầu là chúng ta an toàn rồi, cố kiên trì một lúc nữa đi!”

Đúng lúc đó, một viên thị vệ Thổ Phồn hoảng sợ chỉ về phía xa la lớn: ‘‘Nhìn xem!

Quân Đường kìa!”

Chỉ thấy ngoài mấy dặm xa. một đoàn quân Đường hàng trăm người đang phóng ngựa về phía này, họ cũng đã phát hiện ra nhóm người của quốc vương, nhanh chóng tăng tốc độ lên. công chúa Ca Lan sợ đến hồn lìa khỏi xác, cô bỏ mặt cả quốc vương, chạy bạt mạng về phía cây cầu mây. hai tên thị vệ của nàng tả hữu hộ giá hai bên.

Các thị vệ của Tô Tất Thất cũng tự tìm lấy đường thoát, bỏ mặc hắn một mình, hắn lớn tiếng chửi bởi. dùng cả tay lẫn chân bò lên đỉnh núi.

đột nhiên, một mũi tên lao tới, trúng ngay vào đùi hắn.

Tô Tất Thất la lớn một tiếng. lăn lốc xuống sườn núi. lập tức có viên quân Đường tiến lên, dùng lao kề lên cổ hắn.

Đội quân này chính là Lý Khánh An phụng mệnh đến chém gãy cầu mây.

Do đường núi hiểm trở, họ đã nên đến trễ một canh giờ, vừa lúc gặp nhóm người Tô Tất Thất.

Lúc này, Lý Khánh An cũng nhìn thấy một người đàn bà trẻ tuổi đầu đội mũ vàng, dưới ánh nắng ban mai rạng ngời. thân hình nàng nhìn thật diễm lệ thanh thoát.

Lý Khánh An cũng ý thức được, đây chắc chắn là nàng công chúa Thổ Phồn xinh đẹp vô song kia. hắn khẽ hét một tiếng: “Đuổi theo nàng!”

Mười mấy quân Đường la hô đuổi theo công chúa Ca Lan. càng lúc càng gần. hai thị vệ của nàng thấy tình hình nguy cấp, thét lên một tiếng, xông vào phía quân Đường đang đuổi tới.

Công chúa Ca Lan chạy lên cầu mây, chạy như điên về phía bờ đối diện, cũng vào lúc đó, bờ bên kia cũng xuất hiện một đoàn quân Thố Phồn, họ nhận được cấp báo, đưa quân cửu viện về phía Nghiệt Đa Thành.”

“Mau đến cứu ta!”

Công chúa Ca Lan lớn tiếng cầu cửu.

10 mấy tên binh sĩ Thổ Phồn nhìn thấy công chúa, bất chấp tất cả lao đến. khoảng cách của họ càng lúc càng gần. công chúa Ca Lan đã chạy đến giữa cầu mây, cách một tên quân Thổ Phồn gần nhất chưa đầy một trượng, nàng đưa tay cho binh sĩ.

Cũng vào lúc này, một mũi tên lang nha bắn đến như điện xẹt. trên thân tên khắc 4 chữ “Lãng Sơn huyết tiễn”, sức tên mạnh và sấp, một mũi tên xuyên thẳng vị trí tim phía sau lưng công chúa Ca Lan. mũi nhọn của tên nhỏ ra từ trước ngực trắng trèo đầy đặn của nàng, màu máu đỏ nhuốm đầy trên tơ y của nàng, nàng rên một tiếng, từ từ quay đầu.

Chỉ thấy trên một tảng đá lớn ở đầu cầu. một viên quân quan Đại Đường cầm cung đứng đó, khôi anh (mảnh vải trên mũ giáp) của hắn đang bay phừng phực trong gió khe núi.

Công chúa Ca Lan kiệt sức với tay về phía binh sĩ Thổ Phồn cách nàng chưa đến 3 thước, nhưng thân thê lại giống như bị một trận gió thôi đi rớt xuống thâm cốc vạn trượng...

“Chặt đứt cầu mây!”

Lý Khánh An ra mệnh lệnh, các quân sĩ nhất loạt chém đao loạn xạ. cầu mây ầm ầm đứt đi, làm cho một tia hi vọng cuối cùng của người Thố Phồn bị bóp chết trong thung lũng tít tắp nghìn dặm.

Chỉ có một dải lụa trắng nhảy múa trong trong không trung, rất lâu vẫn không rời

đi.

Quyển 2: Minh Nguyệt xuất Thiên Sơn

Chương 39: Phụng mệnh đồng hành

Tháng 9, quân Thổ Phồn trú đóng ở bờ đối diện Bà Di Thủy thấy không còn hi vọng đoạt lại Tiểu Bột Luật, bèn vội kéo quân trở về La Ta Thành trước khi bị vơi hết chu cấp.

Cao Tiên Chi sau đó lập con gái của Tô Tất Thất Tuyết Liên làm quốc vương mới của Tiểu Bột Luật, để Tịch Nguyên Khánh ở lại dẫn dắt 2 nghìn quân trú đóng Tiểu Bột Luật, ngay sau đó thống lĩnh đại quân đi đường Xích Phật Đường trở về Liên Vân Bào.

Theo dòng thời gian từ từ tiến vào cuối năm. trận đấu mã cầu 3 năm 1 lần của Đại Đường chính thức vén rèm khai mạc vào tháng giêng năm 7 Thiên Bảo.

Trận đấu mã cầu là cúp thế giới ở thời đại Đại Đường, đội mã cầu của các châu các huyện, các chư quân biên quan lớn, và tông thất quyền quý thậm chí là đội mã cầu tư nhân của hoàng đế đều tham gia thi đấu nườm nượp, quân An Tây cũng không ngoại lệ.

Trong trận đấu mã cầu mùa giải trước, quân An Tây đã giành được hạng 3, được sự theo dõi sát sao của người đời.

Đầu tháng 10, lệnh triệu tập của Phu Mông Linh Sát đi tới Liên Vân Bảo, đội cầu An Tây chia binh 2 ngà. một bộ phận người từ Quy Tư xuất phát, còn nhóm 7 người Đoàn Tú Thực, Bạch Nguyên Quang, Lý Khánh An.

Lệ Phi Thù Du ... tham gia chiến dịch Tiểu Bột Luật trực tiếp từ Liên Vân Bào đi Trường An tham gia trận đấu.

Vào đêm nay, Cao Tiên Chi gọi Lý Khánh An đến phòng trong của mình.

Cao Tiên Chi tâm sự trĩu nặng. chắp tay ra sau đi đi lại lại trong phòng, một hồi lâu, hắn quay đầu hỏi Lý Khánh An: “Thất Lang, ta định bỏ qua Phu Mông Linh Sát, trực tiếp báo tin thắng trận cho triều đình, ngươi thấy thế nào?”

Việc này Cao Tiên Chi đã suy nghĩ rất lâu.

Trong thánh chỉ của hoàng thượng trực tiếp bổ nhiệm hắn làm hành doanh tiết độ sứ, phát động chiến dịch Tiểu Bột Luật, từ đầu đến đuôi cũng đều không đề cập đến Phu Mông Linh Sát, điều này hiển nhiên là có ý dùng hắng đề thay thế Phu Mông Linh Sát.

Nếu do Phu Mông Linh Sát viết tin báo thắng trận nữa, Phu Mông Linh Sát sẽ viết như thế nào?

Có thể nào sẽ từ đó thay đối cách nghĩ của hoàng thượng, Cao Tiên Chi vì việc này mà lo âu khôn xiết.

Lý Khánh An ngẫm nghĩ rồi nói: “Đại soái, dù sao thì Phu Mông Linh Sát vẫn là tiết độ sứ.

đại soái bỏ qua ngài không Phủ hợp với chế độ, dễ bị người khác bất bé, chỉ bằng đại soái đi hai bước song song, chỉ cần về mặt thủ pháp hơi thay đổi một chút là được.”

“À!

Thay đổi như thế nào?”

“Rất đơn giàn, trước hết là làm một sự sai lệch thời gian, báo cáo cho Phu Mông Linh Sát trễ 3 ngày xuất phát, thế này thì có thể đàm bảo báo cáo của đại soái sẽ sớm hơn báo cáo của Phu Mông Linh Sát đến triều đình, thứ hai là không thể sử dụng báo cáo chính thức, mà là dùng phương thức quân báo tăng tốc 8 trăm dặm đưa đến triều đình, nhưng nội dung phải tường tận xác thực, cuối cùng là phải thương lượng với giám quân, tốt nhất là để hắn cũng ký tên minh vào, thế này thì báo cáo sẽ trở thành của chung đại soái và giám quân, cho dù Phu Mông Linh Sát tức tối nhảy dựng như sấm ngài cũng không làm gì được.”

Cao Tiên Chi từ từ gật đầu. hắn không thể không thừa nhận thủ đoạn cao minh của Lý Khánh An chu toàn hơn nhiều so với cách nghĩ của hắn.

Hắn lấy ra một bức thư. giao cho Lý Khánh An nói: “Đây là một lá thư ta gửi cho Lý tướng quốc, lần này ngươi tiến kinh, thay ta giao cho ngài.”

“Đại soái yên tâm. ty chức nhất định làm được.”

Đầu tháng 12, một trận tuyết lớn rơi xuống mịt mù. làm cho khu vực Quan Trung trở thành thế giới màu bạc.

Các dòng sông lớn nhỏ ngưng tụ như ngọc, hai bên bờ cây ngọc nhánh quỳnh, dãy núi phía xa khoát áo bạc đơn sơ, trong hoa tuyết như bông mai làm tôn vẻ thi họa của giang sơn.

Tam kiều Trường An (tức 3 cây cầu, gồm Thái Bình kiều.

Cát Lợi kiều và Trường Khánh kiều) tự cổ chính là nơi nghinh đến tiền đi.

ở ven đường có một tòa dịch trạm, phía sau trên gò đồi có một dịch đình tiền biệt, một con đường lớn thẳng tắp hướng đông tây xuyên qua dưới dịch đình, đi về phía đông là vùng đất phồn hoa Hà Đông.

Lạc Dương, còn về phía tây lại là hoang mạc vi vu. ngô đồng mặt Trời lặn.

Ngày hôm nay, trên đường lớn trước tam kiều có một đoàn người cưỡi ngựa đi đến.

Họ dãi dầu sương gì0. hiển nhiên là từ nơi xa tới.

Đây là mỗi đội ngũ do 20 viên kỵ binh quân Đường hợp thành, họ ai nấy thân hình cao to, cường tráng uy vũ, dải khôi anh trên mũ giáp đen phất phơ đón gió, sau lưng họ vác cung dài. thắt lưng mang hoành đao, chính là tốp người Lý Khánh An từ Liên Vân Bảo trở về Trường An.

Từ Liên Vân Bảo xuất phát, vượt qua biển cả đại mạc, đi qua hành lang Hà Tây, hành trình của họ đã vượt vạn dặm. dọc đường gió mưa cát bụi. làm cho mỗi người họ đều trông có vẻ mệt mới và gầy ốm. quân phục mặc trên người cũng vô cùng cũ nát.

Máu tích loang lỗ vấy bân trong chiến dịch Tiếu Bột Luật đã trở thành màu nâu sậm.

Trong lộ trình viền chinh phong ba An Tây, chinh chiến máu và lửa An Tây làm cho trong mắt họ có thêm một thử chính chắn và kiên nghị mà người Trung Nguyên không có.

Trên đường lớn người đi kẻ lại. mọi người đều trố mắt ngạc nhiên nhìn vào đám kỵ binh khác biệt xuất chúng này.

\Lý Khánh An đi vào giữa đội ngũ.

Đây là lần đầu tiên hắn đến kinh thành.

Hắn tò mò quan sát mọi thứ xung quanh.

Mặc dù hắn đi qua Hà Tây, đi qua Long hữu. nhưng phong vật của Trường An cho hắn một cảm nhận hoàn toàn khác nhau.

Hắn cũng không nói ra được cảm nhận khác biệt đó xuất phát từ đâu. có lẽ người ở đây tự tin hơn. cả phu xe ngựa cũng đưa lung thăng tít. còn có đường lớn rộng rãi và miếu tự và biệt viện quyền quý núp sau đám núi phía xa.

Ở sau lưng hắn, Lệ Phi Nguyên Lễ dọc đường quang quác không ngừng cũng im miệng lại, tâm trạng phức tạp nhìn vào một cỏ một cây của Trường An. trong mắt của hắn biểu lộ ra một nét mặt kính sợ.

“Thất Lang!

Thất Lang!”

Tiếng kêu gọi phía sau làm ngắt quãng hứng thú của Lý Khánh An. hắn dừng ngựa quay đầu nhìn đi. là Bạch Nguyên Quang đang vẫy tay vói hắn.

“Nguyên Quang, chuyện gì vậy?”

Bạch Nguyên Quang tiến lên cười nói: “Thất Lang, phía trước chính là Kim Quang Môn rồi. nhưng ta muốn từ Minh Đức Môn vào kinh, để biếu thị sự kính trọng của ta đối với Trường An. không biết Thất Lang có muốn đi cùng ta không?”

Lý Khánh An gật đầu cười nói: “Ta cũng không thông thuộc Trường An. vừa đúng có thể cùng Bạch Quang cùng đi xem.”

Lý Tự Nghiệp cùng tiến kinh cũng cười nói: “Mọi người cùng đi vậy!”

Trong 20 mấy người, gần như có một nửa cũng là lần đầu đến Trường An. nhất loạt biểu thị đồng ý đi Minh Đức Môn tiến kinh, mọi người quay đầu ngựa, đi về phía một con đường lớn khác.

Lại đi được một khắc giờ, mọi người đi lên một chỗ dốc.

đô thành Đại Đường Trường An như một bức cuốn họa. từ từ trung ra trước mắt mọi người, đây là một cảnh tượng tráng lệ làm sao.

Trong tuyết bay mông lung, thành Trường An nguy nga rộng lớn đứng sững sững ở ven sông Vị Hà. lầu thành cao to hùng vĩ giống như một người khổng lồ ngẩng đầu đứng thẳng, hàng ngàn hàng vạn cảnh tượng của Đại Minh Cung trên Long Thù Nguyên, quần thề kiến trúc to lớn sùng các nguy nga. tầng lầu cao ngút.

Đây là trung tâm chính trị. kinh tế và vãn hóa Đại Đường, cũng là thành phố vĩ đại nhất trên thế giới, nó giống như một con rồng lớn. ngạo nghễ nhìn ngắm nước non vạn dặm của Đại Đường, thể hiện khí phách và phong thái thống nhất của đế quốc Đại Đường.

Cho dù đã đến qua nhiều lần.

Bạch Nguyên Quang vẫn bị sững sờ cảm động trước sự hùng vĩ của thành Trường An. hắn bất giác quỳ xuống, rạp người dưới chân thành Trường An. thành khân hôn vào mảnh đất thần thánh này, ngay cả Hạ Lâu Dư Nhuận cao to nhất cũng quỳ xuống. giây phút này, hắn cảm thấy minh nhỏ bé và thấp hèn biết dường nào.

Lý Khánh An trở mình xuống ngựa, kích động nhìn vào quả tim của đế quốc Đại Đường.

1.300 rồi. hắn cuối cùng lại nhìn thấy thành Trường An chỉ xuất hiện trong giấc, mấy viên binh sĩ người Hán lần đầu tiên đến Trường An lại càng kích động đến nỗi lệ nóng tràn khỏi mắt. họ cũng quỳ xuống, khóc không thành tiếng, giây phút này, họ cam chịu vì bảo vệ biên cương Đại Đường mà cống hiến sinh mạng của mình.

..

Chương 40: Thiếu Phụ Thần Bí

Màu trời đã đến giữa trưa, tuyết đột nhiên trở nên lớn hẳn. gió xéo cuốn theo tuyết mạnh vỗ vào mặt và thân của mọi người, ngoài 10 mấy bước là đã không nhìn rõ đường đi.

Dưới lều một quán trà ở ngoài Minh Đức Môn đông nghẹt dân chúng tránh tuyết, đám người Lý Khánh An cũng tìm được mấy bàn trống ăn cơm.

đợi tuyết nhỏ đi mới tiếp tục đi tiếp, nhưng tuyết lại càng rơi càng lớn. không có chút gì là giảm đi.

Lúc này, đằng xa vọng lại tiếng vó ngựa, từ từ trong tuyết xuất hiện một cỗ xe ngựa, mười mấy tùy tùng hộ vê hai bên. phóng nhanh về phía này, xe ngựa dừng xuống ngay trước lều trà.

Một tùy tùng trung niên đến trước xe ngựa. cung kính nói: Phu nhân, phía trước chính là Trường An. người xuống xe nghỉ ngơi một chút trước vậy!”

‘Thôi được.

Thượng công công. ngài dọc đường cũng vất vả rồi, mọi người cùng ăn tí gì đó vậy!”

Tiếng nói của người đàn bà thánh thót hấp dẫn. có thể thấy tuổi tác của nàng có lẽ rất trẻ.

Cửa xe đã mờ, từ trên xe đi xuống hai cô gái, một người phía trước là a hoàn, ánh mắt mọi người đều nhìn về người thiếu phụ phía sau.

Tuổi tác nàng trạc khoảng 27, 28 tuổi, mặc một bộ váy tay dài màu lam sáng. trên vai quảng lụa đỏ, y phục rất vừa người, làm cho thán hình mảnh mai và bộ ngực đầy đặn cuả nàng hiện ra một cách kỳ diệu.

Tóc đen nàng vén lên. hơi gợn sóng rủ xuống ở phía sau gáy, ở phía trên cổ hình thành một đám ráng chiều màu đen lượn lờ bất định.

Người phụ nữ này rất xinh đẹp, nhưng gây ấn tượng sâu sắc cho người ta không phải ở sự xinh đẹp của nàng, mà là nàng chỉ điểm nhẹ mày ngài, không thoa tí phấn son. cho người ta có một cảm giác thần sắc sáng lạng thanh tú.

“Nàng có lẽ là người trong hoàng thất.”

Đoàn Tú Thực nhỏ tiếng nói với Lý Khánh An: “Thất Lang có thấy chưa, người tùy tùng trung niên bên cạnh nàng là một viên hoạn quan.”

Lý Khánh An gật đầu. hắn ban nãy đã nghe thấy rồi. người phụ nữ gọi người tùy tùng trung niên là Thượng công công, hơn nữa giọng nói của nàng dường như không giống người khác, nhưng lại rất giống Tiền Mân hồi đó ở thú bảo, quê của Tiền Mân là người Thành Đô ích Châu.

Trong lều trà ngồi đông nghẹt người, chỉ có chỗ bên Lý Khánh An họ còn có mấy chỗ trống, người bình thường cũng không dám ngồi chung bàn với họ.

Thiếu phụ tú mày thắt lại, nhìn quanh một vòng, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở trên bàn của Lý Khánh An. liền nhanh bước đi đến.

“VỊ tướng quân này, ta ngồi bên cạnh ngài có được không?”

Thiếu phụ từ tốn thi lễ với Lý Khánh An. nụ cười rạng rỡ kiều diễm.

Lý Khánh An đưa tay ra. cười nói: “Phu nhân mời ngồi!”

Hắn có chút hứng thú với người phụ nữ này, những người phụ nữ khác thấy họ đều tránh ra xa xa. còn người phụ nữ này lại không hề khiếp sợ họ, người lại xinh đẹp, làm cho người ta có tình cảm với nàng.

Thiếu phụ ngồi xuống, nàng quay đầu nói mấy câu với người hoạn quan trung niên.

vị hoạn quan trung niên lập tức vào phòng mua thức ăn. lúc này, Lệ Phi Nguyên Lễ mặt dày cười hỏi: “Xin hỏi phu nhân quý danh?”

Người em Lệ Phi Thủ Du bên cạnh hắn lập tức sa sầm mặt lại trách nói: “Lão đại, không được vô lễ!”

Thiếu phụ tú mày nhếch lên. yêu kiều cười nói: “Nô gia tên Hoa. xin hỏi các vị quân gia từ nơi nào đến!”

Lệ Phi Nguyên Lễ nhếch môi cười to nói: “Chúng tôi là quân An Tây, từ Liên Vân Bào đến.”

Thiếu phụ che miệng cười thầm: “Chẳng trách các người y phục lam lũ. không giống quân nhân bình thường, thì ra các người từ An Tây qua đây.”

Mặc cho Lệ Phi Nguyên Lễ trăm bận lấy lòng nàng, nhưng nàng có vẻ có hứng thú với Lý Khánh An hơn.

Người trẻ tuổi này có một sức hút đặc biệt lôi cuốn nàng, không giống như tất cả các đàn ông nàng gặp qua.

đặc biệt vết thương dài dài trên trán hắn. càng làm tăng thêm sức hấp dẫn khỏe mạnh của đàn ông.

“Vị tướng quân này, ta đã nói ra tên ta rồi. nhưng ngài lại không nói ta nghe điều gì.

đây hình như có chút ”

“Phu nhân, ta giới thiệu với người, tiểu tử này là Lý Thất Lang, phu nhân đừng nhìn hắn giống như một tên bạch diện thư sinh, hắn thực ra chẳng lý thú dịu dàng chút nào, công chúa Thổ Phồn kiều diễm trăm ngàn phần, như hoa như ngọc lại bị hắn một tên bắn chết, còn thua xa Lão Lệ ta biết cách yêu thương phụ nữ.”

Tên râu xồm nhà ngươi cũng khá dễ thương ấy chứ!”

Thiếu phụ trêu cười một câu. nhưng tấm thân ngọc lại nhích về phía bên cạnh Lý Khánh An. tò mò hỏi: “Lý tướng quân, công chúa Thổ Phồn bị ngài bắn chết thật sự đẹp lắm sao?”

Lý Khánh An mỉm cười lắc đầu: “Chỉ là một cô gái Thổ Phồn bình thường thôi, không phải là công chúa gì. ta cũng không bắn chết nàng. là tự mình nàng sẩy chân rơi xuống vực núi.”

“Ngươi hồ...”

Lệ Phi Nguyên Lễ chưa dứt lời.

đã bị Lệ Phi Thủ Du đấm một phát mạnh, hắn thấy mọi người phẫn nộ nhìn hắn. lúc này mới sực nhớ ra.

Cao soái nghiêm cấm tiết lộ việc này, hắn bất giác có chút lo lắng bị phát hiện, gãi đầu cười gượng nói: “Không hề gì. chỉ là một cô gái bình thường, có gì phải sợ?”

Lúc này, Lý Khánh An đứng dậy, nhẹ chắp quyền cười nói với thiếu phụ: “Phu nhân, xin từ từ dùng bừa. chúng tôi xin đi trước một bước.”

Hắn vẫy tay: “Chúng ta đi đi!”

Mọi người theo hắn đi khôi lều trà.

đồng loạt trở mình lên ngựa. bất chắp gió tuyết đi về phía thành Trường An.

Thiếu phụ nhìn vào bóng dáng của hắn. trong mắt đầy vẻ thích thú: “Một mũi tên bắn chết công chúa Thổ Phồn như hoa như ngọc, tên Lý Thất Lang này quả có chút thú vị.”

Nàng thấp giọng lẩm bẩm nói.

Trường An diện tích rộng lớn. chia làm cung thành, hoàng thành và ngoại quách thành.

Cung thành nằm ở trung tâm phía bắc toàn thành, là nơi ở của đế vương, hoàng thành ở phía nam của cung thành, là trung tâm hành chính của triều đình Đại Đường, ngoại quách thành thì lại lấy cung thành, hoàng thành làm trung tâm. triển khai ra 3 phía đông tây nam.

Lấy phố lớn Chu Tước làm đường trục đường tâm. chia làm hai thị (chợ phố) 108 phường, lần lượt chịu sự quản hạch của Trường An huyện và Vạn Niên huyện.

Trong cả cái thành Trường An có 100 vạn dân chúng Trường An và hơn mười vạn khách lừ đến từ trời nam biển bắc sinh sống.

Bước vào Minh Đức Môn.

đối diện thẳng với phố lớn Chu Tước.

Phố lớn Chu Tước rộng khoảng trăm bước, có thể xếp hàng khoảng 70 cỗ xe ngựa.

Tuyết đã nhỏ đi rất nhiều, làn người trên phố lớn Chu Tước không nhiều, trên phố lớn càng trống trải rộng lớn hơn.

Phố lớn thẳng tắp cử nối dài 10 mấy dặm. nơi tận cùng chính là cửa lớn hoàng thành Chu Tước Môn.

Hai bên phố lớn Chu Tước trồng đầy các cây cao to, tán cây như ô xòe.

Phủ lên một áo màu bạc đơn sơ, sát bên cây đại thụ chính là bức tường phường vừa cao vừa dày.

12 phường phố giống như một bàn cờ bày liệt đều đặn ở hai bên phố lớn Chu Tước, tường trắng ngói vàng, nhìn xa không thấy điểm tận cùng, trông rất tráng lệ.

Người đi trên phố thưa thớt, cầm chiếc ô giấy dó.

đàn ông đại đa số mặc áo bào, ai ai cũng thân cao thể trạng mập mạp, tinh thần sưng màn. còn phụ nữ trong tuyết đặc biệt yểu điệu xinh đẹp, thán trên mặc áo tay lụa thêu hoa. phía dưới một cái váy xòe nhuộm hoa lựu. màu sắc sặc sờ, đỏ, tím. vàng. lục các sắc màu tranh đua sắc thắm, trong đó màu đỏ là nhiều nhất.

“Mi đại đoạt đắc huyên thảo sắc. quần hồng đố sát thạch lựu hoa” (Nét mi cong vút màu huyền xanh lơ, quần hồng rực rỡ ráng pha thạch lựu hoa cũng không qua sắc màu - “Xem vũ nữ múa” của Vạn Sờ, người dịch Song Nguyễn Hàn Tú)

Mọi người men theo phố lớn Chu Tước tiến lên. chẳng mấy chốc đã đi đến Sùng Nhân Phường ở phố lớn Xuân Minh.

Nơi đây tập trung Tiến Tấu Viện của các nơi, chủ yếu để cho quan viên địa phương tiến cung ăn ở.

Phủ đô hộ An Tây ở trong Sùng Nhân Phường cũng có một Tiến Tấu Viện, diện tích mật bằng khá lớn. có trăm mấy căn phòng khách, do một tiểu quan cấp thấp của An Tây phụ trách trông nom.

Quan viên Tiến Tấu Viện đã nhận được tin từ trước, mọi thứ đều đã sắp xếp ổn thỏa.

Chờ họ bước vào cửa là nhiệt tình tiến lên tiếp đón liền.

“Các vị tướng quân, dọc đường cực khổ rồi.

Tôi đã chuẩn bị sẵn cho các ngài nước nóng và chăn nệm sạch sẽ. hãy thoải mái tắm một cái. rồi ngủ một giấc ngon, đảm bảo các ngài sẽ lập tức hồi phục nguyên khí liền.”

“La tham quân, gần đây có bãi mã cầu không?”

Đoàn Tú Thực mỉm cười hỏi.

“Có!

Sùng Nhân Phường đã có 2 cái. mỗi ngày đều đông nghẹt người đến tập cầu. nhưng các ngài đến hơi trễ rồi.

đội mã cầu của quân Phạm Dương đã đến trước 3 tháng rồi.”

Nói đến chỗ này, La tham quân nhìn về hai phía, hạ thấp giọng nói: “Nghe nói tiết độ sứ của họ An Lộc Sơn đích thân dẫn đội đến tham gia tỷ thí. tuyên bố là lần này nhất định phải giành được quán quân.”

“Hử!

Họ nằm mơ đi!”

Bạch Nguyên Quang hử một tiếng nói.

“Nguyên Quang, không thể khinh địch, lần trước họ vốn dĩ có thực lực đoạt quán quân, nhưng cuối cùng rõ ràng là nhường cho đội mã cầu Vũ Lâm quân (còn gọi là Ngự Lâm quân), chúng ta bại trên tay họ, cũng là do thực lực còn yếu kém.”

“Năm nay chúng ta có thêm 1 Lý Thất Lang, nai chết tay ai còn chưa biết được!”

Mọi người xì xầm bàn tán với nhau, Lý Khánh An có công vụ khác trên người, bèn lẳng lặng nói với Đoàn Tú Thực: ‘Thành Công.

Cao soái có việc dặn ta đi làm. ta muốn đi làm việc trước.”

‘Thất Lang đi đi!

Dọc đường cẩn thận!”

Lý Khánh An lẳng lặng rời khỏi Tiến Tấu Viện, đem theo Hàn Tiến Bình và một huynh đệ khác đi đến Bình Khang Phường, họ dừng lại ở trước một tòa nhà diện tích rộng lớn.

đây chính là Phủ đệ của hữu tướng quốc Đại Đường Lý Lâm Phủ.

Chương 41: Lần Đầu Gặp Tướng Quốc

Lý Khánh An chạy lên nấc thang, nói với một người gác cổng: “Ta đến từ An Tây, có một bức thư quan trọng phải giao cho Lý tướng quốc, cảm phiền thay ta bẩm báo.”

“Tướng quốc vẫn chưa hạ triều, ngươi trễ một chút quay lại đi!”

“Xin hỏi tướng quốc khi nào hạ triều?”

Người gác cổng nhìn hắn một cái, thấy hắn quân phục cũ nát, bèn uể oải nói: “Ai biết?

Có lẽ sẽ về rất nhanh, có lẽ phải đến tối mới trở về, tướng quốc nhà ta bận lắm!

Binh lão đệ, ta khuyên ngươi tối lại đến đi!”

Lý Khánh An vô phương, đành bước xuống nấc thang: “Lão Hàn. tướng quốc không ở đây, chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi trước vậy!”

Tiếng nói vừa dứt.

đằng xa bỗng đi đến một đoàn người ngựa, hai trăm mấy viên thị vệ hộ tống một chiếc xe ngựa rầm rộ kéo đến.

Trên xe ngựa có một cây cờ màu tím, trên mặt cờ dùng chỉ đen thêu ba chữ “Lý tướng quốc”, là Lý Lâm Phủ đã trở về.

“Tướng quốc hồi phú, kẻ không phận sự phía trước nhường đường!”

Hai viên thị vệ kề vai mở đường ở phía trước, Lý Khánh An vội tránh qua một bên.

Hai hôm nay tâm trạng Lý Lâm Phú khá phiền não, nụ cười trên mặt cũng ít thấy hơn. một trong những nguyên nhân là do Hộ bộ thị lang Dương Thận Căng mà ra.

Mấy ngày nay Công bộ thượng thư Lục Cành Dung bệnh nặng, Hộ bộ thượng thư Trương Quân đề xuất Dương Thận Căng tiếp nhận chức vụ này, hoàng thượng lại không phán đối, mà Dương Thận Căng cũng càng lúc càng kiêu căng, đã bắt đầu không xem mình ra gì.

Tháng trước hắn phê duyệt Thiếu phủ thị khanh Trương Tuyển tiền đúc 30 vạn quan.

Việc trọng đại như vậy lại không thông qua sự đồng ý của mình, mà hoàng thượng lại ngầm cho phép rồi.

Điều này làm cho Lý Lâm Phú quả thật toát cả mồ hôi lạnh.

Không lẽ hoàng thượng có ý dùng Dương Thận Căng đế thay thế mình hay sao?

Làm cho Lý Lâm Phủ phiền lòng không chỉ là một mình Dương Thận Căng, mà là trong triều xuất hiện một luồng thế lực ngầm phán đối hắn.

Dương Thận Căng chính là một trong những luồng thế lực ngầm đó.

Và sự xuất hiện của luồng thế lực ngầm này có mối quan hệ mật thiết nào đó với sự tăng trưởng thế lực Dương gia của quý phi.

Lý Lâm Phủ biết rằng, từ xưa đến nay phi tần được sủng ái thường sẽ kéo theo sự đi lên của ngoại thích (bà con thân thích dòng họ ngoại), từ đó ảnh hưởng đến cục diện của triều đình.

Trước mắt Dương quý phi đã trở thành người dẫn đầu Lục cung, thánh thượng ngày một quyến luyến chiếu cố hơn.

Dương gia là thế lực chống đỡ của nàng ấy làm sao mà không có thế lực, nhưng mà Dương gia quả thực không có nhân tài gì.

Anh ruột Dương Tiêm và Dương Kĩ đều là hạng ngu xuẩn tầm thường, tham tài háo sắc, không đáng lo ngại.

Nhưng một người anh khác của quý phi là Dương Chiêu tinh khôn khéo léo, không được xem thường.

Hắn đã một mình kiêm nhiệm mười mấy chức, hai tháng trước hắn còn thăng chức làm Ngự sử trung thừa.

Lý Lâm Phủ đương nhiên hiểu sự việc không đơn giản như vậy, hoàng thượng nóng vội nâng đỡ Dương gia. tuyệt nhiên không thể chỉ là xem nó là sự quyến luyến chiếu cố đối với quý phi, bên trong đó có lẽ tiềm ấn mục đích sâu sa hơn.

Lý Lâm Phủ ngấm ngầm thở dài. có phải là minh làm tướng quốc lâu quá rồi, đã làm cho ai đó cảm thấy chán nàn rồi.

Xe ngựa giảm tốc độ, thân xe hơi lắc lư. làm Lý Lâm Phủ từ trầm ngâm tỉnh trở lại. hắn ngẩng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ xe. tuyết vẫn còn rơi.

Đột nhiên, hắn phát hiện sát tường có mấy quân nhân đang đứng, quân phục của họ đều cũ cả rồi. nét mặt mang vẻ mệt mới sau chuyến đi lặn lội đường dài.

Người dẫn đầu là một quân quan trẻ tuổi, trên trán trái có một vết dao dài, đặc biệt trong sương tuyết mơ màng, đôi mắt hắn đang nhìn minh, cũng giống như thử ánh sáng phát ra từ con ngươi của mắt mèo trong đêm. xuyên thấu tim người, làm cho Lý Lâm Phủ thoắt cái bị lôi cuốn mất.

“Ngừng xe!”

Xe ngựa đột ngột dừng lại.

Thị vệ trường tiến lên hỏi khè: “Xin tướng quốc chỉ dạy!”

“Hỏi họ xem từ đâu tới?

Tại sao lại đứng trước cửa phủ của ta?”

Thị vệ trường vội vàng chạy đi dò hỏi. chốc lát trở về bẩm báo: “Tướng quốc, họ đến từ An Tây. phụng lệnh của Cao Tiên Chi đem một bức thư tới giao cho tướng quốc.”

“Thư đâu?”

“Hắn nói sự việc hệ trọng, nhất định phải đích thân giao cho tướng quốc.”

Lý Lâm Phủ gật đầu: “Thôi được!

Cho họ tắm rửa thay đồ, dẫn thủ lĩnh đến thư phòng gặp ta.”

Cho dù bên ngoài trời băng đất tuyết, nhưng người hầu sớm đã đốt lò lừa. làm cho thư phòng của Lý Lâm Phủ ấm áp khô ráo.

Mỗi ngày trở về Phủ trước hết phải đi ngồi thư phòng một lát là thói quen của Lý Lâm Phủ, chỉnh lý được mất của một ngày, suy nghĩ đối sách ứng phó cho ngày mai.

đây cũng là thời gian ở một minh hiếm hoi trong ngày, sau đó, hắn phải đi tham gia xã giao, hoặc đem thời gian giao cho người nhà.

Lý Lâm Phổ thay một cái áo thiền y (một loại áo mông, giống như áo tăng lừ vẫn thường mặc) rộng, thoải mái ngồi xuống, một tỳ thiếp ở sau lung hắn. day ấn nhẹ hai bên huyệt thái dương cho hắn.

Tối nay hắn phải đi viếng Cao Lực Sĩ.

ăn tối xong hắn sẽ đi liền.

“Tướng quốc, người đưa thư An Tây đến rồi.”

Ngoài cửa vọng vào tiếng bẩm báo của thị vệ.

“Để hắn vào.”

Lý Lâm Phủ vẫy tay, tỳ thiếp phía sau lẳng lặng lui đi.

Lát sau, Lý Khánh An được một viên thị vệ dẫn vào phòng.

Hắn tiến lên trước một bước nửa quỳ gối thi quân lễ nói: “Hiệu úy quân An Tây Lý Khánh An tham kiến tướng quốc!”

“Lý Khánh An?”

Lý Lâm Phủ đột nhiên cảm thấy cái tên này có chút quen tai. hắn tập trung suy nghĩ một chút bèn cười nói: “Mấy ngày trước Cao soái các người đưa một chiến báo khẩn về Tiểu Bột Luật, viên quân quan trong mục công thần xếp hạng ba. chỉ kém so với Mạch đao Lý Tự Nghiệp cũng gọi là Lý Khánh An. chính là ngươi phải không?”

“Chính là ty chức.”

Lý Khánh An trầm giọng trả lời: “Ty chức phụng mệnh Cao đại soái, đặc biệt đến đưa thư cho tướng quốc.”

Vừa nói. hắn vừa lấy bức thư do đích thân Cao Tiên Chi viết, dâng lên qua khỏi đầu. thị vệ bên cạnh mang thư chuyên cho Lý Lâm Phủ.

Lý Lâm Phủ đón lấy thư, lại nhìn Lý Khánh An một cái. bây giờ mới từ từ mở thư ra: “Nguyện phục vụ thành khẩn hết mình cho tướng quốc!”

Sự bộc bạch của Cao Tiên Chi làm cho lông mày của Lý Lâm Phủ bất chợt giựt lên một cái. ánh mắt ngôi lên chút ánh sáng. nhưng sau đó thoắt cái trở lại nét mặt bình thản như nước, không chút biểu lộ gì cho đến khi xem hết thư.

“Lý hiệu úy suốt chặng đường từ phía đông tới phải mất thời gian bao lâu?”

“Bẩm tướng quốc, lần này một đoàn người của ty chức từ Liên Vân Bảo qua đây, ngày đêm không nghi, suốt chặng đường dùng hết tống cộng 50 ngày.”

“Chà!

Liên Vân Bảo cách Trường An đâu chỉ vạn dặm đường, các ngươi lại chỉ dùng 50 ngày, thật không dễ dàng chút nào.

Nếu ta không đoán lầm. các ngươi chắc là đến Trường An tham gia trận đấu mã cầu đúng không?”

“Một mặt là tham gia trận đấu mã cầu. một mặt khác một số tướng sĩ có công trong chiến dịch Tiểu Bột Luật cũng đã tiến kinh.”

Nụ cười của Lý Lâm Phủ vô cùng hiền hòa.

đây cũng là một thương hiệu của hắn.

đặc biệt là đối với quan viên trung hạ cấp, hắn quan tâm chu đáo, không bao giờ lớn tiếng trách mắng, hơn nữa thăng chức quan viên cũng từng bước một theo đúng trình tự. làm theo đúng quy tắc Đại Đường.

Vì vậy hắn rất được sự quý mến của quan viên trung hạ cấp.

Đây cũng là một trong những lý do mà hắn có thế làm tướng quốc mười mấy năm.

Lý Khánh An cũng cảm thấy rất khá.

Hãy khoan bàn đến việc hậu thế bình phẩm Lý Lâm Phủ “khâu mật phúc kiến” (miệng ngọt bụng dao) ra sao, nhưng chí ít Lý Khánh An cảm thấy Lý Lâm Phủ rất biết cách làm người.

Không vì mình chỉ là một hiệu úy mà ra vẻ tướng quốc, trái lại. hắn thân thiện dễ gần. có sức hòa đồng rất cao.

Lý Lâm Phủ vẫy tay cười nói: “Ta là người hâm mộ trung thành của đội mã cầu An Tây của các ngươi đó.

Các ngươi chơi cầu hay, bộ mặt đại đô hộ An Tây này của ta cũng được vinh quang.

Các ngươi có yêu cầu gì. có khó khăn gì. cứ việc đến tìm ta.”

“Tạ tướng quốc quan tâm.”

Lúc này. ngoài cửa có người bẩm báo: “Tướng quốc.

Hộ bộ Dương thị lang cử người đem tới một rố Tùng Giang lư ngư. nói là kính biếu tướng quốc, người gác cổng không biết có nhận được không?” (Tùng Giang lư ngư: cá vây tia. tên tiếng Anh là Trachidermus íasciatus Heckel)

Lý Lâm Phủ nét mặt bỗng chốc sa sầm lại, lạnh lùng nói: “Gửi trở về đi, nói là lão phu mấy hôm nay không thích ăn cá.”

Cho dù Lý Lâm Phủ hay lấy nụ cười đối đãi với người khác, nhưng Lý Khánh An lại vô tình thấy được giây phút lạnh lùng của hắn.

Hộ bộ Dương thị lang chính là Dương Thận Căng, hắn không phải là tâm phúc của Lý Lâm Phủ sao?

Họ khi nào trở mặt?

Lý Khánh An không dám nghĩ nhiều, vội gập người thi lễ nói: “Tướng quốc nếu không có việc gì. ty chức xin cáo lui trước.”

Lý Lâm Phủ có chút xuất thần, lát sau. hắn đột nhiên tinh lại. nhìn vào đồng hồ cát dùng để tính thời gian ở góc nhà. cười nói: “Lý hiệu úy, ngươi buổi tối có việc gì không?”

“Bẩm tướng quốc, ty chức buổi tối không việc.”

“Được, buổi tối ta phải đi viếng một viên trọng thần, ngươi theo ta cùng đi vậy.”

Chương 42: Viên Hoạn Quan

Ăn tối xong, đội xe của Lý Lâm Phủ lại xuất phát, đi về phía Phủ đệ của Cao Lực Sĩ.

Lý Khánh An giục ngựa ra phía trước, thấp giọng nói trước xe ngựa của Lý Lâm Phủ: “Tướng quốc cần ty chức phải không?”

Lý Lâm Phủ trong xe ngựa cười nói: “Ta muốn nói với ngươi chiến dịch Tiểu Bột Luật, trận đánh này các ngươi thực hiện rất ngoạn mục.

Nghe nói hoàng thượng vui mừng đến nỗi sần như một đêm không ngủ được, không ngớt khen ngợi Cao Tiên Chi không phụ lòng mong mới tha thiết, còn các tướng lĩnh lập công các ngươi nữa.

đều sẽ được ban thưởng hậu hĩnh, công lao của ngươi xếp hạng hai cơ mà.”

“Đa tạ tướng quốc đã coi trọng.”

“Lý hiệu úy không cần khiêm tốn vậy, đây là quân công xứng đáng của ngươi.”

Chuyển đề tài nói chuyện.

Lý Lâm Phủ lại điềm đạm hỏi: “Nghe nói Cao Tiên Chi và Phu Mông Linh Sát bất hòa. việc này các ngươi có nghe nói không?”

“Bẩm tướng quốc, thuộc hạ chức vị thắp bé. không dám nhận xét bừa bãi việc của cấp cao.”

“Không sao cả. hãy thoải mái trò chuyện với ta. ta muốn nghe cách nhìn của quân quan cấp dưới các ngươi.”

“Tướng quốc có lệnh, thuộc hạ sao dám không tuân theo, thuộc hạ chỉ là hiệu úy, lại được Cao soái xem trọng, sợ lời nói quá khích gây hiên nhầm cho tướng quốc.”

Lý Lâm Phủ trầm ngâm, lát sau. hắn mỉm cười nói: “Tốt lắm.

ứng xử khéo léo. chả trách Cao Tiên Chi lại đề ngươi đưa thư đến.”

Trong gian xe không còn một chút tiếng nói nào, Lý Lâm Phủ dường như ngủ thiếp đi vậy, không còn ngó ngàng tới hắn.

Đội xe tiếp tục tiến lên trước. ít lâu sau đã tiến vào cửa lớn của Dực Thiện Phòng.

Phủ đệ của Cao Lực Sĩ chính là ở trong Dực Thiện Phòng, ở đây kề sát với Đại Minh Cung, nếu trong cung có chuyện.

Cao Lực Sĩ liền có thể tiến cung ngay lập tức.

Cao Lực Sĩ vốn có họ Phùng. xuất thân bần hàn. hắn nhập cung vào thời Võ Tắc Thiên, khá được sự tán thường của Võ Tắc Thiên, nhưng hắn lại có con mắt tinh tường nhắm trúng Lý Long Cơ lúc đó còn là Lâm Truy Vương, và trở thành tâm phúc của hắn.

Cao Lực Sĩ tuy là một thái giám, nhưng có một cặp mắt phi phàm và tính cách quyết đoán.

“Giỏi việc cười ngựa bắn cung, một phát đã trúng, tam quân tâm phục”, quả thực là có tài của một đại tướng.

Sau khi Lý Long Cơ đãng cơ hắn nắm quyền lực trong tay, không phải cử dựa vào sự rào đón và nịnh nọt. mà là ở thời khắc mấu chốt cho Lý Long Cơ sự giúp đỡ nhiều và quan tâm sâu sắc hết minh về mật tình cảm .

ở Đại Đường, hắn chỉ là nhân vật quyền lực thứ 2 đứng sau Lý Long Cơ mà thôi, ngay cả Lý Lâm Phủ cũng phải xem sắc mặt của hắn mà hành sự.

Hôm nay Lý Lâm Phủ đến nơi viếng thăm, cũng chính là vì việc tang lễ của Lục Cánh Dung.

Xe ngựa của tướng quốc đến. từ ngoài trăm bước đã sớm có người chạy chọt vào phủ báo tin. cho dù Cao Lực Sĩ quyền lực thao túng triều đình, nhưng hắn vẫn phải nể mặt Lý Lâm Phủ, nghe tin hắn vội đi ra phủ đón tiếp.

Cao Lực Sĩ khoảng 60 mấy tuổi, thân hình tầm trung hơi cao một chút, tuy tuổi đã ngoài lục tuần, nhưng thể trạng vẫn khỏe mạnh vô cùng.

Lý Lâm Phủ và xe ngựa vừa dừng lại. hắn lập tức cười ha hả đón tiếp nói: “Gió rét đêm lạnh, tướng quốc lại đích thân đến viếng, quả là rồng đến nhà tôm rồi!”

Lý Lâm Phủ cũng xuống xe chắp tay cười nói: “Ta trên đường cử lo Cao ông ở trong cung chưa về, không ngờ lại trở về rồi. xem ra trời cao chiếu cố ta rồi.”

“Tướng quốc nói quá rồi. trong cung có bận đến đâu. lão phu cũng phải hồi Phủ.

Nào!

Tướng quốc theo ta vào phủ.”

Cao Lực Sĩ thân thiết vời bả vai của Lý Lâm Phủ.

đi về phía bậc thang, cửa đỏ của phủ Cao Lực Gì cọt kẹt mở ra. cách thức nghi lễ này dưới này, ngoại trừ hoàng thượng quý phi ra. cũng chỉ có hắn Lý Lâm Phủ mới được thường thức thôi.

Ánh mắt Lý Lâm Phủ ngời lên vẻ đắc ý.

Hắn cũng rất hài lòng sự coi trọng của Cao Lực Sĩ dành cho hắn.

Cao Lực Sĩ chính là cái bóng của hoàng thượng, bóng thăng thì thân không tà.

Từ chỉ tiết này có thể thấy thái độ của hoàng thượng đối với mình vẫn chưa có sự thay đối rõ rệt nào.

Cao Lực Sĩ nhìn Lý Lâm Phủ một cái.

Hắn biết Lý Lâm Phủ tại sao phải đến.

Lục Cảnh Dung bệnh nặng, đã từ chức Công bộ thượng thư.

Hoàng thượng hôm nay lại hạ chỉ bãi miễn vị trí môn hạ của hắn. như vậy tướng vị của Đại Đường đã có thêm 1 người nữa.

Lý Lâm Phủ nếu không đến tìm minh dò hỏi tin tức.

đó mới là chuyện lạ.

Nhưng Lý Lâm Phủ là muốn tự mình kiêm chức, hay là muốn tiến cứ người khác, điều này Cao Lực Sĩ vẫn chưa biết chắc.

Hắn không biền lộ ra mặt mới Lý Lâm Phủ bước vào thư phòng của mình.

Hai người chia nhau vị trí khách chủ ngồi xuống, thị nữ dâng trà cho họ, sau đó lui ra ngoài.

Cao Lực Sĩ nâng ly trà cười nói: “Không biết hôm nay tướng quốc đến thăm, là vì việc gì?”

Lý Lâm Phủ cười hô hố nói: “Không có chuyện lớn gì. nghe nói Cao ông cũng tổ chức một đội mã cầu. chuẩn bị tham gia trận đấu mã cầu vào đầu năm sau. nghe nói đều là cao thù hạng nhất hạng nhì. ta thích thú từ lâu. vì thế đặc biệt đến đây tham quan.”

Cao Lực Sĩ tít mắt cười nói: “Hóa ra tướng quốc cũng thích cái này, không sai. ta có một đội mã cầu. nhưng kỹ thuật của chúng còn kém xa lắm!

E là sẽ làm tướng quốc thất vọng.”

“Khẩn xin Cao ông cho ta tham quan.”

“Thôi được!

Tướng quốc hãy theo ta đi tây viện.”

Cao Lực Sĩ đứng dậy, bèn dẫn theo Lý Lâm Phủ đi về hướng tây viện.

Mã cầu là quốc cầu của Đại Đường. không những các châu và quận có đội mã cầu. mà rất nhiều tông thất quyền quý cũng có đội mã cầu riêng của mình.

Cao Lực Sĩ là nhân vật đứng thứ 2 trong . gia tài đồ sộ, thêm vào đó ông rất thích mã cầu.

ông đương nhiên cũng có đội mã cầu của mình.

Năm nào cũng như vậy, tại sao Lý Lâm Phủ hôm nay mới nghe nói chuyện này!

Cao Lực Sĩ trong bụng rõ như ban ngày, xem mã cầu chẳng qua là một cái cớ của

Lý Lâm Phủ mà thôi.

Phủ đệ Cao Lực Sĩ chiếm diện tích rộng lớn.

Tây viện chính là một bãi đấu mã cầu mini. vẫn chưa vào bãi đấu đã nghe tiếng la hét inh ỏi, cùng với tiếng vó ngựa dồn dập.

“Sắp bắt đầu trận đấu rồi. mấy thằng nhỏ này cũng không tệ lắm.

Năm kia đoạt giải thứ 12.

Ta lần này giao nhiệm vụ cho chúng là nằm trong thử hạng 10 trở lại.

ấy thế nên đang khổ luyện đó!”

Lúc này, Lý Lâm Phủ quay đầu vẫy tay với Lý Khánh An đằng sau: “Lý hiệu úy, ngươi qua đây.”

Lý Khánh An sững người, từ từ tiến lên.

Cao Lực Sĩ cũng sững người lại, Lý Lâm Phủ định làm gì?

Giới thiệu một quân quan hiệu úy.

Lý Lâm Phủ cười hô hố nói: “Cao ông.

đây là Lý hiệu úy đến từ An Tây, mã cầu hắn chơi cũng khá giỏi.

Lần này sẽ đại diện cho đô hộ Phủ An Tây chúng ta tham gia trận đấu. ta giới thiệu trước cho Cao ông biết.”

Lý Khánh An lập tức thi quân lễ nói: “Ty chức tham kiến Cao ông!”

Người thường nhìn vào.

Lý Lâm Phủ là đại đô hộ An Tây. giới thiệu cho người đam mê mã cầu như Cao Lực Sĩ một cao thù mã cầu An Tây là một việc bình thường.

Nhưng Cao Lực Sĩ là người anh minh biết chừng nào, thoáng cái ông đã nghe được hàm ý trong lời nói của Lý Lâm Phủ.

ông quan sát Lý Khánh An một lúc. mỉm cười nói: “Lý hiệu úy chiến bào chưa cởi. có phải từ Tiểu Bột Luật trực tiếp qua đây?”

Đại danh của Cao Lực Sĩ.

Lý Khánh An từ nhỏ đã nghe rồi. còn xem qua một vở kinh kịch “Quý phi say rượu”.

Trong vở kịch.

Cao Lực Sĩ là một tên hề chấm màu bạc trên mũi, ngai dốt nhưng kiêu căng ngang ngược. gây ấn tượng sâu sắc cho hắn.

Nhưng trên thực tế Cao Lực Gì mà hắn gặp hôm nay, lại là một chính khách tính toán lão luyện, ranh mãnh mưu mô, trên người không hề có tí kiêu căng ngang ngược nào.

Lý Khánh An vội sập người trả lời: “Cao ông nói quả không sai chút nào, ty chức chính là từ Tiểu Bột Luật trở về.”

Lý Lâm Phủ bên cạnh xen vào cười nói: “Cao ông có lẽ vẫn chưa biết, vị Lý hiệu úy này chính là Lý Khánh An người xếp hạng 2 trên sổ công lao Tiểu Bột Luật.”

“Chà!

Thì ra ngươi chính là Lý Khánh An phi đoạt A Nỗ Việt Thành, chém đứt cầu tạm Thố Phồn, hay cho một dũng sĩ!” (A Nỗ Việt Thành là Pakistan ngày nay)

Cao Lực Sĩ tán dương vỗ vỗ vai hắn. cười nói: “Ngươi có biết hoàng thượng phong cho ngươi chức quan gì không?”

“Ty chức không biết.”

Cao Lực Sĩ nhìn Lý Lâm Phủ một cái. cười hô hố nói: “Nếu tướng quốc đã không nói. thì ta cũng không nói.”

Chương 43: Hé Lộ Tài Năng.

Xung quanh bãi đấu đốt đuốc, soi sáng rõ như ban ngày.

Mười mấy người thi đấu mã cầu đang luyện tập đánh cầu nhanh.

Đây là một môn kỹ thuật khó nhất trong chơi mã cầu.

Thử nghĩ xem, khi chạy nhanh, một gậy đánh cầu vào lỗ cầu xa mười mấy mét thậm chí mấy chục mét. là chuyện khó như thế nào.

Vì vậy trìnnh độ cao thấp của người chơi mã cầu. trên một mức độ lớn là khả năng đánh cầu vào lỗ, người có trình độ thấp ngoài mấy bước hoặc mười mấy bước có thể đánh cầu vào lỗ, còn người trình độ cao không những có thể ngoài mấy mươi bước có thể đánh cầu vào lỗ, hơn nữa còn có thể hoàn thành trong sự đối kháng cao độ.

Đội mã cầu này của Cao Lực Sĩ xếp hạng 12 của năm kia. có thể nói trình độ khá cao, là do Cao Lực Sĩ ra giá cao tìm kiếm thu thập cao thủ ở khắp nơi, nhưng trong mắt của Lý Khánh An, trình độ của đội cầu này kém xa so với đội An Tây.

Tín hiệu nổi lên, một người tung ngựa phóng nhanh, thoắt cái một trái cầu bay lại.

đường cầu thẳng, chuẩn và êm, cầu thủ trên ngựa ở 20 bước vung trượng đánh vào lỗ.

Nhưng trong trận đấu thật sự làm sao có đường cầu tốt như vậy để cho họ vung trượng.

Lý Khánh An lập tức tìm ra vấn đề trong huấn luyện của họ.

Huấn luyện của họ quá đẹp mặt, hay có thể nói quá lý tường hóa, họ đang đánh cho Cao Lực Sĩ xem!

“Tướng quốc, thế nào, trình độ cũng khá chứ?”

Cao Lực Sĩ cười hói.

“ứm!

Khá lắm. rất chính xác.”

Lý Lâm Phủ vuốt râu gật đầu cười nói.

“Còn Lý hiệu úy thấy sao?”

Cao Lực Sĩ nhìn thấy trong ánh mắt Lý Khánh An có chút khinh khinh.

“Tư thế vung trượng của họ rất đẹp mắt.”

Cao Lực Sĩ nghe thấy trong lời nói của Lý Khánh An có chút chế nhạo, ông chau mày lại. tỉ mỉ xem đội cầu luyện tập.

Từ từ ông cũng thấy được manh mối trong đó.

Chơi rất đẹp mất, chạy nhanh, bức phá. vung trượng, đánh cầu. quả thật khiến cho người ta không chê vào đâu được.

Nhưng mỗi người đều là ngoài hai mươi bước đánh cầu, không lẽ không ai xa hơn mấy bước nữa sao?

“Dừng!”

Cao Lực Sĩ vẫy tay một cái, đội cầu lập tức dừng việc tập luyện lại, các đội viên lũ lượt vây lại gần: “Chào ông. xin ngài chỉ giáo.”

Cao Lực Sĩ chỉ một vạch trắng ở phía xa nói: “Bên kia là vạch 30 bước, ta yêu cầu các ngươi ngoài 30 bước đánh cầu vào lỗ, có thể làm được không?”

Các đội viên nét mặt đều lộ vẻ khó khăn, nhưng ai cũng không dám cự tuyệt, chỉ đành cắn răng chạy về phía ngoài 30 bước.

Cao Lực Sĩ không vui hứ lên một tiếng, nói với Lý Lâm Phủ: “Mấy thằng nhỏ này chưa bao giờ luyện tập ngoài 20 bước cả. hôm nay nếu không phải Lý hiệu úy nhắc nhở, ta cũng thật sự chưa chú ý đến điểm này.”

Lý Lâm Phủ cười nhạt nói: “Mọi sức lực của Cao ông đề tập trung ở quốc sự. dĩ nhiên là không chú ý đến những chỉ tiết như thế này, thực ra ta cũng vậy, hai hôm nay ta cũng đang suy nghĩ việc lựa chọn người cho chức Công bộ thượng thư. không biết ý của hoàng thượng là ”

Ở một thời khắc không gây chú ý nhất.

Lý Lâm Phủ đã nói rõ ý định hôm nay mình đến đây là vì sao.

Việc dò thám quan trọng này Không thể bàn trong triều đường. cũng không tiện ở thư phòng.

Vì ở hai tình huống đó cả hai đều có cảnh giác, không thể nào nói hết lời được.

Mà hai người cùng xem luyện tập mã cầu quan hệ đã thân thiết hơn. lúc này nói lại chuyện này, hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều.

Điều này tương tự như việc chơi gôn bàn chuyện làm ăn vậy.

Cao Lực Sĩ biết là Lý Lâm Phủ sẽ tìm cơ hội hỏi việc này, nhưng không ngờ hắn lại hỏi vào lúc này, ông tít mắt cười thấp giọng nói: “Đêm qua hoàng thượng và quý phi chơi sư bồ trong cung, lệnh cho Dương Chiêu ghi điểm, kết quả Dương Chiêu ghi điểm rõ ràng, không sai một ly, hoàng thượng liền khen hắn là người thích hợp làm độ chi, có thể làm thị lang ở hộ bộ.” (Sư bồ là một loại trò chơi bài thắng thua, độ chỉ là chức quan trông coi phụ trách sự thống kê và điều chỉ tài sản)

Cao Lực Sĩ nói một câu bâng quơ, Lý Lâm Phủ bèn hiểu rõ ngay.

Hộ bộ hữu thị lang là Dương Thận Căng, tả thị lang là Vi Kiến Tố.

Nếu Dương Chiêu làm Hộ bộ thị lang, thì có nghĩa là một trong hai người Dương, Vi phải nhường vị trí ra. hữu trước tả sau. ý của Cao Lực Sĩ nói là. hoàng thượng định cho Dương Thận Căng tiếp nhận chức Công bộ thượng thư.

Điều này lại chính là kết quả mà hắn Lý Lâm Phủ lo lắng nhất.

Lúc này, mười mấy cầu viên đã chạy đến ngoài 30 bước chuẩn bị bắt đầu đánh cầu.

Cao Lực Sĩ nhìn Lý Khánh An một cái. lại cười nói: “Lý hiệu úy, mã cầu của quân An Tây cũng luyện tập như vậy sao?”

“Bẩm Cao ông. quân An Tây luyện tập ban đêm là không đốt đèn. trong lúc chạy nhanh ba cầu đến cùng lúc, sau đó đánh quả cầu đỏ vào lỗ, ngoài ba mươi bước là yêu cầu cơ bản nhất.”

Cao Lực Sĩ giật minh kinh ngạc, trong đen tối, còn phải chọn một trong ba quả cầu.

đây quả thực khó biết dường nào, mặc dù cảm thấy không thể tin được, nhưng Cao Lực Sĩ vẫn quyết định thử xem.

ông lập tức ra lệnh nói: “Dập tắt lửa đèn, thả 3 quả cầu.”

Các cầu thủ nhốn nháo cả lên. một cầu thủ cuối cùng không nhịn được nói to: “Thưa ông. ngoài ba mươi bước trong tối đánh cầu.

điều này làm sao có thể làm được?”

Cao Lực Sĩ lại nói: “Ta ra 1 ngàn quan tiền, kẻ đánh cầu vào lỗ, thường!”

Dưới sự trọng thường tất có dũng phu, mặc dù cảm thấy làm không được, nhưng các cầu thủ vẫn hăm hở muốn thử, nói không chừng may mắn. một trượng vào lỗ, thì có thể có trong tay một ngàn quan tiền, nửa đời còn lại của mình có thể không lo ăn mặc rồi.

“Phát cầu rồi ” Mấy viên cầu đồng la to một tiếng, ba quả cúc cầu đồng thời ném về phía một cầu thủ mã cầu trên bãi tập.

Đây là dựa vào thị lực nhanh nhạy để phân biệt đường cầu và màu sắc của quả cầu.

Ba quả cầu Lý Khánh An có thể phân biệt rõ ràng, còn Tây An đệ nhất mã cầu cao thủ Bạch Nguyên Quang thậm chí có thể phân biệt bốn quả cầu.

Nhưng cầu thủ mã cầu trước mặt này rõ ràng là thiếu sự luyện tập về mặt này, trong bóng tối, tốc độ cầu quá nhanh, hắn do dự một lát. ba quả cầu vuột mất ở sát bên.

“Người tiếp theo!”

Cao Lực Sĩ không vui la một tiếng, viên cầu thủ này xấu hổ lui xuống, lại một người khác đi ra.

Hắn lắc lư vai mình, tô ra vô cùng tự tin. thực ra đánh cầu trong đêm. trong một mức độ lớn là dựa vào một loại cảm giác, cũng là ném ra ba quả cầu. người cầu thủ này hiển nhiên có tập qua. hắn vung cầu trượng.

“Păng!” một tiếng, đánh trúng quả cầu đó trong đó, nhưng rất tiếc 30 bước quá xa. cầu lệch xa hơn một trượng so với lô cầu.

Chốc lát sau.

15 cầu thủ mã cầu lần lượt đi ra. nhưng không một ai có thể đánh vào lỗ, Cao Lực Gì bắt đầu cũng có chút hoài nghi.

Theo lý thì các cầu thủ mã cầu này của mình cũng có thể gọi là cao thủ, tập luyện nhiều năm. năm kia còn giành được hạng 12 của trận đấu. cho dù có tệ lắm. cũng không đến nỗi là cả một người cũng đánh không trúng.

Hắn nhìn Lý Khánh An một cái, cười gượng nói: “Mấy thằng nhỏ của ta chẳng có ai được cả. chỉ bằng Lý hiệu úy hãy cho chúng học hỏi, để họ biết sơn ngoại hữu sơn. thế nào?”

Lúc này, Lý Lâm Phủ cũng tiếp lời cười nói: “Ta cũng thêm 500 quan tiền.

Lý hiệu úy, nếu ngươi làm được, tiền thường 1.500 quan sẽ là của ngươi.”

“Được!

Để thuộc hạ thử sức xem.”

Lý Khánh An sải bước đi về bãi tập.

Cao Lực Sĩ sai người dắt một con ngựa và một bộ cầu trượng.

Lý Khánh An lật mình lên ngựa, chạy quanh bãi tập một vòng.

Hắn đột nhiên trườn người đánh vào một quả cúc cầu trên mặt đất, ngoài 30 bước, cầu theo tiếng bay vào lưới.

Đây chỉ là hắn đang tìm kiếm cảm hứng đánh cầu. thử chút tài năng.

Cao Lực Sĩ gật đầu. cười nói với Lý Lâm Phủ: “Tướng quốc, tên Lý Khánh An này quả nhiên không tổi.”

“Họ đều là liều chết đi ra từ chiến trường Tây Vực, dĩ nhiên là không giống với cầu thủ của Trung Nguyên.

Cao Tiên Chi có sự đánh giá khá cao dành cho người này, nói tài bắn CUNG của hắn siêu tuyệt, liên tiếp lập kỳ công.

Lần này họ có 20 mấy người đến. nghe nói đều là công thần trong chiến dịch Tiểu Bột Luật.

Cách làm này của Cao Tiên Chi, e là hi vọng họ có thể được sự phong thưởng trực tiếp từ hoàng thượng.”

“Ha ha!

Tướng quốc dường như hiểu rất rõ tình hình của họ!”

“Dĩ nhiên, mai ta sẽ tiến cử với hoàng thượng, ta nghĩ hoàng thượng sẽ rất sẵn lòng tiếp kiến họ.”

Hai người đều ngừng nói lại, chăm chú nhìn về bãi tập.

Lý Khánh An đã đi ra bãi tập, hắn khống chế tốc độ ngựa lại, toàn tâm tập trung chú ý động tĩnh của xung quanh.

Cho dù việc tập luyện trong đêm này đã không dưới mười mấy lần rồi. kỹ thuật của hắn cũng vô cùng nhuần nhuyễn, nhưng lần này dù sao cũng là sự thi triển trong Phủ Cao Lực Sĩ. hắn không dám có chút lơ là.

Mười mấy viên cầu thủ mã cầu bên cạnh đều nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.

Họ đều biết Cao Lực Sĩ đột nhiên thay đôi cách luyện tập, e là có liên quan tới người này.

Rất nhiều người đều lộ ra ánh mắt căm phẫn, âm thầm nguyền rủa hắn thất thù cho xấu mặt.

Lúc này, Lý Khánh An đột nhiên tăng tốc, cách lỗ cầu còn 40 mấy bước, đột nhiên vọng lại tiếng la to của cầu đồng.

“Phát cầu!”

Ba quả cầu từ ba phía đông. tây, nam đồng thời bay tới. tốc độ cầu rất nhanh, hai quả ép sát đất. một quả tầm trung.

Gần như là không một chút do dự.

Lý Khánh An trên ngựa xoay minh một cái. vung trượng đánh vào quả cúc cầu màu đỏ bay đến từ sau lưng.

“Păng!” một tiếng rõ kêu. cầu trượng đánh chính xác vào cúc cầu. mang theo tiếng gió. cúc cầu bay rít về phía lỗ cầu. trong một tràng tiếng la kinh ngạc, cầu theo tiếng bay vào lỗ.

“43 bước, một trượng vào lỗ.” cầu đồng một tiếng la to, Cao Lực Sĩ và Lý Lâm Phủ đều bất giác vỗ tay.

Chương 44: Đêm Tuyết Mộng U Buồn.

Lý Khánh An phóng tới, trở mình xuống ngựa, thi lễ với Cao Lực Sĩ và Lý Lâm Phù: “Ty chức tài mọn rồi!”

“Quả thật là trình độ cao đấy!”

Cao Lực Sĩ nhẹ thở dài một tiếng: “Lý hiệu úy hôm nay cho ta mở rộng tầm mắt rồi.”

Hắn lại quay sang trừng mắt nhìn đội mã cầu của mình, thầm chửi một tiếng: “Một lũ ăn hại!”

Thoắt một cái. mật ông lại nỡ nụ cười: “Lý hiệu úy, trận đấu mã cầu lần này, ngươi có thể thay ta đánh mấy bàn không?”

“Có thể phục vụ Cao ông. là vinh hạnh của ty chức, chỉ là tên của ty chức đã cùng với đội An Tây báo lên lễ bộ.”

“Điều này thì ngươi không cần lo lắng.”

Lý Lâm Phủ bên cạnh cười nói: “Quy tắc là do người đặt ra, có thể chỉnh sửa đôi chút được!”

Cao Lực Sĩ đã yêu thích Lý Khánh An.

ông cũng tiếp lời cười nói: “Ta sẽ không làm khó ngươi, ngươi cứ tham gia trận đấu của đội An Tây, chỉ cần ngươi ở một số trận mấu chốt thay ta ra trận là được, chỉ cần ngươi chịu đến.

Mỗi trận đấu ta trả ngươi 2 ngàn quan tiền.”

Lý Khánh An trong lòng giật thót một cái, đây là một món hời lớn ấy chứ!

Chỉ cần thay hắn đánh 5 trận đấu, thì có thể kiếm được gia tài vạn quan, hắn lại không biết rằng, Cao Lực Sĩ vốn dĩ là phú ông giàu có .

Không nói đến tiền tài vô số kê mà Lý Long Cơ ban thưởng cho ông. lúc ông đãi thọ mời khắp các khách khứa, những vương công quý tộc đó lũ lượt gõ trống mừng thọ cho ông. gõ một hồi trống thì phải dâng 1 trăm quan tiền, những kẻ a dua ông khua 20 cái hơn. ít thì cũng gõ 10 cái, sau một bữa tiệc mừng thọ. quà mừng thọ của ông đã có mấy vạn quan thậm chí nhiều hơn.

Cho Lý Khánh An 2 ngàn quan 1 trận cầu, đối với ông mà nói chỉ là một sợi lông của chín con bỏ mà thôi.

Tuy sự cảm dỗ của tiền là rất lớn. nhưng lúc này nó không quan trọng.

Lý Khánh An thi lễ lần nữa nói: “Thay Cao ông đánh cầu là vinh hạnh của thuộc hạ, Khánh An không lấy văn nào hết.”

Ngay cả Lý Lâm Phủ cũng vuốt râu lặng thinh, cao tay quá!

Người trai trẻ này không chỉ đánh cầu giói, hơn nữa Giỏi nắm bất cơ hội.

Trước là kiên trì nguyên tắc, không chịu rời bó An Tây, một khi được linh động, thì khăng khái đáp ứng. xem tiền bạc như phân thổ, hắn nếu được Cao Tiên Chi làm hậu phương, thì còn lo gì tiền đồ tiền bạc không đến nữa?

Cao Lực Sĩ trong lòng thật sự thích hắn. bèn từ từ gật đầu: “Được!

Cái tình này của ngươi ta sẽ ghi nhớ. ta sẽ không cho ngươi một văn tiền, nhưng tiền thường hôm nay ngươi phải nhận lấy.”

ông lấy ra một miếng ngọc bài đưa cho Lý Khánh An nói: “Dựa vào ngọc bài này, ngươi có thể chỉ tiền ở trướng phòng, cũng có thế đi lại tự do trong phú ta.” (Trướng phòng: nơi quản lý sự xuất nhập tiền bạc và hàng hóa)

“Đa tạ Cao ông!”

Cáo từ Phủ Cao Lực Sĩ.

Lý Khánh An đi theo Lý Lâm Phủ cùng nhau rời khỏi.

Lý Lâm Phủ gọi Lý Khánh An đến trước xe ngựa cười nói: “Lý hiệu úy, ngươi tối nay phải cảm tạ ta rồi.”

Lý Khánh An gập người nói: “Ty chức trong lòng hiểu rõ, nếu không phải Tướng Quốc tiến cử, thuộc hạ cũng sẽ không có cơ hội này.”

“Cơ hội là do ngươi tự nắm bắt. không có liên quan đến ta.

Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, cho dù Cao ông có đối đãi ngươi tốt đến thế nào, ngươi cũng là người của Lý Lâm Phủ ta. ngươi hiên rõ chứ?”

Lý Lâm Phủ ánh mắt trở nên nghiêm khắc, nhìn chăm chú Lý Khánh An không chớp mắt.

Lý Lâm Phủ vốn dĩ chỉ muốn lợi dụng hắn dẫn dắt việc mã cầu, không ngờ Lý Khánh An lại được Cao Lực Sĩ coi trọng, Quả thật vượt khỏi dự tính của hắn.

Hắn có thể thấy được, Cao Lực Sĩ rất thích người trẻ tuổi này, thêm vào đó bản thân hắn quân công hiên hách, sau này tiền đồ vô hạn.

Người này là một nhân tài có thế dùng, hắn phải nắm chặt trong tay mình.

Lý Khánh An trong lòng như gương sáng, hắn lập tức gập người nói: “Lời của tướng quốc, thuộc hạ khắc ghi mãi trong lòng.”

Lý Lâm Phủ cười rồi. hắn gật đầu nói: “Trời đã tối rồi, ngươi không cần quay về nữa. hãy ở lại Phủ ta nghỉ ngơi một đêm. sáng ngày mai hẵng trở về.”

Tuyết đã ngừng từ lâu. màu sáng của tuyết Phủ sáng rõ trong đêm khiến người ta khó ngủ.

Trong nhà im lặng như tờ, chỉ thinh thoảng có lồng đèn âm thầm xuất hiện rồi lại biến mất ở góc tường và bóng cây phía xa. từ đầu chí cuối, không có một ai đi vào gian nhà này.

Lý Khánh An rỗi rãi tản bộ trong nhà.

Nơi này là phòng khách phía đông của Lý Lâm Phủ, ngăn cách một bức tường hoa với nhà trong, trên tường bỏ đầy dây leo um tùm. thời tiết đã là mùa đông, lá cây trên dây leo đã khô héo cả. từ kẽ hờ của dây leo có thể thấy rõ nhà trong của Lý Lâm Phủ.

Tuy gọi là nhà trong, nhưng nơi đây và chỗ ở của Lý Lâm Phủ vẫn cách nhau khá xa.

Chỉ là một gian nhà đơn độc, cũng lạnh lẽo như phòng khách, dường như không có ai ở cả.

Lý Khánh An thở một hơi trắng thật dài lên Trời, bắt đầu chỉnh lý lại những manh mối rối loạn trong lòng.

Đêm thứ nhất đến Trường An. hắn đã tiếp xúc với nhân vật đứng thứ 2 và thử 3 của Đại Đường.

Trong sự giáo dục từ nhỏ của hắn. bất kể là Lý Lâm Phủ hay là Cao Lực Sĩ. rõ ràng đều là vai phản diện cả.

đều là gian thần bị người ta si vả chối bò.

Nhưng theo sự trưởng thành từ từ về tuổi tác, hắn đã bắt đầu từ từ ý thức được, lịch sử đã bị mặc quá nhiều áo ngoài. dã sử chính sử nhập nhằng, cùng với ba lần biên soạn sửa đổi lịch sử quy mô lớn từ đời Minh Thanh trở về sau.

đã làm cho người đời sau rất khó thấy được chân tướng nữa.

Ví dụ vai xấu Cao Lực sĩ chù yếu xuất xử từ một bài Lực Sĩ thoát ùng trong “Tùng Song tạp lục” của Lý Tuấn.

Khoang hẵng bàn tên Lý Tuấn này có tư liệu lịch sử chỉ tiết có thật không, nhưng vừa mở bài đã có vấn đề, “vào năm Khai Nguyên”, Lý Bạch tiến kinh năm đầu Thiên Bào, có liên quan gì đến Khai Nguyên?

Hơn nữa cử nhắc mãi đến Thái Chân phi, điều này lại càng hoang đường.

Dương Ngọc Hoàn năm 28 Khai Nguyên tiến cung, mùng 2 tháng giêng năm 29 Khai Nguyên

xuất gia làm nữ đạo sĩ. hiệu Thái Chân, Thái Chân là đạo hiệu chứ không phải là phi hiệu, Dương Ngọc Hoàn luôn lấy thân phận nữ đạo sĩ ẩn náu trong cung, làm sao có thể lộ mặt công khai nép vào lòng của ông nội Lý Long Cơ tiếp nhận thơ của Lý Bạch?

Cho đến 5 năm sau Thọ vương Lý Mạo lấy tân phi, chính thức thoát ly quan hệ vợ chồng với Dương Ngọc Hoàn.

Dương Ngọc Hoàn lúc này mới hoàn tục bị phong làm quý phi.

Cho dù Dương Ngọc Hoàn sau khi làm quý phi mới tiếp nhận Lý Bạch dâng thơ, với thân phận tôn quý của Cao Lực Sĩ, Lý Long Cơ làm sao có thể để cho ông thoát úng cho một viên hàn lâm?

Lui bước 1 vạn, cho dù Cao Lực Sĩ thoát ủng, ghi hận trong lòng, trước mặt Dương quý phi mật báo sự chế nhạo trong thơ Lý Bạch, vậy người ngoài làm sao mà biết được?

Mà Cao Lực Sĩ mà hôm nay hắn nhìn thấy thật sự. từ trong mấy câu nói đơn giản của ông và Lý Lâm Phủ, Lý Khánh An đã biết được, Cao Lực Sĩ này, tuyệt đối không đơn giản là một lộng thần.

Lúc này, trên không bỗng vọng lại tiếng đàn du dương.

Trong đêm tuyết cô quạnh giống như tiếng của tự nhiên, bất giác Lý Khánh An bị tiếng đàn cuốn hút.

Tiếng đàn như ti tê khóc lóc. dường như đang kể lại tiếng lòng tha thiết uyển chuyển của một cô gái.

Tiếng đàn lúc thì như suối xuân róc rách, dường như cho người ta nhìn thấy một thiếu nữ đang nhảy múa cùng trăm hoa vào mùa xuân, sắc đẹp hoa nhường nguyện thẹn của thiếu nữ khiến người ta không phân biệt được là hoa hóa thành người, hay là người đã biến thành hoa, tiếng đàn lúc thì lắng đọng U buồn, thiếu nữ như đang lẻ loi đơn chiếc lờn vờn bên dòng nước, một vầng trăng thanh là đôi mắt cô đơn của nàng, tiếng đàn lúc thì như vạn mã tung vó, khuấy động cháy bỏng, làm cho Lý Khánh An như lại trở về với An Tây rộng lớn tráng lệ, hắn cỡi chiến mã mặc sức tung tăng trên bình nguyên vô tận, vượt qua thào nguyên. băng qua hoang mạc. ngâm minh trong cái đỏ lửa của bóng chiều tà, đi phía chân Trời tìm kiếm quê hương của hoàng hôn.

“Hay quá!”

Lý Khánh An vuột miệng nói. tiếng đàn bỗng dung im bặt, vách bên kia vọng lại tiếng la khẽ kinh ngạc.

Lý Khánh An gần như là không do dự lao về phía tường hoa, qua dây leo khô héo, hắn thấy một cô gái áo trắng như tuyết, thân hình mỹ miều, đang vội chạy vào trong nhà. một thị nữ ôm đàn đi theo phía sau.

“Cô nương xin đợi một chút!”

Lý Khánh An khẽ kêu nói.

Thiếu nữ áo trắng bước chân do dự một lát, Lý Khánh An lại nói: “Cô nương xin tiếp tục đàn. tại hạ tuyệt đối không quấy rối nữa.”

Thiếu nữ áo trắng cuối cùng vẫn chạy vào nhà, cửa kẽo kẹt một tiếng đóng kín lại.

Lý Khánh An chợt có chút hụi hẫng.

Đây là tiếng đàn hay nhất mà từ khi hắn bước vào Đời Đường nghe được.

Gió mát trăng thanh, đêm tuyết tĩnh mịch như tờ, chỉ có lúc này đây mới nghe được tiếng đàn dùng tấm lòng để gảy đàn, đáng tiếc bị tiếng khen hay lỗ mãng của hắn gián đoạn, hắn lại nhìn một hồi lâu, ngôi nhà kế bên vẫn yên tĩnh, không còn nhìn thấy bóng hồng của cô gái áo trắng nữa.

Trong đêm, Lý Khánh An mơ một giấc mơ. trong mơ tiếng đàn dường như lại đến, cô gái áo trắng múa nhẹ nhàng bên dòng nước, tay áo dài phấp phơ trong gió, vũ y tung bay, như tiên tử trong trăng giáng trần, trong mơ màng hắn hìinh như lại nghe thấy tiếng đàn, nhất thời hắn cũng không biết là mơ hay là thật.

..

Chương 45: Thái Bạch Tửu Lâu.

Sáng hôm sau.

Lý Khánh An trở về Tiến Tấu Viện, trong một đêm hắn đã kiếm được 1.500 quan tiền.

1.500 quan tiền có thể ở Quan Trung mua 150 mẫu ruộng tốt. có thể mua một nhà sang diện tích rộng lớn trong Trường An Thành, dù thế nào đi nữa.

đây cũng là một món tiền thường khổng lồ.

1 quan nặng 6 cân.

1.500 quan cũng chính là 9.000 cân. hắn dĩ nhiên không có cách đem về, Phủ Cao Lực Sĩ và phủ đệ của Lý Lâm Phủ lần lượt đưa cho hắn một ngọc bài. với miếng ngọc bài này, hắn có thế đi vào Phủ chỉ tiền bất kỳ lúc nào.

Trưa ngày hôm sau.

Lý Khánh An bèn dẫn huynh đệ An Tây đi Thái Bạch tửu lầu nổi tiếng nhất Trường An uống rượu tiếp đón.

“Thất Lang, ngươi đã rộng rãi như vậy, chỉ bằng mời chúng ta đi thanh lâu tốt nhất Trường An. vừa uống rượu vừa nghe diễm khúc, há chẳng phải tuyệt hơn sao, đi Thái Bạch Tửu Lâu gì chứ?

Dọc đường Lệ Phi Nguyên Lễ mở to giọng tiếng quang quác, đỏi nhất định phải đi thanh lâu.

Lý Khánh An trong lòng vẫn còn nhớ thiếu nữ áo trắng hôm qua. nhưng cái giọng to của Lệ Phi Nguyên Lễ ồn đến hắn nhức cả đầu. làm cho thiếu nữ áo trắng trong tim hắn càng lúc càng mơ hồ, hắn bèn dừng ngựa cười nói: “Lão Lệ, ngươi nếu thật sự muốn tìm đàn bà. ta cho ngươi 20 quan tiền, ngươi đi một mình, chúng ta đi uống rượu.”

“Khốn khiếp, ta là phường trọng sắc khinh bạn hay sao?

Đi thì mọi người cùng đi.

Ê!

Người nào muốn đi thanh lâu uống rượu hoa. giơ tay đi!”

Một hồi lâu chỉ có mình hắn giơ tay, hắn hết nước, chỉ đành chửi to: “Một lũ ngụy quân tử. thôi vậy, lão từ cũng đi uống rượu, uống sạch 1.500 quan tiền của ngươi.”

“Đây là do ngươi nói nha. hôm nay ngươi không uống 30 vò rượu, ta không tha cho ngươi. mọi người nói có phải không?”

Mọi người cùng ha hả cười to: “Quá đúng!

Quá đúng!

Lão Lệ không uống 30 vò rượu, chúng ta sẽ lột hết đồ của hắn. quẳng ra ngoài đường.”

Mọi người cười đùa đã tới phố đông Trường An. phố đông và phố tây là 2 trung tâm thương mại lớn của Trường An.

Phố đông xa hoa. phố tây đại chúng.

Hai thành phố thương mại đều chiếm diện tích rộng lớn.

được bao bọc bởi tường cao, bên trong đường xá chằng chịt, mỗi bên có mấy trăm cửa tiệm, nhưng hôm nay họ không phải đến phố đông mua hàng, mà là đến Thái Bạch tửu lầu trước cửa lớn của phố đông.

Thái Bạch tửu lâu nổi tiếng là do năm đầu Thiên Bảo Lý Bạch ở đây vẫy mực viết nên “Tương tiến tửu” (Sắp mời rượu).

Trên bức tường lầu 2 của tửu lâu. vẫn còn giữ bút tích của Lý Bạch.

Đi Thái Bạch tửu lâu uống rượu từ đó đã trở thành nơi người Trường An giả vờ thanh tao.

Hôm nay, tuyết rơi mây ngày đã ngừng hãn. trời đẹp, người Trường An lũ lượt ra khỏi nhà đạp băng thường tuyết.

Trong Thái Bạch lầu cũng là người đông vô kề. sảnh lớn lầu 1 lầu 2 đều ngồi đông nghẹt, nhã thất của lầu 3 và lầu 4 dĩ nhiên cũng chẳng còn chỗ trống.

Đám quân An Tây như họ ai cũng cao to vạm vở. vừa đứng trước cửa tửu lầu. ánh sáng trong sánh chợt tối hãn. một tên tiêu nhị mặt đầy mồ hôi chạy tới. gập người liên tục nói: “Các vị quân gia. vô CÙNG xin lỗi. quả thật không còn chỗ trống, nhã thất lầu 2 lầu 3 đều đầy khách hết.

“Ta nói rồi mà!

Không còn chỗ nữa. chỉ bằng đi thanh lâu uống rượu hoa vậy.”

Lệ Phi Nguyên Lễ cuối cùng đã tìm ra cái cớ rồi, lại bắt đầu la lối lên.

Lý Khánh An nhíu mày lại, định nói đồi một tửu lâu khác.

Đoàn Tú Thực bên cạnh chợt nói: “Lầu 4 không phải có 5 gian phòng lớn sao?

Không lẽ cũng đều đông hết?”

“Quân gia. gian phòng của lầu 4 quả thật có 2 gian trống, nhưng đã bị người khác bao trọn rồi. không tiện bán ngoài thêm, xin quân gia thông cảm.”

“Ta ra giá gấp đôi cho ngươi, có được không?”

Lý Khánh An cười nói.

“Cái này ” tiểu nhị do dự một lát: “Các ngài đợi chút, tôi đi hỏi trưởng quầy.”

Tiểu nhị chạy vào bên trong. lát sau đi ra nói: “Quân gia. trưởng quầy nói nếu các ngài chịu ra giá gấp đôi, có thế nghĩ cách nhường ra một gian.”

“Vậy được, mọi người lên lầu đi!”

20 mấy viên quân An Tây rầm rộ đi lên lầu 4.

Lầu 4 tổng cộng có 5 gian phòng lớn. mỗi gian bố trí hoa lệ. về cơ bản đều được giới quyền quý Trường An bao phòng.

Ngày thường không cho phép người ta ra vào, lúc này còn là giữa trưa, có 2 gian phòng lớn còn trống, trưởng quầy tửu lầu vì tiền phòng gấp đôi mà tự ý làm chủ dọn dẹp một phòng cho họ.

Một đám người đi đến trước cửa phòng, chỉ nghe thấy bên cạnh vọng lại tiếng cười khúc khích lả loi. trước cửa có 6 viên quân nhân thân hình cao to vạm vở đang đứng.

đang cảnh giác nhìn vào họ.

Mọi người xông ùa vào phòng.

Trong phòng bố trí hoa lệ đường hoàng, bị một bức bình phong bạch ngọc tách ra làm 2, gạch nền mạ vàng, rèm cửa thêu hoa. mỗi góc tường đặt một cái bình sử xanh Việt Châu lớn đáy dài. khắp nơi mạ vàng mạ bạc, làm cho người ta hoa cả mắt.

“Các vị quân gia. xin yêu quý đồ đạc trong phòng.”

Tiểu nhị thóp tim lại. cử sợ đám quân nhân này táy máy tay chân làm hư đồ trong phòng, thế này thì hắn to chuyện rồi.

“Tên tặc tiểu nhị nhà ngươi sao nhỏ nhen vậy, lão từ cả giường rồng của quốc vương Tiểu Bột Luật cũng ngủ qua rồi. còn thèm thuồng những thử đồ chơi nát bét này của ngươi à?

Mau đi bưng rượu thịt tốt tới đây.”

Giọng nói của Lệ Phi Nguyên Lễ dĩ nhiên là lớn nhất, hắn vừa chửi mắng tiểu nhị. vừa cầm đôi đũa mạ bạc ngắm nghía.

âm thầm suy nghĩ làm thế nào đem chúng đi.

“Tiểu nhị, đồ đạc ít đi, hư rồi ta sẽ đền hết, ngươi mau đi bung rượu thịt lại, các món ăn có tiếng trong tiệm các ngươi mỗi món hai phần bung ra. lấy thêm cho ta 10 vò rượu tốt nhất.”

Lý Khánh An cũng bị ánh mắt giống phòng trộm của tên tiểu nhị nhìn đến phát chán, hắn vẫy tay, để tiều nhị đi nhanh, tiểu nhị hết cách, chỉ đành đi ra ngoài.

đi hai bước hắn lại quay đầu hỏi: “Các quân gia có muốn tìm nhạc nữ đến đàn tỳ bà hát tiểu khúc không?”

Lệ Phi Nguyên Lễ cả mừng, tóm lấy tiểu nhị hỏi: “Chỗ này của các ngươi cũng có thể nghe diễm khúc à?”

Tội nghiệp cho bộ xương tiểu nhị sắp bị hắn bóp gãy, cắn răng nói: “Quân gia. nghe diễm khúc được, sờ nắn cũng được, nhưng không Phải tôi. ngài hãy thả tôi ra trước.”

“Ha ha!

Đi mau, đàn bà nhất định phải đẹp, nhớ chưa?”

”Vâng!

Vâng!

Tôi đi liền.”

Tiểu nhị vùng vẫy khỏi tay hắn. luống cuống chạy đi. rất nhanh, rượu đã đem đến trước, quân Đường cũng không đợi món ãn. bắt đầu uống từng chén từng ly lớn. chơi trò đoán muội, vô cùng náo nhiệt.

‘Thất Lang. không biết chiến dịch Tiểu Bột Luật lần này, hoàng thượng sẽ phong thưởng cho chúng ta cái gì?”

Đoàn Tú Thực nâng một ly rượu trò chuyện khẽ với Lý Khánh An.

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc nói: “Đánh thắng Tiểu Bột Luật, có ý nghĩa không tầm thường đối với An Tây của Đại Đường, nếu hoàng thượng muốn đánh Thạch Bảo Thành, ta đoán là người sẽ mượn cơ hội này khích lệ sĩ khí.”

“Lần này ngươi nắm bắt được cơ hội rồi, Thất Lang, ngươi ở An Tây vẫn chưa tới 2 năm.

đã liên tục lập kỳ công, vừa khiến người ta ngường mộ. vừa làm cho mọi người khám phục.

Nào!

Ta kính một ly.”

“Cũng vậy thôi, Thành Công, ngươi cũng sẽ thăng chức cao như vậy.

Nào! uống rượu!”

Hai người cụng ly, uống hết rượu, lại khẽ cười nói rộn ràng.

Lúc này, tiếng cười cợt lả lướt bên cạnh không dứt. làm cho Lệ Phi Nguyên Lễ tâm trạng cồn cào, hắn đợi nhạc nữ lâu quá không đến. bèn âm thầm lên ra ngoài, đi ra không lâu, trước cửa chợt vọng lại tiếng la thất thanh của một người nữ.

“Tên khốn, ngươi dám sờ ta ư?”

“Quân gia. ngài lầm rồi, đây không phải là nhạc nữ của các ngài.”

Chương 46: Mời ngài vào rọ

Lệ Phi Nguyên Lễ từ trong phòng bước ra, vừa đúng gặp một người đẹp thân hình đẫy đã.

ôm trong lòng một cây tỳ bà, còn tiêu nhị của họ đi theo phía sau, hắn bèn cho là đây là nhạc nữ của phòng mình, nhất thời thèm muốn khó cầm lòng, bèn véo nàng ta một cái. không ngờ người đẹp này lại là nhạc nữ của phòng kế bên.

Sự việc vốn dĩ không lớn, xin lỗi một tiếng, móc tiền ra bồi thường một chút là êm chuyện, tiểu nhị xin lỗi tới tấp, Lệ Phi Nguyên Lễ cũng khổ sờ móc tiền trong lòng ra.

Người đàn bà đó liếc tay của Lệ Phi Nguyên Lễ, xem hắn chuẩn bị lấy ra bao nhiêu tiền.

Sự nhầm lẫn gần như là có thể giải quyết, nhưng cũng đúng vào lúc đó, 6 tên thị vệ trước cửa phòng bên cạnh nháy mắt với nhau, một người trong số đó đột nhiên sấn tới, nhắm thăng vào mặt của Lệ Phi Nguyên Lễ giáng một quyền vào.

“Mẹ kiếp, dám sàm sờ đàn bà của tiểu tướng quân chúng ta.”

Lệ Phi Nguyên Lễ không kịp phòng thủ, bị một đỏn nặng trên sống mũi, máu phụt mạnh ra ngoài, làm cho bộ râu lỡm chờm đầy mặt hắn nhuốm thành một màu đỏ.

Ngay sau đó, năm người còn lại cùng nhau xông vào, đè Lệ Phi Nguyên Lễ xuống đất đánh túi bụi, tiếng đàn bà la hét, tiếng cầu xin của tiêu nhị, trước cửa trở nên rối loạn.

Những người uống rượu trong phòng lúc đầu xem như không có việc gì, Lão Lệ này háo sắc san trời, thích chọc ghẹo phụ nữ, đoán chừng lại đi chọc ghẹo nhạc nữ rồi, nhưng chẳng mấy chốc đã nghe tiếng đánh lộn truyền từ bên ngoài, mọi người đều xông ra, chỉ thấy Lệ Phi Nguyên Lễ bị người ta đè xuống đất đấm đá mạnh bạo, Lệ Phi Thủ Du mắt đỏ cả, hắn hét lớn một tiếng lao vào, đá ngã một người ra.

Những viên quân An Tây còn lại đều giận dữ. cùng nhau lao vào túm đánh, sáu người làm sao là đối thủ của họ, chẳng mấy chốc, liền bị đánh đến mức ôm đầu trốn biệt.

“Bọn tặc quân đây ải tụi bay mà dám đánh tùy tùng của ta ư?”

Trong phòng kế bên xông ra 5 6 người, người dẫn đầu khoáng 30 tuổi, mặc một bộ cẩm y ngọc bào, nhưng mật lại giống như sơn tặc vậy, nhìn quân Tây An với vẻ tức giận.

Lệ Phi Nguyên Lễ bị một quyền nện bể mũi, lại bị đè xuống đất đánh đá túi bụi, ngay cả cọng lông của đồi phương hắn còn chưa chạm được, trong lòng thật sự vô cùng tức tối, từ dưới đất bỏ dậy, hắn hét lên một tiếng, vồ lên giống con hổ điên, đẩy tên thủ lĩnh trẻ tuổi ngã nhào xuống đất. bóp chặt cổ của đối phương, nện mạnh nắm đấm to như đấu vào mặt hắn.

Người của đối phương thấy người quân An Tây người đông thế mạnh, họ không phải đối thủ. liền liều mạng cứu người trẻ tuổi ra chạy về phía khác, người trẻ tuổi kia bị đánh đến mặt toàn máu, quay đầu chửi lớn: “Đánh hay lắm!

Bạch Nguyên Quang.

Đoàn Tú Thực, còn có Lệ Phi Thủ Du nữa, các người hãy đợi đấy.”

Lý Khánh An sững người lại, đối phương tại sao lại quen biết mình.

Đoàn Tú Thực cũng nhận ra đối phương. hắn nói khẽ với Lý Khánh An: “Họ là đội mã cầu quân Phạm Dương. người trẻ tuổi mặc cấm bào chính là con của An Lộc Sơn An Khánh Tự.”

“Chà!

Thì ra hắn chính là An Khánh Tự.”

Lý Khánh An thấy mọi người định tiếp tục trở về uống rượu, liền ra nói với mọi người: “Các vị, đánh An Khánh Tự rồi. họ tuyệt đối sẽ không đế yên, mọi người hãy nghe ta. rượu sau này từ từ uống cũng được, bây giờ trở về trước, chúng ta đợi hắn ở Tiến Tấu Viện.”

Tuy mọi người đều đi ra từ đao thương mưa tên, không sợ quân Phạm Dương gì đó, nhưng nơi đây dù sao cũng là Trường An. mọi người đều hiểu là không thể lỗ mãng, liền gật đầu hết, đi theo Lý Khánh An trở về Tiến Tấu Viện.

Họ vừa trở về Tiến Tấu Viện, trong Sùng Nhân Phường liền nổi lên tiếng vó ngựa kịch liệt, hơn 200 tên kỵ binh Phạm Dương vũ trang đầy đủ sát khí đằng đằng lao về phía Tiến Tấu Viện An Tây.

An Khánh Tự một ngựa đi trước, hắn đã thay một bộ áo giáp, ánh mắt đầy vẻ hận thù, từ nhỏ đến lớn. hắn chưa bao giờ chịu thiệt như hôm nay, gần như bị Lệ Phi Nguyên Lễ đánh chết.

Trong Sùng Nhân Phường hỗn loạn vô cùng, dân chúng trên đường đụng nhau té nhào, chạy trốn về hai bên, 200 kỵ binh tiếng vó ngựa như sấm, nhanh như gió sét xông

đến Tiến Tấu Viện An Tây, xúm xít vây chặt Tiến Tấu Viện lại.

An Khánh Tự phóng ngựa nhanh tới, hắn giương cung là bắn một tên. tên dài cắm thẳng trước cửa lớn của Tiến Tấu Viện An Tây.

“Đám rùa rụt cổ các ngươi. có bản lĩnh thì ra đây cho ta!”

Lệ Phi Nguyên Lễ và Hạ Lâu Dư Nhuận hai người vô cùng giận dữ. trở minh lên ngựa liền muốn phóng ra ngoài, Lý Khánh An tóm lấy dây cương của họ: “Không được lỗ mãng!”

“Nhưng mà tên khốn kia lãng nhục ta như vậy, chúng ta không nhịn được cơn tức này.”

“Không nhịn được vẫn phải nhịn cho ta!”

Lý Khánh An quay đầu nhìn mọi người một cái, trầm giọng nói: “Hôm nay việc này để ta đứng ra giải quyết, mọi người có ai phán đối không?”

Lý Tự Nghiệp im lặng từ nãy giờ lên tiếng nói: “Thất Lang làm việc ta tin tưởng, ta nghe theo ngươi.”

Bạch Nguyên Quang và Đoàn Tú Thực cũng gật đầu nói: “Chúng ta nghe theo sự sắp xếp của ngươi.”

Mọi người nhất loạt đồng ý, Lý Khánh An lại nhìn 2 người Lệ Phi Nguyên Lễ và Hạ Lâu Dư Nhuận, nói: “Thế còn hai ngươi?”

Hạ Lâu Dư Nhuận không nói gì. chửng tô không phán đối.

Lệ Phi Nguyên Lễ lại la lối nói: “Nghe ngươi dĩ nhiên là được, chỉ sợ ngươi lôi thôi yếu đuổi, làm mất thanh danh của quân An Tây chúng ta.”

Lý Khánh An cười lạnh nói: “Ngươi hãy yên tâm đi!

Ta sẽ để hắn An Khánh Tự biết thế nào là lễ độ.”

Lúc này, Trường An không chỉ tập trung đội mã cầu của các nơi. còn có 10 mấy vạn sĩ tử từ các nơi trong cả nước đến đây tham gia khoa cử mùa xuân năm sau.

Sùng Nhân Phường chính là nơi tụ tập của các sĩ tử. chuyện quân Phạm Dương đến gây chuyện với quân An Tây dường như có cánh vậy, chăng mấy chốc lan truyền khắp cả phường, hàng vạn sĩ tử vây kín ngoài mấy trăm bước, kích động đợi chờ hổ báo đại chiến, người tụ tập càng lúc càng đông, thậm chí cả Bình Khang Phường cũng có người nghe tin kéo đến.

An Khánh Tự cưỡi ngựa chạy đi chạy lại, cơn đau đớn xót tim dai dẳng trên mặt làm cho hắn càng tức giận hơn. hắn không ngừng chửi lớn: “Quân An Tây đều là thái giám không có buồng trứng.

18 đời tổ tông đều là nuôi cả...”

“Các ngươi có phải là đàn ông không?

Là đàn ông thì hãy ra đây đánh một trận.”

Tiến Tấu Viện cửa lớn khép kín. trên bậc thang đã để đầy chướng ngại vật từ trước, khiến cho kỵ binh Phạm Dương không thể xông lên được, trong cửa lớn. quan viên Tiến Tấu Viện dẫn theo một đám nô bộc đang hồi hộp khiêng đá lớn. chống đỡ cửa lớn. một tên tùy tùng thấp giọng chửi nói: “Một đám chuyên gây tai họa. có bản Lĩnh thì ra ngoài đánh.”

“Xuyt!”

Quan viên chỉ vào Lệ Phi Thù Du trên một cái cây to: “Thằng này lỗ tai rất lợi hại, đừng để hắn nghe thấy.”

Lúc này, Lệ Phi Thủ Du từ trên cây nhảy xuống, chạy về phía sảnh.

Trong sảnh, tướng sĩ quân An Tây ngồi xuống chiếu, mỗi người ai cũng lau chùi binh khí của mình.

Lý Khánh An cũng ngồi trên một tấm phản, tỉ mỉ điều chinh cung “Bách Thú” của mình, lại lấy một mũi tên đặt vào dây cung nhắm bắn.

‘Thất Lang!”

Lệ Phi Thủ Du chạy vào: “Ta thấy rõ rồi. họ có đem theo tên lửa.”

“Có bao nhiêu người có trang bị?”

“Gần như có một nửa người.”

“Một nửa người!”

Lý Khánh An âm thầm nghĩ ngợi nói: “Nếu tất cả phóng tên. chắc sẽ bắn ra mấy tên lửa.”

“Mọi người qua đây.”

Lý Khánh An vẫy tay, mọi người cùng nhau xúm lại, xì xào hỏi: “Thất Lang lại nghĩ ra cách hay gì?”

Lý Khánh An cười bí ẩn nói: “Đừng hỏi trước, mọi người đi tìm một số thứ dễ bén lửa. chất đống ở ngoài cửa dưới cửa sổ, đợi họ bắn tên lửa vào.”

“Nhưng mà, nếu vậy không phải là cháy minh sao?”

“Ta hiểu rồi!”

Đoàn Tú Thực vỗ trán, hắn chợt hiểu ra. vội nói: “Nhưng nếu tên lửa của họ không nhiều, e là sẽ không nhóm lửa lên được.”

Lý Khánh An mỉm cười: “Không sao, chỉ cần có một mũi tên lửa bắn vào là đủ. sau đó, chúng ta sẽ giúp hắn An Khánh Tự một tay.”

“Mọi người chia nhau ra làm đi!”

Mọi người tàn ra hết. có người khiêng củi ở bếp, có người cuốn chiếu ngồi, có người đi chuồng ngựa ở sân sau tìm cỏ khô, mọi người ai cũng bận rộn, Lý Khánh An thì rút hai mũi tên không khấc tên mình, cầm cung sải bước đi về phía cửa vào.

Ngoài cửa lớn, tham mưu của An Lộc Sơn Nghiêm Trang hoàng hốt chạy đến.

An Lộc Sơn cũng ở Trường An.

đúng lúc đã vào triều, Nghiêm Trang ăn cơm ở ngoài, đột nhiên nghe nói An Khánh Tự đem binh đi xông kích Tiến Tấu Viện An Tây.

Nghiêm Trang giật mình, hắn không còn lo ăn cơm nữa, một mật cử người thông báo An Lộc Sơn. mật khác liều minh kéo đến Sùng Nhân Phường.

Tim hắn lo đến thất lại, nơi đây là Trường An. không phải Phạm Dương, kế bên Sùng Nhân Phường chính là hoàng thành, thằng khốn này lại dám đem 200 kỵ binh gây chuyện ở sát bên hoàng thành, điều này nếu mà bị ngự sử khép tội, hậu quả thật không dám tường tượng!

“Nhị Lang!

Thằng khốn nhà ngươi. ngươi muốn hại chết phụ thân ngươi sao?”

Nghiêm Trang nhìn thấy trong đám người đứng xem đã có bóng dáng của quan viên, hắn vừa tức vừa aấp, hận là không thề đá ngay tên gây họa này xuống ngựa.

“Ngươi hãy để mặc ta. hôm nay ta không san bằng Tiến Tâu Quản An Tây, ta thề không mang họ An!”

An Khánh Tự là một người cộc cằn. trong lòng không hà tức, ai cũng không khuyên nổi hắn.

Nghiêm Trang thấy An Khánh Tự không chịu nghe, liền quay đầu chửi tướng lĩnh đi theo nói: “Thái Hi Đức, ngươi không khuyên Nhị Lang, lại giúp hắn gây vạ, ngươi làm sao giải thích với chủ công đây!”

Thái Hi Đức bị mắng đến nỗi hổ thẹn mặt mày, hắn đang định đem binh trở về, cũng vào lúc này, một mũi tên “Vù!” từ bờ tường Tiến Tấu Viện bắn ra. một mũi tên bắn xuyên đầu ngựa của An Khánh Tự, chiến mã ngã nhào, làm cho An Khánh Tự bị lật nhào xuống đất, Lý Khánh Tự vô cùng giận dữ. nhảy lên la to nói: “Bắn tên cho ta!

Bắn chết đám chó cái nuôi này.”

Bỗng chốc tên như mưa bay, hàng trăm mũi tên trong không trung bay thẳng về phía Tiến Tấu Viện, trong đó đi kèm theo 7 - 8 mũi tên lửa, Nghiêm Trang lo đến nổi nhảy cẩng lên: “Ngươi là thằng ngu xuẩn, ngươi đã gây vạ lớn rồi.”

Tiếng hắn vừa dứt, chỉ thấy Tiến Tâu Viện đột nhiên khói nồng dày đặc. rất nhanh bùng lên ngọn lửa lớn.

Nghiêm Trang há hốc miệng mồm. lát sau. hắn thở dài, lầm bẩm nói: “Toi rồi!

Phen này toi thiệt rồi!”

Cũng vào lúc này, các sĩ tử trên đường lũ lượt né ra hai bên. mấy ngàn Vũ lâm quân (còn gọi là Ngự lâm quân, là tên gọi của cấm vệ quân) chạy đến. chăng mấy chốc đã bao vây quân Phạm Dương, mấy ngàn cây cung nỏ nhắm thăng họ, quân Phạm Dương ép thành một vòng tròn, lúng túng không biết làm sao, một viên đại tướng tiến lên chỉ vào họ nói to: “Các ngươi lập tức bỏ vũ khí xuống, nếu không xử lý theo tội tạo phản.”

“Thằng khốn!

Ngươi đã thấy chưa?

Bây giờ tất cả trách nhiệm đều là của ngươi.”

Nghiêm Trang nghiến răng chửi nói, An Khánh Tự há hốc miệng mồm. hắn đột nhiên hiểu ra, ném bỏ cung tên trên tay trước, binh sĩ đều đồng loạt để vũ khí xuống, giơ tay lên.

Lúc này, người của Tiến Tấu Viện lần lượt chạy ra ngoài, mỗi người họ đều bị khói xông đen cả mặt.

ở giữa còn khiêng mấy cái cáng, hiên nhiên là có người trúng tên bị thương.

Lệ Phi Nguyên Lễ nằm trên cáng chỉ vào An Khánh Tự chửa lớn: “Ta bị tên tặc này một mũi tên bắn trúng, hận quá!

Không thể báo trung với quốc, lại bị thương trong tay quân Đường.”

Chửi xong, hắn quay đầu lại nháy mắt với Lý Khánh An. vô cùng đắc ý.

Lý Khánh An cười nhạt, vũ trang xông ra đường phường, lừa thiêu Tiến Tấu Viện, tên An Khánh Tự này không chết cũng phải bị lột da rồi.

..

Chương 47: Người Hồ Lộc Sơn

Bá tánh xung quanh lại náo loạn cả lên, mười mấy tên tùy tùng bào hộ một chiếc xe ngựa phóng nhanh tới, xa xa có người hô to: “Nghiệt chướng!

Ngươi muốn ép ta chết phải không?”

Vũ lâm quân thấy xe ngựa này đến.

đều nhường qua một bên.

đại tướng vũ lâm quân Trần Trung Ngọc cũng không ngăn càn. cất ngựa đi về một bên.

Xe ngựa dừng lại. hai tên tùy tùng từ trong xe ngựa dìu một người đàn ông trung niên thân hình mập khóe xuống đất. hắn tức đến điên người xông đến trước mặt An Khánh Tự. tát hai cái trái phải: “Nghiệt chướng, ngươi quỳ xuống cho ta!”

Không phải nói, người đàn ông mập khóe này chính là tiết độ sứ Phạm Dương An Lộc Sơn.

Thời gian này hắn vẫn đang thuật chức (báo cáo nhiệm vụ) trong triều.

Hôm nay hắn đang nghị sự trong triều, đột nhiên nghe tin của Nghiêm Trang, lần này An Khánh Tự lại đem binh đi xông kích Tiến Tâu Viện An Tây, An Lộc Sơn sợ toát cả mồ hôi lạnh, vội kéo đến ngăn càn, nhưng hắn vẫn chậm một bước, con trai và kỵ binh thủ hạ đã bị Vũ lâm quân khống chế.

An Lộc Sơn mồ hôi đầm đìa cả mật. bây giờ cái cần kíp trước mắt là phải chuyện lớn hóa nhỏ.

Hắn ra lệnh cho con trai quỳ xuống rồi, sau đó lại vội đến trước mật quân An Tây, chắp tay thi lễ lia lịa nói: “Các vị tướng quân, con ta tuổi trẻ lỗ mãng, hôm nay là hành động vô tâm, đem lại phiền phức cho các vị, ta nguyện tận hết tài sản xây lại Tiến Tấu Viện, người bị thương ta cũng sẽ bồi thường cao, xin các vị tướng quân khoan dung nhiều.”

Trong lòng An Lộc Sơn vô cùng hiểu rõ, muốn đem việc này việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không, mấu chốt là ở quân An Tây, chỉ cần quân An Tây chịu bao dung, thì bên phía hoàng thượng cũng sẽ cho đường lui, nếu không quân An Tây vừa thắng lớn ở Tiểu Bột Luật, vào kinh đã bị nhục, hoàng thượng cũng sẽ không thề nào giải thích với .

Mọi người quân An Tây đều nhìn về phía Lý Khánh An.

Lý Khánh An lại không biểu lộ sắc mật gì, không nói tiếng nào, giống như là chưa nghe thấy gì cả.

Mọi người thấy Lý Khánh An không tỏ thái độ, cũng đều khép chật môi miệng lại, ngay cả Lệ Phi Nguyên Lễ ở thời khắc mấu chốt này, cũng không nói nhiều nữa.

An Lộc Sơn thấy quân An Tây đều im lặng không nói gì, biết minh không lấy chút tư thế ra chắc chắn là không được, hắn đột nhiên quay lưng lại đạp đỗ An Khánh Tự. giận dữ quát nói: “Người đâu!

Đè đánh cho ta.

đánh chết mới thôi.”

An Khánh Tự sợ đến mật xanh như màu đất, vội dập đầu liên tục xin xỏ: “Cha ơi, hài nhi biết lỗi rồi, tha cho hài nhi đi!”

Đã có 4 5 tên gia tướng xông tới, đẩy An Khánh Tự sấp xuống, vác bàng là đánh, họ đều có chừng mực trong bụng, nhất thời đại bàng bay tới tấp. dày đặc như giọt mưa.

An Khánh Tự da rách thịt nát, máu ướt cả áo giáp, tiếng thét xé ruột khóc lóc xin tha.

Đánh trên người An Khánh Tự. nhưng đau trong tim An Lộc Sơn, đã đánh 80 gậy rồi, nhưng quân An Tây vẫn chưa chịu buông tha. trong lòng hắn bất giác hận lắm, đám cẩu tặc này, không lẽ thật sự để mặc cho con minh bị đánh chết hay sao?

Đã 90 gậy rồi, quân An Tây đồng loạt nhìn về phía Lý Khánh An. chắc là cũng được rồi. không ngờ Lý Khánh An vẫn mặt trầm như nước, không hề có tí gì muốn buông tha. ngay cả Lý Tự Nghiệp cũng âm thầm khâm phục Lý Khánh An có thế chịu đựng hay như vậy, 103 gậy, An Khánh Tự đột nhiên “Oái!” một tiếng lớn, đôi chân bị đánh gãy thật sự, người đã ngất đi.

“An đại soái, đây thực ra chỉ là một sự hiểu lầm.

đâu cần phải động gươm đao như vậy?”

Lý Khánh An cuối cùng đã mở miệng.

“Hài nhi của ta. con không sao chứ?”

An Lộc Sơn trong lòng vô cùng đau xót. chồm lên trên kiểm tra vết thương đại bảng, một tên phụ trách hành hình khẽ nói: “Đại soái, mấy bàng cuối cùng, đôi chân bị gãy xương.”

“A!”

An Lộc Sơn kinh ngạc kêu lên một tiếng, một cơn lừa giận bốc lên ngùn ngụt trong tim hắn. minh là tiệt độ sứ Phạm Dương, phiếu kỵ đại tướng quân, đám liệt tướng An Tây này lại không nể mặt mình, đế cho con trai minh đôi chân bị đánh gẫy thật sự. nhìn hắn sắp phải nổi điên, cũng vào lúc này, tham mưu Nghiêm Trang vội tiến lên nói: “Đại soái, phải cho vũ lâm quân kiểm tra thương tích mới được.”

Một câu nói đã nhắc tinh An Lộc Sơn.

Hắn vội mời vũ lâm quân kiểm tra vết thương, lại cố đưa một mặt cười thành khẩn nói với quân An Tây: “Mọi người đều là tướng sĩ quân Đường, làm sao có thù hận sâu nặng được, chỉ do năm kia trong trận đấu mã cầu hai quân ta bất hòa. vì thế hài nhi ta giận một chút, xin các vị thông cảm nhiều, ta sẽ đưa mỗi người 300 quan, xem như trà lễ, người bị thương ta sẽ tăng tiền bồi thường lên.”

“An đại soái, không biết ngài chuẩn bị bồi thường cho người bị thương bao nhiêu?”

Lệ Phi Nguyên Lễ trước đó an phận thủ thường cuối cùng cũng không kiềm chế được nhiều chuyện nói.

“Cái này... ta sẽ bồi thường mỗi người 1.000 quan.”

Lệ Phi Nguyên Lễ bạnh mồm rộng ra cười, vốn dĩ cho hắn đóng vai người bị thương. hắn vô cùng không bằng lòng, phải bị chọc một mũi tên oan uông.

Nhưng ai bào hắn gây ra vạ. hắn đành chịu vậy.

Không ngờ mũi tên này lại đáng giá 1.000 quan, làm sao mà không khiến hắn vui đến tim nở cả hoa, chỉ hận trên người mình không bị chọc thêm mấy mũi tên nữa.

đóng vai trọng thương, há chẳng phải kiếm được nhiều hơn sao?

Nụ cười mừng rỡ của Lệ Phi Nguyên Lễ đột nhiên làm cho An Lộc Sơn cành giác, đây làm gì là bộ dạng đau khổ bị thương, không lẽ bọn chúng

Lúc này, phía xa vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập.

“Thánh chỉ tới!”

Mấy viên hoạn quan cưỡi ngựa phóng tới, xông tới gần đây dõng dạc nói: “Truyền khâu dụ của bệ hạ, truyền tướng sĩ quân An Tây vào Hàm Nguyên Điện cấn kiến.”

Lý Long Cơ vừa mới nhận được bẩm báo của Kinh Triệu Doãn Tiêu Cảnh, con trai của An Lộc Sơn An Khánh Tự kéo quân xung kích Tiến Tấu Viện An Tây. không rõ nguyên nhân.

Mặc dù người bên dưới không rõ nguồn gốc mâu thuẫn ở đâu. nhưng Lý Long Cơ lại rất rõ.

Trên trận đấu mã cầu đầu năm 4 Thiên Bảo, hai cánh quân Phạm Dương và An Tây từng phát sinh ẩu đả nghiêm trọng trên đấu trường.

Từ đó hai quân bất hòa. lần này lại vào dịp trận đấu mã cầu, rất có khả năng hai quân bắt đầu tính sổ nợ cũ.

Nếu việc này phát sinh ở nửa năm trước, có lẽ Lý Long Cơ không để tâm nhiều, cử người đi hai bên an ủi cho xong chuyện.

Nhưng lần này thì khác, quân An Tây vừa

giành được thắng lợi huy hoàng từ Tiểu Bột Luật, trong triều vui mừng, vẫn chưa kịp phong thưởng đã nảy sinh việc Tiến Tấu Viện An Tây bị xung kích.

Tiến Tấu Việc lại còn bị đốt nữa.

Việc này nếu không xử lý nghiêm minh, truyền ra ngoài sẽ tấm lòng của người nguội lạnh, đặc biệt là quân An Tây, chưa biết chừng sẽ bị binh biến.

Lần trước Biên Lịnh Thành còn nói Cao Tiên Chi bị giáng chức, suýt chút là đã dẫn đến binh biến.

Lý Long Cơ không dám sơ ý, trước tiên là phải an ủi quân An Tây, sau đó mới truy cử trách nhiệm.

Lúc này, một viên thái giám ở trước cửa nói: “Bệ hạ. tướng quốc đã tới.”

“Truyền hắn vào đây.”

Lý Lâm Phủ vội vàng đi vào, gập người thi lễ nói: “Thần tham kiến bệ hạ!”

Lý Long Cơ liếc hắn một cái hỏi: “Phía bên An Lộc Sơn có động tĩnh gì?”

“Thần nghe nói An Lộc Sơn đánh gãy đôi chân con trai mình ngay tại chỗ, đồng thời đã nhận được sự thông cảm của quân An Tây.”

“Chà!

Hắn cũng nhanh tay thật!”

Lý Long Cơ cười nói với Lý Lâm Phủ: “Tướng quốc, việc này trẫm coi như giao cho khanh xử lý.”

“Thần tuân chỉ!”

Lý Long Cơ lại lấy một cuốn sớ trên ngự án.

đưa cho hắn cười nói: “Đây là phong thưởng trong chiến dịch Tiểu Bột Luật, trẫm lấy phương án của binh bộ thay đồi một chút, tướng quân xem qua!”

Phong thưởng của quân An Tây chia làm 2 bộ phận, một là phong thưởng đối với chủ soái Cao Tiên Chi.

đây là quyền lực của Lý Long Cơ, tướng quốc không thế can thiệp.

Nhưng phong thưởng cho tướng sĩ phía dưới lại là do binh bộ soạn bản thảo, tướng quốc thẩm hạch sau đó mới báo lên Lý Long Cơ, Lý Long Cơ làm một chút thay đồi.

Lý Lâm Phủ mở ra xem. chỗ sửa có 2 chỗ: 1 chỗ là thường thêm 5 vạn khúc lụa.

1 chỗ khác lại là sự phong quan của Lý Khánh An đã thay đối, Lý Lâm Phủ sững người lại.

đưa mắt liếc nhanh Cao Lực Sĩ bên cạnh.

Cao Lực Sĩ không biểu lộ gì. giống như việc này chẳng có liên quan gì với ông.

Lý Lâm Phủ không dám phản đối. gập người đáp: “Thần theo ý của bệ hạ hạ chi.”

“Đi đi!

Trẫm sáng mai phải ở Hàm Nguyên Điện tuyên đọc ý chi.

đừng làm lỡ việc.”

“Thần hiểu rõ!”

Lý Lâm Phủ từ từ lui xuống.

Lý Lâm Phủ đi rồi.

Lý Long Cơ nắn nhẹ huyện thái dương, cảm thấy thể lực cạn kiệt, bèn chỉ vào một xấp sớ tấu trên bàn nói: “Trẫm hơi mệt rồi. về cung nghỉ ngơi trước, mấy sớ tấu này ngươi hãy thay trẫm phê duyệt.”

“Lão nô tuân chỉ.”

Cao Lực Sĩ nhanh bước đến trước cửa. cao giọng tuyên nói: “Tiễn bệ hạ hồi cung!

..

Chương 48: Đêm Trước Phong Thưởng

Vào cung diện kiến thánh thượng không phải là nói gặp là gặp, ở giữa còn phải chú trọng nhiều thứ.

Một trong những điểm quan trọng là học tập lễ nghi. do quan viên lễ bộ giảng dạy, nên nói gì. nên hành lễ gì, đều được trình bày rõ ràng, nếu là dân thường hoặc binh sĩ không chức tước, còn phải ban thưởng 1 bộ áo trắng, mặc bộ áo trắng vào sau đó mới được cẩn kiến, cuối cùng phải tắm gội xông hương, đêm hôm đó phải ở lại trong cung, để phòng ngày thứ hai đi trễ hoặc vắng mặt.

Đêm nay, mỗi người họ đều không ngủ được, tổng cộng 24 người, 24 tướng sĩ quân công hiển hách trong chiến dịch Tiểu Bột Luật, có Lý Tự Nghiệp thống Lĩnh Mạch Đao quân chiếm lấy Liên Vân Bào, Lệ Phi Nguyên Lễ và Hạ Lâu Dư Nhuận dẫn 100 người chặn đường rút quân Thổ Phồn Liên Vân Bào.

Lý Khánh An là hiệu úy quân Xích Hầu. tiêu diệt quân Thổ Phồn Ca Lam Thành, phát hiện bí mật qua sông, anh dũng chiếm giữ A Nô Việt Thành, chém đứt cầu mây, công trạng của hắn có thể nói là số một. nhưng do tự ý bắn chết công chúa Thổ Phồn, làm trái mệnh lệnh bắt sống công chúa Thổ Phồn của Cao Tiên Chi, lấy công chuộc tội, trên sổ công lao xếp hạng 2, phó úy của hắn Lệ Phi Thú Du cũng do theo hắn tác chiến, trên sổ công lao xếp hạng 5.

Thậm chí cả 2 thù hạ Hạ Nghiêm Minh và Hàn Tiến Bình cũng được lên sổ công lao, cùng được tiến kinh nhận thường.

“Các ngươi không ngủ được à?”

Trên giường, Lý Khánh An cười hỏi.

“Nghĩ đến mai là phải gặp hoàng thượng thụ phong rồi, thuộc hạ làm sao cũng không ngủ được.”

Hạ Nghiêm Minh phấn khởi hỏi: “Tướng quân, người nói thuộc hạ có thể phong chức quan gì?”

“Thế ngươi muốn phong chức quan gì?”

“Nếu thăng một chức thì thuộc hạ sẽ là lữ soái rồi, nhưng nếu may mắn hơn. không chừng thuộc hạ có thể làm phó úy, chính thức đi vào hàng ngũ tướng quân.

Đây là việc ao ước bấy lâu của phụ thân thuộc hạ. người suốt đời chỉ làm một hỏa trường, nói không chừng con trai người sau này có thể làm tướng quân đô úy. ha ha!

Tổ phần Hạ gia bốc khói xanh rồi.”

Hạ Nghiêm Minh lúc phấn khởi nói rất nhiều, hắn lại đá Hàn Tiến Bình một cái, nói: “Lão Hàn. hi vọng lớn nhất của ngươi là gì?”

Hàn Tiến Bình than thở nói: “Nguyện vọng lớn nhất của ta là có thể xá miễn tội lưu vong của ta. cho ta trở về quê hương đoàn tụ với vợ con.”

“Lão Hàn. ngươi cứ yên tâm đi!

Nếu Cao soái đã liệt tên ngươi vào danh sách công thần, thì ngươi chắc chắn sẽ được xá miễn, nếu không làm sao phong thưởng ngươi?”

Lý Khánh An cười an ủi hắn.

“Thuộc hạ hi vọng chứ!

Cũng không biết con trai còn nhớ thuộc hạ không nữa.”

Hàn Tiến Bình ngây người nhìn vào vầng trăng trước cửa sổ, tường tưởng hình dáng của con trai minh.

Hạ Nghiêm Minh lại hỏi Lý Khánh An: “Tướng quân, thế còn người, kỳ vọng lớn nhất của người là gì?”

“Ta cũng không biết nữa.”

Lý Khánh An gối đầu lên hai tay, âm thầm cười khổ sờ nói: “Kỳ vọng lớn nhất của hắn là tìm được đường vượt thời gian không gian, trở về với thế giới đó của hắn. nhưng thật sự để hắn trở về, hắn lại không nỡ xa Đại Đường rộng lớn bao la.”

“Tướng quân, thuộc hạ cảm thấy người nên tìm một nương từ rồi, người năm nay đã 25 tuổi rồi, đã đến lúc thành gia lập nghiệp rồi.”

Hạ Nghiêm Minh đột nhiên nhớ lại một việc, liền cười tinh quái nói: “Tướng quân, ngươi không phải là vẫn còn vương vấn cô nàng Thạch Quốc đó chứ?

Tên là gì nhỉ.

Thạch Câu Lan.

đúng không?”

Lý Khánh An xuất thần nhìn vào ánh trăng lưỡi liềm ngoài cửa sổ, Câu Lan. thiếu nữ dị quốc đã từng đem lại mùi vị đàn ông lần đầu tiên cho hắn. nàng bây giờ đang ở đâu?

Nàng còn nhớ mình không?

Bất giác, hắn lại nhớ đến thiếu nữ giống như nguyệt cung tiên tử đêm qua, tiếng đàn ngân nga thanh thoát ấy, làm cho hắn lâu rồi vẫn không thể nào quên.

Đêm nay như sắp đặt rất nhiều người cũng không ngủ được.

An Lộc Sơn thăm hỏi thương tích của con trai xong, tâm trạng nặng trĩu trở về thư phòng.

Hắn đã nhận được tin. việc này sẽ giao cho tướng quốc toàn quyền xử lý, đó khiến cho hắn thêm mấy phần lo nghĩ.

Nếu để hoàng thượng xử lý, dập đầu nhận tội, tin rằng ngoài hoàng thượng có thể tha bổng cho mình, nhưng nếu là Lý Lâm Phủ thì hắn không có tí chắc chắn nào.

Từ trưa đến giờ, đã qua 4 canh giờ, nhưng việc này Lý Lâm Phủ lại không có bất kỳ động tĩnh gì. giống như chưa từng xảy ra vậy.

Nhưng càng như vậy, trong lòng An Lộc Sơn càng lơ lửng.

Hắn âm thầm cầu nguyện trời cao, xin vạn nghìn lần đừng để Lý Lâm Phủ lấy đó làm bừa!

“Đại tướng quân, ngài phát hiện việc hôm nay có gì quái dị không?”

Nghi vấn của tham mưu Nghiêm Trang cắt ngang sự lo âu của An Lộc Sơn, An Lộc Sơn đột nhiên nhớ đến nụ cười đắc ý kia của Lệ Phi Nguyên Lễ, đúng là có tí lạ.

“Ngươi phát hiện ra điều gì quái dị?”

“Thuộc hạ cảm thấy việc hôm nay hoàn toàn là một cái bẫy của quân An Tây, cố ý bỏ mồi câu tiểu tướng quân.”

“Làm sao thấy được điều này?”

“Có 3 nghi vấn!”

Nghiêm Trang giơ một ngón tay: “Thứ nhất, sau khi xung đột ở tửu lâu. họ lập tức trở về Tiếu Tấu Viện, hơn nữa có nhục mạ bao nhiêu cũng không đi ra, điều này không Phủ hợp với phong cách của họ, đại soái vẫn còn nhớ lần xung đột ở trận mã cầu năm kia chứ?”

An Lộc Sơn gật đầu. hắn vẫn còn nhớ rất rõ.

Năm kia tính tình của quân An Tây mãnh liệt như lửa ấy, ngang nhiên đánh nhau với quân Phạm Dương ở bãi mã cầu Đông Nội Viên, nhưng lần này chúng lại kìm chế. rất kỳ lạ. chỉ có thể nói chúng rất thông minh, đem toàn bộ trách nhiệm đây hết cho An Khánh Tự.

“Thế còn thứ hai?”

”Thứ hai là mũi tên kỳ dị. vốn dĩ thuộc hạ đã sắp khuyên nhú thành công, nhưng đúng vào lúc mấu chốt nhất, trong Tiến Tấu Viện bắn ra một mũi tên, bắn xuyên qua đầu chiến mã của tiêu tướng quân, đây tuyệt đối không phải là sự ngẫu nhiên, là đối phương phát hiện chúng ta có ý đồ rút quân, nên mới khiêu khích tiểu tướng quân động thủ.”

Điều này An Lộc Sơn cũng chú ý tới, có thể một mũi tên bắn xuyên đầu ngựa.

đây là một sức mạnh như thế nào, trong quân An Tây lại có nhân vật như vậy, gần như có thể so sánh với Sử Tư Minh, chính là mũi tên này làm cho An Khánh Tự hoàn toàn mất hết lý trí, hạ lệnh phóng tên.

đối phương quả thật rình đúng thời cơ.

“Ngươi nói không sai, điều thứ hai cũng rất quan trọng, thế còn điều thứ ba của ngươi thì sao?”

“Bẩm đại tướng quân, tuy là có tên lửa bắn vào Tiến Tấu Viện, làm bén lửa lớn, nhưng thế lửa cũng cháy nhanh quá chăng, có nhiều nơi cháy cùng một lúc, đó quả thật quá sát sao rồi, hơn nữa không có một người nào bị chết cháy, đại tướng quân, thuộc hạ cứ cảm thấy ngọn lửa này thật ra là do họ tự phóng hỏa. mục đích là đây tiếu tướng quân đến chỗ chết.”

An Lộc Sơn từ từ gật đầu, Nghiêm Trang phân tích thật rõ ràng rành mạch, có căn cứ hẳn hoi. nếu như Quả thật như vậy, trong đám quân An Tây này quà có cao nhân rồi!

Đó là ai?

“Đại tướng quân, không biết ngài có để ý không, khi đại tướng quân hai lần muốn giảng hòa với quân An Tây, ánh mắt của tất cả họ đều nhìn vào người trẻ tuổi trên trán có vết dao, sau này cũng là người này tiếp nhận sự nhượng bộ của đại tướng quân.”

An Lộc Sơn chăm chú suy nghĩ, bèn nói: “Ta nghĩ ra rồi. người trẻ tuổi này tên Lý Khánh An. hiệu úy Xích Hầu Doanh quân An Tây, xếp hạng 2 trên sổ công lao chiến dịch Tiểu Bột Luật.”

“Đại soái cứ để ý đến người này, người này nếu đã có thể ngửa tay thành mây, lại có thể úp tay thành mưa, sau này sẽ không tầm thường.”

An Lộc Sơn cắn răng nói: “Ta hiểu rồi, ta tuyệt đối không tha cho hắn. tuy nhiên người này vẫn chưa cần phải lo tới, bây giờ việc quan trọng nhất là ta phải khiêng Đại Lang đi Phủ tướng quốc thinh tội, cái đáng sợ nhất là sự án binh bất động của Lý Lâm Phủ’’

..

“Ty chức An Lộc Sơn.

đặc biệt khiêng nghiệt tử nhận tội với tướng quốc!”

An Lộc Sơn đứng trong đất tuyết, hướng về phía cửa lớn Phủ đệ Lý Lâm Phủ gập người thật sâu thi lễ, bên cạnh đó trong băng tuyết, cái nạng gánh Lý Khánh Tự đặt ở một bên. mấy viên thị vệ bảo hộ ở tả hữu hai bên.

Một người canh cửa dường như đã được căn dặn từ trước, không đi thông báo đã chạy xuống nói: “An đại tướng quân, tướng quốc nhà ta chưa hồi phủ, ngài bữa khác quay lại đi!”

An Lộc Sơn sững người, hắn đương nhiên biết Lý Lâm Phủ đã trở về, người giữ cửa không đi thông báo đã chạy đến cự tuyệt, có thể thấy Lý Lâm Phủ là biết minh hôm nay sẽ đến nên trước đó đã sắp xếp ổn thỏa.

An Lộc Sơn trong lòng chợt hoảng loạn, không lẽ Lý Lâm Phủ thật sự muốn mượn cơ hội này để trừ khử minh?

Hắn không dám đi. chỉ đành nói với người giữ cửa: “Nếu tướng quốc vẫn chưa về. ta đành đợi thêm chốc lát.”

Nói xong, hắn lẳng lặng lấy một nén vàng nhét cho người giữ cửa: “Tướng quốc nếu trở về, vô cùng hi vọng thông báo một tiếng.”

“Không! !

Tôi không thể nhận.”

Tay người giữ cửa giống như bị lửa làm bòng vậy, bỏ nén bạc lại liền chạy về trong cửa.

An Lộc Sơn sững người nhìn vào nén vàng trong đất tuyết, thầm thở dài: “Ngay cả người giữ cửa cũng bắt nạt ta ư?”

Thời gian từ từ trôi qua 1 canh giờ, trong tướng quốc Phủ vẫn không hề có tin tức gì.

An Lộc Sơn thân hình mập mạp trên trán đã mồ hôi đầm đìa. hai bắp chân run rẩy, nhìn thấy sắp không đứng nối nữa. lúc này một viên thị vệ tiến lên hồi hộp nói: “Trời băng đất tuyết, tiểu tướng quân e là sắp không chịu nổi nữa.”

An Lộc Sơn nhìn con trai một cái. cắn răng nói: “Đều là thằng nghiệt chướng này gây vạ. chết đi càng tốt.”

Vào lúc này, cửa hông Phủ tướng quốc mở ra. thư đồng của Lý Lâm Phủ đi ra. trong lòng An Lộc sơn hồi hộp cực kỳ, vội nói: “A ca. có tin gì của tướng quốc không?”

“An đại tướng quân, tướng quốc nói rồi. sau này phải quản thúc con cái thuộc hạ nghiêm ngặt. phải đặt tâm tư minh lên việc biên phòng nước nhà. việc này chỉ cần quân An Tây không truy cứu. ngài có thể rộng lượng một lần. ngày mai đại tướng quân viết một phần thư cam kết. là có thể đến huyện nha hủy án rồi.”

An Lộc Sơn mừng rỡ, gập người liên tục nói: “Vâng!

Vâng!

Vâng!

Ta nhất định nghiêm khắc quản thúc mọi người, tuyệt đối không gây rắc rốc cho tướng quốc nữa.”

Nhận được tin tức của Lý Lâm Phủ, An Lộc Sơn đã nhẹ nhòm cả người, hắn vẫy tay, đem theo con trai vội vã đi về.

Trong Đại Minh Cung đâu đâu cũng là rương lồng gói đồ, nhìn vô cùng bừa bộn.

Qua một khoảng thời gian nữa. thánh thượng và quý phi sẽ phải di dời đến ở trong Hưng Khánh Cung, ai cũng bận rộn.

Lý Ngọc Hoàn chính thức phong làm quý phi từ năm kia.

Lý Long Cơ không có

hoàng hậu. nàng chính là người đứng đầu lục cung.

Từ tháng giêng năm 29 Khai Nguyên, sau khi nàng vào cung xuất gia làm nữ đạo sĩ.

đã vào ở Đại Minh Cung 7 năm ròng rã. nàng bắt đầu càng lúc càng không thích Đại Minh Cung nữa, đặc biệt là tòa cung điện này cứ làm cho nàng nhớ lại năm tháng xa xưa.

Nàng từ từ bước đến một cái rương to, chợt khẽ nhíu đôi mày thanh tú. chỉ vào lục ngọc khánh trong rương nói với hai cung nữ: “Cái khánh này đừng vội cất đi. mấy ngày này ta còn phải dùng.”

“Vâng!”

Cung nữa lại lấy lục ngọc khánh trong rương để ra ngoài.

“Tử muội, tại sao muội lại không muốn ở Đại Minh Cung nữa?”

Sau lưng vọng lại một tiếng cười ngân vang, một thiếu nữ mặc chiếc váy lục la đi lại. nàng dung nhan tú lệ. mày ngài khẽ điểm. trên mặt không đế tí phấn son nào, đây chính là người chị thứ ba của Dương Ngọc Hoàn Dương Hoa Hoa. nàng trưa hôm qua mới vừa đến Trường An.

Dương Ngọc Hoàng thích người chị thứ ba này của mình nhất, nàng thân mật kéo tay Dương Hoa Hoa cười nói: “Tam tỷ mau ngồi xuống.”

Hai người ngồi xuống dưới giường, Dương Ngọc Hoàn khẽ thở dài nói: “Đại Minh Cung quá lớn quá trống trải, một hoa viên cũng phải đi nửa canh giờ, sống ở đây, trong lòng cũng trống rỗng, muội không thích, muội thích sự tinh tế trang nhã của Hưng Khanh Cung.”

“Ta lại rất thích Đại Minh Cung, ta thích khí thế hùng vĩ. phú lệ đường hoàng của nơi đây.”

Dương Hoa Hoa đứng dậy xoay một vòng. chỉ vào 36 hạt dạ minh châu tòa sáng lấp lánh trên mái vòm. cười vui nói: “Chỉ vì 36 hạt dạ minh châu này thôi, là ta cũng muốn ở đây dài dài. tử muội, dù sao để trống cũng tiếc, muội nói với thánh thượng giữ lại cho ta một tiêu cung điện ở Đại Minh Cung, có được không?”

“Tam tỷ tại sao không trực tiếp đến tìm trẫm?”

Không biết lúc nào, Lý Long Cơ cười ha hả xuất hiện sau lưng các nàng.

Dương Ngọc Hoàng vội đứng dậy thi lề: “Thần thiếp tham kiến bệ hạ!”

“Trẫm đã nói nhiều lần rồi. sau này đừng gọi bệ hạ. trong cung gọi Tam Lang, trẫm cảm thấy thân thiết một chút.”

“Vâng!

Thần thiếp xin ghi nhớ.”

Lý Long Cơ lại quay lại cười nói với Dương Hoa Hoa: “Trẫm nhớ mấy ngày sau là sinh nhật của tam tỷ, có cần trẫm tổ chức cho tam tỷ một lần không?”

“Đa tạ mỹ ý của hoàng thượng.”

Dương Hoa Hoa trong lòng mừng thầm, có thánh thượng ra tay, lễ mừng thọ này sẽ trở nên giá trị, nhưng sắc mặc nàng không biểu lộ ra ngoài. lùi một bước ngại ngùng thấp giọng nói: “Ban nãy thần thiếp nói càn. xin thánh thượng chớ trách!”

Lý Long Cơ không để ý vẫy tay nói: “Đại Minh Cung vốn dĩ là cung điện của trẫm. thực ra cho nàng một tòa cũng không sao, chỉ là không hợp lễ nghi, hơn nữa đại thần trong triều cũng khó ửng phó, vậy đi!

Trẫm tặng tam tỷ một tòa nhà lớn. là nơi ở xưa của Thái Bình công chúa, chẳng kém gì so với hoàng cung, xem như lễ mừng thọ của trẫm cho tam tỷ.”

Dương Hoa Hoa mừng đến mày nở mắt cười, lẳng lặng đưa một làn thu ba cho Lý Khánh An. cười điệu đã nói: “Đa tạ hoàng thượng muội phu ban thưởng.”

Dương Ngọc Hoàng thấy tam tỷ cử chỉ lả lơi. trong lòng có chút không vui. bèn chuyển đề tài cười nói: “Tam Lang, mấy ngày nay người hình như rất vui.

đó là do đâu?”

“Trẫm rất vui. hai hôm trước nhận được chiến báo An Tây, quân An Tây của trẫm đã giành được Tiểu Bột Luật, từ khi trẫm đăng cơ, Tiểu Bột Luật đã bị thất thủ. không ngờ 35 năm sau cuối cùng đã giành trở về. trẫm làm sao mà không vui được?”

Lý Long Cơ vô cùng phấn khích: “Tướng sĩ quân An Tây có công đã tiến kinh, ngày mai ở Hàm Nguyên Điện trẫm phải gia thường họ thật tốt.”

“Thánh thượng.

đám quan binh quân An Tây kia. trưa hôm qua lúc thiếp tiến kinh ở ngoài cửa thành cũng đã gặp mặt. quả thật rất thú vị!”

Dương Hoa Hoa ở bên cạnh xen vào cười nói.

‘Thú vị?”

Lý Long Cơ có chút kỳ lạ. bèn cười hỏi: “Họ đã làm việc gì lại khiến tam tỷ cảm thấy thú vị?”

“Có một người Hồ râu xồm cứ muốn lấy lòng thiếp, còn có một người gọi là Lý Thất Lang. không có tý gì thương hoa tiếc NGỌC, lại bắn một mũi tên giết chết vị công chúa Thổ Phồn nghe nói là xinh đẹp vô cùng.”

“A!”

Dương Ngọc Hoàn kêu lên một tiếng thất thanh, nhẹ bịt miệng lại: “Một mũi tên bắn chết công chúa, đó quá đáng sợ rồi.”

Lý Long Cơ lại khẽ nhíu mày, hắn nhớ trên sớ tấu nói là. công chúa Thổ Phồn là từ trên cầu mây rơi xuống khe suối sâu mà chết, không hề nói là bị bắn chết, rốt cuộc là như thế nào?

Hắn lập tức quay đầu nói với một viên hoạn quan: “Tức tốc đi ngự thư phòng của trẫm.

đem chiến báo của Cao Tiên Chi đến đây.”

Hoạn quan phóng đi rất nhanh, chẳng bao lâu sau. hắn lấy về một cuốn quân báo, Lý Long Cơ đón lấy, trực tiếp lật trang thử tư, chỉ thấy phía trên viết: “Công chúa Thổ Phồn lao đến cầu mây, quân Đường đuổi tới. viện binh Thổ Phồn cũng đến. khe suối gió mạnh, công chúa Thổ Phồn lao xuống khe suối tử vong, quân Đường sau đó chặt đứt cầu mây...”

Dương Hoa Hoa và Dương Ngọc Hoàn cũng áp lại gần xem.

Dương Hoa Hoa đột nhiên nói: “Tử muội, muội đã thấy gì chưa, đoạn này có vấn đề.”

“Có vấn đề gì?”

Dương Ngọc Hoàn không hiền hỏi nói.

“Người viết báo cáo này rất xảo quyệt, hắn sợ viết lời giả dối có tội khi quân, nhưng lại không muốn nói thật, nên diễn đạt qua loa. nói cái gì khe suối gió mạnh, làm cho người ta cảm thấy công chúa Thổ Phồn là bị gió núi thổi rơi xuống, nhưng thực tế gió khe suối chẳng có tí liên quan gì đến cái chết rơi của công chúa Thổ Phồn, hắn hoàn toàn không viết tại sao công chúa Thổ Phồn lại rơi xuống vực?

Không cần nói nữa. chắc chắn là bị tên Lý Thất Lang đó một tên bắn chết.”

“Rất có khả năng này, tướng lĩnh lập công cầu đứt chính là tên Lý Khánh An.”

Lý Long Cơ tự lẩm bẩm một mình.

“Không phải là rất có khả năng, chắc chắc là vậy, bởi vì tên râu xồm nói vuột miệng, các vị quân quan khác đều rất tức giận.”

Lý Long Cơ trầm ngâm một lát. mỉm cười nói: “Trẫm cũng rất muốn xem tên Lý Thất Lang không có tí gì thương hoa tiếc ngọc này, hắn trông như thế nào?”

“Trên trán hắn…”

Dương Hoa Hoa ngập ngừng, nàng cười yêu kiều nói: “Tên Lý Thất Lang này quả thật xuất chúng, chi bằng thánh thượng ngày mai hãy tự mình xem xem.”

Chương 50+51: ĐẠI ĐIỆN PHONG THƯỞNG

Sáng tinh mơ hôm sau. trời vẫn còn chưa sáng, tiếng trống to lớn đột nhiên gõ vang, làm cho Trường An đang trong giấc ngủ sâu phải thức tinh, thời gian tảo triều đã tới.

Từ khi Lý Long Cơ ở năm 4 Thiên Bảo sắc phong Dương Ngọc Hoàn làm quý phi. thời gian tảo triều của hắn càng lúc càng ít đi, từ 3 ngày 1 lần tảo triều, từ từ trở thành hiện tại mỗi tháng vào ngày 5 tảo triều, hôm nay là ngày mùng 5 tháng 12, là lần tảo triều đầu tiên của tháng 12.

Trời vẫn còn tối đen như mực, nhưng trên đường lớn đã có thể thấy xe ngựa ở khắp nơi, trên càng phải xe ngựa. trên lồng đèn màu đỏ quýt có viết quan hàm và tên của chủ nhân, ví dụ ngự sử trung thừa Dương, chính là xe ngựa của ngự sử trung thừa Dương Chiêu, hoặc là hộ bộ thị lang Dương, đây lại là xe ngựa của hộ bộ thị lang Dương Thận Căng.

Xe ngựa nối đuôi nhau, xen vào những quan viên cười ngựa, rầm rộ khí phách tiến về phía Đan Phụng Môn.

Lúc này chưa tới giờ mão, quảng trường Đan Phụng Môn tụ tập đầy quan viên, họ đang tụm ba tụm bảy thì thầm to nhỏ với nhau.

An Lộc Sơn tối qua đứng một canh giờ trong đất tuyết, sau khi trở về liền bị tý phong hàn. nếu là bình thường, hắn có lẽ sẽ xin nghỉ phép, nhưng hôm nay là ngày thụ phong của quân An Tây, hắn nếu xin phép, thì có chút không phải.

An Lộc Sơn đầu óc quay cuồng ngồi trên bậc thang, hắn không muốn ngó ngàng tới ai cả. lúc này ngự sử trung thừa Dương Chiêu từ xa chạy đến. gập người thi lễ cười nói: “An đại tướng quân, tại sao lại ngồi ở nơi đây?”

Dương Chiêu chính là Dương Quốc Trung sau này, hắn là tộc huynh của Dương quý phi, thân hình cao lớn. tướng mạo bất phàm, năm ngoái vừa tiến kinh, trong vòng một năm ngắn ngùi, hắn từ một chức quan Ba Thục (một bộ tộc địa phương nhò) làm đến ngự sử trung thừa, đồng thời kiêm nhiệm 10 mấy chức vị khác nhau, thăng chức nhanh, đã lách được vào đội ngũ tầng lớp quan chức cao cấp Đại Đường.

An Lộc Sơn vất vả đứng dậy cười: “Để cho Dương trung thừa chê cười rồi, hôm qua bị chút phong hàn. thân thể suy nhược, liền ngồi xuống nghỉ ngơi.”

“À!

Thì ra là vậy.”

Dương Chiêu tiến lên một bước, lại thấp giọng nói: “Không biết việc hôm qua của tiêu tướng quân xử lý thế nào rồi. có cần ta giúp đỡ không?”

“Đa tạ mỹ ý của Dương thừa trung, việc này đã bình ổn rồi. hết cách rồi, hôm nay là ngày gia thường quân An Tây, ta bị ốm mà vẫn phải đến.”

“Hử!

Thắng được 1 nước nhỏ biên cương đã khuấy động binh mã như vậy, đại tướng quân phía bắc chống đỡ Khiết Đan. lập được vô số công tích, cũng chẳng thấy trọng thường gì ở Hàm Nguyên Điện, đây có hơi đối xử thiên lệch quá không?”

An Lộc Sơn thấy Dương Chiêu lại không biết tầm quan trọng của việc giành được Tiểu Bột Luật, bất giác khinh bỉ thầm trong bụng. tuy nhiên giọng điệu của Dương Chiêu rõ ràng là có ý lấy lòng hắn. trong lòng hắn bất giác rung động. tên Dương Chiêu này là tộc huynh của quý phi chứ không vừa. nếu có thể lôi kéo hắn. há chẳng phải đã dính vào thế lực của quý phi rồi sao, tại sao mình lại không sớm nghĩ ra?

Cho đến hôm nay, An Lộc Sơn mới chợt phát hiện tầm quan trọng của Dương Chiêu, trong lòng vừa bực bội vừa mừng rỡ, vội cười nói: “Dương thừa trung, khi nào đến Phủ ta uống ly rượu lạt. ta cho trung thừa xem mỹ nữ tuyệt sắc của U Châu.

Dương Chiêu mừng rỡ, hắn từ lâu đã muốn móc nối quan hệ với An Lộc Sơn. hơn nữa còn có mỹ nữ tuyệt sắc chờ đợi, hắn vội nói: “Hôm kia vừa đúng có thời gian, ta hôm kia qua. thế nào?”

“Thế thì ta hẹn vậy nhé!”

Hai người Cùng ngước đầu cười, lúc này, Hàm Nguyên Điện vọng lại tiếng chuông trầm đặc, một viên giám quan trong điện đi ra cao giọng tuyên đọc: “Giờ mão một khắc đã tới. thăng triều!”

Trên quảng trường Đan Phụng hàng vạn quan viên lập tức dàn thành 2 đội. triều hội của Đại Đường chia làm tiểu triều, trung triều và đại triều.

Tiểu triều chù yếu là triều hội lâm thời có việc mới triệu tập, đây là do quan viên trên tam phẩm tham gia. thường thì cử hành ở Tử Thần Điện hoặc Diên Anh Điện, thảo luận quân quốc đại sự.

Còn trung triều thường là chỉ triều hội mỗi sáng, quan chức trên ngũ phẩm cũng đều phải tham gia.

Đây là triều hội thường xuyên nhất của Đại Đường, giống như triều hội mỗi ngày 5 như hôm nay, cũng thuộc trung triều.

Đa số cử hành ở Tuyên Chiến Điện, nhưng hôm nay cử hành ở Hàm Nguyên Điện, cắp quan lại giáng xuống đến thất phẩm trở lên. không hạn chế chức quan, đây có tý giống đại triều rồi.

Đại triều là mùng 1 tháng 5 mỗi năm và khi tập thể sử thần ngoại quốc cần kiến cử hành ở Hàm Nguyên Điện, kinh quan cừu phẩm trở lên. ngoại quan do triều tập tại kinh, nhất loạt tham liệt vào đó, cảnh tượng vô cùng long trọng.

“Bá quan tiến điện!”

Hơn 2.000 quan viên chia làm 2 hàng, bên trái do môn hạ thị trung tả tướng Trần Hi Liệt dẫn đầu. bên phải do lịnh hữu tướng Lý Lâm Phủ dẫn đầu, xếp hàng theo thử tự phẩm cấp, đi lên long vĩ đạo cao cao, nối đuôi nhau đi về phía Hàm Nguyên đại điện khí thế bàng bạc.

Hàm Nguyên Điện vô cùng rộng lớn. nam bắc dài 400 mấy bước, đông tây rộng 500 mấy bước, có thế dung nạp vạn người. nó đứng sững sững trên bờ nam Long Thù Nguyên, nhìn về phía xa. có thể thấy rõ Chung Nam Sơn. phố xá Trường An thu vào tầm mắt.

Tiến vào đại điện ánh sáng đầy đủ. nhưng càng đi vào trong, lại càng trở nên U tối, hoàng thượng ngồi ở trên giường rồng cao cao, hắn có thể thấy rõ quần thần, nhưng quần thần lại không thấy rõ hắn.

điều này thể hiện sự thần bí và uy nghiêm của hoàng đế Đại Đường.

Quần thần tiến vào điện, quan viên từ tam phẩm trở lên đều có chỗ ngồi, có thể ngồi nghe triều chính, còn quan viên trên tử phẩm đều đứng ở phía sau.

đều xếp hàng theo thử tự tam tinh lục bộ cửu khanh ngữ tự và tản quan.

Trong đại điện xì xầm to nhỏ, nghị luận nội dung tảo triều hôm nay, tảo triều hôm nay chỉ có một nghị đề. gia thường quân An Tây trong trận chiến Tiểu Bột Luật.

Lý Lâm Phủ nhắm mắt dường thần, nhưng đuôi mắt chốc chốc lại nhìn về phía chàng trai trên nấc thang ngọc.

Hắn đội mũ tam lương quan, mình mặc giáng sa bào, eo thắt đai lớn. ánh mắt trầm tình, miệng mang nụ cười điềm đạm.

Chàng trai này chính là hoàng thái tử Đại Đường Lý Hanh, từ năm 25 Khai Nguyên tiền thái tử Lý Anh bị phế mà được sách lập trở đi.

đến nay đã 10 năm. rất mực khúm núm sợ sệt sống dưới vương quyền chí cao vô thượng của cha hắn. thiên từ Đại Đường Lý Long Cơ.

Lý Lâm Phủ vì muốn ủng hộ Thọ vương Lý Mạo làm thái tử.

đã từng không tiếc cực lực phản đối Lý Hanh làm thái tử.

Vì vậy, sau khi Lý Hanh được sắc lập, đã trở thành cây đỉnh trong mắt. cái xương trong thịt của Lý Lâm Phủ.

Dưới sự cho phép ngầm của Lý Long Cơ, hắn lần này đến lần khác đả kích thái tử.

Đầu năm 5 Thiên Bảo, nổ ra vụ án Vi Kiên.

Vi Kiến là anh của thái tử phi, hình bộ thượng thư.

Ngày 15 tháng giêng, hắn âm thầm hẹn gặp thái tử, bị Lý Lâm Phủ sai ngự sử khép tội, lại liên đới tới Long hữu tiết độ sử Hoàng Phủ Duy Minh.

Vi Kiên và Hoàng Phủ Duy Minh bị lưu vong sau đó xử từ, thái tử Lý Hanh bị ép thôi đi thái tử phi.

Tháng 11 cùng năm. lại nổ ra vụ án Đỗ hữu Lân.

Đỗ hữu Lần là phụ thân của sủng phi thái tử Đỗ Lương Đệ. vì bị tố cáo mưu phán mà bị đánh sậy chết, để chấm dứt liên quan với vụ án Đỗ hữu Lân. thái tử lại bị ép thôi đi sủng phi Đỗ Lương Đệ.

Trong 1 năm thôi đi 2 người vợ, làm cho thái tử Lý Hanh gánh chịu cú sốc chưa từng có, hắn trở nên trầm mặc. rất ít rời khỏi hoàng cung, hôm nay là triều hội ngày 5, hắn theo lễ chế đến tham gia triều hội.

Lúc này, tâm trạng Lý Hanh vô Cùng bình lặng. giống như trận chiến Tiểu Bột Luật không có tí liên quan gì với hắn vậy.

“Hoàng thượng bệ hạ giá đáo!”

Thiếu giám trong điện một tiếng hô dài, các quan viên nhất loạt đứng dậy, trong đại điện im phăng phắc, chim muông lặng tiếng.

Lý Hanh cũng đứng dậy, hắn đứng tay buông thõng. chờ đợi phụ hoàng giá lâm.

Một tiếng chuông vang.

40 viên hoạn quan chia 2 hàng tiến vào, nối tiếp đó là gần trăm viên ngự tiền đới đao hộ vệ lũ lượt bước vào, thắt lưng đeo ngân trang nghị đao, tay cầm ngọc chùy kim qua. xếp hàng hai bên thang ngọc, cuối cùng là 16 viên cung nga. tay cầm cung phiến, la cái. hô ủng thiên tử Đại Đường Lý Long Cơ vào điện.

Hôm nay là chính thức lâm triều, Lý Long Cơ cũng không mặc thường phục nữa. hắn thán mặc áo bào thêu rồng, đầu đội còn miện của thiên từ, bạch châu cửu lưu rũ ở trước mặt.

Cao Lực Sĩ mình ôm thánh chi.

đứng đằng sau hắn.

Lý Long Cơ yên vị, nhìn khắp chúng thần, chúng thần nhất tề gập người nói: “Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Tiếng nói đồng loạt âm vang.

Lý Long Cơ hài lòng gật đầu. vẫy tay: “Chúng ái khanh bình thân!”

“Bệ hạ có chi. bá quan quy vị!”

“Tạ bệ hạ!”

Bá quan lần lượt trở về đội ngữ của mình, các vị cao quan cũng đã ngồi xuống. nhân lúc rảnh rỗi này, Lý Long Cơ cười hỏi thái tử Lý Hanh nói: “Hoàng nhi dạo này có khỏe không?”

Lý Hanh vội cúi người nói: “Bẩm phụ hoàng, nhi thần sức khỏe vẫn tốt.”

Lý Long Cơ gật đầu nói: “Trầm nghe nói hoàng nhi đã 2 tháng không xuất đông cung, điều này cũng không đúng. hoàng nhi là thái tử. nên thăm khắp dân tình, để biết sự khổ cực của dân gian, hơn nữa trận đấu mã cầu sắp bất đầu. trầm cũng hi vọngi hoàng nhi thường xuyên đi xem xem.

để cho khuây khỏa.”

“Nhi thần tuân chỉ!”

Lúc này, Cao Lực Sĩ thấp giọng nhắc nhở: “Bệ hạ. bắt đầu rồi.”

Lý Long Cơ thu hồi tinh thần lại, từ từ nói với chúng thần: “Nghị đề của hôm nay, chắc là các vị ái khanh đã biết rồi. quân An Tây tấn công chiếm lĩnh Tiểu Bột Luật, uy trấn Tây Vực. chấn hung lại uy danh của Thiên Khả Hàn. công trạng này quan trọng với xã tắc.

Không thể không thưởng.

Trẫm chính thức quyết định, chù soái Cao Tiên Chi thay thế Phu Mông Linh Sát. làm tiết độ sử bốn trấn An Tây, đồng thời gia phong Hồng lư tự khanh, ngự sử trung thừa, quân An Tây thường tiền 30 vạn quan, lụa 15 vạn khúc.” (Thiên Khả Hàn: tôn xưng của thủ lĩnh dân tộc thiếu số đối với Đường Thái Tông)

Nói đến đây, Lý Long Cơ dừng lại. do thiếu giám trong điện cao giọng tuyên bố: “Cao Tiên Chi thay thế Phu Mông Linh Sát. làm tiết độ sử bốn trấn An Tây, đồng thời gia phong Hồng lư tự khanh, ngự sử trung thừa, quân An Tây thường tiền 30 vạn quan, lụa 15 vạn khúc.”

Lý Long Cơ khẽ gật đầu. lại nói: “Quân An Tây có thể trải qua bao gian nan. giành được thắng lợi chiến dịch Tiểu Bột Luật, đều xuất phát từ sự dũng cảm hăng hái giết giặc của tướng sĩ tam quân, trẫm hôm nay phải đặc biệt phong thưởng 24 viên tướng sĩ quân An Tây có công, tuyên họ vào điện!”

“Tuyên tướng sĩ quân An Tây vào điện!”

“Tuyên tướng sĩ quân An Tây vào điện!”

“Tuyên tướng sĩ quân An Tây vào điện!”

Tiếng kêu dài từng tiếng từng tiếng truyền xuống dưới, chốc lát từ đường tất ở kế bên Thê Phụng Các đi ra một hàng người.

Đây chính là 24 người tướng sĩ quân An Tây.

Họ có người mặc quân phục, có người mặc áo trắng, đây là lễ nghi của Đại Đường. dân thường hoặc binh sĩ không chức quan gặp hoàng đế nhất định phải mặc áo trắng.

Màu trắng là quốc sắc của Đại Đường, áo trắng cũng là y phục tôn quý.

Lý Tự Nghiệp hiên ngang đi trước tiến vào Hàm Nguyên Điện, sau đó là Lý Khánh An. xếp thứ 3 đáng lẽ phải là đại tướng Tịch Nguyên Khánh, nhưng Tịch Nguyên Khánh lĩnh quân trấn thủ Tiểu Bột Luật, Không thể đến phía đông thụ thường, đi theo phía sau Lý Khánh An chính là Lệ Phi Thủ Du. kế đến nữa là Hạ Lâu Dư Nhuận.

Lệ Phi Nguyên Lễ, Điền Trân, Đoàn Tú Thực.

Bạch Nguyên Quang, hai người đi sau cùng nhất là Hạ Nghiêm Minh và Hàn Tiến Bình.

Một hàng người ai nấy thân hình cao to vạm vỡ, phong độ xuất chúng, tuy chỉ là 24 người, nhưng cho người ta một thứ áp lực vô hình, mọi người trên đại điện âm thầm khen hay, nhất thời xì xầm bàn tán.

“Đại Đường ta có những nhân vật như vậy, biên cương yên ổn rồi!”

“Người ở trước nhất chính là đệ nhất đao, Lý Tự Nghiệp, người đứng sau lưng hắn, nghe nói là đệ nhất tiễn An Tây, cung tiễn hết sức lợi hại.”

Người biết được nội tình to nhỏ giới thiệu với người xung quanh.

“Nghe nói đệ nhất tiễn là Sĩ Tư Minh của Phạm Dương, hắn có thể vượt qua Sĩ Tư Minh không?”

“Sĩ Tư Minh tuy là tiễn thuật cao siêu, nhưng chưa chắc dũng mãnh như người này, ta nghe người quân An Tây nói, người này xuất tiễn ắt thấy máu, người Đột Kỵ Thi và người Thổ Phồ chết dưới tay hắn đã nhiều không đếm xuể.”

Lý Khánh An từ lúc mới bước vào điện đã quan sát Hàm Nguyên Điện.

Cung điện này đại diện cho trình độ kiến trúc cao nhất Đại Đường, kiến trúc Đại Đường hoàn toàn không giống với thời Minh Thanh.

Kiến trúc Minh Thanh mái vòm rất nhỏ nhưng nhiều, thiếu một khí thế nào đó, còn kiến trúc của Đại Đường lấy cột rường và mái vòm loại lớn phức tạp cùng chống đỡ nóc nhà, làm cho cung điện thé hiện ra một khí thế bàng bạc hùng vĩ, đặc biệt Hàm Nguyên Điện thế đất rất cao, đưa mắt nhìn về phía ngoài điện, cho người ta một cảm giác ngạo nghễ nhìn .

Đại điện mở rộng, quần thần xa xa đứng ở hai bên. phía trước mấy hàng là cao quan ngồi chiếu đất. cách họ khoáng 10 mấy trượng, mỗi người đều có một chỗ ngồi thông thoáng.

Tiến lên đằng trước nhất, Lý Khánh An đã nhìn thấy Lý Lâm Phủ, Lý Lâm Phủ khẽ gật đầu với hắn. nhưng ở phía trên Lý Lâm Phủ còn có một người đang ngồi, đầu đội mũ vàng, mặc áo bào đỏ rộng, Lý Khánh An thoắt cái đã vỡ nhẽ, người này ắt hẳn là thái tử Đại Đường Lý Hanh.

Lý Hanh cũng bình thản nhìn họ, chỉ nhìn lướt qua, ánh mắt đã rũ xuống, hắn không cảm hứng cho lắm.

Nhưng Lý Long Cơ ánh mắt sáng quất, tràn đầy vẻ tìm hiểu ngọn nguồn chân tướng, nhìn lướt qua khuôn mặt của từng người họ. cuối cùng ánh mắt của hắn dừng lại trên người Lý Khánh An.

Đúng thế, người trẻ tuổi ngày không giống người bình thường. thân hình cao lớn hiên ngang, khuôn mặt rất góc cạnh, trên trán có một vết sẹo dài, cho người ta vẻ cường tráng lạnh lùng cứng cõi của nam nhi, nhưng những điều này đều không phải sức hút của hắn. từng tư thế động tác của hắn có một sự xuất chúng khác biệt không diễn tả được, ánh mất của hắn điềm tĩnh nhưng sắc bén, nhấp nháy ánh sáng xuyên thấu tim người.

Lý Long Cơ bỗng chốc bị hắn cuốn hút, hắn mỉm cười, người trẻ tuổi mà Dương Hoa Hoa nói xuất chúng khác biệt, ắt hẳn là người này rồi.

Hắn cuối đầu nhìn hồ sơ trong tay, Lý Khánh An. hiệu úy Xích Hầu Doanh An Tây, phía sau là một loạt quân công của hắn trong chiến dịch Tiểu Bột Luật, tiên phong mở đường, tiêu diệt toàn bộ quân Thổ Phồn Ca Lam Thành, khéo léo vượt sông Bà Lặc Xuyên (Ở gần sông Hồng Afghanistan), ở Liên Vân Bảo giết địch 47 người, phi thân đoạt A Nỗ Việt Thành, chặt đứt cầu mây Thổ Phồn.

Lý Long Cơ cười nhạt, có lẽ còn có một điều nữa. bắn giết công chúa Thổ Phồn.

Cao Tiên Chi cho rằng đây không phải là công lao, giấu nhẹm nó đi, nhưng hắn Lý Long Cơ lại cho rằng, đây là công lao to ngất Trời, hắn chính là thích loại đàn ông ở chiến trường tuyệt đối không thương hoa tiếc ngọc, đây mới là quân nhân thật sự của Đại Đường.

“Chúng thần tham kiến ngô hoàng bệ hạ. chúc bệ hạ vạn tuế vạn vạn tuế!”

Một hàng 24 người hôm qua đã tập lễ nghi, nhất tề gập người thi lễ với Lý Long Cơ, quan viên Đại Đường gặp hoàng đế không cần quỳ bái, chỉ cần rướn người thi lễ là được.

Lý Long Cơ vẫy tay cười nói: “Các vị tướng sĩ miễn lễ bình thân!”

“Tạ bệ hạ!”

Các tướng sĩ đứng dậy, lúc này thị ngự sử trong điện mở thánh chỉ ra. cao giọng tuyên đọc: “Tướng sĩ quân An Tây dũng mành giết địch, có công với nước, phải luận công ban thưởng, nay Hàm Nguyên đại điện biểu dương 24 người, lấy sự tích anh hùng của họ chiếu cáo . mùng 1 tháng 4 năm 6 Thiên Bảo, thiên triều đại quân xuất Quy Tư...”

Giám thiếu khanh trong điện khẳng khái sôi động. tuyên đọc đến cả gần nửa canh giờ. cuối cùng đến phút phong quan, hắn neừng một chút, nhìn Lý Tự Nghiệp nói: “Mạch đao Chiêu Võ hiệu úy Lý Tự Nghiệp, xả thân giết địch, đoạt chiếm Liên Vân Bảo lập công lớn. giết địch dẫn đầu.

đặc phong Kim ngô vệ trung lang tướng, tráng vũ tướng quân, ban thêm Khai quốc bác, thường bạc 3 ngàn lượng, lụa 500 khúc.”

“Thần tạ hoàng thường ân điển!”

Lý Tự Nghiệp quỳ một gối xuống, hành một quân lễ.

Lý Long cơ gật đầu. ánh mắt lại chuyển về phía Lý Khánh An.

Hắn bây giờ đã hiểu công tích của Lý Khánh An tại sao lại xếp hạng 2 rồi. chính là đã bắn giết công chúa Thổ Phồn, nhưng Lý Long Cơ không định sửa đổi điều gì. lúc hắn phê duyệt lại quân sách phong thưởng binh bộ đã tiếp nạp ý kiến của Cao Lực Sĩ. nâng chức Lý Khánh An lên nửa bậc. làm cho hắn ngang hàng với Lý Tự Nghiệp. lý do lúc đó là Hán Hồ bình đẳng.

Giám thiếu khanh trong điện tiếp tục cao giọng nói: “Xích Hầu hiệu úy Lý Khánh An. tiên phong mở đường. huyết chiến Liên Vân Bảo, dũng cảm đoạt lấy A Nỗ Việt Thành, chém đứt cầu mây Thổ Phồn, bảo đảm cho quân Đường công chiếm Tiểu Bột Luật, công trạng to lớn. có thể liệt vào công đầu ngang hàng, đặc phong Thiên ngưu vệ trung lang tướng. tráng vũ tướng quân, ban Khai quốc bác. thường bạc 3 ngàn lạng, lụa 500 khúc.

Lúc này, binh bộ thị lang Lý Lần sững sờ, hắn nhớ Lý Khánh An rõ ràng là phong Tông tứ phẩm Thân huân dực vệ trung lang tướng của thái tử. tại sao lại trở thành chính tứ phẩm Thiên ngưu vệ trung lang tướng, mà còn là công đầu ngang hàng, hắn nghi hoặc nhìn Lý Lâm Phủ một cái.

Lý Lâm Phủ lại cười nhẹ vuốt râu dài.

Lý Lần chợt hiểu ra.

đây là sự thương lượng thống nhất riêng giữa tầng lớp chức quyền cao.

Không những quan viên binh bộ sững sờ, ngay cả bản thân Lý Khánh An cũng không ngờ minh lại được phong làm trung lang tướng, hơn nữa còn phong tước Khai quốc bác, phong tản quan Tráng vũ tướng quân, hắn thay đồi suy nghL lờ mở suy đoán được đại khái.

E là có liên quan với Cao Lực Sĩ.

Hắn nhìn lướt Cao Lực Sĩ một cái. chỉ thấy Cao Lực Sĩ khẽ nhắm mắt lại. giống như lão tăng nhập định vậy, đúng lúc ánh nhìn của Lý Khánh An sắp rời đi.

Cao Lực Sĩ mở to mắt, nhìn hắn mỉm cười.

“Lý Khánh An tiến lên trước thụ phong.”

Lý Khánh An trong lòng mừng lớn. nhưng nét mặt không biểu lộ ra. tiếng lên trước nửa quỳ gối hành quân lễ. trầm giọng nói: “Mạt tướng Lý Khánh An. tạ ngô hoàng bệ hạ phong thưởng.”

Hắn vừa định đứng dậy, Lý Long Cơ lại cười nói: “Lý tướng quân, trầm ban thưởng thêm cho ngươi một cái Tử kim ngư đại, để khích lệ cho mũi tên trên cầu mây khe suối kia của ngươi.” (Tử kim ngư đại: là một loại lệnh bài kiểm tra khi ra vào cung điện, tử kim là quan từ tam phẩm trở lên mặc áo tím. ngư đại là một cái túi bên ngoài trang trí vàng bạc bên trong là ngư Phủ.

đây là một loại vinh dự rất lớn)

..

Chương 52: Một Danh Đải Khách

24 tướng An Tây thụ phong ở Hàm Nguyên Điện, nhất thời kinh động cả Trường An.

Trà quán tửu lâu khắp nơi đều bàn luận việc này, bàn luận công tích của họ, nhất là tên của Lý Tự Nghiệp và Lý Khánh An loan truyền khắp cả thành.

Họ một người đao pháp thần dũng, một người tiễn thuật vô song, được khen tặng là An Tây song hố.

Quân An Tây khải hoàn trở về, mọi người đều có phong tặng, ngay cả Hạ Nghiêm Minh cũng được phong làm hiệu úy, thường bạc 300 lượng.

Nhưng người vui mừng nhất vẫn là Hàn Tiến Bình, sự phong thưởng của hắn khác với người khác.

Hắn được xá miễn tội lưu vong, vì hắn có công danh trên người, Lý Long Cơ thương hắn thư sinh Tông quân, sửa lại ban hắn huyện lệnh huyện Đan Đồ, thường bạc 300 lượng, cho phép hắn áo sấm về làng.

Nhưng việc đáng tiếc là.

Tiến Tấu Viện An Tây bị thiêu, việc tu kiến vẫn phải mất một khoảng thời gian. mọi người đành phải tìm nơi ở mới. nhưng Lý Lâm Phủ đã giúp họ sắp xếp ổn thỏa, dọn đến chỗ nhà trống cũng nằm ở Sùng Nhân Phường.

Nơi đây vốn là một chỗ ở khác của Vũ Tam Tư, diện tích gần trăm mẫu, có 10 mấy gian nhà lớn.

Nhưng điều làm quân An Tây hài lòng nhất là kế bên nơi này là một bãi mã cầu. có thể để cho họ luyện cầu.

Tuy nhiên tâm tư của mọi người hôm nay đều không nằm ở mã cầu. mạnh ai người ấy đi làm việc, Lý Tự Nghiệp được Kim Ngô Vệ mời đi truyền dạy Mạch đao đao pháp, Đoàn Tú Thực và Bạch Nguyên Quang rủ nhau đi mua nhà.

Lệ Phi Nguyên Lễ hầu bao sung túc, dĩ nhiên là đi chìm đắm trong làng lầu xanh dịu dàng rồi.

Lý Khánh An thì dẫn Hạ Nghiêm Minh và Hàn Tiến Bình đến một tửu lâu của phố đông, hôm kia Hàn Tiến bình đã phải về quê rồi, Lý Khánh An phải làm tiệc tiễn đưa hắn.

“Tướng quân, ly rượu này ta kính ngài, nếu không có ngài, ta Hàn Tiến Bình bây giờ vẫn ở thú bảo vất vưởng năm tháng, làm sao có được hôm nay.”

Hàn Tiến Bình cầm một ly rượu, kính về phía Lý Khánh An, Lý Khánh An nâng ly một hơi uống cạn, mỉm cười nói: “Ta vốn tường là ngươi sẽ được phong làm quân quan văn chức của quân An Tây, không ngờ ngươi lại được sửa đổi thụ phong huyện lệnh huyện Đan Đồ, Lão Hàn. vận mệnh thật là kì diệu!”

Hạ Nghiêm Minh bên cạnh hiếu kỳ hỏi: “Lão Hàn. huyện Đan Đồ cách quê của ngươi bao xa?”

“Không xa, chỉ khoáng 100 mấy dặm. cỡi ngựa một ngày là tới được, Tiểu Hạ. có muốn đi cùng ta xem xem không?”

“Ta cũng muốn đi lắm...”

Hạ Nghiêm Minh nhìn lướt Lý Khánh An một cái, quan trọng là người này có cho phép không.

Lý Khánh An với tay đánh đầu hắn một cái, cười chùi nói: “Tiểu tử ngươi đừng mơ mộng nữa. hãy ngoan ngoãn ở lại Trường An cho ta.”

Mấy cô gái trẻ ở bàn bên cạnh thấy Hạ Nghiêm Minh bị đánh tơi tà, cũng đều bất

giác bật cười ra thành tiếng.

Hạ Nghiêm Minh mất mặt. sờ vào sau gáy, thấp giọng la lối: “Không cho thì không cho, tại sao lại động thủ, dù gì thuộc hạ cũng là hiệu úy rồi.”

“À!

Ta cũng quên rồi, Ngươi bây giờ là Hạ tướng quân rồi.

Hạ tướng quân, có cần ta thi một quân lễ cho ngươi không?”

Lý Khánh An như cười như không cười nói.

Nếu Lý Khánh An trách giận.

Hạ Nghiêm Minh lại không sợ, nhưng nét mặt cười mà như không cười của Lý Khánh An lại khiến lòng hắn e sợ liên hồi. hắn không dám nhìn vào mắt của Lý Khánh An. nhỏ tiếng nói: “Hạ tướng quân gì chứ. nghe cử như gọi người khác vậy, vẫn là gọi là Tiều Hạ làm cho người ta cảm thấy chân thật.”

“Hử!

Ngươi cũng biết cái gì gọi là chân thực ư?

Ta nói lần cuối với ngươi cho dù ngươi thăng chức quan gì.

được bao nhiêu ban thưởng, ngươi vẫn phải xem mình là đội chính.” (Đội chính: là quân quan cơ bản nhất trong quân Phủ của phủ binh)

Hàn Tiến Bình cũng vỗ vai Hạ Nghiêm Minh khuyên răn: “ Tiểu Hạ. tướng quân là muốn tốt cho ngươi. ngươi hôm nay mới 19 tuổi, Tông quân chẳng qua 3 năm.

đã làm đến hiệu úy, ngươi nghĩ thử xem. bao nhiêu ngươi sẽ đố kỵ, hơn nữa ngươi lại không có phụ huynh thúc bác là cao quan trong quân ngũ. toàn nhờ vào tướng quân bào hộ ngươi, nếu ngươi tự mình không biết tốt xấu. cuồng ngạo tự đại, e là ngày mai ngươi sẽ đánh mất chức quan luôn.”

Hạ Nghiêm Minh cuối đầu không dám lên tiếng.

Lý Khánh An nhìn hắn một cái. dịu giọng xuống nói: “Bắt đầu từ mai chúng ta phải tập cầu rồi, nhiệm vụ của ngươi là dẫn người đi nơi khác thám thính, hiền rõ thực hư của đối thủ, biết chưa?”

“Thuộc hạ biết rồi.”

Lý Khánh An gật gật đầu. bèn nâng ly rượu nói với Hàn Tiến Bình: “Lão Hàn. ly rượu này chúc ngươi thượng lộ bình an. sớm ngày đoàn tụ với vợ con. hi vọng sau này chúng ta còn có ngày gặp lại.”

Hàn Tiến Bình cũng nâng ly rượu nói: “Tôi cũng chúc tướng quân có thể bộ bộ cao thăng, sớm ngày trở thành chù nhân An Tây.”

Uống rượu xong.

Hàn Tiến Bình đi Lại bộ xử lý thủ tục, Lý Khánh An thì dẫn theo Hạ Nghiêm Minh trở về nơi ở.

Họ vừa mới tới trước cửa lớn. người gác cửa đã cao giọng nói: “Lý tướng quân, có người tìm ngài, đã chờ đợi nhiều giờ rồi.”

Chỉ thấy trên bục thang có một người trung niên ăn bận như một quản gia đang đứng, hắn cười chạy xuống thi lễ nói: “Xin hỏi. ngài có phải là Lý Khánh An tướng quân?”

Lý Khánh An chưa bao giờ gặp mặt người này. bèn sật đầu cười nói: “Ta chính là Lý Khánh An. không biết các hạ là ”

“Ta là quản gia của trong phủ Thiên ngưu vệ Độc Cô đại tướng quân, lão gia nhà ta ngường mộ uy danh Lý tướng quân, sai ta đến đưa một thiệp mời. xin Lý tướng quân nhất định phải nể mặt.”

Nói xong. hắn cung kính đưa tấm thiệp cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An đón lấy thiệp xem. là Thiên ngưu vệ đại tướng quân Độc Cô Thích mời hắn tối nay đến Phủ dự tiệc.

Lý Khánh An bất giác nhíu mày.

Gia tộc Độc Cô 1 trăm mấy năm nay luôn là quý tộc Đại Đường.

địa vị hiển hách, còn bản than tuy hôm nay thụ phong Thiên ngưu vệ trung lang tướng, nhưng đây chỉ là quân hàm mà thôi, trên thực tế chăng có tí quan hệ gì với Thiên ngưu vệ, hắn mời mình ăn cơm làm gì?

Tuy trong lòng nghi hoặc, nhưng Lý Khánh An vẫn gật đầu cười nói: “Xin chuyển cáo Độc Cô đại tướng quân, tối nay ta nhất định đúng giờ đến phủ viếng thăm.”

“Vậy thì tiểu nhân trở về, Lý tướng quân chớ quên nhé!”

Quản gia dặn dò mấy câu, bèn cáo từ đi về.

Lý Khánh An trở vào phòng, ngồi thẫn thở một hồi, hắn chưa từng đi làm khách nhà phú hộ Đại Đường bao giờ.

Quy quý trong đó hắn chà biết tí gì cả. nhưng có một điều hắn chắc chắn, hắn không thể đi tay không lên phủ.

Nhưng mà phải mua tí gì đây?

Lý Khánh An bây giờ rất giàu có, hắn có được 1.500 quan tiền thường ở chỗ Cao Lực Sĩ. hôm nay lại có tiền vào 3.000 lượng bạc và 500 khúc lụa, ở Triều Đường.

đây có thể là một phú ông thật thụ rồi.

Lý Khánh An định thần suy nghĩ chốc lát, tốt nhất là thứ đặc sắc của An Tây, đầu linh dương, cầm thì không đẹp mắt, sẽ làm cho con nít sợ hãi.

Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi, rượu bồ đào hình như có chút khó khăn, “dạ quang bôi.”

đúng rồi!

Châu báu ở khu vực Hà Trang vừa quý giá vừa là đặc sàn Tây Vực.

ở Trường An cũng mua được, tặng cho vợ và con gái của Độc Cô Thích.

Lý Khánh An kéo rương gỗ ra lấy tiền, lúc này, hắn từ trong rương gỗ nhặt lên một cái hộp 20.

Đây chính là viên bào thạch hỏa diệm thần bí đó.

Hắn có được đã gần 2 năm rồi.

đến nay vẫn chưa biết được lai lịch của viên bào thạch này, Trường An sẽ có người biết không?

Vừa lúc mình cũng phải đi mua châu báu. nhân tiện tìm người trong nghề nghe ngóng một chút.

Lý Khánh An lấy mấy nén bạc xong bèn cỡi ngựa đi về hướng phố đông.

Sáng hôm qua tuy đã đi qua phố đông, nhưng chỉ là đến trước cửa nhưng không đi vào.

Hôm nay hắn là lần đầu tiên đi vào chợ lớn siêu cấp vang danh trong lịch sử này.

Phố đông vì ở gần tam đại nội (tây nội Thái Cực Cung, đông nội Đại Minh Cung, nam nội Hung Khánh Cung), khắp nơi trong phường có nhiều Phủ đệ của hoàng thất quý tộc và đạt quan quyền quý, vì vậy hàng hóa kinh doanh của chợ đa phần là hàng xa xỉ thượng hạng, để thỏa mãn nhu cầu của hoàng thất quý tộc và đạt quan quyền quý.

Quy mô của phố đông tương đương với 1 km2 thời nay.

Bên trong bốn con đường lớn đông nam tây bắc đan xen. có thể cùng lúc đi nhiều chiếc xe ngựa. các cửa tiệm san sát những đồ vật sắp theo chủng loại, lụa là gấm vóc. châu báu ngọc ngà, văn mực thượng hạng, các nhạc khí nhiều nhà..., ở giữa là cơ quan quan phủ. kho thường bình (kho lương chính phủ dung để trữ lương cung ứng cho quan dân.

điều tiết giá lương), thị thự (cơ quan quản lý chợ), bình chuẩn thự (quản lý sự vụ chợ và vật giá, thuộc thái phủ tự) xếp hàng theo thứ tự trước sau.

So với phố tây phồn hoa náo nhiệt, phố đông có vẻ hoi vắng vẽ, nhưng chốc chốc vẫn thấy xe ngựa Trang hoàng hoa lệ chạy qua trên đường lớn.

Nghe ngóng một chút xong, Lý Khánh An liền đi đến khu vực tụ tập nhiều tiệm châu báu ở góc đông bắc.

..

Chương 53: Bảo Thach Hiện Tung Tích.

Tìm một hồi, Lý Khánh An cuối CÙNG đi vào một tiệm châu báu người Hồ gọi là “Thác Chỉ Hương”.

Đô thành của Thạch Quốc gọi là Thác Chỉ Thành, hiên nhiên, tiệm châu báu này có lẽ có liên quan với Thạch Quốc.

Hắn nhớ Ng Tô Anh từng nói với hắn. viên bảo thạch kia của hắn hình như gọi là “Thái dương thạch”, là danh sản của Thạch Quốc.

“Khách đến đề mua bảo thạch à?”

Người bán hàng vô cùng nhiệt tình đón hắn vào trong.

Nơi đây người Hồ không nhiều, người bán hàng đều là người Hán.

Lý Khánh An sật đầu cười nói: “Ta hôm nay phải làm khách ở một nhà cao quan, muốn mua một trang sức châu báu quý hiếm, ngươi giới thiệu xem. mua gì thì tốt hơn?”



Khách đúng là tìm đúng chỗ rồi. châu báu tiệm chúng tôi chuyên cung ứng cho hảo môn vọng tộc. thậm chí trong cung cũng đến chỗ chúng tôi đặt hàng. chỉ xem khách hàng có yêu cầu gì thôi, ví dụ như dạm hỏi hoặc nhờ vả giúp việc, hay ví dụ như thân thích người quen hay lần đầu đến viếng...

ở đây đều rất chú trọng, khách phải nói cho tôi mục đích, ta mới dễ giới thiệu.”

”Là lần đầu đến viếng. cũng không phải là nhờ vả giúp việc, chỉ là sự thăm viếng bình thường.”

“À!

Nếu thế thì tôi kiến nghị khách mua một vật châu báu mức trung, mua thấp quá thì tặng không đặng. mua quý giá quá. người ta cũng khó xử, khách thấy đúng không?”

Lý Khánh An cười sật đầu: “Nói không sai. hãy làm theo lời ngươi nói vậy.”

“Khách hãy đi theo tôi đến nơi đây.”

Người bán hàng mới Lý Khánh An vào trong một căn phòng. lấy ra mấy cái hộp dẹt, mở ra cười nói: “Đây đều là vật hạng trung, mỗi thử đều tặng vừa tay, khách tự mình chọn.”

Hắn chỉ vào một mũ trân châu cười nói: “Đây là hàng của Nhật Bản Quốc, tương truyền trân châu này là thiếu nữ Nhật Bàn mình trần xuống biên thu thập dưới biên sâu. hột nào cũng tròn đều lấp lánh, mũ đúc bằng bạc, ra giá 100 quan, thấp nhất 80 quan.”

Lý Khánh An không hứng thú với mũ châu Nhật Bản. hắn cầm lên một cặp ly rượu nạm đầy lam hồng bảo thạch cuời nói: “Cặp ly rượu này bao nhiêu tiền?”

“Khách rất tinh mắt.

đôi ly này được điêu khắc từ hai miếng Toái Hiệp noãn ngọc, mỗi ly lại khảm 24 viên hồng lam bảo thạch, vô cùng quý giá. ra giá 150 quan, nếu khách thành tâm muốn lấy. thấp nhất 130 quan, chúng tôi dùng hộp đàm mộc đựng vào.”

Cặp ly này Lý Khánh An vô cùng thích thú. bèn cười nói: “Ta lấy nó, nhưng trên người ta chỉ có quan ngân, các ngươi thu không?”

“Quan naán có thể thu, nhưng sẽ rẻ hơn giá chợ đen một chút, một lượng bạc đồi 1.100 văn tiền, khách đồng ý không?”



Cái này không vấn đề!”

Lý Khánh An lấy ra 5 nén bạc đặt trên bàn.

đẩy cho người bán hàng.

“Khách đợi chút, tôi mời trưởng quầy đến.”

Lát sau. một người Hồ Lĩnh Tây vội vàng chạy vào, gập người thi lề, dùng tiếng Hán lưu loát nói: “Khách muốn mua bách thúy bôi ư?”

Lý Khánh An bây giờ mới biết đôi ly này gọi là bách thúy bôi. hắn gật đầu cười nói: “Đi làm khách ở một nhà cao quan, lấy làm lễ vật.”

Trưởng quầy ngồi xuống than thờ: “Ai!

Làm khách thôi cũng phải xài 130 quan tiền mua lễ vật, hiện nay cái năm này thật là càng lúc càng xa xỉ. tôi nhớ 10 năm trước, mua một phần điểm tâm nhỏ mấy trăm văn tiền đã khá lắm rồi, lúc đó một đấu gạo chẳng qua 10 vãn.”

Lý Khánh An chợt cảm thấy có một cảm giác xài tiền oan nồng, mình có phải là quá hảo phóng không.

Độc Cô Thích kia và minh không hề quen biết, chẳng qua là lên viếng ăn bừa cơm thôi, đã phải tặng hắn lễ vật 130 quan, nếu có 10 người mời mình ăn cơm. thì mình há chẳng phải bị phá sản ư?

Hắn có chút hối hận. nhưng ngân lượng đã bị phòng thu ngân đem đi giám định rồi. bây giờ đổi ý hình như có chút mất mặt. thôi vậy, bách thúy bôi này mình hắn lấy, mua điểm tâm bánh nhỏ 2 quan tiền cho tên Độc Cô Thích kia là đủ rồi.

đâu phải là đi biếu tặng trượng nhân (cha vợ) đâu.

Hắn âm thầm tính toán xong, lúc này, một thị nữ người Hồ dâng lên 2 ly trà.

“Mời khách!”

Trưởng quầy cười đầy một ly trà cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An cầm ly lên từ từ hóp một ngụm, giả vờ hỏi: “Không biết trưởng quầy nghe nói Thái dương thạch chưa?”

“Thái dương thạch?”

Trưởng quầy sững người, lắc đầu nói: “Ta kinh doanh châu báu đã sắp 30 năm rồi, chưa từng nghe nói Thái dương thạch gì. có phải là một tên khác của một loại bảo thạch không?”

Lý Khánh An chú ý đến mắt của hắn. thấy hắn không có dị thường gì. bèn lại dò thám hỏi: “Tôi có một người bạn ở An Tây Tông quân, trên tay hắn có một viên hồng bảo thạch, nghe nói trong viên bảo thạch đó lại có đốm lừa dâng lên. có người nói....”

Hắn chưa nói xong, trưởng quầy đã thay đồi sắc mặt. túm lấy tay Lý Khánh An nói: “Cái ngài nói không lẽ là “Quang Minh chỉ nhãn”, nó ở đâu?”

“Trưởng quầy đừng gấp, đây là một người bạn An Tây của ta nói, cái gì gọi là ‘Quang Minh chỉ nhãn”?”

Lý Khánh An hứng thú tăng lên. thì ra viên bảo thạch kia của mình gọi là Quang Minh chỉ nhàn, cái tên này rất quái dị.

Trường quần than một tiếng. lắc đầu nói: “Có lẽ không phải nó, Quang Minh chỉ nhãn là thần vật của Áo giáo, làm sao có thể lọt vào tay của người Hán.”

“Viên Quang Minh chỉ nhàn này rất đắc tiền ư?”

“Đắc tiền?”

Trưởng quầy hử một tiếng nói: “Nếu thật là Quang Minh chỉ nhàn, thì không thể dùng tiền bạc để đong đếm nữa. tôi nói như vậy cho ngài hiểu nhé!

Viên bảo thạch này luôn cung phụng trong miếu thần Bái Hỏa giáo ở YarcỊ Ardaghir đệ nhất của đế quốc Sassan từng bày tò rằng đồng ý dùng 30 tòa thành đổi lấy viên hóa thân của thánh Ghura Mazda này.” (Yard là thành phố trung bộ Iran) (Đế quốc Sassan là vương triều thời cổ của Iran (năm 226-650).

Vương triều Sassan là vương triều cuối cùng của Ba Tư thời xưa. lấy tên theo tên ông nội Sassan của người sáng lập Ardaghir đệ nhất.

Lúc đó vương triều Sassan ngang hàng với vương triều Kughan ́n Độ ở Trung Á và đế quốc La Mã ở u Châu, ba nước lớn này cùng nhau xung bá u Á)



Hóa thân của thánh Ghura Mazda.

đó có ý nghĩa gì?”

Lý Khánh An không hiểu hỏi.

‘Thánh Ghura Mazda là vị thần Quang Minh, viên bảo thạch đó chính là mắt của ngài, là một trong ba hóa thân của ngài.”

Nói đến đây, trưởng quầy quỳ xuống, bỏ xuống dập đầu trước tịch dương ngoài cửa sồ, lẩm bầm nói: “Thánh Aramazd ơi!

Tha thử cho sự bất kính của ta đối với ngài.”

Cho đến lúc này, Lý Khánh An mới biết, thì ra viên bảo thạch của mình lại quý giá như vậy. chả trách Ng Tô Ninh phải ra giá vạn quan tiền mua nó, như thế bộ xương người lúc đó mình chôn đi, cũng không Phải là người bình thường.

Lúc này, phòng thu ngân đi tới. thối lại một túi tiền, trưởng quầy đem một đôi bách

thúy bôi cân thận cât vào trong hộp đàm mộc, đưa cho Lý Khánh An nói: “Đây là bách thúy bôi của khách, xin cất giữ cẩn thận.”

Ngừng một lát. hắn lại căn dặn nói: “Cái tên Quang Minh chỉ nhãn này, xin khách đừng tùy tiện nhắc đến trước mặt người Túc Đặc, đó là sự bất kính đối với thần.”

“Ta biết rồi. ta đâu có vật này, chỉ là tùy tiện hỏi thăm.”

Lý Khánh An cầm bách thúy bôi rồi hiên ngang đi về, trưởng quầy luôn chú ý đến Lý Khánh An cho đến khi bóng dáng đi xa. hắn chợt vẫy tay kêu một người bán hàng khác, chỉ vào bóng dáng Lý Khánh An nói: “Ngươi ngồi xe ngựa của ta. theo sát người này, xem hắn sống ở đâu?”

Lý Khánh An lại đến một tiệm điểm tâm danh tiếng mua mấy loại điểm tâm thượng hạng và hai bình rượu bồ đào Cao Xương 30 năm.

Lúc này mới theo địa chỉ ghi trên thiệp đi đến phủ đệ Độc Cô ở Vụ Bản Phường.

Gia tộc Độc Cô từ thời Nam Bắc Triều đã là danh môn vọng tộc. hoàng hậu của Tùy Văn Đế chính là Độc Cô Thị, em gái của hoàng hậu Độc Cô Thị lại gả cho Tây Lương Lý Thị. hạ sinh đứa con trai thứ 3 chính là Đại Đường khai quốc hoàng đế Lý Uyên.

Từ đó trở đi gia tộc Độc Cô và gia tộc Lý Thị có căn nguyên sâu sắc.

Trên lịch sử. hoàng hậu của Đường Đại Tông Lý Dự chính là đích nữ (con gái do vợ chánh thất hạ sinh) của nhà Độc Cô.

Độc Cô Thích chính là gia chù của gia tộc Độc Cô, ông làm quan tới chức Thiên ngưu vệ đại tướng quân, hôm nay khoảng 60 tuổi, thân hình vạm vở cao to, tiếng nói như chuông.

Nghe nói Lý Khánh An đã đến. hắn cười ha hả đích thân ra nghinh tiếp: “Lý tướng quán, ta đợi ngài đã lâu rồi.”

Lý Khánh An chắp tay thi lễ cười nói: “Ta không biết lễ nghi, chỉ là ở dọc đường mua tí điểm tâm và rượu tốt. hi vọng đại tướng quân đừng chê.”

“Đây là không cần thiết rồi. còn mua cái gì thế, người đến là được rồi.

Lý tướng quân, ngài quá khách sáo rồi.”

Độc Cô Thích có chút oán trách, nhưng nếu đã mua rồi.

ông chỉ đành để quản gia nhận lấy, vô cùng nhiệt tình mời Lý Khánh An vào trong phủ.

Độc Cô Phủ diện tích rộng lớn. các gian nhà trùng trùng điệp điệp không biết bao nhiêu, đình đài lầu các tinh xảo trang nhã. vật kiến trúc khổng lồ điêu khắc rường trang trí cột. nhìn phú lệ đường hoàng, khắp nơi đều trồng cây hoa quý giá. tuy là cuối đông muôn cây điêu tàn. nhưng trên Phủ Độc Cô vẫn có thể cảm thấy được tí sắc xanh điểm xuyết.

“Hôm nay An Tây song hổ vang danh Trường An. không biết bao nhiêu người muốn mời hai người làm khách.

Lý Khánh An được ta mời được, vinh hạnh quá!”

“Đại tướng quân quá khen, ta đâu có tiếng tăm như vậy.”

Lý Khánh An mỉm cười nói: ‘‘Nhũ danh của ta Thất Lang, đại tướng quân cử trực tiếp gọi ta là Thất Lang đừng ngại.”

“Ha ha!

Vậy thì ta không khách sáo đâu. ta hôm nay mua mấy ly rượu nhạt, đặc biệt mời Thất Lang đến Phủ gặp mặt. có chút đường đột. xin Thất Lang thông cảm nhiều.”

“Đâu có!

Đâu có!

Là ta đã làm phiền quý Phủ rồi.”

Hai người hàn huyên bước qua trung môn. lúc này, một quý phụ mặc đồ cung trang dưới sự hô ùng của mấy a hoàn vội vã đi tới, bà hạ giọng nói bên tai của Độc Cô Thích nói: “Tam cô nương nói nàng bệnh rồi, không thể đến gặp khách, tôi khuyên thế nào nàng cũng không nghe.”

..

Chương 54: Độc Cô Xem Mắt Thượng

Gần đây hắn nhận được một tin.

Độc Cô Thích cuối cùng đã thuyết phục được cháu gái, một tấm lòng từ từ yên tâm.

Thực ra Lý Khánh An tuy là danh trấn kinh hoa. nhưng chưa đến mức để cho Độc Cô Thích một lòng gà cháu gái.

Giữa năm Khai Nguyên, Thiên Bào, địa vị võ nhân không hề cao, danh môn thế gia đều không cho phép con em Tông quân, huống chỉ Lý Khánh An cũng chỉ được chức trung lang tướng, ở nơi tụ tập đại tướng quân, tướng quân nhiều như Trường An. chức quan này thật ra không là gì cả.

Độc Cô thích cũng không phải nhắm trúng khí chất xuất chúng của Lý Khánh An. còn về tiền đồ vô hạn. cũng có chút chút, nguyên nhân thật sự là Độc Cô Thích sợ cháu gái thứ 3 đi vết xe đô của cháu gái thứ 2.

Tháng 3 năm kia. cháu gái thứ 2 của ông được hoàng thất Lý Thị phong làm Tịnh Lạc công chúa, gà cho Khiết Đan Tùng Mạc đô đốc Lý Hoài Tiết, nhưng chỉ sau nửa năm.

Lý Hoài Tiết đã tạo phàn, giết chết cháu gái thứ 2 của mình, điều này làm cho Độc Cô Thích luôn canh cánh một nỗi với Lý Long Cơ, công chúa hoàng thất hàng trăm người.

ông không nỡ nhưng lại lấy cháu gái mình đi hòa thân, cuối cùng bị chết oan uổng.

Tô Quốc lại có ý cầu hôn Đại Đường.

đúng lúc cháu gái thứ 3 của mình Minh Nguyệt dã trường thành, đừng cho Lý Long Cơ ngắm trúng, đem đi gà cho nước nhỏ biên cương, Độc Cô Thích trong lòng nôn nóng, ông cho rằng sách lược ứng phó tốt nhất là để cho cháu gái thứ 3 lập tức xuất giá.

Sáng hôm nay, Độc Cô Thích trên Hàm Nguyên Điện vừa nhìn đã nhắm trúng Lý Khánh An.

Người trẻ tuổi này mới 25 tuổi, nhân tài xuất chúng, trong nhà phụ mẫu đều qua đời, lại chưa hôn phối, nếu có minh làm hậu thuẫn, tiết độ sứ An Tây sau này ngoài người này ra không ai khác, hơn nữa hiện nay Lý Long Cơ đang lôi kéo quân An Tây, tuyệt nhiên không phá hoại hôn sự của họ, suy qua nghĩ lại, Độc Cô Thích cuối cùng quyết định bắt rể Lý Khánh An vào Phủ mình.

Độc Cô Thích chắp tay phía sau đi vào trong phòng, ông mỉm cười với Lý Khánh An. quay đầu nói: “Đừng để khách đợi lâu, mọi người vào cả không?”

“Bùng!” một tiếng, giống như ong vỡ tổ vậy, từ ngoài ùa vào 10 mấy người phụ nữ. ai cũng ăn bận diêm dúa trau chuốt, người dẫn đầu chính là Vương phu nhân, các người phụ nữ khác đa số 30, 40 tuổi, có người là thê thiếp của Độc Cô Thích, có người là em gái của ông. có người là em dâu của ông. tóm lại, tam cô lục dì thất thập nhị bà cơ bản là tói đông đủ cả.

Đây là Quy tắc của nhà Độc Cô, bắt rề về phủ, phải người trong nhà đều vừa ý mới được, trước hết là phụ nữ ghi điểm. sau đó đàn ông đánh giá. nói chung là phải qua từng ải từng ài một. so với năm xưa Quan Vân Trường nghìn dặm đi độc mã còn mệt hơn mấy lần.

Trong phòng bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên, đàn bàn một bầy inh ỏi, vẫn chưa đợi đến Lý Khánh An đang há hốc miệng mồm kịp phàn ứng, đã bắt đầu bắn tên loạn xạ.

“Tiểu Lý tướng quân, nghe nói ngài là cô nhi. có thật không vậy?”

”Tiểu Lý tướng quân, nhà ngài có bao nhiêu tài sản ruộng đất. ngài ở An Tây một năm bổng lộc bao nhiêu?”

"Tiểu Lý tướng quân, ngài có định mua tài sản nhà không?

Tôi nơi đây có một căn trạch phủ. có thế bán rẻ cho ngài.”

Các người đàn bà bày miệng tám lưỡi, từ bắt đầu bước vào cửa đã rôm rà không dứt.

Lý Khánh An cũng từ sự ngạc nhiên không thoải mái ban đầu. cho đến cuối cùng từ từ trở nên vô cảm. phụ nữ tự mình nói, hắn cứ uống rượu thôi, chốc lát lại liếc nhìn Độc Cô Minh Châu bên cạnh, chỉ thấy nàng nhìn minh đầy vẻ thương hại, khẽ khàng chỉ ra bên ngoài.

Lý Khánh An đột nhiên hiểu ra. hắn đứng dậy chắp tay với Độc Cô Thích cười nói: “Rượu uống nhiều rồi. ta muốn đi mao phòng.” (Mao phòng: nhà xí)

Trong phòng bỗng chốc im lặng, tam cô lục dì thất thập nhị bà ai cũng sững sờ nhìn hắn.

Lý Khánh An trong lòng bất giác có chút bức bối. minh đâu có nói sai điều gì đâu.

Thực ra đây cũng không trách được hắn. quân nhân An Tây nói thô lỗ gấp 10 lần so với câu này, hắn như vậy đã nhã nhặn lắm rồi. tuy nhiên, trong hảo môn đại hộ, “đi mao phòng” ba chữ này là câu nói thô tục ngay cả người hầu cũng không nói ra được, họ thường không nói gì cả. hoặc là nói đi thay áo.

Độc Cô Thích cũng bị đám đàn bà này làm ồn đến nỗi đầu óc quay cuồng. trong phòng bỗng chốc im lặng, trong lòng ông chợt thấy nhẹ nhõm hãn. bèn cười ha hả nói: “Không hổ là quân nhân, nói chuyện cũng thẳng thắn như vậy, ngài đi sớm về sớm.”

Độc Cô Minh Châu lập tức đứng dậy cười nói: “Tổ phụ. cháu dẫn hắn đi nhé!”

Độc Cô Thích trừng mắt nhìn cháu một cái, đàn ông đi mao phòng, cháu một người con gái đi theo làm gì?

Độc Cô Minh Châu trong lòng sợ hãi.

đành ngồi xuống lại, nàng vốn dĩ là muốn tìm một cơ hội đi tìm tỷ tỷ, nói với tỷ tỷ cảm nhận của nàng về Lý Khánh An.

Lý Khánh An vừa đi khỏi. các bà dì bên trong phòng lập tức xì xầm với nhau.

“Tôi cảm thấy người trẻ tuổi này không được, đoán là không có tài sản ruộng đất

gì.”

“Đúng thế!

Tôi cũng cảm thấy không ồn. bà xem vết sẹo trên trán hắn xem. khủng khiếp quá. làm sao có thể đồng sàn ngủ chung với hắn.”

“Nói rất đúng, một tên trung lang tướng làm sao xửng với đích nữ của nhà Độc Cô.”

Cho dù lý do rất nhiều, nhưng không một ai nói Lý Khánh An “đi mao phòng” không ôn.

Thực tế đó mới là nguyên nhân chủ yếu. mấy quý phụ này làm sao chịu được một người miệng cứ luôn nói những lời nói của kẻ hầu ngang hàng ngang ghế với họ.

Độc Cô Thích cũng có chút chán nản. chẳng trách cháu gái thứ 3 không chịu, tu dường quả là kém một chút.

Nhưng trong đây lại có một người cảm thấy Lý Khánh An có chút thú vị, Độc Cô Minh Châu lại lấy một quả quýt ngọt bóc ăn. trong lòng lại suy nghĩ làm sao khuyên tỷ tỷ gặp mặt tên Lý Khánh An này một lần.

Lý Khánh An đi ra phiến đường, thở một hơi dài ra bầu Trời, nếu biết trước là uống loại rượu buồn này, đánh chết hắn cũng sẽ không đến.

Lý Khánh An cân nhắc là đợi Độc Cô Thích đi ra liền cáo từ ra về.

Lúc này, ngoài nguyệt môn hai a hoàn đi cùng với một thiếu nữ đi về phía bên này, thấp thoáng nghe thấy tiếng nói của họ.

“Cô nương, chỉ là xem thử thôi mà. chúng ta cũng đừng tỏ ra quá nhỏ nhen.”

“Ta biết rồi. các ngươi đừng nói nữa.”

Lý Khánh An lại cảm thấy thú vị, đây chính là vị tam cô nương kia ư?

Hình như cũng khá xinh đẹp, nhìn từ đằng xa. thiếu nữ này chân đi thoăn thoắt, mặc bộ váy dài xen kẽ vàng đỏ, dây buộc ngay dưới nách, có chút giống váy của phụ nữ dân tộc Triều Tiên thời hiện đại. nhưng lại không luộm thuộm, cho người ta cảm giác xinh xắn mảnh mai.

Đi đến gần, Lý Khánh An nhìn rõ mặt của nàng, nàng và em nàng Độc Cô Minh Châu hoàn toàn khác nhau, lông mày của nàng dài mà tú lệ, trên khuôn mặt trái xoan trắng trèo có một đôi mắt phượng thanh tú. giống như e lệ nhưng lại đoan trang, như ai oán nhưng trang trọng.

Đây là một thiếu nữ diễm lệ đoan trang, nàng rảo bước nhẹ nhàng về phía trước, tà váy như phất phơ theo gió, thinh thoảng nghe thấy tiếng vòng khuyên leng keng vui tai.

Thiếu nữ từ bên cạnh Lý Khánh An đi qua. nàng bất giác quan sát Lý Khánh An một chút, nhẹ nhàng cúi mình, cười dịu dàng, từ tốn đi vào trong phòng, để lại một mùi hương nhè nhẹ.

“Một thiếu nữ thật đẹp!”

Lý Khánh An vuột lời khen tự đáy 1ÒNG, hắn tinh thần phấn chấn, ý định cáo từ đã bay biến từ lâu.

đi theo bóng hồng thiếu nữ rảo bước đi trở về phòng.

Độc Cô Minh Nguyệt đã ngồi xuống, nàng ngồi đối diện với Lý Khánh An. nàng thấy Lý Khánh An thì ra chính là người trẻ tuổi ban nãy gặp ở bên ngoài. mặt của nàng bỗng phớt lên một màu đỏ.

“Ha ha!

Thất Lang, ta giới thiệu với ngài một chút, vị này chính là cháu gái ta Minh Nguyệt.”

Độc Cô Thích tâm trạng vui vẻ thoải mái, hôn sự này có thành hay không là một chuyện, nhưng cháu gái tri thư đạt lễ, không thở ở với khách, làm cho ông được nở mặt. từ điều này thôi, ông đã phải làm hết sức mình.

Lý Khánh An đứng dậy, thi lễ với Độc Cô Minh Nguyệt cười nói: “Tại hạ Lý Khánh An. lần đầu gặp cô nương, nếu có gì thất lễ. xin cô nương lượng thứ nhiều!”

Độc Cô Minh Châu bên cạnh bĩu môi, ban nãy còn thô lỗ nói đi mao phòng, bây giờ lại trở nên lịch sự lễ độ, không cần nói. tên này đã thích tỷ tỷ rồi.

“Minh Nguyệt, ta nói nhiều thêm một câu nữa.”

Độc Cô Thích cười tươi bồ sung nói: “Thất Lang là đại công thần của chiến dịch Tiểu Bột Luật, trên Hàm Nguyên Điện ngự phong Thiên ngưu vệ trung lang tướng. khai quốc bá tước, còn được ban Tử kim ngư đại.

Thất Lang.

Tử kim ngư đại của ngài đưa cho Minh Nguyệt xem xem.”

“Đại tướng quân, thật xin lỗi.

Tử kim ngư đại kia ta bỏ vào trong rương rồi.”

Độc Cô Minh Nguyệt mỉm cười, tiếng nói nhỏ nhẹ nhưng rất hay: “Lý tướng quân vì nước lập công khiến người ta kính phục, tuổi trẻ tài cao, hi vọng Lý tướng quân vì nước lập thêm công mới, đừng nên phụ thanh xuân tuổi hoa.”

“Tâm ý của cô nương ta đón nhận trong lòng.”

Lý Khánh An ngồi xuống, nâng ly cười nói với Độc Cô Thích: “Hôm nay có thể được đại tướng quân thịnh tình tiếp đãi.

đây là vinh hạnh của Lý Khánh An. ta kính Lý Khánh An một ly.”

Lý Khánh An trong lòng như gương sáng, vị tiểu thư Minh Nguyệt này đang uyển chuyến nói với mình, nàng không đồng ý hôn sự này, không đồng ý thì thôi vậy, mỹ nữ Đại Đường nhiều vô số kể, không ít một người như nàng.

Lý Khánh An một hơi uống cạn rượu trong ly.

Một đám bà dì bên cạnh ai nấy đều mật mũi reo hò, âm thầm đắc ỷ, từ chới như vậy là đúng rồi. tên binh nhị gia này làm sao xửng với con nhà danh giá của nhà Độc Cô.

Nhưng Độc Cô Minh Châu lại kẽ thở dài. thật ra tên này cũng khá được, tỷ tỷ nên tìm hiểu thêm về hắn.

Độc Cô Thích ban nãy còn cảm thấy có sĩ diện lập tức sa sầm nét mặt lại. ít ra cũng phải uống mấy ly rượu, nói mấy câu. làm sao vừa đến mà đã từ chối người ta rồi.

Không đợi ông mở miệng.

Lý Khánh An liền đứng dậy, chắp tay cười nói với Độc Cô Thích: “Lần đầu tiên đến Trường An. tối nay muốn đi dạo đây đó, ta cáo từ trước, hôm nào khác đến tiếp tục làm phiền đại tướng quân.”

Hắn lại cười nói với Độc Cô Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt cô nương, chúng ta may mắn gặp lại.”

“Minh Châu cô nương, chúng ta hẹn ngày gặp lại.”

Nói xong, hắn gật đầu với mọi người, hiên ngang đi về trong vô số cặp mắt kinh ngạc.

Chương 55: Độc Cô Xem Mắt Hạ .

Từ trong Phủ Độc Cô đi ra. trời vẫn còn chưa tối hết.

ở Phủ Độc Cô làm khách vẫn chưa tới 1 canh giờ, nhưng Lý Khánh An cảm thấy dường như vất vả trải qua mấy năm vậy, có một thử cảm giác như trút được gánh nặng.

Hắn lấy ngựa xong phóng về phía chỗ ở, Trường An đâu đâu cũng xa hoa tráng lệ, phố xá Trường An mỹ nữ như mây, những việc vui vẻ đẹp mắt này mới là thứ mà hắn muốn xem. hôm nay đúng lúc không có việc gì.

đi dạo đêm Trường An xem mỹ nữ vậy.

Lý Khánh An phấn khỏi trở về chỗ ở, chuẩn bị lấy chút tiền mới đi. nhưng mới bước vào Phủ hắn có một cảm giác kỳ lạ. nụ cười của mọi người đều rất quái lạ. dùng một ánh nhìn thương hại nhìn vào hắn.

“Ê!

Xảy ra chuyện gì thế?”

Lý Khánh An kỳ lạ hỏi.

“Thất Lang.

Trở về gian phòng mình xem là biết liền.”

Vừa đi qua một cánh cửa thì nghe thấy tiếng một người con gái trẻ vọng ra từ bên gian nhà: “Bạch lạp côn. ngươi mau tìm Lý xú cung về đây, đêm hôm khuya khoắt không ngủ trong phòng, hắn đi ra ngoài làm gì?”

Lý Khánh An bỗng chốc cảm thấy nhức đầu. cô nàng tại sao lại đến đây?

Hắn xoay người định chạy, nhưng trước mặt lại đột nhiên xuất hiện một cô gái xinh xắn: “Lý tướng quân!”

Cô gái kích động gọi to.

Cô gái khoảng 11,12 tuổi, rất ngoan ngoãn dễ thương.

Lý Khánh An cảm thấy cô gái hơi quen quen.

“Ngài không nhận ra con sao?

Con là Hạ Tiểu Liên!

ở Quy Tư. ngài từng gặp con mà.”

“À!

Ta nhớ ra rồi. con là Tiểu Liên.”

Lý Khánh An đột nhiên nhớ ra. cô gái chính là cô bé mồ côi do thủ hạ của mình để lại khi mất. trong rương của mình còn có một đôi giày vải của cô gái tặng.

“Con tại sao lại đến Trường An vậy?”

Hạ Tiểu Liên có chút rụt rẻ nói: “Con cùng đi đến với Vụ cô nương.”

Tiếng nói của Tiểu Liên vừa dứt.

Cao Vụ đã lao tới như một cơn gió: “Lý xú cung, ngươi đi đâu trác táng rồi?”

“Ha ha!

Lâu quá không gặp, Vụ Nương càng lúc càng xinh đẹp ra.”

“Thôi cái trò này với ta. ngươi thành thật khai báo, có phải là đi tìm đàn bà rồi không?”

Cao Vụ tiến lên ngửi mình hắn. bất giác chau mày nói: “Toàn thân đầy mùi rượu, đã đi chỗ nào uống rượu hoa rồi!”

Lúc này, Bạch Nguyên Quang từ trong gian nhà lẳng lặng bước ra. nháy mắt với hắn chế nhạo, dọc theo mép tường chạy biến đi.

“Ta không phải là được phong làm Thiên ngưu vệ trung lang tướng sao?

Vì thế Thiên ngưu vệ đại tướng quân Độc Cô Thích liền mới ta đến nhà ông uống rượu.”

Lý Khánh An vừa cười giải thích, vừa đi vào trong nhà.

Cao Vụ từ phía sau đi theo, nghi hoặc nói: “Cái chức Thiên ngưu vệ trung lang tướng của ngươi có liên hệ gì đến hắn?

Ta thấy là hắn có con gái xinh đẹp gì đó muốn gả cho ngươi chứ gì?”

Lý Khánh An giật minh.

Vụ Nương khi nào trở nên thông minh như vậy?

Hắn vội xua tay cười nói: “Làm sao có khả năng đó?

Độc Cô Thích đã qua tuổi lục tuần, con gái nhỏ của ông cũng đã 30 mấy tuổi rồi, nàng suy nghĩ quá vớ vần rồi.”

“Cho dù không có con gái. cũng có cháu gái mà!”

Cao Vụ cười nói.

Lúc này, Hạ Tiểu Liên ở trước cửa nhặt lên một cái hộp nói: “Lý tướng quân, đồ của ngài bị rớt rồi.”

Lý Khánh An sững người, hắn nhìn vào cái bao da trong tay, lúc này mới phát hiện miệng bao da không xiết chặt, các hộp đựng bách thúy bôi bị rớt mất.

“Đó là gì thế?”

Cao Vụ lập tức bị cái hộp đàm mộc tinh xảo cuốn hút.

“Không có gì. một món đồ chơi nhỏ.”

Lý Khánh An vội tiến lên định đón lấy cái hộp.

Nhưng Cao Vụ đã lao lên giựt lấy cái hộp: “Mau mở cho ta xem.

đó là thử đồ tốt gì?”

Nàng quay lưng lại. mở hộp ra. mắt thoáng chốc sáng lên: “A!

Ly đẹp quá!”

Nàng quay lại kích động hỏi: “Đây là thứ ngươi định tặng ta mà phải không?”

Lý Khánh An thoáng cái sững người. lát sau. hắn gãi gãi cái gáy, gượng cười nói: “Nếu nàng thích, thì lấy đi vậy!”

“Ta không lấy!”

Cao Vụ “bụp!” một cái đóng nắp hộp lại. trả lại Lý Khánh An. bĩu môi nói: “Một chút thành ý cũng không có, chắc là mua cho cháu gái của Độc Cô tướng quân gì đó, ta mới không chiếm đoạt sở thích người khác.”

“Ta nói với nàng rồi. không có cháu gái Độc Cô gì hết. ly này là mua cho nàng mà, lần trước không phải là nàng đã tặng ta một cái gương hay sao?”

“Ừ!

Nhà ngươi vẫn còn biết lễ. biết là có qua có lại. vậy thì ly này thuộc về ta.”

Cao Vụ cười tít mắt mở cái hộp ra. càng nhìn càng thích, bèn đưa cho Hạ Tiểu Liên nói: “Tiểu Liên, giúp ta để vào trong túi.”

“Vâng!”

Hạ Tiểu Liên đón lấy ly bèn vội đi khôi, Lý Khánh An nhìn bóng dáng của cô bé. có chút kỳ lạ hỏi: “Cô bé tại sao lại cùng nàng đến Trường An?”

“Đây không Phải cũng tại ngươi cả sao?”

“Tại ta?”

Lý Khánh An không hiểu: “Ý này của nàng là sao, tại sao lại tại ta?”

”Là ngươi nói với cô bé, cha cô bé đi Lĩnh Tây rồi!

Cô bé bèn xuất cảnh tìm cha. kết quả bị quân Đường tuần gác bắt được, đỏi sung cô bé làm quan nô.

đúng lúc ta gặp được, ta vội chuộc thân cho cô bé lại thấy cô bé cô đơn lẻ loi. cử luôn đem theo bên mình, cô bé cũng muốn đi theo ta.”

“À!

Thì ra là vậy.”

Lý Khánh An nhìn bầu trời cười nói: “Ta định đi du ngoạn cánh đêm Trường An. nàng có muốn đi cùng ta không?”

“Được chứ!

Nghe nói ban đêm phố tây Trường An rất náo nhiệt, ngươi đi cùng ta xem xem.”

Phố tây bị 4 con đường lớn rộng tám trượng chia làm 7 bộ phận lớn. các loại cửa tiệm tụ tập thành một dãy, ví dụ phố gạo, là có 10 mấy tiệm gạo lớn hợp thành, khống chế sự cung ứng lương gạo của thành Trường An.

đây chính là sự khác biệt giữa phố tây và phố đông.

Phố đông chủ yếu là các loại hàng xa xỉ. còn phố tây là chợ bình dân. tổng hợp lương thực, lá trà. vải vóc, gốm sử.

đồ sắt và bút mực giấy nghiên, bán thuốc, bán giày nón. bán thịt cá súc vật..thứ nào cũng có cả.

Buổi sáng Lý Khánh An đi phố đông mua lễ vật. phố đông người không nhiều lắm. hắn cử tường là do trời hàn đất lạnh, người Trường An không chịu ra khỏi cửa. nhưng khi hắn bước vào cổng phố tây rồi, hắn mới thấy mình quá sai lầm.

Phố tây hoàn toàn có thể dùng từ biền người núi người để diễn tả. các cửa tiệm đều thắp lồng đèn. ánh đèn tụ lại với nhau, rọi sáng phố tây sáng trưng như ban ngày, tiếng la nối đuôi nhau không dứt. trên phố lớn người đi như mắc cửi. có phụ nữ nhân dịp chợ đêm mua đồ rẻ, cố ý đến mua lương gạo thịt cá. có tiểu lái buôn ở các chợ phường đến nhập hàng, có sĩ từ các nơi khoa cử mùa xuân, cũng có cầu thủ mã cầu tham gia trận đấu mã cầu như Lý Khánh An vậy, các thiếu nữ tụm năm tụm ba kết bè kết nhóm nhau, đi dạo hết tiệm này đến cửa tiệm khác, lựa chọn vật trang sức nhỏ mà mình thích.

Lý Khánh An dẫn Cao Vụ và Hạ Tiểu Liên dạo phố, dọc đường mắt hắn không ngừng nhìn về phía từng đám từng đám các thiếu nữ thanh xuân tú lệ.

Họ mặc váy lụa sặc sờ màu tím đỏ.

“Chá cô xuân ảnh tà. mỹ nhân bàn kim y thượng hoa.” (Gà gô bóng xuân nghiêng. mỹ nhân thêu hoa trên xiêm áo), có vẻ là nhiều bức phong cánh ngời sáng đầy sức sống đang diễn ra trước mắt. làm cho người ta vui vẻ đẹp mắt.

Còn Cao Vụ lại tập trung chú ý nhiều đến các tiệm bán vải và trang sức, trong cửa tiệm các loại lụa là. sấm vóc, châu báu. phấn hương... tinh xảo thượng hạng, cũng làm cho nàng nhìn không chớp mắt. hận là không thể đem nguyên cửa tiệm khiêng đến An Tây.

‘Thất Lang, chỗ này!

Chỗ này!

Chúng ta đi xem tiệm này.”

Nàng kéo vai Lý Khánh An chạy về phía một cửa tiệm trang sức châu báu: “Hàng ở tiệm này hình như cũng được lắm.”

..

Chương 56: Đêm Du Trường An Thượng .

Đây là một cửa tiệm châu báu quy mô bậc trung.

Cho dù chỉ là trung đẳng, nhưng trong sành đường lại có thế dung nạp mấy trăm người.

Không giống với tiệm châu báu người Hồ kia của phố đông. các loại châu báu của tiệm này đều treo trên các ngăn gỗ trên tường. một cái rẻ chỉ mấy trăm văn, mắc nhất cũng chỉ 3, 4 quan.

Lý Khánh An lúc này mới vỡ nhẽ, trưa hôm nay bách thúy bôi mình mua là xa hoa đến cỡ nào.

Đây cũng chỉ là vật tầm trang thôi, chẳng trách cửa tiệm đó chỉ có một mình mình.

Trong tiệm châu báu đông nghẹt khách đến mua châu báu. các cô nương trẻ tuổi tụm năm tụm ba. tụ tập xì xầm bàn tán. mấy sĩ tử thì ngả giá với người bán hàng, chuẩn bị mua mấy món trang sức đem về quê cho nương tử của mình.

“Tiểu Liên, muội xem ta đeo chiếc trâm này như thế nào?”

Cao Vụ cắm một cây trâm bạc vào đầu, đắc ý đi hai bước.

“Ừ!

Vụ tỷ, ta cảm thấy chiếc trâm bạc này có chút mông manh, tốt nhất trên đó thêm 2 viên bảo thạch.”

Tiểu Liên nghiêm túc nói.

Lý Khánh An xoay đầu lại cười thầm, hắn chưa bao giờ thấy Cao Vụ đeo trang sức, bây giờ vẻ mật đeo một cây trâm như vậy vô cùng khôi hài.

“Cười cái gì cười!

Có đáng cười đâu?

Ta đâu phải là đeo cho ngươi xem.”

Cao Vụ phát hiện Lý Khánh An đang cười thầm, nàng tức giận rút trâm xuống, ném cho người bán hàng nói: “Cây trâm này ta lấy, còn mấy món trang sức này, kim thoa và vòng tay bên kia ta đều lấy hết. ngươi gói lại giùm ta.”

Người bán hàng gói lại cho nàng, lo lắng nói: “Cô nương, mười mấy món trang sức này của người cộng lại cần 20 quan, tiệm nhỏ lời nhỏ, phải lấy tiền mặt.”

“Tiền ngươi hỏi vị đại gia này, Tiểu Liên, chúng ta đi!”

Cao Vụ cắp lấy bao nhỏ tức giận bỏ đi, người bán hàng hoảng hốt chặn Lý Khánh An lại: “Vị quân gia này, tổng cộng 20 quan 500 văn tiền.”

“Vụ Nương, đừng đi lạc!”

Lý Khánh An kêu lên một tiếng, hắn vội vàng lấy ra một nén bạc, đưa cho người bán hàng: “Đây là quan ngân 25 lượng, chắc là đủ rồi.”

Người bán hàng khó xử vô cùng: “Quân gia. tiểu tiệm chúng tôi không thu ngân lượng.”

“Thế thì ta phải trả làm sao, tiền đồng nặng một trăm mấy cân, ta làm sao mà lấy đây?”

Lý Khánh An cảm thấy sự bất tiện sâu sắc lúc thanh toán, thì ra 30, 50 văn tiền vẫn chưa cảm thấy gì. nhưng khi hắn chỉ trả mấy quan, mấy chục quan rồi, thì rắc rối trong việc không tiện đem theo tiền đồng đã nảy sinh.

1 quan tiền nặng 6 cân, 20 quan tiền sẽ nặng 120 cân. không lẽ hắn phải vác theo một túi cói tiền đi trên phố hay sao?

“Mở mấy tiền trang, tiệm bạc chắc là ngành rất kiếm được tiền..

Lý Khánh An thầm nghĩ.

“Quán gia xin đợi trong chốc lát, tôi đi hỏi trưởng quầy xem.”

Người bán hàng hết cách, đồ đã bị lấy đi rồi. không thu bạc hắn còn có thể làm gì?

Hắn cầm bạc vội vàng đi vào trong, lát sau, hắn xách một túi tiền đồng đi ra.

“Quân gia, ngán lượng trưởng quầy chúng tôi thu rồi.

đây là 6 quan tiền thối ngài, tôi tính cho ngài xem.”

“Không cần đâu.”

Lý Khánh An xách túi tiền vội đuổi ra ngoài, Cao Vụ và Hạ Tiểu Liên đã mất tăm từ lâu, hắn lại tìm thêm mấy tiệm nữa, vẫn không tìm thấy họ.

“Hai cô nàng đó rốt cuộc chạy đến đâu vậy?”

Lý Khánh An lẩm bẩm tìm kiếm khắp nơi.

“Lý Khánh An. là ngươi phải không?”

Sau lưng đột nhiên vọng lại một tiếng vui mừng kinh ngạc.

Lý Khánh An quay đầu lại. chỉ thấy sau lưng hắn hai cô nàng đang đứng, trong đó một người đang cười tươi nhìn vào mình.

Lý Khánh An đã nhận ra ngay họ, nàng không phải là Độc Cô Minh Châu mà chiều hôm nay vừa mới gặp mặt sao?

Kiểu trang điểm thâm tím quái dị của nàng Quả thật gây ấn tượng quá sâu sắc với hắn, hơn nữa thiếu nữ bên cạnh nàng cũng có cách trang điểm chẳng khác là bao, môi đen óng, khóe mắt vẽ thật nhỏ dài, hai đôi lông mày chếch nghiêng vào tóc mai, cứ giống như hồ ly tinh trong hoạt hình vậy.

“Nhanh vậy đã không nhận ra ta rồi ư?”

Độc Cô Minh Châu cười nói.

Lý Khánh An cười cười nói: “Còn chưa tới 2 canh giờ nữa là, làm sao không nhận ra được?

Ta lấy làm lạ là tổ phụ ngươi tại sao lại cho phép ngươi ban đêm ra đây?”

“Ông dĩ nhiên là không cho, ta lén lút trốn ra đó!”

Độc Cô Minh Châu đột nhiên nhớ ra một việc, chau mày nói: “Ngươi có biết không, cũng vì ngươi. tỷ tỷ ta bị tổ phụ la. khóc rất lâu.”

Lý Khánh An nhúng vai nói: “Việc tỳ tỷ ngươi không thể trách ta, ta hoàn toàn không biết đến việc này.”

“Ta đoán ngươi cũng không biết.”

Độc Cô Minh Châu chớp mắt cười nói: “Ngươi nói thật đi. ngươi thích tỷ tỷ ta không?”

“Cái này... cái này khó nói quá.”

“Có cái gì mà khó nói, thích thì thích, không thích thì không thích, nam tử hán đại trượng phu, đừng có èo là như thế.”

“Thích gì?”

Bên cạnh đột nhiên vọng lại tiếng của Cao Vụ.

Lý Khánh An từ từ quay người lại, chỉ thấy Cao Vụ đưa tay ra sau, mặt mày sa sầm nhìn mình.

“Ha ha!

Không có gì, hai người đi đâu rồi?

Ta tìm khắp nơi.”

“Chúng tôi đợi ngươi ở ngay bên ngoài mà!”

Cao Vụ từ từ tiến lên. cười lạnh với Lý Khánh An: “Sao nào. không ai ới thiệu cho ta biết?”

”Vị này là Độc Cô...

Độc Cô Minh Châu, cháu gái của Độc Cô đại tướng quân.”

Lý Khánh An đột nhiên cảm thấy đau đầu, hắn, tại sao lại trùng hợp đến thế!

Cao Vụ trùng mắt nhìn hắn, cười nói với Độc Cô Minh Châu:” Ta là Cao Vụ, là con gái của An Tây Cao Tiên Chi, Minh Châu cô nương, trang điềm của cô rất đặc sắc!

Dạy ta được không?”

“Thì ra cô nương chính là con gái của Cao Tiên Chi, ta thật là ngưỡng mộ đã lâu.”

Độc Cô Minh Châu nhiệt tình kéo tay của Cao Vụ, giới thiệu người cùng đi bên cạnh nói: “Đây là Trường Tôn Vân, là con gái của nhà Trưởng Tôn. nếu cô nương đồng ý. ngày mai đến nhà ta, ta giúp cô trang điểm.”

“Được đó!

Ta ở Trường An vừa đúng là không có bạn bè, ngày mai ta tìm hai người chơi.”

Lý Khánh An ngấm ngầm khinh rẻ sự già dối giữa phụ nữ, Cao Vụ khi nào có hứng thú với trang điểm?

Lúc nào cũng là mặt để tự nhiên nhìn Trời, hơn nữa Lý Khánh An phát hiện phụ nữ dường như đều có khiếu đóng kịch, với tính cách đàn ông của Cao Vụ, lại có thể lôi kéo quan hệ, nói chuyện tình cảm với Độc Cô Minh Châu thật bài bàn như vậy.

“Ha ha!

Thế hai người đúng lúc đi cùng từ từ dạo vậy!

Ta đi về ngủ đây.”

Lý Khánh An quệt chân định chay, Cao Vụ lại cười nói: “Thất Lang, ta vừa đúng cũng muốn về nhà. ngươi đưa ta về được không?”

Nàng lại thân mật nói với Độc Cô Minh Châu: “Minh Châu muội muội, ngày mai ta đến tìm muội, muội phải đợi ta nha!”

“Vụ tỷ, muội nhất định đợi tỷ, vậy hai muội đi trước nhé!”

Độc Cô Minh Châu kéo tay Cao Vụ, lại nháy mắt với Lý Khánh An. lúc này mới cùng bạn nữ đi khỏi.

“Thất Lang, hôm nay để ngươi tốn kém rồi, thật là ái ngại.”

Dọc đường.

Cao Vụ không hề nhắc đến tí gì về việc của Độc Cô Minh Châu, cười cười với Lý Khánh An. giống như chẳng có chuyện gì xảy ra cả, Cao Vụ không nhắc, Lý Khánh An dĩ nhiên cũng không làm kén tự trói mình, hắn cười nói: “Nàng thích là được rồi, một chút tiền nhỏ, đừng bận tâm làm gì.”

Ngừng một lát. hắn lại cười hỏi Tiểu Liên: “Tiểu Liên, cây kim thoa kia muội thích không?”

”Tạ công từ, tiểu nữ rất thích.”

Tiểu Liên không giống với Cao Vụ. cô bé đã cắm cây phụng thoa Lý Khánh An mua cho mình lên đầu. làm cho cô bé đặc biệt xinh xắn.

Ba người lại đi một đoạn nữa. từ từ sắp đến chỗ ở của Lý Khánh An, Lý Khánh An không nhịn được nữa bèn hỏi: “Vụ Nương, hai người đêm nay ở đâu?”

Cao Vụ liếc hắn một cái nói: “Xem ngươi hồi hộp chưa kìa, ta dĩ nhiên là về nhà, hành lý của ta đều ở chỗ các ngươi, ngươi không thể nào cho ta về tay không chứ?”

Lý Khánh An cười sượng một tiếng nói: “Ta không có ý này, ta không biết nàng ở Trường An cũng có nhà.”

“Nói thừa!

Mẹ ta, anh ta đều ở Trường An, ngươi tường ta đến Trường An làm gì, tìm ngươi chăng?”

Lửa giận trong lòng Cao Vụ từ từ vụt lên, nghĩ đến Lý Khánh An quả thật đi gặp cháu gái của nhà Độc Cô, trong lòng nàng tức giận không nguôi, cô gái vẽ giống mèo hoang vậy có gì mà đẹp chứ?

“Hứ!”

Chương 57: Đêm Du Trường An Hạ .

Đây là một cửa tiệm châu báu quy mô bậc trung.

Cho dù chỉ là trung đẳng, nhưng trong sành đường lại có thế dung nạp mấy trăm người.

Không giống với tiệm châu báu người Hồ kia của phố đông. các loại châu báu của tiệm này đều treo trên các ngăn gỗ trên tường. một cái rẻ chỉ mấy trăm văn, mắc nhất cũng chỉ 3, 4 quan.

Lý Khánh An lúc này mới vỡ nhẽ, trưa hôm nay bách thúy bôi mình mua là xa hoa đến cỡ nào.

Đây cũng chỉ là vật tầm trang thôi, chẳng trách cửa tiệm đó chỉ có một mình mình.

Trong tiệm châu báu đông nghẹt khách đến mua châu báu. các cô nương trẻ tuổi tụm năm tụm ba. tụ tập xì xầm bàn tán. mấy sĩ tử thì ngả giá với người bán hàng, chuẩn bị mua mấy món trang sức đem về quê cho nương tử của mình.

“Tiểu Liên, muội xem ta đeo chiếc trâm này như thế nào?”

Cao Vụ cắm một cây trâm bạc vào đầu, đắc ý đi hai bước.

“Ừ!

Vụ tỷ, ta cảm thấy chiếc trâm bạc này có chút mông manh, tốt nhất trên đó thêm 2 viên bảo thạch.”

Tiểu Liên nghiêm túc nói.

Lý Khánh An xoay đầu lại cười thầm, hắn chưa bao giờ thấy Cao Vụ đeo trang sức, bây giờ vẻ mật đeo một cây trâm như vậy vô cùng khôi hài.

“Cười cái gì cười!

Có đáng cười đâu?

Ta đâu phải là đeo cho ngươi xem.”

Cao Vụ phát hiện Lý Khánh An đang cười thầm, nàng tức giận rút trâm xuống, ném cho người bán hàng nói: “Cây trâm này ta lấy, còn mấy món trang sức này, kim thoa và vòng tay bên kia ta đều lấy hết. ngươi gói lại giùm ta.”

Người bán hàng gói lại cho nàng, lo lắng nói: “Cô nương, mười mấy món trang sức này của người cộng lại cần 20 quan, tiệm nhỏ lời nhỏ, phải lấy tiền mặt.”

“Tiền ngươi hỏi vị đại gia này, Tiểu Liên, chúng ta đi!”

Cao Vụ cắp lấy bao nhỏ tức giận bỏ đi, người bán hàng hoảng hốt chặn Lý Khánh An lại: “Vị quân gia này, tổng cộng 20 quan 500 văn tiền.”

“Vụ Nương, đừng đi lạc!”

Lý Khánh An kêu lên một tiếng, hắn vội vàng lấy ra một nén bạc, đưa cho người bán hàng: “Đây là quan ngân 25 lượng, chắc là đủ rồi.”

Người bán hàng khó xử vô cùng: “Quân gia. tiểu tiệm chúng tôi không thu ngân lượng.”

“Thế thì ta phải trả làm sao, tiền đồng nặng một trăm mấy cân, ta làm sao mà lấy đây?”

Lý Khánh An cảm thấy sự bất tiện sâu sắc lúc thanh toán, thì ra 30, 50 văn tiền vẫn chưa cảm thấy gì. nhưng khi hắn chỉ trả mấy quan, mấy chục quan rồi, thì rắc rối trong việc không tiện đem theo tiền đồng đã nảy sinh.

1 quan tiền nặng 6 cân, 20 quan tiền sẽ nặng 120 cân. không lẽ hắn phải vác theo một túi cói tiền đi trên phố hay sao?

“Mở mấy tiền trang, tiệm bạc chắc là ngành rất kiếm được tiền..

Lý Khánh An thầm nghĩ.

“Quán gia xin đợi trong chốc lát, tôi đi hỏi trưởng quầy xem.”

Người bán hàng hết cách, đồ đã bị lấy đi rồi. không thu bạc hắn còn có thể làm gì?

Hắn cầm bạc vội vàng đi vào trong, lát sau, hắn xách một túi tiền đồng đi ra.

“Quân gia, ngán lượng trưởng quầy chúng tôi thu rồi.

đây là 6 quan tiền thối ngài, tôi tính cho ngài xem.”

“Không cần đâu.”

Lý Khánh An xách túi tiền vội đuổi ra ngoài, Cao Vụ và Hạ Tiểu Liên đã mất tăm từ lâu, hắn lại tìm thêm mấy tiệm nữa, vẫn không tìm thấy họ.

“Hai cô nàng đó rốt cuộc chạy đến đâu vậy?”

Lý Khánh An lẩm bẩm tìm kiếm khắp nơi.

“Lý Khánh An. là ngươi phải không?”

Sau lưng đột nhiên vọng lại một tiếng vui mừng kinh ngạc.

Lý Khánh An quay đầu lại. chỉ thấy sau lưng hắn hai cô nàng đang đứng, trong đó một người đang cười tươi nhìn vào mình.

Lý Khánh An đã nhận ra ngay họ, nàng không phải là Độc Cô Minh Châu mà chiều hôm nay vừa mới gặp mặt sao?

Kiểu trang điểm thâm tím quái dị của nàng Quả thật gây ấn tượng quá sâu sắc với hắn, hơn nữa thiếu nữ bên cạnh nàng cũng có cách trang điểm chẳng khác là bao, môi đen óng, khóe mắt vẽ thật nhỏ dài, hai đôi lông mày chếch nghiêng vào tóc mai, cứ giống như hồ ly tinh trong hoạt hình vậy.

“Nhanh vậy đã không nhận ra ta rồi ư?”

Độc Cô Minh Châu cười nói.

Lý Khánh An cười cười nói: “Còn chưa tới 2 canh giờ nữa là, làm sao không nhận ra được?

Ta lấy làm lạ là tổ phụ ngươi tại sao lại cho phép ngươi ban đêm ra đây?”

“Ông dĩ nhiên là không cho, ta lén lút trốn ra đó!”

Độc Cô Minh Châu đột nhiên nhớ ra một việc, chau mày nói: “Ngươi có biết không, cũng vì ngươi. tỷ tỷ ta bị tổ phụ la. khóc rất lâu.”

Lý Khánh An nhúng vai nói: “Việc tỳ tỷ ngươi không thể trách ta, ta hoàn toàn không biết đến việc này.”

“Ta đoán ngươi cũng không biết.”

Độc Cô Minh Châu chớp mắt cười nói: “Ngươi nói thật đi. ngươi thích tỷ tỷ ta không?”

“Cái này... cái này khó nói quá.”

“Có cái gì mà khó nói, thích thì thích, không thích thì không thích, nam tử hán đại trượng phu, đừng có èo là như thế.”

“Thích gì?”

Bên cạnh đột nhiên vọng lại tiếng của Cao Vụ.

Lý Khánh An từ từ quay người lại, chỉ thấy Cao Vụ đưa tay ra sau, mặt mày sa sầm nhìn mình.

“Ha ha!

Không có gì, hai người đi đâu rồi?

Ta tìm khắp nơi.”

“Chúng tôi đợi ngươi ở ngay bên ngoài mà!”

Cao Vụ từ từ tiến lên. cười lạnh với Lý Khánh An: “Sao nào. không ai ới thiệu cho ta biết?”

”Vị này là Độc Cô...

Độc Cô Minh Châu, cháu gái của Độc Cô đại tướng quân.”

Lý Khánh An đột nhiên cảm thấy đau đầu, hắn, tại sao lại trùng hợp đến thế!

Cao Vụ trùng mắt nhìn hắn, cười nói với Độc Cô Minh Châu:” Ta là Cao Vụ, là con gái của An Tây Cao Tiên Chi, Minh Châu cô nương, trang điềm của cô rất đặc sắc!

Dạy ta được không?”

“Thì ra cô nương chính là con gái của Cao Tiên Chi, ta thật là ngưỡng mộ đã lâu.”

Độc Cô Minh Châu nhiệt tình kéo tay của Cao Vụ, giới thiệu người cùng đi bên cạnh nói: “Đây là Trường Tôn Vân, là con gái của nhà Trưởng Tôn. nếu cô nương đồng ý. ngày mai đến nhà ta, ta giúp cô trang điểm.”

“Được đó!

Ta ở Trường An vừa đúng là không có bạn bè, ngày mai ta tìm hai người chơi.”

Lý Khánh An ngấm ngầm khinh rẻ sự già dối giữa phụ nữ, Cao Vụ khi nào có hứng thú với trang điểm?

Lúc nào cũng là mặt để tự nhiên nhìn Trời, hơn nữa Lý Khánh An phát hiện phụ nữ dường như đều có khiếu đóng kịch, với tính cách đàn ông của Cao Vụ, lại có thể lôi kéo quan hệ, nói chuyện tình cảm với Độc Cô Minh Châu thật bài bàn như vậy.

“Ha ha!

Thế hai người đúng lúc đi cùng từ từ dạo vậy!

Ta đi về ngủ đây.”

Lý Khánh An quệt chân định chay, Cao Vụ lại cười nói: “Thất Lang, ta vừa đúng cũng muốn về nhà. ngươi đưa ta về được không?”

Nàng lại thân mật nói với Độc Cô Minh Châu: “Minh Châu muội muội, ngày mai ta đến tìm muội, muội phải đợi ta nha!”

“Vụ tỷ, muội nhất định đợi tỷ, vậy hai muội đi trước nhé!”

Độc Cô Minh Châu kéo tay Cao Vụ, lại nháy mắt với Lý Khánh An. lúc này mới cùng bạn nữ đi khỏi.

“Thất Lang, hôm nay để ngươi tốn kém rồi, thật là ái ngại.”

Dọc đường.

Cao Vụ không hề nhắc đến tí gì về việc của Độc Cô Minh Châu, cười cười với Lý Khánh An. giống như chẳng có chuyện gì xảy ra cả, Cao Vụ không nhắc, Lý Khánh An dĩ nhiên cũng không làm kén tự trói mình, hắn cười nói: “Nàng thích là được rồi, một chút tiền nhỏ, đừng bận tâm làm gì.”

Ngừng một lát. hắn lại cười hỏi Tiểu Liên: “Tiểu Liên, cây kim thoa kia muội thích không?”

”Tạ công từ, tiểu nữ rất thích.”

Tiểu Liên không giống với Cao Vụ. cô bé đã cắm cây phụng thoa Lý Khánh An mua cho mình lên đầu. làm cho cô bé đặc biệt xinh xắn.

Ba người lại đi một đoạn nữa. từ từ sắp đến chỗ ở của Lý Khánh An, Lý Khánh An không nhịn được nữa bèn hỏi: “Vụ Nương, hai người đêm nay ở đâu?”

Cao Vụ liếc hắn một cái nói: “Xem ngươi hồi hộp chưa kìa, ta dĩ nhiên là về nhà, hành lý của ta đều ở chỗ các ngươi, ngươi không thể nào cho ta về tay không chứ?”

Lý Khánh An cười sượng một tiếng nói: “Ta không có ý này, ta không biết nàng ở Trường An cũng có nhà.”

“Nói thừa!

Mẹ ta, anh ta đều ở Trường An, ngươi tường ta đến Trường An làm gì, tìm ngươi chăng?”

Lửa giận trong lòng Cao Vụ từ từ vụt lên, nghĩ đến Lý Khánh An quả thật đi gặp cháu gái của nhà Độc Cô, trong lòng nàng tức giận không nguôi, cô gái vẽ giống mèo hoang vậy có gì mà đẹp chứ?

“Hứ!”

Chương 58: Một Bức Thiệp Mời .

Mấy ngày nay mỗi ngày trời chưa sáng, cằu thủ mã cầu quân An Tây đã bắt đầu luyện tập trên bãi mã cầu.

Bãi mã cầu nằm trong một khu dân cư. sự luyện tập mã cầu của quân An Tây rất nhanh đã cuốn hút dân chúng xung quanh đến xem. ban đầu là mỗi người đánh mười mấy trái cầu.

đề làm quen bãi tập, rất nhanh, trên bãi cầu chiến mã chạy nhanh, mỗi người đều ở trạng thái phóng tốc độ kích cầu vào lỗ, đánh 3 trái, ít nhất ngoài 40 bước, thậm chí ngoài 60 bước cũng có, kỹ thuật chơi điêu luyện của họ làm cho khán giả xung quanh lâu lâu lại vỗ tay vang dội.

Lệ Phi Nguyên Lễ dẫn mấy viên binh sĩ tuần tra xung quanh bãi tập, nhiệm vụ của hắn là đề phòng đối thủ đến nhìn trộm, trên thực tế tình hình như vậy cũng rất khó phòng bị.

đối phương chỉ cần giả dạng thường dân. là có thể ung dung quan sát chiến thuật và đặc điểm của mỗi cầu thủ mã cầu của quân An Tây.

Tương tự. quân An Tây cũng có thể cử người đi dò thám tình hình của đối thủ, cầu trường như chiến trường, biết người biết a mới có thế trăm trận trăm thắng, tối hôm qua. họ vì vậy mà hợp với nhau, nhiệm vụ dò thám đối thủ giao cho hiệu úy vừa thăng chức Hạ Nghiêm Minh toàn quyền phụ trách.

Trời từ từ sáng rồi, người xung quanh càng lúc càng nhiều, lúc này, xa xa chạy lại một chiếc xe ngựa, ngừng lại ở bên cạnh bãi cầu. rèm xe từ từ kéo lên.

để lộ khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm của Dương Hoa Hoa.

Nàng vô cùng thích thú nhìn sự tập luyện trên bãi cầu. ánh nhìn dừng lại trên người Lý Khánh An.

Đến lượt Lý Khánh An rồi. hắn giục ngựa phóng tới. khi cách lỗ cầu còn 60 mấy bước, Hạ Lâu Dư Nhuận và mấy cầu thủ ném mạnh quả cầu về phía hắn. là 4 trái cầu. từ ba hướng đông, tây, bắc đồng thời phóng đến. nhãn lực của Lý Khánh An đã luyện đến mức nhanh nhạy như chim ung. nắm bắt được quả cầu đỏ nho nhỏ trong 4 trái túc cầu, hắn không chút do dự VUNG trượng kích vào cầu. một tiếng vang giòn, cầu trượng kích đúng chính xác vào túc cầu. vẽ ra một đường cong, ngoài 60 bước một trượng vào lỗ.

Khắp nơi tiếng vỗ tay nổ ra vang rền. tiếng hô reo không dứt.

Dương Hoa Hoa cũng không cầm lòng được la lên điệu đà: “Hảo cầu!”

Lệ Phi Nguyên Lễ sớm đã nhìn chằm chằm vào Dương Hoa Hoa dung nhan tú lệ, hắn cười hì hì tự lẩm bẩm nói: “Mẹ kiếp, con đàn bà này có mùi vị thiệt, vừa đẹp vừa điệu đã.”

Nhưng xung quanh Dương Hoa Hoa có tùy tùng hộ vệ, hắn không dám ngang nhiên tiến lên tán tinh, đứng xa xa chờ đợi cơ hội, ánh mắt nóng hổi chui vào trong xe ngựa, chỉ lo há mồm cười, nhiệm vụ đề phòng đối thủ đến dò thám đã bị hắn ném lên ngoài chín tầng mây từ lâu rồi.

Nhìn một lúc, hắn đột nhiên phát hiện ả đàn bà này có chút quen quen, hình như đã gặp qua. hắn giục ngựa từ từ đến gần. cuối cùng đã nhận ra.

đây không phải là người phụ nữ trẻ mấy ngày trước lúc họ tiến kinh gặp được sao?

Hì hì!

Nàng nhất định là đến tìm Lão Lệ ta.

“Phu nhân, lâu ngày không gặp!”

Lệ Phi Nguyên Lễ chỉnh lý lại y phục, giả vờ thành một bộ dạng lịch sự.

“Còn nhớ ta không?

Chúng ta đã gặp nhau ở ngoài cửa thành.”

“Ta nhớ ra rồi, ngươi chính là tên râu xồm kia.”

Dương Hoa Hoa cười điệu đã nói: “Râu xồm. giúp ta gọi Lý Thất Lang của các ngươi có được không?”

“Tìm tên đó làm gì?

Phu nhân, tên đó cục mịch lắm. so với ta còn kém xa. tìm hắn chỉ bằng tìm ta. phu nhân, ta cùng người đi du sơn ngoạn thủy nhé!”

Lệ Phi Nguyên Lễ nhiệt tình như lửa. lại từ từ tiến lên một bước, mặt chảy nước miếng cười nói: “Ta dù sau trước sau cũng rảnh rỗi không việc, nguyện phục vụ cho phu nhân.”

“Lệ Phi tướng quân, họ đang gọi ngài kìa!”

Một viên binh sĩ tiến lên nói.

“Đi!

Đi!

Đi!

Ngươi không thấy ta đang bận sao?”

Lệ Phi Nguyên Lễ khó chịu vẫy tay, rồi ánh mắt khẩn thiết nhìn về phía Dương Hoa Hoa: “Không biết ý phu nhân thế nào?”

Dương Hoa Hoa liếc hắn một cái, cười diễm lễ nói: “Thật không?

Ngươi đồng ý phục vụ cho ta.”

“Dĩ nhiên!

Xin phu nhân cứ căn dặn.”

“Vậy được, ngươi đi giúp ta gọi Lý Thất Lang tới đây.”

Luyện tập hơn một canh giờ, các cầu thủ mã cầu ngồi trên bãi đất nghỉ ngơi, lúc này Lệ Phi Nguyên Lễ từ từ dây dưa đi tới. mọi người chọc hắn cười nói: “Lão Lệ, nàng có cho ngươi làm bạn tâm giao của nàng không?”

“Ta cũng muốn thế, nhưng người ta không thích ta. người ta thích mật sẹo đao.”

Hắn trở minh xuống ngựa lười biếng nói với Lý Khánh An: “Thất Lang, ngươi đi qua đó một chút đi!

Nàng tìm ngươi đó!”

“Nàng là ai thế?”

Lý Khánh An cười hỏi.

“Ngươi đi khắc biết, gặp qua rồi.”

“Được!

Ta đi xem xem.”

Lý Khánh An đứng dậy, sải bước đi về phía xe ngựa.

Lệ Phi Nguyên Lễ nằm dưới đất. nhìn lên trời hai con chim bay qua. hắn đột nhiên mở miệng chửi nói: “Mẹ kiếp, lão tử cả con chim cũng không bằng!”

Bên đây, Lý Khánh An đã đến trước xe ngựa, hắn từ xa đã nhận ra Dương Hoa Hoa. không phải chính là người phụ nữ gặp ở ngoài Minh Đức Môn hay sao?

“Phu nhân tìm ta có việc à?”

Lý Khánh An đi đến trước xe ngựa, chắp tay thi lễ cười nói.

Dương Hoa Hoa nhão giọng nói: “Tối mai nhà ta có một bừa tiệc, ta đặc biệt đưa cho ngài một tấm thiệp mời.”

Nàng từ một xấp thiệp mới lấy ra một tấm trong đó, đưa cho Lý Khánh An. cười nói: “Nhất định phải nê mặt đấy!”

Lý Khánh An nhìn thiệp mời. chỉ thấy trên đó viết: Ba Thục Dương Thị cung thinh Trung lang tướng Lý Khánh An. mặt sau có viết địa chi. thời gian là chiều tối ngày mai.

Lý Khánh An vui mừng cười nói: “Được!

Tối mai ta sẽ tới đúng giờ.”

“Không cần đem theo gì cả. chỉ cần người tới là được rồi.”

Dương Hoa Hoa lại dặn dò hắn một câu. lúc này mới cười vẫy tay, đề xe ngựa chạy về.

“Thất Lang, ngươi làm sao mà để nàng đi rồi!”

Lệ Phi Nguyên Lễ đi tới, trừng mắt nhìn xe ngựa của Dương Hoa Hoa. sa sầm mặt lại nói: “Ta nghi ngờ ả này là thám tử của đội khác phái đến.

để dò thám quân tình của chúng ta. nên bắt ả lại khảo vấn một phen.”

Lý Khánh An đề mặc hắn. trở về bãi cầu.

Buổi trưa sau khi tập cầu xong.

Lệ Phi Thù Du lẳng lặng tìm đến Lý Khánh An. thấp giọng nói: “Thất Lang, bây giờ có rảnh không?”

“Có chứ!

Có việc gì cần ta giúp đờ, cứ nói.”

“Là như vậy.”

Lệ Phi Thủ Du ngập ngừng nói: “Ta muốn đi tìm Thiên Nương, nhưng lại không dám đi một mình.

Thất Lang đi cùng ta có được không?”

Lý Khánh An cười lớn: “Việc như thế có gì phải nói đâu. ta đi cùng ngươi là được, có cần gọi luôn mọi người không?”

“Đừng!”

Lệ Phi Thủ Du sợ quá xua tay lia lịa: “Ngươi đi cùng ta là được rồi.”

“Huynh đệ, có việc gì tốt mà không gọi lão huynh một tiếng?”

Lệ Phi Nguyên Lễ cứ xuất hiện đúng vào lúc không nên xuất hiện.

Lý Khánh An liếc hắn một cái, thấy nụ cười không đàng hoàng, liền tát hắn một bạt tay cười và chửi nói: “Lén lén lút lút vậy, ngươi tường hai ta đi dạo thanh lâu sao?”

Lệ Phi Nguyên Lễ nhếch mép cười nói: “Ngày nào cũng thịt cá no nê riết cũng chán, lâu lâu đổi món ăn nhỏ cũng không tệ. nghe tí diễm khúc gì đó.”

“Đại ca. xin anh đừng quấy rối được không, em có việc chính sự.”

Lệ Phi Thủ Du nhỏ tiếng van xin.

“Chính sự?”

Lệ Phi Nguyên Lễ nghiêm mặt lại, hắn vỗ ngực nói: “Chính sự lại càng nên gọi đại ca đi.

đánh hồ cũng cần thân huynh đệ mà!

Thất Lang, ngươi nói có đúng không?”

Lệ Phi Nguyên Lễ thấy Lý Khánh An để mặc hắn. liền quay đầu lại gào to: “Ê!

Các ngươi qua đây phân xử xem nào!”

“Được!

Được!

Được!

Ta để ngươi đi là được chứ gì!”

Chương 59: Nghe Đàn Ở Biệt Viên Thượng

Ba người suốt chặng đường cỡi ngựa, chẳng mấy chốc đã vào trong Bình Khang Phường.

Bình Khang Phường là khu giải trí náo nhiệt phồn hoa nhất Trường An.

Thanh lâu giáo phường san sát, tửu tứ khách sạn chằng chịt, đồng thời các loại vũ phường nhạc quán quan làm tư lập cũng nhiều vô số kể.

Rất nhanh.

Lệ Phi Thú Du đã đến trước một tòa đại trạch, trước cửa đỗ đầy xe ngựa, người ra kẻ vào, tấp nập không dứt.

Lý Khánh An xem bàng hiệu trước cửa lớn, trên đó viết bốn chữ “Lệ Viên biệt viện”, Lý Khánh An biết Lệ Viên, đó là trang tâm âm nhạc nghệ thuật của Trường An.

Lệ Phi Thủ Du hỏi người đầy tớ trai gác cổng vài câu, bèn quay đầu cười nói với Lý Khánh An: “Chính là nơi đây, hai người đi theo ta!”

“Ta cành cáo ngươi trước, Thủ Du đã đợi Thiên Nương sắp 3 năm rồi, ngươi hôm nay nếu làm hông việc, cẩn thận ta lột da ngươi!”

Trước khi bước vào cửa.

Lý Khánh An cành cáo Lệ Phi Nguyên Lễ nói.

Lệ Phi Nguyên Lễ tràn đầy chính nghĩa: “Ngươi xem Lão Lệ ta là ai chứ. ta mà giành đàn bà với huynh đệ của mình sao?”

Lý Khánh An đá hắn một cái: “Đừng nhiều lời, đi mau!”

Hai người đi theo Lệ Phi Thù Du tiến vào cửa lớn. trước mặt là một cái ao diện tích rộng lớn, hành lang naoằn naoèo bao bọc, ở giữa hành lang lắp đầy mười mấy sảnh đường lớn, ở ngay trung tâm ao trì là một tòa tú lầu. là nơi biéu diễn ca vũ, một đội vũ cơ đang nhảy múa trên tú đài, tiếng nhạc du dương.

Hôm nay trong biệt viện hoa lá chen chúc, trời đang giữa đông, không có hoa thật, cũng đều là hoa già kết từ gấm lụa. phía trên có bức hoành phi đỏ viết bốn chữ lớn “Lạp nhật nhạc hội”, Lý Khánh An bây giờ mới nghĩ ra. hôm nay lại là tiết Lạp bát (Mùng 8 tháng 12 âm lịch, là ngày lễ dùng để cúng tế tổ tiên và thần linh, cầu cho việc bội thu và cát tường).

“Khách, đây là Tùng Hạc Đường, các ngài ngồi đợi chút, tôi sẽ đi mời Thiên Nương.”

Ba người ở trong sành đường ngồi xuống, Lý Khánh An thấy Lệ Phi Thù Du nét mặt nghiêm túc, bèn thấp giọng cười nói: “Sao nào, hồi hộp lắm hà?”

Lệ Phi Thú Du gật đầu: “Ta sợ nàng đã không nhận ra ta.”

“Đây không hề gì. chỉ cần người còn đây, bất đầu lại từ đầu cũng được mà!

Lão Lệ. ngươi nói có phải không.

Lão Lệ..

Không nghe thấy Lệ Phi Nguyên Lễ trà lời, Lý Khánh An thấy lạ quay lại nhìn, chỉ thấy hắn đã không có mặt ở chỗ ngồi, tìm quanh một vòng, lại thấy tên khốn này đang trêu ghẹo một nữ nhạc sư bên 2ÓC tường.

“Ngươi có biết ta là ai không, có nghe qua công thần của chiến dịch Tiểu Bột Luật chưa?”

”NÔ gia chỉ nghe nói qua An Tây nhị Lý.”

Nữ nhạc sư cúi đầu nhỏ giọng nói.

“Ha ha!

Đó là đúng rồi, ta chính là một trong nhị Lý An Tây đệ nhất tiễn Lý Khánh An. sao nào?

Có khôi ngô tuấn tú không?”

Lệ Phi Nguyên Lễ mật dày mày dạn nói.

Lý Khánh An vừa tức giận vừa buồn cười, tên khốn này không biết lấy tên mình đi lừa lọc bao nhiêu phụ nữ rồi, hắn đi lên nhắm thăng vào gáy hắn đánh một bạt tay, sau đó bóp cổ hắn. lôi hắn qua đây.

“Tên khốn nhà ngươi dám làm hư danh tiếng lão tử, nói!

Ngươi mạo danh ta gạt bao nhiêu phụ nữ rồi?”

Lệ Phi Nguyên Lễ giơ tay thề nói: “Thiên địa lương tâm. hôm nay là lần đầu tiên, mấy ngày trước ta đều dùng tên của Lý Tự Nghiệp, hắn là đệ nhất đao, danh tiếng của hắn nghe kêu hơn.”

“Tối nay ta sẽ đi nói với Tự Nghiệp, để hắn lột da ngươi!”

Vào lúc này, tiếng leng keng của vòng tay kêu lên. trước cửa đi vào một cô gái ôm đàn tỳ bà. nàng mặc một cái váy dài màu xanh nhạt, mặt rất thanh tú. da dẻ mịm màng, thân hình nhỏ nhắn đẫy đã. nàng nhìn chằm chằm vào Lệ Phi Thù Du.

“Thủ Du. có thật là chàng không?”

'Thiên Nương!”

Lệ Phi Thủ Du kích động đứng dậy.

Tỳ bà từ từ trượt xuống đất, dòng lệ từ mắt nàng tuôn ra, nàng đột nhiên thấp giọng kêu lên một tiếng, lao thẳng vào lòng của Lệ Phi Thù Du.

Mọi người vội lui khỏi phòng, khẽ đóng cửa lại.

Lệ Phi Nguyên Lễ thở dài một tiếng: “Ai!

Tại sao không có phụ nữ nào đợi Lão Lệ ta thế?”

”CÓ chứ!

Hai Hồ nương kia ở Bạt Hoán Thành không phải đang đợi ngươi sao?”

Lý Khánh An trêu hắn nói.

“Hai Hồ nương ở Bạt Hoán Thành.”

Lệ Phi Nguyên Lễ có chút không nhớ ra. hắn nghi hoặc hỏi: “Là hai ngưòi nào?”

“Chính là ngày đầu tiên lúc ta đến thú bảo..

“Xí!”

Lệ Phi Nguyên Le nhổ mạnh một miếng nước bọt: “Tiểu tử ngươi đang trêu ta hả?”

Đột nhiên, hắn như trở thành tượng đá vậy, mắt nhìn chòng chọc về phía trước, miệng há thật to, cầu mắt như sắp lời cả ra.

“Bầu trời của ta ôi! lại có người đàn bà đẹp như vậy sao.”

Lý Khánh An quay đầu. chỉ thấy phía xa cửa hông đi vào một đám nhạc nữ. lòng ôm các nhạc khí. các nàng ai nấy đều xinh đẹp, váy lụa sặc sờ màu tím đỏ.

Đám nhạc nữ này rẽ ra hai bên.

ở giữa họ xuất hiện một thiếu nữ mặc váy trắng. nhìn nàng vô cùng xuất chúng, chỉ thấy nàng thân hình cao ráo, da dẻ trắng trẻo nõn nà. tóc mây đen tuyền cuộn lại bằng một cây trâm, để lộ cái cổ dài tuyết trắng, cao quý như thiên nga vậy, cũng giống như tiên nữ không vấy tí hương hòa của nhân gian.

Lý Khánh An có chút sững sờ, cô gái này hình như đã gặp ở đâu rồi?

Ánh mắt của hắn dừng lại ở cây đàn ôm trên mình của thị nữ phía sau nàng.

“Là nàng, không sai. chính là nàng, thiếu nữ đêm đó đã gãy ra tiếng đàn thánh thót.”

Bóng dáng của nàng, thắt lung nhẹ đưa.

đường cong mềm mại yểu điệu.

Lý Khánh An lại nghĩ đến cái nhìn thoắt cái nhớ mãi của đêm hôm đó.

Cứ nhìn mãi bóng dáng nàng khuất dạng trong tiểu lâu.

Lý Khánh An mới thấp giọng hỏi một nữ nhạc sư.

“Thiếu nữ mặc váy trắng ban nãy là ai?”

“Nghe nói viện chủ đêm nay đã mời được cầm tiên thần bí của Trường An tam cầm. có lẽ chính là nàng!”

“Tại sao thần bí?”

Lúc này Lệ Phi Thủ Du và Thiên Nương đi ra.

Thiên Nương cười nói: “Nàng thần bí là do không ai biết nàng sống ở đâu?

Tên là gì?

Chỉ có Thượnng nguyên.

Trung nguyên và Lạp nhật ba ngày lễ này nàng mới xuất hiện gảy đàn. hơn nữa nhiều nhất chỉ đàn 3 bài.

đêm nay nàng đến biệt viện của chúng tôi gảy đàn. vì thế mới thu hút nhiều cầm khách như vậy, mà các ngài may mắn thiệt, chúng tôi cũng là lần đầu thấy mặt của nàng, quả nhiên là tuyệt sắc giai nhân.”

Lý Khánh An thấy hai người họ mười ngón tay nắm chặt nhau, liền chắp tay cười nói: “Chúc mừng hai vị rồi!”

Lệ Phi Thù Du đỏ mặt. vội thả tay Thiên Nương ra. kéo Lý Khánh An qua một bên nói: “Thiên Nương đã đồng ý theo ta đi An Tây rồi. ta bây giờ sẽ chuộc thân cho nàng. sau đó ta sẽ dẫn nàng đi, Thất Lang có đi CÙNG chúng tôi không?”

Lý Khánh An ha hả cười nói: “Nếu đã đến rồi. ta muốn nghe đàn tấu của cầm tiên.”

Hắn lại hỏi Lệ Phi Nguyên Lễ nói: “Lão Lệ, ngươi muốn đi hay là ở lại?”

“Lão Lệ ta trước giờ đề là người phong nhã. dĩ nhiên là ở lại!”

Nửa canh giờ sau.

Lạp nhật nhạc hội khai mạc, Lạp nhật cũng chính là tiết Lạp bát. là lễ lớn của triều Đường.

3 ngày Lạp nhật thêm 1 ngày tuần hưu (chế độ nghỉ phép của quan viên, mỗi 10 ngày được nghi 1 ngày), triều đình trước sau có 4 ngày nghỉ phép liên tục. trong thời gian này các loại hoạt động văn nghệ cũng rất phong phú đặc sắc.

Đại Đường nổi tiếng về ca vũ, các vũ phường. nhạc quán cũng trở thành nơi thường xuyên lui tới của các vãn nhân nhã sĩ Trường An. huống chỉ Trường An còn có 10 mấy vạn sĩ tử chuẩn bị tham gia khoa cử mùa xuân.

Vì thế Lệ Viên biệt viện quan khách đầy cửa. các sĩ từ đến nghe nhạc xem múa đông nghẹt hàng lang hai bên bờ ao, các gian nhã thất cũng bị đặt hết từ lâu.

Lúc này trên vũ đài ở chính giữa ao trì 20 mấy nhạc sư đang diễn tấu “Xuân giang hoa nguyệt dạ” (Đêm trăng hoa sông xuân) của dòng nhạc Thanh Thương, tiếng các loại nhạc khí cầm. sắc. trúc, tỳ bà. sanh. tiêu, địch nối đuôi tít tắp.

âm sắc tao nhã khoan thai, còn có 4 vũ nữ dưới tiếng đệm tấu của nhạc khúc tung bay nhảy múa. tư thế múa tinh tế, làm cho người ta tinh thần thoải mái sảng khoái, một ca nữ nhẹ mấp môi đỏ, từ từ cất tiếng ca du dương thánh thót.

Giang bạn hà nhân sơ kiến nguyệt?

Giang nguyệt hà niên sơ chiếu nhân?

Nhân sinh đại đại vô cùng dĩ. giang nguyệt niên niên chỉ tương tự.

Bất tri giang nguyệt đãi hà nhân, đàn kiến trường gian tống lưu thủy. (Ven sông ai đó mới thấy trăng?

Trăng sông năm nào mới rọi người?

Đời người đời nào vô cùng tận. trăng sông năm nào chỉ giống nhau.

Không biết trăng sông đợi người nào, lại thấy Trường Giang tiễn nước trôi.)

Hai bên hành lang người nghe đều nghe một cách say đắm. tiếng khen không ngớt vang lên.

Lý Khánh An ở thời của hắn cũng nghe qua “Xuân giang hoa nguyệt dạ”, nhưng nghe ở triều Đường, lại có một hương vị khác.

Lệ Phi Nguyên Lễ lại nghe đến nhức cả đầu. hắn muốn trốn đi thanh lâu uống rượu, nhưng lại sợ Lý Khánh An nói hắn trọng sắc khinh bạn. chỉ đành nhẫn nại nghe, cuối cùng hắn thật sự không nghe nối được nữa. bèn hỏi nhỏ nhạc sư bên cạnh: “Cầm tiên khi nào mới ra?”

“Cầm tiên là át chủ ở cuối buổi diễn.”

Nhạc sư cười nói: “Quân gia. hoa đỏ cũng phải nhờ lá xanh tôn lên. không nghe những nhạc khúc bình thường như vậy. làm sao thấy được trình độ của cầm tiên.”

“Ta không cần biết cái này, ta chỉ hỏi ngươi, tiếp theo sẽ là diễn tấu của cầm tiên rồi chứ?”

‘Tiếp theo còn có “Tây Lương nhạc” và “Quy Tư nhạc” hai bài. sau đó là “Bạch tuyết”, “Công Mạc vũ”, “Tử dạ” 3 bài. cuối cùng mới là độc tấu của cầm tiên cô nương.”

‘Thế thì phải mất bao lâu?”

Lệ Phi Nguyên Lễ sượng cười hỏi.

“Nhanh lắm. nhiều nhất là 1 canh giờ.”

“Một canh giờ, mẹ kiếp, lão tử nhịn thêm một lát vậy!”

Nghĩ đến dung nhan xinh đẹp của cầm tiên.

Lệ Phi Nguyên Lễ quyết định làm người tao nhã một lần.

..

Chương 60: Nghe Đàn Ở Biệt Viên Hạ.

“Tử dạ” kết thúc, tiếp theo phải nghỉ ngơi một khắc đồng hồ, bên ngoài đêm lạnh phong hàn. các cầm khách đều lũ lượt đi vào trong sảnh đường, tụm năm tụm ba to nhỏ xì xầm với nhau.

Hôm nay là Lạp nhật, là một ngày lễ quan trọng của Đại Đường, nam nữ đến tham gia nhạc hội đều ăn mặc rất đẹp, đặc biệt trong quý tân đường (phòng khách quý) của Tử Vân Hiên, rất nhiều quý phụ danh môn phấn son tô điểm, mặt mày diễm lệ, họ mặc các loại hàng lụa. sa. mông nhẹ. phơi bày thân hình đẹp, một tràng hoa. một khăn quấn hay áo choàng đều trị giá vạn tiền, trong đó lôi cuốn ánh nhìn mọi người nhất là thê tử của Hộ bộ thị lang Dương Thận Căng, nàng váy kéo 6 bức vẽ sông Tương Giang. choàng một tấm Long Tiêu sa y (áo may bằng vải mỏng) dài gần 3 trượng quấn quanh người, nặng không quá 2.

3 lạng, một tay đủ để nắm được.

Cho dù ở sảnh đường bình thường như Tùng Hạc Đường.

Minh Nguyệt Đường, các cô gái trẻ cũng là gấm vóc như mây, châu báu lóa mắt. còn các chàng trai đa số mặt áo bào cổ tròn, lưng thắt dây da. trên đầu hoặc đội nhuyễn cước phốc đầu (là loại mũ Phốc dùng vải sa đen làm nên. có bốn dây cột. hai dây cột đằng trước đỉnh của mũ. hai dây sau buông thõng ở sau cổ, mũ hơi dựng về trước), hoặc đội cao đồng sa mạo (một loại mũ ô sa chưa cải biến), ai nấy đều lịch sự tao nhã.

Đêm Lạp ăn cháo, đây là một truyền thống trước giờ của Lạp nhật, nhạc quán cũng không bỏ được.

Lúc này, hai viên tạp dịch gánh một thùng gỗ lớn đi vào.

Trên thùng gỗ khói nóng nghi ngút.

đây chính là cháo Ngũ bảo thất chân mà nhạc quán đặc biệt sáng chế, để cho mọi người ăn khuya, phía sau đi theo tạp dịch khiêng chén đũa.

Mọi người đều thích thú lũ lượt đi tới lấy chén múc cháo, Lý Khánh An lấy một chén, ngồi ở một bên từ từ ăn cháo.

Lệ Phi Nguyên Lễ thì ở một góc tỷ thí ném bình với mấy viên sĩ từ, ném bình chính là dùng tên ném vào trong một cái bình ở ngoài mấy trượng, còn gọi là văn xạ.

Ở An Tây trò chơi này vô cùng thịnh hành, thân là An Tây đệ nhất tiền.

Lý Khánh An cũng là cao thủ của môn này, chỉ là quân An Tây chú trọng đến kỵ xạ thực tế hơn. không ai coi trọng loại ném bình này.

Lý Khánh An không có hứng thú với ném bình, hắn nghe mấy tử sĩ trẻ tuổi bàn luận về cầm tiên sắp sửa biểu diễn.

“Tiếp theo đã là cầm tiên diễn tấu rồi. ta đợi cả nửa năm. chỉ là để nhìn một lần dung nhan của nàng!”

Một tên tử sĩ luyến tiếc vô hạn nói.

Một người trẻ tuổi khác cũng khẽ thở dài nói: “Vốn dĩ nghe nói sau tiết thượng nguyên nàng sẽ không xuất hiện gảy đàn nữa. không ngờ Lệ Viên biệt viện lại mời nàng đến được, chúng ta lại có nhĩ phúc rồi. ai!

Không biết tiết thượng nguyên năm sau còn có cơ hội này không?”

Lúc này quản sự đi qua đây cười nói: “Nghe nói đây là đêm cuối cùng cầm tiên gảy đàn. sau này cầm tiên cô nương sẽ không gảy đàn nữa.”

“Thế thì đợi lát chắc chắn phải đi xem nàng!”

“Thật chán nản hết sức!”

Lệ Phi Nguyên Lễ thất thều trở về, Lý Khánh An liếc hắn một cái cười nói: “Sao thế, thua người ta rồi à?”

“Ta mà thua chúng sao?”

Lệ Phi Nguyên Lễ khinh bỉ bĩu môi nói: “Toàn lũ dờ hoi, chỉ có thể ném ở ngoài 3 trượng, còn tự cho là giỏi giang như thế nào, ta ở ngoài 3 trượng liên tiếp trúng 5 tên. chúng đã bái phục ta sát đất.”

Nói đến đây, Lệ Phi Nguyên Lễ tiến lại gần thấp giọng cười nói: “Thất Lang, hay là ngươi cũng đi thử đi!

Ta muốn xem vẻ sợ chết khiếp của chúng.”

“Hử!

Tỷ thí với đám thư sinh này có gì thú vị, muốn tỷ thí thì phải với cao thù trong Phạm Dương quân.

Sóc Phương quân.”

Đúng lúc này, trên Cẩm đài gõ vang một tiếng vân bản.

đó là cầm tiên sắp sửa đãng đài.

Mọi người cũng thôi không ăn cháo nữa. bỏ lại chén xông đi giành chỗ có lợi.

Lý Khánh An và Lệ Phi Nguyên Lễ cũng không nói chuyện nữa.

đều nhìn về phía Cẩm đài.

Cẩm đài đã bố trí xong xuôi, tất cả các miếng gấm rườm rà đều lấy đi hết. chỉ còn lại Cẩm đài điêu khắc từ bạch ngọc, cao khoảng 3 trượng, xung quanh khói nhẹ lượn lờ, dường như đang ở trong diêu đài tiên cảnh vậy.

Một tiếng tỳ bà như xé lụa. cầm tiên cuối cùng đã xuất hiện, mọi người đều nín thở chờ đợi. chỉ có một minh Lệ Phi Nguyên Lễ to tiếng vỗ tay kêu lên: “Tốt! cầm mỹ nhan mau mau lên đài.”

Tiếng inh tai gọi người của hắn làm cho vô số người thầm nhíu mày, nhưng theo tiếng hòa tấu của tỳ bà từ từ hối hả. tất cả mọi người đều đồ mắt về phía lối đi bạch ngọc.

Đây là lối đi duy nhất nối ao trì với Cẩm đài. trong tiếng tỳ bà vui tai. cầm tiên đã xuất hiện, sắc đêm hơi U ám. nhìn không rõ dung mạo, nhưng nàng váy trắng tựa tuyết, da dẻ như ngọc, giống như tuyết cuốn trong làn gió, giống như mặt trời khuất sau mây nhẹ.

Thân hình tuyệt thế vô song làm cho mọi người đều không thở được, trong màn sương nhẹ. nàng giống như lãng ba tiên tử xuất hiện trên mặt nước.

Bỗng chốc tiếng vỗ tay như sấm. cả Lý Khánh An cũng không cầm lòng được mà vỗ tay, khí chất và da tuyết thanh lệ tuyệt luân này ở thời sau đã rất hiếm thấy rồi. nếu nói Độc Cô Minh Nguyệt ngày trước hắn gặp là một đóa mẫu đơn phú quý diễm lệ, thì cầm tiên hôm nay nhìn thấy chính là hoa thủy tiên thanh lệ thoát tục, ông Trời ơi!

Đại Đường cuối cùng có bao nhiêu tuyệt thế giai nhân?

Cầm tiên từ từ đi lên Cẩm đài. từ tốn ngồi xuống ghế, thị nữ đem đàn đật trước mặt nàng, và đốt một lư hương hoa cúc, trong làn khói xanh nghi ngút. tiếng đàn như tiếng nước chảy tuôn ra dào dạt.

Đây là một bài “Vị Thành khúc”, sáng tác theo thơ của Vương Duy, trong tiếng đàn ngân nga bay bông, người ta dường như thấy được một trục cuốn như thi Như Hoa đang từ từ mở ra.

“Vị thành triêu vũ ấp khinh trần.

Khách xá thanh thanh liễu sắc tân.

Khuyến quân canh tẫn nhất bôi tửu,

Tây xuất dương quan vô cố nhân.”

(Vị Thành mưa ngày ướt bụi nhẹ.

Nhà khách xanh xanh màu liều mới.

Khuyên người uống cạn một ly thêm.

Tây xuất Dương Quan không cố nhân.)

Buổi sáng mưa không dài lắm. vừa làm ướt bụi đất đã ngừng hẳn. trên đường lớn từ Trường An đi về phía tây, ngày thường xe ngựa lũ lượt, bụi tung bay trong gió, còn bây giờ, mưa ngày vừa dứt. bầu trời quang đãng, con đường trở nên sạch sẽ, trong lành.

Bạn bè bịn rịn chia ly, chù nhân cuối cùng nâng ly rượu: cạn thêm ly này đi!

Ra khỏi Dương Quan rồi. thì sẽ không còn gặp lại bạn già nữa.

Xuất sử Tây Vực đầy cát vàng, trong lòng của người Đại Đường là một nghĩa cử hảo hùng mà mọi người đều mong muốn, một đi biền biệc nhiều năm. trong ly rượu đó

có biết bao nhiêu mối tơ ly biệt, có bao nhiêu sự cô độc gian truân của sự độc hành túng bẫn hoang vu.

Trong tiếng đàn như nước chảy mây trôi, người ta dường như Lĩnh hội được ý cánh trong thơ, một ly quỳnh tương nồng nàn tình cảm tràn đầy tình nghĩa sâu đậm. trong đó, không chỉ có tình nghĩa bịn rịn chia ly, mà còn bao hàm sự cảm thông sâu sắc vô hạn của tình cảnh, tâm trạng người đi xa. bao hàm sự chúc nguyện ân cần đường xa bảo trọng.

Bốn bề ao trì đều im lặng, mọi người đều chìm đắm trong tiếng đàn ngân nga. khúc này chỉ có ở trên trời, nhân gian đâu đã nghe mấy hồi

Lý Khánh An từ Tây Vực tới đối với khúc nhạc này có sự trải nghiệm sâu sắc hơn cả. ánh trăng Thiên Sơn cô độc đó, hoang mạc hoang vu mênh mông típ tắp đó, con sói hoang lẻ loi gầy gò xương xẩu đó, một người một ngựa một cung, để hắn đi qua hai năm những ngày tháng biên thùy , “Tây xuất Dương Quan vô cố nhân.”

Lý Khánh An dường như cảm thấy khúc nhạc này của cầm tiên là vì hắn mà gảy đàn. không chỉ có hắn. mọi người ai cũng như say như mộng, đều cảm thấy cầm tiên đang tấu nhạc cho riêng mình.

Tiếng đàn sau khi nảy lên như một chuỗi hạt trân châu, bắt đầu từ từ hạ thấp xuống.

“Khuyến quân canh tẫn nhất bôi tửu, tây xuất Dương Quan vô cố nhân.”

Tiếng đàn mất hút. bốn bề im lặng, mọi người vẫn chưa tinh lại từ trong tiếng đàn tiên cảnh, khi cầm tiên đứng dậy, từ từ thi lễ với mọi người, mọi người cuối cùng đã tinh hãn. tứ bề ao trì nô ra một tràng pháo tay và hô reo như tiếng sấm. vang vọng mãi không dứt.

Nhạc hội đã kết thúc, vô số cầm khách đều ùa về phía cửa phòng của cầm tiên, họ kỳ vọng có thể diện kiến dung nhan của cầm tiên, lưu lại ký ức đẹp đẽ nhất đêm nay của họ, nhưng thật đáng tiếc, cầm tiêm đã lãng lặng bỏ đi từ lâu. không ai biết nàng tên gọi là gì. nhà ở đâu?

Lý Khánh An dẫn Lệ Phi Nguyên Lễ rời khôi nhạc quán, dọc đường.

Lệ Phi Nguyên Lễ yên lặng một cách bất ngờ, hồi lâu. hắn cuối cùng cũng thở dài nói: “Đại trượng phu nên lấy giai nhân như vậy làm vợ!”

Lý Khánh An cũng trầm ngâm không nói gì. cú sốc mà cầm tiên đem lại cho hắn vô cùng to lớn. nếu nói tối hôm kia hắn chỉ nghe được tiếng đàn thánh thót kỳ diệu, thì hôm nay, hắn bị chấn động sâu sắc trước vẻ thanh lệ tuyệt luân của cầm tiên, hắn nhìn sự luyến tiếc của Lệ Phi Nguyên Lễ, bất giác cười và lắc đầu.

Đối diện xéo với Bình Khang Phường chính là Sùng Nhân Phường, ở giữa ngăn cách bởi phố lớn Xuân Minh, mở ra hai cửa phường đông tây.

Lúc này trên phố lớn yên tĩnh không người, chỉ có tiếng vó ngựa hỗn tạp của hai người họ, đột nhiên, thấp thoáng vọng lại tiếng trống inh ỏi. xa xa. chỉ thấy cửa phường của Sùng Nhân Phường từ từ khép kín.

“Không xong rồi!”

Hai người đồng thanh la một tiếng, giục ngựa chạy như điên về phía trước, luật lệnh của Đại Đường, cửa phường đóng rồi. ai gọi cửa cũng sẽ không mở lại, họ đến Trường An thời gian không nhiều, vẫn chưa có sự Lĩnh hội sâu sắc về luật lệnh này.

Nhưng vẫn là chậm một bước, cách cửa lớn còn có 30 bước, cửa phường đã đóng sầm lại.

“Mẹ kiếp, mở cửa cho lão tử!”

Lệ Phi Nguyên Lễ lửa giận bốc cao, to giọng gào thét, nhưng không ai đề ý đến hắn.

Vào lúc này, sau lưng vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập, có người to tiếng la lên: “Xin đợi một bước đóng cửa.

đế chúng tôi đi vào.”

Chương 61: Thân Thế Cầm Tiên

10 mấy người hầu hộ tống một chiếc xe ngựa phóng nhanh tới, nhưng đón chờ họ vẫn là cửa phường lạnh băng, nhưng xe ngựa vẫn không dừng lại, chỉ nghe một người cỡi ngựa bên cạnh nói aấp: “Nhanh chóng quay đầu đi ra Xuân Minh Môn!”

Xe ngựa lại quay đầu lần nữa đi về phía tây, nhưng đi được mười mấy bước, xe ngựa đột nhiên dừng lại, một người hầu phóng ngựa đi tới, thi lễ với Lý Khánh An nói: “Lão gia nhà tôi có hỏi, tướng quân có phải là Lý Khánh An An Tây không?”

Lý Khánh An chắp tay cười nói: “Chính ta đây!”

“Lão gia nhà ta mời tướng quân đi lên gặp mật.”

Lý Khánh An nhìn về phía xe ngựa một cái nói: “Lão gia nhà ngươi là ai?”

“Lão gia nhà ta là hộ bộ Dương thị lang.”

Thì ra là hộ bộ thị lang Dương Thừa Căng, do dự một lát.

Lý Khánh An vẫn gật đầu cười nói: “Thế được, phiền ngươi dẫn ta đến gặp lão gia nhà ngươi.”

Mấy ngày này tâm trạng của hộ bộ thị lang Dương Thừa Căng Quả thật khá vui.

Hắn vừa nghe được tin, công bộ thượng thư Lục Cành Dung tối qua bệnh vong, điều đó có nghĩa là vị trí công bộ thượng thư chính thức trống ra. mà hắn còn nghe được một tin đồn.

Hoàng Thượng sẽ thăng chức hắn làm công bộ thượng thư. liệt vào hàng tướng.

Cho dù đây chỉ là một tin đồn, nhưng vẫn làm cho hắn vô cùng kích động.

Dương Thừa Căng là nguyên tôn (con của chắt) của tiền triều Tùy Dương Đế , danh môn thế gia. tài hoa xuất chúng, hơn nữa hắn lại tuấn tú đĩnh đạc, vì thế rất được Lý Long Cơ yêu thích, số làm quan thuận buồm xuôi gió.

Thêm vào đó hắn lại vào phe Lý Lâm Phủ, trong vụ án Vi Kiến, vụ án Đỗ Hữu Lần hăng hái không tiếc sức lực, trở thành thành phần nồng cốt trong bè cánh Lý Lâm Phủ, dần dần làm tới hộ bộ thị lang.

Nhưng từ lúc nửa năm trước, hắn sau khi gặp được một tăng lữ Sử Kính Trung, hắn liền từ từ nuôi lòng tách khôi phe tướng quốc.

Sử Kính Trung khuyên hắn: Thỏ chết, chó thịt, Lý Lâm Phủ chẳng qua là một con chó của Hoàng Thượng mà thôi, trước sau trở thành con quý dưới ngọn đao, đi theo hắn thì có thể có mấy ngày phú quý?

Dương Thừa Căng thấy rất có lý, bèn tách dần ra khỏi Lý Lâm Phú.

Không ngờ hắn vừa tách khỏi, lại càng được Hoàng Thượng trọng dụng hơn. liên tiếp được phong thưởng, gần đây có xu hướng đi lên thêm một nấc cao hơn.

Hắn lúc này mới thật sự hiểu thâm ý của Sử Kính Trung.

Hôm nay hắn dẫn theo phu nhân đi Lệ Viên biệt viện nghe đàn. không ngờ trở về trễ một chút, cửa phòng lại đóng mất.

Hết cách, hắn đành đi biệt viện của mình ở ngoại thành ở một đêm.

Đây cũng là một Quy tắc thông lệ của Trường An. cửa thành đóng chậm hơn 1 khắc so với cửa phường, chính là đế cho những người Không thể về nhà trên phố lớn ra ngoại thành qua đêm.

Ban nãy ở cửa phường hắn nhận ra Lý Khánh An. thấy hắn hình như không hiểu ngọn ngành trong đây lắm. liền có ý giúp hắn một lần.

Lúc này, Lý Khánh An tiến lên chắp tay thi lễ với Dương Thừa Căng cười nói: “Cùng là người lưu lạc chốn chân trời, Dương thị lang, chúng ta thật có duyên!”

Tuy Dương Thừa Căng nắm trong tay tài quyền , nhưng từ phẩm cấp mà nói. hộ bộ thị lang của hắn và thiên ngưu vệ trang lang tướng của Lý Khánh An là chính tứ phẩm hạ cấp, mà Lý Khánh An thụ phong khai quốc bác, còn cao hơn hắn nửa cấp, nhưng phẩm cấp của võ nhân thường thì bị quan vãn xem thường, nguyên nhân rất đơn giản. họ đa số không có thâm niên, chỉ dựa vào một hai lần chiến công là đã thẳng tiến đi lên, không giống quan văn phải qua thừa úy (huyện thừa và huyện úy), vào đài tinh Đài tinh (3 cơ quan nội các quyền lực trong cung cấm. gồm trung đài thượng thư tinh, đông đài môn hạ tinh và tây đài trung thư tinh), phải trải qua biết bao nhiêu năm tháng khổ ải trui rèn mới có được.

Dương Thừa Căng là người nho nhã. cho dù trong thâm tâm hắn coi thường võ nhân, nhưng vẫn không hề biền lộ ra mặt. hắn mỉm cười nói: “Không ngờ Lý tướng quân cũng có tài làm văn hay, ‘Cùng là người lưu lạc chốn chân trời, một câu nói rất hay.”

Lý Khánh An mới sực nhớ ra hắn đã tùy ý trích dẫn một câu trong thơ của Bạch Cư Dị, hắn bèn cười khà nói: “Một câu nói bâng quơ mà lại được thị lang ngợi khen, thật là hổ thẹn, hiện thời cửa phường đã đóng, không biết thị lang đêm nay sẽ qua đêm ở đâu?”

Dương Thừa Căng chỉ hướng xe ngựa cười nói: “Ta dẫn phu nhân đi nghe đàn trở về, không ngờ cửa phường đã đóng, nên có ý định đi biệt viện bên ngoài thành, ta thấy Lý tướng quân hình như không rõ quy định này thì phải, trễ thêm vài khắc, cửa thành cũng sẽ đóng, khi đó Lý tướng quân thật sự không có nơi mà đi đó.”

“A!

Cảm ơn Dương thị lang đã nhắc nhở, ta quả thật khôngbiết.”

Dương Thừa Căng khoát khoát tay cười nói: “Thời khắc không còn nhiều, hay là chúng ta cùng ra thành được không?”

“Tốt thôi.

Dương thị lang, mời!”

Xe ngựa lăn bánh, mười mấy người cùng đi theo xe ngựa, hướng thẳng cửa thành Xuân Minh phóng đi.

‘Thì ra đêm nay thị lang cũng ở Lệ Viên biệt viện nghe đàn. thật trùng hợp, ta cũng ở đó”

“À?

Ta ở Tư Vân Hiên, không biết Lý tướng quân ở sảnh nào?”

“Ta ở Tùng Hạc đường, chính là chỗ bên cạnh Dương thị lang.”

Sau khi ra thành, hai người trò chuyện suốt dọc đường, mới phát hiện đêm nay hai bên đều cùng nghe đàn. mà chỉ cách nhau một vách tường. hai người liền phá lên cười.

Có cùng tiếng nói chung, quan hệ của hai người trở nên hòa hợp hơn.

Lý Khánh An sực nhớ Dương Thừa Căng và Lý Lâm Phủ từng có quan hệ rất tốt. có thể sẽ biết được một số chuyện về cầm tiên, bèn cười hỏi: “ Nhan sắc và cầm nghệ của cầm tiên làm ta vô cùng ngường mộ, Dương thị lang có biết tên thật của nàng chăng?”

“Ha...ha...

Người ở thành Trường An này ngường mộ nàng không sao kể xiết, không ngờ một trong số những người đó có cả Lý tướng quân!”

Vừa lúc đó, tấm rèm xe ngựa được kéo ra. lộ ra gương mặt xinh đẹp của thê tử Dương Thừa Căng, nàng cười nói: “ Lý tướng quân, cầm tiên cô nương rất sùng bái anh hùng, nói không chừng với Lý tướng quân thật sự có duyên phận.”

“Phu nhân hình như hiểu rất rõ tình cảnh của nàng.”

“Ta đương nhiên hiểu rõ.”

Lý Khánh An mừng rỡ, liền chắp tay nói: Phu nhân có thể nói với ta tên thật của nàng chăng?”

“Xem ra Lý tướng quân thật sự rất thích nàng ấy nhi!”

Dương phu nhân khẽ thở dài một tiếng và nói: “Người người cũng chỉ thấy nhan sắc tuyệt thế và cầm nghệ cao siêu của nàng, mà mấy ai biết được thật ra nàng là một cô nương rất tội nghiệp, Lý tướng quân biết vì sao cầm tiên lại gảy đàn ở Lệ Viên biệt viện không?”

“Ta không biết.”

“Bởi vì mẫu thân của nàng hai mươi năm trước chính là cầm nương có tiếng của

thành Trường An. mẫu thân của nàng đã từng trải qua mười tám năm ở Lệ Viên biệt viện, nơi nào ở đó cũng có hình ánh của bà. cầm tiên sãy đàn ở Lệ Viên biệt viện thật ra là muốn gửi gấm niềm tường nhớ mẫu thán.”

Dương phu nhân lại khẽ thở dài một tiếng và nói: “Hai mươi năm trước, con trai của Sở quốc công Khương Giảo là Khương Hành và cầm nương nổi tiếng của Trường An - Tuyết Nhi - yêu nhau, chàng mặc kệ sự phản đối của gia định, cương quyết lấy nàng làm vợ, một năm sau Tuyết Nhi sinh ra một bé gái, lấy tên Vũ Y, Sở gia cũng chính thức thừa nhân thân phân con dâu của Tuyết Nhi.

Vũ Y tư chất thông minh, nhất là rất thích gảy đàn. thừa hưởng được cầm nghệ chân truyền từ mẹ.

Lúc mười tuổi, tại tiệc thọ của Sở quốc công. một khúc nhạc đã làm mọi người sửng sốt. và được mệnh danh là tài nữ họ Sở, và cũng vào năm đó, Sở gia gặp bất hạnh.

Sở quốc công bị tội tự tử. người nhà bị đây sang Lĩnh Nam. cha mẹ của Vũ Y sau nửa năm ở Lĩnh Nam cũng cùng bị nhiễm bệnh qua đỏi.

đề lại Vũ Y cô đơn một mình.

Nàng ấy lúc đó mới mười tuổi, bèn ở nhờ nhà người cậu là Lý tướng quốc, tới nay đã được chín năm.”

“Dương phu nhân.

Nàng Vũ Y không có xuất giá sao?”

Lý Khánh An hạ giọng hỏi.

“Việc này cũng là điều bất hạnh thứ hai của Vũ Y. nàng từ nhỏ đã được hứa gả cho con trai của hữu thượng thư Thôi Kiều là Thôi Minh.

Hai năm trước khi Thôi gia chính thức cưới nàng về nhà. những tường nàng sắp có một cuộc sống mới. thì ngay trước lễ thành hôn hai ngày, Thôi Minh đột nhiên bị bệnh qua đời.

Vũ Y bèn trở thành quá phụ.

Tội nghiệp thay cho nàng, năm nay mới có mười chín tuổi!

Ngày dông tháng dài nàng biết qua như thế nào đây?”

“Thế thì nàng ấy có thể tái giá!

Và lại nàng cũng chưa chính thức gả cho người đàn ông đó.”

“Tái giá?”

Dương phu nhân hử nhẹ một tiếng: “Tái giá đâu phải là dễ, Thôi gia không chịu hủy bỏ hôn ước, nàng ấy sẽ phải suốt đỏi không được tái giá.

Thôi gia là danh môn vọng tộc, kiên quyết không cho nàng ấy tái giá. mà nàng ấy chỉ là thân gái yếu mềm. cô đơn lé chiếc, cha mẹ đều mất. ai lại chịu nói thay cho nàng ?”

“Thế Lý tướng quốc đâu?

Lý tướng quốc không phải là cậu của nàng sao?

Chẳng lẽ Thôi gia một chút sĩ diện cũng không né mặt sao?”

“Sự bất hạnh của Vũ Y, không hẳn vì nàng ấy có người cậu là tướng quốc thì có thể thay đổi được.

Lý tướng quân, ngài có biết Lý tướng quốc có bao nhiêu con cái không?

Ông ta có hai mươi lăm người con trai, hai mươi lãm con gái. hàng trăm thê thiếp, một gia tộc đồ sộ như thế, ngài có nghĩ rằng tướng quốc còn nhớ tới người cháu gái họ hàng xa thế không?

Vả lại công vụ ông ấy nặng nề. phức tạp, các việc trong nhà ông ta gần như không hề hỏi han tới.

Chao ôi!

Vũ Y mười năm ăn nhờ ở đậu. chịu đủ mọi sự khinh bì và bài xích.

Con cái Lý gia thậm chí gì vả trước mật nàng là khắc tinh, nếu không phải chị của Lý tướng quốc tội nghiệp nàng.

Vù Y đã sớm bị đuổi ra khỏi Lý gia.

Nàng ấy chỉ còn cách đem hết nỗi đau sừi sấm vào tiếng đàn.

Mỗi năm chỉ có ngày Thượng Nguyên.

Trung Nguyên và Lạp nhật (lạp bát) được phép ra khỏi nhà. nàng bèn tới Lê Viên biệt viện, nơi mẫu thân sinh ra và lớn lên. dùng tiếng đàn gửi gấm nỗi buồn nhớ đến mẫu thân, lại không ngờ rằng, nàng nhờ thế được phong tặng mỹ danh cầm tiên.”

Trong lòng Dương phu nhân đối với Vũ Y tràn đầy thương cảm. nàng thở dài một tiếng nói với Lý Khánh An: “Lý tướng quân, ta nói với ngài những điều này thật ra là vì.

Vũ Y từng nói với ta rằng nàng kính phục nhất chính là tướng sĩ An Tây nơi vạn Lý biên thành.

Nàng nói, nguyện vọng lớn nhất trong đời nàng, chính là có thể đi đến nơi thào nguyên mênh mông, như con chim nhỏ tự do bay lượn.

Lý tướng quân, ta cũng mong ngài và nàng ấy có mối duyên phận này, có thế giúp nàng thực hiện được ước nguyện ấy.”

Nghe xong những lời tường thuật của Dương phu nhân, trong lòng Lý Khánh An cảm khái vô vàn. bây siờ hắn mới biết, thì ra cầm tiên tên thật là Vũ Y, thì ra thân thế nàng thê lương đến thế.

“Dương phu nhân, cảm ơn bà đã tin tưởng. ta nhất định sẽ cố hết sức mà làm.”

Chương 62: Mối Giao Kết An Dương .

Đoàn người đi đến biệt viện của Dương Thừa Căng, xe ngựa dừng lại, Dương Thừa Căng nói khách sáo với Lý Khánh An rằng: “Biệt viện của ta cũng rộng lớn. chỉ bằng Lý tướng quân ở lại chỗ ta vậy!”.

Lý Khánh An khẽ cúi người cười nói: “Cảm ơn hảo ý của Dương thị lang, ta có người bạn ở gần đây, mấy năm không gặp, tiện thề đi thăm viếng, lần sau sẽ đến quấy rầy Dương thị lang vậy!”

Lý Khánh An chắp tay chào hắn. lại hướng sang Dương phu nhân thi lễ một cách đầy cảm kích, sau đó quay đầu ngoắc tay Lệ Phi Nguyên Lễ nói: “Lão Lệ chúng ta đi thoi!”

“Dương thị lang, chúng ta hẹn ngày gặp lại!” hai người một trước một sau phóng ngựa vào màn đêm. bóng người dần khuất đi.

Thấy hai người đã đi xa, Dương Thừa Căng mới hạ thấp giọng trách thê tử rằng: “Nàng nói với hắn những điều đó làm chi?”

Dương phu nhân thở dài một tiếng và nói: “Vũ Y thật tội nghiệp, nên thiếp rất muốn giúp nàng ấy.”

“Muốn giúp đỡ nàng ấy cũng không nhất thiết phải kiếm Lý Khánh An đâu!”

Dương Thừa Căng nhìn theo hướng của Lý Khánh An. hắn hứ một tiếng đầy khinh bỉ và nói: “Người này không biết tốt xấu, chẳng qua chỉ là một võ nhân mà thôi, hắn có năng lực gì đâu chứ?”

Hắn lại quay đầu nói với thê tử: “Vê sau ở trước mật người khác nàng không nên nhắc chuyện Vũ Y nữa. ta không muốn vì thế mà đắc tội với Thôi gia. biết không?”

Dương phu nhân không dám phàn bác lại phu quân, chỉ âm thầm thở dài, thả rèm xuống, vừa lúc ấy, cửa biệt Phủ đã mờ, từ bên trong bước ra một hành già - người để tóc tu hành, người này chính là tăng nhân mà Dương Thừa Căng tín nhiệm - Sử Kính Trung.

Sử Kính Trung đi tới hướng Dương Thừa Căng hai tay chắp lại thi lễ cười nói: “A Di đã Phật, ta đang tính ngày mai đến tìm thị lang, thì thị lang đã tới rồi.”

Dương Thừa Căng mừng rỡ: “Không lễ Sử đại sư đã ngộ ra bàn vẽ thứ 5 rồi!”

Sử Kính Trung gật đầu cười nói: “Ngộ ra rồi, thị lang xin mời vào trong nhà!

Đêm nay ta sẽ nói tường tận với ngài.”

Tùy tùng hộ tống xe ngựa đi vào biệt phủ, từ xa nghe thấy Sử Kính Trung cười nói: “Lý Thuần Phong quả thật là người trời, trăm năm trước đã tiên tri chuyện đời sau. làm bần đạo quá đỗi bội phục.”

“Sử đại sư có thể ngộ ra lời tiên tri của ông, cũng thật là không đơn giàn đấy!”

Cánh cửa của biệt phủ đã khép lại, lúc này cây lớn đối diện cửa lớn đột nhiên lắc lư một cái, thì ra trên đó ân dấu một bóng đen, không biết qua khoáng bao lâu. cánh cửa biệt phú của Dương Thừa Căng mở ra một khe hờ, từ bên trong lên ra một người. hắn đem một vật ném xa xa dưới gốc cây, rồi lại khép cửa lại, bóng đen trên cây nhảy xuống, nhặt vật dưới đất lên bèn nhanh chóng mất hút sau màn đêm.

Đúng vào lúc Lý Khánh An nghe đàn tại Lệ Viên biệt viện, một cỗ xe ngựa do mười mấy tùy tùng hộ tống đã tiến vào Thân Nhân Phường, đến trước Phủ đệ An Lộc Sơn thì dừng lại.

Dương Chiêu hảo hứng từ xe ngựa đi xuống, khoát tay nói với người gác cửa: “Mau chóng đi bẩm báo với An đại soái các người, nói là Dương Chiêu y hẹn đến viếng.”

Rất mau, An Lộc Sơn nghe tin liền ra nghênh đón, từ xa đã chắp tay cười lớn rằng: “Ta đang nói Dương trung thừa tại sao còn chưa đến, đang định phái người đến mời ngài nữa!”

Dương Chiêu cũng chắp tay trả lễ rằng: “Khi ra cửa trong phủ đang lúc có tí việc, nên bị trễ nãi, đại tướng quân đừng trách.”

“Khà khà!

Thời khắc ngắn ngủi, chúng ta cũng không nên hàn huyên nữa. mau mời Dương trung thừa vào Phủ.”

Phủ đệ của An Lộc Sơn rất rộng lớn. các gian nhà tầng tầng lớp lớp, phóng tầm mắt nhìn không xuể, hắn có rất nhiều thê thiếp, gia bộc, thị nữ trong nhà có hàng trăm người, lại nuôi không ít kỳ nhân dị sĩ. những người này đều được dấu trong Phủ của hắn.

An Lộc Sơn mời Dương Chiêu vào thư phòng, lại sai người bày một bàn tiệc với các món ăn phong phú, mâm vàng bát ngọc, hàng trăm của ngon vật lạ. lại đem ra rượu bồ đào Túy Diệp đã ngâm 20 năm. hai người phân chủ khách ngồi xuống.

Sau khi uống mấy ly rượu.

Dương Chiêu bèn quan tâm hỏi han: “Đại tướng quân, nghe nói vết thương của lệnh lang trở nặng, hiện giờ đã đỡ chút nào chưa?”

“Đã mời danh y chần trị rồi, nói rằng nếu không đến một năm thì rất khó mà hồi phục lại được, Ái chà!

Đáng lẽ ra là hảo hứng vào kinh tham gia cuộc thi mã cầu. không ngờ lại gặp phải tai họa này.”

An Lộc Sơn thở một hơi thật dài, gương mặt rầu rĩ lắc lắc đầu.

“Chuyện này cũng nên trách Hoàng Thượng quá sủng ái quân An Tây. ngay cả đến binh quèn cũng có thể lên Hàm Nguyên điện nhận thường, nói ra thật sự làm cho cười chê.”

Dương Chiêu đặt mạnh ly rượu lên bàn. phẫn nộ rằng: “Chuyện này Đại soái bỏ qua như vậy sao?

Ta nói là bọn quân An Tây gan to coi trời bằng vung ấy.”

An Lộc Sơn không nói lời nào, hắn có chút không hiểu tại sao Dương Chiêu lại nói những lời này, chẳng lẻ là muốn thử minh.

Dương Chiêu nếu đã làm được đến ngự sử trung thừa thì đáng lẽ phải biết hiện thời không phải là lúc gây với quân An Tây, không lẽ điều cơ bản như thế mà hắn ta không hiểu?

An Lộc Sơn thấy Dương Chiêu mặt đầy căm phẫn, không giống giả bộ, làm hắn xoay tròn mắt. bèn cười nói: “Chúng ta không nói những chuyện không vui này nữa. hãy trò chuyện trăng hoa.”

Hắn nhoèn miệng cười - vỗ tay, lập tức trống nhạc trỗi dậy, cầm sư bên ngoài nhà tấu lên khúc nhạc Hồ, theo tiếng trống dồn dập, chỉ thấy bên hông cửa đi ra hai cô gái ngàn phần hấp dẫn. da dè như tuyết, dung mạo yêu kiều, điều mà người ta kinh ngạc nhất chính là. hai cô gái giống nhau như đúc.

Các cô cao ráo, nhanh nhẹn, mặc vải mông đầm dài. dưới ánh đèn sáng trưng, trong váy không có mảnh vải nào, có thể nhìn rõ cơ thể tròn trịa nõn nà của các cô theo nhịp trống kịch liệt, các cô nhảy bản vũ điệu Hồ, chân váy tung bay, để lộ ra cặp chân dài trắng muốt, từ gốc nhìn của Dương Chiêu, thậm chí có thể nhìn thấy phần mông căng tròn láng mịn của các cô.

Ánh mắt của Dương Chiêu cử ghì chặt lấy thân thể các cô xoay tròn mà xoay theo, chăm chú đến nối há hốc cả mồm. nước miếng từ khóe miệng chảy cả ra. mồi điệu nhảy của các cô đều có sức hút mãnh liệt mê hoặc hắn

An Lộc Sơn đang chậm rải nhâm nhi rượu, không quấy rầy sự thường thức của Dương Chiêu, rất lâu sau. hắn khe khẽ ho một tiếng, tiếng nhạc ngừng hãn. hai cô gái xinh đẹp ngưng nhảy múa.

An Lộc Sơn cười khà khà và nói: “Các cô còn không mau rót rượu cho Dương trung thừa!”

Hai cô gái lập tức một trái một phải dựa bên người Dương Chiêu, một người cầm chung. một người lấy ly.

“Dương trung thừa, ngài uống rượu.”

Cô gái xinh tươi đon đả đem ly rượu cho Dương Chiêu.

Dương Chiêu vội vàng cầm lấy ly rượu, nhìn người này, rồi lại nhìn người kia. trên người các cô khẽ hít một hoi, mê mân nói: “Rượu thơm người càng thơm, hay, ta uống, ta uống!”

Hắn cầm ly rượu lên một hơi uống cạn.

An Lộc Sơn mỉm cười nói: “Đôi chị em song sinh này là ta mua ở U Châu, nuôi trong Phủ từ nhỏ, chị tên là Phong Hoa. em tên là Tuyết Nguyệt, anh thử đoán xem ai là tỷ tỷ, ai là muội muội.”

“Để ta đoán xem nào.”

Dương Chiêu ôm vai các cô, hí hứng quan sát kỹ một lúc. một cô trong vòng tay hắn ngọ nguậy cơ thề.

Nhõng nhẽo nói: “Dương lang, đoán thiếp trước mà!”

Dương Chiêu đưa tay véo nhẹ má cô một cái, cười tinh quái nói: “Ta đoán nàng là tỷ tỷ”

“Đoán sai rồi. người ta là muội muội cơ.”

Cô khác cầm chung rượu tươi cười nói: “Không được, đoán sai phải phạt 3 ly rượu.”

Một đôi chị em song sinh, người rót rượu, người nhòng nhéo.

Dương Chiêu tâm trạng sảng khoải cực điểm, liên tục cười nói: “Ta chịu phạt, chịu phạt!”

Dương Chiêu trong lòng mừng rỡ, tiếp lấy ly rượu uống cạn một hơi. uống liền 3 ly, hắn ôm lấy eo hai cô nói một cách ngường mộ với An Lộc Sơn rằng: “Đại tướng quân thật là có phước!

Có một đôi người ngọc kề bên. nếu ta mà được một người ngọc như thế, ít sống 20 năm cũng cam lòng.”

“Dương trung thừa nếu thích, hai nàng ấy sẽ là của ngài.”

“Như thế sẽ ngại lắm. quân tử không đoạt sở thích của người khác.”

Dương Chiêu làm bộ khước từ.

An Lộc Sơn khoát tay cười nói: ‘Thê tử như y phục, huynh đệ như thù túc, ta tặng một chiếc y phục cho huynh đệ thì đã sao nào?

Đôi tỷ muội này là trong trắng không tỳ vết, cả đến chính bản thân ta cũng không nỡ dùng.

Dương trung thừa, cũng chỉ có ngài là ta mới tặng đấy!”

Dương Chiêu mừng rỡ, quá đỗi kinh ngạc khi biết đôi tỷ muội này vẫn còn trong trắng không tỳ vết, liền đứng dậy cảm tạ nói: “Cảm tạ ý tốt của đại tướng quân.

Dương Chiêu này sẽ mãi khắc sâu trong lòng.”

An Lộc Sơn cười khà khà. hắn liền lập tức kéo một sợi dây bên cạnh, quản gia bước vào. cúi người xuống nói: “Xin lão gia dặn dò.”

An Lộc Sơn dặn hắn rằng: “Đi gói gém đồ đạc của hai nàng ấy, rồi đưa đến Phủ Dương trung thừa.”

“Vâng.”

Quán gia bước ra.

Dương Chiêu trong lòng sướng rên.

đêm nay hắn sẽ được hưởng thụ đôi mỹ nữ này, nhưng hắn lại có chút buồn, hai cô gái này hắn không thể đem về Phủ được.

Bùi Du - vợ hắn nổi tiếng hung dữ.

“Đại tướng quân, hay là đêm nay ta ngủ tại Phủ của ngài.”

“Dương trung thừa, nếu ở Phàm Dương, ngài ở lại Phủ ta mấy năm cũng không thành vấn đề, nhưng ở đây là Trường An. chúng ta cần thận vẫn hơn.

đề phòng kẻ có lòng đấy!”

“Nhưng mà..Dương Chiêu thật sự rất sợ vợ, nhưng chuyện này lại không thể nói trắng ra.

An Lộc Sơn hình như biết được điều lo lắng của Dương Chiêu, hắn híp mắt cười nói: “Dương trung thừa an tâm. ta tặng ngài một tòa biệt viện, để hai cô ấy ở trong đó, ngài lúc nào muốn thỏa thích cũng được, thế nào?”

Dương Chiêu mừng rỡ, đứng dây hành lễ một cách đầy cảm kích nói: “Dương Chiêu cảm ơn ý tốt của đại tướng quân.”

An Lộc Sơn âm thầm cười mia một tiếng, hắn đã thấy rõ rồi. thằng Dương Chiêu này chẳng qua có chút ít thông minh, biết lấy lòngoài hoàng thương vui vẻ, hắn dùng hai cô gái để thử Dương Chiêu, lập tức đã hiện nguyên hình, vả lại Hoàng Thượng đã từng hạ chỉ. nghiêm cấm mệnh quan triều đình sắm biệt viện, nuôi phụ nữ, hắn ta ngay cả suy nghĩ cũng không thèm suy nghĩ mà chấp nhận ngay biệt viên với gái đẹp, loại người này rất dễ ứng phó.

Nghĩ đến đó, An Lộc Sơn lại nhẹ nhàng vỗ tay một cái, tiếng nhạc bên ngoài gian nhà lại tấu lên.

đội chị em song sinh cũng không nhảy múa nữa. muội muội dựa vào lòng Dương Chiêu, gắp đồ ăn rót rượu cho hắn. tỳ tỷ thì quy sau lưng hắn. nhẹ nhàng đấm lưng cho hắn.

Dương Chiêu ăn đồ ăn uống rượu, hưởng thụ sự chăm sóc của mỹ nhân, lúc này hắn thấy gương mặt An Lộc Sơn hiện ra nét ưu phiền, bèn cầm ly rượu cười nói: “Đại tướng quân vì sao lại ưu phiền thế?”

“Ta đang lo lắng cho vết thương của con ta.”

An Lộc Sơn lại thở dài một hơi và nói: “Thật ra khuyển tử gãy chân thì dễ trị, nhưng quan trọng là khi ta dắt nó đi tạ tội với Lý tướng quốc, thời gian ở ngoài trời tuyết lạnh quá lâu. khí hàn xâm nhập nội phụ, dẫn đến vết thương trở nặng.”

An Lộc Sơn dần dần chuyển đề tài sang Lý Lâm Phủ. khi nhắc tới Lý Lâm Phủ. ánh mắt Dương Chiêu thoáng qua nét thù hận. nhưng hắn cũng không dám phê phán, đả

kích Lý Lâm Phủ, bèn an ủi An Lộc Sơn nói: “Đại tướng quân an tâm đi. tướng quốc tuổi đã cao, Hoàng Thượng từng nói với quý phi rằng. tướng quốc của hắn không còn làm được mấy năm nữa đâu.”

Dương Chiêu đột nhiên phát hiện mình đã lỡ lời, liền gượng cười một tiếng nói: “Ta cũng chỉ nghe nói thôi, không thể cho là thật được.”

An Lộc Sơn mừng rỡ, thằng Dương Chiêu này quà nhiên ngu muội, sự việc quan trọng như thế mà dám không cần suy nghĩ đã nói ra. trong lòng hắn đã có chù ý, bèn cười nói: “Dương trung thừa, Hoàng Thượng muốn thông qua quý phi nương nương ám chỉ Dương thừa trung, mai này vị trí tướng quốc sẽ thuộc về Dương trung thừa đấy.”

“Dương lang, uống một ly nha!”

Muội muội Tuyết Nguyệt đưa cánh tay thon thả cầm ly rượu đưa tận môi Dương Chiêu.

“Tiểu nương tử. nàng thật là biết chiều người.”

Dương Chiêu híp mất cười, véo nhẹ gương mặt nõn nà của cô gái một cái, cũng không nhận ly, rướn cổ lên đề cô gái mớm một ly rượu cho mình.

Dương Chiêu nhép miệng thường thức, lập tức nỡ mày nỡ mật nói: “ừm!

Tốt lắm. mỹ nhân mớm rượu đặc biệt thơm naon.”

Lúc này hắn mới cười nói với An Lộc Sơn: “Ta mới vào kinh nhậm chức một năm, đâu dám nghĩ đến chức vị tướng quốc, đại tướng quân thật là biết nói đùa.”

“Điều này không hẳn vậy!”

An Lộc Sơn làm ra vẻ nghiêm túc nói: “Thiết nghĩ An Lộc Sơn ta cũng chỉ xuất thân là một thương nhân nhỏ bé. mười mấy năm trước còn ở biên cương buôn lậu. lúc đó ai lại nghĩ tới cái ta bây giờ làm đến tiết độ sứ của hai trấn, biểu kỵ đại tướng quân?

Dương trung thừa anh minh tài cán, sức trẻcường tráng, được Hoàng Thượng trọng dụng, lại là huynh trường của quý phi, có thể nói là tiền đồ sáng lạng. tại sao lại không có phước của tể tướng, quan trọng là mưu sự tại người.”

Một câu nói ‘quan trọng là ở mưu sự tại nhân’ của An Lộc Sơn, đã gõ vào lòng của Dương Chiêu, hắn không còn ý muốn thưởng thức mỹ nhân, bắt đầu trở nên trầm tư, một năm trước hắn còn là một chức quan nhỏ nhoi tép riu của Ba Thục, chỉ sau một năm đã làm đến chức ngự sự trung thừa, đồng thời kiêm kinh thiệu thiếu doãn hơn mười mấy chức quan, với sự thăng chức mà không cần phí công tốn sức này làm cho dã tâm của hắn lớn dần. một mật hắn dựa dẫm Lý Lâm Phủ. cam tâm làm ung khuyển cho hắn. tích cực tham gia các vụ án xã hội. khép tội Lý vấp ở Bắc Hài. mật khác hắn lại nghĩ ra trăm phương ngàn kế hòng thay thế vị trí của Lý Lâm Phú, nhưng hắn cũng biết lực lượng của hắn còn yếu. hiện tại hắn cũng chưa phải là đối thủ của Lý Lâm Phủ.

Trầm ngâm một lúc lâu. hắn khe khé thở dài nói: “ Chuồn chuồn đốn cây, đâu có dễ đâu!”

Lúc này An Lộc Sơn đã hoàn toàn nắm rõ ý tứ của Dương Chiêu, hắn cười một cách lạnh lùng nói: “Chuồn chuồn đốn cây đương nhiên không được, nếu là trâu khỏe húc gỗ mục thì sao?”

Dương Chiêu nghe thấy lời nói của An Lộc Sơn có ẩn ý bên trong, hắn liền nói: “Đại tướng quân đừng ngại nói rõ.”

“Thôi được, nếu chúng ta đã có duyên cùng chung ly rượu, lại có thịnh tình của mỹ nhân, có thể nói đã có tình nghĩa huynh đệ. thì ta xin nói rõ ra, Dương trung thừa thật ra không yếu chút nào, bên trong có chỗ dựa là quý phi, bên ngoài lại có ta chỉ viện, làm sao lại là chuồn chuồn, rõ ràng là con trâu khỏe, nhưng hiện tại cho dù là con trâu khóe cũng không thể húc cây của hắn. nên chúng ta làm sao để biến cây của hắn thành gỗ mục.”

Dương Chiêu đã bị An Lộc Sơn xò mũi, hắn trầm ngâm một lúc bèn nói: “Làm sao để biến cây thành gỗ mục bây giờ.”

An Lộc Sơn khoát khoát tay, nói với hai chị em: “ Các cô đi ra ngoài, đợi một lát sẽ có người đưa các cô đến biệt viện, về sau các cô sẽ là người của Dương trung thừa rồi, phải biết hầu hạ chu đáo biết không?”

“Vâng!”

Hai chị em đứng dậy, có ý lưu luyến không nỡ rời nhìn An Lộc Sơn một cái. từ từ rút ra ngoài, lúc này trong phòng chỉ còn lại An Lộc Sơn và Dương Chiêu hai người.

An Lộc Sơn rướn người ra phía trước, hạ thấp giọng nói: “Hiện thời có một

Chương 63: Giết Dương Giử Dương .

Tại Đại Minh Cung, bên trong ngự thư phòng của Lý Long Cơ, Lý Lâm Phủ đang vì một sớ khép tội của ngự sử đài mà khuyên Lý Long Cơ, sớ này là của ngự sử trung thừa Vương Cung dâng lên, khép tội hộ bộ thị lang Dương Thừa Căng che dấu yêu nhân Sử Kính Trung tại biệt viện để tìm lời giài cho cuốn sách tiên tri, gia đồng mã phu có thể làm chứng.

Đại thần câu kết với yêu nhân, điều đó là việc tối kỵ của Lý Long Cơ, hắn đã quyết định bước đầu lệnh cho Dương Thừa Căng làm công bộ thượng thư. lại đột nhiên xảy ra chuyện này, làm Lý Long Cơ vừa nóng giận vừa hồ nghi.

“Tướng quốc sao lại dám khẳng định việc này?

Tướng quốc thật sự cho rằng Dương Thừa Căng và yêu nhân cấu kết với nhau?”

Ánh mất Lý Long Cơ nhìn chăm chú Lý Lâm Phủ, bất kỳ ánh mất hay cử chỉ nhỏ nhất của Lý Lâm Phủ cũng đừng hòng trốn khỏi mắt của hắn.

Lý Lâm Phủ thong thà cúi người nói: “Bệ Hạ, Dương Thừa Căng là hậu duệ của Thang đế triều xưa. hắn có ý sử dụng thuật tiên tri hay không, thần không dám nói bừa. nhưng thần rất rõ con người của Vương trung thừa, hắn làm quan cẩn trọng, không bao giờ cậy quyền ngự sử. việc tấu trình lên đều có căn cứ, nếu như hắn đã dâng sớ khép tội Dương Thừa Căng che dấu yêu nhân, chắc chắn là có căn cứ. nếu Bệ Hạ còn có nghi ngờ, có thể phái người đến phú hắn lục soát, có che dấu yêu nhân và sách tiên tri, điều tra sẽ rõ.”

Lý Long Cơ chắp tay sau lưng đi mấy bước, hắn biết Vương Cung không bao giờ trông mật mà bắt hình dông, Dương Thừa Căng chắc chắn có điều bí mật bị hắn bất gặp, nếu thật sự phái người đến lục soát phủ đệ của Dương Thừa Căng thì hắn lại do dự. hắn hiểu rất rõ, nếu đã lục soát, nhất định sẽ có vấn đề, sự việc sẽ khộ mà vãn hồi được, Lý Long Cơ thở một hoi dài nói: “Việc này đề trẫm suy nghĩ lại, để sau hẳn trả lời khanh.”

“Thần không dám, Bệ Hạ hãy suy nghĩ lại, thần cáo lui.”

Lý Lâm Phủ từ từ lui ra. ngự thư phòng lại yên tĩnh trở lại, Lý Long Cơ trầm ngâm không nói, hắn đương nhiên biết là Vương Cung khép tội Dương Thừa Căng là do Lý Lâm Phủ xúi áục, đó là do Lý Lâm Phủ muốn bài trừ người đã phàn bội hắn.

Đối với Lý Long Cơ, Dương Thừa Căng không đáng lo, điều hắn quan tâm là Lý Lâm Phủ.

Lý Lâm Phủ là một con chó tốt của mình, những năm này vì mình mà bài trừ những người bên cạnh thái tử lập nhiều công lao, về sau này vẫn còn có thể dùng được, nếu như để hắn lật đổ Dương Thừa Căng, như thế cũng coi như là thường cho hắn một khúc xương.

Nhưng mà Dương Thừa Căng cũng là một quân cờ tốt, nếu chỉ vì thế mà giết hắn thì hơi tiếc một chút.

Lý Long Cơ nhất thời cũng không biết làm thế nào.

Hắn đột nhiên ngước đầu nhìn Cao Lực Sĩ, bèn hỏi rằng: “Đại tướng quân, khanh nói rằng Dương Thừa Căng trẫm giữ hay không giữ?”

Cao Lực Sĩ cung kính nói: “Bệ Hạ, nước có pháp chế, nếu Dương Thừa Căng thật sự che dấu yêu nhân, sách tiên tri.

đáng nghiêm trị. không nên vì hắn có tài năng mà làm ngơ được.”

Ý kiến của Cao Lực Sĩ vô hình chung làm cho sự lưỡng lự của Lý Long Cơ thêm vốn cược quan trọng, hắn gật đầu, vừa định đặt bút phê duyệt lên sớ của Vương Cung, thì đúng lúc đó, một viên hoạn quan đi vào bẩm báo: “Ngự sự trung thừa Dương Chiêu có việc gấp cầu kiến Bệ Hạ.”

Lý Long Cơ đột nhiên thay đổi ý định, lại đặt bút xuống.

Sớ tấu của Vương Cung trình lên rất mực kín đáo, đến nỗi Dương Chiêu cùng là ngự sự trung thừa cũng không hề hay biết, lúc hắn trong các ghi chép khép tội của ngự sử phát hiện ra Vương Cung khép tội Dương Thừa Căng, thì khi đó Lý Lâm Phủ đã bị Hoàng Thượng triệu vào cung trao đồi rồi.

Dương Chiêu kinh sợ đến biến cả sắc mật. kế sách hắn và An Lộc Sơn bàn tính chính là hổ trợ Dương Thừa Căng đã kích Lý Lâm Phủ, nếu như Dương Thừa Căng lật đổ rồi, thì còn ai dám phàn lại Lý Lâm Phủ nữa?

Dương Chiêu không kịp bàn tính lại với An Lộc Sơn, bèn gấp gáp đi về phía ngự thư phòng của Lý Long Cơ.

“Thần Dương Chiêu tham kiến bệ hạ!”

Dương Chiêu quỳ trước ngự án, thi hành đại lễ tham bái, đây là một đặc điểm của Dương Chiêu, các đại thần khác khi gặp Hoàng Thượng đều chỉ cúi mình thi lễ, chỉ có hắn thì không.

Hắn mỗi lần gặp Lý Long Cơ cũng sẽ cung kính quỳ xuống, thi hành đại lễ. theo cách nói của hắn là hắn xuất thân thấp hèn mà được chức cao, chỉ có thể dùng đại lễ để thể hiện lòng trung thành và cảm kích đối với Hoàng Thượng.

Đối với người anh vợ này, nói chung là Lý Long Cơ cũng cảm thấy vừa ý, dù kinh nghiệm quan trường của hắn chưa đủ, đó là do thời gian làm quan của hắn còn quá ngắn. nhưng Dương Chiêu là một người rất thông minh, ham học cầu tiến, vả lại hắn có cách ứng xử rất mềm dèo, nắm được ý tứ của người khác, nay mai, hắn nhất định trở thành cánh tay đắc lực của mình.

Lý Long Cơ mỉm cười nói: “Dương trung thừa, ngươi cầu kiến trẫm gấp như thế có chuyện gì chăng?”

“Bệ hạ, thần đến đây để giữ Dương thị lang!”

Dương Chiêu dập đầu một cái thật mạnh, rồi nói: “Thần vừa biết có người khép tội Dương thị lang che dấu yêu nhân, sách tiên tri, thần cảm thấy việc khép tội này thật không ổn chút nào.”

“Có gì không ổn?”

Lý Long Cơ vẫn nói mà hề không biểu lộ điều gì.

“Bệ Hạ. yêu nhân nhất định phải là người họa nước hại dân mới là yêu, nếu chỉ là tăng nhân thông thường, thì người đó không thể cho là yêu nhân được, nhà nào lại không xem què hung cát. trong nhà có tăng nhân là chuyện rất bình thường.”

Lý Long Cơ có chút không hiểu ý của hắn. bèn cười nói: “Trẫm cũng không hề nói tăng nhân thường chính là yêu nhân đâu!

Nếu chỉ là tăng nhân thường, trầm tự khắc sẽ không truy cứu.”

“Nhưng mà Bệ Hạ. chỉ cần vào ngục Đại Lý Tự rồi, thì cho dù là tăng nhân thường cũng sẽ trở thành yêu nhân, thủ đoạn của Vương trung thừa thần đã hiểu quá rõ.”

Dương Chiêu vừa nói vừa roi lệ, dập đầu hai cái thật mạnh rồi nói: “Lại nói sách tiên tri. một cuốn sách nho nhỏ như thế. húy đi thật dễ dàng, mà có nó cũng rất dễ dàng, nếu yêu đạo nhận tội, thì cho dù không có sách tiên tri cũng sẽ có sách tiên tri, bệ hạ có hiểu không?”

Lý Long Cơ hiểu ý của Dương Chiêu, ý hắn muốn nói đến đánh đập cho đến khi nhận tội, sau đó mới giả tạo tang vật giá họa. trong lòng Lý Long Cơ cũng rất rõ, chỉ cần mình đồng ý sớ khép tội của Vương Cung, thì Dương Thừa Căng nhất định sẽ có kết cục này, đó chính là sự tranh giành quyền lực chốn quan trường.

Tội danh chỉ là một cái cớ để giết người, mà hắn Lý Long Cơ cũng không cần biết chân tướng sự việc, điều hắn cần là sự cân bằng về quyền lực.

Hắn nhìn gương mặt đau lòng phẫn nộ của Dương Chiêu, trong lòng bất giác cười nhạt, anh vợ này của mình đúng là có tiến bộ rồi, dám cả gan khiêu chiến Lý Lâm Phú.

Lý Long Cơ đột nhiên nghiêm mặt lại, nổi giận mắng hắn: “Nhân cách của Vương trung thừa trẫm lại không biết sao?

Hắn làm quan cẩn trọng. từ trước đến nay công chính liêm minh, là loại người thích vu oan giá họa như ngươi nói sao?

Ngươi làm quan được bao lâu, đã đố kỵ người hiền tài, làm quan phóng đãng vô phép, ngươi làm trẫm quá thất vọng rồi. hôm này trẫm tuyệt nhiên không để cho ngươi làm bừa.

Người đâu!”

“Dạ có!”

Bên cạnh xuất hiện mấy viên thị vệ vai to lưng rộng.

Lý Long Cơ chỉ Dương Chiêu nói: “Hãy lôi kẻ này đi.

đến trước Đan Phụng Môn đánh 30 trượng cho ta. tước đi toàn bộ chức vụ của hắn. gián xuống làm Vạn Niên huyện lệnh, đồng thời công khai tội trạng!”

Dương Chiêu trợn tròn cả mất, hắn la liên hồi: “Bệ hạ, thần vô tội!

Bệ hạ. thần bị oan mà!”

Dương Chiêu bị thị vệ lôi đi, Lý Long Cơ khẽ hứ một tiếng, đem sớ tấu khép tội của Vương Cung quăng lên bàn nói: “Trẫm mệt rồi, phải về cung nghỉ ngơi.”

Hắn đứng dậy, phủi tay áo, rồi cất bước đi.

Dưới Đan Phụng Môn, Dương Chiêu bị mười mấy viên thị vệ đè xuống đánh mạnh.

30 trượng đánh cực chậm, mỗi đánh 5 trượng, bèn do một viên trung sứ tuyên đọc tội trạng Dương Chiêu, Dương Chiêu la lớn: “Ta khônPhục!

Ta bào chữa cho đại thần thì có gì là sai chứ?”

Lúc này đúng vào lúc bãi triều, Đan Phụng Môn chen đầy các đại thần đến xem, mọi người bán tán xôn xao, cũng không biết Dương Chiêu vì sao bị đánh, đợi nghe xong trung sứ tuyên đọc tội trạng, mọi người mới vỡ nhẽ. thì ra Dương Chiêu vì Dương Thừa Căng mà kháng lệnh, lại vu cáo Vương Cung vu oan giá họa đại thần, tước đi mọi chức vụ. giáng xuống làm Vạn Niên huyện lệnh.

Dương Chiêu này bình thường nhân cách phóng đãng, luôn bị các đại thần khác khinh miệt, nhưng mà sau khi đánh xong trận đỏn này, không ít người lại cảm thấy tội nghiệp cho hắn.

Vương Cung vốn quen vu oan giá họa đại thần đó là sự thật.

Lúc này, thiếu Phủ thiếu giám Dương Thừa Dư khi đi qua Đan Phụng Môn nghe được tin kinh hãi đến biến cả sắc mặt. mau chóng đánh xe ngựa lao về phía phủ đệ của huynh trường Dương Thừa Căng.

Chương 64: Tướng Quốc Lo Xa ..

“Păng!” một tiếng vang lớn.

Lý Lâm Phủ đem nghiên mực ném mạnh xuống đất. vỡ làm 3 mãnh, chiếc mũi to đùng của hắn do phẫn nộ mà trở nên méo mó.

“Thằng Dương Chiêu chết tiệt, dám cả gan ở sau lưng chơi khâm lão phu.

đúng là chán sống đến nơi rồi!”

Lý Lâm Phủ nghiến răng khen khét nói một minh.

Hắn vừa nhận được tin chính xác từ trong cung, chính là lúc hắn vừa quay đi, Dương Chiêu liền đến diện kiến Thánh Thượng, gắng hết sức bào chữa cho Dương Thừa Căng.

Thánh Thượng vì lẽ đó mà gác lại việc khép tội của Vương Cung.

Như thế, kế hoạch muốn lật đổ Dương Thừa Căng của hắn Lý Lâm Phủ sẽ tan thành mây khói, điều đó là một sự đả kích trầm trọng đối với uy túi của hắn.

Lúc này, Lý Trụ con trai trường của Lý Lâm Phủ.

ở bên cạnh nói nhỏ: “Phụ thân.

Dương Chiêu là người dốt nát. háo sắc hoang dâm. luôn bị đại thần trong triều khinh miệt.

Chỉ vì là huynh trường của quý phi, mà trong vòng một năm được thăng lên đến ngự sự trung thừa.

Hắn hôm nay cũng làm Thánh Thượng tức giận, bị phạt trượng, giáng chức, đó là sự trùng phát đối với hắn. và lại Thánh Thượng cũng không có bác bỏ khép tội của Vương Cung mà!”

“Mày hiểu cái đếch gì!”

Lý Lâm Phủ tức giận đến mắng chửi.

Hắn chắp tay sau lưng bước qua lại trong phòng, hắn quá hiểu Lý Long Cơ rồi, xử phạt Dương Chiêu, đương nhiên là trừng phạt vì Dương Chiêu không biết tự lượng sức mình, nhưng điều quan trọng hơn là cành cáo hắn Lý Lâm Phủ không được phép phục thù, đồng thời để cho Dương Chiêu có cơ hội học hỏi kinh nghiệm của quan huyện, tạo nền tàng cho hắn thăng quan sau này, kế đến là công khai tội danh của hắn. tội danh của Dương Chiêu là gì, vu oan Vương Cung ư?

Không!

Thú đoạn của Vương Cung ai mà không biết?

Đó là Lý Long Cơ giúp Dương Chiêu lấy lòng các danh môn thế gia.

Hắn muốn cho văn võ bá quan trong triều thấy, Dương Chiêu vì thay Dương Thừa Căng biện hộ mới bị tội.

Sau khi đánh 30 trượng trước Đan Phụng Môn, sẽ có một vị tranh thần (chỉ những đại thần dám nói thẳng, quà cảm can ngăn không hề sợ chết) quả cảm xuất đầu lộ diện, thêm nữa là vụ của Dương Thừa Căng sẽ kéo dài mà không giải quyết, hay có thể sẽ qua 3 ngày sau mới phê duyệt, nhưng sau 3 ngày, hắn còn có thể điều tra được gì nữa?

Một tên bắn mấy con điêu, thủ đoạn của Lý Long Cơ cao minh đến nổi làm cho Lý Lâm Phủ ơn lạnh cả người, hắn bắt đầu ý thức ra thánh thượng đã bất đầu đối nghịch lại với hắn rồi. nếu như không ngoài dự đoán, sau khi điều tra Dương Thừa Căng không có kết quả thì khẳng định là sẽ được thăng chức một cách hợp lý.

Lý Lâm Phủ dần dần bình tình trở lại, hắn ngồi xuống cạnh bàn trầm tư giây lát, bất chợt khẽ thở một hoi dài. sự việc không thế vội vàng được.

Hắn lại tiện tay nhặt lên mật báo mà Vương Cung gửi đến cho hắn. xem một hồi, hắn đột nhiên nghĩ đến một việc, bèn nói với một viên tùy tùng: “Đi!

Đi gọi Lý Khánh An đến đây cho ta.”

Rất mau, Lý Khánh An đã vội vàng đi tới, hắn bước vào cửa cúi mình thi lễ với Lý Lâm Phủ: “Ty chức tham kiến tướng quốc!”

Lý Lâm Phủ nhìn hắn một cái, cười nhẹ nói: “Lý tướng quân, mấy ngày nay vẫn ổn chứ?”

“Hồi bẩm tướng quốc, mấy ngày nay ty chức đều luyện cầu.”

“Vậy à!

Ta nghe nói đêm Lạp nhật, thấy ngươi nghe đàn ở Lệ Viên biệt viện.”

Lý Khánh An gật đầu cười nói: “Ty chức chỉ là tình cờ đi nghe thôi.”

“Vậy sau khi nghe đàn xong ngươi lại đi đâu nữa?”

Lý Lâm Phủ vẫn làm ra vẻ thán nhiên hỏi.

“Nghe đàn xong ty chức trở về, không ngờ cửa phường đã đóng rồi, ty chức chỉ còn cách ra ngoại thành qua đêm, vừa lúc gặp phu phụ hộ bộ Dương thị lang, họ cũng đi nghe đàn.”

“Vậy ngươi qua đêm ở chỗ nào bên ngoại thành?

Có bằng hữu chứ?”

“Ty chức không có bằng hữu ở Trường An. mà là qua đêm ở một khách sạn.”

“À?

Vậy sao không qua đêm tại biệt phú của Dương thị lang, do hắn không có ý mời sao?”

“Không!

Dương thị lang có mời đến phủ qua đêm. nhưng ty chức không muốn.”

“Tại sao vậy?”

Ánh mắt của Lý Lâm Phủ trở nên sắc bén, bám chặt lấy Lý Khánh An không rời.

Lý Khánh An cười nói: “Đến tướng quốc cũng không chịu nhận lư ngư của hắn, thì ty chức làm sao lại dám đến phủ hắn qua đêm?”

Lý Lâm Phủ nhìn Lý Khánh An một lúc, từ từ. khóe miệng hắn lộ ra một tia cười, tiện tay đem thư mật của Vương Cung ném cho Lý Khánh An: “Ngươi tự xem đi?”

Lý Khánh An lật ra, trái tim bất chợt co thắt lại, trên đó ghi chép tường tận toàn bộ quá trình đêm hôm đó từ khi Dương Thừa Căng nghe đàn đến khi trở về biệt phú, bao aồm việc trò chuyện với hắn. và cả nội dung của cuộc chuyện trò, không hề sai một chút nào.

Lý Lâm Phủ khẽ cười: “Ngươi biết được chuyện gì?”

“Bây giờ ty chức đã hiểu rồi, mã phu đánh xe cho Dương phu nhân thật ra là người của tướng quốc.”

Lý Lâm Phủ ngẩn người, ánh mắt thoáng qua một nét tán thường: “Quà là một người trẻ tuổi phàn ứng mau lẹ.”

Lý Lâm Phủ lấy lại mật báo, rồi chậm rải nói: “Dương Thừa Căng là một người chinh một tay ta đã đề bạt.

Sau khi phụ thân hắn ngã bệnh qua đời. từ chức về nhà, chính ta đích thân đi khuyên hắn ra làm quan, ủy thác trọng trách, trong hai năm ngắn ngủi bèn từ giám sát ngự sử thăng tiến thành ngự sử trung thừa.

Trong thời gian đó còn để hắn làm chuyển vận sứ. làm ngự sử trung thừa chưa đến một năm, ta lại đặc cách đề cử hắn làm hộ bộ thị lang, có thể nói là không bạc đãi hắn.

Hiện tại hắn đã đủ lông đủ cánh rồi. bèn không xem ta ra gì nữa ”

Trong thư phòng vô cùng yên lặng, Lý Lâm Phủ cố gắng tạo ra một không khí thoải mái, hắn nhìn Lý Khánh An một cái, cười nói: “Thất Lang, gần đây có đi đến phủ Cao ông đánh cầu nữa không?”

“Hồi bẩm Tướng Quốc, sáng sớm nay Cao ông có phái người đưa đến thư mời, ty chức đợi lát nữa sẽ đi đến phú của hắn.”

“À!

Thế thì tốt.”

Lý Lâm Phủ trầm ngâm một lát cười nói: “Nếu ta là ngươi, ta sẽ chuyên đá cầu cho Cao Ông, chỉ cần đánh xong trận cầu này, ta dám đảm bào, ngươi sẽ thăng thêm một cấp.”

Lý Khánh An im lặng giây lát, hắn đột nhiên nói: “Ty chức chỉ nguyện được đá cầu cho Tướng Quốc!”

Câu nói này như mây gió đột chuyển, xé tan sự ngại ngùng khó nói giữa họ, Lý Lâm Phủ ngước đầu cười lớn: “Hay!

Hay!

Nói hay lắm. không hô danh là người mà ta đã chọn!”

Hắn đi đến vỗ thật mạnh vai của Lý Khánh An. nói: “Nếu ngươi đã là người hiểu chuyện, thì ta thăng thắng nói với ngươi, ta sẽ giao phó cho ngươi một chuyện trọng đại, chỉ cần ngươi thay ta hoàn thành chuyện đại sự này, thăng quan phát tài. và còn người đẹp mà ngươi muốn, ta cũng sẽ cho ngươi tất.”

Lý Khánh An không một chút do dự. cúi mình nói: “Xin Tướng Quốc dặn dò!”

“Không!

Không phải bây giờ, hiện tại thời cơ chưa đến, tới lúc đó ta sẽ sắp xếp.”

Lý Lâm Phủ nhìn hắn một lát, lại nói: “Ngươi hiện thời chỉ cần làm tốt một việc.”

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Đi đánh cầu cho Cao ông.”

Lý Lâm Phú híp mất cười: “Nhũ tử khà giáo!”(NGười dễ dạy bảo)

“Lý tướng quân, bên này, xin mời đi bên này.”

Bà quản gia của Lý Lâm Phủ dẫn Lý Khánh An đi về hướng cửa bên, phủ đệ của Lý Lâm Phủ khá rộng lớn. kết cấu phức tạp, nhất là trong phủ đầy rẫy các gian nhà.

đây là nơi ở của hơn mấy chục con cái và sần trăm thê thiếp của Lý Lâm Phủ.

Lúc này Trời đã tối. cách thời gian hẹn với Cao Lực Sĩ đã không còn xa nữa.

Lý Khánh An bước đi vội vàng, cửa bên nằm phía sau một hoa viên nhỏ, cách phòng khách hắn ở lần trước không xa.

Trong hoa viên nhỏ, một cái đầm nhỏ nước chày qua trong vẳt, dù là mùa đông, nhưng nước không hề kết băng, mấy nhánh mai vàng đang nỡ rộ, mùi hoa thoang thoáng ngát hương thom.

Lúc này, bước chân của Lý Khánh An đột nhiên chậm lại, hắn hình như nghe thấy tiếng đàn. vâng, hắn nghe rõ rồi, là tiếng đàn mà cầm tiên khảy, như dòng nước êm ái, lại như thác nước núi băng tuyết, làm cho lòng phiền não của hắn bình yên trở lại.

Hắn đứng dưới cây mai lẳng lặng lắng nghe.

Tiếng đàn vẫn như ngày trước du dương và dễ chịu, nhưng Lý Khánh An lúc này nghe được ân trong tiếng đàn đó sự trống trải cô đơn của một cô bé không nơi nương tựa tên là Vũ Y.

‘Người người cũng chỉ thấy nhan sắc tuyệt thế và cầm nghệ cao siêu của nàng, mà mấy ai biết được thật ra nàng là một cô nương rất tội nghiệp’

Tiếng than của Dương phu nhân hãy còn vãng vẳng bên tai, làm cho Lý Khánh An càng thấu hiểu sâu sắc sự thê lương của tiếng đàn. cũng làm cho lòng hắn tràn ngập sự thương tiếc.

“Lý tướng quân, cửa đã mở rồi, xin mời!”

Bà quản gia đang hối thúc hắn.

Lý Khánh An khẽ thở dài, nhanh chân bước ra khỏi Phủ tướng quốc.

Chương 65: Cao Phủ Luyện Cầu ..

Trở thành một con cờ trong tay Lý Lâm Phủ, Lý Khánh An cảm thấy khó chịu.

Hắn thấy thời giờ không còn sớm nữa. bèn quay trở về chỗ ở để lấy dụng cụ đánh cầu. vội vàng nhắm hướng phú của Cao Lực Sĩ mà đi.

Những ngày của tháng mười hai trời mau tối, khi đến phủ Cao Lực Sĩ thì trời đã tối hắn.

Trước cửa phủ lạnh lẽo vắng tanh, xa xa chỉ thấy trước bậc thang có một cỗ xe ngựa đang dừng ở đó, cửa xe đang mờ, trong xe ngựa có một người đang ngồi, là một người đàn ông tuổi trạc ba mươi.

Khi Lý Khánh An đi ngang qua đã nhìn hắn một cái, người đó mắt to mày rậm. có tướng mạo bất phàm, có thể là quan viên nào đó muốn nhờ và Cao Lực Sĩ.

Hắn bước nhanh trên các bậc thang, từ thất lưng lấy ra miếng ngọc bài, đó là bằng cứ để đi vào Phủ Cao Lực Sĩ.

Lúc này, người phía sau lúc nãy đột nhiên gọi lại: “Lý tướng quân, xin đợi chút!”

Lý Khánh An quay đầu nhìn hắn. cười nói: “Các hạ là..

Người đó khập khiềng đi xuống xe ngựa, cúi minh thi lễ nói: “Tại hạ Vạn Niên huyện lệnh Dương Chiêu, xin Lý tướng quân giúp tại hạ gửi lời nhắn cho Cao ông. tại hạ muốn cầu kiến ngài.”

“Dương Chiêu?”

Lý Khánh An ngẩn người một lúc, Dương Chiêu không Phải chính là Dương Quốc Trung sau này sao?

Hắn không phải vừa vào Trường An thì đã nhờ quan hệ em gái mà nhanh chóng thăng chức sao?

Có khi nào làm qua cái gì Vạn Niên huyện lệnh đâu?

Chuyện này là sao đây, điều này hoàn toàn khác với ghi chép lịch sử nhi!

“Lý tướng quân, nhờ ngài giúp hộ!”

Dương Chiêu vô cùng thành khẩn thi lễ với hắn.

“Ha ha!

Dương huyện lệnh chớ khách sáo, đợi một lát, ta sẽ nhắn dùm cho.”

Lý Khánh An lấy ngọc bài quơ một cái cho người gác cửa xem. bèn lớn bước đi vào phía trong phủ Cao Lực Sĩ. làm Dương Chiêu nhìn mà vô cùng ngưỡng mộ, không biết khi nào thì mình cũng có một cái ngọc bài như thế này?

Lý Khánh An dù miệng đã nhận lời, nhưng không hề để bụng chuyện đó, Cao Lực Sĩ làm sao không biết Dương Chiêu đến rồi, ngay cả hắn cũng không gặp, thì mình nhiều chuyện làm gì.

Nhưng người quản gia dẫn hắn đến gặp Cao Lực Sĩ đã giải thích sự hồ nghi của hắn.

“Ái chà!

Dương trang thừa này. có chức ngự sự trang thừa không làm cho tốt đi, lại đi nói thay cho Dương Thừa Căng, chịu phạt 30 trường không nói, mà còn bị Hoàng Thượng giáng chức, bây giờ thì khô rồi, đường đường là ngự sự trung thừa lại trở thành một huyện lệnh quèn, cả đến lão gia nhà ta cũng không muốn gặp hắn nữa.”

“ồ?

Dương Thừa Căng xảy ra chuyện gì thế?”

“Nghe nói ngự sự trung thừa Vương Cung khép tội hắn che dấu yêu nhân, sách tiên tri. nhưng mà việc này bị Dương Chiêu chõ mũi vào, nên không đến đâu cả.”

Lý Khánh An đột nhiên có chút rõ vấn đề rồi, chẳng lẽ là

Lúc này, họ đã đi đến sân cầu. trên sân cầu đang huấn luyện ban đêm, đèn đuốc tắt hết, mười mấy tay mã cầu đang ở ngoài 30 bước luyện đánh cầu, trên khán đài, Cao Lực Sĩ mặc một chiếc bào rộng lớn ngồi trên một chiếc ghế Hồ đang xem cầu, quản gia bước lên phía trước bẩm báo: “Lão gia.

Lý tướng quân đến rồi.”

Lý Khánh An lên trước một bước, cúi mình thi lễ với Cao Lực Sĩ nói: “Ty chức tham kiến Cao ông!”

Cao Lực Sĩ vẫy tay, ôn hòa cười nói: “Thất Lang, tại nhà ta không nên quá gò ép, lại đây!

Ngồi bên cạnh ta.”

Một viên thị nữ đem đến thêm một chiếc ghế Hồ, ghế Hồ giống với ghế xếp bây giờ, do mấy thanh gỗ chống đỡ, Lý Khánh An ngồi xuống cười nói: “Hình như họ tiến bộ rất nhanh!

Ngoài 30 bước cũng đã có thể ghi bàn rồi.”

“Cũng nhờ ngươi cả đấy!

Nếu không phải đêm hôm đó ngươi kiến nghị, đội cầu của ta vẫn chỉ có thể dựa vào quan hệ mà đoạt được thứ hạng.”

Cao Lực Sĩ khẽ cảm khái thở dài một tiếng, lại cười hỏi Lý Khánh An: “Các ngươi mấy hôm nay luyện cầu ta nghe nói được lắm. thế nào đây?

Năm nay quân Tây An có lòng tin đoạt quán quân không?”

“Mọi người đều mong đoạt quán quân, nhưng mà sự thể thay đồi khó lường. ai cũng không biết được cuối cùng rồi sẽ ra sao cả.”

Cao Lực Sĩ gật đầu. nhìn đám mây đen trên trời đang bay đến từ từ nói: “Ngươi nói không sai. ai lại biết được ngay mai sẽ ra sao?

Điều quan trọng là mỗi ngày đều phải sống tốt. ái chà!

Đừng nhắc những chuyện làm tâm trạng minh thêm nặng nề.”

ống nhìn Lý Khánh An một cái lại cười nói: “Ta nghe nói Độc Cô Thích có ý muốn ngươi làm con rễ. có chuyện này chứ?”

Lý Khánh An nhún vai cười nói: “Chính là hôm đại triều kết thúc, hắn mời ty chức về Phủ uống rượu, ty chức nghĩ bị phong làm thiên ngưu vệ trung lang tướng, thiên ngưu vệ đại tướng quân mới, làm sao không đi cho được?

Ty chức bèn đi, ngờ là để ty chức đi xem mắt. thật sự làm minh ngại neùng. cũng may cháu gái hắn không thích ty chức, việc này mới không đến đâu.”

“Ha ha!

Đó là do Độc Cô Minh Ngaiyệt đã bỏ lờ, cô ấy không chọn ngươi làm chồng. mai này nhất định hối hận.”

Không biết vì sao, khi trò chuyện với Cao Lực Sĩ.

Lý Khánh An lại cảm thấy vô cùng thân thiết, điều này hoàn toàn khác so với khi nói chuyện với Lý Lâm Phủ. khi nói chuyện với Lý Lâm Phủ lòng hắn co rúm lại. cuối cùng còn nhận được một nhiệm vụ chưa hề hay biết, mà nói chuyện với Cao Lực Sĩ thì không hề có cảm giác nhói tim. tinh thần được thả lòng. như thể đang tùy ý trò chuyện với một người bạn.

“Cao Ông thật sự đã quá khen rồi. cô Độc Cô Minh Nguyệt đó rất ư xinh đẹp, ty chức nghĩ cô ấy sẽ lấy được một tấm chồng tốt.”

“Điều đó chưa hẳn vậy, nói không chừng cô ấy sẽ thành công chúa đại Đường đi hòa thân, gần đây hoàng tử Ninh Viễn quốc có đến cầu thân.

Hoàng Thượng đang suy nghĩ đế cô ấy đi thay Đại Đường hòa thân.”

“Vậy kết quả ra sao?”

Lý Khánh An có chút khấn trương hỏi.

Cao Lực Gì nhìn hắn một cái. cười ha ha nói: “Thất Lang, xem bộ dạng khẩn trương của ngươi. ngươi có vẻ thích nàng ấy mà!

Nhưng mà ngươi yên tâm. tỷ tỷ của nàng ấy hai năm trước đã từng hòa thân một lần rồi, nên cuối cùngoài hoàng Thượng không có chọn nàng ấy, mà là chọn người khác.”

Trong lòng Lý Khánh An mới hơi yên tâm một chút, cười nói: “Ty chức làm sao có ý với nàng ấy được, chẳng qua chỉ gặp mật một lần mà thôi, đúng rồi.

Cao ông. tối mai ty chức có thế sẽ không tới được, vì có người bạn vừa dọn sang nhà mới mời ty chức đến ăn cơm.”

“Ha ha!

Là Dương tam tiểu thư mời mà!

Ta cũng đi nữa.”

Cao Lực Sĩ cười nói.

Lý Khánh An có chút ngẩn người. hắn thấy Cao Lực Sĩ cũng lấy ra một thiệp mời y chang thiệp mời của mình.

Ba Thục Dương thị cung thinh Cao òng

“Đây là chuyện gì thế?

Ba Thục Dương thị này là ai thế?

Không lẽ là ”

Cao Lực Sĩ mỉm cười nói: “ Dương tam tiểu thư chính là tam tỷ của Quý phi nương nương, nàng ấy gọi là Dương Hoa Hoa. người mà ngày đầu tiên các ngươi gặp bên ngoài thành chính là nàng ấy, nàng ấy cũng là lần đầu vào kinh.”

“Quắc quốc phu nhân!”

Lý Khánh An buộc miệng nói.

“Ngươi nói gì?”

Cao Lực Sĩ nhìn hắn có chút kinh ngạc, vừa cười vừa lắc đầu nói: ‘Thất Lang, ngươi nghĩ đi đâu thế.

Dương tam tỷ mai này có thể sẽ phong quốc phu nhân, nhưng hiện thời thì không phải, càng không phải là Quắc quốc phu nhân gì đó như ngươi nói.”

Lý Khánh An biết minh đã lờ lời. hắn liền che dấu nói: “Ty chức không có nói Quắc quốc phu nhân gì đó, ty chức chỉ nói cô ta có phải là quốc phu nhân gì đó không?

“Hiện thời không phải, mai này có thể sẽ phải.”

Cao Lực Sĩ cũng không để ý mấy, ông đột nhiên ớn lạnh người, bèn cười nói với Lý Khánh An: “Người già rồi chịu không nôi trời lạnh, ngươi cùng họ đi luyện cầu vậy!

Ta vào trong nhà đây.”

“Vâng.

Cao ông không cần để ý đến ty chức, ty chức tự minh sẽ cùng họ luyện cầu.”

Trận cầu đêm này, Lý Khánh An luyện đến hơn nửa canh giờ mới kết thúc, hắn gói ghém đồ đạc rồi đi cáo từ Cao Lực Sĩ. mới biết là Cao Lực Sĩ đã đi nghỉ ngơi rồi.

“Lý tướng quân, lão gia có dặn.

đêm nay Lý tướng quân có thể ở lại trong Phủ.”

“Cảm ơn ý tốt của quản gia. do ngày mai trời còn chưa sáng là chúng tôi phải bắt đầu luyện cầu rồi.

ở lại đây hơi bất tiện, ta về vẫn tốt hơn!”

Dù cho quản gia đã cố níu giữ lại.

Lý Khánh An vẫn uyển chuyển từ chối ý tốt của quản gia. cương quyết trở về nơi ở của mình.

Hắn vừa đi ra cửa Phủ của Cao Lực Sĩ. thì phát hiện Dương Chiêu vẫn còn ở bên ngoài cửa Phủ chưa đi.

..

Chương 66: Huyện Lệnh Dương Chiêu.

“Lý tướng quân, ngài giúp ty chức nói với Cao ông chưa?”

Cuối cùng cũng gặp Lý Khánh An đi ra, Dương Chiêu gấp gáp leo xuống xe ngựa.

“Dương huynh, thật xin lỗi, ta cũng không gặp được Cao ông. lúc nãy khi đi ra đây, nghe nói ngài đã ngài ấy đã nghỉ ngơi rồi.”

“Nghỉ ngơi rồi!”

Dương Chiêu lùi lại phía sau một bước, hắn đợi đã gần một canh giờ, thế mà lại được kết quả này, trong lòng thất vọng đến cùng cực, hắn muốn biết vì sao Thánh Thượng lại giáng chức hắn, nhưng quý phi nương nương không chịu gặp hắn. hiện tại cả đến Cao Lực Sĩ cũng không chịu gặp hắn

“Cảm ơn Lý tướng quân.”

Dương Chiêu thở một hơi dài, trong lòng buồn rười rượi.

Hắn lầm lũi đi về phía xe ngựa, lúc này Lý Khánh An bỗng cười nói: “Dương huynh, ta lại cho rằng giáng chức huynh thành huyện lệnh thật ra là Hoàng Thượng lấy lùi làm tiến, chưa chắc là chuyện xấu.”

Dương Chiêu chững bước lại, hắn quay đầu kinh ngạc nhìn Lý Khánh An một cái, có chút lắp bắp nói: “Ngài nói gì?”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Ta nghe nói Dương huynh vì nói thay cho Dương Thừa Căng mà bị giáng chức, nếu Dương huynh chỉ là tiếu sứ địa phương, vượt cấp dâng sớ chọc giận Hoàng Thượng, có thể bị giáng chức là chuyện thường.

Nhưng Dương huynh đường đường là ngự sự trung thừa, đâu có thể vì lời nói mà bị tội?

Dương huynh không cảm thấy trong chuyện này có vấn đề sao?”

Thật ra bàn thân Dương Chiêu cũng cảm thấy mình bị giáng chức một cách không hợp tình hợp lý chút nào, chuyện có to tát gì đâu. vậy mà đã xóa sạch chức quan của mình.

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi, hắn cũng trù trừ do dự mãi. bèn đến tìm Cao Lực Sĩ để nghe ngóng tâm hơi.

Không ngờ Cao Lực Sĩ không gặp được, mà Lý Khánh An lại là người ngoài cuộc sáng suốt, một câu nói đã làm hắn ngộ ra.

Hắn liền đi đến cúi minh thi lễ với Lý Khánh An nói: “Cảm ơn Lý tướng quân đã nhắc nhở, không biết Lý tướng quân Hồm nay có rành không, ty chức nguyện mời tướng quân cùng đi uống rượu.”

Lý Khánh An đối với người về sau này sẽ là Dương Quốc Trung cũng rất có hứng thú, bèn vui vẻ gật đầu cười nói: “Dương huynh mời khách, ta lý nào lại chối từ, thế thì quấy rầy vậy.”

Dương Chiêu mừng rỡ, liền nói: “Ty chức bị thương trên người, ở bên ngoài uống rượu không tiện, vừa lúc mấy hôm trước ty chức nhận được một biệt viện, hay là mời Lý tướng quân tới biệt viện này của ty chức uống rượu vậy.”

“Đi đâu cũng được, Dương huynh mời!”

“Mời!”

Dương Chiêu leo lên xe, dận dò một tiếng, xe ngựa bèn nhắm hướng biệt viện đi

tới.

Biệt viện của Dương Chiêu chính là do An Lộc Sơn tặng hắn cách đây hai hôm, thuộc Diên Thọ Phường, là một tòa biệt viện hạng trung có hai mươi mấy gian phòng, do một cặp vợ chồng già phụ trách quét dọn.

Vào đêm tiếp nhận biệt viện này, Dương Chiêu cũng chỉ xem qua từ phía cửa. vợ hắn quản thúc hắn nghiêm ngặt lắm. từ khi nhận được cặp tỷ muội song sinh, vẫn chưa có lấy một cơ hội nào hưởng thụ, hôm nay cũng là lần đầu qua đây.

“Không tổi!

Không tổi!”

Dương Chiêu chắp tay sau lưng đi dạo một vòng quanh biệt viện, hắn rất vừa ý với biệt viện của mình.

Lúc này, chị em song sinh Phong Hoa và Tuyết Nguyệt bay ra như một đôi bướm, hành lễ với Dương Chiêu nói: “Lão gia, ngài đến rồi.”

Chị em họ trong con mắt của bọn quyền quỹ chẳng qua chỉ là một món đồ vật, nếu đã bị An Lộc Sơn đem tặng cho Dương Chiêu rồi. bèn không thể tùy ý như còn ở trong phủ An Lộc Sơn nữa, phải thể hiện ra quan hệ chú tớ.

Đôi chị em song sinh xinh đẹp diễm lệ này cũng là của quý của Dương Chiêu.

Thật ra chiều hôm nay hắn có ý định lẻn đến hưởng thụ mỹ nhân, không ngờ buổi chiều gặp xui xèo, bị Lý Long Cơ đánh một trận nhừ tử.

Nhưng cho dù như thế, lòng hắn vẫn ngứa ngáy khó chịu, để mặc cả vết thương ở đùi, đêm nay hắn quyết định ở lại biệt viện, phải từ từ hưởng thụ đôi chị em song sinh hiếm thấy này.

Hắn cười ha hà. vừa định đưa tay đi ôm hai nàng, không ngờ dùng sức quá mạnh, chạm phải vết thương ở đùi, một trận đau thấu tim làm hắn đau nghiến cả răng: “ối!”

Hắn đau đến kêu lên.

“Lão gia!

Ngài làm sao rồi?”

Hai chị em liền đi đến đỡ Dương Chiêu.

Dương Chiêu khoát tay nói: “Ta không sao, các ngươi đi bày trí rượu thịt, ta phải cùng Lý tướng quân uống rượu cho thỏa thích.”

“Lão gia xin mời vào trong nhà ngồi, bọn thiếp sẽ đi chuẩn bị lập tức.”

Hai người đỡ Dương Chiêu vào trong nhà, hầu hạ hắn tựa người ngồi xuống, lại dâng trà cho họ, rồi đứng dậy đi chuẩn bị rượu thịt.

“Lý tướng quân, ngài cảm thấy đôi tuyệt sắc này thế nào?”

Dương Chiêu nửa nằm nửa ngồi trên giường, híp mất nói với Lý Khánh An.

Lý Khánh An gật đầu cười nói: “Dương huynh thật là có phước, đôi người ngọc này quả nhiên rất hiếm gặp, ta cũng mới thấy lần đầu đấy.”

“Ngưỡng mộ chứ!”

Dương Chiêu đắc ý cười nói: “Hai đứa không những đẹp mà còn mặn mà khêu gợi, ty chức cũng vừa mới có được trên tay, còn chưa kịp thường thức mùi vị của các nàng, đêm nay ty chức phải cùng một lúc thường thức cả hai nàng ấy, ha ha!

Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ rạo rực rồi!”

Không ngờ hắn vừa cười, các cơ mật co giãn kéo theo vết thương của đùi. lại làm hắn đau một trận nhói tim. vết thương trên đùi bèn như một gáo nước lạnh đồ vào mặt hắn. như thế này hắn làm sao có thể hưởng thụ đôi chị em đó.

“Mẹ kiếp cái bọn thị vệ khốn nạn này ra tay mạnh thật!”

Dương Chiêu đau đến

nỗi nói cũng không rõ ràng nữa.

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Dương huynh, ta tin trận đỏn này của huynh sẽ không bỏ công chịu đựng đâu.

Thánh Thượng cũng là làm cho có vẻ ấy thôi, cùng lắm là hai tháng, thậm chí không đến. huynh sẽ thăng chức, đến lúc đó Dương huynh nhớ chiếu cố cho tiểu đệ này đấy!”

Dương Chiêu tinh thần phấn chấn, xích lại gần bên Lý Khánh An: “Lời nói của ngài có căn cứ không?”

“Cái này còn phải hỏi?

Ta hỏi huynh, Dương huynh vì chuyện gì mà bị phạt đỏn?”

Dương Chiêu thở một hơi dài nói: “Thật ra chỉ là một chuyện nhỏ, ty chức chẳng qua chỉ thay Dương Thừa Căng nói giúp mấy câu.”

“Vậy kết quả của Dương Thừa Căng như thế nào, bị phong tỏa và tịch biên toàn bộ tài sản hay là bị lưu đây rồi?”

Lý Khánh An nói xong câu này cũng bất chợt ngẩn người. không đúng rồi!

Hắn từng xem qua một quyển tiểu thuyết miêu tả mối loạn An Sứ, nói rằng cuối năm thứ sáu Thiên Bào ba huynh đệ Dương Thừa Căng cũng đều bị xử từ.

Và lại Dương Chiêu cũng tham gia vào việc bức hại đối với Dương Thừa Căng, tại sao hôm nay lại thấy tình hinh hoàn toàn khác.

Dương Thừa Căng không hề xảy ra việc ai, Dương Chiêu biện hộ cho hắn bị giáng chức, lại còn làm huyện lệnh.

Con thuyền của lịch sử hình như đã đi sai hướng, không biết chỉ tiết nào xảy ra vấn đề.

Lý Khánh An chỉm vào suy nghĩ.

Dương Chiêu hiểu được ý hắn.

đúng đấy!

Dương Thừa Căng không hề bị gì hết, như thế cho thấy sự khuyên can của hắn có tác dụng rồi.

Nếu như Thánh Thượng đã tiếp nhận ý kiến của hắn. vậy thì tại sao mình lại bị giáng chức làm huyện lệnh, hay là đúng như Lý Khánh An nói, lấy lùi làm tiến sao?

Dương Chiêu cũng là người cực kỳ thông minh, hắn là người trong cuộc không rõ, nhất thời không thấy rõ dụng ý của Lý Long Cơ, qua sự nhắc nhở của Lý Khánh An. hắn đột nhiên hiểu ra, Thánh Thượng thật ra đang bảo vệ hắn đấy!

Tránh cho hắn bị Lý Lâm Phủ bức hại.

Nghĩ thông được điểm này, hắn vỗ mạnh vào đầu một cái, chắp tay tạ Lý Khánh An nói: “Lý lão đệ thật là cơn mưa đúng lúc!

Dương Chiêu muôn vàn cảm kích.”

“Dương huynh không nên khách sáo, giữa chúng ta dù quen biết không lâu, nhưng có được duyên phận này, Dương huynh nói đúng không!”

Lý Khánh An uống một ngụm trà cười nói.

“Chí phải!”

Dương Chiêu vỗ tay cười nói: “Chúng ta có duyên phận này.”

Dù trên mặt cười vui vẻ, nhưng trong lòng Dương Chiêu nghĩ thầm: “Không lễ tiều từ này cũng thích cặp tỷ muội xinh đẹp của ông đây sao?

Đêm nay muốn chia lấy một người?

Điều này tuyệt đối không được!”

Đúng lúc đó, bên ngoài nhà đột nhiên vẳng lại tiếng la mắng, liền tiếp theo đó có người đang đá mạnh cánh cửa.

“Phá cửa!

Hãy thay bà phá cửa này đi!”

Chương 67: Thu Hoạch Ngoài Mong Đợi.

Sáng sớm hôm sau, cả thành Trường An nổi lên bầu không khí thất thường, từ Nội Bổn Phường nơi nơi toàn hoạn quan và thị vệ ra ra vào vào, bận bịu với việc mua sắm đủ các loại vật phẩm.

Trên bến càng Xuân Minh môn ngoài Trường An đủ các chiếc thuyền nhỏ muôn màu tụ tập, trên thuyền đã chờ đầy hoa quả của mùa cùng sơn hảo hài vị được gửi đến từ mọi miền, và chúng đang được chất đóng lên từng lượt xe ngựa ngang nhiên tiến về phía thành Nội Bổn Phường thành Trường An.

Các vũ quán phường lạc lớn đều đua nhau đóng cửa.

Bọn chúng đều nhận được thiệp mời của Thái Thường Tự lệnh để chúng tổ chức lại vũ cơ lạc nữa của vũ quán mình, đợi khi Trời vừa rạng sáng sẽ lập tức đến Vụ Bổn Phường tập hợp.

Và đồng thời, mấy mươi tửu quán cũng cùng đóng cửa ngưng kinh doanh, mấy trăm đầu bếp trứ danh đều được mời đến Vụ Bổn Phường.

“Hôn này là thọ thần của Tam phu nhân, xin cùng được chia vui cùng mọi người.”

VỊ Tam phu nhân thần bí này bỗng chốc trở thành tiêu điểm dư luận đầu đường góc phố của Trường A, có người nói y chính là thiếp mới của phú hảo số một Trường An Vương Nguyên Bào.

Nhưng lập luận này đã lập tức bị phàn bác lại, nếu chỉ là tiểu thiếp của Vương Nguyên Bào thì cần việc gì phải có cả hoạn quan và thị vệ cung đình ra mặt giúp đỡ.

Tiếp đến lại được người biết chuyện tiết lộ, vị Tam phu nhân này kỳ thật thân phận đã dần dần được hé lộ.

Y chính là tam ti của Quý phu nương nương, phương danh Hoa Hoa.

Hôm nay vừa được Thánh thượng đích thân hạ lệnh tổ chức thọ thần cho.

Được Thánh thượng tô chức thọ thần cho, đây cũng là lần đầu trong lịch sữ Thiên Bào đến nay, nghe nói chỉ thiệp mời đã có hai ngàn thiệp được gưi đi.

VỊ Tam phu nhân này hình như không có thành kiến môn đệ, chỉ cần là quan chức thất phẩm trở lên của triều đình, các vị vương tử vương tôn. và thế gia danh môn lơn, quan cao hiển tước và cả phú hảo của thành Trường An đều nằm trong phạm vi đối tượng được mời của phu nhân.

Vì thế, trong hoàng cung đã phái năm trăm hoạn quan cùng một ngàn thị vệ giúp đỡ lo toang mọi việc lớn nhỏ của buổi tiệc lần này.

Từ lúc trời sáng đến nay, đường lớn trước cửa phủ của Dương Hoa Hoa đã bị cấm thông hành, cả một con quan lộ rộng lớn này bỗng chốc bị biến thành nơi đậu xe dừng ngựa.

Từ hai hôm trước, chợ Đông Trường An đã kinh doanh tấp nập, các phủ lớn đều đua nhau sắm sửa lụa là gấm vóc, phấn thơm trang sức quỹ giá, cũng chỉ để tham dự buổi tiệc ngày hôm nay.

Nhưng điều hoành tráng nhất chính là đội ngũ đưa quà biếu đến. dù rằng trên thiệp mời đã ghi rõ: thọ lễ tặng sau, nhưng vẫn không ít quý nhân hiển tước vì muốn lấy lòng Tam phu nhân vẫn chọn ngày thọ lễ để dâng quà.

Dương Hoa Hoa nghiễm nhiên vui mừng tiếp nạp, y còn cố ý cho mở to một cửa bên hông để tiếp nhận lễ vật.

Chỉ riêng đội xe mang quà đến đã xếp dài hàng dặm. bao nhiêu là cổ vật quý giá. danh họa lụa là, báu vật vàng bạc rương lớn rương nhỏ chất đóng thành núi.

Cả một buổi sáng.

Dương Hoa Hoa đã trải qua cùng với đủ các loại lễ vật. kim ngân châu báu, và các loại lễ vật đắt giá chất đóng, y cầm món này lên rồi lại cầm món khác lên. trong lòng vui mừng tựa mùa xuân hoa nỡ.

Trong quá khứ gia cành bần hàn. chồng thì chết sớm. lại thêm một đứa con trai, tháng ngày vô cùng cự khổ.

Sự khát vọng về tiền bạc chính là ước mơ lớn nhất trong đời của y.

Giờ đây, giấc mơ đã thành hiện thực, chỉ quà mừng thọ hôm nay nhận được đã trị giá vài vạn quan tiền, và còn chưa kế những món lễ vật sẽ lần lượt được đến sau lễ mừng thọ, chí ít cũng sẽ được hơn mười vạn quan tiền.

Trong ngày sinh nhật lần thứ hai mươi chín trong đời này đã triệt đế thay đối cả cuộc đời y.

“Ha ha!

Ta phát tài rồi!”

Trong phòng đâu đâu vang vàng tiếng cười to khoái trí của

y-

Y cầm một gói bọc bằng sấm lên, trên ấy có đính kèm danh thiếp: “Lý Khánh An An Tây Trung Lang Tướng mừng.”

“Tên này sẽ tặng gì đây?”

Y lẩm bẩm mở bọc ra. ai ngờ bên trong lại là vãn phòng tứ bào (Bút. mực, giấy, nghiêng mực), dù cho chất rất thượng thừa, nhưng vẫn khiến Dương Hoa Hoa dờ khóc dờ cười.

Cái tên gia hỏa này, sau lại tặng món quà cố quái đến thế?

Có điều đi kèm còn có một chiếc hộp nhỏ, khiến lòng y đầy hiếu kỳ, không biết đây sẽ là gì đây?

Từ lúc trưa bất đầu đã có khách nôn nóng đến trước, cứ vô công ngồi chờ suốt buổi chiều trong Phủ của Dương Hoa Hoa, mãi sần đến xé chiều, mới dần dần đông khách

dần.

Từng lượt từng lượt xe ngựa từ khắp bốn phương tám hướng Trường An đổ về, dưới sự dẫn dắt của nha dịch Phú Kinh Triệu lần lượt được đậu hai bên đường lớn.

Phần lớn khách mời đều dẫn theo gia quyến, ăn mặc của cánh mày râu không có gì khác nhau lấm.

đều thân mặc thường phục, đầu đội mũ sa. nhưng cánh phụ nữ lại khác, bóng hình lả lướt, tuy đã vào đông, nhưng các quý phụ vẫn mặc váy dài hờ neực. cộng thêm chiếc áo khoát nửa cánh tay, bên ngoài khoát thêm chiếc áo da thú.

Các nàng ai nấy đều phối thêm đủ bộ trang sức vòng ngọc trang sức, ai ai trong tựa nõn nà thủy linh, lấp lánh hảo quang.

Từ xa xa đã thấy trước phú Dương Hoa Hoa từng chiếc thuyền nhỏ xanh biếc, bắt mắt lạ thường.

Lúc Lý Khánh An đến đã là lúc đông khách nhất, dù lúc đưa thiệp mời cho hắn.

Dương Hoa Hoa đã ba lần bảy lượt dặn dò hắn không cần phải chuẩn bị thọ lễ gì, nhưng mừng thọ thì tặng lễ vẫn là lễ thường, hắn không muốn Tay không mà đến, nên lúc trưa hán đã tìm mua một ít lễ vật ở chợ Tây.

Cũng chỉ là một ít văn phòng tứ bảo, và để tiểu nhị cầm theo tấm thiếp mời của mình đưa đến Phủ Dương Hoa Hoa.

“Lý lão đệ, lý tướng quân!”

Vừa đến trước cửa Phủ, hắn bỗng nghe tiếng ai gọi với lại từ đằng sau.

Hóa ra Dương Chiêu đang đến, gã ta vẫn khập khiễng từng bước, nhưng tinh thần có vẻ khá hơn nhiều, chắc tối qua đã có được sự thông cảm từ phu nhân.

“Dương huynh, sao huynh giờ mới đến?”

Lý Khánh An chấp tay về trước nói.

“Ta đến từ sớm rồi, là cố tình đứng đợi ngươi tại đây.”

“ồ?

Dương huynh có việc gấp chỉ ư?”

“Ngươi đi theo ta!”

Dương Chiêu dẫn Lý Khánh An đi đến một ngõ aóc khẽ giọng nói: “Lúc nào ngươi mới chịu trả cặp chị em đấy cho ta?”

Dương Chiêu nhớ dung cả đêm hôm qua. cặp chị em ấy gã vẫn còn chưa có cơ hội nếm mùi thử đã bị tên Lý Khánh An này dẫn đi.

Gã càng nghĩ lại càng lo, càng nghĩ ỉại càng tức. gã giờ đang cực kỳ nhẫn nhịn đợi câu trà lời từ Khánh An.

Lý Khánh An nghe xong hơi ngỡ ngàng: “Sao Dương huynh không nói sớm, ta cứ tưởng huynh không cần họ nữa.”

“Sao?

Xảy ra việc gì rồi ư?”

Lòng Dương chiêu bỗng chốc nặng trĩu.

Khánh An thiu não nói: “Ta không có chỗ chứa họ, nên cho mỗi người một trăm lượng, tối qua đã cho người đưa họ về quê ở Ưu Châu rồi.”

“Cái gì?!”

Dương Chiêu bỗng chốc nổi cơn tam bành, gã bấu chật cổ áo Khánh An nói: “Tên khốn!

Ngươi dám thả họ đi. ngươi hãy nhanh đưa họ trở về cho ta!”

Hắn đẩy ta eã ra, cười nhạt: “Chỉ là hai gã đàn bà.

Dương huynh có cần phãi trở mặt với tiểu đệ đến thế không?”

“Khốn kiếp!

Ngươi là cái thứ gì mà dám so sánh với hai mỹ nhân của ta?”

Trong lúc tức giận.

Dương chiêu đã hoàn toàn mất hết lý trí. gã hoàn toàn mặc kệ thể thống gào rống lên: “Ngươi đi mau!

Mau đuổi theo đưa họ về nếu không. ta sẽ cho ngươi biết tay!”

“Được thôi, ta sẽ cho người đuổi theo, nhưng có đuổi kịp không thì không biết lược, phải xem may mắn của Dương huyện lệnh thôi.”

Nói xong, hấn đầy gã ra.

đi về hướng Hoa Phủ.

“Lý Khánh An. nếu ngươi không trả họ lại cho ta. sẽ không xong vói ta đâu!’ Dương Chiêu vẫn nhảy nảy gào rống sau lưng hấn.

“Thị lang Hộ bộ mừng thọ Tam phu nhân, lễ mừng là một đôi bạch ngọc khuê.”

“Biểu kỳ đại tướng quân, Phạm Dương Tiết độ sử An đại soái mừng thọ Tam phu nhân, lễ mừng thọ là hoàng kim năm ngàn lượng, minh châu ba trăm hạt.”

Trước phú. tên gia nhân đang cao giọng diềm danh, Dương Hoa Hoa là quà phụ. trong nhà không có nam nhân, nên tất cả đều do hai huynh trường là Dương Thiềm và Dương Kỹ đứng trước cửa tiếp dãi khách đến.

Ngoài ra.

đại tỷ và nhị tỷ của Dương Hoa Hoa cũng đứng trong cửa phụ trách tiếp nữ khách.

“Năm ngàn lượngoài hoàng kim!”

Ngoài cửa quan khách kinh thán, Dương Thiễm và Dương Kỹ cùng đi đến chấp tay nghinh đón An Lộc Sơn: “An đại soái đã đích thân đến. bọn ta thật thất lễ quá, quả thật áy náy!”

Kiểu cách khúm núm của hai người chỉ tổ khiến quan khách đổ dồn ánh mất khinh bỉ về hướng họ, An Lộc Sơn cười hà hà: “Chỉ là một ít tâm ý, khôngđáng chi.”

An Lộc Sơn đã đặt tất cả tiền đồ của mình lên Dương gia, gã biết rõ trên quan trường thăng quan tiến chức chưa chắc cần phải lập đại công, chỉ cần nhắm chắc cơ hội, lấy lòng của Thánh thượng thì có khi càng hữu ích hơn.

Lần này Thánh thượng đích thân tô chức lễ mừng thọ cho Dương Hoa Hoa. nói rõ nhân vật chính của buổi tiệc này chinh là Thánh thượng, lúc này gã không chịu bỏ tí vốn liếng ra, còn đợi khi nào đây?

An Lộc Sơn áới thiệu với hai huynh trường họ Dương vị tướng Lĩnh sau lưng mình: “Đây là thủ đại tướng của ta, Bình Lư Binh mã sứ Sử Tư Minh, cũng đến để mừng thọ Tam phu nhân.”

Sử Tư Minh trông chừng tuổi tứ tuẩn, gã là một người Hồ, vốn tên là Can. thân hình vạm vỡ, trong rất ư anh dũng thiện chiến, nhất là rành về cung tiễn.

Năm đầu Thiên Bảo hắn từng vào kinh cống con tin.

đã từng biểu diễn kỹ thuật bắn cung tuyệt kỹ trăm bước trúng tâm. và rất được sự tán thường của Lý Long Cơ. mà được ban danh đệ nhất tiễn, và ban tặng tên Sử Tư Minh.

Sử Tư Minh thân với An Lộc Sơn từ lúc nhỏ, và rất được sự tin tưởng của gã, về sau cùng Thái Hi Đức cùng trở thành cánh tay trái phải của gã.

Ngày hôm qua Sử Tư Minh vừa áp già ba trăm tên tù binh người Tiết Đơn vào Kinh, vừa kịp lúc dự lễ mừng thọ của Dương Hoa Hoa.

Dương Thiểm, Dương Kỹ kiến thức thiêm bạc, căn bàn không biết Sử Tư Minh là ai, hai gã cũng chỉ chấp tay biểu thị hoan nghênh. và khẽ sật đầu với gã.

“Dương Sứ quân, không biết lần này người tặng quà nhiều nhất là ai?”

An Lộc Sơn hỏi nhỏ.

Dương Kỹ bền kề sát tay gã khẽ nói: “Đến trước mắt, An đại soái là nhiều nhất, có điều theo tin tức cho biết là Khánh vương cũng đã chuẩn bị lễ mừng hậu hĩnh.”

“Khánh vương?”

An Lộc Sơn ngớ người.

Khánh vương đến bám víu người Dương gia làm gì?

“Đại soái.

Khánh vương đã đến!”

Khánh vương Lý Tông thân hình béo tròn được dìu xuống xe.

Gã là trường từ của Lý Long Cơ, địa vị rất ư được tôn sùng.

Theo lý. sau khi lão nhị Lý Anh Khai Nguyên thứ hai mươi năm bị phế, sẽ do vị lão đại này thừa kế vị thái tử, và cũng được chúng vị trọng thần ủng hộ điều này.

Không ngờ, cuối cùng lão tam Lý hưởng từ đâu nhảy ra đoạt mất vị trí thái tử.

Lý Tông chí nàn, bao nhiêu năm này chỉ đắm chỉm trong tửu sắc.

Cả Lý Long Cơ cũng từng phàn nàn về sã. chỉ sau khi xảy ra vụ án Vi Kiên và vụ án Đỗ Hữu Lân, Lý Tông bỗng phát hiện vị trí thái tử của Lý hưởng thật chất không được vững chắc.

Hi vọng trong lòng gã lại rực cháy, không chừng sau này gã mới là người cuối cùng được vào Đông Cung.

Gã bất đầu thay đối, xóa bó những tập tính tửu sắc trước đây, mà trở nên từ bi tốt bụng, lễ hiền hạ sĩ, trong triều cũng kết giao không ít trọng thần, ngay cả Thượng thư Hộ bộ Trương Quân cũng âm thầm ủng hộ.

Đây có thế nói là vị trọng thần duy nhất dám đối kháng với Lý Lâm Phủ.

Hôm nay Dương Hoa Hoa mừng thọ, theo Lý Tông đây chính là cơ hội tốt để lấy lòng phụ vương.

Gã đã sớm cho rò ri tin tức sẽ mang quà hậu lễ đến mừng thọ.

Lý Tông chấp tay cười nói: “Hô hô, Tam phu nhân mừng thọ, Lý Tông sao dám không đến.

đây xin đưa đến món lễ vật mừng thọ nho nhỏ.”

Gia nhân nhận qua quà. lại cao giọng cất tiếng: “Lễ vật Khánh vương điện hạ. ruộng tốt một trăm mẫu,ba nông trang, nô bộc năm trăm người.”

..

Chương 68: Hoa Phủ Đại Yến

Sáng sớm hôm sau, cả thành Trường An nổi lên bầu không khí thất thường, từ Nội Bổn Phường nơi nơi toàn hoạn quan và thị vệ ra ra vào vào, bận bịu với việc mua sắm đủ các loại vật phẩm.

Trên bến càng Xuân Minh môn ngoài Trường An đủ các chiếc thuyền nhỏ muôn màu tụ tập, trên thuyền đã chờ đầy hoa quả của mùa cùng sơn hảo hài vị được gửi đến từ mọi miền, và chúng đang được chất đóng lên từng lượt xe ngựa ngang nhiên tiến về phía thành Nội Bổn Phường thành Trường An.

Các vũ quán phường lạc lớn đều đua nhau đóng cửa.

Bọn chúng đều nhận được thiệp mời của Thái Thường Tự lệnh để chúng tổ chức lại vũ cơ lạc nữa của vũ quán mình, đợi khi Trời vừa rạng sáng sẽ lập tức đến Vụ Bổn Phường tập hợp.

Và đồng thời, mấy mươi tửu quán cũng cùng đóng cửa ngưng kinh doanh, mấy trăm đầu bếp trứ danh đều được mời đến Vụ Bổn Phường.

“Hôn này là thọ thần của Tam phu nhân, xin cùng được chia vui cùng mọi người.”

VỊ Tam phu nhân thần bí này bỗng chốc trở thành tiêu điểm dư luận đầu đường góc phố của Trường A, có người nói y chính là thiếp mới của phú hảo số một Trường An Vương Nguyên Bào.

Nhưng lập luận này đã lập tức bị phàn bác lại, nếu chỉ là tiểu thiếp của Vương Nguyên Bào thì cần việc gì phải có cả hoạn quan và thị vệ cung đình ra mặt giúp đỡ.

Tiếp đến lại được người biết chuyện tiết lộ, vị Tam phu nhân này kỳ thật thân phận đã dần dần được hé lộ.

Y chính là tam ti của Quý phu nương nương, phương danh Hoa Hoa.

Hôm nay vừa được Thánh thượng đích thân hạ lệnh tổ chức thọ thần cho.

Được Thánh thượng tô chức thọ thần cho, đây cũng là lần đầu trong lịch sữ Thiên Bào đến nay, nghe nói chỉ thiệp mời đã có hai ngàn thiệp được gưi đi.

VỊ Tam phu nhân này hình như không có thành kiến môn đệ, chỉ cần là quan chức thất phẩm trở lên của triều đình, các vị vương tử vương tôn. và thế gia danh môn lơn, quan cao hiển tước và cả phú hảo của thành Trường An đều nằm trong phạm vi đối tượng được mời của phu nhân.

Vì thế, trong hoàng cung đã phái năm trăm hoạn quan cùng một ngàn thị vệ giúp đỡ lo toang mọi việc lớn nhỏ của buổi tiệc lần này.

Từ lúc trời sáng đến nay, đường lớn trước cửa phủ của Dương Hoa Hoa đã bị cấm thông hành, cả một con quan lộ rộng lớn này bỗng chốc bị biến thành nơi đậu xe dừng ngựa.

Từ hai hôm trước, chợ Đông Trường An đã kinh doanh tấp nập, các phủ lớn đều đua nhau sắm sửa lụa là gấm vóc, phấn thơm trang sức quỹ giá, cũng chỉ để tham dự buổi tiệc ngày hôm nay.

Nhưng điều hoành tráng nhất chính là đội ngũ đưa quà biếu đến. dù rằng trên thiệp mời đã ghi rõ: thọ lễ tặng sau, nhưng vẫn không ít quý nhân hiển tước vì muốn lấy lòng Tam phu nhân vẫn chọn ngày thọ lễ để dâng quà.

Dương Hoa Hoa nghiễm nhiên vui mừng tiếp nạp, y còn cố ý cho mở to một cửa bên hông để tiếp nhận lễ vật.

Chỉ riêng đội xe mang quà đến đã xếp dài hàng dặm. bao nhiêu là cổ vật quý giá. danh họa lụa là, báu vật vàng bạc rương lớn rương nhỏ chất đóng thành núi.

Cả một buổi sáng.

Dương Hoa Hoa đã trải qua cùng với đủ các loại lễ vật. kim ngân châu báu, và các loại lễ vật đắt giá chất đóng, y cầm món này lên rồi lại cầm món khác lên. trong lòng vui mừng tựa mùa xuân hoa nỡ.

Trong quá khứ gia cành bần hàn. chồng thì chết sớm. lại thêm một đứa con trai, tháng ngày vô cùng cự khổ.

Sự khát vọng về tiền bạc chính là ước mơ lớn nhất trong đời của y.

Giờ đây, giấc mơ đã thành hiện thực, chỉ quà mừng thọ hôm nay nhận được đã trị giá vài vạn quan tiền, và còn chưa kế những món lễ vật sẽ lần lượt được đến sau lễ mừng thọ, chí ít cũng sẽ được hơn mười vạn quan tiền.

Trong ngày sinh nhật lần thứ hai mươi chín trong đời này đã triệt đế thay đối cả cuộc đời y.

“Ha ha!

Ta phát tài rồi!”

Trong phòng đâu đâu vang vàng tiếng cười to khoái trí của

y-

Y cầm một gói bọc bằng sấm lên, trên ấy có đính kèm danh thiếp: “Lý Khánh An An Tây Trung Lang Tướng mừng.”

“Tên này sẽ tặng gì đây?”

Y lẩm bẩm mở bọc ra. ai ngờ bên trong lại là vãn phòng tứ bào (Bút. mực, giấy, nghiêng mực), dù cho chất rất thượng thừa, nhưng vẫn khiến Dương Hoa Hoa dờ khóc dờ cười.

Cái tên gia hỏa này, sau lại tặng món quà cố quái đến thế?

Có điều đi kèm còn có một chiếc hộp nhỏ, khiến lòng y đầy hiếu kỳ, không biết đây sẽ là gì đây?

Từ lúc trưa bất đầu đã có khách nôn nóng đến trước, cứ vô công ngồi chờ suốt buổi chiều trong Phủ của Dương Hoa Hoa, mãi sần đến xé chiều, mới dần dần đông khách

dần.

Từng lượt từng lượt xe ngựa từ khắp bốn phương tám hướng Trường An đổ về, dưới sự dẫn dắt của nha dịch Phú Kinh Triệu lần lượt được đậu hai bên đường lớn.

Phần lớn khách mời đều dẫn theo gia quyến, ăn mặc của cánh mày râu không có gì khác nhau lấm.

đều thân mặc thường phục, đầu đội mũ sa. nhưng cánh phụ nữ lại khác, bóng hình lả lướt, tuy đã vào đông, nhưng các quý phụ vẫn mặc váy dài hờ neực. cộng thêm chiếc áo khoát nửa cánh tay, bên ngoài khoát thêm chiếc áo da thú.

Các nàng ai nấy đều phối thêm đủ bộ trang sức vòng ngọc trang sức, ai ai trong tựa nõn nà thủy linh, lấp lánh hảo quang.

Từ xa xa đã thấy trước phú Dương Hoa Hoa từng chiếc thuyền nhỏ xanh biếc, bắt mắt lạ thường.

Lúc Lý Khánh An đến đã là lúc đông khách nhất, dù lúc đưa thiệp mời cho hắn.

Dương Hoa Hoa đã ba lần bảy lượt dặn dò hắn không cần phải chuẩn bị thọ lễ gì, nhưng mừng thọ thì tặng lễ vẫn là lễ thường, hắn không muốn Tay không mà đến, nên lúc trưa hán đã tìm mua một ít lễ vật ở chợ Tây.

Cũng chỉ là một ít văn phòng tứ bảo, và để tiểu nhị cầm theo tấm thiếp mời của mình đưa đến Phủ Dương Hoa Hoa.

“Lý lão đệ, lý tướng quân!”

Vừa đến trước cửa Phủ, hắn bỗng nghe tiếng ai gọi với lại từ đằng sau.

Hóa ra Dương Chiêu đang đến, gã ta vẫn khập khiễng từng bước, nhưng tinh thần có vẻ khá hơn nhiều, chắc tối qua đã có được sự thông cảm từ phu nhân.

“Dương huynh, sao huynh giờ mới đến?”

Lý Khánh An chấp tay về trước nói.

“Ta đến từ sớm rồi, là cố tình đứng đợi ngươi tại đây.”

“ồ?

Dương huynh có việc gấp chỉ ư?”

“Ngươi đi theo ta!”

Dương Chiêu dẫn Lý Khánh An đi đến một ngõ aóc khẽ giọng nói: “Lúc nào ngươi mới chịu trả cặp chị em đấy cho ta?”

Dương Chiêu nhớ dung cả đêm hôm qua. cặp chị em ấy gã vẫn còn chưa có cơ hội nếm mùi thử đã bị tên Lý Khánh An này dẫn đi.

Gã càng nghĩ lại càng lo, càng nghĩ ỉại càng tức. gã giờ đang cực kỳ nhẫn nhịn đợi câu trà lời từ Khánh An.

Lý Khánh An nghe xong hơi ngỡ ngàng: “Sao Dương huynh không nói sớm, ta cứ tưởng huynh không cần họ nữa.”

“Sao?

Xảy ra việc gì rồi ư?”

Lòng Dương chiêu bỗng chốc nặng trĩu.

Khánh An thiu não nói: “Ta không có chỗ chứa họ, nên cho mỗi người một trăm lượng, tối qua đã cho người đưa họ về quê ở Ưu Châu rồi.”

“Cái gì?!”

Dương Chiêu bỗng chốc nổi cơn tam bành, gã bấu chật cổ áo Khánh An nói: “Tên khốn!

Ngươi dám thả họ đi. ngươi hãy nhanh đưa họ trở về cho ta!”

Hắn đẩy ta eã ra, cười nhạt: “Chỉ là hai gã đàn bà.

Dương huynh có cần phãi trở mặt với tiểu đệ đến thế không?”

“Khốn kiếp!

Ngươi là cái thứ gì mà dám so sánh với hai mỹ nhân của ta?”

Trong lúc tức giận.

Dương chiêu đã hoàn toàn mất hết lý trí. gã hoàn toàn mặc kệ thể thống gào rống lên: “Ngươi đi mau!

Mau đuổi theo đưa họ về nếu không. ta sẽ cho ngươi biết tay!”

“Được thôi, ta sẽ cho người đuổi theo, nhưng có đuổi kịp không thì không biết lược, phải xem may mắn của Dương huyện lệnh thôi.”

Nói xong, hấn đầy gã ra.

đi về hướng Hoa Phủ.

“Lý Khánh An. nếu ngươi không trả họ lại cho ta. sẽ không xong vói ta đâu!’ Dương Chiêu vẫn nhảy nảy gào rống sau lưng hấn.

“Thị lang Hộ bộ mừng thọ Tam phu nhân, lễ mừng là một đôi bạch ngọc khuê.”

“Biểu kỳ đại tướng quân, Phạm Dương Tiết độ sử An đại soái mừng thọ Tam phu nhân, lễ mừng thọ là hoàng kim năm ngàn lượng, minh châu ba trăm hạt.”

Trước phú. tên gia nhân đang cao giọng diềm danh, Dương Hoa Hoa là quà phụ. trong nhà không có nam nhân, nên tất cả đều do hai huynh trường là Dương Thiềm và Dương Kỹ đứng trước cửa tiếp dãi khách đến.

Ngoài ra.

đại tỷ và nhị tỷ của Dương Hoa Hoa cũng đứng trong cửa phụ trách tiếp nữ khách.

“Năm ngàn lượngoài hoàng kim!”

Ngoài cửa quan khách kinh thán, Dương Thiễm và Dương Kỹ cùng đi đến chấp tay nghinh đón An Lộc Sơn: “An đại soái đã đích thân đến. bọn ta thật thất lễ quá, quả thật áy náy!”

Kiểu cách khúm núm của hai người chỉ tổ khiến quan khách đổ dồn ánh mất khinh bỉ về hướng họ, An Lộc Sơn cười hà hà: “Chỉ là một ít tâm ý, khôngđáng chi.”

An Lộc Sơn đã đặt tất cả tiền đồ của mình lên Dương gia, gã biết rõ trên quan trường thăng quan tiến chức chưa chắc cần phải lập đại công, chỉ cần nhắm chắc cơ hội, lấy lòng của Thánh thượng thì có khi càng hữu ích hơn.

Lần này Thánh thượng đích thân tô chức lễ mừng thọ cho Dương Hoa Hoa. nói rõ nhân vật chính của buổi tiệc này chinh là Thánh thượng, lúc này gã không chịu bỏ tí vốn liếng ra, còn đợi khi nào đây?

An Lộc Sơn áới thiệu với hai huynh trường họ Dương vị tướng Lĩnh sau lưng mình: “Đây là thủ đại tướng của ta, Bình Lư Binh mã sứ Sử Tư Minh, cũng đến để mừng thọ Tam phu nhân.”

Sử Tư Minh trông chừng tuổi tứ tuẩn, gã là một người Hồ, vốn tên là Can. thân hình vạm vỡ, trong rất ư anh dũng thiện chiến, nhất là rành về cung tiễn.

Năm đầu Thiên Bảo hắn từng vào kinh cống con tin.

đã từng biểu diễn kỹ thuật bắn cung tuyệt kỹ trăm bước trúng tâm. và rất được sự tán thường của Lý Long Cơ. mà được ban danh đệ nhất tiễn, và ban tặng tên Sử Tư Minh.

Sử Tư Minh thân với An Lộc Sơn từ lúc nhỏ, và rất được sự tin tưởng của gã, về sau cùng Thái Hi Đức cùng trở thành cánh tay trái phải của gã.

Ngày hôm qua Sử Tư Minh vừa áp già ba trăm tên tù binh người Tiết Đơn vào Kinh, vừa kịp lúc dự lễ mừng thọ của Dương Hoa Hoa.

Dương Thiểm, Dương Kỹ kiến thức thiêm bạc, căn bàn không biết Sử Tư Minh là ai, hai gã cũng chỉ chấp tay biểu thị hoan nghênh. và khẽ sật đầu với gã.

“Dương Sứ quân, không biết lần này người tặng quà nhiều nhất là ai?”

An Lộc Sơn hỏi nhỏ.

Dương Kỹ bền kề sát tay gã khẽ nói: “Đến trước mắt, An đại soái là nhiều nhất, có điều theo tin tức cho biết là Khánh vương cũng đã chuẩn bị lễ mừng hậu hĩnh.”

“Khánh vương?”

An Lộc Sơn ngớ người.

Khánh vương đến bám víu người Dương gia làm gì?

“Đại soái.

Khánh vương đã đến!”

Khánh vương Lý Tông thân hình béo tròn được dìu xuống xe.

Gã là trường từ của Lý Long Cơ, địa vị rất ư được tôn sùng.

Theo lý. sau khi lão nhị Lý Anh Khai Nguyên thứ hai mươi năm bị phế, sẽ do vị lão đại này thừa kế vị thái tử, và cũng được chúng vị trọng thần ủng hộ điều này.

Không ngờ, cuối cùng lão tam Lý hưởng từ đâu nhảy ra đoạt mất vị trí thái tử.

Lý Tông chí nàn, bao nhiêu năm này chỉ đắm chỉm trong tửu sắc.

Cả Lý Long Cơ cũng từng phàn nàn về sã. chỉ sau khi xảy ra vụ án Vi Kiên và vụ án Đỗ Hữu Lân, Lý Tông bỗng phát hiện vị trí thái tử của Lý hưởng thật chất không được vững chắc.

Hi vọng trong lòng gã lại rực cháy, không chừng sau này gã mới là người cuối cùng được vào Đông Cung.

Gã bất đầu thay đối, xóa bó những tập tính tửu sắc trước đây, mà trở nên từ bi tốt bụng, lễ hiền hạ sĩ, trong triều cũng kết giao không ít trọng thần, ngay cả Thượng thư Hộ bộ Trương Quân cũng âm thầm ủng hộ.

Đây có thế nói là vị trọng thần duy nhất dám đối kháng với Lý Lâm Phủ.

Hôm nay Dương Hoa Hoa mừng thọ, theo Lý Tông đây chính là cơ hội tốt để lấy lòng phụ vương.

Gã đã sớm cho rò ri tin tức sẽ mang quà hậu lễ đến mừng thọ.

Lý Tông chấp tay cười nói: “Hô hô, Tam phu nhân mừng thọ, Lý Tông sao dám không đến.

đây xin đưa đến món lễ vật mừng thọ nho nhỏ.”

Gia nhân nhận qua quà. lại cao giọng cất tiếng: “Lễ vật Khánh vương điện hạ. ruộng tốt một trăm mẫu,ba nông trang, nô bộc năm trăm người.”

..

Chương 69: Hoa Phủ Đại Yến ( Hai)

Tên gia nhân vừa dứt lời. xung quanh bắt đầu xôn xao hẳn lên. có người đã nhỏ giọng nói: “Khánh vương đã đem cả ruộng Vĩnh Nghiệp của mình ra tặng!”

“Đấy là người cô lâu quả vấn. ruộng đất của Khánh Vương đâu chỉ có muôn ngàn, một trăm mẫu ruộng chăng là cái đỉnh gì trong mắt người. ”

Dương Thiểm.

Dương Kỹ trăm cảm ngàn tạ.

Cả An Lộc Sơn lúc này cũng hề hà đi lên. cúi minh cười nói: “Yết Lạc lang xin kính chào điện hạ.”

“ồ!

Hóa ra là An đại soái, đã lâu không gặp, nghe nói con ngươi vừa thọ thượng, hiện giờ vẫn ồn chứ?”

“Đa tạ điện hạ đã quan tâm. hiện tại đã khá hơn nhiều.”

Hai tên mập này bỗng dưng lại đứng trước bậc cửa hàn huyên hỏi thăm như thể thân thiết nhau lắm.

Nếu hai con người có cùng một kẻ thù. thường thì chúng sẽ rất dễ trở thành bạn bè thậm chí liên minh.

Câu nói này mà dùng cho An Lộc Sơn và Lý Tông thì thật quả không sai chút nào.

Bọn chúng đều có cùng một kẻ thù.

đó là thái tử Lý hưởng.

Lý Tông thì khỏi phải nói. còn An Lộc Sơn. sờ dĩ hắn thù hận Lý hưởng cũng chăng phải vì hai người từng có khúc mắc gì. mà chỉ vì một sự thật rất dơn giản.

Bản thân Lý Long Cơ chính là người đã bức ép cha mình để lên ngôi, người như thế Không thể nào chấp nhận được sự uy hiếp từ thái tử.

An Lộc Sơn đã nhìn thấu sự mâu thuẫn giữa hoàng đế và thái tử. cho nên sã mới dám ngạo mạn vô lễ trước thái tử. thậm chí dám ngang nhiên chém đỉnh chặt sắt nói với Lý Long

Cơ: “Thần chỉ biết điện hạ.chử không biết thái tử.”

Đây chính là nguyên nhân khiến mối quan hệ giữa An Lộc Sơn và thái tử trở nên cực kỳ ác hóa.

đến bây giờ gặp Lý Tông vẫn chưa chịu bỏ ngai vị thái tử. hai người phảng phắt lại như Bá Nha gặp phải Từ Kỳ, quan hệ đột nhiên mặn mà hãn!

Lý Khánh An nhanh chân đi về trước chắp tay cười nói: “Lý Khánh An đến mừng thọ Tam phu nhân.”

Hắn trình thiếp mới lên. theo thường lệ. sau khi chủ nhận gửi thiếp mời. khách sẽ phải viết rõ chỉ tiết lễ vật trên chỗ trống của thiếp, đợi khi đến dự tiệc sẽ mang thiệp đến trả. gia nhân sẽ đọc to để tỏ ý cảm tạ.

Nhưng Lý Khánh An lần đầu tham gia lễ yến Đại Đường kiểu này, không biết quy cử.

Lễ hắn đã tặng, nhưng lại không viết rõ danh mục trên thiếp.

Gia nhân xem qua xem lại, thấy trên thiệp không ghi lễ vật. gã chau mày hỏi nhỏ Dương Kỹ: “Đại lão gia. trên đây không ghi rõ lễ vật, làm sao tiếu nhân đọc?”

Dương Kỹ cũng có phần khó xử. hỏi người ta đã tặng lễ vật gì thì có phần thất lễ. gã không mở miệng hỏi được.

Có điều gã nhận rõ đây là một trong hai mươi năm cái thiép mời riêng do tam muội đích thân 2ừi đi, trên đấy có thân bút ký danh của tam muội, có điều một Trung lang tướng nhỏ nhoi như Lý Khánh An, vì sao tam muội lại 2ửi thiếp riêng mời hắn?

“Không cần báo lễ. trực tiếp báo danh.”

Tên gia nhân nghe xong, gã ậm ừ một lúc lại cất cao giọng: “An Tây Trung lang tướng Lý Khánh An đến mừng thọ Tam phu nhân.”

Người đứng một bên lại một phen lao xao, tên Lý Khánh An này sao lại có thể không biết quy cừ?

Hắn lại dám tay không đến dự.

Khánh vương Lý Tông nhãn mày hỏi dò: ‘Tên này là ai thế?”

An Lộc Sơn liền nhỏ giọng nói: “Tên này chính là Lý Khánh An An Tây, lần này được phong Trung lang tướng, vừa lập được ít công nhỏ đã ngạo mạn không xem ai ra gì, đúng là kẻ chỉ biết bám víu quyền quý.”

Lý Khánh An cũng nghe rõ tiếng xôn xao bàn tán xung quanh, liền lấy đơn lễ vật ra nói: “Đây là danh mục lễ vật, chúng đã được đưa đến lúc trưa.”

Dương Kỹ tiếp lấy danh sách, chỉ thấy ở trên viết là: “Vãn phòng tử bảo một bộ, châm gài phi thúy một cây.”

Miệng gã không khỏi co giật, liền cười ha hả nói: “Lý tướng quân khách sáo, mau mau mời vào.”

Lúc này, xa xa lại có người kêu với lại: “Thất Lang!

Xin chờ một bước.”

Chỉ thấy hơn trăm tên thị vệ đang hộ tống một xe ngựa lớn đi đếnh. hai tùy tùng đỡ Cao Lực Sĩ đi xuống. chúng nhân kinh thán, thi nhau đi lên hành lễ: “Cao ông đã đến!”

An Lộc Sơn và Khánh vương cũng liền đi lên trước thi lễ. cười nịnh nói: “Xin thinh an Cao ông!”

Dương Thiểm.

Dương Kỹ đều cùng đi lên cười hề: “Cao ông đại giá quang lâm.

đúng là phúc cho tệ phù!”

Cao Lực Sĩ khẽ gật đầu với bọn An Lộc Sơn cùng Lý Tông, sau liền đi đến trước mặt Lý Khánh An nheo mắt cười: “Thất Lang, ta đã phái người đến chỗ ở của ngươi. vốn định đi cùng ngươi, không ngờ ngươi đã đến trước.”

Khánh An ngại ngùng: “Cao ông. thật có lỗi. tại hạ hôm nay đi chợ Tây mua lễ mừng thọ, không có về nơi ở đã đi trực tiếp đến đây.”

“Ha ha!

Ngươi đã tặng lễ mừng thọ gì?”

Dương Kỹ liền đưa danh mục quà của Khánh An cho Cao Lực Sĩ. lão vừa liếc sơ đã cười ha hả: “Thất Lang, tặng quà như thế là không được đâu đấy!”

Hai người tán ngẫu tùy hứng, nhưng lại khiến Lý Tông ở bên cạnh kinh ngạc vạn phần.

Rốt cuộc Lý Khánh An này là ai mà lại được Cao Lực Sĩ để mắt đến.

Cao Lực Sĩ giao trả danh sách cho Dương Kỹ nói: “Dương Sứ quân.

Lý Tương quân là vị tướng đã lập công lớn trong trận đánh Tiểu Bột Luật lần này, vì hắn đã ở An Tây quá lâu. không mấy hiền nhân tình thế thái Trung Nguyên.

Thế này nhé. ta sẽ thêm một ngàn quan làm lễ vật cho Lý Tướng quân, để mừng thọ Tam phu nhân.”

“Đa tạ Cao ông.”

Lý Khánh An thấy Cao Lực Sĩ nghĩ chu đáo cho minh đến thế trong lòng khôngkhỏi cảm động.

Lúc này, An Lộc Sơn bỗng dưng chen ngang cười nói: “Sao lại có thể để Cao ông tổn tài đến thế. tiền mừng này hãy đề ta xuất, một là ta vẫn thấy có lỗi với Lý tướng quân, xem như thừa cơ hội này để ta chuộc tội.

Cao ông. có thể để Yết lạc lang cơ hội này chứ?”

“Nếu như thế, ta cũng không nỡ giành mất cơ hội của người khác.”

Cao Lực Sĩ cười nhạt, lão vỗ vỗ vai Khánh An nói: “Thất Lang, ngươi phải kết giao thêm với cao quan trọng thần Đại Đường ta.”

Mọi người đứng ngoài cửa lớn giờ đi vào, đi qua một quảng trường rộng rồi vào đến sảnh lớn.

ở đây mọi người lại chia nhau đi nghỉ ngơi.

Cao Lực Sĩ cười nói với Khánh An: “Thất Lang, có muốn đi nghỉ ngơi cùng ta một lát không?”

Hắn thấy An Lộc Sơn và Khánh vương vẫn theo bên cạnh, liền cúi minh cười nói: “Xin mời Cao ông. tại hạ vẫn còn muốn đi xem xung quanh một chút.”

“Vậy được, ngươi đi đi!”

Cao Lực Sĩ cười cười, nói với Lý Tông: “Điện hạ. nghe nói trường nam nhà ngài sắp thành hôn cùng trưởng nữ nhà Trường Tôn. xin chúc mừng ngài.”

“Để Cao Ông che cười rồi. con người hoang nhà ta cũng sớm phải trói buộc lại thôi.”

“Cao Ông. ta vừa dâng tấu về việc đồn điền của Phạm Dương quân, có thể mời người xem giúp ta không.”

An Lộc Sơn thừa cơ nói.

“Ngày mai ta sẽ tìm xem. hôm nay chỉ nói phong nguyệt, bất đàm công vụ, ha ha!”

Ba người vừa nói vừa cười đi vào phòng nghi dành cho khách quý.

Lý Khánh An đang mải mê tham quan nhà mới của Dương Hoa Hoa. nơi này vốn là Phủ của Thái Bình công chúa, chiếm địa vài trăm mẫu, điện các trùng trùng , uy nga tựa một tiểu cung điện.

Tuy Thái Bình công chúa đã mất mấy chục năm nay, nhưng nơi nơi trong Phủ đều có thể nhìn thấy bóng hình của nàng.

Những cây hoa thơm cỏ lạ năm xưa nàng trồng nay đã trở thành những lùm cây cao gấp đôi thân người.

Tuy mùa đông lạnh giá. nhưng chúng vẫn một màu xanh ngắt.

Điều kỳ diệu nhất là sân sau có một hồ nước khoáng, chốc chốc lại có khói nóng bốc lên giữa đêm đông lạnh giá.

Các vị khách nam không nhìn thấy hồ nước khoáng được, nó được ngăn cách bởi một bức tường, thinh thoảng lại có tiếng nói cười của nữ khách bên trong vang lên.

Sau khi rảo bước một vòng.

Lý Khánh An đi đến gần một cây cầu nhỏ, do có nước từ hồ nước khoáng chảy ra. nước dưới cầu không bị đóng băng, dòng nước xanh biếc chảy riết, chờ theo trên mình mùi son phấn nhẹ thơm.

Xa xa. có một thiếu nữ đang đứng trên đầu cầu thất thần nhìn mặt nước.

Trên người nàng là một bộ váy là màu xanh lục, trông nàng càng có vẻ đây đặn yểu điệu hơn.

“Độc Cô Minh Nguyệt!”

..

Chương 70: Hoa Phủ Đại Yến ( Ba )

Lý Khánh An không ngờ lại có thể gặp được Độc Cô Minh Nguyệt tại đây, buổi xem mắt mười hôm trước đã dần lu mở trong đầu hắn. nhưng dung nhan quốc sắc thiên hương của nàng lại khiến hắn mãi không tài nào quên.

Hắn nhanh chân bước lên thi lễ cười nói: “Minh Nguyệt cô nương, nàng vẫn nhớ ta chứ?”

“ồ!

Lý tướng quân, chúng ta đã lâu không gặp.”

Độc Cô Minh Ngaiyệt cười nhạt, ánh mắt lại quay trở lại với dòng nước biếc.

Hắn thấy nàng tâm sự trùng trùng, hình như không có ý chuyện trò cùng mình liền cười nói: “Vậy tại hạ không làm phiền cô nương nữa.”

Hắn vừa chấp tay đã đi liền về hướng ngược lại.

Đi được hơn mười bước, bỗng dung Độc Cô Minh Nguyệt ở đàng sau gọi lại: “Lý Tướng quân, xin chờ một lát.”

Nàng cũng uyển chuyển đi xuống xuống hành lễ cho Lý Khánh An nói: “Lý Tướng quân, sự việc lần trước thật có lỗi với người, ta không biết tố phụ mời Tướng quân uống rượu, ta thật là thất lễ.”

“Chỉ là việc nhò!”

Hắn khoát khoát tay cười: “Kỳ thực ta muốn tìm lý do đi ra ngoài dạo phố!

Đúng rồi. sau đó ta có gặp tiêu muội nàng ngồi chợ Tây!”

Không hiểu sao hắn lại có vẻ thích Độc Cô Minh Châu trang điểm tân thời hơn. hắn cười hỏi: “Minh Châu đâu?

Hôm nay nàng ấy khôngđến à?”

Minh Nguyệt cũng nhoẻn miệng cười: “Nha đầu đó đến rồi, đang cùng mấy vị nữ khách đi đến hồ nước khoáng chơi.”

‘Thế sao nàng không đi cùng?”

Minh Nguyệt thất thèo thở dài. nàng ngồi xuống một phiến đá to gần đấy, một bàn tay nõn nà đưa lên chống lấy chiếc cằm nhỏ xinh.

Mãi một lát sau. nàng đột nhiên hỏi lại: “Lý Tướng quân.

An Tây đẹp chứ?”

“Sao nàng lại hỏi thế?”

Lý Khánh An cũng ngồi xuống bên cạnh nàng, mỉm cười nói: “An Tây tất nhiên là đẹp rồi. nó mênh mông tráng lệ. có thảo nguyên bất tận. cạnh dòng sông, là từng đàn tìma đàn cừu trắng toát an nhàn ngồi ngặm cỏ.

Từng đám từng đám mây trắng tựa các chiếc nón chụp to tướng trên đỉnh các quả núi băng tuyết, từng đỉnh băng tuyết lấp lánh tựa bảo thạch dưới ánh mặt Trời, phàng phất như một tòa thành trên không.

“Tòa thành trên không!”” Trong mắt nàng toàn một nỗi khát khao.

Tâm trạng nàng có vẻ khá khẩm hơn. nàng quay lại nhìn hắn cười nói: “Lý Tướa quân, kỳ thực ta cảm thấy người rất có tài vãn vẻ. không thô lỗ vô lễ như bọn họ đã đánh giá.”

Khánh An lắc đầu cười nói: “Vãn vẻ thì không dám. chỉ là từ nhỏ bố mẹ ta đều mất sớm. tổ phụ ngày ngày bắt ép ta luyện cung, không có thời gian đọc sách.”

“Hóa ra là thế.”

Độc Cô Minh Nguyệt lại thở dài nói: “Lý Tướng quân có thời gian thì đọc thêm sách, chỉ có văn vẻ xuất chúng mới có đất dụng võ.”

Nghe giọng điệu tôn văn khinh võ, trong lòng hắn có phần phản cảm. liền nói: “Vãn tuy có thể an bang, nhưng võ có thể định quốc.

Nếu người Đại Đường ai ai cũng đi đọc sách, vậy còn ai kháng lại sự xâm nhập của quân Hồ, Minh Nguyệt cô nương. nàng nói đúng không?”

Độc Cô Minh Ngaiyệt khẽ mỉm cười, nàng không phán bác lại hắn.

Lúc này, mắt nàng bỗng sáng lên nhìn về hướng hồ nước.

Trong lòng Khánh An thấy kỳ lạ. liền cũng nhìn theo ánh mắt của nàng, chỉ thấy lùm hoa bên kia hồ nước có ba người đi qua.

Trong đó có hai văn sĩ trạc bốn mưoi, cô nương ấy tất nhiên không phải đang ngắm nhìn hai vị này.

Ánh mắt của hắn liền đật vào người thứ ba.

Đó là một thiếu niên nam tử anh khí bừng bừng. chừng hai mươi tuổi, mặt tựa quán ngọc, mắt sáng tựa tinh tú, thân bận cẩm bào.

đầu đội kim quán, hắn không có để ý thấy phía bên này, mà đang thao thao bất tuyệt lớn tiếng bàn luận cùng hai vị vãn sĩ kia.

“Hoàng đế Thái Tông ta từng nói. dân có thể đẩy thuyền đi được, nhưng cũng có thể làm lật thuyền, ta cho rằng đây là điều chí phải, nếu ta trị . sẽ lấy dân là gốc, để dân có thể an cư lạc nghiệp, phong túc. tử hải tất thăng bình...”

Lý Khánh An cười nhẹ. khẩu khí của vị thiếu niên này đúng là lớn.

Hắn lại liếc nhìn Độc Cô Minh Nguyệt. thấy hai má nàng phơi phới, nỗi buồn vừa rồi bỗng chốc tan biến.

Trong lòng hắn đột nhiên hiểu ra. hóa ra nàng thích vị thiếu niên đối diện này...

Vị thiếu niên đã đi xa. nàng cũng đột ngột đứng dậy nhìn Lý Khánh An cười nói: “Trò chuyện CÙNG Tướng quân quả thật khiến người khác sảng khoái, bên ngoài hơi lạnh, ta đi vào trước đây.”

Hắn nhún nhún vai cười: “Minh Nguyệt cô nương cứ tự nhiên!”

Độc Cô Minh Ngaiyệt bỗng thấy áy náy, nhưng lòng cô đã bay đi mất. liền hạ giọng nói: “Lý Tướng quân, thật xin lỗi.”

Hắn cười ha hả nói: “Sao nàng lại nói thế, có gì đâu mà lỗi phải, đi mau thôi!”

Nàng thu ba trôi chảy, nhìn hắn cười rất tưoi, sau đó liền nhẹ nhàng cất bước đi.

“Mẹ kiếp, mỹ nữ mà lại có thể không thích lão Lý ta!”

Hắn đưa tay rỡ rỡ vết thương trên trán, dùng khẩu khí của Lệ Phi Nguyên Lễ tự giễu cợt minh.

Hắn lại đi thêm một vòng, tuy kiến trúc trong Phủ Dương Hoa Hoa vô cùng tráng lệ. nhưng dẫu sao giờ đã là tháng 12 giá rét. tiêu điều tang hoang, chỉ đảo một vòng, hắn đã thấy không có gì để ngắm ngía. liền quay trở lại hướng đại sải.

Vừa đi đến gần bậc tam cấp, đã thấy trên đấy có người đang hành lễ với mình: “Lý Tướng quân, xin dừng bước.”

Người đến là một 2ã nam từ hơn ba mươi, da sã rất trắng, thân vận bào văn sĩ. xem ra rất có vẻ văn sĩ học thức.

Hắn có ấn tượng với gã. hình như khi nãy vừa gặp trước cửa lớn.

“Ngươi là...”

“Ta là Lễ bộ Chủ khách tư nguyên ngoại lang Thôi Binh, đã được nghe danh Tướng quân từ lâu.”

“Hóa ra là Thôi Nguyên ngoại lang!”

Lý Khánh An cũng chấp tay cười nói: “Nguyên ngoại lang tìm ta có việc chỉ không?”

“Không có chi, chỉ là nghe danh Tướng quân từ lâu. tối mai muốn mời Tướng quân cùng uống chén rược nhạt, không biết Lý tướng quân có nề mặt không?”

Hắn trầm ngâm một lúc liền hỏi: “Không biết Thượng thư hữu thừa Thôi Kiêu có quan hệ thế nào với Nguyên ngoại?”

“Thôi hữu thừa chính là nhị thúc của ta.”

Lý Khánh An cười ha hả nói: “Vậy được, nếu Thôi huynh không chê, ngày mai nhất định ta sẽ đến.”

Thôi Bình đại hỷ, liền rút một mảnh giấy chuẩn bị trước đưa cho Lý Khánh An: “Đây là địa chỉ nhà ta. ngày mai mời Tướng quân đến.”

Hắn nhận giấy và chấp tay nói: “Vậy được, hoàng hôn ngày mai, ta nhất định đến!”

Đi trên bậc thang.

Lý Khánh An vào đại sảnh.

Tối nay Dương Hoa Hoa phát ra hai ngàn tấm thiệp mời. cả gia quyến vợ con khách mời. chí ít có hơn bốn năm ngàn người, tất cả khách mời được bố trí trong ba sảnh lớn. trong đó chù sánh ở giữa lớn nhất, rộng tựa một tòa đại điện, có thể dung nạp cùng lúc bốn ngàn người, giờ đã được đặt hơn một ngàn chiếc giường dài, hai người ngồi một chiếc, đã có thể ngồi gần ba ngàn người.

Quan ngũ phẩm trở lên và phu nhân nữ nhi đều có quyền ngồi ở chủ sảnh.

Cho dù hơn ngàn chiếc giường. nhưng trong chủ sảnh vẫn không thấy chật hẹp, ở giữa vẫn có một khoảng trống rộng trải đầy những tấm thảm đắt tiền từ Ba Tư. có hơn trăm nàng vũ cơ đang nhảy múa giữa âm nhạc du dương.

Vị trí của Lý Khánh An ở ngay chính giữa. một vị hoạn quan đang dẫn đường cho hắn.

Xung quanh toàn là các quan viên tử phẩm cùng gia quyến.

Các vị nữ nhi ai ai cũng trang điểm cần thận, tóc búi diễm lệ.

Trong chù vô cùng ấm áp, các nữ quyến đều đã cởi bỏ áo da bên ngoài, chỉ khoát trên mình chiếc áo cánh ngắn cùng váy dài. áo váy kiêu cách phức tạp, phần lớn đều được thêu thùa các họa tiết tuyệt mỹ.

Đúng là “La y diệp diệp thêu trùng trùng. kim phương bạc nga đều một vè

Đủ các màu sắc rực rỡ đỏ, tím. vàng, xanh đua sắc. khiến người mắt hoa khó phân thắng thua, các quý phụ đều rất chú trọng bảo dường. ai nấy đều để lộ nữa bầu ngực nõn. da mịn sáng ngôi, thêm chút phấn thơm, khiến người có cảm giác thoát ân thoát hiện.

Lúc này cách thời gian nhập tiệc vẫn còn một lúc. mọi người vẫn tiếp tai nhau táu ngẫu, cả sảnh chìm đắm trong tiếng lao xao chuyện trò.

Trên giường được trải da chồn rất ư ấm áp, hắn vừa ngồi xuống đã nghe có tiếng thiếu nữ trẻ gọi mình.

Vừa quay đầu lại đã thấy Độc Cô Minh Châu đang ngồi cách đây không xa đang vui mừng vẫy tay với hắn.

Bộ mặt phấn son đỏ hây đầy mặt của nàng đã không còn. thay vào đó là hai búi tóc kiêu Vọng Tiên, thêm chút phấn nhạt, mắt sáng răng trắng nhìn rất ư xinh xắn.

Tuy nàng năm nay vừa mười bốn tuổi, nhưng thân hình đã rất ư đầy đặn. hai ngọn bồng đào đẫy đã trước ngực, chiếc eo thon nhỏ nhắn, trông cũng rất ư bắt mắt.

..

Chương 71: Hoa Phủ Đại Yến ( Bốn )

Nàng ngồi một minh trên giường hẹp, bên cạnh chắc là chỗ của chị nàng, nhưng hiện Độc Cô Minh Nguyệt lại không có trên chỗ ngồi.

Minh Châu thấy Lý Khánh An đang nhìn mình cười cười gật đầu trong lòng mừng rỡ, bèn lăng lặng chuồn đến bên cạnh hắn mà ngồi.

“Vừa rồi nghe tỷ tỷ nói ngươi cũng có đến. ta đương chuẩn bị đi tìm ngươi đây, không ngờ ngươi lại ngồi ngay trước mặt.”

Khánh An cũng khá quý tiểu cô nương này, liền mỉm cười nói: “Hôm nay ngươi không trang điểm kiêu mặt đỏ bừng nữa à?”

“Ta cũng muốn chứ. nhưng tổ phụ cấm. nói là trường hợp chính thức thế không được trang điểm kiểu đấy.”

Cô nàng vừa nói vừa chu cái môi nhỏ nhắn của mình lại “ông bảo nếu không nghe thì đừng đến dự nữa!”

Khánh An nghe xong gật đầu cười nói: “Kỳ thực như thế này nhìn cũng khá đấy chứ. chí ít ta biết được bộ mặt thật cũng cô nương thật chất ra làm sao!”

Minh Châu bất bình kéo dài giọng: “Ê!

Ngươi nói hơi bị quá đấy nhé!

Không lẽ đến hôm nay ngươi mới biết bộ mặt ta sao?”

“Ha ha!

Chỉ nói đùa với cô nương thôi mà.

đúng rồi. chị ngươi đâu?”

“Tý ấy đi tơ tường một minh rồi!”

Xong rồi nàng lại bĩu chiếc môi đỏ của mình hất hất mặt về hướng xa nói: “Ngươi không nhìn thấy phía bên ấy à?”

Thuận theo hướng nàng chi.

Khánh An chỉ thấy cách chừng ba mươi bước xa.

đang có năm sáu cô thiếu nữ đang vây quanh một chàng trai tuấn tú anh vũ, đấy chính là vị thiếu niên hắn vừa gặp bên cầu vừa nãy.

Nhìn hắn ta có vẻ đang thao thao bất tuyệt, thần sắc sinh động thảo luận với đám thiếu nữa kia.

Nhưng Độc Cô Minh Nguyệt lại không nằm trong số ấy, nàng ấy chỉ ngồi trên chiếc siường hẹp cách đấy một trượng. và vở như không có gì mà ngồi tán ngẫu cùng một thiếu nữ khác tại đấy.

“VỊ thiếu niên ấy là ai?

Tý ngươi có vẻ thích hắn.”

“Hóa ra ngươi cũng nhận ra ư. ai!”

Cô nàng thở dài một tiếng ấm ức nói: “Tỳ ta thích hắn. nhưng hắn lại không thích tỷ ta. hoa rơi có ý, nhưng nước chảy vô tình.”

“Ngươi nói cho ta biết trước hắn là ai?”

“Hắn ấy à?Là trường tôn của đương kim Hoàng thượng, là trường tử của thái tử điện hạ.

Quảng Bình vương Lý Thục.”

“Hóa ra là hắn.”

Lý Khánh An khẽ gật đầu. hắn biết tên này sau sẽ là Đường Đại Tông Lý Dự.

“Hắn không thích tỳ ngươi, vậy hắn thích ai?”

Khánh An hiếu kỳ hỏi.

“Ai biết được!”

Cô nàng lại biểu biểu môi nói: “Có thích ai cũng thế thôi, lão Hoàng đế muốn hắn cưới ai thì hắn cũng phải cưới, dù có cưới một mụ dạ xoa thì âu cũng là số hắn.”

Theo giọng lười của Độc Cô Minh Nguyệt hình như khá bất mãn tên Quảng Bình vương này.

Cũng khó trách thôi, tỷ tỷ của nàng một năm trước đã xiu lòng vì vị tiếu vương gia này trong thi hỏi Khúc Giang năm ngoái, đã yêu thầm trộm nhớ một năm nay, nhưng tiêu vương gia này lại hoàn toàn không hiếu cho tâm tư của tỷ tỷ, thôi thì

lấy quách Lý Khánh An cho rồi.

Nghĩ đến đây, nàng lại âm thầm liếc nhìn Khánh An. lặng lẽ so sánh hắn với Lý Thục.

Tuy tuổi tác hai người cách nhau không bao nhiêu.

Lý Khánh An có phần nhinh hơn vài tuổi, nhưng khí chất hai người hoàn toàn khác nhau.

Khánh An thuộc mẫu đàn ông chín chắn cứng cỏi. có một sức hấp dẫn dị thường. nhất là cái thẹo trên mặt càng khiến hắn đầy khí tiết nam tử hán. cho người khác một cảm giác an toàn có thể dựa dẫm được.

Còn Lý Thục thì tao nhã thư sinh, dung mạo thanh tú. hắn tinh thông sử sách đạo lý, một cử chỉ một động tác cũng đầy vẻ quý tộc, nhưng tất cả đều chỉ là mặt nạ của hắn mà thôi, ai biết được mặt thật nhất của con người hắn đây?

Nếu để Minh Châu lựa chọn, nàng thà tỷ tỷ lấy Lý Khánh An. chí ít con người này cũng khá thú vị, nhưng chỉ tiếc rằng tỷ tỷ lại đã trót trao trái tim minh cho Quảng Bình vương giỏi tài văn thơ.

Minh Châu lại thợ dài một hoi, nàng biết tỷ tỷ việc gì cũng có thể nghe mình, duy việc này lại không thế.

Ngay lúc này đây, một vị hoạn quan chạy vội đến bên Lý Khánh An nhỏ giọng bẩm báo: “Phu nhân nhà tiéu nhân mời Tướng quân đi một phen.”

“Được thôi!”

Khánh An đứng dậy nhìn Minh Châu cười nói: “Ta đi một lát rồi vế.”

“Kỳ lạ.

Dương Hoa Hoa tìm hắn làm gì?”

Minh Châu dõi theo bóng dáng hắn lẩm bẩm.

Khánh An từ cửa bên đi vào, theo bước tên hoạn quan lòng vòng qua hết vài cánh cửa đi đến trước một gian nhà to, tên hoạn quan mới cung kinh bẩm báo: “Phu nhân.

Lý Tướng quân đã đến.”

Cửa được mở ra.

Dương Hoa Hoa cười tươi rói bước ra.

Hôm nay y là thọ tinh của buổi tiệc, nên ăn mặc rất ư là diễm lện.

Trên người là bộ váy cung phục diễm lệ may bằng câm thục, và khoát trên minh tấm van dài kéo dài vài thước lả lê trên nền đất.

Y vẫn như mọi khi. vẫn cặp mày ngài khẽ tô đen. tuy không trang điểm, nhưng sắc đẹp trời sinh vốn sẵn. lại thêm trang phục sang trọng, chỉ càng tô điểm thêm cho vẻ đẹp của y có chút phong thái mình ngọc sương mai. khiến người khó mà không động lòng.

‘Thất Lang. ta tường ngươi sẽ không đến!”

“Tam tỷ mừng thọ, sao ta dám không đến?”

Lý Khánh An đảo mắt nhìn y một lượt lại cười nói: “Xinh tươi tựa xuân đào tháng ba, thanh tú tựa hoa cúc thu cừu. quả thật là thanh thoát siêu phàm, một vẻ đẹp khó sánh.”

“Thật ư?

Ngươi đừng có mà gạt ta nhé!”

Dương Hoa Hoa bị hắn khen mà lòng phơi phới, y hơi nghiêng mình chỉ vào cây châm gài tóc phi thúy cười duyên: “Thế nào, trông đẹp không?”

Đây là lễ vật Khánh An đã tặng, y cố tình gài vào cho Khánh An đến ngắm.

“Ta còn tường tỷ sẽ không thích quà của ta chứ!

Ta nói trước, một ngàn quan kia là do Cao Ông tặng thay ta. ta không có nhiều tiền thế.”

“Ta biết!”

Giọng nàng deo dẻo: “Nếu thật là tiền của ngươi. ta cũng sẽ không nhận, chỉ cần ngươi đến dự tiệc thôi, rồi tặng ta cái gài tóc này, ta đã mãn nguyện lắm rồi.”

“Lại đây!

Ngươi đi theo ta. ta cũng sẽ tặng ngươi một món quà.”

Y lại cười duyên kéo Khánh An theo minh vào phòng.

Cảm nhận được bàn tay mịn màng như không xương của nàng. lòng hắn bỗng dung đập thình thịch.

Gian nhà ngoài trống rỗng. chỉ có vài chiếc giường gỗ hẹp đề khách ngồi, Dương Hoa Hoa kéo thẳng hắn vào buồng trong.

“KẾT!” một tiếng, nàng mở cửa ra. thần bí nói: “Ngươi xem thừ. xem có món gì thích không?”

Ánh mắt của hắn lập tức bị thu hút. gian phòng này đầy đẫy bao nhiêu thứ. nó cử như một phòng trưng bày binh khí. trên tường treo đầy mấy chục loại binh khí. cái nào cái nấy công làm tinh tế, rõ ràng đây là tác phẩm của danh gia.

“Đây là thử nửa tháng trước ta cho thu dọn kho dưới hầm ngẫu nhiên phát hiện, đoán chắc đây là di vật của Thái Bình công chúa.

Bọn họ đều nói đây là của báu của công chúa, còn ta chỉ thấy đóng đồ đồng sắt này mới chiếm chỗ làm sao, đang định đem vứt đi.

Có điều vứt đi cũng hơi phí. nghe nói bọn chúng rất đắt tiền, nên ta đang định bán chúng cho Thánh thượng.

Nếu ngươi thích, có thể đem chúng đi.”

Lúc này, hắn tiến dần đến trước một bộ cung, cây trường cung cao gần bằng hắn này, toàn thân một màu đen tuyền, giờ đang được treo trên bờ tường trắng xóa lại càng khiến nó toát ra một ánh sáng thần bí.

Dương Hoa Hoa đắc ý nhìn hắn cười, y biết hắn chắc chắn sẽ để ý đến cây cung này mà đã nhờ thợ tu sửa lại nó trước.

Khánh An lấy cây cung xuống đưa trên tay ngắm nghía cẩn thận.

Thân cung khá trầm, được sơn một màu đen bóng loáng. trên có khắc các kiểu thức bắn cung của cung đình vô cùng tinh tế. hiểu nhiên được xuất từ danh gia. chính giữa thân cung có hai chữ Triện màu trắng “Xạ Kim”.

Lý Khánh An không nhịn được phì cười, tên này quả thật là mạnh mẽ.

Khánh An mò chiếc ngọc quyết ra đeo vào ngón tay cái. tay trái cầm cung. tay phải kéo huyền.

Tuy cũng là một cây cung thất huyền, nhưng công lực có phần mạnh mẽ hơn Bách Thú cung của hắn nhiều, cầm rất chắc tay.

Một hồi, hắn lại đổi thành tay trái kéo cung, cử thử trái phải vài lần như thế.

đẻ thanh dây huyền phát ra âm ung ung.Chỉ một chốc hắn đã thấy yêu thích cây cung này.

Tên của nó cũng không tổi.

Hắn quay lại cười nói: “Tam tỷ ta muốn xin cây cung này.”

“Ta sẽ cho người đưa nó đến nơi ở của ngươi, Thất Lang, ta rất lấy làm vui vì ngươi thích nó.”

Dương Hoa Hoa lại lấy một chiếc bọc cung da ra đưa cho hắn.

đương lúc hắn định siơ tay đón nhận, bỗng đâu y lại nắm chặt lấy tay hắn.

“Thất lang!”

Hai tay y đặt lên vai hắn. ánh mắt sâu của y mới nồng nàn làm sao tựa như đang hỏi ý hắn.

Y nhìn vị quân quan anh vũ trẻ tuổi này phảng phất như đang ngắm nhìn một món vật báu vô giá.

Trong lần đầu tiên gặp hắn. y đã động lòng.

Phàng phất như lại trở về thời thiếu nữ xa xôi. trong lòng lại nổi lên một niềm vui pha lẫn chút e thẹn, khiến y như say như mê.

Y thích gã đàn ông này.

Giờ phút này, y chỉ thấy tất cả vật báu của hôm nay cũng không có gì có thể sánh bằng hắn được.

Ngay lúc này, từ xa xa đột nhiên vọng lại tiếng chuông, thời khắc khai tiệc đã bắt đầu.

Dương Hoa Hoa vuốt lại tóc. nheo nheo mắt nói: “Thất Lang. khai tiệc rồi. chúng ta phải đi thôi.”

Chương 71: Hoa Phủ Đại Yến ( Năm )

Nàng ngồi một minh trên giường hẹp, bên cạnh chắc là chỗ của chị nàng, nhưng hiện Độc Cô Minh Nguyệt lại không có trên chỗ ngồi.

Minh Châu thấy Lý Khánh An đang nhìn mình cười cười gật đầu trong lòng mừng rỡ, bèn lăng lặng chuồn đến bên cạnh hắn mà ngồi.

“Vừa rồi nghe tỷ tỷ nói ngươi cũng có đến. ta đương chuẩn bị đi tìm ngươi đây, không ngờ ngươi lại ngồi ngay trước mặt.”

Khánh An cũng khá quý tiểu cô nương này, liền mỉm cười nói: “Hôm nay ngươi không trang điểm kiêu mặt đỏ bừng nữa à?”

“Ta cũng muốn chứ. nhưng tổ phụ cấm. nói là trường hợp chính thức thế không được trang điểm kiểu đấy.”

Cô nàng vừa nói vừa chu cái môi nhỏ nhắn của mình lại “ông bảo nếu không nghe thì đừng đến dự nữa!”

Khánh An nghe xong gật đầu cười nói: “Kỳ thực như thế này nhìn cũng khá đấy chứ. chí ít ta biết được bộ mặt thật cũng cô nương thật chất ra làm sao!”

Minh Châu bất bình kéo dài giọng: “Ê!

Ngươi nói hơi bị quá đấy nhé!

Không lẽ đến hôm nay ngươi mới biết bộ mặt ta sao?”

“Ha ha!

Chỉ nói đùa với cô nương thôi mà.

đúng rồi. chị ngươi đâu?”

“Tý ấy đi tơ tường một minh rồi!”

Xong rồi nàng lại bĩu chiếc môi đỏ của mình hất hất mặt về hướng xa nói: “Ngươi không nhìn thấy phía bên ấy à?”

Thuận theo hướng nàng chi.

Khánh An chỉ thấy cách chừng ba mươi bước xa.

đang có năm sáu cô thiếu nữ đang vây quanh một chàng trai tuấn tú anh vũ, đấy chính là vị thiếu niên hắn vừa gặp bên cầu vừa nãy.

Nhìn hắn ta có vẻ đang thao thao bất tuyệt, thần sắc sinh động thảo luận với đám thiếu nữa kia.

Nhưng Độc Cô Minh Nguyệt lại không nằm trong số ấy, nàng ấy chỉ ngồi trên chiếc siường hẹp cách đấy một trượng. và vở như không có gì mà ngồi tán ngẫu cùng một thiếu nữ khác tại đấy.

“VỊ thiếu niên ấy là ai?

Tý ngươi có vẻ thích hắn.”

“Hóa ra ngươi cũng nhận ra ư. ai!”

Cô nàng thở dài một tiếng ấm ức nói: “Tỳ ta thích hắn. nhưng hắn lại không thích tỷ ta. hoa rơi có ý, nhưng nước chảy vô tình.”

“Ngươi nói cho ta biết trước hắn là ai?”

“Hắn ấy à?Là trường tôn của đương kim Hoàng thượng, là trường tử của thái tử điện hạ.

Quảng Bình vương Lý Thục.”

“Hóa ra là hắn.”

Lý Khánh An khẽ gật đầu. hắn biết tên này sau sẽ là Đường Đại Tông Lý Dự.

“Hắn không thích tỳ ngươi, vậy hắn thích ai?”

Khánh An hiếu kỳ hỏi.

“Ai biết được!”

Cô nàng lại biểu biểu môi nói: “Có thích ai cũng thế thôi, lão Hoàng đế muốn hắn cưới ai thì hắn cũng phải cưới, dù có cưới một mụ dạ xoa thì âu cũng là số hắn.”

Theo giọng lười của Độc Cô Minh Nguyệt hình như khá bất mãn tên Quảng Bình vương này.

Cũng khó trách thôi, tỷ tỷ của nàng một năm trước đã xiu lòng vì vị tiếu vương gia này trong thi hỏi Khúc Giang năm ngoái, đã yêu thầm trộm nhớ một năm nay, nhưng tiêu vương gia này lại hoàn toàn không hiếu cho tâm tư của tỷ tỷ, thôi thì

lấy quách Lý Khánh An cho rồi.

Nghĩ đến đây, nàng lại âm thầm liếc nhìn Khánh An. lặng lẽ so sánh hắn với Lý Thục.

Tuy tuổi tác hai người cách nhau không bao nhiêu.

Lý Khánh An có phần nhinh hơn vài tuổi, nhưng khí chất hai người hoàn toàn khác nhau.

Khánh An thuộc mẫu đàn ông chín chắn cứng cỏi. có một sức hấp dẫn dị thường. nhất là cái thẹo trên mặt càng khiến hắn đầy khí tiết nam tử hán. cho người khác một cảm giác an toàn có thể dựa dẫm được.

Còn Lý Thục thì tao nhã thư sinh, dung mạo thanh tú. hắn tinh thông sử sách đạo lý, một cử chỉ một động tác cũng đầy vẻ quý tộc, nhưng tất cả đều chỉ là mặt nạ của hắn mà thôi, ai biết được mặt thật nhất của con người hắn đây?

Nếu để Minh Châu lựa chọn, nàng thà tỷ tỷ lấy Lý Khánh An. chí ít con người này cũng khá thú vị, nhưng chỉ tiếc rằng tỷ tỷ lại đã trót trao trái tim minh cho Quảng Bình vương giỏi tài văn thơ.

Minh Châu lại thợ dài một hoi, nàng biết tỷ tỷ việc gì cũng có thể nghe mình, duy việc này lại không thế.

Ngay lúc này đây, một vị hoạn quan chạy vội đến bên Lý Khánh An nhỏ giọng bẩm báo: “Phu nhân nhà tiéu nhân mời Tướng quân đi một phen.”

“Được thôi!”

Khánh An đứng dậy nhìn Minh Châu cười nói: “Ta đi một lát rồi vế.”

“Kỳ lạ.

Dương Hoa Hoa tìm hắn làm gì?”

Minh Châu dõi theo bóng dáng hắn lẩm bẩm.

Khánh An từ cửa bên đi vào, theo bước tên hoạn quan lòng vòng qua hết vài cánh cửa đi đến trước một gian nhà to, tên hoạn quan mới cung kinh bẩm báo: “Phu nhân.

Lý Tướng quân đã đến.”

Cửa được mở ra.

Dương Hoa Hoa cười tươi rói bước ra.

Hôm nay y là thọ tinh của buổi tiệc, nên ăn mặc rất ư là diễm lện.

Trên người là bộ váy cung phục diễm lệ may bằng câm thục, và khoát trên minh tấm van dài kéo dài vài thước lả lê trên nền đất.

Y vẫn như mọi khi. vẫn cặp mày ngài khẽ tô đen. tuy không trang điểm, nhưng sắc đẹp trời sinh vốn sẵn. lại thêm trang phục sang trọng, chỉ càng tô điểm thêm cho vẻ đẹp của y có chút phong thái mình ngọc sương mai. khiến người khó mà không động lòng.

‘Thất Lang. ta tường ngươi sẽ không đến!”

“Tam tỷ mừng thọ, sao ta dám không đến?”

Lý Khánh An đảo mắt nhìn y một lượt lại cười nói: “Xinh tươi tựa xuân đào tháng ba, thanh tú tựa hoa cúc thu cừu. quả thật là thanh thoát siêu phàm, một vẻ đẹp khó sánh.”

“Thật ư?

Ngươi đừng có mà gạt ta nhé!”

Dương Hoa Hoa bị hắn khen mà lòng phơi phới, y hơi nghiêng mình chỉ vào cây châm gài tóc phi thúy cười duyên: “Thế nào, trông đẹp không?”

Đây là lễ vật Khánh An đã tặng, y cố tình gài vào cho Khánh An đến ngắm.

“Ta còn tường tỷ sẽ không thích quà của ta chứ!

Ta nói trước, một ngàn quan kia là do Cao Ông tặng thay ta. ta không có nhiều tiền thế.”

“Ta biết!”

Giọng nàng deo dẻo: “Nếu thật là tiền của ngươi. ta cũng sẽ không nhận, chỉ cần ngươi đến dự tiệc thôi, rồi tặng ta cái gài tóc này, ta đã mãn nguyện lắm rồi.”

“Lại đây!

Ngươi đi theo ta. ta cũng sẽ tặng ngươi một món quà.”

Y lại cười duyên kéo Khánh An theo minh vào phòng.

Cảm nhận được bàn tay mịn màng như không xương của nàng. lòng hắn bỗng dung đập thình thịch.

Gian nhà ngoài trống rỗng. chỉ có vài chiếc giường gỗ hẹp đề khách ngồi, Dương Hoa Hoa kéo thẳng hắn vào buồng trong.

“KẾT!” một tiếng, nàng mở cửa ra. thần bí nói: “Ngươi xem thừ. xem có món gì thích không?”

Ánh mắt của hắn lập tức bị thu hút. gian phòng này đầy đẫy bao nhiêu thứ. nó cử như một phòng trưng bày binh khí. trên tường treo đầy mấy chục loại binh khí. cái nào cái nấy công làm tinh tế, rõ ràng đây là tác phẩm của danh gia.

“Đây là thử nửa tháng trước ta cho thu dọn kho dưới hầm ngẫu nhiên phát hiện, đoán chắc đây là di vật của Thái Bình công chúa.

Bọn họ đều nói đây là của báu của công chúa, còn ta chỉ thấy đóng đồ đồng sắt này mới chiếm chỗ làm sao, đang định đem vứt đi.

Có điều vứt đi cũng hơi phí. nghe nói bọn chúng rất đắt tiền, nên ta đang định bán chúng cho Thánh thượng.

Nếu ngươi thích, có thể đem chúng đi.”

Lúc này, hắn tiến dần đến trước một bộ cung, cây trường cung cao gần bằng hắn này, toàn thân một màu đen tuyền, giờ đang được treo trên bờ tường trắng xóa lại càng khiến nó toát ra một ánh sáng thần bí.

Dương Hoa Hoa đắc ý nhìn hắn cười, y biết hắn chắc chắn sẽ để ý đến cây cung này mà đã nhờ thợ tu sửa lại nó trước.

Khánh An lấy cây cung xuống đưa trên tay ngắm nghía cẩn thận.

Thân cung khá trầm, được sơn một màu đen bóng loáng. trên có khắc các kiểu thức bắn cung của cung đình vô cùng tinh tế. hiểu nhiên được xuất từ danh gia. chính giữa thân cung có hai chữ Triện màu trắng “Xạ Kim”.

Lý Khánh An không nhịn được phì cười, tên này quả thật là mạnh mẽ.

Khánh An mò chiếc ngọc quyết ra đeo vào ngón tay cái. tay trái cầm cung. tay phải kéo huyền.

Tuy cũng là một cây cung thất huyền, nhưng công lực có phần mạnh mẽ hơn Bách Thú cung của hắn nhiều, cầm rất chắc tay.

Một hồi, hắn lại đổi thành tay trái kéo cung, cử thử trái phải vài lần như thế.

đẻ thanh dây huyền phát ra âm ung ung.Chỉ một chốc hắn đã thấy yêu thích cây cung này.

Tên của nó cũng không tổi.

Hắn quay lại cười nói: “Tam tỷ ta muốn xin cây cung này.”

“Ta sẽ cho người đưa nó đến nơi ở của ngươi, Thất Lang, ta rất lấy làm vui vì ngươi thích nó.”

Dương Hoa Hoa lại lấy một chiếc bọc cung da ra đưa cho hắn.

đương lúc hắn định siơ tay đón nhận, bỗng đâu y lại nắm chặt lấy tay hắn.

“Thất lang!”

Hai tay y đặt lên vai hắn. ánh mắt sâu của y mới nồng nàn làm sao tựa như đang hỏi ý hắn.

Y nhìn vị quân quan anh vũ trẻ tuổi này phảng phất như đang ngắm nhìn một món vật báu vô giá.

Trong lần đầu tiên gặp hắn. y đã động lòng.

Phàng phất như lại trở về thời thiếu nữ xa xôi. trong lòng lại nổi lên một niềm vui pha lẫn chút e thẹn, khiến y như say như mê.

Y thích gã đàn ông này.

Giờ phút này, y chỉ thấy tất cả vật báu của hôm nay cũng không có gì có thể sánh bằng hắn được.

Ngay lúc này, từ xa xa đột nhiên vọng lại tiếng chuông, thời khắc khai tiệc đã bắt đầu.

Dương Hoa Hoa vuốt lại tóc. nheo nheo mắt nói: “Thất Lang. khai tiệc rồi. chúng ta phải đi thôi.”

Chương 72 : Hoa Phủ Đại Yến ( Năm )

Giữa sảnh đại tiệc đã bắt đầu hàng ngàn người cùng tụ tập lại, nhạc đã được chuyển thành nhạc khúc Quy Tư. có sự kết hợp giữa nhạc khí Hán tộc như đàn tranh, sáo, chuông, khánh...và cả nhạc khí Tây Vực như loại không hầu trúc, và bì bà cô uốn. và cộng thêm kèn nan tre của người người Hồ Chiêu Vũ, bì bà ngũ huyền, bạt đồng, trống lớn...

được hợp tấu bởi các phường nhạc, vũ cơ cũng đến một trăm tám mươi người. khí thế rất ư hùng tráng, vũ đạo dứt khoát mạnh mẽ.

Đột nhiên, tất cả nhạc đều dừng lại, trở thành độc tấu trống vũ, tiếng trống trận từng tràn, tiết tấu liên hồi và mãnh liệt, mười tám vũ cơ bắt đầu quay vòng tách ra khỏi đội vũ công ban đầu.

Đây chính là vũ điệu Thác Chỉ truyền từ Chiêu Vũ Cửu quốc, còn gọi là Hồ Thuyền vũ, chiếc váy thạch lựu phi vũ, nhiệt tình tung bay, những bàn tay nõn nà, bàn chân uyển chuyển, tiếng vòng vàng va chạm tí tách, nghe vui tai lạ thường.

Người đến dự tiệc cũng đang hưng phấn nói cười không ngớt. từng tóp từng tóp thị nữ hoạn quan bưng sơn hảo hài vị xuyên suốt dọc ngang các bàn tiệc, những chiếc đùi bê béo bờ, những con cá chèm tươi ngọt được chế biến đủ các vị thom lức đang lần lượt được bung lên.

Buổi tiệc mừng thọ của Dương Hoa Hoa phen này do một tay Lý Long Cơ tổ chức, tất cả trang trí khí cụ đều được chuyển từ trong cung, cả sảnh đường buổi tiệc diễm lệ tinh tế khiến người ta khó mà dời mắt được.

Những chiếc ly cốc. giá đèn khám ngọc khám vàng, những chiếc chén thủy tinh la mộc tử hương, chiếc khây bạch ngọc song liên, chiếc bình thủy tinh, và cả những chậu hoa, bình hoa có cái là bình vàng đến từ vùng tái ngoại. bình bạc Ba Tư. và cả bình thanh sứ Việt Châu.

Trong bình toàn là đủ cái loài hoa quý hiếm, trên khây bạch ngọc cũng trưng đầy nho vận chuyên từ vùng Ba Thục và xoài, quả khớm từ vùng Nam Triệu, và tất nhiên không thể thiếu là món vài cống phẩm của vùng Lĩnh Nam cực kỳ quý hiếm vào tháng chạp hàn lạnh này.

Lý Khánh An thích nhất là món rượu, rượu được đổ đầy trong bình thúy tinh, tất thày có hai loại, một là loại rượu nho Giao Hà thượng hạng cống phẩm của Cao Xương. loại rượu này được làm từ những quả nho thượng thừa nhất, chỉ có Hoàng cung mới có.

Bọn công khanh đại thần cũng do vua ban thưởng thì mới được nếm thử. chứ trên thị trường khó mà mua được.

Mừng thọ Dương Hoa Hoa phen này, Lý Long Cơ gần như lôi cả kho rượu của Đại Minh Cung ra.

Còn một loại rượu khác là Tam Lặc Tương, sở dĩ có tên gọi thế là vì nó được bào chế từ ba loại thảo quả : Am ma lặc (cây chùm ruột), bì lê lặc (cây tam quà), và ha lê lặc (một loài thực vật có tên Haritaki trong kinh phật), là một loài rượu trắng nồng độ rất thấp.

Tuy loại rượu này cũng hiếm, nhưng ở Quy Tư nếu muốn thì vẫn có tửu tư có bán. chỉ là giá hơi đất ba trăm tiền một ly.

Nếu so sánh hai cái thì Lý Khánh An vẫn thích rượu nho hơn. rượu nho được rót vào chiếc chén thủy tinh ướp đá nhìn nó phàng phất tựa một tác phẩm mỹ nghệ.

Cơ hội ngàn năm có một này, Khánh An cũng không thể bỏ qua. hắn uống liền một lúc ba chén, vị rượu thuần chất đậm đã. khiến hắn càng uống càng sàng khoái.

“Lý Tướng quân, hảo tửu lượng!

Lại đây, ta mời người một ly.”

Người ngồi cạnh hắn chính là Dự sử Trung thừa Vương Củng.

Vương Củng cũng là người xuất thân vọng tộc, có một địa vị cao quý trong nước Đại Đường, vào thời Đường Cao Tông, trường nữ Vương gia thậm chí còn là Hoàng hậu Đại Đường.

Vương gia hưng thịnh một thời, vì muốn triệt bỏ uy hiếp sự ánh hưởng của các danh gia vọng tộc với chính quyền Đại Đường, Đường Cao Tông đã nghiễm nhiên truất phế Vươngoài hoàng hậu, để Võ Tắc Thiên lên ngôi.

Điều này cũng đánh dấu cho sự bắt đầu suy thoát của nhà Đường.

Nhưng dòng dõi các thế gia vẫn nhận được sự giáo dục tốt nhất.

Đại Đường thực thi chế độ khoa cử lấy si. bọn họ đều là những người được chiếm ưu thế so với các tầng lớp khác.

Vương Cũng là một trong số tử đệ Vương gia kiệt xuất nhất, nhìn hắn chừng ba năm ba sáu. tướng mạo bất phàm, nhất là vẻ hảo hoa tao nhã, phong độ phiên phiên.

Vương Cùng hôm nay có đưa phu nhân và con gái đến. vợ con hắn ngồi ở bàn bên cạnh, hắn được sếp ngồi cùng Lý Khánh An.

Hai người cùng cạn một chén.

Vương Củng nheo nheo mắt cười nói: “Lý tướng quân, tướng quốc rất xem trọng ngươi!

Ngươi đừng để người phải thất vọng.”

Vương Cũng là tâm phúc của Lý Lâm Phủ. việc của Lý Khánh An hắn cũng có biết, có điều hắn cũng có phần không hiểu nổi vì sao Lý Lâm Phủ lại trọng dụng Lý Khánh An đến thế.

Điều duy nhất có thể giải thích được là vì xuất thân đơn thuần của Lý Khánh An. và hắn được Cao Lực Sĩ trọng dụng.

Khánh An đã thấy Lý Lâm Phủ. lão được sếp ngồi ở bàn đầu tiên phía tay phải, cùng một bàn với Cao Lực Sĩ.

Lúc này lão cũng không ít rượu vào bụng, đang mày ngay sắc khởi cao hứng nói gì đấy với Cao Lực Sĩ.

Khánh An đặt ly thủy tinh xuống hỏi: “Vương trung thừa, không biết Lý tướng quốc định an bài ta làm gì?”

Vương Củng trầm ngâm một lúc: “Nói thật, ta cũng không rõ, tướng quốc làm việc luôn nhìn xa trông rộng, không phải thuộc hạ bọn ta có thể đoán được, có điều ta có thể khẳng định.

Lý tướng quân sẽ chấp hành một sách lược lớn do tướng quốc sắp đặt.”

Lúc này bỗng vang lên tiếng Dương Hoa Hoa : “Cảm ơn các vị đã đến dự thọ lễ của ta.

Hoa Hoa cảm kích vô cùng, uống ly rượu này để biếu thị sự cảm tạ của ta.”

Chỉ thấy Dương Hoa Hoa dưới sự hộ tống của mười mấy thị nữ đang đi đến từng bàn mời rượu.

Lúc này y đã thay một chiếc váy màu vàng, cùng với chiếc áo khoát màu xanh ngọc, và chiếc khăn khoát màu đỏ, chiếc vài dài của y trải dài năm trượng kéo lê khắp sàn.

Hai thị nữ theo sát kéo váy cho y.

Trên tay y là những chiếc vòng ngọc khám mười tám viên dạ minh châu, đầu đội chiếc trám thúy vũ, thoạt nhìn chỉ là chiếc trâm gài phi thúy, thật chất là một chiếc châm sài tinh xảo khắc hình phượngoài hoàng hàm châu, từng bước đi cũng khiến nàng thêm uyên chuyên, áo váy lả lướt, vòng ngọc va chạm tí tách, phấn thơm nhẹ nhàng.

Mặt y đã có phần ửng hồng vì men say, tay cần chiếc ly thủy tinh nhỏ tựa ngón tay cái. y đi đến gần Lý Khánh An và Vương Cùng. miệng nhoẻn nụ cười tay cầm ly nói: “Một vị tướng quân, một vụ nho thần, an bài trên cùng một bàn tiệc thế này đúng là song bích.

Nào, ta mời hai vị, cảm tạ hai vị hôm nay đã đến!”

Y đưa ly rượu lên môi hớp nhẹ, đôi mắt chan chửa vẫn không ngừng dõi theo Khánh An.

Khánh An đưa chén lên cười nói: “Dùng ly uống rượu đâu sảng khoái, ta kính Tam phu nhân một chén, chúc Tam phu nhân trẻ trung mãi mãi. ”

Nói xong, hắn ừng ực nốt cạn chén rượu do trên tay, nói:”Rượu của Tam phu nhận là cam lộ ngon nhất Khánh An chưa từng được uống bao giờ, thật đa tạ!”

“Lý tướng quân quả thật là người hảo phóng, được, ta cũng sẽ nốc cạn chén này.”

Dương Hoa Hoa cười nhẹ và uống cạn ly rượu trên tay, khiến xung quanh vang lên tiếng reo hô ủng hộ.

Dương Hoa Hoa nhìn hắn cười mỉm. xong lại tiếp tục đi về bàn kế bên.

Lúc này, Độc Cô Minh Châu lẳng lặng trở lại bên cạnh hắn. nàng cười khẽ nói: “Lý tướng quân, chúng ta đi chơi đi!”

“Đi đâu chơi?”

Khánh An cười hỏi lại.

“Ngươi thấy cái trò ném bình bên ấy không?

Tý tỷ ta cũng đến đấy rồi.”

Cô nàng chỉ vào phòng bên. chỉ thấy hơn trăm người nam nữ đang vây quanh trò chơi ném bình, trò ném bình này thực chất cũng là một trò xuất phát từ xạ tiễn.

Luật lệ trò chơi là đặt một chiếc bình chân cao xa vài trượng, người tham gia trò chơi mà ném tiễn vào được miệng kim bình xem như thắng cuộc.

Đây lúc đầu vốn là trò chơi xuất phát từ cung đình, dần dần được lưu truyền vào dân gian.

Do trò này thích hợp cả nam nữ choi, nên rất được sự yêu thích của quần chúng, và trò thành trò chơi luôn có trong các buổi tiệc.

Thường thì người ta sẽ treo giải thường, căn cử vào cự ly ném vào và số lượng mũi tên ném vào, sẽ phân làm giải đầu. giải hai. và giải ba...Quy tắc có hơn mười điều, và giải thường đều khác nhau.

Trò chơi này Lý Khánh An thường chơi lúc ở Quy Tư. có thể nói là cao thù.

Lần trước ở biệt viện Lê Viên hắn không mấy hứng thú, nhưng giờ đây rảnh rỗi, lại thêm có tiểu mỹ nhân rủ rê, hắn liền đứng lên cười nói: “Đi thôi!

Cùng đi chơi!”

Cô nàng nghe thế vui mừng vô cùng, một tay nắm lấy váy áo, một tay kéo tay Lý Khánh An đi về phòng bên.

Phong khí người nhà Đường phóng khoáng, việc nam nữ nắm tay nắm chán cũng là chuyện bình thường.

Như ca múa.

ở đây cũng là hàng trăm nam nữ tay nắm tay ca múa. như việc Độc Cô Minh Châu nắm tay Lý Khánh An chạy qua các bàn. ngoài các quý bà la toáng lên bảo hai người đừng chạy vội quá ra, cũng chả ai để ý chỉ.

Ở phòng bên được đặt ba chiếc kinh bình, và do ba tên hoạn quan làm trọng tài. hai người phát tên. một người phát thường.

Phần thường một là trang sức ngọc ngà. hay tiền vàng, tức là những cục nguyên bửu được đút bằng vàng kim. và còn nữa là bạc. trị giá khoảng một hai quan tiền, không giá trị lắm. chù yếu là không khí.

Hơn trăm nam nữ thanh niên được chia làm ba đội, và ném bình theo thử tự.

Độc Cô Minh Nguyệt ở đội giữa. ánh mắt của nàng vẫn không lúc nào rời khỏi Quảng Bình vương được.

“Tỷ tỷ, cho muội tham gia vào đội với được không?”

Minh Châu hí hứng chạy đến trước mặt chị gái, Độc Cô Minh Nguyệt cũng nhìn thấy Lý Khánh An theo sau muội muội mình, biết là do nha đầu này kéo đến liền nhìn hắn sật đầu cười cười, xong lại quay sang cô nàng nói: “Ngươi tham gia là không được rồi, có cần thì tỷ tỷ nhường chỗ cho thôi, để tỷ đi xếp hàng lại.”

“Vậy thôi!

Ta tự đi sếp hàng, dẫu sao cũng nhanh thôi. ” Nói xong, cô nàng liền lôi Khánh An ra đàng sau.

Trò chơi này có ba cự ly, một trượng, ba trượng. năm trượng.

Mỗi lần ném có năm cây tên. căn cử theo số lần ném trúng và cự ly xa gần mà ghi điểm.ví dụ như một trượng trúng ba tên được ba điếm, ba trượng ba tên là chín điểm. năm trượng ba tên là mười năm điểm, cự ly càng xa điểm càng nhiều.

Lúc này phía trước bỗng vang lên tiếng reo hò, Quảng Bình vương Lý Thục ba trượng trúng bốn tiễn, được mười hai điểm.

Cao điểm nhất trong ngày hôm nay, tất cả mọi người đều đua nhau vỗ tay hoan hô, bao nhiêu cô gái lại bắt đầu ánh mắt long lanh tràn đây thán phục nhìn hắn.

Lý Thục cũng mừng rỡ vô CÙNG. dẫu sao vẫn còn trẻ, hắn vẫn không được dương dương tự đắc, đi lên phía trước nhận lấy một cây trâm ngọc, và tiện tay tặng cho tiểu nữ của Thôi Hoán.

Thôi Y Vân.

Độc Cô Minh Nguyệt đứng một bên bỗng chốc ánh mắt mất hồn hẳn. nàng quay lưng rời khỏi đội ngữ đi đến đứng cùng muội muội.

“Minh Châu, tỷ sẽ đứng cùng muội!”

Minh Châu cũng nhìn thấy tất. thừa lúc tỷ tỷ không để ý liền kẻ sát tai Lý Khánh An nói: “Ngươi phải đem hết bản lành của mình ra dạy cho tên tiểu vương gia này một bài học!”

Khánh An mỉm cười gật đầu nhận lời: “Được!

Để ta thử xem!”

Chương 73 : Hoa Phủ Đại Yến (sáu )

Lượt người rất nhanh, lát sau đã đến lượt Độc Cô Minh Châu.

Kỹ thuật của nàng cũng khá.

đứng ngoài một trượng ném lọ, năm mũi tên ném trúng ba mũi. làm cho cô gái vui quá nhảy bồng lên. chạy đi lĩnh một đồng tiền vàng. mừng quá nàng cử cầm tiền vàng coi xuôi coi ngược.

Đã đến lượt Độc Cô Minh Nguyệt.

Nàng cũng đứng ở ngoài một trượng ném lọ.

Nàng đưa cao cổ tay trắng ngần như tuyết ngẫu (cũ sen tuyết), tay ngọc đưa ra thật tài tình, ném tên về phía lọ vàng. tư thế thướt tha bay bống. vô cùng sinh động lôi cuốn.

Lý Khánh An đứng phía sau nàng, ôm vai thường thức dáng yêu kiều của người đẹp.

Dù vậy trình độ ném lọ của Độc Cô Minh Nguyệt lại không cao, liên tiếp ném ba mũi tên mà không vào được cái nào.

Nàng bất giác có chút chán nản. lại lấy ra mũi tên thứ tư. lúc này Minh Châu bên cạnh hồi hộp nói: “Tỳ tỷ, nhắm chính xác rồi ném.”

Một mũi tên từ trong tay ngọc bay ra.

“Keng!” một tiếng, va trúng vào mép trái của miệng lọ vàng.

Mũi tên búng lên. rơi xuống dưới đất.

Khắp nơi đều nổi lên tiếng tiếc rẻ, cả Quảng bình vương Lý Thục cũng đã chú ý đến nàng.

Độc Cô Minh Nguyệt giơ lên mũi tên cuối cùng, hít một hơi thật sâu.

Lúc này, Quảng bình vương ở một bên thấp giọng nói: “Nhích qua phải một chút.”

“Không!

Nhích qua trái một tấc nữa.”

Lý Khánh An chinh lại cho nàng nói.

Theo lẽ thường, mấy mũi tên trước của nàng cũng chạm vào bên trái lọ vàng, thế nên là nhích qua phải một chút.

Độc Cô Minh Nguyệt do dự một lát. tên vẫn là lệch qua phải một chút, không ngờ, lần này cả lọ vàng cũng không chạm đến. trực tiếp rơi dưới đất ở phía trái.

Minh Nguyệt có chút tiếc nuối.

Nàng quay đầu nhìn Lý Khánh An một cái. nhưng Lý Khánh An nhún nhún vai.

Cập mắt của hắn nhạy bén đến dường nào, đã sớm nhìn ra một động tác nhỏ theo thói quen của ngón ngọc Độc Cô Minh Châu, trong khoảnh khắc tung tên ra. ngón trò sẽ cong lại.

Chính là động tác nhỏ này làm cho nàng ném tên ném về phía ngược lại.

“Ném lại lần nữa!”

Lý Khánh An nhặt một mũi tên đưa cho Độc Cô Minh Nguyệt. cười nói với hoạn quan: “Cho nàng ấy thử một lần. không tính điểm.”

Hoạn quanmỉm cười, giơ cờ đỏ lên.

Độc Cô Minh Nguyệt lại giơ tên lên một lần nữa. lần này Quáng bình vương không lên tiếng nữa.

“Hăy nhớ, chỉ lệch qua trái một tấc, mọi thứ còn lại không thay đổi.”

Độc Cô Minh Nguyệt cắn môi một cái. lần này nàng đã nghe lời Lý Khánh An.

Mũi tên hoa chỉ hơi lệch qua trái một tấc. tên hoa bay ra.

“Tìrna!” một tiếng. một mũi tên trúng ngay đáy lọ, bốn bề rộn lên tiếng vỗ tay.

Khuôn mật xinh đẹp của Độc Cô Minh Nguyệt ứng đỏ.

“Ngươi tại sao lại biết?”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Tư thế ném tên của nàng rất đẹp mắt. vì thế ta đã xem rất tỉ mỉ.

Ngón tay của nàng cứ thích cong lên mỗi khi ném tên ra. vì thế mà đã làm thay đổi phương hướng.”

“Đúng vậy không?

Bản thân ta cũng chưa từng để ý.”

Độc Cô Minh Nguyệt tâm trạng vui trở lại. nàng cười nói: “Vậy thì ta đi xếp hàng

tiếp tục ném nữa.”

“Tỷ tỷ đợt chút, xem Khánh An ném ra sao đã!”

Minh Châu kéo lấy tỷ tỷ.

Lúc này, hoạn quan mang lại năm mũi tên đi lại cười nói: “Tướng quân, đây chắc là trò chơi sờ trường của các ngài rồi, ngài chuẩn bị ném từ ngoài mấy trượng nào?”

Lý Khánh An đón lấy tên cười nói: “Có thể để ta thử một mũi tên không?”

“Được!”

Lý Khánh An thử một chút cảm giác của tay, bèn đứng ở vạch ngoài ba trượng, tùy ý lấy một tên ném về phía lọ vàng.

“Tùng!” một tiếng, mũi tên vẽ ra một đường cong, ném chính xác vào trong lọ, Minh Châu kinh ngạc nói: “Khánh An thật lợi hại!”

“Đó chẳng đáng là gì!”

Lý Khánh An mỉm cười.

Hắn là An Tây đệ nhất tiễn, trò ném tên này đối với hắn mà nói chỉ là trỏ trẻ con mà thôi, ở An Tây, hắn đã là cao thủ thượng thừa trong trò này.

“Ta bắt đầu nhé!”

Lý Khánh An lấy một lúc năm mũi tên phóng ra. cùng lúc mấy tiếng va lọ trong trèo, năm mũi tên toàn bộ ném vào trong bình.

Xung quanh một tràng kinh ngạc, ung dung nhẹ nhàng như vậy mà đã lấy được mười lãm điểm, tình huống này họ vẫn là lần đầu mới gặp.

Độc Cô Minh Châu càng vui mừng đến vỗ tay liên tục, nàng chạy đi lĩnh một phần thường cao nhất - một cây trâm thúy vũ (màu xanh ngọc bích của lông chim công xanh hay chim thúy) trị giá năm mươi quan.

Phần thường này dĩ nhiên là thuộc về nàng rồi.

“Ta cũng ném thêm một lần nữa.”

Lý Thục quả thật có chút không phục.

Lý Khánh An thung dung ném lọ mà có thể trúng cả năm phát.

Hắn từ nhỏ đã choi, nhưng cả thảy chỉ có hai lần lập kỳ lục ngoài ba trượng trúng hết năm tên.

Lý Thục nâng mũi tên đứng ngoài ba trượng.

Lúc này mọi người đều đứng sang hai bên. trong mắt ai nấy đều tràn đầy thú vị.

Một trò chơi đã trở thành sự thi đấu giữa hai người.

Lý Thục ổn định lại tâm trạng.

Ánh mắt của hắn dán chặt vào miệng bình, tìm kiếm cảm giác tốt nhất mà hắn đã từng có được, thân người từ từ đồ ra sau. nâng mũi tên lên. cổ tay có chút run lên.

“Vít!” một cái phóng ra. tên ở thành lọ búng một cái. vẫn rơi tọt vào trong lọ.

Mũi tên thử nhất sau khi ném vào rồi.

Lý Thục CŨNG từ từ bình tình trở lại, ra tay càng tự nhiên hơn.

Hắn cũng là năm mũi trúng hết. lúc này xung quanh nồ ra một tràng pháo tay.

Lý Thục thở một hơi nhẹ nhõm, liếc nhìn Lý Khánh An một cái.

Mười lãm điểm, hắn cũng làm được.

Lý Khánh An cười nhạt, hắn cũng đón lấy năm mũi tên. mà lần này, hắn lại đứng ở ngoài năm trượng.

Trong sảnh nhỏ vô cùng im lặng. mọi người đều không tin vào mắt minh nhìn về phía lọ vàng.

Ngoài năm trượng.

Lý Khánh An như nước chảy mây trôi ném năm mũi tên vào trong lọ vàng không sót lấy một mũi nào.

Trong ấn tượng của họ, trước giờ vẫn chưa có người nào làm được như vậy.

Lý Thục có chút hụt hẫng cúi đầu xuống.

Ngoài năm trượng, hắn chưa từng thành công lần nào.

Độc Cô Minh Nguyệt nhìn hắn. rồi lại nhìn Lý Khánh An. nàng khẽ cắn môi một cái. nhưng 2Ót chân lại đứng yên.

Thôi Ỳ Vân đi đến bên cạnh Lý Thúc thấp giọng nói: “Điện hạ. hắn là quân nhân, bắn cung dĩ nhiên là sờ trường của hắn. hơn nữa điện hạ đã khá lắm rồi.”

“Không sai!

Bắn cung dĩnhiên là thiên phú của quân nhân rồi.”

Bên cạnh có một quan quân sải bước đi tới.

Hắn nhìn Lý Khánh An một cái. chắp tay cười nói: “Tại hạ quân Phạm Dương Sử Tư Minh, nguyện so tài một phen với Lăng Sơn huyết tiền.”

“Sử Tư Minh!”

Trong mắt Lý Khánh An sáng lên.

Thì ra viên quan quân trung niên ngay trước mặt đây chính là Sử Tư Minh nối tiếng như cồn.

“Sử tướng quân, ngường mộ đã lâu!”

Lý Khánh An đáp lễ lại cười nói: “Không biết Sử tướng quân muốn tỷ thí với tại hạ như thế nào.”

Ánh mắt sắc bén của Sử Tư Minh nhìn thẳng vào Lý Khánh An. hắn nheo mắt cười nói: “Rất đơn giản, chúng ta cũng sẽ ném lọ vàng, nhưng mà ở ngoài mười trượng, hai mươi mũi tên. xem ai ném vào nhiều là thắng.

Lý tướng quân thấy sao?”

Lý Khánh An cười một cái: “Được!

Tại hạ sẽ tỷ thí với tướng quân.”

Tin tức Lý Khánh An An Tây và Sử Tư Minh Phạm Dương so tài ném lọ vàng ngoài mười trượng bỗng chốc làm kinh động cả tòa sảnh đường.

Ném lọ vàng ở ngoài mười trượng dĩ nhiên là làm cho người ta cảm thấy kinh ngạc, nhưng cái mác An Tây đệ nhất tiễn và đệ nhất tiền so tài mới là trọng điểm thu hút thật sự.

Dương Hoa Hoa thuận theo số đông, lập tức dời nơi thi đấu ra giữa sảnh đường, một đám nhạc sư vũ cơ bị đuổi hết đại sảnh, nhưng họ lại không đi về, mà là chen chúc ở trước cửa xem trận náo nhiệt này.

Mà không chỉ có họ, người uống rượu ở hai bên sảnh nhỏ cũng nghe tin kéo qua chơi.

Một vài người phát ngôn không thuộc quan phủ cũng tự minh thủ sẵn câu từ, quan sát mỗi một chỉ tiết, chuẩn bị ngày mai ở các tửu lâu lớn trong Trường An kể lại sự kiện quan trọng đã xảy ra trong Phủ tam phu nhân.

Khoảng cách mười trượng tương đương với hai mươi sáu mét bây giờ.

Ngoài hai mươi sáu mét phóng một mũi tên vào trong một cái miệng lọ nho nhỏ, điều này khó biết bao nhiêu, nhưng đối với những cao thủ tiền thuật tuyệt đỉnh như Lý Khánh An và Sử Tư Minh, nó không phải là quá khó, cái khó là hai mươi tên phải toàn bộ ném vào trong bình.

Đây không chỉ là thử thách về tiễn thuật, mà còn là thừ thách lớn lao về nghị lực và sự dẻo dai của một người.

Phương pháp tỷ thí có chút tương tự như xạ kích hiện nay, đặt hai lọ cao giống nhau, hai người đứng ở vạch ngang ngoài mười trượng. cùng lúc ném tên. phóng ra trong thời gian quy định.

Sau khi ném một tên và ghi điểm, tiếp tục ném tiếp mũi tên thử hai, như vậy, tỷ thí sẽ gây cấn hơn. áp lực sẽ lớn hơn.

“An đại soái, chúng ta cùng cược với nhau không?”

Cao Lực Sĩ mỉm cười nói.

An Lộc Sơn cúi mình cười nói: “Cao ông có hứng thú.

Lộc Sơn dĩ nhiên là hầu theo rồi, Lộc Sơn cược Sử Tư Minh một nghìn quan.”

“Ta cũng cược Sử tướng quân một nghìn quan.”

Khánh vương Lý Tông cười nói.

“Vậy được!

Ta cược Lý Khánh An hai nghìn lượng vậy.”

Cao Lực Sĩ mỉm cười, lại quay qua hỏi Lý Lâm Phủ và Dương Hoa Hoa nói: “Hai vị có hứng thú không?”

Dương Hoa Hoa cười tươi nói: “ối siào!

Tiệc mừng tuổi của nô gia đã trở thành sông bạc rồi. vậy nô gia cũng chung vui vậy.

Nô gia cược Lý Khánh An một nghìn quan.”

“Tướng quốc thì sao?”

Ánh mắt Cao Lực Sĩ nhìn về phía Lý Lâm Phủ.

Chương 74 : Hoa Phủ Đại Yến ( bảy )

Lượt người rất nhanh, lát sau đã đến lượt Độc Cô Minh Châu.

Kỹ thuật của nàng cũng khá.

đứng ngoài một trượng ném lọ, năm mũi tên ném trúng ba mũi. làm cho cô gái vui quá nhảy bồng lên. chạy đi lĩnh một đồng tiền vàng. mừng quá nàng cử cầm tiền vàng coi xuôi coi ngược.

Lý Lâm Phủ nhẹ vuốt chòm râu dài, mỉm cười nói: “An Tây đệ nhất tiền so tài với đệ nhất tiền, ta thấy đệ nhất tiền có phần nhinh hơn.

Ta cược hai nghìn quan, đật cho Sử Tư Minh thắng.”

An Lộc Sơn ngẩn người ra.

Lý Lâm Phủ là Đại đô hộ An Tây, cho dù trình độ của Lý Khánh An tệ đến mấy, lão cũng nên đứng về phía An Tây mới đúng, tại sao lại đặt cược cho Sử Tư Minh?

Hắn nghĩ cả nửa buổi Trời cũng không hiền ý nghĩa trong đó.

Lúc này hai người đã kết thúc việc thử ném.

Lý Khánh An ném mười trúng bảy, Sử Tư Minh ném mười trúng tám. dường như Sử Tư Minh có phần xuất sắc hơn một bậc.

Trên có người mê, dưới ắt bắc chước, việc cá cược của các bậc cao cấp Đại Đường đã làm nổi lên sự bắc chước của rất nhiều người.

Cánh đàn ông bất chấp sự phản đối của vợ, xúm xít cược với nhau.

Do lúc ném thử Sử Tư Minh trình độ cao hơn một chút, vì vậy 60% người cược hắn sẽ thắng, chỉ có 40% người ủng hộ Lý Khánh An.

Cuộc tỷ thí đã chính thức bắt đầu.

Lý Khánh An và Sử Tư Minh đứng trên vạch trắng ngoài mười trượng.

Mỗi người trong tay cầm một mũi tên.

ở phía sau họ ai cũng có một cái bàn. trên bàn đặt mười chín mũi tên. là loại tên đặc chế. có đủ trọng lượng ném xa ngoài mười trượng.

Hai người bình thản nhìn vào lọ vàng của mỗi người ở phía xa.

Trong sảnh đường không có gió, vô cùng thích hợp phát huy sờ trường.

Một viên thị vệ phất cờ đỏ xuống.

Tiếng trống “Tùna!

Tùna!” vang lên.

Tiếng trống sẽ 2Õ hai mươi cái. trước khi dứt hồi trống bắt buộc phải ném tên. nếu không xem như không trúng.

Lý Khánh An hít một hơi thật sâu. cánh tay hất ra. mũi tên bay thẳng trên không, cùng một lúc. tên của Sử Tư Minh cũng tung theo, quỹ tích của hai mũi tên gần như là y như nhau.

Phóng ngang là điều không thế, chỉ có dùng đường cong mới có đủ độ cao để mũi tên thẳng đứng lao vào trong bình.

“Keng!

Kena!”

Hai tiếng trong veo.

Hai mũi tên cùng lúc ném vào trong lọ vàng, tỳ số 1:1, khắp nơi vang rền tiếng vỗ tay.

“Lý Khánh An ắt thắng!”

Độc Cô Minh Châu vừa vỗ tay vừa ra sức hô lên.

Còn tỷ tỷ của nàng Độc Cô Minh Nguyệt lẳng lặng dõi theo Lý Khánh An. mũi tên trong tay hắn vừa phóng ra. trong mắt nàng chốc chốc lại ánh lên một chút hồi hộp.

Trong lòng nàng se thắt lại. rồi sau đó lại thở phào trong nhẹ nhõm.

Tỷ số 9:9, hai người đã ném được chín lượt, tỷ số vẫn sít sao.

Vào lúc này đây, sự cố đột nhiên xuất hiện, mũi tên thử mười của Lý Khánh An lao vào cổ lọ, búng lên một phát, rơi xuống mặt đất.

“Mũi tên thứ mười của Lý Khánh An không trúng!”

Ty nghi (người dẫn Chương trình) vô tình tuyên bố thành tích của Lý Khánh An. còn mũi tên thử mười của Sử Tư Minh lại ném vào trong lọ không chệch phân nào.

Tỳ số 10:9, Sử Tư Minh dẫn trước.

Bốn bề la lên kinh ngạc, đây tuyệt đối là một sự sơ suất thấp kém. cả miệng lọ cũng chưa chạm đến.

Ngay cả Cao Lực Sĩ cũng đứng phắt dậy, hồi hộp dổi theo bên trong sàn tỷ thí.

An Lộc Sơn và Lý Tông vô cùng đắc ỷ, hai người

biết rằng, việc cao thù so tài này như vậy, thắng thua thường chỉ là sai khác ở một mũi tên.

Trái tim Dương Hoa Hoa cử như bị treo lơ lửng trên cuống họng, nàng chắp tay đặt trước ngực, lặng lẽ cầu khẩn ông trời để Sử Tư Minh cũng xảy ra sơ suất.

“Tỳ. làm sao đây!”

Độc Cô Minh Châu che mặt lại không dám nhìn nữa.

Độc Cô Minh Nguyệt nhẹ nhàng kéo giữ tay muội muội, an ủi nói: “Minh Châu, còn có mười mũi tên nữa!

Thắng thua khó lường.”

Tý thí vẫn được tiếp tục.

Cờ đỏ phất xuống, tiếng trống lại gõ vang.

Sử Tư Minh đắc ý nhìn Lý Khánh An một cái, mũi tên trong tay phóng ra.

“Keng!” một tiếng, mũi tên vào lọ trước.

Thật sự trong lòng hắn rõ hơn ai hết. lúc thử ném ban nãy hai người họ đều cố ý bảo lưu thực lực.

Bây giờ Lý Khánh An có lẽ do hồi hộp sơ suất một mũi tên.

điều này rất có thể là kết quả cuối cùng rồi. ít ra hắn Sử Tư Minh nắm chắc được, những mũi tên phía sau sẽ ném vào hết.

Tiếng trống cứ tiếng này nối tiếp tiếng kia.

Lý Khánh An bình thản nhìn vào lọ vàng, cử như chưa hề xảy ra chuyện gì cả.

Nhưng tên trong tay hắn lại hồi lâu vẫn chưa phóng ra.

Hắn đang tự gây thêm sức ép cho minh, đây là một loại chiến thuật tâm lý mà trong khi thi đấu ở đỏi trước hắn vẫn thường sử dụng.

Giữa trận đấu thêm sức ép vừa phải, thì có thể chống đỡ lại áp lực tâm lý lớn mạnh lúc phóng mấy mũi tên cuối cùng, đồng thời, cũng sẽ ảnh hưởng đến đối thủ.

ở cuối trận đấu. nảy sinh sự biến hóa kỳ diệu.

Tiếng trống đã gõ đến phát thứ mười bảy, bắt đầu có người nôn nóng không cầm lòng được la lớn: “Lý Khánh An. ngươi mau phóng đi chứ!”

Nhưng Lý Khánh An vẫn không cử động. ánh mắt nhìn chăm chăm vào lọ vàng kia. hắn đã tìm được cảm giác ra tay tốt nhất.

“Tùng!

Tùng!”

Lại vang lên hai phát, mười tám. mười chín.

“Lý Khánh An. tên khốn nhà ngươi!”

Người có đặt cược hắn chửi lên om sòm.

Sử Tư Minh có chút đắc ý mỉm cười.

Hắn cho rằng Lý Khánh An đã sắp suy sụp rồi. thắng lợi đang trong tầm tay.

“Tùng!”

Hồi trống thử hai mươi vang lên. vô số người tuyệt vọng nhắm mắt lại. cũng vào khoảnh khắc trống vang, mũi tên trong tay Lý Khánh An đã vuột khỏi tay.

Mũi tên trong không trung vẽ ra một đường cong đẹp mắt. vô cùng chính xác bay thẳng vào lọ vàng.

Trong sảnh đường im phăng phắc, bỗng chốc pháo tay như sấm. cứ giống như hắn đã thắng rồi vậy, ngay cả người đặt cược cho Sử Tư Minh cũng không khỏi vỗ tay.

Lúc này Cao Lực Sĩ đột nhiên có cảm ứng gì đó, ông quay đầu lại nhìn, bỗng chốc thẫn người, ở phía sau Dương Hoa Hoa ông lại nhìn thấy thánh thượng, còn có quý phi nương nương, ông dụi dụi mắt. có chút không thể tin được nhìn lại lần nữa. quả nhiên là thánh thượng và quý phi.

Một đám thị vệ hộ tống ở bên cạnh họ, vậy mà không biết họ đã đến từ lúc nào?

Cao Lực Sĩ đang định đứng dậy, nhưng Lý Long Cơ đã cười với ông và khoát tay, lại chỉ vào sàn thi đấu. ra dấu ông đừng làm gián đoạn cuộc thi đấu.

Lý Long Cơ đi vào từ cửa sau.

Hắn ngồi xuống sau một bức rèm sa.

Vì có sự ngăn cách của chiếc rèm sa. thêm vào đó phương hướng ném tên là hướng ra ngoài, mọi người ai cũng không để ý đến sự xuất hiện của hắn.

Dương quý phi bên cạnh hắn cũng hồi hộp đến vã cả mồ hôi.

Cùng với việc Lý Khánh An ném vào ở tiếng trống cuối cùng. nàng cũng bất giác vỗ tay.

“Tiếp nào!”

Sử Tư Minh hét nhỏ một tiếng.

Tiếng trống của mũi tên thứ mười hai đã vang lên. mũi tên của Lý Khánh An phóng ra trong phút áp chót của tiếng trống, chính xác ném trúng vào lọ vàng.

Sử Tư Minh cũng không do dự theo hắn phóng ra. tốc độ cực nhanh, cũng ném vào trong lọ.

Tiếp theo các mũi tên thử mười ba. mười bốn. mười lãm mười tám.

Lý Khánh

An cử phóng ra vào tiếng trống thử mười chín, còn Sử Tư Minh cũng sẽ phóng sát theo hắn.

Lý Khánh An trong lòng mỉm cười, hắn đã trong lúc bất tri bất giác khống chế được tiết tấu rồi.

Bây giờ tỷ số là 18:17, Sử Tư Minh vẫn dẫn trước một tên. vô số người cũng khẽ lắc đầu.

Bây giờ trong lòng những người cược Lý Khánh An thắng đều tràn đầy hối tiếc.

Mũi tên thử mười chắc chắn chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.

Nếu như lúc đó hắn có thể phát huy bình thường, hắn cũng sẽ không thua, thì trận đấu này chỉ là hòa thôi.

Độc Cô Minh Châu buồn rầu nép vào lòng của tỷ tỷ, Lý Khánh An sắp thua rồi. nàng không muốn xem tiếp nữa.

Độc Cô Minh Nguyệt khẽ thở dài.

Lý Khánh An quả thật rất lợi hại, chí ít hắn để minh thấy được sự cùng cực trò chơi ném lọ, chỉ đáng tiếc là hắn sắp thua rồi.

An Lộc Sơn và Lý Tông nhìn nhau, hai người đều lộ ra thần sắc đắc ý, đặc biệt là An Lộc Sơn. có thể để Lý Khánh An ngã một cú đau. trong lòng hắn thật sự thoải mái dễ chịu.

Cao Lực Sĩ thì không nói tiếng nào, thần sắc nghiêm túc chú ý trận đấu trong trường đấu.

Hắn cho rằng vẫn còn hai mũi tên. cuối cùng nai chết tay ai cũng còn chưa biết.

Chỉ có Lý Lâm Phủ nhẹ vuốt chòm râu cười.

Tên Lý Khánh An này quả thật không tệ, có thể hoàn thành đại sự của mình.

Lúc này, Dương Ngọc Hoàn thấp giọng cười nói với Dương Hoa Hoa: “Tam tỷ lần này tỷ phải thua rồi.”

Dương Hoa Hoa hử nhẹ một tiếng: “Một trò chơi thôi mà. thua thì thua thôi!”

“Ta nghĩ chưa chắc!”

Lý Long Cơ lắc đầu. bình thản nói: “Nếu ta đoán không lầm. hai mũi tên cuối cùng, chắc chắn xảy ra sự cố ngoài ý muốn.”

“Tại sao?”

Hai tỷ muội Dương thị đều cùng nhau ngẩn người ra.

“Hai nàng đừng hỏi, xem xong sẽ biết.”

Lý Long Cơ dõi mắt chặt vào Lý Long Cơ, nếu như thật sự mình đoán chính xác, người trẻ tuổi này cũng quá lợi hại rồi.

“Tìrna!”

Một tiếng vang rès tiếng trống của mũi tên thử mười chín đã vang lên.

Chương 75 : Hoa Phủ Đại Yến ( tám)

Lượt người rất nhanh, lát sau đã đến lượt Độc Cô Minh Châu.

Kỹ thuật của nàng cũng khá.

đứng ngoài một trượng ném lọ, năm mũi tên ném trúng ba mũi. làm cho cô gái vui quá nhảy bồng lên. chạy đi lĩnh một đồng tiền vàng. mừng quá nàng cử cầm tiền vàng coi xuôi coi ngược.

Lý Lâm Phủ nhẹ vuốt chòm râu dài, mỉm cười nói: “An Tây đệ nhất tiền so tài với đệ nhất tiền, ta thấy đệ nhất tiền có phần nhinh hơn.

Ta cược hai nghìn quan, đật cho Sử Tư Minh thắng.”

An Lộc Sơn ngẩn người ra.

Lý Lâm Phủ là Đại đô hộ An Tây, cho dù trình độ của Lý Khánh An tệ đến mấy, lão cũng nên đứng về phía An Tây mới đúng, tại sao lại đặt cược cho Sử Tư Minh?

Hắn nghĩ cả nửa buổi Trời cũng không hiền ý nghĩa trong đó.

Lúc này hai người đã kết thúc việc thử ném.

Lý Khánh An ném mười trúng bảy, Sử Tư Minh ném mười trúng tám. dường như Sử Tư Minh có phần xuất sắc hơn một bậc.

Trên có người mê, dưới ắt bắc chước, việc cá cược của các bậc cao cấp Đại Đường đã làm nổi lên sự bắc chước của rất nhiều người.

Cánh đàn ông bất chấp sự phản đối của vợ, xúm xít cược với nhau.

Do lúc ném thử Sử Tư Minh trình độ cao hơn một chút, vì vậy 60% người cược hắn sẽ thắng, chỉ có 40% người ủng hộ Lý Khánh An.

Cuộc tỷ thí đã chính thức bắt đầu.

Lý Khánh An và Sử Tư Minh đứng trên vạch trắng ngoài mười trượng.

Mỗi người trong tay cầm một mũi tên.

ở phía sau họ ai cũng có một cái bàn. trên bàn đặt mười chín mũi tên. là loại tên đặc chế. có đủ trọng lượng ném xa ngoài mười trượng.

Hai người bình thản nhìn vào lọ vàng của mỗi người ở phía xa.

Trong sảnh đường không có gió, vô cùng thích hợp phát huy sờ trường.

Một viên thị vệ phất cờ đỏ xuống.

Tiếng trống “Tùna!

Tùna!” vang lên.

Tiếng trống sẽ 2Õ hai mươi cái. trước khi dứt hồi trống bắt buộc phải ném tên. nếu không xem như không trúng.

Lý Khánh An hít một hơi thật sâu. cánh tay hất ra. mũi tên bay thẳng trên không, cùng một lúc. tên của Sử Tư Minh cũng tung theo, quỹ tích của hai mũi tên gần như là y như nhau.

Phóng ngang là điều không thế, chỉ có dùng đường cong mới có đủ độ cao để mũi tên thẳng đứng lao vào trong bình.

“Keng!

Kena!”

Hai tiếng trong veo.

Hai mũi tên cùng lúc ném vào trong lọ vàng, tỳ số 1:1, khắp nơi vang rền tiếng vỗ tay.

“Lý Khánh An ắt thắng!”

Độc Cô Minh Châu vừa vỗ tay vừa ra sức hô lên.

Còn tỷ tỷ của nàng Độc Cô Minh Nguyệt lẳng lặng dõi theo Lý Khánh An. mũi tên trong tay hắn vừa phóng ra. trong mắt nàng chốc chốc lại ánh lên một chút hồi hộp.

Trong lòng nàng se thắt lại. rồi sau đó lại thở phào trong nhẹ nhõm.

Tỷ số 9:9, hai người đã ném được chín lượt, tỷ số vẫn sít sao.

Vào lúc này đây, sự cố đột nhiên xuất hiện, mũi tên thử mười của Lý Khánh An lao vào cổ lọ, búng lên một phát, rơi xuống mặt đất.

“Mũi tên thứ mười của Lý Khánh An không trúng!”

Ty nghi (người dẫn Chương trình) vô tình tuyên bố thành tích của Lý Khánh An. còn mũi tên thử mười của Sử Tư Minh lại ném vào trong lọ không chệch phân nào.

Tỳ số 10:9, Sử Tư Minh dẫn trước.

Bốn bề la lên kinh ngạc, đây tuyệt đối là một sự sơ suất thấp kém. cả miệng lọ cũng chưa chạm đến.

Ngay cả Cao Lực Sĩ cũng đứng phắt dậy, hồi hộp dổi theo bên trong sàn tỷ thí.

An Lộc Sơn và Lý Tông vô cùng đắc ỷ, hai người

biết rằng, việc cao thù so tài này như vậy, thắng thua thường chỉ là sai khác ở một mũi tên.

Trái tim Dương Hoa Hoa cử như bị treo lơ lửng trên cuống họng, nàng chắp tay đặt trước ngực, lặng lẽ cầu khẩn ông trời để Sử Tư Minh cũng xảy ra sơ suất.

“Tỳ. làm sao đây!”

Độc Cô Minh Châu che mặt lại không dám nhìn nữa.

Độc Cô Minh Nguyệt nhẹ nhàng kéo giữ tay muội muội, an ủi nói: “Minh Châu, còn có mười mũi tên nữa!

Thắng thua khó lường.”

Tý thí vẫn được tiếp tục.

Cờ đỏ phất xuống, tiếng trống lại gõ vang.

Sử Tư Minh đắc ý nhìn Lý Khánh An một cái, mũi tên trong tay phóng ra.

“Keng!” một tiếng, mũi tên vào lọ trước.

Thật sự trong lòng hắn rõ hơn ai hết. lúc thử ném ban nãy hai người họ đều cố ý bảo lưu thực lực.

Bây giờ Lý Khánh An có lẽ do hồi hộp sơ suất một mũi tên.

điều này rất có thể là kết quả cuối cùng rồi. ít ra hắn Sử Tư Minh nắm chắc được, những mũi tên phía sau sẽ ném vào hết.

Tiếng trống cứ tiếng này nối tiếp tiếng kia.

Lý Khánh An bình thản nhìn vào lọ vàng, cử như chưa hề xảy ra chuyện gì cả.

Nhưng tên trong tay hắn lại hồi lâu vẫn chưa phóng ra.

Hắn đang tự gây thêm sức ép cho minh, đây là một loại chiến thuật tâm lý mà trong khi thi đấu ở đỏi trước hắn vẫn thường sử dụng.

Giữa trận đấu thêm sức ép vừa phải, thì có thể chống đỡ lại áp lực tâm lý lớn mạnh lúc phóng mấy mũi tên cuối cùng, đồng thời, cũng sẽ ảnh hưởng đến đối thủ.

ở cuối trận đấu. nảy sinh sự biến hóa kỳ diệu.

Tiếng trống đã gõ đến phát thứ mười bảy, bắt đầu có người nôn nóng không cầm lòng được la lớn: “Lý Khánh An. ngươi mau phóng đi chứ!”

Nhưng Lý Khánh An vẫn không cử động. ánh mắt nhìn chăm chăm vào lọ vàng kia. hắn đã tìm được cảm giác ra tay tốt nhất.

“Tùng!

Tùng!”

Lại vang lên hai phát, mười tám. mười chín.

“Lý Khánh An. tên khốn nhà ngươi!”

Người có đặt cược hắn chửi lên om sòm.

Sử Tư Minh có chút đắc ý mỉm cười.

Hắn cho rằng Lý Khánh An đã sắp suy sụp rồi. thắng lợi đang trong tầm tay.

“Tùng!”

Hồi trống thử hai mươi vang lên. vô số người tuyệt vọng nhắm mắt lại. cũng vào khoảnh khắc trống vang, mũi tên trong tay Lý Khánh An đã vuột khỏi tay.

Mũi tên trong không trung vẽ ra một đường cong đẹp mắt. vô cùng chính xác bay thẳng vào lọ vàng.

Trong sảnh đường im phăng phắc, bỗng chốc pháo tay như sấm. cứ giống như hắn đã thắng rồi vậy, ngay cả người đặt cược cho Sử Tư Minh cũng không khỏi vỗ tay.

Lúc này Cao Lực Sĩ đột nhiên có cảm ứng gì đó, ông quay đầu lại nhìn, bỗng chốc thẫn người, ở phía sau Dương Hoa Hoa ông lại nhìn thấy thánh thượng, còn có quý phi nương nương, ông dụi dụi mắt. có chút không thể tin được nhìn lại lần nữa. quả nhiên là thánh thượng và quý phi.

Một đám thị vệ hộ tống ở bên cạnh họ, vậy mà không biết họ đã đến từ lúc nào?

Cao Lực Sĩ đang định đứng dậy, nhưng Lý Long Cơ đã cười với ông và khoát tay, lại chỉ vào sàn thi đấu. ra dấu ông đừng làm gián đoạn cuộc thi đấu.

Lý Long Cơ đi vào từ cửa sau.

Hắn ngồi xuống sau một bức rèm sa.

Vì có sự ngăn cách của chiếc rèm sa. thêm vào đó phương hướng ném tên là hướng ra ngoài, mọi người ai cũng không để ý đến sự xuất hiện của hắn.

Dương quý phi bên cạnh hắn cũng hồi hộp đến vã cả mồ hôi.

Cùng với việc Lý Khánh An ném vào ở tiếng trống cuối cùng. nàng cũng bất giác vỗ tay.

“Tiếp nào!”

Sử Tư Minh hét nhỏ một tiếng.

Tiếng trống của mũi tên thứ mười hai đã vang lên. mũi tên của Lý Khánh An phóng ra trong phút áp chót của tiếng trống, chính xác ném trúng vào lọ vàng.

Sử Tư Minh cũng không do dự theo hắn phóng ra. tốc độ cực nhanh, cũng ném vào trong lọ.

Tiếp theo các mũi tên thử mười ba. mười bốn. mười lãm mười tám.

Lý Khánh

An cử phóng ra vào tiếng trống thử mười chín, còn Sử Tư Minh cũng sẽ phóng sát theo hắn.

Lý Khánh An trong lòng mỉm cười, hắn đã trong lúc bất tri bất giác khống chế được tiết tấu rồi.

Bây giờ tỷ số là 18:17, Sử Tư Minh vẫn dẫn trước một tên. vô số người cũng khẽ lắc đầu.

Bây giờ trong lòng những người cược Lý Khánh An thắng đều tràn đầy hối tiếc.

Mũi tên thử mười chắc chắn chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.

Nếu như lúc đó hắn có thể phát huy bình thường, hắn cũng sẽ không thua, thì trận đấu này chỉ là hòa thôi.

Độc Cô Minh Châu buồn rầu nép vào lòng của tỷ tỷ, Lý Khánh An sắp thua rồi. nàng không muốn xem tiếp nữa.

Độc Cô Minh Nguyệt khẽ thở dài.

Lý Khánh An quả thật rất lợi hại, chí ít hắn để minh thấy được sự cùng cực trò chơi ném lọ, chỉ đáng tiếc là hắn sắp thua rồi.

An Lộc Sơn và Lý Tông nhìn nhau, hai người đều lộ ra thần sắc đắc ý, đặc biệt là An Lộc Sơn. có thể để Lý Khánh An ngã một cú đau. trong lòng hắn thật sự thoải mái dễ chịu.

Cao Lực Sĩ thì không nói tiếng nào, thần sắc nghiêm túc chú ý trận đấu trong trường đấu.

Hắn cho rằng vẫn còn hai mũi tên. cuối cùng nai chết tay ai cũng còn chưa biết.

Chỉ có Lý Lâm Phủ nhẹ vuốt chòm râu cười.

Tên Lý Khánh An này quả thật không tệ, có thể hoàn thành đại sự của mình.

Lúc này, Dương Ngọc Hoàn thấp giọng cười nói với Dương Hoa Hoa: “Tam tỷ lần này tỷ phải thua rồi.”

Dương Hoa Hoa hử nhẹ một tiếng: “Một trò chơi thôi mà. thua thì thua thôi!”

“Ta nghĩ chưa chắc!”

Lý Long Cơ lắc đầu. bình thản nói: “Nếu ta đoán không lầm. hai mũi tên cuối cùng, chắc chắn xảy ra sự cố ngoài ý muốn.”

“Tại sao?”

Hai tỷ muội Dương thị đều cùng nhau ngẩn người ra.

“Hai nàng đừng hỏi, xem xong sẽ biết.”

Lý Long Cơ dõi mắt chặt vào Lý Long Cơ, nếu như thật sự mình đoán chính xác, người trẻ tuổi này cũng quá lợi hại rồi.

“Tìrna!”

Một tiếng vang rès tiếng trống của mũi tên thử mười chín đã vang lên.

“Tùng!

Tùng!

Tùng!”

đến mũi tên thử mười chín, tiếng trống đánh tới tiếng thử mười bảy, tên trong tay Lý Khánh An đã phóng ra. tất cả mọi người đều ngẩn ra.

đâu có đúna!

Tại sao lại phóng trước?

Cũng cùng lúc Lý Khánh An phóng tên. tên của Sử Tư Minh cũng theo phản xạ phóng ra theo, nhưng đúng lúc hắn phóng ra thì hắn lại do dự một lúc.

Vâng, từ mũi tên thứ mười hai. hắn bèn không phục nên phóng theo Lý Khánh An vào lúc cuối của tiếng trống.

Tên của Lý Khánh An phải ở lúc tiếng trống thử mười chín phóng ra. mà hắn cũng sẽ phóng theo, liên tục bảy mũi tên. mũi tên nào cũng thế.

đã thành một định luật, nhưng Lý Khánh An lại đột nhiên phóng trước, sự thay đôi này vô hình chung đã làm ảnh hướng đến tâm lý của Sử Tư Minh, cũng chính là việc do dự nửa muốn phóng nửa muốn không.

Nếu lúc bình thường, việc ảnh hưởng này không là gì cả. nhưng hiện thời cuộc thi đấu đang vào phút chót, hai người gần như đều kiệt sức. một chút ảnh hưởng cũng có thể chí mạng.

Sử Tư Minh ngay sau khi phóng, hắn bèn biết lần này không hay rồi.

Tên của Lý Khánh An “keng!” một tiếng phóng vào trong lọ vàng, còn mũi tên của Sử Tư Minh vạch ra một đường theo sự rơi tự do, hơi ngưng trệ một chút, vang lên một tiếng trong veo, đầu tên chạm vào lọ nảy lên một cái, lộn một vòng, lăn ra ngoài lọ.

“Sử Tư Minh không vào. mười tám so với mười tám.”

Trong sảnh chính lặng yên như tờ, đột nhiên tiếng vỗ tay vang lên như vũ bảo, thật quá ngoạn mục, mười tám so với mười tám.

đến phút cuối cùng lại hòa nhau.

Độc Cô Minh Nguyệt kích động đến rơi lệ, tốt quá!

ông trời có mắt. cơ hội lại đến rồi.

Độc Cô Minh Nguyệt vừa cười vừa lắc đầu.

Lý Khánh An này, vận may thật sự không tổi.

Lý Lâm Phủ thì cười nhẹ một tiếng, nói nhỏ với Cao Lực SĩẸ.

“Cao ông.

điều này nằm trong dự đoán của ta.”

Cao Lực Sĩ ngẩn người ra.

Lý Long Cơ sau tấm màn sa thì chỉ vuốt râu cười không nói tiếng nào, quả nhiên bị mình đoán trúng, nhưng mà vẫn còn mũi tên cuối cùng. hắn không tin người trẻ tuổi này lại chấp nhận hòa. kịch hay vẫn còn ở phía sau.

Còn mũi tên cuối cùng, cũng là mũi tên quyết định thắng thua.

Trong đại sảnh lúc này lại im lặng trở lại, mọi người đều hồi hợp đến thót tim.

Cờ đỏ phất một cái.

“Tùng!

Tùna!” tiếng trống lại vang lên. giờ phút cuối cùng đã tới. cuộc thi đấu bước vào thời khắc quan trọng nhất.

Bất luận mũi tên thử mười của Lý Khánh An thất bại vì nguyên nhân nào, nhưng nó

cũng ảnh hưởng đến kết cục của trận đấu.

Tiếng trống chỉ gõ lên hai tiếng, mũi tên trong tay Lý Khánh An bèn phóng đi. kéo một vệt dài rơi tự do đầy ngoạn mục trong không trung, nhẹ nhàng cắm vào lọ vàng, những người đặt cược hắn lập tức sôi động hẳn lên. ít ra họ sẽ không thua rồi.

Lý Khánh An cười tủm tim quay người nhìn Sử Tư Minh, bây giờ toàn bộ áp lực đều dồn cả cho Sử Tư Minh, cùng với từng nhịp trống vang đều. những giọt mồ hôi từ trên trán Sử Tư Minh không ngừng rơi xuống, hắn bỗng phát hiện ra một việc rất đáng sợ, bản thân hắn trước mười lãm tiếng trống thật sự không thể nào ra tay.

Hắn đã quen ra tay vào khắc cuối cùng, còn chưa kịp điều chinh trạng thái, mà Lý Khánh An lại ở tiếng trống thứ hai là phóng vào rồi.

Mồ hôi và áp lực to lớn làm cho mắt của Sử Tư Minh mở đi, hắn chỉ thấy vô số lọ vàng đang dao động trước mặt. cánh tay bắt đầu run lên: “Tìrna!” tiếng trống thử mười tám vang lên. tay chân hắn mềm nhũn đến không còn một tí sức lực nào.

Mọi người bắt đầu phát hiện hắn không ồn rồi. toàn thán Sử Tư Minh run rẫy.

“Sử Tư Minh, mau phóng đi!

Không còn thời gian nữa.”

Rất nhiều người nôn nóng đến la lên.

An Lộc Sơn thì thụi thật mạnh xuống đùi.

Sử Tư Minh này, đến thời khắc quan trọng mới không làm được!

Lý Long Cơ đắc ý cười lên. quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn. mũi tên thử mười thật ra do Lý Khánh An cố ý phóng trượt đi. hắn không chấp nhận hòa.

Lý Khánh An này quả thật không nhìn ra!

Hắn lại cao minh đến dường này.

“Tam Lang, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Dương Ngọc Hoàn và Dương Hoa Hoa đều ngơ ngác.

Lý Long Cơ nhìn Cao Lực Sĩ một cái. thấy ông ấy cũng đã chợt ngộ ra. bèn mỉm cười nói: “Nương tử. nàng có rảnh hãy đi hỏi Cao đại tướng quân xem. hắn hiểu tên Lý Khánh An này còn rõ hơn cả ta.”

“Tùng!” tiếng trống thử mười chín vang lên.

Sử Tư Minh đã hoàn toàn tuyệt vọng.

Hắn phát hiện mình đã không còn biết phóng tên nữa.

Hắn thậm chí còn không biết minh rốt cuộc đang ở đâu?

Phải làm gì?

Trước mắt hắn chỉ còn là một màu trắng xóa.

“Tùng!”

Tiếng trống thử hai mươi vang lên.

Sử Tư Minh phút chốc người mềm nhũn ngã nhoài xuống đất.

Trong đại sánh im lìm như thóc, mọi người đều há hốc trợn trừng đôi mắt.

Kết quả này ai cũng không nghĩ đến. mũi tên cuối cùng của Sử Tư Minh lại không phóng ra.

“Mười chín so với mười tám.

Lý Khánh An An Tây thắng!”

Theo sự tuyên bố cuối cùng của ty nghi (người dẫn Chương trình), trong đại sảnh trở nên rạo rực, tiếng hoan hô vang lên liên hồi.

“Ta không phục!”

An Lộc Sơn đột nhiên gào lên một tiếng đứng phắt dậy, hắn vung tay cao tiếng nói: “Nếu đã đều là quân nhân, tại sao lại chơi loại trò chơi văn vẻ này, có giỏi thì so tài

cứng cưỡi ngựa bắn tên. ván thi này không tính!”

Hắn bị giận quá hóa rồ, Sử Tư Minh thua cũng đã đành, ngặt nỗi thua một cách mất mặt như vậy, còn đâu là mặt mũi của quân Phạm Dương của hắn nữa?

Trong sảnh đường từ từ trở nên im lặng, mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía An Lộc Sơn. tên mập này định chối nhận!

“An ái khanh, trẫm cảm thấy không cần thiết phải đấu thêm nữa.”

Lý Long Cơ đã ra mặt. mấy nghìn người trong đại đường đều giật cả minh, đồng loạt gập người thi lễ với hắn: “Chúng thần tham kiến bệ hạ!”

An Lộc Sơn cũng sợ đến quỳ vội xuống: “Thần biết tội!”

“Một chuyện nhỏ nhặt thôi mà.

An ái khanh không cần tự trách mình làm gì!”

Lý Long Cơ mỉm cười.

Mắt hắn dừng lại trên người Lý Khánh An, Lý Khánh An rảo vội hai bước, quỳ một gối hành một quân lễ nói: “Trung lang tướng Lý Khánh An tham kiến hoàng đế bệ hạ.”

Lý Long Cơ sật đầu cười nói: “Lý tướng quân, ngươi cho trẫm xem một trận đấu ném bình có thể nói là trình độ cao nhất, trong đó binh pháp vận dụng tuyệt diệu khôn khéo, làm trẫm cạn lời khen ngợi. có thể nói đây là một hình mẫu của sự dụng binh không đánh mà khuất phục người.

Lý tướng quân, trẫm nhất định phải thường ngươi cho thật xửng đáng, nói đi!

Ngươi muốn điều gì?”

Mọi người đều nhìn về phía Lý Khánh An. trong lòng mỗi người cũng đều có một tâm nguyện. hoặc là thăng quan phát tài. hoặc là tuyệt sắc mỹ nữ.

Tuy nhiên lúc này, Cao Lực Sĩ bỗng trở nên hồi hộp hẳn: “Thất Lang, ngươi tuyệt đối đừng đắc ý quên mình đấy nhé!”

Lý Khánh An cúi đầu suy nghĩ chốc lát. bèn gãi sáy sau cười nói: “Bệ hạ. thần thích nhất là uống rượu bồ đào Giao Hà của hôm nay, rượu này ở ngoài không uống được, khân cầu bệ hạ thường thêm cho thần vài thùng.”

Trong sảnh đường bỗng chốc đầy tiếng cười thầm ở khắp nơi. không ít người đều khẽ lắc đầu. tên Lý Khánh An thật không biết nắm bắt cơ hội. trong lòng Cao Lực Sĩ loáng cái trở nên nhẹ nhõm, tên tiếu tử này quả thật khá thông minh.

Dương Ngọc Hoàn che miệng cười một tiếng, ở phía sau nói nhỏ với Lý Long Cơ: “Tam Lang, người trẻ tuổi này quả thật là thú vị.”

Lý Long Cơ cười ha hả khoát tay nói: “Được, trẫm nhận lời ngươi. sau này khổ rượu của trầm tùy ý ngươi uống!”

Hắn nâng ly ngang lông mày, cao giọng nói: “Hôm nay là ngày mừng tuổi tam tỷ của ái phi trẫm. trẫm đề nghị, chúc phúc nàng thanh xuân lưu mãi, uống cạn ly này!”

“Uống nào!”

Quyển 3: Biến hóa khôn lường

Chương 76: Chị em song sinh.

Vào đêm.

Lý Khánh An người mệt nhoài trở về chỗ ở.

Hắn đi vào trong sân nhà. nhưng thấy phòng đông sương vẫn còn sáng đèn. trên cửa sổ giấy xuất hiện hình dáng ba cô gái. hắn bất chợt thừ người ra.

Việc này là sao?

Đôi chị em song sinh đó hắn không phải đã đưa đi rồi sao?

“Tướng quân!”

Đằng sau có ai đang gọi hắn.

Vừa quay đầu đã thấy Hạ Nghiêm Minh chạy đến.

Lý Khánh An sầm mặt lại hỏi: “Ta không phải để ngươi đưa đôi chị em kia đi rồi sao?

Tại sao lại quay lại nữa?”

Hạ Nghiêm Minh gãi đầu nói: “Thuộc hạ quà là định đưa họ đi, nhưng dọc đường họ khóc lóc ý ôi, nói không biết là mình phải đi về đâu?

Thuộc hạ thấy họ đáng thương, nên lại đem họ trở về.”

Lý Khánh An nhức đầu như bung, thoáng cái đã có ba cô nàng đi theo hắn.

Hạ Nghiêm Minh tiến lên một bước, khẽ cười ranh mãnh nói: “Tướng quân, ý của thuộc hạ là. nếu tên Dương Chiêu kia đã đem hai nàng tặng cho ngài rồi, thì ngài hãy thu nhận họ, nếu tướng quân ngài Quả thật không muốn lấy, thế thì hãy tặng hai nàng cho thuộc hạ vậy!”

“Xéo!”

Lý Khánh An bực dọc đá hắn một cái: “Ngươi xem hai nàng là gì chứ?

Có thể giống như đồ vật mà tùy tiện tặng cho sao?”



Được!

Được!

Thuộc hạ đi là được thôi, dù gì hai nàng cũng khá đáng thương, thuộc hạ không muốn đưa hai nàng ấy đi một lần nữa đâu.”

Nói xong, Hạ Nghiêm Minh chạy cái vèo như làn khói.

Lý Khánh An thẫn người trong sân một hồi.

Hắn vốn dĩ là không muốn có quan hệ gì với Dương Chiêu nên mới đưa hai chị em đi, nhưng bây giờ thì

“Tiểu Liên!”

Hắn kêu lên một tiếng.

“Lý đại ca. ngài đã trở về.”

Hạ Tiều Liên vội mở cửa đi ra.

“ừm!

Ta có chút mệt rồi, muội lấy chút nước nóng cho ta rửa chân.”

Lý Khánh An thấy trước cửa hai chị em song sinh nhút nhát đứng đó, bèn cười nói: “Hai người đều đến phòng của ta vậy!”

Lý Khánh An đi về phòng, đốt đèn lên.

Hắn mệt mới ngồi xuống, chỉ cảm thấy huyệt thái dương nhảy tạch tạch loạn xạ.

“Tỳ nữ a Phụng, a Hoàng tham kiến lão gia!”

Hai chị em dáng vẻ tội nghiệp hành lễ với hắn.

“A Phụng, a Hoàng?”

Lý Khánh An bỗng phì cười.

Đây là cái tên mà đêm qua hắn tùy tiện đặt trong biệt viện Dương Chiêu, hai nàng lại tường thật.

Hắn vẫy vẫy tay hỏi: “Ta nghe Hạ Nghiêm Minh nói. hai nàng không nơi dung thân, không lẽ hai người không biết nhà mình ở đâu sao?”

Hai chị em cúi đầu xuống, lát sau. người chị mới thấp giọng nói: “Tỳ nữ chúng tôi từ lúc biết nhớ chuyện, đã lớn lên trong Phủ An lão gia rồi.

Quán gia nói. lúc chúng tôi hai tuổi. cha mẹ đã bán chúng tôi rồi. họ tên là gì?

0 đâu?

Chúng tôi không biết gì cả.”

Người em cũng nói: “Cho dù có biết, chúng tôi cũng không muốn trở về tìm họ.”

‘Thế hai nàng có dự định gì?”

Hai chị em quỳ xuống run giọng van lơn nói: “Lý lão gia. chúng tôi cả nô tịch cũng không có, bị quan Phủ tra soát được chắc chắn sẽ bị sung vào quan nô.

Nếu Dương gia đã đem chúng tôi tặng cho lão gia. vậy thì chúng tôi đã là người của lão gia rồi, xin lão gia hãy giữ chúng tôi lại, chúng tôi nguyện cả đời hầu hạ lão gia.”

Lý Khánh An nhìn vào đôi chị em song sinh xinh đẹp ở trước mắt. nói hắn không động lòng.

đó là điều dối người dối lòng.

Hắn bèn mỉm cười nói: “

Thôi được!

Hai nàng có thể ở lại. nhưng mà a Phụng a Hoàng thật sự nghe không hay, hai người tự đặt cho mình một cái tên đi!”

Hai chị em nghe nói họ có thể ở lại. trong lòng cực kỳ hoan hi. người chị vội nói: “Lão gia......”

“Đợi đã!

Đừng gọi ta là lão gia. ta không thích cách xưng hô này.”

Lý Khánh An ngẫm nghL hình như gọi Thất Lang cũng không Phủ hợp, bèn cười nói: “Hai người cũng như Tiêu Liên vậy, cũng gọi ta là Lý đại ca đi!”



Vâng!

Lý đại ca. hai muội lúc nhỏ có một cái tên. gọi là Như Thi Như Hoa. sau này mới đồi tên là Phong Hoa Tuyết Nguyệt.”

“Ha ha!

Thế thì gọi là Như Thi Như Hoa vậy.

À.

đúng rồi!

Hai người ai là chị. ai là em. ta làm sao phân biệt hai người?”

“Chúng tôi một người trên tai trái có nốt rùi son. một người không có.”

Lý Khánh An lắc đầu cười nói: “Cái này không được, ta không thể nào mỗi lần cũng phải nhìn vào tai hai người chứ!”

Lúc này, Hạ Tiểu Liên bên cạnh cười nói: “Lý đại ca. muội phát hiện mấy điểm khác biệt của hai người họ.”

“ủa?

Muội nói thử xem.”



Thử nhất là giọng nói của hai người không giống nhau, tỷ tỷ Như Thi tiếng nói trong trèo, muội muội Như Hoa tiếng nói lanh lánh, thử hai là tính cách họ không giống nhau, tỷ tỷ đằm thắm, muội muội hoạt bát, thứ ba là có thể tự tạo sự khác biệt, ví dụ như họ mỗi người chải một kiéu tóc khác nhau.”

“Vâng!”

Hai chị em cùng nhau thướt tha thi lễ: “Chúng tôi ngày mai sẽ đổi kiểu tóc.”

Lý Khánh An vươn vai một cái thật sâu cười nói: “Vậy được!

Tiểu Liên, muội đi lấy cho ta một thùng nước nóng, ta phải ngâm chân một chút cho thoải mái.”

“Được, muội đi ngay.”

Tiểu Liên xoay người đi ra.

“Tiểu Liên, ta đi giúp muội!”

Muội muội Như Hoa cũng đi theo ra ngoài.

Lúc này, trong phòng chỉ còn lại hai người tỷ tỷ Như Thi và Lý Khánh An.

Như Thi liếc mắt nhìn khuôn mặt mang đầy sức hút đàn ông đó nàng cắn nhẹ môi minh, thấp giọng nói: “Lý đại ca.

đêm nay để Như Thi hầu hạ ngài vậy!”

Lý Khánh An trong một lúc vẫn chưa nghe hiểu: “Hầu hạ chuyện gì?”

Mặt của Như Thi đỏ ửng lên. nàng vặn vẹo lí nhí nói: “Chính là chính là hầu

ngủ.”

“Hầu ngủ!”

Lý Khánh An nheo mắt mỉm cười.

Điều đó dĩ nhiên là tốt. nếu hai chị em cùng hầu ngủ lại càng tốt hơn. chỉ là

Hắn chỉ vào vai minh, cười nói: “Muội giúp ta xoa bóp vai đi!

Tối nay ném tên cả một đêm. vai ta nhức mới vô cùng.”

“Vâng ạ.”

Như Thi cười duyên một tiếng, vội đi đến sau lung hắn quỳ xuống, tỉ mỉ xoa bóp phần vai cho hắn.

“Đại ca. chỗ này nhức không?”

“ừm!

Nhức lắm. xuống dưới một chút nữa.

đúna!

Chính là chỗ này được,

mạnh thêm chút nữa ”

“Như Thi. muội hình như có tập luyện qua?”

“Hai muội từ nhỏ đã luyện tập ca vũ, có bà dì chuyên môn chỉ hai muội hầu hạ đàn ông như thế nào.”

Lý Khánh An mỉm cười, cười có vẻ tinh quái.

“Hầu hạ đàn ông như thế nào?

Làm cho ta xem nào.”

Thân ngọc của Như Thi ép sát vào lưng hắn. bàn tay nõn nà nhẹ vuốt cổ hắn. từ từ luồn vào trong áo móng tay búp măng tươi đỏ lướt nhẹ vẽ vòng tròn trước ngực hắn. môi son ở bên tai hắn tỏa hương thơm ngát, tiếng tì tê trong trèo: “Lý đại ca. dễ chịu không?”

“Nếu chỉ hầu hạ như thế thì không được nhé!”

Lý Khánh An cười nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng kéo nàng về phía mình.

Trong lòng Như Thi hồi hộp đến tim đập thình thịch, thẹn thùng cúi mặt xuống.

Tuy nàng đã trải qua huấn luyện lấy lòng đàn ông như thế nào, nhưng trước mật Lý Khánh An. nàng lại chẳng biết gì cả.

Lý Khánh An nâng cằm nàng lên. cô nàng xinh đẹp nhu mi dịu dàng trước mắt này, mặt như hoa đào, mắt như thu thủy, đôi môi nhỏ đỏ thắm căng mọng như ngọc, chẳng khác nào một đóa sen nước kiêu sa thanh thoát.

Lý Khánh An kéo nhẹ nàng một cái. ra hiệu mắt với nàng.

Như Thi thẹn thùng sật đầu.

Bên ngoài vọng lại tiếng bước chân, chỉ nghe Tiểu Liên cười nói: “Như Hoa tỷ, tỷ chậm một chút, nước sắp bắn lên minh muội rồi.”

Cửa đã mờ, Như Hoa và Tiểu Liên xách nước bước vào, hai người thấy Như Thi đang xoa bóp đôi chân cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An thoải mái kê đầu lên chân của nàng, đang mỉm cười nói với nàng điều gì đó, Như Thi gò má ửng hồng. trong mắt đượm chút thẹn thùng, hai người bất giác ngần người ra.

Tiều Liên đột nhiên bặm miệng cười nói: “Lý đại ca.

điều mười sáu. không được làm gì nào?”

Chương 77 : Hoàng Đế Triệu Kiến

Đêm hôm sau, sự kiện lớn xảy ra trong Phủ Dương Hoa Hoa đã lan truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ của Trường An.

An Tây đệ nhất tiễn Lý Khánh An và đệ nhất tiễn Sử Tư Minh tỷ thí ném bình, kết quả Lý Khánh An thắng với tỷ số 19:18, giữa quá trình tỷ thi đặc biệt làm cho người ta nghẹt thở thót tim.

Dưới sự miêu tả và lưu truyền của kẻ khéo ăn nói, nét đặc sắc của trận tỷ thí này làm cho mỗi người Trường An đều hết lời ca ngợi.

Một buổi sáng, trong thành Trường An đã dấy lên phong trào ném lọ, phố lớn hèm nhỏ đều có người luyện tập ném bình ngoài mười trượng.

Vô số các đức thiếu niên đều khát vọng mình có thể trở thành một Lý Khánh An An Tây thứ hai, thậm chí trên trán của rất nhiều người xuất hiện một vết sẹo thật thật giả giả.

Trên bãi tập mã cầu Phường Sùng Nhân, đội mã cầu An Tây đang luyện tập hăng say, phóng ngựa đánh cầu, xông xáo như điện.

Mà hôm nay dân chúng Trường An đến xem luyện tập nhiều hơn mọi khi nhiều, đã không hoàn toàn là cư dân của Sùng Nhân Phường nữa. các phường lần cận khác, thậm chí các phường xa hơn một chút như Vĩnh Hòa.

Thường An Phường cũng đều có người kéo đến xem trận đấu. trong đó trai gái trẻ tuổi chiếm số đông.

Chỉ trong một đêm, Lý Khánh An đã có được hàng khối người hâm mộ.

Họ chỉ vào Lý Khánh An xì xầm kháo nhau: “Chính là hắn.

Lý Khánh An.

An Tây đệ nhất tiễn.

Không!

Là đệ nhất tiễn.”

Thiếu nữ Trường An cũng có trào lưu đuổi sao.

Một đám các cô gái tụ tập ở ngoài bãi tập, nhiệt tình như lửa bỏng dõi theo Lý Khánh An đánh cầu.

Hễ hắn đánh ra một cầu, liền vang lên một tràn tiếng khen lanh lành.

Làm Lệ Phi Nguyên Lễ vừa ngưỡng mộ vừa buồn rủi: “Mẹ nó, tại sao ông đây lại không được may mắn như thế!”

Nhất là việc Lý Khánh An có được một đôi chị em song sinh, càng làm cho Lệ Phi Nguyên Lễ đố kỵ, cái thằng thô lỗ cục mịch tại sao lại có số đào hoa tốt đến vậy chứ?

ờ một 2ÓC sân mã cầu.

Như Thi.

Như Hoa và Tiều Liên rót đầy trà nước trên một chiếc bàn nhỏ.

Bạch Nguyên Quang mồ hôi nhễ nhại cả mặt phóng ngựa đi qua cười nói: “Như Hoa, cho ta một chén trà.”

Như Hoa miệng dèo hoạt bát, rất được quân An Tây yêu mến. nàng cười tủm tim bung chén trà cho hắn: “Bạch đại ca, hay là muội thêm chút nước nóng cho huynh nha!”

“Không cần, uống mát mới đã!”

Bạch Nguyên Quang ừng ực uống hết chén trà, lúc này cầu thủ mã cầu ùa đến lấy nước uống.

“Tiểu Liên, cho ta một chén.”

“Như Thi, cũng cho ta một chén, cảm ơn!”

Ba nàng rót trà bung nước, bận bịu khôn tà.

Đột nhiên, bên ngoài sân vẳng lại một loạt tiếng la ó lành lót, mọi người đều quay đầu nhìn, thì ra là Lý Khánh An đã ra sân.

Đoàn Tú Thực nhịn không được lắc đầu cười nói: “Thằng Thất Lang này!

Tại sao lại được phụ nữ thích đến thế?”

Như Hoa căm hận trừng mắt nhìn bọn con gái một cái, hạ thấp giọng oán than với

Tiểu Liên: “Bọn con gái này giống như đám ruồi vo ve hoài, thật đáng ghét quá!”

Như Thi rót một chén trà nóng, cẩn thận bưng đến: “Lý đại ca. huynh uống trà đi.”

Lý Khánh An xuống ngựa nhận lấy chén trà. thấy đôi mắt đẹp của nàng e thẹn, bất chợt nhớ đến đêm hôm qua nàng đã vô cùng dịu dàng đáng yêu. trong lòng hắn nảy sinh sự trìu mến. nhận lấy chén trà cười nói: “ờ đây có Như Hoa và Tiểu Liên là được rồi. nàng đi về đi!”

Như Thi trong lòng cảm thấy ngọt ngào, bèn cúi đầu thò thè nói: “Lý đại ca.

đến xem huynh đánh cầu. muội cũng rất thích.”

“Lý Thất Lang ” Phía xa đột nhiên vẳng lại một loạt tiếng thiếu nữ lánh lót la

ó.

Lý Khánh An nhíu mày, sao các cô gái ấy lại biết biệt danh của mình vậy?

Chỉ thấy bên cạnh đám thiếu nữ.

Lệ Phi Nguyên Lễ đang há miệng cười lớn với minh.

“Thằng khốn này, sợ không đủ loạn sao.”

Lý Khánh An mắng nhỏ một tiếng.

Như Thi che miệng cười nói: “Lý đại ca. suốt trên đường đến đây, chỗ nào cũng nói đến chuyện đêm qua của huynh, có thế ngày mai sẽ càng nhiều cô nương qua đây nữa.”

Lý Khánh An cười khổ, bất chợt trong lòng hắn thay đổi ý nghĩ bèn cười nói: “Tối nay, chúng ta chơi ném lọ, thế nào?”

Như Thi không biết nghĩ đi đâu. gương mặt xinh đẹp của nàng ửng hồng lên. thẹn thùng gật đầu một cái.

Lúc này, Đoàn Tú Thực ở phía sau gọi: “Thất Lang, hình như có người trong cung đến.”

Lý Khánh An nhìn về phía xa. chỉ thấy mấy viên hoạn quan đang cười ngựa chạy về hướng này. chóp mắt đã tiến vào sân cầu.

“Lý Khánh An ở đâu?”

Lý Khánh An thúc ngựa đi lên: “Tại hạ đây.”

Một viên hoạn quan ngửng cao đầu nói: “Phụng khẩu dụ của bệ hạ. tuyên Lý Khánh An lập tức vào cung diện kiến.”

Lúc này đã là cuối NGỌ, Lý Long Cơ vừa dùng xong NGỌ thiện (cơm trưa), đang nằm trong ngự thư phòng nhắm mắt dường thần.

Theo thói quen ngày thường, hắn nhất định sẽ trở về cung ngủ khoảng một canh giờ.

Do hai ngày nay trong cung đang dọn đến chỗ mới. hắn cũng không còn tâm trí trở về nữa.

đồng thời hắn cũng đang đợi một sớ tấu. sớ tấu mà hắn quan tâm đã lâu.

Lúc này, bên ngoài ngự thư phòng một viên hoạn quan vội vàng chạy đến.

Cao Lực Sĩ naoắc tay với hắn. lại chỉ sang hướng trong phòng, ngò ý hắn phát âm cho nhỏ lại.

“Thưa ông. sớ tấu của Bàng hữu đến rồi.”

Hoạn quan đem sớ tấu đưa cho Cao Lực

Sĩ.

“Ta biết rồi. người lui xuống đi!”

Cao Lực Sĩ mở sớ tấu ra xem. bất chợt đôi mày co rúm lại, ánh mắt thoáng qua một nét ưu phiền.

Vương Trung Từ này, tại sao lại không biết điều đến thế nhi?

“Đại tướng quán, có phải sớ tấu của Đồng Diên Quang đã tới không?”

Ngự thư phòng đột nhiên vang lên tiếng nói của Lý Long Cơ.

“Vâng ạ. vừa mới tới.”

Cao Lực Sĩ liền đi vào trong phòng, thấy hai viên hoạn quan đã đỡ Lý Long Cơ ngồi dậy, một viên hoạn quan khác đưa đến một chiếc khăn ướt đã xông qua Long Diên hương.

Lý Long Cơ lau mặt rồi tinh thần tinh táo hẳn. hắn đặt khăn xuống rồi nói: “Đưa sớ tấu cho ta!”

Cao Lực Sĩ trong lòng thở dài. cung kính đem sớ tấu đưa cho Lý Long Cơ: “Bệ hạ. xin mời xem qua.”

Lý Long Cơ sấp rút mở sớ tấu ra. không ngờ, chỉ xem mấy hàng. hắn bèn nổi cơn thịnh nộ, đem sớ tấu ném mạnh xuống đất. nóng giận nói: “Cái thằng Vương Trung Từ này ý là thế nào đây?

Hắn không làm. chẳng lẽ trẫm để người khác làm cũng không được sao?”

“Bệ hạ bớt giận!

Bớt giận!”

Cao Lực Sĩ liền nhặt sớ tấu lên. phủi nhẹ mấy cái, để lại trên áng, nhẹ giọng nói: “Bệ hạ. ý của Vương Trung Từ là Thạch Bảo Thành hiểm ác, tắn công nó tất phải hao tổn hơn một nửa binh sĩ.

đó là hắn biết lo cho binh sĩ. một lối nghĩ đúng đắn của kẻ làm tướng.”

“Một lối nghĩ đúng đắn của kẻ làm tướng?”

Lý Long Cơ cười nhạt một tiếng: “Thế một lối nghĩ đúng đắn của kẻ làm thần tử là như thế nào vậy?

Trẫm đã ba lần hạ chỉ để hắn chiếm lấy Thạch Bảo Thành, muốn tiền cho tiền, muốn lương cho lương, mà hắn cũng chẳng chịu làm.

điều đó trẫm cũng nhịn rồi.

để cho Đồng Diên Quang đi đánh Thạch Bảo Thành, thế mà hắn chẳng cấp viện binh, làm cho Đồng Diên Quang thảm bại dưới Thạch Bảo Thành.

Trầm thật không hiểu, quân Bàng hữu.

Hà Tây này thật ra là của trẫm hay là của hắn Vương Trung Từ chứ?”

Cao Lực Sĩ biết sự việc nghiêm trọng rồi. nếu minh không khuyên nữa. tính mạng Vương Trung Từ sẽ khó mà bảo toàn được, ông bèn cố hết sức nói thay cho Vương Trung Từ: “ Bệ hạ.

Vương Trung Từ trung thành rất mực, hắn không thề không hiền ý của Hoàng Thượng. lão nô cho là. hắn nhất định có ân tình chỉ đây.

Hay là triệu hắn vào kinh hỏi cho rõ, sự việc rốt cuộc là như thế nào?

Không thể chỉ nghe Đổng Diên Quang nói một cách phiến diện được.”

Lý Long Cơ ngẩng đầu nhìn lên trần nhà. sau một lúc trầm ngâm không nói.

đột nhiên, hắn hỏi: “Thái tử hôm qua tại sao không đến dự tiệc thọ của tam phu nhân, trẫm nhớ là nó có thiếp mời mà.”

Đang nói chuyện của Vương Trung Từ đột nhiên nhảy ra chuyện của Thái tử. có thể người khác không hiểu gì cả. nhưng Cao Lực Sĩ quá hiểu Lý Long Cơ.

Trong lòng ông trỗi lên sự sợ hãi. chuyện mà ông lo lắng nhất cuối cùng cũng xảy đến rồi.

“Bệ hạ. nghe nói hôm qua Thái tử sinh bệnh rồi, nằm trên giường không dậy nổi.”

“Hử!

Nó lúc nào cũng bệnh, thể chất nó như vầy làm sao mà tiếp lấy sánh nặng của trẫm. làm sao có trí lực trị vì giang sơn Đại Đường. thôi mặc!

Đại tướng quân, người thay trẫm đi xem nó, nó cần gì. cố gắng mà đáp ứng cho nó, cho dù có vượt khuôn phép cũng được.”

“Lão nô tuân chỉ!”

Lúc đó, ngoài cửa vẳng lại tiếng bẩm báo của một viên hoạn quan: “Bệ hạ. trung lang tướng Lý Khánh An đã dẫn tới.

đang đợi bên ngoài cung.”

Chương 78 : Thái Tử Lý Hanh

“Thần Lý Khánh An tham kiến bệ hạ!”

Lý Khánh An thi hành quân lễ với Lý Long Cơ.

Chuyện Thạch Bào Thành.

Lý Long Cơ đã sác sang một bên. hắn mĩm cười nói: “Lý tướng quân, đã đi hầm chứa rượu của trẫm chưa?”

‘Thần chuẩn bị sau giờ ngọ sẽ đi. thì vừa lúc bệ hạ triệu kiến.”

“Ha ha!”

Lý Long Cơ ngẩng mặt cười lớn. cười dứt. hắn khoát tay nói: “Lý tướng quán, năm nay ngươi mấy tuổi rồi?

Thành hôn chưa vậy?”

“Hồi bẩm bệ hạ. thần hai mươi lãm tuổi, còn chưa phối hôn.”

“Hai mươi lăm tuổi, được lắm!

Lúc trẫm hai mươi lãm tuổi, đã đăng cơ làm hoàng đế. trị vì rồi, Lý tướng quân, ngươi cũng có thể làm nên đại sự đấy!”

Nói tới đây, Lý Long Cơ hơi trườn mình tới hỏi: “Ngươi có suy nghĩ qua tương lai của bản thân chưa?”

“Thần nguyện vì bệ hạ vong mình, bảo vệ An Tây của Đại Đường.”

Lý Long Cơ khẽ cười một tiếng. lại nói: “Lý tướng quân, ngươi biết trẫm hôm nay triệu kiến ngươi là vì lẽ gì chăng?”

Lý Khánh An lắc đầu: “Thần khôngbiết.”

“Là như vậy, quý phi của trẫm rất thích ném lọ, lại khổ vì không có lương sư chỉ dạy, hôm qua nàng thấy Lý tướng quân kỹ nghệ cao siêu, bèn khấn cầu trẫm nhờ Lý tướng quân làm sư phụ. không biết Lý tướng quân có chịu hạ mình chăng?”

Lý Khánh An ngẩn người ra. dạy Dương quý phi phóng tiền!

“Thế nào?

Lý tướng quân có thấy khó khăn không?”

Lý Long Cơ vừa cười vừa hỏi.

Lúc này, Cao Lực Sĩ đứng bên cạnh bèn nháy mắt với Lý Khánh An. kêu hắn nhận lời, Lý Khánh An khép lại luồng suy nghĩ, liền trả lời: “Bệ hạ. thần không có vấn đề gì.”



Thế thì tốt. cử mười ngày một lần. nhưng ngày mai quý phi phải dọn đến Hưng Khánh Cung rồi. có thể nhất thời cũng không có thời gian.

Thế này vậy, lần đầu luyện tập thì định vào ngày mùng ba tháng giếng năm mới.”

“Thần tuân chỉ!”

Lý Long Cơ cười rồi nói: “Dạy quý phi ném lọ là chuyện riêng của trẫm. ngoài ra còn một chuyện công muốn giao phó cho ngươi làm.”

“Xin bệ hạ dặn dò.”

Lý Long Cơ lấy ra một quyển sớ tấu nói: “Tướng quốc vừa dâng một quyển sớ cho trẫm. nói gần đây có một lượng đông người đi vào trong kinh thành, áp lực về trị an của kinh thành tãng lên. chỉ dựa vào Kim Ngộ vệ và hai cắp nha dịch đã không tài nào duy trì được nữa. năm mới thì đã gần kề. nên trẫm vừa bàn với tướng quốc, là rút ra từ tả hữu Vạn kỵ tinh nhuệ, thành lập tạm hai nhánh Cửu Môn Tuần Tra doanh, tham gia duy trì an ninh trong kinh.

Trong đó nhánh thuộc Vạn Niên huyện, tướng quốc bèn tiến cử ngươi. nói ngươi từng là Hiệu úy Xích Hầu doanh của quân An Tây, kinh nghiệm phong phú, trẫm muốn hỏi ý ngươi, có muốn nhận lệnh này của trẫm không?”



Thần nguyện chia sẽ lo lắng cho bệ hạ!”

“Tốt!

Trẫm lệnh cho ngươi làm Cửu môn tuần tra sứ. trực thuộc Lý tướng quốc, phụ trách hộ vệ trị an trong kinh thành suốt thời gian năm mới này.”

Lý Khánh An lui ra rồi, Lý Long Cơ nhìn theo bóng hắn khuất dạng, bèn cười hỏi Cao Lực Sĩ: “Đại tướng quân, người cảm thấy người này thế nào?”

“Bệ hạ. người này trí dũng song toàn, là trụ cột của Đại Đường ta đấy.”

Lý Long Cơ sật đầu nói: “Đại tướng quân nói không sai. một lá biết mùa thu. tối qua hắn và Sử Tư Minh thi đấu. làm ta nảy ra lòng chuộng nhân tài. lần này lệnh cho hắn làm Cừu môn tuần tra sử. trẫm cũng muốn qua đó chính mắt nhìn ra năng lực củahắn.”

Lý Long Cơ từ từ dựa vào long sàn bằng ngà voi. hình như đang suy tư điều gì.

Cao Lực Sĩ cũng không quấy rầy hắn.

ông biết có một số chuyện không thể nói quá nhiều, vừa chạm tới là phải biết dừng ngay, Thánh Thượng nảy lòng chuộng nhân tài đối với Lý Khánh An. như thế là đủ rồi.

Một lát sau.

Lý Long Cơ lại cầm sớ tấu của Đổng Diên Quang lên xem. tiện tay ném xuống áng. khẽ thở dài một tiếng, nói: “Trầm hơi bị mệt rồi, muốn hồi cung, đại tướng quân đừng quên đi xem Thái tử đấy.”

“Lão nô đi liền đây.”

Cao Lực Sĩ bước nhanh ra cửa. cao giọng nói: “Bệ hạ hồi cung. bị giá!”

Theo lệ thường.

Thái tứ đều ở tại đông cung.

Thái tứ tiền nhiệm trước Lý Hanh là Lý Anh cũng ở trong đông cung.

Nhưng năm hai mươi lãm Khai Nguyên.

Lý Long Cơ sau khi phế Thái tử. bèn ra một quyết định, từ đó Thái tử không còn ở đông cung, mà là ở chung với hắn tại Đại Minh cung.

Vì thế.

Lý Hanh bèn trở thành Thái tử đầu tiên của đại Đường CÙNG ở chung một cung với hoàng đế. gần mười năm trở lại, đều sống dưới sự che chờ của vua cha.

Dưới con mắt sáng như chim ung của Lý Long Cơ canh chừng đó Lý Hanh tại Đại Minh cung bị tra tấn về tinh thần như thế gần mười năm.

Từ sau đại triều của đầu tháng, sức khòe của Lý Hanh bèn xấu hẳn. liên tục ngã bệnh hai lần. hôm trước hắn lại vừa ngã bệnh nữa. nên tiệc thọ của Dương Hoa Hoa đêm qua. hắm mới không thể đến dự được.

Lúc này, hắn đang nằm trên giường, nghe con trai trường Lý Thục kể lại sự việc xảy ra đêm qua.

Lý Thục là trường nam vương tộc, ở tại Bách Tôn viện, hắn có thể cách ba hôm lại đến thăm phụ vương một lần.

“Phụ vương, lúc ban đầu con đối với tên Lý Khánh An đó vẫn còn không phục, nhưng sau khi xem xong tỷ thí của hắn với Sử Tư Minh, con mới biết thiên ngoại hữu thiên (mình giỏi còn có người giỏi hơn), con thật sự thua xa hắn.

đến cả Hoàng gia gia cũng cả khen hắn cao minh, là một hình mẫu của sự dụng binh không đánh mà khuất phục người.”

Lý Thục cuối cùng cũng hiểu sách lược của Lý Khánh An. thái độ của hắn đối với Lý Khánh An cũng từ sự bất màn trở thành bội phục.

Lý Hanh nhẹ nhàng vuốt đầu con trai cười nói: “Người có thể để con bội phục, phụ vương thật sự rất muốn gặp một lần. nếu như con cảm thấy hắn tốt. thì có thể qua lại với hắn nhiều hơn. học tập lấy những ưu điểm và sờ trường của hắn.”

“Con nghe nói thuật cung tên của hắn rất lợi hại. thật sự rất muốn được hắn chỉ giáo, chỉ không biết hắn có chịu dạy con không thôi?”

“Tiều Vương tứ không cần phải lo, lão nô sẽ đi nói với Lý Khánh An. hắn nhất định sẽ dạy.”

Không biết Cao Lực Sĩ đã xuất hiện ở trước cửa từ lúc nào rồi.

“Thì ra là A ông đã đến.

Thục nhi, mau đỡ phụ vương dậy.”

Lý Hanh gắng gượng đỏi ngồi dậy, Cao Lực Sĩ liền đi lên phía trước một bước nói: “Điện hạ mau nằm xuống, không nên ngồi dậy đâu.”

Lý Thục vẫn đỡ phụ thân dậy, Lý Hanh thở sấp một hơi nói: “A ông hôm nay sao lại đến đây vậy?”

“Thánh thượng nghe nói điện hạ trong người không khòe, nên để lão nô đến xem điện hạ.”

Lý Hanh trầm ngâm giây lát. hỏi: “Sức khỏe phụ hoàng có tốt không?”

“Thánh Thượng sức khỏe vẫn tốt. chỉ là đã lớn tuổi, sức khỏe không còn như trước.

Điện hạ. bệ hạ hy vọng điện hạ có thể giữ gìn sức khỏe, mai này mới có thể trị vì tốt được chứ!”

Lý Hanh cười khổ, nói thì hay, để mình giữ gìn sức khỏe, nhưng ông ta có lúc nào buông tha cho mình đâu. quan hệ cha con đến bước này rồi, còn thân tình gì để nói nữa.

“Hoàng nhi, con đi ra trước đi!

Phụ vương muốn trò chuyện với A ông.”

“Dạ!”

Lý Thục từ từ lui ra ngoài.

Lý Hanh lại cho hoạn quan đứng hai bên chăm sóc cũng lui ra hết, lúc này. trong phòng không còn một người ngoài nào cả.

Lý Hanh đột nhiên bỏ dậy, hướng Cao Lực Sĩ quỳ xuống dập đầu một cái: “A ông cửu ta!”

“Điện hạ. không thể như thế!

Không thể như thế!”

Cao Lực Sĩ kinh hoảng. liền đỡ Lý Hanh dậy: “Điện hạ. ngài làm như thế là giết lão nô đấy.”

Lý Hanh nghẹn ngào nói: “Tình nghĩa A ông đã bảo ban.

Hanh này ghi khắc trong lòng. nhưng phụ hoàng không bỏ lòng nghi hoặc, thích tái diễn ngục tù, Hanh chịu không được sự đè ép, bệnh tình ngày một thêm nặng, sợ đã không còn sống được bao lâu nữa.

Hanh chết đi thật không tiếc, nhưng tội nghiệp đứa con còn nhỏ, cầu mong A ông sớm tối bảo ban.

để nó được làm một vương gia trong sự yên bình.”

Nói xong.

Lý Hanh nước mắt chảy dài. nhỏ giọng khóc thúc thít.

Cao Lực Sĩ khẽ thở một hơi dài, cái khổ của thái tử ông làm sao khôngbiết. thái tứ Anh lúc trước sau khi bị xử tử.

Thánh Thượng đã không còn tin vào bất kì đứa con trai nào nữa.

Thái tử trước mắt đây chẳng qua là người phong cho có ấy thôi,

Thánh Thượng chưa bao giờ có ý truyền ngai vàng lại cho hắn.

Trước mắt mười năm cũng sắp hết, e sợ thánh thượng lại sinh ý muốn thay thái tử. nếu thật sự như thế. vốn liếng mấy năm đã đầu tư vào người Lý Hanh của mình chẳng lẽ sẽ trôi đi theo dòng nước?

Kết quả này tuyệt đối không phải ông mong muốn.

Nghĩ tới đây, Cao Lực Sĩ hạ giọng nói: “Điện hạ hãy nghe theo lời lão nô, tất sẽ giữ được bình an.”

Lý Hanh cần chính là câu nói này. hắn liền lau nước mắt. nói: “Nguyện nghe lời chỉ giáo của A ông!”

“Trước tiên, nếu trong triều có xảy ra việc gì. thái tứ đều phải tránh xa. không nên hỏi tới, càng không nên dâng sớ tương trợ, nhớ lấy!”

Lý Hanh ngẩn người: “A ông nói thế là có ý gì?”

Cao Lực Sĩ khẽ thở một hơi dài, đưa tay chỉ về hướng tây. trong mắt Lý Hanh đượm buồn, thánh thượng quả nhiên có ý đuổi CÙNG giết tận những người ủng hộ cho mình.

“Hanh hiểu rồi. sẽ nghe theo sự khuyến cáo của A ông.”

Cao Lực Sĩ lại mỉm cười nói: “Thái tử cũng không cần bi quan, lẽ thường Tái ông mất ngựa chưa hẳn là điều xấu!

Lão nô lại cho rằng, sau sự việc này, cảnh ngộ của Thái tử sẽ tốt hơn hẳn.”

“Hanh cũng hy vọng như thế, xin A ông chỉ dạy thêm!”

Cao Lực Sĩ cười rồi nói: “Đó là điều thử nhất, thử hai là thánh thượng sắp dọn sang Hung Khánh cung, lão nô kiến nghị thái tử cũng nên thu thập hành Lý.”

Lý Hanh gật đầu. hắn hiểu ý của Cao Lực SL không cần biết mình có muốn đến Hưng Khánh cung hay không, hành động này vẫn phải làm.

“Lý Hanh biết rồi. sẽ lập tức cho người thu thập.”

“Còn một điểm thứ ba. lão nô tiến cử một người cho Điện hạ.”

“Ai?”

Lý Hanh ngần người.

Cao Lực Sĩ cười một cách thần bí nói: “Người này là một người trẻ tuổi, lúc tại triều Điện hạ cũng đã thấy qua. lúc đó hắn được phong làm Thiên ngưu vệ trung lang tướng.”

“Lý Khánh An!”

Lý Hanh buột miệng nói.

“Không sai. chính là người này, người này trí dũng song toàn, đến Thánh Thượng cũng khen hắn không tiếc lời, có được người này phò trợ cho Thái tử. lão nô cũng sẽ yên tâm.”

“Nhưng mà ” Lý Hanh có chút do dự. bản thân kết giao người tài. bên phụ

hoàng sẽ coi việc này như thế nào?

Cao Lực Sĩ dường như hiểu tâm ý của hắn. híp mắt cười nói: “Điện hạ. có một số việc Không thể làm nhiều, cũng Không thể không làm. quan trọng là nắm siừ được mức độ đó, Điện hạ hiểu không?”

Chương 79 : Tiêu Thôi Mời Khách

Rời khỏi Đại Minh cung, trong đầu Lý Khánh An vẫn còn mơ mơ màng màng.

Hắn đến đại Đường đã gần hai năm. trừ Lý Bạch.

Đỗ Phủ ra.

đủ loại người nổi tiếng cũng đã thấy nhiều rồi. nhưng chưa bao giờ giống cảm giác khao khát như hôm nay, Dương quý phi, tuyệt đại giai nhân đã lưu truyền thiên cổ, lại bái minh làm sư phụ. thật làm người ta kỳ vọng quá!

Nhưng hắn lại tiếp nhận một chức quan mới, Cừu môn tuần tra sứ.

đây không phải là một chức quan chính thức, không có phẩm hàm. không có bổng lộc, cũng chỉ là nhậm chức tạm thời, mà nhánh quân được cho là Cừu môn tuần tra quân này cũng tổ chức lâm thời, được điều quân từ cấm quân Vạn Kỵ Doanh.

Dù cửu môn tuần tra sử của hắn trực thuộc tướng quốc quản lý, nhưng việc rút binh là do binh bộ phụ trách.

Binh bộ thị lang Lý Lần nói với hắn. binh bộ cũng vừa mới tiếp nhận ý chi. nhất thời cũng khó tập hợp binh lực. ngày mai mới có thế đem đội hình một ngàn người giao cho hắn.

Trong tay không có binh, tự nhiên là khó hành quyền.

Lý Khánh An chỉ còn cách dời lại việc nhậm chức.

Vừa lúc hôm nay hắn có bừa thết đãi phải dự.

Viên ngoại lang Thôi Bình của lễ bộ mời hắn ăn cơm.

Hắn mò ra tờ giấy trên người, xem địa chi. là ở Khai Hóa phường. kế bên đại lộ Chu Tước.

Lý Khánh An nhảy lên ngựa. bèn nhắm hướng Khai Hóa phường chạy đi.

Một khắc sau.

Lý Khánh An cười ngựa tiến vào cửa phường, hắn mua mấy thứ lễ vật trong phường, đi đến Thôi Phủ.

Phụ thân Thôi Bình qua đời sớm. từ nhỏ hắn bèn sống với thúc phụ Thôi Kiều.

Năm thử nhất Thiên Bảo, hắn thi đậu tiến sĩ. chính thức bước vào chốn quan trường.

Mấy năm trở lại, hắn đã làm quan đến Lễ bộ chủ khách ty viên ngoại lang.

Năm trước vừa cưới con gái hình bộ thị lang Bùi Minh làm vợ, năm rồi được một con trai.

Dù hắn đã thành gia lập nghiệp, nhưng hắn vẫn sống cùng thúc phụ Thôi Kiều, ngôi nhà phụ thân để lại đã bị huynh trường Thôi Hàm lấy đi.

Không phải hắn không muốn tự lập nhà riêng, mà là nhà ở Trường An quá mắc.

Vào năm Khai Nguyên, một ngôi nhà rộng gần ba mẫu ở Trường An. chỉ cần hơn một trăm quan tiền là có thể mua được, nhưng hai năm gần đây, giá nhà ở Trường An đã tăng lên gấp năm lần. cũng là ngôi nhà hạng trung rộng ba mẫu đã phải đến năm trăm quan tiền mới mua nổi.

Mà Thôi Bình làm quan mới sáu năm. dù có gạo lộc, có ruộng Vĩnh Nghiệp, được cấp thức ãn. nhưng cả ba mục cộng lại còn rất ít òi. dành dụm được mấy năm. năm trước cưới vợ đã tiêu sần một nửa rồi. năm nay lại cưới một thê thiếp, trong nhà càng trở nên thu không đủ chi.

Nghèo tất nghĩ cách thay đồi.

Thôi Bình suy đi nghĩ lại. muốn mua nhà ở Trường An. thậm chí muốn thãng quan, thì phải đến địa phương làm quan.

Dù bông lộc quan địa phương thấp hơn ở Trường An một chút, bù lại được nhiều lợi lộc, làm mấy năm quan địa phương, bèn có thể kiếm được tiền mua nhà rồi.

Và lại triều đình có quy định, không nhậm chức ở châu, huyện, thì không được vào đài tinh, tức là không có kinh nghiệm làm quan ở địa phương sẽ không được thãng chức cao.

Nên Thôi Bình bèn nhờ thúc phụ giúp đỡ để đi bên ngoài làm quan, nhưng đi bên ngoài làm quan cũng rất ư cầu kỳ.

Thôi Bình hiện tại là lễ bộ viên ngoại lang. trực thuộc chính lục phẩm hạ cấp, nếu đi bên ngoài, thường là nhậm chức trung châu tư mã hay hạ châu trường sứ. cho dù là tư mã hay trường sứ cũng đều là quan hỗ trợ, không phải là quan chính mà hắn muốn.

Nếu hắn được thãng nửa cấp, thì hắn sẽ có cơ hội trở thành huyện lệnh của những vị trí trọng tâm như Kinh Thiệu.

Hà Nam hay Thái Nguyên rồi.

Làm quan ở những nơi đó, không những béo bờ, mà còn dễ có được thành tích.

Để có thể đạt được mục tiêu đã định, trong tháng này, Thôi Bình cắm cúi tìm quan hệ.

Hôm qua. trước cửa Phủ Dương Hoa Hoa. hắn đột nhiên phát hiện Cao Lực Sĩ hình như rất thích Lý Khánh An, nếu Lý Khánh An có thể giúp minh ở trước mặt Cao Lực Sĩ nói mấy câu, thì nguyện vọng của hắn có thế dễ dàng thành hiện thực rồi.

Vừa sáng sớm.

để đón tiếp Lý Khánh An.

Thôi Bình bèn bắt đầu chuẩn bị.

Hắn cố ý xin nghĩ một ngày phép, trong nhà còn dành dụm được ba mươi quan tiền, hắn lấy ra năm quan, mua rượu thịt, giết cá mố gà.

điều động cả vợ và thiếp quét dọn sân nhà. quét vôi tường nhà.

Người ngoài hỏi tới. thì hắn nói là chuẩn bị qua tết. lại nhân lúc tiều thiếp đi chợ tây mua thức ăn. bèn nhét thêm cho nàng ít tiền, đề nàng mua bánh phấn son thượng hạn. thực hiện lời đã hứa với nàng lúc lên giường nàng đêm hôm trước.

“Viên ngoại lang. bên ngoài có người gặp!”

Quản gia của Thôi Phủ ở bên ngoài sân lớn tiếng la lên.

“Tới rồi!

Tới rồi!”

Thôi Bình như một cơn gió lốc xông ra. khẩn trương hỏi: “Lão quản gia. có phải họ Lý không?”

“Chính thế. là Lý Khánh An nổi tiếng đó.”

Thôi Bình quá phấn chấn, hắn không kịp chinh lại áo mão, như một con ngỗng lao đến phía cửa. quản gia đuổi theo hô: “Viên ngoại lang, không ở trước cửa.

ở trong phòng khách!”

Thôi Bình đột ngột dừng lại, cánh tay quơ lung tung, lại quay đầu chạy về phía phòng khách.

Trước cửa phòng khách chen chúc a hoàn, người ở, Lý Khánh An đang dạy mấy thiếu niên của Thôi gia ném bình.

Lý Khánh An đưa một mũi tên lên nói: “Để luyện ném lọ, trước tiên phải tìm được cảm xúc của bàn tay, nên mũi tên này các người phải luôn đem theo bên mình, lúc rảnh lại sờ một cái.”

Mấy vị thiếu niên hình như đã hiểu ra liền sật đầu.

đám người ở cũng xôn xao nhìn bàn tay của mình, một viên a hoàn tinh quái cười nói một minh: “Tên phải đem theo bên mình, lúc rảnh thì sờ một cái.”

Tay của ả len lén sờ vào quần của một người ở nam trẻ tuổi khác.

“Đúng rồi. cảm xúc của tay đã tìm thấy rồi, sau đó tập ném lọ sẽ dễ dàng gấp bội, như thế này này!”

Lý Khánh An múa một thao tác đẹp, quay lung lại với lọ đồng, cách hai trượng xa rồi ném đi.

“Keng!” một tiếng, mũi tên vô CÙNG chính xác cắm vào trong lọ, trong sân nhà dấy lên một tràng vỗ tay vang dội.

“Lý tướng quân!”

Thôi Bình tách đám đông ra. cúi người với Lý Khánh An nói: “Ty chức đã chuẩn bị xong rồi.

Lý tướng quân theo ty chức đi vậy!”

Lý Khánh An cười, hướng sang đám đông chắp quyền: “Được rồi, các vị, ta còn có việc, tạm thời dạy tới đây vậy.”

Mấy viên thiếu niên Thôi gia quyến luyến đi theo hắn một đoạn.

Lý Khánh An vừa cười vừa vẫy tay với họ nói: “Cố gắng luyện tốt nha!

Mai này sẽ là của các vị đấy.”

Ánh mắt mấy vị thiếu niên đột nhiên lóe sáng. một luồng hảo khí ngất trời xông lên mặt. bất chợt đứng thăng người ườn ngực ra.

“Thôi huynh.

Thôi hữu thừa tại sao không có trong Phủ vậy?”

Dù Lý Khánh An là võ quan, nhưng hắn cũng là chính tử phẩm hàm. cao hơn Thôi Bình đến hai cấp, Thôi Bình liền cung kính nói: “Lý tướng quân không nên khách sáo, gọi ty chức là viên ngoại lang được rồi. thúc phụ hôm nay phải trực, đến tối mới về được.”

“Thì ra là thế. vậy là hôm nay chắc là không gặp được rồi.”

“Lý tướng quân tìm thúc phụ ty chức có chuyện gì không?”

“Không có chuyện gì.

đến Thôi phủ cũng phải gặp mặt chù nhân một cái chứ!”

Trong khi nói chuyện, hai người đã tới trước sân nhà của Thôi Bình, vừa bước vào cửa nhà.

Thôi Bình bèn lớn tiếng hô nói: “Nương từ, Mỹ nương, mau ra gặp quý khách.”

Lý Khánh An quan sát sân nhà một lúc, sân nhà không lớn. thu dọn rất gọn gàng, sạch sè. chỉ là trong một gốc chất một đống lông gà và vảy cá. một cây đa sià gần như che Phủ đi nửa cái sân. phía dưới cây là một dãy phòng. khoảng năm sáu gian.

Thôi Bình và vợ ở một gian, tiểu thiếp ở gian bên.

Thôi Bình có một căn thư phòng, còn có phòng khách và phòng của người ở, và thêm một gian nhỏ là nhà bếp.

Nhà Thôi Bình ngoài thê thiếp, còn có một a hoàn và một nhũ mẫu. nghe thấy lão gia gọi. mọi người đều ra đón.

“Lý tướng quân, đây là vợ ty chức Bùi thị. con gái hình bộ Bùi thị lang.”

Một thiếu phụ trẻ dịu dàng thi lễ. có thể thấy nàng là một đại gia khuê các. tính cách ôn nhu, dịu dàng.

Lý Khánh An liền đem mấy món quà đã mua đưa qua. cười nói: “Đến đây gấp quá. một chút tâm ý mong phu nhân đón nhận!”

“Lý tướng quân quá khách sáo, mau mời vào trong nhà ngồi!”

Bùi thị đem mấy món quà giao cho tiểu thiếp, liền mời Lý Khánh An vào trong nhà.

Trong nhà đã dọn sẵn một bàn tiệc thức ăn phong phú. quan sứ nhỏ mời khách chẳng qua là mấy món gà, vịt, cá, thịt, thêm mấy bình rượu ngon.

Hôm nay Thôi Bình đã chịu bỏ vốn lớn. lại từ quán rau quả ở chợ tây mua về một cân vải đắt tiền, có thể nói là một điểm thu hút lớn trên bàn tiệc.

“Lý tướng quân không cần khách sáo, mời tùy ý ngồi, cử xem như ở nhà minh vậy.”

Thôi Bình mời Lý Khánh An ngồi vào vị trí đầu. hắn ngồi bên phải, vợ Bùi thị ngồi bên trái, tiểu thiếp không có tư cách ngồi vào bàn. phụ trách hầu rượu tiếp cơm. lễ nghi này Lý Khánh An lại không biết, hắn cười ha hà nói: “Viên ngoại lang, tại sao không cho tiểu phu nhân đây ngồi xuống?”

Chương 80 : Tiêu Thôi Mời Khách (Hạ)

Thôi Bình hơi lúng túng, thường nói thê không bằng thiếp, hắn đương nhiên hi vọng tiểu thiếp cũng có thể ngồi xuống. nhưng vợ còn đang ngồi bên cạnh đấy!

Hắn không thể làm chủ được.

Bùi thị giả bộ không nghe thấy, nàng hai tay cầm ly cười tươi nói: “Lý tướng quân, hôm nay chiêu đãi không tốt.

đã đón tiếp ngài quá sơ sài. cạn ly rượu này bà chủ nhà thiép đây tạ lỗi với Lý tướng quân.”

“Không có chi!

Không có chi!

Phu nhân quá khách sáo rồi, hôm nay là ta đã quấy rầy mới đúng.”

Lý Khánh An khách sáo mấy câu. cùng vợ chồng họ cạn một ly rượu, lúc này, Bùi thị đứng dậy nói: “Lý tướng quân xin mới dùng, thiếp đây xin cáo lui.”

Nàng vừa cười vừa khẽ cúi người thi lề. nháy mắt với tiểu thiếp một cái, hai người cùng lui ra.

Lý Khánh An nhìn nàng đi vào bên trong, mới gật đầu. cười nói với Thôi Bình: “Viên ngoại lang tại sao không dọn ra ở riêng?”

Thôi Bình thở dài: “Nói ra thật hồ thẹn!

Nhạc phụ ty chức gả con gái cho ty chức, tường rằng ty chức sẽ có tiền đồ, nhưng bây siờ ty chức cả đến ngôi nhà của mình cũng không có, còn phải ở trong Thôi gia. người ta thường nói đàn ông ba mươi lập nghiệp, ty chức hôm nay đã ba mươi rồi. cách lập nghiệp còn khá xa vời!”

Gần đây Lý Khánh An cũng có ý mua nhà. hắn chợt rất cao hứng hỏi: “Không biết hiện giờ giá nhà ở Trường An thế nào?”

Nhắc đến giá nhà.

Thôi Bình lắc đầu cười buồn: “Giá nhà và giá gạo đều tãng. năm thử nhất Thiên Bảo, một đấu gạo chẳng qua mười văn tiền, một ngôi nhà cũng không quá trăm quan tiền, như mấy phường Sùng Nghiệp, Tịnh Thiện.

Tuyên Nghĩa.

Lan Lăng có phong thủy tốt nhất, cũng không quá hơn hai trăm quan, nhưng năm nay giá gạo tăng đến mỗi đấu năm mươi lãm văn. giá nhà cũng tăng lên gấp năm lần.

Tháng trước, ty chức đi xem một ngôi nhà ba mẫu hạng trung nằm ở Phong Lạc phường, hai mươi mấy gian nhà. cho giá đã là bảy trăm quan, cho dù có trả giá. ít nhất cũng phải hơn sáu trăm quan, gia đình bình thường làm sao có thể mua nổi.

Ài!

Ty chức tệ nhất cũng là viên ngoại lang của lục phẩm rồi. nói đến sự hảo nhoáng. thì cả đến ngôi nhà thuộc về mình cũng không có.”

“Viên ngoại lang không phải là có bồng lộc. có ruộng Vinh Nghiệp đấy ư?

Sao cả đến nhà cũng mua không nổi?”

Lý Khánh An cười nói.

“Ài!

Đừng nhắc nữa.”

Thôi Bình khoát tay nói: “Dựa theo thể chế. ty chức có năm khoảnh ruộng chức phân, có hai khoành năm mươi mẫu ruộng Vĩnh Nghiệp.

Trước đây có thể là như thế. nhưng bây giờ, đó chỉ là mức độ nào đó thôi.

Thực chất triều đình chỉ cấp cho ty chức không tới một nửa của số đó, còn lại ty chức phải tự mua lấy.

Thật ra cho dù ty chức có được toàn bộ số đó, thì trong một năm cũng chỉ thu nhập một hai trăm quan, còn phải là lúc mưa thuận gió hòa mới được, như thế làm sao mà đủ mua nhà?

Lại nói đến bổng lộc. bổng lộc hàng tháng của ty chức là hai quan, mỗi năm lộc gạo là trăm thạch (1 thạch = 10 đấu gạo), thêm tiền giới chức, một năm cộng lại cũng mới trăm quan, ty chức dành dụm được mấy năm. cưới vợ nạp thiếp, đã tiêu gần hết. thu không đủ chỉ đó!”

Thôi Bình càng nói càng buồn tũi: “Đâu có như biên quân các ngài, chỉ cần chiến đấu lập công, được thường đến mấy ngàn lượng bạc, mấy trăm xấp lụa. chúng tôi chỉ là số lao lực thôi.”

Lý Khánh An cầm ly rượu, hắn chợt nhớ bản thân dù đã thăng quan rồi. nhưng ruộng chức phân và ruộng Vĩnh Nghiệp vẫn không hề tăng, vẫn là mấy mẫu ruộng bèo ở Bạch Hoán thành, vả lại loại tiền công lộc gạo đó càng không có ai nhắc với hắn. không lẽ họ muốn cuỗm cả tiền công của ông đây sao?

“Viên ngoại lang đừng gấp, từ từ thôi, vâng, huynh mua nhà còn thiếu bao nhiêu tiền?”

“Đừng nhắc!

Đừng nhắc!”

Thôi Bình liền khoát tay, hắn thiếu không chỉ là một con số ít ỏi. làm sao mà mở miệng được, dù ngại vay tiền, nhưng mời Lý Khánh An giúp một việc, hắn phải tìm cơ hội nói ra. nếu không bừa cơm này sẽ mới không rồi.

Thôi Bình lại rót cho Lý Khánh An một ly rượu cười nói: “Ty chức khuyên Lý tướng quân nên sớm mua nhà ở Trường An. giá nhà đi theo giá gạo, nghe nhạc phụ ty chức nói. năm nay Giang Hoài bị lụt lớn. bên Hà Đông lại xuất hiện hạn hán. qua năm giá gạo nhất định sẽ tăng, giá nhà cũng sẽ tăng theo.”

“Thế nó sẽ không giảm ư?”

“Giảm?”

Thôi Bình lắc đầu nói: “Bây giờ không phải là giữa năm Khai Nguyên, tăng thì dễ giảm thì khó lắm!”

Nghe Thôi Bình nói như thế, Lý Khánh An thầm nhầm tính: “Hai hôm nay mình phải đi mua một nhà ở thôi.”

“Nếu ta muốn mua một tòa có hậu hoa viên, mà trong nhà đầy đủ đồ dùng. thì cần bao nhiêu tiền?”

“Nếu có hậu hoa viên, thì ít nhất cũng là năm mẫu rồi, ty chức biết một nơi. nằm ở Thán Nhân phường, ra giá một ngàn quan, nếu trả giá. chí ít cũng không thấp hơn chín trăm quan.”

“ừm!

Thế khi nào Viên ngoại lang giới thiệu cho ta với.”

“Cái này không thành vấn đề, người bán đó ty chức quen, ngày mai ty chức đi nói giúp ngài.”

Hai người lại uống thêm mấy ly nữa. lúc này, Lý Khánh An nửa như cố ý nửa như vô tình cười hỏi: “Nghe nói con trai Thôi hữu thừa năm tới sẽ thi tiến sĩ. có chuyện đó không vậy?”

Thôi Bình ngẩn ra một lúc, bật cười nói: “Lý tướng quân ở đâu nghe lời đồn ấy thế. con trai trường của thúc phụ ty chức Thôi Diệu làm quan bên ngoài, con trai thử Thôi Minh hai năm trước bèn ngã bệnh qua đời rồi, không còn đứa con trai nào khác nữa.

con gái thì có hai người.”

“ồ!

Còn trẻ mà đã qua đời thật đáng tiếc, tội nghiệp cho cô nhi quả mẫu bị bỏ lại, sẽ khó mà sống qua ngày.”

“Còn khổ hơn thế, em họ này của ty chức vốn đã sắp thành hôn.

đối phương là cháu gái của Nguyên Sở quốc công Khương Giảo, dù gia thế xuống dốc, nhưng vì từ nhỏ đã đính hôn. lại thêm cô gái đó cũng khá xinh, nên Thôi gia vẫn quyết định cưới nàng ấy về nhà. chính là định dùng hi sự đế xông bệnh.

Không ngờ rằng ở hai ngày trước khi thành hôn Thôi Minh bệnh vong, để lại một quá phụ tựa cửa.”

“Thế nàng không thể tái hôn nữa à?”

Lý Khánh An cười nói: “Ta chỉ là có chút hiếu kỳ, hỏi bâng quơ vậy thôi, không có ý gì khác.”



Thường thì có thể tái hôn được, dẫu sao cũng chưa thật sự bước vào nhà chồng, chỉ cần cha mẹ bên nữ đề xuất ý kiến, giải trừ hôn ước là được.

Chỉ là Thôi gia ty chức không muốn quả phụ tái giá. vì vậy kiên quyết không chịu thoái hôn.”

Thôi Bình vừa nói đến đây, đột nhiên thấy nương tử ở trong nội thất vẫy tay với hắn. hắn vội đứng dậy cười nói: “Lý tướng quân ngồi một lát. ty chức đi một lát sẽ về liền.”

“Viên ngoại lang xin tự nhiên!”

Thôi Bình rảo bước đi vào nội thất, hắn đang định hỏi.

Bồi thị lại kéo vội hắn vào nhà. thấp giọng nói: “Thiếp cứ cảm thấy tên Lý tướng quân này đến đây là vì quá phụ tựa cửa của em họ tướng công.”

Thôi Bình nhíu mày lại. vội hỏi: “Sao nàng thấy vậy?”

“Dựa vào trực giác của thiếp, nàng Khương Vũ Y đó không phải là rất xinh đẹp sao?

Thiếp đoán rằng tên Lý tướng quân này nhất định là thích nàng ấy rồi.”

Thôi Bình do dự một lát nói: “Nếu mà là như vậy, hắn đến viếng là đang nhờ cậy ta rồi!”

“Không sai!

Vì vậy tướng công phải mạnh mẽ ra điều kiện, hắn sẽ đáp ứng thôi.”

“Nhưng mà bên kia thúc phụ của ta chưa chắc đã đồng ý, còn tổ mẫu nữa. người cử một mực kiên quyết không cho phép bên nữ tái giá.”

“Điều này tướng công đừng lo nghĩ tới. hãy đề hắn giúp tướng công trước, việc của người nữ kia sau này từ từ nói.”

Bồi thị đẩy hắn một cái: “Đi mau đi!

Hãy nhớ, phải đưa ra yêu cầu.”

Thôi Bình gật đầu. lại trở về trước bàn ãn.

Hắn cười gượng hai tiếng, nâng ly rượu lên nói: “Nào!

Lý tướng quân, ta kính ngài thêm một ly.”

“Ta cũng kính Viên ngoại lang.”

Hai người uống xong một ly, Lý Khánh An trong một lúc không tìm được đề tài hỏi chuyện của Khương Vũ Y nữa.

Thôi Bình nắm chặt quyền lại, đột nhiên cười nói: “Lý tướng quân, ty chức có một việc muốn nhờ ngài giúp đờ, khôngbiết có thể ”

Lý Khánh An cười nói: “Viên ngoại lang cử nói thừ, nếu ta làm được, nhất định nhận lời.”

“Là như vậy, ty chức là tiến sĩ năm thử nhất Thiên Bảo, thuộc quan thanh tư. là có thể thăng chức ngũ phẩm trở lên.

Nhưng ngũ phẩm là một ngường cửa rất lớn. muốn thăng lên quả thật rất khó, bắt buộc phải có chính tích mới được.

Mà ty chức hết năm này qua năm khác cử lom khom trong thượng thư tinh, mỗi ngày làm những việc giống nhau, làm đúng vô công, làm sai có lỗi. muốn làm ra chút chính tích quả thực là muôn vàn gian nan.

Một viên ngoại lang khác cùng ta là Trịnh Đức Ngọc, đã làm viên ngoại lang hai mươi năm. chính là không thể đột phá khỏi ngường ngữ phẩm này.

Ty chức mới nghĩ. nếu ty chức có thể điều đến làm quan bên ngoài, nói không chừng là có thể làm ra chút chính tích rồi.”

Lý Khánh An chớp mắt cười nói: “Ta hiểu ý của viên ngoại lang rồi. nhưng ta chỉ là quan quân An Tây, cũng không quen biết cao quan lại bộ, ta làm sao giúp viên ngoại lang đay?”

Thôi Bình vội nói: “Ty chức dĩ nhiên là biết bản thân Lý tướng quân là không làm được, nhưng mà ”

Nói đến hai chữ “nhưng mà”, Thôi Bình có chút ngại ngùng mỉm cười: “Chỉ cần Lý tướng quân giúp ta việc này, việc hôm nay Lý tướng quân nghe ngóng, ta cũng nhất định tận lực tương trợ.”

Lý Khánh An cầm ly rượu lên. liếc Bồi thị núp ở phía sau cửa một cái. hắn nheo mắt cười nói: “Viên ngoại lang muốn ta giúp ngài như thế nào?”

Thôi Bình cả mừng, vội đến gần Lý Khánh An. hạ thấp giọng nói: “Chỉ cần Lý tướng quân nói một tiếng với Cao Ông ”

Chương 81 : Công Việc Bỏng tay

Sáng sớm hôm sau, Lý Khánh An bèn dẫn hai huynh đệ Lệ Phi lên doanh trại nhậm chức.

Thật ra Kim Ngộ vệ chính là quân đội tuần tra của kinh thành, bên dưới thiết lập tả hữu nhai sứ (quản việc trị an đường phố kinh thành, cùng với những việc như sừa cầu, trồng cây...), tay cầm gậy hai đầu có bọc vàng tuần tra sáu con đường.

Nhưng nhiệm vụ chính của Kim Ngộ vệ vẫn là tuần tra tam đại nội (Thái Cực Cung, Đại Minh Cung, Hung Khánh Cung), không đủ chú tâm đến các đường, phường.

Ngoài ra Kim Ngộ vệ phần lớn là do con em các quan thần tổ chức nên. không những hình thành lễ thói quan hệ ngồn ngang, vả lại kẻ xấu người tốt hỗn tạp, bàn thân quân đội cũng thường xuất hiện chuyện gian lận phạm pháp, gần một năm nay vẫn hay bị ngự sử khép tội. nhưng cấm hoài vẫn tái phạm.

Vì thế Lý Lâm Phủ bèn kiến nghị điều tả hữu vạn kỵ (một đội quân kỵ xạ kề cận bên hoàng đế, phụ trách tháp tùngoài hoàng đế đi săn. quy mô khoáng một vạn người) tinh nhuệ thành lập cửu môn tuần tra doanh, đề tiến hành chế ngự Kim Ngộ vệ, Trường An và Vạn Niên huyện mỗi nơi một nhánh, với năm trăm người lập thành doanh.

Tuần tra sứ huyện Trường An do Trưởng Tôn Toàn Tự đàm nhiệm, còn tuần tra sứ huyện Vạn Niên do Lý Lâm Phủ tiến cử cho An Tây trung lang tướng Lý Khánh An đàm nhiệm, lý do là Lý Khánh An không phải con em quyền quý, ít có quan hệ tình cảm. vả lại thuần thục cung ngựa.

Khác với Kim Ngộ vệ ở chỗ, cửu môn tuần tra doanh toàn bộ là kỵ binh, thân mang áo da thú dữ. tay cầm côn bạc dài ba thước, sau lưng vác cung tên.

Không hạn chế đường. phường, một đội năm mươi người, phóng ngựa tuần tra toàn bộ thành, cửu môn tuần tra doanh tạm thời đóng ở Đông Nội Uyển.

Khi Lý Khánh An đến nơi, đúng lúc một viên tuần phòng sứ khác Trường Tôn Toàn Tự cũng vừa đến.

Trường Tôn Toàn Tự là trưởng nam Trường Tôn gia quyền thế của Đại Đường, khoáng hơn ba mươi tuổi, thân thể cao to uy vũ. tướng tá đỉnh đạc phong độ, hắn hiện là Vạn kỵ doanh trung lang tướng, từ xa hắn đã thấy Lý Khánh An. cười lớn đến nghênh đón.

“Lý tướng quân, không ngờ chúng ta cũng có thể thành đồng liêu, vinh hạnh quá!”

Lý Khánh An ở phố tây đã từng gặp con gái của Trường Tôn Toàn Tự, hắn cũng liền lên nghênh đón cười nói: “Có thể sát cánh tuần tra với Trường Tôn tướng quân.

Khánh An cũng thật vinh hạnh.”

Trường Tôn Toàn Tự thúc ngựa đến bên Lý Khánh An, vỗ vai hắn. chợt thấy cung lớn khoát trên ngựa Lý Khánh An. vô cùng kinh ngạc nói: “Đây là Cung của Lý Khánh An chính là cái cung vàng mà Dương Hoa Hoa đã tặng cho hắn. hắn lấy xuống đưa cho Trường Tôn Toàn Tự cười nói: “Trường Tôn tướng quân nhận biết cung này à?”

Trường Tôn Toàn Tự nhận lấy cung, nhìn kỹ một hồi, ánh mắt dần dần sáng lên.

“Quà nhiên là nó!”

Trưởng Tôn Toàn Tự suýt xoa nói: “Đây là kiệt tác của thợ rèn cung Vương Vũ, người nổi tiếng nhất ở Hà Bắc, hắn đã dùng đúng năm năm trời mới làm ra cây cung này.

Toàn thân cung đen sẫm đó là điểm đặc trưng của nó, chiếc cung đầu tiên được Phạm Dương tiết độ sứ Trương Thủ Khuê dùng, ta từng ở năm hai mươi lăm Khai Nguyên thấy qua nó, nhưng sau đó nghe nói đã truyền vào trong cung. bây giờ lại tới tay của tướng quân, thật làm người ta ngưỡng mộ quá!”

“Nếu Trường Tôn tướng quân thích, cái cung này tặng cho tướng quân vậy.”

“Tâm ý của Lý tướng quân ta xin nhận, chỉ là cho ta cũng dùng không được, đó là cung Thất Thạch, cũng chỉ có Lý tướng quân dùng được, không đoạt vật quý của Lý tướng quân, ha ha!”

Trường Tôn Toàn Tự lại đem cung trà lại cho Lý Khánh An. hắn thấy Lý Khánh An rất biết vì người khác, bèn đến gần hắn hạ giọng nói: “Lý tướng quân, có câu nói này không biết ta có nên nói hay không.”

“Trưởng Tôn tướng quân cứ nói thẳng không sao.”

“Lý tướng quân, cái chức cửu môn tuần tra sứ này là công việc bỏng tay đấy!”

Lý Khánh An nhìn hắn một cái, thấy mật hắn thất vọng và lo lắng, bèn cười hỏi: “Tại sao lại nói vậy?”

“Lý tướng quân là người mới đến, không biết tình hình năm mới ở Trường An. giữa năm Khai Nguyên còn tốt hơn một tí, đến Năm Thiên Bào, trước bàn dân , nhất là hai năm này, các vụ án về trị an tăng lên.

Nếu chỉ là những tên trộm nhỏ thì cũng không nói làm gì. thật ra cho dù quyền quý tôn thất phạm pháp, mắt nhắm mắt mờ cũng qua thôi, quan trọng là những vụ án này tướng quân nắm không được, ví dụ vụ án Vĩ Kiên của năm Thiên Bảo thứ năm và Đỗ hữu Lần của cuối năm thử năm Thiên Bảo, cũng là từ một số vụ án nhỏ mà ra. nhưng vào lúc đó ai mà biết nó lại có thể trở vụ án lớn tày trời đâu?

Lúc đó Kim Ngộ vệ quả thật có người bị bay đầu.”

Lý Khánh An gật đầu. chắp tay nói: “Xin Trường Tôn tướng quân chỉ giáo tiểu đệ. nên ửng phó như thế nào?”

“Ta tặng tướng quân năm chữ. là câu danh ngôn của Kim Ngộ vệ đó: ‘Mắt không thấy là tốt!”

“Đạ tạ Trường Tôn tướng quân đã chỉ bảo, tiểu đệ hiểu rồi.”

Lý Khánh An quay đầu ngựa lại. dẫn theo Lệ Phi huynh đệ phóng ngựa vào trong Đông Nội Uyển.

Đông Nội Uyển và Tây Nội Uyển như nhau, cũng là nơi đóng quân của vũ lâm quân.

Đông Nội Uyển rất rộng lớn. lại có một sân cỏ rộng. vì thế bèn trở thành chỗ đóng quân của Vạn Kỵ doanh, đồng thời đây cũng là nơi diễn ra trận quyết đấu cuối cùng của cuộc thi mã cầu.

Tiết trời sang đông, cây cỏ đìu hiu. trong Đông Nội Uyển rộng lớn thật ảm đạm. chỗ nào cũng là cảnh tượng trống trơn, cả mảnh rừng cũng trụi lá. giống như một đoàn binh sĩ đứng sững sững trên bãi đất trống rỗng.

Vạn kỵ doanh đóng quân ở Nam Uyển, kế bên Diên Chính môn. do mấy trăm lều trại và hai tòa kiến trúc bằng gỗ hợp thành, mà cừu môn tuần tra doanh mới thành lập thì ở bên khác đóng doanh, tổng cộng có một ngàn người, chia làm hai doanh, một doanh là Trường An tuần tra doanh của Trường Tôn Toàn Tự thống lành, còn một doanh bèn là Vạn Niên huyện tuần tra doanh của Lý Khánh An thống lành.

Lúc này là sáng sớm. binh sĩ đã ăn cơm sáng rồi.

đang tập huấn trên giáo trường, thường là luyện tập cung ngựa.

Một đội kỹ binh chạy dọc theo một đường chỉ màu trắng, khi phóng qua một điểm bắn màu trắng, trong tích tắc kỵ binh trên ngựa bèn giương cung kéo tên. một mũi tên bắn đến chỗ bia bắn làm bằng cỏ cách xa đó năm mươi bước.

Lúc này, ở phía xa tiếng vó ngựa như sấm. chỉ thấy một viên quan quân trẻ tung ngựa lao tới như bay, thoắt cái đã xông vào giáo trường.

Hắn tay cầm một cây cung lớn màu đen. ngoài trăm bước tên như điện xẹt. một mũi tên xuyên qua tim mày của người cỏ.

Trong phút kinh ngạc của mọi người, lại có tim mày của người cỏ thử hai bị bắn một mũi tên.

Hắn thân như nước chảy mây trôi, tên như gió gấp mưa rào, giương cung trái phải, chỉ trong khoành khắc, một lọ ba mươi mũi tên bắn hết, mũi tên nào cũng bắn xuyên qua tim mày của người cỏ.

Trên giáo trường chỉ yên ắng được một lát. rồi bỗng chốc pháo tay như sấm. tiếng reo hô nổi lên tứ phía.

Ngoài trăm bước một mũi tên xuyên não có lẽ có người cũng làm được, nhưng chỉ trong phút chốc ba mươi mũi tên mũi nào cũng chính xác. thì quả là làm cho người ta không thể nào tường tượng được, hơn nữa lại là một mũi tên xuyên tim mày.

Càng lúc càng nhiều binh sĩ chạy vội tới.

Mỗi người cũng đều bị tiễn thuật thần kỳ của hắn làm kinh ngạc đến há hốc trợn tròn mắt. tiếng vỗ tay tràng này nối tiếp tràng kia.

Lý Khánh An đi rảo một vòng quanh giáo trường một lần nữa. giơ cao cung đen lớn tiếng hét lên: “Ta chính là Lý Khánh An An Tây, tướng sĩ Vạn Niên huyện tuần tra doanh hãy đến gặp ta!”

Trong quân đội Đại Đường. trình độ kỵ xạ cao siêu xưa giờ đều khiến người ta kính ngường.

Lý Khánh An vừa bước ra giáo trường đã dùng tiền thuật siêu phàm tuyệt diệu của hắn chinh phục tướng sĩ vạn kỵ doanh, những công việc tiếp theo đã trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Điểm danh, phán đội. năm trăm viên kỵ binh chia làm mười đội. thiết lập đội chính, hòa trường, lại lệnh cho hai huynh đệ Lệ Phi làm tả hữu phó úy, mỗi người lĩnh năm đội tuần tra ngày đêm.

“Lý tướng quân, xin thắt quân bào.”

Một viên hỏa trường một chiến bào của vạn kỵ doanh đưa cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An tùy ý mở ra.

Đây là một quân bào có màu giống hệt với vạn kỵ doanh, màu xanh lam sẫm.

ở trên vẽ một con mãnh hô đen sặc Sờs nhưng kiéu dáng hơi khác nhau.

Của Lý Khánh An là một chiếc áo choàng thể hiện thân phận của hắn.

Lý Khánh An cột chiến bào trên lưng, trở mình lên ngựa. trường cung chỉ vào cửa lớn: “Có thể xuất phát rối”

Các kỵ binh đền lên ngựa, năm đội kỵ binh từ Đông Nội Uyển phóng ra. lần lượt chia ra đi về các phường.

Lý Khánh An dẫn năm mươi kỵ binh vừa từ Diên Chính môn phóng ra.

Lúc này, một cỗ xe ngựa dưới sự bảo hộ của mười mấy viên thị vệ đi lại ngay trước mặt.

Lý Khánh An lập tức kéo lại dây cương, đứng sững ở bên đường.

Đó là tướng quốc Lý Lâm Phủ đã đến.

Chương 82 : Kim Ngô Vạn Kỵ

Xe ngựa của Lý Lâm Phủ từ từ dừng lại trước mật Lý Khánh An.

Rèm xe kéo qua một nửa. hé ra cái mũi to mập của Lý Lâm Phủ.

Hắn mỉm cười nói: “Thất Lang, nhanh vậy mà đã nhậm chức rồi à?”

Lý Khánh An cong người thi lễ nói: “Đa tạ tướng quốc đã tiến cử thuộc hạ!”

“Ha ha!

Không cần đa tạ, ta suốt ngày cứ muốn tìm tí việc cho ngươi làm. nhưng chưa có cơ hội.

Lần này hoàng thượng đề ra cửu môn tuần tra, ta chợt nghĩ ngay đến ngươi, ta cho rằng ngươi hoàn toàn có thể đàm nhiện.”

“Thuộc hạ tuyệt đối không phụ lòng tín nhiệm của tướng quốc.”

Lý Lâm Phủ mỉm cười nói: “Ngươi đừng cho rằng đây là công việc sung sướng đấy!

Có chút lơ là thì sẽ đắc tội với người khác, nhưng nếu như làm một người tốt quá, thánh thượng lại không hài lòng.

Đường đi nước bước ở trong này, ngươi phải tự minh nắm bất.

Thất Lang, ngươi hiểu ý ta chứ?”

“Thuộc hạ hiểu rồi!

Khi xưa Tào Mạnh Đức lấy gậy ngũ sắc để lập uy, lưu lại mỹ danh thiên cồ.

Thuộc hạ nguyện học hỏi Mạnh Đức, đề cho quyền quý Trường An nghe danh Khánh An mà biến sắc.” (Gậy ngũ sắc là dụng cụ dùng để chấp pháp, trên gậy có tô năm màu đỏ, vàng, lục, trắng, đen, lúc Tào Tháo ở Lạc Dương làm võ quan, ở hai bên cửa lớn mỗi bên treo mười mấy cây gậy ngũ sắc. người phạm luật cấm. bất kề là ai. cũng đều dùng gậy đề đánh)

“Nói hay lắm!”

Lý Lâm Phủ ngước mặt lên trời cười lớn nói: “Ý nghĩa là đúng rồi, nhưng không thế tự so với Mạnh Đức. ta đi trước đây, ngươi tự mà liệu cơm gắp mắm nhé!”

Nói xong.

Lý Lâm Phủ khoát tay một cái. xe ngựa lăn bánh, quay đầu đi về phía Đại Minh cung.

Lý Khánh An mãi nhìn chiếc xe ngựa của tướng quốc đi xa. lúc này mới quay lại nói với các tướng sĩ: “Lên ngựa!

Đi Bình Khang phường trước.”

Vó ngựa như sấm lộc cộc đi như bay về phía Bình Khanh phường.

Hôm nay là ngày 12 tháng chạp, trong thành Trường An vẫn bận rộn như mọi khi. nhưng rất nhiều người đều phát hiện rằng, bắt đầu từ sáng hôm nay, trong thành Trường An có thêm một đội kỵ binh tuần tra.

Mỗi người họ đều có hai ngựa, sau lưng vác trường cung. tay cầm côn bạc, ai nấy quân phục sáng rõ, khí thế oai phong, so với Kim Ngộ vệ miệng mồm lèo mép, thì họ càng khiến người ta nể sợ trong lòng.

Rất nhanh, tin triều đình xây dựng cửu môn tuần tra doanh lan truyền khắp mọi phố lớn hèm nhỏ. rất nhiều người còn đặc biệt chạy lên phố xem cho vui.

Đại đa số người Trường An vẫn là giữ thái độ hoan nghênh đối với cửu môn tuần tra doanh mới xuất hiện này, nhưng cũng có người trong lòng bất mãn với sự xuất hiện của họ, những người tiên phong trong số đó phải kể đến là Kim Ngộ vệ.

Đó cũng khó trách, tuần tra phố lớn rất nhiều việc béo bờ, một ngày tuần tra trở về. ít nhất là có trong tay mấy trăm vãn tiền, nếu may mắn hơn, chẳng hạn như gặp được chuyện gian manh phạm pháp, nếu xử lý ngầm, còn có thể vào túi mấy quan thậm chí mười mấy quan.

Nhưng bây giờ không được nữa, sự xuất hiện của cửu môn tuần tra doanh làm cho họ mất đi rất nhiều cơ hội kiếm chác vụ lợi, trực tiếp ánh hưởng tác động nhiều đến lợi ích thiết thân của họ.

Vì vậy sau hai canh giờ, Lý Khánh An đã nhận được báo cáo ở phố đông có này sinh xung đột giữa tuần tra doanh và Kim Ngộ vệ.

Lý Khánh An lập tức dẫn năm mươi kỵ binh chạy về phía phố đông.

Nơi này sinh xung đột ở cửa hiệu lụa hoa góc tây nam phố đông.

Nguyên nhân gây xung đột là một tên trộm từ nhà kho của một cửa hiệu lụa hoa cuỗm mất ba mươi sắp lụa Thuộc (lụa in hoa Tứ Xuyên), nhưng nhanh chóng đã bị chủ tiệm phát hiện, ba mươi viên binh sĩ Kim Ngộ vệ phụ trách tuần tra phố đông chặn đường tên trộm này, chủ tiệm cũng kéo đến kịp thời, nhưng Kim Ngộ vệ lại nói chỉ truy hồi năm sắp lụa Thuộc, còn lại đều không rõ tung tích.

Chủ hàng tổn thất nghiêm trọng. hắn trong lòng hiểu rõ. bèn làm náo loạn trên hè phố, vừa lúc hai mươi viên binh sĩ tuần tra doanh đi ngang nơi này, họ tóm lấy một tên binh sĩ Kim Ngộ vệ đi một mình, từ trong túi ngựa của hắn lục soát được nửa sắp lụa Thuộc.

Sự việc vì thế mà trở nên to chuyện.

Kim Ngộ vệ phố đông kéo đến siành người về, hai quân cũng do đó mà nảy ra xung đột đổ máu trên phố lớn.

Lý Khánh An dẫn năm mươi kỵ binh xông vào phố đông như một trận cuồng phong, tiếng vó dồn dập, họ lớn tiếng thét lên: “Người ở phía trước tránh ra!”

Các dân chúng thương buôn trên phố sợ đến đều tránh dạt cả ra hai bên, kỵ binh chẳng mấy chốc băng qua phố lớn, mất hút ở góc phố.

Mọi người trên phố lớn bàn luận inh ói. không biết đã xảy ra việc gì, rất nhiều dân chúng biết được sự tình thì hồ hời chạy về phía cửa hiệu lụa hoa. có màn kịch đặc sắc sắp trình diễn rồi đây.

Trên phố lớn ngay trước cửa hiệu lụa hoa. ba trăm mấy viên binh sĩ Kim Ngộ vệ vây chặt hai mươi viên binh sĩ tuần tra doanh.

Trên tay họ cầm gậy sắt to đầu vàng, khí thế hung hãn. hiệu úy dẫn đầu to tiếng giận dữ thét lên: “Các ngươi quỳ xuống cầu xin. cam kết không đến phố đông nữa. thì sẽ tha cho các ngươi một lần, nếu không đánh gãy chân các ngươi!”

Hai mươi viên binh sĩ tuần tra doanh gần phân nửa đều minh mang thương tích, ban nãy họ này sinh xung đột đổ máu với đối phương, hai bên đều có không ít người bị thương, các binh sĩ đều không ai lên tiếng, muốn họ quỳ xuống, làm sao mà được?

Một viên hỏa trường nói: “Mã hiệu úy, hôm nay rõ ràng là các người nuốt dấu vật của chù hàng, không lẽ các người không sợ xừ phạt quân kỷ sao?”

Mã hiệu úy Kim Ngộ vệ cười lạnh một tiếng, hắn sợ gì chứ, chuyện như vậy xảy ra nhiều rồi. người nào của các cửa hiệu dám đắc tội Kim Ngộ vệ?

Năm kia một chủ tiệm bán thịt không biết sống chết đi quân nha tố cáo binh sĩ tống tiền, tuy tên binh sĩ kia bị phạt đánh một trăm trượng, nhưng người chù tiệm đã đắc tội với Kim Ngộ vệ.

Ngay đêm đó cửa tiệm đã bị người không rõ lai lịch phá tan tành, chủ tiệm bị đánh đến trọng thương, thê từ cũng bị người ta làm nhục.

Sau sự việc này, không một ai dám đi tố cáo binh sĩ Kim Ngộ vệ nữa.

Mã hiệu úy chỉ vào chủ tiệm bên cạnh chửi nói: “Tên chủ tiệm chó kia!

Ngươi dám vu khống Kim Ngộ vệ chúng ta nuốt dấu hàng hóa của ngươi ư?”

Chủ tiệm sợ đến hồn lìa khỏi xác, vội xua tay lia lịa nói: “Không có!

Không có!

Tiêu nhân tông cộng chỉ bị trộm đi năm sắp lụa Thuộc, các quân gia đều trả tiéu nhân hết rồi, không mất đi sắp nào cả!”

Hỏa trường cười lạnh một tiếng nói: “Ta hiểu rõ rồi, được!

Ta không có khả năng gây với các ngươi. cáo từ!”

Hắn giục ngựa định dẫn thủ hạ rời khỏi, Kim Ngộ vệ bị đã thương mười một người, làm sao chịu buông tha cho họ.

Mã hiệu úy cả giận: “Cho sĩ diện mà không chịu giữ, dám xem khinh bọn ta. các huynh đệ nhào lên, đánh gãy chân bọn chúng cho ta!”

Ba trăm tên binh sĩ Kim Ngộ vệ thét lớn một tiếng, tất cả múa tung côn đồng ùa cả lên.

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc này, một mũi tên bắn tới như điện xẹt, một mũi tên xuyên qua vai trái của Mã hiệu úy, tiếp theo lại bắn tiếp một tên. cắm vào mất chiến mã của hắn. chiến mã một tiếng gào xé, lật nhào Mã hiệu úy xuống đất.

Tình hình đột ngột này làm cho tất cả binh sĩ có mật ở đây đều sững sờ, cùng quay lại nhìn thì chỉ thấy không xa có một quan quân trẻ tuổi xuất hiện.

Hắn thân hình vạm vỡ uy vũ. ánh mắt giá lạnh như băng, tay cầm một cây cung đen lớn, kéo cung như trăng tròn, đầu mũi tên sắc nhọn nhắm thẳng vào họ.

“Ta chính là Lý Khánh An An Tây, ai dám manh động, người ở dưới đất chính là kết cục của các ngươi.”

Uy danh của Lý Khánh An từ lâu đã nghe như sét đánh ngang tai, ba trăm viên binh sĩ Kim Ngộ vệ giống như bị ém phải bùa định thân vậy, ai nấy đều đứng sững ở đó, chăng dám có chút động đậy nào, chỉ có Mã hiệu úy ở dưới đất ôm vai rên ri khô sờ dưới đất, còn có một con chiến mã bị bắn chết ngay tại chỗ, máu từ trong mắt nó chày ra, lênh láng khắp mặt đất.

Binh sĩ tuần tra doanh thấy thủ lĩnh của họ đến rồi, mọi người vô cùng kích động, đồng loạt hối ngựa núp sau lưng hắn.

Lúc này, năm mươi tên cửu môn tuần tra kỵ binh cũng lục đục kéo đến. hòa trường vội bẩm báo nói: “Tướng quân, có ba mươi tên Kim Ngộ vệ nuốt dấu tang vật trộm cắp.”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng nói: “Nuốt dấu tang vật, ta có thể thủ tiêu ngay tại chỗ.

Hôm nay là lần đầu ta tuần phố, ta cho các ngươi một cơ hội, giao tang vật ra, người có thế đi, nếu không thì đừng trách ta tiễn hạ vô tình!”

Các binh sĩ Kim Ngộ vệ sợ hãi thoái lùi mấy bước, tất cả đưa mắt nhìn xuống Mã hiệu úy dưới đất.

Lý Khánh An đột nhiên lại bắn một tên xuống Mã hiệu úy dưới đất. mũi tên bắn xuyên qua bắp đùi của hắn. ghim chặt hắn trên mặt đất.

Mã hiệu úy thám kêu một tiếng, đau đến ngất xiu bầt tinh.

Lý Khánh An lại kéo tiếp một mũi tên. nhắm thẳng vào binh sĩ Kim Ngộ vệ lạnh lùng nói: “Kẻ nuốt giữ tang vật nghe đây, ta đếm ba tiếng, vẫn không chịu trà tang vật lại. ta sẽ bắn chết một người ngay tại chỗ.”

“Một!”

Cung của hắn từ từ kéo căng hết, đầu mũi tên giống như một con rắn độc đang lẻ lười đó ra. tràn ngập một bầu không khí tang tóc.

“Hai!”

“Ta trả!

Ta trà!”

Cuối cùng có người sợ khiếp vía rồi.

Một tên binh sĩ ném côn sắt xuống, giơ cao hai tay kêu lên: “Đồ vật ở nơi trú quân, ta đi lấy vê!”

“Đi mau!”

Hắn quay đầu là chạy ngay, một người dẫn đầu, những người còn lại đều ném côn sắt xuống chạy về phía trú quân, ít lâu sau, muời mấy người lấy về nửa sắp hay một sắp lụa Thuộc, rất nhanh trước cửa tiệm chất đống thành một ngọn núi nhỏ.

Lý Khánh An lạnh lùng hứ một tiếng, quay đầu ngựa khoát tay một cái nói: “Chúng ta đi!”

Một đám kỵ binh lao đi rất nhanh, trong chốc lát, đã biến mất không để lại dấu vết.
 
Thiên Hạ Full
Thiên Hạ 2


Thiên Hạ

Tác giả: Cao Nguyệt

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự

Nhóm dịch: Huyết Tiễn Ngũ Gia và Huntercd

Nguồn: Mê Truyện và Vip Văn Đàn

Ebook by: Kiếm Giới

Creator by: Thủy Hỏa Thần

-------o0o-------

Chương 84 : Bắt Cóc Con Tin

Hôm nay là ngày hợp mặt hội thơ Thanh Nguyệt của nhóm Lý Thục.

Hội thơ Thanh Nguyệt được tố chức bởi con em của mười mấy viên quan lại, tô chức định kỳ hợp mặt.

Sáng sớm hôm nay họ đi ngoại thành ngao du viết thơ, tiện thể mời mấy cô gái trẻ cùng đi, con gái Thôi Hoán là Thôi Ỹ Vân cùng Thôi Yên Yên và Thôi Liễu Liễu con gái Thôi Kiều, thêm nữa là chị em Độc Cô, Trường Tôn Vân con gái Trường Tôn Toàn Tự, còn có một người là em gái Lý Thục, hòa chính huyện chủ Lý Tư Ỷ.

Nhưng trở đường trở về, họ gặp phải quân Đường đang truy bắt kẻ buôn người.

Các cô gái chia ra ngồi trên hai cỗ xe ngựa.

Độc Cô Minh Nguyệt và ba chị em họ Thôi ngồi trên xe ngựa phía trước, Độc Cô Minh Châu, Thượng Quan Vân và Lý Tư Ỳ ngồi trên xe ngựa phía sau. kẻ buôn người trong lúc khấn cấp, xông vào cỗ xe ngựa thứ hai, tiện tay bắt lấy người ngồi bên cạnh cửa xe là Độc Cô Minh Châu làm con tin.

Biến cố đột ngột làm mọi người kinh hoàng đến ngẩn người, lát sau. một trận náo loạn, Độc Cô Minh Nguyệt trên một cỗ xe khác thấy em gái bị bắt, nàng liền sốt ruột đến muốn lao xuống xe ngựa, nhưng bị ba chị em họ Thôi giữ chặt lấy.

Lý Thục nổi giận, chỉ người Hồ đó hét lớn: “Ngươi màu thả nàng ấy ra!”

“Các người là ai?”

Lái thương người Hồ xoay chuyển con ngươi hỏi.

Lý Khánh An lập tức hét: “Là ai không liên can đến ngươi. thà nàng ấy ra. ta thả ngươi đi!”

Không ngờ mấy viên con em quan lại không kịp phàn ứng lại, họ đồng loạt mắng lớn: “Con mắt chó của ngươi bị mù rồi.

đây là Quáng Bình vương điện hạ, trường tôn của hoàng đế bệ hạ!”

Lý Khánh An chợt âm thầm thở dài một tiếng, những người này sao lại không chịu hiểu?

Quả nhiên, người Hồ đó đắc ý cười lên: “Thì ra là hoàng thất quý tộc. thế thì tốt quá.”

Hắn đột nhiên thúc mạnh lưỡi dao, ngực của Độc Cô Minh Nguyệt lập tức máu loang ra. hắn trừng con mắt đỏ lòm hét với Lý Khánh An: “Cấu quan binh, cút đi cho ta!

Nghe không.”

Mọi người la hoàng.

Lý Thục sốt ruột đến muốn nhảy cần lên, nói lơn với Lý Khánh An: “Lý tướng quân, các người mau đi đi!

Còn không đi nữa sẽ chết người đấy.”

Lý Khánh An quay đầu nháy mắt với thuộc hạ. ra lệnh nói: “Các ngươi về trước đi!”

Các binh sĩ quay đầu ngựa lại. chạy trở về, Lý Khánh An thì đứng xa xa một bên, không có đi.

Lý Thục liền sốt ruột nói: “Họ đã đi rồi, ngươi mau thả người ra.”

“Ngươi tường ta ngu đến thế sao?”

Người Hồ cười một cách nham hiểm nói: “Muốn thả mấy cô gái này cũng được, ngươi qua đây làm con tin cho ta. ta sẽ lập tức thà họ.”

“Cái này ” Lý Thục khó xử quá. như thế làm sao được?

Thủ hạ thị vệ của hắn cũng lớn tiếng mắng chửi: “Tặc nhân to gan. dám nhục mạ vương gia nhà ta. ngươi không còn muốn sống nữa phải không?”

“Ngươi thà em tar a.

Ta đến làm con tin cho ngươi.”

Độc Cô Minh Nguyệt cuối cùng cũng thoát khói tay chị em Thôi gia. xông đến, van xin: “Ngươi thả em ta đi!

Ta nguyện làm con tin của ngươi.”

Độc Cô Minh Châu hét lên một tiếng: “tỷ tỷ, đừna!

Tỳ mau quay về đi.”

Lý Thục nhấp nháy môi, hắn cuối cùng cũng không lên tiếng, người Hồ đó, nhìn Độc Cô Minh Nguyệt một cái, rồi hét to: “Cầu quan!

Ngươi sao còn không xéo qua đây?”

Lý Khánh An nhảy xuống ngựa, từ từ đi lên phía trước cười nói: “Nếu ta đi rồi, ngươi làm sao có thể rời khôi quant rung, hay là vậy, ta làm con tin của ngươi, hãy thà cô gái nhỏ đó đi. ta đưa ngươi ra Phụng Tường, thế nào?”

Độc Cô Minh Nguyệt cảm kích nhìn Lý Khánh An một cái. nàng không nghĩ rằng Lý Khánh An lại chịu đứng ra giúp, người Hồ đó hứ một tiếng, nói: “Ngươi dựa vào cái gì mà có thể đưa ta ra khỏi Phụng Tường?”

Lý Khánh An cười nhẹ: “Ta chính là tân nhiệm cửu môn tuần tra sứ, ta có quyền thả ngươi ra khôi PhụngTường.”

“Ngươi chính là tân nhiệm cừu môn tuần tra sứ?”

Người Hồ kinh hoàng hỏi.

“Không sai, chính tại hạ, thà cô gái nhỏ đó, ta đưa ngươi ra khỏi Phụng Tường.”

Người Hồ tâm niệm xoay chuyển, rồi gật đầu nói: “Được!

Ngươi có thể làm con tin của ta.”

Lý Khánh An vừa định đi lên phía trước, người Hồ hét lớn: “Đem vũ khí ném đi, cởi quân áo ra luôn!”

“Ha ha!

Người Hồ nhà ngươi cũng thông minh thật.”

Lý Khánh An vừa cười vừa chuyện trò với hắn. vừa cỏi áo ngoài ra, toàn bộ vũ khí cũng vứt đi, để ngực trần, hắn lại cười nói: “ơ đây có phụ nữ trước mặt. quận thì không cởi vậy!”

Hắn vừa giơ tay vừa đi lên phía trước, người Hồ cánh giác nhìn hắn một cái, đem con dao dời đến trên cô Độc Cô Minh Châu: “Ngươi đứng xa ta một chút, không được động đậy, nếu không, ta sẽ giết cô ta!”

Lý Khánh An ngồi lên xe ngựa. cười nói: “Thế này ngươi có thể thả người rồi!”

Người Hồ hứ một tiếng: “Một người chỉ có thể đổi một, bên ta có ba người, ngươi chọn lấy một vậy!”

Không đợi Lý Khánh An mở miệng.

Lý Thục đột nhiện la lên: “Thà người mặc áo đầm màu vàng!

Lý tướng quân, thà cô gái mặc áo đầm màu vàng trước.”

Độc Cô Minh Nguyệt phẫn nộ nhìn sang Lý Thục, hắn làm sao có thể ích kỳ như vậy?

Lý Khánh An nhìn vào xe ngựa một cái, chỉ thấy một gốc sau lung lái thương người Hồ còn chen chúc hai cô gái nhỏ, đều đang phát khiếp đến run người, một người mặc áo đầm đỏ là Trưởng Tôn Vân. hắn đã gặp qua, còn một người mặc áo đầm vàng, hắn chưa gặp qua, hắn lắc đầu.

“Không!

Hãy thà cô gái trong tay ngươi trước.”

Người Hồ nhìn xác đồng bọn dưới đất. trong lòng cảm thấy khiếp sợ Lý Khánh An, hắn đâu dám thà Độc Cô Minh Nguyệt ra. bèn la lên: “Cô gái mặc áo đầm vàng, cô có thể đi rồi!”

Cô gái mặc áo đầm vàng chính là em gái Lý Thục, hòa chính huyện chú Lý Tư Ỳ, toàn thân nàng run lẫy bẫy, từ từ leo xuống xe ngựa, yếu ớt bước đi mười mấy bước , thoàng chốc ngất đi. mấy viên thị vệ xông đến. cứu nàng đi.

Lúc này, Độc Cô Minh Nguyệt cắn chặt môi dưới nói: “Ngươi thà em ta. ta làm con tin của ngươi.”

“Không được!”

Người hồ nhìn Khánh An đang lơ là một cái, kiên quyết lắc đầu nói: “Em gái ngươi ta không thà được, ngươi chỉ có thể đổi lấy một cô gái khác.”

“Thôi được rồi!

Ngươi thả cô ấy đi, ta làm con tin cho ngươi.”

Rất mau, Trường Tôn Vân cũng run rẩy leo xuống xe ngựa.

Độc Cô Minh Nguyệt không nói một lời, ngồi lên xe ngựa, nàng nắm chặt tay em gái, cảm kích nhìn Lý Khánh An một cái.

Lý Khánh An mỉm cười, nói: “Hồ lão huynh, bước tiếp theo huynh định làm gì?”

“Đánh xe!

Đi Phụng Tường.”

Lý Thục nháy mắt với người đánh xe ngựa một cái, phu xe bất đắc dĩ.

đành phải đánh xe đi về phía tây, lúc này, thị vệ của Lý Thục sốt ruột nói: “Tiểu vương gia, chúng ta có thé đi vòng theo đường nhỏ thông báo cho quân đóng tại Hàm Dương chặn họ lại.”

“Không!

Tại sao phải chặn?”

Lý Thục chắp tay sau lưng nhìn xe ngựa càng lúc càng xa. dần dần trở thành một chấm đen.

Khóe miệng hắn lộ ra một nụ cười nho nhã.

“Hắn không phải là tài cán lắm sao?

Thì cứ để hắn tử xử lý cho xong.”

“Hồ lão huynh, huynh hãy thà cô gái đó ra trước đi, để chị của cô ta băng bó vết thương một cái, chày máu nhiều thế, sẽ chết người đấy.”

Lý Khánh An trước sau vẫn đặt tay lên đầu, hắn cười thật tươi, ăn nói nhẹ nhàng: “ Thật ra huynh và ta ngày trước không thù. huynh buôn người cũng không phải là tội đáng chết gì, còn ta, ta chỉ là thực thi công vụ, cho dù thà huynh rat a cũng không có tội trạng gì, Hồ lão huynh, chúng ta làm một giao kèo, thả chị em họ ra, ta đàm bảo để huynh bình an rời khỏi quant rung.”

Người Hồ lắc đầu nói: “Người Hán các ngươi, người nào người nấy nói không giữ lời, ta không tin ngươi đâu.”

Dù nói như thế, hắn cũng từ từ buông Độc Cô Minh Châu ra, để chị nàng bế nàng qua đó, nhưng con dao trước sau vẫn đặt trên người nàng.

Máu trên ngực của Độc Cô Minh Châu đã đông lại, nhưng trên cổ lại ri máu.

Minh Nguyệt liền lấy khăn tay ra. cẩn thẩn băng bó cho em.

Độc Cô Minh Châu sắc mặt trắng bệch, toàn thân yếu ớt không còn sức lực. ngẩn người nhìn Lý Khánh An.

Ánh mắt Lý Khánh An liếc nhìn con dao trên tay người Hồ, lại cười nói: “Tại hạ thiên ngưu vệ trung lang tướng Lý Thất Lang, xin hỏi quý danh Hồ huynh, ta cũng tiện xưng hô.”

“Ngươi cứ gọi ta là Ba Mộc Nhĩ.”

“À!

Ba Mộc Nhĩ lão huynh, thực ra huynh áỏi giang tháo vát, rất có tài ứng biến, là

một nhân tài cũng khá, thì hà tất phải làm kẻ buôn người làm gì, thật là uổng phí!”

“Kẻ buôn người gì chứ. ta vốn dĩ là quan quân Khang Quốc, quân đội bị người Tajik đánh bại, ta bèn trở thành thương nhân, chuyên mua bán đồ bạc tơ lụa.

Ta chính là không quen việc nhìn các thiếu nữ Khang Quốc đều đi Đại Đường cả, nên mới bất một ít phụ nữ Trường An đến Khang Quốc bán rượu.”

Độc Cô Minh Nguyệt bên cạnh giận nói: “Tên người hồ nhà ngươi thật không nói lý lẽ gì cả.

Hồ nương từ phía đông đi đến đều là do họ tự nguyện, nhưng ngươi lại bắt phụ nữ Trường An đi dị quốc, để cho họ ly tán với phụ mẫu, cả đời thê lương, không lẽ ngươi không có con gái sao?”

“Con gái ta bị bất cóc đến Đại Đường rồi.

đến nay vẫn không rõ tung tích."

Ba Một Nhĩ U buồn nói.

Độc Cô Minh Nguyệt ngẩn ra, lát sau, nàng khẽ thở dài nói: “Xin lỗi!”

“Ba Mộc Nhĩ lão huynh, hãy nói tên con gái huynh cho ta, ta sẽ để cho các huynh đệ giúp huynh tìm được nàng.”

“Thôi bỏ đi!

Đã mười lăm năm rồi. các ngươi đi đâu tìm chứ, chắc là nó đã lấy chồng rồi.”

“Ba Mộc Nhĩ lão huynh năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

Xe ngựa đi thong thả trên đường lớn, trong xe đã không còn không khí căng thẳng và thù địch như ban đầu. con dao của Ba Mộc Nhĩ đã lệch xa cổ của mình Châu ra khỏi một thước, hắn gần như đã quên ba người họ là con tin của mình.

Đúng lúc này. xe ngựa vấp vào một tàng đá lớn, xe ngựa lắc lư thật mạnh, bốn người trong xe đều bị chòng chành, ngực Độc Cô Minh Châu đau nhói từng cơn.

đau đến rên ri.

“Minh Châu, nàng không sao chứ?”

Lý Khánh An vội lên trước xem xét tình hình, cũng vào khoành khấc lửa phóng điện xẹt này, hắn nghiêng người qua một bên xô ngã Ba Mộc Nhĩ. tay trài bấu chặt cô tay đang cầm con dao của hắn. sau đó lập tức dùng tay phải bóp chật cổ hắn.

đè bẹp hắn xuống dưới thân mình, bàn tay như kìm sắt khư khư giết chặt lấy cổ hắn, càng lúc càng chặt hơn.

Biến cố đột ngột này làm cho Độc Cô tỷ muội sợ sững người, một hồi lâu hai nàng mới sự tinh lại, Độc Cô Minh Nguyệt kêu một tiếng thất thanh, sợ đến ôm chặt lấy muội muội nép minh vào cạnh cửa.

Ba Mộc Nhĩ bạt mạng vùng vẫy, khát vọng sinh tổn làm cho sức hắn trở nên to lớn dị thường.

Hắn giống như một con dã thú. thấp giọng rống lên, tay trái sử dụng hết toàn lực để thoát khỏi kìm sắt của Lý Khánh An, còn con dao của hắn thì nâng lên từng tấc từng tấc một.

Giọt mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên khuôn mật Lý Khánh An, sự ngăn cách của chỗ ngồi làm cho hắn không thề dùng hết toàn lực. hắn gầm lên nói: “Mau nhảy xuống xe ngựa!”

Độc Cô Minh Nguyệt cắn chặt đôi môi, nàng đẩy toang cửa xe, ôm muội muội lăn lốc xuống xe ngựa.

Sự trốn chạy của con tin làm cho Ba Một Nhĩ vô cùng phẫn nộ.

Hắn trầm giọng gầm một tiếng, dốc hết toàn lực đâm vào mật Lý Khánh An, nhưng sức lực trên cánh tay hắn đột nhiên biến mất.

Cánh tay hắn bị tay của Lý Khánh An cầm lấy và đâm về ngực của mình, một tiếng thảm kêu, con dao lạnh người cắm sâu vào ngực của Ba Một Nhĩ.

Toàn thân Ba Mộc Nhĩ cương cứng lại, sức lực nhanh chóng mất đi, hai mắt lời đỡ nhìn lên nóc xe ngựa, tay nắm dao đã buông thõng, Lý Khánh An từ từ bỏ tay hắn ra.

Vào lúc này, phía xa vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập của các kỵ binh.

Vào lúc hoàng hôn, Lý Khánh An hộ tống Độc Cô tỷ muội trở về Phủ.

Do bị mất máu nên khuôn mật của mình Châu trắng bệch, cả nói năng cũng không có sức lực gì.

Độc Cô Minh Nguyệt suốt dọc đường cũng đều không nói gì. chỉ là lúc Lý Khánh An sấp cáo từ. nàng mới khẽ cắn môi thấp giọng nói: “Lý tướng quân đa tạ!”

Lý Khánh An chắp tay mỉm cười nói: “Ta là cửu môn tuần tra sứ, bất kỳ ai ta đều sẽ cứu.

đây là bồn phận của ta.

Minh Nguyệt cô nương đừng để ở trong lòng.”

Hắn trở minh lên ngựa, vẫn tay cười nói với Minh Châu: “Minh Châu, nghỉ ngơi dường thương cho thật tốt, mấy ngày sau ta sẽ đến xem kiều trang điềm ‘thâm tím’ của muội.”

“Lý đại ca, huynh nhất định phải đến thăm muội.”

“Ta sẽ đến!”

Lý Khánh An lại cười và gật đầu với Minh Nguyệt, áục ngựa mà đi, rất nhanh đã mất hút ở phía xa.

“Tỳ tỷ. huynh ấy người cũng được đấy chứ?”

Minh Châu thấy Lý Khánh An đã đi xa, lúc này mới mỉm cười hỏi nhỏ.

Độc Cô Minh Nguyệt nhìn bóng dáng Lý Khánh An một cái, khẽ thở một hoi dài.

Chương 85 : Nước Nhỏ Chảy Lâu

Năm mới càng lúc càng gần.

Không khí qua tết của thành Trường An cũng bắt đầu rầm rộ hẳn lên. khắp nơi đều có thể nghe thấy tiếng pháo trúc nổ vang, pháo trúc không phải là bánh pháo ngày nay, mà là những thanh tre ngắn được ném vào lửa, nghe tiếng tre khi cháy lên phát ra tiếng nồ lắc tách, để trừ ma khử ta.

Và nhà nhà bắt đầu thay giấy dán cửa sổ, quét dọn, dán bùa gỗ đào, làm bánh tết. treo phong kê, phơi thịt muối, cả thành Trường An chỉm trong không khí vui lễ tết.

Buổi sáng hôm đó. một đội nhân mã từ bên ngoài Kim Quang môn của thành Trường An đi tới, đó là một nhánh quân đội, khoáng hơn một trăm người, người nào người nấy mũ giáp bóng loáng, thân thể cao to, chủ tướng đứng giữa khoảng hơn bốn mươi tuổi, gương mật gầy ốm, dưới cầm có để ba chòm rầu dài, dù thân mang mũ giáp, nhưng lại phàn phất sự nho nhã, hắn chính là tiết độ sứ Vương Trung Từ của Bàng Hữu - Hà Tây.

Vương Trung Từ được hậu thế phong là thần quân.

Hắn thống lĩnh binh hai mươi năm. trăm trận trăm thắng, vì đại Đường Khai Nguyên thịnh thế lập nên những chiến công giữ gìn an ninh vô tiền khoáng hậu.

Năm naoái cuộc đỏi quân hành của hắn đã đạt đến đỉnh điểm, đồng thời đảm nhiệm bốn tiết độ sứ của sốc Phương-Hà Đông-Bàng Hữu-Hà Tây, gần một nữa biên quân của đại Đường nằm trong tay hắn.

Trong lòng quân Đường hắn có uy danh rất cao, việc gì đến đỉnh điềm cũng sẽ gặp sức càn, hắn nắm giữ binh quyền quá mạnh làm cho Lý Long Cơ cảm thấy bất an.

Đầu năm. hắn bị miễn đi chức tiết độ sứ của sốc Phươna-Hà Đông.

Tháng bày, Lý Long Cơ lệnh cho hắn chiếm Thạch Bào thành, nhưng bị hắn từ chối.

Lý Long Cơ bèn lệnh cho đại tướng Đổng Diên Quang tấn công Thạch Bảo thành, nhưng gặp thất bại thê thám.

Đổng Diên Quang bèn đổ trách nhiệm cho Vương Trung Từ.

Lý Long Cơ rất nóng giận. liền triệu Vương Trung Từ vào trong kinh.

Đi theo phía sau Vương Trung Từ là tham mưu Đỗ Nhạn Bân của hắn.

Trái với sự ung dung tự tại của Vương Trung Từ, Đỗ Nhạn Bân rất ư lo lắng, hắn không chỉ một lần khuyên Vương Trung Từ, không thể kháng chỉ của hoàng đế, nhưng Vương Trung Từ trước sau vẫn cho rằng ‘Thạch Bào thành hiểm ác.

Thổ Phồn dùng toàn bộ binh lực cả nước để giữ thành, nếu quân Đường tấn công mạnh, tất sẽ tổn thương mấy vạn mà chưa chắc đã giành được, thật là cái được không bằng cái mất.

Chỉ bằng tính cách khác, chờ đợi thời cơ.’

Đỗ Nhạn Bân cuối cùng cũng không thuyết phục được Vương Trung Từ.

Điều làm hắn lo lắng hơn là, nghe nói Đống Diên Quang mấy ngày trước có gửi một mật thư cho Thánh Thượng, e rằng nội dung lá thư sẽ làm Vương Trung Từ gặp điều xấu nhiều hơn là điều tốt.

“Đại soái, hay là đi thinh tội với Thánh Thượng, có lẽ sẽ có cơ may.”

Đỗ Nhạn Bân hạ thấp giọng khuyên Vương Trang Từ.

Vương Trung Từ lấc đầu nói: “Nếu hắn có lòng muốn khử ta. thì thinh tội đâu có tác dụng gì chứ?”

Hắn vừa dứt lời, phía trước đột nhiên đi đến một đội nhân mã. có hơn mấy trăm vũ lâm phi kỵ, hai người đi đầu. một là quan văn, một là hoạn quan.

Hoạn quan phóng lên trước, hét lớn hỏi: “Người đến đây có phải là Bàng Hữu tiết đô sứ Vương Trung Từ không?”

Vương Trung Từ chắp tay nói: “Chính tại hạ đây!”

Hoạn quan cười nhạt một tiếng, giơ cao thánh chỉ bằng vải đay trắng, nói: “Ý chỉ của bệ hạ đây, Vương Trung Từ tiếp chi.”

Vương Trung Từ liền aấp gáp nhảy xuống ngựa, quỳ dưới đất nói: “Thần Vương Trung Từ. tiếp thánh chỉ của bệ hạ.”

Hoạn quan soạt một tiếng mở thánh chỉ ra.

Lớn giọng đọc: “Bàng Hữu-Hà Tây tiết độ sứ Vương Trung Từ, chịu nhiều thánh ân, nhưng không nghĩ cách báo đáp, tự giữ lấy binh lực, nghi có ý đồ mưu phàn, bắt giam xuống ngục của Đại lý tự, lệnh tam ty hội thấm, khâm thừ!”

Hoạn quan thu lại thánh chi, phẩy tay với tả hữu, hét lệnh: “Bất lấy cho ta!”

Một đám lớn vũ lâm quân xông lên, đè lấy hai bên Vương Trung Từ, thân binh của Vương Trung Từ kinh hoàng, liền tiến lên giải cứu, Vương Trung Từ quay đầu lại hét một tiếng: “Các người không được hỗn!”

Các thân binh liền đồng loạt lui bước, không dám manh động, lúc này, quan vãn đó nhảy xuống ngựa, hướng Vương Trung Từ chắp tay nói: “Vương sứ quân, tại hạ Đại lý tự thiếu khanh Kiết ôn. phiền Vương sứ quân theo ty chức đi một chuyến vậy.”

Trong lòng Vương Trung Từ một thoáng thê lương, hắn thở dài một tiếng nói: “Hy

vọng Kiết thiếu khanh có thể dựa trên công đạo mà chấp hành, trà lại cho Vương mỗ đây một công đạo.”

Nhưng Kiết ôn cười nhạt một tiếng nói: “Công đạo ắt ở trong lòng Thánh Thượng.”

Chỉ một buổi sáng, cái tin Vương Trung Từ bị bắt ngay trên đường Trường An bèn được truyền đi khắp thành, đại tướng từng nắm trong tay một nửa biên quân đại Đường lại có kết cục bị bắt thế này, làm vô số người thương tiếc khôn nguôi.

Nhưng cũng có người tinh mất cho là chuyện này trước sau gì cũng sẽ như thế thôi, binh quyền của Vương Trung Từ quá mạnh, đã làm Thánh Thượng có lòng nghị kỵ.

Nhất thời mọi người bán tán xôn xao, tiếng đồn vang khắp Trường An.

Hai hôm nay vừa đúng cúng táo quân, tiếp đến là tuần ưu(ngày các quan được nghỉ phép), triều đình nghi hai ngày, Cao Lực Sĩ cũng được rảnh rỗi, không cần đi Hưng Khánh cung hầu hạ Thánh Thượng.

Cũng như lúc bình thường.

Cao Lực Sĩ đi tới sân mã cầu xem cầu thủ luyện tập, nhưng hôm nay hôm nay hắn rất lơ là. hắn đã biết tin Vương Trung Từ bị bắt. cho dù hắn biết Vương Trung Từ đã vào chốn nguy hiểm, hắn đã đánh giá thấp quyết tâm của Hoàng Thượng, rõ ràng là Thánh Thượng đã không muốn nghe sự giải thích của Vương Trung Từ.

Cao Lực Sĩ khẽ thở dài một tiếng, án của Vương Trung Từ đã chắc như đỉnh đóng cột rồi, ai cũng cứu không đươc hắn nữa, quan trọng là Thái tử, Thái tử trong vụ án này sẽ dấn sau đến mức nào, đó là việc hắn quan tâm.

Lúc này, sân mã cầu vang đến một loạt tiếng hô hân hoan, cuộc thi luyện tập đã kết thúc, đội Giáp do Lý Khánh An dẫn dắt đã thắng đội Át với một số điếm lớn.

Các cầu thủ mã cầu đồng loạt đi lên nhận thường, Cao Lực Sĩ cười rồi nói với quản gia bên cạnh: “Khó được cao hứng như hôm nay, mỗi người thường trăm quan tiền.”

“Đạ tạ A ông đã thường!”

Các cầu thủ mã cầu mừng rỡ, đồng loạt đa tạ rồi đi nhận tiền.

Lúc này Cao Lực Sĩ nói với Lý Khánh An: “Thất Lang, xin dừng bước!”

“Cao Ông có chuyện gì không?”

“Cùng ta đi hậu hoa viên dạo bước!”

Lý Khánh An gật đầu, từ khi hắn đảm nhiệm cửu môn tuần tra sứ, bén rất ít có thời gian luyện tập mã cầu, hôm nay hắn cố ý thu xếp nửa ngày, đến đây cùng đội mã cầu của Cao Lực Sĩ luyện cầu.

Hậu hoa viên trong Phủ Cao Lực Sĩ rất rộng lớn, có một cái hồ thiên nhiên, mặt nước hồ đã đóng một lớp băng dày, mật hồ sáng loáng như gương.

Mấy người ở đang dọn dẹp con đường nhỏ bên hồ, thấy Cao Lực Sĩ đi đến, đều đồng loạt đứng dậy thi lễ.

Cao Lực Sĩ vừa cười vừa vẫy tay, đề họ tiếp tục làm việc.

Hai người đi qua một chỗ quẹo, Cao Lực Sĩ mới từ từ nói: “Thất Lang, chuyện xảy ra sáng hôm nay, ngươi đã nghe nói chưa?”

“Cả buổi sáng này ty chức cũng đều ở trên phú Cao ông, không biết đã xảy ra chuyện gì?”

Cao Lực Sĩ thở dài nói: “Sáng hôm nay.

Vương Trung Từ bị hạ ngục rồi.”

Lý Khánh An sững người, Vương Trung Từ không phải là tiết độ sứ Hà Tây-Bàng Hữu sao?

Tại sao lại bị bắt?

Ý niệm trong đầu hắn xoay chuyển, bèn hỏi: “Hắn bị bắt ở Bàng Hữu hay là bị bất ở Trường An vậy?”

Cao Lực Sĩ nhìn hắn một cái, nói: “Hắn hồi kinh là để thuật chức, sáng sớm hôm nay vừa vào thành đã tiếp được thánh chi.

Thất Lang, người thấy chuyện này thế nào?”

Lý Khánh An cúi đầu trâm tư. hắn chỉ biết trong lịch sử nói rằng Vương Trung Từ vì có quan hệ quá mật thiết với Thái tử mà bị bắt, nhưng cụ thế thế nào hắn không rõ lắm. không ngờ chuyện này lại xảy ra trước mặt.

“Cao Ông. ngài có chuyện gì dận dò ty chức, mời ngài cứ việc nói rõ.”

Cao Lực Sĩ nhìn hắn một cách tán thường, cười nói: “Ngươi thông minh lắm. chỉ cần một tí là đoán được ý của ta, ta muốn nhờ ngươi thay ta đi làm một việc.”

“Xin Cao Ông cứ nói!”

Cao Lực Sĩ chắp tay sau lung đi lại mấy bước, mới từ từ nói: “Ngươi đem lời ta nói với Lý tướng quốc, cho hắn biết, nước nhỏ từ từ mới có thể chày lâu dài được.”

Hưng Khánh cung.

Lý Lâm Phổ đứng bên ngoài Đại Đồng điện đợi Lý Long Cơ triệu kiến, hắn cũng mới sáng này biết được tin xác thực vệ việc Vương Trung Từ bị bắt, là do Kiết Ôn phái người nhà cấp báo với hắn. rất mau. tin này tiếp theo tin kia.

Vương Trung Từ tại Kim Quang môn bị vũ lâm quân bắt, giam dưới ngục của

Đại lý tự.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, Lý Lâm Phổ trước đó cũng không hề có lấy một chút thông tin. và lại thánh chỉ của Thánh Thượng cũng không phải là thông qua trang thư tinh truyền xuống, mà là do hàn lâm học sĩ đưa xuống.

Nhưng trong lòng hắn hiểu rất rõ, cho dù Thánh Thượng sắp đặt bắt Vương Trung Từ như thế nào, nhưng cuối cùng việc xét thẩm vẫn phải thông qua hắn Lý Lâm Phổ để hoàn thành vụ án.

“Thánh thượng có chi, tuyên Lý tướng quốc vào triều kiến!”

Trên bục cao truyền xuống tiếng nói của một hoạn quan, Lý Lâm Phổ liền chỉnh sửa mũ nón cho chỉnh tề, nắm lấy vạt áo, bước từ các bậc thang đi lên phía trên.

Lý Long Cơ từ ba ngày trước dọn đến Hung Khánh cung.

Hung Khánh cung là phủ của hắn lúc hắn mới làm vương gia. sau mấy lần đại tu sửa.

đã có thể sánh bằng ba quần thề cung điện Khám Hòa-Đại Minh-Thái Cực cung rồi.

Hắn sau khi phongDương Ngọc Hoàn làm quý phi, lâu lâu cũng thường dẫn nàng đến đây nghỉ ngơi, nhưng lần này hắn chính thức dọn đến Hưng Khánh cung ở hãn luôn.

Ngự thư phòng của Lý Long Cơ đặt ở Đại Đồng cung, đây là một tòa cung điện dùng cho nghị sự loại nhỏ, không thể cử hành đại triều, nhưng có thể triệu tập trọng thần đến đây thảo luận quân cơ đại sự.

Lý Long Cơ vừa nghe xong bẩm báo của hoạn quan chủ sự, Vương Trung Từ đã bị bắt giam xuống ngục Đại lý tự, đợi đại tam ty hội thẩm, cái gọi là tam ty hội thẩm chính là do ba cơ quan tư pháp gồm hình bộ-ngự sử đài-đại lý tự cùng tiến hành thâm nghị đối với các vụ trọng án lớn, dựa trên cấp bậc khác nhau của quan viên tham gia hội thẩm mà chia ra đại tam tư và tiểu tam tư hai thứ.

Trừ khử Vương Trung Từ, chỉ là một trong hàng loạt các kế sách mà Lý Long Cơ đã sắp đặt sẵn.

Mục đích của hắn rất đơn giản. chính là trừ đi toàn bộ các đại tướng biên thùy, những người ủng hộ cho Thái tử. trước tiên là Bàng Hữu tiết độ sứ Hoàng Phô Duy Minh, Thiên Bào năm thứ năm, sau sự bùng nố của vụ án Vệ Kiên, Hoàng Phổ Duy Minh bị người ta tố cáo cấu kết với Vệ Kiên, hắn bèn vì thế mà trừ khử đi Hoàng Phô Duy Minh.

Mục đích kế tiếp chính là Vương Trung Từ.

Vương Trung Từ từ nhỏ đã sinh trường trong cung, với Thái tử Hanh có quan hệ rất tốt, nếu Thái tử phát động ép cung, thì Vương Trung Từ chính là con tốt đi trước ngựa,

Lý Long Cơ làm sao có thể dung tha cho hắn nắm giữ binh quyền trong tay quá lâu như thế được.

Nhưng Vương Trung Từ đàm nhiệm chức tiết độ sứ Hà Đông- sốc Phương đã quá lâu. thế lực trong quân vững chãi như rễ cây cổ thụ.

Để có thể thành công điều hắn rời khỏi Sốc Phương-Hà Đông.

Lý Long Cơ bèn đi một bước cờ hiểm, đồng thời bổ nhiệm hắn làm tiết độ sứ bốn trấn sốc Phương-Hà Đông-Hà Tây-Bàng Hữu, nắm giữ hai mươi vạn tinh binh đại Đường.

Sau khi trọng tâm của Vương Trung Từ chuyển tới Bàng Hữu.

Lý Long Cơ bèn tiện thể bỏ đi hai chức tiết độ sứ sốc Phương và Hà Đông một cách hợp tình hợp lý, bước tiếp theo chính là làm sao bắt hắn vào ngục.

Lý Long Cơ cần một lý do đường hoàng, mà Vương Trung Từ lại cự tuyệt đi tấn công Thạch Bảo thành, điều đó đã đưa ra một cái cớ tốt nhất cho Lý Long Cơ.

“Bệ hạ, Lý tướng quốc đã đợi ở bên ngoài.”

Lý Long Cơ vẫy tay: “Tuyên hắn triều kiến!”

Lý Lâm Phủ là một con chó hắn nuôi, bây giờ là lúc cần dùng đến chó rồi.

Một lát sau, Lý Lâm Phủ nhanh chân tiến vào ngự thư phòng, cúi mình thi lễ: “Thần Lý Lâm Phủ tham kiến hoàng đế bệ hạ.”

“Tướng quốc miễn lễ!”

Lý Long Cơ khẽ khoát tay cười nói: “Hôm nay đáng lẽ là ngày nghi. trẫm vì có việc đột xuất mà triệu tướng quốc tới đây, thật ngại quá.”

“Bệ hạ, tướng quốc khôngcó ngày nghi.”

“Nói hay lắm!”

Lý Long Cơ mỉm cười, rồi từ đống sớ tấu lấy ra một quyển, nói: “Việc Tịch thượng thư xin nghi hữu khanh đã biết rồi!”

Lý Lâm Phủ gật đầu, cũng thật trùng khớp, công bộ thượng thư Lục Cành Dung vừa chết, tiếp theo lễ bộ thượng thư Tịch Dự cũng lâm trọng bệnh, hôm qua đã chính thức đề xuất từ chức lễ bộ thượng thư và trung thư môn.

“Bệ hạ. thần hôm qua đã đi xem qua Tịch thượng thư.

ông ta thực sự lâm trọng bệnh, không thích hợp tiếp tục nhậm chức, mong bệ hạ ân chuẩn cho ông ta được nghi hưu.”

Lý Long Cơ lật qua sớ tấu, tiện tay ném nó xuống ngự áng. có chút lơ là nói: “Trẫm

đã phê chuẩn rồi, nhưng như thế thì vị trí lễ bộ thượng thư sẽ bị trống, tướng quốc có thể suy nghĩ giúp trẫm xem, vị trí này có thể cho ai thế vào?”

L

ý Lâm Phủ trong lòng lặng thinh, trên thực tế phải là công bộ thượng thư và lễ bộ thượng thư hai vị trí đều trống, mà Thánh Thượng chỉ nhắc đến lễ bộ thượng thư. như thế cho thấy vị trí công bộ thượng thư Thánh Thượng đã có chú định rồi, đó sẽ là ai?

Dương Thừa Căng, ngoài hắn ra không còn ai nữa.

Lý Lâm Phủ khẽ than trong lòng, xem ra Thánh Thượng đã hạ quyết tâm đặt cho mình một kẻ đối đầu.

“Bệ hạ, Thái tử thái sư, Từ quốc công Tiêu Tung đức cao vọng trọng, tài cán xuất chúng, thần xin tiến cử người này làm lễ bộ thượng thư.”

Lý Long Cơ lắc đầu: “Tiêu Tung danh dự không tốt, trẫm tuyệt đối không dùng hắn. tướng quốc có thể đề cử người khác.”

Lý Lâm Phủ lại trầm tư giây lát, cười khổ nói: “Thần nhất thời cũng nghĩ không ra người để chọn, xin bệ hạ để cho thần từ từ suy nghĩ.”

“Thôi được!

Chuyện này không gấp, đợi sau năm mới sẽ quyết định.”

Nói đến đây, Lý Long Cơ lại lấy ra một quyển sớ tấu đặt trên ngự áng. nói một cách sơ lược: “Tả vệ đại tướng quân Đống Diên Quang tố cáo Vương Trung Từ tự giữ lấy binh quyền cho minh, hiện tại Vương Trung Từ đã bất đến đại lý tự đợi thẩm, việc này trẫm giao lại cho khanh vậy.”

“Xin bệ hạ yên tâm. thần sẽ thận trọng xử lý vụ án này!”

Từ Hung Khánh cung đi ra, tâm trang Lý Lâm Phủ có chút nặng nề, một mặt Thánh Thượng tiếp tục dùng hắn, một mặt khác, đối với hắn lại có sự phòng bị. thông qua cái gai Dương Thừa Căng để nói với toàn bộ triều thần, phán bội hắn Lý Lâm Phú cũng vẫn có trái ngon mà ăn. cái kiểu một tay nâng một tay đánh để huấn triều thần thật sự làm hắn lạnh đến rùng mình.

Lý Lâm Phủ âm thầm thở một hoi dài. tư duy bất chợt lại chuyển đến trên người Vương Trung Từ, hắn đương nhiên hiểu rất rõ Thánh Thượng tại sao lại đối phó Vương Trung Từ, lần này, thái tử còn có thể trốn khỏi không?

Xe ngựa tiến vào Bình Khang phường, đi thêm một lát bèn tới trước cửa phủ dừng lại, hắn thấy cây cột thắt ngựa phía trước cửa có cột một con ngựa, nhíu mày hỏi:

“Ai đến thế?”

Người gác cửa chạy lại bẩm báo: “Lão gia. là trung lang tướng Lý Khánh An đến ạ, hắn nói có chuyện gấp cầu kiến lão gia.”

“Lý Khánh An?”

Lý Lâm Phủ chợt thấy lạ. hắn mà có chuyện gấp, chẳng lẽ

“Hắn hiện đang ở đâu?”

“Bẩm lão gia. ngài đang đợi trong phòng khách.”

“Lập tức dẫn hắn đến thư phòng gặp ta.”

L

ý Lâm Phú đi xuống xe ngựa, nhanh chân đi vào trong phủ. hôm nay ở chỗ Thánh Thượng không thấy mật Cao Lực Sĩ, nếu minh đoán không sai, Lý Khánh An chắc chắn là đem tin tức của Cao Lực Sĩ tói.

Rất mau.

Lý Khánh An bèn được dẫn vào thư phòng của Lý Lâm Phủ.

Trong thư rất ấm áp, thoang thoàng một mùi trầm hương nhè nhẹ, Lý Lâm Phú đã thay một chiếc áo thiền (loại áo rộng mỏng của mùa hè), đang ngồi sau án đọc sách.

“Thuộc hạ tham kiến tướng quốc!”

Lý Lâm Phủ đật sách xuống, từ tốn cười nói: “Thất Lang, lâu quá không gặp ngươi rồi. sần đây đang bận chuyện gì thế?”

“Hồi bầm tướng quốc, thuộc hạ gần đây đang tuần tra suốt.”

“Ta biết, ta muốn hỏi là lúc rành rỗi thì làm gì?”

“Gần đây thuộc hạ đang mua nhà.”

“ồ!

Có mua được không?”

Lý Khánh An lấc đầu cười nói: “Hôm qua ở Tuyên Dương phường có xem một ngôi nhà. cảm thấy hơi cũ. mà bên cạnh lại là chợ của phường, rất ư ồn ao, thuộc hạ không thích.”

Lý Lâm Phủ mỉm cười nói: “Trong tay ta cũng có mấy ngôi nhà. thường cũng để trống ở đó, ngươi lựa lấy một chỗ ngươi thích mà ở, tùy ngươi muốn ở bao lâu cũng được.”

“Cảm ơn tướng quốc đã chiếu cố, thuộc hạ vẫn muốn mua một ngôi nhà mà nó hoàn toàn thuộc về minh, mai này cũng dễ thành gia lập nghiệp.”

Lý Lâm Phủ chỉ cười, không miền cường hắn nữa. hắn bèn chuyển sang hướng khác, hỏi: “Kẻ dưới nói ngươi có chuyện tìm ta. là chuyện gì thế?”

“Hồi bẩm tướng quốc, thuộc hạ từ Phủ Cao ông qua đây.”

“Đợi một lát!”

Lý Lâm Phủ khoát tay ngăn hắn lại, hắn kéo một sợi dây, đi vào một viên thị vệ: “Xin tướng quốc dãn dò!”

“Ta có chuyện quan trọng. bất kỳ ai cũng khôngđược đến quấy rầy!”

Đợi thị vệ lui ra rồi, Lý Lâm Phủ nghiêng mắt nhìn Lý Khánh An một cái. có chút không vừa lòng.

“Ngươi nói đi!

Cao đại tướng quân kêu ngươi đem tới tin gì?”

“Cao Ông kêu thuộc hạ đem một câu nói cho tướng quốc.”

“Câu nói gì?”

“Cao Ông nói. nước nhỏ từ từ mới có thể chảy lâu dài được.”

Lý Lâm Phủ chấp tay sau lưng từ từ đi lại trong phòng, hắn hiểu ý của Cao Lực Sĩ. thô chết, chó thịt, hắn Lý Lâm Phủ chính là một con chó của Thánh Thượng. nếu giúp Thánh Thượng trừ khử hết những chiếc gai trong mắt đi. lúc đó chính là ngày hắn bị nấu làm thịt, nhưng nếu trừ khử thái tử. một khi thái tử lên ngai, hắn Lý Lâm Phủ cũng khó tránh khỏi được cái chết mà?

Làm hắn khó xử quá!

Đây là một cục diện hết sức phức tạp, hắn nên làm thế nào để có thể phá được cục diện này đây?

Lý Lâm Phủ thở dài một tiếng, thật ra điều quan trọng vẫn là xem Lý Long Cơ xem hắn có thật lòng muốn phế thái tử không.

Lý Lâm Phủ đi đến trước cửa sổ, quan sát tòa nhà rộng lớn bên ngoài, trong tòa nhà này đầy thê thiếp con cái của hắn ở đó, hắn đã sắp bảy mươi tuổi rồi. thời gian không còn nhiều, hắn muốn trong những năm còn sống, có thể để lại cho con cháu được một chút gì đó, chí ít có thể để con cháu của mình duy trì nòi giống sau này.

Hắn chợt nghĩ đến con trai trường khuyên hắn: Phụ thân cố nhiên sát phạt dứt khoát, nhưng làm việc cũng quá tuyệt tình, không đề cho bản thân minh một con đường sống. cho nên mới có kẻ thù trải rộng khắp .”

Nhưng trong tranh giành quyền lực. thật sự có thể dung tình không?

Lý Lâm Phủ cười khổ một tiếng, hắn quay đầu nói với Lý Khánh An: “Ngươi có thể nói với đại tướng quân, ta sẽ thận trọng suy nghĩ việc khuyến cáo của ông ta.”

“Thuộc hạ tuân mệnh!”

Lý Khánh An đáp lại một tiếng, nhưng không cáo từ.

Lý Lâm Phủ nhìn hắn một cái. bèn cười nói: “Ngươi còn có chuyện gì chăng?”

“Lần trước tướng quốc nói với thuộc hạ.

để thuộc hạ làm một việc, nhưng bây giờ đã gần một tháng rồi, tướng quốc vẫn chưa nói với thuộc hạ việc đó là gì?”

Lý Lâm Phủ cười lên ha hả. tốt lắm. vẫn còn chưa quên lời nói của mình, hắn ngồi xuống. rồi nói: “Trên thực tế. ngươi đang làm rồi đó.”

Lý Khánh An ngẩn người: “Tướng quốc muốn chỉ cừu môn tuần tra sử?”

“Không sai. ta nói chính là cừu môn tuần tra sứ. nhưng đó chỉ mới là bắt đầu.”

“Xin tướng quốc nói rõ.”

Lý Lâm Phủ nhìn hắn một cái thật sâu: “Trong thời gian này, ngươi giúp ta theo dõi thật kỹ một người.”

“Ai?”

“Khánh vương Lý Tông!”

“Khánh vương Lý Tông ” Lý Khánh An đọc thầm hai lượt, cùi mình nói:

“Thuộc hạ rõ rồi. nhất định sẽ đích thân làm tốt việc này.”

Lý Lâm Phủ thấy hắn khẳng khái đáp ứng. rất hài lòng, bèn đi lên phía trước vỗ vai Lý Khánh An. cười híp mắt nói: “Thất Lang, ta biết cha mẹ ngươi đều mất. thế này vậy, đêm giao thừa, ngươi đến Phủ của ta. cũng như là về nhà minh vậy.”

Chương 86 : Khách Đến Từ Dương Châu

Ngày tết kề cận.

Lý Long Cơ đặc biệt hạ chỉ ân chuẩn cho hai chợ được phép mở đêm. cửa phường được phép đến ba khắc aiờ hợi mới đóng, hai chợ đông tây kinh doanh náo nhiệt hãn. nhất là bến càng kênh Thiên Bào ngoài Xuân Minh môn lại càng sầm uất hẳn.

Bao nhiêu thuyền bè từ khắp nơi đồ dồn về chen chúc đầy sông.

Trên các con thuyền quan lớn chờ đầy đủ loại vật phẩm đại tông như trà, gạo, muối, dầu...

Còn thuyền tư thì chờ đầy các loại đặc sàn địa phương, như gấm, gương, đồ đồng, hài vị từ Dương Châu, áo lụa. mẫu thêu từ Nhuận Châu, đồ đồng, lụa là, van mỏng từ Hàng Châu, đồi mồi, chân châu, ngà voi, trầm hương Quảng Châu, danh sứ, bình rượu, bình trà. chén trà Hùng Châu, đá xanh, giấy bút, hoàng liên Tuyên Châu, và cả món nếp Tam Phá. lụa hoa văn của Tô Châu.

Hàng chục chiếc thuyền chờ hàng tụ tập nơi kinh thành, ngày đêm náo nhiệt, đèn lừa không tắt.

Trên bến càng người qua người lại tập nập. người đến chọn hàng của các cửa tiệm lớn. khuôn vác vận chuyển, xe ngựa chờ hàng.nơi nơi tiếng người náo nức.

Lúc này, một đội thuyền đến từ Dương Châu chỉ lẳng lặng cặp bến, trên thuyền chất đầy lá trà thượng hạng, một người đàn ông chạc bốn mươi, mặc chiếc bào xanh, da hơi ngâm đen. thân hình vạm vỡ đang chui từ trong một thuyền thứ hai ra.

Dõi mắt ngắm nhìn bờ tường thành Trường An đen ngun ngút nơi xa xa. gã không khỏi khẽ thở dài, trong mặt đầy lo âu.

Thuyền đã va nhẹ vào bến, cuối cùng nó cũng bất đầu cặp bến.

Gã trung niên vào trong lấy túi hành lý của mình ra, rồi lòng đầy tâm sự lên bờ.

Hiển nhiên đây không phải lần đầu gã đến Trường An, gã quen thuộc đi đến chỗ cho thuê xe, một tên giúp việc nhiệt tình đi ra nghênh tiếp: “Khách quan, cần thuê xe ngựa ư?”

“Ta muốn thuê một chiếc xe ngựa.”

Gã trung niên kia tuy nói tiếng Quan Thoại, nhưng rõ ràng vẫn còn đọng lại chút ít giọng điệu vùng Dương Châu.

Tên giúp việc kia nghe chỉ vẩy tay một phát, người trung niên liền ngồi lên xe dặn dò: “Đi chợ Đông!”

Xe ngựa vừa khói bước đi về hướng Xuân Minh Môn.

Nửa canh giờ sau, gã đã xuống xe tại chợ Đông.

Sau khi vào chợ, chẳng mấy chốc gã đã đi đến cửa một hăng bán đồ đồng, lúc này khách khứa không còn nhiều, tất cả cửa tiệm đều bận rộn chuẩn bị hàng tết, gã dần dần đi đến trước cửa tiệm nhỏ giọng gọi chú tiệm đang bận rộn qua lại: “Nhị ca!”

Chủ tiệm ngớ người quay lại nhìn người trung niên ngỡ ngàng: “Tam đệ. sau đệ lại đến đây?”

“Haiz. một lời nói không hết!

Chủ tiệm ngó nghiêng ngó dọc rồi lôi vội gã vào buồng trong, xa xa đã nghe lão hỏi: “Ta nghe nói quan phú đang truy nã chủ ngươi. rốt cuộc là thế nào?”

Trước cửa Khánh Vương Phủ phường Vĩnh Phước, máy chiếc xe ngựa từ xa xa đi đến. trong đêm tối, vài tên người áo đen từ trên ngựa nhảy xuống vội phóng lên tam cấp, một tên đứng đầu chấp tay bẩm báo: “Khời bẩm Khánh Vương.

Dương Châu có tin khẩn.”

Người trong nhà không dám chậm trễ, lập tức chạy vào báo tin. chỉ một lát sau cửa đã mờ, một tên quản gia bước ra nhìn mấy tên áo đen nói: “Điện hạ cho mới các ngươi lập tức đến thư phòng.

Mấy tên này chỉ một chớp đã đi vào từ cửa bên.

̀m một tiếng, cửa lại được đóng chặt lại.

Ngay tại lúc này, trên mái nhà cách đấy không xa, một con chim câu tung cánh.

Chú chim tung cánh lượn lờ một vòng xong lập tức bay về phía nội uyên hướng đông.

Trong phòng khách.

Khánh Vương Lý Tông vừa gặp tên áo đen đứng đầu đã hỏi: “Có tin tức của tên lái buôn muối kia chưa?”

“Điện hạ. tên lái buôn Đỗ Bạc Sinh kia trốn thoát khỏi nhà lao, mọi ngươi đang dò la tung tích của hắn khắp nơi.

Dương Châu vừa có tình báo mới nhất, hắn đã sai người mang thư vào kinh.

Người đó rất có khả năng là quản sự trước đây của hắn - Nguyên Khải.”

“Cái gì?!”

Lý Tông giận dữ quát lên.

Gã đập mạnh lên bàn nói: “Lũ ngốc các ngươi!

Ta nuôi các ngươi làm gì, một tên buôn mái nhỏ nhoi này cũng bắt không nối, mà cỏ cố nhiên để hắn phái người vào kinh!”

Tên áo đen sợ hãi lạy liền vài cái cầu xin, “Điện hạ tha tội, việc Dương Châu không phải do bị chức quản, bị chức nhất định sẽ dốc hết sức bất người tên Đỗ Bạc Sinh kia phái đến kia.”

“Hừ!

Ta cho các ngươi ba ngày, nếu không bắt được người thì ta lấy đầu các ngươi.Cút !”

Tên áo đen lại lạy một lạy, liền vội và chạy đi.

Trong lòng Lý Tông vô cùng bực bội. gã tức mình đập mạnh lên bàn.

Lý do khiến gã ào não là do bên Dương Châu vừa xảy ra đại sự.

Thái thủ Dương Châu Lô Hoán là người của thái tử.

Hai mươi hôm trước, Lô Hoán được mách, tên đại gia ngành muối Đỗ Bạc Sinh hiện thân tại thanh lâu huyện Giang Đô.

Hắn lập tức cho phái hàng trăm nha dịch đi bất.

Người thì bắt được rồi. nhưng vì số lượng buôn lậu muối quá lơn, Đỗ Bạc Sinh bị phán tội xử tử hình, chuẩn bị đưa Hình bộ phê xong sẽ xử tràm.

Ai ngờ lão vì muốn giữ mạng, đã khai ra vài vụ án buôn lậu lớn có liên quan đến Khánh vương.

Lô Hoán thấy sự tình nghiêm trọng, bèn chuẩn bị áp giải Đỗ vào kinh.

Không ngờ tin tức bại lộ.

Lưu Trường.

Chuyền vận sứ Giang Hoài thuộc phái Khánh vương đã lập tức lấy danh nghĩa Đỗ Bạc Sinh dùng thuyền buôn muối lậu.

ôm vụ án này về phía mình xử lý.

Có điều Lô Hoán đâu dễ đứng yên chịu trận, hai bên cứ thế lại găng lên.

Trên đường áp giài tên buôn này vào kinh, Lưu Trường đã phái người đến ngăn, nhưng trong quá trình cướp tù binh, tên Đỗ Bạc Sinh này lại được một phe phái bí mật khác cứu đi. tung tích không rõ.

Lô Hoán và Lưu Trường gần như cùng lúc thượng thư tố cáo đối phương.

Việc này đến nay vẫn chưa có kết luận, có phần không đâu về đâu.

Sự tổn tại của Đỗ Bạc Sinh với Khánh vương là một sự uy hiếp lơn.

Để giải trừ hậu hoạn này, gã không tiếc phái võ sĩ đi bất hắn.

Không ngờ người không bắt được, mà còn để hắn phái người vào kinh.

Không cần nói, trong tay người đến kia nhất định sẽ có chứng cớ bất lợi của lão, một khi để roi vào tay bọn Đông Cung, những cố gắng vài năm gần đây của Lý Tông xem như tất cả đều công cóc cả.

Trong lòng bất an, gã khoát tay sau lưng đi tới đi lui trong phòng.

Lúc này, một người trẻ tuổi áo trắng đi vào phòng cúi người thưa: “Phụ vương, nghe nói phía Dương Châu có tin tức?”

Gã thấy chàng thanh niên đến liền nói: “Cầu Nhi. con đến thật đúng lúc, phụ thân đang muốn tìm con.”

Chàng thanh niên này là Lý cầu, là con một của Lý Tông.

Hắn vốn là con trường của thái tử trước Lý Anh.

Năm thứ hai mươi năm Khai Nguyên Lý Anh bị giết, hắn bèn được đưa đến dưới chân Lý Tông nuôi dưỡng.

Năm nay hai mươi tuổi, tuy tuổi còn trè, nhưng hắn khá anh minh bàn lĩnh, làm việc có mưu có lược, và được

Khánh vương trọng dụng.

Hắn nghe nói tin tức từ phía Dương Châu vội chạy đến.

Lý Tông ngồi xuống, thở dài nói: “Vừa được tin từ Dương Châu, Đỗ Bạc Sinh phái người vào kinh.”

Lý Cầu ngớ người: “Vậy Đỗ Bạc Sinh đã bất được rồi ư?”

“Chưa, nhưng nghe nói hắn phái tâm phúc vào kinh, ta rất lo lắng hắn sẽ bất lợi cho ta.

Ta vừa cho Triệu Nguyên Lăng phụ trách việc này, nhưng ta vẫn lo hắn không thành sự.”

Lý Cầu lập tức đứng lên nói: “Phụ thân, hãy để con phụ trách!

Con nhất định bất người này lại.”

Lý Tông gật đầu, “Ta cũng có ý này, con lo việc này, ta để Diêm tiên sinh trợ giúp con.

Nhất định phải bắt được người này, tuyệt không thể để hắn tiếp xúc với người bên Đông Cung.”

Đông Nội Uyển.

Lý Khánh An đang nổi đọc một lá thư do bồ câu mang đến.

Vào nhà Đường, bồ câu còn có tên gọi là phi nô, đã được dùng để đưa thư.

Từ khi Lý Lâm Phủ để hắn chú ý Khánh vương, hắn đã an bài một tiểu đội chuyên thu thập tình báo Khánh vương.

Trong đó bao gồm cả việc mật thiết giám sát phú đệ gã.

Hắn vừa nhận được tin, đêm nay có người áo đen bí mật vào Phủ Khánh vương, và còn phong phanh nghe được là “tin gấp từ Dương Châu”!

Lý Khánh An đốt thư đi.

Điều cách bách hiện tại là nhất định phải tìm hiểu rốt cuộc phía Dương Châu vừa xảy ra việc gì!

Mấy hôm nay thương tích của Dương Chiêu đã dần khò lại, tuy bị giáng làm huyện lệnh Vạn Niên, nhưng gã không quảng khô nhọc, mỗi ngày naoan ngoãn thọ lý xử án. phàng phất như đồi tính hẳn. và rất được lòng Tiêu Linh, mà đã vài lên bẩm báo với hoàng thượng về thành tích của gã.

Những việc này toàn nhờ sần đây gã tìm được một tay trợ thú đắc lực- Lệnh Hồ Phi.

đồng hương gã.

Tên này xuất thân khoa cử. nhân do thân hình nhỏ thó. tướng mạo xấu xí mà bị Lợi bộ đào thải, không được vào sĩ.

Nửa tháng trước, được bạn của Dương Chiêu, phú hảo Thiện Ư Trọng Thông tiến cử đến giúp việc cho gã.

Tuy vào kinh không lâu, nhưng Lệnh Hồ Phi đã nắm rõ mồm một mô thức quyền lực Trường An thành này như trở bàn tay.

Hắn khuyên Dương Chiêu âm thầm làm việc, làm nhiều nói ít. hãy để thánh thượng nhìn thấy năng lực của hắn.

Dương Chiêu nghe và làm theo, rùa sạch phong cách ăn chơi trước đây, không đi đánh bạc, không đến thanh lâu.

Cả cặp chị em song sinh mà Lý Khánh An đoạt mất cũng chà cần nữa. cả ngày chỉ vùi đầu vào công vụ.

Mất thấy năm mới sắp đến.

Dương Chiêu càng bận rộn thêm.

Có điều mấy hôm nay tâm trạng gã không mấy tốt.

Vì trên địa bàn gã lại xuất hiện thêm một đội Cửu Môn tuần tra doanh.

Theo lý.

Cửu Môn điều tra doanh sẽ giúp gã duy trì trị an, áp chế sự hóng hách của Kim Ngộ vệ, đấy là một việc tốt!

Nhưng vấn đề là đội Cửu Môn điều tra sứ này lại là Lý Khánh An.

Tuy hắn không đến nỗi là kẻ thù của gã, nhưng trong lòng gã vẫn cực khó chịu.

Mẹ kiếp, tên này dám cướp phụ nữ từ tay gã cơ mà!

Mới sáng sớm.

Dương Chiêu đương vùi đầu vào phê duyệt án thư. các vụ án qua lại thì cùng vụ Trương đại nương mất gà.

Lý nhị thấm vào nhí xí bị xàm xờ.

Cũng phải án lớn chi!

Lúc này, Lệnh Hồ Phi đang cầm một xấp án thư đi vào.

“Dương huyện lệnh, ngài có nghe nói, phường Bình Khanh có mấy người Hồi giữa đường trêu ghẹo dân nữ. bị đội tuần tra bắt và hạ lệnh đánh một trăm gậy, một người bị đánh chết tại chỗ chưa?”

“Hừ!

Có chết hết cũng chả liên quant a. hãy để tên Lý Khánh An ấy đi dọn xác thôi.”

“Dương huyện lệnh hình như có thành kiến với Lý Khánh An?”

Lệnh Hồ Phi đặt án thư xuông cười nói: “Chẳng qua chỉ là hai à đàn bà thôi mà!

Dương huyện lệnh hà tất phải vì việc côn con này mà kết thêm kẻ thù.”

Dương Chiêu thở dài nói: “Ta không hẳn chỉ vì hai à phụ nữ, nói thật, hai người ấy dù có trà lại cho ta, ta cũng không dẫn về nhà được.

Chỉ là tên tiếu từ này mới đến Trường An một tháng đã nổi bật như thế, trong lòng ta khó chịu!”

Lệnh Hồ Phi lại cười nói: “Cây trơ đứng một mình, ắt dễ bị gió quật ngã, ngài đừng nhìn hắn giờ nổi đình nổi đám, nhưng căn cơ hắn không sâu, một khi quên mất thân phận của mình sẽ là lúc hắn xui xèo, nên Dương huyện lệnh có thể không cần để hắn trong lòng.

Dương Chiêu nghe rồi khẽ gật đầu: “Ta cũng nghĩ như thế, hi vọng hắn té một cú đau.”

Lúc này, ngoài cửa có một nha dịch vội vã chạy vào bẩm: “Huyện lệnh, có bí thư giám đồng chính viên đến gặp.”

Dương Chiêu ngỡ ngàng: “Bí thư giám đồng chính viên” này là ai?

Lênh Hồ Phi cười nói: “Chính là Lý cầu, con Khánh Vương.”

Chương 87 : Thủ Đoạn Các Phương

Huyện nha Vạn Niên thuộc địa phận Thân Nhân phường, không xa đã có một tửu tứ Tình Xuyên.

Lý này trong tửu tứ hầu như chà có mấy người khách, trong sành vắng va vắng vẻ, chỉ có mấy tên tiểu nhị đang bận rộn dọn dẹp vệ sinh.

Cả tửu tứ chỉ có khách ở trên nhã thất lầu hai. ngoài cửa phòng là mấy tên thị vệ, cả người đưa rượu đến cũng không được đi vào.

Trong phòng, Lý cầu đang hạ giọng nói việc gì đấy với Dương Chiêu.

“Dương huyện lệnh, ta cũng biết như thế là làm khó ngươi, nhưng không cách nào khác, trong biệt viện tại Dương Châu của phụ vương ta có rất nhiều thư tín, hiện nay bị tên trộm ấy lấy đi.

Việc này liên quan vô cùng trọng đại, phiền Dương huyện lệnh sớm tìm tung tích người giúp chúng ta, phụ vương cảm kích tạ vô cùng.”

Dương Chiêu cầm ly rượu lên uống một ngụm nói: “Khánh vương điện hạ mở miệng ta tức sẽ dốc sức giúp đỡ.

Nhưng ít nhất phải có chút manh mối chứ?

Nếu không thì chà khác nào mò kim dưới đáy bể giữa Trường An mênh mông này, bọn ta biết đi đâu mà tìm?

Bọn ta vất vả không thành vấn đề, nhưng chỉ sợ lỡ việc của điện hạ.”

“Quả thật manh mối phía ta cũng không nhiều, hắn nguyên họ Hà, chắc giờ đã thay tên đổi họ, chỉ biết người này gần đây mới từ Dương Châu trốn đến Trường An. có khâu âm Dương Châu, thân hình không cao, da đen, hơn ba mươi tuổi, vốn là một tên lái buôn đương sông.”

“Lái buôn đường sông nước?”

Dương Chiêu sáng mắt cười nói: “Gần đây có rất nhiều thuyền hàng từ Dương Châu đến, hắn có khi nào hỗn trong đám ấy vào Kinh không?”

Lý Cầu gật đầu.

“Quả thật đây là manh mối, bọn ta cũng có nghĩ đến, nhưng không có tiện truy tìm như quan phủ, nên mới nhờ huyện lệnh giúp đỡ.”

“Hà hà, việc này không có chi, tất cả nghi phạm ta cũng đều tóm hết.”

Dương Chiêu đứng lên chấp tay nói: “Xin tiểu vương gia bẩm báo với điện hạ, được phục vụ điện hạ là vinh hạnh cho ta, ta nhất định sẽ dốc hết sức mà làm.”

“Vậy phiền Dương huyện lệnh quá. sau khi bắt được người, xin hãy giao cho vương phủ, lúc ấy, phụ vương ta nhất định sẽ hậu tạ.”

Vừa ăn cơm trưa xong, huyệnh nha huyện Vạn Niên lập tức xôn xao tập kết nhân lực, Huyện lệnh Dương Chiêu ban lệnh gần đây có một tên cướp trốn từ Dương Châu đến Trường An, e rằng bất lợi cho trị an Trường An, hạ lệnh toàn thể nha dịch xuất động truy tìm.

Và trọng điểm là tại bến cảng, không những thuyền đội Dương Châu, tất cả thuyền từ hướng đông nam đến đều có di nghị, toàn thể chủ thuyền đều phải đến nha huyện để hỏi cung.

Và đồng thời, huyện Trường An cũng đang truy tìm một tên dâm tậc có liên quan đến Dương Châu.

Hai huyện sần như cùng phát động một lúc. cả Kim Ngộ vệ cũng năng tuần tra trên đường hơn.

Phàm nam từ có ãọng nói Dương Châu đều bị đưa đến quân nha dò hỏi.

Bỗng chốc, hai chữ Dương Châu trở thành tin nóng hổi khấp thành Trường An.

Nhưng đội tuần tra của Lý Khánh An lại chả có manh động gì, bọn họ vẫn như thường lệ.

Tại trạch viện cạnh viện tiến tấu ích Châu phía phường Tôn Nhân, ngay sát gần phố.

Tuy là khu trạch viện trú ngụ,nhưng dưới mấy ngọn cây cao trước cửa dừng đầy quan ngựa, chốc chốc lại có quân dân chiến bào lấp lánh ra ra vào vào.

Đây chính là chỉ huy trung tâm lâm thời của tuần tra doanh.

Giờ này Lý Khánh An đang thảo luận cùng Lệ Phi Thù Dư việc lạ trong thành Trường An gần đây.

“Tướng quân, thật sự rất kỳ lạ. huyện Trường An, Van Niên và Kim Ngộ vệ đều đang tìm người từ Dương Châu đến, và lạ hơn nữa là huyện Trường An tìm dâm tặc, huyện Vạn Niên tìm cướp, còn Kim Ngộ vệ lại tìm bọn buôn người, không ai giống ai.

Nhưng kỳ lạ là hình dáng người bọn chúng tìm đều giống nhau, đều là một người đàn ông hơn ba mươi, da đen.”

Nói đến đây .Lệ Phi Thù Dư kỳ lạ lắc đầu:”Thật là kỳ lạ.”

Lý Khánh An cười nói: “Kỳ thực chả lạ lẫm gì, đây là vì Khánh vương đều không nói thật với chúng, chỉ đẻ chúng biết mà bắt người như thế nào, nên bọn chúng mới tưởng tuợng ra đủ kiểu.

Trở thành cục diện thế này chắc cũng nằm ngoài dự đoán của Khánh vương.

Lúc này, e là bọn họ đã đả thảo kinh xà.”

Lệ Phi ngờ ngàng: “Việc này sao có liên quan Khánh vương?”

“Không liên quan lão, Lý cầu chạy đi tìm bọn chúng làm gì?”

Thấy Lệ Phi Thủ Dự mặt mày vẫn mơ màn.

Khánh An cười cười:”Việc người Dương Châu chỉ là việc nhỏ, nhưng nó có thể dấy lên cơn sóng to này, thì thật không thể xem thường.”

Sáng hôm nay, Khánh An đã có tin tức từ phía Vương Củng.

Thích lợi Dương Châu Lô Hoán và Giang Hoài Chuyên vận sứ Lưu Trường đang buộc đối phương phải bỏ việc bắt tên trùm buôn lậu muối.

Hai bên đều thượng thư tấu nhau, nhưng vẫn chưa có tin tức gì.

Vương Cũng đã ám thị với hắn rằng.

Khánh vương chính là muốn tìm tên trùm này.

Khánh An lập tức hiểu ra dụng ý của Lý Lâm Phủ, muốn hắn nhún tay vào vụ này!

Lệ Phi Thú Dư cúi đầu suy nghĩ một lúc nói: “Vậy chúng ta khoanh tay đứng nhìn

ư?”

“Vì sao phải khoanh tay, việc này chúng ta truy xét đến cùng.”

Khánh An rút ra một tờ giấy đưa hắn nói: “Đây là phương án của ta, hãy hành sự theo kế hoạch của ta.”

Lệ Phi nhận qua xem một hồi đáp: “Thuộc hạ hiểu rồi, sẽ cho đi bố trí liền.”

Nói xong, hắn lập tức vội vã ra đi, còn lại Lý Khánh An một minh trầm tư, rốt cuộc vì sao Lý Lâm Phú muốn nhắm nhúng tay vào vụ này. dụng ý của lão là gì?

Màn đêm lặng lẽ buông xuống.trên đường phường An Đức vẫn người qua người lại, ai nấy đều bước đi vội vã đề kịp về nhà dùng cơm.

Lúc này một nam từ cỡi ngực người mặc trang phục nha dịch đi vào cửa phường.

Mật hắn đầy mệt mới, ngang nhiên trái phải trên đường, như có vẻ vội vàng lắm.

Tên nam tử này họ Tiêu, là Pháp tào huyện Vạn Niên.

Trong hệ thống quan trường nhà Đường, bọn họ chỉ thuộc nhóm lợi, chức không có phẩm cấp, địa vị tương đối thấm, chỉ nhiều ruộng Vĩnh Nghiệp hơn người thường một ít, mỗi tháng được thêm tí tiền trợ cấp từ công gia.

Còn phẩm lộc. hay gạo thì còn ít ôi hơn, chỉ đủ nuôi miệng ăn trong nhà. nên vị Tiêu Pháp tào này cũng tìm cách kiếm theo việc làm.

Năm mới sắp sửa. hàng hóa đại tông lần lượt vào Kinh, hắn vừa tìm được thêm một việc làm từ phía chợ Tây, canh gác kho hàng cho một cửa hàng gạo về đêm, cứ thế tiền công một đêm năm mươi văn.

Vừa mở cử. một thiếu phụ vải thô bước ra chỉ vào nhà nhỏ giọng nói: “Nhà có khách.”

“Là ai?”

Tiêu Pháp tào có vẻ không mấy vui, sao lại có người chọn giờ cơm mà đến thế này!

“Là mấy vị quân quan, đứng đầu là một quan chỉ huy. bọn họ nói quen phu quân, nên thiếp cũng không biết nên mời cơm họ hay không, dẫu sao gạo trong nhà không còn nhiều.”

“Để ta đi xem thử.”

Tiều Pháp tào ngạc nhiên trong lòng.

Vừa đẩy cửa vào viện, mà hắn thấy đau cả đầu.

Trong viện nhà hắn lúc này đang có mấy tên binh sĩ Tuần Tra doanh đang đứng, tên quan quân mật dài kia đang dạy đứa con sáu tuổi của hắn bắn cung.

Hắn có biết người này, là phó lợi Tuần tra doanh Lệ Phi Thú Dư.



Lệ Phi tướng quân, các ngài... có việc gì ư?” hắn gãi gãi đầu hỏi.

Lệ Phi Thú Dư thà cậu bé ra cười ha hà nói: “Ta có chút việc nhỏ cần tìm Tiêu Pháp tào.”

“Việc chỉ thế ạ?”

Trong lòng hắn có phần bất an, không lễ việc đi làm thêm của mình đã bị phát giác ư?

Nghĩ lại cũng không phải, hắn làm thêm tại chợ Tây, thì liên quan gì đến tuần tra huyện Vạn Niên?

“Tiêu Pháp tào, chúng ta nói bên ngoài này không tiện, vào nhà nói.”

“Được, mời vào!”

Hắn dẫn bọn họ vào nhà, lại nheo mất ra hiệu cho nương tử. bảo nàng không phải nấu cơm.

Lệ Phi vừa ngồi xuống đả rút hai mươi năm lượng bạc ra đưa hắn.

Hắn tròn xoe mắt nhìn những nén bạc trắng xóa, ấp úng nói: “Ngài...đây là ..ý gì

ạ?”

“Không có chi, bọn ta chỉ muốn làm một vụ giao dịch với ngươi?”

“Cái gì...giao dịch?”

“Người Dương Châu hôm nay lục soát được là do ngươi chù đạo chứ?”

Hắn ngớ người một lúc nói: “Vụ này do Vương huyện úy chú đạo. ta chỉ là phó thú của ngài.”

“Chí ít ngươi biết rõ toàn bộ sự tình, đúng không?”

“Điều này đương nhiên, có điều việc này rất rắc rối, phải điều tra cả đêm, ta tối này còn có việc, nên không tham dự nữa.”

Lệ Phi cười cười “Đi gác đêm ở chợ Tây đúng không?”

Hắn phen này biết bọn hạ đã lật sạch tây của mình, trong lòng kinh ngạc vô cùng, liền nói: “Các ngài cứ nói thăng, rốt cuộc tìm ta có việc chi?”

“Là thế này, tuần tra doanh bọn ta cũng có nhiệm vụ như vậy, tìm một người Dương Châu, hơn nữa áp lực rất nặng, chắc ngươi cũng biết, bọn ta vừa thành lập, không hiểu tình hình, nên phải giao dịch với ngươi, chỉ cần người cung cấp tình báo điều tra phía huyện Vạn Niên tỉ mỉ cho bọn ta, mồi ngày ta sẽ tra ngươi mười lượng bạc.”

Nói đến đây, Lệ Phi đẩy túi bạc hai mươi năm lượng về hướng hắn nói: “Đây là phần cho thêm, thế nào?”

Lòng hắn giật thót, hai mươi năm lượng, có thể đổi được hai mươi tám quan tiền, ngoài ra mỗi ngày còn có mười lượng bạc.

Chỉ trong một chốc hắn có thể dễ dàng kiếm được năm mươi lượng bạc, khoán này hắn phải canh gác bao nhiêu đêm mới được đây?

Có khoán tiền này, hắn không phải đi canh gác đêm. tối có thé ôm nương tử ngủ ngon lành, huống hồ, đây cũng chả phải bán quốc cầu vinh gì, chỉ là sự tranh giành công lao giữa các bộ phận với nhau, khônPhạm pháp.

Nghĩ đến đây, hắn không kiềm nỗi nuốt một ngụm nước bọt. nhỏ giọng nói: “Chỉ cần các ngươi nhận lời, không bán đứng ta.”

Lệ Phi cười ha ha nói: “Ta bán đứng người thì có lợi ích gì,ngươi cũng chả phải nhân vật to tát chi, hơn nữa, bán đứng ngươi, không phải sẽ bại lộ bàn thân ư?

Tiêu Pháp tào, nhưng nói đúng chứ?”

“Được, chúng ta nhất ngôn cửu đỉnh!”

Hắn hạ quyết tâm nhận lời.

Hắn đưa tay nhận tiền, mật mày hớn hờ nói: “Hôm này bọn ta điều tra ra chiếc thuyền chờ hàng từ Dương Châu đã tìm ra manh mối.”

“ồ?

Manh mối gì?”

“Tối qua có một đội thuyền vận chuyền trà từ Dương Châu đến, thuyền chủ nói, trên đấy quả thực có một người đàn ông trạc tuổi bốn mươi, người Giang Đô, không cao, da đen. trước làm ăn đường thủy.

Hoàn toàn Phủ hợp với điều kiện.

Người đàn ông này tự xung họ Tô, sau khi lên bờ đã thuê chiếc xe ngựa.

Từ hăng xe ngựa, bọn ta đã điều tra ra hắn đến chợ Động, có điều là tiêm nào trong chợ Đông thì vẫn chưa biết, bây giờ bọn nha dịch đã giám sát chợ nghiêm ngặt, chuẩn bị tối nay sẽ truy tìm từng nhà.”

“Hóa ra là thế.”

Lệ Phi sật đầu nói: “Bây giờ ngươi còn không đi nhanh, cùng thanh gia điều tra, nếu ngươi giúp được bọn ta. bọn ta sẽ có trọng thưởng.”

“Được, ăn cơm xong ta sẽ đi, nương tử, nấu thêm ít cơm!”

Lệ Phi Thú Dự vội đứng dậy cười nói: “Không cần đâu. bọn ta còn phải tiếp tục tuần tra. ngươi mau đi là được.”

Cả đoàn người cứ thế cáo từ.

Tiều Pháp tào vừa đóng cửa lại đã nhảy cứng lên, hắn vội lôi tiền ra nhìn nghiêng nhìn dọc, cả cặp mắt lấp lánh sáng ngời.

“Tiêu lang, gạo nhà ta không đủ!

Hai thiếp sang nhà hàng xóm vay một ít!”

Tiêu nương từ từ trong bếp đi ra nói.

“Vay gì mà vay, chúng ta phát tài rồi!”

Tiêu Pháp tào đưa bạc cho nương tử, nhoèn miệng cười: “Phu quan của nàng bàn lĩnh chứ?”

“Tiêu lang, có an toàn không đấy?”

Nàng nhìn bạc sợ hãi hỏi.

“Không sao đâu!”

Hắn vỗ ngực tự tin: “Trong lòng ta tự có tính toán!”

Ản vội hai miếng cơm nguội trộn nước lã, hắn lại vội vã đi về hướng chợ Đông.

Chương 88 : Mới Tranh Quân Chính

Vào đêm. cả bầu không khí chợ Đông càng trở nên quái 2Ờ, nơi nơi toàn nha dịch.

Huyện Vạn Niên phái gần tên nha dịch, công thêm hai trăm nha dịch Dương Chiêu mượn của Phủ Kinh Triệu.

Bỗng chốc cả chợ Đông xôn xao cả lên, trước cửa là vài trăm ngọn đuốc, sáng trưng như ngày, vài chục tên nha dịch canh gác.

Cứ có ai ra lại bị bọn chúng tra hỏi tỉ mỉ.

Đàn ông thân hình trung bình, da đen đều bị giữ lại.

Một chiếc xe ngựa cũng bị lục soát, miệng rương mở ra, hành trang đã đóng cũng bị tháo tung, không bỏ qua bất kỳ góc gác khả năng nào, còn nhưng nha dịch còn lại được chia làm bốn nhóm, men theo bốn đường lớn đồng thời đi từng nhà kiềm tra.

Trong tiệm đồ đồng Thanh Giang, chù tiệm Tô Nguyên Luân chạy vội vào nội viện.

Gã chạy lên lầu hai vỗ vội cửa phòng khuất: “Tam đệ, mở cửa mau!

Nhanh lên!”

Cửa mỡ ra, để lộ khuôn mặt hoi đen của một người đàn ông trung niên.

Hắn là Tô Nguyên Khải, chính là tâm phúc mà tên trùm buôn muối Đỗ Bạc Sinh phái vào Kinh cáo trạng.

Thế lực Khánh vương tại Dương Châu một ngày không trừ, Đỗ Bạc Sinh vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi.

Tô Nguyên Khải có một chú họ hàng xa. chính là Thiếu khanh Tư nông tự Tô Ninh.

Tô Nguyên Khải muốn thông qua gã trình cáo trạng lên trên.

Hắn sáng sớm đã đi tìm thúc phụ, nhưng lại biết tin thúc phụ đi Lũng Hữu khảo sát đập nước, phải mười ngày sau trở lại.

Điều này khiến hắn thiêu não vô cùng.

Không ngời từ lúc trưa đến giờ, cả thành đều bất đầu truy tìm một người Dương Châu khà nghi.

Tô Nguyên Khải lập tức ý thức được, người Dương Châu này rất có khả năng chính là bàn thân hắn, hắn không dám ở lại trên đường phố, vội vã trở về tiệm của huynh trường trú thân

“Huynh trường, có tình hình gì ư?”

“Tam đệ. tình trạng không ổn. chợ Đông bắt đầu bị lục soát từng nhà từng hộ, đệ ở đây quá nguy hiểm, ta nhất thiết phải đưa đệ đi!”

“Nhưng, .đệ làm sao có thể ra khỏi cửa chợ Đông?”

Tô Nguyên Khải vọi nói: “Hay thế này, đệ sẽ trốn trong giếng hoặc tầng hầm, may ra có thể tránh được sự tìm kiếm của chúng.”

“Ta cũng từng nghĩ, nhưng ta sợ bọn giúp việc sẽ bán đứng chúng ta.”

Tô Nguyên Luân cuối đầu đi vài bước, bỗng ngẩng mật lên nói: “Hay thế này, đệ từ cửa trước bỏ đi. sau đó chúng ta sẽ từ cửa sau trèo tường quay vào.Ta sẽ đặt sẵn một cái thang ở chỗ cây hoài già kia.”

“Được, vậy đệ đi đây.”

Tô Nguyên Khải chỉ đơn giản dọn dẹp chút ít hành trang. dưới sự chứng kiến của bọn giúp việc, vội vã ra khỏi cửa.

Không lâu sau. hắn lại lặng lẽ trốn về tầng hầm ở ngay dưới một chiếc chuông đồng ta ri sét đầy mạng nhện.

Còn Tô Nguyên Luân thì đem một ít tiền tài lẻ tẻ vứt trong phòng.

“Mở cửa!”

Cửa tiệm đồ đồng bị đập ầm ầm.

Một tên giúp việc sợ hãi mở ra, Tiêu Pháp tào dẫn theo mười mấy tên nha dịch xông vào.

“Chủ tiệm đâu?”

“Có!

Có!”

Tô Nguyên Luân vội vã đi ra chấp tay cười nói: “Ta là chú tiệm.”

Tiêu Pháp tào nhìn hắn từ đầu đến chân: “Ngươi là người vùng nào?”

“Tiểu nhân vốn nguyên tịch Dương Châu Hài Lăng.”

“Người Dương Châu?”

Hắn hừ một tiếng, hỏi tiếp: “Hai hôm nay có bà con thân thích nào từ Dương Châu đến không?”

Tô Nguyên Luân liếc nhìn đám giúp việc, đầu lắc như trống xoay: “Không, tuyệt đối không!”

“Vậy được, theo lệ, ta sẽ kiểm tra một lượt, ngươi trình danh sách người giúp việc trong nhà lên.”

Hắn huơ tay, bọn nha dịch lập tức ùa vào nhà lục soạt, tìm người la già, moi tài mới là thật, hầu như tất cả nha dịch đều ùa về hướng nội viện.

Món lớn không dám lấy, món nhỏ thì khó tránh, tốt nhất là bắt gặp trâm gài vàng, hay vòng bạc của phụ nữ càng tốt, có thể tiện tay cho vào túi minh.

Chỉ một lát sau, bọn họ đã có thu hoạch, hầu như mỗi người đều tìm được cho mình món quý giá, hoặc trâm bạc, hoặc tiền lẻ, hoặc túi chân châu...

“Pháp tào không tìm ra ai khà nghi!”

Những nha dịch đã có thu hoạch cũng không muốn ở lại cho tốn thời gian.

Tiêu Pháp tào gật gật đầu, tiện tay bỏ cuốn sổ danh sách của người giúp việc lên bàn rồi quay sang nói mọi người: “Đi thôi!”

Nhưng trong lúc ấy quay người, liền thấy một tên giúp việc đang nhấy mắt với mình.

Chợ Đông xuất hiện ba lộ nhân mã, hai đội quân, một đội chính.

Nha dịch huyện Vạn Niên tất nhiên không có quyền bắt cướp trong chợ Đông, còn Tuần tra doanh chỉ là duy trì trị an.

đồng thời cũng là bốn phận của họ, Kim Ngộ vệ băt cướp thì càng danh chính ngôn thuận.

Ba đội nhân lực khác nhau cứ như xoay vòng nhau, lần lượt ra ra vào vào hết mấy trăm cửa tiệm trong chợ.

Cả chợ loạn cả lên, cứ đội này vừa xong lại đội khác vào.

Mãi đến gần giờ hợi,tiếng chuông đóng cửa chợ vang lên, cả ngàn tên quân nhân nha dịch mới rút đi như nước thủy triều hạ.

Và cung không ai bắt được “tên cướp Dương Châu” kia.

Tiêu Tào pháp quay về nha môn ký tên liền vội quay về nhà.

Lúc này thành Trường An đã bất đầu vang lên tiếng trống đóng cửa phường, trên đường mọi người vội vã chạy vội về nhà mình.

Sau tám trăm tiếng trống, cửa phường sẽ đóng, thời gian này duy trì khoáng một khắc giờ.

Hắn cũng phóng vội ngựa về, nhưng cách phường An Đức vào trăm bước, thì bị kỵ binh Tuần tra doanh càn lại.

Lý Khánh An cuối cùng cũng lộ mật, hắn đi theo sau Lệ Phi Thủ Dư lặng lẽ không nói một lời, chỉ có Lệ Phi đi lên cười hỏi: “Tiêu Tào pháp, tối nay có điều tra ra điều gì không?”

Tên Tiêu Tào pháp này có biết Lý Khánh An, hắn liền chấp tay chào Khánh An: “Lý tướng quân, nha môn không có thu hoạch gì. nhưng ta biết, tên người Dương Châu ấy ở đâu, ta đang đỉnh nói vói các ngài.”

“Hắn ở đâu?”

Khánh An hỏi.

“Tướng quân có thể đi đến tiệm đồng Bình Giang chợ Đông xem thù. ta thấy trong tiệm có vấn đề.”

Hắn vừa dứt lời, Khánh An đã huơ tay hạ lệnh: “Về chợ Đông!”

Hơn chục tên kỵ bịnh lại như cơn bảo cuốn qua ầm ập qua đi, chỉ để lại Tiều Tào pháp trơ mắt đứng nhìn.

Cửa chợ Đông giờ này đã đóng, nhưng Khánh An lại thấy có một khe hờ ở cửa. mấy mươi tên nha dịch đều vay chạy ở cửa lớn.

Mất hắn nheo lại.

điều nói rõ Dương Chiêu cũng đã nhận được tin này.

“Xông vào!”

Hắn rút kém chém không nghiêm giọng hạ lệnh: “Tránh ra!”

Ánh đao lạnh toát, bọn nha dịch nhận ra hắn. ai nấy đều sợ hãi nhường đường.

Đoàn kỵ binh xong vào chợ Đông, tiếng vó ngựa lẫm liệt phá tan màn đêm tĩnh lặng.

Tiếng vó chiến mã vỗ trên mặt đường lát đá, cả hàng người cùng sát khí đằng đằng hướng về phía tiệm đồ đồng, vô vàn nhà dân chỉ dám hé một khe cửa nhỏ để dõi theo việc gì đã xay ra, từng cặp mất bất an nhìn đoàn kỵ binh đi ngang qua tiệm nhà minh.

Lúc ngang qua tiệm châu báu “Thác Chỉ Hương”, cửa sổ cũng được lặng lẽ khẽ mờ, một Túc Đặc đứng tuổi lặng lẽ dõi theo bóng hình Lý Khánh An.Mãi hồi lâu sau. lão mới gật đầu quay lại nói: “Chính là hắn!”

Trước tiệm đồng khí Bình Giang, vài chục nha dịch tay cầm đuốc đang vây đây.

Trước của tiệm bỗng chốc sáng trưng tựa ban ngày.

Dương Chiêu tay cầm trường kiếm

đứng giữa đường, gã đang tập trung mọi sự chú ý cho diễn tiến trong tiệm.

Bên cạnh hắn là một tên giúp việc tay cầm túi tiền.

Đây là tiền thường hắn có được nhờ tố giác chú tiệm.

Lúc này, trong tiệm có một tiếng thét to, “Bất được rồi!”

Dương Chiêu hưng phấn cả người chạy vọi đến trước cửa. chỉ thấy mấy chục tên nha dịch từ nội viện lôi ra một người thân hình trung bình, da hơi đen, cả mật đầy sắc phẫn hận.

Hắn chính là Tô Nguyên Khải bị truy tìm ra từ dưới tầng hầm.

Sau lưng hắn là huynh trường Tô Nguyên Luân cũng bị lôi ra.

Hắn bỗng nhìn thấy tên giúp việc, hai mắt hắn phẫn hận như sắp tóe lửa.

Tên giúp việc ấy sợ hãi cúi đầu không dám nhìn thẳng hắn.

Dương Chiêu đi lên dùng trường kiếm nâng cầm Tô Nguyên Khải lên đắc ý cười nói: “Không ngờ đến đúng không?

Hôm qua vừa đến, hôm nay đã bị bốn huyện lệnh bắt.”

Nguyên Khải quát lên giận dữ: “Ta đã phạm phải điều lệ nào mà các ngươi tùy ý bất người?”

“Hà hà!

Quà nhiên là giọng điệu Dương Châu.”

Dương Chiêu cười lạnh một tiếng: “Ngươi hãy giao đồ của Khánh vương ra, may ra ta có thể tha mạng cho ngươi.”

“Ta không có giữ gì của Khánh vươna!

Các ngươi bắt nhầm người rồi!”

Lúc này, tiếng vó ngựa tựa sấm, Khánh An soái lãnh vài chục kỵ bịnh đang ầm ầm đuổi đến.

Bọn họ nhanh chóng vây quần lấy chúng nha dịch.

Nha dịch có phần ngỡ ngàng, trong lòng bất an, Dương Chiêu càng mặt mày biến sắt. giận dữ nhìn Lý Khánh An.

Tên khốn này lại đến phá việc của mình đây ư?

Khánh An khoát tay, cả đoàn kỵ binh liền dừng lại, hắn vẫn ngồi trên lung ngựa nhìn Dương Chiêu cười nói: “Dương huynh, đã khuya thế này còn không về nhà nghi?

Cần thận kèo tầu phu nhân lại hiểu nhầm.”

“Hừ!

Lý tướng quân mũi thính thế!”

“Không dám!

Không dám!

Dương huyện lệnh không phải cũng thính thế thôi!”

Thanh đao trong tay Khánh An chỉ vào Tô Nguyên Khải nói: “Người đâu!

Đưa người này về!”

Vài chục tên kị binh liền ùn lên đỏi người, Dương Chiêu đại nộ ngăn bọn kỵ binh lại nói: “Chờ đã!”

“Sao?

Dương huyện lệnh muốn càn trở quân vụ ư?”

Khánh An nhẹ nhàng.

“Ngươi đừng hòng dùng điều này phủ đầu ta. ta cũng đang chấp hành công vụ. tên cướp này ta bắt rồi, tất nhiên do ta xử lý, Tuần tra doanh các ngươi đừng hòng chen vào.”

Lúc này, một tên nha dịch tay cầm chiếc tùi vài màu xanh lam chạy ra.

“Khởi bẩm huyện lệnh, đây là hình trang của hắn.”

Lý Khánh An thúc ngựa đi lên. không đợi tên nha dịch kịp phàn ứng. hắn một đau vừa rút. chiếc hành trang đấy đã vào tay hắn.

“Rất tốt. vất và ngươi quá.”

“Lý Khánh An!”

Dương Chiêu giận dữ gào lên: “Ngươi đừng có ép người quá đáng!”

Hắn cười nói: “Dương huyện lệnh quá lời, ta làm sao dám ép ngài, người bất cướp, ta cũng bắt cướp.

Ngài vì việc công, ta cũng vì việc công, ngài có quyền bắt. ta cũng có quyền bắt.

Dương huyện lệnh, ngài yên tâm. ta sẽ biểu dương công ngài trong bàn tấu hoàng thượng, kỳ thực chúng ta đều cùng làm việc cho thánh thượng, hà tất phải tính toán chỉ li thế?”

Nói xong, hắn nheo mắt với đội kỵ binh.

Lệ Phi thét lớn một tiếng xông lên trước, đây bọn nha dịch ra khỏi Nayên Khải. tiếp sau đó, vài chục tên kỵ binh cùng ùn lên, tại thành bức từng ngựa, không đợi bọn Dương Chiêu kịp đi 16en. cả đoàn kỵ binh đã cùng phóng đến cửa lớn đi mất.

Chỉ trong chớp mắt đã biến mất khỏi góc đường, chỉ còn lại vài tên nha dịch áp giải Nguyên Giáp bị đánh cho đầu vỡ máu đổ đang ôm đầu nằm lăn dưới đất. còn Tô Nguyên Khải đã còn đâu bóng dáng!

“Dương huyện lệnh, người đã bị bọn chúng cướp đi!”

Chương 89 : Mưu Ma Chước Quỷ

“Huyện lệnh, bây giờ chúng ta phải làm thế nào?”

Vương huyện úy lau mồ hôi trên trán.

Dương Chiêu lúc này giống như một con gà trống bại trận, mặt đầy chán chường, môi run run, một câu nói cũng không thốt ra, lát sau, hắn dậm chân nói: “Quay về trước đã!”

Dương Chiêu trở về huyện nha, cửa phường đã đóng rồi, Vì họ đi công vụ, nên gọi mỡ cửa phường, trở về huyện nha nghỉ ngơi tạm bợ một đêm.

Sáng sớm hôm sau, một viên nha dịch chạy như bay đến báo cáo: tên tướng cướp Dương Châu bị giam giữ trong quân doanh Đông Nội Uyên, Lý Khánh An không có động tĩnh gì.

Lúc này, tham mưu của Dương Chiêu Lệnh Hồ Phi nghe tin kéo đến, Dương Chiêu vừa gặp hắn đã vội vã kéo hắn vào trong nhà.

“Tiên sinh, đêm hôm qua..

Không đợi hắn nói xong, Lệnh Hồ Phi đã cười nói: “Dương huyện lệnh không cần nói nhiều, ta đã biết hết cả. ta chỉ muốn hỏi Dương huyện lệnh, tại sao phải nhịn mối nhục này?”

Dương Chiêu căm phẫn nói: “Nếu việc này không phải là Khánh Vương âm thầm nhờ và, ta đã lên sớ tấu hắn từ lâu.”

“Vấn đề chính là ở đây, Dương huyện lệnh cho rằng việc mà Khánh Vương nhờ vả ngài, thật sự chỉ đơn giàn là bắt trộm nhà sao?”

Dương Chiêu ngẩn ngơ: “Lời nói này của tiên sinh là ý gì?”

“Rất đơn giàn, hôm qua Vạn Niên huyện, Trường An huyện, Kim Ngộ vệ đều nhận được Khánh Vương nhờ và, nhưng lý do mỗi cái khác nhau.

Một cái là tướng cướp sông biên, một cái là đạo tặc hái hoa. một cái là kẻ buôn người, nhưng mục tiêu đều là người Dương Châu.

Dương huyện lệnh có từng suy nghĩ đây là vì lẽ gì?”

Dương Chiêu trầm ngâm một chút bèn nói: “Không lẽ là Khánh Vương không nói sự thật?”

“Không sai!

Chính là như thế, nếu như tiểu nhân đoán không lầm. tuyệt đối không phải là đạo tặc trong biệt viện Dương Châu gì cả. chắc là có ẩn tình gì khác đây!

Khánh Vương không nói thật với huyện lệnh.”

“Đó sẽ là việc gì chứ?”

Dương Chiêu khẽ nhíu mày lại.

Lệnh Hồ Phi chắp tay ra sau đi được mấy bước mỉm cười nói: “Dương huyện lệnh xuất thán là Ngự sử. không lẽ một chút thông tin cũng không có sao?”

Dương Chiêu đột nhiên tinhngộ: “Đúng đó!”

Hắn vội vàng nói với Lệnh Hồ Phi: “Dạo trước ta nghe nói chuyển vận sứ Giang Hoài và thứ sử Dương Châu khép tội nhau rằng đối phương lén thả dân buôn muối, không lẽ là chuyện này sao?”

Lệnh Hồ Phi lại hỏi tiếp: “Ngài có biết tình hình cụ thể ra sao không?”

Dương Chiêu lấc đầu nói: “Việc này rất bí mật, chỉ có Ngự sử trang thừa và tướng quốc biết rõ ngọn ngành sự việc, ta nghe Thị ngự sử Hàn Vĩ nói lại, hắn cũng không biết rõ lắm.”

Lệnh Hồ Phi trầm tư chốc lát bèn nói: “Tiều nhân đoán việc này không phải tầm thường, rất có thể liên quan đến bí mật đời tư của Khánh Vương.

Lý Khánh An giành đi việc này, tiêu nhân cho rằng đối với Dương huyện lệnh mà nói là phúc không phải họa.”

Dương Chiêu chợt hiểu ra vấn đề, hắn vội hói: “Thế ta bây giờ nên làm sao?”

“Tiểu nhân cho rằng Dương huyện lệnh phải làm hai việc.

Trước hết là không nhúng tay vào việc này.

Trực tiếp đầy nó cho Khánh Vương, đề cho hắn tự minh đi giải quyết.”

Dương Chiêu gật đầu: “Ta sẽ lập tức đi nói với Khánh Vương, để cho hắn tự mình đi giài quyết.

Thế còn chuyện thứ hai là gì thế?”

“Việc thứ hai chính là Dương huyện lệnh phải nhanh chóng làm ra chính tích, để cho hoàng thượng có cớ đế thăng chức ngài.”

Dương Chiêu chau mày một cái: “Chính tích thì không phải nói có là có, cần phải có thời cơ mới được.”

Lệnh Hồ Phi tít mắt cười nói: “Huyện lệnh, có rất nhiều việc là mưu sự tại nhân cả.”

Trong quân doanh Đông Nội Uyển.

Lý Khánh An chắp tay ra sau đi đi lại lại trong lều.

Hắn trong túi đồ của Tô Nguyên Khải tìm được một cuốn sổ. trên đó ghi chép rất tỉ mỉ tường tận về sự thật Khánh Vương tham dự vận chuyển buôn lậu muối cấm ở Dương Châu, là cáo trạng mà dân buôn muối Đỗ Bạc Sinh chuẩn bị tố lên triều đình.

Tuy hắn lờ mở đoán được việc này không đơn giàn, nhưng không ngờ Khánh Vương lại buôn lậu muối cấm. hơn nữa số lượng khổng lồ.

Việc này khiến hắn có chút khó xử. việc này dĩ nhiên cũng là Lý Lâm Phủ giao phó cho, nhưng hắn cũng không muốn vì việc này mà đắc tội với Khánh Vương.

Lúc này, Lệ Phi Thủ Du xách một cái túi vài xanh vội vã chạy vào, cười nói: “Tướng quân, làm xong rồi.”

Lý Khánh An cả mừng, vội nói: “Mau đưa cho ta xem nào.”

Lệ Phi Thù Du mở túi vải ra, trong đó là ba cuốn sổ y hệt nhau.

Hắn cười nói: “Thuộc hạ ở một cửa hiệu in ấn Điêu gia trong phố đông tìm được một cao thù chép chữ. hắn đã làm ra hai bản sao chép, đủ để lấy cái giả xáo trộn cái thật.”

Lý Khánh An dờ ra ba cuốn sồ, quả nhiên đều giống đến từ ly từng tí, hắn thậm chí không phân biệt được cuốn nào là cáo trạng thật của Đỗ Bạc Sinh: “Tốt!

Làm tốt lắm.”

Lý Khánh An gật đầu lia lịa khen ngợi, hắn lại hói tiếp: “Người chép sách này ngươi lưu ý rồi chứ?”

“Tướng quân yên tâm, thuộc hạ luôn ở bên cạnh hắn. sau khi chép xong, thuộc hạ lại sai người đưa hắn đi nhà người thân Phượng Tường, trong vòng một tháng sẽ không trở về Trường An.”

Thấy Lệ Phi Thủ Du làm việc không lọt giọt nước nào, Lý Khánh An vỗ vỗ vay hắn. cười nói: “Thù Du đi Đại Lý tự một chuyến, chuyên phạm nhân cho Cát Thiếu Khanh của Đại Lý tự, vụ án này chúng ta xem như việc công xử lý theo luật công.”

Lệ Phi Thủ Du hỏi: “Tướng quân, thế còn mấy cuốn sổ này thì sao? cần đưa một cuốn luôn không?”

“Không!”

Lý Khánh An mỉm cười: “Mấy cuốn sổ này ta sẽ đích thân xử lý, không thể công khai.”

Hắn cất sổ lại, rồi cười nói: “Thù Du đi trước đi!

Đợi chút ta phải đi tiếp kiến một vị khách quan trọng.”

Lệ Phi Thù Du nhận lời. bèn áp giải phạm nhân rời khỏi Đông Nội Uyển.

Lệ Phi Thù Du vừa đi chưa lâu, một viên quân sĩ vội chạy vào nhu bay bẩm báo: “Tướng quân, con Khánh Vương có việc aấp cần gặp tướng quân.”

Lý Khánh An cười nói: “Mau mời ngài vào!”

Lát sau, Lý cầu bước chân vội vã đi vào, từ xa đã chắp tay nói: “Lý tướng quân, sáng sớm đã làm phiền rồi.”

“Tiểu vương gia khách sáo rồi, mau mời vào.”

Lý Khánh An mới Lý cầu đi vào trong lều trại, lại lệnh binh sĩ đi rót một ly trà.

Lý Cầu lòng nôn như lửa. vội nói: “Lý tướng quân, tên đạo tặc Dương Châu hôm qua Lý tướng quân bất được ở phố đông còn ở đây không?”

Lý Khánh An ngần người: “Khánh An từ sớm đã cử người đưa đi Đại Lý tự rồi.

Sao vậy?

Tên đạo tặc này có liên hệ gì với Khánh Vương điện hà à?”

“ói!”

Lý Cầu vỗ vào đùi một cái thật mạnh, hăn vẫn chậm một bước.

“Lý tướng quân, trong tay tên đạo tặc này có giấy tờ quan trọng của phụ thân ta.”

“Á!”

Lý Khánh An đứng “phắt” dậy: “Khánh An không biết, ta sẽ cử người đi Đại Lý tự đỏi lại phạm nhân trở về, người đâu!”

Lập tức có hai binh sĩ đi vào: “Tướng quân xin căn dặn!”

“Không!

Đích thân ta sẽ đi đỏi, chuẩn bị ngựa cho ta.”

Lý Cầu vội chặn hắn lại nói: “Tâm ý của Lý tướng quân, ta xin ghi nhớ.

Nếu đã đi Đại Lý tự, ta tự khấc có cách, thôi thì không làm phiền Lý tướng quân nữa.”

Nói đến đây, hắn do dự một lát hỏi: “Không biết văn thư cất giữ bên mình tên đạo tặc kia có phải cũng đưa đến Đại Lý tự?”

“Thế thì vẫn chưa.

Khánh An chuẩn bị trực tiếp trình lên tướng quốc.”

Lý Khánh An từ trong tủ lấy ra một cái bọc bằng vải thô in hoa. cười nói: “Đây chính là vật phẩm tùy thân của phạm nhân.”

Hắn mở bọc đồ ra. chỉ thấy trong đó là vài tiền đồng lẻ và mấy nén bạc, còn có một bộ y phục tùy thân đế thay bận.

Lý cầu vừa nhìn đã thấy được trong y phục ở giữa kẹp một cuốn sổ, trong lòng hắn thoáng chốc nhảy thình thịch, đồ vẫn còn đó!

Lý Khánh An từ chính giữa rút ra cuốn sổ kia, cười nói: “Chính là cuốn văn thư này, vẫn còn niêm phong đàng hoàng, ta không dám mở lén, chuẩn bị trình lên cho tướng quốc.”

“Lý tướng quân, cuốn văn thư này có thể cho ta được không?’

“Cái này ” Lý Khánh An mật lộ vẻ khó xử, nói: “Tiểu vương gia cũng biết rồi,

nếu như phạm nhân chịu khai, nhưng lại không lấy ra được cuốn sổ này, e là ta không thể vẹn lời giài bày được.”

Lý Cầu vội thi một lễ thật sâu: “Lý tướng quân, việc này vô cùng trọng đại, nếu Lý tướng quân đưa nó cho ta, phụ vương ta sẽ nhớ mãi trong lòng, nhất định sẽ hậu tạ Lý tướng quân.”

Lý Khánh An trầm tư một lát. bèn thở dài nói: “Thinh cầu của Khánh Vương làm sao Khánh An cự tuyệt được.

Thế này vậy!

Khánh An có thể kéo dài thời gian một lúc. cuốn sổ này ta đưa tiểu vương gia, nhưng buổi chiều ngài nhất định phải trả lại Khánh An. chỉ cần ngoại hình giống nhau là được, còn về nội dung, tiểu vương gia tự châm chước vậy!”

Lý Cầu mừng rỡ: “Buổi chiều ta nhất định trà lại!’

Hắn đội ân cảm tạ muôn vàn đón lấy cáo trạng, chỉ thấy là bị niêm phong hoàn toàn, chỗ niêm phong còn là phong ấn chữ ký sống của Đỗ Bạc Sinh, chứng tò chưa ai mỡ ra xem qua. tên phạm nhân đó cũng chưa chắc biết được chỉ tiết sự tình bên trong, một tâm trạng căng thẳng dồn nén bỗng chốc nhẹ đi.

Thay đồi nội dung trong đó, sau đó để cho ngục thừa (là cấp trên của ngục sử - tức chức quan phán quyết ngục tù) thủ tiêu phạm nhân, việc này xem như đã giải quyết.

Hắn nhìn Lý Khánh An một cái, thấy nụ cười của hắn thành khẩn, trong lòng cũng bất giác âm thầm gật đầu, tên Lý Khánh An này rất mềm déo, kể cũng không tổi.

Tuần tra doanh của Lý Khánh An chịu sự quản hạch của Lý Lâm Phủ. buổi trưa, sau khi Lý cầu đưa văn thư trở về, hắn bèn lục đục đi đến Đại Minh cung.

Tuy Lý Long Cơ đã dọn khỏi Hung Khánh cung, nhưng các cơ quan cốt lõi của Đại Đường như trung thư tinh, môn hạ tinh vẫn ở trong Đại Minh cung.

Trung thư tinh mà Lý Khánh An muốn đến chính là ở phía tay phải của Tuyên Chính điện.

Đó là một tòa kiến trúc diện tích rộng lớn, bậc thang cao cao có Vũ lâm quân đứng gác, bốn bề là hành lang bạch ngọc rào hộ ở xung quanh, trong đó ánh sáng âm u, khí thế nghiêm ngặt, Lý Khánh An dưới bục thang đợi được một lúc.

Một tên thư lại của trung thư tinh chạy ra: “Lý tướng quân, tướng quốc có lời mời!”

Lý Khánh An rảo bước đi lên bậc thang, đi vào cơ quan hành chính tối cao của nước Đại Đường này.

Sành đường trung thư tinh thoáng đãng cao sững, khí thế hùng vĩ, được nối xuyên bởi một đường trục ở giữa, tả hữu chia ra các bộ phận của trung thư

tinh: xá nhân thất, thị lang thất, kho sách, kho tổn chỉ còn ở ngay chính giữa là

“trung thư môn hạ” nổi tiếng, cũng chính là nơi các tướng quốc hội hợp quyết định quân quốc đại sự.

đồng thời sắp xếp Lại phòng, Cơ vụ phòng.

Binh phòng, Hộ phòng.

Hình lễ phòng ở phía sau.

Triều phòng của Lý Lâm Phủ ở ngay bên trái.

Dĩ nhiên triều phòng Lý Lâm Phủ không phải chỉ có một cái.

Hắn là Lại bộ thượng thư.

ở Lại bộ hắn còn có một triều phòng khác, thậm chí ở các nơi Đại đô hộ Phủ An Tây ở Quy Tư, Sóc phương tiết độ sứ... hắn còn có các phòng làm việc mang tính tượng trưng.

Thư lại đi vào bẩm báo, chốc lát đi ra nói: “Lý tướng quân, tướng quốc có lời mời.”

Lý Khánh An đi vào triều phòng của Lý Lâm Phủ.

Triều phòng phân làm hai gian trong ngoài.

Gian ngoài là phòng văn thư. các loại văn thư giấy tờ chồng chất như núi, bốn năm tên thư lại đang cặm cụi ở sau đống hồ sơ, còn một góc khác, năm viên trung thư xá nhân đang hợp bàn soạn chi, thấy Lý Khánh An bước vào, đều mỉm cười gật đầu với hắn.

Gian trong chính là triều phòng chính thức của Lý Lâm Phủ, nhưng kế bên còn có hai gian nhà phụ. một gian là phòng hội nghị, một gian khác là phòng nghi của Lý Lâm Phủ, có lúc thức khuya làm việc, không về phủ nữa, hắn sẽ ngủ trong triều phòng.

Lúc này là giữa trưa, cách thời gian hạ triều còn có nửa canh giờ, nhưng Lý Lâm Phủ vô cùng bận rộn.

Ngó thấy sắp đến tết rồi, triều đình phải nghi liên tiếp mấy ngày, sau đó một đống sự vụ sẽ ùa đến cùng lúc, ngoại bang đến triều, khoa cử, võ cử, xuân canh, độ chỉ (thống kê điều phối ngân khổ cả nước) tất tần tật các việc to nhỏ, vì thế phải xử lý tốt chúng trước khi nghi lễ.

Lý Khánh An tiến lên hai bước, quỳ nửa gốc thi một quân lễ nói: “Tuần tra sứ Lý Khánh An tham kiến tướng quốc.”

Lý Lâm Phủ đang phê duyệt sớ võ cử, thấy Lý Khánh An đi vào, hắn đặt bút xuống ha hà cười nói: “Thất Lang, ta đang nghĩ đến ngươi thì ngươi đã tới rồi.”

“Tướng quốc tìm ta có việc à?”

Lý Lâm Phú chỉ vào sớ tấu trong tay cười nói: “Sau tết lập tức phải cử hành võ cử, võ cử chính là thi kỵ xạ, thường là đi bắn cung tam thạch, cỡi bắn cung lưỡng thạch, là xem như đủ tư cách, nhưng Thất Lang lại có thể giương cung lớn thất thạch, điều thứ nhất này thì ngoài Thất Lang ra không ai xứng đáng hơn.

Ta đang nghĩ rằng, tại sao Thất Lang lại không tham gia võ cử, đế giảnh một công danh cho minh?

“Thuộc hạ vào kinh vội vã, không có thời gian suy nghĩ đến việc này.”

Lý Lâm Phủ mỉm cười nói: “Ta chỉ nói vậy thôi, ngươi bây giờ đã là trung lang tướng, thi võ cử cũng không có ý nghĩa gì.

Đây thường là nấc thang các Phủ binh Trung Nguyên thăng chức, họ không giống như các ngươi. có cơ hội đánh trận lập công, chỉ có thể dựa vào võ cử làm quan.”

Nói xong, Lý Lâm Phủ đặt sớ tấu xuống, bèn nói: “Nghe nói sáng hôm nay ngươi đã đưa phạm nhân đến Đại Lý tự rồi?”

“Thuộc hạ chính là đến bẩm báo với tướng quốc việc này.”

“Được!

Đến phòng hội nghị của ta rồi nói.”

Lý Khánh An đi theo Lý Lâm Phủ đi vào phòng hội nghị, Lý Lâm Phú ngồi xuống một chiếc giường, khoát tay nói: “Ngươi nói đi!”

Lý Khánh An bèn đem những việc phát sinh trong hai hôm nay nói một lần thật tỉ mỉ tường tận, cuối cùng lấy ra một cuốn số cáo trạng, trình cho Lý Lâm Phủ nói: “Thuộc hạ làm vội một bàn sao chép, bàn sao chép đã đưa cho con trai Khánh Vương, đây là bàn chính, đặc biệt trình lên cho tướng quốc.”

Lý Lâm Phủ mỉm cười đón lấy cáo trạng lật xem vài trang, rồi đặt xuống hỏi: “Ngươi sợ đắc tội với Khánh Vương ư?”

“Vâng, thuộc hạ không muốn đắc tội Khánh Vương.”

“Nhưng nếu ta đưa trạng thư này cho Khánh Vương xem. ngươi há chẳng phải lập tức bị vạch trần sao?”

Lý Lâm Phủ ánh mắt hơi sắc lạnh dõi theo Lý Khánh An. chờ đợi câu trả lời của hắn.

“Thuộc hạ cho rằng, tướng quốc sẽ không đưa cho Khánh Vương.”

“Tại sao?”

"Bởi vì thuộc hạ không phải là Dương Thừa Căng.”

Khóe miệng của Lý Lâm Phủ dần dần hé nỡ nụ cười, hắn càng cười càng vui vẻ, cuối cùng ngẩng đầu cười lớn: “Hay!

Nói hay lắm. trong lòng không hổ thẹn, đâu có cất giữ riêng tư gì?”

Lý Lâm Phủ đứng dậy vỗ mạnh vào vai hắn: “Thất Lang, sự thẳng thắn và thành thật của ngươi làm cho lão phu cảm thấy vô cùng an ũi, việc này ngươi xử trí vô cùng Phủ hợp.”

“Nhưng mà thuộc hạ đã đắc tội với Dương huyện lệnh.”



Hắn!”

Lý Lâm Phủ khinh bỉ cười nói: “Trong mắt tên đó chỉ có lợi ích, chỉ cần ngươi có lợi ích của hắn. cho dù hai người có thù sâu đến đâu, hắn cũng sẽ quên hết tất cả.”

“Thuộc hạ hiểu rồi, vậy thì việc này..

Lý Lâm Phủ cười và khoát tay nói: “Việc này thì tạm gác lại đến đây, Thất Lang trở về nghỉ ngơi cho khỏe, mấy ngày sau đã là tết rồi, hãy nhớ đêm giao thừa đến phủ ta uống ly rượu nước.”

“Thuộc hạ nhất định sẽ tới. thuộc hạ xin cáo từ trước.”

“Đi đi!”

Lý Khánh An từ từ lui ra. trong phòng hội nghị chỉ còn mình Lý Lâm Phủ.

Hắn lại mỡ trạng thư ra xem, bất giác cười nhạt, đi đến trước lư hương ở góc nhà. tùy ý vứt trạng thư vào trong đó.

Lát sau, trạng thư bốc cháy, càng cháy càng to, ánh lửa lập lòe chiếu đỏ cả cái mũi to của Lý Lâm Phủ.

Chương 90 : Biến Hóa Khôn Lường

Chiều tối, Lý Khánh An trở về Sùng Nhân phường.

Hắn đã hai ngày không có về nhà rồi, ba cô gái nghe tiếng của hắn. kích động đến lao cả ra ngoài.

Tiéu Liên và Như Hoa ôm lấy cánh tay hắn nhún nhảy.

“Đại ca. bọn muội tường huynh bỏ bọn muội rồi đó?”

“Làm gì có chuyện đó?

Huynh không phải đã cho người về nói với bọn muội rồi mà. hai ngày nay đặc biệt bận rộn.”

Lý Khánh An vừa cười vừa giải thích, ánh mắt hắn nhìn sang Như Thi đang nép mình e thẹn bên phía cửa. thấy nàng yêu kiều với ánh mặt đa tình nhìn hắn. trong lòng Lý Khánh An nóng ran.

đi lên cười nói: “Như Thi, nàng cũng tường ta bỏ bọn muội sao?”

Như Thi thấy ánh mắt hắn nóng ran. tim nàng liền đập mạnh liên hồi. nàng thẹn thùng đến cúi đầu xuống, nhưng muội muội và Tiểu Liên cũng đều nhìn nàng đấy, nàng đành dấu niềm ngọt ngào trong tim.

đôi môi hồng xinh khẽ hé: “ừm!

Có một chút.”

Lý Khánh An ha hà cười: “Không thể nào!

Không phải nói là một ngày làm

chồng cái đó, cái đó chúng ta ăn một bừa đơn giản, huynh dẫn các muội đi dạo chợ

đêm.”

Tiểu Liên và Như Hoa nghe thấy được xuống phố, đều hô vang một tiếng lánh lót.

đôi mắt sáng lên. liền nhanh nhảu chạy đi lấy chén xới cơm.

Lý Khánh An đành vừa cười vừa lắc đầu. phụ nữ thích dạo phố, từ cổ vẫn thế.

Hắn ánh mắt rạo rực cúi đầu, thấp giọng cười nói bên tai Như Thi: “Nhất nhật phu thê bách nhật ân. huynh làm sao mà bỏ muội được chứ?”

“Đại ca!”

Như Thi giọng thánh thót khẽ run. cả đến mang tai cũng đỏ lên rồi.

Đơn giản ăn xong một bừa cơm tối, Lý Khánh An thuê một cỗ xe ngựa. chờ ba cô gái. bắt đầu đêm dạo thành Trường An.

Có được kinh nghiệm mua ly bạch phi thúy lần trước, hắn sẽ không đi phố đông nữa. dù đồ bán ở phố đông không tổi. nhưng lại không hưởng thụ được thú vui của việc dạo phố.

Ba gương mặt xinh đẹp chen nhau bên cửa sồ, giống như ba con vàng anh hảo hứng, ríu ra ríu rít bàn tán cảnh về đêm ở Trường An. nhất là tỷ muội Như Thi.

Như Hoa. chưa từng được dao phố bao giờ, các nàng sưng sướng cười hi hi, làm vô số cặp mặt nhìn kinh ngạc.

Lý Khánh An cũng chợt có cảm giác lâng lâng, đôi tỷ muội song sinh tuyệt đẹp như thế e rằng đến hoàng đế cũng không có đấy!

Lý Khánh An trong lòng cảm khái, ba cô gái chính là bức tranh tuyệt đẹp. thì hà tất phải đi nơi khác xem mỹ nừ?

Cảm khái thì cảm khái, trong lòng Lý Khánh An trước sau vẫn không dứt được hình dáng xinh đẹp tuyệt luân của cầm Tiên.

Xe ngựa tới chợ tây, ba cô gái xuống xe đi bộ.

Không ngờ, Như Thi.

Như Hoa hai cô gái xinh đẹp vừa lộ diện, lập tức dấy lên một làn sóng dữ dội, những người đi dạo đồng loạt vây quanh, chỉ hai tỷ muội bàn tán xôn xao.

điều này cũng khó trách, vào thời cô đại việc sinh đôi. mười thì có đến chín khó sinh, khó sinh ý chỉ cái gì.

đây không cần nói cũng hiểu, chứ đừng nói lại là một cặp tỷ muội song sinh xinh đẹp thế này, thật không biết An Lộc Sơn ở đâu tìm được tỷ muội họ hay vậy.

Thậm chí có người Hồ đi lên trước chặn đường nói: “Quân gia.

đem hai cô gái nay bán cho tôi được không?”

Kết quả tự nhiên là bị Lý Khánh An một chường đánh chạy đi.

“Các muội đi theo ta.”

Lý Khánh An vừa cười vừa kéo tay hai tỷ muội, một người một bên.

đi vào một nhà bán gấm vóc.

“Lý đại ca. huynh muốn mua gì cho bọn muội vậy?”

Như Hoa cười tươi như hoa.

ôm lấy cánh tay Lý Khánh An. nhõng nhẻo hỏi.

“Nàng muốn thử gì?”

Lý Khánh An không nhịn được đã véo gương mặt trắng hồng xinh đẹp của nàng một cái cười nói.

“Váy!”

Như Hoa nhấp nháy đôi mắt to tròn nói: “Muội thích nhất một cái váy xòe nhuộm hoa lựu. màu đỏ, màu xanh, chỉ cần màu sắc sặc sờ là muội đều thích.”

“Được!

Muội muốn mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu, còn Như Thi?”

Lý Khánh An lại quay đầu nhìn sang Như Thi.

Đúng lúc đôi mắt đẹp của nàng đang chửa chan tình cảm nhìn hắn. hai ánh mắt gặp nhau, Như Thi giật minh, nàng bối rối cúi đầu.

đôi má ửng hồng hẳn lên.

“Đại ca mua gì muội cũng thích.”

Lý Khánh An trong lòng mừng rờ: “Cô gái này thật tuyệt!”

“Chào khách, các ngài muốn mua thử gì?”

Một người bán hàng chạy đến nghênh tiếp, hắn đột nhiên nhìn thấy tỷ muội Như Thị.

Như Hoa. ngẩn người ra. tiếp đó ánh mắt bèn sáng lên.

“Ta muốn mua đầm!”

Lý Khánh An gõ mạnh xuống quầy: “Tất cả eầm vóc lụa là mà các người có đem cả ra đây!”

ờ chỗ cửa hiệu tơ lụa được nửa canh siờ,

Lý Khánh An đã dùng hết cả một trăm lạng bạc.

đối ra là hơn trăm quan, thường phụ nữ thời Đường đều mua y liệu tự may, nhưng cũng có bán váy được may sẵn. một chiếc váy bình thường ở đây cũng không quá trăm văn. một trăm lang bạc của hắn đủ mua trên ngàn cái váy rồi.

đương nhiên, cũng có áo váy đắt tiền, như áo choàng dự hội một cái là mười quan tiền và Long Tiêu sa y (áo may bằng vải mông) một cái là hai mươi quan tiền, dù như thế, Lý Khánh An vẫn vì ba nàng mua đến gần trăm áo váy các loại, ba cô gái vừa thích lại vừa oan trách hắn tiêu tiền lung tung.

Như Thi, Như Hoa bèn ở cửa hiệu tơ lụa thay đổi các loại áo váy khác nhau, như vậy, hai người mới không còn gây sự chú ý đến thế nữa.

Lý Khánh An dẫn các nàng lại dạo một vòng chợ tây nữa. mới chân rồi đi vào một phường đàn.

đó là một cửa hiệu rất lớn. bày bán các loại nhạc cụ đại Đường. nhạc cụ Hán tộc như đàn. sáo dọc, trống, kèn. chuông, khánh, sáo ngang, đàn tranh, ngọa không hầu. và nhạc cụ Tây Vực thụ không hầu. tỳ bà cổ cong, tất lật. tỳ bà ngũ huyền, bối. chũm chọe, phách bản. trống lớn v.v...mọi thứ đều có hết.

‘Trường An tiểu nương niên thập ngũ. thiện đàn tỳ bà quán giải vũ” (cô gái Trường An mười lăm tuổi. giỏi đàn tỳ bà quen nhảy múa), đại Đường trên dưới không phân biệt sang hèn. không có ai là không thích âm nhạc cả. gần như gia đình hơi có chút điều kiện đều sẽ bồi dường con gái học đàn tỳ bà. chỉ là mức độ điêu luyện khác nhau thôi, cho nên nhiều phường đàn. phường nhạc theo trào lưu mà được mở ra.

Nhưng đêm nay trong phường đàn khách không nhiều, chỉ có mấy người khách đến tu sửa nhạc cụ. bốn người đi vào trong cửa hiệu, cũng không có người bán. hay là tiểu nhị đến tiếp đón cả. chỉ có một người cầm sư cao tuổi, ngồi trước quầy đang điều chinh dây đàn một cách chăm chú.

“Xin hỏi!”

Tiếng nói của Lý Khánh An rất thấp, hắn không muốn quấy rối cầm sư đang chăm chú làm việc.

“Xin hỏi, ta muốn mua ba cây đàn ty bà. có không?”

“Khách nhân muốn mua tỳ bà hả?”

Từ phía trong đi ra một người đàn ông trung niên, hắn chắp tay cười nói: “Ta là trưởng quầy phường đàn. bất luận khách muốn mua loại đàn ty bà như thế nào, chúng tôi đều có cả.”

“Ha ha!

Ta muốn mua ba cây tỳ bà do danh sư làm ra. có không?”

“Đương nhiên là có, xin khách nhân tới bên trong này.”

Lý Khánh An kéo lấy tay Như Thi và Như Hoa cười nói: “Đi thôi!

Đi chọn tỳ bà mà các muội thích.”

Lý Khánh An nghe Như Thi nói qua. hai nàng đều quen đàn ty bà. chỉ là tỳ bà của các nàng đề lại chồ biệt viện của Dương Chiêu không có đem theo, Lý Khánh An bèn ghi nhớ trong lòng. có ý đến đây mua đàn ty bà cho hai nàng.

“Vui không?”

Lý Khánh An hỏi nhỏ Như Thi.

Như Thi khẽ gật đầu, nhưng lại bị tay Lý Khánh An kéo chặt hơn.

đi vào một lối đi bên trong, ánh sáng lập tức mở xuống.

Lý Khánh An thừa cơ hôn một cái trên má Như Thi, cười tùm tim nhìn nàng.

Như Thi vô vàn e thẹn cúi đầu xuống, trong mắt lại ánh ra lên vẻ yêu thích.

Động tác lén lút của họ bị Như Hoa nhìn thấy rồi.

Nàng khẽ cắn mới một cái, đề cơ thê dựa sát vào người Lý Khánh An.

Trước mắt mọi người sáng lên. tới một gian phòng rộng lớn. nơi đây nhạc cụ càng nhiều, một trong các bửc tường treo đầy các loại tỳ bà. trưởng quầy chỉ tỳ bà cười nói: “Khách nhân, hơn một trăm cái tỳ bà này đều là do danh sự làm ra, xin mời khách nhân tùy ý chọn lựa.”

Ánh mắt tỷ muội hai người nhất thời bị tỳ bà cuốn hút lấy, hai nàng dần dần buông tay Lý Khánh An ra, đi tới bức tường trước mặt tỉ mỉ quan sát, Tiêu Liên cùng hảo hứng cầm lên một tỳ bà. khẽ khảy nhẹ, nàng lúc còn nhỏ cũng được phụ thân đưa đến phường nhạc học đàn tỳ bà. ít nhiều cũng biết một tí.

Trưởng quầy nhẫn nại giải thích lai lịch của mỗi chiếc tỳ bà.

Lý Khánh An thì chắp tay sau lung du lãm xung quanh căn phòng, những nhạc cụ Đường triều này, một thứ hắn cũng không biết.

Những ở đời sau hắn biết một thử nhạc cụ. lúc này hắn đi tới trước mặt một vị cằm sư già nói: “Ta muốn đặt làm một chiếc đàn hồ, không biết các vị có thể làm được không?”

Cầm sư sià ngừng công việc trong tay lại hỏi: “Ngài có bán vẽ giấy không?”

Lý Khánh An từ trong ngực áo mò ra một bán vẽ bằng giấy, cười nói: “Chính là chiếc đàn này, các người có làm được không?”

Trên bản vẽ giấy của Lý Khánh An là một cây ghi-ta.

ở đời sau. hắn đàn ghi-ta rất giỏi. nếu Đường triều có thể làm ra. thì hắn có thể sẽ trở thành âm nhạc đại sư rồi. chí ít cũng có thể đi Lệ Viên biệt biên trình diễn một lần.

Cầm sư già tì mi xem bản vẽ giấy, mắt ông sáng lên.

đột nhiên thần bí cười nói: “Khách xin đợi một lát!”

òng đi vào trong phòng, giây lát sau lấy ra một cái hộp Phủ đầy bụi.

để trước mặt Lý Khánh An cười nói: “Khách có thể mở ra xem đi.”

Lý Khánh An hồ nghi mở hộp đàn ra. bất thình Lĩnh, mắt hắn tròn xoe hẳn lên.

Không thể tưởng tượng nối mà nhìn vào trong hộp đàn. bên trong hộp đàn là một chiếc nhạc cụ màu đỏ.

Không ngờ hắn lại nhìn thấy một cây đàn ghi-ta triều Đường, cổ đàn dài dài kia. kết cấu hình chữ số “8” kia cực giống với ghi-ta của đời sau.

Lý Khánh An thẫn thở nhìn vào cây ghi-ta này.

Năm sinh nhật thử mười bốn của hắn. cha hắn mua cho hắn một cây ghi-ta đỏ.

Từ đó cây ghi-ta này đã bầu bạn với hắn suốt tháng ngày huấn luyện khô khan.

Hôm nay, hắn đột nhiên ở Đại Đường một nghìn ba trăm năm trước nhìn thấy nhạc cụ mà hắn quen thuộc nhất, hắn có một cảm giác như ào mộng vậy.



Khách nhân, ngài cũng gặp qua loại đàn này à?”

Tnrờng quầy xuất hiện trước mặt hắn. cười hỏi.

Mạch suy nghĩ Lý Khánh An bị kéo trở về, hắn vội hỏi: “Cây đàn này của

ngươi từ đâu mà có?”

Trưởng quầy lấy đàn ra nói: “Đây là một người Hồ Ba Tư đem đến. nghe nói là nhạc cụ phương tây, họ gọi là đàn cổ Ba Tư.

đến nay vẫn chưa có người biết đàn.”

Lý Khánh An sật đầu. vậy là đúng rồi. hắn từng thấy trong một bản phồ nhạc ghi-ta.

Ghi-ta trước công nguyên đã xuất hiện ở Angtolia (Thô Nhĩ Kỳ ngày nay), sau khi Bạch Y Đại Thực (vương triều Al-Ưmawiyyun hay Al-Andalus. là một vương triều thế tập đầu tiên của đế quốc Ả Rập, là vương triều do thế giới Islam thống trị, vì cờ hiệu có màu trắng, nên sử sách Trung Quốc gọi là “Bạch Y Đại Thực”) bị thay thế bởi đế quốc Abbsid (vương triều của đế quốc Khalifgh - đạo Islam. là một vương triều thế tập thử hai chính trị giáo phái hợp nhất của đế quốc À Rập, do cờ hiệu của vương triều Abbsid màu đen. nên trong sử sách Trung Quốc gọi vương triều này là “Hắc Y Đại Thực"), ghi-ta À rập cũng từ đó đi theo thế lực tàn dư của Bạch Y Đại Thực du nhập vào Tây Ban Nha.

đồng thời ở đó được phát huy rộng rải.

Đại Đường và khu vực Ả Rập thường xuyên giao lưu qua lại. loại đàn du nhập vào đại Đường cũng không phải là chuyện lạ rồi.

Trưởng quầy thấy hắn hình như có hứng thú với cây đàn cổ Ba Tư. bèn đưa đàn cho hắn cười nói: “Khách có muốn thử xem không?”

Lý Khánh An cầm lấy đàn.

đây là chiếc đàn được làm từ gỗ Tử Đàn danh tiếng. dây đàn điều điều chinh khá tốt. nhưng nó là loại năm dây, không phải là loại sau dây sau này, hắn rất tự nhiên ôm lấy đàn trong lòng, cái cảm giác quen thuộc trỗi dậy, dù là đàn năm dây, nhưng ngón tay hắn vẫn thuần thục khảy mấy dây đàn trong đó, tìm cảm giác, lát sau hắn bèn thích ửng rồi. một bài dùng cho tập luyện là ‘WheeP từ dây đàn vui vẻ nhảy ra.

Mọi người bên cạnh đều tròn xoe cả mắt. cả đến cầm sư già lấy hộp đàn cho hắn cũng trợn tròn đôi mắt. kinh ngạc nhìn Lý Khánh An.

“Khách ngài biết đàn đàn cổ Ba Tư?”

Trưởng quầy lắp bắp hỏi.

“Cây đàn này để chỗ tôi đã mấy năm rồi. nhưng chưa có ai biết đàn cả.”

Như Thi.

Như Hoa và Tiều Liên vây lại, trong ba đôi mắt xinh đẹp cũng đều tràn ngập điều không thể tường tượng nổi.

Lý Khánh An đã hoàn toàn chỉm ngập trong cảm giác quen thuộc của mình, giống y như là ở đỏi sau hắn ngồi trên giường ở ký túc xá. dùng tiếng ghi-ta tuyệt diệu đề xua tan nỗi mệt nhọc của một ngày.

Tiếng đàn từ từ dừng hẳn.

Lý Khánh An có chút nuối tiếc mà lắc đầu. rất tiếc là kết cấu của dây đàn không giống, hắn không thể đàn ra một bài hoàn chinh.

“Lý đại ca. huynh làm sao mà lại biết đàn loại đàn này thế?”

Đôi mắt đẹp của Như Thi ánh lên vẻ ngường mộ.

Lý Khánh An cười rồi nói: “ở nơi biên thùy Tây Vực hiu quạnh, bèn đi học loại đàn này từ một người Hồ, còn biết cả mấy chục khúc nhạc Hồ mà các muội chưa hề nghe qua nữa. chỉ là đàn của người Hồ đó là sáu dây đàn đơn. khác với cái này, phải sửa đi một chút.”

Hắn lại cười nói với trưởng quầy: “Cây đàn này ta mua rồi, ta đem về nghiên cửu xem nên làm sao để thành sáu dây trước, ngày mai ta sẽ đem một bản vẽ chỉ tiết qua. dựa theo yêu cầu của ta mà sửa cây đàn này.”

“Hoàn toàn có thể. khách nhân ngày mai đêm cho chúng tôi một tờ bản vẽ, tôi sẽ để cầm sư thay đồi dây đàn cho.”

Đêm tối rồi, Lý Khánh An ngồi trước giường, khẽ khảy đàn cổ Ba Tư, vừa khảy, vừa để hồi tường lại và vẽ trên giấy hình vẽ dây đàn. dù so với ghi-ta đời sau vẫn còn có chỗ khác nhau, nhưng hắn sau một canh giờ liền thích ứng được rồi, đã miền cường có thể khảy ra mấy đoạn nhịp quen thuộc, một loạt các nốt nhạc từ tay hắn chảy ra. ánh trăng bàn bạc rọi trên người hắn.

Lý Khánh An trong lòng như ngọn sóng dâng trào nỗi nhớ nhưng về kiếp trước khó mà ngăn được.

Chương 91 : Đêm Giao thừa ( Thượng )

Sau tế xã và tuân nhật bèn là lập xuân, lại được nghi ba ngày, sau đó là năm mới rồi. nghi thêm bày ngày nửa. trong thời gian đó lại gặp ngày siỗ thái hậu. nghi thêm ba ngày, tính đầu trừ đuôi, năm mới của năm Thiên Bảo thử bày các ngày nghi dài gần nửa tháng.

Năm mới ở đại Đường gọi là Nguyên nhật, là một trong những ngày lễ lớn nhất trong dân gian Đường triều.

Ngày hôm đó, nhà nhà cũng đều cúng vái tổ tiên, những người thán ở xa cũng sẽ xoay sờ đủ cách để được về nhà kịp về nhà bái tế tố tiên.

Hôm nay là giao thừa, tướng sĩ quân An Tây cũng ai về chốn nấy, người có bạn bè thân hữu thì đến nhà của bạn bè thân hữu. nếu ở Trường An quả thật vô thân vô thích, thì đến An Tây tiến tấu viện vừa mới khôi phục để qua năm mới.

Mấy hôm trước, bên An Tây Tiến Tấu Viện bèn đến mời mọi người qua đó đónNguyên nhật.

Trong Phủ vắng hoe. chỉ có tiểu viện mà Lý Khánh An ở là tràn đầy sức sống, ba cô gái đã bận rộn mấy ngày rồi, dù về mặt âm nhạc, ca vũ Tiểu Liên chỉ là vai phụ. nhưng về bếp núc gia chánh.

Như Thi, Như Hoa chỉ có thế làm trợ thù cho nàng thôi.

Mau thân của Tiểu Liên qua đỏi khi nàng mới tám tuổi, phụ thân lại phục dịch trong quân ngũ. tuổi còn rất nhỏ nàng đã phải gánh lấy gánh nặng trong nhà. giết gà mổ cá. nấu cơm. nấu nước, cắt may áo quần, cắt hoa giấy dán cửa số, nàng rất khéo tay, mọi thứ đều làm tốt.

Tiểu Liên thực ra sớm biết phụ thân đã không còn ở trên thế gian này nữa. lúc giờ ngọ (mười hai giờ trưa), nàng có ý đi chợ phường mua nhang đèn. giấy mã. bày ra trong phòng trống ở tây sương.

“Tiểu Liên!”

Trong sân vẳng lại tiếng hối thúc của Lý Khánh An: “muội đang ở đâu?

Mau thu thập đi. xe ngựa đã đến rồi.”

“Đại ca. muội xong ngay đây.”

Trong phòng tây sương vang lại tiềng bối rối của Tiểu Liên.

“Bằng!” một tiếng, một vật rơi xuống đất.

“Nàng đang làm gì đấy?”

Lý Khánh An có chút tò mò đi về phía tây sương.

Tiểu Liên từ giữa trưa đến giờ đã ở trong phòng hai canh giờ rồi.

“Đại ca.

đừng bước vào!”

Tiểu Liên hốt hoảng la lên một tiếng. nhưng đã trễ, Lý Khánh An đã đẩy cửa rồi.

Cảnh tượng trước mặt làm hắn sững người, ở ngay giữa phòng, để một hương án. trên án để ba vị linh bài, một lớn hai nhỏ, trước linh bài là các tế phẩm nhan đèn và bánh ngọc và bột nặn thành dê bỏ V.

V...

được để ngay ngắn.

Trên linh bài lớn viết ‘Lý thị Khánh An tổ Tiên Chi linh’, hai miếng linh bài nhỏ thì viết ‘Khánh An phụ vị, ‘Khánh An mẫu vị.

Còn gian phòng kế bên đế một hương án nho nhỏ, trên đó cung phụng linh vị phụ mẫu Tiểu Liên.

Mũi của Lý Khánh An chợt ngẹn lại, cô gái này

“Đại ca. xin lỗi.

đã chưa xin phép được sự đồng ý của huynh trước!”

Tiểu Liên đỏ mặt từ từ đi đến.

“Không sao!”

Lý Khánh An trìu mến ôm chiếc vai thon nhỏ của nàng, cười nói: “Ngày mai chúng ta đến bái tế sau. hôm nay là giao thừa, chúng ta phải đi thôi.”

Tiểu Liên ngoan ngoãn sật đầu.

đi theo Lý Khánh An ra cửa. trong tiểu viện Như Thi.

Như Hoa tỷ muội đã đợi lâu rồi. hai tỷ muội đều mặt áo ngắn, một cái váy xòe nhuộm hoa lựu. trong tay ôm tỳ bà. y như một cặp hoa sen cùng mọc trên một nhánh, hai bóng hình hòa quyện tô thắm cho nhau.

Lý Khánh An cũng thay đổi một bộ thường phục, hắn hôm nay mặc một chiếc áo bào trắng, đầu đội nón vải. lưng buộc thắt lưng cửu hoàn, chân đi ủng lục hợp, đơn giản mà bảnh bao.

“Đại ca. chờ muội với!”

Tiểu Liên chạy vội vào nhà.

“ Muội đi lấy đàn.”

Lúc này, Như Thi đi lên trước khẽ nói: “Đại ca. muội hơi sợ..

Khánh An cười cười véo chiếc má nõn nà của cô nàng một phát hỏi: “Sợ gì?”

“Muội sợ Lý Tướng quốc kia lại sẽ nhắm hai tỷ muội ta.”

Nếu Lý tướng quốc nhắm hai tỷ muội họ, mở miệng đỏi thì liệu đại ca có đem tặng cho lão không?

Lý Khánh An cười nói: “Điều này ngươi không phải lo, người là Tướng quốc, nếu cả tấm lòng bao dung này cũng không có, thì ai còn làm việc cho người?

Với lại, dù hắn người có đỏi. ta cũng không cho!”

Như Thi cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc. cuối cùng lại khẽ lắc đầu: “Đại ca. huynh sợ bọn muội đêm giao thừa buồn nên muối dẫn chúng muội theo, trong lòng bọn muội rất vui. nhưng muội vẫn không muốn đi..”

“Tỷ...”

Như Hoa có phần lo lắng, đêm nay nàng đã mong chờ bấy nhiêu lâu.

đêm giao thừa tại Phủ Tướng quốc, sẽ náo nhiệt lắm đây, sao lại không đi?

Nhi Thi kéo muội muội sang một bên nhỏ tiếng ti tê: “Như Hoa.

đại ca sợ mình đêm giao thừa buồn mới dẫn mình theo, nhưng chúng ta không thể đi...”

“Vì sao?”

Như Hoa có phần không cam tâm.

Như Thi thở dài nói: “Muội quên mất cánh ngộ của Như Ngọc tỷ rồi ư?”

Như Hoa đột nhiên nhớ đến sự việc ba năm trước.

Như Ngọc tỷ lớn lên cùng ti muội họ bị An Lộc Sơn đêm tặng cho Lễ bộ thị lang tuần sát Hà Bắc, sau đó nghe nói Lễ bộ thị lang đến Lạc Dương, lại đem nàng tặng cho một vị quan cao khác.

Chuyển qua chuyền lại. cuối cùng có người bắt gặp nàng ấy tại một kỹ viện tại Lạc Dương.

Mặt Như Hoa tái nhợt không còn miếng máu. nàng liền gật đầu lia lịa nói: “Vậy muội cũng không đi.”

“y!

Hai ngươi thiệt là!”

“Rốt cuộc là có đi hay không?”

“Đại ca. bọn muội không muối đi nữa!”

“Đấy là do các ngươi cả đấy nhé!”

Lý Khánh An thơm nhẹ vào mặt mỗi người một cái cười nói: “Nếu đã không đi. thì ngoan ngoan ngồi nhà đợi. ta sẽ cố gắng về sớm.”

Tiểu Liên đương ôm chiếc hộp đàn Ba Tư từ trong phòng chạy ra.

“Mọi người vẫn chưa đi ư?”

“Tiểu Liên, bọn ta không đi nữa.”

Tiểu Liên ngạc nhiên: “Vì sao?”

Như Thi lắc đầu đáp: “Không vì sao cả. bọn ta không muốn đến Phủ Tướng quốc, tối nay sẽ ở lại nhà.”

Tiểu Liên do dự một hồi.

đưa đàn cho Lý Khánh An nói: “Đại ca. vậy muội cũng không đi nữa. kỳ thực muội vốn không muốn đi mà.”

“Các người đều không đi, vậy ta sẽ đi một mình.”

Hắn mỉm cười ra khỏi cửa nhà.

Trường An thành lúc này nơi nơi đầy sắc xuân, tiếng pháo nồ quanh, những đứa trẻ nhỏ mặc áo mới từ trong nhà chạy ra.p tay cầm tiền xu ùa đến các hàng bán mứt. hình nôm.

Phủ Lý Lâm Phủ không xa. chỉ một chốc, hắn đã đến trước cửa Phủ Tướng quốc.

Trước cửa lớn Phủ Tướng quốc là cặp lồng đèn đỏ to to, với ánh nến vàng nhạt vọng từ trong, như hai đóa hoa đỏ thu hút ánh nhìn của khách qua lại.

“Lý tướng quân, ngài đã đến.”

Nhị quản gia Phủ Tướng quốc chạy đến cầm dây cương giúp hắn nói: “Lão gia nói ta đến chờ Tướng quân.”

Khánh An cười nói: “Khai tiệc rồi ư?”

“ vẫn còn sớm!

Còn hai vị cô gia chưa đến.”

Một tên gia nhân đến giúp kéo ngựa đi, Khánh An theo chân nhị quả gia vào Phủ.

Trong Phủ đèn lửa sáng sùa.

đâu đâu toàn lồng đèn đỏ, khiến cả Phủ Tướng quốc ngập tràn trong bầu không khí đón chào lễ tết.

Vừa đi, quản gia vừa nói: “Lý tướng quân, hôm này trong Phủ náo nhiệt lắm. hai mươi vị công từ cùng gia quyến đều đến. mười chín vị cô nương xuất giá đã có mười bảy vị quay về. các cô gia đều đến gần hết.”

“Vậy người ngoài thì sao, ngoài ta ra còn ai nữa không?”

Khánh An cười hỏi.

“Người ngoài cũng có, có nhà Ngự sử Vương trung thừa, nhà Đại Lý tự Cát thiếu khanh, và Giám sát ngự sử La Hi Sảng cùng con trai.

Đây đều là khách quý của lão gia.”

Vừa nói, hai người đã vào đến trung đường.Bầu không khí lễ tiết đã từ xa xa ập đến. chủ đường Phủ Tướng quốc tuy không lớn bằng Phủ Dương Hoa Hoa. nhưng cũng có thể chửa hàng ngàn người.

Mãi đến giờ hắn mới nhìn rõ sự sa hoa của quyền quý Đại Đường.

Chù đường có gần ngàn người. hai mươi năm người con cùng vợ con. và mười chín đứa con gái cùng con rễ. cháu nội cháu ngoại, còn có anh chị em và gia đình của họ, và điều khoa trương nhất, là thê thiếp của Lý Lâm Phủ.có những ba bốn trăm người, ngồi đầy trong nhà. tiếng nói tiếng cười, mùi phấn thơm thơm lức, từng đàn trẻ con chạy nhỏ, vui đùa.

Hắn nhìn mà hoa cả mắt. hắn muốn tìm Khương Vũ Y.

Trong biển người mênh mông này làm gì có bóng dáng nàng.

“Lý tướng quân, xin hãy đi theo ta!”

Nhị quản gia dẫn hắn đi đến một phòng bên. trong đấy chỉ có hơn hai mươi người.

Mọi người đang bàn tán vui vẻ.

Lý Lâm Phủ ngồi giữa. và đang nói cười Cùng một quan viên trạc tuổi bốn mươi.

“Lão gia.

Lý tướng quân đã đến.”

“Tướng quốc.

Lý Tướng quân đã đến!”

Khánh An theo chân lão quản gia đi vào phòng bên.

“Tham kiến Tướng quốc.” ‘Thất Lang đã đến.”

L

ý Lâm Phủ cười ha hả đứng dậy quay sang mọi người nói: “An Tây Lý Tướng quán, chắc không cần ta nhiều lời giới thiệu. ”

Lão giới thiệu Khánh An: “Đây là tộc đệ của ta.

Nhuận Châu Thích lại Lý Phục Đạo.”

Khánh An vội đáp lễ cười nói: “Ta có một thuộc hạ bị nhậm mệnh Tri huyện Đan Đồ, không biết hắn đã đến nhậm chức chưa?”

“Ngươi đang nói Hàn tri huyện ư?

Hắn vừa đến. không tổi. vừa đến đã xuống nông thôn tìm hiên dân tinh.”

“Còn mời Lý Thích lại sau này chiếu cố.”

“Ha ha. nhất định, nhất định!”

Lúc này, Lý Lâm Phủ dẫn hắn lần lượt giới thiệu với mọi người: “Đây là trường tử ta Tụ, sẽ nhậm chức thiếu giám.”

Một nam tử trung niên có vài phần giống Lý Lâm Phủ chấp tay với hắn.

“Đây là thử tử ta.

Ngạc, Tư trụ lang trung, đây là tam tử Dự.

Thái thường thiếu khanh, đây là trường nữ tế của ta Trương Bạc Tế, Hồng Lô thiếu khanh, nhị nữ tế Trịnh Bình, hiện là Hộ bộ viên ngoại lang..

Chúng nhân sau một hồi ra mắt nhau, cuối cùng Lý Lâm Phủ cười nói: “Thời gian không còn sớm nữa. chúng ta đi thôi!”

Mọi người CÙNG theo chân lão đi về hướng chù sảnh, trong đấy giờ đã náo nhiệt tưng bừng.

đâu đâu toàn tiếng nói cười.

Lão vừa bước vào, mọi người mới dần dần im lặng lại.

Tuy đều là người một nhà. nhưng chỗ ngồi đều được phân chia cần thận theo chữ “Đồng”.

Người tôn quý ngồi trước, thử yếu ngồi dãy sau.

Đại thê được chia theo tôn ti đích thử, nam tôn nữ tiện, thê quý thiếp hèn.

Lý Lâm Phủ ngồi chù vị. vợ chính đã mất từ lâu. nên hai vị sủng thiếp được sếp ngồi hai bên.

Hôm nay có bốn vị khách quý, bọn họ đều được sếp phía ên phải, ngồi chung hàng một với bốn đứa con đích tôn của lão.

Vị trí của Lý Khánh An ở giữa. bên phải là Đại lý tự thiếu khanh Cát ôn. trái là Giám sát ngự sử La Hi Sảng.

Lý Lâm Phủ vừa vỗ tay, tiếng nhạc lập tức vang lên. một độ vũ cơ nối đuôi nhau vào.

Chúng nhân bắt đầu lao xao bình phẩm, có Khánh An vẫn tay cầm ly rược, ánh mắt không ngừng đào quanh tìm Giang Vũ Y.

Theo giới thiệu của phu nhân Dương Thận Căng, địa vị Giang Vũ Y trong Lý Phủ rất thấp, chắc sẽ ngồi ở hàng sau cùng.

Ánh mắt hắn liếc hàng chỗ rìa phía góc, ở đấy có mấy chục thiếp của Lý Lâm Phủ. nhưng vẫn không thấy nàng ấy.

Đương lúc ánh mắt hắn định dời đi. bỗng nhiên lại nhìn thấy một nữ từ váy trắng từ cửa nhỏ vội vã chạy vào.

Chương 92 : Đêm Giao thừa ( Hạ )

Khương Vũ Y chỉ có thể xem là bà con xa của Lý Lâm Phủ. do gia cảnh lụi bại, sống nhờ trong Phủ của người cậu Lý Lâm Phủ. vốn dĩ nàng không muốn tham gia yến tiệc giao thừa ở Lý Phủ.

Nhưng buổi trưa bà quản gia tìm đến nàng. lão gia có lệnh, đêm giao thừa, cả Phủ trên dưới đều phải đến sảnh đường dự yến.

Dựa theo chỗ ngồi của năm ngoái, chỗ ngồi của nàng chắc là ở ngoài bìa hàng ghế đầu ở mé trái chỗ ngồi cuối cùng, nhưng nàng tìm một vòng, vẫn không tìm thấy chỗ ngồi của mình.

Lúc này, bà quản gia đi lên nói nhỏ với nàng: “Khương cô nương. chỗ ngồi của cô nương không phải ở đây, xin đi theo ta.”

Bà quản gia dẫn nàng đến chỗ giữa ở hàng đầu mé trái, chỗ này là chỗ ngồi của các con gái của Lý Lâm Phủ, bà quản gia chỉ vào chỗ ngồi lé loi ở giữa nói: “Khương cô nương.

đó là vị trí của cô nương.”

Khương Vũ Y bất giác có chút neạc nhiên, sao nàng lại ngồi ở đây?

“Hử!”

Bên cạnh có mấy người đàn bà khẽ hử một tiếng. có người thấp giọng nói: “Mọi người cẩn thận đấy, sao xui xẻo đến rồi.”

Mười mấy người đàn bà khinh bỉ liếc nàng một cái, từ khi Khương Vũ Y vào tiệc trở đi. mọi người đều lặng thinh cả. không một ai ngó ngàng đến nàng.

Lát sau. bọn đàn bà lại nói cười vui vẻ với nhau.

Khương Vũ Y ngồi lẻ loi giữa bàn tiệc, cúi đầu im lặng.

Sáu người con gái chưa xuất giá ngồi tụm lại, chỉ vào Lý Khánh An ngồi đối diện cười thầm.

“Tỳ thấy rồi chứ, người đó chính là Lý Khánh An. ái chà. mặt mũi cũng khá đấy chứ!”

“Nhị thập nhị nương, muội thích hắn rồi chứ gì?

Có cần để cha làm mai cho muội không?”

“Hử!

Muội xem tỷ mới là người có lòng này, không biết là ai lén lút chạy đến Sùng Nhân phường xem người ta đánh cầu.”

“Ta không có, nhị thập tam nương mới đúng, các muội biết nó trước giờ đâu có trang điểm minh, nhưng hôm nay tại sao lại ra như vậy?

Trên mặt trét trắng cả phấn là phấn!”

“Tỷ nói bậy!

Xem muội có xé miệng của tỳ không.”

Mấy cô gái rả rít cười đùa.

đột nhiên, nhị thập nhị nương kích động nói: “Các người mau xem kìa. chàng đang nhìn chúĩia ta kìa!”

Khương Vũ Y có chút hiếu kỳ nhìn về phía đối diện, chỉ thấy một chàng trai trẻ trên trán có một vết sẹo đang nhìn về phía này.

Da dẻ của chàng hơi ngâm đen. toàn thân giống như toát ra một thứ sức mạnh to lớn chưa được giải tỏa. nhìn chàng tướng tư thế vô cùng dũng mành.

Chàng thân hình rất cao to, trán rộng và cao, khuôn mật đầy góc cạnh mang một vẻ nghiêm nghị, điềm tĩnh và U uất vốn có của trang nam tứ.

Nhưng cái gây ấn tượng sâu sắc cho Khương Vù Y chính là đôi mắt của chàng, trong đôi mắt chàng tiềm tàng một ngọn lửa thanh xuân và sức bậc cháy bông phi thường.

Hai người hai mắt chạm vào nhau, Khương Vũ Y trong lòng đột nhiên đập thình thịch.

Chàng trai trẻ kia lại chăm chú nhìn mình.

Khương Vũ Y khẽ cắn môi một cái. cúi thấp đầu xuống.

Hôm nay Khương Vũ Y không mảy may trang điểm trưng diện, nàng mặc một váy dài tơ trắng bình thường, cây trâm tùy ý vén tóc lên. hé lộ cái cổ tuyết trắng như thiên nga của nàng.

Lần trước ở Lệ Viên biệt viện Lý Khánh An không nhìn rõ khuôn mặt nàng, vẻ đẹp thanh lệ tuyệt luân của nàng lúc này làm cho Lý Khánh An say mê đắm đuổi.

Lúc này, sau lung hắn vọng lại tiếng cười khẽ của mấy con em nhà họ Lý: “Thập

lục lang, ánh mắt dâm đàng của ngươi đang nhìn ai vậy?”

“Thì cũng như ai đó thôi!

Ngươi cũng không phải là đang nhìn nàng sao?”

“Ha ha!

Hai tên vô tích sự các ngươi, có bản Lĩnh thì đi chiếm lĩnh nàng đi.”

“Bát ca. không lẽ huynh thì có tích sự ư?

Huynh không phải cũng là chỉ giỏi cái miệng đấy ư?

Lần trước huynh đến trước cửa biệt viện của nàng lòng vòng cả nửa buổi.

đệ thấy huynh cũng không dám đi vào.”

“Hử!

Nếu không phải là đại cô bảo vệ nàng, nàng đã là đàn bà của ta từ lâu rồi.”

Lý Khánh An trong lòng giận thầm, hắn quay đầu liếc một cái. sau lưng hắn là mấy đứa con của Lý Lâm Phủ đang ngồi đó.

“Lũ khốn khiếp này!”

Lý Lâm Phủ bứt một hột bồ đào mã nãi từ (còn gọi là bồ đào mã nhũ. một loài nho có hình thù giống vú ngựa nên lấy tên này, chủ yếu sản xuất ở khu vực Turpan của Tân Cương và các vùng Mặc Ngọc, Bì Sơn ở Nam Cương) xuống, để vào miệng nhai từ từ. nhất cử nhất động của Lý Khánh An cũng đều không thoát khỏi cặp mắt của hắn. hắn bất giác nheo mắt mỉm cười.

Lúc này, Lý Phúc Đạo xích lại gần hắn khẽ cười nói: “Đại ca. hình như mấy cháu gái đều có hứng thú với Lý Khánh An. huynh xem có cần phải ”

Lý Lâm Phủ hử lên một tiếng, không vui nói: “Tam đệ, cùng họ không được thông hôn.

đệ quên rồi sao?”

“Điều này đệ dĩ nhiên là biết rồi. nhưng mà ”

Lý Phúc Đạo khẽ thở dài. hắn có chút tiếc nuối, hắn cảm thấy tên Lý Khánh An quả thật không tổi.

“Tam đệ.

đệ đừng suy nghĩ nhiều đến việc này nữa.”

Lý Lâm Phủ cười nhạt, hắn đột nhiên nâng ly đứng dậy: “Mọi người im lặna!”

Trong sảnh đường đột nhiên im lặng hẳn.

Lý Lâm Phủ cao giọng cười nói: “Lưu Đình Chỉ từng có thơ ngâm rằng, niên niên tuế tuế hoa tương tự. tuế tuế niên niên nhân bất đồng(*).

Yến tiệc giao thừa năm naoái ký ức vẫn còn như in. thấm thoát lại tết đến. giao thừa như cũ. nhưng người đã thêm bộ mặt mới, thập tử lang và thập thất lang lấy vợ dựng nhà. lục lang và bát lang thêm hương hỏa cho Lý gia.

Ha ha!

Lão phu cũng có thêm mười mấy người thê thiếp, không chỉ là người trong nhà. năm nay còn mời thêm mấy vị khách quý, Ngự sử Vương trung thừa đã là bạn già của nhà chúng ta rồi.” ((*): Năm năm hoa chằng đổi thay, kiếp người biến cải. xưa nay khác nhiều - “Vịnh ông lão bạc đầu” của Lưu Hy Di. dịch thơ Phương Ý)

Vương Củng Liên vội đứng dậy chắp tay thi lễ với mọi người.

Lý Lâm Phủ mỉm cười lại nói: “Chí ít Cát thiếu khanh và La ngự sử ngoại trừ hai người cháu mới ra đời kia của ta. ta nghĩ các người khác chắc đều biết cả.”

Trong sảnh đường bỗng chốc vang lên tiếng cười hiểu ý, Cát ôn và La Hi Thích cũng cúi minh tỏ ý với mọi người.

Ánh mắt của Lý Lâm Phủ lại dừng lại trên người Lý Khánh An. mỉm cười nói: “Năm nay còn có một vị khách mới, nhưng ta nghĩ rất nhiều người cũng đã nghe nói.

Thất Lang giới thiệu mình một chút đi!”

Lý Khánh An đứng dậy chắp tay cười với mọi người: “Tại hạ Lý Khánh An quân An Tây, hôm nay có thể đến quý Phủ đón giao thừa, cảm thấy vô cùng vinh hạnh, đặc biệt là niềm vui sum vầy của quý Phủ càng làm cho người ta cảm thấy ấm áp bội phần ”

Lý Khánh An đang tự giới thiệu, ở dưới đã đầy cả những lời ong tiếng ve.

‘Thì ra hắn chính là Lý Khánh An.

đệ nhất cao thù ném lọ đại bại Sử Tư Minh, không ngờ lại trẻ tuổi như vậy!”

“Nhị thập tử nương, mắt muội sao đơ thế?”

“Tỷ nói bậy!

Muội chỉ là... chỉ là...”

“Nhị thập nhị nương, tỷ cũng thế thôi!

Dang cười ngây ngô gì thế?”

“Hi hi!

Mặt sao đỏ rồi?”

Khương Vũ Y bên cạnh nghe nói hắn là tướng lĩnh An Tây, trong một đôi mắt thanh ngời lên một chút ánh sáng, âm thầm suy nghĩ: “Thì ra chàng đến từ An Tây, khôngbiết có tham gia đại chiến Tiểu Bột Luật không?”

Lúc này, Lý Lâm Phủ ho khan một tiếng, lại cao giọng cười nói: “Lý tướng quân chủng ta quá khiêm tốn rồi. ta bồ sung vài câu với mọi người.

Thất Lang ở An Tây liên tiếp lập nhiều kỳ công.

được phong tặng danh hiệu An Tây đệ nhất tiễn, hơn nữa trong chiến dịch Tiểu Bột Luật cách đây không lâu đã lập được công đầu. vươt qua Thản Câu Lĩnh, phi thán đoạt lấy A Nỗ Việt Thành, bóp nát hi vọng cuối Cùng của quân Thổ Phồn, chiến công hiên hách, thánh thượng luận công ban thưởng, phong Thất Lang làm Thiên ngưu vệ Trung lang tướng.

Khai quốc huyện bác, Thất Lang, ta không nói sai chứ?”

Lý Khánh An vội gập người nói: “Tướng quốc đã quá khen, thú biên trấn giữ cương thổ, báo quốc giết địch chỉ là bổn phận của Thất Lang.”

Trong sảnh đường im lặng như tờ, không ai vỗ tay, cho dù Lý Lâm Phủ nói rất cảm động, nhưng đàn bà con cháu của hắn không mảy may hứng thú với những thử này, họ có hứng thú với biểu hiện của hắn sau khi vào kinh hơn.

Lý Lâm Phủ lại ha hả cười nói: “Tuy nhiên hôm nay là đêm tốt giao thừa, ta muốn mọi người hứng thú với bản lĩnh khác của Thất Lang hơn.

Thất Lang nhìn mọi người cũng rất kỳ vọng nhìn vào ngươi, có thể trổ tài cho mọi người xem.

để họ mở rộng tầm mắt được chứ?”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Tại hạ một thời gian dài ở An Tây, giỏi việc chơi nhạc khí người Hồ, hôm nay là ngày lành giao thừa, tại hạ nguyện khảy một bản nhạc Hồ đề góp vui cho mọi người, tướng quốc có cho phép không?”

“Chà!

Thất Lang lại cũng biết khảy đàn nữa ư?”

Trong mắt Lý Lâm Phủ thoáng qua một nét kinh ngạc, bất giác vuốt râu gật đầu cười nói: “Khá lắm!

Khá lắm!

Lão phu nguyện rửa tai lắng nghe.”

Lý Lâm Phủ vẫy vẫy tay với nhị quản gia bên cạnh, khẽ nói với hắn: “Đi lấy cái hộp dài trên ngựa của ta đến đây.”

Nhị quản gia vội vàng đi khỏi. lát sau đem về một hộp cầm của Lý Khánh An.

Lý Khánh An đi đến giữa sảnh, cười nói với mọi người: “Đây là một loại nhạc khí thịnh hành ở Bái Chiêm Đình và Đại Thực, tại hạ không biết ở đây có vị nào biết không, nếu có người biết, hãy giơ tay nói rõ, ta sẽ cho một phần thường đặc biệt cho người đó.” (Bái Chiên Đình là một thành phố thuộc địa của Hy Lạp cố)

Trong sảnh đường náo động hẳn lên. mọi người ai nấy đều ngước nhìn hộp đàn của Lý Khánh An.

Lý Khánh An hướng về hàng ghế đầu ở phía trái mở hộp cầm ra. giơ cao cổ cầm Ba Tư mà hắn vừa tái chế lại.

“Sao nào?

Có ai biết không?”

Mọi ánh nhìn đều thoắt cái đổ dồn hết về cổ cầm trong tay Lý Khánh An.

đột nhiên.

Khương Vù Y “A!” một tiếng khẽ kêu lên.

Nàng lập tức dùng tay che miệng lại. sửng sốt nhìn vào cây đàn trong tay Lý Khánh An. chàng. chàng lại biết đàn loại đàn này?

Lý Khánh An nhìn chăm chăm vào Khương Vũ Y một cái. nhưng lại xoay một vòng, cười nói: “Sao nào?

Có ai biết không?”

”Đây không phải là đàn tỳ bà Đại Thực chứ?”

Có người cười nói.

“Không!

Không Phải.”

Lý Khánh An lại chờ đợi chốc lát. thấy không có người biết, hắn lúc này mới chậm rãi tiến lên trước mặt Khương Vũ Y, gập người thi lễ nói: “Cô nương, nàng biết nhạc khí này à?”

“Nó mà biết ư?

Thật nực cười.”

Có người khẽ lên tiếng chế giễu.

Mấy cô con gái Lý Lâm Phủ đều đánh mắt khinh khinh về phía Khương Vũ Y, cái mũi khẽ hử một tiếng, tuy Vũ Y ở bên ngoài được tặng danh hiệu cầm tiên, nhưng nàng rất chú ý che dấu bào vệ mình, cố gắng không để cho người khác thấy bộ mặt thật của nàng, thêm vào đó các người con Lý Lâm Phủ đa số không yêu thích âm nhạc, vì vậy mà không ai biết nàng là cầm tiên.

Vũ Y từ từ đứng dậy nói: “Nếu tiểu nữ không nhìn lầm. loại đàn này của ngài có lẽ là đàn cổ Ba Tư.

đã có rất ít người biết đàn rồi, nhưng mà cổ cầm Ba Tư là năm dây đàn kép, còn cây đàn của ngài lại là sáu dây đàn đơn. vì thế tiểu nữ cũng không thể khẳnađịnh.”

Mấy đàn bà bên cạnh phì cười thành tiếng, một người khẽ nói: “Thì ra nó cũng không biết, ta còn tường là nó biết thật chứ!”

“Vị cô nương này nói không sai!”

Lý Khánh An giơ cao cây đàn. nói lớn: “Đây chính là cổ cầm Ba Tư. chẳng qua bị tại hạ sửa lại một chút.”

Lý Khánh An từ trong hộp cầm lấy ra một hình nộm ghi-ta lớn bằng bàn tay, đưa cho Khương Vũ Y nói: “Cô nương.

đây là phần thường dành cho cô nương. cảm tạ cô nương có thể nhận biết cây đàn này.”

Khương Vũ Y đón lấy cây đàn cổ Ba Tư chế tác tinh xảo này, tỉ mỉ quan sát sáu dây đàn đơn ở trên, trong mắt nàng nhấp nháy chút ánh sáng kỳ lạ. trong lòng trỗi dậy một niềm hứng thú mành liệt, sáu dây đàn đơn này có thể đàn ra điệu nhạc như thế nào?

Mấy người con gái bên cạnh Lý Lâm Phủ ghen ty nhìn vào hình nộm trong tay Khương Vũ Y, nó tại sao lại biết?

Lúc này, Lý Phúc Đại áp sát Lý Lâm Phủ lại khẽ hỏi: “Cô gái này là ai?”

“Nó chính là cháu gái của Sở quốc công, sống nhờ trong Phủ ta. gảy đàn rất hay.”

‘Thì ra là vậy, chẳng trách nàng có thể nhận biết cây đàn này!”

Lý Lâm Phủ cười nhạt nói: “Cho dù nó nói gì.

đáp án chắc chắn đều sẽ là đúng.”

Lý Phúc Đạo sững người.

Trong sảnh đường, dây đàn của Lý Khánh An đã lay động, cho dù đã qua cải tạo nhưng cổ cầm vẫn rất khác so với ghi-ta của đời sau. nhưng Lý Khánh An trải qua mấy ngày luyện tập, hắn vẫn từ từ tìm lại được cảm giác quen thuộc đó.

Một bản nhạc “Tây Ban Nha bi thương” gãy vang ở Đại Đường của một nghìn ba trăm năm trước, tiếng đàn ngân vang, giống như một linh hồn U uất dừng lại ở bờ biển tây phương, một cô gái Tây Ban Nha nhiệt tình dưới ánh trăng với một tư thế tuyệt diệu, đuổi theo tiếng đàn nhảy múa như bay bên biến, đi an ủi linh hồn cô độc đó.

Lý Khánh An nhìn đắm đuổi vào cô nương xinh đẹp như thiên nga ở đó không xa. tiên nữ áo trắng như búp sen mới nhú khỏi mật nước kia luôn lờn vờn trong tâm trí của hắn. bóng hồng thanh lệ tuyệt diễm ấy, tiếng đàn thánh thót ngân nga ấy, tiếng đàn của hắn chỉ dành cho mình nàng thôi.

Giai điệu tuyệt diệu khiến cho Vũ Y đắm chỉm trong say mê, đây là một bản nhạc nàng chưa từng nghe bao giờ, nó mới du dương mềm mại làm sao, mới trầm lắng như nước làm sao, nó như vầng trăng trong màn đêm bầu bạn với nàng ngoài cửa sổ, khẽ làm lay động trái tim nhạy cảm mà đau thương của nàng.

Nàng bất giác úp chiếc đàn nhỏ trong lòng bàn tay, đặt trước ngực mình, chàng rốt cuộc là ai?

Tiếng nói của chàng minh hình như đã từng quen biết.

Tiệc giao thừa vẫn còn tiếp tục. nhưng khách khứa đã cáo từ rồi.

Vũ Y cũng trở về gian nhà của mình.

Nàng ngồi trước ô cửa sổ, ánh trăng màu bạc vấy lên khuôn mặt trắng ngần của nàng, nguyệt sắc làm ánh lên sự cô đơn và buồn thương trong mắt nàng, nàng lẳng lặng nhìn vào chiếc đàn nhỏ trên bàn. tiếng đàn lục huyền róc rách như nước ấy lại vụt qua trong tâm tường của nàng. làm lay động dây lòng của nàng

Chương 93 : Vụ Cháy Chợ Đông

Khánh An không ở lại bao lâu, chỉ uống vài ly Rượu liền rời phủ Tướng quốc.

Đêm nay trăng sáng, màu bạc trong vất treo lơ lửng trên trời, và lặng lẽ chiếu rọi phố phường Trường An.

Giữa đêm trăng phố vằng, tiếng vó ngựa lốc cốc xé tan sự tĩnh lặng cô đem xung quanh.

Trong đầu hắn vẫn không ngừng hiện lên bóng dáng yểu điệu thướt tha tựa phong lan nơi núi rừng sâu thẳm, hắn không quên được bóng hình cô đem của cô lúc ra đi, và cả sự bất lực và bi ai của cành ăn nhờ ở lậu...

Bất giác hắn thở một hơi dài trắng phà, ngưỡng đầu nhìn bóng trăng treo cao trên trời đêm. phàng phất đấy chính là khuôn mật xinh đẹp của nàng.

Đã qua giờ đóng cửa phường từ lâu, đêm nay giao thừa, rất nhiều nhà ngồi chờ thời khắc giao từ đến sáng đêm.

Cửa phường Trường An đêm nay không đóng, chốc chốc lại có một chiếc xe ngựa phóng nhanh từ đầu đường, trong bóng tối thinh thoáng tiếng chó sủa lại vang lên.

Bỗng nhiên, vài bóng đen phóng ra từ góc tối phía trước đi về hướng chợ Đông.

Khánh An bàn năng kéo dây cương lại.

Hắn kỳ lạ nhìn mấy bóng đen ấy.

Thị lực của hắn phi thường, thấm thoát nhìn thấy mấy tên này toàn mặc đồng phục nha dịch.

“Không lẽ bọn chúng đi bất trộm?”

Trong lòng nghi hoặc, nên hắn vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Lúc đến gần cửa Đông phường của Tôn Nhân phường, bỗng bất gặp một làn khói dày bốc lên, trong đêm trăng tròn này nó mới rõ ràng làm sao.

“Á!

Cháy!

Cháy!”

Những tên nha dịch canh gác phường môn đồng loạt la toáng

lên.

Hắn cho chiến mã phóng vội đến chợ Đông.

Trong lòng thực sự thấy kỳ lạ, bọn nha dịch đã kỳ quái, giờ lại thêm vụ cháy, giữa hai việc này có liên quan gì?

Hiện hắn đã đến gần sát Chợ Đông, chỉ hai dặm đường, còn chưa kịp đến chợ, đã nghe tiếng trống báo ầm ầm, và tiếng người la hét: “Cháy!

Cháy!

Khu thị sờ (quản lý chợ) bốc cháy bà con ơi, mau!

Mau chữa cháy!”

Trên đường phố nơi nơi toàn quần chúng chạy đi xem, áà trẻ nam nữ, mật mày ai nấy đều đầy vẻ hưng phấn của kẻ đi ngóng chuyện.

Lúc Khánh An đến chợ Đông, đã chen chúc toàn người với người. người cũng những phường phụ cận đều chạy đến hóng tin.

Cửa chợ Động đã bị nha dịch phong tõa. không cho người vào, nhưng từ cổng lớn vẫn có thể thấy được khói lửa nghi ngút bên trong, có vẻ cháy rất lớn, nhưng đã khống chế được.

Bóng người qua lại, vô số nha dịch và binh sĩ Kim Ngộ vệ vác nước cứu hỏa. trong đó cũng có cả bóng hình binh sĩ Tuần tra doanh.

Sờ thừa của thị sỡ cũng vừa vội vã đến hiện trường, lão giờ đã mất hết bình tĩnh.

Duy chỉ có một người duy nhất vẫn bình tĩnh, chỉ huy nha dịch và binh sĩ cứu hỏa.

Người này chính là Dương Chiêu huyện lệnh Vạn Niên.

Hinh tượng của hắn giờ đã cực kỳ anh dũng, quan phục vẫn chỉnh tề, chỉ tây chỉ đông, uy nghiêm vẹn phần, chỉ thấp thoáng nghe hắn thét lên: “Cứu người là số một, dù thế nào cũng không được để lửa lớn đốt mất cửa tiệm!”

Mười mấy tên thương nhân bên cạnh nghe thế liền cảm kích roi lệ, quỳ lạy ngay trước mật hắn.

Một nha dịch phóng ngựa đi ra, tất cả dân chúng đến hóng hớt đều la to: “Dương huyện lệnh anh dũng cứu hỏa, hỏa thế đã được khống chế, không một người bị thươna!”

Trong đám đông bỗng chốc toàn tiếng reo hô hoan hi,còn có một số người vỗ tay rầm rầm tán thường.

Lúc này, Lý Khánh An bỗng nhiên nhìn thấy Lệ Phi Thủ Dự. hắn dẫn theo mười mấy tên kỵ binh duy trì trật tự một bên.

Khánh An thúc ngựa đi lên. xa xa hắn đã thét gọi: “Thủ Dự!”

Lệ Phi Thủ Dư vừa quay đầu đã thấy hắn đến trước mặt, vội chạy đến nói: “Tướng quân!

Sao người cũng đến đây thế.”

“Ta chỉ là đi ngang qua thôi!”

Khánh An khoát khoát tay nhỏ giọng hỏi: “Ta hỏi ngươi, sao tự dung lại cháy?”

Lệ Phi Thú Dư nhìn nhìn hai bên. thấy có người liền kéo hắn đến một aóc khuất nhỏ tiếng nói: “Quả thực kỳ lạ, mấy an hơn bọn ta trùng hợp ở xung quanh, phát hiện được một vấn đề.”

“Vấn đề gì?”

“Khoảng nửa canh giờ trước, vị anh em đó phát hiện trên trời tự dung có một ngọn đèn Khổng Minh từ đâu bay đến, nó bay là là rất thấp, không vượt khỏi bờ tường chợ Đông, chắc chỉ ở phụ cận bay đến.Sau khi bay đến gần thị sờ thì bốc cháy.

Điều kỳ lạ là còn có hai vị trí khác bốc lửa cùng lúc, cũng chả khác gì lúc mình đốt tiến tấu viện.

Sau đó kỳ lạ hơn cả là thế lửa ngày càng lớn, thậm chí cánh báo còn chưa phát ra, Dương Chiêu đã soái lãnh một lượng lớn nha dịch đến.

Hừ!

Có thể làm lộ liễu đến thế cơ chứ.”

Lý Khánh An gật gật đầu: “Ta biết rồi, ngươi nhất định phải dặn huynh đệ đó, tuyệt đối khôngđược nói ra ngoài.”

Xong.

Lý Khánh An lại phóng ngựa về hướng Tướng quốc phủ Bình Khang phường.

Chợ Đông cháy, vừa được tin Lý Lâm Phủ xe ngựa vừa ra khỏi phủ.

đươnglúc gặp Lý Khánh An đến.

“Tướng quốc, xin dừng bước!”

Bọn thị vệ nhận ra hắn, liền cho xe dừng lại.

Lý Lâm Phú kéo một góc màn xe ra cười nói: “Thất Lang, sao lại quay trở về thế này?”

“Tướng quốc, ta vừa mới từ chợ Đông quay lại.”

“ồ!

Tình hình chợ Đông thế nào?”

Khánh An cười nói: “Dưới sự chỉ huy anh dũng của huyện lệnh Vạn Niên, vụ cháy ở chợ Đông đã được khống chế.”

“Dương Chiêu?”

Lý Lâm Phủ cười khẽ nói: “Huyện lệnh này đúng là tận tuy quá nhi?”

“Đương nhiên,cởi chuông cũng phải người người cột chuông, vụ hỏa hoạn này hắn không cứu,thì còn trông chờ vào ai?”

Dù Lý Lâm Phú vẫn bình tình, nhưng chính câu nói này của hắn đã kích thích sắc mặt lão, mặt lão biến sắc vài bận, cuối cùng quay sang hắn nói: “Lên xe ngựa của ta rồi nói.”

Sau khi lên xe. xe bắt đầu từ từ đi về hướng chợ Đông.

Trong xe, Tướng quốc thở dài nói: “Đúng như lần trước ngươi nói, điều đáng lo trước mắt của thánh thượng không phải đề ph òng Dương Thận Căng, mà là tìm một nguyên do đề nâng Dương Chiêu lên.

Trận đại hỏa đêm giao thừa này quả thật kịp thời, dù là vì sao bốc cháy, nhưng việc Dương Chiêu cứu chợ Đông, công lao này cũng đủ để hắn phục nguyên chức.”

Khánh An trầm tự một lúc liền nói: “Tướng Quốc, Dương Chiêu hiện nay chẳng qua là một huyện lệnh chính ngũ phẩm, thậm chí dù tháng thượng có muốn thăng chức cho hắn. cũng phải do Tướng quốc tiến cử.

Nếu Tướng quốc đã nhận trận lửa này là trách nhiệm chứ không phải công cáng. thế thì làm sao thánh thượng có thể đề bạc hắn lên?”

“Thất Lang, ngươi nghĩ mọi việc quá đơn giàn.

Không sai!

Quan viên từ ba phẩm trở xuống đều do ta.

Nếu ta kiên quyết phàn đối, thánh cũng không cách nào. vấn đề là một người đã một lòng muốn đề bạt. ngươi cuối cùng lại có thể không theo ư?

Nòi trăng ra, người không có quyền bổ nhiệm hay bãi nhiệm quan viên tam phẩm trở xuống, nhưng có quyền trực tiếp bãi nhiệm ngươi.”

Kỳ thực trong lòng lão biết rõ, sờ dĩ có thể trường kỳ làm Tướng quốc, là có một nguyên nhân cực quan trong.

Trong một mức độ lớn nào đấy, lõa hoàn toàn chưa làm tròn vai diễn của một Tướng quốc, lão chăng bao giờ dùng quyền Tướng quốc đi đối kháng với hoàng quyền như Trương Cửu Lệnh, chưa một lần!

Lão toàn nhìn sắc mặt Lý Long Cơ làm việc, tâm tự của người. thậm chí chưa nói ra. lão đã ốn thỏa giải quyết xong.

Chính vì lão nghe lời được việc mà có thể ngồi vững trên ghế Tướng quốc bao nhiêu năm nay.

Khánh An cười nói: “Thuộc hạ đã vượt quyền, xin Tướng quốc thứ lỗi!”

“Không!”

Lão khoát tay cười: “Ngươi chú động đến nói với ta, ta rất cảm kích, hơn nữa việc ngươi nói rất quan trọng.

Ta đã hiểu ý, về sau, còn mong ngươi phải như hôm nay, dám luôn nói thăng với ta.”

Khánh An với cúi mình nói:“ Tướng quốc có lệnh, thuộc hạ tất sẽ tuân theo, còn một điều thuộc hạ lo lắng nữa, không biết Tướng quốc có muốn nghe không?”

“Ngươi cứ nói!”

Khánh An trầm ngâm một lúc, liền nói: “Hiện nay thế cục loạn lạc, vừa có án Vương Trung Từ, lại gặp Dương Chiêu có khả năng thăng quan, lại thêm ứng viên hai Thượng thư. thậm chí còn có Cao Lực Sĩ bào thái tử.

đủ việc nhỏ nhặt phức tạp liên lại, kỳ thực đây đều chỉ là việc bề ngoài. hạch tâm thuộc hạ thấy chỉ có một.

đó là Thánh thượng đang định dùng Dương Chiêu thay thế Tướng quốc, chỉ là do thời cơ chưa chín mùi, thực lực và nhân lực của Dương Chiêu còn lâu mới là đối thú của người, nên Thánh thượng vẫn để Dương Thận Căng. thậm chí hai Thượng thư làm bài chắn cho Dương Tiễn.”

Lý Lâm Phú gật gật đầu, không ngờ Lý Khánh An lại nhìn rõ điểm này, Quả thật không đơn giàn!

Lão vừa vuốt râu vừa cười nói: “Vậy ngươi nói thử xem. việc trước mắt ta nên giài quyết thế nào?”

“Rất đơn siàn. nếu đằng nào Dương Chiêu phải thăng chức, vậy sao Tướng quốc không tặng món nợ ân tình này, tiến tấu hắn làm Hộ bộ thị lang kiêm Ngự sử trung thừa trước, thánh thượng không phải yêu cầu sau tết sẽ Tam tự hội thẩm vụ án Vương Trung Từ ư?

Vậy Tướng quốc sẽ thụ mệnh Ngự sử trung thừa Dương Chiêu chú thấm vụ án này.”

Lý Lâm Phủ trầm mặc một lúc.

Hồi sau. lão đột nhiên hỏi: “Thất Lang, nếu ta để Tuần tra doanh các ngươi phải gác trách nhiệm vụ cháy lần này, ngươi thấy sao?”

Lý Khánh An ngỡ nàng, một lúc sau, hắn khum người nói: “Không nghĩ gì cả, tất cả nghe lệnh Tướng quốc.”

Cao Nguyệt

Lão cười cười rồi lại trầm mặc, nhắm mắt lại.

Xe ngựa lại tiếp tục đi thẳng về trước, ánh sáng thoát sáng thoát mở từ khe rèm VỌĨÌ2 vào chiếu rọi chiếu mũi to của lão.

Không nhìn rõ một tia sắc mặt biểu cảm của lào,

Khánh An cũng trầm mặc, ý của Lý Tướng quốc muốn hãn nhận trách nhiệm này, nhưng vì sao, vì sao lại muốn hắn nhận trách nhiệm này?

Cách chợ Đông không còn xa, Lý Lâm Phủ mở to mắt. lào vỗ vồ vai Lý Khánh An. mỉm cười nói: “Đi thôi!

Hãy chơi cầu cho Cao ông!”

Giờ phút này, hắn đột nhiên hiểu ra vì sao trông lào bồng chốc già hẳn đi, một sự mệt mới khó tả.

Lửa ngoài chợ Đông vẫn hừng hực rực cháy, nhưng điều này chà liên quan gì Khảnh An.

Quyết định sau cùng cua Lý Lâm Phủ chẳng khác nào tiếng chuông cánh giác khiên hãn tinh hãn ra.

Hắn biết Lý Lâm Phủ để minh nhận trách nhiệm này, không phải đơn giản là lấy lòng Dương Chiêu, mà là lão để xem Dưang Chiêu là kẻ thù chính trị lớn nhất của mình, muốn dùng hắn làm nước cờ hạch tâm đế đối phó Dương Chiêu.

Chắc là thế, lão thấy hắn có khả năng đấu với Dương Chiêu, nên trước khi có bước đi mới. sẽ phủi sạch mọi quan hệ giữa hắn và lão.

Vấn đề là hắn sẽ thế nào?

Lý Lâm Phủ căn bán không quan tâm hắn nghĩ gì, lào chỉ muốn hắn ngoan ngoãn làm một con cờ, một con cờ quan trọng có thé đi những nước đường tuyệt mỹ.

Có lẽ đây là đấu tranh chính trị. biến hóa khó lường, lạnh lùng vô tình, giữa người với người chỉ có lọi ích và lợi dụng.

Có thể Dương Chiêu sẽ thành Tưóng quốc Đại Đường, hay Lý Lâm Phủ cuối cùng lại huy hoàng thêm năm năm. nhưng mọi thứ chỉ là có thể. còn Lý Khánh An hắn vượt thời gian đến Đại Đường này, vậy Đại Đường có còn đi theo quỹ tích ban đầu của nó nữa không?

Nếu ai ai cũng đang chơi cờ, vậy Lý Khánh an hắn cùng sẽ đi một ván cờ, xem rốt cuộc ai sẽ là nước cờ của ai!

Hắn ngầng đầu nhìn trăng thở một hơi dài, lúc này mặt trăng đã không còn là bộ mặt xinh đẹp của Vũ Y, mà biết thành chiếc mũi to của Lý Lâm Phủ.

Hắn nhanh chóng chỉnh đốn lại ý nghĩ.

Chỗ trống Công bộ thị lang và Lễ bộ thị lang.

Dương Thận Căng nhập các đã thành định cục.

Trận lửa này sẽ giúp Dương Chiêu cơ hội phản bại thành thắng.

Nếu hắn không đoán nhầm.

Lý Long Cơ nhất định sẽ lợi dụng biến cục Thượng thư. xén bớt quyền của Lý Lâm Phủ, nhưng còn lão Lý Lâm Phủ?

Liệu lão có cam tâm chịu trận như thế?

Nhất định là không!

Lào nhất định sẽ có động tác, và động tác rất có khả năng chính là hắn!

Sẽ là một nước cờ thế nào, hắn thật sự không nghĩ ra, nhưng hắn biết bán thân hắn bay giờ nên làm gL đó chính là chờ an bài của Lý Lâm Phủ.

Hắn trở về Tông Nhân phường, vừa vào cửa. hắn đã lớn tiếng cười hỏi: “Trong nhà có ai không?

Đại ca các ngươi về rồi đây!”

Kẹt một tiếng cửa hé mỡ, ba tiểu cô nương như bay chạy ra ôm chằm lấy cổ hấn.

“Bọn muội tường đại ca tối nay khôngthể về. kết quả aiờ đã quay về rồi!”

Khánh An khoát lấy vai ti muội Như Thi Như Hoa cười nói: “Sao?

Có vẻ như không muốn ta quay lại!”

Như Hoa ôm chằm cánh tay hắn nũng nịu: “Làm gì có!

Bọn muội chờ huynh cả buổi tối nay về ăn tối, giờ đói lả cả người đây!”

Hấn ngờ ngàng, nhìn nhìn Như Thi, “Các ngươi... vẫn chưa ăn tối ư?”

Như Thi hơi ngại ngùng gật gật đầu. nhỏ giọng nói: “Bọn muội vốn định ăn trước, nhưng lại lo lắng huynh ăn chưa no, nên bọn muội quyết định chờ huynh về ăn.”

“Ai!

Ba tiểu nha đầu này thiệt là..

Khánh An vừa cảm động lại vừa đau lòng, hắn trìu mến vỗ vổ đầu của các nàng nói: “Đây là lần cuối, sau này không được đợi ta nữa. nghe rõ chưa?”

“Đại ca. bọn muội biết rồi.”

“Biết là tốt!”

Lý Khánh An rỡ bụng cười nói: “Có điều đúng là ta chưa ăn no, hay chúng ta thêm rượu thêm đèn tự mở yến tiệc, buổi tiệc thịnh soạn bắt đầu!”

Ba cô nàng reo lên mừng rỡ.

Tiểu Liên vội nói với Như Hoa: “Như Hoa tỷ, mình đi hâm lại thức ăn thôi!”

“Ta đi hâm rượu!”

NhưThi nhanh chân chạy vào trong phòng.

Khánh An theo sau chân nàng đi vào, hắn ôm chằm lấy nàng từ phía sau. hôn nhẹ lên cái cỗ trắng nõn dài thon của nàng.

“Như Thi!”

Mặt nàng đỏ bừng lên. e thẹn cúi đầu: “Đại ca..

Hắn thích nhất là lúc nàng nhu tình tựa thủy.

Hắn kéo nàng vào lòng, nhìn chằm chàm vào khuôn mặt xinh đẹp của nàng.

Ánh mắt nàng bỗng chốc trở nên hoảng loạn, không dám nhìn thẳng hắn.

Khánh An cười cười, cúi đầu hôn mạnh lên môi nàng, toàn thân nàng rung lên

“Tối nay qua chỗ huynh!”

Hắn vuốt nhẹ thân thể ngọc ngà trong lòng khẽ nói.

“ừm.”

Nàng e thẹn gật đầu.

Lúc này, trong sân đã nghe tiếng Như Hoa.

“Tý, đừng mãi lo tình chàng tình thiếp nữa. mau vào hâm rượu thôi!”

Nàng nghe mà mặt lại càng đỏ hơn. mắng yêu một tiếng: “Cái nha đầu này!”

“Muội biết rồi.

đang rót rượu đây!”

Nàng ôm lấy cổ của Khánh An hôn nhẹ một cái, thì thầm tai hắn: “Đại ca. tối nay nhé!

Được không?”

“Bây giờ không phải trời đã tối rồi ư?”

Khánh An cười cười vuốt nhẹ chân nàng, rồi mới tiếc nuối thả nàng đi.

Nàng vội vã chinh trang lại quần áo, nhoèn nụ cười ngọt ngào rồi cầm bình rượu chạy mất.

Còn lại một minh, hắn vừa vươn vai vừa đi đến phía cửa lớn tiếng nói: “Chuẩn bị nhiều rượu chút, đêm này không say không thôi!”

Lúc này Dương Chiêu có đốt cả hoàng cung cũng chả liên quan gì hắn.

Chương 94 : Dạ Yến Trầm Hương

Cũng như dân chúng Trường An bình thường, Lý Long Cơ cũng tổ chức yến tiệc đêm giao thừa tại Hưng Khánh cung.

Hoàng tử , hoàng tôn và các hoàng phi đã gần trăm người cùng đến dự gia yến. ngoài ra ba vị tỷ tỷ của Dương Quý phi và huynh trường Dương Thiễm, Dương Kỹ cũng đến tham dự yến tiệc.

Dạ yến được cử hành trong Trầm Hương đình, nơi đây hoàn toàn được dùng gỗ trầm hương quý giá kiến thành, nơi nơi trầm hương thoang thoảng.

Danh là đình, nhưng rất ư rộng lớn, nghiễm nhiên như một cung đình nhỏ, bốn bề trồng đầy hoa mẫu đơn. nguyệt quế, cỏ tinh rượu và các loại hoa thào khác.

Giờ cửa sổ trong đình đã được đóng lại, ở giữa được treo ba mươi sáu viên dạ minh châu khổng lồ, buổi dạ yến vì thế bỗng chốc được chiếu sáng tựa ban ngày.

Gia yến hoàng thất khác xa với dân gian, chù yếu là do lễ nghi phức tạp của nó, quy cử nghiêm ngặt, quy cử trùng trùng.

Mỗi người một chỗ ngồi đều do Tông Nhân tự căn cứ vào thân phận quyền quý mà sắp xếp, trong lúc yến hội không được lớn tiếng la hét, không được đến mời rượu từng bàn. không được bạo ăn bạo uống, không được nốc rượu say xin, nói chung, bất kỳ việc gì làm mất thể diện đều không được làm.

Trong tiệc toàn con cháu Lý Long Cơ, đứng trước mật hoàng tổ phụ, các hoàng tử hoàng tôn càng cẩn trọng hơn. chỉ sợ nói sai lời, làm sai việc bị tổ phụ bất gặp, ai nấy trầm mặc không nói, cả đầu cũng không ngẩng lên nổi.

Có điều cũng có người không chịu những quy cử này vướng bận.

Dương Hoa Hoa vẫn giơ cao ly mời rượu xung quanh, nói cười không ngớt.

“Điện hạ. hôm nay giờ lành giao thừa, ngô gia kính người một ly, chúc điện hạ năm năm có ngày này, tuổi tuổi đều bình an.”

“Ha ha. tam tỷ quả thật hảo phóng, ly này trẫm uống.”

Lý Long Cơ cũng giơ cao ly một hoi nốc cạn. người nhìn hai má đỏ hây hây của Dương Quý phi cười nói: “Mới vài chén mà nương tử đã say rồi ư?”

Dương Quý phi hôm nay có uống vài chén, khiến nàng nhìn càng thêm má đào đỏ hây. chín mọng đầy sức sống.

Nàng dựa vào Lý Long Cơ, èo là nói: “Tam lang, chàng biết thiếp không uống được, còn bắt thiếp uống liền ba chén, tối nay ta say, chàng phải cõng ta hồi cung.”

“Được!

Nàng cứ uống, say rồi, trẫm cõng nàng về.”

Hôm nay đại duyệt, người lại giơ ly nhìn mọi người cười nói: “Hôm nay đều là người trong nhà. mọi người cứ tùy ý uông. không phải câu nệ.”

Tuy người cứ không ngừng khuyến rượu, nhưng bọn con cháu vẫn không ai dám, cả thái tử Lý Hương cũng trầm mặc không lời.

Lý Long Cơ có phần không vui.

Lúc này, Dương Hoa Hoa lại cười nói: “Điện hạ. dạ yến có tửu không nhạc sao được?

Hay là cho tuyên đội nhạc công vũ cơ vào góp vui cùng mọi người.”

Một cau nói đã nhắc nhở Lý Long Cơ, người liền cười nói: “Trẫm hồ đồ rồi, nhanh, tuyên vũ nhạc!”

Một chốc sau, trong Trầm Hương đình du dương tiếng nhạc, một đội vũ công lướt thướt đi vào, bầu không khí lạnh đẽo trong nội đường cuối cùng cũng hóa giài phần nào.

Nhờ sự yểm trợ của âm nhạc và vũ công, chúngoài hoàng tử lại bất đầu lao xao ngôn luận.

Khánh vương Lý Tông là trường tử. hắn được ngồi bàn bên cạnh thái tử.

Dù hắn và Lý hưởng cách nhau không đến năm thước, nhưng từ đầu chí cuối hai người vẫn không nói không rằng câu nào, phàng phất như Lý hưởng là oan gia đối đầu của mình.

Có điều quan hệ hai người đúng là hoi tổi.

Nguyên nhân chưa hẳn do tranh giành hoàng thất.

Tuy đấy là việc đại sự, nhưng cũng không đến nỗi đế hai người không nhìn mặt nhau, chỉ ít vẻ ngoài vẫn phải làm.

Nhưng thì khi vụ án Dương Châu bị lội ra. tấm màn mỏng giữa hai người cũng bị chọc thủng.

Thù cũ nợ mới chồng chất, hai người cả khách sáo bề ngoài cũng không còn.

Lý Long Cơ vừa uống rượu vừa quan sát tình hình các con.

Trường từ Khánh vương Tông đang nhỏ giọng thào luận điều gì cùng tứ từ Đệ vương Viêm điều gì.

Hai

năm nay nghe nói vị trường tử này đã chững chạc hơn trước, ít khi nghe được tin đồn hoang đường của hắn.

Thân thể hắn cũng bớt béo phì như trước, sắc mật hồng hảo, trông rất ư khỏe mạnh.

Lý Long Cơ không khỏi lại nhìn về phía thái tử. sắc mật thái tử có phần tiều tụy, thân thề yếu ớt.

Từ lúc vào cửa đến nay vẫn cúi đầu không nói không rằng, làm sao còn vẻ phi dương lúc mới lên ngôi thái tử.

Lý Long Cơ lặng lẽ thở dài, người biết bàn thân mình bức ép thái tử trở nên như thế.

Một vụ án Vi Kiên, một vụ Đỗ Hữu Lần đã ép thái tử trước sau bỏ hai đời vợ, nhất là thái tử phi.

Tình cảm vợ chồng rất thâm hậu, nhưng hai vụ án này đều nghiêm trọng đả kích thân tâm thái tử. khiến hắn ngày càng tiều tụy.

Kỳ thực thái tử triều đại nào không có thế lực của riêng minh?

Nếu đăng cơ trong lúc trắng tay, lúc ấy sẽ càng bất lợi cho sự ổn định xã tắc.

Điều này, người biết rõ trong lòng, quan trọng là thái tử không được dính líu đến quân quyền.

Nếu thái tử không phải vì Hoàng Phô Vi Minh và Vương Trung Từ giao hảo, người sẽ không phải ép hắn đến nước này.

Dù trong lòng người đãng nguội lạnh băng giá, nhưng trong đêm giao thừa này, thời khắc đoàn viên của cả nhà. trong lòng người ít nhiều vẫn còn chút ấm áp của một người cha. dẫu sao đây cũng là con minh.

“Hường Nhi, nếu thân thể con không khỏe, thì đừng uống quá nhiều rượu.”

Lý Long Cơ dịu giọng nói.

Lý hưởng nghe cha đột nhiên quan tâm, chỉ thấy sóng mũi cay cay, cảm động xém rơi nước mắt.

Giọng hắn rung rung nói: “Tạ phụ vương đã quan tâm. nhi thần sẽ cẩn trọng. phụ vương cũng phải chú ý sức khỏe.”

Lý Long Cơ lại nhớ đến khuyến cáo của Cao Lực Sĩ với mình, liền vội gật đầu mỉm cười: “Phụ vương vốn định để con dọn vào Hung Khánh cung, chỉ tiếc là Hung Khánh cung quá nhỏ, con ở không tiện!

Con có thể dọn đến Đông Cung, điều dường lại thân thể, có yêu cầu gì cứ nói ra.”

Lý hưởng ngỡ ngàng, và tiếp liền sau đó là lại hi trong lòng, mình có thể vào Đông Cung ư?

Từ năm Khai Nguyên thứ hai mươi sáu, hắn đã chờ đợi điều này, không ngờ vào đêm giao thừa của năm Thiên Bào thứ sau. cuối cùng ước mơ đã được thực hiện.

Cố nén niềm vui tột cùng này lại, hắn tạ ơn nói: “n điển của phụ vương, nhi thần khắc ghi mãi trong tim.”

Lý Long Cơ cười cười lại nói với Khánh vương: “Tông Nhi, nghe nói sần đây con rất cầu tiến, điều này khiến cha vui mừng vô cùng.”

Lý Tông vội nói: “Phụ hoàng, nhi thần từ trước nhỏ dại kết nhầm người xấu.

Mãi đến hai năm nay, nhi thần mới tinh ngộ ra. quyết định sửa lại những sai lầm đã qua, quyết không để phụ vương thất vọng.”

“Các con quảng giao bạn bè trẫm cho phép, nhưng nhất định phải là kẻ sĩ có học thức, phải giao kết thêm những trụ cột của Đại Đường về sau.

Có như thế, các con MỚI không dễ đi vào con đường xấu.

Con là trường nam, càng phải làm gương cho . con đã hiểu chứ?”

Lý Tông nghe ý vua cha, hình như đã cho phép mình quảng kết nhân tài bèn đại hi trong lòng, vội thưa: “Thần nhi sẽ ghi nhớ điều phụ vương đã dạy.”

Lúc này Cao Lực Sĩ vội vang từ cửa bên đi vào, Hắn nhỏ tiếng ti tê vài câu.hỏi, hoàng thượng ngỡ ngàng hỏi: “Thương ử hết bao nhiêu người?”

“Lão nô cũng không rõ.”

“Lập từc tuyên Lý Lâm Phủ cùng Tiêu Quýnh vào cung bẩm báo việc này với trẫm.”

“Lão nô tuân chỉ.”

Cao Lực Sĩ vội vã đi ra. lúc này Lý Long cơ tiếp tục yến hội.

Đêm giao thừa đột phát đại hỏa, đây thế nào cũng không phải là một điềm tốt, việc này phải lập tức làm rõ.

Người quay đầu nhìn Dương Quỹ phi nói: “Ngọc Hoàn, trẫm có việc phải xử lý, nàng muốn tiếp tục ở lại hay hồi cung.”

“Thần thiếp tửu lượng không tốt. muốn hồi cung nghỉ ngơi.”

“Được!

Vậy hãy đi cùng trẫm.”

Lý Long Cơ lại dặn dò vài câu cùng Thái Tử mới hạ lệnh bãi giá về cung.

Người đưa Dương quý phi về cung trước rồi mới vội vã quay về Đại Đồng điện.

Chợ Đông hỏa hoạn không tới một tiếng đã được dập tắt.

Nguyên nhân đã đươc điều tra rõ là có ngươi tự ý thà đèn Không Minh mà dẫn đến đại hỏa.

Tuy không thấy được kẻ cử báo đầu tiên, nhunyg công thần kịp thời dập tắt trận hỏa thoan này không thể không nói.

Đêm. phủ doãn Kinh Triệu Tiêu Quýnh bèn tấu một bàn tấu thư tỉ mỉ ghi rõ nguyên nhân vụ hỏa hoạn cùng quá trinh cứu lửa, nhất là sự tích anh dũng của Dương Chiêu.

Gã vừa viết, trong cung đã có hoạn quan đến cho mời vào cung.

Tiêu Quỳnh vội vạng đi đến Hung Khánh cung, lúc này, xe ngựa của Lý Lâm Phú cũng đi đến, Tiêu Quýnh liền cao giọng chào: “Tướng quốc, chờ đã!”

Lý Lâm Phú quay đầu lại thấy Tiêu Quýnh liền cười nói: “Đây là tình hình hỏa hoạn chợ Động tối nay, mời Tướng quốc xem qua.”

Lý Lâm Phú nhận lấy bàn tấu lật qua lật lại một hồi, lại trà lại Tiêu Quýnh nói: “Hôm nay chỉ là trả lời miệng cho hoàng thượng, còn nguyên nguyên thật sự ta đã biết từ lâu, không đơn giàn như ngươi đã viết.

Còn bàn tấu của ngươi, có thế trình lên hoàng thượng, tối nay ngươi đừng lấy ra.”

“Thuộc hạ tuân mệnh.”

Tiêu Quỳnh thu bàn tấu tấu lại, hai người một trước một sau trở về điện Động Đồng đợi một hồi trước cửa vào, một tên hoạn quan chạy ra nói: “Tướng quốc, điện hạ triệu các ngài vào.”

Hai người cùng vào dự thư phòng, chỉ thấy Lý Long Cơ đứng trước cửa dõi về hướng chọ Đông đã không còn ánh lửa, chốc chốc lại có hơi khói đen ngòm bóc lên.

“Thần Lý Lâm Phủ tham kiến bệ hạ!”

“Thần Tiêu Quýnh tham kiến bệ hạ!”

Lý Long Cơ dần dần quay mình hỏi: “Chợ Đông gặp hỏa hoạn đã dập tắt chưa?”

“Khải bẩm hoàng thượng. hỏa được dập!”

Lý Lâm Phủ đáp.

“À!

Vậy tổn thất thế nào?

Thương vong bao nhiêu người?”

Lý Lâm Phủ ra hiệu mất với Tiêu Quýnh, Tiêu Quýnh lập tức đi lên trả lời: “Diện hạ. hỏa hoạn là do có người phóng đèn Không Minh mà dẫn đến, làm đốt chợ. nhưng huyện lệnh Vạn Niên Dương huyện lệnh đã kịp thời đến dập lửa.

Dưới sự cứu chữa dũng cảm của họ, chỉ một góc chợ bị thiêu rụi, mười ba gian nhà bị cháy, không một cửa tiệm nào bị cháy, không thương vong, chỉ có một số sổ sách bị thiêu rụi. ”

“Dương Chiêu?”

Lý Long Cơ nỡ một nụ cười nhạt bên cửa miệng, lúc này, Lý Lâm Phủ liền bẩm tấu: “Điện hạ.

đêm giao thừa, quan dân đều nghi, nhưng huyện lệnh vẫn ra đường tuần tra. rất nỗi cần cù, khiến người khác phải khâm phục.

Thuộc hạ cho rằng vụ hỏa hoạn chợ Đông là một mật gương để chúng ta nhìn thấy rõ lòng trách nhiệm của Dương huyện lệnh.

Cũng nhờ hắn kịp thời đến chỉ huy đúng lúc, nha dịch và binh sĩ kịp thời cứu chữa, mới có thể tránh được khả năng húy diệt chợ Đông từ trong trứng nước mà không một người thương vong.

Đây đúng là điều khiến người ta không thế tin tưởng được.

Nhờ thế mà thấy được Dương huyện lệnh một lòng chỉ muốn cứu người, thần kiến nghị aia thường cho Dương huyện lệnh .

Lý Long Cơ gật đầu: “Trẫm biết, qua năm mới, chúng ta sẽ cùng lên một bàn tấu chinh thức, trẫm sẽ duyệt.”

“Thần tuân chỉ!”

Lý Long Cơ khẽ liếc Lý Lâm Phủ, thấy lão như có lời muốn nói liền cười: “Tướng quân xin cứ tự nhiên!”

“Điện hạ. việc chợ Động gặp hỏa hoạn không thể chỉ có hiển trách hình thức thế, nhất định phải trừng phạt.

Thần đã cho điều tra, đèn Không Minh là do bọn trẻ con phóng, hiện đã không thể điều tra ra người chủ mưu chỉ đạo ở sau, nhưng lúc ấy đã điều tra ra Tuần tra doanh ở ngay bên cạnh nhưng lại không vào ngăn càn, hơn nữa Tuần tra doanh phát hiện hỏa hoạn đã không chủ động dập tắt. khiến thế lửa ngày càng lây lan. nên phải chịu tội thất chức, thần kiến nghị bện hạ bãi miễn chứ c của Lý Khánh An.”

Lúc này Cao Lực Sĩ một bên nghe mà hoảng hốt. sao cuối cùng lại để Lý Khánh An đỡ tội hết thế này?

Không lẽ Lý Khánh An đã có gì đắc tội Lý Lâm Phủ?

Trong lòng lão nghi vấn bất định, cả Lý Long Cơ cũng có phần ngỡ ngàng, mãi một lúc một nói được: “Dù Tuần sát doanh đôi khi không tròn bổn phận, nhưng cũng không liên quan đến Lý Khánh An, dẫu sao đội quân này là Vạn kỵ của trẫm, hắn tiếp tay không lâu.

Nếu thế mà đề hắn nhận toàn bộ trách nhiệm, có phần không công bằng?”

“Điện hạ.

Tuần tra doanh không làm tròn bổn phận, đương nhiên không thể quy tội về lính.

Hắn là Tuần tra sứ, dù hắn có biết hay không đi chăng nữa, một khi nhận chức, thì phải chịu trách nhiệm.

Nếu hắn không chịu trách nhiệm thì làm sao phong thưởng Dương Chiêu được?”

Lý Long Cơ trầm ngâm một hồi bèn nói: “Nếu Tướng quốc đã kiên quyết, vậy thôi, chức Tuần sát sứ của hắn cũng chỉ là tạm thời, thôi thì bãi chức vậy.

Ngoài ra, những chức vụ khác của hắn vẫn không ánh hưởng.”

“Điện hạ anh minh.”

Lý Long Cơ cười nhạt, xong lại quay sang Tiêu Quýnh nói: “Tiêu ái khanh lui trước, trẫm có đôi lời muốn nói với Tương quốc.”

Tiêu Quýnh liền tuân mệnh rút lui, Cao Lực Sĩ cũng đi chuẩn bị điểm tâm đêm, ngự thư phòng giờ chỉ còn lại Lý Long Cơ và Lý Lâm Phú hai người.

Hai người không nói năng chi, khôngkhí có phần kỳ quặc.

Một lúc sau, Cao Lực Sĩ bựng bát súp yến sào lên đật giữa ngự án: “Điện hạ, mời ngài ăn chút điểm tâm!”

“Được, Tướng quốc cũng dùng một bát.”

“Đa tạ điện hạ!”

Một lát sau, hoạn quan lại bưng thêm một bát súp yến sào khác lên, Lý Long Cơ cười nói: “Hôm này là đêm giao thừa mà lại bắt Tướng quốc ngồi bàn quốc sách cùng ta. chỉ có thể mời Tướng quốc ăn bát súp này để tạ lỗi.”

Lý Lâm Phủ cũng cười nói: “Vậy lão thần không khách khí.”

Hai người ngồi xuống chậm rãi thường thức món yến sào.

Xong, Lý Long Cơ tiếp tay chiếc khăn tay ướt chùi miệng cẩn thận, lại dùng kim bồn súc miệng, mới cười nói: “Mấy ngày nay trẫm ngẫm nghĩ mãi ứng viên cho chức Công bộ thượng thư và Lễ bộ thượng thư, đã nghĩ ra một phương án, định cùng bàn bạc với Tướng quốc.”

Tim Lý Lâm Phủ bỗng như bị treo ngược lên.

Chỉ vón vẹn vài ngày, Lý Long Cơ đã định đoạt xong phương án rồi ư?

Lão hiểu kỳ thực Lý Long Cơ đã định đoạt sẵn từ lâu rồi, thậm chỉ trước khi Tịch Dự và Lục Cành Dung cáo lão hoàn hương, người đã định sẵn, chỉ là lão không ngờ đáp án này lại được hé lộ vào giây phút cuối cùng của năm Thiên Bảo thứ sáu này.

Sẽ là một phương án thế nào?

Nhanh như chớp, lão lập tức suy ra đủ các khả năng có thế.

Chức Công bộ thượng thư nhất định là thuộc về Dương Thận Căng, đây là điều không cần phải hoài nghi.

Vụ Vương Cúng bây giờ vẫn không đâu vào đâu, xem ra đại cục đã định cho việc Dương Thận Căng nhập tướng, quan trọng là Lễ bộ thượng thư sẽ là ai?

Trong lòng lão hiểu rõ, người này chắc chắn không phải là phe mình.

Lúc lão tiến cử Trần Hi Liệt làm Tà tướng đã quyết định điều này, thuật đế vương của Lý Long Cơ sẽ không cho phép một minh lão làm mưa làm gió việc triều chính, vậy phe trung lập sẽ là ai?

Đây là kết quả duy nhất mà lão trông chờ.

Việc Dương Thận Căng làm Công bộ thượng thư đã khiến lão thêm một đối đầu. không lẽ Hoàng đế muốn tạo cả hai đối đầu cho mình?

Khả năng này không cao.

“Quyết định của điện hạ. thần kiên quyết ủng hộ.”

Giờ phút này, Lý Lâm Phủ đã không còn lựa chọn nào.

Thánh thượng cười cười: “Trẫm biết mà, Tướng quốc trước siờ luôn ủng hộ trẫm.”

Người trầm ngâm một lúc bèn nói: “Trẫm đỉnh để Hộ bộ thị lang Dương Thận Căng nhận chức Công bộ thượng thư.

Tướng quốc có ý kiến gì không?”

“Dương Thị lang xuất thân danh môn, thanh danh hiển hách, hoàn toàn có thể đàm nhiệm, thần không có dị nghị, đồng thời, thần nguyện tiến cử huyện lệnh Vạn Niên làm chức Hộ bộ thị lang.”

“Dương Chiêu?”

Lý Long Cơ lắc đầu, “Hộ bộ thị lang quan trọng đến thế. thời gian làm quan của hắn còn quá ngắn, chưa thể nhận chức này. hơn nữa Vi Kiến Tố nhậm chức Hộ bộ tà thị lang thời gian vẫn chưa dài, còn thiếu kinh nghiệm, vì thế, trẫm suy xét sẽ điều Thượng thư hữu thừa Thôi Kiều làm hộ bộ Hữu thị lang, với kinh nghiệm dày dặn của hắn.

đàm nhận trọng trách này, Tướng quốc thấy sao?”

Đây đúng là điều nằm ngoài dự liệu của Lý Lâm Phủ.

Lão vốn nghĩ Lý Long Cơ sẽ thừa cơ thăng Dương Chiêu làm Hộ bộ thị lang, không ngời cuối cùng lại điều Thôi Kiền đến.

Thôi Kiều là con rễ Ninh vương, thuộc phái phò vua.

Đây e rằng là một sách lược cân bằng của Lý Long Cơ đây.

Chỉ là, điều lão lo lắng nhất là Lễ bộ thị lang, đây là một trọng điểm của đêm nay.

“Thôi Kiều Tông chính lâu năm. với kinh nghiệm của hắn nhất định đủ để nhậm chức Hộ bộ thị lang, thần không ý kiến.”

Lý Lâm Phú cũng hữu ý vô ý chỉ ra vấn đề kinh nghiệm.

Đấy như nhắc khéo Lý Long Cơ, yếu tố kinh nghiệm lão luyện đối với chức Lễ bộ thượng thư là rất quan trọng.

Lý Long Cơ min cười nói: “Nói đến kinh nghiệm của Tướng quốc, trẫm của rất tán đồng, nên trẫm đang suy ngẫm chọn người vào chức Lễ bộ thượng thư.đầu tiên là phải có kinh nghiệm.

Suy đi ngẫm lại, cuối cùng quyết định bổ nhiệm nguyên Lại bộ thượng thư Bùi Khoan làm Lễ bộ thượng thư.”

Lý Lâm Phủ cẩm giác như sét đánh ngang tai.

Lão đỡ đẫn cả người, hoài nghi phải chăng mình đã nghe lầm.

Bùi Khoan, đó là đối thủ số một của lão, là kẻ sống sót duy nhất của vụ án Vi Kiên, người từng bị lão choi khâm sống dờ chết dờ, Bùi Khoan từng phải quỳ lạy Khốc lại (*Vị quan thay vua đứng ra dùng các hình phạt tàn khốc để tiến hành thi hành quyền lực) La Hi Sàng tha mạng giờ đã quay lại.

Giờ khắc này, Lý Lâm Phú bỗng nhiên nhớ đến lời của Lý Khánh An: “Dương Chiêu dù thực lực hay nhân lực đều thua xa Tướng quốc, cho nên Thánh thượng sẽ dùng Dương Thận Căng thậm chí là hai Thượng thư mới để làm lá chắn cho Dương Chiếu.”

Đúng là một lời trúng thiên cơ.

Lý Lâm Phủ thoái lui, Lý Long Cơ ngồi trên long vị của mình trong một chốc không nói một lời, hình như đang ngẫm nghĩ việc chi.

Lúc này, Cao Lực Sĩ khẽ giọng nói: “Điện hạ.

đêm đã khuya, hồi cung thôi!”

“Được!

Trầm cũng mệt rồi!”

Nói xong, Lý Long Cơ cười đứng dậy, người quay lại nhìn Cao Lực Sĩ nhưng lại nói một cách vô ý hữu ý: “Lý Khánh An cố nhiên đắc tội Tướng quốc, thật đáng tiếc!”

Ngựa xe vẫn tiếp tục cuộc hành trình giữa đêm đen. sắc mặt Lý Lâm Phủ mới mệt vô cùng.

Lão tự nhiên có cảm giác thố chết hồ bi (* Con chồn chết, con thỏ khóc: sự bi thương trước cái chết của đồng loại, đồng minh).

Bao nhiêu năm này, lão đã trợ sức Lý Long Cơ diệt hết bề phái úng hộ thái tử từ người này đến người nọ.

Nhưng giờ đây, Vương Trung Từ vừa vào ngục, người đã vội vàng bất đầu chĩa mũi nhọn về phía mình, bất đầu tia bớt quyền lực của hắn, lập sẵn căn cơ cho tương lai Dương Chiêu phất lên.

Cổ nhân quà không sai, đúng là làm bạn với vua như làm bạn với hồ!

“Dừng xe!”

Lý Lâm Phú vội vã hạ lệnh.

Xe ngựa dừng lại, có thị vệ lên cúi mình hỏi ý: “Xin Tướng quốc căn dặn!”

“Đi!

Đi tìm Lý Khánh An đến gặp ta!”

“Tuân mệnh!”

Tên thị vệ vừa quay lưng định đi, lão lại lên tiếng gọi lại.

Lão thở dài một tiếng, bất lực khoát khoát tay nói:”Thôi, về Phủ thôi!”

Chương 95 : Hẹn Giai Nhân Du Tự

Buổi sáng Mùng một tết. một phần thánh chỉ do đích thân hoàng đế Lý Long Cơ ký duyệt, có đóng dấu đại ấn của Trung thư môn hạ đã ban phát ra.

Đây là thánh chỉ đầu tiên của năm thứ năm Thiên Bào, thu hút mọi ánh nhìn của mỗi người.

“Hộ bộ thị lang Dương Thừa Căng thăng chức Công bộ thượng thư.

Đồng Trung thư Môn hạ Bình Chương sự. ngoài ra phong Kim tử quang lục đại phu. ban tử kim ngư đại một cái. còn chức Hộ bộ thị lang do Thượng thư hữu thừa Thôi Kiều tiếp nhận, thăng chức thái thú Đông Hài Bùi Khoan làm Lễ bộ thượng thư.

Đồng Trung thư Môn hạ Bình Chương sự, phong hữu tướng Lý Lâm Phủ Khai Phủ nghi đồng Tam ty, thực lĩnh ba trăm hộ, kim Đại đô đốc Dương Châu..

Nếu nói Dương Thừa Căng làm Công bộ thượng thư còn ở trong dự liệu của mọi người, còn thái thú Đông Hải Bùi Khoan làm Lễ bộ thượng thư. thì quả là làm cho đại đa số người sửng sốt.

Bùi Khoan có thể nói là nguyên lão của ba triều, mấy chục năm nay nổi tiếng Đại Đường thanh chính liêm minh, cương trực không thiên lệch, chấp pháp như núi.

Hắn từng là một người đối đầu số một với hữu tướng Lý Lâm Phủ. vì bị vụ án Vĩ Kiên liên lụy bị giáng chức, gần như chết dưới tay viên sử tàn khốc La Hi Thích, sau khi may mắn thoát chết chán đời tin phật, để tự bảo vệ mình, không ngờ chưa qua mấy năm.

Bùi Khoan đột nhiên tái xuất.

Dương Thừa Căng và Bùi Khoan cả hai đều nhận chức tướng, làm cho tất cả mọi người đều ý thức được rằng. hoàng đế Lý Long Cơ có một chút gì đó bất mãn với Lý Lâm Phủ.

Còn việc phong cho Lý Lâm Phủ làm Đại đô đốc Dương Châu chẳng qua chỉ là một miếng vải nhỏ che dấu sự xấu hổ trên thánh chỉ mà thôi.

Điều quái đản hơn lại là Dương Chiêu, hắn cũng có tên trong phần thánh chỉ đầu tiên ở mùa tết này.

Hắn vì có công cứu lửa phố đông mà được thăng chức, nhưng hắn không được đảm nhận chức Hộ bộ thị lang, mà là hồi phục lại chức quan cũ. nhận lại chức Ngự sử trung thừa, cũng không lĩnh thêm quan hàm nào khác, hơn nữa nằm ngoài dự liệu của mọi người kiêm nhiệm chức vụ Môn hạ tinh cấp Sự trung, cấp sự trung chỉ là quan hàm chính ngũ phẩm, quan chức không lớn nhưng nó lại có quyền lực lớn đến làm người khiếp sợ, có thể trực tiếp phản bác lại thánh chỉ của Trung thư tinh.

Nhất thời, cục diện trong triều thay đồi đột ngột. các quan viên triều đình nghỉ ngơi trong Mùng một tết không kìm nén nổi sự nghi hoặc trong lòng, thay đổi hoàn toàn truyền thống không ra khỏi cửa trong Mùng một tết, đồng loạt đi nghe ngóng tin tức ở các hộ các nhà khác.

Nhưng đối với dân chúng phồ thông mà nói. những thử này quá xa vòi đối với cuộc sống của họ, họ vẫn tuân thù theo phong tục truyền thống đón mừng ngày mùng một tết năm mới.

Ngày mùng một là ngày dân chúng Đại Đường tế bái tổ tiên, mọi nhà đóng cửa bế hộ, các tiệm buôn cũng ngừng làm việc.

Trên phố lớn lạnh lêo hiên quạnh, hồi lâu cũng không thấy bóng dáng người nào.

Trước cửa Bình Khang phường. một cỗ xe rộng lớn tà tà chạy đến. phu xe ngựa Lý Khánh An cầm roi giục ngựa, không ngớt lên giọng giục giã.

Hôm nay Lý Khánh An đặc biệt nhẹ nhõm, Trời vừa sáng.

Binh bộ có người đến nói với hắn. vì tối qua tuần tra doanh có hành vi tắt trách, hắn đã bị tướng quốc bãi miễn chức vụ tuần tra sứ. do một trung lang tướng vạn kỵ doanh khác là Mã Linh nhận trọng trách.

Lý Khánh An biết đây là sự sắp đặt của Lý Lâm Phủ. vậy cũng tốt. hắn đã có thời gian vui vầy với mỹ nhân rồi.

Phải đi Từ n tự đốt nhanh, vốn dĩ đã đặt trước xe ngựa, không ngờ phu xe ngựa về quên bái tế tổ tiên rồi. mà cửa hiệu ngựa la cũng đóng cửa ngừng bán buôn.

Không có chỗ thuê xe.

Lý Khánh An bèn mượn một cỗ xe. tự mình vác đao xông trận, nói theo cách nói của hắn là. cầu thủ mã cầu không biết đánh xe ngựa, đây thực là chuyện nực cười cho .

Không ngờ đánh xe ngựa và đánh mã cầu lại hoàn toàn là hai việc không giống nhau.

Hai con ngựa kéo xe khi thì chạy sang đông, khi thì rẽ qua tây, lúc thì bướng binh không đi, lúc thì quay đầu về nhà. hắn gần như không kiểm soát nổi.

May là trên phố lớn trống trải không có người. mới không gây ra sự cố.

Nguyên cả nửa canh giờ, xe ngựa chỉ mới chạy được hai dặm đường. làm cho Lý Khánh An mồ hôi đầm đìa cả mặt.

Ba cô gái trong xe ngựa thấy hắn cuống tay cuống chân, đều không ngừng che miệng cười khúc khích.

Tuy nhiên đi đuợc hai dặm đường, hắn cũng dần dần nắm bắt được một chút mảnh khóe.

“Hai bảo bối.

đi qua bên phải một chút, đúng rồi, tốc độ phải chậm một chút.

Đừng chạy!

Tuyệt đối đừng chạy!”

Hai con ngựa không biết là đã mệt rồi hay là đã bị thuần phục, đi theo sự chỉ dẫn của dây cương Lý Khánh An. bắt đầu men theo bờ rìa từ từ tiến bước.

Thấy hai con ngựa đã nghe lời, trong lòng Lý Khánh An vô cùng đắc ỷ, quay lại nói với xe ngựa: “Ai bảo ta không biết đánh xe ngựa, các nàng xem. không phải là khá tốt

đấy sao!”

Như Hoa vén màn lên. cười tùm tim nói: “Đại ca. người ta không phải đã nói rồi sao?

Đây là hai con ngựa già. dễ cởi dễ đánh, nếu đổi hai con ngựa tính khí nóng, huynh thử xem cho biết!”

“Ngựa có tính khí nóng đến cờ nào, bồn tướng quân cũng vẫn sẽ chiến thắng như thường.”

Lý Khánh An liếc nhìn nàng một cái cười nói: “Con ngựa nhỏ tính khí nóng như muội, bôn tướng quân đêm qua không phải vẫn thuần phục được sao?”

“Đại ca. huynh ”

Như Hoa xấu hồ đến đỏ cả mặt. rúc trở vào xe không dám lên tiếng.

Lý Khánh An đắc ý cười lớn.

“Đắc nhi giá!”

Xe ngựa đi vào Bình Khang phường, từ từ dừng trước cửa hông của Phủ tướng quốc.

Lý Lâm Phủ nhảy xuống ngựa.

đi đến trước cửa sổ xe thấp giọng dặn dò nói: “Ta đi thinh người đây, hôm nay làm phiền các muội rồi.”

“Đại ca yên tâm đi!

Hôm nay đảm bảo huynh thắng được trái tim mỹ nhân.”

Lý Khánh An chỉnh lý áo mão một chút, rảo bước đi đến trước cửa hông, trước cửa hông có hai người nhà của tướng Phủ đứng đó, họ đều quen biết Lý Khánh An. vào đêm giao thừa, hắn là khách quý của lão gia cơ mà!

“Chà!

Lý tướng quân sao đến sớm vậy!”

Lý Khánh An lấy ra một danh thiếp tinh xảo, đưa cho họ cười nói: “Giúp ta truyền một tin.”

Người nhà có chút khó xử. nói: “Lý tướng quân, lão gia lúc này đang dẫn người nhà tế tổ, không thể gặp khách.”

“Không phải cho tướng quốc, mà là cho Vũ Y cô nương.”

“Khương cô nương?”

Hai tên người nhà ngẩn người ra. trong khóe mắt chớp qua một nụ cười tinh quái không che dấu được.“Lý tướng quân đợi chút, chúng tôi sẽ đưa tin cho ngài.”

Một tên thuộc hạ cầm thư chạy như bay vào trong Phủ.

Lý Khánh An tạt qua một bên kiên nhẫn chờ đợi.

T

ông đường của Lý Lâm Phủ ở trong gian nhà phía sau trong Phủ hắn.

Hôm nay là ngày mùng một. hắn dẫn theo con trai và tộc nhân tiến vào tông đường lễ tế tổ tiên từ sớm. các con gái cũng trở về nhà chồng mình, trong Phủ tướng quốc vô cùng lạnh lẽo điều hiên, gian nhà của Khương Vũ Y cũng vô cùng yên tĩnh, cửa nhà cũng đóng kín mít.

Lúc này Khương Vũ Y đang ngồi trước gương tỉ mỉ dán hoa điền (vật trang sức ở giữa trán) trên trán, mỗi ngày trang điềm búi tóc nàng cũng phải dùng đến hơn hai canh giờ, từng năm từng ngày đã qua đi như vậy, nhưng hôm nay trong lòng nàng đặc biệt thê lương, hôm nay là mùng một tháng giêng năm thứ bảy Thiên Bảo, có nghĩa là nàng đã hai mươi tuổi rồi.

Nàng thẫn thở nhìn vào gương đồng, phụ nữ tuổi hoa dễ già. không lẽ nàng tuổi thanh xuân của mình phải trải qua trước sương như vậy sao?

“Cô nương, ngày mai đi xin tướng quốc, xin ngài nói với Thôi gia một tiếng, giải trừ hôn ước của cô nương đi!”

Thị nữ của Vũ Y gọi là Ngọc Nô, từ nhỏ đã hầu hạ nàng.

Khương gia người mất nhà tan. chỉ có Ngọc Nô vẫn một mực đi theo Vũ Y, từ Khương Phủ đi đến tướng quốc Phủ, hai người sống nương tựa vào nhau, sống cùng nhau đã chín năm.

“Ta không muốn đi.”

Vũ Y khẽ lắc đầu: “Việc này sau này đừng nhắc đến nữa.”

“Nhưng mà cô nương, trông thấy đại nương sức khỏe ngày một sút giảm, ngày tháng đã không còn nhiều nữa. nếu người đi rồi. còn có ai bảo vệ cô nương nữa?

Cô nương cũng biết những người kia đều mưu mô xấu xa ra sao rồi. nếu cô nương không nghe theo, họ sẽ đuổi cô nương ra khỏi phũ ”

“Ta nói rồi, việc này đừng nhắc nữa!”

Vũ Y cắn môi một cái, dịu giọng lại rồi nói tiếp: “Ngọc Nô, việc này đừng nói nữa.

đi giúp ta lấy trâm bộ dao đi!”

Trong lòng Ngọc Nô âm thầm thở dài. quay lung đi lấy trâm bộ dao, đúng lúc này trước cửa nhà vọng lại tiếng gọi của hạ nhân.

“Khương cô nương Vũ Y cô nương!”

“Cô nương, dường như có người gọi cô nương.”

Vũ Y thẫn người, mới sáng sớm năm mới. cả nhà cậu đều đi tế lễ cả. có việc gì nhỉ?

“Ngọc Nô, muội đi xem sao!”

“Vâng!”

Ngọc Nô đi xuống lầu.

“Triệu đại thúc, có việc gì không?”

“Trước cửa có người tìm Vũ Y cô nương, đưa lại một tấm thiệp.”

“Thúc không nhầm đấy chứ?

Cô nương nhà ta làm sao lại có thiệp chứ?”

“Là cho Khương cô nương đấy!

Người còn đang đứng đợi ngoài cửa!”

“Thúc đưa con xem!”

Lát sau. tiếng thang gác vang lên.

Ngọc Nô rảo bước đi lên. nói gấp: “Cô nương, là tấm thiệp tìm cô nương.”

“Xem muội kìa. chạy nhanh như vậy làm gì?”

Vũ Y trách móc Ngọc Nô một câu. lại hỏi tiếp: “Là thiệp của ai vậy?”

“Cô nương xem xong khắc biết.”

Vũ Y đón lấy tấm thiệp.

Tấm thiệp là màu trắng nhạt mà nàng thích nhất, trắng sạch không tỳ vết. không có chút tô điểm gì.

Nàng mở tấm thiệp ra.

Một dòng chữ nhỏ cứng mạnh bay vào mắt: “Gặp thời tiết đẹp nghĩ mà nhớ nhau.

Lý Khánh An đem theo tiều muội mới cô nương cùng đi Từ n tự. tế bái phụ mẫu tiên nhân, bây giờ ở ngoài cửa hông lẳng lặng đợi cô nương.”

“Lý Khánh An?”

“Cô nương, chính là Lý tướng quân đêm qua gảy đàn lục huyền.”

Ngọc Nô bước nhanh từ trên bàn của Vũ Y lấy hình nộm ghi-ta: “Cô nương. chính là chàng ta!”

“Muội nôn nóng gì chứ?

Ta biết là chàng.”

Vũ Y lại xem tấm thiệp một lát: “Lý Khánh An đem theo tiểu muội mời cô nương cùng đi Từ n tự.”

“ừm!

Chàng dẫn theo muội muội.”

Vũ Y trầm ngâm một lát bèn nói với Ngọc Nô: “Muội đi tìm Vương đại nương, nói là hôm nay là mùng một. ta muốn đi Từ n tự bái tế phụ mẫu, xin người cho phép.”

“Vâng.

Ngọc Nô đi liền!”

Ngọc Nô vô cùng hoan hi chạy đi tìm bà quản gia.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Vũ Y, nàng cầm hình nộm lục huyền cầm mà Lý Khánh An tặng nàng, tiếng đàn lục huyền thánh thót ngân nga đêm qua giống như lại chảy róc rách trong tim nàng

“Cô nương!”

Trong gian nhà vang lên tiếng kích động của Ngọc Nô, Vũ Y vội đặt đàn xuống.

Tiếng thang gác vang lên. chỉ thấy Ngọc Nô vẻ mặt kích động chạy vào, thở hổn hển nói: “Cô nương, thật bất ngờ đó!”

“Bất ngờ về việc gì?”

“Vương đại nương nói. sau này cô nương có thể tùy ý ra vào Phủ môn. sẽ không hạn chế cô nương nữa.”

“Thật không?”

“Dĩ nhiên là thật rồi.”

Ngọc Nô nôn nóng như lửa bòng, vội nói: “Cô nương, chúng ta mau thu dọn đồ đạc.

đừng để người ta phải đợi lâu.”

“Không cần đâu. chỉ là đi bái tế phụ mẫu một chút, đâu phải là đi du sơn ngoạn thùy, Ngọc Nô, giúp ta lấy trâm trên đầu ra.

Lý Khánh An chắp tay ra sau đi đi lại lại ngoài cửa hông.

Vũ Y có từ chối mình không?

Trong lòng hắn có chút hồi hộp.

Đây là lần đầu tiên từ khi hắn trường thành đến nay chù động theo đuổi cô gái. nhưng lại không ngờ lại là một cô gái Đại Đường.

Trong xe ngựa. ba cô gái cũng nhìn chằm chằm vào cửa lớn.

Các nàng lặng lẽ cầu khấn cho đại ca. nguyện đại ca có thể được như ý nguyện.

Hạ Tiểu Liên tâm trạng phức tạp nhất, cô bé vừa hi vọng đại ca có thể đạt được tâm nguyện, nhưng lại cảm thấy mình phụ lòng gửi gấm của Vụ Nương, không thế trông chừng được tên này.

Lúc này. trong cửa hông vọng lại tiếng bước chân dồn dập, Vũ Y mặc một váy trắng xuất hiện trước cửa. trên mái tóc đen láy của nàng cắm một chiếc trâm bạc bình thường.

Mặc dù mặt không tô chút phấn, nhưng nàng trời sinh đã diễm lệ, da dè như băng như ngọc giống như ráng chiều ánh tuyết, thị nữ của nàng Ngọc Nô xách theo một cái túi nhỏ đi theo phía sau.

Lý Khánh An mắt sáng lên. vội lên trước thi lễ nói: “Lý Khánh An đợi cô nương đã lâu rồi.”

Vù Y cười nhạt nói: “Đa tạ Lý tướng quân đã suy nghĩ chu đáo giùm Vũ Y, để cho Vũ Y có thể tế bái phụ mẫu trong ngày mùng một.

Vũ Y đa tạ rồi.”

Nói xong, nàng thướt tha thi lễ với Lý Khánh An.

Lý Khánh An cười sảng khoái nói: “Ta chỉ là tiện tay góp sức mọn.

Vũ Y cô nương, mời lên xe ngựa!”

Hắn chỉ vào xe ngựa, ân cần ngò lời mời.

Vũ Y không thấy bóng dáng phu xe, bất giác ngẩn người một lát: “Lý tướng quân, không lẽ ngài tự minh đánh ngựa hay sao?”

Lý Khánh An gãi gãy sau gáy cười nói: “Phu xe ngựa chạy đi tế tổ rồi. ta chỉ đành tự mình đánh xe vậy.”

Nói xong, hắn vỗ vỗ cái mật dài của hai con ngựa cười nói: “Hai vị mã huynh, hôm nay đừng để ta xấu mặt trước mặt giai nhân nhé!”

Vù Y thấy hắn thú vị, không nhịn được che miệng cười.

Lý Khánh An bỗng bị nụ cười xinh đẹp duyên dáng của giai nhân làm cho mê mấn.

đứng đó ngấn cả người ra.

“Đại ca. huynh còn không mau để người ta lên xe?”

Ba cô gái cùng nhau đồng thanh nói.

Lý Khánh An cười khô một tiếng, vội giới thiệu Vũ Y nói: “Đây là ba muội muội của ta.

đại muội và nhị muội là chị em song sinh, đại muội gọi là Như Thi. nhị muội là Như Hoa. tam muội là Tiểu Liên.”

Ba cô gái vội đi xuống xe ngựa, cùng nhau thi lễ nói: “Chào Khương cô nương!”

Vũ Y nhìn hai chị em song sinh giống như hai giọt nước, nàng cũng kinh ngạc quá đỗi: “Hai người ai là tỷ tỷ?

Ai là muội muội?”

Lý Khánh An cười ha hả. chỉ vào Như Học nói: “Hai nàng kiều tóc không giống nhau, đây là tỷ tỷ Như Thi.”

Như Hoa trừng mắt căm phẫn nhìn hắn một cái: “Đại ca. muội là Như Hoa!”

Mấy cô gái cùng nhau cười lên.

Lý Khánh An ngại ngùng gãi đầu: “Cái này

không lẽ là ta nhớ nhầm sao?”

Vũ Y cười nói: “Trong xe ngựa chúng ta hãy từ từ nói, để cho đại ca các muội đánh xe cho chúng ta.”

Xe ngựa vô cùng rộng rãi, ngồi năm cô gái mà cũng không chật chội.

Lý Khánh An nghe thấy các nàng trong xe ngựa tiếng cười nói không dứt. trong lòng vô cùng an ũi. phất roi dài một cái, giục ngựa nói: “Đắc nhi giá!”

Nhưng đã giục cả nửa buổi Trời, xe ngựa cũng không nhúc nhích.

“Giá!”

Lý Khánh An lại sắt aòng kêu lên một tiếng, xe ngựa vẫn không động đậy miếng nào, Lý Khánh An không chịu được chắp tay cầu xin nói: “Hai vị mã nhị gia. hãy nể mặt tiểu đệ được chứ?”

Lúc này, Tiểu Liên trong xe cười nói: “Đại ca. huynh có phải là quên tháo dây cương không?”

Lý Khánh An đỏ cả mặt già. vội nhảy xuống ngựa. quả nhiên thấy dây cương còn cột trên cây, hắn vội tiến lên tháo ra. lầm bầm nói: “Kỳ lạ. ta nhớ rõ ràng là đã tháo ra rồi, là ai lại cột nó lại thế nhi?”

Trong xe ngựa, năm cô gái đã cười lăn lốc cả. nghe Lý Khánh An vẫn còn cố giữ sĩ diện, lại càng cười ngả nghiêng. ngay cả Vũ Y thường ngày rất hiếm khi cười cũng che miệng liên tục cười khanh khách.

“Đại ca của các muội quả là thú vị.”

“Đại ca của các muội có nhiều chuyện thú vị lắm cơ!

Vù Y cô nương, muội kể cho tỷ nghe.”

Sau khi tháo dây cương cột trên cây, xe ngựa khôi phục lại bình thường.

Lý Khánh An dùng hết sức lực, cuối cùng đã điều khiển được hai con ngựa già.

để xe ngựa ổn định chạy đến Từ n tự.

Từ n tự nằm ở trong Chiêu Quốc phường, do Đường Cao Tông Lý Trị xây nên để kỷ niệm mẫu thân là Văn Đức Hoàng hậu.

Huyền Trang pháp sư sau khi đi thinh kinh trở về, bèn ở hãn trong Từ n tự phiên dịch kinh Phật, ngoài ra. trong Từ n tự có Đại Nhạn Tháp, Nhạn tháp lưu danh là điều khao khát của các sĩ tử đại Đường, sau khi đậu cao khoa cử. lưu lại danh tính của mình trong Nhạn tháp, đó là mơ ước của mỗi con người học sách thánh hiền.

Nửa canh giờ sau.

Lý Khánh An đánh ngựa tới Từ n Tự.

Quảng trường trước cửa lớn của Từ n Tự dừng đến mười mấy cỗ xe ngựa được Trang hoàng hảo nhoáng, đoán là của một số danh môn quyền quý vội vàng đến Từ n Tự vào ngày mùng một tháng giêng đề đốt nhang trả lễ.

Ngoài ra. người không nhiều, chỉ có bên đại Nhạn tháp có năm ba nhóm sĩ tử đang chiêm ngường đề tự của các bậc tiền bối.

Lý Khánh An dừng xe xong, bèn nói với các cô gái: “Các muội đợi một lát. huynh đi sắp xếp một chút.”

Hắn nhanh bước đến chỗ một tri khách tăng đang đứng trước cửa tự: “Đại sư.

đệ tử có lề.”

Không ngờ, tri khách tăng xem hắn là phu xe. không thèm quan tâm hắn. lạnh nhạt nói: “Ngươi có chuyện gì thế?”

“Ta dẫn người nhà đến bái Phật, xin đại sư sắp xếp cho.”

“Việc này các người đến không đúng lúc rồi!

Trong tự có mấy vị khách hương

đang thắp nhang bái Phật, chủ trì có dặn. người ngoài không thế tùy tiện quấy rầy.”

Lý Khánh An lấy ra hai thỏi vàng sáng loáng cười nói: “Đây là hai mươi lượng vàng, đại sư thu xếp cho, đây là tiền hương hỏa của chúng tôi.”

Hai mươi lượng vàng trị giá hai trăm quan hơn. tri khách tãng lập tức chắp tay cười nói: “A di đã Phật!

Ngã Phật nói cúng sanh bình đẳng, có lý nào không cho công tử đi lên thắp nhang được, xin công tử dẫn người nhà theo bần tăng đi tịnh thất nghỉ ngơi, chù trì tự sẽ an bài công từ thắp nhang.”

Từ n Tự chiếm một khoảng đất rộng.

đại điện tiểu điện tầng tầng lớp lớp, phía sau là vô số tăng xá. tịnh thất, một ông tăng già dẫn đoàn người Lý Khánh An tới một gian tịnh thất, chấp tay cười nói: “Thí chù xin ở đây nghỉ ngơi, đợi một lát tự nhiên có người dẫn thí chù đi đến đại điện thấp nhang.”

“Đại sư xin mới!”

L

ý Khánh An quay đầu cười nói với các cô: “ Mọi người đi vào trong nghỉ ngơi đi!”

Như Thi, Như Hoa và Tiểu Liên đi vào trong tịnh thất.

Vũ Y ngập ngừng một lát nói: “Lý tướng quân, muội muốn đi Quan m viện xem.”

Lý Khánh An ha hả cười nói: “Thế thì ta đi chung với cô nương.”

Hắn lại nháy mắt với ba cô gái, Như Thi.

Như Hoa lập tức ngồi xuống la lên: “Ái chà!

Thật mệt chết đi được, đại ca. ngồi xe ngựa của huynh cả đến xương cũng sắp rả ra rồi.”

“Cô nương, có Lý tướng quân đi với cô nương, thế tôi không đi rồi. chân tôi vừa bị trật lúc xuống xe ngựa.”

Ngọc Nô mặt ũ rũ. chỉ chỉ chân.

Vũ Y thấy mọi người không chịu đi.

đành gật đầu nói: “Thế người nghỉ ngơi cho khòe vậy!

Ta lập tức sẽ về ngay, Lý tướng quân, thật phiền huynh rồi.”



Có gì đâu!

Có gì đâu!

Thật ra ta cũng muốn đi xem. cô nương, mời!”

Lý Khánh An cùng Vũ Y hướng thẳng Quan m viện mà đi.

“Vũ Y cô nương, ta nghe qua cô nương khảy đàn đó!”

“Ngài nghe ở đâu?”

“Lần trước ta ở tướng Phủ làm khách, vách bên chính là gian phòng của cô nương, ta nghe thấy cô nương khảy đàn. sợ kinh nhiễu đến cô nương. cô nương còn nhớ không?”



Thì ra tối đêm hôm đó là ngài!”

Vũ Y cười ngọt ngào nói: “Tiểu nữ nói tiếng của ngài hình như nghe qua ở đâu. nhưng mà phòng khách đó chưa bao giờ có người ở, đêm hôm đó thật sự làm tiểu nữ hết hon.”

“Cô nương đàn hay thật, người thô lỗ như ta cũng bị say mê.”

“Lý tướng quân quá khiêm nhường rồi. tướng quân đàn đàn cổ sáu dây mới là thật hay, nhất là khúc nhạc của đêm qua. cả đến tiểu nữ cũng chưa hề nghe qua. có một nỗi đau sâu nặng trong đó, làm Vũ Y nhớ đến hôm nay, nó tên là gì vậy?”

Lý Khánh An cười nói: “Nỗi đau sâu nặng. chỉ có cô nương mới cảm nhận ra. khúc nhạc đó gọi là ‘Bi thương Tây Ban Nha’.”

“Tây Ban Nha?

Đó có phải là địa danh của phương tây không?”

“Vâng!

Đó là một lành thổ phía tây nhất của vương quốc Đại Thực, năm năm trước ta từng đi qua.

ở đó ta đã học được đàn chiếc đàn sáu dây này. còn học được rất nhiều khúc nhạc rất hay nữa.”

“Lý tướng quân!”

Vũ Y buộc miệng nói. ánh mắt nàng lóe qua một tia do dự. nàng khao khát được nghe thêm nhiều khúc nhạc hay nữa.

đêm qua Lý Khánh An đàn cây đàn hồ sáu dây đã làm rung động tự đáy lòng nàng, nhưng, nàng lại khó mà mở lời

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Vũ Y cô nương. ta có một chuyện muốn xin cô nương giúp?”

“Lý tướng quân, huynh cử nói.”

“Là như thế này, Như Thi, Như Hoa có thiên phú đàn tỳ bà. nhưng lại khổ vì không có lương sư. không biết có thể mời cô nương đến Phủ ta chỉ dạy thêm họ được không.”

“Việc này ”

Vũ Y suy nghĩ một hồi. bèn khẽ gật đầu cười nói: “Thôi được!

Tôi cũng tiện thể nghe tướng quân đàn những khúc nhạc phương tây.”

Hai người vừa nói vừa đi. rất mau bèn đến Quan m viện, nơi đây cung phụng bức tượng tạc ngư lam Quan m. trong sân người không nhiều, mấy cây mai vàng đang nở rộ từ trong kẻ đá nhỏ ra mấy nhánh mai vàng.

Trước tượng Quan m. một đôi mẹ con đang khấu bái cầu nguyện, lát sau. họ đi ra. trước tượng Quan m đã không còn ai nữa.

Vũ Y đi lên trước quỳ xuống, chắp tay thầm nói: “Đại từ đại bi Quan Thế m Bồ Tát.

đệ tử Vũ Y thành tâm khẩn cầu bề trên, nguyện bề trên Phủ hộ cha mẹ con nơi chín suối có thể sớm ngày được siêu sinh, nguyện bề trên Phủ hộ đệ từ sớm ngày thoát khỏi bề khổ. hôm nay khẩn cầu. ngày ước nguyện trọn vẹn.

đệ tứ nhất định tạc tượng Bồ Tát bằng vàng.

đại từ đại bi Quan Thế Ảm Bồ Tát đại từ đại bi Quan Thế m Bồ Tát!”

Nàng mặc niệm mấy lần. cung kính khấu đầu ba cái. nàng từ từ mở mắt ra.

đột nhiên phát hiện Lý Khánh An đang quỳ bên cạnh minh, cũng chắp tay đang lầm bầm cầu nguyện gì đó?

Tim Vũ Y đập thình thịch, chàng lúc nào quỳ sánh vai với mình thế?

Nàng liền đứng dậy, từ từ đi đến giữa sân.

Trong sân. mai vàng đang nỡ rộ, gần như toàn cây nỡ đầy hoa. trong cái vàng ẩn chửa màu xanh, cánh hoa lấp lánh trong suốt, siồng như hồ phách hay từ đá ngọc khắc thành, rất có chút phong thái ngọc kiết băng thanh.

Vũ Y đứng dưới cây ngắm mai vàng, trong lòng bất chợt nghĩ đến lời nói vừa rồi của Lý Khánh An. chàng từng qua phần đất cực tây, ở đó học được đàn sáu dây, chàng nhiều năm ngao du bên ngoài, nhất định xem được vô số phong tục tập quán các nơi.

Lý Khánh An đã cầu nguyện xong. hắn không quấy rầy Vũ Y, mà đứng dựa vào cây cột trước cửa điện, lặng yên ngắm nhìn phong thái xinh đẹp của giai nhân.

Thân thể nàng ốm và cao ráo, không giống như các cô gái Đường thường tròn trịa, chiếc lưng ong của nàng mềm mại. một chiếc váy dài vừa vặn bay bòng càng tôn thêm vẻ đẹp uyển chuyển nữ tính, nàng giống như một đóa sen nước tinh khiết vừa chớm nở, tràn đầy sức hút nữ tính tuổi thanh xuân.

“Vũ Y cô nương. nàng thích mai vàng không?”

Lý Khánh An chậm rãi đi về phía sau lưng nàng cười hỏi.

V

ũ Y khẽ gật đầu. thấp giọng nói: “Không những là mai vàng. tiểu nữ thích hoa. hoa lê. hoa mai. hoa đào của mùa xuân, tiểu nữ thích vẻ đẹp tím hồng đua thắm đó, thích mùi hương của chúng.

Tiểu nữ khát vọng có thể một minh đi tản bộ trong bụi hoa. không ai quấy rầy.

Lúc đó tiểu nữ sẽ cảm thấy mình cũng hóa thành một đóa hoa lê.

đong đưa theo gió ”

Ánh mắt nàng trở nên mông lung, nàng dường như lại trở về trong mơ của thời đại thiéu nữ của mình.

Lúc này, một vị tãng già xuất hiện trước cửa viện, chắp chường nói: “Thí chủ, đại điện đã dọn trống rồi. mời thí chủ tiến đến dâng hương.”

Vũ Y bỗng chốc tinh lại. mình tại sao lại nói những điều này trước mặt chàng?

Nàng đột nhiên phát hiện Lý Khánh An đang đửng phía sau vai mình, đôi mắt sáng trong chăm chú nhìn mình, khuôn mặt như bạch neọc đưòng phớt qua một nét ừng đỏ, tim đập thình thịch rất nhanh, nàng bất giác hạ thấp cái cổ ngọc trắng trẻo tuyệt mỹ, khẽ nói: “Tướng quân, chúng ta mau đi thôi!

Họ nhất định là đợi nôn rồi.”

“Đúna!

Đúna!

Chúng ta mau đi.

Ha ha!

Cây lạp mai này đẹp quá. ta nhìn ngần cả người ra.”

Lý Khánh An đi cạnh Vũ Ys rào bước đi đến tịnh thất.

Sau khi ăn xong đồ chay ở Từ n tự.

Lý Khánh An đánh xe ngựa đưa Vũ Y trở về phủ tướng quốc.

“Lý tướng quân, hôm nay đa tạ ngài rồi.”

Vũ Y nhỏ tiếng cảm ơn.

“Chỉ là 2Óp chút sức mọn. phải rồi. vẫn phải phiền Vũ Y cô nương chỉ điềm hai muội muội ta đàn tỳ bà đó!”

“Tiểu nữ nhất định sẽ đến. thời gian cụ thể, Lý tướng quân có thể đưa thư cho ta.”

Lý Khánh An mừng rỡ, viết thư không phải chính là hồng nhạn truyền thư rồi sao?

Hắn nhìn Tiểu Liên một cái.

đề muội ấy đưa thư là thích hợp nhất.

“Cô nương, chúng ta đi vào thôi!”

Ngọc Nôi nói nhỏ nói.

Vũ Y gật đầu. vịn vào Ngọc Nô đi lên bục thang.

Lý Khánh An đột nhiên thấp giọng gọi: “Vũ Y cô nương!”

Vũ Y dừng bước lại. quay đầu hỏi: “Lý tướng quân, còn việc gì khône?”

“Không có gì!”

Lý Khánh An gãi gãi sau gáy, hắn vón vét trong bụng tìm kiếm mấy câu nói, nhưng chăng tìm được câu nào, chỉ nhếch môi cười ngây ngô ở đó.

Vũ Y cười duyên nói: “Lý tướng quân, vậy tiểu nữ trở về nhé!”

“Được!

Hẹn gặp lại.”

Lý Khánh An nhìn chăm chú giai nhần đi vào cửa hông cho đến khi mất hút sau cánh cửa.

Vừa về gian phòng.

Ngọc Nô đã nói rồ ra: “Cô nương, muội cảm thấy tên Lý Khánh An không tổi. người đạo mạo đàng hoàng, tính tình cùng ôn hòa hảo phóng, hơn nữa lại có thể tự đánh xe ngựa, chẳng hề có tí ngụy trang giả tạo của kẻ đọc sách, hơn nữa ta thấy hắn rất thích cô nương.”

Vũ Y không trả lời. nàng ngồi trước cửa sổ, nâng cằm thẫn thở nhìn vào cây đào đã kết nụ trong nhà.

Ngọc Nô ngừng lại một chút, lại tự lẩm bẩm nói: “Han nữa hắn lại Tông quân ở An Tây, cách xa Trường An vạn dặm, mai này chúng ta cũng đi An Tây, thì Thôi gia đi đâu tìm cô nương nữa?

Chỉ có thé trơ mắt nhìn mà thôi.”

Vũ Y nghe Ngọc Nô càng nói càng lộ liễu, vội chặn lời Ngọc Nô lại nói: “Cái tên nha đầu này điên thật rồi. ta thấy muội là bán thân nôn nóng xuất giá rồi chứ gì?

Ngày mai ta sẽ đi nói lại với Đỗ đại nương biệt viện, để bà tìm cho ngươi một đấng lang quân như ỷ, để ngươi được xửng tâm toại nguyện nhé.”

Ngọc Nô thở dài nói: “Cô nương, hà tất phải khổ sờ vậy!

Cô nương biết muội là muốn tốt cho cô nương.

Cô nưang hôm nay đã bắt đầu hai mươi rồi.

đây còn có mấy năm thời gian nữa?

Thôi gia kia không chịu giải trừ hôn ước, không lẽ cô nương cũng phải một đời không xuất giá sao?

Đáng quý là tên Lý tướng quân tuổi trẻ tài cao, mới hai mươi mấy tuổi, đã là trung lang tướng chính tứ phẩm rồi, sau này chắc chắn sẽ là tiết độ một phương, cô nương theo hắn. mai này cùng có thể thay Khương aia rửa sạch tội danh nữa!”

“Đừng nói nữa. ta hôm nay có chút mệt rồi, muốn gội rửa một chút rồi đi ngủ. muội giúp ta chuẩn bị ít nước nóng lại nào!”

Ngọc Nô thấy Vũ Y không chịu nghe lời khuyên của mình, chỉ đành U uất không vui đi nấu nước.

Vũ Y thấy Ngọc Nô đi rồi, trong lòng cũng có chút thương cảm. nghĩ đến thân thế bất hạnh của mình, vận mệnh của mình lại bị bóp chặt trên tay của Thôi gia chưa từng gặp mặt. mà nàng lẻ loi đơn chiếc, cũng chăng có người thân nào đứng ra nói giúp nàng.

Nàng U buồn khẽ thở dài. tùy ý lấy chiếc đàn lục huyền nhỏ mà Lý Khánh An tặng nàng, nghĩ đến nụ cười sảng khoái của chàng, nghĩ đến khí chất đàn ông mạnh mẽ khi chàng đứng sau mình, cảm giác có thể để nàng dựa dẫm. trong lòng nàng bất giác nảy sinh một nét ấm lòng.

Chương 96 : Trong Nhà Gặp Trộm

Tâm trạng của Lý Khánh An rất ư tốt.

Tuy vẫn không có tiến ữiển thật chất chi. nhưng chí ít Vù Y đã chịu đi đến chùa cùng hắn.

Đây là một bắt đầu tốt đẹp. hơn nữa nàng còn nhận lời dạy bì bà cho Như Thi Như Hoa.

Tất nhiên, nàng kỳ thực chỉ là muốn nghe hắn đàn ghita. hắn càng nghĩ lại càng thấy vui, để rồi không nhịn nôi cười.

“Đại ca, nhìn huynh vui sướng chưa kìa. hôm nay đi chùa Quan m có phải đã trúng được mảnh không?”

Như Hoa cười giễu hắn.

Tiểu Liên cùng không nhịn được nói: “Đại ca. vị Vù Y cỏ nương này người đẹp, lại thêm tính tình dịu dàng, đúng là cặp trời sinh với huynh.”

Trong lòng Tiểu Liên tấm tắc mãi. hôm nay gặp được Vù Y. mới biết phụ nữ hóa ra có thể đẹp được đến nhường này.

Nếu so bì, thì Vụ Nương đã thua xa.

Tuy Vụ Nương đã nhờ nha đầu này canh chừng đại ca giúp, nhưng giờ cỏ nàng lại nghĩ nếu không giúp đại ca có được Vù Y cô nương, cả bàn thân nàng cùng thấy không thể tha thử cho mình.

“Biểu hiện của các ngươi hôm nay không tổi.

đã có nói tốt không ít giúp ta.

Đại ca nhất định sẽ hậu tạ các ngươi.

Nói đi!

Thế rốt cuộc các ngươi muốn gì, trang sức, quần áo. phấn thơm, muốn gì đại ca đều mua cho tất.”

"Đại ca. muội muốn mua mấy thử nữ trang, từ nhỏ muội đã muốn có cây ữâm thúy vù.”

Như Hoa liền nhanh nhén đáp.

“Không thành vấn đề.

đại ca sẽ mua.

Tiểu Liên thì muốn gì nào?'’

“Đại ca, muội muốn mua một bộ chén bát trà thượng hạng!

Muội thích nhất là đồ sử đẹp.”

“Chuyện nhỏ, còn Như Thi thì sao?’"

Lý Khánh An bỗng nhiên phát hiện Như Thi từ lúc quay về đến giờ lặng lẽ không nói một lời. hắn không khỏi quan tâm hỏi: “Như Thi, vậy muội muốn gì?"

“Đại ca, muội thấy không khòe lắm.

đầu rất choáng.”

Như Thi nhỏ tiếng đáp.

“Vậy được, ta sẽ đưa muội về nghỉ ngơi trước.”

Nói xong hắn vội tăng tốc, chẳng mấy chốc đã về đến nơi ở.

Hắn mở của xe. cho Như Hoa.

Tiểu Liên rửiày xuống, hắn đưa tay cho Như Thi: “Lại đây!

Để ta dìu muội xuống.”

“Đại ca, hình như muội bị ốm.”

Mặt mày nàng trắng bệch ra.

“Ta biết, trong muội hôm nay rất mệt mới.”

Hắn nắm lấy bàn tay nàng dìu xuống xe ngựa.

Sau khi Như Hoa.

Tiểu Liên đã vào phủ. hắn liền kẻ sát tai nàng thò thẻ: “Nàng yên tâm, trong lòng ta luôn có nàng.”

Như Thi nghe xong toàn thân rung lên. nàng ngẩng đầu nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.

Nàng biết tâm tư của mình đã bị đại ca phát hiện, nàng ngượng ngùng, cúi đầu nói: “Đại ca, muội không có.”

“Như Thi. tình ý của nàng với đại ca, trong lòng ta biết rõ, ta nhất định sẽ cho nàng một danhphận.

Hai này nữa ta sẽ làm lại hộ tịch cho các ngươi.”

Trong lòng nàng vừa pha lẫn ngọt ngào lại thèm chút cảm kích.

Nữ tử địa vị thấp hèn như nàng, từ trước chỉ có là món đồ chơi của bọn quyền quý, là lễ vật bọn họ tặng qua tặng lại.

Nhưng giờ đây nàng lại gặp được một người đàn ông thật lòng với mình, quan tâm, yêu quý mình.

Người đàn òng này đã cho nàng một mái nhà.

Nàng bỗng nhiên muốn khóc, cuối cùng nàng cùng cố nén lại một cảm xúc. khẽ nói: “Đại ca, vừa nãy là muội không phải, muội không nên nòng nổi thế.”

Hắn vừa cười vừa vuốt ve má nàng nói: “Nàng biểu hiện tính cách thật của mình, đại ca mới thích."

Nàng e thẹn cúi đầu: “Đại ca. bên ngoài sẽ bị người khác bắt gặp.”

“Vậy ta đi vào làm gì làm. sẽ không ai nhìn thấy nữa!”

Nói xong, hắn òm lấy eo nàng đi vào phủ nội.

Vừa đi vừa cưới nói: “Tối nay đại cả sẽ dẫn các muội đi mua sắm.

Như Thi, nàng muốn mua gì?”

“ừm!

Đại ca. ta muốn mua một ít phấn thơm.”

“Không vấn đề gì. ngày mai ta sẽ dẫn muội đến chợ Đông’

Bọn họ vừa đi vào của viện, đột nhiên nghe tiếng Tiểu Liên thét rú lên vọng ra.

Khánh An hoàng hốt. nhanh chân bước vào viện.

“Xảy ra việc gì ư?”

Tiểu Liên và Như Hoa phóng vội ra bàngoài hoàng chỉ vào trong phòng lúng túng nói: “Đại ca, có trộm, có trộm đã vào nhà!'’

“Các ngươi qua đây!”

Tay nắm lấy khúc gậy đặt ngay cạnh tường, hắn nhanh chân đi vào phòng.

Cửa phòng đã bị phá. trong phòng loạn xạ, màn cửa bị xé nát bét, cả chăn gối đều bị đao kiếm chém nát.

Khóa hai chiếc rương gỗ lam cạnh giương của bị phá. quần áo vứt tứ tung.

Hắn ngồi xòm xuống ngó xuống gầm giường.

Vài trăm quan tiền dưới gầm giương phân hảo chưa bị động đến, cả hai mươi năm nén bạc phủ đầy tiền đồng cùng chưa bị đụng đến.

Trộm này không phải đến trộm tiền.

Trong lòng hắn đã có vài phần hiểu, lại mở thêm một chiếc rương cạnh giường, quần áo đều bị lục tung lên, chiếc hộp gỗ đàn đụng viên bảo thạch của hắn đã không cánh mà bay.

Lúc này, ba tiểu cộ nương đều đã đi vào: “Đại ca. phòng Đông thương vẫn lành lặn, trộm không có vào chỗ của các muội’

Hắn cười nhạt nói: “Tên ữộm này ta có quen!”

Cả ba cỏ nương nghe xong, người này nhìn người nọ, quen biết?

Nếu đã quen thì không phải trộm rồi còn đâu!

“Đại ca, thế hắn đã trộm gì?”

“Hắn trộm của ta một viên bào ngọc.”

“Á!

Thế chắc đáng giá lắm rồi!”

Như Hoa thét lên, hắn cười vỗ mặt nàng nói: "Yên tâm!

Viên bào thạch đắt tiền của ta. bọn chúng không có

lấy mất.”

Hắn tùy tay cầm chiếc bình hoa cạnh cửa sổ lên. nhổ hoa mai cắm giữa bình và đổ nước đi. chỉ lắc ngược vài cái.

“tạt” một tiếng, viên bảo thạch đỏ lăn từ trong bình ra.

Hắn cầm viên bào thạch đỏ rực lên: “Nhìn thấy chưa, viên bảo ngọc bọn họ muố ở đây.”

Màn đêm vừa giáng xuống, các cửa tiệm chợ Đông lần lượt đóng cửa.

Đêm hai mươi chín tháng chạp, giao thừa và ngày mồng một, thương sẽ nghĩ liền ba ngày này.

Đến mồng hai mới kinh doanh bình thường.

Trên phố vắng va vắng vẻ. nhiều tiệm vẫn thấm thoát ánh nến vọng ra.

Bọn người giúp việc đều đang chuẩn bị hàng hóa cho ngày hôm sau.

Tiệm nữ trang “Thác Chỉ Hương" của Hồ thương tối gòm, không một chút ánh sáng, nhường như cả tiệm đã không còn ai.

Bỗng dưng, một chiếc xe ngựa từ đầu chạy đến, hai bóng đen nhảy vội xuống chạy ùn đến cửa bên, khẽ gõ cửa.

Cạch một tiếng, của mở ra. bọn họ liền luồn nhanh vào nhà.

“Vào tay chưa?”

“Tất nhiên là đã xong’

Một tia sáng yếu ót ánh dần lên, ánh mắt kích động xuất hiện trong đêm: "Mau đưa cho ta xem!”

“Chường quỹ.

đây!”

“Yên tâm!

Không thiếu một xu của ngươi!”

Chường quỳ Thác Chỉ Hương cẩn thận mở hộp ra, một viên bảo thạch to bằng quà trúng chim hé lộ dirỡi ánh đèn.

Gã liếc nhìn hai tên một phát rồi bảo: “Hai ngươi đi về trước đi!

Sáng mai sang đây Lĩnh một nửa tiền thưởng.”

Hai bóng đen ấy hành lễ xong liền vội vã rời khôi.

Tên chường quỳ cẩn thận đóng cửa lại, lại thắp đèn lên.

Gã chậm rãi nâng niu bảo thạch trong tay, nheo nheo mắt nhìn, gã kinh ngạc thốt lên: “Đây chính là Quang minh chỉ nhãn ư?”

Bỗng nhiên, gã chau mày: “Kỳ quái, sao không có hỏa diệm?”

Tập trung ngắm ngía mọt hồi, lão đột nhiên vỗ mạnh vào trán: “Ta hiểu rồi. phải dưới ánh sáng mặt ữời mới nhìn thấy rõ, nhất định là thế.”

Tên chường quỹ không dám lưu lại làu đã vội đem viên bào ngọc đi cất.

Xong gã đã vội ngồi lên xe ngựa đi về hướng Thăng Bình phường.

Một lát sau. xe ngựa đã dừng trước cửa một đại trạch.

Chạy lên gõ gõ cửa. chỉ thấy của được hé một kẽ nhỏ.

Đợi gã thô thé vài càu. cửa được mở ra để gã chạy vội vào.Gã đi đến một căn phòng, đã nghe thị vệ nói: “Vương tử điện hạ.

Mỹ Tháp chường quỳ đã đến.”

Cửa đột nhiên mở ra, Vương tử Thạch Quốc Viễn n đi ra khôi cửa lập tửc hỏi: “Bảo thạch đã đến tay chưa?”

“Khởi bẩm điện hạ, đã đắc thủ.”

Viễn n đại hì: “Mau cho ta!”

Hắn nhận qua hộp đựng, chạy vội vào phòng.

Trong phòng còn hai người khác, một nam từ trung niên là sư phụ hắn.

Hoắc Đìrửi Bạch người Đột Quyết, còn một người khác là Tò Ninh người tìmg muốn dùng vạn quan tiền mua của Lý Khánh An.

Sau khi Đỏ La Tiên chết, nó lọt vào tay Lý Khánh An. phụ thân hắn Đỏ Ma Chỉ sau khi biết được đã nổi cơn lời đình, đỏi truy cứu trách nhiệm của Tô Ninh.

Tô Ninh hoảng quá trôn mãi trong thành Hàng La Tư (Talas). cuối cùng được hoàng tử Viễn n tìm thấy Quang minh chỉ nhãn bị hắn mang đến Đại Đường.

Viễn n đặt hộp lên bằng, hai người còn lại cùng cùng chạy đến vây quanh, mặt mày ai ai đều đầy vẻ kích động, nhất là Tò Ninh.

Tìm thấy bảo thạch, vậy tội làm mất bảo thạch năm xưa của hắn sẽ được gọt rửa.

Viễn n giơ tay lên ngực cầu nguyện: “Thánh Ala. hãy để ta nhìn thấy thần tích của ngài!”

Tay hắn rung rung chậm rãi mở nắp hộp ra, một viên bảo thạch to tựa quả trúng chim đang lặng im nẳm trong đấy.

Đương lúc Viễn n đỉnh đóng nấp hộp lại, Tô Ninh lại hoàng hốt thết lên: “Không phải!

Đây không phải bảo thạch đó!”

Viễn n cùng hoảng hốt: “Ngươi, ngươi nói sao?'’

“Đây không phải Quang minh chỉ nhãn, hình dạng không đúng, hình dạng ngoài của Quang minh chỉ nhãn giống y đúc một quả trũng chim, vừa mượt mà vừa trong suốt, nhưng viên bảo thạch này lại có góc cạnh.”

“Cái gì?”

Viễn n giơ bào thạch lên nhìn dưới ánh đèn, trong đấy hoàn toàn không có hỏa diệm.

Hắn không khỏi tức giận túm lấy cổ áo của tên chường quỳ kia hét to: “Ngươi nói!

Đây là thế nào?”

Gã chường quỳ giờ mặt cắt không ra miếng máu.

ấp a ấp úng: “Ta..ta không biết.”

“Sao ngươi dám dùng bảo ngọc giã lừa ta?”

Viễn n đẩy gã té sóng soài, rút dao chĩa thẳng vào họng gã: “Nói nhanh, ngươi giấu viên bảo thạch thật ở đâu?”

“Điện hạ!

Ta không dám tự ý cất giấu bào thạch!

Ta chỉ có được viên bào thạch này, vừa mới đắc thủtửc thì.”

“Nói bậy, ngươi còn không nói thật, ta sẽ giết ngươi."

Lúc nàyr Hoắc Đình Bạch chạy qua khuyên can lại: “Điện hạ bớt giận, đề ta hỏi hắn.”

Viễn n hừ giọng lạnh lùng nói: “Ngươi hãy thật thà trà lời, nếu không, tối nay ta sẽ giết ngươi.”

Hoẳc Đình Bạch khum người ngồi xỏm xuống hỏi: “Ta hỏi ngươi, làm sao ngươi

phát hiện được viên báo thạch này?’’

“Hoắc tiên sinh, ta lần trước cố nói, tháng tnrõc có một vj quan quản Đại Đường đến tiệm ta mua bào thạch, vò tinh có nhắc dền Quang minh chỉ nhăn, ta liền phái người theo dỗihắTL saudlo các người cũng xác djnh,bâo thạch trong tay hắn.”

‘‘Bào thạch trong tay hấn không sai, không lẽ ngirơi bj hắn phát hiện u?”

“Không!

Không thể nào.'' Chưởng quỹ liền Phủ nhặn, “Ta biết hắn cánh giác, nên đã cách cả tháng trời mới hạ thù, hắn không thè biết chúng a dến để trộm ngọc.’'

“Vậy ngươi phái ai đi trộm ngọc?”

“Ta đã trà trọng thưởng cho hai tên cưóp, trả tận hai trăm lượngoài hoàng kim,’

“Vậy ngươi đã trà tiền chưa?”

“Trà tniớc một nữa, nữa còn lại mai trà nốt.”

Hoắc Đình Đạch không khỏi xem khinh, tên ngốc này lại trá tận hai trăm lượng vàng.

Hắn nghĩ ngợi một lúc lại hỏi: “Vậy hai người này lúc nào mang bảo ngọc về cho

ngươi?’'

“Ngay tức thì, chua đến nửa canh giờ.”

Hắn thở dài một tiếng đũng dậy: “Bây giờ có ba Vhã năng, một là bào thạch van trong tay tên quan quân kia, hẳn đã óhuần bị sẵn một viên bào thạch già, có diều khả năng này không lớn. chưởng quỹ rất cẩn thận, đợi ca tháng trời mới rat ay, hắn chắc không cành giác cao nhường này.

Thứ hai là chường quỹ tự giữ lại, có điều nếu thật sự là thế, tối nay chúng ta đã không gặp được hẳn.

Thứ ba nữa là hai tên cướp kia, hai trăm lượng vàng khiến chúng ý thúc được rang viên ngọc này đáng giá bao nhiêu.

Nếu ta đoán không lầm, bọn chúng đã đắc thủ lúc ban ngày, sau đó đi mua một viên bào ngọc khác đến giao cho nguơi, và muốn lấy thêm một nủa tiền thường còn lại.”

Viễn n lại đua tay túm lấy cỗ áo gã chường quỹ hung hăng nói: “Ngươi nói mau. hai tên cướp ấy ở dâu?”

“Ta không biết, là chường quỹ tửu tứ Văn Hoa giới thiệu cho ta.”

Hoắc Đình Bạch khuyên ngăn: “Điện hạ, bớt giận, hai tên cướp ấy chắc chắn không biết được giá trị của Quang minh chỉ nhãn, ta nghĩ sáng mai bọn chúng sẽ lại đến, dẫu sao một trăm Lượng vàng đâu phải con số nhỏ.”

Viền n cắn răng nói: “Không dược!

Nếu bọn chúng mang viên bào ngọc bỏ di, cơ hội của chúng ta sẽ hoàn toàn không còn, ta không thề mạo hiểm này.”

Chương 97 : Khánh Vương Lý Tông

Đây là một căn phòng được bố trí xa hoa. dưới đất trải thảm Ba Tư được thêu bằng tay, mềm mại mà dày, trên tường treo đầy những tấm sa tanh được thêu dệt hoa mỹ, trong đó có treo bức tranh gốc Sĩ nữ đồ của Diêm Lập Bản (danh họa kiêm nhà công trình học nổi tiếng của nhà Đường), và bức thư pháp gốc của Ngu Thế Nam (nhà chính trị. nhà thư pháp, nhà văn. nhà thơ nổi tiếng thời Tùy-Đường).

Trên một chiếc giường bằng ngà voi, mấy viên thị nữ xinh đẹp đang cần thận hầu hạ một người đàn ông mập mạp gần bốn mươi tuổi.

Hắn chính là Khánh vương Lý Tông, con trai trường của Lý Long Cơ, làm quan Tư đồ kiêm Thái nguyên mục, lúc này hắn đang híp mắt quan sát một viên hồng ngọc trên tay, một viên ngọc tròn trịa bóng láng. lớn như quả trứng gà.

Hắn nhìn nửa ngày rồi. nhưng thế nào cũng không nhìn ra sự đặc biệt của nó.

Hắn chợt nhíu mày nói: “Họ thực sự đưa ra hai trăm lượng vàng để ngươi trộm viên hồng ngọc này hả?”

Một chàng trai áo đen đang quỳ dưới đất nói: “Hồi bầm điện hạ. thuộc hạ cũng không hiền, lái thương người Hồ này vì sao lại ra đến hai trăm lượng vàng để chúng thuộc hạ đi trộm viên hồng ngọc này.

Chúng thuộc hạ nhất thời cũng không nhìn thấy được bí ẩn bên trong đó, bèn mua một viên hồng ngọc tương tự như thế để đưa cho lái thương người Hồ.

Viên hồng ngọc này chúng thuộc hạ đặc biệt dâng lên cho điện hạ.”

Khánh vương Lý Tông nghe hắn nói như thế, lại hiếu kỳ nhìn tỉ mỉ nó nửa ngày, hắn cũng không nhìn ra có điểm đặc biệt nào, bèn cười nói: “Khó có được lòng hiếu kính như các ngươi.

Được rồi!

Đi điều tra rõ lai lịch của viên hồng ngọc này vậy, còn hai trăm lượng vàng kia thì thường cho các ngươi hai mươi lượng, số vàng còn lại đều phải giao nộp hết cho ta.”

Người áo đen ngẩn người ra một lúc, liền khấu đầu nói: “Đa tạ điện hạ ban thưởng. thuộc hạ lập tức đi điều tra ngay.”

Người áo đen từ từ lui ra. lúc này từ bên ngoài đi vào một người đàn ông hơn năm mươi tuổi. thân hình cao ốm. râu tóc đều bạc phơ, phong thái có nét tiên phong đạo cốt. hắn đi vào cửa vừa cười vừa thi lễ nói: “Điện hạ muốn tìm tiểu nhân?”

Người đàn ông này họ Diêm, tên Diêm Khải, là tiến sĩ của năm Khai Nguyên, do quan trường gặp trắc trở, bèn hạ minh làm quân sư cho quyền quý.

Từ năm ngoái là bắt đầu trở thành quân sư của Lý Tông, thay hắn ra mưu hoạch kế, rất được Lý Tông tín nhiệm.

“Diêm tiên sinh đến rồi. mau mau đỡ ta ngồi dậy.”

Hai thị nữ liền đỡ cơ thể mập mạp của Lý Tông ngồi dậy, Lý Tông tiện tay ném viên hồng ngọc vào thau vàng, cười nói: “Hôm nay ta được một viên đá quý kỳ lạ. nghe nói rất đáng giá. nhưng ta xem không ra sự đặc thù nào hết. chỉ là một viên đá thông thường thôi.”

“ồ?

Để tiểu nhân xem thử.”

Diêm Khải tò mò nhận lấy viên đá. híp mắt quan sát một hồi. lắc đầu nói: “Đây là một viên hồng ngọc thông thường thôi, cao nhất cũng chỉ đáng hai trăm quan.”

“Nhưng một thương lái người Hồ chịu ra hai trăm lượng vàng để hai tên thuộc hạ của ta đi trộm lấy viên hồng ngọc này đó, Diêm tiên sinh không cảm thấy lạ sao?”

Diêm Khải ngẩn ra một hồi. lại tỉ mỉ xem lại. bèn hỏi: “Họ đi đâu trộm viên hồng ngọc này thế?”

“Nghe nói là từ trộm từ chỗ ở của An Tây trung lang tướng Lý Khánh An đó.”

“Lý Khánh An?”

Diêm Khải cười một hồi nói: “Nếu là của hắn. thì viên bảo ngọc này là giả đó, thằng đó tinh khôn thế làm gì dễ dàng để cho người khác lấy trộm ngọc quý của hắn.”

Lý Tông nghe khẩu khí của hắn có ý tôn sùng Lý Khánh An. bèn khinh rẻ lắc đầu nói: “Diêm tiên sinh, ông đã qua đề cao người này rồi!

Ta không thấy hắn tinh khôn ở chỗ nào cả?”

“Điện hạ đừng xem thường người này, vừa vào kinh đã trừng trị An Lộc Sơn một phen nhừ tử. làm hắn khó mà mở lời, đó là một năng lực, vả lại trên phủ Dương tam tỷ đại bại Sử Tư Minh, với thủ đoạn cao siêu làm cho người ta thán phục, cả đến Thánh Thượng cũng hết lời tán thưởng người này.

Lần trước lại đem cáo trạng thư trà lại cho điện hạ.

đủ thấy con người hắn ứng xử khôn khéo cờ nào.

Tôi nghe nói hắn đắc tội với Lý Lâm Phủ, đây là một cơ hội. tôi khuyên điện hạ nên thu dụng người này dưới trướng, về sau này tuyệt đối có chỗ dùng đến.”

“Để sau hẵng nói!”

Dù cho Diêm Khải đánh giá Lý Khánh An rất cao, nhưng Lý Tông vẫn còn chưa xem Lý Khánh An ra gì cả, hắn hử một tiếng, bèn lấy ra một lá thư nói: “Diêm tiên sinh, ta tìm người đến đây là để bàn bạc chuyện của Dương Châu, đây là một lá thư khẩn của Lưu Trường Vân viết gửi đến. nói quan Phủ Dương Châu phái ra một lượng lớn thuộc hạ xuất sắc để điều tra vụ án muối lậu. ta đoán là bên đông cung không dễ dàng buông tay đâu, muốn đoạt lấy vị trí Giang Hoài chuyền vận sử.

Việc này rất quan trọng đối với ta, ta muốn mời Diêm tiên sinh đi Dương Châu một chuyến hỗ trợ Lưu Trường Vân giữ vững cục thế.”

Diêm Khải xem xong thư, bèn nhận lời nói: “Điện hạ có lệnh, thuộc hạ tự khắc tuân lệnh, nhưng mà xin điện hạ cho tôi thêm mấy ngày, để tôi sắp xếp việc nhà xong, lập tức đi về phía đông ngay.”

Lý Tông gật đầu, hắn từ thắt lung lấy xuống một miếng ngọc bài cho Diêm Khải nói: “Việc ở Dương Châu ta giao toàn bộ quyền quyết định cho tiên sinh rồi.

Miếng ngọc bài này có thể điều người, cũng có thể chỉ lấy tiền trong khổ Phủ ở Dương Châu của ta. nhưng người cũng phải dùng tiết kiệm một chút, không nên phung phí vô độ, biết không?”

“Thuộc hạ biết rồi!

Thế bên Lý Khánh An ”

“Ta chỉ có hứng thú đối với đá quý của hắn thôi.”

Diêm Khải thấy Khánh vương không chọn Lý Khánh An. chỉ âm thầm thở một hơi dài: “Thuộc hạ xin cáo từ.”

“Đi đi!

Giúp ta làm tốt việc ở Dương Châu.”

Do dự một lát.

Lý Tông lại nói: “Còn tên Đỗ Bạc Sinh nhất định phãi bắt cho được, ta có mười vạn lượng vàng dấu trong khổ bí mật của hắn.

đó là lợi nhuận từ muối mà mấy năm nay ta kiếm được, tiên sinh bất luận thế nào cũng phải tìm về cho ta.”

“Thuộc hạ sẽ cố hết sức minh!”

Diêm Khải đi rồi, Lý Tông lại nhặt ngọc quý lên xem một lát. tự nhủ một minh: “ Đây là giả sao?

Thế viên thật nó sẽ có hình dạng như thế nào đây?”

Hắn kéo sợi dây trên tường một cái. từ bên ngoài đi vào một chàng trai trẻ tuổi, quỳ xuống thi lễ: “Tham kiến điện hạ!”

Lý Tông đem viên ngọc giả đưa hắn nói: “Đây là viên ngọc giả. nhưng ta muốn lấy viên ngọc thật, việc này ta giao lại cho ngươi, ngươi có thế đi tìm huynh đệ họ Ngô, họ hiểu rõ việc này hơn.”

Chàng trai trẻ tuổi nhận lấy viên ngọc, trầm giọng nói: “Thuộc hạ nhất định làm được!”

Lý Tông chắp tay sau lưng đi lại trong phòng, đi một hồi. hắn đột nhiên nói: “Đi gọi tiểu vương gia đến đây.”

Lát sau.

Lý cầu gấp gáp đi vào, cúi người nói: “Phụ vương, cha tìm con hả?”

“Ta để Diêm Khải đi Dương Châu rồi, nhưng ta vẫn có chút không an tâm hắn. con cũng đi một chuyến vậy, một mặt xem chừng hắn. mặt khác sau khi sự việc kết thúc thì đem tất cả tiền bạc mà ta để trong khổ phủ chuyền về Trường An.”

“Hài nhi tuân lệnh, chỉ là Diêm tiên sinh làm việc trước sau đều rất cẩn thận, và lại phụ vương cũng rất tín nhiệm hắn.”

“Không phải không tin ông ta làm việc.”

Lý Tông kéo dài giọng nói: “Mà là tiền bạc ở Dương Châu, ta sợ ông ta dùng không đúng chỗ.”

Đầu tháng giêng, nơi ở của Lý Khánh An gặp trộm, dù không có mất mát gì. nhưng trong lòng hắn hiểu.

đối phương đã trộm đi viên ngọc quý già. sẽ không dễ dàng từ bỏ như thế đâu.

Nhất định sẽ quay trở lại, một viên ngọc quý thì dễ cất dấu. nhưng hắn lo lắng cho sự an nguy của ba cô gái, hắn quyết định lập tức đưa các nàng đi.

Màn đêm vừa buông xuống.

Lý Khánh An bèn thuê một cỗ xe ngựa, thu dọn đồ đạc dẫn ba cô gái xuất phát, xe ngựa chạy vào trong Dực Thiện phường.

đến trước cửa Phủ Cao Lực Sĩ xe dựng lại.

“Đại ca.

đây là đâu thế?”

Ba cô gái nhìn thấy tòa nhà đồ sộ đều kinh ngạc hỏi.

“Đây là phủ đệ của một vị trọng thần trong triều, quan hệ với ta rất tốt.

Các muội tạm thời ở lại đây mấy hôm.

đợi huynh hai hôm nữa mua được nhà rồi. các muội bèn có thể dọn tới nhà của mình rối.”

Lúc này, quản gia của Cao Lực Sĩ ra nghênh đón. chắp tay cười nói: “Lý tướng quân, hôm nay sao lại đến thế?”

Lý Khánh An chỉ ba cô gái cười nói: “Đây là ba muội muội của ta. tạm thời không có chỗ ở. ta muốn để các muôi ở tam trong Phủ Cao ông mấy hôm. không biết có tiên không?”

Quản gia suy nghĩ một hồi bèn nói: “Đây là chuyện nhỏ, như thế này vậy!

Tôi sẽ sắp xếp cho ngài, Lý tướng quân tốt nhất nên đi nói với lão gia nhà ta một tiếng.”

“Cao Ông ở trong Phủ chứ?”

“Vâng, lão gia vừa từ trong cung về, đang ở trong thư phòng đọc sách đó!”

Lý Khánh An ở trong Phủ Cao Lực Sĩ vốn đã có một gian nhà riêng lẻ, để cho hắn nghỉ ngơi lúc ở đây luyện cầu. quản gia liền gọi một số phu bộc giúp dọn đồ, lại dẫn các nàng đến nơi ở của Lý Khánh An.

Lý Khánh An thì đến thư phòng của Cao Lực Sĩ. một viên thị vệ thay hắn bẩm báo một tiếng, lát sau. bèn dẫn Lý Khánh An vào trong thư phòng.

Lý Khánh An nhanh bước vào trong thư phòng, cúi minh thi lễ với Cao Lực Sĩ nói: uKhánh An bái chúc tân niên Cao ông!”

Cao Lực Sĩ đặt sách xuống ha hả cười nói: “Thất Lang, ngươi là người khách đầu tiên của năm nay đến Phủ ta đó!”

“Cao Ông. ty chức gặp một chút phiền phức, muốn xin Cao ông giúp đờ.”

“Có phải việc chức tuần tra sứ của ngươi bị bãi miễn không?”

Lý Khánh An lắc đầu: “Tuần tra sử chỉ là chức vụ tạm thời, bãi miền thì bãi miền, ty chức không hề để trong lòng, ty chức chỉ có một việc riêng muốn nhờ Cao ông giúp thôi.”

“Việc riêng?

Ngươi nói xem.”

“Chuyện như thế này, ty chức có một viên ngọc hiếm thấy, ty chức có được nó khi còn ở An Tây Thú Bảo”

Lý Khánh An bèn đem chuyện lại lịch của viên con mắt Quang Minh và chuyện không ngừng có người tìm đến. toàn bộ sự việc đó nói với Cao Lực Sĩ.

Cao Lực Sĩ nghe thấy rất kinh ngạc.

“Thất Lang, chẳng lẽ viên ngọc ngươi nói đến chính là trấn quốc chỉ bảo của Thạch quốc hả?”

“Ty chức cũng không biết, nghe nói đây là viên ngọc hóa thân của chù thần họ. có lẽ là như vậy!”

Lý Khánh An lấy ra viên con mắt Quang Minh, đặt trước mặt Cao Lực Sĩ, Cao Lực Sĩ trong lòng hiếu kỳ, ông nhặt viên ngọc lên híp mắt quan sát kỹ một hồi.

Quả nhiên thấy một đóm lửa nối lên. càng cháy càng lớn. loại ngọc có đóm lửa này, ông Quả thật cũng mới thấy lần đầu.

Nhưng bào vật ông xem nhiều rồi, dù hiếu kỳ nhưng cũng không thèm muốn, hắn xem một lát. bèn đem viên ngọc trà lại cho Lý Khánh An cười nói: “Đây là thánh vật thần giáo của họ, có thế rất trân quý đối với họ nhưng đối với chúng ta mà nói, cũng chẳng qua chỉ là một viên ngọc hơi hiếm thấy một chút thôi.”

Lý Khánh An cất viên ngọc đi. lại nói: “Ty chức thì không sợ gì. nhưng ty chức lo lắng họ sẽ làm tổn hại đến người nhà của ty chức, là ba muội ấy, ty chức muốn để họ tạm thời ở trong phủ Cao ông.

Cao ông thấy có tiện không?”

Cao Lực Sĩ mỉm cười nói: “Thất Lang, họ là muội muội của người hả?”

“Có một người là nghĩa muội của ty chức, còn hai người khác ”

“Không cần nói nữa. ta biết rồi!”

Cao Lực Sĩ vừa ha hả cười vừa vẫy tay. hướng phía cửa gọi một tiếng, từ ngoài cửa đi vào một người lớn tuổi. cúi mình nói: “Lão gia. xin dặn dò!”

“Đi nói với quản gia, người nhà của Lý tướng quân cũng chính là người nhà của ta, để họ ở trong Phủ Dung Cát đi. rồi sắp xếp người hậu hạ cho tốt.”

Kẻ dưới bèn đi thông báo, Lý Khánh An liền cảm tạ nói: “Cao Ông. xin đa tạ, đợi ty chức mua nhà rồi, ty chức sẽ có chỗ ở cho họ rồi.”

“Thất Lang cần mua nhà sao?”

Cao Lực Sĩ cười hỏi.

“Ty chức nghe nói giá gạo và giá nhà ở Trường An đều cùng tăng giảm, nghe nói giá gạo lại tăng rồi, nên ty chức liền nghĩ mấy hôm nay đi xem nhà, thì cuôi cùng cũng phải thành gia lập nghiệp thôi.”

“Ta ở Trường An chí ít có đến bày ngôi nhà.”

Cao Lực Sĩ vừa cười vừa từ trên bàn lấy bán đồ qua.

ữải nó ra.

ông chỉ Quang Phước phường bên cạnh đường Chu Tước nói: ‘Trong đó ở Quang Phước phường có một ngôi nhà hạng trung thượng, rộng tám mẫu. cây xanh rợp bóng, một con sông nhỏ đi xuyên qua phủ, phong cảnh rất đẹp, nếu Thất Lang có ý muốn mua. ta bèn bán rẻ nó cho ngươi.”

Lý Khánh An mừng rỡ liền đứng dậy cảm tạ nói: “Thế thì ty chức cung kính chỉ bằng tuân lệnh vậy.”

Hắn lại vừa cười vừa hỏi: “Không biết Cao Òng có thể rẻ được bao nhiêu tiền?”

Cao Lực Sĩ đưa một ngón tay cười nói: “Một quan tiền, ta chỉ cần lấy một quan tiền bèn bán cho ngươi.”

Một quan tiền chỉ là tượng trưng, thực tế thì Cao Lực Sĩ đem nhà tặng cho hấn rồi. nếu là Lý Lâm Phủ, ngôi nhà này hắn Lý Khánh An sẽ không lấy, nhưng là Cao Lực Sĩ cho hắn. hắn bèn có thể nhận lấy, nếu cự tuyệt, thì không tốt chút nào.

Lý Khánh An liền cảm tạ liên hồi, Cao Lực Sĩ khoát tay, vừa cười vừa ngồi xuống, lại cầm ấm trà đích thân rót cho hắn một ly.

“Thất Lang, lần trước ngươi nói chuyện Thôi Binh với ta. hôm trước vừa đúng lúc ta thay bệ hạ phê duyệt điều chức bên ngoài sứ bộ, hắn nguyên là Thân Châu tư mã. ta bèn cho hắn điều xuống, làm Tử Châu Hu Dị huyện huyện lệnh, đó là huyện trên đấy, có lẽ hắn đã toại nguyện rồi.”

“Cảm ơn Cao Ong!”

Cao Lực Sĩ cầm tách trà lên hớp một ngụm trà.

ông trầm ngâm giầy lát. lại cười nhẹ nói: “Thất Lang, gần đây ta và thái tử hay nói đến ngươi ”

Chương 98 : Quý Phi Ném Lọ

Sáng sớm hôm sau. quản gia thứ hai trên Phủ Cao Lực Gì bèn dẫn Lý Khánh An đi nhận nhà.

Lý Khánh An vốn muốn dẫn theo ba cỏ gái cùng đi xem nhà, không ngờ Tiểu Liên vì bị lạnh nên ngã bệnh rồi, Lý Khánh An bèn để Như Thi là người tỉ mỉ ở lại chăm sóc nàng, hắn dẫn Như Hoa đi xem nhà mới.

Nhà mới nẳm ở phía nam Quang Phước phương, bên trái là Quang Phước Tự. bên phải là một con sông rộng ba trượng, gọi là sông Ngũ Lộc, tương truyền rằng có người thấy năm con mai hoa lộc (nai) uống nước bên sông mà được tên đó.

Nước sông trong vắt, phong cảnh bên bờ sông rất đẹp. trồng đầy cây liễu và cây đa dày đặc. cây liễu đã đâm chồi, một màu xanh mát, biệt viện này của Cao Lực Sĩ được con sông bao quanh.

Lúc Lý Khánh An thực sự nhìn thấy tòa nhà này, hắn mới biết mình đã nhận một ân huệ to lớn cờ nào. sông Ngũ Lộc chày đến đây hình thành một hình bán nguyệt, ôm lấy toàn bộ ngôi nhà, lại sử dụng nhân công làm lưu thông con sông, nhu thế hình thành nên một tòa nhà cỏ lập giữa hồ, do một cây cầu đá nối kết ngôi nhà với đại lộ.

“Lý tướng quân, tòa nhà nổi này nguyên là biệt viện của Diêu Sùng, về sau thuộc sở hữu của Ninh vương, được trùng tu lại.

Năm thử hai mươi chín Khai Nguyên lão gia đã giúp Ninh vương một việc lớn.

Ninh vương bèn đem tòa nhà này tặng cho lão gia nhà ta, diện tích tuy không lớn, nhưng rất đáng giá. những tòa nhà rộng đến năm mươi mẫu cùng không sánh bằng nó.” (Diêu Sùng: người đã làm tể tướng của ba triều gồm Võ Tắc Thiên.

Đường Duệ Tông, Đường Huyền Tông, có cống hiến rất lớn cho việc trị quốc năm Khai Nguyên)

La quản gia cảm khái vò vàn. tòa nhà nổi này lão gia cả đến cậu cả của mình cùng không nỡ cho. lại đem nó tặng cho Lý Khánh An, từ đó cho thấy lão gia rất xem trọng Lý Khánh An.

“Lý tướng quân, chúng ta đi vào xem đi!'’

Quản gia đi lên chiếc cầu nhỏ, lúc này Như Hoa len lén kéo tay áo Lý Khánh An, nói nhò: “Đại ca. tòa nhà này muội thích lắm. tối hôm nay muội đã muốn ở đây rồi.”

Lý Khánh An cười hí hí nói: “Thế thì đêm nay hai chúng ta ở đây?”

“Xí!

Lại có ý đồ xấu rồi.”

Như Hoa vểnh môi, làm ra vẻ không thích, nhưng ngón tay ngọc ngà của nàng lại vẻ đương tròn trong lòng bàn tay Lý Khánh An. làm Lý Khánh An rạo rực trong lòng, cái cỏ nàng này

“Lý tướng quân, xin mời vào đi!"

Cửa đã mỡ rồi.

La quản gia đúng trước cửa vẫy họ.

“Ha ha!

Đến rồi.”

Lý Khánh An dẫn theo Như Hoa đi vào trong nhà. ngôi nhà thuộc hạng trung thượng, đất rộng đến tám mẫu, được bao bọc bởi nhùng vách tường cao lớn, do thân phận của chù nhà. ngôi nhà khác với loại đĩnh cong, nhà rộng như Phủ của Dương Hoa Hoa, đa số là các gian phòng nhỏ tinh xảo dễ thương.

Chia làm bốn phần, đều được ngăn cách bằng vách hoa. vừa vào cửa là một bửc bình phong, hai bên là các gian phòng phức hợp. và phòng của người ở. các gian phòng dày đặc, kết cấu phức tạp.

Đi qua nguyệt mòn bèn là phần giữa rồi, ở giữa là một đình viện rộng lớn.

Phía bắc đình viện là sành chính.

Sảnh chính rộng lớn, có sức chứa mấy chục người cùng ngồi.

Hai bên là các gian phòng, bên ngoài làm một hành làng khúc khuỷu, liên kết các gian phòng lại với nhau.

ở ngay chính giữa đình viện có một cây mơ mấy trăm tuổi, thân cây cao tám chín trượng, tán cây rộng như chiếc Ô, che khuất cả gần nửa mãnh sân. còn hai gốc đông tây của sân thì trồng mỗi bên một cây quế già ba trăm tuổi.

Lý Khánh An thấy Như Hoa ngẩng đầu ngơ ngác nhìn cây mơ già. hắn chậm rãi đi lên cười nói: “Muội nghĩ đến điều gì vậy?”

“Nơi bọn muội lúc nhỏ ở trong sân cùng có một cây mơ già. bọn muội một đám các cỏ bé bày tám tuổi ngày nào cùng đều trèo lên cây chơi, có một lần muội vì nghịch ngợm bị té từ trên cây mơ xuống, xém tí đã vọng mạng, bây giờ nghĩ lại vẫn còn sợ.

Thấy được cây mơ này, giống như muội lại trở về thời con nít đó.”

Lý Khánh An òm eo nàng cười nói: “Muội dọn đến rồi cùng có thể trèo cây mà!

Huynh coi như không thấy gì cả.”

“Lúc đó muội sẽ núp trên cây hái trái mơ ném xuống đầu huynh, hi hi!"

Như Hoa nháy lên cốc đầu Lý Khánh An một cái, Lý Khánh An liền bắt lấy tay nàng, chớp mắt cười nói: “Thế thì huynh sẽ bắt lấy muội phát vào mông!'’

Nói xong, hắn đưa móng sói phát hai cái vào mông tròn trịa đầy đặn của nàng, nhưng tay thì một chút cùng không nỡ rời ra.

"Đại ca. huynh hư lắm. thừa cơ lợi dụng người ta.”

Như Hoa đưa quả đấm nhỏ đấm vào vai hắn hai cái. nhưng ánh mắt lại nhìn hắn nóng ran.

Lý Khánh An trong lòng rạo rực, thấy La quản gia đó từ trong khách sành đi ra, chỉ đành kéo tay Như Hoa cười nói: “Đi!

Chúng mình đi nội viên xem.”

Vừa vào nội viện.

Lý Khánh An và Như Hoa đều không hẹn mà cùng ngạc nhiên la lên, chỉ thấy một con sông nhỏ rộng hơn một trượng tù nội viện khúc khuỷu chảy qua. hai bên trồng đầy liễu rũ, cây đào, cây lý và các loại kỳ hoa dị thào không biết tên. mười mấy tòa đình đài. lầu cát thấp thoáng trong khóm cây xanh hoa lá.

Điều tuyệt nhất chính là con sông nhỏ này được dẫn ra từ sông Ngũ Lộc. xuyên qua sau tòa nhà lại từ một bên khác chày vào sông Ngũ Lộc, và hình thành một cái hồ nhỏ. hồ nước cao chưa quá đầu người, trong vắt đến thấy phần đáy.

“Lý tướng quân, đặc điểm lớn nhất của nội viện này chính là hậu hoa viên và gian phòng ở xây cùng một chỗ. tổng cộng xây ba tòa tiểu lầu, hai mươi mấy gian phòng, toàn bộ đồ dùng trong nhà đều đầy đủ, Vả lại cùng đều mới hết, mới sắm hồi năm ngoái’

La quản gia vừa cười vừa đưa một chiếc hộp bằng gỗ đàn cho Lý Khánh An: “Khế ước nhà và chìa khóa đều ở cả trong hộp này, trên đó đều có ghi rõ, sẽ không lẫn lộn.”

“Cảm ơn nhiều!”

Lý Khánh An nhận lấy hộp. cười hỏi: “Tòa nhà này vắng hoe, cả đến người trong nhà cùng không có sao?”

“Có!

Có một đỏi vợ chồng già, hôm nay là mùng hai tháng giêng, họ về quê ở Hàm Dương rồi. qua mấy ngày nữa mới về.”

La quản gia vừa cười vùa chắp tay nói: “Tòa nhà đã giao cho Lý tướng quân, thế tôi đi về đây.”

“Cảm ơn La quản gia hôm nay đã dẫn đường, ta muốn ở đây xem nhà, đợi một lát sẽ trở về.”

“Thế cũng dược, cáo từ.”

La quản gia di rồi, Lý Khánh An di khóa của lớn lại, đi vào hậu viện, cười nói với Như Hoa đang ngôi trên xích du khẽ đung đưa: “Bây giờ chỉ còn hai chúng mình rồi, muội nói chúng mình nên làm chút gì nào?”

“Huynh nói xem?”

Như Hoa khẽ cắn môi, ánh mắt nhu mi, nhìn Lý Khánh An một cái, nhãy xuống xích đu, kéo tay Lý Khánh An chạy về phía một tòa tiểu lầu.

Một canh giờ sau.

Lý Khánh An dẫn Như Hoa rời khỏi tòa nhà mới, Lý Khánh An tinh thần sàng khoái cưỡi trên Lưng ngựa cười nói: “Không ngờ cả đến giường cũng mới.

Chúng minh chỉ cần mua một số dụng cụ sinh hoạt là được rồi, Như Hoa, muội cảm thấy còn cần thêm tí gì nữa?”

Như Hoa tựa bên của xe, ánh nắng rọi trên gương mặt xinh đẹp ủng hồng của nàng, nàng giống như một con mèo đang lười nhác phơi mình dưới ánh nắng trời đông.

“ừm.

Huynh tự xem mà làm!

Muội hiện giờ không có tinh thần.”

Lý Khánh An dương dương tự đắc cười nói: “Huynh thì tinh thần rất tốt, buổi chiều huynh định dẫn Như Thi đến xem nhà.”

“Đồ hư!

Muội nói cho tỷ tỷ biết, để tỷ không bị mắc lừa.”

Vừa dứt lời, chỉ thấy phía xa một con ngựa phóng nhanh đến: “Lý tướng quân!

Lý nrớng quân!”

Trên lưng ngựa thì ra là La quân gia, Lý Khánh An sững người, liền đi đến nghênh đón nói: “La quản gia, tìm ta có việc sao?”

“Ngài mau về đi!

Có hai vị công công có chuyện gấp đến tìm ngài.”

Lần trước Lý Long Cơ hẹn giờ dạy cho Dương quý phi ném tên là mùng ba tháng giêng, cũng chính là ngày mai, cũng vì ngày mai Dương quý phi phải cùng Lý Long Cơ chính thức tiếp kiến sứ thần nước ngoài đến triều kiến, không có thời gian.

Nàng muốn dời trước một ngày lên lóp, Cao Lực Sĩ bèn phái hai viên hoạn quan đến tìm Lý Khánh An.

Nửa canh giờ sau, Lý Khánh An bèn vội đến Hưng Khánh cung, dạy Dương quý phi ném tên không như ở đời sau. thầy dạy chỉ cần cắp sách vào lớp học đơn giàn như thế đâu.

Trước tiên phải tắm rửa thay áo, dùng cơm trua xong, thay y phục thị vệ đã được trong cung chuẩn bị.

Các thứ của hẳn đều không được đem theo, mà có người giữ hộ, khi đi ra sẽ trả lại.

Lý Khánh An thay xong một bộ áo võ sĩ màu trang mới tinh, đầu đội mũ sa, lưng thắt dây da. chân đi ủng da den, trông tinh thần rất sảng khoái, khi vũ hiên ngang.

Hắn được ba thị vệ dẫn vào trong nội cung, tới bên Trầm Hương đình nơi Dương quý phi thường ở đó, nơi Dương quý phi học ném binh đã dược chuẩn bị xong, chính là bên cạnh hồ Long Trì, xung quanh một màu xanh mát, cây xanh vừa mới đâm chồi, phía xa là mặt hồ lấp lánh tia sáng, mấy cành liễu rũ theo gió đung đưa, trên các ngọn nhánh đã xuất hiện chòi xanh.

Năm mới của năm nay hoi trề, ngày lễ đã vào dầu xuân, trong không khi phảng phất một hơi ấm trong gió xuân tươi mới, gió dju khẽ quét qua mặt, làm tinh thần con người sảng khoái hẳn.

Nơi luyện tập mỗi bên dài rộng ba muôi truọng, ở giữa đặt một cái lọ vàng cổ nhỏ cao ba thước, đây là chiếc lọ ném tiêu chuẩn trong cung đình.

Bèn cạnh dứng hai mươi mấy viên cung nga, mỗi nguòi trên tay bung một cái mám tròn bằng ngọc bích, mỗi cái mâm đều để một cái tên nhỏ làm băng vàng thuần, dưới ánh nắng mặt Trời sáng lên lấp lánh.

Bốn gốc của sân luyện tập phía xa xa đứng mười mấy viên thị vệ trong cung.

“Nương nương giá đáo!”

Phía xa văng lại tiếng một thj vệ hét to.

Chỉ nghe một loạt tiếng vòng phổi lắc vang, xa xa mùi thom bay dền, một dám lón cung nga, thái nữ hộ tống ái phi Dương Ngọc Hoàn của thiên rir đại Đường Lý Long

Cơ xuất hiện.

Nàng hôm nay tóc bói cao, trên mái tốc đen nhánh cắm một cây ngọc tràm bách điểu ữiều phụng, vai choàng sa tanh ngũ sắc. phía trên mặt chiếc áo ngắn tay bó, phía dưới là chiếc vày dài quét đất, thắt lưng buộc một dày lưng màu đỏ, dài lủng lẳng giữa váy. trước ngực khoét rộng, lộ ra một mảng da thịt trắng ngần, như hai vầng trăng mới mọc.

Lý Khánh An di lên một bước, nửa quỳ thi lễ nói: “Thần Lý Khánh An tham kiến quý phi nương nương!"

“Lý tướng quân bình thân!”

Giọng nói của Dương Ngọc Hoàn rất nhẹ, thánh thót dễ chịu, gây cảm tình đối với người nghe.

“Tạ nương nương!”

Lý Khánh An dứng dậy, lúc này mới có dịp quan sát trước mặt một trong tử đại mỹ nhân nổi tiếng trong lịch sử.

Nếu nói Độc Cô Minh Nguyệt là một đóa mẫu don quốc sắc thiên hưong, thi Dương Ngọc Hoàn chính là đóa mẫu đơn đẹp nhất trong sẻ dó, đó là một thứ nhan sắc khuynh nước khuynh thành Nét đẹp của nàng không những khó hình dung, càng là một phong thái, khi nét thu ba xoay chuyền, làm cho trăm triều quay nhìn, vạn thể lưu phương.

Mỗi một ánh mắt, một nụ cười, một cái duỗi tay, một bước di chuyển, cũng đều cố sức hấp dẫn mê ly đến tận xương tủy.

Nhưng nhãn quang khác người của Lý Khánh An lại bắt gặp đưọc trong mắt Dương Ngọc Hoàn, có một nổi ưu sầu khó tả.

Dương Ngọc Hoàn cũng quan sát người đàn ông trẻ tuổi tràn đầy sức xuân và nhiệt huyết, đôi mắt sáng rõ của hắn, Dương Ngọc Hoàn mỉm cười gật dầu, nàng rất thích người trẻ tuổi xuất chúng này.

“Lý tướng quân, chúng ta bắt đầu đi!”

Chương 99 : Thi Vỏ Cử Nhân

Khán đài ở giáo trường hữu Võ Vệ có mười mấy quan cao đang ngồi, ở giữa là Đại Đường hoàng đế Lý Long Cơ, hai bên là mấy vị tướng quốc và bảy tám vị đại tướng quân của các vệ, vô số thị vệ, cung vệ ở hai bên.

Lúc này Lý Long Cơ mặt nghiêm như nước, có lẽ do năm nay hắn tiếp xúc với biên quân hơi nhiều, vô hình chung, hắn đối với võ nhân yêu cầu cũng cao lên. mà năm nay các võ nhân đến tham gia võ cử nhân thật sự làm hắn thất vọng.

Thật ra yêu cầu của cuộc thi võ cử nhân không cao, đứng bắn cung ba thạch, cười ngựa bắn cung hai thạch.

Người bắn mười tên ngoài năm mươi bước mà trúng được bảy tên là thông qua thi đấu cung tên. sau đó là kỹ thuật cười ngựa và thương pháp trên ngựa, chỉ cần thi xong ba hạng mục đó là thông qua cuộc thi võ cử nhân rồi.

Còn về chiều cao bảy thước, ánh mắt có phải có tinh anh hay không, việc đó đều không quan trọng.

Nhưng cho dù yêu cầu thấp đến thế. hôm nay vẫn có một nửa người tham gia cuộc thi thất bại, nhất là võ sinh của khu vực Giang Hoài tiến cử đến. càng chỉ có một. hai trong số mười người thông qua.

đương nhiên, đó cũng có liên quan đến việc hoàng đế đích thân đến trường thi đã gây ra áp lực đối với thí sinh.

Lý Long Cơ trong lòng cũng hiểu rõ, nhưng đến áp lực nhỏ như thế cũng chịu đựng không được, mai này còn làm sao mà đi đánh trận mạc?

Lý Long Cơ càng thêm giận, hắn hử mạnh một tiếng. quay đầu hỏi tân nhiệm lễ bộ thượng thư Bùi Hoan: “Bùi ái khánh, người cảm thấy võ cử hôm nay thế nào?”

Bùi Khoan thân thể cao lớn.

đầu tóc bạc trắng, hắn từng đảm nhiệm Phạm Dương tiết độ sử, rất tinh thông kỵ xạ. thấy thánh thượng hỏi hắn. hắn liền nói: “Bệ hạ. thần có cảm giác rất thất vọng.”

“Trẫm cũng cảm thấy thế!”

Lý Long Cơ khẽ thở một hơi dài. nói: “CÙNG là khu vực Giang Hoài, trẫm còn nhớ năm trước có người có thế kéo cung bảy thạch, năm naoái có ngưòi có thể kéo cung sáu thạch, nhưng năm nay không có một người nào có thể kéo CUNG năm thạch, lại nói bắn tên. năm trước có người mười phát trúng mười, trẫm rất ắn tượng, nhưng năm nay cả đến mười phát trúng bảy cũng rất ít.

Ài!

Một năm tệ hơn một năm. một lá biết mùa thu.

Phủ binh Giang Hoài đáng lo quá?”

“Bệ hạ. thần cho là điềm báo trước sự suy bại của Phủ binh, đất đai các nơi liên kết quả nghiêm trọng. làm cho nguồn binh không dồi dào.”

Bùi Khoan chớp thời cơ nói ra lo lắng của hắn.

Lý Lâm Phủ đã nín lặng.

Lúc này, Tả tướng kiêm Binh bộ thượng thư Trần Hi Liệt đi ra nói: “Bệ hạ. thần cho rằng điều này không liên quan đến sự suy bại của Phủ binh.

Bùi thượng thư có chút cỏ cây đều là lính (*) rồi.” ((*): lo lắng đa nghi quá lố đến độ trông thấy một ngọn cỏ, một cành cây đều thấy binh mai phục cả)

“Chà?

Trần tướng quốc nói xem!”

Lý Lâm Phủ vô cùng hứng thú hỏi.

“Bệ hạ. lý do của thần rất đơn giản.

Nếu như là Phủ binh lụi bại. thì có lẽ phải là tất cả các khu vực đều xảy ra vấn đề mới đúng, nhưng người dự thư ở khu vực Hà Nam thành tích không hề xuống dốc, khu vực Lĩnh Nam cũng vậy, thành tích vẫn ngang ngửa với năm ngoái năm kia. thành tích xuống dốc thì chỉ có khu vực Giang Nam và Hoài Nam.

Thần cho rằng, hai năm nay khu vực Giang Hoài lực lượng dự bị võ nhân lõng lèo là có nguyên nhân của bản thân.

Một là khu vực Giang Hoài sản vật phong phú, dân chúng hầu hết gia đình khá giả. thịnh hành phong trào hưởng thụ, văn thịnh võ suy, cũng ảnh hưởng đến Phủ binh, dẫn đến sự huấn luyện còn yếu ớt.

Hai là các tướng quan đa số đã lão hóa. trong tay thần có thống kê. các đô úy của các binh Phủ Giang Hoài tuổi tác phần lớn từ bốn mươi lăm tuổi trở lên. lòng quả cảm kiên nghị vẫn còn. nhưng tướng quan bản thân năng lực không đủ, quân sĩ bên dưới làm sao nâng cao được.

Vì vậy thần cho rằng truy rõ căn nguyên, các người dự võ mà khu vực Giang Hoài tiến cử thành tích không cao, vẫn là vấn đề huấn luyện mà ra.”

“Trần tướng quốc, cả bệ hạ cũng cho rằng là kết quả tất yếu của Phủ binh lụi bại. ngài là Binh bộ thượng thư. không lẽ vẫn còn chưa rõ vấn đề trong đó sao?

Vậy mà né tránh sự thật chọn việc nhẹ mà nói. cái gì là huấn luyện yếu ớt.

Trần tướng quốc, ngài đây là làm lỡ quốc gia!”

Bùi Khoan trong lòng vô cùng bực tức. thân là tướng quốc, không suy nghĩ từ việc giải quyết vấn đề gốc gác căn bản. mà lại nâng nhẹ tránh nặng. dẫn dắt sai lầm thánh thượng.

Trần Hi Liệt cười lạnh, phán bác nói: “Bùi thượng thư, ta là Binh bộ thượng thư, những lời ta nói đều là có căn có cử đàng hoàng, ta có thể lấy văn thư của các quân Phủ Giang Hoài dâng cho thánh thượng, còn ngài chẳng qua mới lên nhậm chức hai ngày, xin hỏi ngài lại có căn cử gì?”

“Được rồi, hai vị ái khanh đừng tranh cãi nữa.”

Lý Long Cơ mỉm cười giỗ ngọt hai người, lại hỏi tiếp Lý Lâm Phủ lặng thinh nãy giờ nói: “Lý tướng quốc, khanh kiêm Đại đô đốc Dương Châu, ý khanh thế nào?”

Lý Lâm Phủ mỉm cười, gập người nói: “Bệ hạ. thần cho rằng cả hai đều có khả năng. vì vậy cách tốt nhất là kiêm tra thực tế một chút, xem thừ cuối cùng là Trần tướng quốc nói đúng, hay là Bùi thượng thư nói có Lý.”

“Vậy tướng quốc nói thử xem. dùng cách gì kiểm Trường An nào?”

“Cái này thần vẫn chưa nghĩ ra.”

“Bệ hạ. thần lại có một cách.”

Trần Hi Liệt tiếp lời cười nói.

“Trần tướng quốc xin cử nói. trầm lắng nghe.”

Trần Hi Liệt vuốt chòm râu sơn dương của hắn một cái. cười nói: “Bây giờ trong Trường An có rất nhiều biên quân hãn tướng, thần kiến nghị ũy nhiệm họ làm đoàn luyện sử.

điều động đến khu vực Giang Hoài cầm quân nửa năm. dùng cách thức biên quân huấn luyện Phủ binh khu vực Giang Hoài.

Nửa năm sau. là vấn đề đất đai. hay là vấn đề huấn luyện, là nhìn một cái ắt biết.” (Đoàn luyện sức: tên đầy đủ là Đoàn luyện thù túc sử. là một quân chế đời đường, là chức quan quân sự phụ trách thống lĩnh đoàn luyện (đội tự vệ) một khu vực.

địa vị thấp hơn tiết độ sử)

Lý Lâm Phủ cũng cười nói: “Bệ hạ. thần cho rằng cách của Trần tướng quốc CŨNG không tổi. có thể thử xem sao.”

Lý Lâm Phủ lại nhìn Hộ bộ thượng thư Trương Quân một cái.

Trương Quân cũng cười nói: “Bệ hạ. có thể thử xem sao.

Nếu không được, chúng ta sẽ xem xét ý kiến của Bùi thượng thư cũng chưa muộn.”

“Thôi được!

Việc này trẫm đặc chuẩn, sẽ giao cho Trần tướng quốc toàn quyền phụ trách điều phối, nửa năm sau. trẫm sẽ xem kết quả.”

‘Thần tuân chỉ!”

Trên sân mã cầu Sùng Nhân phường trận đấu sắp sửa kết thúc.

Nén nhang thứ ba vẫn còn có một đoạn nhỏ.

Tỳ số trên sân là 6:4, đội mã cầu Phi Báo của Cao Lực Sĩ dẫn trước hai quả.

Sáu quả ghi bàn này một minh

Lý Khánh An đã ghi được bốn quả.

Thắng thua của trận đấu gần như không còn nghi ngờ gì nữa. tám viên cầu thủ đội Phi Báo đều lui về phụ cận cầu môn của mình, dìmgphòng thủ thay cho tấn công.

Họ phải bào vệ tỳ số cuối cùng. mỗi người sắp có trong tay một nghìn quan rồi.

Chỉ có Lý Khánh An và một viên cầu thủ khác lượn lờ khắp sân. chực chờ cơ hội tìm kiếm sơ hờ của đối phương.

Cũng chính vì có Lý Khánh An lượn quanh khu vực giữa sân. làm cho đội Kim Ngộ vệ không dám áp sát toàn lực.

Đây chính là sự công thành trong chiến tranh, một cánh kỵ binh vờn quanh phía ngoài, làm cho kẻ công thành có sự dè chừng trong lòng, lo sợ bản doanh sẽ bị tập kích.

Trong hàng ghế khán giả tiếng la rung trời, chiêng trống mặc sức gõ đánh.

Hai tỷ muội Như Thi Như Hoa la đến khản cả tiếng.

Tiếu Liên trong lúc vô ý phát hiện nàng Độc Cô Minh Nguyệt trang điểm tân thời cũng có mặt. thấy trong tay nàng giơ một miếng giấy lớn.

ở trên viết bằng chữ đỏ: “Lý Thất Lang tất thắng!”

Thời gian càng lúc càng tiến gần phút kết thúc trận đấu.

Mật cho sự phán công điên cuồng của đội Kim Ngộ vệ. nhưng đội Phi Báo phòng thủ chặt như thùng sắt. làm cho đối thủ không có một chút cơ hội nào.

Lúc này một viên cầu thủ nắm lấy cơ hội, một gậy đưa cầu ra xa bảy mươi bước, rơi đúng bên cạnh Lý Khánh An.

Lý Khánh An móc một quả cầu bồng, siục ngựa lao nhanh, đột ngột đi tới góc xéo cầu môn đối phương.

Vị trí này ở phía trước không ai ngăn cản. cầu từ trên không rơi xuống.

Bốn cầu thủ phòng vệ của Kim Ngộ vệ thấy tình thế bất lợi. cùng nhau bồ nhào về phía Lý Khánh An. nhưng họ vẫn chậm chán một bước, Lý Khánh An như nước chảy mây trôi đánh một cú cầu xoay.

Quả cầu ở trên không vẽ ra một đường cong, bay đến chỗ trống của một bên khác.

Bên kia còn có một đội viên khác siục neựa tiếp ứng.

Lúc này ở trước mặt hắn đã không có người phòng thủ. hắn nhẹ nhàng vung một cú. cầu theo tiếng bay vào lỗ, tỷ số 7ẸA.

Lúc này tiếng chuông kết thúc trận đấu đã vang lên. bỗng chốc cả sân cầu tiếng hoan hô như sấm rền. các cầu thủ đội Phi Báo trở minh lên ngựa, ném tung cầu trượng thật cao, kích động ôm chặt lấy nhau.

Đây là lần đầu tiên họ dùng bản lĩnh thật đánh bại kình địch.

Mỗi người đều kích động đến nỗi nước mắt rưng rưng.

đồng loạt ôm lấy Lý Khánh An.

Nếu nói họ đã từng có bất màn và oán hận Lý Khánh An. nhưng trước sự thắng lợi, mọi sự oán hận đều đã tan biết đi.

Chương 100 : Điều ướng Dương Châu

Màn đêm vừa buông, trong nha môn của Binh bộ hoàng thành ánh đèn hoi tỏ.

Trong triều phòng các ty lẽ ra trong lúc nghỉ phép đều có bóng người thấp thoáng.

Hôm nay là ngày đầu tiên của võ cử, thành tích của hơn một nghìn thí sinh tham gia võ cử hôm nay đã có kết quả.

Các quan viên của mấy ty đều bận rộn chỉnh lý văn thư hồ sơ, bút đi xà xà, vận mệnh của từng thí sinh sẽ bị đóng khung dưới bút của họ.

Lúc này, Binh bộ ty Lang trung La Đoan cầm một văn thư vội vã đi vào phòng của Thị lang Lý Lân: “Lý thị lang, danh sách đã được chúng tôi xếp ra rồi, đây là phương án sơ bộ.”

La Đoan đem một tờ danh sách khẽ đặt lên đầu bàn của Lý Lân.

Lý Lần vội đón lấy danh sách tỉ mỉ cắm cúi nhìn qua.

Danh sách này chính là phương án của Trần Hi Liệt rồi.

điều hãn tướng biên quan trong kinh làm Đoàn luyện sứ, đi khu vực Giang Hoài luyện binh nửa năm.

Trần Hi Liệt buổi trưa đề xuất, bèn yêu cầu Binh bộ ngay đêm đó thào ra phương án, dùng cách nói của hắn là. việc này rất gấp, không được kéo dài.

Lý Lần xem trong chốc lát, bèn gật đầu, đứng dậy vội vã đi về phía phòng Thượng thư.

Thượng thư trên danh nghĩa là đầu não của một bộ, nhưng trên thực tế quyền lực nắm giữ trong tay trợ thú Thị lang, Thượng thư không bao giờ can thiệp sự vụ cụ thể.

Họ trên thực tế là một thành viên của tướng quốc, tham dự thương thào quân quốc đại sự.

Vì vậy Trần Hi Liệt trên danh nghĩa là Binh bộ Thượng thư, ở Binh bộ cũng có một gian triều phòng, nhưng hắn lại rất ít đến Binh bộ quản lý.

Nhưng tình hình hôm nay là ngoại lệ, điều biên tướng là phương án hắn đề ra, vì vậy phương án cuối cùng nhất định phải là do hắn gõ ván đồng ý.

Lúc này phòng Thượng thư ánh đèn tờ mở sáng, Trần Hi Liệt ngồi trong phòng đọc sách, chờ đợi bên dưới báo cáo phương án.

“Tướng quốc, đã xong rồi.”

Ngoài cửa đã truyền lại tiếng của Binh bộ Thị lang Lý Lân, Trần Hi Liệt vội đặt sách xuống nói: “Vào đi!”

Cửa đã đẩy ra, Lý Lần rào bước đi vào, đem một phần văn thư phương án đặt trước mặt hắn: “Mời Thượng thư xem qua.”

Trần Hi Liệt đón lấy bàn thào phương án, tỉ mỉ trên dưới kiểm tra một lượt.

Lý Lần ở bên cạnh giài thích: “Theo kiến nghị của tướng quốc, lần này lựa chọn mười lăm binh phủ khu vực Giang Nam và khu vực Hoài Nam làm thí điểm, từ biên tướng tại kinh rút ra ba mươi viên biên tướng thông thạo việc cung ngựa đi nhậm chức, thời hạn là nửa năm. mỗi binh Phủ lần lượt thiết lập một người chính phó Đoàn luyện sứ, tạm thời thi hành chức vụ Đô úy ”

Trần Hi Liệt kiểm tra từng người một.

điều Phạm Dương Sử Tư Minh làm Thăng Châu Giang Ninh Đoàn luyện sứ, Thái Hi Đức làm phó, điều Sóc Phương Quách Tử Nghi làm Tô Châu Trường Châu Đoàn luyện sứ.

Lý Quốc Thần làm phó, điều Long Hữu Lý Quang Bật làm Thường Châu Vũ Tiến Đoàn luyện sứ.

Ca Thư Diệu làm phó, điều An Tây Lý Tự Nghiệp làm Dương Châu Giang Đô Đoàn luyện sứ, Lệ Phi Nguyên Lễ làm phó

Hắn nhanh chóng tìm được Lý Khánh An, ở tổ thứ tám: ‘Điều An Tây Lý Khánh An làm Thọ Châu Thọ Xuân Đoàn luyện sứ, Lệ Phi Thủ Du làm phó.’

Trần Hi Liệt khẽ chau mày một cái, chỉ vào Lý Khánh An nói: “Đem Lý Khánh An đổi lại với Lý Tự Nghiệp, Lý Khánh An làm Dương Châu Giang Đô Đoàn luyện sứ, các châu khác đều không đổi, có thể chính thức soạn phương án được rồi.

“Thuộc hạ hiểu rõ, lập tức đi sửa ngay.”

Lý Lần vội vã bỏ đi, Trần Hi Liệt đật bút lên bàn, thở một hơi thật dài ra, có một sự nhẹ nhõm sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Nửa canh giờ sau. một cỗ xe ngựa do mười mấy người hộ tống đi vào Bình Khang phường, ngừng lại ngay trước Phủ tướng quốc của Lý Lâm Phủ.

Trong tay Trần Hi Liệt cầm một phần phương án vãn thư. vội vã đi xuống xe ngựa.

Ván đấu thứ hai của Lý Khánh An vào buổi chiều mùng sáu, ở sân mã cầu An Nhân phường, do đội An Tây hạng ba giải đấu trước đối đầu với đội Kiếm Nam.

Tuy Kiếm Nam là một trong biên khu tiết độ của Đại Đường, nhưng trinh độ mã cầu của nó lại kém xa các đội mạnh của phương bắc, chỉ tương đương với một châu đội trình độ hạng trung.

Đó cũng có liên quan đến hoàn cành địa lý của nó, địa vực Ba Thục chật hẹp nhiều núi, kỵ binh khá yếu.

Tuy đối phương là đội yếu, nhưng đội An Tây không hề vì thế mà khinh địch, họ vẫn cử ra một đội hình mạnh nhất.

Mười hãn tướng mã cầu trình độ mã cầu cao nhất đại diện cho An Tây ra sân.

Bạch Nguyên Quang, Lý Khánh An.

Đoàn Tú Thực, Lệ Phi Thú Du.

Hạ Lâu Dư Nhuận...

Đây là một trận đấu không có nghi hoặc gì. gần như là đội mã cầu quân An Tây đánh áp đảo đội mã cầu Kiếm Nam.

Cho dù là kỹ thuật cá nhân, hay là sự phối hợp trên chinh thể, đội mã cầu An Tây đều đánh như nước chày mây trôi, không có chút khuyết điểm nào có thể công phá. chốc chốc lại đưa ra những pha ghi bàn đặc sắc ngoạn mục.

Cú đánh vai của Bạch Nguyên Quang. mò trăng đáy bể của Hạ Lâu Dư Nhuận, tuyệt sát bảy mươi bước của Lý Khánh An, cũng đều gây ấn tượng vô cùng sâu sắc cho mọi người.

Tỷ số điểm cuối cùng trở thành một trận đấu chênh lệnh lớn nhất từ lúc mở màn đến giờ: 12:1.

Đội Kiếm Nam bị loại thê thám, đội An Tây biểu hiện ra phong thái của kẻ làm vua.

Đội An Tây phút chốc trở thành đội được bầu chọn là có khả năng đoạt quán quân nhất, vô số người đều đặt cược ở trên mình đội An Tây.

Thế nhưng vào thời khắc giữa trưa, trong triều đình đột nhiên truyền đến một tin chấn động, triều đình quyết định, lệnh cho ba mươi viên biên tướng tại kinh nhậm chức Đoàn luyện sứ, đi đến Giang Hoài luyện binh nửa năm. ba ngày sau xuất phát.

Danh sách nhanh chóng được công bố trong bàng công cáo bên cạnh Chu Tước môn.

Trong ba mươi viên biên tướng tại kinh này, có hai mươi người đều là nhân vật trọng tâm của các đội mã cầu. như Phạm Dương Sử Tư Minh, Thái Hi Đức, An Tây Lý Khánh An.

Lệ Phi Thú Du, Long Hữu Ca Thư Diệu, Thang Chiêm, Lý Quốc Thần của Sóc Phương...

Nhất thời gió mây đột chuyển, làm cho trận đấu mã cầu của năm thứ bảy Thiên Bảo trở nên mở ảo ly kỳ.

Vậy mà đội hạng nhất giải đấu năm ngoái, đội mã cầu Vũ lâm quân lại không có một người nào bị điều đi, thực lực không hề bị hao tổn. nó trở thành một đội được bầu chọn sẽ đoạt giài nhất.

Nhận được tin này, các đội mã cầu biên quân ngay đêm đó đều triệu tập cuộc hợp thương thào khán cấp, bàn bạc đối sách ứng phó.

Trong Tiến Tấu Viện An Tây, hai mươi mấy viên quân nhân An Tây cũng đang thương lượng đối sách ứng biến.

“Lần điều tướng này không chỉ là An Tây chúng ta. gần như toàn bộ biên quân đều dính vào.

Vì vậy từ thực lực mà nói, mọi người cũng đều đồng thời hạ một cấp, sự so sánh thực lực với nhau ảnh hưởng không lớn lắm.”

Người nói chuyện là Đoàn Tú Thực.

Hắn là đội trường của đội mã cầu An Tây, tất cả các việc bài binh bố trận đều do hắn phụ trách.

Lần này đột ngột điều tướng đi Giang Hoài, quả thực làm cho hắn trở tay không kịp.

Nhưng vận may cũng còn tốt. trong năm người quân An Tây bị điều đi, Lý Tự Nghiệp, Lệ Phi Nguyên Lễ và

Điền Trân đều không phải là thành viên đội mã cầu, chỉ có Lý Khánh An và Lệ Phi Thủ Du bị ánh hưởng, thê thám nhất vẫn là đội Phạm Dương, bốn người bị điều đi cũng đều là thành viên cốt cán của đội mã cầu.

Bạch Nguyên Quang bên cạnh đập mạnh một quyền xuống bàn. bất lực nói: “Ài!

Điều đi hai người ưu tú nhất của chúng ta. trong lòng cứ thật không cam tâm thế nào ấy!”

Lúc này, Đoàn Tú Thực liếc Lý Khánh An một cái, thấy hắn có vẻ đang suy nghĩ gì đó, bèn cười nói: “Thất Lang đang nghĩ gì vậy?”

Lý Khánh An lúc này trong lòng vô cùng nghi hoặc.

Hắn là bị phân đến Dương Châu, tại sao lại trùng hợp như vậy?

Lại là Dương Châu.

Không lẽ đây Quả thật chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên?

Hắn cảm thấy chắc chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Điều biên tướng đi Giang Hoài luyện binh là một việc đại sự, sẽ không dùng đại sự như thế mà cố tình sắp xếp minh đi Dương Châu.

“Thất Lang, đệ nói thử xem?”

Bạch Nguyên Quang thấy hắn có chút thất thần, lại nhắc nhở hắn nói.

Lý Khánh An lúc này mới kịp phàn ứng. hắn cười nói: “Thất Lang đang nghĩ. nói không chừng Thất Lang có thể kịp làm một trận với quân Phạm Dương.”

“Không thề nào!”

Bạch Nguyên Quang lập tức Phủ nhận ý kiến của hắn.

“Trên bố cáo nói rất rõ, hai người là đi vào mùng chín tháng giêng, đúng lúc trận đấu của quân Phạm Dương cũng là mùng chín tháng giêng, hai người buổi sáng còn phải đi Binh bộ lo việc đại loại như thú tục, làm sao có thời gian tham gia trận đấu.”

Lúc này Lý Tự Nghiệp tiếp lời cười nói: “Nói không chừnạ thật sự có thể, dù sao cũng là mùng chín đi. cũng không có quy định thời gian cụ thế, ban đêm đi cũng Phủ hợp với quy định Binh bộ, còn việc đi Binh bộ lo thủ tục, ta có thể giúp Thất Lang làm xong nốt luôn.”

Nghe xong lời nói của Lý Tự Nghiệp, mắt của mọi người đều sáng lên.

Nếu có thể trước khi đi loại đi đội Phạm Dương, thế thì sau khi giết vào trận quyết chiến, họ cực kỳ có khả năng sẽ đụng đội Vũ lâm quân.

“Tự Nghiệp nói đúng!”

Đoàn Tú Thực cười nói: “Chỉ cần giết được đội Phạm Dương - đối thủ lớn nhất này, phía sau chúng ta dễ đánh hơn rất nhiều.

Còn về đội Vũ lâm quân, nói thực ta không đánh giá cao họ.

Lần trước họ đoạt quán quân không có nghĩa là thực lực họ lớn mạnh.

Đối phó họ, ta nắm chắc bày phần thắng.

Mấu chốt chính là ở quân Phạm Dương, ta đoán là họ cũng sẽ toàn bộ ra trận, đây sẽ là trận chiến khó khăn lớn nhất.”

“Mọi người nghỉ ngơi sớm đi!

Sáng mai còn phải đánh một trận với đội Kim Châu, tuy là đội yếu. nhưng cũng không thể có chút lơ là được.”

Mọi người lũ lượt đứng dậy tàn đi, Lý Khánh An lại nói vài câu với Lý Tự Nghiệp, rồi mới đi về.

Hắn phải đi đến Cao Lực Sĩ phủ an ủi ba cô gái tội nghiệp kia.

Lý Khánh An kéo ngựa vừa ra khỏi cửa lớn của Tiến Tấu viện, bèn nghe một người đang gọi hắn: “Lý tướng quân, xin đợi một bước.”

Đợi người đến tới gần, Lý Khánh An mới nhận ra. không ngờ là thị vệ thân cận Trần Trung của Lý Lâm Phú.

Đây là một người trẻ tuổi võ nghệ vô cùng cao cuờng, trước kia vốn là hòa thượng Thiếu Lâm tự, sau khi hoàn tục trở thành thị vệ cận thân của Lý Lâm Phủ.

Sau khi Lý Lâm Phủ hạ triều, hắn bèn cứ như một cái bóng theo sát bên cạnh hắn. là một trong những người mà Lý Lâm Phủ tín nhiệm nhất.

“Trần thị vệ, có việc tìm ta à?”

“Lý tướng quốc có một mẩu giấy đưa ngài, ngài xem xong trả lại ta.”

Nói xong, Lý Trung đưa cho Lý Khánh An một mẩu giấy.

Trong lòng Lý Khánh An có chút kinh ngạc, hắn mở mẩu giấy ra. nhờ vào ánh đèn leo lét của chiếc đồng đèn trước cửa.

Trên đó quà nhiên là bút tích do đích thân Lý Lâm Phủ viết, chỉ là một câu nói ngắn ngủn: “Trợ thái thủ Dương Châu tra án.”

Lý Khánh An tâm trạng có chút trĩu nặng trở về Phủ Cao Lực Sĩ.

Cho dù hắn cảm thấy mình đi Dương Châu luyện binh không phải là sự cố ý sắp đặt của Lý Lâm Phủ. nhưng một mẩu giấy của Lý Lâm Phủ đã đẩy nhào hết tất cả suy đoán của hắn.

Luyện binh là áà, tra án là thật, đây rất có khả năng là sự cố ý sắp đặt của Lý Lâm Phủ.

Tại sao?

Chỉ để mình đi Dương Châu, có cần phải làm ra một động tĩnh lớn như vậy sao?

Lý Lâm Phú rốt cuộc muốn minh làm gì?

Lý Lâm Phủ đã lờ mở nhìn ra thâm ý của Lý Lâm Phủ, xa xa đã nhìn thấy ngôi nhà của Cao Lực Sĩ. hắn bất giác cười nhạt, cho dù tra án cũng được, luyện binh cũng được, hắn Lý Khánh An tuyệt đối sẽ không là một con cờ phó mặc cho người ta sắp đặt.

Lúc sắp đến Phủ Cao Lực Sĩ, tiếng trống đóng cửa phường đã nổ lên đùng đùng, Lý Khánh An tăng tốc cỡi ngựa phóng đến trước nhà lớn của Cao Lực Sĩ.

Hắn vừa vào cửa.

La quản gia đã chạy đến nói: “Lý tướng quân, lão gia đang đợi ngài ở thư phòng, mời ngài lập tức đi gặp lão gia.”

Mấy ngày nay tâm trạng của Cao Lực Sĩ khá tốt, đội mã cầu của hắn thanh thế lớn lấn lướt người khác, đã thủ tiêu được đội Kim Ngộ vệ thực lực hùng mạnh, có một sự mở màn tuyệt đẹp.

Nhưng trận phong ba xảy ra trên giáo trường Hữu Võ vệ hôm qua làm cho lòng ông nhụt chí đi phân nửa.

Điều hãn tướng biên cương đi Giang Hoài luyện binh, cũng có nghĩa là Lý Khánh An cũng sẽ bị điều đi.

Quà nhiên, hôm nay hắn đã nhìn thấy danh sách chính thức.

Lý Khánh An có tên trong danh sách.

Tuy vậy, điều làm cho Cao Lực Sĩ ngạc nhiên là, Lý Khánh An lại là đi Dương Châu, điều này làm cho trong lòng ông lại có chút suy nghĩ mới.

“Lão gia.

Lý Khánh An đến rồi.”

Quản gia ở trước cửa nhỏ tiếng bẩm báo.

“Mới Thất Lang vào.”

Cao Lực Sĩ đặt sách trong tay xuống.

Lý Khánh An rào bước đi vào, gập người thi lễ nói: “Cao ông!”

“Thất Lang, mau ngồi xuống.”

Cao Lực Sĩ cười ha hả vẫy vẫy tay, một tỳ nữ tiến lên Phủ một tấm lót mềm, đợi Lý Khánh An ngồi xuống, Cao Lực Sĩ lại cười nói: “Thất Lang, đánh bại đội Kim Ngộ vệ, nhờ vào Thất Lang cả.”

“Cao ông quả khen rồi, là mọi người phát huy tốt thôi, nếu không một người Thất Lang có xuất sắc đến mấy, cũng không thể được.

Đặc biệt là quả cuối cùng.

Lỗ Bình một cú bắn mạnh ngoài ba mươi bước, từ đó có thể thấy năng lực của hắn rất mạnh.”

Nói đến đây, Lý Khánh An có chút cáo lỗi nói: “Cao ông, có thể trận đấu phía sau Thất Lang không thể đánh giùm Cao ông nữa.”

“Không sao.

đánh thắng Kim Ngộ vệ, ta đã nắm chắc sẽ lọt vào trong mười lăm thứ hạng cao rồi.

Quan trọng nhất vẫn là Thất Lang đem lại cho các cầu thủ mã cầu của ta sự tiến bộ vượt bật, thứ hạng mười ta cũng có lòng tin sẽ lọt vào.”

“Cao Ông. ta đi Dương Châu, ba cô gái của ta không thể đem đi, thế nên nhờ Cao Ông giúp đỡ chăm sóc cho họ rồi.”

“Ha ha!

Ngươi cứ yên tâm đi!”

“Đa tạ Cao óng.”

Lý Khánh An trầm ngâm một lát. lại hỏi: “Lần đi Dương Châu này.

Cao ông có việc gì cần Thất Lang làm không?”

“Người thông minh!”

Cao Lực Sĩ nheo mắt mỉm cười, hắn chính là thích người thông minh.

“ừm!

Là có một việc cần Thất Lang giúp, việc này có liên quan đến thái tử.”

Trong màn đêm, một cỗ xe ngựa nhanh chóng đi tới Vụ Bản đường, ngừng lại ngay trước một tòa nhà to lớn.

Trên xe ngựa đi xuống một người đàn ông ba mươi mấy tuổi không để râu.

Hắn nhanh chóng bước lên bục thang, ngẩng đầu nhìn hoành phi trên cửa.

ở trên đề ba chữ lớn ‘Lệ vương phủ’.

Hắn gõ cửa. cửa hông mở ra một khe nhỏ, người đàn ông lập tức hỏi: “Tần quản gia, điện hạ có đó không?”

“Có, vẫn đang đợi tin của công công, ngài mau đi theo tiểu nhân!”

“Thôi khỏi, ta kiếm cớ ra ngoài đây, phải lập tức trở về cung, đây là thư của Vương công công, chuyén giao cho điện hạ.”

Người này lấy ra một viên sáp tròn, đưa cho quản gia rồi vội vã bỏ đi.

Lệ vương Lý Diễm là đứa con thứ tư của Lý Long Cơ, thân hình cao mập, mật mũi uy nghiêm, từng có một đạo sĩ nôi tiếng núi Chung Nam nói hắn có tư thế long phụng.

Hắn làm quan đến thái phụ của thái tử, kiêm Vũ uy đô đốc.

Hà Tây Long Hữu Kinh lược tiết độ đại sứ.

Đại Đường sau khi trài qua biến cố Huyền Võ Môn (vào ngày canh thân mùng bốn tháng sáu năm thứ chín Vũ Đức do Tần Vương của lúc đó - con thứ của cao tô Lý Uyên là Lý Thế Dân ở gần Bắc Cung môn - Huyền Võ mông của hoàng cung đại nội thành Trường An phát động một công cuộc chính biến đố máu. kết quả là Lý Thế Dân giết chết huynh trường và tứ đệ của mình mà được lập làm hoàng thái tử, đồng thời thừa kế ngôi vị hoàng đế), đã không còn là hoàng trường từ kế vị nữa.

Vì vậy, trăm nay nay giữa huynh đệ hoàng thất với nhau không ngừng vung đao, ánh mất đều dán chặt vào ngôi báu của Hàm Nguyên điện.

Đến thời Lý Long Cơ cũng như vậy, hắn đã nắm trong tay binh quyền, ép buộc phụ hoàng thoái vị, trường tử Lý Hiến khiếp sợ trước thế lực to lớn của hắn. chủ động đề xuất đem ngôi hoàng đế nhường lại cho tam đệ Lý Long Cơ.

Sau khi Lý Long Cơ kế vị, để đề phòng huynh đệ đoạt ngôi, bèn tu kiến Thập vương trạch, đưa các huynh đệ sống chung một nơi, sai người giám sát nghiêm ngặt, và cũng đề che mắt , xây một cái giường lớn chăn lớn gối lớn, để huynh đệ nằm chung một giường với hắn, cùng đắp một chăn, cùng dùng một gối.

đồng thời cho người lưu truyền rộng rãi trong dân gian, để khoe tình thâm huynh đệ.

Cột trên không thẳng, cột dưới tất xiêu vẹo, các người con của Lý Lâm Phủ ai cũng dã tâm bừng bừng, thêm vào đó trong cung nhiều lần lan truyền tiếng nói phế thái tử, điều này làm cho các đứa con của hắn một ngày cũng không được naon giấc.

Lúc này, Lý Diễm đang chắp tay ra sau đi qua đi lại trong thư phòng, lâu lâu lại bồn chồn nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này, trước cửa truyền lại tiếng bước chân dồn dập, quản gia ở trước cửa bẩm báo nói: “Điện hạ, Vương công công sai người đưa thư đến rồi.”

“A!

Mau lấy vào đây.”

Quản gia bước nhanh vào trong phòng, đem viên sáp tròn đật trên bàn. xong lui ra ngoài.

Lý Diễm bóp nát viên sáp, lộ ra một mành lụa nho nhỏ, ở trên chỉ viết một câu nói.

‘ở trên đã định tội Vương Trung Tự tạo phản, lệnh Ngự sử Trang thừa Dương Chiêu xét xử.”

“Quà nhiên không ngoài dự đoán của ta!”

Lý Diễm cảm khái thở một hơi dài, phụ hoàng quà nhiên là vì dọn dẹp người úng hộ thái tử.

Vương Trung Tự bị định tội tạo phản, e là ngôi vị thái tử này nguy to rồi.

Mất của Lý Diễm từ từ sáng hẳn lên, ánh mắt của hắn liếc tới một tờ thông cáo trên bàn.

đó là danh sách điều hãn tướng biên quan đi Giang Hoài luyện binh.

Chương 100 : Điều ướng Dương Châu

Màn đêm vừa buông, trong nha môn của Binh bộ hoàng thành ánh đèn hoi tỏ.

Trong triều phòng các ty lẽ ra trong lúc nghỉ phép đều có bóng người thấp thoáng.

Hôm nay là ngày đầu tiên của võ cử, thành tích của hơn một nghìn thí sinh tham gia võ cử hôm nay đã có kết quả.

Các quan viên của mấy ty đều bận rộn chỉnh lý văn thư hồ sơ, bút đi xà xà, vận mệnh của từng thí sinh sẽ bị đóng khung dưới bút của họ.

Lúc này, Binh bộ ty Lang trung La Đoan cầm một văn thư vội vã đi vào phòng của Thị lang Lý Lân: “Lý thị lang, danh sách đã được chúng tôi xếp ra rồi, đây là phương án sơ bộ.”

La Đoan đem một tờ danh sách khẽ đặt lên đầu bàn của Lý Lân.

Lý Lần vội đón lấy danh sách tỉ mỉ cắm cúi nhìn qua.

Danh sách này chính là phương án của Trần Hi Liệt rồi.

điều hãn tướng biên quan trong kinh làm Đoàn luyện sứ, đi khu vực Giang Hoài luyện binh nửa năm.

Trần Hi Liệt buổi trưa đề xuất, bèn yêu cầu Binh bộ ngay đêm đó thào ra phương án, dùng cách nói của hắn là. việc này rất gấp, không được kéo dài.

Lý Lần xem trong chốc lát, bèn gật đầu, đứng dậy vội vã đi về phía phòng Thượng thư.

Thượng thư trên danh nghĩa là đầu não của một bộ, nhưng trên thực tế quyền lực nắm giữ trong tay trợ thú Thị lang, Thượng thư không bao giờ can thiệp sự vụ cụ thể.

Họ trên thực tế là một thành viên của tướng quốc, tham dự thương thào quân quốc đại sự.

Vì vậy Trần Hi Liệt trên danh nghĩa là Binh bộ Thượng thư, ở Binh bộ cũng có một gian triều phòng, nhưng hắn lại rất ít đến Binh bộ quản lý.

Nhưng tình hình hôm nay là ngoại lệ, điều biên tướng là phương án hắn đề ra, vì vậy phương án cuối cùng nhất định phải là do hắn gõ ván đồng ý.

Lúc này phòng Thượng thư ánh đèn tờ mở sáng, Trần Hi Liệt ngồi trong phòng đọc sách, chờ đợi bên dưới báo cáo phương án.

“Tướng quốc, đã xong rồi.”

Ngoài cửa đã truyền lại tiếng của Binh bộ Thị lang Lý Lân, Trần Hi Liệt vội đặt sách xuống nói: “Vào đi!”

Cửa đã đẩy ra, Lý Lần rào bước đi vào, đem một phần văn thư phương án đặt trước mặt hắn: “Mời Thượng thư xem qua.”

Trần Hi Liệt đón lấy bàn thào phương án, tỉ mỉ trên dưới kiểm tra một lượt.

Lý Lần ở bên cạnh giài thích: “Theo kiến nghị của tướng quốc, lần này lựa chọn mười lăm binh phủ khu vực Giang Nam và khu vực Hoài Nam làm thí điểm, từ biên tướng tại kinh rút ra ba mươi viên biên tướng thông thạo việc cung ngựa đi nhậm chức, thời hạn là nửa năm. mỗi binh Phủ lần lượt thiết lập một người chính phó Đoàn luyện sứ, tạm thời thi hành chức vụ Đô úy ”

Trần Hi Liệt kiểm tra từng người một.

điều Phạm Dương Sử Tư Minh làm Thăng Châu Giang Ninh Đoàn luyện sứ, Thái Hi Đức làm phó, điều Sóc Phương Quách Tử Nghi làm Tô Châu Trường Châu Đoàn luyện sứ.

Lý Quốc Thần làm phó, điều Long Hữu Lý Quang Bật làm Thường Châu Vũ Tiến Đoàn luyện sứ.

Ca Thư Diệu làm phó, điều An Tây Lý Tự Nghiệp làm Dương Châu Giang Đô Đoàn luyện sứ, Lệ Phi Nguyên Lễ làm phó

Hắn nhanh chóng tìm được Lý Khánh An, ở tổ thứ tám: ‘Điều An Tây Lý Khánh An làm Thọ Châu Thọ Xuân Đoàn luyện sứ, Lệ Phi Thủ Du làm phó.’

Trần Hi Liệt khẽ chau mày một cái, chỉ vào Lý Khánh An nói: “Đem Lý Khánh An đổi lại với Lý Tự Nghiệp, Lý Khánh An làm Dương Châu Giang Đô Đoàn luyện sứ, các châu khác đều không đổi, có thể chính thức soạn phương án được rồi.

“Thuộc hạ hiểu rõ, lập tức đi sửa ngay.”

Lý Lần vội vã bỏ đi, Trần Hi Liệt đật bút lên bàn, thở một hơi thật dài ra, có một sự nhẹ nhõm sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Nửa canh giờ sau. một cỗ xe ngựa do mười mấy người hộ tống đi vào Bình Khang phường, ngừng lại ngay trước Phủ tướng quốc của Lý Lâm Phủ.

Trong tay Trần Hi Liệt cầm một phần phương án vãn thư. vội vã đi xuống xe ngựa.

Ván đấu thứ hai của Lý Khánh An vào buổi chiều mùng sáu, ở sân mã cầu An Nhân phường, do đội An Tây hạng ba giải đấu trước đối đầu với đội Kiếm Nam.

Tuy Kiếm Nam là một trong biên khu tiết độ của Đại Đường, nhưng trinh độ mã cầu của nó lại kém xa các đội mạnh của phương bắc, chỉ tương đương với một châu đội trình độ hạng trung.

Đó cũng có liên quan đến hoàn cành địa lý của nó, địa vực Ba Thục chật hẹp nhiều núi, kỵ binh khá yếu.

Tuy đối phương là đội yếu, nhưng đội An Tây không hề vì thế mà khinh địch, họ vẫn cử ra một đội hình mạnh nhất.

Mười hãn tướng mã cầu trình độ mã cầu cao nhất đại diện cho An Tây ra sân.

Bạch Nguyên Quang, Lý Khánh An.

Đoàn Tú Thực, Lệ Phi Thú Du.

Hạ Lâu Dư Nhuận...

Đây là một trận đấu không có nghi hoặc gì. gần như là đội mã cầu quân An Tây đánh áp đảo đội mã cầu Kiếm Nam.

Cho dù là kỹ thuật cá nhân, hay là sự phối hợp trên chinh thể, đội mã cầu An Tây đều đánh như nước chày mây trôi, không có chút khuyết điểm nào có thể công phá. chốc chốc lại đưa ra những pha ghi bàn đặc sắc ngoạn mục.

Cú đánh vai của Bạch Nguyên Quang. mò trăng đáy bể của Hạ Lâu Dư Nhuận, tuyệt sát bảy mươi bước của Lý Khánh An, cũng đều gây ấn tượng vô cùng sâu sắc cho mọi người.

Tỷ số điểm cuối cùng trở thành một trận đấu chênh lệnh lớn nhất từ lúc mở màn đến giờ: 12:1.

Đội Kiếm Nam bị loại thê thám, đội An Tây biểu hiện ra phong thái của kẻ làm vua.

Đội An Tây phút chốc trở thành đội được bầu chọn là có khả năng đoạt quán quân nhất, vô số người đều đặt cược ở trên mình đội An Tây.

Thế nhưng vào thời khắc giữa trưa, trong triều đình đột nhiên truyền đến một tin chấn động, triều đình quyết định, lệnh cho ba mươi viên biên tướng tại kinh nhậm chức Đoàn luyện sứ, đi đến Giang Hoài luyện binh nửa năm. ba ngày sau xuất phát.

Danh sách nhanh chóng được công bố trong bàng công cáo bên cạnh Chu Tước môn.

Trong ba mươi viên biên tướng tại kinh này, có hai mươi người đều là nhân vật trọng tâm của các đội mã cầu. như Phạm Dương Sử Tư Minh, Thái Hi Đức, An Tây Lý Khánh An.

Lệ Phi Thú Du, Long Hữu Ca Thư Diệu, Thang Chiêm, Lý Quốc Thần của Sóc Phương...

Nhất thời gió mây đột chuyển, làm cho trận đấu mã cầu của năm thứ bảy Thiên Bảo trở nên mở ảo ly kỳ.

Vậy mà đội hạng nhất giải đấu năm ngoái, đội mã cầu Vũ lâm quân lại không có một người nào bị điều đi, thực lực không hề bị hao tổn. nó trở thành một đội được bầu chọn sẽ đoạt giài nhất.

Nhận được tin này, các đội mã cầu biên quân ngay đêm đó đều triệu tập cuộc hợp thương thào khán cấp, bàn bạc đối sách ứng phó.

Trong Tiến Tấu Viện An Tây, hai mươi mấy viên quân nhân An Tây cũng đang thương lượng đối sách ứng biến.

“Lần điều tướng này không chỉ là An Tây chúng ta. gần như toàn bộ biên quân đều dính vào.

Vì vậy từ thực lực mà nói, mọi người cũng đều đồng thời hạ một cấp, sự so sánh thực lực với nhau ảnh hưởng không lớn lắm.”

Người nói chuyện là Đoàn Tú Thực.

Hắn là đội trường của đội mã cầu An Tây, tất cả các việc bài binh bố trận đều do hắn phụ trách.

Lần này đột ngột điều tướng đi Giang Hoài, quả thực làm cho hắn trở tay không kịp.

Nhưng vận may cũng còn tốt. trong năm người quân An Tây bị điều đi, Lý Tự Nghiệp, Lệ Phi Nguyên Lễ và

Điền Trân đều không phải là thành viên đội mã cầu, chỉ có Lý Khánh An và Lệ Phi Thủ Du bị ánh hưởng, thê thám nhất vẫn là đội Phạm Dương, bốn người bị điều đi cũng đều là thành viên cốt cán của đội mã cầu.

Bạch Nguyên Quang bên cạnh đập mạnh một quyền xuống bàn. bất lực nói: “Ài!

Điều đi hai người ưu tú nhất của chúng ta. trong lòng cứ thật không cam tâm thế nào ấy!”

Lúc này, Đoàn Tú Thực liếc Lý Khánh An một cái, thấy hắn có vẻ đang suy nghĩ gì đó, bèn cười nói: “Thất Lang đang nghĩ gì vậy?”

Lý Khánh An lúc này trong lòng vô cùng nghi hoặc.

Hắn là bị phân đến Dương Châu, tại sao lại trùng hợp như vậy?

Lại là Dương Châu.

Không lẽ đây Quả thật chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên?

Hắn cảm thấy chắc chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Điều biên tướng đi Giang Hoài luyện binh là một việc đại sự, sẽ không dùng đại sự như thế mà cố tình sắp xếp minh đi Dương Châu.

“Thất Lang, đệ nói thử xem?”

Bạch Nguyên Quang thấy hắn có chút thất thần, lại nhắc nhở hắn nói.

Lý Khánh An lúc này mới kịp phàn ứng. hắn cười nói: “Thất Lang đang nghĩ. nói không chừng Thất Lang có thể kịp làm một trận với quân Phạm Dương.”

“Không thề nào!”

Bạch Nguyên Quang lập tức Phủ nhận ý kiến của hắn.

“Trên bố cáo nói rất rõ, hai người là đi vào mùng chín tháng giêng, đúng lúc trận đấu của quân Phạm Dương cũng là mùng chín tháng giêng, hai người buổi sáng còn phải đi Binh bộ lo việc đại loại như thú tục, làm sao có thời gian tham gia trận đấu.”

Lúc này Lý Tự Nghiệp tiếp lời cười nói: “Nói không chừnạ thật sự có thể, dù sao cũng là mùng chín đi. cũng không có quy định thời gian cụ thế, ban đêm đi cũng Phủ hợp với quy định Binh bộ, còn việc đi Binh bộ lo thủ tục, ta có thể giúp Thất Lang làm xong nốt luôn.”

Nghe xong lời nói của Lý Tự Nghiệp, mắt của mọi người đều sáng lên.

Nếu có thể trước khi đi loại đi đội Phạm Dương, thế thì sau khi giết vào trận quyết chiến, họ cực kỳ có khả năng sẽ đụng đội Vũ lâm quân.

“Tự Nghiệp nói đúng!”

Đoàn Tú Thực cười nói: “Chỉ cần giết được đội Phạm Dương - đối thủ lớn nhất này, phía sau chúng ta dễ đánh hơn rất nhiều.

Còn về đội Vũ lâm quân, nói thực ta không đánh giá cao họ.

Lần trước họ đoạt quán quân không có nghĩa là thực lực họ lớn mạnh.

Đối phó họ, ta nắm chắc bày phần thắng.

Mấu chốt chính là ở quân Phạm Dương, ta đoán là họ cũng sẽ toàn bộ ra trận, đây sẽ là trận chiến khó khăn lớn nhất.”

“Mọi người nghỉ ngơi sớm đi!

Sáng mai còn phải đánh một trận với đội Kim Châu, tuy là đội yếu. nhưng cũng không thể có chút lơ là được.”

Mọi người lũ lượt đứng dậy tàn đi, Lý Khánh An lại nói vài câu với Lý Tự Nghiệp, rồi mới đi về.

Hắn phải đi đến Cao Lực Sĩ phủ an ủi ba cô gái tội nghiệp kia.

Lý Khánh An kéo ngựa vừa ra khỏi cửa lớn của Tiến Tấu viện, bèn nghe một người đang gọi hắn: “Lý tướng quân, xin đợi một bước.”

Đợi người đến tới gần, Lý Khánh An mới nhận ra. không ngờ là thị vệ thân cận Trần Trung của Lý Lâm Phú.

Đây là một người trẻ tuổi võ nghệ vô cùng cao cuờng, trước kia vốn là hòa thượng Thiếu Lâm tự, sau khi hoàn tục trở thành thị vệ cận thân của Lý Lâm Phủ.

Sau khi Lý Lâm Phủ hạ triều, hắn bèn cứ như một cái bóng theo sát bên cạnh hắn. là một trong những người mà Lý Lâm Phủ tín nhiệm nhất.

“Trần thị vệ, có việc tìm ta à?”

“Lý tướng quốc có một mẩu giấy đưa ngài, ngài xem xong trả lại ta.”

Nói xong, Lý Trung đưa cho Lý Khánh An một mẩu giấy.

Trong lòng Lý Khánh An có chút kinh ngạc, hắn mở mẩu giấy ra. nhờ vào ánh đèn leo lét của chiếc đồng đèn trước cửa.

Trên đó quà nhiên là bút tích do đích thân Lý Lâm Phủ viết, chỉ là một câu nói ngắn ngủn: “Trợ thái thủ Dương Châu tra án.”

Lý Khánh An tâm trạng có chút trĩu nặng trở về Phủ Cao Lực Sĩ.

Cho dù hắn cảm thấy mình đi Dương Châu luyện binh không phải là sự cố ý sắp đặt của Lý Lâm Phủ. nhưng một mẩu giấy của Lý Lâm Phủ đã đẩy nhào hết tất cả suy đoán của hắn.

Luyện binh là áà, tra án là thật, đây rất có khả năng là sự cố ý sắp đặt của Lý Lâm Phủ.

Tại sao?

Chỉ để mình đi Dương Châu, có cần phải làm ra một động tĩnh lớn như vậy sao?

Lý Lâm Phú rốt cuộc muốn minh làm gì?

Lý Lâm Phủ đã lờ mở nhìn ra thâm ý của Lý Lâm Phủ, xa xa đã nhìn thấy ngôi nhà của Cao Lực Sĩ. hắn bất giác cười nhạt, cho dù tra án cũng được, luyện binh cũng được, hắn Lý Khánh An tuyệt đối sẽ không là một con cờ phó mặc cho người ta sắp đặt.

Lúc sắp đến Phủ Cao Lực Sĩ, tiếng trống đóng cửa phường đã nổ lên đùng đùng, Lý Khánh An tăng tốc cỡi ngựa phóng đến trước nhà lớn của Cao Lực Sĩ.

Hắn vừa vào cửa.

La quản gia đã chạy đến nói: “Lý tướng quân, lão gia đang đợi ngài ở thư phòng, mời ngài lập tức đi gặp lão gia.”

Mấy ngày nay tâm trạng của Cao Lực Sĩ khá tốt, đội mã cầu của hắn thanh thế lớn lấn lướt người khác, đã thủ tiêu được đội Kim Ngộ vệ thực lực hùng mạnh, có một sự mở màn tuyệt đẹp.

Nhưng trận phong ba xảy ra trên giáo trường Hữu Võ vệ hôm qua làm cho lòng ông nhụt chí đi phân nửa.

Điều hãn tướng biên cương đi Giang Hoài luyện binh, cũng có nghĩa là Lý Khánh An cũng sẽ bị điều đi.

Quà nhiên, hôm nay hắn đã nhìn thấy danh sách chính thức.

Lý Khánh An có tên trong danh sách.

Tuy vậy, điều làm cho Cao Lực Sĩ ngạc nhiên là, Lý Khánh An lại là đi Dương Châu, điều này làm cho trong lòng ông lại có chút suy nghĩ mới.

“Lão gia.

Lý Khánh An đến rồi.”

Quản gia ở trước cửa nhỏ tiếng bẩm báo.

“Mới Thất Lang vào.”

Cao Lực Sĩ đặt sách trong tay xuống.

Lý Khánh An rào bước đi vào, gập người thi lễ nói: “Cao ông!”

“Thất Lang, mau ngồi xuống.”

Cao Lực Sĩ cười ha hả vẫy vẫy tay, một tỳ nữ tiến lên Phủ một tấm lót mềm, đợi Lý Khánh An ngồi xuống, Cao Lực Sĩ lại cười nói: “Thất Lang, đánh bại đội Kim Ngộ vệ, nhờ vào Thất Lang cả.”

“Cao ông quả khen rồi, là mọi người phát huy tốt thôi, nếu không một người Thất Lang có xuất sắc đến mấy, cũng không thể được.

Đặc biệt là quả cuối cùng.

Lỗ Bình một cú bắn mạnh ngoài ba mươi bước, từ đó có thể thấy năng lực của hắn rất mạnh.”

Nói đến đây, Lý Khánh An có chút cáo lỗi nói: “Cao ông, có thể trận đấu phía sau Thất Lang không thể đánh giùm Cao ông nữa.”

“Không sao.

đánh thắng Kim Ngộ vệ, ta đã nắm chắc sẽ lọt vào trong mười lăm thứ hạng cao rồi.

Quan trọng nhất vẫn là Thất Lang đem lại cho các cầu thủ mã cầu của ta sự tiến bộ vượt bật, thứ hạng mười ta cũng có lòng tin sẽ lọt vào.”

“Cao Ông. ta đi Dương Châu, ba cô gái của ta không thể đem đi, thế nên nhờ Cao Ông giúp đỡ chăm sóc cho họ rồi.”

“Ha ha!

Ngươi cứ yên tâm đi!”

“Đa tạ Cao óng.”

Lý Khánh An trầm ngâm một lát. lại hỏi: “Lần đi Dương Châu này.

Cao ông có việc gì cần Thất Lang làm không?”

“Người thông minh!”

Cao Lực Sĩ nheo mắt mỉm cười, hắn chính là thích người thông minh.

“ừm!

Là có một việc cần Thất Lang giúp, việc này có liên quan đến thái tử.”

Trong màn đêm, một cỗ xe ngựa nhanh chóng đi tới Vụ Bản đường, ngừng lại ngay trước một tòa nhà to lớn.

Trên xe ngựa đi xuống một người đàn ông ba mươi mấy tuổi không để râu.

Hắn nhanh chóng bước lên bục thang, ngẩng đầu nhìn hoành phi trên cửa.

ở trên đề ba chữ lớn ‘Lệ vương phủ’.

Hắn gõ cửa. cửa hông mở ra một khe nhỏ, người đàn ông lập tức hỏi: “Tần quản gia, điện hạ có đó không?”

“Có, vẫn đang đợi tin của công công, ngài mau đi theo tiểu nhân!”

“Thôi khỏi, ta kiếm cớ ra ngoài đây, phải lập tức trở về cung, đây là thư của Vương công công, chuyén giao cho điện hạ.”

Người này lấy ra một viên sáp tròn, đưa cho quản gia rồi vội vã bỏ đi.

Lệ vương Lý Diễm là đứa con thứ tư của Lý Long Cơ, thân hình cao mập, mật mũi uy nghiêm, từng có một đạo sĩ nôi tiếng núi Chung Nam nói hắn có tư thế long phụng.

Hắn làm quan đến thái phụ của thái tử, kiêm Vũ uy đô đốc.

Hà Tây Long Hữu Kinh lược tiết độ đại sứ.

Đại Đường sau khi trài qua biến cố Huyền Võ Môn (vào ngày canh thân mùng bốn tháng sáu năm thứ chín Vũ Đức do Tần Vương của lúc đó - con thứ của cao tô Lý Uyên là Lý Thế Dân ở gần Bắc Cung môn - Huyền Võ mông của hoàng cung đại nội thành Trường An phát động một công cuộc chính biến đố máu. kết quả là Lý Thế Dân giết chết huynh trường và tứ đệ của mình mà được lập làm hoàng thái tử, đồng thời thừa kế ngôi vị hoàng đế), đã không còn là hoàng trường từ kế vị nữa.

Vì vậy, trăm nay nay giữa huynh đệ hoàng thất với nhau không ngừng vung đao, ánh mất đều dán chặt vào ngôi báu của Hàm Nguyên điện.

Đến thời Lý Long Cơ cũng như vậy, hắn đã nắm trong tay binh quyền, ép buộc phụ hoàng thoái vị, trường tử Lý Hiến khiếp sợ trước thế lực to lớn của hắn. chủ động đề xuất đem ngôi hoàng đế nhường lại cho tam đệ Lý Long Cơ.

Sau khi Lý Long Cơ kế vị, để đề phòng huynh đệ đoạt ngôi, bèn tu kiến Thập vương trạch, đưa các huynh đệ sống chung một nơi, sai người giám sát nghiêm ngặt, và cũng đề che mắt , xây một cái giường lớn chăn lớn gối lớn, để huynh đệ nằm chung một giường với hắn, cùng đắp một chăn, cùng dùng một gối.

đồng thời cho người lưu truyền rộng rãi trong dân gian, để khoe tình thâm huynh đệ.

Cột trên không thẳng, cột dưới tất xiêu vẹo, các người con của Lý Lâm Phủ ai cũng dã tâm bừng bừng, thêm vào đó trong cung nhiều lần lan truyền tiếng nói phế thái tử, điều này làm cho các đứa con của hắn một ngày cũng không được naon giấc.

Lúc này, Lý Diễm đang chắp tay ra sau đi qua đi lại trong thư phòng, lâu lâu lại bồn chồn nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này, trước cửa truyền lại tiếng bước chân dồn dập, quản gia ở trước cửa bẩm báo nói: “Điện hạ, Vương công công sai người đưa thư đến rồi.”

“A!

Mau lấy vào đây.”

Quản gia bước nhanh vào trong phòng, đem viên sáp tròn đật trên bàn. xong lui ra ngoài.

Lý Diễm bóp nát viên sáp, lộ ra một mành lụa nho nhỏ, ở trên chỉ viết một câu nói.

‘ở trên đã định tội Vương Trung Tự tạo phản, lệnh Ngự sử Trang thừa Dương Chiêu xét xử.”

“Quà nhiên không ngoài dự đoán của ta!”

Lý Diễm cảm khái thở một hơi dài, phụ hoàng quà nhiên là vì dọn dẹp người úng hộ thái tử.

Vương Trung Tự bị định tội tạo phản, e là ngôi vị thái tử này nguy to rồi.

Mất của Lý Diễm từ từ sáng hẳn lên, ánh mắt của hắn liếc tới một tờ thông cáo trên bàn.

đó là danh sách điều hãn tướng biên quan đi Giang Hoài luyện binh.

Chương 101: Long Tranh Hổ Đấu (Thượng)

Trong trận đấu mã cầu năm thứ bảy Thiên Bào, điều khiến mọi người kỳ vọng nhất chính là trận đại chiến long hố giữa quân An Tây và quân Phạm Dương.

Ba năm trước, quân An Tây vì chênh lệch một quà mà nuốt hận chịu thua, nhưng cũng vì đại tướng Thái Hi Đức quân Phạm Dương nói lời nhục mạ, làm dấy lên trận đấu ác liệt trên sân mã cầu hai quân.

Quân An Tây lấy lời thề ba năm sau chắc chắn báo mối thù này lưu lại một ký ức vô cùng sâu đậm cho người Trường An.

Ba năm sau, hai quân đều đều vào kinh với khí thế hùng mạnh.

Quân An Tây lấy tỷ số 12:1 càn quét đội mã cầu quân Kiếm Nam, thể hiện ra phong thái của kẻ làm vua, còn quân Phạm Dương cũng trong ván đấu đầu tiên lấy tỷ số 9:2 loại đi đội Lĩnh Nam, biểu hiện thực lực to lớn hùng mạnh.

Vì vậy mùng chín tháng giêng hai quân tương phùng ở ngõ hẹp làm dấy lên sự nhiệt tình chưa từng có của dân chúng Trường An, trở thành trận đấu mã tiêu điểm đáng chú ý nhất cầu từ lúc mở màn đến nay.

Để đón xem trận đại chiến long hồ ngoạn mục này, không những người hâm mộ mã cầu của các huyện Kinh Triệu phủ ùa hết vào thành Trường An, mà thậm chí người hâm mộ mã cầu các châu huyện lân cận như Phượng Tường, Hoa Châu, Thiểm Châu, Khánh Châu cũng kéo đến Trường An, sống nhờ ở đậu nơi bà con bạn bè.

Nhất thời, các khách sạn lớn ở Trường An khách đông nghẹt.

Tất cả các nơi công cộng như tửu quán, thanh lâu đều đang bàn tán trận đại chiến sắp mở màn này.

Sự nhiệt tình chưa từng có của dân chúng Trường An cũng dẫn đến sự coi trọng của Binh bộ.

Để đảm bảo sự đặc sắc của trận đấu này, Binh bộ tạm thời thay đổi kế hoạch, đặc chuấn quân An Tây và quân Phạm Dương chậm một ngày xuất phát đi Giang Hoài nhậm chức Đoàn luyện sứ, để tiện cho hai quân có đội hình đối kháng hoàn chỉnh.

Trận đấu mã cầu này thậm chí kinh động đến Lý Long Cơ, hắn đặc biệt hạ chỉ, sắp xếp trận đấu này ở sân mã cầu lớn nhất Trường An, cử hành ở sân mã cầu Sùng Nghiệp phường.

Để đề phòng một lượng đông đào người hâm mộ mã cầu ùa vào Sùng Nghiệp phường sớm mà gây ra nhiều việc, đêm mùng tám tháng giêng cửa phường không đóng, đồng thời lệnh cho Kim Ngộ vệ và tuần tra doanh toàn quyền phụ trách giữ gìn trật tự.

Mùng tám tháng giêng, bắt đầu từ giữa trưa, đã có vô số người hâm mộ mã cầu đi đến Sùng Nghiệp phường giữ chỗ ngồi có lợi, mãi đến giữa đêm, người càng lúc càng nhiều, trên vùng bìa sân mã cầu ngồi đầy cả hàng nghìn người hâm mộ .

Họ đem theo chăn nệm, sẽ qua đêm rét tại đây.

Đối với An Lộc Sơn mà nói, đã không còn là một trận đấu mã cầu nữa.

Nó ở một mức độ nào đó còn là một trận đọ sức thực lực giữa quân đội với nhau, là một sự so tài kỵ xạ khác người.

Sau khi Sử Tư Minh ném lọ thua Lý Khánh An ở tiệc mừng tuổi của Dương Hoa Hoa, An Lộc Sơn chưa bao giờ coi trọng trận đấu này như hôm nay vậy.

Buồi trưa, trong phủ của An Lộc Sơn ở Trường An, triệu tập một cuộc họp trước trận chiến thứ nhất, do An Lộc Sơn đích thân chủ trì.

An Lộc Sơn, tham mưu Nghiêm Trang, đội chính đội mã cầu Sử Tư Minh, đội phó Thái Hi Đức, cùng với một thành viên cầu thủ cốt cán khác Doãn Tử Kỳ đã tham gia cuộc họp.

“Tầm quan trọng của trận đấu lần này, ta nói cho mọi người biết trước, nếu trận đấu mà thắng, thì có nghĩa là An Lộc Sơn ta có tài cầm binh, kỵ xạ nhân tài dồi dào.

Hiện nay Vương Trang Tự bị bắt, tiết độ sứ Hà Tây, Long Hữu bị trống chỗ, rất có thể điều người từ Sóc Phương hoặc Long Hữu.

Như vậy, khả năng mà ta kiêm nhiệm tiết độ sứ Sóc Phương hoặc Hà Đông sẽ tăng lên rất nhiều.

Vì vậy trận đấu này, chỉ cho phép thắng không được phép thua.

Thắng rồi ta sẽ thăng quan tiến chức, gia tăng ban thưởng

cho mọi người, nhưng nếu mà thua, hứ! thì đừng trách An Lộc Sơn ta mặt sắt vô tình.”

Khẩu khí của An Lộc Sơn vô cùng nghiêm khắc, ánh mắt của hắn từ từ quét qua mọi người, cuối cùng dùng lại trên mặt Sử Tư Minh.

Lần trước tỷ thí ném lọ, hắn bại trên tay Lý Khánh An với một cách thức sỉ nhục, vậy thì lần này, nếu tiếp tục thất bại nữa

Sử Tư Minh biết An Lộc Sơn đang nghĩ gì, mặt hắn nóng ran, vội gập người nói: “Đại soái xin an tâm, trận đấu này chúng ta tuyệt đối sẽ không thua.”

Lúc này, Nghiêm Trang bên cạnh cười nói: “Sử tướng quân, nếu chỉ là sĩ khí hăng thôi thì không được đâu, phải dùng chút chiến lược mới được.”

Hắn lại nói với An Lộc Sơn: “Ngày trước trận đấu quân An Tây với đội mã cầu Kiếm Nam thuộc hạ có đi xem, thực lực của họ nâng cao hơn nhiều so với lần trước, đặc biệt là sau khi có thêm một tên Lý Khánh An, quân An Tây đã không còn là cánh quân của ba năm tnrớc nữa.

Đại soái, tha thứ cho thuộc hạ nói thẳng, thực lực của đội mã cầu quân Phạm Dương chúng ta đã thua họ một bậc rồi.”

“Nghiêm tiên sinh đừng nâng cao chí khí của người khác.”

Thái Hi liệt có chút bất mãn nói: “Huấn luyện của họ thuộc hạ cũng xem qua, đối với chúng ta thì mỗi người một nét riêng.

Thuộc hạ thừa nhận trình độ bắn cầu của hắn cao hơn một chút, nhưng năng lực khống chế ngựa của chúng ta lại hơn họ một bậc.

Chúng ta có u Châu thiết kỵ hùng mạnh nhất làm hậu thuẫn, lại được đại soái đích thân chỉ huy, so với người đơn sức côi của họ có lợi hơn rất nhiều.”

An Lộc Sơn khoát tay dứt khoát nói: “Lời nói của Nghiêm tiên sinh cũng có mấy phần đạo lý, trận đấu mã cầu thực tế chính là giao tranh giữa hai quân, minh mưu làm chủ, âm mưu làm phụ, nếu có thể để cho chúng ta giành thắng lợi ngày mai, có thể không tiếc mọi thủ đoạn.”

Nói xong, hắn lại nói với Nghiêm Trang: “Tiên sinh, việc này ta giao cho tiên sinh.

Tiên sinh muốn bao nhiêu tiền, ta cho, muốn bao nhiêu người, ta cũng cho!”

Nghiêm Trang cười đắc ý nói: “Đại soái yên tâm, có qua mà không có lại thì không phải lễ, lần trước việc của tiểu tướng quân, chúng ta bị ám toán, gậy ông đập lưng ông, lần này, tiểu nhân sẽ cho An Tây nếm thử kế tam hoàn tuyệt hộ của tiểu nhân.

Tiến Tấu Viện An Tây đã được canh giữ nghiêm ngặt, tuần tra doanh Vạn Niên huyện đặc biệt điều động ba trăm người tuần Trường An vùng lân cận tường rào Tiến Tấu Viện, không cho phép bất kỳ ai đến gần.

Cao Lực Sĩ cũng từ trong phủ của ông rút ra năm mươi viên hộ viện gia đinh võ nghệ cao cường đi đến Tiến Tấu Viện tăng cường việt giới nghiêm.

Để đảm bảo sự thắng lợi của trận đấu này, nội bộ quân An Tây cũng đã hạ lệnh, không cho bất kỳ ai rời khỏi Tiến Tấu Viện, cũng không cho phép tiếp đãi bất kỳ người khách nào, tất cả mọi người cũng đều nghi ngơi ở trong Tiến Tấu Viện, chờ đợi trận đại chiến ngày mai.

Màn đêm vừa buông xuống, Đoàn Tú Thực bèn vội vã đi đến phòng của Lý Khánh An.

Lý Khánh An đang bàn bạc với Lệ Phi Thủ Du việc đi Dương Châu.

Thấy Đoàn Tú Thực bước vào, Lý Khánh An cười nói: “Thành Công vẫn có chút không yên tâm à?”

Đoàn Tú Thực gật đầu, khẽ thở dài một cái: “Bài học ba năm trước quá sâu sắc, năm nay chúng ta không thể không đề phòng.”

“Ba năm trước rốt cuộc đã xày ra chuyện gì?”

Lý Khánh An không biết chi tiết cụ thể, hiếu kỳ hỏi nói.

Nghĩ đến việc ba năm trước, Lệ Phi Thù Du căm phẫn nói: “Ba năm trước lúc thi đấu, trong ủng của tên Thái Hi Đức kia có dấu đao ngầm, chọc thương chân của con vật của ta và Bạch Nguyên Quang đang cỡi.

Tuy đã đồi ngựa rồi, nhưng dẫu sao cũng không tự nhiên như ngựa minh.

Bạch Nguyên Quang liên tiếp hai quả cầu vào chắc đều bị đánh chệch đi, làm cho cuối cùng bị bất lợi, hai quân bèn ra tay đánh nhau ngay trên sân mã cầu, đà thương rất nhiều người.

Trận đấu năm này càng thu hút nhiều người quan tâm hơn, ta dám khẳng định quân Phạm Dương sẽ giờ thủ đoạn đê tiện ra nữa.”

“Thủ Du nói rất đúng, ba năm trước chúng ta quả thật bất cẳn, năm nay tuyệt đối không thể bị ám toán nữa.”

Đoàn Tú Thực nhìn Lý Khánh An một cái: “Thất Lang, đệ nghĩ sao?”

Lý Khánh An bình thán nói: “Chúng ta không làm tiểu nhân, nhung tuyệt đối không làm quân tử, chỉ cần ta bố trí chu đáo ti mi, nắm rõ quy tắc, đế cho không có sơ hờ nào cho An Lộc Sơn nắm được, thậm chí để cho hắn tự chịu lấy hậu quả mà mình gây ra.”

Đoàn Tú Thực mừng rỡ, vội hỏi: “Thất Lang, nói cụ thề xem.”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Cách đối phó An Lộc Sơn tốt nhất chính là tĩnh chế động, lấy bất biến đổi cái đa biến của hắn, hắn dùng âm mưu quỷ kế, chúng ta bình thản xử lý.

Trong lòng chúng phân tâm rồi, chúng ta tâm hồn cởi mở không vướng bận, mới có thể đánh có khí thế, lấy khí thế đoạt tam quân của hắn.”

“Thất Lang nói không sai!”

Lý Tự Nghiệp mỉm cười đi vào, nói với ba người: “Họ dùng âm mưu quỷ kế, chỉ được cái thế nhỏ, chúng ta đánh một cách đường đường chính chính, có thế được thế lớn, lấy thế lớn đối phó thế nhỏ, trận chiến này chúng ta tất thắng.”

“Các đối sách phòng bị, ta ít nhất nghĩ ra hai mươi cái.”

Lý Khánh An mỉm cười, hắn viết một mẩu giấy nhỏ, bước nhanh ra cửa, đưa nó cho người dẫn đầu gia đinh mà Cao Lực Sĩ phái đến nói: “Xin đem mẩu giấy này đưa cho Cao Ông, nói lần này ta quà thật phải nhờ đến ngài giúp đỡ rồi.”

Tiếu Tấu Viện tương đương với văn phòng đại diện Bắc Kinh ngày ngày, thông thường là do các nơi cử chuyên viên đến quản lý, Tiến Tấu Viện An Tây cũng như vậy.

Quản sự và mấy viên trợ thủ là tiểu quan lại do Đô hộ phủ An Tây phái đến, nhung các tạp dịch như mã phu, đầu bếp, canh phu (người đánh chiêng hoặc trúc bảng, nhắc nhở thời gian cho mọi người, có nơi còn nhắc mọi người phòng lửa, phòng trộm) đều thuê người địa phương làm.

Cho dù Tiến Tấu Viện An Tây canh phòng cẳn mật, không cho người ngoài đến thăm, nhưng bán thân tạp dịch của Tiến Tấu Viện lại không nằm trong phạm vi ngăn cấm.

Tiến Tấu Viện chiếm diện tích khá lớn, có mấy tạp dịch phụ trách quét dọn, còn có một thợ làm vườn trồng hoa.

Thợ hoa này họ Hồ, chất phát thực thà, không thích nói chuyện, vì vậy có biệt danh là Hồ mộc đầu.

Hắn là người Kinh Triệu phủ Cao Lăng huyện, vì vậy sau khi Tiến Tấu Viện bị cháy, bèn xin nghi phép về quê, vừa đúng lại gặp năm mới, vì vậy mãi đến tối mùng tám mới quay trở về.

Vì hắn là người Tiến Tấu Viện, vì vậy binh sĩ tuần tra doanh cũng không làm khó hắn.

Sau khi lục soát mình hắn một lúc bèn thà hắn vào Tiến Tấu Viện.

“Hồ mộc đầu, tại sao hôm nay mới trở về?”

Quàn sự Tiến Tấu Viện La tham quân có chút không vui hỏi.

“La lão gia, ban nãy nghe nói phòng đã xây lại rồi, nên sáng hôm nay ra cửa kéo vội đến đây, xin La lão gia thông cảm nhiều.”

“Thôi vậy, ta cũng không nói ngươi, ba cây lạp mai ở hữu viện mùa đông năm nay không nở hoa, rất kỳ lạ, ngươi đi xem thử đi!”

“Tiểu nhân đi ngay!”

Hồ mộc đầu vội vã chạy đi hữu viện.

Hữu viện là nơi đặt chuồng ngựa và nhà bếp, ở phía sau nhà bếp có một giếng nước, nấu cơm và cho ngựa uống đều lấy nước từ cái giếng này.

Bên kia chuồng ngựa đã canh phòng nghiêm ngặt, có bảy tám cái cọc gỗ ngầm ở lân cận chờ chực, do chiến mã của cầu thủ mã cầu cũng ở chuồng ngựa này, nên đặc biệt không thể lơ là.

Hồ mộc đầu cũng không đi bên kia chuồng ngựa, hắn đi đến trước ba cây lạp mai kiểm tra tỷ mỉ, xa xa đầu bếp Vương từ cửa sồ rúc đầu ra cười nói: “Hồ mộc đầu, có phải là khói dầu của ta hun hư cây cuối không?”

“Không phải, là có sâu thôi.”

“Ta phải tưới ít nước.”

Hồ mộc đầu hôm nay hình như nói chuyện đặc biệt nhiều.

Hắn từ góc tường xách một cái thùng gỗ, nhanh chóng đi về phía giếng nước.

Đi đến bên cạnh giếng nước, hắn nhìn quanh một cái, không có người, chỉ có tên đầu bếp Vương kia đang cười với minh trước cửa sổ.

“Đầu bếp Vương, ngươi cười gì chứ?”

“Ta đang cười ngươi không bắt sâu cho cây, mà lại tưới nước cho cây.”

“Đây đâu có gì lạ đâu, đã là đầu xuân rồi, dĩ nhiên là phải tưới nhiều nước cho cây, ta đợi một lát nữa mới bắt sâu.”

Hồ mộc đầu vừa nói vừa đánh một thùng nước lên.

Hắn liếc đầu bếp Vương một cái, ngửi ngửi cười nói: “Đầu bếp Vương, cái gì đó của ngươi bị nhão rồi?”

“Ôi!

Ta đang nấu cơm đấy!”

Đầu bếp Vương vội chay đi canh lửa.

Lúc này, xung quanh không còn một ai, Hồ mộc đầu thấp đầu xuống, mũ phốc mềm đội trên đầu của hắn rơi xuống giếng.

Trong lòng Hồ mộc đầu hồi hộp đến tim đập thình thịch.

Hắn xách thùng nước vội vã chạy về gốc cây, tưới một thùng nước xong, ném thùng xuống rồi đi.

Nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành, bây giờ hắn phải nhanh chóng rời khỏi Tiến Tấu Viện, đi hưởng thụ một món tiền lớn có được hôm nay, không cần phải làm thợ trồng hoa nữa.

Không ngờ, hắn vừa đi ra đông viện, đột nhiên từ cửa sau giơ ra một cánh tay lớn vừa dài vừa có sức mạnh, bóp chặt lấy cố của hắn.

Chỉ nghe tiếng của Hạ Lâu Dư Nhuận lạnh lạnh nói: “Tên khốn nhà ngươi đã ném cái gì vào trong giếng?”

Chương 102: Long Tranh Hổ Đấu (Hạ)

Hôm sau lúc trời vừa sáng, thành Trường An bèn xao động hẳn lên.

Vô số đàn ông vừa bỏ chén xuống bèn co chân chạy đến Sùng Nghiệp phường.

Cuộc thi đấu của đội An Tây và đội Phạm Dương được cử hành lúc gần giờ ngọ (gần 11 giờ sáng), dù vẫn còn nửa ngày, nhưng trong Sùng Nghiệp phường còn sớm đã là biển người mênh mông, tụ tập đến mười mấy vạn người, đây là sự kiện mà các năm Thiên Bào trước giờ chưa từng xảy ra, từng đội từng đội kỵ binh đi lại tuần tra, ngặn cạn sự chen chúc của dòng người.

Sân mã cầu của Sùng Nghiệp phường là một ừong hai sân mã cầu lớn nhất thành Trường An, một sân khác là sân mã cầu Đông Nội Uyển.

Sân kết cấu theo kiểu mở, tức là không có tường vây và khán đài, nếu bốn phía đều đứng đầy người, tức có thể chen chúc hơn vạn người.

Nhưng hôm nay phía đông của sân bị trưng dụng rồi, đã dùng đế dựng khán đài bốn tầng, đó là chỗ ngồi dành cho các vị quyền quý, thậm chí có tin truyền ra, hôm nay hoàng đế bệ hạ cũng sẽ đến xem cuộc thi đấu mã cầu.

Mười mấy vạn người không thể nào toàn bộ đều xem được thi đấu hết, trên tất cả các bức tường, các cây lân cận sân mã cầu đều đứng đầy người, ngoạn mục nhất chính là Huyền Đô quan bên cạnh đó, không những trên tường vây ngồi đầy người mê cầu, thậm chí trên nóc ngôi điện cao nhất cũng có người treo lên đó rồi.

Mã cầu là quốc cầu của Đại Đường thượng võ, bất luận thứ dân hay quyền quý, bất luận nam hay nữ, bất luận người già hay ừẻ con, sự cuồng nhiệt đối với mã cầu đã đến mức độ không thể nào hơn được nữa.

Thậm chí hoàng đế cuối Đường là Chiêu Tông Lý Diệp lúc bị ép dời đô đến Lạc Dương, trong tình trạng lục quân cũng đã trốn chạy hết, vẫn đem theo bên minh mười mấy cầu thủ mã cầu, không nỡ từ bỏ.

ở đại Đường, không những các võ nhân cưỡi ngựa đánh trận thích mã cầu, mà cả đến các thư sinh đối với mã cầu cũng yêu thích đến cuồng nhiệt.

Mỗi năm, sau cuộc thi khoa cử, trong các hoạt động chúc mừng các tiến sĩ đã đậu tân khoa, cũng có một tiết mục là hội mã cầu cử hành ở Nguyệt Đăng các.

Còn phụ nữ không thể dùng phương pháp cưỡi ngựa - một hình thức đối kháng kịch liệt như thế, theo trào lưu thịnh hành của mã cầu nữ, một loại thể hình hoi nhò, chạy hơi chậm đó là hình thức cưỡi lừa đánh cầu, gọi là lư cúc (lư là lừa, cúc là quả cầu bằng da), cũng bắt đầu hình thành trong giới nữ, đồng thời trở thành môn thé dục dành cho nữ giới mang sắc thái riêng thời Đại Đường.

Đến triều Tống, do căn cứ nuôi ngựa bị mất và tinh thần thượng võ bị suy thoái, mã cầu bẳt đầu biến thành ừò tiêu khiển, môn mã cầu bị thúc cúc (thúc là đá, cúc là cầu, thúc cúc chính là môn bóng đá của ngày nay) thay thế, trở thành môn thể thao được dân chúng triều Tống yêu thích.

Nhưng ở đại Đường, mã cầu vẫn là một môn yêu thích nhất trong quân đội. sự đối kháng kịch liệt và sát phạt, chiến đấu hết sức mình với sát khí đằng đằng như khi hai quân thực sự đánh nhau trên chiến trường vậy, nó là môn yêu thích nhất của người Đại Đường thượng võ.

Lúc này, góc tây bắc và góc đông nam đồng thời dấy lên một làn sóng dao động, thì ra hai đội cầu đã vào sân, những người mê cầu đồng loạt dạt sang hai bẽn, nhường ra hai lối đi.

Đội mã cầu của hôm nay vào sân được giới bị rất nghiêm ngặt, Kim Ngộ Vệ và Vạn Kỵ doanh mỗi bên đều cầm tấm chắn lớn nghiêm ngặt bảo vệ lấy đội cầu của mình đi vào trong sân.

Trong một cuộc thi đấu ở ba nám trước, một cầu thủ của đội Hà Đông khi vào sân, bị một kẻ mê cầu cuồng nhiệt dùng kiếm đâm chết, vì thế bảo vệ sự an toàn của cầu thù, bèn trở thành một việc quan trọng của Kim Ngộ Vệ và Vạn Kỵ doanh.

Đội An Tây và đội Phạm Dương gần như đồng thời cùng chạy vào trong sân, làm cho sân mã cầu đột nhiên hoan hô vang dội, tiếng la ó, tiếng vỗ tay như làn sóng nổi lên.

Hai mươi cầu thủ mã cầu thúc ngựa chạy trên sân cầu, trên người họ mặc quân phục, đầu đội quân mũ giáp, người nào người nấy thân hình cao lớn, uy phong lẫm liệt.

Họ liên tục vẫy tay với người mê cầu bên ngoài sân, những người mê cầu la ó inh ỏi, phấn khích xông lên, các binh sĩ duy trì trật tự ven sân phải hết sức ngăn chặn, không khí ừên sân mã cầu nóng lên đến cực điểm.

Lúc này, ba quan viên Thái Bộc Tự đi lên phía trước kiểm tra các dụng cụ cũng như ngựa dành cho thi đấu.

Bẳt đầu từ đợt thi này, quy định của cuộc thi mã cầu trở nên vô cùng nghiêm khắc, nhất là thêm một điều, không được dùng ám khí gây thương tích cho người và ngựa.

Đó là vì ừong cuộc thi đợt trước, Thái Hy Đức dùng dao đặt ở giày gây thương tích cho chiến mã của quân An Tây. do đó đợt thi đấu này đặc biệt quy định, dùng các vật nhọn ngoài gậy đánh cầu ra làm tốn thương đối phương, cầu thủ đó sẽ lập tức bị đuổi khỏi sân cầu, đồng thời đội của người đó cũng bị phán là thua.

Dù quy định nghiêm ngặt, nhưng cuộc thi đấu hôm nay thật sự rất khác thường, các quan viên Thái Bộc Tự vẫn phải kiềm tra từng cái một, chủ yểu kiểm tra giày và gậy đánh cầu của cả hai bên.

Trên khán đài sân thi đấu, An Lộc Sơn nhíu mày, hạ thấp giọng hỏi quân sư Nghiêm Trang: “Tiên sinh dùng kế sách gì vậy, ta thấy họ người nào người nấy đều phấn chấn như rồng như hổ thế?”

Nghiêm Trang khẽ vuốt mấy sợi râu chuột của hắn thấp giọng cười nói: “Đại soái đừng vội, thuộc hạ đã sắp đặt rồi, họ có lẽ chĩ nhìn thấu kế thứ nhất của thuộc hạ, nhưng kế thứ hai và kế thứ ba thì họ không kịp trở tay đâu.”

An Lộc Sơn hồ nghi nhìn xung quanh sân thi đấu, hắn thật sự không nhìn thấy Nghiêm Trang đã sắp đặt ở đâu?

Nghiêm Trang kề tai hắn nói mấy câu, An Lộc Sơn mới chợt tỉnh ngộ, âm thầm gật đầu một cái.

Trên sân cầu, hai đội mã cầu đã nhảy lên ngựa, sau đó là trao đổi gậy đánh cầu, đó là một nghi thức, toàn bộ gậy đánh cầu đều do Thái Bộc Tự cấp, không được tự ý đem theo.

Đầu xuân cái rét rất mãnh liệt, trong cơn gió rét thấu xương, hai đội cầu đứng đối diện nhau, điều trùng họp là, đứng đối diện Lý Khánh An là Sử Tư Minh.

Lý Khánh An nhìn hắn một cái thâm thúy, mỉm cười với hắn, ánh mắt của Sử Tư Minh tránh đi, cơ mặt bất giác co giật một cái.

“Hai đội trao đồi gậy đánh cầu!”

Thái Bộc Tự thiếu khanh Chu Hồng Nguyên la một tiếng.

Chiến mã thúc động, hai đội cầu từ từ tiến lại, gậy đánh cầu chạm nhau trên không, lập tức giao cho đối phương, ngay lúc hai ngựa giao nhau, Lý Khánh An lách người thấp giọng cười nói: “Sử tướng quân, ừận này ngài nhất định cũng thua, ngài thua y như lần trước.”

Sử Tư Minh toàn thân rung một cái. mắt nhìn thẳng về phía trước, cắn môi đến muốn chảy cả máu ra: “Tuyệt đối không!”

Hắn cắn muốn gẫy cả răng luôn.

“Sử tướng quân không tin sao?

Thế thì hãy đợi xem đi!”

Lý Khánh An khê mĩm cười, thúc ngựa đi xa.

Sử Tư Minh đứng ngẩn người ra, đến quên cả đi về phía đội mình.

“Tư Minh, đừng đứng ngẩn ra nữa, sắp phải bắt đầu rồi.”

Thái Hy Đức lớn tiếng thôi thúc.

Sử Tư Minh thở một hơi dài, hắn từ từ cúi đầu, đi về phía đội cầu của mình.

Cuộc thi đấu sắp bắt đầu, hàng ghế khách mời đã đầy người, cũng đều là các gia đình quyền quý của thành Trường An, nhưng hoàng đế đại Đường Lý Long Cơ không có đến.

Song phương đều đợi trước cầu môn của mình, Đoàn Tú Thực hạ thấp giọng nói: “Chúng ta chờ đợi đã ba năm, hôm nay chính là ngày chúng ta báo thù rửa hận, đánh

cho ra khí thế, để bọn cẩu tặc Phạm Dương ném mùi lợi hại của quân An Tây chúng ta!”

Mười cây gậy đánh cầu được khuấy động, các cầu thủ xếp thành hàng một, Lý Khánh An và Bạch Nguyên Quang là tay tấn công, áp ừận phía tnrớc, làm tiên phong, Hạ Lâu Như Nhuận thân hình vạm vỡ và hai cầu thủ cao to khác làm hậu quân, còn trung quân chủ trận chính là Đoàn Tú Thực, Lệ Phi Thủ Du v.v.. .năm người khác trấn giữ.

Đội hình của quân Phạm Dương cũng như lần trước, Thái Hy Đức và Doãn Tử Kỳ làm tiên phong, Sử Tư Minh trấn giữ trung quân, đội hình có sự khác biệt so với quân An Tây, họ là ba người làm tiên phong, trung quân bốn người, thiên về tấn công nhiều hơn.

Lúc này Thái Hy Đức thấp giọng nói với mọi người: “Mách một câu cho mọi người trước, Nghiêm Trang tiên sinh đã sắp đặt rồi, tới lúc đó bên An Tây sẽ có chuyện xảy ra, trong lòng chúng ta biết là được rồi, không nên kinh ngạc quá đỗi.”

Mọi người nghe xong, đồng loạt phấn chấn nhìn về phía quân An Tây.

Hai đội quân xa xa nhìn nhau, đều nhìn đối phương một cách đầy địch ý, không khí ngoài sân càng lúc càng cuồng nhiệt, tiếng hét vang như sấm, la trống đánh vang, rất nhiều người đã la đến khàn cả tiếng.

Lúc này, nhang tính giờ đã được đốt lên, một tiếng chuông vang lên, một quà cầu da được ném vào giữa sân, song phương gần như đồng thời khỏi động, chiến mã phóng đi. gậy đánh cầu được khuấy động, đồng loạt lao về phía quả cầu da ở giữa sân.

Bạch Nguyên Quang dẫn trước lao đến, gậy đánh cầu vừa quất, quả cầu da lao vế phía trái chỗ Lý Khánh An, Thái Hy Đức rống lên một tiếng, quất cây gậy đánh cầu nhắm cả người lẫn quả cầu da mà đánh tới, Lý Khánh An nghiêng mình né tránh cây gậy hung hãn của hắn, khẽ điểm cầu một cái nhẹ, lại chuyển đưa cho trung quân Đoàn Tú Thực.

Không đợi Đoàn Tú Thực đón cầu, Sử Tư Minh và một cầu thủ hai bên kẹp kích, giật lấy quà cầu da, Sử Tư Minh quất một đường dài, đánh quà cầu da xa xa bay thẳng về phía trước

Chiến mã của cầu thủ hai bên như điện xẹt, phóng đi trên sân cầu, quà cầu da bay qua ném lại trên không trang, lúc thì quân An Tây chiếm ưu thế, lúc thì đội Phạm Dương dẫn trước, nhìn thấy cây nhang tính giờ trước mặt đã sắp đốt hết, hai bên đều chưa ghi được bàn nào.

Lúc này, quân An Tây đang đánh phối họp một cách rất đẹp mắt, Bạch Nguyên Quang và Đoàn Tú Thực một trước một sau, đột phá sự ngăn chặn của quân Phạm Dương, đã đến góc bên trái của lỗ cầu, còn phía bên phải Lệ Phi Thủ Du cũng đã thúc ngựa đến kịp, quân Phạm Dương hoảng hồn, bảy người chia hai bên ừái phải lao tới.

Ở phía trước Sử Tư Minh đột nhiên phát hiện trung lộ phía trước của Lý Khánh An không hề có người ngăn chặn, xuất hiện một khoảng trống, hắn khẩn cấp la lên: “Đó là kế điệu hổ ly sơn, mau trở về trung lộ!”

Sử Tư Minh la xong, hắn thúc ngựa xông lên, cùng lúc đó, Bạch Nguyên Quang một cú đánh sau đẹp mắt, mã cầu từ khe hở bay ra, rơi trước mặt Lý Khánh An, cầu cách Lý Khánh An còn một trượng xa.

Sử Tư Minh cũng đuổi đến, hắn cách cầu chỉ có nửa trượng.

“Sử tướng quân, ngài chặn được ta sao?”

Lý Khánh An khẽ cười một tiếng.

Sử Tư Minh do dự một cái, bất giác kép giữ cương ngựa một cái, chính vào thời khắc chớp nhoáng đó, Lý Khánh An đánh một cú vô cùng hiểm hóc, cầu từ trước mặt Sử Tư Minh rít gió bay qua, cách xa năm mươi bước, quà cầu da theo tiếng vào lưới, An Tây lập kỷ lục ghi bàn trước.

Trên sân thi đấu nhất thời tiếng hoan hô như sấm, vô số người kích động đến nhảy dựng lên, Dương Hoa Hoa trên khán đài phấn khích đến hét lên lảnh lót: “Lý Thất Lang, đánh hay quá!”

Hôm nay Cao Lực Sĩ cũng có đến xem thi đấu, ông thấy Lý Khánh An ghi bàn, bất chợt ha hả cười lớn, nói với Bùi Khoan cùng là người hâm mộ đang ngồi bên cạnh: “Bùi thượng thư nhận thấy thẳng này thế nào?”

Bùi Khoan cũng cười nói: “Hắn ăn chắc Sử Tư Minh rồi.”

Hắn lại thở dài một tiếng: “Thật đáng tiếc!”

Cao Lực Sĩ ngẩn người ra: “Bùi thượng thư nói vậy là ý gì?”

Bùi Khoan cười nhẹ nói: “Chim đại bàng đực phải tới nơi núi cao hiểm cốc mới thấy được bản sắc của nó, nếu nuôi trong lồng, thì có khác nào chó heo đâu?”

Cao Lực Sĩ khẽ gật đầu, đột nhiên thấp giọng nói với hắn mấy câu, Bùi Khoan sững người, có chút không tin hỏi: “Cao ông, thật sự sẽ như thế sao?”

“Bùi thượng thư, ngài chú ý kỹ một chút sẽ thấy.”

Ánh mắt Bùi Khoan nghi hoặc nhìn chăm chú các cầu thủ của quân Phạm Dương, lúc này, một tiếng chuông vang lên, trận thi đấu thứ nhất kết thúc rồi, hai bên phải nghỉ ngơi một lát mới thi đấu tiếp.

Một trận thi đấu với cường độ cao như thế làm cho cầu thủ hai bên cũng đều mồ hôi đầm đìa, đồng loạt đến ven sân cầu lấy nước uống cho đỡ cơn khát.

Nước là do Thái Bộc Tự nhất loạt cung cấp, là nước trà đã được nấu sôi, trà của Đường triều cũng đều nấu bằng nước, bên trong có các thứ gia vị, dùng chén to rót đầy, có tạp dịch đã chuẩn bị sẵn trước rồi, các thứ đồ để đầy hai cái bàn, mấy chục chén nước trà, ngoài ra, trong mâm sứ còn chuẩn bị các thứ điểm tâm.

Mọi người đồng loạt đi lên lấy trà, lúc này, ánh mắt An Lộc Sơn đang chăm chú quan sát quân An Tây, không ngờ quân An Tây lại không đi uống trà đã được Thái Bộc Tự chuẩn bị, mà là do nhóm người Lý Tư Nghiệp ở ven sân thi đấu ném vào mấy chục túi da chứa nước lọc, tướng sĩ quân An Tây đón lấy túi da uống ừng ực ngụm lớm một cách sảng khoái, sau đó lại cho chiến mã uống nước.

“Các vị tướng quân, tại sao không uổng nước trà mà chúng tôi đã chuẩn bị sẵn?”

Một viên quan Thái Bộc Tự chạy đến hỏi.

Đoàn Tú Thực nhoẻn miệng cười nói: “Đa tạ Lưu thự lệnh, chỉ là trong lúc thi đấu chúng tôi không bao giờ uống trà, chi uống nước lọc, nên chúng tôi mới tự chuẩn bị lấy.”

Thự lệnh ngẳn người ra một lát, lại nói: “Nếu như thế, chúng tôi cũng có thể chuẩn bị nước lọc

“Không cần đâu, chúng tôi đã chuẩn bị rồi.”

Đoàn Tú Thực lại liếc nhìn một cái quân Phạm Dương, cười nói: “Số trà nước này nên cho quân Phạm Dương uống vậy!

Ta thấy họ hình như vẫn uống chưa đù.”

Trên khán đài, An Lộc Sơn hứ mạnh một tiếng, bất mãn nói với Nghiêm Trang: “Sách lược của tiên sinh hình như bị người ta nhìn thấu rồi, người ta đã có sự chuẩn bị, làm gì được?”

Nghiêm Trang cười rồi nói: “ Đại soái đừng hoảng, hai kế sách này của thuộc hạ chỉ là chiêu dương đông kích tây, đế quân An Tây chú ý vào đó thôi, kế sách đích thực của thuộc hạ thì cho dù họ có nằm mơ cũng chưa chắc đã nghĩ tới đâu.”

“Keng!”

Xa xa lại vang lên một tiếng chuông, trận thi đấu bắt đầu lại rồi.

Trận thi đấu thứ hai là trận giữa, là trận thi đấu quan trọng quyết định việc thắng thua, trước mắt quân An Tây dẫn trước một bàn.

Trong trận thi đấu thứ hai này, mặt máu tanh của mã cầu mới dần dần bắt đầu lộ ra.

Trong sự thi đấu kịch liệt đó, mỗi bên đều vào được hai quả cầu, tỉ số trở thành 3:2, càng về sau trận đấu càng thêm kịch tính, ngọn lửa hận thù từ ba năm tnrớc của hai bên bắt đầu bùng lên, động tác của hai quân trở nên thô lỗ, dưới vó ngựa cát bụi mịt mù, chiến mã hung hãn tông vào nhau, lúc giao nhau quyền cước qua lại, gậy đánh cầu trở thành hung khí.

Chiến mã của Đoàn Tú Thực bị một gậy đánh vào mắt, hí vang đố gục xuống đất, Doãn Tử Kỳ cũng bị Hạ Lâu Như Nhuận một quyền đánh tới bể đầu chảy máu, cuộc thi đấu bắt buộc phải dừng lại.

Tâm trạng của khán giả ngoài sân cũng bị lây nhiễm theo, bắt đầu có người mở miệng mắng chửi, có người ném đá vào sân, ở góc tây bắc, thậm chí còn xày ra người hâm mộ hai bên ẩu đà nhau dữ dội, các kỵ binh xông tới, trực tiếp lôi những người ẩu đả kéo đi.

Cuộc thi đấu sau khi ngùng lại được tiếp tục, lúc này, trên khán đài ánh mẳt của Bùi Khoan bắt đầu không rời Lý Khánh An, hắn dần dần ý thức được, việc Cao Lực Sĩ nói với hắn sắp xảy ra rồi.

‘Păng!’ một tiếng vang giòn, quả cầu da bay ngang tới, cách Lý Khánh An khoảng một trượng xa, Lý Khánh An phóng ngựa lao đến, đôi tay quất gậy về phía quà cầu da đánh tới, chính vào lúc đó, Thái Hy Đức thúc ngựa lao tớ thật mạnh, kề sát vào Lý Khánh An, Lý Khánh An thấy hắn thoáng chốc sáp đến gần, đôi tay liền quất gậy đánh cầu bay đi.

Đột nhiên, Thái Hy Đức hét lên một tiếng thảm thiết, từ trên ngựa rơi xuống đất, toàn sân dấy động, đồng loạt đứng cả dậy, chỉ thấy cánh vai phải của Thái Hy Đức bị cắm một con dao ngắn, hắn đau đớn quằn quại lăn lộn dưới đất, máu chảy lênh láng.

Tình trạng đột ngột đó làm cho quan viên Thái Bộc Tự kinh hoảng đến ngẩn cả người ra, Sử Tư Minh xông đến hét to: “Các người không quản sao?

Quân An Tây dám cả gan sử dụng ám khí đả thương người.”

Cuộc thi đấu ngung hẳn, quân Phạm Dương nổi giận rống lên hướng Lý Khánh An vồ tới, quân An Tây cũng không chịu lép, vây chung quanh bảo vệ lấy Lý Khánh An, cung giương kiếm giơ lên, mắt thấy sự việc của ba năm trước lại tái diễn, chính vào lúc đó, An Lộc Sơn rống lên một tiếng: “Tất cả đều dừng tay hết cho ta!”

Hắn xông ra khán đài, giơ tay tát vào mặt Sử Tư Minh một cái, lớn tiếng mắng: “Cùng đều là quân Đường, ai dám gây sự nào?”

Quân Phạm Dương đều âm thầm lui ra, An Lộc Sơn đi đến xem thương thế của Thái Hy Đức một cái, hắn thở dài nói với Lý Khánh An: “Lý tướng quân, chẳng qua chỉ là một trận thi đấu mã cầu mà thôi, ngươi hà tất ra tay độc ác đến thế?”

Trên sân mã cầu trở nên yên lặng, Thái Bộc Tự thiếu khanh Chu Hồng Nguyên, người chủ trì cuộc thi đấu hôm nay mồ hôi đầy mặt, hắn chẳng thể nào ngờ rằng sự việc xảy ra ba năm trước lại tái diễn, mà lần này thay đổi vai diễn, quân Phạm Dương trở thành bên bị hại, vấn đề là năm nay đã có quy định mới, cầu thủ dùng hung khí gây thương tích cho đối phương sẽ lập tức bị đuổi khỏi sân thi đấu, đội của hắn cũng sẽ bị tuyên bố thua cuộc, chẳng lẽ quân An Tây muốn là kẻ đầu tiên nhận phạt của quy định mới này sao?

Chu Hồng Nguyên rất ư khó xử, hắn biết nếu mình chấp hành theo quy định, hắn nhất định sẽ đắc tội với quân An Tây, nhưng mà tiết độ sứ Phạm Dương của người ta cũng có mặt trên hiện trường đấy!

Kêu hắn làm sao bây giờ?

“Lý tướng quân, việc này ngài giải thích thế nào?”

Chu Hồng Nguyên đành gắng gượng tra hỏi Lý Khánh An.

Lý Khánh An cười nói: “Chu thiếu khanh, ta tin lúc đó mọi người đều thấy, đôi tay của ta đang nắm gậy đánh cầu, chưa hề buông tay ra khắc nào cả, thử hỏi, ta làm sao dùng dao?”

Chu Hồng Nguyên ngẩn người ra, trong lòng hắn hiểu ra vấn đề, đưa mắt nhìn qua phía An Lộc Sơn, lúc này An Lộc Sơn nối giận nói: “Lý Khánh An, cho dù ngươi thật sự ra tay, ta cũng có thể nhịn, mọi người dĩ hòa vi quý, nhung ngươi dám nói ngược lại, là Thái tướng quân tự gây thương tích cho bản thân là khinh người thái quá rồi, ta phải tố cáo ngươi lên Hoàng Thượng.”

Lý Khánh An chắp tay cười nói: “An soái, ta nói Thái tướng quân tự gây thương tích cho bản thân khi nào vậy?

Ngài đã nghĩ quá nhiều rồi.”

“Hứ!

Dù không nói rõ ra nhưng ý của ngươi chính là như vậy.”

“Lý tướng quân nói không sai chút nào!”

Bùi Khoan chậm rãi đi lên, hắn cười nhạt một tiếng, nói: “Mắt của An soái có thề không tốt rồi, nhưng ta thì xem rất rõ ràng, Lý tướng quân thật chất không hề rút con dao nào cả, còn việc vai của Thái Hy Đức tại sao lại có con dao, ngài và ta trong lòng đều rõ.”

Bùi Khoan dù từng làm tiết độ sứ Phạm Dương, nhưng hắn và An Lộc Sơn lại là kẻ thù sống chết.

Những đại tướng mà hắn xem trọng và đề bạt, sau khi An Lộc Sơn lên làm tiết độ sứ rồi, đều bị giáng chức, thậm chí một viên ái tướng tâm phúc của hắn, cũng bị An Lộc Sơn mượn tay người Khiết Đan giết chết, làm Bùi Khoan rất ư đau lòng.

Lúc này An Lộc Sơn lại sử dụng thù đoạn đe hèn vu oan giá họa quân An Tây, Bùi Khoan quyết không để hắn biến quân Phạm Dương mà mình từng thống lãnh trở thành những kẻ vô lại.

An Lộc Sơn chắp tay sau lưng hứ mạnh một tiếng, nói: “Sự việc này do Thái Bộc Tự quyết định, có liên can gì đến Bùi thượng thư đâu?”

Lúc này sau lưng Thái Bộc Tự thiếu khanh Chu Hồng Nguyên đã ướt đẫm mồ hôi, sự việc như thế vốn chẳng có chứng cứ gì, xảy ra trong thoáng chốc, ai cũng nhìn không rõ, không như đòi sau còn có thế dùng máy quay chiếu lại, toàn dựa vào sự phán quyết của con người, có thể nói Lý Khánh An sử dụng hung khí, nhung cũng có thể nói Thái Hy Đức tự gây thương tích cho bản thân, quan trọng là xem chỗ dựa của ai vững hơn thôi.

Đó chính là chỗ cao minh trong kế sách của Nghiêm Trang, trước tiên là bỏ thuốc vào trong nước, để mê hoặc quân An Tây, để họ tập trung chú ý lên phần án uống, còn hắn thì lợi dụng sơ hở của quy định mới, lập kế cho Thái Hy Đức tự gây thương tích cho bản thân, dưới tình trạng đó, quân Phạm Dương có mặt tiết độ sử tại hiện trường, còn quân An Tây thân đơn thế cô, Cao Tiên Chi thì xa tận An Tây, như thế phán quyết cuối cùng nhất định có lợi cho quân Phạm Dương, Lý Khánh An bị đuổi ra sân, thân bại danh liệt, còn quân Phạm Dương sẽ được thắng lợi cuối cùng.

Đây chính là gậy ông đập lưng ông, lúc trước khi lừa cháy tiến tấu viện, hắn Lý Khánh An không phải xử lý như vậy sao?

Không ngờ, lại xuất hiện cái tên Bùi Khoan, công khai thay quân An Tây chống đỡ, lảm cho kế sách của Nghiêm Trang vốn rất vẹn toàn bị xé toạt ra một góc.

Chu Hồng Nguyên khó xử đến cùng cực, một bên là Phạm Dương tiết độ sứ, phong cương đại sứ, còn một bên là lễ bộ thượng thư, tân nhiệm tướng quốc, hắn ai cũng không dám đắc tội.

Lúc này, Lưu thự lệnh đứng bên cạnh lén lút chọt vào sau lưng Chu Hồng Nguyên, nói nhỏ: “Sứ quân nhìn sang bên trái xem.”

Chu Hồng Nguyên quay đầu nhìn về phía trái, hắn lập tức hoảng hồn, chỉ thấy Cao Lực Sĩ mỉm miệng cười đứng chắp tay sau lưng cách đó không xa.

Hắn liền tinh ngộ hẳn, Cao Lực Sĩ chính là chỗ dựa vững chắc của Lý Khánh An, hắn tuyệt đối không thể làm mích lòng được.

Hắn lập tức hạ quyết tâm, cười nói: “An đại soái nói đúng, mọi người đều là quân Đường cả. hà tất gà nhà đánh nhau như thế?

Ty chức thấy đây chẳng qua là một sự hiểu lầm, hiểu lầm thôi!

Ha ha, không hề ảnh hưởng đến cuộc thi đấu, cuộc thi đấu có thể tiếp tục được rồi.”

Hắn vẫy tay để người khiêng Thái Hy Đức đi xuống, đối vết vết thương của Thái Hy Đức coi như không nhìn thấy.

An Lộc Sơn cũng thấy Cao Lực Sĩ rồi, hắn lấy lòng mà gật đầu chào Cao Lực Sĩ một cái, nhung trong lòng lại bực bội đến cực điểm, có sự ra mặt của Cao Lực Sĩ, chuyện này đương nhiên chi có thể là chẳng đi đến đâu rồi, nhung vấn đề là, cầu thù ghi điểm tuyệt vời nhất của hắn là Thái Hy Đức lại không thể tham gia thi đấu được rồi.

Cuộc thi đấu tiếp tục tiến hành, mất đi một viên mãnh tướng Thái Hy Đức, sự tấn công của quân Phạm Dương bị yếu đi, dần dà, quyền chủ động trên sân bị quân An Tây nắm giữ, tốc độ thi đấu cũng bị quân An Tây khống chế.

Quân An Tây càng đánh càng hăng, đem chiến thuật phối họp với kỹ thuật cá nhân của từng người phát huy đến cực điếm, ngược lại, quân Phạm Dương lại vì khéo quá hóa vụng mà sĩ khí bị ảnh hường rất lớn, không dám ngông cuồng, thi đấu một cách bó tay bó chân.

Lý Khánh An phóng ngựa lao đi, quả cầu da bay xéo đến chỗ hắn, trước mặt hắn rộng mở, không có người ngăn chặn, còn Sử Tư Minh và các trung quân khác cũng đều quay về trước cửa cầu môn, Lý Khánh An không hề do dự quất gậy đánh ra, quả cầu da rít gió bay vào hướng lỗ, còn Sử Tư Minh bèn đúng bên cạnh cầu môn.

“Sử tướng quân, đây là mũi tên thứ hai mươi, ngài chặn được không đó?”

Lý Khánh An lớn tiếng cười vang.

Trên trán Sử Tư Minh mồ hôi lăn dài, hắn hít mạnh một hơi, ánh mắt chăm chú nhìn quả cầu da đang bay đến, nhung trong mắt hắn, quả cầu da đã biến đồi, biến thành một mũi tên phóng tới, lao đến với một tư thế tuyệt vời.

Tim hắn đập thình thịch, y như là tiếng trồng từng hồi từng hồi, tiếng thứ mười tám, tiếng thứ mười chín, tới rồi, nên ra tay thôi!

Nên ra tay!

Nhưng chiếc gậy đánh cầu của hắn như nặng tựa ngàn cân, hắn làm sao cũng không nhích lên được.

Sử Tư Minh rống lên một tiếng, nhưng rống được một nửa đã ngưng hẳn, không khí chung quanh quái dị vô cùng, mọi người đều ngần người ra nhìn hắn, một cầu thủ nhỏ giọng nhắc hắn: “Sử tướng quân, cầu đã vào rồi.”

“Á!”

Gậy đánh cầu của Sử Tư Minh rơi xuống đất.

Theo sự quái dị của Sử Tư Minh, sĩ khí của quân Phạm Dương vỡ tan triệt để, trong trận thi đấu thứ ba để quyết thắng thua, bị đội An Tây liên tiếp vào sáu cầu, chỉ Lý Khánh An một người đã đánh vào bốn quả, dẫn trước với một ti số cách biệt khá lớn 9:2, cuộc thi đấu trở thành một bên chịu đòn, đến phút cuối trận đấu, quân Phạm Dương đã hoàn mất hẳn ý chí chiến đấu, thậm chí đến cả đuổi theo để ngăn chặn cũng mất đi lòng tin rồi, mờ to mắt nhìn quân An Tây tấn công như gió như điện, đánh cầu vào.

“Keng!” một tiếng chuông vang lên, toàn trận thi đấu kết thúc, trong sân mã cầu dấy động sôi sục như biền cả, An Lộc Sơn giận đến xanh cả mặt, quay người tát một cái bạt tai thật mạnh lên mặt Nghiêm Trang.

Chương 103: Lần Đầu Tiên Đến Dương Châu

“Giang Nam hảo, phong cảnh cựu tằng am.

Nhật xuất giang hoa hồng thắng hỏa, xuân lai giang thủy lục như lam, năng bất ức Giang Nam?”

(Giang Nam đẹp, phong cảnh đã từng am.

Ánh nắng hoa sông hồng tựa lửa, chiều xuân sông nước biếc như chàm, há chẳng nhớ Giang Nam?

- “ức Giang Nam” của Bạch Cư DỊ, người dịch Nguyễn Chí Viễn)

Tháng hai năm thứ bảy Thiên Bảo, gió xuân đã thổi xanh hai bờ sông Tào Hà.

Từng đàn từng đàn chim diệc bay qua mặt sông, nước phảng phất khói mờ, từng cụm khói trắng lán tròn trên mặt sông.

Trên mõm núi phía xa thỉnh thoảng có thể thấy khe suối tan chày từ trên bờ vực chảy xuống, hình thành dòng suối nhỏ róc rách chảy vào Tào Hà.

Cành cây bị gió xuân làm nứt vỏ khô, có lúc phát ra tiếng lắc rắc rơi xuống dưới sông.

Nhánh rễ cố thụ chằng chịt treo lơ lửng trong không trung, gió từ phương đông thổi đến, cành cây lắc lư về phía tây, tiếng xuân trên không lởn vởn va đập với nhau.

Trên sông Tào Hà, từng đội hàng hóa chất đầy và thuyền của lữ khách men theo kênh đào Thông Tễ (còn gọi là Biện thủy, Biện cừ, Biện hà, tổng chiều dài 650 dặm, là công trình giai đoạn đầu của Đại Vận Hà thời Tùy Đường, nối liền sông Hoàng Hà và Hoài Hà. lưu thông từ Tây An đến Dương Châu, là mạch giao thông trọng yếu của thời kỳ đó) đi xuống phía nam.

Ngày hôm nay đã đến Cao Bưu huyện của Dương Châu, cách nơi cần đến của hắn cũng chỉ còn có mười mấy dặm.

Tính đến hôm nay, hành trình ròng rã một tháng trời.

Thật ra nếu hắn đi vội, chỉ cần nửa tháng là có thể đi đến Dương Châu rồi.

Quan trọng là hắn muốn du ngoạn cảnh sắc phong vật của Đại Đường, không chịu đi nhanh, mà Binh bộ cũng không có quy định thời gian hắn đến nhậm chức.

Lúc này một thuyền đánh cá băng ngang qua vai hắn, đuôi thuyền một cô gái thanh tú đang bận rộn nấu nướng, một đôi tay trắng ngần đang lột măng xuân.

Lý Khánh An tâm trạng rất vui, bất giác lắc lư cái đầu ngâm nga: “Lư biên nhân tự nguyệt, hạo oản ngung sương tuyết.” (Bên lò người tựa nguyệt, tay trắng như sương tuyết - “Bồ tát man kỳ 3” của Vi Trang, người dịch Điệp Luyến Hoa)

Hắn lại mỉm cười lớn tiếng hỏi: “Cô gái, xin hòi tên nàng, đã xuất giá hay chưa?”

Cô gái kia trùng mắt nhìn hắn một cái, vén màn lên bước vào trong khoan thuyền rồi.

Người cha của nàng đứng ở mũi thuyền cười ha hà nói: “VỊ quân già này, tiểu nữ đã hứa hôn cho người ta rồi, để quân gia thất vọng rồi.”

Lý Khánh An mỉm cười chắp tay nói: “Lão trượng, ta chỉ là thưởng thức phong cảnh đẹp nhất đẹp nhất trên sông mà thôi, không có ý nào khác.”

Lão ngư dân cũng mỉm cười hiền hòa, vẫy tay với hắn, dùng sào chống thuyền đi

xa.

“Thất Lang, huynh có hứng quá vậy!”

Lệ Phi Thủ Du từ trong khoan thuyền bước ra cười nói.

“Thật vậy!

Nhìn nhiều cát vàng đại mạc rồi, đột nhiên đến bờ sông thanh tao đẹp mắt này, cũng có chút không nhớ An Tây nữa rồi.”

Lý Khánh An lại hứng thú tràn trề ngâm nga: “Nhân nhân tận thuyết Giang Nam hảo, du nhân chỉ họp Giang Nam lão.

Xuân thủy bích ư thiên, họa thuyền thinh vũ miên.” (Người người đều nói Giang Nam đẹp, khách chơi muốn ở Giang Nam mãi.

Nước xuân biếc như trời, thuyền ngủ tiếng mưa rơi.

- “Bồ tát man kỳ 3” của Vi Trang, người dịch Điệp Luyến Hoa)

“Thơ hay!”

Bên cạnh đột nhiên có người lên tiếng khen.

Chỉ thấy ở một phía khác mạn thuyền có một đàn ông áo xanh mỏng manh đi lại, chắp tay thi lễ với Lý Khánh An: “Không ngờ người đi cùng lại có tài văn như vậy, tại hạ Ba Thục Lý Thanh Liên, chu du non nước Đại Đường, chợt nghe thơ hay của nhân huynh, làm phiền rồi.”

Lý Khánh An không có hứng thú gì với hắn.

Nếu là cô nương Giang Nam xinh đẹp đi tới, nói không chừng hắn sẽ lại ngâm tiếp những cái đại loại như sông dài băng chày, sóng cuốn hết...

để giành lấy lòng mỹ nhân, nhưng thật tiếc đó lại là một người đàn ông trung niên bộ dạng có vè thất thếu đi tới.

“Ha ha!

Tại hạ An Tây Lý Khánh An, đi công cán Dương Châu, đang lúc rảnh rỗi vô vị, ngâm mấy câu thơ tầm xàm, để nhân huynh chê cười rồi.”

Người đàn ông kia thất kinh: “Huynh chính là công thần Lý Khánh An trong trận chiến Tiểu Bột Luật, đệ nhất tiễn An Tây làm quan đến chức quan Trang lang tướng đấy ư?”

Lý Khánh An có chút kinh ngạc, không ngờ đi đến nơi xa xôi mấy nghìn dặm như Dương Châu vậy mà vẫn có người biết đến hắn.

Nên biết là Đại Đường giao thông bất tiện, tin tức bị kẹt cứng, người đàn ông này lại có thể biết được sự việc xảy ra ở hai tháng trước.

Thấy người đàn ông này khuôn mặt kinh ngạc, Lý Khánh An cũng bất giác có chút thỏa mãn lòng tham hư danh của minh, hắn lập tức có mấy phần thiện cảm với người đàn ông này.

“Đúng là đời người chốn nao cũng có duyên gặp mặt, tại hạ có một vò rượu bồ đào Giao Hà, mời Thanh Liên huynh uống một ly.”

Không biết vì sao, hắn cứ cảm thấy cái tên Thanh Liên này hình như từng nghe ở đâu đó rồi, nhưng nhất thời vẫn chưa nghĩ ra.

“Nói hay lắm, đòi người chốn nao cũng có duyên gặp mặt, rượu của Lý tướng quân tại hạ xin uống.”

Người đàn ông kia nghe nói có rượu bồ đào Giao Hà, mắt sáng cả lên.

Ba người quây quần bên một cái bàn, liên tiếp uống mấy ly rượu lớn, người trung niên liên tiếp nói sảng khoái: “Rượu ngon, Giao Hà sản xuất mỹ tửu, nước ủ bồ đào ngọt lịm, ta đã năm sáu năm không được uống nó rồi.”

Lý Khánh An thấy hắn uống được vài ly, dần lộ vẻ cuồng, bất giác mỉm cười, rót tiếp một ly đầy cho hắn: “Thanh Liên huynh, ta xem huynh cũng không giống người bình thường, tại sao lại thất thểu như vậy?”

Người trung niên không trả lời, cầm lấy ly rượu một lát sau mới khẽ thở dài: “Khí ngã khứ già. tạc nhật chỉ nhật bất khà lưu.

Loạn ngã tâm giả. kim nhật chỉ nhật đa phiền ưu.” (Hôm qua khôn giữ ngày đi; hôm nay, nghĩ nỗi chia ly mà sầu - “Trên lầu Tạ Thiếu ở Tuyên Châu tiễn biệt quan hiệu Thư Thúc Vân” của Lý Bạch, người dịch Trần Trọng San)

Hắn nốc cạn ly rượu, ngẳng đầu cười lớn nói: “Trừu đao đoạn thủy thủy cánh lưu, cử bôi tiêu sầu sầu cánh sầu.

Nhân sinh tại thế bất xứng ý, minh triều tán phát lộng biên châu.” (Cầm đao chém nước, nước trôi; tình buồn, dẫu rượu say người, khôn quên, ở đời gặp chuyện lo phiền; sớm mai xõa tóc, bơi thuyền mà chơi.

- “Trên lầu Tạ Thiếu ở Tuyên Châu tiễn biệt quan hiệu Thư Thúc Vân” của Lý Bạch, người dịch Trần Trọng San)

Lý Khánh An thất kinh, hắn đột nhiên biết được người này là ai rồi, Thanh Liên cư sĩ, không phải chính là Lý Bạch sao?

“Lý huynh, không lẽ huynh chính là người ‘hô nhi tương xuất hoán mỹ tửu’(*)

” ((*): đem con đồi hết rượu - một câu thơ trong bài “Tương tiến tửu” của Lý

Bạch)

“Không sai!

Ta chính là Lý lãng đãng được thánh thượng ban vàng hồi hương, hôm nay có được mỹ tửu của Lý tướng quân, Lý Bạch đa tạ nhé!”

Năm thứ nhất Thiên Bảo Lý Bạch tiến kinh, danh trấn kinh thành, được Lý Long Cơ mời làm Hàn lâm cung phụng.

Ngặt nỗi văn nhân tự khinh nhau.

Sự cuồng ngạo của Lý Bạch dẫn đến sự đố kỵ của Trường An văn bá Trương Tự.

Tên Trương Tự này là con thử của tướng quốc tiền nhiệm Trương Thuyết, em trai của Hộ bộ thượng thư Trương Quân, hắn cũng đồng thời thân là Hàn lâm.

Hắn đã nắm lấy tính cách tung tác cuồng ngạo của Lý Bạch, nhiều phen hãm hại trước mặt Lý Long Cơ, cuối cùng Lý Bạch bị ban vàng về quê.

Từ đó hắn đi du lịch khắp vùng đất Đại Đường, phóng túng trong nrợu chè bê tha, vung tay nghìn vàng, trong túi ngày một khánh kiệt.

Lần này hắn đến Dương Châu tìm thái thú Lư Hoán mưu cầu chức danh, vừa lúc gặp được Lý Khánh An ở trên thuyền.

Lý Khánh An vô cùng có hửng thú với vị thơ tiên trong lịch sử này, dò xét hắn một lượt từ trên xuống dưới.

Thân hình Lý Bạch người vừa hơi cao, mắt mày nhỏ dài, do uống rượu vô độ trong thời gian dài, mũi của hắn có chút sưng đỏ, mặt mũi có một thứ thần sắc thất thểu khôn tà.

Lý Khánh An đột nhiên mỉm cười nói: “Thất Lang từ nhỏ do không học thuộc được Sàn tiền minh nguyệt quang của Thái Bạch huynh, mà bị phụ thân đánh một trận nhừ tử, lúc đó Thất Lang đã nghĩ, mai này ta nhất định đánh người làm thơ này một trận tơi tả, để trót hết nỗi bực tức trong lòng.

Hôm nay Thất Lang coi như đã được toại ý nguyện rồi.”

Lý Bạch ngạc nhiên: “Lý tướng quân định thi triển quyền cước với tại hạ sao?”

“Quyền cước đổi thành mỹ tửu, nốc rượu Thái Bạch huynh cho say bí tỉ, cũng là trút đi nỗi bực bội trong lòng ta rồi.”

Lý Bạch cười lớn: “Được!

Hôm nay tại hạ sẽ để cho tướng quân toại nguyện, không say không thôi.”

Thuyền từ từ cập bến ở cảng Giang Đô huyện.

Giang Đô huyện là châu trị (cơ quan hành chính cao nhất của một châu) của Dương Châu.

Thành đô chu vi mười mấy dặm, dân số ba mươi mấy vạn, là thành phố lớn trong chỉ đứng sau Trường An và Lạc Dương, ơ đây thương buôn hội tụ, sản vật sung túc, thêm nữa giao thông đường nước và đường bộ tiện lợi, làm cho thương nghiệp của nó vô cùng phát đạt, mậu dịch hài ngoại cũng vô cùng thịnh vượng.

Sự phát đạt về thương nghiệp của nó thậm chí vượt qua cả thủ đô Trường An.

Dương Châu không những là trang tâm kinh tế Đại Đường, đồng thời cũng là thị trấn quân sự trọng điểm.

Một trong năm Đại đô đốc phù của Đại Đường, quân nha của Đại đô đốc phủ Dương Châu chính là nằm ở Giang Đô huyện.

Tuy nhiên trải qua sự ổn định trăm năm, Đại đô đốc phủ Dương Châu đã từ từ trở thành một thứ biếu tượng, trở thành một chức danh hư ảo, mười mấy quân phủ của khu vực Hoài Nam đều do Binh bộ quản hạch, không chịu sự quản lý của Đại đô đốc phủ.

Lý Khánh An lần này chính là chịu sự ủy phái của Binh bộ, đến tiến hành luyện binh đối với năm quân phủ trú đóng ở Giang Đô huyện.

Tên đầy đù chức vụ của hắn là Giang Đô Đoàn luyện sứ kiêm Thị ngự sử.

Trong đây có mấy tầng ý nghĩa, một là tạm thời đảm nhận nhiệm vụ, hai là quản lý năm quân phủ Giang Đô huyện, một điều nữa là hắn có quân hàm Thị ngự sử, có thề trực tiếp khép tội hoặc đình chức quan quân địa phương, nói dễ hiểu hơn một chút, hắn chính là trướng quan quân sự tối cao Dương Châu có đầy đù thực quyền.

Khi thuyền từ từ cập cảng, Đô chuyển vận sứ Giang Hoài Lưu Trường Vân đã chờ đợi ở bến cảng, ơ Dương Châu ngoại trừ quân chính ra, còn có một bộ phận quan trọng, đó chính là Đô chuyển vận sứ.

Đây là một trong ba sử ty chấp quản lợi quyền Đại Đường, phụ trách đem lượng vật tư, lương thực và tiền đồng dồi dào vận chuyển tới tấp về kinh thành.

Đảm nhiệm chức vụ này thường là cao quan, ví dụ như năm hai mươi mốt Khai Nguyên Môn hạ thị trung Bùi Diệu Khanh kiêm nhiệm Đô chuyến vận sứ Giang Hoài.

Hắn tại nhiệm ba năm, lương thực điều chuyển (theo đường sông) được bảy trăm vạn thạch, tiết kiệm phí vận chuyển tiền hoa hồng vận chuyền bằng đường bộ ba mươi vạn quan.

Tên Lưu Trường Vân này tuy không phải là tướng quốc, nhưng hắn cũng là cao quan Đại Đường, từng đảm nhiệm Khánh vương phó, tòng tam phẩm hàm.

Chuyển vận ty Giang Hoài mà hắn chấp quản trực tiếp khống chế mạch sống kinh tế của Đại Đường.

Lưu Trường Vân từ nửa tháng tnrớc đã nhận được tin của Khánh vương, An Tây lang tướng Lý Khánh An sẽ xuất nhậm Giang Đô Đoàn luyện sứ, luyện binh nửa năm, trực tiếp cai quản binh quyền Giang Đô.

Điều này đối với Lưu Trường Vân đang kình mặt với thái thú Lư Hoán mà nói chẳng khác nào là một tin tức tốt lành.

Đoàn luyện sứ và Đô úy không giống nhau ở quyền điều binh.

Đô úy không có quyền điều binh.

Việc điều binh mười người trở lên đều phải được sự cho phép của Binh bộ.

Còn Đoàn luyện sứ chính là đại diện đến từ Binh bộ, có quyền điều binh nhất định, Lưu Trường Vân chính là nhắm đúng vào điếm này.

Vì vậy, khi thuyền của Lý Khánh An vẫn còn ở Cao Bưu, hắn đã nhận được tin, vội vàng kéo đến bến cảng nghinh tiếp.

Cùng đi với hắn còn có Chiết xung đô úy của năm quân phủ, cùng với mười viên Quà nghị đô úy, nhưng thái thú Dương Châu Lư Hoán lại không thấy đến.

Chiếc thuyền chở Lý Khánh An từ từ đỗ bến.

Lưu Trường Vân vẫy tay, trên bờ lập tức khua chiêng đánh trống, một đội múa sư nhảy nhót tưng bừng, mấy chục nhạc nương mời đến từ nhạc phường cũng xếp hàng đàn tấu tỳ bà.

Mười mấy nha dịch Chuyển vận ty tung gậy lớn lên, xua đuổi những chiếc thuyền nhỏ nhàn tản trên bến cảng.

“Khách quý đến rồi, mau tránh ra!”

Mấy chiếc thuyền con sợ đến vội chống đi ngay, tạo ra một chỗ trống lớn ở bến cảng.

Thuyền khách vào bờ, hai mươi mấy người khách lũ lượt xuống thuyền, cuối cùng là Lý Khánh An một hàng năm người đi lên bờ.

Lý Bạch uống đến say như hủ chìm, đang nằm trên thuyền say mãi không tỉnh, Lý Khánh An đành để lại một tên thủ hạ chăm sóc cho hắn.

Lưu Trường Vân vừa nhìn đã thấy Lý Khánh An mình mặc quân phục, hắn mặt nở nụ cười đon đả đi đến: “Lý tướng quân dọc đường vất vả rồi, tại hạ Giang Hoài Đô chuyển vận sứ Lưu Trường Vân, tại hạ đại diện cho Dương Châu năm mươi vạn hương thân phụ lão hoan nghênh Lý tướng quân đến Dương Châu.”

“Thì ra các hạ chính là Lưu sứ quân.

Nghe danh đã lâu!

Nghe danh đã lâu!”

Lý Khánh An chắp tay thi lễ cười nói.

Hắn dò xét sơ một lúc.

Tên Lưu Trường Vân khoảng bốn mươi mấy tuổi, bảo dưỡng rất tốt, da dẻ mịn màng, eo thon, nếu thoáng nhìn từ phía sau, rất giống một đàn bà. hơn nữa ánh mắt của hắn nhìn mình vô cùng nóng bỏng, có một thứ cảm giác muốn làm cho người ta tan chảy, làm cho sau lưng Lý Khánh An nối cả da gà lên.

Lúc này, năm viên Chiết xung đô úy tiến lên gập mình thi lễ nói: “Hoan nghênh Lý tướng quân đã đến.”

Năm viên Chiết xung phủ Giang Đô cũng đều là Thượng quân phủ, đô úy cầm quân cũng đều là chính tứ phẩm thượng giới, còn Thiên ngưu vệ trung lang tướng của Lý Khánh An lại là chính tứ phẩm hạ giới, còn thấp hơn họ nửa cấp, vì vậy để cho hắn có thể trấn áp những tên Đô úy này, triều đình lại đặc biệt cho thêm hắn quân hàm Thị ngự sử.

Như vậy thì hắn đã có quyền giám sát, làm cho quân phủ Giang Đô trong lòng khiếp sợ hắn.

Lý Khánh An cũng trả lễ cười nói: “Năm vị tướng quân không cần đa lễ, từ hôm nay trở đi, chúng ta chính là đồng liêu, cùng nhau đi qua nửa năm, hi vọng mọi người chúng ta có thế họp tác vui vè.”

Năm viên Chiết xung đô úy nghe Lý Khánh An nói năng khách sáo, bất giác trong lòng cả mừng, đồng loạt khen ngọt Lý Khánh An tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô hạn, Lưu Trường Vân vội cười nói: “ở đây không phải là chỗ nói chuyện, tại hạ đã đặt hai bàn tiệc ở lầu Bạch Ngọc Đường, để chiêu đãi tiếp đón Lý tướng quân, mọi người cùng đi vạy!”

Lý Khánh An cười ha hả nói: “Cung kính chi bằng tuân lệnh, vậy thì đi tới lầu Bạch Ngọc Đường vậy!”

Mọi người hô ủng Lý Khánh An cùng nhau cỡi ngựa rầm rộ đi về phía nội thành.

Trong châu nha, thái thú Dương Châu Lư Hoán đang phê duyệt công ván.

Lưu Hoán là con em của danh môn Lư gia của Đại Đường, người Trường An, năm nay khoảng bốn mươi mấy tuối, phong độ nho nhã, là người tinh anh tài cán.

Hắn xuất thân là tiến sĩ giữa năm thứ nhất Khai Nguyên.

Thời niên thiếu hắn từng cùng đi học với thái tử Lý Hanh, giao tình rất tốt.

Từng đảm nhận Đông cung Thiện tán Đại phu, sau đó lại thăng chức Thái thường Thiếu khanh, năm kia lên chức thái thú Dương Châu.

Có thể nói hắn là một trong những thành viên cốt cán của phe thái tử.

Dương Châu là khu trọng trấn tài chính kinh tế của Đại Đường, vì vậy chức quan thái thú Dương Châu địa vị vô cùng cao, giống như trường quan tối cao của ngũ tự cửu giám vậy, cùng thuộc tòng tam phẩm hàm.

Từ một góc độ nào đó mà nói, Lưu Hoán cách việc thăng chức tướng quốc chỉ là trong phạm vi một bước mà thôi.

Hơn hai tháng trước, Lư Hoán bắt được tên buôn lậu muối lớn Đỗ Bạc Sinh, không ngờ lại lôi ra mấy vụ án buôn lậu lớn của Khánh vương.

Hắn lập tức ý thức được đây chính là một cơ hội tuyệt hảo để lật đồ Khánh vương.

Đáng tiếc là tin tức bị rò rĩ, bị Đô chuyển vận sứ Lưu Trường Vân phá hoại, Đỗ Bạc Sinh bị người không rõ lai lịch cứu thoát, đến nay không rõ tung tích.

Lư Hoán đồng thời cũng nhận được tin tức, Lý Khánh An nhậm chức Đoàn luyện sứ Giang Đô, cai quản binh quyền năm quân phù Giang Đô.

Hơn nữa hắn nhận được tình báo là hậu thuẫn của Lý Khánh An là Cao Lực Sĩ, mà Cao Lực Sĩ lại rất chiếu cố đến thái tử.

Hắn vừa mới phê duyệt xong một phần văn thư, lúc này, một viên nha dịch chạy vào như bay, bấm báo nói: “Sử quân, Đoàn luyện sứ Lý tướng quân đã đến bến cáng. nhưng bị Lưu chuyển vận sứ mời đi rồi, ngài đang mời tiệc tiếp đón Lý tướng quân ở Bạch Ngọc Đường tửu lầu.”

Lư Hoán ngẩn người ra, khóe môi từ từ hé ra một nụ cười mếu máo.

Tên Lưu Trường Vân này nhanh chân nhanh tay thiệt, xem ra hắn cũng phải ra sức lôi kéo tên Đoàn luyện sứ nắm giữ binh quyền này mới được.

Hắn chắp tay ra sau đi qua đi lại trong phòng.

Lúc này, tham mưu của hắn Phương Ngọ Trân cười nói: “Sứ quân đừng vội, một bữa cơm không thay đối được gì đâu, chúng ta vẫn còn có cơ hội.”

Lư Hoán khẽ thở một hơi dài, hắn dĩ nhiên biết được một tiệc rượu không nói rõ điều gì, nhưng Lưu Trường Vân lại ra sức lôi kéo, nói rõ hắn gần đây lại có manh động gì rồi.

Cũng vào lúc này, một viên nha dịch khác lại chạy tới nói: “Sứ quân, ngoài nha môn có người tìm đến, là thủ hạ của Đoàn luyện sứ Lý tướng quân dìu theo một văn sĩ say rượu đến đây, nói văn sĩ này là cố nhân của sứ quân.”

Lư Hoán ngớ người, sau đó hắn vội rào bước đi ra ngoài nha môn, Lý Khánh An lại phái người đưa một cố nhân cho hắn, đó có thể là ai?

Chỉ thấy tnrớc nha môn, một viên quan quân đang dìu Lý Bạch say rượu.

Lư Hoán vừa nhìn đã nhận ra Lý Bạch, vội tiến lên nói: “Thái Bạch huynh, huynh tại sao lại uống say nữa rồi?”

Lý Bạch vẫn bất tỉnh trong cơn say, quan quân kia cười nói: “Lý đại thi nhân thi uống rượu thua tướng quân nhà ta rồi, nên trở thành như vậy.”

Lư Hoán vội vàng gọi mấy viên nha dịch dìu Lý Bạch vào trong nha môn, hắn lại chắp tay cười nói với quan quân: “Tại hạ thái thú Dương Châu Lư Hoán, xin hỏi tướng quân quý danh?”

Quan quân mỉm cười trà lễ nói: “Ta là hiệu úy An Tây Hạ Nghiêm Minh, khi Lý tướng quân còn là hỏa trường thú bảo, ta chính là tiểu binh bên dưới của ngài.”

Chương 104: Phong Vân Tụ Họp

Bạch Ngọc Đường tửu lầu là một tửu lầu xa hoa nhất của Giang Đô huyện.

Nằm ở ngoài phố bắc Giang Đô huyện, nghe nói là gia sản của Khánh vương.

Tửu lầu cao năm tầng, hào môn đại thương, đạt quan quý nhân đều thích đến đây dùng bữa.

Tửu lầu cả năm làm ăn thịnh vượng, tiền tài vô như nước.

Tiệc chiêu đãi khách phương xa của Lưu Trường Vân đặt tại nhã thất lầu bốn.

Đây là một gian phòng hào nhoáng nhất của nguyên cái tửu lầu này.

Các đồ dùng trong phòng đồng loạt đều làm bằng gỗ hồng sắc, ly vàng chén ngọc, bức bình phong bẳng bạch ngọc dựng đứng dài hai trượng.

Bình phong chính diện là tranh sơn thủy ‘Phá mặc thiền cảnh’ (một phương pháp hội họa sơn thủy do đại thi nhân Vương Duy phát minh, sông núi tuyết bể mà ông vẽ luôn có một thứ ý vị gãy gọn mà thâm thúy, thật sự đạt tới cảnh giới trong thơ có họa, trong họa có thơ) của Vương Duy (đại diện hội họa của phái văn nhân Nam Tông, dùng thủy mặc làm tôn lên hình dáng vật thề), còn phía phản diện lại là tranh Bắc Tông của Lý Tư Huấn (đại diện hội họa của trường phái họa sĩ chuyên nghiệp Bắc Tông, dùng mực đậm phát họa khuôn hình của vật thể trước rồi mới theo khuôn hình lên màu), cách phối màu nồng nàn bình ổn, bút pháp hoa lệ đường hoàng.

Hai bức họa mang hai phong cách khác biệt hoàn toàn làm cho trang hoàng của nhã thất trở nên nước lửa cùng dung nạp, nhung điều hấp dẫn nhất, lại là mười thiếu nữ xinh đẹp đứng sát tường, phụ trách việc hầu hạ tnrớc sau.

Lý Khánh An theo mọi người bước vào phòng, nhung thấy trong phòng có một văn sĩ trang niên, hắn mỉm cười đứng dậy, khẽ gật đầu với Lý Khánh An.

Lưu Trường Vân giới thiệu với hắn nói: “VỊ này là tham mưu của ta Diêm tiên sinh, tiên sinh cũng là ngưỡng một đại danh của Lý tướng quân đã lâu.”

Diêm tiên sinh chính là tham mưu Diêm Khải của Khánh vương từ kinh thành đến đây.

Hiện tại trên tay hắn nắm tất cả tài nguyên ở Dương Châu của Khánh vương.

Địa vị của hắn ở Khánh vương phủ rất cao, cả Lưu Trường Vân cũng phải nể mặt hắn mấy phần.

Diêm Khải chắp tay cười nói với Lý Khánh An: “Lý tướng quân ở Trường An đại chiến Sử Tư Minh, đặc sắc ngoạn mục, khiến người ta phải thán phục.”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Diêm tiên sinh vừa từ Trường An qua đây à?”

“Đúng vậy, tại hạ về Trường An thăm bà con, nửa tháng trước vừa trở về Dương Châu, vì thế hiếu khá rõ tình hình của Lý Khánh An.”

“Đừng đứng nói hoài, mọi người mau mời ngồi.”

Lưu Trường Vân nhiệt tình mời mọi người ngồi xuống: “Nào!

Lý tướng quân ngồi ở đây, Lệ Phi tướng quân xin ngồi ở đây.”

Lưu Trường Vân sắp xếp từng người một, Lý Khánh An bèn ngồi ở giữa hắn và Diêm Khải.

Lúc này Lý Khánh An cười nói: “ Không biết mọi người có tin của Trường An không, ta muốn nói là trận đấu mã cầu.”

Nói đến mã cầu, mọi người ở đây lập tức hứng thú hẳn lên, một viên đô úy mặt mày rạng rỡ cười nói: “Hôm qua vừa mới nhận được tin, đội Dương Châu của chúng ta đã đánh bại đội Hồng Châu, tiến vào hạng thứ hai mươi đổ lại.”

“Tình hình đội An Tây như thế nào?”

Lý Khánh An vội hỏi.

“Đội An Tây dĩ nhiên là mạnh nhất rồi, nghe nói nó đánh bại đội Vũ lâm quân quán quân của giải đấu trước, thanh thế vô cùng lớn mạnh, ai cũng nói hạng nhất ngoài nó ra không ai khác.”

Lý Khánh An vô cùng phấn kích, không ngờ đánh bại cả đội Vũ lâm quân.

Hắn lại hỏi tiếp: “Vậy đội Phi Báo của Cao Lực Sĩ thì sao?”

“Đội cầu kia thành tích cũng không tồi.”

Một viên đô úy khác tiếp lời cười nói: “Giết vào hạng mười đồ lại, nhưng khi tiến vào hạng sáu đố lại thì thất bại nuốc tiếc chi với chênh lệch một quả cho đội Thiên ngưu vệ, đoán là cuối cùng không phải hạng bảy thì là hạng tám.”

Đội cầu của Cao Lực Sĩ giết vào hạng mười đổ lại làm cho Lý Khánh An vô cùng vui mừng, nhưng một việc lớn khác hắn quan tâm hơn, hắn trầm ngâm một lát lại cười nói: “Trong triều đình có việc đại sự gì xảy ra không?”

Lưu Trường Vân tiếp lời cười nói: “Dương Thừa Căng và Bùi Khoan lên chức tướng chắc Lý tướng quân đã biết rồi đúng không?”

“Điều này thì trước khi Thất Lang rời kinh đã có rồi.

Cái Thất Lang nói là sự việc xảy ra sau ngày mùng chín tháng giêng, chắc là rất bình yên chứ?”

“Không!

Còn có một việc lớn.”

Diêm Khải từ tốn nói: “Tin mới nhất, Vương Trung Tự bị định tội mưu phản, bị phán tội tử.”

Câu nói này của hắn làm chấn động tất cả mọi người có mặt ở đây, đặc biệt là các quan quân.

Vương Trung Tự trong lòng họ giống như thiên thần vậy, không ngờ bị phán quyết tội tử.

Bỗng chốc mấy viên đô úy bắt đầu la mắng: “Mẹ nó!

Ai là người chủ thẩm vụ án, lương tâm bị chó ăn rồi sao?

Vậy mà phán quyết Vương đại soái tội tử!”

“Nghe nói chủ thầm là Ngự sử Trung thừa Dương Chiêu.”

“Thằng dở hơi!”

Một viên đô úy vụt miệng chửi to nói: “Thứ đồ chơi rác rưởi gì chứ, nép vào váy đàn bà đi lên, vậy mà dám định tội tử Vương đại soái, cho hỏi quân nhân đồng ý không đã?”

“Không đồng ý thì mình còn có thể làm gì?

Ài!

Đây là số của Vương đại soái.”

Trên bàn tiệc nhốn nháo tiếng chửi rủa, nhung Lý Khánh An lại nhanh chóng liếc tên Diêm Khài một cái.

Người này lúc nói ra Vương Trang Tự bị định tội tử, ngay cả Lưu Trường Vân cũng ngạc nhiên khôn xiết, hắn có thế là tham mưu của Lưu Trường Vân không?

Tin tức lại từ đâu đến?

Nhanh hơn cả tin tức của phía quan, hơn nữa sự xu nịnh của Lưu Trường Vân lúc thay hắn rót rượu, cứ như thể Lưu Trường Vân mới là tham mưu của hắn.

Lý Khánh An trong lòng có chút sáng ngộ, e là tên Diêm Khải này là tham mưu của Khánh Vương mới đúng.

Lúc này, Lưu Trường Vân nâng ly rượu lên đứng dậy, cười ha hả nói: “Thời tốt cảnh đẹp, đừng bàn chuyện quốc sự nữa, hôm nay là Lý tướng quân lần đầu đến Dương Châu, chúng ta trên cương vị người chủ kính Lý tướng quân một ly.”

“Kính Lý tướng quân một ly!”

Mọi người đồng loạt đứng dậy.

Trong lúc Lý Khánh An uống rượu trong Bạch Ngọc Đường tửu lầu, trong một quán nrợu người Hồ ở phố bắc Giang Đô huyện, một Hồ thương vội vã đi vào.

Hồ thương ở Đại Đường nở hoa khắp nơi, trong một nơi thương nghiệp phồn thịnh như Dương Châu cũng không ngoại lệ.

Ở đây có hàng nghìn Hồ thương sinh sống, thông thường đều kinh doanh bào thạch kim khí.

Tên Hồ thương đi vào quán rượu, gật đầu với trưởng quầy người Hồ, trưởng quầy ra dấu mắt với hắn, chỉ vào phía trên lầu, Hồ thương liền rảo bước men theo bậc thang đi lên lầu.

Mãi đi đến lầu ba, hắn đẩy cửa đi vào một gian nhà, hoàng tử Thạch quốc Viễn n đang đứng trước cửa sồ, nhìn chăm chú vào cảnh sắc phố bắc phía xa, ở bên cạnh hắn, có mấy tên thủ hạ của hắn đang ngồi.

Nghe tiếng cửa vang, Viễn n quay mình hỏi: “Là Lý Khánh An đến rồi phải không?”

“Điện hạ, hắn vừa đến từ đường thủy, Chuyển vận sứ Đại Đường mời hắn đi uống rượu rồi.”

“Không ngờ đến bây giờ mới tới.”

Viễn n hứ một tiếng khinh khỉnh, quay đầu hỏi Hoắc Diên Bạch nói: “Tiên sinh có thể khẳng định rằng bảo thạch vẫn còn trong người hắn không?”

Hoắc Diên Bạch lắc đầu: “Tiểu nhân không thề khẳng định, nhung điện hạ không thể nào đi đến chỗ của Khánh vương đòi bảo thạch được.

Vì vậy chúng ta sẽ cược thứ mà hai tên đạo tặc kia trộm đi, vẫn là bảo thạch giả.”

Hắn lại thở dài nói: “Từ tình báo nghe ngóng được, người này là một người tinh anh mềm dẻo.

Hắn nếu đã biết được tầm quan trọng của bảo thạch, thì hắn sẽ không tùy ý đề bảo thạch ở trong rương, nhất định là giấu đi rồi.

Khả năng lớn nhất là luôn đem theo bên mình, vì vậy tiểu nhân đề nghị điện hạ đánh cược lần này.”

Viễn n đành chấp nhận hỏi: “Vậy chúng ta bây giờ nên làm thế nào đây?”

“Điện hạ đừng vội, nhất định sẽ có cơ hội, chúng ta phải nhẫn nại chờ đợi, tuyệt đối không nên tùy ý ra tay, đế tránh bút dây động rùng.”

Lúc Lý Khánh An trờ về nơi ờ, trời đã sắp tối rồi.

Nơi ở của hắn tạm thời sắp xếp ở Giang Đô Thính Thủy Cư.

Đây kỳ thực là một dinh xá của quan phủ, chuyên cho cao quan từ trong kinh đến ở.

Dinh xá xây dựng bên cạnh sông Lệ Hoa Thủy ở thành bắc, một con sông nhỏ nước nông uốn lượn chày qua dinh xá, hai bờ mọc đầy những rặng cây Lê, đơm đầy các búp nụ nhỏ, dòng nước chảy xiết trên nham thạch, trong dinh xá là có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, nên có tên là Thính Thủy Cư (Nơi ở nghe tiếng nước chảy).

Lý Khánh An uống nhiều hơn vài ly, không thể cỡi ngựa.

Lưu Trường Vân bèn sắp xếp một chiếc kiệu nhỏ đưa hắn về nơi ở.

Lệ Phi Thủ Du và mấy tùy tùng khác cỡi ngựa đi theo.

Từ trong kiệu bước xuống, Lý Khánh An bước đi loạng choạng đi vào cửa lớn.

Nhung vừa bước vào nhà, cơn say của hắn phắt tinh, vươn vai một cái thật sâu cười nói: “Sớm biết Giang Nam mỹ nữ như mây, là cỡi ngựa rồi, ngồi trong kiệu nhìn ra quả thật không sảng khoái.”

Lệ Phi Thù Du cười nói: “Thất Lang, thì ra huynh cố ý giả say à!”

“Cố ý thì không, chi là không muốn nghe tên Lưu Trường Vân kia lôi thôi, ta đâu phải là Thái phỏng sứ đâu mà cần nghẹ hấn hồi báo sự việc gì gì đó.” (Thái phỏng sứ: Cai quản việc kiểm tra hình ngục và kiểm tra quan lại châu huyện)

Lúc này một quán lại (quan quản lý dinh xá) trẻ tuổi đi đến trước mặt, gập người cười nói: “Lý tướng quân, phòng đã dọn dẹp xong, hành lý của các ngài đều đế trong phòng, tại hạ lập tức dẫn các ngài đến đó.”

“Đa tạ!

Không biết quán lại xưng hô thế nào?”

“Không dám, tại hạ họ La.”

“Thì ra là La quán lại, vất vả quán lại rồi.”

Lý Khánh An mỉm cười theo hắn đi đến tnrớc cửa phòng, đây là một phòng đơn lè, phòng khá tinh xảo, rường cột chạm trỗ hội họa, khuất bóng trong mấy cây Lê già.

“Lý tướng quân, đề tại hạ mờ cửa.”

Quán lại đi lên trước vừa định đẩy cửa, Lý Khánh An đột nhiên túm lấy hắn, kéo về phía sau một cái, hắn cũng gấp gấp lui về sau nửa bước.

Đúng vào khoảnh khắc đó, chỉ nghe một tiếng búng dây, một mũi tên từ chiếc cửa sổ bên trái bắn rít ra, khẽ quẹt qua mũi Lý Khánh An.

“Tọc!” một cái cắm thẳng trên cây Lê.

“Có thích khách!”

Lệ Phi Thủ Du rống lên một tiếng, rút đao một chân đá toang cửa phòng, Lý Khánh An cũng rút hoành đao ra. xông về phía sau nhà.

Hắn vẫn chậm một bước, chi thấy một bóng xám từ trên tường bay tọt ra.

“Bõm!”

Có người nhảy vào xuống sông.

Lý Khánh An từ từ tra đao vào vỏ, hứ mạnh lên một tiếng.

Ngày đầu đến Dương Châu đã có người muốn thích sát hắn rồi.

Người này quà thật là lo sợ không rối loạn hay sao ấy!

Hắn đi về phía trước nhà, Lệ Phi Thủ Du từ trong phòng buớc ra, trong tay xách một bộ cung tên, phẫn nộ nói: “BỊ tên khốn đó nhảy ra cửa sổ phía sau chạy trốn rồi.”

“Tướng quân, trên mũi tên có độc.”

Một tên binh sĩ từ trên cây cần thận rút mũi tên xuống, hai tay dâng cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An đón lấy mũi tên liếc một cái, đầu mũi tên quà nhiên có màu bích luân xanh lè, hắn xếch mắt lên, bắn mắt thẳng vào quán lại.

Quán lại thoắt cái mặt trắng đến không một giọt máu, hắn quỳ xuống nói: “Lý tướng quân, việc này không liên quan đến tại hạ, tại hạ quà thật không biết gì hết.”

“La quán lại, mặc cho quán lại có biết hay không, tội tắt trách này ngươi cụng không tránh khỏi, nhẹ thì đánh một trận cách chức, nặng thì hạ ngục nghiêm thấm, trong lòng ngươi hiểu rất rõ mới phải!”

Môi của quán lại run lên từng hồi, tiếp tục lên tiếng van nài nói: “Xin Lý tướng quân tha cho tiểu nhân, tiếu nhân trên có già dưới có nhỏ, cũng đều dựa vào chút bổng lộc của tiểu nhân sinh sống, nếu như tiểu nhân bị tống vào ngục, họ sẽ không còn miếng cơm nào nữa.”

“Để ta tha cho ngươi cũng được, nhưng ngươi phải nghe theo sự sắp xếp của ta, không được tiết lộ một chữ nào, bằng không ta sẽ nói ngươi là đồng đảng.”

“Vâng!

Vâng!

Lý tướng quân nói sao là sao vậy, tiểu nhân tuyệt đối nghe theo lời của Lý tướng quân.”

“Được!

Ngươi bây giờ mau chóng đi mời một danh y, đồng thời hồi báo với Lư thái thú.”

Hắn lại quay đầu nói với Lệ Phi Thù Du: “Như vậy cũng tốt, tiện cho ta không phải đi thăm viếng hắn.”

Rất nhanh, mấy danh y Giang Đô huyện vội vã đi tới, vật vã hết nửa ngày trời, kết luận là đầu mũi tên không gây thương tích đến vùng hiếm yếu, có tâm bệnh, ngủ một giấc là khỏi ngay, lại kê một số thuốc an tâm định thần cho hắn, dặn dò hắn không nên nghĩ ngợi chuyện này nhiều.

Chân trước danh y vừa đi khỏi, thái thú Dương Châu Lư Hoán đã vội vã kéo đến.

“Là do ta sắp xếp không chu đáo, để Lý tướng quân phải hoảng sợ rồi!”

Từ đằng xa, Lư Hoán đã cáo lỗi nói.

Lý Khánh An mỉm cười: “Lư sứ quân đừng tự trách mình, thích khách là có chuẩn bị mà đến, hắn có lòng giết ta, Lư thái thú làm sao đề phòng kịp được.”

Lý Khánh An tuy nói rất nhẹ nhàng nhưng không, nhung tâm trạng Lư Hoán lại vô cùng nặng nề.

Lý Khánh An là Đoàn luyện sứ do Binh bộ cử đến, nếu như hắn thật sự bị hành thích ở Giang Đô, thì mũ ô sa của chức thái thú này của mình chắc là khó mà bảo toàn.”

Hắn trầm ngâm một lát, bèn hỏi: “Không biết Lý tướng quân ở Dương Châu có kẻ thù nào không?”

Lý Khánh An lắc đầu, cười nói: “Tại hạ là tướng lĩnh biên quân, đến Trang Nguyên mới hơn hai tháng mấy, làm sao có kẻ thù gì?

Nói thật, tại hạ quà thật không biết chuyện gì hết.”

“Ta biết rồi, Lý tướng quân xin yên tâm, sau khi trở về ta sẽ lập tức sắp xếp nhân viên giỏi giang đến điều tra việc này, tuyệt đối không để hung thủ chạy thoát.”

“Đa tạ Lư thái thú rồi.”

Lý Khánh An mim cười, đề tài nhẹ nhàng chuyển sang một hướng khác nói: “Ta ở Trường An từng bắt được một đạo tặc Dương Châu chạy trốn, nghe hắn trình bày, hắn là tâm phúc của tên buôn muối Dương Châu Đỗ Bạc Sinh, tại hạ nghi ngờ sự thích sát hôm nay nói không chừng có liên quan đến Đỗ Bạc Sinh.

Nghe nói tên Đỗ Bạc Sinh hiện nay không rõ tông tích, Lô thái thú phải giúp ta một tay đấy!”

Trong lòng Lư Hoán giật thót lên, ý của Lý Khánh An đã quá rõ ràng rồi, hắn vội cười nói: “Ta đây chính là không đủ người dùng, nếu như phía quân nhân chịu đứng ra giúp đỡ, thì dĩ nhiên là quá tốt rồi.”

“Vậy được, ta sẽ toàn lực giúp đỡ Lư thái thú tra soát tên buôn muối họ Đỗ này, thông tin chi tiết của hắn, xin thái thú cung cấp cho.”

“Nhất định!

Nhất định!

Ta đây trở về cử người đưa đến ngay cho Lý tướng quân.”

Lại hàn huyên được mấy câu, Lư Hoán cáo từ, Lệ Phi Thủ Du lập tức nói: “Thất Lang, ta nghi ngờ có phải là An Lộc Sơn đang phá bĩnh không?”

Lý Khánh An lắc đầu nói: “Nếu quà thật là An Lộc Sơn cử người, dọc đường hắn biết bao nhiêu là cơ hội, có cần thiết phải đến Dương Châu mới thích sát ta không?”

Lệ Phi Thù Du ngẫm nghĩ, đột nhiên có chút tinh ngộ: “Ý của Thất Lang là nói......”

“Không sai!”

Lý Khánh An cười nhạt nói: “Người này chính là muốn làm đục Dương Châu, hắn ở trong làn nước đục này mà thừa cơ bắt cá.”

Lư Hoán đi khỏi không lâu, trong sân nhà đã vọng lại tiếng nhỏ thé của Lưu Trường Vân: “Lý tướng quân gặp phải thích sát à?

Mau dẫn ta đi thăm ngài.”

Lý Khánh An chau mày lại, nhanh như vậy đã tới rồi à!

Hắn vội nằm trên giường, kéo chăn đắp lên mình.

Cửa đã mở, Lưu Trường Vân rảo bước đi vào, nóng lòng hỏi: “Lý tướng quân, ngài không bị thương chứ?”

Lý Khánh An ngọ nguậy định ngồi dậy, Lưu Trường Vân vội đẩy hắn xuống: “Lý tướng quân tuyệt đối đừng cử động, kẻo chạm đến vết thương.”

Lý Khánh An cười gượng một tiếng nói: “Đa tạ Lưu sứ quân quan tâm, chỉ là có kinh vô hiểm, chi trầy tí da, không thương đến chỗ hiểm.”

“Thế thì tốt, làm ta sợ chết được!”

Lưu Trường Vân khoa trương thờ phào một hơi dài, lấy ra một chiếc khăn lau mồ hôi trên trán.

Hắn đột nhiên trầm mặt lại, chỉ vào quán lại tnrớc cửa chửi nói: “Phường vô dụng, lại để thích khách len lỏi trong dịch xá, nuôi các ngươi phỏng có ích gì?”

Quán lại sợ đến quỳ phẳt xuống, dập đầu lia lịa, Lý Khánh An khoát tay cười nói: “Lưu sứ quân, La quán sứ lẽ ra là có công phải khen thường mới đúng, nếu không phải là quán sứ kịp thời kéo tay một cái, lúc này chắc ta đã sớm vong mệnh ở hoàng tuyền rồi.”

Lưu Trường Vân sắc mặt dễ nhìn hơn một chút, hắn kéo dài giọng nói: “Nếu Lý tướng quân đã cầu xin cho ngươi, lần này ta tha cho ngươi, nếu còn có lần sau, ta sẽ bắt ngươi thay cho thích khách.”

“Đa tạ Chuyển vận sứ, đa tạ Lý tướng quân.”

Quán sứ cảm kích nhìn Lý Khánh An một cái, quay người lui ra.

Lúc này, trong phòng chỉ còn có Lưu Trường Vân và Lý Khánh An hai người.

Lưu Trường Vân nói: “Lý tướng quân có biết là ai làm việc này không?”

Lý Khánh An lắc đầu: “Tại hạ ở Dương Châu không có bất kỳ kẻ thù nào, thật sự không nghĩ ra thích khách sẽ là ai sai tới?”

Lưu Trường Vân nheo mắt cười nói: “Lý tướng quân là không biết, nhưng ta lại rất rõ.”

“Á?

Xin Lưu sứ quân chỉ bảo.”

“Người này là ai e rằng Lý tướng quân cũng sẽ không nghĩ tới, hắn chính là người ban nãy vừa đến thăm ngài ”

“Ý ngài nói là Lư thái thú?”

“Suỵt!”

Lưu Trường Vân nhìn trái phải một lát, quay người đi đóng cửa.

Lúc này mới hạ thấp giọng nói: “Không sai, chính là người này!”

Lý Khánh An chau mày: “Ta và thái thú không thù không oán, thái thú giết ta để

làm gì?”

“Lý tướng quân quà là chưa rõ rồi.

Hai tháng trước, Dương Châu xảy ra một vụ án tên buôn lậu muối, vốn dĩ ta đã giăng ra thiên la địa võng, chuấn bị giăng bắt tên buôn muối Đỗ Bạc Sinh và tất cả các tay đồng bọn của hắn, nhưng không ngờ bị Lư Hoán phá hoại.

Tuy hắn già vờ bắt lấy Đỗ Bạc Sinh, nhưng dọc đường đưa hắn vào kinh lại thà hắn đi, đẩy trách nhiệm lên đầu ta, còn dâng tấu sớ kể tội ta, sau đó vụ việc này bỏ ngõ, nhưng Lý tướng quân tới đây rồi thì lại gia tăng biến số...”

“Đợi đã !”

Lý Khánh An ngăn hắn lại: “Theo cách nói của ngài, thích sát ta rồi chi sẽ làm tình cảnh của thái thú thêm chật vật thôi, thái thú tại sao phải làm vậy?”

“Lý tướng quân vậy là không biết rồi, tên Đỗ Bạc Sinh kia thực chất chính là người của hắn, hắn bắt Tào lại thà Tào, đem Đỗ Bạc Sinh giấu biệt đi.

Bây giờ Lý tướng quân vừa tới, rất có khả năng làm hỏng việc của hắn, vì vậy hắn mới phải tiên hạ thủ vi cường.”

‘Cách giải thích cả trăm lỗ hỏng...’ Lý Khánh An âm thầm suy nghĩ, hắn liếc mắt nhìn tên quan lớn khống chế việc điều phối vật tư Giang Nam đi về phía bắc, thật sự không hiểu nổi, hắn tại sao lại có được chức vị cao như vậy?

Lưu Trường Vân thấy Lý Khánh An lẳng lặng làm thinh, hắn mỉm cười, chậm rãi nói: “Nếu Lý tướng quân chịu giúp ta bắt tên Đỗ Bạc Sinh này, ta bão đảm sau khi Lý tướng quân kết thúc luyện binh, sẽ thăng thêm một cấp, trờ thành Thiên ngưu vệ tướng quân, đây cũng là lời hứa của Khánh vương điện hạ.”

“Nhưng làm sao ta biết được đây là lời hứa của Khánh vương điện hạ?”

Lý Khánh An không lộ nét mặt hỏi.

“Lý tướng quân không cần nóng vội, quan mấy ngày, tiểu hoàng tử của Khánh vương điện hạ cũng sẽ đến Dương Châu.

Lúc đó, sẽ do ngài đích thân đưa ra lời hứa cho Lý tướng quân.”

“Thôi được!

Ta biết rồi, việc này hãy để ta suy nghĩ thêm đã.”

Đêm từ từ về khuya, Lý Khánh An ngồi trước bàn lật xem thông tin Lư Hoán đưa cho hắn.

Thông tin dày đến mấy quyền lớn.

Đỗ Bạc Sinh khởi sự từ một du hiệp cho đến khi hắn khống chế việc vận chuyển muối ngầm của Giang Hoài, cùng với lời khai của hắn sau khi bị bắt, viết đầy những giao dịch nhơ nhuốc của hắn và Khánh vương.

Sự thất thoát của thuế muối Đại Đường làm cho người ta nhìn mà sững sốt.

Lý Khánh An từ từ khép lại tư liệu, đi đến trước cửa số.

Trong sân nhà cây Lê um tùm giống như một đại tướng quân cao to vạm vỡ , đứng sùng sững trong màn đêm, xa xa trên tường rào thấp thoáng có bóng dáng của lính canh ngầm, còn có tiếng soạt soạt của binh lính tuần tra đi qua.

Hắn tự lẩm bẩm mim cười, hắn đã từ từ hiểu rõ, bây giờ tất cả mọi mấu chốt đều trên người tên Đỗ Bạc Sinh này.

Không có tên nhân chứng này, tất cả lời chứng của hắn cũng không có hiệu lực.

Bây giờ Lư Hoán và Lưu Trường Vân đều cực lực muốn bắt giữ người này, chỉ cần bắt giữ hắn, thì những lời chứng sẽ phát triến về phía có lợi cho minh, nhưng tên Đỗ Bác Sinh này rốt cuộc ần giấu ở đâu?

Toán người bí mật giãi cứu hắn lại là ai?

Là đồng lõa của hắn, hay là một người khác?

Còn nữa, người thích sát mình rốt cuộc là ai, người này làm đục nước như vậy có dụng ý gì?

Chương 105: Tướng Cướp Tứ Châu

Trời vừa sáng hôm sau, một quan viên Đại đô đốc phủ Dương Châu đã tới tìm Lý Khánh An.

Dù Đại đô đốc phủ Dương Châu không có thực quyền điều binh, nhưng nó dẫu sao cùng là cơ quan quản lý quân sự cao nhất của địa phận Giang Hoài, như một số thủ tụccụ thế trong việc nhậm chức Đoàn luyện sứ của nhóm người Lý Khánh An, chính là do Đại đô đốc phủ xử lý.

Đại đô đốc Dương Châu là do Lý Lâm Phủ kiêm nhiệm, thực tế quan viên tối cao quản lý Đại đô đốc phủ là Đại đô đốc phủ Trưởng sứ.

Đại đô đốc phủ Trưởng sứ là tam phẩm hàm, thông thường do các quan viên có địa vị cao đảm nhiệm, có khi cùng là do tể tướng đi bên ngoài đảm nhiệm, hay sau khi mãn nhiệm hồi kinh đảm nhận chức tể tướng.

Cho nên ở một mức độ nào đó, Đại đô đốc phủ Trưởng sứ là nhóm thế lực thứ ba ở Dương Châu, ngoại trừ Thái thú và Chuyển vận sứ ra.

Quan viên đảm nhiệm chức Đại đô đốc phủ Trưởng sứ là thái tử thiếu soái Vi Thao.

Vi Thao là nhân vật chủ chốt của danh môn Vi thị Đại Đường, con gái hắn cùng gả cho người trong hoàng thất, là chính phi của Đệ vương Lý Diễm.

Lúc này, Vi Thao đã tới phòng công vụ, hôm nay hắn có một việc công quan trọng phải làm, đó chính là sắp xếp việc cụ thể mà chức Đoàn luyện sứ của Lý Khánh An phải làm.

Thông điệp của Binh bộ rất sớm đã tới rồi, trên đó viết rất rõ, phương pháp luyện binh và số người cụ thể sẽ do Đoàn luyện sứ tự quy định.

Trong thời gian luyện binh, Đoàn luyện sứ có quyền điều binh dưới năm trăm người, còn việc phải làm của Đại đô đốc phủ chính là đem yêu cầu của Đoàn luyện sứ viết thành điệp văn, phát đến các quân phủ.

Trong lòng Vi Thao rất phiền muộn, dù địa vị hắn rất cao, nhưng thực chất thì quyền lực không bằng một trung lang tướng Lý Khánh An.

“Trưởng sứ, Lý tướng quân tới rồi.”

Trước cửa vang đến tiếng bẩm báo.

“Để hắn vào!”

Vi Thao thu thập mấy quyển văn thư trên bàn, ngồi một cách đường bệ, hắn là nhị phẩm hàm, thái tử thiếu soái, so với Lý Khánh An cao hơn nhiều.

Cửa mở ra, Lý Khánh An nhanh bước đi vào trong phòng, cúi người thi lễ nói: “Ty chức Lý Khánh An, tham kiến Vi trường sứ.”

Vi Thao thấy thái độ của hắn khiêm nhường, sắc mặt trở nên dễ coi một chút, nói: “Lý tướng quân, chúng ta cũng không hàn huyên nữa, trước tiên ta muốn hỏi Lý tướng quân, cụ thể luyện binh như thế nào, ta nghĩ trên đường đi Lý tướng quân đã phát thảo sơ trong lòng rồi!”

Lý Khánh An lấy ra một quyển sách nhỏ đưa cho Vi Thao cười nói: 'Tại hạ đích thực đã nghĩ xong rồi, xin mời trưởng sứ xem qua.”

Vi Thao nhận lấy lật xem, nhíu mày nói: “Ngươi chỉ muốn luyện binh một bộ phận thôi?”

“Vâng, năm quân phủ Giang Đô hơn năm ngàn người, ty chức không thể toàn bộ đều luyện tới được, và lại thời gian chỉ có nửa nãm, nên mới quyết định từ các quân phủ rút ra năm trăm tinh nhuệ, tổ chức thành Đoàn Luyện doanh.

Năm trăm người này yêu cầu tuổi trên dưới hai mươi làm, thân cao trên bảy thước, có thể kéo cung ba thạch trở lên, biết cưỡi ngựa, tốt nhất là tân binh, như thế ty chức mới tiến hành một cách trôi chảy được.”

Vi Thao trầm tư một lát, hắn hiểu mục đích mà Lý Khánh An làm như vậy là gì, như thế ở địa phận Dương Châu sẽ xuất hiện một nhánh quân với thế lực hùng mạnh, và lại không bị đô úy kìm hãm.

Trong chủ ý riêng của hắn, hắn không muốn Lý Khánh An có một nhánh quân hoàn toàn thuộc về mình, nhưng hắn cùng không còn cách nào, mệnh lệnh của Binh bộ hãy còn ở đó!

Hắn không có quyền can thiệp.

“Được thôi!

Nguơi muốn khi nào có?”

“Vi trưởng sứ, ty chức muốn có ngay bây giờ, ty chức có dẫn theo năm viên tùy từng, năm người này chia ra đi đến năm quân phủ chọn người.

Ngoài ra, ty chức hy vọng Đại đô đốc phủ có thể cung cấp năm trăm chiếc cung cứng trên tam thạch và mỗi cung là năm lọ tên.

Thêm nữa còn cằn năm trăm con ngựa và một doanh trại có sức chứa năm trăm người, những thứ này cũng xin Vi trưởng sứ nhanh chóng sắp xếp cho.”

Gương mặt Vi Thao kéo dài ra, không hài lòng nói: “Lý tướng quân, việc này ta biết rồi.

Ta sẽ sắp xếp, sẽ không làm trì trệ việc luyện binh của ngươi.”

“Cám ơn Vi trưởng sứ, việc này không thể chậm được, ty chức muốn đi đến quân phủ chọn người ngay đây.”

Dù năm quân phủ chuyển tiếp này của Giang Đô đều là thượng phủ, nhưng các năm Thiên Bào về sau, chế độ phủ binh bắt đầu xuống dốc, các binh phủ quân sĩ đào ngũ rất nghiêm trọng, gần như không có quân phủ nào là đủ số lượng người.

Năm quân phủ chuyển tiếp này của Giang Đô cũng không ngoại lệ, khi Lý Khánh An điểm binh ở quân phủ thứ nhất, đúng xếp hàng dưới bục cao chỉ có hơn sáu trăm người, ngoài ra còn có một trăm người điều vào Kinh Thú vệ, thực chất thiếu đến ba phần (tức 30%) binh sĩ, đó đã là tốt lắm rồi đấy.

Binh phủ thời bình làm nông, thời chiến là binh, định kỳ tiến hành huấn luyện, trong thời gian huấn luyện binh phủ sẽ chu cấp nơi ăn chốn ở.

Hôm nay vận may của Lý Khánh An không tồi, vừa đúng vào lúc đang luyện binh.

Đô úy tướng quân Triệu Tự sửa giọng cho trong, lớn tiếng nói: “Mọi người nghe đây, Binh bộ phái Đoàn luyện sứ đến Giang Hoài luyện binh, đến năm quân phủ Giang Đô của chúng ta, đó là trung lang tướng Lý Khánh An của quân An Tây, mệnh danh là An Tây đệ nhất tiễn.

Lý tướng quân sẽ từ năm quân phủ Giang Đô, mỗi nơi rút ra một trăm người, tổ chức thành Đoàn Luyện doanh, thời gian huấn luyện là nữa năm.

Những được chọn không những trở thành tinh nhuệ của Giang Đô doanh mà mỗi tháng còn được trợ cấp hai ngàn quan tiền, mỗi ngày đều được ăn thịt, các vị huynh đệ, đây là một cơ hội đó, mọi người phải nắm bắt lấy.”

Các binh sĩ khẽ xao động lên, mỗi người mỗi tháng được nhận hai ngàn quan tiền trợ cấp, đó chính là giá của bốn thạch gạo đó, điều này đối với binh sĩ không lương mà nói, là một sức hấp dẫn mãnh liệt, huấn luyện nửa năm thì được mười hai quan tiền, và lại mỗi ngày cùng đều có thịt ăn, so với trồng ruộng lời quá đi thôi.

Cho dù cày ruộng xuân rất bận, nhưng ánh mắt của rất nhiều binh sĩ vẫn còn lộ ra sự khát khao, Triệu Tự gật đầu, bèn cười nói với Lý Khánh An: “Lý tướng quân, có thể điểm binh rồi.”

Lý Khánh An nhìn các binh sĩ bên dưới, hắn nghi hoặc hòi: 'Triệu đô úy, chỉ số người này thôi sao?”

Đô úy Triệu Tự quệt mồ hòi trên trán rồi nói: 'Thật sự chính là số lượng này, thế này là khá lắm rồi, ở bèn Tô Châu, Hồ Châu có quân phủ chỉ còn ba thành binh sĩ, còn lại đều trốn sạch rồi."

“Nhưng trong danh sách binh sĩ này của ta, quân phủ của ngươi đầy đủ thành viên mã.”

Lý Khánh An giơ ra danh sách binh sĩ trong tay, liếc nhìn Triệu đô úy một cách lạnh lùng.

Sau lưng Triệu Tự cũng đã ướt đẫm mồ hôi, cứ nghĩ là hôm qua vừa uống xong một chầu nhậu, Lý Khánh An sẽ mắt nhắm mắt mờ cho qua, không ngờ hắn một chút cùng không chịu buông tha.

Các binh phủ Đại Đường không có quản lương, chỉ được ăn cơm, nhưng mỗi ngày tiền lương thực thức ăn của ba trăm binh sĩ khuyết đi này, và các chỉ tiêu khác, trong vòng một năm cũng có gần đến ngàn quan thu nhập bỏ túi riêng.

Đấy là quy tắc ngầm mà trong các quân phủ ai cũng rõ, chỉ là mức độ vơ vét khác nhau thôi.

“Cái này Lý tướng quân, có thể bàn nhỏ với nhau một chút không.”

“Không cần, cái gì ta cũng không muốn biết, ta chỉ quản điểm một trăm người đem đi thôi, ngoài ra Triệu đô úy đừng quên cung cắp đầy đũ phần lương thực với phần thịt."

“Lý tướng quân cứ việc điểm binh, chỉ cần xem được người nào, ty chức tuyệt đối cho đi.”

Triệu Tự âm thầm thở phào một cái, hắn hiểu ỷ của Lý Khánh An.

Hắn liền đi lên vẫy tay nói: “Các huynh đệ qua đây xếp hàng, từng tốp từng tốp một.”

Binh sĩ nhanh chóng xếp thành hàng dài, đợi chọn lụa, Lý Khánh An ngồi trên một phiến đá to hình vuông, một viên đô úy nghiêm nghị đứng bên cạnh xướng tên.

“Lưu Chí Vân, hai mươi tuổi.”

Đây là một chàng trai trẻ vóc dáng vạm vỡ, lực lưỡng, tinh thần phẫn chển, Lý Khánh An gật đầu: “Nhận!”

“Ngô Minh, ba mươi tuổi, nhị doanh lừ soái.”(Lừ là gồm năm trăm người, lữ soái là hạ đại phu)

Người này thân hình cùng khá, nhưng ánh mắt để lộ sự gian xảo, vừa thấy là biết người này dày dạn và giảo hoạt, lém lĩnh, Lý Khánh An khoát tay, người này hắn thấy không được.

Lúc này lại đi tới một viên binh sĩ, thân cao đủ bảy thước, vai hổ lưng hùm, ánh mắt sáng rực, dù quân phục rách rưới, nhưng không che được khí thế anh vũ giữa đôi mày của hắn.

‘Nam Tề Vân, ba mươi tuổi, nhị doanh hỏa trưởng.”

“Đợi chút!”

Lý Khánh An ngưng ngay việc xướng tên của viên đô úy nghiêm nghị.

Hắn đi lên truớc tỉ mỉ quan sát người tướng lĩnh trẻ tuổi anh vũ này, Nam Tề Vân, người được mệnh danh là Triệu Tử Long của Đại Đường đây mà?

Nam Tề Vân chỉ sau mối loạn An sứ mới đầu quân Trương Tuần mà hào quang tòa sáng, vào thời điểm trước đó, hắn vì nhà nghèo mà đi khắp nơi mưu sinh, không ngờ, hắn lại ở Giang Đô quân phủ làm hỏa trưởng.

“Lý tuớng quân, ngài quen biết với người này?”

Đô úy Triệu Tự cảm thấy kỳ lạ, Nam Tề Vân này chỉ là một hỏa trường nhỏ bình thường thôi, hình như cung ngựa cũng không tồi, nhưng cùng chưa đến nỗi làm Lý Khánh An kinh ngạc mà.

“Không có gì!”

Lý Khánh An ha hà cười, nói: “Ta thấy người này khí vũ hiên ngang, nhưng chỉ là một hỏa trưởng, cảm thấy lạ thôi."

Hắn lại hôi Nam Tề Vân: “Ngươi là người ở đâu?”

“Hồi bẩm tướng quân, ty chức là người Đốn Khâu huyện thuộc Ngụy Châu.”

“Người Ngụy Châu?”

Lý Khánh An thấy có vẻ lạ cười hỏi: “Thế tại sao lại chạy đến Giang Đô làm binh sĩ?”

“Ty chức ở Giang Đô mướn mười mẫu ruộng để trồng, nhưng do thể chất của chủ điền không được tốt, bèn thay người đến đây tòng quân.”

Nam Tề Vân dù chức vị thấp hèn, nhưng đối đáp cu xử rất vừa phải, không cao ngạo cũng không tự ti, làm người ta thấy thích.

Lý Khánh An khoát tay: “Được!

Tính luôn ngươi.’

“Người kế tiếp!”

Đến chiều, năm trăm người chọn từ các quân phủ toàn bộ đều đóng ở doanh trại, doanh trại nằm ngoài của bắc Giang Đò, dựa bên kho Tào vận của sông Vận Hà, từ xa nhìn đi, mấy trăm kho lớn nhìn bất tận, mà doanh trại của họ chính là chỗ đóng quân của các binh sĩ giữ kho.

Cuối năm ngoái, một trong các doanh trại của các binh sĩ điều đi Giang Dương huyện đóng quân, doanh trại này bèn để trống, vừa đúng lúc cho Đoàn Luyện doanh của Lý Khánh An đóng binh.

Doanh trại chiếm diện tích khá rộng, có ba dãy nhà xây bằng gạch dùng để ở, sau đó là chuồng ngựa, tiếp đến là một giáo trường lớn đủ sức chúa hàng ngàn người dùng cho huấn luyện, xung quanh có bức tường bằng đất cao bằng hai người vây quanh.

Năm trăm binh sĩ khỏe mạnh xếp thành mười hàng, đứng thẳng người, đang nghe Đoàn luyện sứ trẻ tuổi của họ dạy bảo.

Lý Khánh An nức áo giáp sắt màu đen, đầu đội mũ giáp sắt, cười trên một con tuấn mã uy vù hùng tráng, lưng đeo hoành đao, cây cung dài màu đen rất lớn được đeo xéo một bên.

“Ta chính là Lý Khánh An An Tây, người ta gọi là An Tây đệ nhất tiễn.”

Nói tới đây, hắn rút cung dài ra, giương cung đắp tên, đột nhiên xoay người một mũi tên nhắm đến tháp canh ở trước cửa lớn cách đó tám mươi bước bắn đi, chỉ thấy hai con chim trên đình tháp canh đập cánh muốn bay đi, nhưng mũi tên như tia chớp bắn tới, một mũi tên bắn xuyên qua con chim nhỏ, còn một một con vừa mới bay lên, Lý Khánh An xoay mạnh người, đổi thành tay trái kéo cung, lại một mũi tên bắn trúng con chim nhỏ vừa mới bay lên, trái phải kéo cung chỉ trong vòng một hơi thờ, hai con chim trước sau từ trên tháp canh cao rơi xuống.

Mọi người đồng thanh hò vang kinh ngạc, lập tức lại im lặng như tờ, trong ánh mắt mọi người đều ánh lên vẻ kinh ngạc và thán phục.

Loại thần tiễn trái phải kéo cung này trong quản doanh Giang Hoài chua từng thấy qua, ngay cã Nam Tễ Vân tự phụ mình tiễn pháp cao minh cùng cảm khái thán phục, hắn kém xa sự tuyệt vời siêu phàm của Lý Khánh An.

Một viên binh sĩ phóng ngựa kéo đi nhặt mũi tên trở về, Lý Khánh An giơ cao trường tiễn bắn rơi chim nhỏ lên, ngạo nghễ nói: “Đây chính là mục đích ta đến đây, nữa năm sau, mỗi người các ngươi cũng đều có thể ngoài trăm bước, bắn xuyên chim bay.”

Cho dù tuơng lai tuyệt đẹp, nhưng quá trình lại vô cùng khò khan và vất và.

Các binh sĩ từ sáng đến tối chỉ là bắn tên, ngón tay sung đau, bã vai nhức mỏi không sức lực, nhưng năm giáo quan An Tây ai cùng hung dừ, có chút lơ là liền dùng mộc còn đánh tới tấp vào đầu vào mặt.

Chỉ có một chuyện khiến cho binh sĩ cảm thấy an ủi, đó chính là trận so tài bắn tên mỗi ngày vào lúc xế chiều.

Mỗi người mười mũi tên, ngoài năm mươi bước so tài cao thấp, lấy hai mươi hạng đổ lại và mười hạng đúng chót, hai mươi hạng đổ lại mỗi người thường một trăm đến năm trăm vàng tiền, còn mười hạng cuối cùng, mỗi người thưởng mười quân côn.

Danh sách thường phạt treo cao trên tấm ván trước cửa quân doanh, thành tích liệt rõ cụ thể từng người một, cuối cùng các thành tích này sẽ trở thành căn cứ để thăng chức.

Những thành tích này mỗi binh sĩ đều rõ ràng, làm cho họ tâm phục khẩu phục.

Loáng cái đã năm ngày trôi qua, ngày hôm nay trời không sáng, năm trăm kỵ binh của Đoàn Luyện doanh đã ra khòi của.

Từ hôm nay trở đi, họ phải tiến hành tập luyện kỵ xạ, không bị gò ép trong quân doanh nữa.

Phạm vi luyện tập chủ yếu ở vùng Giang Hoài, gặp núi là dùng, gặp nước dụng doanh, cỡi ngựa bắn tên trở thành toàn bộ nội dung sinh hoạt của họ.

Giữa trưa hôm nay, Đoàn Luyện doanh đã đến khu vực bên trong Hu DỊ huyện.

Hu Dị huyện phía bắc chính là Hoài Thủy, là vùng đất trung chuyển chủ yếu của việc vận chuyển ở Tào Hà, vị trí địa lý vô cùng quan trọng, ở phía tây nam huyện thành có một ngọn núi lớn, gọi là Đô Lương Sơn.

Thế núi nguy nga hiểm trỡ, trài dài mười mấy dặm, trên núi bao phủ một lượng rìmg cây rậm rạp.

Cuối đời Tùy, từng có mấy cánh nghĩa quản trú đóng ở nơi đây.

Hu DỊ huyện cùng là vùng đất phía bắc nhất mà họ luyện tập cỡi ngựa.

Vừa đúng Thôi Bình mà Lý Khánh An tiến cử làm huyện lệnh nơi đây, có thể tương phùng cố nhân ở tha hương, cùng là một chuyện vui lớn ở đời.

Hắn liền quyết định ở Hu Dị huyện luyện tập hai ngày, sau đó dẫn quân trở về Dương Châu.

Năm trăm kỵ binh trên đường lớn xếp hàng mà đi, đội ngũ chinh tề có trật tự, không một ai nói chuyện, không gấp không chậm hành quân tiến tới.

Trài qua hơn nửa tháng khổ luyện, mọi người dù là mã thuật hay tiễn thuật đều tiến bộ vượt bậc.

Mỗi người họ tuy trở nên vừa đen vừa gầy, nhưng ai cũng tinh thần khỏe khoắn, thân hình nhanh nhẹn, hơn nữa quân kỳ nghiêm khắc, khiến họ đã có một phong thái quân đội dũng mãnh.

Lúc này, núi Đô Lương Sơn đen đúa ở phía xa đã thấp thoáng nhìn thấy, tiến lên phía trước mười dặm nữa là đến Hu Di huyện thành rồi.

Đột nhiên, trên đường lớn phía xa vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập.

Chỉ thấy cát vàng cuồn cuộn, có ba con ngựa phóng chớp nhoáng đến như gió như điện.

Từ từ, người đến tiến gần hơn, phía trước là một tên tiểu quan lại, còn sau đó là hai tên nha dịch mình mặc tạo phục (y phục màu đen mà tiểu quan lại hay mặc).

Họ mặt đầy vẻ kinh hoàng, ra sức quất vào chiến mã, giống như là có việc gì vô cùng cấp bách lắm.

Họ đột nhiên nhìn thấy quân đội trên đường lớn, trước tiên là kinh sợ, ghim chặt ngựa lại, sau đó trong mắt phóng ra thần sắc kinh ngạc vui mừng.

Tên quan lại xông lại thi lễ nói: 'Tại hạ Hu Dị huyện úy Phương Lâm, xin hỏi, vị nào là tướng lĩnh cầm quân?” (Huyện úy: cùng với huyện thừa là chức quan phụ trợ cho huyện lệnh, quản lý việc trị an bắt cướp, tương đương với cục trường cục công an ngày nay)

Lý Khánh An giục ngựa đi ra nói: “Là ta đây, ngươi có chuyện gì không?”

Huyện úy trở mình xuống ngựa, gập người lia lịa nói: “Xin tướng quân cứu ba vạn phụ lão hương thân của Hu Dị huyện chúng tôi, tình huống vô cùng nguy cấp.”

“Ngươi nói rõ ra xem nào, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Tướng quân, Kim Uy đại vương của Đô Lương Sơn định tàn sát Hu Dị huyện chúng tôi, e là chính là vào ngày mai!”

“Kim Uy đại vương?

Trên Đô Lương Sơn có tướng cướp sao?”

“Hồi bẩm tướng quân, trên Đô Lương Sơn có một bọn cướp ba nghìn người.

Vì huyện lệnh của chúng tôi năm hôm trước lúc bắt giữ đạo tặc ngộ sát con trai của thủ lĩnh bọn cướp Kim Uy đại vương.

Sáng hôm nay tướng cướp bắn chiến thư đến, sáng sớm hôm sau sẽ tàn sát Hu DỊ thành.”

Lý Khánh An có chút kinh ngạc, trong lòng Trung Nguyên lại vẫn còn tướng cướp, hơn nữa còn là Tứ Châu nơi trọng điểm của tào vận (vận chuyển bằng đường sòng), quân phủ ở gần đây đã đi đàu hết rồi?

Lý Khánh An cảm thấy trong này e là còn có khúc mắc gì đây, bèn phất roi ngựa nói: “Đi huyện thành trước, sau đó từ từ nói nguyên do cho ta nghe.”

Huyện úy mừng rỡ, vội nói với một viên nha dịch: “Mau đi thông báo Thôi huyện lệnh, nói là cứu tinh đã đến, để ngài vội ra đây nghênh tiếp.”

“Lý tướng quân, không ngờ chúng ta lại tương phùng ở đây!”

Trước cửa huyện thành, Thôi Bình mình mặc quan phục kích động tiến tới, huyện thừa (địa vị ở trong huyện chỉ thấp hơn huyện lệnh, trách nhiệm chủ yếu là quản lý việc văn thư, nhà kho), chủ bộ (viên quan phụ giúp việc văn thư) và các viên nha dịch phía sau hắn đều tiến lên ra mắt thi lễ.

Lý Khánh An dò xét hắn một hồi, thấy hắn đen gầy hơn lúc ở kinh thành nhiều, nhưng tinh thần khỏe khoắn, có thể thấy hắn ở đây làm việc rất thoải mái.

“Nhân sinh nơi nao không tương phùng, Thôi huyện lệnh, xem ra tình hình dạo này của ngươi cũng khá!

Phu nhân và các cháu đều tốt chứ?”

“Họ rất tốt, phu nhân hôm qua còn nói đến tướng quân đấy!

Để ta đi Dương Châu thăm viếng tướng quân, ta cũng muốn đi lắm, như mà, ài!”

Thôi Bình một lần nữa gập người xuống đất: “Lý tướng quân, ta nhậm chức mới có một tháng hơn, đã gặp phải bọn cuứp, tướng quân nhất định phải cứu ta!”

“Thôi huyện lệnh yên tâm, đừng nói chúng ta là bạn cũ, cho dù bình sinh không quen biết, ta cũng sẽ ra tay tương trợ, yên tàm!

Nếu ta đã đến rồi, ngày tháng tốt đẹp của bọn cướp xem như chấm dứt.”

Hắn thấp giọng nói: “Nói không chừng Thôi huyện lệnh có công dẹp loạn bọn cướp, năm sau thăng chức làm thái thú Tứ Châu đó!”

Thôi Bình cả mừng.

Hắn biết Lý Khánh An là hãn tướng An Tây, có hắn ở đây, mù ô sa của mình không những có thể bảo toàn, nói không chừng còn thật sự có thể vớt vác một sự bình phẩm đánh giá đặc biệt, phá cách để bạt làm thái thú.

Nghĩ đến đây, lòng hắn chộn rộn khôn tả, vội gập người thi lễ lần nữa với Lý Khánh An nói: “Lý tướng quân, mau mời đi huyện nha nghỉ ngơi, ta nói rõ tình hình cho ngài

nghe.”

Lý Khánh An bước vào huyện nha ngồi xuống.

Thôi Bình đích thân dâng một ly trà thơm cho hắn nói: “Lý tướng quân, sao ngài lại đến Hu Dị huyện?”

“Bọn ta là ra đây luyện binh, đi qua nơi này, bèn muốn thăm ngươi, vừa đúng gặp được huyện úy cầu cứu.

Nhưng mà ta có chút thắc mắc.

Phương huyện úy nói trên Đô Lương Sơn có ba nghìn tướng cướp, đây không phải là một số lượng nhò, hơn nữa còn là vùng đất tào vận trọng yếu, không lẽ triều đình chưa hề cắt binh đến càn quét tiêu diệt sao?”

“Ài!”

Thôi Bình thở một hơi dài: “Lý tướng quân có điều không rõ, nghe nói toán tướng cướp này hai tháng trước mới xuất hiện.

Lúc mới vào núi chỉ có nghìn người, còn bao gồm cã gia quyến, nhưng do Hà Nam đại hạn, nông dân chạy qua Hoài Thủy đến mưu sinh rất nhiều.

Kim Uy đại vương bèn từ trong đó chiêu mộ, trong vòng một tháng nghe nói đã có ba nghìn người ngựa.”

“Tên Kim Uy đại vương này là người phương nào?

Lại có thể một hô trăm ứng.”

“Tướng quân, tên Kim Uy đại vương này họ Đỗ, tên Đỗ Vân.”

'Đợi một chút!"

Lý Khánh An đột nhiên nhớ đến tên buôn muối Đỗ Bạc Sinh, một người gọi là Đỗ Bạc Vân, một người là Đỗ Bạc Sinh, họ có quan hệ gì?

“Hắn là huynh đệ của tên buôn muối Đỗ Bạc Sinh phải không?”

Thôi Bình cười khổ sở một tiếng nói: “Tất cả mọi người ở Hu Dị huyện đều biết rằng sơn chủ của Đô Lương Sơn gọi là Kim Uy, là nhị lão gia của Kim gia Tứ Châu.

Nhưng khi ta ngẫu nhiên kiểm tra một số văn thư của huyện lệnh tiền nhiệm lưu lại, mới biết rằng chủ nhân của Đô Lương Sơn hoàn toàn không phải họ Kim, mà là gọi là Đỗ Bạc Vân.

Nghe nói hắn và tên buôn muối Đỗ Bạc Sinh là huynh đệ ruột thịt, Đỗ Bạc Sinh là anh, Đỗ Bạc Vân là em, còn có một lão tam là Đỗ Bạc Viễn.

Ta lại tra thêm tư liệu của Đỗ Bạc Vàn, mới biết được hắn vốn dĩ là người chủ lớn của mấy đội thuyền tảo vận, còn có hai bến cảng, thủ hạ nuôi sống hàng vạn người.

Nhưng vào mấy tháng trước, Lư thái thú và Lưu Chuyển vận sứ Dương Châu xảy ra tranh chấp, Lưu Chuyển vận sứ bắt đầu tịch biên kinh doanh của Đỗ gia, bắt giữ cốt cán của Đỗ gia, tên Đỗ Bạc Vân thấy đường cùng không lốt thoát, bèn tập hợp một nghìn người hơn, nấp vào trong Đô Lương Sơn, cũng không cướp bóc nhà cửa, cũng không gây sự với quan phủ, vì vậy huyện lệnh tiền nhiệm của ta mới không báo cáo lên triều đình.”

“Hắn không cướp bóc nhà cửa, vậy thì mưu sinh bằng cách nào?

Cho dù sống bằng việc trồng lương thực cùng phải mất thời gian mấy tháng chứ!”

Chương 106: Diệt Cướp Ở Hu Dị

Trên mặt Thôi Bình dần dần chuyển đỏ, liền nói: 'Ty chức nghe nói hắn còn ngầm khống chế đội thuyền, cho thấy chính là mưu sinh bằng cách đó mà!”

Lý Khánh An cười nhẹ, khó trách cái tên huyện lệnh nhiệm kỳ trước này trước giờ không chịu trình tấu lên triều đình, trong đó ắt hẳn không biết đã nhận bao nhiêu lợi lộc từ Đỗ Bạc Vân rồi, hắn liếc Thôi Bình một cái, thấy Thôi Bình có vẻ không được tự nhiên, trong lòng bèn hiểu mấy phần, hắn cùng không nói trắng ra, lại cười hỏi: “Thế tại sao hắn lại đe dọa đòi máu rửa Hu Dị huyện vậy?”

Thôi Bình thở dài nói: “Vì năm ngày trước đã xảy ra một việc, làm cho Đỗ Bạc Vân đòi máu rửa Hu Dị huyện, hắn tất nhiên chính là tướng cướp rồi.”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Nửa tháng trước, có dâm tặc bẻ hoa tại Hu Dị huyện gây án, đã liên tiếp cường hiếp con gái của ba hộ lớn, làm người dân Hu Dị huyện bàng hoàng lo sợ, nhưng chúng tôi cùng tìm được một số quy luật của hắn.

Năm ngày trước, chúng tôi bèn mai phục ở một hộ lớn, quả nhiên, lúc canh hai, tên dâm tặc đó lại đến, chúng tôi lập tức bắt lấy hắn, nhưng hắn rất gian xảo, thấy hắn sắp trốn thoát được, chúng tôi lập tức dùng tên bắn chết hắn ngay tại chỗ, không ngờ tên dâm tặc đó lại là Đỗ Hi con một của Đỗ Bạc Vân, Đỗ Bạc Vân vì nỗi đau mắt con mà đòi máu rửa huyện thành.”

“Thì ra là thế!”

Lý Khánh An trầm ngâm giây lát, lại hòi: 'Ta nhớ là huyện bên cạnh của các người là Làm Hoài huyện cùng có một tòa quân phủ, tại sao các người lại không đi nhờ họ tương trợ?”

"Ài!

Việc điều động quân phủ của Lâm Hoài huyện chỉ có Binh bộ mới có quyền đó, họ làm sao mà chịu đến.

Lại nữa, ty chức nghe nói quân phủ Lâm Hoài chỉ còn ba trăm binh sĩ, cùng đều là người già yếu và phế binh, để họ đến đây, không bằng nhờ người từ Dương Châu đến giúp hay hơn.

Lại vừa đúng lúc gặp được Lý tướng quân, xin Lý tướng quân bất luận thế nào cùng phải cứu chúng tôi lần này.”

“Ta biết rồi!”

Lý Khánh An đứng dậy nói: “Việc gấp rút bây giờ là, chúng ta cần làm một việc.”

Hắn quay đầu dặn một viên tùy từng: “Đi gọi Hạ Nghiêm Minh đến đây!”

Lát sau, Hạ Nghiêm Minh lớn bước đi vào trong phòng, ôm quyền thi lễ nói: “Xin tướng quân dặn dò!”

“Người dẫn hai mươi huynh đệ nhanh chóng đi một chuyến Đô Lương Sơn, ngăn chặn lấy người đi báo tin cho ta.”

Lý Khánh An lại nói với Thôi Bình: “Ngươi sắp đặt một nha dịch quen thuộc địa hình dẫn đường cho chúng tôi.”

“Ty chức đi sắp đặt ngay!”

Thôi Bình gọi tới một viên nha dịch, dặn dò hắn mấy câu, Hạ Nghiêm Minh lập tức dẫn theo hai mươi kỵ binh xuất phát.

Lúc này Lý Khánh An lại liếc Thôi Bình một cái cười nói: “Biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng, bây giờ ta cần hiểu rõ về tình hình chỉ tiết của Đỗ Bạc Vàn, là ngươi nói cho ta nghe hay là huyện thừa hoặc huyện úy tới nói cho ta nghe.”

Sắc mặt Thôi Bình đột nhiên trở nên trắng bệch, hắn hiểu ý của Lý Khánh An, Lý Khánh An đã đoán ra họ và Đỗ Bạc Vân có quan hệ với nhau, Thôi Bình lắp bắp nói: “Lý tướng quân, ty chức với Đỗ Bạc Vân không có can hệ gì với nhau cả, chỉ là Lưu thái thú Tứ Châu không cho ty chức bẩm báo lên việc của Đô Lương Sơn, ty chức viết báo cáo bị hắn trả về, Lưu thái thú này chính là tiền nhiệm huyện lệnh của ty chức.”

“Thế ngươi dám nói, ngươi một vàn tiền lợi lộc cùng không có lấy sao?”

Lý Khánh An nhìn Thôi Bình một cách nghiêm khắc.

Mặt của Thôi Bình đã biến thành màu tiết canh, hắn cúi đầu xuống nói: “Sau sự việc Đinh huyện thừa đưa đến năm mươi lương vàng, nói là sự kính biếu của hộ lớn trong huyện, thật ra ty chức biết số vàng đó và Đô Lương Sơn có quan hệ với nhau, nhưng số vàng đó ty chức còn chưa dám đem về nhà.”

Vìra nói, Thôi Bình từ trong khe tủ sách lấy ra một bọc vài nặng trịch, mở lớp vải ra, bên trong là nhũng thỏi vàng xếp ngay ngắn, kích thước khoảng một quyển sách.

Hắn đem vàng để trên bàn, nói một cách rây rứt: “Chính là số này thôi, ty chức thật sự không dám đem vè nhà.”

Lý Khánh An nhặt lấy một thỏi vàng sáng loáng, xem một cách ti mi, chỉ thấy trên đó có khắc một hàng mã số: Đỗ: số 899, đó là vàng đươc nhà họ Đỗ lén đúc thành.

“Thỏi vàng này được đưa đến khi nào?”

“Nửa tháng trước.”

Bàn thân Thôi Bình cùng ngần ra một cái, hắn đột nhiên ngộ ra: “Chẳng lẽ số vàng này chính là con trai Đỗ Bạc Vân lúc xuống núi đưa đến sao?”

“Rất có khả năng đó.”

Lý Khánh An đặt thôi vàng xuống, lập tức hạ lệnh: “Đi bắt tên Đinh huyện thừa đến cho ta!”

Đúng như phán đoán của Lý Khánh An, Hạ Nghiêm Minh trên quan đạo ở ngoài mười dậm phía tây của huyện thành bắt được một người đàn ông có vè lén lút, từ trên người hắn tìm ra lá thư khần mà huyện thừa Đinh Nghị viết cho Đỗ Bạc Vân, trên đó chỉ có một câu: ‘Năm trăm kỵ binh quân Đường tiến vào Hu Dị huyện.’

Bầu không khí của Hu Dị huyện bắt đầu trở nên khẩn trương, cửa thành được khống chế nghiêm ngặt, chỉ được vào không được ra.

Trên quan đạo chen chúc dân chúng từ bốn phương tám hướng trốn đến đây tị nạn.

Các nha dịch cũng đến từng nhà động viên các chàng trai trẻ tham gia giữ thành, bảo vệ các nhà của mình, nơi đóng quân của Đoàn Luyện doanh càng thêm náo nhiệt, các xe ngựa chở đầy heo dê và hoa quả đi đến liên miên không dứt, gần trăm hộ lớn các thân sĩ chen chúc ở trước của, khẩn cầu binh sĩ Đoàn Luyện doanh thay họ đánh bại bọn cướp.

“Thịch!” một tiếng, hai viên quân Đường ném tên Đinh huyện thừa bèo tròn dưới chân Lý Khánh An.

Đinh huyện thừa sợ đến toàn thân run rẩy, một càu cũng nói không ra.

Lý Khánh An cúi đầu nhìn hắn, híp mắt cười nói: “Đường đường là mệnh quan triều đình bát phẩm, sao lại đi cấu kết với bọn cướp, đó là tội tru gia diệt tộc đấy, ngươi không sợ sao?”

“Tướng quân tha cho ty chức, ty chức không có cấu kết với bọn cướp, người cáu kết với bọn cướp là Lưu thái thú, ty chức chỉ giúp họ truyền tin tức thôi, chỉ là chân chạy vặt thôi!”

Đinh huyện thừa nước mắt nước mũi chày ròng, đầu dập bộp bộp xuống đất, ai oán van xin.

“Hữ!

Lúc làm việc cho Đỗ Bạc Vân thì không sợ trời chẳng sợ đất, bị bắt rồi lại trở thành trúng dẻo.

Nếu ngươi không có cấu kết với hắn, thế ngươi đưa thư cho hắn làm gì?

Nếu ta đoán không nhầm, ngày mai Đỗ Bạc Vân đến tấn công huyện thành, người thứ nhất mở cửa thành chính là ngươi chứ không ai khác, Đinh huyện thừa, ta nói có đúng không?”

“Lý tướng quân, ty chức nguyện lập công chuộc tội, hãy tha cho ty chức một lần đi!”

Lý Khánh An liếc hắn một cái, nói: ‘'Ngươi nói đi!

Đem tình hình của Đỗ Bạc Vân mà ngươi biết, nguyên vẹn nói ra hết cho ta.”

Duới sức ép lớn, Đinh huyện thừa cuối cùng cũng nói ra hết một cách tuờng tận.

Thật ra từ ba năm trước, ba huynh đệ Đỗ gia bèn mua một mảnh rừng lớn trên Đô Lương Sơn, bắt đầu xây dựng miếu tự và đạo quán, chí ít đã xây dụng mắy trăm gian nhà trên Đô Lương Sơn dưới danh nghĩa là tàng xá, toàn bộ hòa thượng đạo sĩ cùng đều là người nhà, tâm phúc già trang.

Đồng thời ở dưới chân núi mua sáu muơi khoảnh đất làm tài sản miếu tự, tuyên truyền ra ngoài là sản nghiệp của Kim gia Tứ Châu.

Dưới sự cố ý bảo hộ của tiền nhiệm Lưu huyện lệnh, Đỗ gia ở Đô Lương Sơn phát triễn rất thuận lợi, vã lại cùng rất kín đáo, lần này nếu không phải con trai một của Đỗ Bạc Vân bị ngộ sát, Đỗ Bạc Vân còn chuẩn bị ra thêm năm trăm lượng vàng mua chuộc Thôi Bình, để tiếp tục thay họ che dấu.

Lý Khánh An chắp tay sau lưng đi lại trong phòng, hắn đang suy nghĩ tung tích của Đỗ Bạc Sinh, Đỗ Bạc Sinh lúc đó bị một nhóm người thần bí cướp đi, xem ra, nhóm người thần bí này rất có khả năng chính là do Đỗ Bạc Vân làm.

Thế thì Đỗ Bạc Sinh có khả năng được dấu ở trên Đô Lương Sơn không?

Lý Khánh An trầm tư giây lát, liền gạt đi suy đoán đó của mình, có lè không ở trên đó, nếu có trên đó, thì Đỗ Bạc Vân đã không đến nông nổi thế này, đe dọa phải máu rữa Hu Dị thành, chí ít Đỗ Bạc Sinh sẽ khuyên can hắn.

Và lại Đỗ Bạc Vân trong vòng một tháng, chiêu mộ hai ngàn người tị nạn từ Hà Nam trốn qua.

Hắn muốn làm gì?

Chuẩn bị đối kháng với quan binh vây đánh sao?

Lý Khánh An lờ mờ cảm thấy, sự việc không hề đơn giản như thế, bọn cướp đến tập kích thành, làm gì mà lại công khai đưa thư khiêu chiến, như thế không phải bứt dây động rừng sao?

Lúc hoàng hôn, Lý Khánh An trở về doanh trại, trên đường đi hắn thấy các nha dịch đang đến từng nhà động viên dân chúng, đột nhiên, hắn phát hiện một việc rất kỳ lạ, công phục mà các nha dịch mặc không giống nhau, đa số nha dịch cùng đều mặc công phục có màu đỏ đen xen kẽ, nhưng lại có một bộ phận nhỏ nha dịch mặc công phục màu xanh dương, kiểu dáng thì giống nhau.

Hắn giữ cương ngựa lại, hỏi một viên nha dịch mặc áo màu xanh dương: “Các người có phải là nha dịch của Hu Dị huyện không?”

“Tướng quân, bọn thuộc hạ là nha dịch của Hu Dị kiểm tra thử, nghe nói ngày mai có bọn cướp đến tập kích, bọn thuộc hạ bèn rút vào trong thành.”

Lý Khánh An ngẩn người ra: “Thế bên Thự nha các ngươi còn người nào không?”

“Tạm thời không còn người nào, đợi tránh qua việc này rồi mới trở về.”

Trong chớp nhoáng đó, trong đầu Lý Khánh An thoáng qua một tia sáng, hắn hình như nghĩ được điều gì đó, nhưng lại không rõ lắm.

Lúc này, một viên nha dịch khác nói: “Thuộc hạ thì lo lắng hơn hai trăm chiếc thuyền công của Thự nha chúng ta, nếu như bị trộm rồi, chén cơm của chúng ta sẽ bị mất toi.”

“Thuyền công!”

Trong lòng Lý Khánh An chợt tỉnh ngộ ra, dương đông kích tây, dấu trời qua biển, Đỗ Bạc Vân này thật là gian xảo!

Hắn quất mạnh một cái vào con ngựa, phóng nhanh về phía doanh trại.

Nha môn của Giang Hoài đô chuyến vận ty năm ở Giang Đô, nhưng ở một sô khu vực chuyến vận quan trọng có thiết lập nhánh ty, Tứ Châu là nơi chuyển tiếp của sông Hoài Hà đổ vào sông Tào Hà, một khu vực chuyển vận cực kỳ quan trọng, vì thế ở Tứ Châu có thiết lập nhánh ty.

Dưới nhánh ty là hai kiểm tra thử, một cái là Lâm Hoài huyện kiềm tra thử, một cái là Hu Dị Huyện kiểm tra thử, một phụ trách xét các thuyền qua sông Tào Hà, một phụ trách xét các thuyền qua sông Hoài Hà.

Khoảng thời gian này do Lưu Trưởng Vân dốc toàn lực để tìm tung tích của Đỗ Bạc Sinh, nên việc qua lại trên sông rất nghiêm ngặt, ngoài thuyền công ra, tất cả thuyền dân đều phải qua kiềm tra.

Nhưng hôm nay vì có tin tức bọn cướp Đô Lương Sơn đến tập kích, mà người của nha dịch Hu Dị huyện không đủ, Thôi Bình bèn điều nha dịch bên kiểm tra thự đến giúp, trong kiểm tra thự trống không, chỉ có hai viên sứ già trông chừng các thuyền.

Nhánh Thự nằm ở một nhánh sông nhỏ thuộc sông Hoài Hà, cách sông Hoài Hà khoảng nửa dậm, bên bờ sông dựng lên một dãy năm gian nhà, trên quan đạo khúc khuỷu rẽ ra một con đường nhỏ hẹp, cách hai bên đường nhỏ khoảng mấy chục bước là rừng liễu dày đặc.

Lúc này trên gian nhà ngoài cùng nhất, hai viên sứ già đang trốn trong nhà uống rượu, trong đó một người mặt xanh thở dài nói: “Bọn minh thật xúi quẩy, họ cũng đã trốn trong thành rồi, nếu chẳng may bọn cướp giết tới, bọn minh trốn đâu bây giờ?”

“Ngươi biết ngươi chết ra sao không?

Ngu chết đi được!”

Một người khác cốc mạnh hắn một cái: “Bên ngoài có đến hơn trăm chiếc thuyền, khi bọn cướp đến, bọn minh trốn dưới sông không phải càng an toàn hay sao?”

Người mặt xanh ngẩn người ra, bất chợt cười lớn nói: “Ta thực sự là ngu chết đi được, ha ha!”

“Nào!

Uống rượu.”

“Uống rượu!”

Chính vào lúc hai người đang nâng cốc cạn chén đó, mấy chục bóng đen lén lút đến gần nha môn kiểm tra thử, ánh đao sắc lạnh trong tay sau lưng họ, phía xa xa đi theo hơn một trăm cỗ xe ngựa.

Một người cao lớn vẫy tay, mấy chục người xông thẳng vào trong các gian nhà, chỉ nghe hai tiếng kêu thảm thiết, đèn đuốc trong nhà tắt hẳn, bóng đen xông vào trong thự nha lục lọi rương tủ, lát sau bèn tìm được mười mấy bộ công phục của nha dịch, mười mấy người lập tức thay lên người.

“Mau!

Đem các rương trên xe ngựa chuyển lên thuyền, cẩn thận đấy!”

Xe ngựa đi tới, các bóng đen đặt đao trong tay xuống, bắt đầu khiêng các rương bằng gỗ lam.

Trong rừng liễu cách bờ con sông nhỏ ở phía bên kia mấy chục bước, Lý Khánh An đang lạnh lùng nhìn những bóng đen đang bận rộn đó.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn, Đỗ Bạc Vân đòi máu rửa huyện thành chỉ là giả, vận chuyền tiền tài mới là thật, có được thuyền công và công phục, trên đường đi ai cũng sẽ không kiểm tra bọn họ.

Đồ vật mà bọn họ vận chuyển đi rất nhiều, hơn một trăm cổ xe ngựa, trên đó chở đầy các rương lớn rương nhỏ, xem ra bọn họ đã có ý muốn đi từ sớm rồi.

Lý Khánh An khẽ vẫy tay, ba trăm binh sĩ Đoàn Luyện doanh soạt một tiếng giơ cung lên, mũi tên sắc nhọn nhắm đúng các bóng đen ngoài mấy chục bước đó.

Lý Khánh An rút ra một mũi tên, đật lên cánh cung đen, cây cung từ từ kéo ra, căng tròn như trăng, rồi thả ra, mũi tên lao đi, mạnh và nhanh, một mũi tên bắn trúng ngay sau tim tên dẫn đầu nhóm áo đen đó.

‘Á!’ Một tiếng kêu thảm thiết, xé toạc màn đêm yên tĩnh, tiếng kêu thảm thiết đó chính là tín hiệu.

Lập tức trong rừng liễu các mũi tên đồng loạt bắn ra như mưa, các bóng đen trên con đường nhỏ hẹp vận chuyển các rương nên trở tay không kịp, chốc lát đã bị bắn hạ cả đám.

Đoàn Luyện doanh khổ luyện tiễn pháp lúc này đã phát huy được uy lực của nó, thế đi của tên thật mạnh mẽ, so với các cung thủ thường lại có sự khác biệt, kẻ trúng tên không chết cũng bị thương nặng.

Mấy chục người đánh xe ở phía sau thấy tình thế không hay, bèn xoay người trốn chạy, Lệ Phi Thủ Du liền dẫn một trăm kỵ binh quân Đường chặn đường rút của lui của họ.

Quân Đường khuấy động trường kích hoành đao, chém giết đâm bùa, nguyên các phu xe này không phải là cường đạo thật sự, đột nhiên phát hiện quân Đường xuất hiện, tức khắc sợ đến té đái ra quần, bỏ mặc xe ngựa chạy tứ tán.

“Quan binh đến rồi!

Quan binh đến rồi!”

“Chạy mau lên!”

Bọn cướp bị cảnh chém giết của quân Đường làm cho sợ đến vỡ mật, chỉ hận mình không thể mọc thêm đôi cánh, người nào người nấy ôm đầu tháo chạy, chạy không được thì nằm bẹp dưới đất dập đầu van xin.

Sau ba lược bắn tên, bóng đen trên cảng bị thương và chết hơn nửa, người không chết cũng chạy xa rồi, hai mươi mấy người cuối cùng bị quân Đường bao vây kín mít, mấy chục cung tên nhắm thẳng vào bọn họ.

“Xin tha mạng!

Xin tha mạng!”

Hai mươi mấy người đồng loạt quỳ dưới đất, không ngừng dập đầu van xin.

“Đầu lĩnh các ngươi đâu?

Là ai!”

Lý Khánh An cung dài chỉ ra, hét to một tiếng.

“Quân gia, tam lão gia chúng tôi là người thứ nhất bị bắn chết rồi!”

Một người đàn ông sợ sệt nói.

“Hắn tên là gì?”

“Hồi bẩm quân gia, tam lão gia là Đỗ Bạc Viễn.”

Thì ra người thứ ba trong ba huynh đệ Đỗ gia đã bị mình bắn chết rồi, Lý Khánh An nắm lấy cổ áo người này, nổi giận nói: “Thế Đỗ Bạc Sinh đâu?

ở trên núi phải không?

“Quân gia, đại lão gia không có ở trên núi.”

“Thế ở đâu?”

“Bọn chúng tôi cũng không biết.”

Đột nhiên một mùi thối xông đến, thì ra người này bị hoảng sợ đến đại tiểu tiện bị mất tự chủ, “Mẹ nó!”

Lý Khánh An ném hắn xuống đất, lớn bước đi về phía xe ngựa.

Lệ Phi Thủ Du đang dẫn mười mấy huynh đệ kiểm tra tra các rương, Lý Khánh An đi tới hỏi: “Có phát hiện ra cái gì không?”

“Thất Lang, ta đang muốn tìm huynh, huynh đi theo ta đến đây.”

Lệ Phi Thù Du dẫn Lý Khánh An đi tới trước mấy cỗ xe ngựa cuối cùng.

Mấy cỗ xe ngựa cuối cùng và mấy cỗ xe ngựa phía trước khác nhau, các rương đều bằng sắt, Lệ Phi Thủ Du chỉ hàng chữ trên đó nói: “Thất Lang, huynh xem cái này, thì ra nó là đồ đạc của Khánh vương.”

Chỉ thấy góc phải bên dưới mỗi rương sắt cũng đều khắc bốn chữ ‘Đồ đạc Khánh vương’.

“Trong rương là gì vậy?”

“Huynh đoán xem!”

Lệ Phi Thù Du không dấu nổi vẻ kích động trên gương mật nói.

Trong đầu Lý Khánh An lóe lên thỏi vàng của Thôi Bình, hắn cười nói: “Ta đoán là vàng thỏi, đúng không?”

“Thiếu chút nữa, nhưng mà rất gần đáp án rồi.”

Lệ Phi Thủ Du mở một nắp ra, chỉ thấy trong đó toàn bộ đều là đồ đồng của miếu tự, tượng Phật cao một thước, bát đồng, chuông đồng, khánh đồng, mõ đồng, kích thước đều làm rất nhỏ.

Lý Khánh An xách một tượng phật lên, để gần đuốc nhìn tỉ mỉ, quả thật là một tượng đồng.

Theo giá chợ Trưởng An, tượng phật Di Lặc bằng đồng nặng mười căn này trị giá năm quan tiền.

“Thất Lang, huynh xem kỹ nhé.”

Lệ Phi Thủ Du rút một con dao ra cạo một chút phần đáy tượng, ở chỗ hỏng đó, màu đồng đỏ sẫm không còn nữa, mà là màu vàng óng ánh của thỏi vàng.

“Những thứ này đều là vàng thật?”

“Không sai, mười xe ngựa chở đồ đồng đều là bằng vàng, chỉ là quét màu đồng lên thôi.”

Lý Khánh An khẽ vuốt đồ đồng, trong mắt chiếu ra một nét hưng phấn, hắn đột nhiên hỏi: “Tổng cộng có bao nhiêu vàng?”

“Vần chưa thể tính ra, tồng cộng đúng một trăm rương.”

Lý Khánh An đôi mắt sáng lên, một trăm rương vàng, đó là bao nhiêu?

Trong Hoằng Phúc Tực Đô Lương Sơn, Đỗ Bạc Vân ôm một cô gái trẻ tuổi, uống rượu từng bát lớn.

Cô gái thân hình vô cùng ốm yếu, khom lưng lại, giống như một con cừu non sợ đến run lẩy bẩy.

Phía sau một cái cột lớn không xa, một người già đầu tóc bạc phơ đau khồ nắm chật nắm đấm lại.

Đỗ Bạc Vân khoảng bốn mươi mấy tuổi, mặt đỏ, trông người vô cùng thô lỗ.

Hắn liếc nhìn cô gái trẻ tuổi, đột nhiên hứ lên một tiếng, chợt túm lấy tóc của cô gái, ngước mặt của cô gái lên.

“Cô gái, nếu nàng còn không để ta vui vẻ, ta sẽ như lần trước vậy, ném nàng cho các huynh đệ.

Sao nào, muốn tiếp tục nếm mùi khoái cảm cực độ đó nữa?”

“Không, nhị lão gia, đừng!

Tiểu nữ xin ngài đấy!”

Cô gái nài nỉ van xin nói.

“Vậy nàng cười một cái đi, để ta vui lòng, đừng cứ để một bộ mật khóc tang như mẹ chết chứ!”

“Vâng”

Cô gái cười gượng, nhưng lại bị Đỗ Bạc Vân xán một bạt tay: “Khốn khiếp!

Nàng là khóc hay là cười.”

Cô gái ôm mật khóc rấm rức.

Lúc này, người già đằng sau cây cột không kìm nén được nữa, lão chạy ra quỳ trước mặt Đỗ Bạc Vân, gập đầu lia lịa: “Nhị lão gia, hãy nể tình lão từ nhỏ hầu hạ Đỗ gia, hãy tha cho tiểu nữ!

“Bà nội nó!

Hôm nay ông mày tâm trạng cũng khá, nhưng lại chạy đến làm cụt hứng.

Người đâu!

Đánh đuổi tên lão tạp chủng này ra cho ta.

Còn tên đàn bà thúi này, ném vào nhà tối, ai muốn lên ả cũng được.”

“Lão gia.

Tha mạng!

Tha mạng!”

Hai cha con bị lôi xuống, Đỗ Bạc Vân lại uống tiếp một ly rượu, nhẹ nhàng lắc cổ một cái, tiếng xương kêu lắc rắc.

Lúc này, một người trẻ tuổi vội vã đi vào nói: “Phụ thân, hài nhi thật là không yên tâm, muốn xuống núi xem thử.”

”Hài nhi có gì đâu mà không yên tâm, mưu kế ta tốn công sức lập ra ai mà phá giải được?

Tên mọt sách Thôi huyện lệnh ấy à?

Phá giải được mới nực cười chứ.

Nào!

Hi nhi ngồi xuống, uống rượu với phụ thân nào.”

Người trẻ tuổi này dĩ nhiên chính là con trai độc nhất của Đỗ Bạc Vân Đỗ Hi rồi.

Còn tên trộm hái hoa bị Hu Dị huyện bắn chết kia, chẳng qua là một tên cướp mật mũi hơi giống Đỗ Hi mà thôi.

Đô Lương Sơn là một kho cất vàng bí mật của Đỗ gia, từ ba năm trước đã bắt đầu hoạt động, dùng danh nghĩa của Kim gia Tứ Châu mua đất mua núi, tu miếu tạo quán, lại đem gần một nửa gia sản đều cất dấu trong miếu.

Mấy tháng trước, đại ca Đỗ Bạc Sinh bị bắt, lão nhị lão tam bèn chộp lấy cơ hội hai họ Lư Lưu giao tranh, mua chuộc nha dịch cứu thoát Đỗ Bạc Sinh.

Vì dây mơ rễ má với chuyện đen tối của Khánh vương, Đỗ gia biết mình đã không còn chỗ đứng trong Đại Đường, Đỗ gia bèn bắt đầu vạch kế hoạch rời khỏi Đại Đường đi Nhật Bản.

Nhưng làm thế nào để vận chuyển tiền tài đi ra ngoài lại là một vấn để vô cùng nan giải.

Đỗ gia bèn đưa ra một kế hoạch chia ra ba bước tiến hành.

Bước thứ nhất, ở Đô Lương Sơn bí mật xây dựng căn cứ địa, mua chuộc quan phủ địa phương;

Bước thứ hai chính là kế sách của hôm nay, dùng thủ đoạn hái hoa thấp hèn làm cho Hu Dị huyện sa vào bẫy.

Đỗ Bạc Vân lấy lý do con trai của mình bị giết, hạ chiến thư với Hu Dị huyện, ép buộc toàn bộ dân chúng của Hu Dị huyện dời vào trong thành.

Như vậy, lão tam Đỗ Bạc Viễn sẽ lợi dụng đêm tối cướp lấy thuyền công của cục kiểm tra, ngay đêm đó đưa hết tài vật của Đỗ gia đi.

Còn bước thứ ba, chính là ở Đô Lương Sơn chiêu binh, lựa chọn thôi cơ thích hợp giương cờ tạo phản, thu hút sự chú ý của quan phủ về phía Đô Lương Sơn, để yểm trợ cho Đô gia chạy trốn từ phía nam.

Có thể nói ba bước này lập ra như áo trời không một kẽ hở, đến nay vẫn không có bất kỳ vấn đề gì, tiến triển cũng rất thuận lợi.

Đỗ Bạc Vân tâm trạng rất tốt, chỉ cần hôm nay tài vật chuyển đi rồi, là hắn có thể giương cờ tạo phản rồi, nói không chừng còn có thể mặc áo long bào được một phen thỏa thuê.

“Hi nhi, uống ly rượu nào, hai hôm nữa hài nhi cũng bỏ đi, chỗ này có một mình phụ thân là được rồi.”

Đỗ Hi uống cạn rượu, nhưng trong lòng vẫn có chút tâm sự nặng trĩu, lúc này, bên ngoài vẳng lại tiếng bước chân dồn dập, mấy tên thủ hạ xông vào, vừa thấy Đỗ Bạc Vân bèn nằm sấp xuống đất khóc to: “Nhị lão gia, chúng ta gặp phải quan binh mai phục, tam lão gia bị bắn chết, tất cả đồ đạc đều bị quan binh cướp đi!”

“Xoảng!”

Ly rượu của Đỗ Bạc Vân rơi xuống đất.

Ngày hôm sau, Hu Dị huyện thành cửa đóng kín, năm trăm quân Đường và mấy nghìn dân chúng trai tráng đứng ở lầu thành chờ đợi sự tấn công của bọn cướp.

Nhưng đợi mãi đến buổi trưa, đằng xa vẫn không hề có tin tức nào truyền đến.

Thôi Bình có chút nôn nóng, chạy đến trước mật Lý Khánh An hỏi: “Lý tướng quân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lý Khánh An lắc đầu nói: “Ta cũng không biết, đợi thêm một lát đi!”

Lại đợi gần một canh giờ, cuối đường lớn vẫn vắng tanh, không một bóng người.

Đột nhiên, mấy con ngựa từ phía xa chạy như bay tới.

Thôi Bình tinh thần phấn chấn, kêu to: “Lý tướng quân, thám tử của ngài cử đi đã trở về.”

Lý Khánh An khoát tay ra lệnh: “Mở cửa thành!”

Cửa thành từ từ mở ra, Nam Tễ Vân và mấy viên quân Đường phóng nhanh vào thành.

Lát sau, Nam Tễ Vân chạy lên đầu thành bẩm báo nói: “Tướng quân, trên Đô Lương Sơn hình như xảy ra vấn đề, chúng thuộc hạ thấy rất nhiều người để xách đồ đạc từ trên núi chạy xuống.”

Lý Khánh An trầm mặt lại nói: “Ta không muốn hình như, ta muốn biết được, cụ thể đã xảy ra chuyện gì?”

Nam Tề Vân đỏ mặt, vội nói: “Chúng thuộc hạ bắt được hai người dò hỏi, họ nói đại vương không biết đi đâu, trên núi một đám rồng không đầu, đều thành một mớ hỗn loạn.”

Lý Khánh An suy nghĩ một lát, bèn nói với Thôi Bình: “Ta phải đi Đô Lương San xem thử, nếu có một đoàn người ngựa đến tập kích, ngươi đốt lửa thả khói, ta sẽ lập tức quay về.”

“Tướng quân, ta nhất định làm theo!”

Cửa thành mở rộng, Lý Khánh An dẫn bốn trăm Đoàn luyện binh chạy như gió bay điện xẹt về phía Đô Lương Sơn.

Đô Lương Sơn cách Hu Dị huyện khoảng bốn mươi mấy dặm, một canh giờ sau, các kỵ mã đã đến chân núi Đô Lương Sơn.

Lại đi tiếp một chốc lát, đến trước đường lớn lên núi, xa xa thấy phía trước có mười mấy người đang giảnh giựt đồ gì đó, Lý Khánh An cầm roi ngựa chỉ thắng: “Bắt hết toàn bộ cho ta!”

Trăm viên quân Đường phóng bay lên trước, mười mấy người thấy quân Đường đã đến, đều sợ đến chạy tán loạn, nhưng vẫn trễ một bước.

Quân Đường phóng nhanh lên trước, bao vây bọn chúng thật chặt.

“Quỳ xuống, tay để lên đỉnh đầu!”

Mọi người lũ lượt quỳ xuống, trong lòng bàng hoàng kinh hãi đật tay trên đỉnh đầu.

Lúc này Lý Khánh An giục ngựa lên trước, thấy mỗi người họ cũng đều gói lớn gói nhỏ, còn có người dẫn theo vợ con, bèn hỏi: “Trên núi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Quân gia!

Đại vương của nhà ta đêm qua đã chạy trốn rồi, trên núi một mớ hỗn loạn.”

“Vậy sao?”

Lý Khánh An ngầng đầu nhìn đỉnh núi một cái, thấp thoáng có thể từ trong một thảm xanh rờn nhìn thấy tự viện trên núi.

“Đem xuống dưới cho ta, chia ra tra vấn từng người một, kẻ nào không nói thật, giết!”

Quân Đường xông lên như sói như hổ, tóm lấy các tên dân đào tẩu này, lôi về hai bên đường.

Bỗng chốc tiếng la như giết heo, tiếng khóc lóc gào cha thét mẹ inh ỏi.

Lác sau, lời khai toàn bộ ghi chép được hết.

Mấy người này đại đa số là người mới chiêu mộ được từ trong đám lưu dân đến từ chỗ hạn một tháng trước.

Sáng sớm họ thấy trên núi đại loạn, rất nhiều người cũng đều chạy trốn, những người này vốn dĩ cũng là kiếm miếng lương thực, lập tức cũng gói ghép đồ đạc chạy trốn.

Trên núi một mớ hỗn độn, ai cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Lệ Phi Thủ Du lên trước thấp giọng nói: “Thất Lang, đệ lo rằng chúng ở hai bên đường núi có phục binh, chúng ta cẩn thận chút vẫn hơn.”

Lý Khánh An vẫy roi ra lệnh: “Cử mấy huynh đệ từ đường nhỏ đi thám thính tình hình, nếu như quả thật chạy rồi, thì ở trên miếu đốt một ngọn lửa.”

Lập tức có mấy quân Đường từ đường nhỏ mò lên núi.

Lý Khánh An dẫn đoàn người ngựa ở chân núi kiên nhẫn chờ đợi.

Đợi khoảng hơn nửa canh giờ, một viên binh sĩ đột nhiên chỉ vào đinh núi kêu to: “Tướng quân mau xem, ngôi miếu có khói nồng!”

Chỉ thấy trên đỉnh núi nơi ngôi miếu, một luồng khói nồng xông lên ngút trời: “Lên núi!”

Lý Khánh An một tiếng ra lệnh, quân Đường đồng loạt xuống ngựa, dẫn ngựa đi lên đỉnh núi.

Dọc đường lên núi không có vấn đề gì, giống như kẻ chạy trốn nói vậy, ngôi miếu mà bọn Đỗ Bạc Vân ở đã trống rỗng không một bóng người, khắp nơi là những ly trà chén đĩa tan tành, những bức thư sách vở vung vãi khắp nơi.

Họ chạy trốn quá vội, thậm chí không kịp đốt đi.

Lý Khánh An cong lưng nhặt lên một bức thư, khẽ phủ đi bụi đất trên đó, trên lá thư viết: ‘Thân gửi Bạc Vân huynh’, còn người gửi là Hu Dị Lưu Tử Minh, cũng chính là Thái thú Tư Châu hiện nay.

Lý Khánh An mỉm cười, tên Đỗ Bạc Vân này không phải là một người có thể thâm giao được.

Lưu thái thú phải đi vào trong ngục mà khóc rồi.

Hạ Nghiêm Minh lục soát một vòng, đi lại bẩm báo nói: “Tướng quân, những đồ đáng giá không còn món nào, chúng ta bắt được một trăm người, đều là những người không có liên quan gì cả, họ đều không biết Đỗ Bạc Vân đã chạy trốn đi nơi nào.”

“Lục soát kỹ một lần nữa xem, cất hết mọi thư từ lại.”

Lúc này, Nam Tễ Vân nhanh chóng đi lại bẩm báo: ‘Tướng quân, chúng thuộc hạ ở trong tầng hầm nhà bếp bắt được một gia đình.”

Mấy viên quân Đường đẩy một người già tóc bạc đi lên: “Rất tốt!”

Lý Khánh An ngồi xuống nơi một phiến đá, nói với người già: “Ta không muốn dùng hình, nói ra hết những gì lão biết được, ta sẽ thả lão đi!”

“Thả cả vợ và con gái của lão!”

Lý Khánh An nhìn hai người đàn bà ngồi xổm ở góc tường, một người đàn bà già, một cô gái trẻ, hai người sắc mặt nhợt nhạt, thân thể đều vô cùng suy nhược.

“Được!

Chúng ta giao kèo như vậy ”

“Quân gia, lão là người nhà già của Đỗ gia, đã đi theo Đỗ gia mười mấy năm.

Lần lên núi này, lão không yên tâm thê nữ, nên dẫn họ đi cùng.

Kết quả lại để họ phải chịu cảnh ngộ như ác mộng vậy, lòng lão đã nguội lạnh.

Tâm huyết lão hi sinh cho Đỗ gia, lại có được hồi báo như vậy.”

“Lão chỉ nói cho ta nghe chuyện xảy ra vào đêm qua!

Lý Khánh An ngắt lời lão nói.

Lão cười lạnh một tiếng nói: “Đêm qua có mười mấy người trốn trở về, nói Đỗ lão tam trúng mai phục của quan binh, bị bắn tên chết rồi, tất cả tài vật đều bị quân Đường nắm giữ, nói là có mấy nghìn quan binh kéo đến, Đỗ lão nhị sợ chết khiếp, ngay đêm đó gói ghém châu báu thoát thân.

Hứ!

Còn nói là Kim Uy đại vương cơ đấy, ta thấy là Dương Nuy đại vương thì có, một thành chết nhát.” (dương nuy: liệt dương)

Lý Khánh An từ từ thẳng người dậy, hỏi: “Lão nói, Đỗ Bạc Vân chạy trốn đi nơi nào, còn Đỗ Bạc Sinh đang núp ở đâu?

Chỉ cần lão nói ra, ta sẽ cho lão phí an gia năm trăm lượng bạc trắng, để cho lão an hưởng tuổi già.”

Lão cúi đầu suy nghĩ nói: “Đỗ Bạc Vân chạy trốn đi đâu, lão không biết, nhưng Đỗ Bạc Sinh ở đâu, lão lại có tí manh mối.”

“Lão nói mau, ở đâu?”

”Đỗ gia là người Dương Châu, điều này tuyệt đại đa số người đều biết, nhưng người cậu của Đỗ Bạc Sinh là người Nhuận Châu Khúc Kha huyện, lại rất ít người nhà biết được, ta chính là một trong số đó.

Hơn một tháng trước, Đỗ Bạc Vân từng đi Nhuận Châu một chuyến, đem theo không ít tài vật, quân gia có thể điều tra theo hướng đó.”

“Nhuận Châu!”

Lý Khánh An trầm tư chốc lát, lập tức đứng dậy ra lệnh: “Để lại năm mươi người dọn đường phía sau, những người khác trong đoàn theo ta giết về phía Nhuận Châu!”

Chương 107: Truy Sát Thâu Đêm

Nhuận Châu là Chấn Giang ngày nay, trực thuộc có các huyện Đan Đồ, Diên Lăng, Hướng Dung, Bạch Hạ, Tâm Huyện, có tất cả mười vạn họ, tổng dân khẩu sáu mươi sáu vạn, cũng thuộc Thượng Châu.

Thái thú Nhuận Châu là tộc đệ của Lý Lâm Phủ - Lý Đạo Phục.

Lý Đạo Phục tuy có huynh trưởng Lý Lâm Phủ làm hậu thuẫn, nhưng bản thân hắn cũng là người có năng lực.

Làm quan ba năm tại Nhuận Châu cũng lưu lại được vài phân thanh dự.

Dân chúng Nhuận Châu đều an cư lạc nghiệp, dân khẩu dần dần gia tăng.

Thủ phủ của Nhuận Châu là Huyện Châu Đồ.

Một chiều nọ, Lý Đạo Phục đương thương lượng vấn để số lượng trâu cày không đủ cùng tri huyện Đan Đồ Hàn Tiến Bình.

Hàn Tiến Bình chính là vị quan viên lưu vong phất gầy dựng gia nghiệp cùng Lý Khánh An tại Thú Bảo.

Vì hắn là thư sinh Tông quân, được Lý Long Cơ thương sót, bãi miễn tội lưu vong, và thụ chức huyện lệnh Đan Đồ, đến nhận chức đã hơn ba tháng nay.

Hắn không những không được sinh linh tú của vùng Giang Nam bồi bổ lại, trái lại, hắn trong lại càng đen và gầy gò hơn.

Hắn cơ hồ ngày ngày hết huyện này đến huyện khác khảo sát, vùi đầu giải quyết công vụ nơi điền dã, xử án nơi thảo thị thành môn, không nhận tiền tài hối lộ, và chưa một lần lạm dụng quan quyền.

Vì không một ai có thể trân trọng sinh mạng lần hai này hơn hắn.

Chỉ vỏn vẹn ba tháng, hắn đã được mỹ danh Hồ thanh thiên, dù là thôn gian lão nông, hay sĩ chư đại hộ; khi nhắc đến Hàn thanh thiên đều không ai không thỉnh tay khen ngợi.

Lý Đạo Phục cũng rất ư vừa ý vị thuộc hạ này.

Dù hắn đến nhậm chức chưa lâu, nhưng Lý Đạo Phục vẫn đánh giá rất cao.

Hai hôm nay, điều khiến Hàn Tiến Bình đau đầu nhất không phải là trâu cày không đủ, mà là kinh nghiệm chưa đủ.

Hắn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của vấn để này trong mùa động, mắt thấy giờ đã bắt đầu đi vào mùa xuân canh, rất nhiều hộ vì không có trâu cày mà không thế tiến hành xuân canh.

Mấy hôm nay trước cửa nha huyện chen chúc toàn nông dân đến mượn trâu cày.

Bất đắc dĩ, Hàn Tiến Bình đành phải đến Châu nha cầu cứu chỉ viện của Lý Đạo Phục.

“Hôm qua thuộc hạ đã nhận được tin, rất nhiều thôn ở huyện Khúc Kha đã cày xong, có dư trâu cày, không biết có thề nhờ sứ quân ra mặt hỏi giúp, mượn một ít trâu cày từ huyện Khúc Kha giúp, phía thuộc hạ nguyện sẽ chịu hết mọi sự thiệt hại.”

Lý Đạo Phục cười cười khoát tay nói: “Mỗi huyện đều có nỗi khó, huyện Khúc Kha sau này ắt cũng có việc cần cầu huyện Đan Đồ, thế nên cũng không phải nhắc gì việc bồi thường không bồi thường nữa, ta sẽ lập tức viết thư cho huyện lệnh Khúc Kha chuẩn bị trâu cày, chuyền đến trong thời gian sớm nhất. ”

Ngay lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân vội vã, một tên nha dịch bấm báo trước cửa:

“Sứ quân, có một đội quân hơn bốn trăm người vượt qua Trường Giang, sắp sửa phải vào thành.”

“Á!”

Lý Đạo Phục kinh hoảng đứng phật dậy.

Nếu là Quân bộ điều quân, hắn nhất định sẽ nhận được tin tức báo trước.

Nhưng đằng này lại hoàn toàn không.

Quân đội vào thành, đâu phải trò chơi trẻ con.

“Là quân đội ở đâu, bọn họ có nói không?”

“Hình như là Đoàn Luyện Doanh Giang Đô.”

Hai mắt Hàn Tiến Bình sáng lên, vội nói: “Sứ quân, có thể là Lý Khánh An đã đến.”

Nghe nói là Đoàn Luyện Doanh Giang Đô, Lý Đạo Phục bỗng chốc cũng yên tâm hơn.

Hắn cười Hàn Tiến Bình cười nói: “Hóa ra là bạn hưu cũ của ngươi đến, chúng ta cùng đi tiếp thôi.”

Ngoài thành Đan Đô, từ Đoàn Luyện Doanh từ Sái Châu phóng đến giờ đã mỏi mệt rã rời, bọn chiến mã cũng mệt đến nỗi sùi cả bọt mép.

Bọn họ cố hành quân ba ngày, cuối cùng cũng đến Nhuận Châu.

Mục đích lớn nhất chính là phải tóm được Đỗ Bạc Sinh trước khi tin từ Lương Sơn kịp đến.

Lý Khánh An không có để cho bọn binh sĩ vào thành, mà để mọi người nghỉ ngơi tại chỗ đợi quan phù xuất diện.

Hà Nghiêm Minh một bên cũng có phần kích động không đủ nhẫn nại, Chia tay ba tháng, cuối cứng cũng có cơ hội gặp lại lão Hàn.

“Tướng quân, ngài nói lão Hàn giờ thế nào?

Có khi nào giờ lại béo ú ra như con lợn quay, tam thê bảy thiếp bên mình, đi tửu tứ ăn uống cũng chả phải trả tiền, xem ai chướng mắt thì đánh cho một trận.

Huyện lệnh này đúng là khiến người ta ngưỡng mộ!”

“Hừ, ngươi nghĩ người khác làm huyện lệnh sẽ giống như ngươi ư?”

Cửa thành đột nhiên xuất hiện đám đông nha dịch.

Lý Đạo Phục và Hàn Tiến Bình đã cỡi ngựa từ trong thành đi ra.

Từ xa xa, Lý Đạo Phục đã chấp tay cười nói: “Lý Tướng quân, ngươi có khỏe không ?”

Khánh An nhanh chóng nghênh tiếp, cười nói: “Sứ quân, Trường An nhất biệt, không ngờ nhanh thế lại được gặp lại ngài.”

Lại một lần gặp lại Lý Khánh An, khóe mắt Hàn Tiến Bình đỏ ngầu, hắn vội đi lên một bước, kéo một góc quan bào, quỳ một chân nói: “Bị chức tham kiến Tướng quân.”

Trong lòng Khánh An vô cùng cảm động, bèn vội kéo hắn đứng dậy: “Lão Hàn, đứng như thế, mau đứng dậy!”

Hắn gặp Lão Hàn lại gầy trơ xương thế này, trong lòng không khỏi cảm thán, chức huyện quan này đúng là chả dễ dàng.

Hạ Nghiêm Minh phía sau kinh ngạc nhìn Lão Hàn cả buồi, mới ú ớ nói được: “Lão Hàn, sao ngươi lại thành ra thế này?”

Lão Hàn cười khồ nói: “Một lời khó nói hết.”

Lúc này, Lý Phục Đạo cũng đến gần, hắn nhìn nhìn quân đội, hỏi Lý Khánh An: “Lý Tướng quân,lần này các ngươi vượt sông đến Nhuận Châu là vì việc gì?”

Khánh An kẻ sai tai hắn thủ thỉ vài câu, Lý Đạo Phục nghe xong kinh ngạc: “Lý Tướng quân, điều ngươi nói là thật chứ?”

Khánh An gật gật đầu khẽ giọng: “Tin tức chính xác, việc này do Lý Tướng quốc đốc thúc ta làm.

Sự tình khẩn cấp, để Sứ quân lập tức phối họp ta bắt đào phản.”

“Được!

Ta sẽ an bài, bây giờ ta phải đi huyện Khúc Kha.”

Xong hắn lập tức phi thân lên ngựa, lại nhìn Hàn Tiến Bình chấp tay cười nói: “Lão Hàn, ta có công vụ khấn trong mình, để hôm khác ta và ngươi tụ lại hàn thuyên uống rượu cho sảng khoái.”

Không đến nữa canh giờ, Lý Đạo Phục tự soái lĩnh hàng trăm nha dịch, dẫn theo đại đội của Lý Khánh An đi về hướng huyện Khúc Kha.

Khúc Kha chính là Đơn Dương Chấn Giang ngày nay, cách châu trị Đan Đồ huyện không đến trăm dặm.

Cả đoàn người đi chưa được ba mươi dặm thì trời đã dần tối.

Chúng nhân vân tiếp tục hành quân từ từ trong màn đêm tĩnh lậng.

Đoàn Luyện Doanh cũng thả tốc độ ngựa lại, Lý Khánh An lệnh Nam Vụ Vân soái lĩnh hai mươi người tiên phong.

Hắn thả chậm tốc độ ngựa đợi Lý Đạo Phục lên trên.

“Lý Sứ quân, có việc này ta muốn hỏi thăm chút!”

“Tướng quân mời nói!”

“Ta muốn biết chức quan như Thái thú, Vận chuyển sử, làm sao có thể bãi miễn được?”

Lý Đạo Phục cười nói: “Những quan chức bình thường một khi muốn bãi miễn thường do thất đức, thất chức.

Thất đức thường sẽ là nhân tố quan trọng hơn cả thất chức,làm không tròn bổn phận.

Có điều Tướng quân phải biết rằng, một khi làm đến chức quan cao như Thái thú hoặc Vận chuyển sứ, đằng sau nhất định có người hậu thuẫn.

Những thất đức nhỏ sẽ không đủ để động vào họ, còn những vụ thất đức, thất chức lớn chúng sẽ không làm, nên bãi chức của chúng, chỉ có tình hình đặc thù.”

“Tình hình đặc thù gì?”

“Một là tham quan hối lộ số tiền khổng lồ, chỉ cần xảy ra, triều đình tuyệt đối không bỏ qua; thứ hai nữa là hậu thuẫn của chúng gặp phải vấn đề.

Người ta vẫn thường nói thầy bại tớ cụp đuôi.

Ngoài hai trường hợp này, những sự tình khác e rằng đều khó mà lây động địa vị bọn chúng. ”

Khánh An gật gật đầu.

Đương lúc hắn vừa định lên tiếng hỏi, thì bỗng có tiếng vó ngựa từ xa vọng đến.

Là bọn Nam Vụ Vân quay lại.

“Tướng quân, có động tĩnh!”

“Có động tĩnh gì?”

Nam Vụ Vân thả một cụ già xuống ngựa nói: “Tướng quân, lão đây chính là Lý chính Bình Độ trấn, có tình bảo khẩn cấp.”

“Ngươi có tình báo khẩn gì?”

Hắn cúi mình hỏi.

Cụ già luống cuống: “Tướng quân, xế chiều hôm nay bỗng dưng có mấy chục người vào thị trấn, xôn xa xôn xao, nghe khẩu âm phần lớn là người vùng Sái Châu.

Người dẫn đầu rất ư hung hăng, còn đả thương chưởng quỹ khách điếm.

Tiểu nhân chuẩn bị giữa đêm đi đến huyện Khúc Kha cáo trạng, giữa đường thì gặp phải vị tướng quân này.”

Nói xong, cụ lại sợ hãi nhìn nhìn Nam Vụ Vân.

Lão chạy trốn trong đêm khuya, xém chút đã bị vị quân quan này một cung bắn chết.

Lý Khánh An vội hỏi: “Ngươi có chắc là khẩu âm vùng Sái Châu?”

“Chắc chắn, lúc còn trẻ tiểu nhân đã từng ở vùng Sái Châu bày tám năm, nên nghe ra được.”

“Bình Độ trấn cách đây bao xa?”

“Bẩm tướng quân, còn khoảng mười dặm.”

“Truyền lệnh xuống, toàn đội tăng tốc thẳng tiến, hãy phong tỏa tất cả cửa ra của Bình Độ trấn cho ta.”

Cả đội nhân mã lập tức tăng tốc, trong màn đem tiếng vó ngựa cộc cộc không ngứng gõ rung mặt đất, chiến mã phi nước, tiếng chó sủa ầm ĩ trong các ngôi nhà tranh hai bên quan lộ, đã thế còn nhiều con kích động xông ra dọa cắn.

Không bao lâu sau, bóng dáng mờ mờ trong đêm của trấn Bình Độ đã thấp thoáng hiện ra.

“Tướng quân, chính là khách điếm ở cửa bắc thị trấn đấy.”

Lý chính chỉ vào một khách điếm ba tầng la lên.

Trên khách điếm đã có đèn được thắp sáng, tiếng vó ngựa vừa rồi đã kinh động đến họ, và có vài người đã xông khỏi khách điếm, liều mạng bỏ chạy.

“Trước sau chặn lại, một tên cũng không được để thoát.

Kẻ nào kháng cự, giết!”

Đoàn Đường quân ào ào cuốn về hướng khách điếm, bỗng nhiên, “vèo” một tiếng, mũi tên phóng ra trúng ngay vai một quân Đường, hắn ngã nhào xuống ngựa.

Lý Khánh An đại nộ, hạ lệnh: “Phóng hỏa tiễn!”

Từng mũi Tông mũi tên lửa phá không phóng thẳng, dẫn theo hỏa diệm sáng ngời ập về hướng khách sạn.

Mượn thế gió, chỉ trong chớp mắt, hỏa diệm bùng cao, người trong khách điếm bắt đầu tháo chạy ra ngoài, có kẻ lợi hại hơn thì vượt tường chạy vào hướng trấn nội.

Trận mưa tên lửa của quân Đường vẫn vèo vèo phát xạ, chỉ trong chốc lát, hơn mươi người định bỏ trốn đều bị tên bắn chết tươi tại chỗ.

Lệ Phi Thủ Dư lần nữa hét to: “Cơ hội cuối cùng, giơ tay lên đầu đi ra, nếu không, giết không tha!”

“Xin tha mạng!

Bọn ta không kháng cự nữa, xin tha mạng!”

Thế lửa ngày càng vượng, người trong khách điếm đã đến bước đường cùng, tất cả cùng đi ra chen chúc trước sân.

Trong sân lúc này toàn tiếng khóc van lạy, cộng với tiếng rú rít thảm khốc của bọn ngựa.

Ba mươi mấy tên nam tử tay giơ cao đầu và mấy mươi ngựa từ trong sân ào ra, Đường quân lập tức dắt ngựa đi.

Còn người thì quỳ đầy sân.

“Quân gia, xin hãy tha mạng!

Bọn ta đều bị bức ép mà thế cả.”

Lý Khánh An nhìn thấy trong số bọn họ có một nam tử trung niên bị trứng tiễn, hắn chỉ thẳng roi ngựa vào họ hỏi: “Đỗ Bạc Vân ở đâu?”

Mấy tên ấy nhìn nhau một hồi rồi tản dần ra hai bên, để lộ ra tên nam tử trung niên trúng tiễn thọ thương kia.

Gã rên rỉ đau khố đứng dậy.

“Ta chính là Đỗ Bạc Vân.”

Đỗ Bạc Vân lúc ở huyện Vượng Thai do đại đội quân Đường xuất hiệ bị phen hú vía, nửa đêm bỏ chạy đến Lương Sơn.

Do bất quản ngày đêm bôn ba, nên bọn chúng vẫn trốn đến Bình Độ trấn này sớm hơn quân Đường được hai canh giờ.

Cả người và ngựa đều trong thế mỏi mệt rã rời, Đỗ Bạc Vân nghĩ quân Đường không thể theo kịp nữa, liền quyết định đêm nay sẽ nghỉ lại Bình Độ trấn, đợi trời sáng sẽ lên đường.

Không ngờ lại bị quân Đường theo sát đằng sau trùng trùng bao vây, tử thương thảm trọng.

Lý Khánh An cười lạnh chỉ thẳng roi ngựa vào gã nói: “Bắt hắn lại, đếm lại số người cẩn thận, xem có ai đã trốn thoát.”

Bình Độ trấn cách huyện Khúc Kha năm mươi dặm.

Tuy cả xóm làng bị ưận cháy làm cho xôn xao cã lên, nhưng vào thời điểm canh một giữa đêm này, người ngoài năm mươi dặm kia vẫn không biết rõ được tình hình.

Chỉ một chốc, quân Đường tử miệng con trai Đỗ Bạc Vân biết được địa chỉ xác thực mà họ cằn: huyện Khúc Kha, ngõ Tôn Gia!

Đấy là nhà cậu của ba anh em họ Đỗ, một đại hộ danh tiếng tại huyện Khúc Kha.

Giờ đây tên trùm buôn muối khét tiếng này đang trú trong gia dinh họ.

Mục tiêu đã được thắt chặt, quân Đường lại một lần nữa xuất phát.

Lần này, bọn nha dịch làm tiên phong, ngựa của Lý Đạo Phục đi đầu dẫn đường phóng về phía mục tiêu.

Khoảng canh tư, lúc phía chân trời dần chuyển sang màu xanh, cả đội nhân mã hành quân cả đêm này cuối cùng cũng đến huyện thành Khúc Kha.

Đây là một huyện trung, thành trì không lớn, chỉ có hai cửa bắc nam mở.

Lúc này vẫn chưa đến giờ mở cửa thành, nhưng ngoài thành môn đã đầy bọn nông dân vào thành chạy chợ bán buôn xếp dài.

Bọn họ nhìn thấy đại đội nhân mã lập tức tản vội sang hai bên tránh đường.

Cả bọn sai dịch gác thành cũng phát hiện dị dạng bên dưới, bèn thò đầu ra hỏi: “Phía dưới là người phương nào?”

“Mở cửa nhanh, ta là Thái thú Lý Đạo Phục.’'

Một chốc, cửa thành được mở hé mở, một tên sai dịch chạy ra thị sát, thấy quả nhiên là ngài Lý Thái thú, bọn chúng khiếp đảm quá vội mở to cửa.

Lần này quân Đường không cỡi ngựa nữa, mà cung bọn nha dịch cùng chạy đến ngõ Tôn Gia.

Chỉ một lát bọn chúng đã tìm thấy mục đích điểm, đại hộ Mai trạch của huyện Khúc Kha.

Đây là một đại trạch rộng lớn, có những năm mươi mẫu.

Nha dịch và hai trâm tên quân Đường đã vây kích cả khu phủ trạch, những binh sĩ còn lại đã vượt tường vào phủ.

Trong phủ bỗng vang lên tiếng thét kinh hoảng.

Chủ nhân Mai phủ Mai Phóng Hạc vào năm Khai Nguyên từng làm Thích lại Thường Châu, mười năm trước cáo lão về quê.

Muội muội của lão chính là mẫu thân của ba anh em nhà Đỗ.

Đỗ gia tiền nhiều nghiệp lớn, lễ tết mỗi năm lại gùi khoảng tài sản khồng lồ đến, khiến Mai Phóng Hạc không những đức cao vọng trọng, mà còn giàu có một vùng, nên cuối cùng lão mới cho xây một đại trạch còn lớn hơn cả huyện nha tại nơi thành Khúc Kha này.

Mai Phóng Hạc năm nay đã gần tám mươi, giấc ngủ không được tốt lắm, tiếng thét của gia nhân đã làm lão giật mình tình giấc khỏi chiêm bao.

Nghe nói trong phủ có quan binh đột nhập, ừong lòng vừa hoảng vừa sợ, dưới sự dìu đỡ của hai đứa cháu, lão run lẩy bẩy bước ra.

“Bọn ta đều là người nhà hiền lành, các ngươi dựa vào đâu mà giữa đêm đột nhập nhà dân thế?”

Chính đường giờ này đã đứng đầy cháu chắt dâu con trong nhà, ai nấy đều mặt mày hốt hoảng, không biết đại họa gì sắp giáng xuống Mai phủ.

Trong sân sảnh bên ngoài đã bị vài trăm tên quân Đường đứng đầy, che phủ.

Trong tay bọn chúng đều cầm đao.

Lý Khánh An đứng đầu lạnh lùng nói: “Các ngươi tàng trữ trọng phạm Đỗ Bạc Sinh, theo luật lệ Đai Đường, đồng tội với đào phạm.

Ngươi còn dám đứng đấy ngụy biện ư?”

“Vị Tướng quân này, lão phu cũng từng là Thích lại một châu, Tự khanh hiệu kiểm quan lộc.

Tuy đã cáo lão mười năm nay,nhưng phù Từ Kim Ngư mà Thánh thượng ban tặng đến nay vẫn còn (* Chú thích: Vào thời nhà Đường thường những người làm quan chức trên tam phẩm quan bào màu tím, và thường phía bên phải của thắt lưng có treo chiếc kim phù tựa chiếc túi nhỏ, thêu hình cá chép màu vàng kim, trên năm phẩm sẽ là chiếc túi hình cá chép màu bạc.

Và nó như một biểu trung danh dự để phân biệt cấp bậc quan chức).

Luật Đại Đường ta hiểu rõ hơn ngươi.

Ngươi nói ta tàng trữ đào phạm, nhưng có chứng cứ gì?

Nếu không có chứng cứ, vậy ngươi hãy đưa Thánh chỉ ra, nếu không ngươi không có quyền vào phủ đệ của ta.”

“Hừ!

Ngươi cần chứng cứ ư?

Dễ thôi!”

Lý Khánh An quay đầu dặn dò Lệ Phi Thủ Dư vài câu.

Lệ Phi nghe xong bèn vội vàng dẫn theo vài người đi mất.

Lý Khánh An vẫn không nói một lời, đứng giữa sân nhìn Mai Phóng Hạc.

Lão không biết hắn muốn gì, trong lòng có phần thổn thức không yên.

Lão giờ đây tuổi già sức yếu, đứng cũng đứng không vững.

Con trai lão thấy thế, vội mang chiếc ghế thêu đến cho lão ngồi xuống.

Trong đầu lão không ngừng đưa ra đối sách, nên đối phó thế nào với bọn quan binh này đây?

Lão đã làm Châu quan nhiều năm, đương nhiên biết rõ trọng tội việc bao che trùm muối nhưng do không kiềm được sự cám giỗ tiền tài của Đỗ gia, cuối cùng cùng đồng ý để cho cháu trai Đỗ Bạc Sinh trốn ưong nhà mình, không ngờ cuối cùng vẫn bị bọn quan quân này phát hiện.

Trong lòng lão hối lão hận.

Nếu cửa ải tối nay không vượt qua được, e rằng đây sẽ là ngày tận của Mai gia lão.

Mai Phóng Hạc mong mỏi Lý Đạo Phục hoặc Trương huyện lệnh có thề đứng ra nói tốt vài câu giúp lão.

Như thế coi như hai bên cũng dễ bề xuống nước, chỉ tiếc rằng rốt cuộc cũng không ai chịu xuất diện.

Khoảng nửa canh giờ qua đi, bên ngoài đã nghe tiếng bước chân vội vội vàng vàng truyền đến tai.

Lệ Phi cùng mười mấy tên quan binh kia đã đi vào, và trong tay gã đang túm lấy Đỗ Hy cậu con trai của Đỗ Bạc Vân.

Gã đẩy Đỗ Hy xuống đất, và giao một phần khẩu cung cho Lý Khánh An.

Phen này, Khánh An quơ quơ tờ khẩu cung nói với Mai Phóng Hạc: “ở đây có con trai Đỗ Bạc Vân cùng khẩu cung của hắn, bọn họ đã khai ngươi tàng trữ Đỗ Bạc Sinh.

Có phần khẩu cung này, ta dám lục soát phủ đệ ngươi!”

Mai Phóng Hạc vừa nhìn thấy Đỗ Hy mặt mày lập tức biến sắc.

Không đợi lão mở miệng, Lý Khánh An đã khoát tay hạ lệnh: “Lục soát cho ta!”

Bọn binh sĩ nhận lệnh, lục soát tứ phía.

Bọn chúng khí thế hùng hục lục rương lộn từ khắp Mai gia, bất giác lại có tiếng thét thất thanh của gia quyến Mai gia vang lên.

Giờ mặt lão Mai Phóng Hạc đã cắt không còn miếng máu.

Biết là Đỗ Bạc Sinh sớm muộn bị tìm thấy, lão bỗng dưng nói: “Tướng quân, chúng ta có thể làm một vụ giao dịch được không?”

Lý Khánh An liếc lão một phát, cười giễu: “Đến giờ phút này ngươi còn muốn giao dịch với ta?

Thế lúc nãy không lên tiếng?”

Lão níu lấy tay một thằng cháu chậm rãi đến gần, nhỏ giọng cầu xin: “Tướng quân, chỉ cần ngươi bỏ qua cho Mai gia ta lần này, ta không dẫn giao Đỗ Bạc Sinh cho ngươi, còn hai mươi vạn quan tiền Đỗ Bạc Sinh giấu nơi khác, cùng tất cả văn thư cơ mật, ta đều giao cho ngươi, hơn nữa nhũng điều kiện khác, ta đều có thể nhận lời.”

Khánh An cười mỉm: “Ngươi nói thật chứ?”

“Chỉ cần Tướng quân tha cho nhà họ Mai ta lần này, ta nói sẽ giữ lời.”

“Vậy được, ngươi hãy viết cho ta một lá thư bảo đảm rằng đã tàng trữ Đỗ Bạc Sinh, ta sẽ bàn điều kiện tiếp với ngươi.”

Mai Phóng Hạc không biết dụng ý của Lý Khánh An, nhưng bọn quan quân giờ đã vào đến nội viện, lão biết tình thế vô cùng nguy cấp, đành gật đầu nhận lời: “Được, ta đồng ý!”

Mai Phóng Hạc vào đại đường viết một lá thư bảo đảm và in dấu tay vào giao cho Lý Khánh An, thừa nhận lão đã từng bao che cho đào phạm Đỗ Bạc Sinh.

Lý Khánh An nhận qua thư, lập tức hạ lệnh: “Ngưng mọi việc rà soát!”

Đương quân nghe lệnh, lập tức dừng mọi hành động lại.

Lão thấy thế thở phào nhẹ nhõm, liền nói với Khánh An: “Tướng quân cứ nói!

Ngài muốn điều kiện gì?”

“Ta chỉ có hai điều kiện.”

Hắn xòe hai ngón tay ra nói: “Thứ nhất, bí mật giao Đỗ Bạc Sinh cho ta, sau này dù ai đến hỏi ngươi, ngươi cùng đều không thể nói Đỗ Bạc Sinh đã bị ta bắt, ta tất nhiên cùng sẽ không thừa nhận ngươi đã bao che hắn.”

Mai Phóng Hạc nghe mà lòng đại hỉ, chỉ cần có thể bỏ được tội danh tàng trữ trọng phạm này, lão tức nhiên chết cùng không thừa nhận.

Lão biết Khánh An muốn lợi dụng Đỗ Bạc Sinh để sinh sự kiện nào đấy, nhưng điều này không liên quan đến lão.

Lão lập tức nói: “Tướng quân xin yên tâm, dù ta có ngu xuẩn dường nào cùng không chủ động thừa nhận mình từng tàng trữ trọng phạm triều đình, hơn nữa ta sẽ quân chế những người nhà biết rõ sự tình, bảo đảm không ai nói ra."

“Ngươi hiểu thế là tốt.”

Khánh An cười cười lại tiếp tục: “Điều kiện thứ hai của ta chính là ngươi giao tất cả tài sản, tư liệu có liên quan đến Đỗ Bạc Sinh ra đây.

Chỉ cần hai điều kiện này, ta có thề gọt rữa sạch sẽ can hệ giữa ngươi và hắn”

Mai Phóng Hạc gần như là nhận lời không chút do dự.

Dù Khánh An không lấy, lão cùng phải tiêu hủy mọi thứ, chỉ cần có thể bảo được Mai gia, làm gì lão cùng chịu.

“Tướng quân, ta đều có thề nhận lời, ta sẽ giao Đỗ Bạc Sinh cho ngài ngay.”

Khánh An theo Mai Phóng Hạc đi đến một mái đình ở viện sau.

Vừa nãy quân Đường đã rà đến đây, bọn họ rà rất kỹ, đến nỗi toàn bộ hòn non bộ đều bị đánh vỡ, bờ tường cùng bị đào lên, kho hầm chuồng ngựa đều không bỏ qua.

Mái đình này chưa kịp rà, thì bị hắn hạ lệnh ngưng việc rà soát.

Mai Phóng Hạc thở dài, lão chỉ gậy về hướng mái đình nói: “Thông đạo ỡ ngay trong mái đình, chỉ cần khiêng chiếc bàn đá ở trên đi, sẽ thấy ngay.”

Khánh An quơ tay ra hiệu, hơn mười tên quân Đường lập tức đi lên khiêng bàn đá đi.

Phía dưới quả nhiên có thông đạo.

Con đường hầm đen thum thủm, chỉ nghe văng vẳng tiếng người bên trong vọng lại: “Cậu cả, là người ư?”

Lý Khánh An nheo mắt ra hiệu với Mai Phóng Hạc, lão đành phải đi lên trước nói: “Bạc Sinh, cháu đi ra!

Lão nhị và lão tam đều đến cả rồi.”

Chỉ một chốc, từ trong thông đạo chui ra một nam tử trung niên.

Gã đầu tóc rối bù, mặt mày ttắng bệch.

Đây chính là nhân vật quan trọng trong vụ án muối Dương Châu, trùm buôn muối Đỗ Bạc Sinh.

Gã vừa lộ diện, đã bị quân Đường ùa lên túm lấy đè chặt gã xuống nền đất, trói gọn, nhét mồm gã lại.

Đỗ Bạc Sinh trừng mắt phẫn nộ nhìn Mai Phóng Hạc.

Nếu ánh mắt có thể giết người, chắc hẳn Mai Phóng Hạc đã chết không biết bao nhiêu phen.

Lão không dám nhìn lại đứa cháu của mình, mà áy náy vội vã quay đi.

Khánh An đi đến quan sát gã từ đầu đến chân, mỉm cười nói: “Hóa ra ngươi chính là Đỗ Bạc Sinh, cả Đại Đường đều sắp lộn nhào cả lên vì ngươi đấy."

Chương 108: Bằng Hữu Từ Phương Xa

Sau sự kiện Lương Sơn và Nhuận Châu, Lý Khánh An vẫn dùng chức danh Thị ngự sử không quản dự luận, tố cáo (* nghĩa cố: đàn hạch) Thái thú Sái Châu câu kết bọn cướp Đô Lương Sơn.

Trong bản tấu của hắn đã không ngớt lời ca ngợi Thôi Bình, tiến cử hắn làm Thái thú Tế Châu lâm thời.

Tiếp sau đó, Đoàn Luyện Doanh dẫn theo chiến lợi phẩm phong thịnh cùng với bao nhiêu niềm vui hãnh diện trở về Dương Châu.

Hai ngày sau, toàn quân đội trở lại doanh trại Giang Đô, cả trà cũng chưa kịp uống một ngụm lại vội vã chạy đến Châu nha.

Trong phòng công vụ, Lý Khánh An trao danh mục gia sản của Đỗ gia cho Thái thú Lư Hoán.

“Đây là phần tài sản Đỗ gia giao nộp tại Đô Lương sơn, ngoài một phần nhỏ bị chìm xuống sông, tất cả đều nằm trong đây.

Ta chưa hề động đến một xu trong đấy.

Ngoài ra, cả thủ cấp của Đỗ Bạc Viễn ta cũng đã mang đến, xin Lư Thái thú tiếp nhận.”

Nói đến đây hắn không khỏi thở dài: “Còn có Đỗ Bạc Vân, chỉ tiếc là hắn đã tự sát, ta vẫn chưa kịp hỏi tung tích của Đỗ Bạc Sinh.”

Lư Hoán ngỡ ngàng nhìn hắn một hồi lâu mới tĩnh ngộ ra, liền đứng dậy thi lễ với Khánh An: “Đại công của Lý Tướng quân, ta nhất định kịp thời khởi tấu với triều đình, để biểu dương xứng đáng.”

“Biểu dương thì không cần, Luyện bịnh ta đi ngang qua Ngư Thai huyện, cũng không thể thấy chết mà không cứu!”

Khánh An khoát khoát tay cười nói: “Nhưng còn tiền tài, nếu là do Đỗ gia đã kiếm chác từ đầu dân Dương Châu, vậy nên trả lại cho dân chúng Dương Châu, xây cầu sửa đường, dựng trường học.

Những việc này đều cần đến tiền.

Hi vọng Lư Thái thú có thể dùng số tiền này vào nơi đáng dùng.”

Tuy trong lòng Lư Hoán hiểu số tiền này phần lớn vẫn phải chuyền về triều đình, nhưng lòng Lý Khánh An nghĩ đến dân chúng như thế vẫn bái phục vô cùng, gã nghe xong cũng gật gù nói: “Tấm lòng yêu dân của Lý Tướng quân, Lư mẫu nhất định sẽ cố hết sức.”

Gã nhìn nhìn danh mục, lại hỏi: “Vậy tông tích của Đỗ Bạc Sinh, Lý tướng quân không có chút manh mối nào ư?”

Sáng hôm nay, Thái tử đã bí mật phái người đến dặn dò gã nhất định phải thu thập cho kỳ được chứng cứ buôn lậu của Khánh vương, hoặc nếu được thì thủ tiêu Lưu Trường Vân, đoạt lấy chức Giang Hoài Vận chuyển sứ.

Khẩu cung của Đỗ Bạc Sinh gã đã có được, nhưng quan trọng là bồn nhân Đỗ Bạc Sinh, và sổ sách chứng cứ liên quan, nên việc tìm ra tung tích của Đỗ Bạc Sinh là rất ư cần thiết.

Lý Khánh An chậm rãi hớp một ngụm trà, lắc đầu nói: “Ta cũng muốn hỏi, chỉ tiếc rằng Đỗ Bạc Vân lại tự sát, thủ hạ hắn không ai biết tông tích của Đỗ Bạc Sinh.

Nhưng có tin cho rằng, rất có khả năng hắn đang trốn ở vùng Tô Châu, đang chờ thời cơ sẽ ra biển.”

Trên mặt Lư Hoán tỏ rõ vẻ thất vọng, nhưng gã vẫn cố miễn cưỡng nở nụ cười: “Không sao, còn xin Tướng quâng giúp đỡ nhiều, để sớm bắt được tên trùm muối này.”

“Điều này đương nhiên, ta nhất định sẽ dốc sức tương trợ.”

Lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bẩm báo của nha dịch: “Thái thú, tên Lý Bạch kia lại say rượu, đang ở Tầm Dương tửu tứ, chưởng quỹ muốn chúng ta đi khiên hắn về.”

Lư Hoán chau mày: “Sao lại say rượu nữa rồi!

Haiz, thôi, đợi hắn tỉnh rượu tự mò về đây thôi!”

Khánh An cười nói: “Vị Lý Thái Bạch này hình như đã gây không ít rắc rối cho sử quân!”

“Ai!

Nhiều thì cũng không nhiều, chỉ là vụ nào cũng khiến người khác đau đầu.

Lúc mới đến đây, hắn hầu như ngày nào cũng say bí tỉ, mãi đến lúc rượu ta để dành bị hắn uống sạch, có thế bản thân hắn cũng ngại ngùng, bèn xin cáo từ.

Ta tặng hắn một trăm quan tiền làm lộ phí, và thuê một chiếc xe bò kéo tiền cho hắn, không ngờ vừa đến huyện Giang Dương bên cạnh vô tình gặp phải một thi hữu.

Hai người ngày ngày tụ tập tửu lâu giao lưu, không đầy nữa tháng, một trăm quan tiền kia đã tiêu sạch.

Chưởng quỹ tửu lâu đưa trả hắn về đây.

Ngày hôm sau tỉnh rượu, hắn đã vội đến tạ tội với ta.

Ta lại tặng hắn thêm hai mươi quan tiền lộ phí, và dặn đi dặn lại phen này không được tiêu hoang, hắn cũng hứa hẹn đủ điều với ta, không người vừa đến cửa thành, gặp một tên ăn mày đáng thương, liền đem hết hai mươi quan tiền ấy tặng người ta, và lại một lần nữa tay không quay về.

Ta đúng là không còn nói được lời nào.”

Nói xong, Lư Hoán than ngắn thở dài, lắc đầu liên liên.

Khánh An nghĩ ngợi một hồi cười nói: “Hoặc thể trong lòng hắn có điều khổ tâm, cảm thấy hoài bão trong lòng không đất thi triển.

Lư Thái thú có thể thử tìm việc cho hắn làm.”

“Đã tìm việc cho hắn rồi đấy chứ, để hắn làm Tiến sĩ văn học, nhưng hắn lại nói chức đấy chỉ là quan nhỏ, phải nhìn mặt người khác, không chịu làm, ta cũng không cách nào khác.”

Nói đến đây, Lư Hoán bỗng cười nói: “Đúng rồi, ta xem bên cạnh Lý Tướng quân vẫn chưa có mộ liêu (* Đồng sự, thời cổ dùng đề chí chức quan như tham mưu, thư ký hoặc trợ tá.), hay là cứ để tên Lý Thái Bạch này làm mộ liêu, thay Tướng quân xử lý văn thư Đoàn Luyện Doanh, ta nghĩ hắn cũng sẽ nguyện ý.”

Lý Khánh An nghe mà tim giật thót, để đại thơ Tiên đi làm đồng sự mình, thế làm sao được!

Hắn lắc tay liên tục nói: “Lư sứ quân không biết, ta chỉ là một Trung lang tướng, làm sao dám tuyển mộ liêu, hơn nữa Đoàn Luyện Doanh đã có hai Thư lại, do đại đô đốc phủ phái đến.”

“Ha ha!

Điều này không có sao, cả tri huyện thất phẩm còn có thể có mộ liêu của bản thân, Lý Tướng quân là tam phẩm Khai quốc bá, lại là Đoàn Luyện sứ, sao lại không thể có mộ liêu?

Theo huynh, quân quân các ngươi mới thật sự cần văn sĩ mộ liêu.

Lý Thái Bạch chí hướng ngàn dặm, nhất định có thể đảm nhiệm, thôi thì Lý Tướng quân lần này đứng thoái thác nữa!”

Không đợi hắn cự tuyệt, Lư Hoán lập tức lên tiếng: “Người đâu?”

Một tên nha dịch nghe tiếng đi vào, Lư Hoán vội căn dặn: “Mau đi dọn hành lý của Lý Thái Bạch qua Đoàn Luyện Doanh.”

“Thế ...”

Lý Khánh An thấy sự tình lần này khó mà quay đầu được nữa, đành “liều mình” nhận lời: “Vậy được!

Chỉ cần Thái Bạch huynh nguyện ý, ta không ý kiến.”

Đến Châu nha giao tiền tài của Đỗ gia mà được thêm một mộ liêu, mà đã thế mộ liêu này còn là thơ Tiên Lý Thái Bạch nổi tiếng cả ngàn năm sau.

Hắn tự dưng có cám giác lâng lâng, pha lẫn chút dương dượng tự đắc.

Ngươi đời sau khi viết về sinh thời của Lý Thái Bạch, biết đâu sẽ có thêm một dòng: “Năm Thiên Bảo thứ bảy, Bạch làm mô liêu cho An Tây Trung lang tướng Lý Khánh An.”

Ra khỏi Châu nha đã là trưa chiều, ánh nắng lúc này cũng đã bị nhiễm chút sắc màu mỏi mệt, đã đến thời điểm ăn trưa còn đâu.

Hắn vừa định nhảy lên thân ngựa thì bỗng nghe tiếng người gọi lại sau lưng: “Lý Khánh An, Thất Lang!”

Đấy là giọng của một cô gái trẻ, nghe rất ư quen tai.

Trong lúc hắn ngỡ ngàng quay đầu lại, chỉ bắt gặp một tiểu nương trang điểm quái gở đứng trên bậc tam cấp.

Môi nàng được tô một màu đen tuyền, trên mặt vẽ hai đóa hoa đào diễm lệ đang kích động nhìn hắn vẫy tay.

Hắn lập tức nhận ra ngay, kiểu trang điểm độc đáo này chỉ có Độc Cô Minh Châu chứ không sai vào đâu được, nhưng sao nàng lại ở đây?

Hắn có một cảm giác như mộng như mơ, đây là Dương Châu, cách Trường An những vài ngàn dặm.

Khánh An cũng lập tức nhảy xuống ngựa, Độc Cô Minh Nguyệt phóng thẳng về phía hắn, phảng phất như một con chim nhỏ nhảy bổ vào lòng hắn: “Thất Lang, ta cứ ngỡ sẽ không gặp được huynh nữa!”

Cô nàng vừa nói vừa kích động đến phát khóc.

Hắn nhìn mấy tên nha dịch cạnh bên đang kinh ngạc nhìn nàng chằm chằm mà không khỏi bậc cười trong lòng.

Đúng là kiều cách tân thời của cô nàng này đi đến đâu cũng thu hút sự chú ý của người khác.

“Không gặp được ta?

Không lẽ ta đến Dương Châu là một đi không trở lại ư?”

Cô nàng ngại ngùng phì cười: “Không phải ý đó, ta đã đến bảy tám hôm rồi, nghe nói huynh có việc chưa về, ta ngày ngày đợi, đợi đến dài cả cổ.”

“À!

Ta có công vụ!”

Khánh An nhìn thấy trên chiếc cỗ dài trắng nõn của nàng có một vết thẹo nho nhỏ, liền cười hỏi: “Minh Châu, sao nàng lại đến Dương Châu, đến để tìm ta ư?”

“Không!

Không!”

Nàng vội lắc đầu, “Ta đến gặp cha, huynh quên rồi sao?

Ta từng nói cha ta làm quan ở Dương Châu.”

“Cha nàng?

Cha nàng là...”

Lý Khánh An thấy hình như từ lúc đến Dương Châu tới nay chưa từng nghe nói đến vị quan nào họ Độc Cô, sẽ là ai đây?

“Cha ta là Dương Châu Trường lại Độc Cô Hạo Nhiên.”

Vừa nói xong, nàng vừa liếc mắt sang ngang, mừng rỡ vẫy tay với bóng người sau lưng Lý Khánh An: “Cha ơi!”

Hắn quay đầu lại, mới phát hiện không biết từ lúc nào sau lưng mình đã đi đến một quan viên trung niên, da dẻ trắng trẻo, với bộ râu dài bay bổng trước ngực đang mỉm cười với hắn.

Minh Châu cũng hoạt bát nhảy lên ôm lấy tay quan viên trung niên ấy cười nói: “Hắn chính là Lý Khánh An.”

Người trung niên này chính là Độc Cô Hạo Nhiên cha của Độc Cô Minh Châu.

Lão vốn là Trung duẫn của đương kim Đông cung Thái tử, mấy năm trước được thăng chức làm Dương Châu Trưởng lại, đến nay đã được hai năm.

Độc Cô Hạo Nhiên có tất cả một nam ba nữ, trưởng nữ Minh Dương do hòa thân thất bại bị người Khiết Đơn giết, thứ nữ Minh Nguyệt và tiểu nữ Minh Châu, trong ba cô con gái sủng ái nhất là nàng út Minh Châu.

Độc Cô Hạo Nhiên cười cười giơ tay cốc nhẹ đầu con gái: “Nha đầu ngốc, Lý Tướng quân sao ta có thể không biết được.”

Lý Khánh An cũng vội tiến lên thi lễ: “Khánh An bái kiến Độc Cô bá phụ!”

Với việc Lý Khánh An đã cứu hai cô con gái của mình, Độc Cô Hạo Nhiên cũng rất lấy làm cảm kích, liền hồi lễ nói: “Lý Tướng quân đến Dương Châu đương đúng lúc ta xuống vùng nông thôn khuyến nông, hôm nay mới có dịp gặp Tướng quân, thật không biết làm sao có thể nói hết lòng cảm kích của ta với Tướng quân.”

“Chỉ là chút chuyện nhỏ, Trưởng lại hà tất phải để trong lòng, kỳ thật ta cũng rất quý mến Minh Châu, làm sao có thể để cô nương ấy gặp việc bất hạnh được?”

“Dẫu sao ta cũng phải mời Tướng quân ly rượu nhạt!”

Lão trầm ngâm một hồi lại tiếp tục: “Tối nay ta còn phải trở về huyện Giang Dương, vậy tối mai nhé!

Lý Tướng quân nhất định phải nể mặt đến.”

“Được!

Ta nhất định sẽ đến.”

Độc Cô Hạo Nhiên vuốt râu mỉm cười với con gái: “Con ở lại tiếp chuyện Tướng quân, cha có việc phải đi trước.”

Nói xong, lão nhìn Lý Khánh An khẽ gật đầu, xong liền nhanh chân bước vào Châu nha.

Tiểu cô nương nhìn cha vừa đi, lập tức chạy đến kéo lấy tay Khánh An làm nũng: “Cha ngày mai mời cơm huynh, vậy tối nay ta sẽ mời huynh ăn cơm!”

“Không thành vấn đề!”

Hắn cười nói: “Muốn đi đâu ăn?”

“Ta cũng không biết, hay là ta cứ vừa đi vừa tìm.”

Khác với chợ Bắc Giang Đô hầu hết đều bị có kho hàng hóa quan chiếm đầy, chợ Nam lại đầy các cửa tiệm dân gian.

Trên phố đủ loại người qua lại, mạo dịch hải ngoại của Đại Đường rất tấp nập, hơn nữa các hạn chế cấm phẩm trong mậu dịch cũng rất ư tự do.

Như các loại cấm phẩm như sắt thô, vũ khí, vàng bạc ... hầu như không bị hạn chế.

Vì thế các lái buôn đường biển lũ lượt kéo đến.

Và Dương Châu, Quảng Châu... là tập trung nhất.

Trên phố Giang Đô đâu đâu toàn thương nhân các nước, còn náo nhiệt hơn cả Trường An.

Người Lâm Ắp (* Người Chăm pa, miền Trung Việt Nam cồ) da dè hơi đen, người mặc áo vải bố, chân đi giày cỏ; người Nhật Bổn thân hình thấp bé mặt mày nghiêm nghị; và người Xiêm La đang dẫn theo một đàn nữ nô xứ Cao Lệ (* tên gọi của Triều Tiên, Hàn Quốc xưa) đi ngang qua; thậm chỉ cả người Tajik mặc bào trắng dài rộng, và người Khiết Đơn vạm vỡ cao to.

Trong chợ Nam đầy rẫy các cửa tiệm bán hàng hóa ngoại quốc.

Có da thú, ngựa phương bắc; hương liệu, trân châu, ngà voi nam dương; bảo thạch, đồ bạc ́n Độ; gốm sứ, trân châu Nhật Bồn; thuốc thang, giấy Xiêm La...

Tiếng rao tiếng bán inh ỏi, tiếng thét tiếng kêu liên miên, khắp chốn toàn cảnh tượng náo nhiệt của một phiên chợ tấp nập.

Đây là lần thứ hai Lý Khánh An đích thân thấy sự phồn hoa của Giang Đô.

Hắn kéo ngựa đi kề bên Minh Châu.

Vừa thưởng thức phong tình dị quốc mà Trường An cũng khó gặp, vừa để ý hai bên.

Lần ám sát khi vừa đến Dương Châu tuy không đâu vào đâu, nhưng không có nghĩa là thích khách đã chịu buông tha hắn.

Hai tùy tùng thân tín theo sau cũng đang không ngứng để ý xung quanh.

Còn Minh Châu đang ngó nghiêng ngó dọc tìm tòi một tửu tứ vừa ý, bàn tay nhỏ nhắn không xương của nàng vẫn bám lấy Lý Khánh An không chịu buông ra.

“Thất Lang, chúng ta vào tiệm này!”

Minh Châu phát hiện một tửu tứ tinh tế, mới thoạt nhìn nàng đã thấy thích vội lôi Khánh An chạy vào.

Hắn ngẩng đầu bèn thấy, tửu tứ này cao ba tầng, toàn tiệm một màu đỏ chói, trên cùng là một lá cờ phấp phới với dòng chữ “Tầm Dương tửu tứ”.

Hắn đột nhiên nhớ ra một việc, bèn cười nói: “Được!

Chúng ta sẽ dùng bữa tại tửu tứ này!”

Một tên tiểu nhị trong tiệm đi ra đón khách cười hề: “Hai vị khách quan mời lên lầu.”

Vừa đi lên lầu ba, xa xa đã nghe tiếng người cao giọng ngâm nga: “Sinh giả vi cố khách, từ giả vi quy nhơn; thiên địa nhất nghịch lữ, đồng bi vạn cồ trần(* ‘Sống là khách qua ngõ, chết là kè về nhà; trời đất là quán trọ, muôn đời bụi xót xa’ - Theo bản dịch Lê Nguyễn Lưu).”

Lý Bạch đã tỉnh rượu nhưng lại cầm một bình rượu khác, vừa uống vừa ngâm: “Cổ lai thánh hiền giai tịch tân, duy hữu ấm giả lưu kỳ danh, ngâm thơ tác phú bắc song lí, vạn tín bất trực nhất bôi thủy...”

Lý Khánh An nhanh chân đi về phía trước cười nói: “Thái Bạch huynh, đã lâu không gặp.”

Lý Bạch liếc hắn một cái bỗng cười to: “Hóa ra là Lý Tướng quân, ngươi đến thật đúng lúc, chúng ta lại ngồi cược rượu!”

Khánh An cười nói với tiểu nhị: “Hãy mang cho ta một vò rượu tốt nhất!”

Tiểu nhị lập tức mang một vò rượu thượng hạng từ góc nhà đến.

Khánh An nhận qua đồ đầy chén cho mình.

Hắn bung bát lên ứng ực nốc cạn rồi lại đặt mạnh bát xuống bàn nói: “Đến lượt ngươi rồi!”

Minh Châu khẽ kéo tay áo hắn nhỏ giọng nói: “Thất Lang, hắn đã uống nhiều rồi, không thể uống được nữa!”

“Ta biết!”

Khánh An cười mỉm mỉm nhìn Lý Bạch: “Thế nào?

Hôm nay còn muốn cược với ta nữa không, hay là hai hôm nữa hẳn cược?”

Lý Bạch đờ người nhìn bát rượu, bỗng dưng,hắn cũng bưng bát lên nốc ừng ực.

Đợi khi đã nốc cạn, hắn cũng đặt mạnh bát xuống bàn: “Ngon!

Rượu ngon!

Sảng khoái!”

Hắn cứ nghiêng nghiêng ngã ngã đi về hướng cầu thang, không ngờ vừa đi được vài bước đã bủn rủn chân tay té nhào xuống.

Phen này cả tiểu nhị cũng đứng ngồi không yên, chạy vội lên kéo hắn: “Khách quan, người còn chưa trả tiền rượu!

Không thể ngủ được!”

“Hãy để hắn ngủ thôi!”

Lý Khánh An rút một tấm danh thiếp ra đưa cho tiểu nhị: “Hãy thuê một chiếc xe ngựa đưa hắn đến Đoàn Luyện Doanh cửa Bắc cho ta, tiền rượu của hắn ta sẽ trả.”

Sau khi đưa Lý Bạch đi, hắn và Độc Cô Minh Châu chọn một chỗ gẫn cửa sồ ngồi xuống.

Vừa ngồi xuống hắn vừa rót một ly rượu cho nàng cười nói: “Nàng nói thật, có phải tự trốn đến đây?”

Mặt nàng đỏ bừng nói: “Cũng không hẳn là thế, năm mới cha không về nhà, mẫu thân rất nhớ cha, ta bèn nói sẽ mang thư đến cho cha, xong bèn đến đây.”

“Tỷ tỷ ngươi thế nào rồi?

Có còn đi làm thơ cùng bọn Quảng Bình vương nữa không?”

“Ai!

Đứng nhắc nữa, tỷ tỷ đang giận bọn họ!

Bọn họ đã hai lần mời đều bị tỷ tỷ từ chối.

Tổ phụ cũng lại đang lo việc thân sự của tỷ.”

Khánh An cầm ly rượu lên, bình thản nói: “Vậy có tìm được người thích hợp chưa?”

“Tỷ tỷ hình như không có tâm trạng này, tổ phụ mời cả Thám hoa khoa cử kỳ này đến nhà dùng cơm, tỷ tỷ cả gặp cũng chả gặp, khiến tổ phụ tức giận vô cùng.”

“Vậy còn ngươi?

Cảm thấy vị Thám hoa đó thế nào?”

Cô nàng bĩu môi, “Hai mắt luôn hướng thẳng về phía trước, quy quy cử cử, đầy miệng người xưa đã dậy, ta chả thích chút nào.”

“Ha ha!

Tỷ tỷ ngươi không phải thích người như thế sao?”

“Ai nói?

Tâm tư tỷ tỷ huynh căn bản chả hiểu gì cả.”

Nàng vừa uống một ly rượu, hai má đỏ hây, bỗng dưng nàng lại e thẹn đáp: “Tổ phụ nói, năm sau sẽ lo hôn sự cho ta.”

“Việc tốt đấy chứ!

Chứng tỏ ngươi đã lớn rồi, có thể gả chồng được!”

Hắn lại nốc cạn một ly nhìn nàng cười nói: “Sao ta cảm thấy ngươi cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ con.”

“Nói bậy!”

Nàng cắn môi, khẽ nói: “Ta đâu phải trẻ con, người ta đã lớn hoàn toàn.

Mẫu thân ta năm mười lăm tuổi đã lấy cha ta.”

Hắn lại rót thêm một ly cho nàng, hắn ghẹo: “Ngươi giờ đã vậy lấy chồng rồi à?

Có phải đã có nhắm được đức lang quân nào rồi đúng không?”

“Thất Lang, huynh...”

Hai má nàng xấu hổ đỏ bứng, nàng lại cầm ly lên nói dỗi: “Huynh còn dám trêu ta, ta sẽ dùng rượu tạt lên người huynh!”

“Được!

Được!

Ta không trêu nữa!”

Khánh An vội cầm ly lên cười nói: “Vì chúng ta cùng gặp nhau tại nơi đất khách quê người này, cạn chén này!”

“Vậy còn được!”

Minh Châu bôn ba vài ngàn dậm đến đây chính là để gặp Lý Khánh An một mặt.

Hôm nay cuối cùng nàng cũng được toại nguyện, trong lòng vui mừng khôn xiết, bèn cầm ly rượu lên nốc cạn.

“Thật Lang, huynh biết không?

Kinh thành xảy ra rất nhiều việc, còn nữa, huynh có thích kiếu trang điếm Nhân diện đào hoa mới nhất này của ta không?”

“Ta rất thích!

Ừ!

Rất tân triều, khiến người khác nhìn mà không rời mắt được!”

“Minh Châu, hãy kể cho ta nghe việc của Trường An đi.

Thứ nhất là mã cầu đại sái.

Ta nghe nói cuối cùng đội An Tây đoạt quán quân, là thật chứ?”

“Tức nhiên là thật, tỉ số 7:3, đánh bại đội mã cầu Sóc Phương giành ngôi quán quân.

Đội An Tây các huynh trong buổi yến tiệc mừng công còn mời cả ta đi.

Đứng rồi!

Ta còn gặp được cả Như Thi Như Họa và Tiểu Liên của ngươi nữa!”

Minh Châu chí cha chí chóe như một con khách.

Miệng lưỡi nàng lanh lợi, tất cả chuyện nóng hồi vừa xảy ra tại Trường An qua miệng nàng đều được sinh động tái hiện.

Lý Khánh An nằm thư thái trên tấm đệm mềm vừa uống rượu vừa nghe giọng nói thánh thót của nàng kể chuyện, mà trong lòng đầy nỗi ấm áp và vui mừng của kẻ tha hương gặp cố nhân.

“Ha ha!

Bọn họ thế nào?”

“Bọn họ đều rất nhớ huynh, ta thích nhất là Như Họa.

Ta còn dạy nàng ấy hóa trang, đợi huynh về nhất định sẽ được một phen kinh hoảng.”

“Vậy còn Như Thi?

Ngươi không thích nàng ấy ư?”

“Đương nhiên thích!

Chỉ là ta lại thấy nàng ấy tính cách giống tỷ ta quá!”

“Sao lại thế được?

Tỷ ngươi cứ lạnh lùng thế nào, toàn từ chối lòng tốt của người khác!”

“Đấy là do huynh không hiểu tỷ, kỳ thực tỷ rất dịu dàng.Thất Lang, đợi ngươi về Kinh Thành mời tỷ đi chơi, tỷ nhất định sẽ nhận lời!”

Khánh An cười cười, lại nốc thêm ly rượu hỏi: “Còn có việc gì hay ho không?”

Cô nàng nghĩ ngợi một lúc, “Đúng rồi!

Ba vị tỷ tỷ của Quý phi đều được phong Quốc phu nhân.

Đại tỷ là Tần quốc phu nhân, nhị tỷ là Hàn quốc phu nhân, tam tỷ Dương Hoa Hoa là Quắc quốc phu nhân.

Còn hai huynh đệ Dương gia, Dương Kết và Dương Cảo đều được làm quan cao.

Trong Kinh Thành giờ xưng họ là ngũ Dương, suốt ngày hoành hành bá đạo, ngạo mạn chết được.

Thất Lang, huynh có nghe ta nói chứ?”

Lý Khánh An đang thổn thức, hắn không ngờ Dương Hoa Hoa nhanh thế đã được làm Quắc quốc phu nhân nhanh đến nhường này.

Liệu Cao Lực Sĩ có còn nhớ hắn đã lỡ lời lần trước?

Điều này đứng là rắc rối.

“Thất Lang, huynh sao thế?”

Hắn thế mới hoàn thân lắc đầu nói: “Không có gì, ngươi tiếp tục đi!”

Nàng bặm môi nhỏ giọng hỏi: “Thất Lang, ta thấy hình như huynh có thành kiến với tỳ tỷ ta, có phải huynh vẫn giọng tỳ lần trước xem mắt không?”

“Ngươi nghĩ nhiều quá, ta có thành kiến gì với cô nương ấy đây?

Chỉ là tính ta và cô nương ấy không hợp nhau, cũng chả có gì để nói.

Minh Châu, đợi hai năm nữa, khi ngươi lớn lên sẽ hiếu ý ta.”

Cô nàng lại bĩu môi, có vẻ không vui cho lắm: “Hai năm nữa tỷ tỷ đã lấy chồng rồi, có hiếu thì cũng còn ích lợi chi?”

Khánh An vội cười đánh trống lảng: “Như Thi, Như Họa có còn đang học đàn không?

Ý ta là có danh sư chỉ bảo bọn họ chứ?”

Minh Châu nghĩ nghĩ một lúc, lại nói: “Hình như có, lần trước lúc ta ghé chơi, Tiểu Liên nói bọn họ đi học đàn, hình như là học của một nữ tiên sinh họ Khương.”

“Đứng rồi, còn một việc rất quan trọng, có liên quan đến huynh.”

“Việc gì?”

“Nghe Tiểu Liên nói, vị Quắc quốc phu nhân kia đến tìm ngươi mấy lần, nghe nói ngươi đi Dương Châu, ả có vè không vui cho lắm, nói ngươi cố ý tránh mặt.

Thất Lang, đứng nói huynh có quan hệ gì với ã ta nhé!”

“Ta và nàng ấy chả có can hệ gì cả!”

“Ta cũng nghĩ thế, ả làm sao xứng đáng với huynh!”

Gánh nặng trong lòng nàng cuối cùng cũng được hạ xuống.

Cô nàng vươn dài chiếc eo thon của mình, lại nâng cốc lên cười hì hì nói: “Khó khăn lắm tổ phụ không có mặt, ta mới có thể tự do uống rượu.

Ai!

ở Dương Châu thích thật, ta cũng chả muốn về Trường An nữa!”

Rượu vừa chạm môi đã bị Lý Khanh An giật phắt đi.

“Tổ phụ ngươi không có mặt, không có nghĩa ngươi được tùy tiện uống rượu.

Ăn cơm xong, ta sẽ đưa ngươi về!”

Chương 109: Chứng Cứ Trong Tay

Sáng hôm sau vừa kết thúc thao luyện sớm, Lý Khánh An đương ngồi trong lều cẩn thận nghiên cứu lịch sự bối cảnh.

Sau luyện bốn tháng, mỗi người bọn hắn sẽ phải dẫn năm trăm quân của mình vào Kinh cho Binh bộ và Hoàng đế kiềm duyệt.

Đối với hắn mà nói, đội quân này là thân binh mà hắn hao tổn tất cả tâm huyết thao luyện ra, là một đội quân của riêng hắn, nếu chỉ để bọn họ lưu lại ở chốn yên hoa như Dương Châu thì thật đáng tiếc.

Hắn đang nghĩ cách làm thế nào để đưa chúng đi.

“Tướng quân, ngoài doanh có một văn sĩ cầu kiến.”

Ngoài cửa vang lên tiếng bẩm báo của quân sĩ.

“Ta sẽ ra liền.”

Hắn lập tức đặt sách xuống cười ha hả đứng dậy nghênh đón.

Đây tức nhiên là Lý Bạch đã đến.

Sáng sớm hắn tỉnh rượu bèn quay về Châu nha, không được bao lâu lại quay lại.

Chẳng qua là Lư Hoán đã nói vụ mộ liêu với hắn.

Trong lòng Lý Bạch tâm sự trùng trùng.

Sáng sớm hôm nay Lưu Hoán nói đã tiến cử hắn làm mộ liêu cho Lý Khánh An.

Lúc đầu hắn không mấy nguyện ý, mộ liêu của một Trung lang tướng, còn tiền đồ gì để nói.

Nhưng lại không đỡ nỗi Lư Hoán cứ liên tục khuyên can, nào là sau lưng Lý Khánh An có Cao Lực Sĩ làm hậu thuẫn, việc thăng quan chỉ là sớm hoặc muộn.

Nhờ thế mà hắn mới nhận lời đến thử.

Mặt khác, bản thân hắn cũng ngại ngùng vô cùng, cũng phải nhanh chóng tìm một công việc để làm.

Thấy Khánh An đi ra, mặt Lý Bạch hơi đỏ, vội cùng mình thi lễ: “Lý Tướng quân, hôm qua đã làm phiền ngài.”

“Thái Bạch huynh nặng lời rồi, ta và huynh mới quen mà như đã biết từ lâu, chỉ là một việc nhỏ không đáng nhắc đến.”

“Đa tạ Lý Tướng quân, việc mộ liêu, ta nguyện ý thử.”

“Được!

Lý Tướng quân mau mời vào!”

Lý Khánh An dẫn Lý Bạch vào thư phòng ở bên cạnh cười nói: “Thái Bạch huynh nồi danh mà phải ủy thân làm mộ liêu của ta, quả thật áy náy!

Nhưng cũng xin Thái Bạch huynh yên tâm, ta tuyệt không để huynh phải thiệt thòi, không những tiền rượu của huynh ta sẽ trả, tất cả những gì huynh cần cứ việc nói ra.”

Lý Bạch cười nói: “Ta sẽ không khách sáo, điểm này Tướng quân không phải lo.”

Hắn bỗng nhiên đổi đề tài hỏi: “Lý Tướng quân là An Tây Trung lang tướng, nhưng lại được triều đình xem trọng, phái tướng quân đến vùng đất hạch tâm Giang Hoài luyện binh đã có thể thấy.

Ta dám đoan chắc, không đến ba năm Lý Tướng quân nhất định có thể thăng chức đến An Tây phó chức, không biết Tướng quân có kế hoạch cụ thể gì?”

Khánh An liếc nhìn hắn một mắt, cười nói: “Ta còn có dự định gì, một quân quan trung cấp bình thường như ta, chỉ có thể từ từ tích lũy công cán mà thăng chức thôi.

Còn việc đến Dương Châu luyện binh chỉ là một sự trùng hợp, Thanh Phùng huynh đứng nghĩ nhiều quá.”

“Phi dã!

Đại trượng phu chí tại vạn dặm, nam nhi chi chí thế mới không uổng công đã đến thế gian này.

Ta xem Lý Tướng quân cũng là bậc anh hùng, mới cam nguyện làm mộ liêu của Tướng quân, nhưng nếu ánh mắt Tướng quân quá thiển cận thì làm sao có thể làm đại sự.

Thanh Phùng hi vọng Tướng quân có thể lòng hoài hùng tâm, đứng tự đánh giá thấp mình.

Nếu đã là tướng An Tây thì nên sớm trở thành Tiết độ sứ An Tây, thực hiện hoài bão nam nhi đại trượng phu.”

“Lời giáo huấn của Thanh Phùng tiên sinh chí phải, Khánh An sẽ ghi nhớ.

Đây!

Tiên sinh mời!”

Lý Bạch theo Khánh An vào phòng vân thư.

Lúc này trong phòng hai thư lại đã đến.

Hai người đều do Đại đô đốc phủ phái đến hiệp trợ xử lý công văn.

Công vụ văn thư của Đoàn Luyện Doanh không nhiều, hơn nữa lại toàn việc nhỏ nhặt, tính lui cũng chỉ toàn việc mỗi ngày dùng hết bao nhiêu lương, thành tích thao luyện của binh sĩ, quy tập dựng lều...Những việc này đều rất cần sự nhẫn nại.

Hai tên thư lại đều là những tên lão lại đã làm hơn chục năm, rất thành thạo việc xữ lý dù loại văn thư.

Dù hai người họ rất tận tụy, nhưng trong lòng Khánh An vẫn không thoải mái.

Lệ Phi Thủ Dư thường nhắc nhở hắn, hay thư lại này lấy danh là hạch đối số liệu thao luyện, thực chất tối qua đã hai lần đến doanh trại trò chuyện cùng binh sĩ, khiến trong lòng hắn phải cảnh giác.

Lúc này, hai thư lại đang ngồi sau án viết viết gì đấy, thấy Lý Khánh An đi vào liền đứng dậy nghênh đón: “Chào buổi sáng Lý Tướng quân!”

“Chào hai vị!

Nào, ta giới thiệu với hai vị!”

Hắn giới thiệu Lý Bạch với bọn họ: “Đây là mộ liêu của ta Thanh Phùng tiên sinh, vừa từ Trường An đến.

Sau này về phần việc thao luyện sẽ giao cho Thanh Phùng tiên sinh phụ trách, hai vị chỉ cần quản việc xuất lương, như vậy cũng có thế bớt bận rộn.”

Hai tên thư lại nhìn nhau, bất đắc dĩ đành phải nhận lời: “Mọi việc xin nghe theo sự an bài của tướng quân.”

Nói xong bọn họ chấp tay thi lễ cùng Lý Bạch nói: “Sau này còn nhờ tiên sinh chỉ bảo.”

Lý Bạch lại chỉ hừ giọng, mắt nhìn về hướng trần nhà.

Khánh An thấy thế cười cười lại dẫn hắn đến một gian phòng trống khác cười nói: “Thanh Phùng huynh, sau này huynh sẽ xử lý công vụ tại đây.

Tổng kết ghi nhận việc thao luyện trong quân đội sau này đều phải nộp cho Binh bộ, rất quan trọng, điều này nhờ vào tiên sinh cả.

Ngoài ra, nếu có sự tình quan trọng, ta sẽ thương lượng với huynh.”

Lý Bạch gật đầu: “Tướng quân yên tâm!

Ta sẽ cố gắng hết sức.”

Khánh An suy nghĩ một lúc lại nói: “Thanh Phùng huynh, có câu không hay ta cũng xin nói trước, trong doanh trại không thế có rượu, huynh muốn uống rượu thì phải đi ra ngoài uống.

Còn nếu ngươi mang rượu vào, quân vệ sẽ không để huynh vào quân doanh.”

Lý Bạch nghe xong thờ thẫn, mãi một lúc sau đành phải bất đắc dĩ nhận lời: “Lý Tướng quân đã nói thế, vậy ta sẽ tuân thủ quy cử trong doanh.”

“Vậy được, ta sẽ nói với phía dưới.

Một lát thân tùy quản tiền của ta sẽ đến tìm huynh.

Huynh có yêu cầu gì cứ nói với hắn.”

Dặn xong hắn lại trở về quân doanh.

Lý Bạch ngắm nhìn bài bố trong phòng, quả thật là đơn giản!

Chỉ có một chiếc giường hẹp, một án sách, một tủ sách.

Trên án sách văn phòng tứ bảo đầy đủ, tường nhà trắng xóa, trông cũng rất ư tươm tất sạch sẽ.

Bên trong còn có một gian phòng nhỏ, là nơi đế hắn nghỉ ngơi.

Lúc này, một tên quân sĩ ôm một tập ghi chép dày đi vào.

Đây đều là ghi chép về các loại thành tích của bọn binh sĩ.

Còn rất thô sơ, cần phải viết và trình bày lại chinh lại thành tập.

Đồng thời còn phải quy ra bảng xếp hạng thao luyện mỗi ngày để làm căn cứ khuyến khích ban thưởng.

“Tiên sinh, đây là thứ Tướng quân để ta mang đến.

Tại hạ Vương Thái Lang, xin tiên sinh cứ theo mẫu mà chỉnh lý.

Tướng quân nói ta đưa sinh hoạt phí đến cho tiên sinh.”

Nói xong, hắn bèn đặt năm mươi lượng bạc trên án, xong lại thi lễ và ra ngoài.

Lý Bạch từ từ ngồi xuống, hắn tiện tay mở văn thư ra.

Đến giờ vẫn còn có phần như đang lơ lứng trên không, mãi một lúc sau hắn mới thở dài nói: “Haiz!

Không ngờ rằng con chim điểu bay bổng giữa chốn thơ văn như ta đây mà lại luân lạc đến cảnh địa này.

Lúc trưa, Lý Khánh An vừa định đi ăn cơm thì gặp một tên môn vệ chạy đến cảnh báo: “Tướng quân, Đô Vận chuyển sứ có việc gấp tìm ngài ngoài doanh.”

“Ta biết rồi.”

Hắn nhanh chân bước ra cổng doanh, chỉ thấy Lưu Trường Vân tay khoát sau lưng, mặt mày tâm sự trung trùng đi qua đi lại.

“Lưu sứ quân, có việc chỉ ư?”

Lưu Trường Vân vừa quay lại liền thấy Lý Khánh An đương bước ra.

Gã vội đi lên nói: “Lý Tướng quân, bây giờ ngươi có thời gian không, ta có việc gấp tìm ngươi.”

“Có việc gì, đại nhân cứ nói.”

“Ở đây không tiện, hãy theo ta đến Bạch Ngọc Đường!”

Nói xong, gã lại lấm lét ngó trái ngó phải mới khẽ giọng quay sang Lý Khánh An: “Tiểu vương gia đã đến, có việc muốn bàn với Tướng quân.”

“Vậy được, ta sẽ theo đại nhân đến đấy.”

Khánh An quay về dắt ngựa và dẫn mấy tên thân tùy theo chân Lưu Trường Vân đến Bạch Ngọc Đường lâu.

Trong một nhã thất Bạch Ngọc Đường lâu, Diêm Khải đang báo cáo tình hình hai hôm nay với Lý Cầu vừa đến Dương Châu.

“Tiểu vương gia, người bên ta đã được tình báo tường tận phía Đô Lương sơn, hang ổ bí mật mà Đỗ gia xây dựng tại Đô Lương sơn đã bị Lý Khánh An đạp đồ.

Gia sản Đỗ gia đều đã vào tay Lý Khánh An, nghe nói hôm qua hắn đã giao toàn bộ cho Lư Hoán.

Theo tình báo của chúng ta có được, hành động lần này của Lý Khánh An là vô cùng ngẫu nhiên, không phải hắn được biết từ trước.Có điều theo tình báo mới nhất, sau khi rời Đô Lương sơn, hắn không trực tiếp về Dương Châu, mà lại vượt sống đi về phương Nam, còn đi làm gì thì tạm thời vẫn chưa biết được, thuộc hạ hoài nghi hắn có thể đã biết được manh mối của Đỗ Bạc Sinh.”

Lý Cầu trầm tư một lúc: “Diêm tiên sinh, muốn điều tra rõ nghi điểm này rất đơn giản.Chí ít ta có ba con đường, một là thông qua binh sĩ của hắn, hai là đi đả thính dọc đường, ba nữa là đi hỏi quan phủ đương địa.

Ba con đường nay, ta mặc ngươi dứng cách gì cũng được, nhưng nhất thiết phải tìm hiếu rõ hắn đã làm gì cho ta, đã có được bí mật gì.

Đây là việc rất quan trọng, ngươi lập tức cho người đi dò hỏi.”

“Vương gia yên tâm, tại hạ sẽ lập tức đi.”

“Còn nữa!”

Lý Cấu giơ tay ngăn hắn lại: “Hắn bị người khác ám sát, ta thấy việc này rất đáng ngờ.

Và ta khẳng định việc này không phải do An Lộc Sơn làm, cũng không phải Lư Hoán, và càng không phải do chúng ta, vậy rốt cuộc là ai?

Vì một khi Lý Khánh An chết, vấn đề của Dương Châu sẽ lập tức bị Thánh thượng để mắt, lúc ấy phụ vương ta sẽ gặp rắc rối.

Đây hiển nhiên là có người đang thừa nước đục thả câu ở giữa, ngươi cũng phải điều tra rõ ràng.”

“Tiểu vương gia, việc này ta đã có chút manh mối.”

“Ổ?

Ngươi nói thử xem!”

“Sau khi xảy ra vụ án ám sát, ta đã phái người dò hỏi kỹ càng ở gần Thủy Cư.

Tiểu vương gia đoán tại hạ đã tìm được gì?”

“Cái gì?”

Diêm tiên sinh rút ra một đồng khi màu xanh đen đặt trên bàn, cười nói: “Tiểu vương gia, người xem đây là gì?”

“Thân nỏ.”

Lý Cầu chỉ nhìn sơ qua đã nhận ra ngay, đây là một chiếc thân nỏ quân dụng.

Cầm lên ngắm nhìn cẩn thận, thì phát hiện trên đấy có mã số.

“Sau đó?”

Hắn có vẻ đã hứng thú với việc này đây.

“Sau đó thuộc hạ đã phái người đi điều tra mã số trên thân nò, mãi đến hôm qua mới tìm ra lai lịch của chiếc nỏ này.”

“Từ đâu đến thế?”

“Tiểu vương gia sẽ không ngờ được.

Đây là chiếc nỏ thuộc sở hữu của Đại đô đốc phủ Dương Châu.

Ta mua chuộc bọn tiểu dịch thủ kho thì phát hiện, cây nò này tháng trước bị tham quân đại đô đốc phủ Dương Châu La Đào lâm thời mượn đi.

Sau đó trả về, tức là ngày thứ hai sau khi Lý Khánh An gặp thích sát, nhưng mã số trên thân nỏ đã khác so với nỏ quân dụng ban đầu, mà ngược lại lại giống y đúc chiếc thân nỏ mình đang cầm.

Điều này đúng là hay ho.

Vụ án ám sát Lý Khánh An mà lại liên quan đến Đại đô đốc phủ Dương Châu.

Vương gia nghĩ ra điều gì thế?”

Lý Cầu xuất thần suy ngẫm một lúc, bỗng dưng hắn trợn tròn mắt, “Ý ngươi là hắn.”

“Đúng, hắn là nhạc phụ của Lâm vương.

Nếu có ai muốn thừa nước đục thả câu ở Dương Châu, gây sự chú ý của Thánh thượng, khiến Khánh vương bị vạ lây, thì người hường lợi sẽ là ai?”

“Tượng vương!”

Lý Cầu giận dữ một chưởng đập mạnh xuống bàn.

Chương 110: Cách Núi Đánh Trâu

Lúc này, một viên thị vệ bẩm báo: “Tiểu vương gia, Lưu Chuyển vận sứ dẫn Lý Khánh An đến rồi.”

“A!

Mau mời họ vào đây.”

Lát sau, Lưu Trường Vân dẫn theo Lý Khánh An bước vào trong phòng, Lý Cầu ha hà cười bước tới: “Lý tướng quân, lâu ngày vẫn khỏe chứ?”

Lý Khánh An cười thi lễ: “Mấy ngày này ở Giang Nam gặp được rất nhiều bạn cũ, khiến người ta cảm thấy thực ra rất nhỏ bé.”

“Sao thế, Lý tướng quân còn gặp được người khác đến từ kinh thành sao?”

”Không có gì, ty chức Tứ Châu Hu Dị huyện gặp được viên ngoại lang Thôi Bình hồi trước, vì vậy nên có chút xúc cảm.”

“Nào!

Nào!

Lý tướng quân mời ngồi.”

Lý Cầu đã gọi đầy một bàn là thức ăn, hắn đích thân rót một ly rượu cho Lý Khánh An, rồi cầm ly lên cười nói: “Ly rượu này là vì chúng ta có thể tương phùng ở Dương Châu, mọi người uống nào.”

“Uống rượu! uống rượu!”

Mấy người đều nâng ly cạn hết.

Ăn được mấy miếng thức ăn, Lý Cầu quan tâm hỏi: “Lý tướng quân, nghe nói tướng quân lúc vừa đến lúc bị người khác thích sát, bị thương rồi ư?”

Lý Khánh An cầm ly rượu lên nói: “Trầy trụa một tí da, không thể xem là thương tích gì, nhưng mà cảm thấy lần thích sát đó rất là kỳ lạ.”

“Kỳ lạ như thế nào?”

“Trước khi đến không có tí dự báo nào, nhưng sự việc sau khi xảy ra, lại biến mất không để lại dấu vết, đến nay gần một tháng rồi, nếu không còn việc gì xảy ra, thì giống như mơ một giấc mơ vậy.”

Lý Cầu nốc cạn rượu trong ly, nói: “Lý tướng quân, ta không ngại nói thật với tướng quân, người thích sát ngài chúng tôi đã điều tra ra là ai rồi.”

“Là ai?”

Lý Cầu không trả lời, hắn mỉm cười, hỏi ngược lại nói: “Thế Lý tướng quân có thể nói cho ta biết, Đỗ Bạc Sinh tướng quân bắt được chưa?”

Không khí trên bàn tiệc đột ngột trở nên căng thẳng, ngay cả Diêm Khải cũng không ngờ rằng, Lý Cầu lại hỏi một cách thẳng thắng trực tiếp như vậy, hắn và Lưu Trường Vân nhìn nhau một cái, khuôn mặt hai người đều lộ vẻ ngại ngùng khó xử.

Lý Khánh An cầm ly rượu trầm ngâm lặng thinh, lát sau hắn mới khẽ thở dài: “Vương gia quả nhiên là người lợi hại!”

Lý Cầu tinh thần phấn chấn hẳn, vội hỏi đuổi nói: “Không lẽ Lý tướng quân thật sự bắt được hắn rồi!”

Lý Khánh An lắc đầu nói: “Nếu lời đã nói đến nước này rồi, Khánh An cũng không còn cần thiết phải che dấu gì nữa.

Không sai, ta nhận được tình báo, Đỗ Bạc Sinh rất có khả năng ẩn mình trong Nhuận Châu Khúc Kha huyện.

Khánh An không quản ngày đêm đi xuống phía nam, đợi Khánh An đi đến Khúc Kha huyện, vẫn là chậm một bước, Đỗ Bạc Sinh đã sớm một bước thoát thân rồi.

Người cậu của hắn Mai Phóng Hạc khăng kháng phủ nhận hắn đã che dấu Đỗ Bạc Sinh, làm cho người ta vô cùng tiếc rẻ.”

Lý Cầu chú ý Lý Khánh An một lúc, trong lòng cũng bất giác trở nên vô cùng chán nản, lần này để Đỗ Bạc Sinh chạy thoát, muốn bắt được hắn nữa thì khó khăn rồi.

Lúc này, Diêm Khải đột nhiên nói: “Nếu Đỗ Bạc Sinh là chạy trốn vội vã, thế thì tài sản văn thư của hắn chắc là vẫn còn chứ?”

“Đứng thế!

Lý tướng quân, tài sản và ván thư của Đỗ gia tướng quân có lấy được không?”

Lý Cầu trước khi đi được phụ thân dặn dò rất nhiều lần, cho dù làm cách nào hắn cũng phải đoạt về số vàng đó, và các ghi chép lén vận chuyển muối lậu cũng phải tiêu hủy hết.

Hai việc đại sự khiến Khánh vương Lý Tông ăn ngủ không yên.

Hắn tràn đầy hi vọng nhìn về phía Lý Khánh An, không ngờ Lý Khánh An lại lắc đầu: “Nếu Khánh An đã không lục soát được Đỗ Bạc Sinh, thì gia tài vạn quan của Mai gia Khánh An cũng không có chứng cứ nói đó là của Đỗ gia.

Đừng nhắc nữa, ta ở Đô Lương Sơn đại thắng, nhưng ở Khúc Kha huyện lại đại bại quay về.”

Nói đến đây, hắn lấy ra một tờ danh sách, đưa cho Lý Cầu nói: “Một bộ phận tiền tài chặn thu được ở Đô Lương Sơn, ta đã giao cho quan phủ Dương Châu rồi, đây là danh sách, mời điện hạ xem qua.”

Lý Cầu vội đón lấy tỉ mỉ xem một chút, ở trên vàng bạc châu báu đều có, viết rất là mơ hồ, không thấy có câu chữ về mười vạn lượng vàng.

Trong lòng hắn nôn nóng muốn hỏi, nhưng việc này lại không mở lời được, chỉ đành thở dài nói: “Đa tạ Lý tướng quân đã thẳng thắng nói rõ.”

Lý Khánh An mim cười hỏi: “Vậy người thích sát Khánh An là ”

“Bọn ta suy đoán, có thể là có liên quan đến Đại đô đốc phủ Dương Châu.”

Trường An, một cỗ xe ngựa chậm rãi ngứng bên cạnh phủ Lý Lâm Phủ, hai hầu cận dìu Khánh vương Lý Tông thân hình mập mạp từ trong xe ngựa bước xuống, Lý Lâm Phủ đã chờ đợi từ trước trên bục thang đi xuống nghênh đón.

“Điện hạ đích thân đến, vi thần không chịu nổi đâu.”

“Có việc nhờ vả, tiểu vương mặt dày đến viếng.”

Lý Lâm Phủ vội mời Lý Tông vào trong phủ, hai người đi vào trong thư phòng, ngồi xuống, thị nữ đưa lại hai ly trà thơm.

“Tướng quốc, tiểu vương là vì chuyện Dương Châu đến cầu tướng quốc giúp đỡ.”

Lý Tông mở cửa gặp núi nói thẳng nguyên nhân đến đây, Lý Lâm Phủ khuôn mặt đầy vẻ ngạc nhiên: “Dương Châu?

Điện hạ ở Dương Châu đã xảy ra chuyện gì?”

Lý Tông trong lòng cười lạnh một tiếng, nhưng trên mặt lại cười trừ nói: “Tướng quốc chắc là biết được, chính là việc của tên buôn muối Đỗ Bạc Sinh, hài nhi ta Lý Cầu đã đi đến Dương Châu rồi.”

“À!”

Lý Lâm Phủ nét mặt lộ vẻ tỉnh ngộ, vội nói: “Việc đó không phải đã êm xuôi rồi sao?

Cao Lực Sĩ đã thay thánh thượng phê rồi, việc này tạm thời gác lại.”

“Ài!

Lý tướng quốc có thể không biết, việc này vẫn chưa êm xuôi, gần đây lại dấy sóng lên, Lý Khánh An xuất nhiệm Giang Đô Đoàn luyện sứ, lại khuấy đục đầm nước này rồi.”

“Lý Khánh An?”

Lý Lâm Phủ hứ một tiếng thật mạnh: “Người này vi thần vô cùng phản cảm, chẳng qua chỉ là một tên trung lang tướng tứ phẩm nho nhỏ, cậy vào sự nâng đỡ của Cao Lực Sĩ, mà làm mưa làm gió trong kinh thành.

Lần trước vào giao thừa phố đông cháy lớn, vì vi thần thấy tuần tra doanh có trách nhiệm trong việc này, nên kiến nghị thánh thượng bãi chức hắn, không ngờ hắn lại ôm hận trong lòng, mấy lần trước mặt Cao Lực Sĩ nói xấu vi thần, không biết quan trường nông sâu.

Bây giờ không ngờ lại không yên phận ở Dương Châu, xem ra, không cho hắn nếm chút mùi vị đau khổ, thì hắn sẽ không biết lẽ làm người xử thế!”

Bản thân Lý Tông cũng rất không ưa Lý Khánh An, nhưng trước tiên là tham mưu Diêm Khải tiến cử, hài nhi Lý Cầu của mình lại nói lời tốt, hắn cũng có chút dao động, đang lưỡng lự giữa việc thu nhận hay không thu nhận.

Nếu Lý Lâm Phủ khen Lý Khánh An tuổi trẻ tài cao, nói không chứng hắn sẽ quyết định thu nhận Lý Khánh An vào phe của minh.

Nhưng Lý Lâm Phủ lại sa sầm nét mặt giận dữ trách mắng Lý Khánh An không biết tốt xấu, điều này chẳng khác nào thêm một tấm cược nặng trịch vào cái cân đang thăng bằng của hắn.

Vì thu nhận Lý Khánh An mà đắc tội với Lý Lâm Phủ, đây thật sự là cuộc mua bán lỗ cả phần vốn cuối cùng.

Trong thời khắc này, trong lòng hắn đã đóng sập cửa lớn lại đối với Lý Khánh An.

“Tướng quốc, tên Lý Khánh An này ta cũng không thích, đừng nói đến hắn nữa.

Tướng quốc, việc của Dương Châu quả thật không liên quan đến ta.

Tiểu nhi ta Lý Cầu nhỏ người rách việc, bị tên buôn muối Đỗ Bạc Sinh lợi dụng, đã bán mấy lần muối lậu.

Lần này vụ án muối Dương Châu bùng nồ, tiểu nhi ta e là dính líu trong đó, có lẽ cả ta cũng bị cuốn vào trong đó, vì vậy ta đặc biệt đến khần xin tướng quốc, có thể thay ta che dấu thánh thượng.”

Nói xong, Lý Tông kéo lê thân hình mập mạp của mình định đứng dậy thi lễ, Lý Lâm Phủ vội vàng đỡ hắn lại: “Điện hạ quá lời rồi, mau mau mời ngồi!”

Lý Tông thấy Lý Lâm Phủ trầm mặc không nói năng, hắn bèn rút khăn tay, lau lau khóe mắt nói; “Tội nghiệp ta chỉ có mụn con này, hắn tuổi nhỏ rách việc, nên mới gây ra vạ lớn, khẩn xin tướng quốc nể chút mặt của tiểu vương, cho tiểu nhi ta một cơ hội sửa đổi.”

Lý Lâm Phủ thở dài, nói: “Điện hạ, vi thần dĩ nhiên bằng lòng tương trợ điện hạ, nhưng tên buôn muối Dương Châu Đỗ Bạc Sinh vận chuyển buôn bán muối lậu trái phép, lén chạy thuế muối hai mươi vạn quan, số tiền quá khổng lồ, vụ án này phải tìm một người nhận tội, vi thần mới có thể thay điện hạ thoát tội.”

“Ý của Lý tướng quốc là chi …”

“Vận chuyền buôn lậu muối thời gian dài, Đô Chuyển vận sử Lưu Trường Vân sao có thể đứng ngoài sướng thân được?

Để thoát trách nhiệm cho điện hạ, chỉ có thể đế người này nhận tội thay.”

Lý Tông cuối đầu làm thinh, Lưu Trường Vân là tâm phúc của hắn cơ mà, đem đến cho hắn lợi ích cuồn cuồn, hơn nữa lại có quan hệ mật thiết với hắn, hắn như thế nào cũng không đang tâm làm vậy được.

Lý Lâm Phủ liếc hắn một cái, bình thản nói: “Nếu như điện hạ khó xử, đêm nay xem như ta chưa từng nói gì.”

“Thôi được!”

Lý Tông thở một hơi dài: “Vậy cứ theo ý của Lý tướng quốc hành sự vậy.”

Dương Châu cách Nhuận Châu chỉ một con sông, sau khi qua sông chính là địa giới Nhuận Châu.

Hai ngày sau, việc xảy ra ở Bình Độ trấn và Khúc Kha huyện đã truyền đến Dương Châu.

Vụ án Đỗ Bạc Sinh đã yên ắng mấy tháng nay lại dậy sóng trở lại, nhưng tên buôn muối Đỗ Bạc Sinh vẫn còn chưa rõ tung tích, làm cho vụ án này trở nên huyền bí ly kỳ.

Lý Khánh An Đô Lương Sơn diệc cướp và Khúc Kha truy bắt không phải là tiến hành bí mật, theo sự đầy dời của thời gian, rất nhiều chỉ tiết xảy ra ở giữa thời gian này đã nói lên rõ rệt.

Cho dù là Lý Cầu hay là Lư Hoán, họ căn cứ vào các vết tích to nhỏ, đều thống nhất suy đoán Lý Khánh An rất có khả năng đã bắt được Đỗ Bạc Sinh, chỉ là không có chứng cứ.

Bản thân Lý Khánh An lại khăng khăng phủ nhận, không lâu sau, hắn lại dẫn quân đội ra ngoài tập luyện rồi, để hai phe người treo lơ lửng trên không.

Thái độ nước đôi này của hắn thật sự làm cho Lý Cầu và Lư Hoán trong lòng nôn nóng không yên.

Cục diện của Dương Châu tuy vẫn bình lặng, nhưng dưới sự bình lặng này, lại là sóng ngầm cuộn trào đã lâu.

Thế lực hai phe cũng đều đang xoa tay múa chân, chờ đợi làm ván bài liều cuối cùng với đối phương.

Đêm khuya hôm nay, trăng vẫn còn chưa ló dạng, màn đêm đặc biệt thâm trầm.

Lớp sương mỏng của ngày đầu xuân bao phủ ngõ phố của Giang Đô, ngoài mười mấy bước đã không thấy người đi đường.

Nhà kho của châu phủ cách châu nha môn khoảng một trăm bước, nằm ở trong một ngõ hẻm.

Mỗi đêm có bốn tên nha dịch trực ca, tuần phòng an toàn của nhà kho.

Nhưng hai hôm nay, do trong nhà kho có đặt tài vật khổng lồ của Đỗ gia, vì vậy châu nha cắt cử thêm lượng người, tăng cường nha dịch tuần phòng đến hai mươi người.

Vào lúc canh ba, đầu phố Giang Đô tĩnh mịch như tờ.

“Bang!

Bang bang!

Trời hanh vật khô, đề phòng cháy lửa.”

Trên phố chỉ có tiếng vọng lại của canh phu.

Đột nhiên, cách nhà kho ngoài mấy mươi bước có mấy bóng đen xuất hiện, họ quan sát động tĩnh của cửa lớn nhà kho.

Lát sau, có người ném một tảng đá về phía này, biểu thị cửa lớn nhà kho không có ai.

Một bóng đen thân hình cao to vẫy tay, ở phía không xa bất ngờ có gần trăm bóng đen chạy lại.

“Các ngươi nghe đây, đồ ở trong phòng kho số giáp tam, chính là sau khi bước vào cửa lớn một căn đầu tiên ở phía trái sau cứng nhất, ra tay phải nhanh phải mạnh, có người ngăn cản thì giết ngay tại chỗ, lấy đuợc đồ rồi mọi người nhanh chóng rút lui.”

Lúc này, bên kia nhà kho truyền lại một tiếng chó sủa khe khẽ, đây là tín hiệu đã phát đến.

“Lên!”

Một tiếng ra lệnh, gần một trăm bóng đen nhanh chóng chạy đi nhà kho.

Họ ai nấy đều thân thù khỏe khoắn, bước đi nhanh nhẹn.

Trong chốc lát đã xông đến trước cửa lớn nhà kho.

Nhà kho đã bị khóa trái cửa bên trong, họ cũng không vào cửa, lập tức dựng lên năm sáu cái thang người, vượt tường đi vào.

Sân nhà bỗng vọng lại tiếng kêu la: “Có trộm!

Có kẻ trộm...

Á!”

Tiếng kêu la trở thành một tiếng thảm kêu rồi ngưng bật.

Sau đó là tiếng đánh nhau, tiếng kêu la to hơn: “Người đâu mau đến đây, có trộm cướp kho quan phủ!”

Hai mươi nha dịch hoàn toàn không phải là đối thủ của bọn áo đen.

Họ vừa đánh vừa lui, bị ép vào một phòng kho lớn, nhưng lại bị bọn áo đen khóa trái cửa bên trong.

Phòng kho đặt tài vật của Đỗ gia bị phá toang, bên trong để đầy các chiếc rương lớn nhỏ, tất cả đều dán niêm phong của quan phủ.

“Mau!

Mọi người mau động thủ khiêng chúng đi.”

Gần trăm bóng đen động tác vô cùng nhanh nhẹn, họ khiêng rương vác lồng, chưa đến thời gian một chén trà, đã khiêng đi hơn một nửa vật tư trong kho phòng.

Cửa lớn đã mở, theo tiếng bước chân xa dần, hơn trăm bóng đen nhanh chóng biến mất trong màn đêm tăm tối.

Chương 111: Lục Soát Toàn Thành

Ngôi nhà của thái thú Dương Châu Lư Hoán nằm phía sau châu nha, vừa qua canh ba, hắn bị một phen đập cửa ầm ầm làm cho tỉnh giấc.

“Chuyện gì thế?”

Lư Hoán mơ màng hỏi.

“Sứ quân, không hay rồi, bên kho xảy ra chuyện lớn rồi.”

‘Kho!’ Lư Hoán liền tỉnh táo hẳn, hắn ‘bụp!’ một cái ngồi dậy, còn chưa kịp mang giày đã xông tới cửa hỏi: “Bên kho đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Tài sản hơn mười mấy vạn quan tiền mà Lý Khánh An giao cho hắn cũng đều nằm trong kho cả, tối qua hắn còn nghĩ là hôm nay sẽ đem số tài sản đó ký gửi chỗ kho của Đại đô đốc phủ, đứng có mà xảy ra chuyện gì đó.

“Kho xảy ra chuyện gì rồi?”

“Sứ quân, có gần trăm người xông vào kho, cướp đi số tài sản của Đỗ gia rồi, các huynh đệ một chết năm bị thương!”

“Á!”

Lư Hoán sứng người.

Kho của châu phủ đã được đám lớn nha dịch nghe tin chạy đến khống chế tình hình rồi, trong làn sương sớm mông lung, trong sân vô cùng bừa bãi, chỗ nào cũng là các rương vỡ và vết máu, một viên nha dịch bị giết chết nằm ở góc tường, dùng chiếu cuốn lại, mấy người bị thương dựa vào tường cho người báng bó.

“Sứ quân, họ đến quá đột ngột, vả lại lúc bọn họ giết đến, các huynh đệ cũng vừa đang chuyển giao ca, thuộc hạ dám khẳng định trong chúng ta có nội gián.”

Lư Hoán sa sầm mặt xuống đi vào trong kho, đèn đuốc sáng lên, bên trong này nguyên chứa đầy tài sản của Đỗ gia, nhưng hiện tại đã trống trơn, trơ lại chưa tới một phần tài sản ban đầu và trong quá trình cướp giật rơi rớt lại mấy thỏi bạc, cũng đã được dời tới một gian phòng khác, trong phòng phảng phất một mùi thối rửa của gỗ mục.

Lư Hoán khẽ thở một hơi dài, không cần nói, hắn cũng biết chuyện này do ai làm rồi, Dương Châu thành và cả Đại Đường, có thể nuôi nhiều tử sĩ như thế, ngoài Khánh vương ra, còn ai vào đó nữa?

Lúc này, quân sư Phương Ngọ Trân của hắn cũng nghe tin chạy đến, cánh tượng trước mắt cũng làm hắn kinh hoảng tương tự, lát sau, hắn mới nói: “Sứ quân, nhân tiện cửa thành chưa mở, chúng ta lập tức lục soát, có thể còn có khả năng tìm lại được.”

“Ngươi muốn ta trở mặt với Khánh vương sao?”

Lư Hoán lạnh lùng hỏi.

“Nhưng mà, nếu làm mất món tài sản trị giá đến mấy chục vạn quan tiền đó, thái thú làm sao giao phó với triều đình đây?”

Phương Ngọ Trân thấy Lư Hoán trầm ngâm không nói, lại hạ giọng khuyên hắn: “Cho dù không thể động vào Khánh vương, chí ít cũng phải có chứng cứ, về sau khi triều đình điều tra tới, sứ quân cũng có cớ mà giao phó.”

Lư Hoán gật đầu, Phương Ngọ Trân nói có lý, bất luận thế nào, hắn cũng phải lục soát một phen, nếu không hắn thực sự không biết giao phó thế nào đây.

“Nhưng người của chúng ta không đủ, cho dù sai khiến toàn bộ huyện nha, cũng không đủ đi lục soát toàn thành Giang Đô, bây giờ sắp canh bốn rồi, trễ nhất là canh năm đành phải mở cửa thành rồi.”

“Chúng ta nhờ quân đội giúp đỡ!”

“Không được đâu, chỉ có Binh bộ mới có quyền điều động quân đội thôi.”

“Sứ quân, đi tìm Lý Khánh An giúp đỡ, thuộc hạ nghe nói bọn họ tối qua đã trở về rồi.”

“Thế cũng được, việc này không thể chậm trễ, ta lập tức đi doanh trại ngay.”

Lát sau, Lư Hoán dưới sự tháp tìmg của mười mấy viên nha dịch, cưỡi ngựa phóng về phía bắc cửa thành.

Cửa thành được đặc biệt mở ra cho thái thú, ngựa phi nước đại ra cửa thành, nhắm thẳng nơi trú đóng của Đoàn Luyện doanh lao đi.

Gió đêm tạt vào mặt, Lư Hoán lòng nóng như lửa đốt.

Hắn vốn không ôm một chút hi vọng nào, nhưng sự trở về của Khánh An, làm hắn lại lóe ra một tia hi vọng, có lẽ hắn thật sự có thể tìm lại được mớ tài sản đó.

Chưa đến một khắc, Lư Hoán đã xông đến trước doanh trại, từ xa, có lính gác la lên: “Đứng lại!

Nếu không chúng tôi kéo cung bắn tên liền đó.”

“Đứng bắn, ta là Lư thái thú Dương Châu, có chuyện gấp cần gặp tướng quân các người.”

“Lư thái thú xin đợi một lát.”

Một lính gác chạy xuống tháp canh, hướng đến chỗ ở của Lý Khánh An chạy đi, Lý Khánh An bị gọi dậy, hắn chiều tối hôm qua mới đi cưỡi ngựa bắn cung về, thân thể cực kỳ mệt mỏi.

Hắn gấp gáp khoát quân phục đi ra: “Xảy ra chuyện gì thế?”

“Tướng quân, Lư thái thú có chuyện gấp cần tìm ngài.”

Lý Khánh An nhìn sắc trời một cái, mới vừa canh tư thôi, sớm như thế, có thể xảy ra chuyện gì nhỉ?

Hắn lớn bước đi tới trước cửa doanh trại, Lư Hoán đang nôn nóng không an thấy hắn ra, liền đi lên chắp tay thi lễ nói: “Lý tướng quân, chính vào lúc nãy, tài sản của Đỗ gia được cất giữ trong kho bị một đám người lai lịch bất minh cướp đi rồi, khẩn cầu Lý tướng quân có thể phái binh thay ta lục soát hộ.”

Lý Khánh An sứng người: “Chẳng lẽ tiền tài trị giá đến mười mấy vạn quan đều bị cướp đi rồi sao?”

“Không sai, bọn chúng đến gần trăm người, rất hung hãn, hai mươi viên gia dịch một chết năm bị thương, đại đa số tài vật đó đều bị cướp đi rồi.”

“Sứ quân không cần nói nữa, ta phái binh đi giúp ngài liền!”

Tiếng chuông khẩn cấp tập hợp vang lên, qua gần một tháng huấn luyện với cường độ mạnh, binh sĩ Đoàn Luyện doanh có năng lực ứng phó mà quân đội bình thường không thể sánh kịp, họ khoát lên áo giáp với tốc độ cực nhanh, đem theo binh khí chạy đến chuồng ngựa, chưa tới thời gian một chén trà, năm trăm binh sĩ đã quân dung chỉnh tề xếp hàng ngay ngắn trước doanh trại rồi.

Tốc độ đó làm cho Lư Hoán nhìn đến tròn xoe cả mắt, Lý Khánh An nhảy lên ngựa, roi ngựa chỉ Giang Đô thành: “Lập tức vào Giang Đô thành, bắt đầu lục soát toàn thành!”

Trời còn chưa sáng, Giang Đô thành đã bị tiếng vó ngựa gấp rút trên đường lớn đánh thức, năm trăm quân Đường, chia làm năm mươi đội, còn châu nha và huyện nha cũng tổ chức thành hai mươi đội, bắt đầu gõ cửa từng nhà lục soát.

Từng ngọn đèn đuốc được đốt lên, chỗ nào cũng có thể nghe thấy tiếng chửi bới của các hộ gia đình, tiếng la hoảng và tiếng khóc của trẻ con, Lư Hoán trong lòng rây rứt cưỡi ngựa tuần tra tứ phía, hắn biết lục soát nhà của người dân thường thật sự rất vô nghĩa, nhưng nếu không phải là lục soát toàn thành, hắn lại có lý do gì để lục soát biệt viện của Khánh vương.

“Sứ quân, ngài có cảm thấy Lý tướng quân hôm này đặc biệt chịu giúp đỡ không?”

Phương Ngọ Trân phía sau hắn nhỏ tiếng nhắc.

“Hình như là thế, vốn ta cũng nghĩ hắn sẽ không chịu nhận lời, không ngờ hắn nhanh nhẩu thế.”

Mấy hôm nay vì chuyện của Đỗ Bạc Sinh, Lư Hoán hai lần tìm đến Lý Khánh An bàn bạc, nhưng Lý Khánh An cũng từ chối không gặp, lần thứ ba đi, Lý Khánh An đã đi huấn luyện rồi, không ngờ hôm nay Lý Khánh An vừa trở về bèn nhận lời giúp đỡ, điều này thật ngoài dự đoán của hắn.

Lư Hoán quay đầu nhìn Phương Ngọ Trân một cái, cười nói: “Ngươi có phải đã phát hiện ra điều gì không?”

Phương Ngọ Trân gật đầu nói: “Thuộc hạ đang nghĩ, Đỗ Bạc Sinh có tác dụng gì với Lý Khánh An không?

Hắn và sự việc ở Dương Châu không hề can hệ gì, tại sao lại chịu ra sức bắt Đỗ Bạc Sinh đến thế?

Còn bây giờ, chúng ta đều biết người đã ở trong tay hắn, tại sao hắn lại không chịu giao người ra, trong hồ lô của hắn rốt cục là bán thuốc gì đây?”

Lư Hoán trầm ngâm giây lát rồi nói: “Ý của ngươi là hắn đang đợi thời cơ sao?”

“Có chút ý như thế, Đỗ Bạc Sinh là nhân vật trọng tâm mà hai phái ở Dương Châu đang tranh giành lấy, hắn nắm trong tay không phải vì mục đích đó hay sao?”

“Thế hắn muốn gì?”

Lư Hoán thật sự không thể lý giải dụng ý của Lý Khánh An.

“Thuộc hạ cho rằng hắn thực ra cái gì cũng không cần.”

Phương Ngọ Trân chậm rãi cười nói: “Nếu thuộc hạ không đoán sai, Lý Khánh An này đang chọn lựa một chỗ dựa cho mình, một bên là thái tử, một bên là Khánh vương, hắn đang chọn lựa chỗ mà mình đáng dựa vào.”

“Nhưng Cao Lực Sĩ là chỗ chống đỡ của hắn, hắn càng nên nghiêng về thái tử mới đúng.”

“Đúng là thế, nên hắn mới đem tài sản của Đỗ gia giao cho Sứ quân, mà không phải là Lưu Trường Vân, hôm nay hắn chịu giúp Sứ quân lục soát thành, thực ra chính là cho Sứ quân một ám thị rồi, hắn đang đợi sứ quân cho hắn một lời hứa.”

Ánh mắt của Lư Hoán từ từ sáng lên, nếu thật sự như vậy, thế thì cục diện xấu của Dương Châu hắn nắm bảy phần thắng rồi, vả lại Lý Khánh An thật sự không tồi, năng lực rất mạnh, còn thái tử có thế lực quá yếu về mặt quân sự, nếu như có thể kéo hắn vào phe thái tử, về sau này, Lý Khánh An tất sẽ trở thành cánh tay đắc lực của thái tử.

“Ta hiểu rồi, việc này không thể kéo dài được, ta lập tức đi bàn với hắn ngay, nếu Lý Khánh An bị Lý Cầu dùng vốn liếng nặng kéo qua đó, thế thì sẽ đáng tiếc lắm.”

Nói xong, Lư Hoán quay đầu ngựa, nhắm hướng chợ nam mà đi.

Giờ mở cửa thành đã qua rồi, Giang Đô thành lúc này chỉ mở cửa nam, do ba viên nha dịch giữ ngay trước cửa thành, tra xét nghiêm ngặt, mỗi cỗ xe ngựa ra thành và mỗi gánh hàng hóa đều lục soát qua lại rất kỹ, còn thời gian bắt đầu phiên chợ của chợ nam cũng đã qua rồi, nhưng cửa chợ vẫn đóng im lìm, không cho bất kỳ ai ra vào.

Lý Khánh An đích thân dẫn mười đội nhỏ đến chợ nam tiến hành lục soát.

Chợ nam là nơi tập trung buôn bán của lái buôn các nước, trong kho các đồ vật quý giá cũng rất nhiều, cơ bản cũng đều dùng các rương để đựng, vì thế đối với việc lục soát ở chợ nam cũng đặc biệt tỉ mỉ, phải tòng cái một đối chiếu với sổ sách, chủ tiệm phải giải thích đối với các vật phẩm dư ra, nếu giải thích không được vật phẩm đó sẽ bị giữ lại.

Lúc này Lý Khánh An đang lục soát một tiệm châu báu người Hồ ở phía tây, trong số tài sản của Đỗ gia, thì châu báu đá quý cũng không ít.

Chủ tiệm châu báu mũi nhọn mắt xanh gập đầu cúi mình nói: “Tướng quân, chúng tôi cũng đều là những lái thương tuân thủ pháp luật, tất cả các vật phẩm đều đã đóng thuế cả rồi, tuyệt đối không hề trốn thuế của Đại Đường.”

“Ta không có nói ngươi kê thiếu để trốn thuế, chỉ là có việc đặc biệt phải lục soát, lại nói ngươi cũng đâu phải hoàn toàn trong sạch đâu, như trong danh sách ngươi đưa chỉ có mười tám người phụ bán, nhưng chúng tôi lại điểm danh ra hai mươi sáu người, còn tám người là từ đâu ra đấy, chẳng lẽ ngươi dấu nô lệ đó sao?”

Lý Khánh An chỉ tùy tiện nói, nhưng nửa ngày không nghe chủ tiệm giải thích, hắn bất chợt kỳ lạ nhìn hắn, chỉ thấy hắn sắc mặt khẩn trương, tay đang khẽ run, Lý Khánh An trong lòng càng thêm nghi hoặc, hắn tịch thu danh sách hét lớn hạ lệnh: “Hãy gọi tất cả mọi người trong tiệm của ngươi ra, để kiểm tra.”

Sắc mặt người Hồ trở nên trắng bệch, lắp bắp nói: “Tướng quân, không có gì

đâu.”

“Người đâu!

Vào trong đuổi toàn bộ người ra đây cho ta.”

Mười mấy viên quân Đường xông vào trong tiệm, đuổi người trong tiệm ra, lúc này có một viên quân Đường bẩm báo: “Tướng quân, trong tiệm có một người tự xưng là vương tử Thạch quốc, muốn gặp ngài.”

Lý Khánh An ngẩn người, liền sau đó hắn dần dần cười lên, chẳng lẽ lại trùng hợp đến thế, Viễn n đó cũng đã đến Dương Châu rồi sao?

“Dần hắn qua đây đi!”

Lý Khánh An nhảy lên ngựa, đợi vương tử Thạch quốc đi đến, rất mau, từ trong tiệm đi ra tám người Hồ, người đi đầu chính là Na Tô Ninh người đã có duyên gặp mặt một lần cách đây hai năm ở Bạt Hoán.

“Lý tướng quân, chúng ta có duyên thiên lý đến tương hội đó!

Ngài còn nhớ tôi không?”

Na Tô Ninh cúi mình thi lễ với Lý Khánh An.

“Ha ha!

Đứng là lão bằng hữu rồi, xém tí để ta trở thành người có gia tài đến vạn quan, Na Tô Ninh đây mà, ta làm sao không nhớ được chứ?”

Lý Khánh An vừa cười vừa nhìn về phía Viễn n, hình như vẫn là vương tử mà trong quán rượu ở Quy Tư hắn từng gặp, hắn dùng tiếng Đột Quyết cười nói: “Viễn n điện hạ, chúng ta gặp mặt lần thứ hai rồi.”

Viễn n ngẩn người ra, hắn không hề có ấn tượng đã gặp qua Lý Khánh An: “Lý tướng quân, ngài nhớ sai rồi!

Chúng ta gặp mặt khi nào đâu?”

“Ngài đúng là chưa gặp qua ta, nhưng ta thấy qua ngài, ở trong quán rượu tại Quy Tư, lúc các người đang dò hỏi tung tích của viên hồng ngọc, còn nhớ một quan quân đã uống say rượu không?

Đó chính là ta đó.”

Chương 112: Tình thế đột chuyển

“Thì ra người đó chính là ngài.”

Trong lòng Viễn n cảm thấy hối hận, nếu như sớm biết người quan quân đó là Lý Khánh An, thì hai năm nay hắn đâu cần phải bôn ba khổ sở bên ngoài như thế?

Hắn đi lên một bước, thi lễ một cách trang trọng với Lý Khánh An, khần cầu: “Lý tướng quân, viên Con mắt Quang minh đó đối với Lý tướng quân mà nói chẳng qua chỉ là một viên đá quý hơi đáng giá một chút thôi, nhưng đối với Thạch quốc chúng tôi lại có ý nghĩa phi phàm, khẩn cầu tướng quân đem viên ngọc quý đó trả lại cho chúng tôi, ta nguyện sẽ hậu tạ Lý tướng quân.”

Nói tới đây, hắn ‘bụp !’ một cái quỵ xuống, trên mặt đầy nước mắt chắp tay khẩn cầu: “Tội nghiệp ta đã bôn ba hai năm bên ngoài, mong Lý tướng quân thương xót cho ta!”

Bảy người khác cũng đồng loạt quỳ xuống, khẩn cầu nói: “Khẩn cầu Lý tướng quân, đế chúng tôi trở về quê hương đi!”

Lý Khánh An trầm tư giây lát hỏi: “Công chúa Câu Lan là gì của ngài vậy?”

“Hồi bẩm tướng quân, công chúa Câu Lan là em ruột cùng mẹ của ta.”

Lý Khánh An khẽ than một tiếng, nói: “An Tây nhất biệt, thoáng cái đã gần một năm, cũng không biết nàng gần đây ra sao rồi, nhưng cách xa vạn dặm, cũng không biết năm nào tháng nào mới có thế gặp lại nàng?

Đành vậy, vương tử điện hạ, lần trước ở Trường An bị đánh cắp, viên bảo thạch đã không còn bên người ta rồi, điện hạ, ngài không cần ở Đại Đường lâu đâu, trở về cố hương trước đi!”

Viễn n ngẩn người ra, câu nói này của Lý Khánh An là ý gì?

Hắn liền nói: “Chỉ cần Lý tướng quân trả đá quý lại cho ta, Lý tướng quân cứ tùy ý ra giá đi.”

Lý Khánh An cười nhẹ một cái: “Ta cần tiền tài của ngài làm gì?

Ta nói rồi, viên ngọc quý đã không còn bên mình ta nữa, các người không cần ở lại Đại Đường cực nhọc tìm kiếm, hãy về cố hương trước đi!”

Viễn n còn muốn nói gì nữa, nhưng Hoắc Đình tiên sinh ở phía sau hắn liền chạm nhẹ vào vương tử Viễn n một cái, ha hả cười nói: “Thôi được!

Chúng ta trở về cố hương đây, kỳ vọng lần sau chúng ta dẫn theo công chúa, cùng Lý tướng quân gập nhau ở An Tây.”

Viễn n bất đắc dĩ, đành đứng lên, thi lễ với Lý Khánh An nói: “Đa tạ Lý tướng quân đã thẳng thắng cho biết, thế chúng tôi về Thạch quốc trước.”

“Đi về trước đi!

Thay ta hỏi thăm Công chúa Câu Lan, nói ta lúc nào cũng nhớ đến nàng.”

Viễn n cúi mình chào Lý Khánh An, bèn cáo từ ra đi, Lý Khánh An nhìn bóng hắn đi xa, bất chợt khẽ thở một hơi dài, trong đầu lại nhớ đến công chúa Thạch quốc xinh đẹp đó, chia tay đã hơn một năm, không biết nàng còn nhớ mình không?

“Lý tướng quân!”

Xa xa một người gọi hắn, Lý Khánh An quay đầu lại, là thái thú Lư Hoán đang phi ngựa tới.

“Lư sứ quân, có phải là phía ngài có manh mối rồi không?”

“Lý tướng quân!

Ta muốn bàn riêng với tướng quân, được không?”

Lý Khánh An gật đầu, chỉ quán rượu bên canh nói: “Chúng ta đến quán rượu mà nói.”

“Được!

Lý tướng quân mời.”

Hai người đến quán rượu ngồi xuống, Lư Hoán thở một hơi dài nói: “Không dấu Lý tướng quân, mớ tài vật đó ta biết ở đâu rồi, nhưng ta không thể đến đó lấy lại được, muốn bàn bạc với Lý tướng quân nên làm thế nào?”

Lý Khánh An liếc hắn một cái, chỉ cười không nói, Lư Hoán lại nói: “Tàn cục của Dương Châu hôm nay, điểm quan trọng ở chỗ tên buôn lậu muối Đỗ Bạc Sinh, ta biết hắn hiện giờ đang trong tay tướng quân, không biết Lý tướng quân có muốn trợ giúp cho thái tử không?”

Lý Khánh An trầm ngâm một lát nói: “Nếu như Lư sứ quân đã nói trắng ra rồi, ta cũng không muốn giấu ngài, tên buôn lậu muối Đỗ Bạc Sinh quả thật nằm trong tay ta.

Nhưng mà, dù cho ta có đưa cho Lư sứ quân, Lư sử quân cho rằng như thế là có thể lật đồ Khánh vương được sao?

Nếu là như vậy, Lư thái thú cũng không tránh khỏi cách suy nghĩ quá ngây thơ rồi, Khánh vương chiếm ruộng đâu chỉ vạn khoảnh, nhưng Thánh Thượng có nói qua tiếng nào đâu?

Lư sứ quân, tha thứ cho ta nói thẳng, chỉ cần Khánh vương không dính líu đến việc mưu phản, vụ án có lớn thế nào cũng không thể lật đổ hắn được đâu, mà ngược lại còn dẫn lửa đốt bản thân mình.”

Nói đến đây, Lý Khánh An khẽ nghiêng mình, hạ thấp giọng nói: “Ta khuyên Lư sứ quân nên đế sự chú ý tập trung vào người Lưu Trường Vân.”

Lư Hoán thấy hắn đã nói ra rồi, cũng liền nói: “Thái tử điện hạ cũng có ý này, nhưng ta không biết nên bắt đầu từ đâu, xin Lý tướng quân chỉ dạy cho.”

“Muốn tố giác Lưu Trường Vân không khó, Đỗ Bạc Sinh thường xuyên buôn lậu muối, làm gì lại không có sự cho phép của Lưu Trường Vân được?

Chứng cứ ta có, quan trọng là lúc Lư sứ quân dâng sớ, trong đó không được nhắc đến Khánh vương, lật đồ Lưu Trường Vân, sẽ không thành vấn đề.”

Vừa nói Lý Khánh An vừa từ trong túi lấy ra một xấp văn thư, đưa cho Lư Hoán nói: “Nhứng thứ này đều là công văn cho phép thủy vận thông hành được tìm thấy từ chỗ của Đỗ Bạc Sinh, trên đó có chữ ký của Lưu Trường Vân.

Đây chính là bằng chứng thép.

Dựa vào nó và khẩu cung của Đỗ Bạc Sinh cùng với sồ sách buôn lậu bèn có thể lật đổ Lưu Trường Vân.”

Lư Hoán mừng rỡ, có cái này rồi, Lưu Trường Vân đó khó mà thoát được ải này rồi, hắn liền chắp tay nói: “Lý tướng quân chịu giúp đỡ thái tử, đó là phước của thái tử, ta nguyện thay tướng quân tiến cử.”

Lý Khánh An mỉm cười, hắn đến Dương Châu xoay một vòng lớn như thế, chẳng phải cũng vì câu nói này sao?

Hắn cũng đứng lên thành khẩn nói: “Có thể làm việc cho thái từ, là mơ ước lớn nhất của Khánh An, cảm ơn Lư sứ quân đã tiến cử.”

Lư Hoán cuối cùng cũng thuyết phục được Lý Khánh An, trong lòng hắn chợt vui mừng khôn tả, liền nói: “Thế còn mớ tài vật bị cướp này nên làm sao đây?

Ta sợ nếu đến trước cửa đòi, sẽ trở mặt với Khánh vương, nhưng nếu không, lại không thể giao phó với triều đình.”

Lý Khánh An cười nói: “Món tiền đó vốn là lợi nhuận từ muối của Khánh vương để ở chỗ Đỗ gia, Lý Cầu cướp lại chứng cũng là chuyện bình thường, Khánh An khuyên Lư sứ quân không nên truy cứu làm gì, đế tránh trở mặt với nhau, Thánh Thượng tự sẽ hiểu rõ trong lòng, còn chuyện giao phó với triều đình, lúc Khánh An ở Khúc Kha huyện, có điều tra được Đỗ gia trước đó có giấu một mớ tiền riêng, chính là giấu trong nông trang Đỗ gia ở Khúc Kha huyện, trị giá khoảng hai chục vạn quan, Lư sứ quân có thế đem mớ tiền này giao phó với triều đình.”

Một khắc sau, Lý Khánh An bèn từ bỏ việc lục soát, dẫn quân trở về doanh trại, còn Lư Hoán cũng hạ lệnh mọi thứ khôi phục lại bình thường, không truy cứu chuyện mất đồ nữa.

Trời vừa hứng sáng, hắn bèn dẫn hơn một trăm nha dịch đi đến Khúc Kha huyện, Lý Khánh An cũng dẫn hai trăm kỵ binh hỗ trợ hắn đi bắt kẻ buôn lậu muối Đỗ Bạc Sinh.

Trong biệt viện Khánh vương, trời chưa sáng, Lý Cầu bèn nôn nóng đi lại trong phòng.

Tin trong Giang Đô thành mở cuộc lục soát lớn đã truyền đến phủ của hắn.

Hắn thậm chí văng vẳng nghe thấy tiếng vó ngựa gấp rút chạy qua, có người lớn tiếng la lên.

Cho dù còn chưa lục soát đến phủ của hắn, nhưng trong lòng hắn trước sau cũng thấp thỏm không yên.

Gần trăm cái rương đó hiện giờ đang nằm dưới mật thất trong phủ hắn, rất dễ dàng tìm thấy.

Hắn cũng biết Lư Hoán sẽ không dễ dàng đến lục soát phủ hắn, nhưng một khi Lư Hoán nhẫn tâm muốn cá chết lưới vỡ, sự việc sẽ phiền phức hơn.

Lý Cầu cũng biết sự việc mà mình quyết định có chút vội vàng.

Nhưng nếu mười vạn lượng vàng của phụ vương, mà hắn không đòi về được, hắn làm sao trở về giao phó.

Dù trong mớ tiền của này không có số vàng mà hắn muốn, nhưng chí ít cũng cướp được mười mấy vạn quan, có thể giao phó với phụ vương rồi.

Lúc này, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân đang chạy, trong lòng Lý Cầu khẩn trương hẳn lên, chẳng lẽ lục soát đến đây rồi sao?

“Tiểu vương gia, thư khẩn từ kinh thành!”

Trong lòng Lý Cầu nhẹ nhỏm hẳn, một viên võ sĩ cầm ba ống thư màu đỏ từ bổ câu chạy vào.

Đó là thư khẩn mà phụ vương đã truyền đến cho hắn.

Hắn từ từ mở ra một cuộn tơ lụa mỏng dính, trên đó có một hàng chữ nhỏ: Việc ở Dương Châu giao cho Diêm Khải, con áp giải tiền về mau.

Lý Cầu nhíu mày, sự việc ở Dương Châu còn rất nhiều dây mơ rễ má chưa được làm rõ, phụ vương sao lại gọi mình về?

Hắn lại mở tiếp một cuộn tơ lụa thứ hai, bên trên chỉ có năm chữ: Không dùng Lý Khánh An.

Đây có thể là phúc đáp cuối cùng của phụ hoàng rồi.

Lúc sắp ra đi, phụ vương đã tỏ ra không thích Lý Khánh An, không có ý định dùng hắn, sau đó Diêm Khải lại đưa thư xác nhận lại, phụ vương cuối cùng cho một phúc đáp rõ ràng, không dùng Lý Khánh An.

Lý Cầu bất giác thở dài, nếu thế này thì quyền chủ động của Dương Châu sẽ bị Lư Hoán nắm lấy.

Nhung hắn biết tính khí của phụ thân, việc gì cũng sẽ không trả lời ba lần, nếu hói thêm, phụ vương sẽ nổi giận.

Lý Cầu chẳng còn cách nào khác, đành mở tiếp lá thư thứ ba, nhưng lại sững người, chỉ thấy ở trên lại viết rằng: Việc Đỗ Bạc Sinh đã thỏa thuận ôn thỏa với Lý tướng quốc, không còn ảnh hường đến phụ vương nữa, có thể buông tay.

“Thì ra là vậy!”

Lý Cầu lúc này mới hiểu ra.

Thì ra phụ vương đã thỏa thuận xong xuôi với Lý tướng quốc rồi.

Lý tướng quốc chịu thay phụ vương che dấu việc này.

Nếu là như vậy, việc Dương Châu quả thật là không còn gì đáng bận tâm nữa.

Nghĩ đến đây, hắn lập tức ra lệnh: “Tức tốc mời Diêm tiên sinh đến!”

Lát sau, Diêm Khải vội vã bước vào, vừa vào cửa đã nói: “Tiểu vương gia, trong thành đã ngưng việc lục soát, Lý Khánh An đã lui binh trở về quân doanh.”

“Thế bên Lư Hoán thì sao?”

“Hắn vẫn còn đang điều tra, nhưng cái thế đã yếu đi rõ rệt, chắc là rất nhanh sẽ cờ rũ trống dứt mà thôi.”

Lý Cầu khẽ thở dài, cười nói: “Diêm tiên sinh, ta định hôm tới sẽ trở về Trường An, phụ vương lệnh cho ta mau chóng đem tài vật của Dương Châu vận chuyển về Trường An.

Việc này tiên sinh đi sắp xếp một chút!”

Diêm Khải sững người: “Vậy còn việc của Đỗ Bạc Sinh thì sao?

Không lẽ buông tay ở đây sao?”

“Đỗ Bạc Sinh!”

Lý Cầu hứ lên một tiếng khinh khỉnh: “Ta không ngại nói thật với tiên sinh, phụ vương đã thỏa thuận xong xuôi với Lý tướng quốc.

Việc này sẽ không dính dáng đến phụ vương nữa.

Hơn nữa tên Lý Khánh An kia là người của Cao Lực Sĩ.

Cao Lực Sĩ lại theo phe của thái tử.

Tiên sinh nói đi, Lý Khánh An sẽ giao Đỗ Bạc Sinh cho chúng ta sao?”

“Nhưng Lý Khánh An cũng có thể tranh thủ ”

Không đợi Diêm Khải nói dứt lời, Lý Cầu khoát tay nói: “Không cần nữa, phụ vương đã nói rõ, tên Lý Khánh An này người không thích, tuyệt đối không dùng hắn.

Diêm tiên sinh không cần bận tâm về điều này nữa.”

Có lẽ cảm thấy khẩu khí hơi nặng, Lý Cầu lại dịu giọng xuống rồi nói tiếp: “Diêm tiên sinh, ta đoán là phụ vương lo lắng thu nhận Lý Khánh An sẽ đắc tội với tướng quốc.

Vì vậy mới bày tỏ không dùng hắn.

Chúng ta nên thấu hiểu cảnh ngộ của phụ vương, suy nghĩ từ đại cục.”

Diêm Khải gật đầu, hắn có thể hiểu được, lại hỏi tiếp: “Thế bây giờ chúng ta phải làm gì?”

Lý Cầu trầm tư chốc lát, bèn nói; “Việc ta ở Dương Châu đã kết thúc, nhưng còn có hai việc phải giao cho Diêm tiên sinh tiếp tục hoàn thành.

Một là trên người Lý Khánh An có một viên bảo thạch, phụ thân rất có hứng thú.

Hai là Đỗ Bạc Sinh có mười vạn lượng vàng không rõ tung tích, xin Diêm tiên sinh phải tìm được nó cho bằng được.”

Diêm Khải ngẩn người, mười vạn lượng vàng, tại sao lại nảy ra một việc như vậy?

Hắn chưa từng nghe nói tới bao giờ.

“Tiểu vương gia, ngài có thể nói cụ thể hơn một chút được không, mười vạn lượng vàng rốt cuộc là như thế nào?”

“Mười vạn lượng vàng là lãi buôn muối nhiều năm của phụ vương, Đỗ gia đồng ý giúp phụ vương hoán đồi thành vàng, vì vậy món tiền này trước giờ vẫn cất giữ ở chỗ hắn.

Không ngờ Đỗ gia đột ngột xảy ra chuyện, số vàng này cũng không rõ tung tích.

Diêm tiên sinh, tiên sinh hiểu rồi chứ?”

Diêm Khải trong lòng rất rối bời.

Lý Cầu đao nhanh chém tơ vò, bản thân hắn đã thoát thân rồi, nhưng một đống rắc rối này lại đẩy hết cho mình.

Mười vạn lượng vàng, không có một chút manh mối nào, hắn làm sao mà điều tra đây?

Chương 113: Quân Sư Lý Bạch

Ba ngày sau, Lý Cầu thống lĩnh gần ba trăm võ sĩ, áp tải hơn một trăm thuyền tào (chiếc thuyền dùng để chuyên chở bằng đường sông) chở đầy tiền của rời khỏi Giang Đô, trở về Trường An.

Cũng cùng lúc đó, thái thú Dương Châu Lư Hoán tại Nhuận Châu Khúc Kha huyện bắt được kẻ buôn lậu muối Đỗ Bạc Sinh, ngoài ra ở một nông trang của Đỗ gia thuộc Khúc Kha huyện tìm được mớ vàng bạc châu báu trị giá hơn hai mươi vạn quan.

Vụ án tranh đoạt việc buôn lậu muối ở Dương Châu, cuối cùng với thắng lợi áp đảo của thái thú Lư Hoán mà buông màn kết thúc.

Buổi sáng hôm đó, Lý Khánh An dẫn quân trở về doanh trại.

Vừa về tới, viên tùy tùng thân cận của hắn là Vương Đại Lang bèn tìm hắn kể khổ.

“Tướng quân, ngài đi xem đi!

Quân sư của ngài Lý tiên sinh thật sự làm người ta đau đầu.”

“Hắn sao rồi?”

Lý Khánh An vừa cười vừa đi vào văn thư phòng của Lý Bạch.

Trong phòng không có người, phảng phất một mùi rượu nồng nặc.

Trên bức tường trắng viết đầy các câu thơ do có hứng thơ mà sáng tác ra.

Trên bàn án để bừa bãi các ghi chú về huấn luyện cao đến một thước, đó đều là các ghi chú gốc chưa được chỉnh lý.

“Tướng quân, hắn đã đúng bốn ngày không làm việc rồi.

Ngài xem các văn thư để như thế kìa.

Lúc thuộc hạ đưa cho hắn cũng đều sắp xếp theo thứ tự cả, nhưng tới chỗ này của hắn thì toàn rối cả lên, hoàn toàn chẳng rõ cái nào là của ba ngày trước, cái nào là của hôm nay.”

“Thế có làm sao đâu, chỉnh lý lại một chút là được rồi.”

Lý Khánh An chẳng hề để tâm đến mấy việc này.

Hắn nhìn vào hướng trong nhà, bên trong cũng không có người, chợt cười hỏi: “Hắn đâu, đi đâu rồi?”

“Tướng quân, hắn ngày nào cũng uống đến say khướt.

Tối hôm qua đem theo bình rượu đòi vào trong doanh trại, quân sĩ không cho, hắn bèn say đến ngã trước cửa doanh trại và ngủ qua đêm luôn.

Sáng hôm nay lúc trở về, thuộc hạ nói với hắn, tướng quân có thể sẽ về, kêu hắn mau chỉnh lý, hắn còn mắng thuộc hạ một trận, còn nói rất nhiều điều khó nghe nữa.

“Hắn nói cái gì?”

Lý Khánh An hỏi một cách đầy hứng thú.

Vương Đại Lang bất mãn nói: “Hắn nói đường đường là hàn lâm cung phụng, sao có thể làm văn thư tiểu sứ được, còn nói đại trượng phu nên cầm kiếm ba thước tử chiến trên sa trường, cũng không thể vì năm đấu gạo mà cúi mình được.”

Lý Khánh An buông tiếng cười vang nói: “Có phải ngươi cho tiền hắn quá ít, hắn trong lòng bất mãn.”

“Tướng quân, thề với lương tâm của đất trời đấy!

Tiền hắn đòi thuộc hạ lấy còn ít sao?

Ngày thứ nhất thuộc hạ bèn theo lời dặn của tướng quân cho hắn một trăm lượng bạc làm trợ cấp.

Ngày thứ hai, hắn lại đòi thuộc hạ lấy ba mươi quan tiền rượu, nói là mời thi hữu ở Trường An uống rượu.

Ngày thứ ba, hắn lại đòi năm mươi quan, nói là một ly rượu đục năm vạn tiền.

Tướng quân từng nói, tiền rượu của hắn cứ việc đưa, thì thuộc hạ đưa, nhưng sáng hôm nay, hắn nói trong túi đã rỗng, đòi thuộc hạ đưa hai trăm lượng bạc, nói là trong thắt lưng không có mười vạn quan, làm sao mà sống ở đất Dương Châu?

Một đi tới giờ chưa trở lại, tướng quân, hai thư sứ ở vách kế bên mỗi tháng cũng chẳng qua kiếm được hai quan tiền, còn hắn thì tốt rồi, chuyện gì cũng không làm, còn nói móc người khác là người không có chí lớn.

Ài!

Thuộc hạ thật không biết làm sao mà nói hắn nữa rồi.”

“Thế hắn uống rượu ở đâu?”

“Ai mà biết được?

Thanh lâu, tửu quán cũng đều có bóng dáng của hắn.”

Chính vào lúc đó, một viên quân sĩ đang đứng gác ở cửa chạy vào nói: “Tướng quân, trước của có một trưởng quầy của thanh lâu tìm ngài, nói là đến đòi tiền.”

“Bà nội nó, may là mấy hôm nay ta không có ở đây.”

Lý Khánh An cười mắng một tiếng, nhanh bước đi về phía cửa, vừa ra tới cửa, hắn lại quay đầu nói với Vương Đại Lang: “Đem văn thư về việc huấn luyện vẫn như cũ đem cho hai vị thư sứ chỉnh lý, mỗi người thêm một quan tiền lương tháng cho họ, để họ mau chóng đem phần ghi chú của mấy ngày trước chỉnh lý cho xong.”

Nói xong, hắn lớn bước đi về phía cửa doanh trại.

Ngoài doanh trại, một người đàn ông trung niên đang mặt ủ mày chau đứng ở trước cửa.

Thấy Lý Khánh An đi ra, hắn liền đi lên cúi đầu khom lưng cười nói: “ Tiểu nhân là nhị trưởng quầy của Lê Hoa lầu, kẻ hèn họ Giang, xin hỏi một vị văn sĩ tên Lý Thanh Liên có phải là thuộc hạ của quân gia không?”

“Không sai, hắn là thuộc hạ của ta, hắn làm sao rồi?”

“Quân gia, hắn uống say rồi, nợ lại hai quan tiền rượu, hắn kêu tiểu nhân đến doanh trại mà lấy.”

“Trên người hắn không phải là có hai trăm lương bạc sao?”

Trưởng quầy cười khổ một tiếng nói: “Quân gia, hai trăm lượng bạc đó hắn tiện tay thưởng cho văn kỹ Phụng Ỷ rồi.

Hắn bây giờ trên người không có lấy văn tiền nào cả.”

Lý Khánh An đột nhiên cảm thấy đầu của mình cũng có chút to ra rồi.

Hai trăm lượng bạc tiện tay thưởng cho người ta, cuối cùng cả đến hai quan tiền rượu cũng không có mà trả.

“Được rồi!

Ta đi coi hắn ra sao.”

Lý Khánh An nhảy lên ngựa, dẫn mấy viên tùy tùng, đi theo Giang trưởng quầy.

Lê Hoa lầu là thanh lâu có tiếng trong Giang Đô thành, chiếm một khoảng đất khá rộng, do năm tòa tiểu lầu tao nhã gồm ba tầng họp thành.

Trong đó có kỹ nghệ đánh đàn ca hát, có văn kỹ biết viết thơ làm văn, đương nhiên, cũng có danh kỹ dung mạo như hoa, biết lấy lòng đàn ông.

Áo bông đỏ, váy quần xanh, yến yến, oanh oanh, mùi phấn thơm xông nức mũi.

Lý Khánh An theo trưởng quầy đi lên lầu hai.

Mới vừa tới trước cầu thang, đã nghe thấy Lý Bạch ngước lên trời than dài: “Năm xưa Lý hàn lâm ta vẻ vang biết bao, kim lầu, ngọc các, thiên tử đường (sảnh thiên tử), cấm y (áo gấm), ô ngoa (giày đen), tử long thường (áo khoát rồng tía), nhưng giờ đây lại rơi xuống làm văn sứ cho một võ quan tứ phẩm nho nhỏ, đau lòng thay!”

Lý Khánh An hết cách đành cười khổ một tiếng, tên Lý Thái Bạch này thật là!

“Thái Bạch huynh, nếu đã là Minh Châu đặt lộn chỗ, thế thì hãy bỏ cái chức mọn này đi, theo ta đi Kim Lăng vậy!”

Bên cạnh còn có tiếng nói của một người khác.

Lý Khánh An ngẩn người ra, tại sao lại còn có một người nữa?

Hắn nghi hoặc nhìn sang trưởng quầy, một người làm đứng cạnh đó nói: “Người này cũng là vừa đến kịp thôi, họ Thôi, nghe nói là thi hữu ở Trường An của tiên sinh tướng quân.”

Hắn đi lên cầu thang, chỉ thấy hai người ngồi bên cửa sổ uống rượu, bên cạnh mỗi người đều có một kỹ nữ ngồi hầu kế bên.

Lý Bạch đã có tám phần say rồi, nhưng vẫn không chịu rời ly.

Hắn ôm lấy chiếc vai thon của văn kỹ nheo mày cười: “Nói tới Kim Lăng, ta lại nghĩ đến Thôi Hiệu, hắn viết ra: ‘Lầu hạc còn suông với chốn này.

Nghìn năm mây bạc vẩn vơ bay’, trở thành thiên cổ tuyệt xướng.

Ta nên đi Kim Láng hoài cổ, viết ra một bài thơ có thể sánh vai cùng hắn, để lần sau lúc tương hội ở Trường An, cũng có thể đứng thắng người trước mặt hắn.”

Người đối diện với hắn mừng rỡ: “Thái Bạch huynh chịu theo ta đến Kim Lăng sao?”

“Đương nhiên là đi, đến Kim Lăng rồi, ta còn muốn đi Cối Kê để viếng tang Hạ Trí Chương , rồi đi xem phong thái mỹ nhân Ngộ Việt.”

“Thái Bạch huynh muốn từ chức chỗ ta sao?”

Lý Khánh An vừa cười vừa đi lên.

Lý Bạch quay đầu, ngẩn người ra.

Người đối diện bên kia liền đứng dậy thi lễ nói: “Tại hạ Thôi Thành Phủ, tham kiến Lý tướng quân.”

“Ha ha!

Thôi huynh là thi hữu của Thái Bạch huynh à?”

“Đúng thế!

Tại hạ từ Sơn Đông đuổi theo đến đây, khó khăn lắm mới tìm được Lý huynh.

Tại hạ định mời Thái Bạch huynh đi Kim Lăng.

Mong Lý tướng quân cho huynh ấy đi một chuyến.”

“Không cần phải cầu xin hắn!

Ta vốn trời cao một cánh chim ưng, tùy tâm tùy ý tứ hải ngao du.

Ta muốn đi đâu, ai có thể cản được ta?

Cho dù là đương kim thiên tử cũng không ngăn được.”

Lý Bạch đã say khướt rồi.

Hắn đồ một ly rượu cho Lý Khánh An, cười nói: “Lý quân gia, ly rượu này là ta kính ngài, cám ơn sự chiếu cố của ngài trong mấy ngày nay.”

Lý Khánh An từ túi da mang theo bên người lấy ra một thỏi vàng, để trên bàn nói: “Đây là năm mươi lượng vàng, xem như là tiền đi đường ta cho Thái Bạch huynh vậy, chúc Thái Bạch huynh đi đường may mắn.”

Lý Khánh An gật đầu chào Thôi Thành Phủ, uống cạn ly rượu, ném ly đi, vừa cười lớn vừa đi xuống cầu thang, xa xa, chỉ nghe hắn lớn tiếng ngâm: “Ngưỡng thiên đại tiểu xuất môn khứ, ngã bối khởi thị bồng hao nhân?”(Ngẩng đầu cười lớn ra khỏi cửa, kiếp ta đâu phải người cỏ rơm?

- Ta đi ra cửa bắt đầu khởi hành, trong lòng đầy những tri thức hoài bão, ta làm sao có thể mai một trong chốn dân gian mà làm kẻ ngu muội được.

Đó là hai câu thơ trích trong bài thơ “Nam Lăng biệt nhi đồng nhập kinh” của chính Lý Bạch)

Trong lòng Lý Khánh An cảm thấy khó chịu.

Hắn biết Lý Bạch sớm muộn cũng phải ra đi, không ai có thể trói buộc được hắn.

Nhưng Lý Bạch lại vì hạ mình làm quân sư cho một tên trung lang tướng tử phẩm này của hắn mà cảm thấy bất mãn, điều này làm cho hắn vô cùng u uất.

Hắn cỡi ngựa đi về phía quân doanh.

Cách quân doanh còn rất xa, hắn đã thấy một Minh Châu mặc váy đỏ lởn vởn ở trước cửa quân doanh, thần sắc có chút chán nản.

Lý Khánh An trở mình xuống ngựa, đi lên trước cười nói: “Tại sao lại không vui, ai bắt nạt muội rồi?”

“Phụ thân bảo muội mai trở về Trường An, muội đến để từ biệt huynh.”

Minh Châu chu miệng nũng nịu nói.

“Trở về Trường An là chuyện tốt mà!

Tại sao lại không vui như vậy.

Mấy tháng nữa ta cũng quay về rồi.

Lúc đó ta sẽ mời muội uống rượu.”

“Thật không?

Huynh nói phải giữ lời đấy!”

“Ta đường đường tứ phẩm trung lang tướng, còn gạt một cô gái như muội hay sao?”

Lý Khánh An vỗ vỗ mặt của nàng cười nói: “Ngoan ngoãn trở về Trường An đi, đừng có chạy lung tung nữa.”

“Ừ!

Đúng rồi.

Phụ thân ta kêu muội mời huynh đi ăn cơm.”

“Khi nào?”

“Chính là bây giờ, đi ăn cơm trưa.”

Lý Khánh An nhìn sắc trời, đã gần giữa trưa, bèn hân hoan cười nói: “Vậy được!

Ta sẽ đi ngay với muội.”

Lý Khánh An không vào doanh trại, bèn trực tiếp quay đầu đi vào thành.

Phủ đệ Độc Cô Hạo Nhiên cách châu nha không xa, phủ này là tài sản của quan phủ, diện tích đất khoảng mười mẫu, chu cấp cho Độc Cô Hạo Nhiên làm chỗ ờ.

Vợ và con gái của Độc Cô Hạo Nhiên đều ở Trường An.

Nhưng ở Dương Châu, hắn lại có một tiểu thiếp đi theo, chăm sóc nơi ở sinh hoạt cho hắn.

Đây chính là lối nói bóng gió của việc thịnh hành văn hóa thiếp.

Quan viên không thể làm quan ở bản xứ, thê tử phải ở lại quê nhà hầu hạ cha mẹ chồng, bên cạnh người đàn ông không có người chăm sóc là không được, vì vậy bắt buộc phải có một người đàn bà.

Mà vì phải chiếu cố đến tâm trạng của thê tử quê nhà, vì vậy người đàn bà này phải có địa vị thấp hơn nhiều so với gia thê.

Vì thế ‘thiếp’ đã ra đời trên như cầu tất yếu đó.

Độc Cô Hạo Nhiên là Trưởng sứ Dương Châu, rất nhiều việc lặt vặt tạp nham của Dương Châu đều phải do hắn xử lý, vì vậy công vụ rất là bừa bộn.

Vào thời điểm xuân canh bận bịu này, hắn hầu như là ngày nào cũng ngồi xổm ở chỗ mũi đất giữa ruộng.

Cho đến hai hôm nay, hắn mới nhẹ nhõm được một chút.

Cũng chính vì có tên trường sử này của hắn xử lý chính vụ, Lư Hoán mới có thể toàn tâm toàn ý dấn thân vào vụ án muối.

Hôm nay là ngày tiểu nữ Minh Châu của hắn trở về Trường An, hắn đặc biệt Lý Khánh An đến nhà dự bữa tiệc nhỏ, đồng thời cũng là tiệc tiễn con gái.

“Lý tướng quân, đa tạ tướng quân mấy ngày nay đã chăm sóc tiểu nữ.

Nào!

Ly rượu này ta kính tướng quân.”

Độc Cô Hạo Nhiên cầm ly rượu lên cười nói với Lý Khánh An.

Hắn không hề hồ đồ.

Một nỗi quyến luyến trong ánh mắt con gái biểu lộ ra đối với Lý Khánh An làm cho hắn lập tức lĩnh hội được ngay.

Tên Lý Khánh An không tồi, tinh anh giỏi giang.

Đến Dương Châu một tháng mấy, giải quyết vụ án muối thật đẹp mắt.

Trong lòng hắn cũng nảy sinh mấy phần thiện cảm với Lý Khánh An.

Lý Khánh An vội trả lễ: “Không dám!

Phải là Khánh An kính Độc Cô bá phụ mới phải.”

Minh Châu bên cạnh chau mày một cái nói: “Phụ thân, hai người đừng có ta kính ngươi, ngươi kính ta nữa. uống rượu hào phóng một chút không tốt sao?

Làm cho người ta khó chịu thật.”

“Ha ha!

Minh Châu nói có lý lắm.

Chúng ta hãy hào phóng uống rượu, không phải thêm nhiều lễ tiết làm gì.”

Hai người cười ha hả nốc cạn ly rượu.

Độc Cô Hạo Nhiên lại hỏi tiếp: “Lý tướng quân, quê nhà ở đâu?”

“Quê cũ của Khánh An ở Lạc Dương, phụ mẫu mất sớm, từ nhỏ đã lớn lên cùng tổ phụ ở Tây Vực.

Đi nam xông bắc, việc ở quên cũ đã nhạt nhòa đi nhiều rồi.”

“À!

Thì ra là vậy.

Thế không biết Lý tướng quân đã có hôn phối chưa?”

“Phụ thân, người hỏi người ta cái này để làm gì?”

Minh Châu xấu hổ đến đỏ cả mặt, trên mặt ngượng nghịu vô cùng.

“Tên nha đầu này, có liên quan gì đến con đâu?

Con kích động làm gì?”

Lý Khánh An vội cười nói: “Khánh An vẫn chưa thành thân, chiến sự biên cương bề bộn, không có thời gian lo nghĩ việc chung thân đại sự.”

“Ta chỉ là tùy ý hỏi vậy thôi.

Nào! uống rượu.”

Hai người lại uống một ly rượu.

Độc Cô Hạo Nhiên trầm ngâm một lát nói: “Ta sáng hôm nay nhận được thu nhanh của tổ phụ Minh Châu, nói ta có thể được đảm nhiệm chức Giang Hoài Đô Chuyến vận sứ, hiền điệt cho rằng tin tức này có xác thực không?”

Lý Khánh An sững người.

Sớ tấu khép tội Lư Hoán sáu ngày trước mới đưa đi, không thể nào triều đình đã đưa ra quyết định được.

Hắn xoay chuyển ý nghĩ một cái.

Hắn hiểu rồi, đây nhất định là Lý Lâm Phủ đã ra tay.

Bảo toàn Khánh vương, dùng Lưu Trường Vân làm vật hi sinh.

Độc Cô Hạo Nhiên từng đảm nhận Thái tử Trung doãn, con gái của hắn lại vì Lý Long Cơ hòa thân mà chết đi, ở phía Lý Long Cơ cũng dễ dàng thông qua rồi.

Nếu như thế, phe thái tử ở Dương Châu xem như là giành chiến thắng hoàn toàn, vô hình chung nâng công lao của mình lên.

Nghĩ đến đây, Lý Khánh An mỉm cười nói: “Lưu Trường Vân dính líu vào vụ án muối Đỗ Bạc Sinh, chứng cứ rảnh rành, chắc là mũ quan khó giữ rồi.

Bá phụ nắm rõ tình hình Dương Châu, đảm nhận chức Giang Hoài Đô Chuyển vận sứ, tin tức có lẽ là sự thực.

Nếu Khánh An không đoán lầm, trễ nhất là một tháng, sự ban chức chính thức của triều đình sẽ xuống tới, chúc mừng Độc Cô bá phụ nhé!”

Độc Cô Hạo Nhiên mừng lớn, Lý Khánh An biết rõ ngọn ngành vụ án muối.

Nếu hắn đã nói vậy, thì chắc chắn là thật rồi.

Đô Chuyển vận sứ thường là do cao quan tòng tam phẩm đảm nhận.

Mình nếu như lên chức này, mai này lên hàng tướng cũng có hi vọng rồi.”

”Nào!

Ta kính Lý tướng quân một ly nữa, Minh Châu, con cũng thay phụ thân kính Lý tướng quân đi nào.”

Chương 114: Mười Vạn Lượng Vàng

Trong đại đô đốc phủ Dương Châu, Vi Thao đang ngồi trước án xử lý công vụ, hắn có vẻ hơi xao lãng.

Sáng hôm nay, hắn vừa nhận được thu gấp của Đệ vương, cũng chính là con rể của hắn, dù trong thu không hề trách hắn về việc ở Dương Châu, nhưng ngữ khí trong từ ngữ, câu cú ẩn hiện sự bất mãn đối với mình.

Tâm trạng Vi Thao rất tồi tệ, hắn vốn không tán thành việc sử dụng cách ám sát hèn mọn này, lần trước vì cự tuyệt không được yêu cầu của Đệ vương, hắn phái La thám quân ra tay với Lý Khánh An, kết quả bị thất bại, nhưng hiện tại, Đệ vương lại trách mình làm không được việc, thật sự làm hắn nóng giận trong lòng.

‘Păng!’ ném mạnh cây bút xuống đất, sa sầm nét mặt chắp tay sau lưng đi lại trong phòng, một hồi, cơn nóng giận đã giảm đi một chút, liếc một cái cây bút dưới đất, chợt lắc đầu nhặt cây bút lên.

Lúc này trước cửa vẳng lại tiếng bẩm báo của La thám quân: “Vi trưởng sứ, ty chức có việc cần bẩm báo.”

“Vào đi!”

Vi Thao lại ngồi vào vị trí, cửa mở ra, sĩ tào tham quân La Võ nhanh bước đi vào, hắn cúi mình thi lễ nói: “Tham kiến Vi trưởng sứ!”

“Nói đi!

Có việc cần kíp gì?”

La Võ khép cửa lại, hạ thấp giọng nói: “Trưởng sứ, ty chức có một người bà con xa là người trong biệt phủ Khánh vương, đêm qua hắn đến nhà ty chức, hắn nói với ty chức, Khánh vương có mười vạn lượng vàng không rõ tung tích, quân sư của Khánh vương là Diêm Khải đang tìm kiếm khắp nơi, chính là gần vùng Dương Châu, Vi trưởng sứ, ngài xem chúng ta cần ”

Vi Thao cười nhạt một tiếng, hỏi: “Người bà con đó của ngươi làm chức gì trong biệt phủ Khánh vương?”

“Hắn là quản sự trong nhà bếp.”

“Hứ!

Một chức quản sự nhỏ nhoi trong bếp thì có thể biết được chuyện của mười vạn lượng vàng sao?

La tham quân, ngươi bị người ta lợi dụng rồi.”

La tham quân ngẩn người ra: “Ý của trưởng sứ muốn nói là, đó là việc cố tình sắp đặt của Diêm Khải sao?”

“Đương nhiên rồi!

Lý Cầu áp tải hơn một trăm chiếc thuyền chở tiền tài hướng phía bắc mà đi, các võ sĩ của Khánh vương ở Giang Hoài cũng đều đem đi cả rồi, tên Diêm Khải trong tay không đủ người, bèn muốn lợi dụng ta giúp hắn tìm kiếm, hắn suy tính đắc ý như thế nào tưởng ta nhìn không thấu sao?”

“Nhưng mà, chúng ta tại sao không tương kế tựu kế đi?”

Vi Thao trong lòng chợt xoay chuyển, thế cũng phải, nếu như ta có thể đem mười vạn lượng vàng nắm trong tay, bên Đệ vương cũng có thể có cái để giao phó rồi.

“ừm!

Ngươi nói cũng có lý, thôi được!

Việc này giao cho ngươi vậy, nhớ lấy, không được để bất kỳ ai nghi ngờ đến việc hành thích lần trước là do chúng ta làm đó.”

“Ty chức hiểu.

Ty chức đi ngay đây!”

La tham quân vội vàng đi ra, Vi Thao lại cầm bút, ‘mười vạn lượng vàng’ hắn lẩm bầm trong miệng, đôi mắt dần dần sáng lên.

Mưa xuân lâm râm, những hạt mưa dày đặc roi như những mũi kim nhỏ, toàn vùng Giang Hoài đều chìm trong màn mưa mông lung đó, trong chợ nam ở Giang Đô, Hạ Nghiêm Minh tâm phúc của Lý Khánh An đang dẫn hai thủ hạ dao dát nhìn hướng này hướng kia: “Mắt của các ngươi mở to ra cho ta, không được nhìn con gái, mau tìm ra tiệm buôn bán đồ đồng cho ta.”

Hắn vừa hạ lệnh, ánh mắt vừa xoay đi nhìn trộm các Hồ cơ (kỹ nữ người Hồ) xinh đẹp đang đón tiếp khách trước cửa quán rượu, trong lòng ngứa ngáy khó chịu, lại hạ lệnh: “Chân của ta trong trận chiến đấu ở Tiểu Bột Luật bị thương, mỗi khi gặp trời mưa là lại đau nhức, ta phải đi nghỉ ngơi một chút, các ngươi đi tìm tiệm buôn bán đồ đồng, tìm được rồi đến quán rượu gọi ta.”

Hai viên quân sĩ trong lòng khinh bỉ, nhưng không còn cách nào khác chỉ đành đi tìm, thấy thủ hạ đi xa, Hạ Nghiêm Minh lập tức chạy đến quán rượu, tươi cười rạng rỡ nói: “Tiểu mỹ nhân, ta đến đây.”

“ỏ!

Quân gia đến rồi, mau mời vào trong.”

Hồ cơ bán rượu liếc mắt đưa tình, nhiệt tình khoát lấy cánh tay hắn đi vào quán rượu: “Quân gia có muốn uống mấy ly rượu bổ đào Cao Xương không?”

Hạ Nghiêm Minh véo má nàng một cái cười nói: “Chỉ cần nàng chịu hầu rượu ta, uống bao nhiêu cũng được cả.”

Nhất thời trong quán rượu vang lên tiếng cười trong trẻo như chuông bạc của Hồ cơ: “Quân gia hư lắm đấy, cứ chọc ghẹo người ta.”

Hạ Nghiêm Minh vừa ngồi xuống, còn chưa gọi món ăn, thủ hạ của hắn đã chạy vào rồi: “Hiệu úy, kế bên quán rượu chính là tiệm buôn bán đồ đồng.”

Hạ Nghiêm Minh ngẩn người ra một cái, cười mắng: “Bà nội nó, muốn uống rượu thì nói trắng ra, ê!

Gọi thêm hai tiểu mỹ nhân ra đây, nếu trong lòng quân gia ta sảng khoái, các người sẽ có tiền thưởng cả đấy.”

Hai viên binh sĩ cười hi hi, cũng ngồi xuống: “Đi theo quân gia làm việc khoái thật, có rượu uống, còn có Hồ cơ hầu rượu nữa.”

Uống xong nửa canh giờ rượu, Hạ Nghiêm Minh trả tiền rượu và tiền thưởng xong, lòng đầy mãn nguyện đi đến tiệm buôn bán đồ đồng bên cạnh.

Đây là một cửa tiệm lớn, trong ngoài đều để đầy các đồ đạc bằng đồng, do đồng là nguyên liệu đúc tiền, vì thế giá cả của nó tương đối mắc, các đồ gia dụng bình thường, như kiếng đồng, chậu đồng, nặng tám chín cân đã bán đến một quan tiền, còn đồ đồng thuộc công nghệ phẩm(chừ yếu làm bắng tay), như tượng phật, cây đồng, hoa đồng v.v... những thứ đó giá cả còn mắc hơn.

Hạ Nghiêm Minh đi đến tiệm buôn bán đồ đồng, bèn có một người bán hàng đi tới cười nói: “Quân gia cần mua đồ đồng à?”

Hạ Nghiêm Minh ngẩng mặt lên, ngạo nghễ nói: “Ta cần một số lượng rất lớn, chỗ ngươi có không?”

“Có!

Có!

Chủ tiệm nhà tôi có ba tiệm buôn bán đồ đồng, chỉ tiệm chúng tôi đây đã có mấy trăm món, trong kho càng có nhiều hơn, quân gia muốn lấy bao nhiêu có bấy nhiêu.”

Hạ Nghiêm Minh đưa ra một ngón tay nói: “Ta lấy một ngàn món, hôm nay là phải lấy.”

“Một ngàn món!”

Người bán hàng tròn xoe cả mắt, hắn lập tức quay đầu gọi với: “Trưởng quầy ơi, có khách hàng lớn đến kìa.”

Một người đàn ông trung niên chạy ra, người bán hàng kề tai hắn nói nhỏ mấy câu, đôi mắt trưởng quầy sáng lên, lập tức co lưng cười nịnh nói: “Quân gia, xin mời vào trong ngồi.”

Trưởng quầy mời Hạ Nghiêm Minh vào trong nhà, lại gọi người dâng trà, rồi mới hỏi: “Không biết quân gia cần một ngàn món đồ đồng như thế nào vậy?”

“Mỗi loại đồ đồng cũng cần một ít, kích thước đứng quá lớn, trong đó đồ đạc dùng trong miếu tự phải có bốn trăm món, đưa đến chỗ mà ta chỉ định.”

Hạ Nghiêm Minh lấy ra một tờ giấy, đưa cho trưởng quầy nói: “Chính là hai nơi này, sẽ có người nhận hàng, đưa hàng giao tiền ngay tại chỗ.”

“Vâng!

Tại hạ đi chuẩn bị ngay, nhưng mà một ngàn món đồ đồng phải thuê mười mấy chiếc thuyền, phí vận chuyển rất lớn, quân gia có thể đưa trước chút ít cho tại hạ không?”

“Không thành vấn đề!”

Hạ Nghiêm Minh từ trong túi da lấy ra hai thỏi bạc, để trên bàn nói: “Đây là một trăm lạng bạc, đủ cho ngươi trả phí vận chuyển rồi, ngoài ra, ta không muốn ngươi vận chuyển vào ban ngày, ngươi khởi hành vào đêm tối hôm nay.”

Trưởng quầy nhận xong tiền bạc, liền cười tươi hắn lên: “Không thành vấn đề, tại hạ đi chuẩn bị ngay đây!”

Mấy hôm nay, cục thế ở Dương Châu rất bình yên, Đỗ Bạc Sinh và tiền tài tang vật ở hai ngày trước đã lên đường rồi, do thái thú Lư Hoán đích thân áp tải vào kinh.

Nhưng trong dân gian đối với vụ án buôn lậu muối mới bắt đầu bàn tàn sồi nổi hắn lên, những cách nói khác nhau không ngừng được đưa ra, trong vô số cách nói đó, nhiều nhất vẫn là việc bàn tán về tài phú của Đỗ gia, Đỗ gia buôn lậu muối chí ít cũng đã năm nám, trong thời gian đó đã cuỗm bao nhiêu lợi nhuận, đã không có người biết được, nhưng có một cách nói mà mọi người đều tin, đó chính là tài phú của Đỗ gia nhất định chưa bị phát hiện hết.

Trong biệt phủ Khánh vương, Diêm Khải đang ngồi trong phòng tỉ mỉ kiểm tra từng phần tình báo, số tình báo này cũng đều được đưa đến vào lúc khẩn trương nhất của vụ án muối vừa kết thúc, giờ đây chúng đã trở thành giấy vụn cả, nhưng Diêm Khải vẫn muốn từ trong đó tìm ra chút vết tích của mười vạn lượng vàng đó, trước mắt người có thể dùng được trong tay hắn không nhiều, không thể truy kích toàn diện được.

Diêm Khải cầm lên một phần tình báo của Đô Lương Sơn cúi đầu trầm tư, đây là tình báo mà thủ hạ của hắn tra hỏi mấy tên mã tặc Đô Lương Sơn sau đó viết lại.

Đêm hôm đó lão tam của Đỗ gia vận chuyển tài sản chuẩn bị lên thuyền ở Hư Dị huyện kiểm tra thử, nhưng bị Lý Khánh An phục kích, toàn bộ tài sản Đỗ gia bị chặn.

Trong tình báo có để cập tới hàng trăm chiếc rương sắt, nhưng số tiền của mà Lý Cầu cướp từ kho ở châu nha, không hề có rương sắt, toàn bộ đều là rương gỗ, chẳng lẽ vấn đề là ở chỗ này?

Diêm Khải loay hoay từ trong đống tình báo đó tìm được danh sách mà Lý Khánh An đưa cho Lý Cầu, phía cuối của danh sách đó viết một hàng chữ: ban đêm chiến đấu khá gấp, bộ phận đồ vật bị chìm dưới sông, điều này và báo cáo của bọn thuộc hạ lúc đó cũng hoàn toàn trùng khớp, nhưng một trăm hai mươi chiếc thuyền của Hư Dị kiểm tra thự sau đem chiến đấu kịch liệt đó, chỉ còn lại một trăm mười sáu chiếc thuyền, ít đi bốn chiếc thuyền.

Đột nhiên phát hiện được manh mối này, Diêm Khải kích động đến toàn thân run rẩy, hắn đứng lên la lớn: “Người đâu!”

Một viên tùy tùng đi vào, thi lễ nói: “Tiên sinh có chuyện gì không?”

“Lập tức chuẩn bị ngựa cho ta, ta cần lập tức xuất phát.”

Một khắc sau, Diêm Khải dẫn mười mấy viên tùy tùng cưỡi ngựa phi nước đại về phía bắc Giang Đô thành, khoảng một canh giờ sau, hai mươi mấy người khác, dưới sự dẫn dắt của tham quân La Võ cũng lén lút đi theo phía sau họ.

Trong doanh trại, Lý Khánh An đang tiếp đãi một vị khách quan trọng, vị khách đến từ kinh thành, đó chính là Trần Trung thị vệ trưởng thân cận của Lý Lâm Phủ.

“Mệnh lệnh của tướng quốc là Đỗ Bạc Sinh tuyệt đối không được vào kinh, nhất định ở giữa đường phải khử đi, thuộc hạ chính là nhận lệnh này đến đây, mong tướng quân phái người hỗ trợ cho thuộc hạ.”

Lý Khánh An xem xong thủ lệnh của Lý Lâm Phủ, trả lại cho hắn rồi nói: “Nếu là lệnh của tướng quốc, ta đương nhiên phải tuân theo, người đợi một chút, ta đi sắp xếp ngay đây!”

Hắn đi ra tìm Lệ Phi Thủ Du, nói với hắn mấy câu, Lệ Phi Thủ Du hết sức kinh ngạc, hắn lập tức phần khích nói: “Như thế thì tốt lắm, trừ khử Đỗ Bạc Sinh, thì việc của mười vạn lượng vàng sẽ không có người biết được rồi.”

“Ta cũng nghĩ như thế, vừa đúng mượn cơ hội này diệt trừ hậu hoạn, đệ dẫn mười mấy huynh đệ đi hỗ trợ Trần Trung.”

“Đệ biết rồi, đệ đi đây.”

“Đợi một lát!”

Lý Khánh An lại gọi hắn lại: “Tình hình bên Hư Dị huyện thế nào rồi?”

“Yên tâm đi!

Có Thôi Bình hỗ trợ, chúng ta cũng đã bố trí xong, đảm bảo không có sở hở nào đâu.”

Lý Khánh An gật đầu, hắn vừa nhận được tin tức, Diêm Khải và La tham quân trong đại đô đốc phủ trước sau cùng đi về hướng bắc, nếu hắn không đoán sai, thì sẽ là đi Hư Dị huyện rồi.

Sắp đặt xong các khâu rồi, Lý Khánh An khẽ thở phào một hơi, hắn ngước đầu nhìn cơn mưa nhỏ mông lung, đã là buổi chiều rồi, bèn lập tức hạ lệnh:

“Chuẩn bị ngựa cho ta!”

Lý Khánh An nhảy lên ngựa, dẫn theo mấy viên tùy tùng tâm phúc phóng về hướng Cao Bưu huyện.

Giống như Dương Châu, Hư Dị huyện mấy hôm nay cũng mưa nhẹ lất phất rơi, từ sáng đến tối, mưa rơi không ngớt hạt, trên đường quan đạo người khỏi vắng hoe, trên sông cũng thế, từ khi vụ án buôn lậu muối của Đỗ Bạc Sinh tạm thời buông màn kết thúc, công việc của kiểm tra thự cũng nhẹ nhàng hắn, không cần mỗi chiếc thuyền đều kiểm tra, trong cơn mưa đêm liên miên đó, họ càng vui vẻ quây quần trong nhà uống rượu đánh bạc, mười mấy viên nha dịch ai cũng không muốn đi ra ngoài cả.

“Thự chính, bên ngoài hình như có thuyền đi đến.”

Một viên nha dịch thấy trên mặt sông đi đến mấy chiếc thuyền nhỏ.

Thự chính liếc nhìn xong, đá viên nha dịch một cái: “Tần Tam, ngươi đi xem đi!”

“Tại sao lúc nào cũng là ta đi thế?”

Nha dịch tên Tần Tam đó lầm bầm đứng dậy đi ra, hắn đến bên bờ sông, dùng tay che ngang trước trán quan sát một hồi, thấy đi đến bốn chiếc thuyền, trên thuyền có bóng người di chuyển.

“Ê!

Các ngươi làm cái gì vậy?”

“Con mắt chó của ngươi bị mù hả, chúng tôi là người của phủ Khánh Vương.”

Trên thuyền có người lạnh lùng trả lời.

Nha dịch sợ hoảng hồn, liền chạy vào trong nhà, hạ thấp giọng gọi: “Thự chính, người trên thuyền bên ngoài nói là người của phủ Khánh Vương đó.”

Thự chính sững người, người của phủ Khánh Vương tại sao lại đến chỗ này của hắn?

Lúc này, một viên nha dịch ở bên khác gọi: “Thự chính mau xem, bên đó còn có mấy chiếc thuyền nửa.”

Thự chính chồm bên cửa số nhìn ra bên ngoài, trong màn đêm chỉ thấy một bên khác của sông cũng có mấy chiếc thuyền nhỏ, nhưng họ không có động tĩnh gì, hình như đang đợi cái gì đó?

Trong lòng hắn kêu lên một tiếng không hay rồi, e rằng đêm nay sẽ xảy ra chuyện

“Mọi người hãy nghe ta, từng người một chuồn ra ngoài, chạy càng xa càng tốt, giữ lấy cái mạng nhỏ quan trọng hơn.”

Nói xong, tự hắn đã chuồn thắng từ cửa sau rồi, co chân chạy thụt mạng về phía màn đêm, mười mấy viên nha dịch cũng một người đi theo một người, giây lát bèn đã chạy sạch hết.

Trên sông, ánh mắt Diêm Khải khẩn trương nhìn xuống mặt nước, mặt nước nhấp nhô sánh động, có người đã lặn xuống dưới rồi, đột nhiên, một làn nước bắn tung lên, một ngư dân nổi lên mặt nước nói: “Lão gia, bên dưới đúng là có mấy chiếc thuyền bị chìm, trên thuyền cũng đều là rương sắt hết.”

Diêm Khải mừng rỡ, liền nói: “Mau!

Mau vớt mấy cái rương sắt lên xem xem.”

Ngư dân nắm lấy một sợi dây lại lặn xuống dưới, hai ngư dân khác được thuê đến cũng đều cùng lặn xuống, họ loay hoay dưới nước một hồi, một ngư dân nổi lên trên nói: “ Được rồi, kéo dây đi.”

Diêm Khải giành lấy sợi dây từ từ kéo lên, hắn kích động đến run rẩy cả tay, từ từ, một chiếc rương sắt được kéo lên, mấy viên tùy tùng khiêng rương lên thuyền, lau nước trên rương đi, một người đốt lên một bó đuốc đưa ra phía trước.

“Mở nó ra!

Diêm Khải run giọng nói.

‘Rắc!’ một tiếng, chiếc rương sắt được cạy ra, tùy tùng lấy từ bên trong ra mấy pho tượng phật nhỏ bằng đồng: “Tiên sinh, đều là tượng đồng cả.”

Lúc này, mấy rương sắt khác cũng được kéo lên rồi, mở rương ra, bên trong là mấy cái mỏ gõ bằng đồng: “Tiên sinh, bên trong này cũng đều là đồ đồng cả.”

Diêm Khải ngẩn người ra khá lâu, hắn đột nhiên nghĩ đến điều gì, lập tức rút dao gâm ra, rạch mạnh một đường dao trên tượng phật bằng đồng, vạch ra một vết khá sâu, phía trong vẫn là đồng.

Diêm Khải uể oải ngồi bệch xuống: “Chuyện này là sao đây?

Tại sao đều là đồ đồng hết.”

Đột nhiên, viên tùy tùng đang cầm bó đuốc kêu lên một tiếng thảm thiết, một mũi tên xuyên thủng ngực hắn, té nhào xuống sông.

Mọi người chung quanh đều hoảng cả hồn, họ chợt bừng tỉnh, cùng nhau la lên: “Có người đột kích chúng ta!”

Mọi người đồng loạt nằm bẹp xuống thuyền, Diêm Khải cũng bị người đè xuống thuyền, nhưng đối phương sau khi bắn ra một mũi tên đã không còn động tĩnh gì nữa.

Diêm Khải lồm cồm đứng dậy nhìn về phía mũi tên bắn tới, chỉ thấy trong màn đêm xuất hiện một chiếc thuyền, trên thuyền có hai ba chục người, người nào người nấy tay cầm cung cứng, áo đem che mặc, dẫn đầu là một quan quân thân thể cao lớn, từ ánh sáng mờ mờ chiếu ra của quan thự rọi lên mặt của hắn, dù cho hắn dùng khăn đen che mặt, nhưng vẫn không che dấu được vẻ cười đắc ý trên khóe mắt.

“La tham quân.”

Diêm Khải vừa nhìn là nhận ra ngay con người này, hắn đấm mạnh một quyền lên thân thuyền, hạ thấp giọng mắng: “Tên khốn chết tiệc này!”

“Tiên sinh, chúng ta làm sao bây giờ?”

Diêm Khải nhìn đồ đồng trên thuyền một cách không cam tâm, chỉ đành hạ lệnh: “Mau!

Rời khỏi nơi này!”

Ngư dân dưới nước đầy con thuyền nhỏ đi, mấy chiếc thuyền nhỏ từ từ rời khỏi đường sông, hướng về phía sông Hoài mà đi.

La tham quân thấy họ trốn chạy rồi, mới lạnh lùng cười nói: “Đây gọi là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình phía sau!”

Hắn khoát tay, hạ lệnh: “Đi xuống vớt tất cả các rương lên!”

Cao Bưu huyện Thái gia thôn nằm ở ngư thôn nhỏ trên đảo nhỏ giữa hồ Phàn Lương, khoảng ba đến năm mươi hộ dân, người dân đôn hậu, các nhà các hộ đều sinh sống bằng nghề đánh bắt cá, nơi đây không có đường bộ thông ra, chỉ đi lại bằng thuyền, do vị trí địa lý vô cùng hẻo lánh, cũng rất ít khi có quan phủ đến tuần tra.

Khoảng nửa tháng trước, nơi vịnh hồ ở phía bắc của thôn bắt đầu neo đậu mấy chiếc thuyền nhỏ, trên thuyền chở đây hàng hóa, bên bờ có mười mấy viên binh sĩ đứng gác, ai cũng không dám lại gần, đêm hôm trước lại đến thêm mười mấy chiếc thuyền nhỏ nữa, chở đến một lượng lớn đồ đồng bỏ trong rương chất lên trên bờ.

Buổi chiều hôm đó, một đội thuyền đi vào vịnh Thái gia thôn, người dân trong thôn không còn thấy lạ nữa, ai cũng không đến xem náo nhiệt.

Lý Khánh An đứng trên đầu thuyền, xa xa nhìn về mấy chiếc thuyền nhỏ ở vịnh hồ, cười tủm tỉm, ai lại có thể nghĩ tới, trong mấy chiếc thuyền này đều chở đây tiền lời từ muối trong mấy năm nay của Khánh vương đâu?

Lúc này, trên bờ Hạ Nghiêm Minh hướng về chiếc thuyền nhỏ vẫy cả hai tay: “Tướng quân, bên này!

Bên này!”

Đội thuyền của Lý Khánh An chầm chậm cập vào bến bờ

Khoảng nửa canh giờ sau, toàn bộ đồ đồng cũng đều chất lên con thuyền vừa mới cập bến, đội thuyền rời khỏi Thái gia thôn, các thôn dân nhìn đội thuyền đi xa, nửa tháng nay nổi lo canh cánh trong lòng của họ cuối cùng đã được giải thoát rồi.

Trên thuyền, Lý Khánh An đem công văn mà Độc Cô Hạo Nhiên viết đưa cho Hạ Nghiêm Minh, dặn dò hắn: “Nghiêm Minh, lần này đệ áp tải hàng quý về kinh, trên đường phải cẩn thận, không được có chút sơ suất nào.”

“Tướng quân yên tâm đi!

Trong lòng đệ rõ mà, tuyệt đối không hư chuyện đâu.”

Lý Khánh An gật đầu, lại nói: “Còn nữa, nếu gặp kiểm tra, thái độ phải cứng lên, không được để bất kỳ ai lên thuyền,”

“Ai dám lên thuyền, ở trên công văn đã viết rất rõ, đây là lễ vật mừng thọ cho Cao Lực Sĩ, trừ phi họ chán làm quan rồi.”

Thuyền đi vào sông Tào, Lý Khánh An xuống thuyền, hắn vẫy tay: “ Đi đường may mắn, ta cũng sẽ mau chóng về kinh thôi.,

“Tướng quân, chúng ta gặp lại ở kinh thành!”

Quyển 4: Thạch Bảo Thành

Chương 115: Phong Ba Ở Cửa Thành

Thời tiết đã bắt đầu có cảm giác của mùa hạ, nàng xuân già cả đã chuẩn bị ra đi.

Muôn sắc hoa nở rực rỡ khắp đất trời đã dần được thay bằng một màu xanh ngắt.

Những thảm ruộng lúa mạch cũng dần ngã sang màu vàng.

Đâu đâu cũng toàn cảnh tượng tràn trề sức sống.

Thế là mùa hạ năm Thiên Bảo thứ bảy cuối cùng cũng đã đến.

Sáng hôm nay, trên đường phố Trường An xuất hiện một đội quân kỵ binh, người đứng đầu chính là Lý Khánh An từ Dương Châu trở về.

Theo kế hoạch, hắn sẽ luyện binh nửa năm tại Giang Đô, trong đó bao gồm thời gian hai tháng vào kinh kiểm tra thành quả.

Lúc này đương là thời gian phải hồi kinh.

Không chỉ có hắn, tất cả hai mươi bốn vị tướng khác đều lần lượt dẫn binh hồi kinh, để chịu sự kiểm duyệt của thiên tử Đại Đường.

Quân đội của hắn không thể vào kinh, chỉ có thể cắm trại ngoài thành.

Hắn sẽ cùng vài tên thân tín vào thành trước.

Người đến nghênh tiếp hắn chính là Trung lang tướng của Vạn Kỵ Doanh Trưởng Tôn Toàn Thụy.

“Hơn bốn tháng không gặp, Lý Tướng quân hình như có vẻ đen hơn.

Thế mà ta cứ nghĩ non nước Giang Nam, Tướng quân sẽ ngày càng trắng trẻo béo tròn chứ!”

“Làm sao mà được thế, ngày ngày ngoài bắn cung thì là cưỡi ngựa, còn mệt hơn cả khi đánh trận ở An Tây.”

Khánh An lại mỉm cười lắc đầu hỏi: “Những người khác của An Tây đã hồi kinh chưa?

Ý ta là bọn Lý Tự Nghiệp ấy?”

“Lý Tự Nghiệp và Lệ Phi Nguyên Lễ hôm qua vừa về đến, Điền Trân vẫn chưa, dự tính là hai hôm nay.”

“Chỉ một chớp mắt bốn tháng đã qua đi, thế mà cảm giác lại cứ dài đăng đẳng như nhiều năm trôi qua.”

Nhìn thành Trường An nguy nga hùng vĩ trước mặt, trong lòng Lý Khánh An cảm xúc dồn dập.

Dù cho Giang Nam có phồn hoa đến đâu, hắn vẫn lưu luyến mãi nơi thị thành xa hoa tráng lệ nhất này.

Lại một chốc sau, xa xa đã nhìn thấy Mình Đức môn, phía trước có một ngã rẽ, hướng còn lại của ngã rẽ này chính là thông đến Tây Vực Đại Đường.

Lúc này, từ quan lộ phía tây có hơn hai mươi quân dân đang cưỡi ngựa, bọn họ ai nấy đều thân hình vạm vỡ, uy phong lẫm liệt.

Trưởng Tôn Toàn Thụy bổng dưng vẫy tay hét lớn: “Ca Thư huynh, xin dừng bước!”

Vị quân dân phía trước nghe tiếng lập tức dừng ngựa quay đầu nhìn sang hướng này.

Vị Tướng quân đi đầu bỗng nhận ra Trưởng Tôn Toàn Thụy, hắn cười ha hả chạy đến: “Hóa ra là Trưởng Tôn hiền đệ, đã lâu không gặp.”

Hai người xuống ngựa, thân mật ôm chầm lấy nhau.

Trưởng Tôn cho hắn một đấm rồi nói: “Ca Thư huynh, sao lại vào kinh thế này?”

“Là Hoàng thượng triệu ta vào kinh, nói có việc trọng đại cần thương lượng.”

“Không lẽ Lũng Hữu sắp khai chiến?”

Trưởng Tôn Toàn Thụy hưng phần hỏi.

“Có thể có khả năng này, nhưng giờ vẫn chưa chắc chắn.”

Vị tướng quân này nhìn nhìn Lý Khánh An cười hỏi: “Vị này là?”

“À!

Để ta giới thiệu!”

Trưởng Tôn Toàn Thụy kéo Lý Khánh An qua giới thiệu với hắn: “Lý tướng quân, vị này là tân Tiết độ sứ Lũng Hữu, Đại tướng quân Ca Thư Hàn.”

Vừa nãy khi Trưởng Tôn gọi to “Ca Thư huynh”, Lý Khánh An đã đoán được thân phận người này.

‘Bắc đầu thất tình cao, Ca Thư dạ đới đao’ (Lúc sao bắc đầu lên cao, là lúc Ca Thư đem theo đao ban đêm đi hành hiệp trượng nghĩa).

Thời niên thiếu Ca Thư Hàn đã là một phần tử hành hiệp lang bạt.

Lúc trưởng thành lãng từ đã quay đầu, tòng quân ở Lũng Hữu.

Trải qua mấy mươi trận chiến, hắn đã lập được uy danh hiển hách.

Cuối năm ngoái, Vương Trung Tự bị phán tội chết, hắn tạm thay chức Tiết độ sứ.

Ca Thư Hàn nhận lời ủy thác của các tướng lĩnh Lũng Hữu lên kinh xin nương tình mà nhẹ tội.

Ca Thư Hàn ở phía sau Lý Long Cơ dập đầu đi theo, ‘ngôn từ khẳng khái, tiếng lệ câu hạ’ (lời nói dõng dạc, tiếng nói nước mắt cùng tuôn ra).

Lúc này Lý Long Cơ đã quyết định lệnh cho Ca Thư Hàn làm Tiết độ sứ Lũng Hữu, để thay hắn lấy lòng của các tướng lĩnh Lũng Hữu, bèn cho hắn một ân tình mà xá miễn tội tử của Vương Trung Tự, giáng chức y làm thái thú Hán Dương.

Ca Thư Hoàn cũng vì việc này mà giành được tiếng thơm trung nghĩa.

Lý Khánh An khi còn là thiếu niên đã nghe qua đại danh của Ca Thư Hoàn.

Hắn bất giác tỉ mỉ quan sát một phen viên đại tướng hiển hách một thời Trung Đường này.

Chỉ thấy hắn thân hình vạm vỡ, vai đặc biệt rộng hơn người thường.

Một khuôn mặt lớn màu tím đồng, trán trước đầy đặn.

Dưới đôi lông mày rậm như bàn chải là một đôi mắt vô cùng tinh anh.

Làm cho người ta cảm thấy hắn dường như toàn thân có một sức mạnh không bao giờ cạn kiệt vậy.

Lý Khánh An mỉm cười, chắp quyền nói: “Tại hạ An Tây Lý Khánh An, uy danh của đại tướng quân Ca Thư, tại hạ từ lâu đã như sét đánh ngang tai (để diễn tả vô cùng tiếng tăm).

“Thì ra ngươi chính là An Tây đệ nhất tiễn, Lý Khánh An.”

Ca Thư Hàn cũng vội trả lễ nói: “Tài kỵ xạ của Lý Khánh An, ta cũng sớm đã nghe nói, lâu rồi muốn gặp một lần!”

Hắn nhìn xung quanh một lát, lại ôm vai của Lý Khánh An, thấp giọng cười nói: “Lý tướng quân hai lần diệt đi uy phong của An Lộc Sơn, làm cho trong lòng thoải mái làm sao ấy!”

“Không có gì!

Không phải do tại hạ lợi hại, mà là bản thân họ quá kém cỏi đó thôi.”

“Nói hay lắm!”

Ca Thư Hàn ha hả cười lớn: “Đi!

Chúng ta cùng đi vào kinh, ta nhất định phải mời tướng quân uống rượu.”

Một hàng người họp binh vào một chỗ, cùng nhau đi vào Mình Đức môn.

Lúc này đúng vào lúc buổi sáng người đông, trước cửa thành người qua kè lại, vô cùng đông đúc, mọi người đều phải giảm tốc độ ngựa lại.

“Lý tướng quân, lần đi Dương Châu luyện binh này cảm giác thế nào?”

“Vần không tồi, phát hiện một số nhân tài, trước kia đều là bị chôn vùi ở dưới đáy cả.”

“Lý tướng quân nói đứng lắm!”

Ca Thư Hàn cũng vô vàn cảm khái nói: “Tại sao biên quân có thể có nhiều anh hùng xuất hiện, nhưng quân phủ Trung Nguyên lại hiếm thấy nhân tài, mấu chốt chính là ở chỗ quân phù Trung Nguyên không phải dựa vào chiến tranh để tuyển chọn nhân tài, mà là dựa vào bợ đỡ nịnh hót, nhờ vào hối lộ lấy lòng.

Vì vậy mà nhân tài thật sự đa số đều bị vùi dập cả.”

Hai người vừa đi vừa nói, đi vào hang thành.

Trong hang thành lại càng chen chúc.

Binh sĩ gác cửa phải kiểm tra từng người một rồi mới có thể vào thành, vì vậy tiến độ rất chậm.

Bảy tám cỗ xe ngựa xếp hàng ở giữa hang thành, người đi đường đều từ hai bên đi qua.

Lý Khánh An đột nhiên nhìn thấy cờ hiệu trên một chiếc xe ngựa đầu tiên ở phía trước ghi chữ ‘Bùi’, bèn hỏi Trưởng Tôn Toàn Thụy: “Xe ngựa đầu tiên ở phía trước có phải là của phủ Bùi tướng quốc không?”

Trưởng Tôn Toàn Thụy nhìn một chút rồi cười nói: “Đúng thế!

Có lẽ là Bùi lão phu nhân đi tự viện ngoại thành dâng hương trở về.”

Hắn lại chỉ vào một chàng thiếu niên cỡi ngựa bên cạnh xe ngựa nói: “Đó chính là trưởng tôn của Bùi Khoan.”

Lý Khánh An thấy trên cửa sổ xe ngựa treo một chuỗi phật, bèn mỉm cười gật đầu.

Bùi gia này lại không tỏ vẻ kênh kiệu gì, cứng cũng dân chúng bình thường vào thành.

Đột nhiên, phía xa vọng lại tiếng kêu la thất thanh.

Chỉ thấy mấy chiếc xe ngựa xông vào cửa thành như gió bay điện xẹt, xung quanh một đánh tùy tùng hộ vệ cỡi ngựa, mấy tên đàn ông lực lưỡng cầm roi mở đường.

“Tránh ra!

Tránh ra mau!”

Dân chúng và tiểu buôn nhỏ sợ đến chạy trốn sang hai bên, hễ chậm chân một chút, là bị roi da quật trứng, trên mình lưu lại vết máu.

Các binh sĩ cũng biết mấy chiếc xe ngựa này, không dám ngăn cản, đều đồng loạt tránh ra.

Ca Thư Hàn chau mày một cái, hỏi Trưởng Tôn Toàn Thụy nói: “Mấy bọn này là ai?

ở kinh thành lại ngang ngược như thế?”

Lý Khánh An đã nhìn thấy lá cờ tam giác hạnh vàng cắm trên xe ngựa, trên đó viền kim đáy đen chữ trắng, ghi chữ ‘Dương’ to tướng.

Hắn đột nhiên nghĩ đến lời nói của Độc Cô Minh Châu, bèn hỏi: “Không lẽ bọn chúng chính là Ngũ Dương?”

”Chính là bọn chúng!”

Trưởng Tôn Toàn Thụy gật đầu nói: “Hãy xem vẻ mặt của hai chiếc xe ngựa đầu tiên, có lẽ là hai người Dương Tiêm và Dương Kỹ.

Một người là Quang lục Tự khanh, một người là Ty nông Tự khanh, cũng đều là những phường vô công rỗi nghề tầm thường, suốt ngày chỉ biết rong ngựa đá chó.”

Hắn vừa nói xong, xe ngựa của Dương gia đã xong vào hang thành.

Trong hang thành lại càng kẹt cứng.

Mấy chiếc xe ngựa vốn đã ở trong hang thành bỗng trở nên tiến không được, lùi cũng không xong, dồn sát vào nhau.

“Nhường đường!

Nhường đường cho lão tử!”

Mấy tên đàn ông mở đường vô cùng hung tợn, giơ roi lên là quật vào mã phu đánh xa.

Cháu Bùi Khoan đi theo xe ngựa bên cạnh định đi lên, nhưng lão quản gia sau lưng hắn kéo hắn lại: “Công tử, để lão nô đi nói.”

Lão quản gia lên trước chắp tay cười trừ nói: “Mấy vị đại gia bớt giận, chúng tôi là người nhà của Bùi tướng quốc, không phải là có ý càn đường, thật sự là không lùi được ”

Lời hắn vẫn còn chưa nói xong.

“Bác!” một tiếng vang giòn.

Trên mặt của lão quản gia có thêm một vết máu dài.

Hắn thảm kêu một tiếng, ôm mắt ngã nhào xuống đất.

Người xung quanh xáo động hắn lên, sợ đến giật lùi ra sau.

Lý Khánh An phía sau thấy rất rõ ràng.

Hắn bất giác nổi giận đùng đùng.

Lúc còn thì đấu mã cầu, Bùi Khoan đã giúp hắn rất lớn.

Hôm nay Bùi gia chịu nhục, hắn làm sao mà khoanh tay đứng nhìn được?

Hắn giục ngựa định tiến lên, Trưởng Tôn Toàn Thụy sợ đến kéo chặt hắn: “Lý tướng quân tuyệt đối không quản được.

Bọn Ngũ Dương này ở Trường An quyền thế ngất trời, cả công chúa hoàng tử cũng không dám gây sự với chúng.”

Ca Thư Hàn cũng nheo mắt chửi nói: “Mẹ nó!

Chẳng qua là mấy tên nô tài, mà cũng ngạo mạn như vậy sao?”

“Bọn họ là chó!

Không có chủ nhân đỡ đầu, bọn họ dám sao?”

Một tên tiểu buôn nhỏ bên cạnh căm phẫn nói.

Lý Khánh An nuốt mối giận này, lạnh lùng nhìn sự việc phát triển.

Lão quản gia Bùi phủ trúng roi ngã xuống đất, Bùi công tử định xông lên trước nói lý lẽ, nhưng lại bị tùy tùng kéo chặt không buông.

“Công tử, người không được lên trước.”

“Các ngươi thả ta ra, đám quân khốn khiếp này!”

“Du nhi, không được nói lời thô tục!”

Cửa xe ngựa mở ra, một lão phu nhân mặt áo gấm nhị phẩm đi xuống xe ngựa.

Bà trứng mắt nhìn đứa cháu một cái, chàng thiếu niên tay buông thòng đứng thắng, căm phẫn nói: “Tố mẫu, lão quản gia lên nói lời tốt, mà họ lại ra tay đả thương người.”

“Ta biết rồi, các ngươi lui xuống đi!”

Lão phu nhân tiến lên nhìn thương tích của lão quản gia.

Chỉ thấy mắt trái của hắn bị đánh vỡ, máu thịt đầm đìa, coi như đã phế rồi.

Trong mắt bà tràn đầy lửa giận, thoắt cái quay đầu giận dữ trách cứ người Dương gia: “Việc đi đường phải có kẻ trước người sau, chứng tôi sắp tiến vào thành rồi, các ngươi lại chặn lối đi, còn hành hung đánh người, không lẽ các ngươi không coi luật pháp Đại Đường ra gì rồi sao?”

Mấy tên đàn ông mở đường thấy lão bà khí chất cao quý, mặt trang phục nhị phẩm, nên không dám quá ngông cuồng, quay đầu về phía xe ngựa xin ý kiến nói: “Chủ nhân, hình như là thê tử của Bùi thượng thư.”

Trong xe ngựa hứ lên một tiếng, vọng lại tiếng khàn khàn của Dương Tiêm: “Cho dù là nhất phẩm công chúa thì sao nào?”

Mấy tên đại hán hiểu ý, giơ roi chỉ vào lão phu nhân mắng lớn: “Lão tặc bà, nếu dám nói nhăng nói cuội, lão tử một roi quật chết bà đấy!”

Lão phu nhân có bao giờ bị nhục mạ như vậy, bà tức đến toàn thân run rẩy, tay chỉ vào đối phương, vì quá tức giận nên đột nhiên ngất xỉu.

“Lão phu nhân!

Lão phu nhân!”

Các nha hoàn la ó thất thanh, trưởng tôn Bùi Du của Bùi Khoan cả giận, rút kiếm định nhào vào đại hán đã nhục mạ tổ mẫu.

Không đợi hắn xông lên trước, mấy tên đại hán cùng ùa lên, ôm lưng ôm chân, lật nhào hắn trên tưởng, nắm lấy tóc hắn đánh đấm túi bụi.

Mấy người khác lăm le muốn tìm người nhà Bùi phủ tính sồ, mấy nha hoàn Bùi phù sợ quá dìu lão phu nhân đang bất tỉnh chạy về phía sau.

Vừa ngay lúc người Bùi gia phủ rời xe ngựa, bỗng đâu một mũi tên phóng đến “rít!” một cái bắn tới, cắm ngay vào chiếc đuôi rậm rạp của chú ngựa kéo xe.

Thế tiễn mạnh mẽ vô ràng, cả cây tiễn đều cắm hết vào hậu môn con ngựa.

Chú ngựa kéo xe rống lên một tiếng dài, đưa hắn hai chân trước lên không, đá phăng hai đại hán cầm roi.

Một tên bị nó đã gãy cổ chết ngay tại trận, còn một tên khác thì bị gãy hết mười mấy chiếc xương sườn, lưng sau đụng ầm vào bờ tường.

Chú ngựa kéo xe đớn đau khó chịu, nó kéo theo xe ngựa, điên dại phóng thẳng về chiếc xe ngựa phía trước.

Tùy tùng vây quanh xe ngựa của Dương Tiêm lên tiếng kêu la, đều lùi ra sau né tránh.

“Rầm!” một tiếng, chú ngựa kéo xe tông vào thành xe, xe ngựa chao đảo mạnh, bên trong truyền lại tiếng ré kinh hoàng của Dương Tiêm và hai người đàn bà.

Chú ngựa trỗi lên bản tính hoang dã, ra sức tông về phía trước.

Lại là một tiếng nổ ầm, xe ngựa của Dương Tiêm bị đụng lật nhào.

Mấy mươi tên binh sĩ giữ cửa thành thấy tình hình nguy cấp, đồng loạt chặt đao chọc thương vào chú ngựa.

Lát sau, chú ngựa phát cuồng đã ngã nhào trong vũng máu, chiếc xe của nó kéo cũng lật nhào.

Trước cửa thành bỗng trở nên hỗn loạn, các thị vệ của Dương Tiêm vội vàng đi lên giải cứu Dương Tiêm trong xe ngựa.

Ca Thư Hàn quay đầu kinh ngạc nhìn về phía Lý Khánh An.

Lý Khánh An nhún vai, hai tay đưa ra, biếu thị là không liên quan đến mình.

Ca Thư Hàn mỉm cười, giơ ngón tay cái về phía hắn, khoát tay ra lệnh nói: “Chúng ta đi!”

Một hàng người men theo tường đi xuyên qua hang cửa thành.

Lúc đi qua bên cạnh Bùi Du, Lý Khánh An cúi mình kéo Bùi Du đang sống soài trên mặt đất lên ngựa.

Kẹp bụng ngựa một phát, theo Ca Thư Hàn cùng xông ra hang cửa thành, đi vào phố lớn Chư Tước.

Chuyển đến một góc đường, Lý Khánh An đặt Bùi Du xuống, cười nói: “Bùi công tử, lưỡng quyền khó địch tử thủ, đừng giáp lá cà với bọn chúng.”

Bùi Du nhận ra Lý Khánh An, hắn lau đi vết máu ở khóe miệng, gập người nói: “Đa tạ Lý tướng quân cứu ta.”

“Không cần đâu, thay ta hòi thăm Bùi lão tướng quốc!”

Lý Khánh An chắp tay, giục ngựa đuổi về phía Ca Thư Hàn.

Đi đến Chư Tước môn, Ca Thư Hàn cười nói với Lý Khánh An: “Lý tướng quân, chúng ta chia tay ở đây, ngày mai hoặc ngày mốt ta sẽ tìm tướng quân uống rượu.”

Lý Khánh An chắp tay cười nói:” Được!

Khánh An sẽ cung hậu Ca Thư đại tướng quân.”

“Vậy được!

Chúng ta hẹn ngày tái ngộ.”

Ca Thư Hàn vẫy tay, dẫn theo tùy tùng cáo từ đi khỏi.

Lúc Lý Khánh An ngấm ngầm bắn tiểu nỏ, Trưởng Tôn Toàn Thụy ở ngay bên cạnh.

Hắn nhìn rất rõ, bất giác có chút lo lắng nói: “Lý tướng quân, tướng quân bắn con ngựa đó một tên, nếu đế người Dương gia điều tra được, chúng sẽ không tha cho tướng quân đâu.”

Lý Khánh An cười khinh khỉnh nói: “Trưởng Tôn tướng quân, đại trượng phu xử thế nên không thẹn với lòng.

Lý Khánh An ta nếu đã dám ra tay, thì sao mà còn sợ họ báo thù?

Đa tạ Trưởng Tôn tướng quân hôm nay đến đón ta, xin cáo từ.”

Hắn chắp quyền một cái, rồi giục ngựa phóng đi phủ đệ của Cao Lực Sĩ.

Trưởng Tôn Toàn Thụy nhìn bóng dáng của hắn, lo lắng mà lắc đầu.

Lát sau, một hàng người đã đến trước phủ Cao Lực Sĩ.

Đúng lúc nhìn thấy La quản gia đi ra, Lý Khánh An cao giọng cười nói: “La quản gia, lâu rồi vẫn khỏe chứ!”

“Á!

Là Lý tướng quân.”

La quản gia kinh ngạc vui mừng khôn xiết: “Lý tướng quân về lúc nào thế?”

”Ta vừa đến Trường An, ta đến hỏi quán gia, ba muội muội của ta có sống ở đây không?”

“Có!

Có!

Họ đều có, đều tốt lắm!”

Lý Khánh An chỉ vào mấy viên thuộc hạ của mình nói với La quản gia: “Mấy vị này là thuộc hạ của ta, phiền La quản gia thay ta sắp xếp một chút.”

“Không có vấn đề gì, Lý tướng quân xin hãy yên tâm!”

Hắn lên trước nói với mấy quân sĩ: “Các vị hãy theo ta, tắm rửa thay đồ trước, rồi ta sẽ dẫn mọi người đi ăn cơm.”

Lý Khánh An xuống ngựa rồi chạy về phía nhà trong.

Bốn tháng không gặp họ, trong lòng hắn thật sự nhớ nhưng khôn xiết.

Xông thắng một mạch đến Phù Dung viện, loáng thoáng nghe thấy trong viện có tiếng đàn truyền đến.

Vừa đến cửa viện đã thấy Như Họa bước tới.

Như Họa sững người, nàng đột nhiên vui mừng quá đỗi, giống như là nàng có một phát hiện không thể nào ngờ mà toàn đều không biết vậy.

Nỗi vui mừng khôn xiết trong lòng bấu chặt lấy nàng, mạch máu khắp người trong phút chốc kích động dữ

“Trời ơi!

Là đại ca.”

Nàng kích động đến kêu to: “Tỷ, tỷ mau đến xem ai đã trở về.”

Lý Khánh An mở giọng cười to, bồng nàng vác lên vai, sài bước đi vào trong viện.

“Đại ca, huynh mau để muội xuống!”

Như Họa cười lịm ngọt đánh vào lưng Lý Khánh An.

Đi vào trong viện, Lý Khánh An có chút ngượng nghịu để Như Họa xuống.

Trong sân nhà dưới gốc cây hạnh đặt một cây đàn, bên cạnh có hai cô gái trẻ tuổi ngồi bên cạnh, cũng đều xinh đẹp như nhau.

Một người là Như Thi của hắn, một người còn lại không phải là Tiểu Liên, mà lại là Vũ Y.

“Đại ca!”

Như Thi từ từ đứng dậy, một chút cũng không ngờ rằng sự nghẹn ngào và niềm vui đột nhiên dâng trào trong lòng nàng, mãnh liệt đến làm cho toàn thân nàng run rẩy, đến mức nàng chẳng thốt được lời nào.

Vũ Y cũng đã đứng dậy.

Bốn tháng không gặp, nàng trở nên xinh đẹp hơn, nước da trắng ngần, váy dài áo trắng, một mái tóc đen láy như thác suối xòa trên bờ vai.

Khí chất thanh lệ thoát tục của nàng vẫn còn đó.

Đột nhiên nhìn thấy Lý Khánh An, trong đôi mắt sâu thẳm của nàng bỗng lóe lên một tia sáng rất khó phát hiện.

Chương 116: Tề Nhân Chỉ Phúc

“Vũ Y cô nương, ngồi chơi thêm một hồi nữa đi!”

Lý Khánh an vừa đi lên vừa gãi gãi đầu cười nói: “Ta đã hứa sẽ đàn đàn lục huyền cho cô nương, nhưng đến giờ vẫn chưa làm được, thật là áy náy quá.”

Như Họa cạnh bên cười nói: “Vũ Y tỷ, Ngọc Nô và Tiểu Liên đều đi ra ngoài, cũng không biết bao giờ mới quay lại, tỷ cũng đâu thể về nhà.”

“Nha đầu ham chơi ấy thật là!”

Vũ Y bất đắc dĩ, nàng chỉ cười: “Vậy được thôi!

Ta sẽ đợi thêm một lúc, ta về phòng xem bản nhạc đây, không làm phiền các vị nữa.”

Nói xong nàng liền quay lưng bắt đầu thu dọn đồ đạc, không ngờ đàn nặng quá, nàng vẫn có phần mang không nổi.

“Để ta!”

Khánh An vội chớp lấy thời cơ đi lên ôm chằm lấy cây đàn của nàng, và cũng không quên quay đầu nhìn Như Thi Như Họa nháy nháy mắt.

Hiểu ý, Như Thi nói: “Vậy để muội đi hâm lại cơm, đấy đều là do phủ Cao ông đưa đến, chỉ cần hâm lại là có thể ăn.”

Nói xong, nàng liền kéo theo muội muội đi vào nhà bếp.

Khánh An ôm đàn đi sau Vũ Y, ánh mắt của hắn chốc chốc lại liếc về bóng dáng yêu kiều, yểu điệu vô song của Vũ Y.

Vừa đi đến cửa phòng, Vũ Y đã đứng lại, trên khuôn mặt bạch ngọc của nàng nở hai đóa hoa hồng, nàng khẽ giọng: “Tướng quân, ngươi đi trước đi!”

Lý Khánh An bỗng thấy cái mặt già của mình cũng nóng rang, vội cười nói: “Được!

Được!

Ta đi phía trước.”

“Vũ Y cô nương, cảm tạ nàng đã dạy Như Thi Như Họa đàn.”

“Tướng quân không phải thế, cùng tập đàn cùng hai cô nương ấy, ta cũng cảm thấy rất vui.”

“Vũ Y cô nương, bây giờ nàng vẫn đang ở phủ Tướng quốc chứ?”

“Đúng, ta vẫn ở nhà của cậu.”

Hai người cùng đi đến phòng đàn ở lầu hai, Lý Khánh An đặt đàn xuống gọn gàng xong bỗng nhớ đến một việc, liền cười nói: “Vũ Y cô nương, ta có mang không ít quà từ Dương Châu về, ta cũng có chuẩn bị một phần cho nàng, nàng theo ta đi xem thử!”

Vũ Y lắc đầu nguầy nguậy: “Hảo ý của Tướng quân ta cảm ơn, nhưng đồ thì ta không cần đâu.”

“Không phải vật đáng giá, chỉ là đặc sản Dương Châu, như hột bút trúc tử điêu, hay lược làm bằng gỗ dương mộc, còn có cả sáo ngọc Kim Láng, Vũ Y cô nương cứ theo ta đi xem xem.”

Nàng do dự một lúc rồi cuối cùng cũng gật đầu nhận lời: “Vậy..vậy được thôi!”

Bọn họ lại cùng đi xuống dưới lầu.

Cầu thang hơi chật, Khánh An vừa đi phía trước vừa quay lại căn dặn nàng phải cẩn thận.

Phù Dung lâu này là lầu dành cho khách quý trong phủ Cao Lực Sĩ, nơi nơi đầu có thảm khắc tinh xảo, cả tòa kiến trúc được tu kiến rất ư tinh tế.

Có điều dẫu sao đây là kết cấu bằng gỗ, trải qua thời gian dài cũng khó mà tránh khỏi khuyết điểm của nhà gỗ.

Vừa đi được vài bước, bỗng đâu hai chiếc bóng xám nọ xẹt qua chân Vũ Y.

“Chít!

Chít” hai tiếng khiến hoa dung nàng thất sắc, nhảy cẫng lên thét to.

Mắt thấy nàng gần té nhào xuống, Khánh An vội nhanh tay khóa chặt eo nàng.

“Cẩn thận!”

“Đấy là tí khanh.”

Nàng ôm chằm lấy lan can cầu thang, giờ vẫn kinh hồn chưa kịp định.

“Chẳng qua là hai con chuột nhắt mà thôi!”

Hấn chưa bao giờ được gần nàng đến thế.

Mũi hắn thậm chí còn chạm đến cả tay áo nàng.Chốc chốc mùi thơm thoang thoảng trên người nàng lại truyền đến mũi hắn.

Còn nữa, chiếc eo ong nhỏ bé của nàng, và cả áo váy mỏng dính, hắn thậm chí có thế cảm nhận rõ được da thịt nõn nà mịn màn mát rượi trên đấy, khiến hắn thật không nỡ buông.

Vũ Y dường như cũng cảm nhận được điều gì, nàng vội quay mình thoát khỏi tay hắn.

Nàng lùi ra sau một bước phẫn nộ nhìn hắn: “Lý Tướng quân!”

Khánh An có phần khó xử, vội lúng túng nói: “Vũ Y cô nương, mới vài tháng không gặp, trong lòng ta vui mừng mà nhất thời thất lễ, thật xin lỗi nàng.”

Trong mắt nàng thoáng qua một tia giận dữ, nàng lại lùi liền ra sau hai bước quay lưng bỏ lên lầu.

“Bùng” một tiếng đóng mạnh cửa.

Lý Khánh An mỏi mệt ngồi lại trên cầu thang, hai tay hắn ôm chồm lấy mật cười mếu.

Đến lúc xế chiều, hắn mới ngủ dậy.

Ánh sáng trong phòng rất mờ, xung quanh thấp thoáng một mùi hương thơm nhàn nhạt.

Hắn trở mình ngồi dậy, giờ mới cảm thấy tinh thần dồi dào, sự mỏi mệt do đường xa giờ đã không còn.

Kéo rèm thoáng nhìn trong sân, phát hiện chiếc rương đựng đàn của Vũ Y đã không còn, chắc hắn nàng đã bỏ đi.

Nghĩ lại việc lúc chiều, mà hắn không khỏi cười khổ.

Lúc này, Như Thi đang bưng khay thức ăn đi vào.

“Đại ca, ăn cơm thôi!”

Quả thật, bụng hắn cũng đói meo,bữa cơm này sau mà thơm lức ngon lành thế không biết.

Như Thi ngồi chống cằm ở bên cạnh quan sát hắn.

Cặp mắt mỹ miều của nàng chứa đầy sự vui vẻ.

Hắn vừa ăn cơm vừa ậm ừ hỏi: “Vũ Y về nhà lúc nào thế?”

“Ngọc Nô vừa về là tỷ ấy rời phủ liền, cũng khá lâu rồi!”

Khánh An áy náy cười nói: “Như Thi, thật xin lỗi nàng, ta vừa về lại đắc tội tiên sinh dạy đàn của các nàng.”

“Đâu có!”

Nàng cảm thấy kỳ lạ: “Lúc về tỷ ấy trông khá vui đấy chứ.

Tỷ còn nói muội để huynh nghỉ ngơi.”

Lý Khánh An ngỡ ngàng: “Thế nàng có đưa thổ sản ta mang về cho nàng ấy chứ?”

“Có, nhưng tỷ ấy không chịu nhận, tỷ nói đã nói với huynh rồi.”

Trong lòng hắn thở dài, rốt cuộc cũng dỗi rồi, chỉ là không biểu hiện trên mặt thôi.

Như Thi nhìn hắn liền hỏi: “Đại ca, có phải huynh đã nói điều gì không phải với tỷ ấy?”

“Là làm điều không phải với nàng ấy!”

Lý Khánh An lại cười khổ: “Vốn dĩ nàng ấy nguyện ý nhận quà của ta, nhưng lúc xuống lầu nàng ấy sơ ý xém chút là té xuống cầu thang.

Ta ôm lấy eo nàng.”

“Đại ca có phải là thừa cơ sờ sạm một cái?”

Như Thi nhìn hắn hoài nghi cười.

“Ừ!

Ta đã thừa cơ rờ một cái đấy.”

Vừa nói hắn vừa khe khẽ đặt tay lên eo nàng, chẳng mấy chốc mặt nàng lại đỏ bừng lên, có điều cũng không thấy nàng lên tiếng can ngăn.

Hắn thừa thắng xông lên, lại càng làm tới.

Lần này Như Thi vội giữ tay hắn lại, e thẹn nói: “Đại ca, đứng làm thế, bây giờ trời vẫn còn sáng, sẽ bị người khác bắt gặp mất.”

Hắn vẫn thừa cơ sàm sỡ làn da trắng mịn như tuyết của nàng, giờ cũng chả tâm trí gì mà ngồi ăn cơm.

Nghĩ thế, hắn bèn đóng cửa lại, bồng nhẹ lên đi về gian buồng trong.

“Đại ca, ăn cơm trước đã.”

“Sắc đẹp có thể thay cơm.

Nàng chính là sơn hào hải vị của ta!”

Chỉ một chốc trong phòng xuân ý dâng đầy.

Lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân người, là Như Họa, nàng cười hỏi: “Tỷ tỷ, cây sáo ngọc này không tồi.”

Nàng cầm sáo ngọc đẩy cửa đi vào, thấy cơm canh thì vẫn thừa, người đâu lại chả thấy.

Nàng ngỡ ngàng một lúc, bỗng đâu nghe có tiếng gì đấy.

“Ca ca, nhẹ thôi.”

“ừm.”

Như Họa ngớ người, nàng liếc nhìn trong buồng một phát mà không khỏi phì cười.

Xong nàng vẫn lui ra ngoài và đóng vội cửa.

Có điều chỉ một lát sau, cửa lại được đẩy nhẹ ra.

Thân hình nhỏ nhắn của nàng luồn nhanh vào phòng, nhanh như sóc nàng nhẹ nhàng khóa trái cửa lại, khe khẽ kéo một khe nhỏ màn cửa liếc trộm vào trong.

Chỉ một lát nàng đã mặt nóng tai đỏ, bưng miệng cười nham nhỡ.

Bỗng nhiên, vang lên tiếng Lý Khánh An ho sặc một tiếng.

Nàng sợ quá, hoảng hốt định quay người chuồn ra ngoài, ai ngờ từ trong rèm một bàn tay thò ra kéo nàng vào buồng.

“Đại ca, muội chỉ đến xem huynh đã ăn cơm chưa thôi.”

“Ta biết, ngươi sợ ca ca không đủ đồ ăn, nên lại mang một suất nữa đến.

Vậy ta không khách sáo nữa.”

“Đừng!”

Trong phòng chốc chốc lại vang lên tiếng cười giòn giã của Như Họa: “Ca ca tồi quá đi, tỷ tỷ.”

“Cái con nha đầu thối này, tự mình cố ý đến nộp mình, ta không cứu nổi ngươi đâu.”

Chỉ một lát, trong phòng đầy sắc đào lý, song oanh đua tiếng, xuân sắc vô biên.

Lý Khánh An đúng là hưởng thụ thấu đáo cái phúc tề nhân này.

Sau một phen tận hưởng ân mỹ nhân, hai tỷ muội lại hầu hạ hắn đi tắm.

Lúc này, cửa viện đã đóng chặt.

Tiểu Liên trong bếp bận ra bận vào lo nấu nước.

Cô nàng tay bưng một thùng nước nóng nhanh chân chạy đến trước cửa phòng tắm, gõ nhẹ cửa hỏi: “Như Họa tỷ, nước đã nấu xong.”

Cửa được hé một kẽ nhỏ, Như Họa đưa bàn tay ngọc ngà trắng nõn của mình ra đón lấy.

Chỉ một lát, nàng lại trả lại thùng trống ra, nàng ghẹo Tiểu Liên: “Tiểu Liên, có vào giúp một tay không?”

“Ta mới không!”

Nói xong nàng đỏ mặt cầm vội thùng nước bỏ đi.

Cửa lại được nhẹ nhàng khép lại, trong phòng không có cửa sổ.

Khí nóng hầm hập phủ đầy phòng, ở giữa là một chiếc thùng gỗ (chậu tấm) cao đến vai.

Lý Khánh An đang thư thái ngâm mình trong nước nóng, đến mắt hắn cũng chã thèm mở.

Ngọc thể trong suốt của Như Thi Như Họa lại càng thoát ẩn thoát hiện trong sương khói mờ.

Như Thi cũng ngâm mình trong nước, nàng đứng ngay sau lưng hắn dùng nước bồ kết cẩn thận gội đầu cho hắn.

“Cẩn thận!

Nước sôi đây.”

“Ào!”

Như Họa vừa đổ nước vào chậu vừa men theo thành chậu đi vào.

Nàng túm lấy làn tóc đen dày như dòng thác đồ của mình búi thành búi tóc cao, dẻo giọng nói: “Ca ca, ca nghiêng mình chút nào, để muội chà lưng cho.”

Lý Khánh An nheo mắt hưởng thụ phục vụ của hai tỷ muội.

Mà tay chân hắn ở dưới nước cũng chả thật thà gì.

“Ngày mai ta muốn đi tiệm đồ gỗ sắm ít đồ đạc, để sau này có dọn đến nhà mới có cái để mà dùng.

Các nàng thấy thế nào?”

Như Thi nhoẻn miệng cười: “Bọn muội sắm hết rồi, chỉ đợi huynh về dọn qua thôi.”

“Vậy còn giường ngủ?

Nhất định là chưa thay, nếu thế sau này làm sao đủ cho ba người ngủ?”

Hắn cười ái muội hỏi.

Như Thi dùng lược gỗ gõ nhẹ đầu hắn: “Chỉ có hôm nay thôi, về sau không có việc tốt như thế nữa đâu, huynh đừng có mà mơ!”

“Vậy chí ít phải sắm cái chậu tắm to chứ!”

Như Họa cười nói: “Ca ca, mùa hè đâu cần dùng chậu tắm, vườn sau chúng ta chả phải có một có hồ nhỏ sao?”

Mắt hắn sáng bừng lên, hắn giơ tay vỗ mạnh lên trán mình phán: “Ngốc quá!

Thế mà ta không nghĩ không ra!”

Tấm xong, thay một bộ đồ vải bố rộng rãi, hắn mới toàn thân sảng khoái đi về thư phòng.

Như Thi lại pha cho hắn theo ly trà nóng.

Chỉ là vừa ngồi xuống thì đã nhận được tin Cao Lực Sĩ cho người đến mời, hắn uống vội hớp trà đã phải nhanh chân đi về hướng nội viện.

Cao Lực Sĩ mới từ Hưng Khánh Cung quay về, nghe nói Lý Khánh An đã về Kinh, cả cơm cũng chưa kịp ăn liền phái người đi mời hắn.

“Lý Khánh An tham kiến Cao ông.”

Cao Lực Sĩ cười tít mắt, “Thất Lang khách sáo quá, mau mau ngồi xuống.”

Khánh An vừa ngồi, thị nữ lại dâng trà lên cho.

Cao Lực Sĩ ngắm nghía hắn một lúc, mới gật đầu nói: “Xem ra chuyến đi Dương Châu này thu hoạch không ít.”

“Cao Ông là chỉ về mặt nào?”

Lão cười mỉm mỉm: “Vụ án muối Dương Châu, ngươi có thể nói không liên quan đến ngươi ư?”

“Có liên quan, ta đã tóm được trùm muối Đỗ Bạc Sinh.”

“Thế là đúng rồi, mấy hôm trước ta gặp Thái tử, điện hạ cứ khen ngợi ngươi suốt.”

Lão khẽ thở dài xong lại nói: “Kỳ thực ta vẫn hi vọng ngươi có thể giúp Thái tử.

Thái tử là chu quân của Đại Đường, tuy người bị bất hạnh liền liền, nhưng Thánh thượng vẫn không có ý định truất phế người.

Ngươi bây giờ tận trung người, trong tương lại nếu người đăng cơ, lại gặp ngươi thời thành niên.

Lúc ấy tiền đồ của ngươi chỉ có thể nói là sáng chói.

Lần trước người chủ động khen ngợi ngươi trước mặt ta, Thất Lang, điều này nói rõ rằng ngươi đã thông qua thử thách của người.”

“Cảm tạ Cao ông đã tiến cử Khánh An, tại hạ nhất định sẽ tận trung Thái tử, vì người cố hết chút sức mọn này.”

Nói đến đây, Lý Khánh An lại do dự nói: “Cao ông, có một việc, tại hạ không biết nên nói không?”

“Trước mặt, ta, ngươi không phải ấp úng, muốn nói gì cứ nói.”

“Cao Ông, lần trước ở Dương Châu ta vô tình có được lợi nhuận buôn muối của Khánh Vương.

Ta muốn dâng cho Thái tử, nhưng không biết có được không?”

“Lợi nhuận của Khánh vương?!”

Cao Lực Sĩ nheo mắt cười nói: “Việc này ta đã đoán đúng, vụ án muối Dương Châu quả nhiên có liên quan đến Khánh vương, nên mấy tháng trước, ta đã ngăn lại tấu sớ đàn hạch của Lưu Trường Vân và Lư Hoán.”

Lão cúi cúi mình ngạc nhiên hỏi: “Vậy có bao nhiêu?”

“Hoàng kim năm vạn lượng.”

Cao Lực Sĩ n,gờ ngàng, thở khẽ: “Năm vạn lượng hoàng kim, điều này có thể thấy được hắn buôn lậu muối điên cuồng nhường nào.”

“Cao Ông thấy thế nào?

Tại hạ muốn dâng cho Thái tử.”

Cao Lực Sĩ trầm ngâm một lúc, cười nói: “Nếu người có được năm mươi vạn lượng hoàng kim này của ngươi, sẽ xem ngươi là tâm phúc .”

Chương 117: Mời gặp bí mật

Trong ngự thư phòng Hưng Khánh cung, Lý Long Cơ đang ngồi phê duyệt các bản tấu.

Cầm một bản tấu lên đọc một lượt, đấy là kết án sau khi hội thẩm tam thi của Giang Hoài Chuyển vận sứ Lưu Trường Vân và vụ án muối Dương Châu.

Người xem xong không khỏi chau mày hỏi Cao Lực Sĩ: “Trẫm nhờ không phải hai tháng trước vụ án này đã được kết án?

Sao đến giờ mới có định đoạt?”

Cao Lực Sĩ vội giải thích: “Điện hạ, do Đỗ Bạc Sinh đã tự sát trên đường vào Kinh, Lưu Trường Vân kiên quyết không chịu nhận tội, Giám sát ngự sử lại phải quay lại Dương Châu tìm chứng cứ, nên mới chậm trễ thời gian.”

“Thế hiện tại thế nào?”

“Hiện tại chứng cứ rành rành, Lưu Trường Vân quả thật đã cho Đỗ Bạc Sinh rất nhiều thuận lợi, khiến cho thuế muối triều đình tổn thất thảm trọng.

Tam tư hội thẩm Lưu Trường Vân có tội, tội đáng chém, tịch thu gia sản trừ thuế quốc gia.”

Lý Long Cơ lại trầm ngâm ngẫm nghĩ một lúc hỏi: “Thế hắn có nói những gì không nên nói không?”

“Điện hạ yên tâm, Tam tự hội thẩm sẽ không nghe lời người đương sự muốn thoát tội.”

“Vậy được!

Hãy sớm cho kết liễu án này.”

Lý Long Cơ chấp bút phê một chữ “Chuẩn” trên thu định tội hội thẩm rồi đưa cho Cao Lực Sĩ: “Lập tức giao trả trung thư tỉnh, trẫm không muốn nghe về việc này nữa.”

Cao Lực Sĩ nhận bàn tấu xong vội rời ngự thư phòng: “Giao cho Lý Tướng quốc, điện hạ hạnh lệnh hắn lập tức thì hành.”

Sau khi hoạn quan nhận lấy bản tấu, Cao Lực Sĩ vừa định quay đi thì thấy một hoạn quan khác đang hối hả chạy đến.

Lão bèn hỏi: “Đã xảy ra việc chi?”

“Cao Ông, Ca Thu Hàn Lũng Hữu đến, đang ở ngoài cung chờ gặp điện hạ.”

“Ta biết rồi, ngươi để hắn đợi thêm một lát.”

Cao Lực Sĩ bèn đi về ngự thư phòng bẩm báo: “Điện hạ, Ca Thu Hàn đã đến.”

Lý Long Cơ ngưng bút lại, gật đầu nói: “Triệu hắn lập tức vào gặp trẫm!”

Một tên hoạn quan đi triệu Ca Thu Hoàn vào cung, Lý Long Cơ giờ cũng chẳng còn tâm trang phê tấu Chương , người chậm rãi đi đến khu bản đồ Lũng Hữu treo trên tường, chỉ nhìn chằm chằm mà không nói một lời.

Lý thị Đại Đường đã khởi nghiệp tại Quan Lũng, định đô trường An, đi về hướng Tây chính là Lũng Hữu, giáp sát nước cường địch Thổ Phồn.

Vì thế từ khi Đột Khuyết suy thái, Thổ Phồn liền trở thành cường địch số một Đại Đường.

Thổ Phồn mạnh mẽ, cử quốc giai bình đã nhiều lần xâm phạm biên giới nước Đại Dường, cướp bóc nhân khẩu và lương thực, nhất là Thổ Phồn chiếm vùng Cửu Khúc chỉ địa Hà Tây làm cứ địa hậu cần, không ngừng xâm phạm khu Hà Lũng, nghiêm trọng uy hiếp khu vực Quan Trung.

Nay Đại Đường đương trong thế thủ chiến lược.

Sau khi Lý Long Cơ kế vị, mùa thu năm Khai Nguyên thứ hai, đại tướng Thổ Phồn Bần Đạt Diên, Khất Lực Từ...soái binh mười vạn dự tiến công Lâm Khiêu, Lan Châu, Vị Châu Đại Đường.

Đường phái Lũng Hữu Ngự sử Tiết Nạp, Thái Bộc Thiếu khanh Vương Chiêm soái quân phản kích.Tháng đười, quân Đương tập kích Thổ Phồn vào đêm, đại bại Thổ Phồn tại Vũ Giai.

Trải qua nhiều năm chinh chiến, Đường dần dần củng cố tuyến phòng Hà Lũng.

Từ năm Khai Nguyên mười bảy, quân Đường bắt đầu chuyển vào thế chiến lược công kích.

Trong cuộc chiến giữa Đại Đường và Thổ Phồn, được tiến hành trên ba tuyến Đông Tây Nam, trong đó kịch liệt nhất là vùng Hà Lũng tuyến Đông và Kiếm Nam tuyến Nam.

Nhưng nơi phá vỡ cục diện cân bằng đầu tiên lại là tuyến Tây An Tây.

Trận chiến Tiều Bột Luật năm ngoái, quân Đường hành quân hàng ngàn dặm trên cao nguyên, chiếm Tiểu Bột Luật trong chớp mắt, giành được thắng lợi to lớn vùng tuyến Tây.

Tây tuyến đại thắng, đã Cổ Vũ cho sĩ khí cho Đại Đường rất nhiều, khiến trận chiến vẫn còn nhiều do dự ở vùng Hà Lũng dần dần được lộ rõ.

Người lấy viết ghì mạnh ý ở bản đồ vẽ một đường tròn khoanh quanh vùng sơn lĩnh phía Tây Bộ Châu, và chấm một chấm đỏ ngay chính giữa.

Đây chính là Xích Lĩnh, phảng phất như một gã khổng lồ nằm giữa khu vực hướng Tây Bộ Châu.

Thế núi hiểm trở, đó là vùng ranh giới giữa Đại Đường và Thổ Phồn.

Người Thổ Phồn cao to, ngựa tráng, trên núi cao nhìn xuống bao quát cả khu vực Hà Lũng.

Và ưu thế mấy chục năm nay của Thổ Phồn chính là Xích Lĩnh này, mỗi lần rút quân về lại cố thủ vùng địa thể yêm trở, còn tấn công thế quân thì cứ thế òa xuống đánh phủ đầu.

Xích Lĩnh chỉ có một còn đường duy nhất đi lên, điểm chấm trên bản đồ chính là đỉnh điểm của con đường này- Thạch Bảo thành.

Thạch Bảo thành phảng phất như là cây cọc cấm trên tâm can của Đại Đường, bao nhiêu năm nay khiến dân vùng Hà Lũng ngày đêm khó ngủ yên.

Và nó cũng giống như tấm gương phản chiến hưng thịnh vài chục năm nay của vùng Hà Lũng.

Khai Nguyên thứ mười bảy, Đường Sóc Phương Tiết độ sứ Lý Vĩ soái quân viễn hành tập kích, nhất cử công thành Thạch Bảo thành, khiến Thổ Phồn mất đi ưu thế chiến lược, quân Đường từ đó chia quân cố thủ các cứ điểm quan trọng, mở rộng biên cương hơn một ngàn dặm.

Năm Khai Nguyên hai mươi lăm năm, Hà Tây Tiết độ sứ Thôi Hi Dật lại dùng Thạch Bảo thành là chỗ dựa, đánh mạnh về phía Tây Thổ Phồn.

Quân Đường đi sâu vào Thổ Phồn đến khu vực Thanh Hải, đại phá quân Thổ Phồn; một năm sau đó, Đường tướng tiếp tục công hạ chiếm được Tân Thành, Hà Kiều Thổ Phồn, khiến khu vực Hà Lũng Đại Đường chiếm ưu thế chiến lược.

Chỉ tiếc là đến năm Khai Nguyên hai mươi chín, Thổ Phồn dồn sức toàn nước, vua Thổ Phồn đích thân soái binh chiếm lại Thạch Bảo thành, khiến nỗ lực mấy mươi năm của quân Đường một đêm tiêu tan.

Thạch Bảo thành từ đó cũng trở thành cơn ác mộng - với Lý Long Cơ.

Thắng lợi Tiểu Bột Luật lại lần nữa khơi dậy hùng tâm tráng chí của người.

Lúc này, sau lưng người vang lên tiếng Ca Thu Hàn: “Thần Ca Thu Hàn xin tham kiếm hoàng thượng, chúc điện hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Lý Long Cơ tiếp tục dùng viết vẽ một dấu chéo rõ to trên Thạch Bảo thành, quay người nói: “Dù phải trả giá đắt nhường nào, cũng phải đoạt lại Thạch Bảo thành.Ngươi làm được chứ?”

“Thần nhất định sẽ làm được.”

Chiều, Lý Khánh An cỡi ngừa đến chợ Tây, hắn không vào cồng chợ mà chỉ đi đến một con ngõ nhỏ cạnh bên.

Vừa mở mảnh giấy nhỏ ghi chú ra, hắn lại tiếp tục đi sâu thêm vào ngõ.

Con ngõ này tên Tây Lĩnh, là nơi người Hồ Tây Lĩnh tập cư.

Cuối ngõ là một tửu tứ người Hồ ba lầu, do ngõ rất sâu nên thường khách rượu bình thương hiếm khi đến đây, ở đây toàn khách quen.

Khánh An vừa đi đến cửa, nhìn nhìn lá cờ trên ở tiên, trên đấy có ghi ba chữ: “Nhiệt Hải Cư.”

Sáng sớm hôm nay đã có người đưa thu đến cho hắn, trong thu có một dòng chữ: “Giờ Thân tửu tứ Nhiệt Hải Cư Túy Diệp thành gặp.”

Trong đấy không để lại danh xưng, cũng không ghi lý do, chỉ vỏn vẹn một câu nói, nhưng sau khi suy nghĩ, hắn vẫn quyết định sẽ đến.

Giờ đây đã là thân thời, đã qua giờ cơm trưa.

Trong tửu tử vắng khách lạ thường, cả một người khách của không có, hắn vừa bước đến gần cửa, đã thấy trong tửu tứ chạy ra hai ả Hồ cơ xinh đẹp, cười tươi như hoa nói: “Quý khách, xin mời vào trong uống rượu.”

“Ta có hẹn với bằng hữu, tại Túy Diệp thành.”

“Quý khách mời lên lầu!”

Túy Diệp thành là một gian nhã thất ở lầu ba của quán, và cũng là gian nhã thất lộng lẫy nhất.

Nó được hợp thành bởi hai gian phòng, trước cửa có hai Hồ cơ đứng sẵn, thấy Lý Khánh An đi lên vội cười tiếp: “Quý Khánh, xin lỗi, gian phòng này đã có người.”

“Ta có hẹn với người ở trong.”

“Vậy mời quý khách vào!”

Vừa vào đến phòng hắn không khỏi ngỡ ngàng một lúc.

Trong đấy có tám người hắn tử vạm vờ, ai nấy đều thế cách cường tráng, mạnh mẽ, một người trong đó nhìn thấy hắn bèn gõ gõ cửa gian buồng trong bẩm báo: “Điện hạ, hắn đã đến!”

Cửa được mở ra, một nam tử hơn bốn mươi từ trong đi ra, mặt mày trắng trèo mày râu nhẫn nhụi.

Hắn nhìn nhìn Khánh An xong rồi cao giọng nói: “Quả thật là Lý Tướng quân đã đến, rất đúng giờ.

Tại hạ Lý Tịnh Trung, là nội thị Đông Cung.”

Lý Khánh An bỗng chốc hiểu ra ai muốn gặp hắn liền chấp tay nói: “Tại hạ đến theo lời hẹn.”

“Ta biết, chỉ là theo quy cử mới phải mạo phạm Tướng quân, xin Tướng quân bỏ qua!”

Nói xong, hắn giơ tay phủi phủi bụi trên người, lập tức có ba người đi lên rà người Khánh An, có thể nói là kiểm tra rất cẩn thận, cả đầu mũi hia cũng không bỏ qua.

Sau khi gã đại hắn ấy lấy tất thảy nỏ, đao, và những vật dụng vàng bạc của hắn đặt trên khay xong mới nhìn Lý Tịnh Trung khẽ gật đầu.

Lão cười nói: “Lý Tướng quân, mời vào!”

Đi vào nội thất, rèm cửa trong phòng đóng gần kín hết, trang trí cũng rất đơn giản, chỉ có một chiếc bàn nhỏ cùng hai chiếc đệm ngồi.

Một gã nam tử đang khoát tay đứng trước cửa số nhìn về một nơi xa xa ngoài kia.

Nhìn bóng hình thấy được đây là một nam tử thân hình yếu ớt, tinh thần mỏi mệt.

Lý Tịnh Trung đi lên nhỏ giọng nói: “Điện hạ, hắn đã đến.”

Nam tử quay lưng lại, một bộ mặt trắng bệch cùng đôi mắt nhỏ dài giống hệt Lý Long Cơ, đây chính là đương kim thái tử.

Lý hưởng nhìn nhìn Khánh An mỉm cười: “Lý Tướng quân có quen ta?”

“Trí nhớ của Lý Tướng quân thật tốt, lần trước chúng ta từng gặp một mặt nơi Hàm Nguyên điện.“

Lý Hưởng lại khoát khoát tay nói: “Nơi đây không phải Đông cung, tưởng quân không phải giữ kẽ, cử ngồi tự nhiên.”

Lý Khánh An và hắn ngồi đối mật nhau, Lý Tịnh Trung một bên liền lên trà cho Khánh An, mà chỉ cho Lý Hưởng một ly nước lã.

Lý Hưởng cười cười giải thích: “Sức khỏe ta không tốt, ngự y nói ta không thích hợp uống trà, nên ta vẫn chỉ dung nước trắng, Tướng quân cự tự nhiên.”

“So với lần gặp trước cảm giác sức khỏe điện hạ đã khá hơn nhiều.”

“Đúng, dọn vào Đông Cung gần nửa năm nay, cảm giác sức khỏe cường tráng không ít, cảm tạ Tướng quân quan tâm.”

Lý Hưởng cười cười vào thắng vấn đề chính: “Vụ án muối Dương Châu lần này, đa tạ Tướng quân đã rat ay trợ giúp, nhờ thế mà ta mới được toàn thắng.”

“Tận lực vì thái tử là vinh hạnh cho thần, thần chỉ hận là trước đó chưa có cơ hội.”

Lý Hưởng nheo mắt thành một đường dài, chậm rãi nói: “Lý tướng quân có biết hôm nay đến gặp riêng ta như thế cũng khá mạo hiểm.”

“Thần biết!”

“Ngươi thật sự biết!”

“Thần có biết vụ án Vi Kiên.”

Lý Hưởng sắc mặt lại càng trắng nhợt hơn, lẩm bẩm nói: “Không tồi!

Vụ án Vi Kiên, phàm ngoại thần nào tự gặp riêng ta đều bị xử từ.”

Ánh mẳt hắn lại quay trở lại hướng Khánh An: “Nếu đã biết, vì sao ngươi còn dám đến?”

“Thần không biết do thái tử triệu kiến!”

Lý Hưởng ngỡ ngàng, hắn bỗng nhiên cười phá lên: “Nói rất hay!

Ta chính là thích sự thắng thắng của ngươi.”

Hắn nhìn nhìn bản đồ, trong mắt đầy vẻ tán thưởng.

Hắn gật gật đầu rút trong long ra một thẻ kim bài đưa cho Khánh An: “Phụ vương đã chuẩn ta trực tiếp triệu kiến đại thần, không được quá mười người.

Sau này ngươi chính là một trong mười người ấy, và kim bài này, nếu gặp tình trạng khẩn cấp nào có thể xuất ra.”

Nói xong, hắn đứng lên đi nhanh về hướng cửa.

Tám tên thị vệ vội hộ tống hắn leo thắng lên xe ngựa từ cửa sau, hỏa tốc rời khỏi.

Khánh An đứng trước cửa sổ, nhìn mãi cho đến khi xa ngựa đã biến mất, mới kịp hoàn thần để nhìn kỹ kim bài.

Trên kim bài có khắc hai chữ “Đông cung” , phía dưới là con kỳ lân tràn trề sức sống, còn phía sau là dòng chữ: “Gặp lệnh bài này, như cô thân lâm.”

Khánh An cười cười lẩm nhẩm: “Một kim bài nhỏ này, mà lại đáng giá đến năm vạn lượng hoàng kim.”

Hai canh giờ sau, trời đã dần tối, Lý Khánh An được quản gia của Lý Lâm Phủ dẫn đường đi đến một thủy tạ cai bị nghiêm ngặt, đi vào nội trạch của lão.

Nơi đây là nơi riêng tư nhất của lão, cũng là nơi về đêm lão ngủ, chỉ có tâm phúc mới được phép đi vào .Ngoài trưởng tử ra, những đứa con khác cũng không có quyền lực này để vào.

Lý Khánh An cũng lần đầu đi vào nội trạch của Lý Lâm Phủ.

Kỳ thực đây là một tòa lâu đài nho nhỏ được dùng đá hoa cương xây lên, xung quanh toàn là nước và nước, chì có chiếc cầu nhỏ kia là liên với bên ngoài.

Trong lâu đài cũng chả có lấy một nhánh cây ngọn cỏ.Trên sân thượng là lính canh gác và tuần tra.Lý Lâm Phủ cả đời diệt trừ bao nhiêu chính địch, bản thân lão đều biết rõ mình oán thù khắp .

Để có thể ngủ ngon,đành phải dùng thủ đoạn nghiêm ngặt nhất để bảo vệ bản thân.

Lý Khánh An vừa đi vào nội trạch, trong đấy vẫn đèn lửa sáng trưng, hoàn toàn không một chút hơi hớm âm u.

Đi đến cửa căn phòng phía trước, lão quản gia gõ gõ cửa bẩm báo: “Lão gia, Lý Tướng quân đã đến.”

“Hãy để hắn vào!”

Là tiếng của Lý Lâm Phủ.

Khánh An vừa đầy cửa đi vào mới nhìn rõ, hóa ra bên trong là một căn thư phòng, hai bên tưởng là chiếc giá sách đầy rẫy sách với sách.

Lý Lâm Phủ ngồi trước án thư, một sủng thiếp đang quỳ sau lung xoa bóp đầu cho lão.

Khánh An vội đi lên thì lễ: “Tham kiến Tướng quốc!”

Lý Lâm Phủ khoát khoát tay thị ý sủng thiếp tạm lui.

Lão nhìn Khánh An cười cười nói: “Thất Lang, ngươi từ Dương Châu quay lại hôm qua ư?”

“Thưa vâng!”

“Ngồi xuống đã.”

Khánh An vừa ngồi xuống, hắn đã vội rút chiếc kim bài của Thái tử cho lão đặt trên bàn đấy cho Lý Lâm Phủ: “Chiều hôm nay, Thái tử đã bí mật hẹn gặp thuộc hạ.”

Lý Lâm Phủ cầm kim bài lên, nhìn tỉ mĩ một lúc không khỏi nói: “Khá lắm!

Khá lắm!

Thái tử lại có thể đưa kim bài Kỳ Lân cho ngươi.

Xem ra, người rất ư xem trọng ngươi!”

Lão lại cười giải thích: “Người tổng cộng có bốn kim bài,long, hổ, báo, kỳ lân.

Ký thực cũng không có tác dụng gì, chỉ là tượng trưng cho sự ân sững mà thôi.

Theo ta biết, kim bài long của hắn vốn là cho Vương Trung Tự.

Sau này Vương Trung Tự hoàn trả lại, kim bài hổ thì ở nơi con trai người Quảng Bình vương, kim bài báo thì cho Vi Kiên.

Sau này lúc bị tịch thu tài sản cũng không tìm thấy, không rõ tông tích.

Chắc đã bị Vi Kiên hủy đi.

Còn kim bài kỳ lân này lại cho ngươi, ngay cả Lư Hoán tiến cừ ngươi cũng không có.”

Lý Lâm Phủ lại hiếp mắt nói: “Để ta đoán thử xem vì sao người lại cho ngươi kim bài?”

“Tướng quốc cứ đoán.”

“Ta vốn nghĩ là liên quân đến Cao Lực Sĩ, nhưng ngươi không phải Ca Thu Hàn cũng không phải Cao Tiên Chi, chẳng qua là một Trung lang tướng bình thường, thì dù Cao Lực Sĩ có tiến cử ngươi thế nào, người cũng tuyệt không cho ngươi kim bài.

Ta nghĩ nhất định là ngươi đã cho người một thử mà gần đây đang rất cần.

Hừ!

Lý Hưởng cần gì, ta biết rất rõ, đó chính là tiền!

Ngươi đã đưa tiền cho người, đúng không?”

Lý Khánh An không thể không thừa nhận nhãn quang của lão quả thật độc!

Thế mà vẩn nhìn thấu được.

“Nhưng tiền ngươi từ đâu mà có?”

Lý Lâm Phủ lại tiếp tục: “Ngươi chỉ đi một chuyến Dương Châu.

Hừ!

Vậy là từ vụ án muối, gia sản của Đỗ Bạc Sinh gần bốm mươi vạn quan, ngoài bị Khánh vương cướp đi mười mấy vạn quan, còn lại hai mươi mấy vạn đều giao nộp triều đình.

Ngươi không tự giữ lại, nhưng ta biết trong tay Đỗ Bạc Sinh còn một món tiền, đó là lợi nhuận từ muối của Khánh vương.

Khoảng tiền này không xuất hiện trong danh mục, thế đã bị Khánh vương lấy đi ư?

Nếu là như thế, hắn đã không phải thảm bại tại Dương Châu.Nên khoảng tiền này Khánh Vương không lấy được.Vậy, nó đi đâu rồi?”

Nói đến đây, lão lại liếc nhìn Khánh an, mặt cười mà như không cười.

Khánh An thở dài cười nói: “Tướng quốc quả thiệt lợi hại.

Món tiền này trị giá năm vạn lượng hoàng kim, ta đã hiến toàn bộ cho Thái tử.”

Lý Lâm Phủ cười cười vỗ tay: “Quả đúng như ta dự đoán.”

Đột nhiên, lão nín cười và nhìn Khánh an nói: “Nước cờ này của ngươi đi rất đúng, dung năm vạn lượng hoàng kim để đổi lấy sự tin tưởng, ngươi còn cao mình hơn cả sự tưởng tượng của ta.”

Khánh An cười cười nói: “Bước đầu tiên Tướng quốc giao ta đã hoàn thành, xin Tướng quốc giao tiếp bước thứ hai.”

Lão thở dài nói: “Thất Lang, ngươi thong mình hơn cả ta nghĩ, khá lắm, để ngươi trở thành tâm phúc của Thái tử, đây chỉ là bước đầu của ta, ta còn có bước thứ hai.”

Lão nhìn chằm chằm Khánh An một hồi, từ từ nói: “Chỉ cần ngươi hoàn thành bước hai này cho ta, ta sẽ tặng Khương Vũ Y cho ngươi, An Tây Tiết độ sứ cũng là của ngươi.

Ta sẽ để ngươi trở thành Tiết độ sử trẻ tuổi nhất Đại Đường.”

Khánh An cười cười: “Tướng quốc, ta lại muốn tham gia vào trận chiến Thạch Bảo thành.”

Lý Lâm Phủ ngỡ ngàng: “Vì sao?”

“Không vì sao cả!”

Lý Khánh An cười nhạt giải thích: “Quân công của ta quá ít, nếu tương lai đảm nhiệm An Tây Tiết độ sử sẽ khó mà phục chúng.”

Lão ngẫm nghĩ một lúc nói: “Thất Lang, ta không phải phản đối ngươi tham chiến, nhưng An Tây và Lũng Hữu dẫu sao là hai hệ thống quân khác biệt, nếu ngươi tham gia trận chiến này, về trước mặt ngươi có thể lập công, nhưng về lâu dài, ngươi có thể sẽ gặp phải biến số do thân phận bên Lũng Hữu, mà cuối cùng không thể vào được chức cao như Tiết độ sử.

Thất Lang, ngươi hãy suy nghĩ kỹ.”

“Tướng quốc, tham gia trận chiến Thạch Bảo thành, không nhất thiết phải bỏ thân phận An Tây.

Tướng quốc có thể linh hoạt hơn khi xử lý.”

“Ha ha, không ngờ Thất Lang cũng là kẻ cùng đầu cùng cổ.”

Nụ cười của lão có phần miễn cường, lão đã hàn xúc bảo với hắn rằng lão không đồng ý, thế mà hắn vẫn kiên quyết.Nếu là người khác chắc lão đã hạ lệnh đuổi ra ngoài.

Nhưng đây lại là Lý Khánh An cứu không phải ai khác, lão không thể làm thế.

Dầu sao bước thử hai của lão muốn thực hiện thì vẫn phải nhờ vào hắn.

Lão bỗng hiểu ra, hóa ra tên Lý Khánh An này đang trả giá lão!

Cố nén sự không vui, lão hỏi: “Thế linh hoạt thế nào?

Ngươi nói thử xem!”

Hắn không hề hiểu ý sắc mặt lão, cũng chả muốn hiểu.

Vụ Dương Châu kia làm hắn tụt hết mười cân, nuôi trâu cày cuốc còn phải cho ăn chút dinh dưỡng,nếu toàn cho ăn bánh trừ cơm thế ai chịu ,ho thấu?

“Tướng quốc, An Tây quân từng đánh Liên Vân bảo, với kinh nghiệm đánh thành bảo này cũng gọi là,có chúâ kinh nghiệm.

Ta đoán công thành Thạch Bảo chỉ dựa vào Lũng Hữu quân vẫn chưa đủ.

Chí ít Hà Tây quân cũng sẽ mượn cớ tham chiến, vậy có điều thêm hai chỉ quân từ An Tây thì cũng có sao?”

“Ừ!

Đây cũng là một cách hay.”

Khá,h An kiên,quyết đánh thành Thạch Bảo, Lý Lâm Phủ vẫn hết cách.

Lão cuối cùng chỉ hỏi được: “Ngươi nhất định pổ.ải tham chiến ư?”

“Đúng!

Ta phải tham hiến.”

Lão nhìn hắn một lúc, cuối cùng cũng gật đầu: “Được thôi!

Ta sẽ an bài.”

“Cảm tạ Tướng quốc, xin Tướng quốc cứ tiếp tục, bước thứ hai là gì?”

Lý Lâm Phải bất đắc dĩ cười cười, lão hạ giọng khẽ nói: “Bước thứ hai, ta mặc ngươi dùng thủ đoạn gì, ngươi cũng phải để Thái tử và Dương Chiêu trở thành kẻ địch không đội trời chung.”

Chương 118: ÂÂn sinh thù dậy

Lúc Lý Khánh An rời khỏi phủ đệ của Lý Lâm Phủ, sắc trời đã tối đen như mực.

Gió đêm vi vu, thanh mát mà lại mang chút ấm gip.

Trên phố lớn người đi đường lác đác, chỉ còn tiếng vó ngựa “cọc! cọc!” chạy trên đường trải bằng phiến đá.

Hôm nay dụng ý cuối cùng của Lý Lâm Phủ tung ra ván cờ này, để Dương gia và thái tử bất hòa, hắn Lý Lâm Phủ rút mình khỏi đó, thậm chí Lý Lâm Phủ và thái tử hòa giải liên kết lại, cùng nhau đối phó với Dương gia cũng đều có khả năng.

Trên lịch sử, Lý Lâm Phủ vẫn chưa bao giờ hòa giải với thái tử, dẫn đến gia tộc Lý Lâm Phủ sau khi diệt vong rồi không còn có thể trở mình lại được.

Vậy thì thời gian sau Thiên Bảo, sau khi vị trí thái tử đã vững, Lý Lâm Phủ chưa hề nghĩ đến giản hòa với thái tử sao?

Có lẽ hắn đã từng có suy nghĩ như vậy, chẳng qua mối hận quá sâu, đến nỗi không còn giản hòa được nữa.

Nếu vậy sự hiện diện của mình ở đây, có lẽ nào sẽ thay đối định cục này của Đại Đường không?

Để cho Lý Lâm Phủ cuối cùng sẽ giản hòa với thái tử?

Nếu là như vậy, điều này sẽ ảnh hưởng ra sao đến cục thế quyền lực của Đại Đường.

Lý Khánh An đột nhiên phát hiện mình lại trở thành con cờ quan trọng ảnh hưởng cục thế quyền lực Đại Đường.

Chỉ đáng tiếc là sức mạnh của bản thân hắn vẫn chưa đủ lớn. vẫn chưa thể từ trong công cuộc xoay chuyển quyền lực thay đổi lịch sử này giành lấy lợi ít lớn nhất.

Nghĩ đến lo xa nhìn rộng của Lý Lâm Phủ, Lý Khánh An đột nhiên cảm thấy mình thật sự cần một quân sư.

Không phải là loại thì nhân không biết nhân tình thế thái như Lý Bạch, mà phải là một mưu sĩ nham hiểm như Già Hũ (một mưu sĩ nổi tiếng của nước Ngụy thời Tam Quốc) vậy, Lý Khánh An bất giác nghĩ đến Nghiêm Trang.

Trên trận đấu mã cầu tam tuyệt kế mà hắn bày ra quả thật độc gic, nếu không phải mình vừa đúng nhìn thấy nguyên tắc này thì quả thật bị hắn thừa cơ được rồi.

Nhưng đáng tiếc Nghiêm Trang đang phò trợ An Lộc Sơn.

Đường đường một tiết độ sứ Phạm Dương địa vị cao hơn nhiều so với Trung lang tướng của mình.

Khi Lý Khánh An đi vào Dực Thiện phường, tiếng trống đóng cửa phường đột nhiên vang lên.

Hắn bất giác gia tăng tốc độ con ngựa.

Xa xa, chỉ thấy trên bục thang trước cửa Phủ Cao Lực Sĩ có một người đang nôn nóng đi lại trên đó, chốc chốc lại nhìn ra phía này.

Hắn đột nhiên nhìn thấy Lý Khánh An, vội vắt giò lao tới: “Lý tướng quân!”

Hắn xông đến gần phía trước, có chút thở không nổi nói: “Lý tướng quân, tiểu nhân đợi người đã gần hai canh giờ rồi.”

“Thành thật xin lỗi.

Xin hỏi, ngài là ”

Lý Khánh An có chút không hài lòng lắm.

Đâu phải là ta để ngươi đợi không đâu, không lẽ ta thì không có việc làm, chỉ đợi người ta đến viếng sao?

Sao mà cong râu trợn mắt nhìn ta như vậy?

Kẻ đó chỉ vì đợi quá lâu mà trong lòng buồn bực, nhưng mà để hắn trút giận Lý Khánh An, hắn lại không dám.

Nhìn cửa phường sắp đóng, hắn vội nói: “Ta là nhị quản gia Bùi tướng quốc Phủ, Bùi lão gia sai ta đưa một thiệp mời đến cho ngài, bên trên ghi rất rõ ràng.”

Nói xong, hắn giao một thiệp mời cho Lý Khánh An, lại chạy trở về bục thang, leo lên ngựa rồi phóng một mạch tới cửa phường.

Xa xa còn vọng lại tiếng kêu: “Lão gia nhà ta vô cùng cảm kích Lý tướng quân.

Lý tướng quân nhất định phải đến đấy!”

Bùi gia có lời mời, đây hoàn toàn nằm trong dự liệu của hắn.

Trưa hôm qua hắn đã ra tay giúp Bùi gia. thì sẽ biết Bùi gia nhất định muốn đa tạ mình.

Hắn mượn ánh đèn trước cửa soi nhìn thiệp mời trên tay một lúc.

Chỉ thấy phía trên viết sáng ngày mai, đến chơi Bùi phủ một chuyến. ‘Sáng mai?’ Lý Khánh An đột nhiên sực nhớ, sáng mai vừa đúng là ngày tuần hưu (chế độ nghỉ phép của quan viên, mỗi 10 ngày được nghỉ 1 ngày).

Ngày lễ của Đại Đường tuy nhiều, nhưng ngày nghỉ cố định lại ít đến đáng thương.

Không có ngày nghỉ đôi (thứ bảy và chủ nhật), chỉ có tuần hưu mỗi mười ngày một lần.

Vì thế ngày này cũng trở nên vô cùng quý báu.

Mỗi dịp tuần nhật, trong nhà quan viên cũng giống như trầy hội, đong rượu mua thức ăn, mua rượu thết đãi yến tiệc.

Các quan viên hoặc là ở trong nhà nghỉ ngơi thư giãn một ngày, hoặc là dẫn theo người nhà ra ngoài du ngoạn thư giãn.

Hôm nay kế hoạch ban đầu của Bùi gia là đi Khúc Giang du ngoạn.

Nhưng vì ngày hôm kia cửa thành gặp vạ, lão thể bị kinh sợ, trường tôn thọ thương, vì vậy đã hủy bỏ kế hoạch du ngoạn.

Bùi Khoan là người có tính khí nóng như lửa, nếu theo như tính khí hồi trước của lão, chắc sẽ xông đến Dương gia đòi một cái giải thích hợp lý.

Nhưng sau khi trải qua đại nạn Thiên Bào năm thứ nhất, lỗ tai hắn đã thăng đuột, san cũng nhũn ra, không dám tìm Dương gia ngày càng đắc sủng tính sổ nữa.

Tuy không dám báo thù, nhưng không thể quên việc báo ân.

Vừa sớm tinh mơ, hắn đã cho trưởng tử Bùi Tư của mình mời Lý Khánh An qua phủ.

Trời vẫn còn chưa sáng, Bùi Khoan đã thức dậy.

Lão đi thăm nom lão thể trước.

Thể tử ở ngày hôm kia bị kinh sợ trong sự xung đột trước cửa thành, trở về nhà đã ngã bệnh.

Thê tử của Bùi Khoan là con gái của Thứ sử Nhuận Châu năm xưa Vi Sân, đã cùng lão chung tay trên đường đời hơn bốn mươi năm rồi, không ngờ vào lúc vãn niên lại bị gia nô Dương gia nhục mạ.

Bà không chịu đựng được mối nhục quá lớn này, nên bệnh cũ tái phát.

Bùi lão phu nhân nằm im trên giường bệnh, đôi mắt khẽ nhắm, khuôn mật nhợt nhạt.

Bà đêm qua tim cào đau cả một đêm, vừa mới ngủ được.

Bùi Khoan ngồi trước giường, nắm lấy tay khô gầy của lão thê, trong lòng tràn đầy sự thương tiếc.

Ngồi với thê tử một lát, Bùi Khoan đứng dậy nói với nha hoàn: “Hầu hạ lão phu nhân cấn thận, có việc gì mau chóng đề người tìm đến Lưu ngự y.”

Hắn đi ra phòng bệnh, lại hỏi một người nhà nói: “Mắt của Bùi Trung sao rồi?”

“Hồi bầm lão gia, đòn roi đó ra tay quá mạnh, Lưu ngự y nói mắt trái đã bị phế.”

“Lũ khốn nạn này!”

Bùi Khoan nghiến răng một chập, lại hỏi tiếp: “Thế Du nhi đâu?”

”Tổ phụ, Du nhi mọi thứ đều tốt!”

Bùi Du xách một thanh bảo kiếm, nhanh chân bước tới.

Bùi Du là trưởng tôn mà Bùi Khoan thương yêu nhất.

Học thức uyên bác, tài văn xuất chúng, chuẩn bị năm sau tham gia thi tỉnh.

Ngày hôm kia sau khi bị gia nô Dương gia vây đánh, Bùi Khoan vô cùng lo lắng thân thể nó xảy ra chuyện.

Nhưng sau khi Ngự y kiểm tra nói may là thời gian vây đánh không dài, nếu không thương đến nội phủ, tình hình sẽ rất rắc rối.

Đây cũng chính là nguyên nhân chủ yếu mà Bùi Khoan cảm kích Lý Khánh An.

Nếu không phải là hắn kịp thời ra tay, hậu quả thật không thể nào tưởng tượng nổi.

Bùi Khoan mỉm cười nói: “Du nhi, hôm nay tuần hưu, không phải là ngày hội họp của Thanh Nguyệt thì xã các con sao?

Tại sao lại đi luyện kiếm vậy?”

“Cháu từ trước đến giờ tập vãn quá nhiều, khiến cho tay chẳng có sức trói gà, cả mấy con chó dữ cũng đánh không lại.

Cháu quyết tâm kiêm luyện văn võ.

Hôm nay Lý tướng quân đến, cháu muốn thỉnh giáo kiếm pháp của tướng quân.”

“Cháu nên thỉnh giáo tiễn pháp của Lý tướng quân mới đúng, hoặc là thỉnh giáo đao pháp.

Ta đoán là tướng quân chưa bao giờ dùng kiếm.”

Tiếng nói vừa dứt, trưởng từ Bùi Tư đi mời Lý Khánh An đã vội vã đi tới.

Bùi Khoan tinh thần phấn chấn, vội hỏi: “Lý tướng quân đến chưa?”

“Phụ thân, con ở cửa phường đã gặp Lý tướng quân, tướng quân hôm nay phải đi quân doanh ngoại thành, phải đến tối mới đến được.”

Bùi Khoan thẩn người: “Vậy người đâu?

Đã đi chưa?”

“Tướng quân ở ngay trước phủ, muốn nói lời cáo lỗi với phụ thân!”

“Thế này...”

Bùi Khoan nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Đi nào!

Đi gặp tướng quân.”

Ở ngoài phù, Lý Khánh An đang đi đi lại lại.

Trời vừa sáng, Lệ Phi Thủ Du ở quân doanh đã cử người đưa tin cho hắn.

Đêm khuya hôm qua có người lai lịch bất minh bắn tên vào trạm gác doanh trại, một viên lính gác bị thọ thương nhẹ.

Lý Khánh An phải lập tức kéo đến quân doanh.

Hắn đặc biệt đi giải thích với Bùi Khoan một chút.

Đang lúc nôn nóng, trong cửa truyền lại tiếng bước chân, Bùi Khoan nhanh chóng đi ra.

“Lý tướng quân, đi quân doanh gấp gáp như vậy, có phải đã xảy ra chuyện?”

“Tướng quốc, ta vừa nhận được tin, đêm qua có người bắn tên vào trạm gác doanh trại, ta phải lập tức quay về.”

“Lại còn có chuyện như vậy sao?”

Bùi Khoan ngẩn người một chút, bèn nói: “Dù sao hôm nay lão phu cũng không có việc gì. ta đi cùng tướng quân xem sao.”

Lý Khánh An vội gập người nói: “Thật là làm phiền tướng quốc rối”

Lúc này, Bùi Du phía sau cũng vội nói: “Tổ phụ, Lý tướng quân, con cũng muốn đi, có được không?”

Bùi Khoan nhìn Lý Khánh An một cái, Lý Khánh An mỉm cười khoát tay: “Thế thì lên ngựa!”

Mọi người trở mình lên ngựa. giục ngựa phóng thắng về phía ngoài Mình Đức môn.

Đi đến Mình Đức môn, Bùi Khoan thả chậm ngựa lại.

Hắn nhìn hang cửa thành một lát, đột nhiên thở dài, roi quất mạnh vào chiến mã, tăng tốc lao đi.

Giang Đô doanh của Lý Khánh An đóng ở phía đông Trường An kế bên dốc Trường Lạc ba.

Vùng này đóng quân sáu cánh Đoàn Luyện doanh tông cộng ba nghìn người.

Ngoài ra còn có sáu cánh Đoàn Luyện doanh đóng quân ở vùng Bá Thượng.

Trước tiên là sẽ do Binh bộ thống nhất kiểm tra họ, sau đó mỗi cánh lựa một trăm người vào hoàng thành đón nhận sự kiểm duyệt của hoàng đế Lý Long Cơ.

Một dòng người Lý Khánh An rất nhanh đã đến Đoàn Luyện doanh.

Vừa đến cửa doanh.

Lệ Phi Thủ Du đã đi ra nghênh đón.

“Huynh đệ bị thương đó sao rồi?”

Lý Khánh An trở mình xuống ngựa hỏi.

“Vẫn tốt, chỉ là bắn trúng bắp đùi, không bị thương đến yếu điểm, bây giờ thương tích đã ổn định.”

Lệ Phi Thủ Du đột nhiên nhìn thấy Bùi Khoan ở phía sau, vội vàng tiến lên thì lễ: “Tham kiến Bùi tướng quốc!”

Bùi Khoan gật đầu hỏi: “Ngoại trừ bắn một tên ra, còn có việc gì gây bất lợi đến cho quân doanh không?”

“Trừ việc bắn tên ra, không còn cái gì khác.

Tổng cộng bắn được ba tên, cũng là bắn bằng quân nõ.

Hai tên bắn trật, một tên bắn thương binh sĩ.

Bọn thuộc hạ đã điều tra xong, chắc là bắn ra từ trong rừng cây đó.”

Lệ Phi Thủ Du chỉ vào một rừng cây dương ở bên trái quân doanh.

Lý Khánh An giơ tay lên giữa trán quan sát.

Rừng cây dương cách quân doanh khoảng trăm bước, dưới sự chiếu rọi của ánh mặt trời, khói mù của buối sớm đang biến mất dần, trước rừng cây có một dòng suối róc rách vất ngang.

“Vậy phát hiện ra ai rồi?”

“Đêm qua mưa một trận, trong rừng cây rất ẩm ướt.

Bọn thuộc hạ phát hiện dấu chân của năm người, còn có dấu vó ngựa, hướng đi về phía đông.”

Lý Khánh An trầm tư một lát.

Động cơ của đối phương không rõ, cũng không điều tra được là ai làm.

Hắn nói với Lệ Phi Thủ Du: “Ban đêm tăng cường cảnh giới là được.

Việc này dừng nên nhắc tới nữa, để cho các huynh đệ an tâm huấn luyện.”

Hắn quay đầu lại cười nói với ông cháu Bùi Khoan: “Bùi thượng thư, xin theo ta vào quân doanh!’

“Được!

Ta đang định xem thành quả huấn luyện của Lý tướng quân.”

Quân doanh chiếm diện tích rộng lớn, chỉ là sân tập luyện bắn tên thôi cũng đã có ba sân.

Các binh sĩ đang chia làm năm đội, mồi đội chia ra làm mười hàng luyện bắn.

Trải qua mấy tháng khổ luyện, lại được các cao thủ bắn tên như Lý Khánh An, Lệ Phi Thú Du truyền thụ tỉ mỉ, các binh sĩ tiến bộ thần tốc.

Ngoài trăm bước cơ bản cũng đều là mười mũi trúng tám chín mũi.

Trong đó có bộ phận đặc biệt xuất sắc, thậm chí đã có thể giương cung trái phải, trăm bước xuyên thủng.

Lý Khánh An bước lớn đến đài phát lệnh, gõ mạnh chuông một cái.

Hắn phất cờ đỏ lên.

Các binh sĩ tản ra ở các nơi luyện bắn lập tức lao đến như bay, tập họp lại như kiến vậy.

Lát sau. năm trăm binh sĩ đã kết thúc chinh đội.

Lý Khánh An mỉm cười khoát tay: “Các huynh đệ, ngồi xuống đi!”

Binh sĩ đồng loạt ngồi xuống ngay vị trí cũ, Lý Khánh An lại cao giọng nói: “Hôm nay, Lễ bộ Bùi thượng thư đặc biệt đến xem mọi người huấn luyện.

Bùi thượng thư nguyên là tiết độ sứ Phạm Dương, các huynh đệ hãy biểu hiện một phen thật tốt cho Bùi thượng thư.”

Hắn quay đầu cười nói với Bùi Khoan: “Bùi thượng thư có thể tùy chọn năm người, để cho họ bắn bia trong trăm bước.”

“Vậy thì ta tùy ý lựa người nghe!”

Bùi Khoan nhìn một vòng, hắn chỉ vào năm người ở trái cùng nói: “Là năm người các ngươi vậy!”

Năm viên binh sĩ đứng dậy.

Họ đều có thể giương cung năm thạch.

Họ cầm cung đi đến nơi bắn.

Ngoài trăm bước là một hàng người rơm.

Năm người cùng giơ cung lên. kê trường tiễn lên, từ từ giương cung ra, dây cung đồng thời buông ra, năm mũi tên bay ào ra, cắm đều tăm tắp trên ngực của năm người rơm.

“Hay, bắn tên hay lắm!”

Bùi Khoan lớn tiếng vỗ tay.

Năm người lên trên phúc mệnh, Lý Khánh An mỉm cười nói: “Rất tốt, mỗi người thưởng năm quan tiền!”

Năm người mừng rỡ, đồng loạt tạ thưởng lui xuống.

Lúc này, Bùi Khoan lại nói: “Lý tướng quân, ta muốn xem xạ thủ ưu tú nhất trong binh lính của các ngài.”

Tất cả binh sĩ cùng nhìn về hướng Nam Tề Vân ở đàng sau Mấy tháng nay qua tập huấn hắn càng tiến bộ thần tốc hơn.

Tiễn pháp của hắn vốn đã cao minh, lại được Khánh An chỉ điểm đặc biệt.

Giờ đây tiễn pháp của hắn gần như trăm phát trăm trúng, thậm chỉ còn có phần vượt cả Lệ Phi Thú Du, chỉ thua mỗi Lý Khánh An.

Trong bản xếp hạng mỗi ngày, Nam Tế Vân đều đứng đầu bảng với kết quả đáng tự hào.

Bây giờ hắn đã được đề bạt làm phó úy Đoàn Luyện Doanh, trở thành một trong số giáo quan.

Nam Tế Vân vai vác cung nhảy phóc lên ngựa, sau khi thúc ngựa phóng đi dọc theo doanh trại một vòng, hắn lại chạy về, kéo cung tiễn ra.

Lúc này đây binh sĩ đã mở sẵn lồng sất, ngoài trăm bước, hai con bồ câu xanh đang vỗ cánh bay ra.

Vừa bay lên được hơn mươi mét, một tiễn của Nam Tế Vân thể như sấm chớp đã phóng đến xuyên thẳng qua nó.

Sau đó, hắn lại đổi thành tay trái, lại một tiễn gấp như mưa bảo một tiễn xuyên tâm con bồ câu còn lại.

Thần tiễn của hắn khiến bọn binh sĩ xôn xao, tiếp sau đó là tiến vỗ tay như pháo rầm.

Bùi Dự thở dài nói: “Phi nô thì có tội gì cơ chứ?”

Nói xong, lão liếc sang cháu mình lặng lẽ lắc đầu.

Cháu lão tuy văn thơ rất hay nhưng lại có phần yếu đuối.

Cháu của Phạm Dương Tiết độ sứ Bùi Khoan sau lại có thể có lòng nhân từ của phụ nữ cơ chứ.

Nam Tế Vân vừa thu cung, nhảy xuống ngựa, hắn đã lập tức quỳ sụp một chân: “Mạc tướng Nam Tế Vân đã kỵ xạ hoàn tất!”

Lý Khánh An gật đầu cười, rồi nói với Bùi Khoan: “Bùi Thượng thư thấy thế nào?”

Bùi Khoan vuốt râu nói: “An Tây lại xuất một mãnh tướng!”

Kiểm duyệt xong, các binh sĩ lại quay trở lại tiếp tục thao luyện.

Khánh An đi cùng Bùi Khoan về lều của mình, giữa đường hắn hỏi: “Bùi Thượng thư, năm trăm binh sĩ này, bị chức muốn mang đưa về An Tây, không biết triều đình liệu có chấp nhận?”

Bùi Khoan ngẫm nghĩ một hồi: “Nếu bọn họ nguyện ý lưu lại trong quân đội phục vụ lâu dài, triều đình chắc không phản đối gì.

Nhưng như thế bọn chúng sẽ không còn liên quan đến ngươi nữa.

Trừ khi ngươi thăng làm Tướng quân, được phép sở hữu năm trăm thân binh của mình, như thế sẽ được giữ bọn họ bên mình.

Đây là cách tốt nhất, nhưng ngươi phải nhớ một điểm, năm trăm binh lính này nhất định phải nằm trong biên chế của quân An Tây, tuyệt không thể là tư binh của ngươi.

Nếu không, một khi bị đàn hạch (tố cáo).

Lý Tướng quân, e rằng ngươi tính mạng khó giữ.”

Khánh An gật gật đầu, chỉ cần có thể đưa chúng đến An Tây, Cao Tiên Chỉ nhất định sẽ có cách xếp bọn lính này vào doanh của hắn.

Quan trọng là bọn chúng có chịu đi hay không.

Nhất định phải tìm thời gian bàn bạc với mọi người đã.

Khánh An: “Lý Tướng quân, có việc này, ta muốn nhờ ngươi giúp.”

“Thượng thư đừng khách sáo, có việc gì xin cứ nói.”

Bùi Khoan chỉ chỉ trưởng tôn mình nói: “Cháu ta văn thơ không tồi, lòng cũng nhân hậu hiền lành, nhưng tính tình nhu nhược, ta muốn giao nó cho Tướng quân, dẫn đi An Tây rèn luyện vài năm, không biết ngươi có nhận lời được không?”

Khánh An cười cười: “Chỉ cần bản thân hắn muốn, ta không vấn đề.”

Trong lúc bọn Lý Khánh An đến doanh trại ngoại ô, Dương Chiêu và con trai gã cũng cỡi ngựa đến Hung Hóa phường phủ Dương Thiểm.

Tính gã cũng cẩn trọng hơn nhiều so với trước, và cũng biết điều hơn trước nhiều, biết cái gì nên làm, cái gì không nên.

Dưới sự khuyên răng của mộ liêu, hắn có vẻ khiêm tốn hơn, và giữ một khoảng cách với ngũ Dương kia.

Hôm qua gã nghe nói Dương Thiểm bị người ta ám sát trước cửa thành.

Hôm nay ngày nghỉ, gã biết nếu còn không đến thăm, thì cũng nói không thông.

“Tuyên Nhi, hôm qua ngươi đến thăm bác hai, bác có nói là do bị gì đả thương không?”

Dương Tuyên, trưởng tử Dương Chiêu hôm qua nghe lệnh cha đến thăm bác, có hỏi thăm một chút tình hình, giờ thấy phụ thân hỏi mình, hắn vội đáp: “Bác hai nói lúc ấy rất loạn, nhất thời chưa điều tra được nguyên nhân, nghe nói bác cả đang điều tra việc này.”

“Vậy được, chúng ta vào thôi!”

Hai cha con cùng đi qua tam cấp vào phủ.

Hôm trước xe ngựa bị đổ, khiến Dương Thiễm bị gẫy mất mấy cái xương sườn, lại bị thương ở vùng nam căn.

Hai hôm nay lão phải nằm giường nghi bệnh, ngự y trong cung đã dặn đi dặn lại, lão trong vòng ba tháng không được xuống giường, nửa năm không được hành phòng sự, nếu không e rằng nguy hiểm tính mạng.

Điều này khiến lão trong lòng rất ư phẫn uất.

Ai?

Ai đã ám sát lão?

Bên cạnh lão là huynh trưởng Dương Kỳ cũng đã điều tra ra chút manh mối.

Và đương tường thuật cho lão nghe về phát hiện mới.

“Ngũ tác huyện Trường An đã kiếm nghiệm qua thi thể ngựa.

Con ngựa ấy phát cuồng là do bị người khác phóng tiễn trúng ngay vào mông.

Cây tiễn ấy dài vừa đúng ba tấc, là do một loại nỏ đặc chế bắn ra.

Lão nhị, việc này không phải ngẫu nhiên!

Có người đang muốn hãm hại chúng ta!”

“Mẹ kiếp!"

Dương Thiểm phẫn nộ nguyền rủa.

“Ta đã cảm thấy kỳ lạ, quả nhiên có người muốn hại chúng ta.”

Lão quá ư kích động lại động đến vết thương gẫy xương, khiến lão đau nghiến răng.

Một chốc sau mới bình phục lại được.

Lúc này, ngoài cửa có người bẩm báo: “Tam gia đã đến!”

Tiếng bước chân vừa vang lên, Dương Chiêu nhanh chân đi vào.

Gã thấy Dương Kỳ cũng có mật mà không khỏi ngỡ ngàng,vội chấp tay cười: “Đại ca cũng có mặt!”

“Á!

Tam đệ đã đến, nhanh!

Đến đây ngồi!”

Dương Chiêu vừa ngồi xuống đã quan tâm hôi: “Nghe nói nhị ca gẫy mất mấy cái xương sườn, bây giờ đã khỏe hơn chưa?”

“Gầy mấy cái xương sườn còn đỡ, chỉ thiếu điều xém tuyệt tử tuyệt tôn.”

Dương Chiêu lại nhìn nhìn Dương Kỳ: “Đại ca có phát hiện aì ư?”

“Ta đương nói với nhị đệ!”

Dương Kỳ lại từ từ nói: “Huyện nha Trường An đã hỏi thăm lính gác lúc bấy giờ, khi ấy Mình Đức môn đương có Lũng Hữu Tiết độ sứ Ca Thư Hàn đi qua, ngoài ra, Trung lang tướng Vạn Kỵ Doanh Trường Tôn Toàn Thụy cùng Trung lang tướng Tây An Lý Khánh An đều cùng đi chung Ca Thư Hàn!”

“Lý Khánh An!”

Dương Chiêu nhạy cảm nhảy cẫng lên.

Gã lập tức nghĩ đến cây tên ngắn kia, người có thể bắn cây tiễn ấy vào mông ngựa, ngoài loại cao thủ tuyệt đỉnh tiễn thuật như Lý Khánh An trên đời này đúng là không mấy ai làm được.

Trong lòng gã rối rít tính toán.

Mấy tháng nay gã có vẻ lặng lẽ hơn và nhân nhượng hơn, nhưng điều này không có nghĩa là gã đã đổi tính.

Ngược lại, gã đố kỵ Lý Khánh An hơn cả lúc trước đây, đố kỵ hắn nổi bật trong buổi tiệc nhà Tam nương, đố kỵ hắn đứng trước quý phi dạy nàng ném lọ, đố kỵ hắn đã làm Đoàn luyện sứ Dương Châu.

Đố kỵ mà không biểu thị ra, chỉ tổ ngày càng vùi sâu trong lòng, càng ngày càng nặng, cũng như vay nặng lãi, đố kỵ cũng ngày càng nảy sinh ra đủ các loại lãi, khiến lòng gã càng không thể dung nạp được.

Lý này, Dương Kỳ vừa nhắc đến Lý Khánh An, tất cả các món nợ cũ trong lòng gã lập tức trỗi dậy.

Gã lẳng lặng cười nói: “Ta nghe nói Ca Thư Hàn thương pháp phi thường, nhưng tiễn pháp lại bình thường, việc đòi hỏi tiễn pháp chuẩn xác này hắn chắc chắn không làm nổi.”

Một câu nói cũng hắn đã nhắc nhở cho Dương Thiểm và Dương Kỳ, bọn họ nhìn nhau một lúc, trong mắt họ biểu hiện như bỗng hiểu ra điều gì đấy.

Lý Khánh An, ngoài hắn ra còn ai vào đây?

“Hắn đang muốn phản đây à?”

Dương Kỳ phẫn nộ vô cùng, lão gào lên: “Hắn gan to đằng trời đây, chỉ một Trung lang tướng cỏn con mà dám hại an hơn ta, ta sẽ đi tố hắn!”

“Tên Lý Khánh An này từng dạy nương nương ném lọ, ta nghĩ nương nương sẽ bảo vệ hắn.”

Dương Chiêu lại một lần nữa nhắc nhở.

Dương Kỳ hừ giọng, cắn răng nói: “Ta không tin, đều là người họ Dương cả, sắp tuyệt tử tuyệt tôn đến nơi, nương nương còn bênh vực cho hắn.”

“Việc gì đã khiến cho lão nhị phát nộ thế này?”

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng của Dương Hoa Hoa.

Chương 119: Dương Gia Nổi Loạn

Hai ngày nay, Lý Long Cơ đặc biệt cần mẫn việc triều chính.

Hôm nay tuy là tuần hưu (Chế độ nghỉ phép của quan viên, mỗi 10 ngày được nghỉ 1 ngày), nhưng hắn vẫn đi đến Ngự thư phòng từ sớm.

Tầm quan trọng của chiến dịch Lũng Hữu làm cho hắn chưa bao giờ chú tâm cục diện triều đình như hai ngày nay.

Lúc hắn đi đến Đại Đồng điện, Lý Lâm Phủ đã ở đó chầu chực khá lâu rồi.

“Thần Lý Lâm Phủ tham kiến bệ hạ!”

“Tướng quốc không cần đa lễ!”

Lý Long Cơ nhẹ nhàng khoát tay cười nói: “Ngày tuần hưu gọi tướng quốc đến đây, trẫm quả thực lấy làm áy náy.”

“Bệ hạ vất vả vì việc quốc sự, thần há có thể làm kẻ đứng ngoài cuộc.”

“Không hổ là lão tướng quốc của trẫm, thật hiểu rõ tấm lòng của trẫm!”

Lý Long Cơ ngồi xuống.

Hắn lật vài trang tấu sớ trên bàn, bất giác chau mày một cái, hỏi Cao Lực Sĩ: “Đại tướng quân, bản đồ Lũng Hữu hôm qua trẫm xem đâu rồi?”

Cao Lực Sĩ cũng giật thót mình.

Hai hôm nay ông vì việc của thái tử có chút phân tâm, đối với việc của Lý Long Cơ cũng không quá tận tâm, lại không biết bản đồ trên bàn là ai đã dọn đi.

“Bệ hạ, lão nô sẽ đi hỏi ngay!”

Ông bước nhanh ra khỏi thư phòng, trầm nét mặt hỏi mấy hoạn quan đương trực: “Hôm qua ai đã dọn thư án của bệ hạ?”

“Hôm qua là nô tài thư dọn ạ!”

Một tên tiểu hoạn quan trẻ tuổi sợ sệt nói.

“Bản đồ của bệ hạ là ngươi đã dọn đi đúng không?”

“Hồi bẩm Cao ông, bản đồ ở trên giá sách, nô tài cho rằng bệ hạ không dùng đến nữa”

“Hứ!

To gan làm càn.”

Cao Lực Sĩ một tiếng giận dữ hét lên: “Người đâu, lôi xuống dưới đánh tám mươi gậy!”

Lập tức có mấy viên thị vệ xông lên lôi tiểu hoạn quan xuống dưới.

Tiểu hoạn quan sợ đến toàn thân run rẩy: “Cao ông, tha cho tiểu nhân một mạng, xin tha mạng!”

Cao Lực Sĩ lại quét mắt nhìn các hoạn quan nói: “Sau này đồ trên bàn bệ hạ không được thay đổi vị trí, nghe rõ chưa?

Ai dám tái phạm, lập tức đánh chết!”

“Vâng!”

Các hoạn quan sợ đến hốt hoảng bồn chồn.

Cao Lực Sĩ lại chỉ tiếp một tên hoạn quan trẻ tuổi trong đó nói: “Ngư Triều n, Ngự thư phòng mấy ngày này sẽ do ngươi phụ trách kiểm tra.

Nếu có sơ suất nữa, ta sẽ hỏi tội ngươi trước.”

“Nô tài tuân mệnh!”

Cao Lực Sĩ lúc này mới trở về thư phòng, ông từ trên kệ sách tìm thấy bàn đồ Lũng Hữu, mở ra trên thư án, nói nhỏ: “Bệ hạ, hoạn quan thư dọn bản đồ đã bị nô tài phạt tám mươi gậy nặng, xin bệ hạ nguôi giận.”

Lý Long Cơ bị cơn phong ba nhỏ này phá hông tâm trạng.

Hắn hứ một tiếng, nói với Lý Lâm Phủ: “Tướng quốc, hôm nay trẫm muốn thảo luận với khanh về chiến dịch Lũng Hữu.

Lần này, trẫm muốn một lần là chiếm được Xích Lĩnh, đuổi cổ quân Thổ Phồn về phía nam Đại Phi Châu, khôi phục diện mạo thanh thế năm Khai Nguyên hai mươi tám về trước, tướng quốc thấy sao?”

“Bệ hạ chuẩn bị khi nào khai chiến?”

“Vì vậy trẫm muốn hỏi tướng quốc, phú khố triều đình tình hình hiện tại ra sao?

Nếu khai chiến như vậy, lương thực, tiền lương an ủi động viên binh lính cũng đều là món chỉ tiêu không nhỏ.

Mà năm ngoái Hà Đông.

Hà Nam gặp phải hạn hán.

Quan Trung cũng ai ảm sản lượng lương thực.

Trẫm rất lo quốc lực có gánh vác được không?”

“Bệ hạ, tuy ba nơi kể trên lương thực đều giám sản lượng.

Nhưng các khư vực như Giang Nam, Giang Hoài và Ba Thục lương thực đều được mùa bội thu, giá gạo vẫn không gia tăng ác liệt.

Bây giờ Thái Thương vẫn còn lương tồn ba trăm bốn mươi vạn thạch.

Tả Tàng (là một trong những quốc khố thời cô, vì ở vị trí phía tà, nên gọi là Tả Tàng; Đời Đường Tả Tàng là nơi cất giữ tiền, gốm sứ, thuế tô dịch trong ) có tiền hai trăm vạn quan, cùng với lụa tám trăm vạn sắp, chắc là đủ để nâng đỡ cho trận chiến dịch này.”

Lý Long Cơ nghe nói phú khố tiền bạc lương thực vẫn còn dư dã, tâm trạng của hắn bỗng vui hẳn, thở phào nhẹ nhõm cười nói: “Trẫm từ lúc tiếp quản ngôi vị, đã bắt đầu trận chiến Lũng Hữu áằng co với Thổ Phồn, qua lại mấy mươi năm.

Bây giờ An Tây Tiểu Bột Luật đại thắng, đã đặt một sự khơi mào tốt cho trận chiến Lũng Hữu.

Trẫm có lòng tin sẽ chiến thắng chiến dịch này.”

Nói đến đây, Lý Long Cơ lại cảm khái nói: “Lũng Hữu trước giờ vẫn là một mối đại họa canh canh trong lòng trẫm.

Cũng chính vì Lũng Hữu không yên ổn, vì vậy mà năm xưa chín nước Chiêu Võ bị Tajik nhập xâm mà cầu cứu trẫm, trẫm cũng bất lực không thể xuất binh, cũng vì vậy mà sự khống chế của Đại Đường ta đối với Lĩnh Tây trở nên yếu kém.

Nếu lần này Lũng Hữu chiến thắng, và có thể củng cố ưu thế chiến lược.

Trẫm sẽ chuẩn bị xây dựng lại quân trấn Toái Hiệp, tăng cường sự khống chế của Đại Đường đối với Lĩnh Tây.”

“Bệ hạ nhìn xa lo rộng, thần vô cùng tán đồng.”

Lý Lâm Phủ cũng cười nói: “Nếu trận chiến Lũng Hữu giành thắng lợi, thần kiến nghị cũng nên tăng cường binh lực ở khư vực Kiếm Nam.

Hai tuyến tây, đông Thồ Phồn bị bại, cửa đột phá của nó chắc chắn là tuyến nam.

Vì vậy tăng cường phòng ngự Kiếm Nam, khống chế sự lớn mạnh ở Nam Triệu, chính là việc đại sự quan trọng như nhau ở bước tiếp theo.”

Lý Long Cơ đứng dậy, đi được mấy bước nói: “Tướng quốc nhắc trẫm mới sực nhớ.

Trẫm vừa nhận được tin tức, Nam Triệu vương Bì La Các bệnh trọng, hai hoàng tử Nam Triệu tranh ngôi kịch liệt.

Trẫm cho rằng bất luận là vị hoàng tử nào chiến thắng, đều sẽ đến triều kiến Đại Đường ta trước.

Vì vậy trẫm phải cử một đại thần nắm rõ tình hình Kiếm Nam xuất xứ Nam Triệu.

Một mặt là thăm viếng bệnh tình Bì La Các, mặt khác là thúc đầy người kế thừa Nam Triệu nhanh chóng đến Trường An yết kiến.”

“Bệ hạ, thần tiến cử Kiếm Nam tiết độ sứ Quách Hư Dĩ làm An phú sứ.

đi đến Nam Triệu.” (An phủ sứ: chức quan đại thần do trung ương cừ đi tuần tra khư vực trải qua việc chiến loạn hoặc thiên tai, để giữ gìn trật tự xã hội)

“Ừm!

Việc này để trẫm suy nghĩ thêm đã.”

Lý Long Cơ nói xong, hắn lại từ trên ngự án lấy một cuốn sớ tấu lên cười nói: “Binh bộ vừa mới dân sớ lên, các Đoàn luyện sứ đi luyện binh ở các khư vực Giang Hoài đều đã trở về kinh, đợi sự kiểm duyệt của trẫm.

Trẫm muốn nhanh chóng chứng kiến đội hình quân Giang Hoài, nên đã định vào ngày mốt, quan viên từ tam phẩm trở lên đều cùng nhau tham gia kiểm duyệt, tướng quốc thấy thế nào?”

“Thần không có ý kiến!”

“Vậy được.

Kiểm duyệt vẫn sẽ cử hành trong giáo trường Hữu Võ Vệ.

Tướng quốc đi sắp xếp một chút, trẫm muốn đồng thời triệu tập hội nghị chính sự đường về trận chiến Lũng Hữu.”

Bùi Khoan vì được Lý Long Cơ triệu kiến, nên quay trở về trước.

Còn Lý Khánh An khi từ quân doanh trở về đã vào giờ trưa rồi.

Hắn vừa đến trước cửa Dực Thiện phường, đã thấy một hàng người từ trước mật đi đến. năm mươi mấy kỵ sĩ đeo kiếm thân hình vạm vỡ đang hộ tống một cỗ xe ngựa.

Xe ngựa nạm vàng khám bạc, trang trí xa hoa.

Trên nóc xe có cắm một lá cờ tam giác màu hạnh vàng, phía trên ghi một chữ ‘Dương’.

Lý Khánh An giục ngựa né sang một bên.

Không ngờ xe ngựa lại dừng lại, rèm xe kéo qua, để lộ một khuôn mặt cười xinh đẹp yêu kiều của Dương Hoa Hoa: “Thất Lang, ta đang tìm ngươi đây!”

Lý Khánh An thấy là Dương Hoa Hoa, mới thấy yên tâm trở lại, lên trước chắp tay cười nói: “Lâu ngày không gặp, tam tỷ xinh đẹp hơn trước rồi.”

“Nhà ngươi thật là khéo ăn khéo nói, ngươi còn nhớ ta không?”

Dương Hoa Hoa miệng thì trách cứ, nhưng trong con mắt hàng mi đều hé lộ một nét vui mừng dâng trào, mắt cười cong vút thành mánh trăng lưỡi liềm.

Lý Khánh An cũng cười nói: “Thất Lang ai cũng có thể quên, duy chỉ là không thể quên tam tỷ.

Lần trước cái ân tặng cung, Khánh An vẫn chưa báo đáp tam tỷ nữa!”

Nghĩ đến tình hình đêm mừng tuổi hôm ấy, đôi mắt biêng biếc của Dương Hoa Hoa làn thư ba khẽ dợn, nàng liếc mất đưa tình nói: “Thất Lang lên xe ngựa của ta, ta nói với Thất Lang một việc chính sự.”

Lâp tức có một tên thị vệ mở cửa xe ra.

Lý Khánh An do dự một lát, bèn lên ngựa bước vào trong xe ngựa.

Trong buồng xe giống như một căn phòng nhỏ, vô cùng thông thoáng sáng sủa.

Ngoài Dương Hoa Hoa ra, ở phía trước còn có một thị nữ thân tín của nàng.

Dương Hoa Hoa hôm nay trang điểm ăn bận đặc biệt xinh đẹp.

Chải tóc mai, trên mái tóc cắm một cây trâm Kim bộ dao phụng hoàng, trong miệng phụng hoàng ngậm treo chuỗi hạt kim cương, lấp lánh rực rỡ.

Trên mặt có trang điểm đậm, tô son vẽ mày, trên trán dán hoa điền (vật trang sức ở giữa trán).

Nàng mặc một chiếc váy dài lộ ngực làm bằng vải sa lụa, nhũ tuyết hé nửa, da trắng như ngọc.

Váy sa nhẹ như sương khói, mỏng như cánh ve, thấp thoáng nhìn thấy ngọc thể yếu điệu gợi cảm bên trong.

Thấy Lý Khánh An đi vào, Dương Hoa Hoa vội lấy một tấm lót nhưng ngỗng, đặt bên cạnh mình, cười nói: “Thất Lang, ngồi ở đây!”

Lý Khánh An ngồi xuống, quan sát xe ngựa một lát.

Trên thành xe trang trí bằng lụa in hoa Tứ Xuyên rực rỡ, dưới chân phủ tấm chăn đất Ba Tư dày.

Các loại đồ đạc đều làm bằng vàng, bên trên khám đầy bào thạch quý giá.

Ngay cả cái bồn cầu ở sau xe cũng được điêu khắc bằng nguyên một mảnh ngọc Lam Điền, làm cho trong xe toàn rợp màu châu báu, vô cùng cao sang.

Lý Khánh An bất giác âm thầm lắc đầu, đây xa hoa quá rồi.

Dương Hoa Hoa mắt mũi tinh nhạy, nàng khẽ cười nói: “Sao thế?

Cảm thấy quá xa hoa phải không?”

“Ha ha!

Xe ngựa của hộ gia đình giàu có, Thất Lang vẫn chưa từng xem qua.

Hôm nay quả thật mở rộng tầm mắt.”

“Xe ngựa của hộ gia đình giàu có?”

Dương Hoa Hoa cười lạnh nói: “Đừng nói là hộ gia đình giàu có bình thường, ngay cả là xe ngựa của tướng quốc cũng kém xa ta, hay thậm chí, phượng liễn của quý phi nương, cũng còn kém ta mấy phần.” (Phượng liễn: cỗ xe ngựa hào hoa)

Lý Khánh An sững người, hắn có chút không hiểu hỏi: “Nhưng tam tỷ không sợ bị người ta đố kỵ sao?”

Dương Hoa Hoa cười ngả nghiêng nói: “Đố kỵ?

Ta hoan nghênh còn không kịp nữa là!”

Nụ cười của nàng từ từ biến mất.

Nhìn chăm chú ngoài cửa sổ, ít lâu sau, nàng thở dài nói: “Trượng phu ta mất sớm, cuộc sống vất vả, một văn tiền còn hận là không thể chia đôi để xài.

Lúc đó ta đã thề rằng, nếu có một ngày ta giàu có, ta sẽ để mình sống thật sảng khoái, muốn gì làm đó, tuyệt đối không làm khó mình.

Thích người đàn ông nào thì ta sẽ mời hắn vào trướng ta hầu cận, không thích thì ta sẽ một chân đá ra.

Mặc kệ người khác nói ta thế nào.

Hôm nay ta được toại ý nguyện, thứ vinh hoa phú quý này có thể hưởng thụ một ngày là một ngày, ai biết ngày mai ta sẽ ra sao?”

Nàng quay đầu lại liếc Lý Khánh An một cái, nhẹ nắm lấy tay hắn, cười mê hoặc nói: “Thất Lang, ngươi chịu lên xe ngựa của ta, ta thật sự rât vui.”

Lý Khánh An nghe nàng nói đến ‘ không thích thì sẽ một chân đá ra’, trong lòng có chút không thoải mái, bèn vỗ vỗ tay nàng cười nói: “Tam tỷ, tỷ nói có việc chính nói với ta, là việc gì?”

“Ừm!

Là có một việc quan trọng.”

Dương Hoa Hoa chăm chú nhìn mắt hắn hỏi: “Thất Lang nói thật với ta, hôm kia nhị ca ta lật xe ngựa, có phải là Thất Lang đã giở trò không?”

Lý Khánh An nhún nhún vai nói: “Tại sao lại là ta giở trò?

Không lẽ các người đã có chứng cứ gì của ta sao?”

Dương Hoa Hoa lắc đầu: “Tuy không có chứng cứ trực tiếp, nhưng hai tỷ tỷ và mấy đường huynh của ta đều nhất trí cho rằng là ngươi đã làm.

Lần này nhị ca ta thọ thương rất nặng, nhị ca đã không nén được mối nhục này, nhất định phải tố cáo Thất Lang ở chỗ nương nương.

Thất Lang nói thật với ta, ta mới có thể giúp Thất Lang được.” (Đường huynh: anh họ)

Lý Khánh An nhẹ nhàng rút tay ra, cười nhạt nói: “Thành thật xin lỗi.

Nếu đã không có chứng cứ nói là ta làm, thì tại sao nhất định phải bắt ta thừa nhận.

Tam tỷ, Thất Lang thật sự không hiểu rõ, ngựa của Bùi gia bị kinh sợ, đụng vào xe ngựa của nhị ca tỹ, tại sao lại là người khác ra tay lén?

Cho dù là có người giở trò, nhưng lúc đó cửa thành chen chúc đông nghẹt người, dựa vào đâu chỉ chăm chăm vào mỗi mình ta?

Tam tỷ, Dương gia các người cũng quá hoang đường rồi!”

Dương Hoa Hoa thẫn người nhìn vào hắn, lát sau mới nói: “Thất Lang, ta cũng là muốn tốt cho Thất Lang, hi vọng Thất Lang có thể hiểu ta.”

“Tam tỷ tốt cho tam Thất Lang dĩ nhiên hiểu rõ, Thất Lang cũng thấy cảm kích trong lòng.

Nhưng mà những sự việc không có mà bắt ta thừa nhận, thật xin lỗi, tha thứ cho Thất Lang không thể tiếp nhận.”

Nói xong, Lý Khánh An kêu lên một tiếng: “Ngừng xe, ta phải xuống.”

Dương Hoa Hoa thất kinh: “Thất Lang, ngươi, ngươi định đi đâu?”

“Thất Lang dĩ nhiên là về nhà, còn có thể đi đâu?”

Dương Hoa Hoa cắn môi một cái, thấp giọng nói: “Thất Lang, tối nay ta muốn mời Thất Lang ăn cơm, đến Phủ ta đi, được không?”

Lý Khánh An lắc đầu, cáo lỗi nói: “Tam tỷ, quân doanh ở ngoại thành của ta đêm qua bị người ta bắn tên, làm thương một huynh đệ.

Ta trở về là lấy đồ, phải lập tức quay về.

Lần sau đi!

Lần sau ta nhất định đi phủ của tam tỷ.”

“Thế ngày mai thì sao, ngày mai được không?”

“Ngày mai Binh bộ phải kiểm tra việc huấn luyện của bọn ta.

Ta phải ở trong quân doanh cả ngày.

Tam tỷ, thật xin lỗi.

Để qua khỏi thời gian bận rộn này, tam tỷ cho dù không mời ta, ta cũng sẽ mặt dày đến viếng cửa.”

“Vậy ngươi hôn ta một cái hẳn đi!”

Dương Hoa Hoa ánh mắt khát khao nhìn hắn chằm chằm.

Lý Khánh An mỉm cười quàng vai thơm của nàng, khẽ hôn lên mặt nàng.

Không ngờ, Dương Hoa Hoa lại ôm chầm lấy cổ hắn, môi đỏ hôn mạnh lên môi hắn.

Môi thơm mềm mại làm cho đầu óc của Lý Khánh An quay cuồng, hắn bất giác ôm chặc lưng nàng, tay mân mê ngực và mông nàng, bắt đầu hôn lại nàng, mút lây lưỡi thom khéo léo của nàng.

Dương Hoa Hoa ánh mắt đê mê, thấp giọng rên rỉ nói: “Thất Lang, đến phủ ta đi.”

Nhưng Lý Khánh An buông nàng ra, hít một hơi thật sâu nói: “Tam tỷ, ta quả thật phải lập tức chạy về doanh trại, thật xin lỗi!”

Dương Hoa Hoa mặt trầm xuống, liền đưa tay tát cho hắn một cái: “Đồ không biết tốt xấu, cút cho ta!”

Cái tát này đánh bay đi cả một chút tình cảm mà Lý Khánh An dành cho nàng.

Hắn xanh mặt, không đợi xe ngựa dừng lại, một cước đá văng cánh cửa ra, nhún người nhảy xuống xe ngựa.

Dương Hoa Hoa trong lòng hối hận vô cùng, nàng vội vàng hô lên: “Thất Lang, ngươi chờ một chút!”

Lý Khánh An phi thân lên ngựa, hắn đánh một roi mạnh vào chiến mã, cũng không quay đầu lại mà phóng thẳng một mạch về phía cửa thành.

“Thất Lang!”

Dương Hoa Hoa lại hô lên một tiếng, nàng ngơ ngác nhìn bóng dáng Lý Khánh An đi xa, trong lòng dâng lên một cảm giác hụt hẫng khó tả.

Hưng Khánh cung phía ngoài Doanh Châu môn.

Dương Kĩ chắp tay ra sau lo lắng đi qua đi lại.

Cho dù hắn là tộc huynh của quý phi, nhưng cũng không thể tùy ý tiến vào hậu cung, phải được quý phi triệu kiến hắn mới có thể đi vào.

Hắn đã đem một cáo trạng Lý Khánh An lén bắn tên đả thương người đưa vào trong cung.

Hiện tại hắn đang đợi quý phi nương nương phúc đáp.

Đã đợi được sắp nửa canh giờ, trong cung lại chẳng thấy một chút tin tức nào, làm hắn thấp thỏm không yên.

Trong Kinh thành Ngũ Dương, hắn là đại ca, gánh vác trách nhiệm giữ gìn quyền uy của Dương gia.

Lần này lão nhị bị trọng thương, nếu hắn không thể đòi lại một sự xử trí rõ ràng, thì uy tín của hắn ở Dương gia sẽ bị giảm sút đi rất nhiều.

Ngay khi hắn bồn chồn không yên, một cung nữ vội vàng đi ra.

Dương Kĩ nhận ra đây là thị nữ tín cận Tuyết Anh của quý phi nương nương.

Hắn trong lòng mừng rỡ, vội vàng tiến lên nói: “Nương nương muốn gặp ta chăng?”

Nhưng Tuyết Anh đã lắc đầu nói : “Nương nương bảo nô tài nhắn nhủ ngài một câu.”

“Cái gì?”

Dương Kĩ ngẩn ngơ.

“Nương nương nói, không có chứng cớ, đừng tùy ý vu hãm đại thần.

Người nói các ngài hãy tự lo liệu lấy, quản giáo lại lời nói và việc làm chính mình và người nhà.”

Dương Kĩ nghe xong trợn mắt há hốc mồm, hắn nhảy cẩng lên lớn tiếng nói : “Nương nương đã xem ta viết những gì chưa?”

“Nương nương dĩ nhiên nhìn rồi, nếu không người làm sao mà phúc đáp ngài được.”

“Cái này, cái này ”

Dương Kĩ ý đầu óc trở nên mê muội, hắn bỗng nhiên lại hỏi tiếp: “Thế bệ hạ đâu?

Bệ hạ có ở bên cạnh nương nương không?”

“Bệ hạ ở Ngự thư phòng bên Đại Đồng điện, không ở bên cạnh nương nương.”

Nói xong, Tuyết Anh xoay người đi ngay.

Dương Kĩ thẫn người một lúc lâu, hắn cắn răng một cái mạnh nói : “Không được!

Chuyện này không thể bỏ qua như vậy được.”

Hắn quay đầu liền vội vàng chạy tới hướng Đại Đồng điện.

Lý Long cơ đã kết thúc một ngày bận rộn, đang chuẩn bị quay về hậu cung.

Bỗng nhiên có thị vệ báo lại, Ty nông Tự khanh Dương Kĩ có chuyện khẩn cấp cần cầu kiến.

Lý Long cơ bèn ngồi xuống trở lại, cười nói: “Cho hắn vào đi!”

Một lát sau, Dương Kĩ vội vàng đi vào, lập tức quỳ xuống khóc nói : “Cầu bệ hạ làm chủ cho thần.”

“Dương ái khanh, đã xảy ra chuyện aì?

Lại làm cho khanh thương tâm như thế.”

“Bệ hạ, thần ngày hôm trước ra khỏi thành với nhị đệ lúc bị người ta đánh lén, nhị đệ bị trọng thương. ”

Dương Kĩ liền đem chuyện đã xảy ra hôm trước bứt nhánh lặt lá nói một lần.

Đương nhiên là bọn họ lễ nhượng ba phần ra sao, nhưng bị người khác ghen ghét, âm thầm giở trò, cuối cùng, hắn ấp úng nói ra tên Lý Khánh An.

“Chúng thần có người tận mắt chứng kiến, là hắn đã bắn một tên, làm cho con ngựa nổi điên.

Bệ hạ, Lý Khánh An cả gan làm loạn, ngấm ngầm đả thương hoàng thân.

Khẩn cầu bệ hạ nghiêm trị người này.”

Lúc này, Cao Lực Sĩ bên cạnh mỉm cười tiếp lời nói: “Đã có người tận mắt chứng kiến, thế vì sao Dương sứ quân hôm trước không đến bẩm báo với bệ hạ, mà đợi đến hôm nay mới đến?”

Cao Lực Sĩ nói một câu nhẹ nhàng bâng quơ, đã nhắc nhở Lý Long Cơ, chỉ sợ có người tận mắt chứng kiến cũng là không thật.

Lý Long Cơ trong lòng đã rõ.

Nếu bình thường, nói không chừng hắn sẽ nể mặt Dương gia, ít nhiều xử trí một chút.

Nhưng trước mất hắn phải phát động chiến dịch Lũng Hữu, đang lúc phải cổ vũ sĩ khí tướng sĩ biên cương.

Hắn đâu thể vì một chuyện không có chứng cứ mà xử lý Lý Khánh An chứ?

Hắn đánh ánh mắt liếc vào Cao Lực Sĩ một cái, rồi nói: “Chuyện này trẫm đã biết, nếu Quang lộc Tự khanh đã bị thương, thì để khanh ấy ở nhà dưỡng thương cho tốt, trẫm sẽ ban thưởng nhiều.

Trẫm hôm nay có chút mệt mỏi, chuyện này ngày khác trẫm sẽ tiếp tục truy cứu kỹ hơn.”

Dương Kĩ lui xuống, Lý Long cơ cũng không vội trở về cung, mà ngồi trước ngự án ấn huyệt Thái Dương thật lâu trầm tư không nói năng.

Cao Lực Sĩ không quấy nhiễu hắn, ở một bên thõng tay đứng thẳng.

Thân là hoạn quan kề cận bên Lý Long Cơ mấy mươi năm, Cao Lực Sĩ thật sự là hiểu thấu tâm tư của hoàng đế.

Chờ hầu một lát, Cao Lực Sĩ thấy Lý Long Cơ muốn nói lại thôi, liền thấp giọng nói: “Bệ hạ, hay là triệu kiến Dương Chiêu một lúc chứ!”

Lý Long Cơ thở dài nói: “Thôi được!

Truyền Dương Chiêu vào yết kiến.”

Cao Lực Sĩ vội vàng đi ra ngoài, Lý Long cơ chỉ cảm thấy đầu đau như sắp nứt ra.

Việc người nhà Dương gia vênh váo ngang ngược ở Trường An hắn thỉnh thoảng cũng có nghe nói.

Việc như vậy hắn bình thường sẽ không quá bận tâm lắm.

Dùng Dương gia đến đàn áp khí thế của thế gia môn phiệt (là tên gọi chung môn đệ và phiệt duyệt, chỉ các danh gia vọng tộc nhiều đời làm quan, còn gọi là môn đệ, y quan, thế tộc, sĩ tộc, thế gia, cự thất... sau này chế độ môn phiệt từ từ bị thay thế bởi chế độ khoa cử dựa vào trình độ văn hóa của cá nhân dự thi) một chút cũng chẳng sao.

Nhưng trong đó hắn cũng có một làn ranh giới hạn, chỉ cần không vượt qua làn ranh giới hạn này, Dương gia có ngông cuồng đến đâu hắn cũng sẽ không can thiệp.

Nhưng hôm nay cáo trạng của Dương Kĩ khiến Lý Long Cơ bỗng nhiên ý thức được một vấn đề.

Đó chính là Dương Chiêu có gia nhập vào nhóm Ngũ Dương hay không.

Một khi hắn gia nhập mà hình thành nên Lục Dương, thì đó sẽ trở thành một đòn chí mạng cho con đường làm quan của hắn, Dương Chiêu cũng sẽ không thể hoàn thành sự kỳ vọng cao của hắn Lý Long Cơ.

Một lát sau, một tên hoạn quan dẫn Dương Chiêu vội vàng đi đến.

Dương Chiêu quỳ xuống hành đại lễ tham bái: “Thần Dương Chiêu tham kiến bệ hạ!”

Mấy tháng vừa qua Lý Long Cơ rất vừa lòng với Dương Chiêu.

Xử sự nhịn nhục không ồn ào, cung khiêm rất mực, hơn nữa cần mẫn việc chính sự.

Mỗi ngày đều rất khuya mới rời khỏi triều phòng.

Xem ra một lần trải nghiệm Huyện lệnh với hắn thật vô cùng hữu ích.

“Dương ái khanh, trẫm hôm nay gọi ngươi đến là muốn hỏi một việc.”

“Bệ hạ xin nói, những điều thần biết sẽ không dấu giếm.”

“Là như thế này, trẫm nghe nói Quang lộc Tự khanh hôm trước bị thương ở Mình Đức môn.

Các khanh là huynh đệ, nghĩ rằng chắc chắn sẽ hiểu rõ nội tình bên trong hơn.

Khanh hãy nói xem, chuyện này có liên quan gì đến Lý Khánh An không?”

“Bệ hạ, thần cho rằng không liên quan đến Lý Khánh An.”

Dương Chiêu nói ra câu nói này, không chỉ Cao Lực Sĩ thất kinh, ngay cả Lý Long Cơ cũng không hề dự liệu tới.

“Á?

Câu nói này của khanh là sao?”

“Bệ hạ, thần là lấy tình hình thực tế bẩm báo.

Tuy rằng Lý Khánh An tiễn pháp rất tốt, nhưng không thể bởi vì hắn tiễn pháp tốt thì nói việc này là hắn gây nên.

Thần đã từng ngỏ lời khuyên hai vị huynh trưởng phải yêu quý thanh danh của quý phi, không nên tỏ ra quá mức vênh váo ngang ngược ở bên ngoài, nhưng bọn họ chưa bao giờ nghe lời khuyên của vi thần.

Lần này nhị ca bị thương, bọn họ lại một mực buộc tội là do Lý Khánh An làm, không bằng không cứ, thần cảm thấy đáng tiếc vô cùng.”

Lý Long cơ trầm mặc được một lúc lâu, bỗng nhiên cười nói: “Dương ái khanh, trẫm có ý định cho khanh đi làm quan ở Kiếm Nam, khanh có nguyện thay trẫm phân ưu không?”

“Thần nguyện thay bệ hạ phân ưu!”

“Tốt!

Trẫm sẽ gia phong khanh làm Trường sử tiết độ phủ Kiếm Nam kiêm đô đốc Diêu Châu.”

Chương 120: Xích mích Sử Điển

Buổi chiều hôm đó, một đội khinh kỵ (kỵ binh có trang bị nhẹ nhàng linh hoạt, và có khả năng chiến đấu độc lập, cũng có thế phối hợp với các binh chủng khác, tượng trưng cho tự do và oai dũng) nhắm hướng Đoàn Luyện doanh ở Giang Đô của Lý Khánh An mà phóng tới, dẫn đầu là một đại tướng khoảng hơn ba mươi tuổi.

Hắn trở người xuống ngựa, từ xa đã hỏi thị vệ canh gác: “Xin hỏi Lý Khánh An tướng quân có vào trong thành không?”

“Tướng quân nhà ta còn ở doanh trại.”

Tướng quân đó lại cười hỏi: “Xin nói giùm cho tướng quân ngươi, nói là Lũng Hữu Lý Quang Bật đến thăm.”

“Xin tướng quân đợi một lát!”

Thị vệ canh gác liền đi bẩm báo.

Trong bạt lớn, Lý Khánh An đang cùng Lệ Phi Thủ Du, Hạ Nghiêm Minh bàn bạc về việc của An Tây, Lệ Phi Thủ Du cười nói: “Hôm qua cùng các huynh đệ bàn qua, vốn tưởng cũng đều không muốn đi An Tây, nói cho cùng quê hương của người đẹp như Dương Châu làm cho người ta nhớ nhung, không ngờ đệ vừa nhắc đến, đã có một nửa quân sĩ sốt sắng đòi đi An Tây, xem ra rất nhiều huynh đệ đã sớm có ý đó rồi.”

“Thế nửa còn lại thì sao?”

Lý Khánh An cười hỏi.

“Phần lớn những người khác đều lo lắng người nhà con thơ, đệ hứa với họ, nếu nguyện đi An Tây, chúng ta sẽ thưởng mỗi người hai trăm mẫu ruộng đất, hộ quân không phải nộp thuế, ngoài ra trợ cấp thêm năm mươi quan tiền cho gia đình.

Như thế này, rất nhiều người cũng nói có thể suy nghĩ, đệ nhận thấy, thật ra họ cũng đều muốn đi.”

Nói tới đây, Lệ Phi Thủ Du có vẻ thiểu não nói: “Nhưng cuối cùng vẫn có ba mươi mấy người không chịu đi An Tây, làm người ta cảm thấy nuối tiếc quá!”

“Thật ra như thế đã khá lắm rồi!”

Lý Khánh An vỗ vai hắn cười nói: “Đâu có sự thập toàn thập mỹ được, con người rốt cuộc cũng đều nhớ quê hương cả, An Tây cũng xa xôi diệu vợi.”

“Đệ cũng biết, cho nên đệ cảm thấy các huynh đệ đây cũng đều rất tốt.”

Có tới hơn nửa số huynh đệ chịu đi theo hắn.

Lý Khánh An trong lòng rất an ủi, hắn lại hỏi Hạ Nghiêm Minh: “Số vàng mà huynh đưa cho thái tử, hắn đem đi chưa?”

“Tới rồi, đêm hôm qua, mười mấy cỗ xe ngựa đi tới, có thể nhận thấy đó là trang phục của thị vệ cung đình, chuyển đi một nửa số đồ đồng đó, có tín vật của tướng quân.”

“Xem ra hắn cũng nôn nóng không chịu nổi rồi.”

Lý Khánh An cười tủm tỉm, lại nói: “Huynh đoán ngày chúng ta trở về An Tây cũng mau đến rồi, hai hôm nay đệ dẫn theo mấy huynh đệ mua nhiều một chút sành sứ, tơ lụa và các đồ vật có kích thước lớn khác, tới lúc đó đem một nửa số vàng còn lại trộn vào trong đó, cùng chuyển cả về An Tây.”

“Tướng quân an tâm, đệ đi làm ngay đây!”

Lúc này, một viên binh sĩ chạy vào cửa bẩm báo: “Tướng quân, Lý Quang Bật tướng quân đang đứng đợi ngoài cửa Võ Tiến doanh cầu kiến.”

“Lý Quang Bật?”

Lý Khánh An khẽ ngẩn ra, hắn lập tức cười nói với Lệ Phi Thủ Du: “Lý Quang Bật này là Lũng Hữu danh tướng, chúng ta không thể trễ nải việc tiếp đãi người ta, mọi người cùng đi ra đón tiếp đi!”

Lý Khánh An đương nhiên biết Lý Quang Bật là ai?

Trong mối loạn An sứ, vị danh tướng Đại Đường này thống lĩnh quân Đường đại chiến Hà Đông, Hà Bắc, giáng một đòn nặng vào quân phản loạn An Lộc Sơn, cùng Quách Tử Nghi trở thành hai trụ cột kéo vãn tình thế cho Đại Đường.

Chuyến luyện binh Giang Hoài lần này, Lý Quang Bật được đảm nhiệm chức Thường Châu Võ Tiến Đoàn luyện sứ, với Lý Khánh An đều như nhau, hắn cũng là tuyển chọn năm trăm tinh binh huấn luyện, thành tích rực rỡ.

Nơi đóng quân của họ, cách Giang Đô doanh của Lý Khánh An không xa, khoảng ba dặm.

Lát sau, cửa doanh trại rộng mở, Lý Khánh An dẫn bọn người Lệ Phi Thủ Du cùng mấy viên thủ hạ đi ra nghênh tiếp.

Lý Khánh An đi lên trước chắp tay cười nói: “Nghe đại danh Quang Bật huynh đã lâu, Khánh An hôm nay mới được gặp mặt.”

Lý Quang Bật năm nay ba mươi hai tuổi, phụ thân Lý Khải Lạc, nguyên là tù trưởng Khiết Đan, trong thời kỳ Võ Tắc Thiên, dựa vào triều Đường, làm quan đến Hữu vũ lâm Đại tướng quân, phong Kế quận công.

Thổ Phồn xâm lược Hà Nguyên, Lý Khải Lạc lĩnh binh kháng địch.

Trước khi đi, lão đầu không biết vì sao mà có linh tính trước, nói với người ta là: “Tiêu diệt được giặc Thổ Phồn đến tập kích, ta cũng không còn trở về được nữa rồi.”

Quả nhiên, diệt giặc xong, Lý Khải Lạc đã bị bệnh chết giữa đường khi đang quay về triều phục mệnh, thật là ‘hy sinh trên cương vị công tác’.

Triều đình rất mực tuyên dương, thưởng chức Đô đốc Doanh Châu, để tưởng nhớ tinh thần trung liệt của ông.

Lý Quang Bật là con em liệt sĩ, từ nhỏ đã không như các trẻ con khác vui chơi đùa giỡn.

Bắt đầu từ thời niên thiếu, Lý Quang Bật đã giỏi cưỡi ngựa, bắn cung.

Tính cách nghiêm nghị can trực, ít cười nói, người khác nhìn thấy cũng nghiêm trang theo.

Trong doanh trại trên dưới đều biết đó là hạt giống tốt có chí hướng cao xa.

Sau khi Lý Khải Lạc mất, Lý Quang Bật tiếp nhận tước phong của cha.

Ở Hà Tây tòng quân, hắn rất được Vương Trung Từ coi trọng, đề bạt hắn làm Xích Thủy quân Binh mã sứ, năm ngoái mới điều đến Lũng Hữu.

Tối hôm qua, Đoàn Luyện doanh của hắn bị người ta bắn tên, gây rối quân tâm.

Hắn nghi hoặc cả đêm, có ý đến đây tìm Lý Khánh An hỏi xem tình hình.

Hắn thấy Lý Khánh An khách sáo, cũng liền đáp lễ nói: “Tại hạ cũng từ lâu nghe uy danh An Tây đệ nhất tiễn, sớm đã muốn đến viếng thăm, mãi đến tận hôm nay mới có cơ hội.”

Hắn quan sát Lý Khánh An từ trên xuống dưới, thấy hắn uy phong lẫm liệt, chợt trong lòng thấy thích lại nói: “Binh bộ có lệnh, để chúng ta hôm nay trú đóng tại hoàng thành.

Huynh đang dẫn binh vào kinh, không biết hiền đệ có muốn đi cùng huynh không?”

“Đệ cũng đang chuẩn bị vào kinh, mời Quang Bật huynh vào trong ngồi một lát, đệ thu thập binh mã bèn đi.”

“Không cần đâu, huynh đợi ở đây được rồi, hiền đệ cứ tự nhiên!”

Lý Khánh An thu thập giây lát, cũng dẫn một trăm binh sĩ tinh nhuệ nhất từ cửa doanh trại đi ra, hắn chắp tay cười nói: “Quang Bật huynh, chúng ta đi thôi!”

Hai người hợp binh lại, cùng phóng ngựa về hướng thành Trường An.

“Khánh An lão đệ, đêm qua, doanh trại của đệ có xảy ra hiện tượng lạ nào không?”

Trên đường đi, Lý Quang Bật hỏi về hiện tượng lạ đêm qua.

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Võ Tiến doanh cũng bị người bắn tên vào phải không?”

“Đúng vậy!”

Lý Quang Bật ngạc nhiên nói: “Chẳng lẽ Giang Đô doanh cũng bị như vậy sao?”

Lý Khánh An gật đầu: “Nhưng mà bọn đệ không phải bị vào đêm qua, mà là đêm trước, còn có một lính canh trúng tên bị thương.”

Lý Quang Bật nhíu mày, hỏi: “Thế bọn đệ có điều tra ra do ai làm chưa?”

“Quang Bật huynh, việc này vốn chẳng có manh mối để mà điều tra, đệ nói với các huynh đệ là do thợ săn săn mồi lỡ bắn vào doanh trại thôi.”

“Tại sao đệ lại nói như thế?”

“Quang Bật huynh, bắn tên vào ban đêm không hề có chút ý nghĩa nào, việc ánh hưởng duy nhất chính là gây rối lòng quân, ảnh hưởng khả năng phát huy của binh sĩ vào ngày mai, nếu như thế, tại sao lại phải để ý việc này làm gì, chỉ trúng quỹ kế của người khác thôi.”

Lý Quang Bật gật đầu cười nói: “Hiền đệ cao kiến, huynh cả đêm không ngủ được, đầu óc mơ mơ màng màng, nói không chừng một lát còn chỉ huy sai, làm cho Thánh Thượng thất vọng nữa.”

“Không sao, kiểm duyệt lần này chỉ là xem kỵ xạ, không có đánh nhau, quan trọng là binh sĩ có thể phát huy bình thường là được.”

“May là hôm qua huynh không có tra xét kỹ việc này, chỉ lệnh cho thân vệ phong tỏa tin tức thôi, nếu không các huynh đệ cũng sẽ cả đêm không ngủ được rồi.”

Nói tới đây, Lý Quang Bật lại hạ thấp giọng cười nói: “Khánh An lão đệ, có nghĩ tới việc đem Đoàn Luyện doanh trở về An Tây không?”

Lý Khánh An liếc nhìn hắn một cái cười nói: “Thế còn Quang Bật huynh thì sao?

Có suy nghĩ này chứ?”

Hai người nhìn nhau một cái, cũng đều lĩnh hội ý của nhau, cùng nhau cười phá lên.

Hai người vừa đi vừa nói, không lâu bèn đã vào Minh Đức môn.

Lúc này, các đoàn luyện sứ cũng đều dẫn binh sĩ đi vào thành, việc kiểm duyệt ngày mai của mười hai Đoàn Luyện doanh sẽ tiến hành theo thứ tự.

Mỗi doanh trại một trăm người, tổng cộng một ngàn hai trăm người tham kiểm.

Điều này đối với mỗi một biên tướng cũng đều là cơ hội đế thể hiện năng lực của mình trước mật hoàng đế.

Dù không phải đánh nhau, nhưng là một sự cạnh tranh vô hình, ai cũng rõ, các tiết độ sứ lớn của mai này, nhất định sẽ được chọn ra trong số họ.

Để đảm bảo việc kiểm duyệt của ngày mai, đêm nay các Đoàn Luyện doanh cũng đều trú đóng trong doanh trại các vệ quân, trong đó ba nhóm Đoàn Luyện doanh của quân Phạm Dương thì trú đóng ở doanh trại Hữu lĩnh Quân vệ.

Trời vừa tối, đại tướng Điền Càn Chân đã tìm tới Sử Tư Minh, Điền Càn Chân luyện binh tại doanh trại Lư Châu Hợp Phì.

Vừa rồi hắn nghe được một lời đồn, nói là mười hai đội Đoàn Luyện doanh hai đêm nay cũng đều bị người ta bắn tên.

Mà doanh trại Hợp Phì của mình lại bình an vô sự, còn đội Đoàn Luyện doanh của quân Phạm Dương cũng bình an vô sự.

Trong lòng hắn bèn dấy lên mối ngờ vực, việc này có lẽ do Sử Tư Minh làm.

Hắn vừa ổn định xong việc trú đóng của binh sĩ, bèn lập tức tìm tới Sử Tư Minh.

Sử Tư Minh đang ăn cơm tối trong lều bạt, thấy Điền Càn Chân tới, hắn đứng lên cười nói: “Điền tướng quân còn chưa ăn cơm tối phải không?

Vừa kịp chúng ta cùng ăn cơm vậy.”

Điền Càn Chân không đếm xỉa tới hắn, hắn sầm nét mặt hỏi: “Việc các Đoàn Luyện doanh bị bắn lén tên, có phải do ngươi phái người làm đúng không?”

Sử Tư Minh cười khàn một tiếng, nói: “Ý ngươi là sao?

Ta phái người đi bắn tên làm gì, có lợi gì cho ta đâu?”

“Ta chỉ hỏi ngươi, có phải là ngươi làm không?”

Khẩu khí không hề khách sáo của Điền Càn Chân làm cho Sử Tư Minh hơi tức giận.

Hắn hứ mạnh một tiếng: “Là ta làm thì sao nào?

Ta đâu có quấy nhiễu ngươi, thế thì việc đó đâu có can hệ gì đến ngươi.”

“Nhưng việc này có liên quan đến quân Phạm Dương, một khi bị triều đình điều tra được là do ngươi làm, thì thánh thượng cũng sẽ không chỉ trách một Sử Tư Minh ngươi, mà là nói hành vi của quân Phạm Dương vô si, thế ta không phải bị liên lụy hay sao?”

Trong lòng Điền Càn Chân rất nóng giận, hắn biết Sử Tư Minh làm như vậy là muốn gây rối quân tâm của các Đoàn Luyện doanh khác, để từ đó hắn có thể nắm được phần thắng trong tay, nhưng hắn làm như thế hậu quả rất ư nghiêm trọng.

Bại hoại danh tiếng quân Phạm Dương không nói, nói không chừng sẽ liên lụy đến thanh danh của đại soái.

“Việc này ta sẽ bẩm báo với đại soái, ngươi tự mà đi giải thích với đại soái đi!”

Nói xong, hắn xoay người bèn đi ra, Sử Tư Minh đột nhiên rút kiếm ra chặn lối đi của hắn: “Đứng lại!”

“Sao rồi, ngươi muốn giết ta sao?”

Điền Càn Chân cười nhạt một tiếng, nói.

Sử Tư Minh liếc hắn một cái, thu kiếm lại, lạnh lùng nói: “Chúng ta cũng đều cùng làm việc cho đại soái, ta không muốn trở mặt với ngươi.

Ta chỉ muốn nhắc ngươi, năm trước lúc tấn công Khiết Đan, ngươi bị người Khiết Đan vây khốn suốt một đêm, là ai bỏ mặt sống chết đánh vào vòng vây cứu ngươi?

Sử Tư Minh ta không cần ngươi báo đáp, nhưng cũng hi vọng ngươi đừng lấy oán trả ơn.”

Sử Tư Minh không nhắc chuyện năm trước còn tốt, vừa nhắc chuyện đó, Điền Càn Chân lập tức nổi giận: “Ngươi còn dám nói chuyện đó, nếu không phải ngươi đưa tin giả cho ta, ta đâu có bị người Khiết Đan vây khốn chứ?

Hai đệ đệ của ta cũng đều chết trong cái đêm bị vây đó, ngươi đến cứu ta chẳng qua là muốn thừa cơ lập công thôi.

Sau việc đó ngươi được lập công đầu, còn ta thì bị đại soái trách là vì tham công mà mạo hiểm, phạt một năm bổng lộc, còn nói ta nợ tình của ngươi.

Sử Tư Minh, việc thế này mà ngươi còn dám nói, hứ!”

Điền Càn Chân đẩy kiếm của hắn ra rồi lớn bước đi ra, sắc mặt của Sử Tư Minh sa sầm đến cực điểm, hắn híp mắt dữ dằn nói: “Họ Điền kia, nếu như việc này mà ngươi dám nói với đại soái, thì đừng trách Sử Tư Minh ta hạ thủ vô tình.”

“Được thôi, chúng ta mở to mắt xem sao!”

Điền Càn Chân nhanh bước rời khỏi doanh trại của Sử Tư Minh, sắc mặt của Sử Tư Minh lúc trắng lúc đó.

Dù trên miệng nói dữ, nhưng hắn thực sự rất sợ Điền Càn Chân sẽ nói với An Lộc Sơn.

Việc như thế thường An Lộc Sơn cũng tán thành, nhưng có tiền đề là không được tự ý mà làm.

Việc này vì An Lộc Sơn xa tận Phạm Dương, nên hắn Sử Tư Minh chưa kịp xin ý kiến.

Nếu Điền Càn Chân một khi tố cáo hắn, không chừng An Lộc Sơn nợ mới nợ cũ tính cùng một lúc với hắn, cất đứt tiền đồ của hắn luôn.

Sử Tư Minh chưa kịp suy nghĩ kỹ, hắn lập tức viết một lá thư, gọi một tên tâm phúc tới, nói: “Ngươi lập tức đem bức thư này đưa tới Phạm Dương, giao cho Cao tiên sinh, xin Cao tiên sinh bất luận thế nào cũng phải giúp ta lần này.”

Thư sứ đi rồi, Sử Tư Minh đánh mạnh một quyền xuống bàn án, cắn răng ken két nói: “ Điền Càn Chân, ngươi mà dám tố cáo ta, thì hãy đợi mà xem!”

Hôm sau đúng canh năm, tiếng trống ầm ầm vang dội cả hoàng thành, quân đóng trong hoàng thành đồng loạt thức cả dậy, nhưng tích cực nhất vẫn là mười hai đội Đoàn Luyện doanh.

Hôm nay là ngày thi lớn của họ, họ rất khẩn trương và phấn khích.

Có lẽ do ảnh hưởng không lớn, việc các Đoàn Luyện doanh bị bắn lén tên không có ai nhắc đến cả.

Mấy quan viên Binh bộ nghe được chuyện đó thấy mọi người không truy cứu, cũng đều giả vờ câm điếc, sợ mang họa vào thân.

Cũng như lúc bình thường, tiếng trống vừa vang lên Giang Đô doanh bèn với tốc độ nhanh nhất thức dây luyện binh.

Dựa theo thứ tự rút thăm tối qua, Giang Đô doanh là đội thứ tư vào sân, phía trước là Thọ Xuân doanh của Lý Từ Nghiệp, còn đội ra sân đầu tiên chính là Võ Tiến doanh của Lý Quang Bật.

Trong doanh trại, năm bia người rơm xếp thành hàng dọc, phía dưới bia người rơm đào một hào sâu bằng một người đứng.

Mấy viên binh sĩ An Tây giơ bia người rơm chạy qua lại, yêu cầu binh sĩ chạy với tốc độ cao bắn vào bia người rơm di động đó.

Trăm viên binh sĩ ở ngoài trăm bước cưỡi ngựa bắn luân phiên, tổng cộng bắn năm lượt.

Mỗi người ở ngoài hai mươi bước trong phạm vi chạy đó liên tục bắn hai tên, trái phải kéo cung mỗi bên bắn một tên.

Lý Khánh An nghiêm mật đứng một bên giám sát.

Một trăm người này được hắn tuyển chọn từ thành tích ưu việt nhất trong số năm trăm người, có thế nói là tinh nhuệ trong số người tinh nhuệ, người nào người nấy thân thể cao to, đều có khả năng kéo cung ngũ thạch, vả lại xa trăm bước vẫn bắn thủng.

Chỉ nghe tiếng tên rít gió và tiếng kéo cung liên miên không ngớt.

Một trăm người như đèn kéo quân, rút tên, kéo cung, bắn ra.

Một người tiếp một người, một lượt đến một lượt, vó ngựa không ngừng, tên không hề bắn lạc.

Chỉ trong thời gian một khắc, trăm người năm lượt toàn bộ bắn xong, một ngàn tên đã bắn ra, trong đó có ba người mười tên trúng tám, không đạt đến yêu cầu thấp nhất mà Lý Khánh An đưa ra.

Lúc này, ba viên binh sĩ đang cúi đầu, đợi sự khiển trách của Lý Khánh An.

“Ba người các ngươi, Hà Dĩnh Xuyên, Liêu Quốc Trí, La Giang, ta nhớ tên của các ngươi.

Từ một tháng trước, lúc huấn luyện các người cũng đều trăm phát trúng trăm, cũng đều xếp trong vòng hai mươi người đứng đầu.

Ta không biết các ngươi hôm nay tại sao lại không được, đến những hai tên bắn lệch khỏi bia, Các ngươi nói xem, đây là nguyên do gì?”

Ba người đều không dám lên tiếng.

Lý Khánh An chỉ một chàng trai trẻ tuổi anh vũ trong đó nói: “Hà Dĩnh Xuyên, ngươi là lữ soái, ngươi nói trước!”

Hà Dĩnh Xuyên ấp úng nói: “Tướng quân, mạc tướng có chút khẩn trương, vì quá muốn bắn trúng, mà bị bắn lệch.”

Một người khác cũng nói: “Tướng quân, chúng tôi cũng vì khẩn trương, nghĩ đến hoàng đế bệ hạ đang nhìn chúng tôi bắn tên thì trong lòng lại đâm ra hoảng.”

Lý Khánh An lắc đầu: “Có lẽ có chút nguyên nhân này, nhưng chín mươi bảy huynh đệ khác cũng đều khẩn trưởng như thế, tại sao họ lại không bắn lệch vậy?

Ta cho rằng khẩn trương không phải là nguyên nhân chính dẫn đến việc các ngươi bắn lệch bia.

Nguyên nhân đích thực là do các ngươi quá kiêu ngạo tự mãn, bình thường mũi tên nào cũng đều trúng đích, bèn nảy sinh ý khinh địch.

Ta nói cho các ngươi biết, nếu đến chút áp lực nhỏ mà cũng chịu không nổi, thế thì cả đời các ngươi cũng chỉ có thể thích hợp làm một binh sĩ quèn thôi.

Nhưng nếu các ngươi chịu được áp lực, các ngươi ai ai cũng sẽ là đô úy trung lang tướng, thậm chí trong các ngươi còn có thể xuất hiện đại tướng quân nữa.

Ta tuyệt đối không phải là khích lệ bậy đâu.

Lý Khánh An ta dùng thủ đoạn nghiêm khắc nhất để huấn luyện các ngươi, chỉ cần các ngươi thông qua huấn luyện, chức vị hiệu úy gì đó đối với các ngươi mà nói, cũng có thể xem nó chẳng ra gì nữa.”

“Tướng quân, chúng tôi hiểu rồi, chúng tôi tuyệt đối sẽ không sai nữa.”

“Tốt!

Ta kì vọng.”

Lý Khánh An nhảy lên một phiến đá lớn, lớn tiếng nói với mọi người: “Kiểm duyệt của hôm nay, hãy để Đại Đường hoàng đế bệ hạ tới cảm nhận đội thần tiễn doanh mạnh mẽ nhất này.

Các huynh đệ, có niềm tin đó không?”

“Có!”

Trăm người một tiếng cùng rống lên.

“Tốt lắm, ta so với các ngươi càng có lòng tin hơn.

Bây giờ đi ăn cơm sáng, hãy ăn thật no cho ta, dưỡng đủ tinh thần!”

Chương 121: Giang đô cung kỵ

Hôm nay, Hữu Vũ Vệ giáo trường lại lần nữa trở thành tiêu điểm của cả Kinh thành.

Đầu năm tổ chức thi võ cử nhân, võ sinh Giang Hoài thành tích ảm đạm khiến Lý Long Cơ rất ư bất mãn, vì thế dẫn đến việc hai mươi bốn vị tướng quân biên giới đến Giang Hoài luyện binh.

Một nhoáng đã gần nửa năm trôi qua, hôm nay đã đến ngày kiểm duyệt thành tích.

Hữu Võ Vệ giáo trường hai hôm nay đã được thu dọn tươm tất, trời vừa sáng, một đội Vũ lâm quân đã vào giáo trường, kiếm tra một góc ngách, thanh lý một ấn hoạn, vây quan kiếm đài lại như một chiếc lồng sắt, để chuẩn bị cho hoàng đế Lý Long Cơ đến.

Trời đã sáng hẳn, các vị cao quan triều đình từ ba phẩm trở lên tiếp tục lần lượt vào giáo trường.

Dù đã đã thao biết trước chỉ là đến tham gia kiếm duyệt, nhưng ai nấy đều hiểu rõ, hôm nay sẽ mượn cơ hội này để xác định đội ngũ tham gia chiến dịch Hà Hoàng (*Sông Hoàng Thủy ở khu vực Thanh Hài Trung Quốc bây giờ) .

Các vị đại thần gần như đã đến đầy đủ, trên quan kiếm đài chúng đại thần tụ năm tụ bảy, nhỏ to xôn xao.

Hộ bộ thương thư Trương Quân cố tình chọn chỗ bên cạnh Bùi Khoan, hắn nhỏ tiếng hỏi: “Bùi Thượng thư, nghe nói cháu đại nhân mấy hôm trước vừa bị người Dương gia hạ nhục?”

Bùi Khoan thở dài, không trả lời.

Trương Quân nhìn nhìn hai bên, lại nhỏ giọng nói: “Việt này Kinh Triệu Doãn đã bẩm báo về cung, nhưng thánh thượng không có biểu hiện gì.

Bùi thượng thư, sự trầm mặc của thánh thượng có vẻ đầy hàm ý!”

Bùi Khoan vẫn không nói gì thêm.

Lão hiểu ý của Trương Quân, thánh thượng có ý phóng túng hành vi của Dương gia, nhưng lão không hiểu Trương Quân nói những lời này có ý gì?

“Trương Thượng thư, việc này đã qua đi, ta không muốn nhắc nữa.”

Trương Quân cười cười lại thêm vào: “Sáng hôm nay, Hàn Lâm Viện đã bắt đầu lập chiếu, Dương Chiêu được phong làm Kiếm Nam Tiết độ sứ kiêm Diêu Châu Đô đốc, Bùi Thượng thư có nghe nói?”

Bùi Khoan ngớ người, việc này lão quả thật không nghĩ, cuối cùng lão cũng không kiềm nổi hỏi: “Trương Thượng thư việc này có thật?”

“Đương nhiên, chỉ hai ngày nữa, chiếu thư sẽ chính thức ban xuống.

Ai!

Đại thế của Dương gia!”

Trương Quân thở dài.

“Kiếm Nam Tiết độ sứ Quách Hư hôm qua đã được phong làm Vân Nam An phù sứ, thế mà lúc này Dương Chiêu lại được phong làm Kiếm Nam Tiết độ sử, dụng ý của thánh thượng đã quá rõ ràng!”

“Ý của Trương Thượng thư, thánh thượng định lập Dương Chiêu làm Kiếm Nam Tiết độ sứ ư?”

Trương Quân gật gật đầu, “Có thể không phải bây giờ, nhưng muộn nhất là sang năm.

Dương Chiêu nhất định sẽ là Kiếm Nam Tiết độ sứ, hơn nữa thánh thượng phong hắn làm Diêu Châu Đô đốc, kỳ dụng ý chính là để hắn chủ quân Nam Chiếu sự vụ. ”

Bùi Khoan cười lạnh nói : “Đằng sau Nam Chiếu là sự so đo giữa Đại Đường và Thổ Phồn.

Dương Chiêu hắn có năng lực này ư?”

“Ta cũng nghĩ như thế, nhưng thánh thượng cho rằng hắn có năng lực, thế thì biết làm sao?

Bùi Thượng tư, việc này trong lòng chúng ta biết là được, ta đoán chắc có người còn cầu thần bái phật mong thế.”

Nói xong, Trương Quân liếc sang Lý Lâm Phủ vừa mới đi vào quan kiếm đài.

“Thánh thượng điện hạ giá lâm!”

Nơi cửa vào, bọn thị vệ cao giọng vang lên, tất cả đại thần đều đứng dậy, chỉ thấy một đoàn thị vệ đông đảo từ cửa vào òa vào.

Chỉ một lát, Lý Long Cơ đang thân khoát một bộ hoàng kim giáp đi vào, khiến tất cả đại thần đều kinh ngạc nhìn nhau.

Bỗng dưng một người hiểu ra, thánh thượng mặc chiến giáp là tỏ rõ quyết tâm cho chiến dịch Hà Hoàng với bọn họ.

“Chúng thần tham kiến bệ hạ!”

Người uy nghiêm nhìn chúng nhân một vòng, rồi khoát tay nói: “Các vị ái khanh bình thân.”

“Tạ bệ hạ!”

Chư vị ái khanh đã nhìn thấy trang phục của trẫm chứ. không sai, hôm nay đến vừa để xem thao diễn Đoàn Luyện Doanh Giang Hoài, đồng thời cũng là để thảo luận an bài chiến dịch Hà Hoàng với các ái khanh.

Trẫm hi vọng hôm nay sẽ có thể ra quyết định.”

Lý Lâm Phú cao giọng tiếp lời: “Lũng Hữu bất bảo, biên giới thì làm sao an ninh được?

Hà Hoàng hội chiến từ lúc năm Khai Nguyên thứ hai đã quyết định, điện hạ, việc này không cần thảo luận nữa.”

Có Lý Long Cơ mặc giáp xuất hiện, lại thêm sự kiện năm thứ hai Khai Nguyên Lý Lâm Phủ vừa nhắc đến, những đại thần có di nghị cũng không dám lên tiếng.

Bùi Khoan vốn định chỉ ra năm nay nhiều nơi gặp hạn hắn cũng trở nên trầm mặc.

Ai cũng nhìn rõ quyết tâm của hoàng thượng, thế còn gì để nói.

Lý Long Cơ thấy chúng thần đều không ai phản đối, vừa lòng gật đầu: “Nếu các ái khánh cũng đều đồng ý, vậy đại cuộc cho chiến dịch Hà Hoàng đã định, chỉ là trẫm còn cần phải bàn lại chỉ tiết với các khanh.”

Người thấy Dương Thận đang định mở miệng bèn nói: “Không vội, hãy xem các Đoàn Luyện Doanh diễn tập đã rồi bàn tính tiếp cũng không muộn.

Người lại quay sang nói với Trần Hi Liệt: “Tả Tướng quốc, có thể bắt đầu rồi.”

“Tuân chỉ!”

Nói xong, Trần Hi Liệt vội chạy xuống đài.

Ngoài Tây môn giáo trường, mười hai chỉ Đoàn Luyện Doanh đang xếp hàng ngay ngắn.

Bọn họ chiến giáp chỉnh tề, kỷ luật nghiêm minh, đã đợi suốt nửa canh giờ, một ngàn hai trăm người vẫn như những pho tượng điêu khắc mỹ miền bất động.

Cả mười hai quan viên Binh bộ cũng cám thán không ngớt.

Đây là binh sĩ Giang Hoài ư?

Sát khí này chỉ có binh sĩ đã từng trãi qua nhiều cuộc chinh chiến ngoài biên giới mới có.

Lý Khánh An hôm nay cũng một thân chiến giáp, trên lưng dắt ngang thanh đao Cao Tiên Chỉ đã tặng.

Sau lưng hắn, một trăm tinh binh giáp áo chinh tề, tay cầm trường cung, lưng dắt túi tiễn.

Ai nấy mặt mày nghiêm túc, chờ đợi kiểm duyệt bắt đầu, chiến mã của họ cũng yên lặng đứng cạnh chủ nhân chờ đợi thời khắc vàng đến, chỉ là chốc chốc lại có tiếng vó ngựa gõ lên mặt đất.

Lúc này, Lý Khánh An liếc mắt nhìn Lý Tự Nghiệp bên cạnh, cũng trùng lúc Lý Tự Nghiệp đang nhìn sang.

Hai ánh mắt chạm nhau, hai người hiếu ý gật đầu chào.

Hôm nay, không chỉ là sự cạnh tranh của các vị tướng biên giới, còn lại sự đọ sức của các đại Tiết độ sứ biên quân.

Lý Tự Nghiệp huấn luyện Mạc Đao quân, tuy Giang Hoài không có mạc đao, nhưng mỗi người đều đặc biệt luyện chế đại đao, ánh đao trắng xóa, sát khí đằng đằng.

Còn xếp trên cùng là Lý Quang Bật, hắn huấn luyện Thương binh, một trăm tên binh sĩ tay cầm thiết thượng, ngưỡng đầu đứng sững.

Lúc này, tiếng trống đùng đùng vang lên, tất cả binh sĩ lập tức đổ dồn ánh mắt về giác lầu, trên đấy cờ đỏ đang phấp phới.

Lý Quang Bật trầm tiếng hạ lệnh: “Lên ngựa!”

Một trăm tên Thương binh nhảy phóc lên ngựa, khống chế tốc độ ngựa từ từ đi vào Tây môn giáo trường, ở đây đã có hai mươi mấy Vũ lâm quân đứng gác, thấy đội ngũ đầu tiên đến, bọn họ bắt đầu tản ra hai bên, kỵ binh càng phóng càng nhanh, xong vào giáo trường diễn quân.

Từ lúc kỵ binh đi vào, trên giáo đường cũng bắt đầu xôn xao, binh sĩ khống chế tốc độ xếp thành một hàng ngay ngắn phóng đến quan kiếm đài.

Bỗng nhiên một tiếng thét vang lên, tiếng cả dừng lại cùng hành quân lễ với Lý Long Cơ.

Lý Quang Bật hét to: “Xuất thương!”

“Soạt” một tiếng, trăm cây thương cùng xuất, trăm tên kỵ binh cùng diễn trăm thương trận, trận pháp tinh xảo, khí thế hùng hồn, kiên cố.

Lý Long Cơ gật gật đầu, nhìn Lý Lâm Phủ cười nói: “Tướng quốc, đây mới là tử đệ Giang Hoài.

Đây mới là phủ binh tinh nhuệ của trẫm, nhìn xem binh sĩ trung nguyên cũng đâu phải toàn người bệnh nhược.

Quan trọng là ở tướng, tướng mạnh ắc binh cường.

Lý Quang Bật này không tồi, có phần giống phụ thân hắn.”

Lý Lâm Phủ trầm ngâm một lúc nói: “Mấy ngày nay thần vẫn nghĩ về trận chiến Hà Hoàng với Thổ Phồn này, tuy An Tây có đại thắng Tiểu Bột Luật, nhưng trên thực tế dùng kỳ binh đoạt thắng, trận chiến ấy căn bản không phải cứng đọ cứng như với Thổ Phồn này.

Hơn nữa, ở An Tây có cái lợi địa hình, hoặc may còn làm thế được, nhưng Đông tuyến thì khác.

Thổ Phồn thất lợi ở An Tây, làm sao mà có thể không trọng binh phòng thủ Xích Lĩnh để bào vệ đất hậu cần Cửu Khúc của chúng.

Thần cho rằng, chỉ dựa vào quân của Lũng Hữu không thể thắng được ở Hà Hoàng, nhất định phải có quân chỉ viện.”

Lý Long Cơ khẽ gật đầu nói: “Tướng quốc quả nói không sai, Xích Lĩnh dễ thủ khó công, trẫm lo rằng Lũng Hữu quân lực không đù, trẫm chuẩn bị điều ba vạn quân Hà Tây và ba vạn quân Sóc Phương đến chỉ viện.

Chỉ cần chiếm được Xích Lĩnh, dù phải trả giá thế nào trẫm cũng cam.”

Lúc này, tiếng trống vang lên, đại đao quân của An Tây Lý Tự Nghiệp đã đi vào.

Một trăm Thọ Xuân binh thân hình vạm vỡ, người mặc trọng giáp, đầu đội mũ bảo hộ nghiêm ngặt che kín mặt, chỉ lộ ra cặp mắt lạnh lùng, tay cầm cự đao rộng cả trượng xếp thành bốn dàn, như những bức tường người dày dặc tiến vào.

Lý Tự Nghiệp tay cầm Mạc Đao chân chính đứng ở hàng trên cùng.

Bọn họ động tác không nhanh, mỗi bước đi đều nặng tựa ngàn cân, từng bước chân đều chấn động lôi đình, đang từng bước từng bước tiếp cận quan kiếm đài.

Khí thế lẫm liệt như thế, khiến các bá quan trong đài sắc mặt hơi biến, không kiềm nổi bất giác đứng dậy.

Lý Long Cơ không nói một lời, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khí thế Mạc Đao quân.

Trước đây người cũng từng thấy thị vệ trong cung biểu diễn mạc đao, nhưng chưa từng một lần thấy được khí thế chấn động một nhát phá đại sơn này.

Người bỗng dưng hiểu ra mấu chốt là ở Lý Tự Nghiệp cao gần cả trượng ở giữa.

Hắn chính là cốt lõi của toàn quân, vì có hắn mà cả đội quân như có linh hồn.

“Tráng liệt!

An Tây quân.”

Lý Long Cơ buộc miệng.

Lý Tự Nghiệp khẽ giọng hạ lệnh, đao phong quay đầu về hướng đông, ở đấy đã để đầy hàng hình nộm vài mươi con, đại đao quân dụng lần lượt lên trận, đao phong xém qua, thế không thể đỡ, hình nộm gỗ bỗng chốc chỉ còn là đống gỗ vụn.

Trên đài quan kiếm òa lên tiếng reo hò inh ỏi, Lý Long Cơ thở một hơi nhẹ, lại nhìn Lý Lâm Phú cười nói: “Uy phong của Mạc Đao quân An Tây lần đầu trẫm được lĩnh giáo.”

“Điện hạ, đây chưa phải là Mạc Đao quân thật sự, thần nghe nói lúc công thành Liên Vân, đội ngũ Mạc Đao quân lên trận, cự mộc hay đá lăn của người Thố Phồn cũng không tổn thương họ được, thành Liên Vân được mệnh danh vững như bàn thạch cũng bị họ nhất cử đoạt thành.”

Ngữ khí của Lý Lâm Phủ có ẩn ý mạnh mẽ, lão gặp Lý Long Cơ như đang ngẫm nghĩ điều chi, liền cười nói: “Điện hạ có thể xem thử kỵ xạ của quân An Tây.”

Nói xong, lão ra hiệu với Binh bộ thị lang Lý Lân, cờ đỏ trên góc lầu vừa vẫy, tiếng vó ngựa như lôi phóng đến, một đội binh cung kỵ như cuồng phong lôi đình ùn vào giáo trường.

Một mình Lư Khánh An dẫn đầu, một trăm kỵ binh tinh nhuệ của hắn thành hàng theo sát phía sau, trận hình không ngừng biến hóa, lúc thành trận vòng cung bán nguyệt, lúc lại hình lục giác phóng ngựa ầm ầm cuốn theo bụi vàng cuồn cuộn.

Chỉ một lúc đội ngũ dần dần hiện rõ thành một vòng tròn to bán kính hai trăm bước.

Bọn họ phảng phất như chiếc đèn kéo quân (*Đèn cù) xoay quanh một con người gỗ cao khoảng bảy tám trượng ở giữa.

Lý Long Cơ bỗng chốc chợt hiểu, người bất giác đứng dậy, hồi hộp dõi theo nhất cử nhất động của quân Cung Kỵ Giang Đô.

Bọn quân Cung Kỵ cùng kéo dây huyền nhưng chưa một ai phóng tiễn, đợi một tiếng hạ lệnh của Lý Khánh An, trăm tên Cung Kỵ binh đồng loạt đặt tiễn, trương cung, phóng tiễn.

Đồng đều và dứt khoát!

Trăm cây tiễn cùng lúc phóng về người nộm.

“Phạch” một tiếng, trăm cây tiễn đồng loạt cắm trên thân người nộm, chỉ trong một chốc trong nó như một con nhím.

Một phát tiễn đồng loạt xuất này đã thắng được tràn vỗ tay từ phía khán đài.

Nhưng vẫn chưa kết thúc, đội kỵ binh lại phóng ra thêm mươi bước, lại một lần nữa cùng phóng đợt tiễn như hành vân lưu thủy thứ hai.

Lần này là toàn đội đồng thời đối tay kéo cung, người nộm từ phùng bụng trở xuống đều bám đầy tiễn, không một mũi bắn trượt.

Dù có va chạm với các mũi tên đợt một, nhưng do lực phóng đủ mạnh, các mũi tên đợt này vẫn cắm thẳng vào, không bị lệch mũi nào.

“Thật không hổ danh là Tây An đệ nhất tiễn.”

Lý Long Cơ vừa vuốt ve râu vừa khen: “Không những tiễn thuật cao cường, mà trong vòng vài tháng ngắn ngủi lại có thể luyện rèn ra được một thần tiễn doanh này, đủ thấy năng lực lãnh đạo phi thường của hắn, quả thật là tướng tài!”

Giang Đô doanh trăm bước phát tiễn cường thế khiến ngự lâm quân có phần thổn thức không yên, ngự lâm quân đại tướng Trần Huyền Lê rên khẽ một tiếng, ba trăm tên ngự lâm quân lập tức ôm khiêng chắn ngăn đứng cạnh Lý Long Cơ.

Sau hai đợt tiễn, Giang Đô Cung kỵ binh bắt đầu xảy ra biến hóa.

Bọn họ lại khôi phục thế Nhan trận, chạy vòng trong khắp giáo trường.

Mấy tên thị vệ khiêng một chiếc lồng sắt to vào và phóng sinh ba mươi con chim câu ra.

Lúc này, một tên thị vệ kéo cửa lòng, ba mươi con bồ câu lần lượt tung cánh ùa ra.

Chúng bay ngày càng nhanh, nhưng bay chưa đến hai mươi trượng, trăm tên cung kỵ thù kia liền phóng ngựa đến dưới, hàng trăm mũi tên lại như vũ bảo phá không bay lên, tạo thành tấm lướt cung tiễn chằng chịt đầy trời.

Ba mươi con chim con lũ lượt rơi xuống, nhưng có một con chim câu vẫn thoát được, đang tung cánh bay vội về hướng đông bắc, chỉ trong nháy mắt đã bay xa chừng năm mươi trượng.

Lúc này, Lý Khánh An rút một cây tiễn ra, cây cung đen của hắn lập tức được kéo căng nhấm chuẩn vào bóng mờ ngày càng xa kia.

Chỉ “vèo” một tiếng, cây lợi tiễn đã nhanh như chớp đuổi theo con chim câu đã bay đến ngoài bày mươi trượng xa.

Chim câu đang ngày càng bay cao, nhưng đã bị một tiễn xuyên thẳng qua bụng, từ trên không rơi xuống, vừa khớp rơi xuống chân của Lý Long Cơ.

Trên không chỉ còn sót lại vài cọng long vũ phi điểu, cả quan kiếm đài im phăng phắc, tất cả mọi người đều liên tưởng đến, giả sử Lý Khánh An có thể một tiễn bắn rơi con chim câu đang bay xa kia, tên bắn vừa rồi, nếu thấp xuống một chút, hắn hoàn toàn có thể nhắm vào cả đương kim hoàng thượng, nếu như thế thì hậu quả sẽ thế nào?

Đại tướng quân Trần Huyền Lễ mặt mày trắng bệch.

Lúc này, hắn mới phát hiện trong hộ vệ của họ có một lỗ hỏng đáng sợ.

Bọn họ chỉ có thể phòng chống được thích khách tiễn thủ thông thường, nhưng dạng thần tiễn thích khách như Lý Khánh An, thì ai còn có thể bảo vệ thánh thượng?

Lý Khánh An nhảy xuống lưng ngựa, chạy vội đến nửa quỳ thỉnh tội: “Mạo phạm điện hạ, thần tội đáng chết!”

Lý Long Cơ nhặt con chim câu dưới chân lên, nhìn kỹ một hồi cười nói: “Không ngờ Lý tướng quân lại là người diệt cỏ tận gốc.”

Đại tướng quân sau lưng ngài cười nói: “Đây đúng là đại tướng chỉ phong, song quân trên trận, sao lại có thể có lòng nhân từ của bậc nữ nhi.”

“Đại tướng quân nói không sai.”

Lý Long Cơ giao chim câu cho thị vệ, người chậm rãi đi đến hàng phòng ngự thứ nhất, cúi người nhìn Khánh An: “Lý tướng quân, ngươi quả nhiên là bậc đại tướng chỉ tài.

Vừa rồi Tướng quốc có nhắc nhở ta, trong trận chiến Liên Vân bảo, An Tây quân có thể nhất cử công thành, vậy lần này các ngươi cũng có thể tham gia vào trận chiến Thạch Bảo thành này, Lý tướng quân, ngươi có nguyện ý đến Lũng Hữu tham chiến chứ?”

“Thần nguyện ý tận trung vì điện hạ, nhưng thần là An Tây tướng lãnh, nhất định phải phục từng sự điều động của Cao đại soái.”

Nói đến đây, Lý Khánh An lại trầm giọng nói: “Điện hạ, binh sĩ Giang Đô doanh đều nguyện ý đi đến vùng biên cương An Tây, xin bệ hạ ân chuẩn!”

Lý Long Cơ cười mỉm, lại hỏi Lý Lâm Phủ: “Tướng quốc thấy sao?”

Tướng quốc trầm ngâm một lúc nói: “Trung Nguyên phủ binh lực không đủ, thông thường đều chủ trương biên quân mộ binh tại chỗ, nhưng mười hai chỉ Đoàn Luyện Doanh này binh lực không nhiều, không ảnh hưởng đại cục, nếu Giang Hoài có thể xuất danh tướng, âu cũng là việc tốt.

Thần có thể tiếp nhận thỉnh cầu của Lý tướng quân.”

“Được!”

Lý Long Cơ gật đầu đáp: “Không chỉ là Giang Đô doanh của người, tất cả Đoàn Luyện Doanh chỉ cần binh sĩ đồng ý tham chiến trường chinh, trẫm sẽ không ngăn cản.

Ngoài ra, hạ lệnh Cao Tiên Chỉ điều ba ngàn An Tây tinh nhuệ đến Lũng Hữu trợ chiến.”

Xế chiều, Như Thi Như Họa đang cùng Tiểu Liên lo toang việc thu dọn hành lý.

Bọn họ sẽ cùng Lý Khánh An trở lại An Tây.

Hai tỷ muội đều rất ư hưng phấn, trong lòng đây mộng tưởng về cuộc sống thời gian sắp tới.

“Tỷ, lúc nhỏ muội từng chiêm bao, thấy mình sẽ chăn nuôi du mục trên thảo nguyên, không ngờ điều này sắp thành hiện thực.”

Như Họa nhìn bầu trời đầy những áng mây màu chiều rực rỡ, cặp mắt xinh đẹp của nàng như thể nhìn thấy tay mình đang cầm roi đuổi từng đàn cừu trắng tinh về nhà, với xa xa toàn các thảo nguyên rộng thênh thang.

Từng túp từng lều như những đóa hoa mọc giữa thảo nguyên xanh, và một trong số đấy chính là nhà của nàng.

“Nha đầu ngốc, nghĩ cái gì thế này?”

Như Thi cười sự mơ mộng của muội muội mình nói.

“Tỷ nghe Tiểu Liên nói, chúng ta ở trong nội thành, chỉ là nhiều người Hồ hơn, ngoài ra không khác gì Trường An cả.”

“Ba ngươi đã dọn dẹp xong hết chưa?”

Lý Khánh An đi vào, chỉ thấy trong phòng gói to gói nhỏ chất đầy, hắn liền lắc đầu cười nói: “Đồ nhiều quá, cái nào không cần thiết thì đến An Tây sắm lại thôi.”

Tiểu Liên vội lắc đầu nói: “Đại ca, vật dụng ở An Tây muội còn không rõ sao?

Đều không tốt, hơn nữa là đắt tiền cực kỳ, nên mang theo chút đồ tốt về, còn có cái mà tặng cho hàng xóm, như thế sau này cũng dễ dàng bắt chuyện hơn.”

Nàng chỉ chỉ vào chiếc rương to giữa nhà nói: “Đây là vật Cao ông tặng chúng ta, sứ vàng Thọ Châu, sứ xanh Việt Châu, và gấm hoa của Tô Châu, còn có cả trà cục Mông Đinh Ba Thục, gấm Thục và một phấn thơm của Tử Yến Trai Kinh Thành, và đồ trang sức Triệu gia Lạc Dương.

Những vật này đều là thứ An Tây không có.

Đại ca có thể mang tặng cho đồng nghiệp, Vụ Nương nhất định cũng sẽ thích, nên chúng ta phải mang theo!”

Khánh An nghe nàng nói lý do rành rành như thế, chỉ cười nói: “Tiểu nha đầu ngươi luôn có lý do, thôi thì tùy các nàng, chỉ cần nhanh một chút, chúng ta ngày mai phải xuất phát rồi.”

“Yên tâm!

Bọn muội sẽ không mất thời gian của huynh!”

“Vậy ta đến doanh trại một phen, tối sẽ về.”

Lý Khánh An cười cười lại quay lưng đi ra ngoài.

Vừa đi chưa được vài bước, Như Thi đã gọi với theo: “Đại ca!”

Nàng chạy lên nhỏ giọng nói: “Vừa rồi Vũ Y có sai Ngọc Nô đến!”

Hắn nghe xong tinh thần phấn chấn vội hỏi: “Nàng ấy có nói gì không?”

“Vũ Y nói Ngọc Nô đến đưa bản nhạc, ngoài ra không nói gì nữa.”

“À!”

Hắn có phần thất vọng, miễn cưỡng cười nói: “Vậy các ngươi luyện tập đi!”

“Nhưng bản nhạc của nàng không phải tặng cho các muội.”

“Vì sao?”

Khánh An có chút khựng lại.

Như Thi rút trong túi vài ra một tập nhạc đưa cho hắn nói: “Đại ca xem xong ắt hiểu.”

Khánh An do dự nhận bản nhạc, cuốn nhạc này không phải in ấn mà là chép tay, có thể nhận ra nó mới được chép không lâu.

Trên giấy vẫn còn mùi thơm mực tàu thoang thoáng, có điều là hắn xem mà chả hiểu gì cả, liền cười nói: “Đây là gì?”

“Đại ca xem đến trang cuối ắt hiểu.”

Hắn lật đến trang cuối cùng, cũng có phần ngỡ ngàng, chỉ thấy trên đấy là dòng chữ thanh tú: “Tây Ban ,ha bi thương"

Chương 122: Lũng Hữu Bị Chiến

Tháng bảy, An Tây vẫn nóng kinh người, nhưng sáng và tối vẫn man mát chút ít.

Ngày hôm nay ngoài thành Quy Tư một đội quân gần ngàn ngươi đã vượt vạn dặm đường xa từ Giang Đô doanh và Thọ Xuân doanh Trường An đến đây.

Đội quân này tuy chỉ lần đầu đến An Tây, nhưng trải qua mấy tháng huấn luyện hà khắc cùng dọc đường bão táp nắng rát, trên người các binh sĩ cũng phần nào nhuốm nhuộm khí thế cường hãn cùng sát khí của quân dân An Tây, nhưng trong mắt họ vẫn không mất sự linh tú của nam tử Giang Hoài.

Đây chính là điều khác biệt giữa quân nhân Giang Hoài và An Tây.

Rời An Tây hơn nửa năm nay, lại một lần nữa trở lại, trong lòng Lý Khánh An vẫn có nhiều cảm xúc khó tả.

Trường An dù có phồn hoa trải gấm, Dương Châu có giàu có nhất , thì nơi thật sự cho hắn có cảm giác là nhà, cũng chỉ có An Tây này.

Hắn từ An Tây đi đến Đại Đường, vậy vận mệnh cũng hắn cũng sẽ ở An Tây.

“Thiếu niên bất tiếc từ, vạn lý phụ dung cơ, ngọc môn độ báng hà, đại mạc hoán thiết y...”

Hắn quay đầu thấy Bùi Du đang sang sảng ngâm thơ không khỏi cười nói: “Bùi công tử, xem ra tâm trạng không tồi!”

Bùi Du theo Lý Khánh An xuất phát từ Trường An, cuộc hành trình vạn lý này khiến hắn gầy và đen hẳn.

Giờ nghe Khánh An hỏi lời, hắn cười đáp: “Dọc đường toàn đại mạc hoang vu, tháng thăng trầm trầm, nhưng vừa qua khỏi Ngân Sơn, lại là thảo nguyên mênh mông khiến người ta trong lòng không khỏi vui lên hẳn.”

Khánh An gật đầu cười nói: “Quy Tư là trung tâm của cả khu An Tây.

Nơi đây đất đai phì nhiêu, từ khi Đại Đường khai quật khu tây vực đến đây, nơi đây đã có thế phát triển không biết bao nhiêu ruộng tốt, khiến An Tây quân có thể tự cung tự cấp.

Bùi công tử lần này đến An Tây, có thể đi đây đó xem xem, điều tra phong thồ dân tình khắp nơi, và viết một cuốn sách hay.

Đây sẽ rất có ích cho tiền đồ công tử về sau.”

“Nhưng tổ phụ ta muốn ta đến An Tây là tham gia quân vụ, giúp Tướng quân xử lý văn thư, không phải đến để du lịch.”

“Không sao!

Tham gia quân vụ vẫn phải theo đoàn đi đây đi đó đóng quân, không ảnh hưởng đến việc viết sách của công tử!”

Nghe Lý Khánh An nói thế, lòng Bùi Du bắt đầu lung lay.

Nếu có thể viết một cuốn An Tây du ký thì cũng đâu có tồi.

Trong lòng hắn lập tức định sẵn kế hoạch, cười nói: “Vậy được!

Ta sẽ thử sức.”

Lý Khánh An về phía trước, xa xa đã thấp thoáng bóng dáng thành Quy Tư.

Hắn lập tức táng tốc phóng đến giữa đội.

Trong đội còn có hơn trăm chiếc xe ngựa, chở đầy những vật tư bọn họ mang từ Trung Nguyên về.

Ngoài ra, trên mấy chiếc xe ngựa còn chở thêm mười mấy vị cô nương trẻ tuổi xinh đẹp.

Đây là phụ nữ của các An Tây tướng lĩnh.

Như Như Thi Như Họa của Lý Khánh An, Thiên Nương của Lệ Phi Thủ Du, hay hai vũ cơ mà Lệ Phi Nguyên Lễ đã chuộc thân ở giáo phường, và cả nha hoàn thị thiếp của Lý Tự Nghiệp cùng Điền Trân.

Mười mấy vị nữ tử này theo họ vượt đèo lội suối đến đây, mặt mày ai nấy cũng có phần tiều tụy.

Lúc này Hạ Nghiêm Minh chỉ vào thành Quy Tư không xa nói với các nàng: “Các nàng xem, đấy chính là thành Quy Tư, chúng ta về đến nhà rồi!”

Các vị nữ tử reo hò, sự vui vẻ của họ chẳng mấy chốc cũng lan truyền cho bọn binh sĩ, mọi người ai nấy đều hân hoan nói cười, rất ư là náo nhiệt.

Như Họa là vui nhất.

Từ hồi qua khỏi Thiết Môn Quan, nàng đã chí cha chí chóe nói suốt chặng đường đi.

Nàng nhìn thấy áng mây trắng xóa trên bầu trời rộng thênh xanh ngắt, thấy những ngọn báng phong lấp lánh như lam bảo thạch khảm giữa đất trời nơi xa xa, nhìn thấy thảm cỏ lục dầu dầu, và tứng dòng sông chằn chít đan xéo vào nhau, cùng các bầy bò và dê khắp nơi, và cả những cô Hồ nữ giật áo ven sông, chốc chốc lại vẫy tay cười với đoàn người.

Trong lòng nàng vui như mùa xuân hoa nở, sinh khí tràn trề.

Đây chính là nhà mà bấy lâu nàng vẫn mong ước.

Tự do tự tai, không còn thân phận thấp hèn.

Nàng có thể tự do như một cánh chim nhỏ bay giữa đất trời này.

“Tỷ tỷ thích nơi này chứ?”

Như Thi gật đầu nhè nhẹ, trong đôi mắt xinh đẹp của nàng nhấp nháy ánh lửa hoan hỉ.

Nàng thích nơi đây, nơi đây có thể xa rời bọn quyền quý Trường An.

“Không biết nhà chúng ta sẽ thế nào nhi?”

Trong mắt nàng đầy vẻ chờ đợi với nhà

“Như Thi tỷ, các tỷ yên tâm!”

Tiểu Liên lại nhoẻn miệng cười nói: “Trong thành Quy Tư này có khu vực chuyên dành cho người Hán, nhà cửa cũng giống như Trường An, địa vị của An Tây tướng lĩnh tại Quy Tư là cao nhất, thường trạch viện đều rất ư rộng lớn, đại ca không phải đã nói rồi ư?

Đại ca đã nhờ Đọan đại ca mua nhà giúp, nhất định đều đã chuẩn bị tươm tất. ”

Ngay lúc này, từ xa xa tiếng vó ngựa vọng lại, chỉ thấy một bóng đỏ nho nhỏ đang cưỡi trên ngựa phóng về hướng mọi người.

Đám hồng vân ấy phấp phới tung bay, Tiểu Liên chỉ nhìn qua đã nhận ra ngay, nàng vui mứng reo lên: “Là Vụ cô nương!”

Như Thi đã nghe nàng nhắc Vụ cô nương nhiều.

Dù từ ngữ nào Tiểu Liên nói đều là từ ngữ ca tụng, nhưng trong mắt Như Thi vẫn không giấu nỗi âu lo thoát hiện.

Còn Như Họa thì có phần miệt thị, đây có phải là nương tử của ca ca đâu, có gì đâu mà đáng sợ?

Nữ tử phóng ngựa đến đúng chính là Cao Vụ, nàng nghe nói Lý Khánh An sắp đến, không thề ngồi yên chờ đợi nữa mà phi ngựa đến nghênh tiếp.

Trên người nàng là bộ quân phục màu đỏ, càng lộ rõ thân hình cao ráo đẫy đà, ngực nở eo thon.

Ngang lưng là bảo kiếm, sau lưng là trường cung, nàng như thế ngồi trên lưng ngựa trông càng anh thư phiêu nhiên.

“Vụ cô nương, ở đây!”

Tiểu Liên thò đầu ra khỏi cửa xe kích động vẫy tay.

Chiến mã của Cao Vụ lập tức phóng đến trước mặt xe ngựa, cô mỉm cười đưa tay nựng má Tiểu Liên nói: “Tiểu nha đầu này ngày càng xinh đẹp ra rồi!”

“Vụ cô nương cũng ngày càng xinh đẹp, đúng rồi, để nô tỳ giới thiệu với Vụ cô nương” Tiếu Liên kéo Như Thi Như Họa ra cười nói: “Đây là Như Thi, Như Họa mà nô tỷ viết thư cho cô nương có nhắc đến.”

Nàng hiếu kỳ nhìn hai nàng song sinh này, họ đúng là giống nhau như hai giọt nước.

“Hai cô nương ai là Như Thi, Ai là Như Họa?”

Như Thi vội đứng ra hành lễ: “Bẩm Vụ cô nương, tiểu nữ chính là Như Thi, còn đây là muội muội ta Như Họa.”

“À, kiểu tóc hai nàng khác nhau.”

Cao Vụ đưa tay rút hai cây đoản đao khảm đá quý trong túi ra đưa cho hai nàng cười nói: “Ta đã nghe tiếng các nàng qua Tiểu Liên từ lâu, nghe nói các nàng là bảo bối của Thất Lang.

Hôm nay gặp mặt, quả nhiên khiến người khác phải thương hoa tiếc ngọc.

Hai cây đoản đao này xem như quà gập mặt ta tặng các nàng, giả sử Lý Sửu Cung dám bắt nạt các nàng, thì cứ dùng nó mà xử hắn.”

“Đa tạ Vụ cô nương!”

Như Họa thấy Cao Vụ không hung hãn như nàng đã tưởng tượng, lại còn tặng quà cho mình, đã bắt đầu có vài phân thích nàng, liền vội nhận qua đoản đao nhẹ nhàng rút ra xem.

Chỉ thấy hàn quang lấp lánh, đây là thanh đao sắc bén vô cùng, “Á!

Đây là binh khí thật ư?”

Cao Vụ có phần đắc ý cười nói: “Ta tất nhiên tặng binh khí thật cho các nàng, không nhẽ lại tặng đồ trang sức không bằng?”

Nàng bỗng nhiên có cảm giác là lạ, vừa quay đầu, đã thấy ngay Lý Khánh An ngoài mười bước đang nhìn nàng mặt cười thần bí.

Đã hơn nửa năm nay không gặp, thế mà nụ cười của hắn vẫn không đàng hoàng chút nào.

Nàng bỗng chốc chỉ thấy sóng mũi cay cay, không kiềm được nước mắt.

Cố gắng lắm mới nén lại nước mắt trong lòng, nàng quay sang mắng hắn: “Lý Sửu Cung, ngươi không giữ lời, đã nói là sẽ quay lại liền, sao hơn nửa năm ngươi mới về?”

“Ha ha, giữa chứng ta lại đi một chuyến Giang Nam.”

Hắn ngó trên nhìn dưới Cao Vụ, thấy nàng có vẻ càng xinh đẹp hào khí hơn nửa năm trước, liền cười nói: “Vụ Nương, có phải nàng vừa được gả cho một vị hảo lang quân, sao giờ nhìn lại càng xinh đẹp ra?”

Mật nàng lập tức trầm lại, lạnh lùng nói: “Ngươi hi vọng ta gả chồng rồi ư?”

Lúc này, Lệ Phi Nguyên Lễ vội vác mặt cười lên nói: “Vụ Nương, ta nói cho nàng biết, tên Lý Khánh An này ở Trường An đã có rất nhiều nữ nhân, phong lưu vô độ.

Trường An tiểu nương mới nghe danh An Tây Thất Lang.

Ai da!

Thế nào nhỉ, phải nói là cô nào cô nấy đều cười tít mắt, chỉ muốn nhảy bổ vào lòng hắn mà thôi, Lão Lệ không biết đã nhắc hắn bao nhiêu lần, hắn cũng chả chịu nghe.”

Tiểu Liên bên cạnh vội nói: “Vụ cô nương, đứng nghe tên râu xồm này nói linh tinh, đại ca không phải người như thế.”

Cao Vụ liếc mắt nhìn người Lý Khánh An đứng một bên, chỉ thấy hắn đang cười nham nhở, không khỏi trừng mắt lườm cho hắn một phát.

Xong nàng xuống ngựa kéo cửa xe ra nói: “Tiểu Liên, ta chỉ muốn nói chuyện cùng các nàng, ai thèm đề ý mấy gã đàn ông thối tha này!”

Vừa leo lên xe ngựa, nàng đã đóng mạnh cửa cái ầm, chỉ nghe tiếng cười giòn giả của nàng vọng ra: “Như Thi Như Họa, hãy kể cho ta nghe về ấn tượng An Tây của các nàng đi.”

Lệ Phi Nguyên Lễ trợn mặt quay đầu nhìn Khánh An nhún nhún vai: “Thấy chưa?

Ta nói ngươi về nhất định chả có kết cục tốt lành gì đâu!”

Khánh An cười cười vỗ một phát vào sau gáy lão, mắng: “Vốn dĩ ở Dương Châu ta không đi chung ngươi, cũng hơi nhớ ngươi chút ít, mà sau giờ mới biết, ngươi lại là người sợ không loạn.”

Lão cười hí hí: “Lão Lệ ta là thành nhân chi mỹ, muốn chu toàn cho ngươi, tiểu tử ngươi trong lòng biết rõ.”

Lý Khánh An cũng chả buồn nhìn hắn, quay đầu la to: “Mọi người ta tăng vào thành, để còn sớm nghỉ ngơi.”

Toàn đội tăng tốc, nhưng ngay lúc này, con đường phía trước bụi vàng cuồn cuộn, một đội quân vài ngàn người đang phóng về hướng này.

“Là đại soái!”

Chỉ một mắt hắn đã nhận ra ngay vị đại tướng trước mặt, chính là An Tây Tiết độ sứ Cao Tiên Chi.

Thấy thế, hắn vội quay sang Lý Tự Nghiệp hét to: “Tự Nghiệp, đại soái đã đến!”

Lý Tự Nghiệp thúc ngựa đi lên, lại vẫy vẫy tay với bọn Điền Trân để cùng đi lên nghênh tiếp.

Người đến chính là bọn Cao Tiên Chi, lão đặc biệt đích thân đến nghênh tiếp bọn Lý Khánh An trở về.

Từ khi lên chức Tiết độ sứ, Cao Tiên Chi quân pháp nghiêm minh, thưởng phạt công minh, xóa sạch tình hình quân tâm hỗn loạn thời Phu Mông Linh Sát, khiến quân dung An Tây nhất chấn.

Còn đối thủ cũ Trình Thiên Lý của lão cũng được thăng chức, xuất nhậm chức Tiết độ sử Bắc Đình.

Trình Thiên Lý vừa ra đi, địa vị của lão xem như không còn gì có thể lung lay được.

Cộng thêm thủ đoạn cứng mềm kết hợp, khiến bọn quan viên An Tây trước đây vẫn phản đối lão không thể không tâm phục khẩu phục.

Mấy hôm trước lão nhận được lệnh khẳn triều đình, mệnh lão điều ba ngàn quân tinh nhuệ đến Lũng Hữu tham gia chiến dịch Hà Hoàng.

Rất nhanh sau đó, lão lại nhận được thư mật của Lý Lâm Phủ, trong thư chỉ rõ là Lý Tự Nghiệp cùng Lý Khánh An sẽ đến Hà Hoàng.

Cao Tiên Chi không dám chậm trễ lập tức điều tập quân đội, điều ngay Xích Hầu Doanh của Lý Khánh An trước đây đang cắm quân tại Bạt Hoán thành về Quy Tư.

Bây giờ vạn sự đều đầy đủ, chỉ chờ mỗi Lý Khánh An cùng Lý Tự Nghiệp qua đây.

Bọn Lý Khánh An cỡ ngựa phóng đến trước mật Cao Tiên Chi lần lượt xuống ngựa đi lên phía trước nửa quỳ hành quân lễ: “Mạc tướng tham kiến đại soái!”

Lão cũng vội xuống ngựa đỡ bọn Khánh An, Tự Nghiệp dậy cười nói: “Lần này hai người các ngươi đã giành vinh dự cho họ tại Kinh Thành, khiến An Tây quân vang danh Đại Đường, ta sẽ trọng thưởng cho các ngươi.”

Khánh An cũng cười: “Nếu đã là một phần tử của An Tây quân, vinh dự của An Tây quân cũng sẽ là vinh dự của chúng thuộc hạ.”

“Nói hay lắm!”

Cao Tiên Chi đấm nhẹ vào vai Khánh An, nhìn hai họ nói: “Các ngươi qua đây, ta có việc quan trọng cần bàn.”

Bọn thân vệ Cao Tiên Chi dựng một túp lều nhỏ ven đường, lão dẫn hai họ vào lều, rút bản đồ ra đặt giữa chiếc bàn nhỏ.

Lão chỉ chỉ vào khu vực Hà Hoàng nói: “Chắc các người đều biết, triều đình sắp phát động chiến dịch Hà Hoàng.

Ta nhận được lệnh Binh bộ, lệnh An Tây quân ta phải cừ ba ngàn người tham chiến.

Ta suy nghĩ một hồi, quyết định đề hai người Mạc Đao quân cùng một ngàn Cung Kỵ quân tham chiến.

Sẽ do hai người các ngươi dẫn binh, Tự Nghiệp soái lĩnh Mạc Đao quân, Thất Lang Cung Kỵ quân, chia làm hai đường đến Hà Hoàng.”

Lão chỉ chỉ Kỳ Liên Sơn nói: “Tự Nghiệp hành quân không tiện, sẽ từ phía bắc chân núi Kỳ Liên Sơn đi hành lang Hà Tây, còn Thất Lang đi chân núi phía nam, mang theo cổ đạo của người Khương đến Thanh Hải, các ngươi hiểu cả chứ?”

“Mạc tướng hiểu.”

Lý Khánh An liền vội nói: “Đại tướng, lần này thuộc hạ dẫn năm trăm quân Giang Đô doanh về, thuộc hạ muốn họ tham chiến cùng, không biết đại soái có thể ân chuẩn?”

Lý Tự Nghiệp cũng nói: “Mạc tướng cũng nghĩ như thế, xin đại soái ân chuẩn!”

Lão gật đầu cười nói: “Các ngươi đều là Trung lang tướng, ta chuẩn bị đợi các ngươi quay lại sẽ chính thức nhậm mệnh Binh mã sứ, Thất Lang là Binh mã sứ Bạt Hoán thành, Tự Nghiệp sẽ là Binh Mã sứ Yên Kỳ trấn.

Thế này sau này các ngươi sẽ có quyền sở hữu đội thân binh của mình.

Hai chỉ Giang Hoài doanh này ta sẽ chính thức giao các ngươi, coi như là thân binh của các ngươi.”

Lý Khánh An cùng Lý Tự Nghiệp nhìn nhau mà trong lòng đại hỉ, liền cùng cúi người thi lễ: “Đa ta đại tướng!”

Cao Tiên Chi khoát khoát tay nói: “Lần này chiến dịch Hà Hoàng thời gian gấp rút,hi vọng các ngươi khởi hành càng sớm càng tốt.”

“Không biết lúc nào chứng ta sẽ khởi binh?”

Cao Tiên Chi nói: “Các ngươi về Quy Tư nghỉ ngơi chỉnh đốn ba hôm.

Sau ba hôm, An Tây quân sẽ xuất binh Hà Hoang!”

Từ tháng năm năm Thiên Bảo thứ bảy bắt đầu, bộ máy chiến tranh của Đại Đường bắt đầu ùn ùn khởi động, với chủ tướng là Ca Thư Hàn Tiết độ sử Lũng Hữu, đại tướng quân Đồng Diên Quang làm phó tướng.

Ngoài bảy mươi vạn người của Lũng Hữu ra, còn từ Hà Tây và Sóc Phương điều thêm ba vạn quân, và cả bộ A Bố Tư của Đột Khuyết chỉ viện Lũng Hữu.

Đồng thời, Lý Long Cơ cũng hạ lênh An Tây Điều ba ngàn binh tinh nhuệ đến Hà Hoàng tham chiến.

Đến hạ tuần tháng tám, khu vực Hà Hoàng đề tập kết gần mười tám vạn quân Đường, và đông thời, lượng lớn lương thực được vận chuyển từ Ba Thục và Quan Trung về Lũng Hữu.

Đường Diên Chinh đã liều quân của năm châu Thiện, Lan, Nguyên, Kính, Lũng cùng năm mươi vạn dân phu làm hậu viện; hai mươi vạn chiếc xe ngựa, xe bò lần lượt tham quân.

Trên con đường Đường - Phôn, xe kéo dài hơn trăm dặm, chứa trên minh nào lương thực, cỏ khô, quân dụng phẩm, lều trại và đủ các loại vật tư về Thiện Châu.

Tác dụng phụ của cuộc chiến này dễ dàng nhận thấy, do phải tập họp lương thảo toàn quốc gửi về khu vực Lũng Hữu, Quan Trung, khiến giá gạo toàn quốc từ đầu năm chỉ có năm mươi tiền một đấu đã tăng đến tám mươi tiền.

Nhưng do quốc khố lại phải tồn lương chuẩn bị cho trận chiến, nên không thể mở cửa quân bình giá cả.

Đến tháng tám, giá gạo đã đạt đến mức đỉnh điểm, một đấu gạo đã vượt ngưỡng trăm tiền.Và do giá gạo tăng, dẫn đến việc vật giá tất cả mọi thứ đều tăng.

Cả giá nhà cũng tăng mấy lần, khiến Thái thú Tứ Châu Thôi Bình vốn định mua nhà an cư Trường An phải ta thán không thôi: ôi, đến ngày nào tháng nào mới mua nỗi nhà cho mình đây?

Trong lúc quân Đại Đường tập kết khu vực Hà Hoàng Lũng Hữu, Thổ Phồn cũng chuẩn bị toàn quốc bị chiến.

Vị vua trẻ của Thổ Phồn Xích Tùng Đức Tán ( *Phiên âm là Trisong Detsan hoặc Trisong Detsen) một mặt sai sứ giả đến Trường An cầu hòa, một mặt khác vẫn điều tập mười hai vạn binh lực của Thổ Phồn, Thổ Cốc tại khu vực ô Hải, Cửu Khúc, và cả gia quyền và nô lệ gia nhân khoảng ba mươi vạn người, cùng dê ngựa năm mươi vạn con cùng động loạt đi đến vùng Đại Phi Xuyên hội chiến.

Cộng thêm Xích Lĩnh đã trú quân ba vạn quân, tống cộng là mười lăm vạn quân, cùng vài chục vạn gia quyến tập kết tại bờ nam Thanh Hải.

Xích Tùng Đức Tán ban lệnh cho Đại tướng quốc Thượng Tích Đông Tán lưu lại hậu phương làm tổng đốc, nhậm mệnh đại thần Đại Trát Lộ Cung làm chủ tướng Đại Phi Xuyên, lại mệnh đại tướng Thiết Nhẫn Tất Nhược La làm tổng quản Thạch Bảo thành, soái lãnh hai ngàn quân.

Đại chiến bùng nồ chỉ trong thế chỉ mành treo chuông.

Từ thượng tuần tháng chín, Thanh Hải về tây đã có gió sóc nổi mạnh, cát bay đá dời, cái rét rung người.

Trong khu ràng cách thành trấn trọng điểm Thổ Phồn cạnh bờ Tây Thanh Hài - Sĩ Phục thành chứng hai trăm dặm.

Đội kỵ binh Đai Đường này khoảng trăm người, hiến nhiên chỉ là đến để tuần tra thám thính.

Đứng đầu là vị tướng lĩnh cường tránh của Đường quân.

Hắn trong chạc ba mươi, sắc mặt uy nghiêm, tay cầm một cây thương sắt to, vác sau lưng là cây cung bắn sói.

Đấy chính là phó úy dưới chướng Lý Khánh An - Nam Tế Vân, đã theo Khánh A đến An Tây, giờ lại theo hắn đến tham chiến vùng Hà Hoàng.

Vì tuần tra, mà hắn đã thám thính ở khu vực này hai ngay nay.

Bây giờ đương chuẩn bị quay về.

Hắn nhìn ngắm xung quanh hướng nam một lúc, hình như vẫn thấm thoát bóng dàng của con sông Đại Phi Xuyên kéo dài hơn ngàn dặm, ngăn cản con đường nam hạ, còn phía đông là thảo nguyên mục trường vô tận, một con sông ngă thảo nguyên ra làm hai.

Dọc hai bên bờ xa xa có thể nhìn thấy tứng đàn bò dê đang thư thả ngặm cò.

Khu vực gần đây vẫn có người Thổ Phồn xuất hiện.

Hắn vừa vẫy tay, trăm tên kỵ binh lập tức quay đầu ngựa, men theo rìa rìmg đi về hướng Tây bắc.

Hành quân năm mươi dặm, họ dần đến khu vực rìa rứng, trước mặt là mấy cây cỏ thụ to.

Khi đi đến gần cổ thụ, bỗng nhiên trên cây có quân Đường đứng gác nhảy xuống.

Một trong số ấy chính là Lệ Phi Nguyên Lễ.

Lần này An Tây quân chỉ viện cho chiến dịch Hà Hoàng, binh lực tuy không nhiều,nhưng lại toàn quân tinh nhuệ.

Ngoài hai ngàn Mac Đao quân của Lý Tự Nghiệp cùng Điền Trân, còn có hơn năm trăm binh Xích Hầu Doanh của Lý Khánh An, công thêm năm trăm Giang Đô binh hắn đưa về, tổng cộng là một ngàn Cung Kỵ quân, cùng ba ngàn con chiến mã.

Lý Khánh An là chủ tướng Xích Hầu Doanh, phía dưới là ba đại tướng Bạch Nguyên Quang, và huynh đệ nhà Lệ Phi.

Bọn họ xuất phát từ Quy Tư, băng qua sa mạc Bồ Xương Hải đến Đôn Hoàng, lại nam hạ xuống miệng Kim Sơn, ven theo chân núi phía nam Kỳ Liên sơn (Ven phía bắc bồn địa Sài Đạt Mộc ngày nay) hành quân về hướng Đông.

Đây là con đường do người Khương khai thông đế giao lưu với khu vực Tây Vực vào đời Tần.

Thời Hán, người Hung Nô cũng thường đường này liên hệ với người Khương khu Hà Hoàng.

Ngàn quân Xích Hầu Doanh do Khánh An soái lĩnh hành quân mấy ngàn dặm, đến tháng chín cuối cùng cũng đến ven hồ Thanh Hải.

Còn Mạc Đao quân của Lý Tư Nghiệp lại đi theo hành lang Hà Tây, vòng qua ô Sao Lĩnh, từ phía đông đi vào Hà Hoàng.

Lệ phi Nguyên Lễ đi lên nhỏ giọng hỏi: “Phía trước có gia quyến của người Thổ Phồnư?”

Nam Tề Vân cười nói: “Có!

Bọn thuộc hạ nhìn thấy có mấy chục túp lều đều là gia quyến quân Thổ Phồn, bọn họ có dẫn theo đàn bò đàn dê rất đông.

Trong phạm vị ba mươi năm phụ cận không có doanh trại quân Thổ Phồn.”

Lệ Phi Nguyên Lễ đại hỉ, lão biết người Thổ Phồn tác chiến đều là toàn tộc xuất động, nam nhân đi đánh trận, người già phụ nữ và trẻ con sẽ đi du mục làm hậu cần.

Nếu như Nam Tề Vân nhìn thấy túp lều, vậy nhất định sẽ có phụ nữ.

Lão nhoèn mười cười ha hả, dựng đứng ngón ta cái khen ngợi: “Khá lấm tiểu tử!

Mới đến An Tây không lâu, đã có thể làm tốt công việc tuần tra này rồi, hèn chỉ Lý Sú Cung xem trọng ngươi thế!”

Nam Tề Vân chấp tay cười nói: “Thuộc hạ mới đến không lâu, còn mong Nguyên Lễ đại ca chỉ dạy.”

Lệ Phi Nguyên Lễ ôm chằm lấy vai hắn, cười hi hi: “Ngươi có thể tìm được phụ nữ, nói rõ ngươi rất họp với Lão Lệ ta, cứ đi theo ta là không sai vào đâu được.

Năm xưa, Thất Lang vừa đến Thú Bảo chính là theo ta, dưới sự chỉ điểm của Lão Lệ ta...”

Bọn họ xuyên qua một cánh rừng, phía trước xuất hiện mặt hồ xanh biếc, xung quanh không một bóng người, nhưng bờ Đông là hơn trăm túp lều.

Đây chính là căn cứ tạm thời Xích Hầu Doanh An Tây của Lý Khánh An.

Nam Tế Vân nhảy xuống ngựa, chạy nhanh về lều trung quân của Khánh An.

Chương 123: Ven hồ Thanh Hải

Do Thổ Phồn là liên minh quân sự bộ lạc áp dụng chế độ nô lệ, chế độ quân sự kế thừa thể chế cùa bộ lạc nguyên thủy lấy tập đoàn thị tộc làm cơ sở, toàn dân đều là quân đội, bộ lạc chính là chỉnh thể tập hợp từ ba mặt quân sự, hành chính và sản xuất.

Mỗi khi xuất chinh, toàn bộ bộ lạc của Thổ Phồn đều tham chiến hết.

Cùng lúc khi binh lính ở đánh trận ở tiền tuyến, các già trẻ bộ lạc và tài sản cùa họ cũng sẽ không ở cách đó quá xa, nên mới có lúc quân đội phía trước bị đánh bại phải tháo lui, thì khi đó ‘đồ đạc, quân dụng, kẻ yếu, người già’ thường bị quân Đường chiếm hết, từ đó trở thành nỗi đau ràng buộc của bộ lạc Thổ Phồn.

Mãi cho đến sau sự bùng nổ của mối loạn An sứ, Lũng Tây của Đại Đường trống không, bị quân Thổ Phồn thừa cơ đoạt đi trăm vạn người Hán, trở thành nô lệ cho Thổ Phồn.

Thổ Phồn lúc này mới thay đổi cục diện toàn bộ bộ lạc tham chiến, mà sửa thành nô lệ người Hán phục vụ hậu cần.

Trận chiến Hà Hoàng lần này, Thổ Phồn vẫn y như cũ là toàn bộ lạc cùng chiến, nhưng do Thổ Phồn đã bắt được không ít nô lệ người Hán.

Họ bị gọi là dung (tức vô dụng), họ lần này cũng bị xếp vào trong đội hậu cần.

Người Thổ Phồn mà Nam Tề Vân phát hiện chính là một bộ lạc nhỏ sinh sống ở vùng phụ cận Ô Hải.

Họ có khoảng hơn ba nghìn người, một ngàn đàn ông đóng quân ở Xích Lĩnh, còn phụ nữ, trẻ em cùng với nô lệ được phân bố trên thảo nguyên nằm ở phía tây Phục Sĩ thành.

Bình thường là mười mấy hộ người có cùng quan hệ huyết thống tụ cư cùng một chỗ.

Mấy chục cái lều trại cách quân Đường gần nhất kia chính là được tạo thành từ mười ba hộ người Thổ Phồn.

Bọn họ tổng cộng có năm mươi mấy người, trong đó có ba mươi phụ nữ và trẻ em Thổ Phồn, còn lại hai mươi mấy Người Hán cướp bắt được từ Lũng Hữu, là nô lệ phân cho mười ba hộ người bọn họ.

Đại đa số là phụ nữ, còn có vài người già, còn nô lệ đàn ông đều bị phái đi Đại Phi Xuyên xây dựng thành trì.

Trời đã gần đến hoàng hôn, bên bờ sông hơn mười nữ nô lệ Người Hán y phục lam lũ đang xua đuổi đàn dê vào chuồn, những nữ nô lệ còn lại thì nấu cơm ở doanh trại hầu hạ người chủ Thổ Phồn.

Mấy cô gái người hán này vốn đều là con gái nhà lành của Lũng Hữu, có người lấy chồng sinh con, có người vẫn còn là cô gái chưa có gia đình.

Nơi thành trì các nàng sinh sống bị người Thổ Phồn công phá, phút chốc cửa nát nhà tan, chồng mất con thất lạc, vận mệnh các nàng cực kỳ bi thảm.

Trước hết là bị bắt vào quân doanh làm kỹ nữ, những người sống sót sẽ bị phân cho các bộ lạc Thổ Phồn làm nô lệ.

Các nàng không có tự do nhân thân, phải làm trâu làm ngựa cho người chủ.

Ban ngày bị nữ chủ nhân quất roi tra tấn, ban đêm thỏa mãn sự dâm dục của nam chủ nhân.

Địa vị của các nàng thậm chí còn không bằng trâu ngựa.

Hoàn cảnh sinh tồn ác liệt khiến các nàng sống không được vài năm, rất nhanh đã bị tra tấn đến chết đi.

“Hôm nay là ngày lễ lớn của bọn chúng.

Ài!

Không biết đêm nay chúng ta có được uống canh thịt dê không?”

“Lô nương, ngươi đừng có mà mơ nữa, có thể ăn lúa mì để lót dạ là khá lắm rồi.”

Lúc này, mấy con dê từ trong đàn dê chạy ra.

Mấy nữ nô lệ nhất thời luống cuống tay chân, cùng nhau chạy tới đuổi theo.

Nếu ít đi một con dê, thì các nàng đừng hòng mà sống nổi.

“Dê con trở về!”

Một nữ nô lệ trẻ tuổi liều mạng đuổi theo.

Bỗng nhiên, trên thảo nguyên một cây gai cứng đâm vào bàn chân của nàng, nhất thòi máu chảy xối xả, nàng té mạnh xuống đất.

Mấy nữ nô lệ khác vội vàng xúm lại gần.

Các nàng từ trên chiếc váy rách nát xé xuống một mảnh vải băng bó cho nàng.

“Mau đi đuổi dê trở về, chạy mất rồi chúng ta xúi quẩy to đấy!”

Nữ nô trẻ tuổi lo lắng chỉ vào dê trắng xa xa hô lên.

Bỗng nhiên, tay nàng cứng lại rồi.

Nàng thấy đằng xa xuất hiện một đội quân mã, đang chạy nhanh về hướng bên này.

Nàng đột nhiên hoảng sợ kêu lên: “Có quân nhân đến đây!”

Các nữ nô bỗng chốc sợ tới mức hồn vía lên mây.

Các nàng quá rõ hậu quả của việc bị hồ lang quân nhân bắt được.

Các nàng đều trải qua.

Thứ đau khổ sống không bằng chết đó đã để lại cho các nàng như một cơn ác mộng khắc cốt ghi tâm.

Các nữ nô cũng không lo được chuyện bầy dê nữa.

Các nàng hoảng sợ chạy trốn đi bốn phía.

Nữ nô bị thương được hai người bạn dìu đi chạy trốn về hướng nam, nhưng các nàng làm sao chạy lại với chiến mã, một lát sau, tiếng vó ngựa như sấm đã vang lên bên tai các nàng, có người ha hả cười to: “Đều là đàn bà Thổ Phồn, huynh đệ hưởng thụ cho đã đi!”

“Là Người Hán!”

Nữ nô trẻ tuổi vội đứng phắt lại.

Nàng bỗng nhiên xoay người, chỉ thấy một tên quân Đường râu xồm đang phóng ngựa vọt về phía nàng.

Nàng kích động đến nỗi la to hô to, nước mắt chảy ướt cả khuôn mặt nàng.

“Hãy cứu ta đi!”

Lệ Phi Nguyên Lễ xông về phía nàng ngây ngẩn cả người.

Người đàn bà Thổ Phồn này vừa khóc vừa la, còn có thể nói tiếng Hán, việc này là như thế nào?

Một viên binh sĩ đã nhìn ra trước, hắn la lớn: “Lệ Phi tướng quân, nàng hình như là một cô gái người Hán!”

“Người Hán?”

Lệ Phi Nguyên Lễ bỗng nhiên lớn tiếng ra lệnh nói: “Đi kêu các huynh đệ không được làm càn, hỏi rõ tình hình trước.”

Hắn xoay người xuống ngựa, đi đến người đàn bà quỳ trước mặt hắn, thấy bàn chân nàng bị một cây gỗ chắc đâm thủng, máu thịt đầm đìa, liền từ trong lòng lấy ra một túi thuốc trị thương, thay nàng rắc lên trên vết thương.

Nữ nô quỳ trên mặt đất, cúi đầu lau nước mắt, Lệ Phi Nguyên Lễ ngồi xổm trước mặt nàng, quan sát nàng một chút nói: “Ngươi nói đi!

Nếu ngươi thật sự là cô gái người Hán, Lão Lệ sẽ không làm hại ngươi.”

“Quân gia, nô gia họ Triệu, nhũ danh Lô Nương, năm nay mười sáu tuổi, nguyên là người Quan Trung Phượng Tường.”

“Đợi đã!

Nếu ngươi đã là người Quan Trung Phượng Tường, vậy thì tại sao lại ở nơi này?”

Lệ Phi Nguyên Lễ gãi gãi tóc sau gáy, nghi hoặc hỏi.

“Nô gia năm năm trước theo phụ mẫu đi Tùng Châu nương nhờ đại bá, ở nơi đó phụ thân đã trồng được vài mẫu ruộng cằn để sống qua ngày.

Ba năm trước, người Thổ Phồn công phá Tùng Châu, người trong toàn thành đều bị bắt đi.

Khi qua một vách núi, người Thổ Phồn cho chúng tôi từ biệt quê hương, phụ thân và đại bá đều đau xót nhảy xuống vực mà chết, mẫu thân cũng đi theo phụ thân nhảy xuống vực.

Năm trăm cô gái trẻ tuổi chúng tôi bị đưa vào quân doanh người Thổ Phồn……”

“Đừng nói nữa!”

Lệ Phi Nguyên Lễ đứng phắt dậy, lửa giận trong mắt hắn nhấp nháy.

Lúc này, mười mấy cô gái khác cũng từ từ xúm lại đây, Lệ Phi Nguyên vẫy tay về phía các nàng nói: “Các nàng không phải sợ, chúng tôi là quân Đường, sẽ bảo vệ các nàng, sẽ đưa các nàng trở về quê nhà.”

Mười mấy nữ nô Người Hán ngơ ngác lắng nghe.

Bỗng nhiên, có người gào khóc đứng lên, mọi người bỗng chốc đều bật khóc cả lên.

Các nàng vừa khóc vừa kể với quân Đường về số phận bi thảm của mình sau khi bị người Thổ Phồn cướp bắt đi.

Biết bao nhiêu năm bị tra tấn đau khổ, bao nhiêu năm nhớ đến người thân.

Các nàng đã tuyệt vọng, các nàng đau khổ chờ đợi cái chết đến gần.

Nhưng khoảnh khắc này, một cánh quân Đường, một cánh quân đội của bản thân họ đột nhiên đi đến bên cạnh.

Những đau khổ trong lòng tích tụ bấy lâu của các nữ nô cũng đều bùng nổ trong thời khắc này.

Các nàng ôm mặt khóc rấm rức bi thương, không nói tiếp được nữa.

Mấy cô gái nghĩ đến trượng phu nhi nữ của mình bị giết chết, thậm chí khóc đến ngất lịm đi.

Trên khuôn mặt của mỗi quân Đường đều chảy đầy nước mắt.

Bọn họ im lặng nhìn nhóm tỷ muội bị người Thố Phồn nô dịch.

Các nàng ai nấy cũng váy áo rách nát, gầy guộc như que củi, đầu tóc rối tung như rơm rạ, trên mặt tràn ngập sắc mặt nhăn nhó đói khát.

Các binh sĩ quân Đường cắn gãy cả răng sắt, nắm chặt nắm đấm lắc rắc kêu vang.

“Báo thù!”

Một viên binh sĩ bỗng nhiên rống to đứng lên.

“Báo thù!

Báo thù!...”

Tiếng rống giận dữ vang vọng giữa vùng quê.

Lệ Phi Nguyên Lễ thoắt cái ngẩng đầu, hung tợn nhìn chằm chằm lều trại phía xa.

Hắn một quyền nện trên cỏ, gằng giọng từng chữ từng câu nói: “Giết vào đó cho ta, đi cứu tỷ muội của chúng ta, người Thổ Phồn bất luận nam nữ lão ấu, không giữ một ai, giết sạch toàn bộ cho ta!”

Hai trăm mấy viên quân Đường phi thân lên ngựa.

Bọn họ rút hoành đao ra, rống giận hướng lều trại lao xỉa tới.

Ngọn lửa thù hận đã hừng hực thiêu đốt trong lồng ngực bọn họ, thù hận tràn đầy chỉ ngưng tụ lại thành một chữ: 'Giết!'

Mười ba hộ người Thổ Phồn đang ăn cơm bị tiếng vó ngựa kinh động.

Bọn họ đều chạy ra lều trại, bỗng nhiên phát hiện quân Đường giết tới.

Bọn họ hoảng sợ vạn phần, xoay người chạy trốn.

Hai thiếu niên Thổ Phồn cỡi ngựa muốn chạy trốn, bị hai mũi tên lang nha bay đến bắn thủng phía sau lưng, kêu thảm ngã xuống ngựa.

Một tên trưởng lão bộ tộc sống ở nơi này giận dữ, rút kiếm tiến lên liều phen sống mái, nhưng bị một viên quân Đường gào thét mà qua, đầu người bị chặt bay.

Ba mươi phụ nữ và trẻ em Thổ Phồn trong nháy mắt đã bị vó sắt của quân Đường vùi dập.

Sắc trời khi đã tối đen hết, đại đội của Lý Khánh An chậm rãi tiến đến gần bờ sông.

Giữa lều trại lửa trại nổi hừng hực, Lệ Phi Nguyên Lễ đang dẫn các quân Đường bận rộn giết dê nướng thịt.

Hai mươi mấy cô gái được sắp xếp ở một lều trại khác, có quân Đường đưa cho các nàng sữa dê và thịt đã nướng chín.

Lệ Phi Nguyên Lễ lửa giận trong lồng ngực vẫn chưa lắng xuống, hắn oán hận bẩm báo với Lý Khánh An nói: “Thất Lang, Lão Lệ ta oán giận không chịu nổi, giết toàn bộ người Thổ Phồn ở nơi đây, nếu phạm phải quân kỷ gì đó, Thất Lang cứ trách phạt ta là được.”

“Ngươi giết người ta không trách phạt ngươi, nhưng nếu có một người chạy thoát, ta đánh ngươi một trăm quân côn!”

Lệ Phi Nguyên Lễ mừng rỡ, hắn lập tức nói: “Không có, ta cam đoan không ai chạy thoát, chúng ta bọc đánh mà đến.”

Lúc này, Nam Tề Vân mang theo một người già trọc đầu mặc chăn tiến lên nói: “Tướng quân, người già này cũng là nô lệ người Hán, lão biết được tình hình của bên kia Phục Sĩ thành.”

Lão giả tiến lên quỳ xuống, khóc nói: “Tướng quân ơi!

Lão là người Lâm Thao, đã bị bắt được mười năm rồi, nếu lão có thể quay về cố hương, lão nhất định sẽ lập trường sinh bài cho ngài, mỗi ngày quỳ lạy ngài.”

Lỷ Khánh An trong lòng buồn rầu, vội vàng đỡ lão dậy, an ủi nói: “Lão nhân gia, chúng tôi nhất định sẽ đưa lão quay về cố hương, trước hết lão có thể nói cho ta nghe một chút về tình hình của Phục Sĩ thành được không?”

Lão thở dài nói: “Lão là thợ rèn sắt ở Lâm Thao, đã rèn sắt được ba mươi năm.

Trong tay có nghề, cho nên mới không bị giết chết.

Hai tháng trước, lão bị trưng dụng đi Phục Sĩ thành làm việc, ba ngày trước mới cùng chủ nhân trở về.

Trong Phục Sĩ thành chất đầy lương thực, lão đếm qua, có hai mươi bốn kho lương lớn, nơi đó lương khố trọng yếu của quân Thổ Phồn.”

“Nơi đó có bao nhiêu binh Thổ Phồn đóng giữ?”

“Lão không rõ lắm, phỏng chừng có mấy ngàn người!

Nhưng nghe chủ nhân của lão nói, quân đội của Phục Sĩ thành không nhiều lắm, trọng binh Thổ Phồn đều tập trung ở một nam một bắc của Thanh Hải, phía nam là Xích Lĩnh vùng Đại Phi Xuyên, phía bắc là thung lũng Đại Thông Sơn.

Quân gia, lão không biết các ngài lại chạy đến mặt ở đằng sau này.”

Lý Khánh An nhíu mày lại, điều mà hắn trước giờ lo lắng e là sắp trở thành sự thật, đó chính là hắn làm sao để đi Hà Hoàng?

Phía nam bắc hồ Thanh Hải đều có trọng binh đóng giữ, bọn họ căn bản là không thể vòng qua được.

Nếu bọn họ một khi bị người Thổ Phồn phát hiện, thì cũng chỉ có thể lui về Đôn Hoàng, vậy hắn đến Hà Hoàng còn có ý nghĩa gì nữa.

Hắn chắp tay ra sau chậm rãi bước đi, suy nghĩ đối sách.

Đi qua từ phía nam, phải vượt qua Xích Lĩnh.

Trước tiên Đại Phi Xuyên hắn đã không qua được, chỉ có thể đi đường bắc, vòng qua thung lũng Đại Thông Sơn phía bắc Thanh Hải.

Hắn đã nghiên cứu bản đồ tỉ mỉ, thung lũng Đại Thông Sơn bề rộng chừng trăm dặm, người Thổ Phồn không thể nơi nào cũng phòng bị, ở giữa chắc chắn có chỗ hổng.

Nếu nghĩ ra cách điều động một bộ phận trú binh ở Đại Thông Sơn ra phía nam, thì chắc chắn sẽ xuất hiện lỗ hỏng phòng thủ.

Như vậy, có lẽ bọn họ sẽ có cơ hội.

Nghĩ đến đây, Lý Khánh An vẫy tay gọi hai người Nam Tề Vân và Hạ Nghiêm Minh, nói: “Chúng ta đang ở phía sau địch, tình báo điều quan trọng đầu tiên.

Các ngươi mỗi người dẫn một tiểu đội người ngựa đi Phục Sĩ thành và Đại Thông Cốc, tra xét tình hình.

Nhớ kỹ, bất luận như thế nào không thể để cho người Thổ Phồn phát hiện hành tung của chúng ta, cho dù là bình dân bình thường cũng không được.

Nếu sơ suất bị phát hiện, hãy giết chết hết tất cả những người ở gần đó, bất kể nam nữ lão ấu, không sót người nào, tuyệt đối không được có lòng dạ nhân từ của đàn bà, nếu không chúng ta sẽ có mối lo tính mạng.”

“Thuộc hạ tuân mệnh!”

Hai người ôm quyền hành lễ, rồi vội vàng đi khỏi.

Lý Khánh An lại cho người mang Triệu Lô Nương đến, hỏi thăm tỉ mi tình hình ở bên kia Kiếm Nam.

Hắn bỗng nhiên có một ý tưởng, đại quân Thổ Phồn tụ tập ở Đại Phi Xuyên, vùng Kiếm Nam nhất định trống rỗng.

Như vậy tại sao lại không nhân cơ hội này thu hồi thành trì Kiếm Nam đã bị Thổ Phồn chiếm lĩnh trước đó?

Quân Đường ăn tối xong đã tắt lửa nghỉ ngơi.

Mười mấy viên lính gác phân bố đi chung quanh trong phạm vi mười dặm.

Mặc dù Nam Tề Vân đã đi thám xét, ba mươi dặm xung quanh không một bóng người, nhưng Lý Khánh An vẫn không dám lơ là.

Bọn họ đang trà trộn trong mười mấy vạn người Thổ Phồn, một khi bị phát hiện, hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Quân Đường rất nhanh đã đi vào giấc ngủ, tiếng ngáy liên tiếp vang lên.

Lý Khánh An không ngủ được.

Hắn cầm cung tên đi tuần du xung quanh bốn phía của doanh trại.

Hắn đi qua bên cạnh mấy cái lều của nữ nô.

Hai tên lính gác canh giữ phụ cận lều trại của các nàng, thấy Lý Khánh An lại đây, hai người cùng nhau đứng lên.

“Có người quấy rầy các nàng không?”

Lỷ Khánh An chỉ vào lều trại hỏi.

“Hồi bẩm tướng quân, không có!”

Lý Khánh An tới gần lều trại, từ khe hở nhìn vào bên trong.

Trong đó tối đen như mực, thấp thoáng có thể thấy các nàng đang lúc rúc ở trong tấm chăn lông dày cộm.

Tất cả đều đã ngủ say, tiếng hít thở vang lên đều đều.

Lý Khánh An trong lòng thở dài một tiếng, nói với hai viên lính gác: “Trông chừng các nàng thật kỹ, bất cứ ai cũng không được phép vào.

Nếu có người bất chấp mà xông vào, lập tức đến thông báo ta.”

“Tuân mệnh!”

Lý Khánh An lại rời khỏi lều trại của nữ nô, đi đến trước một gò đồi thấp đụn.

Hắn trèo lên đó.

Tuy rằng gò đồi không cao, nhưng vẫn có một cảm giác được dõi mắt trông xa.

Gió đêm rét lạnh, va đập vào khuôn mặt của hắn.

Hắn ôm gối ngồi xuống luôn.

Trong trí nhớ của hắn, nơi này là là cao nguyên có độ cao ba nghìn thước so với mặt biển.

Bầu trời trở nên sạch sẽ vô cùng, cũng có vẻ lớn hơn nữa.

Nó giống như biển rộng thăm thẳm, lại giống như một tấm màn trời bao trùm tất cả mọi thứ.

Thật phẳng lặng, không có một chút nếp nhăn, tất cả đều là một màu lam sẫm.

Các vì sao đầy trời treo lơ lửng trên đỉnh đầu hắn, cũng giống như bảo thạch điểm xuyết trên màn trời đó, đặc biệt lấp lánh chói lòa.

Bỗng nhiên, một tia sáng di động sang hướng tây, là một ngôi sao rơi xuống sang phía tây, rất nhanh đã hạ xuống chân trời và biến mất…..

Nơi này cách vũ trụ lại gần như vậy.

Lý Khánh An đột nhiên nhớ tới hắn ở hậu thế đã xem qua một bộ phim tài liệu về khoa học viễn tưởng, nói bên hồ Thanh Hải có rất nhiều tung tích ngoài hành tinh không rõ lai lịch, ví dụ như sự bí ẩn của dĩa bay đá.

Trong đầu hắn chợt xuất hiện một thứ ý tưởng kỳ quặc, hắn có thể gặp được người ngoài hành tinh hay không, cho hắn tìm được đường hầm vượt thời gian, để hắn trở về một ngàn ba trăm năm sau.

Lý Khánh An cười khổ lắc lắc đầu, làm sao như vậy được?

Cho dù thật sự có đường hầm vượt thời gian ở trước mặt hắn, hắn còn có đủ dũng khí để trở về sao?

Từ đầu mùa xuân Thiên Bảo năm thứ năm đến Đại Đường, thấm thoát đã là tháng chín của Thiên Bảo năm thứ bảy, đã sắp ba năm rồi.

Hắn cảm thấy mình gần như đã dung hòa vào thời đại này.

Cũng giống như mọi người ở đây, cứ chúi mũi tìm kẽ hở để bò lên chỗ cao.

Khát vọng sớm một ngày làm được vị trí tiết độ sứ, khát vọng được phong làm Đại tướng quân, lên chức tướng quân vào hàng tướng quốc, làm quan lớn, ở nhà to, có được mỹ nữ giống dương quý phi vậy, có được sự giàu có vô tận, có thể lưu danh sử sách, có một cách suy nghĩ giống hệt như mọi quân quan Đại Đường vậy.

Vì thế, hắn ra sức kết giao quyền quý, được Cao Lực Sĩ ưu ái, được Lý Lâm Phổ xem trọng, gia nhập phe thái tử, được hoàng đế Đại Đường nhìn nhận năng lực, lừa gạt thâu đoạt năm vạn lượng vàng.

Cho đến nay, hắn mọi thứ đều rất thuận lợi, hắn thậm chí đã nhìn thấy vị trí tiết độ sứ An Tây đang vẫy tay với hắn, hắn chợt có chút quên hết tất cả rồi.

Mãi đến hôm nay, hắn trong lúc vô ý tận mắt chứng kiến, chính mắt nghe được sự bi thảm của các nô lệ người Hán, giống như một nhát côn đón đầu, đánh hắn thức tỉnh.

Không phải, hắn có lẽ có sự khác biệt so với người Đại Đường bình thường.

Hắn có được nhiều hơn bọn họ đến một ngàn ba trăm năm lịch sử.

Sự luân hồi bao phen bi thảm của tộc người Hán, hắn biết rõ hơn bọn họ, hắn lĩnh hội thấu triệt hơn bọn họ.

Lý Khánh An không khỏi nhớ tới lời kể của Triệu Lô Nương: “người Thổ Phồn công phá Tùng Châu, người trong toàn thành đều bị bắt đi.

Khi qua một vách núi, người Thổ Phồn cho chúng tôi từ biệt quê hương, phụ thân và đại bá đều đau xót nhảy xuống vực mà chết, mẫu thân cũng đi theo phụ thân nhảy xuống vực.

Năm trăm cô gái trẻ tuổi chúng tôi bị đưa vào quân doanh người Thổ Phồn……”

Hắn trong lòng như bị co rút kịch liệt.

Từng cảnh lịch sử người Hán tộc bị giết hại tái hiện trước mắt hắn.

Ngay sau bảy năm, mối loạn An sứ bùng nổ, Thổ Phồn tấn công Đại Đường trên quy mô lớn, hàng trăm vạn người Hán bị bắt vào Thố Phồn, trở thành nô lệ, trở thành súc vật.

Thê nữ của bọn họ bị chiếm đoạt, cha mẹ bị giết chết, nhà cửa bị phá hủy.

Bọn họ bị cắt tóc đổi y phục, bị ép bức quên đi tiếng nói quê cũ, đời đời làm nô lệ.

Trong mấy mươi năm sau đó, vô số người dị tộc như dã thú chà đạp, giết chóc người Hán tộc.

Thiên Bảo mười lăm năm, Lý Long Cơ chạy trốn về phía tây, mười mấy vạn Hồ binh giết vào Trường An.

Sự phồn thịnh của Đại Đường tan thành mây khói trong nụ cười hung tợn của Hồ binh.

Trung Nguyên giãy dụa dưới thiết kỵ của người Hồ.

Từng tòa thành trì một bị công phá, tàn sát hàng loạt dân trong thành, đàn ông bị giết hết, đàn bà bị luân doanh mà chết.

Ngọn lửa lớn ở Bạch Mã tự, Đông Đô Lạc Dương giãy dụa dưới ách dâm dục của người Hồi Hột.

Năm thứ nhất Quảng Đức, Thổ Phồn công phá kinh thành, cướp vét nửa tháng, thổi quét đi hết tất cả tiền của phụ nữ của Trường An.

Những trang lịch sử này dần dần bị con cháu lãng quên.

Người đời chỉ nhớ đến sự hữu hảo trên bia đá hội minh (là nghi thức gặp mặt và liên minh giữa các chư hầu thời cổ; thời Xuân Thu, các nước chư hầu nhỏ hơn đã liên kết tác chiến để chống đỡ nước lớn; những nước lớn hơn lợi dụng thực lực và sức ảnh hưởng của mình, uy hiếp ép buộc các nước nhỏ gia nhập vào chiến tuyến của mình, cũng đã từng ‘hội minh’), chỉ nhớ đến những văn tự ca ngợi phong tục tôn vinh đức tính kia.

Nhưng Lý Khánh An hôm nay mới đặc biệt cảm nhận thiết thực được sự tàn khốc của lịch sử.

Cảnh ngộ bi thảm của hai mươi mấy nữ nô người Hán, không phải chính là bức tranh minh họa sinh động nhất về quan hệ Đường Phồn sao?

“Lũng Đầu dĩ đoạn nhân bất hành, Hồ kỵ dạ nhập Lương Châu Thành.

Hán gia xứ xứ cách đấu tử, nhất triều tẫn một Lũng Tây địa.

Khứ ngã biên nhân Hồ trung khứ, tán phóng ngưu dương thực hòa thử.

Khứ niên trung quốc dưỡng tử tôn, kim trứ chiên cừu học hồ ngữ.

Thùy năng canh sử Lý khinh xa, thu thủ Lương Châu chúc hán gia.” (“Hoành xuy khúc từ - Lũng Đầu (nhất viết Lũng Đầu thủy)” của Trương Tịch)

(dịch: Lũng Đầu đã đoạn người không hành, Hồ kỵ đêm tiến Lương Châu thành.

Hán gia tử trận cả nơi đây, một triều lụi bại đất Lũng Tây.

Đuổi người nơi ta tiến vào Hồ, thả bầy trâu cừu ăn thóc bồ.

Năm kia trong nước nuôi tử tôn, ngày nay chăn áo học Hồ ngôn.

Ai ơi có thay Lý đánh xa, thu lại Lương Châu cho Hán gia?)

Hắn khẽ ngâm bài thơ nổi tiếng này của Trương Tịch.

Đêm hôm nay, hắn nghĩ đến rất nhiều rất nhiều, trong lòng hắn có một loại cảm xúc chưa từng có bao giờ.

Tối nay, ven hồ Thanh Hải, hắn sẽ không ngủ được.

Chương 124: Cải tiến đầu tiên

Phục Sĩ thành, nguyên là đô thành của dân tộc Thổ Cốc Hồn.

Sau khi dân tộc Thồ Cốc Hồn bị Thổ Phồn diệt vong, Phục Sĩ thành cũng trở thành trọng trấn ở phía tây Ôn Mộc Sai (Thanh Hải) của Thổ Phồn, nó nằm giữa Đại Phi Xuyên và Thung lũng Đại Thông Sơn, giống như một viên cúc áo, nối liền hai điểm vể trọng tâm quân sự của Thổ Phồn, bởi vậy, nó còn là căn cứ địa hậu cần cực kì trọng yếu của quân Thổ Phồn, trong thành tồn trữ một lượng lương thực rất lớn.

Phục Sĩ thành đóng quân khoảng ba nghìn người, đóng quân không nhiều lắm, đó là do trọng binh của Thổ Phồn đã chặn hai đầu mối giao thông của Ôn Mộc Sai, mà đại đội quân Đường không bao giờ đi từ phía Đôn Hoàng qua đây, chỉ có năm Thiên Bảo thứ tư, An Tây tiết độ sứ Phu Mông Linh Sát phái một đội hơn trăm lính dọ đường đến, kết quả toàn quân bị diệt.

Mà lính dọ đường đến, sẽ không có tính uy hiếp đối với Phục Sĩ thành, bởi vậy, người Thổ Phồn cũng không có ý định đặt trọng binh ở Phục Sĩ thành.

Buổi tối hôm đó ở trong một mảnh rừng rậm cách Phục Sĩ thành khoảng mười dặm, Nam Tề Vân ngồi chồm hổm trên một cây đại thụ lá cây đày đặc, ánh mắt chăm chú nhìn xuống con đường nhỏ cách đó hơn mười bước, mười viên thủ hạ của hắn thì chia ra đứng trên các cây cổ thụ khác.

Bọn họ từ giữa trưa đã bắt đầu mai phục tại nơi này.

Từ giữa trưa, liên tục có quân Thổ Phồn cưỡi ngựa đi qua con đường nhỏ này, nhưng đều đi thành đội thành nhóm cả, không ai đi riêng lẻ, Nam Tề Vân bèn kiên nhẫn chờ đợi cơ hội.

Bỗng nhiên, xa xa vang đến một tiếng chim kêu, Nam Tề Vân tinh thần phấn chấn hẳn lên, đưa mắt nhìn về phía xa, tới rồi, ba gã binh lính Thổ Phồn phóng ngựa hướng bên này chạy tới, chỉ có ba người!

Nam Tề Vân lập tức thấp giọng mệnh lệnh mấy viên tiễn thủ khác: “Bắn ngựa, bắt người!”

Hắn rút ra một mũi tên, đắp tên, dây cung chậm rãi kéo ra, dưới ánh trăng, ba gã kỵ binh Thổ Phồn càng chạy càng gần, mà phía sau đã không còn binh lính theo tới, ba người này chính là mục tiêu của họ.

Mũi tên lang nha lao vút ra, mấy viên quân Đường bên cạnh Nam Tề Vân gần như cùng lúc bắn ra, bảy mũi tên đồng loạt hướng ba con chiến mã bắn tới, ba con chiến mã hí vang một tiếng, đều cùng té ngã dưới đất, quân Thổ Phồn trên lưng ngựa đều bị ném ra xa, không đợi bọn họ bò dậy, mũi tên thứ hai của Nam Tề Vân cũng đã tới, bắn thủng đùi của một người trong đó, đem hắn cắm dưới đất.

Ngay sau đó người thứ hai, người thứ ba đều bị tên bắn trúng vào chân, ba tiếng kêu thảm thiết không đứt.

Mười viên quân Đường đồng loạt từ trên cây nhảy xuống, lao thẳng vào quân Thổ Phồn đánh tới, thao tác của họ rất nhanh chóng, đánh xỉu quân sĩ Thổ Phồn, trói chặt lại bỏ vào trong bao bố, lại đem ba con chiến mã đã trúng tên kéo vào trong rừng, họ khiêng bao bố lên, chạy như bay vào rừng rậm, dựa vào sự yểm trợ của màn đêm, Nam Tề Vân suất lĩnh tiểu đội Xích Hầu biến mất giữa thảo nguyên mênh mông.

Khẩu cung hỏi ra rồi, hai viên quân Đường biết tiếng Thổ Phồn chia ra tra khảo từng tí một, mới từ miệng các tù binh hỏi được tình báo của Phục Sĩ thành, đem chúng tập hợp thành một bản tình báo trọn vẹn.

Nơi đóng quân của quân Đường đã dời tới phần đất trống trong khu rừng rậm, sông Phục Sĩ Hà từ nơi này chậm rãi chảy qua, hơn mười lều trại được dựng ven sông, trong một lều bạt lớn nhất, mấy viên đại tướng An Tây cũng đều tụ tập ở đây cả, Lý Khánh An đem một bức sơ đồ mà Nam Tề Vân vẽ treo trên tấm bảng gỗ, nói với mọi người: “Đây là một cơ hội, Phục Sĩ thành chỉ có ba nghìn nhân mã đóng quân, nhưng lại có hơn ba mươi vạn thạch lương thực, nếu Phục Sĩ thành bị tập kích, người Thổ Phồn bất luận thế nào cũng không thể bỏ mặc nó được.”

Bạch Nguyên Quang cười nói: “Dụng ý chính của Thất Lang là muốn dùng kế điệu hổ ly sơn!”

“Đúng vậy!”

Lý Khánh An vừa cười vừa chỉ khoảng cách nam bắc của Phục Sĩ thành nói: “Dù Phục Sĩ thành nằm giữa Đại Phi Xuyên và Thung lũng Đại Thông Sơn, nhưng đến Thung lũng Đại Thông Sơn lại phải mất gần hơn trăm dặm, nếu Phục Sĩ thành bị tập kích, người Thổ Phồn mà muốn cầu viện, tám chín phần sẽ đi cầu viện Thung lũng Đại Thông Sơn, như vậy binh lực của Thung lũng Đại Thông Sơn sẽ giảm đi, đó chính là cơ hội của chúng ta.”

Lệ Phi Thủ Du nãy giờ vẫn trầm mặc không nói, lúc này mới nói: “Thất Lang, chúng ta không thể đem sự việc chỉ nghĩ một bên như thế, làm sao mà biết được rằng quân Thổ Phồn ở Thung lũng Đại Thông Sơn nhất định sẽ đến viện trợ?”

“Lão Nhị, đệ nghĩ quá nhiều đấy, Thất Lang không phải đã nói sao?

Quân Thổ Phồn ở Thung lũng Đại Thông Sơn gần Phục Sĩ thành nhất, nếu nhà của đệ bị cháy, vậy đệ chạy đến con sông ở ngoại thành lấy nước, hay là lấy nước từ giếng ở trong sân nhà?”

Lệ Phi Nguyên Lễ nói với giọng vang rền.

“Không phải như huynh nghĩ đâu!”

Lệ Phi Thủ Du có chút không vui bèn phản bác lại hắn, nói: “Chúng ta không biết các cấp bậc trong nội bộ quân Thổ Phồn, nếu như quân Thổ Phồn ở Phục Sĩ thành là do bên Đại Phi Xuyên quản hạch, vậy thì cho dù xa hai trăm dặm, bọn họ cũng chỉ có thể đến đại phi xuyên cầu viện.”

Lỷ Khánh An trầm mặc hẳn, hắn cũng đột nhiên ý thức được chính mình suy nghĩ vấn đề vẫn chưa đủ chặt chẽ, hắn một lòng nghĩ đến viện quân từ Thung lũng Đại Thông Sơn, lại không nghĩ rằng, nếu quân Thổ Phồn ở Thung lũng Đại Thông Sơn không đến viện trợ thì sao?

Hơn nữa cho dù đến viện trợ, bọn họ bèn nhất định có thể đi qua Thung lũng Đại Thông Sơn sao?

Quân Thổ Phồn bèn nhất định sẽ mở ra một khe hở để cho một ngàn người bọn họ bình an thông qua sao?

Một chuỗi nghi vấn đó làm cho Lý Khánh An cũng cảm thấy không thể quá chủ quan, phiến diện như thế được, hắn gật đầu nói: “Thôi được!

Chúng ta không vội đưa ra quyết định trước, chờ tình báo bên kia của Hạ Nghiêm Minh qua đây rồi hẳn nói.”

Nghị bàn trước khi lâm chiến lần thứ nhất kết thúc, Lý Khánh An đi ra lều lớn, ngồi trên một tảng đá lớn bên bờ sông, nhìn nước sông mà trầm tư.

Lúc này, Lệ Phi Thủ Du đi đến bên người hắn cười nói: “Thế nào, bị đệ nói một hồi, bèn không còn lòng tin nữa sao?”

Lý Khánh An lắc đầu, cười nói: “Làm gì có, huynh cũng từ mấy chục trận lớn nhỏ đánh ra mà, vấn đề nhỏ nhoi đó làm khó được huynh sao?”

“Thế Thất Lang nghĩ được biện pháp gì chưa?”

“Tạm thời thì chưa có, nhưng mà, rất nhiều chuyện không phải dựa vào suy nghĩ là có thể nghĩ ra.”

Lý Khánh An đứng lên, lúc này, từ phía xa khu rừng vang đến tiếng cười đùa của phụ nữ, đây là những nữ nô lệ được giải cứu đang may vá quân áo cho quân Đường, Lý Khánh An cười vui vẻ, nói với Lệ Phi Thủ Du: “Mới có vài ngày, mà đa số các nàng đều giống như đã thay da đổi thịt hết cả, ngẫm lại cảnh tượng lúc mới gặp họ, cảm giác các nàng tựa như quỷ từ địa phủ đi ra, chuyến đi Hà Hoàng lần này, nếu có thể giải cứu thêm nhiều hơn nữa các nô lệ người Hán, chúng ta cũng không đi uổng chuyến này.”

“Tướng quân!”

Phía xa có người đang gọi hắn, Lý Khánh An quay đầu lại, chỉ thấy lữ soái Hà Dĩnh Xuyên đang vẫy tay gọi hắn.

“Chuyện gì thế?”

“Tướng quân, ngài lại đây xem.

Chỗ chúng tôi có chút thu hoạch.”

“Đi!

Đi xem.”

Lý Khánh An và Lệ Phi Thủ Du đi vào miếng đất trống nhỏ trong rừng rậm, nơi này là nơi quân Đường giết dê nướng thịt, nhưng lúc này đang đặt một cái lò rèn sắt, mười mấy người thợ rèn của quân Đường đang tôi rèn cái gì đó, cái lão nô người Hán Trương Bình Bá đang ở một bên chỉ dạy bọn họ, dưới chân họ, chất một đống lớn tên tiễn.

Lý Khánh An đi lên trước, thì ra bọn họ đang sửa tên, đem mũi tên hình tam giác sửa thành dáng thuôn dài dạng răng cưa.

Hà Dĩnh Xuyên chỉ vào Trương Bình Bá nói: “Tướng quân, vị Trương lão bá này đã từng có mười năm làm thợ rèn sắt cho người Thổ Phồn, ông hiểu rất rõ cấu tạo áo giáp hình vảy của quân Thổ Phồn, đang hướng dẫn chúng tôi sửa đổi đầu mũi tên.”

Trương Bình Bá vội vàng tiến lên thi lễ, “Tướng quân, lão đây nguyện vì quân Đường tận chút sức hèn mọn này.”

Lý Khánh An rất có hứng thú, hắn nhặt lên một mũi tên đã sửa xong, nhìn một cách tỉ mỉ, đầu tên này so với tên xuyên giáp của quân Đường càng nhỏ và dài hơn hẳn, chỗ đầu nhọn tua ngang ra sáu rãnh thuốc, hình dáng rãnh thuốc giống như cây dũa (dũa móng tay) ở thời nay.

Trương Bình Bá giới thiệu nói: “Lý tướng quân, bắt đầu từ năm trước, quân Thổ Phồn nhắm vào loại tên xuyên giáp của quân Đường, để sửa lại áo giáp hình vảy của họ, thêm vào dưới vảy một lớp lưới nhỏ, lổ rất nhỏ, tên xuyên giáp của quân Đường bắn không xuyên vào được, cho dù có ráng mà cắm vào, thì uy lực cũng giảm đi rất nhiều, cho nên muốn xuyên qua được miếng lưới nhỏ đó, thì nhất định phải đem mũi tên sửa thành hình vừa nhọn vừa dài, nhưng như thế vẫn còn chưa đủ, do cán tên không xuyên vào được, cho nên lúc thợ rèn chúng tôi tạo ra miếng lưới nhỏ đó, bèn nghĩ tới cách phá giải nó.”

Nói đến này, Trương Bình Bá thấy Lý Khánh An không hé răng, liền có chút sợ hãi mà ngưng nói, Lý Khánh An bừng tỉnh, hắn vội vàng nói: “Cứ nói tiếp đi.”

“Biện pháp phá giải nó chính là đầu mũi tên tạo rãnh thuốc, mớm độc dược vào, chỉ cần mũi tên ghim vào trong cơ thể, độc dược sẽ nhanh chóng phát tác, cho dù cán tên bắn không xuyên vào, cũng đủ để cho quân Thổ Phồn bị mất mạng.”

Lý Khánh An cảm thấy rãnh thuốc này tua ngang ra có chút kỳ lạ, liền cười hỏi: “Thế tại sao rãnh thuốc này lại tua ngang ra nhỉ?”

Trương Bình Bá cũng cười nói: “Tướng quân không hiểu rõ binh lính Thổ Phồn, những binh lính Thổ Phồn này cũng đều vô cùng hung hãn, bị tên bắn trúng, sẽ lập tức bứt mũi tên ra, thường độc dược được tẩm vào không thể lập tức tan chảy, nên không hề có hiệu quả.

Cho nên rãnh thuốc tua ngược như thế, khi bọn chúng bứt tên ra, độc dược trong rãnh thuốc sẽ ma sát với máu thịt của bọn chúng, sẽ có một lượng thuốc lớn để lại trong cơ thể họ.”

“Tuyệt, cao minh!”

Lệ Phi Thủ Du buộc miệng khen.

Lý Khánh An cũng âm thầm gật đầu, quân Đường đối phó với áo giáp hình vảy của quân Thổ Phồn thường cũng chỉ là dùng tên xuyên giáp, mũi tên dáng thuôn dài như đầu viên đạn, nhưng loại tiêu chuấn chế tạo này vài chục năm nay chưa hề cải tiến lại, người Thổ Phồn cũng không có cách nào thay đổi mấy chục vạn áo giáp hình vảy của họ, nhưng bọn họ có thể thêm một miếng lưới chắn bên trong áo đề đối phó lại tên xuyên giáp của quân Đường mà cải tiến, bèn có thể giảm hẳn uy lực của tên xuyên giáp bên quân Đường, không thể ngờ được rằng cách phá giải đối sách này của quân Đường lại là từ một nô lệ người Hán mà mình vô tình giải cứu được, xem ra, ý trời vốn đã được tạo hóa sắp đặt sẵn.

Nghĩ vậy, hắn lại vội vàng hỏi: “Thế độc dược đâu?

Ở đâu có?”

Trương Bình Bá từ phía sau nhặt lên hai cây cỏ nói: ‘Tướng quân, hai cây cỏ này, một cây gọi là Túy thảo, một cây gọi là cửu độc thảo, phân bố rất nhiều ven bờ Thanh Hải, trong rừng rậm cũng có không ít, thật ra rễ cây của chúng chỉ là loại độc dược thường, nhưng người dân tộc Thổ Cốc Hồn thường đem chúng trộn lẫn vào nhau, bèn trở thành một loại độc dược vô cùng độc, dùng để đối phó sói hoang trên thảo nguyên.”

Lý Khánh An lập tức nói với Lệ Phi Thủ Du: “Lập tức sắp xếp các huynh đệ đi vào rừng hái hai loại dược thảo này, nhớ kỹ, không được tách ra hành động, đề phòng bị dã thú vồ.”

Lệ Phi Thủ Du lập tức đi sắp xếp, Lý Khánh An trầm ngâm một lát, lại hỏi thợ rèn: “Các người một ngày có thể làm bao nhiêu tên?”

“Tướng quân, năm người chúng tôi, một ngày có thể sửa được một ngàn năm trăm cái tên.”

Lần này mỗi viên binh sĩ của họ đem theo hai mươi vạn mũi tên xuyên giáp và mười vạn mũi tên lang nha thường, cho dù tạm thời chỉ dùng ba vạn cây tên, cũng phải cần đến hai mươi ngày mới có thể xong, thời gian đâu có cho phép chứ!

Trương Bình Bá biết nỗi lo lắng của Lý Khánh An, ông cười xòa, rồi nói: “Tướng quân, cách phía nam Phục Sĩ thành ba mươi dặm, có một tòa thành nhỏ tên là Hải Tây thành, người Thổ Phồn tập trung hai ngàn nô lệ người Hán ở đây để xây dựng thành trì này, bên trong có rất nhiều người cũng đều là thợ rèn, mấy đồ đệ của lão nô trước đây cũng đều làm việc ở đó.”

“Đợi chút!” trong đầu Lý Khánh An đột nhiên hiện ra một kế hoạch mạo hiểm.

Chương 125: Dụ rắn ra hang

Từ Phục Sĩ thành đến Đại Phi Xuyên trớc chừng hơn ba trăm dặm.

Để bảo vệ an toàn cho đường lương thực, người Thổ Phồn liền cho tu kiến vài tòa lâu đài ở giữa đường, trong đó Hải Tây bảo chính là lâu đài gần Phục Sĩ thành nhất.

Từ hai tháng trước bắt đầu, người Thổ Phồn triệu tập hơn hai ngàn thanh niên người Hán đến tu kiến lâu đài.

Công việc tu kiến này rất khó khăn, trước tiên đi đến nơi ngoài hai trăm dặm Đại Phi Xuyên đế lấy đá, sau đó cho thợ tạc thành từng tàng vuông vức, rồi mới được dùng làm tường thành.

Do thợ đá nhân thủ không đủ, người Thổ Phồn điều một trăm thợ rèn người Hán từ Thiết Trượng Doanh đến giúp đỡ.

Quân Thổ Phồn giám sát những người nô lệ người Hán này làm việc đã hơn trăm người.

Và do một vị bách phu trưởng soái lãnh.

Nhiệm vụ giám sát chủ yếu là chống không cho nô lệ người Hán bỏ trốn.

Vì thế, trọng điếm là chặng đường đi lấy đá của nô lệ, còn những công việc khác thì cũng không đến nỗi nghiêm khắc, chỉ là dùng hình phạt nặng để làm thủ đoạn ép bọn nô lệ làm việc hết mình.

Trong vòng ba tháng không thể hoàn công, trảm!

Lâu đài Hải Tây không to, quân trú thường trực trong ấy cũng chừng ba bốn trăm người.

Nơi đây cách Thanh Hải chỉ nửa dăm đường, tọa lạc trên một ngọn đồi nhỏ, bên cạnh có một phong hỏa đài, đứng trên thành có thể nhìn rõ Thanh Hải xanh biếc mênh mông bất tận.

Chiều hôm đó, hai người nô lệ đang bận rộn với công việc kiến tạo tường thành, bọn họ phần lớn đều trần truồng thân trên, da dẻ bị tiêu cực tím mãnh liệt phơi cho đen ngòm, có vài tên lính gác người Thổ Dục Hỗn tay cầm roi da đi tới đi lui giám sát.

Ánh mắt chúng hung dữ nhìn chằm chằm từng nô lệ.

Người Thổ Dục Hỗn, người Khương, người Đột Quyết tại Thổ Phồn đều thuộc người cấp hai.

Vị trí của họ cao hơn nhiều so với nô lệ người Hán, có thể tòng quân đánh giặt, có thể sỡ hữu bò dê của mình, thậm chí có thể có nô lệ người Hán.

Lần này đại quân Thổ Phồn tập kết, người Thổ Dục Hỗn, người Khương đã có hơn ba vạn người tham chiến, chủ yếu được sắp xếp tại chiến tuyến đông bộ Đại Phi Xuyên.

Còn ba ngàn quân đóng tại Phục Sĩ thành, có một ngàn người là Thổ Dục Hỗn.

Tu kiến Hải Tây bảo, binh sĩ Thổ Phồn phần lớn ở trong lều đại doanh uống rượu hành lạc, còn hiện trường giám sát giao cho mười tên người Thổ Dục Hỗn phụ trách.

Một người giám công Thổ Dục Hỗn nhìn thấy một nhóm nô lệ người Hán đang túm tụm nhau lập tức cầm roi xông đến, phủi đầu đánh tới tấp: “Bọn khốn!

Muốn trốn việc à?”

Một nô lệ cao to hất roi da ra, giận dữ nói: “Bọn ta chỉ là xoa bóp chút cho hắn cũng không được tr? ”

Để nâng cao năng suất làm việc, nô lệ người Hán cũng thực thi biên chế quân sự, hai ngàn người được chia làm bốn đại đội năm trăm người, và mỗi đội sẽ do một nô lệ có uy tín phụ trách.

Tên cao ráo này chính là đội trưởng của đại đội nô lệ số một, hắn tên là La Hàn, là người Phụng Tường Quan Trung, là một sĩ quan Đại Đường bị bắt làm tù binh.

Dưới đất là một thiếu niên chừng mười sáu bảy, do trường kỳ phải lao động khổ sai khiến thân hình cậu trông rất ư yếu ớt, mặt mày tái xanh,toàn mặt mồ hôi nhuễ nhại, vừa rồi trong lúc vác đá cậu đã bị ngất đi.

Vị giám công Thổ Dục Hỗn nhìn thấy là hắn, liền lùi một bước nheo mắt nói: “Ngươi ngã bệnh rồi!”

“Không!

Ta không có bệnh!”

Thiếu niên vùng vẫy đòi đứng dậy, cậu hổn hển đáp: “Ta không sao cả, ta có thể làm việc.”

Tên giám công lạnh lùng nhìn cậu rồi quay phắt người đi.

La Hàn lo lắng vội nói khẽ với mọi người: “Mau dìu hắn đi, nhanh lên!”

Người Thổ Phồn không nuôi người vô tích sự, người già kẻ bệnh tàn tật đều bị xử tử.

Mấy tên nô lệ dìu chàng thiếu niên đi về hướng trong lâu đài, nhưng chưa đi được xa, mười mấy tên lính Thổ Phồn trong doanh trại nhận được tin đã xông ra.

Trên tay chúng là mâu dài, đang hò hét rượt theo chàng thiếu niên.

Mấy tên nô lệ dìu hắn đi thấy lính Thổ Phồn rượt theo, sợ quá bỏ hắn lại chạy mất.

Thiếu niên giờ đây cũng run cầm cập vì sợ, hắn quỳ dưới đất cầu xin tha mạng, nhưng trường mâu của bọn lính Thổ Phồn đã tàn nhẫn không chút thương tiếc đâm xuyên qua lồng ngực hắn.

Sau một tiếng rên thảm thiết, thiếu niên chết tươi tại chỗ.

Bọn lính Thổ Phồn chọc xác hắn giơ lên cao, ngạo mạn cười to.

Cuộc thảm sát tàn khốc này khiến hai ngàn tên nô lệ xôn xao.

Rất nhiều người bắt đầu phẫn nộ, bỗng nhiên có người nhặt đá ném vào đầu bọn lính Thổ Phồn.

Bọn binh sĩ nổi cơn lôi đình, toàn đội cầm mâu dài tiến dần đến kẻ ném đá.

Đám đông lại một phen đại loạn.

La Hàn mặt mày đỏ bừng vì nén nhịn nãy giờ, nấm tay hắn kêu răng rắc vì nắm quá chặt.

Khi tên lính Thổ Phồn đi qua hắn.

La Hàn bỗng nhiên gào lên một tiếng rõ to.

Từ phía sau, hắn nhảy bổ vào đẩy tên lính kia té nhào xuống đất.

Mười mấy tên lính còn lại sau một hồi hoảng hốt, bèn giận dữ xông vào hắn.

Bọn nô lệ không thể nhịn nổi, cuối cùng tức nước vỡ bờ, bọn họ cùng xông lên, kẻ dùng đá ném, người dùng nắm đấm, người dùng răng cắn.

Trong chớp mắt hơn mươi tên lính Thổ Phồn kia bị họ nhấn chìm.

La Hàn tước lấy trường mâu đâm thẳng vào ngực tên lính Thổ Phồn dưới chân.

Hắn gào lên: “Nếu để bị dày vò đến chết thế này, ta thà liều mạng với các ngươi.”

“Liều thôi!

Chúng ta sẽ từ Đôn Hoàng trở về Đại Đường.”

Hai ngàn Hán nô kia tay cầm gậy gỗ, gậy côn ngang nhiên xông đến doanh địa quân Thổ Phồn.

Mười tên giám công người Thổ Dục Hỗn quỳ lạy xin tha mạng, chỉ một lát sau bọn chúng đã bị bọn nô lệ nổi loạn đánh chết.

Lúc này, mấy chục tên lính Thổ Phồn cũng chạy ra khỏi doanh địa, bọn chúng hoảng quá kẻ lên, người lết vội bò lên lưng chiến mã.

Những người chạy không kịp bị bọn nô lệ tóm được đều đánh chết tại chỗ, chỉ có mười mấy tên kịp leo lên lưng ngựa, đào tẩu bạt mạng.

Bọn nô lệ thấy lính Thổ Phồn kẻ chết người bỏ chạy thế này, đều vui mừng reo hò.

Ngay lúc này, phong hỏa đài trên đỉnh đồi đã bị đốt cháy, khói nồng xồng xộc bốc lên trời.

Đây là tín hiệu cầu của lính Thổ Phồn phát ra.

La Hàn giật mình.

Hai chiếc mày hắn khóa chặt, hai tên lính Thổ Phồn bỏ trốn đã đốt cháy phong hỏa đài, nhất định sẽ có đội binh mã lớn của Thổ Phồn đến chấn áp.

Bỗng nhiên, có người chỉ về nơi xa la to: “Quân đội!”

Trong tích tắc, tất cả mọi người bỗng chốc im phăng phắt, chỉ thấy một đội quân đang phóng nhanh về hướng này.

Tiếng vó ngựa vỗ vang trống ngực bọn họ.

Chúng nô lệ dần dần lùi ra sau.

Trong mắt họ toàn vẻ kinh hãi khiếp sợ.

“Tang!”

Tiếng gậy, tiếng côn rơi xuống đất, sự kinh hãi của cái chết nhường như đã phủ trên đầu họ.

Chiến mã cuồng phóng, mấy tên lính gác đang không ngừng thúc ngựa tăng tốc phóng về doanh trại của quân Đường.

Con chiến mã ở chính giữa đang chở theo một gã nam tử máu me be bét.

Trong đại doanh, Lý Khánh An đang triệu tập quân quân cấp lữ soái trở lên để mở hội nghị quân sự.

Hắn vừa nói với Hạ Nghiêm Minh mới trở về: “Ngươi nói thử xem, đã thám thính được tình báo gì?”

Hạ Nghiêm Minh đứng dậy, nói với chúng nhân: “Phụng lệnh tướng quân đến Đại Thông cốc địa.

Trong vòng trăm dặm Đại Thông cốc địa rất dễ thông qua, nhưng phải hành quân vài chục dặm, eo cốc ngày càng eo hẹp, nơi hẹp nhất chỉ có năm dặm, người Thổ Phồn cho xây một bức tường rộng năm dặm, chặn eo cốc lại, và xây ba tòa thành bảo.

Bọn thuộc hạ không dám đến gần, từ số lượng lều trại của họ, trớc chừng khoảng ba vạn quân.

Có nghĩa là, chúng ta muốn thông qua Đại Thông cốc địa thì nhất định phải qua mặt được ba vạn người này. ”

Trong đại doanh im phăng phắc, trong lòng ai nấy đều nặng trịch.

Ý của Hạ Nghiêm Minh đã quá rõ, bọn họ không thể vượt qua được Đại Thông cốc địa, còn Đại Phi Xuyên phía nam lại càng mơ mộng hão huyền.

Nếu có thể thông qua, thì họ hà tất phải có chiến dịch Hà Hoàng này.

Lúc này, Lý Khánh An bất lực nói với mọi người: “Xem ra chúng ta đã đi trên một con đường cụt, từ đây căn bản không đến được Hà Hoàng.”

Mọi người phía dưới xôn xao bàn tán, Lệ Phi Nguyên Lễ cao giọng cười nói: “Tướng quân, dù phải quay về Đôn Hoàng, thì chúng ta cũng phải lập một ít công mọn mới đi.

Không thể nào phí hoài một chuyến hành quân như thế.”

Khánh An gật đầu tán đồng: “Ta cũng có ý này, chí ít mình có thể đốt hết lương thực của Sĩ Phục thành, tiêu diệt chừng vài ngàn quân Thổ Phồn, cũng xem như công lao không nhỏ.”

Bach Nguyên Quang bên cạnh cười nói: “Kỳ thực chỉ cần nắm bắt được thời gian, Từ Lương Châu đi Biến Đô Khấu (* nằm ở đoạn trung Kỳ Liên sơn, là miệng núi thông nối nam bắc) vào Hà Hoàng, có thể rút gọn được một đoạn đường dài.

Cuối tháng mười, chúng ta chắc đến được Thiện Châu.”

Lời của mấy vị đại tướng gần như đã phần nào đưa ra chiến lược sơ khởi, sau khi hạ thành Phục Sĩ, bọn họ sẽ quay đầu về Đôn Hoàng.

Bỗng nhiên, bên ngoài có bước chân vội va vang lên, một binh sĩ bẩm báo: “Bẩm tướng quân, Xích Hầu trên đường phát hiện một nô lệ người Hán.”

“Dẫn hắn đi vào!”

Một lát sau, mấy tên lính Xích Hầu khiêng người đàn ông phát hiện trên đường vào, một binh sĩ bẩm báo: “Chúng thuộc hạ phát hiện phong hỏa đã được điểm liền vội đi lên trước thám thính, và bắt gặp người nam tử này đang cưỡi ngựa trốn đến.

Hắn nói hắn là nô lệ người Hán Hải Tây bảo.”

Lý Khánh An đi lên xem xét, tên nam tử này toàn thân máu me, chí ít đã bị chém mười mấy đao, nhưng do thể trạng cường tráng mà không chết được.

Hắn hỏi: “Ngươi tên gì, rốt cuộc xảy ra việc gì?”

Nam tử cố hé mắt, yếu ớt đáp: “Bị chức tên La Hàn, nguyên là sĩ quan Xích Hầu doanh quân Lũng Hữu, năm Thiên Bảo thứ năm bị bắt làm tù binh, hôm nay Hải Tây bảo người Hán bạo động, bị quân Thổ Phồn trấn áp, quá thảm thiết!”

“Việc xảy ra khi nào?”

Lý Khánh An hỏi liền hai tiếng, nhưng nam tử đã ngất lịm đi.

Xích hầu bổ sung: “Chắc là việc xảy ra hai canh giờ trước đây, bị chức đột nhiên phát hiện phía Hải Tây bảo đốt phong hỏa.”

Hai canh giờ trước, một sự cố nhỏ này phá vỡ mọi tính toán của Lý Khánh An, hắn vội mở bản đồ ra xem xét cẩn thận.

Từ Hải Tây bảo đến Đại Phi Xuyên khoảng hai trăm dặm, đốt phong hỏa tất là sẽ có đại đội quân Thổ Phồn đến chi viện.

Bọn họ giờ không còn thời gian nữa.

Hải Tây bảo đã trở thành địa ngục trần gian đẫm máu, đâu đâu toàn thi thể chất đóng, máu chảy thành vũng đọng lại khắp, mùi tanh bốc mùi khó chịu.

Hơn ngàn cái xác không đầu chất đóng thành núi, người Thổ Phồn đổ dầu lên đóng thi thể chuẩn bị đốt đi.

Trên bờ tường chưa hoàn công kia treo đầy đầy người của nô lệ người Hán.

Trong khu ròng gần Hải Tây bảo, mỗi cây đều đang trói chặt một tên nô lệ bị mổ bụng xẻ ngực, chờ chết dần trong sự đớn đau tột cùng.

Khi phong hỏa đài bị đốt, một đội quân Thổ Phồn vừa đúng lúc lại ở cách Hải Tây bảo chỉ vàii dặm.

Sáng hôm nay một Do trưởng đến báo cáo tình hình bộ lạc, bọn chúng có mười ba hộ người mất tích, phát hiện gần đấy có tung tích quân Đường xuất hiện.

Tướng lĩnh cao nhất trú quân tại thành Phục Sĩ của Thổ Phồn rất chú trọng việc này, liền đích thân soái lĩnh một ngàn quân đến bắt bọn quân Đường thám tử, không ngờ lại gặp quân Thổ Phồn vừa trốn khỏi Hải Tây thành.

Vừa biết được việc nô lệ Hán bạo động, lão nổi cơn lôi đình hỏa tốc chạy đến Hải Tây Bảo, tàn khốc trấn áp nô lệ Hán tạo phản.

Tướng lĩnh cao cấp nhất thành Phục Sĩ là Thượng Tức Đức Tán, là em trai của đại tướng Thổ Phồn Thượng Tức Đông Tán, làm chức Hài Tây Đô đốc, cả khu Thanh Hải về tây đều trong phạm vi quản hạch của hắn.

Thượng Tức Đức Tán tính tình nóng nảy, tàn bạo vô độ.

Năm Thiên Bảo thứ tư, lão từng trấn áp đẫm máu nô lệ bỏ trốn tại khu Cửu Khúc.

Đích thân lão bắt ba trăm mấy tên nông nô bỏ trốn mổ bụng trói trên cây .Đây là sờ thích của lão, và việc cưỡng hiếp và giết phụ nữ cũng là một sở thích khác của lão.

Lần này binh lực tập kết, lão không có được vị trí chủ tướng tiên phong mà bị phái đến Phục Sĩ thành quản lương thực hậu cần khiến lão không vui.

Lão trút hết lửa giận lên các nữ nô người Hán vẫn hầu hạ lão.

Chỉ cần có chút không phục tùng, các nữ nô sẽ lập tức bị cưỡng hiếp xong rồi giết chết.

Hai tháng này, những nữ nô bị hắn ngược đái đã không dưới năm mươi người.

Hôm nay Hải Tây bảo tạo phản, khiến sự khát máu trong người lão trỗi dậy, lão giận dữ quát: “Tất cả những tên nô lệ người Hán làm phản giết ngay tại chỗ, dùng đầu người để báo công!”

Lúc này một Thiên phu trưởng nhỏ giọng nói: “Đô đốc, Hải Tây bảo sắp hoàn công, hay giữ lại vài trăm người, đợi khi hoàn công mới giết cũng không muộn.”

Thượng Tức Đức Tán từ từ gật đầu: “Được!

Giữa năm trăm tên khỏe mạnh lại, còn lại chém hết, đem đầu người đưa đến Cừu Khúc, để xem những Hán khác còn dám phản không!”

Lão trấn áp xong bạo loạn, chỉ giữ lại một trăm binh sĩ giám công, lại soái lĩnh hơn một ngàn quân của mình trở về thành Phục Sĩ.

Từ Hải Tây bảo về thành chỉ có ba mươi dặm, nhưng đường không dễ đi, dọc đường đều là rừng rậm, chiến mã đi không nhanh được, nhất là từ Hải Tây bảo đi về phía bắc mười lăm dặm còn phải qua sông Phục Sĩ.

Trên sông có một cây cầu đơn giản bắt ngang, nó không được chắc chắn cho lắm.

Cả đội binh mã lớn như thế không thể qua sông, chỉ có thể dắt ngựa đi sang.

Trời đã tối, trên cây cầu đen ngòm vừa hẹp vừa nhỏ bằng gỗ này, dưới nước là dòng nước chảy xiết rất khiến người sợ rung mật.

Đầu cầu năm mươi bước là khu rừng kéo dài đến ven biển.

Thượng Tức Đức Tán soái lãnh đại quân Thổ Phồn phi ngựa đi ngang, trong lòng lão rất vội.

Vừa rồi có tình báo rằng phía bờ bắc sông Phục Sĩ phát hiện có một đội Đường quân khoảng trăm người đang tuần tra.

Lão không thể tha cho bọn chúng được.

Quân Thổ Phồn đi đến đầu cầu gỗ đều xuống ngựa xếp hàng.

Cầu gỗ này được lót ván gỗ trên mười mấy thanh sắt, rộng không quá năm thước, chỉ có thể từng người một đi qua, có vội cũng không làm gì được.

Lão vừa gào vừa thét, vừa thôi thúc bọn binh sĩ qua cầu, chỉ cần chậm một bước lão cũng không thể chịu nổi.

Đứng bên cây cầu, lão không ngừng quơ roi hối thúc.

“Mau cút qua cầu!”

“Mẹ kiếp, vì sao vừa rồi không xuống ngựa chuẩn bị, giờ cút ra đằng sau mà xếp hàng.”

Thượng Tức Đức Tán không thể chờ được nữa, lão giành lên cầu trước, mấy mươi tên lính Thổ Phồn phảng phất như linh kiện trên dây chuyền sán xuất tự động, từng người từng người một nối đuôi nhau dắt ngựa lên cầu.

Đi được chừng năm mươi dặm, cuối cùng cũng đến được bờ bên kia.

Bỗng nhiên, đầu cầu đột ngột rung động mạnh, tạm thời không thể đi được.

Chín trăm mấy người còn lại đứng chờ, chỉ có Thượng Tức Đức Tán dẫn ba mươi người qua cầu.

“Các ngươi lên cầu ngay cho lão tử!”

Lão đứng bên kia cầu vẫy tay giận dữ quát to.

Lúc này, một mũi tên từ phía ràng nhanh như chớp phóng đến.

Lão nghe tiếng động phá không phóng đến, bản năng quay đầu lại.

Một mũi tên xuyên thừng trán lão.

Thượng Tức Đức Tán một tiếng kêu thảm thiết, cả người cả người rơi xuống sông Phục Sĩ cuồn cuộn sóng chảy.

Trong khu ràng ngoài năm mươi bước, Lý Khánh An thu hồ cung, cười lạnh lùng.

Một cây hỏa tiễn bay ra từ sau lưng hắn.

Trong đêm vắng lại càng bẳt mắt hơn.

Chỉ trong chớp mắt, tiếng thảm kêu liên miên, ba mươi tên lính Thổ Phồn đầu tiên qua sông đã hoảng loạn bỏ chạy, nhưng cũng không một ai có thể thoát được số phận của cái chết.

Tất cả bị bắn chết bên cầu, chỉ còn vài người hoảng hốt lại trốn trở lại cầu.

Nhưng do hoảng loạn bỏ chạy, khiến cầu rung lên dữ dội, chúng đứng chân không vững cả người cả ngựa rơi rớt xuống sông.

Bên bờ đối diện cũng hỗn loạn không kém.

Trong màn đêm, mưa tiễn được liên tục phóng ra khỏi rừng, vèo vèo bay vào địch.

Cung kỵ binh An Tây đã phát huy hết tru thế của mình.

Bọn họ đông bắn tây đột, cung như lôi đình tiễn như điện.

Trên cung của họ đều có tẩm thuốc độc, chỉ cần một tiễn, không lâu sau lính Thổ Phồn sẽ tự động độc tố phát tác mà ngã lăn .

Chỉ một chốc, bên Thổ Phồn đã có vài trăm người ngã gục, nhất là chiến mã Thổ Phồn cũng chết liền liền.

Những chiến mà còn lại hoảng sợ vùng khỏi chủ nhân, tự động bỏ chạy.

Sau thời hoảng loạn ban đầu, một tên Thiên phu trưởng chỉ huy quân Thổ Phồn đã tạm bình ổn thế trận.

Năm trăm người còn lại lập tửc cầm khiên tập họp lại, chuẩn bị lui dần ra sau.

Sau lưng họ vẫn là dòng chảy cuồn cuộn vô tình, chỉ có thể qua cầu.

Khi hơn trăm người trên cầu đã qua bờ bên kia được một nửa, đầu cầu còn lại bỗng dưng bốc cháy.

Con rồng lửa ác nghiệt đã ngốn đến các miếng ván trên cầu, cả bầu không khí toàn mùi cháy khét cùng mùi dầu sốc mũi.

Thế lửa lan nhanh đến giữa cầu, trên cầu quân Thổ Phồn loạn thành một đám, không ngừng có người thảm kêu nhảy xuống cầu, chẳng mấy chốc bị nước sông cuồn cuộn nuốt chửng.

Ở phía nam bên kia cầu, Lệ Phi Nguyên Lễ như một con hổ phát cuồng xông vào quân địch.

Lão không ngừng huơ cây đại đao miệng điểu của mình, trên chém dưới chặt, chỉ một thoáng đã giết mấy chục tên địch.

Năm trăm quân Đường đang cầm roi ngựa ùn ùn xông đến.

Hai đội quân mã gập nhau tại khoảng trống chật hẹp đầu cầu, chỉ một thoáng, trận huyết chiến đã nồ ra.

Nam Tề Vân lần đầu tiên gặp tình cảnh máu me huyết chiến này.

Trên người hắn nhuốm đầy máu người Thổ Phồn, vị tanh đặc trưng sốc đến tận mũi khiến hắn buồn nôn, nhưng chỉ cần nghĩ đến trận đồ sát đẫm máu tại Hải Tây bảo, ngọn lửa thù hận trong lòng lại bắt đầu dâng cao.

Cây thương sắt trên tay hắn phi vũ như tuyết hoa, giết người vô số.

Dần dần, trăm Giang Đô binh do hắn soái lãnh đã mở ra một con đường máu.

Lúc này, hắn chợt thấy Thiên phu trưởng (* Vị tướng chỉ huy một ngàn lính của Thổ Phồn.) chỉ huy bọn quân Thổ Phồn đang đứng trên đầu cầu.

Cất trường thương lại, thay vào đó là trương cung một tiễn, tên Thiên phu trưởng Thổ Phồn kia kêu lên một tiếng thảm thiết, gục ngã tại chỗ.

Quân Thổ Phồn mất đi lãnh đạo. không dám đến gần quân Đường, đấu trí tan tành, đào tẩu tứ tán.

Quân Đường vậy lại các phía, không chút thương xót diệt trừ đào binh.

Chỉ trong vòng nửa canh giờ, một ngàn lính Thổ Phồn do Thượng Tức Đức Tán soái lĩnh bị quân Đường tiêu diệt bên hai bờ sông Phục Sĩ.

Hoậc may có người đã đảo tẩu vào rừng thành cồng, nhưng chí ít không một tên lính Thổ Phồn nào dám trốn về thành Phục Sĩ.

Trận chiến này, quân Đường thương vong vài chục người, trong đó Giang Đồ binh trận vong tám người.

Sau đó bọn họ lại quay đầu lại Hải Tây bảo.

Mấy trăm tên nô lệ người Hán kia giờ đã thay chiến giáp của quân Thổ Phồn, tay cầm đao thương, với đầy lòng thù hận đi theo quân Đường trở lại Phục Sĩ thành.

Mấy tên nô lệ được dẫn đến trước mặt Khánh An.

Bọn họ nhìn nhau một lúc vội quỳ xuống khóc xin: “Cảm tạ ơn cứu mạng của tướng quân.”

“Các ngươi mau đứng dậy!”

Lý Khánh An thở nhẹ: “Là ta đến muộn.”

“Nếu tướng quân không đến, bọn tiểu nhân cũng sẽ liều với chúng.

Sau khi tu kiến thành bảo xong, bọn chúng cũng sẽ giết bọn tiểu nhân, nên chỉ có trốn chạy, về hướng Tây, men theo hướng Đôn Hoàng.

Nếu may mắn trên đường còn có thể gặp được hậu cần đơn lẻ của bọn người Thổ Phồn, đoạt ngưạ và lượng thực của chúng.”

“Vậy còn quân đội Thổ Phồn?

Các ngươi không có một gang thép trên tay, lấy đâu chống chọi?”

Một tên nô lệ khác thở dài: “Nếu có thể trốn thoát, đó là may mắn, còn không ngang dọc cũng là chết, hà cớ không liều một phen?

Còn hơn cuối cùng bị bọn người Thổ Phồn giết.”

Khánh An gật gật đầu, “Lần này hành tung bọn ta đến rất là bí mật, đến giờ vẫn chưa bị người Thổ Phồn phát hiện, ta chuẩn bị lập tức sẽ công thành Sĩ Phục, nhân lực ta không đù, hi vọng các ngươi có thể họp đồng tác chiến, rồi chúng ta sẽ cùng quay về Đôn Hoàng.”

“Mạng của bọn tiểu nhân là do tướng quân cứu, và mối thù cho những huynh đệ đã hi sinh vẫn phải báo.”

Lúc này, một tên nô lệ đột nhiên nhớ ra một việc, hắn vội bẩm báo: “Tướng quân, nếu công hạ Sĩ Phục thành, tiểu nhân có một cách có thể trực tiếp quay lại Hà Hoàng.”

Từ Phục Sĩ hà đến Phục Sĩ thành chỉ chừng hai mươi dặm hơn, nhưng đường lại rất khó đi, mãi đến lúc canh hai bọn họ mới nhìn thấy thành Phục Sĩ từ xa xa.

Phục Sĩ thành là toàn thành đô thứ hai của người Thổ Dục Hỗn, tuy không bằng các tòa thành lộng lẫy hoa lệ của Đại Đường trong nội địa, nhưng đều được xây bằng đá, kiên cố vô cùng, tường thành cao bốn trượng, không có kênh hộ thành, cửa thành đều đúc bằng thép tinh luyện, phải dung chùy công thành nặng vạn cân mới mong công phá.

Đô đốc Thượng Kết Đức Tán soái một ngàn quân đi chấn áp bạo động của người Hán tại Hải Tây bảo.

Trong thành phòng thủ rất ư nghiêm ngặc, trên tường thành còn có cả lính gác của quân Thổ Dục Hỗn, không dám có chút lơ là.

Lúc nà, một đội binh cầm đuốc đang lũ lượt đi đến.

Đấy là kỵ binh Thổ Phồn, khoảng ba trăm người hơn.

Tay họ cầm đuố đang từ từ tiến đến cửa thành.

Lúc này,vị quan quân đứng đầu cao giọng thét lên: “Bọn ta là đội lính tuần đến từ Đại Thông Cốc Địa, bên đây có phong hỏa đốt cháy, rốt cuộc đã xảy ra việc gì?”

Tiếng Thổ Phồn của hắn lưu loát vô cùng, cộng thêm khẩu âm vùng ô Hải, cộng thêm quân phục chỉnh chu, bọn lính gác Thổ Dục Hỗn trên thành không dám chậm trễ, vội vàng trả lời: “Hải Tây bảo có bạo loạn của bọn nô lệ người Hán, Đô đốc đã sốc quân đi chấn áp.”

“Hóa ra như thế, bọn ta dọc đường tuần tra đã mỏi mệt, muốn vào thành nghỉ một đêm, các ngươi mau mở cửa.”

Vừa nói hắn vừa giơ cao chiếc ngân bài trên tay, những quan quân khác cũng đồng loạt giơ cao đồng bài.

Bọn lính gác Thổ Dục Phồn thấy thân phận không sai vào đâu được, liền từ từ mở cửa thành.

Vị quan quân đấy chính là sĩ quan tù binh La Hàn ngụy trang.

Hắn làm nô lệ hai năm ở ô Hải, có thể nói tiếng Thổ Phồn lưu loát.

Thấy đã giở quẻ lừa thành công, không khỏi trong lòng đại hỉ, liền thúc ngựa vào thành.

Vừa vào thành, Lệ Phi Nguyên Lễ sau lưng hắn bỗng dưng giở chừng, gào lên giận dữ một đao chém tên binh sĩ mở cửa thành ra làm hai.

Lão chém đao hét to: “Huynh đệ, giết hết bọn man từ Thổ Phồn.”

Cửa thành bỗng chốc đại loạn, quân Đường thần dũng vô cứng, giết sạch sành sanh mấy mươi binh sĩ gác thành.

Lý Khánh An trong ràng thấy thành môn đã đắc thủ, liền giơ tay hạ lệnh: “Xông vào thành, giết sạch quân địch không tha một ai.”

Kỵ binh ào ào phóng đi, năm trăm nô lệ theo sau, quân Đường như bão như lốc dấy lên sát khí đẳng đằng xông đến Phục Sĩ thành.

Phá tan giấc mông của người Thổ Phồ.

Trong thành, tiếng chém tiếng giết động một vùng đất trời.

Chiến lửa hứng hực bốc cháy, bầu trời trong một chốc bỗng nhuốm một màu đỏ rực sáng ngời, ngoài trăm dặm vẫn nhìn rõ.

Trong lúc quân Đường lừa vào thành, Nam Tề Vân dẫn hai trăm quân Đường men theo bờ Thanh Hải thần tốc hành quân theo chỉ sự đường của một Hán nô.

“Tướng quân, chính là phía trước.

Đi chậm một chút, doanh trại của quân Thổ Phổn không còn xa, chỉ có một trăm người hơn, bọn họ bây giờ chắc đều đã ngủ say.”

Bọn họ cùng đi vào một khu rừng, trong rừng sương khói mịt mờ, chốc chốc lại có tiếng chim cúc cu kêu vang,và cả tiếng canh gẫy cách cách....đủ các loại tiếng động lạ xuất hiện xung quanh, mọi người cẩn trọng từng bước, chẳng mấy chốc đã ra khỏi rìmg.

Thanh Hải bao trùm trong bóng đêm nghiễm nhiên xuất hiện trước mặt họ.

Gió biển vù vù cùng với chút hoi mẳn mận tanh tanh ập ngay vào mặt. trên bề mặt biển không thể bờ bên kia lăn tăn gợn sóng, và gần bờ, là hàng chục chiếc tàu chở lượng nặng ngàn thạch đang lặng lẽ đậu.

Chương 126: Kiều Nương trong quân lữ

Trời dần sáng, Thanh Hải cũng dần chuyển từ màu đen sang xanh lam.

Một quầng dương sáng chói đang dần dần ló hiện, bỗng chốc trên mặt hồ vô tận này toàn một màu vàng óng ánh.

Trên mặt hồ sóng gợn lăn tăn, vài chục chiếc thuyền to đang thuận theo chiều gió vượt sóng đi về hướng đông.

Vào thời điểm tháng chín này, trên mặt hồ đã bắt đầu có gió tây, khiến hành trình của họ trở nên thuận lợi vô cùng.

Tác dụng khác của binh sĩ Giang Đô doanh lập tức được phát huy, rất nhiều người trong số họ đều biết lái thuyền.

Nhờ thế giúp mọi người có thể kịp thời thuận lợi rời khỏi Hải Tây trước khi đại binh Thổ Phồn kịp đến chi viện.

Lý Khánh An lẳng lặng đứng đón trên mũi tàu chằm chằm nhìn mặt Thanh Hải.

Chiến dịch Hà Hoàng năm Thiên Bảo thứ tám giờ được tiến hành sớm hơn cả năm trời, lịch sừ đã bị thay đổi.

Ca Thư Hàn còn có thể kết thúc với thắng lợi thảm khốc không?

Trong lịch sử trận chiến Hà Hoàng, thuyền chả có tác dụng gì, nhưng hôm nay lại có thể thành công đưa hắn vượt Thanh Hải.

“Thất Lang, lại đứng ngẫm nghĩ điều chi thế?”

Lệ Phi Thủ Du chậm rãi đi đến cười nói.

“Ta đang nghĩ, nếu chúng ta xây một đội chiến hạm mạnh mẽ tại Thanh Hải này, thì liệu trận chiến Hà Hoàng này, chúng ta sẽ thắng được bao nhiêu phần chủ động.”

“Thất Lang, suy nghĩ của ngươi quả thật ngoài tưởng tượng của mọi người, ta thì thấy khả thi,đến lúc ấy ngươi có thể đề xuất với tướng quân Ca Thư Hàn xem sao.

Vừa trùng hợp chúng ta có những bốn trăm binh sĩ Giang Đô cơ mà.”

Nhắc đến bốn trăm Giang Đô binh sĩ, trong lòng hắn lại thắt lại.

Hôm qua bọn họ giết vào thành Phục Sĩ giao chiến với quân Thổ Phồn.

Tuy cuối cùng giết sạch quân địch,thiêu hủy lương thực, nhưng cũng phải trả một giá đắt, hơn ba trăm người thương vong, trong đó có hai trăm mấy người là nô lệ, lính già Xích Hầu doanh thương vong hai mươi mấy người, còn Giang Đô quân thương vong cũng gần một trăm, cả Nam Tề Vân cũng thọ thương trên người.

Hắn vội hỏi: “Bây giờ binh sĩ thọ thương thế nào rồi?”

“Ta đến tìm ngươi, chính là vì việc này, ngươi đi theo ta.”

Lệ Phi Thủ Du dẫn hắn vào khoang thuyền, hầu như trong mỗi thuyền đều có thương binh, mấy tên quân y liên tục qua lại khắp các thuyền để chữa trị.

Trên con tàu của Lý Khánh An đang ở đã có hai mươi thương bình, đều là binh sĩ Giang Đô.

Thuyền này vốn được dùng để vận chuyền lương thực, là thuyền to cả ngàn thạch, là do nô lệ người Hán ở Lũng Hữu đóng, khoang thuyền rất rộng, và khô.

Hai mươi thương binh nằm giữa thuyền, một tên quân y đang loắn thoắn qua lại nào thay thuốc, nào rửa vết thương.

Khánh An ngạc nhiên phát hiện, có hai nữ nô người Hán được giải cứu cũng vào giúp đỡ quân y, một trong số đó là Triệu Lô.

Còn một người hắn nhớ hình như họ Thi.

Cả hai nàng đều rất quen tay, vừa bao bọc vết thương vừa nhỏ nhẹ an ủi binh sĩ bị thương.

Trong đầu hắn loáng thoanggl một cảnh tượng, hai nàng nên mặc chiếc áo blue màu trắng, đầu đội mũ y tá, dùng tiếng cười giòn giả của mình và động tác cẩn thận động viên tinh thần binh sĩ, và cứu chữa lấy sinh mạng họ.

“Y ta!”

Hắn vỗ mạnh vào trán mình, sao có thể mà hắn lại không nghĩ ra cơ chứ?

Thời kỳ trung cồ, phần lớn binh sĩ không phải chết trên chiến trường, mà chết trên giường bệnh, do mất máu quá nhiều, do vết thương nhiễm trùng.

Đây là hai nhân tố chí mạng nhất thời kỳ này còn gì!

Nếu hắn có thể cải thiện điều kiện y tế, không biết sẽ có thể cứu được bao nhiêu sinh mạng đây, và y tá chính là một yếu tố quan trọng.

Hai mươi mấy nữ tử bất hạnh này không biết có thể cứu bao nhiêu mạng người, sao hắn không giữ họ lại trong quân đội, đế trở thành trợ thủ cho quân y, cứu lấy sinh mạng của biết bao huynh đệ mình.

Một tiếng rên đau khổ cắt ngang dòng suy nghĩ hắn, đó là Nam Tề Vân.

Triệu Lô đang băng bó vết thương trên bụng hắn. hắn bị một tên quân Thổ Phồn vờ chết một kiếm đâm vào bụng.

Khánh An nhỏ giọng hỏi: “Hắn sao thế?”

Mật Triệu Lô hơi trng đỏ trả lời: “Vết thương của Nam tướng quân bị mũ, tiểu nữ băng bó cho hắn, nhưng hình như không có hiệu quả gì.”

Mặt Nam Tề Vân trắng bệch cắt không ra hột máu, hắn nắm chặt tay Triệu Lô cắn răng nói: “Ngươi hãy cho ta chết quách cho nhẹ nhàng!”

“Nam tướng quân, chỉ là một vết thương nhỏ, tướng quân còn trè, còn phải giết giặt lập công, tương lai trở thành đại tướng nhà Đường, cưới vợ đẹp, chỉ cần ráng nhịn một chút, ta sắp lên thuốc xong cho tướng quân.”

Nàng vẫn nhỏ nhẹ an ủi, lại dùng khăn băng lạnh chà mồ hôi trên trán giúp hắn.

Nàng nói với Lý Khánh An: “Toàn thân hắn nóng ran, ta phải lau mình giúp hắn để hạ nhiệt.”

“Chờ đã!”

Khánh An nhẹ nhẹ kéo miếng vải băng trên bụng Nam Tề Vân ra, vết thương không

to, nhưng xung quanh đều đỏ trng, bắt đầu có mủ.

Đây chắc là do nhiễm trùng, hắn nhìn nhìn nước trong chiếc chậu đồng cạnh bên, nó đã vẫn đục hết.

Hắn lập tức lắc đầu nói: “Thế không được, ngươi nghe lời ta, lập tức đem tất cả vải băng đi nấu khoản một khắc giờ.

Trên vải băng có độc, phải khử độc, sau đó mỗi miếng vải băng chỉ được dùng một lần.

Và phải bảo đảm sạch sẽ.

Ngoài ra, dùng nước muối rửa sạch vết thương cũng là để khử độc.

Sau đó hẳn dùng thuốc và băng bó.”

Hắn nói liền một hơi.

Biết hai nàng không thể làm hết bao nhiêu việc, liền cho thêm hai binh sĩ đến phụ nấu vải băng.

Hải Thanh sản muối, chiếc thuyền này đã chứa không ít muối ăn của người Thổ Phồn.

Một lát sau, Triệu Lô bưng một chậu nước sạch lên.

Đây là nước ngọt trong thuyền, sau khi đun sôi đế nguội, nàng bỏ một nhúm muối vào nước.

Khánh An vội ngăn nàng lại nói: “Không được bỏ quá nhiều, chỉ cần bỏ hai muỗng nhỏ, sau khi hòa tan thì dùng để rửa vết thương cho hắn.

Sau đó cho hắn uống thêm chút nước muối nhạt.”

Hắn truyền đạt một ít thường thức cấp cứu thời hậu thế cho Triệu Lô.

Nàng rất thông minh, dạy một bước mười.

Nàng cưới: “Bá phụ tiểu nữ từng nói, nếu bị thương thì dùng rượu trắng rửa vết thương, nếu thực sự không có điều kiện, đun đỏ sắt in lên vết thương cũng là một cách.”

Khánh An cười nói: “Dùng rượu có thể, nhưng dùng sắt đun đỏ thì không được, như thế bọn họ sẽ đau đớn chết mất.

Điều quan trọng của vết thương là phải băng bó kịp thời, một là phải cầm máu ngay, hai là không được để bị nhiễm chất độc trong không khí.

Chỉ cần làm tốt hai điều này, mạng của họ sẽ giữ được.”

Triệu Lô theo chỉ dạy của Khánh An mà bận ra bận vào, hắn thấy nàng lau mình cho Nam Tề Vân liền tự rút lui ra khỏi khoang.

Trên mặt hồ phong đã đổi hướng thành gió bắc.

Cánh buồm phía trên đã dần dần nghiêng góc.

Thuyền đi rất chậm, đây là một loại thuyền đi đường sông của Trung Nguyên, dài hơn hai mươi trượng một chút, có ba cột trụ, di chuyển nhờ gió.

Nghế chế tạo thuyền của người Thổ Phồn không phát triển, nên chúng bèn bắt bọn thợ đóng thuyền ở Lũng Hữu đến chế tạo mấy chục chiếc thuyền này cho mình.

Chủ yếu dùng để vận chuyến ven Thanh Hải, không ngờ lại bị bọn Lý Khánh An cướp mất.

Lý Khánh An dựa vào đầu thuyền nhìn từng làn sóng tan dần trên mặt hồ.

Hắn có một cách nghĩ, nếu quân Đường tố chức một độ chiến hạm Thanh Hải, vậy dù là Xích Lĩnh hay Đại Phi Xuyên đều không ngăn cản được bước chân của quân Đường.

“Thất Lang, không ngờ những cô nương này lại rất hữu dụng, có các cô nương ấy, rất nhiều thương binh tinh thần ổn định hơn nhiều.”

Lệ Phi Thủ Du trong lòng đầy cảm xúc, hắn lắc đầu cười nói: “Trước khi đi còn có người cằn nhằn sợ những cô nương này sẽ là gánh nặng, nhưng hiện giờ họ lại quan trọng hơn ai hết.”

Khánh An mỉm mỉm cười, “Ta muốn giữ họ lại trong quân đội để thành nữ hộ binh, chuyên môn chăm sóc người bệnh, ngươi thấy thế nào?”

“Nữ hộ binh!”

Đây là từ mà Lệ Phi Thủ Du chưa từng nghe bao giờ, hắn ngẫm nghĩ một lúc nói: “Ta thấy đế họ ở lại cũng không tồi, chỉ lo là phía triều đình không đồng ý.”

“Điều này ngươi khỏi lo, bọn họ đều là phụ nữ, trong triều nhất định sẽ có người nghĩ theo một hướng khác, hơn nữa An Tây quân ta không giống quân đội trong nội địa kỵ húy phụ nữ.

Ta sẽ nói với Cao soái, để người tận mắt nhìn thấy tác dụng của những cô nương này.

Cao soái là người thực tế, người sẽ đồng ý.”

“Ta ủng hộ ngươi, dẫu sao Thất Lang đã là Bạt Hoán Binh mã sứ, độc lập thành quân, ngoài Cao soái ra, cũng chả còn ai có thể can thiệp vào việc của ngươi.”

Lúc này, sau lưng họ bỗng vọng lại tiếng bước chân nhỏ nhẹ: “Lý tướng quân, hắn đã ngủ say.”

Triệu Lô xuất hiện sau lưng họ nhỏ tiếng bẩm báo với Lý Khánh An: “Ta đã chà mình cho hắn xong, và cũng theo cách người chỉ dạy rửa vết thương cho hắn, và lên thuốc.

Giờ hắn đã bình tĩnh trở lại, người cũng không nóng rang như vừa rồi.”

Lý Khánh An đại hỉ, Nam Tề Vân không sao, hắn lại bảo được một đại tướng của mình.

Lệ Phi Thủ Du vội nói: “Ta đi xem xem Nam Bát!”

Nói xong hắn nhanh chân đi vào khoang, còn lại Khánh An lòng đầy cảm kích.

Hắn nhìn cô nương bản lãnh đang đứng trước mặt mình này như thề mới quen biết nàng.

Nàng không xinh đẹp, một chiếc áo khoát dài giản dị bao phủ lấy thân thể mười sáu tuổi đã chịu nhiều dày vò của cô thiếu nữ này.

Tóc nàng đã cắt ngắn đi búi lại thành một búi sau đầu.

Trên đấy là một đóa hoa cúc dại màu vàng.

Đế chăm sóc cho người bệnh, nàng cũng cắt phăng tay áo đi, để lộ đôi tay vừa đen vừa thô ráp.

Có lẽ do trường niên sống tại nơi cao nguyên và làm đủ việc nặng nhọc khiến da nàng rất đen, nhưng so với lúc thất thần ảm đảm lúc mới được cứu, giờ da dẻ nàng trong toát lên một vẻ đẹp khỏe mạnh.

Ánh mắt nàng rất bình yên, và tràn đầy hi vọng về một cuộc sống mới.

Triệu Lô thấy hắn đang nhìn mình chằm chằm, trong mắt nàng không giấu nổi ngượng ngùng, cúi vội đầu xuống:

“Tướng quân, ta đi chăm sóc người thương khác đây.”

“Chờ đã, ta có một câu muốn hỏi nàng.”

Hắn trầm ngâm một lúc, liền nói: “Lô nương, nàng có nguyện ý ở lại trong quân đội không?”

Nàng ngớ người, có phần kinh hãi lùi liền ra sau một bước.

Khánh An biết nàng đã hiểu lầm, vội giải thích: “Ý ta là, quân ta cần có nữ quân y, và có hộ lý thương binh để cứu lấy sinh mạng của họ.

Ta phát hiện nữ nhân các nàng chăm sóc cho người bệnh sẽ có tác dụng nam nhân không tài nào làm được.

Có các nàng, huynh đệ ta phần lớn đều có thể sống sót.

Lô nương, ta muốn các nàng ở lại để trở thành độ hộ binh đầu tiên của Đại Đường.”

“Tướng quân, người chỉ muốn chúng ta tòng quân thôi, đứng không?”

Triệu Lộ thận trọng xác định lại.

Khánh An cười gật đầu nói: “Chỉ là tòng quân, tất nhiên, nếu nàng nguyện ý, sau này nàng có thể lấy quân sĩ nào mình thích.”

Mật nàng đỏ bừng lên, e thẹn nắm chặt tay, nhỏ giọng nói: “Kỳ thực bọn ta cũng không biết sau này nên thế nào?

Đã nhà tan cửa nát, lại từng bị người Thổ Phồn...”

Nàng bỗng ngẩng cao đầu, mắt sáng long lanh.

Một tia sáng mừng rỡ với hàm răng trắng đều, khiến mặt nàng sáng bừng.

Nàng gật đầu rất mạnh nói: “Tướng quân, ta nguyện ý lưu lại, ta nghĩ các tỷ muội khác cũng nguyện ý.”

Một canh giờ sau, Triệu Lô xong việc, nàng tìm đến Lý Khánh An.

Nàng vuốt vuốt bộ tóc mướt của mình vừa cười nói: “Tướng quân, các tỷ muội khác đều bận chăm sóc người bị thương trên tau, ta muốn dùng cách tướng quân đã dạy để thông báo với mọi người.”

“Được!”

Lý Khánh An lập tức truyền lệnh với binh sĩ: “Truyền lệnh của ta, hãy để tất cả nữ từ tập trung trên một thuyền.”

Ngôn ngữ cờ vừa được ra, các thuyền dần cặp nhau, và được nối bằng miếng ván.

Triệu Lô và một nữ tử khác nghiêng nghiêng ngã ngã đi lên chiếc thuyền to chính giữa.

Rất nhanh sau đó, tất cả nữ tử từ các thuyền khác đều tập trung lại một chỗ.

Triệu Lô bắt đầu giảng giải các thường thức cấp cứu mà Lý Khánh An đã dạy nàng, và nói với họ, Lý Khánh An muốn họ ở lại làm nữ hộ binh, chăm sóc cho các binh sĩ bị thương.

Những người con gái không nhà neo đơn này đều biểu thị, mạng mình là do quân Đường cứu lấy, nên nguyện ý ở lại để trở thành một thành viên của quân Đường.

Đội y tá quân đội đầu tiên của Đại Đường đã được thành lập ở giữa hồ Thanh Hải.

Chương 127: Tiên Đảo Long Câu

Đội tàu đi suốt một ngày trên mặt biển Thanh Hải.

Hoàng hôn, trên mặt biển gió tây Bắc đột nhiên trở nên mãnh liệt, sóng gió nổi lên, mây đen xám xịt từ hướng tây bắc bay tới.

Sóng biển vỗ mạnh vào thuyền lớn, cột buồm kêu lên răng rắc, thân thuyền tròng trành dữ dội, ngoài binh sĩ Giang Đô ra, quân An Tây đều không quen thuộc thuỷ chiến, các binh sĩ bắt đầu chống đỡ không được, đều ngồi chồm hổm ở trong góc thống khổ rên rỉ.

“Đồ khốn!

Mau mau buông buồm xuống, thuyền sắp lật đến nơi rồi.”

Phó úy Hà Dĩnh Xuyên chỉ vào mấy viên binh lính chửi ầm lên, các đời nhà hắn đều làm lái thuyền trên sông Trường Giang, có kỹ thuật lái thuyền cao siêu.

Mấy viên binh lính sợ tới mức vội vàng hạ buồm xuống, lúc này, phía sau thuyền có một tiếng hò hét, chỉ thấy một cây cột buồm ầm ầm ngã sập xuống, rơi tõm xuống biển, con thuyền nghiêng mạnh sang hướng trái, lại bắn ngược trở về, ba biên binh sĩ đứng ở trên cột buồm rơi xuống nước.

Lý Khánh An gấp đến độ rống to: “Mau!

Cứu người nhanh lên.”

Hơn mười viên binh lính xông lên, đem dây dài ném xuống nước cho mấy viên binh sĩ đang giẫy giụa dưới nước, hô to: “Mau bắt lấy dây thừng!”

“Đồ ngốc!

Mau đi tìm cây sào dài.”

“Tướng quân, không có cây sào dài.”

Tình thế nguy cấp, Hà Dĩnh Xuyên ôm dây thừng nhảy xuống nước, mặt khác hai viên binh sĩ bơi giởi cũng nhảy xuống theo, bọn họ cố hết sức bơi về hướng các binh sĩ bị rơi xuống, sóng lớn cuồn cuộn, mấy chấm đen nhỏ rốt cục cũng bắt lấy dây thừng, trên thuyền mọi người cùng nhau dùng sức, từ từ kéo họ lên thuyền.

Trên thuyền binh sĩ hoan hô vang dội, Lý Khánh An lau đi một vệt mồ hôi lạnh, vội vàng hạ lệnh nói: “Mau đưa bọn họ vào trong khoang thuyền đi.”

Lúc này, Hà Dĩnh Xuyên chỉ vào đám mây đen cuồn cuộn ở phía bắc, lo lắng nói: “Tướng quân, hiện tại chỉ là lúc bão táp mới mở màng thôi, lập tức bão tố sẽ đến ngay, chỉ sợ tất cả thuyền đều bị lật hết, chúng ta phải lập tức nghĩ cách cập vào bờ, nếu không, tất cả mọi người chôn mình trong biển cả hết.”

“Thế phải làm sao bây giờ?

Chúng ta hiện tại đang ở giữa biển khơi làm gì có bờ cho chúng ta cập vào?”

Lý Khánh An thầm nghĩ, chẳng lẽ chúng ta không chết trong tay người Thổ Phồn, nhưng lại phải chôn thân dưới đáy biển sao?

Đúng lúc này, Triệu Lô đỡ lão nô lệ Trương Bình Bá ở cửa khoang thuyền hô: “Lý tướng quân, Trương đại gia có chuyện nói với ngài.”

Lý Khánh An tinh thần phấn chấn hẳn lên, ông lão đầu tóc bạc phơ này giống như là hiện thân của kinh nghiệm, nói không chừng ông sẽ có biện pháp gì đó.

Hắn bước nhanh đi lên trước, hỏi: “Chuyện gì thế?”

Trương Bình Bá chỉ vào phương xa nơi mây đen quay cuồng nói: “Tướng quân, đó là Thanh Hải long vương ra biển rồi, nếu nó mà xuất hiện, tất cả các con thuyền trên mặt biển sẽ không có một con thuyền nào có thể may mắn thoát khỏi, chúng ta mau chóng cập vào bờ đi.”

“Ta biết, nhưng chúng ta đang ở giữa biển, nào có bờ để cập vào?”

“Tướng quân, có chỗ có thể tránh vào đó.”

Lý Khánh An mừng rỡ, vội hỏi: “ở đâu có thể tránh vào?”

“Tướng quân, ba năm trước lão đây từng có một lần theo người Thổ Phồn ra khơi một chuyến, cũng gặp qua trường hợp Thanh Hải long vương ra biển, ta nhớ rõ rất rõ ràng, lúc ấy chúng tôi tránh vào một hòn đảo ở giữa biển, đảo đó tên là đảo Long Câu, chiếm đất rất rộng, chúng ta có thể tìm tới hòn đảo này.”

Trong đầu Lý Khánh An bỗng lóe lên một cái tên: ‘Hải Tâm Sơn’, đúng vậy!

Trong biển Thanh Hải có Hải Tâm Sơn, chính là giữa biên giáp phía nam một chút.

Hắn vội vàng xoay người về phía Hà Dĩnh Xuyên hô to: “Mau lệnh cho tất cả các thuyền tìm kiếm hòn đảo nhỏ, mau lên!”

“Tướng quân đứng nóng vội, hẳn là ở gần đây thôi.

Lần trước lão cũng ở chỗ này nhìn đến Thanh Hải long vương nổi giận, chủ nhân của lão nói, chỉ có ở giữa biển mới có thể nhìn được long vương ra biển thôi.”

Hắn vừa dứt lời, trên cột buồm một viên quân Đường chỉ về phía sau hô to: “Tướng quân, đất liền!

Tôi thấy đất liền rồi.”

Lý Khánh An xông đến chỗ cột buồm, ở hướng tây nam của bọn họ, quả nhiên thấp thoáng một mảng đen dài, bọn họ đã đi ngang quá đó rồi.

“Lệnh cho tất cả các thuyền quay đầu!”

Khi cơn bão táp bắt đầu kéo đến, bọn họ rốt cục cũng phát hiện ra đảo Long Câu, trên mặt biển lúc này đã là sóng lớn quay cuồng, mây đen ngùn ngụt, cuồng phong hỗn loạn kèm theo mưa to như trút nước ập xuống.

Ba mươi mấy chiến thuyền lớn gian nan lái vào một eo cảng, chen chúc trong eo cảng nhỏ hẹp đó, giống như một đàn dê nhỏ chen chúc cứng một chỗ lạnh run dưới cơn bão táp.

Trương Bình Bá nhìn ra ngoài cửa sổ của chiếc thuyền, bầu trời đen kịt, khe khẽ thở dài nói: “Long vương ra biển, bạo tuyết sắp đến, Lý tướng quân, đợt tuyết lớn đầu tiên của vùng Thanh Hải này sắp tới rồi.”

Lý Khánh An thì càng quan tâm hơn tình hình trên đảo, hắn hỏi: “Trương lão bá, không biết trên đảo có người ở chăng?”

“Có!

Có một tòa chùa chiền, bên trong ở hơn mười tăng nhân, trên đảo còn có mấy hộ người Khương, dựa vào đánh bắt cá mà sống.”

“Đảo này rộng khoảng bao nhiêu?”

Trương Bình Bá mỉm cười nói: “Chu vi khoảng năm sáu dặm đó!

Trên đó cây rừng tươi tốt, đất đai phì nhiêu, có một lượng lớn chim nước sinh sống, có rất nhiều loại thảo dược đều là thuốc tốt dùng để trị thương, lão đây cũng đều biết rõ.”

Lý Khánh An trong lòng được an tâm, cười một cách đầy cảm kích nói: “Lão nhân gia.

Lần này đêu nhờ có lão nhân gia cả đây.”

“Có gì đâu!

Lý tướng quân đã giải cứu lão đây từ trong tay của người Thổ Phồn, lão mới là người phải cảm kích Lý tướng quân, nếu lão đây trẻ hơn hai mươi tuổi, lão nhất định tham gia quân Đường.”

“Trương lão trượng, mưa bão trên đảo này khi nào thì mới có thể chấm dứt?”

Lệ Phi Nguyên Lễ bị say tàu rất dữ dội, hắn nằm ở trong một góc, thật sự có chút khó chịu.

“Nhiều nhất đến nửa đêm là dứt, Lệ Phi tướng quân không cần lo lắng, nhỨng Long vương ra biển, mưa to đến những hai lượt, một, hai ngày này cũng không có thể rời bến, chờ đến đợt mưa bão thứ hai qua đi rồi hẳn nói.”

Bạch Nguyên Quang nằm ở một góc khác cũng lo lắng hỏi han: “Thất Lang, ta thực lo lắng không biết quân Thổ Phồn có rời bến chặn chúng ta không?”

“Bạch tướng quân không cần lo lắng!”

Trương Bình Bá cười nói: “Người Thổ Phồn tuy rằng còn có con thuyền, nhưng bọn hắn cũng biết khi long vương ra biển thì không thể xuống nước, chí ít trong thời gian gần bọn họ không dám lại đây, chờ tới lúc bọn hắn xuống nước thì chúng ta sớm đã lên bờ rồi.”

Lý Khánh An đứng lên cười nói: “Mọi người đừng miên man suy nghĩ nữa, trước mắt hãy nghỉ ngơi cho khỏe đã, một khi trời sáng, chúng ta sẽ lên đảo.”

Mưa bão vào lúc nửa đêm thì đã ngưng, trên mặt biển khôi phục sự lặng yên của ngày thường, Lý Khánh An lệnh cho thuyền cập bờ, mọi người vừa dắt chiến mã, vừa khiêng người bị thương lên đảo.

Cả hòn đảo là một khối đá hoa cương thật lớn nổi trên mặt nước, hiện hình sợi dài, bề rộng chừng hai dặm, dài sáu bảy dặm, đông cao tây thấp, mặt ngoài đã phong hoá thành thổ, do có một lượng lớn chim nước sinh sống, làm cho đất của hòn đào rất phì nhiêu, quanh đảo cây ràng tươi tốt, ở giữa địa thế bằng phẳng, mọc đầy cỏ nuôi súc vật.

Một góc phía đông bắc được khai phá thành ruộng tốt, sóng lúa vàng óng ánh, đã tới mùa thu hoạch rồi.

Hoàn cành trên đảo làm Lý Khánh An rất hài lòng, hơn nữa có bãi cỏ rộng lớn, đủ để chiến mã của hắn chán thả rồi, bọn binh sĩ cất lên một tiếng hoan hô vang dội, cưỡi ngựa nhắm hướng bãi cỏ chạy đi, không bao lâu, trên bãi cỏ liền đầy các quân mã.

“Tướng quân, ngài xem, đó chính là Ứng Long Tự.”

Trương Bình Bá chỉ vào chỏm cao nơi phương xa nói, Lý Khánh An theo ngón tay chỉ của ông nhìn đi, chỉ thấy trên vách núi màu đen có một tòa chùa miếu màu hoàng kim, miếu thờ không lớn, nhiều nhất hơn mười gian phòng ở, đang có hai vị tăng nhân hướng bên này chạy tới.

Lát sau binh lính dẫn tới hai vị tăng già, lão tăng già chắp tay thi lễ với Lý Khánh An nói: “A di đà phật, hoan nghênh tướng quân đến đảo Long Câu.”

Lý Khánh An thấy ông tăng già mặt mày thiểu não, hiền nhiên nghĩ một đằng nói một nẻo, liền mĩm cười nói: “Xin hỏi hai vị đại sư pháp danh là gì?

Trên đảo có bao nhiêu người thế?”

“Bần tăng Pháp Minh, vị này chính là sư đệ Pháp Hải của bần tăng, vốn trong miếu nhỏ có mười bốn vị tăng nhân, do đại chiến Đường - Phồn xảy ra, các đệ tử đều rời chùa đến Hà Tây đi rồi, trong miếu chỉ có hai sư huynh đệ bần tăng, lương thực rất ít, chỉ đủ cho hai người chúng tôi ăn.”

“Chúng ta có đủ lương thực, nhưng trên đảo có nước ngọt không?”

“Có!

ở phía sau chùa của chúng tôi có một nguồn nước suối nóng, quanh năm nước suối không dứt, nóng hôi hổi, hoàn toàn đủ cho quân đội dùng.”

“Thế các cư dân khác trên đảo đâu?

Không phải nghe nói còn có mấy hộ người Khương sao?”

“Vốn trên đảo có bảy hộ ngư dân, lúc chiến tranh Đường - Phồn bùng nồ, cơ bản đều đã rời khỏi đây cả, chỉ còn lại có một hộ, gồm tổ tôn hai người.”

“Thôi được!

Ta hiểu rồi, Ứng Long Tự chúng ta tạm thời trung dụng.

Ta sẽ bồi thường cho các vị, đủ cho các vị trùng tu lại chùa.”

Nói xong, Lý Khánh An mặc cho hai vị lão tăng có đồng ý hay không, quay đầu lại phất tay ra lệnh: “Đem các huynh đệ bị thương khiêng vào trong chùa, điều dưỡng cho tốt.”

Mọi người đáp trng, cùng nhau động thủ, đem hơn hai trăm thương binh khiêng lên ngôi chùa trên núi, hai mươi mấy viên nữ hộ binh cầm dược phẩm băng gạc, cùng nhau đi theo lên núi.

Các binh sĩ bắt đầu bận bịu hẳn lên, bọn họ đem lương thực, muối và các vật dụng khác trên thuyền mang lên trên đảo, đồng thời ở dưới chân núi dựng hơn một trăm lều trại, bắt đầu dựng bếp nấu cơm, trên đảo trở nên náo nhiệt dị thường.

Bên trong lều, Lý Khánh An đang cùng mấy viên đại tướng bàn bạc về sự sắp xếp sau này, Lý Khánh An nhanh chóng vẽ ra sơ đồ phác thảo bốn phía chung quanh Thanh Hải, nói với mọi người: “Bờ phía đông Thanh Hải là Xích Lĩnh, nơi đó là nơi đóng quân của trọng quân Thổ Phồn, quân Đường đóng quân ở Thiện Châu, cách Thanh Hải ít nhất là một trăm năm mươi dậm, cơ hội duy nhất của chúng ta chính là từ khe núi ở góc đông bắc rời đi, nơi đó nguyên là quận Tây Hài của Hán triều, là chỗ giao giữa Đại Thông Sơn và Xích Lĩnh, có một khe núi rộng khoảng trăm dặm, nhưng vấn đề hiện tại là, ta không thể khẳng định quận Tây Hải bên kia có quân Thổ Phồn trú đóng hay không, nếu có đại quân đóng quân, sự việc chỉ sợ là có chút phiền toái.”

Lệ Phi Thủ Du trầm tư giây lát rồi nói: “Thất Lang, các thương binh cần có thời gian để hồi phục, nếu quận Tây Hải bên kia có trọng binh Thổ Phồn canh giữ ở đó, thì sau một hồi ác chiến, ai cũng đều sống không được, cho nên đệ đề nghị để thương binh tạm thời ở lại đảo Long Câu dưỡng thương.”

“Nguyên Quang, suy nghĩ của đệ thế nào?”

Lý Khánh An lại hỏi Bạch Nguyên Quang.

Bạch Nguyên Quang cười nói: “Đệ tán thành ý của Thù Du, vừa rồi đệ hỏi qua lão hòa thượng, thuyền của quân Thổ Phồn vào đầu năm mới đi ngang qua hải đảo một lần, hơn nữa cũng không có ghé đảo, trước mắt mùa đông sắp tới rồi, bọn họ lại càng không qua đây, tạm thời để thương binh ở lại trên đảo, chờ chúng ta dò xét xong tình hình của quận Tây Hải rồi sau đó hẳn tính.”

Ánh mắt của Lý Khánh An lại nhìn về phía Lệ Phi Nguyên Lễ, đầu của Lệ Phi Nguyên Lễ lắc như trống chầu: “Đứng hỏi lão Lệ ta, đệ chỉ là nghe lệnh mà đánh giặc thôi.”

“Được rồi, hiện tại nói tới suy nghĩ của ta.”

Lý Khánh An chỉ vào chung quanh Thanh Hải nói: “Vị trí hiện tại của chúng ta là ở phía sau Xích Lĩnh, phía bắc của Đại Phi Xuyên, nếu hòn đảo trở thành bàn đạp của quân Đường, thì chúng ta đây cũng như đã cắm một con dao phía sau Xích Lĩnh, lại giống như dùng dao kề vào bụng của Đại Phi Xuyên, đây sẽ trở thành một đội quân cực kỳ thần diệu.”

“Ý của Thất Lang là, phải vĩnh viễn chiếm lĩnh đảo Long Câu sao?”

“Vâng!”

Lý Khánh An khẳng định mà gật đầu nói: “ít nhất là căn cứ địa của cung kỵ binh An Tây chúng ta, ta muốn dựng một tòa thành ở đây, chờ gió lốc dứng hẳn, ta liền đi Thiện Châu, sẽ để ra kiến nghị này với Ca Thư đại soái.”

Lúc giữa trưa, Thanh Hải bắt đầu đợt bảo táp thứ hai, trên mặt biển cuồng phong gào thét, bầu trời mây đen như mực, nhất thời sấm chớp liên hồi, trời đất âm u, giống như đã vào ban đêm, sóng lớn mênh mông, cuồng phong gào thét, mưa to gió lớn kéo đến dồn dập.

Quân Đường đã chuẩn bị sẵn, bọn họ đem tất cả ngựa xua dưới vách núi, lều trại lại lần lượt nương tựa vách núi dựng lên, nơi này có thân núi ngăn trở, ít chịu ảnh hưởng của mưa rền gió dữ, các binh sĩ đều chen chúc ngồi trong lều, nghe bên ngoài Thanh Hải long vương rít gào, trong lòng mỗi người đều rất khẩn trương, giống như tận thế sắp xảy ra...

Nhưng đến sáng sớm hôm sau, Thanh Hải liền hoàn toàn khôi phục sự bình yên, trời trong nắng ấm, màu nước biển xanh ngắt giống hệt một khối bảo thạch thật lớn, phóng tầm mắt nhìn không thấy đường ranh giới.

Lý Khánh An chậm bước đi tới bờ biển, thưởng thức màu nước biển xanh ngắt, từng đàn từng đàn hải âu bay lượn trên đỉnh đầu hắn, ở hậu thế, hắn đã từng tới hồ Thanh Hải, hồ Thanh Hải khi đó, nhỏ hơn rất nhiều so với hiện tại, nước cũng không trong suốt lấp lánh như vậy.

Lý Khánh An rướn người một cái, hít một hơi thật sâu không khí trong lành, mát mẻ đượm mùi tanh của biển, hắn bỗng nhiên nảy sinh ra một ý niệm trong đầu, nhìn sang chung quanh một cái, không một bóng người, hắn nhanh tay cởi hết quần áo, đặt trên phiến đá ngầm nhô ra, lại dùng một một cục gạch đè lên trên quần áo, phòng ngừa hải âu ngậm đi.

“Các nàng tiên cá, ta tới đây!”

Hắn nhún người nhảy lên với một tư thế đẹp mắt, trần trùng trục lao xuống mặt biển trong xanh, nước biển lạnh lẽo thấu xương, kích thích Lý Khánh An đến suýt nữa rút gân, tay chân hắn ra sức bơi trong nước, trước mắt bỗng nhiên sáng ngời, hắn lao ra khỏi mặt nước.

Hắn quệt nước trên mặt đi, lúc này mới phát hiện hắn đã lặn ra hai mươi trượng xa, hắn lại lặn mạnh vào trong nước, dùng tư thế bơi tự do tuyệt đẹp thỏa sức bơi lội trong làn nước, sảng khoái mà cười lớn.

Không biết bơi bao lâu, hắn có chút mệt mỏi, liền ngưỡng mặt hướng lên trời nổi trên mặt nước, mặc cho sóng biển nhẹ nhàng đưa hắn quay về, ánh sáng mặt trời chiếu lên làng da đen bóng của hắn, ấm áp dễ chịu đến lạ.

Bỗng nhiên, hắn nghe tiếng nói chuyện của hai người phụ nữ: “Tam nương, bên này, bên này có đá ngầm, rất tiện!”

Lý Khánh An giật mình một cái, một ngụm nước mặn chảy vào xoang mũi của hắn, hắn lập tức lặn dưới nước, xuyên qua làn nước lấp lánh phía trên, hắn thấp thoáng thấy hai phụ nữ bưng cái thao nhắm hướng bên này đi tới.

“Thúy nhi, ngay tại nơi này đi!”

Lý Khánh An nghe ra tiếng của các nàng, một người tên là Thi Tam Nương, một người tên là Miêu Thúy Nhi, là hai thiếu phụ đều khoảng hơn hai mươi tuổi, các nàng ngồi xổm xuống, đem đồ trong thao đồ vào trong nước.

Lý Khánh An có chút không nín được, hắn vội vàng ở dưới nước quay người lại, trốn ở phía sau của một khối đá ngầm, chậm rãi trồi lên mặt nước, hắn không khỏi âm thầm kêu khổ, hai thiếu phụ này đang ngồi xồm bên phiến đá ngầm mà hắn để quần áo, để rửa vải sa.

'Làm sao bây giờ?

Từ bên cạnh này lặn qua đó sao?'

'Không được!' Lý Khánh An lập tức bác bỏ ý nghĩ này, nước trong quá, sẽ bị các nàng thấy, đường đường là trung lang tướng tướng quân lại để mông trần mà bơi lội trên biển thế này, truyền ra ngoài rất ư mất mặt, Lý Khánh An vòng vo vô số ý niệm trong đầu đều cảm thấy không được ổn, hắn ngâm mình dưới nước biển hết đường xoay xở.

“Tỷ xem, nơi này nước trong suốt quá!”

“Đúng vậy!

Nước này làm cho tỷ nghĩ tới trước kia ở con sông nhỏ trước thôn giặt quần áo.”

“Tam nương, tỷ không định trở về đó sao?”

“Không muốn trở về nữa, nhà cũng không còn nữa, đứa nhỏ cũng đã chết, nói không chừng ngày nào đó người Thổ Phồn lại đánh tới lại bắt ta đem đi, còn không bằng theo chân bọn họ đi An Tây, mai này ở trong quân tìm một người đàn ông mà mình thích rồi gả đi.”

“Muốn gả thì gả cho lão Lệ đi!”

Lệ Phi Nguyên Lễ phụ trách tuần tra hải đảo, vừa rồi hắn trong lúc vô ý phát hiện hai thiếu phụ, nhịn không được tật cũ tái phát, hắn cười tủm tỉm đi tới, hai thiếu phụ vội vàng đứng lên, vừa cười vừa thi lễ với hắn nói: “Lệ Phi tướng quân!”

“Ha ha!

Các nàng đang giặt vải sa à!”

Lệ Phi Nguyên Lễ bỗng nhiên che bụng: “ôi!

Đau chết ta rồi.”

“Lệ Phi tướng quân, ngài đau chỗ nào thế?”

Lệ Phi Nguyên Lễ chia chìa bụng, thống khổ muôn dạng nói: “Thật ra ta bị trúng một mũi tên, bởi vì không có bắn vào trong, cho nên không để ở trong lòng, nhưng vừa rồi, ta phát hiện miệng vết thương sinh mù.”

“A!

Như thế này thì không được rồi, đã qua mấy ngày rồi.”

Thi Tam Nương vội la lên: “Mau để muội xem xem, miệng vết thương ở nơi nào?”

“ở trong này.”

Lệ Phi Nguyên Lễ cởi bỏ dây lưng, hắn bỗng nhiên nắm lấy tay của Thi Tam Nương nhét vào đũng quần, cười ha ha nói: “Đụng đến miệng vết thương chưa?”

Thi Tam Nương xấu hồ đến đỏ bừng cả mặt, rút tay ra, hứ hắn một cái, lại cầm lấy thao gỗ, dội nước trong thao vào người hắn, Lệ Phi Nguyên Lễ cười lớn, ôm đầu trốn xa.

“Tam Nương, Lệ Phi tướng quân này, rất không đứng đắn!”

Miêu Thúy Nhi có chút căm giận nói.

“Quên đi, hắn thích như vậy, người thật không xấu.”

Thi Tam Nương thở dài, vừa quay đầu lại thấy quần áo trên đá ngầm, nàng không khỏi kinh ngạc nói: “Í!

Đây là quần áo của ai thế?”

Nàng nhật lên rồi nhìn xung quanh một cái, không thấy ai cả, Miêu Thúy Nhi cười nói: “Có thể là cái tên vừa rồi muốn đưa cho tỷ rửa, bỏ quên ở nơi này rồi.”

“ừm!

Quần áo quả thật có điểm không sạch sẽ, tỷ đành rửa cho hắn vậy!”

Nói xong nàng đem quần áo bỏ vào thao bèn định múc nước, Lý Khánh An quá khẩn trương, hắn rốt cuộc bất chấp mất mặt, thấp giọng hô: “Đứng rửa!

Đó là quần áo của ta.”

Hai thiếu phụ ngây người, các nàng theo thanh âm tìm tới, lúc này mới phát hiện Lý Khánh An trốn phía sau tảng đá ngầm, hai người không khỏi thất thanh hô: “Lý tướng quân!”

“Suỵt!

Đừng la, đưa quần áo cho ta.”

“Vâng!”

Thi Tam Nương cuống quít đem quần áo đưa cho Lý Khánh An, Lý Khánh An đưa tay đón lấy, có chút ngượng ngùng nói: “Hai người, có thể tránh đi một chút để ta mặc quần áo được không?”

Hai thiếu phụ hiểu được, nhất thời mặt trở nên đỏ bừng, “Lý tướng quân, sao ngài lại...”

Các nàng vội vàng buông thao, tránh đi xa ra.

Lý Khánh An từ trong nước đi ra, cũng bất chấp chưa lau khô thân mình, người ướt sũng liền cầm quần áo mặc lên người, đến nửa ngày mới sửa sang lại xong xuôi.

Hắn ho khan một tiếng thật mạnh, hướng phía xa cười nói: “Ta xong rồi, các người lại đây đi!”

Hai thiếu phụ từ sau đá ngầm từ từ ló ra, thấy hắn đã mặc quần áo vào, lúc này mới đi ra, Thi Tam Nương ngượng ngùng nói: “Tướng quân, vừa rồi chúng tôi không biết ngài ở dưới nước, thật xin lỗi.”

Lý Khánh An cười gượng một tiếng: “Không có gì, ta hơn một tháng không tắm rửa, đất bụi trên người ít nhất có ba mươi cân, liền trốn ở chỗ này tắm rửa một cái, đúng rồi, tên Lệ Phi Nguyên Lễ đó, ta nhất định trừng trị hắn một cách đích đáng.”

“Lý tướng quân, không cần, hắn kỳ thật cũng không có làm chuyện xấu gì, chỉ là đùa với chúng tôi một chút thôi.”

“ừm!

Tính xấu của tên tiểu tử đó là thích đùa giỡn, chọc ghẹo phụ nữ, tà niệm thật ra không có, sau này ai dám ăn hiếp các người, các ngươi cứ việc nói cho ta biết.”

“Đa tạ Lý tướng quân, mọi người đối đãi với chúng tôi đều tốt lắm, không ai hiếp đáp chúng tôi cả.”

“Vậy thì tốt, các ngươi đi làm việc đi!

Ta đi trước đây.”

Lý Khánh An vừa cười vừa gật đầu, xoay người đi rồi, vòng vo một cái, đi đến một bãi biển, bỗng nhiên, hắn nghe thấy một tiếng hoan hô, chỉ thấy một đoàn binh lính trần truồng xông xuống biển, bọn binh sĩ đột nhiên thấy Lý Khánh An, đều sợ tới mức lập tức sững bước.

“Tướng quân, chúng tôi...”

Lý Khánh An khoát tay cười nói: “Đi đi!

Tắm rửa một cái cho thật tốt.”

Bọn binh sĩ vừa hoan hô vừa phóng xuống biển, giống hệt một đàn vịt trần cái mông giẫy giụa dưới nước, Lý Khánh An không khỏi lắc đầu, lẩm bẩm lầu bầu cười mắng: “Con mẹ nó, bọn họ có thể tự do tự tại, tại sao ông mày lại không được?”

Ghi chú 1: Đường triều gọi Hồ Thanh Hải là Thanh Hải, khái niệm của biển.

Ghi chú 2: Đóng quân tại Hài Tâm Sơn cho dù hoang đường, nhưng là sự thật trong lịch sử, đầu năm thứ tám Thiên Bảo, Ca Thư Hàn ở đào Long Câu (tức Hải Tâm Sơn ) xây dựng Ứng Long Bảo, đóng quân hai nghìn người, truyện này thì do Lý Khánh An ở trên đảo Long Câu xây dựng trng Long Thành Bảo.

Chương 128: Đánh Giáp Lá Cà

Ngay đêm hôm đó, ba chiếc thuyền nương theo gió tây ra khơi.

Lý Khánh An để Lệ Phi huynh đệ ở lại giữ đảo, hắn và Bạch Nguyên Quang dẫn hai trăm binh sĩ tiến về Tây Hải quận.

Vào trưa hôm sau, thuyền lớn từ từ tiến gần đông bắc ngạn của Thanh Hải.

Vùng này chính là điềm đặt Tây Hải quận thời Hán.

Phía tây bắc là các trái núi cuối cùng của Đại Thông Sơn, đông nam là khởi điểm Xích Lĩnh.

Hai dãy núi lớn hội họp tại đây thành hình chữ bát, ở giữa có một đồng cỏ cao nguyên rộng chừng trăm dặm.

Hoàng Thủy từ giữa chảy qua, vị trí địa lý vô cùng quan trọng.

Ba chiếc thuyền lớn đi vào một nhánh sông nhỏ, để lại hơn mười viên quân Đường trông coi các chiếc thuyền, các quân Đường còn lại đều dẫn ngựa lên bờ.

Vùng này là địa hình đồng cỏ cao nguyên, phương xa là dãy núi Đại Thông trắng phau như tuyết.

Một mảnh rừng từ chân núi thoai thoải nối tiếp đi xuống, giữa cánh rừng rậm chính là một đồng cỏ dày.

Từng dòng suối nhỏ từ giữa khe núi chảy xuống, tụ lại thành sông lớn, cuối cùng hình thành nên Hoàng Thủy.

Nơi này chính là vùng đầu nguồn của sông Hoàng Thủy.

Lý Khánh An đưa mắt nhìn ra bốn phía.

Đang độ thu nồng, đâu đâu cũng một màu vàng óng ánh.

Vùng này người ở không nhiều, rừng rậm, đồng cỏ nhìn chung đều rất hoang sơ.

“Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ, chờ tin tức thám báo.”

Hắn mới vừa hạ lệnh xong, đã nghe thấy tiếng vó ngựa vội vàng chạy tới bên này.

Tiếng vó ngựa có vẻ vô cùng hối hả, Lý Khánh An lập tức ra lệnh nói: “Chờ một chút!

Không được lơ đà.”

Tất cả mọi người nhìn về hướng có tiếng vó ngựa, chỉ thấy hai viên thám báo mà bọn họ cử ra tung roi quật mạnh chiến mã, vẻ mặt lo lắng dị thường.

Lý Khánh An tháo cung xuống, thám báo của bọn họ vừa mới mới cử đi, chứng tỏ gần đó đã xảy ra chuyện.

“Tướng quân!”

Thám báo xa xa cao giọng hô lên: “Có quân Thổ Phồn...”

Các quân Đường kinh hãi, đều trương cung rút đao, như đại địch gần kề.

“Đừng nôn nóng!”

Lý Khánh An hét lớn một tiếng, hắn quay đầu lại giao phó Hạ Nghiêm Minh nói: “Ngươi nhanh đi thông báo thuyền không cần để xa, sẵn sàng tiếp ứng.”

Hạ Nghiêm Minh quay đầu chạy về hướng cửa sông, Lý Khánh An giục ngựa tiến lên, nghiêm giọng lớn tiếng hỏi thám báo: “Có bao nhiêu quân Thổ Phồn?”

Không đợi lính thám báo mở miệng, tiếng vó ngựa phương xa chợt vang lên, một toán kỵ binh đang chạy vội về bên này.

“Tướng quân, đây là quân Đường trinh sát tuần hành, ước tính khoảng ba trăm người Thổ Phồn đang đuổi theo phía sau.”

Lý Khánh An phản ứng cực nhanh, hắn chỉ ngay vào rừng cây ngoài mười mấy bước, ra lệnh: “Tất cả mọi người tiến vào rừng cây, chuẩn bị phục kích kẻ địch.”

Quân Đường trong tích tắc đã vọt vào rừng cây.

Lý Khánh An vẫy tay với quân Đường từ phía xa chạy tới, ra hiệu bảo bọn họ tiếp tục chạy về phía trước.

Đây là một toán lính gác lưu động gồm hai mươi quân Đường, dẫn đầu là một tướng quân cấp bậc khá cao, ba mươi mấy tuổi.

Hắn thấy một toán quân Đường trương cung cài tên trốn vào rừng cây, lập tức hiểu được dụng ý của bọn họ, quay đầu lại hô: “Táng nhanh tốc độ, đừng dừng lại.”

Hai mươi viên kỵ binh nhanh như chớp từ chỗ mai phục của quân Đường phóng qua như bay, sau đó lập tức có tiếng vó ngựa dồn dập lại từ phía sau truyền đến.

Chỉ thấy một đám kỵ binh Thổ Phồn đông nghịt đang ra sức đuổi theo ở phía sau, dần dần đến gần hơn, đã có thể nghe thấy bọn họ tri hô tiếng to tiếng nhỏ, nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn của bọn họ.

Bọn họ đầu đội mũ giáp sắc, trên người mặc áo giáp xích (áo giáp tạo thành từ những khoen sắc móc lại, nhìn rất giống như những sợi xích trên áo) màu xám.

Lý Khánh An rút ra một mũi tên độc xuyên giáp.

Đầu mũi tên nhỏ dài nhọn hoắc kia dưới một tia nắng mặt trời lấp lánh tia sáng xanh dịu, đây chính là mũi tên mới được cải tiến dựa theo kiến nghị của Trương Bình Bá.

Cũng không biết hiệu quả của nó như thế nào, vừa lúc hôm nay có thể dùng nó thí nghiệm một chút.

Trong mắt Lý Khánh An tràn ngập sự chờ mong.

Hắn đem tên khoát lên phía trên cây cung đen, mắt trái híp lại, hắc cung dần dần kéo thành hình trăng tròn.

Đầu mũi tên nhỏ nhọn nhắm ngay tên quan quân Thổ Phồn cầm đầu.

Ở hai bên hắn, tất cả quân Đường đều trương cung cài tên, ai nấy tự nhắm ngay mục tiêu, rừng cây cách nơi phải đến của quân Thổ Phồn chừng năm mươi bước.

Kỵ binh Thổ Phồn càng ngày càng gần, ai nấy mặt mũi tối đen, ánh mắt rạo rực đến phát sáng, giống hệt như một bầy sói hoang màu đen.

'Một trăm bước...

Tám mươi bước...

Sáu mươi bước '

Khi quân Thổ Phồn vừa mới tiến vào phạm vi sáu mươi bước, Lý Khánh An đã buông dây cung.

Một mũi tên xuyên giáp nhanh như tia chớp lao tới Thiên phu trưởng (người cầm đầu một nghìn thiết kỵ) cầm đầu của quân Thổ Phồn.

Mũi tên chỉ lóe lên một cái trên không, đã bắn thẳng vào đầu của Thiên phu trưởng.

Sức của mũi tên này thật là mạnh mẻ, bắn vào từ tim mày, xuyên ra sau gáy, đâm thủng mũ giáp.

Thiên phu trưởng từ trên ngựa ngước mật ngã xuống.

Lý Khánh An lúc này mới đột nhiên tỉnh ngộ, mình phải bắn vào áo giáp xích của hắn mới đúng, hắn lắc đầu, lại rút ra một mũi tên.

Một mũi tên của Lý Khánh An chính là mệnh lệnh.

Trong rừng cây nhất thời tên phát ra như mưa, phiên thứ nhất hai trăm mũi tên rít gió lao về phía quân Thổ Phồn, không đợi bọn họ chạy thêm mười bước, phiên tên thứ hai lại một lần nữa bắn tới, chỉ trong mười lăm bước ngắn ngủi quân Đường đã bắn xong ba phiên tên.

Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, chiến mã ré lên, quân Thổ Phồn đều rơi từ trên ngựa xuống.

Chỉ một thoáng trên lưng ngựa đã ít đi một nửa.

Không ít chiến mã cũng trúng tên ngã xuống.

Mấy con ngựa đi đầu hì hục đá chân không chịu chạy đi, ngán cản đường đi, kỵ binh Thổ Phồn trở nên rối loạn.

Quân Đường từ trong rừng cây lao ra.

Bọn họ tên như vũ bão, chính xác mà độc ác, không có chút ngập ngừng nào.

Hết phiên tên này đến phiên tên khác bắn ra như mây bay nước chảy lưu đuổi theo binh sĩ Thổ Phồn, tiếng kêu thảm thiết không dứt.

Ba trăm người kỵ binh Thổ Phồn đội cuối cùng chỉ còn lại mười mấy người vẫn còn trên ngựa.

Bọn họ sợ tới mức hồn phi phách tán, chạy tán loạn ra tứ phía.

“Ngừng!”

Lý Khánh An khoát tay một cái, quân Đường lập tức không đuổi theo nữa.

Lúc này nét mặt của quân Đường đều cực kỳ nôn nóng, nhưng Lý Khánh An không mở miệng, bọn họ ai cũng không dám động đậy.

Lý Khánh An cài một mũi tên lên, bắn như đóng đinh vào một tên quân Thổ Phồn vẫn còn ngọ nguậy dưới đất, cười nói: “Được rồi!”

Quân Đường tranh đua nhau xuống ngựa, rút ra hoành đao, một nhát chặt đầu của quân Thổ Phồn ở dưới đất, máu me đầm đìa nhét vào túi thỉnh công.

Lát sau, ba trăm tên quân Thổ Phồn đều thành những thi thể không đầu.

“Tướng quân.

Ngài xem bộ áo giáp xích này.”

Một viên binh sĩ đem một bộ áo giáp xích đưa cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An mở nó ra.

Quả nhiên áo giáp xích bên trong ướm thêm một cái lưới nhỏ, mắc lưới rất kín.

Đầu tên xuyên giáp đã cải tiến có thể cắm vào vừa vặn, nhưng thân tiễn lại vào không được.

Lý Khánh An lấy ra một mũi tên, thử xem một chút, vẫn được, cơ bản là cung tên từ hai thạch trở lên đều có thể bắn thủng.

Hắn lập tức ra lệnh nói: “Tất cả áo giáp xích đều lột ra mang đi hết cho ta.”

Lúc này, hai mươi viên quân Đường trinh sát tuần hành đã quay đầu trở về.

Đại tướng dẫn đầu chắp tay tạ ơn Lý Khánh An nói: “Tại hạ Thần Uy quân Binh mã sử Vương Nan Đắc, đa tạ tướng quân cứu giúp, xin hỏi đại danh ân công?”

Lý Khánh An đáp lễ cười nói: “Ta là An Tây Lý Khánh An, từ lâu đã nghe danh Vương tướng quân dũng mãnh hơn người.”

“Ngài chính là Lý Khánh An?”

Vương Nan Đắc ngạc nhiên, hắn không hiểu An Tây Lý Khánh An tại sao lại xuất hiện ở đây.

Một lúc lâu, hắn mới lắp bắp nói: “Không lẽ Lý tướng quân đi từ thung lũng Đại Thông Sơn qua đây?”

“Không phải!

Ta là đi thuyền qua sông Thanh Hải đến đây.”

“Đường biển!”

Vương Nan Đắc quả thực không thể tin được chính lổ tai mình, không ngờ lại có thể từ đường biển qua đây?

“Lý tướng quân, vừa lúc Ca Thư đại soái cũng ở gần đây, mời theo ta đi đến đó.”

“Được!

Ta đi ngay bây giờ.”

Lý Khánh An quay đầu lại phất tay với thủ hạ nói: “Mọi người đi theo, xuất phát.”

Chúng quân Đường đều lên ngựa, đi theo Lý Khánh An đi về hướng đông.

Lý Khánh An đi ngang hàng với Vương Nan Đắc, hắn cười hỏi: “Ca Thư đại soái không phải đang ở Thiện Châu sao?

Tại sao lại ở gần đây?”

Vương Nan Đắc cười nói: “Lý tướng quân có thể không biết.

Hai tháng trước, quân Đường ở dưới Xích Lĩnh đã xây dựng lên Thần Uy thành, đồng thời đóng quân ba nghìn người, đại soái lệnh cho ta nhận chức Thần Uy quân Binh mã sử.”

“Vậy người Thổ Phồn có phản ứng gì?”

“Xây thành ở ngay trước mũi bọn họ, bọn họ đương nhiên khó chịu.

Nhưng mà tấn công quy mô lớn thì không có, chỉ là vài vụ gây rối lẻ tẻ, nhiều khoảng ba bốn trăm người.

Quân Thổ Phồn mà Lý tướng quân phục kích vừa rồi, chính là một trong những toán đó.”

Hai người nhanh chóng tăng tốc, chạy ước chừng một canh giờ sau, bọn họ đến gần Xích Lĩnh địa thế hiểm trở.

Xích Lĩnh chính là Nhật Nguyệt Sơn ngày nay, nguy nga cao ngất, kéo dài mấy trăm dặm.

Nó giống một bức bình phong khổng lồ chắn vắt ngang trên Đường Phiền cổ đạo.

Quân Thổ Phồn từ cao nguyên Thanh Tạng từ phía đông đi đến, ở Xích Lĩnh từ trên cao nhìn xuống, dễ thù khó công.

Tiến thì quét đến tận Hà Lũng, lui thì trấn giữ đỉnh núi.

Đến nỗi mà mấy mươi năm qua, trong cuộc tranh đoạt Hà Hoàng, Thổ Phồn vẫn luôn nắm giữ quyền chủ động tiến công, Quân Đường bị động chịu đòn.

Xích Lĩnh chỉ có một con đường vượt núi duy nhất là Thạch Bảo Thành.

Vì vậy vị trí chiến lược của Thạch Bảo Thành nắm giữ toàn bộ đại cục của cả trận chiến Đường Phồn.

Năm Thiên Bảo hai mươi chín, tiết độ sứ Hà Tây, Lũng Hữu Cái Gia Vận sơ ý để thất thủ Thạch Bảo Thành, khiến cho Lý Long cơ tức giận vô cùng, bèn cách chức hắn, kế từ đó về sau đã biến mất trên vũ đài chính trị của Đại Đường.

Chiến dịch Hà Hoàng lần này thật ra chính là cuộc chiến tranh đoạt Xích Lĩnh.

Ca Thư Hàn biết rõ Thổ Phồn dốc toàn quân của một nước bố trí phòng thủ ở Đại Phi Xuyên và Xích Lĩnh.

Thạch Bảo Thành khó có thể đánh hạ, hắn liền đi vòng bên hông, xâm nhập kiến thành ở Hải Tây quận, với ý đồ từ nơi bắt đầu của Xích Lĩnh, vòng ra sau lưng tìm kiếm cơ hội công phá kẻ địch.

Một hàng người Lý Khánh An chuyển qua một khe núi.

Phía xa, một tòa thành lù lù hiện ra.

Tòa thành xây dựng ở trên một ngọn núi, xa xa đối diện với dãy Xích Lĩnh nguy nga.

Khi còn cách tòa thành hơn mười dặm, phương xa bỗng nhiên cát vàng cuồn cuộn, một đội quân mã chạy đến như bay.

“Đại soái tới rồi!”

Vương Nan Đắc thật xa đã thấy cờ soái, kích động hô to một tiếng, giục ngựa tiến lên đón đầu.

Đại đội quân Đường trong nháy mắt đã rít tới, ngoài mười mấy bước đã ngừng lại không tiến thêm nữa.

Ca Thư Hàn từ trong quân ngũ phóng ra như bay, giơ roi hô lớn: “Vương tướng quân, bốn soái đang muốn đi tiếp viện tướng quân!”

“Đại soái, mạt tướng bị quân Thổ Phồn đuổi theo, may mà có An Tây Lý tướng quân cứu viện, vậy mới có thể may mắn thoát khỏi.”

Ca Thư Hàn đã sớm nhìn thấy Lý Khánh An, trong lòng âm thầm kinh ngạc, hắn tại sao lại ở đây?

Hay là hắn là từ Đại Thông Cốc qua đây.

Không thể nào, thung lũng Đại Thông Sơn phòng vệ nghiêm ngặt, người Thổ Phồn lại xây thành chặn lại, hắn làm sao có thể qua đây được?

Ca Thư Hàn trong lòng âm thầm kinh ngạc nghi vấn, hắn cười nói: “Lý tướng quân, dạo này vẫn khỏe chứ?”

Lý Khánh An giục ngựa tiến lên ôm quyền nói: “Ca thư đại soái, mạt tướng được Cao soái cử đến hiệp trợ tác chiến, không thể kéo đến sớm hơn, xin đại soái thứ lỗi.”

“Đâu có!

Lý tướng quân vừa tới đừng lúc.”

Ca Thư Hàn nhìn vào binh mã của Lý Khánh An, không ngờ chỉ có hai trăm người.

Hắn không thể kiềm chế được mối nghi hoặc trong lòng nữa, bèn hỏi: “Lý tướng quân là từ Hải Tây qua đây chăng?”

“Đúng vậy, ty chức ở Hải Tây ban đêm tập kích Phục Sĩ thành thành công, đốt hủy lương thực ba mươi vạn thạch của Thổ Phồn, tiêu diệt ba nghìn quân địch, đoạt thuyền của Thổ Phồn vượt biến đến đây.

Hiện tại cả đoàn người ngựa đều tạm trú quân ở đảo Long Câu, ty chức đến đây bẩm báo với đại soái.”

“Thì ra là thế! ”

Ca Thư Hàn vỗ đùi một phát mạnh, kích động nói: “Thám báo đi tra xét Đại Thông Cốc bẩm báo Phục Sĩ thành ánh lửa ngút trời.

Ta đang nói ông trời đã mở mắt, thì ra là Lý tướng quân làm, ngoạn mục!

Đốt hủy lương thực ba mươi vạn thạch, ảnh hưởng chiến cuộc rồi!”

Ca Thư Hàn kích động đến nỗi nói năng có chút lộn xộn.

Mấy hôm trước thánh thượng phái trung sứ đến hỏi thăm tình hình tiến triển của chiến dịch, tuy rằng không nói rõ là bất mãn với hắn, nhưng Ca Thư Hàn đã nghe ra, Trường An giá gạo tăng vọt, thánh thượng áp lực rất lớn, nhất định là có điều gì bất mãn với hắn, hắn đang lo không có gì để giao phó, cho nên hôm qua kéo đến Thần Uy bảo, định tạo ra chút chiến tích, nhưng Thổ Phồn lại không tiếp chiến, làm cho hắn hết đường xoay sở.

Bây giờ Lý Khánh An nói là hỏa thiêu quân lương Thổ Phồn ở Phục Sĩ thành, tiêu diệt ba nghìn người, đây quả là chiến tích cực lớn, làm sao mà hắn không mừng rỡ như điên được.

Hắn vội vàng bắt lấy cánh tay của Lý Khánh An, thân thiết nói: “Nào!

Nào!

Nào!

Lý tướng quân mau theo ta vào trong thành trò truyện.”

Thần Uy thành là dùng đá lớn xây nên, vô cùng kiên cố rộng rãi, có thể dung nạp mấy nghìn người.

Bắt đầu từ tháng ba hôm nay, Ca Thư Hàn đã phái đại quân ở đây xây thành.

Hiện tại bên trong thành đóng quân ba nghìn binh sĩ, lần lượt do đại tướng Vương Nan Đắc và ti tướng Dương Cảnh Huy đảm nhiệm Chính Phó Binh mã sử.

Trong một gian thạch thất ở trong thành, Lý Khánh An treo mấy bức tranh, để hội báo với Ca Thư Hàn tình hình chiến đấu của Hải Tây: “Ty chức bắn chết Thượng Tức Đức Tán, lại ngụy trang thành quân của địch lừa chúng mở Phục Sĩ thành.

Ngay đêm đó, hơn phân nửa quân Thổ Phồn vẫn còn chìm trong mộng chưa tỉnh, bị ty chức dẫn binh tập kích ban đêm thành công.

Trong thành một ngàn quân Thổ Phồn và một ngàn quân Thổ Dục Hồn đều bị chém giết hầu như toàn bộ, phóng hỏa thiêu hủy quân lương Thổ Phồn.

Ty chức lại phái giáo úy Nam Tề Vân dẫn hai trăm người, tập kích ở bến tàu vận chuyển lương của quân Thổ Phồn, đoạt được ba mươi chiếc thuyền chở lương, sau đó từ Hải Tây rút khỏi.”

Lý Khánh An lại treo lên bản đồ vùng biển, hắn chỉ vào đào Long Câu nói: “Đại soái, cái đảo này rộng khoảng hai dặm, dài chừng sáu bảy dặm.

Địa thế trên đảo bằng phẳng, có thể đóng quân, hơn nữa nó ở vào tâm biển, có thể dùng kì binh cắm vào vùng trung tâm của Đại Phi Xuyên, chặt đứt con đường lương của quân Thổ Phồn.

Đại soái, ty chức đề nghị trú binh trên đảo Long Câu, có thể trở thành một con dao nhọn cắm vào đằng sau lưng người Thổ Phồn.”

Ca Thư Hàn nhìn kỹ bản đồ một lúc, lại trầm tư thật lâu rồi nói: “Lý tướng quân, tướng quân suy nghĩ đến sự nguy hiểm khi Thanh Hải đóng băng không?”

“Đóng băng?”

Lý Khánh An có chút ngây người ra. vấn đề này hắn chưa từng suy nghĩ đến.

Hiện tại đã là trung tuần tháng chín rồi, đến tháng mười một, mười hai, mặt hồ đóng băng có thể đi được, vậy quân Thổ Phồn không phải đã có thể đưa quân thẳng tiến rồi sao?

Hắn bỗng nhiên phát hiện suy nghĩ của mình có một lỗ hống to lớn, nên nhất thời trầm ngâm không nói năn nữa.

Ca Thư Hàn cười xòa nói: “Nhưng mà đóng băng cũng tốt, cũng tiện cho ta vận chuyển vật tư lên đảo, xây thành trên đảo Long Câu.”

Hắn đi đến trước bản đồ, chỉ vào đảo Long Câu hỏi: “Hiện tại trên đảo tổng cộng có bao nhiêu quân đội của tướng quân?”

“Hồi bẩm đại soái, ty chức dẫn theo một ngàn người, lại giải cứu được năm trăm nô lệ tráng kiện ở Hải Tây Bảo.

Nhưng qua một trận chiến Phục Sĩ thành, ty chức chết gần ba trăm người, hiện tại trên đảo cả thương binh chừng một ngàn hai trăm người.”

“Nếu nói vậy, trên tay tướng quân còn có một ngàn bốn trăm người.

Như vậy đi!

Ta cho tướng quân thêm một ngàn sáu trăm viên cung kỵ binh, cho đủ ba nghìn người, các loại lương thực quân tư cần thiết để xây thành đều cho tướng quân đầy đủ.

Tướng quân xây dựng ứng Long Thành trên đảo Long Câu cho ta.

Ta lệnh cho tướng quân làm ứng Long quân Binh mã sử.

Đợi mùa xuân sang năm sau khi băng tuyết tan chảy, tướng quân hãy khống chế mặt biển Thanh Hải cho ta, đồng thời tập kích quấy rối hậu phương quân Thổ Phồn.”

Lý Khánh An gật gật đầu, hắn nửa quỳ thi một quân lễ nói: “Ty chức nhất định không phụ sự phó thác của đại soái.”

Ca Thư Hàn vội vàng nâng hắn dậy, vỗ vỗ bờ vai của hắn cười nói: “Trận chiến Phục Sĩ thành lần này, ta nhất định sẽ thay ngươi thỉnh công lên triều đình, ngươi hãy an tâm quay về đảo Long Câu.

Ít ngày nữa, quân sĩ và lương thực sẽ tới nơi, ngươi cử thuyền qua đây.”

“Đại soái, ta còn có một việc quan trọng cần bẩm báo.”

Lý Khánh An lấy ra một bộ áo giáp xích của quân Thổ Phồn, bày ra trên bàn nói: “Không biết đại soái có chú ý tới không, Áo giáp xích của Thổ Phồn đã được cải tiến, bên trong lót thêm một lớp lưới nhỏ.”

Ca Thư Hàn nhìn kỹ bộ áo giáp xích một hồi, sắc mặt hắn trở nên đăm chiêu dị thường.

Lý Khánh An không đi Thiện Châu, ở Thần Uy Thành gặp được Ca Thư Hàn, đồng thời giành được sự ủng hộ của hắn, Lý Khánh An lập tức quay trở về đảo Long Câu.

Từ đảo Long Câu đến quận Tây Hải thuận buồm xuôi gió, một đêm đã đến được bờ biển, nhưng nếu trở về sẽ không thuận lợi như vậy nữa, bởi vì là ngược gió, thuyền đi rất chậm, đi được cả một ngày một đêm, mới đi một nửa chặng đường.

Lúc trời vừa ửng sáng, Lý Khánh An bị một trận kêu la đánh thức.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Hắn đi ra khoang thuyền, một luồng gió lạnh đón mặt ập tới, trên mặt nước sương mù bao phủ, một mảnh trắng xoá, ngoài mười mấy trượng đã thấy không rõ mặt biển.

“Tướng quân, phía trước phát hiện một đảo nhỏ, mọi người tưởng đã đến đảo Long Câu, kết quả phát hiện không phải.”

“Không ngờ lại có đảo nhỏ!”

Lý Khánh An cảm thấy vô cùng hứng thú đi ra mũi thuyền, chăm chú nhìn ra hướng tây nam, thấp thoáng nhìn thấy một cái bóng đen.

Thuyền càng ngày càng gần, hắn thấy rõ rồi, quả nhiên là một đảo nhỏ.

Nói chính xác thì chỉ là một khối đá hoa cương lớn, đừng sừng sững ở giữa biển, diện tích ước chừng hai mẫu đất.

Hà Dĩnh Xuyên tiến lên bẩm báo nói: “Tướng quân, lúc đến thuộc hạ hình như cũng đã nhìn thấy khối đá ngầm này, chúng ta còn nửa chặng đường nữa mới đến được đảo Long Câu.”

Lý Khánh An trầm ngâm một lát hỏi: “Khi chúng ta đến, từ nơi này có thể nhìn thấy bờ biển không?”

“Có thể thấy thấp thoáng, nhưng không rõ ràng lắm.”

“Nếu là như vậy, ta muốn xây một tòa đài phong hỏa ở đây.

Nếu có Thổ Phồn đạp băng tiến công đảo Long Câu của chúng ta, chúng ta liền có thể cầu cứu Thần Uy Thành, hai thành có thể phối họp tác chiến cho nhau.

Việc xây dựng tòa đài phong hỏa này, ta giao cho ngươi phụ trách.”

Hà Dĩnh Xuyên chần chờ một chút bèn nói: “Tướng quân, thuộc hạ nghe Trương lão trượng nói, phía nam đảo Long Câu, còn có một đảo nhỏ, gọi là Tam Khối Tiều (ba tảng đá ngầm), cách đảo Long Câu ba mươi dặm, cũng có thể xây một tòa đài phong hỏa.”

“Tốt!

Vậy hai tòa đài phong hỏa này giao hết cho ngươi phụ trách.”

“Mạc tướng tuân lệnh!”

Giữa trưa hôm sau, cuối cùng thuyền cũng đã đến đảo Long Câu.

Lý Khánh An vừa lên đảo đã bắt đầu bố trí việc xây thành của hắn.

Trên đảo Long Câu đều là đá hoa cương, dễ dàng khai thác, hơn nữa trên đảo còn có một mỏ đá vôi trải dài.

Lý Khánh An chia binh sĩ và lao công của hắn thành các tổ nhỏ, một bộ phận đi khai thác đá phiến và đá vôi, còn một bộ phận khác thì phụ trách việc mài dũa đá lớn thành đá tảng dẹt.

Khai thác đá chủ yếu tập trung trên một vách núi phía đông nam.

Nơi này có mấy cái khe hở thật lớn, đá hoa cương rất dễ khai thác.

Trên đảo Long Câu nhất thời chộn rộn hẳn lên, nơi nơi đều vang lên tiếng đập đá leng keng và tiếng hò phá đá của binh sĩ.

Lý Khánh An thì tìm kiếm chỗ xây thành lý tưởng nhất trên đảo.

Dựa theo giả thiết ban đầu của hắn, nếu quân Thổ Phồn có thể mùa đông đạp băng tiến đến, vậy ngôi thành trì này sẽ không thể xây trên đất cỏ hoặc bình địa, phải kiến trúc ở chỗ hiểm yếu.

Đảo Long Câu một nửa là đất bằng phẳng, một nửa là vùng núi đá lớn, mà trên vùng núi phần lớn vách đá cheo leo, thật sự không có một vùng đất bằng phẳng nào cho hắn xây thành.

Hắn tìm kiếm thật lâu, rốt cuộc cũng tìm được một chỗ vùng núi tạm có thể xây thành.

Nơi này cao chừng trăm trượng, ba mặt đều giáp biến và vực sâu, chỉ có phía bắc có thể lên núi, có một đường nhỏ quanh co.

Trên đỉnh núi là một mảnh đất bằng phẳng chiếm diện tích khoảng hai mươi mẫu, nhưng ở trên đó đã có một tòa kiến trúc - ứng Long Tự.

Lý Khánh An giơ roi chỉ vào đó, ra lệnh nói: “Lập tức phá hủy ứng Long Tự!”

Chương 129: Vũ Khí Tuyệt Mật

Như Trương Bình Bá đã nói, Long vương ra biển, tuyết lớn sẽ đến, sau một trận bão táp, chung quanh Thanh Hải ngày một thêm lạnh, trên mặt biến gió lạnh gào rú, gió rít như dao cắt vào mặt, mùng tám tháng mười, trên bầu trời tuyết bắt đầu như lông ngỗng từng đợt từng đợt rơi xuống, đợt tuyết đầu tiên của năm Thiên Bảo thứ bảy đã bắt đầu

Chỉ trong một đêm, trên đảo Long Câu đã thành một thế giới của màu trắng, dãy núi dài tựa như một con rắn khổng lồ lưng trắng, hướng đến mặt nước xám mông lung, mấy chục viên binh sĩ đang cẩn thận dọn dẹp sạch sẽ các con đường dẫn lên núi, gieo muối thô xuống, để cho tuyết tan đi, rồi phủ lên một lớp cỏ khô.

Trên đỉnh núi, ứng Long thành đã bắt đầu xây dụng cũng bị tuyết trắng bao trùm, hơn mười viên binh lính đang cắm cúi quét dọn tuyết đọng phía trên, lộ ra một mảng lớn những khối đá vuông xanh ngắt.

ứng Long thành xây dụng được một tháng, đã có độ cao của hai người đừng, nhưng bọn họ gặp phải một gút mắt trong việc xây dựng thành, đó chính là vật liệu đá không đù, đá hoa cương trên đảo Long Câu cực kỳ cứng, rất khó khai thác, mà bên kia Thần Uy thành tuy có vật liệu đá, nhưng quân Thổ Phồn như hồ rình mồi, không thể vận chuyển với quy mô lớn được, do vật liệu đá không đù, làm cho việc xây thành trở nên đứt quãng, bắt đầu từ mùng ba tháng mười, đã đình công năm ngày.

Hơn một trăm lều trại dưới chân núi cũng cùng bị tuyết lớn bao trùm, binh lính phòng thủ đóng trên đảo Long Câu đã táng tới hai ngàn người, mặt khác còn có một ngàn người do tòa thành chưa xây dựng xong, tạm thời chưa có đến, nhưng ở phía tây của các lều trại có dựng tạm hai căn nhà đá, mấy viên binh sĩ liên tục ra vào giữa các ngôi nhà đá, mỗi người sắc mặt nghiêm túc, làm cho nhà đá càng có vẻ thần bí.

Lúc này trong nhà đá khí nóng nghi ngút, hai bên trái phải phía trên vách tường đã mở lỗ thông gió, gió bắc ào ạt thổi vào, dù như thế, trong phòng vẫn tràn ngập một mùi hôi thối, ở giữa nhà để một chum sứ lớn, dưới chum sứ than lửa đang cháy ràng rực, vị đảo chủ đảo Long Câu Lý Khánh An đã trở thành một nhà hóa học, hắn đeo một cái mặt nạ phòng độc làm bằng gỗ, ánh mắt nóng đến đỏ bừng, đang dùng một gậy gỗ không ngừng quậy đều trong chum sứ, thỉnh thoảng lại ngước đầu quan sát vật trong chum sứ.

Ở một gốc khác trong nhà đá cũng chống một cái chum sứ lớn, phía dưới đang đốt lửa than, trong chúm sứ nước sôi sôi trào, nước sôi ùng ục trào ra bọt khí trắng, mấy viên binh sĩ đang bận bịu chung quanh chum sứ, bọn họ cũng giống Lý Khánh An, cũng mang một cái mặt nạ phòng độc làm bằng gỗ, cố nén chịu mùi hôi thối, đem đất vụn quét được từ đống phân chim theo tỉ lệ 8:1 bỏ vào phần phân tro của rơm lúa mạch, sau đó đổ vào nước sôi cho hòa tan, nấu sôi, nấu ước chừng sau một khắc, một viên binh sĩ hô một tiếng, “Được rồi!”

Mấy viên binh sĩ khác lập tức mở ra một bức vải bố, túm chặt bốn gốc, phía dưới vải bố là một thùng gỗ lớn, ba viên đại hán dùng vài che lấy miệng chum sứ, nhấc chum sứ lên, đem thứ nước trắng sền sệt đó đồ vào trong vải bố tiến hành chắt lọc, phần cặn(cái) lưu lại trên vải bố, phần nước đồ vào trong thùng gỗ.

“Được rồi, tiếp đi!”

Các binh sĩ đặt lên lửa một cái chum sứ khác, lại đem cặn(cái) đổ vào trong chum sứ, rồi tăng nhiệt độ quậy đều trong một khắc, sau đó lại một lần nữa tiến hành chắt lọc, cuối cùng đem dung dịch trắng sau hai lần chắt lọc đó hòa trộn với nhau rồi đưa đến trước mặt Lý Khánh An.

“Tướng quân!

Thùng này đã xong rồi.”

“Tốt, chỗ này của ta cũng sắp xong rồi.”

Gậy gỗ mà Lý Khánh An quậy có chút nặng nề rồi, trong chum sứ chứa chính là thứ nguyên chất sệt màu trắng, nước đã bốc hơi lên hơn phân nửa, trở thành một dạng nước đường kẹo dính, lúc này, Lý Khánh An đem gậy gỗ đưa cho binh sĩ bên cạnh để làm tiếp, hắn lấy ra một cái gáo có cán dài, từ trong chum sứ múc ra một gáo dung dịch kẹo dính không màu, đem nó đổ vào trong chén, theo nhiệt độ giảm xuống, dung dịch kẹo dính đó nhanh chóng xuất hiện một núm vật chất dạng keo.

“Được rồi, lọc tiếp đi!”

Lập tức đi lên mấy binh sĩ đem chum sứ nhấc xuống, để nguội, bèn dùng vải tiếp tục chắt lọc, trên vải để lại từng cục từng cục keo không sắc như dạng trái cây đông lạnh, còn muối thì đã bị lọc ra rồi, lại mấy lần đun nóng cho tan chảy rồi chắt lọc, theo sự giảm xuống của nhiệt độ, cuối cùng được một thùng đầy các tinh thể trắng thuần khiết.

Lý Khánh An đứng lên, khẽ gõ vào cái chân có chút tê cứng của mình, trên mặt tràn đầy vui sướng, đó chính là tinh thế ni-trát ka-li mà hắn dùng phương pháp truyền thống tinh luyện ra, thường được gọi là diêm tiêu.

“Tướng quân, thứ này dùng được sao?”

Một viên binh sĩ tò mò hỏi.

Lý Khánh An cười xòa, lấy một miếng tinh thể nhỏ đã được ngưng tụ, bóp nát ra, ném vào than củi đang cháy đỏ rực, chung quanh than củi lập tức nổ lách tách, đốm lửa văng khắp nơi, các binh sĩ sợ tới mức vội vàng nhảy ra xa.

Lý Khánh An có chút đắc ý cười nói: “Thấy chưa, đây là đồ tốt đấy.”

Vài binh sĩ không hẹn mà cùng nhau thở phào, thứ trò trống này lại có thể nổ lửa.

“Được rồi!

Khiêng nó đến vách bên cạnh đi, mọi người tiếp tục.”

Bọn lính đem diêm tiêu đã chưng cất xong khiêng đến một gian nhà đá khác, Lý Khánh An thì xách thùng nhỏ tinh thể diêm tiêu trở về lều của mình, để giải quyết việc khai thác đá khó khăn, hắn nghĩ tới thuốc nổ đen, thuốc nổ đen từ thời Đông Tấn thì đã phát mình rồi, nhưng vẫn đều là dùng cho việc luyện đan, không ai nghĩ đến tác dụng khác của nó cà.

Nhưng Lý Khánh An hiểu rất rõ tác dụng của thuốc nổ, chỉ vì hắn trước giờ không có thời gian tĩnh tâm trở lại mà suy nghĩ cho việc này, lần này khai thác đá gặp khó khăn đã nhắc nhở hắn, có lẽ thuốc nổ có thể giúp hắn giải quyết vấn đề này.

Muốn có được công thức làm thuốc nổ không khó, lúc ở Quy Tư, Lý Khánh An đã có được nó từ tay của một phương sĩ(đạo sĩ), quặng ni-trát ka-li 6 phần, lưu huỳnh 2.5 phần, bột than củi 1.5 phần, đem nghiền thành bột, đem trộn vào nhau bèn thành thuốc nổ đen.

Trên đảo Long Câu có phân chim đã tích lũy đến mấy trăm năm, diêm tiêu muốn bao nhiêu cũng có, mà bột than cùi cũng dễ dàng có được, hiện tại mấu chốt là lưu huỳnh, trên đảo Long Câu không có lưu huỳnh, hắn phải từ vật phẩm mà một viên binh sĩ mang theo mới tìm được hai cân.

Hai cân lưu huỳnh làm thành thuốc nổ đen có thể giúp hắn phá ra mấy tảng đá?

Điều này làm cho Lý Khánh An rất rầu rỉ, hắn khẽ thở dài, đặt xuống gói giấy vừa trộn xong, chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong lều, nhưng vấn đề hiện tại là không có lưu huỳnh, hắn đúng là không bột đố gột nên hồ.

Lý Khánh An kéo rèm lên, lập tức mảng tuyết trắng lóa bắn vào, gió bắc rét lạnh dị thường, mang theo bông tuyết đồ ập xuống, từ nơi hắn có thể xem được mặt biển ở phía xa, mặt biến mênh mông một mảng, không có một con thuyền nào đến cả, trong lòng Lý Khánh An có chút lo lắng, nửa tháng trước, hắn nghe Pháp Hải hòa thượng trong chùa nói, ở đoạn giữa núi Đại Thông Sơn có rất nhiều lưu huỳnh, hơn nữa còn là lưu huỳnh tự nhiên, khai thác rất dễ dàng, hắn liền lệnh cho Hạ Nghiêm Minh dẫn hơn một trăm người đi trên hai chiếc thuyền đi tìm lưu huỳnh, đã qua nửa tháng, nhưng một chút tin tức cũng không có, Lý Khánh An lo lắng bọn họ gặp phải quân Thổ Phồn, nếu thật sự không được nữa thì phái người đi Thiện Châu mua.

Hắn lại đi vào trong lều, cẩn thận đem mấy bao thuốc nổ đen đã trộn xong đổ vào chum sứ nhỏ, đây là thuốc nổ đen mà hắn dùng một cân lưu huỳnh duy nhất có được để làm ra, dù hắn có được công thức từ trong tay của phương sĩ(đạo sĩ), nhưng không biết được sức nổ của nó ra sao, vì thế hắn đã phối ra vài loại thuốc nổ, với hàm lượng diêm tiêu tăng dần lên, đồng thời dán ghi chú lên trên chum sứ.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bẩm báo của một viên cận vệ, “Tướng quân!

Khoảng đất đã được dọn sạch rồi.”

“Ta đến ngay đây.”

Lý Khánh An cầm lấy mấy chúm sứ nhỏ chứa thuốc nổ đen nhanh bước đi ra lều, tuyết đã hoàn toàn ngưng hẳn, trên hải đảo đã trở thành một thế giới màu trắng, giống như khoác lên mình chiếc áo khoác màu trắng vậy, Lý Khánh An dẫn theo vài viên binh sĩ, cưỡi ngựa nhắm hướng nam của hải đảo phóng đi.

Phía nam đảo Long câu có ba cái khe núi thật lớn, trong đó hai cái được dùng để cột ngựa, còn một cái khe núi hơi nhỏ không có sử dụng, vừa đúng để cho hắn thí nghiệm thuốc nổ, lúc Lý Khánh An đi tới khe núi, mấy viên quân Đường đã chờ ở đó rồi, khe núi không lớn, dài hai mươi trượng, rộng năm trượng, hai mặt đều là đá hoa cương đen nhánh, tuyết đọng bên trong đã được dọn dẹp sạch sẽ, dù gió bắc gào rú, nhưng trong khe núi rất yên lặng, không cảm thấy gió rét, điều này đối với thí nghiệm thuốc nổ rất có lợi.

Quân Đường tham dự thí nghiệm cứng Lý Khánh An tổng cộng có hai mươi người, đều là tâm phúc mà Lý Khánh An chọn từ trong Giang Đô doanh và quân An Tây, cuộc thí nghiệm thuốc nổ lần này có ý nghĩa quan trọng, Lý Khánh An xác nhận đó là bí mật quân sự, ngoài mấy viên tướng lĩnh ra, các binh lính bình thường đều hoàn toàn không biết gì cả.

Mặt bằng thử nghiệm nằm ở ngõ trong cùng của khe núi, là một tảng đá vuông xanh rộng năm thước, Lý Khánh An tự tay đặt chum sứ lên trên tảng đá, chum sứ to bằng một trái bưởi, lại dùng một dây dài thấm dầu làm dây dẫn lửa, kéo dài ra một trượng, một đầu cắm vào trong chum sứ.

“Tướng quân, bắt đầu chưa?”

Một viên binh sĩ châm ngòi nhỏ giọng hỏi.

“Chờ một chút!”

Lý Khánh An lấy một thùng gỗ cẩn thận đậy phía trên chum sứ, lại nhìn hai bên trái phải một lúc, lúc này mới gật đầu nói: “Được rồi, bắt đầu đi!”

Tất cả mọi người nhanh chóng lui về phía sau đến mười trượng, tò mò chờ đợi kỳ tích mà Lý Khánh An nói sẽ xảy ra, trong lòng Lý Khánh An có chút bất an, thuốc nổ trong chum sứ này có 6 phần diêm tiêu, trực giác của hắn cho thấy, hiệu quả chỉ sợ sẽ không được tốt, viên binh sĩ châm ngòi đốt lên dây tẩm dầu, lửa phật một tiếng cháy lên, ngòi lửa rất nhanh, trong chớp mắt đã cháy đến bên cạnh cái thùng gỗ, viên binh sĩ châm ngòi sợ tới mức co chân mà chạy, lại lập tức bị vấp ngã xuống đất, hắn ôm chặt lấy đầu, không dám động đậy, sự cố ngoài ý muốn đó làm Lý Khánh An giật thót cả tim, đúng lúc này: ‘Păng! ’ một tiếng nổ không rõ vang lên, thùng gỗ bị văng cao một trượng, một luồng khói đen vụt lên cao.

Mọi người đồng loạt hô lên kinh ngạc, đều chạy lên trước, mồm năm miệng mười bàn tán hẳn lên, bọn họ lần đầu tiên thấy thuốc nổ, tuy rằng không có đáng sợ như miêu tả của Lý Khánh An, nhưng vẫn làm bọn họ một phen hoảng hồn.

Một nửa chum sứ đã bị nổ thành mảnh nhỏ, nửa còn lại thì không hề hứng gì, trên tảng đá xanh văng đầy phần thuốc nổ đen không cháy, điều này hiển nhiên là do thuốc nổ bị ép quá chặt, không được cháy một cách đồng đều, phần lớn các mảnh vỏ sứ bị nổ cũng đều khảm cả lên trong thành của thùng gỗ, nhưng cũng có mấy mảnh nhỏ văng ra, một miếng trong số đó bắn vào đùi của viên binh sĩ châm ngòi lúc nãy, tét một đường chảy máu, hơn nữa thùng gỗ cũng bị trấn động mà bung ra, nhung không bị rã.

“Thất Lang, đây là thuốc nổ sao?”

Lệ Phi Thủ Du tò mò hỏi.

“Vâng!

Đây chính là thuốc nổ, cảm giác như thế nào?”

Lý Khánh An vừa cười vừa hỏi ngược lại.

Lệ Phi Nguyên Lễ đừng bên cạnh bĩu môi, nói: “Cảm giác chẳng ra sao cả, hù dọa ngựa còn được, chứ lão Lệ ta ư!

Chỉ có mí mắt nhảy một cái thôi.”

“Ta làm lại lần nữa.”

Lý Khánh An lại lấy ra một chum thuốc nổ đen khác, đánh dấu trên đó là bảy phần diêm tiêu, hai phần lưu huỳnh và một phần tro than cùi, hắn nhớ không rõ thành phần thuốc nổ đen của đời sau, nhưng nhớ mang máng là bảy phần diêm tiêu.

“Đây!

Thử chum này xem.”

Lúc nảy thuốc nổ nhồi quá chặt, lần này hắn đồ ra một phần, lại đem chum sứ lắc cho lỏng ra mới đem đặt trên tảng đá xanh, đậy thùng gỗ lên, lần này Lý Khánh An không có nhờ người châm lửa, mà dùng hỏa tiễn, bọn họ đừng cách xa mười lăm trượng, từ từ kéo cung ra, một đóm lứa trên đầu mũi tên cháy bùng lên, dây cung buông ra, hỏa tiễn bắn ra xa, vẽ ra một đường cong, chuẩn xác cắm trên sợi dây tẩm dầu, sợi dây tẩm dầu bốc cháy lên, nhanh chóng lan ra đến thùng gỗ, giống như một con rắn lửa, ‘Suỵt!’ một tiếng biến mất vào trong thùng gỗ, không đợi mọi người kịp phản ứng, chợt nghe một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, thuốc nổ nổ mạnh kịch liệt, một luồn khói đen bốc lên tận trời, thùng gỗ bị nổ thành mảnh nhỏ, mảnh vụn của thùng gỗ bay ra tứ tung.

Lý Khánh An chậm rãi quỳ xuống, ánh mắt tràn ngập vẻ kích động, hắn bỗng nhiên đấm mạnh một quyền xuống đất, bảy phần diêm tiêu!

Bảy phần diêm tiêu mới là công thức của thuốc nô, mấy người bên cạnh nửa ngày mới từ trạng thái khiếp sợ mà bừng tỉnh lại, Lệ Phi Nguyên Lễ mở to hai mắt nhìn, lầm bẩm: “Má oi, đây đúng là thần sấm gia ra oai đây mà!”

“Thất Lang, chúng ta làm đi!”

Lệ Phi Thủ Du luôn luôn trầm tĩnh cũng kiềm chế không được sự kích động trong lòng, hắn hai đấm đấm ra, trầm giọng nói: “Có loại vũ khí thiên lôi này, sợ gì không diệt được Quân Thổ Phồn, đây chính là lúc quân An Tây chúng ta lập công rồi.”

Lý Khánh An gật đầu, cười nói với mọi người: “Loại thuốc nổ này còn phải cải thiện thêm mới có thể trở thành vũ khí được, nhưng hiện tại ta chỉ suy nghĩ làm thế nào để nổ tung núi đá thôi.”

Đúng lúc này, bên ngoài khe núi truyền đến một loạt tiếng vó ngựa kịch liệt, phảng phất có người hô to: “Tướng quân!

Tướng quân!”

Lý Khánh An bước nhanh ra khe núi, chỉ thấy một viên binh sĩ ngồi trên lưng ngựa, đang dùng dẳng kéo con chiến mã.

“Chuyện gì thế?”

“Tướng quân, Hạ hiệu úy đã trở về rồi!”

Hạ Nghiêm Minh không làm hắn thất vọng, dưới sự hướng đạo của một người Khương địa phương, bọn họ ở khúc giữa của núi Đại Thông Sơn tìm được một chỗ mỏ lưu huỳnh tự nhiên rất tốt, bọn họ lấy được mấy ngàn cân lưu huỳnh thiên nhiên.

Lúc Lý Khánh An tới bờ biển đó, các binh sĩ đang chuyển từng rồ từng rổ lưu huỳnh từ trên thuyền mang lên bờ, Hạ Nghiêm Minh thấy Lý Khánh An tới, hắn vội vàng bước nhanh hai bước, tiến lên nửa quỳ thi lễ theo nghi thức quân đội, “Ty chức may mắn không nhục lệnh, tìm được mỏ lưu huỳnh.”

“Không có gặp phải Quân Thổ Phồn chứ?”

“Không có, ty chức có người Khương ở địa phương dẫn đường, tránh được đội tuần tra của người Thổ Phồn.”

“Làm tốt lắm, lần này ta ghi ngươi một công lớn.”

Hạ Nghiêm Minh mừng rỡ, hắn vội vàng khiêng đến một rỗ khoáng sản lưu huỳnh, cười nói: “Nghe người Khương nói, khoáng sản lưu huỳnh bên Kỳ Liên sơn còn nhiều hơn, nếu tướng quân không đù, ty chức có thể đi thêm một chuyến, lấy con mẹ nó mấy vạn cân lưu huỳnh trở về.”

Lý Khánh An nhìn những miếng tinh thể lưu huỳnh vàng ngắt mà mình kỳ vọng đã lâu, lập tức trong lòng muôn hoa nở rộ, có nó rồi, thuốc nổ đen của hắn bèn có thể ngang trời mà ra đời rồi.

Hắn gật gật đầu, quay đầu lại cười nói với mọi người: “Có mấy ngàn cân lưu huỳnh này, ứng Long thành của chúng ta rất nhanh chóng là có thể xây xong thôi.”

Có được lưu huỳnh, thuốc nổ đen của Lý Khánh An đã chào đời thành công.

Nhưng làm thế nào để cho chúng biến thành tướng quân phá núi có uy lực khổng lồ, lại làm cho Lý Khánh An một phen cân não.

Thuốc nổ đen không giống thuốc nổ, chỉ một chút là có thể phát huy ra uy lực thật lớn, nó cần liều lượng sử dụng lớn.

Đắn đo thật lâu, Lý Khánh An quyết định chế tạo ra một món đồ chơi con nít đơn giản hữu hiệu.

Hồi nhỏ hắn từng bị một quả pháo nổ gây thương tích ở tay, đã khắc sâu trong hắn trí nhớ.

Pháo đốt chính là dùng giấy một lớp lớp bó chặt thuốc nổ, bó lại thành hình trụ, cuối cứng bó thêm một lớp sắc bọc.

Khi nó nổ mạnh, thể khí từ nó váng ra đủ để văng làm nút bể đá hoa cương kiên cố.

Chỉ mất thời gian nửa ngày, Lý Khánh An đã có được ba cây pháo to cao cỡ một người, to gần hai thước.

Nó rất giống hình một cây pháo to làm bằng cao su treo trước cửa siêu thị trong ngày lễ, nhưng nó lại là hàng thật không ngoa một chút nào.

Lần này Lý Khánh An không tiến hành bí mật nữa.

Dưới sự chú ý của hàng trăm viên quân Đường, ba viên binh sĩ dùng dây thừng treo một cây pháo lớn nặng gần trăm cân lên, cẩn thận đặt nó ở vị trí trên giữa sườn núi trong một khe nham thạch lớn.

Vùng này nham thạch vỡ vụng, dễ khai thác hơn.

Đặt ổn định cây pháo xong, binh sĩ lại kéo ngòi nổ dài đến năm trượng, to như bím tóc ra khỏi khe, và cố định đầu đốt lửa trên một tấm ván.

Mọi thứ đã sẵn sàng, tất cả binh sĩ đều rút lui ra xa bốn trăm bước, theo dặn dò của Lý Khánh An lấy ngón tay bịt chặt lỗ tai, những việc còn lại đều giao cho Lý Khánh An hoàn thành.

Lý Khánh An cỡi ngựa đừng ra xa trăm bước, chậm rãi giương cung ra.

Một ngọn lửa nhảy nhót trước mắt hắn.

Hắn hít một hơi thật sâu, dây cung buông lỏng, hỏa tiễn bắn ra theo hình vòng cung, mang theo ánh lửa sáng bay về phía ngòi nổ.

‘Ca!’ Hỏa tiễn cắm chính xác trên tấm ván, ngọn lửa đã bén vào ngòi nổ cố định phía trên.

Lý Khánh An quay đầu ngựa lại chạy như điên ra phía sau.

Hắn chỉ chạy ra xa hai trăm mấy bước, là chỉ nghe thấy một tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa.

Toàn bộ hải đảo đều tựa hồ chấn động.

Chiến mã của hắn hoảng sợ, ré nhỏ một tiếng dài, vó trước giơ lên, ném nhào hắn xuống mặt đất.

Lý Khánh An ôm lấy đầu, các hòn đá nhỏ ở khắp nơi bay tới tứ tung, đánh bịch bịch vào người hắn.

Từ từ, hắn nghiêng mặt nhìn ra phía sau, chỉ thấy một luồng khói đen bay lên ngút trời, hình thành một đám mây hình nấm, sức công phá quá lớn làm cho vách núi nứt ra, các tảng nham thạch to sụp xuống.

Nhìn lại các binh sĩ, hầu như đều trở thành tượng điêu khắc, hoặc đứng hoặc quỳ, mỗi người miệng đều há hốc, trong mắt toát ra vẻ hoảng sợ.

Được sự trợ giúp của thuốc nổ, vật liệu đá để xây thành trở nên dồi dào phong phú.

Các tướng sĩ sĩ khí tăng vọt, cùng nhau ra tay xây thành.

Chỉ sau hai mươi ngày, ứng Long Thành sơ khai ba trượng cao đã xuất hiện.

Buổi chiều cùng ngày, Lý Khánh An giống như mọi ngày, quan sát tiến độ xây thành trong ứng Long Thành, ứng Long Thành chiếm diện tích hai mươi mấy mẫu, cao lớn chắc chắn, có sức chứa hai ngàn binh sĩ.

Hơn ngàn viên binh sĩ bận rộn trong thành.

Bọn họ dùng đá vôi trộn thành hồ, đắp từng khối đá hoa cương vuông vức đã được mài bóng loáng lên, không để một khe hở.

Khi vữa khô hết, tường thành trở nên kiên cố vô cùng.

Toàn bộ tường thành bề rộng chừng một trượng rưỡi, ở giữa dùng đất vàng đầm chắc.

Lý Khánh An đi đến trước mặt vài viên binh sĩ, cười hỏi: “Xây thành còn cần bao lâu?”

Bọn lính vội vàng thi lễ, quân sĩ cầm đầu đó là thủ lĩnh Hán nô La Hàn được giải cứu ở Hải Tây.

Thương tích của hắn đã hoàn toàn bình phục, lại lần nữa gia nhập quân Đường.

Hắn có kinh nghiệm phong phú cho việc xây thành, hiện tại là tổng chỉ huy xây thành của ứng Long Thành.

Hắn chắp tay nói: “Tướng quân, qua thêm nửa tháng nữa, chủ thể ứng Long thành là có thể hoàn thành, còn lại chỉ là một số công việc hậu kỳ nhẹ nhàng, nhiều nhất còn có một tháng.”

Lý Khánh An gật gật đầu, “Tiến độ không chỉ cần nhanh, quan trọng hơn là bảo đảm tòa thành vững chắc, có thể chịu đựng được sự càn quét của gió lũ.”

“Tướng quân yên tâm, tuyệt đối không có vấn đề!”

Đúng lúc này, bỗng nhiên có người hô to, “Tướng quân mau xem kìa, phong hỏa!”

Lý Khánh An vọt tới bên tường thành, chỉ thấy cuối mặt biển lấp lánh mênh mông, có một làn khói đen dâng lên, đó là phong hoả đài Tam Khối Tiều ở ngoài ba mươi dặm phía nam, Lý Khánh An chợt thắt chặt tim lại.

Người Thổ Phồn đã đến!

Chương 130: Trận Chiến Đoạt Thành (Thượng)

Hai canh giờ sau, hai chiếc thuyền của Thổ Phồn xuất hiện trên mặt hồ.

Đây là loại thuyền vận chuyển lượng thực hạng trung.Chừng không nhắm thẳng phía đảo xuất phát, mà chỉ chậm rãi đi ngang qua nơi cách đảo chừng năm dặm về hướng tây.

Lúc này, trên đảo, Đường quân đều đi vào tòa thành bảo chưa tu kiến xong.

Tất cả Đường quân đều đã kéo sẵn cung tên phục sẵn tại bức tường thành mới hoàn công một đoạn.

Lý Khánh An đưa tay lên trán che nắng để nhìn kỹ chiếc thuyền Thổ Phồn nơi xa.

Nhìn nó cứ thong thả như không hề có ác ý.

Hơn nữa chỉ hai chiếc thuyền thì cũng không chở được bao nhiêu binh sĩ.

Bạch Nguyên Quang quan sát một lúc nói: “Thất Lang, hai chiếc thuyền này không phải nhắm vào đảo của chúng ta.”

“Không hẳn!”

Hắn lắc đầu nói: “Dù không phải binh lính, hay chuyển lương, nhưng chúng đến trinh sát đảo của chúng ta.”

Quả nhiên không nằm ngoài dự kiến của hắn, hai chiếc tàu này sau khi đi về hướng tây bắc chừng năm dặm lại tăng tốc quay đầu lại.

Hiển nhiên là đang nhắm vào hải đảo tiến đến.

“Mẹ kiếp, đi xử lý bọn chúng thôi!”

Lệ Phi Nguyên Lễ giận dữ nguyền rủa.

“Đuổi không kịp bọn chúng đâu.”

Lệ Phi Thủ Du nhỏ giọng nói: “Xem ra, sự có mặt của chúng ta khiến bọn quân Thổ Phồn ăn ngủ không yên rồi!”

Lý Khanh An là dõi về nơi xa một lúc, bỗng nhiên hắn hạ lệnh: “Hà Dĩnh Xuyên!”

“Có mạc tướng!”

Hà Dĩnh Xuyên nghe gọi vội đi lên hành lễ.

“Ngươi dẫn theo hai trăm huynh đệ Giang Đô cùng năm chiếc thuyền đi chặn chúng lại, các ngươi đi đục thủng đáy thuyền cho ta!”

“Tuân lệnh!”

Hà Dĩnh Xuyên vẫy tay, dẫn theo mấy đội binh sĩ Giang Đô doanh xuống núi.

Hai chiếc thuyền này đến từ bờ nam Thanh Hải, binh lực trên thuyền không mạnh, một trăm người còn không đến, nhưng trên đấy lại có một tướng lãnh cao cấp của Thổ Phồn, đấy chính là tiền quân chủ soái, đại thần Thổ Phồn, Đô đốc Đại Phi Xuyên - Đại Trát Lộ Cung.

Tên tiếng Hán của lão là Mã Trọng Anh, là một trong tứ trọng thần Thổ Phồn, cũng đồng thời là danh tướng của Thổ Phồn, hành sự rất ư là quyết đoán thẳng tay, người cũng cực có mưu lược.

Nhưng dù như thế, Mã Trọng Anh vẫn mắc phải một lỗi nho nhỏ trong sách lược.

Quân đóng tai thành Phục Sĩ của hắn chỉ có ba ngàn, vì lão cho rằng Tây tuyến không thể tạo thành tuyến bổ cấp, Đường quân tuyệt không thể đến từ Tây tuyến.

Nhưng Phục Sĩ Thành bị một đội quân Đường công phá thành công, quân lương của vài chục vạn người bị thiêu hủy, đại tướng Thượng Tức Đông Tán bị giết,quân Thổ Phồn rút quân về ô Hải khiến quân tiền tuyến của Thổ Phồn giờ hạ xuống còn mười một vạn.

Vì sơ suất của lão mà gây ra hậu quả nghiêm trọng này.

Đại tướng Thượng Kết Tức thừa cơ này mà công kích lão trước mặt vua Thổ Phồn, khiến lão bị bãi miễn chức đại thần, có điều vua Thổ cũng không muốn lâm thời đổi tướng, nên vẫn lệnh lão chỉ huy trận chiến này.

Sau bài học này, Mã Trọng Anh đã chỉnh đốn lại tồn bộ binh lực, từ Đại Thông Cốc điều binh một vạn phòng thủ Phục Sĩ thành, và gia tăng tuần tra khu vực Thanh Hải, lần này lão được tin từ phía bắc Xích Lĩnh, có quân Xích Hầu Thổ Phồn phát hiện Đường quân vào hồ.

Do vết xe đổ của Phục Sĩ thành,lần này lão đích thân ngồi thuyền đến trinh sát.

Tình hình trước mắt khiến lão lo lắng, không ngờ quân Đường lại xây thành bảo ngay trên đảo Long Câu.

Nhìn tòa thành bảo sừng sững trên núi cao xa xa kia, trong lòng lão nặng trĩu.

Từ quy mô tòa thành cho thấy, chí ít có hai ngàn người.

Tuy không phải con số quá lớn, nhưng có khoảng người này ngay sau lưng Xích Lĩnh, đã nghiêm trọng uy hiếp đến tuyến hậu cần của quân Thổ Phồn.

Lúc này, đại tướng cạnh bên Luân Khấp Tạng khẽ nói: “Đô đốc, bây giờ đã vào đông, thêm nửa tháng nữa, mặt biển sẽ đóng băng, lúc ấy chúng ta dẫn theo đại binh đến tấn công cũng không muộn.”

Lão vẫn không nói không rằng trầm ngâm suy nghĩ, một chốc sau: “Lúc sáng chúng ta đi qua, hình như trên ba cụm ám tiêu nổi kia có khói bốc lên nồng nặc, chắc đấy là phong hảo của chúng.”

“Nhất định thế!

Hay là chúng ta thủ tiêu phong hỏa đài này trước.”

“Không!

Cứ để đấy, còn dùng đến.”

Mã Trọng Anh cười nhất: “Nếu ta đoán không lầm, thì trên đảo cát kia quân Đường còn có một tòa phong hỏa đài khác.

Như thế sẽ có thể giải thích vì sao trên ngọn núi sát biển phía Xích Lĩnh lại có một phong hỏa đài.

Quân Đường trong thành bảo trên Long Câu đảo sẽ thông qua phong hỏa đài để hoán gọi từ xa với tòa Thần Uy thành kia.”

“Ý của Đô đốc là, tạm thời không đánh Long Câu đảo?”

“Ta có nói là không đánh ư?”

Lão hừ một tiếng: “Bọn quân Đường trên đảo Long Câu khiến ta ăn không ngon, ngủ không yên, một ngày không diệt trừ, ta một ngày không trừ được mối họa này.

Luân Khấp Tàng, đợi khi nước hồ đóng băng, sẽ để ngươi đến tấn công đảo Long Khâu đảo, chấp hành sách lược của ta.”

Mã Trọng Anh vừa dứt lời, trên thuyền bỗng có người la to: “Đô đốc, đằng sau có thuyền của quân Đường.”

Lão hoảng hốt quay đầu lại phía hải đảo.

Quả nhiên thấy mấy chiếc thuyền to từ eo hồ tiến ra.

Mấy chiếc thuyền to này chính là thuyền vận chuyền lượng bị mất của họ, Mã Trọng Anh ngước lên, không lẽ đội quân trên đảo chính là đội quân đã phá thành Phục Sĩ, khiến hắn bị Tán Phổ (vua Thổ)khiển trách?

Nhất định là thế!

Lão nghiến răng lập tức hạ lệnh: “Tăng tốc, thoát khỏi chúng.”

Buồn của thuyền Thổ Phồn căng hết lên, nhờ thế gió tây mạnh, di chuyển như bắn về hướng đông.

Trên thành bảo, Lý Khánh An dõi theo hành tung của hai chiếc thuyền Thổ Phồn kia, tốc độ cực nhanh, xem ra quân Đường khó mà đuổi kịp.

Hắn ngẩng đầu nhìn sắc trời, trong lòng không khỏi có một tia lo âu, quay đầu lại nói: “Mời hai hòa thượng đến.”

Một lát sau, hai lão hòa thượng vội vàng chạy đến.

Tuy hắn đã dở chùa của họ, nhưng cũng có hứa là sau khi chiến tranh Thổ Phồn kết thúc, sẽ đền lại cho họ một ngôi chùa to hơn rộng hơn, còn không thì mời họ đến chùa ở Trung Nguyên làm trụ chì.

Điều này nghe có vẻ hấp dẫn hơn cả.

Dầu sao, xây một ngôi chùa ở đảo to đến đâu chăng nữa, thì nếu không có khách viếng cũng bằng không.

Hai vị hòa thường vội đến trước mặt Lý Khánh An thi lễ: “Tướng quân tìm bọn ta?”

“Ta hỏi các ngươi, thời gian đóng báng của Thanh Hải là vào lúc nào.”

“Bẩm tướng quân, thời gian đóng băng rất chính xác, vào cuối tháng mười mỗi năm.

Trước sẽ là vùng ven hồ, sau đó từ từ dẫn đến giữa hồ.

Cùng lắm là nửa tháng, cả mặt hồ sẽ đóng một lớp băng dày.”

“Thế trên báng liệu có thể hành quân?”

“Hoàn toàn có thể, băng tầng dày cả trượng, cả người ngựa đều có thể đi trên đấy.

Ba năm trước ta từng thấy một đội quân Thổ Phồn hai vạn người từ phía bờ nam đi đến bờ bắc, dẫn theo xe chở lương nặng đi ngang qua đảo,thanh thế vô cùng.”

Khánh An khẽ gật đầu, nói với La Hàn nói: “Trường thành cho dày thêm một thước.”

“Mạc tướng tuân lệnh.”

Ngay lúc này, tiếng quân Đường thét lên.

Chỉ thấy trên mặt hồ, một chiếc thuyền Thổ Phồn quay đầu lại chặn.

Gần trăm quân Thổ Phồn tên phóng như mưa đổ bắn sang thuyền chủ quân Đường.

Chiếc thuyền còn lại của chúng tăng tốc ngày càng nhanh, cũng không quay đầu về hướng nam,mà trực tiếp phi nhanh về hướng Đông.Ba chiếc thuyền của quân Đường còn lại biết là đuổi theo vô vọng, liền trùng trùng vây lấy chiếc thuyền Thổ Phồn quay đầu.

Tứ phía phóng tiễn công kích, mười mấy tên quân Đường am hiểu tính nước nhất đã nhảy xuống hồ.

Hai quân phía trên tên tiễn qua lại, tiếng thét như sấm, chốc chốc lại có người rơi xuống sông.

Bốn chiếc thuyền của quân Đường vây lấy thuyền Thổ ở giữa.

Bỗng nhiên, trên thuyền quân Thổ thét to một tiếng, thuyền chúng bắt đầu lung lây chìm dần xuống nước, tất cả quân lính trên thuyền bát nháo cả lên, chỉ một chốc, thuyền chúng đã biến mất giữa biển hồ mênh mông.

Mấy chục quân Thổ roi xuống nước, hoặc giết hoặc bắt.

Lý Khánh An dõi theo chiếc thuyền Thổ Phồn đã đi xa kia, hơi tiếc nuối lắc đầu.

Có một thuyền quân lính sẵn sàng hi sinh để hộ tống, nhất định là có quan to Thổ Phồn nào đấy!

Tiếc thế, để nó thoát mất!

Tiết trời ngày càng lạnh giá, ngày hai mươi ba tháng mười sau một trận bão tuyết, Thanh Hả đã hoàn toàn đi vào thời kỳ băng giá.

Cả đảo Long Câu đã bị băng tuyết bao phủ, nhưng nhiệt huyết bị chiến quân Đường lại ngày càng khí thế, thành ứng Long đã hoàn công sớm hơn dự kiến.

Phần lớn chiến mã toàn bộ bị đưa trở lại Thiện Châu, khiến quân Đường không còn gì lo âu.

Đầu tháng mười một, Thanh Hải đã hoàn toàn đóng băng, mặt hồ thênh thang xanh biếc giờ đã đông lại như bạch ngọc, long lanh trong suốt, như tấm gương bảo khổng lồ.

Dưới dương quang ánh óng,hào quang lấp lanh nguyên ngày.

Mấy tên lính Đường đã thử đục băng.

Mặt hồ đã đóng băng năm trượng, không chỉ người ngựa có thể đi, còn có thể dùng xe nặng xe trượt vận chuyền quân tư.

Thời cơ công kích hải đảo của quân Thổ Phồn đã chín mùi.

Trưa hôm này, Lý Khánh An vẫn như mọi khi, kiểm tra tình hình quân Đường bị chiến trong thành.

Góc tây nam trong thành là công trường vũ khí.

Hàng trăm lính Đường, thợ rèn đang say sưa cải tiến áo giáp quân Đường, và đúc chế máy ném đá.

Thành bảo có thể trên cao, dùng máy ném đá cự ly xa là hiệu quả nhất.

“Tướng quân, đây là máy ném đá mới nhất, có ròng rọc, chỉ cần hai mươi người là có thể ném đá tảng năm mươi cân ra ngoài tám trăm bước xa.

Hơn nữa tất cả các điểm nối đều được là trục sắt, nên càng bền hơn.”

Một tên tướng Đường bẩm báo với Lý Khánh An về máy ném đá.

Hắn gật đầu đáp: “Bây giờ mỗi ngày có thể đúc được bao nhiêu máy?”

“Bẩm tướng quân, một ngày làm năm, bây giờ chúng ta đã có khoảng trăm bộ máy.”

“Tướng quân!”

Sĩ quan La Hàn dẫn theo một tên lính vội vã đi vào, hắn chỉ vào binh sĩ đáp: “Tên binh sĩ này có một phương pháp phòng thủ tốt.”

“Là cách gì?”

Tên binh sĩ kia đi lên thi lễ: “Tướng quân, hôm nay trong lúc mài đá xanh, phát hiện trên đá bị đóng một lớp băng dày, đục mãi không vào được, căn bản không cách nào dùng lực.

Thuộc hạ liền nghĩ, nếu tường thành chúng ta cũng đóng một lớp băng dày...”

Không đợi hắn nói xong, Lý Khánh An liền cười nói: “Vậy quân Thổ Phồn sẽ không đường nào leo vào thành, đúng không?”

Một tên thợ rèn bên cạnh cười nói: “Tướng quân, vậy chúng ta dùng nước đá tưới lên thành, có thể làm trên mỏng dưới dưới, tạo thế nghiêng, đến khi ném đá, không phải ném thẳng, mà lăn từ trên xuống, có thể giảm đi phần lực đá dồn vào chân thành.”

“Tướng quân, thuộc hạ cũng có một kiến nghị, đường núi cũng có thể tưới nước kiểu này, để quân Thổ không leo lên nổi.”

Mỗi người một đóng góp, chẳng bao lâu sau hai mươi mấy ý nghĩ cực hữu ích được đưa ra, trong lòng hắn đại hỉ, liền nói với mọi người: “Ai đã đưa ý kiến hay, trọng thưởng.”

Hắn lại quay đầu về hạ lệnh: “Truyền lệnh xuống, lập tức tưới nước kiến băng thành!”

Hai ngày sau, tiếng trống dồn dập vang động toàn đảo, hai ngàn quân Đường lũ lượt chạy lên trên thành, chỉ gặp khói nồng trên ba cụm ám tiêu đang ngun ngút.

Điều này biểu thị đang có trên một vạn quân Thổ Phồn đại quân từ phía Đông, nam hai hướng qua đây, và chặn đứt mọi đường lui của quân Đường.

Trên thành bỗng chốc sôi động hẳn lên, quân Đường lập tức có trật tự nào khiên đá, điều chỉnh máy ném đá, chuẩn bị tiễn, dựng nổi nấu nước...

Lúc này tường thành đã bị đóng băng thêm ba thước.

Từ xa xa nhìn như vừa được tráng bạc, dưới ánh dương quang chói mắt lạ thường.

Nhưng nhìn khói lang xa xa, hắn chau chặt mày.

“Thất lang, ngươi phát hiện điều gì?”

Lệ Phi Thủ Du đi lên hỏi.

“Ngươi không thấy lạ sao?

Vì sao khói phong hỏa cứ bốc miên man thế?”

Khánh An quay đầu hỏi hắn: “Thủ Du, nếu ngươi là chủ soái Thổ Phồn, có để cho phong hỏa đài cháy được không?”

Sắc mặt Thủ Du bỗng nghiêm mật lại lắc đầu nói: “Tuyệt đối không!

Ta sẽ chọn một đêm tuyết to, trước tiên sẽ tập kích đài phong hỏa vào đêm, chọc đuôi mắt của chúng ta.

Sau đó sẽ cho đại quân đến đột kích, cho chúng ta trở tay không kịp!”

“Ngươi nói không sai, nếu ta đoán không sai, đài phong hỏa đã bị quân Thổ Phồn đắc thủ.”

“Nhưng vì sao chúng lại phải đốt phong hỏa, là để mê hoặc chúng ta ư?”

Lệ Phi Thủ Du không hiểu.

“Không đơn thuần là thế.”

Hắn nheo mắt lại, từ từ nói: “Ta nghĩ đến một âm mưu của người Thổ Phồn.”

Hắn bỗng quay đầu hạ lệnh: “Nam Tề Vân có đó không?”

Sau một canh giờ Nam Tề Vân soái lĩnh ba trăm kỵ binh rời Long Câu đảo, phía đông và nam đảo đồng thời xuất hiện một đường chỉ đen dài.

Gần hai vạn quân Thổ Phồn đang hiên ngang ập đến.

Tốc độ hành quân của quân Thổ không nhanh, bọn chúng dùng xe trượt băng nạng kéo theo xe lương.

Xe trượt này được làm từ thép sống, đó là hai thanh trượt dài chừng hai trượng, giữa được nối bằng ba thanh sắt.

Một xe trượt này chở gần cả ngàn cân vật tư, và một xe như thế cần bốn chiến mã kéo.

Trong đó có lều trại, lương thực, thịt, tiễn, binh khí và các loại mấy ném đá nặng, thang dây.

Tất cả các vật tư cần thiết để công thành bào ngoài đảo này, muốn gì có nấy.

Quân Thổ Phồn ngày càng đến gần, bọn chúng từ một đường chỉ đen lúc đầu giờ như một tấm thảm đen bao phủ cả đất trời.

Đội ngũ chúng ngay ngắn thẳng tiến, chen giữa là một vài xe trượt nặng.

Đại quân Thổ Phồn dừng lại trên mặt băng cách hải đảo chừng hai dặm.

Bọn họ không vội công kích, mà bắt đầu dựng lều.

Nửa canh giờ sau, trên mặt băng bắt đầu mọc đầu hàng ngàn “cây nấm” xam xám, bao vây tứ bề cả hải đảo.

Năm “ngọn đồi nhỏ” kho lương thảo được che phủ bằng tấm vải bố khổng lồ, số lương thực này đủ cho hai vạn binh lính Thổ Phồn ăn đến mùa xuân năm sau.

Rất hiển nhiên, bọn chúng đang định tác chiến trường kỳ.

Điều kỳ lạ là, phong hỏa phía nam đã tắt, nhưng phong phong hỏa đài phía đông vẫn nghi ngút, hơn nữa có thể ngày càng mãnh liệt.

Chương 131: Trận Chiến Đoạt Thành (Hạ)

Bầu trời đêm không một chút mây, chỉ có vầng trời đơn độc treo lơ lửng trên bầu trời mênh mông, tưới bạc cả tầng băng óng ánh trong suốt trên mặt băng.

Trên mặt băng trắng xóa, xa xa có một dòng chấm đen đang đến gần.

Bọn họ chính là đội quân kỵ bịnh chừng trăm người, tốc độ cực nhanh, trên vó ngựa được bọc đến mấy lớp vải bố, giúp họ có thể yên tâm phi ngựa trên băng.

Nam Tề Nam đi trước, hắn không ngừng vội vã nhìn điểm sáng ở phía nam, đã bốn canh giờ.

Lửa trên cụm ám tiều vô danh kia vẫn đang cháy hừng hực.

Lúc này, hắn cũng đã nhìn thấy điểm sáng khác ở hương đông bắc.

Đây là tòa phong hỏa đài của Đường quân trên một ngọn núi dọc biển.

Hai phong hỏa đài này là hai góc liên lạc giữa thành ứng Long Câu Long đảo và thành Thân Uy.

Giờ đây ứng Long bị tập kích, liệu Thần Uy thành có đến chi viện theo hẹn nước ban đầu?

Trong lòng hắn như lửa đốt.

Lại đi thêm hơn mươi dặm, phía trời đông đã dần ngã màu trắng, giờ cách bờ đông bắc không đến hai mươi dặm.

Ngay lúc này, mọt binh sĩ chỉ về phía trước la to: “Nam tướng quân, người xem!”

Chỉ thấy một đội quân đang pho tốc mà đến từ trực diện, càng đến càng gần, đã có thể dần nhìn rõ kỳ phan của quân Đường.

Trong lòng Nam Tề Vân nặng trĩu, điều Lý Khánh An lo lắng nhất đã xảy ra.

Trước mặt chính là Đường quân đến từ Thần Uy bảo, Vương Nan Đức đích thân soái lĩnh bốn ngàn quân đến chi viện Long ứng theo lệnh Thư Ca Hàn.

Hai tòa thành sẽ hỗ trợ cho nhau, một phương chịu tập, một phương nhất định đến cứu viện.

Khi phong hỏa Thanh Hải hừng hực bốc cháy, Vương Nam Đức soái quân đến cứu.

“Trước chính là Vương tướng quân ư?”

Nam Tề Vân hét to thúc ngựa về trước, Vương Nam Đức kéo chiến mã lại nói: “Ta là Vương Nan Đức, đã xảy ra việc gì?”

“Vương tướng quân, Lý tướng quân lệnh ta đến thông báo, người Thổ Phồn tấn công có thể chỉ là giả, mà tấn công Thần Uy thành mới là thật.

Lý tướng quân xin người lập tức trở lại ”

Vương Nan Đức quay đầu nhìn lại phong hỏa, hắn thấy kỳ lạ, sau đến giờ phong hỏa vẫn chưa tắt?

Trong lòng hắn đại kinh, hiểu được sự nghiêm trọng của sự tình, Vương Nan Đức lập tức hạ lệnh: “Toàn quân hỏa tốc quay lại Thần Uy bảo.”

Ngay lập tức toàn bộ quân Đường quay đầu ngựa hỏa tốc trở về.

Một đám mây màu buổi ban mai bao phủ cả đỉnh núi tuyết Xích Lĩnh.

Trong dốc núi trắng xỏa tuyết kia ánh lên vẻ rực rỡ sắc màu.

Lúc này, Thần Uy bảo dưới Xích Lĩnh lại vang động tiếng đánh giết.

Ba vạn quân Thổ Phồn đang hiên ngang tấn công Thần Uy bảo.

Trên đồi xác chất như đóng, máu đông thành đá, khác một quả đồi nhuốm một màu đỏ tươi, từng lượt từng lượt máy ném đá đang không ngừng ném đá công thành.

“Đùng!” một tiếng phát ra từ trên tường thành, chốc chốc lại có một lớp tường thành đổ xuống.

Đá tảng của Thổ Phồn đã áp chặt quân Đường vào trên đầu thành, hàng ngàn tên Thổ Phồn đã xông lên Xích Lĩnh.Khúc gỗ công thành dài mười tượng đã dần được đưa lên núi.

Mã Trọng Anh đang đừng trên lưng ngoài một dậm xa quan sát tiến triển trận chiến.

Trên mặt lão nở nộ nụ cười đắc ý.

Với chiến lược kinh đông kích tây này, đã thành công liều quân chủ lực của quân Đường đi Long Câu đảo.

Một ngàn quân thủ trong thành làm sau có thể địch nổi ba vạn đại quân tiến công.

Xem ra Thần Uy bảo này đã là vật trong túi của hắn.

Tiếng trống lại lần nữa đừng đùng vang dậy thôi thúc chừng binh sĩ thẳng tiến.

Ngay lúc này đây, trên không bỗng xuất hiện dị trạng.

Bọn quân Thổ đi đến giữa thân núi ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một lượt đá đen ngòm đang phủ đầu rơi xuống, khiến chừng sợ khiếp vía liền quay đầu bỏ chạy.

Đường mòn bỗng chốc trở nên náo loạn, người người chen nhau xuống núi.

“Bằng!”

Một tảng đá to rơi ngay trên đường, mười mấy tên lính Thổ bì đè bẹp dí, Đá tảng dính máu thịt thi thể vẫn tiếp tục lăn đến đám đông quân Thồ.

Một một chốc, tiếng kêu thảm khốc vang lên liên tục, rất đông quân Thổ bị cự thạch lăn đến đè bẹp, thương vong thảm thương.

Cứ liên, tảng đá thứ hai, thứ ba liên tục rơi xuống, trở thành tên đao phủ tàn nhẫn nơi đường núi, cản quét tiêu diệt tất cả.

Lượt đầu tiên chỉ duy mỗi hai mươi máy ném đá ra ta, trên chân núi đã không một người sống, hàng ngàn quân Thố chết thảm dưới cự thạch trận của quân Đường.

Tiếng trống dần lại, quân Thổ lặng im như tờ, quân Đường phòng thủ lợi hại đến mức người người phải sợ rụng mật, tất cả ánh mắt đều đồ dồn vào lão.

Trong địa hình một người thù mà vạn người khó qua này, thì liệu họ có mấy phần thắng?

Luân Khấp Tạng trầm mặc, hắn là một lão tướng kinh nghiệm phong phú, hắn nhìn ra quân Đường đã chuẩn bị kỹ lưỡng, quân Thổ chắc chắn không thể dựa vào thế đông mà đoạt được thành.

Bỗng dưng, lão cao giọng hạ lệnh: “Máy ném đá đi lên, liên tục tập kích thành bảo, thang mây chuẩn bị!”

Đây là cách nghĩ duy nhất của hắn.

Gần vạn tên lính Thổ đẩy cả trăm máy ném đá lên trước.

Quân Thổ không có kỹ thuật chế tạo máy ném đá hạng nặng, toàn là dạng máy hạng trung, dài khoảng hai trượng, phía sau có túi đặt đá.

Mấy mươi tên lính đang đừng kéo dây thừng ngắn phía trước, lợi dụng nguyên lý đòn bẩy để đẩy đá lên cao lên xa.

Mấy ném đá to nhất của quân Thổ chỉ có thể bắn từ nám đến sáu trăm bước, một mấy cần bốn mươi người thao tác.

Ngoài bốn trăm bước, mấy ném đá của quân Thổ đã bắt đầu có tác dụng, đá tảng không lồ đang lũ lượng phóng thẳng về thành bảo, nhưng quân Đường nhờ có lớp băng dày bên ngoài bảo vệ vẫn không hề hứng gì.

Đá tảng bắn vào tường thành, chỉ đủ làm vỡ một chút băng bề ngoài, để rồi “ầm ầm” rơi xuống, tuy thanh thế to, nhưng hiệu quả thì chả bao nhiêu.

Có điều kỳ lạ là, quân Đường lại không phản kích chi, dù cho quân Thổ nằm trong phạm vi ném đá của quân Đường đi chăng nữa, nhưng bọn họ vẫn giữa trầm mặc, như thể đang chờ đợi một điều chỉ đấy?

Mấy tên tướng lĩnh Thổ Phồn lấy làm lạ lần lượt chạy đến bẩm báo Luân Khấp Tạng: “Tướng quân, quân Đường rất kỳ lạ, nhất định có sự tình gì đấy!

Chúng ta phải cẩn trọng.”

Hắn trầm ngâm một lúc nói: “Dù là tình hình gì đi chăng nữa, các ngươi nên tấn công vẫn phải tấn công, nếu không làm sao trả lời với chủ tướng.

Truyền lệnh của ta, dùng thang mây tấn công vách núi.”

Tiếng trống quân Thổ lại một lần nữa vang dội: “Đùng!

Đùng!” kích động lòng người.

Ngàn tên lính Thổ đang dồn dập xông lên con đường nhỏ phía vách núi.

Giữa họ là mấy mươi bộ thang dây.

Thang dây quân Thổ cũng học từ quân Hán.

Thang chủ được cố định phía đế dưới, mấy bộ thang có thể cán cứ độ cao tùy ý co giãn, có thể cao hơn vài chục trượng.

Tuy vẫn chưa đủ chạm thẳng đến vách núi, nhưng có thể leo lên được nửa núi.

Từ đấy leo lên sẽ rộng rãi hơn nhiều.

Quân Thổ tràn đến như sống, nhưng quân Đường vẫn giữ im lặng, ba mươi chiếc thang mây đã dần tiếp cận vách núi, đi theo mỗi chiếc thang mây là có vần ngàn binh sĩ.

Lý Khánh An đừng trên tường thành lặng lẽ nhìn bọn lính Thổ như kiến bu thành.

Hắn ra dấu hiệu tay với Thủ Du: “Có thể bắt đầu rồi!”

Dưới chân núi, quân Thổ bỗng phát hiện dị tướng của quân Đường, trên thành khói trắng vây quần, và trong thành bảo phát ra một tiếng gào kỳ quái, phảng phất như tiếng gầm của loài rồng.

Thứ âm thanh này như có thể xuyên thấu lòng người, khiến tên quân Thổ đều có một linh cảm quái dị như sắp xảy ra một điều gì đấy.

Bỗng dưng có người chỉ vào thành bảo la toáng lên, chỉ thấy trong thành một thân hình màu xanh khổng lồ hiện lên, che phủ cả lâu đài, phía trên là thân hình óng ánh vảy lấp lánh.

Sau hai sừng dần dần lộ ra, một chiếc đầu rồng khổng lồ xuất hiện, hai mắt nó vàng óng, trong miệng phun khói trắng, thân hình khổng lồ lắc trái đào phải.

Tất cả quân Thổ Phồn đều dần tiến công, ngỡ ngàng nhìn con rồng xanh này.

“Thanh Hải Long Vương!”

Không biết ai đã thốt lên trước, quân Thổ Phồn không còn đứng vững thế trận nữa, trong mặt họ toàn một vẻ kinh hãi.

Trong lòng Luân Kháp Tạng kinh hoàng vô cùng, tuy hắn thấy một con rồng xanh xuất hiện trên thành bảo quân Đường là điều không thể, nhung rốt cuộc rồng xanh vẫn lơ lửng trên không, khiến hắn không thể không tin.

Thanh Long khẽ gầm như thể phẫn nộ.

“Đại tướng quân, làm thế nào đây?”

Một tên lính lẩm bẩm hỏi: “Chúng ta còn tiến công nữa không?”

Ánh mắt Luân Khấp Tạng nghi hoặc nhìn thanh long, thấy nó có vẻ như đang dần chìm xuống, hắn liền nói: “Chờ xem đa!”

Trong thành bảo, hơn trăm chiếc nổi to nước sôi sùng sục, hơi nóng bốc lên khắp trong bảo.

Trên thành là vài trăm binh sĩ đang nằm sát dưới đất, ai nấy trên tay cầm chắc sợ dây nhuyễn để điều khiển cho thân hình cự long ở ngay trên không.

Móng chân sau của cư long là một chiếc giỏ không lồ là chiếc giỏ chứa một cái nổi to đang khói lửa sáng rực, lượng hơi nóng được truyền vào từ đuôi rồng, như thể một con cự long cuộn mình trong mây khói giữa trời, giơ nanh múa móng rất ư sinh động.

Đây là một chiếc khinh khí cầu hình rồng nguyên thủy nhất, do ai mươi mấy tên nữ y tá dùng lêu áo chiếc của quân sĩ ngàn hè may lại.

Nó không thể bay cao, chỉ có thể bay lên khỏi hai trượng trên thành.

Quân Đường thử nghiệm qua vài lần, đều đầu xuôi đuôi lọt.

Lúc này, Lệ Phi Nguyên Lễ lại vẫy vẫy tay, mấy trăm tên quân Đường đã chuẩn bị sẵn “dàn loa” bằng sắt tấm, lại một lần nữa gầm rú, một tiếng rú tựa tiếng rồng gầm.

“Thất Lang, nhanh lên, dầu hỏa sắp cạn rồi!”

Lệ Phi Nguyên Lễ nhỏ tiếng gào lên.

Lý Khánh An nhìn chằm chằm quân Thổ Phồn, thấy bọn họ gần như đã vào vòng mai phục, hắn mới dốt một cây hỏa tiễn, từ từ nhắm chuẩn vào vũng dầu đen dưới dốc núi kia.

“Bắn!”

Hắn một tiếng hạ lệnh, chỉ nghe tiếng gầm rú của cự long.

Miệng rồng trương to, dưới đầu rồng bay ra hai quả cầu lửa bừng bừng xẹt qua đầu quân địch Thổ Phồn như thể cự long há mồm ngoạm cả .

Đúng ngay lúc tất cả mọi người dồn hết sự chú ý vào hỏa cầu, Lý Khánh An đã phóng hỏa tiễn.

Hỏa tiễn nôm cứ như sao băng từ trên trời rơi xuống ngang vẫn dầu đen mà đã được chuẩn bị sẵn.

Ngay lập tức, dầu lửa cháy bùng lên, đường lửa cháy ập thẳng về phía quân Thổ Phồn.

Tướng Thổ Phồn sợ quá lùi liền ra hai bên.

Ngay lúc này, những bọc thuốc nổ vùi dưới đá lập tử nổ đùng từng tiếng liên tục dưới chân quân Thổ Phồn.

Xung quanh khói đen mịt mù, lửa cháy hừng hực, nổ cho bọn quân Thổ Phồn banh xác pháo, tiếng kêu tiếng khóc loạn cả

“Địa hỏa lôi!

Địa hỏa lôi của Long Vương Thanh Hải!”

Sự hãi sợ trước thần linh khiến quân lính Thổ Phồn hồn bay phách tán, bọn họ bất chấp tất cả tháo chạy, người chèn người, người đạp người, người ngựa giẫm nhau, phảng phất nước triều rút về biển cả.

Bọn chúng chạy bạt mạng về giữa Thanh Hải, cả Luân Khấp tạng cũng không khỏi quỳ xuống tạ tội với thần linh.

Lúc này, trên thành vô vàn quả cầu lửa bay ra, ở giữa có kèm theo bọc thuốc nổ đang cháy dở, nổ toanh hoang trên đầu quân Thổ Phồn.

Trận chiến này, Thổ Phồn thương vong gần năm ngàn người, và cùng hơn mười vạn thạch lương thực cùng các loại lều trại xe cô mang đến theo kế hoạch trường kỳ bao vây quân Đường bị mất sạch trên đảo.

Thanh Hải Long Vương hiển linh vào tháng mười một năm Thiên Bảo thứ bảy, khiến người Thổ Phồn người vong mật vỡ, mãi đến khi chiến dịch Thạch Bảo thành kết thúc, thậm chí mấy mươi năm về sau, người Thổ Phồn vẫn không ai dám đặt chân lên Long Câu đảo một bước.

Chương 132: Trong Chiêu Luận Chiến

Trời vừa sáng , Trường An còn chưa tới thời gian mở cửa, nhưng một đội kỵ binh từ phương xa đang ầm ầm phóng đến, họ chạy vội tới trước cửa Hàm Quang môn hô to: “Quân tình khẩn cấp Lũng Hữu, mở cửa!”

Lát sau, cửa thành lập tức được mở, chỉ có chiến quân tình khẩn cấp từ trận chiến Lũng Hữu mới có thể khiến cửa thành đặc biệt được mở ra, đội kỵ binh lại chạy như bay vào Trường An thành, chạy vội về hướng Hưng Khánh cung.

Trong màn phù dung, Dương Ngọc Hoàn tóc mây xỏa thẳng,bầu ngực nửa che, hé lộ đôi đôi kiều nhũ tựa dương chỉ bạch ngọc, lúc này, nàng bỗng nhiên bị tiếng gọi khẽ làm bừng tỉnh.

“Bệ hạ!

Bệ hạ!”

Dương Ngọc Hoàn ánh mắt mông lung hé mở, không hờn giận nói: “Bệ hạ còn chưa ngủ ư?

Không phải đã nói không phải dự buổi chầu sớm sao?”

“Nương nương, có quân tình khẩn cấp Lũng Hữu.”

“Biết rồi, đi ra ngoài chuẩn bị hầu hạ đi!”

Nàng vươn cánh tay ngọc, nhẹ nhàng đẩy đẩy Lý Long Cơ bên cạnh, “Tam Lang, dậy thôi!”

Lý Long Cơ xoay người ôm chằm lấy cổ nàng, mơ mơ màng màng nói: “Chuyện gì?”

“Hình như có quân tình khẩn cấp Lũng Hữu.”

“Cái gì!”

Lý Long Cơ lập tức ngồi xuống, bỗng nhiên ôm lưng rên ri ‘ôi!’

“Tam Lang, chàng sao vậy?”

Lý Long Cơ khoát tay, cười nói: “Không có việc gì, vì đứng lên quá nhanh, trẹo lưng.

“Xem chàng!”

Dương Ngọc Hoàn gắt giọng: “Thiếp đã khuyên chàng bao nhiêu lần là phải nghỉ ngơi, chàng đều không nghe, giờ xem, trẹo lưng rồi đây.”

“Trẫm còn cường tráng lắm!

Cùng nương tử ân ái thêm hai mươi năm cũng chưa sao.”

Lý Long Cơ vừa cười vừa nựng nựng má ngọc của nàng, đứng dậy đi ra, “thay quần áo cho trẫm nào, trẫm phải lập tức đến Đại Đồng điện.”

Sau nửa canh giờ, Lý Long Cơ thân mặc thường phục, đầu đội mũ o sa, đi tới Đại Đồng điện, lúc này Lý Lâm Phủ, Trần Hi Liệt... năm tên tướng quốc đều đang đợi tại Đại Đồng điện, quân tình khẩn cấp của Ca Thư Hàn cũng đều rơi vào tay họ, không lâu sau,cả thái tử Lý Hanh cũng nghe tin chạy đến.

“Chúng thần tham kiến bệ hạ!”

Lý Long Cơ gật gật đầu, nói với mọi người: “Các vị tướng quốc mời ngồi!”

Người ngồi xuống, tùy tay cầm tình báo khẩn cấp vừa được đưa đến.

Đây là thư tự viết của Ca Thư Hàn.

Càng xem Lý Long Cơ mày dần dần nhíu lại, hai tháng trước người nghe được Thần Uy thành xây thành công, Lý Khánh An ở hỏa thiêu lương thực quân Thổ Phồn tại Hải Tây, trong lòng thập phần sảng khoái.

Nhưng hôm nay quân tình khẩn cấp lại nói, Thần Uy thành bị người Thổ Phồn cướp đi, hơn nữa trọng binh ở Tây Hải quận, e không thể đến Xích Lĩnh từ phía bắc.

Tin tức này làm cho Lý Long Cơ trong lòng hụt hẫng, người vừa buông tấu Chương , Lý Lâm Phủ giỏi về sát ngôn quan sắc đã lập tức nói: “Bệ hạ, mặt sau còn có tin tức tốt.”

“Sao?”

Lý Long Cơ lại mở tấu Chương , xem tiếp.

Khi đọc đến đoạn Lý Khánh An hai ngàn quân đại bại hai vạn quân Thổ Phồn tại ứng Long Thành, giết địch năm nghìn, người kích động không kiềm chế nổi, vỗ mạnh long án, cao giọng khen gợi: “Hay!

Hay!

Đánh hay lắm!”

Người nhất thời tâm tình tốt, với Lý Lâm Phủ cười nói: “Không thể tưởng được, Lý Thất Lang thật sự là một bậc tướng tài, trẫm nghĩ muốn phong thưởng hắn, tướng quốc cảm thấy thế nào?”

Lý Lâm Phủ dùng khóe mắt dư quang quét qua Lý Hanh, thấy hắn muốn nói lại thôi, liền ảm đạm cười nói: “Bệ hạ, bây giờ đương lúc hai quân giằng co, Thần Uy thành thất thủ có thể nói ảnh hưởng quân tâm, nhưng ứng Long thành đại thắng lại vãn hồi lại lòng người.

Lý Khánh An quả thật nên phong thưởng, nhưng thần nghĩ, chiến sự còn chưa chấm dứt.

Hà Hoàng chi chiến vẫn còn lâu dài, giờ mới bắt đầu đã trọng thưởng, chỉ sợ có chút nóng vội.”

“Tướng quốc thế là không phải!”

Lý Hanh đứng lên trước Lý Long Cơ khom người thi lễ, “Nhi thần có lời muốn nói, xin phụ hoàng ân chuẩn!”

“Hanh Nhi, ngươi cứ nói!”

“Tạ ơn phụ hoàng!”

Lý Hanh chậm rãi đi đến trước mặt Lý Lâm Phủ, nói: “Lý tướng quốc, ta lâu nay nghe vi soái chi đạo là thưởng phạt phân minh, có công mà không thưởng, có lỗi mà không phạt, là thủ bại chi đạo.

Lý Khánh An lần trước Hải Tây dùng binh thần kỳ đại thắng, tướng quốc nói công lao khó có thể xác nhận, lần này Lý Khánh An ở ứng Long bảo đại bại quân Thổ Phồn, tướng quốc còn nói luận công không thể nóng vội, ta đây cũng không hiểu được, Lý Khánh An phải lập bao nhiêu kỳ công, thì tướng quốc mới cho rằng có thể cấp cho một chút tiểu phong thưởng đây?”

“Thái tử!”

Lý Long Cơ mặt trầm xuống dưới, nghiêm giọng nói: “Không được vô lễ tướng quốc.”

“Nhi thần không dám!”

Lý Hanh hung hăng trừng mắt nhìn Lý Lâm Phủ liếc mắt một cái, lui về chỗ ngồi.

Lý Lâm Phủ vội vàng đứng lên, có chút sợ hãi nói với Lý Hanh: “Điện hạ, thần không nói là không thể phong thưởng Lý Khánh An, cũng tuyệt không có phủ nhận công lao của hắn.

Ý thần là ghi nhớ lại công lao của hắn, đợi Lũng Hữu chiến dịch kết thúc nhất tịnh phong thưởng, khi đó phong hắn một cái quan lớn cũng có thể khiến tất cả mọi người tâm phục khẩu phục.”

Lúc này, Trần Hi Liệt cũng đứng lên cười nói: “Thần đồng ý lời của Lý tướng quốc ý tưởng, binh có binh pháp, quốc có quốc tắc, Lý Khánh An quân công luận phần thưởng, hẳn là từ chủ soái Ca Thư Hàn đưa ra, nếu chúng ta vượt qua Ca Thư Hàn trực tiếp phong thưởng Lý Khánh An, thứ nhất là không tôn trọng Ca Thư Hàn, thứ hai chúng ta chỉ khen thưởng mình hắn, mà quên mất những tướng sĩ khác, sẽ ảnh hưởng sĩ khí.

Cho nên thần nghĩ, tạm thời chỉ khen thưởng miệng, đợi đại chiến kết thúc mới nhất nhất luận công trọng thưởng.”

Lý Long Cơ gật gật đầu, lại nhìn các vị tướng quốc nói: “Các vị ái khanh khả dị nghị?”

Dương Thận Câm cùng Trương Quân đồng loạt nói: “Thần không dị nghị!”

Lý Long Cơ gặp Bùi Khoan không hé răng, liền cười nói: “Bùi ái khanh cảm thấy không ổn?”

Tuy rằng Bùi Khoan cảm thấy được tạm không phong thưởng với Lý Khánh An bất công, nhưng hắn cũng tán thành Trần Hi Liệt lời nói, không thể qua mặt Ca Thư Hàn, phải phong thưởng cũng là phải do Ca Thư Hàn đưa ra yêu cầu chính thức, lão cũng gật đầu nói: “Bệ hạ, thần tán thành lời Trần tướng quốc nói, quả thật không thể qua mặt Ca Thư Hàn như thế.”

“Tốt lắm, nếu các vị ái khanh ý kiến đều nhất trí, trẫm sẽ tiếp thu, có thể chỉ tán thưởng trước đã.”

Nói đến đây, Lý Long Cơ lo lắng lo lắng nói: “Hiện tại đã dần tới cuối năm, nhưng Hà Hoàng chiến dịch vẫn không tiến triền, trẫm thực lo lắng chờ đánh xong một trận, Đại Đường quốc khố cũng bị tung hao cạn kiệt.

Lý tướng quốc, trầm nghe nói giá gạo Trường An một trăm hai mươi ván một đấu,đây có phải thật sự?”

Lý Lâm Phủ thở dài nói: “Một trăm hai mươi văn giá gạo trung bình,loại gạo Hồ Châu thượng hạng đã đến một trăm bốn mươi ván, nếu triều đình không bán lương thực theo giá qui định trong những năm mất mùa, chỉ sợ đến tân niên có khi giá gạo sẽ đột phá vượt hai trăm văn, khi đó cực có thể sẽ có nạn cướp kho gạo bạo phát.”

Đấu thước hai trăm văn.

Đây là điều Lý Long Cơ nghĩ còn chưa hề nghĩ đến, Thiên Bảo năm đầu đấu thước chẳng qua có mười văn.

Giờ mới vài năm qua đi liền tăng đến hai trăm văn, người trầm ngâm lát sau liền hỏi Trương Quân nói: “Trương thượng thư, trong kho còn có nhiều ít tồn gạo?”

Trương Quân bối rối nói: “Bệ hạ, tồn gạo trong kho còn có tám mươi vạn thạch.Ngày hôm qua thần đi khảo sát thực tế, trong đó có ba mươi vạn thạch đều đã thối rữa, là gạo cũ, không thể dùng ăn, Trên thực tế chỉ còn lại có năm mươi vạn thạch.

Bệ hạ, năm mươi vạn thạch này còn cũng không đủ Lũng Hữu chiến dịch sử dụng trong ba tháng.

Hôm qua Bộ binh phát đến điệp văn, yêu cầu điều thêm tám mươi vạn thạch gạo đến Lũng Hữu, thần nào có còn có lương thực vận đi?”

“Thế gạo tồn Thiểm Châu đâu?

Không thể điều một phần đến ư?”

“Bệ hạ, Đông, Hà Nam thiên tai, gạo tồn Thiểm Châu đã điều đến hai nơi này.”

Lý Long Cơ chau mày thành một hình chữ bát, sao lại quẫn bách đến mức này?

Lúc này Bùi Khoan đứng lên nói: “Bệ hạ, thần có một cách, có thể lập tức được trăm vạn thạch gạo.”

Lý Long Cơ mừng rỡ, vội la lên: “Bùi ái khanh mời nói.”

“Bệ hạ, Quan Trung gạo cũng không ít, mấu chốt nó được nắm trong tay cái nhà đại hào phú Trường An.

Nếu bệ hạ có thể ra hạ chỉ lệnh cấm tồn gạo, hạn chế nhà giàu có trữ gạo, sau đó triều đình vừa dễ ổn định giá gạo, thì còn sầu chỉ việc trong Kinh không có gạo?”

Bùi Khoan nói xong, Đại Đồng điện bỗng chốc tĩnh lặng lại, hạn chế gạo của cường hào Trường An thì có gì khác lệnh hạn điều mấy năm trước?

Ai chịu?

Bầu không khí trong Đại Đồng điện trở nên hơi ngượng ngùng, Lý Lâm Phủ cười gượng một tiếng nói: “Bùi thượng thư biện pháp này tuy rằng không tồi, nhưng không thực tế, chỉ sợ không thể thực hiện được?”

“Như thế nào hội không thể thực hiện được?”

Bùi Khoan lạnh lùng nói: “Nhà giàu có nhiều kho tư tàng trữ gạo trong Quan Trung, gần huyện Hàm Dương huyện hơn hai trăm năm mươi kho, chỉ một kho thôi đã ngoài ngàn thạch?

Những kho tư chiếm đó sở hữu của ai.

Lý tướng quốc hẳn là hơn ta nhiều.

Đây đang lúc thời điểm mốt chốt của chiến dịch Lũng Hữu, không thể bởi vì quân lương không đủ mà binh bại?

Còn nữa, năm mới sắp đến, nội thành Trường An đang có lời đồn đãi tứ phía rằng giá gạo lại tăng vọt.

Hôm tiệm gạo Trương gia chợ Tây đã bị dân chạy nạn phía Hà Đông Tây cướp tiệm.

Hôm qua giá gạo thô đã lên một trăm tư văn, liệu trước tết sẽ không tăng lên đến hai trăm sao?”

Lý Lâm Phủ nghe Bùi Khoan vạch trần những lời ngụy biện của mình, mặt lão ửng đỏ nói: “Ta cũng không phải nói không thể mua gạo của nhà giàu, nhưng mua thì cần tiền, nhưng hiện tại Tả Tàng (là một trong những quốc khố thời cổ, vì ở vị trí phía tả, nên gọi là Tả Tàng; Đời Đường Tả Tàng là nơi cất giữ tiền, gốm sứ, thuế tô dịch trong ) tốn tiền cũng chẳng qua có mỗi năm mươi vạn quan, cuối năm phải tiền trả bồng lộc, tháng sau quý phi nương nương phải mừng thọ, còn phải tân niên đại tế, đều phải dùng tiền, làm sao còn có dư tiền đi mua lương?”

Chương 133: Đêm Trước Đại Chiến

Trong một gian phòng họp tại Thiện châu, Lũng Hữu tiết độ sứ phủ đang nóng sôi sục.

Mười mấy viên đại tướng tham gia chiến dịch Hà Hoàng đang tụ tập tại nơi này, nghe chủ soái của chiến dịch Hà Hoàng, Lũng Hữu tiết độ sứ Ca Thư Hàn truyền đạt mệnh lệnh mới nhất của triều đình.

“Thánh Thượng đã hạ nghiêm lệnh, nội trong ba tháng nếu không chiếm được Thạch Bảo thành, cái đầu của Ca Thư Hàn này sẽ bị treo dưới Mình Đức môn của Trường An, cũng như thế, nếu không chiếm được Thạch Bảo thành, chư vị đang ngồi ở đây cũng sẽ cùng chôn với Ca Thư Hàn này, trước lúc triều đình giết ta, ta sẽ đem hết thảy bọn ngươi xử trảm trước.”

Ca Thư Hàn dùng ánh mắt lạnh lùng quét về phía hai mươi bốn viên đại tướng đang ngồi, các đại tướng này đến từ năm hệ thống lớn, Lũng Hữu, Sóc Phương, Hà Tây, An Tây, còn có một người đến từ Trường An cảnh vệ quân Đổng Diên Quang, nửa năm qua, hắn Ca Thư Hàn vẫn tận sức chỉnh hợp lại bọn họ, muốn rèn luyện bọn họ thành một khối đồng tâm tác chiến rắn chắc như gang sắt, nhưng sự thật chừng mình hắn đã sai rồi, hắn không đủ quyền uy trấn áp được các đại tướng này, bọn họ vẫn có suy nghĩ của mình, việc Thần Uy bảo mất đi đó là một ví dụ điển hình nhất.

Sóc Phương kỵ binh của A Bố Tư lúc ấy đang ở cách đó trăm dặm, lúc đó ngọn lửa cầu cứu của Thần Uy bảo đã được đốt lên, bọn họ vẫn án binh bất động, cho đến khi Thần Uy bảo bị mất đi, bọn họ mới chậm rãi khởi binh, nhưng lý do cuối cùng mà bọn họ nói với mình lại rất đơn giản, mình không có nói cho bọn họ rằng bọn họ có nghĩa vụ cứu viện Thần Uy bảo.

Chuyện này làm cho Ca Thư Hàn vừa cảm thấy phẫn nộ, nhưng là làm cho hắn bừng tỉnh, hắn không có khả năng chỉnh hợp năm nhánh quân không cùng hệ thống này, trừ phi toàn bộ đổi thành thủ hạ của chính mình, nhưng triều đình không có cho hắn quyền lực này.

Ca Thư Hàn trong lòng biết rõ, Thánh Thượng cho hắn thời gian ba tháng đó, không có nghĩa là hắn có thể ở đây sau hai tháng mới thông thả mà đánh Thạch Bảo thành, đến lúc đó một biến cố nhỏ cũng sẽ làm cho chiến cuộc không thể vãn hồi được, Thánh Thượng cho hắn thời gian ba tháng, hắn chỉ có thể cho mình thời gian một tháng.

“Lời ngõ của ta chỉ có vậy thôi, có ý kiến gì thì bây giờ nói với ta, đợi lát nữa ta sẽ thực hiện triển khai chiến dịch, nếu khi đó lại có ý kiến không chịu làm, thực xin lỗi, vậy thì hãy cút khỏi Lũng Hữu cho ta!”

Ca Thư Hàn nói rất gay gắt, trong phòng hội nghị lặng ngắt như tờ, A Bố Tư nhẹ nhàng vuốt mấy sợi râu ngắn, ánh mắt biểu lộ vẻ khinh thường, lời nói này của gã Ca Thư Hàn không phải nhắm vào mình đó sao?

Không phải chính là vì trận chiến Thần Uy thành mình không ra tay sao?

Hắn nghĩ hắn là ai chứ, hắn tưởng hắn là Vương Trung Tự sao?

Hứ!

“A Bố Tư tướng quân, ngươi có ý kiến gì sao?”

Ca Thư Hàn liếc A Bố Tư một cái, lạnh lùng hỏi.

“Không có!

Ta đâu có ý kiến gì?

Ca Thư Hàn đại soái, ngươi cử việc hạ lệnh, nhưng kỵ binh của ta không thích họp chiến đấu ở vùng núi, điểm này mong đại soái xem xét lại.”

Ý của A Bố Tư chính là muốn nói cho Ca Thư Hàn biết, trận chiến tấn công Thạch Bảo thành hắn sẽ không tham gia, Ca Thư Hàn cười nhạt một tiếng, nói: “A Bố Tư tướng quân, trận chiến tấn công Thạch Bảo thành sẽ do ba nhánh Lũng Hữu, Hà Tây và An Tây đảm nhiệm, kỵ binh của ngươi sẽ thi hành nhiệm vụ khác.”

“Được thôi, Ca Thư Hàn đại soái hạ lệnh đi!

Ta nghe.”

Ngay lúc Ca Thư Hàn và A Bố Tư tranh luận, Lý Tự Nghiệp khẽ nói với Lý Khánh An: “Thất Lang, Ca Thư đại soái tại sao không hề để cập tới việc đảo Long Câu của tướng quân đại thắng vậy, chẳng lẽ triều đình không có tuyên dương gì sao?”

“Khánh An cũng không biết, có lẽ triều đình muốn để đến hồi cuối mà cùng tuyên dương một lược chăng!”

Tâm tư của Lý Khánh An không hề để ý đến việc tuyên dương dó, mà là quan tâm đến hội nghị quân sự của hôm nay, Ca Thư Hàn rốt cục cũng triển khai đánh Thạch Bảo thành, nhưng Lý Khánh An lại cho rằng thời cơ hiện tại vẫn chưa chín mùi.

Trước tiên là mùa đông, Xích Lĩnh đại tuyết bao trùm, có lợi cho việc thủ mà bất lợi cho việc tấn công, điểm này lúc hắn trấn thủ ứng Long thành đã thấm thía được điều đó.

Thứ đến chính là các quân chưa từng diễn tập họp tác chiến đấu chung, chưa qua chỉnh hợp đã đi vào chiến đấu, có thể phối hợp án ý sao?

Tên A Bố Tư này còn đối kháng lại với Ca Thư Hàn đó!

Tiếp theo nữa chính là hậu cần lương thào, quân Đường lương thảo không đủ, nhưng quân Thổ Phồn cũng gặp phải áp lực về vấn đề tiếp viện, nếu có thể kéo dài tới tháng hai sang năm mới đánh, không những tấn công dễ dàng, hơn nữa nội bộ quân Thổ Phồn cũng sẽ sinh biến, hiện tại đánh, không phải trúng ý của người Thổ Phồn đó sao?

Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng Lý Khánh An cũng không có nhiều lời, những việc đó Ca Thư Hàn cũng có thể nghĩ đến, chỉ là áp lực của triều đình khiến cho hắn không thể không triển khai cuộc chiến trước thời hạn.

Lúc này, Ca Thư Hàn rốt cục bắt đầu triển khai, trước tiên hắn nói với A Bố Tư: “A Bố Tư tướng quân, nhiệm vụ của ba vạn quân Sóc Phương các ngươi là áp chế Thần Uy thành, khiến cho quân Thổ Phồn ở Xích Lĩnh không dám quay về chi viện cho Thạch Bảo thành, nếu có thể, ngươi chiếm lấy Thần Uy thành cho ta!”

A Bố Tư hừ một tiếng, không có nhận lời, cũng không có tỏ thái độ gì, chỉ tỏ vẻ hắn đã biết rồi, Ca Thư Hàn nhìn hắn một cái, lại hỏi: “A Bố Tư tướng quân, mệnh lệnh của ta ngươi nghe rõ chưa?”

“Ta nghe rõ, không phải chính là khống chế quân Thổ Phồn ở Xích Lĩnh tại tuyến bắc sao?

Không thành vấn đề, ta có thể làm được.”

“Được rồi, nếu ngươi làm lờ chiến dịch Thạch Bảo thành, ta sẽ chém ngươi trước!”

Ca Thư Hàn hứ một tiếng thật mạnh, lại nói với nhân vật đau đầu khác là Đổng Diên Quang: “Đồng tướng quân, nhiệm vụ quan trọng kế tiếp phải phiền đến ngươi rồi.”

Đổng Diên Quang là tả vệ đại tướng quân, năm trước do Vương Trung Tự không chịu đánh Thạch Bảo thành, Lý Long Cơ liền phái hắn đến tấn công Thạch Bảo thành, kết quả thất bại, Đổng Diên Quang liền đem trách nhiệm đổ lên đầu Vương Trung Tự, khiến Vương Trung Tự bị bãi miễn giáng chức.

Sau khi Ca Thư Hàn kế nhiệm Lũng Hữu tiết độ sứ, Đổng Diên Quang cũng không có quay về Trường An, mà được phong làm đô đốc Thiện Châu, Lũng Hữu tiết độ phó sử, hỗ trợ Ca Thư Hàn tấn công Thổ Phồn.

Chiến dịch Hà Hoàng lần này, hắn càng được phong làm phó tướng, trở thành nhân vật chỉ huy thứ hai.

Ca Thư Hàn đau đầu với Đổng Diên Quang không phải ở chỗ Đổng Diên Quang làm phó tướng của hắn, mà là lần trước sau khi Đổng Diên Quang dẫn ba vạn Lũng Hữu quân tấn công Thạch Bào thành thất bại, cũng không có đem quân quyền giao ra, mà là với thân phận đô đốc Thiện Châu đem quyền khống chế ba vạn đại quân làm của riêng, đối với việc này triều đình cũng tỏ vẻ thừa nhận, Ca Thư Hàn là quan mới nhậm chức, cũng không thể làm gì hắn được.

Do Đổng Diên Quang từng tấn công Thạch Bảo thành thất bại, bởi vậy trong chiến dịch Hà Hoàng vậy lần, hắn vẫn giữ sự im lặng, đối với tất cả quân vụ đại sự một mực không phát biểu ý kiến.

Đổng Diên Quang dáng người cao gầy, làn da trắng bệch, tuổi chừng hơn bốn mươi, ở giữa đám các đại tướng quân có làn da thô đen, hắn có vẻ như hạc trong bầy gà, nghe thấy Ca Thư Hàn phân công nhiệm vụ cho hắn, hắn thản nhiên lên tiếng: “Đại soái xin cứ nói!”

Ca Thư Hàn trầm ngâm một lát, hắn muốn cho Đổng Diên Quang phụ trách chặn viện quân của Đại Phi Xuyên, nhưng đưa ra quyết định này hắn vẫn có chút lo lắng, nhiệm vụ quan trọng như vậy giao cho Đổng Diên Quang, hắn có thể hoàn thành được không chứ?

Nhưng Ca Thư Hàn cũng hiểu, Đổng Diên Quang này là ái tướng của Lý Long Cơ, nếu không phải vì hắn từng tấn công Thạch Bảo thành thất bại, thì chức Lũng Hữu tiết độ sứ kia đã là của Đổng Diên Quang rồi, chứ không phải hắn Ca Thư Hàn.

Cuộc chiến Hà Hoàng lần này, lệnh cho Đổng Diên Quang làm phó tướng, chính là muốn để hắn tái lập công lớn, để bù lại lần trước tấn công Thạch Bảo thành thất bại, cho nên Đổng Diên Quang nhất thiết phải trọng dụng, chẳng qua để cho hắn đến đánh Thạch Bảo thành Ca Thư Hàn lại lo lắng, cân nhắc mấy bận, Ca Thư Hàn vẫn quyết định để cho hắn phụ trách chặn quân chủ lực Thổ Phồn ở Đại Phi Xuyên.

“Đổng tướng quân, nhiệm vụ của ngươi chính là sau khi A Bố Tư tướng quân khống chế trọng quân Xích Lĩnh tại Thần Uy thành, ngươi dẫn ba vạn quân của bản bộ cùng với ba vạn quân Hà Tây từ mặt hồ Thanh Hải vòng ra sau Xích Lĩnh, chặn viện quân Thổ Phồn ở Đại Phi Xuyên.”

“Chờ một chút!”

Đổng Diên Quang vội la lên: “Đại soái để ta đi chặn quân chủ lực Thổ Phồn sao?”

“Đúng vậy, ta cũng không cần Đổng tướng quân kiên trì lâu đâu, chỉ cần chặn lại trong ba ngày, cuộc chiến Thạch Bảo thành này ta liền thừa nhận Đồng tướng quân ghi công đầu.”

Đổng Diên Quang có chút động lòng, chỉ cần ba ngày, liền có thể lấy công đầu, việc này có thể xem xét được, hắn suy nghĩ một hồi bèn nói: “Thôi được!

Thuộc hạ tuân theo sự sắp đặt của đại soái.”

Quân Sóc Phương, quân Hà Tây cùng với bộ của Đổng Diên Quang đều đã có sắp đặt rồi, còn lại việc tấn công chính diện vào Thạch Bảo thành bèn do quân chủ lực Lũng Hữu của hắn hoàn thành, lúc này, ánh mắt Ca Thư Hàn lại liếc về phía Lý Khánh An và Lý Tự Nghiệp, hai người này là đại biếu của quân An Tây, cũng là quân đội duy nhất dễ chỉ huy trong hệ thống quân của hắn.

Ca Thư Hàn cười nói: “Quân mạch đao của Tự Nghiệp là quân uy dũng trong việc công thành, lần này theo ta tấn công ở chính diện, về phần Khánh An tướng quân.”

Ca Thư Hàn chỉ vào phía sau núi Xích Lĩnh nói: “Nhiệm vụ của Khánh An tướng quân là phối hợp quân chủ lực tấn công ở chính diện, ra binh kỳ diệu từ sau lưng Thạch Bảo thành giết vào.”

Lý Tự Nghiệp và Lý Khánh An cùng nhìn nhau, Lý Từ Nghiệp vội la lên: “Đại soái, phía sau núi Xích Lĩnh là nơi bố trí trọng binh phòng thủ của quân Thổ Phồn, quân An Tây chúng tôi binh mỏng tướng ít, làm sao có thể từ sau núi giết lên Thạch Bảo thành?

Mong đại soái xem xét lại.”

Ca Thư Hàn không đợi Lý Khánh An mở miệng liền khoát tay cười nói: “Tự Nghiệp không cần lo lắng, bổn soái cũng không có yêu cầu Khánh An tướng quân đoạt được Thạch Bảo thành, ý của bổn soái là để cho hắn từ sau núi giả bộ đánh vào, thu hút sự chú ý của quân Thổ Phồn, thủ hạ của Khánh An tướng quân đều là quân Xích Hầu, hoàn toàn có thể đảm nhiệm.

Lại nói lúc đó trọng quân Thổ Phồn ở Xích Lĩnh cũng đều đã bị thu hút đến Thần Uy thành ở tuyến một, mà quân Thổ Phồn ở Đại Phi Xuyên do Đổng Diên Quang tướng quân phụ trách chặn lại, thật ra nhiệm vụ của Khánh An tướng quân rất nhẹ nhàng, đó cũng là bổn soái có ý chiếu cố quân An Tây, các ngươi cũng đừng chối từ làm gì.”

Nói xong, ánh mắt của Ca Thư Hàn liếc về phía Lý Khánh An, hắn không dám lấy quân Sóc Phương và quân Hà Tây ra thử đao, nếu quân An Tây còn dám không tuân theo, hắn sẽ mượn tên Lý Khánh An này để tạo quân uy, Lý Khánh An kéo Lý Tự Nghiệp một cái, đứng lên chắp tay nói: “Mạc tướng tuân lệnh!”

Ca Thư Hàn cười to, “Tốt!

Đại trượng phu phải rốp rảng như vậy chứ!”

Tiếng cười vừa dứt, ánh mắt hắn đảo qua mọi người, chậm rãi nói: “thời gian xuất binh của các đội quân ta sẽ sắp xếp chỉ tiết rõ ràng, nhưng thời gian đoạt lấy Thạch Bảo thành đã định, trước mùng một tháng giêng năm Thiên Bảo thứ tám, nhất định phải đoạt được!”

Sau cuộc họp, Ca Thư Hàn sai người mời Lý Khánh An tới trong thư phòng của hắn.

“Mạt tướng tham kiến Ca Thư đại soái!”

Lý Khánh An vào nhà bèn nửa quỳ hướng Ca Thư Hàn làm lễ theo nghi thức quân đội.

“Ha ha!

Thất Lang không cần khách khí.”

Ca Thư Hàn vội vàng vừa cười vừa đỡ hắn dậy, mời hắn ngồi xuống, lại lệnh thân binh dâng lên một ly trà cho hắn.

“Thất Lang, lần trước việc đảo Long Câu đại thắng, triều đình không kịp phong thưởng cho ngươi, có oán hận không?”

“Thuộc hạ không có oán hận.”

Ca Thư Hàn cười xòa, lại nói: “Thật ra ta đã báo với triều đình về công tích của ngươi, còn việc tập kích bất ngờ Phục Sĩ thành, việc hỏa thiêu quân lương, ta cũng đã kịp thời bẩm báo với triều đình, Thánh Thượng cũng có tỏ thái độ.”

Nói xong, hắn lấy ra một bộ ý chỉ mà binh bộ chuyền tới, đưa cho Lý Khánh An: “Ngươi xem trước đi!”

Lý Khánh An mở bức thánh chỉ bố vàng mà trung thư tỉnh đã đưa xuống ra xem, trong thánh chỉ ghi rõ ra công lao của hắn, tập kích bất ngờ Phục Sĩ thành, hỏa thiêu quân lương của Thổ Phồn; đảo Long Câu đại thắng, phấn chấn sĩ khí quân Đường, đều là công lao vĩ đại cả, đợi sau khi chiến sự Hà Hoàng kết thúc, sẽ cùng khen thưởng một

Ca Thư Hàn thở dài nói: “Ta sở dĩ không có lập tức yêu cầu triều đình phong thưởng ngươi, là vì phe phái trong quân phức tạp, vừa rồi ngươi cũng thấy đấy, một tên A Bố Tư, một tên Đổng Diên Quang cũng đều là người kiêu ngạo khó bảo, một khi phong thưởng ngươi, trước tiên bọn họ sẽ không làm, ngày hôm qua cái tên A Bố Tư còn tìm ta ồn ào, nói hắn đã cứu Dương Cảnh Huy, tại sao không được phong thưởng, ta nói Lý Khánh An người ta lập công lớn như vậy, cũng có được phong thưởng đâu, hắn lúc này mới ngậm miệng, ài!

Ta là thống soái của trận chiến Hà Hoàng, đốc hơn mười vạn người, người nào cũng đều cho rằng trận chiến này tất thắng, chỉ có lòng ta hiểu rõ, muốn đánh thắng trận chiến này, khó đấy!

Một sự ma sát nội bộ đã bó tay bó chân ngươi rồi.”

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc, nói: “Đại soái không cần lo lắng, ta cũng không có oán hận gì, chỉ là Khánh An cho rằng đại soái điều bộ của A Bố Tư và bộ của Đổng Diên Quang đi, đồng thời phó thác trọng trách, nhưng cũng không thể cam đoan hai người bọn họ sẽ phối hợp chủ lực tác chiến, hơn nữa bộ của Đổng Diên Quang, hắn thật sự có thể chặn lại chủ lực của quân Thổ Phồn sao?”

“Điều này trong lòng ta đã có suy tính rồi, ta cũng không cần bọn họ thật sự đánh với quân Thổ Phồn, chỉ cần bọn họ làm ra vẻ thôi, thì đã có thể phân tán binh lực của Thổ Phồn, để quân Thổ Phồn không nhìn thấy được dụng ý thật của ta, chỉ cần ta đánh hạ Thạch Bảo thành, Xích Lĩnh bèn là vật trong bàn tay của ta rồi.”

Nói đến này, Ca Thư Hàn nhìn thẳng vào mắt của Lý Khánh An nói: “Còn ngươi từ sau lưng tấn công Thạch Bảo thành, đó mới là mấu chốt của toàn bộ chiến cuộc, Thạch Bảo thành chỉ có thể chứa một ngàn người, cũng không đáng sợ, điều đáng sợ chính là viện quân của nó không bao giờ dứt, cho nên ngươi nhất định phải khống chế được viện quân của Thạch Bảo thành, giúp cho việc tấn công trước mặt của ta giảm bớt áp lực.

Thất Lang, hai ngày, chỉ cần ngươi giữ chân quân Thổ Phồn hai ngày, ngươi chính là công thần lớn thứ nhất của chiến dịch Hà Hoàng lần này, nếu ngươi thất bại, cũng cùng nghĩa là việc thất bại của toàn bộ chiến dịch Hà Hoàng, ngươi hiếu chưa?”

Một đội kỵ binh cấp tốc đi vội trong cao nguyên đồng cỏ hoang vu vắng vẻ, phương xa đó là Xích Lĩnh trắng phau như tuyết.

Ráng chiều chiếu lên trên triển núi màu đỏ sậm, đượm một nét thê lương của màu hoàng hôn nhuốm máu.

Hướng tiếp ra hướng tây là mặt biển Thanh Hải mênh mông bát ngát, trên băng nguyên giống như có ngọn lửa to đang thiêu đốt hừng hực, Lý Khánh An từ từ ghì chặt chiến mã lại, dõi mắt nhìn mảng trời chiều ngã hồng phương xa kia, trong đầu hắn vẫn vang vọng lời nói Ca Thư Hàn: 'Hai ngày, chỉ cần Thất Lang giữ chân quân Thổ Phồn hai ngày, Thất Lang sẽ là đệ nhất đại công thần của chiến dịch Hà Hoàng lần này.

Nếu ngươi thất bại, thì cũng có nghĩa là toàn bộ chiến dịch Hà Hoàng đều thất bại, Thất Lang hiểu rõ chứ?' Trời chiều chiếu vào khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của hắn, trong ánh mắt hắn giống như cũng bập bùng ánh lửa, đó là một thứ trách nhiệm và cương nghị của quân nhân.

Tháng mười hai giá rét, đất Hồ kết băng sương, nam nhi không sợ chết, phá gan liều cùng tướng.

Lý Khánh An quật một cái thật mạnh vào chiến mã, hướng về phía đại báng nguyên bạt ngàn của Thanh Hải chạy đi.

Bắt đầu từ ngày mười lăm tháng mười hai trở đi, cỗ máy chiến tranh của quân Đường đã bắt đầu khởi động, A Bố Tư Suất thống lĩnh ba vạn quân Sóc Phương, cùng với Đổng Diên Quang dẫn theo sáu vạn quân Đường, tổng cộng chín vạn đại quân đồng thời xuất phát về hướng quận Tây Hải xa mấy trăm dặm.

Trời vừa quét một trận tuyết lớn, trở nên quang đãng.

Trên vùng thảo nguyên tràn đầy bùn lầy và nước tuyết, xe lương phủ vải dầu lên, xe ngựa chở thân mạch và cỏ khô, còn có xe trượt tuyết to chở đồ quân nhu, chòng chành lắc lư, kẽo cả kẽo kẹt di chuyển về phía trước.

Bông tuyết bay lượn trên bầu trời, đúng vào mùa rét lạnh nhất ở Hà Hoàng, núi cao đồng cò và trong các khe rãnh đóng băng đều tích đầy một lớp tuyết trắng dày, những chỏm núi cuối cùng của Đại Thông Sơn ở phía xa hiện ra hình dáng mơ hồ.

Quân Đường đạp chân vào bùn lầy, bất kể mưa tuyết nhỏ dày đặc, cùng với tiếng thét to và nguyền rủa, xen lẫn tiếng lốp bốp của roi da và tiếng kẽo kẹt của trục xe thẳng tiến về tây bắc, khí thế thật rầm rộ, giống như hải triều.

Lâu lâu có thể nhìn thấy gia súc đang nằm hấp hối hoặc thi thể gia súc ở hai bên của đoàn người, hoặc thỉnh thoảng vẫn có một chiếc xe to ngã lăn quay bánh xe hướng lên trời.

Có khi một đội kỵ binh nhảy vào dòng người này, vì thế bọn lính sẽ không ngừng quát to, nguyền rủa, ngựa cũng thẳng mình dậy không ngừng hí kêu, nếu là một chiếc xe to chở đầy lương thảo, thì sẽ lăn xuống sườn dốc, người trên xe cũng lăn xuống theo.

Phía trước, giữa dòng xe đông nghịt, binh sĩ xếp thành hàng ngũ thật dài, đạp trên bùn lầy trơn trượt vất vả tiến lên.

Trong dòng người trộn lẫn xe ngựa vận chuyển các loại vũ khí hạng nhẹ như đao thương, cung nỏ, binh sĩ áp tải nằm bẹp trên đầu bạt của xe, không ngớt người chạy ra đội ngũ, len vào lùm cây, ngồi xổm xuống.

Song song với đoàn quân ở cách xa hai dặm chính là Hoàng Thủy.

Nước sông kết thành một lớp băng thật dày, mấy ngàn dân phu Lũng Hữu đang vất vả lôi kéo từng đoàn xe trượt tuyết to chở đồ quân nhu, phát ra khẩu hiệu trầm thấp, có tiết tấu, làm chấn động lòng người.

Xe trượt tuyết chở quân nhu chất đầy các loại binh khí công thành hạng nậng, thang chưa lắp ráp, xe sào (là một loại xe có thiết kế chỗ nhòm cao, dừng để lên cao quan sát địch tình, chỗ nhòm cao trên xe như sào chim, nên mới gọi là xe sào, còn gọi là xe lâu), xe lâu (như xe sào), cùng với số lượng lớn các lều trại, lương thực, kéo dài hơn mười dặm, nhìn không hết tầm mắt, mặt khác còn có máy ném đá đáng sợ, chùy công thành cùng với các thùng dầu hỏa, đều được trọng binh hộ vệ.

Đích đến của bọn họ chính là Thanh Hải ở xa ba trăm dậm, tốc độ hành quân cực kỳ chậm chạp, đoàn quân đã đi được ròng rã năm ngày trời.

Một toán kỵ binh phóng qua bên cạnh đoàn quân, bắn tung một máng bùn lớn trẽn lẫn với tuyết.

Vài viên binh sĩ tránh né không kịp, trên người trên mặt đều bị bắn đầy nước bùn.

“Tổ mẹ ngươi!”

Lời còn chưa dứt, 'bốp!' một tiếng giòn vang, trên mặt tràn đầy nước bùn ấy lại có thêm một vết roi màu đỏ máu.

Một con ngựa chạy lướt qua bên cạnh hắn, cuốn theo một tiếng gió tạt qua.

“Mắt ngươi mù rồi, dám chửi cả tướng quân A Bố Tư.”

A Bố Tư khuôn mặt sa sầm cả lại, phóng ngựa chạy gấp về phía trước, lướt qua từng đoàn quân Đường.

Phía trước là một mảnh rừng già trụi lủi, chung quanh rừng già canh chừng nghiêm ngặt, không cho binh lính tiến vào.

Trong khu rừng già, Đổng Diên Quang đang nghỉ ngơi cùng hơn mười viên quan văn và tham mưu của hắn.

“Ta là Sóc Phương A Bố Tư, muốn gặp Đổng đại tướng quân của các ngươi.”

A Bố Tư nguyên là thủ lĩnh bộ lạc Thiết Lạc Đồng La trong chín họ lớn của Đột Quyết, quy thuận Hãn Quốc đông Đột Quyết.

Dân cư đông đúc, lực lượng lớn mạnh.

Lúc đông Đột Quyết còn do Ô Tô Mễ Thi Khả Hãn thống trị, ban chức hắn làm Hiệp hộ của Tây Bộ, địa vị chỉ đừng sau Khả Hãn.

Sau khi Hãn Quốc đông Đột Quyết diệt vong, ô Tô Mễ Thi Khả Hãn bị liên binh Bạt Tất Mật, Hồi Hột và Cát La Lộc tấn công sát phạt, hắn dẫn theo bộ lạc nương nhờ Đại Đường, được Lý Long Cơ phong làm Phụng Tín Vương, lại ban thưởng tên Hán là Lí Hiến Trung, đưa bộ lạc an cư ở vùng đất Hà Nam - nơi trực thuộc của Sóc Phương tiết độ sứ.

Tướng lĩnh quân Đường duy nhất mà A Bố Tư tin phục đó là Sóc Phương tiết độ sứ ban đầu Vương Trung Tự.

Sau khi Vương Trung Tự vô tội bị cách đi quân chức, trong lòng hắn đâm ra bất mãn với triều đình.

Hắn lần này bị điều đến tham dự chiến dịch Hà Hoàng, hiệp trợ Ca Thư Hàn tấn công Thạch Bảo Thành, hắn càng cảm thấy triều đình là mượn cơ hội để làm suy yếu hắn.

Người bộ lạc cấp dưới hắn trên cơ bản đều là kỵ binh, làm sao có thể tham dự một trận chiến công kiên (tiến đánh công sự phòng ngự kiên cố của địch hoặc tấn công thành phố, tòa thành, trận địa, ải quân sự trọng yếu được phòng thủ kiên cố của kẻ địch) Thạch Bảo Thành được?

Nguyên nhân chính là vì tồn tại nhân tố không tin tưởng này.

Hắn từ lúc khai chiến tới nay đều tiêu cực ứng chiến.

Khi quân Thổ Phồn tấn công Thần Uy Thành, hắn bèn đóng quân ngoài xa trăm dặm.

Nhìn thấy phong hỏa cầu trợ của Thần Uy Thành, hắn không muốn tiến đến cứu viện, mà chỉ là tiếp ứng tàn binh quân Đường ở phút cuối.

Cũng chính là chuyện này khiến cho hắn và Ca Thư Hàn vốn từ lâu đã xem thường người Đột Kỵ Thi sinh ra mâu thuẫn.

Lát sau, Đổng Diên Quang cỡi ngựa từ trong rừng già đi ra, chắp tay cười nói: “A Bố Tư tướng quân, tại sao tướng quân vẫn còn ở phía sau ta?”

A Bố Tư xoay người xuống ngựa, cười nói: “Đổng tướng quân, ta muốn nói nói mấy câu với tướng quân, không biết có tiện chăng?”

Đổng Diên Quang nhìn hắn một cái thật chăm chú, ngửa tay đưa về phía rừng cây: “A Bố Tư tướng quân, mời!”

Hai người đi vào rừng cây, ngồi xuống hai tảng đá lớn, một viên thân binh bưng hai chén trà nóng tới cho hai người.

A Bố Tư uống một ngụm trà nóng xong, một làn khí nóng tràn vào lồng ngực, xua đi cái lạnh trong người, hắn cười xòa nói: “Đổng tướng quân, chúng ta hành quân với quy mô lớn như vậy, tướng quân nói quân Thổ Phồn có biết không?”

“Nếu Thần Uy Thành do quân Đường khống chế, bọn họ sẽ không biết được, nhưng hiện tại, bọn họ chắc chắn đã nhận được tình báo.”

A Bố Tư gật đầu nói: “Cho nên ta muốn nhắc nhở Đồng tướng quân, cẩn thận kẻo bị trọng binh người Thổ Phồn mai phục bao vây.”

Đổng Diên Quang ngây người một chút, hắn bỗng nhiên nghe ra ý ở ngoài lời của A Bố Tư.

“Ý của tướng quân là, Ca Thư Hàn là muốn dùng ta làm mồi nhử sao?”

A Bố Tư lạnh lùng cười nói: “Ta không nói như vậy, bán thân Đổng tướng quân có thể suy nghĩ một chút, nhưng mà có một điểm có thể khẳng định, Ca Thư Hàn cố ý điều chúng ta ra xa, chính là không cho chúng ta tham dự đánh Thạch Bảo Thành.”

Đổng Diên Quang cúi đầu, đắm mình trong trầm tư.

Chương 134: Đại Chiến Ở Thạch Bảo (Thượng)

Xích Lĩnh ở sườn đông Thanh Hải.

Trước giờ vốn là yết hầu trên con đường Đường Phồn.

Do núi có màu đỏ mà lấy tên Xích Lĩnh.Từ thời Hán, Ngụy, Tùy và cả Tùy, Xích Lĩnh đều là tiền tiêu và lá chắn thuộc quản trị của vương triều Trung Nguyên.

Vào đời Đường, lại càng vì vị trí quân trọng của nó trên con đường Đường Phồn mà càng có vị trí quân sự chiến lược.

Xích Lĩnh tây cao đông thấp, tây bộ địa thế tuy cao, nhưng tương đối bằng phẳng, mà phía Đông lại hiểm trở gập ghềnh, nó như một tòa chướng ngại khổng lồ tọa lạc ngay trên cổ đạo giữa Thổ Phồn và Đại Đường.

Trong bao nhiêu năm qua đi, nó luôn là cửa ngõ quan trọng quyết định mà Thổ Phồn vẫn lợi dụng để xâm nhập vào Trung Nguyên.

Lần này ba mươi vạn đại quân Đường Phồn hội chiến ở Xích Lĩnh, trực tiếp ảnh hưởng đến lợi ích hạch tâm của hai nước.

Tháng sáu bắt đầu điều binh, đến nay đã giằng co gần nửa năm, dần dần, trận chiến Xích Lĩnh cũng sắp tới lúc mấu chốt nhất.

Đại Phi Xuyên đại doanh Thổ Phồn, một đội quân do hơn vạn tên Cẩm Y Vệ Thổ Phồn tổ thành đang hiên ngang, 800 lực sĩ Thổ Phồn khiêng một cỗ một liễn khổng lồ (xe kéo mà vua ngồi),trên đấy là một túp lều di động được đan bằng lông dê màu trắng xóa, có khả năng chứa hàng trăm người.

Trước lều có mười tám tên võ sĩ võ nghệ cao cường hộ vệ.

Giữa chúng là một quý tộc Thổ Phồn chừng năm mươi hơn đang tọa ngồi.

Trên người lão là chiếc bảo trắng rộng tay dài, bên ngoài khoát thêm chiếc áo da cừu cao cấp, tóc thì được dùng lụa tết lại thành bím, trên chiếc vương miện hoàng kim là mảnh khăn màu đó, bên hông quải thêm một thanh đoản kiếm khảm đầy bảo thạch, hắn chính là Thổ Phồn Tán Phổ Xích Đức Tổ Tán.

Chiến dịch Hà Hoàng với Thổ Phồn mà nói, cũng là một trận chiến dịch can hệ đến vận mệnh quốc gia, Thổ Phồn dốc hết quốc lực đến ứng phó chiến dịch này.

Từ đầu đến cuối, Xích Đức Tổ Tán đều rất chú ý tiến triển chiến dịch, nhưng sau khi Hải Tây Phục Sĩ thành bị quân Đường tập, Xích Đức Tổ Tán trong lòng bắt đầu bất an, Đạt Trát Lộ Cung thật sự có thể thay lão giữ lại Xích Lĩnh sao?

Ngay sau khi Đạt Trát Lộ Cung cướp lấy Thần Uy thành, lại thảm bại ở đảo Long Câu, hai kết quả trái ngược nhau này, rốt cục vẫn làm cho Xích Đức Tố Tán không ngồi yên được nữa, lão hạ lệnh tuần tra Đại Phi Xuyên, đích thân đến tiền tuyến đốc chiến.

Cách đại doanh Thổ Phồn còn mười dặm, Đạt Trát Lộ Cung đã soái lĩnh tam vạn quân Thổ tiến đến nghênh đón Tán Phổ của họ, “Ổ” Tiếng rên thấp giọng vang vọng trong đất trời băng thiên tuyết địa, Xích Đức Tổ Tán vội đứng lên phất tay nói: “Thiên thần bảo hộ Thổ Phồn!

Thiên thần bảo hộ quân đội ta!”

“Thiên thần bảo hộ Tán Phổ, Tán Phổ!

Tán Phổ!”

Ba vạn quân Thổ Phồn cúi mình quỳ xuống, tam hô Tán Phổ, khí thế thập hùng hổ.

Mộc liễn từ từ được đặt xuống.

Đạt Trát Lộ Cung tiến lên từng bước, quỳ xuống nói: “Thần Đạt Trát Lộ Cung, tham kiến Tán Phổ!”

Xích Đức Tổ Tán vội tiến lên đỡ hắn dậy, cười nói: “Đạt Trát Lộ Cung tướng quân, bổn vương chú ý Đường Phồn đại chiến, đặc biệt đến khao quân.”

“Thần không dám, cung thỉnh Tán Phổ vào doanh, để thần bẩm báo lại tình hình chiến đấu với Tán Phổ.”

“Được!

Bổn vương đang muốn nghe.”

Mấy vạn quân vây quanh mộc liễn Tán Phổ Thổ Phồn chậm rãi đi về hướng quân doanh Đại Phi Xuyên.

Trong túp lều đại doanh mấy mươi tên chiến tướng Thổ Phồn xếp thành hai hàng, Đạt Trát Lộ Cung đương tường thuật lại hai trận chiến vừa qua với Xích Đức Tổ Tán.

So với Thần Uy thành đại thắng, Xích Đức Tổ Tán quan tâm hơn về thảm bại đảo Long Câu .Khi nghe nói đúng là Thanh Hải Long vương hiển thánh, khiến quân Thổ Phồn thảm bại khi.Mày lão chau lại như hai con sâu róm quẳng co, sao lại có thể như thế?

Thanh Hải Long vương xuất hiện giữa tòa thành quân Đường, trong lòng quả thực bán tín bán nghi.

Đạt Trát Lộ Cung nói: “Thần mới vừa được nghe Luận Khấp Tàng bẩm báo cũng không tin tường, thần cho rằng là hắn lấy cớ che dấu che giấu thất bại của chính mình, nhưng sau lại thần tùy ý hỏi thêm hơn một trăm binh lính, mọi người miêu tả đều giống nhau.

Thanh Long kia quả thật xoay quanh trên không trung.

Hơn nữa lại còn có cả thiên lôi, làm binh lính ta chết thảm trọng, đây là mấy ngàn nhân chính mắt thấy tai nghe , thần nghĩ không giả được.”

Xích Đức Tổ Tán trầm tư lát sau liền hỏi nói: “Người trấn giữ đảo Long Câu của quân Đường tên là gì?”

“Thần có cho điều tra qua, nghe nói là viên tướng lãnh An Tây, tên Lý Khánh An, thần hoài nghi chính là hắn tập kích Phục Sĩ thành, thần tận mắt nhìn thấy thuyền vận lương của chúng ta ở trong tay hắn.”

“Lý Khánh An!”

Xích Đức Tổ Tán thì thào lặp lại hai lần tên này, trong ánh mắt lão dần ánh lên vẻ hận thù, cắn răng nói: “Ta biết hắn, hắn chính là cái tên An Tây tướng đã nhất tiễn bắn chết công chúa của ta ở vực sâu vạn trượng Tiểu Bột Luật, quả nhiên là oan gia ngõ hẹp!”

Đạt Trát Lộ Cung cũng ngây ngẩn cả người, sau một lúc lâu lão mới nói: “Xin Tán Phổ yên tâm, tên Đường tướng này, thần nhất định sẽ bắt sống hắn giao cho Tán Phổ.”

Đêm khuya, Xích Lĩnh về tây mọi âm thanh yên tĩnh, tất cả sinh vật đều phảng phất đã chìm vào giấc ngủ đông, gió lạnh tựa lưỡi đao đang không ngừng va vào nham thạch, xuyên qua khe trống, phát ra âm thanh thê lương thảm thiết, khiến người ta mao cốt sủng nhiên.

Lúc này, từ khe núi của Xích Lĩnh xuất hiện hai bóng người, hai người bọn họ động tác nhanh chóng, thân thù mạnh mẽ, đây là hai tên quân Đường Xích Hầu, bọn họ tổng cộng có năm đội, mỗi đội hai người,do Lý Khánh An phái đến điều tra tình hình quân Thổ Phồn Xích Lĩnh.

Hai tên này đều là Xích Hầu quân của Đường quân, kinh nghiệm cực kỳ phong phú, bọn họ cực giỏi về việc tự bảo vệ mình, tuyệt khổng để tuần tra Thổ Phồn phát hiện.

Bọn họ lúc này đang ở giữa sườn núi, tìm kiếm chỗ đóng quân Thổ Phồn.Bọn họ đã phát hiện tung tích trinh sát tuần hành Thổ Phồn, vậy phụ cận chắc chắn có quân Thổ Phồn đóng quân.

“Lão lục, xem bên kia!”

Một gã thám báo bỗng nhiên phát hiện một chỗ khe núi

giữa có mấy người màu trắng gì đó.

“Là lều trại!”

Một tên quân Đường khác mừng rỡ reo lên.

“Suỵt!

Nhỏ thôi, chúng ta đi xem thử.”

Hai người kéo lại thắt lưng, nhanh chóng leo lên theo hướng núi, phía sau Xích Lĩnh không hiểm trở giống mặt trước núi, có rất nhiều khe núi, lợi cho việc leo trèo, nhưng chỉ giới hạn trong sườn núi, nếu muốn đi đến đỉnh núi, cũng gian nguy không kém.

Hai người chậm rãi leo tới khe núi phía trên, từ trên nhìn xuống phía dưới, lại càng rõ ràng hơn.

Hai họ không khỏi bất giác hít một hơi khí lạnh thật sâu, chỉ thấy lều trại đang trải đầy cả một vùng núi rộng thênh thang.

“Ta đếm xong rồi, tổng cộng hai trăm chín mươi lăm lều trại.”

Dựa theo kinh nghiệm bọn họ, mỗi lều trại có khoảng hai mươi người, và một ít lều trại dùng để trữ lương thực, trên khe núi đó ít nhất có năm nghìn quân, bọn họ ngẩng đầu nhìn xem đỉnh núi, trong bóng đêm, có một con đường mòn quanh co khúc khuỷu kéo dài tới tận đỉnh núi, nơi đó là một dốc núi đen ngòm, như con bò Tây Tạng hùng hồn ngự trị trên đỉnh núi, đó chính là Thạch Bảo thành nơi nắm giữ con đường độc nhất đến Xích Lĩnh.

“Chính là nơi này!”

Hai tên quân Đường dựa vào ánh trăng mờ nhạt đánh dấu vào bản đồ vị trí đóng quân của quân Thổ Phồn.

Xong, họ lại chậm rãi leo xuống vách núi đen, nhanh chóng biến mất trong màn đêm sương nặng.

Hai mươi bốn tháng mười hai, ứng Long thành.

Lý Khánh An chính thức trao trả việc phòng ngự ứng Long thành cho đại tướng Vương Nan Đức đến thay thế hắn.

Trên băng nguyên Đảo Long Câu, ba nghìn quân Đường đã chờ xuất phát,trong đó có Xích Hầu doanh đã từng tham gia chiến dịch Tiểu Bột Luật của An Tây, cũng có cả Giang Đô doanh Dương Châu hắn dẫn đến, còn có cả nô lệ người Hán giải cứu ở Hải Tây.

Mặt khác còn có một ngàn năm trăm Lũng Hữu tinh binh Ca Thư Hàn bổ sung cho hắn.

Trong đội, còn kèm theo mấy chục tên binh lính nhỏ nhắn yểu điệu.

Trên cánh tay trái các nàng đều có mang chiếc khăn đỏ, biểu hiện sự khác biệt của các nàng so với người thường.

Cuối đội, năm trăm con chiến mã cao nguyên, chở trên lưng lương thực sáu ngày của quân Đường, nước sạch, và tên, và mấy chục chiếc xe trượt chở theo thùng dầu hỏa, hỏa dược cùng với các loại vật tư quân sự khác.

Gió lạnh thấu xương, lạnh đến nỗi cả bầu không khí đều tựa hồ đóng băng lại, ba nghìn quân Đường lẳng lặng đừng thẳng giữa gió lạnh ngày động, cùng đợi mệnh lệnh xuất phát cuối cùng, Lý Khánh An trở người lên ngựa.

Lần cuối cùng nhìn lại tòa ứng Long thành đang đơn độc sừng sững giữa băng nguyên mênh mông mà trong lòng không khỏi hoang man.

Một thành trên một hòn đảo nhỏ cửa Thanh Hải hồ, không biết ngàn năm về sau, liệu có còn hay không di tích của nó?

“Xuất phát!”

Lý Khánh An khoát tay chặn lại, ba nghìn quân Đường đã xuất phát.Trong bóng đêm, từng đội từng đội quân Đường xuất phát, nhìn như ba con hắc long, chậm rãi đi về hướng Xích Lĩnh.

Trong Đại Phi Xuyên quân doanh, Đạt Trát Lộ Cung được tình báo khẩn cấp từ Thần Uy thành đưa tới, quân Đường mười vạn đại quân xuất hiện tại bắc lộ Xích Lĩnh.

Quân tình đột ngột khiến bỗng chốc trở nên căng thẳng, lão vạn lần không ngờ tới quân Đường lại phát động thế công vào lúc trời rét lạnh này, quân tình phi thường khẩn cấp, quân canh giữ phía Thần Uy bảo phát liền 3 bức khẩn báo, thỉnh cầu trợ giúp.

Nhưng Đạt Trát Lộ Cung cũng không dễ bị lung lay, kinh nghiệm nhiều năm nhập ngũ cho hắn biết, càng là thời khắc khẩn cấp.

Càng phải giữ bình tĩnh, quân Đường phát động thế công trong thời khắc phi thường này, sẽ không đơn giản như vậy, trong đây nhất định có mánh khóe gì đấy.

Đạt Trát Lộ Cung chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong lều trại.

Sách lược của quân Đường đơn giản chỉ có hai loại: một là từ tuyến bắc tiến công, từ tuyến bắc vòng qua Xích Lĩnh, không cần vượt qua Thạch Bảo thành một lần nữa; một loại sách lược khác đó là đánh nghi binh tuyến bắc, hấp dẫn quân đội của mình tiến đến cứu viện, nhưng quân Đường thực tế lại là tấn công Thạch Bảo thành.

Hai loại sách lược này đều có có thể xảy ra, Đạt Trát Lộ Cung híp mắt nhìn chằm chằm nóc trên lều trại.

Nếu hắn là Ca Thư Hàn, hắn sẽ chọn loại sách lược nào đây?

“Tán Phổ giá lâm!”

Ngoài lều trại truyền lại tiếng hô to của quân sĩ, Đạt Trát Lộ Cung trong cơn trầm tư nhất thời bừng tỉnh, tức tốc vén rèm trại lên, Tán Phố Xích Đức Tố Tán và Đại tướng Thượng Kết Tức trước sau đi vào.

Thượng Kết Tức vì đi thị sát Phục Sĩ thành, nên đến quân doanh Đại Phi Xuyên trễ hơn một ngày so với Tán Phổ.

Thượng Kết Tức là Lưu hậu Tổng đốc, phụ trách tổng hỗ trợ hậu cần của lần đại chiến Đường Phồn này.

Chỉ từ chức vụ của lần hội chiến này mà nói, hắn và Đạt Trát Lộ Cung ngang cấp nhau, một người phụ trách tác chiến tiền tuyến, một người phụ trách trợ giúp hậu cần, nhưng ở trong nước Thổ Phồn, Thượng Kết Tức lại là Đại tướng Thổ Phồn, cũng chính là tướng quốc Thổ Phồn, dưới một người, trên vạn người, Đạt Trát Lộ Cung không thể so sánh với hắn được.

Hai người trước giờ đều bất hòa, sau khi Phục Sĩ thành bị quân Đường tập kích công phá, chính là sự buộc tội của hắn, khiến Đạt Trát Lộ Cung bị miễn đi vị trí phó tướng.

Lần này hắn cùng đi với Tán Phổ đến thị sát Đại Phi Xuyên hiển nhiên cũng có chút gì đó kẻ đến bao giờ cũng không phải phường lương thiện.

Đạt Trát Lộ Cung không dám chểnh mảng, vội vàng tiến lên quỳ xuống, “Thần tham kiến Tán Phổ!”

Xích Đức Tổ Tán đã đến được ba ngày, hắn kế hoạch ngày mai quay về La Ta, không ngờ ngay vào lúc hắn chuẩn bị quay về kinh, đột nhiên nhận được tin tức quân Đường tiến công với quy mô lớn, hắn ngồi không yên rồi.

“Đạt Trát Lộ Cung tướng quân, ta nghe nói quân Đường đã phát động thế công, điều đó có thật không?”

Xích Đức Tổ Tán khẩu khí có chút không vui, không nên là hắn đi hỏi, mà phải là Đạt Trát Lộ Cung ngay từ phút đầu tiên đã phải hội báo với hắn, tên Đạt Trát Lộ Cung mà lại dám đối đãi chểnh mảng với mình đến thế sao?

Đạt Trát Lộ Cung chảy xuống mồ hôi lạnh sau lưng.

Hắn nghe ra sự bất mãn trong khẩu khí của Tán Phổ, vội vàng nói gấp: “Tán Phổ, vi thần cũng là vừa mới nhận được tin, quân Đường quả thật đã phát động thế công.”

Thượng Kết Tức bên cạnh lạnh lùng hừ một tiếng, nói: “Ngay cả người ngoài cuộc như ta và Tán Phố đều hay biết, Đạt Trát Lộ Cung tướng quân mà vừa mới nghe nói thôi sao?”

Hắn đặt biệt nhấn nhá mạnh ba chữ 'người ngoài cuộc', chính là đang nhắc nhở Xích Đức Tổ Tán, Đạt Trát Lộ Cung hoàn toàn không có lòng dạ nào bẩm báo với hắn.

Sự châm ngòi trắng trợn của Thượng Kết Tức khiến cho Đạt Trát Lộ Cung giận tím cả mặt, thù mới hận cũ cùng nhau ập vào hắn, hắn cũng chẳng còn kìm nén được sự xúc động phẫn nộ trong nội tâm, quỳ gối trước mặt Xích Đức Tổ Tán giọng căm hận nói: “Thần vì phải suy nghĩ đối sách, cho nên không kịp thời bẩm báo với Tán Phố, nhưng có người lại nghĩ đây là đại nghịch bất đạo, nếu Tán Phổ cũng cảm thấy thần không kham nổi trọng trách, vậy xin Tán Phổ miễn đi chức Thống soái quân tiền, thần tình nguyện đi chán dê trên thảo nguyên.”

Trong mắt Xích Đức Tổ Tán thoáng qua một tia lửa căm tức, không ngờ Đạt Trát Lộ Cung lại dám uy hiếp áp bức mình.

Hắn kiềm chế sự tức giận trong lòng, cười ha hả dìu Đạt Trát Lộ Cung đứng dậy.

“Đại địch đang ở trước mắt, tướng quân đừng như vậy, Đại tướng cũng là nóng lòng thảo luận quân vụ, tác chiến tiền tuyến vẫn là lấy tướng quân làm chủ, bổn vương chính là nêu ra một ít ý kiến tham khảo.”

Nói xong, hắn trực tiếp đi đến trước bản đồ, chỉ vị trí Thần Uy thành hỏi: “Bổn vương nghe nói hiện tại mười vạn đại quân của quân Đường đang áp sát Thần Uy thành, vậy bên trong Thần Uy thành quân ta có bao nhiêu quân mã?”

Đạt Trát Lộ Cung âm thầm thở dài, Tán Phổ tham dự quân vụ, làm sao chỉ là tham khảo được?

Bất đắc dĩ, hắn đành hồi đáp nói: “Bên trong Thần Uy thành có năm nghìn quân trú đóng, nhưng Thần Uy thành là quân Đường xây dựng, phía tây giáp núi, dễ thù khó công, phía đông lại là đồng bắng, tiến công dễ dàng, đại quân quân Đường đến đột kích, chỉ sợ khó trấn thù Thần Uy thành.”

Xích Đức Tổ Tán trầm tư một lát, nói: “Đại tướng quân cho rằng quân Đường chỉ là đến tấn công Thần Uy thành thôi sao?”

“Thần nghĩ quân Đường có hai khả năng, hoặc là muốn đả thông tuyến bắc, vòng qua Xích Lĩnh, hoặc là đánh nghi binh tuyến bắc, điều đại quân ta ra khỏi đó, mà mục đích thật của bọn họ là muốn tiến công Thạch Bảo thành.”

“Thế theo Đại tướng quân khả năng nào có thể xảy ra nhiều hơn?”

Đạt Trát Lộ Cung mày mặt nhăn lại.

Trên thực tế hai khả năng đều có thể xảy ra, nếu đơn giản chỉ là muốn chiếm đoạt Xích Lĩnh, thì khả năng tiến công Thạch Bảo thành sẽ dễ xảy ra hơn, nhưng nếu quân Đường là muốn tiến công Đại Phi Xuyên, thì vòng qua Xích Lĩnh tiến công sẽ càng thêm dễ dàng, mấu chốt là hắn không biết sự bố trí chiến lược của quân Đường.

Nhưng câu hỏi của Tán Phổ lại không để cho hắn không đáp lại, hắn cuối cùng cắn ráng một cái nói: “Theo vi thần thì khả năng tiến công Thạch Bảo thành có thể dễ xảy ra hơn.”

“Ta lại cho rằng quân Đường tập trung trọng binh ở Hà Hoàng, ấp ù đến mấy tháng liền, sẽ không phải chỉ là cướp lấy Thạch Bảo thành đơn giản như vậy, đánh hạ Đại Phi Xuyên, cướp lấy chín khúc sông Hoàng Hà, chiếm lĩnh khu sản xuất lương hậu cần của chúng ta, mới là mục tiêu chiến lược của quân Đường.”

Thượng Kết Tức chậm rãi đi lên trước, khinh miệt liếc nhìn Đạt Trát Lộ Cung một cái, nói: “Đạt Trát Lộ Cung tướng quân, Đại Đường định nghĩa chiến dịch lần này là Chiến dịch Hà Hoàng, như thế nghĩa là bọn họ không chỉ chú ý cướp lấy từng cửa ải một.

Bởi vì bọn họ giành được thắng lợi trong chiến dịch Tiểu Bột Luật, tuyến tây đã chiếm được tru thế, như vậy thì bọn họ có thể đem toàn bộ tinh lực tập trung ở tuyến đông phía trên Hà Lũng.

Với tính cách tham công tiếc việc của hoàng đế triều Đường, hắn là tuyệt đối không thỏa mãn với một cái Thạch Bảo thành nho nhỏ.

Từ năm Khai Nguyên thứ hai lúc hắn vừa đăng cơ, đã ra sức khuếch trương xâm nhập về phía Thổ Phồn.

Hiện giờ hắn đã bước vào tuổi xế chiều, vẫn còn sống được vài năm, hắn đương nhiên không muốn mang theo nỗi tiếc nuối bước vào trong quan tài.

Cho nên hắn lần này triệu tập mười lăm vạn quân Sóc Phương, Hà Tây, Lũng Hữu cùng với An Tây, dốc hết toàn lực của quốc gia đến đánh trận đại chiến này, hắn thật sự chỉ muốn cướp lấy Thạch Bảo thành đơn giản như vậy sao?

Nếu chỉ là vì cướp lấy Thạch Bảo thành, hắn xây Thần Uy thành và ứng Long thành lại có nghĩa lý gì?

Đạt Trát Lộ Cung, ngài là đại tướng, có lẽ chỉ có thể từ tình báo phân tích ý đồ chiến lược của quân Đường, nhưng ngài không hiếu triều chính, cho nên ngài phân tích không được ý đồ chiến lược của quân Đường.

Nhưng chỉ xem bố trí chiến cuộc của Đại Đường những năm gần đây, là có thể suy đoán ra dụng ý đích thực của quân Đường.

Nếu ta đoán không lầm, hẳn là đã có một toán trọng binh quân Đường đã vòng qua tuyến bắc Xích Lĩnh, đang tiến quân về phía Đại Phi Xuyên.”

Thượng Kết Tức vừa dứt lời, ngoài cửa đột nhiên vọng tới tiếng bước chân dồn dập, một tên binh truyền tin ở ngoài lều trại lớn tiếng nói: “Bẩm báo tướng quân, một đoàn quân Đường chừng tám vạn người, đã vượt qua tuyến bắc Xích Lĩnh, hiện đang từ từ đánh về phía Đại Phi Xuyên!”

Xích Đức Tổ Tán vẻ khen ngợi nhìn thoáng qua Thượng Kết Tức một cái, rồi lạnh lùng nói với Đạt Trát Lộ Cung: “Đạt Trát Lộ Cung tướng quân, tiếp theo phải làm gì, ta nghĩ không cần bổn vương nhắc ngươi nữa chứ!”

Dưới sự áp bách của Tán Phổ Thổ Phồn, Đạt Trát Lộ Cung không thể không thay đổi việc bố trí quân lực.

Hắn lập tức hạ lệnh, điều động ba vạn trọng binh Thổ Phồn đang đóng quân ở khoảng giữa Xích Lĩnh tiến đến tiếp viện Thần Uy thành, lại điều động hai vạn quân Thổ Phồn của Đại Thông Cốc tiến quân sang hướng đông, đây là để phối hợp quân Thổ Phồn Xích Lĩnh bảo vệ Thần Uy thành, đồng thời cũng là để cắt đứt đường lui của quân Đường.

Còn hắn thì đích thân dẫn tám vạn đại quân, xuất phát về hướng bắc, chuẩn bị nghênh chiến chủ lực quân Đường xâm chiếm Đại Phi Xuyên.

Sau một loạt các bố trí chiến lược, ngoài việc giữ lại một vạn quân đội trấn thủ ngoài quân doanh Đại Phi Xuyên, toàn bộ phía tây Xích Lĩnh, chỉ có năm nghìn quân Thổ Phồn đóng quân ở sau Thạch Bảo thành, đây là nhóm quân tiếp viện phía sau của Thạch Bảo thành, do đại tướng Luận Tàng Khấp thống lĩnh.

Từ đảo Long Câu đến phía sau núi Xích Lĩnh tổng cộng có hai đoạn đường, một đoạn là đi trên mặt biển Thanh Hải, còn một đoạn khác chính là lên bờ, hành quân trên một bãi cao nguyên vùng núi thấp, trong đó một đoạn hành quân trên mặt băng tương đối thuận lợi, thám báo Thổ Phồn bình thường sẽ không xuất hiện trên mặt băng, mà là tuần tra dọc theo lưng núi Xích Lĩnh.

Ba nghìn quân của Lý Khánh An sau khi lên bờ vào ban đêm, nhanh chóng xuyên qua tuyến tuần tra của quân Thổ Phồn, như một mũi dao nhọn, đâm thẳng vào sâu bên trong Xích Lĩnh.

Tối ngày hai mươi sáu tháng hai, ba nghìn quân Đường của Lý Khánh An đi tới chỗ một khe núi gọi là Lang Nha Giác (chiếc nanh sói), nơi này cách nơi đóng quân của quân Thổ Phồn ở phía sau núi Thạch Bảo thành đã không đến mười dặm, chỉ băng qua một ngọn núi là đến.

Suốt trên đường đi, bọn họ đi qua mấy chỗ quan trọng mà quân Thổ Phồn đóng quân, vốn trước đó đều có mấy ngàn quân Thổ Phồn đóng quân, nhưng hiện tại người trong đó đều đã đi hết, doanh trại trống không, bao gồm cả chỗ Lang Nha Giác này cũng là chỗ đóng quân, nhưng hiện tại một binh sĩ Thổ Phồn cũng không gặp, chừng tỏ rằng kế điều binh của Ca Thư Hàn đã thành công, quân Thổ Phồn chủ lực đều dồn cả về tuyến bắc Xích Lĩnh.

Các quân Đường đã trải qua mấy ngày hành quân gấp gáp, ai cũng đã mỏi mệt không chịu nổi.

Mọi người ngồi dưới đất nghi ngoi, khôi phục nguyên khí.

Các quân Đường lấy quân thảm rất dày bọc lấy toàn thân, uống rượu mạnh, đang nhò giọng bàn

ở dưới một khối nham thạch có năm viên binh sĩ Giang Đô doanh đang ngồi, bọn họ lúc rúc lại như một bầy chuột chũi, dùng nhiệt độ cơ thể của nhau để sưởi ấm.

“Con mẹ nó, chỗ quỷ quái này quả thực là sắp lạnh chết người, ta còn nhớ cũng thời gian này vào năm ngoái, ta đang nằm trong ồ chăn ấm áp của nương tử, vừa uống tiểu rượu lê hoa Giang Đô, vừa tính toán cùng nương tử xem có nên sinh tiếp một đứa bé không, nhưng hiện tại thì... ài!

Ta thật không biết dây thần kinh nào phát phình ra, mà lại chạy đến nơi đây đánh giặc?”

Một tên binh già khác liếc mắt nhìn hắn, cười nói: “Lâm Tam, sao lúc ngươi đếm tiền lại không hối hận đi?

Tự mình ngươi nói xem, từ lúc vào Đoàn luyện doanh tới nay ngươi đã kiếm chác được bao nhiêu tiền rồi?”

“Vậy ngươi được bao nhiêu?”

“Ngươi nói trước đi, ngươi nói rồi ta nói sau.”

“Được!

Ta có ghi sổ lại này.”

Lâm Tam từ trong lòng lấy ra một cuốn sồ nhỏ, trên đó có viết nguệch ngoạc mấy chữ, cười nói: “ờ đây có ghi chép lại hết nè, khi luyện binh vào được mười hạng đầu bắn tên, được thưởng hai mươi quán tiền; đánh Đô Lương Sơn được năm cây trâm vàng, còn nữa đi An Tây được phí an gia năm mươi quan tiền, hết rồi, chỉ có nhiêu đây.”

Bỗng nhiên, hắn gãi gãi đầu nói: “Không đúng rồi!

Ta nhớ rõ còn có tám quan tiền gạo của Đoàn luyện doanh, tại sao lại không ghi chép lại nhi?

Con mẹ nó, xem trí nhớ chó má của ta kìa.”

Lâm Tam thu hồi cuốn sồ lại, dùng cánh tay dụi vào tên binh già nói: “Tôn mặt rỗ, đến lượt ngươi nói rồi.”

Tôn mặt rỗ hắc hắc cười nói: “Được bao nhiêu tiền, ta quên rồi!”

“Tên khốn này!

Ngươi dám đùa giỡn với ta à.”

Lâm Tam xoay người đẩy tên binh giã gục trên mặt đất, cười mắng: “Không nói cũng được, vậy ngươi phải nói cho ta biết, bình thường ngươi và vợ ngươi âu yếm như thế nào?”

“Suỵt!

Chớ có lên tiếng!”

Xa xa có quan quân thấp giọng quát.

Lúc này, hai tên thám báo băng qua triển núi nhanh chóng chạy vội tới, hắn đã mang đến tình báo mới nhất.

Chương 135: Đại Chiến Ở Đại Bảo (Trung)

Xích hầu (thám báo) mang đến tình báo mới nhất, năm nghìn quân Thổ Phồn vẫn còn ở khe núi phía sau Thạch Bảo thành, nhưng chung quanh canh phòng nghiêm ngặt, quân Đường chỉ cần có hành động lớn là nhất định sẽ bị lính gác phát hiện.

“Dựng lều trại!”

Lý Khánh An thấp giọng hạ lệnh, hơn mười viên binh sĩ lập tức dựng lên một cái lều nhò, Lý Khánh An và mấy viên quan quân tiến vào trong lều, trong lều đốt lên một ngọn nến, bọn họ nhanh chóng mở ra tấm bán đồ mà xích hầu đã vẽ, tìm khe núi mà quân Thổ Phồn đóng quân.

“Con mẹ nó, toàn bộ dồn cùng một chỗ!”

Lệ Phi Nguyên Lễ bỗng nhiên hưng phấn nói: “Thất Lang, nếu chúng ta dùng gói thuốc nổ đến oanh tạc, cái này đã nghiền đó!

Một tên cũng chạy không thoát.”

Bạch Nguyên Quang hai đấm đánh vào nhau, kích động nói: “Đúng!

Tưới dầu hỏa lên trên nữa, đốt con mẹ nó.”

“Thất Lang, chúng ta làm đi!”

Ánh mắt chờ mong của mấy người đều dồn về phía Lý Khánh An, Lý Khánh An lắc đầu cười nói: “Ta đương nhiên cũng muốn, nhưng đại soái cho thời gian phát động của chúng ta là đừng canh bốn, sớm một khắc đều không được, sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ chiến cuộc.”

“Nhưng mà, nếu Thạch Bảo thành mà loạn lên, sẽ đốt lửa cầu viện, chỉ sợ khi đó quân Thổ Phồn phía dưới sẽ không cho chúng ta cơ hội.”

Bạch Nguyên Quang có chút sốt ruột, bỗng nhiên, hắn cắn răng nói: “Thất Lang, chỉ bằng chúng ta trực tiếp đoạt lấy Thạch Bảo thành, chúng ta có thuốc nổ, nổ con mẹ nó đi.”

“Không thể được!”

Lệ Phi Nguyên Lễ lập tức phản đối nói: “Vách núi của Thạch Bảo thành cao đến sáu trăm trượng, làm sao có thể đem thuốc nổ ném lên đó, cho dù có máy bắn đá cũng làm không được, vả lại, gói thuốc nổ mà đụng tới vách núi bèn tự rơi trở xuống, tạc vào chính bên mình chứ đâu!”

“Có thể lén phái người trèo lên, đem gói thuốc nổ nhét vào các khe hở.”

Lệ Phi Nguyên Lễ không chịu thua nói.

“Nói thì đơn giản, thế năm nghìn quân địch phía dưới thì sao?”

“Được rồi, không tranh cãi nữa!”

Lý Khánh An la ngưng ba người bọn họ, hắn nói: “Chiến dịch Hà hoàng không phải là chiến dịch của một mình Lý Khánh An này, mười lăm vạn quân Đường cùng hỗ trợ tác chiến, Ca Thư đại soái đã bố trí từng cái một, nếu ta vì cướp công mà tác chiến, đoạt được Thạch Bảo thành còn tốt, nếu không đoạt được, làm lỡ toàn cục của Lũng Hữu, Lý Khánh An này không gánh nổi trách nhiệm đó, không cần nói nữa, dù cho cơ hội có tốt đến đâu đi chăng nữa chúng ta cũng không nên tham công, hãy chờ lúc canh bốn mà phát động!”

Hắn 'phù!' một tiếng thổi tắt ngọn nến, đẩy rèm đi ra, nói với Lệ Phi Nguyên Lễ và của hắn Ca Thư Hàn sao?

Không!

Cho dù quân đội chết nhiều hơn đi nữa hắn cũng phải đoạt cho bằng được nó, 'Một tướng công thành vạn cốt khô!' từ xưa đến nay chính là như thế.

Ca Thư Hàn vẻ mặt trở nên vô cùng lanh lùng, hắn quay đầu lại hỏi: “Canh mấy rồi?”

“Hồi bẩm đại soái, đã canh ba.”

“Được, truyền lệnh Trương Thủ Du và Cao Tú Nham, canh ba... , đúng giờ phát động công kích!”

Ca Thư Hàn nhìn về phía tây của bầu trời, hắn khẽ thở dài một hơi, lẩm bẩm: “Lý Khánh An, có thể chặn được viện quân Thổ Phồn hay không, hết thảy phải dựa vào ngươi đấy.”

Phía bắc Xích Lĩnh, một đoàn đại quân Thổ Phồn kéo dài hai mươi dặm rầm rộ hướng về phía bắc tiến quân, trong đội ngũ đó, Đạt Trát Lộ Cung ngồi trên lưng ngựa, không ngừng nhìn về hướng Thạch Bảo thành, hắn vẫn cảm thấy có chút không ồn, nhưng vấn đề ở nơi nào, hắn nhất thời vẫn nghĩ không ra.

Trong lòng hắn trước sau vẫn cho rằng, mục tiêu chiến lược của Ca Thư Hàn hẳn là Thạch Bảo thành, ít nhất đó là mục tiêu của giai đoạn thứ nhất, nếu hắn là Ca Thư Hàn, hắn nhất định sẽ đoạt lấy Thạch Bảo thành trước, sau đó mới thận trọng từng bước một, tấn công Đại Phi Xuyên và Cửu Khúc, nếu chưa đoạt được Thạch Bảo thành trước, đã tấn công Đại Phi Xuyên, bất luận như thế nào đó cũng không phải là một việc đáng làm của một đại tướng.

Đạt Trát Lộ Cung thở dài, Tán Phổ đã hoàn toàn tiếp nhận việc bàn luận đại cục của Thượng Kết Tức, cho rằng Đại Phi Xuyên quan trọng hơn Thạch Bảo thành, hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua bộ liễn(công cụ đi lại, dùng người khiễng giống như kiệu) của Tán Phổ, hắn rất hiểu Tán Phổ, một khi đã nhận định sự việc đó, thì rất khó thay đổi, trừ phi việc xảy ra làm cho hắn nghiến răng, thí dụ như Lý Khánh An đã giết chết con gái hắn.

Chờ một chút!

Ý niệm trong đầu Đạt Trát Lộ Cung như tia chớp thoáng qua, quân Đường trên đảo Long Câu phải có tác dụng gì đó, Ca Thư Hàn tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ xây dụng thành trên đảo Long Câu, nhất định có tác dụng, nếu dựa theo các đường đi nước bước của lúc này, quân Đường trên đảo Long Câu sẽ không hề có ý nghĩa gì cả, hơn nữa quân Đường trên đảo Long Câu vẫn do đầu lĩnh quân xích hầu An Tây là Lý Khánh An thống lĩnh, đó là một tướng lĩnh quân Đường cực giỏi về tập kích bất ngờ.

‘Bất ngờ Tập kích!’ Đạt Trát Lộ Cung bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Thạch Bảo thành, hắn bỗng nhiên hiểu được, nhất định là như vậy, tác dụng của Lý Khánh An chính là từ phía sau Xích Lĩnh bất ngờ tập kích Thạch Bảo thành, mà quân Đường ở tuyến bắc Xích Lĩnh tăng lượng binh chính là đế điều đi quân Thổ Phồn ở Xích Lĩnh, phía sau núi Thạch Bảo thành, hiện tại chỉ có năm nghìn quân.

Đạt Trát Lộ Cung đột nhiên toát mồ hôi lạnh khắp cả người.

Hắn giống như nhìn thấy được cánh tượng mà Thạch Bảo thành bị quân Đường công chiếm, không kịp suy tư, hắn quất mạnh roi xuống con chiến mã, quay đầu hướng bộ liễn của Tán Phổ phi nước đại mà đi đến.

“Tán Phổ!”

Đạt Trát Lộ Cung cao giọng hô to, Xích Tổ Đức Tán vừa mới ngủ, bỗng nhiên bị tiếng gào của Đạt Trát Lộ Cung làm cho giật mình tỉnh giấc, trong lòng hắn có chút không vui, liền khoác chiếc áo bảo bên ngoài, đi ra lều lớn hỏi: “Chuyện gì mà kích động đến thế?”

“Tán Phổ, vi thần vừa mới hiểu rõ, mục tiêu của quân Đường vẫn là Thạch Bảo thành.

Lý Khánh An của đảo Long Câu chính là kỳ binh bất ngờ mà quân Đường sắp đặt sẵn.”

“Ngươi nói như vậy, có căn cứ gì sao?”

Xích Tổ Đức Tán cũng không tin tưởng lới nói của Đạt Trát Lộ Cung lắm.

“Thần nhanh trí nghĩ đến, hẳn là như thế này, quân Đường bố trí khống chế bắc tuyến, chỉ là một cái kế dụ địch.”

“Đạt Trát Lộ Cung tướng quân, quân Đường ở tuyến bắc có mười vạn đại quân, nhưng Lý Khánh An mà ngươi nói chỉ có hai ba nghìn quân mã, ngươi nói ta tin tưởng vào mười vạn người hay là tin tường hai ba nghìn người?

Trừ phi quân Đường đột nhiên rút binh, như vậy ta mới tin tưởng, có lẽ ý của quân Đường không ở Đại Phi Xuyên.”

“Điều này...”

Đạt Trát Lộ Cung rất tr khó xử, hắn trầm ngâm một chút nói: “Tán Phố, bằng không ta phái năm nghìn quân đội đi hỗ trợ việc trấn thủ Thạch Bảo thành, để phòng ngừa.”

“Được, có thể phái năm nghìn quân đội.”

Đạt Trát Lộ Cung vừa muốn trở về điều binh, đừng lúc này, từ xa truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, một gã thám báo chạy như bay đến, hắn chạy vội tới trước mặt Tán Phổ và Đạt Trát Lộ Cung lớn tiếng bẩm báo nói: “Bẩm báo Tán Phổ và tướng quân, quân Đường đi xuống phía thì đột nhiên đại quân rút về hướng bắc, quay trở về phía đông Xích Lĩnh.”

“Ôi!”

Xích Tổ Đức Tán chấn động, hắn ý thức được Đạt Trát Lộ Cung mới là đúng, tuyến bắc quân Đường chẳng qua là cái mồi, mục tiêu chính của quân Đường vẫn là Thạch Bảo thành, không đợi Đạt Trát Lộ Cung mở miệng, hắn hét lớn: “Toàn quân quay đầu hướng nam, hướng Thạch Bảo thành xuất phát!”

Đội đi phía sau của tám vạn đại quân Thổ Phồn trở thành đội đi trước, rầm rộ hướng đến Thạch Bảo thành cách đó đến hai dặm lao đi.

Canh ba bốn khắc, còn một khắc nữa là canh bốn, Bạch Nguyên Quang lo lắng ngẩng đầu nhìn Thạch Bảo thành, trên Thạch Bảo thành vẫn tối đen như mực, dưới ánh tráng lúc tỏ lúc mờ đó, chỉ nhìn thấy bóng của nó khổng lồ và sừng sững đừng giữa trời, không có một động tĩnh nào cả.

Năm trăm người mà hắn thống lĩnh đã đem mười bộ máy bắn đá loại nhỏ chuẩn bị sẵn, đây là vị trí mà xích hầu đã chọn sin trước rồi, là một ổ cỏ vừa đủ để có thể đặt mười bộ máy bắn đá loại nhỏ, cách đó mười bước, chính là khe núi sâu năm mươi trượng, phía dưới khe núi dày đặc lều trại của quân Thổ Phồn.

Một nhánh quân khác phụ trách chận đường một ngàn năm trăm quân của người Thổ Phồn do Lệ Phi Nguyên Lễ thống lĩnh, bọn họ trương cung đắp tên, phía sau lưng vác lá chắn tròn, thắt lưng đeo hoành đao, ẩn nấp phía triển núi của cách khe núi đối diện ba trăm bước, chỉ chờ đợi tiếng nổ mạnh vang lên.

Đêm tĩnh lặng đến đáng sợ, có một sự khẩn trương và áp lực trước lúc đại chiến sắp xảy ra, Lý Khánh An ngước đầu ngóng nhìn về hướng tây bắc, hắn cảm thấy được điềm xấu sẽ xảy đến, Thổ Phồn chỉ chừa năm nghìn người trợ giúp Thạch Bảo thành,

Mã Trọng Anh chỉ có thể sơ sẩy nhất thời, nhưng hắn rất nhanh sẽ phản ứng lại kịp, nên sẽ phái đại quân đến viện trợ.

Mấu chốt là ở chỗ Ca Thư Hàn có thể theo kế hoạch trước giờ ngọ đúng hạn đoạt lấy Thạch Bảo thành hay không, sẽ giảm bớt áp lực cho mình.

“Tướng quân, mau nhìn!”

Bỗng nhiên có binh lính chỉ vào Thạch Bảo thành kích động hô to, Lý Khánh An ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên Thạch Bảo thành, một ngọn lửa của đài phong hỏa hừng hực cháy lên, ngọn lửa đỏ rực xông thẳng lên trời, trong phạm vi mấy trăm dặm đều có thể thấy được rất rõ ràng, đây là cảnh báo, là tín hiệu của việc cầu viện, đây là một hồi chuông mở màn cho sự khai mạc của đại chiến.

“Truyền mệnh lệnh của ta, động thủ!”

Quân Đường Bị đè nén đã lâu cuối cùng cũng đã phát động rồi, bọn họ châm lửa dây dẫn của gói thuốc nổ, mười bộ máy bắn đá đồng thời phóng ra, đem mười gói thuốc nổ ném xuống khe núi,

Dây dẫn khịt khịt tỏa ra khói trắng, thiêu đốt điên cuồng ở trên không, hướng giữa khe núi lao thẳng xuống, giờ khắc này, Thổ Phồn đại doanh giữa khe núi đang vang lên tiếng chuông gấp rút, đó là do lính gác cũng đã phát hiện cảnh báo của Thạch Bảo thành, trong doanh trại một trận đại loạn.

Ngay lúc đó, từ trên trời giáng xuống gói thuốc nổ đã nổ mạnh mãnh liệt, tiếng nổ kinh thiên động địa cơ hồ làm sập cả sơn cốc, lực đánh cực mạnh làm cho vô số lều trại bị ném đi, quân Thổ Phồn trong cơn hỗn loạn bị thương và chết rất nhiều, vô số người bị nổ bay dựng lên, phần còn lại của chân tay đã bị cụt vắt trên ngọn cây, vách núi.

Thuốc nổ từng cái từng cái tiếp tục bỏ xuống đại doanh, liên tục nổ mạnh một cách mãnh liệt, tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc, tiếng kêu thảm thiết thê lương, tiếng rên rỉ trước khi chết.

Dầu lửa được ném xuống bắt đầu cháy lan tỏa ra, lêu trại bị bốc cháy, lửa mượn thế gió lan tỏa ra, trong khe núi trở thành một biến lửa, vô số binh sĩ toàn thân bốc cháy, bọn họ dang rộng tay ra lao nhanh đi, nhưng không được mấy bước bèn đầu chúi xuống đất, bị cháy đến từ từ co rúm lại.

Có ý chí sống mãnh liệt đột phá được tuyến quân ngăn chặn, trốn chạy khắp tứ xứ chốn hoang dã núi đồi.

Còn Lý Khánh An dẫn gần ngàn người ớ cách đó hai dặm ngăn chặn đường đi đến Thạch Bảo thành, mười mấy tên quân Thổ Phồn đơn lẻ trốn tới đây, bị bọn họ bắn chết hết thảy.

Lúc này, sắc trời đã qua canh năm, trên bầu trời đã bắt đầu xuất hiện tia sáng ban ngày, tiếng kêu, tiếng chém giết bên kia khe núi dần dần nhỏ đi, nhiệm vụ phục kích của bọn họ cũng sắp hoàn thảnh.

Lý Khánh An quay đầu hướng Thạch Bảo thành nhìn lại lần nữa, gió lửa vẫn thiêu đốt xông đến tận trời, đốt đến càng thêm rực lửa, trên thành có đốm lửa lập lòe sáng, điều này cho thấy phía trước Thạch Bảo thành vẫn đang ác chiến.

Nam Tề Vân chạy tới thấp giọng nói: “Tướng quân, thừa dịp trời còn chưa sáng rõ, chúng ta từ phía sau đánh lén Thạch Bảo thành.”

Lý Khánh An cười xòa, tiếng nổ ở khe núi mãnh liệt đến thế, lửa lớn cháy rừng rực, còn có cái gì đánh lén đáng nói nữa, hắn trầm tư giây lát, cho dù mặt sau lên núi dễ hơn mặt trước, nhưng vẫn hiểm trở vô cùng, hơn nữa quân Thổ Phồn đã có chuẩn bị, ba nghìn binh lực của hắn quá ít, đi lên đó chỉ có chết uổng mà thôi.

Đúng lúc này, Lý Khánh An bỗng nhiên như có một cảm giác mà nhìn về phía tây bắc, chỗ cách phía tây bắc Xích Lĩnh mấy chục dặm, nhiều đốm ánh lửa lấp lánh bỗng nhiên sáng lên, càng lúc càng nhiều, dần dần hội tụ thành một đai ánh sáng lửa chạy dài đến hai mươi mấy dặm.

Đồng tử của Lý Khánh An co rút lại thành một đường chỉ, đại đội quân Thổ Phồn đã trở lại, nhân số vượt xa sự tưởng tượng của hắn, tay hắn siết chặt lấy cán của hoành đao, đao này từng là phối đao của Thạch Bảo thành bại tướng Cái Gia Vận, hôm nay cái đao này sẽ đem tới cho hắn cái gì, vinh dự hay là tử vong đây?

Chương 136: Đại Chiến Ở Đại Bảo (Hạ)

Tiền sơn, đại quân Ca Thư Hàn tập kích thất bại.

Ca Thư Hàn phân tích chỉ tiết tường tận những chiến dịch của Thạch Bảo thành trước đây.

Thạch Bảo thành ba mặt giáp núi, cao tới nghìn trượng, đỉnh núi chiếm địa một trăm năm mươi mẫu, binh lực thường trú sáu trăm người, nhưng trong thời gian giao chiến sẽ trú binh một ngàn.

Đây là cực hạn mà số người Thạch Bảo thành có thể chứa.

Những điều đó Ca Thư Hàn đều đã nghĩ đến, một ngàn người không nhiều, quân Thổ Phồn cũng sẽ không ngừng có người bỏ mình, chỉ cần Lý Khánh An có thể chặn được viện quân của chúng đến, quân Thổ Phồn sẽ càng đánh càng ít, mà trong khi Ca Thư Hùng có lục vạn hùng binh, lại có tiền nhân tổng kết ra vô số kinh nghiệm quý giá cho hắn, lão tin tưởng hoàn toàn có thể đoạt được Thạch Bảo thành trong vòng bốn canh giờ.

Nhưng Ca Thư Hàn cẩn thận mấy cũng có sai sót, Lão đã xem nhẹ một vấn đề mấu chốt, không xét đến ảnh hưởng thời tiết.Lão quên rằng hiện tại nước đó thành băng mùa, quân Thổ Phồn cũng giống ứng Long bảo đồ đầy nước trên sơn đạo Thế nên sơn đạo cũng đóng một lớp băng dày, không chỗ nào có cho quân Đường ra tay.

Leo lên dị thường gian nan,lại có vài tên quân Đường ngã xuống vách núi, tiếng kêu thảm thiết của họ đã kinh động quân Thổ Phồn.

Trên Thạch Bảo thành, cự thạch và gỗ lán tự vũ bão không ngừng lăn xuống, gần hai ngàn quân Đường đã vượt bao gian lao cuối cùng chỉ còn cách thành bảo ba trăm bước, nhưng trước đá và gỗ lăn cuồn cuộn, quân Đường bị dập cho tan tác máu thịt.từng tảng từng tảng cự thạch lăn xuống sườn núi,kéo theo tiếng tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai.

Trên sơn đạo nhỏ hẹp quân Đường loạn cả lên, không một chỗ để trốn tránh, vô số quân Đường quay đầu chạy trốn, nhưng vẫn không thoát khỏi.Lượng lớn binh lính ngã nhào xuống vực đá.Chỉ một lát sau, hai ngàn quân Đường tiên phong chết thảm gần hết tại đây,chỉ có hơn ba mươi người trốn thoát.

Một gã binh lính chạy vội đến trước mặt Cao Tú Nham khóc nói: “Cao tướng quân, trên đường lên núi đều là băng, không thể leo lên, Dương đô úy và các huynh đệ khác toàn bộ hi sinh!”

Cao Tú Nham nặng nề ngồi phịch xuống một tảng đá lớn, ánh mắt lão nhìn chằm chằm mặt đất thất thần, hắn tổng cộng chỉ có năm nghìn tiên phong quân, hiện tại vừa mới bắt đầu liền tổn thất hết bốn phần mười, còn dựa vào gì mà tiếp tục đánh?

Sau một lúc lâu, hắn thở dài, đứng lên nói: “Chuẩn bị ngựa, ta muốn đi bẩm báo đại soái!”

Ca Thư Hàn sắc mặt đã thâm trầm tới rồi cực điểm, trận đầu đã thua ngay, ngay cả một sợi lông của quân Thổ Phồn còn chưa đụng tới.

Cao Tú Nham còn có mặt mũi đến bẩm báo với mình?

Ca Thư Hàn cố khắc chế lửa giận trong lòng, lạnh lùng nói với Cao Tú Nham: “Ngươi từng tham gia tấn công Thạch Bảo thành chỉ chiến của Đổng Diên Quang, nhiều cái chết không đáng, ngươi đều có thể tránh, ta còn cho ngươi thêm một vạn quân, nếu còn không đoạt được thành , thì đừng trách ta quân pháp vô tình!”

Cao Tú Nham khiếp đảm cúi đầu, nói: “Đại soái, trời đã sáng, trước trưa chắc chắn chưa thể công thành thành công, khẩn cầu đại soái cho thêm nửa ngày, thuộc hạ nhất định chiếm được Thạch Bảo thành.”

“Không được!”

Ca Thư Hàn quả quyết cự tuyệt, “ Phía Lý Khánh An chỉ có ba nghìn quân, hắn có thể duy trì đến giữa trưa đã khá khẳm lắm rồi, làm sao chống đỡ đến lúc trời tối?”

Lúc này, Ca Thư Hàn đang được một gã hầu cận, tham mưu khuyên nhủ: “Đại soái, Lý Khánh An nhân số tuy ít, nhưng quân Thổ Phồn chủ lực bị Đổng Diên Quang giữ chân, cho nên bọn họ viện quân cũng sẽ không nhiều lắm, nhiều nhất điều ra được một vạn nhân.

Chỉ cần hắn giữ được tru thế địa lợi là có thể cầm cự đến lúc trời tối.”

Ca Thư Hàn trầm ngâm một lát, liền gật gật đầu với Cao Tú Nham nói: “Thôi được!

Cho đến tối hôm nay, nếu ngươi và Trương Thủ Du còn không đoạt được Thạch Bảo thành, ta sẽ chờ ngươi mang thù cấp đến, đi đi!”

Cao Tú Nham sợ quá vội vàng đào tẩu, Ca Thư Hàn nhìn chăm chú vào đỉnh núi Xích Lĩnh liên miên cao tuyệt.Trong lòng hắn tràn ngập biết bao sầu lo, liệu Lý Khánh

An có thể ngán được viện quân Thổ Phồn?

Đêm tối đã qua đi, không trung trời mây vẫn u ám, phía tây Xích Lĩnh, tám vạn quân Thổ Phồn chủ lực đã đến chân núi.Giờ phút này người chỉ huy toàn cục tác chiến đã không còn là Đạt Trát Lộ Cung, mà là Thổ Phồn Tán Phổ Xích Tổ Đức Tán, Đạt Trát Lộ Cung biến thành đại tướng chấp hành mệnh lệnh,đề nghị cấp cung của lão đưa ra đã không được Xích Tổ Đức Tán tiếp thu.

Thổ Phồn đại quân không nóng vội tiến công, mà bắt đầu dựng lều ở dưới chấn núi Xích Lĩnh, tám vạn đại quân, mấy ngàn túp lều,phủ đầy cả một vùng thênh thang không thấy đâu giới hạn.

Đạt Trát Lộ Cung đừng trước lều lớn , tâm tình phức tạp nhìn núi đá màu nâu sẫm kia,Bảo Thạch thành xa xa vẫn nghi ngút khói báo động.Lão thở dài một tiếng.

Đêm qua đáng lý phải cẩn thận quân kỵ binh của Lý Khánh An, nhưng Tán Phổ lại nói chỉ có hai ba nghìn nhân, không đáng nhắc tới, nhất định đòi đi bắc tuyến nghênh chiến quân Đường chủ lực.

Nhưng giờ mới thấy không nên xem thường một ít binh lực kia của Lý Khánh An, lúc nên tốc chiến tốc thắng, Tán Phố lại thận trọng từng đường đi nước bước, nói là phải đừng vững đánh chắc, phải phòng ngừa Lý Khánh An đánh lén.

Đạt Trát Lộ Cung không khỏi cười khổ, Lý Khánh An nhiều nhất chỉ có ba nghìn nhân, cho dù là đánh lén, ở đây tám vạn quân lù lù trước mặt, cũng chỉ là lấy trứng chọi đá, chẳng lẽ ba nghìn quân Đường còn có thể đánh cho tám vạn quân tan tác mà chạy trốn không thành?

Đạt Trát Lộ Cung tâm tình vô cùng buồn bực, Tán Phổ không vội tiến công,thế này không phải là cho Lý Khánh An thời gian chuẩn bị nghênh chiến sao?

Nếu là hắn, lão sẽ phái năm nghìn tiên phong trực tiếp trở về đánh cho hắn một đòn, không cho Lý Khánh An có cơ hội kịp thở.

Tán Phổ này đừng là!

Rõ ràng không hiểu việc đánh giặc, nhưng lại cứ thích khư khư ôm lấy mọi việc.

Lúc này, một gã thị vệ vội vàng chạy tới nói: “Đại tướng quân, Tán Phổ mời ngươi lập tức đến lều lớn thương nghị quân tình.”

Đạt Trát Lộ Cung cúi đầu thở dài một tiếng, còn có cái gì thương nghị, nếu không nghe mình, kêu mình đi, thì có ý nghĩa gì?

“Ta đã biết, sẽ đi liền!”

Trong túp lều to lộng lẫy, Xích Tổ Đức Tán đang ngồi nghe đại tướng Luân Khấp Tạng báo cáo lại, quân Đường phát mình ra một loại địa lôi uy lực cực lớn, cũng chính là loại thiên lôi dùng trên đảo Long Câu.

“Tán Phổ , thiên lôi kia nổ vang thanh đinh tai nhức óc, từ không trung hạ xuống.

Thoáng chốc có ngọn lửa phụt ra, khói đen nghi ngút, người đến gần nó đều bị nổ cho tan xác, đáng sợ cực kỳ, rốt cuộc nó là gì thuộc hạ cũng không thể hiểu hết, nhưng có vẻ như một khi nổ vang, khiến cho binh lính cực kỳ sợ hãi, quân tâm tan rả, Tán Phố, thuộc hạ có muôn ngăn cũng không ngăn được.

Năm nghìn binh lính cơ hồ có một nửa là do tự giẫm lên nhau mà chết!”

“Một nửa quân tự giẫm lên nhau mà chết, ngươi cũng nói khoa trương quá đấy!”

Đạt Trát Lộ Cung mặt âm trầm đi vào lều của vua,lão hừ lạnh một tiếng nói: “Ta hỏi ngươi, quân Đường đã đến gần mà sao ngươi không kịp thời phát hiện?

Ta từng dặn đi dặn lại không được cởi áo giáp khi ngủ,không được đóng toàn bộ quân ở nơi khe núi, vì sao ngươi không có làm theo?

Hiện tại năm nghìn binh toàn quân bị diệt, ngươi lại nói do họ tự giẫm lên nhau, tốt lắm, ngươi không có một chút trách nhiệm!”

“Đạt Trát Lộ Cung, Tán Phổ đang hỏi chuyện, ngươi không được làm càn!”

Vua Phổ gầm lên một tiếng, cắt ngang lời chất vấn của Đạt Trát Lộ Cung.

Xích Tổ Đức Tán khoát tay chặn lại, thản nhiên nói: “Hiện tại không phải lúc truy cứu trách nhiệm, quan trọng hơn Luân Khấp Tạng mang đến cho chúng ta một tin tức cực kỳ trọng yếu, quân Đường nghiên cứu chế tạo thành công một loại kiểu vũ khí mới, còn

lợi hại hơn cả dầu hỏa!Đạt Trát Lộ Cung, đây mới là trọng điểm.”

Đạt Trát Lộ Cung không dám nhiều lời nữa, chỉ oán hận trừng mắt nhìn Luân Khấp Tạng, lão khom người nói: “Vi thần không dám, thinh Tán Phổ phân phó.”

“Hừ!

Ta gọi ngươi tới, là muốn thương nghị một chút với ngươi, dùng bao nhiêu quân để lên tiếp ứng Thạch Bảo thành để tổn thất ít nhất, ngươi thạo binh, ngươi cứ nói thử xem!”

Đạt Trát Lộ Cung trong lòng thở dài, hiện tại mới đánh, làm sao còn có thể ít thiệt hại?Nhưng lão cũng đành nói: “Tán Phổ, ý thuộc hạ, đại quân áp đảo, với nhiều người áp chế quân Đường, như vậy cho dù có thương vong, nhưng cơ hội của quân Đường cũng không khá hơn bao nhiêu,xin Tán Phổ suy nghĩ.”

Lúc này, Luân Khấp Tạng đang quỳ tiếp lời: “Tán Phổ, sơn đạo khó đi,không thích họp đại quân ràng lên, chỉ có thể luân chiến.”

Xích Tổ Đức Tán gật đầu nói: “Vậy ngươi nói, nhiều nhất có thể cho lên bao nhiêu quân?”

“Nhiều nhất năm nghìn quân.”

“Tốt lắm!

Trận thứ nhất liền từ ngươi tới đánh, bổn vương tự mình cho ngươi áp trận.”

Xích Tổ Đức Tán đứng lên, không xem Đạt Trát Lộ Cung liếc mắt một cái, liền cao giọng hạ lệnh: “Truyền mệnh lệnh của ta, đại quân phát động, bắt đầu công sơn!”

Tiếng trống tiến công chợt vang giữa Thổ Phồn đại doanh.

Sự chần chờ của quân Thổ Phồn tạo cơ hội cho Lý Khánh An chuẩn bị chiến tranh kỹ càng hơn.

Nơi quân Đường hiện đóng quân là ở ngay khúc giữa đoạn Xích Lĩnh.

Địa thế vùng này cao dần như bậc thang, núi tuy cao, nhưng mỗi cách hai ba trăm trượng liền có một dốc thoải,khiến cho tấn công rất khó khăn, đặc biệt là phải cực thịnh trọng khi tiến công.Và cũng vì thế đã tạo cơ hội cho quân Đường thành lập hệ thống phòng ngự phân cấp, cũng cố tuyến phòng thủ hơn.

Lý Khánh An đã tranh thủ thời gian hoạch định một kế hoạch phòng ngự đầy đủ cho mình.

Hắn cho thành lập ba phòng tuyến, phòng tuyến thứ nhất thiệt lập tại suối Lục Thần (* có nghĩa là môi của nai )câu cách chân núi chừng năm trượng.

Nơi này được tạo thành bởi hai tảng nham thạch to tựa như một cặp lục thần mà có tên.

Đằng sau là một con suối sâu nửa dặm.

Ba nghìn quân Đường đang ở bận rộn địa thành lập công sự phòng ngự, bọn họ theo phụ cận đưa đến thật to nho nhỏ hòn đá, dựng thành một cái dài đến một dặm lũy chắn.

Không ai mở miệng chuyện trò, trong lòng ai nấy đều nặng trĩu.

Chỉ ba ngàn quân Đường chống đỡ mười vạn quân thổ, đấy là điều nghe cũng chưa từng nghe đế, và hiển nhiên kết quả không còn nói cũng biết, chỉ có một là hi sinh, điều khác biết ở đây là hi sinh như thế nào mà thôi.

“Mọi người, hãy nghe ta nói!”

Đây là chủ tướng Lý Khánh An đang tiến hành chiến trước động viên, tất cả binh lính dừng hết mọi việc trên tay, chăm chú lắng nghe chủ tướng của mình.

Lý Khánh An chậm rãi đảo mắt qua từng khuôn mặt của sĩ binh,hắn lưu lại trên ánh mắt mỗi người.

Ai cũng hiểu rõ đây là giây phút quyết tâm thề sống chết, sự bi tráng của những người binh sĩ dũng cảm.

Lúc sau, hắn nói : “Ta hứa với các ngươi, mỗi một binh sĩ hi sinh, ta đều sẽ đưa tro cốt về cố hương họ.Còn nếu ta bỏ mình, xin các huynh đệ còn sống đem tro cốt của ta chôn ở An Tây Bột Đạt Lĩnh, nhưng, chúng ta tuyệt không xem thường cái chết, chúng ta còn có cơ hội, chỉ cần quân Đường đánh hạ Thạch Bảo thành, đó chính là thời khắc chúng ta thắng lợi.Bây giờ mỗi người bắt đầu kiểm tra trang bị của chính mình, chuẩn bị nghênh đón người Thổ Phồn công kích.”

Hắn vừa dứt lời, chân núi đã vang lên tiếng trống 'Đùng!

Đùng!', người Thổ Phồn chỉ có dài hào trầm thấp địa thổi lên, Lý Khánh An quay người lại nhìn xuống, chỉ thấy đại quân Thổ Phồn đông nghìn nghịt đã bắt đầu tụ tập, giống hệt một cái dãy lưng màu đen thật dài trải trên thảo nguyên .

Lý Khánh An bỗng nhìn thấy trong doanh lớn của Thổ Phồn có một tòa mộc liễn lộng lẫy, được mấy trăm người khiêng đến, trên mộc liễn là túp lều bằng da bò trắng hình tròn, xung quanh phấp phới cờ màu, cùng một cây ô che màu hoàng kim phía trước.

Lý Khánh An vô cùng kinh ngạc, ô che màu hoàng kim ở Thổ Phồn tượng trưng cho Tán Phổ, chẳng lẽ Thổ Phồn Tán Phổ đã đến?

Cùng với tiếng trống tiến công, lượt tiến công đầu tiên của quân Thổ Phồn được bắt đầu , lính giặt che trời phủ đất ập đến,chẳng mấy chốc, chúng đã từng đàn từng đội dùng chiếc khiễn câu để trèo lên dốc núi.

Chúng người mặc áo giáp xích màu xanh, người thì tay cầm trường mâu, người thì rút kiếm chấp thuẫn, trên khuôn dữ của man di tràn ngập hưng phấn và khát vọng, Luân Tàng Khấp giơ kiếm hô to giữa quân: “Quân Đường chỉ có ba nghìn người, nào anh em tiến lên, lập công nào!”

Quân Thổ Phồn càng anh dũng trèo lên, nhằm phía trận địa quân Đường thẳng tiến.

Đích đến đã càng ngày càng gần, chỉ còn mỗi trăm bước, từng đàn quân Thổ Phồn đã leo đến giữa dốc, từ nơi này độ dốc liền bắt đầu dịu đi, đường bớt hạn hẹp, rộng chừng mười trượng để binh lính tiến tới.

Quân Thổ Phồn thét lên một tiếng, tốc độ ngày càng nhanh.Ngược lại, phía quân Đường cũng vang lên một tiếng,hàng trăm tên quân Đường đồng loạt đầy động cổn thạch.

Chỉ trong một chốc, ba khối cự thạch nặng ngàn cân mỗi khối, đang lăn lăn lốc từ trên sườn núi xuống nhằm thẳng vào bọn lính Thổ Phồn.

Bọn quân Thổ định quay đầu bỏ chạy, cự thạch đã lăn xuống đến.

Từng tràn tiếng thét thất thanh thảm thiết vang lên, cả một đám quân Thổ bỗng chốc chỉ còn lại máu me be bét.

Chỉ một lát, cự thạch đã nhuốm một màu máu đỏ tươi, nó vẫn quay cuồng quanh đám xác thịt vụn vời của quân thù.

Binh sĩ Thổ Phồn vẫn có người muốn trốn sang hai bên, nhưng cũng có người bị hất tung xuống vực.

Ba khối cự thạch đã đè chết hơn ngàn người Thổ Phồn.

Nhưng tiếc rằng chúng vẫn còn nhiều lắm.

Cự thạch vừa xuống, thì lại có thêm vài ngàn tên quân Thổ nhảy ra, lại tiếp tục thẳng tiến.

Chún vừa đi vừa bắn tên.

Trên núi, quân Đường vẫn nện đá như mưa xuống, tên vẫn phóng liền liền.

Trận chiến giữ chân này chính thực được vén màn.

Chân núi, Thổ Phồn Tán Phổ Xích Tổ Đức Tán nhìn lên chiến trường bên núi nơi xa xa, quân Đường vẫn dùng đá lăn phối hợp cung tiễn phòng ngự, vẫn chưa thấy “thiên lôi”trong truyền thuyết xuất hiện, chứng tỏ chúng cũng không có nhiều loại vũ khí này trong tay.

Xích Tổ Đức Tán trên mặt lộ nụ cười đắc ý.

Lão lập tức hạ lệnh nói: “Thêm một vạn quân tiến công, và truyền lệnh tam quân,ai lấy được thủ cấp Lý Khánh An quân Đường, quan thăng ba cấp, thưởng một trăm con dê, một ngàn nô lệ.”

Thổ Phồn Tán Phổ vừa hạ lệnh phong thưởng, lính Thổ Phồn nghe xong lại càng điên cuồng hơn.

Trên sườn núi đầy rẫn quân Thổ Phồn,họ như những người không biết sợi hãi trước cái chết,như từng tràn sóng đen không ngừng tràn về phía trước, không hề lui bước.Dù có chết cũng phải xông lên trận địa quân thù.

Quân Đường tên bay như đạn, như mưa chuẩn xác xuyên thẳng áo giáp xích quân giặt.Trên mũi tên có tẩm chất độc, khiến tuần hoàn máu nhanh hơn.

Quân giặt chưa đi được vài bước độc dược đã phát tác ngã lăn ra chết tươi.

Quân Thổ Phồn đợt công kích thứ nhất gồm một vạn năm nghìn người, toàn bộ một mặt núi cơ hồ biến thành màu đen, bọn họ đạp thi thể người phe mình tiếp tục xung phong, như những con dã thú không sợ tử vong.

Gào thét, liều lĩnh xung phong về hướng núi.

Ngài trăm bước quân Thổ Phồn bắt đầu bắn tên, quân Đường bắt đầu xuất hiện thương vong, một gã quân Đường bị bắn trúng cổ họng, quay cuồng rơi xuống núi, một người quân Đường đang cầm đá định ném bị lưu tiến bắn trúng đầu, kêu thảm.

Cả người cả đá cùng té nhào xuống.

Lý Khánh An cắn chặt môi quan sát tình hình chiến đấu, quân Thổ Phồn đã vọt tới tám mươi bước ngoại, cứ việc chết buồn thiu, nhưng vẫn không có gì lui về phía sau dấu hiệu, ly quân Đường trận địa gần nhất phía bắc diện quân Thổ Phồn đã không đủ bốn mươi bước.

Bạch Nguyên Quang vọt tới trước mặt Lý Khánh An rống to, “Mau bắn bọc hỏa dược!

Nếu không bắn chúng ta không thể rút lui về phía sau.”

Môi Lý Khánh An cắn chặt ứa máu, nhưng hắn vẫn kiên quyết như cũ lắc đầu, “Không!”

Bắc tuyến gần ngàn quân Thổ Phồn rốt cục cũng đột nhập vào trận địa quân Đường, Lệ Phi Nguyên Lễ điên cuồng hét lên một tiếng, “Các huynh đệ, sát!”

Hắn cầm đại đao xông vào địch, thấy người là trảm như một con hổ điên, bốn trăm dư tên quân Đường cũng đi bị cuốn vào cơn lốc sát sinh này, chỉ một thoáng đầu người cuồn cuộn, huyết nhục tung tóe, khóc hào tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp nơi...

Lúc này, trọng quân trung tuyến Thổ Phồn và cả quân đội nam tuyến đều chỉ còn cách trận địa quân Đường không tới ba mươi bước, mùi máu tanh sốc thẳng vào mũi…

Lý Khánh An cuối cùng hạ lệnh, “Đốt lửa!”

Sổ chi hỏa tiễn bắn về phía hai mươi bước ngoại, 'Oanh!' địa nhất thanh muộn hưởng, ba mươi trượng khoan trên sườn núi trong giây lát dấy lên hừng hực liệt hỏa, hỏa thế nhanh chóng mà thổi quét xuống, một trăm năm mươi bước nội nháy mắt đều bị ngập trời liệt hỏa nuốt sống, này một mảnh biển lửa giữa dày đặc địa chật chội ba nghìn hơn binh sĩ Thổ Phồn, quân Đường trước trận nhất thời thành nhân gian địa ngục, vô số người ở đây hỏa giữa thê lương kêu rên, phát ra tuyệt vọng kêu thảm thiết, làm người ta mắt không đành lòng đổ.

Lý Khánh An nhẹ nhàng thở dài một hơi, hạ lệnh nói: “Rút lui về đạo phòng tuyến thứ hai phía sau!”

...

Sau một trận lửa địa ngục khốc liệt nhất, cuối cùng cũng khiến quân Thổ Phồn lui binh, trận xung phong đầu tiên giằng co gần hai canh giờ, với kết quả là quân Thổ Phồn bỏ mình hơn sáu ngàn người, quân Đường cũng thương vong hơn ba trăm người, tuyệt đối đại đa số đều chết trong lúc giao tranh cùng quân Thổ Phồn.

Chiến trường tạm thời an tĩnh trở lại, trên một hốc núi nhỏ, hai mươi mấy nữ hộ binh dị thường bận rộn, các nàng thuần thục tiêu độc, cầm máu thương một trăm hơn quân Đường, và cẩn thận lấy tiễn bám vào xương ra giúp họ, dùng nữ tính nhu tình của mình an ủi cổ vũ thương binh nhóm tỉnh lại đứng lên.

Lệ Phi Nguyên Lễ người trúng ba đao hai tiến, trong đó tay trái ngón áp út và ngón út đều bị chặt đứt.

Thi Tam Nương đương bận rộn băng bó cho hắn, nước muối tiêu độc khiến hắn đau đến mặt mày méo mó biến hình, nhưng ngoài miệng thì vẫn bản tính khó sửa.

“Tam nương, ngón tay lão Lệ đã không còn, nàng nói về sau sờ nữ nhân còn có còn cảm giác không?”

“Sao lại không cảm giác, ngươi dùng tay phải sờ không phải được rồi sao?”

“Khụ khụ!

Tam nương, để lão Lệ sờ một cái được không?Hãy để lão Lệ cảm giác một chút, hoặc là nàng sờ ta một cái cũng được, chỉ một chút thôi,như lần trước ở bờ hồ ấy, cho lão Lệ được sướng một phen trước khi chết đi.”

Thi Tam Nương mặt mày đỏ bừng, bất đắc dĩ, đành xoa bừa trong háng quần hắn một cái, sẳng giọng: “Như vậy được rồi chứ!”

Lệ Phi Nguyên Lễ thở dài một hơi, trên mặt lộ vẻ mê say, lão nhếch miệng cười nói: “Cháy dưới váy hoa lưu,lảm quỷ cũng phong lưu.”

“Ngươi sẽ không chết, cứ như con trâu đực phát tình ấy, sao chết được!Nghe lời ta, không cần nghĩ ngợi lung tung nữa.”

Thi Tam Nương băng bó xong vết thương cho hắn, vừa cười vừa gõ gõ trán hắn,xong lại đi chiếu cố khác thương binh.

Lệ Phi Nguyên Lễ đảo đảo mặt , lát sau lão lại ngửa đầu rên rỉ với Miêu Thúy Nhi: “Thúy Nhi, nàng có thể lại đây một chút không?

Lão Lệ sắp chết rồi, trước khi chết chỉ muốn nói vài lời với ngươi.”

...

Trong túp lếu duy nhất tại khe núi, Lý Khánh An và Lệ Phi Thủ Dự cẩn thận vây quanh một sa bàn.

Trên đấy có địa hình, Thanh Hải khu Thanh Hải , đảo Long Câu, Đại Thông Sơn, Xích Lĩnh v.v…, được dùng đất sét chế tác, bột mì phủ lên thành tuyết sơn, còn có quân doanh, đài phong hỏa, trên đài phong hỏa thậm chí còn có dầu hỏa, làm được cực kỳ rất thật, sa bàn dài chừng một trượng, khoan ngũ thước, cái bệ vi thiết chế, trung gian mộc tường kép, bình thường chia ra làm tứ mang theo, sử dụng khi tái hợp lại thành chỉnh khối, dùng thiết khấu chế trụ.

“Thất Lang, như vậy được không?”

“Ta cũng không chắc, nhưng chung quy muốn thử một lần, ta nghĩ, người Thổ Phồn sẽ có hứng với nó.”

“Điều này cũng đúng, người Thổ Phồn nhất định chưa thấy qua loại bản đồ này.”

Lý Khánh An gài lại chiếc huy sắt cuối cùng, hắn đứng lên, nhìn nhìn sắc trời bên ngoài, bỗng nhiên nhướng mày hỏi: “Hiện tại là giờ gì?”

Một gã thân binh bẩm báo: “Tướng quân, giờ cách giữa trưa còn một khắc giờ.”

Lý Khánh An bước nhanh đi ra lều trại, hướng về Thạch Bảo thành xa xa, chỉ thấy trên thành vẫn lượn lờ khói lửa như cũ, hiển nhiên nó vẫn nằm trong tay người Thổ Phồn, hắn không khỏi nhẹ nhàng lắc đầu, chính ngọ đánh hạ thạch bảo thành, xem ra, đã không có khả năng.

Đúng lúc này, chân núi người Thổ Phồn tiến công tiếng trống lại một lần nữa ầm vang long địa xao vang.

Chương 137: Tuyệt đỉnh đồ ưng (Thượng)

Tiến công Thạch bảo thành gặp phải lực cản lớn.

Nguyên trong kế hoạch buổi trưa sẽ hoàn thành nhiệm vụ, nhưng mãi cho đến lúc hoàng hôn, quân Đường vẫn đang không thể công thành thành công, Dười chân núi Thạch Bảo thành tử thi quân Đường chất đóng, hơn năm nghìn binh bỏ mình nơi tha hương.

Tiếng trống tiến công lại một lần nữa vang lên, ba nghìn mấy trăm tên quân Đường hò hét xông về hướng Thạch Bảo thành,con đường băng tuyết đã bị nhiệt huyết quân Đường hòa tan,đường tiến công tương đối bằng phẵng , nhưng người Thổ Phồn phòng thủ lại càng ác liệt , không có cung tiễn, không có máy ném đá, dùng cự thạch và gỗ lăn phong tỏa đường nhỏ lên núi duy nhất,khiến cho lịa thêm một đám quân Đường kêu thảm rơi xuống vực thẳm.

Nhưng quân Đường cũng tìm được một tia hy vọng trong tuyệt vọng, lần tiến công này, từ ba trăm quân tiên phong danh dấp vạm vỡ quân Đường chế tác ra trăm cây dù nghiêng khổng lồ,phía dưới dù được dù giá gỗ ba trượng để đỡ, trong giá gỗ là năm tầng da trâu sống,dù có hình tam giác, mặt trên được bôi một lớp mở.

Mấy mươi tên lính Đường cùng trú dưới một ô.

Và thế này, dù cự thạch hay gỗ lăn của quân Thổ rơi xuống cũng vì lực hạ của mặt da bò trơn láng hơi nghiêng khiến chúng lăn xuống vách núi.

Đây là phương pháp quân Đường nghĩ ra sau bao lần thất bại thảm thương, và giúp họ giảm thiểu thương vong đáng kể, giờ đã đi đến đường khe núi đá cách đấy một trăm hai mươi bước.Bây giờ đã đi vào thời ky cung nỏ, quân Đường ngàn tiễn cùng phát, trước đợt tiễn dày đặt cùng phóng về phía thành, quân Thổ Phồncuối cùng đã xuất hiện thương vong,trên Thạch Bảo thành bắt đầu không ngừng có tiếng kêu thảm thiết phát ra.

Nhưng quân Đường cũng không cách chi xông lên thêm một bước, trong khe đá không tiêu tan đá tảng, đại lượng đá tảng rơi xuống đọng lại đầy đường, khiến đường bị tắt, quân Thổ Phồn vẫn tiếp tục nện cự thạch xuống như cũ từ đỉnh núi,khiến cho những cây dù chế tác tạm không thể chịu được lực xông kích mạnh này, ba mấy cây dù vì thế mà bị tan tác.

Hàng ngàn quân Đường mất đi mái che mà bị đá nện vào cho xứt đầu mẻ trán, máu me đầy mình, thảm kêu không dứt.

Quân Đường lại xuất hiện thương vong thảm trọng, Các tán ô lớn tán bắt đầu chậm rãi rút về chân núi .

Bất luận như thế nào, quân Đường cuối cùng cũng tìm được rồi một cách đối phó.

Khuyết điểm duy nhất là tiến triển chậm rãi, cần lần lượt tấn công.

Dùng cung nỏ chậm rãi tiêu hao dần khi lực bên trong Thạch Bảo thành.

Tại thời điểm này, Lý Khánh An suất lĩnh quân đội ở phía sau núi chặn lại viện quân Thổ Phồn lại trở thành mốt chấu thắng bại của toàn bộ chiến dịch.

...

Núi sau Xích Lĩnh, quân Thổ Phồn bắt đầu điên cuồng tiến công lần thứ ba, do phong hỏa cẩu việc Thạch Bảo thành một lần nữa cháy rực, khiến Tán Phổ ý thức được tình hình nghiêm trọng.

Lần này, lão cho hai vạn trọng binh hòng công hạ tuyến phòng thủ thứ hai của Đại Đường.

Tuyến phòng thủ thứ nhất đã bị quân Thổ chiếm lĩnh, trở thành căn cứ để họ tiến công tuyến thứ hai.

Giữa hai tuyến phòng cách nhau khoảng bảy trăm bước, nhưng do núi rừng hiểm trở, phần lớn là vách đá, đại quân không dễ di chuyển, chỉ có ba suối thẳm rộng khoảng mươi thước,nằm trên núi hiểm dài ba dặm, khiên quân Phổ hai lần công kích đều bị thảm bại.

Lần công thứ ba này là lần bọn chúng đầu tư nhiều binh lực nhất.

Vì thế quân đường thương vong năm trăm, còn lại hai ngàn bốn trăm hơn được chia làm ba đội, một đội canh giữa một đường.

Trong lòng mỗi quân lính Đại Đường đều rõ, nếu tuyến phòng thứ hai thất thủ, vậy tuyến phòng thứ ba sẽ không còn giữ được, vậy toàn quân họ sẽ đại bại hoàn toàn.

Đối với việc bảo vệ tuyến phòng thứ hai này chính là trận chiến sinh tử.

Quân Thổ trải đầy như kiến cỏ này lại càng điên cuồng công kích.

Những tiếng trống khích tướng trấn động lòng người lại dồn dập vang lên.

Năm trăm tên thị vệ Tán Phổ đang cầm kiếm đốc chiến, người lùi bước lập tức trảm.

Dưới vài ngọn cây trụi lủi đã treo mấy trăm đầu người, đây là cảnh thỉnh bọn lính Thổ.

Nhưng đường núi chật hẹp, dù quân Thổ có đổ dồn bao nhiêu binh lực đi chăng nữa, bọn họ cũng chỉ có thể lần lượt tiến lên.

Trên ba con suối sâu mọc đầy gai góc, bụi rậm, quân Thổ đi đầu đang cầm theo mười tấm khiêng cao hai trượng, rộng một trượng từ từ thẳng tiến.

Tấm khiêng khổng lồ xếp ngang nhau tạo thành một bức tường dày, những quân Thổ phía sau giơ cao khiêng tròn, đã có hiệu quả cản trở những con mưa tiễn từ quân Đường.

Dầu hỏa đã không còn, vũ khí lợi hại nhất còn lại chính là thuốc nổ quân Đường mang đến.

Mười chiếc máy ném hạng nhỏ đã được chuẩn bị xong.

Từ trên cao, đã ném hơn mười cân thuốc nổ về xa bốn trăm bước.

Cuối cùng thuốc nổ đã lâm trận.

Đây là thứ vũ khí không đến lúc vạn bất đắc dĩ Lý Khánh An cũng không muốn sử dụng.

Số lượng có hạn, bọn họ tổng cộng cũng chỉ mang có ba trăm bọc thuốc nổ.

Lúc công kích Lang Nha giác đã dùng một trăm ba mươi bọc, cộng thêm những lúc dùng lẻ tẻ, trong tay bọn họ còn không tới một trăm rưỡi bọc.

Đối diện với hàng ngàn hàng vạn quân Thổ Phồn.

Nhin trận chiến công thành Thạch Bảo còn xa vời kia,một trăm năm mươi bọc thuốc nổ này, liệu có thể mang lại hi vọng gì đây?

Tấm khiêng khổng lồ của quân Thổ đã khiến cung tiễn của họ mất tác dụng, Lý Khánh An nhìn nhìn sắc trời. trời giờ thật âm u, sắp đến hoàng hôn rồi, nhưng nhìn trời phía bắc mây đen đen ngòm, cảnh báo một trận bão tuyết khổng lồ sắp đến.

May ra tối nay có cơ hội!

“Chuyển bị ném hỏa dược!”

Khánh An cuối cùng cũng hạ đạt mệnh lệnh.

Máy ném thuốc nổ được cành cạch kéo ra, quân sĩ bắt đầu đặt thuốc nổ nặng mười cân vào trong túi ném, một tên binh sĩ cẩn thận tháo mòi dẫn ra, xé đi lớp vải dầu chống nước bên ngoài.

“Xì!”

Mòi nổ đã được châm, một làn khói đen bốc lên.

Tên binh sĩ châm mòi vội vã chạy ra xa.

Trên mòi lửa đã có đánh màu đỏ, năm trăm bước, bốn trăm bước, ba trăm bước.

Lúc này quân Thổ đang tràn đến nơi khoảng ba trăm bước.

Đi sau tấm khiêng khổng lồ là bốn ngàn tên giặt phủ đầy cả núi rừng, trải dài vài trăm bước.

Khi khói đen cháy đến vị trí bốn trăm bước.

“Đùng!” một tiếng, mười máy ném đá gần như đồng thời hất cao bọc thuốc nổ ra xa, vạch thành một đường vòng cung tuyệt đẹp, dồn dập đổ về phía quân Phổ.Tất cả quân Đường nín thở, căng thẳng nhìn theo bọc hỏa dược đang bốc khói đang trên không.

Quân Thổ lúc này cũng phát hiện dị trạng, người người nhìn bọc hỏa dược đang ném tới, cơ hồ đều dùng tay ôm đầu tránh sang hai bên.

Chỉ duy Luân Tạng Khấp mặt mày biến sắt, ré goọng hét toáng: “ Nằm xuống!

Tất cả nằm xuống!”

Lão vừa dứt lời, túi hỏa dược đã bị lần lượt phát nổ ngay trong đám giặt Thổ.

Lực nẩy khổng lồ đã hất tung mấy mươi tên quân Thổ cùng lúc, thân xác nát vụn, tay chân gẫy tung tóe.

Cộng thêm, bi sắt đã tẩm độc được quân Đường trộn sẵn vào bọc hỏa dược, giờ đang bắn tung tóe tạo thành đợt công sát thứ hai.

Chỉ trong một chốc, núi rừng toàn tiếng kêu la thảm khốc của quân Thổ.

Bọc hỏa dược nối đuôi nhau ném ra.Hỏa diệm hừng hực, khói đen nghi ngút, phát nổ giữa đám đông đông đảo, quân Thổ tổn thất nặng nề.

Khi đợt đạn dược thứ sáu được phát xong, quân Đường tạm dừng tiếp tục dùng hỏa dược.

Khói dần tan dần, tấm khiêng khổng lồ đã không còn, trên đường núi nhìn tang hoang, máu chảy thành sông, nơi nơi toàn khí quan con người, mảnh giáp méo mó.

Mỗi tên lính Thổ chết đi đều trợn tròn mắt chết đi trong sự kinh hãi, từng mảnh vỏ đạn lớn bắn trung quân Thổ đang nằm dưới đất, đang đau khổ rên rỉ.

Hàng ngàn quân Thổ đàng sau bỗng chốc như vừa chợt tỉnh giấc, chúng cực độ sợ mà quay mình bỏ chạy, gào lên điên dại: “Thiên lôi!

Thiên lôi nổ!”

Tình hình tán loạn, quân Thổ lại giẫm đạp lên nhau, cả vài trăm thị vệ đốc chiến đằng sau, dù có cảnh cáo thế nào, thì bọn quân Thổ đã hoảng loạn không khống chế được, có giết cũng không làm gì nổi.

Tiếng nổ mãnh liệt khiến Tán Phổ nước Thổ đứng phóc dậy, lão không thể tin được nhìn lửa rực đang cháy kia, trong mặt là sự kinh hoàng.

Đây chính là thiên lôi của quân Đường ư?

Trời!

Rốt cuộc đấy là gì!

Trong lòng lão đã nảy sinh sự khiếp sợ.

.

Đám thị vệ bảo về sau lưng lão cũng trố mắt ngơ ngác không thua gì lão, một hồi sau, Đạt Trát Lộ Cung thở dài đi lên nói: “Tán Phổ, binh sĩ kinh ngạc, hay ta cho dừng trận chiến?”

Vua Phổ gật đầu tán đồng: “Được!

Ô Kim, thu binh!”

Toang!

Tính trống thu binh, quân Thổ Phồn rút về như sóng triều, hơn ngàn người thủ ở tuyến phòng thứ nhất.

Binh sĩ còn lại rút về chân núi, chiến trường tạm thời trở nên tĩnh lặng như chết.

Vài trăm quân Đường tay cầm đao sắt nhày xuống.

Họ vô tình giết chết những binh sĩ đang bị thương của quân Thổ, thu hồi lại cung tên.

Trong đại doanh quân Thổ, Tán Phổ đang khoát tay sau lưng đi qua đi lại, lòng lão đầy sự lo lắng.

Cuối cùng lão cũng tận mắt nhìn thấy lôi đình của quân Đường.

Đây chỉ là một đội quân nhỏ, nếu đại quân Lũng Hữu cũng có vũ khí lợi hại này, thì Đại Đường không phải dễ dàng tiêu diệt Thổ Phồn ư?

Lão đập mạnh lên bàn, không được!

Dù thế nào cũng phải có được loại thiên lôi này.

Ngay lúc này, ngoài cửa bỗng vang tiếng của Đạt Trát Lộ Cung: “Ta phải gặp Tán Phổ ngay, có tình bảo khẩn cấp.”

Tiếng hối hả của lão khiến vua Phổ ngạc nhiên, rốt cuộc xảy ra việc chi?

Lão hạ lệnh nói: “Để hắn đi vào!”

Đạt Trát Lộ Cung vội vàng chạy vào, trong tay lão đang cầm một túi giấy màu vàng cẩn thận và kích động báo: “Tán Phổ, chúng ta đã có được thiên lôi của quân Đường.”

Tán Phổ trong lòng đại hỉ, đi vội lên cầm túi giấy nặng trĩu lên hỏi vội: “Sao lại có được?”

“Có một lôi đình chưa nổ, bị quân sĩ nhặt về trong lúc hỗn loạn, và hắn đã mang đến.”

“Được!

Truyền lệnh xuống, phong tên binh sĩ này là Thiên phu trượng, thưởng một vạn con dê ba trăm nô lệ.”

Lòng vua Thổ sướng vui vô cùng,chỉ cần có được một bọc lôi đình, bọn họ có thể chế tác lại ra.

Lúc ấy không phải sợ quân Đường nữa.

Lão đặt túi giấy xuống bàn, cẩn thận quan sát.

Túi giấy được dùng dây quấng lại thật chặt vài vòng, lớp ngoài cùng là lớp giấy dương bì, cái này người Thổ cũng có, phía phải của giấy có một lỗ đen, trong đó rơi ra một ít bột đen.

Đạt Trát Lộ Cung tháo dây ra, vua Thổ ngăn lão lại, lắc đầu nói: “Đừng tháo!

Phải giao cho thợ một cách nguyên vẹn.”

Lúc này bột đen trong bọc lại rơi ra, vua Thổ đưa lên mũi ngửi ngửi, cười nói: “Ta ngửi thấy mùi của lưu huỳnh.”

“Tán Phổ, lưu huỳnh dễ cháy.”

“Ừ, lưu huỳnh trợ cháy nổ, hèn chi nó cháy mạnh mẽ đến thế.”

Vua Phổ lập tức hạ lệnh: “Đưa lại bột đen này đi cho bọn thợ người Hán nhận dạng, dù là ai chăng nữa, chỉ cần làm ra được loại thiên lôi này, ta sẽ phong làm đại công thần Thổ Phồn.”

Lòng lão bỗng chốc lại tốt lên thấy rõ, lão nhìn Đạt Trát Lộ Cung một phát.

Đạt Trát Lộ Cung dâng thiên lôi lên khiến sự bất mãn trong lòng lão giảm đi nhiều.

Lão lại cười hỏi: “Đạt Trát Lộ Cung tướng quân, ngươi có thể nói thử xem bước tiếp theo chúng ta nên thế nào?”

Đạt Trát Lộ Cung lập tức cúi mình thưa: “Vi thần thấy lôi đình của quân Đường không nhiều, nếu không bọn họ không thể đến giờ mới dùng đến.

Nếu chúng ta đằng nào cũng phải đối đầu, vậy thì đừng sợ chết, phát huy ưu thế đông người của mình, đại thế xông lên, áp đảo quân Đường.”

“Nhưng chúng ta đã chết hơn vạn người.”

“Tán Phổ, đánh trận sao có thể không có người chết, dù thương vong có quá nửa cũng phải đánh, hơn nữa không thể đế họ có cơ hội kịp thở.

Bọn họ dẫu sao chỉ có ba ngàn quân, hơn nữa giờ còn chưa đến ba ngàn, không thể để chúng ung dung bố trí lại được.”

Lúc này, trong núi phảng phất có tiếng nổ, Đạt Trát Lộ Cung vội nói: “Tán Phổ, nhất định là bọn chúng dùng thiên lôi để lấy đá, Tán Phổ, xin hãy hạ lệnh!

Chiến đấu về đêm có lợi cho chúng ta.”

Lần này, vua Phổ cuối cùng đã nghe theo ý kiến Đạt Trát Lộ Cung, lão gật đầu nói: “Được!

Truyền lệnh đại quân, chuẩn bị công kích Xích Lĩnh.”

Đúng như Đạt Trát Lộ Cung đoán quân Đường đang dùng hỏa dược nổ núi lấy đá tảng, sau một ngày chiến đấu ác liệt, tên trong tay họ cũng không còn nhiều.

Lần này chặn quân Thổ Phồn, Ca Thư Hàn cho ba mươi vạn tên, sau một ngày sử dụng hơn nửa.

Để tiết kiệm tối đa, ngoài phối người lên núi thu hồi một ít về, Lý Khánh An còn phái người lên núi dùng thuốc nổ lấy đá.

Trong màn đêm, binh sĩ quân Đường đang tranh thủ thời gian nghỉ ngơi.

Bọn họ nằm ngả nằm nghiêng, dù đã vô cùng mệt mỏi, nhưng mùa đông lạnh thấu xương này vẫn khiến người ta khó ngủ được.

Mười mấy tên binh sĩ Giang Đô doanh đang ngồi kể cho nhau chuyện nhà.

Lâm Tam vì chiến đấu dũng cảm đã được phong chức lữ soái.

Lão mồ ra một bình rượu, ùn ục được hai ngụm rượu, chép miệng nói: “Hai ngày nữa là tết rồi, nương tử ta nhất định đang giết gà ướp cá.

Năm nay nhà ta ăn tết lớn, thằng nhóc trong nhà cũng có thể ăn một bữa hoành tráng.”

Nói xong, lão lại đẩy đẩy người ngồi cạnh nói: “Tôn ma tử, Nhuận Châu các ngươi ăn tết thế nào?”

“Còn sao nữa, mọi người không phải đều giống nhau?

Bánh tết, thịt muối, dán đối liễn, ngày ba mươi ăn một bữa thịnh soạn, ngày mồng một giỗ tổ tiên.

Haiz!

Tiếc là năm nay chúng ta không về giỗ tổ được!”

“Ta cũng thế, không về giỗ tổ, không biết tổ tiên có trách tên con cháu bất hiếu này không.”

“Ê!

Ê!

Đừng nói thế, chúng ta ở đây ai cũng không về được, đánh trận!

Tổ tiên sẽ không trách.

Ta giờ rất nhớ con, và cả nương tử nữa.”

Nhớ đến con, Lâm Tam không khỏi thở dài, lại cười nói: “Con ta mười tuổi rồi, nhưng lại vừa gầy vừa đen, thường bị mấy đứa trẻ trong làng bắt nạt.

Ta viết thư nói với nó, cha nó đã giết mấy chục tên man di Thổ Phồn, nó có thể thẳng lưng mà đi, ai dám bắt nạt nó, nó cứ vỗ ngực nói: cha ta đã giết hai mươi tên man di Thổ Phồn, cha ngươi giết được bao nhiêu?”

Lời của Lâm Tam lại làm binh sĩ cười phá lên, hắn lại khoát tay cười nói: “Đợi chiến tranh kết thúc, ta sẽ đón nương tử và con đến An Tây, lúc ấy mời mọi người đến nhà ta uống rượu, để các ngươi được nếm thử tài nghệ vợ ta.”

“Đúng, đúng, đêm giao thừa không được ăn thịnh soạn, nhất định phải ăn bù.”

Binh sĩ Giang Đô doanh đều hưng phấn nói cười, mọi người đua nhau kể các món ngon quê mình.

Lý Khánh An ngồi tên một tảng đá to, lòng đầy lo lắng.

Vừa rồi Nam Tề Vân đã bẩm báo với hắn tổng cộng bán sáu mươi bọc hỏa dược, nhưng chỉ có năm mươi ba bọc cháy, còn bảy bọc không nổ, nhưng lúc nãy binh sĩ đi kiểm tra, chỉ có năm bọc chưa cháy, còn hai bọc tìm mãi không ra, rất có khả năng bị quân Thổ mang đi.

Hắn cực không muốn dùng hỏa dược.

Một vì số lượng không đủ, một nữa là hắn lo là hỏa dược dùng trong quân sự cuối Đường mới xuất hiện, giờ hắn sử dụng sớm hơn một trăm năm, dù là do tình thế ép buộc, nhưng trong lòng không khỏi lo lăng.

Bây giờ, điều hắn lo lắng nhất đã xảy ra.

Người Thổ Phồn rất có thể đã lấy được bọc hỏa dược, nếu họ học được cách chế tao, thì Đại Đường sẽ phải đối diện với đại nạn thế nào đây?

Trong lòng hắn không khỏi thở dài.

Quan trọng hơn là, nếu bọn họ lần này toàn quân bị tiêu diệt, vậy ai sẽ đi bẩm báo với triều đình Đại Đường, bọn họ từng dùng hỏa dược?

Trình đình không biết, nhưng Thổ Phồn lại học được, vậy Lý Khánh An hắn sẽ là tội nhân thiên cổ Đại Đường.

Vừa nghĩ, hắn rút trong lòng ra một bọc giấy dầu, trong đó có cách chế tạo hai loại hỏa dược, một là thuốc nổ, hai là thuốc cháy.

Nghĩ ngợi một lúc, hắn nói với Nam Tề Vân cạnh bên: “Nam Bát, ta có một nhiệm vụ quan trọng giao cho ngươi.”

“Xin tướng quân dặn dò!”

Khánh An đưa bọc giấy và một ngọc bài cho hắn nói: “Trong bọc là cách chế tạo hỏa dược, ngươi mang một bọc hỏa dược đi.

Về Kinh thành giao cho Cao Lực Sĩ, và nói rõ tình hình hỏa dược với hắn, ngọc bài có thể chứng minh ta phái ngươi đến.”

Nam Tên Vân đương định nói gì thì hắn đã cản lại: “Đây là việc hệ trong, quân Thổ Phồn rất có thể không lâu sau sẽ học được cách làm, ngươi phải giao tận tay cho người. ”

Nam Tề Vân lặng lẽ nhận qua bọc giấy cùng ngọc bài, hắn lại hỏi: “Thuộc hạ sẽ từ phương nào đột nhập?”

Nghĩ ngợi một lúc, Khánh An bèn nói: “Thế này, ngươi dẫn hai Xích Hầu võ nghệ cao cường, các ngươi phải nghĩ cách vượt qua Xích Lĩnh.”

“Thuộc hạ hiểu, thuộc hạ sẽ đi liền.”

Nói xong hắn liền đứng dậy, trước khi đi hắn đã nhìn chằm chằm Lý Khánh An nói: “Tướng quân, thuộc hạ hi vọng chúng ta sẽ gặp lại nhau tại Trường An.”

Khánh An vỗ vỗ vai hắn: “Nhất định, đi đi!”

Hắn vừa quay lưng chạy vào màn đêm, và gọi thêm hai tên Xích Hầu.

Ba người cùng mang một ít công cụ như dây thừng vội vã rời khỏi doanh, dọc theo lưng núi leo lên đỉnh Xích Lĩnh.

Khánh An vẫn dõi theo bóng hình đi xa ấy.

Bỗng dưng dưới chân núi có tiếng trống vang lên.

Quân Thổ Phồn phát động đột kích về đêm.

“Tất cả mau dậy, quân Thổ đã đến!”

Bọn sĩ quan quân Đường đẩy binh sĩ dậy. quân Đường vội vã chân ướt chân ráo chạy vào trận địa kiểm tra cung nỏ, chuẩn bị đá tảng và tiễn trĩ.

Lý Khánh An nhìn số lượng đuốc lửa dưới núi, trong lòng nhanh chóng tính toán.

Hắn không khỏi thót tim, lần lại quân Thổ lại cho thêm bốn vạn người.

Người Thổ Phồn cuối cùng cũng nhận ra ưu thế của mình.

Lúc này, mũi hắn bỗng lạnh toát, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy hoa tuyết đang như long ngỗng lũ lượt rơi, càng lúc càng nhiều, gió càng lúc càng mạnh đang vi vu giữ cốc núi.

Một trận bão tuyết sắp đến.

Chương 138: Tuyệt Lĩnh Đô Ứng (Trung)

Trận bão tuyết lớn nhất trong vài chục năm nay đã đổ bổ xuống khu vực Thanh Hải.

Cuồng phong rít gào, quét ngang đại địa.

Cả viên đá, góc cả đều bị quét sạch sành sanh, phủ đầy cả khu đất rừng.

Giữa sự càn quét bừa bãi của trận bão tuyết, cuộc tiến công Thạch Bảo thành bị bắt gián đoạn, hơn hai nghìn quân Đường cơ hồ gần một nửa đều bị trận bão tuyết quét xuống thung lũng, tin tức bất lợi truyền đến doanh trại, Ca Thư Hàn xúc động thở dài.

Cuồng phong lay động lều trại, mấy ngọn nến lúc sáng lúc mờ, ánh sáng leo lét, Ca Thư Hàn ngồi thẫn người trong lều không biết bao lâu, hắn chậm rãi đứng lên đi đến cửa lều, ngơ ngác nhìn đất trời xám mịt mùng.

Thành tích chiến đấu trong mấy ngày bị trận cuồng phong này càn quét sạch sẽ.

Sau khi tuyết ngừng, hắn lại phải bắt đầu lại từ đầu, nhưng những thứ này đều không quan trọng, quan trọng là viện quân của Thổ Phồn, đã suốt một ngày một đêm rồi, Lý Khánh An còn có thể cầm cự được bao lâu?

Đúng lúc này, một tên lính báo tin vất vả chạy đến giữa cuồng phong.

Tiếng nói run rẩy nói: "Đại soái, có tình báo mới nhất từ tuyến bắc."

"Á!

Ngươi nói mau, Đổng Diên Quang còn giữ chân được chủ lực quân Thổ Phồn không?"

"Đại soái, Đổng Diên Quang cán bản là không hề nam hạ, hắn và quân Sóc Phương cùng ở lại bao vây Thần Uy thành."

"Cái gì?!"

Ca Thư Hàn giận dữ công tâm, trước mắt lão tối sầm, choáng váng, vài tên thân binh vội vàng chạy đến đỡ lấy hắn: "Đại soái!

Đại soái!"

Bỗng nhiên, cổ họng Ca Thư Hàn ho khan hai tiếng, phun trào ra một ngụm máu, hắn hét lớn một tiếng nói: "Trời muốn diệt ta rồi!"

Rất lâu sau, Ca Thư Hàn cũng bình tĩnh trở lại, hắn nhẹ nhàng khoát tay áo: "Chuẩn bị giấy bút, ta muốn khẩn cấp viết tấu Chương cho Thánh thượng."

Tên thân binh trải giấy và dìu lão ngồi xuống.

Tay lão rung lẩy bẩy cầm bút chậm rãi viết: "Bệ hạ, thần đã phụ thánh ân bệ hạ, có tội..."

Ca Thư Hàn rốt cuộc không nhịn được sự xúc động phẫn nộ trong lòng, hắn thở dài một tiếng, nước mắt rơi lả chả nơi hốc mắt.

"Nếu đã muốn ta đánh Thạch Bảo thành, vì sao lại thêm Đổng Diên Quang?"

Bỗng nhiên, trước cửa lều bỗng vang lên tiếng thét phẫn nộ của Lý Tự Nghiệp:"Ta muốn gặp đại soái, cho ta vào!"

Trận bão tuyết dữ dội đã gián đoạn việc tiến công Thạch Bảo thành, nhưng cuộc tiến công ở phía sau núi Xích Lĩnh lại càng cuồng bạo hơn cả trận bảo tuyết chục năm hiếm thấy này.

Đạt Trát Lộ Cung cuối cùng đã chiếm được quyền chỉ huy.

Những bức xúc đè nén trong lòng mấy hôm nay của lão, cuối cùng cũng phải tìm chỗ đế xả.

Không hề để ý đến cơn bão tuyết lạnh thấu xương, lão vẫn hạ lệnh xuất chiến như cũ.

"Cho dù bị lạnh chết, thì cũng phải chết trên chiến trường!"

Hắn lớn tiếng gào lên, khoác vội chiến giáp lên mình đích thân đốc chiến.

Lần này, lão đã đưa ra bốn vạn đại quân.

Toàn bộ Xích Lĩnh đã bị biến người của quân Thố bao phủ, Bọn chúng vẫn ngang nhiên thẳng tiến trong đêm băng giá rét này.

Tốc độ di chuyển tuy chậm, nhưng mục tiêu là quá rõ ràng.

Sự xuất hiện đột ngột của bão tuyết khiến việc phòng thủ của quân Đường trở nên thật khó khăn, không chỉ khoảng cách thị lực bị rút ngắn, quan trọng hơn là loại vũ khí quân Đường vẫn dừng - cung tiễn, trong cơn đại bão tuyết này đã suy giảm đáng kể, tình thế quân Đường trở nên dị thường gây cấn.

"Trong lều đốt một cây nến!"

Lý Khánh An khẽ giọng hạ lệnh nói.

Thân binh không hiểu, nhưng vẫn vội chạy đi đến lều trại đốt một ngọn nến.

Trong gió tuyết trắng xóa đột nhiên xuất hiện một điểm sáng long lanh.

Lý Khánh An rút ra một mũi tên, dần dần kéo căng cung ra, nhắm ngay vào lều trại ở xa sáu mươi bước, lều trại giờ đã bị gió tuyết nuốt chừng, hoàn toàn không nhìn thấy gì, chỉ có thấp thoáng một tia sáng nhỏ.

'Soạt!' một tiếng, tên được bắn mạnh ra và biến mất khỏi tuyết trời trắng xóa.

"Tướng quân!"

Binh sĩ chậm rãi đi tới, trên tay cầm theo cây tiễn của Lý Khánh An.

Hắn nhẹ nhàng lắc đầu.

"Trật đi bao nhiêu?"

"Bắn từ góc của lều, trật năm thước."

Lý Khánh An lẳng lặng thở dài .Lúc này Bạch Nguyên Quang và Lệ Phi Thủ Du vội vã đi tới, nói: "Thất Lang, tình hình không ổn lắm."

"Làm sao vậy?"

"Vừa rồi chúng ta có thử, bọc hỏa dược do máy ném đá ném đi căn bản không thể nằm trên đường núi, toàn bị gió thổi trật."

"Nếu ném lệch thì sao?"

"Cũng không được, gió toàn lốc, cán bản khống chế không được."

Lý Khánh An gật gật đầu, thở dài: "Vừa rồi ta cũng bắn thử một tiễn, sáu mươi bước, lệch khỏi quỹ đạo mục tiêu năm thước."

Bạch Nguyên Quang và Lệ Phi Thủ Du đều ngây người, ngay cả cây cung thất thạch của Lý Khánh An cũng lệch năm thước, với cung tiễn bình của binh sĩ thì làm được trò trống gì?

Trong bão tuyết, cũng có nghĩa là tất cả vũ khí lợi thế cự ly xa đều bị mất tác dụng.

Ba người đồng loạt trầm mặc, lát sau, Lý Khánh An nói: "Bây giờ, vũ khí duy nhất chính là dùng cự thạch, dùng cự thạch to bằng ngôi nhà thử xem, không những đả thương được địch thủ, mà lại có thể phá hỏng đường đi.

Trong tay chúng ta có khoảng mười lăm cự thạch như thế."

Đột nhiên, một tên lính gấp giọng hô: "Tướng quân tới đây mau!

Phía dưới hình như có động tĩnh."

Ba người cùng đi đến gần bên suối nằm úp sấp xuống dưới, có thể nghe thấy động tĩnh ngoài trăm bước.

Lắng nghe một hồi, quả nhiên nghe thấy được âm thanh sàn sạt, theo thanh âm phán đoán, thì đang cách họ ba mươi đến năm mươi bước mà thôi.

Lý Khánh An hất mắt nhìn chằm chằm phía dưới, trời tối mịt, hắn chỉ mơ hồ nhìn thấy, đúng là quân Thổ Phồn đã đến ngay trước mắt.

"Bắn tên!"

Hắn nhảy dựng lên hét lớn: "Mau bắn tên!"

Quân Đường nhất thời loạn tiễn tề phát, dù cho uy lực suy giảm mạnh, nhưng lúc này cũng chỉ có cung tiễn có thể dùng đến.

Tên như mưa bão, đá tựa băng đá phủ đầu nện vào bọn quân Thổ Phồn đang đến gần.

Giữa trời đêm băng tuyết, tiếng kêu rên thảm thiết lại vang lên, đặc biệt là cách đấy ngoài hai mươi bước trên đường núi phía bắc.

Quân Thổ Phồn đã gần trong gang

"Phía trước tránh ra mau!"

Hai trăm hơn quân Đường phụ đẩy một cự thạch quay hướng đại.

Cự thạch cao bằng hai người tựa một căn nhà nhò, quân Đường hai bên đường thấy thế vội tránh đi, để nó rơi thẳng xuống dốc núi đè bẹp bọn quân Thổ Phồn.

Chỉ một chốc lại một đám quân Thổ Phồn be bét xác thịt, máu chảy thành sông.

Nhưng lúc này chỉ huy quân Thổ Phồn đã không phải Tán Phổ, mà là Đạt Trát Lộ Cung, lòng hắn cùng rắn như sắc, hắn hiểu rất rõ, trong bão tuyết, vũ khí quân Đường không thể phát huy uy lực, hắn phải bắt lấy thời cơ này.

"Mau xông lên, mặc kệ chết bao nhiêu người, đều lên cho ta!"

Lão gào rú như một tên tâm thần.

Con đường máu vừa được mở lại lập tức bị khép lại, đại quân Thổ Phồn tiếp tục nhắm về hướng núi thẳng tiến.

Quân Đường lại cho một khối cự thạch lăn từ trên núi xuống, Xác chết quân Thổ Phồn chồng chất, cứ bị đè chết một số người, lại có một lớp người khác xông lên.

Tiếng nổ, khói lửa diễn ra khắp nơi trên núi.

Bao nhiêu quân Thổ Phồn bỏ mình, nhưng chẳng mấy chốc lại có một làn người mới khác tràn đến, liên miên bất tận.

Đá táng quân Đường cũng đã sử dụng hết.

Không còn đá lăn, gần quá cung tiễn cũng không có tác dụng gì.

Đầu tiên là tuyến phòng thủ Bắc Sơn của Giang Đô doanh bị quân Thổ Phồn đột phá.

Mấy trăm quân Thổ Phồn ồ ạt vọt lên.

Trường mâu đao kiếm giao chiến, tiếng la tiếng hét, quân Đường và quân Thổ Phồn hỗn chiến, tiếng đao chém đứt đầu, tiếng mâu đâm xuyên ngực...

"Lâm Tam, cứu ta!"

Tôn Ma Tử người Nhuận Châu bị chặt đút một chân.

Hắn kêu thảm té ngã trên mặt đất, hơn mười tên địch điên cuồng dùng dùng trường đao chém vào hắn, bằm hắn như bằm thịt.

Một gã Bách phu trưởng Thổ Phồn còn ngạo mạn giơ cao đầu Tôn Ma Tử cười khanh khách.

"A!"

Lại một tiếng hét thảm thiết.

Một binh sĩ Giang Đô trẻ tuổi bị quân Thổ Phồn dùng trường mâu đâm xuyên qua lồng ngực, rơi từ trên núi xuống.

Ánh mắt Lâm Tam đỏ ngầu, hắn hét lớn một tiếng.

Một đao chém chết tên quân Thổ Phồn trước mắt.

Bỗng nhiên, một tên lính Thổ vạm vỡ xông đến ghì hắn xuống đất, hai người giằng co mọi lúc trên mặt đất.

Lâm Tam một cái xoay người, ép chặt tên binh sĩ Thổ Phồn dưới đất, và nhanh như phóc, hắn xoay hoành đao, dừng hết khí lực

toàn thân đâm xuyên qua lồng ngực địch.

Đột nhiên, đầu vai hắn đau nhói, một cây trường mâu theo hắn vai phải toạc ra, trước mắt hắn sa sầm lại, sức lực nhanh chóng biến mất.

Lúc này, hắn bỗng nhiên nghĩ tới đứa con, còn có người nương tử đang chuẩn bị bữa cơm giao thừa của hắn, ngọn đèn thật êm dịu, thật ấm áp, dung mạo của nương tử chưa bao giờ xinh đẹp như vậy cả.

Lúc này, bụng hắn lại một trận đau nhức dữ dội, lại một cây trường mâu xuyên qua từ phía sau lưng hắn.

Hắn bị đóng chặt dưới đất.

Trước mắt Lâm Tam dần dần bị một màu đen nuốt chừng, hắn lộ vẻ cười sầu thảm, cúi đầu khẽ gọi một tiếng: “Con ơi, nương tử, bảo trọng!”

Hắn quỳ rạp trên mặt đất, hai cây trường mâu chắc như đinh đóng cột khiến hắn không cử động nổi, gió tuyết lửng lờ hạ xuống, phần thân dưới hắn lạnh dần, lạnh dần.

Lúc này, trung tuyến cũng bị đột phá, hơn ba nghìn quân Thổ Phồn ùa lên, quân Đường liều chết ác chiến.

Một trận ác chiến lại nổ ra tại tuyến phòng thủ thứ hai.

Khe núi Lang Nha Giác là nơi chăm sóc cho thương binh.

Lúc này, hơn một trăm quân Đường và nữ hộ binh đang đưa mấy chục thương binh cuối cùng lên núi thì đột nhiên, có hai trăm quân Thổ Phồn từ đâu vọt tới.

Tình thế nguy cấp, một trăm quân Đường vội xoay người nghênh chiến, các nữ hộ binh cũng giòn giã hét lên, rút đao tham chiến.

Lệ Phi Nguyên Lễ đang nằm trên cán cũng cắn mở băng gạc ra, nhặt thanh đại đao trên cáng, hét lớn một tiếng: "Đi mẹ ngươi!"

Hắn giống hệt con hổ điên loạn vọt đến vồ lấy con mồi, chém giết loạn xạ, nháy mắt đã giết liền hai mươi mấy tên địch.

Nhưng vết thương của hắn của bị vỡ, toàn thân xuất huyết.

Đừng lúc này, một cây tiễn lạc từ đâu phóng tới đâm vào ngay bụng hắn.

Trên người không mặc chiến giáp, nên để cây tiễn ấy dễ dàng bắn thủng bụng hắn.

Lệ Phi Nguyên Lễ ôm bụng, lảo đảo lui hai bước về phía sau, rồi ngã sõng dưới đất.

Lệ Phi Nguyên Lễ cười thảm một tiếng, lẩm bẩm: "Con bà nó, lần này Lão Lệ ta chết thật rồi."

Đúng lúc này, một bóng dáng nhỏ bé chạy đến bên hắn, "Lệ phi tướng quân, ta dìu ngài đi."

Là Thi Tam Nương!

Lệ Phi Nguyên Lễ lắc đầu đẩy ra nàng, "Tam Nương, nàng mau đi đi!

Nàng không đỡ nổi ta đâu."

Thi Tam Nương cắn chặt môi, kéo hắn đứng lên, nương lên trên người mình, nàng bỗng nhiên một cái xoay người, thân hình nhỏ xinh nhưng lại vác dậy Lệ Phi Nguyên Lễ thân cao bảy thước, gian nan từng bước một đi lên núi.

Chương 139: Tuyệt Lĩnh Đô Ứng (Hạ)

Gần đến năm mới, thành Trường An đặc biệt náo nhiệt.

Giữa tháng mười hai, Lý Lâm Phổ công bố trước triều sớ tấu của Giang Hoài đô chuyển vận sứ Độc Cô Hạo Nhiên, sau khi băng trên sông tan chảy, sẽ vận chuyển bốn trăm vạn thạch gạo tới Trường An, giá gạo ở thành Trường An lập tức giảm mạnh, các cửa hiệu dự trữ gạo và lương thực, các nhà giàu có cũng đồng loạt bán đi gạo dự trữ của mình, giá gạo từ một đấu một trăm sáu mươi ván tiền, rớt xuống còn một đấu bảy mươi ván tiền, lòng dân được ổn định, trị an trở nên tốt hơn.

Lòng vua Lý Long Cơ vui khôn tả, xuống chi: từ hai mươi lăm tháng chạp bắt đầu, cho đến đêm trừ tịch (giao thừa), Trường An đêm không đóng cửa phường, kinh sư vui đón năm mới.

Suốt ngày đêm hai mươi bảy tháng chạp, Lý Long Cơ ở Hưng Khánh cung đại yến quần thần, để chào mừng nám mới.

Hưng Khánh cung, điện các cao ngất, rộng lớn mênh mông, có sức chứa năm nghìn người cùng dùng cơm.

Giờ khắc này, trong đại điện nóng râm ran, tiếng nhạc du dương, từng đoàn vũ cơ (kỹ nữ chuyên về nhảy múa - ca hát) ở giữa điện phất tay áo dài lên cao theo nhịp múa, từng đàn cung nga, hoạn quan bận rộn dâng thức ăn, đưa rượu, váy dài tung bay, bước đi thoăn thoắt.

Lý Long Cơ còn chưa tới, yến tiệc còn chưa chính thức bắt đầu, bọn quan viên Đại Đường đều tự ngồi ở trước bàn thì thầm bàn tán, trao đồi về các chuyện lạ đó đây và những chuyện trăng hoa mới nhất.

Yến tiệc của hôm nay cũng là một loại yến tiệc không chính thức, ngoại trừ quan viên ra, công chúa, quận chúa, huyền chủ của dòng họ Lý cùng với các Vương gia lớn nhỏ cũng tham gia.

Nhưng gây chú ý nhất chính là mười mấy người của dòng họ Dương đang ngồi lẫn lộn trong đám tôn thất đó, ngoài Dương gia Tam tỷ muội, còn có Dương Tiêm, Dương Kĩ, Dương Chú cùng với tân quý Dương Chiêu, người mới vừa quay về kinh chuẩn bị báo cáo công việc, bọn họ so với đa số đại thần khác càng thêm dương dương tự đắc.

Quắc quốc phu nhân Dương Hoa Hoa và đại tỷ, nhị tỷ ngồi giữa một đám quận chúa và huyền chủ.

Mấy tháng gần đây Dương Hoa Hoa quyền thế táng vọt, không những được tùy ý ra vào cấm cung, hơn nữa nàng đệ trình điều gì lên Lý Long Cơ, thông thường cũng đều lập tức được phê: ‘Cứ thế mà làm!’.

Dương Hoa Hoa có một sở thích lớn nhất chính là làm mai mối, hơn nữa thích làm mai mối cho các vương tử, công chúa.

Sở thích của nàng sau khi được Lý Long Cơ cho phép, bèn dần dần trở thành một loại quyền lực của nàng, vương tử muốn cưới ai, công chúa muốn lấy ai, phải qua sự đồng ý của nàng, Dương Hoa Hoa cũng không phải là người không thông tình đạt lý, mấu chốt là xem các vương tử, công chúa ra bao nhiêu tiền mua được lý lẽ của nàng mà thôi.

Hôm nay Dương Hoa Hoa ăn mặc rất xinh đẹp, chải kiểu tóc mây búi cao, trên người mặc một chiếc áo ngắn màu vàng sáng tay bó hở ngực, phía dưới là chiếc váy dài quét đất màu xanh ngọc, giữa eo cột thắt lưng màu hồng thêu hoa, trên mặt không thoa phấn, diễm lệ phi thường.

Nàng đang híp mắt nghe công chúa, huyền chủ tò lời nịnh hót, mắt thoáng nhìn, thấy nhị tỷ Hàn Quốc phu nhân Dương Ngọc Châu mặt mày u sầu, liền cười nói: “Nhị tỷ, lại vì việc của Ngưng Bích phát sầu sao?”

Con gái của Dương Ngọc Châu tên gọi Thôi Ngưng Bích, năm nay mười lăm tuổi, tướng mạo thuộc loại tầm thường, Dương Ngọc Châu một lòng muốn cho nàng đó gả vào hoàng thất, nhưng tứ muội Dương Ngọc Hoàn kiên quyết phản đối, chuyện này làm cho Dương Ngọc Châu rất khổ sở, nàng thở dài nói: “Còn cách nào khác đâu?

Nương nương không đồng ý.”

Dương Hoa Hoa trong mắt thoáng qua một tia khinh thường, nói: “Nương nương không đồng ý không sao cả, trong số vương tử đó, tỷ chấm người nào, muội làm chủ cho tỷ.”

Ánh mắt Dương Ngọc Châu sáng lên, bà sớm biết Tam muội của mình thù đoạn rất cao, nói không chừng thật sự có thể thực hiện được, nàng lập tức cười nói: “Được!

Để ta suy nghĩ đã, qua mấy ngày nữa nói cho Tam muội biết.”

Đúng lúc này, xa xa truyền đến một tiếng la lớn: “Hoàng đế bệ hạ giá lâm!”

đại điện, thân mình mềm mại, vũ thái thướt tha, mười mấy ca nữ nhẹ thở môi son, làn điệu duyên dáng văng vẳng trên đại điện.

‘Đình cao chính vọng cực, loạn lạc giang liên quy vị đắc, đa bệnh tức vô khí lực.

Huống hoàn phiến tiệm sơ, la y sơ tác, lưu quang quá khích.

Thán hạnh lương, song yến như khách.

Nhân hà tại, nhất liêm đạm nguyệt, phảng phật chiếu nhan sắc.’

(Nghĩa: Đừng ở chỗ đất bằng bên dòng nước nhìn xa tít tận chân trời, sen đỏ lời lã chã nàng đã dung nhan tiều tụy mà ta lại không quay về được, bệnh đau lo nghĩ không đủ sức quay về.

Huống chỉ thu tới hạ đi quạt cất đi, áo mùa hạ cũng xa tay, thời gian chớp nhoáng như ngựa bay qua kẽ hở.

Thở than mái rường, đôi chim yến như khách lạ.

Người ở đâu, một vầng trăng mờ ngoài cửa sồ, giống như đang chiếu vào khuôn mặt thám đạm trắng xanh của nàng.

- “Nghê Thường trung tự đệ nhất - Đình cao chính vọng cực” của Khương Quỳ)

Mỹ nhân như ngọc, rượu nguyên chất ngọt lành, tiếng nhạc giống như tiếng châu rơi ngọc lắc, làn điệu thánh thót tự nhiên, mấy nghìn người trong đại điện nhìn như say như dại, vuốt râu dài, khẽ lắc đầu, một đám những thiếu nữ tôn thất phe phẩy cây quạt nhỏ bằng sa mỏng, mặt mày đưa tình, cả đại điện đều đắm chìm trong tiên cảnh hư vô mờ ảo.

Yên tĩnh trong thoáng chốc là để dành cho sự bộc phát dữ dội phía sau.

Đường núi đột nhiên bộc phát ra tiếng gào thét điên cuồng, hàng nghìn quân Thổ Phồn điên cuồng ập đến.

Trường mâu quân Thổ Phồn thay thế cho Đao cung quân, sự chết chóc mà cung tiễn quân Đường mang đến đã không thể ngăn cản sự cuồng bạo của bọn họ, quân Thổ Phồn ở trước mặt trúng tên rồi ngã xuống, đại đội ở phía sau đã vội ùa lên, đạp lên thi thể của đồng bọn, xông lên trên vách núi, ba trăm quân Đường nhảy dựng lên, gào thét lớn rút đao nghênh chiến.

“Giết!”

Các quân Đường đón đầu mấy ngàn trường mâu của người Thổ Phồn không sợ sệt mà lao lên, không ai lui về phía sau.

Giờ khắc này, trên người bọn họ không nhìn thấy sự nhút nhát và yếu đuối; giờ khắc này, dũng khí của dân tộc đại Hán trong lòng bọn họ

thiêu cháy hừng hực, nhiệt huyết sôi trào.

Trường mâu xuyên thấu lồng ngực, hoành đao chém bay đầu, một viên quân Đường bị trường mâu đâm xuyên qua bụng, hắn kêu thảm ôm lấy đối phương, cắn đứt lỗ tai của người Thổ Phồn, ôm nhau cùng nhau lăn xuống vách núi cheo leo vạn trượng.

Một viên quân Đường bị người Thổ Phồn ôm lấy thắt lưng, một cây trường mâu đón mặt đâm thủng lồng ngực hắn.

Trong khoảnh khắc cái chết của mình, hắn dùng hết toàn lực trái tay dùng hoành đao đâm thủng ngực bụng mình, cũng đâm xuyên qua lồng ngực của quân Thổ Phồn ở phía sau...

Càng ngày càng nhiều quân Thổ Phồn tấn công lên vách núi cheo leo, bốn trăm quân Đường cuối cùng trong khe núi dưới sự dẫn dắt của Lệ Phi Thủ Du chạy ra chi viện.

Lúc này, hai mươi mấy tên quân Thổ Phồn bò lên đá núi, lăn xà về phía hai viên quân Đường quáng hỏa dược.

Hai viên quân Đường nhìn nhau, bọn họ cười với vẻ sầu thảm, châm lên bốn bao hỏa dược cuối cùng.

“Các ngươi đi chết đi!”

Hai người bọn họ ôm bao hỏa dược thả người lao xuống vách núi, bao hỏa dược giữa chốn quân Thổ Phồn dày đặc liên tiếp nổ mạnh, gần ngàn quân Thổ Phồn bị nổ chết, đến nỗi trên đường núi xuất hiện một khoảng không thoáng đãng rộng lớn, một đống lớn các thi thể thiếu thốn không trọn vẹn chất đống tứ tung trên đường núi, sự nối tiếp mệt mòi ngắt quãng của quân Thổ Phồn làm cho quân Đường có được một cơ hội sinh tồn nhỏ nhoi, Lý Khánh An liên tiếp đánh chết bốn tên người Thổ Phồn, hét lớn: “Đuổi cổ bọn họ xuống...”

Câu nói kế tiếp không hô lên được, cổ họng của hắn đã tắt tiếng, nhưng cái nổ mạnh đã làm cho các quân Đường sĩ khí phấn chấn lên rất nhiều, loáng một hơi giết hơn ngàn tên quân Thổ Phồn xuống sườn núi, quân Thổ Phồn lần đầu tiên khiếp đảm quay đầu chạy trốn, quân Đường hoan hô vang dội.

Nhưng đúng lúc này, cửa khe núi bên kia truyền đến một tràng tiếng kêu thảm thiết, quân Đường bỗng dưng quay đầu lại, bọn họ bị sợ đến ngây cả người.

Người Thổ Phồn rốt cục ở dưới cửa khe núi đã mở ra một con đường mới, vô số tên quân Thổ Phồn đã giết vào khe núi.

Trên Hưng Khánh Điện, Lý Long Cơ không còn lòng dạ nào uống rượu nữa, vội vàng quay về ngự thư phòng, mấy viên tướng quốc cũng đi theo đến đó.

Trong ngự thư phòng đèn đuốc sáng trung, một bức thư đầu tiên đưa bằng bổ câu dùng phương pháp tiếp sức đưa đến khẩn gấp cuối cùng đã đến nơi.

Lý Lâm Phổ và mấy viên tướng quốc đều nín thở, nhìn Lý Long Cơ run rẩy bắt tay vào mở thư ra, trong thư chỉ vỏn vẹn một câu: 'Qua giờ ngọ, vẫn chưa giành được Thạch Bảo thành.'

Lý Long Cơ uể oải ngồi xuống, trong ngự thư phòng bốn bề yên tĩnh.

Một lúc sau, Lý Lâm Phố thấp giọng nói: “Bệ hạ, Thạch Bảo thành không đoạt được theo đúng kế hoạch, cũng chưa chắc đã là thất bại, thần tin tưởng Ca Thư Hàn nhất định sẽ không làm cho bệ hạ thất vọng.”

Lý Long Cơ nhẹ nhàng lắc đầu, cười khổ một tiếng nói: “Lúc trước định ra kế hoạch chiến thắng ngay giờ ngọ, là xem xét việc viện quân Thổ Phồn sẽ kéo đến, cho dù có Đồng Duyên Khánh kiềm chế, nhưng một khi người Thổ Phồn được tín, bọn họ tất nhiên chia binh đến viện, ít nhất cũng là hai vạn người, mà bộ phận phụ trách chặn đường quân Thổ Phồn của Lý Khánh An chỉ có ba nghìn người, hắn làm sao có thể chống đỡ được sự tiến công của hai vạn quân Thổ Phồn.

Lần này, Thạch Bảo thành lại vô vọng rồi.”

Tất cả mọi người không nói năng gì nữa, Lý Long Cơ chắp tay ra sau chậm rãi đi đến phía trước cửa sổ.

Hắn kéo bức màn ra, quan sát bầu trời đỏ sậm ở phương tây, cúi đầu thở dài một hơi, lẩm bẩm nói: “Thạch Bảo thành một ngày không chiến thắng được, thì Lũng Hữu của trẫm sẽ một ngày cũng không được yên ổn.”

Bên trong Thạch Bảo thành, Mạch đao quân của Lý Từ Nghiệp đã đánh tới chỗ cách xa cửa bảo mười bước.

Bọn họ thậm chí đã nhìn thấy chữ khắc trên vách đá ở cửa bảo, ba chữ 'Thạch Bảo thành' bắt đầu đã thấy được lờ mờ, đây là Tùy Dương Đế để bút viết nên, nhưng người Thổ Phồn ở phía dưới cũng đã dùng tiếng Thổ Phồn khắc chữ 'Thiết Nhận thành' (thiết nhận: lưỡi dao sắt).

Trong lối đá thây chất ngồn ngang, thềm đá đã hoàn toàn bị thi thể che khuất, nhìn không ra hình dáng nữa.

Còn có mười bước, quân Đường đã xông lên đến tòa thành rồi.

Nhưng chính là mười bước này, bọn họ đã tranh đoạt gần một canh giờ, hai toán quân đội đều đã sức cùng lực kiệt, thậm chí ngay cả đao cũng không giơ lên nổi.

Bọn họ người chèn người, người đè người, dùng nắm đấm đập, dùng mũ giáp tông, dựa vào ý chí đế cầm cự, chỉ xem ai có thể kiên trì đến phút cuối cùng.

Lúc này, Lý Từ Nghiệp cắn mạnh vào đầu lưỡi một cái, cả đầu lưỡi cũng cắn đứt đi một miếng, đau đớn khiến hắn tích tụ lại tiềm lực cuối cùng, hắn hét lớn một tiếng, dùng cây dao găm trong tay đâm vào trong ngực của đại tướng Thổ Phồn Thiết Nhận Tất Nặc La.

Đôi mắt của Thiết Nhận Tất Nặc La đột nhiên trứng to ra, sinh mạng của hắn đang nhanh chóng trôi đi, hắn quay đầu lại tuyệt vọng nhìn thoáng qua chiếc phong hỏa, ánh mắt từ từ nhắm lại, Lý Từ Nghiệp lại đi về phía trước một bước, còn có chín bước, còn có tám bước.

Quân Thổ Phồn khoảng hai ngàn người xông vào khe núi, trong khe núi nằm đầy thương binh của quân Đường.

Lệ Phi Thủ Du dẫn bốn trăm quân Đường ra sức quay về tiếp viện, nhưng vẫn ngăn không được quân Thổ Phồn ập vào.

Chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết liên tục không ngừng từ trong khe núi truyền đến.

Lý Khánh An tim như bị đao cắt, các huynh đệ này đã theo hắn được nhiều năm, nhưng lại toàn quân bị diệt tại Xích Lĩnh.

Hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua Thạch Bảo thành, lúc này trời đã tảng sáng, tuyết đã dứt, Thạch Bảo thành đã nhìn thấy rất rõ, trên đầu bờ thành thượng vẫn phất phơ ngọn cờ của quân Thổ Phồn.

Giờ phút này, trường mâu quân của quân Thổ Phồn trên đường núi lại lần nữa quay về sát phạt, tiếng bước chân chạy trốn, tiếng kêu giết truyền đến từ nơi cách đường núi không xa.

Một toán lớn quân Thổ Phồn chợt xuất hiện, có thể thấy rất rõ gương mặt dữ tợn của bọn họ.

Lý Khánh An trong lòng vô cùng bình tĩnh, hắn khản tiếng chậm rãi nói với hơn một trăm quân Đường còn sót lại bên cạnh mình: “Chúng ta dùng ba nghìn quân chống đỡ tám vạn quân Thổ Phồn một ngày một đêm, tuy rằng cuối cùng toàn quân bị diệt, nhưng chúng ta đã cố hết sức rồi, nếu còn có kiếp sau, ta nguyện tiếp tục sát cánh cùng huynh đệ, đoạt lấy Thạch Bảo thành!”

Hắn vung chiến đao lên, đem hết toàn lực rống to: “Ta vì Đại Đường mà chết, không oán giận không hối hận!”

“Các huynh đệ, một trận chiến cuối cùng!”

“Một trận chiến cuối ràng!”

Quân Đường đồng thanh hét lên trong giận dữ.

Ngay lúc Lý Khánh An phải đón quân địch sắp bổ nhào tới, Hạ Nghiêm Minh đừng ở phía sau hắn bỗng nhiên lật hoành đao lại, dùng chuôi đao nện mạnh vào sau gáy Lý Khánh An.

Lý Khánh An trước mắt tối sầm, té xỉu trên mặt đất.

Biến cố đột nhiên xảy tới làm cho các quân Đường sợ ngây người, đồng loạt phẫn nộ nhìn về phía Hạ Nghiêm Minh.

Hạ Nghiêm Minh rơi lệ đầy mặt, nâng Lý Khánh An dậy giao cho mấy viên binh sĩ: “Vác tướng quân xuống phía dưới Thạch Bảo thành, cho dù là phải chết, tướng quân cũng phải là người chết cuối cùng!”

Mấy viên binh sĩ ngơ ngác không biết làm sao, Hạ Nghiêm Minh đẩy mạnh bọn họ một cái, hét lớn: “Các ngươi đi mau!

Đi!”

Mấy viên binh sĩ vác Lý Khánh An dọc theo đường nhỏ chạy đi theo hướng Thạch Bảo thành.

Nhìn mãi đến khi bọn họ đi xa, Hạ Nghiêm Minh khom người nhặt phối đao của Lý Khánh An lên, hắn liếc mắt nhìn quân Đường một cái, bỗng nhiên hắn hét lớn

một tiếng, “Hiện tại ta chính là Lý Khánh An, các ngươi theo ta chiến đấu!”

Hắn giơ đao bổ nhào vào phía quân Thổ Phồn, dùng tiếng Thổ Phồn cao giọng hô to: “Ta chính là chủ tướng quân Đường Lý Khánh An, đến đây đi!

Chúng ta quyết đấu một phen tử chiến!”

“Quyết đấu một phen tử chiến!”

Hơn một trăm quân Đường nổ ra một tiếng rống kinh thiên động địa, giết về phía quân Thổ Phồn ở xa hai mươi bước.

Trong khe núi ánh sáng le lói, Lệ Phi Thủ Du thống lĩnh ba trăm viên quân Đường hỗn chiến một chỗ với gần hai nghìn quân Thổ Phồn, vừa đánh vừa lui.

Trong khe núi có một con đường nhỏ, là lối đi tắt nối liền tới Thạch Bảo thành, các quân Đường vác theo mấy chục thương binh may mắn thoát chết bò lên hang núi, rút lui về hướng Thạch Bảo thành.

Lệ Phi Thủ Du bồn chồn nhìn dáo dác xung quanh, hắn đang tìm kiếm huynh trưởng Lệ Phi Nguyên Lễ.

Có binh sĩ nói Lệ Phi Nguyên Lễ đứng dậy hăng hái chiến đấu, hiện tại không rõ sống chết.

Trên mặt đất đâu đâu cũng là thi thể của thương binh.

Bên trái khe núi, hơn mười người nữ hộ binh cũng không may chết trận.

Bỗng nhiên, Lệ Phi Thủ Du thấy một cái bóng nhỏ xinh đang cõng Lệ Phi Nguyên Lễ máu me đầy người, vất vả đi đến phía hang núi.

Lệ Phi Thủ Du trong lòng bỗng dưng thấy nhẹ nhỏm, huynh trưởng vẫn còn chưa chết.

Giờ phút này, mấy ngàn quân Thổ Phồn lại từ dưới vách núi ùa lên, cắt đứt con đường nối giữa khe và vách bằng.

Lệ Phi Thủ Du thấy đã không thể đi viện trợ Lý Khánh An được nữa, chỉ đành cắn răng hô to: “Các huynh đệ, triệt thoái phía sau!”

Hắn dẫn hơn hai trăm binh sĩ cuối cùng nhanh chóng theo hang núi rút lui theo hướng Thạch Bảo thành.

Lệ Phi Thủ Du rời khỏi cuối cùng, trong tích tắc lúc hắn xông lên hang núi, bỗng nhiên phát hiện trong một góc núi, còn có hai nữ hộ binh cõng theo thương binh.

Không đợi hắn kịp phản ứng, một mũi tên rít tới, bắn đúng vào ngực hắn.

Lệ Phi Thủ Du quát to một tiếng, ngã quỵ trên mặt đất.

Hai viên binh sĩ chạy vội quay về, cõng Lệ Phi Thủ Du lên chạy tới hướng Thạch Bảo thảnh.

Hai nữ hộ binh, một người là Miêu Thúy nhi, một người khác là Triệu Lô.

Các nàng không chịu bỏ lại thương binh, vô số binh sĩ Thổ Phồn vây chặt hai nàng lại.

Cả hai nàng đều bị thương, tóc rối tung xõa trên vai, hiện ra thân phận nữ nhi của các nàng, quân Thổ Phồn hiển nhiên là muốn bắt lấy hai Đường nữ tù binh này.

Hai nàng từ từ lui về phía sau, đoàn quân Thổ Phồn từng bước đi lên xiết chặt vòng vây, trong ánh mắt lóe lên một thứ ánh sáng hung tợn của dã thú.

Phía sau các nàng đã là vách núi, không thể lui được nữa.

Triệu Lô bỗng nhiên rút ra cây hoành đao sáng như tuyết, dùng tiếng Thổ Phồn ré lên hô lớn: “Các ngươi làm nhục phụ nữ Đại Đường, nhưng các ngươi không thể tiếp tục làm nhục nữ binh Đại Đường!”

Nàng lật đao lại, dùng hết sức lực toàn thân đâm hoành đao vào ngực mình.

Miêu Thúy nhi cũng quát to một tiếng, lấy hoành đao tự vận, hai nữ hộ binh ngã vào trong vũng máu.

Sắc trời đã sáng, một tia ánh sáng mặt trời chiếu trên Xích Lĩnh trắng phau tuyết trắng.

Xích Lĩnh trong ánh bình minh lóe ra một ánh sáng đỏ máu.

Dưới vách núi của rặng núi cao ngất phía sau Thạch Bảo thành, có một đoàn điểm đen nhỏ đang đừng, đây là các quân Đường cuối cùng, tổng cộng hai trăm tám mươi bốn người, bao gồm bốn nữ hộ binh.

Bọn họ đã không còn cung tiễn, chỉ cần quân địch xông quân lên một lần, bọn họ sẽ toàn quân bị diệt.

Lý Khánh An yên lặng đứng trên một tảng đá lớn, ngóng nhìn đại quân Thổ Phồn đang tập kết ở xa ba dặm.

Ánh sáng mặt trời chiếu lên trên mặt đầy vết máu của hắn, trong ánh mắt của hắn có một nét kiên nghị chưa bao giờ có, cũng có một sự chờ mong mà những người khác không có.

Nếu hắn đã chết, linh hồn của hắn có trở lại với thế giới trước kia của hắn?

Hắn chờ mong giờ khắc này sẽ đi đến.

Nhưng quân Thổ Phồn không tiến công.

Đạt Trát Lộ Cung ngơ ngác nhìn vào Thạch Bảo thành.

Quân Đường dưới chân núi không nhìn thấy, nhưng hắn đã thấy.

Cờ Thổ Phồn trên Thạch Bảo thành bị chém đứt, cắm lên một chiếc long kỳ của Đại Đường.

Tất cả quân Thổ Phồn đều ngơ ngác nhìn vào đón nhận diễn tiến của cảnh tượng này.

Thành trì chiến lược mà bọn họ dùng để tiến công Đại Đường, đã thất thủ rồi.

Đúng lúc này, một tên quan quân Thổ Phồn từ núi chạy vội đến, khóc lớn bò dưới chân Đạt Trát Lộ Cung, khóc không thành tiếng: “Đại tướng quân, Tán Phổ, Tán Phổ ngài lên tiên rồi.”

Một ngụm máu từ trong miệng Đạt Trát Lộ Cung phun ra.

Hắn quát to một tiếng, ngưỡng mặt ngã xuống đất.

Các binh sĩ Thổ Phồn tiếng khóc rung trời.

Lúc này Đạt Trát Lộ Cung từ từ mở to mắt, hắn thở dài một tiếng, uể oải khoát tay: “Truyền mệnh lệnh của ta, đại quân rút về Đại Phi Xuyên.”

Trong ánh bình minh, đại quân Thổ Phồn từ từ rút lui, chỉ thấy mười mấy quân Đường men theo đường núi từ trên Thạch Bảo thành chạy xuống, quân Đường dưới chân núi ôm chặt lấy nhau, khắp nơi đều hoan hô.

Ngày hai mươi tám tháng mười hai năm Thiên Bảo thứ năm, quân Đường với kết quả tử trận một vạn người đánh thắng Thạch Bảo thành.

Tám vạn đại quân Thổ Phồn tiến đến cứu viện gặp phải sự chặn đường của ba nghìn ứng Long quân của Trung lang tướng An Tây Lý Khánh An, cuối cùng thất bại trong gang tấc, với giá phải trả là thương vong gần bốn vạn người hạ màn trong ảm đạm.

Tán Phổ Thổ Phồn Xích Tổ Đức Tán trọng thương không thể chữa trị, cũng chết yểu ở dưới Xích Lĩnh.

Còn toán quân ba nghìn quân Đường chặn đường Thổ Phồn đại quân, cuối cùng chỉ còn hai trăm tám mươi bốn người may mắn sống sót, đây là một trận chiến dịch sẽ ghi chép vào sử sách.
 
Thiên Hạ Full
Thiên Hạ 3


Thiên Hạ

Tác giả: Cao Nguyệt

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự

Nhóm dịch: Huyết Tiễn Ngũ Gia và Huntercd

Nguồn: Mê Truyện và Vip Văn Đàn

Ebook by: Kiếm Giới

Creator by: Thủy Hỏa Thần

-------o0o-------

Quyển 5: Chư hầu một phương

Chương 140: Con ta đâu rồi

Tin tức quân Đường lấy được Thạch Bảo thành sau năm canh giờ, với phương thức dùng bổ câu đưa tin đã truyền đến Trường An, trong một đêm đã lan truyền khắp cả Trường An.

Trước tiên là cả triều đình và chốn dân dã đều chấp tay ngang trán cùng chúc mừng sự kiện này, cho dù rất nhiều dân thường không hề biết tầm quan trọng của Thạch Bảo thành, nhưng tin tức quân Đường đại thắng đủ để làm cả thành vui mừng, năm mới của năm Thiên Bảo thứ tám bỗng trở nên kích động lòng người đến không thể ngờ.

Buổi chiều ngày hai mươi chín, trong thành Trường An rất tưng bừng, náo nhiệt, khắp nơi đều là những người đi đường áo quần tươi tắn, xe ngựa lăn tăn, một đám trẻ nhỏ cười vui từ đầu đường chạy báng qua, trong loạt tiếng pháo trúc nổ râm ran, ba viên quân nhân quân phục lam lũ dắt ngựa đến trước cửa phủ của Cao Lực Sĩ.

Bọn họ chính là Nam Tề Vân và hai viên binh sĩ từ Lũng Hữu chạy đến đây, cho dù bọn họ đi suốt ngày đêm không nghỉ, nhưng vẫn không theo kịp tốc độ bay của bồ câu đưa tin.

Lúc bọn họ ở Hàm Dương cũng nghe được tin chiến thắng ở Thạch Bảo thành, nhưng tin tức về Lý Khánh An và quân ứng Long thì không có tí nào cả, Nam Tề Vân lòng nóng như lửa đốt.

Bọn họ đi lên bậc thang gõ cửa, một người gác cổng đi ra, Nam Tề Vân đưa ra ngọc bài mà Lý Khánh An cho hắn, người gác cổng không dám thờ ơ, lập tức trở về bẩm báo.

Lát sau, một viên quản gia dẫn bọn họ bước vào trong phủ, ước chừng sau nửa canh giờ, cửa hông của phủ Cao Lực Sĩ mở ra, một chiếc xe ngựa rộng thoáng từ cửa phủ chạy ra, hướng Hưng Khánh cung phi nước đại mà đi.

Từ ngày hôm qua, sau khi nhận được tin đại thắng của quân Lũng Hữu, Lý Lâm Phổ bèn trở nên rầu rỉ, tầm quan trọng của việc thắng lợi trong trận chiến ở Thạch Bảo thành đối với triều đình mà nói, nó vượt xa hơn trận chiến ở Tiểu Bột Luật rất nhiều.

Sau trận chiến ở Tiểu Bột Luật, Thánh Thượng đã trọng thưởng quân An Tây, thế trận chiến ở Thạch Bảo thành thì sẽ như thế nào đây?

Lý Lâm Phổ đương nhiên cũng biết nên trọng thưởng, nhưng điều hắn càng hiểu rõ hơn là tiền bạc trong Tả Tàng còn có còn lại đồng nào đâu?

Trị quốc như trị gia, hắn Lý Lâm Phổ cũng khổ sở như việc không bột đố gột nên hồ vậy!

Nửa tháng trước, hắn bằng một bản sớ tấu giả tạo của Giang Hoài chuyển vận sử làm cho giá gạo giảm mạnh, đó là vì hắn biết Trường An thật ra cũng không thiếu gạo, chỉ là hơi giở chút thủ đoạn mà thôi, nhưng với phần ban thưởng cho quân Lũng Hữu thì đó lại là một điều thật sự tồn tại hiển nhiên, không thể lảng tránh.

Lý Lâm Phổ cân nhắc mãi, quyết định đem tình trạng tài chính thực tế nói với Lý Long Cơ, để hắn kiềm chế một chút, sau khi đã ra quyết định, Lý Lâm Phổ lập tức chạy tới Hưng Khánh cung.

Tuy rằng nửa tháng trước Lý Lâm Phổ với thủ đoạn cao mình làm cho giá gạo ở Trường An giảm mạnh, nhưng Lý Long Cơ cũng không có thăng chức cho hắn, vì dù sao thủ đoạn mà Lý Lâm Phố sử dụng cũng chẳng vẻ vang gì, nhưng Lý Long Cơ vẫn là cho hắn một phần thưởng đặc thù, đó là về sau khi hắn muốn diện kiến vua cũng không cần phải thông báo nữa.

Lý Lâm Phổ muôn vàn lo lắng đi vào Đại Đồng điện, nhưng lại thấy mười mấy thị vệ thân cận của Lý Long Cơ xếp thành hàng ngang, đứng trước cửa ngự thư phòng, có vẻ như sắp gặp phải kẻ địch đáng gờm vậy, Lý Lâm Phổ trong lòng sửng sốt, bước chân cũng có phần chần chừ hẳn.

Một viên tam lang vệ vội vàng tiến lên nói: “Tướng quốc, bệ hạ đã ra khẩu dụ, bất luận là ai cũng không cho vào.”

“Bệ hạ đang tiếp kiến ai thế?”

“ Là Cao công công dẫn theo một viên tướng lãnh đến, hình như là từ Lũng Hữu tới.”

“Lũng Hữu?”

Lý Lâm Phổ sửng sốt cả người, ai tới nhỉ?

Trong ngự thư phòng, Lý Long Cơ uể oải ngồi trên ngự ỷ, dùng ngón cái khẽ ấn nhẹ lên trán, hắn không thể tưởng tượng nổi, trong cái đêm bảo tuyết dữ dội đó, ba ngàn quân Đường phải đối mặt với sự tấn công điên cuồng của tám vạn quân Thổ Phồn.

Trong mấy chục năm đấu tranh chính trị tàn khốc khiến cho lòng hắn rắn như gang thép, nhưng lúc này, mũi hắn cũng đã có chút hơi chua cay.

Nam Tề Vân quỳ trên mặt đất khóc không thành tiếng: “Vi thần may mắn thoát được tính mạng, nhưng Lý tướng quân và ba nghìn huynh đệ của chúng ta lại không biết sống chết thế nào, bệ hạ, chao ôi tám vạn quân Thổ Phồn đó!”

“Trẫm biết!”

Lý Long Cơ khe khẽ thở dài nói: “Trẫm sẽ điều tra cho rõ tội trạng của Đổng Diên Quang, nhất định sẽ cho quân An Tây một công đạo”

Lúc này, Cao Lực Sĩ đang đứng ở một bên đó thấp giọng nói: “Bệ hạ, nếu Thạch Bảo thành cuối cùng đã lấy được rồi, điều đó chứng tỏ Lý Khánh An vẫn thành công ngăn chặn được quân Thổ Phồn, một khi đã như vậy, lão nô cho rằng, khả năng sống còn của Lý Khánh An vẫn rất lớn, hơn nữa, Lý Khánh An nếu có thể sử dụng hỏa dược ngăn địch, lão nô vẫn tin tưởng hắn nhất định có thể chuyển nguy thành an.”

“Đại tướng quân nói đúng, nếu Thạch Bảo thành đã phá được, thì Lý Khánh An đó hẳn là không việc gì, trẫm cũng rất mong đợi được nhìn thấy hắn.”

Sự an ủi của Cao Lực Sĩ làm cho Lý Long Cơ có phần an tâm, hắn nghĩ tới hỏa dược, liền nhặt lên tờ công thức trên ngự án mà Lý Khánh An viết, mỉm cười nói: “Trong cung của trẫm còn có phương sĩ lấy thứ này để phối thuốc, ai lại nghĩ được rằng nó lại là vũ khí giết địch lợi hại như thế, có nó, trẫm còn sợ gì Thổ Phồn nữa?

Chỉ bằng một điểm này, Lý Khánh An cũng đã lập công lớn cho trẫm rồi.”

“Bệ hạ, tướng quốc tới rồi.”

Trước cửa một viên hoạn quan nhỏ giọng bẩm báo.

“Trẫm đang muốn tìm hắn đấy!

Mời hắn vào đi.”

Lý Long Cơ vừa cười vừa nói với Nam Tề Vân: “Nam tướng quân, ngươi liều chết phá vây tiến đến bẩm báo tin tức, trung nghĩa đáng khen, trẫm cũng sẽ tuyên dương ngươi một cách xứng đáng.

Bây giờ ngươi đi về nghỉ ngơi trước, chờ đợi đại quân chiến thắng trở về.”

“Vi thần khấu tạ bệ hạ!”

Nam Tề Vân từ từ lui ra, vừa lúc lướt qua Lý Lâm Phổ đang đi vào, Lý Lâm Phổ nghi hoặc quay đầu lại nhìn Nam Tề Vân một cái, đó là tướng lĩnh quân Đường lạ hoắc, hắn chưa từng gặp qua.

Hắn bước nhanh lên trước, khom người thi lễ: “Thần Lý Lâm Phổ tham kiến bệ hạ!”

“Tướng quốc mời ngồi!”

“Tạ ơn bệ hạ.’

Lý Lâm Phổ ngồi xuống, nói: “Thần vì việc giải quyết các vấn đề sau trận chiến Lũng Hữu mà đến cùng bàn bạc với bệ hạ.”

Trong lòng Lý Long Cơ cảm thấy có chút bất an, trong tay hắn đang cầm một túi hỏa dược nhỏ, đang tỉ mỉ quan sát, Lý Lâm Phổ dừng lại các lời nói phía sau, Lý Long Cơ chợt cảm thấy được, hắn buông túi hỏa dược xuống cười nói: “Trẫm đã thất thần, tướng quốc nói tiếp đi.”

“Trận chiến Lũng Hữu đạt được thắng lợi lớn, tất nhiên phải phong thưởng tướng sĩ, thần đương nhiên là hết sức ủng hộ bệ hạ, chỉ là...”

“Chỉ là cái gì?

Nói tiếp!”

Lý Lâm Phổ âm thầm thở dài một tiếng, rốt cục cắn răng nói: “Chỉ là sắp đến cuối năm, Tả Tàng rỗng không, chỉ sợ lấy không ra bao nhiêu tiền để khao thường cho các tướng sĩ có công.”

Lý Long Cơ lạnh lùng nhìn Lý Lâm Phổ, thật lâu sau, hắn khẽ hứ một tiếng nói: “Tướng quốc, trận chiến Lũng Hữu vào đầu năm là đã bắt đầu sắp đặt rồi, từ lúc mấy tháng trước trẫm cũng nói rồi, hy vọng trước năm mới đã có thể lấy được Thạch Bảo thành, nếu như trẫm đã sớm nói trước rồi, tướng quốc cũng phải sớm chuẩn bị tốt việc ban thưởng tương ứng đó.”

“Thần vốn là chuẩn bị sẵn rồi, nhưng bệ hạ tháng trước đã ban cho Dương...”

“Hỗn xược!”

Không đợi hắn nói xong, Lý Long Cơ vỗ thật mạnh xuống bàn, cả giận nói: “Ý của ngươi là nói, trẫm đã đem tiền tiêu hết sao?

Lý tướng quốc.”

Lý Lâm Phổ sợ tới mức quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu nói: “Thần không dám, thật sự là Tả Tàng rỗng không, thần vô kế khả thi, xin bệ hạ minh giám!”

Lý Long Cơ trừng mắt nhìn hắn, nửa ngày mới trả lời một tiếng: “Ngươi nói đi!

Có thể lấy ra bao nhiêu tiền?”

Lý Lâm Phổ vội vàng từ trong lòng lấy ra một quyển tấu Chương , dâng lên nói:

“Đây là một phương án mà thần đã nghĩ ra, xin bệ hạ xem qua.”

Một viên thái giám đi tới đem tấu Chương trình lên cho Lý Long Cơ.

Lý Long Cơ sa sầm mặt nhìn xem một lúc, phương án của Lý Lâm Phố là đem kết hợp ba thứ đất, tiền, quan hàm. số lượng tiền bạc so với năm trước ban cho An Tây cơ bản ngang bằng nhau, ba mươi vạn quan tiền, mười lăm vạn tấm tơ lụa, chỉ là có thêm năm nghìn khoảnh đất ở bốn châu của Lũng Hữu, còn có một lượng lớn các quan hàm, chợt nhìn thì hình như miễn cưỡng cũng tạm được.

Nhưng chiến dịch ở Tiểu Bột Luật là có hơn hai vạn người tham chiến, mà chiến dịch ở Thạch Bảo thành tới những mười lăm vạn đại quân tham chiến, chia đều số người ra thì chẳng còn chút gì nữa.

Điềm này trong lòng Lý Long Cơ đương nhiên biết rõ, hắn đem tấu Chương ném lên trên bàn, thở một hơi dài nói: “Chẳng lẽ không thể thêm nhiều một chút sao?

Kế hoạch của trẫm nguyên là một trăm vạn quan tiền.”

“Bệ hạ, còn có tiền trợ cấp cho các binh sĩ đã hy sinh ít nhất cũng phải ba mươi vạn quan tiền, việc này cũng thật đau đầu đây, hai khối tiền này cộng lại, tiền trong Tả Tàng sẽ chỉ còn lại có năm vạn quan thôi, hoặc là đợi sau ngày đầu xuân, chờ khoản thuế của Dương Châu áp giải đến.”

“Không thể đợi đến khi đó!”

Lý Long Cơ chắp tay sau lưng đi được hai bước, quay đầu lại nói: “Như vậy đi!

Trẫm đưa ra ba ý kiến, chính sự đường của các khanh bàn thêm một chút nữa.

Thứ nhất, tiền trợ cấp có thể cho ít một chút trước, cấp mười vạn quan trước, số còn lại với cách thức là mỗi tháng do quan phủ địa phương chỉ tiền gạo phát cho họ, hoặc là đổi thành đất, giảm miễn thêm thuế má nữa, như vậy có thể thêm được hai mươi vạn quan tiền rồi; thứ hai, lệnh cho Thiếu Phủ Giám đúc vàng bạc, tiền không đủ có thể dùng vàng bạc thay thế; thứ ba, cũng không phải tất cả những người tham chiến đều thưởng giống nhau, có đội quân, trẫm phải trọng thưởng, có đội quân không những không thường, mà phải xử phạt nặng nữa!”

Lý Lâm Phổ có chút sững sờ, phương án thứ ba này có ý gì thế?

Lý Long Cơ liếc mắt nhìn hắn, đem tờ báo cáo ngắn gọn mà Nam Tề Vân viết ném cho hắn, lạnh lùng nói: “Khanh tự xem đi!

Khanh xem xong rồi sẽ hiểu được, Thạch Bảo thành rốt cuộc là lấy được bằng cách nào.”

Mười ngày sau, Ca Thư Hàn dẫn năm nghìn đại quân thắng trận trở về, năm nghìn người này chính là tinh nhuệ mà hắn từ trong các đội quân khác nhau lựa chọn ra, suốt dọc đường cờ phướng phấp phới tung bay, mũ giáp tươm tất, khí thế rầm rộ, đây cũng là một lần duy nhất được sự phê chuẩn đặc biệt của binh bộ cho phép quân địa phương vào kinh với quy một lớn như thế.

Nhưng cũng đi kèm với điều kiện rất hà khắc, như không được phép mang vũ khí dài và cung nỏ, không được mang những công cụ cỡ bự dành cho việc tấn công thành, chỉ cho phép mang theo hoành đao, quần áo gọn nhẹ mà vào kinh.

Lúc đại quân thắng trận về đến Hàm Dương, tin tức liền truyền tới Trường An.

Cả thành sôi sục hẳn lên, vô số gia đình dìu già dắt trẻ ra khỏi thành nghênh đón.

Trên đại lộ Chu Tước biển người mênh mông, tấp nập.

Người trong thành Trường An gần như đều đồ cả ra vậy.

Đúng vào lúc giữa trưa, lúc đại quân Lũng Hữu y giáp tươm tất tiến vào Mình Đức môn, đại lộ Chu Tước hoàn toàn sôi sục hẳn, hơn ba mươi vạn dân chúng của thành Trường An vây đầy hai bên đại lộ Chu Tước, kéo dài đến mười dặm, dân chúng khua chiêng gõ trống, tiếng gọi ầm ỉ rung trời, khắp đều là những khuôn mặt đầy kích động, chiến dịch Lũng Hữu thắng lợi, thì cũng đồng nghĩa là Quan Trung bình an, Trường An bình an.

Khi từng đội, từng đội binh sĩ khí thế uy vũ từ trước mật họ đi qua, không khí cuồng nhiệt đạt tới mức cao trào, đám người vẫy tay hoan hô, tiếng hô như sấm dậy: “Đại Đường vạn tuế!

Binh sĩ Lũng Hữu vạn tuế!”

Đi đầu tiên nhất chính là sáu trăm binh sĩ mạch đao quân của An Tây, Lý Từ Nghiệp với dáng người cao to cưỡi ngựa đi trước, hắn sắc mặt lạnh lùng, nhìn thẳng trước mặt, mỗi khi bọn họ đi qua, lập tức vô số cô gái trẻ kích động đến nhảy dựng lên, đem từng sợi dây băng dài sặc sở, những chùm bong tươi ném sang bọn họ.

Đây là công thần đầu tiên đã đánh hạ Thạch Bảo thành, là những người anh hùng trong tim của các nàng.

Mấy vạn quân vệ sĩ phụ trách duy trì trật tự, từ Mình Đức môn đến Chu Tước môn, mấy vạn binh sĩ nắm tay nhau, liều mạng ngăn trở dân chúng xông ra phía trước.

Ca Thư Hàn cưỡi ngựa đi giữa đoàn người, bên cạnh có Trần Hi Liệt, Dương Thừa Căng... mầy chục vị quan cao đã từ mười dậm ngoài nghênh đón hắn đi cùng.

Hắn thỉnh thoảng vừa cười vừa hướng đám người vẫy tay thăm hỏi, đắc chí mãn ý đến cực điểm, lúc này đây, cũng tới rồi thời khắc huy hoàng tột đỉnh trong cuộc đời

Lúc này, đội ngũ dần dần tới trước Chu Tước môn, Lý Long Cơ đích thân dẫn văn võ bá quan vả tôn thất gần ngàn người, ở chỗ này chờ đợi bọn họ chiến thắng trở về.

Đội ngũ từ xa đã ngừng lại, Ca Thư Hàn cùng mười viên tướng lĩnh giục ngựa bước ra khỏi hàng, khi còn trăm bước, bọn họ xoay người xuống ngựa, đồng loạt chạy tới trước mặt Lý Long Cơ, quì một gối, Ca Thư Hàn cao giọng nói: “Thần Ca Thư Hàn, tham kiến ngô hoàng bệ hạ!”

Chúng tướng cùng đồng thanh hô to: “Chúng thần tham kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Lý Long Cơ vội vàng đỡ Ca Thư Hàn dậy, hài lòng cười nói: “Ái khanh không hồ là cánh tay đắc lực của trẫm, trẫm đợi suốt tám năm, cuối cùng đã đợi được đến ngày lấy lại Thạch Bảo thành rồi, ái khanh có công với trẫm, có công với xã tắc!”

“Vì bệ hạ phân tru, đó là bổn phận của thần, bệ hạ không cần phải ngợi khen thần.”

Nói xong, Ca Thư Hàn chỉ vào chúng tướng nói với Lý Long Cơ: “Lần này đoạt được Thạch Bảo thành, vẫn là chúng tướng chiến đấu quên mình, bọn họ mới là người lập nên công lớn.”

“Trẫm hiểu được!”

Lý Long Cơ vừa cười vừa đi lên trước, nhìn một vòng, nhưng không nhìn thấy Lý Khánh An, không khỏi ngẩn người, quay đầu lại hỏi Ca Thư Hàn nói: “Lý Khánh An đâu?”

Ca Thư Hàn thản nhiên nói: “Lý tướng quân và vi thần cùng tiến vào Quan Trung, nhưng đến Kim Thành huyện thì hắn nói có việc phải làm, liền dẫn bàn bộ rời khỏi đội ngũ đi rồi, đi nơi nào, vi thần không rõ lắm.”

Lời hắn vừa nói ra, tất cả văn võ đại thần lập tức nhìn nhau ngạc nhiên, trong mắt đều lộ ra vẻ khiếp sợ, tên Lý Khánh An này dám cả gan không theo quân vào thành?

“Lý Khánh An thật to gan!”

Dương Chiêu quát lên một tiếng phẫn nộ: “Hoàng đế bệ hạ đích thân dẫn cả triều văn võ đến nghênh đón quân Lũng Hữu chiến thắng trở về, đây là điều vinh dự biết nhường nào, mà hắn dám cả gan không tham gia nghi thức vào thành, là đang coi rẻ Thánh Thượng sao?”

“Bệ hạ!”

Lý Từ Nghiệp vội vàng lớn tiếng bẩm báo: “Lý Khánh An đích thực có việc quan trọng!”

Lý Long Cơ quay đầu lại trừng mắt lườm Dương Chiêu một cái, chậm rãi đi đến trước mặt Lý Từ Nghiệp, dịu giọng hỏi: “Hắn có việc quan trọng gì thế?”

Lý Từ Nghiệp ánh mắt có chút chuyển đỏ, tiếng hắn run rẩy nói: “Bởi vì sự đón tiếp chiến thắng trở về long trọng như thế, khiến cho hắn không thể đối mặt với các tướng sĩ đã chết trận.”

Thật lâu sau, Lý Long Cơ thở dài, gật gật đầu nói: “Trẫm cũng từng dẫn qua binh, có thể hiểu được tâm trạng của hắn.”

Hắn quay đầu lại lớn tiếng nói với mọi người: “Cho dù nói như thế nào đi chăng nữa, tất cả mọi người đều là tướng sĩ có công, trẫm phải ban thưởng cho các khanh thật xứng đáng.”

Hắn đi lên long liễn, cười nói với Ca Thư Hàn: “Ca Thư tướng quân, khanh vì trẫm lập nên chiến công vô vong này, trẫm đặc biệt phê chuẩn khanh cùng trẫm ngồi chung một xe, để biểu thị sự vinh quang!”

Dưới ánh mắt của hàng vạn người, Ca Thư Hàn đi lên long liễn, trước mặt Chu Tước môn lập tức vang lên tiếng vỗ tay như sấm, tiếng hoan hô vang vọng khắp con đường.

ờ phía đông Kinh Triệu phủ Kim Thành huyện chừng ba mươi dặm xa có một trấn nhỏ, gọi là Tây Vị Kiều.

Do nơi này là con đường bắt buộc phải đi qua khi từ Trường An đi Lũng Hữu, nên trấn này rất lớn, ở hơn một ngàn hộ người, giống hệt như một cái huyện nhỏ.

Giờ phút này trong trấn vô cùng náo nhiệt.

Quân chiến thắng trở về từ Lũng Hữu vừa mới đi qua nơi này, hầu như toàn bộ người trong trấn đều đi ra hoan nghênh.

Đoàn quân đã rời đi, nhưng nhiệt tình vẫn còn chưa tan biến.

Trên đường cái vẫn có người tụm năm tụm bảy tụ tập lại nói chuyện, ở ven đường có một người phụ nữ trẻ tuổi đang đứng, nàng dắt tay một bé trai cái nhỏ gầy, xa xa vẫn còn ngước mặt nhìn về hướng quân Lũng Hữu ở xa.

Mấy người phụ nữ đi qua bên cạnh nàng, thấy nàng rướn cổ thiệt dài, bèn nói giỡn nói: “Lâm Tam nương tử, còn chờ Lâm Tam nhà chị về nhà sao?”

“Không có đâu!”

Người phụ nữ mặt đỏ lên, có chút ngượng ngùng cười nói: “Các quân Lũng Hữu này ai cũng dáng người cao to vạm vỡ, Lâm Tam nhà ta bộ dạng vừa gầy vừa thấp, làm sao mà được chọn cơ chứ!”

“Mẫu thân, phụ thân khi nào thì trở về” cậu bé ngửa đầu hỏi.

Người hụ nữ cười xòa: “Chắc là cha ngươi đã quay về An Tây, đánh giặc xong rồi, cha nhất định đang chờ chúng ta ở An Tây, mau về nhà thôi!

Thái công có lẽ cũng sốt ruột rồi.”

Phụ nhân dắt theo cậu bé bước nhanh đi về hướng trấn tây.

Trong một dãy nhà dân ở phía tây trấn nhỏ, có hơn mười hộ gia đình thuê ở.

Hơn mười hộ dân này đều đến Giang Đô, bọn họ chính là một bộ phận gia quyến của Đoàn luyện doanh Giang Đô, từ Giang Đô đều đem cả già trẻ lớn bé đến, chuẩn bị chờ sau khi kết thúc chiến dịch Lũng Hữu đi An Tây định cư.

Người phụ nữ mang theo đứa nhỏ đi đến trước một ngôi nhà, trước cửa vẫn còn treo chiếc đèn lồng màu đỏ, dán bùa cửa trừ tà, biểu hiện năm mới vừa đi qua.

Nàng thật xa đã thấy một người già tóc bạc phơ đứng chống gậy trước cửa nhà dáo dát nhìn xung quanh, nàng vội vàng tiến lên oán giận nói: “Cha, cha ra đây làm gì, bên ngoài lạnh lắm!

Mau quay về nhà đi.”

“Thái công, mẫu thân nói phụ thân đi An Tây rồi, chúng ta khi nào thì đi?”

Lão nhân hiền từ sờ vào đầu đứa cháu, cười nói: “Chờ thêm hai ngày thuê được xe ngựa, chúng ta sẽ ra phát.”

“Dương nhi, con dìu thái công đi vào nhà, mẫu thân đi nấu cơm.”

Một gia đình đi vào trong sân, đóng cửa lại.

Lúc này, phía xa có một đội quân nhân cỡi ngựa, khoảng hai trăm người, mấy cỗ xe ngựa xen lẫn giữa đoàn ngựa, trên ngựa chất đầy các bình gốm đất, trên từng cái bình đều dán một tờ giấy nhỏ.

Bọn họ chậm rãi đến gần, ở giữa còn có bốn viên nữ binh thân mặc nhung trang, mỗi người ai nấy đều vừa đen vừa gầy, trên mặt không có chút nụ cười, mấy viên Lý chính (chức quan địa phương dưới cấp huyện, phụ trách trị an trong một dặm) đang cùng đi bọn họ.

“Lý tướng quân, nơi này chính là nơi ở cho thuê của người Giang Đô, tổng cộng năm mươi hai hộ.”

Mấy viên quân nhân đó là Lý Khánh An và thủ hạ của hắn.

Bọn họ tổng cộng may mắn còn sống sót hai trăm tám mươi bốn người.

Ngoại trừ tám mươi người thương thế hơi nặng đang dưỡng thương tại Thiện Châu, còn lại hai trăm lẻ ba người đều cùng Lý Khánh An vào kinh.

Sau trận chiến, bọn họ tổng cộng thu thập được thi thể của tám trăm bốn mươi vị tướng sĩ, những thi thể còn lại đều không thể tìm được nữa.

Lý Khánh An vào kinh chính là muốn đem tro cốt của bọn họ tận tay giao cho thân nhân.

Năm trăm quân Giang Đô cuối cùng may mắn sống sót bốn mươi hai người, cùng nhau vào kinh với Lý Khánh An.

Việc đoàn quân hai trăm người đi đến khiến cho các hộ thuê Giang Đô chú ý, rất nhiều người đều chạy ra ngoài, từ xa vây nhìn, bỗng nhiên một bà lão hô to: “Thập Nhất Lang, là con sao?”

Một viên binh sĩ từ trên ngựa lăn xuống, hắn gần như vừa lăn vừa bò mà chạy vội tới trước mặt bà lão quỳ xuống, khóc lớn nói: “Mẫu thân!

Là hài nhi, hài nhi không chết!”

Bà lão ôm chật cổ đứa con, thất thanh khóc rống lên.

Lúc này, người nhà Giang Đô mới biết được, là người thân của họ đã trở về.

Tin tức lập tức được lan truyền, vô số người chạy hết về hướng bên này.

Bọn họ không dám tới gần, đều rướn dài cổ sốt ruột tìm kiếm người thân của mình trong đoàn binh sĩ, một người cũng không tìm được, mọi người bắt đầu xì xầm với nhau.

Giang Đô doanh có năm trăm người, trong này hình như chỉ có mấy chục người, những người còn lại có lẽ đều quay về An Tây rồi chăng!

Các binh sĩ đều đã xuống ngựa, qua đi chính chỉ chỉ phía trước đóng cửa viện môn đạo: “Lý tướng quân, nơi này là Lâm tam gia.”

Lý Khánh An tiếp nhận một cái bình sứ, cắn môi một cái, tiến lên gõ gõ cửa.

Cửa mở, bên trong cánh cửa có một phụ nữ trẻ tuổi đang đứng, nàng thấy phía ngoài có một đoàn quân nhân đang đứng, nhất thời ngây ngẩn cả người.

“Các ngài... tìm ai?”

“Chúng tôi là quân An Tây, từ Lũng Hữu đến đây, tỷ có phải là nương tử của Lâm Tam không?”

“Ta đây!”

Người phụ nữ có chút bất an đứng lên, nàng nhìn về phía sau, giọng run run hỏi: “Lâm Tam nhà ta tại sao lại không đến, hay hắn... hắn bị thương rồi sao?”

Lúc này, trong sân vọng lại một tiếng nói già nua: “Tam nương, ai đã đến vậy?”

“Cha, hình như là người trong quân đội của Tam Lang bọn họ.”

Một thiếu niên dìu một người già tóc bạc phơ xuất hiện trước cửa, ông nhìn Lý Khánh An một lúc, lại liếc mắt nhìn cửa binh sĩ trước cửa một cái, hắn bỗng nhiên sợ hãi lui về phía sau một bước, hỏi: “Vị quân gia này, con ta đâu rồi?”

Lý Khánh An từ từ quỳ xuống, tất cả binh sĩ phía sau đều quỳ xuống cùng hắn.

Lý Khánh An đem chiếc bình tro cốt của Lâm Tam giơ cao qua đỉnh đầu, nước mắt chảy đầy trên khuôn mặt hắn.

“A ông, ta đã đem con của người về tới rồi!”

Chương 141: Hoàng Đế tiêp kiến

Lý Khánh An vốn còn thương trong người.

Liên tiếp ba ngày hối hả có mệt mỏi đi chăng nữa, cũng không bằng việc đối diện với tiếng khóc và nước mắt thê lương của người nhà tướng sĩ.

Đó mới là đòn nặng đánh cho lòng hắn điêu tàn tùy tụy, dù có là đấng nam tử trượng phu mình đồng da sắt cũng không chịu nổi sự dày vò này.

Cuối cùng hắn cũng đã ngã bệnh.Việc hậu sự còn lại đành phải giao cho thiếu úy Hà Dinh Xuyên chu toàn.

Xế chiều hôm nay, hàng người quân An Tây vào thành Trường An.

Trong ngoài Mình Đức môn chen chúc dân chúng vào ra thành, náo nhiệt vô cùng.

Nam thanh nữ tú đi dã ngoại về, và cả những người từ nông thôn lên bán hàng trong thành đương chuẩn bị về nhà, cộng thêm việc cửa thành đang trùng tu, khiến việc ra vào đã không được thuận lợi như mọi khi.

“Đây là quân điệp của chúng ta!”

Thiếu úy dẫn đoàn đưa tờ công văn cho sĩ quan gác thành.

Hóa ra là quân An Tây từ Lũng Hữu trở về, tên sĩ quan gác thành nghe mà lòng thấy bội phục, vội vàng phất tay nói: “Mọi người nhường đường một chút, đế họ vào thành trước.”

Dân chúng đông đúc chờ đợi vào thành nghe nói là tướng sĩ Lũng Hữu trở về liền vội tránh sang hai bên.

Bọn họ hiếu kỳ ngắm nghía đội quân gầy gò này.

Hai trăm binh sĩ Tây An vẫn lẳng lặng đi vào thành, rất nhanh.

Dân chúng xung quanh lại bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Chẳng lẽ chính là bọn họ?”

“Cổ huynh, ngươi đang nói cái gì?”

“Ngươi không biết sao?

Đội quân chủ lực của An Tây chặn lại Thổ Phồn, cơ hồ như toàn quân bị diệt.”

“Ngươi đang nói Lý Khánh An của quân An Tây à?

Nhưng đâu có thấy hắn!”

“Nhất định là thế, ngươi nhìn xem chiếc xe ngựa kia, không chừng hắn lại ở bên trong xe.”

Dư luận càng lúc càng xôn xao.

Mấy ngày này, câu chuyện lan truyền về việc ba ngàn An Tây quân chặn chân tám mươi vạn đại binh Thổ Phồn trong trận chiến Lũng Hữu đã truyền khắp đầu đường góc phố Trường An.

Nhờ thế dân chúng mới biết, chiến thắng của Thạch Bảo thành đã phải trả giá bằng mạng sống của ba ngàn binh sĩ này.

Vô số người nghe mà không khỏi xót thương.

Không biết là ai đi đầu, nơi cửa thành chỗ bỗng nhiên vang lên tiếng vỗ tay rầm rầm như sấm nổ của dân chúng.

Còn có người hô to: “Giỏi lắm, các ngươi mới là anh hùng chân chính của Đại Đường!”

Các tướng sĩ An Tây chấp tay tạ lễ, xong lại tiếp tục chậm rãi đi vào Trường An thành.

Hôm nay chính là mười một tháng giêng.

Nội thành Trường An đương bận rộn chuẩn bị đón tết Nguyên Tiêu, lại gặp tân niên năm nay Lũng Hữu đại thắng, trong lòng Lý Long Cơ vui mừng, hạ chỉ toàn quốc ăn mừng chiến thắng.

Tết Nguyên Tiêu rằm tháng giêng vì thế mà được tổ chức long trọng.

Ngày này còn có tên là lễ hội Hoa Đáng, mọi người sẽ thưởng thức hoa đăng (lồng đèn) vào đêm rằm này.

Nhà nhà phường phường đều giăng đèn kết hoa, thậm chí các nhà đại hộ còn vắt óc tìm ra trò mới để cầu mong cho năm sau cả nhà lại tiếp tục phồn thịnh.

Nhưng dù là phường hộ, hay đại hộ, thì so với cung đăng của Trường An vẫn lép vé.

Vào ngày lễ Hoa Đăng mọi năm, hai đại lộ Chu Tước và đại lộ Xuân Minh được xem như hai trục bắc nam, treo đầy các lồng đèn rực rỡ sắc màu như một tiêu điểm trong thành.

Treo đầy đèn trên hai đại lộ dài vài chục dặm đâu phải việc dễ dàng.

Hôm nay mới chỉ mười một tháng giêng, các cửa hàng đèn đã tấp nập khách khứa ra vào.

Trên đại lộ Chu Tước, thợ và sai dịch đều căng thẳng túi bụi vì công việc.

Khi hàng người bọn Lý Khánh An vừa vào thành đã dừng lại chờ đợi sự an bài của hắn.

Lý Khánh An yếu ớt đến mức không thể cưỡi ngựa nổi.

Hắn gần như nằm lả trong chiếc xe ngựa tạm thuê được.

Từ cửa sổ xe, hắn lặng lẽ ngắm nhìn tòa thành vô song này, nào cung điện nguy nga sửng sửng xa xa kia, nào dòng người chen chúc tấp nập qua lại trên đại lộ.

Sự phồn thịnh và huy hoàng của Trường An bỗng nhiên khiến lòng hắn tràn trề cảm xúc.

Một trận chiến khốc liệt bi tráng, một sự gột rửa của cái sống và cái chết hình như khiến tâm hồn hắn già đi mười tuổi.

“Tướng quân, các huynh đệ không biết nên đi về nơi đâu?”

Người trả lời là đội chính tân nhiệm của đội tân binh tháp tùng Lý Khánh An, hắn tên Giang Tiểu Niên, cũng giống như Hạ Nghiêm Minh đã tử trận, đều là con em xuất thân từ dòng dõi đời thứ hai của quân trường chinh An Tây.

Hắn nguyên là nhóm trưởng Xích Hầu An Tây,chàng thiếu niên này năm nay vừa tròn hai mươi, không những thân hình vạm vỡ cao to, còn vô cùng lanh lợi.

“Đi Quang Phúc phường!”

Quang Phúc phường chính là nhà mới của Lý Khánh An.

Tuy nhà không lớn, chứa hai trăm người có phần chật chội, nhưng hắn quả thật cũng không còn nơi nào có thể đi.

Hắn vừa hạ lệnh xong, từ đường cái đối diện đã thấy một đàn ông trung niên vẫy gọi: “Lý tướng quân!”

Người chính là La quản gia phủ đệ Cao Lực Sĩ.

Gã tiến đến vui mừng dị thường nói: “Ta đợi Tướng quân tại đây từ lúc sáng cho đến giờ, rốt cục cũng đợi được Lý tướng quân.”

“Hóa ra là La quản gia.”

Lý Khánh An mĩm cười nói: “La quản gia làm sao biết ta sẽ từ Mình Đức môn vào thành?”

“Không chỉ Mình Đức môn, tất cả cửa thành lão gia đều phái người đi chờ.

Lão gia nói Lý tướng quân có thể không có chỗ để sắp xếp cho cấp dưới, liền lệnh bọn tiểu nhân nhất định phải đưa Lý tướng quân về phủ.

Lão gia nhà ta đều an bài hết rồi.

Ngài đã cho dọn năm đại viện, đun sẵn nước ấm, chuẩn bị xong thức ăn chờ Lý tướng quân dẫn người về ờ.”

Sự an bài chu đáo của Cao Lực Sĩ khiến Lý Khánh An có chút cảm động, hắn gật gật đầu cười nói: “Vậy được rồi!

Vậy đi Cao ông phủ.”

“Được!

Mọi người đi theo ta!”

La quản gia viên mãn hoàn thành nhiệm vụ của Cao Lực Sĩ giao bèn vui vẻ dẫn quân An Tây đi về hướng Dực Thiện phường.

“La quản gia, Cao ông sức khỏe thế nào?”

“Lão gia nhà ta thân thể cường tráng lắm!

Ngày hôm qua cùng Thánh thượng đi kiểm duyệt quân Lũng Hữu, nghe nói còn bắn liền mấy tiễn, khiến toàn giáo trường reo hò ùng hộ.”

Nói đến này, La quản gia kỳ quái hỏi: “Lý tướng quân, lễ vào thành hôm trước sao ngài không tham gia?

Thật sự long trọng lắm!

Ta và rất nhiều hạ nhân cũng đi.

Mọi người sau khi trở về đều nói muốn đi nhập ngũ.

Ôi!

Cảm giác ấy thật khiến cho người ta kích động.”

Lý Khánh An cười xòa, nói tránh đi: “Gần đây thành Trường An có việc chỉ thú vị không?”

“Chuyện chú vị?

Không phải bốn hôm sau sẽ là lễ hội Hoa Đăng tết nguyên tiêu sao?”

Nói đến này, La quản gia bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, hắn vỗ mạnh vào ót nói: “Đúng rồi!

Hai ngày nữa quý phi nương nương sẽ cử hành một cuộc tỳ thí Lạc phủ, cử hành tại Khúc Giang Hạnh Viên, nghe nói rất trọng đại, dân thường đều được phép tham gia.

Tướng quân cũng có thể đi xem thử.”

“Thân thể ta không tốt lắm, để xem đã!”

Không bao lâu, bọn họ đã đi vào Dực Thiện phường.

Khi đến trước cửa phủ Cao Lực Sĩ, lão vào cung vẫn chưa trở về, nhưng lão đã dặn trước con trai mình.

Vừa nghe nói Lý Khánh An tới, lập tức hạ lệnh mở cửa đại môn, mấy trăm gia nô vội chạy ra dẫn ngựa xách giỏ cho họ.

Một người hầu hạ một binh sĩ, khiến toàn quân An Tây đều có phần bối rối.

Khánh An nhìn thuộc hạ mình cười nói: “Đây không phải nha môn quan phủ, chỉ là chốn thâm giao riêng của ta.

Mọi người cứ tự nhiên đi theo bọn họ là được.

Đi tắm rồi ăn cơm, sau đó ngủ một giấc ngon.”

Được phép của hắn, mọi người mới chịu đi theo gia nhân vào phù.

Con trai Cao Lực Sĩ là Phùng Kế Tự, là con nuôi do đại ca Cao Lực Sĩ đưa qua nhà lão nuôi, là quan Đại lý Tự thừa, cũng là một quan lại tinh anh bản lãnh.

Hắn thấy Khánh An liền chấp tay đi lên cười nói: “Lý Tướng quân còn lo lắng phía Binh bộ.

Hạ chỉ cho Tướng quân ở lại Cao phủ là Thánh thượng. ”

“Thế này thì ta yên tâm rồi.”

Khánh An lại cười hỏi: “Không biết Cao ông lúc nào về?”

“Một lúc nữa!

Hai ngày nay Thánh thượng bận việc quân Lũng Hữu, phụ thân phải hầu hạ bên cạnh.

Có điều phụ thân đã dận, Lý tướng quân cứ việc nghe ta an bài.”

“Vậy phiền Phùng huynh.”

Phùng Thừa Tự an bài cực kỳ chu đáo, không chỉ có phái người hầu có kinh nghiệm chăm sóc người bệnh đến tắm cho hắn, lại mời thêm vài vị danh y đến trị thương cho hắn cùng thuộc hạ.

Sau một hồi bận rộn, Lý Khánh An ăn cơm chiều xong, mới thay bộ đồ mới về phòng nghỉ ngơi.

Nơi hắn ở vẫn là Phủ Dung lâu trước đây, cũng vẫn bài trí đấy, chỉ là không có tỷ muội Như Thi Như Họa bên cạnh, hắn cũng có phần nhìn vật mà nhớ người.

Lý Khánh An chậm rãi đi về phía trước cửa sổ, đẩy ra cửa sổ.

Cơn gió lạnh với chút hàn khí ập vào mặt hắn.

Hắn lặng lẽ nhìn ao sen đã đóng băng, trong lòng trăm tơ rối vò.

Dù chiến dịch Thạch Bảo thành đã để lại ký ức không thể xóa nhòa, nhưng hắn biết, việc quan trọng hắn phải làm bây giờ, chính là đi ra khỏi ám ảnh của sự việc này.

Những huynh đệ đã hi sinh đã chìm sâu trong giấc ngủ ngàn thu, nhưng người nhà của họ vẫn còn.

Hắn phải an bài cho người nhà thay cho các huynh đệ.

Đây là việc người còn sống nên làm.

Nói tóm lại, đây là trách nhiệm hắn không thể chối bỏ.

An bài tốt cho gia quyến tướng sĩ hi sinh cần tất cả những gì trong tay hắn có.

Tiền là một vấn đề, nhưng quan trọng hơn tất, là phải để cha mẹ họ an hưởng tuổi già, không lo ăn mặc; phải để con cái của họ được đi học, để tương lai có thể tự lực cánh sinh.

Phải làm được điều mà con cái, chồng, và bố họ vẫn làm được khi còn sống.

Chỉ có như thế, những chiến sĩ huynh đệ đã hi sinh kia mới có thể nhắm mắt nơi chín suối.

Vì thế, hắn phải có một mảnh đất.

Nơi để hắn có quyền chỉ phối, ở đất Đại Đường, thân phận như thế, quan văn là Thái thú, võ quan chính là Tiết độ sử, chí ít là Đô đốc một châu.

Lý Khánh An chợt lại nghĩ đến Ca Thư Hàn.

Lúc chia tay với hắn ở Kim Thành huyện, Ca Thư Hàn cực kỳ không vui.

Kỳ thật khi giao lệnh ở Lũng Hữu, hắn đã cảm thấy phía sau nụ cười sang sảng của Ca Thư Hàn, dấu đi một nét cảnh giác và bất an.

Đây là một kết quả tất yếu của việc giọng khách át giọng chù, quân An Tây quá nối bật, đã bắt đầu uy hiếp tới lợi ích của quân Lũng Hữu.

Ca Thư Hàn là chủ soái của chiến dịch Lũng Hữu, Lý Long Cơ chắc chắn sẽ còn phải tiếp tục nhờ cậy hắn đoạt thêm Cửu khúc và Đại Phi Xuyên.

Dưới tình huống như vậy, sự định vị của Ca Thư Hàn dành cho mình sẽ trở nên vô cùng quan trọng.

Nhưng mà, Ca Thư Hàn sẽ cực lực ca ngợi mình chăng?

Bỗng nhiên, Lý Khánh An như có linh tính mách bảo, vừa quay đầu lại, chỉ thấy Cao Lực Sĩ đứng ở cửa, đang cười tủm tỉm nhìn mình.

“Cao ông!”

Lý Khánh An vội vàng khom người thi lễ.

“Nào!

Ngồi xuống nói chuyện.”

Cao Lực Sĩ khoát tay, để Lý Khánh An ngồi xuống, hắn thân thiết hỏi han: “Thất Lang, thương thế trên người như thế nào?”

“Hôm nay đã mời hai danh y xem qua, bọn họ nói Thất Lang gân cốt cường tráng, không sao cả, chỉ cần không để nút vết thương, một tháng sau là lành lặn như lúc ban đầu.”

Cao Lực Sĩ gật đầu, lại nói: “Vừa rồi Thánh thượng cũng đã hỏi tới Thất Lang, hy vọng có thể sớm ngày nhìn thấy ngươi, thời gian cụ thể có thể do ngươi quyết định.”

Nói đến này, Cao Lực Sĩ thở dài một hoi, nói: “Thất Lang, nói ra thì Thánh thượng đối với ngươi quả thật khoan dung hơn người khác.

Thất Lang tự tiện không tham gia lễ mừng, Thánh thượng đã tha thứ cho ngươi, vốn dĩ do Binh bộ đi trấn an gia đình quân nhân, Thất Lang lại chạy đi làm, điều này Thánh Thượng cũng đã khoan dung ngươi.”

Lý Khánh An yên lặng gật đầu, trầm ngâm lát sau, hắn lại hỏi: “Cao ông, triều đình chuẩn bị an ủi trợ cấp cho người nhà tướng sĩ đã bò mình như thế nào?”

“Phương án đã định rồi, chia làm hai phần.

Một phần là triều đình trực tiếp cấp phí mai táng cho mỗi người một vạn tiền.

Sau đó mỗi tháng cấp phát ba trăm văn, bảy đấu gạo, tổng cộng liên tục chỉ cấp hai mươi năm.

Đây sẽ do các quan phủ địa phương gánh vác.

Mặt khác cũng có giảm miễn trên thuế tô.”

“Mới mười quan!”

Lý Khánh An thoắt cái ngẩng đầu, hắn trong mắt bùng lên ngọn lửa phẫn nộ: “Cao Ông, tha thứ ty chức thất lễ, các tướng sĩ vì đoạt lấy Thạch Bào thành, vì bảo vệ giang sơn Đại Đường, không tiếc hi sinh sinh mệnh chính mình, nhưng không ngờ triều đình lại xem khinh bọn họ như vậy, về sau còn ai sẽ vì Đại Đường bán mạng nữa?”

“Thất Lang, đừng kích động như vậy.”

Cao Lực Sĩ vội vàng trấn an hắn nói: “Triều đình cũng biết mười quan tiền quả là hơi ít, cho nên mới bổ sung thêm bằng cách mỗi tháng chu cấp gạo tiền, toàn bộ cộng cả lại cũng đã có trăm quan rồi, nếu giá gạo dâng lên, còn không chỉ trăm quan đâu!”

Lý Khánh An kiềm chế nỗi bi phẫn trong lòng, chậm rãi nói: “Cao ông, sự việc không phải đơn giản như vậy.

Triều đình là muốn đem gánh nặng quẳng cho địa phương, nhưng nếu quan phủ địa phương không chịu gánh vác thì phải làm sao?

Nếu người phụ trách xảo trá moi móc cắt xén bớt trong đó thì phải làm thế nào?

Trong những năm tháng dài lâu của hai mươi năm đó, Cao ông thật sự cho rằng quan phủ địa phương không mảy may cắt xén mà kiên trì đến cùng?”

Cao Lực Sĩ không phản bác lại được, kỳ thật trong lòng hắn cũng biết rõ ràng.

Hiện tại tuy rằng tiền bạc lương thực không đù, nhưng rất nhanh là đến lúc tháng ba tháng tư, khoản thuế của các châu đều sẽ áp giải vào kinh, hoàn toàn có thể đợi đến lúc đó lại tiếp tục chỉ ra một phần, nhưng Thánh thượng lại kiên trì phải chọn dùng phương thức chỉ cấp theo tháng.

Nói cho cùng, mục đích cuối cùng của hắn vẫn là muốn đem gánh nặng của việc trợ cấp tướng sĩ tử trận quẳng cho quan phủ địa phương.

Lý Khánh An nhìn chăm chú vào Cao Lực Sĩ.

Hắn biết phương án trợ cấp là kết cục đã định, không thể sửa đồi, bèn nói: “Thôi được!

Chuyện này ta không nói nữa.

Ta muốn hỏi Cao ông một câu, bệ hạ chuẩn bị cho ta một phong thưởng ra sao?”

“Đây là nguyên nhân mà ta đêm nay tới tìm ngươi, kỳ thật cũng là ý của Thánh thượng cho ta tới, tuy rằng ngài không nói rõ.”

Lý Khánh An trong lòng bỗng nhiên có một cảm giác bất an, Cao Lực Sĩ mang đến có lẽ một tin tức bất lợi cho chính mình.

“Cao Ông, ngài nói đi!

Ta nghe.”

Cao Lực Sĩ khe khẽ thở dài, nói: “Hôm nay Ca Thư Hàn chính thức đệ trình tấu Chương trận chiến Thạch Bảo thành cho triều đình.

Tuy rằng hắn thừa nhận ngươi ngăn chặn chủ lực Thổ Phồn lập hạ công lớn, nhưng hắn cho rằng đoạt được thạch bảo thành mới là công đầu.

Hơn nữa hắn còn cho rằng tuy rằng cuối cùng là Lý Từ Nghiệp đoạt được Thạch Bảo thành, nhưng thành công của Lý Từ Nghiệp là được kiến tạo trên sự tử trận của một vạn hai nghìn người của quân Lũng Hữu.

Cho nên ở trong tấu Chương của hắn, công đầu là tiên phong Cao Tú Nham của quân Lũng Hữu, công thứ hai là Lý Từ Nghiệp, công sau nữa mới là ngươi.”

Nói đến này, Cao Lực Sĩ nhìn lén Lý Khánh An một cái, thấy hắn không phẫn nộ mà nhảy dựng lên như dự đoán của mình, trong lòng Cao Lực Sĩ có chút ngạc nhiên, bèn hỏi nói: “Thất Lang, chẳng lẽ ngươi cũng cho rằng điều này họp lý sao?”

Lý Khánh An thản nhiên nói: “Hắn là chủ soái của trận chiến Lũng Hữu, báo công như thế nào là quyền lực của hắn.

Chẳng lẽ bởi vì ta bất mãn, triều đình sẽ phủ quyết tấu Chương chính thức của hắn sao?”

“Triều đình quả thật sẽ không bởi vì cấp dưới bất mãn mà phủ quyết báo cáo của chủ soái, nhưng Thánh thượng biết điều này bất công đối với ngươi, cho nên Thánh thượng hy vọng có thể cùng ngươi nói chuyện một chút, tìm ra một biện pháp có thể vẹn cả đôi đường.”

Lý Khánh An đứng lên: “Cao ông, ta ngày mai đã muốn diện kiến Thánh thượng.”

Sáng sớm hôm sau, bệnh thể Lý Khánh An đã tốt hơn một chút, đi tới Hưng Khánh Cung, chờ lát sau, một viên hoạn quan lĩnh hắn vào Đại Đồng Điện.

“Bệ hạ, Lý Khánh An tới rồi.”

“Tuyên hắn tiến vào!”

Ngự thư phòng truyền đến tiếng nói của Lý Long Cơ.

Mấy ngày nay Lý Long Cơ bất ngờ cần mẫn việc triều chính.

Chiếm được Thạch Bảo thành, tâm tư của hắn lại chuyến tới Đại Phi Xuyên và Hoàng Hà cửu khúc.

Hai nơi này vốn dĩ là lãnh thổ của dân tộc Thổ Dục Hồn, bởi vì dân tộc Thổ Dục Hồn bị Đại Đường chinh phục, dân tộc Thổ Dục Hồn đã trở thành nước phụ thuộc của Đại Đường.

Nhưng do sự nổi lên của Thổ Phồn, Đại Đường năm Long Sóc thứ ba, dân tộc Thổ Dục Hồn bị Thổ Phồn tiêu diệt, Cửu khúc, Đại Phi Xuyên cuối cùng thuộc về Thổ Phồn, trở thành căn cứ địa hậu cần của Thổ Phồn tiến công Lũng Hữu.

Trong lòng Lý Long Cơ vô cùng rõ ràng.

Nếu nói Thạch Bảo thành là thành trì chiến lược để Thổ Phồn đi thông đến Đại Đường, thì Đại Phi Xuyên và Hoàng Hà cửu khúc chính là vốn liếng để người Thổ Phồn xâm phạm Lũng Hữu.

Bài học của mấy chục năm trở lại đây mách bảo hắn, chỉ có đoạt được Đại Phi Xuyên và Hoàng Hà cửu khúc, mới có thể thật sự lấy được phần tru thế trên chiến lược.

Lý Long Cơ đứng trước bản đồ ngóng nhìn thật lâu, trong lòng đang hoạch ra trận chiến dịch tiếp theo.

Lúc này, Lý Khánh An đã vào thư phòng, hắn không quấy nhiễu sự trầm tư của Lý Long Cơ, mà là đứng ở một bên lẳng lặng chờ đợi.

“Bệ hạ!

Hắn tới rồi.”

Cao Lực Sĩ nhỏ giọng nhắc nhở nói.

Lý Long Cơ quay đầu lại, thấy Lý Khánh An đã vào rồi, bèn thu hồi ý nghĩ cười nói: “Lý tướng quân, hiện tại người trẫm muốn gặp nhất, chính là ngươi.”

“Thần tham kiến bệ hạ!”

“Miễn lễ, ban tọa!”

Một viên hoạn quan khiêng một chiếc ghế lót gấm cho Lý Khánh An.

“Tạ ơn bệ hạ!”

Lý Khánh An ngồi xuống, hạ thấp người nói: “Bệ hạ có thể thông cảm tâm tình của thần, thần vô cùng cảm kích.”

“Lý tướng quân, sự tích của tướng quân trẫm đã biết rất rõ, các ngươi có thể dùng ba nghìn quân ngăn chặn tám vạn đại quân Thổ Phồn, phải trả giá gần như toàn quân bị diệt để chiến thắng được thời gian cho tiền quân chiếm được Thạch Bảo thành, công lao này trẫm sẽ không phủ nhận.”

Nói đến này, Lý Long Cơ lại lấy ra tấu Chương của Ca Thư Hàn, lắc đầu nói: “Nhưng có một điểm trẫm cũng muốn nói cho ngươi rõ, phong thưởng của Binh bộ phải cán cứ vào báo cáo của tướng quân Ca Thư mà quyết định, đây là quy củ nhất quán từ trước tới nay, sẽ không vì Đại tướng quân Ca Thư đánh giá không cao đối với ngươi mà thay đổi quy cù.”

Nói xong, Lý Long Cơ nhìn chăm chú vào Lý Khánh An, chờ đợi hắn tò thái độ, Ca Thư Hàn sẽ trở thành chỗ dựa thay hắn đoạt lấy Đại Phi Xuyên và Cửu khúc, cho dù Lý Khánh An có lập được công lao ngất trời đi chăng nữa, hắn cũng sẽ không vì vậy mà bác bỏ tấu Chương của Ca Thư Hàn, đây là điều kiện tiên quyết, Lý Khánh An buộc phải chấp nhận.

“Bệ hạ, quốc có quốc pháp, quân có quân quy, thần có thể lý giải.”

Lý Long Cơ nở nụ cười.

Thái độ của Lý Khánh An làm cho trong lòng hắn thở dài nhẹ nhõm.

Chỉ cần Lý Khánh An tiếp thu điểm này, còn lại việc gì cũng dễ thương lượng, hắn gật đầu cười nói: “Trận chiến Lũng Hữu lần này có công có tội, người có công, trẫm sẽ ban trọng thưởng, kẻ có tội, trẫm cũng sẽ cho trọng phạt, trẫm nhất định sẽ thưởng phạt phân minh.

Mặc dù ở trận chiến này, công lao chặn địch ấn định cho ngươi là thứ ba, nhưng ngươi còn có các công lao khác, thí dụ như hỏa dược.

Chỉ dựa vào điểm này thôi, là trẫm đã có thể tiến hành phong thưởng ngoài định mức bên ngoài chiến dịch, ngươi hiểu chưa?”

Đây chính là phương án chiết trung (nước đôi, không thiêng lệch bên nào) của Lý Long Cơ, tôn trọng quyết định của Ca Thư Hàn, lấy quân Lũng Hữu làm công lao hàng đầu, nhưng lại lấy cớ khác để trấn an Lý Khánh An.

Lý Khánh An hiểu được ý của Lý Long Cơ, hắn trầm giọng nói: “Thần hiểu được sự khó xử của bệ hạ, không có ý kiến gì, nhưng mà thần còn có hai việc phải bẩm báo bệ hạ.”

Lý Long Cơ hài lòng gật đầu: “Ngươi nói đi!

Còn có chuyện gì?”

“Một cái là hỏa dược, sau trận chiến Lũng Hữu, công dụng quân sự của hỏa dược ắt sẽ bị lan truyền đến mọi người, thần khẩn cầu bệ hạ tiến hành sự quản chế nghiêm ngặt nhất đối với việc chế tác hỏa dược, tuyệt không để phương pháp phối chế tiết lộ ra ngoài.”

“Điều này trẫm hiểu rõ, trẫm đã lệnh cho tướng tác giám và quân khí giám thị quản lý việc này, dùng thủ đoạn nghiêm ngặt nhất khống chế sự lưu truyền của hỏa dược.

Lý tướng quân cứ việc yên tâm, không biết việc thứ hai mà Lý tướng quân muốn bẩm báo là gì?”

Lý Khánh An suy nghĩ một lát bèn nói: “Còn có một việc đại sự thần không thể giấu diếm bệ hạ.”

Lý Long Cơ sắc mặt trở nên nghiêm trọng đứng lên: “Ngươi nói, việc đại sự gì?”

Lý Khánh An thở dài một hơi nói: “Sau khi chiến dịch kết thúc, thần cho thủ hạ thu thập thi thể của tướng sĩ tử trận, trong lúc vô ý bắt được hai tên đào binh của dân tộc Thổ Dục Hồn, thần nhận một tin tức, Tán Phổ Thổ Phồn Xích Tổ Đức Tán trong trận ác chiến với thần bị nổ chết.”

“Cái gì!”

Lý Long Cơ chấn động, hắn đứng phắt lên.

“Ngươi, ngươi đang nói cái gì?”

Chương 142: Oan Gia Ngõ hẹp

Lý Khánh An lui xuống.

Lý Long Cơ chắp tay sau lưng đừng trước cửa sổ nhìn chăm chú bầu trời, rất lâu không nói.

Tin tức tử trận của Tán Phổ Thổ Phồn ở Xích Lĩnh làm cho hắn vô cùng khiếp sợ.

Xích Đức Tổ Tán, một ông vua Thổ Phồn có thời gian tại vị còn dài hơn so với hắn, đã cưới công chúa Kim Thành của Đại Đường, gởi lời thề son sắt là phải giữ gìn mối hữu hảo Đường Phồn, nhưng đảo mắt lại binh đao gặp nhau.

Từ lúc hắn Lý Long Cơ bắt đầu đăng cơ, hắn đã làm đối thủ với Xích Đức Tổ Tán.

Trải qua hơn mười năm chiến đấu giằng co đằng đằng, ngươi lừa ta gạt trên trường chính trị, năm Khai Nguyên thử mười bảy, quân Đường lao đi tập kích Thạch Bảo thành thành công, giành được ưu thế chiến lược, sau đó chiến đấu tới tấp liên tiếp thắng trận, ép đến Thổ Phồn không thể không cầu hòa.

Năm Khai Nguyên thứ hai mươi mốt, Đường Phồn hội minh ở Xích Lĩnh, Xích Đức Tổ Tán trong biểu ván nói: ‘Cháu ngoại (tức Xích Đức Tổ Tán, còn gọi là Thước Đái Châu Đơn, cháu đời thứ năm của Tùng Tán Can Bố - vị vua đầu tiên của vương triều Thổ Phồn, vai vế ngang hàng với Đường Huyền Tông) là xui gia với tiên hoàng đế (Đường Huyền Tông), lại vinh hạnh được Kim Thành công chúa (con gái nuôi của Đường Thái Tông, vợ thứ hai của Tùng Tán Can Bố) hạ giá, tiếp đó hòa đồng thành một nhà, dân chúng , cùng nhau yên vui, thề rằng Đường Phồn mãi là huynh đệ, mãi không chiến tranh.

Nhưng chỉ mấy năm sau, người Thổ Phồn lại dùng sách lược dương đông kích tây, bề mặt là đánh Kiếm Nam, nhưng lại đánh lén Thạch Bảo thành thành công, xé nát hội minh biểu thành từng mảnh vỡ vụn, vung kiếm chỉ vào Hà Hoàng.

Không ngờ hôm nay Xích Đức Tổ Tán lại chôn thây ở trận chiến Thạch Bảo thành, bỏ mình ở dưới Xích Lĩnh.

Giờ khắc này, trong lòng Lý Long Cơ dâng trào một nỗi vui sướng thỏa thích vì đã báo được thù lớn, nhưng lại có phiền muộn vì đã mất đi đối thủ.

Thật lâu sau, hắn trở lại trên ngự tọa, lại lấy ra tấu Chương của Ca Thư Hàn, lật tới trang hắn đánh giá công lao của Lý Khánh An: ‘An với ba nghìn liên quân An Tây Lũng Hữu, chống đỡ tám vạn quân địch, do lỗi ở Đổng Diên Quang.

Chặn địch một ngày một đêm, tranh thủ thời gian cho Thạch Bảo thành, có thể nói là công lớn không thể vùi lấp.

Nhưng nếu bàn đến sự thảm thiết của nó, chưa chắc bì kịp với vạn cốt chết khô của Thạch Bảo thành, công lệch về hướng phía sau núi.

Không thể che lấp đi công lao chính diện của Thạch Bảo thành, nên thần đánh giá theo đại cục của trận chiến Lũng Hữu, định người này làm công thứ ba.

Lý Long Cơ khẽ cau mày, hắn lúc này mới phát hiện Ca Thư Hàn không có nói đến số lượng giết địch của Lý Khánh An, có lẽ hắn cũng không biết.

Nhưng ngay cả Tán Phổ Thổ Phồn cũng bỏ mạng chiến trường, vậy thì số người bỏ mạng của quân Thổ Phồn cũng chắc chắn khó có thể ước lượng được.

Nghĩ đến đây, Lý Long Cơ quay đầu lại hỏi Cao Lực Sĩ nói: “Đại tướng quân, ngươi nói trẫm nên phong thưởng Lý Khánh An như thế nào?”

Cao Lực Sĩ hiểu rất rõ Lý Long Cơ, biết hắn lúc này sự cân bằng trong lòng đã tới thời khắc nhạy cảm nhất, Cao Lực Sĩ liền mỉm cười nói: “Bệ hạ, Tán Phổ Thổ Phồn tuy rằng đã bỏ mạng, nhưng lão nô nghĩ đây là việc đại sự giữa hai nước Đường Phồn, cho dù có chứng cớ xác thực, cũng không thể lấy ra định công cho Lý Khánh An, nếu không sẽ ảnh hưởng đến đường hướng cục diện chính trị về sau giữa hai nước Đường Phồn, ít nhất bệ hạ nên giữ thái độ im lặng đối với việc này, sau đó có thể trọng thưởng riêng cho Lý Khánh An, để khen thưởng cho công lao của hắn.”

Lý Long Cơ gật đầu, Cao Lực Sĩ nói rất có lý.

Hắn cười cười lại nói: “Tán Phổ Thổ Phồn đã bỏ mình, trong nội bộ đất nước của hắn ắt sẽ đại loạn.

Nếu trẫm không đoán lầm, rất nhanh Thổ Phồn sẽ phái người đến cầu hòa.”

Cao Lực Sĩ sửng sốt: “Ý bệ hạ là, trước lúc Thổ Phồn cầu hòa, đoạt lấy Cửu khúc và Đại Phi Xuyên?”

“Đại tướng quân nói không sai, trẫm chính là có ý này, lệnh cho Ca Thư Hàn sau ngày đầu xuân lập tức dụng binh với Đại Phi Xuyên.”

Cao Lực Sĩ bỗng nhiên hiểu được ý của Lý Long Cơ, Lý Long Cơ sẽ chính thức phê chuẩn công biểu của Ca Thư Hàn, thừa nhận công lao của Lý Khánh An xếp thứ ba, Cao Lực Sĩ vội vàng nói: “Bệ hạ, lão nô còn có một lời muốn khuyên bệ hạ.”

“Ngươi nói!”

“Bệ hạ, sự phán xét công lao cao thấp của trận chiến Lũng Hữu, nói trắng ra, thì chính là sự tranh đấu giữa quân An Tây và quân Lũng Hữu.

Bệ hạ nếu thiên về phía quân Lũng Hữu, tất sẽ làm dấy lên sự bất mãn mãnh liệt của quân An Tây.

Sự thật để ngay ở đó, chận lại quân chủ lực Thổ Phồn là do công của An Tây Xích Hầu doanh, cuối cùng đoạt được Thạch Bảo thành là do An Tây Mạch đao doanh thực hiện, nếu kiên quyết ghi công đầu trên người quân Lũng Hữu, không chỉ có quân An Tây bất mãn, các quân khác đều sẽ bất mãn, bệ hạ, mất nhiều hơn được đó!”

Cao Lực Sĩ một lời đánh trúng ngay điểm yếu, Lý Long Cơ vừa mới hạ quyết tâm xong lại bắt đầu dao động, đúng vậy, hắn quá muốn chiếm lấy Cửu khúc và Đại Phi Xuyên, đến nỗi mà không nhìn thấy được hậu quả nghiêm trọng khi thiên vị quân Lũng Hữu, hắn trầm tư trong chốc lát, liền hỏi: “Vậy Đại tướng quân có phương án nào tốt hay không?”

Cao Lực Sĩ sớm đã có suy tính trong bụng, hắn cười nói: “Bệ hạ, tối hôm qua lão nô suy nghĩ một đêm, chỉ bằng bệ hạ đem trận chiến Lũng Hữu một tháo thành hai.”

Lý Long Cơ nhất thời có hứng thú, vội vàng hỏi: “Như thế nào là một tháo thành hai?”

“Rất đơn giản, Ca Thư Hàn thân là chủ soái liên quân, bệ hạ cứ mặc sức trọng thưởng hắn, làm cho hắn khác biệt so với chư quân phía dưới, như vậy bất luận các quân nào cũng sẽ không có ý kiến.

Tiếp theo là gia tăng phong thưởng cho các quân tham chiến.

Lão nô đề nghị quân An Tây và quân Lũng Hữu xếp công đầu ngang nhau.

Lý Khánh An mặc dù công trạng lớn lao, nhưng trong ba nghìn người của hắn dù sao cũng có một ngàn năm trăm quân Lũng Hữu, quân Lũng Hữu cũng tử trận hơn một vạn người, như vậy, đối với đôi bên đều có thể tiếp nhận.”

Lý Long Cơ híp mắt nở nụ cười, không hổ là phụ tá đắc lực của mình, đòn cân bằng này cao mình thật đấy!

“Thôi được!

Trẫm phải tiếp tục thương lượng một chút nữa với các tướng quốc.

Đi truyền ý chỉ của trẫm, lệnh bọn họ lập tức đến Đại Đồng Điện tham dự hội nghị.”

Từ Hưng Khánh Cung đi ra, sắc trời đã gần đến ngọ.

Tuy rằng tối hôm qua đánh một giấc thật sâu, cảm giác thân thể khôi phục rất nhiều, nhưng Lý Khánh An vẫn còn sự yếu ớt của trạng thái sức khỏe vừa lành, hắn nhìn nhìn sắc trời, cười nói với hai tùy tùng: “Chúng ta tìm một chỗ ăn cơm trưa đi!”

Hai viên tùy tùng Giang Tiểu Niên và Triệu Diên Tự đều là người Hán An Tây, lần đầu tiên đến Trường An, hai người nhìn nhau nói: “Chúng tôi nghe theo sự an bài của tướng quân.”

“Tốt lắm, đi Thái Bạch tửu lâu, để hai ngươi nếm thử tửu quán tốt nhất Trường An.”

Ba người quay đầu ngựa lại chậm rãi đi về hướng chợ đông.

Thấm thoát đã đến ngày mười lăm rồi, người đến chợ đông mua hàng đông như mắc cửi.

ở phía xa, Lý Khánh An đã thấy bức tường cao tuyết trắng của Thái Bạch tửu lầu, liền chỉ vào cười nói: “Đã thấy chưa, nơi đó chính là rất Thái Bạch tửu lầu, tửu quán nối danh nhất Trường An.”

Hắn vừa dứt lời, chỉ thấy một đội kỵ binh đối diện chạy đến như bay, khoảng hai mươi mấy người, ai nấy đều vai u thịt bắp.

Cầm đầu là một đại tướng trung niên cao gầy trắng trẻo, chính là Tiết độ phó sử Lũng Hữu, Đô đốc Thiện Châu Đổng Diên Quang.

Hai người đối diện nhau mà báng qua, gần như là ghìm chặt chiến mã, trợn mắt nhìn nhau, quả là oan gia ngõ hẹp.

Lý Khánh An và Đổng Diên Quang vốn cũng không thù hận, nhưng một trận chiến Lũng Hữu, khiến cho hắn và Lý Khánh An kết hạ mối thù sinh tử.

Trong chiến dịch Lũng Hữu, Đổng Diên Quang dẫn sáu vạn quân Lũng Hữu Hà Tây phụ trách bám trụ chủ lực Đạt Trát Lộ Cung, nhưng hắn bị A Bố Tư khiêu khích, cho rằng mục đích của Ca Thư Hàn là mượn tay quân Thổ Phồn, tiêu diệt binh lực của mình, liền tự tiện rút quân.

Cũng vì lòng ích kỷ của hắn tác quái, làm cho ba nghìn người của Lý Khánh An gần như toàn quân bị diệt.

Lúc này, Đổng Diên Quang cũng hận Lý Khánh An thấu xương, sự huy hoàng Lý Khánh An phán chiếu ra sự đê tiện của hắn, làm hắn nghiến răng nghiến lợi, cũng làm hắn hoảng loạn không yên, con đường làm quan của hắn cực kỳ có thể sẽ kết thúc như vốn dĩ vào kinh ăn mừng chiến thắng không có phần của hắn, nhưng hắn nhận được lệnh của Binh bộ, mệnh hắn vào kinh báo cáo công tác, hắn vừa mới tiến vào thành Trường An.

Nếu để cho Lý Khánh An lựa chọn một người, có thể để hắn từ bỏ tiền đồ mà giết rồi cảm thấy hả hê, thì người đó chính là Đổng Diên Quang.

Tên đầu sỏ làm hơn hai ngàn sáu trăm huynh đệ của hắn chết thảm trên Xích Lĩnh, Lý Khánh An tay ấn hoành đao, thù hận khắc cốt dõi theo hắn.

Nếu ánh mắt có thể giết người, thì Đổng Diên Quang lúc này đã một đống thịt vụn.

Đổng Diên Quang khoát tay, hai mươi mấy tên thân binh bao vây ba người Lý Khánh An lại.

Đổng Diên Quang hừ một tiếng thật mạnh, chậm rãi tiến lên nói: “Lý Khánh An, lần này ngươi được thăng quan phát tài rồi!”

“Nhờ phước ngươi ban tặng!”

Đổng Diên Quang ngửa mặt lên trời cười to, trong tiếng cười mang theo một tia khô khốc, hắn bỗng nhiên hạ giọng nói: “Lý tướng quân, chúng ta làm một cuộc giao dịch không?”

Lý Khánh An lạnh như báng ngóng nhìn hắn, lửa giận trong mắt đã biến thành một sự thù hận sâu đậm, một bàn tay cứng ngắt cầm chặt chuôi đao, tựa hồ như chờ đợi một cơ hội săn giết.

Đổng Diên Quang bỗng nhiên cảm nhận được cái gì, hắn lui về phía sau một bước, cắn răng một cái nói: “Lý tướng quân hà tất phải như vậy chứ?

Người đã chết, chúng ta về sau sẽ không còn có chút lợi ích liên quan gì nữa.

Hơn nữa chúng ta đạt được giải hòa, cũng là hy vọng của Thánh thượng.

Nếu ngươi đồng ỷ, ta có thể ra một vạn quan để trấn an binh sĩ của ngươi.”

“Muốn hòa giải cũng được, ta chỉ muốn một thứ.”

“Muốn thứ gì, ngươi nói, chỉ cần ta có thể làm được.”

Đổng Diên Quang mừng rỡ.

Lý Khánh An gằn giọng từng chữ một: “Đầu người của ngươi!”

Sắc mặt của Đổng Diên Quang trở nên trắng bệch, hắn liên tiếp lui về phía sau hai bước, nheo mắt lại nói: “Lý Khánh An, đừng tưởng rằng ngươi có Cao Lực Sĩ nâng đỡ mà có thể ngông cuồng, ta nói cho ngươi hay, ta Đổng Diên Quang quan vẫn làm như cũ, cùng lắm thì đối chỗ khác, còn ngươi, hừ!

Đi chó cắn chó với Ca Thư Hàn đi!”

Đổng Diên Quang mặc sức cười to, vung tay lên, “Chúng ta đi!”

Hai mươi mấy tên thân binh cảnh giác bảo vệ Đổng Diên Quang, phóng ngựa chạy đi như bay.

Lý Khánh An nhìn chằm chằm vào bóng dáng hắn từ từ biến mất.

Hắn trầm tư chốc lát, nói với hai viên hầu cận: “Chúng ta đi về trước, có một vài việc, ta cần suy nghĩ kỹ một chút.”

Đổng Diên Quang ầm ĩ cười to khó nén lại sự sợ hãi trong nội tâm hắn.

Cho dù không sợ xung đột chính diện với Lý Khánh An, hắn cũng sợ hãi Ca Thư Hàn từ sau lưng thọc gậy hắn.

Báo cáo của Ca Thư Hàn hắn đã nhìn qua bản thảo.

Tuy rằng Ca Thư Hàn không buộc tội hắn chính diện, nhưng khi viết lời đánh giá công lao của Lý Khánh An, rõ ràng vạch ra là do hắn Đổng Diên Quang làm trái quân lệnh mà nên.

Lần này Binh bộ triệu hồi hắn về báo cáo công tác, vừa lúc chính là ở vào thời khắc quan trọng nhạy cảm này, hắn càng nghĩ càng sợ, không dám hồi phủ, bèn trực tiếp phi ngựa về phía Tuyên Nghĩa phường.

Tuyên Nghĩa phường cũng là một trong những vùng đất báu phong thủy của Trường An, thuộc miền đất đồi cao ‘Cửu ngũ’.

Quan viên bình thường là không cho phép kiến phủ ở trong này.

Tể tướng Bùi Độ từng vì xây phủ trên miền đất đồi cao “Cửu ngũ” này, bị người khác mượn cơ hội vu khống là ‘Xây nhà ở cương nguyên, không gọi mà tự đến, có thể thấy lòng dạ là thế nào rồi’, nhưng cũng không phải là tuyệt đối.

Một số đại thần cực kỳ được hoàng đế sửng ái cũng được cho phép kiến phủ ở trong này, để tỏ sự vinh quang, ví dụ như phù đệ của danh tướng Khai Nguyên Trương Thuyết chính là xây tại Tuyên Nghĩa phường.

Trương Thuyết đã qua đời, hiện nay ở tại phủ đệ của hắn chính là trưởng tử của hắn, Hộ bộ Thượng thư Trương Quân.

Đổng Diên Quang chạy gấp một mạch tới trước Trương phù.

Đổng Diên Quang và Trương Quân quan hệ trước giờ vẫn không tồi, lúc trước chính là Trương Quân tiến cử Đổng Diên Quang đi đánh Thạch Bảo thành, Trên thực tế, chỗ dựa của Đổng Diên Quang là Khánh vương Lý Tông, nhưng Đổng Diên Quang cũng biết, Khánh vương địa vị tuy cao, nhưng chưa chắc biết được tình hình mới nhất trong triều, chỉ có từ chỗ Trương Quân, hắn mới có thể nghe ngóng được tin tức xử trí của triều đình về hắn.

Lúc này vừa qua khỏi giữa trưa, Trương Quân vẫn còn trong triều chưa quay về.

Đổng Diên Quang trong lòng lo lắng, liền đừng ở trước Trương phủ chờ đợi Trương Quân hạ triều.

Hắn cũng rất may mắn, đợi không đến nửa canh giờ, mười mấy tên thị vệ hộ tống một chiếc xe ngựa chậm rãi đi tới, trên xe ngựa cắm một ngọn cờ xí, mặt trên viết ba chữ ‘Trương thượng thư’, đúng là Trương Quân đã trở về sớm hơn dự định, Đổng Diên Quang cuống quít tiến lên chào, nhưng vài tên thị vệ đã ngăn cản hắn.

“Xin chuyển cáo Trương thượng thư, nói là Đổng Diên Quang cầu kiến!”

“Đổng tướng quân xin chờ một chút.”

Một tên thị vệ tiến đi bẩm báo.

Hôm nay Trương Quân có chút cảm mạo, cho nên đã hồi phủ sớm.

Trước giờ ngọ, Thánh thượng triệu tập hắn và vài vị tướng quốc mở hội nghị, định ra phương án phong thưởng cuối cùng của chiến dịch Lũng Hữu.

Phương án phong thưởng cuối cùng này rất khác so với phương án Binh bộ trình lên, báo cáo của Ca Thư Hàn, bất ngờ là quân Lũng Hữu và quân An Tây cùng xếp công đầu ngang nhau, Trương Quân có thể lý giải thuật cân bằng của Lý Long Cơ, nhưng hắn có điểm không hiểu sự thăng chức cao của Lý Khánh An.

Cố nhiên, Lý Khánh An trong chiến dịch lần này trung lập hạ công lớn, là nên phong thưởng, điều này mọi người đều biết, nhưng Trương Quân lại cho rằng, Thánh thượng tuyệt đối sẽ không để Lý Khánh An độc lập quản binh.

Lý do rất đơn giản, Lý Khánh An có một kim bài ra vào đông cung, là được Hoàng thượng chấp thuận, một trong mười tên đại thần có thể tiến vào đông cung, điều này chứng tỏ, Lý Khánh An ở một mức độ nào đó đã nương nhờ thái tử.

Thánh Thượng làm sao mà cho phép người của thái tử độc lập quản binh, Hoàng Phủ Duy Mình, Vương Trung Tự đã có vết xe đổ trước đó, chẳng lẽ Thánh thượng lại mở rộng khoan dung với thái tử sao?

Điều này làm cho Trương Quân nghĩ trăm bận cũng không tài nào lý giải được.

Lúc này, ngoài xe ngựa có thị vệ bẩm báo nói: “Thượng thư, Đổng Diên Quang ở đây ngoài xe cầu kiến!”

‘Đổng Diên Quang!’ Trương Quân giật mình một cái, lúc này người này chính là ôn thần (kẻ mang lại dịch bệnh, kẻ xúi quẩy).

“Không gặp!

Cứ nói là ta bị bệnh, có chuyện gì về sau hẵng nói.”

Trương Quân nhìn cũng không muốn nhìn người này dù chỉ một cái.

Thị vệ lát sau quay lại nói với Đổng Diên Quang: “Đổng tướng quân, Thượng thư nhà ta nói ngài thân thể không khoẻ, cho nên mới hạ triều sớm, ngày khác sẽ gặp lại Đổng tướng quân, xin Đổng tướng quân thứ lỗi.”

Đổng Diên Quang giống như một chân đạp hụt té vào trong động băng, hắn cả người đều lạnh lẽo, Trương Quân cho dù là bệnh đi chăng nữa, cũng sẽ mở cửa sổ xe ra và nói với hắn đôi câu.

Nhưng hiện tại lại lạnh lùng như băng giá, đây không phải là bệnh, mà là hắn chẳng hề muốn gặp mình, chẳng lẽ triều đình thật sự phải...

Đổng Diên Quang sợ hãi tới cực điểm, hắn bỗng nhiên xông lên trước ngăn lại xe ngựa, quỳ xuống lớn tiếng nói: “Khẩn cầu Thượng thư chỉ lối sáng cho Đổng mỗ.”

Xe ngựa ngừng lại chốc lát, từ trong xe ngựa đi ra một tên thư đồng, tiến lên chắp tay nói: “Đổng tướng quân, Thượng thư nhà ta tặng ngài một câu.”

cửa sổ xe của Trương Quân chưa từng mở ra.

“Vị đại ca này xin nói cho ta biết, Thượng thư đã nói gì?”

“Thượng thư nói, ngài đã đi đừng phường, nhưng lại tìm nhầm cửa.”

Thư đồng cười xòa, xoay người hồi phủ, Đổng Diên Quang ngơ ngác đừng ở nơi đó, gặm nhắm hàm nghĩa của câu nói này.

Đi đúng phường, nhưng lại tìm nhầm cửa, ý nói là , nên tìm một quan viên khác ở Tuyên Nghĩa phường, đó sẽ là ai chứ?

Đổng Diên Quang vắt hết óc cũng không nghĩ ra được, hắn chỉ đành cỡi ngựa rời đi.

Khi đến nơi cách cửa phường chừng một dặm, Đổng Diên Quang bỗng nhiên nhìn thấy một tòa nhà lớn đang xây, gần như sắp hoàn công rồi, khí thế bàng bạc, nhìn từ cấp bậc kết cấu của nóc nhà, không phải bình dân bình thường có thể ở được.

Đổng Diên Quang suy nghĩ thoắt xoay, hắn vội vàng hỏi một người qua đường nói: “Xin hỏi tòa nhà lớn kia là nơi ở của người phương nào?”

Người qua đường quay đầu lại nhìn nhìn cười nói: “Quân gia, đó là nhà mới của Dương trung thừa.”

“Dương trung thừa nào vậy?”

Người qua đường khinh bỉ nhìn vào hắn, nói: “Họ Dương ở Trường An, còn ai vào đây?”

Chương 143: Lời mời của Khanh Vương

Đổng Diên Quang cũng hiểu ý của Trương Quân, lão nên đi cầu Dương gia đang làm mưa làm gió bây giờ.

Đổng Diên Quang liền như vừa bị đánh đòn phủ đầu, lập tức thức tỉnh.

Đúng vậy!

Vận mệnh của hắn nắm giữ ở trong tay hoàng đế Đại Đường, còn có cách nào hiệu quả hơn lời cầu tình của người đầu gối tay ấp với người?

Nghĩ thông suốt điểm này, Đổng Diên Quang vội vàng chạy về nhà.

Lão với Dương gia vốn không có giao tình gì, nhưng hiện tại có việc gấp cầu người ta, cho dù phải dốc cả gia sản cũng đáng.

Nhà lão ở phường Bảo Ninh, là một tòa đại trạch chiếm địa hơn mấy chục mẫu.Vừa về đến cửa đã thấy gác cổng chạy ra báo , “Lão gia, người về thật đúng lúc!”

“Chuyện gì thế?”

“Nửa canh giờ trước, Khánh vương phủ có sai người đến , nói là Khánh vương muốn gặp người, nói nếu người trở về lập tức đi vương phủ gập vương gia.”

Đổng Diên Quang nhìn nhìn sắc trời, lúc này Dương Chiêu có thể còn chưa xuống chiều.

Cũng tốt, Cầu Khánh vương thử, thêm một người để cầu cạnh lại thêm một con đường sống.

Đổng Diên Quang dù đã mỏi mệt vô cùng , nhưng lão vẫn cố gượng tinh thần đi đến Vương phủ.

Từ năm trước Dương Châu năm trước, Khánh vương Lý Tông im lìm hẳn.

Đợi mãi cho ảnh hưởng sự kiện Dương Châu dần dần lu mờ, Lý Tông lúc này mới lại bắt đầu năng động hẳn.Giao thừa năm trước, phụ hoàng chấp thuận hắn nạp hiền, vì thế Lý Tông liền đồ món tiền lớn cho xây một khu nhà bác thư quán.Đấy chính là một khu tàng thư quán.

Thư quán không chỉ có tàng thư phong phú, hơn nữa cả chỗ ăn ở tiện nghi đầy đủ, chiêu lãm không biết bao nhiêu văn nhân nhã sĩ nổi tiếng vào đây nghiên cứu học vấn, dậy dỗ đệ tử.

Chỉ qua nửa năm kinh doanh, Lý Tông đã dần có tiếng cầu hiền.

Chiến dịch Lũng Hữu lần này, Lý Tông cũng như tất cả những người dân Đại Đường khác, đều vô cùng quan tâm tiến triển trận chiến.

Trong tất cả các chư hầu tham gia chiến dịch Lũng Hữu, lão cũng có thể lực của riêng mình, đó chính là Đổng Diên Quang.

Khoảng mười năm trước, lúc Đổng Diên Quang còn mới chỉ là một Trung lang tướng Kin Ngộ Vệ, lão đã là tâm phúc của Lý Tông.

Dưới sự đào tạo tận tình của Lý Tông, Đổng Diên Quang từng bước thăng quan, cuối cùng làm đến chức Tả vệ đại tướng quân, năm ngoái được phái làm Đô đốc Thiện Châu, tay nắm trọng quyền,trở thành một trong số các nhân vật hạch tâm trong bè cánh Khánh Vương.

Lần này chiến tranh Lũng Hữu bùng nổ, chỉ vì một ý sự sai sót của lão, mà gây họa tày trời, Lý Tông vừa hận lại vừa lo.

Nếu Đổng Diên Quang bị bãi chức, vậy thế lực quân sự của lão sẽ bị tổn hao.

Lý Tông được tin Đổng Diên Quang đã quay về Trường An.

Giờ này,lão đương nôn nóng chờ trong thư phòng.

“Điện hạ, Đổng tướng quân đã đến!”

Lý Tông lập tức tinh thần phấn chấn hẳn lên, “Mau!

Mau cho hắn vào!”

Đổng Diên Quang tiến phòng liền quỳ rạp trên mặt đất, lão bắt đầu lên tiếng khóc rống, “Điện hạ, thần có tội, đã phụ lòng điện hạ, điện hạ trách phạt ta đi!”

Trương Quân không chịu quản , Dương Gia không có thâm tình.Hiện tại, Đổng Diên Quang chỉ còn có thể ôm chằm lấy chân giò Khánh vương.

“Hay lắm!

Hay lắm!

Ngươi đường đường một Đại tướng quân, khóc lóc cái gì!”

Lão khóc lóc khiến Lý Tông có phần bực bội, khoát tay chặn lại nói: “Ngươi ngồi xuống trước.

Từ từ nói rõ nguyên nhân với ta, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Đổng Diên Quang vừa lau nước mắt vừa kể lại câu chuyện một cách tỉ mỉ, cuối cùng nói: “Thuộc hạ nhất thời hồ đồ, đã trứng kế gấp lửa bỏ tay người của A Bố Tư, hiện tại hối hận thì đã muộn, cầu điện hạ cứu ta một mạng.”

“Ngươi chẳng lẽ là đứa trẻ ba tuổi sao?

Thế mà lại trúng kế sách của người Hồ, thật làm ta mất mặt!”

Lý Tông chắp tay đi tới đi lui trong phòng.

Trong lòng thật sự tức giận, tên Đổng Diên Quang này sao lại ngu xuẩn đến thế, không biết rằng chiến dịch Lũng Hữu là sự tình to đằng trời của phụ hoàng sao?

Đổng Diên Quang quỳ rạp trên mặt đất, không dám hó hé một tiếng, chỉ nhìn chằm chằm dịp độ qua lại của Lý Tông.

Từ bước chân của Lý Tông, Đổng Diên Quang đoán được Lý Tông muốn bảo lão.Trong lòng lão mừng rỡ, lại oai oái nói: “Thuộc hạ cũng là một lòng nghĩ muốn thay điện hạ bảo tồn thực lực, cầu điện hạ niệm thuộc hạ không có công lao cũng có khổ lao,hãy cứu thuộc hạ một lần.”

“Ta biết, chuyện này bổn vương sẽ nghĩ biện pháp thay ngươi cầu tình, ngươi đi về trước!

Ngoan ngoãn ngồi kiểm điểm trong nhà, đừng gây chuyện sinh sự thêm cho ta nữa. ”

“Tạ ơn điện hạ!

Tạ ơn điện hạ!”

Đổng Diên Quang dập đầu lạy liền ba cái, nước mắt nhầy nhụa địa lui ra.

Lý Tông chậm rãi ngồi xuống, lúc này, con hắn Lý Cầu từ trong buồng đi ra, cười nói: “Phụ vương, thật sự muốn ra tay tham gia việc này?”

Lý Tông thở dài, nói: “Con không biết.

Kỳ thật ta tuyệt không muốn những tay việc này .Nhưng nếu quả ta mặc kệ, thì những người khác trong Khánh vương đảng sẽ có cám giác thỏ tử hồ bi, sẽ nói ta không quan tâm cấp dưới, ta cũng khó xử!”

“Nhưng phụ vương đã cân nhắc qua lợi và hại của việc này chưa.

Hiện nay toàn Trường An thành đều oán hận Đổng Diên Quang .Nếu phụ vương ra mặt thay hắn, chẳng phải là trở thành tấm bia đỡ đan cho Đổng Diên Quang?

Thành kẻ thù của quân An Tây,sẽ bại hoại danh tiếng cả năm nay phụ vương vất vả gầy dựng.Hơn nữa, phụ vương cứu Đổng Diên Quang, những người Khánh vương đảng khác chưa chắc đã cảm kích.”

Lý Tông ngây ngần cả người, lão nghĩ vấn đề có phần đơn giản, nhưng lại thật không ngờ chính mình sẽ trở thành tấm bia cho mọi người chỉ trích.Lão nhìn nhìn cậu con trai đầy tâm kế của mình, liền cười nói: “Con trai của ta có đề nghị gì không?”

Lý Cầu khẽ cười nói: “Phụ vương, con đề nghị tiếng sấm tiểu, hạt mưa đại.

Chuyện này phụ vương tốt nhất đừng xuất đầu lộ diện, nhưng có thể chéo lái đằng sau, nói không chừng còn được hiệu quả nhất tiễn xạ song điêu.”

Lý Tông rất có hứng thú, vội vàng hỏi: “Nhất tiễn xạ song điêu như thế nào?”

“Con nghe nói Lý Khánh An và thái tử đi rất gần nhau.

Nếu hắn lần này thăng chức, cũng có nghĩa thế lực thái tử tăng trưởng.Ý con là, phụ vương không ngại mời Lý Khánh An đến vương phủ dự tiệc.

Bề mặt là giúp điều giải mối thù giữa hắn và Đổng Diên Quang, cho hoàng tổ phụ cảm thấy phụ vương rất khiêm tốn, biết lo nghĩ cho đại cục, mà đằng sau là ly gián quan hệ giữa hắn và thái tử.”

“Cao!”

Lý Tông vỗ tay, khen: “Với tính đa nghi của Lý Hanh, hắn tất sinh bất mãn, con ta quả nhiên cao minh!”

Sau khi hồi phủ Lý Khánh An, liền viết một phong thơ cho Cao Tiên Chi.

Hắn kề tỉ mỉ hết mọi việc xảy ra gần đây trong thơ.

Trong việc tranh giành công lao lần này đã không đơn thuần là vinh nhục của cá nhân hắn, mà liên quan đến tất cả An Tây quân.

Hắn nhất định phải bẩm báo Cao Tiên Chi.

Viết xong, hắn buông bút thổi cho khô mực, lại đóng kín thư lại đưa Giang Tiểu Niên: “Giao thư này cho An Tây Tiến Tấu viện, để bọn họ lập tức đưa đến Tây An.

Ngoài ra, ngươi đi thêm một chuyến đến căn cứ của Kim Ngộ vệ, mời Lý Tự Nghiệp tướng quân tối nay nhất định phải đến đây một chuyến.”

“Thuộc hạ đi liền!”

Giang Tiểu Niên nhận lấy thư vội vàng đi ra.

Đúng lúc này, La quán gia ở ngoài cửa nói: “Lý tướng quân có nhà không?”

Lý Khánh An đi ra mở cửa cười nói: “Chuyện gì thế?”

“Lý tướng quân đi ngoài cửa nhìn xem!

Có người tìm ngươi.”

“Người nào tìm ta?”

Lý Khánh An thấy gã tươi cười cổ quái, không khỏi có chút nghi hoặc.

“Lý tướng quân đi sẽ biết.”

La quản gia rốt cục nhịn không được, che miệng ha ha bật cười.

Lý Khánh An trong lòng càng thêm nghi hoặc, hắn bước nhanh đi ra cửa lớn.

Ngay lập tức hắn ngây ngẩn cả người.

Chỉ thấy đại môn phủ Cao Lực Sĩ đứng đầy bốn năm mươi vị tiểu cô nương trẻ tuổi, đa phần mười lăm sáu tuổi, ai ai đều ăn mặc trang điểm diễm lệ xinh đẹp.Hơn nữa hoá trang của các nàng đều thiên kì bách quái.Có người mặt vẽ đầy hoa đào, thân mặc chiếc váy dài mà bạc ánh trăng, hệt như con hồ ly tinh vừa xuống núi; có người đuôi mắt tô thành màu xanh lục, môi màu tím, tóc rối tung, phảng phất yêu nữ hiện thế.. .Mỗi nàng đều an mặc rất ư cá tính, xa xa có chừng mười xe ngựa đang đậu, hiển nhiên các nàng đã cùng đón xe đến.

Cứ thế, trước cổng, bốn năm mươi tiểu cô nương đang chí chóe trước cửa,hình như đang tranh cãi một vấn đề gì đấy.

Một tiểu nương vẽ kiều trang điềm “thâm tím” đang cao giọng cãi lại điều gì đấy, nàng huơ tay to tiếng nói: “Nếu các ngươi không tin, đợi một hồi Lý đại ca đi ra, ta sẽ cầm tay hắn cho các ngươi xem, chỉ là nếu thua cuộc các ngươi đừng có mà chối!”

“Minh Châu, người chúng ta muốn xem là Lý Khánh An, ngươi đừng tìm bừa một tên họ Lý đến mạo nhận.”

“Các ngươi không tin sao?

Ta sẽ đi vào tìm hắn.”

Tiểu nương ấy tất nhiên là Độc Cô Minh Châu.

Hai ngày nay,sự tích của Lý Khánh An đã truyền khắp Trường An, trở thành anh hùng làm say lòng biết bao người thiếu nữ.

Minh Châu đương nhiên là kiêu ngạo khoe với đám bạn “sành điệu” của mình về quan hệ với Lý Khánh An, và lập tức gây bao nỗi di nghị.

Để bảo vệ lòng tự trọng, nàng đã hiên ngang dẫn hết tất cả bọn họ đến đây tìm hắn.

Nàng quay người lại, đã thấy Lý Khánh An liền đừng ở bậc thang cười tủm tỉm nhìn mình.

Bỗng chốc, mặt nàng đỏ bừng lên.

Gặp nàng, hắn như gặp một cơn gió mát thổi tan mọi u buồn u ám trong lòng.

“Lý đại ca!”

Minh Châu xấu hổ đến mức cả mắt cũng không dám ngước lên.

“Minh Châu, đây đều là bằng hữu của ngươi sao?”

Lý Khánh An cười hỏi.

“ừm!

Các nàng ấy đều muốn đến gặp ngươi.”

Minh Châu quay đầu lại nhìn thoáng qua đám tiểu nương kia, tất cả ánh mắt mọi người đều mắt sáng long lanh nhìn chăm chú Lý Khánh An.Trong mắt họ toàn sự sùng bái không kiềm được.Minh Châu trong lòng tự hào dị thường , nàng la lớn: “Các ngươi thấy chưa?

Đây là Lý Khánh An, anh hùng Lũng Hữu chi chiến!”

Nàng nhẹ nhàng nhất cắn môi, vội liếc mắt nhìn Lý Khánh An, nhỏ giọng nói: “Lý đại ca, ta và các nàng ấy đánh cược, ngươi có thể hay không...”

“Có thể hay không cái gì?”

Lý Khánh An vừa cười vừa tiến lên trước nắm lấy tay nàng.

Minh Châu cảm động đến mức xém rơi nước mắt.Nàng gọi khẽ một tiếng, lập tức nhào vào lòng Lý Khánh An.

Trước cửa phủ Cao Lực Sĩ bỗng chốc toàn tiếng kêu ré của các cô nàng đỏng đảnh.

Các nàng không tài nào kiềm nổi sự kích động trong lòng, vội kéo váy dài của mình òa về trước, vây kín Lý Khánh An lại.

Lý Khánh An sợ quá giơ cao tay la toáng lên: “Ta tặng các ngươi một vật.”

Nhờ câu nói này của hắn mới bảo vệ được vết thương chưa lành sau lưng.

Các tiểu nương lập tức im lặng, mắt đầy chờ đợi nhìn hắn.

Hắn cũng tranh thủ lùi liền ra sau hai bước, lưng tựa vào cửa lớn, cười nói: “Ta tặng các ngươi mỗi người một cây tiễn, trên đó có tên ta đích thân khắc lên.”

Các tiểu nương lại mừng rỡ reo lên.

Khánh An bỗng thấy dưới bậc tam cấp còn có một chàng trai trẻ mặc cẩm bào đang nhìn hắn cười tủm.

Đấy chính là con trái Khánh Vương Lý Cầu.

Bọn họ từng biết nhau hồi ở Dương Châu.

Khánh An nhìn các tiểu nương cười nói: “Các nàng đợi một lát, ta phải gặp một người bạn.”

Hắn đi xuống bậc tam cấp hỏi: “Tiều vương gia, ngài vẫn khỏe chứ?”

Lý Cầu nhìn các tiểu nương, cũng trả lễ đáp: “Lý Tướng quân danh khắp Trường An, không biết có bao nhiêu tiếu thơ đài các danh môn muốn gả cho Lý Tướng quân.

Nếu không phải do cùng họ không thể lấy nhau, ta cũng muốn gả em gái ta cho ngươi.”

“Tiểu vương gia hay nói đùa.”

Lý Khánh An gập Lý Cầu đang cầm trên tay một thiệp mời cửa tinh tế, liền cười nói: “Tiếu vương gia tìm ta có chuyện gì?”

“Là như thế này, phụ vương ta vẫn ngưỡng mộ Lý tướng quân, đã muốn cùng Lý tướng quân gặp một lần từ lâu, nhưng vẫn không có cơ hội, hôm nay để ta tới thỉnh Lý tướng quân qua phủ uống chén rượu nhạt.”

Nói xong, hắn đưa thiệp mời cầm trong tay cho Lý Khánh An, thành khẩn nói: “Đây là thiệp mời tự tay phụ vương viết.

Đây chính là tấm thiệp mời mà năm năm nay lần đầu tiên phụ thân ta tự tay viết mời thỉnh đại thần dự tiệc.

Lan trước là năm Thiên Bảo thứ ba phụ thân đã viết để mời Cao Lực Sĩ.

Đây là chút lòng thành của phụ vương, dù thế nào Tướng quân cũng phải nể mặt đến.”

Lý Khánh An nhận thiệp mời nhìn nhìn, quả nhiên do Lý Tông tự tay viết, phía dưới có kí tên hắn.

Lý Khánh An áy náy nói: “Vương gia ta không dám không nể mặt.

Chỉ là tiểu vương gia, tại hạ lưng bị trọng thương, tối nay còn phải liệu thương, thật sự không tiện đi đâu.”

Lý Cầu đành phải xuất chiêu bài cuối cùng ra để chặn tất cả lý do của Lý Khánh An.Trừ phi là Thánh thượng hoặc là thái tử triệu kiến, nhưng hắn đã hỏi thăm qua.

Cả Hưng Khánh cung hoặc Đông cung tối nay đều không có dự kiến tiếp đãi trọng thần.

Nếu Lý Khánh An dám can đảm dùng nó làm cớ, hắn sẽ mang đại tội giả truyền Thánh chỉ.

Ngoài ra, còn có việc gì quan trọng hơn thiệp mời tự tay viết của Khánh vương?

Lý Cầu trong lòng rất ư đắc ý vì âm mưu tính toán, không ngờ Khánh An lại tự nói thương tích mình trầm trọng đến thế.

Khiến hắn nhất thời không phản biện được.

Không đợi hắn mở miệng, Lý Khánh An vội nói: “Kỳ thật hôm nay là ngày giỗ tổ phụ ta đã qua đời mười năm nay.

Ta muốn thủ linh cho người để tận chữ hiếu.

Tiểu vương gia, thật sự xin lỗi, hay đổi ngày, ta nhất định sẽ đến!”

Lý Cầu tròn xoe mắt không nói lên được lời nào.

Hắn thế mới phát hiện kế hoạch của mình chưa đủ cao minh.

Hắn thở dài mếu mặt nói: “Ngày mai tướng quân nhất định phải đến.”

“Được, ngày mai nhất định ta sẽ đi.

Ngoài một việc ra, không ta chắc chắn không lỡ hẹn.”

Lý Cầu phỏng phất ngỡ ngàng, tên Lý Khánh An này cò dám đặt cả điều kiện với hắn cơ à.

Hắn do dự một lúc hỏi: “Không biết là việc chi?”

Khánh An nhìn chằm chằm mắt hắn nói: “Lý Khánh An ta ân oán rõ ràng, nếu Khánh vương đã mời Đổng Diên Quang đến, thế thì thật xin lỗi, ta nhất định không ngồi cùng một buổi tiệc với tên cẩu tặc kia!”

Sắc mặt Lý Cầu bỗng chốc trở nên khó xem.

Mặt hắn cũng đơ cố nở nụ cười nói: “Lý Tướng quân nói gì thế này, phụ vương ta sao lại có thể mời Đổng Diên Quang.

Sẽ không có việc ấy, cùng lắm là mời vài vị do sĩ Bác Thư Quán đến, tướng quân không phải lo lắng.”

“Vậy được, nếu tiểu vương gia đã hứa hẹn, vậy chiều tối mai, ta nhất định đúng giờ dự tiệc.”

Lý Cầu bất đắc dĩ, đành cáo từ đi về, Lý Khánh An nhìn hắn bóng dáng đi xa dần , không khỏi lạnh lùng hừ một tiếng.

“Lý đại ca, ngươi đã khỏe sao?”

Minh Châu ở phía sau rốt cục cũng không nhịn được mở miệng hỏi han.

Lý Khánh An quay đầu lại nhìn một đám hoá tiểu nương trang điểm loè loẹt .Mỗi người đều dài cổ trơ mắt chờ hắn, hắn ha hả cười nói: “Tốt lắm!

Tốt lắm!

Ta lập tức sai người lấy cho các ngươi.”

Hắn nói vài câu với một tên thân binh, thân binh vội chạy đi lấy hai ống tiễn ra.

Hắn chỉ vào tiễn nói với các tiểu nương: “Đây đều là tiễn của ta.

Ta sẽ khắc tên ta cho các ngươi, mọi người không phải vội, đi xếp hàng đi xếp hàng.

Đảm bảo mỗi người đều có.”

Các nàng lại một phen kích động, mọi người chen lấn nhau ùa lên, chẳng mấy chốc đã xếp một hàng dài, vừa kêu vừa la.

Khánh An ngồi trên tam cấp rút dao nhỏ ra, bắt đầu khắc tên mình.

Hắn cười chỉ vào một tiểu nương ăn diện như con hồ ly nói: “Ngươi tên gì?”

Tiểu nương e thẹn nói: “Nô gia tên Tống Liên Nhi.”

“Ta biết rồi.”

Lý Khánh An lại lấy cây tiễn đã khắc ba chữ ‘Lý Khánh An’, đưa cho nàng cười nói: “Ta thực sự rất thích kiểu trang điểm của ngươi hoá trang, này chỉ tiền tặng cho ngươi.”

Mãi nửa canh giờ sau, cuối cùng đã khắc xong, cả gia nhân của Cao Lực Sĩ cũng tranh thủ xin xỏ được vài cây .Bọn tiểu nương cuối cùng cũng vui vẻ bỏ đi.

Khánh An mệt mỏi đứng dậy, bắt gặp Minh Châu vừa ở cạnh bên, đang tròn mắt nhìn mình, liền cười nói: “Minh Châu, đêm nay ngươi có rảnh chứ?”

Minh Châu vừa mừng vừa ngạc nhiên, vội vàng nói: “Có!

Đương nhiên là có!”

“Tốt lắm, đợi lát nữa, ngươi ngươi đi một chỗ với ta trước, sau đó ta mời ngươi ăn cơm chiều.”

“Lý đại ca, chúng ta phải đi đâu trước?”

Lý Khánh An ảm đạm cười nói: “Ta muốn đi một chuyến đông cung đã.”

Chương 144: Bái kiến Thái Tử

Thái tử Lý Hanh sống ở đông cung đã suốt một năm rồi.

Tháng sáu, hắn lại cưới lương đệ (thiếp của thái tử, thường chỉ những người thiếp có địa vị rất cao, chỉ đứng sau thái tử phi thôi.

Từ ‘lương đệ’ xuất hiện vào khoảng thời Nam Bắc triều và thời Tùy Đường, từ này có nguồn gốc từ dân tộc du mục Tiên Ti ở phương bắc sau khi Hán hóa) Trương thị, Trương thị nắm được ý tứ của người khác, thùy mị xinh đẹp, dưới sự hầu hạ chu đáo của nàng, sức khỏe của Lý Hanh cũng ngày một tốt hơn.

Hơn nữa sau khi Vương Trung Tự bị biếm truất, Lý Long Cơ đối xử với hắn cũng hơi khoan dung.

Lý Hanh cũng có thể ngẫu nhiên tham dự các quyết sách cho quân quốc đại sự, nhấm nháp được mùi vị thơm ngọt của quyền lực, trong lòng hắn liền dần dần nảy sinh một tia khát khao nắm giữ trong tay.

Cho dù tình cảnh của Lý Hanh đã có sự cải thiện, nhưng có một điểm vẫn làm hắn rất rầu rỉ, đó chính là phụ hoàng vẫn không cho hắn tự ý tiếp kiến ngoại thần, giới hạn tiếp kiến mười vị ngoại thần vẫn không được nới lỏng thêm.

Đương nhiên, Lý Hanh không phải là không được gặp ngoại thần, mà là chỉ có thể gặp ở Hưng Khánh cung.

Lúc hoàng hôn, Lý Hanh vẫn còn ở trong thư phong của Mình Đức điện tại đông cung xem tấu Chương .

Từ sau tháng bảy, Lý Lâm Phổ dưới sự đồng ý ngầm của Lý Long Cơ, mỗi ngày đều đem ngoại chiếu mà trung thư tỉnh ban bố sao chép một phần, phái người đưa cho Lý Hanh, mặc dù không có quyền quyết sách, nhưng Lý Hanh cũng bởi vậy có thể hiểu biết đại sự.

Trong thư phòng bố trí đơn giản và trang nhã, ngọn đèn tỏa sáng dịu dàng, trong chiếc đỉnh đồng ở gốc nhà đang đốt đàn hương tỏa khói nghi ngút.

Trong thư phòng thật yên tĩnh, ngoài Lý Hanh ra, cạnh tường còn đừng viên hoạn quan thân cận của Lý Hanh là Lý Tịnh Trung, ngoài ra, ở một góc khác có một án nhỏ, sau án có một viên bí thư lang của Sùng Văn quán, là một người khoảng chừng năm mươi tuổi, một người lớn tuổi ít cười nói.

Bọn họ tổng cộng có ba người, thay phiên nhau trực ban, công việc của họ chính là phụ trách ghi chép lại mỗi tiếng nói mỗi cử động của thái tử, làm thành thái tử khởi cư lục(một cuốn ghi chép về cuộc sống hằng ngày của thái tử), cuối cùng giao cho sử quán lưu giữ, để mai này làm căn cứ cho việc biên soạn lịch sử nhà Đường.

Thái tử khởi cư lục thuộc loại tư liệu tuyệt mật, bản thân thái tử không xem được, ngoại trừ sử quan ra, cũng chỉ có người đảm nhiệm việc giáo dục cho thái tử là Thái tử tam thiếu mới có thể được xem, đó là căn cứ để kịp thời nhìn ra những điều còn chưa được của thái tử.

Ngoài ra, hoàng đế cũng có quyền xem thái tử khởi cư lục, bởi vậy, bí thư lang mỗi ngày phải sao chép một bản giao cho Lý Long Cơ, để Lý Long Cơ lúc nào cũng có thể nắm giữ cử chỉ lời nói và việc làm của thái tử.

Trên thực tế việc này chính là một loại giám sát một cách đường hoàng mà thôi.

Cho nên rất nhiều việc bí ẳn của Lý Hanh đều phải cậy nhờ tâm phúc hoạn quan Lý Tịnh Trung đi hoàn thành.

Sau này, Lý Hanh cũng sẽ dừng y chang cách này đế giám sát con trai của hắn, đứa con lại giám sát đứa cháu, cứ thế mà tuần hoàn, các thái tử ai ai cũng dựa dẫm vào hoạn quan, ở một mức độ nào đó bèn đưa nó trở thành động lực thúc đầy hoạn quan chuyên quyền sau thời trung Đường, đương nhiên, nguyên nhân mà hoạn quan chuyên quyền thì có rất nhiều, ở đây thì không kể ra nữa.

Lúc này, Lý Hanh đang đọc một quyển tấu Chương mà thái thú Vân Nam là Trương Kiền Đà đưa tới.

Năm trước Nam Chiếu vương Bì La Các bệnh chết, đứa con cả là Các La Phượng tiếp nhận chức vụ Vân Nam vương, khác với vương cũ ở chỗ, Các La Phượng sau khi kế vị liền chỉnh đốn quân sự, kiên quyết cải cách, nhiều lần đột phá làn ranh giới hạn của Đường triều, Nam Chiếu muốn mở rộng bờ cõi đã rõ ràng, trên tấu Chương của Trương Kiền Đà đã chỉ rõ, nếu còn không nghiêm ngặt khống chế Nam Chiếu, một khi Thổ Phồn và Nam Chiếu liên mình lại, Kiếm Nam sẽ gập nguy ngay!

Lý Hanh khe khẽ lắc đầu.

Từ năm trước sau khi phụ hoàng điều Dương Chiêu làm Diêu Châu đô đốc, Kiếm Nam tiết độ phủ trưởng sứ, Lý Hanh liền hiểu được phụ hoàng là muốn dùng Dương Chiêu để giãi quyết vấn đề của Nam Chiếu, hắn thực sự có chút lo lắng, Dương Chiêu có năng lực này sao?

Lúc này, một viên thị vệ đi vào nói: “Điện hạ, An Tây trung lang tướng Lý Khánh An cầu kiến!”

Lý Hanh mừng rỡ: “Mau truyền hắn vào đi.”

Lý Khánh An vừa trở về liền tới gặp mình, đủ thấy hắn rất trung thành với mình, cho tới bây giờ, Lý Hanh vẫn rất hài lòng về Khánh An, tuối trẻ đầy hứa hẹn, đã nhiều lần lập công lớn, nhất là chiến dịch Lũng Hữu lần này, ngày hắn đi lên địa vị cao cũng sẽ sớm đến thôi, người này sớm muộn gì cũng sẽ trở thành cánh tay đắc lực của mình.

Lát sau, Lý Khánh An đi đến, hắn nửa quỳ mà hành lễ theo nghi thức quân đội nói: “Thần tham kiến thái tử điện hạ!”

“Lý tướng quân mau mau xin đứng lên, tướng quân thương thế chưa lành, không cần đa lễ.”

Lý Hanh vội vàng đỡ Lý Khánh An dậy, quan sát hắn từ trên xuống dưới một lúc rồi cười nói: “Đúng là tiều tụy đi rất nhiều, chiến dịch Lũng Hữu lần này, biểu hiện của tướng quân thật là xuất sắc.”

Lý Khánh An ngồi xuống, hắn nhìn Lý Hanh một lúc khom người cười nói: “Khí sắc Điện hạ mới thực sự là tốt hơn rất nhiều, thần thái sáng láng.”

“Suốt một năm trước điều dưỡng được tốt, lại mỗi ngày sáng sớm luyện kiếm, sức khỏe mới dần dần trở nên tốt hơn.”

Hai người hàn huyên vài câu, một viên cung nga bưng hai chén trà sâm đi tới, Lý Hanh cầm lên một chén cười nói: “Lại đây!

Tướng quân cũng uống một chén, đây là nhân sâm thượng hạng do Tân La tiến cống.

Đợi lát nữa ta sai người đem một ít đưa đến cho tướng quân, để điều dưỡng sức khỏe cho tốt.”

“Đa tạ thái tử đã quan tâm.”

Lý Khánh An bưng lên bát chậm rãi hớp một ngụm, khóe mắt lại liếc sang bí thư lang đang ngồi ở góc tường, Lý Hanh hiểu ý, liền nháy mắt với Lý Tịnh Trung một cái, Lý Tịnh Trung lập tức đi ra ngoài bưng tới một chén trà sâm, đi tới đưa cho bí thư lang nói: “Vương tiên sinh, mời dùng trà sâm!”

Viên bí thư lang đang để bút viết đến: ‘An Tây Lý Khánh An bái kiến thái tử, quan tâm đến sức khỏe của thái tử,’ chợt thấy một ly trà sâm đưa tới, hắn vội vàng đứng dậy tạ ơn nói: “Không dám!

Không dám!

Lý công công quá khách khí.”

Hắn vội đưa tay tiếp lấy, không ngờ chén trà sâm quá nóng, tay hắn run một cái, vừa lúc Lý Tịnh Trung buông tay, ‘Xoảng!’ một tiếng, trà sâm bị đồ, toàn bộ mặt bàn đều trớt cả, bí thư lang sợ tới mức liên tục hô: “Vi thần đáng chết!

Vi thần đáng chết!”

“Mau thu dọn đi, đừng để bản ghi chép bị hủy.”

Lý Tịnh Trung vội vàng vẫy tay gọi tới mấy viên hoạn quan: “Đồ chết tiệt này, còn không mau lại đây giúp, đem cái bàn này khiêng ra ngoài dọn dẹp cho sạch sẽ!”

Mấy viên hoạn quan lập tức tiến lên đem cái bàn khiêng ra ngoài, bí thư lang lo lắng cho bản ghi chép của hắn, cũng bỏ mặc việc nghe thái tử và Lý Khánh An chuyện trò, đi theo ra ngoài.

Lúc này, trong thư phòng chỉ còn lại có Lý Hanh và Lý Khánh An hai người, Lý Khánh An từ trong lòng lấy ra thiệp mời mà khánh vương đưa hắn, đặt lên bàn nói: “Đây là thiệp mời mà Lý Cầu vừa mới đích thân đưa tới, nói là khánh vương tự tay viết ra, mời thần đến khánh vương phủ dự tiệc, thần lấy cớ thân thể không khỏe từ chối, hắn lại nói hẹn ngày khác, thần thực khó xử, có ý đến xin điện hạ cho chỉ thị.”

Lý Hanh mở ra xem một lúc, hắn lập tức hiểu được ý của Lý Tông, không khỏi hứ một tiếng, bụng dạ khó lường, hắn khẽ cười nói với Lý Khánh An: “Tướng quân làm tốt lắm, nhưng về sau cũng không cần phải cẩn thận như vậy, tướng quân cứ việc đi dự tiệc, con người của tướng quân ta biết rõ, ta vẫn tin tưởng ở tướng quân mà.”

Nói xong, hắn lại rất nhanh viết xuống một địa chỉ, đưa cho Lý Khánh An nói: “Đánh đố chén trà chỉ có thể ngẫu nhiên mà làm thôi, đông cung nói chuyện không tiện, về sau có việc bí mật gì, có thể đến địa chỉ này, kim bài ta đưa cho tướng quân chính là tín vật, người nơi đó tự nhiên sẽ đem thư chuyển đến cho ta.”

“Thuộc hạ hiểu rồi.”

Lý Khánh An cất thư đi, Lý Hanh lại nói với hắn: “Giữa trưa hôm nay Thánh Thượng và mấy vị tướng quốc đã mở hội nghị chính thức phong thưởng cho quân Lũng Hữu, ta cũng tham gia, ta không ngại tiết lộ cho tướng quân một câu, tướng quân có thể phải rời khỏi An Tây.”

“Cái gì!”

Lý Khánh An quá đỗi kinh hãi, hắn vội vàng hỏi: “Không biết thuộc hạ bị sửa phong đến nơi nào?”

Lý Hanh mỉm cười: “Tướng quân không cần phải gấp gáp, sáng sớm ngày mốt bèn chính thức mở cuộc họp triều đình, đến lúc đó triều đình sẽ chính thức tuyên bố.

Ta nghĩ, tướng quân sẽ hài lòng thôi.”

Lúc này Vương bí thư lang vội vàng đi đến, trong tay cầm một sắp các ghi chép, phía sau đi theo mấy viên hoạn quan đang khiêng cái bàn, hắn khom người với Lý Hanh, tỏ vẻ xin lỗi.

Lý Hanh cười xòa, lại nói với Lý Khánh An: “Lý tướng quân, vừa rồi ngươi nói đến người Hán ở An Tây hơi ít, giao thông khó khăn, triều đình quản lý không tiện, những điều này ta đều ghi nhớ rồi, ta sẽ nói với Thánh Thượng về suy nghĩ của tướng quân, được rồi!

Lý tướng quân, ta biết ngươi có thương tích trong người, sẽ không giữ tướng quân lại đâu, tướng quân đi đi!”

“Thần cáo lui!”

Lý Khánh An thi lễ, từ từ lui ra, Vương bí thư lang ngồi xuống, lập tức để bút viết: ‘An Tây Lý Khánh An bái kiến thái tử, song phương bàn về sự việc ở An Tây, An Tây người Hán hơi ít, giao thông khó khăn vân vân, nói chuyện với nhau một cách sơ lược, kế đó bèn thối lui.’

Từ hôm đại điển nghênh đón, sau khi Dương Chiêu bị Lý Long Cơ trừng mắt một cái bất mãn, mấy ngày nay Dương Chiêu câm như hến, ở trong triều không dám nhiều lời về việc Lũng Hữu nữa.

Dương Chiêu hiện tại đảm nhiệm Kiếm Nam tiết độ phủ trưởng sứ, Diêu Châu đô đốc.

Nhưng ngay tại cuối năm năm trước, Kiếm Nam tiết độ sứ Quách Hư bị điều nhiệm làm đô hộ của An Nam đô hộ phù, đã đến Giao Châu nhậm chức.

Chức Kiếm Nam tiết độ sứ thực tế đã bị bỏ trống rồi, triều đình còn dây dưa chưa cho người nhậm chức, Dương Chiêu rất động lòng, Thánh Thượng rất có thể chính là muốn cho mình làm kiếm nam tiết độ sứ.

Hai ngày nay, tâm tư của hắn cũng chỉ nghĩ đến việc này.

Hắn lần này quay về kinh báo cáo công việc, chính là vì muốn chứng thực chức Kiếm Nam tiết độ sứ, việc Lũng Hữu đại thắng đối với hắn mà nói cũng không quan trọng lắm, ít nhất thì trước mắt không hề quan trọng.

Lúc này, hắn đang ở bên trong phủ và quân sư Lệnh Hồ Phi bàn bạc về khả năng có thể làm chủ ở Kiếm Nam.

“Sứ quân, việc Kiếm Nam chẳng qua là việc Thổ Phồn, Nam Chiếu.

Trận chiến Lũng Hữu, Thổ Phồn bị bại, nên ở Hà Hoàng bị rơi vào cục diện xấu.

Bọn họ hẳn là không rảnh tiến công Kiếm Nam, cho nên thuộc hạ cho rằng, việc cấp bách của Kiếm Nam là ở chỗ Nam Chiếu.

Nhất là năm trước Nam Chiếu đồi vương, tân vương là người đầy tham vọng, làm cho Thánh Thượng rất lo lắng, mới điều Quách Hư làm An Nam đô hộ, việc này chứng tỏ, Thánh Thượng điều sứ quân sang Ba Thục, mục đích cũng vì thế, cho sứ quân ở Nam Chiếu lập thành tích trên công việc, để làm bàn đạp cho việc trở thành tướng quốc sau này, về phần Kiếm Nam tiết độ sứ, thuộc hạ lại cho rằng nó đã là vật nằm trong bàn tay của sứ quân rồi.”

Dương Chiêu gật gật đầu: “Tiên sinh nói được rất đúng, nhưng phải xử lý tốt việc của Nam Chiếu cũng không phải là dễ dàng, ta nên bắt tay từ chỗ nào mới được chứ?

Ngày mai Thánh Thượng sẽ hỏi ta việc này, ta nên ứng đối như thế nào cho phải đây?”

Lệnh Hồ Phi vuốt râu cười nói: “Sứ quân, đối phó với dị tộc từ xưa chỉ có bốn chữ: ‘n uy cùng thi’

Nghe lời thì cho một chút ngon ngọt, không nghe lời, liền đánh một trận cho chừa, chỉ cần ngày mai sứ quân nói ra với Thánh Thượng bốn chữ này, thì chức Kiếm Nam tiết độ sứ này bèn chỉ có thể thuộc về một mình sứ quân thôi.”

“Ta hiểu rồi, ngày mai ta sẽ nói như thế với Thánh Thượng.”

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bẩm báo của một viên thị vệ: “Sứ quân, Kinh Triệu phủ thiếu doãn Tiên Vu Thúc Minh có chuyện quan trọng cầu kiến.”

Tiên Vu Thúc Minh là con thứ của hào tộc Tiên Vu Giản, lúc Dương Chiêu nghèo từng, người anh là Tiên Vu Trọng Thông từng có ơn lớn với Dương Chiêu.

Hiện tại Dương Chiêu giàu rồi, liền thăng Tiên Vu Trọng Thông làm Kiếm Nam tiết độ phù lục sự tham quân sự, trở thành tâm phúc của hắn.

Dương Chiêu khẽ ngần người, Tiên Vu Thúc Minh có chuyện gì quan trọng mà phải tìm mình nhi?

Hắn lập tức lệnh nói: “Mời hắn tiến vào!”

Lệnh Hồ Phi vội vàng nói: “Thế thuộc hạ tránh đi một chút.”

“Không!

Tiên sinh mời ngồi.”

Hai ngày nay, việc trong triều lộ ra vẻ rất quái lạ, Dương Chiêu chút xíu cũng không dám sơ ý.

Lát sau, Tiên Vu Thúc Minh vội vàng đi đến, đó là một người đàn ông trung niên có sắc màu màu đỏ tía, xuất thân tiến sĩ khoa mình kinh, làm quan đến chức Kinh Triệu phù thiếu doãn.

Hắn vừa vào cửa liền hướng Dương Chiêu chắp tay cười nói: “Quấy rầy Dương sứ quân rồi.”

“Không có chi!

Không có chi!

Tiên Vu thiếu doãn mà ta muốn mời cũng mời không được, lại!

Mau mời ngồi.”

Tiên Vu Thúc Minh ngồi xuống, liếc nhìn Lệnh Hồ Phi một cái, Dương Chiêu cười nói: “Lệnh hồ tiên sinh là tâm phúc của ta, thiếu doãn cứ nói không sao cả.”

(Nguồn post lộn trang, thiếu đoạn giữa)

“Thôi được, ta sáng mai quay lại đến nghe tin tốt.”

Tiên Vu Thúc Minh đi rồi, Dương Chiêu mật trầm xuống, hỏi Lệnh Hồ Phi: “Chẳng lẽ tiên sinh không biết việc Lũng Hữu, ta đã không thể hỏi đến sao?

Vì sao còn muốn để lại cho hắn một chút đường sống?”

“Sứ quân đừng vội, thuộc hạ đương nhiên biết sự tình nặng nhẹ thế nào, thuộc hạ đang suy nghĩ, làm sao đem việc này biến thành có lợi cho sứ quân.”

Dương Chiêu ngẩn ra, hắn lúc này mới hiểu ra, thì ra ý của Lệnh Hồ Phi là thế này, không khỏi ngượng ngùng nói: “Ta vừa rồi khấu khí không tốt, mong tiên sinh chớ trách!”

“Thuộc hạ không hề để ở trong lòng!”

Lệnh Hồ Phi vừa cười vừa xua tay, bỗng nhiên hạ giọng nói: “Sứ quân, hôm đó vì Lý Khánh An chưa tham gia lễ mừng, Thánh Thượng trách cứ sứ quân, điều đó cho thấy quyết tâm xử phạt Đổng Diên Quang của Thánh Thượng đã định.

Điều này là Thánh Thượng muốn trả cho quân An Tây một công đạo, cũng là mua chụộc nhận tâm của Ca Thư Hàn.

Sáng sớm ngày mai, sứ quân có thể làm bộ đáp ứng, đế Đổng Diên Quang đưa tiền tới, sau đó, sứ quân mới tố giác với Thánh Thượng, với đại nghĩa lẫm liệt để tỏ quyết tâm rằng mình muốn nghiêm trị Đổng Diên Quang, thuộc hạ nghĩ làm như thế, Thánh Thượng sẽ cho rằng sứ quân là một người không làm việc thiên tư tình, thưởng phạt phân minh, không chỉ có thể gột sạch lỗi của sứ quân ở việc của Lũng Hữu, hơn nữa khả năng đảm nhiệm chức Kiếm Nam tiết độ sứ của sứ quân càng lớn thêm.”

Dương Chiêu chậm rãi gật đầu, hắn lẩm bẩm: ‘Vô độc bất trượng phu, cứ cho Dương Tiêm đi thu này món tiền này, chỉ cần là việc bất lợi cho Lý Khánh An, hắn đều nhiệt tình mà làm.”

Chương 145: Tửu quán của người Hồ

Từ đông cung đi ra, Lý Khánh An dẫn Độc Cô Minh Châu đi tới hèm Tây Lĩnh, Nhiệt Hải cư.

Đó là một tửu quán nằm trong một con hẻm sâu bên cạnh chợ Tây, lần trước Lý Hanh từng ở trong này bí mật tiếp kiến hắn.

Độc Cô Minh Châu giống như một con chim nhỏ, suốt dọc theo đường đi cứ ríu ra ríu rít không ngừng nói với Lý Khánh An.

“Lý đại ca, huynh làm sao mà biết là nơi này có tửu quán thế?”

Minh Châu thấy ngõ hèm âm tru sâu thẳm mà lại có một tửu quán như thế, nàng kinh ngạc đến tròn xoe đôi mắt.

“Đây là tửu quán của người Hồ, trước kia huynh đã từng tới.”

Lý Khánh An vừa cười vừa xoay người xuống ngựa, lại cười nói với hai mươi mấy viên thân binh: “Mọi người cũng cùng nhau vào uống rượu đi!”

Các thân binh đều ngượng ngùng nở nụ cười: “Đa tạ tướng quân!”

Mọi người đồng loạt xuống ngựa, lúc này từ tửu quán chạy ra hai gã tiểu nhị tới dắt ngựa cho bọn họ, mọi người đi vào tửu quán, mấy nàng hồ cơ nhiệt tình như lửa đi ra nghênh đón.

“Các quân gia ở một chỗ cùng uống rượu, hay là tách ra mở phòng riêng?”

“Cho chúng tôi một cái phòng phòng!”

“Dạ!

Dạ!

Các quân gia mời theo thiếp đến đây.”

Một nàng hồ cơ dẫn bọn họ đến lầu hai, lầu hai dùng những tấm ván gỗ ngăn ra thành năm sáu gian phòng lớn, cũng đều lấy tên của các thành nhỏ thuộc vùng Toái Hiệp mà đặt tên phòng, phần lớn các phòng đều ngồi đầy khách, thấp thoáng nghe thấy bên trong văng vẳng tiếng cười đùa.

“Các quân gia mời vào gian phòng này!”

Hồ cơ đẩy cánh cửa của một căn phòng trống rộng lớn mở ra, trước cửa có tấm bản viết: ‘Bùi La Tướng Quân thành’.

Trong phòng trải sẵn chiếu, đèn đuốc sáng trưng, trong mấy cái bồn lớn than lửa đang cháy đỏ rực, làm căn phòng trở nên vô ràng ấm áp, mang đến cho người ta một cảm giác ấm cúng, dễ chịu, là một nơi uống rượu tuyệt vời.

“Mọi người cứ ngồi thoải mái, đêm nay có thể mở rộng bụng ra mà ăn, mở rộng bụng ra mà uống!”

Lý Khánh An vẫy tay, mười mấy viên thân binh tùy tùng của hắn vừa cười vừa tìm chỗ mà ngồi xuống, cởi bỏ áo ngoài ra, xoắn tay áo lên, trong phòng lập tức sôi nổi hắn lên, lại đi vào năm sáu nàng hồ cơ tiếp rượu, các thân binh phần lớn đều biết nói tiếng Đột Quyết, mọi người dùng tiếng Đột Quyết ân cần thăm hỏi, các hồ cơ lập tức vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, giống hệt như ở phương xa gặp được cố nhân, hết sức nhiệt tình.

“Lý đại ca, muội biết huynh vì sao lại tới tửu quán người Hồ rồi.”

Minh Châu thấy binh sĩ An Tây và hồ cơ trò chuyện với nhau rất hợp ý, không khỏi cảm khái nói: “Không thể ngờ là lại có nhiều người cũng nói được tiếng của người Hồ như thế.”

Lòng nàng chợt lóe một ý, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, liền cười tùm tỉm nói với Lý Khánh An: “Lý đại ca, huynh nói được tiếng Hồ(‘tiếng hồ’ từ Hán có nghĩa là nói bậy) không?”

Lý Khánh An ha hả cười: “Suốt cả ngày huynh không phải cũng đang nói bậy sao?”

Minh Châu vừa tức vừa rối, đấm cánh tay Lý Khánh An một cái nói: “Huynh biết ý của muội là muốn nói gì, mà còn cố ý!”

“Minh Châu cô nương, tướng quân nhà ta nói tiếng Đột Quyết giỏi lắm.”

Giang Tiều Niên ở bên cạnh cười, nói.

“Thật vậy sao?

Lý đại ca, huynh chừng nào thì có thể dạy cho muội?”

Lý Khánh An rót cho nàng một ly rượu nho, lại rót đầy cho mình, cười nói: “Muội học tiếng Đột Quyết làm cái gì?

Muội cũng đâu có đi An Tây.”

“Ai nói muội không đi An Tây, tỷ tỷ của muội vẫn thường nói, lúc nào đó có dịp sẽ đi An Tây xem một cái.”

Lý Khánh An vừa cười vừa uống hết một chén rượu, hỏi: “Tỷ tỷ của muội lấy chồng chưa?”

Minh Châu ai oán thở dài nói: “Gả rồi, tháng trước gả cho Bùi Phong con trưởng của đại phu Kim Tử Quang Bùi Du, hắn là thám hoa của khoa cử năm nay, muội còn làm hỷ nương của tỷ tỷ nữa đó!

Hôn lễ thực long trọng, đáng tiếc là Lý đại ca không có tới.”

Lý Khánh An ‘Ồ!’ một tiếng, trong lòng đột nhiên cảm thấy như đánh mất một cái gì, trong đầu lại xuất hiện hình ảnh tao nhã, quý phái của Độc Cô Minh Nguyệt, nàng rốt cục cũng đã lấy chồng, thành hôn cùng văn tài xuất chúng của đệ tử danh môn, có lẽ đây mới là chốn mà nàng tha thiết ước mơ!

“Sao rồi, Lý đại ca cho rằng tỷ tỷ lấy chồng không ổn sao?”

Minh Châu hỏi một cách thận trọng.

Lý Khánh An bưng chén rượu lên cười khổ một tiếng, thở dài: “Huynh vốn gửi lòng cho Minh Nguyệt(ánh trăng), tiếc rằng Minh Nguyệt(ánh trăng) rọi kênh đào.”

Minh Châu thấy trong nụ cười của Lý Khánh An không che dấu được một sự mất mác, không khỏi che miệng ‘khịt’ một tiếng phì cười, dịu dàng nói: “Đại ca, muội gạt huynh đó, tỷ tỷ còn chưa lấy chồng mà!”

Vốn tưởng rằng qua một năm, Lý Khánh An đã không còn đem tỷ tỷ để ở trong lòng, không ngờ trong lòng huynh ấy vẫn có tỷ tỷ, Minh Châu cảm thấy trong lòng được an ủi, vội vàng nói: “Thật ra Bùi Phong đó thật sự rất thích tỷ tỷ, Bùi gia vài lần đến cầu thân, tổ phụ của muội cũng có ý kết thân với Bùi gia, nhưng cha muội viết đến một phong thư, thái độ của cha rất đơn giản, muốn lấy hay không, đều do tỷ tỷ của muội tự quyết định.

Tỷ tỷ của muội chỉ có nói một, lấy người mà tỷ không thích, thì tỷ ấy không bằng đi tìm chết, tổ phụ lo lắng sốt ruột cũng không thể làm gì được, cho nên đến nay hôn sự với Bùi gia không thành.”

Lý Khánh An lúc này mới hiểu được, thì ra Độc Cô Minh Nguyệt muốn lấy người mà nàng thích, người này hẳn là Quảng bình vương Lý Thục, mà sẽ không là mình, trong lòng Độc Cô Mình vốn không hề có mình, có lẽ ngay cả Lý Khánh An là người nào nàng cũng đã quên rồi, vô duyên vô phận, chẳng qua gặp mặt một lần, mình lại có cái gì để mà vướng bận chứ?

Nghĩ vậy, trong lòng Lý Khánh An rộng mở vui hẳn ra, bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, cười nói với các binh sĩ: “Muốn ăn món gì, hãy tùy ý mà gọi.”

“Đa tạ tướng quân, thuộc hạ muốn gọi thêm mâm cá chép đường Kinh Châu.”

“Nướng thêm mấy cân thịt dê Nhiệt Hải, thêm vài hũ rượu nữa.”

Các quân mồm năm miệng mười, sôi nổi hứng khởi hẳn lên, Minh Châu không biết tâm trạng biến chuyển của Lý Khánh An, nàng nằm mơ cũng hy vọng Lý Khánh An có thể trở thành tỷ phu của mình.

Trong số rất nhiều người mà tỷ tỷ đã coi mắt, nàng chỉ chấm mỗi mình Lý Khánh An thôi, thích sự quang minh lỗi lạc và khí chất anh hùng của hắn.

Lúc nàng nghe nói Lý Khánh An dẫn ba nghìn quân huyết chiến với tám vạn đại quân của Thổ Phồn, nàng vừa tự hào lại vừa đau lòng, tự hào vì mình đã không có nhìn lầm người, mà đau lòng vì Lý Khánh An xém tí đã bỏ mạng nơi chiến trường, nàng lặng lẽ rơi lệ trong mấy đêm liền.

Hiện tại, trong lòng nàng lại dấy lên hy vọng, nàng nhất định phải tác hơp nhân duyên cho Lý Khánh An và tỷ tỷ.

Hai gò má Nàng đỏ tươi, bưng chén rượu lên cười nói: “Lý đại ca, muội kính huynh một ly nữa.”

Lý Khánh An và nàng cụng chén một cái, cười nói: “Uống xong chén rượu này, huynh đưa muội trở về trước.”

“Lý đại ca, để muội ở đây thêm chốc lát nữa mà!

Không sao đâu.”

“Không được!”

Lý Khánh An mặt trầm xuống: “Uống xong chén rượu này, muội nhất định phải trở về.”

Ý niêm của Minh Châu liền xoay chuyển, liền tủi thân nói: “Vậy huynh nói lời phải giữ lấy lời, muội uống xong chén rượu này rồi hẳn về.”

“Huynh tât nhiên sẽ giữ lời, uống nhanh lên đi!”

Minh Châu khẽ nhấp cạnh của chén rượu một miếng, nàng tinh nghịch nháy mắt mấy cái cười nói: “Nếu đã như vậy, chén rượu này muội sẽ từ từ mà uống.”

Uống rượu một cách đã đời, vui vẻ.

Trong phòng tiếng cười nói vang trời, dần dà lại đi vào thêm mấy nàng hồ cơ nữa, rất nhiều binh sĩ từng đi qua Toái Hiệp, nói đến phong tục tập quán của An Tây, nói đến Nhiệt Hải lấp lánh mênh mông, nói đến rừng rậm và sa mạc ở hai bờ của Toái Hiệp, khơi gợi lên nỗi niềm nhưng nhớ quê hương của các nàng hồ cơ, các nàng lệ ướt hoen mi, tựa vào trên người của quân Đường, kể lể nổi niềm nhớ quê của các nàng.

Chén rượu này của Minh Châu uống đến nửa canh giờ, mà mới uống không đến một nửa.

Nàng như thế nào cũng không chịu về nhà, Lý Khánh An bất đắc dĩ, cũng chỉ đành chiều ý nàng.

Lúc này, ngoài cửa đi vào một người đàn ông trung niên, hắn nhìn lướt qua trong phòng cười nói: “Ha ha!

Nơi này sôi nổi thế.”

Người này dáng người cao to, trán rộng, một đôi mắt hồ sáng ngời tinh anh, là một người Hán, nhưng trong ánh mắt có màu xanh mang huyết thống của người Hồ, giọng hắn rất lớn, khi giơ tay nhấc chân đều mang một nét hào sảng phóng khoáng.

Hồ cơ trong phòng thấy hắn tiến vào, đều sợ tới mức cùng nhau đứng lên, thấp giọng nói: “Đông chủ!”

“Các ngươi tiếp tục uống rượu, hầu hạ các quân gia cho thật tốt.”

Trung niên nam tử vừa cười vừa khoát tay, đi đến trước mặt Lý Khánh An chắp tay nói: “Nghe uy danh Lý tướng quân của An Tây đã lâu, tiếu nhân Thường Tiến, là đông chủ của Nhiệt Hải cư, hoan nghênh Lý tướng quân đến tệ quán.”

Hắn lại cười nói với các quân Đường: “Các vị cứ việc thoải mái chè chén, bữa tiệc rượu này tiểu nhân mời khách.”

Lý Khánh An vội vàng đứng lên đáp lễ nói: “Ý tốt của Thường đông chủ Khanh Án xin nhận, hôm nay Khánh An mời các huynh đệ uống rượu, nên không muốn phiền đến thường đông chủ.”

“Ài!

Quân An Tây ở trận chiến Lũng Hữu có thể đến quán rượu của tiểu nhân uống rượu, tệ quán vinh hạnh, các vị vì nước giết giặc, tiểu nhân tuy là dân thường, cũng rất ư khâm phục, xin Lý tướng quân cho tiểu nhân cơ hội này, để tiểu nhân biểu đạt một chút lòng kính ngưỡng đối với các vị anh hùng.”

Đông chủ khom người thật sâu thi lễ nói: “Lý tướng quân, kính nhờ!”

Lý Khánh An thấy hắn rất có thành ý, liền gật đầu nói: “Thôi được!

Đêm nay đành để cho Thường đông chủ hao tốn vậy.”

Thường đông chủ mừng rỡ, quay đầu lại lớn tiếng dặn dò tiểu nhị nói: “Mau đi xuống hầm rượu lấy mười bình rượu nho Toái Hiệp mang đến đây!”

Tiểu nhị đáp lại một tiếng, chạy như bay đi.

Lý Khánh An thấy hắn phóng khoáng, bất chợt đối với hắn cũng có thêm phần cảm mến, vẫy tay cười nói: “Thường đông chủ không ngại ngồi xuống uống một chén.”

Vài viên thân binh vội vàng nhường ra một vị trí, Thường đông chủ cười nói: “Có thể cùng Lý tướng quân uống rượu, là vinh hạnh của tiểu nhân.”

Hắn cụng không từ chối, ngồi xuống.

Lúc này, tiều nhị đưa tới mười bình rượu hảo hạng đã đế lâu ngày, Thường đông chủ mở ra một bình rượu, rót cho Lý Khánh An và mình các mỗi người một chén rượu, lại rót đầy cho Minh Châu nữa, hắn đứng lên nâng chén nói với mọi người: “Lý tướng quân, tiểu nhân tuy là thương nhân Toái Hiệp, nhưng tổ tiên cũng là tướng quân người Hán của Đại Đường, trước giờ vẫn kính nế quân nhân nhiệt huyết vì nước không tiếc cái chết.

Chiến tích của các vị làm cho tiểu nhân đây nhiệt huyết sôi trào, hận không thể lập tức đi Xích Lĩnh, rút kiếm tham chiến, lại!

Chén rượu này, tiểu nhân kính các vị anh hùng đây, mọi người hãy uống đi.”

Chúng quân sôi nổi nhận lời, cùng nhau nâng chén uống cạn, lập tức khen: “Quả nhiên là hào tửu đây!”

Lý Khánh An cũng uống một hơi cạn sạch, hắn cũng cảm thấy chén rượu này dịu ngọt lưu mãi trong miệng, hương vị thuần hậu cực kỳ, so với rượu Giao Hà mà hắn đã từng uống còn thơm ngọt hơn vài phần, cũng không khỏi chợt khen: “Hảo tửu!”

Thường đông chủ nở nụ cười: “Rượu này đã cất vào hầm hai mươi năm rồi, là của phụ thân tiểu nhân để lại, chỉ tiếc còn sót lại mười bình rượu cuối cùng này thôi, không thể làm cho mọi người tận hứng.”

Lý Khánh An thấy hắn đối đãi thành khẩn với mọi người, liền rót đầy một chén rượu cho hắn cười nói: “Vừa rồi nghe Thường đông chủ nói, tố tiên cũng là tướng Đường, không biết là vị Đại Đường danh tướng nào?”

Thường đông chủ lắc đầu nói: “Tổ tiên của tiểu nhân từ những năm Trinh Quán đầu tiên đã đi Toái Hiệp, cũng gần đến trăm năm rồi, nhắc đến mà làm chi!”

Hắn có chút thương cảm, lại bưng rượu lên uống cạn, thở dài: “Nguyện vọng lớn nhất của người Hán Toái Hiệp chúng tôi, chính là Toái Hiệp có thể trở về với Đại Đường, Đại Đường xây dựng lại quân trấn Toái Hiệp.

Từ những năm đầu Khai Nguyên, Đại Đường bỏ đi quân trấn Toái Hiệp, thoáng cái đã ba mươi năm rồi, người Hán Toái Hiệp chúng tôi không có lúc nào là không hy vọng một ngày nào đó Toái Hiệp trở về với Đại Đường.”

“Thường đông chủ không cần thương cảm, cá nhân Khánh An cho rằng, Đại Đường chỉ cần ổn định thế cục Lũng Hữu, giải trừ sự uy hiếp của Thổ Phồn, thì nhất định sẽ suy tính đến vấn đề Lĩnh Tây.

Khánh An cũng tin tưởng, Lý Khánh An này sớm muộn gì sẽ có một ngày, dẫn quân tiến vào chiếm giữ Toái Hiệp thành.”

“Người khác nói, tiểu nhân có lẽ không tin, nhưng Lý tướng quân nói như vậy, tiểu nhân đây sẽ chờ đợi, chờ đợi Lý tướng quân đại quân tiến vào Toái Hiệp.”

Uống rượu xong, Lý Khánh An đưa Minh Châu về phủ, Độc Cô phủ nằm ở trong Vụ Bản phường, đi một lát bèn tới rồi.

Độc Cô Minh Châu có chút uống hơi bị nhiều, nàng lảo đảo mới vừa đi lên bậc thang ở cửa sau, cánh cửa bỗng nhiên mở ra, chỉ thấy tỷ tỷ của nàng là Độc Cô Minh Nguyệt từ bên trong cánh cửa chạy ra, đỡ lấy muội muội của mình bèn oán giận nói: “Muội làm gì mà giờ này mới trở về, tỷ đã đợi muội suốt.

Ôi!

Muội sao lại dám uống rượu thế.”

Trong mắt nàng thoáng hiện lửa giận, muội muội còn trẻ không hiểu chuyện, dám cùng người khác đi uống rượu, nếu kết giao nhằm kẻ ác nhân, thế thì biết làm sao đây, nàng vừa ngẩng đầu lên, trừng mắt giận dữ nhìn Lý Khánh An: “Các ngươi là ai?

Dám tự tiện dẫn muội muội của ta đi uống rượu.”

Ban đêm trời tối, khoảng cách lại hơi xa, chỉ thoáng cái nên nàng cũng không nhận ra, trong lòng Lý Khánh An cũng có chút áy náy, vội vàng tiến lên chắp tay nói: “Minh Nguyệt cô nương, thật là có lỗi, từ nay về sau tại hạ sẽ không dẫn lệnh muội đi uống rượu nữa.”

Độc Cô Minh Nguyệt lúc này mới nhận ra Lý Khánh An, nàng sững sốt một lúc, lửa giận trong lòng lập tức giảm đi bảy tám phần: “Thì ra là Lý tướng quân, vừa rồi ngữ khí của muội hơi nặng một chút, thật có lỗi!”

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Tấm lòng tỷ tỷ thương yêu muội muội, tại hạ đây có thể lý giải, đêm nay tại hạ vốn là muốn cho Minh Châu trở về sớm một chút, nhưng không có nắm chắc thời gian cho tốt, làm cô nương lo lắng rồi.”

“Đa tạ Lý tướng quân có thể thông cảm.”

Độc Cô Minh Nguyệt quay đầu lại nhìn thoáng qua muội muội, thở dài nói: “Muội muội này của muội trước giờ tùy hứng, tuy rằng tuổi cũng không nhỏ, nhưng cứ giống như đứa nhỏ không bao trở trưởng thành, càng không cho muội ấy đi ra ngoài, muội ấy càng muốn đi ra ngoài, tổ phụ không biết quở trách muội ấy bao nhiêu lần rồi, cũng không đổi được.

Mọi người đành mặc cho muội ấy như vậy, nhưng muội không yên tâm mà bỏ mặc muội ấy được, sợ muội ấy kết giao lầm với kẻ xấu, hại mình cả đời, ài!

Muội ấy bao giờ mới có thể lớn lên được nhỉ?”

Lý Khánh An yên lặng gật đầu, lại chắp tay cười nói: “Minh Nguyệt cô nương, tại hạ cũng xem Minh Châu như là muội muội của tại hạ, tại hạ sẽ cố gắng khuyên nàng, tuyệt đối không để muội ấy làm hại bản thân mình, thế tại hạ về trước đây.”

“Đa tạ Lý tướng quân đưa muội ấy trở về.”

Độc Cô Minh Nguyệt đỡ Minh Châu đi vào, nhưng xa xa nghe thấy Lý Khánh An cười nói: “Cũng chúc Minh Nguyệt cô nương sớm tìm được ý trung nhân, tìm được một đức lang quân vừa lòng đẹp ý.”

Độc Cô Minh Nguyệt mặt thoáng chốc đỏ bừng, nàng quay đầu lại trừng mắt liếc Lý Khánh An một cái, nhưng thấy hắn đã đi xa.

Độc Cô Minh Nguyệt nhìn bóng dáng hắn, không khỏi khe khẽ thở dài.

Đêm dần dần tối hẳn, tiếng trống đóng cửa phường cánh cửa gõ vang lên.

Lúc này, một chiếc xe ngựa chạy vào Quang Đức phường bên cạnh chợ tây, ngừng lại ở trước một tòa nhà lớn, xe ngựa mở ra, Thường Tiến đông chủ Nhiệt Hải cư vội vàng đi lên bậc thang, hắn gõ gõ cửa, cửa mở ra một khe hở, hắn né người đi vào trong.

Lát sau, Thường Tiến đi đến trước một gian nội thất cửa và cửa sổ đều đóng kín, trực tiếp đẩy cửa đi vào, trong phòng ánh đèn sáng tỏ, một lão già râu bạc trắng đang đọc sách dưới ánh đèn, nhìn thấy Thường Tiến, ông đật sách xuống cười nói: “Hiền đệ nghĩ như thế nào mà hôm nay lại tới đây vậy?”

“Đại ca, hôm nay Lý Khánh An đó lại đến tửu quán của đệ nữa.”

“Sao rồi, thái tử lại bí mật hẹn hắn sao?”

“Không có thái tử, hắn chỉ là dẫn thủ hạ đến uống rượu.”

Thường Tiến ngồi xuống, hắn có chút tâm thần không yên, hình như đang cân nhắc chuyện gì đó, lão già râu bạc trắng mỉm cười nói: “Hiền đệ có tâm sự gì sao?”

“Đại ca, đệ đang nghĩ, có thể kéo Lý Khánh An này vào ̉n Long Hội của chúng ta chăng?”

Chương 146: Ai là hung thủ

“Binh!”

Một tiếng vang giòn giả, Khánh vương Lý Tông ném mạnh ly xuống đất vỡ tan tành.

Lão thực sự không khắc chế nổi sự tức giận trong lòng, hung hăng nói: “Cái thừ đồ không biết tốt xấu, dám chơi khâm ta ư!”

Lão vừa nhận được tin tức mật, Lý Khánh An sau khi từ chối lời mời của Lý Cầu lại quay lưng vào Đông Cung.

Vậy lão mất bao nhiêu công sức viết thiếp mời, hắn lại cự tuyệt vô tình đến thế.

Trong lòng lão là một nỗi nhục chưa từng có, khiến lão mất mặt ê chề.

Lý Cầu bên cạnh tuy có thất vọng, nhưng lại không đến nỗi tức giận như phụ thân.

Ngay từ lúc Lý Khánh An cự tuyệt, hắn đã đoán được phần nào, chắc Lý Khánh An đã nhìn ra âm mưu của mình.

Lý Khánh An vào Đông Cung, cũng trong dự liệu của hắn thôi.

“Hắn không đến thì thôi, nếu hắn đã không chịu hỏa giải cùng Đổng Diên Quang, không chịu nhận lời mời của phụ vương, vậy chứng tỏ ý hắn là vẫn trung thành một mực với Thái tử.

Phụ vương, Lý Khánh An không đáng để tâm,không thể thành chướng ngại vật của phụ vương, nhi thần nghĩ không cần bỏ quá nhiều tâm tư nơi hắn.”

“Nếu nỗi ấm ức này ta còn không báo được, thì Lý Tông ta có còn là hoàng trưởng tử không?”

Lý Tông hung hăng nện vào mặt bàn một quyền, lão nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ gằn từng chữ: “Ta muốn giết hắn!”

“Điện hạ muốn giết người, nhưng người phải giết không phải là Lý Khánh An!”

Hầu cận của Lý Tông, tham mưu Diêm Khải từ bên ngoài đi vào nói.

Đổng Diên Quang từ sáng đến giờ, vẫn chưa dám dừng lại.

Lão tìm Trương Quân, Khánh vương, Dương Chiêu, Dương Thiểm.

Đến bước cuối cùng, Dương Thiểm mới nhận lời sẽ nói tốt giúp, và nhận một ngàn mẫu thượng điền và một vạn quan tiền trị giá một ngàn lượng hoàng kim.

Dương Thiểm là trụ cột của Dương gia, nếu có Dương gia ra mặt, Đổng Diên Quang cuối cùng cũng yên tâm một phần.

Ngày mốt mới là ngày đại triều, Dương gia còn một ngày đế xin xỏ giúp.

Nếu có Dương gia, vậy chí ít bản thân có thể đi đường của Vương Trung Tự, tồi nhất cũng được làm Thái Thú một châu.

Nghĩ đến việc mình đường đường Thiện Châu Đô đốc, Lũng Hữu Tiết độ phó sử, thế mà phải đi làm Thái Thú, mà trong lòng không khỏi lại một lần nữa hận thấu xương Lý Khánh An, và cả Ca Thư Hàn.

Nếu không vì hai người bọn họ hãm hại mình ở sau lưng, thì liệu lão có rơi vào kết cục này sao?

Lúc này, tiếng trống đóng cổng phường vang lên, Đổng Diên Quang tăng tốc phi mã.

Mười người thuộc hạ của lão vẫn theo sát phía sau.

Từ xa xa, trước của Bảo Ninh phường đã không còn một bóng người.

Ngay lúc Đổng Diên Quang định vào cổng phường, bỗng nhiên trong phường lao ra rất nhiều Hắc y nhân, mỗi người tay cầm cung tiễn, bọn chúng nhắm ngay Đổng Diên Quang đồng loạt khai cung bắn tên, nhất thời tiễn như mưa phát, chỉ một thoáng đã biến lão cấm đầy tên trên người như một con nhím, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng chưa kịp cập hô, Đổng Diên Quang đã chết ngay tại chỗ.Hơn chục người tùy tùng của hắn cũng bị bắn chết hơn phân nửa, còn lại mấy người xoay người muốn chạy, lại bị Hắc y nhân đuổi theo, nhất nhất bắn chết.

Một gã hắc y nhân e sợ Đổng Diên Quang không chết được , lại hung hăng cắm thêm một đao vào ngực hắn.

Bọn chúng ném vài cây cung tiễn lại rồi phân công nhau đào tẩu tứ phía.

Lát sau liền biến mất vào màn đêm nặng trĩu.

Rất lâu sau, vài tên phường dịch mới hốt hoảng đi ra, thấy trên sàn toàn thi thể, sợ quá chỉ biết hô to: ”Giết người!

Bớ người ta!”

Tin Đổng Diên Quang bị giết, sáng sớm hôm sau liền truyền khắp khắp, khiến nhiều người lâm vào kinh hoàng.

Dù Đổng Diên Quang mắc tội trọng, nhưng bị giết ở kinh thành, cũng có nghĩa là kinh thành này không an toàn.

Quan viên các bộ các tự các giám đều bàn tán xôn xao, rất nhiều người không biết vô tình hay cố tình đều có nhắc đến Lý Khánh An, hình như việc giết chết Đổng Diên Quang, hắn là nghi phạm lớn nhất.

Nhưng rất nhanh sau đó, lại có tin rằng, cây cung hung thủ bỏ lại chính là thuộc sở hữu của quân Lũng Hữu, thế là sự nghi ngờ lại bị đẩy sang Ca Thư Hàn.

Hôm nay Lý Long Cơ không đến ngự thư phòng xử lý chính vụ.

Sau khi việc Lũng Hữu được định, người lại càng thèm chán chường với việc triều chính rườm rà, vứt tấu Chương lại cho Cao Lực Sĩ phê thay người.

Lý Long Cơ vừa mới thức dậy, đang ngồi uống trà sâm ở trước bàn.Lúc này, một gã hoạn quan vội vàng chạy tới bẩm báo, “Bệ hạ, Cao ông truyền tin, Kinh Triệu doãn Tiêu Linh có việc gấp muốn bẩm báo.”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Lý Long Cơ có phần không vui,khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi một ngày, lại có chuyện gì đến làm phiền người đây?

“Cho Đại tướng quân thay trẫm xử lý.”

“Bệ hạ, hình như là Đổng Diên Quang bị giết.”

“Cái gì!”

Lý Long Cơ đừng phóc dậy, Đổng Diên Quang bị giết, ai to gan thế?

“Lập tức bãi giá đi ngự thư phòng.”

Trong ngự thư phòng, Cao Lực Sĩ đang ở nghe Tiêu Linh giải thích, Đổng Diên Quang và mười tám thân binh toàn bộ bị giết.Trên người Đổng Diên Quang trúng bốn mươi hai tiến, chuyện này khiến tâm trạng Cao Lực Sĩ hợi nặng nề.

Rõ ràng Lý Khánh An thoát không được can hệ.

Ngày mai hắn sẽ được đại phong, nếu không nhanh chóng điều tra rõ vụ án này, chỉ sợ Lý Khánh An sẽ bị liên lụy.

Lúc này, Lý Lâm Phủ, Trần Hi Liệt và Trương Quân cùng trước sau chạy đến.

Lý Lâm Phủ là Hữu thừa tướng, xảy ra đại sự thế này, hắn đành bụng làm dạ chịu, mà Trần Hi Liệt là Binh bộ thượng thư, Đổng Diên Quang chịu Binh bộ chỉ lệnh vào kinh, hắn cũng khó thoát trách nhiệm, còn Trương Quân là vì ngày hôm qua Đổng Diên Quang từng đi tìm quá lão.

Nếu lão không nhanh chóng rủ sạch trách nhiện, không khéo chính lão cũng sẽ bị liên lụy.

Lý Lâm Phủ bắt gặp Tiêu Linh lại tự tiện qua mặt mình vượt cấu thượng tấu, không khỏi hừ mạnh một tiếng, lạnh lùng nói: “Tiêu sứ quân, ngươi làm cái gì ở đây?”

Tiêu Linh sợ run người.

Bởi vì tình huống khẩn cấp,gã liền trực tiếp chạy tới Hưng Khánh cung.

Lúc này mới nhớ ra mình đã vượt cấp,vội vàng lắp bắp giải thích nói: “Lí tướng quốc, ty chức đã đem tấu Chương đưa cho Trung thư tỉnh.Vì sự tình trọng đại, lại có tình huống mới, liền vội đến thuyết minh.”

“Phải không?

Hóa ra chuyện nhỏ sẽ bẩm báo bổn tướng, còn đại sự tình liền trực tiếp chạy tới diện kiến Thánh thượng.”

“Thuộc hạ không phải ý này, ý thuộc hạ là..”

Tiêu Linh luống cuống nói không thành lời.

Lúc này, Cao Lực Sĩ khoát tay chặn lại cười nói: “Tướng quốc, chuyện này tạm thời khoan nói đến.Chúng ta có thể bàn việc của Đổng Diên Quang trước, chắc chừng Thánh thượng cũng sẽ sắp tới..”

Lý Lâm Phủ trừng mắt liếc Tiêu Linh một cái.

Chờ xong rồi sẽ đi tố hắn sau!Lão nghiêm mặt, lạnh lùng hỏi Tiêu Linh nói: “Ngươi nói đi!

Có tình báo gì mới không?”

Tiêu Linh đưa lau bớt mồ hôi lạnh trên trán, vội vàng nói: “Thuộc hạ thu thập được tình báo về tất cả hoạt động hôm qua của Đổng Diên Quang.”

“Thu thập được tình báo gì?”

Lý Long Cơ bước đi vào ngự thư phòng, bọn Cao Lực Sĩ, Lý Lâm Phủ vội cùng khom người thi lễ, “Thần tham kiến bệ hạ!”

Lý Long Cơ ngồi xuống, khoát tay chặn lại nói: “Đem tấu Chương cho ta trước đã.”

Lý Lâm Phủ vội vàng giao tấu Chương Tiêu Linh đưa Trung thư tỉnh cho Lý Long Cơ, “Kính thỉnh bệ hạ xem.”

Lý Long Cơ mở ra tấu Chương , cẩn thận đọc chuyện đã xảy ra tối hôm qua.Ngự thư phòng thập phần im lặng, ai cũng không dám quấy rầy Lý Long Cơ .

Khóe mắt dư quang của Lý Lâm Phủ nhanh chóng quét về phía Cao Lực Sĩ.

Đổng Diên Quang chết, Lý Khánh An sẽ là kẻ hiềm nghi hóe mắt dư quang, hắn với Đổng Diên Quang thù sâu như biển,và đồng thời cũng là người dễ dàng có được cung tiễn Lũng Hữu.

Hơn nữa hắn lại có đưa hai trăm nhân vào kinh.

Về mọi mặt đều là người phù hợp nhất, cực có thể là hắn giết Đổng Diên Quang giá họa Ca Thư Hàn.

Không ngờ Cao Lực Sĩ sắc mặt bình tĩnh tựa nước, sắc mặt không có biểu cảm.

Lý Lâm Phủ bỗng nhiên tỉnh ngộ, Cao Lực Sĩ nhất định có chứng cứ chứng minh Lý Khánh An không có mặt tại hiện trường.Chẳng lẽ chính là Ca Thư Hàn?

Sau khi giết người cố tình để lại cung tiễn, để cho người khác tưởng hắn bị vu oan.

Tuy quân đội vào Kinh tham duyệt lần này của Ca Thư Hàn không mang cung tiễn, nhưng năm trăm thân binh của hắn có, giết chết Đổng Diên Quang, Lũng Hữu quân sẽ về hết trong tay hắn, hắn cũng có hiềm nghi.

Hộ bộ thượng thư Trương Quân trong lòng lại thập phần hồi hộp.Ngày hôm qua Đổng Diên Quang sau vào kinh có đến tìm mìnhTuy rằng Trương Quân đã mặc kệ lão, nhưng theo nhưng mặt khác sẽ chứng minh Đổng Diên Quang và lão có liên quan, đợi lát nữa nhân Hoàng Thượng hỏi đến, hắn nên trả lời thế nào?

Lúc này, Lý Long Cơ vừa xem xong tấu Chương , tấu Chương chỉ miêu tả tình hình Đổng Diên Quang b ị giết trước công Bao Ninh phường, bao gồm cả thời gian chết, địa điểm, số người, số tiễn bị trúng, và số cung tiễn để lại, và lời khai của phường dịch.

Còn các tình hình khác, trong tấu không ai nhắc đến.

Người vừa đặt tấu Chương xuống vừa hỏi Tiêu Linh: “Tiêu ái khanh, vừa rồi trầm mới vào cửa nghe ngươi nói có phát hiện mới.

Vậy giờ ngươi nói thử xem, đó là phát hiện gì?”

“Điện hạ, thần điều tra mấy trăm người, về cơ bản đã phần nào nắm được tuyến đường hôm qua hắn từng đi.

Hôm qua thân đã tìm rất nhiều người.”

“Đợi đã!”

Lý Long Cơ gọi lão lại, nói: “Việc này liên quan nhiều người, vậy sẽ đổi địa điểm xét xử là Đại Đồng Đại, hôm nay trầm đến thẩm án, nhất định phải tìm ra chân tướng.”

Mọi người lại chuyển qua Đại Đồng điện, Lý Long Cơ ngồi xuống nhân tiện nói: “Tiêu ái khanh, bắt đầu ngươi nói đi!”

“Thần tuân chỉ!”

Tiêu Linh liền tiến lên thi lễ, liền chậm rãi nói: “Đổng Diên Quang sáng ngày hôm qua vào kinh, gặp ngay Lý Khánh An ở chợ đông, nghe nói lúc ấy không khí giữa họ hơi căng thẳng, rất có địch ý, đây là thứ nhất.”

“Được!

Cho truyền Lý Khánh An.”

Vài tên hoạn quan vội vàng chạy đi tìm Lý Khánh An, Lý Long Cơ lại nói với Tiêu Linh: “Ngươi cứ nói tiếp đi.”

Tiêu Linh nhìn thoáng qua Trương Quân, liền thấp giọng nói: “Sau đó Đổng Diên Quang liền đi tìm Trương thượng thư.”

Lý Long Cơ nghiêm khắc liếc sang Trương Quân.

Trương Quân sợ quá vội vàng đi ra nói: “Ngày hôm qua thần nhiễm bệnh nhẹ, hồi phủ sớm hơn.Vừa về đến cửa phủ đã gặp Đổng Diên Quang đợi sẵn, hắn cầu thần biện hộ thay hắn, thần không có nhận lời, một câu cũng không có với hắn nói.”

Trương Quân nói thế Lý Long Cơ lại tin tưởng, với sự không khéo của Trương Quân, làm sao có thể tự chuốc họa vào thân, lão gật gật đầu liền hỏi nói: “Ái khanh và Đổng Diên Quang có quan hệ gì?”

Trương Quân giật thót tim,có điều chạy trời không khỏi nắng, đành nói liều: “ Con gái của Đổng Diên Quang là con dâu Trương gia, vì thế có chút can hệ.”

Lý Long Cơ nhìn hắn một cái, không có tiếp tục hỏi sau, người lại nói Tiêu Linh nói: “Nói sau!”

“Đổng Diên Quang rời Tiêu phù lại đi Khánh vương phủ, có người thấy hắn vào Khánh vương phủ đại môn.”

“Khánh vương?”

Lý Long Cơ có phần gật mạnh đầu.

Lão lúc này mới nghĩ, hắn lúc này mới, Đổng Diên Quang là người của Khánh vương, không cần phải nói, hắn nhất định là tìm Khánh vương cầu tình .

“Còn đâu nữa?”

“Còn nữa, Đổng Diên Quang lại tìm được rồi Kinh Triệu thiếu doãn Tiên Vu Thúc Minh, bọn họ cùng một chỗ trao đổi khoảng nửa canh giờ.”

“Truyền trẫm ý chỉ, tuyên Khánh vương và Kinh Triệu phủ ít duẫn họ Tiên Vu Thúc Minh yết kiến.”

Lúc này, ngoài điện truyền đến cao uống, “An Tây giữa lang đem Lý Khánh An đã đến, ở ngoài điện chờ.”

“Tuyên hắn vào điện!”

“Thánh Thượng có chỉ, tuyên An TâyTrung lang Lý Khánh An yết kiến!”

Theo thị vệ cao giọng hô lên, Lý Khánh An vội vàng đi vào đại điện.Hắn cũng nghe nói Đổng Diên Quang bị ám sát, làm hắn vừa vui vừa lo.Vui vì Đổng Diên Quang bị giết, đại thù được báo, mà lo là hung thủ thủ đoạn độc ác.

Ngay trước đêm mình sắp được phong thưởng đi giết người, khiến hắn phải gánh trên lưng cái tiếng hiềm nghi, hiển nhiên là muốn ảnh hưởng đến việc phong thưởng của hắn ngày mai.

Nhưng người này là ai?

Hắn tiến lên khom người thi lễ, “Thần Lý Khánh An tham kiến bệ hạ!”

Lý Long Cơ nhìn chăm chú vào hắn hỏi: “Lý tướng quân, Đổng Diên Quang bị giết một chuyện, chắc ngươi cũng biết, trẫm chỉ hỏi ngươi một câu, Đổng Diên Quang có phải ngươi giết không?”

“Thần mặc dù hận Đổng Diên Quang, hận không thể tự tay giết hắn, nhưng bệ hạ từng hứa, sẽ cho quân An Tây đòi lại công bằng, cho nên thần đang chờ đợi bệ hạ xử phạt, tuyệt không tự tiện giết người, Đổng Diên Quang không phải thần giết chết.”

“Bệ hạ, lão nô cũng có thể chừng mình Đổng Diên Quang không phải Lý tướng quân giết chết.”

Cao Lực Sĩ chậm rãi đi ra, nói: “Lý tướng quân và người hầu cận tối hôm qua đều ở tại phù thần,chưa hề rời đi.Lão nô tận mắt nhìn thấy, mà Đổng Diên Quang tuy rằng bị hai trăm người giết chết, nhưng hẳn là không liên quan gì Lý tướng quân.”

Lý Long Cơ lại liếc liếc mắt sang Lý Lâm Phủ nói: “Tướng quốc nghĩ sao?”

Lý Lâm Phủ thở nhẹ một tiếng nói: “Người Lý Khánh An được đều đã hi sinh, thần đồng ý với đại tướng quân.”

Lý Long Cơ lúc này mới gật đầu nói: “Lý tướng quân, ngươi phủ nhận giết Đổng Diên Quang, trẫm tin tưởng ngươi sẽ không nói dối trước mặt trầm, ngươi lui ra đi!

Tắm rửa thay quần áo, chờ đợi ngày mai lâm triều.”

Lý Khánh An quỳ sụp xuống, “Thần tạ ơn bệ hạ!”

Hắn lại khom người nói với Cao Lực Sĩ và Lý Lâm Phủ: “Tạ ơn Cao ông và Tướng quốc chủ trì công chính.”

Cao Lực Sĩ mặt không chút thay đổi, nhưng Lý Lâm Phủ trong ánh mắt lại hơi hơi mím cười.

Tên Lý Khánh An này thủ đoạn không tồi, thế mà dần dần trở thành tâm phúc thái tử.

Lý Khánh An chậm rãi lui xuống, lúc này, một gã hoạn quan tiến lên nói: “Bệ hạ, khánh vương bệnh nặng không thể đi, người thỉnh cầu ngày khác gặp mặt bệ hạ.”

Lý Lâm Phủvà Trần Hi Liệt cùng trao đổi ánh mắt cho nhau,việc này nhất định là do Khánh vương gây nên, Đổng Diên Quang chính là người của lão, lão sợ Đổng Diên Quang chó cùng rứt giậu bại lộ cái gì, liền giết người diệt khẩu.

Lý Long Cơ sắc mặt khó coi tới hồi cực điểm,người hiển nhiên đoán ra.

Trong đại điện lặng ngắt như tờ, không khí có chút ngượng ngùng, lúc này ngoài điện bỗng vang lên tiếng của thị vệ: “Kinh Triệu thiếu doãn Tiên Vu Thúc Minh yết kiến.”

Tiếng hô này thật đừng lúc, bỗng chốc phá vỡ không khí tĩnh lặng chốn triều đình, Lý Long Cơ lập tức nói: “Tuyên hắn yết kiến.”

“Tuyên Kinh Triệu thiếu dõan Tiên Vu Thúc Minh yết kiến!”

Họ Tiên Vu Thúc Minh thanh thoát bước đi đến, Đổng Diên Quang này vừa chết, hắn liền biết mình không trốn khỏi nạn kiếp này.

Trong lòng hắn hối hận không thôi, hắn nhất thời nghĩa khí, thế mà đẩy chính mình rơi vào tử địa này.

Hắn tiến điện liền quỳ xuống nói: “Thần Tiên Vu Thúc Minh khấu kiến bệ hạ!”

“Tiên Vu thiếu doãn, trẫm không muốn giải thích thêm gì với ngươi.

Ngày hôm qua Đổng Diên Quang tìm ngươi làm gì, ngươi đã làm cái gì?

Ngươi nên khai thật đi!”

Lý Long Cơ trong lòng đã động sát khí, cái chết của Đổng Diên Quang người nhất định phải có một câu trả lời xứng đáng.

Cả Ca Thư Hàn và Lý Khánh An người cũng không muốn động đến, Khánh vương đương nhiên cũng sẽ không vấn tội, chỉ có tên Tiên Vu Thúc Minh này, hắn là Kinh Triệu thiếu dõan, có điều kiện đưa hai trăm Hắc y nhân vào Trường An, hắn sẽ là một người chịu tội thay tốt nhất.

Họ Tiên Vu Thúc Minh cũng nghe ra khẩu khí Lý Long Cơ không tốt, hắn sợ hãi vội nói: “Bệ hạ, thần cùng Đổng Diên Quang quan hệ cá nhân rất tốt, hắn tự biết nghiệp chướng nặng nề, định dùng một vạn quan tiền và một ngàn mẫu thượng điền thoát tội, bởi vì thần có quen biết Kiếm Nam tiết độ phủ sứ Dương Chiêu, hắn liền mời thần giật dây, nhờ Dương Chiêu giúp hắn biện hộ cho.”

Trong đại điện toát cả mồ hôi lạnh, tên Tiên Vu Thúc Minh này quả nhiên là không muốn sống nữa, cả Dương gia mà hắn cũng dám lôi vào.

Sát khí trong mắt Lý Long Cơ càng thêm lẫm liệt.

Người đưa tay nắm nhẹ một bên đai ngọc, lạnh lùng nói: “Sau đó nữa?”

Tiên Vu Thúc Minh đầu đổ đầy mồ hôi, hắn cũng biết tử thần cách hắn càng ngày càng gần, hắn đánh liều nói: “Dương trung thừa không chịu giúp đỡ, nói phải suy nghĩ một chút, nhưng không đến nửa canh giờ, hắn liền phái người đưa một lá thư đến, nói thần và Đổng Diên Quang đi tìm Quang lộc tự khanh Dương Tiêm.”

Không đợi Lý Long Cơ thét lên ngăn cản, hắn lấy vội ra tờ giấy trong ngực, vừa vội nói: “Dương Tiêm thu Đổng Diên Quang một ngàn hai hoàng kim và một ngàn mẫu đất thượng điền.

Hắn một lời đã nhận giúp đỡ biện hộ cho.

Đây là lá thư Dương Chiêu viết, mời bệ hạ mình biện.”

Hắn một hơi nói xong, đưa cao lá thư.

Lá thư này vốn là thư giới thiệu Dương Chiêu viết cho Dương Thiểm, nhưng Dương Thiểm nghe nói có hối lộ, căn bản không cần động đến tờ này.Thế là giờ nó lại trở thành một minh chứng trong tay Tiên Vu Thúc Minh.

Chính lá thứ này đã khiến lệnh lôi ra Ngũ Môn đánh chết của Lý Long Cơ bị chặn lại.

Cả đại điện im phăng phắc, sự tình lại lôi cả Dương gia vào thế này, hơn nữa lại liên quan đến nhận hối lộ, cả Trần Hi Liệt cũng lẳng lặng thở dài.

Tên Dương Thiểm này ngốc đến thế, lại dám nhận hối lộ của Đổng Diên Quang, đúng là không biết trời cao đất rộng.

Một tên hoạn quan cầm lá thư trên tay Tiên Vu Thúc Minh đưa Lý Long Cơ.

Trong thư là chữ viết tay của Dương Chiêu, trên đấy còn có câu: Đổng Diên Quang không chế, trọng thương Lý Khánh An.

Một gã hoạn quan tiếp nhận họ Tiên Vu Thúc Minh tờ giấy, trình cho Lý Long Cơ, tờ giấy Dương Chiêu tự viết, mặt trên chỉ có một câu: Đổng Diên Quang bất tử, bị thương nặng Lý Khánh An.

Lý Long Cơ nheo nheo mắt, hay cho một Dương Chiêu, quả nhiên là không độc phi trượng phu, hắn lại có thể gieo oan giá họa chọ anh họ mình.

Không tồi, quả nhiên là lòng lang dạ sói.

Người bỗng quát lên một tiếng phẫn nộ: “Hay cho một Kinh Triệu thiếu doãn dám cả gan công khai hối lộ mệnh quan triều đình, lại còn lợi dụng chức quyền dẫn cướp vào thành giết người diệt khẩu.

Người đâu!

Lôi hắn ra ngoài!”

“Điện hạ, thần vô tội, Đổng Diên Quang không phải thần giết!”

Tiên vu Thúc Minh thét to, nhưng đã không còn cơ hội cho hắn biện minh.

Mấy mươi tên thị vệ cùng ập đến lôi hắn ra đi.

“Thần oan uổng!

Thần vô tội!”

Đợi tiếng la hét của hắn xa dần, Lý Long Cơ lại lạnh lùng nói: “Ý Dương Chiêu là ngăn không cho Dương Thiểm nhận hối lộ, nhưng Dương Thiểm thấy tài mờ mắt.

Điều đáng tiếc rằng tuy hắn cũng là hoàng thân, nhưng trầm tuyệt không dung từ.

Truyền chỉ trẫm, cách chức Quang lộc tự khanh của Dương Thiểm, giáng làm thứ dân và tịch thu tất cả tài sản do Đổng Diên Quang hối lộ.

Đổng Diên Quang đã tự ý chống đối quân lệnh trong Lũng Hữu chi chiến, khiến Xích Hầu doanh An Tây quân gần như bị diệt sạch, đáng tội chết, bải miễn tất cả tước hàm,tịch thu toàn bộ tài sản, người nhà lưu đày Lĩnh Nam.”

Với thế phong lôi, Lý Long Cơ chưa đến nửa ngày liền xử lý xong vụ án Đổng Diên Quang bị giết Dù ai cũng hiểu Tiên Vu Thúc Minh đã làm người chịu tội thay, nhưng mọi người cũng biết, hiện tại ai dám nói đến việc này nữa, thì chỉ còn đường chết.Tất cả dư luận về Đổng Diên Quang cũng kết thúc cùng cái chết thảm khốc của Tiên Vu Thúc Minh.

Ngay sau đó, Lý Long Cơ lại hạ chỉ, chính thức thăng Diêu Châu đô đốc, Kiếm Nam Tiết độ phủ Dương Chiêu Làm Kiếm Nam tiết độ sứ kiêm Ngự sử trung thừa.

Đổng Diên Quang chết khiến Lý Tông bối rối tay chân.

Lão vừa phái người đi còn chuẩn kịp đến Bảo Ninh phường liền đã nghe tin Đổng Diên Quang bị giết.

Tất cả người lão phái đi đều trốn khỏi thành Trường An, đến giờ vẫn chưa dám vền, nên khi Lý Long Cơ truyền lão vào cung Hưng Khánh, lão sợ quá còn tưởng người mình phái đi đã giết người bị bắt, liền cáo ốm không dám đi.

Giờ này, Lý Tông đang nổi cơn lôi đình với con trai và hầu cận Diêm Khải .Vì nghe bọn họ khuyên bảo lão mới nổi lòng muốn giết người diệt khẩu, không ngờ lại bị người khác nhanh hơn một bước, để mà giờ khổ sở thế này.

“Hai cái các ngươi đầu đất!

Ngu xuẩn!

Tự cho là thông minh, hiện tại được, Đổng Diên Quang đã chết, ta lại không duyên cớ thêm hiềm nghi, các ngươi nghĩ đến phụ hoàng không biết là ta làm sao?

Hiện tại các ngươi bảo ta phải giải thích với phụ hoàng thế nào đây?”

Lý Tông tức giận đến mặt đỏ tai tía, vỗ mạnh vào bàn quát to.

Lý Cầu và Diêm Khải đều cúi đầu không dám hó hé một tiếng.

Bọn họ vạn vạn không ngờ là chim sẻ đứng sau, khiến bọn họ lại lâm vào tình cảnh bị hãm hại.

Một hồi lâu, Diêm Khải mới thở dài nói: “Điện hạ, không phải thuộc hạ vô dụng, nhưng người này hạ thủ quá cao minh.

Trong thời điểm này giết Đổng Diên Quang nếu không phải là Thánh thượng động đến An Tây quân và Lũng Hữu quân, lần này Lý Khánh An và Ca Thư Hàn cũng không thể tránh khỏi hiềm nghi.

Điện hạ có thể phủ nhận với Thánh thượng, chỉ nói là bản thân vì muốn tránh Đổng Diên Quang nên mới không đi, thỉnh tội với Thánh thượng, sẽ được người tha cho.”

Lý Tông cảm có lý, nộ khí của lão cũng hơi bình tĩnh lại, liền quay sang nói với hai người họ: “Hiện tại ta cho các ngươi hai người ba ngày thời gian, cho ta điều tra rõ hung thủ giết hai Đổng Diên Quang đích thực.

Rốt cuộc ai là người ẩn sau bóng tối?

Ta quyết không thể khi không gánh tội thay người khác, có nghe hay không?”

Mọi người đoán thử xem ai đã giết Đổng Diên Quang?

Chương 147: Phong thưởng lớn lúc lâm triều

Canh bốn vừa qua khỏi, trời còn chưa sáng, màn đêm vẫn còn bao phủ trên bầu trời Trường An, bỗng nhiên, tiếng trống rộn ràng vang vọng khắp thành Trường An.

Hôm nay là ngày mười ba tháng giêng, đây lần cuối cùng vào triều trước ngày nghỉ tết Nguyên Tiêu, cũng là lần đại triều đầu tiên của năm Thiên Bảo thứ tám.

Đèn đuốc trên phố lớn ngõ nhỏ dầu theo thứ tự mà sáng cả lên, ngựa xe như nước chạy lăn tăn trên các đầu đường.

Cũng như thường lệ, đúng canh bốn là Lý Lâm Phổ từ trong phủ bắt đầu xuất phát, hắn ngồi trong một chiếc xe ngựa rộng lớn, gần trăm thị vệ hộ tống ở hai bên xe ngựa, một chiếc đèn lồng màu đỏ cam treo bên cạnh xe ngựa, trên đèn lồng ba chữ ‘Hữu tướng quốc’ màu đen nổi rõ hẳn lên.

Tâm trạng của Lý Lâm Phổ hôm nay không được tốt lắm, ngày hôm qua Thánh Thượng không cho án của Đổng Diên Quang đợi qua đêm, với một phương thức mạnh mẽ bá đạo, chấm dứt vụ án một cách cứng rắn, điều này hắn có thể hiểu được, dù sao thì việc trọng thưởng cho Lũng Hữu cũng quan hệ đến sự chấn hưng lòng quân quốc, muôn dân, quyết không thể để cho Đổng Diên Quang ảnh hưởng đến đại sự mà hắn lên kế hoạch đã lâu.

Nhưng việc của Dương gia lại làm cho hắn lo lắng.

Tuy rằng Thánh Thượng với phương thức cách chức Dương Tiêm để xử phạt Dương gia, nhưng Dương gia cũng không hề bị thương gân động cốt, mà trái lại Dương Chiêu lại nhận được chức Kiếm Nam tiết độ sứ.

Cách chức Dương Tiêm là một thủ đoạn giống như một cách trừ đi chiếc lá bị hư hủy, vun trồng một Dương gia lớn mạnh về sau, điều này làm cho Lý Lâm Phổ thở dài trong lòng, Dương Chiêu với một tình thế lao vút tới không thể đi ngược lại, tăng tốc tiến về ngôi vị của tướng quốc mà đi.

Mình nên như thế nào ngăn chặn hắn đây?

Lý Lâm Phổ không khỏi nghĩ tới Lý Khánh An, đây gần như là nhân vật duy nhất có thể cùng Dương Chiêu cạnh tranh mà thôi, và cũng là người mà mình có thể lợi dụng được.

Nghĩ đến hai chữ ‘Lợi dụng’, khóe miệng của Lý Lâm Phổ lại nổi lên một tia cười rầu rỉ, hắn phát hiện mình đã đi nhầm một nước cờ, cũng cùng một cách là lôi kéo, nhưng cách của Cao Lực Sĩ so với cách của hắn thì cao mình hơn nhiều lắm, với một phương thức nhẹ nhàng mà tế nhị, đem Lý Khánh An kéo về bên người hắn một cách thật chặt chẽ, còn mình lại xem Lý Khánh An như một chiếc diều, hiện giờ chiếc diều đó càng bay càng cao, dây càng kéo càng chặt, hắn đã cảm giác được Lý Khánh An sắp thoát ly khỏi sự khống chế của hắn rồi.

Hắn còn có thủ đoạn nào nữa đâu?

Khương Vũ Y sao, chính bản thân Lý Lâm Phổ cũng không dám chắc nữa rồi.

Từ Bình Khang phường xuất phát, xe ngựa vòng qua một cái cua bèn ra đại lộ, từ xa xa, mười mấy chiếc xe ngựa của các đại thần từ từ đi tới, đèn lồng trên xe ngựa trong bóng đêm càng sáng rõ hơn.

“Tướng quốc!”

Một chiếc xe ngựa chạy như bay đến, hai bên đi theo hai mươi mấy viên thị vệ dáng người cao lớn vạm vỡ, trên xe ngựa cũng có một chiếc đèn lồng, ở trên đó ghi ba chữ ‘Phạm Dương An’, là xe ngựa của An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn cũng là vào kinh báo cáo công việc, hôm nay cũng như thế, phải tham gia tảo triều, xe ngựa của An Lộc Sơn chạy như bay đến phía trước, dừng ở trước xe ngựa của Lý Lâm Phổ, hắn từ trong xe khó khăn lắm mới đi ra, khom người thi lễ nói: “Yết lạc lang tham kiến tướng quốc.”

Lý Lâm Phổ kéo một tấm màn xe lên, cười nói một cách từ tốn: “An soái vào kinh lúc nào thế, đến ta cũng không biết được?”

“Tướng quốc, ty chức ba ngày trước đã vào kinh, bị cảm ngã bệnh, không thể đến bái kiến tướng quốc, xin tướng quốc thứ tội!”

“Ô!

Bị bệnh rồi sao, thế sức khỏe đã khá hơn chút nào chưa?”

Vẻ mặt tựa cười mà không phải cười của Lý Lâm Phổ làm cho An Lộc Sơn ớn lạnh cả người, hắn miễn cưỡng nở nụ cười nịnh hót nói: “Hồi bẩm tướng quốc, sức khỏe ty chức đã tốt hơn nhiều, đa tạ tướng quốc quan tâm.”

“Chăm sóc sức khỏe cho tốt, để vì đất nước mà lập công, lần này Lũng Hữu lập công lớn, bổn tướng hy vọng tiếp theo sẽ đến lược khen thưởng quân Phạm Dương.”

“Ty chức nhất định vì đất nước mà lập nhiều công hơn.”

“Tốt lắm, vào triều thôi!”

Lý Lâm Phổ kéo màn xe lại, xe ngựa khởi động, dần dần đi xa, An Lộc Sơn cung kính đưa tiến xe ngựa của Lý Lâm Phổ đi xa dần, lúc này mới khẽ thở phào, vung tay lên nói: “Lên xe!”

Đại lễ phong thưởng được cử hành ở Hàm Nguyên điện thuộc Đại Mình cung.

Trời còn chưa sáng, một ngôi sao sáng ngời treo lơ lửng trên vòm trời tây, Lý Khánh An và đám tướng sĩ đã lập công vào tối hôm qua đã trú ở Đại Mình cung.

Trời còn tối, đã có hai viên hoạn quan dẫn bọn họ đi tới Phượng Thê Các nằm bên cạnh Hàm Nguyên điện chờ đợi, khác với chiến dịch Tiếu Bột Luật lần trước, trận chiến Lũng Hữu này lần là do các đội quân không cùng hệ thống hỗn hợp mà chiến đấu, bởi vậy lần này những người được tuyên dương và phong thưởng trên Hàm Nguyên điện chủ yếu đều là các tướng lĩnh có công, quan quân cấp thấp và binh sĩ bình thường đều không được lên điện thụ phong.

Lần này trên Hàm Nguyên điện sẽ phong thưởng tổng cộng mười tám viên tướng lĩnh, ngoại trừ chủ tướng Ca Thư Hàn là trực tiếp lên triều ra, mười bảy viên tướng lĩnh còn lại đều ở Phượng Thê Các chờ đợi.

Trên người Lý Khánh An thay đổi một bộ quân phục mới tinh, đứng ở cửa đại điện lẳng lặng chờ đến hừng đông.

Đây là lần thứ hai hắn ở Phượng Thê Các chờ đợi phong thưởng, lần trước là trận chiến Tiểu Bột Luật, hắn nắm bắt được thời cơ, đi lên bước đầu tiên của hắn ở Đại Đường này, còn trận chiến Lũng Hữu, cũng như thế hắn đi lên bước thứ hai của hắn ở Đại Đường này.

Cho dù bước thứ hai này của hắn phải đi một các vất vả vô cùng, thậm chí gần như phải trả giá bằng sinh mệnh, nhưng dù sao hắn cũng đã đi qua được rồi.

Giờ phút này trong lòng hắn đang lẳng lặng mong chờ, bước thứ hai của hắn sẽ là cái gì?

Hắn ở trong quyển sác lịch sử bề dày đó làm sao khắc ghi tên tuổi của mình vào đó?

Lúc này Lý Từ Nghiệp chậm rãi đi đến bên người hắn nói: “Thất Lang, ngày hôm qua huynh nghe được một tin tức, cũng không biết là thật hay là giả?”

“Huynh nói đi, tin tức gì thế?”

“Huynh nghe nói đệ có thể sẽ không còn ở lại An Tây nữa rồi, sẽ phong chức đến nơi khác.”

Lý Khánh An xoay người khẽ cười nói: “Vậy huynh nghe nói được là đệ bị phong đến nơi nào không?”

Lý Từ Nghiệp lắc đầu: “Huynh không biết, nghe nói Thánh Thượng đã hạ lệnh là phải giữ kín, nghiêm cấm bất kỳ kẻ nào cũng không được tiết lộ trước đó, cho nên không ai chịu nói cả, bao gồm cả huynh đây nữa, huynh cũng sẽ một kết quả như thế.”

“Huynh cũng sẽ không tệ đâu, dù sao Thạch Bảo thành cũng là do huynh đoạt được mà.”

Lý Khánh An cười nói: “Vốn ban đầu huynh là công kế, đệ là người có công thứ ba, hiện tại chúng ta đều là lập công đầu cả rồi, nếu huynh còn ở lại An Tây, đệ phỏng chừng huynh sẽ giữ vị trí ban đầu của Cao soái, An Tây tiết độ phó sứ kiêm binh mã sứ bốn trấn, trên chức vụ sẽ tháng lên làm tướng quân.”

“Có lẽ là thế!”

Lý Từ Nghiệp cười xòa, hắn hướng bốn phía mà quan sát, liền thấp giọng hỏi: “Thất Lang, Đổng Diên Quang thật sự không phải là do đệ giết sao?”

Lý Khánh An lắc đầu: “Quả thật không phải đệ giết, ban đầu đệ hoài nghi là Ca Thư Hàn làm, nhưng sau lại cảm thấy hắn không thiết phải giết Đổng Diên Quang, mà ngược lại còn có thể sẽ gây họa vào thân.”

“Vậy đệ cho rằng là do ai làm chứ?”

Lý Khánh An trầm ngâm một chút nói: “Đệ đang suy nghĩ, nếu Đổng Diên Quang chết rồi, ai sẽ là người có lợi ích lớn nhất, đương nhiên, đệ và hắn là kẻ thù, không được xem là có lợi ích, Ca Thư Hàn tựa như là người sẽ có lợi rất lớn, nhưng trên thực tế cho dù Đổng Diên Quang không chết, Thánh Thượng cũng sẽ đem toàn bộ quân Lũng Hữu cho hắn, đệ tin rằng Ca Thư Hàn cũng sẽ nghĩ được điều đó, cho nên suy đi nghĩ lại, đệ cảm thấy có ba người có khả năng lớn nhất.”

“Ba người nào?”

Lý Khánh An ánh mắt đảo qua, không có ai ở bên cạnh bọn họ, hắn liền hạ giọng nói: “Một người là Khánh vương Lý Tông, Đổng Diên Quang chính là người của hắn, có lẽ biết được không ít bí mật của hắn, hắn muốn giết người diệt khẩu; người tiếp theo chính là Thánh Thượng.”

‘Thánh Thượng?’ Lý Từ Nghiệp giật thót cả người, kinh ngạc nói: “Làm sao mà có thể?”

Lý Khánh An khinh thường liếc nhìn hắn một cái nói: “Tại sao không thể, Đổng Diên Quang mà chết, bớt được cho hắn rất nhiều phiền phức, nếu không phải liên lụy tới nhà họ Dương, đệ dám khẳng định là do Thánh Thượng gây nên, nhưng mà hiện tại xem ra, khả năng này cũng không lớn.”

“Thế người thứ 3 là ai?”

“Về phần người thứ 3, ta nghi ngờ là do A Bố Tư gây nên.”

A Bố Tư và Đổng Diên Quang như nhau, cũng đều là hôm trước nhận được mệnh lệnh của Binh bộ mà đến Trường An, trong chiến dịch Lũng Hữu lần này, nhiệm vụ của hắn tương đối đơn giản, chính là tấn công Thần Uy thành, cũng không có yêu cầu hắn phải đoạt được thành, chủ yếu là thu hút quân Thổ Phồn ở Xích Lĩnh đến chi viện Thần Uy thành.

Trên góc độ này mà nói, hắn đã hoàn thành nhiệm vụ, thậm chí quân Thổ Phồn mất đi Thạch Bảo thành, lúc rút quân về Đại Phi Xuyên, cũng đồng thời từ bỏ cả Thần Uy thành, A Bố Tư cuối cùng chiếm lĩnh Thần Uy thành, có công mà không có lỗi.

Cho nên, trên danh sách lập công mà Ca Thư Hàn dâng lên, quân đội hắn cũng có một công lao nhất định, thuộc cấp của hắn là Biệt Tốc Nhĩ còn dẫn ba trăm thiết kỵ đi theo Ca Thư Hàn cùng nhau vào kinh.

Nhưng A Bố Tư cũng không vui sướng, thậm chí còn có chút khẩn trương, nguyên nhân là Đổng Diên Quang do bị hắn châm ngòi mới quyết định kháng mệnh không tuân, cuối cùng gây nên hậu quả nghiêm trọng, làm cho Lý Long Cơ vô cùng tức giận, Đổng Diên Quang vào kinh rồi, nếu Đổng Diên Quang vì muốn thoát tội, cuối cùng cũng khai hắn ra...

Hắn không khỏi băng khoăn lo lắng, chẳng lẽ Binh bộ mệnh lệnh cho hắn vào kinh, chính là muốn trị tội hắn sao?

Buổi tối hôm trước, A Bố Tư lo lắng đến suốt đêm không ngủ, hắn hận không thể tìm được Đổng Diên Quang, nói với hắn, tội hắn gây ra hoàn toàn không hề liên quan đến mình cả.

Không ngờ ngày hôm sau vừa tỉnh dậy, liền nghe được tin tức Đổng Diên Quang bị giết, A Bố Tư mừng rỡ, nếu như vậy, tội xúi giục của hắn sẽ không có ai biết được rồi, hắn vô cùng cảm tạ cái người đã xuống tay, đã giúp hắn thoát khỏi tội lớn.

Giờ phút này, A Bố Tư cũng giống như các đại thần khác, đứng ở quảng trường Đan Phượng Môn đang đợi thăng triều, người quen của hắn ở Trường An cũng không nhiều, hắn đứng ở trong một góc đợi được một lúc, cũng không có người chuyện trò cùng hắn.

Đúng lúc này, phía sau hắn vang lên một giọng nói trầm thấp: “A Bố Tư tướng quân, dạo này vẫn khỏe chứ!”

Hắn vừa quay đầu lại, thì ra là An Lộc Sơn đang đi tới, An Lộc Sơn là lão bằng hữu của hắn, An Lộc Sơn lúc còn trẻ là lái buôn ở biên cương, đã thường xuyên buôn lậu cấm phẩm Đại Đường và giao dịch với hắn, sau đó An Lộc Sơn dần dần nổi lên, đã trở thành trọng soái ở biên quan của Đại Đường, hai trấn tiết độ sứ, mà hắn A Bố Tư lại tuộc dốc theo sự suy vong của Đột Quyết, cuối cùng nương nhờ Đại Đường, bộ tộc được an trí ở một vùng Sóc Phương, còn hắn thì làm Sóc Phương tiết độ phó sử, thấp An Lộc Sơn một cấp.

A Bố Tư vô cùng thấu hiểu An Lộc Sơn, biết hắn mặt ngoài nghĩa khí trợ người, kì thực nội tâm ác độc.

Vì vậy An Lộc Sơn vài lần phái người đi mời hắn đi u Châu làm khách, hắn đều mượn cớ từ chối.

Bây giờ nhìn thấy An Lộc Sơn thần tình tươi cười hướng hắn đi tới, trong lòng hắn dâng lên một tia cảnh giác, hướng An Lộc Sơn chắp tay nói: “An đại soái, đã lâu không thấy.”

“Đúng vậy!

Chúng ta ba năm rồi không gặp mặt rồi còn gì!

Lần trước gặp mặt ta còn nhớ rõ là trên đại điến sắc phong quý phi năm Thiên Bảo thứ tư, khi đó A Bố Tư tướng quân ý chí sung mãn, sao hiện tại lại mang bộ dạng lắng thế kia, chẳng lẽ là đang lo lắng về việc Đổng Diên Quang?”

Trên mặt bí đỏ của An Lộc Sơn, một đôi ánh mắt híp thành khe hở hẹp, như cười lại không phải cười nhìn hắn.

A Bố Tư thất kinh, An Lộc Sơn tại sao lại biết vậy?

Trong lòng hắn hiện lên vô số ý niệm trong đầu, cuối cùng nói vớichính mình, Đổng Diên Quang đã chết, việc này đã chết không đối chừng, lúc này mới đè nén nỗi kinh hoàng trong nội tâm, thản nhiên nói: “An suất đang nói gì thế?

Tại sao ta một câu đều nghe không hiểu!”

“Ngươi nghe hiểu, ngươi rõ hơn bất kỳ ai.”

An Lộc Sơn thở dài một cái, thành khẳn nói: “A Bố Tư tướng quân, chúng ta đã có mối thâm giao mấy chục năm rồi, An Lộc Sơn ta xưa giờ đều là người trọng tình cũ, lão bằng hữu gặp nạn, ta chẳng bao giờ bỏ mặc đừng nhìn, ta không ngại nói thật cho ngươi biết!

Đổng Diên Quang là ta giết.”

“Cái gì!”

A Bố Tư bị sợ ngây người, hắn lắp bắp nói: “An soái, ngài không phải đang nói giỡn với ta chứ!”

“Ta là người hay nói giỡn sao?”

An Lộc thoáng nhìn ra hai bên, thấp giọng nói: “Lão bằng hữu, ta biết ngươi tình cảnh gian nan, triều Đường chẳng tín nhiệm ngươi, lần này Binh bộ triệu ngươi vào kinh, trên thực tế chính là muốn đối chất với ngươi về việc kháng lệnh của Đổng Diên Quang, ta có bằng hữu trong Binh bộ, Ca Thư Hàn đã bí mật viết một phần tấu Chương bán rẻ ngươi, cho nên ta mới ra tay trợ ngươi.”

Nói đến đây, An Lộc Sơn vỗ vỗ bờ vai của hắn cười nói: “Lão bằng hữu à!

Chỉ có ở thời điểm mấu chốt, mới có thể nhìn ra ai là bằng hữu chân chính của mình, ngươi tự ngẫm lại đi!”

An Lộc Sơn đi rồi, A Bố Tư trong lòng rối như tơ vò.

Hắn vạn lần không ngờ An Lộc Sơn đã thủ tiêu Đổng Diên Quang.

An Lộc Sơn và Đổng Diên Quang chẳng có dây dưa gì, hắn biết điều An Lộc Sơn nói chính là lời nói thật, chính là vì thay hắn thoát tội mà thủ tiêu Đổng Diên Quang, gánh chịu một rủi ro lớn.

Hiện tại hắn đã nợ An Lộc Sơn một ân tình lớn, dựa theo thói quen của người Đột Quyết bọn họ, chịu ơn một giọt nước của người phải báo lại bằng suối trào.

Tâm trạng Dương Chiêu hôm nay cũng vô cùng hân hoan sảng khoái.

Hôm qua hắn được phong làm Kiếm Nam tiết độ sứ, chính thức trở thành một thành viên đại quan biên giới của Đại Đường.

Tuy rằng cũng có một chút tiếc nuối, chức tiết độ sử của hắn không phải sắc phong trên đại triều hôm nay, làm cho hắn mất đi nhiều vẻ vang, nhưng hắn vẫn cảm thấy rất mỹ mãn, nói theo cách nói của tham mưu Lệnh Hồ Phi của hắn là, lên làm Kiếm Nam tiết độ sứ rồi, khiến cho trong tay hắn có sự ủng hộ hậu bị, có nền móng vững chắc rồi, coi như đạp lên một bước vững chãi nhất cho việc vào tướng sau này.

Dương Chiêu vừa mới tiến vào Đan Phượng Môn, liền bị tộc huynh của hắn, Ti nông Tự khanh Dương Kĩ ngăn lại.

Trong lòng Dương Chiêu không khỏi có chút thấp thỏm không yên.

Trên việc Đổng Diên Quang, hắn đã đá một người tộc huynh khác Dương Tiêm một cú, do cái chết của Đổng Diên Quang làm cho Dương Tiêm bị bãi miễn chức quan.

Hậu quả này hắn không nghĩ tới, bây giờ Dương Kĩ tìm đến hắn hỏi tội, hắn không biết nên trả lời như thế nào.

“Lão Tam, hôm nay sau khi hạ triều đến phù ta một chuyến.”

Tuy rằng Dương Chiêu đã được phong làm Kiếm Nam tiết độ sứ, nhưng Dương Kĩ vẫn không để tâm đến hắn lắm.

Trong dòng họ Dương gia, Dương Kĩ lão đại trong tộc, kinh thành Ngũ Dương, chính là do hắn cầm đầu.

Bản thân hắn cũng thực vênh váo, không chỉ quan làm đến chức Ti nông Tự khanh, hơn nữa hắn còn cưới được cô con gái của Lý Long Cơ và Võ Huệ phi Thái Hoa công chúa làm vợ.

Trong này có chút buồn cười, hắn là anh họ của Dương Ngọc Hoàn, lại cưới con gái của em rể.

Trên lịch sử lại càng buồn cười hơn nữa là, thê tử của Dương Phỉ - thứ tử Dương Chiêu cũng là con gái của Lý Long Cơ Vạn Xuân công chúa, sau khi Dương Phi bị An Lộc Sơn giết chết, thê tử của hắn Vạn Xuân công chúa trở thành quả phụ, không lâu sau đã được cưới bởi người chú cũng mất đi thê tử của Dương Kĩ.

Những chuyện tiếu lâm này của triều Đường còn có không ít, vụ Lý Long Cơ cưới con dâu nổi tiếng thì không nói nữa, ví dụ như chị gái của Hình bộ Thượng thư tiền nhiệm Vi Kiên gả cho em trai của Lý Long Cơ Tiết vương Lí Nghiệp, làm Tiết vương phi, mà em gái của Vi Kiên lại gả cho con trai của Lý Long Cơ Lý Hanh, làm thái tử phi.

Lạc đề rồi, quay lại thôi.

Dương Kĩ tuy rằng nét mặt không vui, nhưng ngữ khí với Dương Chiêu vẫn tốt, là một loại ngữ khí thương lượng.

Dương Chiêu thấy Dương Kĩ không gây hấn với mình, hắn trong lòng chợt có chút hiểu ra, chẳng lẽ là Thánh thượng thay hắn che dấu việc hắn đạp Dương Tiêm?

Nhất định là như vậy, Thánh thượng nếu trong trường hợp đã nắm được chứng cứ mà vẫn phong hắn làm Kiếm Nam tiết độ sứ, thì đồng thời cũng không hy vọng nội bộ bên trong Dương gia sinh loạn, nghĩ thông suốt điểm này, Dương Chiêu liền cười nói: “Có phải là vì chuyện của nhị ca không?”

Dương Kĩ gật gật đầu, “Bất luận như thế nào, Dương gia chúng ta quyết không thể để cho chức quan của nhị đệ bị bãi miễn oan uổng như vậy!”

Đúng lúc này, tiếng chuông to trầm trên Hàm Nguyên điện thượng vang lên, một viên giám quan trong điện đi ra cao giọng tuyên nói: “Giờ mẹo một khắc đã đến, thăng triều!

Mấy ngàn quan viên trên quảng trường Đan Phượng đều sửa sang lại y quan, theo cấp bậc cao thấp xếp thành hai hàng thật dài, cũng giống như mọi khi, hai người ở trên cùng vẫn là Hữu tướng Lý Lâm Phổ và Tả tướng Trần Hi Liệt, nhân vật chính hôm nay Ca Thư Hàn thì ở phía sau Tả tướng Trần Hi Liệt, hắn thoả thuê mãn nguyện bước trên long vĩ đạo, đi đến hướng Hàm Nguyên điện khí thế bàng bạc.

Hai hàng quan viên dài dài đi vào trong Hàm Nguyên điện, đều tự trở về vị trí của mình.

Lý Lâm Phổ đi đến trước chỗ ngồi của mình ngồi xuống, nhưng đã thấy thái tử Lý Hanh đã trước một bước tại vị, Lý Lâm Phổ vừa cười vừa hướng hắn gật gật đầu.

Mấy tháng trước hắn chủ động đem sắc lệnh của Trung thư tỉnh phát xuống sao chép một phần cho Lý Hanh, đây là một sự bày tỏ thiện ý của hắn với Lý Hanh.

Cho dù hai người thù sâu như biển, nhưng Lý Lâm Phổ chủ động bày tỏ thiện ý, sử Lý Hanh cũng âm thầm thở phào nhẹ nhỏm.

Mấy năm qua, hắn bị Lý Lâm Phổ bức bách đến nỗi cơ hồ phải chết đi, tuy rằng không biết mục đích Lý Lâm Phổ chủ động tỏ thiện chí là sao, nhưng ít ra làm cho tình cảnh của hắn được cải thiện một chút, để hắn hiểu được các việc lớn nhỏ phát sinh mỗi ngày ở Đại Đường, chỉ dựa vào điểm này, Lý Hanh cũng nguyện ý làm dịu đi mối thù hận giữa bọn họ.

Hắn khẽ gật đầu, xem như một lời đáp lại với Lý Lâm Phổ, Lý Lâm Phổ nhanh chóng liếc mắt một cái sang Dương Chiêu ngồi ở giữa, trong lòng hắn âm thầm cười lạnh một tiếng, đã đến lúc phải gieo hạt rồi.

“Hoàng đế bệ hạ giá lâm!”

Ngoài điện vang lên một tiếng hô to của thiếu giám trong điện, trên Hàm Nguyên Điện thoáng chốc trở nên yên lặng, các quan viên đều đứng lên, trong đại điện im phăng phắc.

Một tiếng chuông vang, bốn mươi viên hoạn quan chia hai hàng tiến vào.

Ngay sau đó gần trăm tên Ngự tiền đới đao thị vệ nối đuôi nhau mà vào, thắt lưng mang ngân trang nghi đao, tay cầm ngọc dát kim qua, chia ra đừng hai bên thang ngọc.

Cuối cùng là mười sáu vị cung nga, tay cầm cung phiến, la cái, hô ứng Đại Đường thiên tử Lý Long Cơ mặc áo đại cừu thêu rồng, đầu đội mũ cồn thiên tử đi vào đại điện.

Lý Long Cơ ngồi yên vị trên ngai rồng, hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, quét mắt nhìn hết xung quanh điện, chúng thần đồng loạt khom người nói: “Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuổi!”

Tiếng nói chỉnh tề mà vang dội, Lý Long Cơ gật đầu, khoát tay một cái: “Chúng ái khanh bình thân!”

“Bệ hạ có chỉ, bá quan trở về vị trí của mình!”

“Tạ ơn bệ hạ!”

Các quan đều quay về đội ngũ của mình, các vị quan lớn cũng ngồi xuống.

Lúc này, thiếu giám đương trực trong điện Trịnh Luân Mình ở trước đan bệ, mở biểu nghị trình ra cao giọng đọc nói: “Hôm nay đại triều, chỉ biểu dương công thần của trận chiến Lũng Hữu, các việc quân quốc khác tạm không thương nghị, nay triều hội bẩtđầu!”

Lý Long Cơ dùng một loại ngữ điệu nhẹ nhàng nói: “Chúng ái khanh đều biết, Lũng Hữu đại thắng không chỉ là giành thắng lợi khi Thổ Phồn bại trận, quan trọng hơn là đoạt được Thạch Bảo thành, khiến Đại Đường ta chiếm được hết khe Hà Hoàng, làm quân Thổ Phồn không thể đông tiến Lũng Hữu nữa, Lũng Hữu được yên ổn, Quan Trung thanh bình, việc này liên quan đến an nguy xã tắc Đại Đường, phúc lời của hàng vạn hàng nghìn lê dân.

Trận chiến này, có thể nói là trận chiến huy hoàng nhất từ trước đến nay của năm Thiên Bảo, cũng là chiến quả mà trẫm tha thiết ước mơ từ năm Khai Nguyên hai mươi chín mất đi Thạch Bảo thành tới nay.”

Tiếng nói Lý Long Cơ không lớn, nhưng phía trong Hàm Nguyên Điện này mà hắn đang ở có công hiệu hồi âm, vì vậy một nửa quan viên trong đại điện trên cơ bản đều có thể nghe thấy.

“Trận chiến lần này là thắng lợi có được từ sự liên hợp tác chiến của bốn trấn Lũng Hữu, Hà Tây, Sóc Phương, An Tây, là thắng lời do vô số tướng sĩ Đại Đường dùng sinh mệnh để đổi lấy, trẫm trước khi phong thưởng, đề nghị mặc niệm cho tướng sĩ đã hi sinh.”

Hắn đứng dậy, tất cả đại thần cũng đứng lên theo: “Bệ hạ có chỉ, mặc niệm cho tướng sĩ bỏ mình vì Lũng Hữu!”

Mọi người mặc niệm trong giây lát, thiếu giam trong điện Trịnh Luân Mình lại cao giọng nói: “Lễ xong!”

Đại thần đều ngồi xuống, lúc này, Lý Long Cơ vang giọng nói: “Tuyên mười tám tướng Lũng Hữu tiến vào điện!”

“Bệ hạ có chỉ, tuyên mười tám tướng Lũng Hữu tiến vào điện!”

“Bệ hạ có chi, tuyên mười tám tướng Lũng Hữu tiến vào điện!”

Tiếng hô vang nối tiếp nhau truyền ra ngoài, lát sau, trước cửa Hàm Nguyên đại điện xuất hiện một đám tướng lĩnh mũ giáp bóng loáng, bọn họ sải bước ngẩng đầu đi vào Hàm Nguyên Điện, trên mặt mỗi người đều mang theo vẻ kích động và đợi chờ, đi đến chính giữa, Ca Thư Hàn từ giữa triều thần đi ra, cũng gia nhập vào đội ngũ bọn họ, hắn đi tuốt đàng trước, ngẩng đầu ưỡn ngực, bước đi mạnh mẽ nhanh nhẹn.

Mười tám tướng đi đến trước đan bệ, vén giáp bào lên quì một gối, cùng kêu lên nói: “Tham kiến ngô hoàng bệ hạ, chúc bệ hạ vạn tuế vạn vạn tuế!”

Lý Long Cơ xua tay cười nói: “Các vị tướng quân bình thân!”

“Tạ ơn bệ hạ!”

Mười tám viên Đại tướng đứng lên, dàn hàng theo chữ nhất.

Lúc này, Binh bộ Thị lang Lý Lân bước ra khỏi hàng, hướng Lý Long Cơ khom người thi lễ nói: “Thần phải tuyên đọc khen thưởng chư quân, thỉnh cầu bệ hạ ân chuẩn!”

“Chuẩn tấu!”

Lý Lân đi lên hai bước, đối mặt đại điện mở sắc lệnh ra, đây là ý chỉ phong thưởng chính thức đã được Lý Long Cơ ký tên, đóng dấu đại ấn của Trung thư Môn hạ, chỉ nhằm vào chư quân, không dành cho mười tám tướng lĩnh, hắn dõng dọc đọc lên: “Tháng sáu năm Thiên Bảo thứ bảy, triều đình điều mười lăm vạn bốn ngàn quân của bốn trấn Lũng Hữu, Hà Tây, Sóc Phương, An Tây hội chiến Hà Hoàng.

Trải qua nửa năm, vào sáng ngày hai mươi tám tháng mười hai năm Thiên Bảo chiếm lĩnh Thạch Bảo thành chấm dứt, đại quân tứ trấn tổng cộng bỏ mình một vạn bốn ngàn ba trăm sáu mươi bảy người, bị thương năm nghìn năm trăm tám mươi người, giành được thắng lợi huy hoàng trong chiến dịch Hà Hoàng.

Theo sự thỉnh công của Thống soái chiến dịch Lũng Hữu tiết độ sứ Ca Thư Hàn, báo cáo hạch chuẩn của Bộ binh, nay chính thức phong thưởng như sau: Lũng Hữu tướng sĩ thường tiền bốn mươi vạn quan, lụa hai mươi lăm vạn sắp, Lũng Hữu thượng điền một vạn khoảnh, quân công của tướng sĩ chư quân sẽ có thăng chức riêng, trợ cấp tử trận chưa bao gồm trong đây, nay các quân phân phối chỉ tiết như sau...”

Lý Lân đọc chừng một khắc giờ, cuối cùng nói: “Mười tám tướng trong trận chiến Lũng Hữu, công trạng lớn lao, hôm nay đại triều lên điện, do bệ hạ đích thân phong thưởng.”

Lý Lân thu sắc lệnh lại, quay lại thi lễ nói: “Bệ hạ, thần đã chấm dứt!”

Lý Long Cơ mĩm cười, nói: “Vậy để trẫm tuyên bố phần ban thưởng của công thần.”

Hắn nhìn thoáng qua Ca Thư Hàn, nói: “Ca Thư Hàn đâu?”

Ca Thư Hàn tiến lên một bước, quì một gối: “Thần ở đây!”

“Ái khanh thân là Thống soái, công là thứ nhất, trầm gia phong ái khanh làm Thiện quốc công, Khai phủ nghi đồng tam ti, Giáo kiềm Công bộ Thượng thư, thưởng bạc một vạn lượng, lụa một vạn xấp.”

“Thần tạ ơn bệ hạ long ân!”

Ca Thư Hàn đắc ý cực kỳ, sau một trận chiến mà hắn đã trở thành Quốc công, nếu hắn tiếp tục đoạt thêm Cửu khúc và Đại Phi Xuyên, thì há chẳng phải là phải phong Quận vương rồi sao?

Tuy rằng Đại Đường vẫn chưa có tiền lệ phong tướng lĩnh làm Quận vương, nói không chừng hắn sẽ là người mở đầu.

Hắn đừng về vị trí cũ, lúc này, Lý Long Cơ lại cười nói với Lý Từ Nghiệp: “Mạch đao tướng quân Lý Từ Nghiệp nghe phong.”

Lần này trừ Thống soái Ca Thư Hàn ra, đại tướng công đầu tổng cộng định ra bạ người, người đoạt được Thạch Bảo thành - Lý Từ Nghiệp, người chặn lại chủ lực Thổ Phồn - Lý Khánh An, người có thương vong thê thảm nhất - Cao Tú Nham, ba người đặt song song công đầu, không phân biệt trước sau.

Lý Từ Nghiệp một bước tiến lên, quì một gối nói: “Thần Lý Từ Nghiệp ở đây!”

“An Tây trung lang tướng Lý Từ Nghiệp, đích thân dẫn quân Mạch đao đoạt được Thạch Bào thành, định làm công đầu, gia phong làm Kim ngô vệ Tướng quân, ban thưởng Tán quan Vân huy Tướng quân, thăng chức An Tây tiết độ phó sứ, lĩnh An Tây tứ trấn Đô binh mã sứ, thưởng bạc năm nghìn lạng, lụa ba nghìn sắp.”

“Thần tạ ơn ân điển của bệ hạ!”

Lý Từ Nghiệp trở về vị trí cũ.

Ngay sau đó là Cao Tú Nham, hắn là tâm phúc của Ca Thư Hàn.

Tuy rằng hắn tấn công Thạch Bảo thành thương vong thảm trọng, nhưng rất nhiều người cũng không tán thành công lao của hắn, khi thảo luận ở Chính Sự đường, Bùi Khoan và Dương Thận Căng cũng phản đối xếp hắn công đầu, nhưng bởi vì phải cân bằng quân Lũng Hữu, cuối cùng vẫn liệt hắn vào công đầu.

Cao Tú Nham được phong làm Hà Đông tiết độ phó sứ, đồng thời cũng ban thưởng Tán quan Vân huy Tướng quân, vàng bạc ban thưởng đều giống nhau.

Lúc này, Lý Long Cơ nhìn thoáng qua Lý Khánh An, khẽ cười nói: “Thần tiến tướng quân Lý Khánh An nghe phong.”

Lý Khánh An tiến lên một bước, vén bào nửa quỳ nói: “Thần ở đây!”

“An Tây trung lang tướng Lý Khánh An dẫn theo ba nghìn tướng sĩ An Tây Xích Hầu doanh, chặn lại tám vạn viện quân Thổ Phồn, vì đoạt lấy Thạch Bảo thành lập hạ công lao hiển hách, ba nghìn tướng sĩ gần như toàn quân bị diệt, không hàng một người, tử chiến đến cùng, có thể nói là hiện thân mẫu mực của quân nhân Đại Đường ta, trẫm không ngớt bi thương, cũng không dứt cảm thán, để khích lệ chí khí, đặc biệt phong Lý Khánh An làm Thiên ngưu vệ Tướng quân, ban thưởng Tán quan Vân huy Tướng quân, đồng thời phong làm Ngự sử Trung thừa, Đình châu Đô đốc kiêm Bắc Đình tiết độ phủ Trưởng sử, Bắc Đình tiết độ phó sứ, thưởng bạc năm nghìn lạng, lụa ba nghìn xấp.”

Phong thưởng này vừa ra, trong đại điện nhất thời xì xầm bàn tán.

Bắc Đình tiết độ sứ là Lý Lâm Phổ kiêm nhiệm, nếu như vậy thì, Lý Khánh An tuy là phó chức, nhưng trên thực tế đã nắm giữ thực quyền của Bắc Đình tiết độ sứ, đặc biệt là hắn gia phong Ngự sử Trung thừa, hơn nữa là Đô đốc Đình Châu, đã chứng tỏ một cách thuyết phục rằng hắn thật lĩnh đại quyền của Bắc Đình tiết độ.

Ngày hôm qua là Dương Chiêu phong Kiếm Nam tiết độ sứ, hôm nay là Lý Khánh An nắm giữ Bắc Đình, trong vòng hai ngày, mà Đại Đường đã xuất hiện hai vị đại quan biên giới tuổi trẻ, trong đại điện vang lên tiếng bàn tán không ngớt.

Lúc này Dương Chiêu cũng ngây ngẩn cả người, nỗi đắc ý của hắn được phong làm Kiếm Nam tiết độ sử bỗng bị quét sạch, hắn chợt có một loại cảm giác, chính vì hắn thăng chức làm Kiếm Nam tiết độ sứ, cho nên Lý Khánh An mới được nắm giữ Bắc Đình, Thánh thượng tựa hồ là cố ý cân bằng quan hệ của hai người bọn họ.

“Thần Lý Khánh An tạ ơn bệ hạ long ân!”

Chương 148: Luận chính Bắc Bình

Để không ảnh hưởng triều vụ, thương buổi triều sớm chỉ tiến hành một canh giờ, trời vừa sáng hẳn thì tất cả quan chức sẽ quay trở về phòng chờ.

Hôm nay Lũng Hữu phong thưởng cũng không ngoại lệ, chỉ một canh giờ đã kết thúc.

Lý Khánh An cùng các tướng lãnh phải đến Binh bộ làm thủ tục nhậm chức.

Hắn vừa đi khỏi đại điện đã bị Lý Lâm Phổ gọi lại, “Thất Lang, đợi đã!”

Hắn vội cúi mình thi lễ: “Thuộc hạ tham kiến Tướng quốc!”

Sau khi từ Lũng Hữu trở về, Lý Khánh An chưa từng gặp Lý Lâm Phổ, cũng không phải vì không có thời gian chỉ là hắn không mấy muốn gặp vị Thừa tướng Đại Đường khẩu mật phúc kiếm này .Hắn quả thật đã được lĩnh giáo thủ đoạn của lão.

Chỉ vì muốn đưa hắn vào bè phái Thái tử, lão không tiếc để tướng lãnh biên cương đến Giang Hoài luyện binh, để hắn phá được vụ án muối, để rồi được dẫn vào Thái tử đảng.

Quay một vòng to như thế thì lão cũng chỉ có một mục đích duy nhất, để mình tham gia vào bè phái Thái tử, gậy nên sự tranh đấu bất hòa giữa Thái tử và Dương gia, lão ngồi ngư ông đắc lợi.

Nói trắng ra cũng chỉ là muốn trừ đi sự uy hiếp của Dương Chiêu với vị trí Tướng quốc của lão mà thôi.

Tuy hắn không muốn trở thành con cờ của lão, nhưng sau khi được phong thưởng buổi chầu triều sáng nay, hắn phát hiện bản thân mình vẫn chưa thoát khỏi được dây dưa với lão.

Hắn được phong làm Đô đốc Đình Châu, Bắc Đình Tiết độ phó sứ, nhưng Bắc Đình Tiết độ sứ lại do Lý Lâm Phổ kiêm nhiệm.

Hắn còn hoài nghi cả việc bản thân mình được thừa nhiệm là do lão tiến cử, nếu không làm sao có thể trùng hợp đến thế.

Lý Lâm Phổ nheo mắt đi lên nói: “Không ngờ chúng ta thế là trở thành đồng liêu.

Ngươi có rảnh không?

Chúng ta cùng bàn một số việc về Bắc Đình.”

Hắn không cách chỉ từ chối, đành phải chấp thuận nói: “Tướng quốc có lệnh, thuộc hạ đương nhiên tuân thừa.”

“Vậy được, hãy theo ta đến Trung thư tỉnh.

Việc bên Binh bộ, ta sẽ phái người đi làm thay ngươi.”

“Thuộc hạ thật sự không ngờ đến, đã từng An Tây quân suốt ba năm nay, giờ phải ra đi, quả thật trong lòng còn nhiều lưu luyến.”

“Lưu luyến là tính thường của con người.

Có điều, ở Tây An, khả năng phát huy của ngươi có hạn, cùng lắm là đến vị trí của Tự Nghiệp, nhưng Bắc Đình lại khác.

Ngươi gần như cùng vai cùng vế với Cao Tiên Chi, chủ quản quân chính một phù.

Thất Lang, tuổi ngươi còn chưa đến ba mươi mà đã được địa vị cao nhường này, đây là tư cách của có tông thất Đại Đường mới có.”

Lão khẩu khí ôn hòa, mỉm cười hiền hòa nói, phảng phất như một vị trưởng bối đang chỉ dạy một vãn bối.

Đây đúng là tác phong quen thuộc của lão, luôn luôn gần gũi hiểu từ với cấp dưới .Nụ cười đặc trưng của lão khiến vô số quan viên cảm thấy thân thiết vô cùng, có thể nói ấm áp tựa gió xuân, và cũng vì thế mà lão càng được nhiều người ủng hộ.

Nhưng với Lý Khánh An, đó lại là một cảm xúc khác, hắn cảm thấy Lý Lâm Phổ đã thay đổi chính sách, không còn xem hắn là bè phái Tướng quốc, mà dùng một cung cách tương đối bình đẳng hơn khi chuyện trò cùng hắn.

Nhưng nói thật, hắn thích kiểu này hơn, chỉ cần song phương có lợi, hợp tác cũng không phải điều không thể.

Đi được một lát, hai người đã đến điện trước Trung thư tỉnh, trong điện đã có mười mấy vị quan viên địa phương chờ sẵn, đương chuẩn bị báo cáo chính vụ cùng Lý Lâm Phổ.

Lão khoát khoát tay cười nói: “Các vị chờ cho giây lát, xin mời vào bên trong uống trà nghỉ ngơi.”

“Đa tạ tướng quốc, chúng thuộc hạ đợi một lát không sao cả.”

Các quan chức vội vàng chấp tay cảm tạ và đi theo một quan viên Trung thư tỉnh vào cửa lớn.

Lúc này, Lý Khánh An bỗng thấy một trong số đó mặt mày quen quen.

Hóa ra là Độc Cô Hạo, phụ thân của Độc Cô Minh Châu, hắn vội đi lên thi lễ: “Độc Cô bá phụ lúc nào vào Kinh thế?”

“Hai mươi chín tháng chạp năm ngoái ta đã quay về, qua nguyên tiêu ta lại phải ra đi.

Khánh An, chúc mừng cháu.”

Độc Cô Hạo cười cười giới thiệu hai vị đồng liêu bên cạnh với Khánh An: “Ta giới thiệu với cháu, vị này là Thái thú ích Châu Vi Hoán, vị này là Thái thú Tô Châu Thôi Bình Độ.”

Hai người cùng xuất thân gia đình vọng tộc cao quan, Vi Hoán mặt chữ điền thân hình hơi cao to, Thôi Bình Độ thư sinh nho nhã, da hơi trắng.

Cả hai người cùng chấp tay thi lễ: “Uy danh của Lý Tướng quân, bọn ta nghe danh đã lâu, vinh hanh vinh hạnh!”

“Chút công mọn của Khánh An không dám nhắc đến làm chi, khiến hai vị sử quân cười chê rồi!”

Mọi người hàn thuyên vài câu thì cùng đi vào.

Độc Cô Hạo lại hạ giọng nói với hắn: “Mấy ngày này nếu có thời gian, mời cháu qua nhà dùng cơm.

Tối qua lão gia tử còn nhắc đến cháu đấy!”

“Được, cháu nhất định sẽ đến.”

Độc Cô Hạo cười cười vỗ vai hắn xong cũng đi vào trong.

Lý Lâm Phổ bên cạnh cười mà không nói.

Đợi khi mọi người đi hết, lão mới cười nói: “Thất Lang nhân duyên tốt đấy chứ!”

“Sứ quân Độc Cô ta quen lúc ở Dương Châu, điều này Tướng quốc chắc biết.”

“Ha ha!

Không sai!

Ta biết rõ, đi thôi.

Chúng ta vào nói chuyện.”

Hai người cùng đi vào cửa Trung thư tỉnh, mãi cho đến trước cửa phòng của Lý Lâm Phổ, mới thấy rõ một người chạc ba mươi, râu ngắn, mắt sáng đứng đợi sẵn.

Từ triều phục của hắn, thì đây chỉ là một quan viên trung hạ cấp.

Hắn thấy Lý Lâm Phổ đến liền cúi người thi lễ: “Hữu nội soái phủ binh tào tham quân Sầm Sâm thừa mệnh đến đây, tham kiến Tướng Quốc.”

“Sầm Sâm?”

Lý Khánh An ngỡ ngàng.

Đây chính là thi nhân biên thùy đỉnh đỉnh đại danh Sầm Sâm đây ư?

Lý Lâm Phổ gật gật đầu nhìn Khánh An cười nói: “Sầm Sâm thi ca rất giỏi, triều đình đã chính thức bổ nhiệm hắn làm Bắc Đình Tiết độ phủ phán quan, sắp phải xuất tái nhậm chức.

Hôm nay ta sẽ giới thiệu cho hai ngươi biết nhau trước.”

Lão nhìn Sầm Sâm nói: “Đây là Lý Khánh An, trong tương lai sẽ là người chủ quản việc ở Bắc Đình.”

Sầm Sâm nhìn Lý Khánh An nghe danh đã lâu từ đầu chí cuối, thấy hắn cũng mặt mày đoan chính, không khỏi trong lòng thấy mến vị tướng tài này mà đi lên hành lễ: “Bị chức Sầm Sâm, tham kiến Lý sứ quân.”

“Sầm huynh không phải khách sáo, về sau còn mong huynh chỉ giáo thêm.”

Hai người hàn thuyên vài câu, Lý Lâm Phổ liền nói với Sầm Sâm: “Lý Tướng quân còn có chút thủ tục phải làm nơi Binh bộ, bây giờ hắn có chút việc bận, vậy ngươi hoàn thành phần thủ tục kia giúp nhé!”

“Bị chức tuân mệnh!”

Sầm Sâm lại nhìn Lý Khánh An một cái, ánh mắt hai người chạm nhau.

Khánh An cười mỉm khẽ gật đầu.Sầm Sâm chấp tay chào hắn rồi nhanh chân bước đi.

“Thất Lang, vào trong nói chuyện.”

Khánh An thế mới đi theo Lý Lâm Phổ đi vào phòng.

Trong phòng rất ư là gọn gang, ấn tượng nhất là ba xấp tấu Chương chất cao trên thư án, xấp nào xấp nấy cao gần ba thước.

Bên cạnh thư án còn có chất đóng chừng hai trăm hơn quyển tấu Chương .

Tất cả này đều là tấu Chương được tập hợp từ toàn quốc, sau khi lục bộ sơ thẩm, cuối cùng sẽ tập hợp vào tay Lý Lâm Phổ.

Đại Đường quân tướng (tướng quốc) phân quyền.

Trừ nhưng việc tương đối quan trọng và sự biến động nhân sự lớn sẽ bẩm báo với Lý Long Cơ, ngoài ra tất cả việc vặt đều sẽ do Lý Lâm Phổ giải quyết.

Vì thế mỗi ngày lão đều phải xử lý một lượng công vụ lớn, rất ư bận rộn.

“Thất Lang, mời ngồi!”

Lão để hắn ngồi xuống, lại mệnh cho thư đồng đi lấy trà nóng.

Lý Lâm Phủ cũng ngồi xuống cười khổ tâm nói: “Bắt đầu từ mai sẽ nghỉ phép ba ngày, nhưng nơi này của ta có một lượng lớn việc cần giải quyết, ta không được nghỉ ngơi!”

Khánh An uống một ngụm trà, cười hỏi: “Tướng quốc vì sao không đưa tấu Chương về phủ Tướng quốc xử lý?”

Mặt lão trầm lại nói: “Tuyệt đối không được!

Công vụ làm sao có thể đưa về phủ!

Vậy không phải việc công tư xử ư?”

Có thể cảm thấy khẩu khí mình hơi nặng, lão lại hạ giọng nói: “Thất Lang, ngươi còn chưa thấu hiếu, một khi vào chức cao, sẽ phải làm việc cẩn thận hơn quan viên bình thường, nhất là Tướng quốc này của ta, nếu không theo quy cử hành sự, vậy ai ai cũng có thể nơi gương.

Đem việc về nhà xử lý, sau đó những người có lợi ích liên quan sẽ giữa đêm mò đến.

Như thế triều đình Đại Đường không phải sẽ thành một tổ ô hợp lũng loạn?”

Khánh An vội đứng lên nói: “Tướng quốc nói chí phải, bị chức xin ghi nhớ.”

“Ngồi xuống đi!”

Lý Lâm Phổ lại khoát tay nói: “Ngươi hãy ghi nhớ, vì từ đây bắt đầu, ngươi không chỉ là một tướng quân, hơn nữa còn là một phụ mẫu quan.

Tam châu Bắc Đình vài chục vạn quân cùng dân đều phải trông chờ vào ngươi mà sống.

Ta tuy là Tiết độ sứ Bắc Đình, nhưng trên thực tế sẽ không hỏi han việc của bên ấy, tất cả việc quân chính đều do ngươi xử lý, trách nhiệm ngươi rất nặng nề.”

Khánh An lặng lẽ gật đầu.

Hắn nhậm chức Bắc Đình, không chỉ nắm trong tay hai vạn quân đội Bắc Đình, hơn nữa hắn còn là Bắc Đình Tiết độ trưởng sứ, những chính vụ địa phương đều do hắn quản lý.

Đại đô hộ Bắc Đình là do Vinh vương Lý Uyển dao lãnh (*Vào đời Đường thường các thân vương sẽ mang danh nghĩa là dưới chướng các thân vương, nhưng thực chất xử lý sẽ là doãn.), Tiết độ sứ là Lý Lâm Phổ kiêm nhiệm.

Hai người này đều chỉ là chức vụ trên danh nghĩa, quyền quân chính Bắc Đình thực tế đều trong tay hắn.

“Xin tướng quốc yên tâm, thuộc hạ sẽ dừng hết sức để làm.”

“Dùng hết sức vẫn chưa đủ, ngươi phải biết rằng, triều đình vì sao lại phái ngươi đi.”

Lão đứng dậy đi đến bên tường,xoạt một cái kéo màn lên.

Trên tường là bức bản đồ An Tây - Bắc Đình.

Lão cầm thanh gỗ bên cạnh chỉ vào xung quanh Bắc Đình nói: “Bắc Đình vốn đệ thuộc An Tây đô hộ phủ.

Vào năm thứ hai Cảnh Vân Duệ Tông đã được đưa lên làm đại đô hộ phủ, cùng An Tây thống trị khu vực nam bắc Thiên Sơn.

Bắc Đình lúc đầu được thiệt lập để phòng ngự Đột Kỵ Thi và Kiên Khôn, bây giờ Đột Kỵ Thi suy bại, Kiên Khôn bị hồi tộc thu phục, nên Bắc Đình chủ yếu phòng ngự người Hồi và người Cát La Lộc (* người Qarluq)” ở phía tay Kim Sơn.

Bảo vệ quyền thực tế khống chế khu vực Bắc Đình của Đại Đường, và cũng như lợi ích của Đại Đường trong khu vực biển Di Bá về đông, đây là nhiệm vụ quan trọng của quân Bắc Đình.

Ngoài ra, người Hán ở Bắc Đình nhiều hơn bên An Tây nhiều, thương nhân vãng lai Trung Nguyên và An Tây cũng rất đông, đế bảo vệ an toàn cho người Hán ở Bắc Đình cùng việc tơ lụa thuận lợi chuyển vận cũng là nhiệm vụ quan trọng nằm trên vai ngươi.”

“Lời của Tướng quốc, thuộc hạ sẽ khắc ghi.”

“Ta vừa mới nói kỳ thực chỉ là một trách nhiệm chung chung.

Phần tiếp sau đây ta sẽ bàn bạc cụ thể với ngươi về kế hoạch chiến lược của triều đình tại khu vực Bắc Đình, phải làm sao chống đối lại người Tajik bành chướng lãnh Thổ về phía đông.”

Lý Lâm Phổ thao thao bất tuyệt nói với hắn hơn một canh giờ.

Do lão còn phải tiếp kiến quan viên khác nên hắn cũng thừa cơ cáo từ.

Việc làm thủ tục nơi Binh bộ, Lý Lâm Phổ đã an bài người làm xong cho hắn, trong triều cũng không có gì làm, hắn bèn cưỡi ngựa đi về chỗ ở.

Cuộc trò chuyện hôm nay với Lý Lâm Phổ hoàn toàn không để cập gì đến Thái tử cùng Dương Chiêu, đều chỉ nói về Bắc Đình.

Những lời của lão hôm nay khiến hắn thay đổi cách nhìn phiến diện về lão.

Trong lịch sử đã bình luận Lý Lâm Phổ là người rất tinh tướng trong việc thao túng quyền lực, khẩu mật phúc kiếm, khiến người ta cảm thấy cả cuộc đời lão chính là để sống vì tranh giành quyền lực.

Trên thực tế sự cần mẫn của Lý Lâm Phổ trong chính sự, tuyệt không ít hơn vị tướng quốc nào.

Lão cũng rất ư là tận tâm tận lực suy nghĩ cho lợi ích vùng Tây Vực của Đại Đường.

Lúc này, trong đầu hắn bỗng hiện lên kế hoạch chiến lược của Lý Lâm Phổ tại Bắc Đình

“Để chống lại Tajik bành trướng, trình đình quyết định khôi phục Túy Diệp quân trấn trong thời cơ chín mùi.

Nghĩ về lâu dài, triều đình có ý hợp An Tây Bắc Đình làm một, thành lập Tân An Tay tiết độ.

Thất Lang, ngươi hãy cố gắng, ngươi rất có hi vọng trở thành Tân Tây An tiết độ sứ đầu tiên.”

“Người Đột Kỵ Thi đã suy bại, nội chiến không dứt, triều đình trước khi khôi phục Túy Diệp quân trấn, sẽ dìu dắt người Cát La Lộc thay thế cho người Đột Kỵ Thi.

Để chống lại Tajik bành trướng, nhưng vì bài học về người Đột Kỵ Thi, nên vẫn không thể quá dung tàng cho bọn Cát La Lộc.

Phải ân uy cùng lúc, để bọn chúng trung thành với Đại Đường.”

“Dương Chiêu là Tiết độ sứ Kiếm Nam, chủ quản việc bên Nam Triệu, nhưng ta không tin tưởng hắn lắm.

Thất Lang, ta hi vọng ngươi có thể làm được thành tựu trong việc khống chế người Cát Lộc La cùng Đột Kỵ Thi.

Phải để thánh thượng hiểu rằng, cuối cùng chọn lựa ngươi mới là một quyết định sáng suốt.

Lý Khánh An nhìn vào bầu trời u ám kia thở dài.

Lúc này hắn chỉ mong mình có thể mọc thêm đôi cánh, bay ngay đến Bắc Đình thực hiện hùng tâm tráng chí của mình.

Từ xa xa, hắn đã nhìn thấy phủ Cao Lực Sĩ.

Chính ngay lúc này, trước mặt hắn có mấy người cưỡi ngựa phóng thẳng đến.

Dần đầu là một hoạn quan, từ xa gã đã hô lên: “Lý Tướng quân, nương nương có chỉ, mệnh ngươi lập tức đến Hưng Khánh cung.”

Chương 149: Quí Phi làm mai mối

Tin tức trận chiến Lũng Hữu được phong thưởng lớn lúc lâm triều vào giữa trưa liền truyền khắp thành Trường An.

Thăng quan phát tài luôn luôn là để tài làm người ta cám thấy hứng thú.

Quán rượu, quán trà, đầu đường cuối ngõ, mọi người bàn tán một cách thích thú.

Rất nhanh, tin tức liền truyền đến bên trong Hưng Khánh cung.

Trong Trầm Hương đình, bốn tỷ muội nhà họ Dương đang tụ tập một nơi bàn về việc ngắm đèn đêm Nguyên Tiêu (rằm tháng giêng).

Hôm nay là mười ba tháng giêng, bắt đầu từ ngày mai, hội đèn lồng đêm tết Nguyên Tiêu sẽ long trọng khai mạc, mỗi năm một lần, các nàng mong đợi đã lâu.

Dương Hoa Hoa khẽ nhấp một ngụm trà hương hoa nhài, đôi mày thanh tú nhướng lên nói: “Tứ muội, tỷ nói muội cũng không nên cứ ở mãi trong cung xem đèn, hoa đăng trong cung số lượng ít không nói, điều quan trọng hơn là ở đây quá vắng vẻ, đêm Nguyên Tiêu chẳng phải là muốn có được sự náo nhiệt sao?”

“Thật ra thì muội cũng muốn đi lắm, nhưng với thân phận của muội có thể đi sao?”

Dương Ngọc Hoàn cúi đầu thở dài.

Lão đại Tần Quốc phu nhân Dương Ngọc Bội sức khỏe không tốt, nàng nghiêng người tựa trên chiếc giường mềm cười nói: “Nếu Tứ muội chạy mà đi xem đèn, thì mọi người trong thành sẽ không xem đèn, đều chạy tới xem Tứ muội thôi, cái này gọi là nghiêng nước nghiêng thành.

Sau đó người lắm chuyện sẽ viết vào sách: ‘Dương tứ nương đêm ngắm hoa đăng, ngắm quý phi cả thành nhà trống.’

Nhị tỷ Dương Ngọc Châu bên cạnh cũng cười nói: “Kỳ thật không cần phải nói đến Tứ muội, liền ngay cả chúng ta cũng không thể giống thứ dân bình thường đi dạo phố xem hoa đáng.

Ài!

Có thân phận cũng là một loại sầu muộn thật!”

Dương Hoa Hoa khinh thường hừ một tiếng: “Thân phân rách gì chứ, chẳng qua chỉ là một quốc phu nhân đấy thôi?

Không quyền không thể, ngay cả Huyện lệnh cũng không bằng.

Ta mặc kệ đấy!

Ta đồi ngay một bộ y phục bình thường, chen trong đám đông xem hoa đăng.

Ngọc Hoàn, muội nói với Tam Lang của muội, ngày mai để ta dẫn muội đi ngắm đèn.”

Mặt của Dương Ngọc Châu nhất thời trầm xuống, không vui nói: “Quốc phu nhân làm gì mà không phải là thân phận, ngươi cho là phụ nữ trên phố ai cũng có thể làm Quốc phu nhân sao?

Ngươi muốn giống như hồi xưa, áo vải váy cộc chạy đi xem đèn cũng được, lả lơi với các chàng trai trẻ cũng được, tùy ngươi, nhưng đừng đem Tứ muội ra bàn, cũng đừng làm nhục danh hiệu Quốc phu nhân này.”

Dương Hoa Hoa mày liễu dựng thẳng, cuộn lại tay áo nói: “Nhị tỷ, tỷ có ý tứ gì?

Ta chạy đi lả lơi với các chàng trai trẻ khi nào, tỷ nói rõ ra xem nào!”

“Hừ!

Có hay không chỉ trong lòng mỗi người mới rõ, một quả phụ như muội không sợ thị phi trước cửa nhà, nhưng chúng tôi vẫn còn muốn giữ thể diện!”

“Tỷ nói xàm!”

Dương Hoa Hoa nổi trận lôi đình, nàng tùy tay cầm lên một bình hoa liền hướng Dương Ngọc Châu ném tới.

Nhắm trật một chút, chọi vào góc giường, ‘bùng!’ bình hoa rơi xuống nát vụ.

Dương Ngọc Châu sợ đến né sang một bên, đầu đập đúng vào trên trụ giường gỗ, mái tóc đẹp ti mi chải chuốt nhất thời bung ra, trâm cài trên tóc vung vãi khắp mặt đất.

Mấy thị nữ tâm phúc bên cạnh vội vàng chạy lên ngăn cách các nàng ra, Dương Ngọc Hoàn gấp đến dậm chân: “Nhị tỷ, Tam tỷ, đều là tỷ muội trong nhà, nhìn xem mình đã làm gì nào!”

“Tỷ ấy có xem ta là muội muội sao?”

Dương Hoa Hoa hung hăng trừng mắt nhìn Dương Ngọc Châu một cái, rồi nổi giận đùng đùng bỏ đi.

Dương Ngọc Châu tức giận đến run run cả người, sắc mặt trắng bệch, oán hận dõi mắt nhìn bóng dáng Dương Hoa Hoa một cái, đến buồng trong đi trang điểm chải chuốt lại.

Đại tỷ Dương Ngọc Bội khẽ lắc đầu nói: “Thật sự là oan nghiệt mà!”

“Đại tỷ, các tỷ ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Dương Ngọc Hoàn cũng phát hiện giữa hai tỷ tỷ có chút gì đó bất ổn, dường như đã tích tụ cơn lửa oán hận rồi.

“Ngoài chuyện nha đầu Ngưng Bích kia thì còn chuyện gì nữa.”

Dương Ngọc Bội thở dài, lúc này mới chậm rãi nói ra mâu thuẫn giữa Dương Hoa Hoa và Dương Ngọc Châu.

“Ngọc Châu một lòng muốn đem Ngưng Bích gả vào hoàng thất, nhưng Tứ muội lại không chịu, lúc này Hoa Hoa nói muội ấy có thể hỗ trợ.

Ngọc Châu mừng rỡ, chỉ chờ tin tức của Tam muội, không ngờ Tam muội nhận lời giúp đỡ là thật, nhưng còn muốn thu thêm phí giới thiệu năm nghìn quan, Ngọc Châu liền nổi giận, tìm Tam muội nói lý lẽ, muội đoán Tam muội nói như thế nào?”

Dương Ngọc Hoàn khẽ cau mày lại, tỷ muội ruột rà mà còn phải thu tiền nữa sao: “Tam tỷ nói thế nào?”

“Hoa Hoa nói, nếu là người khác, nàng ít nhất phải một vạn quan, chính vì tỷ muội ruột thịt, nàng mới rẻ đi một nửa.”

“Tam tỷ làm sao có thể nói như vậy!”

Dương Ngọc Hoàn cũng có chút không vui, nhưng mà nàng quả thật cũng không hy vọng cháu gái con chị gả vào hoàng thất.

Lúc này, Dương Ngọc Châu đơn giản thu thập một chút đi ra, nói: “Tứ muội, ta còn muốn đi phủ của đại ca một chuyến, ta cáo từ trước đây.”

“Đúng rồi, ta cũng phải đi!”

Dương Ngọc Bội giãy dụa muốn đứng lên.

Dương Ngọc Hoàn vội vàng nói: “Đại tỷ, Nhị tỷ, các tỷ chờ một chút, ta còn có việc nữa!”

“Tứ muội, còn có chuyện gì?”

“Chính là vì chuyện Ngưng Bích, ta đã tìm cho nó một đấng lang quân tốt.”

Nghe nói là làm mai mối cho con gái, Dương Ngọc Châu lại đặt mông ngồi xuống, đại tỷ Dương Ngọc Bội vốn là một người không thích động đậy, thấy Nhị muội không đi, nàng lại thuận thế nằm xuống.

“Tứ muội, muội nói đi!

Là chàng trai ở nhà của vị vương gia nào?”

Dương Ngọc Châu một lòng chỉ muốn gả con gái vào tôn thất.

Không phải nam tử của Lý gia, nàng người nào cũng không xem lọt vào mắt.

“Nhị tỷ, tỷ đừng suốt ngày nghĩ đến tôn thất, ta nói thật, con em tôn thất phần là kẻ chơi bời, thế gia danh môn còn không nguyện ý liên hôn với tôn thất nữa là!

Dương gia chúng ta nếu muốn phát triển lâu dài, thì nên suy nghĩ nhiều hơn đến người trẻ tuổi có tiền đồ rộng lớn.

Đại tỷ, tỷ nói ta nói có đúng hay không?”

Dương Ngọc Bội lắc đầu cười nói: “Ta không biết, con gái của ta đã xuất giá, ta không suy nghĩ đến chuyện này.”

Trong lòng Dương Ngọc Châu thất vọng đến cực điểm, Tứ muội vẫn không chịu buông tay, chẳng lẽ con gái của mình thì không có phúc gả vào tôn thất hay sao?

Nàng miễn cưỡng hỏi: “Tứ muội, muội cứ việc nói thẳng đi!

Muội muốn cho Ngưng Bích nhà ta gả cho ai?”

“Lý Khánh An, các tỷ cảm thấy thế nào?”

Dương Hoa Hoa nổi giận đùng đùng đi ra phía ngoài cung.

Nàng cũng biết Nhị tỷ hôm nay mượn để tài để nói chuyện của mình, cũng bởi vì mình không chịu thay tỷ làm mai không công, tỷ liền tìm mọi cơ hội hạ nhục mình ở bên ngoài tìm đàn ông.

Hừ!

Tỷ muội thân thiết thì sao chứ?

Có thể thân thiết hơn tiền không?

Nàng đi rất nhanh, gặp cửa là ra, cung nga hoạn quan bên cạnh thấy nàng sắc mặt không tốt, ai cũng không dám ngăn nàng.

Nàng xuyên qua một cánh cửa, phía trước một dãy bụi hoa rậm rạp, cao khoảng một người, một đường mòn uốn lượn quanh co trong hoa viên, chỉ nghe phía trước có người nói chuyện: “Tướng quân xin đi về bên này, đợi lát nữa gặp quý phi nương nương rồi đừng ăn nói lung tung đấy!”

Tiếng nói ở ngay trước mắt, chỉ thấy bụi hoa phía trước bỗng nhiên vòng ra một người, Dương Hoa Hoa kinh hãi, thu chân không kịp, vội vàng hai tay che ngực, đụng rầm vào người đối diện.

Người đối diện nhân thân hình cao lớn, hai chân rất vững, Dương Hoa Hoa ‘ái da!’ một cái bị đụng ngã trên mặt đất, người tới đối diện sợ quá vội vàng đỡ cánh tay nàng: “Cô nương, thực xin lỗi!”

Dương Hoa Hoa cảm giác được một cánh tay có sức của đàn ông đang đỡ lấy cánh tay của mình, nàng không khỏi tức giận vạn phần, ai mà to gan như vậy, dám tùy ý chạm đến cánh tay của nàng?

Đọi nàng xem rõ người tới, lửa giận đầy ngập trong lòng nhất thời bị quét sạch, hai người cùng hai miệng một lời kêu lên: “Tại sao là ngươi?”

Người tới đúng là Lý Khánh An, quý phi nương nương triệu kiến hắn, hắn đang đi theo hai tên hoạn quan vào cung yết kiến, không ngờ vừa lúc đón đầu đụng nhau với Dương Hoa Hoa.

Hắn vốn tưởng rằng đụng ngã một cung nữ, đợi đến lúc nhìn rõ người phụ nữ ngã sấp xuống lại là Dương Hoa Hoa, trong lòng hắn lập tức xấu hổ đứng lên, một cái tát kia Dương Hoa Hoa đánh hắn đến nay vẫn còn đau ê ẩm đấy chứ!

“Thì ra là phu nhân!”

Trên tay vừa muốn buông nàng ra, không ngờ Dương Hoa Hoa lại lật tay tóm lấy hắn, bĩu môi trách móc liếc hắn một cái: “Anh chàng lỗ mãng nhà ngươi, còn không mau đỡ ta dậy?”

Lý Khánh An bỗng nhiên nhớ tới cây hắc cung nàng tặng mình đã bị hủy, trong lòng không khỏi có chút áy náy, vội vàng nâng nàng dậy, áy náy nói: “Khánh An bất cẩn, phu nhân thứ lỗi!”

Lúc này, thị nữ thân cận của Dương Hoa Hoa từ phía sau vội vã đuổi đến, đỡ chặt Dương Hoa Hoa.

Dương Hoa Hoa quan sát Lý Khánh An một lượt từ trên xuống dưới, thấy hắn so với lần trước càng thêm chín chắn, tràn ngập một thứ sức hút đàn ông làm cho nàng khó có thể cưỡng lại, nàng bất giác đuôi lông mày đều lộ ra sắc mặt vui mừng, dịu dàng nói: “Thất Lang, ngươi đang đi đâu thế?”

“Nương nương triệu kiến ta.”

Tứ muội làm sao có thể tùy tiện triệu kiến ngoại thần?

Suy nghĩ thoắt chuyển,Dương Hoa Hoa hiểu ra, cười duyên nói: “Ta đã biết, đồ đệ muốn gặp sư phụ.”

Lý Khánh An hơi hạ thấp người nói: “Phu nhân nếu không có gì sự, ta xin đi trước.”

Nói xong, hắn liền ôm quyền, vội vàng đi khỏi.

Dương Hoa Hoa không biết vì sao, trong lòng bỗng nhiên sinh ra một tia cảnh giác, nàng lập tức cười nói: “Thất Lang chờ ta một chút, ta cũng đang phải đi về đây!”

“Thất Lang, vừa rồi nghe người trong cung nói, ngươi đã thăng quan?

“Ừm!

Luận công thăng một cấp.”

“Vậy ngươi quả như là bánh nướng nóng mới ra lò, không biết có bao nhiêu con gái các nhà muốn gả cho ngươi, có người yêu mến chưa?”

Dương Hoa Hoa mắt mang theo vẻ mê mị, liếc mắt nhìn Lý Khánh An.

“Trên thực tế không ai muốn gả cho ta.”

Lý Khánh An sờ cái cằm mọc râu tua tủa cười nói: “Người các nàng muốn gả chính là con em thế gia phong lưu giỏi tài thi họa, hoặc là triều vương tôn thất thân phận tôn quý, còn như thứ đại binh biên cương cục mịch thô lỗ như ta, ai mà thèm để ý?”

Dương Hoa Hoa cười đến run rẩy hết cả người nói: “Ối dào!

Có cần ta giới thiệu cho ngươi vài nàng quận chúa huyện chủ trăm vẻ yêu kiều không, trên tay ta có một bó to chứ chả ít đấy!

Miễn phí cho ngươi.”

Lý Khánh An nghe nàng nói đến các nàng quận chúa huyện chủ thân phận tôn quý cứ giống như là củ hành củ tỏi trong chợ rau vậy, tính cân mua bán, không khỏi phì cười nói: “Ta thì muốn thật, nhưng mà người cùng họ không thể kết hôn, ý tốt của phu nhân, ta xin ghi trong lòng.”

“Chó má kẻ cùng họ không thể hôn phối, ông nội đều có thể lấy con dâu, chẳng lẽ Dương Hoa Hoa ta lại không thể gả cho đàn ông họ Dương sao?”

Mấy tên hoạn quan bên cạnh nghe nàng tùy miệng nói ra lời nói đại nghịch bất đạo như vậy, sợ tới mức mặt đều biến tái hết, gần như là sắp quỳ xuống cầu xin nàng ăn nói cẩn thận.

Nhưng thật ra Lý Khánh An nghe nàng nói tự do theo ý muốn của mình, không khỏi có phần bội phục sự gan dạ của nàng.

Lúc này, bọn họ đã đi tới bên ngoài Trầm Hương Đình, xa xa, chỉ nghe thấy trong đình truyền đến một tiếng nói chua ngoa: “Tứ muội, Ngưng Bích cho dù có tệ đến mấy, không gả được vào tôn thất, lấy đứa con cả của thế gia cũng được chứ!

Không ngờ muội lại muốn gả nàng cho một tên tòng quân, muội làm vậy há chẳng phải chà đạp Dương gia chúng ta sao?”

Nghe được câu nói này, mặt Lý Khánh An không khỏi trầm xuống, hắn đoán được là đang nói mình.

Dương Hoa Hoa suy nghĩ xoay đi rất nhanh, thì ra Tứ muội là muốn đem Ngưng Bích gả cho Lý Khánh An, làm sao mà được, nàng nói khẽ với Lý Khánh An: “Đây chính là Hàn Quốc phu nhân, Ngưng Bích chính là con gái của tỷ, hai mẹ con họ đều giống nhau.”

Lúc này, một tên hoạn quan lớn tiếng bẩm báo: “Nương nương, Lý Khánh An đã đưa đến.”

“Tuyên hắn tiến vào!”

“Nương nương có chỉ, tuyên Lý Khánh An yết kiến.”

Chương 150: Hàn quốc phu nhân

Không đợi Lý Khánh An đứng dậy, Dương Hoa Hoa vài bước đã đi vào trước rồi.

Trong Trầm Hương Đình, ba tỷ muội đều ngồi thẳng người, Dương Ngọc Hoàn ngồi ở chính vị, phía sau đừng một đám cung nữ hoạn quan, vị trí bên cạnh là Tần quốc phu nhân Dương Ngọc Bội và Hàn Quốc phu nhân Dương Ngọc Châu đang ngồi.

Dương Ngọc Bội sắc mặt lạnh nhạt, giống như là mọi thứ đều không liên quan đến nàng, nhưng còn Dương Ngọc Châu thì khác, một đôi mày liễu đều cong như cây chổi lông gà, trong ánh mắt lộ ra một sắc mặt khinh thường và chua ngoa.

Tuy rằng Lý Khánh An thăng quan lên làm chức Đô đốc Đình Châu, nhưng trong mắt Dương gia, Đô đốc một châu cũng chẳng qua là một tên quan tép riu mà thôi.

Lúc này tiếng bước chân vang lên, người bước vào lại là người mới vừa tức giận bỏ đi - Dương Hoa Hoa, Dương Ngọc Hoàn mừng rỡ, vội vàng tiến lên nói: “Tam tỷ, tỷ có thể trở về thật tốt quá, đều là tỷ muội một nhà, có cái gì là không thương lượng được chứ?”

Dương Hoa Hoa lạnh lùng liếc nhìn Dương Ngọc Châu một cái nói: “Tứ muội, ta là nể mặt muội, nếu không có đánh chết ta cũng sẽ không quay đầu lại.”

Tâm tư Dương Ngọc Châu lúc này đã không còn ở trên người Dương Hoa Hoa nữa.

Nàng thăm dò nhìn ra hướng ngoài cửa, trong lòng nàng cũng có chút tò mò, tên Lý Khánh An mà được lưu truyền rộng rãi ở Trường An rốt cuộc mặt mũi ra sao?

Lễ mừng tuổi lần trước của Dương Hoa Hoa, nàng sinh bệnh không tới được, nên chưa bao giờ gặp qua Lý Khánh An.

Dương Hoa Hoa không nói lời nào ngồi bên cạnh đại tỷ, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Dương Ngọc Châu, người phụ nữ keo kiệt cả đến thị nữ mua một đôi tất cũng phải hỏi này, Lý Khánh An mà lại để mắt đến con gái của ả à?

Tiếng bước chân bên ngoài lại vang lên, lần này trở nên mạnh mẽ rắn rỏi, bóng người thoáng qua, Lý Khánh An bước vào, hai tên thị vệ cung đình đi theo sau hắn, Lý Khánh An quì một gối, thi một quân lễ nói: “Thần Lý Khánh An, tham kiến nương nương.”

Dương Ngọc Hoàn vội đảo làn thu thủy hé lộ nụ cười trong veo.

Lý Khánh An từng là sư phụ dạy ném lọ của nàng, tuy rằng thời gian chỉ có nửa ngày ngắn ngủi, nhưng ấn tượng mà Lý Khánh An để lại cho nàng, vẫn làm nàng khó có thể quên được.

“Khánh An tướng quân, chúng ta rất lâu không gặp mặt rồi.”

“Hồi bẩm nương nương, thần trước thì đi Giang Đô, sau đó lại đi Lũng Hữu, mãi không ở trong kinh.”

“Trận chiến Lũng Hữu tướng quân đã vất vả rồi.

Bổn cung có chuyện muốn hỏi tướng quân một chút, không biết tướng quân có tiện trả lời hay không?”

“Nương nương xin hỏi, những điều Khánh An biết sẽ đều trả lời không giấu diếm.”

“Tướng quân không cần căng thẳng như vậy, ở chỗ ta, sẽ không bàn chuyện quân quốc đại sự.”

Dương Ngọc Hoàn cười xòa, dịu giọng hỏi: “Khánh An tướng quân, ta nghe người ta nói ngươi chưa hôn phối, vậy có đính hôn chưa?”

“Vi thần từ nhỏ đã có một mối hôn ước, sau đó nhà gái chuyển nhà đi Thục Trung, đã rất nhiều năm không có liên hệ.”

“Chà!

Vậy ngươi có muốn đi tìm nàng?”

“Vi thần không có thời gian, nhưng tổ phụ ta trước lúc lâm chung luôn mãi căn dặn, đối phương có ơn với nhà ta, đại trượng phu đứng trên thế gian, nợ ân dĩ nhiên phải hồi báo.”

Lý Khánh An trong lòng cười lạnh một tiếng, để hắn lấy con gái Dương gia, nằm mơ đi!

Trong ánh mắt Dương Ngọc Hoàn lộ ra một vẻ thất vọng, nhưng nàng vẫn chưa bỏ cuộc, chỉ cần Lý Khánh An vẫn chưa thành hôn là được, còn về phần từ nhỏ đã định hôn ước, cái kia thì có thể hủy bỏ, mấu chốt là Nhị tỷ của mình phải đồng ý, nghĩ đến đây, một đôi mắt đẹp của nàng bay về hướng Nhị tỷ.

Dương Ngọc Châu từ lúc Lý Khánh An bước vào cửa, bèn đã bắt đầu cẩn thận quan sát hắn.

Lý Khánh An thân hình cao lớn khôi ngô.

Ánh mắt thâm thúy, khuôn mặt kiên cường mạnh mẽ, tràn ngập một thứ sức hút của đàn ông, làm cho ánh mắt Dương Ngọc Châu không khỏi sáng ngời.

Lý Khánh An tuổi trẻ, oai hùng, tràn đầy ý chí, khí thế bàng bạc, cảm giác này làm cho nàng rung động.

Chàng trai trẻ tuổi này nếu trở thành con rế của nàng, kỳ thật cũng thật sự không tồi.

Dương Ngọc Châu năm nay vẫn không đến ba mươi ba tuổi, cũng có thể xem là thiếu phụ trẻ tuổi, trong lòng còn có vài phần mong mỏi khát khao với người khác phái.

Nàng cũng từng gặp qua vài viên biên tướng.

Trong trí nhớ của nàng, những người tướng lĩnh biên quan này chịu đủ cái dãi dầu mưa nắng, ai nấy đều thô lỗ vô lễ, mặt mày hung ác, hoặc là bộ mặt da quýt, hoặc là mũi to nát rượu, làm cho nàng sinh ra một sự bài xích chối bỏ về mặt sinh lý.

Cho nên khi Dương Ngọc Hoàn để ra việc đem con gái của nàng hứa gả cho Lý Khánh An, nàng mới phản ứng kịch liệt như vậy.

Nhưng khi nàng nhìn thấy con người thật của Lý Khánh An, nàng lập tức xao động, đừng nói là gả con gái, nếu nàng vẫn còn là gái chưa chồng, nàng cũng...

Nàng vốn là không muốn hỏi thêm một câu nào, nhưng hiện tại nàng đã quên đi suy nghĩ vừa rồi, Dương Ngọc Châu vừa cười vừa tiếp lời hỏi: “Khánh An tướng quân, xin hỏi phụ thân ngài làm lớn ở đâu?”

“Phu nhân, Lý Khánh An chẳng qua là một thứ dân bình thường.

Cha mẹ qua đời sớm, ta từ nhỏ đã theo tổ phụ đi An Tây mưu sinh.”

“Thì ra là như vậy!”

Dương Ngọc Châu trầm ngâm một chút lại hỏi: “Vậy ngươi hiện tại là tước vị gì?”

“Ta hiện tại là Huyện hầu Tấn Xương.”

Dương Ngọc Châu trong lòng có chút do dự, bề ngoài Lý Khánh An làm cho nàng thực vừa lòng, tước vị cũng còn có thể, chỉ là hắn xuất thân có chút thấp hèn, trong lòng nàng nhiều ít có chút khó chịu.

Dương Hoa Hoa ngồi một bên uống trà, không nói lời nào, trong lòng nàng tràn đầy sự khinh khi đối với Dương Ngọc Châu, còn nói là mình ở bên ngoài tìm đàn ông, vậy mà nhiệt độ lóe ra trong mắt của ả vừa rồi khi nhìn thấy Lý Khánh An, há chẳng phải cũng là một ả đàn bà lẳng lơ ong bướm đó sao?

Còn ra vẻ nghiêm trang đạo mạo giáo huấn mình, hừ!

Mà một người đứng xem khác là đại tỷ Dương Ngọc Bội, vốn dĩ Nhị muội tuyển con rể không có dính dán gì nàng.

Nàng thân thể không tốt, cũng không có tinh thần để can thiệp nhiều việc như vậy, nếu đổi một người khác, nàng sẽ chẳng bao giờ muốn nói gì cả, nhưng người Tứ muội chọn lại là Lý Khánh An.

Nghe nói mấy tộc huynh đều hận hắn thấu xương, vậy điều đó chứng minh là hắn là chính địch của Dương gia.

Dương Ngọc Bội tuy rằng không hiểu chính trị, nhưng cũng hiểu được kẻ gây tai họa không thể dẫn vào nhà, chuyện này không khéo sẽ làm nội bộ Dương gia rạng nứt.

Trong lòng nàng vô cùng cảnh giác, nhưng ở trước mặt Tứ muội nàng khó mà nói điều gì, liền ho khan một tiếng cười nói: “Ta vừa nhớ ra một chuyện, đại ca kêu chúng ta giữa trưa đi phủ của huynh ấy gặp nhau, nói là có chuyện quan trọng thương lượng, bây giờ đã tới giờ rồi, Nhị muội, Tam muội, chúng ta đi thôi!”

Việc mai mối bỏ dỡ nửa chừng đối với Dương Hoa Hoa thì còn gì bằng, liền đứng dậy nói: “Đại ca hình như rất sốt ruột, chúng ta không thể chậm trễ nữa, đi nhanh đi!”

Dương Ngọc Châu cũng muốn thương lượng với trượng phu một chút, bèn cũng đừng lên cười nói Dương Ngọc Hoàn: “Tứ muội.

Vậy bọn ta đi trước đây.”

“Các tỷ...”

Dương Ngọc Hoàn thấy ba tỷ tỷ đứng dậy đều muốn đi, nàng chỉ đành thở dài, “Các tỷ đi đi!

Thay ta hỏi thăm sức khỏe của đại ca.”

Trong lòng Dương Ngọc Hoàn rất rối bời.

Hồi đó tỷ muội các nàng tình thâm như một, mừng năm mới may một bộ y phục, luôn là đại tỷ mặc trước, sau đó là Nhị tỷ, rồi đến Tam tỷ, cuối cùng đến mình, nhưng cuối cùng khi đến tay mình, quần áo vẫn còn y như mới, các tỷ tỷ đều không nỡ mặc, đều muốn để dành cho muội muội.

Khi đó trong nhà tuy nghèo, nhưng sự ấm áp và hòa thuận làm cho nàng cả đời đều khó có thể quên được.

Bây giờ phú quý rồi, nhưng giữa tỷ muội với nhau không còn chung một lòng nữa.

Ài!

Tại sao lại như vậy?

Dương Ngọc Hoàn cúi đầu ảm đạm sầu thương, lúc này Lý Khánh An nói: “Nương nương, nếu không có việc gì, vi thần xin cáo lui.”

Dương Ngọc Hoàn lúc này mới bừng tỉnh, Lý Khánh An vẫn còn ở bên cạnh mà!

Nàng áy náy cười xòa, dịu giọng nói: “Lý tướng quân, hôm nay ta mời ngươi đến, kỳ thật là muốn đem con gái Nhị tỷ ta Ngưng Bích hứa hôn cho ngươi, không ngờ ngươi đã có hôn ước, là ta đã lỗ mãng.”

Lý Khánh An nghĩ một lúc nói: “Hồi bẩm nương nương, kỳ thật vi thần cũng không có đính ước từ nhỏ gì, vừa rồi vi thần ở bên ngoài nghe thấy những lời nói của Hàn Quốc phu nhân, nhất thời nghĩ ra cớ này thôi.”

Dương Ngọc Hoàn ngạc nhiên: “Chẳng lẽ Lý tướng quân không muốn sao?”

Lý Khánh An lắc đầu, nói: “Ta biết nương nương là một người lương thiện, cho nên không muốn lừa dối nương nương, nói thật, ta không muốn!”

Dương Ngọc Hoàn nhìn chăm chú Lý Khánh An, ít lâu sau mới hỏi: “Tại sao lại không muốn?”

Lý Khánh An cắn môi một cái nói: “Nương nương, ta muốn lấy một cô gái mình thích làm vợ.

Con gái của Hàn Quốc phu nhân có lẽ xinh đẹp thiên tiên, nhưng nếu cho ta lấy một cô gái chưa bao giờ gặp mặt, cho dù nàng có đẹp đến mấy, ta cũng tuyệt không lấy nàng.”

Dương Ngọc Hoàn cúi đầu thở dài: “Lý tướng quân, ta hiểu được ý của ngươi, kỳ thật Ngưng Bích cháu gái con chị mà ta thích nhất, ta trước giờ vẫn muốn tìm cho nó một vị hôn phu tốt nhất, ta liền nghĩ ngay tới ngươi.

Ngươi từng dạy ta ném lọ nửa ngày, xem như sư phụ của ta, ngay cả Thánh Thượng cũng hết lời khen ngợi ngươi, nói ngươi tuổi trẻ đầy hứa hẹn, là người tài rường cột của Đại Đường, ta bèn cho rằng ngươi chính là vị hôn phu thích hợp Ngưng Bích nhất, không ngờ rằng...

Ài!

Bỏ đi, Lý tướng quân, ta sẽ không miễn cưỡng ngươi.”

“Tạ ơn nương nương lý giải, Khánh An cáo từ.”

Lý Khánh An khom người thi lễ, rồi chậm rãi lui xuống.

Dương Ngọc Hoàn chậm rãi đi đến phía trước cửa sổ, ngóng nhìn làn nước biếc lăn tăn ở Long Trì phương xa.

Hôm nay lòng nàng rất rối bời, từ tỷ muội sinh hiềm khích cho đến Lý Khánh An uyển chuyển từ chối, nàng bất giác nghĩ tới chính mình.

Nàng mười bảy tuổi được tuyển làm Thọ vương phi, vợ chồng ân ái ngọt ngào.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, vài năm sau, nàng bị buộc xuất gia làm nữ đạo sĩ Thái Chân, sau đó lắc mình trở thành quý phi, đứng đầu hậu cung.

Tam Lang tuy rằng đối với nàng sủng ái trăm bề, với nhà mẹ đẻ của nàng lại càng tột đỉnh ân sủng, nhưng nàng cứ cảm...

thấy cuộc sống của nàng vẫn còn thiếu một chút gì đó.

Nàng chưa bao giờ muốn nghĩ tới nó, cũng không dám suy nghĩ.

Thế nhưng hôm nay sự quà quyết cự tuyệt của Lý Khánh An lại kích thích tơ lòng đã mau rỉ sắt kia của nàng: ‘Nếu cho ta lấy một cô gái chưa bao giờ gặp mặt, cho dù nàng có đẹp đến mấy, ta cũng tuyệt không lấy nàng.’

Chính là câu nói sang sảng dõng dạc này làm cho lòng nàng rối bời, Lý Khánh An tuyệt không lấy đàn bà mình không thích, vậy còn nàng thì sao?

Nàng có thể tuyệt không gả cho đàn ông mình không thích không?

Hàn Quốc phu nhân Dương Ngọc Châu không lập tức đi đến phủ của đại ca Dương Kĩ, mà là về chính nhà mình trước.

Trong lòng nàng rất mâu thuẫn, một mặt là ấn tượng đầu tiên mà Lý Khánh An cho nàng không tồi, mặt khác gia thế của Lý Khánh An lại làm cho nàng có chút do dự, trong lúc như thế, nàng thường đều sẽ thương lượng với trượng phu.

Trượng phu của Dương Ngọc Châu là Thôi Tuân, quan làm đến chức Bí thư Thiếu giám, Thôi Tuân vốn chỉ là tiểu lại nhỏ trong huyện nha, nhân bằng thê quý, nhưng lại dựa hơi vợ một bước lên trời, làm lên đến Bí thư Thiếu giám.

Cái này cũng giống như một tên ăn mày bỗng nhiên nhặt được một chiếc áo cẩm bào thượng hạng, mặc vào thế nào cũng không ra người ngợm, áo bào tuy mới tinh, nhưng trên tóc vẫn còn dính rơm rạ, dưới chân còn mặc giầy cỏ.

Biểu hiện trong triều, là hắn khó có thể xử lý đại sự, nhiều lần ốm bệnh ở nhà.

Triều đình cho phép quan viên một năm nhiều nhất xin nghỉ phép trăm ngày, hắn phải xin chín mươi chín ngày, cũng không để ý chút bổng lộc bị trừ đi kia.

Ở nhà hắn cũng có một số thói quen cũ chưa sửa, đó chính là trước kia trên tay túng quẫn quen rồi, rèn thành thói quen tiết kiệm của hắn, điều này lại là điểm tương đồng giữa hắn và thê tử Dương Ngọc Châu của hắn.

Nói cho dễ nghe một chút, gọi là tiết kiệm, nhưng nếu nói khó nghe một chút, chính là keo kiệt.

Sự khác biệt giữa tiết kiệm và keo kiệt là đối đãi với mình và với người khác.

Tiết kiệm là mình và kẻ dưới giống nhau, đều mặc áo vải, ăn lương thô, đem tiền tiết kiệm được quyên góp cho người nghèo, đây là đức tính tốt; nhưng keo kiệt chính là mình thịt cá đầy ra, mặc gấm ăn ngon, mà đối đãi với kẻ dưới lại là vải thô gạo lức, thưởng cây kim còn ngại nhiều.

Hai vợ chồng này rõ ràng chính là thuộc loại người thứ hai.

Hai người bọn họ cuộc sống xa xỉ, Dương Ngọc Châu châu báu trên đầu, áo tơ trên người, phấn son trên mặt, những thứ này cộng lại, mỗi năm hao phí không dưới nghìn quan, mà Thôi Tuân thích thu thập điền sản, điền sản mà hắn vài năm nay thu thập được, thưởng cho mười thân vương làm vĩnh nghiệp điền đều còn ngại nhiều nữa là.

Nhưng chính là một gia đình đại phú quý như vậy, nha hoàn hầu cận trong nhà bọn họ cả việc mua đôi tất đều có quy định nghiêm khắc, chỉ được phép mua tất trắng vải thô rẻ tiền nhất, một năm nhiều nhất hai đôi, hơn nữa mua mới phải giao cũ, cũ nếu vẫn chưa hư, thì sau khi giặt hồ rồi ban thưởng cho nô tỳ trong trang viên.

Hai vợ chồng có một con gái xem như bảo bối, tên Thôi Ngưng Bích, diện mạo bình thường, nhưng lòng lại cao hơn cả trời.

Hai vợ chồng một lòng muốn đem nàng gả vào tôn thất, không chỉ làm rạng rỡ tổ tông, hơn nữa tôn thất phần lớn là hào môn phú hộ, về phần gả cho danh môn thế gia, kỳ thật cũng không phải bọn họ không muốn, mà là có một sự tự biết xấu hổ như chim sẻ nhìn thấy phượng hoàng vậy.

Hôm nay Thôi Tuân theo lệ thường xin nghỉ bệnh ở nhà.

Hắn đang tính toán năm ngoái Hà Đông gặp nạn hạn hán, có lẽ điền sản giá rẻ, có thể đi thu thập một chút.

Lúc này, thê tử Dương Ngọc Châu vội vàng chạy vào, vỗ tay rồi nói: “Thôi lang, có việc gấp thương nghị.”

Thôi tuân buông bút trong tay xuống cười nói: “Nương tử, chuyện gì vậy?”

“Là như thế này, Tứ muội ta muốn ngỏ lời cho Ngưng Bích một mối hôn sự.”

Dương Ngọc Châu liền đem chuyện Lý Khánh An đơn giản nói một lần, cuối cùng nói: “Ta cảm thấy người này vẫn còn được, nhưng nhất thời không quyết định dứt khoát được, muốn đến hỏi Thôi lang, chàng xem hắn được hay không được?”

Thôi Tuân không giống như thê tử hiểu nông biết cạn, hắn vẫn là có chút kiến thức, nhướng mày nói: “Người này cũng không tồi, lúc lâm triều được phong làm chức Bắc Đình tiết độ phó sứ, ở trên không có chức chính.

Trên thực tế là nắm giữ đại quyền Bắc Đình, có Cao Lực Sĩ làm chỗ dựa phía sau.

Nhưng gia cảnh của hắn không giàu có, bổng lộc thì ta không nói nữa.

Bạc lụa phong thưởng tổng cộng hai lần của hắn cũng chẳng qua hơn một vạn quan, nghe nói người này ra tay rộng rãi, ta phỏng chừng bạc lụa trên tay hắn đã không còn nhiều nữa, nhà chúng ta cũng không có thể cho của hồi môn nhiều, ta chỉ sợ Ngưng Bích gả qua đó cùng hắn chịu khổ, nhà chồng không giàu có, có lý nào mà để nhà vợ chịu thiệt tiền lại được?”

Dương Ngọc Châu gật đầu nói: “Thiếp cũng nghĩ như vậy, hơn nữa nghe nói hắn xuất thân thấp hèn, cha mẹ đều là thứ dân, chúng ta bối cảnh cũng không cao lắm, không thể nào cứ tìm một nhà còn không bằng chúng ta nữa đúng không?”

Dương Ngọc Châu vốn là trong lòng dao động, mà khi hình tượng Lý Khánh An sau khi từ từ nhạt nhòa dần trong đầu nàng, nàng liền tỉnh táo lại, vẫn là cảm thấy mối hôn sự này không lý tưởng.

Nàng một lòng muốn cho con gái gả vào tôn thất, thật sự không được, gả cho danh môn thế gia cũng được, nếu gả cho loại biên quân như Lý Khánh An, con gái còn phải đi theo đến Tây Vực chịu khổ, nàng trong lòng bắt đầu không muốn nữa.

“Thiếp nói Thôi lang, chuyện này coi như chưa từng xảy ra, chúng ta cũng đừng nói với con gái, đỡ cho nó khỏi phải suy nghĩ vẫn vơ.”

Nàng vừa dứt lời, cánh cửa bỗng nhiên động đậy một cái.

“Không hay rồi!”

Dương Ngọc Châu bỗng nhiên kịp thời phản ứng, con gái nhất định ở bên ngoài nghe lén.

Nàng một bước tiến lên kéo cánh cửa ra, quả nhiên là con gái Thôi Ngưng Bích đứng ở ngoài cửa.

Mặt nàng đỏ lên bừng bừng, trong ánh mắt lóe ra ánh sáng mong chờ.

Nàng nhìn thấy mẫu thân, không khỏi xấu hổ hỏi han: “Mẫu thân, thật sự là An Tây Lý Khánh An sao?”

Chương 151: Dương Gia xảy ra chuyện

Vừa qua khỏi giữa trưa, trên phủ Dương Kĩ đã bắt đầu náo nhiệt hẳn lên.

Ngoại trừ các vị trưởng bối như Dương Kĩ, Dương Tiêm, Dương Chiêu, Dương Chú, Dương Sừ và mấy vị Quốc phu nhân, còn có tổng cộng hai mươi mấy con em Dương gia như con của Dương Kĩ Dương Huyên, con của Dương Chiêu Dương Hi... tụ tập trong một sảnh.

Đây là cuộc tụ hội hiếm có của Dương gia những năm gần đây, không đến bất đắc dĩ, Dương gia sẽ không xuất hiện cảnh tượng đồng lòng như vậy.

Nguyên nhân rất đơn giản, nhân vật số hai của Dương gia Dương Tiêm vì vụ án Đồng Diên Quang bị trục đi chức Quang lộc Tự khanh.

Đây là sự suy sụp nặng nề to lớn nhất của Dương gia từ khi phất lên đến nay.

Trong lòng mỗi người đều cảm nhận được áp lực của sự cấp bách.

Vậy là có người ở sau lưng ra tay lén với Dương gia, lần này là Dương Tiêm, lần sau rất có thể sẽ là chính mình.

Ở trong sảnh giữa, mười mấy con em Dương gia phẫn nộ ngồi theo thứ tự vai vế.

Mọi người người nhiều tiếng đông, biểu đạt ý nghĩ của chính mình.

“Mọi người nghe đây!

Ta mặc dù bị bãi miễn, nhưng Dương gia không thể vì vậy mà xuống dốc.

Đế tra ra ai ở sau lưng ra tay lén hại Dương gia, chúng ta phải tìm ra hung thù giết chết Đồng Diên Quang đích thực, nếu không không chỉ có Dương Tiêm ta bị miễn chức oan uổng, hơn nữa Dương gia cũng sẽ lưu lại một tai họa ngầm thật lớn.”

Dương Tiêm nói đến tiếng xé sức kiệt, nỗi đau bị miễn chức và sự buồn bực khi bị bắt giao ra tiền tài ở thời khắc bộc phát ra dữ dội.

Hắn không cam lòng.

Lấy tiền tài của người thì phải thay người tiêu tai, đây là chân lý sống mãi trong thiên cổ, mỗi người đều có thể nhận được ưu đãi nơi người khác, vì lẽ gì mà đến đến chỗ hắn lại không được.

Hắn không phục, vì sao mà cũng là vụ án Đồng Diên Quang, Dương Chiêu có thể thăng chức làm Kiếm Nam tiết độ sứ, mà hắn lại bị bãi miễn chức quan, Thánh Thượng thật là bất công làm sao, chỉ là Dương Tiêm nằm mơ cũng không nghĩ đến, Dương Chiêu ở sau lưng việc hắn bị truất chức sắm một vai như thế nào.

“Nhị đệ, đệ hãy bình tĩnh một chút, để ta nói vài câu.”

Dương Kĩ uy nghiêm khoát tay, hắn là đại ca của Dương gia, cũng là tộc trưởng không chính thức của Dương gia, ít nhất chính hắn cho là như vậy, hắn lúc nào cũng cần phải bảo hộ uy quyền của mình.

Kỳ thật Dương gia còn có một trưởng bối làm quan lớn, Hồng Lư Tự khanh Dương Huyền Châu, hắn là thúc phụ của Dương quý phi, bởi vì thân thế không tốt, tạm thời về quê nhà dưỡng bệnh, Dương Kĩ lo lắng nhất một khi thúc phụ trở về, thì vị trí tộc trưởng này có thể sẽ không tới phiên mình nữa.

“Các vị hãy nghe ta nói, Dương gia chúng ta dựa vào quý phi mà quý, gỗ tú trong rừng, gió ắt thổi đi, trong triều đình Đại Đường không biết bao nhiêu người đang ghen tị chúng ta, hãm hại chúng ta, các lời đồn phỉ báng kéo đến ùn ùn, những thứ này chúng ta đều không sợ, mấu chốt là nội bộ của chúng ta không thể loạn, chúng ta phải đoàn kết, chúng ta phải có một hội gia tộc đủ uy thế, hội gia tộc này có thể quyết định tất cả sự vụ của Dương gia, danh môn thế gia sở dĩ tồn tại lâu dài, là do quan niệm gia tộc của bọn họ bắt nguồn xa, dòng chảy dài, mỗi người đều đã đem hết toàn lực giữ gìn ích lời gia tộc, phục tùng mệnh lệnh tộc trưởng, Dương gia chúng ta cũng nên như thế...”

“Đại ca, chuyện tộc trưởng về sau hẳn nói đi!

Hiện tại là đang nói Đổng Diên Quang.”

Dương Tiêm không vui gián đoạn phát ngôn của Dương Kĩ, người đại ca này nằm mơ cũng muốn làm tộc trưởng, tỉnh dậy cái đi đã!

Mạch suy nghĩ của Dương Kĩ bị làm rối, miệng hắn mấp máy, nhưng lại không biết việc Đống Diên Quang bắt đầu nói từ đâu, hắn thậm chí không hề nghĩ tới việc này.

Trong đại sảnh yên tĩnh trở lại, Dương Chiêu ngồi ở vị trí thứ ba, cứ chẳng nói chẳng rằng mà uống trà, trong lòng hắn tràn ngập sự miệt thị.

Một đám ngu ngốc, không ngờ còn muốn lật lại vụ án Đồng Diên Quang đã định án xong xuôi, chẳng lẽ bọn họ không biết Thánh Thượng dùng sức mạnh cứng tay đàn áp vụ án Đồng Diên Quang với mục đích là gì sao?

Bản quyết định trăm ngàn chỗ hở, nhưng ai dám hé răng.

Hôm nay triều hội, có một chữ nào nói tới Đổng Diên Quang không?

Hừ!

Luôn miệng nói là vì sự lớn mạnh của Dương gia, nhưng khi Thánh Thượng vì sự lớn mạnh của Dương gia mà bãi miễn Dương Tiêm, tên nào tên nấy cứ giống như bị đạp trúng cái đuôi mà nhảy dựng lên, theo suy nghĩ của bọn họ, Dương gia ai cũng đều phải làm Tể tướng, thì mới là ân sủng của Dương gia, thật sự là một đám ngu ngốc.

Dương Chiêu không lên tiếng, Dương Chú ngồi ở phía dưới Dương Chiêu đã mở miệng.

Dương Chú là em trai của Dương Tiêm, quan làm đến chức Thị ngự sứ, hắn khá trẻ tuổi, đầu óc cũng linh hoạt, hắn đứng lên nói: “Đổng Diên Quang bị giết, trong triều truyền lưu rất nhiều cách nói, một là bị Ca Thư Hàn giết chết, một là bị Lý Khánh An giết chết, nhưng cho dù là cách nói nào, chúng ta đều không có chứng cớ.

Chứng cớ, mấu chốt là chứng cớ, chỉ cần tìm được chứng cớ, chúng ta có thể bẩm báo với Thánh Thượng, trị tội người này, thậm chí Nhị ca còn có thể vào lại triều đình.

Ta đề nghị mọi người tập họp lại trí lực, cùng suy nghĩ xem, còn có thể có các khả năng nào nữa không?”

“Đổng Diên Quang có thể là sợ tội tự sát không?”

Một con em Dương gia lớn tiếng nói.

“Không thể nào là tự sát, làm sao mà hai mươi mấy người tùy tùng cùng nhau chết được!”

Một người khác bác bỏ hắn.

“Có thể nào là kẻ thù bình thường của Đồng Diên Quang giết không, hắn có một chút bí mật riêng tư gì đấy mà người ta không biết.”

Mọi người lắm người nhiều miệng, ồn ào cả lên.

“Đủ rồi!”

Dương Hoa Hoa rốt cục không thể nhịn được nữa, nàng đứng lên lớn tiếng nói: “Tất cả hãy câm miệng hết cho ta!”

Trong sảnh thoáng chốc yên lặng trở lại, tất cả ánh mắt đều hướng về phía nàng, Dương Hoa Hoa trầm mặt xuống nói: “Chưa từng thấy kẻ làm việc nào giống bọn người các ngươi, chỉ nói mà không làm.”

Dương Kĩ ho khan một tiếng, kéo dài giọng ra nói: “Tam muội, mọi người không phải đang thương nghị cả đấy sao?”

“Thương nghị con khỉ, chỉ biết chúi mũi vào Đổng Diên Quang.

Lão Nhị là nhận hối lộ bị miễn chức, đi xin giảm tội cũng là đi cầu Thánh Thượng, cứ ở đây thảo luận Đồng Diên Quang làm cái gì, chẳng lẽ Đổng Diên Quang còn có thể từ trong quan tài bò ra giúp ngươi thăng chức hay sao?”

Dương Tiêm có chút xấu hổ nói: “Tam muội, ta thăng chức hay không không trọng trọng, quan trọng là phải tìm ra kẻ nào ở sau lưng hãm hại Dương gia chúng ta, tên hung thù đích thực giết Đồng Diên Quang chính là mấu chốt, cho nên chúng ta đang thương nghị.”

Dương Hoa Hoa chậm rãi đi ra, cười lạnh một tiếng nói: “Chỉ tụ tập ở đây lắm miệng thì ích gì, chằng thà phân công nhau đi làm.”

Nàng chỉ hai người Dương Hi và Dương Huyên nói: “Hai ngươi thường xuyên ra vào thanh lâu tửu quán.

Các ngươi phụ trách đi xung quanh nội thành Trường An nghe ngóng tin tức, tin tức phía quan trường phần lớn là giả, còn không đáng tin bằng tin tức dân gian.”

“Tam ca, còn ngươi nữa.”

Dương Hoa Hoa lại chỉ vào Dương Chiêu, Dương Chiêu lập tức đứng lên cười xòa nói: “Tam muội, xin dặn dò.”

“Đổng Diên Quang cũng không phải là con em thế gia đại tộc gì, làm sao có thể không có chỗ dựa phía sau được?

Tam ca ở trong triều quen biết nhiều, hãy hỏi thăm một chút chỗ dựa phía sau của hắn là ai?

Bắt tay từ hậu đài của hắn, chắc chắn không sai vào đâu được.”

Dương Hoa Hoa chỉ đông kêu tây, lát sau đã phân phối hết nhiệm vụ, một vài tiểu bối đã sớm nhàm chán hội họp như vậy, đều cao giọng đáp ứng, đã chuồn ra phủ từ trước, Dương Chiêu cũng mỉm cười cáo từ, đi trước một bước.

Dương Kĩ thấy đại bộ phận mọi người đều chạy hết, mặt âm trầm tới cực điểm, hừ một tiếng nói: “Tam muội đều sai khiến bọn ta đi hết rồi, vậy muội làm gì?”

Dương Hoa Hoa ung dung cười nói: “Ta à!

Ta đi tìm Thánh Thượng hỏi thăm một chút tin tức, nói không chừng Thánh Thượng sẽ biết được một chút manh mối.”

Ngay lúc Dương gia tụ hội, Lý Khánh An cũng về tới phủ Cao Lực Sĩ, vừa tiến vào cửa phù, mấy chục tên thủ hạ đã ùa lên, vây quanh hắn chen nhau mở lời chúc mừng

“Tướng quân, chúc mừng thăng chức.”

“Tướng quân, chúng ta cũng phải đi Bắc Đình chứ!”

“Tiết độ sử à!

Tướng quân rốt cục cũng được rạng danh rồi.”

Mọi người ai nấy vui như nở hoa trong lòng, Lý Khánh An đã làm Bắc Đình tiết độ sứ, cũng có nghĩa là ngày tốt lành của bọn họ đã tới rồi, Lý Khánh An vừa cười vừa khoát tay nói: “Đi nói cho các huynh đệ tụ họp lại, ta có chuyện tuyên bố.”

Vài tên binh chạy vội về phía đại viện, lát sau, hơn hai trăm thù hạ của Lý Khánh An đều tụ tập lại trong viện, trong viện mọi người xì xầm nói nhỏ với nhau, đang đoán việc mà Lý Khánh An sắp sửa tuyên bố.

Lý Khánh An đứng trên một tảng đá lớn, khoát tay cười nói: “Ta hỏi một chút trước, trong chư vị có huynh đệ nào có nhà ở Bắc Đình?”

Một lúc sau, một tên quân Đường giơ tay nói: “Tướng quân, nhà thuộc hạ ở Bắc Đình Luân Đài, phụ mẫu và ca ca đều ở nơi đó.”

Lý Khánh An biết người này tên Hàn Duyệt, cũng là lão binh của An Tây Xích Hầu doanh, liền gật gật đầu cười nói: “Tốt!

Đợi lát nữa ta sẽ tìm ngươi nói chuyện, các huynh đệ, im lặng một chút trước đã.”

Trong viện yên lặng trở lại, Lý Khánh An liền nói tiếp: “Hôm nay buổi sáng, ta chính thức được phong làm Bắc Đình tiết độ phó sử, chính sứ là Lý tướng quốc, ta trên thực tế chính là chủ quản của quân chính Bắc Đình, chờ sau khi Binh bộ chính thức phái xuống dưới, ta liền phải đi Bắc Đình nhậm chức.

Chư vị đều là những người cùng ta giết ra từ trong đống người chết, ta dĩ nhiên sẽ không bạc đãi mọi người, nhưng ta cũng không muốn miễn cưỡng.

Huynh đệ nào đồng ý theo ta đi Bắc Đình, chúng ta sẽ cùng đi biên cương Bắc Đình, mở rộng tiền đồ của chính chúng ta, huynh đệ nào không muốn đi, ta cũng tuyệt không ép buộc, ta sẽ thưởng các huynh đệ một số tiền lớn, chuẩn cho các huynh đệ thoát ly quân tịch, sống một cuộc sống của người thường, bây giờ huynh đệ nào không muốn đi có thể giơ tay.”

Lát sau, hàng phía sau có một viên binh sĩ Giang Đô trẻ tuổi sợ sệt giơ tay lên, mọi người cùng nhau trợn mắt nhìn hắn: “Thập Nhất Lang, tiểu tử ngươi định phản bội tướng quân sao?”

Tên binh Đường có tên Thập Nhất Lang này bỗng nhiên chảy nước mắt, hắn chạy từ đám người ra, quỳ xuống trước mặt Lý Khánh An, thấp giọng khóc nói: “Tướng quân, thuộc hạ cũng không muốn rời bỏ mọi người, nhưng huynh trưởng của thuộc hạ đã hi sinh, trong nhà còn có ấu muội, mẫu thân tuổi già, tưởng niệm cố hương Giang Đô, bà không muốn đi An Tây, ty chức trung hiếu không thể lưỡng toàn, khẩn cầu tướng quân thứ tội.”

Lý Khánh An vội vàng đỡ lấy hắn, cười nói: “Đừng nói nữa, ngày đó chúng ta đều nhìn thấy mẫu thân ngươi, ngươi muốn báo hiếu mẫu thân, điều này đương nhiên quan trọng nhất.

Các huynh đệ chúng ta đã cùng nhau chiến đấu hăng say một trận, ta thưởng ngươi hai trăm lượng bạc.

Chờ sau khi triều đình kết thúc phong thưởng, ta sẽ giúp ngươi thoát ly quân tịch, sẽ bỏ nhỏ với Dương Châu Thái Thú chiếu cố ngươi, ngươi hãy mang mẫu thân và muội muội ngươi về quê nhà sống tốt nhé!”

Thập Nhất Lang quỳ trên mặt đất khóc không thành tiếng, các Đường binh đều yên lặng nhìn hắn, trong ánh mắt tràn ngập thương cảm, lúc này Lý Khánh An lại nói với mọi người: “Ta hy vọng tất cả mọi người đều di dời hết người nhà đi Bắc Đình, ta sẽ cấp đất và nhà ở cho mọi người.

Lần này triều đình thưởng ta năm nghìn lượng bạc trắng, ba nghìn sắp lụa, số tiền này, ta sẽ không lấy một văn nào, đều sẽ chia đều cho mọi người, tóm lại, đi làm theo Lý Khánh An ta, ta tuyệt đối không bạc đãi các ngươi!”

Trong sân nhà vang lên một tràng vỗ tay, Nam Tề Vân cao giọng nói: “Tướng quân, chúng ta không cần phong thưởng, tướng quân hãy đem phong thưởng cấp cho các huynh đệ đã hi sinh đi!

Người nhà bọn họ cần đến nó hơn.”

“Đúng vậy!

Tướng quân, bọn thuộc hạ không cần phong thưởng, hãy cấp cho huynh đệ đã hi sinh đi!”

Lý Khánh An khoát tay, rồi cười nói: “Các huynh đệ đã hi sinh, ta sẽ có sự an bài khác, tuyệt đối không để bọn họ bất an ở dưới cửu tuyền, bạc và lụa, buổi chiều sẽ đưa tới, đến lúc đó Nam tướng quân sẽ chia cho mọi người, để mọi người đón một cái tết Nguyên Tiêu thật tốt.”

Trong viện nhất thời nổi lên tiếng hoan hô, đợi mọi người tản đi hết, Lý Khánh An giao phó với Nam Tề Vân vài câu, lúc này mới bước nhanh đi đến trước cửa viện, La quản gia ở đây chờ đợi đã lâu.

“Chuyện gì?”

“Lý tướng quân, trước cửa cô gái đó lại tới nữa, nàng không chịu vào nữa.”

“Chính là lần trước cô gái mà trên mặt vẽ giống như...”

“Ta biết rồi.”

Lý Khánh An cười xòa, đi đến trước cửa lớn, dĩ nhiên là Minh Châu đã tới rồi.

Trước cổng lớn, Minh Châu đang chắp tay ra sau đá một viên đá, có vẻ có chút tâm thần bất ồn, trên mặt nàng đã rửa sạch kiểu trang điểm ‘thâm tím’, chải tóc mai hai vòng, da thịt tuyết trắng như ngọc, mặt mày thanh tú động lòng người.

“Minh Châu, tìm ta có chuyện gì?”

“Lý đại ca, huynh buổi chiều có thời gian không?”

“Muội nói cho ta biết trước là chuyện gì?”

“Không!

Huynh nói cho ta biết trước có thời gian hay không?”

Lý Khánh An nắn nắn cái mũi nàng cười nói: “Có thời gian đó, muội nói đi!

Chuyện gì?”

Minh Châu nghe nói Lý Khánh An có thời gian, nàng vui mừng đến mức nhảy lên thật cao, lay cánh tay Lý Khánh An cười khanh khách nói: “Muội dẫn huynh đến một chỗ, huynh nhất định sẽ thích.”

Chương 152: Thanh Nguyệt thị xả

Theo chân Minh Châu quẹo ngõ ngã ngách, cuối cùng hai người mới đến được Khúc Trì phường.

Sở dĩ gọi là Khúc Trì phường là do nó tọa lạc ngay cạnh hồ Khúc Giang.

Nơi đây khung cảnh tĩnh lặng tươi đẹp, xung quanh toàn cây cối rập rạp một màu xanh ngắt.

Trong phường toàn biệt viện của người quan lại quý nhân, phần lớn đều nhỏ nhỏ xinh xinh, tinh tế tao nhã.

“Minh Châu, rốt cuộc nàng muốn dẫn ta đi đâu?”

Nàng vẫn không trả lời mà ngó đông ngó tây.

Bỗng nhiên, mắt nàng sáng lên khi nhìn thấy một biệt viện rộng lớn nơi cuối góc phố.

Nàng mừng rỡ chỉ trỏ: “Chính là nơi ấy.”

Lý Khánh An đã sớm chú ý thấy tòa nhà to lớn này, góc hiên mái đình, lầu các sứng lập thấp thoáng hiện lên giữa bờ tường trắng gói đen và vườn cây xum xuê trọc trời.

Hơn nữa còn có không ít thị vệ mặc quân phục, xem ra trong phủ đang cử hành một cuộc hội ngộ thịnh đại.

“Lý đại ca, đi mau theo muội!”

Minh Châu vội thúc ngựa phóng thẳng đến cửa lớn đại trạch.

Hắn chưa kịp ngăn nàng lại nên đành phải lẽo đẽo theo sau.

Bọn thị vệ của hắn cũng tháp tùng ngay sau lưng.

Cửa phủ náo nhiệt vô cùng, có mười mấy nam thanh nữ tú nhường như đang đừng đợi ai ngoài đấy.

Bọn họ đang xầm xà xầm xì, nam tử phần lớn khoảng chừng hai mươi, thân mặc bào trắng, có thêu hoa viền cạnh, lưng đeo thắt lưng sợi vàng, đầu đội sa mão, chân đi đôi ùng da nai màu đen.

Ai ai cũng da trắng môi đỏ rất ư là phong độ thanh tú.

Còn nữ tử đều mặc váy dài lưng cao, vai khoát tấm van màu, đầu đeo kim trâm ngọc dao, mặt phủ phấn hồng, tay cầm quạt lụa đang nhìn trái nhìn phải, trông rất ư diễm lệ yêu kiều.

Hai bên tam cấp là hơn mươi người gia nhân thân hình cao to, do một vị quản gia dẫn đầu.

“Liễu Liễu!”

Minh Châu vui mừng hô to nhày xuống ngựa, và chạy sang một thiếu nữ.

Thiếu nữa ấy vừa cao vừa mập, trắng trèo mà đầy đặn, dưới cặp mày lá liễu dài thon là cặp mắt dài dài hẹp hẹp.

Khánh An nghe nói nàng tên là Liễu Liễu liền nghĩ ra nàng chính là con gái Thôi Kiều - Thôi Liễu Liễu.

Thôi Liễu Liễu lúc này cũng mừng rỡ chạy ùn xuống tam cấp, nàng kéo tay Minh Châu trách: “Minh Châu,sao giờ này ngươi mới đến, đợi ngươi lâu lắm rồi.”

“Có chút việc chậm trễ, đúng rồi, ngươi mua quà gì cho Ỷ tỷ?”

“Ta mua cho tỷ một cây trâm gài bách linh, còn ngươi?”

“Ta là một bộ trang điểm Lô gia tại chợ Đông, mau cho ta xem kiểu dáng của cây trâm gài bách linh ngươi mua đi.”

Hai tiểu nương xem quà của nhau mà quên hẳn Lý Khánh An.

Khánh An bước lên tam cấp, hắn ngẩng đầu ngó lên tấm biển ngoài cửa chỉ ba chữ “Vi Hoán phù”.

Hắn sực nhớ mình đã từng gặp người này, Thái thú ích Châu, hóa ra đây là phủ của hắn.

Mấy tên gia nhân nhìn bộ dạng hắn lạ mặt, liền đi lên cán hắn lại hỏi: “Vị quân gia này xin chờ đã!”

Khánh An chỉ chỉ vàọ Minh Châu đừng đấy không xa cười nói: “Ta là bạn của Độc Cô tiểu nương, không thể vào sao?”

“Vị quân gia này, hôm nay là ngày sinh nhật của cô nương nhà ta, phải có thiếp mời mới được vào.”

Lúc này, Minh Châu mới nhớ ra còn có hắn, vội đi qua giải thích: “Mã quản gia, đây là bạn của ta, hãy để hắn vào!”

Quản gia nghe thế bàn chấp tay tạ lỗi: “Không phải bọn tiểu nhân không cho vào, mà phu nhân đã có dặn.Hôm nay sinh nhật tiểu thư, người ngoài không được phép tùy tiện vào, nhất định phải có thiếp mời, mong Độc Cô cô nương thông cảm.”

Độc Cô Minh Châu mất mặt, không khỏi bực mình nói: “Vi Ỷ à bạn của ta, tỷ đã hứa sẽ để ta dẫn bạn nam đến, tự các ngươi đi mà hỏi.”

“Cô nương, phu nhân thật sự đã hạ nghiêm lệnh.

Bọn tiểu nhân không dám trái lệnh, hơn nữa lão gia cũng ở phủ, bọn ta càng không dám tùy ý cho người vào.”

Dù Minh Châu có nói gì đi chăng nữa nhưng quản gia cũng không chịu để Lý Khánh An vào.

Mười mấy người nam nữ ở hai bên đều bụm miệng cười.

Một nam tử chạc hai mươi còn nhìn Khánh An nhìn khinh miệt, mếu miệng nói: “Hôm nay là ngày hội ngộ của Thanh Nguyệt thi xã, một tên lính như hắn đến làm gì?”

Mọi người cùng cưới phá lên, lũ lượt khoát tay: “Xuỵt, đừng để hắn nghe thấy, chọc tức hắn, hắn có kiếm đấy nhé!”

Mặt Minh Châu đỏ gay nói với Khánh An: “Lý đại ca, huynh chờ ta một lát, ta sẽ đi nói với Vi Ỷ.”

Nàng vừa định vào phủ, đã thấy Khánh An kéo nàng lại, cười nói: “Không cần!”

Khánh An chấp tay nhìn quản gia mỉm cười nói: “Xin nhờ chuyển lời cho lão gia nhà ngươi, nói là Ngự sử trung thừa, Bắc Đình Tiết độ sứ Lý Khánh An cầu kiến.”

Quản gia hơi ngớ người ra, vội nói: “Xin Lý sứ quân chờ cho giây lát, tiểu nhân sẽ đi bẩm báo lão gia liến.”

“Lý Khánh An!”

Mười mấy người thanh niên một bên kinh ngạc thốt lên.

Uy danh của Khánh An đã lan truyền khắp Trường An, có ai không biết?

Không ngờ lại là người trước mặt này.

Tên nam tử vừa miệt thị Khánh An giờ cũng trợn tròn mắt, lấm bấm nửa ngày không nói ra được lời nào.

Mấy nàng thiếu nữ giờ ánh mắt nhìn hắn cũng dần thay đổi, phảng phất như vừa phủ lên một làn sương khói mỏng, từ sự khinh miệt ban đầu mà trở nên phức tạp.

Hóa ra hắn lại trẻ thế, thân hình hắn thật cao to, đôi bàn tay ấy trong mới đầy sức mạnh làm sao, ánh mặt đấy sao mà sâu lắng đến thế.

Đây đúng là khí khái của một đấng nam tử đại trượng phu.

Từ sau khi trải nghiệm sinh và tử trên chiến trường trở về, so với hắn, những thanh niên tự cho mình thanh nhã xung quanh đều như những thẳng oắt con hỉ mũi chưa sạch.

Mấy vị nữ tử càng bất giác so sánh mình với Minh Châu, Lý Khánh An là do nàng ta dẫn đến, không lẽ nàng là ...

Không thể nào, nàng cơ hồ chỉ là một tiểu nương, mà nghe nói Tiết độ sứ trẻ tuổi nhất Đại Đường này vẫn chưa thành hôn, trong lòng các nàng lại bắt đầu tràn trề hi vọng.

“Minh Châu, đây chính là Lý đại ca của ngươi ư?”

Thôi Liễu Liễu chậm rãi đi lên, nàng dừng đôi mắt dài của mình liếc Khánh An một cái, lại e thẹn hỏi Minh Châu: “Sao ngươi không giới thiệu cho ta?”

Trong lòng Minh Châu đầy cảnh giác.

Liễu Liễu này trước giờ không bao giờ giả vờ trước nam tử mà nàng thích.

Không lẽ phen này Lý Khánh An lại lọt vào mắt xanh của tiểu nương này?

Lý Khánh An là phu quân tương lai của tỷ tỷ nàng, ai cũng đừng hòng cướp đi.

Nghĩ thế nàng vội nói: “Lý đại gia tâm trạng không tốt lắm, ta dẫn huynh ấy đi chơi cho khuây khỏa.

Đúng rồi, tỷ tỷ ta đâu?

Ngươi có nhìn thấy không?”

“Tỷ ấy hình như đang giao lưu cùng một nhóm thi hữu.”

Minh Châu ngỡ ngàng, “Hôm nay không phải sinh nhật của Ỳ tỷ sao?

Thanh Nguyệt thi xã bọn họ lại đến làm gì?”

Trong lòng Minh Châu bỗng chốc bất an.

Đức Thám hoa lang năm ngoái Triệu Thụy Mình vẫn không thể nào quên được tỷ tỷ.

Mấy tháng nay còn mượn cớ gia nhập Thanh Nguyệt thi xã, hòng tiếp cận tỷ tỷ, và cả tên vương trưởng tôn Lý Thúc.

Từ sau sự kiện bắt cóc, thái độ của hắn với tỷ tỷ thay đổi hẳn, luôn tìm cách lấy lòng tỷ.

Nếu hai người này hôm nay đều có mặt, vậy không phải là rắc rối to sao?

Làm sao đây?

Trong lòng nàng bỗng chốc không còn chủ ý.

Lúc này Thôi Liễu Liễu lại lần nữa liếc trộm Lý Khánh An, vừa đúng lúc hắn cũng đang nhìn nàng mỉm cười gật đầu.

Thôi Liễu Liễu xấu hổ quá, bối rối nói: “Minh Châu, hay chúng ta vào thôi.”

Bỗng dưng, tiếng bước chân vội vã từ phía cửa vang lên, mấy nam tử trung niên đang đi vội ra, với ích Châu Thích sử Vi Hoán mà chiều nay hắn vừa gặp, theo sau là hai vị trưởng giả của Vi gia.

Một người chính là Đại đô đốc phủ trưởng Vi Thao mà Khánh An từng gặp nơi Dương Châu, còn một nữa là Vi Kiến Tố Hộ bộ Tả thị lang.

Vi gia vốn là danh môn thế gia vùng Quan Lũng, mấy năm trước sau vụ án Vi Kiên, Hình bộ thượng thư Vi Kiên địa vị cao nhất của Vi gia bị giáng làm Thái thú Tấn Vân, trên dưới Vi gia bị một trận càn quét sạch sẽ, nhưng dẫu sao đây cũng là đại tộc trăm năm, nền tảng hùng hậu, chưa được hai năm, Vi gia lại có Vi Hoán, Vi Thao và Vi Kiến Tố lại lần nữa phất lên.

Nhất là Vi Hoán, năm ngoái được phong Thái thú ích Châu, nắm trong tay một trong nhưng châu quận giàu nhất Đại Đường, nắm toàn bộ chính vụ ích Châu.

Hắn năm nay mới chỉ ba mươi tám tuổi mà đã là một ngôi sao mới trên chính đàn của Đại Đường, và cũng là hi vọng của Vi gia.

Nhưng sự tình thương lại không dễ dàng, bắt đầu mấy tháng nay, Vi Hoán đã gặp một kẻ thù lớn mạnh trong quan trường - ích Châu Trưởng sứ Thôi Viên.

Thôi Vi hai nhà thế gia quen biết đã nhiều đời, Thôi Viên nhậm chức Trướng sứ ích Châu cũng được vài năm.

Theo lý, sau khi nguyên Thái thú thoái vị, sẽ do Thôi Viên đảm nhiệm, không ngờ lại có một Vi Hoán từ trên trời rơi xuống, đoạt đi chức Thái thú của hắn.

Vì thế, Vi Hoán và Thôi Viên bắt đầu có hiềm khích, chỉ là do nể hai nhà thâm giao đã lâu, trên mặt hai ngươi vẫn không biểu lộ gì.

Không ngờ từ khi Dương Chiêu nhậm chức Kiếm Nam Tiết độ sừ từ năm ngoái, quan hệ giữ Vi Hoán và Thôi Viên lại xuất hiện biến tố.

Dương Chiêu rõ ràng là ủng hộ Thôi Viên, hai người lập liên mình quân chính, cùng đối phó Vi Hoán, khiến quan hệ hai người bỗng chốc xấu đi.

Mặt khác, Dương Chiêu bị nhậm mệnh là Tiết độ sứ Kiếm Nam, khiến trong lòng Vi Hoán lại càng lo lắng.

Hôm nay là sinh nhật của con gái hắn, mời Vi Thao và Vi Kiến Tố đến ba người cùng bàn đối sách.

Thế mà lúc này ngoài cửa lại có người bẩm báo, Bắc Đình Lý Khánh An đến.

Lý Khánh An là người mới chói sáng nhất trên triều hội hôm nay, nắm giữ đại quyền quân chính Bắc Đình, có Cao Lực Sĩ làm hậu thuẫn, nghe nói lại là thành phần nồng cốt phe thái tử, là một người tuyệt đối không thể coi thường, Vi Thị Tam Kiệt bèn cùng nhau ra mặt hết, đi đến trước cồng lớn nghênh đón.

“Lý tướng quân, buổi sáng tương phùng, buổi chiều là gặp, xem ra là ông trời đã cho chúng ta có duyên phận này!”

Vi Hoán ha hả cười to, tiến lên bắt lấy tay của Lý Khánh An, thân thiết đến nỗi không nỡ buông ra.

Bá phụ Vi gia đã tới, đám hậu bối Minh Châu, Liễu Liễu sợ đến trốn đi cả, mười mấy người nam nữ trẻ tuổi lại càng khép nép đừng ở một bên, không dám nhiều lời dù chỉ một câu.

Người sợ hãi chính là quản gia, lúc này, Lý Khánh An chỉ cần nói một câu Vi gia bắt nạt khách, là hắn phải cuốn chăn cút ra khỏi trang viên.

Lý Khánh An trước hết là gật đầu với Vi Thao và Vi Kiến Tố, rồi cười nói với Vi Hoán: “Chỉ sợ Vi sứ quân chê ta không mời mà tự đến, còn hai tay trống trơn, trái phải xem không vừa mắt liền đánh đuổi đi ra, khi đó ta mất hết mặt mũi rồi còn gì.”

“Ha ha!

Loại khách quý như Lý tướng quân mời còn không mời được nữa là.

Nào!

Trước hết là ta giới thiệu một chút với ngươi.”

Hắn đang muốn giới thiệu với Lý Khánh An Nhị Vi còn lại, Vi Thao lại cười nói: “Tam đệ, bọn ta và Lý tướng quân đã quen nhau từ trước rồi, không cần giới thiệu nữa đâu.”

Vi Hoán vỗ ót một cái thật mạnh, cười nói: “Xem ta hồ đồ chưa, các ngươi đương nhiên quen biết rồi.

Được!

Lý tướng quân mau mời vào phủ.”

Hắn lại dặn dò quản gia nói: “Hãy mời hết tùy tùng của Lý tướng quân vào phủ, chiêu đãi thật chu đáo ở phòng khách, một chút cũng không thể bỏ lơ.”

Quản gia vội vàng nhận lời đi ngay, Lý Khánh An thấy hắn suy nghĩ thật cẩn thận chu đáo, không khỏi sinh lòng cảm mến, liền mim cười, giơ tay mời nói: “Mời Vi huynh!”

Bốn người cùng nhau nói cười tiến vào phủ.

ở phía sau Minh Châu trân trối nhìn Lý Khánh An đi xa, vốn là muốn dẫn dắt giới thiệu thôi, chỉ chớp mắt đã biến thành đại thần đến viếng, làm nàng uể oải không thôi, đảnh thất thểu nói: “Liễu Liễu, chúng ta vào đi thôi!”

Lý Khánh An vào phủ quan sát một lúc, đập ngay mắt đó là một bức tường rào cổng thật lớn màu trắng, mặt trên dùng hắc ngọc họp lại ra hai chữ 'Vi phủ'.

Kỳ thật nơi này cũng không phải bản tông phủ của Vi gia, bản tông phủ ở Kinh Triệu Cao Dương huyện, nơi này chỉ là Vi phủ lớn nhất ở Trường An mà thôi.

Hai bên tường rào cổng trồng đủ loại hoa cỏ cây cối.

Đang độ đầu xuân, hoa lá cỏ cây đều lặng lẽ tô lên một lớp màu lục, trên cây lý treo đầy nụ hoa nhỏ nhắn có nhị màu trắng, mặt trái có một dãy hoa mai đang nở um tùm, muôn hồng nghìn tía, đặc biệt tràn trề sinh khí.

Ngay trong vùng trời mai đỏ lí trắng đó, từng dãy lầu các đình đài thấp thoáng điểm xuyết phía trong.

Lý Khánh An nhìn thấy đâu đâu cũng đượm màu hỉ sự, liền cười nói: “Nghe nói hôm nay tiếu thư sinh nhật, trong phủ thật là náo nhiệt!”

“Kỳ thật tiểu nữ sinh nhật tuổi mười bảy cũng không chẳng có gì, chỉ là gia mẫu bệnh nặng, phương trượng Từ n tự Độ Vân đại sư đề nghị mượn hi sự đế xông bệnh, bèn tổ chức hỉ sự sinh nhật cho con gái.

Hôm nay không chỉ là sinh nhật của tiểu nữ, con ta Vi ứng Vật cũng mời Thanh Nguyệt thi xã của bọn nó đến tụ hội, ngoài ra em trai ta cũng đã mời một số thi nhân nổi danh đến thưởng mai, cho nên trong phủ mới trở nên đặc biệt náo nhiệt như thế.”

Vi Hoán buồn bã lắc đầu, thật ra đây đều là sự an bài của hắn, làm hi sự to hơn một chút, hiệu quả xông bệnh sẽ tốt hơn.

Lúc này, Vi Kiến Tố cười nói: “Lý tướng quân, các ngươi cũng không gặp may lắm, Lũng Hữu đại thưởng lại rơi vào lúc triều đình túng quẫn nhất, nếu muộn hơn một tháng, ban thưởng của các ngươi sẽ to hơn nhiều, ta vừa mới tính ra, tháng sau các khoản thuế từ các nơi áp giải vào kinh có đến năm trăm vạn quan, tiếc cho các ngươi rồi.”

“Lời nói này của Vi thị lang không đúng, binh sĩ đánh giặc là vì bảo vệ nước nhà, ban thường chỉ là tâm ý của triều đình, thể hiện sự an ùi trợ cấp của triều đình, cho dù không có, ta nghĩ các binh sĩ cũng sẽ không phất cờ tạo phản, nhưng thật ra trợ cấp cho tướng sĩ hi sinh, ta cảm thấy triều đình còn phải châm chước thêm một chút, không thể chỉ đẩy hết cho địa phương.”

Vi Kiến Tố cười xòa, cũng không phản bác thêm gì nữa, đừng lúc này, một thị thiếp hoảng hốt chạy tới, nói với Vi Hoán: “Lão gia, lão thái thái bệnh tình lại tái phát dữ dội, lão gia mau đi xem ngay!”

Vi Hoán chấn động, vội vàng áy náy nói với Lý Khánh An: “Lý tướng quân ở trong phủ ta cứ việc tùy ý, ta phải đi xem gia mẫu đây.”

“Vi sứ quân xin cứ tự nhiên!”

Vi Hoán xoay người chạy một mạch về phía nhà trong, Vi Thao và Vi Kiến Tố nhìn nhau, bèn cáo lỗi một tiếng với Lý Khánh An, cũng theo vội vào bên trong.

Lý Khánh An lập tức thoải mái hẳn, hắn vốn không muốn thăm viếng đại thần gì cả, thậm chí đến Vi phủ làm cái gì hắn cũng không biết, Minh Châu đã chạy mất không thấy bóng dáng đâu, trong Vi phủ đường đi phức tạp, chỗ nào cũng là đường nhỏ và cửa hoa, làm cho hắn nhất thời không biết nên đi nơi nào nữa.

Nghĩ ngợi một hồi, hắn liền xoay người đi ngược về hướng đến, rặng mai ban nãy hắn rất thích.

Thanh Nguyệt thi xã năm nay đạt được sự phát triển rất lớn, gia nhập rất nhiều thành viên mới, không những có các quý bà huyện chủ yêu thơ ca, còn có tài tử đắc ý chốn khoa cử, thậm chí còn gia nhập thêm vài thi nhân trẻ tên tuổi nổi tiếng, thành viên cũng từ hai mươi mấy người gia tăng đến hơn một trăm người, đều là thanh niên nam nữ yêu thích thơ ca, trở thành một trong những thi xã có tầm ảnh hưởng nhất Trường An.

Bọn họ định kỳ tụ hội, chính mình viết thơ ngâm thơ, đồng thời cũng thưởng thức danh thơ mới nhất.

Hôm nay mọi người vốn muốn đi Khúc Giang Mai Viên tụ hội, vừa lúc một thành viên mới trong bọn họ, Tam lang vệ trong cung Vi ứng Vật tự tiến cử, có thể đi nhà hắn tụ hội.

Nhà hắn có một mảnh rừng mai rộng mười mẫu đất, đang lúc hoa nở rực rỡ, mặt khác hôm nay nhị thúc hắn đã mời mấy thi nhân tên tuổi đến phủ, làm cho các thành viên của Thanh Nguyệt thi xã lập tức động lòng, bèn thay đối chủ ý đến Vi phủ tụ hội.

Độc Cô Minh Nguyệt một trong những người sáng lập ra Thanh Nguyệt thi xã.

Cái tên Thanh Nguyệt thi xã, chính là lấy từ tên của nàng và trưởng nữ Bùi gia Bùi Thanh Ninh.

Nàng rất mực hăng say việc phát triển thi xã, một người sáng lập thi xã khác, hoàng thái tôn Lí Thục bởi vì không rảnh tham dự thi xã, Minh Nguyệt bèn lẳng lặng gánh vác rất nhiều sự vụ rườm rà ở thi xã.

Nhưng kể từ năm ngoái sau khi xảy ra chuyện muội muội bị người Hồ bắt cóc, Minh Nguyệt đột nhiên không hứng thú với thi xã nữa, ba lần tụ hội nàng có hai lần đều không tham gia, cho dù miễn cưỡng tham gia, cũng sẽ không năng nổ giống như trước, phần lớn thời gian đều là trầm mặc không nói gì, dần dần, vai trò của nàng trong thi xã đã phai màu, thậm chí rất nhiều người mới cũng không biết đến nàng.

Hôm nay nàng vốn cũng không muốn tham gia lần tụ hội này, nhưng vừa lúc bạn tốt chốn khuê phòng của nàng Vi Ý sinh nhật tuổi mười bảy, nàng nhận được lời mời của Vi Ỷ, vừa khéo là tụ hội tân xuân của thi xã cũng cử hành ở Vi phù, nàng bèn tới tham gia.

Vừa rồi lúc nàng đang nói chuyện với Vi Ỳ, lão thái thái Vi gia phát bệnh ngã sấp xuống, trong phủ loạn cả lên, nàng nghe nói muội muội cũng đã tới, bèn đi ra ngoài tìm muội muội.

Vi phủ rất lớn, trồng đầy đủ loại hoa cỏ khắp nơi, hình thành các hoa viên trang nhã tinh tế, ví dụ như mai viên, quế viên, đào lý viên.

Minh Nguyệt đi lên một tòa cầu hành lang, chiếc cầu hành lang xây tựa sát vào hòn non bộ, dưới chiếc cầu là một cái đầm bích thủy, trên cầu trồng đủ loại nho, tuy rằng hiện tại là cành khô dây cẳn, nhung khi tới mùa hè, chiếc cầu hành lang này bị nho bao phủ, xanh um tươi tốt, trở thành một khu phong cảnh mát rượi, ban đêm, làn nước biếc dưới cầu sẽ soi tỏ một vầng trăng thanh, với tay có thể chạm tới, cho nên nơi này bèn gọi là 'Lang kiều ngoạn nguyệt' (Chiếc cầu hành lang vui cùng ánh trăng), là một cảnh đẹp nối tiếng trong Vi phù.

Minh Nguyệt lo lắng cho muội muội, nàng bước nhanh đi lên cầu hành lang, nhưng lại đột nhiên phát hiện giữa cầu có hơn mười thành viên thi xã đang đừng, đang tụ tập lại hứng thú dạt dào đàm luận gì đó, ở giữa bọn họ có một nam tử ba mươi mấy tuổi, dáng người cao gầy, áo xanh mũ sa, Minh Nguyệt quen biết hắn, là một thi nhân rất có tiếng của Đại Đường, Cao Thích.

Minh Nguyệt cũng rất thích thơ biên thùy của Cao Thích, nhưng khi nàng nhìn thấy Quảng Bình vương Lí Thục cũng có trong đó, thì bước chân của nàng đã do dự, nàng xoay người định đi, ngặt nỗi đã bị muội muội của Lí Thục - Hòa Chính quận chúa Lí Tư nhìn thấy, nàng vui mừng đến nỗi phất tay liên tục: “Độc Cô, bên này!

Bên này!”

Quảng Bình vương Lí Thục cũng thoáng nhìn thấy Độc Cô Minh Nguyệt, trong mắt hắn bỗng chốc bắn ra ánh nhìn nóng bòng, bước nhanh đi thẳng lên: “Minh Nguyệt, nàng đi đâu rồi?

Ta đi khắp mọi nơi tìm nàng mà không thấy!”

Người chính là kỳ quặc như vậy, lúc trước khi Minh Nguyệt một lòng say mê si tình với hắn, hắn lại chê bai như vật vất đi vô dụng, trong mắt chỉ có Thôi ỷ Vân.

Nhưng sau vụ bắt cóc, Minh Nguyệt bắt đầu xa rời hắn, hắn lúc này mới phát hiện Minh Nguyệt xinh đẹp như gấm vóc, còn Thôi Ỷ Vân ra sao cũng không còn để mắt đến nữa.

Nhưng bất luận Lí Thục vắt óc bày mưu lấy lòng Minh Nguyệt, Minh Nguyệt cũng cứ luôn lạnh nhạt mim cười, nhưng mà càng là như vậy, hắn lại càng cảm thấy được sự quý báu của Minh Nguyệt, không bao giờ chịu từ bỏ, hôm nay Thôi phủ tụ hội, hắn cảm thấy lại là một cơ hội nữa.

Vừa rồi tìm Minh Nguyệt cả nửa ngày trời, cũng đều không thấy nàng, vừa lúc gặp được Cao Thích do em trai của Vi Hoán mời đến, hai người bèn nói chuyện được một lúc, thu hút một đám thành viên thi xã kéo đến.

Nhìn thấy Minh Nguyệt sắp đi, hắn vội vàng đuổi theo: “Minh Nguyệt, ta có việc tìm nàng.”

Minh Nguyệt dừng bước, hỏi: “Tiểu vương gia, ngài có chuyện gì?”

Lí Thục gãi đầu cười nói: “Mấy lần trước thi xã tụ hội tại sao nàng không tham gia?”

Minh Nguyệt thản nhiên nói: “Nhà ta có việc, cho nên không thể tham gia.”

“Nhà nàng mà có việc gì đâu, ta đã hỏi qua tổ phụ nàng rồi, người nói nàng rất rảnh.”

Minh Nguyệt trong mắt thoáng qua một tia chán ghét, nhưng nét mặt vẫn bình thường thản nhiên nói: “Tiểu vương gia, muội muội ta tới rồi, ta muốn đi tìm muội ấy, nếu không có chuyện gì, ta xin đi đây.”

“ơi!

Minh Nguyệt.”

Minh Nguyệt dừng bước, chẳng thèm quay đầu lại hỏi: “Tiểu vương gia, ngài còn có chuyện gì sao?”

Lí Thục thở dài nói: “Minh Nguyệt, ta muốn nói chuyện với nàng một chút.”

“Tiểu vương gia, về sau đi!

Ta hiện tại thật sự có chuyện.”

Nói xong, nàng cũng chẳng thèm quay đầu một mạch đi thẳng.

Chương 153: Thanh Nguyệt thi xã (2)

Lý Khánh An vòng một vòng to trong sân, rốt cuộc cũng tìm được lối vào Mai Viên.

Năm nay khí hậu ấm áp, Cả một rừng mai cốt cách phải đến đầu xuân mới nở hết.Hoa nở rộ, đỏ rực nhòa trắng phía trong, từng cánh hoa trong suốt, phảng phức được điêu khắc từ hổ phách bảo ngọc, với một thanh vận băng thanh thuần khiết.

Vi phủ ngẫm nghĩ rất ư chu đáo, trong rừng mai có phủ đầy đá thanh cương, hình thành một con đường mòn thưởng mai.

Trong đường đâu đâu toàn người thường mai.Hôm nay khách đến Vi phủ rất đông, có người đến chúc mừng sinh nhật Vi gia tam nương, cũng có người đến tham gia hội thơ, còn có mười mấy thi nhân danh tiếng.

Khánh An cứ thế khoát tay sau lưng vừa đi vừa ngắm cảnh.

Nhưng vừa đi được hơn mười bước, đã bị nam nam nữ nữ của thi xã chắn đường.

Bọn họ ai nấy đều ngẩng đầu ngắm mai, ngẩn ngơ ngẫm nghĩ thơ hay.

Bỗng một trong số họ cười to: “Có rồi, sáng ra rượu tỉnh ba phần say, Vi phủ đường thâm thăm lão mai.

Hai câu này thế nào?”

“Không được!

Không được!

Quá trắng trợn, Trưởng Tôn huynh phải mượn mai để tả lòng mới được.”

“Vậy được, để ta nghĩ thêm.”

Mọi người lại trầm lại, Khánh An thì cười cười, hắn không có ý làm phiền họ.

Nhìn rừng mai đỏ thầm tựa máu mà không khỏi trong lòng ý thơ đại phát.

Ba trăm bài thơ được hắn thuộc làu, tuy không biết sáng tác, nhưng ngâm nga thì vẫn được, nghĩ thế hắn liền đưa tay gắt một cành mai đưa lên ngửi ngửi mùi thơm thoang thoảng của laoai5 hoa quân tử này.

Trong đầu bắt đầu nghĩ đến các câu hay trong vịnh mai cổ kim.

Bài thơ Bốc toán tử của Lục Du có thể xem như một bài thơ hay, nhưng đấy là từ, chứ không phải thơ, không thể đưa vào đây.

Hắn bỗng nhớ đến vài bài thơ hay thời niên thiếu, trong đó có một bài vẫn còn nhớ nổi, cũng chả nhớ ai viết nữa, liền cứ thế mà đạo văn ngâm nga: “Gió đông tháng hai thổi tuyết tàn, An Tây sắc núi xanh tựa biếc, một tiếng Khương quản không ai hay, vô số mai hoa rơi dã kiều.”

Trong lòng hắn đắc ý vô cùng, bỗng nhiên sau lưng hắn có một tràn vỗ tay: “Thơ hay!”

Vừa quay đầu lại đã gặp hai người đừng cách đấy không xa.

Ngươi đừng phía trước là một nam tử khoảng ba mươi, ánh mắt sáng sủa có thần, hóa ra là sầm Sâm sáng nay vừa gặp.

Theo sau là một nam tử trung niên bốn mươi hơn, dáng hình tiều tụy, ánh mắt âm u, cho người ta một cảm giác tiêu điều lưu lạc.

Sầm Sâm đi lên cười nói: “Không ngờ Lý Tướng quân cũng biết làm thơ, đúng là tức cánh sinh tình, nhớ mai Thiên Sơn ở An Tây ư?”

Lý Khánh An trong lòng ngại ngùng, hắn thì làm thơ gì, bài thơ này hắn đã cải biên qua, cũng chả nhớ tác giả là ai, nếu là người của thời sơ Đường viết, chắc hắn phải chui xuống lỗ mất.

Hắn khoát tay cười nói: “Đừng trước sầm thi nhân, ta làm sao dám múa rìu qua mắt thợ, Sầm phán quan lúc nào sẽ đi Bắc Đình?”

Sầm Sâm là thuộc hạ của hắn, nên nói năng cũng không cần khách sáo cho lắm.

Sầm Sâm nghe hắn nhắc đến quan chức, liền chấp tay nói: “Đương đợi lệnh chuyển của Binh bộ, Binh bộ công văn xuống, tị chức sẽ lập tức xuất hành.”

“Vậy được, đến lúc ấy, chúng ta có thể đồng hành.”

Ánh mắt của hắn lại rơi vào nam tử đi chung sầm Sâm, cười nói: “Sầm phán quan, vị này là?”

“Để ta giới thiệu với sứ quân.”

Sầm Sâm kéo người nam tử trung niên kia lại nói: “Vị này là bạn thân của ta, Long Biêu úy Vương Xương Linh.”

“À!

Hóa ra các hạ chính là Vương Xương Linh, nghe danh đã lâu!”

Lý Khánh An bỗng thấy kính nể.

Lúc nhỏ hắn đã từng học qua ”Vương sa bách chiến xuyên kim giáp, bất phá lầu môn chung bất hoàn.”, không ngời giờ hắn lại được gặp thi sĩ này ngay tại Vi phủ.

Vương Xương Linh tính tình thẳng thắng phóng khoán đắc tội quyền quý quan trường, khiến hắn bị đẩy từ chỗ này sang chỗ khác.

Mấy năm trước, hắn bị giáng xuống làm huyện úy của Long Biêu huyện, Lý Bạch còn vì thế mà làm bài thơ “Ta gửi lòng sầu đến Minh Nguyệt, theo quân đi đến Dạ Lang Tây.”

Nửa năm trước, hắn từ đi chức vị Long Biêu úy thấp hèn, về Kinh tìm cơ hội.

Dù đã nhờ không ít người, nhưng vì hắn tự từ chức, bị mang tiếng tại Lại bộ, không ai dám dùng hắn, đi đến đâu cũng bị từ chối, khiến hắn đi đâu cũng bị từ chối, cuộc sống ngày càng khó khăn, chỉ có thể sống nhờ bằng hữu tiếp tế.

Lòng Vương Xương Linh đã nguội lạnh, đương chuẩn bị qua tết xong sẽ về cố hương Hào Châu cày ruộng.

Hôm nay em trai Vi Hoán, Vi Tang mời các danh thi sĩ của Kinh Thành đến thưởng mai, sầm Sâm liền lôi hắn theo.

Vương Xương Linh nghe nói đại danh Lý Khánh An, liền thi lễ cười nói: “Lý tướng quân chỉ một trận chiến Thanh Hải, cái gọi là kinh thiên địa, khóc quỷ thần quả thật khiến tạ hạ bái phục vạn phần.

Hôm nay gặp bốn nhân, Thiếu Bá quả thật có phúc ba đời.”

Sầm Sâm bên kia cười nói: “Mấy hôm trước, ta có nhắc Lý sứ quân với Thiếu Bá huynh, Thiếu Bá huynh còn làm một bài thơ cho Xích Hầu doanh An Tây, để ca ngợi tráng trí.”

Lý Khánh An nghe Vương Xướng Linh lại viết thơ cho quân đội của mình, không khỏi hiếu kỳ, vội chấp tay cười nói: “Nguyện nghe bài thơ của Vương tiên sinh.”

“Tại hạ nghe tráng cử của Tướng quân, liền làm một bài thơ tậng Tướng quân cùng An Tây tướng sĩ.”

Vương Xương Linh cười mỉnh, chấp tay ra sau lưng bắt đầu ngâm nga: “Phong trần đại mạc sắc trời u, cờ đỏ nửa giơ xuất Nguyên Môn; Tiền quân đêm chiến Triệu Hà Bắc, đã báo bắt sống Thổ Dục Hồn.”

Lý Khánh An đại hỉ, hóa ra bài thơ này là viết cho hắn, liền cúi mình thi lễ: “Đa tạ lời hay ý đẹp của Vương tiên sinh.”

Lúc này, từ xa tiếng gia nhân đang gọi hai người họ quay lại, sầm Sâm nói: “”Hay sứ quân cùng đi với bọn ta.”

“Ta phải đi tìm người đã đến chung đã, đợi lát sẽ đi.”

“Vậy bọn ta xin phép trước.”

Sầm Sâm và Vương Xương Linh chấp tay chào hắn rồi đi trước.

Vừa đi được vài bước, Sầm Sâm bỗng quay lại khẽ giọng nói với hắn: “Sứ quân, Vương Xương Linh nghèo khổ lưu lạc, không cửa cầu chức, hôm qua nghe thuộc hạ nói sẽ đi Bắc Đình, hắn cũng rất muốn đi.”

Khánh An hiểu ý hắn, liền cười nói: “Cứ đưa địa chỉ của hắn cho ta!”

Sầm Sâm lòng mừng rỡ, vội lấy lá thư cầu chức của Vương Xương Linh ra đưa cho Khánh An nói: “Trên đấy có địa chỉ của hắn.”

Khánh An nhận lấy, xong lại hỏi: “Hôm nay còn có ai đến nữa?”

“Thái Bạch huynh cũng đến, Cao Thích cũng đến.

Có điều từ khi hắn làm mộ liêu của Ca Thư Hàn có phần hơn khác trước.”

Sầm Sâm thở dài, xong hắn cảm tạ và xin cáo từ, nhanh chân rời khỏi.

Không ngờ lại gặp Vương Xương Linh nơi Vi phù, Nghĩ lại cũng có vài phân chờ đợi cho lần hội ngộ Vi phủ này.

Lý Bạch, Đỗ Phù, Vương Xương Linh, Vương Duy, Sầm Sâm, Cao Thích, Vương Chỉ Hoán đây đều là thi nhân nổi tiếng đời Đường, không biết hôm nay hắn sẽ được gặp bao nhiêu người đây?

Hắn đi nhanh hơn vài bước, phải tìm ra cô nương Độc Cô Minh Châu kia thôi, phải nói cho nàng biết một tiếng, mất công nàng lo lắng.

Vừa quay lưng, hắn đã thấy trước ngã ba của góc kia vườn mai, một cô nương đang mặc váy dài hồng phấn iểu điệu đến gần.

Hoa mai đầy cành che ngang dung nhan nàng, nhưng bóng hình đẫy đà đỏng đảnh, váy dài tung bay trước gió, một vẻ đẹp quốc sắc thiên hương!

Hắn bỗng dưng thấy quen quen, hình như đã gập người này ở đâu.

Vô cùng quen thuộc, vừa nghĩ thế, vị nữ tử ấy đã đi ra khỏi góc che của vườn mai, đấy là một khuôn mặt yêu kiều sánh tựa hoa mai.

“Độc Cô Minh Nguyệt!”

Hắn buộc miệng thốt lên, hóa ra đây là Độc Cô Minh Nguyệt.

Minh Nguyệt quay đầu lại, trong mắt nàng đầy vẻ vui mừng và bất ngờ.

Một lát sau, tỉnh cảm của nàng lại tan đi, nàng ảm đam nói: “Hóa ra là Lý Tướng quân, thật là trùng họp quá.”

“Minh Nguyệt cô nương, sau nàng lại ở đây?”

“Hôm nay thi xã các nàng hội ngộ, ta xém chút quên mất.”

Lý Khánh An đi đến trước mặt nàng cười nói: “Có phải nàng đang tìm Minh Châu.”

“ừm,tướng quân có nhìn thấy nó không?”

“Ta bị nha đầu đó lôi đến đây, vừa gặp chủ nhân của Vi phủ hàn thuyên vài câu, tiểu nương ấy đã đi mất cũng Thôi Liễu Liễu.”

“Hóa ra là đi chung Thôi Liễu Liễu, vậy ta biết muội ấy ở đâu rồi!”

Độc Cô Minh Nguyệt biết em mình đi tìm Vi Ỷ, đi một đường khác, nên mình không tìm thấy nha đầu đó, nên giờ cũng yên tâm phần nào, cười nói: “Lý Tướng quân cũng thích ngắm mai ư?”

“Rất thích, lúc ở Hoán Thành An Tây, cạnh nơi ta ở có vài cây hoa mai, ta nhớ trận bão tuyết tháng hai năm trước, đã có rất nhiều hoa xuân không chịu nối cái lạnh mà điêu tàn, chỉ có nó là vẫn kiêu ngạo nở rực giữa tuyết buốc, rất ư là diễm lệ.”

Minh Nguyệt khẽ gật đầu nói: “Đừng!

Hai mai cô độc thuần khiết tự biết, không bị ảnh hưởng của dung tục, ta càng nể phục phẩm cách của nó, nên ta cũng rất thích hoa mai.”

Khánh An mỉm cười, nhỏ tiếng ngâm nga: “Cây càu gẫy ngoài cửa, tịnh mịch vô nhân hay, đã là hoàng hôn nỗi sầu ta, càng thêm mưa và gió.

Vô ý khố tranh xuân, hương thơm muôn hoa ghen, điêu tàn thành đất hóa trần, duy có hương như cũ, Minh Nguyệt, có phải là cảm giác này chăng?”

Minh Nguyệt thừ người ra, nàng không thể ngờ được nhìn Khánh An ấp úng mãi: “Ngươi...”

Đôi mắt sâu tựa đầm thẳm dây lên một tia hoang man, “Vô ý khổ tranh xuân, hương thơm muôn hoa ghen, điêu tàn thành đất hóa trần, duy có hương như cũ. ”

Nàng từ từ ngẫm nghĩ cái cảm giác khó ta trong đấy, trong lòng có một sự cảm động khó tả.

Lúc gặp lại Lý Khánh An, ánh mắt nàng dịu dàng tựa nước.

Lúc hai người họ kề vai sát cánh đi trên con đường đá nhỏ, hắn vẫn nghe rõ mùi hương thoang thoảng trên người nàng.

Xung quanh toàn các bụi hoa đua nở ngày xuân kiều diễm, cánh hoa mai rơi rớt khắp nơi, giai nhân bên cạnh tựa ngọc, hắn không khỏi say cả tấm lòng.

“Lý Tướng quân, có còn nhớ cảnh trong phủ Dương phu nhân năm trước không?”

“Nàng đang nói đến ném lọ à?”

“Không!

Cạnh cây cầu nhỏ, ngươi đã nói với ta về vẻ đẹp của An Tây.”

Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn ngắm bầu trời trong xanh mây trắng, vang vảng nói: “Vẻ tráng lệ mênh mông của nó, thào nguyên bất tận, nhưng đàn cừu trắng tinh ung dung ngậm cỏ bên bờ sông, những đám mây như chiếc nón đội trên đỉnh đầu các ngọn tuyết phong, nhưng ngọn tuyết phong long lanh tựa những hòn đá quý xanh biếc, phảng phất như một tòa thành trên không.

Tòa thành trên không, đến nay ta vẫn nhớ.”

Khánh An thấy nàng vẫn ghi nhớ những gì mình nói trong lòng, không khỏi cảm động, liền cười nói: “Vậy nàng có muốn đi An Tây không?”

“Đương nhiên muốn, nhưng ta cũng chỉ có thể muốn thế thôi.”

Nàng thờ dài, trong mắt toàn một vẻ âu tư.

Trong lòng hắn bỗng nhem nhúm một chút dũng khí, nhìn chằm chằm vào cặp mắt xinh đẹp của nàng nói: “Vậy hãy đi theo ta, ta sẽ dẫn nàng đi An Tây!”

“Lý Tướng quân, ngươi!”

Mặt nàng đỏ bừng, trong mắt nàng đầy hoảng loạn, “Lý Tướng quân, ta phải đi tìm Minh Châu đây, ta..tay đi trước một bước đây!”

Nàng cúi sầm mặt xuống quay lưng chạy vội: “Minh Nguyệt!”

Khánh An gọi nàng lại, nàng dừng bước.

Bỗng nhiên, nàng buồn bả nhìn hắn, mắt hàm thu thủy, tình cám chan chửa.

Nàng cúi đầu đi nhanh hơn.

Hắn dõi theo nàng mãi đến khi nàng đã đi xa, làn thu ba nàng nhìn hắn trước lúc bỏ đi,khiến hắn say cả lòng.

Minh Nguyệt nhanh chân đi vào trong nội trạch.

Bước chân nàng lâng lâng, tiếng lon con của các miếng ngọc bội trên người nàng va vào nhau nghe rất vui tay.

Nỗi tru buồn trong một năm hơn này, chỉ trong một chốc đã xóa tan hết.

Ánh mắt nàng sáng rực và đa tình, trong lòng đầy ngọt ngào.

Nàng hiếu ý hắn, đó chính là đang tỏ tình cùng nàng.

Lúc trưa cha có nói với nàng rằng sẽ mời Lý Khánh An đến nhà dừng cơm, nàng không hiểu ý cha.

Bây giờ nàng hiểu, cha muốn kết thân cùng Lý Khánh An.

Nghĩ đến trước đây hắn còn từng qua nhà nàng gặp mặt, lúc ấy nàng rất ư lãnh đạm với hắn, thế mà hắn cũng chả để bụng.

Trong lúc muội muội nguy cấp hắn đã xả thân cứu giúp so với sự lạnh lùng của Lý Túc, tài thơ văn cũng chẳng đáng là gì.

Phầm hạnh con người mới là quan trọng nhất.

Nàng thở dài, lần trước hắn cứu muội muội, bán thân nàng còn chưa cám ơn hắn.

Phải cảm ơn hắn lúc nào mới thích họp đây?

Trong lòng nghĩ ngợi vu vơ đi quá cánh cửa hoa bán nguyệt, trước mắt chính là lầu thêu của Vi Ỷ.

Bỗng nhiên có người gọi nàng lại: “Minh Nguyệt tỷ!”

Nàng vừa quay đầu, chỉ thấy ba cô nương trẻ đang ngồi trước hòn non bộ.

Nàng đều có quen cả, một là Thôi Liễu Liễu, một là Trưởng Tôn Vân, và một nữa là Thôi Ngưng Bích hơi gầy- con gái của Hàn Quốc phu nhân.

“Ba người các ngươi đang làm gì ở đây thế?

Minh Châu đâu?”

“Minh Châu trong lầu thêu của Vi Ỷ.”

Thôi Liễu Liễu chỉ vào Thôi Ngưng Bích cười nói: “Ta và Vân Nhi đang ép nha đầu này mời khách!

Phải mời các muội uống rượu mừng.”

“Rượu mừng?”

Minh Nguyệt cười nói: “Vị tiểu vương gia nào cưới Ngưng Bích của chúng ta?”

“Tuy cũng họ lý, nhưng không phải tông thất.”

Trường Tôn Vân bên cạnh cười nói: “Ngưng Bích sắp lấy Lý Khánh An mà ai ai ai cũng ngưỡng mộ.”

Trái tim Minh Nguyệt như bị bóp nghẹt lại, mặt nàng trắng bệch, đầu óc trống rỗng.

Chỉ nghe Trưởng Tôn Vân nói: “Là do quý phi nương nương làm mai, đã cố tình triệu Lý Khánh An vào cung, Tần Quốc phu nhân và Quắc Quốc phu nhân cũng có mặt để làm chính hôn.”

“Minh Nguyệt tỷ, tỷ sao thế?”

Liễu Liễu phát hiện sự khác thường của Độc Cô Minh Nguyệt vội hỏi.

“Không sao cả!”

Trong lòng nàng đau nhói, miễn cưỡng nhìn Thôi Ngưng Bích ngượng cười: “Ngưng Bích, chúc mừng muội.”

“Đa tạ Minh Nguyệt tỷ tỷ, mẹ muội đồng ý, tối nay sẽ đi bàn bạc cùng nương nương.’”

Trong mắt Ngưng Bích toàn vẻ e thẹn.

Một năm trước, lúc Lý Khánh An ném tiễn thi cùng Sử Tư Mình tại phủ dì ba, lúc ấy hắn đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong nàng.

Vì thế nàng còn không ngừng luyện ném lọ, không ngờ, quý phi nương nương đã hứa gả mình cho hắn.

“Tỷ!”

Minh Châu hộc hệch chạy đây trách khứ: “Sao tỷ lại ở đây, muội đi tìm tỷ suốt.”

“Minh Châu!

Tỷ tỷ ngươi sức khỏe có vẻ không ồn lắm.”

Thôi Liễu Liễu nhỏ tiếng nhắc nhở.

Minh Châu cũng phát hiện ra bộ mặt xanh xao cắt không giọt máu của chị mình, liền hỏi: “Tỷ, tỷ sao thế?”

“Không sao, ta bỗng nhiên thấy không được khỏe, muội dìu ta vào trong phòng nghỉ ngơi.”

“Được.!”

Minh Châu dìu chị đi được mươi bước, bỗng khẽ giọng cười nói: “Tỷ tỷ, tỷ đoán xem muội đã đưa ai đến?

Lý Khánh An, ta đã dẫn hắn đến.”

“Đừng nói nữa!”

Minh Nguyệt cắt ngang lời em, “Hắn và ta không có can hệ gì!”

Nàng không thể nén nổi, ngẩng đầu nhìn mây trắng trên không, nghĩ đến tòa thành trên không của Lý Khánh An.

Hạnh phúc đến thật bất ngờ, nhưng đi cũng nhanh và bất ngờ, phảng phất như đám mây trên đầu.

Theo gió mà đến, lại theo gió tan đi.

Hai hạt lẹ trong suốt từ từ lăn dài từ khóe mắt nàng.

Chương 154: Thanh Nguyệt thị xả (3)

Từ vườn mai đi ra, trời đã ngã sang xế chiều, Lý Khánh An lại vòng đến một nơi khác mới đánh tiếng được bọn thi nhân giờ đang ở đâu, hắn vội cao hứng đi đến.

Vi phủ chiếm địa rất lớn, ngoài nội trạch không cho phép nam tử người ngoài đi vào ra, tất cả các phòng quán lầu các hôm nay đều được phép ra vào tự do.

Vòng qua một con đường nhỏ, Lý Khánh An đi đến trước cửa một tòa nhà lớn màu trắng.Đây là Nghênh Bân quán của Vi gia, là nơi dùng để đón tiếp quý khách.

Hắn vừa đang vào nhà thì bỗng nghe có ai gọi lại từ sau: “Lý Tướng quân.”

Giọng trầm này rất quen, hắn vừa quay đầu, hóa ra ngoài vài bước đằng sau, là Lý Bạch.

So với lúc gặp tại Dương Châu, Lý Bạch lại có vẻ gầy hơn, tóc bạc hơn nhiều, tinh thần cũng không còn tốt, khiến người ta có một cảm giác vừa khỏi bệnh.

Hắn mặc một bộ lam bào có phần bạc màu, dưới chân là đôi ủng đã thấy vết nứt.

Xem ra thời gian gần đây hắn không được như ý cho lắm.

Khánh An vội chấp tay cười nói: “Thái Bạch huynh, từ sau hồi Dương Châu, huynh lại đi những đâu?”

Lý Bạch đi lên trước cười nói: “Ta đi Hội Khê điếu Hà Chỉ Chương , lại chuyển đường đi Vận Hà, ngồi thuyền lên bắc.

Rồi đến Trần Lưu thăm một người bạn cũ, cưới vợ Tôn thị ở đó.

Lần này vì lời mời của Cao Thích, vào Kinh gặp mấy người bạn cũ.”

“Hóa ra Lý Bạch huynh đã thành gia, đáng chúc mừng, tiểu lệ nhất định sẽ gửi quà mừng sau để mừng Lý Bạch huynh. ”

“Ha ha!

Lý Tướng quân khách sáo quá, nghe nói Lý Tướng quân đã thăng chức, ta mới phải chúc mừng Tướng quân.”

Khánh An cười nói: “Đi Bắc Đình, thế nào?

Lý Bạch huynh có muốn theo ta đến Bắc Đình để gầy dựng sự nghiệp?”

Nhưng Lý Bạch lại lắc đầu từ chối.

Nếu đã bỏ chức ở Dương Châu, giờ hán làm sao còn có thể quay đầu lại.

Truyền ra ngoài, không phải sẽ để thế nhân khinh rẻ Lý Bạch hắn sao?

“Hảo ý của Lý Tướng quân ta nhận, nhưng ta đã cưới vợ, sẽ không thể phiêu bạt tứ hải như trước đây.

Sau ngày rằm, ta sẽ trở lại Trần Lưu, sống một thời gian bình lặng.

Những năm gần đây ta đã quá mệt mỏi.”

Nói đến đây, Lý Bạch lại cười nói: “Sau này có cơ hội đi Bắc Đình, viết vài bài thơ về vùng biên thùy, để chen chân vào trường phái thơ biên thùy, che bớt ánh hào quang của Thiếu Bá huynh.”

“Ai muốn che bớt hào quang của ta?”

Chỉ thấy trong phòng có bảy tám người, người lên tiếng chính là Vương Xương Linh.

Hắn đã được ám thị của sầm Sâm, tâm trạng đương tốt, gặp Lý Khánh An cũng lễ độ hơn thường.

Hắn chấp tay chào Khánh An, nhưng lại đấm một cú đấm vào ngực Lý Bạch: “Cái tên bợm rượu này, lại nói xấu sau lưng ta à?”

Lúc này, chủ nhân Vi Tang đi lên trước thi lễ với Khánh An: “Lý sứ quân nể mặt ghé thăm hàn xá, chiêu đãi không được chu đáo, mong người thứ tội!”

“Không có!

Không có!

Vừa rồi ta đã gặp lệnh huynh của ngươi.”

Vi Tang cười, và bắt đầu giới thiệu bạn thơ với Lý Khánh An, “Vị này là Kỳ Vô Tiềm Kiềm Châu, thi nhân sơn thủy; vị này là Lý Kỳ Ba Thục, cũng sở trường thơ biên thùy; vị này là Trừ Quang Hi Duyện Châu, thi nhân điền viên; sầm Sâm thì ta không phải giới thiệu nữa.”

Tất cả mọi người vội thi lễ với Lý Khánh An.

Tuy hắn còn trẻ, nhưng đã là chư hầu một phương.

Những thi nhân này đồng thời cũng là mệnh quan triều đình, như Kỳ Vô Tiềm và Lý Kỳ, hai người họ cũng đương cầu chức tại Trường An, nên lại càng khách

Còn một nam tử khác trạc ba mươi, hắn nhớ từng gặp qua tại trại của Ca Thư Hàn, là mộ liêu của hắn, tên là gì thì giờ Khánh An không nhớ nổi nữa.

Tên nam tử ấy vội chấp tay đi lên trước cười nói: “Lý tướng quân, tại hạ Cao Thích.

Chúng ta từng gặp nhau tại Thiện Châu, người còn ấn tượng chứ?”

“vẫn nhớ! vẫn nhớ!

Lúc ấy Ca Thư đại soái hạ quân lệnh, Cao tiên sinh đã ngồi một bên ghi chép lại.”

Khánh An cười trà lễ lại, háo ra hắn chín là Cao Thích.

“Được!”

Vi Tang khoát khoát tay cười nói: “Bây giờ đã đến giờ cơm, mọi người hãy đi theo ta!”

“Được!

Hôm nay phải uống sạch rượu Vi phù, không say không thôi!”

Mọi người cười ồ lên cùng đi vào đại đường.

Tuy hôm nay là sinh nhật Tam Nương Vi gia, nhưng đấy chỉ là do muốn xung hỉ (* Theo tập tục Trung Hoa, khi trong nhà có ai bị bệnh, thì nên tố chức lễ tiệc, việc vui đế mang lại may mắn, và đuổi sự xui xèo, bệnh tật đi.), cả Vi gia không ai thật sự nghĩ là tổ chức sinh nhật cho nàng, cũng không tố chức yến tiệc riêng cho nàng.

Hôm nay đại yến đãi khách, tất cả khách khứa đều ngồi chung.

Ba trăm người hơn cùng ngồi trong một đại đường, rất ư náo nhiệt.

Dù là khách của Tam Nương hay là thành viên Thanh Nguyệt thi xã, phần lớn đều là nam nữ trẻ tuối.

Mọi người tính tình phóng khoáng, ai nấy đều tùy tâm sở dục, không bị lễ giáo trói buộc, rất nhiều nam nữ chung àn, nhất là khi những đại thi nhân này vừa đi vào, lập tức gây xôn xao trong đại đường, thậm chí rất nhiều nữ tử còn tự chạy đến để xin ngồi chung.

Lý Khánh An đi sau cùng, đi vào đại đường.

Vừa quay mặt đi, lại bắt gặp Độc Cô Minh Nguyệt đang cùng vài nữ quyến đi về hướng này, nhưng lại không thấy Minh Châu.

Hắn dừng bước lại, mìm cười chờ Minh Nguyệt đi lên.

Minh Nguyệt cũng nhìn thấy hắn, nàng chừng chừ một lát, nàng đã hồi phục lại tinh thần từ bi ai lúc trưa, trên mặt vẫn nở nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt tĩnh lặng như nước.

“Lý Tướng quân, sao vẫn chưa đi vào?”

Minh Nguyệt lễ phép hỏi.

Lý Khánh An nhỏ giọng nói: “Đợi lát chúng ta ngồi chung với nhau, được không?”

“Thôi!”

Nàng cười nhạt: “Đợi lát ta sẽ ngồi chung Thôi Ỷ Vân, mời Tướng quân ngồi chung với người khác.”

Hắn đờ người ra, nghe khẩu khí Minh Nguyệt lạnh lùng như thế, hoàn toàn khác xa vừa rồi.

Hắn lập tức thôi cười, chấp tay nói: “Vậy đã phiền Minh Nguyệt cô nương rồi!”

“Minh Nguyệt!”

Bỗng có người từ sau gọi nàng lại, khẩu khí rất là lo lắng.

Lý Khánh An liếc ngang, là Quảng Bình vương Lý Thục.

Hắn không khỏi cười thầm, xem ra hắn nghĩ nhiều quá

“Lý Tướng quân, vậy ta đi vào trước đây.”

Nàng không nói thêm lời nào, cúi mặt đi thẳng vào đại đường.

Trong lòng hắn bỗng thấy buồn bực, nhung rồi cũng chỉ lắc đầu đi vào đại đường theo chân mọi người.

Trong đại đường đã rất ư náo nhiệt, nhung tiếng cười tiếng hàn thuyền xôn xao, mỗi thi nhân bên cạnh đều có một đám người hâm mộ.

Hắn chọn một chỗ trống ở hàng đầu.

Đây là loại bàn hai người cùng ngồi, lúc này bên cạnh vẫn đang trống, tạm thời chưa ai ngồi.

Trên bàn là trái cây vận chuyển từ miền nam, cùng bình rượu đầy.

Hắn rót cho mình ly rượu, đấy là rượu nho đỏ, màu trong suốt, đừng là loại rượu nho thượng hạng.

Vừa cầm rượu lên nhấp một ngụm, ánh mắt hắn lại không khỏi bắt đầu nhìn quanh tìm kiếm bóng hình của Minh Nguyệt.

Chẳng mất bao lâu, hắn đã tìm thấy nàng.

Độc Cô Minh Nguyệt ngồi chung cùng Thôi Ỷ Vân, cũng ở hàng đầu, bàn bên cạnh nàng là Quảng Bình vương và em gái Lý Tư Ý của hắn., và bên cạnh nàng còn có một nam tử khác mà hắn không biết mặt, có điều tên này có vẻ rất ư nhiệt tình với Minh Nguyệt.

Da tên này rất trắng, trông ngoại mạo rất ư nho nhã, lúc chuyện trò cùng nàng, ánh mắt mới cháy bỗng làm sao.

Mắt hắn dần nheo lại.

Hắn biết người này rồi, đấy là Thám hoa của năm ngoái Triệu Mình Thụy, Minh Châu từng nói là đương theo đuổi tỷ tỷ nàng mà hắn đã tham gia vào thi xã, chắc là tên này đây!

Lại nhìn Độc Cô Minh Nguyệt, nụ cười dịu dàng kiều diễm, có nói có cười với bọn họ,hoàn toàn khác xa thái độ xa lánh vừa rồi với hắn.

Nghĩ lại, hắn không khỏi hừ một tiếng.

“Lý Tướng quân, ta có thể ngồi cạnh người được không?”

Bên cạnh hắn bỗng vang lên một tiếng nói ẻo lả.

Hắn quay đầu lại chỉ thấy một tiểu cô nương đang đừng cạnh hắn.

Nàng không cao, hơi gầy, có má hơi nhọn, mũi nhỏ, mắt nhỏ, môi mỏng, tướng mạo bình bình, chỉ là da trắng tựa tuyết, xem thì vẫn được cái tra nhìn.

Nhìn ánh mắt đầy mong mỏi của nàng, hắn cũng chỉ gật gật đầu, rộng lượng nói: “Cô nương mời ngồi!”

“Đa tạ Lý Tướng quân!”

Tiểu nương ngồi xuống liền nhấc bình rượu lên cười nói: “Lý Tướng quân, ta rót đầy cho người!”

“Đa tạ!”

Hắn vội đưa ly cho nàng, “Đa tạ cô nương, ta còn chưa thinh giáo quý danh của cô nương!”

Tiểu nương rót đầy một ly cho hắn, ánh mắt chan chứa tình cảm nhìn hắn một lúc lại e thẹn, nhỏ nhẹ nói: “Nô gia họ Thôi, tên là Thôi Ngưng Bích.”

Ly rượu hắn đặt bên môi đừng lại.

Ngay lúc này, Minh Châu và Thôi Liễu Liễu cười ha hả từ bên ngoài chạy vào.

Chỉ một thoáng, nàng đã nhìn thấy Lý Khánh An đang ngồi cạnh Thôi Ngưng Bích.

Nụ cười trên môi nàng biến mất, nàng dồi hờn quay lưng đi.

Độc Cô Minh Nguyệt lễ phép trả lời một số câu hỏi của Triệu Thụy Mình.

Tên Triệu Thụy Mình này là Thám hoa của năm ngoái, xuất thân danh gia vọng tộc, tài văn Chương xuất chừng, từng được tố phụ nàng nhắm có ý chiêu làm cháu rễ, chỉ tiếc là nàng lại không thích hắn chút nào.

Không phải vì dáng dấp yếu đuối của hắn, chẳng qua là nàng cảm thấy sự giả tạo từ bên trong con người này.

Hắn cứ mở miệng là không xua nịnh quyền quý, miệt thị người cầm quyền, nhưng trước khi hắn đến một ngày, hắn đã ùy thân nhập vào môn hạ của Hộ bộ thượng thư Trương Quân, tự xưng là người môn hạ họ Trường, thật không có chút chí khí.

Cũng chính vì việc này, tổ phụ cũng không còn miễn cưỡng nàng, không ngời Triệu Thụy Mình cũng không chịu thôi, cứ tìm đủ trăm phương ngàn kế đế tiếp cận nàng, thấy nàng không đém xỉa, lại chạy đến gia nhập Thanh Nguyệt thi xã.

Hôm nay hắn còn cứ quấn lấy nàng, khiến nàng khó chịu vô cùng.Lúc này, nàng đã không còn tâm trạng nghe hắn ba hoa nữa.

Nàng nhìn thấy Thôi Ngưng Bích đang tình tứ rót rượu cho Lý Khánh An.

Kỳ thực, từ cuối mắt kẽ mi, ánh mắt nàng chốc chốc lại roi vào người hắn.

Nàng thấy Thôi Ngưng Bích muốn ngồi cạnh hắn, lòng nàng hồi hộp.

Không ngờ, Khánh An lại khoát tay mời Thôi Ngưng Bích ngồi, điều này khiến Minh Nguyệt thất vọng vô cùng.

Khi Thôi Ngưng Bích tình tứ rót rượu cho hắn, hắn vẫn bình không đón nhạn, lòng nàng không khỏi bi thê.

Không chỉ nàng, mà cả Lý Thục ngồi cạnh bên cũng bất bình, nếu không phải vì thân phận, hắn chắc đã đập bàn mắng Triệu Mình Thụy.

Lúc này, Triệu Mình Thụy bỗng nhìn Thôi Ỷ Vân cười nói: “Ỷ Vân cô nương, chúng ta đồi chỗ được không?”

Hắn chỉ chỉ phía sau: “Ta ngồi ngay sau lưng các nàng.”

Có người nguyện ý chặn lại nhiệt tình của Lý Thục với Độc Cô Minh Nguyệt, Thôi Ỷ Vân cầu còn không được, nàng đứng lên cười nhạt: “Được thôi!

Triệu công tử mời ngồi.”

Minh Nguyệt hồi hộp, vội kéo tay Thôi Ỷ Vân lại, không ngờ Ỷ Vân đã sớm có để phòng, nhanh nhạy lách ra phía sau.

Triệu Mình Thụy đại hỷ, vội ngồi xuống cười nhẹ: “Minh Nguyệt, ngày hôm nay ta đã đợi rất lâu rồi!”

Hắn rất tự tin, tối nay chỉ cần hắn ngâm vài bài thơi hai, còn sầu không đoạt được lòng mỹ nhân?

Triệu Mình Thụy lại ngồi chung một bàn với Minh Nguyệt, điều này khiến Lý Khánh An đầu kia lửa giận đừng đừng, hắn đặt mạnh ly xuống bàn.

Thôi Ngưng Bích bị hắn làm giật mình.

Vừa lúc này, Minh Châu cũng lẳng lặng chuồn vào.

Mặt nàng đầy nụ cười tinh ranh, một tay chấp sau lưng.

Nàng chạy đến sau lưng Thôi Ngưng Bính, thò tay ra bỏ hai thứ lên đầu Ngưng Bích.

Bỗng nhiên, nàng la lên: “Ngưng Bích, đầu ngươi sao lại có sâu thế?”

Thôi Ngưng Bích hoảng quá ngẩng đầu, chỉ thấ một con gì đen ngòm đang đung đưa trước mắt nàng, hình như là một con sâu đầy gai, “Bạch!” rơi tạch xuống vai nàng, mềm mềm, lành lạnh.

Đây là thứ sinh bình nàng sợ nhất.

Hãi quá, nàng cao giọng hét toáng lên.

Tất cả quan khách ở đại đường đều đồ dồn vào nàng, chân nàng bùn lún, ngất lịm đi.

Cả đại đường nháo nhào cả lên, những thị nữ hầu phục vụ của Vi gia hôm nay vội đi lên dìu nàng dậy, Minh Nguyệt lạnh lùng nói: “Thôi cô nương có thể đã bị bệnh, các ngươi còn không mau đưa cô nương ấy đi nghỉ?”

Thị nữ vội dìu nàng ra ngoài.

Minh Châu thấy Thôi Ngưng Bích đã đi xa, mới phùng má ngồi xuống, miệng vẫn lẩm bẩm: “Ta đến muộn một bước mà dám cướp chỗ ngồi của ta!”

Khánh An cười nói: “Rốt cuộc đó là gì?”

“Sâu róm!

Cũng không biết nàng ý bị nhây vào lúc nào?”

Nàng tinh nghịch nhìn Khánh An chớp mắt, tay chỉ vào con sâu róm đen ngòm, bóp nhẹ một cái, hóa ra là một hình nộm bột mì.

“Cái tên tiểu gia hỏa này, toàn nghĩ thử ranh ma!”

Hắn cười.

“Muội có làm gì đâu?

Là do tự nàng ấy vô liêm si!”

Nàng chỉ nhẹ về phía tỷ tỷ, nhỏ tiếng nói: “Lý đại ca, huynh đừng để bụng, tỷ tỷ ta rất ghét người đó.

Tâm trạng tỷ giờ chắc đang xấu lắm, ta cũng không muốn tùy tiện đồi chỗ.”

“Không, việc thế này, ta sẽ không để trong bụng.”

Trên miệng tuy nói thế, nhưng trong lòng hắn vẫn bực bội vô cùng, điều quan trọng là Minh Nguyệt không để hắn vào lòng.

Lạnh lùng như thế.

Hắn nhìn sang Lý Bạch thấy giờ đã đổi thành ly to, vội khoát tay tỏ ý với thị nữ: “Mang chai rượu cho ta.”

Một thị nữ đã mang chai rượu đến cho hắn, hắn rót đầy thì cũng hết cả bình rượu.

Hắn đặt mạnh bình rượu xuống, “Rượu ít quá, cho ta một bình to!”

Nói xong, hắn nốt cạnh chai rượu đầy.

Nheo mắt, thấy Lý Bạch đang cười to: “Thái Bạch huynh, có muốn đọ tửu với ta một phen?”

“Hào tình Lý Tướng quân, ta chấp nhận!”

“Chư vị, hãy nghe ta một câu!”

Vi Tang cầm ly rượu lên cười nói, trong đại đường bỗng yên tĩnh lại.

“Có rượu không có thơ làm sao vẹn toàn, ta xem chư vị phần lớn đều là người thi xã, hay chúng ta mời mấy vị đại thi nhân tức cảnh phú một bài thơ, mọi người thấy sao? ”

Mọi người nghe xong đều vỗ tay nói hay, mấy vị thi nhân vội thác từ, đều nói không chuẩn bị.

Lý Thục đứng lên, tay cầm một cây trâm hoa cười nói: “Nếu mọi người khách sáo, hay chúng ta đánh trống truyền hoa.

Cây trâm hoa này trong tay thi nhân nào, thì người đó sẽ phú thơ, mọi người thấy sao?

“Cách hay!”

Mọi người cùng hô lên, các vị thi nhân nhìn hoàng trường tôn đã lên tiếng, chỉ đành nhận lời.

Lý Thục lấy một cái trống nhỏ ngoài cửa, gõ hai cái cười nói: “Vậy để ta gõ trống.”

Tiếng trống bắt đầu “đùng!”, “đùng!” vang lên, càng lúc càng dồn dập, cây trâm hoa thoáng chốc đã truyền vội qua bàn của mấy thi nhân.

Tiếng trống bỗng nhiên dừng lại, trâm hoa giờ đã ở trên bàn Vương Xương Linh.

“Được!

Vậy ta sẽ làm một bài thơ!”

Vương Xương Linh không từ chối đứng lên, cao giọng nói: “Trận chiến cuối năm ngoái ở Thạch Bảo thành khiến ta nhiệt huyết tràn trề, cũng khiến ta suy nghĩ rất nhiều, hôm nay chúng ta có Lý Tướng quân ngồi đây, vậy ta sẽ làm một bài thơi về trận chiến thành Thạch Bảo, đế tạng cho tất cả tướng sĩ Đại Đường đã tham chiến.”

Hắn trầm ngâm một lúc, liền từ từ ngâm nga: “Thanh Hải trường vân ám Tuyết Sơn, cô thành dao vọng Ngọc Môn quan, Hoàng sa bách chiến xuyên kim giáp, bất phá Lâu Lan chung bất hoàn.”

Tiếng vỗ tay của mọi người vờ ầm khắp đại đường, Lý Thục trỏ ngón tay cái lên: “Thanh Hải, cô thành.

Đây đúng là bài thơ kinh điển về trận chiến Thạch Bảo thành.

Ngày mai nhất định truyền khắp cả Trường An.”

Lúc này, Lý Bạch đứng dậy cười nói: “Ta mấy hôm trước cũng có việt một bài thơi, cũng là bài thơ về Thạch Bảo thành, hay ta cũng dâng cho mọi người cùng nghe.”

Đại thi nhân Lý Bạch đòi dâng thơ, cả đại đường im phăng phắt, vô số cặp mặt kỳ vọng nhìn hắn.

Lý Bạch nốc cạn ly rượu trong tay, từ từ ngâm: “Vạn lý phủ vân quyến bích sơn, thanh thiên trung đạo lưu cô nguyệt, cô nguyệt tang lãng hà hán thanh, bắc đấu thác lạc trường canh minh.

Hòa dư đối tửu dạ tương bạch, ngọc sường kim tỉnh băng tranh vinh.

Nhân sinh phieu phách bách niên nội, thả tuy cam xướng vạn cồ tình.”

“quân không thể học Thi Ca, đao ngang Thanh Hải đêm dắt đao, tây đồ Thạch Bảo đạo tử bào.

Ngâm thi làm phú cửa số tây, vạn lời không đáng ly nước lả, thế nhân nghe thế đều quay lưng, như thề gió đông qua tai ngựa.”

Tất cả mọi người đều ngờ ngàng, không thể học Thi Ca , đao ngang Thanh Hải đêm dắt đao, tây đồ Thạch Bảo đoạt tử bào.

Lý Bạch cố nhiên dám châm biếm Ca Thư Hàn.

Cao Thích đằng sau sầm mật không vui,trầm giọng nói: “Thái Bạch huynh, bài thơ này không ồn!”

Lý Bạch khinh miệt cười giễu: “Ai ai cũng nói sự tích anh hùng thành Thạch Bảo, ta chỉ nhìn thấy xương trắng chất đầy dưới thành, nghe hay không nghe, là tùy chư vị, nói hay không nói, lại là việc của Lý Bạch ta.”

Nói xong, hắn cao ngạo ngồi xuống, trong đại đường không khí ngại ngùng.

Lúc này, Lý Thục cười khàn: “Chùng ta tiếp tục vỗ trống.”

Tiếng trống lại lần nữa vang lên, Lý Thục vừa gõ, vừa liếc Lý Khánh An.

Hắn phát hiện ánh mắt Minh Nguyệt vừa rồi đều dõi theo Lý Khánh An.

Thế mới hiểu ra, hóa ra ngườiMinh Nguyệt thích lại là Lý Khánh An.

Huống chỉ náng có thể lạnh lùng thế, hóa ra là hắn!

Trong lòng Lý Thục đố kỵ.

Khánh An đã uống liền ba chung rượu.

Hắn thấy Triệu Mình Thụy chốc chốc lại nói cười gì đấy cùng Minh Nguyệt.

Còn nàng chỉ cười nhạt, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn hắn nói câu gì đấy, điều này khiến Lý Khánh An trong lòng tức giận vô cùng.

Lúc này, Minh Châu bỗng nhỏ tiếng nói: “Lý đại ca, cây trâm đang trên bàn huynh kìa, sau huynh không truyền đi!”

Tiếng trống đột nhiên dừng lại, tất cả mọi người nhìn sang hắn.

Khánh An thế mới phát hiện, cây trâm hoa lại nằm trên bàn mình.

Chỉ nghe Lý Thục cao giọng cười nói: “Không ngờ Lý Tướng quân chúng ta cũng nguyện ý đóng góp một bài thơ, nghe danh tướng quân văn võ song tài đã lâu, chúng ta hôm nay đúng là phải rửa tay xin nghe, mọi người vỗ tay cố vũ nào.”

Trong đại đường lại tràn ngập tiếng vỗ tay.

Khánh An từ từ cầm trâm hoa lên liếc nhìn Lý Thục một cái, chỉ thấy trên mật hắn toàn vẻ đắc ý, với sự giễu cợt đầy trong mắt.

Hắn nhìn Triệu Mình Thụy, chỉ thấy mếp hắn hơi nhếch, nói câu gì đó với Minh Nguyệt, và cả ánh mắt đầy lo lắng của nàng nhìn Khánh An.

Lúc này, Vương Xương Linh đằng sau đứng lên nói: “Ta sẽ làm một bài thơ cho Lý Tướng quân.”

Cả đại đường cười ồ lên.

Hóa ra tên Lý Khánh An này chỉ là một tên thô lỗ vô học, hắn khoát tay cười nói: “Cảm tạ ý tốt của Thiếu Bá huynh, ta cũng ngâm một bài, để góp vui chút cùng mọi người.”

Hắn đứng lên, “Nếu như nói ở Thạch Bảo thành, vậy ta sẽ làm một bài thơ về Thạch Bảo thành, có nơi thô sơ, xin mọi người bỏ qua.”

“Lý đại ca, ngươi uống nhiều rồi!”

Minh Châu nhỏ tiếng nói.

“Ta không uống nhiều, mọi người hãy nghe đây!”

Hắn trầm ngâm một lúc, phảng phất như vừa nhìn thấy lại thảm cảnh ba ngàn huynh đệ chết thảm, trong lòng phẫn uất vô cùng.

Hắn nghĩ ra một bài danh thơ thiên cồ, liền từ từ ngâm: “Thề quét Hung Nô không màn thân, ba ngàn chiêu cảm phủ trận Hồ, thương thay Thạch BẢo xương chất thành, nghi là xuân khuê chiêm bao về.”

Cả đại đường im phăng phắt, tất cả mọi người lại lần nữa bị bài thơ này của Khánh An làm ngỡ ngàng.

Mỗi người trong họ đều ngẫm nghĩ lại tình cảnh bài thơ.

Ba ngàn quân Đường tám máu phẫn chiến Xích Lĩnh, khi bọn họ chết hóa thành cốt trắng, chỉ thương là vợ con ở nhà đêm mông ngày nhớ chờ đợi họ quay về đoàn tụ.

Không biết ai đã vỗ tay trước.

Trong đại đường bỗng vỡ ầm tiếng vô tay, tiếng reo hò không dứt.

Cả Minh Nguyệt cũng ngạc nhiên nhìn hắn, mà không khỏi vỗ tay, reo lên nhỏ tiếng: “Nghi là xuân khuê chiêm bao về, sao hắn lại nghĩ ra được cơ chứ.”

Trong mắt Triệu Thụy Mình đầy sự ganh ghét.

Hắn vừa ngâm liền ba bài thơ, tả hết phong hoa tuyết nguyệt tối nay, tự cho mình là phong lưu, không ngờ Lý Khánh An bài này vừa ra, lại khiến hắn càng tỏ ra mỏng manh, khiến Minh Nguyệt động lòng.

Khánh An ngẩng đầu lên trời cười to, trong lòng toàn sự đắc ý: “Bà nội nó, lão tử đâu nói đây là thơ mình viết đâu!”

Hắn đã uống bốn chung rượu, men say xông lên, hào tình trong lòng lại bộc phát, bền cao giọng nói: “Người tòng quân, sao có thể chỉ văn không võ,hãy đế ta!”

Hắn lại rốt đầy một chung rượu, rút kiếm dài ra đi vội ra giữa đường.

Cây kiếm dài trong tay vừa động, kiếm dài phi vũ tựa du long, sát khí lẫm liệt.

Hắn một tay giơ tay nốc cạn mỹ tửu, ngẩng cao đầu lại tiếp tục: “Say khướt khêu đèn ngắm kiếm,mộng về còi rúc liên thanh, tiệc mở lộc khao đều quân tướng,đàn sáo lứng vang khúc quân hành,sa trường thu điểm binh” (* Sưu tầm trên mạng).

Hắn ngâm một câu, xung quanh lại vang tiếng reo hò, chỉ thấy thanh kiếm dài của hắn vừa rút ra, như mây trôi nước chảy, hàn quang thâm thẩm, khiến mọi người hoa

Lúc này, Triệu Thụy Mình bĩu môi, giễu cợt nói: “Hóa ra là câu dài ngắn, chỉ chút bản lãnh này mà cũng dám giở ra?”

Minh Nguyệt không nhịn được, trách: “Triệu công tử, hắn có thể ngâm câu dài ngắn, nhưng còn công tử liệu có thể đi liều mạng nơi Thạch Bảo thành?”

Triệu Thụy Mình bỗng chốc đỏ mặt, hắn có phần mắt mặt, đạp mạnh bàn gào lên: “Minh Nguyệt cô nương, cô nương nói chuyện khách sáo chút!”

Khánh An trợn mắt, ánh mắt lẫm liệt của hắn quét qua, nốc cạn nốt rượu.

Hắn phóng khoán vứt chung rượu đi, phát cuồng ngâm nga: “Ngựa phóng tựa bay, cung như sấm chớp huyền kinh.”

Hắn bỗng quay mình rút trường kiếm ra, kiếm thẳng quán nhật, đương chém về bàn của Triệu Mình Thụy, bàn của Triệu Mình Thụy và Độc Cô Minh Nguyệt bị chém đứt đôi, “Crắc!” một tiếng, bàn bị bố làm đôi, hai người không thể ngồi chung bàn nữa, Triệu Thụy Mình sợ quá mặt trắng bệch, toàn thân rung lầy bẩy.

Cả đại đường lại một phen kinh thán.

Lý Khánh An ngưỡng trời cười to, bỏ kiếm vào bao lại, và ngâm câu còn lại: “Thành toàn sự quân vuong, dành lại tiếng hậu thế sinh thời, đáng thương thay kẻ đầu bạc!”

Chương 155: Lộc sơn gảy vuốt

“Tới rồi!

Tới rồi!”

Có người hô to một tiếng.

Trước cửa Vi phủ một phen rối loạn, hơn một trăm nam nữ trẻ tuổi không muốn rời đi đồng loạt ào lên, chỉ thấy cửa hông của Vi phủ mở ra, từ bên trong chạy ra một chiếc xe ngựa, hơn mười viên thân binh thị vệ của Lý Khánh An hộ tống xung quanh, thấy một đám đông người ào tới, mười mấy viên thân binh vội vàng ngăn lại, la lớn: “tướng quân nhà ta say rồi, say đến bất tỉnh nhân sự, mong mọi người thứ lỗi!”

Mọi người nghe nói Lý Khánh An say khướt, trên mặt đều lộ ra vẻ thất vọng, bàn tán xôn xao cả lên, đành phải giải tán đi.

Lúc này, thân binh đội chính Giang Tiếu Niên lại chắp tay nói với Vi Hoán: “Vi sứ quân, tướng quân nhà ta say khướt, không thể nói lời cáo từ với sử quân, rất mong sứ quân thứ lỗi cho.”

Vi Hoán mỉm cười, đáp lễ nói: “Xin chuyển lời nói với Lý tướng quân, Vi phủ của ta lúc nào cũng hoan nghênh tướng quân đến làm khách cả.”

“Tại hạ nhất định chuyển lời cho, vi sứ quân, chúng tôi đi trước đây.”

Xe ngựa chậm rãi chạy khỏi Vi phủ, Vi ứng Vật con trai Vi Hoán đừng ở một bên thấy xe ngựa đi xa, không khỏi oán hận nói: “Đem cái bàn của nhà ta chật đứt đi, cũng không nói lời xin lỗi sao?”

“Mày biết cái thá gì!”

Vi Hoán quay đầu lại hung hăng mắng đứa con một câu, sa sầm mặt nói: “Mày có thể bằng được một nửa khả năng của người ta sao?

Người ta tuổi còn trẻ đã bằng chính khả năng của bản thân làm đến chức tiết độ sứ, mày thì có năng lực gì, cả ngày chỉ biết là gây chuyện sinh sự, chỉ biết chọi gà, đua ngựa, ta cảnh cáo mày lần cuối đó, mày thích thơ ca, thì nổ lực mà học viết thơ ca cho tốt, nếu ta lần sau trở về mà không thấy mày tiến bộ, ta sẽ lột da của mày cho coi.”

Vi ứng Vật bị dọa đến không dám nhiều lời, Vi Hoán lại hừ nặng một tiếng, lúc này mới quay đầu lại hỏi Vi Thao: “Đại ca, huynh cảm thấy Lý Khánh An này như thế nào?”

“Huynh cảm thấy người này lòng dạ rất xảo quyệt, những vần thơ đó đều có dụng ý cả.”

“Đệ không đồng ý với cách nói của đại ca.”

Vi Kiến Tố khẽ cười nói: “Người này có thể cùng các binh sĩ cùng sống chết, viết ra được những vần thơ như thế đệ cho rằng điều đó biểu lộ sự tự nhiên của tình cảm, tuyệt đối không phải cố ý.

Múa kiếm ngâm nhạc, đó là hào khí của quân nhân Đại Đường ta.

Còn về phần rút kiếm giận chém cái bàn, đó chính là người trẻ tuổi vì tình mà phát cuồng, thật ra thì đệ thích hắn ở điểm này.

Nhưng cuối cùng đệ đoán là hắn giả say, sau đó do đã bình tĩnh lại, phát hiện không thể giao phó với Vi gia chúng ta về hành động của mình, nên đành giả say để mà che dấu, người thanh niên này là người trọng tình cảm, không phải là người xảo quyệt như đại ca nói đâu.”

Vi Thương cũng cười nói: “Đệ đồng ý với nhận xét của Tam ca, người này quả thật là người trọng tình cảm, đường đường là thân phận tiết độ sứ lại chịu rút kiếm mà đoạt mỹ nhân, thực là thú vị, người này Vi gia có thể kết thâm giao.”

Vi Thao có miệng mà khó mở lời, ở Dương Châu hắn vớt lên đến ba thuyền chở dụng cụ bằng đồng, hắn liền hoài nghi là do Lý Khánh An đánh tráo, nhưng không có chứng cớ, khiến cho hắn ngậm bổ hòn làm ngọt.

Hắn thậm chí hoài nghi số vàng của khánh vương là bị Lý Khánh An nuốt trọn.

Đương nhiên, hắn cũng mong sẽ như là nhận xét của Vi Kiến Tố vậy, nếu không thì Lý Khánh An này vẫn là ít dây dựa vào thì tốt hơn.

Vi Thao bèn cười xòa, không kiên trì ý kiến của mình nữa.

“Được rồi!

Chúng ta không để cập tới việc này nữa.”

Vi Hoán khoát tay áo cười nói: “Nếu khách nhân đều đi rồi, chúng ta lại tiếp tục trao đổi vậy.”

Mấy huynh đệ Vi gia đã quyết định, sẽ đối phó Dương Chiêu, chỉ dựa vào lực lượng của Vi gia thì không đù, trước đây Vi gia chính là nồng cốt của phe thái tử, sau khi Vi Kiên bị biếm truất, Vi gia thoát ly khỏi phe của thái tử, hiện tại thế lực của đông cung dần nổi lên, có thể suy nghĩ đến việc trở về phe của đông cung.

Xe ngựa của Lý Khánh An đi được khoảng hai dặm đường, trong xe ngựa Lý Khánh An chìm vào giất ngủ say, hình như là say thật rồi.

Lúc này, Giang Tiếu Niên ở bên ngoài xe thấp giọng nói: “Tướng quân, không có người rồi.”

Ánh mắt Lý Khánh An từ từ mở ra, say thì không có say, nhưng đầu hắn đau đến như muốn vỡ ra, chậm rãi ngồi dậy, rướn người một cái thật dài, lầm bẩm lầu bầu cười nói: “Vần là say tốt hơn!

Ngay cả cái bàn cũng có thể không cần đền rồi.”

“Tiểu Giang, xe ngựa của Độc Cô tỷ muội đi rồi sao?”

“Hồi bẩm tướng quân, bọn họ đã đi rồi.”

Lý Khánh An khẽ thở phào, chậm rãi nằm xuống, trong đầu lại suy nghĩ tới vẻ kinh ngạc vui mừng khó mà đè nén được của Độc Cô Minh Nguyệt trong khoảnh khắc đó, trong thoáng chốc đó gương mặt nàng xinh đẹp như hoa hé nở, lưu lại trong lòng Lý Khánh An một vẻ đẹp làm người ta ngẩn ngơ, Lý Khánh An không khỏi nở nụ cười, nàng ấy chắc là đã nghe nói đến chuyện của Thôi Ngưng Bích rồi.

Nhưng hắn thật sự cũng đã uống quá nhiều rượu, cơn buồn ngủ ập đến, hắn liền mơ mơ màng màng cái gì cũng không còn hay biết nữa.

Độc cô tỷ muội là nhóm khách rời khỏi Vi phủ đầu tiên, xe ngựa lọc cọc chạy trên đường cái vắng vẻ.

Độc Cô Minh Nguyệt từ khi Lý Khánh An múa kiếm, đến hiện tại vẫn đều giữ vẻ trầm tư, nàng lẳng lặng ngồi ở bên cửa sồ của xe ngựa, nhìn vào từng cành cây cảnh vật ven đường, ánh mắt dịu dàng đắm đuối, nhát kiếm kia của Lý Khánh An đã mở ra cánh cửa của tâm hồn nàng, khí khái nam nhi hào hùng dứt khoát của Lý Khánh An đã làm rung động cõi lòng nàng, cũng khiến nàng hiểu được tình cảm mà Lý Khánh An dành cho nàng.

Trong lòng nàng cho đến bây giờ vẫn còn hiện tái hiện lại phong thái mà Lý Khánh An uống rượu múa kiếm đó, “Say khướt khêu đèn ngắm kiếm,mộng về còi rúc liên thanh, tiệc mở lộc khao đều quân tướng, đàn sáo lứng vang khúc quân hành, sa trường thu điểm binh.”

Vô cùng khí khái anh hùng, giờ khắc này, trong lòng Độc Cô Minh Nguyệt không còn chỗ dành cho bất kỳ kẻ nào khác nữa.

“Ài!”

Độc Cô Minh Châu ở bên cạnh thở dài.

“Muội đa sầu đa cảm cái gì?”

Độc Cô Minh Nguyệt vừa cười vừa hỏi muội muội.

“Không có gì?”

Minh Châu nhẹ nhàng lắc đầu, thấp giọng nói: “Tỷ, tỷ hiện giờ tin tưởng huynh ấy rồi chứ!”

“Muội đang nói cái gì?

Cái gì tin tưởng huynh ấy?”

“Tỷ, tỷ đừng giả vờ nữa, hôm nay Lý đại ca ở trước mặt nhiều người như vậy tỏ lòng với tỷ, nếu tỷ còn xem nhẹ huynh ấy, tỷ sẽ thật sự mất đi huynh ấy đấy.”

Dừng lại một chút, Minh Châu lại nói: “Tỷ cũng đừng phụ tấm lòng tốt của muội.”

Độc Cô Minh Nguyệt không nói gì, ánh mắt lại nhìn ra bầu trời đêm, trong trời đêm ánh trăng dần dần tròn hẳn lên, đi xuyên qua giữa các đám mây mỏng manh đó, khi thì lộ ra ánh trăng sáng tỏ, tỏa ra ánh sáng bàn bạc lung linh, khi thì lại trốn vào đám mây mỏng, bầu trời trở nên ảm đạm.

Trong lòng Minh Nguyệt dâng trào môt nổi tru sầu khó tả, vầng trăng trên trời còn có lúc tỏ lúc mờ lúc tròn lúc khuyết, nhưng mối tình này của nàng thật sự có thể được viên mãn sao?

Xe ngựa của Lý Khánh An từ từ đi đến trước phủ của Cao Lực Sĩ, sự lắc lư khi xe ngựa dừng lại làm cho Lý Khánh An giật mình tỉnh giấc, hắn ổn định lại tinh thần, hỏi: “Đến nơi nào rồi?”

“Tướng quân, đã về đến trên phủ rồi, hình như La quản gia đang đợi tướng quân.”

“Hỏi hắn có chuyện gì thế?”

Lát sau, Giang Tiểu Niên trở về nói: “Tướng quân, La quản gia nói Cao ông đang đợi tướng quân.

Mời tướng quân sau khi trở về nhất định phải qua bên đó một chuyến.”

Lý Khánh An nhéo nhéo huyệt Thái Dương, nghiêng người ngồi dậy, khom người đi xuống xe ngựa, La quản gia vội vàng từ trên bậc thang chạy xuống, đến khom người nói: “Lý tướng quân, lão gia nhà ta chờ tướng quân đã lâu.”

“Ta đã biết, ta đến ngay đây.”

Lý Khánh An đi theo La quản gia đến trước thư phòng của Cao Lực Sĩ, La quản gia bẩm báo một tiếng: “Lão gia, Lý tướng quân tới rồi.”

“Mời hắn vào đi!”

Tiếng của Cao Lực Sĩ rất vui vè, hình ảnh tâm trạng tốt lắm.

Lý Khánh An đẩy cửa vào thư phòng, ánh sáng trong thư phòng rất dịu nhẹ, thoang thoảng một mùi đàn hương nhè nhẹ, Cao Lực Sĩ mặc chiếc áo thiền rộng màu xanh lam, đầu đội khăn bằng, đang ngồi dưới ngọn đèn đọc sách.

Thấy Lý Khánh An đi vào, Cao Lực Sĩ khẽ cười nói: “Thất Lang, hôm nay là nhà nào mời ngươi đi thế?”

“Hôm nay Vi phủ tụ hội, thuộc hạ đi góp vui thôi.”

Lý Khánh An vừa cười vừa ngồi xuống chỗ đối diện với Cao Lực Sĩ.

“Vi phù, là phủ của Vi Hoán đấy hả!

Hắn lúc này cũng vất vả đấy, hai ngày trước Thôi Viên còn dâng sớ buộc tội hắn dùng người có quan hệ họ hàng thân thích, bị nghi ngờ thiên tư làm rối kỉ cương, là chỉ việc mà cháu của hắn là Vi Mình nhậm chức thương tào tham quân của ích Châu(chức thương tào tham quân là chức chủ yếu quản lý về kho).”

“Thế kết quả thế nào?”

“Kết quả là ta đem tấu Chương phê chuyển cho Ngự Sử đài.”

“Thế Thánh Thượng không có hỏi tới việc này sao?”

Cao Lực Sĩ lắc đầu, thở dài nói: “Thánh Thượng tuổi đã già rồi, lại không biết tiết chế, hiện tại sức khỏe đã không còn như trước nữa, ngoại trừ việc quân quốc đại sự ra, những việc thông thường khác trên căn bản là ngài đã không còn hỏi tới nữa, đều giao cho ta thay ngài phê duyệt, ta cũng có chút kham không nổi rồi.”

Nói đến này, Cao Lực Sĩ vừa cười nói: “Nhưng như việc ngươi đi nhậm chức tiết độ ở Bắc Đình, là ngài tuyệt đối phải hỏi đến, để ngươi đi nhậm chức tiết độ ở Bắc Đình, chính là kết quả mà ngài đã suy tính rất kỹ, ngươi biết không?

Chuyện này hắn còn trung qua cầu ý kiến thái tử nữa.”

Điều này quả thật là Lý Khánh An không có ngờ tới, Lý Long Cơ lại chịu trưng cầu ý kiến của thái tử, nếu hắn biết mình là người của thái tử, thế tại sao hắn còn muốn để cho mình độc trấn một phương, điều này thật sự làm người ta khó hiểu.

Cao Lực Sĩ hình như biết được suy nghĩ của hắn, bèn cười rồi nói: “Bởi vì Bắc Đình không giống những nơi như Lũng Hữu, Hà Đông, chỉ cần vài ngày bèn có thể đến Trường An.

Bắc Đình đường xá xa xôi, trung gian lại cách Hà Tây, cho nên Thánh Thượng có thể yên tâm cho ngươi đi, ngài làm như vậy cũng là muốn giữ một chỗ dựa cho thái tử, nhưng một khi ngươi đã đi, các võ quan khác trong tay thái tử thì sẽ đừng mong được thăng chức nữa.”

Lý Khánh An yên lặng gật gật đầu, thì ra là thế, hắn bỗng nhiên lại nghĩ tới một chuyện, vội vàng hỏi: “An Tây có giám quân Biên Lệnh Thành, Bắc Đình của thuộc hạ có chư?”

“Đó chính là nguyên nhân mà đêm nay ta gọi ngươi tới đây đấy.”

Cao Lực Sĩ trầm tư giây lát nói: “Phái giám quân tới vùng biên cương đó là một lệ thường từ trước đến nay rồi, trước kia là do thị ngự sử đảm nhiệm, sau khi Thánh Thượng lên ngôi liền đổi thành trung sử đảm nhiệm, đến nay không có trường hợp cá biệt, trừ phi Thánh Thượng đặc biệt tín nhiệm, nếu không đều phải phái giám quân.

Giám quân thường là do ta đến phái đi, trực tiếp chịu sự khống chế của ta, quan hệ của hai chúng ta dù rất tốt về mặt tình cảm, nhưng cũng không thể vì tư tình mà bỏ qua việc công được, duy nhất so với người khác là thêm một chút ưu đãi, đó là ngươi có thể lựa chọn, phương án của ta bước đầu là cho trung sử Ngư Triều n đến Bắc Đình giám quân.”

‘Ngư Triều n!’ Lý Khánh An bỗng nhiên nghĩ tới thần sách quân (một đội cấm quân quan trọng của Đường triều sau này) sau này, hắn vội vàng lắc đầu nói: “Cao ông , có thể thay một người khác được không?”

Cao Lực Sĩ nở nụ cười, “Ngư Triều n chính là tâm phúc của ta, trên rất nhiều việc cũng sẽ không làm khó dễ ngươi, nhưng nếu ngươi đã không thích, ta có thể nghe ý kiến của ngươi, ngươi nói, ngươi muốn cho ai đi Bắc Đình?”

Lý Khánh An suy nghĩ một hồi bèn nói: “Có thể để cho Biên Lệnh Thành kiêm quản cả bắc đình

được không?”

Cao Lực Sĩ trầm ngâm một chút nói: “Do Biên Lệnh Thành kiêm quản cũng không phải là không thể được, hơn nữa hắn còn có thể có tác dụng cho việc điều phối mối quan hệ giữa Bắc Đình và An Tây hai quân, nhưng việc do một người giám quân hai trấn trước giờ vẫn chưa xảy ra, phải được sự cho phép của Thánh Thượng mới được, cái này phải xem cơ may của ngươi rồi.”

Nói tới đây, Cao Lực Sĩ lại lấy ra một quyển tấu Chương , nhẹ nhàng đặt trước mặt Lý Khánh An, nói: “Đây là báo cáo điều tra về tình trạng gia tộc ngươi của Đông Đô giám sát ngự sử, đó là một bước bắt buộc phải làm trước khi mỗi tiết độ sứ lên nhậm chức, nhưng việc làm cho người ta kỳ quái chính là, Đông Đô giám sát ngự sử tìm không thấy bất kỳ ghi chép nào liên quan đến gia tộc của ngươi cả, ngày mai bệ hạ có thể sẽ hỏi ngươi về việc này, bản thân ngươi hãy suy nghĩ trước đi!”

Ngay tại thời khắc mà Vi phủ cử hành yến hội đó, trong phủ của Khánh vương cũng đã xảy ra một chuyện rất kỳ lạ.

Dưới tầng hầm ở trong phủ khánh vương tia sáng lờ mờ, một ngọn đèn dầu khi tỏ khi mờ, làm cho mười mấy bóng người lúc thì kéo dài, khi thì ngắn lại, mười mấy viên thị vệ vây quanh khánh vương Lý Tông.

Lý Tông chắp tay sau lưng, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm một người nằm trên mặt đất, hắn là một người đàn ông trên dưới ba mươi tuổi, bị sợi dây xích bằng sắt to xiềng xích cả tay lẫn chân, đã bị tra tấn đến như sắp trút hơi tàn.

Lý Cầu đang ở bên cạnh bẩm báo lại tình hình mà hắn điều tra được: “Phụ vương, người này ở thanh lâu khoe rằng Đổng Diên Quang là do chính tay hắn bắn chết, vừa lúc bị một thuộc hạ mà con phái đi nghe được, bẩm báo lại với con, con liền bắt hắn nhốt lại, hắn đã khai rồi, hắn quả thật đã tham dự vào việc ám sát Đổng Diên Quang, sự miêu tả chỉ tiết cũng hoàn toàn khớp với việc mà quan phủ đã điều tra được.”

“Ta biết rồi, hắn đích thật là thân vệ của An Lộc Sơn sao?”

“Buổi chiều con đã tỉ mỉ điều tra thân phận của hắn, tên hắn là Hà Mật, quả thật là một trong các thân vệ của An Lộc Sơn, hơn nữa hắn cũng thừa nhận, là do thân vệ của An Lộc Sơn ám sát Đổng Diên Quang, trong việc này cũng có sự tham dự và phối hợp của Kim Ngô vệ, nên thân vệ của An Lộc Sơn mới ra khỏi thành một cách dễ dàng như thế.”

Lý Tông trong lòng một phen tức giận, không rẳng lại là An Lộc Sơn ở sau lưng thi triển thủ đoạn mời ám như thế, làm hại hắn bị phụ hoàng nghi ngờ, buổi chiều hôm nay còn bị kêu đi mắng một trận thậm tệ, trực tiếp ảnh hưởng tới hình tượng của hắn trong lòng phụ hoàng, Lý Tông hận đến nghiến cả ráng, tên người Hồ họ An chết tiệt này, làm việc sao lại đê tiện đến thế, không trừng trị hắn một trận đích đáng, thất khó trút được cơn giận trong lòng.

Hắn hừ thật mạnh một tiếng, nói: “Người này không cần để lại, trực tiếp đem hắn xử lý cho xong chuyện.”

Nói xong, hắn xoay người đi liền, Lý Cầu lại gọi hắn lại: “Phụ vương, xin dừng bước!”

“Còn có chuyện gì sao?”

“Phụ vương có phải muốn đối phó An Lộc Sơn không?”

“Cũng chưa hẳn là đối phó, nhưng quả thật phải trị hắn một phen.”

Dừng một chút, Lý Tông lại hỏi: “Như thế nào?

Con có đề nghị hay nào sao?”

“Con đang nghĩ, thật ra không cần chúng ta ra tay, có người càng gấp hơn so với chúng ta.”

“Ai?”

Lý Tông thấy kỳ lạ hỏi: “Ai càng gấp hơn so với chúng ta?”

“Hai ngày nay con khi đang điều tra vụ án bị giết của Đổng Diên Quang, phát hiện Dương gia cũng phái ra rất nhiều người để điều tra vụ án này, con có hỏi Dương Huyên, nghe hắn nói do vụ án Đổng Diên Quang bị giết làm cho Dương Tiêm bị cách chức, Dương gia rất hận hung thủ đừng sau vụ án này, con bèn nghĩ...”

“Ý của con muốn nói là, đem người này và khẩu cung của hắn giao cho Dương gia, để Dương gia đi tìm An Lộc Sơn mà tính sổ hắn?”

“ý con đừng là như vậy, không cần chúng ta ra tay, như vậy trước mặt Thánh Thượng phụ thân cũng dễ mà giao phó.”

Lý Tông gật gật đầu, con nó suy nghĩ thật là chu đáo: “Thôi được!

Chuyện này, ta bèn giao cho con, phải nhanh đó, dùng tốc độ nhanh nhất mà làm xong việc này, ta hy vọng buổi sáng ngày mai, Thánh Thượng liền biết được chân tướng sự việc này.”

“Con hiểu được, hiện tại cách thời gian đóng cửa phường còn sớm, con đi xử lý việc này ngay đây.”

Hơn nửa canh giờ sau, trước cửa lớn Thân Nhân phường đột nhiên xuất hiện hơn một trăm người đàn ông cưỡi ngựa, đi kẹp giữa là mấy cỗ xe ngựa.

Bọn họ người nào người nấy ăn mặc sang trọng, cười những tuấn mã to cao, thắt lưng đeo kiếm, trên mặt biểu lộ vẻ phẫn nộ.

Bọn họ hùng hố hướng phía cửa lớn của Thân Nhân phường vọt tới.

Mấy viên sai dịch gác cửa phường bỗng nhiên nhận ra bọn họ, không khỏi có chút ngây người, thì ra là cả đoàn lớn người ngựa của Dương gia cùng đến, bọn họ muốn đi đâu thế?

Người cầm đầu là Dương Kĩ và Dương Tiêm, Dương Chiêu cáo ốm chưa đến, phái hai cái đứa con tới ứng phó một chút.

Những người khác như Dương Chú, Dương Sừ cùng mười mấy huynh đệ Dương gia đều đến đông đủ cả, ngay cả Dương Hoa Hoa, Dương Ngọc Châu và Dương Ngọc Bội ba vị quốc phu nhân cũng đích thân đến cả, sự việc liên quan đến hung thịnh Dương gia, bọn họ chưa bao giờ lại đồng lòng như hôm nay, cùng nhau tìm đến An Lộc Sơn đòi câu trả lời.

Mười mấy huynh đệ Dương gia cùng với gần trăm viên đại hán khoẻ mạnh, từ cửa lớn của Thân Nhân phường gào thét mà vào, hướng về phía phủ mới của An Lộc Sơn ở phía nam của phường mà lao đến.

Lúc này An Lộc Sơn đang đừng ở trước các bậc thang chưa về phủ, hắn vừa mới tiễn bước A Bố Tư - người vừa đến cảm tạ hắn- đi về.

A Bố Tư dựa theo quy củ của bản bộ lạc đưa tới một trăm nữ nô lệ và một món tiền trị giá bằng năm nghìn con dê, đồng thời đích thân đến tạ ơn. lần này A Bố Tư không những không bị mất chức quan, ngược lại còn được danh hiệu đại tướng quân của Hoài Hóa, hắn thật sự nợ An Lộc Sơn một ơn lớn.

An Lộc Sơn đương nhiên là không cần đến lễ vật mà A Bố Tư đưa tới tạ ơn, điều hắn cần chính là mấy vạn Đột Quyết tinh kỵ(đội người ngựa điêu luyện tinh thông) của A Bố Tư, vì muốn đoạt được đội quân dũng mãnh này, hắn suy nghĩ đến vắt cả ốc.

Lần này rốt cục do quân sư của hắn là Nghiêm Trang bắt được cơ hội này, để cho A Bố Tư thiếu hắn một cái ân huệ lớn, tuy rằng vừa rồi A Bố Tư không có đáp ứng đem bản bộ di chuyển đến u Châu, nhậm chức Phạm Dương tiết độ phó sử, nhưng hắn đã nới lỏng ra rồi, phải xem ý của Thánh Thượng thế nào, nói cách khác, chỉ cần Lý Long Cơ đồng ý, bộ của A Bố Tư liền có thể dời về phía đông đến u Châu.

Điều này làm cho An Lộc Sơn vui mừng quá đỗi, muốn thuyết phục Lý Long Cơ cũng dễ dàng, chỉ cần hắn ở trên vấn đề của Khiết Đan tạo ra chút động tĩnh bèn có thể đạt thành ý nguyện.

Trong lòng An Lộc Sơn như có muôn hoa đang nở rộ, trong thâm tâm đang suy tính sớm ngày quay về Phạm Dương, đúng lúc này, xa xa truyền đến một loạt tiếng vó ngựa dồn dập, An Lộc Sơn rất sứng sốt, hướng tiếng vó ngựa mà nhìn xem, thấp thoáng thấy một đoàn người cưỡi ngựa hướng bên này mà lao tới.

Thị vệ bên cạnh hắn lập tức cuống cả lên, định quay vào phủ đã không còn kịp rồi, liền đồng loạt bảo vệ chung quanh An Lộc Sơn.

Chỉ một thoáng, đoàn người của Dương gia đã đến nơi, Dương Kĩ sớm thấy An Lộc Sơn, hắn la lớn: “An Lộc Sơn dừng bước!”

Vừa mở miệng, bèn đã tràn đầy căm hận, trong lòng An Lộc Sơn lập tức gõ lên tiếng trống nhỏ, mình làm gì mà đắc tội với Dương gia vậy?

Huynh đệ Dương gia dừng lại dưới bậc của An phù, đồng loạt xuống ngựa, hơn một trăm người làm An phủ bị vậy chật như nêm cối, ngay cả ba vị quốc phu nhân cũng từ trong xe ngựa đi ra, trong lòng An Lộc Sơn càng thêm luống cuống hẳn lên, ba vị quốc phu nhân mà ra mật thì chẳng khác nào quý phi ra mặt, sự việc nghiêm trọng lắm đây.

Hắn vội vàng chắp tay cười trừ nói: “Các vị huynh đệ tỷ muội của Dương gia, không biết buổi tối hạ cố đến tệ phủ, có điều chỉ dạy bảo?”

“Dần tới!”

Dương Kĩ vung tay lên, mấy tên đại hán đem thân vệ Hà Mật của An Lộc Sơn mà mình bắt được giải lên, ném dưới các bậc thang, hắn lạnh lùng nói: “An Lộc Sơn, chẳng lẽ ngươi không biết người này sao?”

Đầu của An Lộc Sơn ‘Vo!’ một tiếng lớn, đây là hắn một trong những tâm phúc đắc lực của hắn, hắn làm sao mà không quen biết chứ, hắn chần chờ hỏi: “Đây là thân vệ của ta, chẳng lẽ nó đã làm việc gì đắc tội với Dương gia sao, nếu là như vậy, ta lập tức dùng đập chết nó ngay tại chỗ để đền tội.”

“Người đâu!”

An Lộc Sơn hét lớn một tiếng, lập tức đi đến mấy tên thân binh, hắn chỉ ngay Hà Mật ở dưới bậc thang cả giận nói: “Đem người này đánh chết cho ta!”

Mấy tên thân binh muốn lên trước, Dương Kĩ dùng tay cản lại: “Chậm đã!”

Hắn chậm rãi đi lên, hừ nhạt một tiếng nói: “Người này đã làm một việc có lỗi với Dương gia, nhưng hắn không phải là kẻ chủ mưu, kẻ chủ mưu chính là ngươi, An Lộc Sơn!”

An Lộc Sơn ngây ngẩn cả người, hắn thật sự không thể ngờ được là mình đã làm gì đắc tội với Dương gia, không khỏi lắp bắp hỏi: “Xin Dương sứ quân nói cho rõ ràng một chút, An mỗ đây không hiểu ra làm sao cả.”

“Hừ!

Lại còn giả ngu, An Lộc Sơn, Đổng Diên Quang là ngươi giết đấy chứ!”

An Lộc Sơn lúc này mới hiểu được, khắp người hắn mồ hôi lạnh toát cả ra, hắn nghĩ ra rồi, Dương Tiêm chính là do vụ án Đổng Diên Quang bị ám sát mà bị cách chức, thì ra Dương gia là vì việc này mà đến, làm sao bây giờ?

Thừa nhận tạ tội, không được, quyết không thể được!

Trong đầu An Lộc Sơn xoay chuyển cực nhanh, nói lời xin lỗi hay tặng lễ vật thật ra không hề gì cả, cùng lắm thì chỉ nhiều tiền ra một chút, nhưng bên Thánh Thượng làm sao mà giao phó đây.

Việc này nếu bị Thánh Thượng biết được, mình chắc chắn sẽ bị một vố đau đây, đừng nói chức tiết độ sứ Hà Đồng không còn hy vọng, nói không chừng ngay cả chức tiết độ sứ của Phạm Dương và Bình Lô cũng giữ không được nữa.

Việc giết Đổng Diên Quang rất dễ dàng làm cho Thánh Thượng nghi ngờ mình và khánh vương cấu kết với nhau, hắn sẽ tuyệt đối không cho phép đại tướng dẫn binh và thân vương có bất kỳ sự cấu kết nào.

Các luồng suy nghĩ trong đầu An Lộc Sơn liên tiếp xoay chuyển, mồ hôi trên trán đã vã xuống dưới, làm sao bây giờ?

Dương Kĩ phải biểu hiện ra phong thái của tộc trưởng ở trước mặt người của Dương gia, hắn cứ bám riết mà hỏi dồn: “Chẳng lẽ ngươi lại nói là do thủ hạ của ngươi làm, ngươi không biết sự việc này?”

Một câu nói này thật sự đã nhắc nhở An Lộc Sơn, hắn bỗng nhiên túm lấy cổ áo của Hà Mật, quát to: “Là ai bảo các ngươi làm, mà cả gan dám dối gạt ta!”

Hà Mật từ trong mắt An Lộc Sơn đọc thấy một tia hiểm độc, hắn biết mình khó sống rồi, liền khúm núm nói: “ Là sự sắp đặt của Nghiêm tiên sinh!”

“Nghiêm Trang!

Thì ra là hắn.”

An Lộc Sơn quay người lại, cả giận nói: “Mau bắt hắn đến đây cho ta!”

Mấy tên thân vệ lập tức chạy vào trong phủ, lát sau Nghiêm Trang vội vàng đi ra, hắn đã từ miệng của thân vệ biết được tình thế lúc này, biết An Lộc Sơn muốn bắt mình đệm lung rồi.

Nghiêm Trang trong lòng thở dài, quỳ xuống nói: “Ty chức Nghiêm Trang, tham kiến đại soái!”

“Nghiêm Trang, ta hỏi ngươi, chuyện ám sát Đổng Diên Quang là thế nào đây?

Tại sao ngươi lại không bẩm báo lại với ta?”

Nghiêm Trang cố cắn răng mà nói: “Ty chức và Đổng Diên Quang có thù riêng, liền mượn thân vệ của đại soái, để mà ám sát hắn!

Ty chức có tội, xin đại soái hãy trừng trị.”

“Khá cho ngươi dám mượn thân vệ của ta, việc trọng đại như thế mà cả gan dám không bẩm báo với ta trước.”

An Lộc Sơn gầm lên một tiếng: “Người đâu, lôi xuống đánh năm mươi gậy cho ta!”

Lập tức xông lên hơn mười tên thân binh, đem Nghiêm Trang đè xuống, cầm gập bèn phang xuống, những người của Dương gia đừng bên cạnh đều thờ ơ lạnh nhạt mà nhìn, bỗng nhiên, Dương Hoa Hoa vỗ tay cười nói: “An đại soái diễn trò hay thật!

Ta nên gọi cả Hoàng Thượng cùng tới xem mới phải.”

An Lộc Sơn chân mềm nhũn, run giọng nói: “Phu nhân, việc này quả thật không liên quan đến ta, là thủ hạ của An mỗ tự ý gây nên, làm sao là diễn trò được?”

“Hừ! chức quang lộc tự khanh của nhị ca ta cũng chỉ đáng có năm mươi gây thôi sao?”

“Thế phu nhân muốn như thế nào mới bằng lòng bỏ qua?”

“Ta không biết, ngươi nói xem nên như thế nào đi!”

Nếu Dương Hoa Hoa mà đã ra mặt, hơn nữa còn lôi cả Thánh Thượng ra, những người khác của Dương gia cũng không có gì phải nói nữa, đành để cho nàng ra mặt làm đại biểu.

An Lộc Sơn đành cắn răng nói: “An mỗ trì thuộc hạ không nghiêm, nguyện đền tiền xin lỗi, An mỗ này chịu đưa ra năm vạn quan, có được không?”

“Không được, không đù!”

Dương Hoa Hoa từ chối ngay tại chỗ.

“Thế thì thêm một vạn mẫu ruộng, có được không?”

“Không được, vẫn còn không đủ!”

“Thôi được, ở chợ phía đông An mỗ có bốn cán tiệm, nguyện dâng tặng cho Dương gia, như vậy được rồi chứ!”

“Bồi thường thì đủ rồi, nhưng cơn giận của chúng tôi còn chưa nguội ngoai được, ngươi nói nên làm cái gì bây giờ?”

Dương Hoa Hoa nói xong, ánh mắt liếc về phía Nghiêm Trang.

An Lộc Sơn hiểu được, hắn âm thầm thở dài, nhìn Nghiêm Trang một hồi, Nghiêm Trang này theo mình đã nhiều năm rồi, cũng rất trung thành, nhưng hôm nay vì bảo vệ mình, hắn cũng chỉ đành hy sinh người thủ hạ này vậy.

Mắt hắn nhíu lại, chỉ vào Nghiêm Trang chậm rãi nói: “Đánh thêm năm mươi gậy lớn nữa, cắt đứt gân hai chân của hắn đi, chết sống do trời vậy!”

Nghiêm Trang đã bị đánh đến nửa sống nửa chết, nghe thấy những lời này của An Lộc Sơn, cả người hắn run lên, không thể tin vào lổ tai của mình nữa, hắn từ từ ngẩng đầu nhìn về phía An Lộc Sơn, An Lộc Sơn đến nhìn cũng đã không nhìn hắn một cái nào cả, Nghiêm Trang bỗng nhiên nhớ tới cái tát tai của lần thi đấu mã cầu đó, trong lòng hắn ai oán than lên một tiếng: “ôi ta thật sự đáng chết!”

Đám thân vệ hiểu được ý của An Lộc Sơn, bọn họ xuống tay không còn nể tình, chiếc gậy to hung hãn đánh xuống như mưa trút nước, cuối cùng Nghiêm Trang kêu lên một tiếng thảm thiết, hai chân đều gãy cả, đau đến chết ngất đi, một trăm gậy đánh xong, hai gã thân binh khác lấy ra chiếc đao cong như sứng trâu, từ gót chân phía sau của Nghiêm Trang khều đứt gân chân của hắn.

Trong lòng bọn họ cũng âm thầm than tiếc, tiến lên bẩm báo với An Lộc Sơn nói: “Đại soái, hành hình xong rồi!”

Một gã thân binh kề lổ tai hắn thấp giọng nói: “Nghiêm tiên sinh phỏng chừng không sống nổi.”

An Lộc Sơn nhẫn tâm hơn, chỉ vào Nghiêm Trang máu thịt bê bết, lệnh nói: “Bắt hắn ném ra ngoài phường đi, bắt đầu từ nay, người này với An Lộc Sơn này không còn quan hệ nào nữa cả.”

Mấy tên thân vệ đem Nghiêm Trang khiêng đi rồi, dần dần biến mất vào trong bóng đêm.

An Lộc Sơn lúc này mới hướng Dương Hoa Hoa chắp tay cười trừ nói: “Phu nhân, như thế này chắc là cơn giận đã nguôi được rồi chứ!”

Dương Hoa Hoa gật gật đầu: “Hạn cho ngươi trước giờ ngọ ngày mai, đem thứ mà ngươi đã hứa đưa tới, việc này coi như bỏ qua, nếu không, chúng ta hãy gặp nhau ở Hưng Khánh cung vậy!”

“Nhất định!

Nhất định!”

Lúc này, tiếng trống báo hiệu việc đóng cửa phường đã vang lên, ầm ầm chấn động khắp toàn thành, Dương Hoa Hoa lại quét nhìn mọi người chung quanh một cái: “Mọi người còn có ý kiến gì không?”

Mọi người cùng nhau lắc đầu, Dương Hoa Hoa mắt thoáng nhìn, lại hỏi Dương Kĩ nói: “Đại ca có ý kiến gì không?”

Dương Kĩ thật sự rất buồn bực, hắn vốn muốn đừng ra nói đầu tiên, không ngờ lại bị Dương Hoa Hoa cướp hết sự vẻ vang, mắt thấy sắp phải đóng cửa, hắn chỉ đành buông xuôi nói: “Ta cũng không có ý kiến!”

“Tốt lắm, chúng ta đi!”

Người của Dương gia đều lên ngựa, đồng loạt hướng An Lộc Sơn hừ một tiếng, giương roi ngựa lên, kéo đi thật rầm rộ.

Một gã thân binh thấp giọng hỏi: “Đại soái, có cần đón Nghiêm tiên sinh trở về không?”

An Lộc Sơn lắc đầu, nếu đã làm rồi, há có thể thất bại trong gang tấc, hắn thở dài nói: “Cho hắn thêm chăn giường, sinh tử có số, cứ để hắn đi đi!”

Hắn đi vào cửa phủ, cánh cửa lớn màu đen từ từ đóng lại.

Ngày hôm sau, ngày mới tờ mờ sáng, ở ven một con sông nhỏ ngoài Thân Nhân phường, vài người nông dân bán cải xa xa đi tới, bỗng nhiên, có người chỉ vào dưới một gốc cây đại thụ la lên: “Các ngươi mau nhìn kìa, bên kia hình như có người.”

Mấy người nông dân đồng loạt vây lại, thấy là một nam tử máu thịt be bét, hình như là từ đâu bò đến, trên đất đầy vết máu, mọi người kinh hoàng đứng lên: “Đây nhất định là kẻ trộm bị đánh chết!

Chừng có phải báo quan hay không?”

“Xin... các ngươi giúp đỡ!”

Người máu trên mặt đất bỗng nhiên yếu ớt nói.

“Hắn vẫn còn chưa chết.”

Mấy người nông khom người xuống, xúm xít hỏi: “Ngươi là ai?

Muốn chúng ta giúp việc gì?”

“Ta trên người có miếng ngọc... rất đáng giá, xin các ngươi...

đưa ta đến một nơi"

Chương 156: Vấn đề nan giải về thân phận

Sáng sớm hôm sau, Lý Khánh An chỗ nào cũng không đi.

Hôm nay tuy rằng là ngày đầu tiên của phép Thượng Nguyên, nhưng Lý Long Cơ rất có thể sẽ triệu kiến hắn.

Hắn đã rời khỏi giường từ sớm, im lặng đọc sách trong phủ, nghỉ ngơi.

Nhưng lúc trời vẫn còn chưa sáng hết, trước cửa bỗng nhiên vọng lại giọng của La quản gia: “Lý tướng quân, trước cửa hông có mấy người nông dân tìm ngài, bọn họ khiêng tới một người bị thương, hình như là có quen biết với ngài.”

'Người bị thương.' Lý Khánh An trong lòng có chút kỳ lạ, những thương viên của bọn họ đều Lũng Hữu cả, chẳng lẽ là người tới từ Lũng Hữu?

Hắn buông thư, bước nhanh hướng cửa hông đi đến, cửa hông nằm ở một con hèm nhỏ, khá là yên lặng.

Lúc này, mấy nông dân bán cải đang mờ to mắt nhìn vào trong cửa, mà trong cái sọt trước mặt họ có một nam tử máu thịt be bét đang nằm la liệt, nữ hộ binh Trương Tú Nhân đang thay hắn kiểm tra thương thế.

“Người bị thương ở đâu?”

Lý Khánh An bước nhanh đi ra, mấy người nông dân vội vàng chào đón, chỉ vào người trên cái sọt nói: “Lý quân gia, chính là hắn, là hắn kêu bọn ta đưa về đến nơi đây, nhờ bọn ta tìm ngài.”

Lý Khánh An sứng sốt, hình như là một ván nhân mặc áo dài, hắn chậm rãi đi lên trước, Trương Tú Nhân vội vàng đứng dậy nói: “Tướng quân, hai chân hắn gãy xương, gân của hai chân đều bị người ta móc đứt, thương nặng như vậy mà còn có thể sống sót, quả thật làm cho người ta khó có thể tin được.”

Lý Khánh An nhận ra người này, tham mưu Nghiêm Trang của An Lộc Sơn, trong lòng hắn vạn phần kinh ngạc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Nghiêm Trang chậm rãi mờ mắt ra, yếu ớt cười thảm một cái: “Lý tướng quân!”

Lý Khánh An kịp phản ứng, vội vàng căn dặn thân binh phía sau nói: “Mau!

Mau khiêng tiên sinh vào, cẩn thận chân bị thương của tiên sinh!”

Lúc này, La quản gia dẫn theo mấy kẻ hầu khiêng đến một chiếc giường trúc, mọi người ba chân bốn cẳng, thật cần thận khiêng Nghiêm Trang vào đó.

Mấy nông dân thấy sự viện đã hoàn thành, đều thở dài nhẹ nhõm, cầm lấy miếng ngọc bội Nghiêm Trang cho bọn hắn mừng rỡ đi về.

Lý Khánh An tiến vào phù, lúc này, mấy nữ hộ binh cắt áo giữa đã bị máu kết vữa của Nghiêm Trang, đang thoăn thoắt thay hắn tẩy sạch vết thương gậy, một viên thân binh chạy đi gọi danh y gần đó.

Nghiêm Trang đau khổ cắn răng kiên trì đến hiện tại.

ở đây lòng hắn được thà lỏng, đã hôn mê bất tỉnh.

Lý Khánh An cũng không thể biết được duyên cớ sự tình, hắn gọi đến hai viên thân binh tháo vát, thấp giọng dặn dò bọn họ nói: “Các ngươi đi đến gần phủ An Lộc Sơn lân la hỏi thăm một chút, tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, có tin tức tức tốc báo lại.”

Hai gã thân binh đáp ứng một tiếng, vội vàng đi ngay.

Lý Khánh An thấy Nghiêm Trang nhất thời trong một lúc cũng sẽ không tỉnh lại, liền dặn dò vài câu, quay về phòng mình.

Một canh giờ sau, hắn lại đến xem Nghiêm Trang một lúc, thầy thuốc đã tới rồi, đang bắt mạch, kê thuốc cho Nghiêm Trang, tất cả việc xử lý vết thương ngoài đều do các nữ hộ binh hoàn thành, ngay cả thầy thuốc bình thường cũng không làm tốt bằng các nàng.

Giờ phút này, Nghiêm Trang thân thề thoải mái, ngủ ngon say trên giường, hơi thở cũng trở nên đều đều, thầy thuốc cười khổ một tiếng, nói với Lý Khánh An: “Mạch hắn ốn định, tính mạng hẳn là bảo toàn, nhưng mà, gân chân hắn đã đứt, chắc là nửa đời còn lại của hắn cũng sẽ không đứng lên được.

Ài!

Là ai mà ra tay độc ác đến vậy.”

“Tướng quân!”

Trước cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng của thân binh, là người đi dò la tin tức đã trở lại.

Lý Khánh An bước nhanh đi ra cửa phòng hỏi: “Dò ra được tin tức gì chưa?”

“Bọn thuộc hạ nghe sai dịch canh giữ cửa phường nói, tối hôm qua hơn một trăm người Dương gia hùng hổ tìm đến An Lộc Sơn đòi tính sồ, sau đó An Lộc Sơn liền sai người đánh Nghiêm Trang thật nặng, rồi ném hắn ra ngoài phường, không cho phép bất kỳ kẻ nào xen vào.”

“Đó là vì nguyên nhân gì?

Tìm hiểu được chưa?”

“Vần chưa!”

Thân binh lắc đầu nói: “Không ai dám tới gần phủ An Lộc Sơn, chỉ có người xa xa nhìn thấy Nghiêm Trang chịu đòn, là đánh cho người Dương gia xem.”

Cho dù là đánh cho người Dương gia xem, nhưng Nghiêm Trang tại sao lại tìm đến mình, làm cho Lý Khánh An nghĩ cả trăm bận cũng không lý giãi được, chẳng lẽ Nghiêm Trang muốn nương nhờ mình ư?

Nghiêm Trang chưa tinh, Lý Khánh An cũng biết đường đâu mà lần, chỉ đành về phòng trước.

Khi sắp tới giữa trưa, hắn rốt cục cũng nhận được tin tức trong cung, trước cửa lớn vội vã chạy tới một người gác cồng, thật xa đã hô lên: “Tướng quân, trong cung có người tới, bảo ngài tức tốc tiến cung!”

Hôm nay là ngày nghỉ, nhưng Lý Long Cơ đã bất ngờ triệu kiến Lý Khánh An, chính là vì một bảng báo cáo điều tra từ Lạc Dương khẩn cấp đưa tới, không điều tra được bất kỳ bản ghi chép gì về gia tộc Lý Khánh An, hơn nữa toàn bộ hồ sơ của Hộ bộ ở phủ Hà Nam cũng không tìm thấy bất kỳ ghi chép gì về tổ phụ Lý Táng Bảo, phụ thân Lý Quế của Lý Khánh An, nghi hoặc làm cho Lý Long Cơ không đợi được đến ngày lên triều, vội lập tức triệu kiến Lý Khánh An.

Trong phiến điện của Hưng Khánh Điện, Lý Long Cơ cầm bản ghi chép quân tịch của Binh bộ về Lý Khánh An, nhìn hết lần này đến lần khác, trên quân tịch viết rất rõ, năm Thiên Bảo thứ nhất, Lý Khánh An ở An Tây Túc Lâu Phong thú bảo nhập ngũ, vì cung mã thành thạo, được trực tiếp bổ nhiệm chức ngũ trưởng, sau được Cao Tiên Chỉ mến mộ, tích công thăng làm đội chính, lữ soái, hiệu úy, từng bước đi lên.

Phải nói là, Lý Khánh An là một điển hình của việc để bạt bằng tích công, tuy rằng thời gian nhậm chức đều ngắn một chút, nhưng đối với biên thú quân chú trọng quân công còn hơn thâm niên, việc này thăng chức này là hoàn toàn bình thường, Lý Từ Nghiệp cũng chẳng qua nhập ngũ vào năm Thiên Bảo đầu tiên.

Nhưng vấn đề là năm Thiên Bảo thứ năm trở về trước, Lý Khánh An ở nơi nào?

Hắn tại sao lại đột nhiên chạy đến Túc Lâu Phong thú bảo, đây mới là mấu chốt vấn đề.

Lý Long Cơ không khỏi lâm vào trầm tư, hắn nếu đã đem vùng đất quan trọng như Bắc Đình giao cho Lý Khánh An, hắn nhất định phải hiểu rõ thân thế của hắn, hắn tuyệt đối không cho một người không rõ lai lịch nắm giữ trọng quyền.

Lúc này, Cao Lực Sĩ bên cạnh thấp giọng khuyên nhủ: “Bệ hạ, Lý Khánh An là người Hán, điểm này hoàn toàn không có gì phải ngờ vực.

Từ việc hắn vì Đại Đường bất chấp sinh tử hăng hái chiến đấu, lão nô có thể cam đoan hắn tuyệt đối với đều trung thành và tận tâm với Đại Đường, với Hoàng Thượng.”

Lý Long Cơ khoát tay cười nói: “Trẫm không phải hoài nghi lòng trung thành của hắn, người Hồ người Hán cũng không quan trọng, tối hôm qua hắn không phải đã nói rồi sao?

Thành toàn sự quân vương, dành lại tiếng hậu thế sinh thời, trẫm biết hắn là rất mực trung thành và tận tâm, nhưng trẫm chỉ là muốn biết hắn trước đó rốt cuộc ở nơi nào?

Tại sao ở Lạc Dương lại không có ghi chép về gia tộc của hắn, trẫm rất tò mò.”

Lúc này, trước cửa truyền đến tiếng bẩm báo của hoạn quan: “Bệ hạ, Lý Khánh An tới rồi, đang ở ngoài điện chờ gặp.”

“Tuyên hắn yết kiến!”

“Bệ hạ có chi, tuyên Lý Khánh An yết kiến.”

“Bệ hạ có chỉ, tuyên Lý Khánh An yết kiến.”

Lát sau, Lý Khánh An dưới sự chỉ dẫn của hai viên hoạn quan đi tới thiên điện.

Lý Khánh An vẫn là lần đầu tiên tiến vào tẩm cung của Lý Long Cơ, so với Đại Đồng Điện, nơi này càng thêm uy nga tráng lệ.

Ba mươi sáu viên dạ Minh Châu thật lớn giắt ở trên đỉnh điện, phát ra ánh sáng dìu dịu, làm cho chỗ sâu tăm tối trong đại điện trở nên sáng dịu lạ thường, có một cảm giác như lạc bước vào cõi tiên.

Lý Khánh An ngẩng đầu ngóng nhìn ba mươi sáu viên dạ Minh Châu to tựa trái bưởi thật lâu, trong lòng hắn đang vô cùng thắc mắc, đời sau, những hạt châu này đi đâu hết rồi?

“Lý tướng quân, mời vào!

Bệ hạ đang đợi ngài.”

Một viên hoạn quan thấy hắn thất thần, liền nhắc nhở hắn nói.

Lý Khánh An vội vàng tập trung tinh thần trở lại, bước nhanh đi vào phiến điện.

Phiến điện thực ra là một gian phòng rất to, bị tấm màn cao cao tách ra làm hai.

Nơi đây chính là nơi ở sinh hoạt của Lý Long Cơ ở hậu cung, nếu gặp tình huống khẩn cấp, hắn cũng sẽ ở chỗ này tiếp kiến đại thần.

Lý Khánh An thấy Lý Long Cơ án bận thường phục bình thường, ngồi trên giường mềm, hắn vội vàng tiến lên thi một quân lễ: “Thần Lý Khánh An tham kiến bệ hạ!”

“Ha ha!

Lý thi nhân của chúng ta tới rồi.”

Phong thái múa kiếm ngâm nhạc phủ của Lý Khánh An tối qua ở Vi phủ, một buổi sáng đã truyền khắp thành Trường An, Lý Long Cơ cũng vừa mới nghe nói việc này.

“Bệ hạ, thần không kham nổi hai chữ 'Thi nhân' đâu.”

“Tại sao chứ, khanh viết rất khá kia mà!

Thương thay Thạch Bảo xương chất thành, nghi là xuân khuê chiêm bao về, rất có ý cánh, thi nhân bình thường còn không viết ra được nữa là!”

Lý Khánh An có chút hồ thẹn cười xòa nói: “Tối qua thần đã uống say, lại không muốn mất mặt, bèn thuận miệng đem thơ và nhạc phủ trước kia đã nghe qua sửa đổi lại, và thế là trở thành của mình.

Nguyên bản là ‘thương thay Vô Định xương phủ bờ sông’, bị thần đổi lại thành ‘thương thay Thạch Bảo xương chất thành’, nguyên bản là ‘thành toàn sự trong lòng’, bị thần sửa lại thành ‘thành toàn sự quân vương’, thần hổ thẹn, xin bệ hạ thứ tội.”

“Tốt lắm!”

Lý Long Cơ mĩm cười nói: “Khanh rất thành thực, so với việc khanh biết viết thơ thì việc này càng làm cho trẫm thích hơn, hơn nữa khanh sửa cũng tốt lắm, ‘thành toàn sự quân vương’ so với ‘thành toàn sự trong lòng’ càng có ý nghĩa hơn.

Thật ra trẫm cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, một câu cuối cùng của khanh là, ‘đáng thương thay kẻ đầu bạc’, đây phải là khẩu khí của một lão tướng quân mới đúng, trẫm liền đoán được có thể không phải là khanh viết, nhưng mà từ bản nhân khanh nói ra, mới làm cho trẫm cảm thấy vui mừng.”

Nói đến này, Lý Long Cơ lại tò mò hỏi han: “Nhưng mà thơ và nhạc phủ đều viết rất khá, trước kia trầm chưa bao giờ nghe qua, khanh nghe được từ đâu thế?”

“Hồi bẩm bệ hạ, cái này là thuở niên thiếu thần ở Toái Hiệp nghe tổ phụ đọc lại, còn nếu nói là ai viết, thần cũng không biết.”

Sắc mặt Lý Long Cơ trở nên căng thẳng đứng lên, hắn chậm rãi hỏi: “Lý tướng quân, khanh không phải là người Lạc Dương sao?

Tại sao lại chạy đến Toái Hiệp?”

Lý Khánh An vội vàng khom người nói: “Thần nguyên quán Lạc Dương, cuối đời Tùy vì tránh chiến loạn, tố phụ mấy đời của thần liền mang theo cả nhà đời đi Toái Hiệp, ở nơi đó phồn thực đời sau, đã được hơn trăm năm, tổ tiên của thần một lòng hướng về Đại Đường, không phút giây nào là không thôi hoài niệm cố hương.

Thần lúc nhỏ còn theo tổ phụ đến Lạc Dương ở được vài năm, sau đó lại đi du lịch các nước Đại Thực, Ba Tư.

Ba năm trước, tổ phụ thần bệnh vong ở Toái Hiệp, khi lâm chung dặn thần bất luận như thế nào cũng phải làm cho Toái Hiệp trở về với Đại Đường, thần tuân theo di chí tổ phụ, bèn đến An Tây nhập ngũ.”

Lý Long Cơ cầm ngắm một cái chặn giấy, trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Khanh đã đi qua Đại Thực và Ba Tư?”

“Hồi bẩm bệ hạ, thần không chỉ đi qua Đại Thực, còn đi qua các quốc gia ở xa phía tây.”

“Nói một chút xem, phía tây Đại Thực là quốc gia gì?”

Lý Khánh An cười nói: “Bệ hạ, phía tây Đại Thực là một vùng biển lục địa không lồ, tên là Địa Trung Hải, phía bắc chính diện của Đại Thực là một đế quốc hùng mạnh khác, tên là đế quốc Bái Chiếm Đình (Byzantium - thành phố thuộc địa của Hy Lạp cồ), là kẻ thù định mệnh của Đại Thực, cũng chính là Đại Tần Quốc.

Phía nam Địa Trung Hải kéo dài mấy nghìn dặm, vẫn là lãnh địa của Đại Thực, nhưng phía bắc Địa Trung Hải lại là vô số tiểu quốc, cái gì vương quốc Pháp Lan Khắc (Pháp), vương quốc Ý Đại Lợi (Italy), Tây Ban Nha Mã Nhĩ Khắc (Mark), thần chỉ nghe nói thôi, vẫn chưa đi qua.”

“Lý tướng quân nói đến trầm cũng muốn đi xem thử hết rồi.”

Trên Lý Long Cơ mặt cuối cùng đã lộ ra nụ cười, hắn nghe ra là, Lý Khánh An không hề nói dối, điều này làm cho trong lòng hắn thoải mái, trái lại, nếu Lý Khánh An kiên trì mình là người Lạc Dương, hắn mới thấy tức giận.

“Thì ra Lý tướng quân là người Hán Toái Hiệp, chẳng trách nhập ngũ ở Túc Lâu Phong Thú Bảo.

Thật ra cho dù khanh là người Hồ, trẫm cũng sẽ không quá đế ý.

Cao Tiên Chỉ là người Cao Câu Lệ, An Lộc Sơn là người Túc Đặc Lĩnh Tây, Ca Thư Hàn là người Đột Kỵ Thi, An Tư Thuận là người Đột Quyết, trẫm cũng không để ý, chỉ cần trung với Đại Đường, trung với trẫm, bất luận Hồ Hán trầm đều trọng dụng như nhau.

Nhưng điều mà trẫm chú tâm chính là khanh có thành thực hay không, có lừa gạt trầm hay không?

Trẫm không ngại nói thật cho khanh biết, nếu khanh vẫn kiên trì mình là người Lạc Dương, thì trẫm sẽ bãi miễn khanh lập tức, khép tội khi quân trứng phạt thật nặng, nhưng khanh đã biểu hiện khá tốt, không chỉ là thản nhiên thừa nhận thơ không phải chính mình viết, hơn nữa thừa nhận mình là người Hán Toái Hiệp, tốt lắm, để biểu dương sự thành thật và thẳng thắn của khanh, trẫm sẽ ban thưởng khanh một lễ vật đặc biệt.”

Hắn quay đầu lại nói với Cao Lực Sĩ: “Trẫm đồng ý phương án của ngươi, hãy cho Biên Lệnh Thành kiêm nhiệm Giám quân Bắc Đình.”

Hắn lại cười nói với Lý Khánh An: “Nếu ngươi có biểu hiện tốt, làm cho trẫm vừa lòng, nói không chừng trẫm còn có thể miễn đi giám quân của khanh.”

Lý Khánh An trong lòng bỗng dưng nhẹ nhõm hẳn, cửa ải này cuối cùng xem như qua khỏi, nhưng để phòng ngừa bất trắc, hắn vẫn phải nghĩ cách an bài thêm cho viên mãn ở phía bên Toái Hiệp.

Lý Khánh An vội vàng thi lễ thật sâu nói: “Thần cảm tạ bệ hạ tín nhiệm, thần tuyệt đối sẽ không làm bệ hạ thất vọng.”

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bẩm báo của hoạn quan, “Bệ hạ, nương nương và tam phu nhân đã tới.”

Vừa dứt lời, chỉ nghe tiếng lắc vòng vang lên leng keng, Dương Ngọc Hoàn và Dương Hoa Hoa giống như một trận gió đi vào phiến điện, một mùi thơm lạ lùng phả thẳng vào mật

“Tam lang, thần thiếp có việc thương lượng với bệ hạ.”

Dương Ngọc Hoàn bỗng nhiên nhìn thấy Lý Khánh An, nàng vội vàng dừng chân lại, có chút ngượng ngùng cười nói: “Tam lang, thiếp không biết bệ hạ đang tiếp kiến ngoại thần.”

Dương Hoa Hoa ở phía sau lặng lẽ đưa một ánh thu ba cho Lý Khánh An, nhưng Lý Khánh An đã giả vờ như không nhìn thấy, Dương Hoa Hoa không khỏi răng tuyết khẽ cắn, trong lòng mắng thầm: 'Cái tên không có lương tâm.'

Lý Long Cơ khoát tay cười nói: “Không sao đâu, Lý tướng quân thật ra cũng không phải người ngoài, khanh ấy còn là sư phụ dạy ném lọ cho nương tử ấy chứ, nương tử hôm qua không phải là còn thay hắn làm mai nữa là?”

Dương Ngọc Hoàn liếc Lý Khánh An một cái, che miệng cười nói: “Đừng nói đến chuyện làm mai nữa, tối qua Khánh An tướng quân giận dữ rút kiếm vì Minh Nguyệt, hiện tại Trường An ai mà không biết?

Tam lang, khi nào thì chàng cũng vì thiếp mà rút kiếm chứ!”

“Ha ha!

Trẫm đêm nay...”

Lý Long Cơ thiếu chút nữa là lỡ lời, hắn vội ho khan một tiếng cười nói: “Đúng rồi, nương tử vội vã tìm trẫm làm chi?”

Dương Ngọc Hoàn kéo qua Dương Hoa Hoa đang háo hức khôn xiết nói: “Tam tỷ một lòng khuyên thiếp đêm nay đi đại lộ Chu Tước ngắm đèn, thiếp cũng muốn trải nghiệm lại đêm Nguyên Tiêu hồi nhỏ.”

Nàng cầu xin nói: “Tam lang, nhận lời với thiếp đi!

Để cho thiếp đi, được không?”

Cao Lực Sĩ bên cạnh vội vàng ngăn cản: “Nương nương thân là quý phi, đừng đầu lục cung, làm sao có thể cùng xem đèn với thứ dân được, chỉ bằng lão nô cho người kết thêm mấy chiếc hoa đăng trong cung, cũng đẹp mẳt như vậy thôi.”

“Nếu thế thì thật là vô vị quá!”

Dương Hoa Hoa nhếch mép một cái, ở một bên lôi kéo nói: “Xem hoa đăng chính là xem người, ngắm đèn, mục đích chính là vì không khí náo nhiệt kia, trong cung lạnh lẽo, làm sao có thể so sánh với bên ngoài được, muội phu tốt của ta, người hãy nhận lời với Tứ muội đi!”

Dương Hoa Hoa một câu 'muội phu tốt của ta', tiếng nói vừa thánh thót vừa ngọt ngào, nghe đến trong lòng Lý Long Cơ nóng ran cả lên, hắn cười nói: “Được!

Trầm đêm nay sẽ vi phục ngắm đèn, cùng chung vui với dân.”

“Bệ hạ sao lại có thể...”

Không đợi Cao Lực Sĩ nói xong, Lý Long Cơ khoát tay gián đoạn lời nói của hắn, quyết đoán nói: “Trầm đâu phải thường xuyên làm như vậy, ngẫu nhiên làm vậy cũng không sao, nếu nương tử có nguyện vọng này, trầm đương nhiên phải thỏa mãn rồi.”

Dương Ngọc Hoàn vui mừng đến nỗi vỗ tay suốt, Cao Lực Sĩ chỉ đành lắc đầu thở dài, Thánh Thượng càng ngày càng hoang đường, không ngờ lại vi phục ngắm đèn.

Ài!

Ngài thì vui đến cùng rồi, còn kẻ đau đầu lại chính là mình!

Lúc này, Lý Long Cơ lại cười nói với Lý Khánh An: “Chỉ bằng Khánh An tướng quân cùng đi xem hoa đăng với bọn ta nào!”

Lý Khánh An vội vàng áy náy nói: “Bệ hạ, thần đêm nay muốn hẹn người khác xem đáng.”

“Tam lang thật sự là hồ đồ.”

Dương Ngọc Hoàn nháy mắt mấy cái, cười quyến rũ nói: “Người ta Khánh An tướng quân tối hôm qua đã rút kiếm rồi, đêm nay đương nhiên phải thừa thắng xông lên, Tam lang còn muốn phá hỏng chuyện vui của người khác.”

Lý Long Cơ chợt như bừng tỉnh, hắn vỗ vỗ ót ha ha cười to: “Nói đúng lắm, là trẫm đã ho đồ.”

Nhưng Dương Hoa Hoa bên cạnh lại có chút không vui khẽ hừ một tiếng, kéo dài tiếng nói: “Lý tướng quân, lần trước ngài ở phủ ta ném tên đại thắng, ta có ý tốt tặng ngài một cây hắc cung làm phần thưởng, nghe nói bị ngài hủy đi rồi?”

Lý Khánh An biết Dương Hoa Hoa mượn để tài để nói chuyện của mình.

Vị Quắc quốc phu nhân nổi tiếng trong lịch sử này, lúc mới bắt đầu còn có chút cảm giác với nàng, nhưng theo như sự tìm hiếu từ từ, hắn mới phát hiện tham vọng chiếm hữu của người đàn bà này quá mạnh, phàm là những thứ lọt vào mắt nàng, nàng nhất định nghĩ cách chiếm lấy làm của mình, thậm chí bao gồm cả đàn ông.

Những chuyện phong lưu tình ái của nàng, Lý Khánh An cũng có nghe thấy, đương nhiên, nàng thích ai là sự tự do của nàng, nhưng hắn lại không thích loại đàn bà này.

Lý Khánh An liền ôm quyền, áy náy nói: “Phu nhân, thật có lỗi, giữa chốn loạn quân khó có thể bảo toàn, không chỉ là cung bị hủy, bội đao của ta cũng đã bị thất lạc ở trong trận hỗn chiến.”

“Tam tỷ đừng nhỏ mọn như vậy thôi!

Trận chiến Xích Lĩnh có thể sống sót đã là kỳ tích.”

Lý Long Cơ khẽ thở dài một tiếng, bèn nói với Lý Khánh An: “Trẫm vốn muốn ngày hôm qua trên đại điện thưởng khanh một cây cung tốt và một thanh danh đao, lại nhất thời quên đi, thừa dịp hôm nay triệu kiến, trẫm ban luôn cho khanh vậy.”

Hắn quay đầu lại lệnh nói: “Người đâu, lấy Liệt Hỏa cung và Long Ngâm đao đến cho trẫm!”

Chương 157: ̉n long hội

“Thất Lang, ngươi chờ một chút!”

Lý Khánh An vừa mới đi ra khỏi Hưng Khánh cung, Dương Hoa Hoa liền từ phía sau đuổi theo.

“Phu nhân, ngươi có việc gì không?”

Lý Khánh An dừng chân lại, khẽ cười nói.

“Đừng gọi ta phu nhân, nơi này chỉ có hai người chúng ta.”

Dương Hoa Hoa chậm rãi đi lên trước, cười duyên nói: “Vừa rồi hoàng đế mời ngươi cùng xem đèn ngươi không chịu, ta đây mời ngươi, ngươi có chịu không?”

Lý Khánh An áy náy cười nói: “Phu nhân, đây không phải vấn đề là ai mời, mà là đêm nay ta quả thật có việc.”

Dương Hoa Hoa lập tức sa sầm nét mặt lại, hừ một tiếng, nói: “Ngươi thật sự muốn đi tìm con Minh Nguyệt đó sao?”

Trong lòng Lý Khánh An lập tức phản cảm hẳn lên, mình muốn tìm ai liên quan gì đến nàng ta, nàng ta có quyền gì mà hỏi đến việc riêng tư của mình thế?

Hắn cố gắng đè nén sự bất mãn trong lòng, khom người cười nói: “Nếu phu nhân không có việc gì, thế ta xin phép đi trước đây!”

“Ngươi đừng lại!”

Dương Hoa Hoa vội chạy tới trước mặt hắn, giang cánh tay ra ngán cản hắn lại, nhìn thẳng vào ánh mắt của Lý Khánh An nói: “Hôm nay ngươi nhất định phải nói rõ ràng với ta, ta ở trong lòng ngươi rốt cuộc là gì?”

Lý Khánh An quay hai bên nhìn một lát, thị vệ cách bọn họ gần nhất cũng khoảng năm mươi bước, trong lòng hắn thở dài một tiếng, hạ thấp giọng nói: “Có lẽ ta từng có ấn tượng tốt đối với phu nhân, tính không câu nệ lễ giáo của phu nhân đã để lại ấn tượng rất sâu trong lòng ta.”

Ánh mắt của Dương Hoa Hoa trở nên dịu dàng hẳn lên, nàng nhỏ giọng nói: “Thế hiện tại thì sao, tại sao bây giờ thì không được nữa?

Thất Lang, chẳng lẽ là ngươi còn hận ta đã đánh người cái bạt tai đó sao?

Phải biết rằng, đó là ta thích ngươi đấy!”

Lý Khánh An lắc đầu: “Vấn đề không ở chỗ cái bạt tai phu nhân đánh ta, mà là đàn ông mà phu nhân thích thật sự quá nhiều, ta không muốn trở thành một trong số bọn họ, phu nhân hiểu chứ?”

“Ngươi không phải cũng như thế sao?

Phụ nữ mà ngươi thích cũng đâu có ít, nhưng ta đối với ngươi cũng không hề so đo, vậy tại sao ngươi lại phải so đo với ta như thế chứ?”

Lý Khánh An nửa ngày mà không thể nói nên lời, hắn cười khổ lắc đầu, Dương Hoa Hoa nói cũng đúng, nàng có sự tự do của nàng, có sự yêu thích của nàng, nàng yêu cầu nam nữ bình đẳng, bản chất của việc này cũng không sai, hắn có thể tán thưởng, bình phẩm với cương vị là một người đừng xem, nhưng bắt hắn trở thành một trong số đó, thì hắn sẽ không thể chấp nhận được rồi.

“Hoa Hoa, chúng ta có thể làm bằng hữu được không?

Không cần để cập đến vấn đề riêng tư nam nữ, như vậy, có lẽ chúng ta có thể cư xử với nhau tốt hơn.”

“Nếu ta chỉ muốn để cập đến vấn đề riêng tư nam nữ thì sao?”

Dương Hoa Hoa khẽ cắn môi.

“Phu nhân, ta biết phu nhân chưa bao giờ miễn cưỡng bản thân làm việc mà mình không thích làm, ta cũng vậy, ta cũng không muốn miễn cưỡng bản thân mình, phu nhân, thật xin lỗi!”

Lý Khánh An đẩy cánh tay Dương Hoa Hoa ra, nhanh bước đi khỏi, Dương Hoa Hoa dõi theo bóng dáng hắn, bỗng nhiên cao giọng nói: “Lý Khánh An, ngươi có biết những người đàn ông cự tuyệt ta sẽ có kết cục như thế nào không?”

Lý Khánh An dừng chân lại, quay đầu nhìn về phía nàng nói: “Ta thật sự rất muốn biết, người đàn ông cự tuyệt phụ nhân sẽ có kết cục như thế nào.”

Dương Hoa Hoa cười nhạt một tiếng, nói: “Đầu năm khi tả vệ tham quân Phương Vũ Quần cũng giống như ngươi, tự cho mình là thanh cao, dám cả gan cự tuyệt ta, nhưng chưa đến nửa tháng, hắn liền chạy tới quỳ xuống cầu ta, hử!

Ta sai người đánh hắn ta một trận nhừ tử, rồi ném ra khỏi phù, hắn bây giờ còn đang ở trong ngục sám hối đấy, Lý Khánh An, ngươi có tin rằng, nếu ngươi dám cự tuyệt ta, ngươi cũng sẽ có ngày này!”

Lý Khánh An ngửa đầu cười to, lớn bước đi khỏi, xa xa nghe tiếng hắn truyền lại: “Đa tạ phu nhân đã giải khúc mắc trong lòng của ta.”

Trong ánh mắt của Dương Hoa Hoa bắn ra những tia lửa giận, nàng ta nghiến hàm răng ngọc nói: “Lý Khánh An, rồi cũng sẽ có một ngày, ngươi sẽ phải quỳ xuống mà khẩn cầu ta!”

Nàng ta không cam lòng, nàng nhất định phải bắt Lý Khánh An quỳ rạp xuống dưới chân váy thêu hoa lựu của nàng.

Lý Khánh An cưỡi ngựa trở về phù, vừa vào cửa, nữ hộ binh Trương Tú Nhi liền tiến đến bẩm báo: “Tướng quân, Nghiêm tiên sinh đã đã tinh rồi, hắn muốn gặp ngài.”

“Ta cũng đang muốn gập hắn.”

Lý Khánh An bước nhanh đi vào phòng bệnh của Nghiêm Trang, chỉ thấy Nghiêm Trang tựa người trên tấm mền êm, đang uống thuốc, Lý Khánh An chắp tay cười nói: “Chúc mừng Nghiêm tiên sinh đã thoát khỏi cơn nguy kịch.”

Nghiêm trang vội vàng buông bát, nằm rạp trên giường vừa khóc vừa nói: “Lý tướng quân bỏ qua thù xưa, cứu trợ cho kẻ hèn này, Nghiêm Trang vô cùng cảm kích, nguyện lấy thân này làm trâu ngựa cho Lý tướng quân.”

Lý Khánh An vội vàng đỡ lấy hắn: “Nghiêm tiên sinh, thương thế của tiên sinh chưa lành, tuyệt đối không được cử động.”

Hắn đỡ Nghiêm Trang ngồi ngay lại, hỏi: “Nghiêm tiên sinh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà đế cho Nghiêm tiên sinh phải chịu cực hình này?”

“Là Nghiêm Trang này đã nhìn nhầm An Lộc Sơn.”

Nghiêm Trang thở một hơi dài, bèn đem sự việc đã xảy ra kể lại một lượt, cuối cùng nghiến răng nói: “Vốn tưởng rằng hắn chỉ là làm bộ làm dáng, đánh một trận là thôi, không ngờ hắn lại còn cắt đứt gân chân của thuộc hạ, làm cho thuộc hạ tàn phế suốt đời, điều càng làm cho người ta lạnh thấu tim chính là, hắn đã lệnh cho thân binh tới giết thuộc hạ diệt khẩu.

Nếu không phải thuộc hạ từng có ân huệ với người thân binh đó, tối hôm qua thuộc hạ đã chết rồi.

Nghiêm Trang này chọn nhầm chủ, ôi tự chuốc họa vào thân!”

Thì ra Đổng Diên Quang là do An Lộc Sơn giết, Lý Khánh An lúc này mới bừng tỉnh ra, thì ra là vì muốn mưu đồ quân Đột Quyết tinh kỵ của A Bố Tư, hắn trầm ngâm một lúc, hỏi: “Thế Nghiêm tiên sinh làm thế nào mà nghĩ đến nương nhờ ta vậy?”

Nghiêm Trang thở dài, cười khổ nói: “Trận thi đấu mã cầu lần trước, liên hoàn kế của thuộc hạ có thể nói vô cùng hoàn thiện, không ngờ lại bị Lý tướng quân phá giải, bắt đầu từ lúc đó, thuộc hạ bèn luôn xem Lý tướng quân là kình địch của An Lộc Sơn.

Bây giờ sự đối địch đã tiêu tan, Lý tướng quân đương nhiên chính là mình chủ của thuộc hạ, không vì cái gì khác, chỉ vì một điều là Lý tướng quân không chịu vào kinh khoe công, mà đi trấn an thân nhân các tướng sĩ đã hy sinh, chỉ dựa vào điểm này, Nghiêm Trang này cũng sẽ một mực trung thành đi theo Lý tướng quân.”

Lý Khánh An mừng rỡ, âm mưu quỷ kế của Nghiêm Trang thật sự rất cay độc, vẫn còn khắc sâu trong tâm trí của hắn, hiện giờ hắn được người này nguyện trung thành với hắn, thế chằng phải là như hố thêm cánh.

Hắn vội vàng khom người nói: “Nghiêm tiên sinh nguyện trung thành với ta, ta cũng tuyệt đối sẽ không bạc đãi Nghiêm tiên sinh, bây giờ, Nghiêm tiên sinh hãy dưỡng thương cho thật tốt, ta sẽ nghĩ biện pháp đế cho Nghiêm tiên sinh có thể đừng dây mà đi trở lại được, ta còn có chút việc, buổi chiều sẽ đến thăm tiên sinh nữa.”

Nói xong, hắn đứng lên, dặn mấy viên thân binh nói: “Chán sóc cho Nghiêm tiên sinh thật tốt, không được lơ là.”

Mấy viên thân binh nhận lời, Lý Khánh An đi ra khỏi cửa phòng, lúc này Nam Tề Vân tiến lên nói: “Tướng quân phải cẩn thận tên Nghiêm Trang dùng khổ nhục kế đó.”

Lý Khánh An vỗ vỗ bờ vai của hắn cười nói: “Dùng khổ nhục kế đi nữa, cũng sẽ không đem chân của mình mà đi cắt đứt gân, trừ phi ta là Vương Trung Tự, ngươi cứ yên tâm đi!

Ta dùng thành ý đối đãi với hắn, cho dù hắn có tư tâm, thời gian lâu rồi, hắn cũng sẽ thiệt tình mà phục ta.”

Lý Khánh An cười xòa, lại lấy ra địa chỉ khách điểm mà Vương Xương Linh ờ, giao cho Nam Tề Vân nói: “Ngươi dẫn mấy huynh đệ đi đem hành lý của Vương tiên sinh này dọn đến chỗ bên này của chúng ta, về sau hắn sẽ là quân sư của ta.

Ngoài ra cho hắn thêm năm trăm lượng bạc nữa, nhờ hắn chuyển cho Lý Bạch, cứ nói là quà mừng của ta.”

Lại dận dò thêm vài câu, Lý Khánh An mới đi ra ngoài, dẫn theo mười mấy viên thân binh nhắm hướng chợ tây mà đi.

Hôm nay là mười bốn tháng giêng, là ngày hoa đáng đầu tiên của tết Nguyên Tiêu.

Tuy rằng hiện tại cách đêm tối còn sớm lắm, nhưng trên đường cái đã là biến người mênh mông, không ít cư dân Trường An đã hưng trí bừng bừng dẫn theo vợ con đi ra du ngoạn, hai bên đường cái nơi nào cũng là những chiếc đèn lồng đã được làm xong, có những chiếc đèn quan thật lớn, được làm rất tinh tế, cũng có những chiếc đèn tư do các hộ dân giàu tặng ra, kéo dài hơn mười mấy dặm, dày đặc đến nối che kín đầu đường, ở khắp các vùng của chợ tây cũng là biến đèn mênh mông, chủ yếu là đèn tiệm mới tinh độc đáo của các cửa tiệm, ở trên có tên của các cửa tiệm, xem như một loại quảng cáo.

Lúc này, Lý Khánh An bỗng nhiên phát hiện một chuyện rất thú vị, ở trước cửa chợ tây, có một chàng thiếu niên ăn mặc y hệt như hắn tối hôm qua, cũng là mặc quân phục, tay phải cầm kiếm, tay trái cầm một chung rượu, miệng không biết ngâm nga cái gì, đang chân trái đá chân phải lắc lư múa kiếm, bên cạnh vây quanh một đám tiểu cô nương, vỗ tay cười vui vè.

“Tướng quân, hắn đang học ngài đấy!”

Giang Tiểu Niên và mấy tên thân binh đều nhịn không được phì cười nói.

Lý Khánh An sờ sờ cằm, cũng không khỏi cười khanh khách, vốn tưởng rằng chỉ có một người này, nhưng đi chưa được mấy bước, lại thấy hai thiếu niên du hiệp cầm chung rượu, nắm trường kiếm.

Lần trước là dấy lên làn sóng ném bình, lần này lại là nắm kiếm cầm chung rượu, sự thịnh hành việc nơi theo thần tượng ở Trường An, làm cho Lý Khánh An vừa xúc động vừa thán phục.

Bọn họ đi vào trong hèm Tây Lĩnh, phía sâu trong ngỏ hèm bèn là Nhiệt Hài cư.

Hắn nhớ rõ lần trước vị đông chủ họ Thường là người Hán ở Toái Hiệp, hình như ở Toái Hiệp cũng có chút địa vị, nói không chừng hắn có thể giúp mình vá lại lỗ hổng về thân thế duy nhất này.

“Khách nhân, hoan nghênh quý khách đến!”

Hai nàng hồ cơ vừa cười vừa đi ra đón, các nàng chợt nhận ra đám người của Lý Khánh An, mừng rỡ nói: “Ngài chẳng phải chính là Lý tướng quân lần trước đó sao?”

“Đúng đấy, Thường đông chủ các ngươi có ở đây không?”

“Có đấy, Lý tướng quân mau mau mời vào!”

Một nàng hồ cơ sắp xếp phòng, người còn lại lập tức chạy như bay đi vào bẩm báo đông chù.

Tại một gian phòng nhỏ ở lầu ba, năm người đàn ông đang ở họp bàn cái gì đó, một người trong số đó chính là đông chủ Thường Tiến của Nhiệt Hải cư, một người khác là người đầu đầy tóc bạc, lần trước Thường Tiến vì việc của Lý Khánh An đã từng tìm qua hắn, bọn họ chính là mấy vị đầu lĩnh của ̉n Long hội.

ờ đại Đường, các loại tổ chức tại triều, tại dân dã đều nhiều vô số kể, bọn họ cũng không phải là môn phái giang hồ gì cả, cũng không có võ lâm mình chủ gì cả.

Bọn họ chẳng qua chỉ là một tập họp của những người có cùng lợi ích hay những người có cùng mục đích mà họ theo đuổi.

Hướng đến ý chính mà nói, ở trong triều thì có phe của tướng quốc Lý Lâm Phổ, phe của đông cung thái tử, phe của khánh vương Lý Tông, phe họ Trương của Trương Quân, phe họ Dương của Dương Chiêu, cùng với phe họ Lý, phe Ngưu sau này, đó là các môn phái ở trong chiều.

Còn ở chốn dân dã, các loại môn phái về ích lợi thì càng nhiều đến đếm không xuể, ví dụ như Bang Tào Vận ở Giang Hoài, Diêm (muối) bang vân vân, chính là một loại hình bang phái theo ngành nghề.

Mà ̉n Long hội có một cái đặc điểm, chính là các đầu lĩnh chủ yếu đều đến từ Toái Hiệp, là người Hán ở Toái Hiệp.

Điều này không có nghĩa là nói bọn họ chính là Toái Hiệp bang, lý tưởng của bọn họ không hề liên quan đến Toái Hiệp.

̉n Long hội đã thành lập đến trăm năm rồi, lý tưởng của các thành viên tương truyền từ đời này sang đời khác, sự sáng lập của nó bắt nguồn từ đợt chính biến nổi tiếng thời kỳ đầu của triều Đường: biến cố Huyền Vũ môn.

Mùng bốn tháng sáu của năm Võ Đức thử chín, Lý Thế Dân ở Huyền Vũ môn phát động cuộc chính biến đổ máu, giết chết thái tử Kiến Thành và tề vương Nguyên Cát, tin tực truyền đến đông cung, bọn gia tựóng của Kiến Thành biết được khi tổ chim mà bị đố thì trứng sẽ khó mà vẹn toàn, đế bảo vệ hậu duệ của thái tử, mười tám viên gia tướng liền ngay vào ban đêm hôm đó hộ tống thái tử phi đã có mang bốn tháng là Thường phi trốn khỏi Trường An, nhắm thắng hướng tây chạy trốn tới Toái Hiệp, được sự che chở của Diệp Hộ Khả Hãn của tây Đột Quyết cũng là một người có mối thâm giao với thái tử Kiến Thành, bèn định cư tại Toái Hiệp, Thường phi ở Toái Hiệp sinh ra đứa con trai duy nhất may mắn sống sót của Lý Kiến Thành, đặt tên là Lý Thừa Tựề

Năm Trinh Quán thứ mười sáu, Lý Kiến Thành được phong làm ̉n thái tử.

Trong năm này, Lý Thừa Tự đã tròn mười sáu tuổi, vì khôi phục đế vị vốn có của Lý Thừa Tự, mười tám gia tướng bèn ở Toái Hiệp thành lập ̉n Long hội, đồng thời đã đặt một lời thề máu trước linh cữu thái tử, nếu bọn họ sinh thời không thể hoàn thành chí lớn, thì sẽ do con cháu hậu thế của bọn họ tiếp tục hoàn thành nghiệp lớn này.

Thấm thoát đã một trăm năm qua đi, biển cả hóa ruộng dâu, nhưng lời thề máu của mười tám gia tướng vẫn được con cháu của bọn họ kế thừa, tương truyền đời đời, huyết mạch của Lý Kiến Thành cũng truyền đến đời tằng tôn (chắt) Lí Cẩn.

Nhưng thành viên ̉n Long hội chỉ từ mười tám danh tướng trước đó phát triển đến hai mươi bốn người, toàn bộ bọn họ đều là hậu nhân của mười tám gia tướng năm đó.

̉n Long hội ở Trường An tổng cộng có tám người, hôm nay đến tham dự hội nghị chính là một trong năm người đó.

Trong năm người, ngoại trừ Thường Tiến là đông chủ của Nhiệt Hải cư, mấy người khác phần lớn đều là thương nhân, ví dụ như người già tóc bạc đó là đông chủ của tiệm trà 'Lĩnh Tây trà trang' nổi tiếng chợ tây, tên Lý Hồi Xuân, Lĩnh Tây trà trang của hắn lũng đoạn toàn bộ nền mậu dịch lá trà vùng phía tây Thông Lĩnh, đồng thời, một thân phận khác của hắn đó là Hội thừa của Ản Long

Còn có hai người khác cũng là đại thương nhân có tiếng tăm, còn có một người thì là quan viên triều đình, Thái thường tự Thiếu khanh Đỗ Nhuận, hắn là quan viên cao nhất trong triều đình của ̉n Long hội.

Bọn họ bất luận là đại thương nhân, hay là quan lớn triều đình, chẳng qua cũng chỉ là một sự che dấu thân phận, lý tưởng của bọn họ đều giống nhau, vì mục đích là viên mãn giấc mộng trăm năm trước của tổ tiên.

“Ta lần trước đã có nói với đại ca rồi, Lý Khánh An hoàn toàn có thể kéo vào ̉n Long hội của chúng ta.

Hắn thân thế đơn gián, đều không phải là xuất thân từ Môn phiệt (là tên gọi chung môn đệ và phiệt duyệt, chỉ các danh gia vọng tộc nhiều đời làm quan, còn gọi là môn đệ, y quan, thế tộc, sĩ tộc, thế gia, cự thất... sau này chế độ môn phiệt từ từ bị thay thế bởi chế độ khoa cử dựa vào trình độ văn hóa của cá nhân dự thi), điều quan trọng hơn là, hắn là tướng lĩnh An Tây, điều này giúp chúng ta rất nhiều trong việc tăng mạnh sự liên hệ với tổng bộ Toái Hiệp, mà hiện tại không ngờ hắn lại trở thành Bắc Đình tiết độ sứ, cơ hội này chúng ta không thể bỏ qua thêm nữa, nếu có thành viên như hắn, tổng bộ chúng ta có thể từ Toái Hiệp dời đến Bắc Đình, đối với việc chúng ta phát triển lớn mạnh ở An Tây, thậm chí với việc thực hiện di chí tổ tiên, cũng đều có một tác dụng vô cùng quan trọng.”

Thường Tiến là hậu nhân của Thường Miêu - tam đệ Thường phi năm xưa, hắn vẫn một mực chủ trương biến cách ̉n Long hội, hấp thu lượng máu mới mè, Lý Khánh An chính là người mà hắn nhắm trứng.

Lý Hồi Xuân liếc mắt nhìn Đỗ Nhuận một cái nói: “Tứ đệ, còn đệ nghĩ sao?”

Đỗ Nhuận trầm ngâm một chút nói: “Lý Khánh An là người của phe thái tử, đây đã là bí mật công khai trong triều.

Đệ rất lo lắng hắn chẳng những sẽ không gia nhập chúng ta, ngược lại còn tố giác chúng ta nữa, làm cho ta tồn thất thảm trọng, ̉n Long hội chúng ta sở dĩ trăm năm không đổ, chính là do thành viên thà thiếu chớ không nhận bừa và giữ bí mật vô cùng, đại ca, đệ cho rằng nên thận trọng hành sự.”

Lý Hồi Xuân gật gật đầu, “Tứ đệ nói chí phải, chúng ta cực lực muốn kéo hắn nhập hội, rất có thể chỉ là ý chí đơn phương mà thôi, không khéo lại chuyện tốt hóa rồ.

Nhưng Ngũ đệ nói cũng đúng, đây quả thật là một cơ hội của chúng ta.

Thời gian đã qua đi trăm năm, Đại Đường còn có mấy người nhớ rõ Đường thất chính thống.

Nếu chúng ta còn không có hành động gì nữa, thì ước mơ của chúng ta thật vẫn chỉ là mộng tưởng mà thôi, chúng ta sẽ không thể hoàn thành di nguyện của tổ tiên.”

Trong phòng trở nên trầm mặc, năm tháng đã qua đi trăm năm, tổ phụ tằng tổ phụ của bọn họ đều mất đi trong tiếc nuối, nom thấy tuổi tác của bọn họ cũng từ từ già đi, chẳng lẽ giấc mộng này còn phải để lại cho thế hệ tiếp theo sao?

“Chỉ bằng như vậy!”

Lý Hồi Xuân giải quyết dứt khoát nói: “Nghĩ cách làm cho hắn gia nhập Toái Hiệp Hán Đường hội trước, về sau hẫng từ từ kéo hắn vào n Long hội.”

̉n Long hội chính là một tổ chức cực kỳ bí ẳn, chỉ có hai mươi bốn người.

Nhưng đế mở rộng thành viên và sức ảnh hưởng, n Long hội lại thành lập ra Toái Hiệp Hán Đường hội, với tôn chỉ là làm cho Toái Hiệp trở về với Đại Đường, ở các nơi Đại Đường đã có thành viên gần vạn người, ̉n Long hội chính là trung tâm cốt lõi của Toái Hiệp Hán Đường hội.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bẩm báo của một tên tiểu nhị: “Thường đông chủ, vị Lý Khánh An tướng quân lần trước lại tới nữa, hắn muốn gặp ngài.”

Năm người trong phòng đồng thời ngần ra, sau đó đều mừng rỡ, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới rồi, Thường Tiến vội vàng đứng dậy nói: “Ta đi nói chuyện với hắn trước, xem hắn tìm ta làm gì.”

Hắn đứng dậy đi, qua một lát sau, Thường Tiến ở trước cửa nói: “Đại ca, huynh ra đây một chút, được không?”

Lý Hồi Xuân đi ra, hỏi: “Hắn có chuyện gì?”

Lý Hồi Xuân cười đến khuôn mật nở hoa, hạ thấp giọng nói: “Cơ hội tới rồi, hắn muốn nhờ ta giúp đỡ, hắn nói tổ phụ hắn cũng là người Hán Toái Hiệp, muốn nhờ chúng ta giúp hắn tìm được ghi chép về tổ phụ ở Toái Hiệp, điều kiện của hắn đưa ra là ta có thể tùy ý xuất nhập biên cảnh Bắc Đình.

Đại ca, đệ hiểu được ý của hắn, hắn chính là muốn trở thành xuất thân người Hán Toái Hiệp, nhờ ta giúp đỡ.”

Lý Hồi Xuân đôi mắt sáng lên, vội vàng nói: “Vậy đệ có nói cho hắn biết là, nếu muốn trở thành người Hán Toái Hiệp, bắt buộc phải gia nhập Toái Hiệp Hán Đường hội hay không?”

“Đệ đã nói rồi, cho nên hắn muốn gặp mặt đại ca.”

Đột nhiên có một tin tốt lành, làm cho trong lòng Lý Hồi Xuân nhen nhóm tia hy vọng, có lẽ đây thật sự là một cơ hội tuyệt hảo.

Lý Khánh An ở sảnh Hạ Lạp Thành trên lầu hai kiên nhẫn chờ đợi.

Đây là lần đầu tiên hắn nghe nói người Hán của Toái Hiệp lại có một Toái Hiệp Hán Đường hội, hơn nữa đầu lĩnh của bọn họ lại ở ngay nơi này, Lý Khánh An lờ mờ cảm thấy sự tình chỉ sợ không đơn giản như vậy.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến một tiếng ho khan, Thường Tiến dẫn một người già râu tóc bạc trắng đi vào, lão chắp tay cười nói: “Nghe đại danh Lý tướng quân đã lâu, hôm nay có thể chính mắt nhìn thấy, lão phu quả có phước ba đời.”

Lý Khánh An đứng dậy đáp lễ, nhìn thoáng qua Thường Tiến, Thường Tiến vội vàng giới thiệu với hắn nói: “Vị này chính là đông chủ của Linh Tây trà trang, cũng họ Lý, là trưởng bối đức cao vọng trọng nhất người Hán Toái Hiệp của bọn ta, năm ngoái mới đến Trường An.”

Lý Hồi Xuân vội vàng bổ sung nói: “Tại hạ Lý Hồi Xuân, chẳng qua là một thương nhân bình thường, trong người Hán Toái Hiệp có chút uy danh, Thường lão đệ quá khen rồi.”

Lý Khánh An đi thẳng vào vấn đề nói: “Thì ra là Lý đông chủ, ta hôm nay có việc muốn nhờ giúp đỡ, chắc là Thường đông chủ cũng đã nói rồi, không biết Lý đông chủ có làm được không?”

“Đâu có!

Đâu có!

Lý tướng quân mời ngồi xuống từ từ nói chuyện.”

Ba người ngồi xuống, tiểu nhị dâng trà cho bọn họ, Lý Hồi Xuân uống một ngụm trà rồi nói: “Không biết tổ phụ của Lý tướng quân tên họ là chi, nói không chúng ta quen biết.”

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Ta tổ phụ tục danh Lý Tăng Vân, thích ngao du tứ hải, tổ tiên vào cuối đời Tùy tị loạn đi Toái Hiệp.”

“Chà!

Lý Tăng Vân, ta hình như đã từng nghe nói qua.”

Lý Hồi Xuân như cười mà không phải cười nhìn vào Lý Khánh An, ý nói là: 'Ta có thể quen, cũng có thể không quen, tùy vào ngươi thôi.'

Lý Khánh An cũng cười nói: “Về sau các huynh lui tới Đại Đường Toái Hiệp, có thể đi Bắc Đình xuất nhập cảnh, ta cho các huynh sự tiện lợi lớn nhất.”

Lý Hồi Xuân lắc đầu cười nói: “Lý tướng quân có thể không biết, người Hán Toái Hiệp đều là thành viên của Toái Hiệp Hán Đường hội, nếu tổ phụ Lý tướng quân thật sự là người Hán Toái Hiệp, vậy thì ngài ấy nhất định cũng không ngoại lệ.”

'Toái Hiệp Hán Đường hội!' Lý Khánh An trầm ngâm một chút, hỏi: “Nó là làm gì?”

Thường Tiến ở bên cạnh cười nói: “Lần trước ta đã nói qua với Lý tướng quân, tất cả người Hán Toái Diệp đều hy vọng Toái Diệp có thể sớm ngày trở về Đại Đường, vì lý tưởng này, mọi người đã cùng đến với nhau.

Đây chính là Toái Hiệp Hán Đường hội, hơn nữa không chỉ ở Toái Hiệp, sau năm Khai Nguyên thứ sáu, một lượng lớn người Hán quay về Trung Nguyên, bọn họ vẫn là thành viên của Hán Đường hội bọn ta, vì thế thế lực của bọn ta ở Đại Đường rất ư là hùng hậu.

Nếu Lý tướng quân nguyện ý gia nhập bọn ta, bọn ta sẽ tôn tướng quân làm một trong số các thù lĩnh.

Đây cũng có lợi cho tướng quân.”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng, sao lại muốn mình gia nhập cái bang phái trên trời dưới đất nào đây?

Đường đường chư hầu một phương như hắn, lại phải trở thành một thành viên của bang phái, điều này không nực cười ư?

Sự giễu cợt trong lòng hắn vẫn không để lộ, chỉ cười nhạt nói: “Vậy triều đình biết sự tồn tại của các ngươi chứ?”

Thường Tiến và Lý Hồi Xuân nhìn nhau, Lý Hồi Xuân nói: “Năm Khai Nguyên mười tám, ba trăm người Hán Toái Hiệp bọn ta từng thượng thư triều đình, yêu cầu Toái Hiệp trở về Trung Nguyên.

Lúc ấy đã dùng danh nghĩa Toái Hiệp Hán Đường hội, ta nghĩ triều đình chắc biết sự tồn tại của bọn ta.”

Lý Khánh An trầm tư một chút, cười nói: “Như vậy đi!

Cha, tổ phụ ta đều là thành viên Toái Hiệp Hán Đường hội, bởi vì ta rời Toái Hiệp khi còn nhỏ, chưa kịp chính thức gia nhập cái... cái hội viên kia của các ngươi, các ngươi xem thế nào?”

Lý Hồi Xuân biết Lý Khánh An còn chưa hoàn toàn tin tưởng bọn họ, hắn cũng không vộị, liền gật gật đầu vui vẻ cười nói: “Vậy được rồi!

Xin Lý tướng quân giao tư liệu của tố phụ và phụ thân cho ta, ta sẽ thêm chừng trong người Hán ở Toái Hiệp.”

Bọn họ nhìn nhau, cùng nhau ngầm hiểu mỉm cười, đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên một tiếng thét thất thanh.

“Ta tìm Lý đại ca có việc gấp, các ngươi nói cho ta biết, huynh ấy ở nơi nào?”

Lý Khánh An nghe ra đây là tiếng nói của Minh Châu, sao nàng lại đến đây?

Chương 158: Nguyên tiêu ngắm đèn (Thượng)

Lý Khánh An đi ra khỏi cửa, thấy Minh Châu nôn nóng ra mặt, bèn hỏi: “Minh Châu, sao ngươi biết ta ở đây?”

Minh Châu cuối cùng đã tìm được hắn, không hỏi mừng rỡ chạy ùn qua ôm lấy tay hắn nói: “Muội tìm huynh khắp nơi, tìm cả buôi chiều, muội đoán ngay huynh rất có khả năng ở đây, quả nhiên bị muội đoán đúng!”

“Ngươi tìm ta làm chi?”

“Đại ca ngốc của muội!

Huynh quên hôm nay là ngày gì à?

Đêm Thượng Nguyên!

Một cơ hội tốt, không lễ huynh không muốn đi ngắm đèn cùng tỷ tỷ muội?”

“Là tỷ tỷ ngươi nói ngươi đến ư?”

“Tỷ!”

Nàng bỉu môi “Người hay xấu hổ như tỷ, trong lòng dù trăm vạn lần nguyện ý, nhưng cũng tuyệt không mở mồm, chỉ có muội tự đến thay tỷ tỷ thôi!”

Khánh An nhìn nhìn sắc trời, đã không còn sớm, liền cười nói: “Vậy được, ta sẽ đi đến phủ thượng.”

Minh Châu thấy hắn nguyện ý đi ngắm đèn cùng tỷ tỷ, trong lòng đại hỉ, bèn nói: “Không được, không thể đi thế này!

Huynh đi như thế, mời tỷ, tỷ nhất định không chịu đi.

Muội đã nghĩ cả rồi, huynh cứ đợi trước cổng phường nhà muội, đến lúc ấy vờ như vô tình gặp nhau, thế này tỷ tỷ sẽ không nói gì được.”

Lý Khánh An thấy nàng nghĩ chu đáo, không khỏi lắc đầu cười nói: “Thật khổ cho muội muội ngươi, nói trước, tối nay chúng ta cùng đi chơi, ngươi đừng cố tình chuồn đi nhé!”

“Huynh không sợ muội làm kỳ đà cản mũi, thì muội cứ theo sát huynh thôi.”

Minh Châu cười hí hí quay lưng chạy mất.

Từ xa xa vọng lại tiếng nàng: “Một canh giờ sau, sẽ gặp nhau tại cống phường nhà muội nhé.”

Vào đêm ngày mười bốn tháng giêng là đêm trước tết Thượng Nguyên.Tết Thượng Nguyên, cũng chính là tết Nguyên Tiêu ngày nay.

Vào đời Đường, ngày này là một ngày cực trọng đại và náo nhiệt.

Khác với ngày mồng một, là ngày đầu tiên của năm, phải tế nông, tế xã, tế thiên, tế tổ, có mục đích định sin, nhưng tết Thượng Nguyên thuần túy chỉ là ngày lễ đế vui chơi, hoan lạc, như dùng lòng đèn làm mai, cả nước cùng vui, nên ngày này là một ngày lễ cả nước cùng vui đón chào.

Đồng thời, ngày này cũng là lễ tình nhân của Đại Đường, tráng lên đỉnh đầu liễu, người hẹn sau hoàng hôn.

Từng đôi từng đôi tình nhân đều sẽ chọn đêm này thố lộ tâm tình, từng cặp từng cặp tình nhân kết hôn vào đêm nay, được trọn bên nhau nguyện sống chết, mong làm uyên trơng hơn thành tiên.

Năm Thiên Bào thứ tám, vì chiến dịch Lũng Hữu mà tết Nguyên Tiêu năm nay lại càng trọng đại và náo nhiệt hơn, triều đình đặc lệnh, lễ Thượng Nguyên, ba đêm không đóng cồng phường, để dân tận sức vui chơi.

Trên hai con đường lớn Chu Tước và Xuân Mình, đèn lồng được kéo suốt mười mấy dặm.

Tất cả đèn hoa của các đường, các phường, nhà nhà hộ hộ, và người đi đường, ánh đèn lấp lánh tựa phỉ thúy, sắc màu rực rỡ.

Cả thành Trường An như ngập tràn trong một biển đèn.

Mỗi năm Nguyên Tiêu, Độc Cô Minh Nguyệt đều cùng tỷ muội trong tộc đi ngắm đèn, nhưng năm nay khác.

Trời còn chưa xế chiều, nàng đã bắt đầu ăn diện cẩn thận.

Ngồi trước gương đồng trang điểm tinh tế, phủ lên một mình một lớp phấn trắng mỏng, sau đó là má hồng, kẽ mày, dán hoa điền, vẽ môi, màu mắt...

Xong hết những việc này thì trời cũng sắp tối.

Nàng ngắm mình trong gương, người trong gương trong mới diễm lệ rạng ngời làm sao, quả thật là quốc sắc thiên hương tựa đóa mẫu đơn rực rỡ.

Nàng cảm thấy vừa ý vô cùng, liền cắm trên búi tóc mình một cây thúy vũ trâm.

“Tỷ, xong chưa?”

Minh Châu vừa đẩy cửa vào đã hối thúc: “Nhanh lên, trời tối rồi!”

Hôm nay Minh Châu không có lòng muốn ăn diện, vẫn mặc như ban sáng, một chiếc váy thạch lựu màu đỏ, hai búi tóc song hoàn, mặt không chút phấn son, chỉ hơi kẽ mày.

Lòng nàng vội như lửa đốt, thời gian hẹn với Lý Khánh An đã qua lâu, mà tỷ tỷ vẫn đang chậm rãi trang điểm, mấy năm khác có thể đâu?

Minh Nguyệt liếc nàng một cái cười nói: “Muội vội cái gì?

Hội đèn có kết thúc đâu, đi muộn tí thì sao nào?”

“Sao lại không sao!

Tỷ mau đi!

Nếu không đi lát Triệu Thụy Mình sẽ đến!”

Minh Châu kéo tay tỷ tỷ đi.

“Ôi!

Chờ đã, ta còn chưa đeo trang sức”.

Nàng mở chiếc hộp gà voi đụng trang sức trên bàn trang điểm, trong đấy nào nhẫn, nào vòng, nào ngọc bội, túi thơm...

Minh Châu nôn nóng nhảy cùng lên, đợi đeo xong những thứ này lại thêm một khắc giờ nữa: “Tỷ, muội xin tỷ đấy, có phải đi lấy chồng đâu còn để ý ba thứ này?

Nếu không đi mau, hắn đi mất bây giờ!”

“Hắn!”

Mặt Minh Nguyệt đỏ ứng lên, giả vờ không hiểu: “Hắn là ai?”

Minh Châu biết lỡ lờ, thôi thì nói tụt ra hết: “Hắn đến tận nhà mời tỷ đi, ta nói với hắn là đừng đến, tỷ tỷ hay xấu hổ, không khéo lại không chịu đi.

Hắn liền đợi ở trước cửa.

Đã hẹn xong giờ, muội lo là hắn chờ không được tỷ, sẽ đi một mình mất, một khi bị Thôi Liễu Liễu, Thôi Ngưng Bích bắt gặp..Tỷ tỷ, đi nhanh thôi!

Muội cũng nôn hết cả lên rồi!”

“Tỷ có nói hắn chờ đâu, hắn muốn đi với ai là việc của hắn.”

Độc Cô Minh Nguyệt nói thì nhẹ nhàng, nhưng tay đã nhanh chóng đóng sầm hộp trang sức lại, đứng lên nói: “Xem muội nôn nóng kìa, ta xem là muội muốn đi ngắm đền với hắn chứ!”

Minh Châu bị nói trứng tim đen, ấp ứng nói: “Tỷ, tỷ nói bậy gì thế,không thì muội không đi nũa, hắn chỉ đợi tỷ ngay cống phường thôi. ”

Minh Nguyệt kéo tay muội muội đi nhanh ra.

Vừa đi đến ngoài trạch viện đã nghe sau lưng có người gọi lại: “Minh Nguyệt!

Minh Châu!”

Đấy là một vị phu nhân mặc quan phục chạc tứ tuần.

Tuy đã đến tuổi trung niên, nhưng vẫn dung mạo diễm lệ, có thể tưởng tượng được sắc đẹp năm xưa của y.

Đấy chính là mẫu thân của hai tỷ muội- Bùi thị.

Bùi thị là nữ nhi của Bùi Tuân Khánh, hai mươi mấy năm trước lấy Độc Cô Hạo, sinh cho hắn một tử ba nữ.

Trường tử là Độc Cô Dự, năm trước thi đậu tiến sĩ, đang nhậm chức chủ bạc Diệp huyện Hà Bắc, năm nay không về ăn tân niên.

Trưởng nữ Mình Tinh được phong Tịnh Lạc công chúa, đi hòa thân Khuyết Đơn, kết quả lại chết thảm dưới đao người Khuyết Đơn.

Đấy là nỗi đau lớn nhất của Bùi phu nhân.

Con gái út Minh Châu tuy đã mười lăm, nhưng vẫn như một đứa trè, y còn phải lo lắng nhiều.

Bây giờ Bùi phu nhân lo nhất là hôn sự của nhị nữ nhi.

Minh Nguyệt năm nay đã mười bảy.

Tuy chưa phải lớn lắm, nhưng nàng dịu dàng lễ phép, có vẻ trưởng thành hơn người cùng tuổi, đã đến lúc gả chồng.

Lúc trước tổ phụ Minh Nguyệt vì sợ cháu gái bị chọn đi hòa thân, nên đã vội vàng tìm một người quân nhân - Lý Khánh An đến xem mắt.

Lúc ấy Bùi phu nhân không có nhà, sau đó biết việc này, y đã lắc đầu liền liền.

Con gái mình sao lại có thể lấy một quân quan, dù là quân quan, cũng phải là thế gia có bối cảnh mới được.

Sao lại có thể lấy một người hoàn toàn không chút bối cánh, điều này khiến y rất không vui.

Trong tất cả những người đến cầu hôn, y đã nhắm Triệu Thụy Mình, tuổi trẻ có thành tích, học thức uyên bác, nhân phẩm cũng được.

Còn việc trên quan trường, y không để tâm, điều quan trọng là Triệu Thụy Mình là trưởng tử đích tôn của danh môn gia thế Triệu thị, môn đăng hộ đối với Độc Cô gia.

Bùi phu nhân rất trọng quan niệm môn đệ đã nhắm trúng điểm này, công thêm người này si tình con gái mình.

Giờ chỉ cần y nghĩ ra cách gì để thuyết phục con gái nữa thôi.

Tối hôm qua đã xảy ra một việc chấn động cả thành Trường An, Lý Khánh An vì nữ nhi mà nổi cơn ganh, cố nhiên lại còn rút kiếm, điều này khiến Bùi phu nhân vừa kinh hãi, vừa nổi giận.

Lý Khánh An làm thế, còn ai dám đến cẩu thân nữa?

“Hai con định đi đâu?”

Bùi phu nhân cười hỏi.

“Mẫu thân, bọn con đi ngắm đèn!”

“ỏ!

Chỉ hai con ư?

Ta nói còn có hẹn với ai nữa?”

“Không!

Không có!”

Minh Châu phủ nhận liền liền.

“Vậy được!”

Bùi phu nhân thấy Minh Nguyệt ăn diện xinh đẹp, liền gật đầu cười nói: “Minh Nguyệt!

Vừa rồi Triệu công tử đến rồi, đang đợi con ở thư phòng!

Tối nay,hãy để hắn đưa con đi ngắm đèn!”

Minh Nguyệt ngỡ ngàng, “Mẫu thân, vị Triệu công tử nào?”

“Còn ai vào đây, chính là Triệu Thụy Mình vẫn nặng tình với con, hắn đã đợi con lâu lắm rồi, con đi nhanh đi!”

Minh Châu nhanh miệng lập tức nói: “Mẫu thân, tỷ tỷ ta ghét nhất là tên gia hỏa họ Triệu đó.”

“Con im miệng!”

Mặt Bùi phu nhân lập tức trầm lại, dần dần đi đến trước mặt con gái, hỏi: “Minh Nguyệt, ngay cả mẫu thân con cũng không nghe ư?”

“Mẫu thân, con...”

Trong lòng nàng đau khổ cực, Minh Nguyệt đương định nói gì, thì đã bị Bùi phu nhân lườm cho, nha đầu sợ qua, rốt cuộc cũng không dám nói gì thêm.

Bùi phu nhân lại cười cười, dịu giọng hỏi Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt, mẫu thân biết từ nhỏ con đã rất vâng lời, Triệu Thụy Mình tuy hơi yếu đuối, nhưng là trưởng tử của một danh gia, môn đăng hộ đối với Độc Cô gia ta, hơn nữa hắn còn là thám hoa lang.

Tiền đồ vô lượng, và học thức của hắn uyên bác, nói năng lễ phép.

Không phải con vốn thích văn nhân học sĩ ư?

Mẫu thân tin rằng các con có thể sống lâu với nhau, rồi cũng sẽ có tình cảm.

Con đừng bướng binh, hay nghe lời ta, được không?”

Lýc này, Triệu Thụy Mình từ cửa viện đi vào, thi lễ với Độc Cô Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt cô nương, tối qua có tiểu sinh vô lễ, xin lỗi nàng!”

Hắn vẫn trốn sau cửa viện, nghe thấy những lời của Bùi phu nhân, trong lòng không khỏi mừng tựa hoa nở mùa xuân.

Hóa ra Độc Cô gia vẫn còn người ủng hộ hắn, hơn nữa lại còn là mẫu thân của Độc Cô Minh Nguyệt.

Xem ra hắn có hi vọng rồi.

Hắn lén nhìn Minh Nguyệt hôm nay án diện rất ư yêu kiều, đã bị hớp hồn từ lúc nào, liền không nhịn nổi đi ra từ sau cửa.

Bùi phu nhân liếc nhìn hắn một cái, thấy hắn phong nhã tuấn tú, ngọc thụ lâm phong, lại bân bân lễ nghĩa không khỏi lại quý mến thêm vài phân, liền kéo tay Minh Nguyệt cười nói: “Đi thôi!

Mẫu thân hi vọng con hôm nay sẽ đi choi vui vè.”

“Mẫu thân, con xin lỗi!”

Nguyệt Nguyệt thoát khỏi tay của mẫu thân quay người chạy vào trong nội trạch, Minh Châu vội đuổi theo.

“Minh Nguyệt!

Minh Nguyệt!”

Bùi phu nhân hô liền hai tiếng, Minh Nguyệt vẫn không quay đầu lại.

Bùi phu nhân bất đắc dĩ, đành áy náy nhìn Triệu Thụy Mình: “Triệu công tử, thật thất lễ!”

“Không sao!

Không sao!Bá mẫu là trưởng bối.

Làm gì có việc một trưởng bối phải tạ lễ cùng vãn bối.

Hôm nay mấy vị bạn học cũ đương có hẹn cháu, cháu sẽ đi ngắm đèn cùng các bạn.”

Nói đến đây, hắn lại thi một hậu lễ, thành khẩn nói tiếp:”Đa tạ bá mẫu thành toàn, vãn bối cảm tạ vô cùng.”

Bùi phu nhân thấy hắn biết lễ nghĩa, trong lòng lại càng áy náy, liền nói: “Triệu công tử, ngươi có trưởng bối tại Trường An chứ?”

Triệu Thụy Mình ngớ người, sau lập tức phản ứng lại, đại hỉ nói: “Có !

Có!

Thúc phụ của ta ở Trường An, ta sẽ đi thương lượng cùng thúc phụ.”

“Không phải vội, sau lễ nguyên tiêu hẳn nói, hôm nay cháu cứ đi chơi với bạn! ”

Bùi phu nhân mỉm cười đáp quay lưng đi.

Triệu Thụy Mình vui mừng nhảy cùng lên.

Cuối cùng hắn cũng có cơ hội.

Minh Nguyệt đã về phòng mình, trong lòng nàng đau khổ vô cùng, mẫu thân lại muốn gà nàng cho Triệu Thụy Mình.

Nàng thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên ôm chằm mặt khóc thành tiếng.

“Tỷ, đừng khóc nữa, còn có cha nữa mà!

Cha sẽ không để tỷ phải lấy tên họ Triệu đó đâu.”

Minh Châu đi lên phía trước kéo chị mình lại nói: “Chúng ta sẽ chạy từ cửa sau!

Đừng để Lý đại ca phải đợi!”

Minh Nguyệt lau nước mắt đi, lắc đầu nói: “Không phải vấn đề cửa trước cửa sau, Minh Châu, muội đi nói với hắn, nói ta tối nay không đi được, mong hắn lượng thứ.”

Minh Châu thấy tỷ tỷ thái độ kiên quyết, trong lòng bất lực, đành quay lưng đi.

Vừa đi, nàng vừa mắng tên Triệu Thụy Mình kia, một con heo thối mặt dày, tốt nhất là đi đường bị xe ngựa đụng chết.

Vừa đi được một vòng trong vườn, phía trước bỗng xuất hiện một nữ nhân, Minh Châu không để ý, đụng xầm vào người đó.

“Minh Châu, lại muốn chuồn ra ngoài chơi à?”

Minh Châu ngẩng đầu, hóa ra là tổ nương(* bà nội), nàng vội thi lễ: “Tổ nương, cháu xin lỗi, cháu không nhìn thấy tổ nương.”

Người nữ nhân này chính là hậu phu nhân của tổ phụ Độc Cô Thích, Vương phu nhân.

Người vốn thích tiểu nương Minh Châu này.

Minh Châu trước đây hay lén lút trốn ra ngoài choi, Độc Cô Thích đã nhiều lần nổi cơn lôi đình, đều do người khuyên can.

Người nhìn nha đầu này đang lo lắng không yên, liền cười nói: “Có phải định đi ra ngoài xem đèn, mà mẫu thân không chấp nhận, cứ đi, ta cho phép ngươi.”

Mắt nàng xoay xoay, bỗng nghĩ ra một chủ ý rất tuyệt diệu, bèn nói: “Tổ nương, tỷ tỷ cháu cũng muốn ra ngoài ngắm đèn, nhưng mẫu thân không cho, người đi nói với mẫu thân được không?

Cứ nói là để tỷ tỷ đi ngắm đèn cũng tổ nương.”

Vương phu nhân cười chỉ vào trán nàng nói: “Cái tiểu cô nương tinh quái này, ngươi còn nghĩ ta không biết ư?

Muốn ta đi đắc tội mẫu thân ngươi, thế mà ngươi nghĩ ra được.”

Minh Châu đỏ mặt kéo tay Vương phu nhân cầu tình: “Tổ nương, người giúp cháu đi, cầu xin người đó!”

“Vậy ngươi nói cho ta biết sự thật!

Có phải Lý Khánh An đang đợi tỷ tỷ ngươi ở ngoài không?”

Nha đầu này đành phải gật gật đầu, lo lắng nói: “Đã trễ một canh giờ rồi, cháu sợ hắn không đợi được nữa, nếu bị mẫu thân biết, việc sẽ rắc rối to.”

Vương phu nhân quả thật là một nữ nhân tinh anh.

Nếu theo người, Triệu Thụy Mình không là gì, chỉ là một trợ giáo thái học tèo teo, một quan thất phẩm, thế làm sao so sánh với Bắc Đình Tiết độ sứ?

Bùi phu nhân thật sự hồ đồ rồi, chỉ biết nhìn những thứ môn đệ hư vô.

Lần trước Lý Khánh An đến ra mắt, người có gặp qua.

Tuy hơi thô lỗ, nhưng chàng trai trẻ đấy vẫn khá bản lãnh, rất được Thánh thượng xem trọng.

Tuổi còn trẻ đã là Tiết độ sứ một trấn.

Minh Nguyệt nếu lấy hắn, đây sẽ là một chỗ dựa lớn nhường nào của nhà Độc Cô.

Người cười cười nói: “Được thôi!

Ta cũng đương muốn đi ngắm đèn,đi một mình chỉ bằng để tỷ muội ngươi đưa đi!

Mẫu thân ngươi là vãn bối của ta, ta không phải nói gì cả, cứ đi gọi tỷ tỷ ngươi, chúng ta đi nào!”

Minh Châu rừng chết được, chu môi thơm một cái thật kêu vào má Vương phu nhân nói: “Đa tạ tổ nương, cháu đi gọi tỷ tỷ liền.”

“Cái tên nha đầu thối này!”

Vương phu nhân đưa tay chùi mặt vừa lắc đầu cười nói.

Chương 159: Nguyên tiêu ngắm đèn (Hạ)

Trước cửa Vụ bản phường cũng là biển người mênh mông, dân chừng trong phường cả nhà lũ lượt vui vẻ dắt tay nhau đi đến phía cửa lớn, mỗi người đi lại vội vàng, tâm trạng sốt sắng.

Trong Vụ Bản phường có rất nhiều nhà giàu có, từng chiếc từng chiếc xe ngựa nhẹ tênh đi kẹp ở giữa, đây là nữ quyến của những nhà bề thế đi ra ngoài ngắm

Ngắm đèn thật ra cũng là ngắm người, trên đường cái người nào người nấy tinh thần háng hái, đàn ông phần lớn mặc áo bào cồ tròn, thắt lưng buộc dây da, đầu đội mũ sa hoặc nhuyễn cước phốc đầu (là loại mũ Phốc dùng vài sa đen làm nên, có bốn dây cột, hai dây cột đẳng trước đinh của mũ, hai dây sau buông thòng ở sau cố, mũ hơi dựng về trước), chân mang giày da màu đen, cách ăn mặc phần lớn giống nhau nhiều hơn là khác nhau, ngay cả kiệu phu, nô bộc bình thường cũng sẽ ăn mặc như vậy, ngẩng đầu lớn bước đi ở trên đường cái ngắm đèn.

Nhưng thu hút mắt nhìn của mọi người nhất vẫn là những nàng con gái, hôm nay là đêm trước Nguyên Tiêu, mỗi nàng con gái đều ăn mặc một cách rất tinh tế, đem ra những chiếc áo váy đẹp đã cất kỹ từ lâu trong rương ra mặc.

Thời tiết vẫn còn lạnh, những người phụ nữ hơi lớn tuổi phần lớn là mặc áo ngắn váy dài, còn những nàng con gái trẻ và các con gái chưa đến tuổi cặp kê thi mặc một loạt đều là các váy thạch lưu, đỏ, tím, vàng, xanh lá, tranh nhau khoe sắc, nhất là váy đò đặc biệt được tra chuộng nhất.

Lý Khánh An và mười mấy viên thân binh của hắn đã đợi mau nửa canh giờ rồi, hôm nay tết Nguyên Tiêu bắt đầu, tất cả thuộc hạ của hắn đều nghỉ phép cả rồi, tụm năm tụm ba đi ra ngoài dạo phố ngắm đèn.

Hắn cũng tâm trạng sung sướng, kiên nhẫn chờ đợi Minh Nguyệt đến.

Nhưng đợi nửa canh giờ rồi còn chưa đến, trong lòng Lý Khánh An cũng có sốt ruột rồi, có phải là Minh Nguyệt lúc đi ra cửa đã gặp phải sự ngăn trở nào chăng?

Có phải là mình cũng nên đến tận nơi mời nàng mới đúng, mà không phải trốn ở chỗ này.

Đúng lúc này, Lý Khánh An bỗng nhiên thấy một một người cưỡi ngựa từ phía xa hướng bên này chạy tới, Lý Khánh An có thị lực hơn người, liếc mắt một cái bèn nhận ra đó là Triệu Tự Mình mà ngày hôm qua mình đã gặp, chỉ thấy hắn ta mặt mày rạng ngời hẳn lên, không ngừng quất cho ngựa phóng nhanh hơn, có vẻ rất gấp gáp.

Không cần phải nói Lý Khánh An cũng đoán được, Triệu Tự Mình này cũng là đi mời Minh Nguyệt, nhưng mà hình như không thành công.

Nhưng nếu không thành công hẳn phải là mặt đầy thất vọng mới đúng, sao bây giờ lại mà mặt mày rạng ngời thế này, chẳng lẽ hắn có thu hoạch gì rồi sao?

Triệu Tự Mình chạy như bay mà đến, nhưng không có thấy Lý Khánh An, trực tiếp ra thẳng cửa phường đi luôn, Lý Khánh An nhìn theo bóng dáng của hắn, lập tức dặn dò một viên thân binh nói: “Đi giám sát người này, xem hắn đi nơi nào?”

Thân binh đáp ứng một tiếng, liền thúc ngựa đi theo.

Lúc này Lý Khánh An đã không còn muốn đợi nữa, hắn giục ngựa dẫn theo thủ hạ hướng Cô Độc phủ phóng đi.

Mới vừa đi không đến một dặm, một chiếc xe ngựa xinh đẹp hướng phía trước mặt hắn chạy đến, chung quanh cũng đi theo hai mươi mấy viên gia đinh, đây đúng là chiếc xe ngựa mà hắn khổ sờ mong đợi, trên cửa sổ của xe Minh Châu ló đầu ra, đang mừng rỡ vẫy tay với hắn, ánh mắt kích động đến nổi cười thành hai cái trăng lười liềm nho nhỏ cong cong.

Ngay sau đó hắn nhìn thấy Minh Nguyệt rồi, bên cửa số xe len lén lộ ra một nửa gương mặt, đôi mắt đẹp nhìn nhìn hắn một cách trìu mến tràn đầy yêu thương, trong mắt đó là sự thẹn thùng, là sự chờ mong, là nét mặt rạng ngời, một nổi vui sướng trong ánh mắt làm nổi bật mắt ngọc mày ngài của nàng, trông nàng rất hấp dẫn và bắt mắt.

Lý Khánh An say đắm cả lòng, một cảm giác hạnh phúc vây quanh khắp người của hắn, lúc này hết thảy phiền não và lo lắng đều bị hắn ném cả ra phía sau, giờ này khắc này, trong lòng hắn chỉ có một nàng Minh Nguyệt mà thôi.

Xe ngựa ở trước mặt hắn dừng lại, cửa xe mở, Minh Châu từ trong xe nhảy xuống, cười nói: “Thật là xin lỗi, đã đế huynh sốt ruột mà chờ đợi rồi.”

“Không sao cả!”

Lý Khánh An có chút không biết nên nói cái gì nữa, không phải đã nói trước là sẽ như tình cờ gập nhau sao?

Nhưng với tư thế này, làm gì mà giống như tình cờ gặp nhau nữa.

Hắn lại ngấng đầu nhìn thoáng qua cửa xe, Minh Nguyệt đã không còn ở bên cửa xe nữa rồi, trước cửa xe xuất hiện một vị quý phu nhân, bà ta tùm tỉm cười hỏi: “Lý tướng quân, còn nhận ra ta chứ?”

“Bà là...”

Lý Khánh An bỗng nhiên nghĩ tới: “Bà là Vương phu nhân!”

“Đừng!

Là ta.”

Vương phu nhân cười kéo Minh Nguyệt một cái: “Xuống xe đi thôi!

Còn thẹn thùng cái gì?”

Chỉ thấy Minh Nguyệt đôi má đỏ bừng từ từ đi xuống xe ngựa, nàng cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Lý tướng quân, đã để cho tướng quân đợi lâu rồi.”

Trước mắt Lý Khánh An sáng ngời hẳn lên, hắn chưa bao giờ thấy Minh Nguyệt ăn mặc xinh đẹp như hôm nay cả, nàng mặc một chiếc áo ngắn tay nhỏ, trên áo khoác chiếc khăn bạch mỏng quàng qua vai, con gái triều Đường thông thường muốn biết đã xuất giá hay chưa đơn giản chính là xem nàng khoác bạch hay là bí.

Khăn bí là khăn hẹp dài sặc sờ, phần nhiều dừng loại gấm vóc dày và mịn để làm, phía trên có thêu hoa ván, phía dưới có đeo mặt ngọc, không thể giống khăn bạch có thể nhẹ nhàng bay theo gió được.

Minh Nguyệt vai khoác khăn bạch đỏ, quấn quanh cánh tay phất phơ theo gió, giống như dây băng nhẹ phấp phới, phía dưới mặc một cái váy dài màu da cam, trên váy có thêu hoa nhỏ, thắt lưng cao bó buộc tới ngang ngực, váy dài quét đất, trông dáng nàng càng thon dài xinh đẹp hẳn lên.

Hơn nữa gương mặt nàng đẹp tựa trăng rằm, làn da trắng nõn tràn đầy sức sống, trông nàng tựa như thủy nguyệt Quan m, trong lòng Lý Khánh An không ngớt tán thưởng, vội vàng tiến lên thi lễ một cách trang trọng, nói: “Có thể cùng Minh Nguyệt cô nương ngắm đèn, đó là phước đức của Lý Khánh An này.”

“Hai người thiệt là!

Ngươi hành lễ hắn đáp lễ, khách sáo như vậy làm cái gì, còn không đi ngắm đèn đi.”

Vương phu nhân cười lại hướng Minh Châu vẫy tay: “Minh Châu, hai chúng ta đi xem đèn đi!”

Minh Châu ngần ngơ, nàng nhìn thoáng qua Lý Khánh An, ngại ngùng nói: “Nhưng mà...”

Nàng rất muốn và Lý Khánh An cùng nhau đi xem đèn.

“Đừng nhưng mà chỉ nữa, mau cùng ta đi thôi!”

Minh Nguyệt vội vàng tiến lên nói: “Tổ nương, để cho Minh Châu và bọn con cùng đi xem đèn đi!”

Vương phu nhân khẽ cười nói: “Nó theo các ngươi đi, thì ta làm sao đây?

Bình thường ta hay nói đỡ cho nó, đêm nguyên tiêu rồi, tiểu nha đầu này phải đi cùng ta mới được.”

Bà lại kéo dài giọng nói: “Minh Châu, ngươi không theo ta đi, từ này về sau ta sẽ không giúp ngươi nói một câu nào nữa, cho tổ phụ ngươi chửi ngươi.”

Nói xong, bà kéo tay của Minh Châu, trên cổ tay nàng khẽ véo một cái, Minh Châu hiểu được rồi, nàng đành phải lùi thủi nói: “Tỷ, các người đi đi!

Muội cùng tổ nương đi ngắm đèn.”

Nàng ngồi lên trên xe ngựa, oán hận trừng mắt nhìn Lý Khánh An một cái.

Cái tên vô lương tâm này, mình thay hắn trong ngoài bôn ba, như thế mà hắn cũng không nói giúp mình câu nào cả.

Nhưng Lý Khánh An vừa cười vừa hướng về phía nàng nháy mắt mấy cái, Minh Châu chỉ đành buồn thiu nằm xuống, lười biếng hỏi: “Tổ nương, người muốn đi đâu xem đèn thế, chân của cháu hôm nay bị đau, có thể sẽ không chạy xa được đâu.”

Trường An là đô thành phồn hoa trong , tối nay lại nhằm trước đêm tết Nguyên Tiêu, bèn ứng với câu tục ngữ: ‘mười lăm tháng tám mây che nguyệt, mười lăm tháng giêng tuyết quét đèn”.

Bầu trời bắt đầu phấp phới tuyết mịn rơi, đây là một đợt tuyệt nhỏ vào đầu mùa xuân, nhưng nó ngăn không được sự nhiệt tình của người Trường An.

Màn đêm vừa buông xuống, nhà nhà hộ hộ liền ăn cơm tối rất sớm, khóa cửa lớn lại, dắt vợ đèo con bèn ra đường đi xem đèn rồi.

Trên đường cái đã là biển người mênh mông, trăm vạn dân chúng Trường An dốc toàn bộ lực lượng ra đường, tận tình hưởng thụ lễ hội sôi nổi mỗi năm một lần của Đại Đường.

Trên đường Chu Tước có nhiều hoa đăng nhất, đồ sộ nhất, người cũng là nhiều nhất, kéo dài hơn mười dặm, ánh đèn lung linh chói lợi, chiếu sáng như ban ngày, chỉ thấy đình đài lầu các, tuyết phủ trắng lấp lánh lung linh lạ kỳ, đầy phố phường ngõ hèm, như phủ lớp bạc trải thảm ngọc, cây cối xa gần treo đầy các thứ, giống như đang mở một chiếc ô ngọc, đợi cho mặt trăng dâng lên tròn trịa, chỉ thấy những nơi người khói tụ tập, dựng lên những giá treo đèn muôn hình vạn trạng, thật sự là trăm đèn lung linh, không kiểu gì là không có, nến bạc ánh sao sáng rực rõ, chiếu rọi tựa như ban ngày.

“Minh Nguyệt cô nương, năm ngoái cô nương xem đèn như thế nào vậy?”

ở giữa dòng người chen chúc đó, Lý Khánh An và Độc Cô Minh Nguyệt sánh vai nhau chậm rãi đi tới, vừa thưởng thức những ngọn đèn lồng rực rỡ đủ màu, vừa chậm rãi trò chuyện với nhau, các thân binh dẫn ngựa đi theo phía sau, cũng đầy vẻ ngạc nhiên và thích thú chỉ vào từng chiếc hoa đăng thầm thỉ to nhỏ.

Vẻ ngượng ngùng của Minh Nguyệt lúc đầu đã dần dần không còn nữa, trong lòng nàng tràn ngập sự thoải mái và vui sướng, hé miệng cười nói: “Hàng năm muội đều cùng bắng hữu và bọn tỷ muội đi xem đèn lồng.

Năm trước là cùng với Thôi Yên Yên, Thôi ỷ Vân, vả cả Vi Ỷ, bốn người chúng tôi kết bạn ngao du, mới bắt đầu thì ngồi xe ngựa, sau này người quá nhiều, đành phải xuống xe mà đi bộ.

Thôi ỷ Vân còn bị trật chân, cuối cùng mọi người chỉ có đi dạo một vòng nhỏ liền quay trở về rồi.”

Nàng nhìn thoáng qua Lý Khánh An, thấy hắn hết sức chăm chú nghe mình nói chuyện, không khỏi trong lòng vui thích, vừa cười vừa nói: “Thế còn huynh?

Đêm Nguyên Tiêu ở An Tây có hoa đăng không?”

“Quy Tư có, Bạt Hoán Thành cũng có, nhưng mà chỉ có nơi tụ tập của người Hán mới có.

Chúng tôi chợ đèn lồng, các nhà các hộ cũng đều đặt một ngọn đèn lồng trước cửa nhà, các tiệm lớn thì để hai chiếc đèn lồng, hình dáng khác nhau, tựa như đánh lôi đài vậy, xem nhà ai làm chiếc đèn lồng xinh đẹp hơn.

Nam nữ già trẻ đều đi ra dạo phố, rất nhiều người Hồ cũng bị thú hút đến xem lồng đèn, trẻ con tụm năm tụm bảy, cũng rất náo nhiệt, nhưng nếu cô nương mà đi đến đó, chợ đèn lồng nhất định sẽ trở vắng vẻ hẳn.”

“Tại sao thế?”

Minh Nguyệt kỳ lạ hỏi.

Lý Khánh An cười nói: “Bời vì tất cả mọi người cũng đều chạy tới nhìn cô nương rồi, ở chỗ An Tây chúng tôi không có con gái xinh đẹp đến vậy.”

“Miệng lưỡi dèo quá!”

Minh Nguyệt Bĩu môi trách móc liếc xéo hắn một cái, trong lòng ngọt ngào khôn tả, nhưng lại cố ý phụng phịu nói: “Muội đâu có nói muốn đi An Tây xem lồng đèn, muội chỉ nói muốn đi An Tây xem thành của bầu trời mà thôi.”

Minh Nguyệt một đôi mắt đẹp như làn nước hồ thu, ánh nhìn chăm chú tha thiết kia chợt chuyển động, trăm vẻ yêu kiều trổi dậy, làm cho Lý Khánh An xem đến ngây dại.

Lúc này, phía sau có người hô to: “Phía trước tránh ra, xe ngựa tới đây!”

Mọi người ai cũng trách than, đám đông chật chội như vậy, còn đuổi xe ngựa ra đi xem hoa đăng, Nhưng khi nhìn thấy trên xe ngựa cắm lá cờ tam giác chữ ‘Dương’, bên cạnh còn có cả đàn thị vệ như sói như hố, không ai còn dám nói gì nữa, đều dạt ra hai bên né tránh.

Lý Khánh An cũng vội vàng kéo tay của Minh Nguyệt, tránh sang một bên, mấy chiếc xe ngựa xa hoa rầm rộ nghênh ngang đi qua từ đám đông, rèm sa cửa số xe bị kéo ra, Lý Khánh An nhìn thấy nét mặt chua ngoa kia của Hàn Quốc phu nhân, còn có con gái của nàng Thôi Ngưng Bích, hai người tướng mạo khá giống nhau, cũng đang ngắm đèn, nhưng không chú ý tới bọn họ.

Phía sau một chiếc xe ngựa hình như là Tần Quốc phu nhân, ở giữa là một chiếc xe ngựa cao to hai bên có năm mươi tên kỵ binh hộ vệ, ai nấy đều mũ giáp sáng rõ, thắt lưng đeo đao, đằng đằng sát khí, trên xe ngựa có mười tám lá cờ phấp phới đón gió, ngay phía trước cắm một lá phủ tiết màu trắng của Kiếm Nam tiết độ sứ, đây là chiếc xe ngựa của Dương Chiêu.

Lý Khánh An không khỏi hừ lạnh một tiếng, “Thật là một tiết độ sứ lợi hại, thật là một màn phô trương hết biết!”

Xe ngựa chậm rãi đi qua, Lý Khánh An nhất thời lơ là quên bẵng là còn nắm tay của Minh Nguyệt, Minh Nguyệt bỗng nhiên nhìn thấy vài người quen, mặt chợt đò ứng lên, gấp gáp bò tay Lý Khánh An ra, Lý Khánh An lúc này mới kịp phản ứng lại, vội vàng buông tay: “Xin lỗi!”

Lúc này, phía sau chạy tới một đám cô gái, các nàng khoảng hơn hai mươi người, hẹn nhau cùng đi dạo phố, khuôn mặt từng người cùng ngời sáng với hoa đăng, đỏ xanh đua thắm, khuôn tráng đầy đặn phục sức xinh tươi, làm người ta lướt nhìn không

“Minh Nguyệt!”

Có người ngạc nhiên vui mừng reo to, chỉ thấy hai cô gái chạy tới, chính là hai tỷ muội Thôi Yên Yên và Thôi Liễu Liễu.

“Minh Nguyệt, tại sao tỷ một người ở đây?”

Thôi Yên Yên ánh mắt không tốt, vẫn chưa nhìn thấy Lý Khánh An, nàng kéo tay Minh Nguyệt cười nói: “Vừa rồi ta gặp được Minh Châu, hai người tại sao không đi cùng nhau?”

Muội muội Thôi Liễu Liễu vội vàng kéo tỷ tỷ một cái, Thôi Yên Yên lúc này mới phát hiện Lý Khánh An đang đừng ở bên cạnh, nàng ngẩn ra, bỗng nhiên nháy mắt với Minh Nguyệt, cười nói: “Ta nói mà!

Năm nay tại sao không đến tìm ta, thì ra là có hẹn trước với ái lang.”

“Đừng nói lung tung!”

Minh Nguyệt mặt đỏ như quả hồng, vội vàng thấp giọng giải thích nói: “Chỉ là gặp trên đường, trừng họp mà thôi.”

“Thì ra là trùng họp, ai!

Tại sao ta lại không có vậy may tốt như vậy?”

Thôi Yên Yên nháy mắt mấy cái với Lý Khánh An, lúc này mới cười nói với muội muội: “Liễu Liễu đi thôi!

Đừng làm phiền người ta.”

Thôi Liễu Liễu trong lòng tràn ngập ghen tị, nàng bỗng nhiên cười nói với Lý Khánh An: “Vừa rồi ta nhìn thấy Ngưng Bích, nàng nói buối chiều đi tìm ngươi, ngay ở phía sau không xa, ngươi cần phải coi chừng một chút đấy!”

Lý Khánh An bình thản cười nói: “Ai là Thôi Ngưng Bích, ta không quen biết nàng.”

Hắn lại nói với Minh Nguyệt: “Chúng ta đi thôi!”

Minh Nguyệt cười xòa, nói với Thôi Yên Yên: “Yên Yên, vậy ta đi trước đây.”

Nàng chỉ vào chiếc lồng đèn con voi phía trước cười nói: “Lý tướng quân, chúng ta đi xem đèn con voi đi, muội thích nhất cái đó.”

Hai người sánh vai đi khỏi, Thôi Liễu Liễu ghen tị nhìn bóng dáng hai người bọn họ, một bước ba lần quay đầu lại, Thôi Yên Yên lắc đầu, thở dài: “Liễu Liễu, thôi đi, đừng ghen bóng gió nữa.”

“Ta ghen cái gì, những chàng trai tốt hơn hắn còn nhiều, hắn thì đáng là gì!”

Thôi Liễu Liễu hừ một tiếng, đi theo tỷ tỷ, bước nhanh đi khỏi.

Lý Khánh An và Minh Nguyệt dừng chân trước một chiếc đèn voi ở bên cạnh ngắm nhìn, đây là một chiếc đèn mô phỏng hình con voi, treo lơ lửng trên không, dáng điệu thơ ngây dễ mến, quanh thân ánh sáng rọi ra bốn phía, hắn thấy ánh mắt Minh Nguyệt lộ ra ánh mắt say đắm, liền cười nói: “Muội thích voi?”

“ừm!”

Minh Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu: “Muội hồi nhỏ từng đi qua Thục trung, thất một người Nam Chiếu dắt voi diễn nghệ, phụ thân còn dìu muội ngồi lên trên voi, cảm giác đó làm muội đến nay vẫn khó có thể quên.”

Lý Khánh An tìm kiếm một vòng, chỉ thấy một gian hàng nhỏ bên cạnh đang bán chiếc hoa đăng xách tay, một đám đông người đang vây quanh chọn lựa, liền cười nói: “Muội chờ ta một chút.”

Hắn chen vào đám người, trong chốc lát, chỉ thấy hắn xách lấy một chiếc đèn hoa voi con lèn đi ra, đưa cho Minh Nguyệt cười nói: “Cho muội!”

“Cám ơn!”

Minh Nguyệt tiếp nhận chiếc đèn hoa voi con, trông thấy voi con làm rất giống thật và đáng yêu, trong lòng vui mừng khôn xiết, nhịn không được che miệng mà cười.

Đúng lúc này, mấy binh sĩ Kim ngô vệ cưỡi ngựa chạy tới hô to: “Vạn Thái bảo tháp đáng lầu ở trước Huyền đô quan đã đốt sáng lên rồi, mọi người mau đi xem đi!”

Đám đông nhốn nháo cả lên, đều hướng Sùng Nghiệp phườngchạy tới, Minh Nguyệt cũng kích động dị thường nói: “ Là Vạn Thái bảo tháp đáng!

Lý tướng quân, chúng ta đi nhìn xem đi!”

“Đi, chúng ta cũng đi xem một chút!”

Lý Khánh An nắm tay Minh Nguyệt đi theo đám đông cùng đến Sùng Nghiệp phường cách đấy không xa.

Trên sân cầu Sùng Nghiệp phường, một tòa tháp đèn vạn màu cao hơn hai mươi trượng được tháp sáng, treo trên đấy là năm mươi vạn lồng đèn, rực rờ óng ánh chiếu sáng cả trăm dặm.

Cả Lý Khánh An cũng bị tòa tháp đèn lộng lẫy này làm cho ngỡ ngàng.

Minh Nguyệt nhìn lên nhìn lên tòa bảo tháp lấp lánh này, trong đôi mắt xinh đẹp của nàng toàn men say trước vẻ đẹp bi tráng này: “Đêm Thượng Nguyên Thiên Bảo năm thứ hai, lúc ấy ta mới mười tuổi, tháp đèn này cũng xuất hiện một lần.Nhưng tiếc rằng mẫu thân không cho ta cùng muội muội đi ra ngoài, ”

“Tỷ tỷ, Lý đại ca!”

Minh Châu bỗng nhiên xuất hiện trước mặt bọn họ, nàng ôm lấy tay Minh Nguyệt nhảy cùng lên tay bắt mặt mừng, kích động đến nhường xém roi cả nước mắt nói: “ Cuối cùng muội đã tìm ra mọi người!”

“Nha đầu ngốc, mới hai canh giờ không gặp,đã kích động thành như vậy.”

Minh Nguyệt trìu mến lau nước mắt nơi khóe mắt cho nàng, cười hỏi: “Tổ nương đâu?

Sao người không đi cùng muội muội?”

“Người gặp tổ phụ, liền đi ngắm đèn cùng tổ phụ, lại che muội làm kỳ đà, liền nói là để muội tự đi ngắm đèn.

Muội nói ở đây có đèn bảo tháp, liền nghĩ hai người có thể ở đây, bèn chạy qua đây, không ngờ gặp thật.”

Nàng lại ôm lấy cánh tay Lý Khánh An làm nũng: “Muội mặc kệ, từ bây giờ trở đi, muội sẽ theo sát hai người, đừng hòng bỏ muội lại.”

Lý Khánh An chỉ vào mũi nàng, cười nói: “Không thành vấn đề!”

Lúc này, dưới bảo tháp là tiếng ca hoan hỉ khiến mọi người bất giác cũng thèm muốn nhảy múa, nhất là các nam nữ thanh niên.

Vào đêm Thượng Nguyên, trong sắc xuân lung linh, các nam nữ thanh nữ tay nắm lấy tay vây vòng nhảy múa ca hát.

Lễ Thượng Nguyên nguyên niên Khai Nguyên, cung nữ trong cung suốt đêm nhảy múa đá có hơn ba ngàn người.

Năm Thiên Bảo thứ hai, Lý Long Cơ càng cho dựng lều ngoài cung, cho dựng tháp đèn cao hơn hai mươi trượng, tất cả dân chúng Trường An đổ dồn ra đường, dưới ánh đèn sáng ngời, ca múa suốt ba ngày ba đêm, hân hoan đến tột cùng.

Lúc này, đám nam thanh nữ tú từ khắp nơi chạy đến, ai ai mặt mày hớn hở và kích động.

Trong lòng Minh Nguyệt cũng cháy bống, nàng kéo tay muội muội cùng Lý Khánh An cười nói: “Chúng ta đi nhảy múa đi!”

“Đi!”

Ba người họ cùng nhau đi về hướng đèn bảo tháp muôn màu, ở đấy đã có hàng ngàn nam nữ đang ca múa nhảy nhót, có người vây qua tháp đèn, có người tự vây quầng thành một nhóm, tay nắm lấy bàn tay ca hát.

Điệu múa mạnh mẽ, tiếng ca du dương.

Lý Khánh An và chị em nhà Độc Cô gia nhập vào một nhòm người hơn trăm kia, hắn một tay nắm lấy ta Minh Nguyệt,một tay nắm lấy Minh Châu cùng hết mình nhảy múa ca hát.

Dần dần Khánh An và Minh Nguyệt trở thành vai chính, họ bị vây ở giữa, bước nhảy của hắn rất phóng khoáng, tràn đầy vẻ mạnh mẽ của gió Tây Vực, hắn ngửa mặt lên trời ca vang: ‘Chân trời mặt trời lặn như máu, phong đầu trắng như tuyết tuyết trắng, dưới chân cát vàng ngàn dặm, ánh trăng như sương xuống đêm.’

Minh Nguyệt dịu dàng, thanh thoát một đóa sen nở rộ trên mặt hồ.

Ánh mắt nàng đưa tình, môi nhỏ giọng hát khẽ: “Chàng tựa mây trên trời, thiết như cánh chim mây, tương hỗ tương y, tắm mình trong nắng gió; chàng tựa nước trong hồ, thiếp tựa hoa giữa nước, tương thân tương ái, tạo bóng dưới ánh trăng.

Duyên dân gian họp tan, bi hoan giữa chốn trần, nguyện cùng chàng tương thủ suốt đời, chớ không là hoa đàn hé nở một thoáng.”

Dưới ánh đèn sáng ngời,họ tay trong tay.

Minh Nguyệt cảm nhận rõ bàn tay to và có sức của hắn.

Hắn đã nắm chặt tay nàng đến thế, thậm chí nàng còn cảm thấy hơi đau, nhói đau đến tận tim can nàng.

Nhưng sự nhói đau này khiến này mãn nguyện, một chỗ dựa trước giờ chưa bao giờ có .Lúc này, đám mây đen tưởng chường che phủ trên tim nàng bấy lâu nay phảng phất tan biến, thăng hoa thành những chùm pháo bông rực rờ mà hạnh phúc.

Khi nàng từ mắt hắn cũng nhìn thấy ngọn lửa nóng bổng , tim nàng đã nhão ra, mặt nàng đỏ bừng.

Trong mắt nàng toàn tình ý ngọt ngào của tình yêu, dịu dàng vô biên đã bao phủ lấy Lý Khánh An.

Lúc này, nàng hi vọng hắn vĩnh viễn nắm lấy tay mình mãi, đừng buông ta, để đưa nàng cùng bay đến toàn thành trên không đó.

Chương 160: Mè biến thành dưa

Ngay vào lúc lễ hội đèn lồng đang diễn ra vô cùng náo nhiệt.

Một chiếc xe ngựa đã dừng lại trước cửa phủ Lý Lâm Phổ, hai người con của Lý Lâm Phồ nhảy từ trên bậc thềm xuống, cung kính dìu một người đàn ông trung niên từ xe ngựa đi xuống, “Vương trung thừa, cha con đợi ngài đã lâu.”

Người đàn trung niên đó chính là ngự sử trung thừa Vương Cùng, ông ta khẽ cười nói: “Tết Nguyên Tiêu còn quấy rầy các ngươi, thật có lỗi quá.”

“Vương trung thừa quá khách khí rồi, phụ thân bảo đáng lý phải tạ lỗi với Vương trung thừa mới phải, đã làm cho vương trung thừa không thể nghỉ ngơi.”

Mấy người hàn huyên vài câu, hai người con trai của Lý Lâm Phổ bèn dẫn Vương Củng vào bên trong phủ Lý Lâm Phồ, nơi được canh phòng nghiêm ngặt như một tòa thành giữa hoang đào.

Năm nay Lý Lâm Phổ không có đến lễ hội đèn lồng tuần tra như mọi năm, một bản cáo tội được Vương Cùng gửi đến đã khiến cho ông ta phải ở lại trong phủ, lúc này, bản tấu Chương mỏng tanh này đang đặt trên bàn của hắn, nội dung rất đơn giản, ích châu trường sử Thôi Viên buộc tội ích châu Thái thú Vi Hoán dùng người không khách quan, đưa cháu của hắn Vi Mình từ một

tên quan nhỏ thông thường để bạt lên vị trí Thương tào tham quân sự, thẳng thắn mà nói, kiều để bạt như vậy cũng phải vấn đề gì đáng nói, đường đường là Thái thú thì việc để bạt một viên quan nhỏ, thật sự là việc rất bình thường.

Cho dù đó là họ hàng thân thích của mình cũng không phải vấn đề to tát gì, sở dĩ những gia đình danh giá của Đại Đường có thể nắm trong tay chính quyền tại nơi họ sinh sống, chẵng phải cũng đều do làm như vậy sao?

Nhà họ Thôi cũng không tốt hơn chút nào, Thôi Kiều cháu của Thôi Bình sau khi nhậm chức Thái thú ở Tứ châu, rất nhanh liền đưa người em họ của hắn Thôi Vũ để bạt lên vị trí Lục sự tham quân ở Tứ châu, cho nên việc làm của Vi Hoán thực sự không có gì phải ngạc nhiên.

Nhưng Lý Lâm Phổ lại cực kỳ coi trọng bản tấu Chương này, bởi vì nó tới rất đừng lúc, ngay chính lúc hắn đang vắt óc suy nghĩ làm thế nào để khơi dậy cuộc tranh chấp giữa Dương Chiêu và Thái tử, thì bản tấu Chương này được gửi đến, Lý Lâm Phổ ngay lập tức liền hiểu rõ âm mưu phía sau bản tấu Chương này, Thôi Viên và Dương Chiêu họp sức đánh đuổi Vi Hoán, nói cách khác, Thôi gia đã quy phục phía Dương Chiêu, thế còn Vi Hoán thì sao?

Lý Lâm Phổ lập tức nghĩ tới Vi Kiên, nhân vật đại diện cho nhà họ Vi mà năm đó đã bị mình lật đỗ, người quan trọng trong phái của Thái tử, sau khi Vi Kiên bị phế truất, nhà họ Vi bị loại trừ, quyền lực ở địa phương của nhà họ Vi cơ bản đều bị bãi miễn, vậy thì hiện tại thì sao?

Cùng với sự nối dậy của Vi Hoán, Vi Thao, Vi Gặp, nhà họ Vi sẽ có khả năng có một lần nữa gia nhập vào phái của thái tử hay không, đáp án là có, mấu chốt là xem Lý Lâm Phổ hắn sẽ thao túng mọi việc ra

“Thưa cha, Vương trung thừa đã tới rồi.”

Tiếng gọi cửa làm gián đoạn suy nghĩ của Lý Lâm Phổ, hắn cười xòa nói: “mời Vương trung thừa vào!”

Vương Cùng có thể nói là tâm phúc số 1 của Lý Lâm Phổ, hắn cũng là tay võ sĩ có hạng, một hai năm gần nay những người được phòng Ngự sử trung thừa cũng không ít.

Đến như Lý Khánh An cũng mang hàm vị Ngự sử trung thừa, nhưng người thật sự nắm giữ quyền hành và giữ chức Ngự sử trung thừa thì chỉ có mình Vương Củng, bản cáo tội của Thôi Viên, cũng chính do Vương Củng đã tìm thấy từ trong hàng trăm bản tấu Chương khác, hắn là người đầu tiên phát hiện manh mối được dấu trong bản tấu Chương đó.

“Ty chức tham khiến tướng quốc!”

“Ha ha!

Tết nguyên tiêu còn làm phiền Vương trung thừa đến đây bàn công việc, bổn tướng quốc thật áy náy quá.”

Lý Lâm Phổ cười nói ôn hòa.

“ Việc tướng quốc cần bán, ất là việc lớn, ty chức sao có thể không đến?”

Lý Lâm Phổ gật gật đầu, “Trung thừa nói không sai, bản tấu Chương ngày hôm qua ngươi chuyển cho ta, ta đã xem qua, ta cho rằng đây quả thật là một việc quan trọng.”

Nhận được sự khẳng định của Lý Lâm Phồ, Vương Củng tinh thần phấn chấn hẳn lên, vội vàng nói: “Ty chức cũng cho rằng là thế, Vi Hoán nhậm chức Thái Thú ích châu cũng đã hơn một năm, giữa hắn và Thôi Viên cũng chưa hề không có chuyện gì, sao Dương Chiêu vừa nhậm chức Kiếm nam tiết độ sử, thì lại xảy ra chuyện như thế?

Hơn nữa hai nhà Thôi Vi giao hảo đã trăm năm nay, lại là thông gia, vì cái việc cỏn con như thế mà viết bản cáo tội gửi lên, có vẻ như chuyện bé xé ra to.”

“Với bọn họ không phải chuyện nhỏ.

Với chúng ta cũng không phải, ngươi hiểu chứ?”

Thấy vương cùng vẫn không hiểu, Lý Lâm Phổ bèn nói thẳng, “ Này sẽ là ngòi nổ để Đông cung và Dương gia trở thành thù địch với nhau.”

Vương cùng lúc này mới hiều ra, hắn thầm tung hô tướng quốc cao mình, hắn định thần suy nghĩ vài phút lại nói: “chỉ có điếu Vi Thao là nhạc phụ của Lệ vương, ty chức lo lắng có khi nào lại trở thành cuộc đối đầu giữa Dương Chiêu và Lệ vương hay không?”

“Rất có thể, nhưng có khả năng này không lớn, chỉ cần chúng ta đẩy nhà họ Vi hướng về phía Đông Cung một chút, tự nhiên sẽ trở thành cuộc đối đầu giữa Dương Chiêu và Đông cung thôi.”

“ ý của tướng quốc là sai ty chức đi làm việc này phải không?”

“Không!

Sao có thể là ngươi chứ?”

Lý Lâm Phổ vẫy tay cười nói: “ người này ta đã sắp xếp từ sớm, ngươi quên rồi sao?

Dương châu diêm án.”

“Lý Khánh An!”

Vương cùng vỗ trán 1 cái, hắn thật sự khâm phục sát đất tài nhìn xa trông rộng của Lý Lâm Phổ, Lý Lâm Phổ sắp xếp Lý Khánh An vào trong đông cung, thì ra nguyên nhân chính là vì chuyện này.

“Tướng quốc thật cao mình!”

Lý Lâm Phổ cười nhạt, nói: “Ta biết hắn đã không còn phục ta nữa rồi, nhưng ta không lo lắng, chỉ cần một ngày còn là hữu tướng quốc, còn là Bắc đình tiết độ sứ, thì Lý Khánh An hắn ất phải họp tác với ta.”

“Thế tướng quốc cần triệu kiến hắn không?”

Lý Lâm Phổ lắc đầu, “Không cần ta phải nói gì, hắn trong lòng ất tự hiểu được, sẽ tự nhiên biết nên làm cái gì.”

Lý Lâm Phổ vừa cười vừa đem bản cáo tội của Thôi Viên đưa cho Vương Cùng, “Ta nghe nói Vi Mình đang trên đường đến kinh thành, chuyện này rất gấp, bản tấu chường này sẽ do bên Ngự sử các người trực tiếp ngươi trình cho Thánh Thượng, mặt khác, làm thêm một bản sao đưa cho thái tử.”

Lý Lâm Phồ chắp tay sau đít đi được vài bước, lại nói: “ làm thêm 1 bản sao cho Lý Khánh An, đưa ngay trong đêm nay.”

Tết Nguyên Tiêu mọi nơi đều không đóng cửa , Lý Khánh An mãi cho đến lúc canh hai mới đưa chị em Minh Nguyệt, Minh Châu đưa về phủ cô độc. vẻ thẹn tùng lúc nói lời từ biệt, nét dịu dàng khi cúi đầu, cái liếc mắt đa tình ấy làm cho Lý Khánh An chờ đợi ngày gặp lại.

Tuy canh hai đã qua, nhưng bên trong thành Trường An vẫn đông ghẹt người, những người Trường An không biết mệt mỏi vừa múa vừa hát, với sự hân hoan chưa từng có trước đây chào đón lễ hội cuồng nhiệt mỗi năm một lần này của Đại Đường.

Lý Khánh An và hơn mười người lính thân cận đi chậm rãi trên đường Xuân Mình, nhóm lính thân cận vẫn đang nhìn ngắm xung quanh, vui mùng ngắm nhìn những cái đèn lồng trên đường Xuân Mình, còn Lý Khánh An lại đang đắm chìm trong mem tình của Minh Nguyệt.

Bỗng nhiên, từ phía xa xa vang lên tếng đàn du dương, chính là cái đèn lồng người đẹp đánh đàn, được vay quanh bởi hàng trăm khách đến xem đền lồng, từ trong khe hở của đám người đó nhìn vào, chỉ thấy một cô nương thanh tú độ khoảng mười bốn mười năm tuổi thanh tú đang ngồi đánh đàn dưới đèn, váy áo của nàng trắng như tuyết, mái tóc bồng bềnh, nhất thời khiến Lý Khánh An nghĩ ngay tới Vũ Y, người hậu duệ cơ khố không nơi nương tựa của nhà họ Khương, người phụ nữ đánh đàn đó đã từng khiến hắn ngày nhớ đêm mong.

Lý Khánh An khẽ thở dài, hắn lại nghĩ tới lời nói của Lý Lâm Phổ trong buổi tối đó: 'Chỉ cần ngươi thay ta hoàn thành bước thứ hai.

Ta đem Khương Vũ Y cho ngươi, cái ghế An Tây Tiết độ sứ cũng là của ngươi, ta sẽ cho ngươi trở thành Tiết độ sứ trẻ tuổi nhất của Đại Đường.'

Đã có lúc, Khương Vũ Y trở thành mồi nhử, trở thành thù lao để Lý Khanh An bán mạng cho Lý Lâm Phổ, nếu hắn không muốn trở thành tay sai của Lý Lâm Phổ?

Có phải Khương Vũ Y sẽ vĩnh viễn không có duyên với hắn .

Đây chính là vấn đề mà Lý Khánh An không muốn suy nghĩ và cũng không muốn đối mặt với đó, tình yêu có lẽ đáng trân trọng, nhưng hắn Lý Khánh An tuyệt đối không vì một người đàn bà mà đánh mất nguyên tắc sống an phận của mình.

Đi vào dịch Thiện phường, từ xa xa đã thấy phủ trạch sứng sứng đen ngòm của Cao Lực Sĩ.

Lại đi thêm một đoan, Lý Khánh An đã đi trên tam cấp của Cao phù.

Chỉ liếc sơ, hắn đã nhìn thấy bóng đen đang ngồi sòm dưới góc cay to gần đi.

Bóng người ấy đứng dậy bước nhanh đến trước mặt hắn: “Lý tướng quân, ta chờ người đã lâu!”

“Ngươi đến có việc gì?”

Khánh An cười hỏi.

Thân binh nhìn hắn thò tay vào lòng, liên vây lên, tay áp chặt cán đao cảnh giác nhìn hắn.

Không ngờ cái hắn rút ra lại là cuốn sổ sách, hắn liền đưa lên nói: “Đây là thứ lão gia nhà ta đưa cho lão gia.”

Khánh An nhìn thấy góc trái dưới có viết năm chữ “Vương Trung thừa kính dâng”, liền cười nói: “Có phải là ngự sử Vương Trung thừa?”

“Thưa đúng!”

Hắn nhận qua sổ lại hỏi: “Hắn còn nói gì nữa không?”

“Bẩm Tướng quân, không có.”

Người ấy lại thi một lệ, sau đó quay lưng chạy vội về hướng cồng phường, và biến mất khỏi màn đêm tối mịt.

Khánh An lật lật tập sổ, hóa ra là bản sao của một bản tấu sớ đàn hạch.

Hắn không dám xem kỹ, chỉ là tùy tay bỏ tấu sớ vào lòng, nhìn bọn thân binh cười nói: “Hôm nay mọi người vất vả rồi, hãy về nghi ngoi thôi!”

Sáng hôm sau trời vừa sáng, Lý Khánh An đã bị một tiếng gõ cửa liên tục đánh thức.

Trước cửa là tiếng bẩm báo của thân binh, “Tướng quân, Nghiêm tiên sinh đã xong, đang chờ Tướng quân.”

Tối qua hắn có dặn thủ hạ rằng chỉ cần hôm nay Nghiêm Trang không sao phải lập tức gọi hắn thức dậy.

Hắn trở mình ngồi dậy, rửa ráy đơn giản liền đi về phía phòng Nghiêm Trang.

Sau một ngày đêm điều dưỡng, Nghiêm Trang đã căn bản hồi phục bình thường.Tuy vẫn chưa động được, nhưng đã có thể dựa vào đệm mềm tự húp cháo.

Lúc hắn đi vào phòng, nhìn Nghiêm Trang cười nói: “Xem ra Nghiêm tiên sinh hồi phục nhanh hơn tưởng tượng của ta!”

Nghiêm Trang vội buông bát, chấp tay nói: “Chính nhờ sứ quan tận tình chăm sóc mới kéo Nghiêm Trang từ quỷ môn quan trở về.

Đại ân không lời nào diễn tả hết, nhưng Nghiêm Trang sẽ khắc ghi trong lòng.”

Lý Khánh An cười cười, khoát tay với người bên cạnh, chỉ thấy mấy thân binh cùng nữ hộ binh chăm sóc Nghiêm Trang lập tức rút xuống.

Lý Khánh An ngồi trước giường hắn, trầm giọng nói: “Hôm qua Nghiêm tiên sinh có nói với ta, An Lộc Sơn giết Đổng Diên Quang là vì muốn mưu đoạt kỵ binh của A Bố Tư, tiên sinh nghĩ khả năng này có bao nhiêu phần trăm?”

Nghiêm Trang cười lạnh: “Trên thực tế, việc cướp kỵ binh của A Bố Tư là do một tay ta phác thảo.

Ta sẽ chia làm ba bước, bước đầu là giết Đổng Diên Quang để A Bố Tư phải mắc nợ, bước thứ ba là đi đánh Khuyết Đơn, thinh cầu kỵ binh sốc Phương của triều đình tham chiến.

Lúc ấy A Bố Tư do bị mắc món nợ tình, tất nhiên phải đích thân xuất binh, chỉ cần để nhà cung cấp hậu cần giở chút trò, việc đánh Khuyết Đơn của A Bố Tư nhất định sẽ đại bại.

Cuối cùng giết chết hắn, với thu lại tàn binh, lúc ấy kỵ binh Đột Khuyết sẽ vào tay An Lộc Sơn.”

Lý Khánh An kinh ngạc, nếu thật sự thế, xem ra kỵ binh A Bố Tư khó mà giữ nổi, nhưng nhìn mặt Nghiêm Trang cười nhạt, biết là hắn vẫn chưa nói hết lời, liền cười nói: “Mới tiên sinh cứ tiếp tục.”

“Bước thứ ba ta còn chưa kịp nói cùng hắn. vốn dĩ dự đinh sau khi A Bố Tư ra đi, ta sẽ nói toàn bộ kế hoạch với hắn, nhưng tiếc là lúc này Dương gia lại đến, khiến ta chưa có cơ hội nói bước thử bar a.

Hắn chỉ biết bước thư hai, thậm chí bước thứ hai chỉ là một đòn đánh lạc hướng của ta, mục đích là để thử xem cách nghĩ của triều đình về A Bố Tư.

Đó chính là kiến nghị dời A Bố Tư bộ Đột Khuyết đến tru Châu.

Ta biết triều đinh nhất định không chấp nhận, nhưng quan trọng là ta muốn biết mức độ xem trọng của triều đình với việc này.

Sau đó sẽ sắp xếp nước cờ thứ ba cho họp lý.

Đáng tiếc thay!

An Lộc Sơn lại không được bước thứ ba của ta.”

Khánh An gật gật đầu, quả là danh bất hư truyền, đây quả thiệt là tay kế sách âm mưu điêu luyện.

An Lộc Sơn lại vì không thể đắc tội Dương gia mà bỏ qua một nhân tài này, thật là ngu xuấn vô cùng.

Xem ra ông trời đừng là thương hắn!

Lúc này, hắn rút quyển tấu sớ hôm qua Vương Cùng đưa mình cho Nghiêm Trang nói: “Hôm nay, ta muốn bàn một việc cùng Nghiêm tiên sinh, đây là thứ tối qua Vương Cùng sai người mang đến cho ta.”

Nghiêm Trang mở tấu ra nhìn một lúc, là bản tấu sớ Trường sử ích Châu Thôi Viên tố Thái thú ích Châu Vi Hoán.

Hắn ngỡ ngàng một lúc, lẩm bẩm: “Thôi Vi hai nhà không phải là thế gia giao hữu sao?

Sao lại vì chút việc cỏn con này mà trở mặt, không lẽ, không lẽ liên quan đến Dương Chiêu.”

Khánh An nghe hắn chỉ một lời đã nói trứng trọng tâm, không khỏi ta thán,liền cười nói: “Tiên sinh một lời đã đoán trúng, đây quả thực là liên quan Dương Chiêu, không những liên quan Dương Chiêu, còn liên quan Thái tử và Lý Lâm Phố, đây là một ván bài mà Lý Lâm Phổ cược cả sinh mạng tài sản mình.”

Hắn đơn giản nói sơ qua việc sếu sò tranh nhau của Lý Lâm Phồ, Nghiêm Trung lại ngỡ ngàng nhìn hắn, không phải vì cảm phục Lý Lâm Phổ đã tính toán như lão hồ ly, mà là Lý Khánh An lại có thể nói một việc trọng đại này với mình.

Lát sau, hắn nhỏ giọng hỏi: “Sứ quân thật sự tin tưởng Nghiêm Trang?”

Khánh An mỉm cười khẽ gật đầu nói: “Lý Khánh An ta vố luôn là dùng người thì không nghi, nghi người thì không dùng.

Nếu ta đã quyết định nhận ngươi, vậy từ nay, ngươi chính là mộ liêu của ta.

Việc quan trọng này, ta tất nhiên phải thương lượng cùng ngươi.”

Nghiêm Trang trầm mặc, hắn cảm nhận tháy không chỉ Lý Khánh An tin tưởng hắn, mà đấy còn là một sự tôn trọng, một khí phách hoài bão vạn lý.

Hắn không khỏi lại nhớ đến bạt tay của An Lộc Sơn.

Bạt tay đấy cho biết, hắn chỉ là một con chó, còn dưới chướng Lý Khánh An, hắn lại là một con người.

Hắn đã cố nén sự cảm động trong lòng, từ từ nói: “Sử quân, ý kiến của ta là họp tác cùng Lý Lâm Phồ.”

Lý Khánh An thở nhẹ nói: “Ta cũng có nghĩ đến, nhưng ta chỉ sợ vào môn thì dễ, xuất môn thì khó, một khí đã leo lên chiếc thuyền giặc đấy, sẽ không dễ dàng leo xuống.”

Nghiêm Trang cười nói: “Nếu Sứ quân là người phe Tướng quốc sẽ có sự lo lắng này, nhưng Sứ quân lại là người phe Thái tử.

Ngược lại, chỉ cần Sứ quận thủ đoạn đủ uyển chuyển, Thái tử sẽ càng xem trong ngươi, chỉ là chú ý đừng để điểm yếu hay sơ hở lọt vào tay Lý Lâm Phồ, nhưng thế lão sẽ không làm gì được ngươi.

Cho nên ta nói là họp tác, chứ không phải là làm việc cho.

Sự khác biết này về mặt ý nghĩa cách nhau ngàn dặm.

Họp tác là sứ quân cũng được ích lời, họp tác cùng có lợi thôi. ”

“Vậy tiên sinh nói, ta sẽ được gì trong ván cờ này?”

“Lý Lâm Phồ là Tướng quốc, năm trong tay hầu như tất cả tài nguyên của Đại Đường, sứ quan tự cho rằng mình ngồi trấn thủ Bắc Đinh , còn muốn được gì?

Lương thực hay vũ khí?”

Khánh An xoa xoa cằm cười, hắn đã nghĩ ra mình cần gì, không phải lương thực, cũng không phải quân khí.

Lúc trước, trong Hưng Khánh cung đã truyền ra một đại sự, Ngự sứ đài chính thức thượng thư Lý Long Cơ, sẽ xét xử Nghiêm Minh việc Thái thú Vi Hoán bổ nhiệm người thân.

Lý Long Cơ lập tức phê chuẩn cho việc tiểu tam hội thẳm : “Tra xét đến cùng, tuyệt không dung túng.”

Ngự sứ đài lập tức truyền ra văn điệp thông bao Hình bộ, Đại lý tự và cả nhưng trọng thần từ tam phấm trở lên đang nghỉ ngơi tại nhà.

Việc này cứ thế như tự động mọc cánh bay khắp thành an trong chớp mắt.

Chiều hôm đó, một tiểu tam đường do Hàn Viễn Thị ngự sứ Ngự sứ đài, Trương Cảnh Tư trực Đại lý tự, và Trần Ngọc Chỉ Lang trung Hình bộ lập thành, bắt đầu chính thức hội thầm vụ án này.

Ba người đã cho điều duyệt hồ sơ khảo sát lưu lại của Lại bộ,và đích thân đến Vi phủ nói chuyện cùng Vi Hoán.

Lúc này, Vi gia được một tin, Hộ bộ Tả thị lang thôi Kiều lúc trưa đã đến gặp Dương Chiêu.

Dương gia đã mở to cửa đế đến Thôi Kiều đến.

Điều này đã nói lên Thôi Dương đã công khai liên mình.

Trong mật thức Vi phủ, ba người đừng đầu Vi gia, Vi Thao, Vi Hoán, Vi Kiến Tố đang ngồi hộp bàn đối sách khẩn cấp.

Vi Hoán lo lắng đi qua đi lại trong phòng.

Hắn không ngờ một chức quan thất phẩm cỏn con mà lại có thể xé ra thành việc to đến thế,thậm chí còn kinh động cả Thánh thượng, thành lập hội thẩm tam đường.

Điều này quá rõ ràng là đang nhầm vào Vi gia, nếu không khéo đây có thể là Vi Kiên án thử hai.

“Đại ca, Đệ vương không chịu ra mặt ư?”

Vi Thao thở dài, “Ta có vừa đi tìm hắn, thái độ vẫn giống lúc trưa,hắn nói sẽ cố giúp, nhưng ta thấy hắn hoàn toàn không muốn nhún tay việc này.”

Mày Vi Hoán chau lại một nhúm, ngay cả Đệ vương cũng không muốn can thiệp việc này,không lễ Vi Hoán hắn cuối cùng lại phải bó tay như thế?

Việc Vi Hoán hắn bị cho bãi chức cũng không có gì đáng tiếc, chỉ tiếc là Vi già vừa hồi phục lại sẽ lại chịu đả kích to tát nhường nào, mà có thể sau vụ này sẽ không gượng dậy nổi.

“Nếu quả không được, cùng lắm ta từ đi chứ Thái thú, bọn chúng không phải chỉ mong thế thôi sao?”

“Không được”,Vi Kiến Tố lập tức phải đối nói: “Nếu từ chức trước khi lập án may ra có thể, nhưng giờ triều đình đã lập án, bây giờ từ chức chỉ xem như huynh đã tự nhân lấy tội.

Bọn họ còn chịu buông tha cho Vi gia nữa ư?

Bây giờ đã phóng lao thì phải theo lao, chỉ còn cách liều thôi.”

Vi Kiến Tố suy ngẫm một lúc lại nói, “Kỳ thực cũng không phải là bổ nhiệm người thân.

Vi Dự cha của Vi Mình trước đây từng làm đến chưa Ngự sứ đại phu, theo chế độ môn âm, hắn có thể được tháng đến chưa thất phẩm, quan trọng là trước khi thăng chức, phẩm hạnh hắn thế nào?

Có hay không có chính tích gì?”

Một câu nói này đã nhắc Vi Hoán, lão tập trung một lát: “Trước khi Vi Mình thăng chức là chủ bạc của huyện Đông Dương, ba năm nay kết quả đánh giá đều trung trung, không công cũng không có lỗi gì to tát, có điều là tên này lại háo sắc, thường qua đêm tại thanh lâu, trong bảng đánh giá cũng có ghi chú lại, ta rất lo là thẩm quan sẽ nắm lấy điểm này không buông tha.”

Vi Thao ở một bên lắc đầu nói: “Không phải là chính tích tốt hay không, bây giờ Thôi Dương lại mượn cớ đánh lén, dù có tốt đến đâu đi chăng nữa, cũng sẽ nói họ vô tích sự.

Điều quan trọng của chúng ta bây giờ là tìm hậu thuẫn, một hậu thuẫn có thể đối kháng với Dương gia.

Thế mới mong bảo đảm được an toàn.”

Cả ba Vi đều trầm mặc, bọn họ cơ hồ đều đồng thời nghĩ đến Thái tử Lý Hưởng, nhưng, sau vụ án Vi Kiên bọn họ đã chủ động rời khỏi Đông Cung.

Bây giờ xảy ra việc lại trở về, Thái tử chấp nhận được không?

Ngay lúc này, ngoài cửa bỗng có người bẩm báo: “Lão gia, Bắc Đình tiết độ sứ Lý Khánh An cầu kiến.”

Chương 161: Xe chỉ xỏ kim

Sai hai ngày, Lý Khánh An lại trở lại Vi phủ.

Lúc này, hắn đương ngồi trong đại đường vừa thưởng thức trà mông đỉnh thượng hạng vừa ngắm nghía máy bức chữ trong tường.

Với thi họa, hắn chỉ là một kẻ ngoài ngành, chỉ biết là chúng đều xuất tự tay danh gia, vì một bức thi họa mà viết được rồng bay phương múa thế, há phải người thường làm được!

Ung dung tự tại, hắn lại bưng tách trà từ từ đi lên, chỉ thấy phía dưới ký tên của bức thi họa lại là hai chữ Trương Húc.

Đây lại là chân tích của Trương Húc cơ, còn bước thị nữ cung trang đồ lại là do Diêm Lập Bốn vẽ.

Đừng là danh gia!

Nhưng bức tự họa trong hậu thế đều thuộc báu vật cấp quốc gia, thế mà giờ lại tùy tiện treo trên tường, hắn xem mà lắc đầu lia lịa.

“Lý Tướng quân thích nhưng bức họa này?”

Vi Hoán để tay sau lưng từ từ đi ra, nhìn hắn cười nói: “Nếu Lý Tướng quân thích, tạ hạ có thể tặng Tướng quân.”

“Có thể tặng ta thật ư?”

Hắn quay lại cười nói: “Nếu thế thì tại hạ cũng không khách sáo nữa!”

Vi Hoán kỳ thực chỉ là khách sáo, những bức thi họa này hắn xem như bảo bối, sao lại có thể tặng người khác.

Nếu không phải vì đệ đệ của hắn đòi treo ra, chắc hắn đã cất trong rương cẩn thận mới đúng.

Nhưng không ngờ tên Lý Khánh An này lại nghĩ hắn nói thật, không khỏi khó xử, liền cười khàn đánh trống lảng: “Lý Tướng quân hôm nay đến nhà có phải do hôm trước vẫn chưa thỏa lòng vui choi?”

Khánh An cười nhạt nói: “Nếu ta đoán không lần, hôm nay chắc chỉ có một mình ta đến phủ!”

Vi Hoán thờ người, hình như hắn đang ý tại ngôn ngoại đây chăng?

Nghĩ đến hắn là người thuộc phái Thái tử, không lẽ thật sự như tam đệ nói, Thái tử đã phái hắn đến?

Trong lòng hắn bỗng chốc tràn trề hi vọng, vội nói: “Mời tướng quân ngồi!”

Hai người ngồi xuống, Vi Hoán lại mệnh người thay trà.

Xong mới thở dài nói: “Vi gia ta bất hạnh, mấy năm nay gặp trắc trở liền liền.

Mấy năm trước có vụ án Vi Kiên, tử đệ Vi gia bị một lần xử sạch, hai năm nay vừa khôi phục chút ít, nhưng lại gặp sự kiện này.

Ta để bạt tử đệ Vi gia không sai, nhưng cũng đã thượng báo Lại bộ phê chuẩn, chứ không tự ý thụ chức, thế thì sao ở đâu?

Hơn nữa, việc này đã xảy ra cách đây hơn nửa năm, lúc để bạt không nói, đợi đến bây giờ mới nhắc lại việc cũ, lại còn kinh động của triều đình đến vấn tội, tam đường hội thẩm, quả thật khiến người ta khó hiểu!”

Khánh An nhấp một ngụm trà, cười nói: “Vi sứ quân chắc biết.

Những sự tình thế này chỉ là một cái cớ, điều tra là giả, nhưng tranh giành quyền lực là thật.

Nếu Vi sứ quân chịu đi một chuyến phủ Dương Chiêu, ta đoán việc này rốt cuộc sẽ không đâu ra đâu thôi.”

Nói xong, hắn lại cần trà lên, ánh mắt như cười như đùa nhìn Vi Hoán, đợi xem phản ứng của hắn thế nào.

Da mặt của Vi Hoán trong một thoáng đỏ lứng lên rồi chuyển tím dần, hắn đập mạnh vào bàn nói: “Vi gia ta dù bại lạc thế nào đi chăng nữa, cũng tuyệt không đi xua nịnh a dua kẻ tiếu nhân phất lên nhờ quan hệ.

Nếu có thể vượt qụa được ải này, Vi gia sẽ lại dựng dậy; còn không, dù có bại lạc, Vi gia cũng không hồ thẹn với tổ tông.

Lý Tướng quân đừng nhắc việc này nữa.”

Khánh An vội đặ ly trà xuống chấp tay tạ tội: “Khí tiết danh môn quả thiệt khiến Khánh An bái phục, vừa rồi tại hạ thất ngôn, mong Vi sứ quân đừng để bụng!”

“Ta không trách tướng quân!”

Vi Hoán lại thở dài nói: “Kỳ thực Thôi gia cũng không phải toàn bọn như Thôi Viên, Thôi Kiều.

Ta hiểu tính Thôi Viên, hắn và Dương Chiêu chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau, nhưng tên Thôi Kiêu kia, lại một lòng muốn cậy nhờ thanh thế quyền quý để ăn theo.

Trước là cưới vợ tông thất, khiến người Thôi gia mang nhục.

Bây giờ lại công khai nương nhờ Dương gia.

Ta nghĩ nội bộ Thôi gia,nhất định có bất hòa.

Thôi gia là thế gia vài trăm năm, sao lại có thể để mình hắn đi phá họa thanh thế.”

Tuy nói là nói thế, nhưng trong lòng hắn vẫn lo lắng không nguôi.

Vi gia phục hưng không dễ, nếu lần này lại bị đả kích, chỉ sợ khó còn ngày gượng dậy nữa.

Hắn liếc xéo Lý Khánh An, chỉ thấy Khánh An cười cười không nói một lời, hắn liền giả vờ dò hỏi: “Lý Tướng quân ghé thám nhà ta lúc lâm nguy này, không biết Thái tử biết không?”

“Ta chính là vì việc này mà đến.

Nếu Vi sứ quân nguyện ý, ta đồng ý giúp sứ quân liên hệ Thái tử, xin Thái tử ra mặc giúp sứ quân, không biết sứ quân thấy thế nào?”

Vi Hoán nghe giọng điệu hắn như là vẫn chưa bẩm báo Thái tử, không khỏi tự nhủ: “Hóa ra không phải là ý của Thái tử, chỉ là bản thân hắn nguyện ý rat ay giúp đỡ, thế rốt cuộc là vì sao?

Mình và hắn vốn bình sinh không có giao tình gì!”

Vi Hoán rốt cuộc cười cười đáp: “Đa tạ Tướng quâ trượng nghĩa, Vi gia cảm kích bất tận, có điều như thế Lý tướng quân cũng sẽ đắc tội Dương gia, Vi gia thật sự áy náy.”

Lý Khánh An hiểu điều hắn muốn ám chỉ, liền mĩm cười nói: “Ta sở dĩ nguyện ý giúp Vi gia một tay có hai nguyên do.

Một là do đêm trước đã phá hoại một chiếc bàn nhà sứ quân, đến giờ vẫn chưa bồi thường, trong lòng ta cũng thật sự thấy áy náy với Vi gia!”

Vi Hoán cười ha hả, khoát tay nói: “Lý Tướng quân quả thật là một người thú vị, hóa ra là muốn bồi thường cho Vi gia ta một chiếc bàn.

Được!

Vậy bồi thường như thế ta sẽ chấp nhận.”

Lý Khánh An lại gật gật đầu nói: “Còn cái lý do thứ hai, cũng rất đơn giản,Dương Chiêu hận ta thấu xương.

Ta lại công khai cự tuyệt hôn sự với Dương gia, mối quan hệ cùng Dương gia đã xấu đến mức không thể xấu hơn.

Nếu có thêm một người giúp ta đối kháng với Dương gia, ta vẫn rất là vui!”

Từ Vi phủ đi ra, Lý Khánh An lại đi chợ Đông một chuyến.

Trong chợ Đông vẫn treo đầy lồng đèn rực rờ, náo nhiệt phi thường.

Từng nhà từng tiệm đâu đâu đều bày đầy các loại lồng đèn đủ kiếu đủ màu.

Vì đây can hệ đến hình tượng của mỗi tiệm, vì thế mỗi chiếc đèn đều được làm tinh tế cần thận, độc nhất vô nhị, nhìn sống động như thật.

Bây giờ là ban ngày, rất nhiều người hầu đang ngồi tu sửa lại lồng đèn, hoặc châm thêm dầu, hoặc dán lại những nơi bị rách.

Hôm nay là ngày Thượng Nguyên, việc ngắm đèn sẽ đạt đến đỉnh cao.

Lý Khánh An tìm một vòng trong ngõ gấm vóc Cẩm Tú, cuối cùng hắn cũng tim ra cái tiệm “Cao Lăng Đinh Ký”.

Vừa vào cửa, đã thấy tiểu nhị vui vẻ đi đến nghênh đón: “Quý khách, hôm nay bổn tiệm kiếm kê hàng hóa, không kinh doanh, thành thật xin lỗi!

“Chưởng quỹ các ngươi có nhà không?”

“Chính ta!”

Từ sau quầy tính tiền, một đàn ông trung niên trắng béo đi ra chấp tay chào: “Tại hạ chính là chường quỹ bốn tiệm, không biết quý khác tìm ta có việc chi?”

Lý Khánh An đưa lệnh bài Đông Cung ra, chưởng quỹ lập tức nghiêm mặt, vội đưa tay ra mời, “Xin mời vào trong nói chuyện.”

Gã dặn dò người hầu: “Đóng cửa tiệm lại, không cho bất kỳ người nào vào.”

Cửa tiệm này là một nơi liên lạc bí mật của Thái tử tại chợ Đông này.

Có những lời trong Đông Cung không tiện nói, liền thông qua đây truyền tất cả việc lớn nhỏ vào cung , sau đó mới hẹn nơi gặp mặt.

Lần trước Lý Hưởng cho Lý Khánh An một địa chi, chính là tiệm gấm vóc “Cao Lăng Đinh Ký ”này.

Lý Khánh An đi theo chưởng quỹ vào trong.

Gã đóng cửa lại cười nói: “Tại hạ Mã Anh Tuấn, vóng là nội thị trong Đông Cung, nghe đại danh Lý tướng quân đã lâu.”

Hóa ra là một hoạn quan, Lý Khánh An gật gật đầu, rút mật thư trong lòng ra.

Đây là thư tận trung của Vi Hoán viết cho Thái tử, trong đấy còn có một mật thư do Lý Khánh An viết.

Hắn đưa thư cho Mã An Tuấn nói: “Lá thư này cực kỳ quan trọng, Người phải lập tức giao tận tay cho Thái tử, không được đế chậm trễ!”

Đông cung.

Mấy ngày nay tâm trạng Thái tử Lý Hưởng khá tốt.

Đêm Thượng Nguyên tối qua, hắn cùng mấy người con và bân phi du lãm hoa đăng trong Đông Cung.

Cháu trai Lý Thích của hắn hoạt bát khả ái, rất được lòng hắn.

Nói cũng buồn cười, năm nay hắn mới ba mươi chín tuổi, nhưng cháu trai đã tám tuổi.

Năm mười năm tuổi sinh trường tử Lý Thục.

Năm Thiên Bảo thứ chín, Lý Thục vừa tròn mười năm tuổi lấy con gái danh môn Thấm thị Trân Châu (* lần này dịch giả sẽ không dịch bậy là trân châu nữa AA.)làm vợ, và năm mười sáu tuổi sinh hạ con trai Lý Thích, cả nhà đoàn tụ, vui hưởng thiên luân.

Hơn nữa, hai hôm nay lại gập lúc tên Lại quan chuyên ghi chép lại sinh hoạt của hắn vừa lâm bệnh, hai người còn lại cũng không có mặt tại Trường An, khiến hắn khó khăn lắm mới được một chốc xả hơi, có thể tùy ý nói chuyện cùng người nhà.

Mới sáng sớm, Lý Hưởng đã đến thư phòng.

Tối qua Ngự sử đài truyền đến một bản tấu đàn hạch khiến hắn rất ư kỳ quái, phải trầm tư suy nghĩ hồi lâu mới hiểu ra.

Đây là Dương Chiêu đương đuối thế lực của Vi gia tại Ba Thục đi.

Lý Hưởng có một tình cảm đặc biệt với Vi gia.

Sau vụ án Vi Kiên, hắn bị ép phải bỏ người vợ kết tóc se tơ tình cảm sâu nặng với mình - Vi phi, để rồi cuối cùng Vi phi phải xuất gia, sống nốt cuộc đời quạnh hiu còn lại nơi cửa Phật.

Đây là nỗi đau lớn nhất đời Lý Hường.

Đường đường một chư quân Thái tử mà lại không bằng một thứ dân bình thường, cả vợ mình cũng bảo vệ không nổi.

Vì thế Lý Hưởng vẫn thấy mắc nợ với Vi gia.

Giờ đây, Dương Chiêu lại muốn động thủ với Vi gia, điều này khiến lòng hắn phẫn nộ khó tả.

Một tên tiếu nhân phất lên nhờ quan hệ ăn theo lại dám đi vu khống đại thần?

Nhưng hắn đã trải qua quá nhiều hẩm hiu, đã không còn nông nổi như trước.

Hắn lập tức nghĩ ra, đây có phải là chỉ thị ngầm của phụ vương, để Dương Chiêu ra mặt đả kích Vi gia vừa có hơi hớm phất lên lại?

Vừa nghĩ đến đây, hắn không dám liều, phải quan sát thêm đã.

Lúc này, một hoạn quan tâm phúc vội vã đi vào đặt một lá thư lên bàn Lý Hưởng rồi lại chậm rãi lui xuống.

Hắn liếc qua, hóa ra được chuyền đến từ tiệm tơ lụa của Mã Anh Tuấn.

Mã Anh Tuấn là hoạn quan hầu hạ hắn từ nhỏ, năm ngoái được thả ra ngoài cung.

Lý Hưởng đã cho gã một món tiền để mở cửa tiệm tơ lụa tại chợ Đông.

Sau này tiệm vải vóc này lại thành một cứ điểm bí mật liên hệ bên ngoài của hắn.

Tất cả những việc bí mật của hắn đều thông qua tiệm tơ lụa này hạ mệnh lệnh với bên ngoài.

Giờ bên tiệm có thư đến quả thật khiến hắn ngạc nhiên.

Lễ Thượng Nguyên, có ai cần liên hệ hắn đây?

Cầm thư lên, hắn liếc sang vị trí tên Lại quan vẫn ngồi mọi khi theo thói quen.

Hôm nay nơi này trống vắng không một bóng người.

Hắn nhẹ nhàng mờ phong thư, trong đấy có hai bức thư.

Một là của Lý Khánh An viết cho hắn, bức còn lại là thư thân bút của Vi Hoán.

Hắn mở thư của Lý Khánh An ra xem trước.

Trong thư, Lý Khánh An kiến nghị thu nhận lại Vi gia và phái Thái tử, hãy giúp Vi Hoán trong vụ án này một lần, dù thành hay không thành, thì Vi gia nhất định cũng sẽ mang ơn cảm kích vô cùng.

Hắn lại chuyển sang xem thư của Vi Hoán, trong thư tường thuật một số hồi trc năm xưa, khiến hắn không khỏi nhớ đến Vi phi đáng thương mà cay cả sống mũi.

Rốt cuộc hắn thở dài một tiếng, quay sang nói với hoạn quan Lý Tịnh Trung bên cạnh: “Gọi Lý Bí đến, nói ta có viện tìm hắn thương lượng.”

Một chốc sau, Lý Bí vội vã chạy vào.

Hắn khoảng hai sáu bảy, da trắng, người cao cao gầy gầy, từ cử chỉ động tác cũng rất ư nho nhã phong độ.

Lý Bí vào năm thứ hai Thiên Bảo nhờ thượng thư Tung Sơn mà được Lý Long Cơ xem trọng, phòng làm Hàn lâm thị chiêu, phủ trợ Thái tử trong Đông Cung.

Quan hệ Lý Bí Lý Hưởng thâm hậu, là một trong số tâm phúc Lý Hưởng tin tưởng nhất, và cũng là quân sư của hắn.

Việc thu nhận Lý Khánh An vào phe đảng Thái tử cũng là chủ ý của Lý Bí.

Hắn cho rằng Bắc Đình không phải là trung nguyên, là phạm vi Thánh thượng cho phép, nếu quân Bắc Đình ùng hộ Đông Cung, ổn định xã tắc cũng có cái lợi.

Vì thế Thánh thượng nhất định âm thầm cho qua.

Quả nhiên, Lý Khánh An đi vào cánh đảng Lý Hường, Lý Long Cơ không có ý kiến gì, điều này nói rõ người đã cho phép.

Đây là một cách quân bình quyền lực.

Lý Long Cơ giết Vương Phổ Duy Mình, phế truất Vương Trung Tự, tất cả những đại thần ùng hộ Thái tử, kẻ thì giết, người thì phế, nhưng điều này vẫn không phải là tuyệt đối.

Vương Phổ Duy Mình là Tiết độ sứ Lũng Hữu, Vương Trung Tự là Tiết độ sứ tứ trấn, quân đội của chừng chỉ hai ba ngày đã có thể áp thẳng về thành Trường An, nên Lý Long Cơ tuyệt không thể cho phép.

Còn Bắc Đình lại khác, quân Bắc Đình đến Trường An chí ít cũng phải mất một tháng, giữa còn bị ngăn cách bởi Hà Tây, đó không thể trở thành mối uy hiếp với Lý Long Cơ, nên người có thể mắt nhắm mắt mở.

Và người cũng biết Thái tử cần có quân đội ùng hộ mình, đấy cũng là vì sau này Thái tử có thể ổn định xã tắc.

Vì thế Lý Long Cơ đã chọn lựa điểm cân bằng Bắc Đình này, mắt thấy Lý Khánh An trở thành nồng cốt trong phái Thái tử mà không can thiệp.

Cao Lực Sĩ rất hiểu Lý Long Cơ, lão đã thúc Lý Khánh An gia nhập phe Thái tử, Lý Bí cũng biết rõ điểm này,nên ngợi ý Thái tử nhận Lý Khánh An về phe mình.

Đây cũng là điêm hơn người của Lý Bí.

Lý Bí đi lên cúi mình thi lễ: “Vi thần tham kiến Thái tử điện hạ!”

“Tiên sinh đã nghe nói về việc của Vi Hoán rồi chứ?”

“Thần có nghe”

Lý Hưởng đưa bức thư Khánh An viết cho hắn, “Tiên sinh hãy đọc thư này!”

Lý Bí cầm thư lên một lúc, bèn hỏi: “Ý điện hạ thế nào?”

Lỳ Hưởng khoát tay sau lưng đi được hai bước thở dài nói: “Thú thiệt, ta rất mâu thuẫn, vừa hi vọng Vi gia có thể đến nhờ cậy ta một lần nữa, lại lo lắng đây là chỉ thị ngầm của phụ vương.

Nếu ra mặt sẽ càng không có lợi cho ta.”

Lý Bí mỉm cười nói: “Thuộc hạ biết, điện hạ vì sao lại nghĩ đây là chỉ thị ngầm của Thánh thượng?”

“Ngươi đọc thư Vi Hoán ắc biết, hắn để bạt người trong tộc không sai, nhưng hắn hoàn toàn hành sự theo quy tắc, trước khi để án đều có trình lên Lại bộ, sau khi được phê chuẩn mới điều chức mới, hơn nữa Vi Mình là vào chức nhờ quan hệ, đảm nhiệm huyện thừa được bốn năm, nhưng cũng không có gì không ổn, chỉ là vụ án không có lỗ hỏng nào mà Thánh thương lại xem như một vụ trọng án, tam đường hội thấm, ta chỉ có thể nghĩ đây là phụ vương là mượn gió bẻ măng.”

Nói đến đây, Thái tử liếc nhìn Lý Bí, thấy hắn có vẻ rất tự tin liền hỏi: “Ý ngươi thế nào?”

Lý Bí cười nói: “Điện hạ, cách nghĩ của tại hạ cũng không khác mấy điện hạ!”

“Ngươi nói thử xem!”

“Ta cũng nghĩ Vi Hoán bản thân để bạt không có vấn đề, nhưng vấn đề là Dương Chiêu vừa mới nhậm chức Tiết độ sử Kiếm Nam.”

“Ý tiên sinh là Thánh thượng muốn giúp Dương Chiêu xử ép Vi Hoán?”

“Có thể nói thế, nhưng vi thần thấy không chỉ đơn giản là nén Vi Hoán xuống.”

Lý Hưởng dừng bước nhìn chăm chú Lý Thích hỏi: “Ngươi nói tiếp!”

“Tại hạ cho rằng, Thánh thượng có lẽ muốn lợi dụng việc này đả kích danh môn thế gia!”

“Đả kích danh môn thế gia?”

Cặp mày Lý Hưởng chau chặt lại, hắn thật sự không nghĩ đến điều này.

“Đả kích như thế nào?”

“Rất đơn giản, người cùng tộc không được làm quan tại cùng một địa phương.”

Lý Hưởng từ từ gật đầu.

Hắn hiểu rồi, nếu cứ men theo manh mối này, thì không chỉ Vi gia, mà các đại gia như Thôi, Bùi, Lô, Trịnh, Vương...

đều không thoát được.

“Phụ vương quả cao mình!”

Lý Hưởng ngầm thán phục, hắn vội nói: “Vậy xem ra, sự kiện Vi Hoán, ta không nên ra mặt là tốt nhất!”

“Không!

Phải ra mặt!”

Lý Bí lắc đầu cười nói: “Điện hạ ra mặt cho Vi gia, không chỉ Vi gia sẽ vào chướng bảo vệ của người, mà còn được lòng các thế gia khác, thế vì sao ta lại không làm?”

Sau khi đưa thư của Vi Hoán cho Thái tử, Lý Khánh An thấy trong lòng nhẹ nhõm hẳn.

Hắn cần làm chỉ là tác họp Vi gia và Thái tử, còn việc Thái tử và Dương Chiêu đấu đá như thế nào, không còn can hệ đến hắn.

Một mình hắn ung dung ngồi trên cao, ngồi chơi xơi nước nhìn phía dưới đấu đá.

Hắn còn muốn xem thử Lý Lâm Phổ sẽ đóng vai gì trong đây.

Lúc về phủ đã là xế chiều.

Vừa đi đến cửa viện Phủ Dung lâu đã thấy một cô gái bạch y đương đừng đấy.

Nàng đi qua đi lại, có vẻ rất ư là sốt ruột.

“Ngọc Nô!”

Hắn bỗng nhận ra, đây chính là thị nữ Ngọc Nô của Vũ Y.

Sao nàng lại đến đây?

Không nhẽ Vũ Y gặp phải việc chi?

“Lý Tướng quân!”

Ngọc Nô nhìn thấy hắn vội chạy đến kéo lấy tay hắn, giọng rung rung ư nghẹn: “Lý Tướng quân, người đi thám tiểu thư cùng nô tỳ đi!”

Khánh An giật nảy mình: “Vũ Y cô nương sao thế?”

“Từ trưa hôm qua tiều thư ngã bệnh, bây giờ vẫn không nói không rẳng, một ngụm nước cũng không chịu uống.

Nô tỳ thật sự không biết phải làm thế nào.”

Vừa nói nước mắt vừa trào ra, nàng đau lòng nói: “Đáng thương thay cho tiều thư nhà nô ty, đơn côi một mình, trên dưới Lý phủ cũng chả ai hỏi han gì.

Lý Tướng quân, xin người đi thăm tiểu thư đi!”

“Ngươi đừng vội, ta sẽ đi theo ngươi.”

Khánh An quay đầu dặn dò một tiếng lập tức đi theo Ngọc Nô đi đến phủ đệ Lý Lâm Phổ, dù hắn lúc này không tiện xuất hiện trước cửa trạch, nhưng hắn cũng mặc kệ.

“Ngọc Nô, Vũ Y cô nương sao đột ngột ngã bệnh thế?”

Trong lòng hắn nghi hoặc, trên đường đến phủ tướng quốc, hắn để tỷ mi hỏi lại Ngọc Nô: “Có phải đã xảy ra việc gì?”

Trong mắt Ngọc Nô thất thần một lúc, hồi lâu, nàng mới thở khẽ, nói nhỏ: “Trưa hôm qua, mấy người con gái của Lý Tướng quốc chạy đến báo hỷ với tiểu thư.”

“Báo hỷ!

Báo hỷ gì?”

Hắn không hiểu.

“Họ báo với tiểu thư rẳng, Lý tướng quân sẽ cưới con gái nhà Độc Cô làm vợ, tối qua còn vì nàng ấy làm thơ rút kiếm, kể lại một lượt đầu đuôi câu truyện ở Vi phủ với tiểu thư.

Bọn họ vừa đi, tiểu thư liền ngã bệnh.

Tối qua cô nương đã rơi lệ suốt đêm.”

“Đừng nói nữa!”

Trong lòng hắn nóng như lửa đốt, không ngừng thúc ngựa tăng tốc.

Lát sau, cuối cùng xe ngựa cũng đến cửa bên của phủ Tướng quốc.

Ngọc Nô đi lên gõ cửa, người gác đến mở cửa, mặt cười hề nói: “ôi!

Hóa ra là Tiểu Ngọc Nô!

Sao?

Đi ra ngoài mua thuốc cho tiểu thư nhà ngươi sao?”

Ngọc Nô mặc kệ hắn, quay đầu lại vẫy vẫy Lý Khánh An nói: “Tướng quân, hãy đi theo ta!”

Người gác cửa giờ mới thấy Lý Khánh An, vội mờ to cửa: “Lý Tướng quân, mau mời vào, cần tiểu nhân đi bẩm báo với lão gia không ạ?”

“Không cần, ta chỉ đến thăm Vũ Y cô nương, không muốn kinh động đến Tướng quốc nghỉ ngơi.”

Viện của Khương Vũ Y rất gần với cửa bên, chỉ cần vào cửa quẹo góc liền đến nơi.

Hắn đi thẹo Ngọc Nộ đến trong viện, Ngọc Nô nhỏ tiếng nói: “Tướng quân đợi cho giây lát, để nô tỳ đi bẩm báo một tiếng với cô nương.”

Ngọc Nô lòng đầy lo lắng đi vào buồng.

Tự ý nàng đi tìm Lý Khánh An, nếu tiểu thư biết được, không biết có trách nàng không.

Phòng của Vũ Y rất đơn giản, chỉ có một chiếc giường đã bay màu sơn, bên cạnh đặt cây đàn cồ, cùng với chiếc bàn cũ kỹ cạnh cửa sồ, trên bàn là bài thơ đương viết dở.

Tấm van trắng ngã vàng ố kia che lại, khiến ánh sáng trông như thoát tỏa lúc mờ, chiếc kệ đàn cạnh giường chỉ để mô hình đàn lục huyền màu xanh lục, đầu giường là bình hoa mai vừa nở rộ trắng xóa.

Tuy đơn giản, nhưng đâu đâu toàn một khí tiết thoang thoảng mùi thơm nữ nhi và ấm áp.

Lúc này, trong phòng rất tĩnh lặng, Vũ Y đang lẳng lặng nằm trên giường nhìn chằm chằm lên trần nhà. sắc mặt mặt nàng tái xanh, mặt mày tiều tụy, trước mắt phảng phất toàn những bộ mặt giễu cợt của các chị em họ.

“Vũ Y, tối nay là đêm Thượng Nguyên, Lý Tướng quân không đến mời ngươi đi ra ngoài ư?”

“Hắn không phải rất thích ngươi sao?

Còn tặng ngươi một cây đàn lục huyền?

Sao lại có thể đi tìm con gái nhà Độc Cô?

À!

Ta hiều rồi, người ta là hào môn đài các, ngươi chỉ là một vọng môn góa (* Chỉ con gái đã có đính ước hôn sự, nhưng chưa kịp thành hôn thì vị hôn phu qua đời.)”

Từng lời từng chữ này đều như lưỡi dao sắc cắt vào tim gan nàng.

Nàng chỉ có thể đừng yên đế chúng sức sức đâm vào tim mình, không cách gì tự bảo vệ nối bán thân.

Tất cả hi vọng của nàng đều tan biến.

Khi gặp Lý Khánh An, nàng từng nghĩ cuộc đời nàng thế là có thể đi trên một con đường trải đầy hoa và hạnh phúc.

Nhưng vận mệnh lại một lần vô tình cướp đi hi vọng này của nàng.

Đúng!

Nàng còn gì nữa đây?

Không có cha mẹ, không có gia tộc, cô đơn một mình, thậm chí cả tự do cũng không.

Nàng chỉ là một góa phụ.

Một góa phục còn chưa kịp lên kiệu hoa bao giờ, số mệnh nàng đã sớm bị định đoạt.

Nàng chỉ có thể cô đơn cả cuộc đời còn lại, có lẽ không cần bao lâu, nàng đã có thể đi gặp mẫu thân.

Người thân duy nhất thương yêu nàng trên cõi đời này.

“Mẫu thân!”

Nàng khẽ gọi.

Lúc này, trong lòng nàng đầy khát khao cho đoạn cuối của cuộc sống.

Bỗng nhiên, Ngọc Nô mở cửa đi vào.

Lý Khánh An đừng ngoài vẫn không ngừng ngoái đầu nhìn vào trong.

Trong lòng hắn đầy tự trách và bất an.

Hắn chỉ nghĩ Lý Lâm Phổ dùng Vũ Y để làm mồi nhử, nghĩ đến những tính toán âm mưu trên thương trường, mà quên mất sự cô đơn thê lương của Vũ Y.

Hắn quên mắt sự kỳ vọng và đợi chờ của một nữ tử với mình, mà hắn lại đem lòng yêu thích một người khác!

ôi!

Hắn đúng là ích kỷ và giả tạo.

Lý Khánh An thật ích kỷ và giả tạo!

Hắn nghe giọng Ngọc Nô lên lầu.

Một lát sau, giọng nàng truyền từ trong ra.

“Cô nương, Lý tướng quân đến thăm.”

“Lý Tướng quân!”

Trong nhà bỗng vang lên tiếng reo kinh ngạc của Vũ Y, và theo sau đó là một sự im lặng kéo dài.

Mãi một lúc sau, mới nghe Vũ Y nói: “Ngươi đi nói với hắn, ta mệt rồi, muốn nghi ngơi, nói hắn đừng đến làm phiền ta.”

“Nhưng mà tiều thư...”

“Lời của ta ngươi không nghe rõ ư?”

“Tiểu thư, hắn ở ngay ngoài sân, tiểu thư hãy cho hắn vào một lát thôi.”

“Ta bây giờ ai cũng không muốn gặp, hãy nói hắn quay về đi.

Đúng rồi, vật này ngươi giao trả lại hắn.”

“Tiểu thư, đây là.. .Haizz!”

Trong nhà truyền ra tiếng thở dài của Ngọc Nô.

Một lúc sau, Ngọc Nô chậm rãi chạy ra.

Trong tay nàng là cây đàn lục huyền nhỏ nhắn mà xanh lục kia.

Đây chính là mô hình chiếc đành ghi ta hắn đã tặng Khương Vũ Y vào đêm giao thừa năm ngoái.

Nàng chạy đến giao trả ghi ta vào tay hắn, ấp ứng nói: “Tiểu thư tâm trạng không tốt, xin Tướng quân lượng thứ.”

Hắn lẳng lặng gật đầu, nhận lấy ghi ta.

Nhìn nó mới láng mịn làm sao.

Tuy đã một năm, nhưng vẫn bóng sáng như mới.

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi cao giọng nói với trong nhà: “Vũ Y cô nương, có nhiều sự việc không đơn giản như nàng nghĩ.

Tin rằng không lâu sau, nàng sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của ta.

Vũ Y cô nương, Lý Khánh An ta nhất định sẽ quay lại tìm nàng.”

Nói xong, hắn thi lễ nghiêm túc, xong mới quay lưng đi về.

Sau tấm rèm van trên lầu,Vũ Y đang đừng thờ người nhìn bóng hình hắn ngày càng xa dần.

Giọt lệ trong suốt bên khóe mắt bất giác tự rơi.

Lý Khánh An đi ra khỏi viện của Vũ Y.

Dưới một gốc mai, hắn dừng bước đừng lại dõi về ô cửa sổ nơi Vũ Y ở.

Hắn vẫn thấp thoáng nhìn thấy bóng nàng.

Trong suốt một năm, hắn chỉ gặp được nàng một lúc ngắn ngủi, có bao nhiêu lời, đè nặng lên tim hắn, khiến hắn nảy sinh tình cảm thương tiếc, một tính ý nồng nàn.

Và cũng chính hắn, vì đã đẩy nàng vào thế đáng thương này mà lại càng thấy có lỗi.

Hắn hi vọng Vũ Y có thể gượng nổi, tin tưởng rẳng hắn nhất định sẽ quay lại.

Sau đó, hắn vội quay lưng đi nhanh về phía cửa bên phủ Tướng quốc.

Vừa ra khỏi cửa, hắn bất ngờ nhìn thấy một chiếc xe ngựa đang chờ sẵn tại đấy.

Bên cạnh là hàng trăm tên thị vệ cưỡi ngựa hộ tống.

Thấy Khánh An đi ra, cửa xe bỗng nhiên được kéo ra, lộ ra bộ mặt cười ngàn năm và chiếc mũi ta của lão Lý Lâm Phố, “Lý Tướng quân, đến phủ ta vì sao lại không đến gặp ta?”

Sự xuất hiện đột ngột của Lý Lâm Phổ nằm ngoài dự kiến của Khánh An.

Hắn vội chắn tay cười nói: “Sợ ảnh hưởng đến Tướng quốc nghỉ ngơi, tại hạ quả thật không dám quấy rầy!”

“Ta làm gì có thời gian nghỉ ngơi gì, nếu tướng quân không có việc gấp, có thể ngồi tán ngẫu cùng ta một lúc?”

“Tướng quốc đã mời, tại hạ sao dám từ chối?”

Chương 162: Tướng Quốc hối hôn

Lý Khánh An ngồi lên xe ngựa, xe từ từ đi về hướng chợ Đông.

Trong xe ngựa của Lý Lâm Phổ vừa rộng vừa tiện nghi, đây hiển nhiên là một thư phòng di động.

Gần sát của số còn có một chiếc bàn nhỏ, trên đấy bày đầy văn phòng tứ bảo, có một bên của cũng là một chiếc bàn nhỏ, hai bên được bày đệm ngồi.

Lý Khánh An cùng Lý Lâm Phổ đang ngồi mật đối mặt.

Trong xe còn có một tiểu thư đồng rót trà mời họ.

Lý Khánh An hớp một ngụm trà nóng cười nói: “Tướng quốc đây là đi đâu thế?”

“Hôm qua thân thể không khỏe, không ra khỏi nhà, hôm nay khá hơn, liền nghĩ là sẽ đi thị sát tình hình lễ Thượng Nguyên.”

“Tướng quốc phải bảo trọng sức khỏe!”

Lý Lâm Phổ than nhẹ, cười mếu nói: “Người già rồi, tinh lực không còn như trước,cũng dễ dàng bị ngả bệnh, không giống Tướng quân, đang tuổi thanh xuân thịnh niên, sau này Đại Đường giang sơn còn phải nhờ cậy vào bật hiền tài trẻ tuổi như tướng quân.”

“Tướng quốc nghĩ nhiều quá, người ta nói gừng càng già càng cay, nắm trong tay tất cả, điều khiển toàn cục, đâu thể thiếu Tướng quốc.

Tỵ chức ở bên Bắc Đình cũng không thể không có sự ủng hộ của Tướng quốc.”

“Ký thực cũng không có gì lớn lao, binh lực Bắc Đình không nhiều, lương thực một phần có thể tự cấp, lúc thuộc hạ ở An Tây đã biết Bắc Đình có vài mỏ đồng, không biết triều đình có thể phê chuẩn cho thuộc hạ khai thác,để cung ứng cho quân đội.

Ngoài ra, Bắc Đình đường xá xa xôi, việc vật tự quân dụng vật chuyển không tiện, tai hi vọng vật tư Quân khí giám cứng Trượng tác giám có thể mở chỉ bộ tại Bắc Đình, đế tự sản xuất vật tự quân dụng, để cung cấp cho An Tây và Bắc Đình.”

Đây chính là điều kiện Lý Khánh An đưa ra.

Phát triển tại Bắc Dinh , vấn đề lớn nhất chính là vật tư không đủ, cơ hồ phải trông chờ triều đình rót xuống.

Và nếu vì thế bị triều đình nắm cán thật bất lợi.

Hắn muốn khai thác mỏ luyện thép, muốn tự lực cánh sinh.

Đây đều là điều không phải không thế, nhưng phải có tiền đề, đó là được phép của triều đình, nếu không, hắn tự ý làm những việc này, sẽ bị nghi là mưu phản.

Còn những thứ thuộc về chính quyền này thật chất lại nắm trong tay Lý Lâm Phổ, chỉ cần lão phê chuẩn, liền có thể thực thi.

Lý Lâm Phổ gật đầu mỉm cười: “Ký thực triều định đương nghĩ sẽ kiến lập Trượng tác chỉ sứ ở An Tây, do Quân khí giám và Trượng tác giám mỗi bên phái năm trăm người thợ định cư tại An Tây, Thánh thượng cho ta an bài việc này.

Cuối năm năm ngoái, Cao Tiên Chỉ thượng thư yêu cầu xây tại Quy Tư, triều đình chưa chính thức chấp nhận, nếu Bắc Đình cũng có ý này...”

Lý Khánh An đại hi, may mà hắn kịp thời đề xuất, nếu không bị Cao Tiên Chỉ cướp đi cơ hơi này, hắn có hơi cũng không kịp.

Hắn vội cúi người thi lễ, biểu hiện ra vẻ tôn kính với thượng cấp mình, cười nói: “Bắc Đình so với An Tây điều kiện tốt hơn, người Hán cũng nhiều hơn, lại có đầy đủ sức người để tiến hành sản xuất quy mô lớn, xin Tướng quốc chấp thuận!”

Lý Lâm Phổ không trả lời, mà lão bỗng hếch mày lên cười nói: “Nghe nói hôm trước ngươi vừa qua phủ Vi Hoán à?

Làm thơ múa kiếm, tao nhã phong lưu, không tồi đấy chứ!”

“Do một người bạn của thuộc hạ mời đi, kỳ thực trưa hôm nay thuộc hạ cũng vừa ghé Vi phủ.”

Lý Lâm Phổ à một tiếng xong, không nói gì thêm.

Rất lâu sau, lão mới cười nói: “Bắc Đình khai quật mở cần tiền, phải bẩm báo Thánh thượng, ngươi có thể viết một tập tấu sớ, ta sẽ phe chuẩn trước.

Việc gia táng một lò rèn thép ở Bắc Đình xem ra vấn đề không lớn, còn vật Quân khí giám và Trượng tác giám chỉ sử rốt cuộc xây ở An Tây hay Bắc Đình, còn phải để bổn Tướng suy nghĩ thêm một hai hôm.”

Lý Khánh An biết lão muốn chờ đợi xem cử động của Thái tử đã, liền chấp tay cười nói: “Vậy cậy nhờ Tướng quốc cả, tỵ chức không làm phiền nữa, xin cáo từ!”

“Lý Tướng quân về đi!

Công ván nhậm chức Binh bộ đã được phê chuẩn, thêm năm ngày nũa, Tướng quân sẽ phải đến Bắc Đình nhậm chức!”

“Đa tạ tướng quân, tỵ chức đã chuẩn bị xong. ”

Lý Khánh An cáo từ,thư đồng Lý Lâm Phổ qua dọn dẹp bàn.

Hắn nhìn nhìn bóng hình Lý Khánh An, bỗng dưng phán: “Người này là một kẻ bạc hạnh.”

“Sao ứng ca nhi lại nói thế?”

Lý Lâm Phồ cười nói.

Thư Đồng bĩu môi: “Rõ ràng hắn đi từ trong viện Vũ Y cô nương ra, nhưng từ đầu chí cuối hắn đều không nhắc một câu về cô nương, không phải kẻ bạc hạnh là gì?”

Lý Lâm Phổ dõi theo bóng hình Lý Khánh an, đôi mi mắt rũ xuống của lão hơi nhắm, lão vẫn chăm chú nhìn, một ánh mắt mới lợi hại làm sao!

Phảng phất như muốn nhìn thấu tâm tư của Lý Khánh An, một lúc sau, lão mới cười nhạt nói: “Người này không phải bạc hạnh, ngươi không hiểu...”

nói đến đây, lão hạ lệnh với phủ xe: “Hồi phủ, mệnh Lý Tụ lập tức đến gặp ta!”

Lý Khánh An từ khi xuống xe Lý Lâm Phổ, phát hiện mình cách Khai Hóa phường không xa, hắn bèn cứng mấy tên thân binh đi vào trong phường, Chưa được vài trăm bước, đã gặp phủ đệ của Thôi Kiều.

So với Vi phủ tại phường Khúc Trì, Thôi phủ có phần khí thế hơn.

Đây cũng vì Thôi Kiều không phải bổn tông Thôi gia.

Thôi gia tự cổ đã là vọng tộc danh gia chốn Hà bắc, nổi tiếng nhất là Thôi gia Bác Lăng và Thôi gia Thanh Hà.

Trước mắt, Thôi giả bổn tông phủ trong Trường An tọa lạc tại Quang Lộc phường,do tiền Ngự sử đại nhân Thôi Lâm đã nghỉ hưu nắm quyền tộc trưởng.

Lý Khánh An đến trước của phủ Thôi Kiều, đang vừa định đưa danh thiếp lên, bỗng thấy trong phủ một nam tử trên dưới ba mươi, sắc mặt tự tin đi ra.

Hắn nhận ran gay đây chính là Thái thú Tứ Châu Thôi Bình, lão bằng hữu của mình.

“Thôi huynh!”

Lý Khánh An gọi to, nhanh chân bước lên.

“Hóa ra là Lý Tướng quân!”

Thôi Bình vừa vui vừa ngạc nhiên, vội thi lễ: “Lý Tướng quân, chúng ta lâu quá không gặp.”

Hai người thân mật vỗ vai hàn huyên, Lý Khánh An cảm thán nói: “Đúng rồi, từ lần trước chia tay Tứ Châu, đến đây đã gần một năm.

Chúc mừng Thôi huynh đã lên chức Thái thú.”

“Ôi!

Đấy không phải toàn nhờ phúc của Tướng quân cả thôi, sao, lúc nào đi Bắc Đình?”

“Năm ngày nữa, hôm nay cố đến thăm ngươi.”

Khánh An nhìn nhìn Thôi phủ cười nói: “Sao, vẫn chưa mua nhà ư?”

Thôi Bình hơi ngại ngùng hạ giọng nói: “Không giấu gì Tướng quân, ta đã mua nhà, ở Tân Xương phường, một trung trạch mười mẫu.

Hai hôm nay đương bận chuyển nhà, chuẩn bị chuyển nhà xong sẽ về Tứ Châu.”

Quả nhiên là địa phương vẫn béo bở hơn!

Làm quan một năm hơn đã có thể mua nhà.

Lý Khánh An cười cười chấp tay chúc mùng: “Năm mới mua nhà, chúc mùng Thôi huynh, Thôi huynh hiện có thời gian không?

Ta mòi huynh uống rượu.”

Vừa tậu được nhà, tâm trạng Thôi Bình vui vẻ vô cùng, hắn nghe Lý Khánh An nói thế vội gật đầu cười nói: “Lý Tướng quân mời khách, đủ không có thời gian vẫn phải đi.

Đi thôi!

Gần đây có một tửu tứ, đế ta dẫn tướng quân đi.”

Hai người đến một tửu tứ tên “Túy ông cư”cách Thôi phủ không xa.

Họ tìm một chỗ ngồi cạnh của sồ, một bình rượu vài món nhấm, Lý Khánh An rót đầy một ly cho Thôi Bình nói: “Phải nói thẳng, hôm nay ta tìm Thôi huynh là có một việc nhờ huynh giúp đỡ.”

“Để ta!

Để ta!”

Thôi Bình vội nhận lấy bình rượu rót đầy cho Lý Khánh An cười nói: “Lý Tướng quân không phải khách sáo, có việc chỉ cứ dặn dò, chỉ cần năng lực ta làm được nhất định sẽ làm.”

“Là thế này, lần trước ngươi nói với ta là, đường đệ của ngươi Thôi Mình trước lúc thành hôn lâm bệnh qua đời, để lại một vị hôn thê, đúng không?”

“Tướng quân đang nói đến nữ nhi của nhà họ Khương ư?

Không sai, kỳ thật nàng ấy đáng nhẽ phải ở Thôi gia, chỉ là do ngại uy thế của Lý Tướng quốc, nên mới để nàng ấy được ở nhà mẹ.

Lý Tướng quân sao tự nhiên nhắc đến việc này thế?”

Khánh An cầm ly rượu lên cười nói: “Không có gì, chỉ là ta và nàng lại tình chàng thiếp ý với một người bắng hữu thân của ta, hắn nhờ ta giúp đỡ việc này.

Nếu để Thôi gia chịu giải trừ hôn ước với nàng, không biết khả năng này lớn không?”

“Cơ hồ là không thể!”

Thôi Bình lắc đầu nói: “Đã bao nhiêu năm qua đi, nếu muốn giải trừ hôn ước, mấy năm trước đã hủy.

Bây giờ Thôi gia lại càng không thể để cho nàng được đi lấy người khác.

Đấy liên quan đến thanh danh nhà họ Thôi.”

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc, lại hơi: “Nếu ta trực tiếp đến tìm Thôi Thị lang, ngươi nghĩ có bao nhiêu phần khả năng?”

Thôi Bình phản ứng lại, hóa ra không phải là một người bạn của Lý Khánh An, mà đích thân bổn nhân hắn.

Trong đầu hắn bắt đầu nhanh chóng tính toán hết các khả năng có thể giúp Lý Khánh An được, nhưng tình hình trước mắt e rằng rất ư bất lợi cho Lý Khánh An.

“Lý Tướng quân, xem ra ngươi đến thật không đúng lúc.

Nếu sớm vài hôm, với thân phận Bắc Đình Tiết độ sứ của ngươi, đề xuất giải trừ hôn ước với bác cả ta hoặc may người sẽ nể mặt mà nhúng nhường, nhưng hiện tại, thì hơi khó!”

“Vì sao bây giờ lại khó?”

Thôi Bình thở dài: “Bay giờ Thôi gia ta vì vụ án Vi Hoán xảy ra nổi loạn.

Chiều nay tộc trưởng Thôi gia còn đặc cách đến tìm bác cả mắng cho một trận tơi tả, nói người dựa dẫm vào Dương gia đối đầu với Vi gia, bại hoại thanh danh trăm năm của Thôi gia, đồng thời cảnh cáo người, nếu còn dám cả gan làm việc gì nguy hại đến thanh danh, sẽ đuổi người ra khỏi Thôi gia.

Vì việc này, ta đoán người tạm thời không dám tùy ý giải trừ hôn ước.

Hơn nữa, giả trừ hôn ước còn phải lão tổ mẫu gật đầu mới được.

Hôn ước này năm xưa do người định, mà lão tố mẫu lại là người rất xem trọng thanh danh Thôi gia.”

Sự tình có vẻ không dễ dàng, nhưng Lý Khánh An vẫn muốn thử, liền nói: “Thôi huynh, việc này đủ thế nào, huynh cũng phải giúp ta một lần này.”

Thôi Bình nghĩ nghĩ một hơi liền nói: “Được thôi!

Tối nay ta sẽ nói chuyện của bác cả ta đã, xem có thể nghĩ ra cách gì từ đấy không.”

Lý Khánh An đứng dậy chấp tay cười: “Vậy trăm sự nhờ huynh!”

Thôi Bình quay về Thôi phủ, nhưng lại bất ngờ bắt gặp một chiếc xe ngựa trước của Thôi phủ.

Sau xe treo một chiếc lồng đèn, trên có ba chữ: “Tướng quốc Lý”.

Hắn kinh ngạc, Lý Lâm Phồ lại có thể đến tìm bác cà ư?

Hắn vội hơi gác của: “Có phải Lý tướng quốc đã đến?”

Gã lác đầu đáp: “Không phải tướng quốc,là đại công tử nhà tướng quốc.”

“Lý Tụ?”

Cặp mày của Thôi Bình đã chau lại, hắn đến làm gì thế này?

Trong thư phòng Thôi phủ, chủ nhân Thôi Kiều đương tiếp đãi trường tử Lý Lâm Phố, Trượng tac thiếu giám Lý Tụ.

Lý Tụ năm nay đã ngoài bốn mươi, , nhờ bóng của Lý Lâm phủ mà nhập sĩ làm quan, năng lực bình thường, có điều người tính khiêm tốtn, lại được hậu thĩnh vững chắc ở sau, vì thế con đường thăng quan của hắn vẫn khá thuận lợi, cứ một năm một năm qua đi, từ từ tăng dần, nhậm chức Trượng tác gián thiếu giám đã bốn năm.

Tháng tư tới, hắn sẽ tháng chức Quang lục tự khanh, chính thức đi vào giới cao quan của Đại Đường.

Lý Tụ phụng mệnh cha đến Thôi phủ thoái hôn, nhưng hắn quả thật nghĩ không thông, phủ thân vì sao lại chọn lúc này đến hơi hôn.

Bây giờ Thôi gia đang vì Thôi Kiều câu kết Dương gia mà đang có nói loạn, bây giờ lại đến thêm loạn, Thôi gia sẽ tan rã mất.

Thế hôn sự này còn có thể thoái thành công ư?

“Hôn thư của biểu muội cùng quý phủ đã qua đi năm năm, biểu muội ta cũn đến nay hai mươi mốt tuồi vẫn chưa gả chồng, nếu còn không gả chồng e rằng hơi khó.

Biểu muội bố mẹ đều không còn, chỉ có phủ thân là trưởng bối, nên phủ thânh mệnh ta đến quý phủ, hi vọng có thể giải trù hôn ước của biểu muội, mong Thôi thị lang thành toàn.

Các loại sính lễ, bọn ta sẽ trà lại đúng số lượng.

Trên mặt Thôi Kiều lập tức hiện vẻ khó xử.

Con dâu Thôi gia không thể tái giá, đây là quy cử của Thôi gia, đủ có là vọng môn góa cũng không được hơi hôn.

Điều này rất khiến lão khó xử!

Đối phương là do Lý Lâm Phổ phái đến, là Tướng quốc, Thôi Kiều hắn không đắc tội được.

Nếu là ngày thường, hôn ước này có muốn bỏ thi bỏ thôi, cứng lắm là giải thích một tiếng cùng tộc nhân, bị trách cứ vài câu, còn hơn là đắc tội Tướng quốc, nhưng chiều hôm nay tộc trưởng đã cảnh cáo lão.

Vì lão tự tiện đại diện Thôi gia kết mình với Dương gia đã làm cả tộc phẫn nộ.

Thôi Kiều thật sự lo lắng, nếu vì thêm việc hơi hôn mà bị trục xuất khỏi gia tộc, như thế chả phải được không hoàn mất à?

Trầm ngâm một lúc, lão vẫn chưa nghĩ ra đối sách.

Lúc này, ngón trỏ Lý Tụ gõ nhẹ lên hôn thư, cười nói: “Thôi thị lang, trước khi đến nay, phủ thân đã nói với ta, đây chỉ là một việc nhỏ, Thôi thị lang nhất định sẽ nhận lời, hơn nữa phủ thân còn chuẩn bị tiến cử Thôi thị lang là Công bộ thượng thư, gửi gấm trọng vọng vào Thôi thị lang.”

“Công bộ thượng thư” bốn chữ đã đập mạnh vào tim Thôi Kiều.

Đấy là chức bái tướng đấy!

Lòng lào kích động, lời răn đe của tộc trưởng cũng không còn quan trọng

Lão nghĩ nghĩ một lúc liền nói: “Hôn thư ta tạm thời thu lại, miệng ta đã chấp nhận hơi hôn, nhung việc này phải cho ta thời gian, xin hãy chuyển lời lại với Tướng quốc, ta tuyệt không để người thất vọng đâu.”

“Vậy đượclNếu Thôi thị lang đã nhận lời,thì ta sẽ nói phủ thân chờ đợi tin tốt lành từ phía thị lang! ”

Sau khi Lý Tụ cáo từ,Thôi Kiều lập tức cầm hôn thư lên.

Trầm ngâm suy nghĩ một hơi, việc này phải làm sao thuyết phục tộc dân đây?

Việc đến nước này, chỉ có thể đợi thêm một thời gian thôi.

Lão đứng lên vừa định quay về phòng, bỗng vang lên tiếng họ sặc ngoài của, một lão phủ nhân cầm chiếc long đầu trượng, đầu tóc bạc phơ.

Thôi Kiều hoảng quá vội thi lễ: “Hài nhi tham kiến mẫu thân!”

Lão phủ nhân chính là mẫu thân Lô thị của lã, là con gái xuất thân danh môn Lô thị, gả đến Thôi gia đã gần năm mươi năm.

Thôi Kiều là trưởng tử của người, Thôi lão phủ nhìn liếc nhìn hôn thư trên tay con, từ từ nói: “Trên tay con là cái gì thế?”

“Cái này...”

Trong lòng lão rung cầm cập, nhưng vẫn không dám nói dối, chỉ đành trơ mắt đáp: “Đây là hôn thư Tướng quốc cho đưa về, hi vọng có thể giải trừ hôn ước cùng Thôi gia.”

“Lý Tướng quốc!”

Thôi lão phủ nhân không hiểu hơi lại: “Thôi gia ta liên hôn với Lý Tướng quốc khi nào?”

“Bẩm mẫu thân, chính là con gái họ Khương chưa vào nhà của Thôi Mình.”

“Hóa ra là nàng ấy!”

Thôi lão phủ nhân hừ lạnh một tiếng: “Vậy thì liên quan gì phủ Tướng quốc? ”

Mồ hơi trên trán lão đã chảy ròng, việc này mẫu thân lão biết rất rõ, giờ lại còn cố tình hơi lại.

“Mầu thân, Lý tướng quốc...”

Lão còn chưa hết lời, đã bị lão phủ nhanh khoát tay cắt ngang, lạnh lùng hơi: “Ta chỉ hơi ngươi một câu, có phải ngươi sắp thăng quan không?”

“Mầu thân mình giám, hài nhi rất có khả năng thăng chức Công bộ thượng thư.”

“Nên ngươi đã nhận lời hơi hôn,đúng không?”

Trong mắt Thôi lão phủ nhân lại càng lạnh lùng hơn.

Thôi Kiều nghe ra, liền đánh liều nói: “Hái nhi quả thật đã nhận lời, hài nhi sắp nhập tướng rồi còn đâu!”

“Tên nghiệp chướng này!”

Thôi lão phủ nhân cầm trượng lên quất mạnh vào Thôi Kiều: “Thanh đủ trăm năm nay Thôi gia ta đều hủy trong tay ngươi hết rồi!”

Cùng lúc ấy, Thái tử Lý Hưởng cũng đến Hưng Khánh cung.

Theo nguyên kẻ hoạch tối qua của Lý Long Cơ là sẽ vi phục đủ đăng hơi, không ngờ Dương quý phi đột ngột ngã bệnh, không thể không bỏ kẻ hoạch đủ Chu Tước đại lộ đã đủ định bấy lâu.

Nàng nằm suốt một ngày, bệnh tình không những không khỏe hơn, mà còn ngày càng nghiêm trọng.

Lý Long Cơ cũng từ chối mọi yến tiệc, chỉ muốn toàn tâm chăm sóc bên cạnh nàng.

“Tam Lang, chàng còn có việc thì hay đi làm thôi!

Thiếp không sao cả, chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày sẻ khỏe ngay thôi!”

Lúc này, Dương Ngọc Hoàn nằm trong màn phủ dung, mới một ngày qua đi mà nàng tiều tụy nhiều, sắc mặt nàng trắng bệch, không còn vẻ long lanh trong suốt mọi khi, khóe mắt sâu húp, ánh mắt cũng không còn thần thái sinh khí mọi khi.

Giọng nàng yếu ớt, phải tập trung lắm mới nghe rõ.

Lý Long Cơ ngồi cạnh giường không ngừng vuốt ve bàn tay trắng nõn của nàng, trong lòng toàn sót thương.

Đêm Thượng Nguyên, nhà nhà hộ h65 đều ra khỏi nhà ngắm đèn, ái phi của người lại đồ bệnh, thậm chí cả đèn trong cung cũng không đi ngắm được.

Ngự y đã dặn tới lui là tuyệt không thể để quý phi gặp gió.

Người cười cười an ủi: “Hôm nay là ngày rằm tháng giêng, trầm cũng nên nghỉ ngơi, không có việc gì.

Trẫm sẽ ở bên cạnh quý phi.

Vừa rồi trầm đã hơi ngự y, nương tử gập phải phong hàn, cần điều dưỡng cấn thận chừng ba năm ngày, ắt sẽ khỏe lại.”

Dương Ngọc Hoàn trong lúc bệnh lại càng hiểu rõ hơn sự quan tâm chăm sóc hết mực của Lý Long Cơ, trong mắt nàng chứa chan một sự dịu dàng khó tả, một sự bao dung, và thâm tình, nàng mỉm cười nói: “Nhưng Tam Lang ở ngay bên cạnh thiếp, thiếp cũng đâu ngủ được, nên Tam Lang cứ đi nghỉ ngơi!

Hay không thì vào thư phòng đọc sách, hoặc đi đến thăm phi tử khác.

Bao nhiêu việc thế này, người đi nhanh đi!

Thiếp còn muốn ngủ một lát. ”

Lúc này, ngoài của là tiếng bầm báo của hoạn quan: “Điệu hạ, Thái tử điện hạ cầu kiến, nói là có việc quan trọng!”

“Tam Lang, mau đi gặp Thái tử đi, đứng vì thiếp là làm dỡ việc nước nhà.”

Lúc Long Cơ không biết vì sao Thái tử lại đến, chỉ đứng lên cười nói: “Được thôi!

Nương tử phải nghỉ ngơi, trẫm đi một lát lại về.”

Chương 163: Vủ y quyết định

Trong phòng khách của phủ Tướng quốc.

Thôi lão phủ nhân đang ngồi chỉnh trang nghiêm túc, phía sau bà có mấy người con cháu Thôi gia đang đứng, Lý Lâm Phổ không ra mặt, mà là tỷ tỷ ở goá ở nhà của Lý Lâm Phổ Lý Đại Nương ngồi cùng, cũng vậy, mấy đứa con Lý Lâm Phố cũng đứng ở phía sau, ở một đầu bên kia đang ngồi là nhân vật chính của chù đề hôm nay Khương Vũ Y, thân thể của nàng khá yếụ ớt, thị nữ Ngọc Nô ở một bên dìu nàng.

Trên bàn ở trước mặt Thôi phủ nhân đặt quyến hôn thư đã ngả vàng, nét mặt Thôi lão phủ nhân không chút cảm xúc, những lời cần nói bà đã nói hết, tiếp theo chỉ chờ sự tò bày của Lý gia.

Lý Đại Nương là chỗ dựa lớn nhất của Vũ Y ở Lý gia, vẫn luôn tội nghiệp và chiếu cố Vũ Y.

Bà kiên quyết ứng hộ Vũ Y từ hôn, nhưng thái độ ngoan cố của Thôi gia đã lảm cho bà nảy lửa trong lòng, bà kiềm chế phẫn nộ trong lòng nói: “Lão phủ nhân, nếu Vũ Y thật sự là con dâu của Thôi gia, thì chúng tôi thật cũng không thể nói gì hơn.

Nhưng thực tế là Vũ Y vẫn chưa gả cho Thôi gia, còn chưa thực hiện lễ cưới, nếu chồng của nó cũng đã bệnh vong trước lúc cưới, ta cho rằng thoái đi mối hôn sự này cũng là có thể, không chỉ là có thể, hơn nữa rất bình thường.

Giống như con út của nhà Hoa Châu Thứ sử Hoàng sứ quân đã mất trước ngày cưới, Hoàng gia là chù động giải trừ hôn ước với nhà gái, cho nhà gái một cơ hơi cưới lại, đây là lẽ thường tình của con người, Thôi gia tại sao lại phải khác biệt với người ta?

Hơn nữa Vũ Y đã thù tiết năm năm, nàng cũng đã thực hiện đầy đủ trọn vẹn tiết nhân nghĩa của mình.

Bây giờ Vũ Y đã hai mươi mốt tuồi, nếu còn không xuất giá, nàng cả đời này e là sẽ phải một mình trông phòng trống rồi.

Lão phủ nhân, ta trước giờ luôn nghĩ Thôi gia là danh môn thế gia, phải xét tình xét lý thấu đạt hơn những người bình thường mới đúng chứ, tại sao những điều ta nghe thấy trông thấy, lại là hoàn toàn trái ngược?”

Một tràng lời lẽ sắc bén của Lý Đại Nương trước mặt Thôi lão phủ nhân lại chẳng dậy được tí sóng nào.

Bà chống một gậy thật mạnh xuống đất, lạnh như băng nói: “Tâm trạng bảo vệ người của mình của Lý Đại Nương ta có thể hiếu được, nhưng Thôi gia sở dĩ danh môn mấy trăm năm, chính là ở chỗ quy cũ nghiêm khắc, quy cũ Thôi gia là không thoái hôn.

Ta hôm nay đến chỉ muốn nhắc lại hai việc, trước hết thoái hôn là không thể nào, Vũ Y nếu đã hứa hôn cho Thôi gia thì nó vĩnh viễn là con dâu của Thôi gia.

Chúng tôi vốn dĩ cũng đã suy nghĩ đến sự thuận tiện của nó, cho phép nó ở nhà mẹ ruột.

Nhưng ta nghe nói nó chưa được Thôi gia cho phép, đã tự ý đi ra ngoài gãy đàn, còn giành được một danh hiệu 'Cầm tiên', Vũ Y, có phải là vậy không?”

Trong sảnh đường nhất thời dậy lên một sự xáo động nhỏ, không chỉ có con cháu Thôi gia kinh ngạc sứng sờ, mấy đứa con của Lý Lâm Phố cũng cảm thấy vô cứng kinh ngạc, thì ra ‘Cầm tiên’ nức danh kinh thành đã lâu lại chính là Vũ Y, tất cả ánh mắt đồng loạt nhìn về phía nàng.

Lúc này, trên mặt Vũ Y vì phẫn nộ mà nhuốm màu đỏ ửng.

Nàng trước giờ vẫn nghĩ rằng bản thân mình không thể từ hôn là do không ai nói giúp nàng, nhưng bây giờ nàng mới hiểu được, thì ra Thôi gia căn bản là chẳng hề có lòng thoái hôn, chỉ kháng khăng muốn cho nàng cô quạnh sống khổ quãng đời còn lại của cuộc đời.

Vì cái gọi là danh đủ gia tộc, mà lại muốn bắt mình làm vật hiến tế. cô độc khổ sở năm năm trời mà chẳng có được chút đồng cảm và thấu hiểu nào của Thôi gia, bây giờ lại ngang nhiên chỉ trích nàng đi ra ngoài đánh đàn.

Bọn họ muốn làm gì?

Chẳng lẽ phải để nàng trở thành xác sống, đem nàng nhốt ở trong phòng cô đơn già cỗi cả đời, bọn họ mới thỏa mãn, mới phủ họp với quy cũ Thôi gia của bọn họ sao?

Phẫn nộ làm cho thân thể của nàng run lên nhè nhẹ, nàng ngầng đầu lên nói: “Đúng vậy, ta quả là đã từng gãy đàn ở Lê Viên biệt viện, đó là vì kỷ niệm mẫu thân của ta, chẳng lẽ ta đánh đàn kỳ niệm mẫu thân cũng phạm phải vương pháp sao?

Hay là phạm vào gia pháp của Thôi gia các người?”

“Vũ Y cô nương, Thôi gia chúng ta có quy cũ, người trong phủ chưa được sự đồng ý của gia tộc, không được phép công khai xuất đầu lộ diện, cô nương nếu đã là người Thôi gia, thì hãy tuân thù quy củ của Thôi gia, nếu Lý phủ đã quản không được ngươi, thì đợi lát nữa ngươi hãy theo ta trở về đi!”

“Ta không đi thì sao!”

Vũ Y phẫn nộ tới cực điểm, giờ phút này nàng đã hoàn toàn mất đi sự trầm tĩnh và điềm đạm ngày thường, sự chán chường và nói bi thương tích tụ trong năm năm ở giây phút này phun trào ra.

Nàng cố hết sức đứng lên, lớn tiếng nói với Thôi lão phủ nhân: “Hãy cho Thôi gia và quy củ Thôi gia của các người xuống chầu quỷ đi!

Ta là con gái của Khương gia, từ nay về sau, ta và Thôi gia không có tí quan hệ nào nữa!”

“Ngọc Nô, chúng ta đi!”

Nàng vịn lấy Ngọc Nô, hai người chậm rãi rời khỏi đại sảnh.

Trong sánh im lặng như tờ, không khí trở nên vô cùng ngại ngùng, một lúc sau, Thôi lão phủ nhân hừ một tiếng thật mạnh, lạnh lùng nói: “Chỉ dựa vào mấy câu nói đó của nó, bắt nó đi gặp quan cũng không có vấn đề gì.”

Bà lại nói với Lý Đại Nương: “Ta yêu cầu Lý tướng quốc lập tức đưa nó đến Thôi gia ngay, không có vấn đề chứ?”

Bà cố ý nhấn mạnh hai chữ 'Tướng quốc', Lý Đại Nương âm thầm thở dài, cho đủ trong lòng bà cũng vô cùng bất mãn, nhưng Vũ Y là con dâu Thôi gia, Lý phủ không có lý do gì để cự tuyệt, bà bèn nói: “Lão phủ nhân vừa rồi cũng thấy rồi đó, Vũ Y vẫn còn đang bệnh, chỉ bằng chờ một hai ngày, đợi bệnh tình của nàng tốt hơn một chút, Thôi phủ mới đến đón nàng đi, được chứ?”

Thôi Bình cùng đi theo bên cạnh nói với Thôi lão phủ nhân: “Tổ mẫu, Thôi gia chúng ta là người thấu tình đạt lý, chỉ bằng để nàng dưỡng bệnh cho khỏe hẵng đến đón nàng đi.”

Thôi lão phủ trứng mắt nhìn Thôi Bình, không biết hắn vì sao lại nhiệt tình như vậy, bà đẩy hôn thư về phía trước, nói: “Thôi gia tuyệt đối sẽ không từ hôn.

Thôi được!

Nể mặt Lý tướng quốc, chúng ta đợi thêm ba ngày nữa, ba ngày sau Thôi gia sẽ tự khắc đến viếng của đón người.”

Vũ Y trở về căn phòng của mình, trong ngày hôm nay, sự chán chường trong tình cám và sự tàn khốc của số phận đã đau khổ dày vò trái tim của cô nương này.

ốm đau làm cho cơ thể của nàng gần như là không thể ngồi dậy, nhưng nổi uất ức nhục nhã nhói tim và cơn giận đối với Thôi gia làm cho nàng cầm cự được.

Hai mắt nàng dán chặt vào phía ngoài của sổ, ngồi trước của sổ không chút động đậy, mặt như tờ giấy trắng.

“Cô nương, chúng ta đi cầu xin lão gia lần nữa đi!”

Ngọc Nô nhỏ giọng nói: “Ngài đủ sao cũng là Tướng quốc!

Hãy nhờ ngài nói với Thôi gia một chút, đế cho cô nương ở lại.”

“Ngọc Nô, chừng ta thu dọn đồ đạc.”

“Cô nương...

đang nói gì?”

“Thu dọn đồ đạc, chúng ta rời khỏi Trường An!”

Trong mắt Vũ Y toát ra một niềm kiên định chưa từng có.

Ngọc Nô trong lòng trở nên hoảng loạn.

Đi!

Nàng chưa bao giờ nghĩ tới, trên người các nàng không một xu dính túi, lại không thân không thích, hai thiếu nữ ốm yếu như các nàng có thể đi đâu được?

Ngay cả bữa cơm tối hôm nay còn lo chưa đặng, thậm chí cả tiền thuê xe ngựa còn không có nữa là.

Nàng liếc trộm cô nương một cái, nàng kỳ thật còn nghĩ ra một nói để tới, nhưng ngặt nổi nàng làm sao cũng không mở miệng được.

“Cô nương, chỉ bắng... chỉ bằng chúng ta đi tìm Lý tướng quân đi!”

Ngọc Nô cuối cùng vẫn lấy đủ dũng khí, nhưng Vũ Y lại kiên quyết lắc đầu, làm cho Ngọc Nô vừa mới dâng lên hy vọng lại rơi vào núi băng.

Đúng lúc này, trong sân nhà bỗng nhiên vọng đến một tiếng ho khan, tiếng nói của Lý Lâm Phổ xuất hiện trong sân: “Vũ Y, ta muốn nói chuyện với cháu một chút, được chứ?”

“Cậu, mời cậu vào!”

Vũ Y sửa sang lại xiêm y một chút, rồi uống một ngụm nước, đề tâm trạng kích động phẫn nộ của mình bình lắng trở lại, nàng đi xuống lầu, Lý Lâm Phố đã đứng ở trước của.

Nàng vội vàng thi lễ: “Cậu!”

Lý Lâm Phổ quan sát một chút phòng của Vũ Y, mười năm nay hắn vẫn là lần đầu tiên đi vào căn phòng này, trong phòng bày trí đơn sơ thậm chí còn không bẳng phòng hạ nhân, có thể thấy cuộc sống mười năm nay của Vũ Y cũng không phải là những ngày tháng dễ dàng gì, đủ sao cũng là cháu gái ngoại của mình, trong lòng hắn không khỏi có chút áy náy.

“Vũ Y, ngồi xuống đi!”

Hắn xếp bằng ngồi xuống, Vũ Y cũng từ tốn ngồi xuống phía đối diện, Ngọc Nô dâng một ly trà: “Lão gia, mời uống trà!”

Lý Lâm Phổ gật đầu, hắn trầm ngâm một chút bèn nói: “Ta tới là muốn nói với cháu, Thôi gia nhất định phải đón cháu trở về, ta cũng không còn cách nào.”

Vũ Y lặng thinh, thật lâu sau, nàng buồn bả cười nói: “Cháu hiểu!”

Lý Lâm Phổ mỉm cười nói: “Nhưng mà trước khi đi Thôi phủ, cháu có thể đi tảo mộ cha mẹ trước, nếu ta nhớ không lầm, mộ cha mẹ cháu hẳn là ở Quảng Châu!

Từ Trường An đi đến đó, trước lễ Thanh minh chắc chắn là kịp tảo mộ cho cha mẹ, Thôi gia không lời nào để nói nữa.”

Nói xong, hắn lấy ra một cái bọc nhỏ, đặt lên bàn, đẩy về phía trước mặt Vũ Y, cười nói: “Đây là sáu mươi lạng vàng lá và một miếng ngọc bài của ta, vàng lá là tiền đi đường của cháu, ngọc bài là cho quan phủ xem, gặp được khó khăn gì, trực tiếp tìm đến quan phủ, không ai dám thờ ơ với cháu.

Ngoài ra, ta cho Lão Trung Đầu đi cùng cháu, hắn theo ta đã ba mươi năm, rất mực trung thành với ta, trên đường có thể chăm sóc cháu.”

Vũ Y lẳng lặng nhìn cái bọc trước mắt, nàng hiểu ý của cậu, tảo mộ chẳng qua là cái cớ, cậu thựa ra là để nàng cao bay xa chạy.

Vũ Y dập đầu cho Lý Lâm phủ một cái thật mạnh, nước mắt rưng rưng nói: “n tình của cậu, Vũ Y sẽ ghi nhớ mãi trong lòng.”

Lý Lâm Phổ thở dài nói: “Ta đường đường là Hữu tướng quốc, mà lại cũng chỉ có thể bày ra hạ sách này, nói ra chỉ thêm hổ thẹn!

Vũ Y, cháu đêm nay đi ngay, dọc đường bảo trọng!”

Hắn đứng dậy rồi đi ra ngoài, lúc đi tới trước của, hắn lại dừng bước, quay lại cười nói: “Lý Khánh An cháu cũng đừng quá trách hắn làm gì, là ta lấy cháu để làm giao dịch với hắn, hắn không chịu đi theo ta, mới phớt lờ cháu đi, tha thứ cho hắn nhé!”

Lý Lâm Phổ vừa cười vừa lắc đầu, rồi xoay người đi khỏi.

Vũ Y ngơ ngác đứng ở trước của, câu nói cuối cùng của cậu giống như một tia sét đánh trứng nàng, nàng bỗng nhiên nhớ tới lời nói của Lý Khánh An nói với nàng: 'Vũ Y cô nương, rất nhiều chuyện không phải đơn giản như cô nương nghĩ, tin là không lâu, cô nương sẽ hiểu được nổi khổ của tại hạ, Vũ Y cô nương, ta nhất định sẽ đến tìm cô nương lần nữa.'

Nàng mềm nhũn người ngả vào cửa, khẽ thở dài một tiếng, trong lòng tràn ngập nổi thất thểu mất mác vô tận.

Ngay đêm hôm đó, một chiếc xe ngựa lén lút đi ra phủ Tướng quốc, trong tiếng cười hân hoan của hơi đèn Nguyên Tiêu rời khỏi Trường An, biến mất trong màn sương đêm tăm tối.

Ba ngày sau, Thôi gia tới đón Vũ Y, câu trả lời của phủ Tướng quốc lại là: Vũ Y đi tảo mộ cho cha mẹ, sau này sẽ trực tiếp trở về Khương gia, chẳng còn có chút liên quan gì đến Lý phủ nữa.

Tết Nguyên Tiêu vừa qua khỏi, đấu tranh giữa đông cung và Dương Chiêu bắt đầu tiến vào giai đoạn gay gắt, đã là chuyện cả triều đều biết.

Thái tử kiên trì Vi Hoán làm việc theo quy tắc triều đình, tuy rằng là đề bạt cháu, nhưng cũng không trái luật, không nên có tội, còn Dương Chiêu cuối cùng cũng nhảy ra từ sau tấm rèm, bẩm báo với Lý Long Cơ rằng Vi Mình làm quan thất đức, căn bản là không có tư cách để được đề bạt, Vi Hoán tuy rằng làm theo trình tự từng bước đề bạt, nhưng những quan viên có tư cách hơn Vi Mình có cả khối người, Vi Hoán tại sao lại không đề bạt, đây hiển nhiên là tín nhiệm người vì tư lợi.

Bàn nhân Vi Hoán cũng ra mặt giải bày, tuy rằng kiểm tra đánh giá mấy năm của Vi Mình đều là tầm trung trung, nhưng hắn làm quan cẩn trọng, không có chỗ thất đức

Trải qua mấy phen biện luận, tất cả tiêu điểm đều dần dần tập trung trên người Vi Mình, hắn rốt cuộc là người như thế nào?

Bởi vì hắn đã trên đường tiến kinh, buổi chiều ngày mười bảy tháng giêng, Lý Long Cơ hạ chỉ, triệu Vi Mình vào cung yết kiến.

Trung thư tỉnh, trên bàn Lý Lâm Phổ bày ra ý chỉ trong cung vừa truyền đến, Lý Long Cơ phải lập tức triệu kiến Vi Mình đối chất, thánh chỉ không phải từ Hàn lâm phát ra, mà là ban phát thông qua Trung thư tỉnh, cần Trung thư tinh và Môn hạ tinh mỗi bên đóng một con dấu đại ấn mới có hiệu lực.

Hắn vừa nhận được tin mới nhất, Vi Mình đã tới Hàm Dương, theo lộ trình bình thường, hắn đêm nay hẳn là tá túc ở dịch trạm Tam Kiều (tức 3 cây cầu, gồm Thái Bình kiều, Cát Lợi kiều và Trường Khánh kiều).

Mấu chốt chính là hôm nay đã chập tối, Lý Lâm Phổ trầm tư một lát, bèn đem ý chỉ giao cho Trung thư xá nhân Lưu Thông nói: “Ý chỉ này mọi người thương nghị thêm một chút, soạn thảo lại rồi giao cho ta.”

Một ý chỉ triệu kiến người là không có gì cần thương lượng cả, Lưu Thông là tâm phúc của Lý Lâm Phổ, hắn hiếu được ý của Tướng quốc, tấu Chương này phải giữ lại một khoảng thời gian rồi mới phát đi.

“Ty chức đi triệu tập các xá nhân thương nghị ngay.”

Lưu thông vội vàng đi ngay, Lý Lâm Phồ khoát tay, gọi một tên thị vệ đi lên, nói khẽ với hắn nói: “Ngươi đi làm một chuyện...”

Sau nửa canh giờ, hơn mười người áo đen hộ tống một chiếc xe ngựa sặc rỡ, rời khỏi thanh lâu nổi tiếng Trường An 'Yêu Hoa Phường' chạy như bay về phía ngoại thành.

Đúng như phán đoán của Lý Lâm Phổ, bởi vì sắc trời đã tối, nhân vật mấu chốt Vi Mình trong vụ Vi Hoán liền ngủ lại ở dịch trạm Tam Kiều.

Vi Mình năm nay khoảng ba mươi tuổi, dáng người tầm trung, tướng mạo bình bình, hắn là trưởng tử của anh họ Vi Tế của Vi Hoán, Vi Tế từng nhậm chức Thái tử Trung xá nhân, chiếu theo lệ chế Đại Đường, đứa con cả của hắn Vi Mình bèn được sự phò trợ gia tộc, thụ quan ích Châu Đông Dương huyện thừa (địa vị ở trong huyện chỉ thấp hơn huyện lệnh, trách nhiệm chù yếu là quản lý việc văn thư, nhà kho), đây là chức tiểu quan tòng bát phẩm, bởi vì năng lực có hạn, đã làm bốn năm quan, biếu hiện bình bình, vẫn chưa được thăng

Năm ngoái sáu tháng cuối năm, thúc phủ của hắn ích Châu Thái thú Vi Hoán đưa hắn lên làm ích Châu Thương tào Tham quân sự, trở thành quan tòng thất phẩm.

Tuy rằng đã tháng quan, nhưng Vi Mình cũng không xem trọng lần tháng quan này lắm, thúc phủ của hắn là Thái thú ích Châu, không thăng chức cho mình, còn tháng chức cho ai nữa?

Hơn nữa chỉ là lên một cấp, làm hắn trong lòng cũng có chút bất mãn.

Năm ngày trước Vi Mình được ích Châu Trưởng sử Thôi Viên phái đến làm việc trong kinh, hắn suốt chặng đường cứ từ từ mà tới, sau khi trời tối hắn đã đến dịch trạm Tam Kiều.

Tính ra thì, cách kinh thành còn có ba mươi dặm, khi đến được kinh thành thì có lẽ đã đóng của thành rồi, thêm vào đó dịch thừa phục vụ đặc biệt tận tâm, Vi Mình liền quyết định ở lại dịch trạm tá túc một đêm, sáng sớm mai mới tiếp tục vào kinh làm việc.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, dịch thừa Trương Tam Hổ đã dọn ra một bàn toàn đồ ăn ngon, lại mua thêm năm sáu cân rượu ngon, nhiệt tình khoản đãi Vi Mình.

“Nào!

Vi tham quân, ta kính ngài thêm một ly, ngài nhất định phải nể mặt ta mà uống đi.”

Trương Tam Hồ bộ dạng cao lớn thô kệch, nhưng khẩu khí lại vô cùng khiêm tốn, hắn trái một câu tham quân, phải một câu danh môn Vi gia, nịnh đến Vi Mình cứ lâng lâng.

Trong lòng hắn thực sự khinh thường hạng người như Trương Tam Hồ, nhưng trò vỗ ngọt của Trương Tam Hổ lại quá tốt, làm cho hắn cũng không khỏi tâm sự giải bày cùng Trương Tam Hổ.

Rượu đã uống được hai bình, Vi Mình tật cũ lại tái phát, hắn ngứa ngáy cồn cào trong lòng, liền thấp giọng hơi nói: “Trương dịch thừa, đêm nay không biết có thể tìm một kỹ nữ giúp ta được không?”

“Ái chà!

Sao Vi tham quân không nói sớm?”

Trương Tam Hổ vỗ đùi một cái thật mạnh, cười tinh quái nói: “Thật là trùng họp, dịch trạm của ta vừa lúc có một danh kỹ Trường An, biệt danh là Lạc Mai, nàng là về Hàm Dương thăm người thân, nếu Vi tham quân đồng ý, ta sẽ xe dây cho, đêm nay đảm bảo Vi tham quân phong lưu khoái lạc!”

Hắn chần chờ một chút lại nói: “Chính là tiền thịt khá mắt, một đêm phong lưu phải mười quan tiễn.”

Vi Mình mừng rỡ, lập tức nói: “Tiền không là vấn đề, chỉ cần hầu hạ được tốt, ta tăng gấp đôi!”

Hắn tinh trùng lên não, nhưng lại không nghĩ tới dịch trạm tại sao lại có kỹ nữ?

Trương Tam Hồ híp mắt nở nụ cười, tên Vi Mình quả nhiên là tên háo sắc, hắn lại đồ một chén rượu cười nói: “Vi tham quân ngồi một chút, ta đi mời Lạc Mai cô nương đến.”

Vi tham quân đi ra ngoài, lát sau, của mở, một làn gió thơm phả vào mật, chỉ thấy một cô gái trẻ tuổi mặc một chiếc váy sa màu lục, nàng xinh đẹp yểu điệu, nét mặt đa tình, nàng thướt tha ngồi xuống, giơ ra các ngón tay ngọc đã sơn đỏ thắm hết các móng, cầm bình rượu lên rót cho mình một ly rượu, một đôi mắt đào hoa long lanh liếc mắt đưa tình nhìn hắn, trong mắt đầy vẻ khêu gợi mời mọc.

Nàng giơ ly rượu lên, tay áo dài vuột xuống, lộ ra một đoạn cánh tay ngọc ngà tuyết trắng, nàng nũng nịu thẹn thùng nói: “Vi tham quân, nô gia kính ngài một ly.”

Vi Mình nuốt một ngụm nước miếng, hồn bay phách lạc nhìn vào người thiếu nữ xinh đẹp ở trước mắt, nhưng lại không nghe thấy nàng nói gì.

“Hai người uống rượu, ta không quấy rầy!”

Trương Tam Hồ cười hắc hắc đóng của lại, nhưng lại rón ra rón rén trèo lên nóc nhà, từ một khe nứt lèn nhìn vào trong phòng, trong phòng thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng khúc khích nói cười, tiếng mời rượu tới tấp của thiếu nữ xinh đẹp, khoảng nửa canh giờ sau, đèn trong phòng tắt đi, hai người lên giường đi ngủ.

Rạng sáng ngày hôm sau, Vi Mình vẫn còn chưa rời khỏi giường, danh kỹ Lạc Mai đem hết mọi ngón nghề, quấn chặt lấy hắn trên giường.

Lúc này, mấy con ngựa từ xa chạy tới, trên ngựa là vài quan viên truyền chỉ, bọn họ chạy tới trước dịch trạm, Thị ngự sử Hàn Thanh dẫn đầu cao giọng hơi: “ích Châu Thương tào Tham quân sự Vi Mình có ở đây không?”

Dịch thừa Trương Tam Hổ lập tức tiến lên căm giận nói: “Vị Vi tham quân này thật là quá thế, tối hôm qua gọi kĩ nữ đến dịch trạm, tiếu nhân nói dịch trạm không cho phép gọi kỹ nữ, hắn lại nói hắn là con cháu Vi gia, mắng ta nói xẳng, hiện tại hắn vẫn còn đang lang chạ với kỹ nữ.”

Nét mặt của Thị ngự sử Hàn Thanh lập tức sa sầm lại, hắn ra hiệu mắt một cái với tùy tùng, hai gã tùy tùng chạy vội đi vào, lát sau trong phòng truyền đến một tiếng thét chói tai của đàn bà, tùy tùng của hắn đi ra nói: “Vi Mình quả thật đang gọi kỹ nữ, bây giờ say be bét, không thể lĩnh chỉ.”

Hàn Thanh hừ một tiếng thật mạnh: “Thật sự là cả gan làm loạn, bệ hạ còn đang chờ hắn yết kiến, hắn lại dám chiêu gọi kỹ nữ ở dịch trạm.”

Hắn quay đầu ngựa lại, chạy gấp về hướng thành Trường An.

Trong Đại Đồng Điện, hơn mười trọng thần đang chờ Vi Mình yết kiến, lúc này, Thị ngự sử Hàn Thanh vội vàng đi vào, khom người nói: “Bệ hạ, ích Châu Thương tào Tham quân sự Vi Mình ở dịch trạm Tam Kiều chiêu kỹ trác táng, đến nay say rượu chưa dậy, không thể đến yết kiến bệ hạ.”

Lý Long Cơ nhất thời giận tím mặt.

“Bình” một tiếng vang to, hắn vỗ một chưởng trên bàn, cắn răng nói: “Hay cho một con cháu Vi gia không thất đức!

Hay cho một sự thăng tiến công bẳng!”

Hắn ánh mắt nhướng lên, nhìn chằm chằm thái tử Lý Hanh nói: “Hiện tại con còn gì đề nói?”

Lý Hanh cà khuôn mặt đỏ bứng, hắn vội vàng quỳ xuống nói: “Nhi thần chỉ là vì Vi thái thú kêu oan, thực sự không biết Vi Mình là người như vậy.”

Vi hoán cũng trắng bệch hết cả mặt, quỳ xuống, run giọng nói: “Thần dừng người mà không kiếm tra, có tội!

Xin bệ hạ xử phạt.”

Dương Chiêu bên cạnh mừng rỡ, không ngờ lại xuất hiện sự biến chuyển như vậy, hắn không khỏi mừng như được nở hoa trong lòng, tiến lên khom người nói: “Bệ hạ, thần làm quan ở Kiếm Nam, thực sự hiểu rõ nhân phẩm của tên Vi Mình này, cho nên thần mới ứng hộ buộc tội của Thôi trưởng sử, bây giờ sự thật rành rành, xin bệ hạ xử phạt!”

Lý Long Cơ hừ một tiếng, mặt lạnh lùng nói: “Vi Mình lúc công vụ chiêu kỹ ở dịch trạm, thất trách thất đức, cách chức của người này, vĩnh viễn không dùng đến, ngừng việc làm quan dựa vào quan hệ gia tộc của Vi thị, về phần Vi Hoán, không thích họp tiếp tục làm Thái thú ích Châu nữa, miễn đi chức Thái thú ích Châu của hắn, điều nhiệm sang châu khác, thăng tiến ích Châu trưởng sử Thôi Viên làm Thái thú ích Chẩu.”

Lý Hanh âm thầm thở dài, lần này Vi gia lại tiếp tục gánh chịu sự đả kích, mình tồn thất nghiêm trọng, không ngờ hắn lại bại dưới tay Dương Chiêu, hắn liếc Dương Chiêu một cái, thấy hắn đắc ý ngạo nghễ liếc nhìn mình, hắn không khỏi cắn ráng một cái, 'Họ Dương kia, hãy chờ xem!'

“Tam Lang, chàng còn có việc thì hay đi làm thôi!

Thiếp không sao cả, chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày sẻ khỏe ngay thôi!”

Lúc này, Dương Ngọc Hoàn nằm trong màn phủ dung, mới một ngày qua đi mà nàng tiều tụy nhiều, sắc mặt nàng trắng bệch, không còn vẻ long lanh trong suốt mọi khi, khóe mắt sâu húp, ánh mắt cũng không còn thần thái sinh khí mọi khi.

Giọng nàng yếu ớt, phải tập trung lắm mới nghe rõ.

Lý Long Cơ ngồi cạnh giường không ngừng vuốt ve bàn tay trắng nõn của nàng, trong lòng toàn sót thương.

Đêm Thượng Nguyên, nhà nhà hộ hộ đều ra khỏi nhà ngắm đèn, ái phi của người lại đồ bệnh, thậm chí cả đèn trong cung cũng không đi ngắm được.

Ngự y đã dặn tới lui là tuyệt không thể để quý phi gặp gió.

Người cười cười an ủi: “Hôm nay là ngày rằm tháng giêng, trầm cũng nên nghỉ ngơi, không có việc gì.

Trẫm sẽ ở bên cạnh quý phi.

Vừa rồi trầm đã hơi ngự y, nương tử gập phải phong hàn, cần điều dưỡng cấn thận chừng ba năm ngày, ắt sẽ khỏe lại.”

Dương Ngọc Hoàn trong lúc bệnh lại càng hiểu rõ hơn sự quan tâm chăm sóc hết mực của Lý Long Cơ, trong mắt nàng chứa chan một sự dịu dàng khó tả, một sự bao dung, và thâm tình, nàng mỉm cười nói: “Nhưng Tam Lang ở ngay bên cạnh thiếp, thiếp cũng đâu ngủ được, nên Tam Lang cứ đi nghỉ ngơi!

Hay không thì vào thư phòng đọc sách, hoặc đi đến thăm phi tử khác.

Bao nhiêu việc thế này, người đi nhanh đi!

Thiếp còn muốn ngủ một lát. ”

Lúc này, ngoài của là tiếng bầm báo của hoạn quan: “Điệu hạ, Thái tử điện hạ cầu kiến, nói là có việc quan trọng!”

“Tam Lang, mau đi gặp Thái tử đi, đừng vì thiếp là làm dỡ việc nước nhà.”

Lúc Long Cơ không biết vì sao Thái tử lại đến, chỉ đừng lên cười nói: “Được thôi!

Nương tử phải nghỉ ngơi, trẫm đi một lát lại về.”

Chương 164: Thiên nhược vô tình

Mười sáu tháng giêng, trời vừa tờ mờ sáng, hơn mười viên kỵ binh lướt nhanh như gió hướng về phía mình Đức Môn lao nhanh tới, cuốn lên một luồng không khí đánh tan sự yên lặng lúc sương sớm, Minh Đức Môn đã mở, từ xa xa, binh lính gác thành thấy vô số kỵ binh lao vút đến.

Sợ đến mức lao ra ngoài mấy chục bước hô to: “Dừng lại!

Dừng lại!”

Chiến mã giảm tốc độ chậm lại, một gã hiệu úy gác cổng thành quát hỏi trước: “Người nào ra khỏi thành?”

Lý Khánh An ghìm chặt chiến mã lại nói: “Ta là Lý Khánh An ở Bắc Đình, có việc gấp cần ra ngoài thành, mong rằng có thể cho đi!”

Hiệu úy chắp tay với lòng kính trọng và ngưỡng mộ nói: “Thì ra là Lý sứ quân.”

Hắn vẫy tay và ra lệnh nói: “Cho đi!”

Dân chúng ở trước cửa thành đều lánh sang một bên, nhường ra một lối đi cho bọn hắn, Lý Khánh An ôm quyền nói: “Đa tạ các vị hương thân!”

Hắn thúc ngựa một cái, chiến mã phóng vào dưới cửa thành, nháy mắt liền xông ra khỏi cửa thành.

Lý Khánh An vào tối hôm qua trước khi cửa phường đóng lại, nhận được thư của phủ tướng quốc, Vũ Y bị Thôi gia bức bách, đã rời khỏi tướng quốc phủ đi Lĩnh nam, trong lòng hắn lập tức nóng như lửa đốt, các nàng thân gái thế cô mà đi Lĩnh nam xa xôi ngàn dặm như vậy, hắn ngay đêm hôm qua liền muốn đuổi theo, tiếc rằng cánh cửa phường đã đóng, hắn lo lắng suốt một đêm.

Sắc trời mới vừa sáng rõ, hắn liền dẫn hơn mười viên thân binh mau chóng đuổi theo đến đây.

Ra khỏi thành Trường An, bọn họ lại phóng nhanh được hơn mười dặm, đi tới một chỗ ngã ba đường chia thành ba hướng gồm hướng đông hướng nam hướng tây, từ Trường An đến Lĩnh nam có ba con đường, một là đi đường biển, đến Dương Châu đi lên thuyền, giương buồm đi xa, hai là đi đường bộ, từ Kinh Tương sau khi qua sông đi Dự Chương , sau đó đến Lĩnh nam; ba là đi kết hợp đường thủy và đường bộ, chính là đi đất Thục, đến Ích Châu lên thuyền qua sông Mân Giang, chuyển đến Trường Giang, tới Cửu Giang sau đó lại đi đường bộ xuống phía nam.

Vũ Y cụ thể đi tuyến đường nào thì Lý Khánh An không biết, hắn ghìm ngựa lại nhìn xung quanh một lát, ven đường là một cái trấn nhỏ, ngay phía đối diện ngã ba đường có một tiệm cơm nhỏ, hắn giục ngựa đến trước tiệm cơm, một gã tiểu nhị đi ra chào đón: “Các quân gia muốn ăn cơm sáng hả?”

“Ta tới hỏi ngươi, đêm qua có hai cô nương mặc áo trắng đến nơi này của ngươi không?”

“Có!

Tối hôm qua có hai cô nương mặc áo trắng đi ngang qua, các cô nương ấy ngồi được trong chốc lát, đi cùng các cô nương ấy, còn có một lão nhân râu bạc, bọn họ đang bàn chuyện đi Lĩnh nam, người mà khách quan tìm có phải là bọn họ không?”

Lý Khánh An mừng rỡ, vội hỏi: “Các cô nương ấy đi con đường nào thế?”

“Lão nhân lúc sắp ði còn lặng lẽ để lại lời nhắn, nói là nếu có người tìm bọn họ, thì nói là bọn họ qua Tử Ngọ cốc đi đất Thục rồi.”

Tuy rằng việc lão nhân để lại lời nhắn làm người ta kỳ quái, nhưng Lý Khánh An đã không lo lắng được nhiều như vậy nữa, hắn quay đầu ngựa lại, rồi chỉ hướng nam nói: “Mau đi Tử Ngọ cốc!”

Hơn mười viên binh lính đi theo hắn, cùng nhau hướng về phía Tử ngọ cốc phi nước đại mà đi.

Tử ngọ cốc là một con đường nhỏ từ Trường An vượt qua Chung nam sơn, cách phía nam Trường An khoảng trăm dặm, toàn bộ chiều dài là hơn sáu trăm dặm, là con đường tắt thông từ Trường An sang Hán Trung, thời tam quốc, đại tướng Ngụy Diên Lũ của nước Thục từng hướng Chư Cát Lượng ra một nước cờ lạ rằng dùng con đường Tử Ngọ cốc chiếm lĩnh Quan Trung, nhưng chưa được tiếp nhận.

Thời kỳ thịnh đường, Tử Ngọ cốc liền trở thành con đường chủ yếu mà dân chúng Quan Trung và Hán Trung lui tới.

Quanh năm suốt tháng, thương lữ người đi đường liên miên không dứt, mảnh đất trong cốc cũng xây dựng không ít dịch trạm và khách điếm, dành cho lữ khách lui tới nghỉ chân.

Lúc trời chạng vạng tối, một chiếc xe ngựa chạy đến dừng trước một ngôi miếu lớn, ngôi miếu tự này gọi là Hương Tích tự, nơi này đã cách xa đường cái quan đến hai dặm, đây là con đường nhỏ đến Tử Ngọ cốc.

Phía xa là dãy Chung nam sơn nguy nga trùng điệp, thế núi hiểm trở, như một con rồng lớn màu xanh nằm vắt ngang trên bình nguyên Quan Trung, cắt đứt con đường từ Quan Trung về phía nam, đồng thời cũng trở thành bức bình phong thiên nhiên chiến lược của Quan Trung.

Tinh thần của Vũ Y vẫn không được tốt lắm, nhìn về phía Trường An càng lúc càng xa, trong lòng nàng tràn ngập nổi bơ vơ và bi thương, từ nhỏ đến lớn, nàng vốn chưa hề rời khỏi Trường An lấy một bước, bây giờ nàng lại phải xa xứ, bước trên một con đường mà nàng cũng không biết điểm dừng của nó sẽ là ở đâu, nàng muốn đi tảo mộ cha mẹ, nhưng mà cha mẹ nàng lưu đày đến nơi nào của Lĩnh nam đây?

An táng ở nơi nào?

Nàng hoàn toàn không biết gì cả, còn sau đó thì sao?

Tảo mộ xong nàng nên đi đến nơi nào đây?

Nàng lại càng thêm mờ mịt, nàng phảng phất như một con thuyền nhỏ trôi dạt trên đại dương mênh mông, nàng đã không còn nắm được vận mệnh của bản thân mình rồi.

Có lẽ nàng sẽ đi đến một cái trấn nhỏ, bình yên lặng lẽ sống hết quảng đời của nàng, nhìn cánh cửa của Hương Tích tự.

Vũ Y lại không khỏi nghĩ tới Từ n tự, nghĩ đến chuyện lúc trước Lý Khánh An đích thân đánh một chiếc xe ngựa tới đón nàng đi dâng hương, trong lòng Vũ Y lại xuất hiện hình ảnh khỏi ngô của Lý Khánh An, bờ vai rộng lớn của hắn dường như có thể thay nàng chống cả một mảng trời, giờ khắc này, ôi nàng khát vọng biết bao Lý Khánh An sẽ tìm đến nàng!

Lúc này, Trung thúc vội vàng từ trong miếu tự đi ra.

Phía sau đi theo hai vị tăng nhân, trung thúc cười nói với Vũ Y: “Vũ Y cô nương, thúc đã sắp xếp ổn cả rồi, mời theo thúc đến đây đi!

Trong tự có phòng khách, có thể cho chúng ta nghỉ tạm.”

“Thôi được!”

Vũ Y thấy vùng này có chút hẻo lánh, bốn phía chỉ có một ngôi chùa này, liền gật đầu nói: “Ngọc Nô, chúng ta đi xuống đi!”

“Nữ thí chủ xin mời!”

Tăng nhân dẫn chủ tớ ba người đi vào một gian nhà, nơi này là phòng khách của chùa, tựa vào bức tường phía sau, bên cạnh có cánh cửa sau có thể ra khỏi chùa, gian phòng có vẻ hơi cũ kỹ, có thể thấy rằng rất ít người ở tại đây.

Bọn họ đi vào trong gian nhà, trên cây khô trong gian nhà “Quạ!

Quạ!” bay lên mấy con quạ đen, càng làm cho sắc trời hoàng hôn nửa tối nửa sáng thêm thê lương bội phần.

“Các vị thí chủ xin cứ tự nhiên!

Miếu nhỏ lương gạo không đủ, không thể cung cấp thức ăn chay, thật có lỗi!”

Hai vị tăng nhân nói qua loa hai câu, liền vội vàng lẻn đi rồi, trong gian nhà nhỏ có bốn năm căn phòng trống, phần lớn đều đã rất lâu không có người ở” trong phòng phủ đầy tro bụi, giấy trên cửa sổ cũng rách nát cả rồi, gió đêm đập vào cửa sổ vang lên bộp!

Bộp!

Góc tường phía sau cửa mạng nhện che kín cả.

Bọn họ tìm một vòng, khó khăn lắm mới tìm được một gian phòng hơi sạch sẽ một chút, đây là căn phòng mà một vị thư sinh năm trước ở trọ trong này để học bài, thư sinh đã đi rồi, trung thúc đốt lên một ngọn đèn dầu, đốm lửa to như hạt đậu của ngọn đèn đốt sáng căn phòng lên, trong căn phòng miễn cưỡng có thể ở được.

Ít nhất cửa sổ vẫn còn nguyên vẹn, trên cái giường trống rỗng cũng không có nhiều tro bụi lắm.

“Cô nương đi nghỉ ngơi trước đi, thúc đi lấy đệm chăn cho các cô nương, trong xe ngựa còn có một chút lương khô, cô nương ráng chịu đỡ một đêm trước, nghe nói phía trước cách đây năm mươi dặm có một thị trấn, giữa trưa ngày mai, chúng ta mới nghỉ ngơi cho khỏe hơn.”

Vũ Y thở dài, áy náy nói: “Trung thúc, thật sự vất vả cho thúc rồi.”

“Cô nương đừng nói như vậy, đây là mệnh lệnh của lão gia, thúc tự nhiên sẽ tận tâm tận lực chăm sóc cho cô nương, mời cô nương đi nghỉ ngơi, thúc đi lấy đồ.”

Trung thúc đi rồi, lúc này Ngọc Nô đã chà lau giường sạch sẽ, đỡ Vũ Y ngồi xuống, nàng suốt dọc đường rất ư lo lắng, lúc này nàng cũng đã hết nhịn được thấp giọng hỏi: “Cô nương, chúng ta thật sự phải đi Lĩnh nam sao?”

“Vậy muội nói không đi Lĩnh nam đi nơi nào?

Tệ lắm thì tam tổ gia của ta ở Lĩnh nam cũng làm một chức quan nho nhỏ vậy!

Trừ người ra, ta làm gì còn có người thân nào nữa?”

“Nhưng mà cô nương không phải từng nói tam gia hận nhất là cha của cô nương sao?

Cô nương đi đến đó người ta sẽ nhận cô nương sao?

Hơn nữa nghe nói Lĩnh nam nóng ẩm lại nhiều chướng khí.

Sức khỏe của cô nương yếu như vậy lặn lội đường xa mà đi như thế, làm sao mà chịu đựng được, cô nương, tuy rằng tảo mộ cha mẹ đó là lòng hiếu thảo, nhưng muội nghĩ nếu họ biết cô nương ngàn dặm xa xôi chạy tới, họ ở dưới nơi cửu tuyền cũng sẽ bất an, cô nương, nghe muội một lời, chúng ta tạm thời không đi Lĩnh nam.”

Vũ Y cũng có chút dao động, dù rằng tảo mộ cha mẹ là nguyện vọng từ nhỏ của nàng, nhưng bi thương buồn rầu như vậy mà đi Lĩnh nam, nàng cũng lo lắng sức khỏe của mình không chịu đựng được, nàng trầm tư giây lát, bèn nói: “Như vậy đi!

Chúng ta ở thành đô mấy tháng trước, ta có thể đi cầm viện đánh đàn, dạy vài học trò, đợi cho sức khỏe của ta trở nên tốt hơn một chút, thời tiết ấm áp rồi, chúng ta lại đi Lĩnh nam.”

Ngọc Nô cúi đầu nói: “Cô nương, ý của muội muốn nói là, chúng ta đi Bắc Đình đi!”

“Muội lại như thế nữa rồi, ta không phải đã nói với muội rồi sao?

Đừng nhắc lại chuyện này nữa.”

“Cô nương, cậu tướng quốc không phải đã nói với cô nương sao?

Không thể trách Lý Khánh An, thật ra muội biết hắn thật sự rất thích cô nương, nghe nói cô nương bị bệnh, gấp đến độ hắn chẳng nói lời nào, liền tới xem cô nương, nhưng cô nương lại, lại đem tiểu cầm trả lại cho hắn, cô nương, muội van xin người, đi tìm hắn đi!”

“Được rồi, đừng nói nữa!”

Lòng Vũ Y rối như tơ vò, nói: “Ngươi đi mang cầm lại đây cho ta, ta muốn đàn một chút.”

Ngọc Nô không còn cách nào, thở dài một tiếng, đành đi lấy cầm, lát sau, trong phòng khách truyền đến một tiếng đàn du dương, tiếng đàn như tố như khóc, tỉ tê nói về một người con gái yếu đuối đơn côi và vận mệnh trớ trêu của nàng, dần dần, tiếng đàn thay đổi, biến thành một khúc “Tây Ban Nha bi thương”, làn điệu bắt đầu trở nên trào dâng.

Vũ Y quá chú tâm chìm đắm vào bên trong làn điệu, ở trong sâu thẳm nội tâm của nàng tràn ngập sự đấu tranh không muốn đầu hàng trước số phận.

Đột nhiên.

“Tính!”

Một tiếng, tiếng đàn im bặt và ngưng hẳn.

Vũ Y chậm rãi đứng lên, nàng hết sức chăm chú lắng nghe cái gì đó.

“Cô nương, làm sao vậy?”

Vũ Y nắm chặt lấy nàng, khẩn trương hỏi: “Ngọc Nô, muội có nghe hay không, lục huyền cầm, muội nghe được tiếng đàn đó không?”

Ngọc Nô lắc đầu, nói: “Cô nương, nhất định là cô nương đã nghe lầm, muội cái gì cũng không nghe thấy.”

“Không đúng!

Là tiếng của đàn sáu dây.”

Vũ Y xoay người vội vàng chạy tới phía sau gian nhà, ngọc Nô vội vàng kêu nàng lại: “Cô nương, trời đã tối rồi.”

Nhưng Vũ Y đã đi xa, ngọc Nô cười khổ một tiếng, đuổi theo, cô nương ngoài miệng không muốn nhắc tới Lý Khánh An, nhưng khi nghe được một chút động tình của hắn, liền cái gì cũng không quan tâm tới nữa rồi.

Gian nhà của nhóm người Vũ Y ở nằm kế cửa sau, phía sau của ngôi chùa là một mảng núi rừng, có một con đường nhỏ thông ra đường cái quan, trời đã tối hẳn rồi, bên ngoài chùa tối đen như mực, thấp thoáng có thể nhìn thấy hình dáng của núi rừng, gió đêm đang thổi vào núi rừng, phát ra tiếng vang đơn điệu.

Vũ Y ngẩn ngơ đứng trên các bậc thang đá vắng vẻ ở ngoài cửa chùa, nhìn vào khu rừng âm u cách đó không xa, trong lòng cảm thấy cực kỳ bơ vơ và trống trải khiến nước mắt của nàng trào ra, ngọc Nô không dám quấy rầy nàng, liền lẳng lặng đứng ở bên trong cánh cửa mà đợi chờ.

Một mình Vũ Y đứng ở ngoài cửa chùa, đứng đó, đứng yên thật lâu, trăng sáng đã mọc lên rồi, ánh trăng như lụa mỏng xuyên thấu qua các nhánh cây, soi xuống khuôn mặt của người con gái xinh đẹp lẻ loi này, nàng rốt cuộc cũng ức chế không được nổi bi thương trong lòng, úp mặt lên tấm bia đá khóc thút thít.

Đột nhiên, một loạt tiếng đàn từ trong rừng cây truyền lại, rất rõ ràng như vậy, ngay cả Ngọc Nô cũng đều nghe thấy được, nàng dừng bước, khe khẽ hô lên một tiếng kinh ngạc.

Vũ Y chậm rãi ngẩng đầu, nàng quá đỗi sửng sốt nhìn về phía rừng cây, nàng đã nhìn thấy rồi, Lý Khánh An từ trong rừng cây đi ra, hắn ôm lục huyền cầm, hết sức chăm chú mà tấu lên bản nhạc “Tây Ban Nha bi thương”, thỉnh thoảng ngẩng đầu, nhìn nàng một cách đầy yêu thương, trên gương mặt đang tươi cười, đó là một niềm vui sướng khi lâu ngày mới gặp lại.

Trên gương mặt Vũ Y còn vương nước mắt, nhưng ánh mắt của nàng sáng rực lên, tựa như thiêu đốt một ngọn lửa nồng cháy của sự sống, làm cả gương mặt nàng cũng rực sáng hẳn lên, nàng ngơ ngác nhìn Lý Khánh An đang từ từ đến gần, nàng đang nằm mơ sao?

Hắn đang ở ngay trước mắt mình.

Ngọc Nô len lén đóng cửa sau lại, trong nháy mắt đóng cửa đó, nàng vui mừng đến nhảy dựng lên, bụm miệng lại, sợ mình thốt ra thành tiếng, nàng nắm lấy chân váy liền hướng gian nhà nhỏ chạy tới, nàng muốn nói cho Trung thúc biết, họ không cần phải đi Lĩnh nam nữa rồi.

Tiếng đàn ngưng hẳn rồi, Lý Khánh An đứng ở trước mặt Vũ Y, nhìn người con gái nhu nhược mà xinh đẹp này, trong lòng hắn tràn ngập một tình yêu trìu mến.

Vũ Y ngơ ngác nhìn Lý Khánh An, luồng sức mạnh chống đỡ nàng suốt một thời gian dài đến nay bỗng chốc tan biến mất rồi, nàng cảm thấy mỏi mệt vô cùng, thậm chí còn chưa kịp nói một câu nói, bèn trước mắt tối sầm lại, mềm nhũn ra ngã vào trong lòng Lý Khánh An.

Chương 165: Trước đêm xuất phát

Ngày sắp đi Bắc Đình càng lúc càng gần, các tướng sĩ dưỡng thương tại Thiện Châu cũng đều đã lần lượt tới kịp Trường An, chuẩn bị cùng nhau đến Bắc Đình, lúc sắp xuất phát thì luôn gặp trăm ngàn sự việc phát sinh, hai ngày nay Lý Khánh An bận bịu đến nỗi chân không dính xuống đất, hắn đến Bắc Đình đi nhậm chức, không phải tay không mà đi, mà là phải đem theo một lượng lớn quân nhu phẩm và vật dụng.

Đi bộ binh lấy tư liệu, đi Thái Thương và Tả Tàng (là một trong những quốc khố thời cổ, vì ở vị trí phía tà, nên gọi là Tà Tàng; Đời Đường Tả Tàng là nơi cất giữ tiền, gốm sứ, thuế tô dịch trong ) lĩnh tiền và lương thực, đi Quân Khí Giám chuẩn bị binh khí lều trại, còn phải sắp đặt dân phu xe ngựa, mặt khác, việc thành lập Quân Khí Giám và Giám chi Sứ tại Bắc Đình cũng đã được duyệt rồi, Thiếu Phủ tự cũng đồng ý xây dựng một lò đúc tiền tại Bắc Đình.

Thứ này thứ nọ, tất cả mọi việc đều phải qua một tay hắn xử lý, cho dù có các thuộc hạ như Sầm Tham, Vương Xương Linh có thể hỗ trợ, nhưng chỉ có việc làm thủ tục liền ở các bộ, tự cũng đủ làm cho hắn mệt mỏi vì xã giao.

Buổi sáng hôm nay, Lý Khánh An chạy tới Hưng Khánh cung, trước ngày xuất phát, Lý Long Cơ cũng có nói mấy câu phải dặn dò hắn.

Vừa tới Hưng Khánh cung, hắn mới được báo, Thánh Thượng còn chưa có vào triều, hắn đành phải kiên nhẫn chờ đợi ở bên ngoài Đại Đồng điện, lúc này, hắn thấp thoáng nghe thấy một tiếng hừ nhạt, tìm đến ngọn nguồn, thì thấy ở phía sau một cây cột phía bên kia đại điện có một người đàn ông trung niên vô cùng to béo đang ngồi đó, khuôn mặt bí đỏ đặc trưng đó, hai con mắt nhỏ và dài, đó không phải là An Lộc Sơn thì còn là ai nữa?

“Thì ra là An Soái!”

Lý Khánh An đi lên trước chắp tay cười nói: “Đã lâu không gặp rồi, Khánh An cũng không biết An Soái lại ở Trường An.”

Hai ngày nay tâm trạng của An Lộc Sơn thật sự rất tồi tệ, quân sư Nghiêm Trang không rõ sống chết ra sao, lại phải bồi thường cho Dương gia một món tiền rất lớn, việc này cũng đành thôi vậy, nhưng A Bố Tư hôm trước lại phái người đến nói, cấp dưới của hắn đã quen với cuộc sống ở Sóc Phương, đều từ chối đi U Châu, hắn cũng bất lực, chỉ đành tạ ơn ý tốt của hắn An Lộc Sơn thôi.

An Lộc Sơn biết rõ là hắn lấy cớ, nhưng cũng không thể làm gì được, cũng không có người để mà bàn bạc, đành phải nén nỗi khổ trong lòng, hắn cũng là ngày mai quay về Phạm Dương, hôm nay đến chào từ biệt Thánh Thượng, không ngờ vừa lúc chạm mặt với Lý Khánh An.

An Lộc Sơn xem thường Lý Khánh An dữ lắm, trước đây lúc hắn dẫn quân đánh trận, thì Lý Khánh An chỉ sợ là còn đang nghịch bùn đất ấy chứ!

Hiện giờ lại làm đến Bắc Đình tiết độ phó sứ, tay nắm đại quyền của quân Bắc Đình, gần như là ngang hàng với hắn An Lộc Sơn rồi còn gì, làm cho trong lòng hắn cực kỳ khó chịu, thấy Lý Khánh An lại gần chào hỏi với hắn, hắn lạnh lùng liếc nhìn Lý Khánh An một cái, nhưng không thèm để ý tới hắn.

Đúng lúc này, trong điện vang đến một tiếng chuông, đó là tiếng báo hiệu Lý Long Cơ vào triều bắt đầu xử Lý chính vụ rồi, xa xa có hoạn quan cao giọng hét: “Thánh Thượng có chỉ, tuyên Bắc Đình tiết độ phó sứ Lý Khánh An yết kiến!”

“Cái gì!”

An Lộc Sơn giận tím mặt, hắn sáng sớm đã tới rồi, Thánh Thượng lại đòi gặp Lý Khánh An trước, địa vị của hắn An Lộc Sơn Chẳng lẽ còn không bằng một hậu bối người mới.

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Nếu Thánh Thượng muốn gặp Khánh An trước, vậy Khánh An đây xin thất lễ, xin An Soái đừng gấp hãy đợi một chút vậy.”

Hắn bước nhanh đi vào ngự thư phòng.

An Lộc Sơn nhìn theo bóng dáng của hắn, hận đến nghiến răng ken két, thù mới hận cũ cùng tràn ngập trong lòng, hắn nện một quyền mạnh bạo lên trên cây cột, thấp giọng mắng: “Lý Khánh An, ngươi hãy đợi đấy!”

Lý Long Cơ quả thật là cố ý gặp Lý Khánh An trước, thật ra cũng không phải Lý Khánh An quan trọng hơn An Lộc Sơn, mà là hắn vừa mới biết được việc giết Đổng Diên Quang chính là An Lộc Sơn gây nên, làm trong lòng hắn thật sự rất căm tức.

Phản ứng trước tiên của hắn đó là An Lộc Sơn là thay Khánh vương ra tay, giết Đổng Diên Quang diệt khẩu, cái chết của Đồng Diên Quang không quan trọng, quan trọng là An Lộc Sơn và Khánh vương thông đồng với nhau, làm cho Lý Long Cơ nảy sinh sự cảnh giác, hắn biết Khánh vương dã tâm bừng bừng, một lòng muốn thay thế ngôi vị của thái tử, như thế cũng rất bình thường, các triều đại trước cũng đều là như thế cả, chỉ cần Khánh vương biểu hiện nổi trội xuất sắc, có lẽ hắn sẽ cho đứa con cả một cơ hội, nhưng hắn không thể dễ dàng tha thử việc thân vương và ngoại phiên cấu kết, điều đó có nghĩa là thân vương có khả năng nắm giữ quân đội, khi đó người bị uy hiếp không chỉ có thái tử, mà là ngôi vị hoàng đế của hắn.

Chỉ vì Lý Long Cơ không có chứng cớ, hơn nữa An Lộc Sơn cũng là một viên đại tướng mà hắn tín nhiệm, hắn liền quyết định tạm thời cảnh cáo An Lộc Sơn, tiếp kiến Lý Khánh An trước đó chính là để thể hiện sự bất mãn đối với việc tự ý giết chết Đổng Diên Quang của An Lộc Sơn.

“Thần Lý Khánh An tham kiến ngô hoàng bệ hạ!”

Lễ tham kiến của Lý Khánh An làm đứt luồng suy nghĩ của Lý Long Cơ, hắn nhìn người thanh niên trẻ oai hùng lẫm liệt trước mắt này, ở trên người hắn hình như nhìn thấy được hình ảnh thời tuổi trẻ của chính mình, Lý Long Cơ vừa cười vừa gật đầu nói: “Lý tướng quân khởi hành vào ngày mai à?”

“Đúng ạ!”

“Thế thủ tục của các bộ tự đều làm xong cả rồi chứ?”

“Hồi bẩm bệ hạ, trên cơ bản đều đã làm xong cả rồi.”

Lý Long Cơ đang nghịch trên tay ngọc sư tử dùng để chặn giấy, hắn trầm ngâm một lát liền cười nói: “Lý tướng quân làm sao lại đắc tội với quắc quốc phu nhân vậy?

Nàng mấy lần nói với trẫm rằng ngươi hoang dâm phóng đãng, ngày đêm ra vào chốn trăng hoa, trẫm cảm thấy được, nàng đối với ngươi có thành kiến rất sâu đấy!”

Trong lòng Lý Khánh An thầm thở một hơi dài, khom người nói: “Thần cũng không biết vì sao lại đắc tội với quắc quốc phu nhân, có lẽ là chuyện con gái của Hàn Quốc phu nhân lần trước, thần đã không có nhận lời chẳng, nhưng việc ra vào chốn trăng hoa chỉ sợ là quắc quốc phu nhân đã nhầm lẫn rồi, thần chưa bao giờ bước vào các nơi giáo phường thanh lâu nào cả.”

“Thời gian nhàn hạ đi đến các nơi giáo phường thanh lâu thư giãn một chút trẫm cũng không phản đối, nhưng mà phải có chừng mực, không nên vì việc đó mà lầm lỡ bổn phận công việc của chính mình.”

Lý Long Cơ nhẹ nhàng bâng quơ mà nói một câu.

Rồi không hề nhắc đến việc của Dương Hoa Hoa nữa, hắn vừa cười nói: “Nhưng mà nói đi phải nói lại, quý phi của trẫm thật sự rất thích ngươi, thường xuyên ở trước mặt trẫm nói tốt cho ngươi, thật là thú vị, tỷ muội các nàng ấy, hoặc là khinh thường ngươi, hoặc là hận ngươi tận xương, hoặc là đặc biệt thích ngươi, Lý tướng quân, ngươi và Dương gia hình như rất có duyên phận đấy!”

Nói đến này, Lý Long Cơ nhìn thẳng Lý Khánh An, chậm rãi nói: “Thật ra con gái hàn quốc phu nhân lần trước không tồi, dịu dàng thùy mị, trẫm cũng rất thích, ngươi vì sao không thích?

Phải biết rằng kết thân với Dương gia rồi, đối với tiền đồ của ngươi có lợi rất lớn.”

Lý Khánh An kiên quyết lắc đầu, cất cao giọng nói: “Thần chỉ nguyện vì bệ hạ mở rộng bờ cõi, để cho cái tên Thiên Khả Hãn uy chấn tứ di để đổi lấy tiền đồ.”

“Nói hay lắm!”

Lý Long Cơ vỗ tay cười to, không ngừng khen: “Đây mới là bản sắc của đại trượng phu.”

Hắn bước nhanh đi đến bên bức tường, soạt một tiếng kéo màn che tường ra, lộ ra một bức bản đồ An Tây rộng lớn, hắn nhặt lên thanh gỗ chỉ vào Nam Chiếu nói: “Sau trận chiến Thạch Bảo thành, tiêu điểm mà trẫm chú ý đến đó là hai nơi, một là Nam Chiếu, nam Chiếu mạnh lên.

Phảng phất có ý cấu kết với Thổ Phồn, một khi hai nhà liên thủ, sẽ có sự uy hiếp rất lớn đối với đất Thục, cho nên trẫm lệnh cho Dương Chiêu trấn giữ Kiếm nam, giải quyết tình thế ngày càng lớn mạnh của Nam Chiếu.”

Thanh gỗ của hắn lại di chuyển qua Bắc Đình và An Tây, tiếp tục nói: “Tiếp theo đó là An Tây.

Sau cuộc chiến Thạch Bảo thành, sự uy hiếp của Thổ Phồn đối với Hà Tây Lũng Hữu giảm đi, mục tiêu kế tiếp của trẫm, chính là khôi phục quân trấn Toái Hiệp, khôi phục sự ánh hưởng của Đại Đường ta đối với Lĩnh Tây.”

Lý Long Cơ đặt thanh gỗ xuống, lại ngồi trở lại vị trí, hắn trầm tư một lát, liền khẽ thở dài một hơi nói: “Trung Tông Thần Long năm thứ hai, quân Đại Thực thực hiện một cuộc tiến công quy mô vào Lĩnh Tây, Chiêu Võ Chư Hồ liên tiếp cầu cứu triều đình, nhưng lúc đó Thổ Phồn đang cùng Đại Đường trở mặt, triều đình không rảnh tay lo cho phía tây này, đành phải hỗ trợ người Đột Kỵ Thi đến đối kháng với Đại Thực ở phía đông này, tiếc rằng người Hồ không có khả năng, hơn mười năm qua, đất Chiêu Võ đã đánh mất hầu như không còn, điều này cũng là một nỗi đau trong lòng của trẫm, trẫm hy vọng một ngày nào đó mà trẫm còn sống, có thể khôi phục sự khống chế đối với Tây Vực như thời Thái Tông, đó cũng là nguyên nhân mà trẫm đem Bắc Đình giao cho ngươi, trẫm hy vọng ngươi có thể sử dụng nhuệ khí của tuổi trẻ mở rộng bờ cõi hướng tây, không nên giống như Phu Mông Linh Sát chỉ biết khư khư giữ thành mà thôi, như vậy, trẫm không thích.”

Lý Khánh An khom người nói: “Thần nguyện làm ngọn đao mở mang bờ cõi cho bệ hạ, đem cờ rồng của Đại Đường sớm ngày cấm trên Toái Hiệp thành!”

“Tốt lắm!”

Lý Long Cơ lấy ra một quyển tấu Chương , cười nói: “Đây là một quyển tấu Chương mà Cao Tiên Chi viết gửi tới, nói đất đai của quân đội An Tây gia tăng, lương thực đầy đủ, yêu cầu gia tăng số lượng quân lính người Hán cho An Tây, trẫm và chính sự đường đã bàn bạc rồi, An Tây không thể so với Lũng Hữu, ở An Tây chiêu mộ binh lính bắt buộc phải gia tăng các hộ quân dời về phía tây, hai năm này Hà Đông, Hà Nam liên tục gặp thiên tai, cuộc sống người dân khốn khổ, có thể ở hai nơi này chiêu mộ cho An Tây Bắc Đình mỗi nơi một vạn hộ quân, như vậy binh lực của An Tây sẽ tăng lên đến ba vạn bốn ngàn người, binh lực Bắc Đình thì lên tới ba vạn, ngoài ra, trẫm đã đồng ý đề nghị của Lý tướng quốc, từ hai giám quân khí mỗi nơi chuyển năm trăm hộ thợ rèn đến Bắc Đình, đồng thời cho phép Bắc Đình khai thác mỏ đúc tiền, làm cho Bắc Đình phồn vinh hẳn lên, hấp dẫn càng nhiều người Hán dời về phía tây hơn, chỉ cần số lượng người Hán đạt tới con số nhất định, sự khống chế của Đại Đường ta đối với Tây Vực sẽ tăng mạnh lên rất nhiều, đây là kế phát triển lâu dài.”

Lý Khánh An yên lặng gật gật đầu, hắn bỗng nhiên nhớ tới đời sau thực hiện việc mở mang đối với Tân Cương, thật ra nghìn năm qua.

Sách lược của triều đình trung ương đối với Tây Vực cũng đều là xuyên suốt nhất quán, gia tăng số lượng người Hán ở An Tây Bắc Đình, quyết sách này của Lý Long Cơ là rất chính xác.

Lý Khánh An ở trong cung ăn cơm trưa, rồi mới rời khỏi Hung Khánh cung, thấy thời gian đã đến buổi chiều, hắn đi tới Độc Cô phủ lúc nào không hay, mấy ngày nay không chỉ Minh Nguyệt không có tin tức, ngay cả Minh Châu cũng không có đến tìm hắn, có thể là đêm đó xem đèn lồng hai tỷ muội về nhà quá muộn, các nàng đã bị trách phạt, nhưng ngày mai hắn đã phải rời khỏi Trường An rồi, bất luận như thế nào cũng phải gặp Minh Nguyệt một lần.

Trước cửa Độc Cô phủ lạnh lẽo vắng vẻ, phụ thân của Minh Nguyệt đã quay về Dương Châu rồi, tổ phụ Độc Cô Thích vào triều chưa về, Lý Khánh An đi lên bậc thang, lấy ra một danh thiếp đưa cho người gác cổng cười nói: “Ta là Lý Khánh An ở Bắc Đình, muốn gặp Minh Nguyệt cô nương.”

Người gác cổng kinh ngạc vô cùng mà nhìn hắn một cái, vội vàng tiếp nhận danh thiếp nói: “Lý tướng quân chờ một lát, tiểu nhân đi liền đây.”

Hắn chạy vào trong phủ, Lý Khánh An kiên nhẫn ở cửa chờ đợi, nhưng đợi bên trái không đến, đợi bên phải cũng không đến, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác về điềm xấu sắp xảy ra, lúc này, người gác cổng khác đứng bên cạnh thấp giọng nói: “Lý tướng quân, tối hôm qua Trương thượng thư thay tên Triệu Tự Minh đó đến cầu thân rồi.”

Lý Khánh An ngẩn ra, vội vàng hỏi: “Thế kết quả như thế nào?”

“Nghe nói phu nhân đồng ý, nhưng lão phu nhân không chịu, hai người còn gây nhau một trận, Thái lão gia bèn nói với Trương tướng quốc rằng, chuyện này phải trưng cầu ý kiến của lão gia, nhưng lão gia ở Dương Châu, chuyện này hình như bèn không đi đến đâu cả rồi.”

“Để cho Lý tướng quân đợi lâu rồi.”

Quản gia của Độc Cô phủ nhanh bước đi ra, khom người thi lễ với Lý Khánh An nói: “Lý tướng quân, phu nhân nói Minh Nguyệt trong người không khỏe, không thích hợp gặp khách nhân, xin Lý tướng quân ngày khác lại đến.”

“Thế Minh Châu đâu?”

“Đêm Nguyên Tiêu, Minh Châu vi phạm gia quy, bị phu nhân cấm không được ra ngoài rồi, trong vòng một tháng không được ra khỏi cửa phòng.”

Nói đến đây, quản gia thở dài nói: “Lý tướng quân có ý với cô nương nhà ta, cả thành đều biết, ngày hôm qua Trương thượng thư lại đích thân chạy tới thay môn hạ đệ tử cầu hôn, lão gia lại không thể đắc tội Trương thượng thư, liền đem chuyện của Minh Nguyệt cô nương hoàn lại, chuyện trong nhà này có nhiều ý kiến trái ngược nhau, hiện tại đã rùm ben cả lên, như đang trên đầu ngọn gió, Lý tướng quân vẫn nên tạm thời tránh đi một chút vậy!”

Lý Khánh An cũng biết việc này không thể gấp được, nhưng ngày mai hắn đã phải ra đi rồi, hắn chỉ muốn cùng Minh Nguyệt nói lời tạm biệt mà thôi, hắn suy nghĩ một lúc, liền từ trong lòng lấy ra một khối bảo ngọc, đưa cho quản gia nói: “Ngày mai ta đã phải đi Bắc Đình rồi, đi lần này là phải mất nhiều năm.

Xin đem ngọc này giao cho Minh Nguyệt, thay ta chuyển một câu nói này cho nàng: “Tuyết sơn sinh Minh Nguyệt, thiên nhai cộng thử thì.”(câu thơ của nhà thơ đời Đường Trương Cửu Linh viết rằng: " Hải thượng sinh minh nguyệt, thiên nhai cộng thứ thì."

Câu thơ này tạm dịch là: vầng trăng mọc ở biển khơi, cùng trong một lúc góc trời soi chung, nhưng Lý Khánh An đồi thành: Tuyết sơn sinh Minh Nguyệt, thiên nhai cộng thừ thì, tạm dịch là: vầng trăng mọc trên núi tuyết, cùng trong một lúc góc trời soi chung)

Nói xong, hắn xoay người đi khỏi, quản gia nhìn theo bóng dáng của hắn, không khỏi khe khẽ lắc đầu, đem ngọc cất đi, đi trở vào bên trong phủ, mới vừa đi đến trong sân, đã thấy Bùi phu nhân đứng ở trong sân, hắn vội vàng tiến lên bẩm báo: “Phu nhân, hắn đã đi rồi.”

“Coi như hắn biết điều.”

Bùi phu nhân cười nhạt một tiếng lại nói: “Hắn nói cái gì?”

“Hồi bẩm phu nhân, hắn nói ngày mai đã phải quay về Bắc Đình, lần đi này phải mất nhiều năm, không biết khi nào mới về, hắn hy vọng Minh Nguyệt cô nương chờ hắn.”

“Chờ hắn?”

Bùi phu nhân khinh khinh nói: “Dựa vào cái gì mà muốn con gái ta chờ hắn.”

Bà ta hừ một tiếng, xoay người đi khỏi, quản gia thấy bóng dáng phu nhân đã đi khuất, lúc này mới len lén gọi một con nha hoàn, đem bảo ngọc đưa cho nha hoàn, lại kề bên tai nha hoàn nói nhỏ vài câu, nói: “Mau đi đi!

Cẩn thận đừng để cho phu nhân biết được.”

Nha hoàn gật gật đầu chạy đi.

Quản gia vội vàng rời khỏi sân trước, trong Độc Cô phủ lại khôi phục vẻ yên tĩnh.

Lý Khánh An quay về nhà của Cao Lực Sĩ, lúc này trong sân nhà của Cao Lực Sĩ rất náo nhiệt, các tướng sĩ đều đã đến đông đủ rồi, tất cả mọi người đang bận rộn thu thập hành trang, người nào người nấy sôi nổi cao hứng, không khí rất ư náo nhiệt, các loại hành lý, rương, xiểng chất đầy trong sân nhà như một ngọn núi nhỏ, Lệ Phi Thủ Du đứng ở một bên, chỉ huy bọn lính đem rương đặt theo hàng lối ngay ngắn, hắn ở trận chiến Xích Lĩnh bị trúng một mũi tên, dựa vào thân thể cường tráng, thương thế đã dần dần mới khỏi hẳn rồi.

Hắn thấy Lý Khánh An đi tới đây, liền tiến lên cười nói: “Thất Lang có muốn mua thêm một ít đồ cho cho Như Thi, Như Họa hay không?”

“Cao phu nhân đã chuẩn bị đầy đủ cho các nàng rồi.”

Lý Khánh An lại nhìn chung quanh một lát, cười hỏi: “Lão Lệ đâu?

Tên đó chạy đi đâu rồi?”

“Chắc là ở trong phòng chứ gì!

Tên đó thiệt là.”

Lệ Phi Thủ Du cười khổ lắc đầu.

“Ta đi xem hắn.”

Lý Khánh An đi tới một gian nhà nhỏ, đây là chỗ dưỡng thương của Lệ Phi Nguyên Lễ, hắn mới vừa đi tới cửa, đã nghe thấy bên trong truyền đến tiếng như thanh la vờ của Lệ Phi Nguyên Lễ.

“Tam nương, nàng nếu chiều ta, ta nhất định sẽ cưới nàng làm vợ, nàng nhận lời với ta đi!”

“Chờ cho vết thương của ngươi hoàn toàn khỏi hẳn rồi nói sau!

Đừng nóng vội mà!

Được không?”

“Nhưng bây giờ là ta đã muốn rồi, nàng xem thân thể ta khỏe như trâu ấy.”

“Hãy buông tay ra, đừng sờ loạn, thân thể ngươi tốt hay không, ta còn không biết sao?”

“Tam nương, cho ta đi mà!”

“Ừm, hay là chờ buổi tối, bây giờ là ban ngày sao mà được?”

Lý Khánh An sợ tới mức vừa le lưỡi, xoay người bèn chạy, thì ra Lệ Phi Nguyên lễ và Thi tam nương...

Ôi duyên phận!

Hắn đi trở về trong sân, đang muốn đi vào trong phòng xem Vũ Y một cái, lúc này, La quản gia chạy tới nói: “Lý tướng quân, trước cửa có người tìm, nói là ông chủ của Nhiệt Hải cư.”

Lý Khánh An ngẩn ra, Thường Tiến đến tìm mình làm cái gì?

Hắn vội vàng cùng La quản gia đi tới trước cửa, chỉ thấy trước cửa có hai người đang đứng, một người chính là Thường Tiến, còn người còn lại dáng người hùng vĩ, đầu bự như gấu, thân cao chừng một trượng, bộ dạng cao lớn vạm vỡ, một đôi mắt to như quả chuông đồng, ánh mắt sáng ngời tinh anh.

Thường Tiến thấy Lý Khánh An đi ra, vội vàng chắp tay cười nói: “Nghe nói Lý tướng quân phải về Bắc Đình, Thường Tiến đặc biệt đến đưa tiễn.”

Lý Khánh An cũng đáp lễ cười nói: “Thường đông chủ không phải thường đi Toái Hiệp sao?

Chúng ta sẽ có cơ hội gặp mặt mà.”

Hắn lại nhìn vị đại hán bên cạnh một lát, cười hỏi: “Vị tráng sĩ này là?”

Thường Tiến vội vàng giới thiệu nói: “Đây là một vị bằng hữu của Thường Tiến, rất có hiệp danh, hắn vẫn muốn đi An Tây tòng quân, Thường Tiến có ý đến giới thiệu cho Lý tướng quân.”

Đại hán tiến lên một bước, nửa quỳ thi lễ nói: “Tiểu nhân tham kiến Lý Sứ quân!”

Lý Khánh An thấy hắn dáng vẻ bất phàm, trong lòng chợt cảm thấy rất thích, liền vội vàng đỡ hắn dậy cười nói: “Ta đương nhiên hoan nghênh tráng sĩ đi Bắc Đình, xin hỏi tráng sĩ tôn tính đại danh?”

“Tại hạ họ Lôi, Tên Vạn Xuân, bốn biển là nhà!”

Chương 166: An Soái hà tây

Đầu tháng hai, mùa xuân của Hà Tây đã đến rồi, đi kèm với mấy đợt mưa xuân ấm áp, lúc này những bông hoa đào màu phấn hồng đều đang đua nhau nở rộ, hoa lê và hoa hạnh đã điểm xuyến cho phần đất ẩm của hai bên bờ sông và núi đồi thành một thế giới trắng như tuyết, những nhánh liễu đã đâm chồi nảy lộc, đang đói khát mà hút lấy hút để những giọt mưa xuân ấm áp, đất đai bắt đầu được gieo hạt, khắp nơi là những người nông dân đang bận rộn trên mảnh đất cằn cỗi, nhưng Lũng Hữu ở bờ bên kia của Hoàng Hà lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác, ở nơi đó đất càng thêm ấm áp, ẩm ướt, phì nhiêu, một năm có thể trồng hai mùa lương thực, mà nơi này một năm chỉ có một mùa thu hoạch.

Nơi này là Lương Châu, là hành lang sát phía đông của Hà Tây, buổi sáng hôm đó, trên quan đạo ở cách Lương Châu khoảng ba mươi dặm có một đoàn xe ngựa đang chạy tới, rầm rầm rộ rộ, kéo dài đến mấy dặm, bọn họ chính là đoàn người Lý Khánh An đi Bắc Đình nhậm chức, xuất phát từ hai mươi tháng giêng, sau khi đi được nửa tháng, bọn họ ba ngày trước từ Hội Châu băng qua sông Hoàng Hà, lại đi thêm được ba ngày, đi tới được Lương Châu ở Hà Tây.

Lý Khánh An cũng không phải một thân một mình đi nhậm chức, hắn mang theo mười vạn thạch lương thực, hai mươi vạn quan tiền và vô số quân dụng, đồ dùng, chỉ riêng xe ngựa, xe lừa dùng cho việc hắn vận chuyển lương thực thôi đã nhiều đến hai ngàn cỗ xe, ngoài ra còn có hai ngàn viên quân nhân Lũng Hữu tự nguyện đến Bắc Đình định cư, mang theo người nhà của bọn họ, hình thành một đội ngũ khổng lồ.

Hai ngàn quân nhân người nào người nấy áo giáp mũ giáp sáng loáng, cưỡi trên con tuấn mã cao to, mặc bộ giáp minh quang khải* màu đen, thắt lưng khóa hoành đao, tay cầm trường mâu.

Phía sau lưng đeo cung khảm sững và thuẫn tròn, rất đỗi uy phong lẫm liệt, bọn họ hộ vệ đoàn xe ngựa khổng lồ này, hướng phía tây rầm rộ tiến về trước.

*(được gọi là minh quang khải bắt nguồn từ kết cấu trước và sau của loại áo giáp này có tấm kính hộ thân, tấm kính hộ thân này làm bằng đồng hoặc sắt được mài nhẵn bóng có tác dụng bảo vệ cơ thể như áo chắn đạn thời nay, do tấm kính này hình tròn sáng bóng, nhất là khi đứng dưới ánh sáng mặt trời nó sẽ phản chiếu rất chói mắt.

“quang minh” chính là ánh sáng mạnh mẽ, giáp này thường chỉ được trang bị cho các Tướng quân hoặc đội Bộ binh hạng nặng hoặc Kỵ binh hạng nặng những cánh quân chính quy nhất.)

Lý Khánh An cũng khôi phục lại trang phục chính quy của quân nhân, không còn giống như lúc còn ở Trường An chỉ mặc quân bào trên người, mà là mặc thiết giáp màu đen sáng bóng, đầu đội mũ giáp bạc, trên yên ngựa treo một cây cung dài rất to có màu đỏ rực như lửa, đó là liệt hỏa cung mà Lý Long Cơ thường cho hắn, nó được làm vào giữa năm Khai Nguyên bởi bàn tay khéo léo của mười người thợ rèn giỏi nhất của Quân Khí Giám và phải ba năm mới làm xong, bởi vì nó là cung thất thạch, Lý Long Cơ không tài nào kéo nổi, cho nên trước giờ nó vẫn được treo trong phòng binh khí như một vật trang trí, lần này tới tay của Lý Khánh An, đến lúc này mới có cơ hội phát huy uy lực của nó.

Ngoài liệt hỏa cung, hắn còn có một thanh hoành đao cái thế tuyệt luân, tên là long ngâm đao, đó cũng là vật mà Lý Long Cơ ban cho, đó là một trong tứ đại danh đao của Đại Đường, từng là phối đao của Cao Tông Lý Trị, có thể vót vàng cắt ngọc, sắc bén vô cùng, do lúc khua đao sẽ phát ra tiếng sấm ẩn hiện, nên được gọi là long ngâm, lúc mới được đao này, trên vò đao khảm đầy ngọc châu quý báu, Lý Khánh An không thích, đã thay bằng một võ đao cũ, nhìn vào không hề bắt mắt nữa.

Danh đao, bảo cung, áo giáp ngân khôi, Lý Khánh An lại khôi phục tâm trạng của hắn như lúc ở đây An Tây, hắn bắt đầu khát vọng trở về đại mạc mênh mông, trở về thảo nguyên rộng lớn vô biên vô giới và thung lũng núi tuyết, trái tim hắn như mọc ra đôi cánh, đã bay đến nơi Bắc Đình xa xôi đó.

“Tướng quân, bên kia hình như có một dãy núi?”

Người hỏi hắn chính là quân sư Nghiêm Trang, hắn ngồi ở trong một chiếc xe ngựa, vui mừng say sưa chỉ vào dãy núi phương xa mà hỏi.

Ánh nắng của ngày xuân vô cùng chói mắt, Lý Khánh An đặt tay ngang trán nhìn về hướng xa xa đó, hắn có thể rõ ràng nhìn thấy dãy núi đen nhánh đó, rồi cười nói: “Nơi đó chính Ô Sao Lĩnh đoạn cuối của dãy núi Kỳ Liên sơn, chúng ta đi đến nơi này, hành trình bèn đã qua được một nửa nhỏ rồi, về phía sau nữa chính là hành lang Hà Tây kéo dài hơn hai ngàn dặm, Nghiêm tiên sinh không có vấn đề gì chứ!”

“Thuộc hạ thì không thành vấn đề, so sánh với Phạm Dương, thuộc hạ thích Tây Vực hơn, chờ sau khi thuộc hạ ổn định hẳn rồi, thuộc hạ sẽ nhờ người đón vợ và con gái từ quê nhà lên, từ nay về sau sẽ định cư tại Bắc Đình luôn, sẽ không bao giờ muốn quay về Trường An nữa.”

“Vương tiên sinh thì sao?”

Lý Khánh An lại hỏi Vương Xương Linh, người ngồi chung một chiếc xe ngựa với Nghiêm Trang, cười nói: “Tiên sinh hình như đã từng tới Tây Vực rồi.”

Vương Xương Linh vuốt râu cười nói: “Thời còn trẻ thuộc hạ từng đi qua, xa nhất còn đi qua Toái Hiệp nữa, lần này trở về chốn cũ, thuộc hạ có một cảm giác như mình đã quay về thời trai trẻ vậy, Lý tướng quân, lần này tướng quân đi nhậm chức ở Bắc Đình, gánh vác trọng trách đấy!”

Lý Khánh An gật đầu nói: “Lần này đi nhậm chức ở Bắc Đình, Thánh Thượng và tướng quốc đều đã nói tới Toái Hiệp, có thể thấy được triều đình đã hạ quyết định quyết tâm phải trùng kiến quân trấn Toái Hiệp, nếu chúng ta có thể hoàn thành sứ mệnh lần này, chư quân cũng đều có thể rạng danh sử sách đấy.”

Vương Xương Linh mừng rỡ, vội vàng nói: “Thuộc hạ cũng không muốn rạng danh sử sách làm gì, chỉ cần Toái Hiệp có thể quay về với Đại Đường, thì thuộc hạ có chết cũng không hối tiếc rồi.”

Lý Khánh An ngẩn ra, hắn liếc nhìn Vương Xương Linh một cái, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ hắn cũng là người của hội Hán Đường Toái Hiệp sao?”

Lúc này, hắn nghe thấy xa xa thấp thoáng có đàn tiếng vang lên, thỉnh thoảng có các binh sĩ hát phụ họa theo tiếng nhạc, liền chắp tay cười nói: “Hai vị tiên sinh từ từ mà chuyện trò, ta đi một chút sẽ trở lại.”

Hắn giục ngựa đi tới trước xe ngựa của Vũ Y, nhìn qua cửa số của xe, liếc mắt một cái liền thấy khuôn mặt xinh đẹp của Vũ Y, làn da của nàng trắng trẻo nõn nà, tóc bới cao lên, lộ ra chiếc cổ duyên dáng như thiên nga của nàng.

Ánh mắt nàng trầm tĩnh, đôi mắt nàng như hai viên ngọc quý long lanh làm mê lòng người, so với gương mặt tái nhợt vô thần của mấy ngày trường, bộ dạng của nàng hoàn toàn thay đổi thành một người khác, nàng đang hết sức chăm chú mà khảy đàn.

Chung quanh xe ngựa của nàng đi theo rất nhiều người nhà của binh sĩ, tiếng đàn thanh thoát của Vũ Y khiến cho bọn họ mê say, Lý Khánh An cũng không có quấy rầy nàng, giục ngựa đi theo bên cạnh xe ngựa của nàng chậm rãi cất bước.

Lát sau, một khúc đàn đã kết thúc, chung quanh vang lên một một loạt tiếng vỗ tay mãnh liệt, xa xa nghe thấy Lệ Phi Nguyên Lễ ở trong một chiếc xe ngựa phía sau rướn cổ họng hô to: “Đàn thật hay!

Các ngươi có biết đây chính là cầm tiên ở Trường An đàn khúc nhạc này cho mọi người nghe đó.”

Tiếng vỗ tay càng thêm nhiệt liệt, lúc này tất cả mọi người nhìn thấy Lý Khánh An, người nào người nấy rất biết điều đều lui xuống cả, Lý Khánh An vừa cười vừa nói với Vũ Y: “Vũ Y cô nương, rời khỏi Trường An sẽ không làm cho cô nương cảm thấy bơ vơ đúng không!”

Vũ Y nhìn thấy Lý Khánh An, trong ánh mắt vẫn còn có một chút ngượng ngùng, nàng nhỏ giọng nói: “Rời khỏi Trường An, muội có một cảm giác như thoát khải sự tù túng, muội chưa từng cảm thấy tự do như ngày hôm nay, đa tạ Lý tướng quân dẫn muội cùng ra đi.”

Ngọc Nô ở bên cạnh cười nói: “Lý tướng quân, cô nương nhà ta còn có một tâm nguyện, hy vọng Lý tướng quân mai này có thể cùng cô nương đi Lĩnh nam tảo mộ.”

“Nói bậy bạ gì đó!”

Vũ Y thấp giọng trách cứ nàng một tiếng, lại mỉm cười nói với Lý Khánh An: “Lý tướng quân, lần này muội đi Bắc Đình, chủ yếu là muốn học lục huyền cầm, không biết Lý tướng quân có thể giúp muội tìm một vị sư phụ được không?”

Lục huyền cầm chính là cây đàn ghi-ta của Lý Khánh An, này ngoài hắn ra, không còn người thứ hai nào biết đàn nữa, Lý Khánh An cười thầm trong bụng, hắn giả bộ làm ra vẻ khó xử, trầm tư một lát nói: “Vũ Y cô nương, không giấu gì cô nương, loại lục huyền cầm này cho dù An Tây Bắc Đình cũng đều không có người nào biết đàn nó cả.

Phải đến nơi Tây Ban Nha mà tại hạ đã nói ấy, nhưng nơi đó đang xảy ra chiến tranh, không thể đến đó được rồi!”

Đôi mày thanh tú của Vũ Y nhíu lại, lẩm bẩm trong miệng: “Như thế phải làm sao bây giờ?”

Lý Khánh An rốt cuộc nhịn không được, cười nói: “Cô nương đã quên trước mặt cô nương không phải là có người nào đó biết đàn sao?”

Vũ Y mặt đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Nhưng mà, muội lo lắng là người này bề bộn nhiều việc, không có thời gian dạy muội.”

“Dạy mỹ nhân đánh đàn, ta nghĩ là người này cho dù có bận cỡ nào cũng sẽ có thời gian.”

Vũ Y trợn mắt liếc hắn một cái, lại nói: “Thế thì, bài (bi thương Tây Ban Nha) của hắn là theo ai học, hắn còn nhớ những khúc nhạc khác không?”

“Có chứ!

Hắn còn nhớ mấy chục bài lận, đợi sau khi đến Bắc Đình, hắn sẽ từ từ đàn cho cô nương nghe, nói không chừng phải đàn năm mươi năm đấy!”

“Lý tướng quân, ngươi... ” Vũ Y mặt xấu hổ đến đỏ bừng, cúi đầu, một câu cũng nói không nên lời.

Lý Khánh An cười ha ha: “Nói đùa với nàng thôi, phía trước chính là Lương Châu thành rồi, ta đi tiếp đón đội ngũ một chút.

Vũ Y cô nương, buổi tối ta bắt đầu dạy nàng buổi học đầu tiên.”

Hắn chắp tay một cái, giục ngựa chạy đến đội ngũ phía trước, Vũ Y nhìn bóng dáng uy vũ cao lớn của hắn, trong ánh mắt không khỏi toát ra vẻ mê say, thầm nghĩ: nếu thật có thể cùng hắn đánh đàn năm mươi năm, thì cũng không uổng cuộc đời này.

Chương 166: An Soái Hà Tây (2)

Ở ngay hàng đầu tiên của đoàn quân, là hai người Nam Tề Vân và Lôi Vạn Xuân, hai người bọn họ hình như đang tranh luận chuyện gì, năm năm trước hai người từng là chỗ quen biết, lần này gặp lại trong quân, hai người rất ư thân thiết, dọc đường đi hai người như hình với bóng.

Khi mới bắt đầu, Lý Khánh An tưởng rằng Lôi Vạn Xuân là do Toái Hiệp Hán Đường hội phái tới giám sát mình, vô cùng cảnh giác với hắn, nhưng đi được nửa tháng, Lý Khánh An bắt đầu từ từ phát hiện, hình như không có chuyện như vậy, Lôi Vạn Xuân không hề có quan hệ gì với Toái Hiệp Hán Đường hội, đơn giản chỉ là bằng hữu của đông chủ Nhiệt Hải cư Thường Tiến, hắn lại nghe Nam Tề Vân nói tới, lôi Vạn Xuân là hiệp khách nổi danh vùng Giang Hoài, hành hiệp trượng nghĩa, trợ giúp người yếu đuối lấn át kẻ cường bạo, bênh vực kẻ yếu khắp nơi, bởi vậy rất nhiều quan phủ Giang Hoài đều đang tầm nã hắn, hai năm trước cũng bởi vì ở Quang Châu giết chết một tên địa chủ cường hào có hậu thuẫn to, trở thành một trong những vụ án lớn do Hình bộ đốc thúc thực hiện, truy nã hắn ở toàn quốc, lần này hắn cùng mình đi Bắc Đình, thực ra cũng là không còn chỗ để đi nữa.

Chỉ cần không phải người của Hán Đường hội nhân, những thứ khác Lý Khánh An đều không để ý gì nữa, huống hồ tên Lôi Vạn Xuân này võ nghệ cao cường, sức lực lớn vô cùng, tương lai sẽ là một viên mãnh tướng của hắn.

Nam Tề Vân và Lôi Vạn Xuân thấy Lý Khánh An đi tới, đồng loạt khom người thi lễ nói: “Tham kiến tướng quân!”

“Hai vị tướng quân đang tranh luận điều gì?”

“Tướng quân, chúng ta đang tranh luận kẻ địch uy hiếp Bắc Đình lớn nhất là ai?”

Lý Khánh An cười hỏi: “Vậy hai ngươi nói xem.

Uy hiếp lớn nhất là ai?”

Nam Tề Vân giành nói trước: “Lôi huynh nói là người Cát La Lộc là mối uy hiếp lớn nhất, nhưng mà thuộc hạ lại cho rằng là người Đột Kỵ Thi.”

“Tại sao?”

Lý Khánh An cười hỏi: “Ta muốn biết Lý do mà hai người có nhận xét như vậy?”

Hai người hai mặt nhìn nhau, đều nói không ra lời nào, thật ra bọn họ đều không nắm rõ tình hình thực tế Bắc Đình, lôi Vạn Xuân gãi đầu cười nói: “Ta nghe nói người Cát La Lộc là dân tộc hay thay đổi thất thường, người như thế không đáng tin nhất.”

“Vậy còn ngươi?”

Lý Khánh An lại hỏi Nam Tề Vân.

“Tướng quân, ta từng nghe huynh đệ An Tây trong quân nói rằng, người Đột Kỵ Thi nhiều lần xâm phạm biên giới Đại Đường, nghe nói Lý tướng quân chính là lập nghiệp từ trong sự đọ sức với người Đột Kỵ Thi.”

Lý Khánh An cười ha ha: “Thực ra nói câu thực lòng, ngay cả ta cũng không rõ ai là mối uy hiếp Bắc Đình lớn nhất, chỉ có sau khi tới Bắc Đình rồi, chúng ta mới từ từ nắm rõ tình hình, chúng ta không chỉ phải giao thiệp với người Đột Kỵ Thi, cát La Lộc, còn có người Hồi Hột, người Sa Đà, thậm chí còn có Khương Hồ trên hành lang Hà Tây, đó đều là dân tộc giỏi việc chinh chiến, Bắc Đình so với An Tây thì phức tạp hơn nhiều.”

Hắn vừa dứt lời, phương xa đột ngột truyền đến tiếng kèn trẫm thấp, chỉ thấy một đội kỵ binh chạy như bay mà đến: “Là quân Hà Tây!”

Một tên quân sĩ vừa nhìn đã nhận ra quân kỳ của quân Hà Tây.

Đây là một toán kỵ binh khoảng trăm người, lát sau đã chạy đến gần trước mặt, đứng đầu là một viên quan quân hiệu úy, hắn chắp tay thi lễ nói: “Xin hỏi Lý Khánh An tướng quân đang ở đâu?”

Lý Khánh An giục ngựa đi ra, nói: “Ta chính là Lý Khánh An!”

Hiệu úy vội vàng hành lễ: “Lý Sứ quân.

An soái nhà ta đặc biệt tới đón tiếp, hiện đã ở ngoài mười dặm.”

Lý Khánh An ngẩn ra, hắn vội vàng giơ tay giữa trán nhìn ra xa.

Quả nhiên thấp thoáng thấy một toán quân đội đang hướng bên này chạy tới, cát bụi tung bay, che lấp cả bầu trời.

Hắn lập tức quay đầu lại lệnh nói: “Toàn quân tạm dừng!”

Rất nhanh, quân đội càng ngày càng gần, có thể nghe thấy tiếng vó ngựa va đập vào mặt đất, giống như tiếng sấm rền, cờ hiệu phấp phới đón gió, che phủ cả trời đất, có tới bốn năm nghìn người.

Đoàn quân ngừng lại tại chỗ cách đại đội Bắc Đình một dặm xa, có mười mấy viên quan quân cưỡi ngựa tiến lên, vây quanh một viên quan quân khoảng năm mươi tuổi, người này dáng người tầm trung, tóc xám trắng, râu rậm.

Sắc mặt rất đỏ, có một đôi mắt nhỏ cực kỳ nhiệt tình, trên khóe mắt giăng đầy các nếp nhăn nhỏ li ti, nhưng điều gây lại ấn tượng sâu đậm nhất cho người ta chính là mũi chim ưng to lớn không một chút thịt của hắn, giống hệt như cái miệng cong và cứng của con kền kền, gây cho người ta một thứ cảm giác gian trá, hắn chính là Hà Tây Tiết độ sứ An Tư Thuận.

An Tư Thuận là tộc huynh của An Lộc Sơn, hắn từng là cháu của vị tù trưởng Đột Quyết An Duyên Yên, mà An Duyên Yên chính là cha kế của An Lộc Sơn.

Sau khi Đột Quyết bại vong.

An Duyên Yên bị giết, An Lộc Sơn liền đi theo An Tư Thuận chạy trốn tới Đại Đường, chuyện đã cách đây hai mươi năm, hai người đều trở thành trọng thần biên phiên của Đại Đường, chư hầu một phương.

Một người là Phạm Dương, bình Lô hai trấn Tiết độ sứ, một người từng nhậm chức Sóc Phương Tiết độ sứ, hiện lại lại điều làm Hà Tây Tiết độ sứ.

“Hiền đệ, ta chờ đệ đã lâu!”

An Tư Thuận vừa nhảy xuống ngựa đã chạy về phía Lý Khánh An, mối nhiệt tình ấy, cứ như người bạn già ba mươi năm gặp lại, Lý Khánh An chỉ đành xuống ngựa theo, An Tư Thuận mở lòng ngực rộng lớn của người Đột Quyết ra.

Ôm chặt lấy Lý Khánh An, kích động nói: “Không ngờ hiền đệ lại thăng chức Bắc Đình tiết độ, lão ca khuây khỏa làm sao!”

Bất kỳ người nào nhìn vào, An Tư Thuận và Lý Khánh An đều phải có mối thâm giao vài chục năm mới phải, nhưng trên thực tế, Lý Khánh An chỉ gặp An Tư Thuận có một lần, nói được ba câu, không hơn không kém.

Lý Khánh An bị hắn ôm đến thật sự khó chịu, bèn nhẹ nhàng vùng ra, cười nói: “Ta từ Hà Tây quá cảnh, còn phải phiền đến An soái chiếu cố nhiều hơn.”

“Đó là đương nhiên!”

An Tư Thuận vỗ ngực cười nói: “Thiết một hạt gạo một văn tiền lão ca cũng đền cho hiền đệ, nhưng mà hiền đệ phải ở lại Lương Châu thành năm ngày, ta mới có thể thả đệ đi.”

Lý Khánh An vội vàng chắp tay tạ ơn nói: “Đi Lương Châu thành thì không cần, đệ sốt ruột chạy về Bắc Đình, sau này mới làm phiền An soái thêm nữa.”

“Sao lại nói như vậy, không nể mặt lão ca sao?”

An Tư Thuận chỉ về phía lều trại dựng ở phía không xa, cười nói: “Nếu không, chúng ta đi uống một chén trước.”

“Vậy thì cung kính chi bằng tuân mệnh.”

Lý Khánh An theo hắn đi vào trong lều lớn vừa mới dựng lên, binh lính thu dọn rất mau, không chỉ dựng lều trại, trong lều trại còn phủ thảm lót ở dưới, ở giữa là một cái bàn nhỏ, mặt trên dọn đầy rượu và thức ăn.

“Hiền đệ không cần khách khí, đến nơi này của ta hãy cứ như ở nhà, mời ngồi xuống!”

An Tư Thuận nhiệt tình mời Lý Khánh An ngồi xuống lại rót cho hắn một chén rượu, cười nói: “Tuy rằng nói trong quân không thể uống rượu, nhưng mà người định ra quy tắc này không biết tình hình thực tế của Tây Vực, mùa đông trời băng đất tuyết, nếu không uống rượu chống lạnh, mọi người sẽ đều bị chết cóng, cho nên Hà Tây quân ta đã có quy tắc, mùa đông khi đánh giặc mỗi binh lính có thể mang một cân rượu, hơn nữa là vật không thể bỏ sót lúc sửa soạn, ắt hãn là An Tây cũng giống như vậy!”

Lý Khánh An gật đầu cười nói: “An Tây cũng giống vậy, mùa đông tuần tra phải đem theo rượu, hồi đệ còn làm lữ soái quy định chỉ cho mang một bầu rượu, nhưng đệ đã lén mang theo ba bầu, hai bầu còn lại đệ nói là đựng nước.”

Hai người cùng nhau cười to, uống cạn hai chén rượu.

An Tư Thuận lại nói: “Quan hệ giữa tộc đệ An Lộc Sơn kia của ta và hiền đệ không phải là tốt lắm, ta cũng biết, ta sẽ viết thư khuyên hắn, đều là quân nhân Đại Đường, lại không có xung đột lợi ích gì, hà tất phải để ý những chuyện nhỏ nhặt ấy làm gì, đại trượng phu lòng dạ phải rộng lớn một chút, không cần phải tính toán chi ly.”

Lý Khánh An cũng cười nói: “Thật ra rất nhiều việc đều là hiểu lầm, lần trước là vì trận đấu mã cầu, mọi người ai cũng tranh mạnh háo thắng, lửa giận hơi nặng một chút.

Sau đó ngẫm lại kỳ thật cũng không cần thiết phải như thế, đâu phải là giao binh với địch quốc đâu.”

An Tư Thuận giơ ngón tay cái lên khen: “Vẫn là hiền đệ nhìn thông suốt, tộc đệ kia của ta thật là sống hoài phí đi tuổi lớn như vậy, ai!”

Hai người lại uống tiếp năm sáu chén rượu.

An Tư Thuận nhướng mày nói: “Hiền đệ dẫn theo nhiều lương thực tiền vật như vậy, phải coi chừng bọn cướp đấy!”

“Bọn cướp?”

Lý Khánh An không hiểu hỏi han: “Bọn cướp gì chứ, hành lang Hà Tây sao?”

An Tư Thuận thở dài nói: “Bắt đầu từ năm ngoái, trên hành lang Hà Tây đã nảy lên một bọn cướp xông xáo, có đến chừng mấy nghìn người, bọn chúng chủ yếu là cướp bóc thương lữ, giết người cướp của, không chuyện ác nào không làm, ta vài lần phái binh đi trấn áp, nhưng mà bọn chúng đã biến mất.

Quả thực làm ta đau đầu.”

“Ồ?

Còn có chuyện này nữa sao?”

Lý Khánh An rất kinh ngạc, liền hỏi: “Những tên cướp này là ai thế?”

An Tư Thuận lắc đầu, cười khổ một tiếng nói: “Nói ra không sợ hiền đệ giận, mấy tên cướp này cũng đều đến từ Bắc Đình, thật ra là người Sa Đà.”

Lý Khánh An gật đầu, đứng lên chắp tay nói: “Đa tạ An soái nhắc nhở, ta sẽ chú ý suốt dọc đường, thời gian còn sớm, bọn ta đi sớm để còn kịp, không vào nghỉ tạm ở Lương Châu nữa, về sau có cơ hội lại đến quấy rầy An soái.”

An Tư Thuận cũng không miễn cưỡng bọn họ nữa, bèn nói: “Vậy được rồi!

Chúc các ngươi thuận buồm xuôi gió, ta sẽ phái binh hộ tống các ngươi qua Cam Châu.”

Một canh giờ sau, đoàn người của Lý Khánh An qua khỏi Lương Châu thành, tiếp tục nhắm hướng tây mà đi.

Chương 167: Tông tích Mả Tặc

“Tướng quân, sao thuộc hạ cứ thấy trong đây có vấn đề.”

Lúc toàn đội đến Cam Châu, Nghiêm Trang cuối cùng cũng nói nghi hoặc trong lòng ra.

“Tướng quốc, An Tư Thuận không phải người đại lượng, bề mặt, hắn với An Lộc Sơn không có liên hệ gì, nhưng thuộc hạ biết, trên thực tế, hai họ liên hệ rất mật thiết với nhau, mỗi lần nhận được thư của An Tư Thuận.

An Lộc Sơn đều mừng rỡ như đi trảy hội, vội vội vàng vàng nhốt mình trong phòng trả lời thư, hơn nữa, thường thư rất dài, thường hắn phải mất cả canh giờ để viết, thậm chí lâu hơn, tướng quân, coi như thuộc hạ vô lễ, ta thấy An Tư Thuận rất ư thân thiết với người, lúc trước gặp An Lộc Sơn còn chưa thấy hắn như thế.

Quan hệ của tướng quân liệu có có thắng An Lộc Sơn?”

Khánh An ngồi ngay đối diện Nghiêm Trang, xe ngựa vẫn ung dung đi, qua cửa sổ, có thể nhìn thấy ba ngàn kỵ binh An Tư Thuận phái đến đang tận trung bảo vệ bọn họ, nếu nói là hộ vệ, chi bằng nói là giám sát, tuy nói là bọn họ đi trước dẫn đường, nhưng đường đi đều do bọn hộ vệ này định, dọc đường nghỉ ngơi hay đi đều do chúng định, nếu bọn họ cứ toàn thối thác: “Tướng quân, Hà Tây bọn ta là chủ nhân, càng hiểu rõ tình hình hơn.

Xin khách hãy nghe theo chủ!”

Sự thật lúc qua Lương Châu, Lý Khánh An đã cảm giác không bình thường, An Tư Thuận quá nhiệt tình, cứ khăng khăng đòi giữa họ lại Lương Châu năm ngày, nhưng cuối cùng bọn học lúc đi thì cả nước cũng không cho, thì đừng nói chỉ là quân lương của ba người hộ binh này, đều bắt bọn Khánh An phải chi, đằng sau nhiệt tình của An Tư Thuận vẫn là sự kiệt xin đến cực độ, nói rõ là hắn cũng chỉ muốn chi trả một tí một ly cho đội ngũ Bắc Đình, nhiệt tình của hắn không phải là giả tạo, thì là đang che đậy gì đó.

Hắn muốn che đậy điều gì?

Sau khi đến Cam Châu, trong đầu Lý Khánh An không giữ nhảy ra hai chữ: “Mã tặc!”

Đúng!

Hắn đã đi qua hành lang Hà Tây nhiều lần, cũng nghe nói có vài nhóm mã tặc nhỏ, nhưng chưa bao giờ nghe nói có hàng ngàn mã tặc, nếu thật sự có hàng ngàn người, vậy tám chi quân đội của Hà Tây Tiết độ sứ thì còn làm gì?

Hơn nữa là mã tặc có tới ba bốn ngàn người, đây đúng là không thể tin được.

“Ý của tiên sinh là An Lộc Sơn gần đây có viết thư cho hắn?”

Khánh An trầm ngâm một lát.

Vương Xương Linh một bên giật thót mình, bây giờ hắn mới nghe hiểu ý của Lý Khánh An và Nghiêm Trang.

An Tý Thuận muốn tập kích ðội xe, vội chen miệng: “Ðây ðúng là ðiều khiến ngýời khác không thể tin ðýợc, là chý hầu một trấn.

An Tý Thuận ðýờng ðýờng Hà Tây Tiết ðộ sứ, lại có thể trả thù riêng cho ngýõi khác tựa ðứa trẻ?

Một khi bị triều ðình phát hiện, Tiết độ sứ này còn làm sao tiếp tục?

Ta nghĩ hắn chắc không lỗ mãng đến thế.”

Nghiêm Trang cười cười nói: “Vương tiên sinh nói rất chí lý, một lá thư của An Lộc Sơn đương nhiên không đến nỗi khiến An Tư Thuận làm thế, nhưng ta nghĩ không đơn giản là báo thù cho An Lộc Sơn.

Dầu sao đây là Tiết độ sứ một trấn, sẽ không mạo hiểm đến thế, nếu ta đoán không sai, hắn là có mục đích khác.”

“Người Sa Đà (* người Cigil)!”

Lý Khánh An buộc miệng.

Nghiêm Trang nheo mắt cười: “Tướng quân đã một lời trúng đích, thuộc hạ cũng nghĩ An Tư Thuận vì muốn khiêu khích quan hệ giữa tướng quân và người Sa Đà, có thể là mong tướng quân đuổi người Sa Đà đi về Hà Tây.”

Vương Xương Linh một bên bỗng trở nên trầm mặc, hắn là một người thẳng thắng, từ trước giờ chưa từng nghĩ đến quỷ kế âm mưu, tính toán hảm hại, nhưng điều này hắn đều biết, chỉ là không nguyện ý nghĩ đến, nên hắn càng ngày càng bị giáng chức, thậm chí cả một huyện úy cũng không làm nổi, tất cả người nhà bạn bè xung quanh không ai nói với hắn là phải làm thế nào, từ đầu chí cuối chắn cũng chỉ là một tên lạc hướng trong quan trường.

Nhưng lần này, hắn lại ngồi chung chiếc xe người với người đàn ông tính tình như Giả Hủ.

Trong lòng hắn không cảm thấy khinh miệt, mà ngược lại, bỗng thấy như trước mắt đột nhiên sáng hẳn như mây tan thấy ánh dương, hóa ra trong quan trường tranh đấu còn có thủ đoạn thế này.

“Vậy chúng ta phải làm sao?”

Vương Xương Linh lẩm bẩm: “Nếu có người đến tập kích chúng ta, chúng ta phải chuẩn bị gì?”

“Vương tiên sinh không phải lo lắng, bọn đánh lén như An Tư Thuận chẳng qua là bóng ma về đêm, một khi có ánh sáng, thì chúng sẽ biến mất tông mất tích.”

Trang Nghiêm liếc sang Lý Khánh An cười nói.

Khánh An cũng bắt đầu cười ha hả, rồi chậm rãi nói: “Bọn chúng quả thật không nhìn thấy dương quang, có điều ta lại muốn đụng độ thử nhóm tủy quỷ về đêm này!”

Sau khi đi qua Cam Châu, đến Túc Châu, đội quân của An Tư Thuận liền không hộ tống nữa, mà rút về Lương Châu, đội xe Bắc Đình lại tiếp tục tây hành, năm ngày sau, cuối cùng cả đoàn đã đến địa giới Qua Châu.

“Vũ Y, phía trước chính là Ngọc Môn quan.”

Khánh An chỉ về một thành trì xa xa cười nói.

Sau một tháng trèo đèo vượt dốc.

Vũ Y gầy hơn nhiều, nhưng tinh thần nàng khá tốt, càng thoát tục tao nhã.

Nàng đang chơi cờ cùng Ngọc Nô, nghe nói Ngọc Môn quan “Á!” lên một tiếng kinh ngạc.

Nàng vội rút đầu ra nhìn thành trì không xa, xa xa còn có cả rừng hồ dương, Ngọc Môn quan mọc lên sừng sững giữa sa mạc hoàng kim mênh mông, bên cạnh là một con sông nhỏ chảy xuyên qua.

“Sáo Khương hà tất oán dương liễu, gió xuân không quan Ngọc Môn Quan.”

Nàng bỗng nhiên thấy hiểu hơn ý cảnh trong hai câu thơ này, nó khiến lòng nàng dâng trào cảm xúc không lặng lại được.

Rất lâu sau, nàng mới hỏi Lý Khánh An: “Lý Tướng quân, vậy Dương Quan ở đâu?”

“Dương Quan ở huyện Thọ Xương Sa Châu.”

Khánh An chỉ về phương nam cười nói: “Sở dĩ Ngọc Môn quan quan trọng là do con đường tơ lụa sẽ chia làm hai ngã rẽ tại đây, một rẽ sang Đôn Hàng hướng tây nam, đi qua Dương Quan sẽ đến Lâu Lan, và An Tây, còn một sẽ rẽ vào Bắc Đình từ hướng Y Châu Tây Bắc, trước đây từ An Tây đi về ta đều đi qua Đôn Hoàng, nhưng lần này chúng ta đi Bắc Đình, cũng là lần đầu ta đi trên con đường tơ lụa.”

“Hóa ra chúng ta không đi Dương Quan!”

Vũ Y than nhẹ.

Khánh An mỉm cười nói: “Khuyên người cạn nốt ly rượu này, Dương Quan tây hành không cố nhân.

Vũ Y, lúc ở Lê Viên, bài khúc ta nghe nàng đàn, chính là nó, đúng không?”

“Lúc nào?”

Vũ Y kinh ngạc nhìn Khánh An.

Sao chưa bao giờ nghe hắn nói qua thế này!

“Năm trước!”

Hắn ngẫm nghĩ một lúc, lại cười nói: “Ta nhớ đầy là ngày chạp, ta cùng Thủ Du đi Lê Viên biệt viện tìm người trong lòng của hắn, vô tình lại nghe được nàng đang đàn, lúc ấy nhắc đến cầm tiên, ai ai đều sùng bái vô cùng, cầm tiên mà bao nhiêu người mê mẩn Trường An nay đã theo Lý Khánh An này đến Bắc Đình rồi, ha ha!

Nếu truyền ra ngoài, không biết sẽ có bao nhiêu kẻ nhảy cửng lên mắng Lão Lý ta, chỉ nghĩ thôi đã đắc ý.”

“Ngươi có mà tưởng bở!”

Vũ Y đỏ bừng mặt lườm hắn.

“Ta đến Bắc Đình học đàn, học thành tài sẽ quay lại Trường An, ngươi cứ mơ mộng một mình nhé!”

Khánh An cười khổ: “Vậy ta sẽ đưa nàng đoạn đường này, khuyên nàng nên cạn thêm một chén.

Dương Quan đông hành không cố nhân.”

Vũ Y nghe hắn cải biên ca từ, khỏi khỏi bật cười, nàng yêu kiều lườm hắn: “Ngươi làm gì có tiễn ta, không chừng còn giả làm mã tặc giữa đường chặn ta lại ấy chứ!”

“Rất có khả năng.”

Lý Khánh An đi về hai bên được vài bước, bỗng hắn hất mày lên, ngang nhiên đưa tay hét lên: “Đứng lại!

Đường này do ta mở, cây này do ta trồng, nếu muốn đi qua. xin hãy để lại tiền mãi lộ! y!

Tiểu nữ tử trên người không tiền bạc, làm sao có tiền đưa đại vương mãi lộ?

Ha ha!

Bổn đại vương không lấy tiền của nàng, nàng đẹp đến thế, chỉ cần ở lại làm áp trại phu nhân của ta đã đủ!”

Biểu diễn xong, Lý Khánh an liền thúc ngựa chạy trốn.

Vũ Y nghe hắn diễn có hình có tiếng đàng hoàng, không khỏi bưng miệng cười, nhưng nghe đến câu cuối, nàng lập tức lại đỏ bừng mặt, e thẹn cầm cờ lên vứt hắn, có điều, hắn đã chạy xa rồi còn đâu!

“Lúc nào trở nên mồm mép thế không biết!”

Nàng uất ức nói: “Lần sau tuyệt không thèm đếm xỉa hắn!”

Tuy miệng nói thế, nhưng đôi mắt xinh đẹp của nàng không khỏi bất giác dối theo bóng người đã đi xa của Khánh An.

Lúc này, Ngọc Nộ phá lên cười: “Cô nương, sau khi đến Đình Châu nô tỷ sẽ được uống rượu mừng của cô nương mất rồi!”

“Ngươi nói bậy cái gì thế này!”

Vũ Y vừa xấu hổ vừa la lên, nàng đưa tay húc véo mạnh vào tay Ngọc Nô, nhỏ giọng mắng: “Nha đầu này, rượu mừng gì.

Xem ra ngươi ngủ nhiều quá thành lẩn thẩn rồi, toàn nói bậy.”

Chương 167: Tông Tích Mã Tặc(2)

“Vốn dĩ là thế, tướng quân với cô nương tìm chàng ý thiếp rõ ràng thế, đúng là cặp trời sinh, sao cô nương không thể lấy tướng quân?”

Nói đến đây, ngọc Nô vội bụng miệng lại, nàng bỗng dưng nhớ ra, thân phận của Vũ Y, về mặt danh nghĩa vẫn là người của Thôi gia, hôn ước không thể giải trừ, thì nàng làm sao lấy Lý Khánh An.

“Đừng nghĩ lung tung nữa, chúng ta tiếp tục chơi cờ nào.”

Vũ Y vô cùng bình tĩnh, nàng đặt một quân cờ xuống, cười nói: “Đến ngươi rồi đấy, nhanh lên.”

Ngọc Nô bất đắc dĩ, lại lẳng lặng hạ cờ, đi được vài bước, những quân cờ của Vũ Y ngày càng chậm lại, nàng thẩn thờ nhìn bàn cờ, trong mắt toàn vẻ ưu buồn, nàng vừa đi lên một con đường mới của mình, nhưng với thân phận của nàng, lại như vừa gặp phải một dóc núi khổng lồ, cắt ngang hi vọng của mình, nàng hận Thôi gia, thôi gia đã cho nàng một nhà tù vô hình, cầm cố nàng suốt năm năm nay, khiến nàng thở cũng thở không nổi, nhưng giờ còn phải tiếp tục cầm tù nàng, cái ý nghĩ tuyệt vọng này những mũi kim châm của con ong độc đang đâm đe trái tim bé bỏng của nàng, chốc chốc lại đốt vào đấy một đòn đau điếng.

“Cô nương còn nhớ lời Dương phu nhân từng nói chứ ạ?”

Ngọc Nô nhỏ tiếng hỏi.

“Dương phu nhân? ”Vũ Y nhớ ra phu nhân Dương thượng thư.

Dương Uyển Dung hai năm trước thường hay đến tìm nàng.

“Chính vào đêm trung thu hai năm trước, phu nhân đã nói những lời liên quan đến lá cây, cô nương còn nhớ chứ ạ?”

Vũ Y lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa, đêm trung thu hai năm trước, những lời Dương phu nhân nói với mình nhưng nước chảy qua đầu nàng.

“Nàng chỉ là một chiếc lá nhỏ trên cây cổ thụ Thôi gia, thôi gia sẽ tìm đủ mọi cách ngăn cản.

Không để gió cuốn nàng đi, nhưng khi nàng đã thoát khỏi cảnh theo gió cuốn trôi, thôi gia sẽ lập tức tuyên bố, nàng không thuộc về họ, cây cổ thụ ấy chưa từng mất đi một chiếc lá nào..

Lòng Vũ Y rối bời, bản thân nàng cũng không biết nên thế nào.

Lý Khánh An đi về phía trước đoàn người.

Xích hầu đã mang tình báo mã tặc về, hắn mở bản đồ ra, vừa nghe Xích hầu báo cáo, vừa xác định vị trí trên bản đồ.

“Ngoài phía bắc ba dặm chính là Đại Trạch hồ, tối qua tại Đại Trạch hồ chúng thuộc hạ đã phát hiện một đóng phân ngựa mới, và còn có rất nhiều vết vó ngựa, người của phía mã tặc khoảng ba đến bốn ngàn người.

Sáng nay chúng ta lại đi về hướng tây Ngọc Môn Quan, mà không phát hiện tông tích mã tặc, có thể phán đoán bọn mã tặc này chắc vẫn đang ở phụ cận Đại Trạch hồ, chúng thuộc hạ đã vào trong phục vi phục kích của bọn chúng, rất có khả năng tối nay bọn chúng sẽ đến tập kích chúng ta.”

Trên bản đồ, Đại Trạch hồ ở sát Ngọc Môn quan, Ngọc Môn Quan đi về phía nam khoảng hai trăm dặm sẽ là huyện Tấn Xương Qua Châu, ở đấy có tám quân Hà Tây cắm doanh, tổng cộng khoảng năm ngàn người, từ Ngọc Môn Quan đến con đường này.

Dọc đường toàn hoang mạc, rất có lợi cho kỵ binh tác chiến, Lý Khánh An quay đầu nhìn lại đoàn xe chất đầy của mình, tuy hắn có hai ngàn quân, nhưng ngàn chiếc xe ngựa thế này lại là một gánh nặng.

Suy nghĩ một hồi, hắn hạ lệnh: “Truyền lệnh của ta, toàn đội đi vào Ngọc Môn Quan.

Ngọc Môn Quan là một thành trì quan trọng của hành lang Hà Tây, trong thành có vài trăm hộ gia đình, khoảng ba trăm quân trong thành, trong đó quân đội trong quan nội đã chiếm hai trăm, cách Ngọc Môn Quan chừng mười lăm dặm về phía bắc có một thành bảo, là Hà Hợp Thành, có cắm một trăm quân.

Lúc trưa, đại đội Bắc Đình vừa đi vào Ngọc Môn Quan, tòa thành nhỏ này bỗng chốc toàn người với người, trên hai con đường lớn chữ thập toàn xe ngựa chen chúc, mấy trăm hộ gia đình, mỗi hộ chừa ra một phòng để cho gia quốc theo đoàn cư trú.

Lý Khánh An an bài chủ tớ Vũ Y ở trong biệt viện một gia đình đại hộ, biệt viện nhỏ nhắn xinh xắn, ba căn phòng, cộng thêm ao cá và hòn non bộ đều có.

Rừng cây xum xuê trồng đủ loại hoa cỏ, vốn đây là khuê phòng của con gái độc nhà này, sau khi Vũ Y vào ở, cũng không ánh hưởng gì đến chủ nhân, đã thế còn thêm bầu thêm bạn của tiểu thư trong nhà.

Lý Khánh An dự định nghỉ ngơi ba ngày trong thành, để Vũ Y có thể nuôi dưỡng lại sức khỏe sau chặng đường dài mỏi mệt đến đây, hắn thấy Vũ Y và tiểu nương gia đinh này có vẻ hợp, bèn nhanh chân ra khỏi đại trạch.

Vừa đi lên phố, đã có một quân quan vội vàng đến bẩm báo.

Người giữ chức vụ cao nhất Ngọc Môn Quan, là một thiếu úy, họ Tửu, gọi là Tửu Tam Nguy, người huyện Đôn Hoàng, Tửu là một họ lớn ở Đôn Hoàng, Tam Nguy sơn là một quả núi nhỏ Đôn Hoàng, vì thế mà hắn được tên này, Tửu thiếu úy tướng mạo mập mập thấp thấp, nhưng rất có tài ăn nói.

Hắn vội đi lên thi hành quân lễ với Khánh An nói: “Ty chức Ngọc Môn Quan thú tướng Tửu Tam Nguy tham kiến tướng quân.”

“Tửu thiếu úy đứng dậy, ta đương muốn đi tìm ngươi đây.”

Khánh An trước đây đi quan Ngọc Môn Quan từng gặp người này, thấy hắn có vẻ lại phúng phính hơn lúc trước, không khỏi thân thiết cười nói: “Tửu thiếu úy còn nhớ ta chứ?”

Hắn gãi gãi đầu nói: “Hơi quen quen, nhưng quả thực không nhớ ra.”

Khánh An cũng biết người qua lại Ngọc Môn Quan cực nhiều, đoán chắc hắn không thể nhớ ra mình, liền cười cười: “Đến đại doanh của ta thôi, ta có việc quan trọng muốn hỏi ngươi.”

Chủ doanh của hắn chỉ cách đấy chừng trăm bước, được dựng giữa đường, vừa dựng xong, quân sĩ vẫn còn đứng đóng cột một bên để cho chủ doanh thêm kiên cố, người quản chủ doanh Vương Xương Linh đương thu dọn đủ các loại văn thư, thường quan to đều có nhiều mộ liêu, một phần vì công vụ nhiều, như đồn điền sứ, binh giáp sứ.., nhưng thường những mộ liệu này chỉ có một chức hàm rỗng, và một phần nữa, mộ liêu chính là mưu sĩ tham mưu, Vương Xương Linh là người đầu, Nghiêm Trang là người thứ hai.

Vương Xương Linh đang bận rộn với đóng văn thư, còn Nghiêm Trang lại ngồi trước bàn nghiên cứu bản đồ phụ cận Ngọc Môn Quan, lúc này, Khánh An nhanh chân bước vào.

Lý Khánh An đi vào, khoát khoát tay để mười mấy tên thân binh kia đi ra, hắn liền hỏi: “Tửu thiếu úy, Qua Châu này có mã tặc không?”

“Có, có mấy nhóm mã tặc, phần lớn đều là người Khương Hồ, nhiều nhất là ba trăm người, ít nhất cũng được vài chục.”

“Vậy sao quân đội không tiêu diệt chúng?”

“Tiêu diệt?”

Tiểu thiếu úy không khỏi đưa lưỡi liếm liếm bờ môi khô của mình, cười mếu: “Làm sao mà tiêu diệt?

Căn bản không bắt được, ban ngày chúng là dân du mục, ban đêm mới hóa thân thành mã tặc, đi tập kích lái buôn vãng lai.”

“Quân đội đâu?”

Khánh An lạnh lùng hỏi: “Mặc Ly quân chỉ có tiếng thôi ư?”

“Đừng nhắc quân đội nữa, Mặc Ly quân có năm ngàn, trong đó ba ngàn là người Khương Hồ, không nhẽ lại để chúng tự đánh người tộc mình, chỉ là hảo huyền!

Rất nhiều mã tặc là cha truyền con nối nhau, đại ca làm lính trong quân đội, huynh đệ thì đi cướp của bọn lái buôn, thường chỉ cần chúng không quá đáng qua, ở trên đều không can thiệp!”

“Thế nào gọi là không quá đáng!”

“Chỉ cần chúng không giết người, và ngoài ra không được động đến Hồ thương quân đội hộ tống, chỉ cần làm được hai quy tắc này, ở trên sẽ mắt nhắm mắt mở.”

“Hóa ra là thế này.”

Khánh An nheo mắt ra hiệu Nghiêm Trang, xong hắn lại hỏi tiếp: “Có khi nào còn ba bốn ngàn tên mã tặc xuất hiện không?”

Tửu Tam Nguy nghe xong xanh cả mặt, hắn rút đầu rút cổ nói: “Sứ quân nói đùa, ba bốn ngàn người, đấy làm gì còn là mã tặc, đấy là quân đội Hồi Khất, từ Diên Hải đến, rất có khả năng, ba bốn ngàn ngàn mã tặc sao có thể được?”

“Nếu là người Sa Đà thì sao?”

“Người Sa Đà rất có khả năng, bọn họ thường đều mấy ngàn người cùng xuất động, vượt qua eo núi Tinh Tinh đến Đại Trạch du mục, nếu là chúng, sẽ rắc rối to, nhất định đến tám chín phần có đổ máu, năm trước đấu đá với Khương Hồ hình như còn chết gần trăm người.”

“Vì sao lại đấu đá?”

Vương Xương Linh cũng đặt sách xuống hỏi.

“Giành mục trường chứ sao!”

Tửu Tam Nguy thở dài: “Vùng thào nguyên phía bắc Đại Trạch phì nhiêu, nguồn nước đầy đủ, là nơi du mục lý tưởng, mỗi năm vào lúc này, người Hồi Khất phía bắc, người Sa Đà phía tay, và người Khương Hồ bản địa và một số người bộ lạc Đột Khuyết đều tập trung tại đây, mãi đến tháng sau, những con dê con có thể đi được, mới lần lượt ra đi, nếu có thể sống yên ổn thì không nói gì, nhưng chỉ sợ dê ngựa đánh mất, nhất định sẽ xảy ra chuyện, thế nào cũng có đấu đá đẫm máu.”

Tửu thiếu úy đi về, để lại Khánh An ngồi trẫm tư không nói một lời, sự tình có vẻ phức tạp, Xích hầu phát hiện có ba bốn ngàn dân du mục, người Khương Hồ, Sa Đà, Hồi Khất đều có thể, đương nhiên cũng rất có khả năng do An Tư Thuận phái đến tập kích bọn họ, vấn đề là chúng sẽ tập kích ở đâu?

Ngọc Môn Quan ư?

Khả năng không to, nếu hắn là mã tặc, hắn sẽ tập kích giữa đường, không có sự bảo vệ của thành trì.

“Nghiêm tiên sinh, hình như An Tư Thuận không ngốc như ta đã tưởng.”

Một lát sau.

Khánh An mới cười khổ nói: “Hắn là một đại soái, việc cỏn con này nếu tính toán kỹ, chính vì hắn biết rõ nếu thao nguyên Đại Trạch hồ này sẽ xảy ra biến loạn lúc này, nên mới mượn loạn sinh sự, để chúng ta không đoán được người tập kích, nếu ta không đoán sai, lúc Xích hầu phát hiện tông tích người Sa Đà, mã tặc đã án binh bất động, chờ cơ hội!”

Nói đến đây, Nghiêm Trang lập tức nói: “Tướng quân, chúng ta tiếp tục chờ đợi bị động thế này, thuộc hạ kiến nghị chi bằng lập tức phái người đến Y Châu, mệnh Y ngộ quân đến chi viện, phá vỡ kế hoạch của An Tư Thuận.”

Diệp hộ nghe xong phát hoảng, ấp úng hỏi: “Sứ quân, đây..đây là thế nào?”

Khánh An hừ một tiếng: “Đây chính là người Sa Đà đến tập kích quân đội của ta như An Tư Thuận đã nói.”

Diệp Hộ mồ hôi dầm dề, nói: “Nhưng ta dẫn đến ba ngàn đệ tử đều ở phía tây Đại Trạch hồ, không có lệnh của ta, bọn họ không dám tiến về trước.”

Lão chuyển niệm, lập tức hiểu ra: “Không nhẽ An Tư Thuân muốn giá họa cho người Sa Đà ta?”

Khánh An nhìn lão phản ứng nhạy bén, không khỏi gật đầu tán thưởng, hắn trẫm tư một lúc bèn nói: “Ngươi có ba ngàn từ đệ có thể đánh trận?”

“Khởi bẩm tướng quân, ta sợ người Khương thừa cơ nổi cơn, nên dẫn đến đều là tinh binh Sa Đà.

Ai nấy đều dũng mãnh, nguyện nghe theo lệnh tướng quân!”

“Được!

Vậy ngươi cứ nghe theo an bài của ta.”

Chương 168: Dụ rắn rời hang

Qua Châu có một eo có dài tây bắc, dài khoảng hai mươi dặm, nơi hẹp nhất không để một dặm, nó chính là Tinh Tinh cốc, là giai giới giữa Tây Đình và Hà Tây, sau khi qua khỏi eo núi này sẽ là biên giới Bắc Đình.

Tinh Tinh hiệp cách Ngọc Quan môn bốn trăm dặm hơn, đi ngựa nhanh củng mất ba ngày đường.

Chính vào lúc đại quân Bắc Đình và Ngọc Môn Quan được mười ngày, một quân đội hai ngàn người liền từ phía Tây bắc chạy nhanh đến, xuyên qua khỏi Tinh Tinh hạp đường phóng thẳng đến Ngọc Môn Quan, đây chính là ba ngàn Y ngộ quân đang cắm quân tại Y Châu, binh mã sứ Dýõng Tái Thành nhận ðýợc lệnh của Lý Khánh An đã soái binh đến chi viện.

Một ngày sau khi quân Y ngộ xuyên qua khỏi Tinh Tinh hạp, Xích hầu quân Bắc Đình tại Ngọc Môn quan đã phát hiện tình hình dị thường, một đội kỵ binh xuất hiện tại Đại Trạch phụ cận.

Xế chiều hôm đấy, Khánh An đứng trên thành môn Thạch Môn Quan nhìn về nơi xa xăm, mặt trời đã xuống núi, bóng xế nhuốm vàng cả một vùng trời tây đỏ ửng, đây chính là hành lang Hà Tây, Đại Hồ Trạch, chỉ nhỏ hơn chút so với Thanh Hải, được hình thành bởi nước chảy vào từ Kỳ Liên Sơn.

“Thất Lang, ngươi nói mã tặc có xuất hiện tối nay chứ?”

Lệ Phi Nguyên Lễ chậm rãi đi đến cạnh Khánh An.

Sau một tháng hơn điều dưỡng suốt chặng đường, thương tích của lão cũng đã hồi phục nhiều, sức khỏe đã hoàn toàn toàn hồi sức lại, trừ hai ngón tay trái ra, hắn không khác gì xưa, tính tình cũng chà thay đổi.

Khánh An cười cười nói: “Chắc sẽ xuất hiện, bọn họ còn không hiện thân, sẽ không còn cơ hội, trong lòng họ một lòng muốn tập kích chúng ta, nhưng ta sẽ không cho chúng cơ hội, bắt chúng công thành.”

“Ngươi định đối phó chúng thế nào, ta nói ngươi đều chuẩn bị xong hết rồi chứ?”

Lệ Phi Nguyên Lễ nóng rang cả mặt già, đây là vẻ mặt hoài xuân của mấy thằng ranh mới lớn mà giờ lại xuất hiện trên bộ mặt già dày dạn như quýt của lão.

Thời gian này lão không có mới tâm tư trong việc quân, lão yêu rồi!

Lão yêu một nữ hộ binh chừng ba mươi tuổi, yêu say đắm người đàn bà đã hai lần cứu mạng mình, lão xem nàng như một phần trong cuộc sống mình, trời xanh thương sót, cuối cùng đêm qua Thi Tam Nương cũng đã nhận lời cầu thứ hai ba mươi này của lão, lão vẫn đắm chìm trong hạnh phúc, mãi đến sáng nay, lão mới từ miệng một tên tiểu binh được biết sắp có mã tặc đến tập kích.

Như một thằng bé mắc phải lỗi to, lão lẳng lặng hỏi Lý Khánh An về việc bị chiến.

Trong lòng lão bất an.

Sợ Khánh An nhìn ra vẻ đa tình của lão, lão sẽ mất mặt lắm.

Cũng may, Khánh An hình như không phát hiện ra, Lý Khánh An dõi theo màn đêm đen ngòm, mắt hắn nhìn sáng dị thường, hắn cười nói: “Ngươi nghĩ ta sẽ để bọn mã tặc này vào lòng ư?

Cần gì phải đối phó chúng?”

“Nhưng bọn chúng những ba ngàn người, lai lịch không rõ, số người nhiều hơn hẳn chúng ta.

Á !

Hay bọn chúng là bọn ô hợp, nhưng ngươi sao lại có thể khinh địch?”

Giọng của Lệ Phi Nguyên Lễ cao lên dị thường, hình như lão đang cố gắng biểu hiện mình rất hiểu rõ quân tình, đặc biệt nhấn mạnh “ba ngàn người”.

“Ô họp chi chúng?”

Khánh An liếc lão một phát cười nói: “E rằng ngoài ngươi ra, không ai nghĩ chúng là bọn ô hợp cả, gần đây ngươi cứ như kẻ thất thần, chuẩn bị cưới Thi Tam Nương rồi à?”

Câu hỏi của hắn như đạp phải đuôi lão, lão lập tức nhảy cững lên, la toáng lên: “Nói bậy, ta lúc nào nói sẽ cưới ả?

Ta chỉ là, chỉ là..

Lão nói liền hai lần “Ta chỉ là”, cuối cùng cũng phải hạ giọng.

“Thôi được rồi!

Ta thừa nhận, đúng là ta sẽ cưới Tam Nương làm vợ.”

Hắn ngồi trên tường thành, mũi như kẻ vừa bị cảm, nghe ú ớ đau buồn: “Từ lúc Xích Lĩnh, nàng đã hai lần cứu ta, đưa ta ra khỏi cái chết, kiếp trước ta nợ nàng ấy, nên kiếp này phải bù đắp lại cho nàng, ngươi biết không?

Nàng nhỏ bé thế, mà lại có thể cõng được thân cao gần cả trượng của lão Lệ ta leo lên Lương Sơn.

Trời ơi!

Ta không biết nàng đã dùng một dũng khí thế nào, dựa lên lưng nàng, ta chỉ muốn khóc, ta muốn nói với nàng, ta sẽ đối xử tốt với nàng.”

Nói đến đây, hắn không khỏi hít hít mũi, dùng tay áo lau đi nước mũi nước mắt, mắt đỏ huê như kẻ đau mắt hột.

Khánh An bỗng nhiên phát hiện một sự biến hóa khác, lão Lệ giờ có vẻ rất đa sầu đa cảm, hắn liền vỗ vỗ vai lão cười nói: “Đến Bắc Đình hãy cho đãi tiệc linh đình vài chục bàn cưới nàng, đây là duyên phận của hai người.”

“Ta sẽ làm thế, ta thề!

Ngoài nàng ra, ta sẽ không cưới người phụ nữ bất kỳ nữa.”

Lệ Phi Nguyên Lễ bỗng nhớ đến một việc, vội hỏi Khánh An: “Còn ngươi, thất Lang?

Rốt cuộc người ngươi thích là cầm tiên hay Minh Nguyệt, tiểu tử ngươi thật là đa tình quá!”

“Hai người phụ nữ này ta đều thích.”

“Tiểu tử ngươi sao lại có thể đồng thời thích cả hai?”

Lão Lệ ngạc nhiên vô cùng, lắc đầu nói: “Ta thấy chỉ một mình Tam Nương, ta đã mãn nguyện rồi, lòng ta không thể chứa thêm một người khác, đừng thấy ta từng bị ngỡ ngàng trước sắc đẹp của cầm tiên, nhưng bây giờ cho ta cơ hội cưới nàng, ta cũng không làm, trong lòng ta, đã có Tam Nương là người phụ nữ đẹp nhất.”

“Lấy ngươi, là phúc của Tam Nương, chỉ tiếc ta không phải là ngươi!”

Khánh An cũng dựa người vào bờ tường nhìn về phương bắc xa xăm, gió đêm vẫn không ngừng ùa vào mặt hắn, lòng hắn lại trở nên rộng rãi thoáng đãng vô cùng, hắn cao giọng cười nói: “Vũ Y Minh Nguyệt, hai người phụ nữ này với ta đều quan trọng như nhau.”

Hắn quay đầu nhìn Lão Lệ đang nhìn hắn khinh miệt, không khỏi ngẩng đầu cười

to.

Trong doanh lớn, vài tên lính Xích hầu đã dẫn hai tên thủ lĩnh người Sa Đà đến, đi đầu là một người đàn ông trung niên, mặt rộng chữ điền, thân hình trung bình, thể trạng cười tráng, lão đi lên thi lễ với Khánh An: “Sa Đà Diệp Hộ cốt Xuất chi, tham kiến Sứ quân.”

Khánh An vội dìu lão dậy, “Diệp Hộ tướng quân không cần đa lễ, mời ngồi!”

Hắn mời Diệp Hộ ngồi, lại lệnh thân binh dâng trà.

Xong mới cười nói: “Diệp Hộ sao đến Ngọc Môn Quan?”

Diệp Hô hơi cúi mình cười nói: “Ta lần này đến Ngọc Môn Quan là một tìm một do trường người Khương để bàn việc du mục, năm trước vì tông tích của năm mươi con dê, kết quả đã biến thành thảm kịch, năm nay để phòng bi kịch tai diễn, ta liền đến tìm người do trường người Khương để bàn, không ngờ lại nghe tin Tướng quân đang ở Ngọc Môn Quan, liền đến bái kiến.”

“Cùng là trùng hợp, bọn ta tạm thời dừng lại Ngọc Môn Quan, rất có thể ngày mai ngày mốt là sẽ đi Bắc Đình, cũng đương nghĩ tìm người nói chuyện, không biết ở Bắc Đình có bao nhiêu người Sa Đà, đều phân bố vùng nào?”

“Khởi bẩm Sứ quân, người sa đà chủ yếu phân bổ tại phía nam kim sơn.

Phía bắc núi Chiết Đà Mạn, tổng cộng có một vạn hai ngàn túp lều, sáu vạn người hơn.

Sống bằng nghề du mục.”

Lý Khánh An cầm ly trà lên hớp một ngụm, hỏi nhạt: “Có tin đồn rằng, người Sa Đà cướp bóc thương lữ qua lại, có việc này không?”

Diệp Hộ ngạc nhiên.

“Sứ quân thế này là nghe ai nói, người Sa Đà ta từng cướp của thương lữ?

Bọn ta đi đến từ Bắc Đình mấy mươi năm nay, chưa từng cướp bóc, ngược lại, còn thường gặp thương lữ hoạn nạn, đều ra tay cứu giúp.

Sứ quân đừng nghe kẻ khác nói sàm.”

Khánh An cười mỉm nói: “Ta nghĩ cũng phải, An đại soái e rằng đã hiểu nhầm người Sa Đà, lúc ở Lương Châu, hắn cứ nhắc nhở ta.

Phải cẩn thận người Sa Đà đóng giả làm mã tặc công kích đội ngũ của ta, ta nghĩ đây sao có thể được.

Sa Đà lại tập kích quân đội của Bắc Đình Tiết độ sứ, bọn họ không muốn ở Bắc Đình nữa ư?”

Vẻ mặt Diệp Hộ chớp nhoáng hiện sắc phẫn nộ, hắn đứng dậy thi lễ với Lý Khánh An: “Đa tạ Sứ quân tin tưởng.

An Tư Thuận đã từng mấy lần cầu người Sa Đà đến Hà Tây, ta vẫn không nhận lời, không ngờ hắn lại cố ý khiêu khích dèm pha như thế, muốn để tướng quân ép bọn ta di dời về hướng Đông, đúng là hành vi của kẻ tiểu nhân.”

Lão chưa nói xong, ngoài cửa lều bỗng dưng có một tràn bước chân vội vã, một thân binh đang chạy vội đến bẩm báo: “Tướng quân, có quân tình khẩn!”

“Nói!”

Tên thân binh nhìn Diệp Hộ xong, đành nói: “Có Xích hầu thám thính được, có khoảng ba ngàn đến bốn ngàn kỵ binh từ Đại Trạch Hồ từ hướng đông Ngọc Môn Quan đang tiến đến, cách Ngọc Môn Quan không đến năm mươi dặm.”

Chương 168: Dụ Rắn Rời Hang (2) 0O0

Dưới ánh trăng, một đội kỵ binh hơn ba ngàn do người Khương Hồ tổ thành tựa hồ như một lũ lang sói, đang ồ ạt xông đến Ngọc Môn Quan, đây là một bộ lạc Khương Hồ vùng Cam Châu và Túc Châu, cũng là nhóm người Khương Hồ quan trọng khu vực hành lang Hà Tây, Kiện Khang quân Cam Châu và Ngọc Môn quân Túc Châu đều có con cháu của bộ lạc này tòng quân, thủ lĩnh bộ lạc quan hệ khá tốt với An Tư Thuận, lần này An Tư Thuận đã nhờ bọn chúng rút ba ngàn người tố thành kỵ binh đến tập kích đoàn người Lý Khánh An, địa điểm ở Ngọc Môn quan nơi mà Sa Đà, Khương Hồ và người Hồi Khất thường xuất hiện.

Người thủ lĩnh chỉ huy nhóm người này là Kim Đức, thân cao bày thước, lưng hổ eo hùm, vạm vỡ cường tráng, nhưng hắn lại là một tướng người Hán, là một tên tướng dũng mãnh dưới chướng An Tư Thuận, rất được trọng dụng, không chỉ sức khỏe thiện chiến, còn rất xảo huyệt tựa sói, hắn biết rõ đại đội Lý Khánh An trốn ở Ngọc Môn Quan khó mà tập kích, nên vẫn nhịn, đợi hắn lên đường mới phát động tập kích giữa đường, Lý Khánh An ở lại trong thành mười ngày, hắn nhịn mười ngày, mãi đễ khi phía eo núi Tinh Tinh nghe được tin viện binh Bắc Đình xuất hiện, hắn mới ra quyết định cuối cùng tập kích Ngọc Môn Quan vào đêm.

Chỉ tiếc là gặp Lý Khánh An xuất thân Xích hầu doanh, bọn chúng vừa vào khu vực cách Ngọc Môn Quan trăm dặm liền bị Xích hầu quân Bắc Đình phát hiện ra.

Canh hai, xung quanh tĩnh lặng như tờ, kỵ binh Khương Hồ cách Ngọc Môn Quan không đến hai mươi dặm, trên sa mạc trống trãi, dưới ánh trăng trắng xóa, từ xa xa đã nhìn thấy bờ tường đen huyền của Ngọc Môn Quan về đêm.

Trước cửa thành.

Kim Đức phân vân, một sự nhạy bén của người lính khiến hắn cảm thấy rất có khả năng quân Bắc Đình đã chuẩn bị đợi sẵn, nhưng mệnh lệnh của An Tư Thuận hắn không thể làm trái, một lát sau, hắn rút đao ra chỉ lên thành trì Ngọc Môn Quan hô to: “Giết!”

Ngay trong khu rừng Hồ dương hai dặm ngoài đó, ba ngươi kỵ binh Sa Đà tinh nhuệ đang đợi lệnh.

Sa Đà là một nhánh người của Đột Khuyết, xuất thân từ bộ lạc Xứ Nguyệt của Đột Khuyết, năm thứ hai Vũ Chu Trường An. do trường Sa Đà Kim Sơn vì có công chinh chiến Thiết Lặc độ phong làm Kim Mãn đô đốc.

Sau vì do Thổ Phồn ép, con trai của Kim Sơn Phủ Quốc chuyển dời cả tộc về Bắc Đình, phân bố lẻ tẻ ở phía bắc núi Triết La Thang, và Kim Sơn trở về nam.

Sau khi phủ Quốc mất, con trai Cốt Đột Chi trở thành Diệp hộ của Sa Đà, phụ thuộc vào Bắc Đình, sống dưới trướng của Đại Đường và Hồi Khất.

Con trai Sa Đà vốn thiện chiến dũng mãnh, là một đội kỵ binh tinh nhuệ, được xếp vào hàng ngũ song hùng với với đội quân Sóc Phương của A Bố Tư, nhưng do dân số Sa Đà ít, kinh tế lạc hậu, nên khó mà phát triển mạnh, mãi đến thời kỳ cuối đời Đường đại loạn, người Sa Đà đã di dời đến Hà Đông mới phất lên lại, đến thời phụ tử Lý Khắc Dụng kiến lập hậu Đường, Lưu Tri Viễn kiến lập hậu Hán, đường Kính Đường kiến hậu Tần, người Sa Đà hoành hành truyên nguyên, mang lại nhiều thám hoa cho tộc người Hán.

Nhưng sự manh nha của dã tâm vẫn cần điều kiện ngoài ủng hộ, lúc này thủ lĩnh Cột Đố chỉ làm mông cũng không dám nghĩ đến con cháu mình sẽ là bá chủ trung nguyên, lúc này đương lúc thịnh Đường, cuộc sống của người Sa Đà dưới sự ảnh hưởng mạnh của Đại Đường, bán mạng phục vụ Đại Đường chỉ mong đổi lấy chút đất đai, đây là lựa chọn duy nhất của người Sa Đà lúc bấy giờ.

Cốt Đột Chi ánh mắt sắc bén, hắn dõi theo bóng người Khương Hồ đang phóng đến từ xa, trong mắt đầy phẫn nộ, người Khương Hồ ai ai khoát áo choàng trắng, hiển nhiên là đang giả mạo Sa Đà, hắn quay đầu nhỏ giọng hạ lệnh: “Cởi áo khoát, chuẩn bị nghênh chiến!”

Quân Sa Đà đồng loạt bỏ áo choàng, rút trường đao, mắt đầy khát vọng giết chóc, bọn họ đang nôn nao chờ cho bầy sói này một đòn chí mạng cuối cùng.

Ba ngàn quân Khương Hồ ào ào tràn đến, tiếng vó ngựa, tiếng gào rít, tiếng huơ đao, tiếng cung tiễn.., vang lên tứ phía, sát khí đằng đằng.

Dưới ánh trăng mờ ảo, bọn họ thân khoát áo khoát màu trắng đặc trưng của người Sa Đà.

Phảng phất như đàn sói đói đang bất chấp ập đến mân mê tòa thành Ngọc Môn Quan này, trên thành lâu cũng phát hiện dị thường, quân gác hét toáng lên, tiếng trống tiếng chuông báo hiệu khắp nơi, binh sĩ trực đêm chạy xuôi chạy ngược, hoảng loạn bất an, chỉ một chốc, đại đội Khương Hồ đã lũ lượt kéo đến, từng làn tên dày đặc vèo vèo phóng đến như mưa, tí tách phóng lên tường thành, cộng với một hai tiếng thét thảm thiết, có người đã trúng tiễn.

Sau làn tiễn dày đặc, kỵ binh Khương Hồ dạt ra hai bên, vài chục tên kỵ binh cùng lê một khúc cự mộc đến gần cửa thành, lúc này một tràn chuông vang lên trên thành, trên thành bỗng xuất hiện đâu đâu toàn binh sĩ, bọn họ bắt đầu kéo cung, tiễn xuống cũng như mưa ập thẳng đến bọn kỵ binh đang chờ phá cửa thành.

Kỵ binh Khương Hồ không kịp trở tay, dưới thành bỗng chốc tiếng thét thảm thiết liền liền, hai trăm mấy quân Khương Hồ trúng tiễn rớt xuống ngựa.

Sự tấn công đột ngột khiến quân Khương Hồ một chốc đại loạn, bọn họ lũ lượt quay đầu bỏ chạy tránh tiễn.

Chỉ chốc lát đoàn người tạm tan rã, chỉ nghe trong đội Khương Hồ có một người nói tiếng Hán mắng nhiếc: “Đồ Khốn!”

Tiếp đến là tiếng Khương: “Duy trì trật tự đội, không được loạn, dùng đôn bài phòng ngự cung tiễn!”

Nhưng tiếng hét của hắn đã bị tiếng la hỗn độn của quân Khương át hết, không ai nghe lệnh hắn, đội kỵ binh đã rút ra ngoài năm trăm bước.

Dưới thành bỗng chốc yên hơi lặng tiếng lại, chỉ có những tên trúng tiễn chưa chết đang nằm giẫy giụa rên rỉ dưới đất.

Trên thành, Nghiêm Trang đang ngồi trên một chiếc kiệu chiếu, bốn binh sĩ khiêng hắn ra, hắn cứ ung dung ngồi phe phẩy chiếc quạt lông vũ của mình, trông có phần nào giống Khổng Minh, hắn chỉ vào người thọ thương dưới thành nhìn Khánh An cười nói: “Tướng quân, đã nhìn thấy chưa, trí giả suy nghĩ ngàn lần tất có một lần sơ xuất.

An Tư Thuận trăm tính ngàn toán, cuối cùng lại không ngờ biến thành công thành, bây giờ bọn thương binh này đã lật tẩy trò bịp bợm giả làm người Sa Đà của hắn.”

Khánh An chau mày, vết thẹo trên trán của hắn trông cứ như một hình chữ “S”, dù Khương Hồ công thành kinh nghiệm không đủ, nhưng sự hung hăng của chúng vẫn ngoài dự liệu của hắn, chiến năng của bọn kỵ binh này cực mạnh, liệu quân đội có hắn có đối chọi nổi không?

Một tràn trống vang lên, một ngàn kỵ binh đã trở thành bộ binh đang chạy ùn đến như ong vỡ tổ, trên tay mỗi người giơ cao tấm khiêng bài, giữa họ lại có chen lẫn năm sáu khúc cự mộc.

Sau lưng họ, hai ngàn kỵ binh đang chen nhau xong lên, như không chờ nổi để xông vào thành trì.

Quân Bắc Đình trên thành bất thình lình dừng phóng tiễn, hơn nữa bọn họ hình như còn phạm một sai lầm cực lớn, cầu treo của cửa thành lại có thể không kéo lên, tạo thuận lợi cho quân Khương Hồ vào công thành hơn.

Thiếu úy Tửu Tam Nguy Ngọc Môn Quan sốt ruột, hắn nhảy cũng lên thét ầm lên trên thành: “Cửa thành Ngọc Môn Quan lâu năm không tu, làm sao có thể chịu được như thế, hãy mau kéo cầu treo lên thôi!”

Nhưng không ai thèm nghe hắn cả, cửa thành và cầu treo đều bị thủ hạ của vị khách Lý Khánh An này không chế.

Khánh An phảng phất một bức tượng điêu khắc, trên mặt là nụ cười lạnh toanh, nếu An Tư Thuận không chịu buông tha, vậy thì đừng trách hắn vô tình.

“Chuẩn bị bọc thuốc nổ!”

Hắn vừa hạ lệnh, mười mấy tên thân binh lập tức thành thạo rút ra năm bọc hỏa dược, bọn họ sau trận chiến máu lửa bên Xích Lĩnh, đã hiểu sâu về thuốc nổ hơn, và cũng thuần thục sử dụng nó hơn, chỉ một lúc, năm bọc hỏa dược đã được đặt lên máy ném đá, chờ đợi chỉ lệnh cuối cùng.

“Đùng!” lại một tiếng nổ vang trời, thành môn một lần nữa chấn động, cửa thành nhiều năm không sửa bị tông cho kêu kèn kẹt.

Ở giữa là một kẽ hở nhỏ.

Dù trong lòng khinh hoàng, như cửa thành sắp bị công thành này khiến lòng Kim Đức vui mừng khôn xiết, quên sạch bao nỗi tự lự, hắn rút đao hô to: “Kỵ binh đi lên!”

Đội kỵ binh lập tức ồ ạt tràn lên.

Quân Khường Hồi đại hỉ xông đến cửa thành, kỵ binh anh dũng giơ đao gào thét, các mũi tên sắc bén khó mà xuyên thủng được ngực chúng, trăm người ở phía trước đã hồn bay phách lạc, lập tức quay đầu bỏ chạy, một tiếng trống vang, trong thành ngàn tiễn cùng phát ào ạt phóng về phía cửa thành, trước cửa thành, xác chết chất đầy đồi, người chạy trước, kẻ chạy sau tán loạn.

Kỵ binh chỉ còn cách cửa thành không đến trăm bước, lúc này trên thành bỗng vang tiếng thét tha thiết, tất cả mọi người cùng nhìn lên, chỉ thấy lão pháp sự đang run rẩy chỉ vào bầu trời hô to: “Lôi thần!

Lôi thần đã đến!”

Tiếng lão là tiếng Khương Hồ, trong tích tắc, những nỗi hoang mang trong lòng lập tức nhân đôi, bầu trời đen ngòm khuất bóng trăng, xung quanh chỉ một nỗi u ám bao trùm.

Bỗng nhiên, từ trên thành năm bọc vải màu xám được vứt xuống, nổ tung ngay trên đầu bọn Khương Hồ, tiếng nổ vang trời dưới chân thành, gần trăm người tan xương nát thịt, khí lưu mạnh mẽ ấy đã hất bay mọi thứ, khói lửa hừng hực tạo thành từng đám mây khói màu đen.

Trong tiếng nổ vang, chiến mã Khương Hồ rối bời, thét rú lên, hoảng loạn tung chạy tứ tán, bọn lính Khương Hồ cũng gào rú lên: “Lôi thần đến rồi!”

Binh sĩ lập tức quay đầu bỏ chạy, ai ai đều sợ vỡ mật.

Công dụng đánh đòn tâm lý từ năm bọc hỏa dược đã vượt xa bản thân vụ nổ, lại thêm sự phối hợp với phù thủy, khiến người Khương mê tín kia lại càng sợ hãi, ai ai đều nghĩ Lôi thần đã giáng lâm, trong lòng chỉ có mỗi ý nghĩ: “Chạy!”

Quân Khương Hồ bại như điếu đổ, kỵ binh bỏ chạy phía trước, bộ binh binh ở đằng sau, một đội quân Đường từ cửa thành xông ra, Nam Tề Vân vung vẫy thiết thương, khí thế tựa mãnh hổ, lại cuồng vũ tựa phi vũ, thương thương máu tươi đổ, chỉ một chốc đã đánh đổ máy chạy Hồ Khương quân đến khiêu khiếu, linh Thần Lôi Vạn Xuân bên cạnh hắn, tay cầm hai chiếc chùy thép nữa tạ, búa búa trúng địch, mạnh mẽ vô song, nơi này hắn đi qua.

Khương Hồ nơi đó không đầu nát, óc bay, chết rất ư thê thảm.

“Không tồi!

Không hổ danh Bắc Đình nhị hổ của ta!”

Khánh An mỉm cười nói, hắn giật qua liệt hỏa cung bên cạnh đặt lên huyền cung, kết căng, buông tay, một cây hỏa tiễn bay phóc lên không, hỏa diệm chói rực của nó trong bầu trời đêm trong mới rõ ràng làm sao, tiếng Tây Bắc bỗng vang lên tiếng vó ngựa, đội quân Sa Đà thật sự đã đến, phủ trời che đất, thế như núi lỡ sóng gào, Diệp Hộ tướng quân càng phải lo lấy ấn tượng tốt nơi Sứ quân tân nhiệm Bắc Đình này, dẫu sao nó liên quan đến sự sống còn của người Sa Đà bọn họ, hắn vung đao thét lên: “Giết!

Hãy giết sạch bọn Khương Hồ giả Sa Đà này!”

Ngọc Môn Quan trong một chốc toàn tiếng thu binh, quân lệnh Bắc Đình vừa dứt, lập tức thu binh về thành, một người không sót, cầu kéo được kéo lên cao, cửa thành ngang nhiên đóng lại.

Xung quanh lại trở về sự tĩnh lặng như thời trước khi xảy ra chiến sự, tiếng thảm sát ngoài thành vừa mới bắt đầu, trong trận chiến giành đất du mục năm trước thất lợi, một trăm dân du mục bị giết, bọn người Sa Đà đã hận thấu xương người Khương Hồ, lúc này, thù cũ hận mới đều được bộc phát trong từng nhát đao của họ, ba ngàn quân Sa Đà được chia làm ba đội, ba đội như ba lưỡi đao xông vào quân Khương Hồ, bỗng chốc cổ, đầu người rơi rào rào, thi thể tung tóe, máu chảy thành sông, trong trận chiến này ba ngàn Khương Hồ bị đánh cho tán tác, cơ hồ bị diệt sạch, chỉ có chưa đến trăm kỵ binh đào tẩu thành công, cả chủ tướng Kim Đức cũng bị loạn đao của Sa Đà đánh cho tan xác, đầu thân mỗi thứ một nơi.

Khánh An đứng trên đỉnh thành chăm chú nhìn người Sa Đà tác chiến, sự anh dũng và tinh tế của người Sa Đa khiến hắn nheo mắt, mới đến Bắc Đình hắn đã tìm được một thanh đao sắc.

Quyển 6: Bắc Đình Tiết Độ

Chương 169 : Mới đến Bắc Đình

Năm Trinh Quán thứ mười bốn, Hầu Quân Tập (đại tướng phò trợ đắc lực của Lý Thế Dân) thảo phạt Cao Xương, tây Đột Quyết đóng quân ở phủ Đồ thành, cùng hưởng ứng với Cao Xương.

Quân Đường xâm nhập Hãn Hải (chỉ cao nguyên Mông cổ và vùng đất rộng lớn phía tây của nó nay là bồn địa Dzungaria Tân Cương), đại bại Hồ binh, sau đó chiếm được Cao Xương, tháng tư năm Trinh Quán thứ hai mươi, tây Đột Quyết Diệp hộ Sa Bát La (Sa Bát La - Ishbara trước khi lên ngôi Khả Hãn đã từng nhậm chức Diệp hộ - tức một chức quan Đột Quyết chỉ đứng sau Khả Hãn và là bộ trưởng phân bộ trong một đại bộ tộc tương đương với Đại đô đốc của Đại Đường) A Sử Na Hạ Lỗ (Ashing Helu) an phận thủ thường dẫn mọi người quy thuận triều đình, nên đã được bố trí ở Đình Châu, năm Trường An thứ hai, sửa tên lại là Bắc Đình đô hộ phủ, từ Vĩnh Huy đến Thiên Bảo, Bắc Đình Tiết độ sứ quản lý trấn binh hai vạn người, việc thống lĩnh khiến cho Đột Kỵ Thi, Kiên Côn, Trảm Xuyết phải kinh sợ.

Thời đổi sao dời, Kiên Côn và Trảm Xuyết đã bị dân tộc Hồi Hột chinh phục, đột Kỵ Thi suy nhược, Cát La Lộc phất lên, trọng điểm phòng ngự của Bắc Đình tiết độ đã chuyển biến thành ba nơi Hồi Hột, Đột Kỵ Thi và Cát La Lộc, mặt khác còn có Sa Đà, Khương Hồ cùng với một số ít người Đột Quyết, ở Tây Châu còn có người Hồ Cao Xương.

Điểm khác biệt so với quân trấn An Tây chính là, Bắc Đình quản hạch ba châu Đình, Y, Tây ở phía dưới, đồng thời ở Đình Châu thiết lập Hãn Hải quân, ở Y Châu lập Y Ngô quân, ở Tây Châu lập Thiên Sơn quân, thống lĩnh hai vạn người, đông tới Tinh Tinh hiệp, tây tới Nguyệt Cung thành, bắc tới Côn Kiên, nam tới Tây Châu Đại Sa Hải, kéo dài qua ngàn dặm, thành lập bốn cấp thể chế phòng ngự gồm Thú bảo, Thú túc (Trạm gác), Thành, Quân.

Mặt khác, Bắc Đình người Hán đông đảo, từ đầu đời Đường, trong chặng đường quân Đường chinh phục Tây Vực, số lượng lớn người Hán có tinh thần mạo hiểm đã theo bước chân quân đội đi đến An Tây, bọn họ đầu tiên là đặt chân đến Bắc Đình, sau đó dần dần khuếch tán ra các nơi ở An Tây, nhưng Bắc Đình, nhất là nơi trù phú như Đình Châu, nó cuối cùng vẫn là nơi người Hán tập trung nhiều nhất, trải qua trăm năm phát triển, mặc dù An Tây trải qua mấy lần chuyển tay thăng trầm, nhưng số đông người Hán vẫn ở Bắc Đình bám rề thật sâu.

Sau Khai Nguyên, cùng với việc xác lập cuối cùng của chế độ quân hộ, Bắc Đình và An Tây lại đón tiếp thêm một luồng người Hán di dân mới.

Lúc này, người Hán Bắc Đình đã có hơn mấy vạn người, họ mang đến kỹ thuật nông canh tiên tiến, kéo theo sự phát triển lớn về nông nghiệp của Bắc Đình, để tiện cho việc quản lý, triều đình đã thiết lập huyện chế Trung Nguyên ở Đình Châu, quản hạch ba huyện Kim Mãn.

Phổ Loại, luân Đài, người Hán Bắc Đình trên cơ bản đều cư trú tại ba huyện này, đồng thời, nơi này cũng là nơi trung chuyển hàng hóa của Hồ thương Lĩnh Tây, trải qua hơn mười năm thống trị, nơi này buôn bán phồn vinh, sản vật dồi dào.

Dân tộc hòa thuận, nhân dân an cư lạc nghiệp.

Trước mắt Bắc Đình tiết độ và Bắc Đình đô hộ cơ bản là hai hợp làm một, hữu tướng Lý Lâm Phổ kiêm nhiệm Bắc Đình Tiết độ sứ và cả Bắc Đình đô hộ, Lý Khánh An làm Đình Châu đô đốc, Bắc Đình tiết độ phó sứ.

Phó đô hộ kiêm Bắc Đình tiết độ phủ Trường sử, và mang quan hàm Ngự sử Trung thừa, điều này có nghĩa là Lý Khánh An sẽ một mình ôm trọn đại quyền của quân chính Bắc Đình.

Mùng tám tháng ba năm Thiên Bảo thứ tám, Lý Khánh An dẫn hơn nghìn đoàn xe vật tư bôn ba năm nghìn bảy trăm dặm, trải qua gần năm mươi ngày, rầm rộ kéo đến Kim Mãn huyện nơi đặt Đô đốc phủ Đình Châu, nơi đây cũng là nơi tọa lạc Bắc Đình tiết độ phủ và Bắc Đình đô hộ phủ, cũng là nơi trú đóng của quân Hãn Hải Bắc Đình, đóng quân một vạn hai nghìn người, quân Hãn Hải là quân đội cốt lõi của Bắc Đình, cũng chính là nha quân trực thuộc của Lý Khánh An, hắn lấy thân phận Đô đốc Đình Châu thực lĩnh đoàn quân này.

Cách Kim Mãn huyện còn có hai mươi dặm, mười mấy quan viên văn võ của Bắc Đình Tiết độ sứ phủ đã đi ra nghênh đón, Lý Khánh An ở Y Châu đã từng bàn giao quân chức với Bắc Đình tiết độ phó sứ Lô Phụng, Lô Phụng đi nhậm chức xa ở An Đông đô hộ phủ, đem lệnh tiễn và đại ấn đều giao cho Lý Khánh An, điều này có nghĩa là hắn đã chính thức tiếp quản Bắc Đình.

Mười mấy tên quan viên dưới sự dẫn dắt của Bắc Đình phó đô hộ Dương Phụng Xa tiến đến nghênh đón Lý Khánh An.

Dương Phụng Xa năm nay bốn mươi tuổi, trắng trẻo mập mạp bảo dưỡng rất tốt, hắn ở Kim Mãn huyện có một tòa nhà tốt nhất, ngoại thành có mười khoảnh thượng điền, trong nhà có một thê ba thiếp, một trai một gái, hắn đã cảm thấy mỹ mãn rồi.

Phó đô hộ này của hắn đã làm được mười năm, hắn cũng không cầu tiến, không hy vọng triều đình điều hắn đi, cứ như thế năm này qua năm nọ ở mãi nơi Bắc Đình, trở thành vị quan lão làng có thâm niên cao nhất Bắc Đình.

Dương Phụng Xa bản lĩnh làm việc thì không có, nhưng bản lĩnh nói chuyện lại rất cao, hắn vừa thổi phồng vừa tâng bốc, miệng như sen nở, chỉ trong một chốc lát đã giới thiệu xong các quan viên văn võ của Bắc Đình.

“Vương Nghĩa Sơ này, binh mã phó sứ quân Hãn Hải, được xưng là Bắc Đình đệ nhất thương, năm đó số lượng người Đột Kỵ Thi đổ xuống dưới thương của hắn nhiều không đếm xuể, đương nhiên, người ta nói ở đây chính là đàn bà, ha!

Ha!”

Vương Nghĩa Sơ là một tên to xác danh mặt đen như thang, người Biện Châu, nhóm dũng sĩ trường chinh đầu tiên, thoạt nhìn tính tình rất tốt, tuy rằng Dương Phụng Xa bôi bác hắn, hắn cũng chỉ là cười hắc hắc, tiến lên nửa quỳ thi một quân lễ với Lý Khánh An: “Ty chức Vương Nghĩa Sơ, tham kiến tướng quân!”

“Vương tướng quân miễn lễ.”

Lý Khánh An mặt lạnh không nói cười, trên mặt từ lúc đầu đến giờ vẫn chẳng có tí nụ cười nào, làm cho Dương Phụng Xa nhìn không thấu suy nghĩ của vị tân nhiệm tiết độ phó sứ này, trong lòng như gợi lên hồi trống nhỏ, cũng không dám bông đùa nữa, lại giới thiệu một vị quan văn dáng người ốm dài khác: “Vị này là Trần Trung Hòa, người Trường An, tiến sĩ năm Khai Nguyên hai mươi bảy, hiện đang nhậm chức Kim Mãn huyện Huyện lệnh, ở Kim Mãn huyện làm Huyện lệnh bốn năm. quản Lý Kim Mãn huyện đến mức không nhặt của rơi trên đường, đêm không cần đóng cửa, bất luận là dân chúng người Hồ và người Hán đều vô cùng kính ngưỡng hắn.”

Trần Trung Hòa tiến lên khom người thi lễ nói: “Ty chức tham kiến Lý sứ quân!”

“Trần huyện lệnh không cần đa lễ, về sau mong rằng chiếu cố nhiều hơn.”

Dương Phụng Xa lần lượt từng người giới thiệu hết mười mấy vị quan viên, Lý Khánh An nhìn lướt qua, nhưng lại không thấy một Phó đô hộ khác, liền hỏi nói: “Trình đô hộ đâu, tại sao lại không thấy mặt ngài?”

Có thể nói là oan gia ngõ hẹp, Lý Khánh An thăng chức Bắc Đình tiết độ phó sứ, An Tây Trình Thiên Lý cũng đồng thời điều nhiệm Bắc Đình phó đô hộ, hai người không ngờ lại trở thành đồng nghiệp, hơn nữa Lý Khánh An cũng kiêm nhiệm Bắc Đình phó đô hộ, ở một mức độ nào đó bọn họ cùng cấp với nhau.

Ở đây cũng phải nói thêm vài câu, Bắc Đình Tiết độ sứ và Bắc Đình đô hộ tuy rằng kiêm nhiệm cho nhau, nhưng trên thực tế chúng vẫn có nét khác biệt, bắc Đình Tiết độ sứ còn gọi là Y Tây Tiết độ sứ, thuộc loại quân chức, tương đương với tư lệnh quân khu biên cương đời sau, chủ yếu quản hạt trú quân của ba châu Đình, Y, Tây mà Đại Đường thực tế khống chế, cũng chính là quân Hãn Hải. quân Thiên Sơn. quân Y Ngô, cùng với Thủ túc, Thú bảo.v.v.., của địa phương khác.

Còn quản hạt của Bắc Đình đô hộ thì rộng lớn hơn nhiều, không chỉ bao gồm ba châu Bắc Đình, còn bao gồm các phủ châu ràng buộc ở phía bắc Thiên Sơn của các bộ tộc Đột Kỵ Thi, Cát La Lộc, Sa Đà, ví dụ như Song Hà đô đốc phủ, Lộc Châu đô đốc phủ, Đại Mạc đô đốc phủ, Sa Đà châu đô đốc phủ, Ưng Sa đô đốc phủ.v.v.., nhưng trên thực tế Đại Đường chỉ có quyền quản hạt trên danh nghĩa đối với các châu phú ràng buộc này, cho nên, nếu Bắc Đình đô hộ không kiêm nhiệm Tiết độ sứ, không có quyền lãnh binh, trên thực tế thì chỉ là một hư chức.

Lý Khánh An chính là song nhiệm, Tiết độ Phó sứ kiêm Phó đô hộ, điều này so với Trình Thiên Lý chỉ nhậm chức Phó đô hộ thì có hơn một quân quyền, cũng là một quyền lực mấu chốt nhất.

Không có thực quyền, làm cho Trình Thiên Lý buồn bực khôn xiết, hắn không tới nghênh đón Lý Khánh An.

Dương Phụng Xa vội vàng giải thích nói: “Trình đô hộ đã bị bệnh vài ngày, không thể tới nghênh đón Lý tướng quân, xin thứ lỗi!”

“Ta và Trình đô hộ là lão bằng hữu rồi, Trình huynh sinh bệnh, ta dĩ nhiên đi thăm huynh ấy, nhưng mấy ngày nay không rành, ngày khác mới đi sau.”

Hắn xoay người lên ngựa, chắp tay nói với quan viên văn võ tới đón tiếp: “Các vị đồng liêu, về sau mọi người đã phải cùng nhau cộng sự rồi, Lý Khánh An ta không có lời nói dư thừa, chỉ nói với mọi người một câu, mọi thứ theo quy tắc mà làm việc, mọi người cứ việc yên tâm, ta trước giờ đều là nhìn việc không nhìn người, được rồi, bây giờ có thể trở về rồi, ngày khác ta sẽ nói chuyện kỹ hơn với chư vị.”

Tuy rằng Bắc Đình Tiết độ sứ phủ là ở trong phạm vi quản hạt của Kim Mãn huyện, nhưng nó lại không ở trong huyện thành, mà là một tòa thành độc lập, cách huyện thành khoảng ba dặm, là một loại cổ thành hùng vĩ, tên là Bắc Đình thành, chia nội và ngoại thành, ngoại thành chu vi ba nghìn bước, nội thành chu vi hai ngàn bước, trong ngoài hai thành đều có sông đào bảo vệ thành, tòa thành dùng ngón lớn dựng nên, cao lớn chắc chắn, trên cánh đồng hoang hình thành một tòa thành sừng sững dễ thủ khó công.

Bên trong thành Bắc Đình có hai ngàn quân trú đóng, là thân binh vệ đội của Tiết độ sứ, nhưng không có quân hộ và nhà dân bình thường, mặt khác chung quanh tòa thành còn đóng quân hơn sáu ngàn người, toàn bộ Kim Mãn huyện đóng quân tám ngàn, tuyệt đại bộ phận quân hộ người Hán ở Bắc Đình đều tập trung trong nội thành Kim Mãn huyện, nơi này đâu đâu cũng là các đồng ruộng trồng thành dãy, thôn xóm người Hán nối đuôi nhau phân bố trên vùng đồng bằng.

Kim Mãn Hà hình thành từ sự tan chảy của nước Thiên Sơn từ giữa chạy ngang qua, chảy vào Đình Hồ hơn mười dặm xa, nguồn nước đầy đủ, đất đai phì nhiêu, hình thành vùng châu thổ Bắc Đình, ba huyện Kim Mãn, luân Đài, Bồ Loại chính là ở ngay trên ba góc của vùng châu thổ, cũng làm cho nơi này trở thành vùng đất trù phú nhất của Bắc Đình.

Chương 170 : Nước bước quan trường

Lương Châu.

An Tư Thuận chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong phòng, tâm trạng của hắn rất nặng nề, hắn vừa mới nhận được tin tức.

Khương Hồ đại bại ở Qua Châu, bị người Sa Đà đuổi giết, gần như toàn quân bị diệt.

An Tư Thuận ít nhiều cũng có chút sầu não, trên thực tế quyết định tập kích đoàn xe Lý Khánh An của hắn, vừa mới được đưa ra vào trước một ngày Lý Khánh An đến Lương Châu, hắn nhận được thư thỉnh cầu của An Lộc Sơn, thỉnh cầu hắn ở nửa đường chặn giết Lý Khánh An, đương nhiên, muốn giết chết Lý Khánh An thì không thể nào rồi, nhưng ít ra cũng phải cho Lý Khánh An một đả kích trầm trọng.

An Tư Thuận đối với những thỉnh cầu thông thường của An Lộc Sơn sẽ không cự tuyệt, nhưng lúc này đây hắn lại có chút chần chừ, vì dù sao tập kích tân nhậm Bắc Đình Tiết độ sứ không phải một chuyện nhỏ, nhưng An Tư Thuận cũng không có bàn bạc với bất kỳ ai, hắn sau khi suy nghĩ một đêm, bèn đưa ra quyết định.

Nếu hắn có thể thành công đổ hết tội trạng cho người Sa Đà, thế thì sau khi Lý Khánh An làm chủ ở Bắc Đình, lúc đó sẽ là cơn ác mộng của người Sa Đà, như vậy thì người Sa Đà có thể vì thế mà dời đến Qua Châu, Hà Tây hay không?

Đáp án đó là khẳng định.

Với thói quen thích chinh phục, đồng hóa của người Hồi Hột, người Sa Đà sẽ không đi nương nhờ người Hồi Hột, chỉ có thể lựa chọn dời về phía đông, nếu hắn cố ý dẫn dắt, lại thêm vào sức ánh hưởng của triều đình, người Sa Đà nhất định sẽ ở lại Hà Tây, thì hắn An Tư Thuận sẽ có được một đội kỵ binh sắc bén.

Chỉ có điều là hắn cuối cùng vẫn thất bại, thất bại ngay ở chỗ hắn xem nhẹ sự nhạy bén của Lý Khánh An, ngay ở chỗ hắn không thể ở cự ly xa khống chế trận đánh tại đó, nếu hắn biết cuối cùng diễn tiến thành trận chiến tấn công thành, thế thì có lẽ hắn đã không mạo hiểm như vậy rồi, sự tình đã không thể vãn hồi được nữa, An Tư Thuận chỉ có thể đem quả đắng này nuốt vào bụng, từ nay về sau Bắc Đình, hà Tây có hiềm khích với nhau, nhưng Bắc Đình có nhiều việc phải nhờ đến Hà Tây, hắn không sợ Lý Khánh An tố cáo với triều đình, những người bị chết toàn bộ đều là người của Khương Hồ, có liên quan gì đến quân Hà Tây của hắn đâu?

Nhưng việc làm thế nào trấn an Khương Hồ, mới là việc làm hắn đau đầu.

An Tư Thuận đứng ở trước bàn trầm tư, hắn rất có hứng thú với việc Lý Khánh An sử dụng thiên lôi, theo hắn được biết, trong trận chiến ứng Long thành, Lý Khánh An đã từng sử dụng loại hỏa lôi uy lực rất lớn này rồi, đương nhiên không phải là thiên thần gì đó giáng lôi, loại hỏa lôi này rốt cục là cái thứ gì, đến nay vẫn là một bí mật.

“Rốt cục là cái gì chứ?”

An Tư Thuận khe kẽ gõ nhịp lên bàn, hắn đột nhiên đi đến phía sau bàn, ngồi xếp bằng xuống, trải ra một tờ giấy, để bút bắt đầu viết thư.

Lý Khánh An đến Bắc Đình đã ba ngày, thị sát kho tàng, thao luyện quân đội, nghe bẩm báo về việc chỉ tiêu tiền và lương thực, nhưng việc nhiều nhất chính là tiếp kiến quan viên, quan vãn, võ tướng, đủ loại gần trăm người, bận đến nỗi hắn ngay cả thời gian để thở một chút cũng không có.

Nhưng từ đầu chí cuối có một người hắn không có gặp được, đó chính là phó đô hộ Trình Thiên Lý, Trình Thiên Lý vẫn như cũ lấy cớ là phải ở nhà dưỡng bệnh, còn Lý Khánh An cũng không có đến thăm nhà hắn, hai người dường như cũng đều đang chờ đợi đối phương nhượng bộ, nhưng ai cũng không đi bước đầu tiên quan trọng đó.

Quan sát vẫn là công việc quan trọng trước mắt của Lý Khánh An, ba ngày qua, hắn tiếp kiến gần trăm quan viên văn võ của An Tây, những lời được nói đến cũng đều là lối nói chốn quan trường và lời nói khách sáo xã giao, hắn vẫn nhìn không thấu chốn quan trường tại Bắc Đình, trong quan trường Bắc Đình dường như bao phủ một làn sương mỏng chung quanh.

Buổi tối hôm đó, Lý Khánh An từ Bắc Đình thành về tới Kim Mãn huyện, Bắc Đình thành cách Kim Mãn huyện rất gần, cách xa nhau chỉ có ba dặm, Bắc Đình thành là nơi tập trung của Bắc Đình quân chính thự nha, cuộc sống ở đây rất bất tiện, bởi vậy bọn quan viên Bắc Đình trên cơ bản đều định cư tại Kim Mãn huyện, cũng có người ở tại thôn trang gần đó.

Kim Mãn huyện thành không lớn cũng không nhỏ, dựa trên quy mô dân cư nội địa, được cho là một tòa thượng huyện, thành trì có chu vi hơn hai mươi dặm, cư dân có khoảng gần hai vạn hộ, phần lớn là dân Hán, trong dân Hán lại có một nửa là hộ quân, toàn bộ thị trấn có bốn con đường cái lớn, được bố trí theo hình chữ “Tinh”(#).

Ven đường trồng đầy loại cây ngô đồng, các loại cửa tiệm lớn và kho tàng, cùng với khách điếm, tửu quán, thanh lâu, sòng bạc vân vân, nói chung là các cửa tiệm buôn bán đầy rẫy, thương nghiệp rất ư phồn vinh.

Khác với thành thị nội địa ở chỗ là, nơi này không có chợ đông, chợ tây, không có vách tường vây của phường, cũng không có quy định về giờ giấc đóng cửa, tất cả cửa hiệu đều được mở dọc theo các con đường, phần lớn kinh doanh đến đêm khuya.

Phủ đệ của Lý Khánh An nằm ở góc đông bắc của Kim Mãn huyện, nơi này là nơi phong cảnh đẹp nhất trong toàn thành, có một hồ nước rộng đến mấy trăm mẫu, hàng năm sẽ có vài lần hồ nước biến thành màu trắng sữa, vì thế mới có tên là Bạch Hồ.

Sông Kim Mãn chảy xuyên qua hồ, hai bên bờ sông liễu rủ dương xanh, phong cảnh nên thơ.

Ven hồ phân bố hơn mấy chục ngôi nhà lớn, phần lớn là phủ đệ của các quan lớn, nhà giàu, phủ đệ của Lý Khánh An chính là một trong số đó, ngôi nhà này vốn là của tiền nhiệm tiết độ phó sứ Lô Phụng Viễn, hắn đã được điều đi, ngôi nhà lớn này theo Lý mà trở thành nhà ở của Lý Khánh An.

Nhưng hôm nay Lý Khánh An cũng không có trực tiếp về nhà luôn, mà là đi đến nhà của phó đô hộ Dương Phụng Xa, tòa nhà của Dương Phụng Xa nằm ở phía tây của hồ, cùng với phủ đệ của Lý Khánh An cách hồ mà đối diện nhau, tòa nhà chiếm ba mươi mẫu đất, là một tòa nhà đẹp nhất của toàn bộ Kim Mãn huyện, một vợ, ba thiếp, một con trai, một con gái của Dương Phụng Xa sống ở đó, cùng với mười mấy viên tôi tớ, ngoài ra Dương Phụng Xa ở ngoài thành có mười khoảnh ruộng tốt, ở trong thành có một căn tiệm, có thể nói hắn đã mọc rễ tại Bắc Đình rồi.

Lý Khánh An đi đến trước phủ đệ của Dương Phụng Xa, lát sau, Dương Phụng Xa đi ra nghênh đón, nơi làm việc của hắn và Lý Khánh An cách xa nhau không đến hai mươi bước, làm việc cùng nhau suốt một ngày, hai người không biết đã thấy mặt nhau bao nhiêu bận rồi, nhưng buổi tối ở nhà gặp mặt nhau, ý nghĩa lại hoàn toàn khác hẳn.

Trong nụ cười của Dương Phụng Xa mang vẻ lấy lòng, chạy xuống bậc thang chắp tay thi lễ nói: “Hoan nghênh Lý tướng quân quang lâm nhà của kẻ hèn.”

“Ban đêm đến quấy rầy Dương đô hộ nghỉ ngơi, thật ngại quá.”

Lý Khánh An khẽ trả lễ cười nói.

“Lý tướng quân sao lại nói thế, kẻ hèn đã sớm muốn mời Lý tướng quân đến rồi, nhưng trước giờ vẫn ngại mở miệng, Lý tướng quân đích thân đến đây, thì thật là không còn gì tốt bằng.”

Dương Phụng Xa khom người khẽ xua tay, lại nói: “Gió đêm hơi lạnh, mời tướng quân vào nhà đã hẳn nói.”

Hai người hàn huyên đi vào cửa lớn, Lý Khánh An thấy tòa nhà của hắn rường cột được chạm trỗ, các gian nhà tinh xảo, vừa vào cửa bèn gặp hồ nước, trong hồ nước trồng đầy hoa sen, bốn phía được rặng liễu rủ vây quanh, một chiếc cầu hành lang trông như cầu vòng, nổi thẳng đến đại sảnh, thiết kế với đường nét hết sức khéo léo và độc đáo, làm người ta tán thưởng, Lý Khánh An đi trên chiếc cầu, chỉ cảm thấy gió lạnh đập vào mặt, làm tinh thần con người trở nên thoải mái sảng khoái, hắn cũng không khỏi gật gù cười nói: “Ai cũng đều nói Dương đô hộ lưu luyến gia đình, bây giờ mới hiểu ra, nếu Khánh An có tòa nhà như vậy, nhất định lúc nào cũng sẽ nhớ đến.”

Đi qua chiếc cầu hành lang, hai người đi đến trước đại sảnh, một chàng trai trẻ trên dưới hai mươi tuổi tiến lên thi lễ: “Tham kiến Lý tướng quân.”

Lý Khánh An thấy chàng trai và Dương Phụng Xa có dáng vẻ rất giống nhau, mỉ thanh mục tú, có thể xem là tuấn tú lịch sự, liền cười nói: “Vị này chính là lệnh lang đúng không!”

“Ha ha!

Đây là con của kẻ hèn Dương Cát, chuẩn bị mùa thu năm nay vào kinh, tham gia khoa cử mùa xuân sang năm.”

“Khánh An cũng nghe nói lệnh lang phải tham gia khoa cử, đây chính là việc trọng đại của Dương gia đấy!

Vừa lúc đồn điền sử mới nhậm chức của Khánh An là Vương Xương Linh, còn có phán quan Sầm Tham đều xuất thân là tiến sĩ, có tài văn Chương nổi bật.

Dương công tử có thể thỉnh giáo họ phần nào.”

Dương Cát rất đỗi vui sướng, nhưng hắn vẫn có chút ngần ngại nói: “Chỉ là tại hạ cảm thấy có chút hơi đường đột.”

Phụ thân Dương Phụng Xa vuốt râu cười nói: “Con của bỉ nhân không thông thời vụ, nếu Lý tướng quân đã mở miệng rồi, tự sẽ nói với họ một tiếng, con lo lắng cái gì?”

Dương Cát chợt bừng tỉnh hẳn, vội vàng hướng Lý Khánh An cung kính thi lễ: “Đa tạ Lý tướng quân đã sắp xếp cho, tại hạ ngày mai liền đi bái Ngọc Hồ tiên sinh làm sư phụ.”

Lý Khánh An lại nhìn Dương Phụng Xa một cái, mọi người đều nói người này là người nhân hậu, bây giờ xem ra, thật ra người này là tay lão luyện gian xảo chốn quan trường, như vậy, sự việc sẽ dễ dàng hơn nhiều rồi.

“Dương đô hộ, chúng ta ngồi xuống nói đi!”

Dương Phụng Xa vỗ trán, áy náy nói: “Xem này, chỉ lo nói chuyện, lại quên đi lễ tiết cơ bản nhất, Lý tướng quân, mời!”

“Mời!”

Chương 170: Nước Bước Quan Trường(2)

Hai người đi vào đại sảnh ngồi xuống, Bắc Đình chịu ánh hưởng hơi sâu về thói quen của người Hồ, rất nhiều nhà đều có ghế ngồi, nhà Dương Phụng Xa cũng không phải là ngồi quỳ, mà là ngồi ghế bành, sau này loại ghế này dần dần du nhập vào Trung Nguyên, thời kỳ cuối Đường từ từ thịnh hành hãn lên.

Dương Phụng Xa mời Lý Khánh An ngồi xuống, lệnh cho người hầu bên cạnh nói: “Dọn một bàn rượu và thức ăn lên.”

Lý Khánh An vội vàng ngăn lại, cười nói: “Vừa rồi cùng mấy viên thủ hạ đã đã ăn rồi, cho lên một tách trà là được rồi.”

“Thôi được rồi!

Mang lên một chén trà sữa ngựa.”

Lát sau, một a hoàn bưng lên một chén trà sữa còn nóng hổi, đặt ở trước mặt Lý Khánh An, trà của Đường triều không có rang qua, đều là dùng nước nấu, thêm vào các loại gia vị, mà Bắc Đình An Tây phần lớn theo phong tục Hồ, thích uống trà sữa.

Dương Phụng Xa sống lâu ở Bắc Đình, cũng thành thói quen.

Nhưng Lý Khánh An trước giờ vẫn không quen với mùi tanh nồng của trà sữa, khẽ nhấp một ngụm, lắc đầu cười nói: “Khánh An có mang đến loại trà Mông đỉnh hảo hạng, đợi lát nữa Khánh An cho thân binh đêm đến Dương đô hộ mấy cân.”

“Thế thì rất là cảm tạ, người đâu!

Đổi một ly trà thơm.”

Dương Phụng Xa thấy Lý Khánh An không quen, vội vàng sai người thay một ly trà thông thường, Lý Khánh An uống một ngụm, lúc này mới cười nói: “Hôm nay ta đã xem qua Lý lịch của các quan viên, Dương đô hộ năm nay cũng đã nhậm chức cũng đã mười năm rồi đúng không!”

“Đúng thế!

Thoáng một cái bỉ nhân đã ở Bắc Đình mười năm rồi, năm tháng hối tuổi già, bỉ nhân năm nay đã bốn mươi tám rồi, qua vài năm nữa là nên cáo lão từ quan rồi.”

Dương Phụng Xa tuy rằng cảm khái tuổi thanh xuân đã không còn nữa, nhưng trong ánh mắt của hắn lại thoáng qua một tia hồi hợp, hắn nghe được ngụ ý của Lý Khánh An, là ám chỉ hắn, rằng chức phó đô hộ của hắn đã làm lâu lắm rồi, quả thật, Đại Đường chưa từng có tiền lệ làm phó đô hộ đến những mười năm, ngay cả Dương Phụng Xa cũng không biết vì sao mình lại có thể làm lâu như vậy, có lẽ hắn biểu hiện bình thường, không có công cũng chẳng có lỗi, hơn nữa chức vụ này của hắn cũng không có thực quyền gì, chẳng qua chỉ là chức vị rỗng không, không được coi trọng, cho nên triều đình vừa không thăng chức, cũng không giáng chức, khiến cho hắn làm kéo dài từ năm này sang năm khác.

Dương Phụng Xa không phải là một người có dã tâm, cũng không thích làm việc, hy vọng lớn nhất của hắn chính là sinh thêm một đứa con trai, bởi vậy ở Bắc Đình, hắn có tiếng là người lưu luyến gia đình, chức phó đô hộ Bắc Đình thanh nhàn này thích hợp với hắn nhất, hắn hy vọng mình có thể làm chức phó đô hộ Bắc Đình này đến khi nghỉ hưu, giành lấy một phần gia sản lớn, cho đứa con mưu cầu được một chức vị tốt, đây là lý tưởng cuộc sống lớn nhất của hắn.

Mấy cấp trên trước của hắn đều biết hắn không có chí lớn, cũng vui vẻ mà không can thiệp hắn, nhưng tới lược nhiệm kỳ của Lý Khánh An này, hắn cảm thấy nguy cơ của mình đã tới rồi.

Nguy cơ này cũng không phải là chỉ Lý Khánh An muốn làm gì hắn, mà là cục thế trước mắt của chốn quan trường ở Bắc Đình đã khác hẳn mấy năm trước, lần này Bắc Đình xuất hiện cục diện song hùng tranh sức, một là Lý Khánh An, một là Trình Thiên Lý, Lý Khánh An thuộc phe thái tử, còn Trình Thiên Lý thuộc phe Khánh Vương, nói cách khác, Bắc Đình chính là nơi so tài giữa phe thái tử và phe Khánh Vương, thật không hiểu là ai đã bố trí nước cờ này?

Hắn chẳng may bị kẹp ở giữa, Dương Phụng Xa âm thầm thở dài một hơi, hắn biết Lý Khánh An đêm nay đến viếng cửa, cũng không phải là vì thú tao nhã thanh nhàn gì.

“Lý tướng quân nhậm chức ba ngày, cảm giác như thế nào?”

Dương Phụng Xa miễn cưỡng cười xòa hỏi.

“Vẫn ổn thôi!

Cảm thấy Bắc Đình rất ư năng động, là nơi tốt cho việc phát triển sự nghiệp, hơn nữa cuộc sống cũng không tồi, Khánh An hôm nay đến, cũng chính là muốn cảm tạ Dương đô hộ trước đó đã sắp xếp sẵn nhà ở cho Khánh An, để cho người nhà của Khánh An có một chỗ để nương thân.”

Dương Phụng Xa vội vàng khiêm tốn nói: “Có gì đâu!

Có gì đâu!

Đó chẳng qua là một chút sức lực cỏn con mà thôi, thật không đáng để Lý tướng quân đích thân đến tận nhà để cảm ta.”

Lý Khánh An cười xòa, hắn liền xoay chuyển đề tài lại hỏi: “Không biết lệnh lang vào kinh đi thi, đã có chuẩn bị gì hay chưa?”

Dương Phụng Xa sửng sốt, “Phải chuẩn bị cái gì?”

Lý Khánh An ha hả cười: “Khánh An dù chưa từng tham gia qua khoa cử, nhưng Khánh An cũng biết một phần nào, thí sinh các nơi đều rất sớm vào kinh tham gia thi tinh, cũng không phải vì đến lúc nước tới chân mới nhảy đi ôn tập kinh văn, mà là vì danh thiếp bái môn đệ, Khánh An tận mắt thấy qua trước cửa các phủ Tể tướng chật ních sĩ tử, đến đánh vỡ cả đầu cũng phải đời làm môn sinh của tướng quốc, Dương đô hộ biết đó là vì cái gì không?”

Dương Phụng Xa gật gật đầu, duyên cớ này hắn cũng biết một ít.

Kim Mãn huyện lệnh Trần Trung Hòa từng nói qua với hắn, khoa cử Đại Đường chọn người không hàm hồ, giám khảo lúc chấm thi không chỉ phải xem học vấn, mà còn phải xem đức hạnh của thí sinh, thật ra chính là xem bối cảnh của thí sinh, ngòi bút của giám khảo dễ dàng hay khó khăn với điều này rất có quan hệ, nhưng thi tinh chỉ là bước đầu tiên.

Trong thi tinh, bất luận là thi đậu khoa tiến sĩ hay thi đậu mình kinh, chỉ là được một tư cách làm quan thôi, nếu muốn làm quan còn phải qua kỳ thi Lại bộ, đây mới là mấu chốt, kỳ thi Lại bộ tương đương với phỏng vấn, chủ yếu là xem nhân phẩm và ngoại hình, thật ra đây cũng là xem bối cảnh quan hệ, có người chống đỡ phía sau, hoặc là danh môn thế gia thì dễ dàng trúng tuyển, cửa này chỉ có một số ít người có thể thông qua, nhưng kỳ thi Lại bộ vẫn chỉ là bước thứ hai.

Bước thứ ba chính là phóng quan, cái này càng phải có bối cảnh quan hệ, bối cảnh càng vững thì có thể được chức vị tốt, ở lại kinh thành hoặc là đi huyền giàu có, chính tích công việc dễ dàng, đề bạt cũng dễ dàng, chốn quan trường thuận buồm xuôi gió, giống như Kim Mãn huyện Huyện lệnh Trần Trung Hòa, bởi vì gia cảnh bần hàn, năm Khai Nguyên thứ hai mươi bảy chỉ vì thi đậu tiến sĩ thám hoa, mới có thể thụ quan, nhưng không có hậu trường cũng chẳng có bối cảnh, bị thả tới chỗ Bắc Đình này, làm mười năm quan, năng lực tài ba, nhưng vì trong kinh không có quan hệ tốt, đến bây giờ vẫn là một huyện lệnh nhỏ nhoi mà thôi.

Dương Phụng Xa cười khổ một tiếng, hắn vừa muốn mở miệng nói trong kinh không không có quan hệ tốt, bỗng nhiên tâm niệm đột chuyền, hắn bất chợt hiểu ra, Lý Khánh An đang ám chỉ với hắn đó!

Hắn lập tức ướm thử hỏi: “Ý của Lý tướng quân là?”

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Nếu Dương đô hộ không chê, Khánh An có thể tiến cử lệnh lang làm môn hạ của Cao Lực Sĩ.”

Lý Khánh An uống một chén trà, nhẹ nhàng bâng quơ hàn huyên mấy câu, liền cáo từ, nhưng Dương Phụng Xa lại nhìn chằm chằm chén trà trên bàn, tâm trạng rất lâu vẫn không thể bình tâm trở lại.

Ý tứ lôi kéo của Lý Khánh An quá rõ ràng rồi, nhưng lại làm cho hắn rất động lòng.

Dù rằng hắn khát vọng có thể sinh thêm một đứa con trai, vì thế mà cưới thêm ba tiểu thiếp, nhưng lận đận đến những mười mấy năm, bọn tiểu thiếp ngay cả trứng cũng không đẻ được cái nào, hắn liền biết rằng chỉ sợ là bản thân mình gieo giống đã xảy ra vấn đề.

Hắn năm nay bốn mươi tám tuổi, chỉ có duy nhất một đứa con trai, đứa con trai này là toàn bộ hy vọng của hắn, nếu đứa con trai có thể làm môn hạ của Cao Lực Sĩ, viên hoạn quan quyền lực hạng nhất này, có Cao Lực Sĩ làm chỗ tựa vững chắc, cho dù không trúng khoa cử, đi cánh cửa hông để vào chốn quan trường, thì con đường làm quan của đứa con trai cũng sẽ vô cùng sáng lạng, Dương Phụng Xa đương nhiên biết chỗ dựa của Lý Khánh An chính là Cao Lực Sĩ, nhưng nương nhờ Lý Khánh An, thì tất nhiên sẽ đắc tội với Trình Thiên Lý, điều này làm cho hắn vô cùng khó xử.

Dương Phụng Xa ngồi ở trước bàn, ấn huyệt Thái Dương than thở: “Vậy phải làm sao bây giờ đây!”

Đúng lúc này, một gã người hầu nhanh bước chạy tới, ở trước Đại Đường bẩm báo: “Lão gia, Trình đô hộ ở ngoài cửa cầu kiến!”

“Ai?”

“Trình đô hộ, Trình Thiên Lý.”

“A!”

Một tiếng, Dương Phụng Xa cả kinh đứng lên, trợn mắt há hốc mồm.

Phủ đệ của Lý Khánh An nằm ở phía đông Bạch Hồ, là một tòa nhà chiếm hơn hai mươi mẫu đất, là ngôi nhà nổi tiếng thứ hai ở Kim Mãn huyện chỉ sau phủ đệ của Dương Phụng Xa, năm trước ngôi nhà đã được tu sửa qua, phần lớn các gian phòng đều là mới xây cả, chia làm trước, sau, trái, phải, giữa tất cả gồm năm cái sân nhà, các loại sảnh đường, lầu các chừng hơn một trăm cân, tuy rằng phủ đệ so ra không tinh nhã xinh xắn bằng Dương phủ, nhưng cũng có nét đặc sắc riêng, một là cây cối xum xuê, toàn bộ phủ đệ ẩn trong lùm cây xanh mát, hai là tường viện cao lớn kiên cố, trông giống như một tòa thành bảo, rất khó leo qua, hơn nữa bốn phía có quân doanh đóng trú, điều đó bảo đảm được sự an toàn của phủ đệ.

Lý Khánh An vừa mới đến Bắc Đình, còn chưa kịp thu xếp vấn đề kẻ hầu người hạ, trong phủ của hắn cũng chỉ có Như Thi, Như Họa mấy nàng ở thôi, phần lớn các căn phòng đều bỏ trống không, tối đen như mực không hề có ánh đèn nào, ngoại trừ mười mấy viên thân binh của Lý Khánh An ở tây viên ra, toàn bộ phủ đệ chỉ có ba bốn căn nhà ở hậu viện là có người ở, hắn đã sai người đi Cao Xương thay hắn mua một số nha hoàn người hầu, đến lúc đó Nghiêm Trang cũng sẽ ở tại đông viện.

Khi Lý Khánh An về nhà, phủ đệ lập tức náo nhiệt hẳn lên, Tiểu Liên vừa cười vừa đi ra đón: “Đại ca, đồ ăn đều chuẩn bị sẵn rồi, mọi người cùng nhau ăn cơm đi!”

“Đã trễ thế này, chúng ta đều ăn cả rồi.”

Hắn nhìn nhìn phía sau, lại cười hỏi: “Các nàng đâu cả rồi?”

“Các nàng ấy đang học đàn lục huyền cầm ấy!

Muội không có gọi các nàng ấy.”

“Ừm!

Vậy thì không nên quấy nhiễu các nàng ấy.”

Lý Khánh An quay đầu lại cười nói với các thân binh: “Tất cả mọi người giải tán đi!

Nếu đã đói bụng, thì hãy đến nhà bếp ăn cơm, muốn đi uống rượu cũng được, nhưng đừng gây chuyện đấy.”

Thân binh đều tự giải tán hết, Lý Khánh An vào tới bên trong phủ, hắn đi vào thư phòng của mình, hắn thay đổi một chiếc áo thiền rộng rãi, thoải mái mà ngồi xuống.

Ánh đèn trong thư phòng sáng ngời dịu nhẹ, lư đồng trong góc phòng đang đốt hương bách hợp, trong phòng lan tỏa một làn hương thơm thoang thoảng, thư phòng gồm trong ngoài hai gian, phòng trong là nơi hắn dùng để nghỉ ngơi, chỉ có một chiếc giường, trải nệm giường rất dày, về sau hắn chuẩn bị đổi thành buồng cát, còn gian bên ngoài bốn phía trung đầy giá sách, các loại sách, tranh vẽ chồng chất đầy trên giá sách, góc tường phía bắc là một cái bàn rộng lớn.

Trên bàn mặt một chồng tạp báo thật dày, đều từ trong kinh đưa tới cả, chỉ là trên phần thời gian chậm hơn một tháng mà thôi, Lý Khánh An ngồi xuống, tùy tay từ cái bàn lấy ra một quyển tạp báo mà hôm nay mới vừa đưa tới.

Đây chính là một tờ báo ra đời sớm nhất trong lịch sử, chỉ là nội dung của nó rất khô khan, nhàm chán, ghi chép các sự kiện chủ yếu xảy ra tại triều đình, các hạng mục trong hoạt động triều chính của Lý Long Cơ, ví dụ như Lý Long Cơ đích thân xuống ruộng mà cày bừa, để biểu thị khuyến nông vân vân.

Nhưng hôm nay quả thật có hai sự kiện thu hút sự chú ý của hắn, cũng đều có liên quan đến Kiếm nam, một là thăng chức cho Kiếm nam tiết độ phủ Phán quan Tiên Vu Trọng Thông làm kiếm nam tiết độ phủ trường sử, đây là chức vụ ban đầu của Dương Chiêu, hai là Lý Long Cơ phê chuẩn Dương Chiêu đổi tên làm Dương Quốc Trung, phong thêm Thái phủ Tự khanh.

“Dương Quốc Trung!”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng, Dương Quốc Trung rốt cục đã đi lên vũ đài lịch sử, nhưng không biết là hắn có phải giống như trên lịch sử, xử lý vấn đề Nam Chiếu thành một mớ hỏng bét.

Lúc này, cửa phòng đã mở, Như Thi bưng một ly trà bước nhanh vào, thư phòng Lý Khánh An cũng là một nơi cấm địa, do Như Thi thu xếp cho hắn, ngoại trừ nàng ra, người khác không ai được phép tiến vào.

“Ca, uống chén trà trước đi!”

Như Thi cười nhẹ, trên gương mặt Như Họa đào thoáng hiện lúm đồng tiền, nàng đem trà đặt trên bàn trước mặt hắn, rồi quỳ phía sau hắn, dịu dàng mát xa cổ cho hắn, Lý Khánh An vỗ nhè nhẹ vào tay nàng, để tỏ lòng biết ơn.

“Tại sao lại không đi luyện cầm?”

“Như Họa đang học đó!

Muội đến hầu hạ đại ca, hôm qua nơi này đau nhức, hôm nay đỡ hơn chút nào không?”

Như Thi nhẹ nhàng xoa cổ sau hắn hỏi.

“Hôm nay đỡ hơn một chút rồi, tối qua may mà có nàng dùng nước ấm chườm cho

ta.”

“Ừm!

Đợi lát nữa muội lại đi nấu một ít nước sôi, tiếp tục chườm lâu cho ca.”

Lý Khánh An bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, liền cười nói: “Ngày mai muội lấy năm cân trà Mông đỉnh, để thân binh của ta đưa đến phủ Dương đô hộ, ta hôm nay đã có nhận lời với hắn.”

“Vâng ạ.”

Như Thi cũng nhớ tới một chuyện, vội vàng nói: “Đúng rồi, chiều hôm nay, một đội binh sĩ An Tây áp giải đến một lô thùng, nói là ca sai bọn họ đưa tới, hình như đều là tượng phật đồng.”

“A!

Tượng phật ở nơi nào?”

“Muội bảo bọn họ đặt ở đông viện rồi!”

Lý Khánh An mừng rỡ, hắn vẫn rất lo lắng số tượng phật này, thật sự đưa tới rồi, hắn vội vàng đứng lên cười nói: “Ta phải đi xem đã.”

Hắn bước nhanh ra thư phòng, lại bắt gặp Tiểu Liên vội vàng chạy tới: “Đại ca, có khách muốn gặp huynh.”

“Là ai?”

“Là Dương đô hộ, hắn nói có chuyện gấp!”

Chương 171 : Tái ngộ sa đà

Trước cửa phủ Lý Khánh An.

Dương Phụng Xa sắc mặt tâm sự trùng trùng, hắn thẫn thờ ngẩng đầu nhìn bầu trời, mười mấy năm nay, hắn chưa từng bị giày vò như tối hôm nay.

Dù hắn biết có thể cũng sẽ có một ngày này, có điều không ngờ rằng, ngày này đến lại nhanh thế, vội thế, chỉ trong một đêm, hắn đã phải quyết định một lựa chọn quan trọng nhất trong đời người.

Nếu nói Lý Khánh An dùng lợi để dụ dỗ, vậy Trình Thiên Lý đã uy hiếp, hai người lần lượt đến gặp, khiến hắn phải đối diện với một lựa chọn, một là hợp tác với Lý Khánh An, một là với Trình Thiên Lý, hắn đã không còn lựa chọn khác.

“Dương Đô hộ, hai trăm mẫu đất bờ Hà Bắc Kim Mãn, ngươi làm sao có được, chúng ta đều biết rõ.”

“Dương Đô hộ, sự kiện đá cầu tử của nữ phù thủy Cao Xương, ngươi quên rồi sao?”

Lời của Trình Thiên Lý vẫn văng vẳng bên tai, cả lưng áo hắn ướt đẫm mồ hôi, hai sự kiện này đều là cán của hắn, trong lúc cần.

Sẽ bị Trình Thiên Lý mang ra, đây là sự uy hiếp quá lộ liễu, nếu hắn dám cả gan hợp tác cùng Lý Khánh An, thì đừng trách Trình Thiên Lý vô tình, có điều, vấn đề là nhưng điều liệu Lý Khánh An sẽ không biết?

Câu trả lời là phủ định, nhưng việc này hắn làm chỉ cần điều tra, thì sẽ lập tức chân tướng đại bạch, Lý Khánh An cũng sẽ có thể dùng những việc này uy hiếp hắn.

Những ngày này, Dương Phụng Xa vẫn không ngừng suy nghĩ tới suy nghĩ lui việc này, hắn khó có quyết định, hôm nay Trình Thiên uy hiếp lại càng giúp hắn đưa ra quyết định cuối cùng, nếu cứ phải che giấu mãi, cuối cùng bị người ta ép này ép nọ, chi bằng tự mình đưa nó ra ánh sáng, nên rút nên đền bù, thì cũng để nó kết thúc.

“Dương Đô hộ, ta đương định phái người đưa tin đến cho ngươi, không lẽ Dương Đô hộ đã vội vã không chờ được nữa.”

Dương Phụng Xa cười khổ, chấp tay thi lễ: “Lý Tướng quân, ta có việc gấp muốn bàn với người.”

Khánh An hơi nghiêm mặt, gật đầu nói: “Mời đến thư phòng ta, chúng ta sẽ bàn bạc.”

Trong thư phòng, Như Thi bưng một mâm trà đến dâng trà cho hai người.

Sau đó lại chậm rãi rút lui.

Khánh An cầm ly trà lên nhấp môi một ngụm, ánh mắt hắn liếc sang Dương Phụng Xa, chỉ thấy hắn trùng trừng nhìn tách trà, bộ dạng như là tâm sự trùng trùng lắm, liền cười hỏi: “Dương Đô hộ không phải có việc gấp sao?”

“Hai!

"Dương Phụng Xa thở dài: “Lý Tướng quân vừa đi khỏi, Trình Thiên Lý đã đến.”

Khánh An chừng người, tên Trình Thiên Lý này quả thật nhanh chân!

Dương Phụng Xa lại lắc đầu nói: “Hắn đưa vài việc mà ta đã làm năm trước để uy hiếp ta, không cho ta hợp tác cùng tướng quân.”

Khánh An nheo mắt, tên Dương Phụng Xa này đang định đến kỳ kèo với mình đây!

“Dương Đô hộ không ngài nói thử xem, ngươi đã làm sự tình gì mà bị hắn nắm cán?”

Dương Phụng Xa trầm mặc một lúc, từ từ nói: “Ta có ba việc, cũng hơi khó mở miệng.”

“Dương Đô hộ đừng ngại, cứ nói.”

“Thứ nhất là tháng năm năm ngoái, có một tên buôn người Lật Đặt qua đời, ta một tay chăm lo hậu sự của hắn, trong lúc xử lý di sản, phát hiện hắn có giấy tờ hai trăm mẫu thượng điền ở Kim Mầu bờ Hà Bắc, ta không giao cho người nhà hắn, mà . . . mà tự chiếm là của riêng.”

Dương Phụng Xa mồ hôi hột chảy dài, phải không ngừng dùng khăn lau bớt, hắn liếc ngang sang Lý Khánh An, thấy trên mặt hắn không chút biểu cảm, chỉ đành thở dài nói: “Còn có một nữ phù thủy Cao Xương, trong tay nàng có một miếng bím từ thạch, có thể phân biệt giới tính của thai nhi trong bụng, nghe nói là ai có được viên đá này còn có thể để con cháu hưng thịnh.

Viên đá này ở trong thư phòng ta, tên nữ phù thủy ấy năm ngoái đã tự tử trong ngục.”

Khánh An gật gật đầu nói: “Ta biết, vậy việc thứ ba?”

“Việc thứ ba là cửa tiệm của ta, đó mua từ tay một Hồ thương ba năm trước, tên Hồ thương ấy bị tố tội thông phỉ, năm ngoái chết trong ngục, đến nay tiền mua cửa tiệm ta vẫn chưa trả.”

Dương Phụng Xa lại ấp ủng nói ra ba việc, hắn nghĩ mình đã rất thật thà, nhưng ai ngờ Lý Khánh An đều biết cả.

Việc xấu Dương Phụng Xa làm đâu chỉ có ba, chỉ là ba việc này ai ai cũng biết mà thôi.

“Ngươi lo lắng điều gì?

Là Trình Thiên Lý có được chứng cứ của ngươi ư?”

“Không!

Hắn không có chứng cứ. .”

Dương Phụng Xa vội đáp: “Thực tế không ai có chứng cứ, chỉ là có một số việc dư luận vẫn xôn xao, nếu một ngày nào đó triều đình đến điều tra, thì e rằng sẽ bất lợi cho ta.”

Khánh An cười nhạt nói: “Yên tâm!

Ta chính là Ngự sử trung thừa, có quyền giám sát Bắc Đình, triều đình sẽ không qua mặt ta phái người đến điều tra, nếu có phải điều tra cũng do đích thân ta, ta chỉ cần một câu nói tuyệt không có việc này.

Ngự sứ đài sẽ lập tức cho tiêu án.”

Dương Phụng Xa đại hỉ, hắn quên rằng Lý Khánh An là Ngự sử trung thừa, chỉ cần một câu nói của hắn, ai còn dám đi tra xét hắn, đương nhiên, hắn cũng biết làm sao để Lý Khánh An chịu bỏ qua cho mình.

“Lý tướng quân, Trình Thiên Lý tuy năm ngoái đã điều đến Bắc Đình, nhưng trên thực tế hai năm trước hắn đã bắt đầu bố cục tại Bắc Đình, Tây Châu đô đốc, Thiên Sơn quân Binh Mã sử Triệu Diên Ngọc chính là thông gia với hắn, Triệu Diên Ngọc là người Kỳ Châu, em trai hắn lấy con gái Trình Thiên Lý.

Việc này rất bí mật, người thường đều không biết, ta cũng chỉ là năm ngoái ngẫu nhiên phát hiện.”

Nói xong, hắn rút trong lòng ra một tờ giấy đặt trên bàn, đẩy sang cho Khánh An nói: “Mười mấy người này chính là bè cánh của Trình Thiên Lý tại Bắc Đình, ta đều biết rõ mồn một.”

Lý Khánh An cầm danh sách lên, người đầu tiên hiển nhiên là Triệu Diên Ngọc.

Hắn không khỏi cười lạnh lùng, hèn chi Triệu Diên Nghị đến nay hoàn toàn không chút tông tích, đoán chắc hắn hành động đồng bộ cùng Trịnh Thiên Lý đây?

Một trong số ấy lại là huyện lệnh huyện Kim Mãn Trần Trung Hòa.

Khánh An không khỏi thẫn thờ, sao hắn cũng là người của Trình Thiên Lý?

Dương Phụng Xa vội giải thích: “Trần Trung Hòa nhà nghèo, không tiền đưa mẹ đến An Tây, Trình Thiên Lý phái người đến Kinh Triệu phủ đón mẹ hắn đến, vì cảm tạ ơn đức, hắn liền đi vào cánh Trình Thiên Lý.”

Lý Khánh An thu danh sách lại cười nói: “Dương đô hộ đến nay bắt đầu có thể quên đi việc lúc trước, yên tâm mà ngủ một giấc!”

Dương Phụng Xa vừa đi, Lý Khánh An đứng lên nhìn Như Thi đang dọn dẹp nói: “Không phải vội, cùng ta đi đông viện xem đám đồng khí ấy, ta đã chờ chúng từ rất lâu rồi.”

“Đấy chẳng qua là những đồng khí bình thường, sao huynh lại xem trọng chúng thế.”

“Chúng không thường chút nào đâu!

Nàng cùng ta đi xem ắt sẽ biết.”

Nói xong hắn liền ôm lấy eo nàng, hôn lén vào môi nàng, tay chân cũng bắt đầu không thật thà mò vào váy nàng, nàng e thẹn đẩy hắn ra.

“Huynh đừng quấy nữa, đi Đông viện đã!”

“Được thôi!

Đi đông viện trước.”

Hắn tiếc nuối đưa tay vuốt vuốt cánh tay ngọc của nàng xong mới cười khì dẫn nàng đi đến đông viện.

Trong phủ của Lý Khánh An có năm đại viện, tiền viện là cho gia nhân và người hầu ở, tây viện là nơi trú của thân binh, trung viện là nơi sinh hoạt bình thường của người nhà hắn, còn đông viện vẫn đang trống, dự định sau này làm phòng khách, từ hậu trạch khó mà trực tiếp đến hai viện đông tây, nhất định phải vòng từ tiền viện đi, hắn và Như Thi vừa đi đến tiền viện đã có một thân binh chạy đến bẩm báo: “Tướng quân, Nghiêm tiên sinh vừa đến.”

Hắn không khỏi cười khổ thở dài: “Bạn ta nhiều đến thế, đến nỗi khiến ta không có thời gian để đi xem tài sản của mình.”

“Vậy thì chúng ta cùng đi xem thôi!”

Từ chỗ cửa xa xa đã vang lên tiếng cười của Nghiêm Trang, chỉ thấy bốn thân binh của Lý Khánh An đang khiêng một chiếc kiệu vào, Nghiêm Trang ngồi trong, hắn kéo màn ra cười nói:”Nếu ta không đoán sai, tài phú của người bắt nguồn từ chuyến đi Dương Châu.”

“Xem ra không gì có thể giấu nổi con lão hồ ly này đây!”

Khánh An cười cười nói với Như Thi: “Như Thi, đi thôi!

Nàng đi trước dẫn đường.”

Chương 171: Tái Ngộ Sa Đà(2)

Trước đây Như Thi từng gặp Nghiêm Trang, trong mắt nàng là thần sắc kinh ngạc, không ngờ người mộ liêu đầu tiên của An lão gia lại ở Bắc Đình, hơn nữa quan hệ với đại ca lại cực tốt.

Nàng không dám nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu nhận lời, cầm một chiếc lồng đèn đi về đông viện.

“Tướng quân, nghe nói Dương Phụng Xa vừa ghé?”

Nghiêm Trang cười nói.

“Không sai, tối nay đã xảy ra một số việc thú vị, thu hoạch rất lớn.”

“Hãy nói thử xem, chỗ dựa để Trình Thiên Lý đối đầu tướng quân là ai?”

“Triệu Diên Ngọc, tiên sinh không ngờ đúng không?”

Nghiêm Trang không ngờ, hóa ra là hắn, hèn chi!

Hắn vội hỏi: “Vậy tướng quân đã có đối sách chưa?”

Lúc này, bọn họ đã cùng đi đến trước cửa phòng để đồng khí, như Thi đẩy cửa đi vào, ánh sáng mờ mờ của lồng đèn chiếc sáng cả một sải đường rộng lớn, đây là một đại sảnh có thể chứa đến vài trăm vị khách, cả căn phòng rộng thênh thang, giữa đang đặt mấy mươi chiếc rương to, một trong số đây còn bị hư ở góc, lộ ra một pho tượng phật trong rương.

Lúc này trong phòng ngoài ba người họ ra, còn có bốn thân binh của Khánh An, Lý Khánh An chỉ đếm sơ quan, tất thảy là hai mươi tám rương, trên rương đều có ghi số lượng, tổng cộng ba trăm hai mươi kiện đồng.

Hắn tùy tay kéo pho tượng phật trong chiếc rương bị hỏng ra, xé đi lớp cỏ khô phủ ngoài, hóa ra là tượng phật Di Lặc năng gần chục cân.

Hắn đưa tượng phật cho Như Thi, cười hỏi: “Nàng thích không?”

Như Thi lắc đầu cười nói: “Nếu là tượng đồng Quan m, muội sẽ thích hơn.”

“Trong đấy hình như cũng có tượng Quan m, đợi một lát ta sẽ tìm cho muội.”

Hắn lại đưa tượng đồng cho Nghiêm Trang.

“Tiên sinh hãy nhìn xem tài phú của

ta.”

Nhờ ánh đèn mờ mờ, Nghiêm Trang nhìn ngang nhìn dọc cũng chả thấy gì đặc biết, hơn nữa vùng bụng của tượng cũng không có nơi chứa kho báu gì, hắn nghi hoặc hỏi: “Đây chính là tài sản của tướng quân ư?”

Lý Khánh An cười hi hi, hắn rút cây đoản kiếm từ trong hia và vạch một đường lên tượng, nói: “Tiên sinh nhìn lại lần nữa.”

Đường quẹt trên tượng óng ánh hoàng kim, không còn màu đỏ đồng, Nghiêm Trang ngỡ ngàng cà lăm nói: “Đây. . .

đây là hoàng kim.”

Cặp mắt xinh đẹp của Như Thi cũng tròn xoe, nàng nhìn tượng mà không thể tin được, lẩm bẩm nói: “Hình như là hoàng kim thật!”

“Đây chính là tài sản của ta, tổng cộng là năm vạn lượng hoàng kim, đủ làm một số việc.”

Trong mắt Nghiêm Trang lóe lên một tia sáng rạng ngời, hắn cười hỏi: “Tướng quân muốn dùng số hoàng kim này làm gì?

Đừng nói là mua ruộng đất cho con cháu nhé.”

Khánh An liếc sang Như Thi cười ha hả: “Tiên sinh thật khéo đùa, ta hiện nay của một mụn con còn chưa có!”

Hắn nhận qua tượng Di Lặc, rờ rờ bụng tương cười nói: “Nhiều hoàng kim thế này, tạm thời ở Bắc Đình này còn chưa cần dùng đến, nhưng nếu ở Tajik hay Trung Nguyên, thì số hoàng kim này có thể đổi được tất cả những gì ta cần.”

Nghiêm Trang gật đầu, có một số lời giờ nói vẫn còn quá sớm, hắn lại cười cười đổi sang một chủ đề khác nói: “Tướng quân còn chưa trả lời ta, định đối phó Triệu Diên ngọc như thế nào?”

“Chưa!

Ta tạm thời chưa nghĩ xong.”

Lý Khánh An đặt tượng đồng trở lại chỗ cũ, hắn bỗng quay đầu cười nói: “Có lẽ vào tương lai không xa, cơ hội sẽ đến.”

Sáng sớm hôm sau, Lý Khánh An dưới sự bảo hộ của một ngàn kỵ binh đã rời thành Bắc Đình, bắc đầu chuyến tuần tra đầu tiên của mình.

Khu vực Bắc Đình rộng lớn, tuần tra một vòng chí ít cũng mất hơn nửa năm, nhưng là lãnh đạo đứng đầu quân chính Bắc Đình, việc xuất tuần trong khu vực là việc phải làm, nên dù Tây An hay Bắc Đình tân nhiên Tiết độ sứ, thường đều phải dùng nửa năm để tìm hiểu về tình hình của nơi mình quản trị.

Trạm đầu tiên hắn ghé không phải là Thiên Sơn quân Cao Xương, cũng không phải Nguyệt Cung thành phía tây, càng không phải đi quan sát ba huyện Đình Châu, mà là đi Y Châu phía đông, trạm thị sát đầu tiên của hắn là thị sát Y Ngộ quân.

Y Ngộ quân nằm ở phía bắc núi Triết La Mạn, phía tây bắc Y Châu là Cam Lộ xuyên, nằm sát bờ bắc biển Phổ Loại, biển Phổ Loại cũng chính là hồ Ba Li Khôn ngày nay, địa thế nơi đây bằng phẳng, bóng người ít ỏi, là thảo nguyên rộng lớn vô tận, còn phía bắc nữa chính là nơi người Sa Đà cư trú.

Thảo nguyên tháng ba đã tràn trề sức sống, con sông uốn lượng vẫn chậm rãi chảy về đích.

Khắp nơi trên thảo nguyên màu mỡ đều là từng đàn dê bỏ lớn, người du mục vẫn không ngừng giơ roi răng đe, trên bầu trời trong xanh kia, từng đám mây trắng xóa ung dung bay qua, xa xa là núi Triết La Mạn Thang, băng phong như bảo ngọc, dưới ánh dương quang lấp lánh hào quang.

Buổi chiều hôm nay, một đội lớn kỵ binh quân Đường xuất hiện trên thảo nguyên phía đông biên Phố Loại, bọn họ chiến giáp sáng sủa, uy phong lẫm liệt, vài chục lá cờ phấp phới trong gió, đây chính là đội ngũ tuần tra của Lý Khánh An, bọn họ chỉ cách thành bảo quân Y Ngộ không đến hai trăm dặm.

Đi cùng đoàn ngoài một số tướng lĩnh tâm phúc ra, còn có phán quan Sầm Sâm và văn thư Bùi Du, Lý Khánh An nhìn Sầm Sâm suốt chặng đường tư lự, liền cười nói: “Sầm phán quan, có phải thi hứng lại phát?”

Sầm Sâm cười cười: “Bây giờ chưa có thi hứng gì cả, nhưng lúc mới đến Bắc Đình quả thật đã viết một bài thơ, chỉ là là tiết thời mùa này vẫn chưa đúng.”

Khánh An cười nói: “Không sao, cứ nói mọi người cùng nghe.”

“Bài thơ này của ta là Tùy Lý phó sứ nhậm chức Tây quan quân, mọi người cùng nghe.”

Mọi người cùng lao xao bàn tán: “Xin được nghe đại tác của Sầm thi nhân.”

Sầm Sâm lắc đầu lắc cổ, từ từ đọc:

“Hỏa sơn tháng sao chắc càng nóng.

Xích Đình đầu đường hành nhân tuyệt, biết người quen độ Kỳ Liên Sơn, sao có thể sầu nhìn vầng trăng?

Bỏ yên tạm vào chốn tửu gia, theo người vạn lý tây diệt hồ, công danh chỉ cầu trên lưng ngựa, thật là anh hùng nhất trượng phu.”

“Thơ hay!”

Mọi người vỗ tay ầm ầm, mặc kệ là hiểu hay không hiểu, mọi người đều khắc ghi câu cuối cùng.

“Thật là anh hùng nhất trượng phu.”

“Lý tướng quân, Sầm thi nhân văn tài số một !”

Có người hô to, mọi người lập tức cười phá lên.

Lúc này, bỗng một thân binh chỉ vào nơi xa xa nói: “Tướng quân, hình như có một đội nhân mã đương đến, không giống quân Đường.”

Lý Khánh An đưa tay che mắt dõi nhìn, chỉ thấy xa xa là gần cả trăm kỵ binh người Hồ, ai ai đều khoát áo choàng trắng.

Khánh An không khỏi cười nói với mọi người: “Là lão bằng hữu Ngọc Môn Quan đã đến.”

Một chốc sau, người Hồ cửa ngựa phi nước đại đến chính là người Sa Đà, người đứng đầu thì gọi là Sa Đà Diệp họ Cốt Đột Chi.

Hắn từ xa xa đã nhìn thấy Khánh An, không khỏi vui mừng, chưa đợi chiến mã dừng lại hẳn, liền nhảy cững xuống, cúi người thi lễ: “Lý Sứ quân, ta đương phải đi đến Đình Châu gặp người, không ngờ giữa đường đã gặp được.”

Khánh An mỉm cười nói: “Ta cũng định sau khi thị sát xong quân Y Ngộ cũng đương định đi xem thử Diệp hộ, người Sa Đình là một thành viên của Bắc Đình, ta nên đi tuần tra.”

Hắn quay đầu hạ lệnh: “Đại quân cắm trại, ngày mai hãy xuất phát.”

Binh sĩ nhận lệnh lần lượt nhảy xuống ngựa cắm trại, một số binh sĩ lại chạy đến bờ suối lấy nước, chuẩn bị làm cơm.

Khánh An nhảy xuống đi đến bên một tảng đá to ngồi xuống, hắn nhìn cười hỏi Cốt Đột Chi: “Lần trước sau trận chiến Ngọc Môn Quân.

Khương Hồ có đến báo thù chứ?”

“Không!”

Cốt Đột Chi lắc lắc đầu nói: “Không những không báo thù, thậm chí cả người Khương Hồ thảo nguyên phía bắc Đại Trạch còn không dám đến, nếu biết bọn chúng sợ dữ hiếp hiền như thế, ta hà tất phải đi trả treo cùng chúng.”

Khánh An cười cười gật đầu: “Có điều tử đệ các ngươi quả thật anh dũng, thánh thượng đã cho ta thêm quân được một vạn khi ở Bắc Đình, ta định sẽ thu một ít binh sĩ từ Sa Đà, ngươi xem có thể cho bao nhiêu tử đệ đi tòng quân.”

Cốt Đột Chi đại hỉ, nếu tử đệ Sa Đà có thể chính thức đi vào quân Bắc Đình, vậy về sau Lý Khánh An sẽ càng nghĩ đến lợi ít người Sa Đà, hắn vội nói: “Người Sa Đà ta số lượng không đông, hai ngàn người, Sứ quân thấy thế nào?”

“Cũng tạm ổn, có điều việc này không thể chậm trễ, tháng sau ta hi vọng dũng sĩ Sa Đà đã có thể xuất hiện trong quân Bắc Đình ta.”

“Vậy ta sẽ lập tức quay về chuẩn bị.”

“Không vội!

Không vội!”

Khánh An lại khoát tay cười nói: “Ta tìm ngươi còn có một việc quan trọng khác.”

“Xin tướng quân cứ dạy bảo!”

Khánh An rầm tư một lúc liền hỏi: “Ta nghe nói người Sa Đà và Các La Lộc người có xung đột, rốt cuộc là thế nào?”

Chương 172 : Lưởng Hổ Song Tranh

Nói đến người Các La Lộc, một sự thù hận lóe lên trong mắt Cốt Đột Chi, cố gắng kiềm chế lại sự phẫn nộ trong lòng, hắn từ từ nói: “Phụ thân ta chính là chết dưới ta bộ cẩu tặc Các La Lộc!”



Khánh An nghe xong sững sờ, hắn tiếc nuối nói: “Ta rất lấy làm tiếc, ta đã không biết trước việc này.”

“Điều này không liên can tướng quân, chỉ là do bọn ta thực lực không bằng người.”

Cốt Đột Chi thở dài nói: “Năm Khai Nguyên thứ hai mươi chín, Bắc Đình bị bão dữ dội tuyết hoành hành, phụ thân ta dẫn người trong tộc di cư về phía tây Kim Sơn, bão bên ấy tương đối nhỏ hơn.

Khu vực phía tây Kim Sơn vốn không thuộc về ai, nhưng bị người Các La Lộc chiếm hữu, cha ta dẫn người đến nha trướng Các La Lộc bàn bạc, xin họ cho phép người Sa Đà ta có thể ở lại một mùa đông.

Kết quả bị cự tuyệt, không những thế, trên đường về cha ta đã bị chúng vây bủa tấn công, thọ trọng thương, đã thế người Các La Lộc còn xuất động một vạn quân đuổi theo, giết hết vài trăm người của chúng ta, cưới đi vô số phụ nữ và trẻ em, và hầu hết tất thảy dê bò, bọn ta bị bức ép phải rời bỏ Kim Sơn, ba tháng sau, phụ thân ta cũng không qua khỏi, mùa đông năm ấy, trâu bò và dê cừu của bọn ta bị chết rét nhiều vô kể, khiến người Sa Đà ta bị suy thoái nặng từ thưở ấy.”

“Vậy các ngươi có muốn phục thù không?”

“Sao lại không?

Chỉ là người Sa Đà dân ít, thực lực không đáng kể!”

Cốt Đột Chi thở dài, tâm trạng hắn sầu não vô cùng.

Khánh An liếc nhìn hắn, rồi từ từ nói: “Nếu ta để Sa Đà đi Kim Sơn Tây đánh một trận với Các La Lộc, đương nhiên, quy mô không phải lớn lắm, nhưng cũng không thể quá nhỏ, đại loại như tranh giành đất du mục xảy ra xung đột, ngươi có thể phối hợp với ta chứ?”

Cốt Đột Chi ngỡ ngàng nhìn hắn, mãi một lúc mới đáp: “Ý Sứ quân là sao?”

“Ngươi mặc kệ ý ta là gì, tóm lại, ta cần người Sa Đà và Các La Lộc xảy ra xung đột.”

Nói xong, hắn lại vỗ vỗ vai Cốt Đột Chi cười nói: “Nếu như người phối hợp với ta.

Sau này ta sẽ giao đất du mục khu phía Tây Kim Sơn cho người Sa Đà các ngươi.”

Mắt Cốt Đột Chi từ từ sáng lên, hắn từ từ gật đầu: “Ta hiểu rồi, ta nguyện làm mọi điều cho Sứ quân.”

Cốt Đột Chi hôm đó quay về, nghỉ được một ngày, ngày hôm sau đại đội của Lý Khánh An tiếp tục xuất phát về hướng đông, hai ngày sau, cả đoàn người đã cùng đến doanh trại của Y ngộ quân, còn cách mười dặm thì Đô đốc Y Châu Y Ngộ quân Binh mã sứ Hán Chí cùng phó sứ Dương Tái Thành đã đến nghênh đón Lý Khánh An.

Y Châu là một trong ba châu của Bắc Đình, thảo nguyên nơi đây mênh mông, lại công thêm có một hồ nước lớn như Phô Loại Hải, vì thế nông nghiệp cũng tương đối phát triển.

Y Châu có ba huyện Y Ngộ, Nhu Viễn, Nạp Chức, nhiều nhất người Sa Đà, cũng có người Khương, người Đột Kỵ Thi và Hồi Khất, còn người Hán thì thua xa Đình Châu, chỉ có quân hộ, dân thường thì không nhiều, nông nghiệp cũng là đồn điền quân đội là chính.

“Ty chức Hàn Chí tham kiến tướng quân!”

Từ xa.

Y Châu đô đốc, Y Ngộ Binh mã sứ Hàn Chí đã chắp tay thi lễ với Lý Khánh An, hàn Chí khoảng ba mươi lăm tuổi, thân hình cao to, tướng mạo rắn rỏi, một cặp mắt nhỏ sắc bén tựa chim ưng.

Phụ thân hắn cũng là một Đường quân, mẫu thân là người Sa Đà, từ nhỏ đã lớn lên tại Bắc Đình, năm Khai Nguyên hai mươi tám tòng quân, cũng giống như Lý Khánh An, từng bước tích công để làm được đến Đô đốc Y Châu này.

Hàn Chí bề ngoài tuy nhìn cứng rắn, nhưng lại là một người rất biết tùy cơ ứng biến, hơn nữa công lực nịnh bợ lại còn là số một, như Lý Khánh An ở Ngọc Môn Quan phái người đến thỉnh cầu chi viện, hắn đã lập tức xuất binh, cho tất cả ba ngàn quân Y Ngộ dưới chướng mình đến chi viện Khánh An., nếu không phải vì có việc gấp không đến được, chắc hắn còn sẽ đích thân dẫn quân đến, cũng chính nhờ sự có mặt của quân Y ngộ, mới khiến Khương Hồ công thành.

Vì sự quả quyết trong lúc hành quân của hắn, đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Lý Khánh An.

Lý Khánh An chấp tay hồi lễ cười nói: “Lần trước chi viện Ngọc Môn Quan, đa tạ Hàn tướng quân.”

“Đâu!

Theo lệnh mà hành, chỉ là trách nhiệm của ty chức mà thôi.”

Có những việc không thể nói quá trắng ra, Lý Khánh An có lệnh, hắn làm theo là không sai, nhưng vấn đề là Lý Khánh An vẫn chưa xong nghi thức bàn giao quân quyền, quân phủ lệnh tiễn đều không có, Hàn Chí nghe lệnh gì?

Nghe lệnh ai?

Trong đây đã quá rõ ràng, ý câu nói này của hắn chỉ là ám thị hắn phụ tùng Lý Khánh An là Tiết độ sứ Bắc Đình, đây chỉ là một sự biểu thái của hắn, cũng là lập trường của hắn.

Đương nhiên, trước mắt Lý Khánh An không thể xâm phạm đến lợi ích của hắn, hắn là Y Châu đô đốc, Y Ngộ quân do hắn thống trị, hắn có thể phục tùng mệnh lệnh Lý Khánh An, nhưng Lý Khánh An không được can thiệp quân vụ Y Ngộ quân, nói cách khác, chính là duy trì hiện trạng.

Khánh An hiểu ý hắn, mới đến Bắc Đình, gây thù địch khắp nơi là cách làm không thông minh, hắn đến Y Châu chỉ cần sự phục tùng của Hàn Chí, còn thứ khác, thì từ từ tính đã, hắn liền cười nói: “Hàn tướng quân, có cách làm việc khiến người ta bái phục, hi vọng sau này chúng ta hợp tác vui vẻ.”

Hàn Chí nghe Khánh An dùng hai chữ hợp tác, không khỏi đai hi, cười nói: “Được, Lý Sứ quân không hổ danh anh hùng hào kiệt, thẳng thắng, xin mời theo ta đến doanh trại, để tham quan quân dung!”

“Hàn Tướng quân mời”

Mọi người cho quay đầu ngựa phóng về hướng doanh trại quân Y Ngộ, lúc đi ngang qua Dương Tái Thành, hắn đã gật đầu thị ý cảm tạ Dương Tái Thành đã chi viện hắn tại Ngọc Môn Quan.

Dương Tái Thành cũng chấp tay hồi lễ, xong mọi người lại tăng tốc ngày càng đi xa Kim Sơn, cũng chính là A Dĩ Thái Sơn ngày nay, phía bắc và Đông Kim Sơn là lãnh thổ người Hồi Khất, phía tây là khu quản trị của người Cát La Lộc, đông nam là khu du mục của người Sa Đà.

Dù là người Hồi Khất hay Cát La Lộc hay Hồi Khất, đều là một chỉ của người Đột Khuyết.

Sau khi Đột Khuyết bị diệt vong, người Hồi Khất dần lớn mạnh, thay thế vị trí của Đột Khuyết tại Mạc Bắc, bọn họ đều thuần phục vương triều Đại Đường lớn mạnh, năm Thiên Bảo thứ năm, thủ lĩnh Hồi Khất cốt Lực Bùi La được Đường vương triều phong làm Nhân Hà Hàn, thế lực Hồi Khất đạt đến đỉnh cao, cùng năm, hồi Khất nuốt chửng Cát La Lộc bộ tại Ô Đức Kiện Sơn, còn người Cát La Lộc bộ khu Bắc Đình tự lập Diệp hộ, quy thuận Đại Đường.

Nha trướng của Cát La Lộc ở vị trí cạnh hồ Huyền Trì hạ du sông Đa La Tư, lãnh thổ của chúng có ngàn dặm, phân bố trên thổ địa rộng lớn ở phía nam Kim Sơn.

Phía đông là Đô đốc phủ Đại Mạc, tiếp giáp với Sa Đà Đô đốc phủ của người Sa Đà, đấy là cả một vùng thảo nguyên và núi đồi bát ngát, tháng mười một năm Khai Nguyên thứ hai mươi chín, Cát La Lộc và người Sa Đà xảy ra xung đột nghiêm trọng.

Sa Đà Diệp hộ, Chu Tà Phổ Quốc đã chết dưới trận xung đột này, người Sa Đà thương vong nghiêm trọng, gần cả ngàn phụ nữ trẻ em bị cướp đi, trở thành nô lệ.

Thời gian đã qua đi chín năm, người Cát La Lộc đã quên đi trận xung đột đẫm máu ấy, trên thảo nguyên này, chúng lại tiếp phồn thực hậu duệ, tính tục cuộc sống yên bình của mình.

Đêm hôm đó, mây đen che phủ Minh Nguyệt, một đội người Cát La Lộc gần ngàn người đang náo nhiệt trong bộ lạc, nào dê cừu vào chuồng, bò ngựa ung dung ăn cỏ trong chuồng, trong từng chiếc trại lều đèn lửa sáng trưng, cả nam nữ già trẻ đều vây quanh bếp lửa cùng nấu trà sữa, nướng thịt dê, chốc chốc lại có trẻ con chạy qua lại giữa các lều với nhau, tiếng cười tiếng nói vang vảng khắp thảo nguyên.

Bỗng nhiên, trên mặt đất bỗng vang lên tiếng sấm gầm, chiếc nồi đựng trà trên bếp rung động, người Cát La Lộc nhìn nhau không hiểu việc gì đã xảy ra.

Không ít người đã chạy vội ra khỏi lều nhìn đông ngó tây, tiếng sấm được vang đến từ hướng đông, nhưng phía đông ấy vẫn đen thăm thẳm, không nhìn rõ tình hình, đi kèm với tiếng sấm ngày càng rõ, người Cát La Lộc bỗng hiểu ra, đây là tiếng vó ngựa của hàng ngàn chiến mã.

Cách đó ba dặm một đội quân đang thần tốc ùn đến, đấy là ba ngàn kỵ binh Sa Đà hung mành, người Cát La Lộc vội hô hào con cái liều mình bỏ chạy về hướng tây.

Không đợi chúng chạy quá một dặm, quân Sa Đà đã xông vào doanh, ánh đao lấp lánh, tiếng thét thảm thiết vang lên khắp nơi, cuối cùng, là ngọn đuốc bị vứt vào trong lều trại, bỗng chốc thế lửa hừng hực xông thiên, cả trăm túp lều đã bị san bằng trong chốc lát.

Kỵ binh Sa Đà đại khai sát giới, nam nữ già trẻ đều không tha, đều một đao kết liểu, đầu người lăn lốc, máu chảy nhuộm đỏ cả thảo nguyên, ngoài mười mấy người may mắn lên ngựa thoát ra ngoài, cả ngàn người còn lại đều chết thảm dưới tay người Sa Đà.

Chương 172: Lưỡng Hồ Song Tranh(2)

Bảy ngày sau, tin người Sa Đà tập kích Đại Mạc Châu của Cát La Lộc bộ về đêm đã truyền khắp Bắc Đình, cũng truyền đến Nha trướng Cát La Lộc cạnh hồ Huyền Trì, đại Do trưởng người Cát La Lộc Mưu Thích Hắc Sơn nổi giận đùng đùng.

Mưu Thích Hắc Sơn năm nay đã năm mươi hơn, thân hình trung bình, nhưng phần vai có hơi dị dạng, râu ria đầy mặt, cộng thêm một chiếc mũi chung rượu to tướng, từ hai mươi năm trước hắn đã là Do trưởng của người Cát La Lộc, từ trước đến nay, hắn đều xem Hồi Khất là uy hiếp lớn nhất của Cát La Lộc, nhất là ba năm trước, sau khi núi Ô Đức Kiện của người Cát La Lộc bị người Khất Hồi chiếm.

Mưu Thích Hắc Sơn càng lo lắng không nguôi, hắn biết sớm muộn người Khất Hồi cũng sẽ đánh qua đây.

Vì thế, hắn vẫn đang tìm kiếm nơi ẩn mình mới, ánh mắt hắn nhìn về hướng Túy Diệp Xuyên, thời người Đột Kỵ Thi cường thịnh, hắn cơ hồ không bao giờ dám nghĩ đến điều này, nhưng khi người Đột Kỵ Thi hiện nay suy thoái, Túy Diệp nên đổi chủ mới, hắn tin chắc rằng, chỉ cần Cát La Lộc có được Túy Diệp, thủy thổ vùng đấy nhất định có thể đưa Cát La Lộc đến thời hưng thịnh.

Vì thế, những năm gần đây Mưu Thích Hắc Sơn ngày nghỉ đêm tính, đặt toàn bộ tâm sức cho việc đề phòng người Khất Hồi, mưu tính Đột Kỵ Thi, và chưa từng để tâm trí vào người Sa Đà, thủ lĩnh của chúng đã bị hắn giết, đến nay không dám vượt qua biên giới một bước, nhưng tộc người Sa Đà mà hắn chưa bao giờ để vào mắt này, giờ đây lại tập kích hắn về đêm, đồ sát cả một bộ lạc của hắn.

Một nỗi phẫn nộ như bị chó hoang cắn ngập tràn lòng hắn.

Lúc này, ngoài liều truyền đến một giọng nói ồ ề.

“Phụ thân, hãy cho con ba ngàn kỵ binh, để con đi san bằng người Sa Đà.”

Một bóng đen bước nước đại đi vào, đây là một chàng trai chạc ba mươi tuổi, thoạt nhìn trong hắn và Mưu Thích Hắc Sơn như đúc, mặt to, râu ria rậm rạp, mũi to, vai rộng, chỉ là thân hình của hắn có phần còn to lớn hơn Hắc Sơn, hắn chính là trưởng tử Mưu Thích La Đa của Hắc Sơn.

Mưu Thích La Đa háo sắc, tinh lực rất vượng thịnh, hắn có hai mươi người phụ nữ, hàng đều đều phải truyền năm người vào hầu hạ hắn, cái thứ hai là hắn rất hám tiền, đặc biệt là hoàng kim, mười mấy năm nay người Cát La Lộc cướp hoàng kim từ trong tay Tây Đột Khuyết, phần lớn đều rơi vào tay hắn, để có thể nhiều hoàng kim hơn, hắn đã cưới con gái của một thương nhân Luật Đặc Đại làm vợ, bố vợ giúp hắn mang đủ các loại đá quý cẩm thạch đi qua Tajik bán, đều đổi thành những thời vàng óng ánh hoàng kim.

Mưu Thích La Đai còn có một ước mơ lớn, đó là cưới một công chúa Đại Đường, tiếc là phụ thân hắn không tán thành, khiến ước mơ chỉ là ước mơ.

Mưu Thích Hắc Sơn đương lúc nóng giận, thấy con trai vào liền giận dữ nói: “Được, ta cho ngươi năm ngàn dũng sĩ Cát La Lộc, ngươi đi huyết tẩy người Sa Đà cho ta.”

“Phụ thân, tuyệt không thể nóng vội!”

Một giọng nói khác xuất hiện nơi cửa lều, Mưu Thích La Đa nghe được giọng nói này, sắc mặt lập tức trầm lại, khinh miệt hừ giọng.

Chỉ thấy người đi vào là một nam tử khoảng hai bảy, hai tám tuổi.

Khác với tướng mạo lợn rừng của La Đa, người trẻ tuổi này thân hình cao to, trên mặt là cặp mắt tài, chiếc mũi cao, trán rộng cạo, có thể nhìn thấy rõ huyết thống Hán tộc trên người hắn.

Đây chính là thứ tử Mưu Thích Tư Hàn của Hắc Sơn, Mẫu thân của hắn là một người Hán, nguyên là con gái một quân hộ Y Châu, năm Khai Nguyên thứ chín bị người Cát La Lộc bắt cóc làm nô lệ, Mưu Thích Hắc Sơn thấy nàng cũng có vài phần nhan sắc liền lập làm thiếp, sau sinh ra Mưu Thích Tư Hàn.

Vì nhớ quê nhà, nàng đã đặt tên Hán cho con trai là Nhan Tư Hàn, năm hắn mười một tuổi, nàng lại sinh thêm một người con gái, không lâu sau, nàng vì do bị nhiễm trùng sau khi sinh mà qua đời.

Nhan Tư Hà và em gái thân phận thấp hèn, từ nhỏ đã chịu sự khinh miệt từ xung quanh, mãi đến năm mười tám tuổi, nhờ đầu óc linh hoạt hơn ngươi, bắt được con hùm đen gần ba trăm cân, chấn động cả Cát La Lộc, cũng khiến Mưu Thích Hắc Sơn phải nhìn hắn bằng con mắt khác, hắn lần lượt xuất mưu lược đưa Cát La Lộc mấy lần thoát khỏi họa lớn, nhất là việc năm ngoái người Hồi Khất định nuốt chửng bộ tộc Cát La Lộc Ô Đức Kiện sơn, Cát La Lộc Kim Sơn thoát khỏi nạn kiếp.

Nhưng dù Nhan Tư Hàn có biểu hiện xuất sắc nhường nào, cũng không thể thay đổi thân phận thấp hèn của mình, nhất là đại ca Mưu Thích La Đa càng khinh miệt người em trai này.

Nhan Tư Hàn ngăn cản khiến Hắc Sơn có thời gian bình tĩnh lại, hắn vội hỏi: “Vì sao không thể giết bọn chó Sa Đà, không lẽ chúng ta còn phải nhịn cả bọn chúng ư?”

“Phụ thân muốn báo thù không thành vấn đề, nhưng trước khi báo thù, nên thông báo cho Bắc Đình, con nghe nói Bắc Đình vừa đổi Tiết độ sứ, giả sử trong lúc hắn vào nhậm chức thì chúng ta đã đi tấn công người Sa Đà, chỉ như chúng ta bất kính với hắn, phụ thân nên tiên lễ hậu binh, tố cáo với Bắc Đình đã.

Sau đó động binh cũng không muộn, như thế người bên Bắc Đình cũng không thể nói gì được.”

“Hừ!

Tin tức người Hán các ngươi quả thật nhanh” Mưu Thích La Đa đứng một bệnh lạnh lùng chen ngang.

Nhan Tư Hàn vội đi lên thi lễ, cười hề hà đáp: “Đại ca, cũng chỉ là nghe mấy tên lái buôn nói, đệ làm sao có thể sánh vai cùng đại ca kiến thức sâu đậm.”

Thái độ ty hèn của Nhan Tư Hàn khiến tâm trạng Mưu Thích La Đa có phần tốt hơn, hắn liền mếu miệng nói: “Ngươi chỉ có được mấy ý nghĩ bất chính này, nếu theo ngươi báo cáo với Bắc Đình rồi động thủ, vậy chúng ta chắc bị người trong tộc mắng chết mất.”

Hắn quay mình nói với phụ thân: “Phụ thân, hay thế này, một bên bẩm báo, một bên động thủ, tiến hành song song.”

Mưu Thích Hắc Sơn gật đầu, đương lúc lão vừa định đồng ý thì bên ngoài lều có người to tiếng bẩm báo: “Do trưởng, đặc sứ Bắc Đình đến!”

Hắc Sơn ngỡ ngàng vội nói: “Nhanh, nhanh mời vào!”

Một lúc sau, một văn quan Bắc Đình trẻ tuổi nhanh chân bước vào, hắn chấp tay thi xong rồi dùng tiếng Đột Khuyết oang oang nói: “Ta chính là thư ký Bùi Du dưới chướng Lý Sứ quân Bắc Đình, đến là để truyền mệnh lệnh của Lý tướng quân.”

Hắc Sơn vội cười hòa: “Lý Sứ quân có phải chính là Tiết độ Lý phó sứ tân nhiệm chứ?”

“Đúng thế!”

Hắc Sơn lập tức ra hiệu mắt với hai đứa con, phụ tử ba người cùng thi lễ nói: “Xin nghe chỉ thị của Lý Sứ quân!”

Bùi Du rút ra một công điệp, thanh giọng đọc: “Xuân về Bắc Đình, chính là mùa săn bắt, bổn tướng quân đặc biệt cho triệu Hàn tướng ba quân và dũng sĩ các tộc dưới sự quản trị của Bắc Đình như Cao Xương, Cát La Lộc, Sa Đà, Đột Khuyết.

Khương Hồ, Đột Kỵ Thi tụ hội Đình Châu tổ chức săn bắn, hạn là ngày mồng một tháng tư tất cả các quân tụ tập huyện Kim Mãn, kẻ trái lệnh đến muộn sẽ xử theo quân pháp.”

Bùi Du đọc xong vãn điệp liền cười nói: “Tướng quân nhà ta nói, các tộc tốt nhất là phái vương tử đến, giới hạn là năm mươi người, trong đó người Cát La Lộc và Sa Đà có thể dẫn đến một trăm người.”

Hắc Sơn trầm tư một lát, bỗng hỏi: “Xin hỏi Bùi tiên sinh, Lý Sứ quân nguyên nhậm chức nơi nào?”

Bùi Du cười cười: “Sứ quân nhà ta nguyên là An Tây tướng, bị ví là Tây An đệ nhất tiễn, đại Do trưởng đã từng nghe nói đến?”

“Hóa ra là Thiên Sơn huyết tiễn!”

Hắc Sơn có phần sững sờ trợn tròn mắt, tân nhiệm Tiết độ sứ này hóa ra là Lý Khánh An An Tây mà người Đột Kỵ Thi phải danh mà xanh mặt.

Bùi Du chấp tay: “Ta đã truyền lệnh xong, đại Do trưởng xin cứ chuẩn bị, đừng để lỡ ngày.”

Nói xong, hắn cáo từ đi về, Bùi Du vừa về, Nhan Tư Hàn liền nói: “Phụ thân, Lý Khánh An này mượn cớ đi săn, hắn muốn mượn dịp này điều tiết lại mâu thuẫn người Cát La Lộc cùng Sa Đà.”

“Ta cũng nghe ra.”

Hắc Sơn từ từ gật đầu: “Nếu hắn đã có ý điều tiết ở giữa, vậy chúng ta cũng không hay đi đánh Sa Đà liền, thế này!”

Lão quay sang nói với hai con trai: “Hai ngươi dẫn theo một trăm dùng sĩ Cát La Lộc đến huyện Kim Mãn tham gia đợt săn mùa xuân, xem hắn định điều tiết mâu thuẫn hai bên như thế nào.”

Người Cát La Lộc và Sa Đà xảy ra xung đột, khiến Lý Khánh An kết thúc thị sát tại Y Châu sớm hơn dự kiến, vội vàng quay về Đình Châu, chuẩn bị điều tiết xung đột giữa hai Hồ.

Vừa hay có thể mượn tập tục Bắc Đình, tháng ba, tư mỗi năm, các quân các tộc đều phải phái cao thủ kỵ xạ đến Bắc Đình, đây kỳ thực cũng là một loại hội hợp, đối với Lý Khánh An vừa đến nhậm chức, lại càng quan trọng, là một cơ hội để xác định vị trí chủ đạo trên đất Bắc Đình của hắn.

Hắn đến Bắc Đình đã gần một tháng, tuy có vài lần chào hỏi không lạnh không nhạt cùng Trình Thiên Lý, nhưng Tây Châu Đô đốc Triệu Diên ngọc vẫn không có tin tức bất kỳ.

Không đến hỏi han, cũng không đến gặp mặt cùng hắn, như thể là chỉ chờ hắn đến nơi đó mà thị sát.

Đây cũng khó trách, Lý Khánh An dẫu sao không phải Tiết độ sứ, cũng không phải Đô hộ Bắc Đình, hắn chỉ là phó chức, mặt khác, Bắc Đình đô đốc lại cùng cấp với Tây Châu đô đốc, nên Triệu Diên Ngọc có Khánh Vương làm chỗ dựa, phen này ra chiêu này cho hắn bẽ mặt, tục ngữ có nói: “Cường long khó địch rắn thổ địa”, triều đình đã giao hắn trọng quyền quý giá nhất, nhưng làm sao có thể năm được thực quyền này, còn phải xem thủ đoạn của hắn.

Lý Khánh An cũng không vội, hắn giao việc tổ chức đi săn cho Dương Phụng Xa, trước đó việc săn bắn đều do hắn lo tất, hắn rất quen việc này, Lý Khánh An mỗi ngày đều phải xử lý đống quân vụ quân Hàn Hải trong nha môn Tiết độ sứ.

Quân Hàn Hải tổng cộng có một vạn hai ngàn người, Binh mã sứ là nguyên Đô đốc Đình Châu Lư Phụng Viễn đã bị điều đi, giờ tạm thời do phó sứ Vương Nghĩa Sơ soái lĩnh.

Lý Khánh An sau khi đến nhậm chức, đương nhiên sẽ là Binh mã sứ tiếp nhiệm, công việc đầu tiên hắn làm là cải cách quân chết quân Hàn Hải, lấy lý do dân số quân Hàn Hải quá đông, chia quân Hàn Hải ra làm ba, gọi là Hàn Hải một, Hàn Hải hai, và Hàn Hải ba, phân biệt do Đoạn Tú Thực và Lệ Phi Thủ Du, Lệ Phi Nguyên Lễ làm Binh mã sứ tam quân, còn Binh mã phó sứ Vương Nghĩa Sơ trước đây được thăng chức làm Bắc Đình hành quân tư mã, Lý Khánh An lại còn thượng tấu tiến cử thêm chức Hàn tán đại phu ngũ phẩm cho hắn.

Và như thế bèn để hắn sang làm quan quân văn chức.

Vương Xương Linh làm Lục sự tham quân kiêm Đồn điền sứ của Bắc Đình, Sầm Sâm là Phán quan, Bùi Dự là Trưởng thư ký, như thế, trước khi bắt đầu kỳ săn mùa xuân, Lý Khánh An đã nắm hết quyền lực Bắc Đình nắm trong tay mình.

Xế chiều ngày này, Lý Khánh An kết thúc quân vụ từ Bắc Đình thành về phủ trạch, vừa ra khỏi cửa thành, đã có một quân sĩ lên bẩm báo: “Tướng quân, có một thường dân Trường An đến, nói là bạn xưa của người, có việc gấp cần tìm.”

Chương 173 : Mùa xuân đi săn Thiên Sơn Thượng

Binh sĩ dẫn người đến lên trước, không ngờ lại là đông chủ của Trường An Nhiệt Hải cư Thường Tiến, Lý Khánh An khẽ cười nói: “Thường đông chủ, tha hương gặp cố nhân, dạo này vẫn khỏe chứ?”

Thường Tiến vội vàng thi lễ nói: “Tướng quân, ta kỳ thật là đến từ Toái Hiệp, lần trước sau khi từ biệt Trường An, ngày thứ ba ta cũng lên đường quay trở về Toái Hiệp, có việc trọng đại muốn bẩm báo tướng quân.”

Lý Khánh An gật gật đầu, “Nơi này không phải là nơi nói chuyện, đến phủ ta hãy nói.”

Đội ngũ lại tiếp tục đi tới, Thường Tiến lên một con ngựa, đi theo phía sau, nét mặt của hắn có vẻ vô cùng mâu thuẫn, hình như có điều gì muốn nói nhưng lại không chịu nói.

Phủ đệ Lý Khánh An bây giờ náo nhiệt lên rất nhiều, thân binh của hắn lần lượt đi chợ nô lệ Cao Xương và Đôn Hoàng thu mua một nhóm gia bộc và nha hoàn, có gần ba mươi người, đại bộ phận đều là người Hán.

Nhóm gia bộc này vào phủ từ hồi nửa tháng trước, đã dần dần thích ứng cuộc sống trong phủ.

Sự xuất hiện của bọn họ làm cho trong phủ tràn trề sức sống.

Lý Khánh An đi đến trước cửa phủ, thấy trước cửa có chiếc xe ngựa đang đậu, lập tức có một người đàn ông trung niên từ trong phủ chạy ra, cười nói: “Lão gia, là con gái của Dương đô hộ đến tìm Vũ Y cô nương học cầm.”

Người đàn ông trung niên này họ Tương, nay là quản gia trong phủ của Lý Khánh An, hắn là người Phượng Tường, vốn dĩ là quản gia của phủ Khánh Châu thứ sử Châu Tuyên, năm ngoái do Châu Tuyên bị bắt quả tang lãnh tội, cả nhà bị lưu đày Tây Châu, Tương quản gia và mười mấy người hầu già đi theo chủ nhân cùng nhau tới Bắc Đình, Châu Tuyên đầu năm bệnh tử, phu nhân liền giải tán người hầu, mọi người chia năm xẻ bảy, Tương quản gia và mấy người hầu nô bộc nữ chuẩn bị quay về nội địa, nhưng lại e ngại mã tặc ở hành lang Hà Tây, vừa lúc nghe nói Bắc Đình tân Tiết độ sứ đang tuyển nhận người hầu, hơn nữa điều kiện khoan dung, có tiền tiêu vặt hàng tháng, làm đầy ba năm là có thể trả về thân tự do, mọi người liền cùng nhau vào làm ở phủ đệ Lý Khánh An.

Tương quản gia này vô cùng tinh tường tháo vát, kinh nghiệm phong phú, rất nhanh đã có thể sắp xếp quản lý Lý gia đâu vào đấy gọn gàng ngăn nắp, làm cho Lý Khánh An cảm thấy rất ư hài lòng.

Lý Khánh An gật gật đầu, bèn nói với hắn: “Mau đi mời Nghiêm tiên sinh đến ngoại thư phòng cho ta!”

Tương quản gia một tiếng nhận lời, chạy vội đi, mọi người vào phủ, các thân binh đều tự tàn đi, Lý Khánh An thì dẫn Thường Tiến đi vào ngoại thư phòng, ngoại thư phòng thiết lập ở trung viện, có một cánh cửa nhỏ liên thông với nhà trong, quan lớn bình thường đều chia nội ngoại thư phòng, nội thư phòng là nơi chủ nhân nghỉ ngơi đọc sách, thuộc không gian riêng tư của đàn ông, không cho phép người ta dễ dàng tiến vào, nội thư phòng của Lý Khánh An cũng chỉ có một mình Như Thi có thể vào, thu xếp quét dọn cho hắn.

Còn ngoại thư phòng thì xử lý một số công vụ, là nơi tiếp đãi các khách quan trọng, và nội thư phòng chỉ có hai gian phòng đối xứng với nhau, ngoại thư phòng thì rộng lớn hơn nhiều, có bốn gian phòng gồm chỗ xử lý công việc, phòng họp, phòng sách. v. v. . thật ra là một tòa tiểu viện riêng độc lập.

“Thường đông chủ mời ngồi thoải mái!”

Lý Khánh An đi vào trong nhà cởi bỏ áo khoác ngoài, tùy ý mắc vào giá áo, hắn cùng Thường Tiến ngồi xuống, một nha hoàn bưng ba chén trà vào, lúc này, hai viên thân binh khiêng một chiếc ghế mây vào, trên ghế mây có Nghiêm Trang ngồi trên đó, vừa vào cửa hắn liền cười nói: “Tại hạ đang ngâm chân mà!

Lại cố tình gọi tại hạ đến.”

Hiện giờ Nghiêm Trang đang ở trong đông viện của Lý Khánh An, Lý Khánh An đặc biệt tìm cho hắn một danh y trị liệu vết thương ở chân, chữa trị được một tháng, rất có hiệu quả, ít ra là có thể dìu dắt nhích đi từng bước, không giống hồi trước chỉ ngồi liệt trên giường, chẳng động đậy được tí nào, vì việc này, trong lòng Nghiêm Trang dâng tràn niềm cảm kích với Lý Khánh An.

Hai viên thân binh đỡ lấy hắn, từ từ ngồi xuống, khiêng chiếc ghế mây đi, Lý Khánh An áy náy cười xòa, giới thiệu Thường Tiến với hắn nói: “Vị này chính là người mà ta đã từng nói với tiên sinh, thường đông chủ Nhiệt Hải cư, mới đến từ Toái Hiệp.”

Nghiêm Trang từng nghe Lý Khánh An nói qua việc Toái Hiệp Hán Đường hội, bèn chắp tay với Thường đông chủ: “Thường đông chủ, nghe nói đã lâu.”

Lý Khánh An lại giới thiệu với Thường Tiến nói: “Vị này chính là tham mưu của ta Nghiêm tiên sinh, thường đông chủ có điều gì cứ nói đừng ngại.”

Thường Tiến hiểu được ý của Lý Khánh An, hắn cũng đáp lễ lại với Nghiêm Trang, lúc này mới nói với Lý Khánh An: “Lý tướng quân, ta vừa đến Toái Hiệp, liền nghe nói một chuyện lớn, trong nước Đại Thực đã xảy ra nội chiến nghiêm trọng, quân khởi nghĩa của Hô La San đã đánh tới phần bụng của Đại Thực.”

“A Bạch Tư!” (Vương triều Abbsid là một vương triều của để quốc Khalifgh - đạo Islam, là một vương triều thế tập thứ hai chính trị giáo phái hợp nhất của đế quốc Ả Rập, do cờ hiệu của vương triều Abbsid màu đen, nên trong sử sách Trung Quốc gọi vương triều này là “Hắc Y Đại Thực”“) Lý Khánh An thốt ra, Thường Tiến nhất thời ngây ngẩn cả người, thủ lĩnh quân khởi nghĩa Hô La San quả thật tên là A Bạch Tư, tại sao hắn lại biết được?

“Ta cũng là cách đây không lâu nghe một Hồ thương người Túc Đặc có nói qua một chút.”

Lý Khánh An nhẹ nhàng lướt đi để che giấu sự tiên tri của mình, hắn cười xòa nói: “Ý của Thường đông chủ là để ta nhân cơ hội cướp lấy Toái Hiệp, đúng không?”

Thường Tiến gật gật đầu: “Đúng vậy, Đại Thực nội chiến, bọn họ tất nhiên không rảnh để tâm phương đông, đây là cơ hội ngàn năm một thuở của Đại Đường tiến quân Thống Lĩnh lần nữa, tướng quân nhất định phải nắm bắt lấy.”

“Chính mà không có ý chỉ của triều đình, ta cũng không tiện tự ý động binh!”

Trong lòng Thường Tiến rất bồn chồn, hắn nhịn không được quỳ xuống, khấp đầu mạnh mấy cái, khóc nói: “Toái Hiệp mất Đường đã gần ba mươi năm rồi, người Hán Toái Hiệp không lúc nào là không nuôi hi vọng quay về Đại Đường, như trẻ con ngóng cha mẹ, tướng quân nhẫn tâm sao đặng?”

Lý Khánh An vội vàng nâng hắn dậy, trấn an hắn nói: “Thường đông chủ hãy nguôi lòng, ta nếu đã là chủ của Bắc Đình, thu phục Toái Hiệp đó là bổn phận của ta, ta cũng biết hiện tại cơ hội khó có được, nhưng chuyện trọng đại như xuất binh Toái Hiệp, bất luận thế nào cũng phải bẩm báo triều đình trước đã, chỉ là một đi một về như vậy, cộng thêm triều đình thương nghị, ít nhất cũng phải mất thời gian hai ba tháng.”

“Lý tướng quân, chi bằng ngài cứ tận dụng ngõ tắt của Hán Đường hội, bọn ta có tuyến đường bồ câu đưa thư nghiêm ngặt bí mật, ở Qua Châu, Cam Châu, Lương Châu, Lũng Hữu, Phượng Tường đều không có điểm chuyển đổi bồ câu, có chuyên gia phụ trách, từ Bắc Đình truyền thư đến Trường An, nhanh nhất chỉ cần bảy ngày là có thể tới nơi.”

Lý Khánh An ngẩn ra, cười nói: “Chỉ cần bảy ngày sao?”

“Không sai, từ có một lần nhanh nhất, chỉ dùng năm ngày.”

Lúc này Nghiêm Trang bên cạnh cười hỏi: “Nếu chúng ta muốn truyền thư đến Dương Châu, có thể làm được không?”

“Có thể!

Thậm chí xa nhất như Nghiễm Châu cũng có thể.”

“Quả nhiên rất khá.”

Nghiêm Trang ra hiệu mắt với Lý Khánh An cười nói: “Tướng quân, thuộc hạ cho rằng có thể lợi dụng đường tắt của Hán Đường hội, như vậy mới tranh thủ được thời gian.”

Lý Khánh An hiểu ý của Nghiêm Trang, công văn tới lui giữa An Tây Bắc Đình và Trường An, chủ yếu thông qua dịch trạm, đường bồ câu thành lập khá gian nan, trước mắt chỉ có một con đường, dùng vào việc Giám quân Biên Lệnh Thành gửi thư mặt cho Lý Long Cơ, không ngờ Hán Đường hội lại cũng có một con đường, điều này đã làm cho Lý Khánh An động lòng.

“Được, ta sẽ đi viết thư ngay.”

Lý Khánh An cười nói với Thường Tiến: “Không chỉ là lần này, về sau ta sẽ thường xuyên tận dụng con đường này, thay ta truyền tin tức của Trường An.”

“Tướng quân cũng là thành viên Toái Hiệp Hán Đường hội, có thể tận dụng thoải mái.”

Chương 173: Mùa Xuân Đi Săn Thiên Sơn (Thượng -2)

Thường Tiến lui xuống, Nghiêm Trang lập tức nói: “Tướng quân, ta xem Hán Đường hội này không phải chỉ muốn khôi phục Toái Hiệp đơn giản như vậy, không ngờ lại thiết lập các điểm điệp báo ở các nơi Đại Đường, có ý đồ gì chứ?”

Lý Khánh An gật đầu nói: “Ta cũng cảm giác được, hình như bọn họ còn có mục đích ẩn rất sâu bên trong nữa.”

Hắn cười lạnh một tiếng nói: “Muốn lợi dụng ta, hừ!

Lý Khánh An ta dễ dàng bị lợi dụng như thế sao?

Nếu ta đoán không sai, Hán Đường hội này sẽ có hành động lớn ở Bắc Đình, tiên sinh hãy chú ý việc này, hãy moi ra chân tướng cho ta.”

“Ha ha!

Ta thích nhất là làm chuyện âm mưu mờ ám này, giao cho ta, không thành vấn đề.”

Nghiêm Trang vừa cười vừa nói tiếp: “Nhưng mà Đại Thực nội chiến, quả thật là cơ hội tốt để thu hồi Toái Hiệp, tướng quân phải bắt lấy cơ hội này.”

Lý Khánh An chắp tay ra sau chậm rãi bước đi qua lại trong phòng, hắn nhớ rất rõ, Hắc Y Đại Thực thay thế Bạch Y Đại Thực (Vương triều Al-Umawiyyun (Al-Andalus) là một vương triều thế tập đầu tiên của đế quốc Ả Rập, là vương triều do thế giới Islam thống trị, vì cờ hiệu có màu trắng, nên sử sách Trung Quốc gọi là “Bạch Y Đại Thực”“) phát sinh sau một hai năm trước trận chiến Đát La Tư, trận chiến Đát La Tư nổ ra ở năm Thiên Bảo thứ mười, như vậy hiện tại năm Thiên Bảo thứ tám quả thật chính là thời khắc nội chiến Đại Thực kịch liệt nhất, đây quả là một cơ hội, nhưng thời cơ xuất binh thật sự vẫn còn chưa tới.

Nghĩ đến đây, hắn chậm rãi nói: “Trước ngày ta sắp đi một ngày, Thánh Thượng triệu kiến ta, đã đồng ý ta có thể trực tiếp tiến công Toái Hiệp, không cần nhận được sự đồng ý của triều đình, nhưng mà bây giờ vẫn chưa phải là thời cơ tiến công Toái Hiệp tốt nhất, việc cấp bách trước mắt, vẫn là phải đoạt lấy quân quyền của Tây Châu, thật sự lấy được đại quyền của quân chính Bắc Đình.”

Nghiêm Trang mày mặt cau lại thành một khối, lo lắng nói: “Nhưng ta rất lo là An Tây Cao Tiên Chi sẽ xuất binh Toái Hiệp trước, cướp đi cơ hội của tướng quân.”

Nhưng Lý Khánh An đã bình thản cười nói: “Tiên sinh nghĩ rằng Thổ Phồn đã đánh mắt Tiểu Bột Luật, bọn họ mà chịu từ bỏ cho Thổ Hóa La sao?”

Nghiêm Trang ngây ngẩn cả người, hắn không hiểu rõ ý của Lý Khánh An.

Đêm hôm đó, Lý Khánh An bèn viết một bức thư ngắn trên tấm sa lụa, cất vào trong ống thư bồ câu, giao cho thân binh, bảo hắn dùng con đường đưa tin tình báo của Hán Đường hội, tức tốc đưa cho Trường An Cao Lực Sĩ.

Thời gian qua rất mau, thoáng cái đã đến cuối ba tháng, hội săn mùa xuân mỗi năm một lần lại sắp đến, mấy ngày này, các nhân vật đầu não của các quân các tộc người của Bắc Đình đều đến Kim Mãn huyện.

Y Châu đô đốc Hàn Chí và Tây Châu đô đốc Triệu Đình Ngọc mỗi người cũng trước sau dẫn năm trăm quân đến, Sa Đà Diệp hộ cốt Đốt Chi, đại vương tử Mưu Thứ La Đa và nhị vương tử Mưu Thứ Tư Hàn của Cát La Lộc mỗi người cũng đều dẫn trăm người đến Kim Mãn huyện, ngoài ra, các tộc còn lại, như người Ô Tôn, người Đột Quyết, người Khương, người Đột Kỵ Thi của bản địa Bắc Đình, cùng với các dũng sĩ cưỡi ngựa bắn cung tuyển ra từ các huyện, cũng lần lượt nối đuôi nhau đến Đình Châu, hai ngày trước đại hội đi săn mùa xuân, tất cả mọi người tham gia đi săn mùa xuân trên cơ bản đều đến đông đủ.

Kim Mãn huyện tụ tập gần hai nghìn người đại biểu đến từ các nơi.

Mọi người đóng quân ở vùng ngoại ô Kim Mãn huyện.

Dương Phụng Xa đã hoạch ra đủ hết các chỗ, mọi người đều tự dựng doanh trại, hơn ngàn chiếc lều trại liên kết thành một dãy, người hô ngựa hý, trông thật hùng tráng.

Ngày này giờ ngọ, trên quan lộ ngoại thành Bắc Đình, một đội kỵ binh từ phía đông chạy nhanh đến.

Ở giữa là một nam tử khoảng ba mươi tuổi, hắn là một viên hoạn quan, tên là Vương Đình Phương, là Giám quân chi sứ của quân Bắc Đình, sở dĩ gọi là chi sứ, là bởi vì Bắc Đình An Tây đều thống nhất do Biên Lệnh Thành làm Giám quân, Biên Lệnh Thành thường trú quân Quy Tư, bèn an bài Vương Đình Phương làm chi sứ Bắc Đình.

Vương Đình Phương đã vào Bắc Đình thành, trong thành không cho phép phi ngựa, hắn liền xuống ngựa bước nhanh đi về phía phủ nha của Lý Khánh An.

Vương Đình Phương trước nhất là tiểu hoạn quan hầu hạ Cao Lực Sĩ, là tâm phúc của Cao Lực Sĩ, năm Thiên Bảo thứ năm được phái đi An Tây làm Trung sứ Phán quan, là trợ thủ của Biên Lệnh Thành, lần này Cao Lực Sĩ chỉ định do Vương Đình Phương làm Bắc Đình Giám quân chỉ sử, hắn đã nhận được mật lệnh của Cao Lực Sĩ, toàn lực ủng hộ Lý Khánh An.

Vương Đình Phương đi đến trước cửa, hỏi thân binh nói: “Tướng quân các ngươi có trong phủ không?”

“Có!”

“Thay ta thông báo tướng quân các ngươi, ta có thủ dụ khẩn cấp của Thánh Thượng.

Thân binh đi vào, lát sau đi ra mời Vương Đình Phương vào trong phòng, Lý Khánh An đang phê duyệt công văn, thấy hắn tiến vào, liền đứng lên cười nói: “Vương trung sử mang đến Thủ dụ của Thánh Thượng sao?”

“Đúng thế!”

Vương Đình Phương chắp tay thi lễ, lấy ra thủ dụ của Lý Long Cơ, đặt trên bàn Lý Khánh An: “Tướng quân xin tự mình xem.”

Thủ dụ không phải thánh chỉ, thánh chỉ phải trải qua Trung thư Môn hạ thêm dấu ấn, tuy rằng Hàn lâm cũng có thể phát thánh chỉ, nhưng ý chỉ để cập đến chính vụ quân quốc phải do Trung thư tinh phát ra, cho nên Thủ dụ chẳng qua là thư riêng của Lý Long Cơ mà thôi, không có hiệu lực pháp luật, nếu là châu huyện Trung Nguyên, hoàn toàn có thể không ngó ngàng đến, nhưng biên cương có chút khác biệt, bởi vì Tiết độ sứ do Lý Long Cơ bổ nhiệm, cho nên thủ dụ cũng quan trọng như nhau.

Thủ dụ cũng là dùng bồ câu đưa tới, viết trên một tấm sa lụa mỏng tanh, Lý Khánh An mở ra, mặt trên là nét bút do chính Lý Long Cơ tự tay viết, chỉ có một câu: “Cho phép dụng binh với người Cát La Lộc.”

Đây là trả lời cho thư mặt nữa tháng trước của Lý Khánh An, hắn lúc ấy trong thư viết: “Thần muốn chiếm giữ phía tây Toái Hiệp cho bệ hạ, nhưng Cát La Lộc và Sa Đà xung đột không ngừng, ảnh hưởng đại kế tây tiến của thần, thần nghĩ Thiên triều ta trấn an Cát La Lộc đã lâu, khiến cho Cát La Lộc trong lòng nảy sinh kiêu ngạo, đối xử lơ là với Bắc Đình quân phủ, hiện nay dần dần bành trướng ra, tràn đầy dã tâm với Toái Hiệp, thần định làm suy yếu Cát La Lộc, cắt đứt dã tâm tham vọng của chúng, mong bệ hạ ân chuẩn!”

Thấy Lý Khánh An cất Thủ dụ đi, Vương Đình Phương thấp giọng hỏi nói: “Lý tướng quân thật sự muốn dụng binh với người Cát La Lộc ư?”

Lý Khánh An gật đầu nói: “Tấm lòng trùng kiến quân trấn Toái Hiệp của Thánh Thượng đã định, hiện Đột Kỵ Thi suy bại, Cát La Lộc lại dần dần lớn mạnh, chúng làm sao có thể không nghĩ đến việc cướp lấy nơi trù phú Toái Hiệp, cho nên trước hết phải làm suy yếu người Cát La Lộc, dập tắt dã tâm của chúng, nhưng mà chuyện này là cơ mặt, trừ hai ta biết ra, không thể nói cho bất kỳ kẻ nào, bao gồm cả Biên giám quân, nếu không làm hỏng đại sự của Thánh Thượng, chúng ta không gánh vác nổi đâu.”

“Ta hiểu, cũng bái phục mưu tính sâu xa của Lý tướng quân, ta nguyện toàn lực hiệp trợ Lý tướng quân, thực hiện đại kế của Thánh Thượng.”

Lý Khánh An cười hắc hắc: “Không chỉ phải thực hiện đại kế của Thánh Thượng, một số khó khăn cá nhân của Vương trung sử, ta cũng sẽ hết sức giúp đỡ, ta biết Vương trung sử gia cảnh nghèo khó, đã phái người đi Thái Nguyên mua nhà tậu ruộng cho cha mẹ anh trai và chị dâu của Vương trung sử, đây là một chút tâm ý của ta.

Vương trung sử muôn vàn đừng từ chối.”

Vương Đình Phương xuất thân bần hàn, từ nhỏ đã bị ép tịnh thân vào cung, ở trong cung thu nhập ít ỏi, tuy rằng được thả ra ngoài An Tây làm Giám quân, nhưng ở trên có Biên Lệnh Thành, lợi ích có cũng không tới phiên hắn, thấy Lý Khánh An công tư trọn vẹn đôi đường, hắn trong lòng mừng rỡ, vội vàng khom mình hành lễ: “Vậy đa tạ Lý tướng quân rồi.”

“Vương trung sử không cần khách khí, chỉ cần chúng ta không làm lỡ quân quốc đại sự, trung thành với Thánh Thượng, lo lắng một chút nhu cầu cá nhân một cách thỏa đáng cũng là hợp tình hợp lý, đây cũng chỉ là lẽ thường tình thôi!”

Vương Đình Phương cười đến mắt tít lại thành một khe nhỏ, Lý Khánh An đã nói trúng tim đen của hắn, hắn giơ ngón tay cái lên: “Lý tướng quân cao kiến đó!”

Đúng lúc này, trước cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, một viên binh sĩ chạy vội tới bẩm báo: “Tướng quân, không hay to rồi, người Sa Đà và người Cát La Lộc đánh nhau rồi!”

Có lẽ do Dương Phụng Xa nhất thời sơ suất, lúc hắn phân chia nơi đóng doanh, lại đem chỗ cắm trại của người Cát La Lộc và người Sa Đà đặt liền kề nhau, người Sa Đà là ngày hai mươi lăm tháng ba đến Kim Mãn huyện, đóng doanh trước, còn người Cát La Lộc chậm hai ngày đến, cũng đã đóng doanh trại xong, lúc mới bắt đầu, lưỡng Hồ chỉ là trợn mắt giận dữ nhìn nhau, cơ bản an nhiên vô sự, nhưng bởi vì mấy con chó săn của người Sa Đà chạy tới địa bàn người Cát La Lộc không về, người Sa Đà đến trước cửa đòi lại, kết quả bị người Cát La Lộc ở ngay trước mặt người Sa Đà, một đao giết chết mấy con chó săn, còn ngậm cát bắn bóng mắng to: “Chó Sa Đà còn dám đến địa bàn Cát La Lộc lần nữa.

Sẽ là kết cục này.”

Cái chết của ba con chó săn đã làm dấy lên xung đột đổ máu giữa người Sa Đà và người Cát La Lộc, lúc Lý Khánh An đuổi tới nơi đóng trại, quân Đường đã tách hai tộc ra, tuy rằng không xảy ra tai nạn chết người, nhưng mỗi bên đều có mười mấy người bị thương, hơn nữa không ít người bị thương nghiêm trọng.

Chương 174 : Mùa xuân đi săn Thiên Sơn Hạ

Bầu trời đang lớt phớt mưa phùn, nơi doanh đóng trú trở thành một đống hỗn độn, lều trại bị hất tung, bát bồn bị đập nát, khắp nơi vứt đầy dính đầy quần áo lầy lội và đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, nơi nào cũng có thể thấy được vết máu tươi loang lỗ, một đội kỵ binh quân Đường giương cung bạt kiếm, tách đám Người Sa Đà và người Cát La Lộc ra.

Người Sa Đà và người Cát La Lộc trợn mắt nhìn nhau thù hận, bọn họ rút kiếm chấp đao, đằng đằng sát khí, mười mấy người người bị thương nằm trong vũng máu thống khổ mà rên rỉ.

Lúc này, một viên quân Đường hô lớn: “Lý tướng quân tới rồi!”

Chỉ thấy một đội kỵ binh nhanh như điện chớp mà đến, Lý Khánh An mang khỏi mặc giáp, mặt trầm như nước, hắn cưỡi ngựa dẫn đầu xông đến, gầm lên một tiếng nói: “Ai dám cả san ở ngay tại Bắc Đình của động võ!”

Sa Đà hiệp hộ Cốt Đột Chi cuống quít nói: “Sứ quân, thật ra không là chúng tôi vô lễ, là người Cát La Lộc giết chó săn của chúng tôi trước, còn nhục mạ người Sa Đà chúng tôi là chó.”

Lý Khánh An ánh mắt lạnh lùng nhìn sang người Cát La Lộc, Cát La Lộc đại vương tử Mưu Thích La Đa hừ một tiếng thật mạnh, ngạo mạn ngoảnh đầu đi nơi khác, nhị vương tử Tư Hàn vội vàng tiến lên khom người nói: “Là người Sa Đà xâm nhập vào bãi cô của Cát La Lộc chúng tôi, giết người của bộ tộc chúng tôi trước, chúng tôi đã đè nén lắm rồi.”

Cốt Đột Chi giận dữ, chỉ trích: “Tám năm trước giết người Sa Đà chúng tôi, cướp phụ nữ, con trẻ của người Sa Đà chúng tôi, thủ lĩnh Sa Đà chính là chết dưới đao của các người, chẳng lẽ các người đã quên rồi sao?”

Mưu Thích La Đa nổi giận, mắng to: “Chó Sa Đà, tám năm trước đã dễ dãi cho các ngươi quá, lần này ta phải diệt sạch bọn người cho hả.”

“Câm mồm!”

Lý Khánh An sầm lên một tiếng, hắn phóng ngựa tiến lên, dùng roi ngựa chỉ vào hai bên người Hồ nói: “Các ngươi có gì mối hiềm khích gì ta mặc kệ, từ hôm nay trở đi, người Sa Đà và người Cát La Lộc ai dám sinh sự nữa, thì là miệt thị Đại Đường ta, ta sẽ phát binh thảo phạt ngay.”

Hắn lại mệnh lệnh thủ hạ: “Đem bọn họ tách ra đóng quân, không được tới gần nhau.”

Người Sa Đà và người Cát La Lộc đều im lặng hết, Lý Khánh An lại nhìn thoáng qua đại vương tử Mưu Thích La Đa, thấy hắn đầy vẻ khinh miệt, không khỏi âm thầm cười nhạt một tiếng, lại nói: “Ta lặp lại lần nữa, từ hôm nay trở đi, không được gây chuyện lần nữa, đừng xem lời nói của ta như gió thoảng bên tai, không tin thì hãy thử một lần xem.”

Nói xong, hắn liền quay đầu ngựa nhắm hướng Bắc Đình thành phi nước đại mà đi, không hề hỏi đến điều gì nữa, Mưu Thích Tư Hàn nhìn theo bóng dáng của Lý Khánh An, đôi mày nhăn thành một đống, hắn dường như nghĩ đến có cái gì đó không ổn, nhưng nhất thời lại không nói rõ ra được.

Ngay lúc hai bên người Hồ đang đánh nhau đó, Tây Châu đô đốc Triệu Đình Ngọc đi tới phủ của Trình Thiên Lý, Triệu Đình Ngọc ước chừng ba mươi lăm sáu tuổi, dáng người cao gầy, làn da trắng bóc, có cái mũi dài quặp như mũi chim ưng, Triệu Đình Ngọc nguyên là tướng quân Kim ngô vệ, năm Thiên Bảo thứ năm điều đến Bắc Đình, ở Trường An hắn thuộc phe Khánh Vương, sau khi Trình Thiên Lý tranh đoạt chức An Tây Tiết độ sứ thất bại, cũng trở thành người của phe Khánh Vương, chính vì vậy nguyên nhân này, hai người qua lại với nhau rất gần gũi, sau này bèn phát triển thành quan hệ thông gia, đệ đệ của Triệu Đình Ngọc lấy con gái của Trình Thiên Lý.

Do việc thông gia cưới hỏi được tổ chức tại quê nhà, cho nên rất ít người ở Bắc Đình biết chuyện này, chỉ có người làm quan đã lâu như Dương Phụng Xa, mới từ trong các loại công văn qua lại đó phát hiện được các dấu vết này.

Lần này Triệu Đình Ngọc đến Bắc Đình, thật không phải vì cuộc đi săn vào mùa xuân này, mà là lấy cớ này, tìm đến Trình Thiên Lý thương lượng bước tiếp theo của phương án.

Xem từ vẻ bên ngoài, thì mâu thuẫn của Bắc Đình hình như là mâu thuẫn của Trình Thiên Lý và Lý Khánh An, trên thực tế, Trình Thiên Lý cũng không có quyền lực gì, nhất là không có quân quyền, cho nên mâu thuẫn thực sự của Bắc Đình là mâu thuẫn giữa ba đô đốc nắm quyền.

Y Châu đô đốc Hàn Chí đã tỏ vẻ chấp nhận sự lãnh đạo của Lý Khánh An, có thể bỏ qua, mâu thuẫn thực sự, chính là mâu thuẫn giữa Triệu Đình Ngọc và Lý Khánh An, quân Thiên Sơn của Triệu Đình Ngọc có năm nghìn người, là một đội quân lực lượng dũng mãnh, đó cũng là điểm mà hắn dám đối kháng với Lý Khánh An.

Hắn là đại diện lợi ích của Khánh Vương ở Bắc Đình, sự đối kháng của hắn với Lý Khánh An, trên thực tế chính là một sự đối kháng của Khánh Vương và Thái tử.

Lần này hắn dẫn dắt năm trăm thân binh đến Đình Châu, đóng quân trong quân doanh độc lập ở bên ngoài Kim Mãn huyện, năm trăm thân binh lúc nào cũng không rời xa bên cạnh hắn, cảnh giác dị thường, đại quân ở Tây Châu của hắn cũng giao cho tâm phúc ái tướng là Long Tiềm Phi thống lĩnh, không có mệnh lệnh của hắn, ai cũng điều không được quân Thiên Sơn.

Trong thư phòng, Trình Thiên Lý vẻ mặt nghiêm trọng, một phong thơ đặt ở trước mặt hắn, là bức thư do đích thân Khánh Vương viết, trong thư nêu rõ ra, yêu cầu bọn họ tiếp tục đối kháng với Lý Khánh An, cũng trấn an bọn họ, hắn đã ở trước mặt Thánh Thượng tranh thủ một chức tiết độ phó sứ, về phần chức danh này là cho Trình Thiên Lý hay là Triệu Đình ngọc, thì trong thư không có nêu rõ.

“Nghe nói Hàn Chí đã đầu phục Lý Khánh An.”

Thật lâu sau, Trình Thiên Lý nói với một giọng khàn khàn.

So với mấy năm trước, Trình Thiên Lý đã già nua đi rất nhiều, hắn năm nay mới bốn mươi lăm tuổi, tóc đã trắng hơn phân nửa, vận làm quan của hắn quả thật không được tốt lắm.

Ở An Tây thì đấu với Cao Tiên Chi, Cao Tiên Chi thăng tiến rồi, hắn nghĩ tận các biện pháp, không tiếc nương nhờ Khánh Vương, mới như nguyện mà được điều đến Bắc Đình, nhậm chức phó đô hộ, Khánh Vương cũng đã từng hứa với hắn, về sau hắn sẽ trở thành đô hộ của Bắc Đình.

Hắn ngày ngày trông mong, không ngờ rằng cuối cùng điều trông mong được lại là Lý Khánh An làm chủ Bắc Đình, hắn chịu một cú sốc rất nặng, chỉ vừa đúng một tháng, mà tóc đã bạc trắng rồi, Lý Khánh An đến chủ chính Bắc Đình hơn một tháng này, hắn gần như chuyện gì cũng đều chẳng quan tâm hỏi han tới nữa, cả ngày sa vào trong tửu sắc, sức khỏe cũng suy nhược đi rất nhiều.

Triệu Đình Ngọc thẳng lưng hẳn lên, hắn liếc nhìn Trình Thiên Lý một cái, thấy hắn cả người toát ra một mùi rượu nồng nặc, ánh mắt sợ sệt lờ đờ, trong lòng không khỏi rất bất mãn, liền lạnh lùng nói: “Ngươi cho là Hàn Chí thật sự nương nhờ Lý Khánh An sao?

Hắn cũng giống như chúng ta, không muốn cho Lý Khánh An đụng vào quân Y ngô của hắn, chẳng qua là hắn biết che đậy tốt hơn một chút thôi, người thật sự nương nhờ Lý Khánh An, là Dương Phụng Xa, không biết là ngươi làm như thế nào ấy, nắm được chứng cớ của hắn trong tay, mà lại khống chế không được hắn.”

Triệu Đình Ngọc nói chuyện không khách sáo chút nào, không vì Trình Thiên Lý là nhạc phụ của đệ đệ hắn mà tỏ ra khiêm tốn, trên thực tế, Tây Châu đô đốc của hắn là từ tam phẩm hàm.

Phó đô hộ của Trình Thiên Lý chẳng qua chỉ là chính tứ phẩm, còn thấp hơn hắn nửa cấp, trong phe của Khánh Vương, địa vị của hắn cũng cao hơn Trình Thiên Lý.

Trình Thiên Lý có chút bẽ mặt, chịu không nổi hắn khẽ mắng một tiếng: “Ngươi biết cái đếch gì, Lý Khánh An là ngự sử trung thừa, có quyền giám sát, nếu hắn không điều tra, những thử chứng cớ của Dương Phụng Xa chẳng là cái thá gì cả.”

“Nhưng ngươi quá sa đọa rồi.”

Triệu Đình Ngọc dùng ngón tay gõ thật mạnh xuống bàn: “Hãy nhìn ngươi bộ dạng của ngươi hiện giờ xem, ngươi là phó phó đô hộ Bắc Đình, cho dù không có quân quyền, nhưng việc quân hộ lương thực thì ngươi có thể quản rồi chứ!

Nhưng ngươi cái gì cũng đều bỏ mặc hết, ngươi làm cho điện hạ thất vọng lắm rồi.”

“Ta thật sự quá mệt mỏi, ta cảm thấy là chúng ta có thể đấu không lại hắn.”

Thân thể suy yếu ăn mòn ý chí của Trình Thiên Lý, niềm tin của hắn ngày một mắt dần hãn, hắn thở dài, chán nản nói: “Thánh Thượng không những cho hắn quân quyền, lại còn cho hắn cả quyền giám sát, thậm chí đến doanh điền sử cũng cho hắn nốt, tập hợp tất cả quân chính đại quyền trong một người hắn, hắn muốn tóm cổ ta còn không dễ dàng sao!

Ngươi còn đỡ, có quân đội có thể dựa vào, ta thì có cái gì chứ?”

“Không thể nói như vậy được, ngươi là người của Khánh Vương điện hạ, là vì ích lợi Khánh Vương mà tranh đấu, ngươi lo lắng quá nhiều cho chính mình rồi, trình đô hộ, ngươi cũng đừng quên, ngươi đã từng thề độc trước mặt Khánh Vương đấy.”

Nghĩ đến việc đã từng thề độc trước mặt Khánh Vương, Trình Thiên Lý cả người không khỏi rùng mình một cái, thật lâu sau, hắn cố lấy lại tỉnh táo nói: “Thế bây giờ chúng ta nên làm gì?”

“Cái gì cũng đừng làm, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi thư nhậm chức của triều đình đến đây thôi, chỉ cần chúng ta cũng có thể lấy được chức tiết độ phó sứ, vậy thì sẽ hoàn toàn không sợ hắn nữa rồi.”

“Nhưng mà, hắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu.”

Triệu Đình Ngọc lạnh lùng cười nói: “Hắn hiện giờ đang bị sự mâu thuẫn của người Cát La Lộc và người Sa Đà làm cho sứt đầu mẻ trán đấy!

Nào có tâm tư để ý đến chúng ta.

Sau khi xuân săn này kết thúc, ta lập tức quay về Tây Châu, ngươi phải tĩnh tâm lại đấy, không được đắm chìm trong tửu sắc nữa.”

“Xuân săn!”

Trình Thiên Lý thở dài một tiếng: “Đi săn thú thật ra cũng không tồi.”

Chương 174: Mùa Xuân Đi Săn Thiên Sơn (Hạ-2) 0O0

Xuân săn là hoạt động thư giãn truyền thống của quan chức ở Bắc Đình, vào tháng ba tháng tư hàng năm, cảnh xuân tươi đẹp, cao thủ về cưỡi ngựa bắn cung ở Bắc Đình cùng tụ hợp tại Thiên Sơn, dùng việc đi săn để so tài nghệ cưỡi ngựa bắn cung.

Khu vực săn bắn nằm ở phía nam của huyện Luân Đài, cũng chính là vùng Ô Lỗ Mộc Tề ngày nay(Ô Lỗ Mộc Tề, là thủ phủ khu tự trị Tân Cương, cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, tiếng Duy Ngô Nhĩ đọc là Urumchi), nơi này là phía bắc Thiên Sơn, rừng cây rậm rạp, rất nhiều sông ngòi, thảo nguyên màu mỡ, có rất đông động vật hoang dại, lang, hùm, cừu a-ga(Ovis anrnion), nguyên linh (linh dương Tây Tạng), mã lộc (hươu đỏ), hồ ly, nga hầu linh(còn gọi là linh dương) vân vân, năm đó Lý Khánh An chính là ở bên kia Thiên Sơn bắt được một con hắc báo, tấm da hắc báo đó đến nay vẫn còn treo tại gian ngoài thư phòng của Lý Lâm Phổ.

Vào lúc giữa trưa, đội ngũ săn bắn rầm rộ xuất hiện trên thảo nguyên mênh mông vô bờ bến, bởi vì số người quá đông, đội ngũ săn bắn liền chia làm ba đội, ba vị đô đốc mỗi người dẫn dắt một đội.

Phân bố tại khu săn bắt rộng lớn đến ba bốn trăm dặm, quân Hàn Hải của Lý Khánh An dẫn theo Sa Đà và Cát La Lộc, cùng với Bắc Đình văn võ quan lớn và dũng sĩ của ba huyện Đình Châu, ước chừng hơn 800 người, trên trời chim ưng đi săn lượn lờ chung quanh, chó săn sủa vang, ngựa phi nước đại, trong phút chốc hơn ngàn kỵ binh cuốn qua đồng bằng.

“Lão phu tán gẫu phát thiếu niên cuồng, tả khiên hoàng, hữu kình thương, cẩm mạo điêu cừu, ngàn kỵ cuốn bình cương.”

(Lão đây nổi thói trẻ ngông cuồng

Dắt chó vàng

Khiền ưng xanh

Mũ gấm áo chồn

Ngàn kỵ phóng non bằng)(đây là một câu thơ trích trong bài Giang thành tử - Đi săn ở Mặt Châu của Tô Thức - còn gọi là Tô Đông Pha)

Lý Khánh An sảng khoái cười to, hắn cưỡi một con ngựa Cao Xương cao to, hùng tráng màu nâu, tay cầm cung liệt hòa.

Phóng như bay xông lên một ngọn đồi cao, phía sau có mấy trăm kỵ mã phóng theo.

Trên đồi núi gió bắc phần phật, một con chim ưng săn mồi thu cánh hạ xuống, đậu trên đầu vai hắn, Lý Khánh An dõi mắt trông về phía xa.

Phía trước là rừng cây rậm rạp, phía bắc là thảo nguyên mênh mông vô bờ bến, một con sông như dải ngọc uốn lượn chảy xuôi phía trên thảo nguyên, chảy thẳng xuống Đình Hải cách đó trăm dặm.

Thủ lĩnh Sa Đà là Cốt Đột Chi chạy như bay lên trước, cao giọng cười nói: “Nghe danh thần tiễn vô song của Lý Sứ quân đã lâu, có thể cho chúng tôi đây mở rộng tầm mắt không?”

Phần lớn bọn quan viên Bắc Đình đều chỉ nghe nói Lý Khánh An là An Tây đệ nhất tiễn, nhưng chưa từng thấy hắn thể hiện qua tài bắn cung của mình, nghe vậy cũng đồng loạt tán thành.

“Sứ quân, bắn một phát đi!”

Lý Khánh An cũng không chối từ, liền vui vẻ nói: “Thôi được, vậy ta đành bêu xấu trước mọi người vậy.”

Hắn rút ra một chiếc tên dài có khắc tên của hắn, ngẩng đầu tìm kiếm mục tiêu, đúng lúc này, trên bầu trời phía rừng rậm xa xa bay lên mấy con diều hâu, đang lượn lờ hướng bên này bay tới, đó là chim ưng đi săn đã xâm nhập địa bàn của chúng nó, bọn chúng bay đến để đuổi đi.

Dẫn đầu là một con hùng ưng to lớn.

Sải cánh có thể tới chừng năm thước, hình thể so với tất cả chim ưng săn mồi đều lớn hơn nhiều.

“Đây là ưng vương!”

Vài tên ưng nô đều kích động đến nổi la lên.

Hùng ưng giống như bị kẻ xâm lấn vô lễ chọc giận, nó giương cánh từ trên đỉnh đầu kẻ xâm lấn rít gió bay qua, gây nên một loạt tiếng kêu kinh ngạc, Mưu Thích La Đa chán nản buông cung tiền, hắn muốn bắn hạ con ưng vương này, tiếc rằng tốc độ quá nhanh, hắn nắm bắt không được tiêu điểm, không chỉ có hắn, tất cả dũng sĩ đều lộ ra vẻ thất vọng, con ưng vương này không có khả năng bị tên chinh phục.

Lý Khánh An không có giơ cung, mà là co rút lại con ngươi quan sát đứa con kiêu ngạo của trời này, đây là một con chim ưng vừa mới trường thành, mỏ nhọn hoắc mà gấp khúc, có bộ lông màu xám tro, các móng vuốt nhọn và sắc rất ư mạnh mẽ.

Hắn đã động lòng rồi, cũng giống như kỵ binh yêu ngựa tốt, tướng lĩnh ở biên cương đối với chim ưng đều có một mối khao khát đặc biệt, chim ưng cũng là một biểu trưng cho thân phận địa vị, có thể thu ưng vương làm binh, đó cũng là một ước mơ của Lý Khánh An.

Hắn chậm rãi kéo căng dây cung, hắn biết, ưng vương sẽ còn trở lại để khoe ra uy lực, quả nhiên, ưng vương bay lượn ở trên không trung, các con chim ưng thợ săn đều đồng loạt bay tản ra bốn phía xa xa, chúng nó e sợ khí thế của chim ưng vương này.

Ưng vương cất lên một tiếng kêu sắc nhọn kéo dài, giống như phát ra tiếng hoan hô của sự chiến thắng, nó lại một lần nữa bay lượn xuống, từ trên núi thét gào mà qua, ngay lúc nó xẹt qua trong nháy mắt đó, mũi tên dài mạnh mẽ của Lý Khánh An lao vút ra, giống như một tia chớp, hướng ưng vương ập tới.

Chỉ nghe một tiếng rên rỉ, thân thể ưng vương đột nhiên trầm xuống, thân nó không ngừng rơi xuống, lượn lờ như một chiếc lông chim từ trên không trung rồi rớt xuống, tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn, gần như mỗi người đều thấy cả rồi, trên cánh của ưng vương cắm một chiếc tên dài, nó cố ý muốn bay trở về rừng rậm, nhưng nó đã không còn sức lực nữa rồi.

Ưng vương kêu lên một tiếng đau khổ, cuối cùng rơi xuống thảo nguyên cách đó ba trăm bước, những con chó săn vừa sủa vừa lao tới hướng của ưng vương, Lý Khánh An phóng ngựa bay đi, lớn tiếng quát: “Tránh ra, không được đụng đến nó!”

Hắn giương cung bắn tên, tên như lưu tinh, lát sau, mấy con chó săn đã lao đến bên ưng vương lần lượt bị bắn chết, bọn chó săn khiếp đảm quá, vừa hú vang vừa đồng loạt hướng tứ phía bỏ chạy.

Lý Khánh An xuống ngựa, chậm rãi đến gần chim ưng vương này, hùng ưng hai mắt đỏ như máu, căm tức nhìn hắn, trong miệng phát ra từng đợt hú bi phẫn thê lương, nó muốn lao về phía con người đã bắn hạ nó, nhưng nó đã không còn sức nữa.

“Tướng quân, chim ưng vương này giao cho tiểu nhân đi!

Tiểu nhân có thể huấn luyện nó.”

Ưng nô Mạnh Ngũ Lang trong mắt lóe ra vẻ kích động khát khao, Lý Khánh An gật gật đầu: “Hãy chữa lành vết thương cho nó, con chim ưng này ta muốn đích thân huấn luyện nó.”

Mạnh Ngũ Lang quăng ra chiến lưới nhỏ, trùm lấy ưng vương lại, cẩn thận bắt lấy nó, giơ lên thật cao, trên núi đồi lập tức vang lên tiếng hoan hô vang dội.

Lúc này, từ phương xa con ngựa chạy như bay mà đến, kỵ binh ở trên ngựa lớn tiếng bẩm báo: “Tướng quân, phía trước cách đây ba mươi dặm có đàn linh dương, có đến ngàn con.”

“Tốt!”

Lý Khánh An xoay người lên ngựa, lấy ra một chiếc còi hiệu ra sức thổi lên, tiếng còi hiệu trầm thấp vang vọng khắp đất trời, đó là hiệu lệnh xuất phát đi săn, cung dài của hắn chỉ về phía đông, các kỵ binh hò hét lên một tiếng, từ trên núi rít gió lao xuống, đi theo Lý Khánh An nhắm hướng đông bay nhanh mà đi.

Đây là mấy đàn linh dương sinh sống tại phía bắc Thiên Sơn đã qua nhiều đời, có hơn một ngàn con, mùa xuân là mùa sinh sôi nảy nở của chúng nó, bọn chúng đang tụ tập ở bên bờ sông uống nước, bỗng nhiên, xa xa thấp thoáng truyền đến tiếng chó sủa làm kinh động đến chúng nó, bọn chúng cảnh giác ngẩng đầu lên, đồng loạt hướng về phía rừng rậm chạy đi.

Nhưng đã quá chậm rồi, một đội kỵ binh từ ven rừng rậm sáp đến, cắt đứt đường lui của bọn nó, ngay sau đó bốn phương tám hướng đều có kỵ binh vây quanh, đoạn tuyệt tất cả các ngõ mà chúng có thể tháo chạy, kỵ binh bắt đầu không ngừng thu nhỏ lại vòng vây, đàn linh dương hoảng sợ tháo chạy ra bốn phía.

Cuộc vây săn thảm thiết bắt đầu rồi, kỵ binh vừa quát vừa xông đến gần đàn linh dương, tên bay như vũ bão phóng tới, không ngừng có linh dương trúng tên ngã xuống đất, theo đó cuộc săn bắn chính thức mở ra, đội ngũ vốn có ban đầu dần dần tách ra cả, các kỵ binh đều tự vây trận, hưng phấn mà giương cung đắp tên, bắn về phía đàn linh dương đáng thương, tiếng quát tháo, tiếng vó ngựa ồn ào, chó săn cắn xé bọt nước văng khắp nơi.

Đúng lúc này, trong đoàn kỵ binh bỗng nhiên phát ra một tiếng hét thảm thiết, thủ lĩnh Sa Đà, cốt Đột Chi từ trên lưng ngựa rớt xuống.

Phía sau lưng hắn bị cắm một mũi tên lang nha.

Biến cố đột ngột đó làm mọi người sợ ngây người, cuộc săn bắn dần dần yên lặng trở lại, bỗng nhiên, mười mấy kỵ binh Sa Đà điên cuồng hét lên đánh về phía Mưu Thích La Đa, Mưu Thích La Đa sắc mặt xanh mét, tay cầm cung tên, trên mặt còn chưa tiêu tan nụ cười ranh mãnh, hắn rốt cục cũng bắt được cơ hội rồi.

Người Cát La Lộc đều xúm lại, rút đao giận dữ hướng về phía nhóm người Sa Đà đang xông đến, trong mắt Lý Khánh An hiện lên một tia cười nhạt, cung dài của hắn vung lên, mấy trăm quân Đường chạy như bay mà lên, tách nhóm người Sa Đà và người Cát La Lộc sắp bùng nổ xung đột ra.

Sự việc ngoài ý muốn của loài người đã cứu lấy đàn linh dương, mấy trăm con linh dương bắt lấy thời cơ, trốn vào bên trong rừng rậm.

Lý Khánh An giục ngựa tiến lên, cốt Đột Chi đã được quân y cứu lên rồi, dù cho hắn đã tránh kịp lúc, nhưng tên của Mưu Thích La Đa vẫn bắn trúng phía sau lưng hắn, làm sinh mạng hắn bị đe dọa.

“Lập tức quay về nơi đóng chân!”

Lý Khánh An lạnh lùng quét mắt về phía hai tộc Hồ một cái, nói: “Xem ra, ta nhất định phải thay các ngươi thanh toán nợ cũ rồi.”

Chương 174: Mùa Xuân Đi Săn Thiên Sơn (Hạ-3) 0O0

Trong một chiếc lều lớn màu trắng, mười mấy người Cát La Lộc và người Sa Đà ngồi đối mặt nhau, hận cũ cộng thêm thù mới, niềm thù hận trong mắt bọn họ phụt ra, cốt Đột Chi vì trọng thương không thể đến tham gia cuộc giảng hòa này, do con trai hắn là Chu Tà Tận Trung đến thay, chu Tà Tận Trung tay cầm chuôi đao, khớp xương vặn đến kêu lên “răng rắc!”

Hận không thể một đao chặt đầu của Mưu Thích La Đa xuống, lịch sử sao lại giống y như thế, tám năm trước, tổ phụ của hắn cũng bị trọng thương dưới mũi tên của tù trưởng Cát La Lộc là Mưu Thích Hắc Sơn, ba tháng sau bèn mắt, tám năm sau.

Phụ thân hắn lại bị thương nặng dưới mũi tên của con trai Mưu Thích Hắc Sơn.

Phụ thân có thể sống nổi hay không, vẫn còn chưa biết được, mối huyết hải thâm thù của người Sa Đà với người Cát La Lộc chỉ có thể dùng máu mà rửa.

Mưu Thích La Đa không chút bận tâm, hắn vốn không có lòng dạ nào mà tới tham gia cuộc xuân săn chó má này, hắn toàn tâm toàn ý muốn giết đến đồng cỏ Kim Sơn, chỉ muốn bầm thây Người Sa Đà chết tiệt ra trăm mảnh, nhưng mũi tên hôm nay thành công, mới làm hắn cảm thấy không uổng chuyến đi Bắc Đình lần này.

Mưu Thích Tư Hàn bên cạnh hắn thì lại lo lắng vô cùng, sự việc mà hắn vẫn thấp thoáng cảm thấy không được ổn, vừa rồi đột nhiên nghĩ thông suốt rồi, là đồng cỏ Kim Sơn, đồng cỏ Kim Sơn vẫn còn trong tay người Sa Đà, nhưng Lý Khánh An lại nói ai xảy tội ở đây bèn xuất binh đánh kẻ đó, thế đồng cỏ Kim Sơn làm sao bây giờ?

Chẳng lẽ người Cát La Lộc không thể lấy lại nó sao?

Lúc này, Lý Khánh An mở miệng nói: “Cát La Lộc và Sa Đà vốn đều cùng một bộ tộc, hôm nay lại gây ra sự thù sâu như biển thế này, làm cho bổn tướng quân khó xử quá!”

“Sứ quân!”

Chu Tà Tận Trung vừa muốn mở miệng nói chuyện, Lý Khánh An lại khoát tay chặn hắn lại.

“Vì sự hòa thuận, yên tĩnh của Bắc Đình, bổn tướng quân quyết định điều đình cho hai tộc các ngươi, ta tận lực cố gắng làm cho công bằng công chính, nhưng có một câu nói xấu ta muốn nói ra trước, thật ra hôm trước ta cũng đã nói qua.

Sau khi ta đưa ra quyết định rồi, không cho phép bất cứ bộ tộc nào gây sự nữa, nếu không chính là bất kính với Đại Đường, ta sẽ phát binh thảo phạt ngay, các ngươi có nghe thấy không?”

Lý Khánh An nhìn bọn họ một lượt, hắn nói với Chu Tà Tận Trung: “Bên Sa Đà hãy tỏ thái độ trước đi!”

Chu Tà Tận Trung trước đó đã được phụ thân dặn dò, hắn vội vàng nói: “Sa Đà sẽ phục tùng theo lệnh của Sứ quân.”

“Còn Cát La Lộc?”

Ánh mắt Lý Khánh An nhìn thoáng qua, nhìn vào Mưu Thích La Đa nói.

Mưu Thích Tư Hàn vội vã muốn mở miệng, nhưng Mưu Thích La Đa hung hãn trừng mắt nhìn hắn một cái: “Ngươi không có tư cách đại biểu cho Cát La Lộc để nói chuyện.”

Mưu Thích Tư Hàn lập tức câm luôn, Mưu Thích La Đa xoay cổ mấy cái.

Ồm Ồm nói: “Thái độ của Cát La Lộc chúng tôi rất đơn giản, nếu Lý tướng quân xử trí công bằng, chúng ta phục tùng, nếu Lý tướng quân xừ trí không công bằng, thì thứ cho chúng tôi không thể chấp nhận.”

Lời nói ngạo nghễ đó của hắn, làm cho các quan lớn Bắc Đình bên cạnh Lý Khánh An, người nào người nấy sa sầm mặt xuống.

Dương Phụng Xa và giám quân Vương Đình Phương nhìn nhau.

Dương Phụng Xa hừ một tiếng nói: “Phụ thân ngươi Hắc Sơn cũng là ý này sao?”

“Dương đô hộ, nếu phụ thân đã phái ta đến, thì ta đây có toàn quyền đại diện cho Cát La Lộc.”

“Vậy được rồi!

Bây giờ ta sẽ đến điều đình.”

Lý Khánh An đứng lên, nói với Chu Tà Tận Trung trước: “Theo ta được biết, lần này mâu thuẫn trở nên gay gắt, là do người Sa Đà tấn công Cát La Lộc trước mà gây ra, ta muốn biết.

Sa Đà tại sao lại tấn công người Cát La Lộc?”

“Hồi bẩm tướng quân, tám năm trước, Bắc Đình gặp trận bão tuyết lớn, tổ phụ ta đi tìm người Cát La Lộc khẩn xin, mong bọn họ xem là người cùng tông tộc với nhau mà cho phép người Sa Đà chúng tôi tránh đông tại đồng cỏ Kim Sơn, vốn dĩ đồng cô Kim Sơn cũng không phải là sở hữu của người Cát La Lộc, chỉ là bị bọn họ chiếm đoạt mà có, tổ phụ ta cũng vì xuất phát từ lòng tôn trọng mới tìm bọn họ, không ngờ bọn họ không những chỉ cự tuyệt, mà còn thừa dịp người Sa Đà không để phòng, mà quy mô vây giết, tổ phụ ta chết dưới tên của bọn họ, hơn năm trăm người du mục Sa Đà bị giết, một ngàn ba trăm người phụ nữ và trẻ em Sa Đà bị cướp đi, bao gồm cả mẫu thân của ta, mối huyết hải thâm thù này, chúng tôi đã đợi tám năm rồi.”

Lý Khánh An gật gật đầu, lại hỏi Mưu Thích La Đa: “Lời nói của người Sa Đà, các ngươi có ý khác không?”

Mưu Thích La Đa khùng khục cười to: “Đúng vậy, người Sa Đà nói không sai chút nào, tám năm trước ta đã giết mấy trăm tên Sa Đà cẩu, đoạt lấy phụ nữ của bọn nó, chúng ta chơi thỏa thích rồi, bèn bán cho người Hồi Hột, việc này có xá chỉ đâu, trên thảo nguyên vốn là kẻ mạnh sẽ làm vương, bọn người Sa Đà giết người Cát La Lộc, ta cũng đành chịu, ta sẽ không giống bọn đàn bà đi tìm người đến phân xử điều giải, ta sẽ phản công lại mà giết tận người Sa Đà, có bản lĩnh, người Sa Đà hãy giết sạch chúng ta, đây cũng là nguyên nhân chúng tôi tôn sùng lang sói, muốn sinh tồn trên thảo nguyên, chính là xem ai là kẻ mạnh hơn.”

Lý luận lang sói trắng trợn của Mưu Thích La Đa gây nên một loạt những tiếng hừ mạnh.

Vương Đình Phương nhướng mày, nhỏ giọng nói với Dương Phụng Xa: “Người này tất sẽ xảy mầm tại họa cho người Cát La Lộc.”

Mưu Thích Tư Hàn rất khẩn trương, ra sức đá đại ca một cước, thấp giọng trách cứ: “Đại ca làm sao lại có thể nói như vậy được!”

“Cẩu tạp chủng, ngươi câm miệng cho ta!”

Mưu Thích La Đa không chút lưu tình mở miệng mắng chửi ầm lên.

Sắc mặt Mưu Thích Tư Hàn soạt một cái trở nên trắng bệch, hắn cúi đầu, trong mắt vụt lóe qua một tia oán độc.

Lý Khánh An xem thấy cả, hắn không lộ vẻ gì tiếp tục nói: “Nếu mối thù hận của hai bên đã không thể tiêu trừ được, ta đây cũng chỉ có thể dùng sức mạnh để cưỡng chế mà thôi, bắt đầu từ hôm nay trở đi, không cho phép hai nhà các ngươi tự trả thù nhau nữa, hai vị thủ lĩnh liên tiếp của người Sa Đà bị thương, các phụ nữ và trẻ em bị đoạt, cho dù các ngươi có hận đến đâu đi chăng nữa, ta cũng không cho phép các ngươi trả thù nữa, còn người Cát La Lộc, không được trả thù người Sa Đà nữa, hai nhà từ đây dừng tay, ta lặp lại lần cuối cùng, ai dám động thủ lần nữa, chính là bất kính với Đại Đường, đừng trách ta xuất binh chinh phạt.”

Nói xong, hắn vẫy tay một cái, hai viên thân binh khiêng ra một cái bàn, trên bàn bày đặt một tờ khế ước được viết bằng tiếng Đột Quyết, Lý Khánh An một tay chỉ Chu Tà Tận Trung nói: “Nói miệng không bằng cớ, viết biên nhận làm chứng, các ngươi ký tên trước đi!”

Chu Tà Tận Trung không biết dùng bút, hắn cắn ngón tay cái một miếng, ở bên dưới phần người Sa Đà ấn một dấu tay.

“Đến các ngươi rồi.”

Hai viên thân binh lại đem cái bàn khiêng tới chỗ trước mặt Mưu Thích La Đa, Mưu Thích La Đa cầm lấy khế ước nhìn nửa ngày, Mưu Thích Tư Hàn bên cạnh nhịn không được nói: “Đồng cỏ Kim Sơn thì sao?”

Mưu Thích La Đa cuối cùng cũng phản ứng lại, hắn ngẩng đầu lên giận dữ hét: “Thế đồng cỏ Kim Sơn của chúng tôi thì sao?”

Lý Khánh An lạnh lùng nói: “Đồng cỏ Kim Sơn cũng thôi, các ngươi giết thủ lĩnh người Sa Đà, chơi phụ nữ của bọn họ cũng thôi, đó đã đều là chuyện quá khứ rồi. n ân oán oán của các ngươi trong quá khứ ta mặc kệ, ta chỉ quản về sau, không cho phép bất kỳ bên nào các ngươi động binh đao lần nữa.”

Chu Tà Tận Trung mừng rỡ, ý của Lý Khánh An chính là thừa nhận hiện trạng, đồng cỏ Kim Sơn màu mỡ mấy trăm dặm đó thuộc về sở hữu của người Sa Đà.

“Nói chó má thứ mẹ ngươi!”

Mưu Thích La Đa giận tím mặt.

Xé nát tờ khế ước, đá ngã lăn cái bàn, lớn bước quay đi, những người Cát La Lộc còn lại cuống quít đi theo sau hắn, chỉ để lại Mưu Thích Tư Hàn một người ở lại trong lều, Mưu Thích Tư Hàn thở dài một tiếng, vội vàng đuổi theo.

Lý Khánh An vẫn nhìn bóng dáng bọn họ đi xa, lúc này mới lạnh lùng nói với các quan lớn Bắc Đình: “Các ngươi cũng thấy rồi, ta có lòng thay bọn họ giải hòa, nhưng người Cát La Lộc không cảm kích, nhất định phải bức ta động võ.”

Hắn quát lớn một tiếng: “Người đâu!”

Lập tức đi lên mấy viên binh sĩ, Lý Khánh An lập tức hạ lệnh: “Lập tức truyền mệnh lệnh của ta, lệnh Y Châu đô đốc Hàn Chí, tây Châu đô đốc Triệu Đình Ngọc mau chóng tới gặp ta.”

Trình Thiên Lý bên cạnh bỗng nhiên cảm thấy đại sự không ổn rồi, trước mắt hắn biến thành một mảng màu đen.

Chương 175 : Gánh nặng của Hậu Quân

Hai canh giờ sau, quân Y Ngô và quân Thiên Sơn đều chạy tới nơi đóng quân, hàn Chí và Triệu Đình ngọc không biết đã xảy ra chuyện gì, đều vội vàng kéo tới, Triệu Đình ngọc cũng không phải bởi vì mệnh lệnh của Lý Khánh An, mà là Giám quân cũng có mặt, khiến cho hắn không dám không đến.

Phiên hội nghị quân sự đầu tiên sau khi Lý Khánh An đến Bắc Đình đã mở ra vào giữa thời điểm mùa xuân đi săn.

“Phụng thủ dụ của Thánh Thượng, tiến công Cát La Lộc.”

Lý Khánh An nhìn lướt qua lều lớn, trong lều có mười mấy viên quan lớn văn võ Bắc Đình, mỗi người đều sắc mặt nghiêm trọng như nhau.

“Lần tiến công này, sẽ do ba quân Hàn Hải, Y ngô, Thiên Sơn cùng nhau phát binh một vạn năm nghìn người, mặt khác tiếp tục lệnh cho Sa Đà xuất binh ba nghìn kỵ binh hiệp trợ cùng tác chiến, chư vị có ý kiến gì không?”

Sắc mặt của Hàn Chí và Triệu Đình Ngọc cũng đều rất khó coi, nhất là Triệu Đình Ngọc, hắn thật không ngờ ngày xuân săn lại diễn biến thành một kết quả như vậy, càng thật không ngờ thủ dụ của Thánh Thượng đã tới.

Hắn nhanh chóng liếc nhìn Trình Thiên Lý, Trình Thiên Lý lại lắc đầu, ý là nói cho hắn, đã không thể cứu vãn được nữa rồi, Triệu Đình ngọc cũng không chịu bị khống chế như vậy, hắn hừ một tiếng nói: “Chúng ta cần ra bao nhiêu nhân mã?”

Đây mới là trung tâm vấn đề hắn quan tâm, Lý Khánh An lấy ra một quyển sổ, nhìn nhìn rồi nói: “Dựa theo thủ dụ của Thánh Thượng, ta điều binh như sau, quân Y Ngô ra hai ngàn người, quân Thiên Sơn ra bốn ngàn người, chín ngàn người còn lại do quân Hàn Hải ra, hai vị Đô đốc có thể tự mình dẫn binh, cũng có thể giao cho Binh mã phó sứ lãnh binh.”

Mặt của Triệu Đình Ngọc nhất thời căng đỏ lên, hắn không cam lòng, hắn tổng cộng chỉ có năm nghìn nhân mã, lại phải điều đi bốn ngàn.

“Tại sao ta phải ra bốn ngàn binh?

Ta nhiều nhất chỉ có thể ra hai ngàn.”

Lý Khánh An mặt trầm xuống, lấy lệnh tiễn và phủ tiết Bắc Đình Tiết độ sứ vỗ thật mạnh lên bàn, lạnh lùng nói: “Triệu đô đốc, ngươi định kháng lệnh không tuân sao?”

Giám quân Vương Đình Phương bên cạnh cũng không vui nói: “Triệu đô đốc, đây là thủ dụ bệ hạ, tất cả do Lý tướng quân điều khiển, ngươi nếu không nghe, e là mắc tội khi quân.”

Triệu Đình Ngọc biết rằng, chỉ cần mình nói thêm một chữ “không” nữa, Lý Khánh An sẽ đẩy mình ra chém rồi, hắn đành bất đắc dĩ nói: “Thuộc hạ nghe theo Lý phó sứ điều khiển.”

Lý Khánh An lại quay đầu hỏi tiếp Hàn Chí nói: “Hàn đô đốc, vậy còn ngươi?”

Hàn Chí vô cùng nhanh nhẩu, ôm quyền nói: “Nguyện nghe Lý tướng quân điều khiển.”

“Tốt lắm!”

Lý Khánh An đứng lên nói: “Hai vị đô đốc lập tức trở về điều binh, mười ngày sau đại quân chúng ta hội sư ở ngoại thành Bắc Đình, xuất phát chinh phạt Cát La Lộc.”

Người Cát La Lộc tham gia xuân săn ở trong nội thành Bắc Đình không bị làm khó, bọn họ suốt đường chạy điên cuồng, chạy trở về nha trướng Cát La Lộc, dọc đường đi, Mưu Thích La Đa đã nghĩ ra được đối sách.

Thân là đại vương tử của Cát La Lộc, người thừa kế hợp pháp của vị trí tù trưởng Cát La Lộc, Mưu Thích La Đa cũng không hề ngu ngốc như biểu hiện bên ngoài của hắn, lập trường quyết định thái độ, lập trường của Mưu Thích Đa La là chống Đường mà thân cận với Hồi Hột, trong xương tủy của hắn.

Phần lớn nghiêng về phía người Cát La Lộc của núi Ô Đức Kiện, bọn họ quy hàng Hồi Hột, trở thành một bộ của Hồi Hột.

Còn thần phục Đại Đường, hắn luôn cảm thấy phản cảm, đương nhiên, đàn bà của triều Đường hắn cũng không phản cảm, đặc biệt là khi hắn nhìn thấy Bắc Đình tân nhiệm Tiết độ sứ còn trẻ hơn hắn mấy tuổi.

Sự phản cảm trong lòng hắn đã trở thành căm ghét.

Mưu Thích Tư Hàn xa xa đi theo sau lưng của huynh trưởng, mọi lúc mọi nơi ở trước mặt đại ca luôn giữ một tư thế kiêm nhường là một thứ bản năng của hắn, không giống với những huynh đệ tỷ muội khác mang dòng máu Đặc Quyết chính thống, hắn xuất thân ti tiện, sự ti tiện này làm cho hắn trở nên nhịn nhục hơn bất kỳ ai, có sự suy toán nhiều hơn, ai cũng không biết hắn đang nghĩ gì, hắn muốn gì?

Ba ngày sau, bọn họ quay trở về đại bản doanh của Cát La Lộc.

“Phụ thân, Bắc Đình yêu cầu chúng ta đem bãi chăn Kim Sơn tặng cho người Sa Đà.”

Mưu Thích Đa La đi thẳng vấn đề bởi ra mâu thuẫn, hắn cột miệng không nói việc mình bắn thương thủ lĩnh Sa Đà, mà là biến mình thành một kẻ bị hại.

“Bắc Đình tân nhiệm Tiết độ sứ thiên lệch người Sa Đà, hắn yêu cầu chúng ta lấy bãi chăn Kim Sơn làm vật đền bù cho tám năm trước, đồng thời ép chúng ta in dấu làm bằng chứng, đệ kiên quyết không nhận lời, bèn quay trở về.”

Mưu Thích Hắc Sơn nghe mà trợn mắt há hốc mồm, tại sao lại trở thành kết quả như vậy, hắn có chút không tin tưởng, lại hỏi han các người Cát La Lộc khác đi theo, mọi người trăm miệng một lời, nói y như Cát La Lộc không khác lời nào.

Duy chỉ có con thứ Tư Hàn vẫn một mực không nói năng gì, Mưu Thích Hắc Sơn nhìn thấy một chút manh mối, hắn lệnh cho tất cả mọi người lui xuống, hỏi riêng một mình thứ tử về chân tướng sự việc.

Mưu Thích Tư Hàn thở dài, nói: “Phụ thân, người hãy chuẩn bị một chút đi thì hơn!

Con đoán là quân Đường Bắc Đình rất nhanh sẽ đến tấn công Cát La Lộc.”

Mưu Thích Hắc Sơn cả kinh: “Này, này rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Mưu Thích Tư Hàn bèn đem sự việc xảy ra ở Bắc Đình kể lại một lần tỉ mỉ tường tận, cuối cùng thở dài nói: “Bắc Đình quả thực là có chút thiên lệch người Sa Đà, nhưng sự khinh miệt của đại ca đối với vương triều Đường lại là căn nguyên tai vạ, nếu nói nội bộ Bắc Đình đối với việc đánh Cát La Lộc còn có sự chưa nhất trí, thì hành động xé hủy hiệp nghị, đá đồ chiếc bàn của đại ca chẳng khác nào tiêu hủy hết mọi tiếng nói phản đối, hài nhi dám khẳng định, quân Đường đang trong tình trạng tập kết.”

Mưu Thích Hắc Sơn mắt càng lúc càng to, cuối cùng hắn giận tím cả mặt, đập mạnh bàn một cái: “Tên khốn nạn này, dám lừa gạt cả ta.”

Hắn “phắt!” một cái đứng dậy, nghiêm giọng quát lên: “Người đâu, gọi đại vương tử đến cho ta!”

Mưu Thích Tư Hàn quỳ xuống, khóc nói: “Trên đường trở về đại ca uy hiếp hài nhi, nếu hài nhi dám bán đứng đại ca, đại ca sẽ đem con băm thây ngàn khúc, hài nhi vì đại cục của Cát La Lộc, thà bị đại ca giết chết, xin phụ thân cứu hài nhi.”

Mưu Thích Hắc Sơn đứa con thứ xuất thân ti tiện, nhưng lại khá có đầu óc này, lát sau, hắn gật đầu nói: “Thôi được!

Thực ra ta cứ luôn suy nghĩ cho con một địa vị nhất định, từ bây giờ trở đi, mười bộ lạc lui trở về từ bãi chăn Kim Sơn sẽ do con thống lĩnh, tối hôm nay, ta sẽ triệu tập hội trưởng lão tuyên bố việc này.”

Mưu Thích Tư Hàn mừng rỡ như điên, hắn cuối cùng đã có căn cơ của chính mình.

Lúc này, Mưu Thích La Đa bị binh sĩ dẫn vào trong lều trại, hắn thấy trong lều chỉ có hai người phụ thân và nhị đệ, hắn lập tức hiểu ra, hắn trừng mắt hung tợn dán mắt vào Mưu Thích Tư Hàn, trong mắt lộ rõ sự hung hãn, cái đồ đáng chết này, không lột da hắn không được.

“Quỳ xuống cho ta!”

Mưu Thích Hắc Sơn gầm lên một tiếng, tiến lên đánh con mình hai tát thật mạnh, Mưu Thích La Đa bị đánh đến tóc rối tung cả lên, hai má lập tức sưng lên.

“Ngươi dám giấu giếm chân tướng đối với ta, ngươi ăn tim gấu gan báo rồi à!”

Mưu Thích La Đa quỳ xuống, ngước đầu nói: “Hài nhi không dối gạt phụ thân, Bắc Đình là đang thiên lệch che chở cho người Sa Đà, luôn miệng nói là ai gây sự nữa sẽ đánh người đó, nhưng bãi chăn Kim Sơn vẫn còn trên tay chó Sa Đà, bọn chúng thì chẳng đã động đến chữ nào, nếu như phụ thân thật sự không lấy bãi chăn Kim Sơn nữa, hài nhi sẽ đi thỉnh tội với Bắc Đình.”

Nhắc tới bãi chăn Kim Sơn, Mưu Thích Hắc Sơn lửa giận hơi lắng lại, nhưng trong lòng hắn càng thêm lo lắng, mắt thấy quân Đường sắp đột kích với quy mô lớn, hắn lại vô kế khả thi, lúc này, Mưu Thích Tư Hàn nói: “Phụ thân, hài nhi đi thỉnh tội với Bắc Đình, xin Bắc Đình tha thứ cho sự vô lễ của đại ca, cũng chỉ còn cách này thôi.”

Mưu Thích La Đa cả giận, chỉ vào hắn mắng: “Hán cẩu, ngươi dám bán đứng Cát La Lộc ta sao?”

Hắn lại nói gấp với phụ thân: “Phụ thân, chúng ta còn có thể xin dân tộc Hồi Hột trợ giúp, đối kháng Bắc Đình.”

Mưu Thích Tư Hàn cười lạnh phán bác nói: “Ngây thơ, đại ca cho là dân tộc Hồi Hột sẽ vì chúng ta đắc tội với Đại Đường sao?

Trái lại, hắn sẽ đứng ở giữa điều đình, nhân cơ hội nuốt chửng chúng ta.

Phụ thân, chỉ có một con đường là thỉnh tội với Bắc Đình.”

“Bắc Đình sẽ tiếp nhận sự thỉnh tội của chúng ta sao?

Ta xem bọn họ chính là muốn tìm kiếm cớ chèn ép Cát La Lộc chúng ta.”

“Đủ rồi, đều câm miệng hết cho ta!”

Mưu Thích Hắc Sơn bị tranh chấp cãi vã của hai huynh đệ làm cho đầu óc choáng váng, hắn hét lớn một tiếng, trong lều trại nhất thời trở nên im lặng, hắn chắp tay ra sau đi được mấy bước, trưởng tử nói cũng có lý, nếu Bắc Đình là lấy cớ đánh Cát La Lộc, thì xin lỗi cũng sẽ không có tác dụng, chuyện này liên quan đến sinh tử tồn vong của Cát La Lộc, hắn trái phải không thể quyết định được, cuối cùng hắn khoát tay ra lệnh nói: “Đêm nay triệu tập đại hội trường lão, cùng nhau thương nghị việc này.”

Chương 175: Gánh Nặng Của Hậu Quân (2)

Có một lá bùa vàng là thủ dụ của Lý Long Cơ, việc điều binh vô cùng thuận lợi, chỉ sau bốn ngày, sáu nghìn người của quân Thiên Sơn và quân Y Ngô đã đến được Bắc Đình, Bắc Đình thăng bình đã nhiều năm, lương thảo dồi dào, vật tư trù phú, trong mấy ngày ngắn ngủi từ lúc phát ra lệnh chiến tranh, các loại lương thảo vật tư đều đã chuẩn bị đầy đủ, quân đội cũng đã phát động, Lý Khánh An chia binh làm hai quân tiền hậu.

Sáu nghìn quân Hàn Hải và Thiên Sơn, Y ngô mỗi quân hai nghìn người, tổng cộng một vạn người làm tiền quân, ba nghìn quân Hàn Hải và hai nghìn quân Thiên Sơn còn lại làm hậu quân, do Phó đô đốc Dương Phụng Xa thống lĩnh.

Buổi sáng, ngoại thành Bắc Đình cờ xí phấp phới, một vạn năm nghìn đại quân như một bức thảm khổng lồ màu đen, chỉnh tề xếp thành hàng ở trên thảo nguyên mênh mông bát ngát.

Ở phía sau lưng bọn họ là các xe chở lương thảo kéo dài vài dặm, bốn nghìn dân phu được trưng dụng để đánh xe ngựa, vận chuyển lương thảo và vật tư quân dụng.

Trên quan lộ không xa chật ních đông nghẹt gia đình quân nhân tiến đến tiễn đưa, từ năm Trường Thọ thứ nhất, từ lúc Võ Tấc Thiên phái Vương Hiếu Kiệt và Võ vệ Đại tướng quân A Sử Na Trung tiết lĩnh quân đại bại Thổ Phồn, thu phục Bắc Đình và An Tây, đến nay Bắc Đình đã hơn năm mươi năm chưa trải qua ngọn lửa chiến tranh.

Cho dù quân Đường chỉ là đi giáo huấn Cát Hồ miệt thị uy nghiêm thiên triều, nhưng gia đình quân nhân vô cùng bịn rịn, đều đến tiễn đưa con em lên đường.

Lý Khánh An một thân áo giáp mình Quang, đầu đội mũ sắt, tay cầm trường mâu, lưng đeo lệch cung Liệt Hóa.

Dáng dấp hắn vạm vỡ cao to, lại càng thêm oai phong lẫm liệt.

Dưới sự hô ủng hộ tống của trăm viên thân binh, hắn đi đến trước mặt Dương Phụng Xa chắp tay cười nói: “Dương huynh, năm nghìn chàng trai và đại đội quân nhu của hậu quân ta giao cho huynh nhé!”

Dương Phụng Xa cười khổ một tiếng nói: “Ngài thật đúng là biết chọn người, tìm ai không tìm, lại cố tình tìm ta, vậy được rồi!

Nếu ngài đã tín nhiệm, ta sẽ cố mà làm.”

“Dương huynh yên tâm, ta sẽ cho huynh đệ Bạch Hiếu Đức phụ trợ huynh, bọn họ biết cách hành quân cắm trại, huynh cứ thỉnh giáo họ nhiều là được rồi.”

Lý Khánh An nói xong, vừa chắp tay xong đã chạy đi về phía tiền quân, suốt dọc đường, các gia đình quân nhân nhiệt liệt vẫy tay với hắn, Lý Khánh An chắp tay đáp lễ, cao giọng nói: “Chư vị phụ mẫu tỷ muội yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ chiến thắng trở về.”

Tiếng hoan hô càng thêm kịch liệt, lúc này, cách đó không xa có người kêu to: “Đại ca!”

Lý Khánh An đã nhìn thấy mấy người thân của hắn, Như Thi, Như Họa và Tiểu Liên, các nàng không chen vào được, đều đứng ở bên ngoài, bỗng nhiên, hắn thấy Vũ Y, nàng đội một cái mũ cói rộng vành, mép ngoài mũ cói treo một màn lụa mỏng, che khuất khuôn mặt, nàng mặc một chiếc váy dài tuyết trắng, tà váy đung đưa theo gió, da thịt như ngọc như tuyết, tựa như tiên tử giáng xuống nhân gian, đang nhẹ nhàng vẫy tay từ biệt hắn.

Xuyên thấu lớp lụa mỏng có thể thấy được nụ cười nhẹ của nàng.

Lý Khánh An vừa cười gật đầu với các nàng, rồi ôm quyền, xoay người mạnh mẽ quất một roi vào chiến mã, chạy như bay về phía tiền quân.

Đại quân chậm rãi xuất phát, mùng mười tháng tư năm Thiên Bảo thứ tám, đại quân Bắc Đình xuất phát về hướng Kim Sơn.

Phía bắc Bắc Đình thành là đại sa mạc Sa Đà mênh mông bát ngát, đại quân từ nơi chật hẹp nhất của sa mạc Đông Bắc băng ngang Sa Hải, ngày hai mươi tháng tư, đại quân tiến vào trong vùng Đại Mạc Châu đô đốc phủ, bắt đầu từ nơi này đã tiến vào địa bàn của Cát La Lộc, ba nghìn kỵ binh Sa Đà đến đây trợ chiến dưới sự thống lĩnh của vương Tứ Châu Tà Tần Trung đã gia nhập vào đại quân.

Chiều tối hôm nay, đại quân hành quân đến trước một tòa thổ thành tên là Bạt Trát Duệ, đây là mấy tòa thành trì hiếm có của người Cát La Lộc, thổ thành rất nhỏ, trong thành chỉ có hơn một trăm tòa nhà, phần lớn đều là các cửa hàng, căn bản đều do người Túc Đặc mở, nơi đây là trung tâm thương nghiệp của nam Các La Lộc, cuộc sống trên thảo nguyên của người Các La Lộc là dùng da thú, thuốc, và cát vàng đổi lấy các loại đồ dùng tất yếu hằng ngày.

Quân Đường đã đến phá vỡ chỗ cuộc sống thanh bình của tiểu thành này, bên trong thành lãnh đạm, nhà nhà cửa sổ đóng chặt, nhìn không thấy một bóng người.

Lý Khánh An ngồi trên lưng ngựa quan sát ngôi thành nhỏ này một lúc, tường thành mỏng manh thấp bé, cao chỉ hai trượng, đây không phải vì phòng ngự kẻ địch, mà chỉ vì phòng ngự đàn sói trên thảo nguyên.

“Tướng quân, xin hỏi có cần đóng trại không?”

Lý Khánh An nhìn nhìn sắc trời, đã sắp đến hoàng hôn, liền khoát tay chặn lại mệnh nói: “Được, đóng trại!”

Đại quân quân Đường lập tức đóng trại, bây giờ họ đã đi vào vùng khống chế của người Cát La Lộc.

Phải cẩn thận hơn thường, nào là tạo hàng rào, đào chiến hào, bốn phía rải đầy gai, chẳng bao lâu sau, từng trại lều nối đuôi nhau mọc lên, cách đó không xa có một dòng sông nhỏ, mấy trăm quân Đường đuối xe bỏ đi lấy nước, bắt đầu lo việc cơm nước, trong đại doanh qua bận rộn dị thường.

Lý Khánh An thì soái lĩnh hơn ngàn người đi vào trong thành, bên trong thành đã được thanh Lý qua, không có phát hiện gì dị thường, lúc này, tám chín thương nhân người Túc Đặc bị binh lính Đại Đường dẫn ra, bọn họ hiển nhiên đều thuộc tầng lớp thấp hèn, không có được khí khái của các đại thương nhân người Túc Lặc, ai nấy đều sợ hãi rụt rè, ánh mắt bồn chồn, nhìn các tướng lãnh Đại Đường áo giáp chỉnh chu, bọn họ sợ quá vội quỳ xuống, cúi người dập đầu, hô: “Tướng quân, tha mạng a!”

Lý Khánh An ngồi xuống trên một tảng đá, dùng Đột Quyết ngữ hỏi bọn hắn: “Ta hỏi các ngươi, phụ cận có bao nhiêu người Cát La Lộc?”

Vài tên thương nhân nhìn nhau, ai cũng không dám mở miệng, Lý Khánh An chỉ tay vào một thương nhân thiếu niên người Túc Đặc nói: “Ngươi nói!”

Đây hiển nhiên là một gã thương nhân vừa mới vào nghề, mười lăm sáu tuổi, hắn bị Lý Khánh An điểm trúng, nhất thời sợ hãi hốt hoảng, hồi lâu mới mở miệng nói: “Tướng quân, vùng này có mười mấy bộ lạc người Cát La Lộc. tổng cộng ba bốn vạn người, gia cư bất định, nay đây mai đó, có điều chỉ cần tướng quân men theo dòng sông, có thể tìm được bọn họ, mặt khác, mấy hôm trước. . .”

Thiếu niên thương nhân mới vừa nói tới đây, một người Túc Đặc hơn đứng tuổi đằng sau lập tức dùng tay thúc hắn một cái, thiếu niên sợ quá lập tức câm miệng, ánh mắt Lý Khánh An lợi hại nhường nào, chỉ liếc mắt một cái liền thấy được động tác nhỏ của người Túc Đặc, hắn không khỏi giận tím mặt, tiến lên quất một roi đánh bay người Túc Đặc đứng tuổi, thét ra lệnh nói: “Đánh tám mươi trượng mạnh cho ta, đốt cửa hàng hắn đi!”

Lập tức hơn mười binh lính xông lên, như lang như hổ lôi người Túc Đặc ấy đi, khiến hắn sợ đến mức liên thanh cầu xin tha thứ.

“Tướng quân, tha cho tiểu nhân đi!

Tiểu nhân không dám nữa.”

Thương nhân thiếu niên cũng sợ tới mức liên tục dập đầu, khóc nói: “Tướng quân, tha cho cha ta đi!”

Lý Khánh An khoát ta, cho bọn lính tạm ngừng lại, hắn cười lạnh một tiếng nói: “Người Túc Đặc các ngươi thật không biết tốt xấu, ta đốc thúc quân kỳ, bảo vệ bình an các ngươi, mà còn dám giấu diếm ta, nếu còn dám giấu ta một chữ, ta lập tức thả lỏng quân kỳ, mặc cho binh lính cướp sạch tài sản các ngươi, giết sạch người của các ngươi, các ngươi có tin hay không?”

Chúng nhân người Túc Đặc cùng kêu lên cầu xin.

“Tướng quân, chúng tôi không dám giấu diếm.”

Lý Khánh An hừ một tiếng, chỉ thẳng roi da vào thiếu niên: “Cứ nói tiếp đi, mấy hôm trước sao lại thế này?”

“Tướng quân, mấy hôm trước, nghe vài người bán lông thú người Cát La Lộc ta nói, bọn họ đã nhìn thấy kỵ binh của dân tộc Hồi Hột.”

“Kỵ binh dân tộc Hồi Hột?”

Lý Khánh An ngẩn ra, vội vàng truy vấn: “Ở nơi nào phát hiện?

Có bao nhiêu người?”

“Việc này ta không rõ ràng lắm, hình như dân số không ít, người Cát La Lộc bán lông thú đã nói nhị vương tử của họ đã di cư đến Di Bá hải, tất cả gia sản không thể mang đi đều đem bán.”

“Các ngươi thì sao, việc dân tộc Hồi Hột thì biết nhiều ít?”

Mọi người bắt đầu thao thao bất tuyệt, nói cũng không khác gì thiếu niên, quả thật có kỵ binh dân tộc Hồi Hột nam xuống, nhân số không rõ”Cát La Lộc nhị vương tử có được thực lực, dẫn bộ lạc di cư về Di Bá hải.

Lý Khánh An lâm vào trầm tư, nhị vương tử chính là Mưu Thích Tư Hàn, hắn đã từng gặp qua, người này hay phải chịu nhiều uất nhục của đại vương tử Mưu Thích La Đa, hiện giờ hắn có được thực lực, nói rõ bên trong Cát La Lộc bắt đầu có sự chia rẽ, mà người Hồi Hột nam hạ, không mấy giống quyết định của khả hãn Hồi Hột, lộ trình và thời gian đều không kịp, có lẽ là chi viện của một chi nào đó dân tộc Hồi Hột.

Lý Khánh An không khỏi cười lạnh một tiếng, hắn vốn tưởng rằng Cát La Lộc sẽ đến thỉnh tội, không nghĩ rằng Người Cát La Lộc lại muốn đối kháng cùng mình.

Lúc này, phương xa chạy tới một gã thân binh, từ xa đã bẩm báo: “Tướng quân, Triệu đô đốc có việc muốn thương lượng cùng với tướng quân, đang chờ ở lều lớn.”

“Ta đã biết, sẽ trở về liền.”

Hắn lại thuận miệng hỏi: “Hàn đô đốc đâu, hắn không đến sao?”

“Hồi bẩm tướng quân, chỉ có Triệu đô đốc một mình, không có Hàn đô đốc.”

Chương 176 : Vực thẩm Tàng Hồ

Màn đêm thâm trầm, duy có vầng trăng cong cong treo lơ lửng trên không trung, phủ lên thảo nguyên mênh mông một màu bạc nhàn nhạt, trên thảo nguyên cách đông nam Thố Thành chừng hai mươi dặm, một doanh trại đơn côi một mình giữa thảo nguyên, đây chính là doanh trại của Thiên Sơn quân, lúc này binh sĩ sau một ngày hành quân mệt nhọc đã đi nghỉ từ sớm, trong đại doanh im phăng phắc, chỉ có lầu gác bốn góc có binh sĩ đi lại tuần tra, bỗng nhiên, một lính gác trên lầu chạy vội đến cạnh lầu, căng thẳng nhìn về nơi xa, hắn đã nhìn thấy, dưới ánh trăng, có một đường chỉ đen đang xuất hiện trên thảo nguyên, đương phóng về phía doanh trại của họ.

“Mẹ kiếp!

Xích hầu đều chết hết rồi sao?”

Bọn lính gác buộc miệng mắng to.

Xong chúng đưa búa sắt lên gõ liền liền lên chuông báo động, cùng lúc ấy, trên một lầu gác khác cũng vang lên tiếng chung cảnh báo chói tay khắp doanh trại, các binh sĩ đều giật mình tỉnh giấc giữa đêm, trong doanh bỗng chống nháo nhào lên, chủ tướng Triệu Đình ngọc đi đại trại chưa về, chỉ có phó tướng Lư Hướng Dương một mình, hắn áo quần lết thết phóng ra khỏi doanh, lớn tiếng hỏi: “Xảy ra việc chi?

Quân địch đến rồi ư?”

Nhưng không ai trả lời được hắn, cả lầu gác hỗn loạn, bỗng nhiên, có lính gác hét to: “Không phải quân địch, là người nhà.”

Tiếng hét không ngừng lan rộng, trong doanh trại dần dần bình tĩnh trở lại, là người nhà, không phải quân địch, rất nhiều quân Đường đều ùa đến cửa doanh nháo nhác nhìn quanh, chỉ thấy một đội kỵ binh đang xếp hàng dài cách đấy vài trăm bước, tạo thành hình quạt đang dần bao vây doanh trại lại, cờ lớn phấp phới dưới ánh trăng ngày càng rõ ràng hơn, chính là Xích Long kỳ của quân Đường.

Lúc này, mười mấy kỵ binh phóng như bay đến, reo to trước cửa doanh trại: “Lý Khánh An Tướng quân có lệnh, tất cả quan quân đội chính trở lên đều phải ra đây tập trung, có việc tuyên bố.”

Phó tướng Lư Hướng Dương băng ra khỏi cửa doanh nghiêm giọng nói: “Tướng quân phía ta đi Đại Trại mãi chưa về, bây giờ đang ở đâu?”

“Ngươi là ai?”

“Ta là binh mã phó sứ Thiên Sơn quân Lư Hướng Dương.”

Binh sĩ truyền tin vẫn mặc kệ hắn, tiếp tục cao giọng: “Tiết độ sứ Lý tướng quân có lệnh, tất cả quan quân cấp đội chính trở lên hay ra tập trung trước trại, nếu không sẽ bị xử theo tội tạo phản!”

Hàng chục quan quân núp sau cửa doanh nghe được là sẽ bị “xử theo tội tạo phản”, đều sợ hãi đi ra, Lư Hướng Dương đại nộ, quay mình rút kiếm đuổi bọn binh sĩ đi vào: “Ai khiến các ngươi đi ra, tất cả đi vào cho ta!”

Mười mấy kỵ binh nhìn nhau lập tức thúc ngựa đi lên, ba cây trường thương đồng thời đâm thẳng vào ngực Lư Hướng Dương, Lư Hướng Dương không thể tưởng tượng được ngỡ ngàng nhìn mũi trường đao trước ngực, xong té nhào chết ngay tại chỗ.

Một quan quân thúc ngựa đi lên, lần nữa nhìn bọn quan quân khác nghiêm giọng nói: “Triệu Đình Ngọc hành thích Giám quân muốn tạo phản, như thế các ngươi vẫn muốn tháp tùng ư?”

Quan quân Thiên Sơn cuối cùng cũng nổi nhau đi ra, cả trăm quan quân đứng giữa bãi đất trống, lòng ai nấy đều thổn thất đợi chờ phán quyết cuối cùng, hàng ngàn quân Đường đang trùng trùng bao vây lấy họ.

Trong doanh trại do không còn quan quân quản thúc, hai người binh sĩ đều lũ lượt chen chúc trước cửa, nhỏ tiếng dư luận.

Ai đều hiếu quân Thiên Sơn đã đổi chủ, thay vì lòng đầy lo lắng như các quan quân, các binh sĩ trong lòng lại có phần kỳ vọng nhiều hơn.

Lúc này, dưới sự hộ tống của hàng trăm kỵ binh, Lý Khánh An đã từ trong đội ngũ đi ra, theo sau là giám quân Vương Đình Phương.

Lý Khánh An từ từ kéo lại chiến mã, hắn đảo nhìn một lượt các quan quân Thiên Sơn, nói: “Tây Châu Đô đốc Triệu Đình Ngọc dám làm trái quân lệnh, bắt giữ giám quân làm con tin, nghiêm trọng trái quân pháp, đã bị xử trảm!”

Tiếng reo kinh ngạc vang lên khắp đám quan quân, trong mắt mỗi người đều lộ vẻ chấn động, trong đó có không ít người lóe lên tia phẫn nộ, nhưng cũng không ai dám làm chi, chỉ lẳng lặng cúi ngầm mặt.

“Ta biết các ngươi không ít người đều là lão thuộc hạ của Triệu Đô đốc, là tâm phúc đáng tin cậy, nhưng Đại Đường quân ký như núi, trước mặt quân pháp không ai ngoại lệ!”

Giọng nói của hắn Nghiêm Trang dị thường, sắc mặt hắn lạnh lùng quan sát ánh mắt của từng người, hắn từng chữ từng chữ nói: “Bây giờ Triệu Đình Ngọc đã bị xử trảm, tân đô đốc sẽ do triều đình nhậm mệnh, bồn soái tạm thời thay chức Binh mã sứ Thiên Sơn quân.

Do Thiên Sơn quân quân pháp không nghiêm, bôn soái quyết định, tất cả quan quân Thiên Sơn từ chức phó úy trở lên đều phải học tập lại quân quy, quân kỷ trong ba tháng.

Sau khi kết thúc học tập sẽ nhậm mệnh lại, bây giờ Lữ soái và đội chính có tể về doanh, dẫn quân đội ra tập hợp.”

Lữ soái và đội chính thở phào nhẹ nhõm, vội lũ lượt kéo vào doanh chỉnh đốn quân đội, trên bãi thao trường giờ chỉ còn lại mười mấy vị phó úy và hiệu úy thất thểu cúi xầm mặt.

Khánh An ra hiệu mắt, để một đội kỵ binh đi lên áp giải chúng đi.

Lúc này, ngoài cửa lớn doanh trại, từng đội từng đội binh sĩ từ trong doanh đi ra, đều không mang theo vũ khí, hai ngàn binh sĩ xếp thành mười hàng ngay ngắn, Lý Khánh An thúc ngựa đi lên.

Sàng giọng nói: “Lý Khánh An ta do Thánh thượng ủy nhiệm, thống lĩnh quân mã Bắc Đình, dù là quân Hàn Hải, Thiên Sơn hay Y ngô, ta đều xem trọng như nhau, bổn nhân ta từ một tiểu tốt Thú Bào từng bước đi đến ngày hôm nay, thấu hiểu nổi khổ của binh sĩ, tại đây, ta cho lập bốn quân quy mới, thứ nhất, bắt đầu từ hôm nay, quan quân Bắc Đình nhất luật không được phép bảo quản tiền vật binh sĩ lúc tác chiến, tiền vật thống nhất do Hành quân tư mã tạm thời quản Lý và lập biên nhận, sau trận chiến sẽ hoàn trả bốn nhân, còn nếu chẳng may hy sinh, sẽ giao cho gia quyến chỉ định, thứ hai, sẽ cải thiện bữa ăn cho binh sĩ, lập tiêu chuẩn thống nhất, và ta sẽ cho điều binh sĩ đi điều tra, kiểm tra tình trạng bữa ăn của các quân, thứ ba, kỳ nghỉ quân Bắc Đình sẽ từ ba năm một tháng đổi thành một năm một thang, và ngoài ra cho phép người nhà đến thăm, thứ tư, Bắc Đình sẽ thành lập Quân kỷ kê tra tư, kê tra tư sẽ đi tuần quân đội các nơi, cho phép binh sĩ thượng thư với kê tra tư, và kê tra tư này trực tiếp do bổn soái phụ trách, bốn điều này từ ngày ban hành chính thức có hiệu lực.”

Lý Khánh An công bố một điều, chúng binh sĩ reo hoan một lần, không những quân Thiên Sơn, mà ngay cả quân Hàn Hải cũng hùa theo náo nhiệt không kém, bốn điều luật mới của hắn, điều nào điều nấy đến đánh trúng điểm tiêu cực trong quân đội, cái khác không nói, chỉ riêng vật tài vật của binh sĩ bình thường, đều sẽ do quan quân bảo quản, đây là một điều luật bất thành vãn, rất nhiều quan quân vì muốn mưu đoạt tài sản của binh sĩ đều nghĩ cách đày người binh sĩ đó đến chết mới thôi, để chiếm đoạt tài sản, còn tình trạng thiếu thốn hay mắt cắp, lại là việc như cơm bữa.

Tiếng hò reo hoan hỉ xé tan bầu trời đêm yên tĩnh, bốn điều luật mới của hắn vừa ban ra, liền lập tức lấy được quân tâm của quân Thiên Sơn, đô đốc Triệu Đình Ngọc đã biến mất tông mất tích khói đầu họ.

Sáng sớm hôm sau.

Y Ngô Đô đốc Hàn Chí đã đến đại doanh, từng chi tiết mọi việc xảy ra trên quân Thiên Sơn đêm qua hắn đều đã biết, mãi đến tối qua hắn mới hiểu ra, tấn công người Các La Lộc chẳng qua chỉ là một trong các thủ đoạn soán quyền của Lý Khánh An mà thôi, mâu thuẫn của người Sa Đà và Các La Lộc dự đoán chắc cũng là do hắn khiêu khích ở giữa, từ trận chiến Ngọc Môn Quan đến nay, người Sa Đà đã trở thành một con chó trung thành của Lý Khánh An, từng bước từng bước, từng khâu từng khâu, Lý Khánh An không có quyền nhân sự, không thể bãi miễn chúng được, nên mới phải có cuộc chiến tấn công Các La Lộc.

Dùng quân pháp xử trí trong quân đội, mọi việc đều theo đúng như lẽ thường.

Hàn Chí chỉ nghĩ đã thấy rung cả tim gan, hắn biết hôm qua giết Triệu Đình Ngọc, vậy sắp đến sẽ là hắn, hắn không chỉ nhìn thấy thủ đoạn của Lý Khánh An, còn nhìn thấy cả quyết tâm muốn tiêu diệt dị kỷ của hắn, cũng nhìn thấy sự ủng hộ của Thánh thượng với hắn, không có Triệu Đình Ngọc đứng sau nâng đỡ, hắn còn gì có thể đối kháng cùng Lý Khánh An?

Sự khác nhau lớn nhất giữa Hàn Chí và Lý Khánh An là hắn không có hậu thuẫn, không có Khánh Vương Đông Cung, tất cả những thứ ấy đều không liên quan hắn, hắn không có trói buộc gì.

Sau khi đến đại doanh, Hàn Chí cởi áo ra, trần truồng thân trên quỳ trước cửa doanh môn thỉnh tội, một lát sau, Lý Khánh An vội từ trong đại doanh đi ra.

Khánh An vội dìu hắn đứng dậy nói: “Hàn Tướng quân, tuyệt không thể làm thế.”

“Ty chức nhất thời hồ đồ, không hiểu quân quy, để rồi soán quân quyền, xin sứ quân xử tội.”

Lý Khánh An dìu hắn dậy, lại lệnh thân binh mang một bộ áo mới đến, hắn trao tận tay cho Hàn Chí, cười nói: “May mà nơi này là thảo nguyên, nếu không Hàn tướng quân lại muốn học theo Liêm Pha (* Liêm Pha phụ kinh thỉnh tội với Lạn Tương Như) ư? ”

Hai người nhìn nhau cười, Lý Khánh An ôm lấy vai hắn cùng đi vào đại doanh.

“Ta ban bố bốn điều luật mới, Hàn tướng quân có suy nghĩ thế nào?”

“Sứ quân không hổ danh là xuất thân tiểu tốt, am hiểu nỗi khổ binh sĩ, có điều sứ quân không sợ đắc tội các quân quan khác sao?”

“Làm việc sao lại có thể sợ đắc tội người, có điều binh sĩ có thể đề bạt làm quan quân, nhưng quan quân thì khó mà bị giáng xuống làm binh sĩ, Hàn tướng quân nghĩ thế nào?”

“Ha ha!

Sứ quân nói cũng có lý, nếu chỉ là trên có quy cừ, dưới có đối sách, phương án của Sứ quân e rằng còn phải chi tiết hơn.”

“Ta biết, coi như cho anh em yên tâm cái đã, cổ vũ sĩ khí, chúng ta một trận đánh bại Các Hồ.”

Đại hội trường lão Các La Lộc đã mang đến biến tố mới.

Kết quả nằm ngoài dự kiến của Mưu Thích Hắc Sơn.

Phần lớn trưởng lão trong tộc lại ủng hộ phương án của đại vương tử, cầu viện từ Hồi Hột, ép quân Đường rút về phía nam.

Sau đó tiêu diệt bộ lạc Sa Đà.

Dù bản thân Hắc Sơn không tán thành phương án này, nhưng vì để tranh một vị trí nhất định cho thứ tử, lão cũng đành phải đồng ý việc cầu viện Hồi Hột, đối kháng quân Đường.

Chính trong lúc quân Đường Bắc Đình đi vào khống chế của Các La Lộc, một vạn kỵ binh của tộc Bạ Dã Cát Hồi Hột cũng đã vượt qua Kim Sơn, đi vào vùng khống chế của Các La Lộc.

Và đồng thời, hai vạn kỵ binh của Các La Lộc bắt đầu tập kết, ba vạn kỵ binh người Hồ tập hợp tại phía đông Huyền Trì, chuẩn bị nhất phân thắng bại cùng quân Đường Bắc Đình.

Đây có thể xem như một chiến dịch quy mô vừa, cũng giống như An Tây đối đầu Thồ Phồn.

Phạm Dương đối Khuyết Đơn.

Kiếm nam đối Nam Triệu vậy, trận chiến này cũng liên quan đến việc mở rộng lãnh thổ về phía tây của Đại Đường, Đại Đường một lòng muốn hồi phục lại quân chấn Túy Diệp, và Các La Lộc cũng đầy dã tâm với Túy Diệp, còn kẻ thứ ba như Hồi Hột lại càng như một con sói xảo quyệt, chập chờ ngồi đợi cơ hội, nếu có thể, chắc hẳn nó cũng không một chút chừng chữ sẵn ráng nuốt chửng cả Các La Lộc và Bắc Đình.

Nhưng với Lý Khánh An, trận chiến này không đơn thuần chỉ là tiêu hủy dã tâm của Các La Lộc, hắn nhìn xa lắm, cái hắn nhắm đến là lưu vực Di Bá Hải, vùng đất phì nhiêu của cái nơi mà đời sau gọi là Ba Dĩ Khách Thập hồ (Hồ Balkhash).

Đoạt được lưu vực Ba Dĩ Khách Thập hồ, hắn đã đứng trên nóc nhà của vùng Trung Á, còn Các La Lộc chính là hòn đá chắn lớn nhất trong đường thẳng tiến của hắn mà thôi.

Chương 176: Vực Thẳm Tàng Hồ(2)

Ngày mồng một tháng năm.

Sau vài ngày nghỉ ngơi chinh tu, đội ngũ quân Đường đến phúc địa Cát La Lộc đầu tiên, khu vực thương du sông Đa La Tư, là sông Ngạc Dĩ Tề Tư ngày nay, đây là nơi kết hợp giữa khu vực núi đồi và thảo nguyên, phần lớn là núi đồi thấp, phân bố thành những rừng rậm trải dài.

Xa xa là mạch núi Kim Sơn.

Đội quân Đường đầu có một ngàn kỵ binh, do bảy trăm quân Đường và ba trăm kỵ binh Sa Đà tổ thành, chủ tướng là Nam Tề Vân, còn một tướng lĩnh Sa Đà là Chu Tà Uy Nghĩa.

Chu Tà là tộc danh của người Sa Đà, cũng gần âm với từ Xứ Nguyệt, người Sa Đà chính là người Đột Khuyết Xứ Nguyệt, vì thế Chu Tà trở thành họ của quý tộc người Sa Đà.

Chu Tà Uy Nghĩa là cháu trai của Diệp hộ Đốt Chi, năm nay ba mươi, thân hình cao to, vạm vỡ cường tráng, là một trong những dũng sĩ nổi tiếng của Sa Đà, thủ hạ của hắn gồm ba trăm kỵ binh cũng đều là thợ săn trường năm sống tại khu Nội Kim Sơn.

Ai ai cũng đều có kinh nghiệm săn bắt dã thú, nhiệm vụ của bọn họ chính là truy tìm tông tích của người Các La Lộc chủ lực.

Chu Tà Uy nghĩa biết chút tiếng Hán, nhưng không tinh thông lắm, hắn và Nam Tề Vân giao tiếp phần lớn đều thông qua quơ tay chỉ chân.

“Nam Tướng quân, chúng ta có thể men theo dòng chảy Đại Hà để đến Đại Thủy Diện.”

Chu Tà Uy Nghĩa chỉ chỉ thị ý, để Nam Tề Vân hiểu ý của hắn đang nói là một mặt hô to”cũng là khu vực hạch tâm của người Các La Lộc: Huyền Trì.

Nam Tề Vân nghe hiểu ý hắn, cười nói: “Người Các La Lộc đâu phải là dê mà để chúng ta vây lại, ta đoán giữa đường đã có thể gặp được đại đội của chúng.”

Chu Tà Uy Nghĩa quơ quơ đại đao ra tư thế chém giết, nói: “Ý của nam tướng quân là đánh một trận cùng người của Các La Lộc?”

“Không nhất định, người ít chúng ta đánh, nhiều thì chúng ta rút.”

Hắn vừa nói xong, liền có mấy người Sa Đà phóng ra, chỉ vào mạch núi ở xa, dùng tiếng Đột Khuyết kích động chỉ trỏ gì đấy.

“Bọn họ nói gì thế?”

Nam Tề Vân nghe không hiền tiếng Đột Khuyết.

Chu Tà Uy Nghĩa cũng trở nên kích động, ấp a ấp ủng nói: “Bọn chúng nói ở giữa núi phát hiện có rất nhiều người Các La Lộc, hình như đều là phụ nữ và trẻ em.”

Không đợi Nam Tề Vân hạ lệnh, người Sa Đà đã phấn khích thúc ngựa cùng chạy đến vùng mạch núi.

“Tướng quân, đi nhanh thôi!

Đến muộn là không có phần nữa.”

Chu Tà Uy Nghĩa cũng thúc ngựa đuổi theo.

Một lát sau, ngoài Đường quân ra, kỵ binh Sa Đà đã chạy sạch không còn một mống, nam Tề Vân muốn gọi cũng không kịp, chỉ đành hươ tay ra hiệu cho quân Đường đi lên.

“Mọi người đuổi theo ngay, chú ý quân địch mai phục, tất cả nghe mệnh lệnh ta hành sự.”

Quân Đường lũ lượt quay đầu ngựa xông lên đồi, họ men theo dấu tích của người Sa Đà đi về hướng bắc, đi về phía thượng du, vượt qua một dòng sông nông, lại phóng ngựa thêm ba mươi dặm hơn, giờ đã ngày càng đến gần với núi thể khổng lồ, phía trước là một eo núi rộng thênh thang, nó phảng phất như một thanh kiếm khổng lồ cắt ngang mạch núi, hình thành một đường eo núi âm u rộng chừng hai dặm.

Tứ phía rừng rậm xum xuê, mọc đầy đại thụ trọc trời, bóng cây ngả trước miệng cố chắn ánh sáng lại, không cho nó phá đi bầu không khí âm u ám muội trong khu rừng xung quanh, gió lạnh vù vù, cùng tiếng dòng suối nhỏ róc rách trong cốc hợp lại thành con sông nhỏ, chảy mãi chảy mãi về hướng nam nhập vào sông Đa La Tư.

“Tướng quân, trong nước có máu!”

Một Đường quân phát hiện trong nước có vết máu, nam Tề Vân nghe thế vội ngẩng đầu lên nhìn về phía miệng cốc, một dự cảm không tốt bỗng nhiên nảy sinh trong lòng, rất có khả năng Sa Đà đã gặp mai phục.

“Xông vào!”

Hắn một tiếng lệnh hạ, bảy trăm kỵ binh quân Đường cùng thúc ngựa xông vào cốc núi, trong một chốc hoa nước tung tóe.

Trong cốc rất tối, đi mãi tận ba dặm mới nghe thấy tiếng đấu đá chém giết, qua khỏi cái cua núi trước mặt, cốc núi lại là một địa hình hoàn toàn khác, thay vào đó là sự thênh thang trãi rộng, lọt vào tầm mắt của quân Đường là một cảnh tượng thảm thiết, đâu đâu chỉ thấy toàn thi thể của người Sa Đà, chân gãy tay rơi, máu chảy thành sông, trên thi thể phần lớn đều cắm đầy cung tiền, chỉ thế thôi đã nói rõ cảnh ngộ của họ.

Không xa, vài trăm kỵ binh vẫn đang hỗn chiến, chu Tà Uy Nghĩa người trúng hai mũi tên, đương liều mình quơ đại đao chống chọi, hắn đã bị mười mấy tên người Các La Lộc trùng trùng bao vây, ba trăm kỵ binh Sa Đa chỉ còn lại một nửa, có điều người Các La Lộc cũng không nhiều, cùng lắm là hai ba trăm người, chỉ là do mai phục thành công giúp chúng chiếm thế thượng phong.

Người Các La Lộc ai ai như điên như dại bất chấp tất cả ngăn kỵ binh Sa Đà xông vào trong cốc núi, “Giết!”

Nam Tề Vân một tiếng hô to, kỵ binh nhà Đường ùn ụt tràn lên, cung tên lại được phóng như vũ bão dày dặn, trường mâu phi vũ, hoành đao tung hoành.

Chiến lực của quân Đường cực cao, không chỉ là do huấn luyện tinh nhuệ, mà cả trang bị cũng cực tinh tế, những cây cung tiễn mạnh mẽ, mâu dài nhọn sắc, hoành đao sắc bén, và giáp mình Quang Khải kiên cố, nếu so với quân Đường, trang bị của người Các La Lộc đúng là thua xa, người Các La Lộc thường đều không có chiến giáp, vũ khí cũng rất thô sơ, cung tiễn đều tự chế, thời bình họ chỉ là dân du mục, thời chiến lại là binh sĩ.

Nhưng đội quân Các La Lộc trước mắt thật chất mà nói thì cũng tương nói là tinh tế, bọn họ đều có giáp da đồng nhất, y giáp phục sức đều như nhau, bọn họ phảng phất như những thị vệ của quý tộc nào đấy.

Quân Đường vừa tham gia vào, thế cuộc trận chiến lập tức đảo ngược, hai trăm người Các La Lộc khó mà chống đỡ.

Dưới sự tấn công ác liệt của quân Đường, chỉ một chốc quân Các La Lộc đã chết hơn nửa, chỉ còn lại vài chục người vừa đánh vừa lui, cuối cùng cũng bị mưa tiễn nghiệt ngã của quân Đường nuốt chứng.

Trong sơn cốc cuối cùng cũng trở về với yên tĩnh, trên bãi đất mười mấy mẫu này bỗng chốc đâu đâu la liệt toàn xác chết, còn mười mấy thương binh của Các La Lộc cũng bị người Sa Đà một đao cho bay đầu.

Sơn cốc lại vang lên những tiếng thảm khóc cuối cùng.

Những người Sa Đà còn lại, tiếp tục háo hức xông vào cốc nội.

Chu Tà Uy nghĩa thân trúng hai tiễn, nhưng đều không trúng phải chỗ hiểm, tuy đã mệt mỏi vô cùng, nhưng hắn vẫn đi theo thuộc hạ xông vào cốc núi, Đường quân cũng gia mã tốc đuổi theo.

Cốc núi sâu hơn tưởng tượng nhiều, càng vào lại càng thấy rộng lớn.

Phảng phất như lạc vào một thế ngoại đào nguyên.

Vừa qua khỏi một cửa vào, mắt họ đều sáng bừng lên!

Chỉ thấy cốc núi rộng hơn mười dặm, địa thế mênh mông, giữa là một hồ to, xung quanh cây cối um tùm, trên những mảnh đất trống gần hồ, có hàng trăm túp lều trại, chất liệu của lều đều tốt, trong đó còn có những túp lều màu sắc sặc sỡ, đây là lều mà chỉ có quý tộc Luật Đặc mới có được.

Nam Tề Vân đột nhiên hiểu ra, hèn chi những người Sa Đà ai ai đều hưng phấn dị thường, bọn họ quả nhiên phán đoán quá độc.

Phát hiện ra đây là nơi ở của quý tộc Các La Lộc.

Hắn ngẩng đầu nhìn nhìn phía trên, xung quanh đều được bao bọc bởi vực thẳm vách sâu, chắc người Sa Đà đã phát hiện ra họ ẩn mình trong vực sâu này từ phía trên.

Lúc này, hắn đã không còn thời gian nghĩ ngợi, người Sa Đà như lang như sói xông vào dãy lều trại gần nhất, bắt đầu hãm hiếp cướp bóc, tiếng thảm khóc của phụ nữ, tiếng khóc inh ỏi của trẻ nhỏ, tiếng chửi bới và thét thảm thiết của người già, nối nhau vang khắp núi đồi.

Nam Tề Vân giận dữ thét lên: “Đi ngăn chúng lại, không cho giết phụ nữ trẻ nhỏ bừa bãi.”

Quân Đường lập tức phóng ngựa xong vào trong doanh, bọn họ binh lực hùng hậu, chẳng mấy chốc đã ngăn lại hành động lạm sát của người Sa Đà, mấy mươi tên kỵ binh Sa Đà đương vừa định xông vào đám lều trại khác, liền bị hai trăm quân Đường dùng mâu ngăn lại.

“Tướng quân nhà ta có lệnh, không được phép tự ý cưới bóc tài sản.”

Người Sa Đà bỗng nhiên xôn xao cả lên, chu Tà Uy Nghĩa phẫn nộ, hươ đao hét: “Bọn ta liều mình là vì cái gì?

Không phải vì cướp phụ nữ và tiền tài sao?”

Hắn vừa dứt lời, một cây tiễn vèo tới xẹt qua mặt hắn, cắm thẳng lên thân cây.

Phen này Chu Tà Uy Nghĩa lập tức câm miệng lại.

Nam Tề Vân cầm cung từ từ đi lên, nói: “Ta cứu một mạng của các ngươi, nên các ngươi phải nghe ta.”

Hắn hươ tay mệnh lệnh thủ hạ: “Đuổi tất cả người trong doanh ra, tài sản đóng gói mang về, ai dám phản kháng, bất luận nam nữ, giết không tha!”

Nói xong, hắn lại phẫn nộ nói với người Sa Đà: “Đường quân kỷ luật nghiêm minh, không được lạm sát người vô tội, càng không được hãm hiếp phụ nữ, tất cả tài sản, già trẻ nam nữ đều phải đưa về đại doanh, nên xử lý Thế nào, sẽ theo quy định của quân Đường, phần thuộc về các ngươi.

Sứ quân nhà ta tuyệt sẽ thưởng cho các ngươi.

Sứ quân có nói, ai dám cả gan làm trái quân lệnh, dù là quân Đường hay Sa Đà, đều giết không tha!”

Một phiên dịch lại cao giọng nói một lần, chu Tà Uy Nghĩa không dám đắc tội quân Đường, hắn thấy cướp bóc vô vọng, đành ấm ức ngồi xuống, mệnh người xử lý vết thương cho mình, người Sa Đà bỗng chốc như quả bóng xì hơi, ai ai đều ỉu xìu thất thểu, chỉ đành trơ mắt nhìn quân Đường thu hết tài sản.

Phụ nữ, bọn họ không biết cái gì là quân kỷ, trong mắt họ, quân Đường đang bóc lột ăn xén hết phần của họ.

“Tướng quân, ngài mau qua đây!”

Một tên binh sĩ chạy đến trước mặt Nam Tề Vân thì thầm vài câu, nam Tề Vân nghe xong kinh ngạc đi theo hắn đến túp lều trại lớn nhất, trong lều là một màu vàng óng ánh lộng lẫy, trải đầy những chiếc thảm đắt tiền, nơi nơi đều là đồ dùng bằng vàng.

Dưới sự giám sát của mấy vị quân Đường, hơn mười phụ nữ trẻ ăn mặc diêm dúa sợ hãi co mình trong một góc, một phụ nữ ăn mặc diêm dúa không kém bị đưa đến, có thể nhận ra được nàng chính là một người Hán.

Nàng quỳ lạy cầu xin liền liền: “Cầu xin tướng quân tha cho bọn tỳ nữ.”

“Ngươi là người Hán?”

Nam Tề Vân liếc nhìn ả một phát hỏi.

Lời của Nam Tề Vân khiến nàng nhớ lại việc cũ đau buồn, nàng rơi lệ đáp: “Nô tỳ là người Hán Y Châu, ba năm trước bị người Các La Lộc bắt cóc đến đây, sau đó lọt vào mắt xanh của đại vương tử, trở thành thê thiếp của hắn.”

“Đại vương tử?”

Nam Tề Vân ngỡ ngàng.

“Ngươi nói Mưu Thích La Đa?”

“Chính là hắn, đây là bộ lạc của hắn, bọn tỳ nữ đều là nữ nhân của hắn.”

Nàng sợ hãi nhìn một Hồ cơ trong số đó nói: “Người phụ nữ Luật Đặc kia là chính thê của hắn.”

“Nam tướng quân, người đến nhìn xem các rương này.”

Một binh sĩ chỉ vào sau lều nói.

Bỗng nhiên, chính thê của Mưu Thích La Đa chính là người con gái của đại thương nhân Luật Đặc kia kêu rú lên, bất chấp tất cả xông lên, dùng móng tay dài nhọn của mình bất chấp tất cả cào cấu tên binh sĩ đã phát hiện ra chiếc rương.

Một quân Đường vội thẳng tay cho ả một bạt tai, mấy nữ nhân khác đều vội lôi ả về, nhưng ả vẫn bất chấp giẫy giụa, lớn tiếng gào khóc, cấu xé quần áo mình, để rồi cuối cùng, áo quần xộc xệch ngồi lê dưới đất vừa đá vừa giẫy, như thể người ta sắp muốn lấy mạng nàng.

Cử chỉ của ả càng khiến Nam Tề Vân tò mò, hắn đi nhanh về sau lều.

Sau lều là hai mươi chiếc rương to tướng được bọc sắt, và đều có khóa.

“Crắc!”

Hắn tùy tay một đao chém đứt khóa một chiếc rương lớn gần đấy, và từ từ mở ra, trước mắt hắn là hoàng kim lấp lánh, tất cả mọi người đều kinh thán, trong rương lại là từng viên từng viên hoàng kim xếp ngay ngắn, mỗi viên như thế ít nhất năng hai ba cân.

“Tướng quân, bên đây cũng thế!”

Một binh sĩ mở một chiếc rương khác, phát hiện bên trong cũng là hoàng kim.

“Bên đây cũng thế!”

Trong rương hầu hết đều là hoàng kim, đây là một món tài sản khổng lồ, là tích góp mười mấy năm nay của Mưu Thích La Đa, bây giờ toàn bộ đều là vật trong túi của quân Đường.

“Nam tướng quân, làm sao đây?”

Nam Tề Vân trầm ngâm một lúc, khẽ giọng nói: “Số hoàng kim này để các huynh đệ mang trên người, tạm thời đừng để bọn người Sa Đà kia biết được!”

..

Chương 177 : Đặc sứ của Hồi Hột

Người Cát La Lộc cũng giống như các dân tộc du mục khác, trong chiến đấu đòi hỏi tính cơ động và linh hoạt cao, lúc ẩn lúc hiện trên thảo nguyên rộng lớn, tìm kiếm thời cơ tốt nhất để đánh một phát mà trúng đích quân địch, nhưng quân Đường cũng có đội kỵ binh mạnh lớn như thế, về mặt cơ động và linh hoạt tuyệt đối không kém dân tộc du mục, hơn nữa trang bị rất tinh luyện, lại càng làm người Cát La Lộc theo không kịp.

Người Cát La Lộc cũng biết rõ điểm này, cho nên từ khi quân Đường tiến vào vùng đất mà bọn họ khống chế cho tới nay, người Cát La Lộc liền cố tránh cùng quân Đường đánh nhau ở phía chính diện, bọn họ luôn luôn rình rập bên ngoài mấy trăm dặm, chờ đợi sơ hở quân Đường.

Nhưng hành động của quân Đường lại ra ngoài dự đoán của bọn họ, quân Đường chủ lực sau khi hành quân về hướng bắc ba ngày, bỗng nhiên lại quay đầu trở về Bạt Trát Duệ thành, đồng thời đóng đại trại tại đó, còn năm nghìn hậu quân thì thống lĩnh quay trở về Đình Châu, điều này hiển nhiên là phòng ngừa người Cát La Lộc bọn họ vòng đường tập kích phía sau, tiết tấu của trận chiến đột nhiên chậm lại.

Cách phía đông Huyền Trì ba trăm dặm, bên cạnh một cái hồ nhỏ được người dân bản xứ gọi là Bát Dương Hải, liên quân Cát La Lộc và Hồi Hột bèn đóng quân tại nơi này, trú binh của Cát La Lộc khác với quân Đường, không có hàng rào, chiến hào doanh trại, những căn lều trại da trâu nằm san sát nhau, ngựa được cột bên cạnh lều trại, để đảm bảo cho bọn họ có thể đi lại như gió, xuất phát bất kỳ lúc nào.

Căn lều hơi lớn nằm ở giữa chính là căn lều lớn trong quân, hôm nay trời vừa sáng, căn lều lớn trong quân đột nhiên phát ra một tiếng giống như tiếng gầm rú của dã thú, trong đều lớn, Mưu Thích La Đa nổi trận lôi đình, như nổi cơn điên mà múa xoay cây trường đao đâm chém vào vách lều da trâu.

“Nữ nhân của ta, của cải của ta ơi!

Bọn người Đường đáng phanh thay ngàn mành kia.”

Mưu Thích La Đa gần như điên cuồng, ở trong lều lớn chạy qua chạy lại, chùi bởi điên loạn, trường đao vung loạn xạ, lều lớn làm bằng da trâu bị hắn chém đến rách bươm, hắn vừa mới nhận được tin tức, bộ tộc của hắn trên đường đến Hồi Hột bị quân Đường phát hiện, toàn quân thị vệ bị diệt, của cải và nữ nhân của hắn toàn bộ đều bị quân Đường cướp đi.

Nữ nhân mất đi hắn có thể tìm người khác, nhưng vàng mà hắn tích góp từng tí một trong mười tám năm trời cũng mất đi rồi, điều này khiến cho hắn giận đến thấu tim, mất đi Lý trí.

“Truyền mệnh lệnh của ta, toàn quân lên ngựa, đi giết chết quân Đường, đi giết chết tất cả quân Đường!”

Mưu Thích La Đa khua đao xông ra ngoài lều, nhưng dưới chân lại vấp phải tấm thảm, té ầm một cái lăn xuống đất, mười mấy thuộc hạ bên cạnh cuối cùng cũng tìm được cơ hội, đồng loạt xông lên, đè chặt Mưu Thích La Đa lại, cướp lấy ngọn đao trong tay hắn.

“Đại vương tử, ngài bình tĩnh một chút.”

“Buông ta ra!

Ta phải giết chết bọn họ.”

Mưu Thích La Đa nói ra mơ hồ, không rõ ràng.

Tấm rèm căn lều vén lên, Cát La Lộc đại tù trưởng Mưu Thích Hắc Sơn từ bên ngoài nhanh bước đi vào, hắn cũng đã nhận được tin tức, đang muốn đến trấn an đứa con, nhưng thấy hắn giống như kẻ điên tóc tai bù xù, nước mũi đầy mặt, không khỏi nhướng mày, trách mắng: “Bộ dạng này của mày còn giống một vị phó soái sao?

Mặt của ta cũng bị ngươi bôi nhọ cả rồi.”

Mưu Thích La Đa hai mắt đỏ bừng, thở hổn ha hổn hển, một câu cũng nói không nên lời, lúc này, tù trưởng A Sử Na của bộ tộc Bạt Dã cổ của Hồi Hột cũng nghe tiếng mà chạy qua đó.

“Đây. ., đây là có chuyện gì thế?”

A Sử Na ngẩn cả người.

Mưu Thích Hắc Sơn thở dài nói: “Vợ và con gái của con trai ta bị quân Đường bắt đi, không biết sống chết ra sao.”

A Sử Na bị chấn động, lắp bắp nói: “Làm sao. . có thể được, quân Đường làm sao có thể đến Kim Sơn được, không có lộn chứ!”

Vợ và con gái của Mưu Thích La Đa là muốn đưa đến bộ lạc của hắn để bảo hộ, hắn đã sắp xếp người đợi ở đầu bên kia Kim Sơn chuẩn bị đón rước, làm sao lại bị quân Đường bắt được, trong lòng hắn có chút hụt hẫng, vốn tưởng rằng có thể để làm con tin của mình, lại đột nhiên không cánh mà bay.

“Không phải quân Đường chủ lực, chỉ là tiên phong của hắn thôi.”

Trong lòng Mưu Thích Hắc Sơn rất bắn loạn, hắn lại nói với mấy tên thị vệ: “Hãy đem đại vương tử trở về lều trước, xem chừng nó.”

Nói xong, hắn xoay người rời khỏi lều lớn.

A Sử Na vội vàng đuổi theo: “Hắc Sơn tù trưởng, ta có việc muốn thương lượng với ngài.”

“Ta mệt lắm rồi, ngày mai hẳn nói sau!”

Mưu Thích Hắc Sơn với tâm trạng lo lắng vô cùng mà về tới lều lớn, mấy ngày nay quân Đường thả lỏng sức ép, cho hắn thời gian để suy nghĩ, hắn bắt đầu ý thức được mình đã nhất thời hồ đồ, phạm phải sai lầm lớn, hắn không nên đồng ý để quân Hồi Hột vào, mời thần dễ dàng đưa đi thì khó khăn đấy, nếu quân Đường bỗng nhiên đồng ý giảng hòa, thì những người Hồi Hột sẽ thật thà mà thu binh trở về sao?

Mưu Thích Hắc Sơn thẩn thờ nhìn bên ngoài lều mà ngẩn người, vốn tưởng rằng chỉ là một xung đột nhỏ thôi, nhưng thật không ngờ cuối cùng lại diễn biến thành vấn đề lớn liên quan đến sự sinh tồn của Cát La Lộc, vốn tưởng rằng Cát La Lộc chỉ đối mặt với sự uy hiếp của Đại Đường, cuối cùng hắn mới phát hiện, phía sau hắn còn có một con sói dữ đang rình rập.

Mưu Thích Hắc Sơn thở dài một tiếng, ôm lấy đầu, trong lòng hối hận vô cùng, vì hành động nhất thời hồ đồ của mình mà cảm thấy đau khổ xót xa, nên làm sao bây giờ?

Trong đại doanh của quân Đường, đội quân tiên phong của Nam Tề Vân cũng đã quay về, mang về hơn một trăm cỗ xe ngựa chở đầy của cải và gần ngàn người già.

Phụ nữ và trẻ em Cát La Lộc, khi đám con tin được đưa vào đại doanh, đúng lúc quân Đường đang ăn cơm, lập tức gây nên sự náo động, vô số binh lính bưng bát cơm chạy tới vây quanh mà xem.

Các con tin Cát La Lộc cúi đầu, người nào người nấy thấp thỏm không yên, nhất là các cô gái trẻ, khi các quân Đường thì thầm to nhỏ với nhau, trong ánh mắt càng toát ra nỗi sợ hãi.

Lý Khánh An và một đám tướng lĩnh quân Đường nhanh bước đi tới, Nam Tề Vân xoay người xuống ngựa, tiến lên một bước nửa quỳ thi lễ nói: “Thuộc hạ ở đoạn giữa của Kim Sơn bắt được bộ lạc của Cát La Lộc đại vương tử, đã áp giải về doanh trại, việc tra xét chủ lực của tù trưởng người Hồ, thuộc hạ đã sai người tiếp tục truy xét.”

Lý Khánh An nhìn thoáng qua các con tin, gật đầu nói: “Nam tướng quân vất vả rồi, không biết tình hình thương vong của các huynh đệ như thế nào?”

“Hồi bẩm tướng quân, quân Đường không bị thương vong, những kỵ binh Sa Đà bị thương vong hơn phân nửa, bọn họ gặp phải phục kích của người Cát La Lộc.”

Chu Tà Thịnh Nghĩa tiến lên quỳ xuống, xấu hổ nói: “Kẻ hèn chỉ lo tranh công, lại quên là có quân địch mai phục, nên mới dẫn đến thương vong nặng nề như thế, đặc biệt đến thỉnh tội.”

Chu Tà Thịnh Nghĩa này tuy rằng về sau sẽ gia nhập quân Bắc Đình, nhưng hiện tại hắn vẫn thuộc dạng viện quân, Lý Khánh An thật khó mà nói năng gì, liền vội vàng đỡ hắn dậy, an ủi nói: “Thịnh Nghĩa tướng quân đừng tự trách mình nữa, thắng bại là chuyện thường của kẻ cầm quân, lần sau cẩn thận là được, mời hãy đi về chữa thương trước, việc chia chiến lợi phẩm ta tự sẽ sắp xếp.”

“Đa tạ sứ quân!”

Chu Tà Thịnh Nghĩa dẫn dắt thuộc hạ quay về phần doanh trại của Sa Đà, trong đại doanh bận rộn hãn lên, nam nữ con tin chia ra đưa tới phía sau doanh trại giam giữ, các loại của cải thì giao cho hành quân tư mã kiểm kê và nhập kho, lúc này, nam Tề Vân thấy chung quanh không có người, liền nói khẽ với Lý Khánh An: “Tướng quân, ngoài ra thuộc hạ còn thu được một số vàng, ước chừng ba vạn lượng.”

Do triều đình trợ cấp cho các tướng sĩ đã tử trận thật sự quá ít ỏi, đem nghĩa vụ trợ cấp về sau đấy cho địa phương, nhưng tài lực ở địa phương thì có hạn, lại thêm vào quan văn không quá coi trọng việc này, thường xem nó như một loại gánh nặng, qua không được một hai năm, thì loại trợ cấp này sẽ chỉ còn lại trên danh nghĩa mà thôi, còn thật chất đã không tồn tại.

Bởi vậy, để có một trách nhiệm đối với tướng sĩ đã tử trận tại chiến dịch Xích Lĩnh, Lý Khánh An liền quyết định dùng quan niệm của đời sau thành lập một quỹ trợ cấp cho các tướng sĩ đã tử trận, không chỉ có tướng sĩ tử trận tại Xích Lĩnh, phàm là thủ hạ của hắn tử trận, cha mẹ, vợ con họ đều được trợ cấp tiền và lương thực lâu dài, ý tưởng này của hắn được các tướng lĩnh đồng loạt ủng hộ, trước mắt tiền và lương thực cho trợ cấp chủ yếu chính là dựa vào chiến tranh mà đoạt lấy.

Lý Khánh An mừng rỡ, khen: “Làm không tồi!”

Nam Tề Vân vội vàng đi thu thập vàng, đúng lúc này, một viên quan quân trực tại cửa lớn chạy tới, khom người bẩm báo: “Tướng quân, có một đội người Hồi Hột đang ở ngoài lều cầu kiến, nói là đặc sứ của Hồi Hột Khả Hãn.”

Việc sứ giả Hồi Hột đến đây nằm trong dự đoán của Lý Khánh An, nhưng không nghĩ rằng bọn họ lại tới nhanh như vậy, liền mỉm cười nói: “Xem ra bọn họ thực sốt ruột, hãy mời sứ giả đến lều lớn gặp nhau.”

Hắn xoay người quay về lều lớn.

Chương 177: Đặc Sứ Của Hồi Hột(2)

Lúc Bắc Đình phát động chiến tranh với Cát La Lộc, Cát Lặc Khả Hãn của Hồi Hột vừa lúc đang ở hành cung Đô Bá, nơi này cách Kim Sơn không xa, hắn nhận được tin tức từ tù trưởng A Sử Na của bộ tộc Bạt Dã Cô đưa tới, một mặt hắn phê chuẩn cho bộ tộc Bạt Dã Cổ chi viện cho Cát La Lộc, một mặt khác, hắn lại lập tức phái đặc sứ đến Bắc Đình điều đình.

Đặc sứ Hồi Hột tên là Bùi La Đạt Can, là một người đàn ông trung niên trên dưới bốn mươi tuổi, dáng người không cao, dáng vẻ rất thông minh tháo vát, hắn được binh sĩ quân Đường dẫn vào lều lớn, mười mấy viên quan lớn quân Đường đang đợi hắn ở đó.

Bùi La Đạt Can tiến lên thi lễ với Lý Khánh An ngồi ở giữa, cung kính nói: “Hành cung tổng quản Hồi Hột, bùi La Đạt Can phụng Khả Hãn chi mệnh đi sứ Bắc Đình, tham kiến Bắc Đình tiết độ Lý phó sứ.”

Lý Khánh An khoát tay chặn lại cười nói: “Đặc sứ mời ngồi!”

Bùi La Đạt Can ngồi xuống, một viên binh sĩ bưng cho hắn một ly trà, Lý Khánh An vừa cười vừa hỏi: “Hồi Hột Khả Hãn ở hành cung sao?”

“Vâng.

Khả Hãn chúng tôi thị sát Đô Bá, nghe nói quân Đường và Cát La Lộc phát sinh xung đột, có ý phái bỉ nhân đến điều đình.”

“Ý của Khả Hãn các ngươi hy vọng chúng tôi không dụng binh với Cát La Lộc nữa, có phải như thế không?”

Lý Khánh An nhìn xéo qua Bùi La Đạt Can, trong ánh mắt mang theo một tia trêu chọc, Bùi La Đạt Can có vẻ mặt tự nhiên, hắn nhìn các quan viên xung quanh, có một chút khó xử nói: “Có mấy câu nói, bỉ nhân muốn nói riêng với Lý sứ quân, không biết là có tiện không?”

Lý Khánh An cười xòa, nháy mắt ra hiệu với những người khác, mọi người đều đứng dậy rời lều, chỉ để lại giám quân Vương Đình Phương.

“Vị Vương trung sử này là giám quân mà hoàng đế bệ hạ phái tới trú đóng tại Bắc Đình, có chuyện gì cũng không cần lãng tránh hắn.”

Bùi La Đạt Can hướng Vương Đình Phương vừa cười vừa gật gật đầu, lúc này mới nói khẽ với Lý Khánh An: “Điều đình chỉ là lời nói khách sáo, bỉ nhân phụng mệnh của Khả Hãn, là có đại sự muốn cùng Lý sứ quân thương nghị.”

Lư Khánh An và Vương Đình Phương nhìn nhau, Lý Khánh An nói: “Có chuyện gì muốn thương nghị với ta?”

“Vê chuyện đi hay ở của Cát La Lộc.”

Bùi La Đạt Can thở dài nói: “Cát La Lộc ở núi Ô Đức Kiện đã trở thành bộ tộc của Hồi Hột, nhưng Cát La Lộc ở Kim Sơn lại trước sau không chịu thần phục Hồi Hột, đương nhiên, chúng nó đã thần phục Đại Đường, ta nói lời này có chút vô lễ, nhưng thu phục Cát La Lộc ở Kim Sơn quả thật là một đại sự của Hồi Hột ta, nếu Bắc Đình đồng ý cùng Hồi Hột đánh Cát La Lộc ở Kim Sơn, để báo đáp lại, Khả Hãn chúng tôi đáp ửng phần đất phía nam Đa Thản Lành của Cát La Lộc sẽ thuộc về sở hữu của Đại Đường, không biết tướng quân nghĩ thế nào?”

Sau một lúc lâu, Lý Khánh An ha hả cười lớn, cười đến nỗi Bùi La Đạt Can đỏ mặt tía tai, trên mặt có vẻ giận nói: “Lý Sứ quân cho rằng việc này buồn cười lắm sao?”

“Không phải!

Không phải!”

Lý Khánh An dừng cười, thở dài nói: “Ta chỉ cười người Cát La Lộc ngu không ai bằng, lại muốn cùng với Hồi Hột liên kết đối kháng quân Đường, không biết rằng mình đã dẫn sói vào nhà.”

Bùi La Đạt Can ngại ngùng nói: “Khả Hãn chúng tôi không phải muốn đối kháng với Đại Đường, mà là bởi vì mười một bộ tộc của Hồi Hột đều tự tách ra riêng lẻ, bộ tộc Bạt Dã cổ sát nhập vào Hồi Hột hơi muộn, rất nhiều hành động của chúng nó không chịu sự khống chế của Khả Hãn, lúc Khả Hãn nhận được tin tức, thì chúng nó đã phái binh xuống phía nam rồi, chỉ cần Lý Sứ quân đồng ý phương án của Khả Hãn, bộ tộc Bạt Dã Cô lập tức sẽ trở thành tiên phong tấn công Cát La Lộc.”

Lý Khánh An cười xòa nói: “Nếu là bản nhân ta, có thể mở mang bờ cõi cho hoàng đế Đại Đường, ta tức nhiên là rất sẵn lòng, nhưng ta không có quyền lực quyết định việc này, Cát La Lộc dù sao cũng thần phục Đại Đường, tấn công Cát La Lộc phải được ý chỉ của hoàng đế bệ hạ, nói cách khác là, ta phải bẩm báo hoàng đế Đại Đường rồi mới có thể trả lời được.”

Vương Đình Phương bên cạnh cũng cười nói: “Lý sứ quân nói rất đúng, việc này nhất định phải được hoàng đế bệ hạ đồng ý.”

Bùi La Đạt Can trầm ngâm một chút nói: “Thế không biết cần thời gian bao lâu?”

“Một tháng rưỡi ấy!

Dùng 800 dặm cấp báo.”

“Thôi được, ta quay về hành cung hồi bẩm Khả Hãn trước, một tháng rưỡi sau ta lại đến nghe tin tức.”

Bùi La Đạt Can không có nghỉ ngơi, liền trực tiếp cáo từ chạy về Hồi Hột, Lý Khánh An đứng ở trước bản đồ, nhìn thật lâu vào lãnh thổ Hồi Hột, từ khi nghe nói Hồi Hột xuất binh, hắn liền ý thức được, mục đích chính của Hồi Hột chưa chắc là tới viện trợ Cát La Lộc, bọn họ rất có thể là sắm vai nhân vật ngư ông. (ngư ông đắc lợi)

Hoài Nhân Khả Hãn đã qua đời vào năm Thiên Bảo thứ sáu, hiện tại là con trai Ma Duyên Xuyết kế vị, được xưng là Cát Lặc Khả Hãn, Ma Duyên Xuyết nhanh nhẹn dũng mãnh nhưng kiêu ngạo khó phục tùng, tuy rằng vẫn sai sứ thần triều cần Đại Đường, nhưng đã không còn mang nỗi cảm kích Đại Đường như cha hắn nữa, cùng với việc ngày càng lớn mạnh của quốc lực Hồi Hột, Ma Duyên Xuyết cũng ngày một bành trướng dã tâm của mình.

“Lý Sứ quân, ngài thật sự muốn hợp tác với dân tộc Hồi Hột, tiêu diệt Cát La Lộc sao?”

Vương Đình Phương tuổi tác không lớn, hắn sở dĩ có thể đến An Tây giám quân, hoàn toàn là bởi vì hắn là tâm phúc của Cao Lực Sĩ, trên thực tế hắn chỉ là một tên hoạn quan, không học hành gì nhiều, kiến thức nông cạn, hắn không thể Lý giải nổi đại cục của Bắc Đình, hắn chỉ là quan tâm Lý Khánh An có tự mình quyết định, đạt được hiệp nghị với Hồi Hội.

Lý Khánh An lắc đầu: “Việc này ta sẽ không đồng ý, cũng không cần thiết phải xin ý chỉ của Thánh Thượng làm gì.”

Vương Đình Phương ngạc nhiên: “Vì sao?

Chúng ta không phải đến tấn công Cát La Lộc sao?”

Lý Khánh An gõ gõ vào Cát La Lộc trên bản đồ, cười nhạt nói: “Cát La Lộc là một con chó giử cửa không nghe lời, tuy có lúc nó sẽ đến trộm đồ của chủ, nhưng chỉ cần đánh khẽ một chút, dạy cho một bài học nhớ đời là được, nếu thật sự giết nó đi, thì người Hồi Hột sẽ không còn trở ngại gì, có thể tiến quân thẳng vào Bắc Đình rồi.”

Nói xong, hắn lập tức lệnh nói: “Nổi trống!

Trung quân điểm tướng.”

Sau khi Bạt Trát Duệ nghỉ ngơi được năm ngày, quân Đường lại một lần nữa xuất phát, lúc này bọn họ không còn do dự gì nữa, đại quân cắm thẳng vào chỗ trọng tâm của Cát La Lộc: Huyền Trì.

Trải qua vài ngày hành quân, đại quân băng qua Đa Thản Lĩnh, cách Huyền Trì đã không đầy ba trăm dặm.

Sáng hôm nay, thám báo quân Đường đã nghe ngóng được tin tức, ở phương hướng đông bắc ngoài năm mươi dặm phát hiện chủ lực người Cát La Lộc, đang hướng về phía này tức tốc lao tới.

Ở một vùng Huyền Trì tụ tập một lượng lớn những người già yếu, phụ nữ và trẻ em của người Cát La Lộc, nếu quân Đường chiếm lĩnh Huyền Trì, sẽ tạo ra một sự uy hiếp nghiêm trọng đối với sự sinh tồn của người Cát La Lộc, người Cát La Lộc đã không thể chờ thời cơ mà hành động nữa, chỉ có thể ngăn cản quân Đường bắc tiến bằng một trận chiến giáp lá cà.

Quân Đường ngừng việc tiến lên, bắt đầu việc bố trí khẩn cấp, hậu cần quân nhu áp tải ở phía sau, chung với đài chỉ huy, bảo vệ bởi hậu quân tạo nên từ ba nghìn trường thương bộ binh dàn thành trận vuông, còn ba nghìn cung nỏ thủ thì án ở tuyến trước, ở phía sau cung nỏ thủ chính là kỵ binh chủ lực, do bảy nghìn kỵ binh hợp thành, ngoài ra, ba nghìn quân tinh nhuệ Sa Đà thì bố trí ở hai bên cung nỏ thù, bọn họ sẽ nghênh đón làn xung kích đầu tiên sau trận chiến cung nỏ của người Cát La Lộc.

Số lượng binh lực của quân Đường thật sự yếu thế, tổng cộng một vạn sáu nghìn người, nhưng liên quân Cát La Lộc và Hồi Hột lại có ba vạn người, nhưng về mặt chất lượng, cho dù là huấn luyện hay là trang bị vũ khí, quân Đường đều vượt xa người Cát La Lộc và người Hồi Hột.

Đây là một trận dùng chất lượng đánh số lượng, cũng là trận chiến tranh đoạt mức cược trước bàn đàm phán, quân Đường có thể khai thông con đường nối thẳng đến Di Bá Hải hay không, Cát La Lộc có thể khôi phục sự độc lập trước chiến tranh hay không, thế lực của Hồi Hột có thể thuận lợi vượt qua Kim Sơn hay không, là chiến hay là hòa, cũng như sự tái cấu trúc cục diện chính trị khu vực Cát La Lộc, sau trận chiến này đều sẽ được phân giải tỏ tường.

Vào giữa trưa, liên quân Cát Hồi cách quân Đường đã không đầy mười dặm, họ cũng giảm tốc độ lại, điều chỉnh binh lực, bảo toàn sức lực, một trận đại chiến Đường Hồ đầu tiên từ sau khi Lý Khánh An bước chân vào Bắc Đình đã từ từ được mở màn.

Chương 178: Đánh Hồ từ xa

Phong sa đầy trời, gió tháng năm trên thảo nguyên rất mạnh, cuồn cuộn cuốn theo bụi trần miền nam đến, đang ào ạt đánh vào mặt và thân người, lực cản của gió và đá, cộng thêm sự do dự trong nội tâm khiến người Các La Lộc hành quân vô cùng chậm rãi.

Mưu Thích Hắc Sơn tâm sự trùng trùng, trận chiến này, lão không muốn đánh chút nào, nhưng lại không thể không đánh, quân Đường đã quả quyết tiến quân, khiến lão không còn cơ hội lựa chọn, hơn nữa quân Đường số lượng ít, điều này cũng khiến lòng hắn nhen nhúm một tia hy vọng, nếu quân Đường bị đánh bại, may ra lão còn có thứ để đàm phán cùng quân Đường.

Lúc này, từ xa xa có con chiến mã đang phóng vội đến, trên thân ngựa là Xích hầu quân đường thân thủ nhanh nhẹn.

Vài tên kỵ binh đã dừng lại ngoài một dặm “chỉ có một người trong số đó thúc ngựa băng băng trên thảo nguyên, mãi khi chỉ còn cách quân Hồi Hột hai trăm bước, hắn lại đổi hướng đi theo hướng ngang, hắn đặt tiền kéo cung phóng cây tiền có mang theo thư đến đại doanh quân Hồi Hột xa xa, và hô to: “Sứ quân nhà ta có thư cho Tướng quân A Sử Na.”

Nói xong, hắn lại thúc ngựa về tụ hợp cùng mọi người, để cùng quay ngựa trở về phía nam.

Một tên quân Hồi Hột chạy để nhặt thư lên, trên thư ghi rất rõ: “A Sử Na Tướng quân thân khởi.”

Binh sĩ Hồi Hột vội mang thư trình lên cho A Sử Na, khi A Sử Na nghi hoặc mở thư ra không khỏi giật mình, thư này là do chủ tướng quân Đường Lý Khánh An đích thân viết, có nội dung như sau: “Nửa tháng trước, hành cung tổng quản Bùi La Đạt Thiên phụng mệnh khả hãn Hồi Hột xuất sứ đại doanh ta, và cùng ta thương thảo việc Các La Lộc này, ta đã nhận lời, vì sao Hồi Khất lại bội nghĩa bội tín, cùng Các La Lộc liên hợp lại đối phó Đại Đường ta?

Nếu phe quý quốc vẫn nghĩ đến đại cục, có thể quay lại tấn công Hồi Hột trên chiến trường, để cùng thực hiện tâm nguyện thống nhất Đột Khuyết của Hồi Hột.

Việc hệ trọng, mong tướng quân suy xét cẩn trọng, ta nguyện rút binh mười dặm, để tỏ thành ý.”

A Sử Na trong lòng bỗng thấy rối như tơ vò, Bùi La Đạt Thiên đi Đại Đường hắn có biết, nhưng có đi đến thỏa hiệp nào không thì hắn nào hay, nếu thật sự như quân Đường đã trình bày, vậy hắn không phải đã hại đại sự vì hợp tác cùng Các La Lộc ư?

Nhưng nếu không có thỏa hiệp, vậy quân Đường hà cớ phải thư từ chính thức đến hỏi, điều này khiến hắn nghi hoặc vô cùng.

“Do trưởng, người Các La Lộc đã đến.”

Một thủ hạ cao giọng nói, chỉ thấy hơn trăm kỵ binh hộ vệ cùng Mưu Thích Hắc Sơn đang thần tốc phóng về hướng này.

A Sử Na lại kinh hoảng, vội giấu thư đi.

Hắc Sơn mặc trầm như nước tĩnh mùa thu, lão đi thẳng đến trước mặt hắn hỏi: “A Sử Na tướng quân, ta nghe nói quân Đường vừa đưa thư đến cho người, trong thư đã nói gì?”

“Chết thật!”

Trong đầu A Sử Na bỗng chốc lóe lên một ý nghĩ.

“Hắn đã trúng kế.”

Hắn vội giải thích: “Không có gì, quân Đường chỉ là nói bừa!”

“Thế ư?”

Hắc Sơn liếc nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Vậy có thể cho ta xem thư được không?”

Không giao thư ra tình hình sẽ càng tồi tệ.

A Sử Na bất đắc dĩ, chỉ đành rút thư ra giao cho Hắc Sơn, hắn lặp đi lặp lại giải thích mãi: “Đây là kế ly gián quan hệ hai quân ta của quân Đường, vạn vạn không thể tin tưởng.”

“Bùi La Đạt Thiên đã từng ghé Đại Đường ư?”

“Điều này. . .

Ta không rõ lắm, quân Đường quỷ quyệt đã không phải việc của ngày một ngày hai.”

Trong lòng Hắc Sơn đã hiểu, nếu Bùi La Đạt Thiên chưa từng đi đến Đại Đường, thì Lý Khánh An làm sao có thể biết được Khả Hãn của Hồi Hột ở Hành cung?

Hay cho nước Hồi Hột này, chi viện chỉ là giả, mưu hại Các La Lộc mới là thật, trong lòng hắn đại nộ, nhưng bề mặt vẫn không đổi: “Đây quả thật là kế khiến khích của quân Đường, chúng ta không thể trúng kế.”

Lão vừa nói xong, một thám tử phóng vội đến bẩm báo: “Khởi bẩm đại Do trưởng, quân Đường đã rút quân về phía nam.”

Mưu Thích Hắc Sơn nghe mà trong lòng không khỏi phẫn nộ, lão hừ mạnh một tiếng nói: “A Sử Na Tướng quân, người giải thích thế nào?”

A Sử Na mồ hôi nhuễ nhại, vội vã nói: “Đây là mưu kế của quân Đường, để hai quân ta bất hòa, Hắc Sơn Do trưởng tuyệt không thể tin.”

Mưu Thích Hắc Sơn cười lạnh nói: “Là thật là giả, lúc tác chiến ắt biết!”

Nói xong, lão liền quay đầu ngựa phóng về hướng doanh trại mình.

Dõi theo bóng lưng lão, A Sử Na không khỏi cắn răng nói: “Ngươi nếu không tin, thì đừng trách lão tử hợp tác quách với quân Đường cho rồi.”

Trong lúc quân địch chỉ còn lại sáu dặm đất, Lý Khánh An lại hạ lệnh rút về sau mười dặm.

Dù là rủi ro rất lớn, nhưng nếu so với lợi ích sẽ có được, thì nó lại đáng là bao.

Quân Đường từ từ rút về sau, nhưng chỉ mới được hai dặm, tiếng chung cảnh báo trên tháp chỉ huy đã được báo, biểu thị quân địch đang ở cách quân Đường đã ngoài năm dậm, Lý Khánh An lập tức dừng việc rút lui lại, các quân chuẩn bị chiến đấu.

Cung nỏ thủ đã đến trấn thủ, một trăm xe nỏ được ì ạch kéo ra.

Xe nỏ sẽ dùng sức kéo của hai con bò kéo trục nỏ, trên nỏ sẽ có rãnh đặt hai mươi cây tiễn, một lần bắn hai mươi cây, uy lực khôn lường, các kỵ binh giơ cao trường mâu, tiếng vó ngựa lóc cóc qua lại tại chỗ do bị giữ chân, ba ngàn người Sa Đà hoành đao đã rút, bọn chúng cũng khoát lên mình trang bị thống như được phát bởi quân Đường, như mũ bảo hộ, giáp da, hoành đao nên lại càng có vẻ sát khí đằng đằng hơn.

Các chiến xa nặng đã vây thành một vòng tròn, bộ binh trong vòng đang có sự biến đổi, hai người bộ binh cầm thương ở ngoài, tổ thành thế trận vuông, một tay cầm thương, một tay cầm khiên chống đỡ.

Ở giữa thế trận vuông đó, là một ngàn bộ binh lâm thời hoán đổi thành cung tiễn thủ, vây lại thành ba vòng giữa vùng tâm giữa, dưới sự yểm trợ của chiến xa và binh cầm thương, hình thành dàn tấn công bằng tiễn, đây là sự kết hợp đánh gần xa của binh cần thương và cung binh.

Lý Khánh An và ba trăm thân binh cũng ở tâm hình tròn, giữa vòng tròn đó, còn có sự xuất hiện của máy ném, thân binh đem ra hai chiếc rương đựng bằng da màu đen.

Đây chính là vũ khí ác chủ bài - hỏa dược của phía hắn, nhưng Khánh An trong trận chiến này lại không muốn sử dụng lắm, hắn muốn tận mắt nhìn thử thực lực của quân Bắc Đình.

Lúc này, hắn đã nhìn thấy, chân trời thảo nguyên đã xuất hiện một dãy đen.

Liên quân Hồi Các cuối cùng cũng đã đến.

Khánh An không khỏi cười giễu.

Hắn cũng rất kỳ vọng xem lá thư của mình sẽ mang lại hiệu quả gì!

“Đánh trống!”

Chiếc trống da khổng lồ “Đùng!

Đùng!” dội sóng, đây là hồi trống phấn khích quân tâm trước trận chiến, để đề cao sĩ khí, Lý Khánh An thúc ngựa đi ra, cứ đao hô to: “Các chiến binh Bắc Đình, thời khắc lập công kiến nghiệp của chúng ta đây rồi, hãy để chúng ta dùng thương đao chứng minh, Đại Đường mới là chủ nhân của Bắc Đình, giết một người Hồ, thường một mẫu ruộng, tiền mười quan.”

Giọng nói cao rít của hắn vang dội theo gió, bay đến tay từng vị binh sĩ, quân Đường sĩ khí đại tăng, ham muốn giết giặt hừng hục trỗi dậy trong thâm tâm mỗi người.

Các La Lộc và kỵ binh Hồi Hột ở ngoài ba dặm cũng đang tăng tốc, tiếng vó ngựa gõ lên mặt đất liên tục như sấm rầm, tiếng hò, tiếng hô của ba ngàn kỵ binh đang phủ đất phủ trời ập đến.

Chúng vẫn không có trận hình, Hồi Hột vẫn ở hướng đông, Các La Lộc vẫn hướng tây, kinh vĩ phân minh.

Ngoài năm trăm bước, xe nỏ của quân Đường đã phát uy trước, một trăm xe nỏ cùng phát tiễn, hai ngàn cây tiền vèo vèo bay đến trận doanh của Các La Lộc, uy lực cực lớn, những tên Các La Lộc đứng đầu lập tức người ngã, ngựa lật, tiếng rên thảm thiết vang lên tứ phía.

Trường tiền xuyên qua cơ thể của kỵ binh, tiếng chiến mã rít lên ngã gục, máu thịt be bét, tiếng thảm liên miên.

Xe nỏ phát tiễn ba lượt, thành viên của phía Các La Lộc cũng giảm hơn hai ngàn người, nhuệ khí cũng bị mài đi không ít, thế trận tấn công cũng không bằng lúc đầu, lúc này quân liên minh cũng đã đi đến vị trí ngoài hai trăm bước, chúng hưng phấn reo lên, bộ mặt kinh tởm hung hãn của chúng cũng hiện lên thấy rõ.

Xe nỏ lại tiếp tục lùi về sau, binh nỏ đi lên phía trước, ba ngàn đôi tay cùng giơ ngang nỏ, từng cây tiễn lạnh tanh đương nhắm thẳng vào quân địch đang ồ ạt kéo đến, như thể có thể xuất tiễn bất cứ lúc nào.

Lý Khánh An tập trung nhìn Hồ binh ào ạt tràn vào tựa sóng trào, sắc mặt hắn vẫn bình lặng như thường, nhưng ánh mắt lại thấp thoáng một chút đắc ý khó phát hiện, hắn nhìn thấy cả người Cát La Lộc và Hồi Hột đều không toàn quân xuất kích, tám người Các La Lộc quân ở hướng tây bắc đều án binh bất động, còn người Hồi Hột ở đông bắc đều không ai tiến công, bọn họ chỉ đặt một nửa binh lực vào.

Với phong cách động chút là dùng toàn quân trấn áp của người Đột Khuyết, khác với chiến thuật kiến đông chết voi của kỵ binh chúng.

Khánh An biết, đây không phải bọn họ vừa phát minh ra chiến thuật gì mới, chẳng qua là lá thư kia của mình đã có tác dụng, người Các La Lộc và Hồi Hột đều không tin tưởng vào đối phương, nói chính xác không phải lá thư hắn có tác dụng, chỉ là dã tâm của người Hồi Hột đã bị bại lộ.

“Đánh trống, quân nỏ bắn!”

Hắn vừa hạ lệnh, trống vàng lại vang lên, tiếng trống mới dữ dội làm sao, đang không ngừng thôi thúc quân Đường phát tiễn, ba ngàng binh nỏ đang xếp thành chín hàn, mỗi lần ba hàng cùng bắn một lúc.

“Vèo!” một tiếng, hàng ngàn cây tiễn là vượt qua tất cả, cắt ngang giữa thành dệt thành tấm lưới bằng tiễn đang thần tốc bay về phía dân Các La Lộc và người Hồi Hột, bỗng chốc, làn mưa tiễn hóa thành các chấm đen nhỏ, bay thẳng vào đội kỵ binh của người Cát La Lộc và Hồi Hột.

Chương 178: Đánh Hồ Từ Xa(2)

Như mưa bão đánh lá khô, chỉ một chốc kỵ binh người Hồ đã bị bắn tỉa hết một nửa, kẻ trúng tiễn ngay giữa đầu rơi ầm xuống ngựa, người kêu thảm vì trúng tiễn hỗn loạn cả lên.

Đại bộ phận người Các La Lộc đều mặc giáp da thô sơ làm bằng da bò” không có mũ bảo hộ, đôn bài đỡ đòn cũng chỉ được chế tạo bằng gỗ, trang bị như thế căn bản không đỡ nổi cung nỏ mạnh mẽ của quân Đường, điều duy nhất mà còn có lợi thế có lẽ là kỵ thuật siêu phàm, giúp họ né trái tránh phải một cách lanh lẹ thoát khỏi tiễn của quân Đường, nhưng mặt khác, do đội ngũ họ quá đông, không gian né tránh có hạn, có tránh được người thì cũng không tránh được ngựa, cơ hồ một nửa người đều bị chấn thương khi chiến mã ngã gục.

Mưa tiễn của quân Đường cứ nối tiếp nhau, ba ngàn nỏ quân phối hợp lưu loát, chỉ trong một trăm năm mươi bước ngắn ngủi, quân Đường đã phóng ra sáu lượt tiễn, một vạn tám ngàn cây.

Cung nỏ từ trước đến giờ vẫn là vũ khí lợi hại người Hán dùng để đối phó với dân tộc du mục.

Dưới một vạn tám ngàn cây tiễn, liên quân Các Hồi đã tổn thất gần nửa.

Khắp nơi la liệt nào thi thể cả người lẫn ngựa, chiến mã phóng loạn xạ, người chưa chết cũng bị giẫm chết.

Khi bọn họ xông đến bước thứ năm mươi, chỉ còn lại khoảng tám ngàn người.

Tiếng trống lại lần nữa vang lên, người Sa Đà mai phục ở một bên giờ đã phóng ra như dã thú, bọn họ có sự vô lại dã man của dân du mục, cũng có trang bị tiên tiến của quân Đường, khiến chúng như hổ mọc thêm cánh, lại thêm họ mai phục đã lâu, giờ được phép xông ra, khí thế lại càng không ai đỡ nổi.

“Đùng” Một tiếng nổ to, hai dòng người đụng nhau, đầu rơi máu đổ, máu thịt tung tóe, tay rơi chân gãy nơi nơi có thể thấy, tiếng chém giết thảm khốc bắt đầu.

Quân Đường không ngừng biến đổi tiếng trống chỉ huy và lệnh kỳ, lệnh kỳ màu đen được thay vào, binh nỏ nhanh chóng rút lui về sau bộ binh, leo vội lên lưng ngựa, trương cung đặt tiền, trong chớp mắt lại biến thành kỵ binh cung nỏ, trong tiếng trống mạnh mẽ, họ ầm ầm phóng ngựa lên, đánh địch quân từ hai bên.

Lý Khánh An lạnh lùng nhìn động tĩnh của hai chi quân Hồ lùi về sau, hắn thấy hậu viện quân của Các La Lộc tạm thời không có ý xuất kích, liền lập tức hạ lệnh: “Chủ lực kỵ binh xuất phát!”

Lệnh cờ màu đỏ nổi lên, tiếng trống đùng đùng vang lên, thống lĩnh kỵ binh Lệ Phi Nguyên Lễ hét to: “Giết!”

Bảy ngàn quân Đường như nước sông vỡ bờ, cuồn cuộn cuốn trôi tất thảy, bọn chúng múa trường mâu, hoành đao lấp lánh đầy sinh khí, như một quả đấm thép đánh mạnh vào sĩ khí đã xuống đến dần của kỵ binh Hồ, trong chốc át đã đánh cho quân kỵ binh Các La Lộc và Hồi Hột tan tác.

Trang bị tinh nhuệ của quân Đường và việc được tập huấn kỹ càng đã được phát huy đến cực điểm, bảy ngàn kỵ binh cứ năm trăm người làm một doanh, trăm người làm một lữ, năm mươi người làm một đội, người người làm thành một nhóm cùng nhau hợp tác tác chiến, tương hỗ phối hợp.

Khi một người dùng hoành đao đối phó với một kẻ địch dùng vũ khí cự ly ngắn, lập tức sẽ có người cầm trường mâu ở hai bên trái phải đánh vào, đâm chết kẻ địch, và cứ thế lại thay một mục tiêu tiếp theo.

So với quân Đường, quân Hồ lại mạnh ai nấy đánh, rời rạc không phối hợp, chỉ dựa vào sức lực mà liều với quân Đường, nhưng trước quân Đường mình đồng da sắt, kiểu đánh chỉ dùng sức của chúng đã bị quân Đường hóa giải, tuy quân số hai bên không chênh lệch mấy, nhưng người Các La Lộc phải một chọi nhiều người, lại thêm cung kỵ binh quân Đường ở hai bên tập kích, người Các La Lộc chẳng mấy chốc xác chất như đống, máu chảy thành sông.

“Sứ quân, người có phát hiện không, người Hồi Hột hầu như chả tận tâm mà đánh.”

Phó tướng Hàn Chí bỗng phát hiện ra sơ hở, trong trận chiến tam phương này, Hồi Hột rõ ràng đang bảo tồn thực lực của mình, bọn chúng trốn sau lưng người Các La Lộc, khi quân Đường vây lên, chúng lập tức rút quân, tuyệt không dám liều chết với quân Đường.

Lý Khánh An cũng phát hiện ra, hắn cười nhạt: “Trận chiến này ắt sẽ phải kết thúc khi quân Hồi Hột cho rút.”

Ở đầu kia trận chiến, Mưu Thích La Đa nhảy cẩng lên, hắn nghĩ thế nào cũng không thông, vì sao phụ thân chỉ chịu đặt một nửa quân số vào thôi, vốn dĩ dân số phe hắn chiếm ưu thế, nhưng giờ đây, hai bên quân số tương đương, mà giờ còn bị quân Đường tiêu diệt một nửa, trang bị của chúng còn hơn đứt quân Các La Lộc, như thế làm sao bọn Các La Lộc chiến thắng?

Hắn nôn nóng hét ầm lên: “Phụ thân, toàn quân cùng vào đi!

Nếu không chúng ta chắc chắn sẽ thua!”

Mưu Thích Hắc Sơn trong lòng cũng nôn nao vô cùng, nhưng lão không dám để toàn quân đội đi vào chiến đấu.

Lão chốc chốc lại nhìn về phía A Sử Na, vốn dĩ đã thỏa thuận là cả Các La Lộc và Hồi Hột đều cùng để hết thảy quân vào đánh, nhưng A Sử Na lại chỉ cho có bốn ngàn quân, hắn vẫn giữ lại đường lui, nếu lão kỳ vọng người Hồi Hột thật lòng giúp đỡ mình, đưa toàn bộ quân đội vào tác chiến, thì cả đội quân viện dự bị lão để lại có vào luôn cũng được, nhưng đằng này, người Hồi Hột lại án binh bất động.

Lúc này, một con chiến mã ầm ầm phóng đến, đây là binh sĩ thỉnh chiến Hồi Hột quay về, Mưu Thích Hắc Sơn vội hỏi tình hình: “Sao rồi, Hồi Hột có chịu đồng thời xuất binh cùng ta?”

“Tù trưởng.

A Sử Na nói bọn họ đã dùng hết sức, nếu chiến cuộc bất lợi, bọn họ sẽ cho rút quân.”

“Cái gì?”

Mưu Thích Hắc Sơn chỉ thấy phía trước tối òm.

Xém chút lão đã ngã xuống ngựa.

Vài tên thân binh vội lên đỡ lấy lão, Hắc Sơn thờ thẫn nhìn về chiến trường phía trước, trong lòng lão hoảng loạn đến cực điểm, nếu lão lại để thêm mười ngàn quân vào, người Hồi Hột liệu có đánh lén từ sau lưng?

Nhưng nếu vẫn tiếp tục không có viện quân, tiền quân chắc chắn sẽ bị đánh cho tan tác.

Ngay lúc này, trong quân Hồi Hột bỗng vang lên tiếng tù và: “Ưaa. . .”

Tiếng hiện thăng trầm vang vọng trong mưa, trên chiến trường, quân Hồi Hột lập tức quay đầu ngựa rút về phí đông bắc, Các La Lộc còn lại cũng vội vã bỏ chạy, chỉ một chốc, quân Các La Lộc đã tan rã.

Trên chiến trường quân Đường thế như chặt tre, đuổi giết sau lưng, Hắc Sơn nhìn tình hình không ồn lập tức quay đầu ngựa bỏ chạy theo hướng Tây Bắc.

Lúc này, trên tháp chỉ huy vang vọng lại tiếng trống vang, cờ đỏ tiến công chia vào quân Hồi Hột, thống lĩnh kỵ binh Lệ Phi Nguyên Lễ hươ đại đao, nghiêm giọng thét lên đằng sau: “Giết sạch người Hồi Hột!”

Quân Đườngg lại bỏ qua cho người Các La Lộc, tất cả cùng tập trung binh lực giết về hướng người Hồi Hột, người Hồi Hột đại bại, quân Đường đuổi theo đến tận ba mươi dặm, giết cho người Hồ máu chảy thành sông, xác chết la liệt.

A Sử Na liều chết bỏ chạy mới giữ lại mạng sống, cuối cùng hắn dẫn theo binh mã không đến ngàn người rút về phía bắc Kim Sơn.

Quân Đường chỉnh đốn lại quân đội, hai ngày sau lại tiếp tục tiến công về phía Huyền Trì, chiều ngày thứ tư, quân Đường chỉ còn cách Huyền Trì không đến năm mươi dặm.

“Thất Lang, sao ngươi lại thả cho người Các La Lộc chạy?”

Lệ Phi Thủ Du thắc mắc.

Khánh An cười cười hỏi lại: “Trong mắt ngươi, người Cát La Lộc là sói hay là chó?”

Thủ Du cười nói: “Ta trước cứ nghĩ người Các La Lộc lợi hại nhường nào, hôm nay mới biết, bọn họ thua xa người Thổ Phồn, không đáng một đòn, chỉ có thể xem như một con chó quê.”

“Nếu đã như thế, sao chúng ta không giữ con chó này gánh cửa phía bắc cho mình?

Như thế chúng ta sẽ có thể yên tâm mà tây chinh Toái Hiệp.”

Hàn Chí bên cạnh cười nói.

“Phen này người Hồi Hột trộm gà không thành, mà lại để thiệt mắt nắm gạo, người Các La Lộc sẽ không bao giờ tin chúng nữa.”

Khánh An lại cười nói: “Người Các La Lộc không ngốc, đi theo làm đàn em cho Đại Đường còn hơn làm nô lệ cho Hồi Hột, trong lòng họ biến rõ.”

Lúc này, một đội Xích hầu từ xa xa phóng đến, nhìn Lý Khánh An chấp tay thi lễ nói: “Tướng quân, tù trưởng Các La Lộc Mưu Thích Hắc Sơn và hai trăm tên quý tộc đang ở ngoài năm dặm, đang muốn thỉnh tội cùng tướng quân.”

“Phản ứng của chúng nhanh thật.”

Khánh An hừ giọng, quay đầu lại hạ lệnh: “Đại quân đóng doanh tại chỗ!”

Quân Đường bắt đầu lập doanh kéo trại, một khắc sau, một đội nhân mã từ xa xa chạy đến, cả nam cả nữ ai nấy đều để trần thân trên, chính là tù trưởng Mưu Thích Hắc Sơn đang dẫn theo vợ con và trưởng lão đến thỉnh tội.

Tất cả bọn quỳ trước quân Đường, cùng nói: “Man di dã nô xin thỉnh tội cùng thiên triều!”

Lý Khánh An dẫn theo một đám quan viên văn võ từ trong đại doanh đi ra, Hắc Sơn lê vài bước đến ôm sầm lấy chân hắn, van nài: “Nô tài không biết lượng sức, dám động đến quân uy thiên triều, nô tài nguyện ý một chết, cầu mong thiên triều bỏ qua cho Các La Lộc.”

“Tù trưởng không phải thế, nhưng Các La Lộc miệt thị thiên triều, dám động binh đao, nhất định phải trả giá.”

“Bọn ta nguyện cống nạp ba mươi vạn con dê, ba vạn con ngựa, cùng chịu rời khỏi vùng mục trường Kim Sơn.”

Khánh An vẫn lắc đầu nói: “Ngoài những thứ này ra vẫn chưa đủ!”

Hắc Sơn vội nói: “Xin tướng quân mở miệng vàng, chỉ cần bọn ta có thể lấy ra, nhất định sẽ cống lên.”

“Xây năm toàn thành bảo từ Di Bá Hải đến phía nam Đa Đán Lĩnh Bắc Đình, nhưng bọn ta không đủ nhân lực, ta yêu cầu Các La Lộc cho cứ ba mươi ngàn phu đi giúp đỡ bọn ta xây thành.”

Hắc Sơn thầm thở dài, Đại Đường cho tu thành phía nam Đa Đán Lĩnh, vậy chẳng khác nào Các La Lộc không còn cơ hội bành trướng lực lượng về phía bắc, và coi như không bao giờ còn được mơ tưởng về Toái Hiệp.

Nhưng lão còn đâu được quyền lựa chọn, chỉ dám nói: “Các La Lộc tuân mệnh!”

Chương 178 : Đánh Hồ từ xa

Phong sa đầy trời, gió tháng năm trên thảo nguyên rất mạnh, cuồn cuộn cuốn theo bụi trần miền nam đến, đang ào ạt đánh vào mặt và thân người, lực cản của gió và đá, cộng thêm sự do dự trong nội tâm khiến người Các La Lộc hành quân vô cùng chậm rãi.

Mưu Thích Hắc Sơn tâm sự trùng trùng, trận chiến này, lão không muốn đánh chút nào, nhưng lại không thể không đánh, quân Đường đã quả quyết tiến quân, khiến lão không còn cơ hội lựa chọn, hơn nữa quân Đường số lượng ít, điều này cũng khiến lòng hắn nhen nhúm một tia hy vọng, nếu quân Đường bị đánh bại, may ra lão còn có thứ để đàm phán cùng quân Đường.

Lúc này, từ xa xa có con chiến mã đang phóng vội đến, trên thân ngựa là Xích hầu quân đường thân thủ nhanh nhẹn.

Vài tên kỵ binh đã dừng lại ngoài một dặm “chỉ có một người trong số đó thúc ngựa băng băng trên thảo nguyên, mãi khi chỉ còn cách quân Hồi Hột hai trăm bước, hắn lại đổi hướng đi theo hướng ngang, hắn đặt tiền kéo cung phóng cây tiền có mang theo thư đến đại doanh quân Hồi Hột xa xa, và hô to: “Sứ quân nhà ta có thư cho Tướng quân A Sử Na.”

Nói xong, hắn lại thúc ngựa về tụ hợp cùng mọi người, để cùng quay ngựa trở về phía nam.

Một tên quân Hồi Hột chạy để nhặt thư lên, trên thư ghi rất rõ: “A Sử Na Tướng quân thân khởi.”

Binh sĩ Hồi Hột vội mang thư trình lên cho A Sử Na, khi A Sử Na nghi hoặc mở thư ra không khỏi giật mình, thư này là do chủ tướng quân Đường Lý Khánh An đích thân viết, có nội dung như sau: “Nửa tháng trước, hành cung tổng quản Bùi La Đạt Thiên phụng mệnh khả hãn Hồi Hột xuất sứ đại doanh ta, và cùng ta thương thảo việc Các La Lộc này, ta đã nhận lời, vì sao Hồi Khất lại bội nghĩa bội tín, cùng Các La Lộc liên hợp lại đối phó Đại Đường ta?

Nếu phe quý quốc vẫn nghĩ đến đại cục, có thể quay lại tấn công Hồi Hột trên chiến trường, để cùng thực hiện tâm nguyện thống nhất Đột Khuyết của Hồi Hột.

Việc hệ trọng, mong tướng quân suy xét cẩn trọng, ta nguyện rút binh mười dặm, để tỏ thành ý.”

A Sử Na trong lòng bỗng thấy rối như tơ vò, Bùi La Đạt Thiên đi Đại Đường hắn có biết, nhưng có đi đến thỏa hiệp nào không thì hắn nào hay, nếu thật sự như quân Đường đã trình bày, vậy hắn không phải đã hại đại sự vì hợp tác cùng Các La Lộc ư?

Nhưng nếu không có thỏa hiệp, vậy quân Đường hà cớ phải thư từ chính thức đến hỏi, điều này khiến hắn nghi hoặc vô cùng.

“Do trưởng, người Các La Lộc đã đến.”

Một thủ hạ cao giọng nói, chỉ thấy hơn trăm kỵ binh hộ vệ cùng Mưu Thích Hắc Sơn đang thần tốc phóng về hướng này.

A Sử Na lại kinh hoảng, vội giấu thư đi.

Hắc Sơn mặc trầm như nước tĩnh mùa thu, lão đi thẳng đến trước mặt hắn hỏi: “A Sử Na tướng quân, ta nghe nói quân Đường vừa đưa thư đến cho người, trong thư đã nói gì?”

“Chết thật!”

Trong đầu A Sử Na bỗng chốc lóe lên một ý nghĩ.

“Hắn đã trúng kế.”

Hắn vội giải thích: “Không có gì, quân Đường chỉ là nói bừa!”

“Thế ư?”

Hắc Sơn liếc nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Vậy có thể cho ta xem thư được không?”

Không giao thư ra tình hình sẽ càng tồi tệ.

A Sử Na bất đắc dĩ, chỉ đành rút thư ra giao cho Hắc Sơn, hắn lặp đi lặp lại giải thích mãi: “Đây là kế ly gián quan hệ hai quân ta của quân Đường, vạn vạn không thể tin tưởng.”

“Bùi La Đạt Thiên đã từng ghé Đại Đường ư?”

“Điều này. . .

Ta không rõ lắm, quân Đường quỷ quyệt đã không phải việc của ngày một ngày hai.”

Trong lòng Hắc Sơn đã hiểu, nếu Bùi La Đạt Thiên chưa từng đi đến Đại Đường, thì Lý Khánh An làm sao có thể biết được Khả Hãn của Hồi Hột ở Hành cung?

Hay cho nước Hồi Hột này, chi viện chỉ là giả, mưu hại Các La Lộc mới là thật, trong lòng hắn đại nộ, nhưng bề mặt vẫn không đổi: “Đây quả thật là kế khiến khích của quân Đường, chúng ta không thể trúng kế.”

Lão vừa nói xong, một thám tử phóng vội đến bẩm báo: “Khởi bẩm đại Do trưởng, quân Đường đã rút quân về phía nam.”

Mưu Thích Hắc Sơn nghe mà trong lòng không khỏi phẫn nộ, lão hừ mạnh một tiếng nói: “A Sử Na Tướng quân, người giải thích thế nào?”

A Sử Na mồ hôi nhuễ nhại, vội vã nói: “Đây là mưu kế của quân Đường, để hai quân ta bất hòa, Hắc Sơn Do trưởng tuyệt không thể tin.”

Mưu Thích Hắc Sơn cười lạnh nói: “Là thật là giả, lúc tác chiến ắt biết!”

Nói xong, lão liền quay đầu ngựa phóng về hướng doanh trại mình.

Dõi theo bóng lưng lão, A Sử Na không khỏi cắn răng nói: “Ngươi nếu không tin, thì đừng trách lão tử hợp tác quách với quân Đường cho rồi.”

Trong lúc quân địch chỉ còn lại sáu dặm đất, Lý Khánh An lại hạ lệnh rút về sau mười dặm.

Dù là rủi ro rất lớn, nhưng nếu so với lợi ích sẽ có được, thì nó lại đáng là bao.

Quân Đường từ từ rút về sau, nhưng chỉ mới được hai dặm, tiếng chung cảnh báo trên tháp chỉ huy đã được báo, biểu thị quân địch đang ở cách quân Đường đã ngoài năm dậm, Lý Khánh An lập tức dừng việc rút lui lại, các quân chuẩn bị chiến đấu.

Cung nỏ thủ đã đến trấn thủ, một trăm xe nỏ được ì ạch kéo ra.

Xe nỏ sẽ dùng sức kéo của hai con bò kéo trục nỏ, trên nỏ sẽ có rãnh đặt hai mươi cây tiễn, một lần bắn hai mươi cây, uy lực khôn lường, các kỵ binh giơ cao trường mâu, tiếng vó ngựa lóc cóc qua lại tại chỗ do bị giữ chân, ba ngàn người Sa Đà hoành đao đã rút, bọn chúng cũng khoát lên mình trang bị thống như được phát bởi quân Đường, như mũ bảo hộ, giáp da, hoành đao nên lại càng có vẻ sát khí đằng đằng hơn.

Các chiến xa nặng đã vây thành một vòng tròn, bộ binh trong vòng đang có sự biến đổi, hai người bộ binh cầm thương ở ngoài, tổ thành thế trận vuông, một tay cầm thương, một tay cầm khiên chống đỡ.

Ở giữa thế trận vuông đó, là một ngàn bộ binh lâm thời hoán đổi thành cung tiễn thủ, vây lại thành ba vòng giữa vùng tâm giữa, dưới sự yểm trợ của chiến xa và binh cầm thương, hình thành dàn tấn công bằng tiễn, đây là sự kết hợp đánh gần xa của binh cần thương và cung binh.

Lý Khánh An và ba trăm thân binh cũng ở tâm hình tròn, giữa vòng tròn đó, còn có sự xuất hiện của máy ném, thân binh đem ra hai chiếc rương đựng bằng da màu đen.

Đây chính là vũ khí ác chủ bài - hỏa dược của phía hắn, nhưng Khánh An trong trận chiến này lại không muốn sử dụng lắm, hắn muốn tận mắt nhìn thử thực lực của quân Bắc Đình.

Lúc này, hắn đã nhìn thấy, chân trời thảo nguyên đã xuất hiện một dãy đen.

Liên quân Hồi Các cuối cùng cũng đã đến.

Khánh An không khỏi cười giễu.

Hắn cũng rất kỳ vọng xem lá thư của mình sẽ mang lại hiệu quả gì!

“Đánh trống!”

Chiếc trống da khổng lồ “Đùng!

Đùng!” dội sóng, đây là hồi trống phấn khích quân tâm trước trận chiến, để đề cao sĩ khí, Lý Khánh An thúc ngựa đi ra, cứ đao hô to: “Các chiến binh Bắc Đình, thời khắc lập công kiến nghiệp của chúng ta đây rồi, hãy để chúng ta dùng thương đao chứng minh, Đại Đường mới là chủ nhân của Bắc Đình, giết một người Hồ, thường một mẫu ruộng, tiền mười quan.”

Giọng nói cao rít của hắn vang dội theo gió, bay đến tay từng vị binh sĩ, quân Đường sĩ khí đại tăng, ham muốn giết giặt hừng hục trỗi dậy trong thâm tâm mỗi người.

Các La Lộc và kỵ binh Hồi Hột ở ngoài ba dặm cũng đang tăng tốc, tiếng vó ngựa gõ lên mặt đất liên tục như sấm rầm, tiếng hò, tiếng hô của ba ngàn kỵ binh đang phủ đất phủ trời ập đến.

Chúng vẫn không có trận hình, Hồi Hột vẫn ở hướng đông, Các La Lộc vẫn hướng tây, kinh vĩ phân minh.

Ngoài năm trăm bước, xe nỏ của quân Đường đã phát uy trước, một trăm xe nỏ cùng phát tiễn, hai ngàn cây tiền vèo vèo bay đến trận doanh của Các La Lộc, uy lực cực lớn, những tên Các La Lộc đứng đầu lập tức người ngã, ngựa lật, tiếng rên thảm thiết vang lên tứ phía.

Trường tiền xuyên qua cơ thể của kỵ binh, tiếng chiến mã rít lên ngã gục, máu thịt be bét, tiếng thảm liên miên.

Xe nỏ phát tiễn ba lượt, thành viên của phía Các La Lộc cũng giảm hơn hai ngàn người, nhuệ khí cũng bị mài đi không ít, thế trận tấn công cũng không bằng lúc đầu, lúc này quân liên minh cũng đã đi đến vị trí ngoài hai trăm bước, chúng hưng phấn reo lên, bộ mặt kinh tởm hung hãn của chúng cũng hiện lên thấy rõ.

Xe nỏ lại tiếp tục lùi về sau, binh nỏ đi lên phía trước, ba ngàn đôi tay cùng giơ ngang nỏ, từng cây tiễn lạnh tanh đương nhắm thẳng vào quân địch đang ồ ạt kéo đến, như thể có thể xuất tiễn bất cứ lúc nào.

Lý Khánh An tập trung nhìn Hồ binh ào ạt tràn vào tựa sóng trào, sắc mặt hắn vẫn bình lặng như thường, nhưng ánh mắt lại thấp thoáng một chút đắc ý khó phát hiện, hắn nhìn thấy cả người Cát La Lộc và Hồi Hột đều không toàn quân xuất kích, tám người Các La Lộc quân ở hướng tây bắc đều án binh bất động, còn người Hồi Hột ở đông bắc đều không ai tiến công, bọn họ chỉ đặt một nửa binh lực vào.

Với phong cách động chút là dùng toàn quân trấn áp của người Đột Khuyết, khác với chiến thuật kiến đông chết voi của kỵ binh chúng.

Khánh An biết, đây không phải bọn họ vừa phát minh ra chiến thuật gì mới, chẳng qua là lá thư kia của mình đã có tác dụng, người Các La Lộc và Hồi Hột đều không tin tưởng vào đối phương, nói chính xác không phải lá thư hắn có tác dụng, chỉ là dã tâm của người Hồi Hột đã bị bại lộ.

“Đánh trống, quân nỏ bắn!”

Hắn vừa hạ lệnh, trống vàng lại vang lên, tiếng trống mới dữ dội làm sao, đang không ngừng thôi thúc quân Đường phát tiễn, ba ngàng binh nỏ đang xếp thành chín hàn, mỗi lần ba hàng cùng bắn một lúc.

“Vèo!” một tiếng, hàng ngàn cây tiễn là vượt qua tất cả, cắt ngang giữa thành dệt thành tấm lưới bằng tiễn đang thần tốc bay về phía dân Các La Lộc và người Hồi Hột, bỗng chốc, làn mưa tiễn hóa thành các chấm đen nhỏ, bay thẳng vào đội kỵ binh của người Cát La Lộc và Hồi Hột.

Chương 178: Đánh Hồ Từ Xa(2)

Như mưa bão đánh lá khô, chỉ một chốc kỵ binh người Hồ đã bị bắn tỉa hết một nửa, kẻ trúng tiễn ngay giữa đầu rơi ầm xuống ngựa, người kêu thảm vì trúng tiễn hỗn loạn cả lên.

Đại bộ phận người Các La Lộc đều mặc giáp da thô sơ làm bằng da bò” không có mũ bảo hộ, đôn bài đỡ đòn cũng chỉ được chế tạo bằng gỗ, trang bị như thế căn bản không đỡ nổi cung nỏ mạnh mẽ của quân Đường, điều duy nhất mà còn có lợi thế có lẽ là kỵ thuật siêu phàm, giúp họ né trái tránh phải một cách lanh lẹ thoát khỏi tiễn của quân Đường, nhưng mặt khác, do đội ngũ họ quá đông, không gian né tránh có hạn, có tránh được người thì cũng không tránh được ngựa, cơ hồ một nửa người đều bị chấn thương khi chiến mã ngã gục.

Mưa tiễn của quân Đường cứ nối tiếp nhau, ba ngàn nỏ quân phối hợp lưu loát, chỉ trong một trăm năm mươi bước ngắn ngủi, quân Đường đã phóng ra sáu lượt tiễn, một vạn tám ngàn cây.

Cung nỏ từ trước đến giờ vẫn là vũ khí lợi hại người Hán dùng để đối phó với dân tộc du mục.

Dưới một vạn tám ngàn cây tiễn, liên quân Các Hồi đã tổn thất gần nửa.

Khắp nơi la liệt nào thi thể cả người lẫn ngựa, chiến mã phóng loạn xạ, người chưa chết cũng bị giẫm chết.

Khi bọn họ xông đến bước thứ năm mươi, chỉ còn lại khoảng tám ngàn người.

Tiếng trống lại lần nữa vang lên, người Sa Đà mai phục ở một bên giờ đã phóng ra như dã thú, bọn họ có sự vô lại dã man của dân du mục, cũng có trang bị tiên tiến của quân Đường, khiến chúng như hổ mọc thêm cánh, lại thêm họ mai phục đã lâu, giờ được phép xông ra, khí thế lại càng không ai đỡ nổi.

“Đùng” Một tiếng nổ to, hai dòng người đụng nhau, đầu rơi máu đổ, máu thịt tung tóe, tay rơi chân gãy nơi nơi có thể thấy, tiếng chém giết thảm khốc bắt đầu.

Quân Đường không ngừng biến đổi tiếng trống chỉ huy và lệnh kỳ, lệnh kỳ màu đen được thay vào, binh nỏ nhanh chóng rút lui về sau bộ binh, leo vội lên lưng ngựa, trương cung đặt tiền, trong chớp mắt lại biến thành kỵ binh cung nỏ, trong tiếng trống mạnh mẽ, họ ầm ầm phóng ngựa lên, đánh địch quân từ hai bên.

Lý Khánh An lạnh lùng nhìn động tĩnh của hai chi quân Hồ lùi về sau, hắn thấy hậu viện quân của Các La Lộc tạm thời không có ý xuất kích, liền lập tức hạ lệnh: “Chủ lực kỵ binh xuất phát!”

Lệnh cờ màu đỏ nổi lên, tiếng trống đùng đùng vang lên, thống lĩnh kỵ binh Lệ Phi Nguyên Lễ hét to: “Giết!”

Bảy ngàn quân Đường như nước sông vỡ bờ, cuồn cuộn cuốn trôi tất thảy, bọn chúng múa trường mâu, hoành đao lấp lánh đầy sinh khí, như một quả đấm thép đánh mạnh vào sĩ khí đã xuống đến dần của kỵ binh Hồ, trong chốc át đã đánh cho quân kỵ binh Các La Lộc và Hồi Hột tan tác.

Trang bị tinh nhuệ của quân Đường và việc được tập huấn kỹ càng đã được phát huy đến cực điểm, bảy ngàn kỵ binh cứ năm trăm người làm một doanh, trăm người làm một lữ, năm mươi người làm một đội, người người làm thành một nhóm cùng nhau hợp tác tác chiến, tương hỗ phối hợp.

Khi một người dùng hoành đao đối phó với một kẻ địch dùng vũ khí cự ly ngắn, lập tức sẽ có người cầm trường mâu ở hai bên trái phải đánh vào, đâm chết kẻ địch, và cứ thế lại thay một mục tiêu tiếp theo.

So với quân Đường, quân Hồ lại mạnh ai nấy đánh, rời rạc không phối hợp, chỉ dựa vào sức lực mà liều với quân Đường, nhưng trước quân Đường mình đồng da sắt, kiểu đánh chỉ dùng sức của chúng đã bị quân Đường hóa giải, tuy quân số hai bên không chênh lệch mấy, nhưng người Các La Lộc phải một chọi nhiều người, lại thêm cung kỵ binh quân Đường ở hai bên tập kích, người Các La Lộc chẳng mấy chốc xác chất như đống, máu chảy thành sông.

“Sứ quân, người có phát hiện không, người Hồi Hột hầu như chả tận tâm mà đánh.”

Phó tướng Hàn Chí bỗng phát hiện ra sơ hở, trong trận chiến tam phương này, Hồi Hột rõ ràng đang bảo tồn thực lực của mình, bọn chúng trốn sau lưng người Các La Lộc, khi quân Đường vây lên, chúng lập tức rút quân, tuyệt không dám liều chết với quân Đường.

Lý Khánh An cũng phát hiện ra, hắn cười nhạt: “Trận chiến này ắt sẽ phải kết thúc khi quân Hồi Hột cho rút.”

Ở đầu kia trận chiến, Mưu Thích La Đa nhảy cẩng lên, hắn nghĩ thế nào cũng không thông, vì sao phụ thân chỉ chịu đặt một nửa quân số vào thôi, vốn dĩ dân số phe hắn chiếm ưu thế, nhưng giờ đây, hai bên quân số tương đương, mà giờ còn bị quân Đường tiêu diệt một nửa, trang bị của chúng còn hơn đứt quân Các La Lộc, như thế làm sao bọn Các La Lộc chiến thắng?

Hắn nôn nóng hét ầm lên: “Phụ thân, toàn quân cùng vào đi!

Nếu không chúng ta chắc chắn sẽ thua!”

Mưu Thích Hắc Sơn trong lòng cũng nôn nao vô cùng, nhưng lão không dám để toàn quân đội đi vào chiến đấu.

Lão chốc chốc lại nhìn về phía A Sử Na, vốn dĩ đã thỏa thuận là cả Các La Lộc và Hồi Hột đều cùng để hết thảy quân vào đánh, nhưng A Sử Na lại chỉ cho có bốn ngàn quân, hắn vẫn giữ lại đường lui, nếu lão kỳ vọng người Hồi Hột thật lòng giúp đỡ mình, đưa toàn bộ quân đội vào tác chiến, thì cả đội quân viện dự bị lão để lại có vào luôn cũng được, nhưng đằng này, người Hồi Hột lại án binh bất động.

Lúc này, một con chiến mã ầm ầm phóng đến, đây là binh sĩ thỉnh chiến Hồi Hột quay về, Mưu Thích Hắc Sơn vội hỏi tình hình: “Sao rồi, Hồi Hột có chịu đồng thời xuất binh cùng ta?”

“Tù trưởng.

A Sử Na nói bọn họ đã dùng hết sức, nếu chiến cuộc bất lợi, bọn họ sẽ cho rút quân.”

“Cái gì?”

Mưu Thích Hắc Sơn chỉ thấy phía trước tối òm.

Xém chút lão đã ngã xuống ngựa.

Vài tên thân binh vội lên đỡ lấy lão, Hắc Sơn thờ thẫn nhìn về chiến trường phía trước, trong lòng lão hoảng loạn đến cực điểm, nếu lão lại để thêm mười ngàn quân vào, người Hồi Hột liệu có đánh lén từ sau lưng?

Nhưng nếu vẫn tiếp tục không có viện quân, tiền quân chắc chắn sẽ bị đánh cho tan tác.

Ngay lúc này, trong quân Hồi Hột bỗng vang lên tiếng tù và: “Ưaa. . .”

Tiếng hiện thăng trầm vang vọng trong mưa, trên chiến trường, quân Hồi Hột lập tức quay đầu ngựa rút về phí đông bắc, Các La Lộc còn lại cũng vội vã bỏ chạy, chỉ một chốc, quân Các La Lộc đã tan rã.

Trên chiến trường quân Đường thế như chặt tre, đuổi giết sau lưng, Hắc Sơn nhìn tình hình không ồn lập tức quay đầu ngựa bỏ chạy theo hướng Tây Bắc.

Lúc này, trên tháp chỉ huy vang vọng lại tiếng trống vang, cờ đỏ tiến công chia vào quân Hồi Hột, thống lĩnh kỵ binh Lệ Phi Nguyên Lễ hươ đại đao, nghiêm giọng thét lên đằng sau: “Giết sạch người Hồi Hột!”

Quân Đườngg lại bỏ qua cho người Các La Lộc, tất cả cùng tập trung binh lực giết về hướng người Hồi Hột, người Hồi Hột đại bại, quân Đường đuổi theo đến tận ba mươi dặm, giết cho người Hồ máu chảy thành sông, xác chết la liệt.

A Sử Na liều chết bỏ chạy mới giữ lại mạng sống, cuối cùng hắn dẫn theo binh mã không đến ngàn người rút về phía bắc Kim Sơn.

Quân Đường chỉnh đốn lại quân đội, hai ngày sau lại tiếp tục tiến công về phía Huyền Trì, chiều ngày thứ tư, quân Đường chỉ còn cách Huyền Trì không đến năm mươi dặm.

“Thất Lang, sao ngươi lại thả cho người Các La Lộc chạy?”

Lệ Phi Thủ Du thắc mắc.

Khánh An cười cười hỏi lại: “Trong mắt ngươi, người Cát La Lộc là sói hay là chó?”

Thủ Du cười nói: “Ta trước cứ nghĩ người Các La Lộc lợi hại nhường nào, hôm nay mới biết, bọn họ thua xa người Thổ Phồn, không đáng một đòn, chỉ có thể xem như một con chó quê.”

“Nếu đã như thế, sao chúng ta không giữ con chó này gánh cửa phía bắc cho mình?

Như thế chúng ta sẽ có thể yên tâm mà tây chinh Toái Hiệp.”

Hàn Chí bên cạnh cười nói.

“Phen này người Hồi Hột trộm gà không thành, mà lại để thiệt mắt nắm gạo, người Các La Lộc sẽ không bao giờ tin chúng nữa.”

Khánh An lại cười nói: “Người Các La Lộc không ngốc, đi theo làm đàn em cho Đại Đường còn hơn làm nô lệ cho Hồi Hột, trong lòng họ biến rõ.”

Lúc này, một đội Xích hầu từ xa xa phóng đến, nhìn Lý Khánh An chấp tay thi lễ nói: “Tướng quân, tù trưởng Các La Lộc Mưu Thích Hắc Sơn và hai trăm tên quý tộc đang ở ngoài năm dặm, đang muốn thỉnh tội cùng tướng quân.”

“Phản ứng của chúng nhanh thật.”

Khánh An hừ giọng, quay đầu lại hạ lệnh: “Đại quân đóng doanh tại chỗ!”

Quân Đường bắt đầu lập doanh kéo trại, một khắc sau, một đội nhân mã từ xa xa chạy đến, cả nam cả nữ ai nấy đều để trần thân trên, chính là tù trưởng Mưu Thích Hắc Sơn đang dẫn theo vợ con và trưởng lão đến thỉnh tội.

Tất cả bọn quỳ trước quân Đường, cùng nói: “Man di dã nô xin thỉnh tội cùng thiên triều!”

Lý Khánh An dẫn theo một đám quan viên văn võ từ trong đại doanh đi ra, Hắc Sơn lê vài bước đến ôm sầm lấy chân hắn, van nài: “Nô tài không biết lượng sức, dám động đến quân uy thiên triều, nô tài nguyện ý một chết, cầu mong thiên triều bỏ qua cho Các La Lộc.”

“Tù trưởng không phải thế, nhưng Các La Lộc miệt thị thiên triều, dám động binh đao, nhất định phải trả giá.”

“Bọn ta nguyện cống nạp ba mươi vạn con dê, ba vạn con ngựa, cùng chịu rời khỏi vùng mục trường Kim Sơn.”

Khánh An vẫn lắc đầu nói: “Ngoài những thứ này ra vẫn chưa đủ!”

Hắc Sơn vội nói: “Xin tướng quân mở miệng vàng, chỉ cần bọn ta có thể lấy ra, nhất định sẽ cống lên.”

“Xây năm toàn thành bảo từ Di Bá Hải đến phía nam Đa Đán Lĩnh Bắc Đình, nhưng bọn ta không đủ nhân lực, ta yêu cầu Các La Lộc cho cứ ba mươi ngàn phu đi giúp đỡ bọn ta xây thành.”

Hắc Sơn thầm thở dài, Đại Đường cho tu thành phía nam Đa Đán Lĩnh, vậy chẳng khác nào Các La Lộc không còn cơ hội bành trướng lực lượng về phía bắc, và coi như không bao giờ còn được mơ tưởng về Toái Hiệp.

Nhưng lão còn đâu được quyền lựa chọn, chỉ dám nói: “Các La Lộc tuân mệnh!”

Chương 179 : Khẩu phật tâm xà

Phủ Khánh Vương Trường An, cả ngày, trong phủ vô cùng yên tĩnh, hai nha hoàn rón rén đi qua trung viện, nín thở, cả hơi cũng không dám thở mạnh, phía xa loáng thoáng truyền lại tiếng khóc la, một nha hoàn thở dài thấp giọng nói: “Lão gia hôm nay bực bội chuyện gì mà đã đánh năm người rồi.”

“Ai biết được?

Châu Nhi chỉ vì dâng trà chậm một bước, đã bị đánh thê thảm, một tháng cũng không xuống giường được.”

“Hai người các ngươi!”

Trong sân nhà yên tĩnh bỗng vọng lại tiếng hét giận, làm hai nha hoàn hoảng cả lên, thấy là nhị quản gia thổi mày trừng mắt nhìn hai nàng, hai nàng vội thõng tay đứng lại, nhị quản gia hừ lên một tiếng: “Không được phán xét lão gia bừa bãi, nghe rõ chưa, nếu không đánh chết hai ngươi.”

“Vâng!

Nô tỳ không dám.”

“Đi thôi!”

Hai nha hoàn sợ đến luống cuống đi khỏi, nhị quản gia cũng thở dài, lắc đầu đi vào hậu viện.

Sự giận dữ của Lý Tông là bắt đầu từ lúc trời vừa sáng, một tin báo khẩn do Trình Thiên Lý đưa đến làm cho hắn rơi vào bờ vực của lửa giận, không ngờ Lý Khánh An lại giết chết Tây Châu đô đốc Triệu Đình Ngọc, Triệu Đình Ngọc ban đầu là quan thị vệ của hắn, được hắn cài vào trong Kim Ngô vệ, và đến Bắc Đình nhậm chức đào tạo, qua mấy năm chuẩn bị điều tiếp về Kim ngô vệ Đại tướng quân, bây giờ không ngờ lại bị Lý Khánh An giết đi, làm cho Lý Tông nhảy dựng như sấm, nhưng trên tin báo nhanh của Trình Thiên Lý viết rất rõ, là không tuân thủ quân lệnh bị giết, còn dính liếu đến việc uy hiếp Giám quân, làm cho Lý Tông cơn giận trong lòng không trút ra được, chỉ còn cách trút giận xuống kẻ hầu.

Trong thư phòng, Lý Tông xanh mặt nghe con trai Lý cầu khuyên bảo.

“Phụ vương bớt giận, con cho rằng chỉ dựa vào Lý Khánh An không dám to gan như thế, không cần phải nói, đây là Thái tử ở đằng sau tiếp sức cho hắn, giết đi Triệu Đình Ngọc, cũng coi như bẻ gãy một cánh của phụ vương.”

“Triệu Đình Ngọc vẫn chưa thể xem là một cánh của ta, chết thì cứ chết, chỉ là mối giận này ta khó nuốt trôi, nếu không dạy cho tên Lý Khánh An kia một bài học nhớ đời, nỗi bực tức này ta không thể nào nén được.”

“Phụ vương, Lý Khánh An chưa đủ để phải lo tới, mấu chốt là thái tử, hãy hạ cho hắn đi xuống, Lý Khánh An tự nhiên cũng khó bảo toàn. .

Không đợi con nói xong, Lý Tông mất kiên nhẫn khoát tay nói: “Ta dĩ nhiên biết rồi, nếu có thể hạ được lão tam rồi, ta còn màng tới một tên Lý Khánh An sao?

Nhưng hắn cứ không thích ngồi yên như thế sao?

Đã nhiều năm rồi, có khi nào hắn thật sự đi xuống cơ chứ!

Mỗi khi nhìn thấy sắp bị phế đi, lại đột nhiên thoi thóp vực dậy, ta còn cách nào nữa.”

Lý Cầu mỉm cười nói: “Phụ vương, mấu chốt là trước kia là Lý Lâm Phổ đối phó với thái tử, vì vậy đến phút cuối luôn có Cao Lực Sĩ bảo vệ hắn, nhưng bây giờ đã khác xưa rồi, là Dương Chiêu đối phó với Thái tử, từ sau việc Vi gia, hai người đã kết mối hận thù.

Phụ vương.

Dương gia lại hoàn toàn khác Lý Lâm Phổ, lần này, hài nhi nắm chắc bảy phần, thái tử sẽ bị phế truất.”

Lý Tông cả kinh: “Chẳng lẽ là con ta đã phát hiện ra điều gì rồi?”

Lý Cầu chậm rãi gật đầu, cười nói: “Hôm qua một viên thuộc hạ của hài nhi ở một tiệm tơ lụa có tên là “Đông Lăng Đinh Ký” khu chợ đông phát hiện ra một người quen.”

“Ai?”

“Viên hoạn quan tâm phúc trước kia của thái tử, Mã Anh Tuấn, hắn bây giờ không ngờ lại là trưởng quầy của tiệm tơ lụa.”

“Điều này có gì kỳ lạ sao?”

“Phụ vương, con đã dò la bối cảnh của tiệm tơ lụa này, đông chủ của nó lại không dò ra được, con làm sao cũng không nghĩ không ra, có đông chủ nào mở tiệm mà lại tuyển một tên hoạn quan làm trưởng quầy, phụ vương không cảm thấy có gì kỳ lạ ở đây sao?”

Lý Tông ngẩn người ra, một lúc lâu hắn mới kịp phản ứng: “Ý con nói là cửa hiệu đó là do hắn mở sao?”

“Hẳn là vậy!

Nếu không dưới sự ghi chép nghiêm ngặt của sử quan, những chuyện mờ ám đó của hắn làm sao sắp xếp được?”

Lý Tông nhất thời mừng như nở hoa trong lòng, sự bực bội về việc Triệu Đình Ngọc bị giết đã bị hắn ném tuốt ra ngoài chín tầng mây, hắn vội vàng nói: “Con lập tức nắm giữ chứng cớ, phụ thân muốn tự mình đi đến trước mặt phụ hoàng khép tội hắn, ha ha!

Lần này xem hắn giao phó như thế nào.”

Lý Cầu hoảng sợ, vội vàng khuyên can: “Phụ vương, chuyện này ngàn vạn lần không thể lập tức ra tay ngay được.”

Lý Tông có chút không vui, mặt thộn ra nói: “Vì sao không thể?”

Lý Cầu âm thầm thở dài.

Phụ thân này quả thật chẳng ra làm sao cả.

Uổng phí mình hồi nảy còn nói cho người nghe nhiều chuyện của Dương gia như vậy, người không lẽ chẳng hiểu chút gì sao?

Hắn chỉ đành nén lại sự bực tức trong lòng, giải thích nói: “Phụ thân, việc này chỉ có thể xem như mồi nhử lửa, nếu muốn đốt lửa lớn, chỉ dựa vào nó thôi thì chưa đủ!”

“Thì ra là thế!”

Lý Tông lúc này mới như sực hiểu ra, hắn hài lòng vỗ vỗ bờ vai của con trai, cười nói: “Có đứa con như con, là may mắn của ta, con yên tâm, nếu mai này cha làm vua, nhất định sẽ lập con làm thái tử, để an ủi lão nhị ở dưới cửu tuyền.”

“Đa tạ phụ vương coi trọng!”

Nghĩ đến việc có thể bước chân vào chốn đông cung, trong lòng Lý Cầu không khỏi kích động, hắn vội vàng kiến nghị nói: “Phụ vương, ngày mốt là thọ thần của Hàn quốc phu nhân, chi bằng phụ vương lợi dụng cơ hội này tiếp xúc nhiều với Dương gia, tranh thủ sự ủng hộ từ phía Dương gia.”

“Ta biết, thọ lễ ta chuẩn bị hôm nay sẽ đưa đi, con hãy thay ta đi một chuyến đi!”

Hung khánh cung, vài tên hoạn quan đang bận rộn thu dọn ngự thư phòng, thánh Thượng đã có mười ngày không tới ngự thư phòng, cho dù ngự thư phòng là quét dọn mỗi ngày, nhưng từ đầu xuân tới nay Trường An trời mưa hơi nhiều, trong phòng vẫn có thêm một mùi mốc ẩm thoang thoảng, các hoạn quan ai cũng lòng nóng như lửa đốt, nửa canh giờ trước Thánh Thượng bỗng nhiên nói muốn tới ngự thư phòng, nếu bị ngài ngửi thấy được mùi này, hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Chậu than đã đốt lên, mùi lửa than hung nóng che lấp đi mùi mốc trong phòng, sau đó lập tức mở toang cửa sổ, một luồng gió lạnh thổi tới, trong phòng lập tức trở nên tươi mát khô thoáng, lư hương qua đi cũng rắc vào mấy bó đàm hương, trong phòng tràn ngập một mùi hương thoang thoảng, lúc này, xa xa một tiếng la to: “Thánh Thượng giá lâm!”

Các hoạn quan dọn dẹp ngự thư phòng sợ đến rời khỏi cửa phòng, trong phòng yên tĩnh như tờ, lát sau, truyền đến tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó là tiếng cười của Lý Long Cơ: “Trầm đã lâu không tới, vất vả Đại tướng quân rồi.”

“Vì bệ hạ phân ưu, là trách nhiệm của lão nô.”

“Gần nhất đã xảy ra chuyện gì?”

“Bắc Đình có cấp báo.”

“A!

Mau cho trầm xem nào.”

Lý Long Cơ bước nhanh vào trong ngự thư phòng.

Sự tươi mát khô thoáng trong phòng làm cho hắn tâm trạng vui vẻ, hắn ngồi xuống ghế ngồi của mình, cái vị trí này mặc cho hắn đã ngồi mấy chục năm, nhưng mười ngày chưa xử lý triều vụ, hắn chợt có một cảm giác lạ lẫm.

“Bệ hạ, đây là cấp báo của Bắc Đình!”

Cao Lực Sĩ đưa một cuốn sớ cho Lý Long Cơ, đây là quân báo chính thức của Lý Khánh An, truyền đến từ dịch trạm, trên đường đã mất thời gian một tháng, Lý Long Cơ ở nửa tháng trước đã nhận được mặt báo của Giám quân Trung sử Vương Đình Phương, Triệu Đình Ngọc kháng lệnh không tuân, định uy hiếp giám quân, đã bị Lý Khánh An chém đầu trước công chúng, về điểm này Lý Long Cơ không hề có ý kiến gì, nếu ngay cả một tên đô hộ Bắc Đình cũng không khống chế được, thì Lý Khánh An còn có bản lĩnh gì nữa, vì vậy đối với cái chết của Triệu Đình Ngọc, hắn chỉ là cười cho qua chuyện, ngược lại, hắn lại vô cùng hứng thú với việc đánh Cát La Lộc phía bắc, khuếch trương về phía tây, đợi hắn xem xong báo cáo của Lý Khánh An, hắn không khỏi vỗ bàn khen ngợi: “Hay!

Hay cho nước bước dè dặt.”

Hắn hưng phấn nói với Cao Lực Sĩ: “Thật ra trầm lo lắng nhất là Lý Khánh An đánh thẳng Toái Hiệp, thế thì sẽ đi bước vết xe đổ của Ngưu Tiên Đình là chiếm mà không được, bây giờ hắn từng bước dè dặt, từ từ xây trạm gác mới về hướng tây, cũng cố lương thảo hậu cần, trầm cho rằng, đây mới thật sự là chiến lược khả thi nhất.”

Cao Lực Sĩ cũng mặt mày hớn hở nói: “Lý Khánh An thay bệ hạ giáo huấn người Cát La Lộc, lại âm thầm giáo huấn người Hồi Hột định muốn cậy lửa cướp bóc, làm cho đại tù trưởng Cát La Lộc mình trần thỉnh tội với Thiên triều, lão nô nghe nói nhị vương tử Cát La Lộc đã trên đường đến Trường An, nếu có thể triệt để thu phục người Cát La Lộc, lại trợ giúp họ vì Đại Đường chế ngự Đại Thực khuếch trương sang đông, cũng là một chuyện tốt.”

Lý Long Cơ liếc hắn một cái cười nói: “Đại tướng quân là muốn trầm phong thưởng cho Lý Khánh An phải không?”

Cao Lực Sĩ sợ đến quỳ xuống: “Lão nô không dám!”

“Đại tướng quân đứng lên đi!

Trẫm chỉ đùa một chút với ngươi thôi.”

Lý Long Cơ trầm ngâm một chút nói: “Trẫm luôn luôn so sánh Dương Quốc Trung và Lý Khánh An.

Dương Quốc Trung đã là Kiếm Nam Tiết độ sứ, kiêm thái phỏng sứ (cai quản việc kiểm tra hình ngục và kiểm tra quan lại châu huyện) tuyến Kiếm Nam, mà Lý Khánh An chỉ là một Tiết độ phó sứ, cũng bởi vì mới phát sinh chuyện hắn chém giết Triệu Đình Ngọc, đây cũng là do trầm suy nghĩ không chu toàn, vốn nghĩ rằng hắn chưa đủ thâm niên, không nên đề bạt quá cao, nhưng lại không nghĩ tới sẽ làm phát sinh bất hòa trong nội bộ, như vậy đi!

Trẫm sẽ thăng hắn thêm một bậc.”

Nói đến đây, Lý Long Cơ căn dặn nói: “Hãy gọi tướng quốc tới cho trẫm.”

Đúng lúc này, bên ngoài ngự thư phòng truyền đến một tiếng leng keng của vòng bội, Ngay sau đó là tiếng nhỏ nhẹ trong veo của Dương Hoa Hoa: “Hoàng đế ở trong thư phòng phải không?”

Mấy ngày nay, tâm trạng Lý Lâm Phổ cũng đặc biệt vui vẻ, do hoàng đế Lý Long Cơ càng lúc càng chán ghét các việc lớn nhỏ trong triều, Cao Lực Sĩ thay hắn viết phê duyệt cũng chỉ hạn chế ở việc lớn, rất nhiều sự vụ khá to không nhỏ vốn dĩ phải thượng tấu, đều không yêu cầu hắn phải thượng báo nữa, những việc này đến chỗ của Lý Lâm Phổ đã là bước cuối cùng rồi, vô hình chung tướng quyền của Lý Lâm Phổ đã nở ra thêm.

Cho dù hắn mỗi ngày bận xử lý triều vụ mãi cho đến đêm khuya, nhưng hắn vẫn vui mãi không mệt, đối với hắn mà nói, vất vả một chút chỉ là việc xoàng xỉnh, quyền lực gia tăng mới là số một.

Không chỉ là quyền lực được đề cao, mặt khác quan hệ giữa hắn và thái tử Lý Hanh cũng đã được cải thiện, hôm qua lúc hắn cho người đưa bản sao chép sớ tấu cho đông cung, thái tử đã bất ngờ gửi trả một mẩu giấy nhỏ cho hắn, kiến nghị Binh bộ nên cử người đến các nơi giám sát tình hình cấp phát tiền lương trợ cấp cho gia quyến tướng sĩ tử trận.

Kiến nghị này tuy không lớn, nhưng điều quan trọng là thái tử thông qua mẩu giấy này đã đưa ra ám thị hòa giải.

Lý Lâm Phổ biết rằng, chính địch của Lý Hanh đã dần dần chuyển đến trên người của Dương gia, nói cách khác sách lược dẫn tai vạ ra phía đông đã thành công, thái tử chịu hòa giải với hắn, vì việc này mà hắn cũng giương rõ cờ xí bày tỏ thái độ của mình: Hắn lập tức hạ lệnh Binh bộ bắt tay điều tra tình hình cấp phát tiền lương trợ cấp cho gia quyến tướng sĩ tử trận.

Chương 179: Khẩu Phật Tâm Xà(2)

Sáng sớm hôm nay, Lý Lâm Phổ đem quân báo chính thức của Lý Khánh An từ Binh bộ truyền đến đưa vào trong cung, hắn biết rằng, Lý Long Cơ rất nhanh sẽ triệu kiến minh.

Quả nhiên, không đến giữa trưa, một tên hoạn quan liền vội vàng chạy tới tìm hắn, thánh Thượng mệnh hắn lập tức đi yết kiến, Lý Lâm Phổ sửa sang lại áo mão, vội vàng lên đường.

Rất nhanh, Lý Lâm Phổ đã đi tới Hưng Khánh cung, đợi đến gần nửa canh giờ, trong cung mới truyền đến tin tức, Thánh Thượng mệnh hắn yết kiến.

Lý Lâm Phổ đi vào trước ngự thư phòng, nghe thấy bên trong loáng thoáng có tiếng cười nói truyền đến, còn có tiếng của đàn bà, hắn không khỏi có chút do dự, đang muốn hỏi tiểu hoạn quan bên cạnh, Cao Lực Sĩ đã từ trong thư phòng đi ra, nhìn thấy hắn liền thấp giọng nói: “Tướng quốc, mau vào đi thôi!

Thánh Thượng dùng xong ngọ thiện sẽ phải hồi cung ngay.”

Lý Lâm Phổ chỉ đành bấm bụng đi vào trong ngự thư phòng, vừa vào cửa đã ngẩn người ra, Lý Long Cơ đang ngồi đối mặt ăn cơm với Quắc quốc phu nhân yêu kiều diễm lệ, có nói có cười.

Lý Lâm Phổ trong lòng không khỏi thở dài, một thời gian trước đó có lời đồi đại từ trong các phố phường, nói Thánh Thượng và chị ba vợ quan hệ không đàng hoàng, vì chuyện này mà hắn còn hạ lệnh tróc nã người đồn đại, nhưng bây giờ xem ra, lời đồn cũng không hẳn là không có căn cứ.

Hắn chỉ vờ như không nhìn thấy, khom người thi lễ nói: “Thần Lý Lâm Phổ tham kiến bệ hạ!”

Lý Long Cơ đang nâng chén rượu lên định uống, nghe thấy bẩm báo, hắn quay đầu lại cười nói: “Tướng quốc đã dùng cơm trưa chưa?”

“Hồi bẩm bệ hạ, thần trở về mới dùng ạ!”

Lý Long Cơ cũng chỉ là thuận miệng hỏi một chút, hắn cười xòa rồi nói với Dương Hoa Hoa: “Việc của tam nương trầm chuẩn đó, tam nương hãy đi về trước đi!

Trẫm phải bàn chuyện chính sự với tướng quốc.”

“Có Lý nào mà ăn cơm đến một nửa đã đuổi người ta đi, ta mặc kệ, ta phải cơm nước xong rồi mới đi.”

Dương Hoa Hoa nhướng đôi mi thanh tú lên, không chút để ý tới lệnh đuổi khách của Lý Long Cơ.

Lý Long Cơ bất đắc dĩ, chỉ đành ngại ngùng cười xòa, đi trở về ngồi xuống vị trí của mình.

Dương Hoa Hoa lại ngồi ở một góc thư phòng, từ tốn uống rượu, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về hướng bên này.

Lý Long Cơ lấy ra quân báo của Lý Khánh An, hỏi trước nói: “Việc di dân Hà Đông và các hộ thợ dân tây tiến làm đến đâu rồi?”

“Hồi bẩm bệ hạ, một ngàn hộ thợ nửa tháng trước đã khởi hành rồi, di dân Hà Đông đang gấp rút chiêu mộ.”

“Làm tốt lắm!”

Lý Long Cơ gật gật đầu, bèn đem quân báo đưa cho hắn nói: “Tướng quốc, quân báo Bắc Đình ắt là khanh đã xem qua rồi chứ!”

“Hồi bẩm bệ hạ, thần đã xem qua, thần tán thành phương pháp xây dựng năm tòa thành về hướng tây của hắn hướng, thần nghĩ rằng đây sẽ là căn cứ vững chắc cho việc thu phục Toái Hiệp sau này.”

“Tướng quốc và ta đều có chung suy nghĩ rồi.”

Lý Long Cơ cười nói: “Lần này Lý Khánh An có thể lấy cớ tiến đánh Cát La Lộc, đột phá biên giới Thống Lĩnh, đẩy vùng thật sự trong tầm kiểm soát của Đại Đường đến tuyến Di Bá hải của Lĩnh Tây, cùng với sự thiết lập của tuyến trợ cấp hậu cần, công đánh Toái Hiệp sẽ không giống như Ngưu Tiên Đình năm Khai Nguyên mười tám vậy, cuối cùng không thể đứng vững ở Toái Hiệp, để sớm ngày có thể khôi phục quân trấn Toái Hiệp, trầm suy nghĩ định cho Lý Khánh An quyền tự chủ lớn hơn, tướng quốc thấy thế nào?

“Thần nguyện từ đi hai chức Tiết độ sứ và Đô hộ Bắc Đình, đề cử Lý Khánh An tiếp nhận các chức này.”

“Bệ hạ!”

Đã ăn xong cơm trưa.

Dương Hoa Hoa đang ngồi ở một bên uống trà rốt cục không nhịn được nói xen vào: “Tên Lý Khánh An năm Thiên Bảo thứ năm mới tòng quân, chẳng qua được vài năm, mà làm tới chức Tiết độ sứ như vậy, có phải là thăng quan quá nhanh một chút không?”

Lý Long Cơ mặt trầm xuống, không vui nói: “Tam nương đừng xem vào việc trong triều, đi trước đi!”

“Việc trong triều của các người ta chẳng thèm hỏi han làm gì đâu!

Nhưng Lý Khánh An quả thật thâm niên không đủ, Đại Đường quan quân mạnh hơn hắn đâu cũng có, tại sao cứ phải dùng hắn, không lẽ là do tứ muội kia của ta đêm đêm thổi gió kề gối cho bệ hạ chứ!”

Cho dù là Lý Long Cơ sủng nàng, giờ phút này cũng trở nên không còn mặt mũi gì nữa, hắn vỗ mạnh vào bàn, chỉ vào cửa cả giận nói: “Nàng đi ra ngoài cho trẫm!”

Dương Hoa Hoa chu miệng một cái: “Ta biết là bệ hạ sẽ như vậy. . .”

Nàng khẽ hừ lên một tiếng, thắt lưng khẽ lắc, bỏ đi mà chẳng thèm quay mặt lại.

Trong phòng có chút ngại ngùng, Lý Lâm Phổ cười gượng một tiếng nói: “Yêu nhà yêu cả vết ố, từ đây có thể thấy được sự sủng ái bệ hạ đối với quý phi nương nương.”

“Trẫm không muốn so đo như đàn bà.”

Lý Long Cơ cười khổ một tiếng, lại tiếp tục với đề tài ban nãy nói: “Trẫm quyết định nhậm chức Lý Khánh An làm Bắc Đình Tiết độ sứ kiêm Bắc Đình đô hộ, tướng quốc sẽ không còn kiêm nhiệm hai chức này, mặt khác, trầm sẽ nhậm chức thêm cho hắn làm Tây Châu đô đốc. . .”

Dương Hoa Hoa nổi giận đùng đùng đi ra Hưng Khánh cung, tên nam nhân đê tiện đáng chết Lý Khánh An kia lại sắp được thăng chức Tiết độ sứ, thật là quá đáng, nàng mới vừa đi đến cửa cung, lại nghe thấy bên ngoài đang rối loạn, loáng thoáng có người hô to: “Các ngươi buông ta ra, ta muốn gặp mặt bệ hạ, buộc tội Lý Khánh An lạm sát trọng thần triều đình.”

Dương Hoa Hoa ngẩn ra, nàng bước đi nhanh hơn, chỉ thấy ngoài cung môn, hơn mười viên thị vệ đang đè chặt một nam tử xuống dưới đất, nam tử kia giãy dụa, rướn cổ liều mạng quát to: “Bệ hạ, Lý Khánh An ở Bắc Đình một tay che trời, lạm dụng quyền lực, thần phải tố cáo hắn.”

Vài tên thị vệ bịt cái miệng của hắn lại, nhưng hắn vẫn còn ú ớ hô to: “Bệ. ., hạ, thần phải tố cáo. . .”

Bọn thị vệ giận tím mặt, chuẩn bị nặng tay đánh ngất hắn, đúng lúc này, Dương Hoa Hoa một tiếng hét to: “Dừng tay!”

Bọn thị vệ thấy Quắc quốc phu nhân ngăn cản, liền từ từ thả lòng nam tử.

Dương Hoa Hoa đi lên trước hỏi: “Ngươi là người nào, tại sao phải tố cáo Lý Khánh An?

Ta là Quắc quốc phu nhân, ngươi có oan khuất gì có thể nói cho ta biết.”

Nam tử thấy rốt cục có người làm chủ cho hắn, vội vàng nói: “Phu nhân, ty chức là Đình Châu Kim Mãn huyện Huyện lệnh, tên là Trần Trung Hòa, thần phải khống cáo Lý Khánh An khơi mào chiến tranh với Cát La Lộc, nhân cơ hội bài trừ dị kỷ, Tây Châu đô đốc Triệu Đình Ngọc bị hắn bức bách đến chết.

Phó đô hộ Trình Thiên Lý bị hắn đoạt đi mọi quyền lực, hắn chỉ tín nhiệm người phe mình, Bắc Đình chính vụ đại quyền đều bị tham mưu của hắn nắm giữ, ty chức có chứng cớ xác thực.”

Trần Trung Hòa vùng khỏi tay của thị vệ, từ trong lòng lấy ra một cuốn sổ, dâng lên đỉnh đầu nói: “Đây là lời chứng của binh sĩ và quan quân ty chức thu thập được, quân dân Bắc Đình đều có thể chứng minh quyền thế ngất trời của Lý Khánh An ở Bắc Đình.”

Dương Hoa Hoa đón lấy cuốn sổ lật vào trang, những lời chứng trong đó quả nhiên bất lợi với Lý Khánh An, nàng mừng rỡ nói: “Vậy được, ngươi theo ta gặp hoàng đế.”

Dương Hoa Hoa muốn dẫn Trần Trung Hòa tiến cung, các thị vệ của Hưng Khánh cung không thể để yên được, một viên Trực trưởng chắp tay nói: “Phu nhân, chưa được Thánh Thượng triệu kiến, ngoại quan nhất loạt không được vào cung, đây là quy củ trong cung, xin phu nhân thứ lỗi.”

“Ngay cả ta cũng không nể mặt sao?”

“Xin lỗi.

Phu nhân, cho dù là nương nương cũng không cho phép, đây là chức trách của các ty chức.”

“Chỉ là một bọn chó giữ cửa thôi.”

Dương Hoa Hoa hừ lên một tiếng, xoay người lại trở vào cung, nàng đi đến ngoài Đại Đồng điện, vừa lúc Lý Long Cơ cùng với tướng quốc Lý Lâm Phồ có cười có nói từ trong điện đi ra, thấy Dương Hoa Hoa lại quay trở lại, Lý Long Cơ không khỏi ngẩn ra, vừa cười vừa hỏi: “Tam nương không phục, lại muốn cãi Lý với trẫm phải không?”

Nét mặt xinh tươi của Dương Hoa Hoa như đóng sương tuyết, lạnh lùng nói: “Bệ hạ, ngoài cung môn có người đang kêu oan, bệ hạ gặp hay không gặp?”

“Kêu oan?”

Lý Long Cơ và Lý Lâm Phổ nhìn nhau, không khỏi bật cười nói: “Kêu oan có thể đi Vạn Niên huyện nha, chạy đến Hưng Khánh cung của trầm kêu oan, là đi nhầm chỗ rồi chăng!”

Vừa dứt lời.

Xa xa hô to một tiếng: “Quý phi nương nương giá lâm!”

Chỉ thấy một Dương Ngọc Hoàn xiêm y thướt tha dưới sự hộ tống của trăm viên cung nhân rầm rộ đi tới, Lý Lâm Phổ vội vàng khom mình hành lễ, “Tham kiến quý phi nương nương.”

“Tướng quốc miễn lễ!”

Dương Ngọc Hoàn mỉm cười gật gật đầu, một đôi mắt đẹp lại liếc về hướng Lý Long Cơ và Tam tỷ Dương Hoa Hoa, ánh mắt mang một vẻ hoài nghi, có người âm thầm tố cáo với nàng, tam phu nhân đang cùng dùng ngọ thiện với Thánh Thượng, vừa lúc mấy ngày nay nàng cũng nghe nói tới một số lời đồn đãi không hay, trong lòng nàng thật sự không yên tâm, bèn kéo tới dò hỏi.

“Bệ hạ đang chuẩn bị hồi cung sao?”

Lý Long Cơ có chút chột dạ, hắn cười ha ha nói: “Trầm xử lý vài chuyện công vụ, đang chuẩn bị hồi cung, vừa lúc tam nương nói ngoài cung có người đang cáo trạng, trầm cảm thấy có chút kỳ lạ.”

“À!”

Dương Ngọc Hoàn đảo mắt đẹp một cái, lại liếc Dương Hoa Hoa cười nói: “Tam tỷ, tại sao lại quản đến cả cáo trạng của người khác rồi, có Huyện lệnh có Kinh triệu doãn, còn có Ngự sử đài, cuối cùng còn có Lý tướng quốc, cho dù thế nào cũng không tới lượt Thánh Thượng mà!” (Kinh triệu doãn: trường quan hành chính tối cao của khu vực thủ đô)

“Hừ!

Ngoài cung là Bắc Đình Huyện lệnh, muốn tố cáo Lý Khánh An chuyên quyền, huyện lệnh dám quản sao?

Kinh triệu doãn dám quản sao?”

Dương Hoa Hoa đem thư buộc tội đưa cho Lý Long Cơ, nói: “Bệ hạ, người ta ngàn dặm xa xôi tới đây, muốn tố cáo đại quan biên cương của người, người làm sao có thể bỏ mặc được?”

Mặt phấn Dương Ngọc Hoàn hơi trầm xuống, nàng trong lòng rất rõ, Dương Hoa Hoa kỳ thật là bất mãn với Lý Khánh An bất mãn mà mượn đề tài để nói chuyện của mình.

“Tam tỷ, quốc gia đại sự, bệ hạ sẽ thương lượng với đại thần triều đình, chúng ta đừng tham dự.”

Dương Hoa Hoa nhướng đôi mày thanh tú lên, lạnh như băng đáp: “Tứ muội, ta không hề tham dự quốc sự của Thánh Thượng, không phải sao?

Nên xử trí thế nào là chuyện của Thánh Thượng, ta chỉ là truyền tin vậy thôi.”

Nàng lại với Lý Long Cơ: “Là minh quân hay là hôn quân tất cả đều do một ý niệm của bệ hạ, bệ hạ hãy tự liệu lấy!”

Dương Ngọc Hoàn cũng không chút nhượng bộ nói: “Bệ hạ, nếu đã mở ra tiền lệ, về sau mọi người đều chạy tới cáo ngự trạng, khi đó bệ hạ là muốn làm minh quân hay là hôn quân đây?”

Lý Long Cơ kẹp ở giữa hai đàn bà có chút khó xử, lúc này Lý Lâm Phổ cười nói: “Thần là người đứng đầu bá quan, chi bằng để thần nghe xem tên Huyện lệnh đến từ Bắc Đình này có gì oan khuất phải tố cáo trước đã.

Sau đó thần sẽ bẩm báo lại với Thánh Thượng, tam phu nhân nghĩ như vậy có được không?”

Lý Lâm Phồ đã nói rất thẳng lời, huyện lệnh có oan nhiều nhất cũng chỉ có thể tố cáo với hắn, cáo ngự trạng chính là vượt quyền rồi.

Lý Long Cơ có được đường rút, hắn vờ tỏ vẻ khó xử, giải thích với Dương Hoa Hoa nói: “Tam nương có điều không biết, trầm chỉ quản quan viên từ tòng tam phẩm trở lên, dưới tòng tứ phẩm là quyền hạn của tướng quốc, trầm cũng khó mà vượt quyền a!”

Dương Hoa Hoa hừ một tiếng, khinh thường nói: “Sao lúc xử trí tên Vi tham quân kia, lại không chê hắn quan nhỏ chứ!”

“Tam tỷ!”

Dương Ngọc Hoàn không vui gián đoạn lời của nàng, vội vàng nói với Lý Long Cơ: “Bệ hạ hồi cung đi!

Việc cáo trạng hãy để tướng quốc xử lý.”

Chương 180: Như Họa kinh thương

Thời gian đảo mắt đã đến tháng năm, công sự xây dựng năm tòa thành ở phía đông Di Bá hải đã bắt đầu, Cát La Lộc lập tức từ các bộ điều ra hai vạn người, cộng với năm nghìn dân công chiêu mộ của Bắc Đình, lượng người sung túc, xây công sự tiến triển vô cùng thuận lợi, chiều hôm nay, Lý Khánh An thị sát năm thành trở về, hắn đã về Bắc Đình thành trước, vừa vào cửa thành hắn đã vội hỏi Vương Xương Linh nói: “Lò đúc tiền từ Trường An đang ở đâu?”

Hắn nửa đường nhận được tin tức, lò luyện tiền từ Thiếu phủ giám Trường An vận chuyển đến đã tới Đình Châu, hắn ra roi thúc nhanh ngựa, vội vàng chạy về Đình Châu.

Tiết độ sứ các trấn Đại Đường thường thì đều kiêm nhiệm nhiều chức vụ, điều này chủ yếu là xem ở độ tín nhiệm của hoàng đế.

Ví dụ Lý Khánh An ngoài Tiết độ phó sứ và Đình Châu đô đốc, còn có một loạt các quân hàm khác, khá quan trọng là Ngự sử Trung thừa, đây là quyền giám sát, đồng thời lại là Doanh điền chuyển vận sứ, đây đồng nghĩa với việc tiếp quản mạch máu kinh tế của Bắc Đình, tiếp đó hắn còn kiêm nhiệm Bách công chi thự giám và Chú tiền giám, cái trước là quản lý các thợ Bắc Đình, còn cái sau là nắm đại quyền đúc tiền, bao gồm có quyền khai thác tôi luyện.

Cũng vì có những quân hàm này trong tay, Lý Khánh An mới có thể nắm giữ đại quyền quân chính của Bắc Đình, dĩ nhiên, hắn vẫn không phải mọi quyền lực đều có hết, ví dụ quyền nhân sự quan trọng nhất thì hắn đã không có, tất cả sự nhậm mệnh của quan viên văn võ đều phải tiến hành thông qua Binh bộ và Lại bộ.

Ở Bắc Đình gia tăng điểm đúc tiền là hiệp nghị đạt thành giữa hắn và Lý Lâm Phổ, suy nghĩ đến việc An Tây và Bắc Đình cách xa nhau, tiền đồng vận chuyển không thuận tiện, Lý Lâm Phổ bèn đồng ý ở Đình Châu đặt một lò đúc tiền, tiền tệ đúc được dùng để thỏa mãn nhu cầu của Bắc Đình và An Tây, điều này có tác dụng quan trọng vô cùng đối với sự phồn vinh kinh tế của Bắc Đình.

Vương Xương Linh vội vàng nói: “Bọn họ đã tới được mười ngày rồi!”

Lúc này, một viên binh lính dẫn một viên tiểu quan cấp thấp vội vàng đi tới, hắn khom người thi lễ nói: “Ty chức là Thiếu phủ giám hạ Lũng Hữu dã thự thừa Lô Bách, xin Sứ quân chiếu cố nhiều hơn.”

Hắn chỉ là một tiểu quan tòng cửu phẩm, được điều đến Bắc Đình hiệp trợ Lý Khánh An quản lý lò đúc tiền, trên thực tế chính là một chủ quản kỹ thuật.

Cho dù viên chủ quản kỹ thuật này chức vị thấp kém, nhưng Lý Khánh An vẫn còn phải cầu cạnh hắn, vội vàng mỉm cười đáp lễ nói: “Thì ra là Lô dã thừa, hoan nghênh đến Bắc Đình, không biết Lô dã thừa là chuẩn bị trú ở Bắc Đình thời gian dài, hay chỉ làm tạm thời đến hiệp trợ chỉ đạo.”

“Hồi bẩm Sứ quân, trên thư nhậm mệnh nói tạm trú một năm, về sau còn xin Sứ quân chiếu cố nhiều hơn.”

Lô Bách không phải xuất thân từ khoa cử chính quy, cũng không hề có chút quan hệ gì với danh môn thế gia Lô gia, nhà hắn đời đời là dân nghèo, chỉ bởi vì đã làm hai mươi năm tiểu lại, tích lũy thâm niên mới chuyển làm quan, đây quả là một chức quan đầu tiên trong năm đời Lô gia của hắn, vì vậy hắn vô cùng trân trọng mũ quan nhỏ tòng cửu phẩm này của mình, biểu hiện trên thái độ đối với người chấp quyền đó là khom lưng khúm núm, thậm chí còn mang chút dáng dấp a dua nịnh nọt.

“Sứ quân, mời theo thuộc hạ đi xem lò luyện tiền.”

Hắn dẫn theo Lý Khánh An nhanh chân đi tới trước một đại viện trống trải sát vách tường, đây chính là nơi đúc tiền tạm thời của Bắc Đình dã thự (dã: tôi luyện, thự: cục, ban), mười mấy căn nhà, đúc tiền thật ra là một công trình dây chuyền, Trung Đường đã áp dụng phương pháp đúc tiền bằng phép đúc cát, các công đoạn như luyện đồng, tạo khuôn, nấu chảy, vào khuôn, mài nhẵn, lựa chọn, xâu tiền cũng đều có trong đó, có khoảng ba mươi mấy người thợ rèn, mà chất liệu đồng Bắc Đình không tiện vận chuyển, bắt buộc phải khai thác ngay ở địa phương để đúc rèn, điều này chí ít cần mấy nghìn người, vì vậy triều đình đồng ý Bắc Đình đúc tiền, thực tế là tặng cho nó một ngành sản nghiệp rất to lớn.

Lý Khánh An đi vào trong sân, nhìn quanh một lượt, chỉ thấy ở góc sân đã xây nên một tòa lò luyện đồng đen ngòm, chung quanh công cụ vung vãi khắp mặt đất, còn có mấy chục cái chậu chịu nhiệt để nấu đồng, cùng với thạch cơ (khối đá) dùng để ép khuôn tiền.

Hắn lúc này mới hiểu được, cái gọi là lò chẳng qua là lò gạch được xây nên từ ngói bùn, không phải là cái lò sắt trong tưởng tượng của hắn.

Lý Khánh An đi lên trước tỉ mỉ quan sát một hồi, thấy trong cái rương sắt bên cạnh có mười mấy cái mẫu tiền bằng sắt, cũng chính là khuôn thực hiện, bèn tùy ý nhặt một cái mẫu tiền lên, có thể thấy nó đã có chút tuổi tác rồi, đầy những rỉ sắc, hình dạng cũng không tiêu chuẩn, Lý Khánh An đưa tay bóc một cái, lập tức có một miếng sắt lớn rớt ra.

Sắt đã quá hao mòn, gần như mỗi một mẫu tiền cũng đều như vậy, hắn bất giác chau mày lại, tự lẩm bẩm nói: “Tại sao lại nát bét như vậy?”

Lô Bách có chút đỏ mặt, vội vàng giải thích nói: “Đây là mẫu tiền cũ mà Lũng Hữu trú tiền thự đào thải từ mấy năm trước, cất giữ đã mấy năm, đã rỉ đến biến dạng đi, bây giờ bọn thuộc hạ đều dùng tiền mẹ trở cát chế tiền, những mẫu tiền này chỉ là dùng để làm thí nghiệm.” (phương pháp trở cát: dùng tiền gốc hoặc khuôn bằng gỗ hoặc đá mềm khắc thành hình thù tiền gốc, lấy đó làm tiền mẹ, tiến hành trở cát đúc tiền, đúc xong tô đen nó, hoặc vùi trong đất, để nó từ từ oxy hóa rỉ sét, loại tiền làm theo cách phỏng theo này, vì là dùng tiền thật làm khuôn, nên sau khi đúc xong sẽ có hình dạng nhỏ hơn tiền thật, văn tự cũng không có thần như tiền thật, chất đồng của nó cũng dễ phân biệt. )

Hắn thấy mày của Lý Khánh An nghe xong giải thích của hắn vẫn chau lại, bèn lẩm bẩm nói: “Sứ quân, có một câu không biết nên nói hay không nên nói?”

“Ngươi nói!”

“Sứ quân, kỳ thật cho dù là khuôn tiền, hay là tiền mẹ, đều có thể tự mình chế tạo, theo thuộc hạ được biết, rất nhiều người tự đúc riêng tiền đồng, còn làm tốt hơn cả lò đúc của quan, mấu chốt là Bắc Đình quyền đúc tiền, còn về khuôn à!

Không nhất định là phải dùng cái do quan chế tạo mới được.”

Lý Khánh An nhất thời hiểu được ý của hắn, kỹ thuật đúc tiền thì quan làm và dân làm cũng không khác nhau, mấu chốt là trái phép hay không trái phép, hắn cũng nghe nói chi phí đúc một quan tiền chẳng qua là bảy trăm văn, không ít người đều tự đúc riêng tiền đồng để kiếm chác món lãi kếch sù trong đó, hơn nữa có tiền tư tạo ra còn tinh xảo đẹp mắt hơn tiền quan nhiều, đương nhiên cũng có đồng tiền kém chất lượng không đủ chất đồng, tiền Khai Nguyên Thông Bảo của Đại Đường không có kỹ thuật chống giả gì, duy chỉ có thủ đoạn phòng chống chính là nghiêm hình, dân thường tự đúc tiền đồng riêng sẽ phải trả giá là chặt đầu.

Nhưng trên thực tế rất nhiều hào môn quyền quý cũng lén lút đúc tiền tư kiếm chác lợi lộc to lớn bên trong, chỉ cần không ai báo quan, triều đình cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở, nhưng Bắc Đình lại khác, Bắc Đình không có sẵn chất đồng, chỉ có thể khai thác tinh luyện, vì vậy thì chẳng thể làm âm thầm nữa, một khi khởi công, lập tức sẽ bị người ta biết, cho nên lấy được quyền đúc tiền lại càng quan trọng hơn với Bắc Đình, Lý Khánh An hiện tại là có thể công khai khai khoáng đúc tiền với quy mô lớn.

Còn về việc tự ý đổi khuôn đúc hoặc tiền mẹ không phải là một vấn đề lớn, ngược lại suy nghĩ của tên Lô dã thừa này rất thực tế, làm cho Lý Khánh An vô cùng bất ngờ.

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Không biết khi nào thì mới có thể luyện ra lò tiền đầu tiên?”

Lô Bách vội vàng nói: “Hôm trước đã thử qua hai lò, đúc ra một trăm quan tiền, Sứ quân mời đi theo thuộc hạ.”

Lô Bách lại mang Lý Khánh An đến kho hàng, trước cửa có vài tên lính gác, bọn họ đi vào trong nhà.

Ở giữa phòng đặt hai cái rỗ tre lớn, trong rỗ chứa đầy tiền đồng vàng óng, hai người thợ ở trần thân trên đang bận rộn xỏ tiền, cũng chính là đem các tiền đồng rải rác dùng dây thừng xâu lại, một ngàn cái là một quan, đương nhiên không phải là cách làm thô sơ nhất, xâu từng đồng từng đồng tiền vào, như vậy hiệu suất thấp không nói, còn dễ sai nữa, thường thì đặt tiền ở bên trong khuôn gỗ, một ô của khuôn chính là một ngàn cái, để đầy rồi xâu dây lại chính là một quan.

Lô Bách chỉ vào cái rổ lại nói tiếp: “Đại Đường mỗi năm đúc tiền ba mươi hai vạn quan, tổng cộng có chín mươi chín cái chú tiền thự, mỗi một chú tiền thự một năm đúc tiền cũng chỉ xấp xỉ ba nghìn ba trăm quan, thực tế chỉ cần chất đồng đầy đủ, chúng ta mỗi năm có thể đúc tiền hai vạn quan.”

Nói đến đây, hắn nhìn nhìn sắc mặt của Lý Khánh An, lại vội vàng cười xòa nói: “Đương nhiên, đúc bao nhiêu tiền là do Thiếu phủ giám hạ chỉ lệnh, nếu Lý Sứ quân muốn đúc thêm một chút cũng có thể được.”

Hắn biết rằng trọng trấn biên cương như nơi này không phải là châu huyện nội địa, không có nhiều sự hạn chế giám sát, đúc bao nhiêu tiền thực ra chính là do Tiết độ sứ quyết định, hắn nghe nói lượng đúc tiền thực tế của Ư Châu chính là ba lần của hạn mức mà Thiếu phủ giám đưa cho, cũng không có vấn đề gì, huống chi là chốn trời cao hoàng đế xa như Bắc Đình, nghe nói quyền giám sát chính là nằm trong tay của vị Tiết độ sứ này, nếu thế thì, Lý Khánh An muốn đúc bao nhiêu tiền, vẫn là do một câu nói của hắn định đoạt hết.

Hạn mức mà Thiếu phủ giám đưa cho Bắc Đình chú tiền thự là một năm một vạn quan, bao gồm cả năm nghìn quan tiền cho An Tây, trên thực tế Bắc Đình mỗi năm chỉ có năm nghìn quan tiền, đây đã đủ để trả cho chi phí hành chính thường ngày, ngoài ra vải lụa cũng có thể xem là tiền tệ, bổ sung cho sự không đủ của tiền đồng, mà quân đội chủ yếu là lương thực vật tư.

Sự hao phí sử dụng tiền lụa không nhiều, vì vậy triều đình chỉ cấp hạn mức đúc tiền một ngàn quan, thật ra cũng là một sự hạn chế về tài chính, đề phòng Tiết độ sứ chiêu mộ lính tư.

Nhưng trên thực tế hạn mức này cũng chỉ là một tờ giấy trắng, đường triều các Tiết độ sứ trung hậu kỳ không có quyền đúc tiền cũng phải đúc tiền tư, huống chi Lý Khánh An đã có được được quyền đúc tiền, hắn đương nhiên sẽ không dừng lại ở vạn quan tiền đồng của mỗi năm, Lý Khánh An cũng không nói trắng ra, chỉ cười xòa hỏi: “Ta nếu muốn đúc một lượng tiền vàng và tiền bạc, không biết là có khuôn đúc không.”

“Tiền vàng bạc?”

Lô Bách ngẩn ra, hắn vội vàng nói: “Có!

Có!”

Hắn vội vàng chạy như bay vào nhà, mang tới một cái rương gỗ giao cho Lý Khánh An nói: “Sứ quân, đây là tiền mẹ mà thuộc hạ lĩnh được từ Thiếu phủ giám, tổng cộng có vàng, bạc, đồng ba loại mỗi loại mười cái.

Sứ quân là Chú tiền giám, tiền mẹ phải do Sứ quân bảo quản mới phải.”

Lý Khánh An tiếp lấy cái rương, mở ra nhìn một lượt, bên trong quả nhiên có ba mươi cái tiền mẹ hình dáng tinh xảo đẹp mắt, tiền có bề cao dày hơn loại tiền bình thường chữ khắc sâu, nét chữ mảnh mai nhỏ dài, chất đồng nhẵn bóng trắng nhòa.

Hắn đóng rương lại, giao cho Vương Xương Linh bên cạnh cười nói: “Cái này mỗi ngày đều phải dùng, đặt ở bên người ta không tiện, coi như đưa cho tham quân bảo quản nhé!”

Vương Xương Linh nhận lấy, Lý Khánh An gật gật đầu rồi cười nói: “Ngày mai bắt đầu đúc tiền, trong kho Bắc Đình có sẵn tám vạn cân đồng, sáp và chỉ đều có” mặt khác ta sẽ phái ba trăm viên quân sĩ đến cùng nhau hỗ trợ đúc đồng, Lô thự thừa không có vấn đề chứ!”

Lô Bách hiểu được ý của Lý Khánh An, trên thực tế chính là phái người đến học tập kỹ thuật đúc tiền, hắn không dám cự tuyệt, vội vàng nói: “Không thành vấn đề, Sứ quân cứ việc phái người đến hỗ trợ.”

Chương 180: Như Họa Kinh Thương (2)

Việc các thợ đúc tiền tới đây làm cho Lý Khánh An trong lòng vô cùng đắc ý, có được quyền đúc tiền hắn xem như có thể đúc tiền trên quy mô lớn rồi, một năm một vạn quan dĩ nhiên là không đủ, mấu chốt là hắn đồng thời còn có được quyền khai thác,

Y Châu có mò đồng lớn, vùng Kim Sơn có mỏ vàng bạc, chỉ cần khởi động máy móc, tiền không phải là vào như nước rồi sao?

Đương nhiên, sức lao động khai khoáng không đủ cũng là một vấn đề lớn, điều này hắn không lo lắng, người Hán không đủ, người Hồ cũng có thể bổ sung vào thôi.

Lý Khánh An đi thị sát việc xây dựng năm thành đã được một tháng rồi, vẫn chưa có dịp về nhà, hắn nhớ nhà không nguôi, thị sát xong chỗ đúc tiền, bèn xoay người về phủ.

Đi trên đường lớn của Kim Mãn huyện, đầu đường hình như có vẻ nhiều người hơn so với trước kia, rộn ràng nhốn nháo, vô cùng náo nhiệt, Lý Khánh An bất giác nghĩ đến Kim Mãn huyện Huyện lệnh Trần Trung Hòa, nghe nói người này từ quan đến Trường An đi cáo ngự trạng về mình, vì nghĩa dấn thân, cả mẹ già vợ con cũng bỏ mặc, hắn bất giác cảm khái vô vàn, người này tuy giỏi giang, nhưng vẫn là một thư sinh, dưới đại kế khôi phục Toái Hiệp, Lý Long Cơ làm sao có thể nghe cáo trạng của hắn được.

“Nhanh lên!

Nhanh lên !

Đi chậm thì hết bán rồi.”

Nhìn thấy sắp đến phủ của mình, sau lưng bỗng truyền đến tiếng gọi nhỏ của mấy người phụ nữ, Lý Khánh An bất giác quay đầu lại, chỉ thấy dặm ba cô gái Hồ trẻ tuổi tay xách túi tiền, vội vã chạy đi về phía trước, trong mắt mỗi người đều tràn đầy niềm trông mong.

Lý Khánh An không khỏi có chút kỳ lạ, các nàng đi mua gì nhỉ?

Chuyển qua một cái cua, Lý Khánh An chợt ngẩn người ra, phía đằng xa, chỉ thấy trước cửa phủ của hắn ngập tràn người phụ nữ trẻ tuổi, mỗi người đều túm tụm dường như đang giành giựt gì đó?

Hắn đã nhìn rõ, rất nhiều phụ nữ trong tay cầm một chiếc váy dài, đang ướm thử trên người.

“Mọi người đừng giành nhau, những chiếc váy này bảo đảm đều là hàng thượng hạng của chợ tây Trường An, mọi người xem chất lượng may này, tơ lụa của chiếc váy này, Bắc Đình không có đâu nhé!”

Xa xa truyền đến tiếng nói của Như Họa, xuyên qua khe hở đầu người của các người phụ nữ, Lý Khánh An đã nhìn thấy Như Họa, nàng đứng trên một cái bàn cao, vén tay áo lên, tóc chải thành búi, lộ ra cái cổ dài trắng nõn, một khuôn mặt xinh đẹp dưới sự phản chiếu của ánh sáng mặt trời có vẻ đặc biệt hồng hào.

“Đại tỷ, chiếc váy kia của tỷ ba quan tiền, đúng!

Một văn tiền cũng không thể bớt, đã rẻ lắm rồi, lúc muội mua chính là ba quan tiền, chiếc váy này chưa từng mặc qua, tỷ xem màu sắc sặc sỡ dường nào, muội không lời một văn tiền nào của tỷ, được!

Tiếu Liên, hãy thu tiền giùm tỷ.”

Chỉ thấy Tiểu Liên từ trong đám đông đi ra, từ trong tay một cô gái Hồ đón lấy một túi tiền, mặt mày nghiêm túc đếm lấy đếm để, Lý Khánh An càng lúc càng kinh ngạc, hắn lại nhìn thấy thị nữ Ngọc Nô của Vũ Y hình như cũng đang phụ giúp.

Vào lúc ba người các nàng đang bận rộn bán một đống váy dài và một số đồ dùng sinh hoạt cũng đều mang từ Trường An đến, Lý Khánh An khẽ khoát tay một cái, chỉ về phía cửa hông, các thân binh hiểu ý, đều đi về phía cửa hông, hắn trở mình xuống ngựa, chắp tay chậm rãi đi đến trước cửa lớn, đứng trên bục thang mỉm cười dõi theo khung cảnh này.

Lúc này Tiểu Liên đã đếm tiền xong, giao váy dài cho cô gái Hồ, cô gái Hồ kia cầm lấy váy hoa lựu nhìn ngắm một lúc, mừng rỡ đi khỏi.

Tiểu Liên cầm tiền xoay người định đi về, đột nhiên thoáng chốc nhìn thấy Lý Khánh An, trong mắt bỗng chốc vui mừng quá đỗi, nàng định chạy lên, Lý Khánh An lại giơ ngón trỏ lên.

Suỵt một tiếng với nàng, chỉ chỉ vào Như Họa.

“Được!”

Trong đám đông truyền lại tiếng cười thánh thót của Như Họa: “Hai quan năm trăm văn, đồng ý, Tiểu Liên, thu tiền tiếp cô gái xinh đẹp này nào.”

Như Họa lại hoàn thành một mối làm ăn, đang giục nàng, Tiểu Liên bất đắc dĩ, chỉ đành xoay người đi thu tiền.

“Ê!

Cô gái, bộ trà cụ này của cô bao nhiêu tiền?”

Một phụ nữ nhắm trúng một bộ đồ sứ, Như Họa lập tức cười nói: “Đại tỷ, tỷ thật tinh mắt, đây chính là sứ trắng Đại Áp thượng hạng, tiệm lâu đời Trương gia ở chợ đông Trường An mới có bán đấy!

Bộ trà cụ kia muội tổng cộng chỉ có ba bộ, nếu tỷ thích, mười quan tiền đem đi.”

Lý Khánh An nhìn bộ trà cụ kia, hắn đột nhiên nhớ ra, đây hình như là mua lúc họ dời nhà mới ở Trường An, hắn còn nhớ lúc đó mua sáu quan tiền, cô nàng này lại ra giá mười quan.

Mười quan tiền đối với người phụ nữ này hình như là mắc hơn một chút, nhưng nàng ấy lại yêu thích không nở rời tay, do dự một lát, nàng bảo: “Cô gái, tám quan tiền bán không?”

Như Họa cười khanh khách nói, “Đại tỷ, muội về cơ bản đều không lấy lời, loại sứ trắng thượng hạng này ở chợ Bắc Đình là không tìm thấy đâu, tiệm gốm sứ kế bên quán rượu Hàm Dương thì cũng có bán đấy, nhưng chất liệu lại kém xa so với cái này của muội, nhưng lại bán giá mười hai quan, đại tỷ” nếu tỷ không tin thì đi xem thử.”

Nói đến đây, nàng lại quay đầu cười nói với một phụ nữ: “Chiếc váy đó là váy bách diệp thêu vàng đấy, mỗi người phụ nữ đều nên có một bộ thử sẵn trong nhà, muội bán năm quan năm trăm vãn, bán cho tỷ sáu quan tiền, chỉ lời năm trăm văn.”

Người phụ nữ mua đồ sứ bên này đã động lòng khôn xiết, muốn mua nhưng lại có chút chê mắc, dù sao thì mười quan tiền cũng là một số tiền lớn, Như Họa lại quay đầu cười nói: “Đại tỷ như vậy đi!

Đồ sứ chín quan tiền, muội tặng thêm cho tỷ một gói trà thượng hạng, trị giá năm trăm vãn, thế nào?”

Phụ nữ mắt sáng lên, rốt cục cũng gật đầu nói: “Vậy được, đồng ý, trên người ta không mang nhiều tiền như vậy, muội cứ giữ lại đồ sứ trước, ta trở về lấy tiền, đúng rồi, bạc có được không?”

“Có thể, cửu lượng bạc.”

Phụ nữ chen ra từ trong đám đông, cởi lên một con lừa nhỏ, vội vã trở về lấy tiền.

Lúc này, Như Họa cuối cùng cũng đã nhìn thấy Lý Khánh An, nàng nhất thời vui mừng đến mức nhảy cẩng lên, cũng không lo làm ăn nữa, từ trên bàn nhảy xuống, xông thẳng về phía Lý Khánh An.

Nàng ôm lấy cánh tay của Lý Khánh An làm nũng nói: “Ca, huynh về khi nào vậy?

Cũng chẳng để người báo trước một tiếng nữa.”

Cử chỉ âu yếm của nàng làm cho các phụ nữ sau lưng rộ lên một tràng cười, Lý Khánh An trìu mến lau mồ hôi trên trán nàng, cười nói: “Như Thi đâu?

Muội ấy tại sao không đến giúp muội?”

“Muội ấy mắc cỡ, đến mới lạ đó!”

Như Họa áp sát lỗ tai thấp giọng cười nói với Lý Khánh An: “Cái mà một tháng một lần kia của nàng tới rồi, chỗ nào cũng không đi được.”

Lý Khánh An hiểu ý, liền cười nói: “Trưởng quầy Như Họa hãy tiếp tục công việc nhé, đến tối hãy báo cáo lại với đông chủ tình hình làm ăn của nàng nhé.”

Như Họa lườm hắn một cái, chu miệng nói: “Như Họa trưởng quầy gì chứ, khó nghe quá, ta họ Lý, Lý trưởng quầy.”

“Đúng rồi, Lý trưởng quầy, làm việc đi!”

“Thôi được!

Ta đi đây, buổi tối ta lại đến hầu huynh.”

Như Họa nháy mắt tinh nghịch với hắn, rồi mới quay về nhảy lên bàn lớn, cười nói với các phụ nữ chen chúc nhau: “Đừng vội!

Đừng vội!

Từng người từng người một!”

“Lý tiểu nương, chiếc khăn quàng vai này bao nhiêu tiền, con gái ta sắp xuất giá rồi, ta định mua cho nó một chiếc, nhưng trong huyện tìm mãi vẫn tìm không ra.”

Một phụ nữ giơ lên một chiếc khăn hẹp dài sặc sỡ, phía dưới có ngọc trụy kích động hỏi nói.

Như Họa hé miệng cười nói, “Đại tỷ thật sự có mắt nhìn, chiếc khăn quàng kia của tỷ được làm bằng lụa Thục (Tử Xuyên) thượng hạng đấy, giá chợ đông Trường An hai mươi quan, muội chỉ xài qua một lần, vì vậy chỉ lấy tỷ mười tám quan, thực ra thành đông một cửa hiệu tơ lụa Kim Sơn trong đó cũng có bán, chi bằng tỷ cứ đi xem sao, muội nói tỷ nghe, họ ra giá chẳng bao giờ thấp hơn ba mươi quan, trả giá nhiều nhất chỉ có thể đến hai mươi tám quan, chiếc khăn quàng này muội sẽ để dành cho tỷ, tỷ có thể đi so sánh một chút mới quay lại.”

Lý Khánh An chưa từng thấy Như Họa lại có tài kinh thương như vậy, trong ấn tượng của hắn, Như Họa luôn là một cô gái hoạt bát hướng ngoại, khá giống với Minh Châu, nhưng nàng lại không có thân phận địa vị như Minh Châu, là món đồ chơi mà An Lộc Sơn nuôi dưỡng để tặng cho kẻ quyền quý, từ nhỏ tới lớn không có cơ hội ra khỏi cửa, chỉ là hai năm nay đi theo mình mới được tiếp xúc với bên ngoài, nhưng không ngờ nàng lại đầu óc linh hoạt như vậy, lại tháo vát việc tiếp thị hàng hóa như vậy, cũng chưa từng có người dạy nàng, chỉ có thể giải thích là nàng có năng khiếu về kinh thương thôi.

Lý Khánh An không khỏi nhìn nàng với cặp mắt khác xưa, lúc này, hắn đột nhiên cau mày lại, bây giờ hắn mới để ý thấy trang phục của Như Họa, thân dưới của nàng mặt một chiếc váy hoa lựu màu đỏ sặc sỡ, thân trên lại chỉ mặc một cái áo sam từ mỏng mỏng, đang độ tháng năm, trời đã nóng dần lên, các phụ nữ cơ bản đều mặc áo sam tử.

Sam tử thuộc Hạ phục, là áo đơn không có áo trong xuất hiện từ sau đời Hán.

Sam tử triều Đường đa số là cổ rộng tay lớn, may bằng sa lụa, nhẹ như khói sương, mỏng như cánh ve, thấp thoáng có thể thấy da dẻ bên trong.

Như Họa chính là mặc một chiếc áo sam tử như vậy, dưới ánh mặt trời, có thể nhìn rõ hai bầu vú đầy đặn căng tròn ở trước ngực, theo sự di động của cánh tay nàng, hai bầu vú căng tròn giống như hai cái chén ngọc sứ trắng nhấp nhỏ đàn hồi, lại nhìn những phụ nữ khác, thật ra cũng như vậy, nhưng mà những phụ nữ này lại không thuần khiết thẩm mỹ như Như Họa.

Lý Khánh An cũng sẽ đi nhìn ngắm những phụ nữ khác, nhưng ngực trước của người phụ nữ mình lại trong suốt phơi bày như vậy, trong lòng hắn cứ có chút gì đó không thoải mái.

Hắn nhìn vào chiếc khăn quàng trong tay Như Họa, trong đầu đột nhiên nghĩ đến một thứ mà phụ nữ đời sau hay dùng.

Chương 181: Lạc thú chốn khuê phòng

Cái mà Lý Khánh An nghĩ đến chính là áo ngực, tuy nói thời cổ có áo yếm, nhưng lại không có sự bảo vệ hiệu quả như là áo ngực, nhìn những người phụ nữ mua váy này xem, cũng chẳng qua hơn hai mươi tuổi mà thôi, sau khi sinh con rồi, người nào người nấy cũng đều bị chảy xệ xuống cả, vẻ đẹp của người phụ nữ không còn sót lại chút gì.

Nhìn cặp vú căng tròn phập phồng của Như Họa, lại nghĩ đến vài năm nữa có thể bị chảy xệ, Lý Khánh An cảm thấy như một tác phẩm nghệ thuật bị dập nát, ôi thật tội lỗi!

Hắn xoay người đi trở về trong phủ, Tường quản gia đã biết được chủ nhân trở về, vội vàng đi ra đón: “Lão gia đã trở về.”

Lý Khánh An gật gật đầu cười nói: “Khoảng thời gian mà ta không có ở đây, trong nhà có chuyện gì không?”

“Không có chuyện gì, chỉ là có không ít tiểu cô nương tìm đến Vũ Y cô nương học đàn, trong phủ rất là náo nhiệt.”

“Đêm nay để nhà bếp làm đồ ăn phong phú một chút, ta và các quân sĩ cũng chưa kịp đón tết đoan ngọ, hôm nay bù lại cho đã.”

“Vâng, ta đi sắp xếp ngay.”

Lý Khánh An nhanh bước đi vào phía trong nhà, hắn đến Bắc Đình đã mấy tháng rồi, phần lớn thời gian đều bận rộn với công vụ, rất ít khi được rảnh mà quây quần với người nhà, nhất là Vũ Y, sau khi đến Bắc Đình đã thường phải để nàng quạnh hiu một mình, trái với lúc còn trên đường đến Bắc Đình lúc đó mỗi ngày đều ở cùng một chỗ với nàng.

Phủ đệ của Lý Khánh An chiếm một khoảng đất khá rộng lớn, phía sau nhà ngoài lầu chính ra còn có bốn năm cái sân, ban đầu vốn ít người, có vẻ vắng vẻ lạnh lẽo, tất cả mọi người ở cùng một chỗ, từ khi thêm hai mươi mấy cô tiểu a hoàn rồi.

Số người ở hậu viện tăng lên nhiều, mọi người liền tách ra mà ở.

Như Thi, Như Họa hai tỷ muội ở chung một sân, Lý Khánh An nghĩ tới hai hôm nay Như Thi có kinh nguyệt, liền qua đó xem nàng trước, trong sân nhà rất yên lặng, hoa rơi đầy sân, trên dây phơi áo quần treo đầy quần áo, ở trong một góc sân còn đang treo hai mảnh vải lụa màu sắc tươi sáng diễm lệ, một đầu khác cột hai sợi dây thật dài.

Một tiểu a hoàn tên Xuân Đào đang ở sân quét hoa rơi, bỗng nhiên thấy có đàn ông tiến vào, đầu tiên là cả kinh, lập tức nhận ra lão gia.

Sợ tới mức nàng vội vàng khoanh tay đứng thẳng, Lý Khánh An vừa cười vừa khoát tay, ý bảo nàng lui xuống đi.

Hắn đi đến trước cửa, bỗng nhiên dừng bước, nghe thấy bên trong có hai người đang nói chuyện, chính là Như Thi và Vũ Y.

“Vũ Y tỷ, tỷ thật muốn mở một cái phân viện Lệ Viên sao?

Không phải là nói giỡn chứ!”

“Làm sao mà lại nói giỡn chứ?

Kỳ thật một nguyên nhân rất quan trọng mà tỷ đến Tây Vực chính là học lục huyền cầm, nhưng Lý đại ca của các muội lại lừa tỷ, tỷ hỏi rất nhiều người Hồ, thật ra là không ai thấy qua cái gì là lục huyền cầm cả, nếu đã học không được đàn, thế thì tỷ sẽ dạy người khác đánh đàn, có chuyện để làm rồi, cũng không đến nỗi nhàm chán.”

“Lý đại ca sẽ không lừa gạt tỷ đâu, bằng không huynh ấy làm sao lại biết khảy đàn, có lẽ là người Ba Tư bên kia mới biết đàn cái loại lục huyền cầm này cũng không chừng.”

“Có lẽ là thế!

Cây đàn đó của huynh ấy tỷ nhớ rõ chính là đàn cổ Ba Tư.”

Bỗng nhiên, Như Thi thấp giọng cười nói: “Vũ Y tỷ, đại ca đem lục huyền cầm của huynh ấy tặng cho tỷ, cầm và tình chính là hài âm đấy(chữ cầm và chữ tình trong tiếng Hán là từ vần âm)!

Huynh ấy tặng cho tỷ là loại tình nào ấy nhỉ?”

“Đừng nói bậy, lục huyền cầm và cái tình ấy một chút quan hệ cũng không có, đừng có mà nghĩ sai lệch.”

“Hi hi!

Vũ Y tỷ đỏ mặt cái gì, có quan hệ hay không, trong lòng tỷ và muội biết rõ ràng mà.”

Ở ngoài cửa nghe lén Lý Khánh An có chút xấu hổ, hắn xoay người lặng lẽ muốn rời khỏi đó, lại đụng ngã một cái chậu đồng lớn.

“Keng!” một tiếng vang lớn, hắn cả kinh đến nhắm mắt lại, trong phòng hai nàng cơ hồ là cùng lúc thấp giọng hỏi: “Ai đó!”

Lý Khánh An đành phải ngại ngùng ho khan một tiếng, nói: “Là huynh!”

“Đại ca, là huynh sao?”

Như Thi mừng rỡ hô lên một tiếng, chạy vội ra, trên gương mặt xinh đẹp dào dạt niềm vui sướng và kích động.

Vũ Y cũng chậm chậm đi ra, đứng ở phía sau Như Thi, len lén nhìn hắn một cái.

Lý Khánh An khẽ nghéo sau gáy cười nói: “Hôm nay vừa trở về” vừa rồi ở cửa thấy Như Họa đang bán đồ này nọ, khá là thú vị.”

“Nàng ấy à!

Đột nhiên bộc phát ngẫu hứng, hai ngày trước đã bắt đầu rồi.”

Có mặt Vũ Y ở đây, Như Thi có chút rụt rè, ngại ngùng không dám nắm tay của Lý Khánh An, nàng vội vàng cười nói: “Đại ca, mau vào, đừng đứng ở trước cửa.”

“Như Thi, thế tỷ đi về trước nhé.”

Vũ Y chợt cảm thấy mình như một người dư thừa, trong lòng nàng có một chút xót xa, liền miễn cưỡng cười nói: “Không quấy rầy các vợ chồng son các người thân thiết nhau nữa.”

Nói xong, nàng đi đến phía cánh cửa, ánh mắt lại nhanh chóng liếc Lý Khánh An một cái, đôi mắt đẹp sâu hút của nàng thoáng qua một tia u oán, lập tức lại bị nàng che giấu đi.

“Vũ Y, buổi tối ta dạy cho nàng đàn một khúc nhạc mới, tên là “Sông trăng”.”

“Sông trăng!”

Vũ Y thì thào đọc lại hai lần, mắt nàng sáng rực lên, nhoẻn miệng cười tươi với Lý Khánh An: “Chắc như vậy rồi nhé, buổi tối dạy muội đánh đàn.”

Nàng uốn éo chiếc eo nhỏ nhắn, thướt tha uyển chuyển đi ra rồi.

Lý Khánh An vẫn nhìn nàng đi xa, lúc này mới đi vào phòng, hắn không phải là lần đầu tiên vào trong gian phòng mới của Như Thi, gian phòng được bố trí rất đơn giản, trên vách tường trắng tinh treo một chiếc đàn tỳ bà bằng gỗ” đây là vật mà nàng yêu nhất, đó còn là đàn mà năm trước Lý Khánh An mua cho nàng, một chiếc giường đặt dựa vào tường, phía trên chùm một tấm rèm sa mỏng, bên cửa sổ là chiếc bàn đọc sách, bên cạnh chiếc bàn đọc sách đặt hai chiếc ghế bành, trên ghế bành có đặt cái đệm, thêm một cái giá sách nữa, trên giá sách có mấy chục quyển sách, còn có một chiếc bình ngọc, ngọc tiêu các thứ linh tinh, để làm trang trí.

Lý Khánh An đi đến trước chiếc bàn đọc sách ngồi xuống, thấy trên bàn có sắp giấy tập viết, hắn liền hửng trí bừng bừng mà trở lên xem: “Như Thi, muội đang tập viết sao?”

Như Thi đang châm trà, hé miệng cười nói: “Dạ vâng!

Vũ Y tỷ viết chữ rất đẹp, muội đang theo học tỷ ấy viết đấy!”

Lý Khánh An cầm lấy tập viết, lại ngây ngẩn cả người, phía dưới có đè một phong thư, trên phong thư viết: “Gửi Khánh An ca!”

“Đây là viết cho ta sao?”

Lý Khánh An nhặt thư lên cười hỏi.

Như Thi kinh hãi kêu lên một tiếng, buông ấm trà bèn xông lại giựt lá thư, Lý Khánh An đưa tay ra phía sau, tay kia thì lại ôm lấy eo của nàng, cười nói: “Có bí mặt sao?”

Như Thi đứng không vững, bị hắn ôm ở trước ngực, mặt của nàng xấu hổ đến đỏ bừng, vẫn muốn giơ tay đoạt lại lá thư: “Ca, thư này huynh không được xem, là muội viết cho chính mình ấy.”

“Ta không xem cũng được, nhưng muội phải hôn ta một cái.”

Như Thi bất đắc dĩ, đành phải hôn một cái lên mặt hắn, nhưng Lý Khánh An lại lắc đầu, vừa cười vừa chỉ chỉ miệng mình, trên mặt Như Thi ửng đỏ, ánh mắt thẹn thùng vô hạn.

“Ngươi là tên vô lại!”

Nàng vươn hai cánh tay ôm lấy cổ tình lang, nghiêng đầu đem cặp môi thơm hôn lên môi hắn, chiếc đầu lưỡi thon nhỏ mềm mại đưa vào trong miệng hắn.

Lý Khánh An động lòng tham sắc, một bên mút vào của chiếc lưỡi thơm tho của nàng, tay thì thò vào trong quần áo của nàng vuốt ve làn da trắng nõn của nàng mà không kiêng nể gì cả, Như Thi hơi thở dần dần thều thào hẳn lên, ánh mắt mê ly, tay của Lý Khánh An vuốt ve xuống phía dưới, dùng sức xoa nắn cặp mông đầy đặn căng tròn của nàng, láng mịn mà săn chắc, bỗng nhiên, hắn rờ trúng một sợi dây nhỏ, Như Thi ngẩng đầu, thấp giọng cầu xin nói: “Ca, muội có kinh nguyệt đến rồi, không thể hầu hạ huynh.”

“Ta biết.”

Tay hắn chuyền đường tấn công về phía trên, bóp lấy đôi ngực căng tròn đầy đặn của nàng, hắn bỗng nhiên lại phát hiện một điều khác nhau giữa Như Thi và Như Họa, một người thì như chiếc bát ngọc úp xuống, tròn mà mượt như quả banh, còn Như Thi lại giống như hai ngọn núi nhỏ cao ngạo nghễ, mềm mại mà săn chắc, nhưng có một điểm hai người đều giống nhau, đó là đều không có mặc áo yếm.

“Biết hôm nay là ta trở về, nên cố ý không mặc áo yếm hả?”

Lý Khánh An kề bên tai nàng cười nói một cách tinh quái.

“Làm gì có đâu!

Ở trong phòng không thích mặc thôi.”

Như Thi thừa dịp Lý Khánh An không phòng bị, bèn đoạt lấy lá thư, bay xa ra linh hoạt như một con chim nhỏ, Lý Khánh An một phen không bắt lấy được, hắn tức đến nghiến cả răng.

Chương 181: Lạc Thú Chốn Khuê Phòng (2)

“Khơi lên mồi lửa của ta rồi, lại chạy mất tăm.”

Như Thi quay đầu lại cười yêu kiều: “Ca chờ muội một chút!”

Nàng cất thư thật kỹ, nhưng lại từ trên gối lấy ra một dãi tơ lục bích, giấu mình vào sau rèm.

“Muội đang làm gì vậy?”

Lý Khánh An vừa cười vừa đi qua đó.

“Ca đừng qua đây!”

Như Thi cuống quít ngăn cản, nhưng Lý Khánh An đã xuất hiện ngay trước mặt nàng, thì ra nàng đang áo yếm, áo sam tử vừa mới cởi đi, dây cột áo ngực màu xanh lục treo ở cổ, hé lộ ra ngọc thể nõn nà trắng mịn như sữa.

“Đều là vợ chồng già rồi, có sao đâu chứ.”

Hắn vừa cười vừa đi lên thay nàng thắt dây lại ở đằng sau, lại lùi hai bước nhìn ngắm một chút, áo yếm che đi phần ngực và bụng, lộ ra cái cổ cong tuyết trắng, cùng với tấm lưng bóng mịn mảnh mai, tinh khiết trắng ngần như ngọc, trong đầu hắn chợt lóe lên hình ánh Như Thi mặc áo ngực, rồi sau đó so sánh với Như Thi áo yếm ở trước mắt, hắn bất giác lắc đầu, vẫn cảm thấy áo yếm có hương vị phương Đông hơn.

Nhưng mà áo yếm này có thể sửa đổi lại một chút, để có tác dụng bảo vệ sức khỏe, nghĩ đến đây, hắn cười hi hi nói: “Ý của ta là trong áo yếm nên thêm vào một tấm lót cứng hình bán nguyệt, để nâng ngực lại, như vậy thì ngực của các nàng sẽ không xệ xuống, mãi mãi sẽ giống như bây giờ.”

“Ừm!

Muội có thể thử xem.”

Như Thi nhẹ nhàng gật đầu, chỉ cần ái lang thích, nàng việc gì cũng chịu làm.

Lúc này, ánh mắt không đàng hoàng của Lý Khánh An lại đổ dồn xuống dưới váy của nàng, nghĩ đến sợi dây nhỏ nhỏ đó, làm hắn đầu óc đen tối nghĩ đến một thử đồ của hậu thế, hắn ôm Như Thi trong lòng, cúi đầu nói mấy câu bên tai nàng.

Như Thi xấu hổ đến mặt vùi vào trong lòng hắn, thỏ thẻ nói: “Cái đó có gì mà đáng xem chứ?”

“Nhưng ta muốn xem một lát.”

“Buổi tối muội cho ca xem.”

“Ta muốn xem ngay bây giờ.”

“Vậy, vậy được rồi!

Ca đi đóng cửa đi.”

Như Thi yếu ớt đẩy hắn ra, yêu kiều lườm hắn một cái, Lý Khánh An rảo bước đi khóa trái cửa phòng, cũng đóng luôn cửa sổ trong phòng thoáng chốc trở nên u ám hẳn.

“Ca hãy ngồi tại đó, đừng qua đây.”

Như Thi nép sau rèm sột soạt cởi áo, lát sau, nàng từ từ chậm rãi đi ra, xấu hổ đến đầu cũng không ngước lên, nàng thân trên vẫn mặc áo yếm, nhưng váy đã cởi bỏ, lộ ra một đôi chân nhỏ thon trắng nõn, chỉ thấy một sợi dây đỏ hẹp quấn ở giữa đôi mông, hai đầu cột hai sợi dây mảnh, thắt ở giữa eo.

“Quay ra sau!”

Lý Khánh An cổ họng khô khan, thấp giọng mệnh lệnh nói.

Như Thi đành ấm ức quay ra sau, chỉ thấy sợi dây đỏ chặt ở giữa mông tròn biến mắt, mông tròn trắng mập mịn màng làm cho mũi của Lý Khánh An gần như sắp chảy

“Ca được rồi chứ?”

Như Thi thỏ thẻ van nài: “ở ngoài có nha hoàn đó!

Ban ngày đóng cửa đóng cửa sổ, nó sẽ cười cho đấy.”

“Nàng lại đây!”

Như Thi ánh mắt u oán, cũng chỉ đành từ từ đi tới, nhỏ giọng nói: “Ca, muội hôm nay thật sự không được.”

“Ta đương nhiên biết.”

Lý Khánh An vừa cười vừa ôm nàng ngồi trên đùi mình, đùa nghịch quần lót “G-string” hớp hồn người khác của nàng, thấp giọng trêu đùa nói: “Sau này làm một cái quần như vậy, buổi tối mặc cho ta xem.”

Như Thi nhẹ nhàng cắn môi một cái, nhỏ giọng nói: “Vậy muội chỉ mặc cho một mình ca xem, ca xin muôn vạn lần đừng cho Như Họa các tỷ ấy biết nhé.”

“Yên tâm đi!”

Lý Khánh An nắm lấy tay nàng, đưa đến một bộ phận rất cương cứng, ánh mắt lại liếc nhìn sáo ngọc trên giá sách, ra hiệu ngầm với nàng.

Như Thi nhìn theo ánh mắt của hắn, nhất thời xấu hổ đến đỏ cả mặt.

Xoay mình không chịu, Lý Khánh An lại kéo tay nàng một cái, Như Thi chỉ đành véo hắn một cái, thuận theo mà gật đầu.

Sau một khắc giờ, cửa và cửa sổ phòng Như Thi đã mở ra, nàng đã mặc chỉnh trang lại xiêm y” ló đầu nhìn vào trong viện, trong viện thật yên tĩnh, chẳng thấy một bóng người, nha hoàn đã biến mất tăm từ lâu rồi.

Nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới đi đến sau lưng Lý Khánh An, dịu dàng mát xa phần đầu cho hắn: “Ca, lần này về nhà ở bao lâu?”

“Chỉ có thể ở ba ngày, ta còn phải đi Tây Châu một chuyến, đến Bắc Đình lâu rồi, vẫn chưa đi qua đó!”

Nghe ái lang chỉ ở ba ngày, trong mắt nàng bất giác lóe lên một tia thất vọng, Lý Khánh An vỗ về tay nàng cười nói: “Không sao đâu, đi Tây Châu không phải chính thức thị sát, ta có thể dẫn các nàng đi cùng.”

“Thật không?”

Như Thi vô cùng mừng rỡ.

“Đương nhiên là thật rồi, ta đường đường một Tiết độ sứ Bắc Đình làm sao mà gạt một cô bé như nàng, dẫn Vũ Y đi chung luôn, thời gian này ta cũng có chút bỏ bê nàng rồi.”

“Ca biết vậy là tốt rồi.”

Như Thi thở dài, buồn bã nói: “Vũ Y thật sự rất đáng thương, ca nên quan tâm tỷ ấy nhiều hơn, nếu đã dụ dỗ người ta đến Bắc Đình rồi, lại không ngó ngàng người ta, đây chính là lỗi của ca.”

“Ta cũng biết thế, ta thật sự không có thời gian.”

Đúng lúc này, trước cửa viện bỗng chạy đến một nha hoàn, cao giọng nói: “Lão gia, Nghiêm tiên sinh mời ngài qua đó, nói có chuyện quan trọng.”

“Cứ không để cho ta nghỉ ngơi chốc lát được.”

Lý Khánh An bất đắc dĩ đứng dậy, vươn vai thật dài, cười nói: “Đêm hôm nay mọi người ăn một bữa cơm đoàn viên, muội đi nói với Như Họa, muốn làm thương nhân, ta sẽ cho muội ấy một cơ hội tốt hơn, hôm nay cứ dẹp tiệm sớm.”

Nói xong, hắn chắp tay ra sau bước đi thong thả về phía ngoài cửa viện.

Một nhà Nghiêm Trang sống ở đông viện, đông viện chiếm diện tích rất lớn, có ba bốn mươi căn nhà, tuyệt đại bộ phận đều trống ra, thê nữ của Nghiêm Trang đã được đón từ quê lên, hắn không có con trai, chỉ có hai cô con gái, một người mười hai tuổi, một người mười tuổi, hai người đều theo Vũ Y học cầm

Lúc Lý Khánh An đi vào trong viện, chỉ thấy con gái lớn của hắn đang dìu cha từ từ đi qua lại trong viện, gân chân của Nghiêm Trang bị cắt đứt, khôi phục lại như xưa gần như là không thể nào rồi, chỉ đành thông qua việc từ từ rèn luyện, khôi phục một bộ phận kỹ năng đi đường.

“Nghiêm tiên sinh hình như đỡ hơn trước nhiều rồi.”

Lý Khánh An vừa cười vừa đi tới, nghiêm Trang quay đầu thấy là hắn, bèn cười cười nói: “Hai ngày nay trên hai chân có cảm giác có chút sức rồi.”

Hắn lại nói với con gái: “Hôm nay đi đến đây thôi, hãy dìu cha vào trong nhà.”

Con gái lớn của Nghiêm Trang tên Nghiêm Tiểu Mai, vốn dĩ là chuẩn bị hứa hôn cho cháu ngoại của An Lộc Sơn, vì việc của Nghiêm Trang, hôn sự cũng vuột bay, nàng đỏ mặt chào Lý Khánh An một cái nói: “Lý thúc thúc!”

“Ha ha!

Tiểu Mai càng lớn càng xinh đẹp đó, sao nào, thích Bắc Đình chứ?”

Nghiêm Tiểu Mai gật đầu: “Chỉ cần ở bên cạnh cha.

Ở đâu con cũng thích.”

Lý Khánh An cảm khái nói: “lời này nói thật hay, một nhà đoàn tụ quan trọng hơn bất kỳ cái gì, xem ra ta phải gia tăng tốc độ, đem gia quyến sĩ binh ở nội địa chuyến qua đây hết.”

Bọn họ đi vào trong phòng, nghiêm Tiểu Mai dìu cha ngồi xuống giường, lại phủ một tấm chăn đắp lên chân của cha, lúc này mới lui xuống.

Nghiêm Trang mỉm cười lấy từ trên bàn nhỏ một xấp tài liệu, đưa cho Lý Khánh An nói: “Đây là điều tra hơn một tháng nay đối với Toái Hiệp Hán Đường hội, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của ta, Hán Đường hội này sẽ có mưu đồ lớn, bọn họ tài lực hùng hậu, một hai tháng này phát triển thành viên rầm rộ ở Bắc Đình và Hà Tây, theo tình báo của thuộc hạ nắm được, trong vòng một tháng, Bắc Đình ít nhất có hơn sáu trăm người gia nhập tổ chức Hán Đường hội này, thậm chí đã thẩm thấu dần trong quân đội.

Lý Khánh An can tít mày lại, từng trang lật xem những tài liệu này, nghi hoặc hỏi: “Bọn họ rốt cuộc định làm gì?”

“Thuộc hạ cũng không biết họ muốn làm gì, nhưng thuộc hạ có một trực giác, Hán Đường hội chẳng qua là một cái vỏ ngụy trang, nội bộ của Hán Đường hội rất có thể còn có một tổ chức bí mặt khác.”

“Tổ chức bí mật?”

“Đúng!

Một tổ chức vô cùng cơ mặt, Hán Đường hội chỉ là lớp vỏ che giấu của họ.”

Nói đến đây, Nghiêm Trang lấy ra một danh sách, đưa cho Lý Khánh An nói: “Sứ quân, chi bằng dùng thủ đoạn sấm chớp, ép bọn họ lộ ra nguyên hình.”

Lý Khánh An đón lấy danh sách xem qua, trên danh sách đều là những cửa hiệu có tiếng của Bắc Đình, hắn khẽ hừ lên một tiếng, cười nhạt một cái nói: “Ta lại muốn đi xem qua trước đã.”

Chương 182: Dòng sông trăng

Sắc trời còn sớm, Khánh An đã rời phủ, hắn định đi đả thính chút thế lực của Hội Hán Đường tại Bắc Đình, vừa đi đến cửa phủ, thì gặp Như Hoa đã thu dọn quầy hàng, những phụ nữ mua hàng cũng đã tản đi, Ba người Như Hoa, Tiểu Liên, Ngọc Nô đang ngồi dọn dẹp hàng hóa., có mấy gia nhân nam đang khiêng hàng và tiền đồng giúp.

Có thể thấy được họ đều mệt lả người, mệt nói không ra lời, nhưng niềm vui kiếm được tiền vẫn lộ rõ vẻ hưng phấn trên mặt.

“Như Hoa!”

Khánh An dừng chân lại vẫy tay với nàng, Như Hoa chạy vội đến, cười nói: “Đại ca. huynh tìm muội có việc à?”

“Ta muốn đi tìm hiểu mấy thương hiệu, nàng có muốn đi cùng ta không?”

“Có!”

Như Hoa mừng rỡ vỗ tay, “Huynh đợi một lát, muội đi nói một tiếng với mọi người.”

Nói xong nàng quay lưng chạy đi, chỉ thấy nàng tì tê vài câu với Tiểu Liên và Ngọc Nô, xong lại quay người chạy về kéo lấy tay hắn, cười nói: “Chúng ta đi thôi!”

Khánh An quay đầu nhìn các thân binh của mình: “Mọi người lên ngựa thôi!”

Mọi người đồng loạt lên ngựa, Như Hoa cũng cởi con ngựa màu đỏ tía, cùng nhau đi đến đường Trường An phồn hoa nhất Kim Mãn này.

“Như Họa. nàng biết cười ngựa khi nào thế?”

“Biết lâu rồi, ở Tây An Vụ Nương đã dạy các muội, Như Thi và Tiểu Liên cũng biết, Trong nhà ngoài Vũ Y ra, ai cũng đều biết cởi ngựa cả!”

“Ha ha!

Vụ Nương đã xuất giá chưa?

Ta cũng lâu lắm rồi không có tin của cô nương ấy.”

Như Hoa mếu máo: “Người ta đều nói nam tử vô tình, quả thật không sai, Cao Vụ vẫn đang đợi huynh thế này, mà huynh còn hỏi người ta đã xuất giá chưa, Nếu nàng ấy biết, chắc đau lòng lắm.”

Khánh An cười khổ không trả lời.

Nhưng Như Hoa lại không chịu bỏ qua, nàng lại tiếp tục: “Đại ca. năm nay huynh cũng hai mươi tám rồi, cũng nên thành gia thôi, Muội cảm thấy Vụ cô nượng cũng được, thẳng thắng phóng khoáng, đối nhân chân thành, lại là con gái của Cao Tiên Chi, rất xứng với huynh, Đại ca. hãy đi một chuyến Tây An thôi.”

Cưới Cao Vụ làm vợ, e rằng Lý Long Cơ là người đầu tiên không chấp thuận, hắn liền lắc đầu cười nói: “Sao nàng không nhắc Vũ Y?

Không lẽ nàng ấy thì không đáng làm vợ ta ư?

Còn cả Như Thi và nàng, các nàng đều có thể làm vợ ta, vì sao phải nhắc Vụ cô nương.”

Như Hoa nghe Khánh An nhắc đến mình, không khỏi đỏ mặt nói: “Muội và tỷ tỷ đâu có phúc này, Vũ Y cũng không được.”

“Vì sao? chỉ vì nàng và Thôi gia chưa giải trừ hôn ước ư?”

“Muội không phải là người để ý cái hôn ước chết tiệt ấy, nhưng tỷ tỷ nói, huynh chẳng qua là một bình dân thường, nếu cứ đòi cưới Vũ Y, người có học của này e sẽ không để y huynh.

Quan của huynh e rằng cũng không thể làm nữa, nên tính qua tính lại, những nữ nhi bên cạnh huynh hỉ có Vụ Nương là thích hợp nhất, Nàng sinh tình với huỳnh, hơn nữa lại đến Bắc Đình tìm huynh cơ mà!”

“Đến tìm ta?”

Hắn kinh ngạc nói, “Lúc nào, sao ta không biết?”

“Khoảng một tháng trước!

Huynh đi đánh trận ở phía Bắc, Vụ Nương có đến một lần, Trên miệng thì nói là đến thăm các muội, nhưng thực tế các muội đều rõ, nàng đến là tìm huynh, chỉ tiếc huynh không có nhà.,nàng lại thất vọng quay về, và không ngừng dặn dò các muội đừng nói với huynh. y!

Đùng là cô nương tội nghiệp!”

Cao Vụ từng đến Bắc Đình khiến lòng Khánh An có chút rối, Nàng là người con gái đầu tiên hắn đã quen từ lúc đến Đại Đường, Trong ấn tượng của hắn, nàng là một cô nương có chút ngổ ngáo, và tính tình như nam nhi.

Hắn cũng biết có vẻ như nàng thích hắn, chỉ là hắn chưa từng bao giờ đặt nàng trong lòng, Theo hắn, nàng chẳng qua là thiếu nữ hoài xuân, xa nhau một thời gian rồi cũng sẽ quên hắn đi thôi, sẽ thích một chán nam tử giống như Lý Tự Nghiệp, nhưng không ngờ ba năm qua đi, nàng vẫn không đổi thay, tính ra nàng năm nay đã mười tám, nếu cứ tiếp tục lỡ làng thế này...

Hắn không khỏi thầm thở dài, trong lòng không khỏi càng thêm áy náy với Cao Vụ, Đáng nhẽ hắn phải nói rõ với nàng hơn từ sớm.

Hắn lại trầm ngâm không nói chi.

Như Hoa thấy hắn tâm trạng không tốt. nên cũng không nói gì thêm.

Rất nhanh sau đó, bọn họ đã đến cuối đường Trường An, Đây là một trong bốn con đường rộng nhất của huyện Kim Mãn, đồng thời cũng là nơi buôn bán sầm uất đến từ khắp nơi Bắc Đình, thậm chí cả thương nhân An Tây, Hà Tây, Lĩnh Tây và cả Trung Nguyên Trường an đều tụ tập tại đây.

Do Túc Đặc đến Trường An xa xôi, trên đường lại không an toàn, rất nhiều thương nhân đã dừng bước, chỉ đến Bắc Đình, bán sản phẩm từ Túc Đặc tại đây, và mua các loại sản phẩm khác quay về.

Và tương tự, rất nhiều thương nhân người Hán cũng đến đây bán đồ từ Trung nguyên., và mua thương phâm của người Hồ quay về Trung Nguyên.

Chính vì thế, Bắc Đình liền trở thành một trung tâm trao đổi thương phẩm khổng lồ, trong đó huyện Kim Mãn sở tại của Tiết độ phủ Bắc Đình là phôn thịnh nhất.

Từ tháng năm đến tháng mười chính là thời kỳ buôn bán hoàng kim, từng đội từng đội lạc đà ung dung đi trên phố, những người Túc Đặc đến từ Chiêu Vũ Cửu Quốc đương hỏi thăm đường đến các cửa tiệm.

Khánh An dẫn Như Hoa cùng mưới mấy thân binh đi mãi đến cuối đường, Nơi đây gần cửa thành Đông, có mấy cửa tiệm lớn nời tiếng. chuyên kinh doanh nữ trang. trà. tơ tằm.

đồ dùng bằng bạc, sứ...

Khánh an đi đến trước một cửa tiêm tên “Trà trang Lĩnh Tây”.

Ông chủ đến từ Túy Diệp, đây là cửa tiệm của lãnh đạo Hán Đường Hội Lý Hồi Xuân, là cứ điểm trung tậm của hội tại Bắc Đình.

Trà trang Lĩnh Tây cũng chính một nhà lái buôn trà lớn nhất vùng Tây Vực, có rất nhiều chi nhánh tại các thành chấn Tây Vực.

Tiệm chính ở Túy Diệp, lũng loan gần như tám phần mười thị trường trà Tây Vực, lợi nhuận khổng lồ, có thể nói, nguồn tài nguyên hùng hậu của Hán Đường Hội, rất nhiều đều là do lợi nhuận của trà trang mà có.

Trà trang Lĩnh Tây chẳng qua chỉ là một phân chỉ của nó.

Dù là thế. nhưng chiếm địa của trà trang vẫn rộng lơn, có ý nhất năm mươi mẫu, phía trước là một cửa tiệm lớn, đằng sau là một nhà khổng lồ.

“Quý khách, muốn mua lá trà chứ?”

Một tên bán hàng chạy ra, thấy khánh đến là mười mấy quân nhân, không dám chậm trễ Chạy đến gần mới phát hiện ra là Lý Khánh An, không khỏi ngỡ ngàng, liền lúng ta lúng túng hỏi: “Lý tướng quân, người....người đến có việc chi ư?”

Khánh An nhảy xuống lưng ngưa, nhàn nhạt nói: “Ta không phải đến mua trà đấy thôi?”

“Đâu cần tướng quân phải đích thân đến, nếu cần trà, chỉ cần nói một tiếng với bọn tiểu nhân, bọn tiểu nhân sẽ lập tức đưa đến phủ cho người.”

“Ta đến xem qua đã.”

Hắn giao cương ngựa cho thân binh, đi thẳng vào trà trang, Đại đường của trà trang rộng rãi vô cùng, góc tường để đầy các loại giỏ, rá tre đựng đủ loại lá trà.

phần lớn đều lành bánh trà, khoanh trà, cũng có một ít trà thượng hạng được đựng trong chung sứ để cho các nhà đại hộ dùng, ở đây chỉ trưng bày ít hàng, sau khi giao dịch thành công sẽ ra kho sau nhận hàng.

Từ ngoài nhìn vào, người trong tiệm có vẻ như không nhiều.

Có điều sau khi đi đến cửa lớn mới phát hiện, trong đại đường người mua tấp nập đông đúc, phần lớn đều là các tên buôn nhỏ từ Đình Châu.

Y Châu.

Tây Châu đến nhập hàng.

không chỉ có người Hán, còn có cả người Hồ, người Hồ có người Hồ ngay tại địa phương, hay cả những người Các La Lộc, Đột Kỵ Thi, Sa Đà phụ cận Bắc Đình đều có.

Bọn họ đa phần đều cưỡi ngựa đến, Sau khi vào tiệm, ngựa được gửi tạm ở chuồng ngựa sau viện, ai ai cứ mua là mấy mươi cân, hơn trăm cân, phần lớn đều trực tiếp dùng ngựa đổi lá trà.

Hơn mười người Túc Đặc từ Khanh Quốc đến đượng kỳ kèo giá cả với nhị chưởng quỹ, bọn họ muốn mua bốn ngàn cân trà, trong đại đường người qua người lại, buôn bán đắt khách vô cùng.

Tin Tiết độ sứ Bắc Đình ghé tiệm đã chắn động đến đại chưởng quỹ, Lão họ Tống, cũng là người Hán đên từ Túy Diệp, Lão nghe tin vội đến đưa Khánh An vào phòng khách quý cạnh bên, đích thân rót trà,hai tay dâng lên mời hắn nói: “Đây là trà mới Kỳ Môn hôm qua vừa đến, mời Sứ quân nếm thử, nếu thấy vẫn ổn, ta sẽ phái người đưa mười cân đến phủ Sứ quân.”

Khánh An nhấp một môi trà, nheo mắt nói: “Ta nghe nói trà Kỳ Môn một quan tiền một lượng, đại chưởng quỹ lại tặng ta mười cân, ta thật sự không dám nhận!”

“Đâu có!

Đâu có!

Chẳng qua là chút lòng, sứ quân quá lời rồi.”

Tống chưởng quỹ vội cười xòa: “Ta thường nghe đông chủ nói về Sứ quân, đã xem như lão bằng hữu đến từ Trường An rồi còn gì.”

“Đông chủ các ngươi người đây có đến đây không?”

Ba mươi tuổi cát bụi công danh, tám nghìn dặm dầm sương dãi nguyệt

Chương 182: DÒNG SÔNG TRĂNG (2)

‘Tháng trước có đến. giờ lại đi Toái Hiệp rồi người tuổi đã lớn, khó mà chịu nổi vất vả của những chuyến đi dài, có thể về sau sẽ do thiếu chủ tiếp quản.”

“ồ!

Thiếu chủ các ngươi lúc nào sẽ đến?”

“Cũng khó nói chính xác, tháng sáu cũng có thể là tháng tám, quan trọng là phải đợi đông chủ chịu buông tay để các thiếu chủ quản.”

Khánh An cười cười, vấn đề lại được chuyển đến ngày hôm nay, “Ta hôm nay đến, là có một việc cần thương lượng với trà trang.”

Tống trưởng quầy chắp tay nói: “Sứ quân có gì xin cứ dặn dò, hai chữ ‘thương lượng’ tại hạ thật không dám nhận.”

“Là thế này, Bắc Đình có một số quân lương cần chuyển đến Di Bá hải để xây thành bảo, nhưng tạm thời sức vận chuyển của Bắc Đình chưa đủ, được biết quý trà trang thường phải vận chuyên những kiện hàng lớn qua lại Bắc Đình Toái Hiệp, ta định nhờ các ngươi vận chuyển giúp số quân lương này.

Tất nhiên, quân đội sẽ trả công cho việc vận chuyên này, và lúc ấy ta sẽ phái quân đi theo hộ tống, không biết các ngươi có đồng ý không?”

đề nghị của hắn khiến Tống trưởng quầy bắt đầu lung lay. hai tháng nay bọn họ nghĩ nát óc cũng không cơ hội chen chân vào sự vụ phía Bắc Đình.

Thế mà hôm nay, cơ hội lại tự mò đến nhà,khiến lão mừng khôn xiết, vội đứng lên chấp tay nói: “Nếu Sứ quân đã xem trọng Lĩnh trà trang chúng ta, ta làm sao có thể cự tuyệt, nguyện dốc sức vì Sứ quân.”

“Vậy được, việc này khá gấp, ngày mốt lương thực sẽ phải xuất phát, tổng cộng là một vạn thạch, ngoài ra ta còn phải hỏi mua quý trang mua hai ngàn cân lá trà, cũng đưa đến công trường, Hi vọng trễ nhất trong vòng nửa tháng sẽ đến.”

“Sứ quân yên tâm.

đường đi bọn ta rất quen, nhiều nhất là mười ba ngày đã có thể đến Di Bá Hải.”

“Vậy được, ta chờ tin tốt lành từ phía các ngươi, ngày mai các ngươi vào thành Bắc Đình làm thủ tục.”

Lý Khánh An đứng dậy chấp tay cáo từ, Vừa đi đến cửa, Như Hoa cũng chạy đến nhỏ giọng nói: “Đúng là lời to!”

“Nàng phát hiện điều gì?”

Như Hoa uất ức: “Muội vừa đi ngó một vòng, giá cả bọn này đắt kinh người, Ta nhớ ở Trường An một cân bánh trà chỉ có tám trăm văn tiền, thế mà bọn này ở đây lại bán một quan ba trăm văn tiền, gần gấp đôi.

Đúng là dù vận chuyên có khó khăn đi chăng nữa, mỗi cân trà ăn lời ba trăm văn tiền, mỗi ngày bọn này bán ít nhất vài ngàn cân, một năm chí ít lời mười vạn quan, hơn nữa bọn họ lại đem ngựa vào Trung Nguyên bán.

lại lời thêm một khoảng, Đây chỉ là tiệm Bắc Đình, nếu thêm các tiệm ở nơi khác, vậy một năm bọn họ lời há phải đến vài trăm ngàn quan tiền, thậm chí hơn trăm vạn.”

Khánh An thấy nàng đầu óc lanh lời, liền cười nói: “Hơn trăm vạn là không thể, tuy họ lời nhiều, nhưng khai chi cũng nhiều, nàng đừng ngưỡng mộ, nếu nàng nguyện ý, nàng cũng có thể kinh doanh trà.”

Như Hoa ngỡ ngàng.

“Đại ca. huynh không nói sai chứ!

Còn nói muội đi buôn trà, muội chỉ cần cái quầy nhỏ bán vài chiếc váy dư thôi.”

“Kỳ thực, là do ta muốn làm, Nhưng ta không tìm được người thích hợp, hôm nay nhìn muội bán váy, đầu óc tính toán nhanh nhẹn, ta cảm thấy có thể để muội thử xem, cũng không cần muội phải đến Trường An, chỉ cần chấn thủ Bắc Đình, điều tiết vài khâu cho ta là đủ!”

Như Hoa gãi gãi đầu, cặp mày thanh tú của nàng díu lại: “Nhưng muội thấy còn rất nhiều điều thiếu, như vốn, tiệm, vận chuyển, nguồn hàng, còn điều cuối cùng, là muội phải bán cho ai?

Thiếu phụ đảm đang cũng không nấu ra nổi cơm nấu không có gạo!

Huynh muốn muội làm bằng cách nào?”

Khánh An mỉm cười: “Muội chỉ cần nghĩ được đến những điều này, nói rõ nàng là người có năng lực, yên tâm Vốn ta có, ta sắp phái quân hộ tống rượu cống vào cung, lúc về, bọn họ sẽ mang một chuyến trà về.

Nàng phải chuẩn bị cửa tiệm, chiêu mộ người làm, toàn bộ chiêu mộ nương tử quân là được, Đợi lá trà về, nàng sẽ phát tài to, chỉ đơn giản thế thôi.

“Nhưng ai sẽ đến chỗ chúng ta mua trà?”

Đây là điều Như Hoa lo lắng ,có Tây Lĩnh trà trang, nàng còn chia được miếng bánh nào nữa?

Khánh An cười thất thanh, “Cái nha đầu ngốc này, nàng phải rõ, là ta đang bán trà, chứ nàng còn lo lắng điều chi?”

Ăn tối xong, mọi người mạnh ai nấy về phòng, Lý Khánh An cũng đọc sách một lúc trong thư phòng, Được một hồi, hắn lại đặt sách xuống, bắt đầu đi dạo trong nội trạch.

Một chốc sau đã đi đến trước viện của Vũ Y ở, Viện này cách chỗ hắn ở không xa, trong sân là cây hoài già thăng đứng, che phủ hết năm sáu gian nhà, Hắn vừa bước vào vượn, đã nghe tiếng đàn từ trong vọng ra, tiếng đàn có phần hơi non, không phải do Vũ Y đàn, hắn bỗng nhớ ra, đấy là nàng đang dạy học trò.

Vũ Y có năm học trò, ngoài con gái của Dương Phụng Xa và Nghiêm Trang, còn có con gái của hai quan to Bắc Đình, Năm nữ học sinh tuổi đều còn nhỏ, gần như mỗi buổi tối đều đến chỗ nàng học đàn nửa canh giờ.

Khánh An bỗng chốc do dự, lúc này mà đến làm phiền có phần không ổn, Lúc này, đương lúc Ngọc Nô từ trong phòng đi ra, nhìn thấy hắn, nàng mừng rỡ ra mặt vội đi lên thi lễ: “Công tử, cô nương nói, nếu người có đến thì mời người đợi bên ngoài một lát, sẽ kết thúc nhanh thôi.”

“Được!

Ngươi đi làm việc đi, ta sẽ đợi.”

Khánh An vừa đi đến phòng tây sương, đây cũng chính là phòng tập đàn của Vũ Y, do hai phòng gọp lại mà thành, Một phòng ở trong là tập đàn, phòng ngoài dùng để nghỉ ngơi, Hắn ngồi xuống đợi,Ngọc Nô bưng trà lên mời hắn, khẽ giọng nói: “Công tử, mời dùng trà!”

“Cảm tạ!”

Ngọc Nô hình như muốn nói điều chỉ, nhưng nàng lại không dám nhiều lới, liền vội xin cáo lui, Lý Khánh An nhấp hai ngụm nước trà, liền đứng dậy đi đến trước cửa, trong nhà đèn lửa sáng trung, thông qua màn cửa cũng có thể thấy được tình hình bên trong.

Trong phòng tự một phòng học, năm tiểu nương đang ngồi trên giường, ường ngực thẳng lưng, trước mặt mỗi người là một cây đàn, trưởng nử của Nghiêm Trang.

Nghiêm Tiểu Mai đang ngồi sau cùng đàn, các tiểu nương khác thì chỉ động đậy ngón mô phòng cách đàn, Vũ Y đứng ngay cạnh Nghiêm Tiêu Mai, đang chăm chú nghe đàn, chốc chốc lại nhỏ tiếng cải chính cách đàn của nha đầu ấy.

Vũ Y cũng như mọi khi, mặc một chiếc váy lụa mỏng, khoát chiếc áo choàng màu đỏ, tóc cũng chỉ đơn giản búi thành búi bằng cây Thúy Vũ trâm, để lộ chiếc cổ dài thon tựa thiên nga của nàng.

Trong mặt nàng không chút phấn son, tao nhã thoát tục như ánh trăng mùa thu, Dưới ánh đèn lại càng phong lưu như tuyết bay, như ánh dương ần mình sau mây.

Khánh An không khỏi nhói lại tình hình đã gặp nàng lúc ở Lê Viên, Lúc ấy nàng lướt nhẹ trong nước, như một tiên nữ giáng trần, đẹp đến mức khiến người ta phải nghẹt thở, như mê như muội.

Nhưng phu nhân Dương Thận Câm lại chỉ rõ thân thế của nàng đằng sau vẻ đẹp tuyệt mỹ này, Thời gian thấm thoát đã gần hai năm, cầm tiên giờ đã trở thành hồi ức ở Trường An, Vũ Y giờ đã theo hắn đến Bắc Đình, hắn có cảm giác như mơ như mộng.

Như có linh cảm, Vũ Y vừa liếc sang, đã thấy Lý Khánh An ở sau màn che, Hắn đến dạy mình đàn, đợi Nghiêm Tiểu Mai đàn xong, nàng liền nói với năm tiểu nương: “Được rồi, hôm nay đến đây kết thúc, mọi người có thể về nghỉ!

Nhớ luyện tập thêm theo chỉ dẫn của ta.”

Năm cô học trò ngoan ngoãn thu dọn đàn và lũ lượt đi về, Trong phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh, vũ y cũng dọn sơ qua phòng, trở về chỗ ngồi của mình, “Tưng!”

Nàng đàn một tiếng, cười giòn giã: “Quý khách ngoài cửa, còn cần ta đi ra mời nữa ư?”

“Không có lời mời của chủ nhân, ta đâu dám vào!”

Khánh An cười ha hả đi vào, hắn cúi mình thi lễ: “Tham kiến Vũ Y cô nương!”

Nàng phì cười.

“Sai rồi!

Ta là học sinh, ngươi mới là tiên sinh, học sinh bất động, thì làm sao có việc tiên sinh thi lễ?”

“ồ, hóa ra ta mới là tiên sinh.”

Vũ Y lườm hắn một cái, đứng lên thi lể nói: “Tiểu nữ tử tham kiến tiên sinh!”

“Ừ!”

Khánh An ngang nhiên ngồi xuống, khoát tay nói: “Hiền đồ, hãy đàn một bài cho sư phụ nghe đã.”

Vũ Y vừa ức lại vừa không nhịn được cười, nàng lấy cây đàn lục huyền treo trên tường xuống, theo tư thế hắn đã chỉ ôm đàn trong lòng, những ngón tay thon ngòi bút của nàng bắt đầu gảy đàn.

Bài “ Tây Bá Nhạ đau thương” cứ thế này phát ra như hành vân lưu thủy, lúc nhiệt tình cháy bông, lúc ngâm nga khẽ hát, cộng thêm chút ưu thương nhàn nhạt, đã diễn tả hết thần của bài nhạc đến mức xuất quỷ nhập thần.

Lý Khánh An không khỏi thán phục.

Bài này tuy là do hắn dạy nàng, nhưng cái thần do nàng đàn ra, đã hơn xa hơn, hoàn toàn không thua gì những đại sư ghi ta đời sau.

Kết thúc một bài nhạc, Vũ Y thấy Khánh An vẫn đang chìm đắm trong nhạc, trong lòng nàng vui mừng, liền cười nhẹ nói: “Vũ Y đàn xong, nhờ tiên sinh chỉ điểm nhất nhì

Lý Khánh An giờ mới tinh ngộ, cuời khổ lắc đầu: “Nàng đàn hay hơn tất cả mọi người, ta tự thấy mình không bằng.”

Vũ Y đưa đàn cho hắn. mím môi nói: “Sông trăng!”

Lý Khánh An nhận lấy cây đàn cười, Hắn thổi tắt nến gương mặt góc cạnh đàn ông của hắn tắm mình dưới ánh trăng màu bạc trong lại càng quyến rũ ma mị hơn.

Hắn tập trung nhớ lại cung bậc của bản tình ca lãng mạng du dương “Dòng sông trăng” ấy, ngón tay hắn bắt đầu lướt trên từng dây đàn vẽ dần bức tranh dòng chảy con sông nhỏ tình lặng ra trước mặt hai người.

Đây là một đêm mùa thu tĩnh lặng; một chiếc thuyền nhỏ đang lẳng lặng trôi theo dòng chảy, Ánh trăng soi mình trong nước, dòng sông chảy vào rừng, con thuyền nhỏ phảng phất đang lướt thướt đi qua rừng cây, hắn đang giơ mái chèo, đẩy dây leo chằng chịt chắn phía trước ra.

bỗng thấy trước mắt rọi sáng, thuyền nhỏ không biết lúc nào, đã đi đến một mặt hồ sáng trong như gương, ánh trăng sáng bạc, giữa hồ là một tiên nữ mặc váy trắng, thoát tục không dính chút bụi trần, đang đứng chải tóc giữa hồ.

Ánh mắt hắn chứa chan tình cảm nhìn nàng, Vũ Y đang chống cằm chăm chú ngồi nghe, Đôi mắt xinh đẹp của nàng vẫn nhìn chăm chú nhìn hắn.

phảng phất như nàng đang ngồi trên chiếc thuyền nhỏ cùng hắn tắm mình trong dòng sông trăng êm dịu, Trong mắt nàng là làn sương mỏng mơ mông, tràn trề yêu thương trìu mến không tài nào giấu nối, với bài nhạc tuyệt mỹ này, cũng với người đán.

Giờ phút này, trái tim nàng đã bị bài nhạc này chinh phục.

Chương 183: Lần đầu tập cưỡi ngựa

Tây Châu Bắc Đình chính là nơi sợ tại của Cao Xương cổ quốc, cũng chính là Thổ Lô Phồn của Tân Cương ngày nay, khí hậu nơi đây ôn hòa.

có hai vụ lúa mạch, cũng thích hợp trồng dâu nuôi tằm, vì thế nơi đây là nơi phát triển kinh tế nhất của cả khu vực Bắc Đình và thậm chí An Tây.

Muốn đi từ Bắc Đình vào An Tây nhất định phải thông qua nơi đây, Từ thời Hán Tần xa xưa kia đã là trọng trấn Đôn Thú, được triều đình thống trị.

Sau độc lập kiến lập Cao Xương quốc, Năm Tịnh Quán.bốn mươi.

Đường Thái Tông Lý Thế Dân phái đại tướng hầu quân tây chinh An Tây, nhất cử tiêu diệt An Xương cô quốc, kiến lập Tây Châu và lập Cao Xương.

Liều Trung.

Giao Hà.

Phổ Xương.

Thiên Sơn năm huyện, đóng quân Thiên Sơn năm ngàn.

Chiều hôm đó, từ xa xa đã nhìn thấy một đoàn người trên quan đạo Tây Châu Bắc, đoàn có hơn năm trăm người, Lý Khánh An thân mặc quân bào trắng, chỉ về một dãy núi màu đỏ nơi xa cười nói: “Xem!

Đấy chính là Hỏa Diệm Sơn, tối qua ta có kể các nàng nghe nhả của Thiết Phiến công chúa La sắt nữ chính là ở nơi đây.”

Các cô nàng sau lưng hắn nhìn theo hướng hắn chỉ, chỉ thấy một dãy núi màu đỏ chắn ngang giữa đất trời, Ánh dương đầu hạ rọi vào thân núi như những chùm lửa đang hừng hực bốc cháy, Các nàng không khỏi thốt lên kinh ngạc.

Chuyến đến Tây Châu khảo sát này của hắn không phải là công vụ chính thức, tâm trạng nửa công nửa chơi, Vì thế hắn dẫn theo cả ba nàng cùng đến Tây Châu du lăm cho bớt khuây khỏa.

Như Họa khoát chiếc áo choàng màu đỏ rực cười ngựa đi sóng đôi cùng hắn, Vũ Y không biết cười ngựa, liền ngồi trong xe ngựa, có Như Thi bầu bạn.

“Đại ca. vậy Sát La nữ ấy thật sử có chiếc quạt Ba Tiêu ư?

Quạt đó thật sự có thể quạt người ta bay a tám vạn bốn ngàn dặm ư?”

Như Hoa hiếu kỳ hỏi.

Khánh An cười ha hả.

“Có!

Nếu như nàng không muốn đi đường vất vả thì đi tìm ả ta, chỉ cần một quạt, ả đã có thể tiền nàng về Trường An!”

Như Thi cười khanh khách trong xe ngựa: “Muội muội ngốc, muội không phải muốn đi mượn quạt Ba Tiêu thật chứ?”

“Hừ!

Ta có phải là khỉ diễn trò!”

Khánh An quay đầu lại nhìn Vũ Y, thấy nàng đang trầm tư liền cười nói: “Vũ Y, đang nghĩ gì thế?”

Nàng yêu kiều cười: “Ta đang nghĩ năm xưa Ngưu Ma Vương bỏ lại người vợ tiên của mình, đi ở rể cho Ngọc Diện công chúa, không biết là ngọc Diện công chúa đó sẽ đẹp nhường nào đây?”

Khánh An nhìn dung nhan đẹp tựa băng ngọc của nàng, không khỏi lâm bâm: “Tiếc là Ngưu Ma Vương chưa gặp phải nàng, nếu không thì có mười Ngọc Diện công chúa cũng không siêu lòng.”

Hắn nhìn sắc trời một lúc liền quay đầu lại dặn dò: “Được rồi, hôm nay mọi người về chủ doanh nghi sớm thôi!”

Nơi đây là thảo nguyên thênh thang, không mấy bóng người, chỉ có một dòng sông nhỏ uốn khúc chảy về chân trời xa xăm, Chúng binh sĩ nghe lệnh lập tức bắt tay vào dựng lều trại, Chẳng mấy chốc, đã thấy vô số lều trại mọc đầy trên thảo nguyên.

Như Thi Như Hoa và Vũ Y cùng ở một túp lều màu trắng, xung quanh toàn thân binh của Lý Khánh An, Trong lều là tấm thảm dày, tuy bố trí đơn giản, nhưng cũng có một phong cách lạ lạ.

Như Thi Như Hoa cùng đi thay chiếc váy mới, đang ngồi chảy tóc trước gương, Vũ Y ôm chằm lấy đàn lục huyền, đang nhè nhẹ khảy thử bài “Sông trăng”, Lúc này, nàng cũng đã thay một chiếc váy hoa nhỏ màu đỏ, Dọc đường tuy vất vả, nhưng trong lòng nàng vui vẻ dị thường.

“Bây giờ có rành không?”

Tiếng cười của Khánh An vang vảng bên ngoài, “Ta tìm Vũ Y.”

Như Hoa vừa định đứng dậy, nghe nói tìm Vũ Y, nên lại ngồi xuống, Như Thi véo nhẹ tay muội muội, ra dấu với nàng, Như Hoa mới chợt tinh ngộ, liền cười với Vũ Y nói: “Vũ Y tỷ, đại ca tìm tỷ đấy!”

Vũ Y có phần ngại ngừng đứng dậy, đi từ từ đến cửa lều, thấy Lý Khánh An đang dắt theo hai con ngựa, ánh mắt nhìn nàng nóng bỗng, nàng liền cúi đầu nhỏ tiếng hỏi: “Ngươi tìm ta có việc chi?”

“Ta muốn dạy nàng cưỡi ngựa, vừa hay lúc này chúng ta lại ở trên thảo nguyên rộng lớn này.”

“Việc này..”

Nàng hơi do dự. nàng từ nhỏ đã sợ cười ngựa.

Lúc này, Như Thi mỉm cười đi đến: “Vũ Y tỷ, học đi!

Cả Ngọc Nô cũng biết cưỡi ngựa, ở An Tây Bắc Đình không biết cưỡi ngựa rất bất tiện. ”

“Việc này...được thôi!”

Vũ Y cuối cùng cũng nhận lời, nàng bất an nhìn Khánh An, Lý Khánh An cười nói: “Yên tâm!

Ta từng là cầu thủ chủ lực của đội mã cầu An Tây, không lẻ còn không đủ trình độ dạy nàng?”

Vừa nói. hắn vừa dắt một con ngựa Y Lê mà trắng toát toàn thân, cười nói: “Con ngựa này tên Tuyết Hoa., là một con ngựa khá tốt, chỉ mới ba tuổi, hiện giờ nó đã thuộc về nàng.”

Vũ Y từ từ đi lên trước, nàng ngắm nghía con tuấn mã cao to này một hồi, tuy cũng rất muốn đưa tay ra rờ đầu nó thử, nhưng nàng lại không dám.

Bạch mã phảng phất như có linh tính, nó tự chủ động đưa đầu ra, cựa quậy vào vai nàng, Vũ Y cuối cùng cũng dám đưa tay ra vuốt ve con ngựa hiền lành này, rờ rờ mũi nó, lại vuốt vuốt làn lông trắng của nó, Nàng bỗng chốc đã thích nó, vui vẻ quay lại nhìn Lý Khánh An cười nói: “Ta muốn học rồi, ngươi dạy ta đi!”

“Vậy được, chúng ta sẽ đi ra ngoài tập cười ngựa!”

Hắn dẫn nàng đi ra khỏi doanh trại ra ngoài thảo nguyên, Trên thảo nguyên nở đầy các hoa dại đủ màu, trắng, vàng, tím , đỏ , xanh, đủ các màu, Hoa nào hoa nấy đều xinh xắn dễ thương đu đưa trước gió, xa xa là dòng sông réo rắt chảy về nơi xa.

Vũ Y vừa đi vừa hái các hoa nhỏ li ti mọc quanh, và ngâm nga điệu khúc “Sông trăng”, hắn vẫn dắt ngựa theo sau nàng, quan sát bóng hình kiều mỹ cao ráo của nàng.

Nhất cứ nhất động của nàng đều tao nhã đẹp đẽ, Đây là khí chất được đúc tạo ra sau thời gian dài hòa mình vào âm nhạc, Như Hoa lan nơi rừng thẩm, Như Hoa lê buổi ban mai mộng sương.

Dáng nàng yểu điệu mảnh khảnh, cặp bồng đào cao cao, đường cong đẫy đà, chứng tỏ nàng đã không còn là một thiếu nữ mới lớn, mà tựa quả táo chín đầy hương thơm quyến rũ.

“Chủng ta bắt đầu học cưỡi ngựa ở đâu?”

Trong tay nàng lúc này đã ôm chùm hoa dại to tướng,thế mới phát hiện họ đã đi khác xa doanh trại.

“ở đây thôi!”

Hắn cười cười thò tay ra: ‘Trước tiên hãy tập bằng ngựa của ta, đưa tay cho ta nào!”

Vũ Y e thẹn, Dầu sao lớn nhường này, nàng còn chưa từng nắm tay của chàng trai nào, Mặt nàng đỏ bừng, cúi sầm mặt rụt rè đưa tay cho hắn.

Khi một bàn tay to ấm của đàn ông nắm lấy tay mình, như vừa có dòng điện chạy qua người nàng, nàng rút tay về theo bản năng, nhưng đã bị hắn nắm chặt lấy không buông.

Nàng len lén liếc trộm hắn, dưới ánh tà dương, nụ cười của hắn trông mới ấm áp dịu dàng làm sao, Trong lòng nàng tràn ngập một cảm xúc lạ lùng, nàng hi vọng hắn có thể diều nàng nắm lấy tay mình, vĩnh viễn đừng buông tay!

“Chân phải đạp lên chỗ xỏ chân.”

Vũ Y thấy chân mình lành lạnh, mặt lại càng đõ hơn.

“Không!”

Nàng vội rút chân ra khỏi lỗ xỏ, động tác của hắn nhanh vô cùng, Cũng không cần đạp lên xỏ chân, cứ như một tên du mục lớn lên trên thảo nguyên, trực tiếp nhảy lên lưng ngựa, dùng sức kẹp lấy thân ngựa, rồi xoay người ôm chằm lấy chiếc eo ẻo lả của nàng nhấc bổng nàng lên.

Nàng thét lên một tiếng sợ hãi nhắm chằm mắt lại, Một hồi lâu, bên tai mới vang vảng giọng nói dịu dàng của Lý Khánh An: “Đừng sợ!

Không sao cả rồi!”

Nàng từ từ mở mắt, mới phát hiện mình đã ngồi trên lưng ngựa, cách mặt đất cao thế, lại không khỏi choáng váng, Cảm giác được nàng sắp rơi xuống ngựa, nhưng hắn đã ôm chặt eo nàng, hạ giọng an ủi: “Đừng sợ, quen rồi sẽ không sao mà!”

Trong lòng Vũ Y hoảng loạn và sợ hãi, nàng đã không còn tâm trí mà để ý động tác có phần thô lỗ tay Lý Khánh An vừa rồi.

Đấy là động tác cướp phụ nữ của dân du mục, thế mà hắn dám bồng nàng lên ngựa như thế ,Nàng thậm chí không tâm trí trách móc hắn đã ôm chằm lấy eo mình.

Một năm trước hắn cũng từng ôm eo nàng như thế, đấy chẳng qua chỉ là chạm nhẹ, nàng đã giận dữ bỏ đi, Thế mà bây giờ, tay hắn dùng sức đến thế, đang áp sát lưng nàng, bốn ngón tay thô ráp thậm chí còn chạm đúng bụng nàng.

Tất cả những điều này nàng đều tạm thời không để ý đến, Tay của Lý Khánh An với nàng lúc này quan trọng nhường nào, là chỗ dựa chắc nhất để nàng không bị rơi xuống ngựa.

Hắn đang mặc sức hưởng thụ chiếc eo mềm dẻo của nàng, sau lớp váy mỏng ấy, hắn còn cảm nhận rõ sự mịn màng của làn da trắng kia.

và mùi thơm thoảng khiến hắn không cần rượu mà đã say, Dù luyến tiếc, nhưng hắn cũng phải rút tay khỏi người nàng trước khi nàng kịp phán ửng, Tay hắn cầm cương, thúc nhẹ bụng ngựa để nó từ từ xuất phát.

“Đừng căng thẳng!

Thả lòng người.”

“Đúng!

Chính là thế này, đừng nhìn mặt đất, ánh mắt nhìn về nơi xa.”

Khánh An khẽ nói bên tai nàng, Nàng cũng dần bình tĩnh lại, đưa mắt nhìn về núi Hỏa Diệm Sơm chấp chởm nơi xa.

Đi được chừng một dặm đường, nàng đã từ từ thích nghi, toàn thân thả lỏng, Giờ nàng mới nhớ ra sự vô lễ của hắn khi nãy, hắn lại dám ôm mình lên ngựa ?

Còn nữa, lúc hắn cúi xuống giúp mình leo lên, lại dám nhìn lén bên trong váy mình, còn nữa, hắn còn dùng sức ôm eo mình. và...

Vũ Y đã không còn dũng khí trách mắng hắn, lúc này nàng không phải đương tựa vào lòng hắn sao?

“Thế này chính là học cưởi ngựa ư?”

Mặt nàng từ nãy đến giờ vẫn đỏ bừng, nàng vẫn nhũ thầm an ủi mình, trên thực tế, nàng chưa từng thấy qua những người nữ tử khác học cưỡi ngựa, cũng chả biết người khác khi bắt đầu học đều là như thế.

Hay là ngồi trên lưng ngựa từ từ đi, Các quý phu nhân đều học cưởi loại ngựa thấp nhỏ trước, không ai tập cưởi bằng loại tuấn mã cao to như hắn, dù thế nào đi chăng nữa cũng không thể nào cùng cưởi trên một ngựa với đàn ông.

“Tay nắm lấy cương!”

Khánh An giao dây cương vào tay nàng.

“Đợi đã!”

Vũ Y điều chỉnh lại tư thế ngồi, kéo lại áo váy, Váy của phụ nữ đời Đường rất rộng, đầy các nếp xếp, cưởi trên lưng ngựa đều rất dễ, sẽ không bị lộ chân.

Nàng nhận lấy dây cương, tay rời khỏi yên ngựa, trong lòng không khỏi sợ hãi.

Nàng vẫn thấy mình không giữ được thăng bằng, Ngay lúc này, tay hắn tự dưng ôm lấy eo nàng một cách tự nhiên, giữ thăng bằng cho nàng.

Vũ Y cắn môi, nàng đã ý thức được Như Thi Như Hoa chắc chắn không tập cưỡi ngựa như thế, Tên Sở Khanh này nhất định là đang mượn cớ tập ngựa giở thói lưu manh với mình!

Nhưng lòng ngực hắn rộng thế, đôi tay cứng cáp của hắn đã cho nàng một chỗ dựa vừng chắc, khiến lòng nàng mềm nhũn, tan rã, Cảm giác về một chỗ dựa an toàn này nàng đã kỳ vọng qua bao nhiêu lần trong những đêm cô đơn lạnh giá.

“Oan gia!”

Trong lòng nàng lặng lẽ thở dài.

CHƯƠNG 183: LẰN ĐẰƯ ṬP CƯỜI NGựA (2)

bỗng dưng, hắn đột ngột dùng chân thúc bụng ngựa, chiến mã phi tốc phóng đi, Vũ Y kinh hãi thốt lên, hắn vẫn ôm chặt nàng trong lòng, tung ngựa giữa thảo nguyên bất tận, Nàng sợ quá còn đâu dám mở mắt, chỉ nghe tiếng gió vù vù lướt qua.

“mở mắt ra!”

Hắn lớn tiếng hạ lệnh, Chiến mã được hắn khống chế ổn định, cố gắng không làm chấn động giai nhân.

Dưới tiếng hét của hắn, nàng mới từ từ mở mắt, xa xa là cảnh sắc tráng lệ, bóng chiều tà trên núi Hỏa Diệm Sơn phảng phất tựa xích diệm giữa trời.

Bên phải phía trước, con tuyết hoa mã của nàng cũng đang phóng như sấm như chớp, mao tóc màu trắng xóa phi vũ trong gió, một vẻ đẹp tự do tự tại mà nàng chưa từng được thấy trước đấy.

Trong lòng nàng bỗng hưng phấn lạ kỳ, nàng thấy mình như con chim nhỏ vừa bay ra khỏi lồng, đang mặc sức hưởng thụ niềm vui của tự do, sợ hãi và dè chừng đã không còn, nàng vui vẻ cười khanh khánh.

Khánh An cảm thấy giai nhân hoan hi, hắn cũng cười lớn: “Ya! ” Hắn lại dùng hai chân kẹp bụng nhẹ bụng ngựa,một lần nữa gia tăng tốc độ chiến mã.

Tịch dương đã lặn sau Hỏa Diệm Sơn, những tia nắng cuối cùng còn xót lại nhuộm đỏ một vùng Hỏa Diệm Sơn, sơn thể ánh lên một màu đỏ diễm lệ yêu mị, một vầng trăng sáng đang từ từ xuống hiện trên bầu trời vàng rực.

Lúc đến gần một ngọn đồi nhỏ của Hỏa Diệm Sơn, Lý Khánh An và Vũ Y đã vai kề vai ngồi trên thảo nguyên, lặng lẽ nhìn bầu trời màu vàng kim này dần chuyển màu.

“Lúc ở trong phủ của cậu, ta như một con chim trong lồng, bao nhiêu năm nay, ta vẫn khát vọng sự tự do như ngày hôm nay.”

Gió đêm qua lại vuốt ve hoa dại bên núi, vuốt ve lên mật nàng, xoa rối cả đầu tóc nàng, Rốt cuộc nàng đưa tay rút trâm gài trên đầu, mặc cho làn tóc xõa phi vũ trước gió đêm.

Nàng lại cười thê lương.nói: “Chàng có biết không?

Ta từng nghĩ sẽ chết quách cho xong cuộc đời này, để cho linh hồn mình được tự do tự tại, không phải chịu sự bất lực của thân phận ăn nhờ ở đậu.

không phải nghĩ đến hôn ước như tấm lưới thắt chặt lấy mình.

Lúc Thôi lão phu nhân đưa ta đi, ta thật sự đã tuyệt vọng, Cậu để cho ta bỏ trốn, nhưng ta thật sự không biết mình có thể trốn đi đâu.

Ta nghĩ, hay cứ để mình giữa đường chết đi!

Như cánh hoa rơi, trở về với đất mẹ. nhưng. nhưng...ta lại chưa từng nghĩ rằng, ta còn có thể tự do hạnh phúc như ngày hôm nay.”

Hai hạt lệ trong suốt của nàng trào ra khỏi mỉ mắt.

Hắn đưa tay ôm chằm lấy vai nàng, nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ trên khóe mi, dùng môi mình hôn nhẹ lên cái trán trơn láng của nàng, Toàn thân nàng rung lên, ngẩng đầu lên thở thẫn nhìn hắn.

Nhìn cặp mắt đẹp sâu như biển cả, hắn chậm rãi nói: “Nàng còn nhớ mới hai năm trước không, ta và nàng cùng quỳ dưới chân phật Từ n Tự.

lúc ấy ta đã thầm nguyện cầu phật tồ: Phật tồ, hãy để con được dẫn người con gái mệnh khổ này đi, hãy để con được suốt đời chăn sóc nàng, phật tổ đã để lời cầu nguyện của ta thành hiện thực.

Nhưng hôm nay, ta lại muốn cầu xin phật tổ một lần, phật tổ ơi, xin hãy ban người con gái này cho ta, hãy để nàng làm vợ ta.”

Vũ Y e thẹn cuối sầm mặt xuống, thân hình quyến rũ, khuôn mặt xinh đẹp của nàng, cặp vai mãnh mai khiến người khác động lòng, làn da trắng sáng tựa tuyết trắng, tư thế yêu kiều ngồi trên bãi cỏ, hương thơm thoang thoảng đặc trưng của nữ nhi, một mị lực không cản nổi, một nhu tình như nước...Tất cả những điều này đều là thứ khó tả, khiến người khác động lòng.

Hắn nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, nhìn chăm chú vào cặp môi mọng đỏ chín mùi của hắn, Một lúc sau, hắn không khỏi áp mặt mình đến gần hơn, nàng nhắm mặt lại, cặp môi đỏ đấy như đang đợi chờ hắn.

Vào khoảnh khắc chạm nhau, trong đầu nàng bỗng như nổ bùng lên, Nụ hôn đầu đời, nàng có phần bối rối, bị động để hắn tham lam hái mật.

Nàng yếu ớt chống đỡ, tuyến phòng cuối cùng trong lòng đã bị hắn công phá, Nàng bất giác đưa đôi tay nõn nà như búp măng của mình ôm lấy lưng hắn.

Hắn từ từ thả nàng ra, một làn gió đêm lạnh giá thổi đến, mất đi hơi ấm từ hắn, Vũ Y không khỏi rung người, thân thể lại bất giác co ro lại vào lòng hắn, trong lòng nàng vẫn ngập tràn một cảm giác lạ kỳ!

Nàng lúc này mới phát hiện, trời đã tối mịt, hắn lại ôm nàng vào lòng, “Lý Lang!”

Vũ Y khẽ thở dài, đầu vẫn nhẹ nhàng đặt lên vai hắn.

“Chúng ta phải quay về thôi, thảo nguyên về đêm rất lạnh, nàng mặc quá ít, sẽ rất dể sinh bệnh.”

Trong lòng nàng đều sự hạnh phúc khi được tình lang quan tâm, nàng cảm động hôn nhẹ lên má hắn, mỉm cười gật đầu, Xong nàng kéo lấy tay hắn đứng dậy, đi về phía con ngựa đang thư thái gặm cỏ ở gần đấy.

“Ta nhớ ra rồi, ngươi nói dậy ta cưởi ngựa, nhưng sao ta căn bản không rờ gì đến nó cả.”

Vũ Y dùng móng tay dài của mình véo hắn một cú, đỏng đảnh nói: “Ngươi nói, có phải ngươi cố ý muốn xàm xỡ ta?”

Hắn cười hí hí dắt quay con ngựa xích hồng của mình, nói: “Vậy bây giờ bắt đầu dạy, đến đây!

Ta sẽ dạy nàng cách lên ngựa.”

“Ta mới không mắc lừa, ta phải tự cưỡi ngựa của mình, chúng ta sẽ đi về từ từ.”

“Không vấn đề gì, chỉ là trên thảo nguyên về đêm thường có sói xuất hiện,nếu bị chúng thấy được một đại mỹ nhân ngon lành thế này, e sẽ cướp nàng đi mất, ta làm sao cứu nàng về đây?”

“Sói vũ Y giật nảy mình lườm hắn một cái nói: “Vậy được, nói trước là không được giở trò với ta.”

“Ta là chính nhân quân tử, sao lại có thể giờ trò bỉ ổi được.”

“ngươi còn dám nói là chính nhân quân tử!

Ai lại có kiểu thơm miệng nữ nhi như ngươi!”

chỉ nghĩ đến việc tên oan gia này vừa rồi lại đã hôn mình như thế nào, mặt nàng đã nóng bừng cả lên, Nàng đi từ từ đến trước ngựa nói: “Không cần ngươi bồng ta lên đâu, tự ta sẽ lên.”

“Vậy được, tự nàng lên ngựa đi.”

Lý Khánh An ôm tay trước ngực nhìn nàng cười mỉm cạnh bên, trông rất ư là hiền lành, Vũ Y cố ôn lại hình ảnh Lý Khánh An ngày thường đã lên ngựa, chân xỏ vào chỗ đật chân, chỉ là nàng không biết nên làm thế nào lấy sức để bậc lên rồi xoay mình ngồi vào yên.

Nàng quay đầu liếc ngang Lý Khánh An, dưới ánh trăng sáng,không hiểu sao càng nhìn càng thấy điệu cười hắn cứ đểu đểu, trong lòng lại không khỏi ấm ức, “Thôi, vẫn nhờ ngươi bồng ta lên vậy!

Coi như để ngươi giờ trò lần này!”

Hắn cười đắc ý đi về phía trước ôm lấy eo nàng nhấc bổng đưa lên lưng ngựa, Hắn cũng tự xoay mình nhảy lên lưng ngựa cùng nàng, Từ trong lòng, hắn rút ra một tấm thảm dày bao bọc lấy nàng.

Vũ Y trong lòng cảm động vô cùng, nàng không nói một lời, lẳng lặng nằm trong lòng hắn, áp sát mặt lên lồng ngực hắn, Lúc này, Lý Khánh An thúc ngựa, hay tay ôm lấy thân hình yêu kiều của Vũ Y.

Bầu trời như tấm lụa xanh bao bọc lấy cả không gian, hai người ung dung đi dạo trên thảo nguyên, trên đầu là hàng hà vô số sao trời lấp lánh khảm đầy, cả không gian huyền ào lung linh.

Đẹp nhất là dãy ngân hà dài dài trải qua trên đầu họ như một dây ngọc đới sáng ngời lấp lánh.

Vũ Y thấy tình lang ngắm nhìn ngân hà trên không thất thần, liền dịu giọng hỏi: “Lý lang, chàng đang nghĩ gì?”

“Ta vừa nhớ về một bài nhạc phủ.”

“Là bài say cầm đèn nhìn kiếm, mộng về liên doanh Thôi giác ư?”

Vũ Y nhìn hắn như cười như thật.

“Không phải, ta đang nghĩ về một bài thơi nhạc phủ tặng nàng.”

“Thế chàng nói ta nghe thử.”

Hắn nhìn lên ngân hà trên trời, từ từ ngâm nga: “m thầm quá bước ngân hà, sao bay gửi hận mây hoa khoe màu, Gió vàng sương ngọc tìm nhau, đường trần muôn kiếp có đâu sánh cùng.

Nhu tình mộng đẹp tương phùng, ngậm ngùi chẳng nở ngoảnh trông thước kiều, Tình xưa nếu mãi còn yêu, cần chi sớm sớm chiều chiều bên nhau (* Dịch giả sưu tầm)”

“Tình xưa nếu mãi còn yêu, cần chi sớm sớm chiều chiều bên nhau.”

Mắt Vũ Y đã ngà ngà say, nàng thở dài, “Bài nhạc phủ đẹp thê lương đến thế, ta cũng chỉ lần đầu tiên được nghe thấy.”

Nàng ngẩng đầu lên si tình nhìn tình lang, Khánh An chậm rãi quay người nàng lại, để nàng ngồi trên đùi mình, cúi đầu hôn lấy cặp môi đỏ của nàng.

Tay hắn giờ đã lanh lẹ thò vào trong váy nàng, dịu dàng vuốt ve cặp đùi tròn tròn, mát rượi tựa ngọc ngà, Lần này, nàng đã không còn cự tuyệt.

Nàng nhắm chặt mắt lại, ôm lấy cổ hắn, và cũng không còn xấu hồ chủ động hôn hắn, mặc cho hắn tay hắn ra sức giờ trò xàm xỡ trên người mình.

Váy của con gái nhà Đường không có mặt quần lót, tay hắn từ từ bỏ lên tới ngọc đồn phì nhũ của nàng, Cảm giác mềm mịn ấm áp, khiến hắn biết mình đã say, tay hắn lại đi dần xuống, Vũ Y vội giữ tay hắn lại: “Lý lang.

đừng..

Tay hắn lại chuyển đổi trận địa lên phía trên, nắm lấy đôi ngọc phong săn đầy của nàng, không ngừng giở đủ trò khêu ngợi, nhịp thở nàng tăng dần, bật miệng khẽ rên, Xuân tình xử nữ của nàng đang dần bị hắn khơi dậy.

“Vũ Y, cho ta!”

Hắn không ngừng hôn lên tai nàng,thì thầm dịu dàng.

Cả người nàng nóng bừng, nàng khẽ gật đầu, “Vũ Y chưa biết thế sự, mong chàng thương tiếc.”

Lúc này, xa xa bỗng vang đến tiếng chó sủa, hắn phát hiện mình đã về đến doanh trại, “Đến lều của ta.”

“Như Thi Như Hoa sẽ cười ta mất.”

“Không, các nàng ấy mà dám, ta sẽ cho xử!”

Lòng nàng đã bị hắn thuyết phục, nàng vùi đầu vào lòng hắn, không còn cự tuyệt, Hắn lại gia tăng mã tốc đi nhanh vào doanh, Trong đại doanh giờ rất yên tĩnh, tất cả binh sĩ đều đã đi ngủ, chỉ có vài tên đứng gác hành lễ với hắn từ xa.

“Tướng quân đã về!”

Lều của Như Thi, Như Hoa đền vẫn sáng, ngay tiếng hô, vội tắt phụt đèn đi, Khánh An cũng vờ như không thấy gì, đi thẳng đến cửa lều của mình, nhảy xuống ngựa, và bồng Vũ Y xuống.

Lúc bị hắn kéo vào doanh chướng, nàng xấu hổ vô cùng, màn vừa kéo xuống, đèn sáng không được một lúc lại tắt đi.

Bên ngoài, Như Thi Như Hoa đang chen nhau nhìn trộm từ một kẽ nhỏ từ lên của mình, Thấy đèn trong lều Lý Khánh An đã tắt, Như Hoa không nhịn được phì cười.

Đây đúng là “Đường hoa chưa gặp khách có duyên, từ đây cửa nhà mở vì chàng.”

Chương 184: Cao xương Bạch Diệp

Khi tia nắng tinh sương đầu tiên của buổi sáng sớm chiếu trên thảo nguyên, Đội ngũ Lý Khánh An lại xuất phát, hắn ngồi trên lưng ngựa chậm rãi đi theo xe ngựa, tối hôm qua hắn gần như suốt đêm không ngủ, nhưng tinh thần vẫn rất hưng phấn, trên mặt không hề có vẻ gì là mệt mỏi cả.

Trong xe ngựa Vũ Y tay chống cằm, ngồi ở trước cửa xe có vẻ biếng nhác, ánh mắt dịu dàng nhìn tình lang của nàng, nàng mới trở thành phụ nữ.

tình yêu làm nồng nàn đã khiến con người nàng toát ra một sắc thái rất hấp dẫn, cộng thêm gương mặt xinh đẹp thanh khiết tuyệt luân của nàng, làm cho vẻ đẹp xinh xắn của tỷ muội Như Thi Như Hoa bị lu mở, ánh mắt hai người thỉnh thoảng chạm vào nhau, mỉm cười thật tươi, thiên ngôn vạn ngữ cũng tan chảy theo nụ cười đó.

“Sứ quân.

Lệ Phi tướng quân tới rồi.”

Từ xa. binh sĩ hô lớn một tiếng, Lý Khánh An nhoẻn miệng cười với Vũ Y một cái, rồi giục ngựa chạy về phía trước đội ngũ, “Lý lang!”

Vũ Y cúi đầu gọi nhỏ một tiếng.

Lý Khánh An ghìm cương ngựa lại, quay đầu nhìn về phía nàng, Vũ Y mỉm cười, nhẹ nhàng vẫy tay, từ từ kéo rèm xe lại.

Phía trước đội ngũ cát bụi vàng bay mù mịt, binh mã sử của quân Thiên Sơn là Lệ Phi Thủ Du dẫn hơn ngàn binh sĩ đến nghênh đón.

sau khi Triệu Đình Ngọc bị giết, quân Tây Châu tiến hành một cuộc thay máu lớn, Lệ Phi Thủ Du nhậm chức binh mã sử.

phó sứ do Bạch Hiếu Đức đảm nhiệm, còn lại tất cả các quan quân trên hiệu úy đều đổi thành quân nhân của Hàn Hải, thông qua Lệ Phi Thủ Du.

Lý Khánh An nắm chắc trong tay đội này, lát sau, đội ngũ lên chào đón, Lệ Phi Thủ Du từ xa đã chắp tay cười nói: “Thất Lang. không phải nói là tháng sau mới đến Tây Châu sao?”

“Ta chỉ à đi ra dạo một chút thôi, dẫn theo người nhà đi cho khuây khỏa, chưa phải là chính thức thị sát.”

Lý Khánh An cũng tỏ mò hỏi: “Nơi này cách quân Thiên Sơn cũng hơi xa, sao đệ lại ở nơi này?”

“Ta vừa lúc ở quân doanh phụ cận đây chinh lý lại quân vụ, nghe nói Sứ quân đã đến, liền có ý tới đón tiếp sứ quân đi quân doanh thị sát.”

Lý Khánh An vừa cười vừa đấm vai hắn một quyền: “Có đệ ở Tây Châu, quân Thiên Sơn ta rất yên tâm, ta lần này đến, thật không phải vì việc của quân vụ”

“Thế chuyến đi này của Thất Lang là ...”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Vì rượu đỏ và bạch điệp.”

Lệ Phi Thủ Du ngẩn ra, lập tức cười to: “Thì ra là vì rượu nho Giao Hà và vải bạch điệp Cao Xương, vừa lúc, Bồ Xương huyện ở phía trước có nhiều vải bạch điệp, cũng có rượu nho, đệ dẫn Thất Lang đến đó xem.”

Lý Khánh An mừng rỡ, vội vàng hỏi: “Thế có tiết điền không?”

“Có!

Có!

Phía trước ba mươi dặm, liền nhìn thấy một khoảnh tiết điền lớn.”

“Mọi người đi theo, tăng tốc độ lên.”

Lý Khánh An quay đầu lại vung tay lên, đội ngũ tăng tốc độ lên, Vải bạch điệp cũng chính là vải bông(vải cotton) của ngày nay, tiết điền chính là ruộng bong.

Từ thời Ngụy Tấn. khu vực Tây Châu đã bắt đầu gieo trồng bông cỏ được truyền đến từ Đại Thực, khu vực Tây Châu khí hậu nóng bức. thích hợp cho cây bông sinh trưởng, lại thêm thời kì sinh trưởng ngắn.

bởi vậy ở Tây Châu gieo trồng tương đối phổ biến, Vải bạch điệp được sản xuất ra cũng chủ yếu do Hồ thương chuyên môn thu mua, vận chuyển về Ba Tư và khu vực Đại Thực, chỉ có một số nhỏ vải bạch điệp được tiêu thụ ở các thành đô lớn như Trường An, Lạc Dương vân vân...

Đương nhiên, cây bông cỏ cũng có trồng ở một số khu vực tại Trung Nguyên, chẳng qua đều chỉ là cây cánh của nhà giàu dùng cho việc thưởng thức, bởi vậy thời kì sinh trưởng của nó hơi dài, việc dệt cũng tương đối phiền phức, còn không thể thay thế được cây đay truyền thống, mãi cho đến thời Tống Nguyên về sau mới có được mở rộng với quy mô lớn.

“Thất Lang tại sao bỗng nhiên lại cảm thấy hứng thú với rượu đỏ, bạch điệp?”

“Sắp có một vạn quân hộ phải dời đến Bắc Đình, ta đang suy nghĩ, toàn bộ dựa vào việc trồng cây lương thực tựa hồ thu nhập hơi thấp, nếu có thể gia tăng một chút nghề phụ, tỷ như quan phủ xây dựng công trường.

làm rượu, canh cửi. khai thác mộ, tinh luyện kim loại, chiêu mộ con cái trong các quân hộ vào công trường làm việc, đế tăng thu cho gia đình, lái buôn sẽ đem rượu và vải vóc vận chuyển đến nội địa mà bán, như vậy thu nhập của quân hộ sẽ được gia tăng, đối với việc ôn định quân tâm cũng sẽ rất có lợi, cũng có thể thu hút thêm càng nhiều người Hán đến Bắc Đình.”

Lệ Phi Thủ Du gật gật đầu cười nói: “Năm trước đến Dương Châu luyện binh, đệ từng đi qua công trường dệt tơ lớn ở Giang Đô, cũng có đến năm ba trăm người, phần lớn đều là con gái nhà nghèo, các cô bé chăn tơ dệt sấm.,mỗi ngày thu nhập cũng được ba bốn mươi văn tiền, một tháng cũng có thể kiếm đến năm sáu quan tiền.

Nghe nói còn có người có thể kiếm đến mười quan tiền, việc này có thể kiếm tiền hơn cả trồng cây lương thực nữa, nhưng đệ phòng chừng làm rượu cũng được, nhưng dệt vải bạch điệp thì chưa chắc có thể kiếm tiền, vì dù sao nội địa cũng đều là dùng tơ và đay.”

“Vật lấy hiếm làm quý thôi!

Năm trước ta ở một nhà tơ lụa tại chợ đông thấy qua vải bạch điệp, Nơi này của chúng ta bán bốn trăm văn tiền một khúc, nhưng tới Trường An lại bán tới ba quan tiền một khúc, còn mắc hơn so với tơ lụa bình thường, hơn nữa chỉ có những nhà phú quỷ người ta mới được sử dụng, nếu chúng ta vận chuyển một lượng lớn đến Trường An.

cho dù là hai quan tiền một khúc, thì cũng là lời nhiều, ta cổ động Thánh Thượng và nương nương dẫn đầu mặc trước nữa, thì lo gì nó không thịnh hành?

Hơn nữa, vải bạch điệp này giữ ấm hơn cả vải bố nữa, đối với quân đội Bắc Đình chủng ta cũng cực kỳ quan trọng.”

Hai người vừa nói vừa đi, trên đường người đi đường dần dần đông hẳn lên, lại đi thêm mấy chục dặm nữa, thảo nguyên tựa hồ đã tới phía tận cuối rồi, bắt đầu tiến vào khu nông nghiệp, dọc đường chỗ nào cũng có thể thấy được những ruộng lúa mạch lớn vàng óng ánh.

đôi lúc còn ngẫu nhiên có thể thấy một số nhà xây bằng đất, khí hậu Tây Châu nóng bức, có thể trồng lúa và lúa mạch hai vụ mùa, bởi vậy tháng sáu gặt gấp lúa mạch xong thì vẫn còn có thể trồng thêm một vòng lúa nước nữa.

vì thế khu vực Tây Châu vẫn luôn là một trong những khu sản xuất lương thực quan trọng của Bắc Đình, nhưng đổi lại thì người Hán lại không nhiều lắm, phần lớn đều là thổ dân Cao Xương, kỹ thuật nông nghiệp không cao, sản lượng nông nghiệp không bằng Đình Châu, nơi mà người Hán tụ tập nhiều, cho nên.

Lý Khánh An liền chuẩn bị đem một vạn quân hộ chủ yếu sắp xếp ở Tây Châu, dần dần đem toàn bộ Tây Châu biến thành khu nông nghiệp, còn nghề chăn nuôi tức chuyển tới phía bắc của Đình Châu, hoặc là chuyển tới Y Châu.

Đúng lúc giữa trưa, bọn họ từ xa xa đã thấy thị trận Bồ Xương huyện.

“Thất Lang, xem bên kia, tiết điền!”

Lệ Phi Thủ Du chỉ vào một mảnh điền ven đường hô to.

Lý Khánh An theo hướng tay mà hắn chỉ nhìn lại, quả nhiên thấy một ruộng lớn trồng đầy bông ven đường, ước chừng năm mẫu.

Lá cây một màu xanh um tươi tốt, thời Đường còn chưa có xuất hiên chữ ‘bông’, dân bản xử vẫn xưng là Tiết', hoặc là căn cứ phần phát âm của Đại Thực bên kia, gọi là vải bạch điệp, nhưng ở nội địa đại Đường cũng có gọi là ‘bông.

Tâm trạng Lý Khánh An rất phấn khích, xoay người xuống ngựa, chạy về phía tiết điền, mấy chục viên binh sĩ cuống quít theo ở phía sau.

chủ nhân của năm mẫu tiết điền này là một lão nhân lớn tuổi người Cao Xương.

bọn họ đang bận rộn dưới ruộng, bỗng nhiên thấy một đám quân nhân lớn chạy tới phía bọn họ, hô to gọi nhỏ, cũng không khỏi sợ ngây người.

Lát sau, nam chủ nhân liền được dẫn tới đây, Lý Khánh An đang xem một cây đang trồng, thấy chủ nhân lại đây, liền đứng lên cười nói: “Năm trước có còn để lại không?”

Ông lão biết một chút Hán ngữ, hắn thấy Lý Khánh An tuổi trẻ, bèn tưởng chỉ là một tiểu quan quân, liền gật đầu cười nói: “Có, mời quân gia đi theo lão.”

Mọi người cùng hắn đi vào một tòa tiểu viện, tiểu viện rất đơn sơ, ba gian nhà bằng đất, tường vây cũng là bùn đất dựng thành, không đến chiều cao của một người, cánh cửa rất cũ kỹ, nứt ra một khe hờ lớn.

trong sân có một gốc cây liễu Hồ già, bên kia sân dựng đầy các giàn trồng nho, Thời tiết vào tháng năm, các nhánh nho đâm chồi xanh leo đầy các giàn, trong sân nhỏ râm mát thoải mái.

lão nhân vội vàng lấy ra mười mấy chiếc ghế Hồ, tiếp đón mọi người ngồi xuống, lại để cho bà vợ già rót mấy trà mát bưng tới, Vũ Y và Như Thi.

Như Hoa cũng vào tiểu viện.

Ngồi xuống dưới giàn nho nghỉ ngơi, có thể thấy được các nàng cũng rất thích giàn nho này, tụ cùng một chỗ chỉ vào cây nho nhỏ giọng bàn tán cái gì đó.

Lý Khánh An cũng ngồi xuống, lúc này, lão nhân bưng ra một đống hoa tiết đặt ở trước mặt Lý Khánh An: “Quân gia mời xem, đây là năm trước để lại một chút, còn lại đều dệt thành vải bạch điệp bố bán đi cả rồi.”

Lý Khánh An nhặt lên một cái nhìn xem, bông gòn hơi nhỏ, cũng thật giống cái kén tằm, không phải loại bông to được nhìn thấy ở đời sau, sợi có vẻ hơi ngắn, có màu trắng xám, loại bông này sớm nhất là từ Ai Cập truyền tới Đại Thực, rồi từ Đại Thực truyền vào Tây Vực, là loại bông của Châu Phi, còn loại bông được nhìn thấy ở đời sau thật chất được trồng ở Châu Mỹ, là loại bông Châu Mỹ, dù rằng không phải là loại bông được thấy ở đời sau.

Nhưng vẫn là làm cho Lý Khánh An vô cùng vui sướng, Hắn thật ra cần chính là bản thân phần bông, thật không nhất thiết phải là vải bong.

Trong lòng hắn hiểu rõ, vải bạch điệp chỉ có thể đi lộ tuyến của giới nhà giàu, nếu thật sự muốn đẩy mạnh trồng với diện tích lớn ở đại Đường thì thể thực hiện được rồi.

vì dù sao vải bố cho đến mấy trăm năm sau này cũng đều khó có thể thay thế được, chỉ là đến minh triều Chu Nguyên Chương mạnh mẽ mở mang, vải bông mới chính thức thay thế được vải bố, người giàu có thì dùng tơ lụa, người nghèo khổ tức dùng vải bố tương đối rẻ tiền, vải bạch điệp ở Bắc Đình giá cả đã rất mắc, thêm việc vận chuyển đường dài đến nội địa, thì sẽ mắc hơn nhiều so với vải bố, như thế, nghèo khổ người ta ai lại dùng.

Ông lão dùng tay bóc đi hột bên trong, tuy ông bóc rất thuần thục, nhưng có thể thấy vẫn rất phí sức, ông cười nói: “Thử này chính là bóc hột là phiền nhất, sau khi thu hoạch mỗi ngày lão đều phải bóc đến nửa đêm, một trăm cân có thể có được một đĩa đầy sáu mươi cân đã khá lắm rồi.”

Lý Khánh An cười xòa lại hỏi: “Không biết trong nhà lão còn có vải bạch điệp không?”

“Tự mình lão dệt được một đoạn, lão đi tìm xem.”

ông lão chạy vào trong nhà đi lấy vải, lúc này, ngoài sân nhỏ có tiếng ồn ào, một thân binh tiến vào bẩm báo: “Sứ quân, Bồ huyện Huyện lệnh cầu kiến.”

“Cho hắn vào đây.”

Tiếng bước chân vang lên, bên ngoài vội vã đi vào năm sáu quan viên, bốn nhân vật quan trọng Huyện lệnh, huyện thừa (địa vị ở trong huyện chỉ thấp hơn huyện lệnh, trách nhiệm chủ yếu là quản lý việc văn thư, nhà kho), huyện úy, chủ bộ (viên quan phụ giúp việc vãn thư) của Bồ Xương huyện đều đã đến.

Huyện lệnh của Bồ Xương huyện họ Ngô, người Đình Châu, hơn bốn mươi tuổi, trông có vẻ vô cùng tinh anh lão luyện, lúc hắn ở buổi săn mùa xuân Bắc Đình từng dẫn theo con em trong huyện đi qua Kim Mãn huyện, nên biết mặt Lý Khánh An, hắn dẫn mọi người cùng thi lễ nói: “Tham kiến Sứ quân!”

Lý Khánh An khoát tay cười nói: “Ngô huyện lệnh không cần khách sáo, ta không phải là chính thức thị sát, ngại quá.

đã quấy nhiều mọi người rồi.”

“Quân gia, ta tìm được rồi.”

ông lão cười khà khà ôm một cuộn vải bạch điệp, nhưng thoáng nhìn thấy Huyện lão gia, sợ đến ném vải bạch điệp rồi quỳ xuống: “Thào dân tham kiến huyện lão gia.”

“Mời cụ mau mau đứng dậy!” ngô huyện lệnh vội dìu ông dậy, ở trước mặt Tiết độ sứ lại quỳ lạy mình, hắn cảm thấy vô cùng ngại ngùng.

ông lão thấy Lý Khánh An vẫn ngồi ngay ngắn ở đó, bèn kêu gấp nói: “Quân gia, đây là huyện lão gia của chúng tôi, ngài mau dậy, nhường ghế cho ngài ngồi.”

Ngô huyện lệnh ngẩn ra, không khỏi cười khổ một tiếng nói: “ông cụ, vị này là Bắc Đình Tiết độ sứ của chúng ta, ông không biết sao?”

CHƯƠNG 184: CAO XƯƠNG BẠCH ĐIỆP (2)

ông lão ngây người ra, trong mắt ông, Bắt Đình Tiết độ sứ chính là hoàng đế, người quân gia trẻ tuổi này lại là Bắc Đình hoàng đế, ông ‘bụp! cái quỳ xuống, bùng bùng dập đầu nhận tội: “Đại lão gia, lão mắt đã mù rồi, ngài đại nhân đại lượng, tha cho lão đi!

Lý Khánh An trừng mắt nhìn Ngô huyện lệnh một cái, hắn vội vàng dìu ông lão dậy trấn an nói: “Lão trượng đối đãi ta rất tốt a!

Cho ghế ta ngồi, còn rót trà cho ta, ta rất cảm kích.”

ông lão hốt hoảng đứng lên: “Đa tạ đại lão gia, đây là vải bạch điệp.”

Hắn luống cuống định nhặt vải bạch điệp lên, nhưng vì quá hồi hộp, suỷt chút ngã nhào, thân binh bên cạnh vội vàng đón lấy vải, đặt trên bàn, vải bạch điệp có một đoan, một đoan là năm trượng, chủ yếu dùng để đo đạc vải.

còn một sắp là bốn trượng, nhưng lại dùng để đo đạc lụa, Lý Khánh An bảo hai thân binh từ từ mở vải ra, Vũ Y và Như Thi cũng hiếu kỳ vây quanh: “Lý lang, đây là vải gì?”

Vũ Y vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy loại vảy này.

nhưng Như Hoa đã thấy qua, cười nói: “Vũ Y tỷ, đây là vải bạch điệp, tốt hơn vải đay một chút, nhưng mắc hơn nhiều.”

Lý Khánh An chăm chú nhìn kỹ, cũng bất giác có chút thất vọng, tấm vải bạch điệp này dệt khá là thô sơ, còn không bì kịp với vải cotton thô của đời sau.

cũng giống như Như Hoa nói vậy, chỉ khá hơn vải đay một chút, hắn vừa cười vừa nói: “Ta trước kia ở Đại Thực cũng từng thấy vải bạch điệp, bên chỗ của họ dệt rất khít, nhưng vải này tuy thô một chút, nhưng rất giữ ấm.”

Vũ Y trời sinh là có tình cảm đặc biệt dành cho màu trắng, nàng kéo Lý Khánh An một cái, thấp giọng nói với hắn: “Lý lang, vải này muội thích, mua cho muội, được không?

Lý Khánh An gật đầu, nói với ông lão: “Lão trượng, vải này hãy bán cho ta đi!”

ông lão sợ đến vội khoát tay: “Đại lão gia muốn lấy thì lấy đi, lão không dám nhận tiền đâu.”

Lý Khánh An thấy nhà ông lão vô cùng túng khổ, bèn nói với thân binh: “Để lại mười quan tiền!”

Hắn lại nói với Ngô huyện lệnh: “Bây giờ đi Bồ Xương huyện xem chút.”

Nói xong, dẫn theo Vũ Y bọn họ đi ra khỏi viện, đoàn người men theo đường nhỏ giữa ruộng đi ra đường lớn, hai ông bà già đuổi theo r,. núp ở góc tường cửa viện, ngây ngô nhìn vào đoàn người ngựa rầm rộ đi xa.

...

Bồ Xương huyện nằm ở phía đông nhất của bồn địa Tây Châu, là con đường bắt buộc phải bãng qua khi đi An Tây, Huyện thành không lớn, nhưng vô cùng phồn vinh, khắp nơi có thể thấy thương buôn dẫn theo lạc đà qua lại.

Trong huyện chỉ có một con đường lớn, trên phố phân bố dày đặc nhất chính là những nơi ăn cơm nghi chân như khách điếm, tửu quán, dễ thấy nhất là mấy kỹ viện của người Hồ, trước cửa mỗi một kỹ viện đều có mười mấy Hồ nữ mập khỏe diêm dúa.

chen chúc trước cửa ới ả lả lơi chào khách, nhìn thấy nam nhân độc thân, các nàng bèn đón tới lật váy lên, lộ ra thân dưới trần truồng, dụ dỗ nam nhân đi vào trong viện, mười mấy viên binh sĩ nghỉ phép kết bè đi tới, các hồ kỹ ùa tới, vừa dụ ngọt vừa lôi kéo, kéo các binh sĩ đi vào kỹ viện.

Một đoàn binh sĩ đều trú đóng ở ngoại thành, Lý Khánh An chỉ dẫn theo hơn một trăm thân binh vào thành, Suốt dọc đường hắn quan sát tình hình thương mại mậu dịch trong thành, khảo sát Tây Châu lần này, Bồ Xương huyện cũng là một trong những trạm trong đó, hắn quay đầu cười hỏi Ngô huyện lệnh: “Xưởng làm việc của Mã Thị tam huynh đệ ở đâu?”

Ngô huyện lệnh vô cùng kinh ngạc, Tiết độ sứ không ngờ lại biết xưởng làm việc của Mã Thị tam huynh đệ, hắn vội nói: “Chính ở thành tây, đi qua đó một cửa hiệu lớn nhất chính là nó.”

Kinh tế của Bồ Xương huyện xếp ở phía sau trong năm huyện Tây Châu, nhưng ở đây cũng là ngọa hố tàng long; một xưởng phường dệt lớn nhất của cả Bắc Đình cho đến An Tây chính là ở Bồ Xương huyện, là do Mã Thị tam huynh đệ mở, có hai trăm chiếc máy dệt, bốn trăm công nhân, chủ yếu là dệt tơ lụa và dệt vải bạch điệp, toàn bộ sản phẩm tiêu thụ ở Lĩnh Tây.

Xưởng dệt Mã Thị kề sát cửa tây, một con đường lớn ngoài cửa thành chính là thông đến An Tây, nói theo cách nói của bây giờ, xưởng dệt Mã Thị chính là một xưởng sản xuất hướng ngoại chuyên môn xuất khâu, có hai trăm chiếc máy dệt, ở Đại Đường, những xưởng sản xuất như vậy quả thật không ít.

ví dụ xường xuất khẩu của Định Châu Hà mình Viễn, nhà có năm trăm chiếc máy dệt, nhân công tuyển một nghìn người, chính là nhắm vào người Hồ phương Bắc, sản phẩm toàn bộ tiêu thụ ở ngoại địa.

Chính vì vị trí địa lý ưu việt của Bồ Xương huyện, mới xuất hiện sản nghiệp gia tộc lớn như xường dệt Mã Thị, rất nhanh, Lý Khánh An dưới sự dẫn dắt của Ngô huyện lệnh, đã tìm tới xường dệt số một của Bắc Đình này.

Giống như xưởng dệt truyền thống, xưởng dệt Mã Thị cũng thực hiện trước tiệm sau phường, cửa rất nhỏ, sau khi đi vào sẽ là một sảnh đường rộng rãi, Bây giờ đã là lúc hoàng hôn, trong sảnh đường lạnh tanh, không có hàng, chỉ có chiếc bàn quầy dài dài, có thể tưởng tượng tình cảnh ban ngày thương buôn trước quầy nườm nượp, nhưng bây giờ, chỉ có một người bán hàng ngồi trước cửa quầy ngủ gật.

“Có người không?”

Ngô huyện lệnh ở trước quầy gõ mạnh một cái, người bán hàng sợ đến nhảy lên: “Có!

Có! khach muốn mua gì?”

Khi hắn nhìn rõ người đến lại là Huyện lệnh, sợ đến lập tức lắp bắp nói: “Huyện, huyện lão gia xin chờ chút, con đi tìm đông chủ tới.”

Hắn nhanh như chớp chạy về phía sau, Ngô huyện lệnh cười khổ một tiếng, nói với Lý Khánh An: “Sứ quân, xưởng dệt Mã Thị là vào năm Khai Nguyên thử hai, do đại thương nhân của bổn huyện Mã Đức Dục kiến lập, lúc bắt đầu chỉ có hai mươi chiếc máy dệt.

Năm Khai Nguyên hai mươi ba, sau khi ba người con của hắn tiếp quản xưởng dệt, từng bước làm lớn, bây giờ có hai trăm chiếc máy dệt, dệt may tơ lụa của Bồ Xương huyện và Cao Xương huyện đều bị họ độc chiếm cả.”

Lý Khánh An trầm ngâm một lát, hỏi: “Bồ Xương huyện ngoại trừ xưởng dệt này, còn có các xưởng khác không?”

“Còn có mấy tác phường ủ rượu, nhiều nhất thuê công nhân hơn mười người, giống như họ thuê công nhân bốn trăm người, thì quả là có một không hai.”

Vừa nói xong, phía sau đại sảnh truyền đến một tiếng bước chân dồn dập, một nam tử trung niên rảo bước đi ra, từ rất xa đã chắp tay cười nói: “ngô huyện lệnh tại sao lại có thời gian ghé thăm tiểu tiệm?”

“Đây là đại ca của tam huynh đệ Mã Lăng Phong, phụ trách bán hàng và giao thiệp với bên ngoài, lão nhị quản lý xưởng, lão tam thu nguyên liệu, phân công rất rõ rệt.”

Ngô huyện lệnh chắp tay trả lễ, lại giới thiệu hắn cho Lý Khánh An nói: “Mã đông chủ, vị này chính là Bắc Đình Tiết độ sứ Lý Sứ quân của chúng ta, đặc biệt đến thăm xường của đông chủ.”

Mã đông chủ rúng động, cuống quít đi lên, gập người sát đất nói với Lý Khánh An: “Tiểu dân Mã Linh Phong, tham kiến Lý Sứ quân.”

Tây Vực không giống như nội địa, địa vị của thương gia rất cao, đặc biệt đại thương nhân gia tài đồ sộ như Mã gia lại càng được người ta kính nê, Lý Khánh An lúc lật xem tài liệu thương mại Bắc Đình mới biết đến xưởng dệt Mã Thị.

Hai đời người trải qua sự lập nghiệp ba mươi năm, đã phát triển trở thành xưởng dệt số một của An Tây, từ một mức độ nào đó, đây chính là sự manh nha Chủ nghĩa tư bản của Bắc Đình.

Lý Khánh An chắp tay đáp lễ cười nói: “Mã đông chủ không cần khách sáo, ta cũng là ngưởng mộ xưởng dệt Mã Thị, nên mới đặc biệt từ Đình Châu qua đây, xem một chút xưởng dệt lớn nhất Bắc Đình của chúng ta.”

Mã đông chủ có chút được ưu ái mà cả sợ, lời này nếu từ trong miệng Huyện lệnh nói ra, hắn sẽ không để trong lòng, từ trong miệng Tây Châu đô đốc nói ra, hắn sẽ có chút cảm động, nhưng từ trong miệng của trưởng quan quân chính tối cao của Bắc Đình nói ra, ý nghĩa đó quả không phải tầm thường.

Hắn cuống quít đẩy cửa ra, mời nói: “Sứ quân mời đi theo ta, ta dẫn Sứ quân đi tham quan.”

Đoàn người đi vào hậu viện, đã nghe thấy một tràng tiếng “Crấc!

Crắc!” của máy dệt, từ cửa lớn nhìn vào, xưởng dệt Mã Thị không bắt mắt lắm, nhưng diện tích lại vô cùng rộng lớn, Xưởng dệt do hai dãy nhà trệt dài dài xuyên suốt hợp lại, hai trăm chiếc máy dệt đặt ngay ở giữa hai dãy nhà.

Bây giờ đang là mùa hút hàng, gần như toàn bộ máy dệt đang vận hành, mấy trăm người tràn ngập trong nhà, tuyệt đại đa số đều là các cô gái trẻ, ở một góc nhà, đặt mấy chiếc xe dệt tay đây, đây chính là công cụ để dệt vải bạch điệp, chỉ có hơn ba mươi người.

Mã đông chủ giới thiệu với Lý Khánh An nói: “Sứ quân, bây giờ là mùa ế ầm vải bạch điệp, đợi đến sau tháng mười, rất nhiều Hồ thương đều sẽ đến mua vải, đến lúc đó mọi người sẽ bận tối tãm mặt mày.”

Lúc này, có một người trung niên đi tới, khuôn mặt rất giống với Mã đông chủ, nhưng miệng mồm lại rất ư là chậm chạp, nửa buổi trời mà chẳng nói được câu nào.

“Đây là nhị đệ ta, Mã Tiêu Phong, phụ trách xưởng dệt, tay rất khéo, những chiếc máy dệt này hư rồi đều do đệ ấy sửa chữa.”

Lý Khánh An thấy vải bạch điệp bắt tay vào làm tuy không nhiều, nhưng trong không khí vẫn lơ lửng không ít những sợi tơ nhỏ, có thể tưởng tượng là, nếu như toàn bộ xe dệt cùng mở hết, không khí trong phòng sẽ xấu đi biết chừng nào.

Lúc này, xoang mũi của ngô huyện lệnh hít phải lông nhỏ, liên tiếp hắt xì năm sáu cái, Mã đông chủ vội nói: “Ngô huyện lệnh, thành thật xin lỗi!”

Lý Khánh An mỉm cười, nói với nhị đông chủ: “Ta dạy ngươi một phương pháp đơn giản.”

Hắn từ trên máy dệt bên cạnh nhặt một tấm vải bạch điệp, xếp mấy cái, che lên mũi miệng, cười nói: “Tốt nhất là dùng năm lớp vải sa, bốn cạnh may thật kỹ, hai bên xỏ hai sợi dây nhỏ, treo trên lỗ tai, như vậy sẽ không hít lông nhỏ vào nữa.”

Nhị đông chủ Mã Tiêu Phong tuy không giỏi việc giao tiếp, nhưng về mặt kỹ thuật thì vừa nói đã hiểu liền, hắn lập tức hiểu ra, bất giác mừng rỡ nói: “Đây là một cách tốt, Ài!

Lúc trước tại sao ta lại không nghĩ tới nhỉ?”

Lý Khánh An thấy hắn phán ửng nhanh nhẹn, cũng thấy mến, bèn cười nói với anh em bọn họ: “Có nghĩ đến việc mở rộng xưởng dệt không?”

Mã Thị huynh đệ nhìn nhau, Mã Lăng Phong cười khổ một tiếng nói: “Dĩ nhiên là muốn, tơ lụa, vải bạch điệp, vải đay và chăn lông, chúng tôi đều muốn làm, thật ra tiền công chúng tôi cho cũng không ít, chỉ là Tây Châu người Hán quá ít.

Người Hồ lại không chịu đến làm công, chúng tôi thật sự không chiêu mộ được nhiều công nhân như thế, chúng tôi định đi Đình Châu mở thêm một xưởng nữa, dệt thảm, bán đến Trung Nguyên.”

“Không cần đi Đình Châu mở xưởng.”

Lý Khánh An cười nói: “Ta không ngại tiết lộ một tin tức cho các huynh, triều đình sắp tới sẽ di dời một vạn quân hộ đến Bắc Đình, ta chuẩn bị sắp xếp đại bộ phận người ở Tây Châu, lúc đó các huynh có thể mở rộng xưởng dệt.,nhưng mà ta để xuất một kiến nghị cho các huynh.”

Hai người huynh đệ họ mừng rỡ, vội nói: “Sứ quân xin nói.”

“Vải bạch điệp tạm thời đừng bán cho Hồ thương nữa, năm nay quân Bắc Đình sẽ mua toàn bộ, hai huynh hãy làm một vật cho ta, ta sẽ để lại hình vẽ cho hai huynh, nếu như hai huynh làm tốt, ta sẽ đặt các huynh làm ba vạn bộ.”

Nói xong, hắn nhận lấy giấy bút, tỉ mỉ vẽ một cái gối ngủ của đời sau, ghi rõ kích thước, giao cho hai huynh đệ họ cười nói: “Đây gọi là gối ngủ, dùng vải bạch điệp làm mặt, bên trong nhét đầy lông cừu và lông đệm cừu.

Hai huynh hãy làm mười mẫu thử cho ta trước, nếu làm tốt, ta không những cho hai huynh làm ba vạn bộ, hơn nữa quân chăn và quân phục sau này ta cũng sẽ giao cho hai huynh.”

Lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tiếng chạy vội, hai tên thân binh xông vào la lớn: “Sứ quân, thánh chỉ đã tới!”

Lý Khánh An ngẩn ra, bước nhanh ra khỏi xưởng dệt, chỉ thấy trước cửa lớn có mấy viên quan tuyên chỉ từ Trường An đang đứng, quan viên dẫn đầu nhìn thấy Lý Khánh An, lập tức giơ cao quyên thánh chỉ cao giọng nói: “thánh chỉ đến, Lý Khánh An tiếp chỉ!”

Lý Khánh An quỳ xuống, quan tuyên chỉ mở thánh chỉ ra cao giọng nói: “Bắc Đình tiết độ phó sứ Lý Khánh An, có công trấn an Bắc Đình, mở rộng khu vực biên cương, đặc biệt gia phong làm Bắc Đình Tiết độ sứ, kiêm Tây Châu đô đốc, ban cho tinh tiết, khâm thử!” (*Tinh tiết: là tinh và tiết, tức nghị trượng ban cho Tiết độ sứ, để làm bằng chứng)

“Thần Lý Khánh An tạ ơn bệ hạ long ân!”

Chương 185: Vương tử các hồ

Đại Đồng điện Khánh Hưng Cung Trường An, đại vương tử và nhị vương tử Các La Lộc đương quỳ dưới điện tiếp nhận phong thưởng của Lý Long Cơ.

“Gia phong thủ lĩnh Mưu Thích Hắc Sơn Các La Lộc làm Quy Đức tướng quân, trường tử Mưu Thích La Đa làm Thương Khinh xa đô úy, thứ tử Mưu Thứ Tư Hàn làm Khinh xa đô úy, ban lụa năm ngàn khúc, bạc ba ngàn lượng.”

Mưu Thích Tư Hàn cúi sầm người nói: “Thần tạ bệ hạ , cả tộc Các La Lộc sẽ tận tâm trung thành Đại Đường, trung thành Thiên khả han, đời đòi kiếp kiếp trung thành Đại Đường, tấm lòng tận hiếu nặng tựa Thái Sơn, sâu tựa Trường Gian, nhật nguyệt chứng giám!”

Xem hắn nói rất ư quyết liệt, cả giọng cả nước mắt, ngay cả vị hoàng đế Lý Long Cơ ngồi trên ngai vàng vốn không mấy tinh thần cũng bị hắn làm cho ngạc nhiên, không khỏi nhìn kỹ vị nhị vương tử này hơn.

Quỳ dưới bậc thềm ngọc kia là hai anh em ,nhưng tướng mạo lại hoàn toàn khác nhau, đại vương tử thân hình vạm vỡ râu ria đầy mặt, hoàn toàn là tướng mạo của một người Đột Khuyết, một câu tiếng Hán không biết.

Nhưng nhị vương tử thì lại hơi gầy, dáng cao cao, mặt mũi đều có dáng dấp của một người Hán, tiếng Hán cũng nói rất ư lưu loát, Trong lòng Lý Long Cơ bỗng hiểu ra, liền cười hỏi: “Ngươi có huyết thống người Hán ư?”

Mưu Thích Tư Hàn đại hỉ, hoàng đế cuối cùng cũng chú ý đến mình, bèn vội đáp: “Mẫu thân thần là con gái quân hộ, không may bị bất cóc đến bắc Hồ, sinh ra hạ thần, thần tuy sinh ra ở bắc Hồ, nhưng lòng vẫn hướng về Đại Đường, Tên tiếng Hán của thần họ Nhan, tên Tư Hàn.

có nghĩa là tường niệm về mành đất Hán, Mỗi thời mỗi khắc thần đều ghi nhớ Đại Đường mới là gốc của mình, Sau khi mẫu thân thần qua đời, tâm nguyện lớn nhất của thần chính là đưa mẫu thân về cố hương an táng.”

vọng ngươi có thể làm chiếc cầu nối giữa Đại Đường và Các La Lộc, để Các La Lộc đời đời kiếp kiếp trung thành với Đại Đường ta.”

Trong ngôn từ, Lý Long Cơ đã có chút ý muốn lập Nhan Tư Hàn làm chủ Các La Lộc, người mỉm cười nói: “Hai ngày này, các ngươi cứ đi tham quan phong vật Đại Đường ta, hi vọng lần sau gặp, Các La Lộc có thể lập đại công cho Đại Đường.”

Nói xong, người liền đứng dậy đi về phía sau đại điện, trong đại điện thái giám cao giọng tuyên: “Điện hạ thoái điện, Các La Lộc sứ thần tạ ân!”

“Tạ chủ long ân!”

“Thần tạ ơn Thánh thượng!”

Mưu Thích Tư Hàn ứ tràn, khấu đầu hai lần thật mạnh, Lý Long Cơ nhìn hắn đầy hàm ý xong, cười cười bỏ đi.

Vừ đi khỏi đại điện, Mưu Thích La Đa liền không vui hói: “Ngươi vừa nói gì với hoàng đế Đại Đường?”

Từ đầu chí cuối, Mưu Thích La Đa một chữ cũng nghe không hiểu, Mưu Thích Tư Hàn vội a dua cười nói: “Hoàng đế nghe nói đệ từng một mình giết hùm, bèn hỏi đệ nhất dũng sĩ Các La Lộc có phải là đệ không.”

“Vậy ngươi trả lời thế nào?”

“Đệ nói Các La Lộc lập quốc nhờ dũng lực, dũng sĩ số một Các La Lộc chính là đại vương tử, đây là điều tất cả mọi người đều công nhận.”

Mưu Thích La Đa cười tít mắt.

“Nghe vậy còn được, thế lão hoàng đế đó đã nói gì.”

“Người nói hi vọng đệ nhất dũng sĩ của Các La Lộc có thể lập đại công cho Đại Đường; lần sau gặp lại, nhất định sẽ gả công chúa cho.”

Mưu Thích La Đa không khỏi lòng sướng như nở hoa, vỗ mạnh vào vai huynh đệ nói: “Ngươi quả thật không tồi, dọc đường cũng rất cung kính với ta.”

“Không có gì!

Đại ca tương lại sẽ là chủ của Các La Lộc, tiểu đệ chỉ là góp chút nhỏ cho Diệp hộ sớm hơn thôi.”

Lúc nãy, một người thanh niên đi đến cạnh chấp tay cười nói:

“Hai vị vương tử, tại hạ Dương Vượng, Hồng Lư tự Điền khách sở lệnh, phụng mệnh Thánh thướng đến đưa hai vị đi tham quan Trường An.”

Dương Vượng là con trai của Dương Thiểm, từ sau khi Đổng Diên Quang bị bãi chức, Dương Thiểm ngày đêm bất bình, Lý Long Cơ liền phong hắn là Biệt giá Hoa Châu, và thăng chức con trai hắn lên làm sở lệnh Điên khách sở, xem như an ủi Dương gia.

Dương Vượng cười cười hỏi: “Không biết hai vị vương tử định đi đâu?”

Mưu Thích Tư Hàn vội nói: “Hai ta không quen đường Trường An, tùy ý chủ nhân.”

“Được thôi, vậy ba người chúng ta cùng đi.”

Ba người họ đi lên một chiếc xe ngựa ung dung đi vòng quanh Trường An.

...

Những ngày gần đây, đại tướng quân Kim Ngộ Vệ Độc Cô Thích do niên sự đã cao, không cẩn thận nhiễm bệnh liệt giường, bệnh thế ngày càng nghiêm trọng, trên dưới Độc Cô gia đều lo lắng.

Mới sáng sớm , thê tử của Độc Cô Thích Trương thị đã đến chùa Từ Đức Tự cầu nguyện cùng hai cháu gái, cầu cho bệnh tình lão gia có thể sớm hồi phục.

Hôm nay đương gặp ngày nghi tuần trong tháng, khách đến viếng chùa khá đông, trên quảng trường đậu đầy xe ngựa.

“Tổ nương, người đừng lo lắng quá, hôm nay chúng ta cùng đến cầu nguyện dưới chân phật, phật tổ nhất định sẽ phủ hộ tổ phụ.”

Người nói là Minh Châu, nàng đang dìu lấy tay tổ nương nhỏ giọng an ũi, hôm nay nàng đến cúng phật, và chuyện lạ có thật nữa là nàng hôm nay lại không trang điểm.

Minh Châu và Trương phu nhân tuy về danh nghĩa là bà chấu, thực tế lại là những người bạn vong niên, thâm giao.

“Ta biết, tổ phụ ngươi sẽ không sao, Ý?

Minh Nguyệt đâu?”

Tổ chấu các nàng đã cầu nguyện xong đi ra, trước cửa Từ n Tự người qua người lại đông đúc, rõ ràng vừa rồi Minh Nguyệt còn đi chung với họ, sau chỉ một chớp mắt đã không thấy đâu, Minh Châu cũng vội nháo nhác tìm kiếm.

“Tỷ, tỷ ở đâu thế?”

“Ta ở nơi đây!”

Minh Nguyệt đi ra từ cạnh bên, cười nói: “Tổ nương, người nhiều quá, chúng ta đợi một lát hẳn về!”

Trương phu nhân nhìn nàng cười nói: “Minh Nguyệt, cháu có phải muốn đi cầu tình duyên không?

Nếu thế, chúng ta cùng đi nào!”

Minh Nguyệt bị nói trúng tim đen, mặt đỏ lừng: “Làm gì có!”

Minh Châu nhìn chăm chăm mặt tỷ mình một hồi, bỗng dưng nàng nheo nheo mắt nói: “Mặt tỷ tỷ ba phân hồng đào, bảy phân hồng phấn, Hồng đào là do người đông quá ngột, hồng phấn là do bị tổ nương nói trúng tâm sự.”

“Cái con nha đầu thối này, ngươi còn dám nơi bậy, cẩn thận ta đi xin mẫu thân gả ngươi đi.”

“Hi hi, nói ba câu đều không khỏi chữ gả.

À!

Minh Nguyệt xuất Thiên Sơn, thiên nhai cùng thử thời.

Hai câu thơ này tối qua mình đã nhìn thấy trên bàn của ai rồi nhi.”

Minh Nguyệt vừa bối rối vừa xấu hổ, vội đưa tay bịt miệng muội muội mình lại: “Cái con nha đầu chết này, dám xem lén đồ của ta à?”

Minh Châu vội xoay mình trốn ra sau lưng Trương phu nhân, đã thế nàng còn quỳ quái làm mặt hề ghẹo chị mình: “Chàng như mây trên trời, muội như điếu trong mây, tương tùy tương y; chàng như nước trong hồ, muội Như Hoa nước động, tương thân tương thân, nguyện bên nhau trọn đời, chớ không làm hoa đàn chớm nở.

Ai da!

Đúng là tởm quá!”

Minh Nguyệt ức quá sắp ứa cả nước mật, nàng hãy chân: “Tổ nương, người quản con nha đầu này lại đi.”

Trương phu nhân cười cười kéo Minh Châu ra. người đánh một cái vào lòng bàn tay tiêu nương ấy nói: “Ghi nhớ, sau này không được xem lén thư của tỷ tỷ.”

Nói xong, người lại quay sang nhìn Minh Châu nháy mắt, cười lén: “Còn viết những gì, nói tổ nương nghe đi.”

“Hai người thật là...”

Minh Nguyệt giận dữ quay đi, “Cháu đi lên xe ngựa đây, mặc kệ hai bà cháu!”

Trương phu nhân nhìn Minh Nguyệt đã đi xa, vội hỏi: “Mau nói cho ta biết,tỷ ngươi còn viết gì nữa?”

Minh Châu cười phì, bụm miệng đặc ý nói: “Từ lúc chàng ra đi, muội không còn tâm trí, nhớ chàng như trăng tròn, đêm đêm bớt ánh bạc, nhưng sao cháu thấy hình như tỷ ấy mập ra.”

Trương phu nhân nghe xong muốn phì cười, nhưng lại thấy không ổn, nên cứ phải cố nén lại hỏi: “Sau này không được xem lén thư của tỷ tỷ nữa, cũng khổ thân cho tỷ ngươi.”

“Cháu biết rồi! chỉ là tối qua vô tình nhìn thấy thôi.”

...

Minh Nguyệt vừa xấu hổ vừa ức đi vội về phía xe ngựa, Ba bà cháu nàng đến từ sớm, nên xe ngựa được đỗ ngay cạnh đường lớn.

Lúc đi đến bên đường bỗng nghe có người gọi: “Tiểu nương tử, nàng đẹp quá!"

Tiếng nói này nghe cứng cứng thế nào, nàng vừa quay đầu lại, chỉ thấy ba người đứng cạnh xe ngựa, một người Hồ trong số đó có chiếc mũi to đang nháy mắt cùng nàng như con khỉ làm trò, Mặt nàng trầm lại lập tức tăng tốc đi về hướng xe ngựa.

Ba người này chính là Dương Vượng và hai vương tử Các La Lộc, Dương Vượng dẫn họ đến xem tháp trong chùa Từ n Tự.

không ngờ Mưu Thích La Đa không hứng thú với chùa chiền, lại chỉ thích nhìn nữ nhi, Minh Nguyệt vô tình lọt vào mắt hắn,mặt hắn sáng bừng lên, người phụ nữ diễm lệ như Minh Nguyệt, tất cả phụ nữ đẹp nhất Các La Lộc so với nàng, cũng chỉ giống như gà mái đứng trước phượng hoàng.

Một đám lửa đang cháy bừng trong lòng hắn, Nếu ở trên thảo nguyên, hắn nhất định sẽ cướp nàng về, nhưng đây là Trường An, Hắn không dám, Mắt thấy Minh Nguyệt đã đi xa, hắn không thể chịu được nữa liền nhảy dựng lên định đuổi theo.nhưng Mưu Thích Tư Hàn lại kéo hắn lại nói: “Đại ca, tuyệt đối không được gây họa.”

Mưu Thích La Đa mắt đỏ lờm.

“Ngươi kệ ta, người phụ nữ này phải thuộc về ta.”

Dương Vượng tuy không hiểu tiếng Đột Khuyết, nhưng cũng hiểu được ý của Mưu Thích La Đa, liền cười nói: “người phụ nữ này không phải các ngươi có thể đụng chạm đâu, nàng là người của Bắc Đình Tiết độ sứ Lý Khánh An.”

Mưu Thích Tư Hàn ngỡ người, hắn nghĩ cũng không cần nghĩ vội kéo anh mình về, nhỏ giọng nói: “Đừng ngốc, đây là người của Lý Khánh An.”

Mưu Thích La Đa cũng ngỡ ngàng, Lý Khánh An, là người mà Cát La Lộc bọn họ sợ nhất, hắn quả thật không dám đụng chạm.

Hắn chằm chằm mắt nhìn Minh Nguyệt leo lên xe ngựa như con gà trống thua trận.

Mưu Thích Tư Hàn cũng hối hận vì sao mình lại kéo đại ca mình lại, hắn nên cổ vũ Mưu Thích La Đa nhay nhưa với người con gái này, Một cơ hội ngàn năm trời cho mà hắn lại bỏ qua thế này đây!

“Kỳ thực muốn cưới người phụ nữ này, cũng không phải không thể.”

Dương Vượng bỗng dưng thốt ra câu này, Mưu Thích Tư Hàn bỗng lại thấy hi vọng tràn trề, vội hỏi “phải làm như thế nào?”

Dương Vượng nhìn nhìn sắc trời, trời đã vào trưa, liền cười nói: “Chúng ta cùng đi ăn cơm!

Vừa uống rượu vừa nói chuyện từ từ.”

...

Cạnh Từ n Tự là một tủu gia, Mưu Thích La Đa vừa gọi xuống đã vội hối thúc huynh đệ mình: “Ngươi mau hỏi hắn, xem có cách nào không.”

“Đại ca đừng vội, chúng ta nên hỏi xem người con gái đó là ai?

Tên là gì mới đúng.”

Mưu Thích Tư Hàn nhìn Dương Vượng chấp tay cười nói: “Ta muốn hói xem về lai lịch của cô nương ấy đã.”

Dương Vượng rót cho hai người ly rượu, cười nói: “Nàng tên Độc Cô Minh Nguyệt, là trường tôn nữ của nhà Độc Cô, khắp Trường An ai ai cũng biết Lý Khánh An đã chung tình người con gái này, có điều bọn họ vẫn chưa có hôn ước, nếu các ngươi không sợ Lý Khánh An, thì ắt sẽ có cơ hội.”

Mưu Thích Tư Hàn nhìn đại ca mặt mày hoang man nói: “Dương sở lệnh nói, người con gái đó tên là Minh Nguyệt, nguyên có hôn ước với Lý Khánh An, nhưng giờ đã giải trừ hôn ước, hoàn toàn có thể cưới nàng.”

Mưu Thích La Đa vội gãy đầu gãy tai hỏi: “Ngươi mau hỏi xem, ta phải làm gì mới có thể hái được vầng trăng sáng này?”

Mưu Thích Tư Hàn quay đầu sang cười nói: “Đại ca ta nói, hắn chưa bao giờ để Lý Khánh An vào mắt, chỉ muốn cưới người con gái này.”

“Nếu muốn cưới người con gái này, cả Trường An thành này chỉ có một người có thể làm được.”

Dương Vượng nốc cạn ly rượu trong tay, nhỏ giọng nói: “Ta có một người cô cô, là Quách quốc phu nhân nổi tiếng, tất cả hôn ước tôn thất Đại Đường đều do bà chỉ định, Tuy Độc Cô Minh Nguyệt này không phải tôn thất, nhưng lại là con gái hoàng thân quỹ tộc, các ngươi thử đi xin cô cô ta, chỉ cần người nhận lời, các người sẽ được toại nguyện.”

Mưu Thích Tư Hàn chuyển lời của Dương Vượng cho đại ca mình, Mưu Thích La Đa một lời không nói, chỉ ngồi một bên“ ủng ục” nốc rượu.

Lát sau, hắn vướt chén rượu nói: “Chúng ta đi!”

“Đợi đã!”

Tư Hàn vội kéo đại ca mình lại, “Việc nhỏ này, tiểu đệ sẽ giúp, đại ca không phải lỗ mãn.”

Nói xong, hắn đứng lên thi lễ với Dương Vượng, “Dương sở lệnh, xin ngươi dẫn bọn ta đến giới thiệu với Quách quốc phu nhân, nếu việc này mà thành, ta nhất định sẽ có trọng thường.”

Dương Vượng nheo mắt cười nói, “Kỳ thực việc này rất đơn giản, các ngươi không phải vừa được Thánh thượng tưởng thưởng cho sao?

Hãy mang vật được thưởng ấy tặng cho phu nhân, giá cả rõ ràng, tiền trao cháo múc.”

...

Mấy hôm nay Dương Hoa Hoa khá ư bận rộn, sau sự kiện thư phòng lần trước ả bị Lý Long Cơ trách móc, nhưng đêm hôm đó người lại cho phái hoạn quan tâm phúc đến an ủi à, và thường cho hai vạn quan tiền, và ban tặng cự trạch năm trăm mẫu của tiền trọng thần Võ Tam Tư cho nàng.

Và đồng thời, người còn hứa hẹn, sau này ngoài quốc gia đại sự ra, phàm là lời cầu của ả, người đều sẽ chấp nhận.

Dương Hoa Hoa đắc ý vô cùng, có điều là ả chê lão trạch của Võ Tam Tư quá cũ kỹ, liền hạ lệnh cho tháo dỡ xây lại trạch mới, nên mấy hôm nay bận rộn vô cùng.

Chiều, đúng lúc ả định đi thị sát tình hình thi công nơi nhà mới, thì nghe tin cháu trai Dương Vượng cầu kiến, hơn nữa còn dẫn theo hai người Hồ Các La Lộc đến.

Ả không thích người Hồ, đương vừa cự tuyệt, nhưng nghĩ lại cũng không thể làm cháu mình mất mặt. liền dận dò: “Cho mời Dương Vượng đến là được, còn hai người Hồ cho đợi bên ngoài.”

Một lát sau, Dương Vượng đi vào, cười hí hí thi lễ: “Để cháu giới thiệu cho cô cô một vụ làm ăn.”

Dương Hoa Hoa nghe nói là giới thiệu làm ăn, bỗng chốc thấy phấn chấn hẳn. cười nói: “Cái tên khỉ này, đầu trộm đuôi cướp thế này, có việc gì mau nói. ”

“Là thế này, hôm nay cháu phụng mệnh Thánh thượng, dẫn hai vị vương tử của Các La Lộc đi tham quan Trường An. không ngờ đại vương tử lại bị một nữ nhi hớp hồn.”

Dương Hoa Hoa bưng ly trà lên, chậm rãi nói: “Ngươi phải biết rằng, ta thường không làm mai cho người Hồ, trừ khi giá bọn họ đưa ra..

“Cháu biết, hai tên vương tử Hồ kia hôm nay vừa được ban năm ngàn khúc lụa. ba ngàn lượng bạc, và nguyện dâng lên cô cô tất cả phần thường này.”

“Năm ngàn khúc lụa, ba ngàn lượng bạc.”

Dương Hoa Hoa nghĩ ngợi một lúc nói: “Giá này không đủ để cưới con gái tông thất.”

“Cô cô, không phải con gái tông thất, là Độc Cô Minh Nguyệt trưởng tôn nữ nhà Độc Cô, chính là người phụ nữ mà Lý Khánh An thích kia.”

“Hừ!

Hóa ra là ả ta!”

Mắt Dương Hoa Hoa dần nheo lại, cắn răng nói: “ngươi đi nói với bọn họ, vụ làm ăn này lão nương chấp thuận.”
 
Thiên Hạ Full
Thiên Hạ 4


Thiên Hạ

Tác giả: Cao Nguyệt

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự

Nhóm dịch: Huyết Tiễn Ngũ Gia và Huntercd

Nguồn: Mê Truyện và Vip Văn Đàn

Ebook by: Kiếm Giới

Creator by: Thủy Hỏa Thần

-------o0o-------

Chương 186: Kim mản huyện lệnh

Dương Hoa Hoa liếc nhìn Dương Vượng một cái: “Ngươi trở về nói cho bọn họ một tiếng, chuyện này ta nhận lời rồi, kêu bọn họ đem ngân lượng đến đây, ta tự khắc sẽ để cho bọn họ ôm mỹ nhân trở về.”

Dương Vượng hoảng sợ, triều đình cùng ngoại phiên hòa thân đều có quy củ cả, đâu phải nói gả là gả liền được, người khác có thể không biết, nhưng hắn chính là Hồng Lư tự điển khách thự lệnh, nếu để Thánh Thượng mà biết được, nhất định sẽ cách chức hắn cho xem.

Hắn vội vàng nói: “Cô cô, việc này có quy củ, cho dù cô cô nhận lời, bọn họ cũng phải có quốc vương chính thức cầu thân, giao hồng lư tự và tông chính tự thẩm tra sau đó đệ trình Thánh Thượng phê chuẩn, khi đó mới quyết định tuyển ai là người đi hòa thân, cô cô muốn giúp cũng chỉ có thể chờ cho đến lúc đó mới có thể khuyên bảo Thánh Thượng, nếu không sẽ bị người Hồ chê cười Đại Đường...”

Không đợi hắn nói xong.

Dương Hoa Hoa không chịu nổi khoát tay: “Ta mặc kệ cái chó má quy củ gì đó của các ngươi. quy củ của ta là nhận tiền trước rồi giao hàng sau, tiền bọn họ phải để lại trước, về phần quy củ triều đình, ngươi đi giải thích với bọn họ.”

“Vâng!

Điệt nhi đi giải thích với bọn họ ngay bây giờ đây.”

Dương Vượng một phen lau mồ hôi lạnh, chậm rãi lui xuống.

Dương Hoa Hoa nắm chặt chén trà trong tay, tự nhủ cười nhạt nói: “Lý Thất Lang, ta nói rồi. ngươi sẽ phải quỳ xuống mà đến khẩn cầu ta.”

...

Tháng bảy của Bắc Đình là những ngày mùa hạ gian nan nhất, cơn nắng nóng áp bức dữ dội, nóng đến vô tình, vầng thái dương mới vừa nhỏ lên, trên mặt đất liền giống như bốc lửa, những luồng khí xám như mây mà không phải mây, như sương mù mà không phải sương mù bay lơ lửng giữa không trung, một luồng gió nóng hanh đột nhiên cuồn cuộn thổi qua, trên đường lớn quét nổi lên một làn bụi đất màu vàng.

Trên quan đạo cách Kim Mãn huyện ước chừng hai mươi dặm. mười mấy viên nha dịch áp tải một chiếc xe tù bằng lồng gỗ chậm rãi đi tới, dưới cơn nắng nóng gắt gao đó, bọn họ mỗi đi ra một bước cũng đều vô cùng khó khăn.

Trong lòng gỗ là một gã đàn ông trên dưới ba mươi tuổi, quần áo hắn tả toi, tóc rối tung, ánh mắt nhắm nghiền lại.

đầu uể oải tựa vào những thanh gỗ chắn của chiếc lồng gỗ tù túng, đôi môi lấm lét những bọng nước nổi lên, mặt bị phơi nắng đến đen láy, người này chính là người đi cáo ngự trạng bị điều về trở về Kim Mãn huyện, huyện lệnh Trần Trung Hòa.

“Ta nói Trần Huyện lệnh, ngươi có di ngôn gì hãy nói với chúng tôi một tiếng, đợi lát nữa đem ngươi giao cho Bắc Đình rồi, phòng chừng chính là một đao ‘rắc!’ cái rồi, chúng ta còn có thể đem di ngôn của ngươi nhắn lại với người nhà của ngươi.”

“Ý tốt của các ngươi ta nhận rồi.”

m thanh của Trần Trung Hòa khàn đục, hắn chậm rãi mở con mắt đục ngầu đỏ như máu. nói: “chỉ là nhà ta nghèo rớt mồng tơi, mẹ già ngay cả tiền mua thuốc cũng không có, sẽ làm cho các ngươi phải thất vọng.”

Vài viên nha dịch hai mặt nhìn nhau, đường đường huyện lệnh mà lại ngay cả tiền mua thuốc cũng không có, điều đó có ai tin chứ?

Tất cả mọi người đều cùng cười nhạt cả lên.

Lúc này một viên lão sử hơi có chút thương hại hắn mà thở dài. nói: “Trần huyện lệnh, ngươi hãy nhận tội đi, van xin một chút, nói không chừng Lý Sứ quân sẽ tha cho ngươi một mạng, ngươi cũng có thể phụng dưỡng mẫu thân già.”

“Hừ!

Nếu ta là cái thứ nhu nhược, thì còn phải đi Trường An cáo trạng sao?

Đại trượng phu chết thì chết, tự sẽ giữ lại tiếng thơm cho mình trên chốn nhân gian, mẫu thân ta sẽ không trách ta.”

Lão sủ thấy hắn quật cường, bèn lắc đầu không khuyên hắn nữa.,bỗng nhiên, trên bầu trời vang lên một tiếng kêu rít tai, mọi người ngẩng đầu lên.

chỉ thấy một con chim ưng rất lớn đang lượn lờ trên đầu của họ, cánh chim to lớn đã che khuất cái nắng chói lòa con mắt.

đột nhiên, phía sau tiếng vó ngựa vang lên, kịch liệt gõ mạnh xuống mặt đường , cuốn lên những luồng bụi vàng mịt mù.

Bọn nha dịch vội vàng đem xe chờ tù tấp vào ven đường, chỉ thấy một đội kỵ binh rít gió mà lao đến, trong chớp mắt đã tới trước mặt bọn họ, bao vây lấy xe chở tù nhân, thủ lĩnh nha dịch luống cuống hẳn. vội vàng chắp tay nói: “Các vị quân gia, chúng tôi đến từ Trường An.”

“Ta biết các ngươi đến từ Trường An!”

Kỵ binh hướng hai bên tản ra.

Bắc Đình Tiết độ sứ Lý Khánh An chậm rãi đi lên trước, trên người hắn mang khối giáp màu đen , tay cầm một phen cung lớn màu đỏ, khí thế uy nghiêm.

Con chim ưng lớn kêu to một tiếng, đột ngột thu cánh đáp xuống, đậu ở trên vai của Lý Khánh An, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào mấy tên nha dịch.

Lý Khánh An quan sát Trần Trung Hòa trong chiếc lồng giam một lúc, cười nhạt một tiếng nói: “Trần huyện lệnh, đã lâu không gặp.”

Trần Trung Hòa hừ một tiếng, xoay đầu nơi khác không ngó ngàng tới hắn.

Lý Khánh An nói với thủ lĩnh nha dịch: “Ta chính là Lý Khánh An Bắc Đình, phạm nhân ta tiếp nhận rồi.”

Thủ lĩnh cuống quít từ trong túi lấy ra văn điệp, giao cho Lý Khánh An nói: “Lý Sứ quân, đây là văn bản phê chuẩn việc áp giải của hình bộ. xin Sứ quân đóng dấu ký tên, chúng tôi bèn có thể hoàn thành công việc được giao rồi.”

Lý Khánh An lấy ra phương ấn của Tiết độ sứ.

đóng dấu trên văn điệp, sau đó ký tên lên. quay đầu lại lệnh nói: “Thưởng cho bọn họ mỗi người hai mươi lượng bạc, làm lộ phí.”

Bọn nha dịch mừng rỡ, liên tục cảm ơn, bọn họ rất nhanh liền hoàn thành chuyển giao, cũng không vào Kim Mãn huyện, quay đầu đi liền, đợi bọn nha dịch đi xa.

Lý Khánh An lại giục ngựa đi tới trước chiếc xe chở tù, nhìn chăm chú Trần Trung Hòa một lúc lâu, lạnh lùng nói: “Mặc dù ngươi hơi ngây thơ một chút, nhưng vẫn có thể xem là một vị quan tốt, một quan thanh liêm.”

Hắn vung tay lên: “Thả hắn.

để lại cho hắn một con ngựa.”

Nói xong. hắn quay đầu đi liền, chim ưng trên đầu vai lao nhanh đi, giương cánh bay về phía thị trấn, các kỵ binh phóng ngựa lao đi, lớn tiếng hô quát, nháy mắt đại đội kỵ binh liền biến mất ở phương xa.

Lồng giam đã mở ra.

Trần Trung Hòa còng tay và xiềng chân đều đã được tháo ra, hắn kinh ngạc nhìn kỵ binh đi xa, lại nhìn xuống tay và chân của mình, ánh mắt lộ ra vẻ hoang mang.

Một lát sau, hắn chậm rãi từ lồng giam giữa đi ra, ở lồng giam trong một thời gian dài như thế khiến cho hắn đi lại rất khó khăn, hắn khập khiễng đi đến gần một con ngựa, phải mất nhiều hơi sức mới leo lên ngựa được, kéo dây cương, chậm rãi nhắm hướng Kim Mãn huyện mà đi tới.

Nhà của Trần Trung Hòa vốn ở phía sau huyện nha. sau đó do huyện nha lâu năm không được tu sửa, nhà hắn ở lúc nào cũng có nguy cơ sụp đổ xuống, đầu năm hắn bèn từ huyện nha dọn ra ở, thuê tạm một căn phòng, chuẩn bị sau vụ thu hoạch mùa thu này tu sửa huyện nha xong bèn dọn về chỗ cũ.

Hắn thuê phòng ở cách huyện nha không xa, gồm bốn gian nhà xây bằng bùn đất. dùng rào vây lại thành một cái sân nhỏ, thê tử của hắn ở trong sân trồng một giàn nho, nuôi mười mấy con gà, để gánh đỡ việc chỉ tiêu phần nào trong nhà.

Trong nhà Trần Trung Hòa có đứa con trai và một đứa con gái, thê tử là thanh mai trúc mã của hắn lúc nhỏ, phụ thân cách đây mười năm đã tạ thế, còn có một vị mẫu thân già phải phụng dường.

hắn làm quan thanh liêm, thường xuyên dùng bổng lộc của mình để tiếp tế cho người nghèo khổ, lại thêm mẫu thân hắn sức khỏe không tốt., suốt năm phải thuốc men thường xuyên, cho nên làm quan gần mười năm. trong nhà vẫn là nghèo rớt mồng tơi. ngay cả một vật dụng vẹn toàn cũng đều không có, con cái và thê tử lại càng quanh năm suốt tháng chỉ mặc mỗi thứ vải thô váy sam tự mình canh cửi.

năm trước bệnh tình mẫu thân hắn nặng thêm, mắt thấy không được rồi. trong nhà cũng không có tiền mua thuốc, cũng nhờ Trình Thiên Lý phái người đưa tới mười quan tiền, giải việc cần tiền khẩn cấp của hắn., cũng bởi vì thế, sau khi Trình Thiên Lý bị đoạt quyền, người nào người nấy e ngại quyền thế của Lý Khánh An, duy chỉ có mình hắn dám vào kinh cáo trạng.

Trần Trung Hòa chậm rãi về đến nhà, hắn lo lắng nhất là bệnh tình của mẫu thân, lúc hắn gần đi trong nhà chỉ còn có ba quan tiền, hắn đem theo hai quan tiền làm lộ phí, trong nhà chỉ còn một quan tiền, thấp thoáng đã gần bốn tháng rồi, một quan tiền có thể chịu đựng được sao?

Trong lòng Trần Trung Hòa rối như tơ vò, dắt ngựa đi đến trước cửa nhà. nhưng hắn cũng không dám đi vào.

“Phụ thân!

Phụ thân” phía sau bỗng nhiên vang đến tiếng của đứa con trai và con gái.

Hắn vừa quay đầu lại, chỉ thấy đứa con trai mười tuổi và đứa con gái tám tuổi đứng ở phía sau của mình, không thể tin được mà nhìn hắn.

“Thư Nhi. cầm Nhi. là phụ thân đã trở về rồi.”

Hắn ngồi xổm xuống, kích động đến mở rộng vòng tay, hai đứa con lập tức nhào vào trong lòng hắn. hu hu khóc, hắn một tay ôm một đứa, đau lòng quan sát bọn họ, hình như hơi béo hơn một chút so với lúc hắn ra đi, sắc mặt hồng hào,. sau lưng mỗi người còn đeo một túi sách.

“Các con từ nơi nào trở về thế?”

Đứa con lấy tay dụi nước mắt nói: “Chúng con từ học đường trở về, sao phụ thân lại đi những bốn tháng như thế?”

“Học đường?”

Trong mắt Trần Trung Hòa càng thêm nghi hoặc, cái học đường gì?

Đứa con trai trước giờ vẫn đều là do đích thân hắn dạy chữ, sao lại vào học đường rồi?

Tiền ở đâu ra thế?

Còn con gái cũng đi học chữ rồi sao?

Liên tiếp các nghi vấn nhảy loạn xạ ở trong lòng hắn, lúc này, cánh cửa bỗng nhiên mở ra, thê tử hắn đứng ở trước cửa, ngẩn ngơ nhìn hắn.

Trần Trung Hòa cố hết sức mà đứng lên, cười nói: “Như thế nào, không nhận ra vi phu sao?”

“Phu quân!”

Thê tử hắn mừng rỡ kêu lên một tiếng, vội vàng chạy đến. kích động mà lôi kéo tay hắn. thấy trượng phu tóc tai rối bù, quần áo tà tơi, tựa như tên ăn mày: “Phu quân, chàng bị làm sao...”

“Ài!

Nói ra thì dông dài lắm, quay về nhà hẳn nói sau!

Đúng rồi, mẫu thân thế nào rồi?”

“Nương mới vừa uống thuốc, đã ngủ rồi, mùa hè quá nóng, Triệu y sư kêu để cho nương nghỉ ngơi cho nhiều, sức khỏe nương hiện giờ đã tốt hơn nhiều.”

“Triệu y sư nào thế?”

“chính là Thần Y đường Triệu danh y ấy!”

Trần Trung Hòa tròn xoe đôi mắt, Triệu danh y kia đi chẩn bệnh một chuyến phải mất những một quan tiền, trong nhà mình nào có tiền, hắn thấy trong phòng tựa hồ còn thêm vài gia cụ mới nữa, liền nhịn không được nữa mà chất vấn: “Nương tử, nàng thành thật nói cho ta biết, trong nhà ở đâu ra tiền thế này?”

Thê tử hắn ngây ngẩn cả người, chớp chớp đôi mắt nói: “Lý sứ quân nói chàng biết biết điều đó mà!”

Trần Trung Hòa trước mắt có chút choáng váng, sau một lúc lâu mới nói: “Lý sứ quân nào thế, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

“Chính là Bắc Đình Tiết độ sứ Lý sứ quân của chúng ta. chàng vừa đi không bao lâu, ngài liền đến nhà thăm viếng bệnh tình mẫu thân, cho quân y đến khám và chừa bệnh, còn nói chàng phụng mệnh đi sứ Trường An, phái người đưa tới hai trăm quan tiền, nói là chàng biết việc này mà, thiếp mới nhận lấy thôi.”

Thê tử vừa mới dứt lời.

Trần Trung Hòa liền nổi trận lôi đình, vung tay tát mạnh lên mặt thê tứ một cái cái tát tai, mắng to: “Đàn bà ngốc, nàng đã làm hỏng thanh danh của ta rồi!”

Thê tứ hắn đỏ cả mắt, bụm mặt rưng rưng quỳ xuống, đứa con trai và con gái cũng theo quỳ bên cạnh mẫu thân.

Trần Trung Hòa tức sùi bọt mép, chỉ vào thê tử mắng to: “Thật sự ngu xuẩn quá!

Trần Trung Hòa ta mười năm thanh liêm, làm sao có đến hai trăm quan tiền, nàng không biết suy nghĩ một chút sao?

Nàng nhận hai trăm quan tiền của hắn, thì thanh danh của ta đã bị hủy hoại cả rồi.”

“nhưng mà...

Phu quân...”

Trần thê nước mắt ấm ức chảy dài ra, nàng run giọng đòi giải thích.

Trần Trung Hòa lại thô bạo mà đánh gảy lời của nàng: “Ta không muốn nghe nàng giải thích gì cả. ta. ta muốn bỏ nàng!”

“ngươi muốn bỏ nàng, vậy thì hãy giết ta trước đi!”

Trong phòng vang đến thanh âm run rẩy, Trần mẫu chống quải trượng, cố hết sức từ trong phòng đi ra.

Trần Trung Hòa sợ tới mức vội vàng tiến lên đỡ lấy mẫu thân: “Nương, bên ngoài nóng, người mau trở vào nghỉ ngơi đi!”

Trần mẫu chỉ vào cánh cửa lớn cả giận nói: “Ta không có đứa con vong ân phụ nghĩa như ngươi, ngươi cút đi cho ta!”

Trần Trung Hòa biết mẫu thân nổi giận, hắn lại nhìn về phía đứa con trai và con gái đang quỳ dưới mặt đất khóc ròng, không khỏi thở dài một tiếng, cúi đầu xuống.

Trần mẫu tiến lên quỳ xuống trước mặt con dâu: “Con dâu ơi. ta sinh cái phải thằng con hỗn xược, ta tạ lỗi với con.”

“Nương!”

Trần Trung Hòa cũng sợ tới mức quỳ xuống theo, Trần mẫu nổi giận đùng đùng chỉ vào mặt hắn mắng: “ôi, ngươi thật sự là thứ nghiệp chướng! ngươi có biết, ngày hôm sau khi ngươi đi rồi, tiệm gạo và chủ cho thuê nhà cùng nhau đến đòi nợ, nói rằng huyền quan lão gia tuyệt đối không nợ tiền bao giờ, con dâu đành phải đem một quan tiền duy nhất trong nhà cho bọn họ, còn chưa đủ.

cây trâm của hồi môn của nó để trả tiền nợ gạo, trong nhà một văn tiền cũng không còn nữa, trong hũ gạo một hạt gạo cũng không còn, bọn nhỏ thì đói đến khóc mãi, con dâu vì giữ thanh danh của ngươi, không chịu đi đến vay mượn hàng xóm. ngày hôm sau. con nó đành phải đi giặt quần áo hộ cho người khác kiếm một chút tiền gạo, đường đường là huyện lệnh phu nhân lại phải thay người ta giặt quần áo, ngươi đã nghe nói qua chưa?”

Trần thê nghe đến chỗ thương tâm, ôm hai con mà khóc.

Trần Trung Hòa xấu hồ mà cúi đầu thấp xuống, hắn biết trong nhà sẽ gặp khó khăn, nhưng không ngờ tới là lại khó khăn đến như vậy.

Trần mẫu thở dài. lại nói: “Cũng nhờ Lý Sứ quân tới thăm chúng ta, cho chúng ta một món tiền, mới làm cho chúng ta không đến mức phải bệnh chết đói chết.

Nhưng ngươi lại. không hỏi rõ đen trắng đầu đuôi ra sao cả liền động thủ đánh người, còn muốn bỏ thê tử, ngươi mà dám bõ con dâu. ta liền liều mạng với ngươi.”

Trần Trung Hòa trong lòng rối như tơ vò, hắn lại nghĩ tới Lý Khánh An chẳng những không trừng trị tội của mình, mà còn thả mình ra, cho mình một con ngựa, hiện tại lại cứu giúp người nhà của mình thoát khỏi cơn nguy khó, hắn thở dài một tiếng, oán hận trong lòng đối với Lý Khánh An cũng tiêu tan cả rồi.

“Trần Huyện lệnh có ở đây không?” trước cửa bỗng nhiên vang lên tiếng của Tôn huyện thừa.

Trần mẫu vội vàng nói với con dâu: “Chúng ta hãy giữ thể diện cho nó trước, buổi tối con hãy giáo huấn nó một trận cho hả.”

Trần thê gật gật đầu, vội vàng đứng lên chạy vào nhà. lấy ra một chiếc trường bào cũ, khoác áo cho trương phu, lai sửa sang lai tóc tai cho hắn môt chút, thấp giong nói: “Chàng đi đi!

Trần Trung Hòa nhìn dấu tay đỏ trên mặt của thê tử. trong lòng không khỏi hối hận khôn xiết: “Nương tử. ta...”

“Mau đi đi!

Tôn huyện thừa đang chờ ở bên ngoài đấy.”

Trần Trung Hòa xoay người mở cửa, chỉ thấy huyện thừa Tôn Lập cười tủm tỉm đứng ở cửa, liền cười nói: “Ngươi làm sao lại biết ta đã trở về rồi?”

“Nha dịch giữ cửa thành đến bẩm báo với ta, nói huyện lệnh ăn mày của chúng ta đã trở về rồi.”

Trần Trung Hòa cười khổ một tiếng: “Mau mời vào trong đi!”

Tôn Lập đi vào sân, Trần thê đã ở dưới giàn nho đặt một cái bàn và ghế Hồ, lại bưng tới một ấm trà mát, thừa dịp Tôn Lập không chú ý, lén lút dùng khăn lông ướt thay trượng phu lau mặt một chút.

Trần Trung Hòa nháy mắt với thê tử, liền vừa cười vừa ngồi xuống, rót cho hắn một bát trà tùy ý hỏi: “Trong huyện tình hình ra sao rồi?”

lời vừa ra khỏi miệng, hắn mới bỗng nhiên nhớ tới mình đã không phải là huyện lệnh nữa.

Tôn Lập cười xòa nói: “Mấy ngày hôm trước Lại bộ phái người đưa tới điệp văn miễn chức của ngươi, Lý Sứ quân lại bác trở về, nói ngươi là quan tốt thanh chính liêm mình, đồng thời đề cử ngươi làm lục sự tham quân của Tây Châu, thật ngại quá rồi, hiện tại ta là Kim Mãn huyện Huyện lệnh.”

Đô đốc châu lục sự tham quân cũng tương đương với thái thú châu trưởng sử. ,chủ quản chính vụ của một châu, Trần Trung Hòa sửng sốt nửa ngày, một câu cũng nói không nên lời.

Tôn Lập cảm khái, luyến tiếc nói: “Mấy tháng nay đã xảy ra rất nhiều chuyện, liên tục tới rất nhiều quân hộ mới, còn có một ngàn hộ thợ, quân hộ mới trên cơ bản đều an trí ở Tây Châu, cho nên Lý Sứ quân mới quyết định cho ngươi đi Tây Châu, Trần huynh, ngươi mang trọng trách trong người đó!”

trầm ngâm một lát.

Trần Trung Hòa hỏi: “Thế Trình đô hộ đâu?

Hắn làm cái gì?”

“Trình đô hộ đã bị triệu về Trường An xuất nhậm Kim ngô vệ tướng quân, hiện tại quyền lớn trong quân Bắc Đình đều ở trong tay Lý Sứ quân, ta đoán chừng triều đình chuẩn bị đánh Toái Hiệp rồi.”

“Ngươi làm sao thấy được là sắp đánh Toái Hiệp?”

“Triều đình đang chuẩn bị chiến tranh đó!

Mấy tháng này triều đình liên tục đưa tới ba đợt quân dụng vật tư và bốn mươi vạn thạch lương thực.

Lý Sứ quân lại ở trong các quân hộ mới chiêu mộ tám ngàn binh sĩ, tân binh đóng ở các huyện, còn binh cũ đều điều đến trong năm tòa thành, năm tòa thành mới đóng quân một vạn hai ngàn người, xa nhất đã đến Di Bá Hải rồi, việc đó không phải là điềm báo trước muốn đánh Toái Hiệp sao?”

Trần Trung Hòa yên lặng gật gật đầu, mình thật sự là hồ đồ, triều đình muốn đánh Toái Hiệp, như thế nào có thể giáng tội Lý Khánh An, mình còn chạy tới cáo ngự trạng, khó trách Lý Khánh An nói mình ngây thơ, quả thật ngốc quá!

“Phụ thân, cha xem con viết chính tả ‘luận ngữ’ đúng hay không?”

Con gái hắn cầm tờ giấy chạy ra, Trần Trung Hòa nhận lấy, thấy con gái viết chính tả đúng là luận ngữ - học nhi’, Trần Trung Hòa không khỏi có chút sững sờ, hắn tuy rằng xuất thân tiến sĩ.

nhưng không có nghĩ tới muốn dạy con gái đọc sách, chỉ để cho con gái biết được vài chữ mà thôi, một lòng một dạ đều muốn dành cả kỳ vọng trên người đứa con trai, hắn mới rời khỏi Bắc Đình có bốn tháng, mà con gái đã biết viết luận ngữ rồi.

“Cầm Nhi, con biết đọc sao?”

“Dạ biết!”

Trần Cầm Nhi chắp tay sau lưng, ngoe nguẩy đầu mà đọc: “‘Tử rằng, học nhi thời tập chỉ, bất diệc thuyết hồ, hữu bằng tự viền phương lai, bất diệc nhạc hồ, Nhân bất tri, nhi bất uấn, bất diệc quân từ hồ.’”( Có học tập thì còn gì dễ chịu hơn, Có bạn từ phương xa tới thì còn gì vui hơn, Người đời không biết, trong lòng ta không oán hận, đấy là người đức hạnh.)

Tôn Lập ở một bên nở nụ cười: “Đây cũng là sự khác người của Lý Sứ quân, ngài mở ra một trăm ngôi học đường, vô luận Hán Hồ, trẻ con dưới mười tuổi đều được miền phí đi học,

không chỉ có như thế, còn mở học đường dành cho nữ, học chữ học đàn, bình thường đều là con gái người Hán đi đọc, hai đứa con gái của ta cũng vào nữ học đường, nghe nói nữ tiên sinh dạy đàn chính là nhạc công có tiếng của Trường An

Trần Trung Hòa nhướng mày, hỏi: “Nhưng mở nhiều học đường như vậy, tiên sinh ở đâu mà mời đến cho đủ?”

“Thì phía này một chút phía kia một ít vậy!”

Tôn Lập cười nói: “Cho nên ngay cả các đại thi nhân như Vương Xương Linh, sầm Tham cũng ra giáo các con trẻ cả rồi.”

Nói đến này, Tôn Lập vô cùng cảm khái, luyến tiếc nói: “Ta rất tán đồng quan điểm của Lý Sứ quân, hắn nói nếu muốn Hồ Hán sống với nhau lâu dài, biện pháp tốt nhất chính là đem người Hồ Hán hóa.

để cho con trẻ của người Hồ từ nhỏ liền chịu sự giáo dục của người Hán, từ căn rễ mà thay đổi họ, nếu không người Hồ vẫn là người Hồ, người Hán vẫn là người Hán, một khi người Hán xuất hiện nội chiến, liền cho người Hồ cơ hội.

Năm Hồ loạn Hoa, nếu không như thế, hiện tại người Hồ Sóc Phương, Phạm Dương của đại Đường nương vào nhưng mà không dung hòa nhau, một khi triều đình trung ương suy nhược, đại Đường tất dẫm vào vết xe đồ của thời loạn ngụy Tấn, Trung Hòa huynh, tầm nhìn của Lý Sứ quân rất sâu xa đó!”

“Ta hiểu được, Tôn huynh là người mà Lý Sứ quân phái tới tìm ta đúng không!”

Tôn Lập vỗ tay cười to: “Trung Hòa huynh quả nhiên thông minh, vừa đoán là trúng ngay, không sai!

Ta quả thật là người Lý Sứ quân phái tới khuyên bảo ngươi, Trung Hòa huynh.

Lý Sứ quân khoan hồng độ lượng, có tầm nhìn xa, làm việc dưới tay của ngài, là cơ hội của chúng ta đấy!”

Trần Trung Hòa gật gật đầu: “Ta hiểu được nổi khổ tâm của Tôn huynh, việc này hãy để cho ta suy nghĩ một chút nữa được không?”

“Thôi được, ta xin cáo từ trước.”

Tôn Lập đứng lên chắp tay nói: “Lý Sứ quân nói, nếu Trung Hòa huynh nghĩ thông suốt, có thể trực tiếp đi Bắc Đình thành tìm hắn.”

Tôn Lập đi rồi, Trần Trung Hòa chắp tay sau lưng đi qua đi lại ở trong sân, lúc này thê tử hắn đi lên trước dịu dàng nói: Phu quân nếu không muốn làm quan, chúng ta trở về quê nhà làm ruộng đi.”

Trần Trung Hòa nhẹ nhàng vuốt ve tóc của thê tử, thấy trong tóc mai của nàng đã xuất hiện tóc bạc, liền thở dài nói: “Ta là thám hoa lang của năm Khai Nguyên thứ hai mươi bảy, các tiến sĩ đồng khoa nhưng kém ta rất nhiều của năm đó đều đã làm đến công bộ thị lang, ta lại bị biếm đến Bắc Đình làm gần mười năm huyện quan, nói cho cùng thì ta đã không gặp được Bá Nha của mình.Trình đô hộ cho ta tiền ứng cứu, nhưng không dùng ta, nhưng Lý Sứ quân không những đã cứu cả nhà ta, lại trả lại cho ta một cơ hội giương cánh bay cao hơn. nương tử, ta đã nghĩ thông suốt, quyết định thỉnh tội với ngài, tận tâm tận lực báo đáp ơn tri ngộ của ngài.”

Trần thê nhẹ nhàng gật gật đầu. nói: “Lúc ngài đến thăm mẫu thân đã nói quá, nói chàng là người của công việc, mà không phải là người thích hợp làm quan, một câu nói đã nói đúng tính của chàng.”

Trần Trung Hòa ngây ngẩn cả người, thì thào lẩm bẩm: “Là người của công việc, mà không phải là người thích hợp làm quan.”

Hắn bỗng nhiên ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, đi đến góc sân, tháo dây cương ra, dắt ngựa đi ra phía ngoài, khi đi tới cửa, hắn lại quay đầu lại nói với thê tử: “Nương tử, nàng hãy bắt đầu thu thập đồ vật này nọ đi! chuẩn bị theo ta đi Tây Châu nhậm chức.”

Chương 187: Niêm phong trà trang

Lý Khánh An đã ba ngày không hồi phủ rồi.

Mỗi ngày hắn đều bận đến đêm khuya, bèn ngủ trong thành Bắc Đình, Mấy tháng nay, di dân, núi quặng, nhà xường, học đường, luyện binh, tân bảo, thợ hộ, trăm dâu đổ đầu tằm ào về phía hắn, Không chỉ là hắn, tất cả các quan viên phủ Tiết độ sứ đều bận đến hai chân không ngơi nghi, từ sáng đến tối, cả ngày ngay cả ngụm nước cũng không kịp uống.

Chính vụ của Bắc Đình vốn dĩ khá là đơn giản, mấy mươi năm nay gần như chưa từng thay đổi, các quan cũ lại mới đã sớm quen với cuộc sống chậm rãi, nhưng sau khi qua tay Lý Khánh An đã có sự thay đổi.

không chỉ triều đình di dời hơn một vạn tân quân hộ và một nghìn thợ hộ, còn đồng thời cho phép Bắc Đình khai quặng đúc tiền, hơn nữa còn có rất nhiều cách làm mới của Lý Khánh An, mở nhà xưởng, mở học đường, xây tân bảo, gần như mỗi việc đều làm cho người ta nhức đầu vô cùng đồng thời tiến hành trong vòng ba tháng.

Hàng nghìn hàng vạn chuyện lặt vặt gần như đè gãy sống lưng của các quan viên Bắc Đình, may là trải qua sự tôi luyện của ba tháng, các quan viên đều đã từ từ thích ứng tác phong như gió bay điện xẹt và phong cách xử lý công việc hiệu suất cao, tiết tấu nhanh của tân Tiết độ sứ.

Mấy ngày nay, trên dưới quan viên Bắc Đình đều bận rộn một việc trọng đại, đó là sự đi đến của một nghìn thợ hộ, Người thợ của Đường triều chia quan thợ và tư thợ hai loại, thông thường, trình độ của quan thợ cao hơn tư thợ, Triều đình lựa chọn những người thợ có kỹ thuật cao, giống như phủ binh lập hộ tịch đặc thù, định kỳ vào cung phục dịch, như Thiếu phủ giám có hai vạn thợ, Tượng tác giám có một vạn năm nghìn người.

Một nghìn thợ hộ đến Bắc Đình là các quan thợ ưu tú lựa chọn ra từ Thiếu phủ giám, Quân khí giám và Tượng tác giám, nói theo cách nói của ngày nay là kỹ sư kỹ thuật, Sự đi đến của một nghìn thợ hộ này cũng đồng nghĩa với việc năng lực chế tác của sản phâm thủ công nghiệp Bắc Đình sẽ nâng cao rất nhiều, có nghĩa là rất nhiều thứ sẽ không còn dựa vào sự cung ứng của triều đình nữa.

ở phía quân đội chính là quân giới lều bạc có thể tự mình chế tạo, ở dân gian là các thủ công nghiệp như dệt may, tạo gốm, ũ rượu, nông cụ không đi sau Trung Nguyên nữa, có thể ở chợ Bắc Đình mua được tơ lụa thịnh hành nhất ở Trường An.

ở đầu ngõ giữa ruộng Bắc Đình sẽ xuất hiện các công cụ xe nước tiên tiến nhất của Trung Nguyên, các quan viên Bắc Đình đều hiểu biết sâu sắc việc này, vì vậy đối với việc đi đến của thợ hộ, mỗi người họ đều hết lòng tận sức, làm tốt mọi công việc sắp xếp.

Trong phòng công vụ, Lý Khánh An đang suy nghĩ chế tác hỏa dược, lần này rất nhiều thợ hộ đều đến từ Quân khí giám, Lý Khánh An lại phát hiện ra một việc rất kỳ lạ, những thợ hộ này không ai từ nghe qua đồ vật có thể đốt cháy nổ to, nói cách khác không ai biết được chuyện hỏa dược này, không lẽ công thức hỏa dược mà mình đưa cho Lý Long Cơ vẫn còn nằm ngủ khò khò trong khố phòng sao?

Hỏa dược là vũ khí bí mật mà hắn dựa vào đó để phất lên, đến nay vẫn chỉ có mấy tâm phúc của hắn biết công thức hỏa dược, có lẽ người khác thông qua những nguồn tin khác nhau cũng sẽ biết được chuyện về hỏa dược, nhưng họ muốn thật sự nghiên cửu ra công thức hỏa dược có sức sát thương thì không dễ dàng như vậy.

Dựa trên suy nghĩ như vậy, Lý Khánh An bèn quyết định giữ lấy bí mật công thức của hỏa dược, vẫn đưa cho thân binh của mình phối trí, tạm thời vẫn chưa để các thợ mò tay đến.

“Sứ quân!” cửa bị đầy ra, Vương Xương Linh bước nhanh đi vào, cười nói: “Kim Mãn kiều nối tiếp Vũ Đình trấn đã sửa chữa đả thông rồi, Sứ quân có muốn đi xem thử không?”

Đến Bắc Đình đã gần nửa năm, Vương Xương Linh bị phơi đen như than, ốm như da bọc xương, Hắn ở Bắc Đình được xưng là người bận rộn nhất, thay Lý Khánh An quản lý hai việc đại sự doanh điền và đúc tiền của Bắc Đình, đồng thời lại kiêm luôn học chính Bắc Đình, các việc ngổn ngang trăm tơ nghìn mối làm cho hắn bận đến cả thời gian ngơi nghi cũng không.

Tuy là vô vàn bận rộn, nhưng tâm trạng của hắn lại vô cùng vui vẻ, không cần nghĩ đến thủ đoạn mưu toán đầy rẫy chốn quan trường, không cần lấy lòng cắp trên, chỉ cần vùi đầu làm tốt công việc là được, cuộc sống đơn giản là nỗi mơ ước bấy lâu của hắn, Thân phận bây giờ của hắn vẫn là tham mưu của Lý Khánh An, đồng thời có được một quân hàm Hiệu kiểm Công bộ Lang trung.

“Đi thôi!

Đi xem một chút.”

Lý Khánh An thu dọn văn thư trên bàn, bèn đi ra phía cửa, lại cười hỏi: “Tên Trần Trung Hòa đã đến Tây Châu nhậm chức chưa?”

“Sáng sớm hôm nay đã đi rồi, dẫn theo thê nhi lão mẫu, thuộc hạ cũng có đi tiễn.

Ai!

Một đống đồ rách nát cả xe ngựa, chưa từng thấy qua Huyện lệnh nghèo khổ như vậy.”

Vương Xương Linh vô vàn cảm khái nói.

Lý Khánh An cũng cười cười nói: “Tên Trần Trung Hòa này mặc dù có chút cổ hũ, nhưng làm quan thanh liêm cương trực, có tiếng tăm khá tốt trong dân chúng, ta đã xem qua tư lịch của hắn.

ở Cao Xương huyện và Giao Hà huyện làm sáu năm Huyện lệnh, quản lỷ hai huyện này đến mức đêm không đóng cửa nhà. dọc đường không lượm của rơi. hắn đặc biệt khôn khéo trong việc xử lý mâu thuẫn Hán Hồ, người Hồ Tây Châu nhắc đến hắn, không ai không giơ ngón tay cái lên, vì vậy lần này tám nghìn quân hộ di dân Tây Châu, cũng chỉ có hắn mới có thể thay ta xử lý tốt việc đại sự này.”

“Đây là Sứ quân thiện dụng sở trường của mỗi người, các quan viên Bắc Đình đều nói, làm việc dưới tay Sứ quân, tuy mệt một chút bận một chút, nhưng tâm trạng đều rất thoải mái, có một cảm giác rất yên tâm vững chãi.”

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng chốc lát, đã đi đến Vũ Đình trấn ở phía nam Kim Mãn huyện, Nơi này cách Kim Mãn huyện chưa đầy mười dặm, ở giữa cách nhau một con sông Kim Mãn hà, có hơn bốn trăm hộ đến từ thợ hộ của Quân khí giám được sắp xếp ở Vũ Đình trấn.

Vũ Đình trấn vốn chỉ có mấy chục hộ người ở. nhưng xung quanh có một bãi đất trống rộng lớn, Để đón tiếp sự đi đến của thợ hộ, Lý Khánh An bèn hạ lệnh binh sĩ ở trên bãi đất trống của Vũ Đình trấn đắp bùn xây đá dựng nhà. chỉ mất hai tháng ngắn ngùi.

trên đất trống của Vũ Đình trấn đã cất lên mấy trăm căn nhà, để tiện cho các thợ hộ đi Kim Mãn huyện, hắn lại hạ lệnh xây lên một cây cầu trên Kim Mãn hà, hôm nay chính là ngày chính thức khai thông cây cầu.

Khi đoàn người Lý Khánh An đi đến Kim Mãn cầu, nghi thức khai thông đơn giản đã kết thúc, Trên cầu người qua kẻ lại, rất nhiều đều là các con buôn nhỏ, quẳy gánh các loại thổ sản của Bắc Đình, rượu bồ đào, chân yêm dương, đầu mã lộc, vải bạch điệp, sừa ngựa đá.v.v...

đi đến chào mời với thợ hộ vừa đến Bắc Đình, đồng thời thu mua một số hàng hóa rẻ tiền mà họ từ Trung nguyên đem đến như bánh trà, tơ lụa, gốm sử.v.v...

Thợ hộ không giống với quân hộ, quân hộ là nối tiếp nhau tự phát mà đến, còn thợ hộ lại là do quan viên triều đình dẫn đội, thống nhất đến cùng lúc, cũng bởi vì có mặt quan viên triều đình, nên kế hoạch cản đường một tốp thợ hộ Quân khí giám của Hà Tây An Tư Thuận mới không thành công.

“Sứ quân, cây cầu này xây dựng rất kiên cố, ít nhất có thể dùng trăm năm.”

Vương Xương Linh vỗ vào thạch đôn có khắc tên cầu trên chiếc cầu nói: “Ba chữ ‘Kim Mãn kiều’ này còn là thuộc hạ viết nữa đó!”

Lý Khánh An cũng mỉm cười nói: “Cả Bắc Đình này tính ra là công lực thư pháp của ngươi là thâm hậu nhất, không tìm ngươi thì tìm ai?”

Hắn giục ngựa tiến lên, giơ tay giữa trán ngóng về phía nam chiếc cầu, chỉ thấy mấy trăm căn nhà được thống nhất một màu sơn trắng phân bố đồng đều trên vùng đất bằng phẳng rộng rãi, Một khoảng thời gian trước hắn đến thị sát, nơi đây vẫn còn là một chốn hiên quạnh, nhưng theo sự đi đến của bốn trăm ba mươi hộ từ thợ hộ Quân khí giám Trường An chuyển đến.

Nơi này bắt đầu trở nên tràn trề sức sống, hai bên con đường, hơn một trăm nam tử đang đào lỗ trồng cây, một đàn trẻ con vui cười chạy về Kim Mãn hà, từng đứa cởi truồng nhảy vào lòng sông, ven sông một nhóm phụ nữ đang giặt giũ, tiếng nói cười xa xa vọng lại.

Lúc này, một ông lão người Hán đánh một chiếc xe ngựa đi về phía Kim Mãn kiều.

Kim Mãn kiều có chút dốc lên, lão vội nhảy xuống đẩy xe lên cầu, không ngờ xe ngựa quá nặng, nhất thời vẫn không đẩy lên được.

Lý Khánh An vội vàng đi lên phụ giúp đầy xe, binh sĩ đều chạy tới giúp đỡ, lát sau đã đẩy xe ngựa lên cầu, Lý Khánh An thấy trên xe ngựa chờ đầy bùn đất màu đen, không khỏi hiếu kỳ hỏi: “Lão trượng, chở nhiều bùn đất như vậy làm gì thế?”

ông lão cười ha ha nói: “Chẳng sao cả, trong nhà vừa chia được bốn mươi mẫu đất, đang bận việc khai khẩn bón phân, ta thấy bùn đất đào ra khi làm nhà rất màu mở, bỏ đi thì tiếc, bèn định chở đến trong đất của lão.”

“Lão trượng chỉ có một người thôi sao?”

“Không có đâu!

Hai con trai và con dâu đều làm lụng trong ruộng, nhân hai ngày rành rỗi này, bọn nó vội vàng thay lão khai khẩn ruộng đất, nếu không về sau bọn nó bận hết rồi, sẽ không còn thời gian nữa.”

Lý Khánh An gật gật đầu, vừa cười hỏi: “Lão trượng cảm thấy Bắc Đình như thế nào?”

ông lão lấy một chiếc khăn ra lau mồ hôi cười nói: “Rất tốt, lão ở Quân khí giám tạo tiền đã ba mươi năm, không ngờ già rồi vẫn chia được bốn mươi mẫu đất, chỉ dựa vào điểm này, lão đến Bắc Đình một chút cũng không hối hận.”

“Thế có điều gì cảm thấy không hài lòng không?

Ví dụ như quan viên đối xử hà khắc với mọi người chăng hạn, có không?”

ông lão lắc đầu, thở dài nói: “Còn có điều gì không vừa ý nữa, cho ruộng đất cho súc vật, còn cho hai trăm cân lương thực, con trai làm thợ tiền công không ít, cả nhà sống vui vẻ.

Nếu nhất định phải nói không vừa lòng, thì chỉ có một điểm, đó là khí hậu nơi đây lão vẫn chưa thích ứng được, ban ngày quá nóng, ban đêm lại lạnh, nhưng mà không sao cả, lão nghĩ ở mấy năm lão sẽ quen thôi.”

Nói xong, ông lão nhảy lên xe ngựa cười nói với Lý Khánh An: “Tiểu tử, cảm ơn ngươi đã đẩy xe giúp lão, lão đi trước đây.”

“Lão trượng đi thong thả!”

Lý Khánh An vừa cười vừa chắp tay, đợi ông lão đi xa rồi, hắn mới quay lại nói với Vương Xương Linh: “Ngươi đi tìm người thống kê xem, có bao nhiêu người cần khai khấn ruộng đất, cho một báo cáo chi tiết cho ta, ta sẽ sắp xếp cho quân sĩ giúp đỡ, những thợ hộ này phải lập tức bắt tay vào việc, không thể trễ nãi thêm nữa.”

“Thuộc hạ hiểu rồi, sẽ đi sắp xếp người thống kê ngay, sáng mai sẽ báo cáo với Sứ quân.”

Đúng lúc này, xa xa truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, có người xa xa đã hô lớn: “Sứ quân, có cấp báo!”

Một viên binh sĩ chạy như bay mà đến, xoay người xuống ngựa, thi quân lễ nói: “Bâm báo sứ quân, Nghiêm tiên sinh mời Sứ quân lập tức trở về, nói có phát hiện quan trọng.”

“Biết rồi. ta quay về ngay.”

Lý Khánh An xoay người lên ngựa, quất mạnh một roi vào chiến mã, hướng Bắc Đình thành tức tốc chạy đi.

“Sứ quân.

Lĩnh Tây trà trang mắc câu rồi.”

Nghiêm Trang vừa cười vừa đem một xấp tình báo giao cho Lý Khánh An: “Mới có ba tháng ngắn ngủi, bọn họ đã lợi dụng cơ hội đưa quân nhu vật tư cho trú quân ngũ bảo, phát triển gần hai nghìn thành viên Hán Đường hội trong trú quân, thế tiến thật dũng mãnh a!”

Lý Khánh An đón lấy tình báo lật xem một chút, bất giác cười lạnh một tiếng, hỏi một viên gián điệp hiệu úy quân Đường bên cạnh nói: “Hán Đường hội rốt cục là như thể nào?”

Hiệu úy vội vàng nói: “Hồi bẩm sứ quân, người phát triển ty chức gia nhập Hán Đường hội là đại trưởng quầy Lĩnh Tây trà trang, hắn chỉ nói Hán Đường hội sẽ lấy việc khôi phục quân trấn Toái Hiệp làm trách nhiệm của bản thân, chỉ là một tổ chức tự nguyện, sau khi gia nhập mổi tháng cho ba trăm văn tiền, rất nhiều binh sĩ chính là nhắm vào điểm này gia nhập.

Nhưng trên thực tế, tổ chức của Hán Đường hội rất nghiêm mật, chia làm bốn cấp đường, đà, cục, đội, Bắc Đình là đường, Đình Châu là đà. phía dưới lại lập ra một số cục. dưới cục lại lập thêm đội, ba mươi người làm một đội, có các chức vụ gồm đường chủ, đà thừa, cục lệnh, đội chính.

Ty chức được nhậm mệnh làm cục lệnh của tam bào cục, thủ hạ có mười hai đội, ba trăm sáu mươi huynh đệ, mỗi tháng được trợ cấp năm quan tiền.”

nghiêm Trang bên cạnh từ tốn nói: ‘Nếu Hán Đường hội chỉ phát triển ở Bắc Đình còn có thể lý giải được, dù sao khôi phục Toái Hiệp phải dựa vào quân đội Bắc Đình, nhưng thuộc hạ nghe nói Hán Đường hội ở khắp nơi Đại Đường đều có phân đà, thậm chí xa tít ở Quàng Châu cũng có, thành viên gần vạn người, thì việc này đã không đơn giản chỉ là khôi phục Toái Hiệp nữa.

Nếu thuộc hạ đoán không lầm.

Hán Đường hội e là chí ở , đầu não của họ đều đến từ Toái Hiệp, vì vậy họ mới nhắm trúng Bắc Đình, lấy đó làm căn cứ mới của Hán Đường hội.

Lý Khánh An hừ lên một tiếng nói: “Ý của tiên sinh là nói, nếu ta không phát hiện, một năm sau, Bắc Đình Tiết độ sứ sẽ là tên Lý Hồi Xuân kia, đúng không?”

“Đúng là ý này!”

Nghiêm Trang gật đầu: “Theo đà phát triền của bọn họ, một năm sau, binh sĩ Bắc Đình đều trở thành thành viên của Hán Đường hội,

Sứ quân, việc này sớm muộn sẽ bị triều đình biết được, Sứ quân nếu không sớm làm ra tư thế cứng rắn, làm sao giao phó được với thánh thượng?

Lúc đó e là không đơn giản chỉ là bất cẩn trong thị sát nữa.

Ài!

Thuộc hạ chỉ lo lắng Sứ quân sẽ bị bọn họ nắm cán thôi.”

“Ta biết tự định liệu rồi.”

Lý Khánh An lạnh lùng nói: “Nếu ta đã bày ra bẫy này cho bọn chúng chui vào, thì sẽ không để họ bắt bè nắm cán được gì đâu, người đâu!”

Ngoài cửa lập tức tiến vào một viên quan quân, Lý Khánh An lệnh nói: “Hãy để Nam Tề Vân, Lôi Vạn Xuân lập tức tới gặp ta.”

Lát sau, Nam Tề Vân và Lôi Vạn Xuân vội vàng chạy tới, khom người nói: “Xin Sứ quân phân phó!”

Lý Khánh An lấy ra một cuốn sổ, ném cho hai người họ nói: “Hai người mỗi người dẫn một nghìn người, căn cứ theo danh sách trên cuốn số, niêm phong toàn bộ cửa hiệu, bắt hết toàn bộ người, lập tức chấp hành!”

“Tuân lệnh!” nam Lôi hai người đi xuống điểm binh.

Lý Khánh An đội mũ giáp, chậm rãi nói: “Vê phần Lĩnh Tây trà trang, ta muốn tự mình đi niêm phong!”

...

Lý Khánh An làm chủ quân chính Bắc Đình nửa năm qua, vẫn luôn thắt chặt quân kỷ, không bao giờ nhiễu dân, nhưng hôm nay Bắc Đình lại đột nhiên như nước lạnh đổ vào nồi dầu sôi, ba huyện Đình Châu sôi cả lên, đặc biệt là Kim Mãn huyện, từng đoàn binh sĩ nguyên bộ võ trang rong chạy trên phố, theo danh sách phong tiệm bắt người.

Nhiệt Hài tửu lầu lớn nhất Bắc Đình có hơn trăm binh sĩ sát khí đằng đằng xông vào, họ to tiếng quát lên: “Chấp hành công vụ!

Tất cả mọi người ngổi xổm dưới đất, tay đặt lên đầu.”

Các thực khách không biết đã xảy ra chuyện gì, sợ tới mức đều ngồi xổm trên mặt đất, trưởng quầy hốt hoảng đi đến hỏi: “Quân gia. xảy ra chuyện gì.”

Quan quân dẫn đầu túm lấy cổ áo của hắn. quay đầu lệnh nói: “Lục soát cửa hiệu, trưởng quầy và tiểu nhị toàn bộ mang đi, ai dám phản kháng, giết ngay!”

Các sản nghiệp của Hán Đường hội như hách điếm Toái Hiệp Xuyên, tiệm châu báu nam Bình, tiệm gốm sứ Bách Nghiệp, sòng bạc Hạ Lạp, thanh lâu Quân Quy Viện.v.v...

đều bị phong tòa niêm phong hết, thương nhân bị mang đi tập trung giam lõng, hàng hóa và tài sản bị niêm phong, Kim Mãn huyện các nhà các hộ đều đóng cửa bế hộ, không ai biết đã xảy ra chuyện gì, nhất thời bàn tán xôn xao.

Một đội kỵ binh năm trăm người chớp nhoáng xông đến trước Tây Lĩnh trà trang, Lý Khánh An cởi ngựa đi đầu, khua chiến đao một cái ra lệnh nói: “Bao vây toàn bộ cửa hông trước sau, tất cả mọi người không được phép để sót, bắt hết toàn bộ.”

Kỵ binh chia làm bốn ngả, chia ra vây chặn, mấy chục kỵ binh xông lên bục thang, đây toang cửa lớn xông vào, trong sảnh đường rộng lớn hơn một trăm người đang mua bán lá trà, ‘Bùng! một cái cửa lớn bị tông ra, mấy chục kỵ binh lao vào đại đường, người có mật đều sợ ngây người.

“Tất cả mọi người nghe đây, toàn bộ ngồi xổm xuống!

Người phán kháng giết ngay.”

Kỵ binh dùng tiếng Hán và tiếng Đột Quyết mỗi thử tiếng la lên ba lần, thúc giục chiến mã, trường đao đi ra khỏi vỏ, bao vây chặt lấy trước sau của thương nhân có mặt ở đó, Các thương nhân ai nấy sợ đến xanh mật, nhất loạt ngồi xồm xuống.

Lúc này đại trưởng quầy của Lĩnh Tây trà trang gấp gấp ra hiệu mắt với một người bán hàng, người bán hàng đang lén lút trốn đi, một mũi tên rít tới, ‘tóc!' một tiếng, xẹt qua mũi của người bán hàng, cắm vào tường ở trước mắt hắn, dấn sâu tường nửa thước, đuôi tên đang run bần bật.

Lý Khánh An giục ngựa đi vào, hắn tay cầm trường cung, lạnh lùng nói với người bán hàng: “Ngươi dám đi thêm một bước, mũi tên tiếp theo sẽ bắn thủng đầu ngươi.”

Cái mũi của người bán hàng bị cọ sát rách toạt. chảy máu đầy cả mũi, hắn sợ đến tim nứt gan lạnh, ngã quỵ xuống đất.

“Lý Sứ quân, ngài vậy là có ý gì?”

Tống đại trưởng quầy tiến lên một bước, cả giận nói: “Trà trang chúng tôi trước giờ tuân thủ theo công pháp, tiền thuế mỗi tháng không thiếu một văn nào, đoàn xe mà các ngài trưng dụng của chúng tôi, chúng tôi cũng gần như không thu phí, hôm nay lên cửa kiếm cớ gây chuyện, các ngài có lý do gì?”

Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn, cười nhạt nói: “Ta nên xưng hô ngươi là gì?

Tống trưởng quầy hay là Tống Đường chủ?”

Tống đại trưởng quầy sắc mặt thoáng chốc trở nên trắng bệch, hắn lui về phía sau một bước, lẩm bẩm nói: “Lý Sứ quân, đây chắc là hiểu lầm chăng!”

“Có hiểu lầm hay không, hãy để đông chủ các ngươi giải thích với ta, nhưng mà trước khi giải thích, Hán Đường hội phải lập tức biến mất ở Bắc Đình ta.”

Lý Khánh An vung tay lên, lệnh nói: “Đem tất cả mọi người của Lĩnh Tây trà trang mang đi, hãy lục soát kỹ càng cho ta, một chỗ cũng không được phép bỏ qua.”

Các binh sĩ ào lên, áp giải trưởng quầy và người bán hàng đi ra, Tống trường quầy ra sức quay đầu la to: “Lý Sứ quân, xin đừng giết người, Hán Đường hội chúng tôi tuyệt đối không có ác ý.”

“Thực thà phối hợp, ta sẽ không giết người.”

Lý Khánh An lại nói với hơn một trăm thương nhân đang khúm núm sợ sệt: “Mời các ngươi cũng đi theo tiếp nhận điều tra, chỉ cần các ngươi thật sự là vô tội, ta thì sẽ thả các ngươi.”

Năm trăm binh sĩ xông vào bên trong trà trang bắt đầu lục soát, Lĩnh Tây trà trang là một cửa hiệu lớn số một của Bắc Đình, diện tích rất lớn, ngoại trừ mấy kho hàng khổng lồ, còn có trạch viện cho người ở, hơn hai trăm binh sĩ xông vào trạch viện, đuổi hết nha hoàn hạ nhân ra ngoài, bắt đầu lật rương đổ quầy, tỉ mỉ lục soát.

Một viên đội chính đang đem theo hơn mười huynh đệ dọc đường lục soát nội trạch, họ đi đến một tiểu viện phía trong, loáng thoáng nghe thấy trong phòng có tiếng cười nói vọng lại.

Họ đi lên một chân đạp toang cửa ra, chỉ thấy trong phòng một nam tử trẻ tuổi đang một trái một phải ôm lấy hai nữ nhân uống rượu ghẹo tình, cửa ‘bùng!’ một cái bị đá ra, xông vào một toán binh sĩ, hai nữ nhân sợ đến kêu ré lên.

nam tử vỗ mạnh vào bàn, đứng lên cả giận nói: “Các ngươi là ai, dám tự ý xông vào nội trạch, còn có vương pháp không?”

Đội chính cũng không giải thích, khoát tay một cái: “Đưa hắn đi!”

Mấy viên binh sĩ tiến lên bắt lấy nam tử kia, nam tử trẻ tuổi đội nhiên đẩy nữ nhân một cái mạnh vào trước mặt các binh sĩ, xoay người chạy trốn vào trong nhà.

“Bắt lấy hắn!”

Bọn lính rút đao đuổi theo vào, nam tử kia cuống quá không kịp lựa đường, đành nhảy cửa sổ mà trốn, không ngờ hắn vừa nhảy ra khỏi cửa sồ mấy viên binh sĩ đã chầu chực trước cửa sổ, các binh sĩ ùa lên, đè hắn xuống đất.

nam tứ liều mạng giãy dụa: “Các ngươi buông ta ra!”

‘Keng!’ một tiếng, trên mình hắn rơi xuống một vật, dưới ánh mặt trời lấp lánh phát sáng.

Chương 188: ̉n longkinh hiện

Nghiêm Trang cầm một miếng ngọc bội cẩn thận ngắm nghía, miếng ngọc bội này chính là từ trên người của chàng trai trẻ đó rớt xuống, được binh sĩ đưa đến trên bàn của Lý Khánh An, đây là một miếng ngọc bội hình trăng tròn, cờ bằng trái lê, chất ngọc ấm và nhẵn, cả miếng ngọc đều xanh biếc mà không một tí tỷ vết nào,

càng làm người ta kinh ngạc chính là khi đem nó soi dưới ngọn đèn, trong ngọc lại hiện ra rõ ràng một con rồng trắng giương vuốt muốn bay đi, cùng với khối bảo thạch của Lý Khánh An có hiệu quả kỳ diệu như nhau, con đằng long này được hình thành từ những đường vãn của tự nhiên bên trong ngọc bội, trông rất sống động, tinh diệu vô cùng.

Nghiêm Trang sắc mặt dần dần trở nên nghiêm túc hẳn lên, hắn buông ngọc bội xuống nói với Lý Khánh An: “Sứ quân thấy miếng ngọc bội này thế nào?”

“Miếng ngọc mà không phải ngọc này người thường không thể có được.”

Lý Khánh An đón lấy ngọc bội, lại quan sát một phen cười nói: “Theo lỷ, trong miếng ngọc bội này có tạp chất màu trắng, làm cho giá trị của nó giảm hẳn.

Nhưng mà tạp chất màu trắng này lại là những đường vãn tạo thành hình con rồng, viết hẳn giá trị của miếng ngọc, điều này lại làm cho nó phủ lên một tấm màn thần bí, ta nghĩ miếng ngọc bội này, lai lịch của nó hẳn là sẽ không đơn giản đâu.”

Nghiêm Trang cúi đầu trầm tư không nói, Sau một lúc lâu, hắn chần chữ nói: “Ta từng xem qua một quyển sách tiên tri, nói rằng huynh đệ bất hòa trước, ngọc long xuống Toái Hiệp, trong dân gian có đồn đãi.

sau biến cố Huyền Võ môn*, mười tám gia tướng của Thái tử Kiến Thành không đế ý đến an nguy của ngũ từ Kiến Thành, mà liều chết hộ vệ Thường phi trốn đi, chính là bởi vì trong bụng Thường phi có cốt nhục Kiến Thành, căn cứ theo lời đồn. thì mười tám gia tướng bỏ chạy đến Toái Hiệp, đương nhiên, những điều này cũng chỉ đều là lời đồn đãi chốn dân gian, triều đình chưa bao giờ thừa nhận qua.

nhưng Hán Đường hội khởi xướng ở Toái Hiệp, lại có chí lớn tại , thuộc hạ liền thấp thoáng nghĩ tới lời đồn đãi chốn dân gian này, nhưng vẫn không dám xác định, mà miếng long văn ngọc bội này vừa lúc xác mình lời tiên tri ‘ngọc long xuống Toái Hiệp...”

*(vào ngày canh thân mùng bốn tháng sáu năm thứ chín Vũ Đức do Tần Vương của lúc đó - con thứ của cao tổ Lý Uyên là Lý Thế Dân ở gần Bắc Cung môn - Huyền Võ môn của hoàng cung đại nội thành Trường An phát động một công cuộc chính biến đổ máu, kết quả là Lý Thế Dân giết chết huynh trưởng và tứ đệ của mình mà được lập làm hoàng thái tử, đồng thời thừa kế ngôi vị hoàng đế)

Nói tới đây, nghiêm Trang bỗng nhiên dừng lại câu chuyện, Lý Khánh An đang nghe đến say mê không thấy câu dưới, liền hỏi: “Sau đó sao nữa?

Tại sao lại không nói nữa rồi.”

Nghiêm Trang nhìn chăm chú vào Lý Khánh An, thật lâu sau, hắn mới từ từ nói: “Nếu lời đồn đãi chốn dân gian là thật, hậu nhân Kiến Thành bỏ chạy đến Toái Hiệp, nếu Hán Đường hội thật sự là tồ chức bí mật ủng hộ Kiến Thành.

Nếu chàng trai trẻ bị bắt đó thật sự là hậu nhân Kiến Thành, Sứ quân khi đó sẽ xử trí như thế nào?”

Với người bình thường mà nói, biện pháp xử trí phổ biến nhất chính là trấn áp Hán Đường hội, đem hậu nhân của thái tử Kiến Thành áp giải vào Trường An để lấy công, mà nếu quả là như thế này, Nghiêm Trang sẽ không hỏi mình như vậy rồi.

‘Đúng đấy!

Nếu thật sự là như vậy, mình nên xử trí như thế nào?

Lý Khánh An lúng túng nhìn về phía Nghiêm Trang, trong con mắt nhỏ tí của nghiêm Trang, hắn thấy được một tia sáng rạng ngời vô cùng, đây là một loại ám thị của Nghiêm Trang với hắn.

cũng là một loại kỳ vọng đối với hắn, Lý Khánh An tựa hồ hiểu được cái gì. hắn cũng không nói thấu được, bèn cười nói: “những thử này đều chỉ là sự suy đoán của chúng ta, rốt cuộc chân tướng như thế nào, cần chúng ta sau khi thẩm vấn rồi sẽ nói sau.”

Hắn lập tức quay đầu lại dặn dò thân binh: “Đem người trẻ tuổi đó đến mật thất ngầm của ta đi.”

Lúc xây dựng Bắc Đình thành cũng đồng thời xây dựng mấy chục cái mật thất ngầm to nhỏ khác nhau, có khi là ngục giam, mà đại đa số đều là kho hàng, dùng chổ để đặt công văn trọng yếu hoặc là tiền vật quý giá.

phía dưới tiết độ hành dinh của Lý Khánh An cũng có hai gian mật thất ngầm, Một gian để đật hồ sơ công văn, một gian khác còn lại là để đặt tiền vàng bạc mà Bắc Đình đã đúc, cửa vào hai gian mật thất ngầm, một cái ở trong phòng của quân sư, một cái chính là ở thư phòng của Lý Khánh An.

Sau nửa canh giờ, mười sáu viên thân vệ đem chàng trai trẻ bịt mắt đưa tới thư phòng của Lý Khánh An, trực tiếp dẫn xuống mật thất ngầm, sau khi cánh cửa sắt ầm vang một tiếng đóng lại, tấm vải bịt mắt của người trẻ tuổi được tháo xuống, trước mắt hắn là một thế giới tối tăm.

vách tường nham thạch thô ráp, ngọn lửa đèn to như hạt đậu, cùng với sự ngột ngạt do không khí không lưu thông mà sinh ra một loại áp lực đè nén, toàn bộ không khí trong mật thất ngầm làm người ta cảm thấy run sợ, phảng phất như là đi tới một thế giới bị ngăn cách với dân gian.

Ánh mắt của người trẻ tuổi lộ ra một tia sợ hãi, lúc hắn mới vừa bị bắt, trong lòng nổi lên một sự phẫn nộ và bất an, theo thời gian trôi qua hai canh giờ sau, sự bất an của hắn liền dần dần biến thành một nỗi sợ hãi, hắn nghĩ tới sự tử vong.

Binh lính nắm lấy cánh tay hắn, kéo hắn xuống mười mấy bậc thang, ở ngay giữa thạch thất đặt một chiếc lồng sắt thật lớn, không đợi hắn kịp phản ứng lại, hắn liền bị một lực lớn đẩy mạnh vào trong lồng sắt, ‘Loảng xoảng! lồng sắt đóng lại, hai chân của người trẻ tuổi kịch liệt run rấy hẳn lên, chậm rãi xụi lơ trên mặt đất.

Một loạt tiếng bước chân, Lý Khánh An dưới sự đi cùng của bốn viên thân vệ, từ vách bên cạnh chậm rãi đi tới, Tham gia thâm vắn chính là hai mươi viên tâm phúc của hắn, việc này vô cùng trọng đại, hắn không dám có nửa chút sơ sẳy.

Lý Khánh An đứng ở cạnh lồng sắt quan sát người trẻ tuổi này, khoảng hơn hai mươi hai mươi tuổi, làn da trắng bóc, sáng láng, hai tay nhẵn nhụi, ngoại hình này ở An Tây Bắc Đình cực kỳ hiểm thấy, có thể thấy rằng hắn là người sống an nhàn sung sướng.

ánh mắt Lý Khánh An giống như có một loại xuyên thấu lực đặc thù, từ ánh mắt khiếp đảm non nớt của hắn, Lý Khánh An liền nhìn thấu nỗi sợ hãi trong nội tâm của hắn.

“Lớn mật!

Ngươi muốn tạo phản sao?”

Lý Khánh An đột nhiên gầm lên một tiếng, người trẻ tuổi sợ tới mức cả người run như cầy sấy, ngồi bệch dưới đất, môi run rấy, một câu cũng nói không nên lời.

Một viên thân binh bưng tới một chiếc ghế bành, Lý Khánh An ngồi xuống, đón lấy một ly trà từ từ uống một ngụm, hỏi:

“Tính danh?”

“Lý...

Đang “

Chàng trai cúi đầu nhỏ giọng nói, hắn không dám đối diện với ánh mắt sắc bén của Lý Khánh An, Lý Khánh An gật gật đầu, cái tên này hẳn là thật, hắn lại hỏi: “Ngươi là người ở nơi nào?

Vì sao xuất hiện tại bên trong Lĩnh Tây trà trang?”

“Ta. ta từ Toái Hiệp đến.

đến...

Đến mua trà.”

Lý Khánh An cười lên một tiếng, hai nữ nhân kia là tì thiếp của Tống trưởng quầy, Tống trưởng quầy sao lại dùng tì thiếp của chính mình để tiếp đãi khách nhân?

Khó trách Lĩnh Tây trà trang ăn nên làm ra, trả lời đích thực là tuyệt diệu.

Tiếng cười của hắn bỗng nhiên thu lại, ánh mắt lạnh như bãng nhìn hắn chằm chằm, để sát vào tai hắn gằn từng chữ: “Ngươi là hậu nhân Lý Kiến Thành!”

Chàng trai trẻ tuổi cả người run lên, bọn họ làm sao lại biết được?

Chẳng lẽ là Tống trưởng quầy đã bán đứng mình sao?

“Ta...

Không phải!”

Tiếng nói của hắn rất khẽ, mau kiên trì không được nữa rồi.

Lý Khánh An vẫy tay một cái, mấy viên thân binh từ vách bên bắt tới một gã người Hồ bị trói chặt, đây là tên tử tù từ trong ngục giam đưa ra.

Đem hắn kéo tới trước mặt người trẻ tuổi, qua các song gỗ chắn, binh sĩ dẫm đạp mặt của người Hồ đè trên mặt đất, đột nhiên rút ra hoành đao ra, hàn quang chợt lóe, một tiếng hét thảm thiết, ngay trước mặt người trẻ tuổi đem đầu chặt xuống, máu ở phần cổ phun ra tung toé trên đất.

binh sĩ đem đầu người đưa trước mặt người trẻ tuổi, nhìn gương mặt dữ tợn, nhìn cái xác không đầu còn đang chảy máu ở bên cạnh, người trẻ tuổi sợ tới mức vỡ mật nhói tim, quát to một tiếng, lập tức hôn mê bất tỉnh.

‘Thật vô dụng, tạt cho hắn tinh!”

Một thâu nước ‘Xoạt! một cái đổ trên người chàng trai trẻ, binh sĩ nhanh chóng khiêng thi thể đi, khêu ngọn đèn cho sáng một chút, nửa ngày, chàng trai trẻ từ từ mở to mắt, tử thi bên cạnh đã không thấy nữa, ánh sáng trở nên sáng ngời, nụ cười của quan quân thẩm vấn hắn cũng trở nên dễ chịu hẳn lên.

“Ta chính là Bắc Đình Tiết độ sứ Lý Khánh An, sự sống chết của ngươi nằm trong tay ta, ngươi phải thành thật trả lời, ta cũng không tra tấn ngươi, sẽ dùng lễ dành cho vương tôn mà đối đãi ngươi.

Chờ Lý Hồi Xuân đến giao một món tiền chuộc cho ta, ta liền thả ngươi trở về, chỉ đơn giản như vậy thôi, nói đi!

Nói xong ngươi sẽ không phải chết nữa.”

Lý Đang là một đóa hoa được trồng trong nhà kính, từ nhỏ sống an nhàn sưng sướng, được các trưởng bối o bế trong lòng bàn tay, được che chờ mà lớn lên.

chưa từng chịu một chút ấm ức nào, hình thành nên tính cách chơi bởi lêu lòng của giới con nhà giàu, lần này là lần đầu tiên hắn đi xa nhà, đến Đại Đường du ngoạn, lại vừa lúc rơi vào vòng vây bắt của Lý Khánh An.

Hắn dấn thân vào thế tục còn chưa sâu, ngây thơ ấu trỉ, chịu không được sự uy hiếp và dụ dỗ của Lý Khánh An, rốt cục từ đầu chí cuối nói rõ ra hết.

“Ta ở tại Toái Hiệp, từ nhỏ bọn họ nói cho ta biết, nói ta là cháu đời thử tư của ̉n thái tử, để cho ta kế thừa di chí của ông cố phụ, miếng ngọc bội bị các ngươi lấy đi đó chính là di vật của ông cố phụ.”

Lý Khánh An híp mắt nở nụ cười, quả nhiên như tiên liệu của nghiêm Trang, là hậu duệ của Lý Kiến Thành, hắn lại hỏi: “Bọn họ là ai?

Hán Đường hội à?”

“Bọn họ là hậu nhân của gia tướng ông cố phụ ta, cũng chính là Lý Hồi Xuân các người đó, Hán Đường hội kỳ thật chỉ là cái võ, trên thực tế gọi là ̉n Long hội, Tống trưởng quầy kia cũng là người của ̉n Long hội, bọn họ tổng cộng chỉ có hai mươi hai người.”

Lý Khánh An trong lòng có chút kinh ngạc, hắn không ngờ tới rằng lại dễ dàng như vậy liền lấy được toàn bộ khẩu cung, hắn không khỏi quan sát kỹ chàng trai trẻ này lần nữa, đây lại là hậu duệ của Lỷ Kiến Thành sao?

Hắn thầm thở dài trong lòng một tiếng lại hỏi: “Hậu nhân của ̉n thái tử cũng chỉ có một mình ngươi sao?”

“Còn có một số tỷ muội, nam thì chỉ có một mình ta thôi, cha ta cũng là con trai một, cha năm ngoái bị bệnh qua đời rồi.”

Nói đến này, Lý Đang chấp tay khẩn cầu nói: “Lý tướng quân, những điều ta biết đến đều nói cho người cả rồi, người thả ta đi nha!”

“Ha ha!

Yên tâm, ta là người nói lời giữ lời.”

Lý Khánh An nói với các thân binh: “Đem hắn giam giữ một mình, canh giữ nghiêm mật, không cho bất kỳ ai vào thăm.”

Toái Hiệp, viên Minh Châu chói lọi trong khu vực Hà Trung, tòa thành thị nằm xa tít phía tây đã từng là của đại Đường này, bão cát đã lặng lẽ che giấu sức hấp dẫn của nó.

Từ năm Khai Nguyên thứ bảy, sau khi tây Đột Quyết chiếm cứ Toái Hiệp, đại Đường liền mất đi quyền khống chế Toái Hiệp, nhoáng một cái đã ba mươi năm trôi qua.

chủ nhân sau này của nó là người Đột Kỵ Thi, từ một thời cường thịnh, đến cuối cùng phân liệt suy bại, người Đột Kỵ Thi đã không thể nào giữ nôi mảnh đất Toái Hiệp phì nhiêu dồi dào này.

Đại Đường, Đại Thực hai cường quốc như thế chân vạc, ánh mắt đều tập trung dòm ngó đến đồng bằng Toái Hiệp này, một số thế lực hơi nhỏ, như là người Túc Đặc của Thạch quốc, người Cát La Lộc. thậm chí người Thổ Phồn, người Thổ Hỏa La không người nào không thèm thuồng dòm ngó đến nó, một trận phong ba tranh đoạt đồng bằng Toái Hiệp lặng lẽ nổi lên.

Trước mắt Toái Hiệp thành bị người Đột Kỵ Thi họ Huỳnh chiếm cứ, các dân tộc trong Toái Hiệp thành rất hỗn tạp, Hán.

Đột Quyết.

Đột Kỵ Thi, Túc Đặc, Cát La Lộc vân vân.

loại người nào cũng có, người Hán chủ yếu ở tại khu phía tây thành, mấy chục năm nay phần lớn họ đều đã quay trở về Đại Đường, tỷ như Lý Bạch chính là một trong những người Hán từ Toái Hiệp trở về, hiện tại trong thành vẫn còn có mấy ngàn người Hán cư ngụ.

chủ yếu làm việc kinh thương là chính, bọn họ đại đa số đều là người của Hán Đường hội, trong đó những người chủ chốt của Hán Đường hội là người của ̉n Long hội bèn chính là hoạt động ở Toái Hiệp.

Trong một tòa nhà lớn ở phía tây Toái Hiệp thành, ̉n Long hội đang mở một cuộc hợp khẩn cấp, biến cố Bắc Đình, tin tức công tử Đang ở Bắc Đình sau hai ngày đã nhờ bồ câu đưa tin đến Toái Hiệp, ̉n Long hội rối như tơ vò, trong một gian phòng cửa sổ bịt kín, mười mấy người đang tranh chấp kịch liệt.

“công tử tại sao lại lén đi Bắc Đình, trách nhiệm này ai nên gánh vác đây?”

Một lão già mặt tóc hoa râm tính tình nóng nảy, không ngừng dùng quải trượng nện mạnh xuống bàn: “Hắn là huyết mạch duy nhất còn sót lại của ̉n thái tử. nếu hắn không may xảy ra chuyện gì, chúng ta làm sao giao phó với tố tiên đây?”

“La ông.

Đang nhi từ nhỏ đã bị chúng ta nuông chiều hư rồi, cả ngày bị nhốt trong nhà cao cửa rộng không biết đến thế sự trên đời, nếu không cho hắn đi ra ngoài tôi luyện tôi luyện, hắn làm sao có thể kế thừa di chí của ̉n Thái tử, để cho hắn đi ra ngoài xem dân tình thế thái là điều mà mọi người chúng ta nhất trí đồng ý cả, hiện tại sao lại có thể truy cửu trách nhiệm thuộc về ai.”

“nhưng hắn hiện tại bị bắt rồi, nếu hắn không cẩn thận tiết lộ bí mật của ̉n Long hội, thì tâm huyết mấy đời trăm năm của chúng ta đây nói không chừng sẽ bị hủy ở trên tay hắn sao?”

Trong phòng bất chợt trở nên trầm mặc, lúc này, Lý Hồi Xuân từ nảy đến giờ vẫn không nói lời nào, buông giọng khàn đục nói: “Hiện tại không phải là lúc truy cứu trách nhiệm, chúng ta nên bàn bạc xem, làm thế nào mới có thể cứu công tử trở về đây, Thường Tiến, ngươi và Lý Khánh An có quan hệ tốt hơn, ngươi nói xem, Lý Khánh An làm sao lại đột ngột vây bắt người của Hán Đường hội?”

Thường Tiến thở dài một hơi thật nặng nề, hắn biết Lý Khánh An vì cái gì mà trở mặt, trên thực tế, lúc trước bọn họ quyết định khuếch trương tại Bắc Đình, hắn đã nêu ra ý kiến là, dã tâm Hán Đường hội quá lớn, trong vòng một năm mà yêu cầu phát triển lên thành một vạn thành viên, phải biết rằng, Hán Đường hội hơn mười năm mới ở đại Đường phát triển không đến một vạn người.

“Chúng ta đã đi quá nhanh rồi, Hán Đường hội khuếch trương một cách không kiêng nể gì đã làm hắn tức giận, chúng ta không nên quá sớm mà vương tay vào đến

trong quân đội, lúc đầu, các ngươi nếu nghe ta khuyên, cũng sẽ không xuất hiện hậu quả nghiêm trọng như vậy, hiện tại tâm huyết mà chúng ta bố trí ở Bắc Đình như thế là toàn bộ đã tiêu rồi.”

“Vậy ngươi nói chúng ta hiện tại nên làm cái gì bây giờ?

Trơ mắt nhìn công tử chết sao?”

“Không!

Đương nhiên không phải.”

Thường Tiến lắc đầu, nói: “Hiện tại chúng ta có hai phương án có thể chọn lựa, phương án thứ nhất là dưới tình huống Lý Khánh An chỉ biết Hán Đường hội mà không biết ̉n Long hội.

chúng ta ra một món tiền lớn chuộc người của Hán Đường hội ra, cũng bao gồm cả công tử, cam đoan với hắn Hán Đường hội sẽ không phát triển ở Bắc Đình.”

“Nếu hắn đã biết ̉n Long hội thì sao?”

“Thế thì chúng ta chỉ có một lựa chọn, chấp nhận hết thảy điều kiện mà hắn đưa ra, thậm chí không tiếc kéo hắn vào ̉n Long hội.”

Một câu cuối cùng của Thường Tiến giống như đổ dầu vào chảo nóng vậy, mười mấy người cải nhau rùm ben cả lên, có người tán thành, có người kiên quyết phản đối, người tán thành thì xem trúng quyền thế của Lý Khánh An, còn người phản đối lại muốn duy trì gìn giữ huyết thống của ̉n Long hội.

“Im lặng!

Im lặng!”

Lý Hồi Xuân nện mạnh xuống bàn, vẫn vô ích, người của hai phái tranh chấp đến đỏ mặt tía tai, đúng lúc này, cánh cửa bỗng nhiên bị gõ vang, một gã gia đinh ở ngoài cửa lớn tiếng nói: “Có văn kiện khẩn cấp từ Bắc Đình!”

Trong phòng chỉ một thoáng cái bèn yên lặng trở lại, Lý Hồi Xuân mở cửa tiếp nhận văn kiện khẩn cấp, hắn mở ra nhìn một lát, lập tức biến sắc mặt, đứng trưng trưng một chỗ, lá thư bay xuống đất.

Thường Tiến nhặt thư lên, hắn cũng ngây ngẩn cả người, thì ra thư là do Lý Khánh An viết gửi đến, trên đó chỉ có một câu.

"Đang công tử ở đây trong tay ta, mời tới Bắc Đình gặp mặt bàn bạc.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, ai cũng không nghĩ tới sẽ thật sự trở thành cục diện thế này, sau một lúc lâu, Lý Hồi Xuân thở dài một tiếng: “Chúng ta hẳn là nghĩ đến, công tử rơi vào tay hắn, làm sao còn có thể giữ được bí mật.”

Hắn quay đầu lại nói với mọi người: “Sự tình liên quan đến việc sống còn của công tử, sự tình quan hệ tới vận mệnh của ̉n Long hội chúng ta, ta phải đích thân đi đàm phán với Lý Khánh An. hiện tại mời mọi người theo ta đến trước bài vị của ̉n thái tử cầu một lá xăm, xem xem chỉ thị mà ̉n thái tử và tô tiên sẽ cho chúng ta.”

Mọi người cùng tới từ đường ̉n Long, nơi này đối với bên ngoài xưng là từ đường Hán Đường, bên trong thờ phụng thái tử Lý Kiến Thành và linh vị tố tiên bọn họ, do con em bọn họ canh giữ, bất cứ người không thuộc ̉n Long hội cũng không được vào trong.

Linh vị của ̉n Thái tử Lý Kiến Thành nằm ở chính giữa, trên mặt linh bài không có một chữ, Lý Hồi Xuân kính lên ba nén nhang, thống lĩnh mọi người quỳ xuống trước linh bài Kiến Thành, lãng lặng cầu nguyện.

Hắn lấy hộp quẻ, xốc trước bài vị, ‘bụp!’ một tiếng, một quẻ xâm từ trong hộp nhảy ra, Lý Hồi Xuân vội vàng nhặt quẻ lên, mọi người cùng nhau vây lại, chỉ thấy trên quẻ viết: ‘Toái Hiệp về Đường.

̉n Long thăng thiên."

...

Mười ngày sau, sự kiện kê biên tài sản Hán Đường hội ở Bắc Đình dần dần lắng xuống, phần lớn người của Hán Đường hội bị bắt đã được thả ra.

các cửa hàng bị niêm phong cũng liên tục khai trương trở lại, chỉ có Lĩnh Tây trà trang vẫn không hề có động tĩnh gì, do Lĩnh Tây trà trang lũng đoạn thị trường trà ở Tây Vực, Bắc Đình xuất hiện hiện tượng thiếu trà.

trà đối với Tây Vực mà nói, là một thứ phải dùng hằng ngày, xuất hiện việc hiếm trà, làm cho Bắc Đình lâm vào tình cảnh không có trà.

Đúng lúc này, trong Kim Mãn huyện bỗng nhiên lại mở một trà trang mới, tên là Trường An trà trang, cung ứng một lượng lớn bánh trà, hơn nữa giá cả so với Lĩnh Tây trà trang lại rẻ hơn đến một phần, tiểu nhị đều là nữ nhân, người nào người nấy dung mạo xinh đẹp, phục vụ nhiệt tình, lập tức lái buôn ở các nơi của Bắc Đình chen chúc mà đến.

sự thiếu trà tại Bắc Đình đã được giải quyết, cơ nghiệp mười mấy năm trời của Lĩnh Tây trà trang, liền dể dàng hai tay dâng ra cho người khác.

Buổi chiều hôm đó, một đoàn người tới Kim Mãn huyện thành, người cầm đầu đúng là đại đông chủ Lý Hồi Xuân của Lĩnh Tây trà trang, cùng với hắn còn có Thường Tiến, La Phẩm Phương, Tống Toàn Nghi vân vân những nhân vật trọng tâm của ̉n Long hội.

Khi bọn họ đi ngang qua Lĩnh Tây trà trang, Lý Hồi Xuân ngơ ngác nhìn một lúc lâu, cửa lớn của trà trang vẫn còn dán giấy niêm phong của quan phủ, mấy viên binh sĩ đứng gác ở cửa.

Lý Hồi Xuân thở một hơi dài, dù sao thì cũng là cơ nghiệp mà một tay hắn sáng lập, vốn dĩ chuẩn bị phát triển ở Bắc Đình, lại không ngờ rằng cuối cùng bị đóng cửa.

Đứa con cả của Lý Hồi Xuân an ủi hắn nói: “Phụ thân, chúng ta cũng chỉ tổn thất một khu Bắc Đình mà thôi, Hà Tây, An Tây và Lĩnh Tây vẫn còn bị chúng ta khống chế mà, vấn đề không phải là quá lớn.”

Lý Hồi Xuân cười khổ một tiếng nói: “Ta nghe nói triều đình chuẩn bị cùng với người Hồi Hột ở Kim Sơn mở chợ trà và ngựa.

cho nên mới quyết định mở rộng cửa hiệu tại Bắc Đình, nhưng hiện tại trà trang bị phong tỏa rồi, cũng có nghĩa là ta đã vứt bỏ việc buôn bán với người Hồi Hột, tổn thất rất nặng nề đấy!”

Lão giả mặt đỏ La Phẩm Phương ở phía sau hắn thấy hắn chỉ quan tâm đến việc buôn bán của mình, không khỏi có chút bất mãn, bèn nói: “Lý huynh cho rằng trà trang so với việc cửu công tử trở về quan trọng hơn sao?”

Lý Hồi Xuân vội vàng quay lại chắp tay nói: “Ta chỉ nhất thời cảm khái, làm sao lại lẫn lộn đầu đuôi được, bây giờ chúng ta liền đi Bắc Đình thành.”

Mọi người lại quay đầu ngựa lại hướng thành bắc mà đi. khi đi đến cửa thành, lại gặp ngay một đoàn người và lạc đà đi tới, rất rầm rộ có đến mấy trăm con, trên thân lạc đà chở đầy các rương lớn, toàn bộ đều là lái buôn người Túc Đặc, đội lạc đà làm cửa thành trở nên chật kín, Lý Hồi Xuân và mọi người vội vàng vọt đến một bên.

“Lý đông chủ!”

Trong đội lạc đà bỗng nhiên có người gọi hắn, Lý Hồi Xuân tìm theo tiếng nhìn lại, đúng là lão bằng hữu của hắn, hồ thương Tát Nhĩ Đạt của Thạch quốc.

Hắn vừa muốn tiến lên hàn huyên, Thường Tiến lại ở sau lưng kéo hắn một cái, nhắm hướng phía sau Tát Nhĩ Đạt nháy mắt vớ, Lý Hồi Xuân ngây ngẩn cả người, phía sau Tát Nhĩ Đạt đúng là vương tử Viễn n của Thạch quốc, bên cạnh vương tử còn có một người con gái đeo cái khăn che mặt, qua lớp khăn mỏng che mặt, có thể thấp thoáng thấy được một đôi mắt sáng ngời của nàng.

Chương 189: Hai vị Vương Tử

Lý Hồi Xuân và thương nhân Thạch Quốc chào hỏi qua loa liền chạy ra khỏi cửa thành môn đi về hướng Bắc Đình thành, Sát Dĩ Đạt cũng chưa hỏi họ nhiều, lão quay đầu huơ tay: “Mọi người có thể mạnh ai nấy hoạt động.”

Từ đội lái buôn đông đúc của Thạch Quốc, các thương nhân bắt đầu lũ lượt rời đội đi tìm khách điếm hay cửa hàng, Lúc này, Viễn n nói với một nữ tử che mặt: “Cự Lan. muội muốn đi theo bọn ta, hay là đi tìm hắn?”

Người con gái này chính là công chúa Cự Lan năm xưa, sau lần chia tay Lý Khánh An tại thành Quy Tư thoáng chốc đã hai năm qua đi, từ một thiếu nữ mới lớn, giờ nàng đã là một nữ tử xinh đẹp duyên dáng.

Hai năm nay nàng vẫn ở thành Cự Lan. năm ngoái nàng cùng nhị ca Viễn n đến An Tây một lần tìm Lý Khánh An, nhưng lại nghe tin hắn đã đi Thanh Hải đánh trận, nên cuối cùng lại thất vọng ra về.

Lần này nàng lại một lần nữa theo huynh trưởng đến Bắc Đình, trong lòng vẫn thổn thức bất an, thời gian đã qua đi lâu thế, liệu hắn có còn nhớ nàng không?

Cự Lan thầm thở dài.

“Tạm thời dừng chân lại!

Có cơ hội muội sẽ đi tìm hắn sau.”

Viễn n lo lắng, viên quang minh chi Nhãn hắn mong mỏi đã hai năm nay, mắt thấy sức khỏe phụ thân ngày càng già yếu, khát vọng về ngai vàng khiến hắn một lần nữa lại bất chấp ngàn dặm đường xa, đến Bắc Đình tìm Lý Khánh An, Nghe nói hắn giờ đã là Tiết độ sứ, liệu hắn có còn thực hiện lời ước với mình lúc ở Dương Châu?

Hắn nhìn nhìn phiên chợ náo nhiệt, liền nói với Sát Dĩ Đạt: “Đại thúc, chúng ta tạm thời tìm chỗ trú chân.”

“Được, các ngươi đi theo ta!”

Sát Dĩ Đạt thúc lạc đà đi về phía khách điếm lớn nhất huyệt Kim Mãn.

...

Bắc Đình thành, Lý Khánh An vừa được một tình báo từ Toái Diệp, người Đột Kỵ Thi hai họ Hắc, Vương thành Bùi La Tướng Quân vừa xảy ra vụ xô xát trung độ, thương vong hơn bốn trăm ngươi, Từ đầu năm đến nay,cuộc mâu thuẫn nội bộ thứ năm của người Đột Kỵ Thi, hơn nữa các cuộc xô xát lại ngày càng nghiêm trọng.

Lý Khánh An nhè nhẹ xoa xoa thái dương, hắn lại khoát tay sau lưng đi đến trước cửa, Ánh sáng chói lòa ngoài cửa, hơi nóng cuồn cuộn, khắp mặt đất đều phảng phất bị thiêu cháy, Những ngày này không phải ngày động binh, nhưng hắn lại có một nỗi thèm khát xuất binh mãnh liệt lạ thường, san bằng người Đột Kỵ Thi, đoạt lại Toái Diệp xuyên.

Nhưng cơ hội vẫn chưa đến, hắn được một tin khác là Cao Tiên Chi đang tích cực bị chiến, chuẩn bị tấn công Khiết Thư quốc Thổ Hỏa La câu kết với Thổ Phồn.

Trong lịch sử, Cao Tiên Chi sau khi tấn công Khiết Thư quốc liền chuyển sang tấn công Toái Diệp, Vì Thạch Quốc định đăm đe Toái Diệp mà tấn công Thạch Quốc, mà khiến người Tajik phản công.

để cuối cùng dẫn đến trận chiến Talas.

Liệu lịch sử có thay đổi vì sự có mật của Lý Khánh An này không?

Toái Diệp là trận chiến đầu của hắn, Hắn có thể chiếm Toái Diệp không, để tiếp theo là đuổi Tajik ra khỏi Hà Trung, triệt để thay đổi lịch sử Trung Á, Trong lòng hắn đầy chờ đợi.

Bây giờ, hắn đang đợi chờ tính hiệu xuống binh, tính hiệu này chính là nam chinh Khiết Thư quốc của Cao Tiên Chi.

“Báo cáo đô đốc, Toái Diệp phái người đến cầu kiến, hắn nói tên là Lý Hồi Xuân.”

Lý Khánh an xoay vội người, sao hắn đến nhanh thế?

Nới vừa năm ngày qua đi thôi mà.

“Mời hắn vào!”

Một chốc sau, Lý Hồi Xuân tâm trạng thổn thức đi theo binh sĩ đi và,.

Vừa vào phòng, Lý Khánh An liền cười cười đi lên nghênh đón: “Lý đông chủ đến gấp thể, liệu định bắt ta bồi thường tồn thức ư?”

Nụ của hắn khiến lòng Lý Hồi Xuân cũng nhẹ nhàng phần nào, Lão vội cúi mình: “Tham kiến Lý sứ quân.”

“Không phải khách sao, Lý đông chủ mời ngồi.”

Lý Hồi Xuân vừa ngồi xuống, một binh si dâng trà lạnh, Khánh An cười nói: “Thời tiết oi bức, ta không mời trà nóng, uống chén trà lạnh cho bớt oi.”

“Đa tạ sứ quân!”

Lý Hồi Xuân cầm ly trà lạnh lên hớp một ngụm, trong lòng lại nghĩ làm sao mở miệng, trẫm tự một hồi, lão mới áy náy nói: “Sứ quân, Hàn Đường Hội có chỗ thất lễ tại Bắc Đình, lão đây xin tạ tội với Lý sứ quân tại đây.”

“Thất lễ!”

Khánh An cười lạnh nói: “Nhất cử nhất động Hán Đường hội các người tại Bắc Đình, ta đã nắm từ ba tháng trước, Ta vốn vẫn nhịn các ngươi, nhưng không ngờ các ngươi không những không biết sửa đổi, đã thế còn muốn nhúng tay vào trong quân đội ta.

khiến ta thật sự không nhịn nổi, Lần này ta chỉ là cảnh cáo các ngươi, phần lớn thành viên Hán Đường Hội ta đã cho thả ra,cửa tiệm phần lớn đều đã hồi phục, Ta cảnh cáo các ngươi lần cuối, nếu còn dám thẩm tháo vào quân đội ta, ta sẽ cho diệt Hán Đường Hội.”

Lý Hồi Xuân rút khắn ra lâu lâu mồ hôi nhuễ nhoại trên trán, nói: “Lão đảm bảo, sẽ không phát triển Hán Đường Hội tại Bắc Đình.”

“Được thôi, nghĩ đến giao tình chúng ta, lần này ta sẽ tạm tha các ngươi, Người đâu!”

Một thân binh nghe lệnh đi vào, Lý Khánh An dặn dò: “Truyền lệnh của ta, cho thả hết những người đã bắt về, Và bãi bỏ niêm phong cho các cửa tiệm.”

Thân binh nghe xong lập tức chạy đi, Lý Khánh An cầm ly trà lạnh lên, thấy Lý Hồi Xuân như có lời muốn nói, liền hỏi: “Lý đông chủ còn có việc chi thì cứ nói!”

“Thiếu chủ của chúng ta cũng được thả chứ?”

“Thiếu chủ gì?”

Khánh An vẫn giả khờ hỏi lại.

Lý Hồi Xuân không nhịn nổi, liền Lấy lá thư do bồ câu mang đến của Lý Khánh An, đưa đến trước mặt hắn: “Ý lão đang nói về Lý Đang, đây là thư do Lý Sứ quân phát đến.”

Khánh An nhận qua thư, cười nói: “Thư này không phải do ta viết, đường đường Tiết độ sứ như ta, làm sao lại có thể để chứng cớ rơi vào tay ngươi? ngươi nói đúng không?”

Lòng lão như vừa rơi tỏm xuống vực thẳm lại được hắn cứu vãn về, “Có điều Lý Đang quả thật trong tay ta, hắn có nói nhưng chuyện cũ trăm năm về trước, ta thật sự rất hứng thú.”

Trong phòng rất tĩnh mịch, như sơ ý, Lý Khánh An đã bật mí đáp án, Bầu không khí bỗng chốc trở nên khó xử, Rất lâu sau, Lý Hồi Xuân mới thở dài một tiếng: “Nếu Sứ quân đã biết, ta cũng không muốn giấu nữa, mời người cứ ra giá !

Hãy thả Lý Đang, điều kiện gì lão cũng có thể chắp nhận.”

‘Thật sự có thể chấp nhận hết ư?”

Hắn nhấc mày.

“Đúng!

Điều gì cũng có thể nhận lời.”

Lão khẳng định một lần nữa.

Khánh An dựa vào ghế, từ từ uống trà, Một lát sau hắn mới cười nói: “Ta ngưỡng mộ thập bát gia tướng đời kiếp trung thành, tiếc là Lý Dang không thể gánh vác được hi vọng của các ngươi, vì một người vô dụng thế này mà chấp nhân tất cả mọi điều kiện ta đặt ra, qua thật bi ai cho các ngươi.”

Trong mắt Lý Hồi xuân tối sầm lại, lão cười khổ tâm: “ Con cháu của ̉n Thái tử lẻ loi, Hàng trăm năm nay đều là nhất mạch đơn truyền.

Khó khăn lắm đời này được hai đứa con, không ngờ trưởng tử lại mất tích năm ba tuổi, chỉ cần lại mỗi mình Đang Nhi, Vì muốn để con cháu ̉n thái tử có thể hưng thịnh, bọn ta đã nghĩ hết tất cả mọi cách.

Đang Nhi từ lúc mười tuổi bọn ta đã để hắn tiếp xúc phụ nữ, chỉ tiếc là đời này thật trớ trêu, sự việc thường trái với mong đợi của lòng người, Hắn không biết đã từng có bao nhiêu phụ nữ, nhưng ngay cả một mụn con cũng không sinh hạ được.

Lý sứ quân, ̉n Thái tử chỉ còn mỗi hậu nhân này, dù hắn có thể thực hiện được di chí của ̉n Thái tử đi hay không chăng nữa, chỉ cần có thể tiếp tục truyền đệ chút hương hỏa này, trong lòng bọn ta đã mãn nguyện làm rồi.”

Vừa nói, Lý Hồi Xuân quỳ phịch xuống, rơi lệ nói: “Sứ quân cần tiền, lão có thể dốc hết mọi khả năng cho, bọn ta thậm chí có thể giải tán Hán Đường Hộ, chỉ thỉnh cầu Sứ quân cho thể tha cho Đang Nhi, giữ lại chút hương hỏa cho Thái tử Kiến Thành.”

Khánh An vội đỡ lão dậy, thở dài nói: “Mấy đời của thập bát gia tướng Kiến Thành Thái tử đời đời kiếp kiếp bảo hộ chủ củ, khiến người người kính thán vô cùng.

Lý Khánh An ta cũng là người có tính người, sẽ không làm việc khiến người và trời phẫn nộ, Ta hôm nay đã cho gọi ngươi đến, chính là có ý giúp đỡ các ngươi, Công tử Đang ta nhất định sẽ cho về, nhưng ta quả thật có hai yêu cầu nho nhỏ.”

Lý Hồi Xuân không ngờ Lý Khánh An lại nhận lời dễ dàng thế, Trong lòng lão bỗng chốc đại hỉ, vội nói: “Xin sứ quân cứ nói yêu cầu, chỉ cần năng lực bọn ta làm được.”

“Ta không giấu gì ngươi, triều định đang định thu hồi Toái Diệp, vì nghĩ đến người Đột Kỵ Thi sẽ phản kháng, ta hi vọng người Hán Toái Diệp các ngươi có thể làm nội gián.”

Mắt Lý Hồi Xuân sáng trưng, lập tức chấp tay nói: “Đại Đường thu hồi Toái Diệp là ước mơ mấy đời nay của người Hán chúng ta, Bọn ta sẵn sàng vì sứ quân mà chèo lèo vượt suối.”

Khánh An gật gật đầu, lại nói: “Đây là yêu cầu đầu tiên của ta, Ta biết các ngươi sẽ nhận lời,Kế đến là hi vong Hán Đường Hội các ngươi có thể thu thập tình hình đóng quân và phong thổ dân tình của khu vực Hà Trung và Tajik.

Ta cần một tấm bản đồ hoàn chỉnh, càng tường tận càng tốt, tốt nhất là có thêm được tình báo của đế quốc Bái Chiêm Đình

(* Đế quốc La Mã Đông) , ̉n Long Hội các ngươi kinh doanh hàng trăm năm tại Tây Vực, chắc có thể làm được điều này.”

Yêu cầu thứ hai của Khánh An khiến Lý Hồi Xuân hơi khó xử, điều này có nghĩa là tinh lực của ̉n Long Hội sẽ phải chuyển từ đông sang tây, Lão cúi đầu trầm tư một hồi mới nói: “Chúng ta quả thật có thể làm được điều này, lão từng nói, bọn ta sẽ chấp nhận tất cả yêu cầu của Lý sứ quân, cho nên bọn ta sẽ dốc hết toàn lực làm.”

“Ngươi cứ đi an bài, mười hôm sau hay cho ta một kế hoạch tỉ mỉ, ta sẽ cho công tử Đang nguyên vẹn trả lại các ngươi.”

...

Sau khi tiếp kiến Lý Hồi Xuân, sắc trời đã dần ngả sang hoàng hôn, Hắn đã phê duyệt được vài bức văn thư, liền quyết định về phủ, Hắn bận rộn hơn ba tháng nay.

tất cả sự vụ Bắc Đình đã dần đi vào quỹ đạo,Từ người Sa Đà hắn đã chiêu mộ được hai người thợ khoáng, bắt đầu cho khai thác đồng và bạc tại mỏ Y Châu, và cho luyện thành phôi thô tại chỗ rồi vận chuyển về thành Bắc Đình.

Công trường dệt vải, làm rượu tại Tây Châu, và cả công trường đan và làm gốm sứ tại Bắc Đình cũng lần lượt được xây dựng, Và cả Sờ quân khí cũng bắt đầu được xây dựng, Giờ đây Bắc đình đã có thể tự đúc hoành đao và mạch đao, Gần như các hạt giống đã lên men, chỉ còn đợi chờ cho nó trưởng thành chín muồi.

Sắc trời đã về chiều, dương quang cũng mất đi sức nóng hừng hực lúc trưa, hơi nóng đang tức tốc bốc hơi từ mật đất, gió chiều cuối cùng cũng dẫn được một chút hơi mát đến.

Lý Khánh An cưỡi ngựa ung dung đi, hắn còn đang nghĩ ngợi về việc của ̉n Long Hội, Dù cho mấy đời họ đều phấn đầu, nhưng mục tiêu của họ chắc chắn không thể thực hiện.

Con cháu Lý Thế Dân đã sớm trở thành Đường thất chính tông, ngai vàng làm sao có thể trở về với dòng dõi của Lý Kiện Thành được, chỉ dựa vào Hán Đường Hội thì có thể làm được ư?

Khánh An không khỏi khinh khi sự ngây thơ của ̉n Long Hội, Bọn này đúng có chút tẩu hỏa nhập mà, có điều Nghiêm Trang nói đúng, ̉n Long Hội kinh doanh hàng trăm năm tại tây vực, quả thật có thể giúp mình thật hiện tráng chí chinh phục Hà Trung, Đây là tác dụng tốt nhất của bọn chúng.

“Tướng quân, có người chặn đường cầu kiến.”

Xa a đã nghe có người đang dùng tiếng Đột Khuyết to tiếng hô: “Lý Sứ quân, ta là vương tử Ha Tang Thạch Quốc, từ Thạch Quốc ngàn dặm đến đây, chỉ mong gặp Lý Sứ quân một mặt.”

“Vương tử Ha tang Thạch Quốc?”

Khánh An ngỡ ngàng, vương tử Thạch Quốc không phải Viễn n ư?

Sao giờ lại nhảy ra một Ha Tang nữa?

Lý Khánh An nhìn nhìn phía trước, chỉ thấy bên đường có khoảng ba mươi người đều cưởi trên lưng ngựa.

“Dẫn hắn đến đây!”

Một chốc sau binh sĩ đã dẫn một nam tứ trẻ tuổi thân hình vạm vỡ cao to, Hắn trông chạc ba mươi tuổi, mày rậm mặt vuông, hoàn toàn khác với Viễn n vương tử cao gầy.

Hắn đi lên cung kinh thi lễ: “Lý sứ quân, xin người tha tội cho ta vì không thể nói được tiếng Hán, nhưng hãy tin ta, lòng ta hoàn toàn chân thành.”

Lý Khánh an nhìn nhìn kim bài chứng mình thân phận của hắn, cười hỏi: “vương tử tìm ta có việc ư?”

Ha Tang vương tử rút từ trong lòng ra một văn thư, lại cung kinh dâng lên nói: “Đây là văn thư của Hắc Thủy thành phía nam Talas.

Thành đấy là lãnh địa của ta, có một ngàn hai trăm hộ cư dân, và cả thảo nguyên xung quanh tổng cộng là năm ngàn khoảnh đất (* Một khoảng bằng một trăm mẫu), Ta nguyện dâng hết cho tướng quân nuôi ngựa, ngoài ra ta còn có chuẩn bị một ít lễ mọn, mong tướng quân vui lòng tiếp nhận.”

Hắn quay đầu ra dấu tay, ngay lập tức hai binh sĩ khỏe khoắn liền khiên một chiếc rương to lên, Vương tử Ha Tang mở rương ra, chúng nhân bỗng thấy trước mặt lấp lánh hào quang vàng bạc châu báu, Cả rương báu vật dưới ánh tà dương lại càng rạng ngời hơn.

Khánh An nheo mắt cười.

Tên vương tử Ha Tang này bình sinh chưa gặp lần nào, lần đầu gặp nhau đã tặng hắn đất đai châu báu, không cần nói cũng biết người này muốn gì.

“Không có công không dám nhận bổng lộc của người, tại hạ không công không đức với Thạch Quốc, sao dám nhận hậu lễ của vương tử?”

“Ta biết Quang Minh Chi Nhãn ở chỗ sứ quân, ta nguyện dùng tất cả thành trì và tài sản của mình đối lấy nó, xin tướng quân giúp cho.”

Nói xong, hắn lại trịnh trọng thi lễ với Khánh An, ánh mắt đầy kì vọng nhìn hắn.

“Không phải chỉ là một viên bảo thạch sao, làm sao đáng vương tử phải khổ tâm lao trí đến thế.”

Vương tử Ha Tang vội nói: “Với Lý Sứ quân nó có thể chẳng chỉ là một viên bảo thạch bình thường, nhưng với Thạch Quốc ta lại có một ý nghĩa phi thường, chỉ mong sứ quan có thể giao nó cho ta.”

Mấy năm nay trong thành Tajik nội chiến, cẳn bản không có thời gian mà để mắt người Túc Đặc, Hỏa giáo ( * Hay còn gọi là đạo Zoroastrianism hoặc Mazdaism.

đạo Bái Hỏa; là tôn giáo có ảnh hưởng mạnh nhất đến vùng Trung Đông và Tây Á trước khi Ki tô giáo ra đời. và là quốc giáo của Ba Tư cổ.)

lại bắt đầu dấy lên lại vùng Hà Trung, Bái Hòa giáo của Ba Tư phong cho viên bảo thạch được xem là một trong ba hóa thân của thần quang minh Ahura Mazđa là Thánh thạch, xem nó như châu báu.

Các quốc gia khác của Túc Đặc như Khanh Quốc, An Quốc, Sứ Quốc., đều liên minh lại đòi Thạch Quốc phải giao bảo thạch ra, Vì thế mà Thạch Quốc lại một lần nữa hạ lệnh cho chúng vương tử, ai được bảo thạch,sẽ được nối ngôi vua.

Ha Tang là đại vương tử Thạch Quốc, hắn từ miệng Tô Ninh biết tông tung của quang minh chi Nhãn liền vó ngựa không ngừng dẫn theo thủ hạ đến Bắc Đình, chỉ là hắn không ngờ, nhị đệ Viễn n vương tử lại đến huyện Kim Mãn sớm hơn hắn những hai canh giờ.

“Lý tướng quân!”

Từ xa xa bỗng vang lên tiếng hô to, chỉ thấy hơn mười kỵ sĩ kéo cát bụi cuồn cuộn nhanh như chớp phóng đến trước mặt Lý Khánh An, Đó chính là nhị vương tử Viễn n.

Thủ hạ hắn phát hiện hành tung đại vương tử, Viễn n nghe tin nôn nóng sợ bị đại ca mình giành cơ hội trước mình, liền bất chấp tất cả chạy vội đến, vừa đúng lục gặp Lý Khánh An đang bị đại vương tử chặn lại.

“Lý tướng quân, người không thể giao bảo thạch cho hắn!”

Hắn nhảy vội xuống ngựa chạy đến trước mặt Lý Khánh An cúi mình thi lễ: “Lý tướng quân, lúc ở Dương Châu người đã từng hứa với ta.”

Vương tử Ha Tang thấy nhị đệ ở đâu bỗng xuất hiện, không khỏi hừ mạnh một tiếng nói: “Phụ vương không phải để ngươi đến Toái Diệp sao?

Sao ngươi lại ở đây?”

“Ngươi không phải sao?

Ngươi nói ngươi đi Khang Quốc, sao lại chạy đến Bắc Đình lúc này?”

“Ta làm gì không liên quan đến ngươi!”

“Ta cũng thế, ta muốn làm gì, ngươi không có quyền quản!”

Hai huynh đệ này như hai chú gà chọi xù lông căm phẫn nhìn nhau, Hai người họ cùng cha khác mẹ, mẹ họ tranh nhau suốt mười mấy năm nay cũng ảnh hưởng đến đến con, Tình cảnh huynh đệ hai người rất ư nhạt, vì tranh ngôi báu, họ sẵn sàng trở mặt.

“Hai vị không phải tranh nhau nữa!”

Lý Khánh An cười cười khoát tay, “Vì một viên bảo ngọc mà ảnh hưởng hòa khí hai huynh đệ quả thật khiến ta khó xử!

Như vậy đi, để ta suy nghĩ thêm vài hôm, ta sẽ cho các ngươi một câu trả lời.”

bỗng dưng,hắn đột nhiên có một cảm giác lạ lạ, trực giác nhìn về nhà xa, chỉ thấy một nữ tử che mặt trẻ tuổi đang cưỡi ngựa.

Nàng đội chiếc mũ cao có màn che, hắn phảng phất vẫn nhìn rõ năm kiểu tóc năm bím của nữ chưa gả chồng Túc Đặc, dung nhan nàng thanh tú, làn da trắng trẻo trong suốt, Dưới lớp màn che mỏng, hắn vẫn nhìn thấy rõ cặp mắt màu xanh lam long lanh tựa bảo thạch của nàng.

Nàng đang nhìn chằm chằm Lý Khánh An, mắt thắm đượm nỗi buồn của chia ly, chỉ vì một lần ngẫu nhiên, một cuộc hội ngộ khác thường, người quân quan trẻ tuổi này đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng nàng.

“chỉ vì ánh mắt quay đầu, từ nay thiếp sẽ nhớ nhung sáng chiều.”

Chương 190: Con mắt quang minh

Lý Khánh An chậm rãi giục ngựa tiến lên. nhìn nàng nói: “Câu Lan công chúa, chúng ta đã lâu không gặp, nàng vẫn khỏe chứ?”

Câu Lan cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Ngươi còn nhớ đến ta?”

Lý Khánh An vén tóc lên. lộ ra vết sẹo trên trán, khẽ cười nói: “chỉ cần một ngày vết sẹo này vẫn còn. thì ta không một ngày mà quên nàng được.”

Ánh mắt Câu Lan lộ ra vẻ vui sướng, lập tức lại hiện lên một nét bi thương, nhớ rõ thì làm sao?

Năm tháng đã thay đổi vận mệnh của nàng. giữa họ đã không có khả năng có kết quả gì nữa rồi.

“Ta theo ca ca của ta đến Bắc Đình, cũng muốn đến xem ngươi sống thế nào?”

Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lý Khánh An. gắng gượng nở nụ cười nói: “Năm trước ta đến An Tây đi tìm ngươi, nghe nói ngươi đi Thanh Hải đánh giặc.”

“Năm trước ta quả thật không ở An Tây, nhất thời cũng khó mà nói rõ, đến phủ của ta ăn bửa cơm tối đi!

Nói cho ta nghe về tình hình hai năm nay của nàng đi.”

“Cái này...”

Câu Lan có chút khó xử nhìn về phía hai vị huynh trưởng.

Viễn n nhiệt tình cười nói: “Câu Lan.

đi thôi!

Vài năm không gặp, phải đi hàn huyên một chút chứ.”

Cáp Tang cũng nhìn ra sự huyền diệu bên trong, quan hệ của hắn và tiểu muội cũng khá tốt. nếu muội muội có thể lấy được con mắt quang minh, thì mình chưa chắc là không có cơ hội.

Hắn cũng cười gật gật đầu. cổ vũ muội muội tiến đến trước.

“Thôi được rồi!”

Câu Lan cuối cùng cũng nhận lời rồi.

Lý Khánh An mừng rỡ, quay đầu lại ôm quyền thi lễ với hai vị vương tử nói: “Hai vị điện hạ. việc về viên bảo thạch hãy cho ta suy nghĩ thêm vài ngày, sẽ cho các vị một câu trả lời.”

Hắn thúc dục chiến mã. dẫn theo Câu Lan hướng phủ đệ của mình mà đi.

Dọc đường đi Câu Lan có vẻ mang nhiều tâm sự trong lòng. nàng thỉnh thoảng len lén nhìn Lý Khánh An. nụ cười trên mặt hắn vẫn như trước, vẫn khôi ngô tuấn tú như thuở nào, chỉ là trong ánh mắt lại có thêm vài phần chững chạc và từng trải, trong lòng Câu Lan không khỏi lại nảy sinh một nỗi thương cảm.

giờ khắc này, nàng cảm giác mình cách viên quan quân người Hán từng để lại những hồi ức khắc cốt ghi tâm cho nàng đã rất xa rất xa.

Lý Khánh An quay đầu lại nhìn về phía nàng, nàng cũng đang hướng ánh nhìn về phía hắn. ánh mắt chạm nhau.

Lý Khánh An từ trong mắt nàng đọc được nỗi bi thương sâu đậm. hắn không khỏi ghìm cương ngựa lại: “Nàng làm sao vậy?”

Câu Lan khẽ cắn môi dưới một cái nói: “Lý tướng quân, thôi ta không đi nữa.”

“Tại sao thế?”

Lý Khánh An cười xòa nói: “Có phải có vị trượng phu nóng vội đang đợi nàng trở về không?”

“Không!

Không phải.”

Trong mắt Thạch Câu Lan bỗng nhiên trào ra nước mắt: “Là ta không nên tới Bắc Đình, không nên xuất hiện trước trước mặt ngươi.”

Nàng quay đầu ngựa lại rồi chạy đi, Lý Khánh An không có ngăn nàng lại, chỉ là lẳng lặng nhìn nàng đi xa.

“Đi!”

Lý Khánh An quất mạnh một roi xuống con chiến mã. tăng tốc độ nhắm hướng phủ đệ của mình phóng đi.

Ăn cơm tối xong.

Lý Khánh An nhốt mình trong thư phòng, hắn đứng ở phía trước cửa sổ yên lặng nhìn chăm chú vào một cây hồ liễu ngoài sân dưới màn sương đêm.

Lúc này, Như Thi bưng một ly trà nhẹ nhàng đi đến.

Người tỉ mỉ như nàng lúc ăn cơm đã phát hiện sự lơ đãng của tình lang.

“Uống chén trà đi!”

Như Thi dịu dàng bưng ly trà đến trước mặt hắn.

Lý Khánh An thở dài một tiếng.

đón lấy chén trà. chậm rãi ngồi trở lại vị trí.

Như Thi đứng ở phía sau hắn. thay hắn nhẹ nhàng mà mát xa phần đầu. thấp giọng hỏi: “Hôm nay gặp chuyện không hài lòng sao?”

“Không có, chỉ là gặp lại một cố nhân, một công chúa Tây Vực từng làm cho ta nhớ nhung.”

Lý Khánh An liền đem những chuyện đã trải qua hơn hai năm trước kia kể lại một cách tóm lược, cuối cùng hắn cười khổ một tiếng nói: “Ta không chỉ một lần hy vọng có thể gặp lại nàng.

trong lòng ta đã từng vẽ vô số hình ảnh tốt đẹp, nhưng khi ta gặp được nàng mới phát hiện nàng đã cách rất xa rồi, đã không bao giờ có thể trở lại như những năm tháng trước đó nữa.”

“Đại ca, hai người do thời gian xa cách qua lâu rồi, cho nên có chút phai nhạt thôi.”

Như Thi tỉ mỉ mát xa đầu cho hắn. cười nói: “Tuy rằng muội chưa từng gặp qua nàng, nhưng muội cảm thấy nội tâm của nàng rất đau khố, chắc có lẽ nàng có điều gì đó khó nói ra.

không nhất định là lấy chồng, trên người nàng nhất định đã xảy ra chuyện gì đó, khiến nàng không thể giống như trước đây mà đối xử với huyn,Đại ca, huynh nên tìm nàng nói cho rõ.”

Lúc này, ngoài cửa truyền đến một loạt tiếng bước chân, một viên thân binh ở ngoài cửa bẩm báo: “Sứ quân.

Nhiệt Hải cư đông chủ Thường Tiến ở ngoài cửa cầu kiến.”

“Dẫn hắn đến khách sảnh nhỏ chờ.”

Lý Khánh An đứng lên. cười nói với Như Thi: “Có thời gian ta sẽ đi tìm nàng, hiện tại ta muốn gặp khách trước đã.”

Hắn bước nhanh đi ra phòng, bên trong khách sảnh nhỏ, Thường Tiến tâm sự nặng trĩu đang bưng chén trà. vừa rồi Lý Hồi Xuân đã nói với hắn, triều đình chuẩn bị thu phục Toái Hiệp, tuy rằng điều này cũng là sự mong mỏi của hắn. nhưng hắn biết, thu phục Toái Hiệp không phải đơn giản như vậy.

“Thường huynh, Lý đông chủ đi rồi. ngươi lại tới nữa. các ngươi đây tiến hành xa luân chiến pháp hay sao?”

Lý Khánh An vừa cười vừa từ ngoài cửa đi đến.

Thường Tiến vội vàng đứng lên nói: “Sứ quân nói đùa rồi. ta lần này đến đây và Thiếu chủ không hề liên quan, chỉ là vì chuyện của Toái Hiệp.”

“Thường huynh mời ngồi xuống nói.”

Lý Khánh An mời Thường Tiến ngồi xuống, cười nói: “Thường huynh xin cứ nói thoải mái.”

Thường Tiến thở dài nói: “Ta lo lắng sứ quân hội xem việc đoạt lại Toái Hiệp quá đơn giản rồi.”

Lý Khánh An nói: “Lời nói này là thế nào?”

“Sứ quân có phải cho rằng Đột Kỵ Thi suy yếu, chỉ cần đại quân đè xuống, người Đột Kỵ Thi liền quăng mũ cởi giáp, nhếch nhác tháo chạy, đúng không?”

Lý Khánh An không nói gì, hắn quả thật nghĩ như vậy, binh lực của hai họ Hoàng.

Hắc của Đột Kỵ Thi công lại cũng chẳng qua Chỉ có sáu ngàn người, hơn nữa bọn họ có mối thù sâu đậm, không có khả năng liên hợp tác chiến, hắn có thể một nhát đánh tan ngay.

Hắn không rõ còn có tình huống phức tạp gì này sinh nữa, năm đó Cái Gia Vận sở dĩ tiến công Toái Hiệp thất bại, là bởi vì sự tiếp tay ở phía sau không đủ, hơn nữa nguyên nhân nữa là người Đại Thực xuất binh, mà hiện tại Đại Thực nội chiến, hắn lại ở phía bắc Toái Hiệp xây dựng năm tòa thành, thì còn có điều gì ngoài ý muốn nào có thể xảy ra nữa chứ?”

“Sứ quân có thể còn không biết.

A Sử Bất Lai thành của Đại Thực ở phía tây Toái Hiệp có hai ngàn quân trú đóng.”

Tin tức đột ngột này làm cho Lý Khánh An chấn động, hắn vội hói: “A Sử Bất Lai thành không phải là tiểu thành phía bắc của Ninh Viễn quốc sao?

Tại sao lại có người Đại Thực đóng quân?”

“Sứ quân, Lĩnh Tây của bây giờ đã không phải là Lĩnh Tây của ba mươi năm trước nữa, Đại Thực đã sớm chinh phục chư quốc ở Lĩnh Tây, Túc Đặc chư quốc quốc vương hoặc là đầu hàng Đại Thực, hoặc là bị người Đại Thực tái lập.

A Sử Bất Lai thành vốn là thành trì của Ninh Viễn quốc, nhưng năm Khai Nguyên thứ hai mươi lăm đã bị Đại Thực chiếm lĩnh, đã cất cho Thạch quốc, Thạch quốc và Ninh Viễn quốc vì thế mà trở mặt.

người Đại Thực ở A Sử Bất Lai thành và Đát La Tư mỗi nơi trú binh hai ngàn người, đã khống chế hành lang thương lữ ở phía tây Toái Hiệp,

và lại bắt đầu từ năm trước, Thạch quốc liền tăng quân tại A Sử Bất Lai thành, ý đồ này đã quá rõ ràng, chính là muốn lợi dụng sự hỗ trợ của người Đại Thực, đem Toái Hiệp chiếm làm của riêng, cho nên sứ quân tấn công Toái Hiệp, tất nhiên sẽ xâm phạm đến ích lợi của Thạch quốc, quân đội Thạch quốc không đáng lo ngại, mấu chốt là quân Đại Thực.”

Lý Khánh An bỗng nhiên nhớ tới lời nói mà buổi chiều Cáp Tang vương tử nói với Viễn n. ‘Ngươi không phài đi Toái Hiệp sao?

Tại sao lại tới Bắc Đình rồi?’

Chẳng lẽ Viễn n đến Toái Hiệp chính là chỉ đi A Sử Bất Lai thành sao?

Lý Khánh An trẫm tư giây lát sau, lại hỏi: “Quân Đại Thực tại A Sử Bất Lai thành hắc y hay là bạch y?”

“Bọn họ vốn là thủ hạ của Khuất Ba Để. hiện tại đã đầu hàng A Bạch Sư (Abbas), một tiểu nhị của ta thấy bọn họ đã thay đổi hắc kỳ rồi.”

Lý Khánh An chắp tay ra sau đi đi lại lại trong phòng, hai nghìn quân Đại Thực thì không đáng bận tâm. quân đội Thạch Quốc cũng không phải bàn cãi gì, mấu chốt là quân Đại Thực đã đầu hàng A Bạch Tư.

nhưng vẫn trú đóng ở A Sử Bất Lai thành, từ đó có thể thấy rằng, A Bạch Tư dã tâm sâu rộng, quân Đường một khi chiếm lĩnh Toái Hiệp, sớm muộn sẽ dẫn đến sự vồ trả của quân Đại Thực, trận chiến Đát La Tư trên lịch sử có lẽ là do vậy mà nổ ra.

Như vậy xem ra Thạch Quốc lại có một vai trò hết sức quan trọng, nếu Thạch Quốc có thể nghiêng về phía Đại Đường, Đại Thực sẽ mất đi bàn đạp đông tiến, Toái Hiệp cũng sẽ thật sự trở thành căn cứ địa hậu cần cho quân Đường khuếch trương sang phía tây.

Nghĩ đến đây, hắn bèn hỏi: “Bây giờ Bắc Đình có hai vị vương tử, một là đại vương tử Cáp Tang, hai là nhị vương tử Viễn n, ta muốn biết là, trong hai người họ ai nghiêng về Đại Đường hơn?”

Thường Tiến cười lạnh một tiếng nói: “Hai vị vương tử này đều ngang ngửa nhau, ai cũng là cỏ bờ tường.

Đại Đường mạnh họ sẽ nghiêng về Đại Đường.

Đại Thực mạnh họ sẽ rạp về phía Đại Thực, nhưng mà sư phụ Phó Hoắc Diên của Viễn n mấy năm trước đã từng ở Đại Thực, còn từng làm quan của người Đại Thực, hắn có ảnh hưởng khá lớn đến Viễn n.

Cáp Tang cũng từng bị đưa đi Đại Thực làm con tin được năm năm.

Thật ra thật sự có lòng hướng về Đại Đường là tam vương tử Khảm Ba của họ, rất tiếc hắn đã mất tích vào bốn năm trước, nghe nói là lấy trộm đi vật báu vô song của Thạch Quốc, đến nay vẫn không rõ tung tích.”

Nói đến đây, Thường Tiến lại thở dài nói: “Lý tướng quân, chiếm lấy Toái Hiệp không khó, nhưng để giữ lấy Toái Hiệp lại không dễ dàng, hi vọng Lý tướng quân có thể hiểu rõ hết cục thế của Hà Trung.

đưa ra phán xét chính xác.

đừng dùng cách nghĩ của ba mươi năm trước để quyết sách Lĩnh Tây. nếu không; Đại Đường sẽ thất bại thảm hại.”

“Ta hiểu rồi.”

Lý Khánh An đứng lên chắp tay nói: “Đa tạ tình báo của Thường huynh, nó vô cùng quan trọng.”

...

Nơi ở của Thạch Câu Lan trong khách điếm Đông An lớn nhất Kim Mãn huyện.

Sau khi từ đường lớn chạy về nàng bèn nhốt mình trong phòng, trong lòng nàng tràn ngập cơn đau, cơn đau đó lôi nàng vào bờ vực vô tận.

Sự nhớ nhung mỗi ngày, sự bôn ba ba nghìn dặm, chỉ là muốn cuối cùng đến nhìn một cái người mà nàng đã từng yêu thương sâu sắc, những tưởng lần trùng phùng này sẽ ngập tràn tình cảm mãnh liệt, lưu lại hồi ức tốt đẹp nhất cho nàng, để nàng mang hồi ức này ra đi, mãi mãi khắc sâu trong chốn sâu thẳm của đáy lòng.

nhưng mà không có, khi hai người gặp lại nhau đã không còn thử tình cảm mãnh liệt tương tư da diết điên đảo, chỉ là một sự hỏi thăm bình thản, cứ giống như hai người quen biết gặp lại ven đường, hai người ‘ồ! một tiếng, sau đó mạnh ai nấy đi xa, sự bình thản này dúi đau sâu tận trong tim nàng.

Lúc này, một tên thị vệ ngoài cửa của nàng bẩm báo: “Công chúa, bên ngoài có người tìm công chúa.”

“Ta ai cũng không gặp.”

“Là một viên quan quân người Hán. hắn nói năm xưa từng cứu công chúa trong tay Đô La Tiên.”

“A!” một tiếng ,câu lan đứng lên ,nàng mở ,cửa ra rồi xông ra bên ngoài, ở ngoài cửa lớn. dưới ánh đèn u ám.

Lý Khánh An mặc một bộ thường phục, đang nở nụ cười nhìn nàng, nàng từ từ ngừng bước, giấu một nỗi kích động trong lòng.

“Sao ngươi lại tới đây?”

“Đến thăm nàng.”

Hắn chỉ vào một quán rượu nhỏ ở trong hèm đối diện đường nói: ‘Bên kia là quán rượu, ta mời nàng uống rượu.”

Câu Lan theo hắn đi vào quán rượu nhỏ, đây là một quán rượu nhỏ không lớn lắm,hơn mười chiếc bàn,do một đôi phu thê lớn tuổi mở, trong tửu quán tạm thời vẫn chưa có khách, vô cùng yên tĩnh, họ đi vào một căn nhà nhỏ đơn lẻ.

Lý Khánh An cười nói với bà cụ gọi món ăn: “Lấy hai bình rượu, món ăn trong tiệm các cụ mỗi thứ một mâm.”

“Khách nhân xin đợi một chút, sẽ dọn lên ngay.”

Bà lão đi ra,lát sau đã bưng hai bình rượu đi vào, lại lặng lẽ đóng cửa lui ra.

Lý Khánh An đỗ một chén rượu cho mình trước cười nói: “Buôi chiều bình thường mà,tại sao lại bỏ về?”

Câu Lan cúi đầu không nói gì.

Lý Khánh An lại đỗ rượu cho nàng, nhưng nàng đã dùng tay che chén rượu lại, lắc đầu nói:

“Ta không thể uống rượu.”

“Tại sao?”

“Thân phận của ta không thể uống rượu.”

‘Thân phận gì?”

Lý Khánh An kỳ lạ hỏi: “ngoại trừ công chúa Thạch Quốc, nàng còn có thân phận gì nữa?”

Câu Lan trong mắt hiện lên một vẻ bi thương,một lúc sau, nàng mới thấp giọng nói: “Ta hiện tại là Thái Dương thần tọa hạ một trong mười hai thánh nữ,suốt đời không thể ăn mặn,không thể uống rượu..

Tiếng nói của nàng càng ngày càng nhỏ: “Cũng không thể xuất giá.”

Lý Khánh An nốc cạn chén rượu, chén rượu gõ một cái thật mạnh nói: “Cái tên A Hồ La Mã Tư sao?”

Câu Lan sợ tới mức cuống quít xua tay: “ngươi không thể nhắc đến tên ngài, đây là sự bất kính đối với Thánh Aramazd.”

“Ta không tin phụng nó, thì có gì mà bất kính hay không bất kính!”

Lý Khánh An lại đỗ một chén rượu cho mình, uống cạn, mới thở phào nhẹ nhõm nói: “Đây là chuyện xảy ra khi nào, ta nói là việc nàng trở thành thánh nữ.”

“Tháng mười năm ngoái, tổng giáo Ba Tư đến Túc Đặc lựa chọn hai tân thánh nữ, ta đã được chọn.”

Thạch Câu Lan ngẩng đầu, từ từ dở đi cái khăn che mặt, khuôn mặt xinh đẹp của nàng đã rơi nước mắt: “Lý tướng quân, ta ở trước mặt Thánh Aramazd đã thề nặng rằng, sẽ chung thân phụng dưỡng ngài.”

Lý Khánh An nhìn nàng mắt môi đẫm lệ. bất giác nhói đau quặn lòng, hắn nắm chặt lấy tay nàng nói: “Nàng nhất định là bị ép buộc, đúng chứ!

Là phụ thân nàng ép nàng lấy người khác, nàng bất đắc dĩ mới bị ép trở thành thánh nữ. nàng yên tâm, ta nhất định sẽ giải thoát cho nàng.

“Không!

Không thể.”

Thạch Câu Lan dùng sức giãy tay hắn ra: “Lý tướng quân, không phải như huynh nghĩ vậy đâu.

phụ thân chưa từng ép buộc ta, có thể trở thành thánh nữ, là niềm kiêu hãnh của Thạch Quốc, cũng là vinh dự của ta, Lý tướng quân, ai cũng không có ép buộc ta.

đây là ý chỉ của thần, là chỗ nương tựa mà chính ta đã lựa chọn.”

“Là chỗ nương tựa mà chính nàng đã lựa chọn.”

Trong lòng Lý Khánh An dâng lên một sự hụt hẫng khó tả, khoảng thời gian của hai năm trước ấy, công chúa Tây Vực nhiệt tình như lửa ấy, cứ như một mảng sương mờ khó tan lởn vởn mãi trong lòng hắn,

trong lúc bất chợt, khi hắn hồi tưởng lại khoảng thời gian đó, một thứ hồi ức ngọt ngào của quá khứ sẽ lại ùa vào trong lòng.

Nhưng gặp lại sau mấy năm. khi người thiếu nữ xinh đẹp đó xuất hiện lại trước mặt hắn, hắn mới sực phát hiện, công chúa Câu Lan xưa kia đã âm thầm đi mất, giống như một cơn gió thổi tan đám sương mờ trong lòng hắn.

đoạn hồi ức cất giấu trong lòng hắn bắt đầu mờ nhạt đi, cũng giống như hắn lỡ tay đánh vờ một món đồ gốm tinh xảo, khi nhặt lên, sự tinh xảo đã trở thành mảnh vụn.

Hắn lẳng lặng từ trong lòng lấy ra viên bảo thạch hỏa diệm, đặt trên bàn đẩy đến trước mặt nàng: “Viên bảo thạch này ta luôn muốn tặng cho nàng, muốn dành cho nàng một niềm vui bất ngờ , bây giờ lại hóa ra vật hoàn cố chủ.”

Nói xong, hắn đứng lên sải bước rời khỏi căn phòng, công chúa Câu Lan thẫn thở ngồi ở đó, đột nhiên, nàng thấp giọng kêu một tiếng: ‘Lý tướng quân!”

Nàng đứng lên đuổi ra theo, Lý Khánh An đã đi xa rồi.

Câu Lan tựa ở trước cửa. nàng nhìn vào bóng dáng của hắn, nâng viên bảo thạch ở trước ngực, lẩm bẩm nói: ‘Lý tướng quân, ta ngày nhớ đêm mong, chỉ là mong sao có thể nhìn thấy mặt chàng lần cuối, ta đã mãn nguyện rồi.”

...

Diêu Châu Vân nam , đây là biên thùy phía tây nam Đại Đường, và giáp với nam Chiêu.

Diêu Châu là trọng chấn quân sự phía tây nam của quân Đường, Tại đây có khúc thuộc con đường tơ lụa, tất cả các tộc người phải qua lại kinh thương, bọn buôn ngựa và trà qua lại tấp nập, thương nghiệp phát triển phồn thịnh.

Sáng hôm đó, trước cửa thành Diêu Châu đã đến một đội người ngựa.

Đứng đầu là một người hơn ba mươi tuổi, mặt vuông tai lớn, khí thế uy nghiêm, Hắn đầu quấn khăn lụa trăn, thân khoát áo choàng tươm tất.

Hắn chính là chủ nhân của nam Chiêu.

Vân nam vương Các La Phượng, Năm ngoái nam Chiêu vương Bì La Các qua đời, hắn đã lên ngôi nối dõi Các La Phượng cho cải cách quan chế, chinh đốn lại thuế tô, mở rộng lãnh thổ, chỉ sau một năm ngắn ngủi, nam Chiêu đã hoàn toàn đồi mới.

Lần này Các La Phượng đến chính là để bái kiến Trương Kiền Đà, đô đốc Diêu Châu để thương thảo việc chia thuế, nam Chiêu và Diêu Châu sơn thủy liên nhau.

rất khó phân biệt là lãnh thuộc của nước nào, thường thương nhân đi qua đều phải nộp thuế cho Đại Đường, và phải nộp thêm thuế lần hai cho nam Chiêu, vấn đề này tồn tại đã mấy mươi năm nay, lần nào cũng kết thúc do nam Chiêu nhượng bộ.

Nhưng đến thời Các La Phượng, nam Chiêu không muốn nhượng bộ nữa.

Các La Phượng cho rằng thương nhân vãng lai không chỉ có lợi cho Đại Đường, mà càng lợi cho nam Chiêu.

Đại Đường tự thu thuế một mình, nam Chiêu không được chia một u, nhưng thế không hợp tình hợp lý, Hắn quyết phải chia thuế cùng Đại Đường, để tỏ công bằng.

Hắn từ lúc lên ngôi đến nay việc cấp bách phải làm nhất là mở rộng quốc thổ, nhưng Diêu Châu này lại như một con dao nhọn nằm ngay dưới bụng nam Chiêu, khiến hắn không dám manh động.

Đồng thời nó cũng giống một tảng đá to trên đầu nam Chiêu, khiến hắn không thể đứng thẳng lưng, nam Chiêu muốn lớn mạnh, bước đầu tiên chính là phải đoạt Diêu Châu.

Có điều hắn vẫn chưa có lỷ do xuất binh

Chương 191: Nam chiếu chi biến

Lúc này, người vợ đi sau lo lắng nói: “Phượng Lang, nghe nói Trương đô đốc háo sắc, thiếp cùng đi như thế liệu có dẫn đến tai họa nào không?

Hay thiếp đứng đợi bên ngoài.”

Bạch phù Dung, vợ Các La Phượng là mỹ nhân số một nam Chiêu, nàng xinh đẹp diễm lệ, phong tình quyến rũ, Nàng đã nghe nhiều tin Trương Kiền Đà từng nhiều lần phái người đến đòi mỹ nữ nam Chiêu, Lần này cùng chồng đến Diêu Châu, trong lòng nàng bất an vô cùng.

Các La Phượng hừ một tiếng, khinh rè nói: “Bây giờ nam Chiêu đã không còn là tiêu quốc Đại Đường có thể tùy ý quát tháo, nam Chiêu ta có đất hơn ngàn dặm.

dẫn giáp sĩ hơn mười vạn, hoàn toàn có thể sánh vai cùng Đại Đường, Đừng nói là một châu đô đố nhỏ này, ngay cả Kiếm nam Tiết độ sứ, ta cũng kệ.

Nàng không phải sợ, hãy đi theo ta. nếu hắn dám làm gì nàng, ta sẽ một kiếm giết chết hắn.”

cả một đoàn người vừa đến ngoài cửa Đô Đố, bẩm báo với thị vệ, Một lúc sau, thị vệ ra nói: “Đô đốc mệnh các ngươi vào.”

Trong lòng Các La Phượng rất ư bất mãn, hắn đi theo binh sĩ đến nội đường, Trương Kiền Đà đang ngồi uống rượu một mình, bên cạnh là hai nha hoàn xinh đẹp đang đấm lưng.

Hắn trường niên làm quan vùng Vân nam này, năm sơ Thiên Bảo đã nhậm chức Thái thú Vân nam, sau lại nhậm chức Đô đốc Tây Châu.

Đầu năm nay lại được thăng chức Diêu Châu đô đốc,Tuy bề ngoài nhìn hắn có vẻ thô lỗ, nhưng thực chất lại là ngươi tinh tế vô cùng, Cộng thêm hắn hiểu thấu nam Chiêu, vì thế mà được triều đình tin tưởng.

Từ năm ngoài Các La Phượng kế vị, hắn đã phát hiện biến hóa nam Chiêu.

Trước tiên là sự biến hóa về quân chế.

đã có thêm chứa Thanh bình quan và Đại tướng quân, cũng tương đương với Tướng quốc và Đại tướng quân nhà Đường.

Tiếp theo là lục tào, cũng tương đương lục bộ của triều đình, hơn nữa còn đưa ra hương binh chế, ngày thường làm nông nghiệp. thời chiến làm binh sĩ, được giáp sĩ hơn mười vạn.

Trên thực tế nam Chiêu từ năm Thiên Bảo thứ tư, sau khi chiếm Điền Đông đã ngày càng lớn mạnh, Thời kỳ Bì La Các vì tính tình điềm đạm ,thái độ cung kinh nên vẫn không nhìn rõ được lòng tham của nam Chiêu.

Nhưng từ lúc Các La Phượng kế vị, hắn hoàn toàn không có tác phong khiêm nhường của phụ thân, làm gì cũng thích tranh đến cùng, lúc nào cũng tỏ ra thái độ bằng vai vừa vế với Đường triều.

Điều này đã khiến Trương Kiền Đà trong lòng cành giác, Không lâu trước đây, hắn vừa thượng thư triều điều, yêu cầu để ý việc nam Chiêu có ý tạo phản.

Hôm nay, Các La Phượng vừa vào thành hắn liền được tin, hắn phải dạy cho Các La Phượng một bài học, để hắn biết lễ quân thần.

Trương Kiền Đà từ ngồi nhâm nhi vài ly, hoàn toàn không để ý đến sự có mặt của Các La Phượng, Hắn liếc nhìn thấy Bạch phù Dung vợ Các La Phượng, chỉ thấy nàng da trắng môi đỏ, tướng mạo mỹ miều khác thường, đúng là không hổ danh nam Chiêu đệ nhất mỹ nhân.

“Vân nam vương Các La Phượng tham kiến đô đốc.”

Các La Phượng chấp tay thi lễ, nhưng Trương Kiền Đà chỉ cầm ly rượu lên nốc cạn, xông lại gấp thức ăn vào miệng, liếc cũng không thèm liếc Các La Phượng.

Trong lòng Các La Phượng nổi giận đùng đùng, nhưng hắn phải kiềm lại, lại lần nữa chấp tay thi lễ: “Trương đô đốc, Các La Phượng tham kiến.”

“ồ!

Hóa ra là ngươi đến, Ta làm sao lại nghe được là Vân nam vương, Ta liền thấy kỳ lạ, vương gia làm sao lại phải tham kiến ta. ngay từ đầu ngươi nói sớm là Các La Phượng, thì ta ắt biết là ai liền!”

Trương Kiền Đà vừa nói xong, lại liếc sang Bạch phù Dung nóng bổng, trong lòng hắn có một ngọn lừa đang bốc cháy, Bạch phù Dung đã mẫn cảm phát hiện được ánh nhìn của hắn, không khỏi nép vào người chồng tránh đi.

Các La Phượng cười lạnh trong lòng, phảng phất như không nhìn thấy gì, liền nói: “Trương đô đốc, ta lần này đến là muốn bàn về vấn đề chia thuế cùng Đại Đường.”

Trương Kiền Đà vẫn nghiễm nhiên cầm ly rượu nhó, ung dung ngồi uống rượu, một chốc sau mới nói: “Chia thuế gì?”

“Thương nhân qua lại hai vùng, nhưng thuế lại chỉ đóng cho Đại Đường, như thế có phần bất công với nam Chiêu, Ta không muốn trưng thu thuế hai lần, nên hi vọng Đại Đường chí ít có thể chia một nửa thuế thương cho nam Chiêu.

Đây là yêu cầu chính thức của ta, chứ không phải chỉ nói chơi.”

Xong ,Các La Phượng liền rút ra một phương án phân thuế đưa cho Trương Kiền Đà.

Hắn nhận qua văn thư, ngó cũng chả thèm ngó, lập tức xé toạch ra làm hai lạnh lùng nói: “nam Chiêu biên di mà dám đòi chia thuế với Thiên triều ư?”

Các La Phượng mặt bỗng chốc đó bừng, tay ứng cán kiếm giận dữ nói: “Một châu đô đốc nhỏ nhoi như ngươi mà cũng dám vô lễ với quốc vương nam Chiêu ư?”

Trường Kiền Đà hừ mạnh một tiếng đứng lên bỏ vào nội trạch, bỏ bọn Các La Phượng lại trên nội đường.

Lúc này, Thanh bình quan Mông Diêm đi theo nói: “Điện hạ, xem ra việc phân thuế này sẽ khó mà bàn thành.

Chúng ta về thượng thư Trường An, hãy để phía trên gây áp lực xuống.”

Hắn vừa dứt lời bỗng thấy quân viên đô đốc phủ từ cửa bên đi vào, chấp tay nói: “Điện hạ, đô đốc đại nói việc phân thuế phải để người suy nghĩ thêm, ngay mai sẽ có câu trà lời, xin điện hạ không ngại ở thêm một ngày tại Diêu Châu.”

Các La Phượng liếc sang vợ nói: “Được thôi!

Chúng ta sẽ ở Diêu Châu thêm một đêm!”

VỊ quan viên ấy liền lập tức nói: “Xin điện hạ theo ta, ta sẽ an bài chỗ ở cho người.”

...

Trong đêm, Các La Phượng cùng mấy thị vệ từ bên ngoài uống rượu đi về, vừa vào cửa đã không thấy thê tử đâu.

Hắn vội hỏi người quán lý quản xá: “Vợ ta đâu?”

Tên ấy trả lới: “Phu nhân đô đốc đã mời vào nội trạch.”

Các La Phượng nôn nóng, liền dẫn theo thị vệ xông vào nội đô đốc phủ, lớn tiếng hô hào: “Trương Kiền Đà, trà vợ ta đây!”

Một lúc sau, Bạch phù Dung được thả ra, vừa nhìn thấy chồng, nàng đã lớn tiếng khóc to: “Phượng Lang ơi, tên giặc họ Trương ấy đã làm nhục thiếp.”

Các La Phượng toàn thân rung lầy bầy vì giận dữ, răng hắn kêu răng rắc.

Hắn chỉ vào Trương Kiền Đà từng câu từng chữ nói: “Tên họ Trương kia, ngươi đừng ép ta quá đáng.”

Xong hắn quay sang vợ và đoàn người nói: “Chúng ta đi!”

Hắn cùng thị vệ nhảy lên lưng ngựa, tăng tốc xông ra khỏi cửa thành đi về hướng nam Chiêu.

...

Tháng bảy năm Thiên Bảo thứ tám, Các La Phượng đã lấy lý do đô đốc Trương Kiền Đà Diêu Châu làm nhục vợ mình,hạ lệnh quân đội nam Chiêu tiến công Diêu Châu.

Thành Đô, Tiết độ sứ phủ Kiếm nam. trời vừa tờ mờ sáng, đã có vài con ngựa phóng nhanh như chớp về phủ Tiết độ sứ.

Kỵ binh vừa nhảy xuống ngựa đã xông liền lên tam cấp hô to: “Cấp báo, nam Chiêu tạo phản!”

Dương Quốc Trung Tiết độ sứ Kiếm nam vẫn đang ngủ say, nghe nói nam Chiêu tạo phán mà chảy mồ hôi toàn thân, vội mở cấp báo ra.

Đô đốc Diêu Châu Trương Kiền Đà cưỡng hiếp vợ Các La Phượng, khiến Các La Phượng khởi binh năm vạn công Diêu Châu thành, Trương Kiền Đà đã bị giết, người Hán trong thành bị giết sạch, giờ Diêu Châu đã thuộc về nam Chiêu.

Dương Quốc Trung vừa xem vừa há hốc mồm, một câu cũng không thốt ra nổi, Mãi một lúc sau, hắn mới hô to: “Cho truyền Lệnh Hồ tiên sinh.”

Một lát sau, quân sư Lệnh Hồ Phi liền vội vã chạy đến, Hắn đã nghe sự kiên nam Chiêu mưu phản.

Dương Quốc Chiêu thấy hắn vội mếu máo đưa quân báo cho hắn đọc: “Ta thật là xúi quẩy, mới là Tiết độ sứ nữa năm liền gặp binh biến, Lòng ta rối như vò, xin tiên sinh chỉ dạy.”

Lệnh Hồ Phi mở quân báo ra đọc cẩn thận, bỗng nhiên hắn chấp tay cười nói: “Xin chúc mừng sứ quân, việc bái tướng đã ở trước mặt.”

Dương Quốc Trung ngỡ ngàng, một hồi lâu sau hắn mới lắp bắp nói: “Tiên sinh không đùa chứ, nam Chiêu tạo phản, Thánh thượng hỏi tội ta, thì làm sao bái tướng?”

Lệnh Hồ Phi lắc đầu. cười nói: “nam Chiêu tạo phản là do triều đình hàng trăm năm nay dung túng mà nên, có liên quan gì sứ quân?

Thánh thượng cũng biết nam Chiêu có thể tạo phản, mới phái sứ quân đế Kiếm nam.

chính vì thế mới để ngươi có cơ hội lập công, Ta đang rầu rĩ vì không có lý do tấn công nam Chiêu đây, Tự nam Chiêu đến nạp mình, há chăng phải là cơ hội cho sứ quân sao?”

Dương Quốc Trung bỗng nhiên hiểu ra. hắn lại do dự nói: “Ý tiên sinh là đánh bại nam Chiêu sẽ được bái tướng, nhưng sao ta thấy có vẽ hơi nhanh.

Dầu sao ta vào kinh đến nay chưa được ba năm.”

“Nhanh!”

Lệnh Hồ Phi cười lạnh, “Tên Lý Khánh An đó chẳng phải ba năm chưa đến đã làm Tiết độ sứ đấy thôi, sao chẳng ai nói hắn nhanh!

Chẳng qua là do hắn đã lập quân công, còn sứ quân đây đường đường quốc trượng, đâu phải hạng như hắn có thể so sánh.

Năm xưa Hà Tiến cuối đời Hán không phải chỉ là tên đồ tể giết heo, nhờ vào muội muội được sủng ái, một này nắm đại quyền .

Từ cổ chí kim đã thế, giờ thánh thượng độc sủng quý phi.

Dương gia không phải đang phớt lên ư?

Ý thánh thượng đã rõ như thế, chính là muốn tìm kiếm nhân tài từ Dương gia để thay thế Lý Lâm Phố , chỉ tiếc là Dương gia ngoài sứ quân ra đều là kẻ tầm tầm, nên thánh thượng đành khổ tâm bồi dưỡng sứ quân.

Sứ quân từng làm huyện lệnh, từng làm Trưởng sứ, từng làm ngự sử trung thừa, mà hiện này còn là Tiết độ sứ nam Chiêu.

Nếu bước tiếp theo người thăng chức sứ quân vai Thượng thư cũng đều là lẽ tự nhiên, liệu ai còn dám có ý kiến?”

Dương Quốc Trung từ từ ngồi xuống, Hắn chìm trong niềm vui của mình.

Bái tướng, đây là việc có chiêm bao hắn cũng không dám.

Thế mà giờ nó lại rơi ngay trên đầu hắn.

Hắn thấy trên chiếu mũ tướng quốc trên đầu mình, thân mặc từ bào trắng, ưỡng ngực thẳng lưng chễm chệ mà ra vào Trung Thư Môn.

Lệnh Hồ Phi một bên không khỏi vừa giận lại vừa buồn cười, trận còn chưa đánh đã mơ màng rồi!

Hắn vội ho nhẹ nói:

“Sứ quân!”

“Cái gì?”

Dương Trung Quốc mơ màn nhìn hắn.

“Hãy an bài việc bên nam Chiêu đã!"

Dương Quốc Trung bỗng sực tỉnh, hắn cười khan vội nói: “Được!

Được!

Ta sẽ cho phái quân ngay.”

Hắn nghĩ nghĩ một lúc, lập tức hạ lệnh: “Truyền lệnh của ta, nhậm Tiết độ phú trưởng Tiên Vu Trọng Thông làm Diêu Châu đô đốc, chủ soái tam quân, đại tướng Lý Huy, Vương Tri Tiến làm tả hữu phó tướng, điều trú binh lục châu Tây, nhưng, Lô, Khúc Gia.

Du, tất cả tám vạn đại quân tiến công nam Chiêu.”

Cỗ máy chiến tranh Kiếm nam đã được phát động, hàng vạn binh sĩ từ các nơi Kiếm nam tập kết đến tiền tuyến, Từng chiếc quân thuyền chở đầy vật tư nam hạ ,Đêm trước trung thu tháng tám.

đại tướng Lý Huy soái lãnh một vạn quân tiên phong đến Hội Xuyên, gặp gỡ cùng hai vạn quân của đại tướng Vương Binh Các nam Chiêu, sau một ngày một đêm chiến đấu kịch liệt, quân nam Chiêu đại bại, quân Đường đi thăng vào.

Bốn ngày sau quân Đường đã thẳng đến Diêu Châu, và lại đánh bại ba vạn quân đóng tại Diêu Châu.

Quân nam Chiêu liên chiến liên bại, cử quốc trên dưới đều lâm vào tình trạng cực hoảng loạn, Tại thành Thái Hòa đô thành nam Chiêu, Các La Phượng như kiến trên chào lửa, hắn khoát tay sau lưng đi qua đi lại .

Hai ngày nay hắn đã hoàn toàn không chợp mắt, giờ tròng mắt đỏ ngầu, hớp sâu vào.

Lúc này, Các La Phượng trong lòng đều hối hận, Hắn nhớ phụ thân trước lúc lâm chung đã dãn dò, “nam Chiêu ta đời kiếp nương tựa Đại Đường.

đây là quốc sách, tuyệt không thể thay đôi vì ta không còn nữa.”

Hắn thế mới hiểu ra ý sâu xa đằng xa lời phụ thân ,Sự lớn mạnh của Đại Đường, không phải nam Chiêu có thể sánh bước cùng, nam Chiêu tuyệt không thể đồng vai cùng vế với nhà Đường.

Sự tinh nhuệ của quân Đường phảng phất đã tạt gáo nước lạnh lên đầu hắn, Bây giờ, nam Chiêu đang phải đối diện với nạn diệt quốc.

Các La Phượng thẫn thở nhìn bầu trời lẩm bẩm: “Không!

Ta nhất định phải cầm cự tiếp, dù cho phải làm con chó đáng thương đi xin xỏ, ta vẫn phải giữ nước nam Chiêu lại, chỉ cần còn nam Chiểu, sẽ còn có ngày ưỡng ngực thẳng lưng mà đi.”

Hắn lập tức hạ lệnh: “ Mệnh Mông Diêm và Mông Sơ lập tức đến gặp ta.”

Một chốc sau, quan Thanh bình Mông Diêm cùng Nội toán quan Mông Sơ vội vàng đi đến, Các La Phượng nói với Mông Sơ trước: “Người mau dẫn ba ngàn lượng hoàng kim đế Diêu Châu, cầu quân Đường Lý Huy đình chiến nửa tháng, nói nam Chiêu đang có dịch bệnh truyền nhiễm, không sức chiến đâu, quyết đỉnh thỉnh hàng Đại Đường.”

Các La Phượng lại quay đầu lại nói Mông Diêm: “Trong kim khố của ta có đá kim cương ba mươi viên, và cả đá cảm thạch thổ mẫu cực phẩm mười viên, đều là báu vật vô giá.

ta nghe nói Tiết độ sứ nam Chiêu Dương Quốc Trang háo sắc, ta quyết định lần nữa dâng tỷ muội trong sạch của ta cho hắn, Ngươi hỏa tốc dẫn hai tỷ muội cùng đá kim cương đến thành đô dâng cho Dương Quốc Trung, cứ nói là ta vì vợ bị làm nhục, nhất thời hồ đồ, đắc tội Đại Đường.

Ta nguyện thỉnh tội cùng điện hạ hoàng đế, và cho con trai đến làm tin tại Trường An.”

Bạc phù Dung vợ hắn một bên nghe thế vội nói: “Phượng Lang, Dị Nhi mới chỉ tám tuổi, làm sao có thể đi làm con tin.”

“Phụ nữ không được hỏi chuyện quốc sự!”

Các La Phượng lạnh lùng trách mắng, xong lại quay sang nói với Mông Sơ: “Ngươi từ Diêu Châu quay đầu đi về đi thêm một chuyến Thổ Phồn, mang lá thư mật ta tự tay viết đế cho đại tướng Thương Tức Đông Tán của Thổ Phồn.”

...

(Trong lịch sử sự kiện Trương Kiền Đà cưỡng hiếp vợ Các La Phượng vẫn còn nhiều tranh cãi, nhưng việc Diêu Châu giám sát nam Chiêu thì là sự thật được công nhận.

Ngoài ra nam Chiêu tấn công Diêu Châu, giết chết Trương Kiền Đà năm thứ chín Thiên Bào, sớm hơn một năm so với lịch sử, Thực tế, quân nam Chiêu cầu bại và bị từ chối, liền đầu hàng quân Thổ, Thổ Phồn xuất binh, quân Đường đại bại, chiến tử hơn sáu vạn người.

Trong sách này do Dương Quốc Trung nôn nóng muốn vào tướng, đã đáp ứng lời cầu hòa của nam Chiêu.)

Chương 192: Dương chiêu vào tướng

Tin chiến thắng của Kiếm nam Tiết độ sứ Dương Quốc Trung, với một một tốc độ từ trước đến nay nhanh chưa hề có mà đưa đến Trường An, sáng sớm, Hưng Khánh cung liền truyền đến tiếng cười to đắc ý của Lý Long Cơ.

“Tốt!

Làm tốt lắm!”

Lý Long Cơ cầm chiến báo Dương Quốc Trung đi tới đi lui trong tẩm cung, mấy ngày trước hắn còn bởi vì sự tạo phản đột ngột của Nam Chiếu mà cảm thấy vô cùng lo lắng, mà chỉ một tháng sau, Dương Quốc Trung liền mang đã đến tin tốt lành, quân Đường đại bại quân Nam Chiếu, Nam Chiếu nhận tội.

Điều làm cho Lý Long Cơ phấn chấn không chỉ là việc đã dẹp yên cuộc loạn binh ở Nam Chiếu, hơn nữa sự biểu hiện quyết đoán và năng lực của Dương Quốc Trung trong cuộc chiến này làm cho người khác phải nhìn với cặp mắt khác xưa, có trận thắng này làm cơ sở, hắn liền có thể danh chính ngôn thuận mà phong Dương Quốc Trung làm thượng thư, tiến vào tập đoàn tướng quốc, Lý Lâm Phô càng ngày càng già rồi, gần đây lại có chút thiên về phía thái tử, làm cho trong lòng hắn không vui.

“Tam lang, làm gì mà mừng rỡ thế?”

Dương Ngọc Hoàn chải xong đầu từ trong trong phòng đi ra.

Lý Long Cơ rất lấy làm hưng phấn, ôm lấy chiếc vai thon của nàng, hôn một cái thật mạnh lên má nàng: “Anh của Nương tử đã mang đến cho trẫm Một tin mừng.”

“Tam lang!”

Dương Ngọc Hoàn có chút trách móc sự quá đà của Lý Long Cơ, nàng vội vàng lấy ra chiếc gương đồng chỉnh lại dung nhang trên mặt một chút, lúc này mới hỏi: “Là Tam ca sao?

Huynh ấy mang đến tin vui gì thế?”

“Hắn dẹp yên loạn binh ở Nam Chiếu, trẫm phải thăng cho hắn làm tướng quốc.”

Dương quý phi ngẩn ra, dẹp yên Nam Chiếu cố nhiên đáng mừng, nhưng thăng làm tướng quốc lại tựa hồ...

Nàng vội vàng quỳ xuống dưới, nói: “Bệ hạ. xin thu hồi mệnh lệnh đã ban ra?”

Lý Long Cơ ngây ngẩn cả người, “Tại sao thế?”

“Bệ hạ. tam ca của thần thiếp người như thế nào, thần thiếp hiểu rất rõ, bệ hạ độc sủng Dương gia, cho Dương gia vinh hoa phú quý, thần thiếp vô cùng cảm kích, nhưng tướng quốc là rường cột nước nhà.

gánh vác sự hưng thịnh của đại Đường, người không có tài trị quốc kinh luân không thể đảm nhiệm, Dương gia không ai có thể đảm nhiệm chức vị này, thần thiếp tuyệt nhiên không muốn bệ hạ vì thần thiếp mà lầm lỡ quốc sự.”

“Ai nói tam ca không thể đảm nhiệm chức tướng quốc!”

ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng của Dương Hoa Hoa. nàng chậm rãi đi đến. nói: “Tam ca trước đây có lẽ có chút phóng đãng buông thả, nhưng đó là bởi vì hắn có tài nhưng không gặp thời, còn sau khi hắn vào kinh làm quan, cân trọng vì Thánh Thượng làm việc, các điều suy nghĩ đều là vì Thánh Thượng.

Thánh Thượng cần có một tướng quốc tài cáng và biết nghe lời như vậy, Lý Lâm Phố đã già, tam ca lại đang lúc trai tráng, chẳng lẽ không dùng tam ca, mà lại muốn đi tìm người khác hay sao chứ?”

Dương ngọc Hoàn có chút bực bội, đây là tầm cung của mình, tam tỷ làm sao lại có thể không nói một tiếng đã bước vào ngay, nàng nhịn nỗi bực bội trong lòng, nói: “Tam tỷ, chức tướng quốc không phải nghe lời là có thể làm tốt.

phải cần học vấn và kinh nghiệm, hai phần này tam ca đều thiếu cả, nếu huynh ấy làm không tốt, người trong sẽ chỉ vào sau lưng Dương gia chúng ta mà mắng đấy.”

Dương Hoa Hoa không một chút nhượng bộ nói: “Không làm thì làm sao mà biết làm không tốt, Lý Lâm Phổ chẳng phải cũng không có học vấn gì lắm sao?

Sao hắn lại làm mười mấy năm tướng quốc.

Lý Bạch và Vương Duy thi danh chấn .

đầy bụng kinh luân, nhưng bọn họ đã có năng lực xử lý quốc sự sao?

Như thế có thể thấy được học vấn tuyệt đối không phải lý do.”

“Được rồi!

Được rồi!

Tý muội các nàng không cần cãi nữa.”

Lý Long Cơ đỡ Dương Ngọc Hoàn dậy rồi nói: “Lập không lập Dương Quốc Trung làm tướng quốc, trẫm ắt sẽ tự cùng các đại thần thương lượng, nương tử không cần hỏi đến việc này nữa, chỉ cần quán lý hậu cung cho trẫm thật tốt là được rồi.”

Hắn lại cười nói với Dương Hoa Hoa: “Nghe nói phủ mới của tam tỷ đã xây xong rồi, chẳng lẽ là muốn mời chúng tôi đến ăn cơm?”

Dương Hoa Hoa chu miệng nói: “Thần thiếp trong nhà nghèo đến ngay cả gạo để nấu cơm cũng không có, làm sao còn mời nổi bệ hạ và quý phi ăn cơm, trừ phi bệ hạ thay thần thiếp đãi mấy bàn tiệc rượu, thần thiếp mới có thể mời mọi người đi náo nhiệt một chút.”

“Tam tỷ!

Không được vòi tiền.”

Dương Ngọc Hoàn rốt cục kiềm chế không được sự bất mãn trong lòng, để xây tòa nhà, tam lang đã trước sau thường tỷ lấy ba lượt, gần hai mươi vạn quan tiền, hiện tại lại chạy tới vòi tiền, thật sự là hơi quá đáng.

“Hừ!”

Dương Hoa Hoa hừ một tiếng, nói: “Ta đâu có lấy tiền của ngươi, ngươi xót cái gì?”

Nàng lại quay đầu lại với Lý Long Cơ nũng nịu năn nỉ nói: “Muội phu tốt, Hoàng Thượng tốt của thần thiếp, ngài sao lại có thể để cho tam dì nương của ngài ngay cả tiền mua gạo cũng không có sao!”

Lý Long Cơ có chút xấu hổ, hắn vội vàng nói: “Như vậy đi!

Trẫm sẽ không thưởng tiền nàng nữa, yến hội mừng tân gia của nàng, hãy để trẫm đến giúp nàng tồ chức, để cho nàng nở mày nở mặt mà dọn vào nhà mới ở, như thế nào?”

Dương Hoa Hoa vui mừng cho hắn một cái liếc mắt yêu kiều, kỳ thật cái mà nàng muốn chính là thử này, hoàng đế đến thay nàng đãi yên cho tân gia, thì tiền quà cáp còn không cuồn cuộn mà đến sao?

Đúng lúc này, trước cửa truyền đến tiếng bẩm báo của hoạn quan: “Bệ hạ.

Lý tướng quốc cầu kiến!”

“trẫm cũng đang muốn tìm hắn đây!

Đưa hắn đến ngự thư phòng đi.”

Hắn quay đầu lại cười nói với hai người: “Hai tỷ muội các nàng hãy chuyện trò cho vui nhé!

Trẫm đi xử lý một số công vụ. rất nhanh sẽ trở lại.”

Nói xong, hắn chắp tay sau lưng đi ra tẩm cung.

“Bệ hạ dời giá đến ngự thư phòng!”

...

Trong Đại Đồng điện.

Lý Lâm Phổ chắp tay sau lưng vô cùng lo lắng mà đi qua đi lại, hắn cũng nhận được tin tức Dương Quốc Trung đại thắng ở Nam Chiếu, hắn chuyện lo lắng nhất rốt cục cũng tới rồi, Dương Quốc Trung rất có thể sẽ vì việc này mà được làm tướng quốc.

Hết thảy đều hợp tình hợp lý, ý đồ của Thánh Thượng muốn dùng Dương Quốc Trung thay thế mình đã càng ngày càng rõ ràng, Lý Lâm Phổ nhìn bầu trời ngoài điện thở dài một tiếng, hắn cũng có chút lực bất tòng tâm rồi, sức khỏe hắn quả thật có chút nuốt không nổi những việc quốc sự nặng nề.

từ đầu năm tới nay hắn đã ngã bệnh ba lượt, Tuy rằng Thánh Thượng mỗi lần đều đã phái Cao Lực Sĩ tới thăm hắn, nói quốc sự không thể thiếu hắn được, nhưng trên thực tế hắn biết, hắn mỗi bệnh một lần, thì quyết tâm mà Thánh Thượng muốn thay chức hắn lại càng mạnh thêm một phần.

“Thánh Thượng giá lâm!”

Phương xa hoạn quan hô to một tiếng, Lý Lâm Phổ vội vàng ổn định tâm trạng, xuôi tay đứng thẳng, lát sau, Lý Long Cơ tinh thần phấn chấn nhanh bước đi vào.

“Thần tham kiến bệ hạ!”

“Tướng quốc không cần đa lễ, mời vào trong phòng nói chuyện.”

Lý Long Cơ đi vào thư phòng, trong thư phòng đã được thu dọn sạch sẽ, ngăn nắp, không khí rất nhẹ nhàng khoan khoái, hắn hài lòng mà gật đầu, ngồi xuống.

“Cũng trải một chỗ ngồi cho tướng quốc.”

" Thần tạ ơn bệ hạ "

Hai gã hoạn quan khiêng đến một chiếc giường gỗ nhỏ, lại trải chiếu lên, Lý Lâm Phổ cũng ngồi xuống, hắn lập tức nói:

“Thần là vì việc của Nam Chiếu mà tới gặp bệ hạ.”

Lý Long Cơ liếc mắt nhìn hắn, cười nói: “Ái khanh có để nghị gì, xin cứ nói?”

“Bệ hạ. thần không tán thành giáng hòa với Nam Chiếu, thần cho rằng sự bành trướng của Nam Chiếu đã thành mối uy hiếp nghiêm trọng đối với đại Đường ,Lần này Nam Chiếu mưu phản thoạt nhìn thì tưởng là bởi vì Trương Kiền Đà làm nhục thê tử của Các La Phượng mà gây ra.

chỉ là một sự kiện ngẫu nhiên, nhưng thần tin rằng, Các La Phượng sớm đã có ý mưu phản, bệ hạ, trừ ác phải diệt tận, chúng ta nên nhân cơ hội này mà giải quyết triệt để việc bành trướng của Nam Chiếu.”

“Tướng quốc, trong chuyện này trẫm có suy nghĩ khác với khanh rồi, sự bành trướng của Nam Chiếu cố nhiên là làm cho đại Đường lo lắng, nhưng Thổ Phồn mới là mối uy hiếp đích thực của đại Đường.

Nam Chiếu chẳng qua là tiểu quốc nơi biên thùy thôi, nó tồn tại còn có thể thay đại Đường chống đỡ Thổ Phồn khuếch trương sang phía đông, Có thể nói là có được thì phải có mất, chỉ cần khống chế nó cho tốt, để cho nó vào khuôn phép mà thay trẫm giữ biên thuỳ, thì cũng được chứ.

hơn nữa Dương Quốc Trung ở trong quân báo cũng có nói, nếu bức bách Nam Chiếu quá mức, một khi nó đầu hướng sang Thổ Phồn, vậy thì mất nhiều hơn được đó, tướng quốc, Dương Quốc Trung lần này đã có cách nhìn sâu sắc hơn khanh rồi đó!”

Lý Lâm Phổ nghe Thánh Thượng chê mình mà khen Dương Quốc Trung, trong lòng hắn rất phẫn nộ, bèn nói: “Bệ hạ, thần đã xem rất kỹ quân báo, quân Đường ở Diêu Châu đại bại quân Nam Chiếu, hoàn toàn có thể một hơi tiến công đến Nhị Hải, lúc này, Nam Chiếu còn chưa kịp cầu viện với Thổ Phồn, nhưng quân Đường lại ở Diêu Châu ngùng lại và đóng quân đến nửa tháng, đến nỗi đánh mất thời cơ chiến đấu, thần nghĩ trong đó tất có nguyên nhân, thần để nghị phái Ngự Sử đến đó điều tra rõ việc này...”

Không đợi hắn nói xong, Lý Long Cơ đã nóng vội đánh gãy lời nói của hắn: “Tướng quốc nghĩ quá nhiều rồi, đánh trận không phải đơn giản như ngươi nghĩ đâu.

quân báo cũng nói rồi, Nam Chiếu chướng khí đầy rẫy, dịch bệnh lan truyền, cho nên mới trú binh không tiến tới, đó là có nguyên nhân, đại tướng ở bên ngoài đánh trận không dễ, không nên hơi một tí liền phái ngự Sử đi điều tra.

vả lại An Lộc Sơn, Ca Thư Hàn ở bên ngoài đánh trận, trẫm cũng không thấy ngươi nói phải phái Ngự Sử đi điều tra, tại sao lại cố tình hà khắc với quốc cữu của trẫm như vậy?

Hay là khanh có ý đồ riêng tư gì chăng?”

Lý Lâm Phồ sợ tới mức vội vàng quỳ xuống, dập đầu nói: “Bệ hạ, thần tuyệt không có ý đồ riêng gì cả, chỉ là việc của Nam Chiếu bệ hạ đã lo lắng mấy chục năm rồi, lần này rốt cuộc chờ được cơ hội, thần chỉ muốn giải quyết một lược mối lo của Nam Chiếu mà thôi.”

Sắc mặt Lý Long Cơ đã dề chịu một chút, liền khoát tay nói: “Tướng quốc lúc nào cũng nghĩ thay cho trẫm, trẫm tâm lĩnh rồi.

gần đây sức khỏe của tướng quốc không tốt lắm,trẫm nghĩ có thể là do việc quốc sự quá nặng, trẫm đang suy nghĩ thêm vào hai ba vị tướng quốc nữa, thay tướng quốc chia sẻ bớt một chút quốc sự, tướng quốc cảm thấy thế nào?”

Trong lòng Lý Lâm Phổ cả kinh, cuối cùng cũng đã tới rồi, hắn vội vàng nói: “Bệ hạ. thần thì có một ý tường này, không bằng để cho thái tử cũng tham dự quyết định một ít quốc sự, để Thái tử tích lũy thêm một số kinh nghiệm triều chính, vì duy trì sự phồn vinh của đại Đường mà xây dựng một nền tảng vững chắc ban đầu, không biết ý bệ hạ thế nào?”

Lúc Lý Lâm Phổ nói lời này là đang cúi đầu, không có thấy sắc mặt của Lý Long Cơ, nhưng Cao Lực Sĩ bên cạnh lại nhìn thấy một cách rành mạch, trong mắt Lý Long Cơ hiện lên một tia sát khí rất nhỏ, trong lòng hắn rất sốt ruột, tên Lý Lâm Phổ này làm sao lại nhất thời hồ đồ như thế, dám cho thái tử xử lý chính sự, Chẳng lẽ không biết đây là điều tối kỵ của Thánh Thượng sao?

Sát khí trong mắt Lý Long Cơ chợt lóe lên rồi biến mất, hắn mỉm cười nói: “Trẫm cũng từng nghĩ muốn cho thái tử thay trẫm phân ưu, chỉ là trẫm biết sức khỏe của thái tử suy nhược, không thể chịu mệt nhọc được, cho nên trẫm mới không để cập tới việc này, mà để cho hắn nghỉ ngơi hai năm nữa, chăm sóc sức khỏe cho tốt rồi hẳn nói sau.”

“Vâng!

Thần tuân chỉ.”

Lý Lâm Phổ âm thầm thở dài một tiếng, xem ra dùng thái tử để đối phó Dương Quốc Trung không phải là việc dễ dàng chút nào.

Lúc này, Lý Long Cơ lại từ trên ngự án lấy ra một quyển tấu Chương , cười nói: “Đây là tấu Chương của Cao Tiên Chi dâng lên, Khiết Sư quốc của Thổ Hỏa La cấu kết với Thổ Phồn, chặt đứt đường chuyển lương từ Cái Thất Mật đến Tiểu Bột Luật, Cao Tiên Chi muốn đánh Khiết Sư quốc, triệt để tống khứ thế lực của Thổ Phồn ra khỏi Thổ Hỏa La.

vừa lúc Nam Chiếu phản loạn đã dẹp yên, trẫm đã không có nỗi lo về sau nữa, trẫm đã quyết định phê chuẩn việc thỉnh cầu của Cao Tiên Chi, phát binh đánh Thổ Hỏa La, mặt khác, bên Lý Khánh cũng phải thúc giục hắn mau chóng chuẩn bị chiến đấu.”

‘Thần tuân chỉ!”

Lý Lâm Phổ đi rồi, Lý Long Cơ sắc mặt sa sầm ngồi ở trong ngự thư phòng, tên Lý Lâm Phổ này càng lúc càng lớn mật, cả gan dám để xuất cho Thái tử giám quốc, đấu với thái tử đã nhiều năm như vậy, chẳng lẽ cuối cùng hắn thay đổi tính tình? uổng phí mình đã một phen kỳ vọng vào hắn, xem ra tên chó này đã già thật rồi, đánh hổ mà còn xem thân huynh đệ, lời này không tồi, vẫn là quốc cừu đáng tin hơn!

Lý Long Cơ nhấc bút lên phê một chữ ‘chuẩn’ trên tấu Chương của Cao Tiên Chi, bỗng nhiên, hắn dùng sức một cái, 'Răng rắc!' bút son ở trong tay hắn bẻ thành hai đoạn.

Cao Lực Sĩ sợ đến muốn nhảy dựng lên, hắn một câu cũng không dám nhiều lời, có một số việc hắn có thể khuyên can, nhưng hiện tại thì không thể, hiện tại thì một đốm lừa nho nhỏ cũng có thể làm cho Thánh Thượng dấy lên lửa căm giận ngút trời.

Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng yêu kiều của Dương Hoa Hoa: “Bệ hạ có ở đây không?”

Trong lòng Cao Lực Sĩ bỗng dưng nhẹ hẳn, nàng ta tới rất đúng lúc, quả thực so với trời hạn gặp mưa còn quý giá hơn nhiều, quả nhiên, tiếng của Dương Hoa Hoa truyền đến, đôi lông mày nhíu lại một cách nghiêm trọng của Lý Long Cơ lập tức hết nhăn, lộ ra một tia vui mừng, Cao Lực Sĩ ngầm hiểu, lập tức chạy ra nói: “Bệ hạ ở đây, phu nhân mời vào.”

Dương Hoa Hoa đi vào như một trận gió, một đôi mắt đào hoa liếc về phía Lý Long Cơ, giọng trách yêu: “Thiếp thân trong nhà không có gạo để nấu rồi, người trong nhà đói đến da mặt xanh xao vàng vọt, thiếp thân trưng mắt đến cầu ngài, nhưng ngài lại chỉ để cho ta một bữa, ngài nói, thiếp thân về sau sẽ làm sao bây giờ?”

Lý Long Cơ vội vàng nhấc tay cười nói: “Ta biết!

Ta biết!

Không phải mới vừa rồi có mật quý phi ở đó sao?

Có chút khó nói ấy mà.”

Dương Hoa Hoa mày liễu nhướng lên, không khỏi hờn giận nói: “Hừ!

Trong lòng ngài chỉ có nàng ấy, thế thiếp thân là cái gì?”

Cao Lực Sĩ vội vàng khoát tay, gọi hai viên tiểu hoạn quan hầu hạ bên cạnh ra khỏi thư phòng, hắn cũng lặng lẽ lui ra, khẽ khép cánh cửa lại...

...

Xe ngựa lù lù chạy đi, Lý Lâm Phổ mệt mỏi nằm trong xe, trong đầu đang suy nghĩ đối sách, nhưng cho dù hắn suy nghĩ thế nào, hắn cũng không thể ngăn càn Dương Quốc Trung vào tướng, hôm nay Thánh Thượng thậm chí ngay cả ý thương lượng với hắn cũng không có, phải để bạc hai ba viên tướng quốc, trong số đó chắc chắn có Dương Quốc Trung rồi, làm sao đây?

Để thái tử đối phó Dương Quốc Trung là cách tốt nhất, đế cho hai người này hai bên đều thọ thương, nhưng mình nhắc việc này hình như sẽ động đến đại kỵ của Thánh Thượng.

Lý Lâm Phổ hai mắt nhắm lại, hắn chỉnh lý mạch suy nghĩ của mình lại, lúc trước quyết định làm giãm mâu thuẫn với thái tử dẫn dụ đông cung đối kháng với Dương gia.

có thể nói là sách lược hoàn toàn chính xác, nhưng sức mạnh của Thái tử hình như quá yếu, một vụ án Vi Hoán cỏn con cũng không ứng phó được, nếu như Dương Quốc Trung làm tướng, hắn sẽ lại càng không phải là đối thủ, đột nhiên, trong đầu hắn nhảy ra một người, hắn bất giác đánh vào trán mỉm cười, mình tại sao lại quên hắn đi nhi?

Lúc này, tiểu thư đồng của hắn, ứng Ca Nhi bỗng chỉ ra ngoài cửa sổ, thấp giọng nói: “Tướng quốc mau nhìn xem, là Bùi thượng thư.”

...

Trên đường lớn Xuân Minh, Lễ bộ Thượng thư Bùi Khoan cưỡi một con lừa không nhanh không chậm chạy tới, trên phố lớn người đi kẻ lại, vô cùng náo nhiệt.

Tướng quốc cưỡi lừa qua đường, đây vốn dĩ là một cảnh tượng của Trường An, trăm năm nay, danh tướng các đời của Đại Đường ai cũng vậy, một là có thể tìm hiếu nhân sinh, hai là có thể tô rõ bàn sắc phong lưu Đại Đường, nhưng đến đời Lý Lâm Phổ, cảnh tượng đặc biệt tướng quốc cưỡi lừa qua đường đã biến mất, mà thay thế bởi việc gia tăng hộ vệ nghiêm ngặt.

Hôm nay Bùi Khoan sửa đi quy củ xấu, cưỡi trên lưng một con lừa nhỏ, mặc một bộ áo rộng mũ cao màu huyền, dọc đường khoan thai cưỡi đi, chốc chốc lại có người đi đường gập người hành lễ với hắn, hắn cũng mỉm cười đáp lễ.

Lúc này, phía sau hắn truyền lại một tràng tiếng vó ngựa kịch liệt, lập tức tiếng bánh xe của xe ngựa cọt kẹt một tiếng, một cỗ xe ngựa ngừng bên cạnh hắn.

“Bùi thượng thư, thật là có nhã hứng a!”

Trước cửa sổ xe xuất hiện nụ cười đặc trưng của Lý Lâm Phổ, Bùi Khoan tuy rằng quan hệ ác liệt với Lý Lâm Phổ. nhưng ở trên đường lớn. hắn lại không muốn làm mất thán phận, bèn dừng lừa nhỏ lại hỏi: “Tướng quốc có phải là từ Hưng Khánh cung đi qua không?”

Lý Lâm Phổ thở dài một tiếng nói: “Không sai, ta là từ Hưng Khánh cung mà đến, ta khuyên Thánh Thượng đừng tiếp nhận sự giảng hòa của Nam Chiếu, phải tận dụng cơ hội một trận dẹp yên Nam Chiếu ngay, triệu để giải quyết sự lớn mạnh thế lực của nam Chiều.”

Trong lòng Bùi Khoan cũng đang nghĩ đến việc này, hắn tuy là chính địch của Lý Lâm Phổ, nhưng trên sự vụ Nam Chiếu hắn lại đồng nhất ý kiến với Lý Lâm Phổ, tuyệt không thể bỏ qua Nam Chiếu dễ dàng, hắn vội vàng hỏi: “Vậy ý của Thánh Thượng nói thế nào?”

“Thánh Thượng đã tiếp nhận lời để nghị của Dương Quốc Trung, cho phép giảng hòa với Nam Chiếu, Ài!

Hậu hoạn không ngừng, tất sinh loạn về sau!”

Lý Lâm Phổ thở dài một tiếng lại nói: “Lần này Dương Quốc Trung tiến công Nam Chiếu, điểm đáng ngờ rất nhiều, ý ta là phái Ngự sử đi kiểm tra, nhưng bị Thánh Thượng giáo huấn một trận.”

Nói đến đây, hắn liếc xéo Bùi Khoan một cái, cười nói: “Ta muốn triệu tập thêm mấy vị tướng quốc cùng nhau khuyên thêm Thánh Thượng, không biết Bùi thượng thư nghĩ sao?”

Bùi Khoan cười xòa nói: “Nếu Lý tướng quốc chịu khơi mào trước, ta sẽ theo!”

Lý Lâm Phổ chẳng qua là muốn kéo Bùi Khoan xuống nước một thể, để Bùi Khoan đi khuyên Thánh Thượng thêm, hắn làm sao có thể tiếp tục khơi mào chọc tức Thánh Thượng nữa, hắn thấy Bùi Khoan nhìn thấu tâm tư của mình, bất giác cười khan một tiếng nói: “Việc này chắc là có khuyên tiếp thì cũng không ích gì, Thánh Thượng quyết tâm đã hạ, ài!”

Bùi Khoan lại chắp tay nói: “Lý tướng quốc là nhìn người không nhìn việc, dĩ nhiên bị Thánh Thượng giáo huấn, ta cũng đi khuyên Thánh Thượng, là nhìn việc không nhìn người, đây mới là đạo làm thần, tướng quốc, ta cáo từ trước đây.”

Nói xong, hắn xoay đầu con lừa nhỏ lại, đi về hướng Hưng Khánh Cung, Lý Lâm Phổ mãi nhìn theo bóng dáng của hắn biến mất, lúc này mới hừ mạnh lên một tiếng, ra lệnh với thị vệ quan: “Lập tức phái người đưa thư của ta đi Bắc Đình!”

Chương 193: Binh lâm ngủ thành

“Mãnh hạ biên hầu từ, Hồ quốc thảo mộc trường, Mã tịch quá phi điểu, thiên cùng siêu tịch dương, Đô hộ tân xuất thi, cừu nguyệt phát quân trang, Giáp binh nhị bách vạn, thác lạc hoàng kim quang, Dương kỳ phách Côn Luân, phạt cổ chấn Phổ Xương.

Thái bạch dẫn quan quân, thiên uy lâm đại hoang.”

Bắc Đình tháng chín đã vào mùa giao thoa giữa mùa lạnh và nóng, ban ngày ánh mặt rời rất độc, nhưng về đêm gió sóc bốn bề, giá rét ập đến.

Sáng sớm hôm ấy, mặt trời vừa mọc từ phương Đông, chiếu rọi vào rừng núi bao quanh thành nguyệt Cung vẫn còn mờ sương khói, đan thành tấm thảm lấp lánh hoàng kim.

Ven rằng có một đội quân chừng ba ngàn người, ai ai mũ giáp bóng loáng, đao cung đầy đủ cưỡi trên lưng cao to, cùng hành trang quân dụng phía sau.

Lý Khánh An đi giữa dòng người, từ ngày mồng mười tháng chín đoàn người xuất phát, đến nay đã được bày ngày, Hắn sắp đến đích của phen hành quân lần này: Nguyệt Cung thành.

Từ bề mặt mà xem, lần này hắn chỉ là tuần tra theo lệ, binh lực không nhiều, chỉ dẫn ba ngàn kỵ binh, nhưng nếu công thêm binh lực của ngũ thành, quân đội hắn điều về Toái Diệp đã được một vạn tám ngàn, Binh lực này đủ hắn phát động một trận chiến dịch.

Lần này xuất binh Nguyệt Cung Thành là quyết định vào đêm mồng mười tháng chín, Hôm ấy hắn nhận được bồ câu đưa thư của hội Hán Đường từ Trường An, triều đình đã chính thức phê chuẩn Cao Tiên Chi dùng binh với Khiết Thư quốc, Đây cũng là tín hiệu để hắn xuất binh Toái Diệp.

Thực tế thì bắt đầu từ tháng năm hắn đã tích cực chuẩn bị, chiêu mộ tân binh phòng trú ba châu, còn chủ lực Bắc Đình đều dần dần chuyển dời đến ngũ thành.

Đến trong tuần tháng tám, ngũ thành đã trú quân một vạn năm ngàn người, đi cùng binh sĩ còn có lương thực và vật tư quân dụng, chỉ lương thực tàng trữ tại thành Phụng Minh đã đủ cho một vạn quân trong một năm.

Nguyệt Cung thành vốn là một tòa thành nhỏ, có thể nói nó giống một thành bảo lớn hơn, cùng lắm chứa được khoảng sáu trăm người, nhưng do nó có vị trí địa lý đặc biệt, khiến Lý Khánh An chọn nó làm đệ nhất thành trong ngũ thành.

Nguyệt Cung thành nằm ở vách núi phía bắc Xa Lãnh, địa thế cao,dễ thủ khó công,dưới tay tu kiến của mấy ngày thợ trong mất tháng này, Nguyệt Cung thành đã được mở rộng thêm gấp năm lần so với lúc trước, Không những thế, còn có bốn tòa thành con đi kèm xung quanh, khiến bây giờ nó có thể chưa được tám ngàn quân.

Ngoài Nguyệt Cung thành ra. phía tây bắc còn lần lượt có Phụng Minh thành.

Long Uy thành, Bách Hán thành và Di Bá thành, nhưng một chuỗi hạt chân châu phân bố trên thào nguyên và xa mạc trãi dài ngàn dặm này, Xa nhất là thành Bá Di, gần giáp khu Di Bá Hài.

Lúc này quân đội đang đi vào quần núi liên miên của Xa Lãnh, men theo hà cốc Y Lệ tây hành, đây là một còn đường gian nan, dọc đường trèo lèo vượt núi, từ Bắc Đình có thể đến Toái Diệp, đi thêm bảy trăm dặm về phía tây là đến khu Ba Tư cổ, đây chính là bắc tuyến của con đường tơ lụa.

Hán Đường đến nay, con đường này chờ đầy tài sản và văn hóa giao lưu đông tây, theo tiếng chuông của lạc đà đi về nơi phương tây xa xăm.

Đi qua rừng này, ven theo con suối nhỏ và một ngọn đồi, Nguyệt Cung thành đã ở trong tầm mắt.

Lý Khánh An đưa ta lên che trên mắt để ngắm về một vách núi phía nam.

Trên vách núi này có phong hỏa của quân Đường, thấy phong hỏa đài có ba cột khói đen, đây là tín hiệu đại quân đã đến.

“Sứ quân, người xem!”

Một binh sĩ chỉ vào một ngọn đồi cao ở xa, chỉ thấy trên đồi có một đám chấm đen chừng trăm người.

Mắt Lý Khánh An rất tinh, hắn đã nhận ra ngay đó chính là kỵ binh quân đường, chắc là từ Nguyệt Cung thành ra đón hắn.

Kỵ binh phát hiện bọn họ vội đi xuống, chỉ một chốc đã phóng đến trước mặt họ, người dẫn đầu là chủ tướng Nguyệt Cung thành Lệ Phi nguyên Lễ.

Lão vốn là Binh mã sứ Hàn Hài quân, vì quân lực Bắc Đình tây dời, nên mấy tháng trước liền đến Cung nguyệt thành nhậm chức chủ tướng, Trước mắt, trong thành có sáu ngàn quân, toàn bộ đều là Hàn Hài quân.

Lệ Phi Nguyên Lễ đi lên thi lễ: “Mạc tướng tham kiến sứ quân.”

Lý Khánh An nhìn vết bầm trên trán phải của lão vẫn còn mới, liền cười hỏi: “Nương tử ngươi cũng ở trong thành à?”

Lệ Phi Nguyên Lễ sau khi đến Bắc Đình không lâu liền làm lễ cưới Thi Tam Nương làm thê tử, Lúc đầu hai vợ chồng ân ái, nhưng vài tháng sau, Thi Tam Nương dần lộ bộ mặt không dịu dàng của mình ra.

Nàng bắt đầu quản thúc Lệ Phi Nguyên Lễ, không cho lão uống rượu, không được đặt chân đến kỹ viện, và còn định gia pháp, Nàng cũng là người có thú đoạn, thế nên dũng tướng Lệ Phi Nguyên Lễ này cũng bị nàng thu phục.

Trên đầu lão có vào cục u, hay da mặt bị cào cấu đều dần dần trở nên như cơm bữa, Lúc đầu mọi người còn cười nhạo lão, nhưng về sau riết rồi cũng quen.

Lão thấy mắt nhìn của Lý Khánh An quá độc, không khói rủa thầm, nhưng trên mặt vẫn mếu máo: “Nàng ta đày đọa ta suốt đêm, sáng nay đã vui vẻ đi thành Phụng Minh rồi.”

Khánh An mỉm cười, cũng không dám chế giễu hắn, liền hỏi: “Mệnh lệnh ta phát đến, ngươi có nhân được chưa?”

“ty chức đã nhận được, đại quân đã chuẩn bị hoàn tất, lúc nào cũng có thể xuất phát.”

“Được!

Nghỉ một hôm, ngày mai xuất phát, đại quân tập kết về thành Phụng Minh.”

...

Nửa canh giờ sau, đại quân đi vào Nguyệt Cung thành- cũng chính là thành Khorgas ngày nay, Nơi nay là đỉnh núi quanh năm tuyết trắng bao phủ, nơi đây cũng có những bãi cỏ cao nguyên thênh thang.

Từ cổ chí kim nơi đây cũng vẫn là con đường yết hầu quan trọng của con đường tơ lụa, Nguyệt Cung thành hồi đầu chỉ là nơi dừng chân của bọn lái buôn, nhưng theo đà phát triển của người Đột Kỵ Thi, Nguyệt Cung thành liền dần dần trở thành trọng trấn quân sự của người Đột Kỵ Thi.

Nguyệt Cung thành không hoàn toàn là căn cứ quân đội. trong bốn tòa thành con liền có một tòa thành được dùng làm thành thương nghiệp được kiến dựng trong khu núi đồi tương đối thấp, Trong thành nhỏ đấy có hơn trăm hộ thương gia, phần lớn là khách điếm, kỹ viện, binh sĩ sau khi được phê chuẩn sẽ được phép đến đấy.

Các binh sĩ mạnh ai nấy vào thành nghỉ ngơi, chỉ còn lại Lý Khánh An đứng trên thành bảo ngắm nhìn về nơi xa.

Thành bảo này cao, hắn có cảm giác mình đứng trên mây nhìn xuống, xa xa còn có thể nhìn thấy thảo nguyên bao la, trời xanh bát ngát, đám mây trắng toát khổng lồ lơ lửng trên không, thậm chí còn thấm thoát nhìn thấy từng túp lều màu trắng trên thảo nguyên, cạnh túp lều là những đống rom cao chất đống do dân du mục thu hoạch mùa thu để dành cho ngày đông.

Nơi đây chính là Khorgas một ngàn ba trăm năm sau, Nơi đây được mệnh danh là trung tâm kinh tế của Phương Đông lúc bấy giờ, Nhìn mành đất này trong lòng hắn lại không khỏi cảm xúc dân trào, Kiếp trước hắn từng đến đây, cả núi và thảo nguyên vẫn không có gì thay đổi.

“Thật mẹ nó như một giấc mộng.”

Lệ Phi Nguyên Lễ cạnh bên cao giọng cảm thán.

Lý Khánh An liếc nhìn hắn một phát cười nói: “Sao lại như mơ?”

Lệ Phi Nguyên Lễ nhoẻn mồn thở dài: “Mỗi lần đứng ở đây ta sẽ nghĩ đến năm xưa ở Thú Bảo, lúc ấy thủ hạ lão Lệ có năm mươi người, mới có ba năm thôi, giờ lão Lệ lại thống lĩnh đến sáu ngàn người, Đây là điều ba năm trước hoàn toàn không dám nghĩ đến.”

“ngươi không ngờ là cái tên tiểu tử vô danh tiểu tốt nuôi ngựa năm xưa được ngươi cứu kia, giờ lại trở thành thượng cấp của ngươi, đúng không?”

“Đúng thế thiệt, năm xưa đúng là ta có mắt nhìn anh hùng, đề bạt ngươi làm hỏa trướng.”

Lão Lệ gãi gãi đầu lại cười hỏi: “Thế tiểu tử ngươi rốt cuộc là người xứ nào?

Ta đến giờ vẫn còn hồ đồ, năm xưa tin lời ngươi là người Lạc Dương, Giờ xem ra, ngươi căn bàn không phải.”

“Ta cũng chả biết mình là ngươi nơi nào, từ nhỏ tứ xứ phiêu bạt.”

Khánh An thở khẽ, cười khổ tâm: “Có lẽ ta thật sự là người Hán Toái Diệp.”

“Ngươi? người Hán Toái Diệp?”

Lệ Phi Nguyên Lễ nghi hoặc nhìn hắn.

“người Hán Toái Diệp chắc phải biết tiếng Đột Khuyết, nhưng ngươi là sau này mới học.”

“Ta cũng chả biết, ngươi đừng hỏi nữa.”

Lúc này, Lúc Khánh An bỗng nhìn thấy một đoàn lái buôn cưỡi lạc đà từ xa xa đi đến, liền nhìn lão Lệ cười nói: “Đi theo ta!”

...

Đây là một đoàn lái buôn đến từ Khang Quốc, vượt vạn dặm đường bôn ba đến Đại Đường, Bọn họ không đông, chỉ khoàng hơn hai trăm con lạc đà, một trăm tên lái buôn, cũng được xem là một đoàn thương nhân tầm cỡ trung, Mắt thấy thành Nguyệt Cung đã ở trước mặt, bọn thường nhân liền đua nhau thúc lạc đà tăng tốc.

“Đại thúc, phía trước có quân đội đến.”

Một thương nhân tinh mắt đã nhìn thấy ngay đội kỵ binh đang phóng đến chỗ họ, Các thương nhân vội giám tốc, Người đi đầu của đoàn tên Thác Thác, là một lão thương nhân có kinh nghiệm phong phú, lão quan sát một lúc, liền vẫy tay nói với mọi người: “Mọi người không phải sợ, là Đường quân.”

Hồ thương không sợ quân Đường, mà sợ nhất là người Đột Kỵ Thi, nhất là bọn Đột Kỵ Thi họ Hắc phía nam Toái Diệp, bọn chúng cướp bóc thành thói.

Nhưng năm gần đây đại Dô trưởng Đô Ma Chi dung túng, người Đột Kỵ Thi lại càng ngày càng quá đáng, thường xuyên giết người cướp hàng, khiến Hồ thương từ An Tây vào Đại Đường ngày càng ít đi.

Phần lớn người đều chọn bắc tuyến để vào Trung Nguyên, liền chiêu mộ năm trăm phụ nữ khỏe mạnh thuộc gia quyến trong quân thành lập doanh trại nữ hộ binh, Thi Tam Nương vợ của Lệ Phi Nguyên Lễ chính là vị Hiệu úy đầu tiên trong nữ hộ binh doanh.

Hai ngày sau, Lý Khánh An đã soái lãnh đại binh đến Phụng Minh, Lúc này trong thành đã phong vân ngưng tụ. ngòai thành Cung Nguyệt, ba thành trì khác đều đã có quân đội lần lượt đổ bộ, Quân Đường đã tập hợp được một van năm ngàn người.

Trong thành không thể dung nạp quá nhiều quân đội, các đội quân Đường đến trước bèn cho đóng trại tại xung quanh thành trì, cho đào mương sâu, và dựng lan can, Từng túp từng túp lều ngay ngắn phân bố trong doanh.

Đội quân chủ lực quân Đường đã đến khiến cả doanh trại bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên, Hàn Chí Đô đốc Y Châu vừa từ Long Uy thành đến cùng với hai tướng Sa Đà, Chu Tà Tận Trung và Chu Tà Thịnh Nghĩa cùng ra nghênh tiếp.

“Sứ quân là người sau cùng đến đây, có thể dùng trà thay rượu, phạt uống ba ly!”

Hàn Chí cười ha hả chấp tay nói với Khánh An.

Khánh An kéo tay hắn nói: “Ta từ ngàn dặm xa đến, làm sao so sánh được với các ngươi, đều đến từ phụ cận.”

Nói xong, hắn nhìn Chu Tà Tận Trung khẽ gật đầu cười nói: “Tận Trung tướng quân đến lúc nào thế?”

Ba ngàn quân Sa Đà được chia nhanh cắm quân tại Long Uy thành và Bắc Hán thành, chịu sự quản lý của Hàn Chí, Chu Tà Tận Trung vội nói: “Bẩm sứ quân, sáng sớm hôm nay vừa đến.”

“Được!

Mọi người nghỉ ngơi một canh giờ, một canh giờ sau. tất cả quan quân từ Đô vệ trở lên đều tập trung trong trại của ta.”

Các binh sĩ lũ lượt vào doanh nghỉ ngơi.

Lúc này Hàn Chí liền đi lên nhỏ tiếng nói với Khánh An: “ty chức vừa nhận được tin Xích hầu, Thạch Quốc e rằng cũng muốn tấn công Toái Diệp.”

Khánh An lườm hắn một phát, tin này đáng nhẽ phải do Lệ Phi Thủ Du của thành Phụng Minh báo hắn chứ, còn tên Hàn Chí này thì nhận tin của Xích Hầu nào đây?

Khánh An cũng không hỏi nhiều, chỉ cười nói: “Lúc bọn ta đến, có gặp một đội Hồ thương, từ nơi họ ta cũng đã được tin, phen này đúng là đông vui.”

Lúc này, Lệ Phi Thủ Du dẫn huynh đệ Bạch Hiếu Đức, Hiếu Tiết đi vào, xa xa đã áy náy nói: “Sứ quân, thuộc hạ đang cắm trại ở ngoài, đến trễ xin sứ quân tha tội.”

“Doanh trại thế nào?

Không đủ sao?”

“Không!

Không phải!

Là do Sa Đà doanh cứ đòi phải ở chung, bọn họ người quá đông, vốn dĩ ta muốn phân họ ra hai nơi khác nhau.”

“Để người Sa Đà ở chung, là ý của ta.”

Hàn Chí bênh cạnh vội giải thích với Lý Khánh An: “Mẫu thân bị chức là người Sa Đà. nên biết là người Sa Đà có thói quen tụ tập mà sống, nên thường không nguyện ý chia ra ở, xin sứ quân có thể thông cảm cho tập tục của họ.”

Khánh An cười cười.

“Đây chỉ là một việc nhỏ, hơn nữa chúng ta cùng lắm cũng chỉ cắm quân hai ngày.”

Hàn Chí nghe xong phát hoảng: “Nhanh thế đã phải xuất binh rồi ư?”

“Việc binh đôi khi quyết định chính là ở chỗ thần tốc, Ta sở dĩ cho bố trọng binh năm thành trước cũng chính là muốn giành tiên cơ trước khi bị đối phương phát hiện ra mưu đồ chiến lược của ta, Nếu mọi việc cứ từ từ, vậy ta xây ngũ thành còn có ý nghĩa gì?”

Hàn Chí thấy Lý Khánh An khẩu khí nghiêm lện, không khỏi đưa tay lau bớt mồ hôi trên trán, nói: “Do ty chức nghĩ quá đơn giản.”

“Không sao cả, Hàn Đô đốc cứ đi sắp xếp đã!

Ta còn có chút quân vụ phải thương lượng cùng Thủ Du.”

Hắn sai Hàn chí đi xong, lập tức quay sang hỏi Lệ Phi Thủ Du: “Rốt cuộc là thế nào, sao Hàn Chí này lại phái Xích Hầu đến?”

Thủ Du cười mếu nói: “Việc này ta đương muốn báo cáo cùng tướng quân, ta cũng chỉ mới nghe tin, Hàn Chí này một tháng rưỡi trước liền lén lút phái Xích Hầu đến A Sứ Bất Lai thành dò la tin tức.

kết quả Xích Hầu bị bắt, bại lộ tình hình chú quân tại thành Long Uy, nên Thạch Quốc đã đại cử tăng thêm binh tại A Sứ Bất Lai thành, chính là muốn đoạt lại Toái Diệp trước quân Đường.”

Lý Khánh An đại nộ, “Tên khốn này, hắn định làm gì?”

“Nếu ta đoán không lầm , hắn muốn giành công, muốn giành trước tướng quân, soái lĩnh bộ hạ đoạt thành A Sử Bất Lai.”

“Hắn mơ!”

Lý Khánh An trẫm tư một lúc, liền nói: “Đi gọi Chu Tà Tận Trung đến cho ta.”

...

Lý khánh An quay về soái danh trước, một lát sau Chu Tà Tận Trung mới vội vội chạy vào, hắn nửa quỳ thi hành quân lễ:

“Mạc tướng tham kiến Tiết độ sứ!”

Chu Tà Tận Trung là con trai của Cột Đốt chi, theo thỏa hiệp ban đầu người Sa Đà sau khi được mục trường Kim Sơn sẽ phái ba ngàn quân tử đệ tinh nhuệ tham gia vào quân Bắc Đình.

Đội quân ấy được chia làm hai doanh, một doanh là hai ngàn kỵ binh Chu Tà Tận Trung soái lãnh, cắm tại phía bắc Bắc Đình, chịu sự quản lý trực tiếp của Lý Khánh An,

còn một doanh khác, là một ngàn kỵ binh do cháu của Cốt Đột Chi là Chu Tà Thịnh Nghĩa soái lãnh, cắm tại phía bắc Y Châu phòng ngự Hồi Hột.

chịu sự quản lý của Hàn Chí Đô đốc Y Châu.

Lần này hai doanh đều đến Ngũ thành sớm hơn dự định, Chu Tà Tận Trung cắm quân tại Bách Hán thành, Chu Tà Thịnh Nghĩa cùng Hàn Chí cắm quân tại Long Uy thành.

Lý Khánh An cũng không vòng vo hỏi thẳng: “ngươi có thể chỉ huy kỵ binh của Chu Tà Thịnh Nghĩa không?”

Chu Tà Tận Trung có phần khó xử: “Tuy đều là người Sa Đà. nhưng không cùng một bộ lạc , quân đội của Thịnh Nghĩa thuộc hạ không chỉ huy được.”

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc lại hỏi: “Lần xô xát trong doanh lần này đầu đuôi là the nào?”

“Bẩm sứ quân, vốn dĩ bọn ta không ở cùng nhau, nhưng Thịnh Nghĩa cứ một mực mời ta và bộ hạ cùng ở với hắn, Hàn Đô đốc cũng khuyên ta, mẫu thân hắn chính là người Sa Đà bộ tộc Thịnh nghĩa, cho nên theo phong tục người Sa Đà, an hẻm sẽ không ở chia nhà.”

Lý Khánh An cười lạnh, hắn hiểu ý của Hàn Chí, Hắn muốn giành đi đánh thành A Sứ Bất Lai, nhưng thủ hạ chỉ có hai ngàn người, cộng thêm một ngàn kỵ binh Sa Đà của Thịnh Nghĩa cũng chỉ ba ngàn, binh lực không đủ, còn Hàn Hải.

Thiên Sơn quân hắn lại không chỉ huy nổi, nên liền tính toán đến chỉ quân đội Sa Đà khác đây.

Trận còn chưa đánh đã bắt đầu có tư tâm.

“Tận Trung.

Hàn đô đốc có ý cho ngươi qua ở chung, ngươi hiểu chưa?”

Mặt Chu Tà Tận Trung đỏ lòm, nhỏ giọng nói: “Thuộc hạ hiểu ý của hắn, nhưng xin Sứ quân yên tâm, trước lúc lâm hành, phụ thận đã dặn dò ba lần bảy lượt, tương lai người Sa Đà đặt trên vai Tướng quân, mệnh thuộc hạ phải nghe theo mệnh lệnh của Tướng quân, cho dù triều đình có lệnh cũng mặc kệ.”

Khánh An cười cười gật đầu.

“Được, phụ thân ngươi quả là ngươi hiểu chuyện.”

ngay lúc này, bên ngoài bỗng có tiếng chửi rủa vang lên. một thân binh vội chạy vào cấp báo: “Sứ quân, quân Y Châu và Thiên Sơn đang đánh nhau vì tranh giành doanh trại.”

Chương 194: Đại thực Hùng Ưng

Xung đột đã dẹp yên, ở phía bắc đại doanh, mấy trăm quân Đường chia làm hai phe, đang trợn mắt nhìn nhau, một phe là quân Y ngô, một phe là quân Thiên Sơn. trong cuộc xung đột ngắn ngủi đó, mười mấy cái lều trại bị hất đổ, chẻ rách, còn có cánh tay của hai người bị đổ máu.

trận xung đột này vẫn là sự nối tiếp của vấn đề dựng trại của người Sa Đà, trong quy hoạch dựng trại của Lệ Phi thủ Du. hai doanh người Sa Đà không ở cùng một chỗ.

một doanh và quân Y ngô đồng trú, một doanh khác cùng quân Hàn Hải đóng quân ở phía nam, nhưng Hàn Chí nhất định yêu cầu Sa Đà bộ của Chu Tà Tận Trung phải cùng ở với bọn họ, vì việc này hắn còn khuyên quân Thiên Sơn bên cạnh nhường ra một chỗ,

cho nên Lệ Phi thủ Du cố ý đến điều giải, lệnh cho quân Thiên Sơn nhường ra một nửa số lều trại, vấn đề tựa hồ đã được giải quyết rồi, nhưng mới vừa rồi, quân Y Ngô đến nhận lều trại, một mực cho rằng là phải nhường toàn bộ lều trại cho bọn họ.

Song phương ngôn ngữ bất hòa , liền động thủ đánh nhau.

Lệ Phi Thủ Du cố gắng kiềm chế sự bất mãn trong lòng, chất vấn Hàn Chí nói: “Hàn đô đốc, buổi sáng ta rõ ràng đã thỏa hiệp, cho quân Thiên Sơn nhường ra một nửa doanh trại cho ngươi, cho dù ngươi cố ý để cho người Sa Đà đóng quân cùng một chỗ, khu đất lớn như vậy cũng đã đủ lắm rồi, vì sao ngươi lại phải độc chiếm toàn bộ doanh trại, thiệt thời cho quân Thiên Sơn huynh đệ chứ?”

Hàn Chí hừ một tiếng nói: “Các dân tộc phong tục khác nhau, người Sa Đà chưa bao giờ phải hai mươi người dồn trong một lều trại cả. tám người đối với bọn họ đã là đủ lắm rồi. ngươi phụ trách sắp xếp lều trại, vì sao không thể lấy ra nhiều lều trại một chút chứ?

Còn có, trong thành trì có nhiều khụ đất trống lớn như vậy, ngươi lại không cho chúng ta vào trú đóng, ngươi làm như thế các huynh đệ của ta làm sao mà chịu phục?”

“Cho dù không phục đến mấy đi nữa. ngươi có thể nói ra, nhưng ngươi không thể xúi giục quân sĩ đến khiêu khích, mắt thấy đại chiến sắp tới, ngươi lại xảy ra xung đột trong nội bộ, như thế này sẽ gây bất lợi cho quân Đường.”

Đôi mắt ti hí của Hàn Chí híp lại, âm trẫm nói: “Lệ phi tướng quân, chụp mũ cần phải có chứng cớ, ta xúi giục binh sĩ gây chuyện khi nào thế?

Ngươi nói ta như vậy, là có ý gì?”

“Sứ quân tới rồi!”

Binh sĩ bên cạnh nhường ra một lối đi.

Lý Khánh An nhanh bước đi tới. hắn lạnh lùng quét mắt nhìn về phía các lều trại bị lật tung, nói: “Phàm người nào đã tham dự động thủ, toàn bộ đứng ra cho ta?”

Hàn Chí vội vàng nói: “Sứ quân...”

Lý Khánh An khoát tay chặn lại, ngắt lời nói của hắn:

“Chuyện của ngươi đợi lát nữa sẽ nói sau, hiện tại ta hỏi những người đã động thủ.”

Hắn quay đầu lại nhìn các binh sĩ một cái: “Sao rồi, tự mình không chịu nhận sao?

Buộc ta phải lôi ra từng người một sao.”

Lúc này, mười mấy binh sĩ dùng dằng đi ra.

Lý Khánh An gật gật đầu lại nói: “Còn nữa.

đại trượng phu dám làm dám chịu, đứng ra cho ta.”

Lại đứng ra ba mươi mấy người, dưới sự dẫn dắt của bọn họ, những người đã động thủ đánh nhau nối tiếp nhau đứng dậy, tổng cộng một trăm hai mươi người.

“chỉ có nhiêu đó thôi sao?”

Lý Khánh An lại hỏi ba tiếng, không ai đứng ra nữa, hắn nhìn quanh hơn một trăm người này, cười nhạt nói: “Tốt lắm!

Quân địch chưa đánh, đã nội chiến trước, một khi đã như vậy, ta sẽ khiến cho các ngươi đánh cho đủ, dẫn đi cho ta, mỗi người đánh nặng năm mươi quân côn!”

Hơn một trăm người mếu mặt khóc bị dẫn đi xuống không bao lâu. tiếng hành hình ‘Bộp!

Bộp!’ vang đến. bắt đầu có người khóc la hẳn lên.

Lý Khánh An lúc này mới quay đầu lại hỏi Hàn Chí: “Hàn đô đốc, ngươi có cái gì muốn nói.”

Hàn Chí trầm mặt xuống nói: “Quân Y ngô không muốn cùng quân Thiên Sơn cùng trại, muốn dựng trại khác, xin Tiết độ sứ hiểu cho.”

Lý Khánh An nhìn mặt hắn thật lâu sau, mới từ kẻ răng phát ra một chữ: “Chuẩn!”

Một trận tranh đoạt doanh trại như trò đùa đã kết thức với sự dọn ra khỏi đại doanh của quân Y ngô, lập doanh trại khác mà chấm dứt, ra ngoài dự đoán của mọi người chính là, nhân vật chính dẫn đến sự xung đột như trò đùa lần này, Chu Tà Tận Trung bộ của người Sa Đà lại không có dọn đi.

cho dù Hàn Chí khuyên bảo Chu Tà Tận Trung, nhưng thái độ của Chu Tà Tận Trung tô ra rất rõ ràng, chính mình chịu sự thống lĩnh trực tiếp của Lý Khánh An, ở cùng trại với quân Y ngô là không ổn, Hàn Chí không thể làm gì được, đành phải dẫn Chu Tà Thịnh Nghĩa bộ dời đến một tòa doanh trại cách đó năm dặm.

Đêm hôm đó, trong lều lớn của Hàn Chí đèn đuốc sáng trưng.

Hàn Chí, phó tướng Dương Tái Thành cùng với Chu Tà Thịnh nghĩa đang tiến hành cuộc thương nghị cuối cùng.

Hàn Chí co ngón tay gõ nhịp lên một bản kế hoạch trên bàn nói: “Lý Khánh An rất có thể ngày mai hoặc ngày mốt sẽ xuất binh, cơ hội của chúng ta chỉ có buối tối hôm nay thôi.”

Từ một tháng rười trước hắn dẫn quân đến Long Uy thành, sau khi phát hiện Lý Khánh An có ý đánh Toái Hiệp, trong lòng hắn liền nảy sinh ra một kế hoạch rất to gan.

tại sao hắn không thể giành xuống tay trước, cướp lấy phần công lao to lớn này trước, Vì thế hắn phái thám báo đi A Sử Bất Lai thành tra xét trước, phái đi ba gã thám báo, mà chỉ có một người trở về, một người bị bắt. một người bị giết,

nhưng Hàn Chí cũng bởi vậy mà có được rất nhiều tình báo mới nhất về A Sừ Bất Lai thành.

Hắn gặp phải vấn đề đó là binh lực không đủ, ba nghìn quân Y ngô hắn chỉ có mang đến hai ngàn.

thêm một ngàn người Sa Đà nữa. cũng chẳng qua ba nghìn kỵ binh, nhưng A Sử Bất Lai thành lại tăng viện đến một vạn quân đội Thạch quốc, vì thế, hắn lại nghĩ tới một đội kỵ binh Sa Đà khác, chỉ tiếc rằng cuối cùng cũng thất bại trong gang tấc,

Chu Tà Tận Trung không chịu cùng hắn ra khỏi đại doanh, cho dù như thế.

Hàn Chí vẫn quyết định một mình xuất binh tấn công A Sử Bất Lai thành.

“Hiện tại. ta muốn các ngươi cho một thái độ, muốn hay không muốn và ta cùng nhau đoạt lấy công hi hữu này.”

Ánh mắt Hàn Chí dừng ở trên người Dương Tái Thành.

Dương Tái Thành có chút do dự, hắn cảm thấy lần này tiến công quá mức mạo hiểm, hơn nữa hắn nhớ tới đến chết của Triệu Đình Ngọc, hiện tại Hàn Chí lại muốn dẫm lên bước chân của Triệu Đình ngọc, hắn rất muốn nhắc nhở Hàn Chí, nhưng hắn nhìn ra Hàn Chí đã hạ quyết tâm , khuyên bảo đã không còn ý nghĩa gì.

Phục tùng mệnh lệnh cấp trên là chức trách của hắn.

Dương Tái Thành liền vô cùng lo lắng nói: “Đô đốc. chúng ta chỉ có ba nghìn người, mà A Sử Bất Lai thành lại có một vạn quân đội Thạch quốc, binh lực chênh lệch nhau một mức quá xa, hơn nữa nghe nói còn có quân Đại Thực, sức chiến đấu của bọn họ mạnh hơn quân đội Thạch quốc rất nhiều.”

“Điều này ta biết, thám báo mà ta phái ra đã tìm hiểu rất rõ ràng, một tháng trước, quân Đại Thực ở A Sử Bất Lai thành đã đi Đát La Tư. nghe nói trong nước của bọn họ đang xảy ra nội chiến, bọn họ chắc hẳn là chuẩn bị về nước rồi.

Còn một vạn quân đội hiện nay đều là người Thạch quốc, là quân Túc Đặc mà một đòn công kích cũng khó mà chịu nôi, Tuy rằng binh lực chúng ta hơi ít, nhưng ta có lòng tin một trận chiến là có thể đánh tan bọn họ, ta chỉ hỏi ngươi, có chịu theo ta đánh hay không?”

Dương Tái Thành trong lòng thầm thở dài một hơi, kỳ thật hắn không muốn, nhưng hắn khó mà mở miệng được, đành phải yên lặng gật gật đầu.

Hàn Chí nở nụ cười, lại dùng tiếng Đột Quyết hỏi Chu Tà Thịnh Nghĩa: “Thịnh Nghĩa tướng quân, hiện tại cần ngươi đưa ra một quyết định rồi.”

Chu Tà Thịnh Nghĩa vẫn vì chuyện phát hiện Cát La Lộc quỷ tộc trong sơn cốc lần trước mà canh cánh trong lòng, lần trước bọn họ tổn thất nặng nề. nhưng cuối cùng nữ nhân, tài vật một thửi cũng không vớt được, cho dù lúc sau Lý Khánh An phân một phần chiến lợi phẩm cho Sa Đà.

nhưng đại bộ phận đều bị Hiệp Hộ ăn chặn cả. bọn họ chỉ được rất ít. nghe nói chuyện xảy ra ở sơn cốc lần đó còn có vàng nữa. nhưng bọn họ ngay cả bóng dáng của vàng cũng chưa nhìn thấy, đã chết hơn phân nửa người, cuối cùng lại bị Nam Tề Vân lượm của hời, chuyện này khiến cho hắn vẫn luôn bất mãn trong lòng.

Hàn Chí vừa hỏi.

Chu Tà Thịnh Nghĩa liền lập tức nhận lời nói: “Đô đốc nói cái gì. ta sẽ làm cái đó!”

“Tốt!”

Hàn Chí nện mạnh một quyền lên trên bàn, phấn chấn nói: “Vậy thì hãy để cho tên hề Thạch quốc nếm thử mùi lợi hại của quân Y ngô chúng ta.”

Vào lúc canh một đêm đó, ba nghìn kỵ binh của quân Y Ngô liền lặng lẽ rời khỏi quân doanh, dọc theo Y Lệ hà nhắm hướng tây lao nhanh mà đi.

Trong lều lớn ở chủ doanh của quân doanh vẫn còn thắp sáng, Lý Khánh An một mình ngồi ở trên bàn tỉ mỉ nghiên cứu bản đồ Toái Hiệp, thời gian đã đến canh một ban đêm, bản đồ đã cất rồi, hắn vẫn không có vẻ mệt, bưng một chén trà nóng, chậm rãi uống, thỉnh thoáng đứng dậy đến trước lều nhìn ra xa. ánh mắt vô cùng lo lắng, tràn ngập những mâu thuẫn khó mà chọn lựa.

Hắn dường như đang chờ đợi cái gì đó.

Bỗng nhiên, ngoài trướng truyền đến một loạt tiếng bước chân dồn dập, ‘Bụp!’ chén trà đã bị Lý Khánh An bóp nát.

“Bẩm báo sứ quân, hàn đô đốc dẫn quân Y ngô đi về phía tây. chẳng biết đi đâu.”

“Ta biết rồi.”

Trong mắt Lý Khánh An toát ra một vẻ tiếc nuối và thê lương.

A Sử Bất Lai thành năm ở phía bắc của Ninh Viễn quốc, vốn là thành trì ở phía bắc biên cương của Ninh Viễn quốc, con đường tơ lụa bắc buộc phải đi qua đây, từ xưa đã rất phồn thịnh.

Trong những năm Khai Nguyên.

Đại Thực bành trướng sang phía đông, A Sử Bất Lai thành bị danh tướng Khuất Ba Để phá được, trở thành bàn đạp cho Đại Thực chuẩn bị tiến công Toái Hiệp.

Nhưng một trận phong ba của cách mạng đã cuốn vào đại thực, tín đồ đạo (Islem*) của Hô La San nổi dậy đấu tranh phản đối vương triều Ngũ Mạch Hiệp, không lâu liền bị quỹ tộc Hô La San, A Bạch Tư(Abbas) giành lấy quyền lãnh đạo, trở thành vương triều mới A Bạch Tư thay thế cho nội chiến trong vương triều Ngũ Mạch Hiệp.

*đạo Islem còn gọi là đạo hồi, là một tôn giáo độc thần thuộc nhóm các tôn giáo Abrgham.

Đây là tôn giáo lớn thứ hai trên thế giới, sau Kitô giáo, và là tôn giáo đang phát triển nhanh nhất, với số tín đồ hiện nay là 1,3 tỷ.

Thế lực ở phương đông của Bạch Y Đại Thực đồng loạt rút về phía tây, nhưng ở A Sử Bất Lai thành và Đát La Tư thành còn để lại một phần quân đội tại đó.

Chủ tướng quân Đại Thực tại A Sử Bất Lai thành tên là Chu Địch Nhĩ, là viên lão tướng kinh nghiệm phong phú. giờ khắc này hắn đã đầu hàng A Bạch Tư, được phong làm Tổng đốc Đát La Tư.

Thủ hạ của Chu Địch Nhĩ có tổng cộng bốn ngàn quân đội.

A Sử Bất Lai thành và Đát La Tư thành mỗi bên có hai ngàn quân đội, đều là tinh nhuệ của khu vực Hô La San.

Cách đây một tháng rưỡi, quân Đại Thực bất được một gã thám báo của đại Đường, từ trong miệng hắn biết được Đại Đường đã bố trí trọng binh tại năm thành mới xây ở phương bắc.

Chu Địch Nhĩ rất kinh hãi, hắn lập tức ý thức được quân Đường chuẩn bị tấn công Toái Hiệp, Chu Địch Nhĩ quyết định tiên hạ thủ vi cường, hắn lập tức điều quân đội Thạch quốc tiếp viện A Sử Bất Lai thành.

Trong quá trình điều binh.

Chu Địch Nhĩ đã dùng một chiêu nhỏ, hắn rút quân quay về Đát La Tư trước, rồi sau khi lại đổi thành trang phục của quân đội Thạch quốc rồi, cùng với quân đội Thạch quốc quay trở về A Sử Bất Lai thành, trên thực tế, giờ khắc này trong một vạn quân đội Thạch quốc tại A Sử Bất Lai thành chỉ có sáu ngàn là quân đội Thạch quốc, còn bốn ngàn người còn lại là do quân Đại Thực giả dạng.

Bọn họ cũng đã chỉnh trang xong xuôi, chuẩn bị đánh hạ Toái Hiệp thành trước quân Đường.

Buổi sáng hôm nay, trên bầu trời A Sử Bất Lai thành vang lên một trận còi hiệu bằng sừng trâu trầm thấp, một vạn liên quân giữa Đại Thực và Thạch quốc chậm rãi rời khỏi thành trì. hướng phía Toái Hiệp xuyên mà tiến quân.

Từ A Sử Bất Lai thành đến Toái Hiệp bằng đường thăng khoảng cách đó là trên dưới hai trăm năm mươi dặm, nhưng đường đi không bằng phẳng , hai dãy núi đồ sộ hướng sang nam bắc kẹp Toái Hiệp xuyên vào giữa, hình thành một thung lũng Toái Hiệp rộng hơn một trăm dặm, bởi vì có sông Toái Hiệp đâm xuyên qua thung lũng.

lại có hồ lớn Nhiệt Hải, vì thế đất đai của Toái Hiệp xuyên màu mở, cây rừng rậm rạp, thảo nguyên tươi đẹp, là một viên Minh Châu lấp lánh của Lĩnh Tây.

Trong đội ngũ dài dằng dặc.

Chu Địch Nhĩ cười ngựa dẫn đầu, đi phía trước của đội ngũ.

Chu Địch Nhĩ chừng bốn mươi tuổi, có gương mặt chữ điền, lông mỉ vừa rậm vừa dày. không buồn nói cười, hắn ở trong quân Đại Thực tiếng tăm lừng lẫy, xưng là hùng ưng của Hô La San, người đi cùng hắn đó là quân Thống soái Thạch quốc, nhị vương tử Viễn n.

ở mấy tháng lữ hành tại Bắc Đình trước đó, Viễn n cuối cùng cũng không thể lấy được con mắt quang minh, vương tử Cáp Tang cũng không có được nó.

con mắt quang minh bị Câu Lan công chúa mang đến thần tự tại Khang Quốc Tát Mạt Kiện, mấy tháng này Viễn n vẫn luôn buồn bực không vui. cho đến khi hắn được nhâm mệnh làm Thạch quốc quân viễn chinh Thống soái, tâm trạng của hắn mới dần dần vui vẻ hẳn lên.

“Chu Địch Nhĩ tướng quân, tại sao không đợi sau khi quân Đường cùng Đột Kỵ Thi lưỡng bại câu thương rồi, chúng ta mới xuất binh sau chứ? phải biết rằng tiến quân vội vàng như vậy, chúng ta phải đối mặt đến hai địch thủ.”

Chu Địch Nhĩ liếc mắt nhìn hắn nói: “Vương tử điện hạ. sư phụ của ngươi không có nói cho các ngươi, quân Đường rất giỏi trong việc thủ thành, một khi bị bọn họ đoạt được Toái Hiệp thành, chúng ta sẽ không còn có cơ hội nào nữa, trái lại.

ta sẽ nói với Đô Ma Chi, trước đây chúng ta không có dự tính chiếm lĩnh Toái Hiệp, sau này cũng sẽ không có, chúng ta tới là trợ giúp hắn chống đỡ quân Đường, là bằng hữu của hắn.

điện hạ. ngươi hiểu chưa?”

Viễn n lúc này mới bừng tỉnh ra: “Chu Địch Nhĩ tướng quân quả nhiên mưu tính sâu xa.”

Nhưng hắn nhướng mày lại nói: “Nhưng mà người Đột Kỵ Thi nội chiến đã nhiều năm, chỉ sợ bọn họ sẽ không đoàn kết một lòng.”

Trên mặt Chu Địch Nhĩ lộ ra một tia cười hiếm có: “Điện hạ. quê hương Hô La San của ta có câu tục ngữ ‘kẻ địch của kẻ địch chính là bằng hữu.

chúng ta đi Toái Hiệp lần này, tự nhiên là sẽ đối phó Nhĩ Vi Đặc Lặc Khả Hãn. kẻ chiếm cứ Toái Hiệp thành, như vậy kẻ địch của Nhĩ Vi Đặc Lặc, Đô Ma Chi bèn là bằng hữu của chúng ta,

Đại Thực cũng không nhất định phải chiếm lĩnh Toái Hiệp, chỉ cần Đô Ma Chi trở thành người hầu của Khalip*. như vậy để cho hắn tiếp tục ở lại Toái Hiệp, cũng không phải là không thể được.”

* tiếng À Rập là Khalifgh(tiếng Anh: caliph. tiếng Pháp: calife) là vị chức sắc cao nhất đối với túi đồ Hồi giáo trên thế giới.

Trong nhiều thế kỷ, chức khalip cũng giữ vai trò hoàng đế chung của tất cả các nước mà Hồi giáo là quốc đạo.

Viễn n ngây ngẩn cả người, nếu để Đô Ma Chi tiếp tục ở lại Toái Hiệp, như vậy Thạch quốc sẽ có cái gì?

Không phải đã nói là đem Toái Hiệp co Thạch quốc sao?

“Chu Địch Nhĩ tướng quân...”

Không đợi hắn nói xong, Chu Địch Nhĩ liền khoát tay chặn lại nói: “Toái Hiệp sớm hay muộn cũng sẽ thuộc về Thạch quốc, đây chẳng qua là kế hoãn binh tạm thời của ta mà thôi, một khi A Bạch Tư lên ngôi.

Đại Thực sẽ tiếp tục bành trướng sang phía đông, khi đó chúng ta sẽ có đủ lực lượng đối kháng Đường triều, không chỉ có Toái Hiệp thuộc về Thạch quốc.

Bạt Hãn Na cũng sẽ sát nhập vào Thạch quốc, đó là sự trừng phạt bọn họ đã thân với Đường triều.”

Hắn vừa dứt lời. phương xa bỗng nhiên có một con ngựa vội vàng chạy tới, kỵ binh trên lưng ngựa lớn tiếng quát to: “Chu Địch Nhĩ tướng quân!”

Chu Địch Nhĩ ghìm cương ngựa lại: “Chuyện gì?”

“Một đội quân Đường đang hướng bên này đánh tới, cách chúng ta không đến hai mươi dặm.”

Chu Địch Nhĩ quá đỗi kinh hãi, vội hỏi: “Bọn họ có bao nhiêu người?”

“Khoáng ba nghìn người!”

Chu Địch Nhĩ không khỏi cười nhạt một tiếng, ba nghìn người mà đã muốn đối phó một vạn người của mình, thật không biết lượng sức mình, hắn lập tức hạ lệnh nói: “Toàn quân chỉnh đốn quân mã, chuẩn bị nghênh chiến!”

Lát sau, ba nghìn quân Y Ngô của Hàn Chí đông nghìn nghịt xuất hiện nơi đường chân trời, hắn cũng xa xa đã thấy quân đội Thạch quốc, không khỏi hưng phấn mà rút đao hô to: “Giết lên trước, hãy một phát đánh tan quân đội Thạch quốc!”

Chu Tà Thịnh nghĩa tiếng hô như sấm, hắn suất lĩnh một ngàn Sa Đà kỵ binh như bầy sói rầm rộ, vọt mạnh về phía trước, nhấm hướng phần trung tâm quân địch đánh tới.

Bộ phận trung tâm bộ chính là phần bốn ngàn tinh nhuệ quân Đại Thực, bọn họ thân mang áo giáp, đội mũ giáp, thắt lưng đeo loan đao Đại Thực, tay cầm trường mâu, cưỡi trên thân con tuấn mã thần tốc của Àrập.

Theo sự lao tới của quân Sa Đà. quân Đại Thực xoạt một cái xé trường bào của quân Thạch quốc trên người đi. lộ ra hắc giáp bó sát người. hắc kì cuốn lại đã được mở ra, trên hắc kì là một con hùng ưng Shaladin màu vàng lấp lánh, đây là quân hiệu của A Bạch Tư.

Bọn họ hò hét một tiếng, vô số cây trường mâu lóe sáng dưới ánh mặt trời, đón người Sa Đà mà vọt đi, chủ soái Chu Địch Nhĩ lệnh kỳ khuấy động, sáu ngàn quân Thạch quốc như hai cánh của hùng ưng, từ hai hướng trái phải kẹp quân Đường vào giữa.

Trái tim của Hàn Chí giống như bị chìm vào vực sâu, hắn vạn lần không ngờ đến, trong quân đội Thạch quốc lại dấu đến bốn ngàn quân Đại Thực, bọn họ vô cùng dũng mãnh thiện chiến, tuyệt đối không phải là đám ô hợp mà hắn tưởng tượng một phát có thể đánh tan.

Trong lòng hắn dâng lên một nỗi khiếp sợ.

Chương 195: Hai họ đột kỵ thi

Quân Đường chủ lực đã đến Yết Đơn sơn về đêm.

Yết Đơn sơn nằm ở phía bắc cách thành Toái Diệp bảy mươi dặm. là một thông đạo từ thào nguyên phía bắc vào Toái Diệp.

Theo Xích hầu thắm thính ở phía trước đưa tin. phía trước rất yên tĩnh, không có bất kỳ tình trạng khả nghi nào.

Vào thời khắc canh một. quân Đường đã tạm nghi chân tại một bãi sa mạc rộng mênh mông.

Do giữa cả hành trình quân Đường không có lập trại, chỉ nghỉ chân tại chỗ, giờ này tất cả quân Đường đều lũ lượt xuống ngựa tranh thủ cho chiến mã uống nước và ngậm cỏ.

Sau khi lo cho chiến mã xong, mọi người lại lũ lượt lấy gói hành lý sau lưng ngựa. rút túi ngủ ra chui vội vào tranh thủ nghỉ ngơi, chỉ một chốc nhiều người đã đi sâu vào giấc ngủ.

Ánh trăng tựa nước, phủ một màu trắng bạc khắp nơi.

cả khu chỉ có một doanh nhỏ được dựng lên.

đó là Trung Quân chướng của quân Đường.

Trong chướng, Lý Khánh An đang cùng mười mấy vị tướng lĩnh thương lượng phương án tấn công Toái Diệp cụ thề.

Đoàn Thú Thực.

Lệ Phi Thủ Du.

Lệ Phi Nguyên Lễ, nam Tế Vân, Lôi Vạn Xuân.

Bạch Hiếu Đức.

Bạch Hiếu Tiết.

Chu Tà Tận Trung và thân binh được đề bạt như Trần Lương Khanh.

Vũ Nguyên Hạo, Lỗ Vân...

đều cùng tụ hợp.

Chính những đại tướng này đã tô thành hoạch tâm thống soái của Bắc Đình quân.

Do giám quân Vương Đình Phương giữa đường nhiễm bệnh, lưu lạnh thành Nguyệt Cung dưỡng bệnh.

Không có ai giám quân bên cạnh.

Lý Khánh An lại càng tự do.

Từ hơn một tháng trước, hắn đã liệt ra ba phương án, nhưng do tình hình biến hóa, nhất là thành A Sứ Bất Lai có quân của Đại Thực và Thạch Quốc xuất hiện, khiến kế hoạch tấn công Toái Diệp của hắn xuất hiện biến cố.

Binh pháp có câu, “Biết người biết ta, trăm đánh trăm thắng ,là một người hậu thế như Lý Khánh An. lại càng hiểu rõ sự quan trọng của tình báo.

Vì để đánh thẳng chiến dịch Toái Diệp này, từ nửa năm trước.thông qua các cách khác nhau, hắn đã tìm hiểu kỹ về quân lực, lương thực, dân ý và cả mối quan hệ tiến triển mới nhất của hai phái người Đột Kỵ Thi tại Toái Diệp, và căn cứ những tình bào này quy định ra phương án tấn công Toái Diệp, và phương án khống chế hậu chiến.

Nhưng người Thạch Quốc và Đại Thực ,hắn lại chẳng biết gì cả.

Từ binh lực, vũ khí. bố trận, chủ tướng và cả sức chiến đấu, nhưng điều này hắn đều không biết.

Là một thống soái nổi tiếng.

đi đánh một trận với đối thủ mà mình không biết, đấy chả khác nào là thầy bói xem voi.

Trong lều mọi người tranh luận rất quyết liệt, ai ai cũng dần tập trung tiêu điểm và việc đánh thành Toái Diệp trước hay đánh người Đại Thực trước.

Giờ đây mọi người đã rõ ràng nghiêng về hai ý kiến đối lập này.

Đoàn Tú Thực đứng lên nói:

“Các vị"

quân lực Đại Thực có một vạn. dù chúng ta không biết tình hình cụ thể, nhưng cũng có thể xem chúng mạnh như quân đội Đại Đường.

Trước mắt binh lực chúng ta có một vạn hai ngàn người, tạm thời cân tài cân sức cùng quân địch,nếu không muốn nói là nhỉnh hơn.

Cơ hội chiến thắng của chúng ta rất lớn.

Nhưng nếu chúng ta đánh Toái Diệp trước, không nói phần binh lực tiêu hao, một khi tấn công Toái Diệp gặp sự cố, chúng ta rất có khả năng sẽ bị rơi vào cục diện trước sau điều địch.

Điều này cực không có lợi cho chiến dịch Toái Diệp.”

Đoàn Tú Thực ủng hộ đánh Đại Thực trước, mới đánh Toái Diệp sau, tránh bị rơi vào cục diện trước sau gặp địch bất lợi. nhưng Lệ Phi Thủ Du lại kiên quyết nên đánh người Toái Diệp trước, rồi đánh Đại Thực sau.

Lý do của hắn rất đơn giản, lấy được thành Toái Diệp sẽ rất có lợi với quân Đường hay thủ thành.

Quân Đường sẽ thủ thành đối kháng với quân Đại Thực, như thế quân Đường đã có thể nắm chủ động, đợi Đại Thực mỏi mệt mới xuất kích đánh cho tan tác.

Có hay là, huynh trưởng Lệ Phi Nguyên Lễ lại kiên quyết ủng hộ Đoàn Tú Thực, cả doanh toàn tiếng hắn oang oang vang lên:

“Bọn người Đại Thực, Thạch Quốc chó má. theo ta thì chỉ là một lũ ô hợp.

Bọn chúng làm sao chống nổi cung nỏ quân Đường?

Làm sao chống nổi thuốc nổ?

Còn có gì để thương lượng nữa. hay cho anh em có cơ hội giết chúng một phen tan tác, đế chúng biết thế nào là lợi hại quân Bắc Đình.”

Hắn vừa nói xong, ngoài doanh bỗng vang lên tiếng quân sĩ cấp báo: “Sứ quân, quân Y Ngô đã về!”

Tin quân Y Ngô quay về đã kinh động cả đại chướng, bọn họ liền lũ lượt ra khỏi chướng.Lý Khánh An cũng vội bước nhanh ra.

Trong bóng đêm chỉ nghe tiếng vó ngựa từ xa vọng đến.

thấm thoát có thể thấy được những chấm đen đang di chuyển về hướng này. quân Đường đang ngủ say cũng dần bị tiếng vó ngựa làm cho thức giấc, vội chui ra khỏi túi ngủ cầm đao đợi chiến.

Những chấm đen ấy ngày càng đến gần, tất cả mọi người đều nhìn rõ. quả nhiên là quân Y Ngô.

Chính xác mà nói, là quân Y Ngô tàn tạ.

không đến một ngàn người, trong đó rất nhiều người còn đang trọng thương.

Quân Y Ngô thảm bại quay về cuối cùng đã tìm thấy quân Đường chủ lực, một hơi thở cầm cự đến giờ rốt cuộc cũng được thở phào.

Rất nhiều thương binh lũ lượt rơi xuống ngựa.

Hai trăm nữ hộ binh theo quân vội thần tốc chạy đến. thuần thục xử lý vết thương cho họ.

Một lát sau, phó chỉ huy sứ Dương Tái Thành liền được hai tên lính dìu đến trước mặt Lý Khánh An.

Hắn quỳ dưới đất khóc òa, “Sứ quân.

Hàn Đô đốc chiến tử.

Người Sa Đà toàn quân hi sinh, quân Y ngô thám bại.”

Dù quân Y ngô thảm bại nằm trong dự liệu của Lý Khánh an, nhưng chỉ là không ngờ lại thua thảm hại nhường này.

Hắn lắc đầu dặn dò mọi người: “Dìu hắn xuống chăm sóc cẩn thận.”

Lúc này, Lệ Phi nguyên Lễ một tiếng quát giận dữ vang lên:

“Bọn chó Đại Thực, lão tử phải cho chúng biết lợi hại!”

Khánh An lạnh lùng lườm hắn một phát, xong lại quay mình đi vào đại chướng.

Lệ Phi Nguyên Lễ vội im bặt.

Đoàn

Tú Thực vỗ vỗ vai lão an ủi, “Sứ quân đang tâm trạng không tốt, đừng dây vào hắn.”

Nói xong, hắn vội đuổi theo Lý Khánh An.

“Sứ quân, quân Y Ngô tuy thương vong thám trọng, nhưng thuộc hạ tin rằng quân Đại Thực cũng sẽ bị trọng thương, đây là một cơ hội.”

“Cơ hội?”

Lý Khánh An cười lạnh quay đầu lại hỏi:

“Vậy ta hỏi ngươi, Vì sao Hàn chỉ lại phán đoán sai lầm?

Rốt cuộc Đại Thực có bao nhiêu binh mã?

Bọn chúng bây giờ đang ở đâu?

Bọn chúng độc lập tác chiến, hay là câu kết với người Đột Kỵ Thi? ngươi dựa vào đâu mà biết quân Đại Thực bị trọng thương?”

Đoàn Tú Thực bị một chuỗi câu hỏi của Khánh An hả cho cứng họng, có lẽ một phần cảm thấy khẩu khí mình hơi nặng.

Lý Khánh An thở dài nói:

“Hàn Chí bại là do hắn toàn tâm muốn giành công và hiểu mơ hồ về quân địch.

Hắn tự nghĩ đã hiểu thấu đáo về quân địch, nhưng khi lên chiến trường mới phát hiện không phải như thế. nên mới đại bại.

Ta khác Hàn Chí, hắn thua không ảnh hưởng đại cuộc, còn ta. sẽ triệt để đánh đổi bằng quốc sách chiến lược của Đại Đường tại Toái Diệp.

Đoàn tướng quân, chiến cơ không vội cho một lúc, ta nghi không chỉ đơn giàn là chiếm thành Toái Diệp, mà cả Đại Đường còn phải lâu dài khống chế Toái Diệp.”

Nóng xong, hắn quay lưng bỏ đi.

Xa xa vọng lại mệnh lệnh của hắn: “Truyền lệnh của ta.

đại quân cắm trại tại chỗ, để Bùi Du đến gặp ta.”

...

Toái Diệp thành.

Trong ngôi thành cổ lão này đang bao trùm bởi bầu không khí bất an.

Một số dân du mục tị nạn đến đã mang đến tin tức chiến tranh nổ ra gần thành A Sứ Bất Lai thành.

Tất cả cư dân Toái Diệp đang rơi vào một nỗi kinh hoàng về khả năng đồ thành có thể xảy ra trong thành. trời vẫn chưa tối, trên đường trống trải không một bóng hành nhân, cửa thấy cũng đã đóng từ lúc sớm, chỉ thỉnh thoáng có một đội kỵ binh Độ Kỵ Thi phóng đến.

Trước miệng một con hèm nhỏ, một nam tử thanh niêm dõi theo đoàn ky binh dần đi xa, hắn mới vội từ trong hèm chạy ra chạy vội về con hèm đối diện.

Hắn là một người Hán. chân mang đôi ủng ngắn của người Đột Kỵ Thi.

Đây là kiểu ăn mặc thường gặp nhất của người Hán Toái Diệp.

Hắn dọc theo con đường nhỏ chạy sâu vào. chỉ một lát hắn đã đi đến cửa một đại trạch cao to, hắn đi đến bậc tam cấp đập đập khuyên cửa.

Một lát sau, cửa được hé ra một khe nhỏ.

“Ngươi tìm ai?”

“Ta đến từ Bắc Đình, tìm Thường đông chủ, chính Lý sứ quân để ta đến.”

“Xin đợi một lát.”

Cửa lại được đóng, chỉ một chốc sau, trong cửa vang lên chùm bước chân vội vã, cửa lại lần nữa được mở ra để lộ bộ mặt to rộng của Thường Tiến.

Lão hỏi vội:

“Ngươi là do Lý tướng quân Tiết độ sứ Bắc Đình phái đến?”

Tên nam tử trẻ tuổi ấy ngó ngó sau lưng, rút ra một ngân bài để chứng mình thân phận:

“Tại hạ là văn thư của Tiết độ sứ, họ Bùi phụng mệnh sứ quân đến đây.”

Tên nam tử này chính là văn thư lang Bùi Du của Lý Khánh An, hắn thọ mệnh Lý Khánh An từ Bắc Đình đến đây chấp hành một nhiệm vụ đặc biệt.

“ồ!

Bùi tiên sinh mời vào.”

Thường Tiến vội dẫn hắn vào nhà, sau đó đưa hắn đến một mật thất, xong mới hỏi:

“Không biết Lý tướng quân cần ta làm gì?”

Bùi Du cười nói:

“Lý sứ quân nói Thường đông chủ và khã hãn Dĩ Vi Đặc Lặc của Đột Kỵ Thi rất quen, ta phụng mệnh đến gặp Dĩ Vi Đột Lặc. hi vọng đông chủ có thể dẫn ta đến gặp hắn.”

“Không thành vấn đề, ta sẽ dẫn ngươi đi liền.”

Thương Tiến tính rất cẩn thận, hắn do dự hỏi:

“Việc này không phải báo Lý Hồi Xuân chứ?”

Bùi Du gật gật đầu.

“Ý của sứ quân là việc này càng ít người biết càng tốt, tránh rườm rà.”

Đột Kỵ Thi bắt đầu phất lên từ những năm Khai Nguyên, dưới sự lãnh đạo của khả hãn Tô Lộc ngày càng phồn thịnh, và được Đại Đường ủng hộ, đối phó với Đại Thực ngày càng bành chướng về phía đông. nhưng người Đột Kỵ Thi chăng bao lâu sau đã vong ơn bội nghĩa.

Dưới sự khiêu khích của người Thổ Phồn, chúng liền quay đầu tấn công An Tây Đại Đường.

Sự bội tín này của chúng khiến Đại Đường nối cơn thịnh nộ,

năm Khai Nguyên mười tám, Lý Long Cơ điều tập sáu vạn đại binh Sóc Phương, Hà Tây và An Tây, dưới sự lãnh đạo của Tiết độ sứ Hà Tiên Khánh đã đánh cả Đại Thực và Đột Kỵ Thi.

Người Đột Kỵ Thi bị thảm bại cả ở phía đông tây.

Sau trận chiến Chu Dĩ Cô không lâu.

Khả Hãn Tô Lộc liền bị bộ tướng Đô Ma Chi và Hạ Mạc Đạt Can giết chết, người Đột Kỵ Thi chia làm hai họ Hắc Hoàng.

Quý tộc hai tộc đi vào cuộc chiến tranh trường kỳ giành Toái Diệp.

Giữa bọn họ là nợ máu chỉ có thể gột rửa bằng máu.

Trước mắt. người khống chế thành Toái Diệp là thủ lĩnh Dĩ Vi Đặc Lặc Khả Hãn. còn thủ lĩnh thành Hạ Lạp phía nam phụ cận là Đô Ma Chi.

Từ xuất thân bọn họ mà xét, Dĩ Vi Đặc Lặc Khả Hãn có phần nghiêng về Đại Đường, còn Đô Ma Chi lại lén lút câu kết với Thạch Quốc và người Đại Thực.

Dĩ Vi Đặc Lặc khoảng bốn mươi tuổi, hắn là một quân chủ yếu ớt chuộng văn ít ỏi của người Đột Kỵ Thi.

Lúc niên thiếu từng sống hơn mười năm tại Đại Đường, chịu ánh hưởng nhiều bởi văn hóa Đường.

Hắn từng sai sứ giả đến Trường An diện thánh thỉnh cầu nội phủ, nhưng vì Đại Đường không muốn để phe Đô Ma Chi ngày càng lớn mạnh mà không nhận lời.

Chiều hôm nay nhận được tin từ A Sứ Bất Lai thành, tin hắn có được toàn diện hơn so với dân thường.

Hắn biết quân Đường đã bại trong tay Đại Thực, điều này khiến hắn lo lắng không nguôi.

Nếu sau này người Đại Thực khống chế Toái Diệp, vậy bọn chúng nhất định sẽ ủng hộ Đô Ma Chi, vậy lúc ấy ngày tận thế của tộc hắn sẽ đến.

Lúc này, vương cung cửa đóng chặt, trong cung mọi người bận rộn tấp nập.

Hắn cùng thê thiếp, thị vệ đều đang dọn dẹp đồ đạc.

Một khi tình hình không ổn, bọn họ sẽ lập tức bỏ thành trốn về phía đông.

Thủ hạ của hắn không đến ba ngàn quân, làm sao chống lại được liên quân Đại Thực và Đô Ma Chi.

Bỗng nhiên, một thị vệ vội vã chạy vào thỏ thè vài câu bên tay hắn.

Dĩ Vi Đặc Lặc giật mình bỏ đồ trong tay xuống vội chạy ra khỏi cung.

Trong một phòng hội khác, Thường Tiến đang cùng Bùi Du ngồi đợi.

Phụ thân Thường Tín là người Hán. nhưng mẫu thân là quý tộc Đột Kỵ Thi.

Vì do mẫu thân,quan hệ của hắn và Dĩ Vi Đặc Lặc khá tốt.

Rượu bồ đào Túy Diệp đặc cấp trong nhà kho Nhiệt Hải Cư ở Trường An của hắn chính là đến từ vương cung Đột Kỵ Thi.

Lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân vội vã, Dĩ Vi Đặc Lặc Khả Hãn gần như chạy từ ngoài vào, Thường Tiến đứng lên cười nói:

“Khả Hãn hình như đang bận. làm phiền người rồi!”

“Không sao!

Không sao!

Hai vị mời ngồi.”

Dĩ Vi Đặc Lặc Khả Hãn quay lưng đóng cửa lại.

Hắn vừa đặt lưng xuống ghé đã quay sang Bùi Du cười nói: “Vị công tử này từ Bắc Đình đến ư?”

Hắn nói bằng tiếng Hán lưu loát, khiến Bùi Du rất ư kinh ngạc.

Bùi Du vội đúng lên thi lễ:

“Tại hạ là văn thư lang phủ Bắc Đình Tiết độ sứ, tên Bùi Du, phụng mệnh tướng quân đến xuất sứ Toái Diệp.”

Nói xong, hắn liền rút ra lá thư tay của Lý Khánh An, đưa cho Dĩ Vi Đặc Lặc: “Đây"

là lá thư thân bút của sứ quân nhà ta, xin khã hãn đọc qua

Dĩ Vi Đặc Lặc nhận qua thư lướt nhanh, bỗng hắn mắt sáng lên, vội hỏi:

“Không lẽ quân Đại Đường tác chiến cùng Đại Thực không phải quân chủ lực?”

Bùi Du khẽ thở dài:

“Đấy là do một tướng lãnh có lòng giành công, tự ý soái lĩnh bộ hạ xuất kích, khiến quân bại, tuyệt không phải quân chủ lực Đại Đường.”

Dĩ Vi Đặc Lặc giờ có phần yên tâm, hắn liền rút khăn tay ra lau bớt mồ hôi trên trán: “Trong thành loan tin quân Đường đại bại, ta còn tường đại thế đã qua, đang thu dọn đồ đạc định bỏ chạy.

Quân Đường không sao. ta cũng yên tâm.”

Hắn yên lòng kỳ thực chỉ là quân Đường có thể chặn lại quân Đại Thực bất lợi cho hắn.

Nhưng đồng thời Đại Đường cũng có thể có dã tâm gì với Toái Diệp.

Điều hắn sợ nhất là Đột Kỵ Thi cuối cùng cũng giống Cao Xương quốc, bị xóa sổ trong dòng chảy lịch sử.

Hắn lại thổn thức cầm lá thư của Khánh An lên đọc tiếp, trong thư viết rất rõ ràng, triều đình đã quyết định khôi phục quân trấn Toái Diệp.

Đối với người Đột Kỵ Thi, Lý Khánh An quyết định áp dụng mô thức bên Quy Tư. chính là giữ lại chức khả hãn của Đột Kỵ Thi. nhưng quân chính Toái Diệp đều do quân Đường khống chế. về nguyên tắc, quân Đường sẽ không can thiệp nội bộ người Đột Kỵ Thi.

Đây là mô thức quản lý hữu hiệu với dân tộc biên cương thiểu số, có thể hữu hiệu không gây xung đột. có lợi cho quân Đường nhanh chóng khống chế Toái Diệp.

Đồng thời, quân Đường còn đưa ra một số lợi ích chung của người Đột Kỵ Thi nhưng cùng đối kháng quân Đại Thực bành chướng, nhưng thế sẽ tránh được vết xe đố người Đột Kỵ Thi phất lên để rồi hai bên trở mặt như trước đây, và cũng giúp vương triều Đại Đường dễ dàng hơn trong việc khống chế Toái Diệp.

Lúc này, Bùi Du bên cạnh lại nói:

“Lý sứ quân nhờ ta chuyển lời khả hãn. dù Đại Đường có vào Toái Diệp hay Đại Thực chiếm Toái Diệp, thì thủ lĩnh Đột Kỵ Thi tại Toái Diệp này chỉ có thể có một, về điểm xin khả hãn cũng đừng quá trông chờ. ”

Dĩ Vi Đặc Lặc hiểu ý của Lý Khánh An.

Lý Khánh An sợ hắn đầu hàng Đại Thực, nên đến nhắc nhở với hắn trước.

Sau khi trẫm tư một lúc, hắn bèn nói:

“Không biết quân Đường chú lực giờ đang ở đâu?”

"Đang đóng trại tại Yết Đơn sơ, còn quân Đại Thực đóng trại cách đấy một trăm dặm.

Hai bên đều đang đợi chờ thời cơ quyết chiến.”

“Á!”

Dĩ Vi Đặc Lặc đứng phắt dậy, xong hắn lại ngồi phịch xuống.

Tình hình đã phát triển đến nước này, hắn còn cơ hội lựa chọn nào đây.

Lát sau. hắn thở dài. nói với Bùi Du:

“Ngươi chuyển lời tướng quân, ta tiếp nhận phương án của hắn.

đầu hàng Đại Đường.”

“Vậy được, để biểu thị thành ý. xin Khả Hãn đưa con trai đến đại doanh quân Đường, ta sẽ lưu lại Toái Diệp làm tin.”

Dĩ Vi Đặc Lặc gật gật đầu, nói với thị vệ ngoài cửa: “Đi dẫn trường tử Khuất Đặc của ta đến đây.”

...

Doanh trại liên quân Đại Thực và Thạch Quốc đóng ngay tại bờ tây của sông Toái Diệp, cách đại doanh quân Đường tám mươi dặm.

Chu Địch Dĩ cũng là một danh tiếng nổi tiếng cẩn thận của Đại Thực.

Sau khi đánh bại quân Y Ngô Hàn Chí, hắn cũng phát hiện sự lợi hại của quân Đường, liền lập tức lại điều ba ngàn quân lưu giữ tại A Sứ Bất

Lai thành của Thạch Quốc về. bỏ đi sự tổn thất của quân hắn trong trận chiến với quân Đường, trong tay hắn giờ ít nhất cũng có một vạn một ngàn người, gần như bằng với quân Đường.

Tuy đã chiến thắng trong lần đánh đầu tiên, nhưng quá trình tác chiến khiến Chu Địch Dĩ rung cả người.

Quân Đường trang bị tinh nhuệ đã khiến hắn chấn động. nhất là khải giáp của quân Đường khiến hắn ấn tượng nhất.

Chiếc áo giáp kiên cố ấy hơn đứt giáp da của quân Đại Thực, cung tiễn của bọn họ ngoài năm mươi bước căn bàn không làm sao xuyên thúng được áo giáp của quân Đường.

Vì thế mà hắn phải mất hết cả buổi chiều thử nghiệm.

Cuối cùng phát hiện ra có thể dùng phi mâu sắc dọn của quân Đại Thực bắn thúng khải giáp của quân Đường từ xa.

Kết quả thử nghiệm này khiến hắn hưng phấn, nhưng cũng khiến hắn thỉu não.

Phi mâu bọn chúng mang theo không nhiều, bình quân một tên quân Đại Thực chỉ được năm cây, quân đội Thạch Quốc còn không được trang bị.

Trong lúc bất đắc dĩ, hắn chỉ đành chinh đốn trận hình, để quân Đại Thực đi lên phía trước nghênh chiến quân Đường.

xế chiều, khi Chu Địch Dĩ từ trường thử nghiệm quay lại, một tên binh sĩ đã đến bẩm báo với hắn. sứ thần của Đô Ma Chi đã đến.

Hắn lập tức trở về đại doanh.

Trong đại doanh, một nam tử Đột Kỵ Thi đương đợi đã lâu, thấy hắn đi vào, hắn vội cúi mình thi lễ:

“Tại hạ Mễ Lặc. là nghĩa tử của tướng quân Đô Ma Chi, tham kiến tướng quân Chu Địch Dĩ.”

Đô La Tiên con độc của Đô Ma Chi bị Lý Khánh An bắn chết tại An Tây, nỗi đau mất con khiến lão nổi cơn lôi đình, nhiều lần đem quân tấn công An Tây, và đều gặp phải đà kích thám trọng của Cao Tiên Chi.

Bất đắc dĩ chỉ đành gửi gấm vào việc thống nhất Toái Diệp, đợi đủ mạnh sẽ phán kích An Tây để báo thù cho con.

Sau một năm con mất. hắn nhận thêm ba nghĩa từ.

Mễ Lặc này chính là nghĩa tử thứ nhất của hắn.

Chu Địch Dĩ khoát tay cười nói:

“Tin của Đô Ma chi nhanh quá, thế mà đã kịp phái sứ giả đến rồi.”

“Bẩm Chu Địch Dĩ tướng quân, nghĩa phụ ta ở Bào Đại quân thành, nên tin tức rất nhanh.”

Chu Địch Dĩ ngỡ ngàng, Bảo Đại quân thành cách đây chỉ có bốn mươi dặm, hắn vội hỏi:

“Vậy trong tay Đô Ma Chi có bao nhiêu quân?”

Mễ Lặc nghĩ nghĩ liền đáp: “Nghĩa phụ ta soái lãnh hai ngàn quân kỵ binh Đột Kỵ Thi.”

“Hai ngàn!”

Tin tức ngoài mong đợi này thật sự mang lại hi vọng cho hắn.

Hắn vỗ mạnh vào vai Mễ Lặc cười nói:

“Về bẩm báo với phụ thân người.

để hắn lập tức soái lình quân đến trợ giúp ta.

Sau khi đánh bại quân Đường, ta đàm bảo hắn sẽ là khả hãn Toái Diệp, cả khu Toái Diệp này sẽ đều do hắn thống trị.”

Mễ Lặc bị hắn vỗ cho một phát, đứng còn không vững, hắn kích động nói: “Nghĩa phụ ta nói, nguyện lên núi lừa, vượt bể ngai phục vụ quân Đại Thực, chỉ cần tướng quân Chu Địch Dĩ cần, người sẽ lập tức đến.”

“Được!

Ta giờ sẽ đưa ngươi về, mời Đô Ma Chi khã hãn sáng mai trời sáng, nhất định phải đến đại doanh của ta.”

Chương 196: Binh đao ngựa sắ

thời gian giống như bị ngưng lại.

ở vùng đất phía ngoài thung lũng Toái Hiệp đã ba ngày trôi qua. nhưng tình hình trong Toái Hiệp chẳng có biến đồi gì so với ba ngày trước, quân Đại Thực án binh bất động, chờ đợi một nghìn kỵ binh khác của Đô Ma Chi ở Hạ Lạp thành.

Quân Đường cũng án binh bất động, nhưng phương hướng Toái Hiệp thành lại không có bất kỳ quân chi viện kéo đến. quân Đường cũng không chủ động xuất kích.

Đây giống như một ván cờ mờ ảo ly kỳ, làm cho người ta không tài nào đoán được ý đồ của quân Đường.

Nhưng Ninh Viễn Quốc phía tây Toái Hiệp đã lật ngửa màn che của quân Đường, một toán quân Ninh Viễn Quốc khoảng một vạn năm nghìn người với thế tiến như chớp giựt không kịp bịt tai. bổ mạnh vào A Sừ Bất Lai thành rỗng không.

Ninh Viễn Quốc còn gọi là Bạt Hãn Na ,là một nước phụ thuộc khá thân Đường trong số các nước Lĩnh Tây, quốc vương được vương triều Đường phong làm Phụng Hóa Vương, hoàng hậu của hắn chính là công chúa Hòa nghĩa của Đại Đường.

Dưới sự chủ đạo của Hòa Nghĩa công chúa.

Ninh Viễn Quốc xưa giờ vẫn cung phụng là nước tông chủ. dưới môi trường mà đại đa số các nước Tây Vực đều nghiêng hết về phía Đại Thực, Ninh Viễn Quốc chỉ lo thân mình, chịu đựng một áp lực rất lớn.

Lần này quân Đường muốn xây dựng lại quân trấn Toái Hiệp, Ninh Viễn Quốc biểu hiện một sự nhiệt tình rất lớn.

giữa đêm hôm qua. khi đặc sử của Lý Khánh An kéo đến Ninh Viễn Quốc gặp đượcc hoàng hậu.

Ninh Viền Quốc ngay đêm đó đã quyết định xuất binh, quốc vương Ba Liệt phái đại vương tử Ốc Ma làm chủ soái, lỉnh quân một vạn năm nghìn người tập kích A Sử Bất Lai thành, cắt đứt đường lui của quân Đại Thực.

...

Đại doanh quân Đường, mấy viên kỵ binh thám báo phóng nhanh đến. phóng đến trước cửa doanh, họ trở mình xuống ngựa, phóng thẳng một mạch về phía đại doanh Trung quân.

Trong đại doanh Trung quân.

Lý Khánh An đang hỏi Dương Tái Thành thêm một lần nữa về chỉ tiết việc binh bại, cho dù Hàn Chí phải trả giá tổn thất hai nghìn quân đội. nhưng họ cũng mang lại thông tin quý báu trực diện tác chiến với với quân Đại Thực.

Mấy ngày nay, gần như mỗi viên binh sĩ trốn chạy về đều miêu tả tình hình quân Đại Thực và quân Thạch Quốc mà mình gặp phải, một khối lượng tình báo lớn sau khi được hội tập chỉnh lý, từ từ cô đọng lại thành mấy chục dòng tình báo gãy gọn thực dụng.

‘Chiến mã của quân Đại Thực và quân đội Thạch Quốc nhanh hơn tốc độ quân Đường một thành, hơn nữa chịu được đường dài bôn tẩu tập kích, đều là ngựa tốt Đại Uyển’

‘Quân Đại Thực cung tiễn yếu kém. nhưng có đoản mâu ném mạnh, ở xa ba mươi bước nhắm ném. uy lực rất lớn.

‘Quân Đại Thực thân hình mặc áo giáp da. nỏ sừng trăm bước xa có thể bắn thủng.’

những thứ đại loại như thế, những tình báo hữu ích này sẽ dẫn dắt sự bố trí cuối cùng của Lý Khánh An.

Lý Khánh An tìm Dương Tái Thành để lấy nhiều tình báo liên quan đến chủ soái quân Đại Thực, hắn đã từ phía người Đột Kỵ Thi Toái Hiệp nắm bắt được một số tình báo vụn vặt.

chủ soái Đại Thực gọi là Chu Địch Nhĩ. tuổi trạc khoảng bốn mươi, ở khu vực Hà Trung chinh chiến đã được mười mấy năm rồi. trong việc tiến đánh Khang Quốc và Thạch Quốc đã lập hạ chiến công hiển hách, được xưng làm hùng ưng Hô La San. nhưng điều mà Lý Khánh An muốn biết là. con hùng ưng này trên chiến trường tung bay như thế nào?”

“Sứ quân, trong phán đoán chủ soái địch quân, chúng ta đã bị thiệt thời to.

Hàn đô đốc luôn cho rằng tên vương tử Thạch Quốc trẻ tuổi kia là chủ soái quân địch, vì vậy, chủng ta tập trung binh lực đánh sâu vào nơi có vương tử Thạch Quốc, nhưng không ngờ tên quan quân Đại Thực mang một bộ mặt vuông vức và râu xồm dẫn binh xông trận ở trước mới là chủ soái của bọn họ,

bên cạnh hắn có năm trăm thân vệ, lúc bắt đầu Hàn đô đốc cho rằng binh ít nên không quá đặt tâm vào, không ngờ, năm trăm kỵ binh lại vô cùng lợi hại. thoáng chốc đã xé toạt phòng tuyến của quân Đường.

Hàn đô đốc trở tay không kịp để phòng.

đã chết dưới cú chọc mâu bắn ra từ xa hai mươi bước của tên quan quân Đại Thực này, sau khi việc này xảy ra chúng thuộc hạ mới biết là. hắn mới là chủ soái quân Đại Thực.”

Nhắc đến cái chết của Đô đốc, tiếng nói của Dương Tái Thành càng lúc càng thấp, trong mắt tràn nghập thần thái ảm đạm. nhưng Lý Khánh An lại không hề quan tâm đến cái chết của Hàn Chí. năm trăm thân vệ lợi hại của Chu Địch Nhĩ làm dấy lên hứng thú của hắn. hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ một thông tin đáng giá nào.

“Năm trăm kỵ binh kia lợi hại như thế nào?”

“Đầu tiên là sự ném mâu chính xác của họ, mỗi một mâu ném ra cũng đều thọc chết một viên quân Đường. người Sa Đà ít nhất có một nửa đều là bị họ ném mâu giết đi. hắn cũng giống như thần xạ thủ của Đại Đường ta. một người xông trận mà đã bắn chết một nửa thân vệ bên cạnh Hàn đô đốc.

Ngoài ra chính là ngựa của họ khác biệt xuất chúng. tốc độ cực nhanh, vừa xé toạt ra một lỗ hổng, năm mươi viên kỵ binh đã xông đến trước mặt Hàn đô đốc. khiến người ta khó lòng phòng bị.”

“ngươi xác nhận ngựa của năm trăm thân vệ kia khác biệt xuất chúng?”

“Đúng vậy, ngựa của bọn họ quả thật đặc biệt hùng tráng bay bổng. giống như bay lơ lửng trong không trung vậy, tốc độ nhanh đến kinh người.”

Lý Khánh An chậm rãi gật đầu. xem ra chiến mã của năm trăm thân vệ này rất có thể chính là ngựa Ả Rập trong truyền thuyết.

Đúng lúc này, ngoài lều lớn vọng lại tiếng chạy gấp dồn dập:

“Tướng quân, quân tình khẩn cấp!”

Một viên thám báo xuất hiện trước cửa lều. nửa quỳ thi lễ nói:

“Bẩm báo tướng quân, một nghìn người Đột Kỵ Thi lại gia nhập vào quân Đại Thực, trước mắt tổng binh lực của quân địch đã gần một vạn bốn nghìn người, quân địch đã nhổ trại xuất phát, cách quân ta còn có bảy mươi dặm.”

Lý Khánh An nhìn bản đồ một chút, bày mươi dặm đối với việc hành quân gấp thì chính là lộ trình nửa ngày, dĩ nhiên, Chu Địch Nhĩ tuyệt đối không bôn tẩu tập kích đường xa. thế thì. trễ nhất là sáng ngày mai. quân tướng Đại Thực sẽ đụng độ với quân Đường.

“Truyền mệnh lệnh của ta.

đại quân nhổ trại khởi hành!”

...

Đường ở sơn cốc uốn lượn quanh co, quân Đường hành quân tốc độ rất chậm, cách lòng sông nham thạch của sông Toái Hiệp hà lúc xa lúc gần. màn đêm lẳng lặng buông xuống, sương mù đã tan, thổi đến từng cơn gió lạnh, trăng như móc câu. cả bầu trời tây phương ánh ngời màn sáng lạnh của mảnh trăng,

triền núi to lớn bên phải trước mặt vươn trải ra phía tây, nơi tận cùng chính là sông Toái Hiệp hà sóng lặng như gương, băng qua nước sông, phía trước là một mảnh rừng rộng lớn.

đi tiếp sang phía tây. sẽ phơi bày ra một vùng thảo nguyên xám xám mông lung.

Quân Đường ở canh một đã toàn bộ bãng qua Toái Hiệp hà. từng đội quân Đường gác trại chạy qua chạy lại trong rừng bờ đối diện, quân Đường sau khi qua sông nghỉ ngơi chỉnh đốn nửa canh giờ, rồi lại tiếp tục tiến sang phía tây.

Vào canh tư. thám báo truyền đến tin tức, ở xa hai mươi dặm đã phát hiện chủ lực quân Đại Thực, quân Đường lập tức trú binh không xuất phát, trên cánh đồng rộng lớn gió đêm thổi vi vu, chiếc cờ lớn màu đỏ bay phần phật trước gió, trên cờ lớn một con rồng đen hung hãn như muốn phá cờ bay đi.

Dưới cờ lớn. một vạn hai nghìn kỵ binh quân Đường hoành đao dựng ngựa, trương cung cài tên, mặt cho gió bắc luồn qua mặt, ánh mắt họ lạnh lùng chăm chú nhìn về phía trước, nửa canh giờ sau, liên quân Đại Thực rầm rộ khí thế xuất hiện ở một phía khác của thảo nguyên.

Bọn họ cũng ngừng chiến mã lại, chờ đợi mệnh lệnh tiến công, một trận chiến tranh đoạt Toái Hiệp sắp sửa mở màn.

Quân Đường đã dàn ra đại trận cánh hạc theo kiểu kỵ binh, một trăm chiếc xe nỏ năm phát liên hồi đã mắc cung lên, mũi tên sử dụng đều là tên to dài hai thước, tầm bắn giết địch có hiệu quả đạt năm trăm bước, còn ở phía sau xe nỏ là ba nghìn nỏ kỵ binh, sử dụng nỏ cung sừng.

loại nỏ này thuộc loại nỏ hạng nhẹ, dựa vào sức vai giương cung căng dây, tầm bắn sát thương có hiệu quả khoảng một trăm năm mươi bước, nỏ binh và xe nỏ đã cấu thành nên hai lớp công kích xa gần. trong đội hình thế trận đã hình thành đầu hạc và cổ hạc. sau nỏ binh lại là một trăm chiếc xe nỏ loại to, trên xe nỏ lại là ba cây đoản mâu dài năm thước, đã dùng gân bò căng dây lên.

Sau một trăm chiếc xe nỏ này mới là sáu nghìn trường thương kỵ binh, đây là chủ lực của quân Đường, chia làm ba quân mười hai doanh, một tay cầm thuẫn, một tay cầm mâu. làm mình hạc, hai cánh bên thì là hỗn hợp thương cung kỵ binh, mỗi loại một nghìn năm trăm người, xa bắn gần công, chủ yếu là bắn giết cánh bên của quân địch.

Còn đuôi hạc lại là một nghìn nỏ kỵ binh, chủ yếu dùng cho cơ động tăng viện trợ, lần đại chiến này, quân Đường đã phát huy vô cùng triệt để nhuần nhuyễn ưu thế cung mạnh nỏ cứng của họ, một vạn sáu nghìn kỵ binh, cung nỏ kỵ binh đã chiếm đến một nửa, đây cũng là do chủ soái quân Bắc Đình giỏi việc dùng cung.

Lý Khánh An cởi ngựa đứng dưới ngọn cờ lớn của Trung quân, hắn tay nắm hoành đao. chú ý vào quân địch phía xa. nhẫn nại chờ đợi sự xông trận của quân địch, trong trận chiến lần này, đã không có tháp chỉ huy cố định nữa. mọi thử đều tiến hành chỉ huy trong sự vận động chóp nhoáng.

Đồng thời, trong chiến dịch lần này, Lý Khánh An không định sử dụng hỏa dược, hắn hi vọng dùng máu và đao để trui rèn sức chiến đấu của quân Bắc Đình.

Bầu trời của Toái hiệp mây đen dày đặc, gió bấc bần bậc quét ngang thảo nguyên rộng chừng năm dặm chính giữa hai quân, ở một phía khác của thảo nguyên, quân Đại Thực cũng trận địa nghiêm ngặt sẵn sàng nghênh chiến, chủ soái Chu Địch Nhĩ đặc biệt tự tin.

sự gia nhập của ba nghìn người Đột Kỵ Thi, làm cho họ về binh lực đã vượt qua quân Đường, bọn họ tuy về mặt trang bị yếu hơn quân Đường, nhưng bọn họ có sĩ khí cao ngất, có chiến sĩ dũng mành, có chiến mã thượng hạng, những điều này đã bù đắp cho sự kém còi về mặt vũ khí trang bị.

Nhất là sự gia nhập ba nghìn người Đột Kỵ Thi của Đô Ma Chi. lại càng giống như tiêm một mũi trợ tim mạnh cho bọn họ, ba nghìn kỵ binh này không phải là dân ô hợp do mục dân tạm thời chắp ghép mà thành, mà đều là lão binh dày dặn chiến trận,

Năm xưa người Đột Kỵ Thi chính là dựa vào sự công kích sắc bén của họ, càn quét hai bờ Trân Châu hà.

đánh cho quân đội Chiêu Võ phải quãng mũ bỏ giáp, thậm chí đại bại quân Đại Thực, có toán kỵ binh này tham chiến, phần thắng của Chu Địch Nhĩ lại gia tăng thêm ba phần.

ở mấy ngày trước trong một trận đọ sức với quân Đường.

Chu Địch Nhĩ cũng đã phát hiện ưu thế của quân Đường, chính là cung tiễn lợi hại.

vì điều này mà hắn đặc biệt bố trí trận chiến hôm nay, bất kể là người Đại Thực hay người Đột Kỵ Thi. cũng đều dựa vào sự công phá mạnh mẽ làm rối loạn đội hình của đối phương, đế khôngbị cung tiễn cự ly xa của quân Đường sát thương, đợt tiến công đầu tiên của hôm nay, hắn đã giao cho quân đội của Thạch Quốc.

Chiến mã không thể ức chế mà đá vó vào mặt đất. cờ xí màu đen bay phất phới trong gió ban mai, hùng ưng Shaladin màu vàng kim tung cánh muốn bay đi, mọi thử đều đã chuẩn bị sẵn sàng.

Chu Địch Nhĩ quay đầu lại nhìn Đô Ma Chi toàn thân mũ vàng giáp vàng, cười nói:

“Trận đầu tiên giao cho ngươi, quân đội của ngươi có thể đảm nhiệm không?”

Ánh mắt của Đô Ma Chi tàn khốc như sói vậy, hung tợn dán mắt vào cờ soái của quân Đường. dưới ngọn cờ soái chính là kẻ thù giết con của hắn Lý Khánh An.

vì cái ngày có thể đích thân giết chết kẻ thù. hắn đã chờ đợi gần ba năm rồi. cho dù thù hận đã sôi trào trong lòng hắn. nhưng hắn vẫn không chút biểu lộ nói:

“Binh sĩ của ta đường xa mệt mỏi, trận đầu tiên đã xông lên, e là thể lực sẽ không kham nổi, bọn ta đánh trận thứ hai.”

Sự láu cá của Đô Ma Chi làm cho Chu Địch Nhĩ có chút bất mãn. hắn chẳng qua là dò thám một tí. thoáng chốc đã dò ra mánh khóe của Đô Ma Chi. bọn họ không hề thật lòng bán mạng cho Đại Thực.

Chu Địch Nhĩ không nói thêm gì. ánh mắt lại nhìn sang vương tử Viễn n có chút khiếp chiến, không hề có chút không gian để thương lượng, hắn như đinh đóng cột ra lệnh:

“Quân Thạch Quốc chuẩn bị xông trận, nghe tiếng trống của ta phát động.”

Hắn giơ tay lên, tiếng trống da ầm ầm gõ vang, quân đội Thạch Quốc có một sự khiếp sợ bẩm sinh đối với quân Đường, đã từng ở giữa thời gian gần trăm năm.

Đại Đường luôn là nước tông chủ của bọn họ, sự phồn thịnh và lớn mạnh của Đại Đường làm cho mấy đời người Thạch Quốc luôn ao ước vươn tới. cũng đã đặt xuống một nỗi ám ảnh tự tỉ trong lòng họ, họ có mơ cũng chưa từng nghĩ đến sẽ tác chiến chính diện với quân Đường lớn mạnh, nhưng sự lấn át của Đại Thực đã làm cho họ nuốt lấy trái đắng phản bội chủ cũ.

Trong lòng Viễn n thấp thỏm vung chiến đao, tiếng run sợ trong gió cứ như bị ngắt quãng: “Nghe mệnh lệnh của ta. dốc toàn lực xông trận.”

Chu Địch Nhĩ nghe ra sự yếu đuối trong khẩu khí của hắn. hắn trừng mắt. cả giận nói: “Thử yếu đuối vô dung kia. ngươi còn muốn làm quốc vương của Thach Quốc không?

Nét mặt của Viễn n đỏ ừng. hắn đột nhiên hét to như một kẻ tâm thần: “chuẩn bị xông lên giết!”

Chu Địch Nhĩ lạnh lùng khoát tay một cái, tiếng còi hiệu trầm thấp chợt thổi lên.

đây là mệnh lệnh xông trận: “Giết!”

Viễn n khua chiến đao một cái. dẫn trước xông ra.

“Giết a!”

Kỵ binh Thạch Quốc bủa trời vây đất kêu gào phát động tấn công. trong nháy mắt đã kéo ra thành một tấm thảm người thật dài trên thảo nguyên.

Lúc này, Chu Địch Nhĩ lại ra lệnh cho Đô Ma Chi nói: “người Đột Kỵ Thi theo sau. nếu quân Thạch Quốc bị bại, ngươi từ phía tả giết ra!”

Đô Ma Chi gật gật đầu. hắn rút trường đao ra. như sói tru rống lên một tiếng: “Các huynh đệ. tiến lên theo ta!”

Người Đột Kỵ Thi cũng đã phát động, quân Đại Thực cũng đã xông trận, một vạn bốn nghìn kỵ binh phát lên sự tấn công mãnh liệt tới quân Đường.

Quân Đường vẫn đang chờ đợi. bọn họ trầm tĩnh như thái sơn. tiếng vó ngựa cuồng bạo gần như giẫm nghiêng cả quả đất. nhưng không làm lay động một đường tơ kẽ tóc của quân Đường.

Lý Khánh An quay đầu ngóng về phía đông, ánh mặt trời ban mai đỏ hỏn đã bức khỏi ráng mây, không có màu hừng đông vạn trượng, nhưng lại có một màu máu quái dị, giống như điềm báo cho một sự bắt đầu của một buối sáng khát máu.

Hắn nhẹ khoát tay một cái. chiếc trống của quân Đường cũng ‘Tùng!

Tùng!' gõ vang, ba nghìn nỏ kỵ binh dàn thành ba hàng, đều giương cung cài tên. soạt một cái nghiêng cung nỏ tạo thành góc ngắm ba mươi độ, bắt đầu điều chỉnh vọng sơn (bộ phận ngắm bắn của nỏ).

Lúc này Thạch Quốc bảy nghìn kỵ binh tinh nhuệ đã bắt đầu đột kích, một nghìn bước, tám trăm bước, bảy trăm bước... bụi đất như mây. ánh ban mai như máu. không khí chết chóc đã làm cho lòng bàn tay tướng sĩ quân Đường lão luyện cũng toát cả mồ hôi. nỏ binh chỉ huy sử trận tiền Lệ Phi thủ Du lâu lâu lại nhắc nhở cung nỏ thủ ôn định, ổn định...

Bỗng nhiên, tiếng trống ngưng bặt.

“bắn!” hiệu úy chỉ huy xe nỏ một tiếng hô to, đợt bắn xe nỏ đầu tiên, năm trăm cây trường tiễn bắn ra thật mạnh, tiếng xé gió mãnh liệt, trường tiễn ngược gió đi ra. rít gió lao vào đám kỵ binh ở xa ba trăm bước, trường tiễn xuyên thấu kiêng đỡ và thân người.

tiếng kêu thảm nổi lên tứ phía, chẳng chốc ngã xuống hai trăm mấy nhân mã. chiến mã trúng tên ngã nhào, hất mạnh kỵ binh bay nhào ra ngoài, thoáng chốc đã bị vó sắt cuồn cuộn ở phía sau đạp thành vũng thịt, thi cốt bị đạp vào bùn đất, không còn sót lại chút gì.

Hơn hai trăm người tử trận chỉ như một đợt sóng trào nổi lên trong biển lớn. không có hiệu quả gì. sĩ khí kỵ binh Thạch Quốc tăng cao, khua dậy trường mâu chiến đao, tiếng thét vang khắp thảo nguyên, đã là một trăm năm mươi bước rồi.

đợt xe nỏ thử hai tiếp tục bắn ra. lại đổ xuống mấy trăm nhân mã.

Lúc này, sĩ binh thao tác xe nỏ xoay người là chạy, vứt bỏ xe nỏ trên thảo nguyên, phía sau ba nghìn nỏ kỵ binh từ từ tiến lên. tới cách xe nỏ tám mươi bước ngừng bước lại, vó sắt ở trên đất gióng lên âm thanh làm chấn động lòng người, giống như sấm sét trước khi đáp đất ở đằng xa phát ra tiếng rống nho nhỏ, hơi thở trong sự căng thẳng đã ngừng hẳn.

điều duy nhất có thể cảm thấy chính là sự run chuyển của vò đất.

Xe nỏ dài dài đã trở thành một chướng ngại vật. nhưng kỵ binh Thạch Quốc xông lên dẫn đầu ở phía trước không hề để tâm đến chúng, bọn họ giựt chiến mã một cái. chiến mã bay lên lao đi, vượt qua từ phía trên xe nỏ.

nhưng vào lúc tích tắc khi kỵ binh Thạch Quốc bay lên. quân Đường nỏ kỵ binh đã phát động.

Một nghìn chiếc tên xé gió bắn lên. trong không trung đan thành một làn mưa tên màu đen. dày đặc bắn vào trong kỵ binh Thạch Quốc, kỵ binh đợt đầu dưới tiếng kêu thảm đồng loạt ngã gục.

việc bọn họ ngã nhào lại ảnh hưởng nghiêm trọng đến đợt kỵ binh thứ hai vượt qua xe nỏ, chiến mã đồng loạt ngừng bước trước xe nỏ, hất tung kỵ binh trên lưng ngựa bay ra ngoài, kỵ binh phía sau không thắng chân kịp, liên tiếp đụng vào nhau, quân đội Thạch Quốc trở nên hỗn loạn.

Trong lúc hỗn loạn, ưu thế cung tên của quân Đường đã bắt đầu được phát huy.

Cung kỵ binh dàn đội xông lên trước, lên dây, phóng tên. không cần ngắm trúng, làn tên che trời lấp đất làm cho bầu trời cũng bị phản chiếu thành màu đen.

đợt này nối tiếp đợt kia. trong khoảnh khắc, một vạn tám nghìn mũi tên bắn vào đám kỵ binh Thạch Quốc đông đảo. tiếng kêu rên vang vọng khắp thảo nguyên, hơn hai nghìn kỵ binh hoặc chết hoặc bị thương. quân đội Thạch Quốc tim lạnh gan nứt. quay đầu chạy tán loạn.

Đúng lúc này, Đột Kỵ Thi lang binh và quân Đại Thực tinh nhuệ lấy quân đội Thạch Quốc làm khiêng đỡ, đột nhiên từ hai bên giết ra. nhất là quân Đại Thực, mã tốc cực nhanh, chỉ một thoáng liền vọt tới cách cung kỵ binh quân Đường bốn mươi bước ngoại, hơn một trăm cây đoản mâu được cánh tay mạnh mẻ của quân Đại Thực ném ra.

vẽ ra những đường cong sắc bén. cắm vào bên trong quân Đường, lưỡi mâu bén nhọn xuyên thấu áo giáp, quân Đường xuất hiện thương vong.

Lệ Phi thủ Du vô cùng kinh sợ, hắn lập tức lệnh nói: “Quân trước lui lại. tả hữu cung doanh ngăn chận quân địch.”

Cung nỏ kỵ binh ở hai bên đã đồi thành loại cung có thể nhanh chóng phóng ra. tên bắn như mưa. hơn trăm danh quân Đại Thực xông ở phía trước nhất đều lập tức ngã quỵ, nhuệ khí tiến công đã bị dũa đi,

thừa dịp người Đại Thực và người Đột Kỵ Thi mã tốc giảm bớt trong nháy mắt đó, cung kỵ binh nhanh chóng triệt thoái phía sau. quân Đường đánh vừa rút lui lại. quân Đại Thực theo sau phía sau mà đánh, mâu tên như mưa. song phương đều có thương vong.

Lúc này.

đã gần bốn ngàn liên quân Đại Thực nhảy vào phạm vi nguy hiểm trong vòng trăm bước, trong vòng trăm bước kỵ binh đánh xông vào cũng chỉ trong vòng mấy giây, cho dù cung binh còn có thể sát thương phần lớn quân địch, nhưng chính bọn họ cũng sẽ phải đối mặt với sự thương vong nặng nề.

Lý Khánh An mặt không chút thay đổi, quân Đại Thực và người Đột Kỵ Thi đột nhiên giết ra đã nằm trong dự đoán của hắn. hắn từ trong những lời thuật lại của vô số tướng sĩ quân Y Ngô và sự biểu hiện trong mấy ngày này của quân Đại Thực,

đã dần dần hiểu được đường đi nước bước trong việc dụng binh của chủ soái Đại Thực

- Chu Địch Nhĩ.

Đây là một chủ tướng rất ư thận trọng. thích dùng binh lực áp đảo kẻ địch, từ đó đạt được ưu thế về mặt tâm lý, cũng chính vì thế. trong tác chiến hắn thích toàn quân cùng say chiến đấu, với ưu thế binh lực mà một phát đánh tan đối phương, mà tuyệt đối sẽ không để đối phương có cơ hội từng bước gặm nhắm mình như kiểu tằm ăn dâu đâu.

trong trận chiến lấy nhiều đánh ít với quân Y Ngô, hắn chính là làm như vậy.

Hôm nay hắn dùng quân đội Thạch Quốc đánh trận đầu, tuyệt không phải chỉ là một sự thám thính, chủ lực của bọn họ tất nhiên là sẽ ở ngay phía sau quân Thạch Quốc, trong cái nháy mắt mà quân Đại Thực và quân Đột Kỵ Thi bỗng nhiên giết ra đó,

Lý Khánh An cũng hạ đạt mệnh lệnh:

cung kỵ binh rút lui!

Theo quân lệnh mà chủ soái truyền đến. nỏ kỵ binh rời khỏi chiến trường chính, ba nghìn nõ kỵ binh như thũy triều rút xuống, lộ ra một trăm chiếc xe nỏ loại to, xếp thành hình bán nguyệt, từng chiếc đoản mâu lạnh như bãng mà nhắm ngay tới quân địch.

Quân Đại Thực đã tới ngoài năm mươi bước, bọn họ bỗng nhiên phát hiện phía sau quân Đường không ngờ lại cất giấu trăm chiếc xe nỏ, cũng đều lập tức ngây ngẩn cả người, xa xa Chu Địch Nhĩ là người thứ nhất phản ứng lại kịp, hắn hô to một tiếng không ổn. vừa muốn mệnh lệnh Đại Thực kỵ binh triệt thoái phía sau. nhưng đã chậm.

Bỗng nhiên từ trong thế trận của quân Đường lao ra một trăm viên kỵ binh cầm chùy, bọn họ chạy lướt tới, múa chùy đập tới cò bắn phát nỏ, bởi vì xe nỏ xếp thành hình bán nguyệt nên mặt đón bắn rất nhỏ, cho nên Đại Thực kỵ binh trong lúc xông đến.

càng tiếp cận thì mật độ lại càng lớn. lúc này bọn họ đã tới ngoài ba mươi bước, bọn họ tăng nhanh mã tốc. chuẩn bị dùng trường mâu xông kích kỵ binh quân Đường.

nhưng một trăm chiếc xe nỏ lại đem đến cho bọn hắn sự giết choc không tưởng tượng nổi. ba trăm chiến đoản mâu mang theo sức mạnh và một tốc độ nhanh từ xe nỏ của quân Đường bắn ra. ‘Phấp, phấp, phấp!’ chỉ thấy đoản mâu lướt qua.

một mảng người ngã ngựa đổ, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp, sau khi xuyên thủng bốn năm người, đoản mâu mới rơi xuống đất. tức khắc hơn một ngàn người xông đến phía trước chỉ còn mấy chục người còn trên mình ngựa.

Ba nghĩa tử của Đô Ma Chi cũng đều bị bắn xuyên từ trước mặt ra thấu phía sau lưng, trợn trừng đôi mắt hoảng sợ từ trên ngựa quãng ngã xuống đất.

Sự giết chóc tàn khốc mang đến nỗi sợ hãi bao trùm trong lòng người Đại Thực và người Đột Kỵ Thi. thế trận của bọn họ đại loạn.

Đúng lúc này, tiếng còi hiệu cho sự xông trận đột nhiên vang rền. sáu ngàn kỵ binh quân Đường như thế nước lũ vờ để, cuồn cuộn nổi lên sát khí ngập trời, tựa như sóng trắng quay cuồng trong nước lũ. tư thế hào hùng, nhắm hướng quân Đại Thực mà quét tới.

..

Chương 197: Khí phủ vạn lý

Trên bãi chiến trường rộng ba dặm, trận chiến tàn khốc và kiệt liệt đã diễn ra.

Một vạn quân Đường cùng hơn một vạn quân Đại Thực hỗn chiến.

Quân Đường sáu ngày thương kỵ quân làm chủ lực, sáu ngày cung kỵ binh chia ra hai cánh, bảo vệ được trận hình nguyên vẹn.

So với sự hoàn chinh của quân Đường, tuy bố trận đem giàn, nhưng lại nhằm vào nhược điểm quân Đại Thực.

Vì quân Đại Thực được ghép lại lâm thời, không có sự nhịp nhàng tổng thế, hơn nữa thực lực không đều.

Nhằm nhược điểm này, Lý Khánh An liền dùng phương án tác chiến tổng thể, đánh vào chỗ yếu trước, để công phá cả liên quân Đại Thực.

Liên quân Đại Thực thiếu sự huấn luyện tổng hợp nên trông có phần hỗn loạn hơn nhiều.

Ngoài ba ngàn quân Đại Thực tồ thành trận hình vuộng, quân Thạch Quốc và Đột Kỵ Thi đã hoàn toàn hỗn loạn, mạnh ai nấy đánh.

Chu Địch Nhĩ cũng biết được nhược điểm này của mình, hắn mệnh người Đột Kỵ Thi thích đánh một mình đối phó với thương kỵ binh quân Đường ở hai bên.còn quân Thạch Quốc tô thành trận vuông, phục sẵn bên cạnh mình để hỗ trợ.

Đón đầu quân Đại Thực chính là quân Hàn Hải lục doanh tinh nhuệ của Đoàn Tú Thực.

Hai chỉ quân đội như sóng ta đụng đầu, chỉ đùng một phát, đã đao thương đột xuất, tiếng vó ngựa lốc cốc. tiếng hò tiếng hét, tiếng xương gãy máu rơi, tiếng hét trước lúc chết, máu thịt tung tóe. thi thể la liệt.

Trên chiến trường mạng người như cỏ rác.

Lệ Phi Thủ Du dẫn hai ngàn cung kỵ binh phóng nhanh về phía trái quân Đại Thực, tiễn xuất như mưa. phóng đến trận hình quân Đại Thực, đã giúp sức thêm nhiều cho chú lực Đoàn Tú Thực tác chiến chính diện.

Bạch Hiếu Đức, Hiếu Tiết phụ trách đối phó người Đột Kỵ Thi, bọn họ tuy là quý tộc Quy Tư. từ nhỏ dũng mãnh hơn người, cung mã tinh thông, đế họ dẫn một ngàn kỵ binh, dùng cung nỏ mạnh mẽ áp đảo quân Đột Kỵ Thi, ngăn không cho chúng xông lên hai cánh quân Đường.

Lý Khánh An và Đô Ma Chi cũng là “cố nhân”, sau nhiều năm qua lại. con trai của lão, Đô Ka Tiên chính là chết dưới tiễn của Lý Khánh an.

Hắn hiểu người Đột Kỵ Thi như trong lòng bàn tay.

Biết người Đột Kỵ Thi bề ngoài lợi hại thật chất gan chả bao nhiêu, tham công lại tiếc thân.

Đô Ma Chi tuy có thù giết con với mình, nhưng lão tuyệt không vì báo thù con mà mất đi cái vốn căn bổn của mình, căn bổn của hắn không phải đất, mà là thủ hạ bộ lạc, lão không thể vì bất kỳ ai mà bán mạng liều mình.

Bọn họ đều là sói trên thảo nguyên, tập tính của sói là sợ mạnh hiếp yếu, gặp kẻ yếu mềm tuyệt không để thua, sẵn sàng đưa móng vuốt sắc bén ra, nhưng gặp phải địch mạnh sẽ tránh đi thật xa, Đô Ma Chi chính là con sói như thế.

Chính vì hiểu thấu người Đột Kỵ Thi, Lý Khánh An không đặc nhiều binh lực vào Đột Kỵ Thi.

Hắn biết chỉ cần có chút động tĩnh.

Đô Ma Chi sẽ là người chạy nhanh nhất.

Trong sự hiểu biết về người Đột Kỵ Thi, hắn rõ ràng là hơn Chu Địch Nhĩ.

Chu Địch Nhĩ mệnh người Đột Kỵ Thi tấn công hai cánh quân Đường, nhưng hắn không biết Đô Ma Chi sở dĩ có thể sống được từ thời Tô Lộ Khả Hãn chính là nhờ nguyên tắc mình triết bào thân của Đô Ma Chi này.

Cũng chính vì Khánh An hiểu, Đô Ma Chi tuy khí thế tràn trề, nhưng lại không hết sức đánh Đường.

Lão mệnh thủ hạ từ hai phía quân Đường phóng đi, lớn tiếng la hét. tạo khi thế động trời, nhưng lại chưa một lần tấn công có quy mô. chỉ là lệnh cho số ít kỵ binh Đột Kỵ Thi tiến hành tiến công thử, một khi gặp phải cung tiễn quân Đường phản kích lập tức rút.

Sau một canh giờ, tổn thất của lão chưa đến sau trăm người.

Thực lực của lão được bào tồn.

Đô Ma Chi vừa chỉ huy tấn công vừa quân sát tình thế hai quân, lần này đại quân Bắc Đình áp cành cực có khả năng vương triều Đại Đường phải khôi phục sự thống trị với Bắc Đình.

Còn Đại Thực nội chiến đang hoành hành, bọn họ làm sao chống được sự tây tiến của quân Đường.

Lão biết rõ lãnh thổ của mình sắp không giữ được, nhưng lại không cam tâm. hi vọng có thể mượn sức Chu Địch Nhĩ đuổi quân Đường đi.

Nhưng tình thế trước mắt càng ngày càng bất lợi cho quân Đại Thực, lão đã bắt đầu nghĩ đường rút.

Quân Đường toàn lực tấn công điểm yếu của liên quân Đại Thực.

Nam Tề Vân và Lôi Vạn Xuân mỗi ngày dẫn một chỉ kỵ binh, như đao sắc đấm thép xông về hai canhq quân Đại Thực và Thạch Quốc, mục đích lại phải đánh bại trận vuông liên hợp của họ.

Thương sắt dài của nam Tề Văn dẫn một trượng năm thước, sắc bén vô cùng, giờ đang phi vũ giữa không, tả xung hữu đột trong trận địa quân địch, thế khó ai đỡ nổi.

Trường thương xuyên qua ngực kẻ địch, tiếng thám vang vàng giữa đất trời.

Lúc này một viên địch tướng Đại Thực từ một bên xông ra, thương sắt trườn qua. hai tên đoàn binh tiếp ứng hai bên.

Nam Tề Vân vẫn tay trái cầm thương, trở tay nhanh như chớp,một nhát chém xuống, chém bay đều tướng lĩnh Đại Thực, chỉ để lại tử thi không để theo chiến mã trở về trận địa đối phương.

“Giết!”

Hắn hô lên như sấm, sĩ khí hai doanh quân Đường bên cạnh dâng cao.

Thêm tiếng trống tạo thế. một con đáo thích cốt sắc bén vô cùng chẳng mấy chốc đã cắt đứt trận vuông của liên quân Đại Thực thành hai.

Tiếng trống càng lúc càng kịch liệt, quân đường phát động chiến thuật diệt kiến.

Chiến thuật này do Lôi Vạn Xuân chấp hành.

Hắn dẫn hai ngàn kỵ binh tứ doanh, mục tiêu là thắng quân Thạch Quốc yếu ớt.

Lôi Vạn Xuân mệnh danh mãnh tướng số một Bắc Đình, dũng mạnh dị thường.

Thân hình hắn vạm vỡ cưỡi trên chiến mã cao to, nhưng một đắng chiến thần bất bại hạ phàm.

Hai tay hắn cầm hai chiến thiết chùy năm gần năm mươi cân. thiết chùy tung đòn. gió mạnh ập mặt. bóng chùy phi vũ như tuyết rơi, hung mãnh như hùm.

Một ngàn chùy kỵ binh bên hắn ai ai cũng vai hổ lưng hùm. sức mạnh vô cùng.

Bọn họ đều tay chầm thiết chùy tháp tùng hai bên Lôi Vạn Xuân, hình thành bách chùy trận.

Nơi nào bách chùy trận đi qua, quân Thạch Quốc đều đầu roi máu đô, xương gãy chỉ đứt. chết rất ư thê thảm.

Lôi Vạn Xuân dẫn hai ngàn quân Đường cứ xông thẳng lên, thế như chẻ củi, giết cho kỵ binh Thạch Quốc đầu roi rào rào, máu chảy thành sông.

Binh sĩ Thạch Quốc nhìn mà rụng hết tim gan.

đấu chí hoàn toàn suy sụp.

Thiết Chùy trận của Lôi Vạn Xuân đến đâu. binh sĩ Thạch Quốc lập tức bỏ chạy.

Vương tử Thạch Quốc Viễn An mặt xanh như tầu lá. sự lớn mạnh của quân Đường khiến hắn ý thức được, trận này Đại Thực rất có khả năng bại. vậy hiệp ước tham chiến giữa Thạch Quốc và Đại Thực hậu quả sẽ ra sao, hắn thật không dám nghĩ.

“Nhị vương tử. chúng ta không chống đỡ nổi, thế cục đã định.đầu hàng thôi!”

Một tướng lĩnh Thạch Quốc máu me đầy mình chạy đến trước mặt Viễn n hét to.

“Đầu hàng!”

Viễn n hoang mang, hắn có thể đầu hàng ư?

“Đầu hàng thôi, nếu không Thạch Quốc ta sẽ tiêu mất!”

Tướng lĩnh vừa dứt lời, thì bỗng đâu hắn một tiếng thảm kêu. một thanh trường mâu đã xuyên qua lồng ngực hắn. tướng lĩnh Đại Thực giám sát Thạch Quốc tác chiến mặt mũi hung hăng nói:

“Ngươi dám quấy giễu quân tâm!”

Hắn rút trường mâu ra. giận dữ nhìn Viễn n nói: “Tử chiến đến cùng, không ai được phát rút!

Hiểu chưa?”

Viễn n nhìn mũi đao nhuốm máu của hắn. liền sợ hãi gật đầu.

La Sờ Nhĩ lại nhìn một binh sĩ nói: “Lập tức đến cầu viện tướng quân, nói quân Thạch Quốc nguy cấp.”

Không đợi binh sĩ đi báo tin. chủ tướng Chu Đích Nhĩ Đại Thực đằng sau đã nhìn ra tình thế nguy cấp, quân đội Thạch Quốc rất có khả năng sẽ bị đánh bại.

Hắn vội quay lại nói với phó tướng Hầu Tái Nhân: “Ngươi tiếp tục chỉ huy trận đấu.”

Hắn lại hạ lệnh với năm trăm thân binh: “Lập tức theo ta đến chi viện quân Thạch Quốc.”

Năm trăm quân tinh nhuệ vẫn theo sau Chu Địch Nhĩ cuối cùng cũng xuất động.

Bọn họ đã chiến giáp quang minh Khải cướp được từ quân Đường đã tử trận, và cười trên chiến mà tuấn tú của Ả Rập xuất trận.

Mỗi người họ được trang bị cho hai mươi cây đoản mâu bay.

Năm trăm người là người Bối Đa Nhân thiện chiến, ai ai đều là bậc anh hùng trên lưng ngựa.

Vào năm Khai Nguyên.

Chu Địch Nhĩ tham gia trấn áp Túc Đặc khời nghĩa. năm trăm người này đã đánh bại ba ngàn nghĩa quân, giết quân và gia quyến họ đến gần vạn người.

Mấy ngày trước, sau khi đánh bại quân Y Ngô, chính năm trăm người Bối Đa Nhân này đã đánh bại người Sa Đà. và giết chủ tướng quân Đường Hàn Chí.

Bọn họ chính là quân chủ lực của Chu Địch Nhĩ. thường có tác dụng khỏi tử hồi sinh.

Lúc này quân Thạch Quốc sắp bại.

Chu Địch Nhĩ liền phái chỉ quân bách chiến bách thắng này ra trận.

Năm trăm Bối Đa Nhân cùng thúc ngựa phóng đến. lá cờ hùng ưng tung bay giữa đất trời, đây là biéu tượng chủ tướng của Đại Thực.

Lý Khánh An nãy giờ vẫn chú ý động tình của lá cờ này, chỉ thấy đại cờ đang di chuyên về hướng Thạch Quốc quân.

Vậy là đích thân Chu Địch Nhĩ đưa quân đến giải nguy quân Thạch Quân.

Để đối phó với đội quân khét tiếng À Rập này, Lý Khánh An cũng đành phải xuất đầu lộ diện vũ khí bí mật của mình.

Hắn quay lại nhìn Lệ Phi Nguyên Lễ thét to: “Ngươi có thể xuất chiến.”

Lúc này Lệ Phi Nguyên lễ mình mặc trọng giáp, tay cầm một mạch đao một trượng tám.

Lúc ở An Tây, hắn từng là phó úy mạch đao doanh của Lỷ Tự Nghiệp.

Sau khi đến Bắc Đình, hắn từ Hàn Hài quân rút ra một ngàn binh sĩ cao to chuyển bị huấn luyện thành mạch đao quân Bắc Đình, chỉ iếc là do mạch đao khó đúc, trong mấy tháng tại Bắc Đình, cũng chỉ tạo ra được sáu trăm thanh, nên cuối cùng đành phải kiến tạo một mach đao doanh tạm thời.

Sáu trăm trọng giáp quân này ẩn trong sáu ngày thương kỵ binh, đó là vũ khí bí mật mà Lý Khánh An dùng để đối phó với người Bối Đa Nhân.

Lệnh vừa hạ.sáu trăm trọng giáp mạch đao quân liền theo Lệ Phi Nguyên Lễ phóng thẳng đến địch quân chủ kỳ.

Lý Khánh An cũng thúc chiến mã. soái lãnh trăm thân binh phóng đến chiến trường Thạch Quốc.

Lúc này, quân Thạch Quốc chính là điểm yếu của liên quân. chỉ cần nó bại trận sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến thắng bại trận Toái Diệp này.

Người Bối Đa Nhân vừa xuất rận đã biểu hiệu sự thần tốc và tính mạnh mẽ của họ.

Bọn họ nhanh như gió đột kích xung quanh quân Đường, dùng đôn bài cướp được của quân Đường đỡ lấy nhưng trận mưa tiễn của quân Đường.

Họ dùng đoản mâu nhưng phảng phất như rắn độc, chốc chốc mới phát ra. chỉ một kích là lấy mạng người như trở bàn tay.

Bách chùy trận đã có mười mấy người chết dưới tay chung.

Đại Thực chủ soái đã đến.

điều này đã cổ vũ rất nhiều cho sĩ khí Đại Thực.

Bốn ngàn quân kỵ binh Thạch Quốc dần tụ tập chống đỡ lại sự đột kích của quân Đường.

Chu Địch Nhĩ lớn tiếng chỉ huy quân Thạch Quốc bố binh bài trận lại.

Trong lúc này, sáu trăm mạch đao quân của Lệ Phi Nguyên lễ đột nhiên xuất kích.

Bọn họ như một bức tường đồng chắn ngang giữa người Bối Đa Nhân và bách chùy trận.

Mạch đao tung hoành phản kích người Bối Đa Nhân, tiếng động mâu thích kỳ cạch va nhau, như mưa đá bắn vào trọng giáp mạch đao quân, nhưng lại không tài nào xuyên thủng, quân mạch đao mỗi bước đi nặng tựa núi,

từng bước từng bước giết sang bọn người Bối Đa Nhân.

Một trăm mấy người Bối Đa Nhân vẫn không biết sợ.

Bọn chúng hô to, tay cầm trường mâu phóng đến chỗ mạch đao quân, hòng dùng sức xông kích mạnh mẽ kia xuyên thùng trọng giáp của binh sĩ.

Không ngờ hai quân vừa đụng độ, mạch đao trắng xóa đã tung bay, một trăm kỵ binh cả ngựa cả người bị chém cho tan tác.

Chu Địch Nhi kinh hãi. vội hạ lệnh thu binh.

Nhưng ngay lúc này, quân Đường sau lưng mạch đao đã lại được phát động, trăm tên chùy kỵ binh đi theo Lôi Vạn Xuân dùng sức lực ngàn cân phóng về hướng kỵ binh Thạch Quốc, hai ngàn quân Đường theo sau.

Lội Vạn Xuân như đấng chiến thàn giết vào địch

quân doanh đông đúc kia.

đại chùy tả xung hữu đột.

Dưới đại chùy của hắn. quân Thạch Quốc không biết đã chết bao nhiêu.

Trãm thù hạ của hắn cũng ra tay theo sát. chỉ một chốc, ảnh chùy tung hoành, quân địch thương vong thảm trong.

Chùy kỵ binh thế mạnh hùng dũng xong vào tiêu diệt trận hình vừa được tập kết của quân Thạch Quốc, quân Thạch Quốc bị giết tan tác, mắt thấy như không còn đỡ nổi.

Chu Địch Nhĩ hoảng hốt. nghiêm giọng hô to: “Kết trận!

Không được rút lui!”

Mệnh lệnh của hắn cũng chả có hiệu quả gì. quân Thạch Quốc đã bị Lôi Vạn Xuân làm khiếp vía.

Chu Địch Nhĩ quay sang lườm Lội Vạn Xuân, không giết tên này, bọn họ chắc chắn bại trận.

Từ trong túi ngựa. hắn rút ra một cây đoản mâu đen ngòm, nó được làm bằng thép tinh luyện, sắc bén vô cùng. chỉ một lúc mắt hắn nheo lại, nhìn chằm chằm vào lồng ngực Lôi Vạn Xuân, phảng phất như thời khắc mấy ngày trước hắn đã đích thân giết chết chủ tướng quân Đại Đường.

Đường cong mỹ miều ấy khi đoản mâu bắn vào ngực tên tướng Đường kia. cắm chặt hắn dưới đất.

Cảm giác cao trào ấy hắn đến đây vẫn không quên được.

Hắn lại từ từ giơ đoản mâu lên. nhắm vào Lôi Vạn Xuân đang đồ sát binh sĩ Thạch Quốc ngoài ba mươi bước kia. trong lúc hắn tung ra đoản mâu. ngay lập tức, một cây tiễn đã như điện chóp bắn đến.

Trước mắt hắn. cây tiễn đó dần lớn lên dần.

Cuối cùng chỉ kịp cảm thấy một cơn nhói đau giữa trán, mắt đỏ ngầu, và tiếp theo là một màu đen tử thần ập đến.

Tiễn đã xuyên qua đầu của Chu Địch Nhĩ.

đoản mâu rơi đất. hắn cũng lăn lộn từ trên ngựa té nhào xuống.

Ngoài tám mươi bước, Lý Khánh An đang từ từ thu hồi liệt hòa cung.

Hắn không khỏi ngường đầu lên cười, hắn đã lâu lắm rồi không dùng đến.

Hôm nay lâm trận giết chủ tướng Đại Thực, hắn lại có cảm giác như quay lại thời An Tây.

“chủ tướng Đại Thực đã chết.kẻ đoạt được soái kỳ, thường hai ngàn bạc.”

Quân đường hô hi reo hò, ai nấy đều đua nhau anh dũng xông lên. chỉ một chốc sau lá cờ hùng ưng kia đã biến mất khỏi bão táp mưa to của chiến trường...

Tin Chu Địch Nhĩ bị giết đã loan truyền khắp nơi.

Đô Ma Chi thấy tình thế không ôn. liền soái lĩnh bộ hạ đào tẩu khỏi chiến trường.

Với sự bỏ chạy của quân Đột Kỵ Thi. liên quân Đại Thực triệt để sụp đổ, quân Đại Thực và Thạch Quốc thảm bại te tua. bị quân Đường truy đuổi tiêu diệt.

người quỳ gối xin hàng nhiều vô số kể.

Trong trận chiến này, quân Đường đã giết giặc gần bảy ngàn người, bắt sống hơn năm ngàn, chỉ có vương tử Thạch Quốc Viễn ân dưới sự hộ tống liều mình của thị vệ đã trốn được, ngoài ra đại quân liên minh với Đại Thực hoàn toàn bị tiêu diệt.

....

Trong gió lạnh kinh hoàng, cửa thành Toái Diệp đã mở, Nhĩ Vi Đặc Lặc Khả Hãn

soái lãnh hai trăm hơn ky binh quý tốc quỳ dưới đất.

Sau lưng họ là hai ngàn quân Đột Kỵ Thi đã bỏ binh khí xếp hàng chờ đợi.

Tại cửa thành, hơn một ngàn người Hán Túy Diệp xếp đầy, kích động chờ đợi quân Đường đi đến.

Xa xa. lá cờ của quân Đường đã tung bay phấp phớt ở cuối chân trời thảo nguyên.

Sau hai ngày nghỉ ngơi.

Lý Khánh An soái lãnh tám ngàn quân đến tiếp quản thành Toái Diệp.

Cả một đoàn quân lẫm liệt khí phách càng lúc càng đến gần.

Họ ai ai đều giáp mũ chỉnh chu. oai phong lẫm liệt.

Lý Khánh an nhìn toàn thành trì nguy nga này, trong lòng không khỏi cảm xúc dâng trào.

Sau một ngàn ba trăm năm. tòa thành sẽ hoàn toàn biến mất dưới phong trần của thời gian.

Mảnh đất này tuy là đất khách quê người, nhưng vào thời thịnh Đường, nó lại là lãnh thô của người Hán.

Đội ngũ đứng lại trước mặt quý tộc Đột Kỵ Thi.

Nhĩ Vi Đặc Lặc khả hàn dâng cao đại ấn nói: “Tỵ thần Nhĩ Vi Đặc Lặc biên giới Đai Đường xin được thỉnh hàng Bắc Đình Tiết độ sứ!”

Lý Khánh An nhảy phóc xuống ngựa, dìu hắn đưa dậy nói:

“Khả hãn có mắt nhìn xa trông rộng.

Toái Diệp an nguy còn phải nhờ khả hãn và quân Đường cùng duy trì. hi vọng khả hàn và quân Đường có thể hòa bình chung sống.”

Hắn lại nhìn nhìn binh sĩ Đột Kỵ Thi đã nộp vũ khí đầu hàng, gật gật đầu ra dấu với Lệ Phi Thủ Du.

Lệ Phi Thủ Du lập tức soái lĩnh ba ngàn quân đi lên thu phục.

Nhĩ Vi Đặc Lặc khả hãn nhìn quân đội của mình bị dẫn đi không khỏi thầm thở dài.

Quân đội biến mất cũng có nghĩa là quyền lực biến mất.

Bắt đầu từ nay.

Đột Kỵ Thi Toái Diệp đã trở thành lịch sử.

Hắn thiu não một mình, một chốc sang lại quay sang Khánh An nói: “Sứ quân, ta định dẫn con trai đến Trường An bái kiến Thiên khả hàn. không biết ngài có thể cho phép không?”

Khánh An mỉm cười nói: “chỉ tham kiến Hoàng thượng tất nhiên là việc tốt.

đợi ta xử lý việc Toái Diệp xong, ắc cũng phải hồi kinh diện thánh, hay khả hàn cứ xuất phát cùng ta.”

Nhĩ Vi Đặc Lặc vội nói: “cảm ơn ý tốt của sứ quân, nhưng tai hạ định ngày mốt sẽ lên đường, xin đi trước một bước.”

“Được thôi!”

Xong Lý Khánh An trở ngựa lên ngựa, cao giọng hạ lệnh: “Tất cả xếp hàng theo ta. vào thu nhận Toái Diệp.”

Quán Đường bắt đầu lần lượt vào thành, người Hán trong thành mừng rỡ khôn xiết, chạy ùa ra đường tay cầm rượu ngon, hoa đẹp chào mừng quân Đường như ong vờ tổ.

Thực tế, từ sau khi năm Khai Nguyên thử bảy, Toái Diệp mất Đường, sau ba mươi năm lưu lạc, đứa con lạc lõng này cuối cùng đã trở về vòng tay của người mẹ thân thương.

Quyển 7: Mưa gió Đại Đường

Chương 198: Tướng Quốc hỏi hôn

Trường An bước vào đầu tháng mười một cũng đã có vài phần se lạnh.

Gió lạnh kéo bay mấy chiếc lá vàng cuối cùng tung bay trong không trung, bước chân của người đi đường cũng trở nên vội vã.

trên đường cái lớn vắng hoe.

Lúc này, một chiếc xe ngựa đi vào trong Tuyên Nghĩa phường, mười mấy viên gia đỉnh cầm đao hộ vệ tả hữu, xe ngựa rất nhanh dừng ngay trước phủ hộ bộ thượng thư Trương Quân, lập tức đi xuống một gã đàn ông trung niên, làn da trắng bệch, thân hình hơi béo, để một chòm râu dê ngắn, người này chính là đệ đệ của Trương Quân, thái thường khanh Trương Tự.

Là con trai Trương Thuyết - danh tướng quốc của năm Khai Nguyên, Trương Quân và Trương Tự đều làm quan với chức vị cao, rất được Lý Long Cơ tín nhiệm, hơn nữa Trương Tự còn là người đứng đầu văn đàn Trường An. văn nhân Trường An muốn được một chức quan, nén nhang của hắn nhất định phải đốt.

Năm đầu Thiên Bảo, Lý Bạch danh chấn Trường An. chính là bởi vì không quen nhìn vẻ mặt ta đây của Trương Tự, mà bị Trương Tự hãm hại, cuối cùng bị đưa khỏi Trường An.

Lý Bạch ở trong bài thơ ‘Mộng du Thiên Mụ ngâm lưu biệt’(Chia tay để lại bài ca mơ chơi núi Thiên Mụ) đã viết:

‘An năng tồi mỉ chiết yêu sự quyền quí

Sử ngã bất đắc khai tâm nhan !’

(Há chịu cúi đầu khom lưng thở phường quyền quí

Khiến tâm ta không sao thanh thản lòng?)

Quyền quý này chính là chỉ Trương Tự.

Hôm nay Trương Tự vô cùng lo lắng đến tìm đại ca, là vì việc Dương Quốc Trung thắng trận chiến Vân nam. mà chính thức được phong làm binh bộ thượng thư. tức chức tể tướng.

Dương Quốc Trung ngang nhiên vào tướng đã gây tác động đến mỗi trái tim của các quyền quý Trường An.

Nếu nói trước đây Dương gia được sủng ái là bởi vì quý phi.

Dương Kĩ, Dương Tiêm tuy rằng có thể làm quan ở vị cao, nhưng chẳng qua cũng chỉ là lộng thần mà thôi, nhưng Dương Quốc Trung vào tướng thì tức là thế lực Dương gia đích thực đã chính thức quật khới.

Trương Tự không cần thông báo liền trực tiếp vào cửa. quản gia tiến lên nói: “Lão gia đang câu cá ở phía hậu viên.”

“Ta đã biết, ta tự đi tìm huynh ấy.”

Tòa nhà của Trương Quân chiếm đất gần trăm mẫu, đình đài lầu các, cây cối xanh um.

ở phía hậu viên còn có một cái đầm chiếm khoáng hai mươi mẫu, tòa nhà này là do phụ thân bọn hắn Trương Thuyết để lại, Trương Tự từ nhỏ lớn lên ở đây, nơi này một gốc cây một ngọn cỏ hắn đều vô cùng quen thuộc, không cần dẫn dắt, hắn rất nhanh liền đi tới sau bên hồ ở hậu viên.

Từ xa nhìn lại. mấy viên thị nữ ăn mặc rất sang đang bưng một mâm ngọc đứng ở trong ngôi đình nhỏ được khắc từ nguyên một khói ngọc lớn. hộ bộ thượng thư của đại Đường Trương Quân bèn ngồi ở trong đình, một cây cần câu đang thả câu. hắn mặc chiếc áo khoác bằng cỏ (áo tơi), đầu đội nón trúc rộng, giống hệt như một lão nông một mình câu tuyết sông.*

(*như hình ánh trong bài thơ: Giang tuyết của Liễu Tông nguyên:

Giang tuyết

Thiên sơn điểu phi tuyệt Vạn kính nhân tung diệt Cô chu thôi lạp ông Độc điếu hàn giang tuyết

— Bản dịch của Tản Đà "

Nghìn non mất bóng chim bay,

Muôn con đường tắt dấu giày tuyệt không.

Kìa ai câu tuyết bên sông.

Áo tơi. nón lá. một ông thuyền chài.

— Bản Dịch của Tương Như —

Tuyết trên sông

Nghìn non. bóng chim tắt Muôn nèo, dấu người không Thuyền đơn.

ông tơi nón Một mình câu tuyết sông)

Trương Tự chậm rãi đi vào đình, mấy viên thị nữ thấy hắn tiến vào, cuống quít muốn thi lễ.

Trương Tự lại khoát tay, lệnh các nàng đừng quấy nhiễu huynh trường.

“ Nhị đệ sao?”

Trương Quân không có quay đầu lại, đã trực tiếp đoán được người tới là ai.

Trương Tự rất đỗi kinh ngạc, vội vàng cười hỏi: “Đại ca làm thế nào mà đoán được là độ thế?

“Thế này mà còn phải đoán sao?

Trừ đệ ra. còn ai dám không bẩm báo mà đã tiến vào hậu viên của ta?”

Trương Quân quay đầu lại liếc nhìn huynh đệ một cái, chỉ sang phía bên cạnh cười nói: “Ngồi xuống đi!”

Trương Tự xếp bằng ngồi xuống. xua tay mệnh lệnh cho bọn thị nữ đi xuống, lát sau. trong đỉnh chỉ còn hai người bọn họ. hắn thở dài nói: “Đại ca đối với việc vào tướng của Dương Chiêu thấy thế nào?”

“Hắn hiện tại không phải là Dương Chiêu nữa. cải danh Dương Quốc Trung. hừ!

Quốc chỉ trung thần, ta còn có thể thấy thế nào.”

ở trước mặt huynh đệ, Trương Quán không có giấu diếm. nỗi lòng biểu hiện cả trên mặt. hắn hiểu biết rất rõ Lý Long Cơ, lần này Lý Long Cơ cực lực phản đối việc các tướng quốc không chấp nhận sự đầu hàng của Nam Chiếu, khư khư cố chấp tán thành phương án Nam Chiếu của Dương Quốc Trung.

lại với việc Dương Quốc Trung đã lập công lớn cho xã tắc.

đưa hắn thăng tiến lên làm tướng quốc, đầy những biểu hiện vội vàng như thế.

Trương Quân liền nhìn thấu tâm tư của Lý Long Cơ, muốn cho Dương Quốc Trung thay thế chức hữu thừa tướng của Lý Lâm Phổ.

Ngôi vị hữu thừa tướng này, đã sớm được Trương Quân định sẵn để dành cho bản thân hắn. bất luận bối cảnh gia thế. hay là tài hoa. năng lực, hắn đều hoàn toàn có tư cách thăng lên làm hữu thừa tướng đại Đường. mà Dương Quốc Trung. chẳng qua là một tên hề nhỏ nhoi, nhưng hắn lại có thể trở thành người được để cứ làm hữu thừa tướng, thực sự làm cho Trương Quân rất bất mãn với Lý Long Cơ.

Hắn lại hừ một tiếng thật mạnh, nói: “Hắn hiện tại vào tướng cũng không thể nói lên điều gì. cuối cùng con nai chết dưới tay ai cũng còn chưa biết chừng mà.

Lý Lâm Phồ phông chừng còn có thể làm thêm vài năm nữa. mấy năm này là cơ hội của chúng ta. chúng ta nhất định phải giữ cho chặt.”

nghe khẩu khí của đại ca. tựa hồ có đối sách.

Trương Tự tinh thần phấn chấn hẳn lên. vội vàng hỏi: “Đại ca có kế hoạch gì thế?”

“Kê hoạch?”

Trương Quân cười nhạt một tiếng.

“Đương nhiên là có, nhưng mấu chốt là ở thế lực, chỉ cần có đủ thế lực rồi, chức vị hữu thừa tướng này sẽ không thể chạy khỏi tay ta đâu.”

“Nhưng mà đại ca. chúng ta nhúng tay đến quân đội chỉ sợ không ồn thôi!”

Trương Quân liếc mắt nhìn hắn. mang một vẻ cười mia mai nói: “Nhị đệ. thế lực mà ta nói không phải là chỉ quân đội.”

Trương Tự ngẩn ngơ, lần này sực bừng tỉnh ra. hắn vỗ vỗ ót cười nói: “Xem đệ thật hồ đồ, nếu thực sự có quân đội. chớ nói tướng quốc, liền ngay cả...”

Hắn cười gượng hai tiếng, không nói tiếp được nữa. lúc này, mặt nước gợn một loạt sự nhộn nhạo, Trương Quân nhấc cần câu lên. một con cá chép dài một thước nhảy lên trên mặt nước, Trương Quân cười ha hả gờ cá xuống, bỏ vào sọt cá.

lúc này mới lại nói với huynh đệ: “Thử thế lực rộng lớn này cũng giống như việc câu cá. không thể lỗ màng được, phải sử dụng thủ đoạn vòng vo làm cho bọn họ tự nguyện cắn câu. danh môn thế gia trước giờ vẫn là trọng điểm chèn ép của triều đình.

Thánh Thượng ngoài miệng không nói. trong lòng lại kiêng kỵ, nhìn hắn vun đắp cho Thôi Kiều, chính là muốn dùng Thôi Kiều để chia rẽ Thôi gia. cái đó cũng giống như việc mà năm xưa hắn dùng Bùi Tuân Khánh chia rẽ Bùi gia không có khác chút nào. cho nên bất luận Bùi gia hay là Thôi gia. ta cũng không tiện trực tiếp ra mặt.

đệ là người đứng đầu văn đàn Trường An. ngươi có thể lợi dụng thân phận này, đi thay ta kết giao tốt với các thế gia. hiểu chưa?”

“Dạ!

Đệ hiểu được.

Xin đại ca hãy yên tâm. nhưng mà ngoài danh môn thế gia ra.

Quan Lũng đại tộc cực kỳ trọng yếu, gia tộc họ Trường Tôn. gia tộc họ Độc Cô, những gia tộc này đều là hoàng thân quốc thích, nếu đại ca có thể nhận được sự ủng hộ của bọn họ, sự ảnh hưởng đến Thánh Thượng sẽ không phải một chút nhỏ nữa.”

“Việc này ta biết, không cần ngươi nhắc nhở. tháng trước Độc Cô Thích qua đời. ngươi là thái thường khanh, đối với việc nêu danh dự trong việc hậu sự của Độc Cô Thích phải định cho trang trọng một chút.

Còn nữa. buổi chiều này ta chuẩn bị đi đến Độc Cô gia. ta phông chừng gia tộc Độc Cô này, ta có thể nắm bắt được trong tay.”

Nói đến này, Trương Quân đem lưỡi câu không có mắc mồi mà tung ra. mỉm cười nói: “Ta muốn cho đệ nhìn thấy, Khương Thái Công câu cá như thế nào.”

Độc Cô Thích qua đời làm cho Độc Cô gia bao phủ ở một đám mây đen ảm đạm rầu rỉ. mấy đứa con ở bên ngoài đều xin phép quay về kinh, xử lý tang sự.

đứa con cả Độc Cô Hạo Nhiên lại xin nghĩ phép nửa năm để tang cha.

ở lại Trường An lo việc tang ma cho phụ thân, ngày hôm qua đã qua bốn mươi chín ngày, lễ cúng bái của Độc Cô gia cuối cùng cũng xong xuôi, dù tâm trạng vẫn còn rất đau buồn, nhưng ít ra mỗi người đều từ việc lo tang ma áp lực nặng nề đó khẽ trút được một hơi thở.

Trong gian phòng.

Độc Cô Hạo Nhiên đang cùng thê tử Bùi thị bàn bạc việc hôn sự của hai đứa con gái. tiểu nữ Minh Châu tuy rằng đã mười sáu tuổi, nhưng lúc nàng năm tuổi đã từng bị một cơn bệnh nặng, vì tránh Dương Nhận kị thần mà cố ý sửa lớn thêm một tuổi, trên thực tế tuổi của nàng mới mười lăm. hơn nữa tính cách nàng hoạt bát.

lúc nào cũng giống như một cô bé nhỏ không trường thành, vợ chồng Độc Cô cũng không xem trọng hôn sự của nàng, nhưng trưởng nữ Minh Nguyệt, qua tết sang năm đã là mười tám tuổi rồi.

Độc Cô Hạo Nhiên bình thường bận việc chính vụ. không rảnh hỏi đến việc này, nhưng phu nhân Bùi thị luôn vì việc này mà phiền não.

“Lão gia. ta biết phụ thân qua đời, không phải là thời điểm bàn đến việc này, nhưng Minh Nguyệt dù sao tuổi cũng đã không nhỏ, bỏ lờ mấy năm này, muốn lấy một đức lang quân tốt. chỉ sợ cũng không quá dễ dàng, lão gia. thừa dịp lão gia vừa lúc trong khoảng thời gian này ở nhà. hay là đem hôn sự sớm một chút định sẵn cho an tâm.

Cho dù hiện tại không thích hợp làm việc cưới hỏi. nhưng ít ra danh phận phải được định sẵn đã. hôn sự có thể để sau này mà tổ chức.”

Bùi phu nhân đối với việc Độc Cô Thích qua đời mà mừng thầm trong lòng, điều quan trọng vẫn là hôn sự của con gái bà.

đầu năm Trương tướng quốc đặc biệt đến vì vị môn sinh đắc ý Triệu Tự mình mà cầu hôn.

Triệu Tự mình cũng là con rễ tương lai mà bà đã chấm, tướng mạo anh tuấn, văn Chương xuất chúng, lại là Lũng Hữu thế gia. cùng Độc Cô gia môn đãng hộ đối. vả lại còn là thám hoa lang, tháng tư năm nay đã thăng chức làm hộ bộ viên ngoại lang. có thể nói là tiền đồ vô lượng, như ý lang quân với điều kiện tốt như vậy. mà phụ thân lại cố tình không chấp nhận, tìm đủ loại lý do để từ chối, kỳ thật nguyên nhân chính thì Bùi thị hiểu rõ, chẳng phải là đã chấm tên Lý Khánh An kia đó sao?

Thật lòng mà xem xét.

điều kiện của Lý Khánh An cũng không tồi, tuổi còn trẻ đã làm tới Bắc Đình Tiết độ sứ. không biết có bao nhiêu người muốn đem con gái gả cho hắn.

Nhưng Bùi phu nhân vẫn không thích, một phần cũng vì ấn tượng đầu tiên đối với Lý Khánh An không tốt. năm ấy Lý Khánh An đến Độc Cô phủ xem mắt. bà đã gặp qua một lần. bộ dạng vừa khỏe vừa đen. cách nói năng thô tục, đúng là một kẻ thô kệch xuất thân từ binh lính, mà điều quan trọng hơn nữa chính là thân thế Lý Khánh An.

xuất thân hàn vi, điều này đối với người xuất thân danh môn. dòng dõi đã nặng quan niệm mộn đăng hộ đối như Bùi phu nhân mà nói. bất luận như thế nào cũng không thể chấp nhận được.

Hiện tại Độc Cô Thích vừa mất.

Bùi phu nhân đã không có sự trói buộc nào nữa. hôn sự của con gái bà sẽ do bà làm chủ.

Mắt bà thoáng nhìn, thấy trượng phu vẫn đang cúi đầu đọc sách, dường như không có nghe thấy câu nói của bà. trong lòng bà không khỏi có chút hờn giận, liền thăng thắn nói:

“Nếu lão gia không phản đối. thì hôn sự của Minh Nguyệt bèn do thiếp thân quyết định, quyết định như vậy đi nha!”

Độc Cô Hạo Nhiên ở những việc khác đều là người đứng đầu một nhà. nói một không hai. duy chỉ có việc hôn sự của con gái hắn không có quyền lên tiếng, nguyên nhân là bốn năm trước trưởng nữ mình Tịnh bị Thánh Thượng chọn để hoà thân với Khiết Đan. thái độ của hắn ngay lúc đó là cực lực tán thành, không ngờ không đến một năm.

trưởng nữ liền bị người Khiết Đan giết chết, làm hắn vô cùng hô thẹn với thê tử. việc hôn sự của hai đưa con gái sau này hắn liền hứa hẹn với thê tử. hắn sẽ không nhúng tay, giờ khắc này thấy đã không thể dùng việc đọc sách đến né qua được nữa.

Độc Cô Hạo Nhiên đành phải thở dài nói: “Chỉ có một điều, tự con gái thích là được, những việc khác ta không có ý kiến gì.”

Nếu muốn con gái thích, hôn sự này đã thất bại rồi.

Bùi thị mỉm cười nói:

“Các con nó biết cái gì.

đêm động phòng hoa chúc tình chàng ý thiếp, lâu ngày, nào có vợ chồng không ân ái. vả lại tụi nó hiện tại thích, chẳng qua nhìn trúng tướng mạo phong lưu. mà không hiền biết bản tính, tương lai cùng sống với nhau mấy chục năm. nếu xảy ra mâu thuẫn thì làm sao, lão gia là người từng trải, điếm này không cần ta nhiều lời nữa!”

Độc Cô Hạo Nhiên nửa ngày tìm không được lời nói phản bác, đúng lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên có nha hoàn bẩm báo:

“Lão gia. quản gia nói có khách nhân đến. là Trương tướng quốc.”

“ồ!”

Độc Cô Hạo Nhiên đứng thẳng lên. nói vội với thê tử:

“Phu nhân, ta đi tiếp khách, hôn sự của Minh Nguyệt hãy để lát sau hẳn nói.”

Nói xong, hắn vội vàng vội vàng đi ra.

Bùi phu nhân cũng sửng sốt sau một lúc lâu, ánh mắt bà bỗng nhiên sáng ngời, đột nhiên hiểu ra. quay người lại, cũng đi về trước sảnh.

Chương 199: Lấy chết tranh đấu

Độc Cô Hạo Nhiên vội vàng đi vào bên trong phòng khách quý.

Chắp tay xin lỗi nói: “Không biết Trương thượng thư giá lâm. chưa kịp ra nghênh đón, mong thượng thư thứ lỗi cho.”

Trương Quân đang ngồi uống trà. thấy Độc Cô Hạo Nhiên tiến vào. hắn đứng lên đáp lễ cười nói: “Là ta không mời mà đến, người nên xin lỗi là ta mới đúng.”

“Trương thượng thư khách khí rồi. mau mời ngồi.”

Hai người hàn huyên vài câu. phân chủ khách ngồi xuống, một viên thị nữ lại dâng lên cho Độc Cô Hạo Nhiên một ly trà.

Độc Cô Hạo Nhiên nâng chung trà lên. che giấu nỗi bất an trong lòng.

Trương Quân lựa chọn hôm nay đến viếng cửa tự nhiên không phải vì chuyện của phụ thân, bốn mươi chín ngày đã qua, Độc Cô gia có thể bàn một ít chinh sự rồi, hắn thấp thoáng đoán được Trương Quân rất có thể vẫn là vì việc của con gái mình mà đến đây.

Độc Cô Hạo Nhiên sở dĩ không đồng ý Minh Nguyệt gả cho Triệu Minh Tự, trong đó một nguyên nhân là hắn thuộc phe Thái tử. mà Trương Quân xem bề ngoài thì là phe trung lập, nhưng Độc Cô Hạo Nhiên biết.

Trương Quân âm thầm ủng hộ khánh vương Lý Tông, đương nhiên, sự tranh giành giữa các phe phái là việc của thế hệ bọn họ, hắn không muốn con gái mình cũng bị cuốn vào trong đó, cho nên lập trường của Triệu Minh Tự úng hộ thái tử hay là Khánh vương, điều này kỳ thật cũng không quan trọng, mấu chốt vẫn là thái độ của con gái,

Độc Cô Hạo Nhiên trước giờ nổi tiếng nuông chiều con gái. trên việc hôn nhân đại sự. hắn tôn trọng sự lựa chọn của con gái, hắn biết Minh Nguyệt cũng không thích Triệu Minh Tự. con gái không thích, thì hắn cũng không muốn miễn cưỡng.

“Việc của Gia phụ làm ta tâm lực tiều tụy, rất nhiều chuyện tạm thời cũng không có lòng dạ nào mà xem xét nữa. thế cho nên vào kinh đã hơn hai tháng, cũng không có đi bái phỏng Trương thượng thư, thật xin lỗi.”

Không đợi Trương Quân mở miệng, Độc Cô Hạo Nhiên liền giành trước nêu ra quan điểm của mình, trong nhà không tiện bàn việc hỷ sự, thái độ của Độc Cô Hạo Nhiên nằm trong dự đoán của Trương Quân, hắn cười xòa nói: “Tâm trạng của Hạo Nhiên hiền đệ ta có thể hiểu được, năm đó khi tiên phụ qua đời, ta cũng đau khổ rất lâu. nhưng tiên nhân nếu đã đi tiên giới, chúng ta phận làm con tận đạo hiếu rồi.

cuối cùng cũng phải quay trở lại với các việc nước việc nhà bề bộn mà thôi, ta hôm nay đến. là muốn cùng hiền đệ nói về chuyện tân tướng quốc.”

Độc Cô Hạo Nhiên ngây ngẩn cả người: ‘Tân tướng quốc’, việc đó và hắn có quan hệ gì?

Trương Quân vừa cười vừa tiếp tục nói: “Hiền đệ bận rộn việc tang sự suốt, có một số việc trong triều không hiểu rõ, mấy ngày trước Thánh Thượng và mấy vị tướng quốc chúng tôi nói tới việc tăng thêm tướng quốc.

Hiện tại trong triều tướng quốc chỉ có sáu người, ý của Thánh Thượng là muốn tăng đến chín người, ngoại trừ Dương Quốc Trung đã lên làm bộ binh thượng thư ra. còn có hai vị trí chưa định, lệnh chúng tôi mỗi người tự để cứ một người.

Lý tướng quốc để cứ Hà Tây Tiết độ sứ An Tư Thuận.

Trần tướng quốc để cừ hộ bộ thị lang Thôi Kiều.

Bùi thượng thư để cứ Dương Châu thái thú Lô Hoán.

Dương Thừa Căng còn chưa có quyết định, ta cũng đang xem xét cân nhắc việc này, nếu hiền đệ có hứng thú. người mà ta để cứ có thể để dành cho ngươi.”

Độc Cô Hạo Nhiên rất động lòng. vào tướng.

đó là việc mà nằm mơ hắn cũng khát khao đến. hắn là Giang Hoài đô chuyển vận sử.

điều kiện để làm tướng quốc cũng đủ rồi.

Sau khi phụ thân qua đời.

Độc Cô gia tộc liền lâm vào thế yếu. nếu hắn có thể vào tướng, chẳng những có thay đổi thế yếu của Độc Cô gia. mà còn đạt tới sự huy hoàng trên bước tiền đồ của cá nhân hắn. nhưng một khi hắn gật đầu, trên người hắn sẽ dán lên cái mác của phe họ Trương, thái tử sẽ nghĩ như thế nào?

Độc Cô Hạo Nhiên trong lòng vô cùng khó xử.

Vẻ mật của Độc Cô Hạo Nhiên đã rơi vào trong mắt của Trương Quân, hắn không lộ vẻ gì mà chỉ cười xòa: “Chuyện này cũng khá lớn. hiền đệ cũng đừng vội vã trả lời. có thể cân nhắc suy nghĩ trong hai ngày rồi hãy trả lời với ta.”

Nói đến này.

Trương Quân lại xoay chuyển để tài mà cười nói: “Còn có một chuyện nhỏ khác, lúc đầu năm. ta từng thay môn sinh Triệu Minh Tự đến cầu thân, lúc ấy lệnh tôn chưa có câu trả lời rõ ràng, sau đó việc triều chính bộn bề. cũng đã quên cả.

ha ha!

Ta cũng không phải là một người làm mai tốt. nhưng hôm trước Triệu Minh Tự lại đến tìm ta. hắn vẫn muốn cưới Minh Nguyệt con gái Độc Cô gia làm vợ, điều này đích thực làm ta có chút cảm động. không còn cách nào khác, ta đành phải mặt dày mà đến đây thay môn sinh cầu hôn lần nữa. mong rằng hiền đệ tác thành mỹ sự.”

quả nhiên là vì chuyện của Minh Nguyệt, Độc Cô Hạo Nhiên trầm ngâm không nói. mồi của Trương Quân đã ném ở phía trước, hắn thật không muốn cự tuyệt ngay.

Lúc này, Trương Quân bỗng nhiên thấy cửa phòng đối diện có bóng người thấp thoáng, có người đang nghe lén bọn họ nói chuyện.

Trương Quân tâm niệm đột chuyên, hắn lập tức lại cười nói: “Ta cũng biết quý phủ hiện tại không thích hợp bàn hý sự, cho nên

hôn sự này chỉ cần hiền đệ nhận lời trước, định ra danh phận, nửa năm sau mới từ từ xem xét việc hôn sự, như vậy có được không?”

“Việc này...”

Độc Cô Hạo Nhiên do dự một chút, nói: “Chuyện này hãy để cho ta suy nghĩ thêm hai ngày nữa. nhất định sẽ cho Trương thượng thư một câu trả lời rõ ràng.”

Người ở trước cửa nghe lén. chính là Bùi phu nhân, bà nghe việc này có hi vọng, vốn mừng thầm trong lòng, không ngờ trượng phu lại kéo dài, trong lòng bà không khỏi khẩn trương, bà muốn ra đi nhận lời, nhưng như vậy lại có vẻ vô lễ, đang lúc vô kế khả thi, thì thấy Trương Quân đứng lên cười nói: “Thôi được rồi!

Ta sẽ chờ thêm hai ngày, việc để cứ và việc kết thân, hi vọng hiền đệ trả lời cùng lúc luôn thể, ta xin cáo từ trước.”

“Ha ha!

Ta tiễn thượng thư một đoạn đường, Trương thượng thư, mời!”

Hai người hàn huyên đi ra phòng, dần dần đi xa.

“Lão gia. nghe nói Trương thượng thư có tới.

Có phải là vì chuyện của Minh Nguyệt không?”

Độc Cô Hạo Nhiên mới vừa trở vào sân. phu nhân Bùi thị liền cười tủm tỉm ra đón, bà làm bộ như cái gì cũng không biết.

“Ừ!

Trương thượng thư vì việc công mà đến.”

“Việc công?

Thế không có nói hôn sự của Minh Nguyệt sao?”

Ánh mắt Bùi phu nhân dần dần trở nên sắc bén hẳn lên.

“ừm!

Hình như nói ra một chút.”

Độc Cô Hạo Nhiên ậm ừ đáp qua loa.

“Như vậy kết luận là gì?”

“Ta nói phải suy nghĩ thêm hai ngày nữa.”

“Thế lão gia chuẩn bị suy nghĩ như thế đây?”

Bùi phu nhân cố aắng cho khẩu khí trở nên dịu dàng một chút, bà miễn cưỡng cười nói: “Lão gia.

đừng trách thiếp thân hỏi quá nhiều như thế, hôn sự của Minh Nguyệt làm cho ta lo lắng mấy năm rồi, người làm mẫu thân như thiếp thân mà mặc kệ, thì có thể sẽ không còn ai lo cho nó nữa rồi.”

“Thôi được!

Ta nhận lời là được rồi.”

Độc Cô Hạo Nhiên thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: “Nhưng mà ta chỉ có một yêu cầu. nàng nhất định phải khuyên phục Minh Nguyệt, chỉ cần con nó đồng ý, ta sẽ không có ý kiến.”

“Thôi được, nếu lão gia nhất định phải kiên trì suy nghĩ của con gái, thiếp thân sẽ đi nói chuyện với con nó đây.”

Vừa dứt lời. cửa sân xuất hiện một viên tiểu a hoàn, lễ phép thi lễ nói: “chủ mẫu nhà ta mời phu nhân qua bên đó ạ.”

Viên tiểu a hoàn này là a hoàn hầu hạ bên cạnh Trương phu nhân, vợ của Độc Cô Thích, tự nhiên chính là Trương phu nhân mời con dâu Bùi phu nhân qua đó.

Bùi phu nhân và người má chồng này quan hệ không được tốt cho lắm, một là tuổi của hai bà xấp xi nhau.

Trương phu nhân so với bà chỉ lớn hơn có một tuổi, kế đó là chồng của Trương phu nhân chết không đến một năm đã tái giá với Độc Cô Thích, làm cho bà có chút coi thường, hơn nữa Trương phu nhân giả mà không đáng kính trọng, không có phong thái của trưởng bối, Nguyên Tiêu - Trung thu còn một mình chạy ra cùng những người trẻ tuổi nhảy múa. những điều đó đều làm cho người như Bùi phu nhân từ nhỏ lễ giáo cực nghiêm. xem thường bà.

Bùi phu nhân hừ một tiếng, vừa muốn từ chối.

Độc Cô Hạo Nhiên lại nói: “Phu nhân, nàng hãy đi xem bà ấy đi!

Phụ thân qua đời rồi, đả kích rất lớn đối với bà ấy, chúng ta là vãn bối cũng nên quan tâm bà ấy nhiều hơn.”

Bùi phu nhân liếc nhìn trượng phu một cái, bà cũng không muốn trượng phu chạy tới quan tâm người mẹ kế trẻ tuổi này, liền gật đầu nói: “Thôi được!

Thiếp thân đi xem bà vậy.”

Bùi gia chiếm đất rất lớn, Trương phu nhân và Bùi phu nhân tuy rằng cùng ở nhà sau, nhưng giữa các tòa nhà của các bà có một vách tường cao ngăn cách nhau, phải đi qua hai cánh lần cửa mới có thể qua đó, Bùi phu nhân mang theo hai viên a hoàn từ từ đến gian nhà của Trương phu nhân, nhưng thấp thoáng nghe thấy tiếng cười của Trương phu nhân truyền đến: “Lần này ngươi đã đá trật rồi!”

Vòng qua một lùm trúc nhỏ, chỉ thấy Trương phu nhân áo tang đã cởi bỏ, đang cùng mấy viên a hoàn đá cầu. con gái Minh Châu của mình cũng ở trong đó, Bùi phu nhân mày mặt nhăn nhúm lại. trượng phu chết đi mới năm mươi ngày, bà liền cởi bỏ cả áo tang, còn trắng trợn đùa vui như thế nữa. thật là quá đáng quá rồi.

Trượng phu còn nói bà kìm không được nỗi đau lòng, cha chồng mới vừa qua đời mấy ngày đó bà ấy không kìm được nỗi đau lòng thì không giả. nhưng hiện tại, bà nào có chút nào là vẻ của người chịu đả kích lớn đâu.

Bùi phu nhân đi lên trước, không vui mà trách cứ con gái: “Minh Châu, ai cho con cởi bỏ áo tang?”

Minh Châu không ngờ tới mẫu thân lại đến nhanh như vậy, sợ tới mức nàng vừa le đầu lưỡi, rụt rè nói: “Không phải đã nói rồi. bốn chín ngày là có thể cởi bỏ áo tang sao?” (bốn chín ngày = ba mươi sáu ngày, theo cách đếm ngày tính từ ngày đông chí trở đi. bắt đầu từ đông chí là “giao cừu” tức là nói là trời bắt đầu lạnh, mỗi chín ngày là một “cừu”, cái chín ngày đầu tiên gọi là “nhất cửu”, cái chín ngày thử hai gọi là “nhị cửu”, cứ suy diễn theo cách này, cho đến “cửu cửu”, đếm đủ chín chín tám mươi mốt ngày chấm dứt. lúc này mùa đông đã qua đi, mùa xuân đã đến rồi.)

“Hừ!

Muốn cởi bỏ áo tang, cũng phải để mẫu thân đến quyết định, con làm sao lại dám tự tiện cởi bỏ áo tang, còn đá cầu nữa. con làm như vậy chăng phải đã phụ lòng với tồ phụ vừa mới chết đi của con sao?”

Vừa mắng con gái. ánh mắt cũng khinh rẻ mà liếc mắt nhìn về phía Trương phu nhân.

Trương phu nhân làm sao mà không nghe ra bà ta đang mượn cách chỉ cây dâu mà mắng cây hòe. mặt bà trầm xuống nói: “Là ta để cho Minh Châu cởi bỏ áo tang đó. như thế nào!

Có gì không ổn sao?”

“Eo ơi!

Xem tồ nương nói kìa.

đâu có gì không ồn. tồ nương nói có thể cởi bỏ áo tang, vậy thì không có vấn đề gì.

Minh Châu, người lớn có chuyện cần nói với nhau, con đi ra trước đi!”

Trong lời nói của Bùi phu nhân rất khách sáo, bà đã quyết định, tuyệt đối không cho Minh Châu bước vào ai an nhà này lần nữa.

“Tổ nương, thế con đi trước đây, hôm nào đến chơi với người.”

Minh Châu có chút sợ hãi mẫu thân, vội vàng trốn đi. nhưng vừa đi đến chỗ quẹo, lại thừa dịp mẫu thân không chú ý, chui vào trong rừng trúc, lén lút ẩn nấp trong rừng trúc mà nghe trộm.

“Tồ nương, bà tìm ta có việc sao?”

Bùi phu nhân nên xưng hô Trương phu nhân là mẫu thân hoặc bà mẫu. nhưng trên thực tế, Trương phu nhân từ ngày tái giá đến Độc Cô phủ, thì Bùi phu nhân đã chưa từng gọi bà một tiếng ‘Nương’, mà là cùng xưng hô như hai đứa con gái, gọi bà tổ nương.

“ồ!

Không có gì. ta nghe nói Trương thượng thư vừa rồi đến bái phông Hạo Nhiên, có phải là vì việc của Minh Nguyệt không?”

Nếu là ở mấy tháng trước, Bùi phu nhân nhất định sẽ nói, ‘Làm sao lại là việc của Minh Nguyệt việc?’ để mà phú nhận, hoặc là nói ‘Việc này ta không rõ ràng lắm!’ để giả bộ hồ đồ.

Nhưng hiện tại bà không cần phải như thế nữa.

Độc Cô Thích vừa chết, Trương phu nhân ở trong nhà chẳng là cái gì cả rồi.

Bùi phu nhân chẳng những sẽ không phủ nhận, mà còn phải nói rõ chuyện thực hư ra, để cho bà ta biết, cái nhà này hiện tại là do bà Bùi thị làm chủ.

“Tổ nương nói đúng đấy, là vì việc của Minh Nguyệt, ta đã đồng ý đem Minh Nguyệt hứa gà cho Triệu Minh Tự.”

Nói xong, bà mang theo một vẻ khiêu khích mà liếc nhìn Trương phu nhân, những không biết rằng bị Minh Châu trốn trong rừng trúc nghe được, nàng sợ tới mức mặt hoa thất sắc, co rút lại thân mình, từ một đầu khác chạy ra khỏi rừng trúc, chạy thẳng đến khuê phòng của tỷ tỷ.

Bên này Trương phu nhân nỗi áận bùng bùng, mắt hạnh của bà trợn lên nói: “Thái lão gia đã nói rõ ràng rồi, Triệu Minh Tự nhân phẩm không đàng hoàng, tuyệt đối không cho Minh Nguyệt lấy hắn. sao thế?

Thái lão gia vừa mới qua đời, các ngươi liền làm trái lời của ông sao?”

Bùi phu nhân bỗng nhiên nhớ tới đêm nguyên tiêu của năm nay, bà mặc kệ lệnh cấm của mình, trắng trợn dẫn Minh Nguyệt Minh Châu đi ra ngoài xem đãng, kỳ thật là để cho Minh Nguyệt và Lý Khánh An hẹn hò, thế cho nên tỷ muội chúng nó đến nửa đêm mới trở về, còn Minh Châu dưới sự xúi giục của bà ta. cả ngày kì trang dị phục, người khác còn tưởng rằng nhà bà gia giáo không nghiêm, mất hết thề diện của mình, hiện tại lại mượn người đã quá cố mà chèn ép mình, thù mới hận cù đồng loạt bùng nổ trong lòng Bùi phu nhân.

Bà không khống chế sự phẫn nộ trong lòng. phản bác Trương phu nhân nói: “Thái lão gia chưa hề nói qua lời này, ta xem đây là ý của bà. bây giờ thái lão gia đã quy tiên, trong nhà sẽ do lão gia làm chủ. ta và lão gia là thân sinh phụ mẫu của Minh Nguyệt, không lẽ chúng tôi không thể làm chủ. còn phải đé người ngoài đến khoa chân múa tay hay sao?”

“Bà nói rõ ra xem nào, ai là người ngoài?”

“Ai là người ngoài, chính người ấy trong lòng biết rõ, ta chưa từng thấy trượng phu vừa mới đi tử cừu. bậc làm thê tử đã hí hừng đá cầu.

đây còn ra lễ pháp gì nữa?” (*tử cửu: tính từ ngày đông chí trở đi. bắt đầu từ đông chí là “giao cừu” tức là nói là trời bắt đầu lạnh, mỗi chín ngày là một “cừu”, cái chín ngày đầu tiên gọi là “nhất cửu”, cái chín ngày thử hai gọi là “nhị cừu”, cứ suy diễn theo cách này, cho đến “cửu cừu”, đếm đủ chín chín tám mươi mốt ngày chấm dứt. lúc này mùa đông đã qua đi. mùa xuân đã đến rồi.)

“Bà cũng biết lễ pháp nữa sao?

Có con dâu nào nói chuyện với bà mẫu (mẹ chồng) vậy sao?

Vậy mà ngươi còn là con gái danh môn cơ đấy!”

Sự mâu thuẫn giữa con dâu mẹ chồng phủ Độc Cô cuối cùng đã bùng nổ công khai, trên dưới Độc Cô phủ ai ai cũng đều bàn luận chuyện này, người trẻ tuổi xem náo nhiệt, người lớn tuổi lại xem ngóc ngách, đây thực ra là sự tranh giành quyền xử lý việc nhà Độc Cô phủ. trước đó đều là Trương phu nhân dứt khoát một lời. bây giờ thái lão gia qua đời rồi. phải đến lượt Bùi phu nhân làm chủ rồi. rất nhiều hạ nhân thông cảm Trương phu nhân âm thầm thở dài. nói cho cùng. mấu chốt là ở Trương phu nhân không phải là phu nhân chính thất của thái lão gia. nay thái lão gia đã qua đời, bà cũng không có con trai ở ngoài làm quan dựa dẫm. bà lấy gì mà tranh với Bùi phu nhân?

Trong phòng của Minh Nguyệt lại là một cảnh tượng khác, Minh Nguyệt sắc mặt trắng bệch, đứng sững trước cửa sổ, trong lòng nàng tràn ngập nỗi bi thương, nàng đang bi thương sự tan vỡ của cảnh mộng. nàng đang bi thương cho mình, mẫu thân lại quyết định gả nàng cho Triệu Tự Minh, mỗi chữ trong những lời nói của mẫu thân cũng đều giống như lưỡi dao bén đâm vào tim Minh Nguyệt, nàng chỉ đành để mặc chúng đâm bừa. không cách nào phòng vệ mình, hi vọng của nàng hoàn toàn tan vỡ rồi.

Minh Châu lòng nóng như lửa đốt, vội vàng khuyên tỷ tỷ nói: “Tỷ, hay là đi xin phụ thân đi!

Để phụ thân làm chủ cho tỷ.”

“Không cần đi tìm phụ thân các con. việc này để ta làm chủ!”

Trước cửa truyền đến tiếng nói lạnh lùng của mẫu thân hai nàng.

Bùi phu nhân từ từ bước vào, bà trừng mắt nhìn cô con gái nhỏ nói: “Minh Châu, con đi ra!”

“Nhưng mà. nương...”

Không đợi muội muội nói thêm điều gì; Minh Nguyệt khoát tay ngăn cản nàng, dịu giọng nói: “Minh Châu, muội đi ra trước đi! tỷ sẽ nói rõ với nương.”

“Tỷ!”

Minh Châu thở dài một cái. cúi đầu vội vã đi ra ngoài, lúc đi qua bên cạnh mẫu thân.

Bùi phu nhân lạnh lùng nói với nàng: “Từ bây giờ trở đi. không cho phép con đi đông viện một bước nữa. con dám đi nữa. ta đánh gãy chân con!”

Minh Châu sợ đến run cả người lên. không tiếp lời nữa.

đi nhanh về phía dưới lầu. phía sau lại truyền đến tiếng nói nghiêm khắc của mẫu thân: “Còn nữa!

Không cho phép con trang điểm lòe loẹt lung tung nữa. nếu không, ta xem như không có con đứa con gái này.”

Minh Châu không nói tiếng nào, nàng xuống lầu trốn vào một góc. ngồi xồm dưới đất, thấp thỏm bất an chờ đợi cơn bão táp đang đến.

Cánh cửa đóng lại nhẹ nhàng.

Bùi phu nhân mỉm cười, nói với trường nữ: “Minh Nguyệt, hai mẹ con ta nên trò chuyện một phen rồi.”

Minh Nguyệt lẳng lặng gật đầu. nói: “Nương.

Minh Châu vẫn là con nít. xin người đừng hung dữ với nó như thế.”

Bùi phu nhân kéo tay con gái ngồi xuống, thở dài nói: “Hai tỷ muội các con đều là tâm can bảo bối của nương, nương là vì muốn tốt cho hai con.

Minh Châu mấy năm nay đã bị nuông chiều phóng túng quen rồi. con nhìn nó xem. thường thường đi sớm về khuya, thường chơi nháo nhào với những cô gái yêu ma ranh mãnh, nó là con gái. chỉ cần đi lệch một bước, cả đời nó xem như tiêu tùng, nương biết con thương muội muội, nhưng nương nghiêm khắc yêu cầu nó như vậy, cũng là một biểu hiện thương nó, Minh Nguyệt, con là đứa hiểu chuyện, hẳn là hiểu rõ nỗi khổ của nương.”

Minh Nguyệt xúc động trong lòng, nàng từ từ nép vào trong lòng mẫu thân, thấp giọng nói: “Nương, con hiểu mà!”

Bùi phu nhân trìu mến vuốt ve tấm lưng của con gái, dịu giọng nói: “Minh Nguyệt, nương cũng là muốn tốt cho con. nương cũng là người từng trải, biết được hôn nhân nào mới có thể kéo dài nhất, ‘môn đãng hộ đối. kính nhau như khách’, giống như ta và

Chương 200: Mối nguy của Thái Tử

Minh Nguyệt ở ngoài phòng.

Bùi phu nhân toàn thân uể oải tựa người vào tường. khuôn mặt thấm đẫm giọt lệ hối hận. nếu như con gái ra đi từ đây, như vậy cả đời bà cũng sẽ không tha thử cho mình.

ở bên cạnh nàng.

Độc Cô Hạo Nhiên nhẹ nhàng ôm lấy vai của thê tử mình, thấp giọng an ủi bà: “Có lẽ không sao đâu. may mà Minh Châu phát hiện kịp thời..

“Lão gia. nếu Minh Nguyệt có điều gì không hay xảy ra. thiếp cũng không thiết sống nữa!”

Nói xong.

Bùi phu nhân xoay đầu dựa vào vai của trượng phu. khóc thút thít không thành tiếng đứng dậy, Độc Cô Hạo Nhiên nắm lấy tay bà.

âm thầm thở dài. hắn không ngờ rằng đứa con gái trước giờ yếu đuối ở lúc mấu chốt lại biểu hiện mãnh liệt đến vậy, thà chết không nghe theo, nếu ý chí của hắn kiên định một chút, cũng sẽ không phát hiện chuyện này.

Trương Quân chẳng qua là cho mình một sự mê hoặc không thấy bóng dáng, mà mình đã choáng ngợp rồi. làm hại cả con gái.

Hừ!

Tướng quốc, mình tài cán đức độ gì. có thể làm tướng quốc chứ?

vẫn là đầu óc của phụ thân sáng suốt.

Độc Cô gia trước giờ đều là người theo phe thái tử. vì một tướng vị cả bóng dáng cũng chẳng thấy đâu mà phản bội thái tử. thì quả là ngu xuần biết bao!

Cuối cùng hắn đã ra quyết định, vì con gái. cũng vì danh dự của Độc Cô gia. hắn tuyệt đối không nhận lời mối hôn sự này.

Cửa đã mở„ ngự y Lục Văn Sinh xách theo rương thuốc từ trong phòng đi ra.

Độc Cô vội vàng đi tới.

Bùi phu nhân vội nói: “Lục ngự y, con gái ta sao rồi?”

Lục Vãn Sinh gật đầu, nói: “Cũng may là phát hiện kịp thời, không có vấn đề gì nữa. chỉ cần nghỉ ngơi tịnh dường vài ngày, chắc là sẽ không sao nữa. ài!”

Lục Văn Sinh trong lòng thở dài thườn thượt.

Minh Nguyệt từ nhỏ đã là do hắn xem

bệnh, một cô gái xinh đẹp dịu dàng như thế lại bị ép đến mức phải đi bước này, hai bậc làm phụ mẫu này thật...

“Lục ngự y, chúng ta qua bên này nói đi!”

Độc Cô Hạo Nhiên vội vàng mời Lục Vãn Sinh đến vách kế bên bàn bạc.

Bùi phu nhân muốn vào xem con gái, nhưng khi đi tới cửa. bà do dự một chút, nhưng lại không có dũng khí đi vào.

Lúc này, một nha hoàn bước nhanh đến. thi lễ nói: “Phu nhân, tên Triệu Tự Minh kia đã đến. muốn cầu kiến phu nhân.”

Hừ!

Thiếu chút nữa là đã hại chết con gái mình, hắn còn có mặt mũi đến nữa.

Bùi phu nhân mật trầm xuống, bà định nói không gặp, nhưng suy nghĩ thoắt chuyền lại nói: “Hãy để hắn đợi một chút.”

Bà lại nhìn quanh: “Minh Châu đâu?”

“Nương, con ở trong này.”

Minh Châu từ bên ngoài chạy đến như một cơn gió, căm phẫn nói: “Tên họ Triệu kia lại tới nữa rồi phải không?”

“Suỵt!”

Bùi phu nhân suỵt nhỏ một tiếng: “Đừng làm ồn tỷ tỷ.”

“Vâng!”

Minh Châu vội rón rén đi lên, hồi hộp hỏi: “Nương, tỷ tỷ không sao chứ?”

“Cũng may. nhờ con đó!”

Bùi phu nhân vuốt ve đầu của cô con gái nhỏ, nước mắt lại lần nữa lăn tròn xuống má.

Minh Châu vội dùng khăn tay lau nước mắt cho mẫu thân, nói: “Nương, nương đi đuổi khéo tên họ Triệu kia đi!

Con sẽ chãm sóc tốt cho tỷ tỷ.”

“Thôi được!”

Bùi phu nhân cuối cùng cũng không có dũng khí đi gặp con gái. bèn thở dài nói: “Thay nương nói lại với tỷ tỷ con. nương và Triệu Tự Minh đã không có duyên phận này, nương sẽ không ép nó nữa.”

“ừm!”

Minh Châu đẩy cửa ra. rón rén đi vào trong, trong phòng rất yên tĩnh.

Minh Nguyệt đắp chăn nffủ trên siường. rèm đã buông xuống. nha hoàn thân tín của nàng Thu Lộ đang sửa sang lại bức rèm. thấy Minh Châu đi vào, nàng vội vàng thi lễ nói: “Nhị cô nương!”

“Thu Lộ, tỷ tỷ của ta thế nào rồi?”

Thu Lộ nhẹ nhàng gật đầu. nói nhỏ bên tai nàng: “Ngự y nói không sao.”

Minh Châu đi lên trước, vén rèm lên. thấy mắt của tỷ tỷ khẽ đóng lại, sắc mặt trắng bệch, vết hằn trên cổ vẫn còn đó, bất giác trong lòng thương tiếc, bèn ngồi xuống nắm lấy tay của tỷ tỷ cười nói: “tỷ tỷ, muội có một tin tốt.”

Đôi lông mày dài dài của Minh Nguyệt khẽ run lên. từ từ mở mắt ra. tiếng nói thấp nhẹ nói: “Minh Châu!”

Minh Châu vội vàng cúi người nói bên tai nàng: “Nương sẽ không ép tỷ phải gả cho tên Triệu Tự Minh nữa. nương kêu muội nói lại với tỷ.”

“Nương đâu?”

“Nương sợ tỷ hận nương, nương không dám tới gặp tỷ.”

Minh Nguyệt khẽ thở dài. nàng sao lại hận chính mẫu thân mình, nàng chỉ vào một túi hương ở đầu giường, thấp giọng nói: “Đưa nó cho tỷ.”

Minh Châu không hiểu lấy túi hương xuống, đưa cho tỷ tỷ, Minh Nguyệt từ từ lấy từ trong đó ra một miếng ngọc đẹp, nàng nhớ đến lời nói mà Lý Khánh An trước khi đi aửi đến nàng: ‘Tuyết sơn sinh Minh Nguyệt. thiên nhai cộng thừ thì.’ ( câu thơ cua nhà thơ đời Đường Trương cứu Linh viết rẳng: "Hải thượng sinh mình nguyêt, thiên nhai cộng thừ thỉ."

Câu thơ này tam dich là: vầng trăng mpc ở bể khơi, cùng trong một lúc góc trời soi chung.

Nhưng Lý Khánh An đổi thành: Tuyết sơn sinh Minh Nguyệt, thiên nhai cộng thử thì. tạm dịch là: vầng trăng mọc trên núi tuyết, cùng trong một lúc góc trời soi chung)

Minh Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve miếng ngọc kia. thấp giọng ngâm nga: “Chàng giống như bàn thạch, thiếp hóa làm bồ vi, bồ vi dai như tơ, bàn thạch không chuyển dời.”

Bùi phu nhân bước đi thoãn thoắt đi về phía tiền viện, bà thật sự không tài nào hiểu được, với điều kiện tốt như Triệu Tư mình, thám hoa lang của khoa cử chính quy, danh môn đích tôn. môn sinh tướng quốc, tướng mạo lại tuấn tú phong lưu.

Minh Nguyệt tại sao lại không để mắt tới hắn. khôngngờ lại lấy cái chết để cự tuyệt.

Bùi phu nhân cũng đã từng nghe nói qua một chút là tên Triệu Tư mình này nhân phẩm không tốt lắm. nhưng quá nhiều ưu điểm của Triệu Tư mình làm cho bà không để tâm lắm đến sự việc này, nhưng hôm nay trong lòng bà nảy sinh sự nghi hoặc, bà phải quan sát kỹ lường một chút, tên Triệu Tư mình này rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề?

Trong lòng Triệu Tư mình thấp thỏm bất an ngồi trong phòng khách, ban nãy Trương thượng thư đặc biệt gọi hắn đi. nói với hắn lần hỏi hôn này rất có thể sẽ thành công, kêu hắn chuẩn bị đi cưới giai nhân.

Triệu Tư mình vô cùng mừng rỡ, hắn vốn dĩ đã không còn ôm hi vọng gì. không ngờ lại thời đến vận số xoay chuyển, hắn đã không còn kìm chế được sự kích động trong lòng. bèn chạy đi tìm Bùi phu nhân, hắn muốn từ chỗ Bùi phu nhân nhận được câu trả lời chính xác rõ ràng.

Triệu Tư mình gần một năm không lấy thê tử không phải là vì hắn si tình Minh Nguyệt, mà là hắn có một bí mật rất to lớn. hắn ở ba năm trước đã thành hôn rồi. thê tử ở quê nhà. là em họ từ nhỏ cùng lớn lên với hắn. nhưng từ khi hắn nhìn thấy Minh Nguyệt, hắn bỗng chốc sững sốt như nhìn thấy người trời, mấu chốt là Trương thượng thư cũng đồng ý giúp đỡ hắn. trợ hắn tác thành việc tốt này.

Nếu so ra thì. người cậu của hắn. cũng chính là trượng nhân (cha vợ) hắn chỉ là một chủ bộ (viên quan phụ giúp việc vãn thư) một huyện nhỏ, làm sao mà so sánh với thế lực của gia tộc Độc Cô, nếu hắn có thể lấy được trưởng nữ Độc Cô gia, điều này vô cùng có ích cho tiền đồ làm quan của hắn.

về phần thê tử của hắn.

đến nay vẫn chưa hạ sinh con trai cho mình, chỉ sinh được một đứa con gái, điều này chính là cái cớ tốt nhất để thôi bỏ nàng, bí mật này Triệu Tư mình ngay cả Trương Quân cũng dấu đi.

để che đậy bí mật này, hắn đã làm quan gần hai năm rồi, nhưng đến nay vẫn chưa đón thê tử vào kinh thành.

Lúc Triệu Tư mình đi vào nhà, cũng cảm thấy được sự không thân thiện của hạ nhân đối với mình, ngay cả trà cũng không có lấy một ly để uống, hắn biết đây nhất định là Minh Nguyệt không đồng ý, Minh Nguyệt thích Lý Khánh An, đây là việc mà hắn đã bụng sáng dạ tỏ từ lâu. vì điều này mà trong lòng hắn quả thật tức áận Minh Nguyệt.

Trước cửa truyền đến tiếng vòng vàng leng keng.

Bùi phu nhân dưới sự hộ tống của mấy người nha hoàn đi vào trong nhà.

Triệu Tư mình vội vàng luống cuống đứng lên thi lễ thật sâu: “Vãn bối tham kiến phu nhân!”

Nếu là trước đây, Bùi phu nhân nhìn thấy Triệu Tư mình, nhất định sẽ trong lòng thích thú, nhưng bây giờ bà cứ nhìn người này thì nhìn sao cũng không thoải mái, buổi chiều Trương thượng thư mới đến, lúc này mới có bao lâu đâu, mà hắn đã chạy tới, tại sao một chút chiều sâu tâm hồn cũng không có?

Bà quét mắt nhìn qua, bèn lạnh lùng nói: “Tại sao lại không dâng trà cho khách?”

Triệu Tự Minh cười gượng một tiếng, vội vàng nói: “Đa tạ phu nhân.”

Bùi phu nhân cũng không nói thêm ai; gật đầu nói: “Ngồi đi!”

Triệu Tự Minh vội vàng hai tay dâng một xấp tơ lụa thượng hạng cho Bùi phu nhân, cười xòa nói: “Đây là một chút tâm ý của vãn bối. xin phu nhân vui lòng nhận cho.”

Bùi phu nhân tiếp nhận tơ lụa.

đặt ở một bên, sắc mặt hơi tốt hơn một chút, tên trẻ tuổi này coi như biết lễ, lúc này một nha hoàn bưng lên hai ly trà, Bùi phu nhân chỉ vào trà nói: “Triệu công tử. mời dùng trà!”

“Đa tạ!”

Triệu Tự Minh nâng ly trà lên. tay hồi hộp đến phát run. hắn định mở miệng hỏi thăm, nhưng lại không có can đám đó5 hắn uống được một ngụm trà. nước trà bỏng đến mức lưỡi của hắn sắp nổi nhọt nước, hắn suýt nữa phun ra. nhưng lại cố aắng chịu đựng, trong lòng mở miệng chửi lớn. nhưng vẻ mặt lại không dám biểu lộ ra ngoài, chỉ đành nhịn một lát. từ từ nuốt nước trà xuống.

Bùi phu nhân trong lòng kỳ lạ. bà cũng đã uống một ngụm trà. cảm thấy trà rất tốt. bất giác kinh ngạc hỏi: “Triệu công tử không thích uống trà sao?”

“Không có!

Lòng ta có chút hồi hộp.”

Triệu Tư mình đặt ly trà xuống, hắn đã không còn nhịn được, bèn hỏi: “Phu nhân, không biết việc mà Trương thượng thư nói hồi trưa, đã có kết luận chưa?”

Bùi phu nhân không nói năng gì. bà đang suy nghĩ đến một việc kỳ lạ mà bà vừa mới nghĩ đến. theo lý thì.

Triệu Tư mình điều kiện tốt như vậy, đầu năm cầu hôn Độc Cô gia không thành công, hắn hoàn toàn có thể lấy một người con gái khác, nhưng việc đã cách gần một năm. hắn lại chạy đến hỏi hôn. nếu nói là hắn si tình lại không giống lắm. trong một năm nay, hắn chưa hề viếng cửa qua bao giờ.

Tại sao hắn lại không lấy thê tử?

Nghi vấn này lởn vởn trong lòng Bùi phu nhân không đi. không lẽ là hắn ở chỗ khác lấy thê thiếp rồi. nhưng lại không hài lòng?

Bà trầm tư chốc lát. bèn thăm dò cười hỏi: “Ta dĩ nhiên là rất đồng ý rồi, nhưng lão gia nhà ta nghe nói ngươi đã đính hôn. vì vậy ngài cũng rất khó xử trong việc này.”

Triệu Tư mình giống như một chân bước hụt. lòng rơi xuống vực sâu vạn trượng, mình giấu kín như vậy, tại sao họ lại biết?

Hắn trong lòng có quỷ, nên không nghe ra đó chỉ là lời thăm dò của Bùi phu nhân, bèn tưởng rằng họ đã điều tra ra gốc gác giấu kín của mình, hắn lắp bắp nói: “Phu nhân... xin yên tâm. dựa theo một trong những điều thất xuất, ta có thể thôi bỏ nàng, sẽ không có trở ngại gì.”

Bùi phu nhân đột nhiên biến sắc. thì ra là hắn đã lấy thê tử. trong lòng bà căm phẫn đến nói không ra lời, mình quả thật là bị mù quáng rồi, bà đứng dậy, phẫn nộ vung tay áo một cái: “Tiễn khách!”

Bà chẳng quay dầu lại. bước nhanh về phía nội trạch.

“Phu nhân!”

“Đem đồ của ngươi đi đi!”

...

Trời vừa rạng sáng.

Lý Thục giống như một cơn gió xông vào đông cung, lòng hắn nóng như lửa đốt.

đêm qua hắn vừa nhận được tin tức, Độc Cô Minh Nguyệt bị mẫu thân ép buộc, để cự tuyệt mối hôn sự với Triệu Tư mình, nàng đã treo cổ tự vẫn. tuy người cuối cùng cũng được cửu sống, nhưng Lý Thục trong lòng đau xót rấm rứt. hạng người nhân phẩm thấp kém như Triệu Tư mình làm sao mà xứng đáng với Minh Nguyệt, chỉ có mình mới có thể cửu Minh Nguyệt trong chốn nước lửa.

Hắn chạy nhanh đến thư phòng của phụ thân, thái tử Lý Hanh đang xem một cuốn sớ tấu. là sớ tấu Lý Khánh An đệ trình chính thức tiến công Toái Hiệp.

Ngay từ đầu năm phụ hoàng đã ra quyết định thu phục Toái Hiệp, vì vậy Lý Khánh An không cần phải xin ý kiến thêm, chỉ cần trước khi công đánh thông báo cho triều biết một tiếng là được.

Từ mặt thời gian mà nói. quân Bắc Đình hẳn là đã xuất phát rồi, kết cục ra sao, quả thật khiến cho Lý Hanh vô cùng lo lắng, thu phục Toái Hiệp, thì Lý Khánh An có thể tranh được vinh quang cho hắn.

đây tuyệt đối không thua kém trận chiến Nam Chiếu của Dương Quốc Trung, thậm chí còn hơn cả nó

nữa.

Lý Hanh rất rõ áp lực của Toái Hiệp đối với phụ hoàng, ba mươi năm trước, chính là phụ hoàng nhất thời nóng đầu lên. nhường đi Toái Hiệp cho người Tây Đột Quyết, bao năm qua.

Toái Hiệp luôn là một nỗi canh cánh trong lòng của phụ hoàng, khi tuổi tác của người dần già đi. ngày đi gặp liệt tổ liệt tông cũng càng ngày càng gần. hắn làm sao giao phó với các vị tiên đế đây?

Còn việc Dương Quốc Trung vào tướng, hắn cũng phải dốc toàn sức ra ngăn càn, phụ hoàng sủng tín Dương gia, triều cương đã bị làm cho chướng khí mù mịt, bây giờ dân chợ cô mà lại làm được Binh bộ Thượng thư, nếu cứ loạn mãi như thế, Đại Đường sẽ bệnh đến mức nguy kịch thôi.

Lý Hanh cũng nhìn ra phụ hoàng muốn dùng Dương Quốc Trung thay thế Lý Lâm Phủ, hắn và Dương Quốc Trung đã có thể như nước với lửa, một khi Dương Quốc Trung nắm quyền, phía trong có quý phi góp gió, chức thái tử này của hắn còn giữ được nữa không?

Lý Hanh đã ra quyết tâm, hôm nay cho dù thế nào cũng phải khuyên tinh phụ hoàng.

Ngay lúc Lý Hanh cân nhắc việc nên khuyên phụ hoàng thế nào, con trai Lý Thục lại chạy vào, thở hổn hển nói: “Phụ hoàng, hài nhi có chuyện nhờ người.”

Lý Hanh thấy con trai chạy đến mồ hôi đầm đìa, không khỏi chau mày nói: “Hài nhi ta tại sao lại thất thố như vậy?”

“Phụ vương, hài nhi nóng vội, cho nên có chút thất thố, xin phụ vương thứ tội.”

“Chuyện gì thế?”

“Là như thế này!”

Lý Thục có chút ấp úng nói: “Hài nhi muốn cưới trưởng nữ của Độc Cô gia Minh Nguyệt làm trắc phi, muốn khân xin phụ hoàng nhắc với hoàng thái tổ một chút về việc này.”

Lý Hanh nở nụ cười ôn hòa: “Hài nhi ta đã để mất tới Độc Cô Minh Nguyệt rồi à?”

“Đúng vậy, phụ vương, hôm qua Trương thượng thư đi Độc Cô gia vì môn sinh Triệu Tự Minh hỏi hôn.

Minh Nguyệt không chịu, bất ngờ lấy chết đấu tranh, hài nhi trong lòng không đang tâm, nguyện lấy Minh Nguyệt làm phi.”

“Trương Quân!”

Lý Hanh âm thâm giựt mình.

Độc Cô gia là người của mình cơ mà. hắn thoất nghĩ đã hiểu rõ dụng ý thật sự của Trương Quân.

Trương Quân e là không chỉ hỏi hôn đơn giàn như vậy, hắn là muốn bất Độc Cô gia trở thành thế lực của hắn. hẳn là như vậy.

Lý Hanh thấy hài nhi hắn đầy vẻ trông chờ, bèn gật đầu cười nói: “Thôi được!

Ta cũng đang định đi gặp hoàng thái tổ của con, vậy nhân tiện nhắc luôn yêu cầu của con vậy.”

Lý Thục mừng rỡ, thi một lễ sâu nói: “Hài nhi tạ phụ vương!”

Lý Hanh đứng dậy dặn dò hai bên nói: “C

Lý Hanh đứng lên liền phân phó tả hữu nói: “BỊ xe, ta phải đi Hưng Khánh cung.”

...

Hưng Khánh cung, mấy ngày nay Lý Long Cơ khá là bận rộn.

đang mãi lo nghĩ việc mở rộng chức tướng, thêm tướng quốc rõ ràng là một biện pháp tốt nhất để cắt siàm quyền lực của Lý Lâm Phủ, cũng giống như trong rượu ngon châm thêm nước vào, rượu ngon có cay nồng đến đâu cũng sẽ bị trở nên nhạo nhẽo vô vị.

Từ lục tướng mở ra đến cửu tướng, Dương Quốc Trung đã chiếm đi một vị trí trong đó, còn hai vị trí nữa hắn phải cân nhắc, thân là hoàng đế, càng phải lo nghĩ nhiều đến sự cân bằng quyền lực, hiện nay trong sáu người phe tướng quốc, Lý Lâm Phủ và Trần Hi Liệt là một phe. cướp đi tuyệt đại bộ phận quyền lực, Trương Quân và Dương Thừa Căng qua lại rất nhiều, cũng có thể coi như một phe.

Bùi Khoan là phe thái tử, sau đó thì là Dương Quốc Trung, nếu so ra.

Dương Quốc Trung có vẻ hơi lè loi lép vế hơn.

Tìm một người cùng phe trên chính trường cho Dương Quốc Trung, để Dương Quốc Trung nhanh chóng tổ chức nên Dương đàng, đây chính là vấn đề cấp bách mà Lý Long Cơ lo nghĩ, người đầu tiên hắn nghĩ đến, chính là Hộ bộ Thị lang Thôi Kiều, đây là người Trần Hi Liệt tiến cứ.

Thôi Kiều là long phái đích thực của mình, chẳng có quan hệ gì với phe tướng quốc, nhưng Trần Hi Liệt lại tiến cứ hắn.

Lý Long Cơ biết được, đây là ý của Lý Lâm Phủ.

Đẩy Thôi Kiều đi lên.

đổi lấy một vị trí phe tướng quốc.

Lý Lâm Phủ chính là có ý đồ này.

An Tư Thuận sao?

Lý Long Cơ lắc đầu.

để An Tư Thuận vào tướng, chi bằng đế An Lộc Sơn vào tướng, Lý Long Cơ đặt viết xuống, việc này hắn phải suy nghĩ thật kỹ.

Lúc này, một viên hoạn quan ở ngoài cửa bẩm báo nói: “Bệ hạ. thái tử điện hạ cầu kiến.”

Lý Long Cơ cười xòa nói: “Để hắn vào đây!”

Lát sau.

Lý Hanh bước nhanh vào ngự thư phòng, quỳ xuống nói: “Nhi thần tham kiến phụ hoàng, chúc phụ hoàng vạn tuế vạn vạn tuế.”

“Hoàng nhân bình thân!”

“Tạ ơn phụ hoàng!”

Lý Hanh đứng dậy, buông thõng tay cung kính nói: “Nhi thần có hai việc đến gặp phụ hoàng.”

Lý Long Cơ thấy con trai sức khỏe cũng khá, bèn cười nói: “Con nói đi!”

“Việc thứ nhất là trưởng tôn Thục khẩn cầu nạp trắc phi. nhi thần xét thấy cho con nối dõi của nó ít ỏi.

đến nay chỉ có một con trai, vì vậy khấn cầu phụ hoàng ân chuẩn.”

Lý Long Cơ bàn thân đã có hơn bốn vạn hậu cung, đối với ý niệm lấy vợ của con cháu, hắn thông thường sẽ rất thoáng, trưởng tôn Thục quả là rất ít con nối dõi, không có lợi cho việt kế tục một đòi này của hắn. bèn gật đầu cười nói: “Trẫm chuẩn đấy, hắn có thể lựa chọn người yêu thích trong số những cô con gái của bá quan, báo cho Tông chinh tự sau khi thẩm hạch rồi là được.”

Lấy trắc phi không rắc rối như lấy chính phi, thường thì để mắt tới rồi, mấy ngày sau đã có thể cưới vào nhà. không giống như cưới chính phi lễ nghi phức tạp, bởi vì là hoàng trưởng tôn, nhiều nhất là sắc phong một nội quan như Chiêu Huấn (một danh hiệu hay phong hiệu của thái tử thiếp, Chiêu Huấn xếp ở vị trí thứ tư. có thể có 16 người, chính thất phẩm) chẳng hạn.

Việc này Lý Long Cơ không để trong lòng, tùy miệng nhận lời ngay, tự khắc sẽ có quan viên đi xừ lý, thái tử Lý Hanh cũng thay hài nhi mình tùy ý nói một chút, hắn hôm nay tìm phụ hoàng không phải vì việc này.

Lý Hanh lại nói tiếp: “Phụ hoàng, thần nghe nói một chức Binh bộ Tà thị lang đang trống, đang định tiến cứ một quan viên.”

Dương Quốc Trung nhậm chức Binh bộ Thượng thư, chủ yếu quản lý các việc Binh bộ Đại Đường, Lý Hanh lo lắng nhất hắn sẽ mượn quyền thế trong tay, làm khó Bắc Đình, vừa lúc Binh bộ Tả thị lang Diêu Tuyên vì bệnh thôi chức, Lý Hanh bèn định sắp xếp người của mình vào trong, cũng có thể khống chế cân bằng sự lạm quyền của Dương Quốc Trung.

Không ngờ hắn vừa nói xong, Lý Long Cơ đã khoát khoát tay nói: “Binh bộ Tả thị lang Dương Quốc Trang đã tiến cứ Lệnh Hồ Phi. trẫm đã chuẩn rồi.”

Lý Long Cơ ngẩn người ra, tên Lệnh Hồ Phi kia chẳng qua là tham mưu của Dương Quốc Trung, Phán quan quân Kiếm nam, không gốc không gác, lại có thể một cú nhảy lên được Binh bộ Thị lang tứ phẩm, đây...

đây làm sao được chứ.

Lý Long Cơ liếc Lý Hanh một cái, hắn biết Thái tử muốn nói gì, bèn nói: “Trẫm biết theo chế độ bình thường là không thể như vậy, nhưng đưa vào trường hợp đặc biệt cũng là khả thi, việc này trẫm đã quyết định rồi.”

“Phụ hoàng, việc này tuyệt đối không thể!”

Lý Hanh đã không thể kìm chế được nỗi lo âu trong lòng, khổ sỡ khuyên phụ thân nói: “Bá quan thăng chức, đều dựa vào định chế kiểm tra đánh giá. trăm năm nay tuân theo khuôn theo phép, Đại Đường ta nhân tài bao lớp, danh tướng tướng tài xuất hiện không xuể, phụ thân từ sau khi sủng ái Dương gia, quan to lộc hậu đều cho những kẻ tầm thường bất tài của Dương gia, thậm chí hạng dân cỏ chợ phường như Dương Quốc Trung cũng có thể vào tướng, làm cho người thất vọng biết bao, nhi thần không dám cả gan bình phẩm phụ hoàng, nhưng Dương gia quả thật là khối u độc của Đại Đường ta, dân oán đã vì đó mà sôi trào, phụ hoàng nếu nhưng không..

“Đủ rồi!”

Lý Long Cơ vỗ mạnh cái chặn áấy trên bàn, vô cùng giận dữ nói: “ngươi cả gan làm loạn, dám phi báng cả trẫm!”

Lý Hanh quỳ xuống khóc nói: “Nhi thần không dám. chỉ là những lời này đã đè nén rất lâu trong lòng nhi thần, nếu không nói nữa. xã tắc Đại Đường ta nguy thôi!”

“Trẫm phải giết tên nghịch tử nhà ngươi!”

Lý Long Cơ lửa giận bốc lên vạn trượng, rút Thượng phương kiếm ra rồi chém về phía con trai, Cao Lực Sĩ bên cạnh sợ đến sắc mặt trắng bệch, ôm lấy cánh tay của Lý Long Cơ, cầu xin nói:

“Bệ hạ nguôi giận!

Bệ hạ nguôi giận!”

Lý Long Cơ đã bị tửu sắc ăn mòn cơ thể, sức lực của hắn kém xa Cao Lực Sĩ. bị Cao Lực Sĩ kéo cánh tay lại. hắn không động đậy được, chỉ đành mắng to: “Cút!

Ngươi cút ra cho trẫm!”

Lý Hanh thấy phụ hoàng mê muội không chịu thức tinh, trong lòng thật sự phẫn uất không chịu nổi: “Nhi thần cáo lui đây!”

Hắn quay người một cái đi ra khỏi ngự thư phòng, Lý Long Cơ thấy con trai đã đi rồi. hắn ngồi phịch xuống, thở hổn hển, nghiến răng nghiến lợi nói: “Trẫm không muốn lấy đứa con này nữa.”

Cao Lực Sĩ vội vàng bưng một chén trà sâm: “Bệ hạ xin bớt giận. thái tử cũng là nhất thời hồ đồ, lão nô có thời gian sẽ đi khuyên ngài.”

“Hừ!

Trẫm nếu chết đi. quý phi của trẫm còn không biết là sẽ bị hắn tra tấn thành bộ dạng gì nữa!”

Lý Hanh nổi giận đùng đùng đi ra khỏi Đại Đồng điện, việc Dương gia hoành hành bá đạo hắn nghe đã quá nhiều rồi, cả triều văn võ không ai dám gây, ba Quốc phu nhân tỷ tỷ của Dương quý phi lại càng ngông nghênh xa xi, một chuyến xuất du đã hao phí mấy vạn quan, gần như là vét sạch quốc khố Đại Đường.

Đi qua một chiếc cầu cạn bạch ngọc, đột nhiên thấy đối diện có một người phụ nữ diễm lệ đi tới, Lý Hanh thoáng chốc đã nhận ra, Quắc quốc phu nhân Dương Hoa Hoa.

đối với người đàn bà này hắn cũng cực kỳ phản cảm.

Dương gia kiêu xa hoang dâm, tên đàn bà này phải xếp hàng nhất, một phủ trạch vừa mới xây, hao phí quốc khố Đại Đường trăm vạn quan tiền, đoạt lấy nhà dân năm trăm hộ, xây dựng giống như cung điện vậy, không những thế, ả can thiệp hôn nhân tông thất, mũ ông Trương chụp đầu ông Lý, chỉ lừa làm ngựa, làm cho lễ nghi huyết thống của tông thất Lý thị phá đến chẳng để lại gì, gần đây lại truyền ra chuyện nhơ nhuốc rằng ả tự ý đi vào ngự thư phòng của phụ hoàng. nghiêm trọng tốn hại thanh danh của phụ hoàng.

Vốn dĩ Lý Hanh vẫn không tin vào tin đồn này lấm, bây giờ hắn tận mất chứng kiến Dương Hoa Hoa đi vào Hung Khánh cung như đi vào chỗ không người, hắn đã tin rồi.

Dương Hoa Hoa cũng đi lên chiếc cầu cạn bạch ngọc, loáng cái đã thấy Lý Hanh, nhưng hừ lên một tiếng, cả mí mắt cũng không nhích lên. lửa giận một bụng của Lý Hanh bỗng chốc bùng lên.

“Đứng lại!”

Dương Hoa Hoa đứng lại, quay đầu liếc Lý Hanh một cái, cười quyến rũ nói: “Thái tử gia có hứng thú với nô gia?”

“Ngươi!”

Lý Hanh giận dữ, chỉ thẳng vào nàng mà mắng:

“Ngươi đường đường một Quốc phu nhân, lại dám nói ra những lời lẽ ô uế dưới chân như vậy. còn ra thể thống gì nữa!”

Dương Hoa Hoa trẫm mật xuống, lạnh lùng nói: “Thái tử gia, nói chuyện sạch sẽ một chút, cái gì gọi là lời lẽ ô uế.”

Lý Hanh nén lại, giọng căm hận nói: “nơi đây là nơi Thánh Thượng xử lý chính vụ Đại Đường, một cô gái ngoại thích như ngươi. làm sao có thể tự ý đi vào, ngươi hãy đi ra cho ta!”

Dương Hoa Hoa liếc mắt khinh khinh nhìn hắn. chống nạnh nói: “Lão nương tùy ý ra vào thì sao nào?

Liên quan cái mốc gì của ngươi nào, ngươi quản lý tốt đông cung của ngươi là được rồi, chỗ này là Hưng Khánh cung, không đến lượt ngươi ra oai đâu!”

Nói xong, nàng khẽ ỏng ẹo lưng liễu, hiên ngang đi về phía thư phòng của Lý Long Cơ, Lý Hanh tức đến run cả người, thấp giọng cắn răn chửi nói: “Nếu ta đãng cơ, sẽ giết chết hết Dương gia!”

Câu nói này hắn nói rất nhẹ, nhưng vẫn bị Dương Hoa Hoa nghe thấy rồi.

Dương Hoa Hoa khẽ rùn mình, bước nhanh hơn về phía ngự thư phòng của Lý Long Cơ.

...

Đi vào ngự thư phòng của Lý Long Cơ, vừa lúc Cao Lực Sĩ đích thân chạy đi nấu thuốc, trong ngự thư phòng chỉ có mấy tên tiểu hoạn quan, thấy Dương Hoa Hoa đi vào. mọi người đều biết điều lèn hết ra ngoài.

Cơn tan bành của Lý Long Cơ đã bình ổn, tim của hắn có chút quặn đau, huyệt thái dương nhảy đành đạch rất mau,,

quan hệ giữa thái tử và Dương Quốc Trung trở nên ác

liệt, hắn cũng biết được, vốn dĩ dùng Dương Quốc Trung để chế ngự bình ồn thái tử. cũng là một cách nghĩ của hắn.

nhưng Lý Long Cơ hôm nay đột nhiên phát hiện mình quả thật đã già rồi. ban nãy Cao Lực Sĩ còn lớn hơn hắn vài tuổi kéo lấy cánh tay của hắn. hắn lại không có sức lực giãy dụa.

Lý Long Cơ nghĩ đến khí thế ép người quá đáng của thái tử. trong lòng hắn có chút sợ hãi, không lẽ hắn đã không còn sống được bao lâu nữa sao?

Lúc này Dương Hoa Hoa đi vào phòng, bèn lập tức quỳ xuống khóc lóc:

“Bệ hạ. nhất định phải làm chủ cho nô gia a!”

Lý Long Cơ tâm trạng bấn loạn, vội vã đỡ nàng dậy: “Tam tỷ, ai dám bắt nạt tỷ?”

“Bệ hạ. nô gia vừa rồi gặp được thái tử. bị hắn nhục mạ một trận.”

Lý Long Cơ hừ một tiếng thật mạnh.

“Hắn chửi nàng điều gì?”

“Hắn mắng nô gia ong bướm trăng hoa. không biết liêm sĩ. tùy ý ra vào nội cung, thần thiếp không chịu được tức giận nói đây là Hưng Khánh cung, không phải đông cung, nhưng mà hắn lại nói, lại nói..

Lý Long Cơ mặt từ từ trầm xuống, lạnh lùng hỏi:

“Hắn nói cái gì?”

“Hắn nói hận không thể ngày mai đăng cơ ngay, đem Dương gia chém tận giết tuyệt!”

Chương 201: Ép duyên

Dương Hoa Hoa lúc hồi phủ đã gần giữa trưa, Phủ đệ của ả được tu kiến nguy nga, chiếm địa vài trăm công đất, trong phủ nơi nơi lấp lánh hoàng kim, trồng đầy các loại kỳ hoa dị thảo, nô bộc ba ngàn người, chỉ mỗi vú nương chăm sóc cho con trai ả đã lên hơn trăm người.

Dương Hoa Hoa có thể được xem là phú bà giàu có nhất , Chỉ trong vòng vài năm, tài sản của nàng đã lên gần trăm vạn quan, nắm trong tay không biết bao nhiêu thứ kho báu quý hiếm, hô phong hoán vũ.

Ả cần đàn ông, sẽ lập tức có đàn ông tuấn tú, tráng kiện đến hầu hạ, Ả nhìn ai thấy chướng mắt chỉ cần nói một câu, thì người đó xem như xúi quẩy, cả thái tử cũng thế thôi.

Điều duy nhất không trọn vẹn với ả, có lẽ là đến giờ phút này ả vẫn chưa tiềm được người đàn ông mình thật sự thích, Lý Khánh An có thể được xem như đạt được một nữa yêu cầu của ả, chi tiếc rằng là người này lại không để ả trong mắt, đã vô tình cự tuyệt ả, Điều này khiến ả canh cánh trong lòng mãi.

Chỉ hận là hắn giờ đang ở Bắc Đình xa xôi, muốn trả thù hắn còn khó hơn lên trời, Có điều, người phụ nữ của hắn còn ở Trường An, xem như một nhược điểm của hắn.

Dương Hoa Hoa nằm trên chiếc ghế đệm êm, hai thị nữ đang cẩn thận đấm chân cho ả, Lúc này ả đang nheo mắt ngắm nhìn hai viên dạ minh châu to bằng quả trứng chim, Đây là quà của vương tử Các La Lộc sáng nay sai người mang đến, tổng cộng có mười viên, nói là quà mừng thọ cho con trai ả Đương nhiên, còn có thêm một bức văn thư cầu thân chính thức của Các La Lộc với Đại Đường.

Theo quy ước lúc bấy giờ, Dương Hoa Hoa đã nhận lời hôn sự này, nên việc hôn sự này sẽ do một tay ả tác thành, chỉ là Mưu Thích Đa La còn không biết là dù không có mười viên dạ minh châu này, Dương Hoa Hoa vẫn sẵn sàng giúp đỡ.

ả cầm tập quốc thư dày lên, miệng hừ một tiếng rồi vứt bừa nó sang một bên, Tối nay cứ đưa nó cho Lý Tam Lang là xong việc thôi.

Lúc này, một nha hoàn vội vã vào bẩm báo: “Phu nhân, nhị phu nhân đã đến muốn cầu kiến phu nhân.”

“Nhị tỷ!”

Dương Hoa Hoa hơi bở ngỡ, nhị tỷ sao lại đến tìm mình?

Từ lúc đầu năm bọn họ cãi nhau đến nay, quan hệ hai tỷ muội đều không tốt, có gặp mặt cũng lạnh lùng chào hỏi qua loa, Sau khi nhà mới của ả khánh thành, đây cũng là lần đầu nhị tỷ ghé đây.

“Hãy tiếp đãi chu đó cho tỷ tỷ, ta sẽ đến ngay!”

Dương Hoa Hoa đứng dậy vương mình, từ từ đi về phía phòng khách.

Hàn Quốc phu nhân Dương Ngọc Bội quả thực lần đầu đến nhà mới của Dương Hoa Hoa.

Ả ngồi trong đại sảnh, mắt đầy ganh tỵ nhìn cự trạch nguy nga diễm lệ này.

Đừng nói việc chi, nghe nói kiến tạo cái đại sảnh ả đang ngồi này đã mất mười vạn quan tiền, tiền công lát nền lốp gói đã mất hai ngàn quan.

Nghe nói thả cho kiến bò trên đất, kiến cũng không tiềm ra khe hở nào để chui.

Dương Ngọc Bội nhìn nhìn nền đất, quả nhiên là sáng óng như gương, không một kẻ hở, Thật không biết làm thế nào mà được vậy.

Còn có số nội thất này, đều toàn bằng gỗ từ đàn, một chiếc ghế thông thường đã đáng giá hàng ngàn quan tiền, còn có chiếc bình phong ngoài cửa, và miếng bạch ngọc cao một trượng dài ba trượng đặt trên chiếc giá đỡ bằng trầm hương Miếng bạch ngọc ôn hòa không chút tỷ vết này nghe nói là báu vật do quốc vương Bạt Hải tặng Đại Đường, thế mà thánh thượng lại có thể ban cho tam muội.

Dương Ngọc Bội thở dài.

Ả đương nhiên biết nguyên do, ân sủng của thánh thượng với tam muội hoàn toàn không thua gì tứ muội.

Hôm nay Dương Ngọc Bội đến tìm muội muội chỉ vì một việc riêng khác, Lúc trưa ả nghe nói hoàng trưởng tôn muốn tìm trắc phi trong văn võ bá quan, ả nghe thế đã động lòng.

Ả nằm mộng cũng không dám nghĩ sẽ gả con vào tông thất, Thế nhưng hôm nay hoàng trưởng tôn đã nói thế, cơ hội này làm sao có thể bỏ qua.

Ả không hiểu về chính trị, chỉ nghĩ rất đơn giản, Trưởng tử của thái tử tương lai cũng sẽ là thái tử, Sau khi đăng ngai, vậy con gái của mình không thành hoàng hậu thì cũng là hoàng phi, Nếu có thể sinh hạ con trai, thì còn là thân vương, Vậy cả cuộc đời còn lại của mình còn gì phải lo lắng.

Cách nghĩ của ả đã được người chồng xin nghĩ phép bệnh quanh năm ở nhà của mình ủng hộ, Việc này do ả lo, trong lòng ả biết rõ, việc này muốn thành công thì mấu chốt chính là ở chỗ Dương Hoa Hoa, Nghĩ thế. ả bèn cắn răng rút một vạn quan tiền đích thân đến gặp muội muội mình.

“Tam tỷ, cơn gió nào đã đưa tỷ đến đây thế.”

Dương Hoa Hoa xuất hiện ở phía sau.

Dương Ngọc Bội vừa quay đầu lại, liền cười nói: “Ta đến để xem trạch mới của muội muội.”

Dương Hoa Hoa thư thái nói: “Trạch mới gì, muội đã ở chán rồi, một hai năm nữa lai xin hàng thượng cho muội xây một nhà mới.”

Dương Ngọc Bội chặc lưỡi, Cả ngàn gian nhà thế này, e rằng muội ấy còn chưa đi hết!

Thế mà giờ đã chán rồi ư?

“Tam muội thật biết nói đùa, nếu đây mà là nhả tỷ, ta sẽ không muốn đi nơi khác nữa.”

‘Thật ư?

Đâu cũng không đi nữa ư?”

Dương Hoa Hoa như cười cười nhìn tỷ tỷ mình.

Không hiểu vì sao, Dương Ngọc Bội thấy sợ sợ tam muội mình, vội cười huề: “Tỷ chi nói đùa thôi, Đúng rồi tam muội, tỷ có việc này muốn nhờ muội muội.”

“Tý cứ nói, tỷ muội với nhau cả, cần gì phải nói nhờ vả ở đây.”

Tinh anh như Dương Hoa Hoa từ khẩu khí của nhị tỷ mình, sao có thể không nghe ra hơi hớm thỉnh cầu, ả liền cười nói: “Nhị tỷ tỷ cứ nói!

Có việc gì, nếu muội làm được nhất định sẽ giúp.”

“Nếu muội còn không làm được, e rằng cả này không ai có thể giúp được.”

Vừa nói, Đương Ngọc Bội đặt đơn lễ vật một vạn quan tiền lên bàn, cười nói: “Đây là chút tiền mọn cho cháu mua kẹo, cũng là chút tâm ý của người di nương này, tam muội hãy nhận lấy.”

Dương Hoa Hoa liếc nhìn“một vạn quan tiền” một lát, xong ả lại đẩy tiền về, cười nói: “Nhị tỷ cứ nói ta chi nhận tiền mà không quản người nhà, kỳ thực đây chỉ là định kiến, tỷ muội chính là tỷ muội, tình cảm người thân này bao nhiêu tiền tài cũng không thể mua được.”

Dương Ngọc Bội ngờ ngàng, mãi một lúc sau, ả mới nhận ra muội muội mình đúng là không có ý nhận tiền, vì thế mà ả không khỏi thấy sống mũi cay cay, thở dài nói: “Tam muội, trước đây là tỷ tỷ không phải, đã hiểu lầm muội, tỷ tỷ xin tạ lỗi cùng muội.”

Dương Hoa Hoa vỗ vỗ tay tỷ mình, cười nói: “Đều chị em ruột thị cả, không phải khách sáo, Tỷ nói đi!

Tỷ tìm ta có việc chi?”

“Là thế này.”

Dương Ngọc Bội vội cười đáp: “Hôm nay ta nghe nói hoàng trưởng tôn Lý Thục muốn nạp trắc phi..

...

Hưng Khánh điện.

Lý Long Cơ và Dương Ngọc Hoàn đang ngồi dùng cơm tối.

Dương Ngọc Hoàn vừa ăn vừa quan sát Tam Lang cẩn thận.

Nàng phát hiện thời gian gần đây Tam Lang già đi thấy rõ.

Mỗi sáng thức dậy tóc người đều rụng đầy gối, thể lực người cũng thua xa lúc xưa, Ngay cả phòng sự của hai người,cũng chỉ là việc thỉnh thoảng.

Như lúc dùng cơm này, từng động tác của người cũng chậm rãi. có vẻ như tinh thần mệt mỏi vô cùng.

Nàng không khỏi quan tâm hỏi: “Tam Lang, có phải việc quốc dạo gần đây rất nhiều?”

Lý Long Cơ có phần tâm thần bất định, nàng hỏi ngang một câu như thế, người bị kinh động, bỗng chốc bị mắc nghẹn cơm, ho sặc sụa, Dương Ngọc Hoàn hoảng quá, vội dùng dùng chiếc bát trong tay đặt nhanh vào lưng người vỗ vỗ vào cái.

Mười mấy người cung nữ hoạn quan đi theo hầu hạ cũng loạn cả lên, kẻ rót nước, người dâng trà, Cao Lực Sĩ vội hô lên: “Nhanh!

Mau đi mời ngự y!”

Lý Long Cơ mãi một lúc sau mới xuôi cơm lại, người khoát khoát tay biểu thị mình không sao cả, Dương Ngọc Hoàn vội đưa bát trà cho người súc miệng, Đợi người súc miệng xong, lại hớp thêm vài ngụm trà ấm, thế mới có thể xuôi giọng, thở dài nói: “Sau này ăn cơm không được nhắc việc quốc sự.”

“Tuân lệnh!”

Dương Ngọc Hoàn ấm ức nhận lời, Nàng kỳ thực cũng không có hỏi gì.

LúC này, Dương Hoa Hoa và ngự y một trước một sau nối đuôi đi vào, Dương Hoa Hoa cười nói: “Ta muốn bẩm báo trước hẳn vào, nhưng thấy ngự y vội vội vàng vàng chạy đến, cứ nghĩ là muội muội sinh bệnh, vội chạy vào, muội muội không được trách ta đấy nhé.”

Dương Ngọc Hoàn cười khổ tâm. nói : “Tam tỷ đừng nói thế, tỷ đã ăn cơm chưa?

Hay là ăn chung?”

“Ta đúng là chưa ăn thật!”

Dương Hoa Hoa nhìn sang Lý Long Cơ cười nói: “Hoàng đế muội phu, thần có thể ngồi xuống dùng cơm chứ ạ?”

Lý Long Cơ cười khàn một tiếng nói: “Ha ha!

Đều là người một nhả cả, có gì phải khách sáo, mau lấy thêm bọn bát đũa cho Tam phu nhân.”

Dương Hoa Hoa cũng không khách sáo ngồi ngay đối diện Dương Ngọc Hoàn, Mắt ả lại liếc sang Lý Long Cơ. hỏi một cách đầy ấn ý nói: “Thân thể điện hạ dạo này không sao chứ?”

Lý Long Cơ nheo mắt cười nói: “Không sao!

Không sao!

Thân thể ta còn tráng kiện lắm!

Dương Hoa Hoa lại bum miệng cười, xong quay sang nói với Dương Ngọc Hoàn: “Tứ muội, hôm nay ta đến là có việc cầu thánh thượng, nói trước với muội là ta không phải đến xin tiền đấy nhé.”

Dương Ngọc Hoàn nhìn Tam Lang và tỷ tỷ cử ngồi liếc mắt đưa tình, trong lòng không vui, cũng không mấy nhiệt tình: “Vừa rồi Tam Lang nói lúc ăn cơm không được bàn việc quốc sự.”

“Trẫm có nói thế ư?”

Lý Long Cơ vờ như kinh ngac nói: “Hình như trẫm có nói thế thật!

Tất cả hoạn quan và cung nữ xung quanh đều im phăng phắt không ai dám lên tiếng, Dương Ngọc Hoàn lườm người một cái, không muốn nói nữa, Lý Long Cơ lại khoát tay với Dương Hoa Hoa cười nói: “Trẫm tuyệt không nói qua lời này, tam tỷ có việc chi, cứ nói!”

Chương 201: ÉP DUYÊN (2)

Dương Hoa Hoa đắc ý nhìn Dương Ngọc Hoàn nói: “Kỳ thực thần cũng không phải nói việc quốc sự gì, có một việc là việc nhà, một việc là việc bao đồng.”

Dương Hoa Hoa đến khiến Lý Long Cơ bỗng chốc thoát khỏi tình trạng tinh thần ỉu xìu như vừa rồi, Đúng như tục ngữ có câu, vợ không bằng thiếp, thiếp không bằng vụn trộm, Cái cảm giác vụn trộm này như một chất kích thích tiêm vào thể nội Lý Long Cơ, khiến người lại tinh thần phấn trấn, lập tức đầy sức sống, nói cười vui vẻ, Người thoáng đãng cười nói: “Nói xem!

Việc nhà việc bao đồng đều nói được tất.”

“Vậy thần sẽ nói việc nhà trước!”

Dương Hoa Hoa nhìn Dương quý phi và Lý Long Cơ cười nói: “Là thế này, nhị tỷ nghe nói hoàng trưởng tôn cần lập trắc phi,liền nhờ thần đến thương lượng, muốn gả Ngưng Bích cho hoàng trưởng tôn, Đây là cặp trời sinh, thần hoàn toàn tán thành.”

“Ta không tán đồng!”

Dương quý phi trầm mặt xuống nói, Ngưng Bích là cháu gái của nàng, Lý Thục là cháu trai của nàng, hai người vai vế khác nhau, làm sao có thể kết hôn.

“Sao lại không được?”

Nụ cười trên môi Dương Hoa Hoa biến mất, nàng biết đây không phải là mấu chốt vấn đề, Trong lòng ả cười lạnh, con dâu còn có thể lấy bố chồng, vì sao Ngưng Bích không thể lấy hoàng trưởng tôn.

Ả dùng đuôi mắt liếc sang Lý Long Cơ, thấy người vẫn chưa nói một lời, liền thò chân sang đá mạnh vào chân người.

Lý Long Cơ lúc này mới giật mình tỉnh giấc, cười khàn nói: “Nương tử, ta thấy việc này có thể suy nghĩ, thân càng thêm thân, đây là một việc tốt!”

“Tam Lang!”

Dương Ngọc Hoàn đông đảnh nhìn người.

Lúc này, Cao Lực Sĩ lại chen lời cười nói: “Kỳ thực hai người tuổi tương đương, quả thật là cặp trời sinh, hơn nữa theo thể lệ Đại Đường tuy nói cùng họ không thể hôn phối, Ngưng Bích họ Thôi, trưởng tôn họ Lý, Thôi Lý liên hôn, thì có sao đâu?”

Lý Long Cơ cười to, “Xem, cả Đại tướng quân cũng tán thành, việc này cử định thế này, nương tử không phải phản đối nữa.”

Dương Ngọc Hoàn cũng cảm thấy có chút lạ kỳ, bao nhiêu năm nay, Cao Lực Sĩ không bao giờ chủ động chen miệng vào việc gì, thế hôm nay là thế nào đây?

Nàng kỳ thực cũng là một người thông minh, ngay lập tức liền hiểu ra.

Cao Lực Gì đang muốn hòa giải mối quan hệ gay gắt giữa thái tử và Dương gia đây mà, Hóa ra có dụng ý sâu xa thế, Nghĩ đến đây, không bèn miễn cưỡng cười cười: “Nếu Tam Lang đã kiên quyết, thần thiếp cũng không muốn làm mọi người mất vui.”

Lý Long Cơ đại hỉ. liền lập tức căn dặn: “Truyền ý chỉ của trẫm, lập Thôi thị làm trắc phi Hoàng trưởng tôn, và phong làm Lương viên. ”

Hoàng trưởng tôn lúc sáng mới chạy đi tìm cha muốn lập trắc phi, đến tối trắc phi của hắn đã lập tức được Lý Long Cơ chỉ định vào buổi tiệc tối, Đúng là người xưa nói chẳng sai: đời đúng là không phải lúc nào cũng như ý mình.

Trong lòng Dương Hoa Hoa đắc ý, có việc gì là ả không làm được?

Ả nhìn Lý Long Cơ cảm kích mỉm cười, xong lại rút ra một cuốn sổ nhỏ, nói: “Việc thứ hai của của thần cũng chỉ là một việc nhỏ, là vương tử Cát La Lộc muốn cưới tông thất Đại Đường làm thê, Bọn man di này nghe nói thần thích quản việc bao đồng này, liền cả quốc thư cũng đưa đến phải thần.”

Dương Ngọc Hoàn hừ giọng trong lòng,việc này còn phải hỏi nữa ư?

Đã nhận tiền, thì phải làm việc cho người ta thôi.

Nàng len lén liếc nhìn Lý Long Cơ, thấy mắt người đầy hiếu kỳ, đoán chắc việc này có liên quan chính sự triều đình, nàng liền biết liều nín lời.

Lý Long Cơ nhận qua cầu hôn thư nhìn sợ, trên đấy viết rất ư là khiêm nhường cung kính, hi vọng được cưới công chúa của Đại Đường, đế duy trì mối quan hệ biên cương.

Dùng chiến lược hòa thân để lũng loạn quan hệ của các dân tộc thiểu số biên cương vốn là quốc sách Đại Đường, người Các La Lộc bị Lý Khánh An cho một bài học nhớ đời, cho đòn roi xong thì cũng nên cho viên kẹo dỗ ngọt lại, người liền nói: “Việc này khả thi, giao Tông Chính Tự và Hồng Lư Tự thọ lý.”

“Điện hạ.

Các La Lộc vương từ này có người chỉ định.”

“ồ!

Thế hắn đã chọn ai?”

Lý Long Cơ đầy hiếu kỳ hỏi Dương Hoa Hoa.

“Bọn họ nhắm trúng trưởng nữ Minh Nguyệt của Độc Cô gia.”

“Xoảng!”

Một chiếc bát rơi tòm xuống đất, tất cả mọi người cùng quay đầu nhìn nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy Cao Lực Sĩ đương cúi mình nhặt lại chiếc bát đã đánh đổ, Lý Long Cơ kỳ quái nhìn lão, lại quay đầu nhìn Dương Hoa Hoa nói: “Ngươi nói Độc Cô Minh Nguyệt, là mỹ nữ Trường An nổi tiếng đấy ư?”

Dương Hoa Hoa cười duyên: “Chính là nàng ấy!”

Lý Long Cơ trầm ngâm một lúc, để con gái ngoại thích gả đi tiểu quốc vốn là quen lệ của triều đình.

Lúc này, Dương Ngọc Hoàn như đang nghĩ ngợi điều gì nhìn về phía Cao Lực Sĩ, chỉ thấy lão đang không ngừng nheo mắt ra hiệu với mình, Trong lòng nàng lập tức hiêu ra. cười nói: “Tam Lang, hay là đổi một người khác được không?”

“Vì sao?”

Lý Long Cơ nghi hoặc nhìn Dương Ngọc Hoàn, trùng hợp thế nào nàng lại đang nhìn về phía Cao Lực Sĩ, Lý Long Cơ nhìn thấy, người quay đầu lại, thì thấy Cao Lực Sĩ đang ra hiệu gì đấy với nàng.

Mặt người trầm lại, hét lên: “Cao Lực Sĩ, ngươi đang làm trò gì?”

Cao Lực Sĩ hoảng quá vội quỳ xuống xin tội: “Lão nô không dám.”

“Ngươi đang nói gì với quỷ phi?”

Cao Lực Sĩ hạ giọng khẽ nói: “Lão nô đang nói với quý phi. chiến sự Toái Diệp đang gây gắt, không thể gả Minh Nguyệt.”

Lý Long Cơ đột nhiên tỉnh ngộ, liền cười khan, nói với Dương Hoa Hoa: “Độc Cô Minh Nguyệt quả thực không ổn, đổi một người khác thôi!”

Dương Hoa Hoa phen này không đắc ý nổi, đổi một người khác chẳng phải kế hoạch của ả sẽ phá sản, nên ả vội nói: “Nhưng Các La Lộc vương tử đã chỉ định Độc Cô Minh Nguyệt.”

Mặt Lý Long Cơ trầm xuống, không vui nói: “Trẫm nói không thể là không thể, không có nhưng nhị gì cả!”

Dương Hoa Hoa thấy long nhan nổi cơn thịnh nộ, liền chép miệng không dám lên tiếng.

...

Năm ngày sau, trong tiếng pháo nổ động trời cùng một màu đỏ hoan hỉ ngập tràn, hoàng trưởng tôn Lý Thục lại khoát trên mình chiếc hồng bào đại hỉ bị đội vào trong động phòng.

Trong động phòng toàn một màu đỏ bắt mắt, nhưng trong lòng hắn lại tuyệt vọng đến cực điểm, Hắn muốn cưới Minh Nguyệt, nhưng lại cưới phải một người khác, Nàng Thôi Ngưng Bích này hắn từng gặp qua, và chưa từng để nàng ấy trong lòng bao giờ, nhưng giờ đây lại trở thành thê tử của hắn.

Lý Thục cứng đơ đứng trước cửa phòng bất động, Thôi Ngưng Bích thân khoát hỉ bào, thân vận váo xanh, đầu đội phượng quan, mặt mày e thẹn ngồi trên giường phụng đợi chờ giây phút động phòng, Nàng đã thấy tiếng động phu quân vào cửa, mặt mày nàng đỏ bừng lên, Không ngờ, chờ mãi không thấy chàng vào, Bỗng nhiên, ầm một tiếng vang lên, đợi nàng ngước mắt lên nhìn, thì đã còn đâu bóng dáng phu quân.

....

Lý Thục chạy vào thư phòng của mình, hắn bất lực nằm khóc òa trên bàn, Vì sao số phận lại thích trên ngươi hắn đến thế cơ chứ?

Đột nhiên, có một bàn tay ấm áp đang xoa nhẹ đầu hắn, Ngẩng đầu lên mới thấy, hóa ra là chính phi của hắn - Trân Châu.

Chính phi của hắn là Thẩm Chân Trâu, xuất thân danh môn Nam Ngô Hưng, xinh đẹp đoan trang, dịu dàng hiền thục, Nàng lấy hắn từ năm mười bốn tuổi, đến nay đã được chín năm, và sinh hạ con trai Lý Thích cho hắn.

Nàng biết vấn đề là do đâu, thở dài và khẽ giọng an ủi phu quân: “Hôn nhân đều do duyên phận cả, chàng và Minh Nguyệt trời định là không có duyên này, Ngưng Bích cũng là một cô gái tốt, nàng sẽ đi theo chàng suốt đời, Đêm nay là đêm động phòng quan trọng nhắt đời người, chàng không nên lạnh lùng với muội ấy thế.”

Trong lòng Lý Thục đầy cảm kích, hắn tựa đầu lên mình thê tử thở dài: “Đều do ta hồ đồ nhất thời, cứ ngỡ có thể lấy Minh Nguyệt, mà quên rằng hôn nhân của ta chả bao giờ do ta làm chủ, Ta không muốn cưới con gái họ Dương, Phụ thân ta cũng vì thế mà nổi cơn lôi đình, Trân Châu, việc này thật sự ta có lỗi với nàng.”

“Chàng đừng nói thế.”

Thẩm Trân Châu cười cười: “Đại trượng phu năm thê bảy thiếp là việc bình thường, Thiếp là chính phi, đương nhiên phải nạp trắc phi cho chàng, để cho chàng được con cháu hưng vượng.

Sau này có cơ hội thiếp sẽ cưới một người con gái chàng thích về, Bây giờ chàng hãy mau đi đi, sao lại có việc bỏ thê tử tân hôn một mình trong động phòng, mà một mình chạy ra thư phòng khóc thế này.

Đi nhanh thôi!”

Nàng kéo phu quân mình dậy như lôi một đứa trẻ không vâng lời, mãi đến khi dắt hắn đến tận trước cửa đông phòng,mới nhỏ giọng căn dặn: “Tối nay chàng hãy đối tốt với Ngưng Bích, muội ấy sẽ cảm kích chàng cả đời.”

Nói xong, nàng liền đẳy hắn vào, đã thế còn không yên tâm khóa cửa lại, Một hồi sau, đợi khi đèn trong phòng đã tắt, nàng mới ròi khỏi động phòng.

...

Bóng trăng từ từ bò lên trên đỉnh cao, ánh trăng màu bạc lại rãi đầy khắp mặt đất, Độc Cô Minh Nguyệt đứng trước cửa sổ lặng lẽ nhìn vầng trăng tinh khôi kia, nàng phảng phất như nhìn thấy Thiên Sơn ngoài ngàn dặm kia, cũng vầng trăng này đang chiếu rọi những đỉnh núi tuyết diễm lệ kia, Dưới ánh trăng, một đội kỵ binh đang thần tốc băng qua giữa thảo nguyên thênh thang.

“Biển xanh sinh Minh Nguyệt, chân trời khoảnh khắc này.

Người tình oán đêm xa. tức cảnh sinh tương tư.

Đèn cạn thương sáng đầy, khoát áo cảm sương đêm.

Lá thư đêm cầm tay, chiêm bao đêm mộng về.”

Chương 202: Phượng văn ngọc bội

Trận chiến Toái Hiệp đã qua đi nửa tháng, Sứ giả đến Trường An báo tin đã sớm xuất phát rồi, trong nửa tháng này, Lý Khánh An đang bận bịu suốt cho các việc vụn vặt về sắp xếp lại Toái Hiệp, hắn chuẩn bị đầu năm tới liền quay về Trường An báo cáo công việc, hắn đã đề cử Đoàn Tú Thạch làm Toái Hiệp châu đô đốc với triều đình, rất nhiều việc trước mắt hắn đều giao cho Đoàn Tú Thạch đi xử lý.

Buổi sáng hôm nay, Lý Khánh An đi tới tù binh doanh, tù binh doanh nằm ở phía đông Bùi La Tướng Quân thành của Toái Hiệp, tổng cộng giam giữ năm nghìn tù binh, phần lớn đều là binh lính Thạch quốc, cũng có mấy trăm người Đại Thực, tù binh doanh quản giáo rất nghiêm ngặt, hàng rào khổng lồ vây quanh lấy bọn họ, bốn phía bố trí đầy các trạm gác quân Đường, trong doanh không có bất kỳ binh khí nào, những tù binh này Lý Khánh An đã sai người nói rõ với bọn họ rồi, ở Toái Hiệp làm khổ sai hai năm sẽ được thả ra.

Đã ăn xong điểm tâm, trong tù binh doanh rất im lặng, hôm nay ánh nắng tươi đẹp, các tù binh biếng nhác nằm ở cạnh lều trại phơi nắng, món ăn ngọn và nữ nhân vĩnh viễn là đề tài mà bọn hắn trò chuyện với nhau.

Lý Khánh An dưới sự hộ tống của một đám thân vệ vây quanh đi qua mấy doanh trướng, Các tù binh sợ tới mức đều cả đứng lên, Lý Khánh An quét mắt nhìn bọn họ một cái, người nào người nấy đều rất cường tráng, là những tay lao động tốt cho việc đào mỏ, từ lúc hắn còn ở Thú Bảo, hắn đã biết phía nam Toái Hiệp có một mỏ bạc Đốn Đa, lượng bạc trắng dồi dào, còn xen kẻ có một lượng đồng và vàng rất lớn nữa, năm nghìn tù binh này đi đào hai năm quặng, đủ để mang đến cho hắn một tài sản kếch xù.

Lúc này, tù binh doanh tổng quản Bạch Hiếu Tiết vội vàng chạy tới, chào Lý Khánh An theo nghi thức quân đội nói: “Thuộc hạ tham kiến sứ quân!”

“Bạch tướng quân, bắt đầu từ ngày mai, những tù binh này sẽ liên tiếp được áp giải đến mỏ bạc Đốn Đa, do Lệ Phi tướng quân đến chấp hành, người phải toàn lực phối hợp.”

“Ty chức tuân mệnh!”

Lý Khánh An gật gật đầu.

“Tốt lắm, ta đến xem tình hình các tù binh bị thương.”

“Sứ quân mời đi theo ty chức.”

Bạch Hiếu Tiết dẫn Lý Khánh An đến một chỗ có rào vây độc lập nằm ở góc phía đông bắc của tù binh doanh, nơi này là nơi trị thương của tù binh bị thương, do ba mươi căn lều lớn tạo thành, trận chiến lần này, những tù binh trọng thương đều được đưa vào y viện dã chiến của quân Đường.

Tù binh doanh chỉ dành cho những người bị thương nhẹ, cho dù như thế, những người bị thương nhẹ vẫn có đến hơn một ngàn người, điều này cũng là việc làm cho Lý Khánh An đau đầu, phải sớm chữa khỏi cho các thương binh này, đưa đi mỏ bạc đào bạc.

Hắn đến gần một căn lều lớn, kéo màn che lên, một mùi rươu nồng nặc ập tới, trong đều lớn có gần bốn mươi người bị thương, trên cơ bàn đều là thương cánh tay gãy chân, có vài viên quân Đường trông coi.

Ngoài ra còn có hai viên nữ hộ binh quân Đường ở đó chăm sóc bọn họ, nữ hộ binh chăm sóc tù binh bị thương binh là một việc khó làm, chủ yếu là sợ bị quấy nhiễu tình dục, nhưng quân Đường chế định ra những quy định nghiệm ngặt, có người nào dám quấy rầy nữ hộ binh, một mực xử từ, đến nay đã có năm tên tù binh giờ trò sàm sở bị chặt đầu rồi.

Kỳ thật các tù binh cũng là người, hơn nữa đại đa số đều từng là dân chúng bình thường, bọn họ biết nữ hộ binh đang cứu lấy tính mạng của mình, phần lớn mọi người đều đem lòng cảm kích, cho nên nữ hộ binh ở trong tù binh doanh vẫn được coi như chuyện bình thường, không có ai bị xâm hại cả.

Lý Khánh An đi vào lều lớn, vừa nhìn vào đã thấy nương tử của Lệ Phi Nguyên Lễ -Thi Tam Nương, nàng là hiệu úy của nữ hộ binh doanh, qua đây tuần tra tình hình của các nữ hộ binh.

Giờ khắc này Thi Tam Nương đang dạy hai nữ hộ binh cách băng bó băng vải, Băng vải chính là vài Cao Xương bạch điệp, được Lý Khánh An trưng dụng toàn bộ đến làm đồ dùng chữa bệnh, Từ Cao Xương trưng dụng tới còn có một loại chữa bệnh bảo bối, đó chính là rượu được chưng cất, Từ những năm đầu đại Đường, khu vực Cao Xương đã xuất hiện rượu được chưng cất.

loại kỹ thuật chưng cất này có thể là do dân bản xử phát mình.

Cũng có lẽ do hồ thương từ khu vựa Ảrập truyền đến, đã không thể khảo chửng được rồi, nhưng nồng độ của loại rượu chưng cất này rất cao, đủ để thay thế cho loại cồn dùng cho việc diệt khuẩn, trận chiến Toái Hiệp lần này là lần đầu tiên sử dụng, hiệu quả rất tốt, cứu lại vô số sinh mạng của tướng sĩ.

Động tác của Thi Tam Nương rất thuần thục, nàng tháo tấm vải trên đùi của tù binh xuống, lại khéo léo quấn lại cho hắn, nhưng dùng không đến một nửa số vải đó.

“Hai người các ngươi thấy rồi, quấn băng vải phải khéo léo, không nhất định phải nhiều như vậy, đem quấn đến trông như cái kén tằm vậy, hơn nữa sức lực không cần quá lớn, tựa như vậy nè, không nhẹ không nặng vừa đủ, băng vải chi quấn hai lớp, cũng dễ dàng cho miệng vết thương thông khí.”

Thi Tam Nương như có cảm giác được, vừa quay đầu lại, thấy Lý Khánh An tới rồi, vội vàng đứng lên cũng giống nhau đàng ông mà ôm quyền thi lễ: ‘Tham kiến sứ quân!”

Lý Khánh An vừa cười vừa nói: “Tam nương, lão Lệ tưởng tam nương đã quay về Bắc Đình rồi, đang đắc ý lắm!”

“Hứ!

Xem ta trở về làm sao thu thập hắn.”

Lý Khánh An trong lòng mừng rờ, vội vàng thấp giọng cười nói: “Tam nương thu thập hắn ta cực lực tán thành, nhưng Tam nương cũng đừng nói là ta nói nhé.”

Thi Tam Nương mỉm miệng cười: “Sứ quân sao lại đến tù binh doanh thế?”

Lý Khánh An vừa cười vừa gật gật đầu với hai nữ hộ binh đang thi lễ với mình, lại nói: “Ta qua đây xem bọn hắn khi nào thì khỏi hẳn, cả ngày không làm việc, chi tổn hao phí lương thực của ta.”

“Sứ quân, bọn họ muốn hồi phục tối thiểu còn đến một tháng nữa, không trị thương khỏi hẳn thì đã làm việc, rất dễ dàng lưu lại di chứng, ta cũng sẽ không cho bọn họ đi ra ngoài.”

Tù binh đang băng bó vết thương bên cạnh là người của Thạch quốc, biết nói vài câu Hán ngử, hắn nghe hiển lòi nói của Thi Tam Nương, không khỏi trong lòng cảm động, vội vàng thấp giọng tạ ơn nói: “Cảm ơn đại nương.”

“Tên khốn nhà ngươi!”

Thi Tam Nương cười khổ một tiếng, chỉ vào hắn nói với Lý Khánh An: “Tên khốn này là một tên sâu rượu, vì lừa rượu trắng đề uống, liền cố ý làm cho miệng vết thương sinh mủ. sau đó thừa dịp hộ binh không chú ý, một ngụm uống cạn rượu trắng dùng để khử độc.”

Lý Khánh An thấy hắn có cái mũi to đỏ chót, liền dùng Đột Quyết ngữ nói: “Sớm một chút trị khỏi vết thương, đi núi mỏ làm việc, Biểu hiện mà tốt, ta sẽ thưởng cho rượu trắng.”

‘Thật sự có rượu uống sao?”

Đôi mắt của người thương binh sáng lên. lắp bắp hỏi.

“Đương nhiên là có, nhưng ở trong này không có, chi có đi mỏ làm việc mới có, làm việc càng nhiều, rượu trắng càng nhiều.”

Trong nụ cười của Lý Khánh An ẩn chửa ý đồ xấu, hận là các tù binh bị thương người nào người nấy không thể ngay lập tức trở nên khỏe mạnh như rồng như hổ, lập tức bò dậy đi đào quặng cho hắn.

Mấy tên sâu rượu tù binh nhịn không được nhỏ giọng hoan hô hẳn lên, lúc này, ngoài lều chạy vào một viên binh lính, cao giọng bẩm báo: “Bẩm báo sứ quân, Ninh Viễn quốc vương cùng với công chúa Hòa Nghĩa đã đến Toái Hiệp, Đoàn tướng quân mời sứ quân lập tức trở về.”

Lý Khánh An lại nhìn lướt qua lều trại: “Ta quay về liền đây.”

...

Ninh Viễn quốc cũng chính là Bạt Hàn Na quốc(Ferghang)*, trong trận chiến Toái Hiệp lần này, quân của Ninh Viễn quốc đã phối hợp quân Đường chiếm lĩnh A Sử Bất Lai thành, cắt đứt đường rút lui của quân Đại Thực.

Tuy rằng tác dụng phát huy trong chiến tranh cũng không phải rất lớn.

Nhưng nó lại có tác dụng quan trọng đối với việc cam đoan Toái Hiệp thành trường kỳ thuộc về Đường, Ninh Viễn quốc đã hình thành bức tường chắn thứ nhất cho Toái Hiệp.

*(Ferghang) là một quốc gia cổ nằm ở Trung Á.

Còn có một tên gọi nữa là Đại Uyển, vùng Đại Uyển thời cổ nổi tiếng với nhiều giống ngựa tốt trong đó có giống ngựa đen mõm trắng có một vệt trắng dọc giữa khuôn mặt và chân chấm trắng.

Ngày nay là nước Cộng hoà Kyrsyzstan.

Nằm kín trong lục địa và nhiều đồi núi, nước này giáp biên giới với Kazakhstan ở phía bắc, Uzbekistan ở phía tây, Tạịikistan ở phía tây nam và Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa ở phía đông nam, Theo những con số ước tính tháng 7 năm 2005, dân số nước này là 5.264.000 người với đa số (76.1 phần trăm) là tín đồ Hồi giáo.

Trước khi Ninh Viễn quốc vương đến, đại vương tử ốc Ma đã đến tới Toái Hiệp trước đó mười ngày, giai nộp với quân Đường hơn một trăm tên binh lính Đại Thực bắt được tại A Sử Bất Lai thành và thu được rất nhiều quân dụng vật tư.

Hôm nay Ninh Viẽn quốc vương và công chúa đến, chủ yếu là vì thương thảo tương việc cùng chống lại quân Đại Thực sau này.

Ninh Viễn quốc vương tên Liệt Ba - A Tất Lan Đạt Can. khoảng chừng bốn mươi tuổi, dáng người trung bình, mũi to miệng rộng như sư tử.

Tướng mạo rất hào sảng, được Lý Long Cơ phong làm Phụng Hóa vương phiêu kị đại tướng quân, Giờ khắc này hắn đang ở trong dịch trạm đón khách của Toái Hiệp thành chờ đợi Lý Khánh An, đi cùng hắn đó là con gái tôn thất đại Đường công chúa Hòa Nghĩa.

Công chúa Hòa Nghĩa tên Lý Tố Vân, năm Thiên Bảo thứ ba gả cho Ninh Viễn quốc, nàng là con gái thứ tư của Lý Thì huyện lệnh huyện Dương Thành thuộc phủ Hà Nam, thuộc loại họ tộc thấp kém trong tôn thất, bị triều đình lựa chọn gả xa đến Lĩnh Tây.

Mặc dù đã ở Ninh Viễn quốc sinh sống năm năm, nhưng Lý Tố Vân vẫn duy trì cách điểm trang phong thái cao quý của công chúa Đại Đường, trên mặt tô điểm phấn son, búi tóc mây cao lên, vai khoác áo ngắn tay mòng đỏ thêu hoa, trên người mặc chiếc váy dài rộng quét đất.

Khi tin tức quân Đường phá được Toái Hiệp truyền đến Khát Tắc thành, thành đô của của Ninh Viễn, nàng kích động đến suốt đêm không ngủ, điều này có ý nghĩa rằng nàng và mẫu quốc đại Đường lại xích gần thêm một phần rồi.

“Công chúa, đợi lát nữa nhìn thấy tiết độ sử, việc của Thạch quốc sẽ do nàng nói ra, Nhớ kỹ chưa?”

A Tất Lan Đạt Can đang dặn dò với công chúa một số việc, Lý Tố Vân gật gật đầu, lúc này bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân, có người hô lớn: “Bắc Đình tiết độ sử.

Lý sứ quân tới!”

A Tất Lan Đạt Can vội vàng và công chúa đi ra đón, chỉ thấy một viên tướng lĩnh quân Đường tuổi trẻ bước đến, bọn họ đã sớm nghe nói Bắc Đình tiết độ sử còn rất trẻ, hôm nay nhìn thấy, quả là như thế.

A Tất Lan Đạt Can giành trước một bước, vừa cười vừa chắp tay chào: “Tiểu vương A Tất Lan Đạt Can. tham kiến Lý tướng quân.”

Cho dù các quốc vương của Lĩnh Tây chư quốc người nào người nấy thân phận cao quý, nhưng ở trước mặt Bắc Đình hoặc là An Tây tiết độ sử của đại Đường, thân phận là vua một nước của bọn họ lại không là gì cả.

Lý Khánh An cũng là lần đầu tiên nhìn thấy A Tất Lan Đạt Can, hắn thấy người này có vẻ ngoài thô lỗ, cục mịch, bộ dạng thật có điểm giống Lệ Phi Nguyên Lễ, không khỏi có một chút thiện cảm, liền vừa cười vừa đáp lễ nói: “Trận chiến Toái Hiệp lần này, đều nhờ có quốc vương điện hạ cả.”

“Không dám!

Không dám!

Ta chi tận chút sức mọn mà thôi, tướng quân quá khen rồi.”

A Tất Lan Đạt Can lúc còn trẻ cũng từng đến Trường An sống gần mười năm, có thể nói lưu loát Hán ngừ, hơn nữa thê tử hắn là công chúa đại Đường, bởi vậy ngoại trừ tướng mạo là người Hồ ở Tây Vực ra, các lễ nghi, cách nói năng và các loại đạo lí đối nhân xử thế, đều không có gì khác nhau so với người Hán ở đại Đường.

Lý Khánh An vừa nhìn đã thấy ngay công chúa đứng ở cửa, vội vàng tiến lên khom mình hành lễ, “Thần Lý Khánh An. tham kiến công chúa điện hạ.”

Lý Tố Vân mỉm cười nói: “Lý tướng quân vì nước kiến lập công lao, đưa uy danh của quân đại Đường ta lan xa đến Tây Vực, bản công chúa mặc dù xa tận Ninh Viễn, cũng cảm thấy tự hào vì ngài.”

“Thần tạ ơn công chúa khích lệ!”

Chương 202: PHƯỢNG VĂN NGỌC BỘI (2)

Ba người tiến vào sảnh đường ngồi xuống, thân binh dâng trà thơm lên, Lý Khánh An lúc này mới cười hỏi công chúa: “Không biết công chúa điện hạ ở Ninh Viễn quốc sống có tốt không?”

Dù trước khi xuất giá Lý Tố Vân là con gái tôn thất, nhưng do huyết thống xa xôi, phụ thân chẳng qua chỉ là một huyện lệnh, nàng kỳ thật cũng chỉ là con gái khuê các mà thôi, năm ấy vừa mười sáu tuổi, đã bằng thân liễu yếu mềm gánh lấy trọng trách cho đại Đường hòa thân đến biên thùy, rời xa cố quốc cha mẹ.

Gả cho một người Hồ có tuổi xấp xì với phụ thân của nàng làm tiểu thiếp, sự đau khổ và bất đắc dĩ chỉ có thể chôn sâu trong lòng, cũng không dám đối với bất kỳ ai, hôm nay Lý Khánh An với ngôn ngữ của cố hương hỏi tình cánh của nàng, Lý Tố Vân sụt sịt mũi, ánh mắt có chút đỏ.

A Tất Lan Đạt Can bên cạnh nhìn rất tường tận, hắn ho một tiếng thật mạnh, cười trừ nói: “Lý tướng quân, công chúa ở tệ quốc tôn quý vinh hoa, tệ quốc lấy lễ của Thiên triều mà đối đãi.”

Lý Khánh An trong lòng thở dài, đại Đường dùng công chúa hòa thân, tuy rằng là một loại ân sủng đối với biên thùy, nhưng những công chúa này gả đến đó, cũng thường chỉ là vợ kế, hay tiểu thiếp, quét sạch sự tôn nghiêm của Thiên triều, hắn thấy nỗi bi thương trong ánh mắt của công chúa, trong lòng không khỏi có chút thương tiếc.

Lúc này A Tất Lan Đạt Can lại nói: “Lý tướng quân, lần này Đại Thực mặc dù bại, nhưng ta dám nói thẳng, một khi nội chiến được dẹp yên, bọn họ nhất định sẽ ngóc đầu trở lại, không biết Lý tướng quân đối với sự bảo vệ lâu dài cho Toái Hiệp đã tính toán gì chưa?”

A Tất Lan Đạt Can đã hỏi tới trọng tâm của vấn đề, Lý Khánh An gật gật đầu, liền cười nói: “Ta lúc niên thiếu cũng từng đi qua Ba Tư Đại Thực, biết rõ Đại Thực cũng là một cường quốc không thua gì đại Đường, tuyệt đối không nên xem nó như là một Phiên bang Hồ man.

Đối phó với một đế quốc bành trướng phía đông như vậy, không phải một trận chiến là có thể giải quyết được, phải dùng vài chục năm thậm chí là mấy thế hệ, Mà khu vực Lĩnh Tây lại không thuộc trọng tâm ích lợi của đại Đường, cách Trung Nguyên đường xá xa xôi.

Đại Đường không có khả năng dốc toàn bộ sức lực của cả nước mà đến đối kháng Đại Thực bành trướng sang đông, chi có thể dựa vào mấy vạn quân ít ỏi ở An Tây và Bắc Đình, Cho nên nếu muốn đối kháng Đại Thực, chỉ có thể dùng sách lược hợp tung liên hoành, tập hợp lực lượng của chư quốc Lĩnh Tây, đồng lòng đối phó Đại Thực.”

A Tất Lan Đạt Can mừng rờ, hắn không ngờ rằng Lý Khánh An lại có thể nhìn vấn đề thấu triệt đến vậy, hoàn toàn khác với các đại tướng quân Đường trước kia, An Tây tiết độ sứ trước kia, bất luận là Cái Gia Vận hay là Phu Mông Linh Sát.

đều xem Đại Thực như một nước Hồ quốc biên man.

khinh thường ra mặt, hoặc đối với việc chư quốc Lĩnh Tây bị chiếm lĩnh rơi vào tay giặc cũng chẳng quan tâm, tử thủ lấy trận tuyến Thông Lĩnh.

Tinh thần hắn phấn chấn hẳn, lại vội vàng nói: “Thế Lý tướng quân có biết được tình hình thực tế hiện tại của Chiêu Võ chư quốc không?”

“Ta biết, bọn họ trên danh nghĩa là nước thuộc đại Đường. trên thực tế sớm đã bị Đại Thực nắm trong tay, từ việc Thạch quốc trợ binh Đại Thực lần này liền có thể thấy được một mặt đó, Thạch quốc nằm tuốt phía đông đã như thế, Khang quốc và các nước khác tận phía tây thì sẽ không cần nói nữa rồi.”

A Tất Lan Đạt Can thở dài: “Tướng quân nói không sai, Thạch quốc không chỉ là con rối của Đại Thực, mà chính bản thân bọn họ có rất có dã tâm đối với Toái Hiệp, Tướng quân có thể không biết.

Thạch quốc kỳ thật theo chế độ hai vương, một là chính vương, một là phó vương, chính vương Đặc Lặc thân với Đại Thực, nắm giữ đại quyền quân quốc, phó vương Y Nại thân Đường, có mối quan hệ tốt với Bạt Hàn Na.

đáng tiếc không có thực quyền.

Lý tướng quân nếu muốn thực thi ngay sách lược liên hoành, đầu tiên phải càn quét thế lực thân Đại Thực của Chiêu Võ chư quốc.”

Thật ra đây cũng chính là dụng ý mà A Tất Lan Đạt Can tìm đến Lý Khánh An lần này, Ninh Viễn quốc và Thạch quốc quan hệ xấu đi, Thạch quốc luôn có dã tâm thâu tóm Ninh Viễn quốc.

Lần này bọn họ lại nhân cơ hội lấy lại A Sử Bất Lai thành.

Thạch quốc làm sao lại chịu từ bỏ ý đồ, A Tất Lan Đạt Can bèn muốn mượn trợ thế lực quân Đường, một cú lật đô chính vương của Thạch quốc, Ninh Viễn quốc sẽ từ trong đó trục lợi, quay ngược lại nuốt lấy Đát La Tư và các thành trấn phía bắc của Thạch quốc.

Hắn thấy Lý Khánh An không trả lời, vội quay sang nháy mắt với công chúa, Lý Tố Vân bất đắc dĩ, đành phải nói: “Lý tướng quân, Thạch quốc phó vương từng nhiều lần sai sứ đến Trường An cầu cửu, quả thật rất trung thành với Đại Đường, hy vọng Lý tướng quân có thể xuất binh trợ giúp Thạch quốc phó vương lấy lại ngai vàng.”

Lý Khánh An trầm ngâm không nói. thật ra thế cục của Thạch quốc hắn sớm từ những tình báo mà Lý Hồi Xuân liên tục gửi cho hắn đã hiểu biết thấu triệt rồi.

Ninh Viễn quốc vương này kỳ thật là đang cố ý gây lẫn lộn sự thật.

Thạch quốc chính vương và Ninh Viễn quan hệ xấu điều đó không giả, nhưng nếu nói Thạch quốc chính vương nhất định thân Đại Thực, phó vương nhất định thân Đường, vậy thì phiến diện rồi, Trên thực tế trước khi Đại Thực bành trướng sang đông, chính vương hệ và phó vương hệ đều trung thành với Đại Đường cả.

Hàng năm sai sứ đến Trường An triều kiến, nhưng sau khi Đại Thực bành trướng sang đông, đã nhắm vào thế lực hơi mạnh của chính vương Thạch quốc, giúp nó thành con rối, mà vứt bỏ phó vương, phó vương bất đắc dĩ, chỉ có thể cầu trợ với đại Đường, mà nếu đảo lại, Đại Thực giúp đõ phó vương, thì kết quả cũng giống nhau, phó vương thân Đại Thực, chính vương thân Đường.

Cho nên, thân Đường thân Đại Thực, điều này cũng không phải là bổn ý của Hà Trung chư vương, bọn họ cũng đều là người đầu đuôi hai cực, mấu chốt là thực lực mạnh yếu, nếu thế lực Đại Đường ở Hà Trung mạnh hơn Đại Thực, cam đoan người nào người nấy thân Đại Đường mà lánh xa Đại Thực.

Làm thế nào giải quyết vấn đề Thạch quốc, Lý Khánh An đều đã có phương án, tuyệt đối không phải chi đơn giản là chèn ép chính vương mà nâng đỡ phó vương, chính vương Thạch quốc nắm trong tay quân đội, lại được lòng dân, mà phó vương thì hoang dâm tàn bạo, dân hận thấu tim.

Nếu bạo lực có thể giải quyết vấn đề, sẽ dẫn đến Thạch quốc nội loạn, đương nhiên.

Thạch quốc nội loạn với Ninh Viễn quốc sẽ là tin tức vô cùng có lợi.

Nghĩ đến đây, hắn cảnh giác mà nhìn A Tất Lan Đạt Can một cái. cười nói: “Ta tuy có lòng muốn giúp Ninh Viễn quốc, nhưng xuất binh chín nước Chiêu Võ, phải phụng ý chỉ của triều đình, như vậy đi!

Đầu năm tới, ta phải quay về Trường An báo cáo công việc, đến lúc đó ta xin ý chỉ của Thánh Thượng, phát binh đến Thạch quốc.”

Lý Khánh An đã đi một đường quyền thái cực đầy tay, trên thực tế, trong ý chỉ mà triều đình cho hắn cũng chỉ nói một cách rất hàm hồ, tấn công Thạch quốc cũng có thể miễn cưỡng tính vào trong trận chiến Toái Hiệp, dù sao trong trận chiến Toái Hiệp cũng có quân đội Thạch quốc tham chiến, nếu triều đình mở rộng chừng mực phóng khoáng ra một chút, hắn cũng thể xem là tự tiện xuất binh.

A Tất Lan Đạt Can lại không hiểu điểm này, hắn thấy Lý Khánh An nhận lời rồi, không khỏi mừng rỡ, thi lễ nói: “Đa tạ Lý tướng quân!”

Lúc này, Lý Tố Vân lấy ra một cái hộp gấm, đưa cho Lý Khánh An cười nói: “Đây là lễ vật ta đưa tặng cho phu nhân Lý tướng quân, một chút tâm ý, vạn mong vui lòng nhận cho.”

“Ha ha!

Vậy thì xin đa tạ.”

Lý Khánh An cười ha hả. tiếp nhận hộp gấm thuận tay mở ra. lại lập tức ngây ngẩn cả người.

Trong hộp gấm là một miếng ngọc bội hình trăng tròn, to như trái lê, chất ngọc ấm láng, cả khối xanh biếc mà không một ti tỷ vết nào, với long văn ngọc bội mà lần trước hắn lấy được từ trong tay Lý Đang giống nhau như đúc.

Lý Khánh An chậm rãi nhặt ngọc bội lên, đặt trước ánh sáng mà xem, trong ngọc bội lại là những đường nét hình phượng hoàng, hắn kinh ngạc muôn vàn, lần trước là miếng long văn ngọc bội, mà lần này lại là phượng văn ngọc bội, hai ngọc bội này rõ ràng là một đôi, đây rốt cuộc là chuyện gì thế?

Lý Tố Vân thấy Lý Khánh An tựa hồ biết ngọc bội này, nàng không khỏi cũng có chút kinh ngạc, quay đầu lại nhìn trượng phu một cái, A Tất Lan Đạt Can vội vàng hỏi: “Lý tướng quân gặp qua ngọc bội này sao?”

“Không có, ta chỉ thấy qua một miếng khác tương tự như thế thôi.”

Lý Khánh An rất có hung thú hỏi han: “Không biết miếng ngọc bội này bắt nguồn từ nơi nào?”

A Tất Lan Đạt Can ngẫm nghĩ một lát nói: “Miếng ngọc bội này hai mươi mấy năm là có rồi, hình như là nằm trong một đống châu báu mà một người Đại Thực bán cho Ninh Viễn quốc, vẫn đặt ở trong quốc khố, lần này công chúa chọn lựa lễ vật, vừa lúc lựa chọn miếng ngọc này.”

Lý Khánh An vội vàng chắp tay cười nói với công chúa: “Đa tạ ý tốt của công chúa!”

A Tất Lan Đạt Can thấy sự việc cũng đã bàn xong rồi, liền đứng dậy cáo từ, Lý Khánh An đưa tiển bọn họ ra đến ngoài thành, lúc này mới quay trở về trong thành, hắn trở lại trong phòng, lập tức lấy ra miếng long văn ngọc bội, đem hai miếng ngọc bội song song đặt ở cùng nhau, cẩn thận mà quan sát.

Dưới sự so sánh như thế, lúc này mới nhìn ra phượng văn ngọc bội hơi nhỏ hơn một chút, nhưng rõ ràng là một đôi. dưới ánh đèn. miếng ngọc đẹp và trong, một rồng một phượng trông rất sống động.

“Miếng ngọc bội này tại sao lại ở trong bảo khố của Ninh Viễn quốc?”

Lý Khánh An lâm vào trầm tư.

..

Chương 203: Hậu duệ Kiến Thành

Thành Toái Diệp vào thời Võ Tắc Thiên được quân Đường trùng tu lại, chu vi gần sau mươi dặm, tường thành cao chắc hùng vĩ, không khác gì hùng thành Trung Nguyên.

Toái Diệp cũng giữ lại nét kiến trúc đặc trưng của của đời Đường, trong thành rộng rãi, đường phố thẳng tấp, nhà cửa căn cơ vững chắc.

Bài trí đường phố trong thành hoàn toàn được mô phòng theo Trường An để xây, chính giữa là một đại lộ thăng tấp, cũng gọi là phố Chu Tước, chỉ là nó đi theo hướng đông tây, và không có tường chắn phòng hộ, cây cối hai bên đường xum xuê, cửa tiệm bên đường mọc san sát sầm uất, Dân cư trong thành đông đúc, đủ các chủng tộc: Hán.

Đột Khuyết, Đột Kỵ Thi.

Túc Đặc.

Các La Lộc, Thổ Hỏa La...

Do Toái Diệp trường kỳ nằm trong tay người Hán, vì thế dù đã trải qua ba mươi năm thống trị của người Đột Khuyết, phong mạo trong thành vẫn phảng phất có thể nhìn ra phong thái của năm xưa toàn thịnh.

Nơi nơi toàn kiến trúc do người Hán kiến tao, từng tòa từng tòa nhà gạch ngói đen, những chiếc hàng rào cao gần bằng thân người bao bọc tách biệt mỗi viện ra, Nhà cũ của Lý Bạch chính là ở trong một đại trạch phía bắc đại lộ Chu Tước, bây giờ trong nhà có một gia đình người Đột Khuyết ở.

Dưới sự hộ tống của hàng trăm thân binh, Khánh An đến gần một đại trạch gần đông môn, Đại trạch ở ngay đối diện với phủ đệ Lý Hồi Xuân, có điều hôm nay hắn không có ý định tìm lạo.

Chúng nhân đến trước cửa rồi cùng nhảy xuống ngựa, một thân binh đến gõ gõ cửa, Một lát sau, cửa được mở, một lão gia nhân nhìn bên ngoài toàn là quân dân, không khỏi ngỡ ngàng, thân binh chấp tay giới thiệu: “Tiết độ sử Bắc Đình Lý Khách An đến gặp La phu nhân.”

“ồ!

Các vị quân gia chờ cho chốc lát.”

Cửa lại bị đóng ầm lại, lão gia nhân chạy vội đi báo tin.

Trong phù đệ này chính là nơi ở của hậu duệ Lý Tự Thành, Bây giờ đã là đời thứ tư, chủ nhân của nó chính là Lý Đang đã từng bị Lý Khánh An bắt giam, có điều trong nhà cũng không phải do hắn làm chủ, mà là La phu nhân.

Cửa lại được mở cạch ra, một phụ nhân mặc cung phục trặt bốn mươi đi ra, Dù cho tuổi đã bước vào thời trung niên, nhưng tóc thề rậm rạp, qua nét mặt kẽ mày vẫn có thể nhân ra dung mạo xinh đẹp thời trẻ của bà, Đó chính là mẫu thân của Lý Đang.

La phu nhân.

“Hoan nghênh Lý tướng quân ghé phủ nhà ta!”

Giọng nói của bà còn rất trẻ, đoan trang không tỏ ra thấp hèn, hoàn toàn bộc lộ phong thái của nữ từ đại gia.

Lý Khánh An chấp tay cười nói.

“Đến Toái Diệp đã nửa tháng, giờ mới đến bái phỏng phu nhân, ta thật thất lễ.”

“Thân phận tướng quân cao quý, thiếp chẳng qua là một bậc dân phụ, đâu dám để ngài Tiết độ sứ đến bái phỏng, tướng quân không chê nhà thiếp đơn sơ, mời vào dùng ly trà.”

“Vậy được, làm phiền phu nhân.”

Lý Khánh An bèn ung dung đi vào trạch, Đây là một lão trạch cả trăm năm, trong đấy rất rộng, chiếm ít nhất cả trăm mẫu đất, từng toàn đại viện lớn nhỏ trong phủ trùng trùng điệp điệp.

Dù cho đã cho tu sửa lại, nhưng vẫn thấy rõ vết tích lịch sử của nó, Cây cối cao to um tùm, gạch lát trên lối đi đã được mài mòn nhẵn nhụi, cả những vết khảm hình thú tên đá lát cũng không còn, Có điều nếu nhìn cẩn thận, sẽ phát hiện nhưng hình thù long phụng kỳ lân thoát ẩn, như phần nào nói rõ thân phận khác thường của chủ nhân.

Lý Kiến Thành tuy anh hùng đại khí nhưng chi tử thất lưu lạc Toái Diệp này của hắn càng sống càng xuống dố,.

Đời thứ nhất còn có chí hưởng hoài bão lớn lao, mỗi ngày nghe tiếng gà gáy đã dậy đọc sạch luyện võ, một lòng khôi phục đại chí của phụ thân, chi tiếc rằng mới hơn ba mươi tuổi đã ra đi vì bệnh tật.

Để lại con trai Lý Kế Nghiệp, lại là một thằng công tử ăn chơi, Lý Kế Nghiệp sinh hạ ba đứa con, mà đã có hai con mất, Hắn vốn là người háo tửu sắc quá độ, hơn bốn mươi đã qua đời.

Sau nữa là Lý Quân.

Lý Đang.

Lý Quân là phu quân La phu nhân, sáu năm trước bị người Ba Tư giết, La phu nhân sợ con trai cũng đi vào vết xe đổ của cha, nên rất ư nuông chiều hắn, không cho hắn ra khỏi nhà một bước, lại sợ hắn bị cảm. bị ho, mà an bài đến mười mấy nha đầu hầu hạ. lại luyện cho hắn cái thói biếng nhác, và không phân rõ ngũ cốc công tử bột.

cộng thêm người ̉n Long Hội sợ hắn vô hậu. năm mười hai tuổi đã an bài phụ nữ cho hắn, Kết quả lại làm tổn thương đến thận mạch của hắn, Giờ đây hai mươi bốn tuổi, mà vẫn chưa có một mụn con, Đây biến thành mối lo lớn nhất của n Long Hội.

Trạch từ của Lý gia tuy lơn, nhưng lại có phần lãnh đạm. không có mấy người hầu hạ, hơn nữa tuyệt đại bộ phận là nữ tử, chỉ có vài lão bộc đã có tuổi là nam nhân.

Lý Khánh An đường mời đến khách đường, dù cho nhiều nơi vùng tây vực đều dùng bàn ghế, nhưng nơi đây vẫn giống trung nguyên, ngồi trên chiếc giường nhỏ trải chiếu, Khánh An vừa co chân ngồi xuống, một nha hoàn dâng trà đã vội đi lên dâng trà cho phu nhân và khách, Hắn liếc nhìn một vòng phòng cười nói: “Không tử không có nhà ư?”

Phu nhân vội thi lễ nói: “Con ta đang đọc sách sau nhà. thường không tiếp khách.”

Xong bà lại cảm kích nhìn hằn nói: “Đa tạ tướng quân đã rộng lượng thả con ta tại Bắc Đình.”

Khánh An bưng trà lên nhấp một ngụm, cười nói: “Không có gì!

Bọn ta lúc ấy bắt gian tế, công tử vô tội sau khi điều tra rõ tình hình ắt sẽ thả người thôi, Có điều ta có một chuyện không biết có nên nói không.”

“Tướng quân cứ nói đừng ngại.”

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc nói: “Công tử tiếp xúc với bên ngoài quá ít, không biết chút nhân tình thế thái, phu nhân nên để hắn đi du lịch nhiều, để gặp gỡ nhiều hơn.”

La phu nhân bỗng chốc thất thần im lặng, phu quân bà chính là đi du lịch Ba Tự bị giết, làm sao bà có thể để con trai duy nhất của mình mạo hiểm.

Lý Khánh An nhìn La phu nhân không nói không rằng không khỏi có phần ngượng ngịu, liền rút long văn ngọc bội ra trả lại La phu nhân, cười nói: “Đây là vật của công tử, ta vẫn quên trả hắn, giờ vật trở về với chủ.”

La phu nhân lại bằng hoàng nhìn ngọc bội một hồi, Bà thở dài, lại trả ngọc bội cho Khánh An.

“Lý tướng quân đã tha cho con trai ta, ta cảm kích vô cùng, ngọc bội này xem như tặng Lý tướng quân.”

Phen này đến phiên hắn ngỡ ngàng, tặng cho mình?

Không lễ ngọc bội này căn bản không có ý nghĩa thực tế chi?

Hắn ngập ngừng một lúc nói: Phu nhân, ta nghe nói ngọc bội này rất quý, tặng ta có phần không ổn!”

“Quý báu!La phu nhân cười khổ tâm nói, “Đúng nó rất quý, là vật truyền đời này sang đời khác của Lý gia, Nhưng nó có quý đến đâu đi chăng nữa cũng không bằng sinh mạng con trai ta, Ngọc bội này đã mang lại không ít điều dử cho ông cháu nhà họ Lý mấy đời nay, không ai có được cái chết êm đềm.

Ta chi hi vọng con trai mình có một cuộc sống bình dị cả đời, cũng sinh con đẻ cái như những người bình thường khác, để ta cũng được bế cháu, không phải vì một giấc mơ không thực hiện được mà hủy cả ước mơ đời mình.”

Giọng bà rất khẽ, rốt cuộc nghe như tiếng thỏ thẻ, Khánh An có phần khó xử, miếng ngọc bội này vì mang lại bất hạnh cho ông cháu mấy đời họ Lý nên mới tặng cho hắn, Nguyên nhân này nghe cứ kỳ kỳ làm sao.

Hắn cầm ngọc bội lên chơi, xong lại ung dung nói ý đến đích thật của hắn hôm nay: “Nhưng phu nhân, ta từng có một miếng ngọc bội y đúc nó.”

“Xỏang!”

La phu nhân nghe xong liền rơi vỡ cả ly đang cầm, Bà ngỡ ngàng bám chặt vào tay cầm ghế ngồi, cả người bà rung lên phảng phất như sắp ngã, giọng bà rung lẩy bẳy hỏi: “Lý tướng quân, không biết ngọc bội đó phải phụng văn không?”

Lý Khánh an bỗng chốc hiểu rõ, quả nhiên là một cặp, hắn trầm ngậm một lúc đáp: “Miếng ngọc bội ấy mấy năm trước ta nhìn thấy trong một tiệm bán châu báu tại An Tây, có phụng văn hay không ta không rõ, Sau này ta muốn mua nó lại, chỉ tiếc là đã có người đến mua trước, Nếu phu nhân nguyện ý nói rõ với ta lai lịch của nó, ta sẽ tận tâm tận lực đi tìm tông tích nó.”

La phu nhân rơm rớm nước mắt, khẽ giọng nói: “Ta từng có hai đứa con, trưởng tử Lý Thỉnh lúc ba tuổi không may bị bắt đi, lúc ấy trên người nó còn mang miếng ngọc bội phụng văn này, Bọn ta đã tìm suốt mười năm nay, nhưng tất cả manh mối đều chỉ ra nó đã bị bắt về Đại Thực, Bọn ta thậm chí còn phái người đến Đai Thực, nhưng vẫn không tìm thấy. ”

Nói đến đây, bà bỗng đứng dậy quỳ trước Lý Khánh An. giọng bi thương nói: “Lý tướng quân, nếu người tìm được con ta, ta nguyện sẽ lập đền niệm phật ăn chay cả đời cầu phúc cho ngươi.”

“Phu nhân mau đứng dậy, đừng làm thế.”

Lý Khánh An vội dìu bà dậy, lúc này sau lưng bỗng vang lên một giọng nói nghiêm nghị: “Ngươi làm gì mẫu thân ta?”

Chương 203: ḤU DUỆ KIỂN THÀNH (2)

Lý Khánh An quay đầu lại, chỉ thấy Lý Đang mật đầy căm phẫn đứng ở cửa bên, đang chằm chằm nhìn hắn, Lý Khánh An vừa ngồi xuống liền cưới nói: “Công tử Đang, đã lâu không gặp.”

La phu nhân vội giải thích giúp con.

“Đang Nhi, Lý Tướng quân đã giúp mẫu thân một việc lớn, mẫu thân cảm tạ tướng quân.”

“Giúp?

Vì sao chúng ta lại cần hắn giúp?”

Có một loài động vật nhỏ, mỗi khi gặp phải kẻ địch mạnh hơn nó, nó sẽ ngẩng đầu cầu xin kẻ khác tha mạng, hoặc không nó sẽ nằm ngửa dưới đất tự chịu thua, nhưng khi nó trở về với chủ nhân của mình, nó lại bắt đầu hung hãn dị thường, hoàn toàn quên đi mình đã từng quỳ lạy cầu xin thế nào.

Lý Đang chính là loài động vật này, lúc ở Bắc Đình bị Lý Khánh An dọa cho bán sống bán chết, nhưng về đến Toái Diệp, về với mẫu thân và ̉n Long hội, hắn lại bắt đầu thù hận trở mặt với Lý Khánh An.

Hắn đi lên trước nhìn thấy ngay ngọc bội long văn trên bàn bèn đưa tay giật phắt lại.

“Đây là ngọc bội của ta!”

Lý Khánh An vừa huơ tay một phát, ngọc bội đã trở về tay hắn, cười nói: “Đang công tử, ngọc bội này tạm thời không phải của ngươi.”

La phu nhân vội lên tiếng trách con: “Đang Nhi không được vô lễ!”

“Nhưng mà mẫu thân, ngọc bội này rõ ràng của con.”

“Trước đây là của ngươi, nhưng giờ ta đã đem tặng Lý tướng quân.”

“Cái gì !?”

Lý Đang đại nộ, hắn giận dữ nhìn mẫu thân mình hét lên: “Bà có quyền gì mà đem ngọc bội gia truyền của Lý gia ta tặng người khác?”

Sắc mặt La phu nhân bỗng chốc cắt không ra miếng máu: “Đang Nhi, sao con lại có thể nói với mẹ như thế?”

“Con nói thế nào?

Đây là ngọc bội gia truyền của Lý gia ta, bà là ai mà dám đem tặng người khác chứ?”

Hắn vừa dứt lời đã bị Lý Khánh An cho một bạt tay đánh lăn dưới đất, Khánh An lạnh lùng cảnh cáo: “Ngươi còn dám vô lễ với mẫu thân ngươi, ta một dao cho ngươi đi đời, nhớ chưa?”

Nói xong, hắn chấp tay chào La phu nhân rồi bỏ đi.

Lý Đang ôm mặt nằm lăn dưới đất, hắn bỗng nhiên nhớ đến người Hồ bị giết kia, ánh mắt đầy kinh hãi, La phu nhân dìu hắn dậy: “Con ơi, con không sao chứ?”

Hắn nghe tiếng Lý Khánh An từ xa xa vọng lại: “Ngọc bội này là chiến lợi phẩm của ta, bắt đầu từ bây giờ, nó thuộc về ta.”

về đêm.

Lý Khánh An đương ngồi trong phòng viết thư cho thái tử Lý Hanh kể lại quá trinh đoạt được Toái Diệp của hắn, Dẫu sao hắn cũng là người thuộc phe thái tử, hắn có nghĩa vụ phải bẩm báo.

Lúc này, ngoài cửa bỗng có thân binh đến bẩm báo, “Sứ quân, Lý đông chủ đã đến.”

“Mời hắn vào!”

Hắn vừa đặt bút xuống thì ngoài cửa thân binh đã dẫn Lý Hồi Xuân vào, Lý Hồi Xuân vội đi lên thi lễ: “Tham kiến sứ quân!”

“Không khách sáo, đông chủ mời ngồi!”

Lý Hồi Xuân vừa ngồi xuống đã vội nói: “Lý sứ quân, lần này ta đến là vì....

Lý Khánh An thấy lão liền khoát tay cắt ngang, cười nói: “Lý đông chủ, có phải ngươi đến để đưa tình báo Đại Thực?”

“Không!

Ta đã phái người đến Đại Thực, một khi người đó trở về, lão sẽ lập tức đến bẩm báo với sứ quân, Hôm nay ta đến là vì ngọc bội long văn.”

“ồ!

Lý Đang đã nói việc này với các ngươi rồi ư?”

Lão cúi ngập người một góc chin mươi độ, thỉnh cầu: “Miếng ngọc bội này có một ý nghĩa quan trọng với bọn ta, xin sứ quân hãy hoàn trả nó lại cho bọn ta.”

“Nhưng La phu nhân đã tặng nó cho ta.”

Lý Khánh An cười nói.

Trên trán Lý Hồi Xuân chảy cả mồ hôi hột,Bọn họ vẫn cứ nghĩ ngọc bội này nằm trên người Lý Đang, Hôm nay mới rõ, hóa ra đã vào tay Lý Khánh An từ thuở nào.

Khánh An rút ngọc bội ra đặt lên bàn nói: “Ta nghe nói kỳ thực có hai miếng ngọc bội, rốt cuộc chúng quý ở điểm nào?

Ta muốn nghe kể về nó.”

Lý Hồi Xuân nhìn chằm chằm ngọc bội, cuối cùng lão cũng chi thở dài một tiếng: “Đúng là có hai miếng ngọc bội,một long một phung, là do thái tử Kiến Thành cho Thường Phi trăm năm về trước.

Nếu sinh con trai thì ban long ngọc, còn nếu sinh con gái sẽ ban phượng ngọc, kết quả sinh hạ một người con trai tại Toái Diệp, Và hai miếng ngọc bội này chính là chứng vật duy nhất mà thái tử Kiến Thành để lại chứng minh được sự tồn tại của cốt nhục mình.

Thường sẽ đeo cả long phương song ngọc, nhưng do long ngọc quý giá, phải qua lễ trưởng thành mới được phép đeo, trước đó đều chi đeo phụng ngọc, dùng đế khử tà, Không ngờ hai mươi ba năm trước công tử Thỉnh mất tích, phượng ngọc cũng không ai còn biết tông tích, chỉ còn lại long ngọc, vô cùng quý giá.

La phu nhân do thương con nên mới giao cho sứ quân, Ta có thể hiểu được khổ tâm của phu nhân, nhưng miếng long ngọc này dù bất luận thế nào cũng không thể để lại cho người ngoài, xin sứ quân hãy giao trả lại cho bọn ta. ”

Lý Khánh An cười mỉm, “Hóa ra là như thế!

Kỳ thực ta cũng chỉ vì sưu tầm, vì trùng hợp thế nào ta lại có miếng ngọc còn lại, nên muốn phối nó thành đôi.”

Lý Hồi Xuân ngỡ ngàng, mãi một lúc sau mới lắp bắp hỏi: “Lý sứ quân, ý..ý người là sao?”

Lý Khánh An từ trong hộc bản rút ra một miếng ngọc bội phụng văn đặt cạnh ngọc bội long văn,nói: “Đây có phải là một cặp?”

Lý Hồi Xuân mặt mày biến sắc, lão tay rung lẩy bẩy cầm ngọc bội phụng văn lên, ngắm nhìn dưới ánh đèn, Bỗng nhiên, lão nắm chặt ngọc bội vào tay, nhìn Lý Khánh An chằm chằm nói:

“Sứ quân, không biết ngọc bội này tướng quân từ đâu mà có?”

“Ta cũng không biết từ đâu đến, nó đã đi theo ta lâu lắm rồi, ta để nó trong rương, nếu không phải vì nhìn thấy miếng ngọc bội long văn này, chắc ta đã quên nó từ lâu.”

Hắn lại cầm ngọc bội long văn lên giao cho Lý Hồi Xuân cười nói: “Ngọc bội long văn là của các ngươi, ta sẽ hoàn trà cho các ngươi, còn ngọc bội phụng văn này là của ta, các ngươi phải trả lại cho ta.”

...

Đêm càng lúc càng khuya.

Lý Hồi Xuân ngồi thở thẫn một mình trong phòng sách cùng với lá quẻ vừa cầu được trước linh cửu ̉n thái tử, chỉ thấy trên đấy có tám chữ: “Toái Diệp quy Đường, n Long thăng thiên.”

Lý Hồi Xuân đã ngồi hơn một canh giờ, không ai biết lão đang nghĩ gì, chi nghe bên ngoài một làn bước chân vội vã vừa đến, và tiếng trao đổi bên ngoài: “Khuya thế này mà phụ thân ngươi mời bọn ta đến làm chi thế?”

“Cháu cũng không biết, Thường thúc thúc, La thúc thúc, mời vào!”

Bỗng nhiên, cửa được mở ra, Thường Tiến và La Phẩm Phương cùng đi vào, La Phẩm Phương năm nay đã ngoài sáu mươi, lão chính là phụ thân của La phu nhân, có một bộ mặt đỏ lờm, tính tình nóng nảy.

Vừa vào đến phòng, lão đã ầm ĩ: “Lão Lý, khuya thế gọi bọn ta đến có việc chi thế?”

Lý Hồi Xuân thở dài: “Hai vị, mời ngồi.”

Vừa ngồi xuống, La Phẩm Phương lại đốc thúc: “Rốt cuộc là việc gì?’

Lý Hồi Xuân rút ngọc bội long văn ra đặt lên bàn nói: “Đây là do ta lấy lại từ trên tay Lý Khánh An, lần trước Đang Nhi đã đánh rơi tại Bắc Đình.”

Hai người họ nghe đều bỡ ngỡ, La Phẩm Phương giận dữ nói: “Cái thằng nhãi ranh ấy sao lại không nói?

Thế mà dám lừa chúng ta!”

Lý Đang là cháu ngoại lão, lão chi tiếc rèn sắt không thành thép.

Thường Tiến vội xoa dịu lại tình hình: “Rất có thể hắn sợ chúng ta mắng, mà giờ đây đã mang về, vậy là tốt rồi.”

Lý Hồi Xuân nhỏ giọng nói: “Nhưng, ta lại nhìn thấy ngọc bội phụng văn ở chỗ Lý Khánh An.”

“Hắn còn có ngọc...”

La Phẩm Phương vừa lẩm bẩm được một nửa, bỗng dưng không nói được nữa, Cả lão và Thường Tiến đều đơ cả người.

“Đúng rồi, ngọc bội phung văn, Hôm nay chính mắt ta đã nhìn thấy, ở trong tay Lý Khánh An.”

La Phẩm Phương và Thương Tiến nhìn nhau ngơ ngác, giọng của La Phẩm Phương có phần rung rung, “Vậy hắn có nói Thỉnh Nhi ở đâu không?”

Lý Hồi Xuân lắc đầu, “Không, hắn cái gì cũng không biết.”

“Vậy miếng ngọc bội ấy hắn từ đâu có?

Năm xưa ta đã mất mười năm tìm Thỉnh Nhi mà không gặp, đến nay miếng ngọc bội này lại bất ngờ xuất hiện trong tay hắn, Việc này giải thích thế nào?

Năm xưa có phải chính hắn đã bất cóc Thỉnh Nhi.”

La Phẩm Phương tính vốn nóng này, ngọc bội đột nhiên xuất hiện, khiến lão đã có phần hồ đồ.

Lý Hồi Xuân đáp: “Lão La, ta xem ngươi hồ đồ rồi, hai mươi ba năm trước thì Lý Khánh An được bao tuổi?

Làm sao hắn có thể bắt cóc Thỉnh Nhi?”

Nói đến đây, Thường Tiến bỗng nói: “Có khi nào Lý Khánh An chính là...

La Phẩm Phương lẩm bẩm: “Làm sao có thể như thế?

Hắn làm sao có thể là Thỉnh Nhi?”

“Nhưng năm nay hắn hai mươi bảy tuổi, Thỉnh Nhi cũng đã hai mươi sáu, hơn nữa hắn cũng họ Lý, không phải có phần quá trùng hợp ư?”

Nói đến đây, Thường Tiến lại quay sang Lý Hồi Xuân: “Lý đại ca vẫn còn nhớ chứ?

Lúc ở Trường An, Lý Khánh An từng thỉnh cầu đại ca đặt hộ tịch tổ phụ hắn vào Túy Diệp.”

“Đúng là có việc này!”

Mặt La Phẩm Phương sáng trưng kích động, có phần nói câu không thành câu: “Nếu hắn đúng là Thỉnh Nhi, hắn là Bắc Đình Tiết độ sứ đấy nhé.”

La Phẩm Phương như muốn ngẩng đầu reo to, nếu Lý Khánh An đúng là cháu ngoại của lão, việc đầu tiên lão làm là đá đít thằng nhãi ranh vô dụng còn lại kia ra khói Toái Diệp.

Lý Hồi Xuân vẫn không nói không rằng, lão đưa tay vuốt nhẹ lá quẻ cầu trước linh cửu thái tử Ản.

“Toái Diệp quy Đường, ̉n Long thăng thiên”, Lão lẩm bẩm: “Không lẽ đây chính là ý trời ư?”

Hắn bỗng quay đầu lại, nghiêm túc dị thường nói với hai người còn lại: “Việc này chỉ để ba chúng ta biết, không được tiết lộ với bất kỳ ai, cả La phu nhân cũng không được.”

Hai người còn lại gật đầu chấp thuận, lát sau Lý Hồi Xuân lại nói: “Việc này quan trọng, chúng ta tuyệt không thể dễ dàng cho qua, nhất định phải bất chấp tất cà truy tìm rõ ràng thân thế Lý Khánh An, Phải là phải, không phải là không phải, không thể nào chủ quan nửa phân.”

..

Chương 204: Dương Khánh liên thủ

Tin tức quân Bắc Đình thu phục Toái Hiệp đã truyền đến Trường An, Trường An sôi sục hẳn lên, khắp nơi mọi người hoan hỉ chúc mừng, Lý Long Cơ vô cùng phấn kích lại càng hạ chỉ.

cửa phường Trường An ba đêm không đóng lại, mọi người khua chiêng đánh trống, cả đêm không ngủ, mảnh đất cũ mất đi ba mươi năm cuối cùng đã trở về lòng mẹ Đại Đường.

Ba ngày sau, sự phong thưởng vạn chúng trông chờ cuối cùng đã có kết quả, Lý Long Cơ hào phóng gia phong Lý Khánh An làm Đình quốc công, Quán quân Đại tướng quân.

Bắc Đình đại đô hộ, Ngự sử đại phu kiêm Thái tử Tân khách, thưởng bạc một vạn lượng, lụa năm nghìn sắp, đồng thời ban thưởng quân Bắc Đình năm chục vạn quan tiền, hai mươi vạn sắp lụa, những quân công thăng chức mà Lý Khánh An tấu lên đều chuẩn hết.

Cho dù rất nhiều người đều đoán được Lý Khánh An sẽ có được trọng thưởng, nhưng Lý Long Cơ phong thưởng hào phóng, vẫn làm cho rất nhiều người chấn động, dần dần, không ít người đều hiểu ra tâm tư của Lý Long Cơ, nhường Toái Hiệp ra chính là ý chỉ năm xưa của hắn, thu hồi Toái Hiệp bèn có thể để hắn giao phó được với trước mặt tiên đế rồi.

Nhưng Lý Khánh An thăng chức cũng làm cho không ít người vô cùng hụt hẫng, Dương Quốc Trung chính là một trong số những người đó, sự thắng lợi của Lý Khánh An đã hoàn toàn che lấp đi sự vẻ vang của hắn ở Nam Chiếu, hắn tuy thăng chức Binh bộ thượng thư. nhưng hắn không có được tướng vị Quốc công, lại càng không được phong hiệu Quán quân Đại tướng quân như thế, hụt hẫng và đố kỵ làm cho hắn liên tiếp mấy ngày bị mất ngủ.

Cũng vậy, thắng lợi của Lý Khánh An làm cho thái tử Lý Hanh tăng thêm vinh quang, Lý Long Cơ vì việc này mà đặc biệt triệu kiến thái tử, tuyên dương hắn tiến cử Lý Khánh An có công, điều này làm cho Khánh vương Lý Tông vô cùng hụt hẫng, cũng vô cùng căm phẫn, hắn cả ngày nhốt mình trong phủ đệ ngược đãi hạ nhân.

Thái tử Lý Hanh lại hưng phấn đến nỗi cả đêm không ngủ, hắn cũng nhận được tin báo hỉ do Lý Khánh An viết cho hắn, trời vừa sáng, hắn đã trải thư ra, chuẩn bị hồi thư cho Lý Khánh An.

‘Ta nghe Toái Hiệp đại thắng, trong lòng vô cùng hân hoan, tướng quân dẫn tam quân, uy trấn Tây Vực, là rường cột của thiên triều, ta đặc chuẩn cho tướng quân thừa uy danh từ trận Toái Hiệp, sấm chớp tây tiến, đem uy danh và nhân nghĩa của Thiên khả hãn, tung khắp vạn lý Tây Vực...'

Viết thư xong, hắn đọc một lần. cảm thấy có chút không ổn, bèn xé thư đi, tiện tay vo lại dục bỏ, lại lấy ra một giấy viết thư mới viết: ‘Ta nghe Toái Hiệp đại thắng, trong lòng vô cùng hân hoan, tướng quân dẫn tam quân, uy trấn Tây Vực, là rường cột của thiên triều, ta ắt xin Thánh Thượng chuẩn cho tướng quân thừa uy danh từ trận Toái Hiệp, sấm chớp tây tiến, đem uy danh và nhân nghĩa của Thiên khả hãn. tung khắp vạn lý Tây Vực...’

Hai phong thư chi kém nhau năm chữ ‘ta ất xin Thánh Thượng’, nhưng ý nghĩa lại hoàn toàn khác nhau, một bức là Lý Hanh tự mình làm chủ để Lý Khánh An tây tiến, còn một bức khác lại là Lý Hanh đề xuất Thánh Thượng phê chuẩn, Lý Hanh viết thư xong, dùng xi niêm phong lại, sai người đưa đến Toái Hiệp cho Lý Khánh An.

Hắn cả đêm hưng phấn không ngủ, viết thư xong tinh thần có chút mệt mói, bèn đơn giản chỉnh lý thư áng một chút, rồi về tẩm cung nghỉ ngơi.

Lý Hanh đã đi nghỉ ngơi, Sử quan cũng theo đó mà đi khỏi, mấy viên hoạn quan trong thư phòng thì bận rộn quét dọn thư phòng, mỗi ngày như thế, đã là một định chế rồi.

Mấy viên hoạn quan đều là lão hoạn quan đi theo Lý Hanh nhiều năm rồi, có thể để hắn tính nhiệm, trong mấy viên hoạn quan này, hoạn quan phụ trách thu dọn thư áng tên Vương An Lương, theo Lý Hanh đã được năm năm.

Chưa bao giờ phạm sai lầm bình thường hắn động tác nhanh nhẹn, luôn là người đầu tiên thu dọn xong, nhưng hôm nay hắn lại có chút khác thường, lễ mề chậm chạp, người khác cũng đều thu dọn xong xuôi, hắn mới thu dọn được một nửa.

Thời tiết rét lạnh, mấy viên hoạn quan khác thu dọn xong đều đi về, lúc này thư phòng Lý Hanh chỉ còn lại Vương An Lương và một viên hoạn quan khác thu dọn chậu than, Vương An Lương phụ trách đem văn thư mà Lý Hanh bỏ đi thiêu hủy trong chậu than.

Viên hoạn quan thu dọn chậu than đó đợi hắn mãi, thấy hắn chậm chạp từ từ, không khỏi gấp lên nói: “Vương công công, ngươi nhanh lên đi, ta mắc tiểu quá, sắp không nhịn được rồi.”

Việc nhịn tiểu luôn là nỗi khổ của các hoạn quan, đặc biệt là hoạn quan trực gác, lúc hầu thái tử không thể tùy ý rời khỏi, lúc mắc tiểu, thường là không nhịn được, vì vậy các hoạn quan vào buối sáng thường không uống nước.

Vương An Lương quay đầu lại cười nói: “Vậy ngươi đi tiểu trước đi!

Lúc ngươi quay lại là ta xong rồi.”

Viên hoạn quan kia thật sự không nhịn được nữa, la một tiếng: “Vậy ta đi trước đây!”

Hắn liền chạy đi như một làn khói, trong phòng chỉ còn lại mỗi một Vương An Lương, động tác của hắn vô cùng mau lẹ, nhặt ra thư mà Lý Hanh ban nãy xé vụn và vo lại, lại từ trong người lấy ra một cái túi đựng nước tiểu heo, gói chật thư lại, rồi nhét lại vào người.

Họ ra vào thư phòng đều phải tiếp nhận sự lục soát người nghiêm ngặt của thị vệ, chi cất trong người mới có thể tránh khỏi lục soát, vì chuyện này, Vương An Lương đã khổ luyện hai tháng, điêu luyện tự nhiên.

Vừa mới sửa sang lại quần áo xong, tên hoạn quan kia đã chạy trở về, thấy Vương An Lương vẫn còn đang đốt thư, bất giác cau mày nói: “vẫn còn đốt thư, mau lên đi!”

“Được rồi!

Được rồi!”

Vương An Lương liệng hết thư từ vào trong chậu than, thoắt cái đã thiêu cháy hừng hực.

Hoạn quan đổ chậu than đi, việc đổ chậu than này cũng phải tiếp nhận kiểm tra, thư từ phải đốt hết thành tro, còn phải dùng gậy kéo thọc bên trong tro than, đề phòng bị vùi ở phía dưới.

Vương An Lương ra khỏi phiến điện thư phòng, lập tức đi đến mấy thị vệ, đây là phải theo lệ kiểm tra rồi, hắn giơ tay cao cao, trong lòng lại hồi hộp đến tim đập thình thịch, lục soát vô cùng nghiêm ngặt.

phải do những người khác nhau lục soát một phen, y phục, giày vớ, trong tóc, miệng cũng phải mở ra kiểm tra, đây là quy cũ của cung đình, nơi khác là đề phòng hoạn quan trộm cắp đồ, còn thư phòng thì ngăn chặn tiết lộ việc cơ mật, cung nữ cũng vậy, do lão cung nữ lục soát, còn phải nhảy lên tại chỗ kiểm tra.

Vì Vương An Lương bọn họ đều là lão hoạn quan đi theo thái tử, cũng chưa từng xảy ra bất kỳ vấn đề gì, vì vậy, những viện không thuận tiện lắm thì miễn đi. nên Vương An Lương chính là luồn lách được khẽ hở của khâu bảo an này.

“Xong rồi.

được rồi!”

Thị vệ trực trường một tiếng mệnh lệnh, Vương An Lương thở một hơi dài, lòng đã được thả lỏng, hắn mặc giày lại rồi vội vàng rời khỏi phiến điện.

Buổi chiều, Vương An Lương không có ca trực, hắn lấy một cái cớ rồi xin phép nghi rời khỏi đông cung.

Dạo một vòng lớn quanh Trường An thành, Vương An Lương cuối cùng xuất hiện ở cửa sau Khánh Vương phủ, hắn thông báo một tiếng với người gác cổng, rất nhanh đã được dẫn vào trong thư phòng của Khánh Vương.

Trong thư phòng.

Lý cầu cẩn thận tỉ mỉ đem từng mảnh giấy vụn của thư ghim chặt trên một tờ giấy trắng, rất mau. một bức thư nguyên vẹn đã xuất hiện ngay trước mặt của hai cha con họ.

Lý Tông đọc đi đọc lại hai lần, hắn nhanh chóng đã tìm được điểm mấu chốt của lá thư, nhưng mà hắn có chút thất vọng, sức sát thương của lá thư này không phải là lớn lắm.

Tuy Lý Hanh đã thất ngôn, nhưng hắn đã ý thức được, và xé nát lá thư đi, điều này chứng tỏ hắn đã ý thức được mình đã phạm sai lầm, và lập tức sửa lại, điều này, chỉ cần hắn giải thích thêm một chút với phụ hoàng, vấn đề đã được giải quyết rồi.

Hắn một mực muốn có được một bức thư đại loại như Lý Hanh mệnh lệnh Lý Khánh An xuất binh Quan Trung, đó mới có thể lật đố Lý Hanh, còn bây giờ... trên mặt Lý Tông lộ ra một vẻ thất vọng.

Vương An Lương bên cạnh trong lòng thấp thỏm không yên, nửa năm trước Lý Tông tìm đến hắn, hứa hắn sẽ thưởng hậu hĩnh, mệnh hắn lấy ra thư từ bí mật của thái tử.

Hắn không biết chữ, không biết những loại thư nào quan trọng hoặc không không quan trọng, nhưng mà hắn rất thông minh, hôm nay thấy thái tử viết thư xong lại xé đi, bèn đoán được bức thư hư này có lẽ hữu dụng, bèn mạo hiểm trộm nó ra ngoài, nhưng mà nét mặt của Khánh vương lại hình như không vui lắm.

Lúc này Lý cầu cười nói: “Phụ vương, bức thư này vô cùng hữu dụng, chúng ta phải trọng thưởng Vương công công.”

Lý Tông sừng người một cái, trộm ra loại thư này, có gì mà phải ban thường chứ, nhưng hắn thấy con trai nét mặt nghiêm túc, bèn gật gật đầu nói: “Vương nhi, việc ban thưởng con cứ quyết định đi!”

Lý Cầu mỉm cười nói với Vương An Lương: “Vương công công, ngươi muốn ban thưởng gì, nói đi!”

Vương An Lương nuốt một miếng nước bọt, sợ sệt nói ra khát vọng trong lòng: “Nô tài muốn có năm trăm lượng vàng và năm trăm mẫu thượng điền.”

“Được!

Ta thường ngươi.”

Lý Cầu quay đầu lệnh nói: “Người đâu, đem ban thưởng đến đây.”

Qua một lúc sau, đi vào hai viên thị vệ, bưng hai khay lớn, trong mỗi khay có mười nén vàng óng ánh, đây là quan kim, hai mươi năm lượng một nén, còn có một mảnh điền khê, phía trên là Cao Dương huyện thượng điền năm trăm mẫu.

“Vương công công, đây là của ngươi.”

Vương An Lương kích động quỳ xuống dập đầu liên tiếp: “Nô tài tạ ơn Vương gia ban thưởng!”

Lý Cầu khoát tay cười nói: “Hãy thay bọn ta làm tốt công việc, vương gia sẽ có trọng thưởng, tuyệt đối không bạc đãi ngươi.”

“Nô tài hiểu rõ, nguyện cống hiến hết mình cho Vương gia!”

Chương 204: DƯƠNG - KHÁNH LIÊN THỦ (2)

Hàn quốc phu nhân bên cạnh Dương Ngọc Bội vội khuyên nhũ: “Tam muội, đấu tranh quyền lực là trò chơi của đàn ông, phụ nữ chúng ta không hiểu những thứ đó, tốt nhất là đừng can thiệp vào.”

“Hức!”

Dương Hoa Hoa khinh khinh hừ lên một tiếng: “Đó là tỷ, tỷ không hiểu thì đừng nói người khác cũng không hiểu, ta chỉ là lười can thiệp, nếu ta chơi đấu tranh quyền lực, để cho đàn ông bọn họ ai cũng sửng mắt.”

Đúng lúc này, một viên gia nhân hô to: “Hoàng đế bệ hạ. quý phi nương nương đưa lễ mừng đến!”

Chỉ thấy trăm viên hoạn quan cường tráng khiêng vào mấy chục cái rương lớn, hoạn quan Ngư Triều n cầm danh sách lễ mừng cười hô hô thi lễ nói: “Dương tướng quốc, Dương phu nhân, các vị khách quý, ta phụng mệnh của Thánh Thượng và nương nương, đặc biệt đưa tặng một chút thọ lễ, chúc mừng lễ thọ của Dương phu nhân.”

“Có thể nhận được lễ của Thánh Thượng và nương nương, là phúc may ba đời của vi thần

Dương Quốc Trang vội vàng đi lên nhận lễ, con em Dương gia đồng loạt ùa lên tham quan thọ lễ, chỉ có Dương Hoa Hoa ngồi trên chỗ ngồi không ngớt cười lạnh, đám người ngu dốt này, mấy cái rương nát này đã kích động đến vậy rồi.

Lúc này, đột nhiên thấy một gia nhân chạy vào, ở bên tai Dương Quốc Trung nói nhỏ mấy câu, Dương Quốc Trung sửng người một chút, giao phó với thê tử một tiếng gì đó, rồi vội vã đi khỏi cùng gia nhân.

...

Dương Hoa Hoa có chút hiếu kỳ, rối cuộc là chuyện gì, mà lại để cho tam ca từ việc nhận lễ của hoàng đế rời khỏi, nàng cũng đứng dậy, lặng lẽ đi theo Dương Quốc Trung ra ngoài.

Trong ngoại thư phòng của Dương Quốc Trung, Khánh vương Lý Tông đang chắp tay ra sau đi đi lại lại, hắn không ngờ hôm nay lại là lễ thọ của phu nhân Dương Quốc Trung, nên không có chuẩn bị lễ vật.

Nhưng mà tâm trí của hắn không nằm ở đó, ban nãy trên xe ngựa hắn đã nghĩ đến một vấn đề, lần trước phụ hoàng nói phải mở rộng chức tướng, dấy nên một phen ồn ào sôi sục, những người phù hợp điều kiện ai nấy đều trở nên cây cỏ đều là binh, nhưng mà một tháng còn chưa tới, việc này lại biệt tăm biệt tích, bên trong này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Đang nghĩ ngợi, phía sau truyền đến tiếng bước chân, tiếp theo là tiếng cười của Dương Quốc Trung xuất hiện ở trước cửa: “Để Vương gia đợi lâu rồi, thứ tội, thứ tội!”

Lý Tông chắp tay nói: “Là ta cáo lỗi mới phải, lại không biết hôm nay là lễ thọ của tôn phu nhân, còn chạy đến quấy rầy Dương thượng thư, xin cho phép được bổ sung một phần thọ lễ sau vậy.”

“Vương gia có lòng, tấm lòng ta xin đón nhận.”

Dương Quốc Trung khoát tay cười nói: “Vương gia mời ngồi!”

Hai người ngồi xuống, một viên thị nữ dâng trà, đóng cửa lùi xuống, Lý Tông lúc này mới hỏi: “Dương thượng thư, việc mở rộng chức tướng dạo trước tại sao lại bẵng đi tăm hơi thế?”

Việc này Lý Long Cơ lại có bàn qua với Dương Quốc Trung, hắn ngẫm nghĩ bèn nói: “Vương gia, Thánh Thượng vốn dĩ là cân nhắc đế An Lộc Sơn vào tướng, nhưng ở phía Khiết Đan đột nhiên xuất hiện rối ren, còn có một người là Thôi Kiều, ngặt nỗi có Ngự sử khép tội hắn nuôi vợ riêng ở nhà riêng, hai việc cùng chụm lại một lúc, Thánh Thượng bèn tạm thời tạm ép việc mở rộng chức tướng xuống dưới.”

“Thì ra là thế!”

Lý Tông cười nói: “Tên Thôi Kiều này cũng quá ư là vì nhỏ mất lớn rồi, vì một ả đàn bà mà lại bỏ mất đi cơ hội vào tướng, thật là không đáng.”

“Đoán là hắn cũng không biết mình có cơ hội vào tướng, nếu không hắn tuyệt đối không ngu ngốc như vậy, nhưng mà người tiến cử hắn là Trần Hi Liệt lại không báo ban với hắn trước, đây quả là kỳ lạ đó.”

Lý Tông khinh thường nói: “Đó là thủ đoạn của Lý Lâm Phủ, Trần Hi Liệt là người của hắn, hắn vốn đã không muốn để Thôi Kiều vào tướng chút nào, Ngự sử đài không phải là hắn, Lý Lâm Phủ cai quản hay sao?

Nói không chừng kẻ buộc tội lại chính là Lý Lâm Phủ sai khiến.”

Dương Quốc Trung tán thành gật đầu: “Rất có thể là như vậy.”

Hai người hàn huyên vài câu, cuộc trò chuyện từ từ chuyển sang chủ đề chính, Lý Tông chỉ vào phía đông, dò thám hỏi: “Không biết bên đó có tin gì chưa?”

Dương Quốc Trung hiểu ý, hắn thở dài nói: “Ta cũng luôn để ý đến hắn, mấy ngày nay Bắc Đình đại thắng, hắn đang đắc ý gió xuân phơi phới, bây giờ muốn gây với hắn. thì khó rồi a!”

“Hừ!

Lúc đắc ý nhất, cũng chính là dễ dàng này sinh vấn đề nhất.”

Lý Tông nghĩ đến bức thư bị thiêu hủy kia, trong lòng bất giác có chút hối hận, nếu biết trước nên giữ lại vẫn hơn, để Dương Quốc Trung đi tố giác.

Hai người nhất thời nghĩ không ra biện pháp tốt, nhìn nhau không nói được gì, lúc này, trước cửa đột nhiên truyền đến một tiếng cười: “Hai người đàn ông chức cao ngay cả việc nhỏ này cũng làm không được, lão nương nếu ra tay, trong vòng nữa tháng, là cho hắn hạ đài cuốn gói.”

Tiếng nói đột ngột truyền đến dọa cho Lý Tông sợ đến thịt mỡ toàn thân run loạn xạ, Dương Quốc Trung cũng cả kinh, nhưng mà hắn lập tức nghe ra đây là tiếng nói của Dương Hoa Hoa, vội hỏi: “Tam muội, là muội phải không?”

Dương Hoa Hoa từ tốn đầy cửa bước vào, lại trừng mắt với thị vệ ngăn cản nàng, cười nói: “Khánh vương điện hạ, Dương thượng thư, hoan nghênh tiểu nữ tử này gia nhập không?”

Khánh vương lúc này mới hồi tưởng lại lời nói ban nãy của Dương Hoa Hoa, hắn vội vàng đứng dậy khom người thi lễ hỏi: “Tam phu nhân biết bọn ta đang nói ai sao?”

Dương Hoa Hoa tiện tay đóng cửa lại, ngồi xuống, nhướng mày cười nói: “Các ngài không phải là muốn đuổi thái tử ra khỏi đông cung sao?”

Dương Quốc Trung chưa bao giờ nhìn thấy Dương Hoa Hoa có hứng thú với việc đấu tranh quyền lực, bất giác kinh ngạc hỏi: “Tam muội không phải là không bao giờ can thiệp những việc như thế này sao?”

“Trước kia không có hứng thú, nhưng dạo gần đây nhàn rỗi nhạt nhẽo, bèn định chơi một chút, sao nào, các ngài không muốn để ta tham gia sao?”

Khánh vương nghe mà có chút sửng sốt, hắn chần chừ hỏi: “Tam phu nhân, nàng, nàng thật sự có biện pháp?”

Dương Hoa Hoa cười tủm tim nói: “Ta dĩ nhiên là có biện pháp, nhưng mà nếu ta làm được rồi, Khánh vương điện hạ tạ ơn ta thế nào đây?”

Lý Tông đột nhiên thi một lễ sâu: “Tam phu nhân nếu làm được, chỉ cần ta có, tam phu nhân muốn gì, ta cho đó!”

“Tam ca thì sao?”

Cặp mắt mê hoặc của Dương Hoa Hoa lại liếc sang phía Dương Quốc Trung, Dương Quốc Trung vẫn có chút không tin lắm, bèn cười nói: “Ta cũng như Khánh vương điện hạ vậy, chỉ cần ta có, tam muội muốn gì ta cho đó!”

“Ta muốn quan ấn Binh bộ thượng thư của huynh, huynh cho không?”

“Cái này...”

Dương Quốc Trung cười khổ một tiếng: “Tam muội đừng nói đùa nữa.”

“Thôi được!

Ta sẽ không nói đùa với hai người nữa.”

Lúc này nụ cười của Dương Hoa Hoa đã biến mất, trong mắt của nàng đã xuất hiện một nét mặt hiểm độc mà chỉ có rắn rết mới có, bây giờ là lúc trả thù thái tử Lý Hanh nhục mạ mình rồi, ai dám đắc tội với nàng, nàng sẽ để kẻ đó xuống địa ngục.

Nàng lạnh lùng nói: “Ta biết hai người cũng có chút quan hệ quen biết bên ngoài, ta cần một chút tiền bạc và nhân lực của hai người.”

Lý Tông và Dương Quốc Trung nhìn nhau, cảm thấy Dương Hoa Hoa hình như không phải là nói đùa, hai người hai miệng một lời nói: “Xin cứ việc căn dặn!”

Dương Hoa Hoa cúi đầu ngẫm nghĩ, bèn nói với Lý Tông: “Chuyện này nếu thành công, ta là tổn hại người ta lại gây bất lợi cho mình, nhưng Khánh vương điện hạ lại là người được lợi to nhất, vì vậy ta không thể lót tiền cho ngài, điện hạ phải tiêu hao một khoản tiền trước.”

“Phu nhân cứ việc mở miệng!”

Dương Hoa Hoa đưa ra một ngón tay ngọc ngà, nói: “Khánh vương điện hạ phải cho ta một vạn mẫu thượng điền, một vạn quan tiền trước.”

Chương 205: Mỷ nhân rắn rết

Sau buổi mừng thọ của phu nhân Dương Quốc Trung, thời gian đã trôi qua mấy ngày, buổi tối hôm đó chuyện trao đổi tựa như một bọt khí sặc sỡ, vỡ ra không còn thấy bóng dáng tăm hơi nữa, Dương Quốc Trung cũng không đem chuyện này để ở trong lòng, lại bận rộn công việc tướng quốc của hắn.

Khánh vương Lý Tông tổn thất một vạn quan tiền và một vạn mẫu ruộng tốt, hắn chi đành cười khô không thôi, coi như đã hiếu kính cho Quắc quốc phu nhân, không ngờ buổi chiều ngày thứ năm, Dương Hoa Hoa phái thị nữ tâm phúc của nàng mang đến cho Lý Tông một phong thư mật.

...

Một chiếc xe ngựa đẹp đẽ quý giá chậm rãi dừng lại trước cửa phủ Dương Hoa Hoa, hai ả thị nữ từ trên xe ngựa đỡ xuống một người đàn bà lớn tuổi người Hồ, tóc của bà tết thành mấy chục sợi bím, trên đó cắm đầy các loại hổ phách bảo thạch, bà có một chiếc mũi diều hầu mà phụ nữ người Hán hiếm thấy.

Một đôi mắt nham hiểm lóe ra một vẻ giảo hoạt, bà già này tên ôn Ba Ba, người Khang quốc, ở đại Đường đã mấy chục năm, là một bà phù thủy Túc Đặc có chút danh tiếng, bà đem thủy tinh bùa thuật của Khang quốc kết hợp với thuật ám thắng của người Hán, ở trong giới quyền quý Trường An rất có thị trường.

Bà phù thủy vào phủ đệ Dương Hoa Hoa, được dẫn vào đến nội sảnh, nơi Dương Hoa Hoa hàng ngày vẫn ở, cho dù bà phù thủy kiến thức rộng rãi, nhưng vẫn bị vẻ xa hoa trong nội sảnh làm cho ngạc nhiên đến ngây người, gian nội sảnh này tên Bạch Ngọc đường, đúng như tên của nó, cả căn nội sảnh đều là dùng những khối bạch ngọc lớn mà lợp thành, ở giữa khảm đầy các loại bảo thạch sáng lấp lánh, làm cho người ta cảm thấy như tiến vào thế ai ới ảo mộng.

Dương Hoa Hoa mặc một một chiếc váy dài quét đất có màu đó như lửa, ở trong Bạch Ngọc đường càng nổi bật hẳn lên, bà phù thủy quỳ xuống, thành kính hành lễ nói: “Tham kiến phu nhân!”

“Ngươi chính là ôn Ba Ba?”

Dương Hoa Hoa dùng đôi mắt đào hoa mộng mị liếc về phía bà phù thủy, khẩu khí lạnh như băng.

“Chinh là lão phụ!”

“Ba mươi năm trước ngươi tên Lỗ Mặc Đóa, đúng không?”

Ôn Ba Ba nhất thời thất kinh, liền tựa như từ trong bóng đêm lạnh như băng bị đẳy mạnh ra dưới ánh nắng mặt trời chói chan lóa mắt, bà ta trong phút chốc đã bị lộ tây, Dương Hoa Hoa hình như không để ý tới vẻ kinh hoảng của bà ta.

vẫn không chút hoang mang nói: “Ba mươi năm trước ngươi ở Lạc Dương đi hành nghề bùa thuật, đã lừa lấy hai ngàn quan tiền của Hạ Trường Tự - Lạc Dương, còn gây ra hậu quả xấu là làm cho vợ và con gái Hạ Trường Tự củng bị mất mạng. ngươi liền cải danh đổi họ lẩn trốn, đúng không?”

Đôi mắt đào hoa của Dương Hoa Hoa càng trở nên sắc bén tựa dao, lạnh lùng nhìn chằm chằm bà ta, ôn Ba Ba sợ tới mức cả người run lên, bí mật đã giấu kỹ trong ba mươi năm đột nhiên bị vạch trần.

Dương Hoa Hoa chậm rãi đi đến trước mặt bà ta, khẩu khí lại dịu hẳn xuống: “Nhưng mà ngươi yên tâm, nếu ta đã mời ngươi đến trong phủ ta, thì đã không có ý muốn vạch trần ngươi.”

Ôn Ba Ba mới hơi an tâm phần nào, vội vàng nói: “Nguyện vì phu nhân dốc sức!”

Dương Hoa Hoa liếc bà ta một cái, lại hỏi: “Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

“Lão phụ năm nay tám mươi mốt tuổi.”

“Tám mươi mốt tuổi, mà tóc vẫn đen, không hổ là nữ phù thủy, hơn nữa ngươi còn có đứa con trai riêng đã ba mươi tuổi, trốn ở Kim Châu kinh thương, ta không nói sai chứ!”

Ôn Ba Ba thấy Dương Hoa Hoa đem tẩy của bà điều tra đến rõ ngọn ngành, không khỏi kinh hãi hết cả hồn vía, ả ta rốt cuộc muốn làm gì?

Dương Hoa Hoa thấy hiệu quả như thế cũng đã đủ lắm, liền ngồi xồm xuống nhìn chằm chằm ánh mắt của bà ta nói: “Ta làm một ván giao dịch giao dịch với ngươi, chỉ cần ngươi chấp nhận, ta lập tức cho đứa con trai của ngươi một vạn quan tiền và một vạn mẫu ruộng tốt, nếu ngươi không nhận lời...”

Dương Hoa Hoa mắt nhíu lại, lạnh lùng nói: “Ngươi và đứa con trại ngươi không một người nào được sống sót cả!”

Chương 205: MỸ NHN RẮN RẾT (2)

Đang lúc hoàng hôn, mười mấy thị vệ cung đình hộ tống một chiếc xe ngựa khác đi tới trước cửa phủ lớn của Dương Hoa Hoa, cửa xe mở ra, Thôi Ngưng Bích với cách ăn mặc của một quý phu nhân đi xuống xe ngựa, Nàng thành hôn đã một tháng, nhưng trên mặt nàng không có một nét gì của một tân nương cả, mà lại thoang thoảng một vẻ ưu buồn, chiếc váy dài rộng rải không quá vừa người, càng làm cho thân hình nhỏ gầy của nàng thêm xương xẩu.

Trên bậc thang, Dương Hoa Hoa chờ đợi đã đã lâu, thấy cháu gái đã xuống xe ngựa, nàng vội vàng đi lên đón, từ trên nhìn xuống mà quan sát nàng một lượt, chau mày nói: “Ngưng bích, tại sao ngươi so với lần trước còn gầy hơn vậy?”

“Tam nương!”

Nước mắt từ đôi mắt của Thôi Ngưng Bích chảy ra.

“Đừng khóc!

Đừng khóc!

Có ấm ức điều gì thì nói với tam nương, tam nương sẽ làm chủ cho con!”

Dương Hoa Hoa dẫn Thôi Ngưng Bích vào trong nội sảnh của nàng, để cho nàng ngồi xuống, lại cẩn thận lau đi nước mắt cho cháu gái, sự quan tâm của người thân làm cho Thôi Ngưng Bích càng thêm đau lòng, nàng đã nghẹn ngào khóc lên thành tiếng.

“Hắn chẳng xem con là thê tử của hắn, thành hôn đến nay, hắn chi có ba lần bị buộc phải ở chung phòng cùng con, mà cũng chẳng thèm đụng tới con, những lúc khác hắn đều cùng chính phi ở với nhau!”

Vừa khóc, Thôi Ngưng Bích vừa kể cho dì nương nghe sự bất hạnh mà nàng gặp phải.

Dương Hoa Hoa kiên nhẫn mà lắng nghe, trong mắt nàng tràn ngập sự thương hại, chờ cho đến khi Thôi Ngưng Bích thoáng bình tĩnh trở lại, Dương Hoa Hoa mới thở dài nói:

“Lúc trước, ta có ý tốt muốn con gả cho hoàng trưởng tôn, không ngờ lại hại con, ta có trách nhiệm đấy!”

“Tam nương, dì nói con hiện tại nên làm gì bây giờ đây!”

Thôi Ngưng Bích lại nức nỡ khóc lên.

“Ngưng Bích, đừng khóc, hãy để cho tam nương nghĩ cách cho con!”

Dương Hoa Hoa chắp tay sau lưng đi vài bước, nàng bỗng nhiên hạ quyết tâm nói: “Xem ra chi có thề dùng thủ đoạn đặc biệt thôi ”

“Thủ đoạn đặc biệt?”

Thôi Ngưng Bích khó hiểu mà nhìn tam nương, trong mắt nước mắt long lanh.

“Đúng vậy, thủ đoạn đặc biệt!”

Dương Hoa Hoa bỗng nhiên quay người lại: “Nếu hắn đã không thích con, vậy con hãy dùng biện pháp lễ tục buộc hắn thích con.”

Thôi Ngưng Bích càng hồ đồ, cái biện pháp lễ tục gì đây?

“Rất đơn gián, chính là con phải trở thành chính phi, một khi con đã trở thành chính phi, lại có Dương gia là chỗ dựa vững chắc, hắn sẽ không dám không sủng ái con, tương lai con lại sinh hạ con trai cho hắn, vậy thì địa vị của con sẽ không còn dao động nữa, Ngưng Bích, con hiêu chưa?

Con phải làm thái tử phi, phải làm hoàng hậu!”

Thôi Ngưng Bích như hiểu mà không hiểu, e dè hỏi: “Chính phi Thẩm Trân Châu, con có thể thay thế được nàng ấy sao?”

“Được!

Con chỉ cần nghe lời dì nương nói, ta cam đoan con rất nhanh sẽ trở thành chính phi.”

Thôi Ngưng Bích có chút động lòng, trở thành chính phi. trượng phu nhất định phải cùng mình ở chung một chỗ với nhau, đó chính là lễ tục, nàng thắp giọng hỏi: “Thế con nên làm sao?”

Dương Hoa Hoa cẩn thận quan sát ánh mắt của nàng, thấy cháu gái đã có bảy phần động lòng rồi, liền nói: “Con hãy nghe sự sắp đặt của dì nương!”

Dương Hoa Hoa kề tai Thôi Ngưng Bích nói vài câu, ánh mắt của Thôi Ngưng Bích tròn xoe hẳn lên, lộ ra vẻ sợ hãi: “Dì nương, nếu như bị hắn biết được, sẽ rất tồi tệ.”

“Hắn làm thế nào mà biết được?

Chỉ cần con một mực cho rằng không liên quan tới con, dì tư của con là quý phi, với quyền thế của Dương gia, hắn có thể làm gì con được.

Mấu chốt là con phải kiên quyết không thừa nhận, hơn nữa chuyện này chỉ có con và ta biết, Ngay cả mẫu thân con cũng đừng nói, như vậy mới không có sơ hở.”

Trên mặt Thôi Ngưng Bích lộ ra vẻ mâu thuẫn, nhưng cuối cùng nàng cũng hạ quyết tâm: “Thôi được!

Tam nương, con nghe lời dì.”

Dương Hoa Hoa trên mặt lộ ra vẻ đắc ý, nàng vỗ tay một cái, bà phù thủy ôn Ba Ba từ phòng bên cạnh bước ra, Dương Hoa Hoa chỉ vào Thôi Ngưng Bích nói: “ đây là cháu gái ta, thứ phi của Quảng Bình vương Thôi Ngưng Bích.”

...

Buổi tối ngày hôm sau, Thôi Ngưng Bích bỗng nhiên ngã bệnh, vừa khóc vừa la, đem đệm chăn váy toàn bộ cắt nát tan, hô to có ma muốn giết nàng, ôm đầu lăn lộn trên mặt đất, tiếp đó cả người run rẩy, miệng sùi bọt mép, lại nhảy cẩn lên.

cầm kéo đi giết người chung quanh, hai cung nữ hầu hạ nàng chạy chậm một chút, cánh tay bị đâm thủng, suýt nữa bị nàng giết chết, trong cung lòng người hoảng sợ, đều nói thứ phi trúng tà, Quảng Bình vương Lý Thục sợ tới mức vội vàng sai người đem nàng trói lại. phòng ngừa nàng đà thương người, lại mời cao tăng đến trừ tà.

quần quật suốt đêm, vẫn không thể ngăn lại cơn điên loạn của Thôi Ngưng Bích, do thân phận của Thôi phi khác thường, hoạn quan trong Quảng Bình vương phủ vội vàng chạy tới Hưng Khánh cung bẩm báo quý phi và Thánh Thượng.

Trong Hưng Khánh cung, Lý Long Cơ đang cùng Dương Ngọc Hoàn và Dương Hoa Hoa chơi sư bồ (một loại trò chơi bài thắng thua), binh bộ thượng thư Dương Quốc Trung đích thân ghi điểm, bỗng nhiên được bẩm báo: thứ phi của hoàng trưởng tôn Thôi thị bị trúng tà, Lý Long Cơ sửng sốt, vội la lên: “Mời đạo sĩ xông tà chưa?”

“Bẩm báo bệ hạ.

đã mời cao tăng trừ tà, nhưng vô dụng.”

“Nói nhảm.

Trẫm nói là đạo sĩ, tôn thất đương nhiên phải mời đạo sĩ xông tà!”

Lý Long Cơ có chút tức giận.

Hoạn quan sợ tới mức vừa muốn đi, Dương Hoa Hoa lại hô: “Chờ một chút!”

Nàng vội vàng thi lễ với Lý Long Cơ nói: “Bệ hạ, thần thiếp có việc muốn nói.”

“Tam nương cứ nói!”

Dương Hoa Hoa chỉ vào Dương Ngọc Hoàn nói: “Ngọc Hoàn lúc nhỏ cũng từng gặp việc này, là do một vú nương trộm đồ bị đuổi ra khỏi phủ gây ra, sau đó từ trong phòng ở của bà ta lục soát được quỷ vật, bệ hạ, thần thiếp hoài nghi Ngưng Bích cũng là gặp phải loại chuyện này rồi.”

Lý Long Cơ tò mò nhìn Dương Ngọc Hoàn một cái: “Trẫm chưa bao giờ nghe nàng nói qua việc này nhỉ?”

Dương Ngọc Hoàn lúc nhỏ quả thật đã từng gặp phải việc này, liền gật đầu nói: “Khi đó thần thiếp còn nhỏ, không nhớ rõ rồi.”

Dương Hoa Hoa lại nói tiếp: “Bệ hạ, nên đi điều tra phòng Ngưng Bích, nhìn xem có loại này đồ vật này hay không.”

Một câu đã nhắc nhở Lý Long Cơ, hắn lập tức lệnh nói: “Đi!

Lập tức điều tra phòng Thôi thứ phi.”]

Chương 206: Mối họa bùa thuật

Tối qua Cao Lực Sĩ vừa lúc bị ốm không ở bên cạnh Lý Long Cơ, ông là người đã gần bảy mươi tuổi rồi, sau khi vào đông chốc chốc lại ngã bệnh, mãi đến khi trời sắp sáng, ông mới nhận được tin, đông cung đã xảy ra chuyện, Cao Lực Sĩ bỏ mặc thân mình nặng nề, lập tức kéo đến Hưng Khánh cung, vừa vào Đại Đồng điện, đã gặp ngay Lý Long Cơ thở gấp lên tim, ngất xiu dưới đất.

Cao Lực Sĩ luống cuống tay chân, Thánh Thượng ngất xĩu.

đây là việc chưa từng xảy ra bao giờ, hắn mệnh lệnh hoạn quan đi tìm ngự y, lại cùng với mấy viên hoạn quan, ba chân bốn cẳng khiêng Lý Long Cơ vào chiếc giường bên trong, đặt hắn nằm thẳng, lại đắp chăn lên cho hắn.

Lát sau, mấy viên ngự y vội vàng chạy tới, cấp cứu Lý Long Cơ, Cao Lực Sĩ lui ra ngoài, ánh mắt ngừng lại trên hình nộm giấy trên ngự án, đợi ông nhìn rõ, chợt sợ đến toàn thân toát cả mồ hôi lạnh, trong lòng cảm thấy một sự sợ hãi cực độ, không lẽ đông cung xảy ra chuyện, là do việc này hay sao?

“Cao Ông, bệ hạ tỉnh rồi. mời người qua đó.”

Cao Lực Sĩ vội vã cất kỹ hình nộm giấy lại, rảo bước đi vào trong, trên giường.

Lý Long Cơ đã tỉnh lại. hắn thở thẫn nhìn lên nóc nhà, không biết hắn đang nghĩ gì?

“Bệ hạ. lão nô tới rồi!”

Cao Lực Sĩ thấp giọng nói.

Lý Long Cơ không trả lời. vẫn nhìn chằm chằm nóc nhà ngẩn người, “Bệ hạ!”

Cao Lực Sĩ lại một lần nhắc nhở.

“Những người khác đều lui ra!”

Lý Long Cơ tiếng nói trầm thấp mà khàn khàn, lộ ra một nỗi thương cảm sâu sắc.

Ngự y và quan viên hầu hạ hắn đều lui ra, trong phòng chỉ còn lại Cao Lực Gì và Lý Long Cơ hai người.

“Bệ hạ phải bảo trọng long thể!”

Cao Lực Sĩ thấp giọng khuyên nhũ.

Lý Long Cơ thở dài nói: “Cao ông. tại sao trẫm lại sinh ra nhiều đứa nghịch tử bất hiếu như vậy.”

“Bệ hạ!”

Cao Lực Sĩ trong lòng hoảng loạn, không biết nên khuyên hắn như thế nào.

Lý Long Cơ lại hỏi: “Đồ vật ở trên ngự án bên ngoài, ngươi đã cất rồi chưa?”

“Đúng vậy, lão nô đã cất giữ kỹ rồi.”

“Chuyện này phải phong tỏa tin tức nghiêm ngặt, trẫm đã giao phó cho Vương Thừa Nghiệp, không để hắn hé lộ một chút tăm hơi nào, bên ngươi cũng vậy.”

“Bệ hạ xin yên tâm, lão nô tuyệt không tiết lộ cho bất kỳ kẻ nào.”

Cao Lực Sĩ trong lòng lại dâng lên một tia hy vọng, nếu phong tỏa tin tức, đó có phải nghĩa là thái tử có thể tránh được tai kiếp này?

Lý Long Cơ lại thở dài, mệt mỏi nói: “Đại tướng quân, trẫm đã già rồi, đã không còn chịu đựng nổi sự dày vò như vậy nữa, nó dù sao cũng là con trẫm, trẫm vừa nghĩ tới nỗi bi thương tuổi già của Hán Vũ đế, đau xót trong lòng, cho nên trẫm không muốn phế thái tử.”

Cao Lực sĩ mừng rở, vội vàng nói: “Bệ hạ minh giám!”

“Nhưng mà nó làm cũng hơi quá đáng, trẫm nhất định nghiêm khắc xử phạt nó.”

“Bệ hạ.

đây là việc nên làm, nhất định phải để hắn nhớ kỹ lần giáo huấn này.”

Cao Lực Sĩ bỗng nhẹ lòng hẳn, chỉ cần không phế thái tử. thì mọi xử phạt đều có thể chấp nhận.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến bẩm báo của hoạn quan Ngư Triều n: “Bệ hạ. thái tử điện hạ ở ngoài điện hầu kiến.”

“Trầm không muốn gặp hắn.”

Mới vừa nói xong.

Lý Long Cơ lại nói: “Chờ một chút!”

Lý Long Cơ trầm tư một lát, nói: “Nói với hắn. từ bây giờ trở đi không cho phép hắn gặp bất kỳ đại thần nào, ở đông cung ngoánh mặt vào tường suy ngẫm lỗi sai một năm, không cho phép ra khỏi cung một bước.”

Tuy rằng xử phạt này rất nghiêm khắc, nhưng so với việc phế thái tử mà nói, lại là một cái trời một cái đất, trái tim vắt trên không của Cao Lực Sĩ cuối cùng cũng đã đáp đất.

“Bệ hạ. lão nô đi nói nói hắn.”

“Đi đi!

Thuận tiện đi Quảng Bình vương phủ một chuyến, nói với Quảng Bình vương, quý phi của trẫm thay hắn cầu tình, trẫm tạm tha cho Thẩm phi một lần, đồng thời, mệnh Thẩm phi ăn chay niệm phật một năm, coi như khiển trách.”

Cao Lực Sĩ không biết Quảng Bình vương phủ lại xảy ra chuyện gì, hắn không dám hỏi nhiều, vội vàng lui xuống, trong thư phòng nay chỉ còn lại một mình Lý Long Cơ, lúc này, trong mắt Lý Long Cơ thoáng qua một luồng sát khí, hắn trở mình thức dậy, bước nhanh đi ra ngoài phòng, ngồi trên ngự tọa kéo một sợi dây nhỏ cất dấu trong ngự tọa một cái.

“Vù!” một tiếng. một viên thị vệ áo đen từ ngoài cửa sổ nhảy vào, đây là thị vệ thân cận bảo vệ hắn, hắn quỳ một gối nói: “Xin bệ hạ dặn dò!”

Lý Long Cơ lạnh lùng lệnh nói: “Ngươi lập tức đi Cửu Giang một chuyến, trừ khử Vương Trung Tự đi!”

...

Trời đã sáng tỏ, bá quan đã thượng triều từ lâu, cho dù trong cung phong tỏa tin tức nghiêm ngặt, nhưng Lý Lâm Phủ vẫn là từ trong thị vệ mà hắn cài trong cung biết được một chút tin tức.

đêm hôm qua.

Quảng Bình vương phủ và đông cung trước sau đều xảy ra chuyện, có đại đội Vũ Lâm quân lục soát vương phủ và đông cung, nhưng cụ thể đã xảy ra chuyện gì thì hắn lại không biết.

Nhưng khứu giác chính trị nhạy bén của Lý Lâm Phổ đã lập tức ý thức được, đêm qua chắc chắn xảy ra chuyện lớn rồi, hắn đã không còn tâm trạng xử lý triều vụ, lập tức mệnh lệnh tâm phúc khắp nơi nghe ngóng tin tức, đêm hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Rất nhanh, người của hắn đã điều tra được ghi chép của bên Kinh triệu phủ, nửa đêm hôm qua.

Kinh triệu doãn Dương Quốc Trung đích thân dẫn nha dịch tóm được một nữ phù thủy tên là ôn Ba Ba, và cùng với Thiếu doãn Lý Nghiên tiến cung.

Lý Lâm Phủ lập tức triệu kiến Lý Nghiên, không bao lâu.

Lý Nghiên vội vàng kéo đến.

Lý Nghiên tuy xuất thân tông thất, nhưng hắn lại là một người chính trực công chinh, rất được dân chúng Trường An kính yêu, hắn cũng hết mình trong cương vị công tác, không bao giờ làm chuyện vượt quyền vượt lễ.

Nhưng mà đêm hôm qua trong lòng hắn lại có chút không thoài mái, Dương Quốc Trung ép hắn vào cung diện kiến Thánh Thượng, điều này vi phạm quy tắc chức năng của triều đình, họ không được trực tiếp diện Thánh, mà phải bẩm báo tướng quốc, rồi do tướng quốc đi gặp Thánh Thượng, bọn họ nhiều nhất chi có thể làm nhân chứng phụ theo đi theo tướng quốc vào cung.

Trong lòng hắn thấp thỏm bất an, bỗng nhiên Lý Lâm Phủ truyền hắn, hắn liền biết sự việc không hay rồi, với sự tinh anh của Lý Lâm Phủ, bọn họ rất khó che dấu được chuyện này.

“Ty chức tham kiến tướng quốc!”

Lý Lâm Phổ liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Lý thiếu doãn, ngươi đêm qua tại sao lại vượt qua bổn tướng, trực tiếp đi gặp Thánh Thượng?”

“Hồi bẩm tướng quốc, ty chức vốn dĩ không muốn vượt tướng diện Thánh, nhưng Dương thượng thư nhất định phải kéo ty chức làm chứng, ty chức không thể không đi theo hắn.”

“Hừ!

Ngươi thật là biết đẩy trách nhiệm.”

“Ty chức không dám, quả thật như thế.”

“Vậy bổn tướng hỏi ngươi, các ngươi đã bắt được một nữ phù thủy, chuyện là thế nào?”

“Hồi bẩm tướng quốc, nữ phù thủy này bị Quảng Bình vương Thẩm phi sai khiến, bỏ bùa trắc phi Thôi thị, làm cho nàng ấy điên loạn, bọn ty chức đêm qua điều tra được là do nữ phù thủy này làm, ả cũng đã thăng thắn thừa nhận rồi.”

“Ả?

Vậy nữ phù thủy này bây giờ đang ở đâu?”

Lý Nghiên thở dài, tiếc nuối nói: “Hôm nay trời vừa chạng vạng sáng, ả đã sợ tội tự sát rồi.”

Lý Lâm Phủ ngẩn ra, tự sát rồi, sao lại vậy?

Hắn lại truy vấn tiếp: “Nếu đã là Quảng Bình vương phủ, vậy thì có quan hệ gì với đông cung nào?”

Lý Nghiên rất khó xử, về việc đông cung, hắn cũng nhận được lệnh bịt miệng, hắn không thể nói, nhưng hắn lại không thể không nói, do dự rất lâu, hắn cuối cùng lập lờ nói: “Lúc bọn thuộc hạ thẩm vấn nữ phù thủy này thì biết được, chợ đông có một cửa hiệu cũng đã mua ám thắng thuật giống như Quảng Bình vương phủ, bọn thuộc hạ bèn bắt lấy trưởng quầy của cửa hiệu này, nhưng lại bất ngờ phát hiện hắn lại là hoạn quan thân cận trước kia của thái tử Mã Anh Tuấn.”

“Đợi đã!”

Lý Lâm Phổ đột nhiên hiểu ra: “Ý ngươi là đông cung cũng đã mua loại ám thắng thuật này?”

Lý Nghiên cười khổ một tiếng nói: “Đây là do tướng quốc đoán được nhé, ty chức không biết gì cả. không nói gì cả.”

Lý Lâm Phủ chậm rãi gật đầu. cười nói: “Lý thiếu doãn.

đa tạ ngươi rồi. ngươi đi đi!”

Lý Nghiên đi rồi, Lý Lâm Phủ chắp tay sau lưng đi nhanh qua lại trong phòng, hắn đã hiên ra rồi, nhất định là thái tử đã mua ám thắng thuật, vì vậy mới dẫn đến việc lục soát đông cung, vậy thái tử làm ám thắng thuật là nhằm vào ai?

Dương Quốc Trung sao?

Không thể nào mạo hiểm vì Dương Quốc Trung, chi có thể là một người.

Lý Lâm Phủ trong lòng vô cùng hồi hộp, hắn đã cảm thấy một cơn bão táp chính trị của vương triều Đại Đường sắp đổ bộ, hắn vô cùng hiểu rõ Lý Long Cơ, người này vì việc bá chiếm hoàng vị lâu dài, đã sử dụng thủ đoạn đổi thái tử. mười mấy năm đổi một lần.

để cho thái tử mãi mãi ở dưới lông cánh của hắn mà sống trong khúm núm sợ sệt.

Hắn vì bảo toàn ngôi vị hoàng đế của mình, không tiếc giết chết con trai ruột của mình, năm Khai Nguyên hai mươi năm, lợi dụng sự vu cáo của Võ Huệ phi, ép Thái tử Lý An.

Ngạc vương Lý Dao và Quang vương Lý Cư tự sát, hôm nay Lý Hanh bất ngờ muốn dùng vu thuật lên ngôi.

Lý Long Cơ làm sao để yên cho hắn được.

Làm sao bây giờ?

Trong cơn bão táp triều chính sắp quét đến này mình nên đứng chỗ như thế nào đây?

Lý Lâm Phủ nhăn tít mày lại. suy nghĩ lập trường của mình, cũng vào lúc này.

Văn thư lang ở trước cửa bầm báo nói: “Tướng quốc, trong cung có người tới.”

“Tức tốc mời vào!”

Lát sau. hoạn quan Ngư Triều n tiến vào thi lễ nói: “Tướng quốc, bệ hạ mệnh ngài lập tức đi ngự thư phòng yết kiến.”

Chương 206: MỐI HỌA BÙA THỤT (2)

Trong chốc lát.

Lý Lâm Phủ đi đến Hưng Khánh Cung, ở ngoài ngự thư phòng đợi được chốc lát, một viên hoạn quan đi ra nói: “Lý tướng quốc, bệ hạ mệnh ngài đi vào!”

Lý Lâm Phủ đi vào ngự thư phòng, chỉ thấy Lý Long Cơ đang ngồi ở sau ngự áng phê duyệt tấu Chương , hắn không khỏi ngẩn người giây lát, Thánh Thượng đã gần nửa năm không phê duyệt tấu Chương rồi, hôm nay tại sao lại thay đổi tính tình thế kia.

“Thần Lý Lâm Phủ tham kiến bệ hạ!”

“Tướng quốc tới rồi à.”

Lý Long Cơ buông bút cười nói: “Trẫm tìm khanh đến, là muốn thương lượng với khanh một chút về việc mở rộng chức tướng.”

Lý Lâm Phủ suốt dọc đường đều suy nghĩ việc của đông cung, bây giờ Thánh Thượng lại bàn chuyện mở rộng chức tướng với hắn, hắn nhất thời không kịp phản ứng, sững người trong giây lát, nói: “Bệ hạ xin nói.”

“Trẫm mấy ngày nay đã suy nghĩ trăn trở nhiều, bây giờ tướng quốc là sáu người, trẫm định mở rộng đến chin người, cũng chính là tăng thêm ba người, vốn dĩ trẫm định cân nhắc An Lộc Sơn, nhưng người Khiết Đan và người Hề cũng chi có hắn mới trấn áp được, vì vậy không điều hắn.

Tướng quốc cũng nhắc đến An Tư Thuận, trẫm định điều hắn làm Sóc Phương tiết độ sứ, cũng không thể vào tướng, trẫm cân nhắc là từ trong thế gia tuyển một người, từ trong hoàng thân tuyển một người, rồi lại từ thái thú địa phương điều một người, không biết tướng quốc thấy sao?”

Lý Lâm Phủ đầu óc xoay thật nhanh, từ trong thế gia tuyển một người, hắn đoán được là Thôi Kiều, từ thái thú địa phương tuyên một người, có thế là Lư Hoán, phe thái tử, còn về trong hoàng thân tuyển một người, hắn không nghĩ ra sẽ là ai?

Hắn cười khổ một tiếng nói: “Xin bệ hạ làm rõ cho.”

Lý Long Cơ trầm ngâm chốc lát, nói: “Thôi Kiều cần cù tháo vát, từ lúc nhậm chức Hộ bộ thị lang đến nay, chỉnh lý Hộ bộ ngăn nắp gọn gàng, hắn lại là con rể của Hiến vương, tuy rằng về thâm niên có chút thiếu thốn, nhưng trẫm vẫn muốn đặc cách đề bạt hắn, thăng chức hắn làm Môn hạ Thị lang.

kế đến là Dương Châu thái thú Lư Hoán, kinh nghiệm quản lý địa phương phong phú, thâm niên cũng đầy đủ, trong Chính sự đường cũng thiếu thốn tướng quốc có kinh nghiệm địa phương, vì vậy trẫm cân nhắc điều hắn làm Thái tử Chiêm sự, một người nữa, trẫm đang cân nhắc trong hoàng thân tuyển một người, hoặc là Trưởng Tôn gia, hoặc là Cô Độc gia.

Nhưng mà thâm niên của Trưởng tôn gia thiếu đi một chút, Trưởng tôn Toàn Tự cũng chăng qua là Kim Ngô vệ Tướng quân, không có kinh nghiệm địa phương, nhưng Độc Cô Hạo Nhiên thì không tồi, trước là làm Dương Châu Trưởng sử, rồi lại làm Giang Hoài đô chuyển vận sử.

Năm xưa Bùi Diêu Khanh chính là từ Giang Hoài đô chuyển vận sứ vào tướng, trẫm cân nhắc thăng chức hắn làm Thượng thư Tả bộc xạ, thăng nhiệm tướng quốc, không biết tướng quốc có đồng ý phương án của trẫm?”

Lý Lâm Phủ vô cùng rung động, trong ba tướng quốc thì có hai người đã là phe thái tử rồi, lại cộng thêm Bùi Khoan nữa, ba người phe thái tử vào tướng, đông cung vừa mới xảy ra chuyện, Thánh Thượng lại sắp xếp như vậy, mâu thuẫn lẫn nhau, làm cho người ta cực kỳ khó hiểu.

Lý Long Cơ thấy hắn nửa buồi trời cũng không lên tiếng. bèn cười nói: “Sao nào, tướng quốc không đồng ý?”

Lý Long Cơ âm thầm thở dài, đây đã ra quyết định thế rồi. hắn không đồng ý lại có tác dụng gì, chỉ có thể khom người nói: “Bệ hạ có thể triệu tập hội nghị Chính sự đường, mời sáu vị tướng quân cùng nhau bàn bạc.”

“Trẫm biết, nhưng mà ái khanh là Hữu tướng, là người đứng đầu bá quan, trẫm dĩ nhiên phải thương lượng với khanh trước, nếu như khanh không có ý kiến gì, thì quyết định như vậy.”

Lý Lâm Phủ lòng rối như tơ vò, bèn gật đầu nói: “Thần không có ý kiến.”

Lý Lâm Phổ từ ngự thư phòng lui ra, chuyện của đông cung đột nhiên trở nên ly kỳ bí ẩn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Nếu là thái tử đã dùng vu thuật.

Lý Long Cơ cũng tuyệt không đề bạt phe thái tử, nếu là không có chuyện gì, vậy Vũ Lâm quân lục soát đông cung để làm gì?

Rất có thể là không lục được chứng cứ, dùng cái này để trấn an thái tử, nhưng hình như lại có chút việc to hóa nhỏ rồi.

Hắn suy tư trăm bận không tỏ tường, bước nhanh đi ra ngoài điện, lúc này, Độc Cô Hạo Nhiên lại đối mặt đi tới, hắn trông thấy Lý Lâm Phủ. vội thi lễ nói: “Ty chức tham kiến tướng quốc!”

Lý Lâm Phủ khẽ mỉm cười đáp lễ.

“Ta phải cung hi Cô Độc hiền đệ.”

Độc Cô Hạo Nhiên bị Thánh Thượng triệu kiến, lại không biết phát sinh chuyện gì, trong lòng lo sợ bất an, nhưng Lý Lâm Phủ lại chúc mừng hắn, quả thực làm người ta nghi hoặc khó hiểu.

“Xin hỏi tướng quốc, hỉ từ đâu đến?”

“Ngươi đi sẽ biết, ta cần ngươi mời khách đấy!”

Lý Lâm Phủ vỗ vỗ bờ vai của hắn, cười ha ha mà đi.

Độc Cô Hạo Nhiên trong lòng càng thêm nghi hoặc, hắn theo hoạn quan đi vào ngự thư phòng, Lý Long Cơ đang cười tủm tim nhìn hắn, hắn trong lòng đập mạnh, vội vàng tiến lên khom người thi lễ, “Thần tham kiến bệ hạ!”

“Ái khanh miễn lễ. ban tọa!”

Một viên hoạn quan khiêng đến một chiếc đôn mềm, Độc Cô Hạo Nhiên sát biên ngồi xuống, bất an chờ đợi.

Lý Long Cơ lật lật thâm niên của hắn, cười nói: “Độc Cô ái khanh đã làm quan hai mươi hai năm rồi à?”

“Vâng, ty chức từ năm Khai Nguyên mười lăm làm Đông cung Lục suất phủ Tham quân, đến nay đã hai mươi hai năm.”

“ừm!

Ái khanh lại làm thêm Hữu thiên ngưu vệ Lục sự Tham quân, Hàm Dương huyện chủ bộ, Nghiệp huyện Huyện lệnh, Giang Đô huyện lệnh, Dương Châu trưởng sử. kiểm tra đánh giá cũng không tồi, thật không dễ dàng gì!”

Độc Cô Hạo Nhiên đã lờ mờ đoán được phải xảy ra điều gì, nhưng hắn không dám tin tưởng, lúc này Lý Long Cơ khép sổ văn thư lại, cười nói: “Năm xưa Bùi Diệu Khanh từ Giang Hoài chuyển vận sử vào tướng, luôn được mọi người ca tụng, vì vậy trẫm quyết định, thăng khanh lên làm Thượng thư Tả bộc xạ, Đồng trung thư Môn hạ Bình Chương sự.”

Trước mắt Độc Cô Hạo Nhiên trở nên quay cuồng, ở vào thời khắc hắn không ngờ tới nhất, lại bước lên đỉnh cao của đời người, chân hắn mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất, dập đầu bằng bằng: “Thần tạ ơn bệ hạ!

Tạ bệ hạ thánh ân!”

Lý Long Cơ mỉm cười, lại từ trên ngự áng lấy ra một cuốn quốc sách, “Còn có một việc, trẫm muốn bàn bạc với khanh.”

“Bệ hạ xin giao phó, thần nguyện tuân thánh mệnh!”

Giờ phút này, bất kể Lý Long Cơ muốn hắn làm gì, hắn điều đồng ý không chút do dự.

“Ái khanh có thể hiểu thấu đại nghĩa như vậy quả là đáng quý.”

Lý Long Cơ cảm khái một tiếng, lật quốc sách ra nói: “Cát La Lộc cầu thân với Đại Đường, hi vọng có thể lấy trưởng nữ của ái khanh, trẫm suy đi nghĩ lại, để làm cho Cát La Lộc trung tâm vì trẫm thú biên (trấn giữ biên cương), trẫm quyết định nhận lời cầu thân của bọn họ, phong trưởng nữ của khanh làm Minh Nguyệt công chúa, hạ giá Cát La Lộc.”

Lúc Độc Cô Hạo Nhiên trở về phủ, Độc Cô gia tộc giống như rơi vào hai tầng trời băng hỏa, Độc Cô Hạo Nhiên đã thăng chức làm tướng quốc, làm cho chư huynh đệ Độc Cô hoan hỉ như điên, nhưng Độc Cô Minh Nguyệt lại bị tuyển trúng hòa thân Cát La Lộc, làm cho sau nhà của Độc Cô gia một phen gió thê mưa thảm.

Bùi phu nhân canh giữ ở trước cửa Nghị sự đường Độc Cô phủ, gấp đến như con kiến bò trên chảo nóng, con gái lớn của bà bị tuyển trúng hòa thân Khiết Đan, kết quả chết thảm, bây giờ con gái lại phải đi hòa thân Cát La Lộc, làm cho bà bi phẫn vô cùng, bất luật thế nào, bà phải khuyên trượng phu thoái từ mối hôn sự này, không thể hi sinh thêm Minh Nguyệt nữa.

Nhưng quyết nghị của Độc Cô gia tộc trong Nghị sự đường lại làm cho bà rợn tóc sờn gai, hai người thúc phụ, cùng với ba huynh đệ, mười mấy đường huynh của trượng phu lại nhất trí đồng ý hòa thân, cũng đều bày tỏ tuyệt không thể vì chuyện hòa thân hủy đi chức tướng quốc của Độc Cô gia.

Bùi phu nhân giận dử xông vào hội trường, trong hội trường đang bàn luận sôi nổi, ai nấy đều hưng phấn dị thường, Bùi phu nhân đột nhiên xông vào làm cho hội trường lặng ngắt như tờ.

“Các người đều đồng ý con gái ta hòa thân Cát La Lộc, phải không?”

Bùi phu nhân lạnh lùng nói.

Mọi người vô cùng ngại ngùng, lúc này, tam thúc Độc Cô Viễn của Độc Cô Hạo Nhiên đứng dậy, cười khàn một tiếng nói: “Thật ra bọn ta cũng không đồng ý, nhưng đây là ý chỉ của Thánh Thượng, bọn ta cũng là bất đắc dĩ, huống chi Hạo Nhiên đã làm tướng quốc, quyền thế trong tay, chắc tên Cát La Lộc đó cũng không dám ức hiếp điệt nữ, hơn nữa điệt nữ lại là Minh Nguyệt công chúa nữa, địa vị khác biệt hơn xưa nhiều rồi, đây là hỉ sự mà!”

“Đúng đó!

Đại tẩu, đây là hỉ sự, Độc Cô gia chúng ta song hỉ lâm môn.”

Mọi người mồm năm miệng mười nói.

“Các người!”

Bùi phu nhân phẫn nộ cực độ, bà ra sức khắc chế lửa giận, nói với trượng phu: “Lão gia, ông ra ngoài một chút, tôi có lời cần nói.”

Độc Cô Hạo Nhiên vẻ mặt khổ sỡ đi theo thê tử đi ra Nghị sự đường, hắn biết thê tử phải nói gì, vội vã cướp lòi nói: “Phu nhân, ta quả là không còn cách nào, Thánh Thượng ép ta nhận lòi, ta đành phải nhận lời.”

“Hừ!

Thánh Thượng ép ông nhận lời?”

Bùi phu nhân cười lạnh một tiếng: “Nếu ông không chịu tiếp nhận tướng quốc, ngài mà ép ông sao?”

“Điều này...”

Độc Cô Hạo Nhiên không đối đáp được lời nào, hắn thở dài, nói: “Thật ra ta cũng đã nghĩ qua, Cát La Lộc khá nhỏ yếu, không hung hãn như Khiết Đan, Minh Nguyệt gả đến đó chắc hẳn sẽ không sao.”

“Lão gia, tôi phải nói ông thế nào đây, cho dù ông không suy nghĩ cho tôi, cũng phải nghĩ một chút cho con trẻ chứ!

Loại người man rợ như Cát La Lộc, không hiểu lễ nghi, không biết luân lý, Minh Nguyệt một cô nương như hoa như ngọc của chúng ta, gả qua bên đó không biết sẽ bị vùi dập thành ra gì nữa, lão gia, chúng ta làm sao mà mở lời với Mình Nguyệt đây!”

Độc Cô Hạo Nhiên gục đầu xuống, sau một hồi hắn mới thấp giọng nói: “Kỳ thật ban nãy ta đã bàn qua với Minh Nguyệt rồi.”

“Cái gì?”

Bùi phu nhân ngây ngẩn cả người.

Độc Cô Hạo Nhiên lại thở dài nói: “Minh Nguyệt nhận lời rồi, nó nói sẽ không làm cho ta khó xử. sẽ không làm cho gia tộc khó xử.”

“Ông, ông...”

Nước mắt từ trong mắt Bùi phu nhân trào ra ngoài, thương tâm nói: “ông quá ích kỷ.”

Bà quay người lại, chạy về phía nhà trong, Độc Cô Hạo Nhiên lắc đầu, tự lẩm bẩm: “Phu nhân, đừng trách ta, kỳ thật ta cũng không đồng ý, nhưng thật sự không còn cách nào.”

Trong phòng, Minh Nguyệt chưa bao giờ bình tĩnh như hôm nay vậy, nàng ăn mặt chỉnh tề, không nói lời nào nhìn ra ngoài cửa sổ, nàng đã không còn bi thương nữa, những lời của phụ thân đã bịt kín mọi ngõ rút lui của nàng, cũng để nàng hạ quyết tâm, bất luận thế nào, nàng tuyệt đối sẽ không liên lụy Độc Cô gia tộc.

Minh Châu lại cuống lên đến đỏ cả mắt: “Tỷ ơi. chạy trốn đi!

Muội cùng tỷ chạy trốn, đây là lối thoát duy nhất rồi, tỷ chạy trốn rồi, bọn họ chỉ có thể đi chọn người khác.”

Minh Nguyệt chỉ là vừa cười vừa lắc đầu, Minh Châu sốt ruột đến dậm chân một cái: “Tỷ, tỷ có dũng khí tự sát, lại không có dũng khí chạy trốn sao?

Chạy đi!

Nếu không đi nữa thì sẽ không kịp nữa.”

“Minh Nguyệt!”

Bùi phu nhân vội vàng đi đến.

“Nương!”

Minh Nguyệt đứng lên.

Bùi phu nhân xót xa ôm con gái vào lòng, rưng rưng nói: “Con ta, con đi đi!

Nương đồng ý con gả cho Lý Khánh An, con đi Bắc Đình tìm hắn đi!”

“Đúng vậy!

Tỷ tỷ, nương đã đồng ý rồi.”

Minh Nguyệt ánh mắt đỏ lên, dòng lệ rưng rung ở khóe mắt, nhưng nàng vẫn quật cường lắc đầu nói: “Con là trưởng nử Độc Cô, con không thê liên lụy gia tộc, lại càng không thể liên lụy phụ thân, tổ phụ mong cả một đời cũng không thể làm được tướng quốc, hôm nay phụ thân đã làm được rồi, thực hiện tâm nguyện cả đời của tổ phụ, bôn phận làm con như con, làm sao có thể không tận một chút đạo hiếu chứ!”

“Nhưng mà tỷ tỷ, đó là người man rợ a!”

“Muội muội, muội đừng nói nữa.”

Minh Nguyệt nhặt kéo lên, kiên quyết từ trên đầu cắt đi một dúm tóc huyền, giao cho Minh Châu nói: “Muội muội, nhờ muội đi Bắc Đình một chuyến, đem nó giao cho Lý lang nếu hắn còn nhớ đến tỷ, ta tin rằng hắn nhất định sẽ thỉnh cầu Thánh Thượng, nếu hắn không chịu, thì đây là số của ta rồi.”

Bùi phu nhân trầm tư chốc lát, cũng gật đầu, nói với Minh Châu: “Minh Châu, nương đồng ý con đi, nương sẽ đi sắp xếp cho con ngay, con xuất phát ngay đêm nay.”

..

Chương 207: Cả giận xông mủ quan

Năm mới năm Thiên Bảo thứ chín.

Lý Khánh an đã cùng ăn tết với binh sĩ tại thành Toái Diệp, Sau ba tháng bận bịu. cục diện thành Toái Diệp đã dần ổn định, mười bảy quan văn điều từ Bắc Đình đến đã kịp thích ứng với môi trường Toái Diệp, các việc chính sự quân vụ đều dần đi vào quỹ đạo.

Đầu tháng hai, cùng với phong thưởng và bổ nhiệm chính thức của triều đình, Binh bộ triệu Lý Khánh An đã thăng chức Quán quân Đại tướng quân hồi Kinh báo cáo tình hình, Hắn cũng giao toàn bộ viêc cho Đoàn Tú Thực đã chính thức được bổ nhiệm Toái Diệp đô đốc, và trở về Bắc Đình, Sau khi dừng chân Bắc Đình nghỉ ngơi thời gian ngắn, hắn sẽ trực tiếp đi vào Kinh.

Trong tuần tháng hai, Lý Khánh An soái lãnh một vạn quân khải hoàn đến Nguyệt Cung thành, Nguyệt Cung thành tháng hai vẫn tuyết phủ trắng xóa, những hơm hớp mùa xuân đã được truyền đến đây, Dưới băng tuyết, các dòng suối nhỏ đã róc rách chày xiết.

Trong rừng và thảo nguyên các chú linh dương cũng bắt đầu xuất hiện từng đoàn sau mùa đông, Bầu trời bất tận trên không, từng đàn chim ríu rít bay lượn vui đùa hân hoan khắp núi đồi.

Đến Nguyệt Cung thành, quân đường nghỉ chân chu chỉnh ba ngày tại đây, sau đó tiếp tục đi về hướng đông nam, Sáng hôm đó, vài đội lái buôn người Túc Đặc đông gần vài trăm người từ huyện Kim Mãn Bắc Đình trở về cũng thừa cơ hội tuyết bắt đầu tan mà đến Nguyệt Cung thành.

Từng đàn lạc đà và hàng hóa đến nơi, khiến Nguyệt Cung thành bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên, Lý Khánh An đang tuần tra ở trên thành, bỗng thấy một binh sĩ từ phó thành xa xa chạy đến.

“Đại tướng quân!”

“Có việc gì?”

“Đại tướng quân.’ Binh sĩ từ dưới ngước đầu lên nhìn hắn nói: “Muội muội của người vừa đến, đang ở phó thành.”

“Muội muội?”

Hắn ngỡ ngàng, là ai đây?

Tiểu Liên?

Hay Như Thi Như Họa, chưa kịp nghĩ ngợi, hắn đã chạy ngay xuống thành lâu đi vội theo binh sĩ đến phó thành.

Vượt qua một ngọn đèo, xa xa hắn đã thấy cô gái mặc váy đỏ đang chạy ùa về hướng này, Nữ từ thấy hắn, vừa huơ tay vừa kích động reo hò, phảng phất tựa con chim bé nhỏ lạc đàn vừa phát hiện rừng rậm.

“Minh Châu!”

Phen này hắn lại ngỡ ngàng, hắn thật không thể tin được, sao lại có thể là Minh Châu được, nha đầu này không phải ở Trường An sao?

Sao lại có thể vượt vạn dặm đường đến tận Bắc Đình này, rốt cuộc đã xảy ra việc gì?

“Lý đại ca!”

Minh Châu nhảy ùa vào lòng hắn, kích động khóc òa, Sau hai tháng gian khổ dặm trường, sau hai tháng sương gió tập kích, khiến nàng cũng nếm đủ vị cam khổ, cuối cùng người nàng mong đợi đó đã ngay trước mặt mình, sao lại có thể không kích động.

“Minh Châu, muội bình tĩnh, hãy nói cho ta biết việc gì xảy ra đã?”

“Đại ca, hãy mau cứu tỷ tỷ!”

Nàng chỉ thấy choáng, hai chân bủn rủn, đã không còn đủ sức chống chọi.

“Minh Nguyệt!”

Khánh An giật mình, hắn nắm chật tay Minh Châu kích động hỏi: “Rốt cuộc Minh Nguyệt đã xảy ra việc gì?”

“Tướng quân, về thành hẳn nói!”

Một binh sĩ nhỏ giọng nhắc nhờ.

Khánh An lúc này mới phát hiện mặt Minh Châu đỏ bừng một cách bất thường, Hắn đưa tay rờ rờ trán nàng mới phát hiện đầu nàng đang nóng ran, “Nhanh!

Mau trở về thành!”

Lý Khánh An dìu nàng chạy vội vào nội thành.

Trong phòng, quân y đang chuẩn mạch cho Minh Châu, có vẻ nha đầu này vì quá mệt mỏi lại thêm gặp phong hàn nên mới thành ra thế, Minh Châu nằm cuộn mình trong chăn, vừa lau nước mắt vừa kể lại cho Lý Khánh An về mọi việc xảy ra trong thành Trường An.

“Hoàng đế phong cha muội làm Tướng quốc, lại hạ chie bắt tỷ tỷ ta hòa thân Các La Lộc, nghe cha kể lại rằng do vương từ Cát La Lộc đã nhắm trúng tỷ tỷ, Hoàng đế vì muốn xoa dịu người Các La Lộc nên đã nhận lời hôn sự này, tỷ tỷ vì sự tồn vong của gia tộc, bị ép phải nhân lời phụ thân.

Nhưng thật ra muội biết, tỷ tuyệt không muốn lấy người Hồ man, Lý đại ca, thế này sẽ bức ép tỷ tỷ chết mất!

Xin đại ca hãy đế hoàng đế hủy hôn sự này đi, tỷ tỷ thật sự quá đáng thương!”

...

Chiều hôm đó, một vạn quân Đường lại xuất phát, mục tiêu của họ đã không còn là Bắc Đình, mà là Các La Lộc hướng đông bắc, Năm ngày sau, một vạn ky binh đã băng qua Đa Đàn lĩnh, cách nha chướng của Các La Lộc chưa đến hai trăm dặm, Do trường Cát La Lộc Mưu Thích Hắc Sơn nghe tin, vội phái sứ giả đến gặp Lý Khánh An.

Sứ giả bị quân Đường áp giải vào đại chướng, Vừa đi vào, sứ giả đã quỳ xuống lạy nói: “Tướng quân, Các La Lộc tuân thủ mệnh lệnh của tướng quân, chưa bao giờ dám vượt biên giới một bước, nhưng hôm nay tướng quân lại dẫn quân đến hỏi tội, không biết là vì sao?”

Lý Khánh an phẫn nộ đáp: “Các La Lộc định cướp vợ ta, vậy có thể vô tội ư?”

Sứ giả hoảng hốt: “Tướng quân, không biết viêc này nên nói từ đâu, Các La Lộc sao dám cướp vợ tướng quân?”

“Đi hỏi đô trưởng các ngươi, hắn hiểu rõ hơn ai hết!”

Lý Khánh An cắn răng trà lòi: “Ta cho các ngươi ba ngày thời gian, nếu không giải thích rõ ràng với ta, thì đừng trách ta phát động quân Bắc Đình đến thảo phạt Các La Lộc, giết sạch các ngươi!”

Sứ giả sợ quá vội ngay về nha chướng bẩm báo, Mưu Thích Hắc Sơn lòng như lửa đốt chờ đợi từng giờ từng khắc, thấy sứ giả chạy về liền vội hỏi: “Đã hỏi rõ chưa?

Rốt cuộc cớ sao Lý Khánh An lại dẫn quân đến?”

“Bẩm đô trưởng, Lý tướng quân nói Các La Lộc chúng ta đã cướp vợ hắn, hắn đang phẫn nồ cực kỳ.”

Mưu Thích Hắc Sơn giật mình, cho lão gan to đằng trời cũng không dám cướp vợ của Tiết độ sứ Bắc Đình, không lẽ lại có người tự ý làm thế, Chỉ nghĩ thế thôi mà lão đã không kiềm nổi nổi cơn lôi đình, thét lên: “Là ai?

Ai dám làm thế?”

“Phụ thân, hài nhi biết việc gì.”

Mưu Thích Tư Hàn đi bước đại vào trong đến thi lễ trước mặt cha: “Phụ thân, việc này con biết rất rõ.”

“Ngươi nói xem, rốt cuộc là thế nào?”

“Phụ thân vẫn nhớ lần trước hài nhi và đại ca đi Trường An chứ?

Đại ca đã phải lòng một người con gái lúc ở Trường An, sau đó mới biết được người này chính là vợ chưa cưới của Lý Khánh An.

Con đã hết lời khuyên đại ca không được nhây vào Lý Khánh an, nhưng đại ca lại ức nói, vì là phụ nữ của Lý Khánh An nên huynh càng phải có cho kỳ được, Huynh ấy còn về trộm ấn Chương của phụ thân ngụy tạo quốc thư gửi Đại Đường cầu thân.”

“Tên khốn.”

Mưu Thích Hắc Sơn nổi giận đùng đùng, lão điên cuồng thét lên: “Hãy bắt tên nghịch tử kia đến cho ta!

Nhanh!”

Mưu Thích Tư Hàn thấy thời cơ đã đến, lại lần nữa đổ thêm dầu vào lửa: “Phụ thân, đại ca lần trước vì Lý Khánh An bất phụ nữ của huynh, nên đã cố tình báo thù.

Để trả thù riêng, huynh ấy lại đẩy người Các La Lộc ta vào vực thẳm, Nếu muốn giải quyết việc này ổn thõa, chắc chắn phải buộc đại ca thỉnh tội với Lý Khánh an.”

Lúc này, đám binh sĩ đã áp giải Mưu Thích La Đa đi vào, Vừa vào đại chướng, hắn đã la hét: “Phụ thân, sao phụ thân lại bắt hài nhi, hài nhi đã phạm phải tội gì?”

“Ngươi còn dám hói ư?”

Mưu Thích Hắc Sơn xông lên bạt liền vào mặt hắn hai cái, chỉ thẳng vào mật quát: “Tên chó này, ai cho ngươi đi cướp người của Lý Khánh An, Ngươi chán sống rồi thì đi chết quách cho xong, đừng hại người toàn tộc ta!”

Mưu Thích Hắc Sơn mắt đườm toét lửa lườn hắn, trưởng tử háo sắc và ngu xuẩn đã mang lại tai họa khôn lường cho người Các La Lộc, Lão chi hận một đao giết quách thằng con trai này.

Mưu Thích La Đa bị đánh cho thú tính đại phát, hắn nhìn Mưu Thích Tư Hàn đang cười lạnh một bên, bỗng hiểu ra, Hắn quát lên: “Cái tên tạp chủng kia, ngươi dám bán đứng ta!”

Hắn thoát khỏi tay binh sĩ, rút đoản kiếm trong hia định đâm thẳng vào lồng ngực em mình, Không đợi hắn đến gần, binh sĩ ở tứ phía đã ùa lên đè chặt hắn dưới đất, và dùng dây thừng trói lại.

Chính ngay lúc này, ngoài chướng một binh sĩ chạy đến bầm báo: “Đại đô trưởng, kỵ binh quân Đường khoảng một ngàn người đã đến ngoài ba mươi dặm, Lý Khánh An hạ lệnh giao đại vương tử ra, nếu không sẽ cho nhuộm máu Các La Lộc.

“Phụ thân không phải sợ hắn!”

Mưu Thích La Đa như con sói hoang rú lên: “Hắn chi dẫn một ngàn người đến, hãy để ta dẫn quân đi giết hắn, giết sạch bọn chúng để rửa mối nhục lần trước.”

Mưu Thích Hắc Sơn giận quá gần ngất đi, Lão chỉ vào Mưu Thích La Đa rung giọng nói: “Ta làm sao mà có đứa con ngu như lợn giống ngươi thế này?

Thôi!

Thôi!

Để bảo toàn tộc Các La Lộc ta, ta chi có thể giao ngươi ra, Đấy là do ngươi cả thôi, đừng trách ta! ”

Nói xong. lão quay đầu lại khoát tay hạ lệnh: “Hãy áp giải hắn đến Đường doanh, mặc Lý Khánh An xử lý thế nào thì xử lý.”

Mấy mươi binh sĩ liền đẳy Mưu Thích La Đa ra ngoài đại chướng, Lúc này Mưu Thích Tư Hàn sợ sẽ có sự cố gì xảy ra, hắn liền nói với cha: “Hài nhi nguyện thay phụ thân đi tạ tội với Lý Khánh An.”

Mưu Thích Hắc Sơn thở dài, “Ngươi đi đi!

Hắn còn đưa ra điều kiện gì, con điều có thể nhận lời.”

Mưu Thích La Đa đầu tóc rối bù, vừa đi vừa gào toáng lên, hòng mong bộ tộc của mình đến cứu , Nhưng mãi đến khi ra đến đại doanh, vẫn không một ai dám đến giải cứu, Rốt cuộc Mưu Thích La Đa cũng thấy sợ hãi, hắn quay đầu lại nhìn Mưu Thích Tư Hàn hét lên: “Nhị đệ. chúng ta là huynh đệ, sao ngươi nỡ đưa ta đi chết như thế?”

Mưu Thích Tư Hàn cười nham hiểm, trong lòng nghĩ thầm: “Huynh đệ?

Hừ!

Nếu ngươi không chết, vị trí đại đô trưởng Các La Lộc lúc nào mới đến lượt ta?”

“Nhị đệ, hãy tha cho ta, phụ nữ và tiền tài của ta tất cả đều thuộc về ngươi.”

“Nhị đệ, đại ca xin đệ, hãy tha cho ta!”

Mưu Thích La Đa giọng khan khàn như sắp khóc, Hắn gần như tuyệt vọng, Mưu Thích Tư Hàn lạnh lùng nhìn hắn, hạ lệnh: “Hãy bịt mồm hắn lại!”

Ngay lúc này, tiếng vó ngựa như tiếng sấm nổ từ xa xa vọng đến, Kỵ binh quân Đường hùng hồn xuất hiện, Bọn họ chia làm hai đội, đang phóng đến như sấm như chớp, chỉ một chốc lát đã xông đến hàng ngũ của bọn Mưu Thích Tư Hàn.

Hai quân gặp nhau, Kỵ binh quân Đường lúc đầu vây họ lại thành một vòng tròn lớn, sau thu nhỏ vòng lại dần tạo bức tường mình đồng da sắt vây chặt chục người Các La Lộc ở giữa, Ánh đao óng ánh, sát khí đằng đằng.

Lý Khánh An phóng ngựa ra, trường cung chỉ thẳng: “Người ta muốn đâu?”

Hai binh sĩ Các La Lộc dắt Mưu Thích La Đa bị trói trên ngựa ra, Mưu Thích Tư Hàn đi lên thi lễ: “Lý Tướng quân, phụ thân ta đã điều tra rõ chân tướng, đây là hành động tự tiện của Mưu Thích La Đa, không liên quan đến người Các La Lộc ta.”

Lý Khánh An hừ lạnh một tiếng: “Không liên quan!

Vậy quốc thư cầu thân là thế nào?

“Quốc thư cũng là do hắn lén lấy ấn Chương của phụ vương tự ngụy tạo, Lý tướng quân, trước cửa Từ n tự Trường An, hắn thấy nhan sắc của Minh Nguyệt cô nương mà sinh tật xấu, định đi lên giở trò Sở Khanh, bị ta ngăn lại.

Hắn lại nghe nói Minh Nguyệt cô nương là vợ chưa cưới của Lý Tướng quân, liền nảy ý trả thù người, Đấy là suy nghĩ của bản thân hắn, không liên can người Các La Lộc, Phụ thân giao hắn lại cho tướng quân được xử trí hắn.”

Tình hình Mưu Thích Tư Hàn cũng giống Minh Châu, mắt Lý Khánh An bỗng nổi sát cơ, Hắn lạnh lùng nhìn Mưu Thích La Đa, từ từ rút cây tiễn từ sau lưng.

“Ta cho ngươi một cơ hội, nếu ngươi có thề thoát được tiễn của ta, ta sẽ tha ngươi một mạng, Còn nếu không qua khỏi, thì đấy là ý trời!”

Hắn huơ tay, binh sĩ quân Đường vội tránh ra, vài người đi lên dùng đao cắt đứt dây thừng trên người Mưu Thích La Đa, Mưu Thích La Đa vừa thoát khỏi đã vội rút mảnh vải bịt miệng mình, chỉ vào Mưu Thích Tư Hàn oang oang mắng nhiếc:

“Ngươi cử chờ đấy, ta sẽ cho ngươi trăm ngàn nhác đao!”

Nói xong, hắn liện quay đầu ngựa bỏ chạy, Từ nhỏ hắn đã lớn lên trên lưng ngựa, thân thủ vô cùng nhạy bén, Hắn vừa đánh mạnh vào mông chiến mã, chiến mã lập tức vút bay đi như tiễn, chi một chốc đã ra khỏi ngoài hai mươi bước.

Lý Khánh An từ từ kéo cung ra, cung đầy mãn nguyện, mắt lại nheo lên, Lúc này Mưu Thích La Đa đã xông ra ngoài bảy mươi bước, Hắn không ngừng nhào lộn trên lưng ngựa, tránh trái né phải, Đến cự ly tám mươi bước, Lý Khánh An thả cung.

Một cây tiễn dài bắn ra như sấm chớp, Chỉ trong chớp mắt đã đến sau lưng Mưu Thích La Đa,Lúc này Mưu Thích La Đa đang làm một động tác trở mình, toàn thân đang luồng lên từ bụng ngựa, Bỗng dưng, hắn nghe tiếng gió ngay sau gáy, đang định tránh đi, nhưng đã không còn khống chế được quán tính.

“Phập!” một tiếng, trường tiễn từ sau gáy xuyên thẳng ra trán, Hai mắt hắn lồi ra, rơi từ lưng ngựa xuống.

Lý Khánh An thu hồi cung, hắn nhìn Mưu Thích Tư Hàn lạnh lùng nói: “Hãy nói với phụ thân của ngươi, người muốn cầu thân đã chết, người có thể đi thối hôn với Đại Đường.”

Nói xong. hắn liền quay đầu ngựa, giơ cao trường cung.

“Chúng ta đi!”

Một ngàn kỵ binh vù vù phóng đi, trên thảo nguyên chỉ còn chiếc xác lạnh dần của Mưu Thích La Đa nằm lại, cùng vài con quạ đang không ngần “Quạ!

Quạ!” lượn lờ trên không

Chương 208: Ba kế liên hoàn

Lý Khánh An đến thời Đường đã bốn năm, hắn chưa từng nghĩ tới chính mình lại dính đến việc tranh giành ngôi vị hoàng đế của đại Đường, cũng không nghĩ tới chính mình lại lâm vào cục diện nguy hiểm đến thế, giờ khắc này hắn cách cái chết chi có một bước, đây chính là sự đấu tranh chính trị, dưới tổ bị lật, khó mà có trứng nguyên vẹn, hắn là người phe thái tử, nếu thái tử mà bị lật, thì hắn há có thể chỉ lo thân mình, từ xưa vẫn thế.

Lý Khánh An thở dài nói: “Ba kế sách đó, tiên sinh cứ việc nói rõ.”

“Trước tiên là nói về hạ sách, chính là sứ quân lập tức dẫn binh tạo phản, nhưng dẫn binh tạo phản không có lý do gì, ủng hộ thái tử, nhưng thái tử chỉ là bị giữ chân tại đông cung, vẫn chưa bị phế, cho nên chỉ cần sứ quân tạo phản lúc này, sẽ bị đánh mất lòng dân, rơi vào thân bại danh liệt, cho nên thuộc hạ không tán thành hạ sách này.”

Lý Khánh An yên lặng gật gật đầu, hắn cũng không tán thành, tạo phản lúc này, hắn và cả nhà đều chỉ có con đường chết, Nghiêm Trang lại nói: “Nói đến trung sách, chính là lấy cớ không trở về Trường An. tỷ như thế cục Toái Hiệp không ổn vân vân. vịn cớ thì dễ tìm, nhưng vấn đề là Thánh Thượng sẽ không nghĩ như vậy, cớ của sứ quân chỉ làm tăng quyết tâm mà hắn muốn diệt trừ sứ quân thôi.

Nửa năm sau nếu hắn điều sứ quân vào kinh nhận chức đại tướng quân, sứ quân đi hay là không đi?

Đi chỉ còn con đường chết, không đi cũng là một con đường chết, khi đó kết cục tốt nhất của sứ quân tốt nhất chính là dẫn người nhà đi mai danh ẩn tích trốn đến phương tây, thuộc hạ tin tưởng sứ quân cũng sẽ không chấp nhận kế sách này.”

Lý Khánh An cười khổ một tiếng: “Tiên sinh nói thượng sách đi!”

“Thượng sách chinh là sứ quân phải nghĩ biện pháp làm cho Thánh Thượng tin tưởng, sứ quân trung thành với hắn hơn thái tử rất nhiều, tuyệt không vì việc thái tử bị phế mà tạo phản, sứ quân cần phải đi một nước cờ mạo hiểm, lui một bước, trời cao biển rộng.”

“Tiên sinh có sách lược cụ thể không?”

“Có!”

Nghiêm Trang khẽ vuốt râu chuột của mình cười nói: “Thuộc hạ có ba kế liên hoàn, có thể giữ cho sứ quân bình an vượt qua kiếp nạn này.”

...

Trường An, hai ngày nay thế cục Trường An đột nhiên rộn rạo, nguyên nhân là do Lý Long Cơ đột nhiên xuống chỉ, Trường An giới nghiêm trước thời gian một canh giờ, cũng chính là lúc trời vừa tối, cửa thành, cửa phường Trường An đều đóng, tiếp theo, toàn bộ thị vệ đông cung đổi mới, toàn bộ đổi thành vũ lâm quân, đồng thời tăng cường phòng bị.

Lý Long Cơ cũng tạm thời từ Hưng Khánh cung dọn về Đại Mình cung, khôi phục chế độ lâm triều sớm, cũng tham dự hội nghị của chính sự đường, Ba tin tức này truyền ra, cả triều dã Trường An lòng người hoang mang, rất nhiều người đều ý thức được, ngôi vị của thái tử nguy rồi.

Tại Tử Thần điện ở Đại Minh cung, Lý Long Cơ về tới ngự thư phòng mà hắn đã xa cách hai năm, ngự thư phòng đã thu dọn sạch sẽ gọn gàng, rộng rãi mà sáng sủa, hai tháng nay, Lý Long Cơ bận việc chính vụ, rất ít sa vào trong tửu sắc, lại ngủ sớm dậy sớm, tinh thần so với trước khỏe khoắn hơn rất nhiều, nhưng mà như vậy thì, Lý Long Cơ càng nhận định việc hắn uể oải xuống sức là do chịu sự khống chế của vu thuật.

Lý Long Cơ ngồi ở sau ngự án, đọc đi đọc lại một bản tấu Chương trước mặt, tấu Chương là do Bắc Đình tiết độ sứ Lý Khánh An dâng lên, nói hắn ở trận chiến Toái Hiệp bị thương nghiêm trọng, hy vọng có thể tạm thời từ chức Bắc Đình tiết độ sứ.

Quay về Trung Nguyên dưỡng thương, tấu xin này làm cho Lý Long Cơ rất bất ngờ, hắn đương nhiên hiểu được ý tại ngôn ngoại của Lý Khánh An, chính là tự giao nộp binh quyền, chẳng lẻ Lý Khánh An đã nhìn thấu sách lược của mình?

Mấy ngày trước hắn đã nhận được tin tức, Lý Khánh An đã qua Hà Tây, tiến vào Lũng Hữu, chỉ dẫn theo ba trăm thân vệ, cho đến khi nhận được bí mật bẩm báo của Ca Thư Hàn, đã phái quân chặt đứt đường lui của Lý Khánh An. khống chế được mối họa lớn nhất của phe thái tử.

Lý Long Cơ lúc này mới gấp rút thực thi kế hoạch cắt đứt kẻ kế thừa, không ngờ Lý Khánh An lại chủ động tự giao nộp binh quyền, Từ nơi xuất phát của tấu Chương cho thấy, là từ Bắc Đình phát ra, hẳn là phát ra cùng lúc Lý Khánh An vào kinh, đồng thời cũng chính là lúc Lý Khánh An vào kinh báo cáo công vụ, liền quyết định từ chức quân Bắc Đình rồi, Lý Khánh An tỏ rõ thái độ làm cho Lý Long Cơ nhất thời có chút do dự.

Hắn chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong phòng, lần này họa bùa chú ở đông cung tuy rằng lúc ấy hắn rất thịnh nộ khó mà nguôi ngoai, nhưng khi hắn bình tỉnh lại, hắn rất nhanh liền phát hiện trong đó một số chỗ không hợp lý chút nào.

Một là Quảng Bình vương phủ và đông cung đồng thời tra xét ra cùng loại vu thuật của cùng một bà phù thủy, hơn nữa này hai vụ án này không hề có liên quan với nhau, việc này không khỏi quá trùng hợp rồi, kế đến hình nộm tiểu nhân tra xét ra từ Quảng Bình vương phủ.

Lúc ấy thái tử cũng có mặt, dựa theo lẽ thường, hắn phải là lập tức trở về thư phòng tiêu hủy hình nộm tiểu nhân của hắn, nhưng hắn không có làm như vậy, điều này cũng rất không hợp lý, vả lại dưới tình trạng trên rất nhiều chi tiết nhỏ cũng đều chưa được xác thực, thì bà phù thủy kia lại bỗng nhiên uống thuốc độc tự sát.

Lý Long Cơ đã ý thức được cái vụ án đông cung này không phải đơn giản như vậy, rất có có thể là bị người hãm hại, nhưng Lý Long Cơ cũng không muốn thay đổi cái gì, hắn cần lấy cớ này đổi thái tử mới, thế lực ngày một lớn rộng và các biểu hiện của thái tử này làm cho Lý Long Cơ cảm thấy như một thứ uy hiếp, một thứ uy hiếp đối với ngôi vị hoàng đế của hắn.

Thái tử thì đã không thể không phế rồi, không chi có như thế, hắn còn muốn tẩy trừ phe thái tử, trong danh sách nồng cốt của phe thái tử, tổng cộng hai mươi ba người.

Bùi Khoan.

Lô Hoán.

Độc Cô Hạo Nhiên.

Lý Khánh An, Vi Hoán.

Vi Thao, Vương Trung Tự...

Trong đó điều hắn chú ý nhất chính là hai người, một là Vương Trung Tự, ở trong quân đội chiếm uy danh rất cao, năm trước không có giết hắn, là vì muốn để cho Ca Thư Hàn thuận lợi tiếp nhận quân quyền, hiện tại hắn đáng chết, người này đã trừ khử hơn một tháng trước rồi, đã không còn đáng ngại nữa.

Nhưng Bắc Đình tiết độ sứ Lý Khánh An làm cho Lý Long Cơ có một chút khó xử, Lý Long Cơ cũng biết, Lý Khánh An và thế gia, hoàng thân không giống nhau, là quân nhân xuất thân hèn mọn, hơn nữa lại vào phe thái tử không lâu, chính là sau vụ án buôn lậu muối ở Dương Châu năm trước, người như vậy sẽ không trở thành trụ cột tâm phúc của thái tử.

đồng thời người này cũng xứng là người tuổi trẻ đầy hứa hẹn, giết hắn quả thật có chút đáng tiếc.

Tục ngừ nói. thái độ quyết định lập trường, việc Lý Khánh An tự mình từ chức làm cho quyết tâm mà Lý Long Cơ muốn giết hắn đã dao động, hắn trầm ngâm thật lâu sau, cuối cùng đề bút đem quyết định xử trí Lý Khánh An trong danh sách phe thái tử sửa đi, từ lập tức xử trảm đổi thành thẩm tra.

...

Lúc này đoàn người Lý Khánh An đã đến trạm dịch Hàm Dương huyện, hắn đã nhận được tin tức khẩn cấp về thế cục Trường An, Lý Khánh An không thể không bội phục cái nhìn sắc bén của Nghiêm Trang, trước đó đã nhìn thấu thủ đoạn Lý Long Cơ đối với thái tử chi cấm mà không phế, thật ra chính là vì ứng phó với hắn - người nắm quân quyền trong tay.

Lúc hắn vừa đến Lũng Hữu, Lý Long Cơ liền phát động, thời giàn dành cho mình đã không còn nhiều nữa, Lý Khánh An ngồi ở trước bàn phóng bút viết nhanh, hắn đang thực hành kế sách thứ hai trong ba kế liên hoàn của Nghiêm Trang: tìm kiếm chỗ dựa vững chắc, hắn cũng biết, thái tử bị phế là đại sự chấn động quốc thể, tất cả những người phe thái tử một người cũng trốn không thoát, nhất là thứ nhân vật quan trong nắm trong tay binh quyền như hắn. có đến chín mươi phần trăm là giết để trừ hậu hoạn.

Lý Khánh An hăng hái viết một phong thư ngắn, nói với thân vệ: “Mời Minh Châu cô nương đến đây.”

Lát sau, Minh Châu vội vàng đi vào phòng: “Lý đại ca. huynh tìm muội sao?”

“Minh Châu, muội còn nhớ rõ ta từng hỏi qua muội, chuyện có thể gặp được với quý phi hay không?”

Minh Châu gật gật đầu: “Quý phi nương nương vài lần triệu muội đến Lê Viên ca hát, muội hẳn là có thể nhìn thấy bà.”

“Như thế thì tốt, ta nơi này có phong thư, muội thay ta lập tức chuyển giao cho quý phi nương nương, sự tình liên quan đến việc sống chết của ta, muội nhất định phải nghĩ biện pháp thay ta giao cho bà.”

Minh Châu hoàng sợ: “Lý đại ca, xảy ra chuyện gì thế?”

“Muội đừng quản, muội phải nhanh một chút đem thư cho bà!”

Hắn vừa dứt lời, bỗng nhiên một viên thân binh chạy tới bẩm báo: “Sứ quân, chúng ta phát hiện có rất nhiều quân đội đang hướng bên này đi tới.”

Lý Khánh An biến sắc mặt, đem thư đưa cho Minh Châu: “Muội mau từ cửa mà đi!

Đi mau!”

“Lý đại ca!”

Minh Châu dọa sắc mặt tái nhợt, Lý Khánh An dậm chân một cái, mệnh lệnh thân binh: “Các ngươi mau dẫn nàng đi!”

Mấy viên thân binh hộ vệ Minh Châu chạy về phía cửa sau.

Minh Châu vừa chạy vừa quay đầu lại lưu luyến nhìn Lý Khánh An. dần dần chạy xa.

Lý Khánh An đem mũ giáp đội ngay ngắn trên đầu, bình tĩnh chờ đợi quân đội đến, rất nhanh, tiếng vó ngựa phá tan bóng đêm yên tĩnh, chỉ nghe một tiếng hét lớn: “Bắc Đình tiết độ sứ Lý Khánh An có ở trong này không?”

Lý Khánh An nghe ra đây là tiếng của Trưởng tôn Toàn Tự, chỉ nghe dịch thừa nói: “ở đây!

Lý sứ quân ở ngay trong dịch trạm.”

“Vây lấy dịch trạm, nếu có người phản kháng giết không cần hỏi.”

Tiếng của Trưởng Tôn Toàn Tự đặc biệt vang dội, đấy là đang nhắc nhở Lý Khánh An, Lý Khánh An lập tức lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta, bất luận kẻ nào cũng không được phản kháng.”

Hắn đứng lên, chậm rãi hướng bên ngoài dịch trạm đi ra, bên ngoài dịch trạm ánh lửa hừng hực, cây đuốc soi rõ dịch trạm như ban ngày, binh lính vũ lâm quân dày đặc bao vây quanh dịch trạm, ước chừng có đến ba nghìn người.

Giương cung bạt kiếm, tân nhiệm tả vũ lâm quân đại tướng quân Trưởng Tôn Toàn Tự cưỡi ngựa dẫn đầu, tay chấp một thanh trường mâu, hoạn quan Ngư Triều n đứng bên cạnh, tay cầm một quyển thánh chỉ bằng vải bố trắng.

Ngoài ra, ở mật sau quân đội còn có hình bộ thị lang Trương Ỷ, Đại Lý tự khanh Cát ôn, ngự sử trung thừa Tống Hồn.

Lúc này Lý Khánh An chậm rãi đi ra dịch trạm, hắn thấy các quan to của Đại Lý tự, hình bộ và Ngự Sử đài đều ở đây, không khỏi cười xòa, đây phải là đại tam ti hội thẩm rồi, không biết Lý Long Cơ muốn cho chính mình tội danh gì đây?

Trưởng tôn Toàn Tự nhìn thẳng Lý Khánh An, vẻ mặt rất phức tạp, hắn bỗng nhiên thét lên ra lệnh một tiếng: “Lý Khánh An, ta phụng bệ hạ chỉ mệnh mà đến, hy vọng ngươi đừng phản kháng làm bữa nữa.”

Lý Khánh An gật gật đầu: “Việc này không quan hệ đến thân vệ của ta, có thể thả bọn họ đi được không?”

“Có thể!

Nhưng không được vào kinh.”

Lý Khánh An lập tức quay đầu lại lệnh nói: “Các ngươi tự mà giải tán đi, không được vào kinh.”

Lúc này, Ngư Triều n tiến lên, giơ lên thánh chi nói: “Thánh chỉ ở đây, Lý Khánh An tiếp chỉ.”

Lý Khánh An quỳ xuống: “Thần Lý Khánh An tiếp chỉ.”

Ngư Triều n xoạt một tiếng mở thánh chỉ ra, cất cao giọng nói: “Bắc Đình tiết độ sứ Lý Khánh An, chưa được phép của trẫm binh bộ, trên đường khài hoàn trở về kinh tự tiện xuất binh bắc đánh Cát La Lộc, qua sự thẩm tra của giám quân, xác thực có việc này, phải hỏi này tội, tạm miễn chức Bắc Đình tiết độ sứ, đại đô đốc Bắc Đình và quan khách thái tử, giao đại tam ti hội thẩm, để định tội trạng, khâm thử!”

Lý Khánh An cười khổ một tiếng, cái này gọi là muốn gán tội cho người, lo gì không có tội danh, biên cương tiết độ sứ đánh người Hồ, muốn đánh thì đánh tùy ý, sau còn có công có thưởng, đến lượt mình, lại biến thành chịu tội, cũng không phải trận chiến chính thức, đâu cần hắn Lý Long Cơ phê chuẩn?

Xem ra, để cho Minh Nguyệt hòa thân, hắn đã dụng tâm do lắng lắm rồi.

“Thần tiếp chỉ!”

Lúc này, hình bộ thị lang Trương Ỷ đi lên trước nói: “Lý sứ quân, mời theo chúng tôi đi vậy!”

Hắn âm thầm thở dài, Lý Khánh An bị bắt, ý nghĩa rằng việc phe thái tử bị tẩy trừ chính thức bắt đầu, hắn cũng là người của phe thái tử, không biết có thể tránh được kiếp nạn này hay không nữa.

Lý Khánh An đứng lên: “Đi thôi!”

Hắn xoay người lên ngựa, dưới sự canh chừng nghiêm ngặt của ba nghìn vũ lâm quân mang giáp sĩ, nhắm hướng Trường An thành mà đi tới.

Chương 208: BA KẾ LIÊN HOÀN (2)

Ngay sau khi Lý Khánh An bị bắt đi ba canh giờ, trời vừa tờ mờ sáng, Đại Minh cung Đan Phượng quảng trường dưới lối đi Long Vĩ, Bùi Khoan quỳ trước đan bệ tiếp nhận thánh chỉ do Lý Long Cơ ban phát.

“Lễ bộ Thượng thư Bùi Khoan, tuổi già sức yếu, không kham nổi chính vụ nặng nề, đặc chuẩn cho khanh ấy cáo lão thoái quan, từ hôm nay trở đi, miễn đi Lễ bộ Thượng thư, Đồng trung thư Môn hạ Bình Chương sự của khanh ấy, ban Đặc tiến, khâm thử!” (*Đặc tiến: là cấp thứ hai của văn tàn quan, tương đương với Tòng nhị phẩm)

“Thần Bùi Khoan lĩnh chỉ!”

Ở đông cung, Lô Hoán vừa thăng chức làm Thái tử Chiêm sự cũng nhận được ý chỉ.

Ngự sử Trung thừa Tống Hồn buộc tội hắn trong vụ án muối Dương Châu năm trước có dính líu đến việc nhận chịu sự hối lộ của Đỗ Bạc Sinh, miễn đi Thái tử Chiêm sự và Đồng trung thư Môn hạ Bình Chương sự của hắn, hạ ngục nghiêm thẩm.

Trong danh sách buộc tội của Ngự sử Trung thừa Tống Hồn cũng đề cập đến Thượng thư Tả bộc xạ Độc Cô Hạo Nhiên, lúc nổ ra vụ án muối hắn đang nhậm chức Dương Châu trưởng sử. cũng khó thoát khỏi can hệ, tạm thời ngừng đi một chức Thượng thư tà bộc xạ và Trung thư Môn hạ Bình Chương sự của hắn, ở nhà chờ đợi thẩm tra.

Chỉ trong bốn canh giờ ngắn ngủi, Bắc Đình tiết độ sứ Lý Khánh An.

Lễ bộ Thượng thư Bùi Khoan.

Thái tử Chiêm sự Lư Hoán, Thượng thư Tả bộc xạ Độc Cô Hạo Nhiên đồng loạt bị bắt hoặc bị bãi miễn, Trường An thành vì đó mà chấn động, phe Khánh vương, phe họ Dương là nhóm đầu tiên chúc mừng nhau, phe thái tử câm như ve đông, phe tướng quốc thì lặng thinh.

Ý đồ của hoàng đế Đại Đường Lý Long Cơ đã quá rõ ràng rồi, các nhân vật trọng tâm phe thái tử đều toàn bộ ngã ngựa, bước tiếp theo sẽ là chi gươm vào đông cung thái tử.

Do Lý Long Cơ chỉ dọn nhà có một nửa, Dương Ngọc Hoàn còn ở Hưng Khánh cung chưa dọn về Đại Minh cung, vì vậy Cao Lực Sĩ luôn bận rộn với việc dọn nhà ở Hưng Khánh cung, ông vừa mới nghe được một chút tin tức, bèn gấp rút kéo đến Đại Minh cung, mấy ngày nay ông cũng tâm lực tiều tụy, Lý Long Cơ đột nhiên trở mặt làm cho ông trở tay không kịp, từ sự chặt chẽ không lọt một giọt nước của Lý Long Cơ xem ra hắn đã bố trí từ sớm, chỉ là mình chẳng biết gì cả.

Cao Lực Sĩ không thể không bội phục sự nhẫn nhục và thủ đoạn sấm sét của Lý Long Cơ, ông đã hầu hạ Lý Long Cơ bốn mươi mấy năm, rất mực trung thành tận tụy, không ngờ Lý Long Cơ vẫn âm thầm dấu ông bố trí việc phế thái tử.

Suốt dọc đường đi vội đến Đại Minh cung, Cao Lực Sĩ không ngừng nghe được tin tức, Lý Khánh An ở Hàm Dương bị tóm.

Bùi Khoan bị miễn chức thoái quan.

Lô Hoán bị bắt.

Độc Cô Hạo Nhiên bị đình chức, mỗi một vụ án điều đủ để gây chấn động triều dã, nhưng bây giờ lại tập trung nổ ra cùng lúc, tình hình này chỉ phát sinh trong chính biến cung đình của ba mươi bảy năm trước, chính là lần chính biến cung đình đó, Lý Long Cơ trẻ tuổi dẫn binh tru sát tập đoàn Thái Bình công chúa, đăng lên ngôi vị thiên tử Đại Đường.

Mà hôm nay là mùng mười tháng tư năm Thiên Bảo thứ chín, lại một sự kiện nghiêm trọng với hình thức giống như chính biến cung đình một lần nửa bùng nổ, lần này là biến cố đông cung.

Cao Lực Sĩ lòng nóng như lửa đốt, ông giục ngựa xông vào Đại Minh cung, chạy thẳng vào Tử Thần điện, thị vệ và thái giám không dám ngăn cản, đều ở phía trước dẫn đường cho hắn.

Xông đến trước cửa ngự thư phòng, Cao Lực Sĩ đột nhiên nghe thấy tiếng thét phẫn nộ của Lý Long Cơ: “Khanh là đường đường Hữu tướng quốc của triều đình, người đứng đầu bá quan, bây giờ ba tướng quốc đều xảy ra chuyện bị miễn chức, việc nghiêm trọng như vậy không lẽ khanh không có trách nhiệm sao?

Không lẽ còn phải để trẫm thay khanh gánh vác trách nhiệm này?”

“Thần không dám, thần quản giáo kẻ dưới không nghiêm, nguyện gánh vác trách nhiệm.”

Đây là tiếng nói của Lý Lâm Phủ, Cao Lực Sĩ không khỏi lắc đầu, bây giờ không ngờ cả Lý Lâm Phủ cũng bị liên lụy rồi.

“Thôi được!

Trẫm niệm tình khanh chính vụ bề bộn, không rảnh để quản thúc bá quan, trẫm sẽ không phạt khanh nhiều nữa, lần này là Lại bộ tắt trách, dẫn đến trẫm đề bạt tướng quốc sai lầm.

Lại bộ phải chịu trách nhiệm chính, miễn đi chức vụ Lại bộ Thượng thư của khanh, miễn đi Lại bộ Thị lang Đạt Hề Tuần, giáng làm Hà Nam tham quân, điều Hộ bộ Vĩ Kiến Tố tiếp nhận Lại bộ Thị lang.”

Cao Lực Sĩ đứng ở ngoài cửa nghe được câu nói cuối cùng, hắn đột nhiên có chút hiểu ra, xem ra Vĩ Kiến Tố cũng là người theo phe họ Dương rồi.

Trong ngự thư phòng, Lý Lâm Phủ trong lòng u ám, lần càn quét sạch sẽ mang tính bão táp này, từ đầu chí cuối hắn không hề tham gia, hắn và thái tử Lý Hanh đấu nhau nhiều năm như vậy, cuối cùng người lật đổ Lý Hanh, lại là tên Dương Quốc Trung làm quan chưa đến bốn năm.

Dương Quốc Trung có tài đức gì chứ?

Chăng qua là một con chó nghe lời khác mà thôi, lúc này, Lý Lâm Phủ đột nhiên nghĩ đến một câu nói xưa: ‘Thỏ chết, chó thịt’.

Hiện tại thỏ ranh tuy vẫn chưa chết hết, nhưng con chó hắn đây đã già rồi, không cần nói hắn cũng đoán được, chức vị Lại bộ Thượng thư này, ngoài Dương Chiêu ra không còn ai khác.

Hắn thở dài, khom người nói: “Bệ hạ, thần biết tội, nguyện ý nhận xử phạt của bệ hạ.”

Lý Long Cơ cũng biết là không thể tác chiến trên mấy tuyến, đặc biệt khi phế thái tử, phải cố gắng duy trì ổn định chính cục, về mặt năng lực ổn định chính cục, Dương Quốc Trung vừa không có thâm niên, cũng không có kinh nghiệm, vẫn còn kém xa Lý Lâm Phủ.

Lý Lâm Phủ tạm thời vẫn phải dùng hai năm, miễn đi Lại bộ Thượng thư của hắn, là đã thích hợp mà ngừng lại được rồi.

Hắn liền gật đầu nói: “Trẫm cũng biết khanh rất mực trung thành tận tụy, vì thế trẫm không muốn xử phạt khanh nhiều, khanh là lão thần, lại là người đứng đầu bá quan, thời giai này triều chính hỗn loạn, khanh thay trẫm ổn định triều chính thật tốt, biết không?”

Lý Lâm Phủ nghe hiểu lời của Lý Long Cơ, hắn bất giác lại chuyển ưu hóa hỉ. khom người nói: “Thần nguyện vì bệ hạ cúc cung tận tụy, chết cũng cam lòng.”

Lý Long Cơ mỉm cười, khoát tay nói: “Đi đi!

Trẫm có chút mệt rồi.”

“Thần cáo lui!”

Lý Lâm Phủ từ từ lui khỏi ngự thư phòng. nhưng thoắt cái nhìn thấy Cao Lực Sĩ, hắn muốn nói một câu, nhưng lại không biết nên nói gì, chỉ đành thở dài vội vã bỏ đi.

Cao Lực Sĩ bước vào ngự thư phòng, Lý Long Cơ có chút mệt mỏi, đang nằm ở ngự tọa nhắm mắt dưỡng thần, cho dù Cao Lực Sĩ nhẹ tay nhẹ chân, nhưng vẫn làm kinh động Lý Long Cơ tỉnh giấc.

“Đại tướng quân, sao ngươi lại qua đây, quý phi bên kia thế nào?”

“Hồi bẩm bệ hạ, nương nương rất tốt, người đang hỏi bệ hạ đêm nay có về đó không?”

“Thôi, đêm nay trẫm ngủ lại ở Đại Minh cung, ở chỗ Võ Hiền Nghi, chạy tới chạy lui trẫm cũng mệt, ngươi đi nói với ái phi một tiếng, trẫm ngày mai mới về đó.”

“Lão nô tuân chỉ!”

Cao Lực Sĩ nhận lời, nhưng không cử động.

Lý Long Cơ liếc hắn một cái, hỏi: “Đại tướng quân còn có việc gì sao?”

“Bệ hạ. thật sự... quyết định phế thái tử sao?”

Lý Long Cơ mặt trầm xuống, có chút không vui nói, “Ngươi lại muốn nói đỡ cho hắn sao?”

Cao Lực Sĩ cuống quít quỳ xuống nói: “Lão nô không dám, chỉ là việc bùa ngải đông cung có nhiều điểm đáng ngờ, lão nô cho rằng phải điều tra thêm...”

“Còn muốn điều tra thêm cái gì?”

Lý Long Cơ tức giận cắt đứt lời giải bày của hắn: “Hắn an bài hoạn quan tâm phúc ở chợ đông đặt căn cứ, tự ý tiếp xúc với trọng thần bên ngoài, chứng cứ xác thực, chỉ dựa vào điểm này thôi trẫm đã có thể phế hắn rồi.

còn việc bùa ngải, trẫm từ trong thư phòng của hắn lục ra một hình nộm, hắn không chỉ nguyền rủa thiên tử Đại Đường, còn nguyền rủa cả phụ thân của hắn, thứ nghịch tử bất trung bất hiếu này, trẫm có thể đem xã tắc giao cho hắn sao?”

“Bệ hạ bớt giận, thái tử làm hoàng trữ (người kế thừa hoàng vị đã xác định) mười mấy năm, trung hậu nhân từ, danh tiếng bấy lâu, việc vu thuật lần này, lão nô cho rằng tuyệt đối không phải là ngài làm, bệ hạ không thể vội vàng phế thái tử a!”

“Hừ!

Trung hậu nhân từ?

Trẫm cũng tưởng rằng nó trung hậu nhân từ, nhưng mà nó trung hậu sao?

Nó ở sau lưng trẫm tự ý kết giao đại thần, một vụ án Vệ Kiên trẫm đã cho một cơ hội cho nó rồi.

Mới đây có mấy năm, hắn lại bắt đầu nữa rồi, ở phía dưới trung hiếu nhân hậu của nó rõ ràng là một trái tim xảo trá nham hiểm, ngươi đừng khuyên nhũ nữa, lần này trẫm đã quyết định dứt khoát rồi.”

“Bệ hạ!

Bệ hạ suy nghĩ thêm a!”

Cao Lực Sĩ dập đầu vang bùng bùng, trán đã thấy máu rồi. mặt hắn đầm đìa nước mắt: “Bệ hạ năm nay đã sáu mươi sáu rồi, nhân sinh thất thập cổ lai hi, bệ hạ hiện nay phế thái tử.

điều này đối với xã tắc Đại Đường thật là nguy hiếm biết bao, bệ hạ bây giờ phế thái tử, sẽ làm cho huynh đệ tương tàn, phụ tử trở mặt, khi ấy bệ hạ tim đau ai oán, tình biết phó đi đâu?”

Lời khuyên can của Cao Lực Sĩ chọc đến chỗ đau của Lý Long Cơ, hắn nổi giận đùng đùng, ném mạnh nghiên mực về phía Cao Lực Sĩ. ‘Bùng! nghiêng mực đánh vào trán của Cao Lực Sĩ, bỗng chốc máu chảy như nước.

Cao Lực Sĩ thân hình loạng choạng, gần như ngất đi, nhưng ông cố nén cơn đau dữ dội, lại tiếp tục giải bày thay Lý Hanh nói: “Bệ hạ nghiêm cấm thái tử tự ý kết giao đại thần, nhưng lại cổ vũ các thân vương khác kết giao anh tài, điều này thật bất công sao với thái tử!

Hơn nữa thái tử hạ vu ngải, thái tử vẫn một mực không chịu thừa nhận, có thể thấy trong đó tất có ân tình oan khuất, có lý nào mà trong phủ Quảng Bình vương phát hiện hình nộm, cách bốn canh giờ lại ở trong đông cung phát hiện hình nộm, không hợp tình lý như vậy, bệ hạ sao có thể thấy mà bỏ mặt?

Bệ hạ. thái tử cũng là con của bệ hạ, phụ từ nhân luân, sao lại nóng lòng đốt nhau vậy!”

“Ngươi câm miệng cho ta!”

Lý Long Cơ gào lên thật to, hắn chỉ vào Cao Lực Sĩ, hung tợn lệnh cho tả hữu: “Đem tên điêu ngoa này lôi xuống dưới, lôi xuống dưới cho trẫm!”

Mấy tên đại hoạn quan vịn chặt Cao Lực Sĩ, nửa kéo nửa khuyên nói: “Cao ông, lui xuống đi!

Đừng làm bệ hạ nổi lửa giận lên nữa.”

Cao Lực Sĩ tuổi tác đã cao, hắn chảy máu đầy mặt, đã sắp cầm cự không nổi nữa, cuối cùng hắn kêu to một tiếng: “Bệ hạ, lão nô không phải vì thái tử, lão nô là vì lo nghĩ cho bệ hạ a!”

Hắn đã ngất đi rồi, Lý Long Cơ suy sụp ngồi bệch xuống long tọa, một lúc lâu chẳng nói nên lời nào, cuối cùng thở dài nói: “Cao ông già rồi, đem ông đưa về phủ dưỡng lão đi!”

Chương 209: Minh nguyệt thăm ngục

Trong mật thất phủ Khánh vương, Dương Quốc Trung và Khánh Vương Lý Tông cùng cạn chén ăn mừng, Việc xảy ra hai ngày nay khiến hai người họ đắc ý vô cùng.

Dương Quốc Trung sắc mặt tưng bừng nói: “Xin điện hạ yên tâm, thái tử phen này bị phế truất đã thành định cục, Chiều hôm nay, thánh thượng mời thần đến ngự thư phòng, điện hạ đoán thử xem đã xảy ra việc gì?

Ha ha!

Người định nhậm mệnh cho thần làm chức Lại bộ Thương thư, cả gốc của Lý Lâm Phủ cũng bị đào lên.”

“Vậy ta xin chúc mừng Dương Thượng thư trước.

Nào!

Ta mời ngươi một ly đã.”

Hai người cạn ly nốc sạch ly rượu trong tay.

Chốc chốc, Lý Tông lại nói: “Dương Thượng thư, không biết có thể xử tên Lý Khánh An kia trong ngục không, Ta thật sự hận thấu xương con người này.”

“Điện hạ, bây giờ thật không thể động hắn.”

“Vì sao?”

Dương Quốc Trung thở dài, nói: “Không biết là do sơ suất của thánh thượng hay do cố tình, Tất cả các chức của Lý Khánh An đều bị bãi miễn, nhưng vẫn giữ lại chức Ngự sử đại phu, Ta đoán thánh thượng giờ vẫn còn đang do dự chưa chắc chắn trong việc của hắn. ”

Lý Tông bất đắc dĩ, giận dữ nói: “Chỉ là hắn không chết, thì ta khó mà xuôi lòng được.”

“Điện hạ, thần thì cũng hận hắn không kém, nhưng giờ không nên để dây cà ra dây muống nữa, phải đợi thái tử bị truất phế hoàn toàn, chúng ta mới có thể động thủ, nếu không một khi bị thánh thượng phát hiện, thần chỉ e là được cái nhỏ mất cái to!”

“Cao!

Quả thật cao tay!”

Lý Tông dựng đứng ngón cái tán thưởng: “Dương Thượng thư quả không hổ danh là lòng tướng quốc, có thể nhẫn điều người thường không thể nhẫn, ta quả thật bội phục, Nào!

Ta mời Thượng thư một ly, Sau này việc vào Đông Cung của ta còn mong Thượng thư chỉ bảo.”

“Nhất định!

Nhất định!”

Dương Quốc Trung lại nốc cạn, nheo mắt cười nói: “Có điều, chúng ta không thể giết Lý Khánh An quá gây chú ý, phải để hắn bất tri bất giác chết đi, như thế cũng có thể khả thi.”

...

Ngày hôm sau, cục thế trong triều vẫn gay gất, Ngự Sử Đài phát liền ba đạo đàn hạch, Hồng Lư Tự Thiếu khanh Mã Tri Lễ có vợ lẻ ở ngoài, bị đàn hạch miễn chức, Thiểm Châu Thái thú Vi Hoán bị nghi là nhận hối lộ lúc làm Thái thú ích Châu, bị miễn chứa vào Kinh thẩm tra, Khánh Châu Thái thú Từ Vân Sinh cường chiếm đất của dân, bị miễn chức tại chỗ, áp giải vào ngục.

Điều này nói rõ thái tử đảng đang bị triệt tiêu ngày càng triệt để, trong triều lòng người trên dưới bàng hoàng.

Sáng sớm, Độc Cô Minh Nguyệt dưới sự hộ tống của hai gia nhân, nàng đã cầm theo một chiếc giỏ to đến nhà lao Đại Lý Tự, Nhà lao Đại Lý Tự nằm ở trong Đại Lý Tự trong hoàng thành.

Thường dùng để giam những quan viên và gia quyến phạm tội, còn dân thường sẽ được giam giữ trong Kinh Triệu dục, Đại Lý Tự vào thời Chu Võ đã được mỡ rộng vài lần, dần dần thành nhà ngục trung ương quy mô khổng lồ như hiện nay.

Tuy chiêu thư chính thức phong Độc Cô Minh Nguyệt làm công chúa Minh Nguyệt vẫn chưa xuống, nhưng dẫu sao là trưởng nữ Độc Cô gia, thân phận cao quý, lại là cháu gái của Đại Lý Tự Thiếu khanh Bùi Mân, ngục thừa không dám qua loa, vội bẩm báo với Bùi Thiếu khanh đương thị sát lao ngục.

Bùi Mân là con của tiền tướng quốc Bùi Diệu Khanh, cháu của Bùi Khoan, vốn có thanh danh tốt, Hắn nghe tin Minh Nguyệt đến thăm ngục, không khỏi khó xử, Tuy Minh Nguyệt là cháu gái hắn, nhưng cũng không dễ nhận lời tùy tiện.

Đại Lý Tự không phải không cho thăm tù, nhưng chi hạn chế cho quan hệ thân thuộc, như vợ thăm chồng, con thăm cha...

Tuy người người ở Trường An đều biết Minh Nguyệt và Lý Khánh An quan hệ gì, nhưng thân phận hiện nay của nàng đến thăm ngục vẫn không ổn.

Kỳ thực với quyền lực của Bùi Mân, hắn có thể chuẩn Minh Nguyệt vào thăm, nhưng giờ đang là thời khắc quan trọng của thế cục, với lại còn thăm một người có thân phận đặc biệt như Lý Khánh An, Hắn quả thật không dám tự tiện làm chủ.

Lúc này, ngục thừa nhỏ giọng nói: “Bùi Thiếu khanh, Lý Khánh An này từ đêm hôm trước đã bị bắt đến đây, một giọt nước chưa uống, nếu có bất trắc gì, bọn thuộc hạ quả thật không biết trả lời thế nào.”

Bùi Mân bỡ ngỡ, “Vì sao không cho hắn ăn uống?”

“Bọn thuộc hạ có cho, nhưng hắn không chịu dùng.”

Bùi Mân bỗng hiểu ra, đấy là Lý Khánh An trong lòng sợ người khác động thủ trong bóng tối, không dám dùng thức ăn trong ngục, hắn không lộ thanh sắc hỏi: “Hai đêm nay có tình hình gì không?”

Ngục thừa nhìn nhìn hai bên, thỏ thẻ bên tai hắn: “Đêm qua La ngục thừa trực, nghe nói Cát sứ quân một canh giờ đêm qua có đến, ở lại một lúc, bí mật nói điều gì với La Ngục thừa, cụ thể nói gì thuộc hạ cũng không biết.”

Bùi Mân cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc nói: “Vậy được, chỉ cho phép một mình cô nương ấy vào, nhưng không được quá lâu.”

Một lát sau, Độc Cô Minh Nguyệt dưới sự dẫn dắt của Ngưu Ngự thừa đã đi vào la của Đại Lý Tự, Phòng đặc biệt giam Lý Khánh An và Lư Hoán ở phía dưới tầng hầm, được xây bởi từng tàng đá xanh to, tất cả có tám căn phòng như vậy, Tầng tầng cửa ải đều bị canh gác nghiêm ngặt, thân phận của Minh Nguyệt đặc biệt nên không ai dám rà người nàng, lại có Bùi Thiếu khanh đi cùng, các sai ngục đều đề nàng dễ dàng vào.

“Két!”

Khóa được mở, sợi dây xích to bằng cái bát được lấy xuống, từng cánh cửa sắt lớn lần lượt được mở ra, Minh Nguyệt đi xuống, tiếng đùng đùng của cửa sắt lại được đóng lại vẫn vang vảng sau lưng, nàng chỉ thấy một cơn choáng ngột,trước mặt nàng là một con thạch đạo sâu thãm thãm bất tận.

“Cô nương, xin hãy đi theo ta.”

Một tên sai ngục dẫn Minh Nguyệt đi xuống con thông đạo ẩm ướt ấy, hai bên vách đã toàn rong rêu bóng dày như những lớp vải nhưng dày dặn, Mỗi đi được mười bước hơn, trên vách lại có một ngọn đèn dầu, Ánh đèn như những nhánh mầm đậu yếu ớt, lí lắc tí tách lúc mờ lúc tỏa trên tường đá, khiến cho nơi này trông lại càng u ám quỷ quái hơn.

Minh Nguyệt một tay cầm giỏ, một tay dựa vào bờ tường từng bước đi xuống, Bỗng, nàng cảm nhận được có gì đấy vừa bò qua tay mình, làm nàng giật nảy mình, hoảng hốt rút vội tay về, Nàng phảng phất như còn nghe rõ tiếng xèn xẹt bò qua.

Nàng cảm giác nó đang bò qua chân mình, nhưng không biết được nó là gì, bỗng chốc làm nàng sợ hãi khiếp vía, Lúc này, họ đã đi đến tận cùng của thạch lao, Nơi đây lại bị một cánh cửa sắt dày dặn chắn lại, Sai ngục gõ gõ cửa, chỉ thấy một cửa sổ nhỏ được mở ra, Dưới ánh đèn mờ mờ kia, bộ mặt ghê tởm của lão sai ngục độc nhãn hiện ra. mặt lão đầy vết thẹo, giọng khàn khàn ú á hỏi: “Có việc gì?”

Sai ngục đựa một miếng lệnh bài bằng đồng ra nói: “Thăm ngục!”

Sai ngục lại quay đầu lại nhìn Minh Nguyệt nói: “Cô nương, Bùi Thiếu khanh đã đặc biệt dặn dò, bọn ta không dám rà người cô nương, hi vọng cô nương có thể nhanh một chút, đừng để bọn ta khó xử.”

Minh Nguyệt gật đầu, Một lát sau, tiếng ken két chói tai của cửa sắt được mở lại vang lên, mùi ẩm mốc khó chịu xộc thăng vào mũi, Minh Nguyệt không khỏi rùng mình, Nàng do dự một lúc rồi từ từ đi vào phòng lao tựa âm tào địa phủ kia.

Đi thẳng chừng hơn mười bước, lão sai ngục độc nhãn long dùng xích sắt gõ gõ lan can sắt dày.

“Số ba mươi lăm. có người đến thăm.”

Minh Nguyệt lúc này không kiềm nổi kích động trong lòng, nàng chạy ùa lên nắm lấy lan can sắt, giọng rung lẩy bẳy, trầm giọng hô hào: “Lý Khánh An!”

Trong phòng lao ẩm ướt và u ám, bốn bức tường rỗng tếch chỉ có đột một chiếc giường gỗ, và trê giường là tấm nệm rách nát, Nằm trên đấy là một người tinh thần íu xìu, nghe tiếng Minh Nguyệt, hắn đứng dựng dậy, Dưới ánh đèn âm u chiếu lên mặt, đấy chính là Lý Khánh An bị bắt ở Hàm Dương.

“Là nàng!?”

Trong lòng hắn đại hỉ, chỉ vài bước đã xông đến trước lan can, hắn nắm lấy tay nàng trìu mến hỏi: “Sao nàng lại đến đây?”

Minh Nguyệt nhìn hắn đầu tóc rối bù, mặt mày lấm lem, toàn thân chỉ có mỗi chiếc áo đơn màu trắng, lòng nàng đau như cắt, nước mắt không cầm được trải dài trên mặt.

“Không sao cả!

Không sao cả!”

Lý Khánh An vỗ vỗ tay nàng an ùi: “Bọn họ không dám động đến ta, ta còn là Ngự sứ đại phu!

Hơn nữa, bên ngoài ta còn ba trăm thân binh, ai dám động đến một cọng tóc của ta, chắc là hắn chắn sống rồi.”

Hắn liếc nhìn chiếc giỏ trên tay Minh Nguyệt, cười nói: “Nàng mang đồ ăn cho ta đấy à?”

“ừm!”

Minh Nguyệt vội rút khăn phủ trên giỏ ra, trong đấy là một hộp đựng thức ăn, bên cạnh là một bình rượu, Cai ngục mở hộp ra đưa thức ăn vào ô cửa sổ cho hắn, Minh Nguyệt cũng đưa hộp thức ăn và rượu vào.

“Đây là món do tự tay muội làm, huynh nếm thử.”

“Ha ha!

Ta đói sắp chết rồi!”

Khánh An nhận qua hợp đựng thức ăn lại hỏi: “Bọn họ có kiểm tra chứ?”

“Muội nói chỉ là rượu và thức ăn, bọn họ liền không kiểm tra, bọn họ chi giở ra xem qua, không có động đến rượu và thức ăn.”

“Vậy được!”

Lý Khánh An ùng ục nốc cạn rượu, lại nhận lấy đũa, ngấu nghiến chiến đấu với thức ăn, Hắn âm ừ nói: “Ngon quá!

Đây là món ngón nhất mà ta từng được ăn.”

Minh Nguyệt nhìn hắn có vẻ đúng là bị bỏ đói nhiều ngày, không khỏi xót xa: “Vậy đến tối, muội lại mang đến cho huynh.”

“Được, thế thì hay quá!

Nàng nhớ mang cho ta một con gà quay nhé, thêm hai bình rượu nhỏ, Như thế, trừ khi họ một đao giết chết ta, nếu không sẽ không còn cơ hội nữa, ha ha!”

Trong lòng Minh Nguyệt lo lắng vô cùng, nàng thấy sai ngục đã rời khỏi liền hỏi: “Huynh cần muội phải làm gì không?”

“Tạm thời không có.”

Nói đến đây, Lý Khánh An liếc nàng một phát, cười nói: “Cái tên vương tử Các La Lộc muốn cưới nàng làm vợ đã bị ta một tên bắn chết, nàng có vui không?”

Minh Nguyệt khẽ gật đầu, nhỏ nhẹ nói: “Minh Châu đã có nói cho muội biết.”

Mặt nàng đỏ ửng lên, nàng bỗng nhớ đến một việc, liền hỏi: “Minh Châu..

Vừa nhắc đến hai chữ “Minh Châu”, nàng đã thấy Lý Khánh An đang huơ tay với nàng, lập tức tinh ngộ ra.

Khánh An gật đầu khen ngợi, Lúc này, ngoài cửa có người đến hô to: “Được rồi!

Thời gian thãm ngục đã kết thúc.”

“Ta biết rồi!”

Khánh An ăn nốt miếng thức ăn cuối cùng, xong hắn đưa bát đũa cùng hộp đựng thức ăn ra, Hắn rút một miếng ngọc trên người đưa nàng. cười nói: “Đây là vật do tồ tiên nhà ta đê lại. bây giờ ta sẽ tặng nó cho nàng, Nào!

Để ta đeo nó cho nàng.”

Trong mắt Minh Châu ánh lên sắc màu diệu kỳ, nàng dần dần tiến lại gần rào cọc ngẩng đầu lên nhìn hắn đầy kích động, Hai tay nàng đặt trước ngực, phảng phất như đang đợi chờ thời khắc hạnh phúc nhất đời sắp đến, Khánh An mỉm cười, nhìn mặt nàng sáng sủa lộng lẫy như một bông hoa rạng ngời.

Hắn đeo ngọc bội lên chiếc cổ trắng thon như cổ thiên nga của nàng, Hai người không nói một lời, nhìn nhau.

Ánh mắt họ đã chan chửa tất cả tình cảm giành cho đối phương.

Lúc này, ngoài cửa sai ngục lại vội vàng hối thúc, “Cô nương, đi thôi, nếu không đi sẽ không kịp nữa!”

“Muội đi đây, tối muội sẽ lại đến thăm huynh.”

Minh Nguyệt nhắc giỏ lên, lưu luyến quay lại nhìn Khánh An, chỉ thấy hắn mỉm cười vẫy tay với nàng, trên gương mặt xinh đẹp của nàng hai má hây hây, Cuối cùng nàng cũng đi theo cai ngục đi ra.

Đi ra khỏi thạch đạo dài và tối, Minh Nguyệt bỗng thấy trước mắt sáng trương, một cơn sió mát từ đâu ập vào mặt, Nàng lại quay đầu lại nhìn thông đạo tối tăm kia một hồi, Cửa sắt đang được đóng sầm lại, nàng có cảm giác như vừa trùng sinh trở về từ địa ngục.

Lúc này, từ xa xa một đội binh sĩ phóng đến, nàng đang định né sang một bên, bông đâu mộ quan viên đến gần. cao giọng hô: “Phụng mệnh Hình bộ, Ngự Sử đài để thẩm Lý Khánh An.”

“Cô nương, đi thôi!”

Gia nhân nàng nhắc nhờ.

Minh Nguyệt thở dài, sau đó cũng bước lên xe ngựa, Nàng lập tức quan sát kỹ tín vật định tình mà Lý Khánh An giao cho nàng, Đây là một miếng mỹ ngọc tinh tế ôn nhuận, dưới ánh sáng chiếu rọi vào ngọc, miếng ngọc trong suốt long lanh, trong lòng Minh Nguyệt đầy hoa hỉ.

Nàng nói với phu xe : “Được rồi.

đi thôi!”

Phu xe trường roi vừa giơ, quay đầu xe ngựa nhanh chóng rời khỏi Đại Lý Tự.

Chương 209: MINH NGUYỆT THĂM NGỤC (2)

Minh Châu thi lễ nói: “Nương nương, tiểu nữ có một việc rất quan trọng đến cầu xin nương nương giúp đỡ.”

Dương Ngọc Hoàn nhìn thần sắc bi thương của Minh Châu không khỏi nghiêm túc hỏi: “Có việc gì thế?”

Minh Châu nhìn nhìn hai bên, Dương quý phi hiểu ý bèn khoát tay hạ lệnh: “Các ngươi lui xuống.”

Hoạn quan và cung nữ đều lui xuống, chỉ còn lại hai thị nữ cận thân của Dương Ngọc Hoàn, Minh Châu quỳ xuống nghẹn ngào nói: “Cầu xin nương nương cứu Lý Khánh An!

Huynh ấy sắp bị thánh thượng giết mất!”

Dương Ngọc Hoàn ngỡ ngàng, vội hỏi: “Thế là thế nào?

Lý Khánh An không phải vừa lập công tại chiến dịch Toái Diệp, được thánh thượng phong thưởng sao?

Sao lại sẽ bị giết?”

“Nương nương, Lý Khánh An quả thực đã bị quân Vũ Lâm bắt tại Hàm Dương, Lúc ấy tiểu nữ cũng có mật, tiểu nữ còn giữ một lá thư huynh ấy viết cho nương nương.”

Nói xong, Minh Châu rút lá thư được cuốn thành dây dài nhét trong trâm gài tóc ra, hai tay trình lên giao cho thị nữ đê trình Dương Ngọc Hoàn.

Dương Ngọc Hoàn từ từ mở thư ra, chỉ thấy trong thư viết: “Thần từ đầu chí cuối một lòng tận trung thánh thượng, tận trung với Đại Đường, chi do liên lụy của Đông Cung bị điện hạ sinh nghi, bất hạnh lâm vào cảnh lao tù, tánh mạng khó giữ, khẩn xinh nương nương niệm nhân duyên ngày cũ, thỉnh cầu giúp hạ thần với thánh thượng, ơn nghĩa nương nương, thần xin kết thảo hàm hoàn khắc ghi trong tâm. (*Kết thảo hàm hoàn, dịch nôm là: Kết cỏ ngậm vành, chi sự nhớ ơn và báo đáp công ơn.) ”

Dương Ngọc Hoàn bàng hoàng: “Hoàng thượng đòi giết Lý tướng quân ư?”

“Nương nương, Lý đại ca đang bị giam trong ngục của Đại Lý Tự, dù hoàng thượng không giết huynh đi chăng nữa, cũng sẽ bị kẻ thù giết, Nương nương, cứu người như cứu lửa!”

Minh Châu sắp khóc cả ra, Dương Ngọc Hoàn an ủi nàng vài câu cũng đứng lên nói: “Ta sẽ đi gặp thánh thượng ngay, Lý tướng quân là sư phụ ta, ta làm sao có thể thấy chết không cứu.”

Nàng quay đầu lại nói: “Bị giá, ta phải đến Đại Minh cung ngay.”

Một khắc giờ sau, vài trăm thị vệ vây kín Loan giá của Dương Ngọc Hoàn hộ tống đi về hướng Đại Minh cung, Minh Châu không tiện đi theo liền xin ở lại Hưng Khánh cung.

Dương Ngọc Hoàn không đi Đan Phụng môn mà đi từ Tà Ngân Đài môn đi vào hậu cung, rồi lại từ hậu cung vòng đường đến Tử Hoàn điện, Từ khi vào cung đến nay, Dương Ngọc Hoàn chưa từng đến Ngự Thư phòng của Lý Long Cơ bao giờ, Đây là một hình thức biểu hiện nàng vốn không bao giờ can thiệp vào việc quốc sự.

Hôm nay vì cửu Lý Khánh An, nàng đã phá lệ không đến Ngự Thư phòng của mình.

Lúc cách Ngự Thư phòng không còn xa, vài hoạn quan đang trực đương tụ tập tán ngẫu, bỗng thấy nương nương giá lâm, bọn họ hoảng quá vội quỳ xuống, “Nô tài tham kiến nương nương!”

Dương Ngọc Hoàn thấy tất cả hoạn quan đều ở ngoài Ngự Thư phòng có phần kỳ lạ, Bọn họ không phải nên túc trực một bên thánh thượng để hầu hạ ư?

Nàng thấy cửa Ngự Thư phòng đang đóng kín, liền hỏi: “Thánh thượng đang tiếp kiến đại thần ư?”

“Bẩm..bẩm.. .không..

Các vị công công ai nấy tinh thần căng thẳng, lắp ba lắp bắp trả lời, Dương Ngọc Hoàn trong lòng sinh nghi, hỏi: “Ai đang ở trong phòng?

Sao các ngươi đều ra cả đây, Cao công công đâu?”

“Bẩm nương nương, Cao ông hôm qua bị thánh thượng đưa trở về phủ.”

Lúc này, Dương quý phi thấp thoáng nghe tiếng cười của nữ nhân từ trong phòng vọng ra, Trong lòng sinh nghi, nàng bước nhanh đến cửa, Vừa định gõ cửa thì nghe một giọng nói quen thuộc vang vọng từ bên trong.

“Điện hạ. người nói thiếp với nương tử của người ai xinh đẹp hơn?”

“Ha ha!

Tất nhiên là nàng, lúc ở Ngự Thư phòng, trẫm chỉ muốn gặp mỗi mình nàng.”

“Vậy tối nay người hãy ngủ ở Ngự Thư phòng, thiếp cũng không về nữa, được không?

Mặt Dương Ngọc Hoàn bỗng chốc đỏ bừng, Trong Ngự Thư phòng chính là Tam tỷ thân thiết nhất của nàng từ lúc nhỏ, Nàng cũng phát hiện giữa Tam tỷ và Tam Lang có ám muội từ lâu, cũng từng truy hỏi Tam Lang, thậm chí người còn thề thốt tuyệt không có việc này, Vạn vạn không ngờ được rằng hai người lại hẹn hò ngay trong Ngự Thư phòng.

“̀m!”

Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, Trong Ngự Thư phòng Dương Hoa Hoa đang ngồi trên đùi Lý Long Cơ, hai tay ả đang ôm chằm lấy cô người, Cửa đột ngột mở ra làm hai người họ giật nảy mình, chỉ Dương Ngọc Hòan mặt bất mãn đứng trước cửa, cặp mắt nàng bừng bừng lửa giận.

Dương Hoa Hoa đứng dậy miễn cường nói: “Tứ muội có việc đến thế ?”

“Ta thật không nên đến, làm phiền hai người quá, Tam tỷ, tỷ làm thế không thấy có lỗi với muội sao?”

“Nương tử, sự tình không phải như nàng nghĩ đâu, nàng hiểu lầm rồi!”

“Hiểu lầm?”

Nước mắt nơi khóe mắt nàng ứ ra, “Điện hạ, thiếp đã nghe phải điều không nên nghe, nhìn phải việc mình không nên nhìn, nên thiếp đã hiểu lầm, đúng không?”

Nàng chỉ vào Dương Hoa Hoa cắn chặt răng hỏi: “Người phụ nữ này, nếu không phải tỷ tỷ ruột thịt của thần thiếp, thiếp sẽ lập tức hạ đánh cho gậy đánh chết, Nhưng ta đã nhúng nhường đủ điều, để đổi lấy tổn thương từ y với muội muội ruột mình thế đây .Được!

Các ngươi cứ tiếp tục, thiếp không nhìn thấy gì cả.”

Nàng quay lưng chạy ra ngoài, Lý Long Cơ hận quá đập mạnh lên bàn: “Ả nữ nhân chua chát này!”

Dương Hoa Hoa trong lòng vừa sợ vừa hoảng loạn, ả cũng không tâm trạng gì ở lại, liền nói: “Điện hạ, vậy thiếp xin về phủ trước.”

Thấy Lý Long Cơ không có phản ứng gì, liền lẳng lặng chuồn đi, Lý Long Cơ mãi một lúc sau mới phản ứng lại, người thở dài vô vị đứng lên: “Truyền ý chỉ của trẫm. về cung Hưng Khánh cung.”

Lý Long Cơ về đến thỉnh cung Hưng Khánh cung, vừa đi đến cửa, hắn do dự một lúc hỏi cung nữ: “Nương nương thế nào rồi?”

“Điện hạ, nương nương khóa mình trong phòng, không chịu gặp ai!”

Lý Long Cơ lắc đầu đi vào thỉnh cung Dương quý phi, chỉ thấy nàng đang ngồi trên giường thêu quay lưng ra ngoài, thở thẫn nhìn vách tường.

“Ta đã nói.

đừng đến làm phiền ta.”

“Nương tử; là ta!”

Dương Ngọc Hoàn mãi một lúc sau mới lạnh lùng nói: “Điện hạ còn về đây làm gì, người không phải nói là Ngự Thư phòng đang bận lắm sao?”

Lý Long Cơ thở dài, cúi người xuống dỗ ngọt nàng: “Nương tử, lần này là do lỗi của ta, sẽ không có lần sau nữa, Nương tử đừng có ghen bóng ghen gió thế.”

“Ghen bóng ghen gió?”

Dương Ngọc Hoàn hừ lạnh một tiếng, “Thiếp mà dám ghen ư?

Ghen là một trong thất xuất (* Thất xuất là bảy nguyên cớ có thể bỏ vợ thời phong kiến: Không con. dâm, không thờ cha mẹ chồng, lắm điều, trộm cắp, ghen tuông, mắc bệnh hiểm nghèo đều là thất xuất).

Thiếp đã không thể sinh nở, đã phạm phải thất xuất từ lâu, nhờ phước điện hạ không chê, để thần thiếp được ở lại trong cung, thần thiếp còn dám đâu ghen tuông vô cớ.”

Lý Long Cơ biết nàng đang dỗi, bất đắc dĩ đành phải cúi người thi lễ tạ tội: “Nương tử, tướng công thật nhận lỗi với nương tử, nương từ đừng giận nữa!”

Dương Ngọc Hoàn không phải vì ghen tuông mà giận, hậu cung Lý Long Cơ có bốn vạn, nàng đâu có nhiều hơi sức thế để ghen?

Điều quan trọng là người dan díu với chị vợ trong Ngự Thư phòng.

Việc xấu này truyền ra ngoài, mặt mũi Dương gia còn đâu.

Nàng lại thở dài: “Điện hạ, thần thiếp không phải người hay ghen, Nếu người thích Tam tỷ ta, vậy hãy nạp tỷ vào cung, như thế thần thiếp cũng không có dị nghị gì, người cũng không thể nói gì.

Nhưng đằng này thân phận của tỷ là gì?

Điện hạ lại có thế vụn trộm ngay tại nơi mình xử lý quốc gia đại sự, việc này mà lan truyền ra, sẽ tổn hại đến thanh danh của điện hạ, Điều thần thiếp lo chỉ có thế.”

Dương Ngọc Hoàn ngôn từ có phần gay gắt, khiến lòng Lý Long Cơ có phần không thoải mái, Người không vui nói: “Trẫm là thiên tử, là chủ của Đại Đường, ai dám dị nghị?”

“Điện hạ, miệng là của người khác, sử thư do hậu nhân viết, liệu điện hạ có thể ngăn được không?”

Dương Ngọc Hoàn phen này bất cần nữa, một thể nói hết bất mãn trong lòng mấy năm nay.

“Điện hạ vì sủng ái thần thiếp mà hậu đãi Dương gia, thần thiếp cảm kích vô cùng, nhưng thần thiết chỉ cần cho họ cẩm y ngọc thực, cho họ hưởng thụ phú quý đã đủ, Nhưng điện hạ đã cho quá nhiều, khiến họ ngạo mạn không coi ai ra gì, hoành hành Trường An.

Người Trường An nhắc đến ngũ Dương không ai không đay điếng, Điện hạ làm thế không phải hẫu đãi Dương gia mà là hại họ, Tam tỷ chi tu một hộ trạch tử mà mất gần trăm vạn quan tiền, tiêu hao bao nhiêu cái ăn cái mặc của người .

Đại tỷ đi một chuyến Chung Nam sơn, huyện lệnh châu phủ dùng gấm đỏ trải thảm năm dặm để hoan nghênh, Những điều này thần thiếp đều có nghe, Không muốn nói là sa sỉ bao nhiêu, đằng này điện hạ còn cho họ chức trọng quyền cao, Dương Thiêm và Dương Kỹ từ nhỏ đều là những tên du thủ du thực, cả chữ cũng không biết mấy, điện hạ để họ quản trọng trách trong triều.

Còn nữa, từ huynh trưởng Dương Chiêu thần thiếp cũng hiểu rất rõ, chẳng qua là một tên vô lại đầu đường xó chợ mê bạc bài, nhưng điện hạ lại để hắn làm tướng quốc Đại Đường, Ngược lại, những mãnh tướng lương hiền thực sự, điện hạ lại không thể nào dung nạp, điều bắt tù hỏi tội, Điện hạ, liệu đây chính là minh cử của đức minh quân ư? ”

“Đừng nói nữa!”

Lý Long Cơ bị nói cho bẽ mật chỉ thẳng vào Dương Ngọc Hoàn trách móc: “Đừng nghĩ nàng là quý phi thì có thể tự ý nói trẫm, Nếu trẫm nổi giận, trẫm vẫn có thể cho nàng vào lãnh cung.”

Dương Ngọc Hoàn vội quỳ xuống, tha thiết xin tội: “Điện hạ, thần thiếp không dám tùy tiện can thiệp vào quốc sự, nhưng thần thiếp không thể vì Dương gia mà hủy đi thịnh thế Đại Đường này, hủy đi tiếng tốt ngàn năm của điện hạ.”

“Trẫm nói thêm một lần, trẫm không cần nàng dạy đời, Nàng đã nghe rõ chưa?’Lý Long Cơ giận dữ quát lên.

Dương Ngọc Hoàn tủi thân, ứ lệ nói: “Năm xưa thần thiếp đúng là không nên đến Đại Minh cung này, xin điện hạ hãy để thần thiếp được về quê hương của mình.”

Vài tên hoạn quân nghe lệnh đi vào, Lý Long Cơ chỉ vào Dương Ngọc Hoàn hạ lệnh: “Đưa y về phủ

Dương Quốc Trung, trẫm không muốn nhìn thấy mặt y nữa!”

“Được!

Được Tính khí Lý Long Cơ hai ngày nay hay cáu gắt, bị Cao Lực Sĩ làm phẫn nộ trước, nay lại đến Dương Ngọc Hoàn bức ép, Trong lúc thịnh nộ, người có phần mất đi lý trí.

“Nàng đừng nghĩ dùng rời cung để uy hiếp trẫm, trẫm sẽ sợ, người đâu!”

Nói xong, người phất tay áo đùng đùng bỏ đi.

“Truyền chỉ, bãi giá Đại Minh cung!”

Chương 210: Quý Phi nói giúp

“Leng keng!

Leng keng!”

Tiếng va chạm chói tai của dây xích làm cho Lý Khánh An đang ngủ bỗng tinh giấc, Ánh mắt hắn hé mở, thấy thấp thoáng một người nữ đang đứng ngoài song chắn, phản ứng thứ nhất của hắn đó là Minh Nguyệt tới rồi, nhưng ngẫm lại thấy không đúng, Minh Nguyệt vừa rồi đã tới một lần rồi, là ai thế nhỉ?

“Lý Thất Lang, ngươi hình như ở cũng không tồi nhỉ!”

Tiếng của người nữ lạnh như băng, ẩn chửa một giọng mĩa mai, Lý Khánh An ngáp dài một cái, ánh mắt lại nhắm lại,

“Lý Thất Lang, ngươi không muốn cầu ta sao?”

Dưới ánh đèn u ám, lộ ra nụ cười đắc ý của Dương Hoa Hoa.

“Ngươi tới làm cái gì?”

Lý Khánh An lại chậm rãi mở mắt, châm chọc mà cười nói: “Ngục tù hôi hám nồng nặc như thế, một quý phu nhân yểu điệu như ngươi, không sợ bị mùi hôi xông đến ngất đi sao?”

“Không sợ!

Thấy ngươi bị xui xẻo, ta rất vui vẻ, vui đến chết đi được, ngươi biết không?

Ta không uống rượu trắng bao giờ cả, nhưng ngày hôm qua ta phá lệ uống đến ba ly, bởi vì ta thật sự rất cao hửng.”

Dương Hoa Hoa cười tựa như mỹ nhân rắn, nét mặt rạng rỡ khó mà diễn tả cho được, Đây là lần đầu tiên trong đời nàng ta nếm được niềm vui của lòng tự tôn, Trước đây, tên đàn ông này chi mang lại sự si nhục và miệt thị nàng ta, mà hôm nay, hắn đã thành tên tù dưới ngục.

Nàng ta đi về phía trước một bước, ngồi xồm xuống mỉm cười nói: “Ngươi bò lại đây, hãy van xin sự thương xót của ta, ta sẽ cầu xin Thánh Thượng, thả ngươi ra, như thế nào?

Đồng ý giao keo chứ?”

Lý Khánh An khinh miệt liếc nàng một cái, biếng nhác nói: “Ngươi tưởng ngươi là ai, ngươi có thể ảnh hưởng đến quyền lực đấu tranh trong triều đình sao?

Ngươi không khỏi đã xem bản thân quá cao rồi, phu nhân, ngươi đi đi!

Ngươi ở trong này, ảnh hưởng đến tâm trạng ăn uống của ta ngày mai đấy.”

“Ngươi!”

Dương Hoa Hoa lửa giận bừng bừng, nàng ta đứng phắt dậy: “Lý Khánh An, ngươi hãy đợi đấy, ta xem ngươi còn có thể mạnh miệng đến bao giờ?”

Nói xong, nàng ta hừ một tiếng thật mạnh, tức giận đến điên người mà quay đi khỏi.

Lý Khánh An lại ngáp một cái, trở mình, nhắm hai mắt lại, không lâu liền chìm vào giấc ngủ.

...

Trái ngược với Lý Khánh An ở trong lao ngục tối tăm ngủ say sưa, ở trong Hưng Khánh cung phủ lệ đường hoàng, Đại Đường hoàng đế Lý Long Cơ trong lòng bồn chồn không dứt, hắn chưa bao giờ cảm thấy cô đơn lẻ chiếc như hôm nay, Cao Lực Sĩ không ở bên mình, làm cho hắn sinh hoạt gặp nhiều bất tiện, những hoạn quan, cung nữ kia sao mà tỉ mỉ chu đáo như Cao Lực Sĩ được.

ví dụ như bây giờ, Ngọc Hoàn không ở bên mình, sự không thoải mái khó chịu đến tận đáy lòng, sự cô quạnh không thể chịu đựng của hắn, Cao Lực Sĩ không cần hắn nhắc nhở, lập tức sẽ đón Ngọc Hoàn trở về, nhưng bọn hoạn quan này, ai nấy đều như khúc gổ đứng ở đó, không lẽ phải chờ hắn hạ lệnh mới được sao?

Lý Long Cơ không khỏi khẽ thở dài một cái, Cao Lực Sĩ liên quan đến việc phế lập thái tử, hắn vẫn còn có thể chịu đựng một chút, nhưng Ngọc Hoàn một khắc không ở bên mình, hắn cảm thấy cuộc đời của hắn trở nên nhạt nhẽo vô vị.

“Nhanh đi đón quý phi trở về cho ta!”

Hưng Khánh cung rốt cục cũng vang lên tiếng thét của Lý Long Cơ.

Thành Trường An đã cấm đi lại ban đêm, trên đường cái trống trơn, gần như không có người đi lại, chỉ là từ phương xa truyền đến tiếng bước chân của Kim Ngô vệ tuần phố.

Lúc này, cửa lớn của Hưng Khánh mở ra, mười mấy tên thị vệ cung đình cưỡi ngựa phi nước đại đi ra, thẳng hướng Tuyên Nghĩa phường phóng đi, lát sau liền phóng nhanh tới Tuyên Nghĩa phường, người cầm đầu thị vệ trực gác lớn lên tiếng hô: “Phụng Thánh Thượng chỉ mệnh mà đến, hãy mở cửa mau!”

Sai dịch trông cửa sợ tới mức vội vàng mở cửa, mấy chục tên thị vệ và hoạn quan đồng loạt vọt vào cánh cửa phường, hướng đến phủ Dương Quốc Trung trong phường chạy đi, rất nhanh liền đến cửa lớn, Dương Quốc Trung đã nhận được tin tức, cuống quít đi ra đón.

Cầm đầu hoạn quan Ngư Triều n tiến lên thi lễ nói: “Dương thượng thư, phụng bệ hạ chỉ mệnh, đặc biệt đến đón nương nương hồi cung.”

Dương Quốc Trung đã khẩn trương suốt cả ngày bỗng dưng được nhẹ nhỏm cả người, điều này thật quá tốt rồi, nương nương thất sủng, Dương gia bọn họ tất sẽ xong đời ngay.

“Ngư công công xin chờ một lát, ta đi mời nương nương ngay đây.”

Dương Quốc Trung co chân chạy vào trong phủ, xuyên qua mấy cánh cửa, chạy vội tới trước Kim Các Lầu nơi Dương Ngọc Hoàn tạm thời đang ở, vừa lúc thị nữ hầu cạnh của Dương Ngọc Hoàn đi ra, Dương Quốc Trung thở hồng hộc nói: “Mau đi nói với nương nương, Thánh Thượng phái người tới đón nàng hồi cung.”

Thị nữ vội vàng xoay người đi trở về, Trong phòng, Dương Ngọc Hoàn ngồi ở trước ngọn đèn, nhìn chăm chú ngọn đèn mà ngẩn người, nàng ở đây hồi tường cuộc sống thời thiếu nữ. khi đó phụ thân còn tại thế, gia cánh giàu có, nàng vô tư không phải nghĩ, cùng Tam tỷ len lén nói chuyện với nhau về đức lang quân của mỗi người trong tương lai, thời gian nhoáng một cái đã trôi qua gần hai mươi năm.

Nàng trở thành người phụ nữ tôn quý nhất của đại Đường, nhưng nàng lại cảm thấy chính mình mất đi thứ gì đó trân quý nhất trên đời, nàng cũng nói không rõ là cái gì, mấy năm nay, loại cảm giác này càng ngày càng nặng, Nàng cảm thấy chính mình tựa như con thiêu thân rơi vào mạng nhện, bị từng lớp lưới vô hình bao vây lấy, làm nàng ngẹt thở, làm nàng không còn sức mà phản kháng.

Nàng không khỏi lại nghĩ tới câu chuyện vừa mới nghe được từ hai ngày trước, Lý Khánh An cơn giận nổi lên, phát binh Cát La Lộc, một mũi tên bắn chết Cát La Lộc vương tử - người muốn cướp Minh Nguyệt của hắn, làm nàng cũng khao khát muốn được như Minh Nguyệt.

“Nương nương!”

Tiếng nói dồn dập của thị nữ cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng.

“Chuyện gì?”

“Thánh Thượng phái người tới rồi, muốn đón nương nương hồi cung.”

“Nói với bọn họ, ta không quay về!”

“Nhưng mà nương nương...”

Thị nữ rất ư khó xử, nàng thấy nương nương giọng điệu kiên quyết, chỉ đành thở dài một hơi, xoay người đi ra phía ngoài.

“Chờ một chút!”

Dương Ngọc Hoàn gọi nàng lại.

Thị nữ trở lại, mừng rỡ nhìn nương nương, nàng hồi tâm chuyển ý sao?

Rất nhanh nàng lại thất vọng rồi, Dương Ngọc Hoàn từ trên bàn lấy ra một cây kéo, cắt đi một mớ tóc của mình, đưa cho thị nữ nói: “Để cho bọn họ mang về cho Thánh Thượng, Thánh Thượng tự nhiên sẽ hiểu.”

“Nương nương!”

Thị nữ quỳ xuống.

“Đi mau!”

Dương Ngọc Hoàn nghiêm khắc hạ lệnh nói: “Câu nói của ta có nghe hay không?”

“Dạ vâng!”

Thị nữ lau nước mắt, xoay người đi ra ngoài cửa.

Hưng Khánh cung, Lý Long Cơ ngẩn người cầm lấy mớ tóc đen của Dương Ngọc Hoàn, nửa ngày không nói lời nào, hắn nhớ tới tình cảnh năm đó Ngọc Hoàn bị bắt xuất gia làm đạo cô, Ngọc Hoàn chính là cắt một mớ tóc đen cho hắn, ‘Thần thiếp vào cửa không, mong quân sớm đón quay về’.

Hôm nay lại là một cảnh tượng y chang như thế.

Lý Long Cơ hoảng sợ rồi, cuộc sống hắn lúc này đã không thể tách rời khỏi Dương Ngọc Hoàn được rồi, nếu nàng lại xuất gia nữa, điều này chẳng phải là lấy mạng của hắn sao?

Giờ khắc này, bốn vạn mỹ nhân ở hậu cung bị hắn ném ra khỏi tâm trí của mình, lạc thú vụng trộm nơi ngự thư phòng cũng bị hắn quãng đi đâu không còn thấy bóng dáng tăm hơi nữa, hắn chỉ có một ý niệm trong đầu, bất luận như thế nào đi chăng nữa, cũng phải đón ái phi trở về.

“Bị giá. trẫm muốn đích thân đi đón.”

Cửa lớn của Hưng Khánh cung lại mở rộng ra lần nữa, gần ngàn thị vệ hộ tống long liễn của Lý Long Cơ rầm rộ đi đến phủ của Dương Quốc Trung.

Hoàng đế đại Đường giá lâm đến phủ đệ đại thần, bất luận chính sử hay là dã sử đều có ghi chép lại, đây là một đại sự, sớm từ mấy tháng trước, đại thần sẽ phải bắt đầu rình rang tiến hành chuẩn bị, sau đó Nội thị tinh lần này đến lần khác đến hiện trường tra xét trước, ví dụ như trong Hồng Lâu Mộng, Nguyên phi thăm viếng người thân một lần, bèn đã tiêu hao gần nửa gia sản của Giả phủ, huống chỉ là hoàng đế giá lâm.

Nhưng đêm nay Lý Long Cơ giá lâm phủ của Dương Quốc Trung, lại quá gấp rút vội vã, chi có thể tính là một việc riêng tư, Lý Long Cơ ở dưới cơn gió đêm mở to đôi mắt - trông ngóng.

Bên trong Dương phủ, đại tỷ Dương Ngọc Châu, nhị tỷ Dương Ngọc Bội, cùng với Dương Quốc Trung và thê tử Bùi Nhu đều ở đang hết sức khuyên nhũ Dương Ngọc Hoàn.

“Tứ muội, Thánh Thượng đích thân tới đón muội rồi, đây đã là việc mà Thánh Thượng chưa bao giờ làm, điều đó cho thấy Thánh Thượng rất sủng ái muội, muội không nên bướng bĩnh nữa.”

“Tứ muội, vợ chồng cãi nhau là chuyện thường, vì chuyện nhỏ này mà đòi xuất gia, không khỏi lại chuyện bé xé ra to, sự hưng thịnh của gia tộc Dương gia chúng ta đều ở trên người muội, cho dù nói liệt tổ tiên thì hơi quá xa vời, nhưng muội dù sao cũng phải nghĩ cho phụ thân đã mất chứ!

ông đến nay vẫn còn chưa có lấy một chức phận nào sau khi mất, đây chính là sự bất hiếu của người làm con gái như chúng ta đây!”

Sự hạ mình của Lý Long Cơ, sự khuyên nhũ của huynh đệ tỷ muội, sự quyết tâm trong lòng Dương Ngọc Hoàn từ từ sụp đổ, cuối cùng nàng lại nghĩ đến đã nhận lời Minh Châu cứu Lý Khánh An, đến bây giờ còn chưa có mở miệng, đã nhận lời người khác thì phải làm đến cùng, nàng há lại có thể phủi tay mặc kệ được.

Bất đắc dĩ, Dương Ngọc Hoàn đành phải thở dài một hơi: “Thôi được!

Ta trở về là được rồi.”

Trên dưới Dương gia cùng hoan hô nhảy nhót, Dương Quốc Trung lại càng chạy thục mạng đi ra ngoài, cao giọng hô: “Mau chuẩn bị, nương nương phải về cung.”

Đoàn xe Lý Long Cơ ở trước của phủ đã đợi mau một canh giờ dưới cơn gió đêm, nghe thấy tin tức này, nhất thời cùng nhau hoan hô vang dậy, Lý Long Cơ cũng tươi cười rạng rỡ, cuống quít ra lệnh: “Mau chuẩn bị để cho quý phi lên liễn.”

Mười mấy tên hoạn quan cung nữ cùng nhau bận bịu cả lên, trải tấm thảm thật dài, hai bên tấm thảm được bọc lấy bằng gấm vàng, mấy trăm tên thị vệ bảo vệ chung quanh gấm vàng rất nghiêm ngặt.

Ước chừng qua được một khắc, một chiếc kiệu êm đem Dương quý phi rời cung nửa ngày đưa đi, bọn thị vệ hô ba tiếng: ‘Nương nương thiên tuế!’

Dưới sự hộ tống của đoàn lớn cung nữ, Dương Ngọc Hoàn cúi đầu trầm mặc không nói rốt cục cũng từ trong kiệu đi ra, kéo chiếc váy lên chậm rãi bước lên long liễn, Lý Long Cơ kích động lên đón: “Để cho nương tử chịu khổ rồi.”

Dương Ngọc Hoàn cái sụt sịt mũi, dịu dàng thi lễ nói: “Đã làm cho bệ hạ phải ở dưới cơn gió chờ lâu, là tội của thần thiếp.”

“Không có tội!

Không có tội!”

Lý Long Cơ rạng rở cả lòng, kéo lấy tay Dương Ngọc Hoàn nói: “Có chuyện gì muốn nói, chúng ta trở về cung hãy nói.”

Long liễn chậm rãi quay đầu, dưới sự hộ tống của ngàn tên thị vệ, nhắm hướng Hưng Khánh cung mà đi.

...

Sáng sớm hôm sau, ngự thư phòng ở Tử Thần điện liền truyền ra ý chỉ.

Bắc Đình tiết độ sứ Lý Khánh An chưa được triều đình phê chuẩn, tự tiện dụng binh, luận tội đáng chém đầu, nhưng niệm tình vì không cố ý, mới xử nhẹ tội, miễn đi năm chức Bắc Đình tiết độ sứ, đô hộ Bắc Đình, thái tử tân khách và Đình Châu đô đốc, Tây Châu đô đốc, giáng chức thái thú Liễu Châu, chức Bắc Đình tiết độ sứ do An Tây tiết độ sứ Cao Tiên Chi tạm thay.

Sắc lệnh rơi vào tay Lại bộ, tân nhiệm Lại bộ Thị lang Vi Kiến Tố đối với lệnh giáng chức này thật sự là rất khó mà làm, Lý Khánh An mặc dù bị miễn đi ba chức, nhưng trên người vẫn còn chức Ngự Sử đại phu chưa miễn, ngự sử đại phu là từ tam phẩm hàm, với danh hiệu cao như thế mà đi xuống Liễu Châu làm Thái Thú. hình như có chút không thích hợp cho lắm.

Hắn rất khó xử, đang cân nhắc nhất định là Thánh Thượng đã quên rồi đây, liền lập tức tìm đến người cũng là tân nhiệm lại bộ thượng thư Dương Quốc Trung, nói với hắn về chuyện quên này.

Dương Quốc Trung nữa ngày không nói gì, nếu Lý Khánh An không có danh hiệu ngự sự đại phu này, thế thì chỉ là chính tứ phẩm cấp thấp, có thể tùy ý bọn họ đè bẹp, nhưng nếu còn lưu giữ danh hiệu này, xử lý Lý Khánh An trở thành phạm trù quyền hạn của Thánh Thượng rồi, chi tiết này tuy nhỏ, nhưng lại diệu kỳ lắm thay.

Cho dù Dương Quốc Trung đoán được việc này có thể là do Thánh Thượng cố ý giữ lại, nhưng hắn vẫn có chút không cam lòng, nói không chừng thật sự là Thánh Thượng quên, hắn quyết định mặc kệ như thế nào, cũng phải đi thử một lần.

Dương Quốc Trung vội vàng đi đến Tử Thần điện, đưa vào tấu Chương cầm trong tay, đợi trong chốc lát, Lý Long Cơ truyền ra ý chỉ, chức ngự sự đại phu của Lý Khánh An giữ lại, không được đoạt đi, đồng thời phải cấp tốc làm thỏa đáng việc Lý Khánh An điều nhiệm, hôm sau rời kinh đi nhậm chức.

Lúc giữa trưa, dưới ánh nắng chói chang, Lý Khánh An sau khi bị giam giữ hai ngày hai đêm đi ra khỏi lao ngục, ánh nắng chói mắt chiếu đến hắn không mở mắt ra được, Đại Lý tự thiếu khanh Bùi Mân vội vàng đi lên đón, chắp tay cười nói: “Chúc mừng Lý sứ quân được tự do!”

Lý Khánh An cũng đáp lễ nói: “Đa tạ Bùi thiếu khanh hai ngày nay đã chiếu cố, Lý Khánh An sẽ ghi khắc trong tâm khảm.”

“Lý sứ quân khách khí rồi, ta chi tuân thủ chức trách nghiêm ngặt, xe ngựa Cao ông đã chờ ở ngoài cửa lớn, mời Lý sứ quân đi ra!”

Hai người cùng nhau đi đến cửa lớn, Bùi Mân lại thấp giọng nói: “Nghe nói Cao ông cũng bị trục xuất, Thánh Thượng cho ông về nhà dưỡng già, ài!

Ngay cả Cao ông cũng bị trục xuất, chức quan nhỏ như chúng tôi sớm hay muộn cũng khó trốn bị biếm thôi, ôi buổi tối khó mà ngủ không yên đây!”

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Bùi thiếu khanh không cần lo lắng, chỉ cần tin tức thái tử bị phế chính thức truyền ra, sự tẩy trừ lần này của phe thái tử xem như dừng lại rồi.”

“Chi mong là thế!”

Bùi Mân thở dài, hai người đi ra cừa lớn.

Một chiếc xe ngựa của phù Cao Lực Sĩ đã ở bên ngoài Đại Lý tự chờ hắn, La quản gia thấy hắn đi ra, lập tức tiến lên nói: “Sứ quân, lão gia nhà ta đã ở bên trong phủ chờ, mời sứ quân lên xe đi!”

Lý Khánh An yên lặng gật gật đầu, trong lòng không khỏi có chút cảm động, lão nhân gia kia chính mình cũng bị biếm truất, nhưng lại không quên tới đón mình, tình nghĩa này ở trong sự đấu tranh quyền lực tàn khốc này lại ấm áp là thế.

“Đa tạ!”

Hắn đi lên xe ngựa, Bùi Mân đứng ở trên bậc thang chắp tay nói: “Lý sứ quân đi Liễu Châu lần này, ngàn dặm xa xôi, mong hãy bảo trọng.”

“Bùi thiếu khanh cũng xin bảo trọng!”

Xe ngựa khởi động, nhanh chóng rời khỏi Đại Lý tự, nhắm hướng phủ Cao Lực Sĩ phi nước đại mà đi.

Lý Khánh An ngồi ở trong xe ngựa nhìn trên đường cái người đến người đi, mọi thứ đều thật yên tĩnh, cũng không khác gì với ba ngày trước, sự đấu tranh khốc liệt của đầu mối quyền lực đại Đường cũng không có ảnh hưởng đến cuộc sống dân thường.

Nhưng trên thực tế, cục thế triều đại Đường trong ba ngày này đã xảy ra biến chuyển thật lớn, sức ảnh hưởng của nó cực kỳ sâu xa, Lý Khánh An âm thầm thở dài một tiếng, đông cung đã trống rỗng, từ nay về sau, cả triều lâm vào một trận đấu tranh quyền lực càng thêm thảm khốc hơn nữa.

Xe ngựa từ từ giảm tốc độ xuống, sắp đến phủ đệ Cao Lực Sĩ, Lý Khánh An hình như nghe thấy xa xa có người đang lớn tiếng hô to: “Tướng quân đã trở về rồi!”

Tiếng nói càng lúc càng gần, có người nhắm bên này chạy tới: “Tướng quân đã trở về rồi!”

Lý Khánh An mở cửa xe ra, hắn nhất thời ngạc nhiên đến ngây người, chỉ thấy chung quanh xe ngựa, bị mấy trăm viên thanh niên trai tráng vây quanh, bọn họ mỗi người mình mặc áo bào trắng, chạy theo xe ngựa của hắn, vẻ mặt kích động vô cùng, không ít người lệ rơi đầy mặt, đó là ba trăm thân vệ của hắn.

Lý Khánh An sụt sịt mũi đau xót, nước mắt tràn trong mắt. may mắn sống còn từ trận chiến Xích Lĩnh, ba trăm thân vệ này thủy chung chẳng hề lìa xa, cùng chung hoạn nạn.

Xe ngựa dừng lại, Lý Khánh An mở cửa xe, đi ra khỏi xe ngựa, ba trăm thân vệ nhất thời im lặng, người nào người nấy ngửa đầu, chờ mong mà nhìn hắn.

Lý Khánh An hít một hơi thật sâu, chắp tay cất cao giọng nói: “Các vị huynh đệ, ta đã bị giáng làm Liễu Châu thái thú, lần này đi Liễu Châu, mấy nghìn dặm đường xa, cũng không biết năm nào tháng nào mới trở về, ta nguyện cho các huynh đệ một món tiền hậu hĩnh, mọi người đường ai nấy phát triển, đây là tâm ý của ta, mong mọi người thu nhận!”

Ba trăm thân binh đều trầm mặc, lúc này, Thân binh doanh Hiệu úy Giang Tiểu Niên đứng ra nói: “Tướng quân, bất luận là Bắc Đình hay là Liễu Châu, bọn thuộc hạ đều nguyện đi theo tướng quân, xin tướng quân đem theo bọn thuộc hạ.”

“Chúng ta nguyện đi theo tướng quân!”

Mọi người đồng loạt cao giọng la lên.

“Tốt!

Tốt!”

Lý Khánh An cảm xúc dạt trào, cao giọng nói với mọi người: “Chư quân không bỏ Lý Khánh An, thì Lý Khánh An cũng quyết cũng không phụ chư quân, mọi người theo ta cùng đi.”

Đang lúc hoàng hôn, trong thư phòng Cao Lực Sĩ, Cao Lực Sĩ bố trí một bàn rượu, làm tiệc tiễn Lý Khánh An lên đường.

“Thất Lang, ngày mai ngươi sẽ khởi hành rồi sao?”

“Vâng!

Lại bộ làm thủ tục thần tốc, buổi chiều đã làm xong hết mọi thủ tục rồi, ngày mai trời chưa sáng đã phải xuất phát rồi.”

Chỉ hai ngày thôi, Cao Lực Sĩ đã trông có vẻ già đi rất nhiều, vị lão hoạn quan tinh lực sung mãn, tinh anh tháo vát đã không thấy nữa, lúc này ngồi đối diện với Lý Khánh An, đã là một ông lão tuổi gần thất tuần, ông uống một chén rượu, mỉm cười nói: ‘Thất Lang đoán xem Thánh Thượng tại sao để ngươi lập tức đi ngay?”

Lý Khánh An trầm tư giây lát nói: “Ta đoán có liên quan với quý phi!”

“Thông minh!”

Cao Lực Sĩ vỗ tay cười to, giơ ngón tay cái lên nói: “Ngươi đoán không sai, ta nghe nói quý phi biện hộ cho ngươi, nếu ta không đoán sai, Thánh Thượng đã nhận lời quý phi với điều kiện cao hơn, nhưng mà vụ án đông cung không kết thúc, Thánh Thượng cũng không dám bỏ qua dễ dàng cho ngươi, bèn giáng ngươi đi Liễu Châu, hắn lại sợ quý phi biết, đành phải nhanh chóng thúc giục ngươi đi, tâm tư của hắn, ta rõ hơn ai hết.”

Lý Khánh An nâng chén hỏi: “Vậy Cao ông nói xem, vụ án đông cung lần này sẽ nghiêm trọng tới mức độ nào?”

“Sẽ không phải là sự thảm thiết bình thường!”

Cao Lực Sĩ thở dài, nói: “Hắn ngay cả ta cũng giáng truất, ta liền biết lần này hắn là dứt lòng nhẫn tâm rồi, nồng cốt của phe thái tử, trừ ngươi ra, không một ai có kết quả tốt.”

Lý Khánh An cười khổ một tiếng nói: “Bị trục xuất đi Liễu Châu, có gì khác với lưu đày đâu?

Đây còn là kết quả tốt hay sao?”

“Biết không?

Dương Châu thái thú Lô Hoán đã tự sát trong ngục rồi.”

Lý Khánh An cả kinh, Lô Hoán đã chết rồi sao?

“Đây là vì sao?”

“Lô Hoán tính cách cương liệt, hắn tự xưng là cả đời thanh liêm, cho nên hắn thà chết cũng không chịu thừa nhận tội mình nhận hối lộ, tối hôm qua thắt cổ tự sát trong ngục.”

Lý Khánh An ảm đạm, lát sau, hắn lại hỏi: “Còn Độc Cô Hạo Nhiên thì sao?”

“Độc Cô Hạo Nhiên là hoàng thân quốc thích, có tốt hơn một chút, bị giáng làm Tầm Dương Huyện lệnh, đường đường Thượng thư Tả bộc xạ, mà lại bị giáng làm một Huyện lệnh quèn, ai!

Phe thái tử người bị chết, kẻ bị giáng chức, lần này thái tử thật sự khó bảo toàn rồi.”

Cao Lực Sĩ thở dài một tiếng: “Nhưng mà ta không cam lòng. ta nhất định phải để thái tử trở về lại đông cung.”

“Cao Ông có chí, ta sẽ hết mình tương trợ!”

Hai người uống được vài chén rượu, Cao Lực Sĩ đột nhiên nghĩ ra một chuyện, vội vàng từ trong rương bên cạnh lấy ra một sớ tấu, đưa cho Lý Khánh An cười nói: “Đây là Tông chính tự dâng lên, sớ tấu xin sắc phong Độc Cô Minh Nguyệt làm Minh Nguyệt công chúa, ta thay ngươi chặn lại rồi, nếu Cát La Lộc vương tử đã chết rồi, ắt là chức vị công chúa của Mình Nguyệt cô nương cũng sẽ bỏ ngõ luôn rồi.”

Lý Khánh An mừng rỡ, vội vàng tạ ơn nói: “Cao ông đại ân, cho phép Lý Khánh An báo đáp sau!”

“Ài!

Chút việc nhỏ này có gì đâu mà phải đáp đền. năm xưa ngươi thay ta đánh mã cầu, ta đã cảm thấy chàng trai trẻ nhà ngươi không tồi, cũng xem như hai ta có duyên này vậy!

Bây giờ hai ta cùng bị giáng chức, có thế nói là cùng chung hoạn nạn, nào!

Chúng ta uống thêm một chén nữa.

“Cao Ông, chén rượu này thuộc hạ kính ngài.”

Hai người lại uống tiếp mấy chén, lúc này, La quản gia vội vã chạy tới. bẩm báo nói: “Lão gia, trước cửa có người muốn cầu kiến Lý tướng quân.”

“Là người phương nào?”

“ Là Độc Cô phu nhân!”

..

Chương 211: Điều kiện thứ ba

Đây là lần đầu Lý Khánh An gặp mẫu thân Minh Nguyệt, Hắn đã nghe nói Bùi phu nhân là đích thứ nữ của tiền tướng quốc Bùi Diệu Khanh, Từ hẩm hiu trên con đường tình của hắn cùng Minh Nguyệt, hắn quã thực đã lĩnh giáo được quan niệm môn đệ thâm căn cố đế của người con gái danh môn Hà Đông này.

Có điều hắn củng có thể hiểu được, trong lịch sử Trung Quốc, quan niệm môn đệ mãi sau khi trải qua thời loạn thế mạc Đường, đi vào đời Tống mới dần dần lu mờ, Bây giờ chỉ là thời trung Đường, tuy Võ Tắc Thiên từng nghiêm lệ đả kích thế gia danh môn, nhưng thế lực của các thế gia lớn mạnh, thì dễ gì chỉ một sáng một chiều sẽ biến mất.

Bản thân hắn lai lịch bất mình, rốt cuộc củng không thể được bọn danh gia vọng tộc này dung nạp được, có điều nếu Minh Châu được mẫu thân cho phép vượt vạn dặm đường xa đến tận Bắc Đình tìm hắn, vậy nói rõ thái độ của Bùi phu nhân đã có phần buông lỏng.

Chỉ là hắn không biết được nửa canh giờ trước, phụ mẫu của Độc Cô Minh Nguyệt vừa cãi nhau một trận quyết liệt, Nguyên do là Độc Cô Hạo Nhiên được biết con gái vào ngục thăm Lý Khánh An đã nổi cơn lôi đình.

Trong thời điểm thái tử đang bị gột rửa sạch sẽ này, mà nữ nhi vẫn si tình Lý Khánh An, Hắn giờ chỉ có một ước mong nho nhỏ, mong nữ nhi sớm được sắc phong Minh Nguyệt công chúa gã cho vương tử Các La Lộc, để cứu vãn sĩ đồ của mình.

Không ngờ lại một chuỗi tin tức được báo về, vương tử Các La Lộc đã bị Lý Khánh An bắn chết, nữ nhi sắc phong công chúa vô vọng, tiếp theo lại thêm tin từ Lại bộ, hắn đã bị giáng làm huyện lệnh Tầm Châu.

Độc Cô Hạo Nhiên gần như suy sụp, Làm tướng quốc mới hai tháng, hắn đã bị đẩy từ trên cao xuống vực thẳm, một thứ chỉ vì hắn thuộc phe thái tử, Để trở mình trong cảnh tuyệt vọng này, hắn còn dám nghĩ cã việc sẽ gã Minh Nguyệt cho Triệu Thụy Minh, nhưng lần này là do Bùi phu nhân kiên quyết phản đối.

Truyện đời đúng là có nhiều việc trớ trêu, cứ toàn phải nằm trên cục diện của hai cực hoàn toàn khác nhau, sáng nắng chiều mưa, Hay đúng như một câu nói củ rich người ta vẫn nói, thiên đường và địa ngục đôi khi chỉ cách nhau bởi một tấm màn mỏng.

Một thị nữ mời Bùi phu nhân tâm sự trùng trùng vào phòng khách, vào rót cho bà ly trà, Trong lòng bà rối bù, dù nữ nhi đã được giãi cứu khỏi nguy cơ lấy vương tử Cát La Lộc, nhưng phu quân của bà lại gặp phái một cú sốc lớn, Vừa rồi ra ngoài, bà vừa nghe nói Lô Hoán đả tự sát trong ngục, vậy còn phu quân của bà?

Phu quân vốn vẫn lòng cao khí ngạo này liệu có thể chịu đụng nổi đã kích tàn khốc nào không?

“Để Bùi phu nhân chờ lâu!”

Lý Khánh An nhanh chân đi vào, thi lễ với bà.

"Ta không mời mà đến, thật đã làm phiền Lý sứ quân.”

Bùi phu nhân cùng hoàn lễ lại, ba vốn lễ độ chu đáo, ôn hòa đoan trang.

Lý Khánh An mời bà ngồi xuống, cười nói: “Cháu củng đang định đi Độc Cô phủ một chuyến, không ngờ phu nhân đã đến đây trước.”

“Lý sứ quân định đến Độc Cô phủ có việc?”

Bùi phu nhân biết rõ mà vẫn hỏi.

Khánh An gật gật đầu nói: “Sáng sớm ngày mai ta đã phải rời Kinh, trước khi rời Kinh thành, cháu muốn được nói chuyện cùng bá phụ bá mẫu’

“Vì việc của Minh Nguyệt ư?”

“Đúng thế!

Cháu đang định đến Độc Cô phủ cầu thân.”

Bùi phu nhân trầm ngâm một hồi lâu mới thở dài nói: “Ta đến tìm ngươi, kỳ thực cùng vì việc này.”

“Phu nhân cứ nói!”

“Minh Nguyệt là đứa con gái ta yêu quý nhất, vì việc chung thân của con, ta đã lo bạc cã tóc, Tỷ tỷ của nó mấy năm trước không may bị người Khuyết Đơn giết, lúc ta nghe nói Minh Nguyệt được chọn để đi hòa thân, ngươi có biết rằng, lúc ấy ta chi muốn chết quách cho rồi.”

Nói đến đày, Bùi phu nhân đưa tay nhẹ nhàng lau đi dòng lệ bên kẻ mắt, xong lại tiếp tục nói: “Vì cứu Minh Nguyệt, ta đả đồng ý cho Minh Châu vượt ngàn dặm đến Bắc Đình tìm ngươi, Bây giờ, vì nổ lực của ngươi mà Minh Nguyệt không phải lấy bọn man Hồ nữa, Lý sứ quân, trong lòng ta thật sự rất cảm kích nguơi.”

“Phu nhân không phải khách sáo, cháu cùng không thể để Minh Nguyệt gả sang Các La Lộc. ”

“Ta biết ngươi sẽ không để Minh Nguyệt thất vọng.’’

Bùi phu nhân cười cười nói: "Ta hôm nay đến tìm ngươi là muốn nói, nhân danh mẹ của Minh Nguyệt, hôm nay ta chính thức ủy thác hạnh phúc của Minh Nguyệt cho ngươi.”

Lý Khánh An không thấy đại hỉ, hắn chi cúi đầu nghịch chiếc tách trà trên bàn, Một hồi sau mới cười nói: “Phu nhân có biết ta đã bị giáng là Thái thú Liễu Châu, không còn là Tiết độ sử Bắc Đình nữa."

“Ta biết.”

Bùi phu nhân thở dài nói: “Ngươi còn trẻ, vẫn còn cơ hội làm lại, kỳ thật ta không quan tâm ngươi sẽ đảm nhiệm chức gì, nếu phải để tâm, ta để tâm gia thế ngươi hơn, Ngươi không phải tử đệ thế gia, đây là điểm ta vẫn tiếc bấy lâu nay, có điều cùng nên nói lại, tử đệ thế gia thì sao?

Nếu nhân phẩm thấp hèn, con rễ như thế chưa thà không cần còn hơn.”

Nói đến đây, Bùi phu nhân đặt hôn thư ngày giờ sinh của Minh Nguyệt lên bàn cười nói: “Ta biết ngươi không có trưởng bối...”

“Để ta làm trưởng bối của Thất Lang.”

Bùi phu nhân chưa nói hết lời, Cao Lực Sĩ đã đi vào nhận qua hôn thư nói: "Thất Lang đính hôn này cứ giao cho ta, nếu ta đoán không lầm, phụ thân Minh Nguyệt không đồng ý lắm về hôn sự này!”

“Cao ông quả đoán không sai, có điều ta sẽ thuyết phục phu quân, Hôm nay ta đã giao hôn thư của Minh Nguyệt cho Lý công tử, hôn sự này xem như đã định, Vào thời điểm thích hợp, ta sẽ tổ chức hôn sự cho các con.”

Trong lòng Lý Khánh An vui mở nở hoa, vội gập người thi lễ: “Đa tạ bá mẫu, ta đã giao một miếng ngọc cho Minh Nguyệt, đấy chính là tín vật của cháu cho Minh Nguyệt.”

“Vậy được, ta xin về trước.”

Bùi phu nhân đứng dạy lại nhìn cao lực sĩ cười nói: “Cao ông, trăm sự nhờ người.”

Cao Lực sĩ và Lý Khánh An cùng đưa phu nhân ra tận cửa, xong lão nhìn Khánh An cười nói: “Chúc mừng ngươi, có điều, ta tin răng, điều hỉ thứ hai của ngươi sắp đến rồi.”

Khánh An lại nheo mắt cười nói: “Sao Cao ông lại biết?”

“Ta đương nhiên biết, nếu ngươi có thể tự giải binh quyền, không lẽ lại không có hậu thủ gì ư? ”

Cao Lực Sĩ vỗ vỗ vai hắn cười khà đi vào phủ.

...

Hôm sau trời vừa sáng Lý Khánh An đã cùng ba trăm thân binh rời khỏi phủ đệ Cao Lực sĩ xuất phát, Bọn họ đi dọc theo đại lộ Chu Tước từ từ mà đi, Trên đường rất yên tĩnh, chưa mấy người qua lại, Sáng tháng tư Trường An vẫn còn một hơi hớm lành lạnh, một làn sương trắng mông phù trên đại lộ, phảng phất tự làn lụa mỏng bay bổng trước gió, Bọn họ chẳng mấy chốc đã đến Minh Đức môn, Lúc này cửa thành đã mở, hai bên chờ đây dân chúng Trường An chuần bị xuất thành.

“Lý đại ca!”

Lý Khánh An bỗng nghe tiếng Minh Châu gọi mình, quay lại chỉ thấy một chiếc xe ngựa ngua ngay cạnh cửa thành, Minh Châu như con chim bé nhỏ kích động nhay nảy vẫy tay với hơn trước xe ngựa, Đằng sau nàng là Minh Nguyệt với chiếc váy vàng nhạt, Trong mắt nàng tràn trề vẻ vui mừng.

Khánh An cùng cười, hắn chưa lúc nào thấy Minh Nguyệt tràn trề sinh khí như hôm nay, Trong ký ức của hắn, nàng lúc nào cũng có một nỗi buồn man mác bao trùm, hôm nay bỗng chốc như được rũ sạch, Thay vào đó là cặp mắt sáng tựa châu báu lấp lánh quyến rũ, Thần thái này khiến hắn say đắm, phảng phất tựa đóa hoa mẫu đơn nỡ rộ buổi ban mai, hương thơm tràn trề.

“Lý đại ca!”

Minh Châu chạy lên, Khánh An cùng xuống ngụa đi lên. cười nói: “Các nàng định đi theo ta ư?”

Minh Châu chặc lưỡi: “Bọn muội củng muốn, nhưng mẫu thân không cho phép, chỉ để muội cùng tỷ tỷ đến tiễn huynh thôi.’

Nói đến đây, Minh Châu cười tít mắt nói: “Nghe mẫu thân nói, hôn sự của huynh và tỷ tỷ đã được định.”

“Tiểu nha đầu, công của ngươi lần này quả không nhỏ!”

Khánh An bấu mũi cô nàng, sau hắn liền đi về hướng Minh Nguyệt, Mặt Minh Nguyệt lúc này nóng bừng như rang. nàng e thẹn cuối mặt nói nhỏ: “Minh Nguyệt đến tiễn huynh chặng đương này.”

“Nàng không muôn đi cùng ta ư?”

Minh Nguyệt lắc đầu nhè nhẹ, nói: “Muội đã hứa hẹn cùng huynh, đang đợi huynh đến dặm hỏi chính thức, muội sẽ đợi huynh trở về, dù cho ngày đó có thiên trường địa cửu, Minh Nguyệt vẫn không oán không hờn’

Hai người đều trầm mặc, Mãi một lúc sau, Lý Khánh An mới cười nói: “Vậy được, tin rằng có một ngày, ta sẽ dẫn muội đến ngắm Minh Nguyệt ngoài Thiên Sơn.”

Hắn lại trở mình lên ngựa, nhìn Minh Châu cười nói: “Minh Châu, hãy chăm sóc tốt cho tỷ tỷ của muội, sau này ta sẽ tìm một đấng lang quân tốt nhất cho muội.”

Nói xong, hắn liền vẫy tay chào Minh Nguyệt, xong dẫn theo đoàn thân binh băng ra khỏi cửa thành.

“Muội thèm vào !”

Minh Châu nhỏ giọng lẩm bẩm, Nàng bỗng giật mình vội nói với Minh Nguyệt: “Tỷ, Lý đại ca phải đi rồi, ta không tiễn huynh ấy nữa sao?”

“Không cần nữa, tiễn quân ngàn dặm, rồi củng phãi biệt ly.”

Minh Nguyệt lặng lẽ dõi theo bóng hình càng lúc càng xa của Khánh An, lẩm nhầm: "Nguyện chàng dọc đường bão trọng.”

...

Năm ngày sau, ngày mười tám tháng tư năm Thiên Bảo thứ chín, hoàng đế Đại Đường Lý Long Cơ cuối cùng cùng hạ chiếu chỉ. thái tử Lý Hanh vì mê tín dị đoan, tin phép vu thuật, không thích hợp làm thái tử, chính thức phế trừ thái tử chi vị, lập làm Lương vương, rút khỏi Đông Cung.

Lý Hanh ứ nghẹn tiếp chỉ, cuối cùng cùng ngất lịm ngay tại bậc thềm Đông Cung, Tin tức chẳng mấy chốc đã loan khắp toàn quốc, Có người bàng hoàng, rơi lệ, có người lo lắng, củng có người vui mừng, ca vũ tưng bừng để đón nhận nó như một tin vui.

Ngày ấy, Lý Khánh An đã đến Tương Dương, Sau khi được tin thái tử bị phế, hắn lập tức dừng chân lại, thời cơ để thực thi kế liên hoàn thứ ba của Nghiêm Trang đã đến, Hắn lập tức sai ngươi viết một bức vạn ngôn thư phát về Trường An, nhờ Lý Lâm Phủ thượng thư Lý Long Cơ giúp hắn.

Điện Tử Hoàn Đại Mình cung, bóng hình Lý Long Phủ đang vội vàng đi qua, trên tay lão là một xấp tấu Chương dày dặn.

Việc tẩy rửa sạch sẽ thái tử đảng hôm qua đã kết thúc, trong danh sách hai mươi ba ngươi Lý Long Cơ phát thảo, một ai trốn thoát được, Kẻ ngục tù, người miễn bãi chức, giáng chức huyện lệnh.

Hình bộ thi lang Trương ý đã thẩm tra Lý Khánh An bị giáng làm Tư mã Lộ Châu, người cuối cùng bị giáng chứa là Đại Lý Tự Thiếu khanh Bùi Mân, gi giáng là huyện lệnh huyện Hoa m, Đến nay, cốt cán của thái tử đãng đã bị diệt trừ triệt để.

Thế cục trong cục bỗng nhiên đại biến, từ bốn phái cạnh tranh quyết liệt, giờ chỉ còn lại ba đảng là tướng quốc đảng.

Dương đảng, Trương đảng, còn các thân vương cùng đang sóng ngầm cuồn cuộn, mạnh ai nấy đối phó ba đảng, Đông Cung trống trải khiến các con của Lý Long Cơ lại bắt đầu dã tâm tràn trề.

Ngôi thái tử đảng toàn quân bị diệt sạch, tướng quốc đảng của Lý Lâm Phủ củng chịu đả kích nghiêm trọng, Hắn bị mất đi Lại bộ, còn Dương Quốc Trung vì có Lại bộ mà thế lực bành trướng, tâm phúc của hắn Lại bộ thị lang Vi Kiến Tố được phong làm Trung Thư Môn hạ Bình chướng sự, đang chính thức nhập tướng, Lúc này, Đại Đường có bảy tướng, Dương đảng phái đã chiếm ba người, tướng quốc đảng và Trương đảng mỗi bên hai người, Trong Chính Sự đường, Dương Quốc Trung đã chiếm ưu thế.

Lý Lâm Phủ trông củng già đi nhiều, lão đi đến trước Ngự Thư phòng của Lý Long Cơ nói với hoạn quan: “Xin bẩm báo hoàng thượng, ta có việc gấp cầu kiến.”

“Lý Tướng quốc xin chờ cho chốc lát!”

Hoạn quan quay lưng vào Ngự Thư phòng.

Lý Lâm Phủ có phần tửc giận âm ĩ, Trước đây ai củng gọi lão là “tướng quốc”, còn bây giờ là “Lý Tướng quốc”, phải thêm họ vào, để phân biệt với “Dương Tướng quốc”, một kẻ vô lại chợ búa, chi dựa vào thân phân ngoại thích mà dám đối kháng với Lý Lâm Phủ này.

Lão ảo não ngồi đợi ở ghế mềm trước cửa chờ triệu kiến, Lúc này lão nhìn nhìn tấu Chương của Lý Khánh An, vẻ giận dữ trên mặt nguôi đi phần nào, trong mắt không khỏi xuất hiện vẻ an ủi.

Lão rõ hơn ai hết, kỳ thực Lý Khánh An chả phải thái tử đảng gì, Lúc trước do lão muốn Lý Hanh và Dương Quốc Trung trở mặt, nghĩ đủ mọi thũ đoạn để đưa Lý Khánh An vào thái tử đãng, để khiêu khích Lý Hanh đối lập với Dương Quốc Trung.

Cuối cùng thái tử bị phế.

vậy có nghĩa là gia tộc Lý Lâm Phủ hắn cùng vì thái tử lên cầm quyền mà bị chu diệt toàn tộc, Từ điểm này mà nói, Lý Lâm Phủ đã đạt được mục đích, nhưng ngược lại, Lý Khánh An lại bị thanh toán, từ Tiết độ sứ Bắc Đình giáng làm Liễu Châu Thái thú.

Trong lòng lão ít nhiều có phần ấy nấy, và củng luyến tiếc, vốn dì Lý Khánh An hoàn toàn có thể trở thành cánh tay trái phải đắc lực của lão, nhưng không Lý Khánh An sau khi thái tử bị phế lại trình lên một tập tấu Chương , Lúc này Lý Long Cơ đang càn quét thái tử đảng như vũ bão.

vừa mới lặng đi một hồi, dừng lại để thẩm tra và định tội các nhân vật mấu chốt trong thái tử đảng, Lý Khánh An thượng thư lúc này, thời cơ củng thật diệu, khiến lão vỗ bàn khen hay.

“Lý Tướng quốc, điện hạ mời người vào!”

Ngoài cửa, hoạn quan nhỏ giọng báo.

Lý Lâm Phủ đứng dậy chỉnh đốn lại y bào đi nhanh vào Ngự Thư phòng, Trong phòng Lý Long Cơ đang ngồi phê duyệt một cuốn tấu Chương , Đó là tấu của Cao Tiên Chi An Tây trình lên.

Chỉ nhậm mệnh Tiên Chi đang kiêm nhiệm Bắc Đình Tiết độ sứ chắc vẫn chưa đến tay, Cao Tiên Chi đưa tin đại thắng Khiết Sư quốc, nhưng không hiểu vì sao đại thắng này không khiến người vui mừng bao nhiêu, về mặt ý nghĩa nào đấy, nó vẫn thua xa tin thu hồi quân trấn Toái Diệp.

Lý Long Cơ trầm ngâm hồi lâu, cuối tấu thư của Cao Tiên Chi đề ra tấn công Nguyệt Thị, đuổi thế lực Thổ Phồn khỏi Thổ Hỏa La, lý do là những tiểu quốc Thổ Hỏa La này nhiều năm không vào Kinh diện triều, đã lâu không xem Đại Đường là tông chủ quốc, và quy phục như vương đạo.

Các chư quốc Thô Hỏa La tiền tài lương thực trù phú, không cần phải tổn hao quân chi phí của triều đình.

Tuy Khiết Sư quốc đại thắng không khiến người mừng rỡ bao nhiêu, nhưng đề nghị sau cùng cũa Cao Tiên Chi lại làm người động lòng, Không cần triều đình tốn quân phí nhưng lại có thể lấy được toàn cánh của Thổ Hỏa La, đuổi Thổ Phồn khỏi Thổ Hỏa La, thế vì sao lại không được?

Người lại tùy tay rút mật báo của Giám quân cách thành biên cương ra xem. theo lời trong thư An Tây quân sĩ khí đang thịnh, đi đến đâu chiến thắng đến đấy, trong lòng Lý Long Cơ đã có bảy phân tán đồng.

Lúc này, Lý Lâm Phủ đang đi vào cúi người nói: “Thần Lý Lâm Phủ tham kiến bệ hạ!”

Lý Long Cơ đặt bút xuống cười ha hả: “Tướng quốc đến thật đúng lúc, trẫm muốn thương lượng với tướng quốc việc Cao Tiên Chi tấn công Thổ Hỏa La đoạt toàn cảnh.”

“Điện hạ, thần cũng vì việc này mà đến.”

Nói xong, lão hai tay dâng tấu Chương của Lý Khánh An cho Lý Long Cơ, “Đây là tấu Chương Lý Khánh An giữa đường nhậm mệnh cho người mang đến, thần cảm thấy cảm động vô cùng, đặc biệt mang đến cho bệ hạ.”

“Lý Khánh An?”

Lý Long Cơ ngỡ ngàng, người nhận qua tấu Chương , mở ra xem., thấy trong đấy viết nghi ngút dày đặc mười mấy trang giấy, có những vạn ngôn.

“Thần nghĩ Đại Đường ta trước dù là Bắc Đình hay An Tây, sau khi vào Lĩnh Tây đều phải vạn dặm viễn chinh, Cái Gia Vận, Phu Mông Linh Sát dùng hùng binh tây tiến đều không được lâu, đều do Lĩnh Tây không có căn cứ, giờ Toái Diệp quang phục, tình thế Đại Đường sẽ đảo ngược, thực là một biến chuyển tốt đẹp cho chiến lược Lĩnh Tây Đại Đường.”

“Giờ Toái Diệp vừa đoạt lại, đang chờ kiến tạo lại, việc cấp bách trước mặt là thừa cơ Đại Thực không có sức chú ý đến phía đông, chiêu mộ binh sĩ mộ tập lương thảo, kiến tu thành trì, dời quân hộ ra Toái Diệp, xoa dịu Đột Hồ, cũng cố căn cơ Toái Diệp, và không thể tùy tiện động binh đao kinh động Đại Thực, mà mất đi thời cơ nghỉ ngơi đồn binh của Đại Đường.”

“...Thần cho rằng chiếc lược Hà Trung chia làm hai bước, một là củng cố can cơ Toái Diệp, cho quân Đường ta có chốn lập thân, Thứ hai nữa là thực thi chính sách tung hoành, liên lạc Chiêu Vũ cửu quốc, ủng hộ họ tây tiến chống lại Đại Thực.

Tông miếu của Chiêu Vũ cửu quốc bị hủy, tín ngưỡng bị thất lạc, thêm phú thuế dân nhân trầm trọng, quý tộc tài sản khó giữ được, đã bất mãn từ lâu với Đại Thực, nhưng do tiêu quốc thế yếu, không sức đối kháng cùng Đại Thực, Nếu Đại Đường ta có thể giúp một tay, thế cục Hà Trung sẽ có đại biến, sau đó sai thêm một Đường sứ đi về Bái Chiêm Đình ở phía Tây.

Bái Chiêm Đình là tử địch của Đại Thực, quốc thế cường thịnh, chỉ là do tôn giáo khác nhau, nên tạo thành thế thủy hỏa bất dung với Đại Thực, Đại Đường liên hợp với Bái Chiêm Đình cùng đối phó Đại Thực, Đai Thực sẽ không có thời gian chú ý đến phía đông, thần dám chắc rằng nếu theo kế của thần, không cần ba năm, vùng Hà Trung sẽ quy về Đại Đường..

Tấu Chương của Lý Khánh An đã mở ra một tầm nhìn mà Lý Long Cơ chưa từng được thấy, Người trầm ngâm cả buổi không nói một câu, Lúc này, Lý Lâm Phủ tấu: “Điện hạ, thần thấy Lý Khánh An khác với bọn Vi Kiên, Hoàng Phổ Duy Mình.

Vương Trung Tự.

Hắn không phải xuôi gia gì với bên thái tử, lại không có giao tình cũ, Trở thành người phe thái tử chỉ là do vụ án muối năm xưa liên quan đến Khánh Vương, hắn vì muốn tự vệ mà nạp vẻ bè cánh thái tử, hơn nữa thời gian của hắn cũng không dài.

lại xa tận Bắc Đình, Tuy có kim bài của thái tử, nhưng lại không thể vì thế mà cho rằng hắn chính là tâm phúc trong đảng phái thái tử, Người này dựng nghiệp nhờ lập quân công, không có gia thế bối cảnh, lại không có huyết thống tông thất, có thể dùng được, Theo kiến giãi của hắn với Tây Vực, trong triều ta không thể có người thứ hai, Điện hạ, để hắn đi Liễu Châu thật có phần hơi tiếc.”

Lý Long Cơ dùng ngón trỏ tay trái gõ nhẹ trên thư án, hôm qua quý phi đã trách người giáng Lý Khánh An đến vùng Liễu Châu hoang vu, chỉ là hiện nay thái tử đảng vừa diệt, trong triều thế cục hỗn loạn, không nên phản phúc, đế người ta nghĩ người có ý tha cho phía thái tử đảng.

Lúc này, ngoài cửa hoạn quan bầm báo: “Điện hạ, Dương tướng quốc đã đến.”

“Triệu hắn vào gặp!”

Một lát sau, Dương Quốc Trung vội vã đi vào, Hiện nay hắn đã là Thượng thư Binh bộ và Thượng thư Lại bộ, chức cao quyền trọng, đã có thể chia đôi thế lực với Lý Lâm Phủ, sĩ đồ đắc ý khắc hắn gió xuân đầy mặt.

sắc mặt cũng tràn trề sức sống, Vừa đi vào thư phòng, thấy Lý Lâm Phủ cũng có mặt không khỏi ngỡ ngàng, Hắn nhìn Lý Lâm Phủ đầy địch ý, xong lập tức quỳ xuống hành đại lễ: “Thần Dương Quốc Trung tham kiến hoàng thượng, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

“Dương ái khanh miền lễ bình thân!”

Lý Long Cơ triệu Dương Quốc Trung đến là muốn thương lượng với hắn việc Cao Tiên Chi tiến công Thổ Hỏa La, nhưng tấu Chương của Lý Khánh An lại làm lòng người sinh do dự.

Lúc này, Lý Long Cơ liếc sang Lý Lâm Phủ, thấy nụ cười lão chân thành, hoàn toàn không có vẻ gây gắt một sống một còn như đối đãi với chính địch, Trong lòng người bỗng chốc cảnh giác, người quá hiền Lý Lâm Phủ, khẩu mật phúc kiếm.

Quốc cửu Dương Quốc Trung vừa vào đã địch ý hiện rõ, rõ ràng nếu so với lão thì vẫn thua xa trình, Liệu hắn có thắng nổi Lý Lâm Phổ không?

Vốn dĩ người muốn cùng Lý Lâm Phủ và Dương Quốc Trung thương lượng kiến nghị của Cao Tiên Chi, nhưng giờ nghĩ lại, liền thay đối chủ ý, quay sang nhìn Lý Lâm Phủ cười nói: “Tướng quốc, trẫm muốn bàn chút việc nhà cùng Dương quốc cửu.”

Ý là để Lý Lâm Phổ rút lui, Lý Lâm Phổ tất nhiên hiểu Lý Long Cơ triệu Dương Quốc Trung đến để bàn việc Cao Tiên Chi, bây giờ lại để mình rút lui, quá rõ ràng là muốn tước bỏ quyền chủ đạo việc An Tây của mình, Trong lòng lão bất mãn, nhưng cũng không dám biểu lộ ra ngoài, liền cúi người xin thưa: “Thần cáo lui!”

Lão từ từ lui về sau, Lý Long Cơ thấy lão đã lui xuống, lại ra hiệu với Ngư Triều n để hắn đóng cửa lại, Lúc này người quay sang nói với Dương Quốc Trung: “Trẫm tìm ngươi đến là có hai việc, trước là nói đến nạn hạn hán ở Hà Na, ba tháng nay trời không mưa một hạt.

có người thượng thư là quan địa phương lén nuốt lương cứu tế, khiến dân phẫn nộ, Cư dân vùng gặp nạn tạo phản, trẫm muốn cho người đến thị sát, ngươi là Hộ bộ Thượng thự, có thể tiến cử một người.”

Dương Quốc Trung vội nói: “Thần tiến cử Hộ bộ Thị lang Trương Thấu, hắn ở Hộ bộ đã lâu, am hiểu dân tình các miền, có thể đảm nhiệm.”

Trương Thấu là tam đệ của Trương Quân, vốn vẫn đảm nhiệm Hộ bộ Tư lang trung, là nhân vật mấu chốt để Trương Quân khống chế Hộ bộ, Dương Quốc Trung muốn điều hắn đi, hiển nhiên là đang dòm ngó Hộ bộ, nhưng hắn cũng hiểu dụng ý của Lý Long Cơ.

Người để hắn phái người đi, chính là vì người của hắn kinh nghiệm chưa nhiều, muốn cho họ một cơ hội rèn luyện, không ngờ Dương Quốc Trung lòng tham không đáy, lại có ý dòm ngó Hộ bộ, điều này khiến Lý Long Cơ có phần không vui.

Vì thế người lập tức cắt ngang, “Thôi, trong triều mọi việc lớn nhỏ đủ loại, ngươi mới nhậm chức Lại bộ, người quen không nhiều, việc này trẫm không hỏi ngươi nữa, Trẫm sẽ phái thêm người.”

Lý Long Cơ lấy tấu Chương của Cao Tiên Chi ra: “Trẫm muốn hỏi ngươi, ngươi đã là Binh bộ thượng thư, Cao Tiên Chi đề nghị tiến công Thổ Hỏa La, ngươi thấy thế nào?”

“Thần kiên quyết ủng hộ!”

An Tây sự vụ vốn là lĩnh vực của Lý Lâm Phủ, Dương Quốc Trung phụ trách Nam Chiêu, hắn vốn vẫn không cách gì chen tay vào, Nay Lý Long Cơ có ý giao sự vụ An Tây cho hắn, cơ hội này Dương Quốc Trung tất nhiên không thể bỏ qua.

Hắn vội rút ra một cuốn tấu Chương , nói: “Đây là Thổ Phồn sứ Diêu Trung Diên sau khi xuất sứ Thổ Phồn đã tấu, Tán phổ Thổ Phồn vừa mất, Tán phổ mới tuổi còn thơ, trong nước phái hệ tranh quyền quyết liệt, không có thời ai an dùng binh với bên ngoài.

Bây giờ Ca Thư Hàn đã có được Cửu Khúc, Kiếm Nam biên ai ới bình lặng, Nam Chiêu đã khuất phục Đại Đường, đông bắc có An Lộc Sơn chấn thủ, Đây chính là lúc tây bắc dùng quân, Nếu Thổ Phồn không còn để tâm trí đến Tây Vực, thần cho rằng chính là lúc toàn diệt san bằng Thổ Hỏa La, đuổi thế lực Thổ Phồn ra khỏi Thổ Hỏa La, Điện hạ, cơ hội ngàn năm!”

“Vậy Đại Thực thì sao?

Ngươi sao không nghĩ đến nhân tố từ phía Đại Thực?”

Lý Long Cơ hỏi.

Dương Quốc Trung cười lạnh nói: “Đại Thực chẳng qua là lũ Hồ man Tây Vực, mạnh thì có Khanh Quốc, Thạch Quốc dám sánh vai cùng chư quốc Chiêu Vũ, không dám đối kháng với thiên quân Đại Đường, hơn nữa thần nghe nói quốc nội đang nội loạn, không có khả năng đông tiến, nên thần không lo đến Đại Thực, chi xét Thổ Phồn.”

Lý Long Cơ tuy biết Đại Thực không chỉ như Dương Quốc Trung nói, chỉ mạnh hơn chút so với Khanh Thạch, nếu như thế, người đã không phải đưa người Đột Kỵ Thi lên để đối kháng Đại Thực, có điều một câu của Dương Quốc Trung đã nói đúng, Đại Thực đang nội chiến, đây quả thực là cơ hội.

Chiến lược Tây Vực của Lý Khánh An tuy rất có lý, nhưng lại không ảnh hưởng đến chiến lược Thổ Hỏa La, hoàn toàn có thể hai tuyến cùng tiến, nghĩ đến quân Đường có thể cản quét Thổ Hỏa La, dẫn vạn bang đến Đại Đường, chỉ nghĩ thôi lòng người đã kích động vô cùng.

Người lập tức đề bút. viết lên một chữ “chuẩn” trên tấu Chương của Cao Tiên Chi, và nói: “Truyền ý chi của trẫm, phong Cao Tiên Chi làm Hồng Lư Tự khanh, Ngự sử trung thừa, thưởng bạc vạn lượng, gấm năm ngàn dãy,sau khi thu được Thổ Hỏa La ,trẫm sẽ phong thưởng tam quân.”

Dương Quốc Trung đại hỉ, cuối cùng hắn cũng có cơ hội nhúng tay vào sự vụ bên An Tây, Hắn thừa lúc Lý Long Cơ tín nhiệm mình, vội tấu một việc khác: “Điện hạ, thần nghe Lý Khánh An tự tiện giải tán thân binh, cho làm quân tư đến Liễu Châu, xin điện hạ nghiêm trị! ”

Một câu nói của Dương Quốc Trung đã nhắc nhỡ Lý Long Cơ.

Người lại nhìn nhìn vạn ngôn sách Tây Vực của Lý Khánh An, trầm tư một hồi lâu, Từ giải chức tự thư của Lý Khánh An, đến lời thỏ thẻ của Dương quý phi, cho đến vạn ngôn thư phân tích thế cục Tây Vực hiện này, Lý Long Cơ cảm nhận rõ thành ý của Lý Khánh An.

Nhưng Lý Lâm Phủ đã khuyên giáng, Lý Khánh An quả thực không thê xem là người của thái tử đảng, người liền chậm rãi nói: “Truyền ý chi của trẫm, Lý Khánh An cải phong làm Hà Nam Đạo thái phỏng sứ, xử lý tình hình thiên tai Hà Nam. ”

Chương 212: Khâm sai đại thần

Năm Khai Nguyên thứ hai mươi mốt, cả nước chia làm mười lăm đạo, mỗi đạo bố trí thái phỏng xử trí sử, gọi tắt thái phỏng sứ, cai quản việc kiểm tra hình ngục và kiếm tra quan lại châu huyện, ở một mức độ nào đó, nó cũng không hẳn là một loại chức quan, trên danh sách liệt kê các chức quan ở đại Đường cũng không có phẩm hàm của nó, nó cũng giống như biên cương tiết độ sứ, đó là khâm sai đại thần mà hoàng đế đại Đường phái đến các nơi.

Hà Nam thái phỏng trị sở nằm ở Biện Châu, Biện Châu cũng chính là Khai Phong của ngày nay, nằm ở vị trí quan trọng của thủy bộ và đường bộ, bốn phương thông suốt, bắc thông Ngụy Bác.

Đông vào Giang Hoài, nam tiếp Kinh Sở, là đầu mối vận chuyển quan trọng của đường thủy ở đại Đường, đường từ Trường An và Lạc Dương thông sang phía đông chính là đi qua Biện Châu, dân cư Biện Châu rất đông đúc, vận chuyển bằng đường sông rất phát triển, từ xưa đã là thị trấn quan trọng của Trung Nguyên, các triều đại vương triều trong lịch sử đều lấy nơi này làm bàn đạp tranh giành Trung Nguyên, hơn nữa đất đai của nó rất phì nhiêu, nông nghiệp phát triển, bởi vậy nó ở đại Đường có vị trí hết sức quan trọng.

Nhưng bắt đầu từ những năm đầu Thiên Bảo thứ chín, bảy châu: Biện.

Tống.

Bộc, Trần.

Hứa.

Hoạt.

Tào của đạo Hà Nam đã có đến bốn tháng chưa có giọt mưa nào, lòng sông khô cạn, đông mạch chết héo, nạn thiên tai đã bắt đầu xuất hiện, triều đình xuống chỉ.

Các châu huyện mở kho phát lương thực, Chính vì nguyên nhân mở kho phát lương thực, thiên tai dẫn tới họa người, một tháng trước, nơi tình hình hạn hán nghiêm trọng nhất là Cốc Thục huyện tại Tống Châu đã xảy ra bạo phát dân đói tranh cướp kho lương thực, mà xảy ra thảm kịch giết chết huyện lệnh, ba nghìn dân đói dưới sự thống lành của Dương Chí người Tống thành, đã trốn đến núi Ma Sơn ở phía nam Tống Châu, chiếm núi làm vương.

Cùng lúc đó, mấy vạn dân khuân vác tại bến cảng của tào vận ở Biện Châu liên tục ba tháng không có việc để làm, bắt đầu tụ tập gây sự, nha môn điều hành chuyên vận tại Biện Châu bị đạp nát ra, cuộc rối loạn cửa dân phu tào vận bắt đầu có xu thế lan tràn đến các nơi.

Một viên quan già đã nghỉ hưu ở nhà rốt cục không thể nhịn được nữa, dâng sớ lên triều đình, chỉ ra có quan viên tham ô lương thực cửu tế nạn thiên tai, cuối tháng tư, thiên tử đại Đường Lý Long Cơ rốt cục xuống chỉ, phong nguyên Bắc Đình tiết độ sứ Lý Khánh An làm Hà Nam đạo thái phỏng sử. tiến đến tuần tra các nơi tại Hà Nam.

Ban đêm, tại huyện Khai Phong nơi đặt Biện Châu, châu trị sở, trên đường cái vắng tanh lạnh lẽo, từng đội từng đội nha dịch nhóm ba nhóm năm tuần tra trên đường cái, nhưng đi tới đi lui, phạm vi tuần tra luôn với mấy thanh lâu làm tâm điểm mà cứ vòng vo mãi tại đó, Canh phu gõ ống trúc một cách biếng nhác, giọng nói như sắp trút hơi thở ấy càng làm tăng cơn ác mộng cho mọi người đang ngủ.

‘Keng!

Keng!

Keng!

Chú ý vật dễ cháy...

Nhớ đóng cửa và cửa sổ cho kỹ!

Lúc này một chiếc xe ngựa phi nước đại mà đến, dừng lại ở trước cửa sau của nha môn châu phủ, một viên quan viên từ trên xe ngựa đi xuống. gõ gõ cửa, lát sau, cửa hé mở một khe nhỏ: “Ngài tìm ai?”

Một ông lão hỏi.

“Xin chuyển lời với Ngô thái thú, nói là Tống Châu tư mã Dương Nhữ Ninh cầu kiến.”

“ồ!

Là Dương tư mã à, xin mời đi vào trước đi!”

Quan viên lắc mình vào cửa, hỏi: “Muộn như vậy đến quấy rầy, không biết Ngô thái thú đã ngủ chưa?”

“Còn chưa có ngủ đâu!

Đang ở thư phòng đọc sách, Dương tư mã xin ở trong này chờ một chút, lão đi thông báo với lão gia.”

Biện Châu thái thú họ Ngô, tên Ngô Thanh, hơn năm mươi tuổi, là tiến sĩ của năm Khai Nguyên thứ bảy, làm quan gần ba mươi năm, hắn đã từng làm hộ bộ lang trung, môn hạ cấp sự trang, Tống châu trưởng sử vân vân, bắt đầu năm Thiên Bảo thứ tư nhậm chức Biện Châu thái thú, đến nay đã sắp năm năm.

Ngô Thanh xuất thân bần hàn, nhưng hắn rất biết luồn cúi, vợ hắn chính là chị của Hộ bộ Thượng thư Trương Quân, có Trương gia làm chỗ dựa vững chắc, con đường làm quan của Ngô Thanh thuận buồm xuôi gió.

Cuối năm trước triều đình tăng chức tướng quốc, hắn cuối cùng được Trương Quân đề đưa vào danh sách người được đề cử, tuy rằng phút chót không có thành công, nhưng hắn lại tránh thoát được cơn gió lốc tây trừ phe thái tử, Ngô Thanh cũng không khỏi cảm thấy mình đã quá may mắn.

Nhưng nạn hạn hán Hà Nam đạo lần này lại đẩy hắn lên thành điểm nóng đáng chú ý của đại Đường, mấy ngày hôm trước hắn nhận được thư khẩn của Trương Quân gửi đến, Thánh Thượng đã quyết định hạ lệnh cho Bắc Đình tiết độ sứ Lý Khánh An làm Hà Nam đạo thái phỏng sử, nhắc nhờ hắn phải chú ý.

Lúc này, Ngô Thanh không phải đang đọc sách, mà là đang suy ngẫm làm thế nào ứng đối sự tra xét của Lý Khánh An, Lý Khánh An là người duy nhất sống sót của phe thái tử, thái tử đã phế, phe thái tử bị tẩy trừ sạch, mà chỗ dựa của hắn Cao Lực Sĩ cũng bị trục xuất, có thể nói chỗ dựa của Lý Khánh An mất hết, mà chính mình lại có Trương Quân làm hậu thuẫn, theo thực lực hắn phải cao hơn một bậc, hơn nữa năm Thiên Bảo thứ hai Thánh Thượng xuống chỉ, nghiêm cấm thái phỏng sử can thiệp chính vụ tại địa phương, như vậy thì, chính mình càng có cơ hội đối phó hắn.

“Lão gia, Tống Châu Dương tư mã cầu kiến, nói là phụng mệnh của Thôi thái thú đến đưa một phong thơ!”

Ngoài cửa truyền đến tiếng bẩm báo cửa quản gia.

Ngô Thanh lập tức nghĩ tới Tống Châu thái thú Thôi Liêm, nguyên là người thuộc phe tướng quốc, nhưng hiện tại đã không phải, huynh trưởng hắn Thôi Kiều trở thành người phe họ Dương, Thôi Liêm cũng đổi cổng mà dựa.

Trong triều có người thì làm quan dễ, đây là triết lý hay của các quan địa phương, bởi vậy dựa vào quan lớn trong triều trở thành động lực của các quan địa phương liên tục lao vào, có con trai thì nghĩ đến kết thân, có con gái thì nghĩ đến gả con gái, hoặc là bái làm học trò, hoặc là quanh co nói là đồng liêu cũ của phụ thân, hoặc là bạn tốt trong việc thêu thùa của mẫu thân, đủ loại lý do, tóm lại cái gì có thể nghĩ đến đều dùng được cả.

Thái thú cũng coi như quan lớn rồi, thái thú của châu trên là từ tam phẩm, Trung Châu thái thú chính tứ phẩm, đôi khi, những quan lớn tam phẩm tứ phẩm này, cũng sẽ bái một tứ phẩm thị lang làm chỗ dựa, biết làm sao được, khi cả nước có hơn sáu trăm chức thái thú, nhưng lại chi có mười mấy thị lang.

Ngô Thanh đã nghĩ quá xa rồi, hắn ổn định lại tinh thần cười nói: “Mời hắn vào đi!”

Lát sau, Dương Nhữ Ninh nhanh bước đi vào, chắp tay cười nói: “Vừa mới tới được đây, quấy rầy Ngô sứ quân quá.”

“Không cần khách khí.

Dương tư mã mời ngồi!”

Ngô Thanh mời Dương Nhữ Ninh ngồi xuống, lại lệnh thị nữ dâng lên một ly trà, lúc này mới cười hỏi: “Nghe nói Dương tư mã có thư đưa cho ta?”

Dương Nhữ Ninh vội vàng cười xòa nói: “Thật ra là lời nhắn, Thôi thái thú nhà thuộc hạ lệnh thuộc hạ đưa lời nhắn cho Ngô thái thú.”

“ồ!

Lời nhắn gì vậy?”

Ngô Thanh mang trà lên, sắc mặt không lộ vẻ gì cả nhìn hắn một cái.

“Ngô thái thú, người cáo mật với Thánh Thượng, chúng tôi đã tra ra được rồi, ngài xem...”

Dương Nhữ Ninh vừa nói, vừa quan sát phản ứng của Ngô Thanh, nếu Ngô Thanh phản ứng kinh hãi, thì hắn có thể lấy đó làm căn cứ mà bàn bạc đối sách với Ngô Thanh, Hắn thấy Ngô Thanh bưng chén trà lên uống xem như không có việc gì cả, mí mắt cũng không nháy một cái nào, tay cũng không hề run chút nào cả, trong lòng không khỏi có chút thất vọng.

“Chẳng lẽ Ngô thái thú đã biết là ai rồi sao?”

Ngô Thanh khinh thường mà cười cười, đừng nói là người cáo mật, ngay cả nội dung của thư cáo mật hắn đều biết cả rồi, hắn biết Thôi Liêm lệnh cho Dương Nhữ Ninh tìm đến mình là có dụng ý gì, Tống Châu xuất hiện dân đói tạo phản, tình huống rất nghiêm trọng, trong lòng Thôi Liêm sợ hãi, liền muốn cùng mình kết thành liên minh, với mong ước cùng đối phó Lý Khánh An, nếu tất cà mọi người thuộc phe họ Trương cả.

Còn có thể có chỗ mà thương lượng, nhưng bọn họ là phe họ Dương, không cùng chí thì chẳng cùng làm, cho dù phải hợp tác cũng là Trương Quân và Dương Quốc Trung đi bàn, tên Thôi thái thú này, vẫn còn có điểm ngây thơ quá!

Ngô Thanh thật không thể cự tuyệt một cách thẳng thừng được, hắn mỉm cười nói: “Ta vừa mới nhận được tin tức, Lý Khánh An đã vào Hứa Châu, trễ nhất là ngày mốt hắn sẽ đến Biện Châu rồi, Dương tư mã vẫn nên nhanh chóng trở về đi, để cho Thôi thái thú nắm bất lấy thời gian, chuẩn bị cho tốt đi!”

Ý muốn nói với hắn là, thời gian hợp tác của bọn họ đã không có rồi, Dương Nhữ Ninh nghe hiểu sự uyển chuyển chối từ của Ngô Thanh, trong lòng rất thất vọng, đành phải đứng dậy nói: “Thôi được rồi!

Hy vọng chúng ta còn có cơ hội hợp tác.”

Dương Nhữ Ninh cáo từ đi rồi, Ngô Thanh uống một ngụm trà, lại tiếp tục đợt suy nghĩ vừa rồi, Lý Khánh An đã đến Hứa Châu, điều này đã nhắc nhờ hắn, thời gian đã không còn nhiều nữa.

Trên quan đạo bụi đất bay lên mịt mù, mấy tháng chưa xuống giọt mưa nào, cây cối hai bên cũng đều bị bụi đất nhuộm thành một màu vàng, đã không thấy một nét màu xanh nào, sông nhỏ ven đường khô cạn thấy đáy, đất đai nứt nẻ đến một đốt ngón tay, đường cái là ranh giới của hai huyện, mặt phía đông là Hứa Xương huyện, phía tây là Trường Cát huyện.

Một chỗ cách đường cái Trường Cát huyện không xa có một ngôi miếu Long Vương, trước miếu mấy trăm nông dân đang cử hành nghi thức cầu mưa, trên bàn bày biện ba sinh vật và trái cây cúng, một lão già tóc trắng xoá đang cầm nhang hướng lên trời mà cầu nguyện, ở phía sau hắn, mấy trăm nông dân quỳ trên mặt đất, thành kính dập đầu vái lạy.

Buổi trưa hôm đó, xa xa trên quan đạo đi tới một đội nhân mã, ước chừng ba trăm thanh niên trai tráng, trang phục bọn họ không giống người thường, toàn bộ đều mặc áo màu đen, lưng thắt dây da, đeo hoành đao, phía sau lưng vác cung tiễn, người nào người nấy dáng người khỏi ngô, khí thế uy nghiêm, đó chính là Lý Khánh An và các thân binh của hắn từ Tương Dương tới đâu.

Lý Khánh An tuy biết là bức Tây Vực chiến lực thư của hắn sẽ có hiệu quả, nhưng hắn lại không nghĩ đến lại là đến làm Hà Nam thái phỏng sứ, có lẽ đây chính là chỗ mâu thuẫn của Lý Long Cơ, nếu đã bắt đầu dùng trở lại mình, nhưng lại cảm thấy thời cơ không đúng, bèn phái mình đến Hà Nam tuần tra.

Tra cái gì?

Trong thánh chỉ của Lý Long Cơ nói rất rõ ràng, tra quan lương có phải thiếu hụt không, tra quan địa phương có phải làm trái pháp luật không, không lẽ Lý Long Cơ không miễn đi chức Ngự sử đại phu của mình, chính là vì ngày hôm nay sao?

“Sứ quân, ngài xem bên kia!”

Mấy viên thân vệ mỉm cười chỉ về phía dân chúng cầu mưa miếu Long Vương, mọi người tâm trạng đều vô cùng sảng khoái, không cần phải đi Liễu Châu nữa, hơn nữa quan chức của chủ công lại được khôi phục, sự uất nghẹn trong lòng tích tụ gần một tháng nay đã bị quét sạch.

Lý Khánh An thích thú quan sát nghi thức cầu mưa trước miếu Long Vương, đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy dân chúng cầu mưa, An Tây Bắc Đình đều là dựa vào băng sơn chảy nước, không dựa vào trời mưa, không có miếu Long Vương gì cả, nhưng mà suốt dọc đường đến đây, hắn không hề cảm thấy tình hình hạn hán nghiêm trọng đến cở nào, đặc biệt là Hứa Xương huyện, gần như chưa nhìn thấy dân đói chạy nạn.

Hơn nữa cũng không phải tất cả dòng sông đều cạn khô, giống như Dĩnh Thùy tuy nước rất nông, không thể đi thuyền, nhưng ít nhiều cũng còn một chút nước, có thể bảo đảm nước uống dân chúng dọc đường, đây hoàn toàn khác với tình hình nghìn dặm xương trắng, thây đói đầy nội trong tưởng tượng của hắn.

“Trương Vĩnh Khánh!”

Hắn quay đầu lại hô một tiếng, lập tức chạy lên một viên thân binh trẻ tuổi mày đậm mắt to, “Sứ quân, thuộc hạ có mật!”

“Quê cũ của ngươi không phải là Hứa Xương sao?

Ta hỏi ngươi, tình hình hạn hán năm nay trong ký ức của ngươi là nghiêm trọng nhất không?”

“Hồi bẩm Sứ quân, bây giờ tình hình hạn hán vẫn còn chưa đến mức nghiêm trọng, ta nghe phụ thân nói, đại hạn năm Khai Nguyên mười lăm mới gọi là nghiêm trọng, đào rễ cỏ, bóc vỏ cây, đói chết rất nhiều người, mọi người toàn bộ chạy trốn về Tương Dương, dọc đường đều là những người bị bệnh chết đói chết, nhưng bây giờ ngài xem, vỏ cây suốt dọc đường đều còn là nguyên vẹn. thật ra..

Nói tới đây, Trương Vĩnh Khánh đột nhiên ngừng lại: “Thật ra cái gì?”

Mấy viên thân binh xung quanh đồng thanh hỏi.

Trương Vĩnh Khánh thở dài nói: “Thật ra thiên tai không đáng sợ, đáng sợ chính là nhân họa.”

“Nhân họa thì đáng sợ ra sao, nói thử xem!”

Lý Khánh An cười hỏi.

“Tổ phụ thuộc hạ nói có một lần gặp phải hạn hán, triều đình hạ lệnh mở kho phát lương, kết quả một đấu gạo trong đó ít nhất có ba thăng cát, các quan lão gia một đấu gạo tham đi ba thành (30%), đây còn tốt rồi đó, chí ít có gạo ăn.

Còn một lần nữa là đại hạn năm Khai Nguyên thử mười lăm, phụ thân thuộc hạ dẫn cả nhà trốn đến Tương Dương, đợi sau khi trở về, mảnh đất mười mẫu trong nhà đã bị trong huyện bán cho vương gia nào đó với giá rẻ rồi, nói là xử lý theo ruộng vô chủ, bọn ta đi lý luận, nhưng bị thông báo phải dùng giá chợ mua về, trong nhà làm gì có tiền, vì vậy phụ thân bèn dẫn bọn ta đi An Tây mưu sinh, ài!”

Chúng thân vệ đều căm giận bất bình, mỗi người tự thuật lại các việc bất bình nhìn thấy gặp phải, lúc này, Lý Khánh An đột nhiên phát hiện ở phía trước vài dặm xa hình như có một mảng màu xanh xanh, mắt hắn sáng lên, lập tức giục ngựa bèn phóng thăng về phía trước, mọi người không biết xảy ra chuyện gì, vội vã vọt theo.

Phóng được khoảng năm sáu dặm, Lý Khánh An ghìm chặt chiến mã lại, ở kế bên quan lộ Hứa Xương huyện quả nhiên là một cánh đồng cây đậu mầm xanh mơn mởn, nhiều đến mấy trăm mẫu, mấy viên nha dịch đang bận rộn ở giữa ruộng, họ thấy trên quan lộ có một đám người ăn bận kỳ quặc, bèn hướng vào trong ruộng đậu kêu lên: “Huyện công, bên này có chuyện kỳ lạ.”

Lát sau, từ trong giàn đậu chui ra một nam tử trung niên đeo chiếc mũ cối, bận quan bào thất phẩm, vạt áo bào cột ở giữa thắt lưng, ống quần vén lên cao cao, đi chân trần, chân mang một đôi giày cỏ, tay dính đầy bùn, còn cầm một cây gậy trúc.

Hứa Xương là trung huyện, Huyện lệnh là thất phẩm, người này dĩ nhiên chính là Hứa Xương huyện lệnh rồi, họ Hàn, hắn chui ra hỏi: “Việc gì?”

“Ngài xem trên quan lộ.”

Hàn huyện lệnh nhìn về phía quan lộ, chỉ thấy mấy trăm người đông nghịt cởi ngựa, đứng ở chỗ cao có một khí thế mây đen áp thành, đang ngóng nhìn về phía này, trong lòng hắn có chút hốt hoảng, lật đật phóng nhanh về phía quan lộ, mấy viên nha dịch trên mông treo đao, lủng lăng chạy theo sau.

“Các ngươi từ đâu tới?

Đến Hứa Xương làm gì?”

Lý Khánh An đi được hai ngày rồi, dọc đường đều là màu vàng khô héo trụi lũi, mắt nhìn đến phát ngán, ở nơi đây đột nhiên nhìn thấy một vùng xanh rợn mát mắt, trong lòng hắn thật sự thích thú, dường như đi đến một nơi có phong cảnh tuyệt đẹp vậy.

Hắn xoay người xuống ngựa, đi lên cười hỏi: “Ngươi chính là Hứa Xương huyện lệnh à?”

Hàn huyện lệnh ngẫn người.

đây là ai?

Mà lại hỏi mình như vậy, hắn suy nghĩ thoắt chuyển, đột nhiên nghĩ ra gần đây nghe được một tin đồn, không khỏi lắp bắp hỏi: “Ngài không lẽ chính là...

Lý Khánh An cười ha ha nói: ‘Ta chính là tân nhiệm Hà Nam đạo Quan sát sứ.”

Hàn huyện lệnh sợ đến cuống quít thi lễ: “Tỳ chức Hứa Xương huyện lệnh Hàn Duyệt, tham kiến Sử sứ quân.”

“Không cần đa lễ nữa.”

Lý Khánh An cười xòa nói: “Ta đang muốn đi vào trong huyện, không ngời lại ở chỗ này gặp được Huyện lệnh.”

Hàn huyện lệnh lấy mặt bàn tay lau mồ hôi, nói: “Tỳ chức không biết sứ quân đã đến, không ở xa nghênh đón.”

“Mảnh ruộng đậu của ngươi chính là sự nghênh đón tốt nhất rồi.”

Lý Khánh An trở nên cao hứng, từ trên quan lộ chạy vọt xuống dưới, đi đến trước ruộng đậu ngồi thấp xuống tỉ mỉ nhìn mấy cây đậu mầm này, từng cây xanh mờn dễ thương, giống như tinh linh màu xanh vậy.

Hàn huyện lệnh xách tới một thùng nước, dùng thìa múc nước rồi tưới lên, từ phần rề từng muỗng tưới tiêu, nói với Lý Khánh An: “Đây là công giải điền của bổn huyện, bổn huyện tổng cộng tám trăm mẫu công giải huyện, vốn dĩ đều là ruộng mạch, kết quả là toàn bộ héo chết, một tháng trước, bọn thuộc hạ đều gieo bồ sung thành đậu, bây giờ đã nảy mầm ra rồi.”

“Vậy nước đâu?”

Lý Khánh An quay đầu lại tò mò hỏi: “Nước từ đâu tới?”

Hàn Huyện lệnh chỉ vào nơi cách đó không xa nói: “Bọn thuộc hạ đã mở một cái giếng sâu, ngay tại bên kia.”

Lý Khánh An đi qua một mảnh ruộng đậu, quả nhiên thấy một nơi đất trũng có một cái giếng, hắn đi đến bên giếng mở nắp gỗ ra quan sát, chiếc giếng ắt hẳn là sâu khoảng bốn năm trượng, dưới giếng thấp thoáng có ánh sáng nước lăn tăn.

“Sứ quân xin chớ xem thường cái giếng này, đậu mầm của mảnh đất hơn hai trăm mấy mẫu của chúng ta đều sống nhờ vào nó cả.”

“Không tồi!

Không tồi!”

Lý Khánh An vừa cười vừa gật gật đầu, khen ngợi nói với Hàn huyện lệnh: “Mấu chốt là Hàn huyện lệnh đi đầu, ta nghĩ dân chúng Hứa Xương huyện hẳn là đều động viên hết cả chứ!”

“Hai ngày nay Huyện thừa và Chủ bộ đều xuống thôn rồi, hiện đang từng thôn mà động viên chiêu mộ, rất nhiều nông dân đều chạy đến xem ruộng đậu của chúng ta, hiệu quả rất tốt.”

Hàn huyện lệnh có chút cảm khái nói: “Thật ra mấu chốt của việc chống hạn chính là bốn chữ ‘khai nguyên tiết lưu* (*mở ra nguồn cung giảm đi sự chảy thoát), muốn nghĩ cách tìm nước, nước sông không có, thì tìm cách đào nước giếng đào được nước phải tiết kiệm tưới tiêu, giống như việc tưới phân vậy, tưới phần rễ của từng cây mầm, cái nữa là còn phải tiết kiệm lương thực, tiết kiệm chi tiêu, chỉ cần làm được mấy điểm này, cuối cùng cơ bản là có thể vượt qua hạn hán.”

Những lời Hàn huyện lệnh nói ra, nghe đến Lý Khánh An gật đầu lia lịa, tên Hàn huyện lệnh này quả thật thực tế tháo vát, Hà Nam đạo có thể vượt qua hạn hán, chính là cần những quan viên như hắn.

Đang nói, chỉ thấy trên quan lộ có một đoàn nông dân đi đến, có chừng mấy trăm người, cởi lừa, đánh xe ngựa, mọi người đồng loạt nhảy xuống xe, chạy ùa như ong vờ tồ về ruộng đậu, mấy viên nha dịch luống cuống chặn đầu lại.

Lý Khánh An thấy sắc trời đã không còn sớm, bèn cười nói: “Hàn huyện lệnh cử làm việc đi!

Ta không quấy rầy nữa.”

“Không!

Không!

Ta dẫn sứ quân vào huyện thành nghỉ ngơi, rồi an bài ăn ở.”

Hàn huyện lệnh luống cuống tay chân, Hà Nam đạo Quan sát sứ quá cảnh, hắn làm sao có thể không tiếp đãi, chiếc mũ quan này của hắn còn muốn hay không cơ chứ.

Lý Khánh An vỗ vỗ bờ vai của hắn cười nói: “Thật sự không cần, bọn ta cũng không vào huyện thành, tùy ý tìm một rừng cây là có thể nghi lại một đêm, đã quen cả rồi, ngươi chỉ cần làm tốt việc chống hạn của Hứa Xương huyện, ta sẽ tấu thỉnh thăng quan cho ngươi.”

Nói xong, hắn sải bước đi trở về quan lộ, trở mình lên ngựa, khoát tay một cái, một đoàn người ngựa phóng nhanh theo hắn, Hàn huyện lệnh sửng sờ nhìn vào bóng dáng của Lý Khánh An, hắn giống như có một cảm giác mơ mộng vậy: “Thăng quan?”

Hắn phấn chấn tinh thần hẳn, xách thùng nước chạy đi về hướng nông dân tham quan.

Màn đêm buông xuống, tinh tú khắp trời vung vãi trên không trung, hàng người Lý Khánh An đã đi ra Hứa Xương huyện, đi vào lãnh địa Biện Châu, nơi này địa bàn của Úy Thị huyện, huyện thành ở phía đông bắc, khoảng chừng còn có năm trăm dặm, vùng đất này là địa hình đồi núi, bảy nhánh núi phân bố theo hướng nam bắc, kéo dài mấy chục dặm, giống như bảy con rồng khổng lồ áng ngừ trên đại bình nguyên.

Trên núi có một tảng rừng rậm rạp, không chịu ảnh hưởng nghiêm trọng của tình hình hạn hán, quan lộ men theo triển của một quả núi trong đó kéo dài sang bắc, khắp vùng này phía trước không có thôn làng, phía sau không gặp cửa hiệu.

Lý Khánh An thấy mọi người đều đã thấm mệt, bèn trông ngóng xung quanh, thị lực của hắn vượt xa người thường, quét quanh một vòng, thấy trên đinh núi phía đông bắc thấp thoáng có một đốm sáng, bèn chỉ vào đốm sáng cười nói với mọi người: “Bên kia hình như có người ở, chúng ta đi xem xem.”

Mọi người phấn chấn tinh thần, xoay đầu chiến mã, đi theo Lý Khánh An chạy về phía đông bắc, xông lên trên núi, mới phát hiện trong tảng rừng rậm lại gần dấu một tòa tự viện, quy mô lại không nhỏ, trước cửa tự treo một tấm biển, mượn ánh sao nhìn đi, thấp thoáng viết ba chữ ‘ Bảo Lâm tự.

Lúc này, trong tự viện có mười mấy vị hòa thượng đi ra, họ thấy một đoàn nam tử áo đen đi tới, đều mang theo vũ khí, trong lòng không khỏi thấp thỏm bất an, tự viện chủ trì vội đi lên thi lễ với Lý Khánh An nói: “Bần tăng là Bảo Lâm tự Chủ trì Tuệ Năng, xin hỏi các thí chủ là đi ngang hay là tá túc?”

“Chúng ta ở một đêm, sáng mai khi đi sẽ cho ngươi tiền bạc.”

“A di đà phật!

Các thí chũ muốn ở cử việc tùy ý, chúng tôi không dám lấy tiền.”

Lý Khánh An cười xòa, liền quay đầu lại nói với mọi người: “Mọi người tiến tự viện nghỉ ngơi!”

Ba trăm viên thủ hạ dẫn theo ngựa đồng loạt ùa vào trong tự viện, trong tự viện bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên.

đúng lúc này, trong rừng rậm cách tự viện không xa, có mấy bóng đen vọt như bay qua đây.

..

Chương 213: Buổi tối kinh hoàng trong chùa

Bảo Lâm tự được xây vào thời kỳ Nam Bắc triều, lúc thịnh vượng nhất có hai ngàn hơn người, Nhìn ba chiếc nổi sắt khổng lồ trong chùa cũng có thể phần nào thấy được cảnh huy hoàng một thời của ngôi tự viện này.

Bây giờ chỉ còn lại ba trăm mấy người, sống nhờ bằng việc cày hai mươi công ruộng đất của chùa dưới chân núi, Từ đầu năm đến nay hạn hán ảnh hưởng nhiều đến chùa, mùa màng thu hoạch vô vọng, các hộ nông dân đều lũ lượt kéo nhau lên châu huyện tìm được sống, các tăng nhân cũng đi tứ xử để hóa duyên mưu sinh.

Tự viên đồ sộ trước mặt chỉ còn lại ba mươi mấy vị tăng nhân tuổi đã lớn, sống nhờ vào chút lương còn sót lại ngày trước.

Do các phòng trong chùa còn trống nhiều, Lý Khánh An cũng ba trăm thân binh đều có đủ chỗ ở, mọi người đều mang theo lương khô, Đầu nguồn một con suối nhỏ nơi eo núi vẫn chưa khô hẳn, vài thân binh dưới sự hướng dẫn của tăng nhân bèn chạy đi lấy nước.

Trong phòng, Lý Khánh An ngồi nhìn chằm chằm chiếc sa bàn nho nhỏ trước mặt mãi không nói một lời, Đấy là bản đồ vùng Lĩnh Tây, được làm từ đất sét, ngày thường được gấp thành tám mảnh bỏ trong rương, đến lúc cần mới xếp lại vào nhau.

Dù Bắc Đình và Toái Diệp đều cách hắn quá xa, nhưng căn cơ hắn vẫn ở đấy, Người thân, bộ hạ và sự nghiệp vẫn chưa hoàn thành tại Bắc Đình, Nơi ấy là quân hương hàng đêm vào mộng của hắn.

Lúc rời Tương Dương, hắn được Lý Lâm Phủ viết cho một lá thư, Cao Tiên Chi đang chuần bị tấn công Thổ Hỏa La, hơn nữa đã được triều đình phê chuẩn, Trong thư Lý Lâm Phủ đã hỏi hắn kết quả của trận chiến này sẽ thế nào?

Hai ngày nay, Lý Khánh An đã ngồi suy ngẫm vấn đề này, Theo ghi nhận lịch sử, Cao Tiên Chi sẽ chiến thắng ở Khiết Sư quốc trước, Trên đường khải hoàn hồi hương lão gặp sứ giả Ninh Viễn quốc, Sứ giả Ninh Viễn quốc cáo mật rằng Thạch Quốc từng câu kết Đại Thực, muốn chiếm Toái Diệp, Cao Tiên Chi phẩn nộ liền đổi hướng đi Thạch Quốc, Sau khi đồ sát và cướp đoạt thành đô của Thạch Quốc, lão mới quay lại Trường An thuật chức.

Sau đó, An Tây quân tiến công Toái Diệp hồng khôi phục quân trấn Toái Diệp, nhưng lại dẫn đến việc Đại Thực đông tiến, cuối cùng Hoành La Tư thành chi chiến bùng nổ.

Nhưng lịch sử đã bị thay đổi, Toái Diệp đã bị hắn đoạt trước, cho nên Cao Tiên Chi vì muốn cạnh tranh với hắn mà chọn lựa cản quyết Thổ Hỏa La, Thổ Hỏa La chính là một phần bắc bộ Afghanistan sau này, vùng tây bắc là các chư quốc Hà Trung, còn chính tây phương của Thổ Hỏa La chính là sông ô Hử hà (* Sông Oxus), cũng chính là sông A Mầu (*Sông Amul).

Vượt qua sông ô Hử chính là Hô La San (*Khurasan. phía đông bắc Ba Tư ngày nay.)đại bổn doanh của Hắc Y Đại Thực.

Theo tình báo Lý Hồi Xuân cho hắn, tại A Bát Tư có cắm trọng binh, vấn đề là bây giờ đã là năm Thiên Bảo thứ chín, năm bảy trăm năm mươi sau công nguyên, nội chiến Đại Thực đã kết thúc chưa?

Điểm này hắn không rõ lắm, Nếu nội chiến Đại Thực đã kết thúc, Cao Tiên Chi cản quét Thổ Hỏa La tất sẽ dẫn đến phản kích của Đại Thực, Điều này sẽ không vì Lý Khánh An hắn đến đây mà thay đổi, Đây là mâu thuẫn ắt xảy ra giữa hai đại quốc Đông Tây trong công cuộc tranh giành lãnh thổ, Vậy kết quả chiến dịch này sẽ thế nào?

Hắn dùng cây gỗ nhỏ gõ gõ sa bàn, Nếu hắn là Cao Tiên Chi, hắn sẽ điều trọng binh Bắc Đình đến Toái Diệp đã, để phòng Đại Thực bắc phạm Toái Diệp, Binh mã Bắc Đình An Tây sẽ chia hai đường, một thủ Toái Diệp, một đánh Thổ Hỏa La, Lão có điều kiện làm điều này, giờ lão đã kiêm nhiệm cả Tiết độ sứ Bắc Đình.

Quan trọng là Cao Tiên Chi có ý thức cao nhường nào trong trận chiến này, Liệu lão có giống Dương Quốc Trung, chỉ nghĩ đến Thổ Phồn mà không xét đến Đại Thực?

Lão có phái người đến Đại Thực thám thính tình hình chưa?

Lão có chuẩn bị tác chiến hai tuyến chưa?

Điều này khiến Lý Khánh An lo lắng vô cùng, Trong lịch sử Cao Tiên Chi đã bại trong tay người Đại Thực, rất có khả nãng là do hiểu biết của lão về Đại Thực không nhiều, liệu lịch sử có tái diễn một lần nữa không?

Trong lòng Lý Khánh An mâu thuẫn vô cùng, Hắn vừa hi vọng quân Đường có thể đánh thắng trận này, nhưng lại vừa hi vọng Cao Tiên Chi một lần nữa bại dưới tay Đại Thực.

Trong lúc hắn trầm tư. bỗng dung bên ngoài vang lên tiếng thét vội vã: “Thích khach!” trong màn đêm càng thêm phần rõ ràng, Lý Khánh An giật mình quay đầu lại, chỉ nghe tiếng gió vèo vèo phá không, hắn hơi nghiêng mình về bên trái một cách bản năng, Đây là phản xạ được thành trong vô vàn trận chiến, được bộc phát trong thời khắc sinh từ.

“Vèo!”

Một bóng đen bỗng chốc xẹt ngang qua mặt hắn, Đây là một cây tiễn với lực phóng cực mạnh cuối cùng cắm thãng lên tường.

Nếu phóng chậm lại động tác của hắn, sẽ thấy trong thời khác Lý Khánh An nghe tiếng gió vèo vèo, chân trái của hắn đã lập tức đạp nhẹ lên nền nhà lấy đà mượn sức đẩy thân mình nghiêng về phía bên trái, Cửa sổ giấy rách toang một lỗ to, một cây độc tiễn xanh ngắt xuyên thấu cửa giấy nhằm đầu hắn bay đến, May mà mặt hắn hơi về trái hai tấc, độc tiễn chi xẹt qua mặt hắn bay thẳng vào tường, Tất cả chỉ xảy ra trong vòng chưa đến một giây.

Lý Khánh An lăn một vòng dưới đất, lại tránh một mũi tên khác, Bên ngoài đã vang vảng tiếng gầm giận dừ của bọn thân binh, Tiếp đến là tiếng va đụng đao kiếm đấu đá, Thích khách hình như không chỉ có một người.

Hắn vội túm lấy cây cung đầu giường nhanh chóng chạy ra khỏi phòng, Tư bình đựng tiễn đeo sau lưng, hắn rút ra một cây đặt lên cung huyền, Xong hắn núp dưới một góc tối, từ góc độ của hắn, thông qua cửa sổ bị rách kia, có thể nhìn rõ tình hình ngoài sân.

Viện Lý Khánh An ở là tăng viện lớn nhất Bảo Lâm Tự, có thể dung nạp năm trăm người,Trung viện, có hai hai nhóm người đang đấu với nhau, họ đều thân mặc hắc y cái điểm khác biệt duy nhất giữa hai nhóm người này là trên tay một đội có quấn khãn trăng, và bịt mặt, Thích khách có khoảng bốn mươi mấy người, ai ai võ nghệ cao cường.

Thân binh của hắn tuy đông hơn gắp mấy lần đối phương, nhưng vẫn không hề chiếm được chút thế thượng phong nào, nếu một chọi một họ sẽ thua xa bọn thích khách, nhưng nhờ kinh nghiệm chinh chiến dày dặn cùng ăn ý khi phối hợp, tạo thành bức tường chắn cứng cáp, cản lại tất cả thích khách hòng xông vào nhà.

Lý Khánh An phẫn nộ đùng đùng, hắn nheo mắt kéo cung, Trường tiễn như sấm như chớp phóng đến tên hung hản nhất, đã có hai huynh đệ sục xuống dưới lưỡi kiếm của tên này.

Đây là một người đàn ông nhỏ thó, nhưng kiếm pháp hắn lợi hại sắc bén, linh hoạt tựa khỉ hầu, chỉ một cú nhào lộn lên không của hắn, đã chuẩn xác vượt khỏi tường người của đội thân bin,.

Ngay lúc này, một thiết tiễn sức mạnh mãnh liệt đang vèo vèo phóng đến, xuyên qua đỉnh đầu đâm thẳng xuống cổ hắn.

Hắn rú lên một tiếng thảm thiết, rơi từ trên không xuống chết tươi tại chỗ, Ngay lúc này, tiễn thứ hai của Lý Khánh An lại được phát, một tiển xuyên thẳng vào giữa trán nữ thích khách, đính chặt ả xuống nền.

Tiễn thứ ba, một thích khác vừa trèo tường qua, bị một tiễn xuyên qua miệng đính chặt lên tường, Tiễn thứ tư, xuyên qua tim can một thích khách tướng tá cao to, Tiễn thứ năm trên bờ tường lại vang lên tiếng kêu thảm thiết.

Lý Khánh An bắn hết phát này đến phát khác, tiễn nào tiễn nấy khắc nghiệt, lấy mạng người, Tốc độ tiễn của hắn rất nhanh, không ai có thể tránh được, chi một khắc thời gian.

đã có hai mươi tám người chết dưới tiễn hắn.

Những thích khách còn lại thấy đồng đội gục ngã mà hồn bay phách lạc, vội quay người bỏ chạy, khổ nỗi ba trăm thân binh của Lý Khánh An lại trước sau bao vây trùng trùng, lại một trận loạn tiễn phóng đến, Hơn mười thích khách còn lại cuối cùng đều ngã gục trong máu.

Một khắc sau, trận thích sát đẫm máu này cuối cùng cũng đã kết thúc, Các thân binh đang bận rộn với việc thu dọn hiện trường củng rà sát xung quanh, Hiên úy thân binh Giang Tiểu Niên báo cáo tình trạng cuối.

“Bẩm sứ quân, thích khách tổng cộng bị giết là bốn mươi lăm người, còn hai người sống.”

“Bao nhiêu huynh đệ thương vong.”

“Chết hai người, Trần Tiên và Lâu Bát Lang, trọng thương ba người, thương nhẹ mười bốn.”

Lý Khánh An gật gật đầu, thở dài nói: “Theo lệ cũ, hỏa táng đưa hài cốt về nhà, sắp xếp trợ cấp cho người nhà.



Lúc này, một thân binh khác chạy đến bầm báo: “Bẩm sứ quân, hai người ấy đã khai, bọn họ tổng cộng có năm mươi người cùng đến, năm người đứng ngoài không vào, bọn họ đều do Khánh vương Lạc Dương phái đến.”

“Khánh vương?”

Lý Khánh An không khỏi cười lạnh, không cần nói hắn cũng đoán được do Khánh vương phái đến, bọn họ muốn triệt tiêu người sống sót duy nhất còn lại của phái thái tử đây mà, để đề phòng Lý Hanh phục chức.

“Vậy hai người kia vốn dĩ làm gì?”

“Bọn họ vốn là tướng cướp lục lâm bị giam trong ngục Trường An, Sau này được Khánh vương dùng ngàn vàng mua lại ra, và nuôi tại Lạc Dương.”

Lúc này phó úy doanh thân binh Triệu Diên Tự dẫn người đi rà sát đã quay về, hắn cúi mình bấm báo: “Sứ quân, bọn thuộc hạ phát hiện một việc rất kỳ lạ.”

“Việc gì kỳ lạ?”

“Bọn thuộc hạ đã cho kiểm tra tất cả mọi người, tiếng kêu báo có thích khách lúc đầu đều không phải người bên ta phát ra, cũng không phải tăng nhân trong viện, và càng khó tin hơn nữa là, trong rừng, chúng ta tìm thấy năm xác chết, chắc chính là năm thích khách ở ngoài, Và trên thân một thích khách, chúng ta phát hiện ra vật này.”

Triệu Diên Tự đưa một tờ giấy được xếp gọn gàng cho Lý Khánh An, Khi mở giấy ra, hắn chỉ thấy trên ấy vỏn vẹn hai chữ: “Khánh vương ”

Hắn vò nó lại thành một động, tờ giấy vẽ rắn thêm chân này khiến hắn bỗng sinh nghi tâm: “Bọn thích khác này thật sự do Khánh vương phái đến ư?”

Cây muốn lặng mà gió chả chịu dừng, xem ra chuyến đi Hà Nam Đạo phen này thật chẳng đơn giản tí nào.

“Sứ quân, còn hai người còn sống kia thì sao?

Có phải giết diệt khẳu không?”

“Không!

Hãy trị khỏi bọn họ, đưa đến phủ Cao Lực Sĩ Trường An, và đưa đi cùng với đầu của năm mươi tên khích khách kia.”

Lý Khánh An cười lạnh, rốt cuộc ai đã tốn bộn tiền để mua chúng ra khỏi ngục, chỉ cần điều tra ắt biết.

...

“Gây áp lực với ta?”

Trong lòng Lý Khánh An thấy kỳ lạ, liền hỏi: “Tạo áp lực gì với ta, ta có phải Long vương gia đâu.”

Phán quan Lưu Tự Tùng cười khổ nói: “Hà Nam Đạo khô hạn, tào vận trong Kinh chuyển đi đường Trường Giang, và từ Hán Giang đi lên phía bắc, các thợ bốc xếp rất sợ là đường tào vận từ đây sẽ đổi đường, cuộc sống họ sẽ không còn bảo đảm, nên đang liên hợp lại để gây áp lực với sứ quân, không cho triều đình đổi đường tào vận.”

“Hóa ra là như thế!”

Khánh An liếc nhìn xung quanh, ngoài mấy nha dịch Lưu Tự Tùng dẫn đến, không còn quan viên bất kỳ, Hắn thấy thế bèn hỏi: “Vậy Thái thú và Huyện lệnh đâu, sao không thấy người đâu?”

“Lý Sứ quân, ta ở đây!”

Chỉ thấy xa xa có mười mấy quan viên chạy đến, đầu trán nhuễ nhoại mồ hôi, Đứng đầu là một người đàn ông khoảng năm mươi, là Thái thú Biện Châu Ngô Thanh.

Hắn đi lên chấp tay cười nói: ‘Tại hạ Thái thú Biện Châu Ngô Thanh, hoan nghênh Lý Sứ quân ghé Biện Châu.”

Trong khẩu khí hoàn toàn không có hơi hớp thượng hạ cấp, Cũng khó nói, Đình Quốc công của Lý Khánh An chỉ là tước vị, chỉ tượng trưng cho thân phân, không phải là quan chức, Quán quân đại tướng quân cũng chẳng qua chỉ là một chức tàn quan (* Chức có tiếng mà không có miếng, có chức nhưng không có thực quyền.), nếu có chức mà lại không có quyền tương ứng. vậy cũng chả có ý nghĩa gì.

Quan chức trước mắt của Lý Khánh An là Ngự sứ đại phu, từ tam phẩm hàm, nhưng lại chưa có được thực quyền của Ngự sứ trung thừa Ngự Sứ Đài, chỉ là một hư chức, còn Biện Châu là Thượng Châu, Thái thú cũng chức tam phẩm, Trên quan phẩm hai người đều ngang cấp nhau, nhưng Thái thú lại có thực quyền hơn.

Cấp biệt hành chính Đại Đường là huyện, châu, tin.

Tính là chi Trung ương thượng thư tinh, đạo không phải là một cấp bậc hành chính, Quan sát sứ cũng không phải cấp trên của Thái thú, chỉ là một Khâm sai đại thần, phụ trách thanh tra và giám sát quan viên, có quyền đàn hạch, tiến cử và quyền xử trí ngục hình, nhưng không được phép can thiệp chính sự.

Chính vì duyên cớ này, Ngô Thành chỉ có thái độ kính nhưng không nể, hắn thở dài cười khổ nói: “Những tào vận công này từ bốn phương tám hướng tụ về đây, chỉ đích danh phải gặp sứ quân, Bọn ta cũng không dám cường bức đuổi đi, sợ dẫn đến bạo động, sứ quân vừa đến liền phải gặp một việc gai guốc này, thật có lỗi quá.”

Tuy miệng nói có lỗi, nhưng vẫn không giấu nỗi vẻ đắc ý lóe lên trong mắt hắn, Lý Khánh An cũng cười cười đáp lễ: “Tại hạ xuất thân quân dân, không mấy có kinh nghiệm sử vụ ở địa phương, thánh thượng yêu cầu ta giảm tôn thức do nạn hạn hán đến mức tối thiểu, mong Ngô Thái thú chỉ giáo phối hợp.”

“Nhất định!

Nhất đĩnh!”

Nụ cười của Ngô Thanh rất thành khẩn, hắn vội đáp: “Sứ quân có thể vào thành từ đông thành môn, phía ấy không có tào công chắn đường.”

Hắn vừa nói xong, ba trăm thân binh của Lý Khánh An lập tức phá động, Chiến mã bọn họ phóng lên trước, đao hoành rút ra, cung được kéo sẵn, lớn tiến hô: “Ai không muốn sống nữa cử đi lên!”

Lý Khánh An thế mới phát hiện bọn tào công đều cùng ùa lên, không biết ai đã thông báo cho họ biệt Quan sát sứ đã đến, Bọn họ cùng lũ lượt đi lên để tố tụng.

“Bọn ta phải gặp Quan sát sứ!

Bọn ta phải gặp Quan sát sứ!”

Bọn tào công chen chúc đông nghẹt nhìn không thấy tận cùng, Đám đông tình hình kích động, họ thét như sấm, không ngừng cố gắng chen lên phía trước, Ba trăm thân binh có phần cản trở không nổi, chiến mã dần dần lùi ra sau.

Lý Khánh An liếc sang Ngô Thanh, chỉ thấy hắn không nói một lời lùi ra sau vài bước liền, Lần này tào công đến tìm Lý Khánh An, không một chút can hệ với hắn.

Khánh An không khỏi cười lạnh, hay cho cái món quà lần đầu gặp này!

“Các vị nghe ta nói!”

Lý Khánh An hô to, nhưng tiếng hắn lập tức bị tiếng hô hào sóng gầm của bọn tào công lấn áp, Tiếng hô hào của hàng vạn tào công càng lúc càng lớn, tình trạng càng lúc càng kịch liệt, tiếng gào thét phẫn nộ, cảnh người xô người, tình hình bỗng chốc xáo động.

Tình hình hàng vạn tào công có phần không còn khống chế được, Bây giờ dù là nha dịch hay người dẫn đầu đều không khống chế nổi cục diện, Nếu không chấn an họ ngay, e rằng sẽ xảy ra chuyện mất.

Ngô Thanh cũng không ngờ thanh thế của hàng vạn người này đáng sợ đến thế, trán hắn mồ hôi ròng ròng, có phần không biết xử lý thế nào, Tất cả quan viên đều kinh hãi nhìn hắn, bây giờ làm sao đây?

Ngay lúc này, Lý Khánh An ra hiệu mắt với phó úy thân binh Triệu Diên Tự, ra một dấu tay, Một thân binh được tiếng bàn tay thép trong doanh vội ném một túm hỏa dược đã được đốt cháy lên không, cao những hai mươi trượng!

Bọc hỏa dược nồ ầm trên không, như tiếng sấm nơi đất bằng, và một làn khí nồng ngập tràn xung quanh, Hàng vạn tào công bỗng chốc yên tĩnh lại, tất cả mọi người đều há hốc mồm, xung quanh im phăng phắt.

Trong khoảng khắc lặng im ấy, Lý Khánh An cao giọng hét lên: “Ta là Quan sát sứ Lý Khánh An, tất cả mọi người hãy nghe tôi nói!”

Hắn cưỡi trên lưng ngựa, tông khí mười phần, âm thanh vang vọng đi rất xa, hai vạn hơn tào công trong lòng bàng hoàng, ngơ ngác nhìn hắn, Cả Thái thú Ngô Thanh cũng đứng như trời trồng, mãi một lúc sau không thốt lên được lời nào.

“Biện Hà tào vận ta nhất định sẽ giữ lại cho mọi người, thánh thượng đã cho ta ý chỉ, lệnh ta dù thế nào đi chăng nữa cũng phải bảo đảm cho mọi người bình an vượt qua cơn thiên tai này, Lý Khánh An ta hứa với mọi người sẽ không để một người nào phải chết đói, sẽ không khiến các người phải bỏ quê nhà ra đi, xin mọi người hãy tin tường nơi ta!”

Không biết ai là người vỗ tay đầu tiên, tiếp đến là vài chục người, rồi lan dần ra hàng trăm, hàng ngàn người, Để rồi cuối cùng trong thành tiếng vỗ tay như sấm, tiếng hoan hô ngất trời.

...

Bạo động xém bùng nồ của tào công tạm thời được dập tất, nhưng sự tình cũng không đến đây kết thúc, Hàng vạn tào công vẫn tụ tập trên bến càng tào vận Biện Châu, Lời hứa hẹn của Lý Khánh An chỉ có thể dập tắt sự kích phẫn một thời của họ, nhưng áp lực gia kế vẫn đè nặng lên những người đàn ông quanh năm suốt tháng quần quật với nghề tào vận này, Họ vẫn lo lắng bất an, đợi chờ lương thực để có thể sống còn.

Trong phủ Quan sát sứ, phán quan Lưu Tự Tùng và vài nha dịch đang báo cáo tình hình dân tình trong lúc hạn hán, Giá gạo trong Khai Phong huyện đã gia tăng đến mỗi đấu bảy trăm văn, hơn nữa còn gia tăng với đà mỗi ngày tăng giá năm mươi văn, chưa kễ những cơn sóng thâu tóm có cản kiểu gì cũng không được.

Hà lưu cạn nước, lương thực Giang Hoài không chuyển về được, trên đường đạo tặc hoành hành, bao nhiêu thương nhân đi Giang Hoài chuyển gạo đều bị vong mạng dọc đường, tiền tài mất sách, Gạo trong kho của quan phủ đã không còn nhiều, và có khả năng ngưng tiếp tế bất cứ lúc nào.

Bây giờ quan phủ khắp nơi đều đang đợi an bài của triều định, nhưng sắp xếp của triều đình lại là phái Lý Khánh An đến Hà Nam Đạo để điều tra tình hình.

Bao trăm tơ nghìn mối rối như vò tơ, mội việc đều cấp bách như lửa đốt lông mày, nhưng điều khiến Lý Khánh An lo lắng nhất lại chính là bọn tào công tụ tập trên bến cảng Biện Hà, một khi họ lại gây chuyện lần nữa, rất có khả năng sẽ tạo thành bạo động.

Đang lúc hắn đang định đứng lên đi tìm Ngô Thanh để bàn bạc phương án giải quyết, thì Lưu Tự Tùng lại báo cho hắn biết một tin không thể ngờ đến.

..

Chương 214: Hồng môn yến hội

“Sứ quân, thật ra sự việc còn chưa tệ tới mức như ngài nghĩ đâu.”

Lưu Tự Tùng nói một cách úp mở.

Hắn dùng một ánh mắt thương hại nhìn cấp trên, cấp trên tân nhiệm này còn không hiểu biết tình hình thực tại.

“Nếu sự việc thật sự nghiêm trọng, Ngô thái thú đã sớm tới tìm ngài, thật ra động tĩnh của tào công(dân lao động làm việc tại bến cảng) hắn khống chế trong lòng bàn tay, chỉ có lúc buổi sáng suýt tý nữa sắp xảy ra chuyện lớn là hắn nắm không được thôi, nhưng hiện tại..., sứ quân, ngài hiểu được ý của tỳ chức chứ?”

Lý Khánh An chậm rãi ngồi xuống, hắn cẩn thận suy ngẫm lời nói của Lưu phán quan, dần dần, hắn ngộ ra một chút chút - ý vị của nó.

“ý ngươi là nói, tào công tụ tập chính là do hắn sắp đặt sao?”

“Tỳ chức cũng không nói như vậy, trên thực tế trong nhà các tào công cũng mau đói đến nơi rồi, bọn họ không có tiền mua gạo, bọn họ cũng rất muốn đến gây sự, nhưng hai vạn người cùng nhau đến, thì có một chút đáng xem xét lại rồi.”

Lưu Tự Tùng vẫn là nói úp úp mờ mờ, nhưng Lý Khánh An đã hoàn toàn hiểu được ý tứ của hắn, quả thật, hai vạn tào công cần có người dẫn dắt, mà dẫn dắt tào công gây sự, đó là tội chết, người bình thường sẽ không làm như vậy, cũng không có năng lực lớn như vậy, đem tào công của mấy châu cùng hợp lại, hắn ngẫm nghĩ một lúc, bèn không hề nhắc đến Ngô Thanh nữa, mà là thay đổi một cách hỏi khác.

“Ngươi nói cho ta biết, các tào công này bình thường quy trình làm việc như thế nào?”

Lý Khánh An ở Dương Châu từng xử trí qua vụ án buôn muối, lúc ấy gia tộc Đỗ Bạc Sinh chính là với hình thức Diêm bang khống chế được mấy ngàn nhân công muối của cả một vùng Giang Hoài, Biện Châu bên này cũng có lẽ tương tự như thế.

Không đề cập tới quan địa phương, lời nói của Lưu Tự Tùng lập tức trở nên có trôi chảy rất nhiều, hắn cười nói: “Sứ quân có thể không biết, tào vận cũng giống như việc buôn bán cũng có các tiệm các hàng, Ven bờ sông tào vận tại các châu: Biện.

Tống.

Bạc, Từ có đến hàng trăm hàng tàu to nhỏ làm nghề vận chuyển hàng hóa thuyền tàu.

các hãng tàu này có hẳn đội tàu, có nhân công chèo thuyền, còn có tào công làm việc khuân vác hàng hóa, mỗi hãng thuyền đều có từ mười đến một trăm tào công, Trong hàng trăm hãng tàu này lại có ba hãng tàu lớn đi đầu, quy mô đặc biệt lớn, có quan hệ mật thiết với quan phủ, vả lại đều có chỗ dựa vững chắc riêng, tất cả các hãng tàu thuyền đều nghe theo sự chi huy của ba hãng tàu lớn này.

Một hàng là của Từ gia ở Khai Phong, Một hãng là của Đào gia ở Trần Lưu, hai hãng này đều là hãng tàu thuộc Biện Châu, còn có một hãng ở Tống Châu, Triệu gia tại Tống Thành huyện, ba hãng tàu thuyền này về cơ bản lũng đoạn hơn năm phần việc vận chuyến hàng hóa, hai vạn tào công ven bờ sông Biện Hà đều nằm trong sự khống chế của ba hãng tàu thuyền này.”

Lý Khánh An lúc này mới hiểu được, Ngô Thanh chính là thông qua việc nắm trong tay ba hãng tàu thuyền lớn này, mà có thể huy động hơn hai vạn tào công nối loạn gây sức ép với mình, nhưng mà, hắn vì sao lại phải làm như vậy?

Chẳng lẽ hắn có chuyện mờ ám gì không thế cho người khác biết được sao?

Nghĩ vậy, hắn cười nói với Lưu Tự Tùng: “Như vậy đi!

Ta là người vừa mới đến, ngươi hãy chịu vất vả một chút, thay ta đặt trước mấy bàn tiệc rượu trong tửu lâu tốt nhất của Biện Châu thành, sau đó hãy mời các đại đông chủ của Khai Phong - Từ Châu, Đào gia ở Trần Lưu đến, nói là ta mời bọn họ uống rượu.”

‘Thế Ngô thái thú...”

“Ngô thái thú bên đó sẽ do ta đến mời, ngươi cho ta bảng danh sách là được.”

Do từ Trần Lưu đi tới Khai Phong phải tốn đến nửa ngày, cho nên tiệc rượu liền vào ngày hôm sau, Lý Khánh An viết mấy chục tấm thiệp mời, giao cho Lưu Tự Tùng sắp xếp người đưa đi, mình hắn thì rời khỏi nha môn, dưới sự dẫn dắt của một gã nha dịch, đi tới tiệm châu bấu của người Hồ lớn nhất tại Biện Châu thành: Hạ Liệp Hàng.

Ngành thương nghiệp kiếm nhiều tiền nhất của Đại Đường có bốn dạng, tiệm tủ, tiệm muối, tiệm trà và tiệm châu báu của người Hồ, ở Biện Châu thành cũng không ngoại lệ, Hạ Liệp Hàng có hơn ba mươi tiểu nhị, thợ, gần như lũng đoạn thị trường châu báu của các châu huyện lân cận như Biện.

Tống.

Hứa vân vân.

Hạ Liệp Hãng nằm chính giữa con đường Bạch Thủy, cửa tiệm chiếm diện tích rất lớn. là khối kiến trúc dài và hẹp, trước tiệm phía sau, Lý Khánh An đi lên bậc thang, lập tức có một gã tiêu nhị nhiệt tình ra đón tiếp.

“Khách nhân muốn mua loại châu báu gì, tiệm mình cái gì cũng đều có cả, vật đẹp mà giá rẻ, đảm bảo khách nhân sẽ hài lòng.”

“Ta tìm chưởng quầy các ngươi, muốn bàn một vụ mua bán lớn, hắn có ở đây không?”

Tiểu nhi sửng sốt môt chút, vôi vàng nói: “Da có!

Khách nhân mời theo tiểu nhân đến.”

Lý Khánh An và mấy viên thân vệ đi vào cửa tiệm, cửa tiệm thực rộng và thoáng, đặt mấy chục chiếc ghế ngồi, bên ghế ngồi có cái bàn thấp nhỏ, có hai chỗ đang có người ngồi, một người đàn ông trung niên đang nói chuyện về viên bảo thạch Khang quốc với khách.

“Chưởng quầy!”

Tiểu nhị kêu người đàn ông trung niên hai tiếng: “Bên này có chuyện.”

“Ta xin lỗi phải đi ra đó một chút!”

Người đàn ông trung niên nói xin lỗi với những khách nhân một tiếng, liền nhanh bước đi tới: “Chuyện gì?”

“Vị khách nhân này tìm ông, nói có vụ mua bán lớn.”

Tiểu nhị chỉ chỉ Lý Khánh An.

“Khách nhân có cái gì cần ta hỗ trợ sao?”

Chưởng quầy cười nói, ánh mắt có chút khác thường.

Lý Khánh An từ thắt lưng lấy ra một kim bài sáng lấp lánh, ở trước mật hắn lắc một cái, sắc mặt chường quầy lập tức trở nên nghiêm túc vô cùng.

“Mời theo ta đến!”

Hắn dẫn theo Lý Khánh An vội vàng đi vế phía hậu viện, Đi vào một gian nhà nhỏ không có cửa sổ, hắn mở hai chiếc khóa lớn ra, kèo kẹt đẳy cánh cửa sắt nặng nề ra.

“Mời vào!”

Bên trong đen như mực, sâu không thấy đáy, mấy viên thân binh vừa muốn giành đi vào trước, Lý Khánh An lại khoát tay ngăn cản bọn họ: “Các ngươi ở cửa chờ!”

Hắn đi vào căn nhà nhỏ, vào nhà mới phát hiện nơi này đúng là một lối vào của đường hầm, phía trước hai mươi mấy bước còn có một cánh cửa sắt.

“Nơi này là kho chứa châu báu quỷ giá của chúng tôi, mời theo ta đến đây đi!”

Chưởng quầy dẫn theo Lý Khánh An đi thẳng đến cùng, lại mở cửa, trước mắt bỗng nhiên sáng ngời, bên trong đúng là một gian phòng hình tròn rất có phong cách Arập, bốn phía đều dùng những tảng đá xây nên, đốt lên một ngọn đèn, có một lỗ thông gió thiết kế rất khéo léo, không có một chút cảm giác ngột ngạt nào cả.

̀m một tiếng, chưởng quầy đóng cánh cửa lại, Lý Khánh An chắp tay sau lưng quan sát một vòng, bốn phía căn phòng đặt một dãy kệ vuông, mỗi kệ vuông đều đặt vật báu lấp lánh ánh sáng loá mất, trông rất đắt giá.

“Sứ quân, tại hạ tự giới thiệu trước, Tại hạ tên là Dương Đường, là tổng đầu mục của Hán Đường hội tại Hà Nam đạo.”

“Ngươi nhận biết ta?”

Lý Khánh An híp mắt đánh giá chưởng quầy này.

Dương chưởng quầy cười khổ một tiếng nói: “Năm trước tại hạ ở suốt tại cửa tiệm ở Bắc Đình, gặp qua Lý sứ quân, đã từng ở quân doanh của Lý sứ quân mấy ngày.”

“Ha ha!

Thì ra là lão bằng hữu.”

Lý Khánh An cười xòa, lấy ra kim bài lúc nảy, đó là kim bài Lý Hồi Xuân cho hắn, tổng cộng chỉ có ba miếng, bằng mặt kim bài này có thể điều động tất cả thế lực của Hán Đường hội ở đại Đường.

Đương nhiên, người có thể nhận ra mặt kim bài này cũng không nhiều, Dương chưởng quầy chính là một trong số đó, hắn nhặt kim bài lên nhìn thật kỹ, xác nhận không có lầm, lúc này mới khom người nói: “Xin Lý sứ quân dặn dò!”

“Lại đây!

Hãy ngồi xuống trước, ta muốn hỏi ngươi vài chuyện.”

Hai người ngồi xuống, Lý Khánh An suy nghĩ một lát, liền cười nói: “Ta lần này đến Hà Nam đạo thị sát, cảm thấy bọn quan viên nơi này luôn đề phòng với ta, ta muốn biết, trước khi ta đến, bọn họ đã xảy ra chuyện thú vị gì rồi sao?”

“Chuyện thú vị?

Sứ quân, ngài thật biết nói đùa, những người làm quan này chỉ có chuyện không thể để người khác biết, chứ làm gì có chuyện thú vị?”

“Ta nói chính là chuyện không thể để cho người khác biết.”

Dương chưởng quầy ngây người một chút, sau một lúc lâu, hắn mới thở dài nói: “Nếu ta nói rất nhiều quan viên đối với nạn hạn hán lần này cảm thấy hân hoan đến nhảy nhót, sứ quân có tin không?”

“Tại sao vậy?”

Lý Khánh An có chút không mấy hiểu được.

“Bởi vì nạn hạn hán đến có thể hủy đi tất cả những vết tích xấu xa mà bọn họ đã làm, tỷ như tham ô quan lương, có thế nói cứu trợ thiên tai đã dùng hết lương thực rồi, hoặc là dân đói cướp kho của quan, tại hạ đã nghe nói Tống Châu bên đó có dân đói cướp kho lương của quan, nhưng là kho trống trơn, vốn chẳng có lương thực.

Như vậy triều đình liền không thể nào điều tra được, lại tỷ như nói, báo khống về hộ dân đề thăng quan, nạn hạn hán tới bọn họ liền có thể nói, dân chúng đều chạy nạn hết rồi, hoặc là chết đói cả rồi, như vậy lại có thể lấp đi sự lừa dối của họ, tóm lại, sứ quân đến có thể sẽ xâm phạm đến ích lợi của bọn họ, tỷ như Tống Châu xuất hiện dân đói tạo phản, sứ quân chỉ cần điều tra nguyên nhân dân đói tạo phản, chắc chắn sẽ có người bị đánh mất chiếc mão quan.”

“Vậy ngươi biết là nguyên nhân gì sao?”

Dương chưởng quầy lấc đầu: “Ta không hiểu rõ ràng cho lắm, nhưng mà nghe nói có liên quan đến ruộng đất.”

Lý Khánh An gật gật đầu, bèn nói: “Vấn đề của Tống Thành huyện ta sẽ đi điều tra, nhưng mà hôm nay ta tới tìm ngươi, là có hai việc muốn nhờ các ngươi hỗ trợ.”

Dương chưởng quầy vội vàng đứng lên, khom người nói: “bất luận việc lớn nhỏ của Hán Đường hội, sứ quân dặn dò, chúng tôi nhất định tuân mệnh.”

“Tốt!”

Lý Khánh An khen ngợi một tiếng, bèn nói: “Là như thế này, bến tàu ngoài thành có hai vạn tào công, ta nghĩ từ trong số bọn họ thuê hai ngàn người tổ chức thành dân đoàn làm việc cho ta, nhưng ta không có nhiều nhiều tiền lương như vậy, món tiền này thì nhờ các ngươi thay ta ra.”

Hán Đường hội cấp bậc nghiêm ngặt, mệnh lệnh giữa cấp trên cấp nhất quyết phải phục tùng, Lý Khánh An tuy rằng không phải thành viên Hán Đường hội, nhưng hắn sở hữu kim bài có quyền lực tối cao của Hán Đường hội, Dương chưởng quầy lập tức khom người nói: “Chúng tôi tuân mệnh, nếu nơi này tiền không đủ, chúng tôi sẽ điều từ Giang Hoài đến.”

Hắn do dự một chút, rồi nói: “Nhưng mà sứ quân, Hán Đường chúng ta ở Hà Nam đạo cũng có hơn năm trăm người, chúng ta có thề làm việc cho sứ quân.”

“Ta biết!”

Lý Khánh An khoát tay cười nói: “Hán Đường hội chỉ có thể hỗ trợ ngầm, không thể công khai lộ diện, ta đang cần một đội ngũ dũng mãnh, nhóm tào công tụ tập, vừa lúc cho ta cơ hội.”

Nói đến này, Lý Khánh An lại nói: “Còn nữa ta cần một đoàn xe vận chuyển lương, còn cần một món tiền đi Giang Hoài mua lương thực nữa, những thứ đó đều do Hán Đường sẽ thay ta chuẩn bị.”

Hắn lấy ra tờ phương án, đưa cho Dương chường quầy nói: “Hãy dựa trên những việc ta đã nói lúc này mà làm, sáng sớm ngày mai, ta sẽ bắt đầu chiêu mộ dân đoàn.”

Sự hội tụ hơn hai vạn tào công hội tụ rất hiển nhiên là muốn gây áp lực cho Lý Khánh An, có lẽ muốn cho hắn phân tán tinh lực, không rảnh hỏi đến việc quan trường, đây là vật cản chân mà quan trường chốn Hà Nam đạo cho hắn, đương nhiên, phương diện này cũng có một chút là ý của các quan lớn trong triều.

Nhưng Lý Khánh An lại từ trong đó phát hiện một cơ hội khác, đó chính là hai vạn tào công có thể giải quyết vấn đề thiếu nhân lực của hắn, ở Hà Nam đạo cũng có quân đóng trú., nhưng muốn điều động hơn mười người của quân đội phải có sắc lệnh của binh bộ, mà binh bộ thượng thư Dương Quốc Trung, không nghĩ cũng biết rồi.

Hắn tuyệt đối không thể điều động được dù chỉ là một binh sĩ, hơn nữa Hán Đường hội có tài lực, vật lực hùng hậu, vấn đề không đủ nhân lực liền lập tức được giải quyết dễ dàng.

Sáng sớm hôm sau, nha môn Quan sát sứ liền ở bến tàu Biện Châu đài chiêu mộ, một cây cờ lớn màu đỏ dựng thẳng lên cao, trên cờ lớn viết một chữ ‘Mộ’ thật to, hơn mười viên nha dịch và một trăm viên thân vệ trước sau bận rộn, duy trì trật tự, Lý Khánh An đích thân làm quan chiêu mộ, ở phía sau hắn đứng hai mươi viên thân vệ cao lớn vạm vỡ, ánh mắt cảnh giác nhìn chăm chú vào tình hình chung quanh.

Sớm đã có người chạy tới bến tàu bốn phía tuyên truyền, một ngày ba thăng gạo, hai trăm văn tiền, sắm đao đeo ở thắt lưng, mặc tạo bào, những thứ điều kiện hấp dẫn này làm cho các tào công đỏ cả mắt, một ngày ba thăng gạo có thế nuôi sống cả nhà.

Hai trăm văn tiền còn nhiều hơn so với lúc bọn hắn làm công việc khuân vác, mệt chết đi được còn không kiếm được nhiều như thế nữa, có một số người còn đang do dự, nhưng lúc này những người do dự đó khi nghĩ thông suốt rồi, đã không còn có cơ hội cho họ nữa, hai vạn tào công xếp hơn mấy hàng dài, nhìn không thấy đuôi.

Trong hai vạn người chọn hai ngàn người, hơn nữa người nào người nấy cơ bắp vạm vỡ, đều là những công nhân khuân vác có thể chịu khố nhọc, hai ngàn người này chọn lựa rất thuận lợi, tuổi không vượt quá ba mươi, thân cao khoảng trên dựới bảy thước, có thể giơ lên một khoá đá trăm cân, cuối cùng tiêu chuẩn này không thể không điều chỉnh đến một trăm ba mươi cân, lúc giữa trưa, hai ngàn người đã được chiêu mộ đầy đủ hết.

Lý Khánh An đem hai nghìn người này chia làm bốn doanh, phái hai trăm thân vệ của hắn đi thống lĩnh bọn họ, Lý Khánh An lại thay bọn hắn đặt một cái tên rất êm tai: doanh tình nguyện cứu trợ thiên tai.

Nhiệm vụ đầu tiên của hai ngàn người tình nguyện cứu trợ thiên tai, đó là trông giữ cho kỹ gần hai vạn tào công bị loại còn lại, không được để cho bọn họ gây sự, gần hai vạn người này phải để cho bọn họ về nhà, mà muốn giãi quyết vấn đề này chính là bữa tiệc lúc hoàng hôn.

Ỷ Tùng lầu ở trước cửa chợ nam Biện Châu thành là quán rượu cao cắp nhất, lớn nhất toàn thành, nạn hạn hán nghiêm trọng cũng ảnh hưởng đến lượng khách của tửu lầu, bình thường cũng đều vắng hoe, nhưng buổi tối hôm nay ỷ Tùng lầu lại đặc biệt náo nhiệt.

Hà Nam đạo thái phỏng sử Lý Khánh An vừa mới đến Biện Châu đã bao toàn bộ tửu lầu, mở tiệc chiêu đãi quan địa phương và hiền sĩ danh môn của Biện Châu, cùng bàn bạc kế lớn chống hạn hán.

Có hơn một trăm người nhận được thiệp mời, thái thú, trưởng sứ. tư mã. các tào tham quán, huyện lệnh, huyện thừa, huyện úy, chủ bộ vân vân. quan viên các cấp hơn hai mươi người, sau đó bèn là các đại hộ, hào môn của Khai Phong huyện và Trần Lưu huyện có hơn tám mươi người, các đại hộ, hào môn này có khi là quan viên nghỉ hưu, có khi là thương nhân, nhà giàu có, có khi là địa chủ ông chủ, phần lớn bọn họ có huân quan trong người.

Huân quan tương đương với những danh hiệu như phụ nữ lao động ưu tú 8/3, anh hùng lao động 1/5, cũng có phẩm giá, ví dụ như chính nhị phẩm thượng trụ quốc, tòng nhị phẩm trụ quốc.v.v... chủ yếu là để biểu dương cống hiến của dân chúng phổ thông đối với quốc gia, chẳng hạn như nạp lương nhiều, mở trường học, vì nước đánh trận.v.v...

đây là một loại danh hiệu, nhưng sau thời trung Đường huân quan bắt đầu tràn lan.

Sau mối loạn An sử, triều đình tập trung dân phu số lượng lớn, lại không có tiền đề ban thưởng, bèn dùng huân quan để góp đủ số, có người quyên tiền được Thượng khinh xa Đô úy chính tứ phẩm, vui mừng đến hoa tay múa chân, hắn cũng là quan viên chính tứ phẩm rồi, không ngờ phu xe ngựa đánh xe cho hắn cười khổ nói: “Vị đại gia này, ta cũng là một thượng trụ quốc đấy!”

Nói xa để rồi, quay lại trước, mấy vị danh vọng hiền đạt này nghe nói Quan sát sứ mời mình ăn cơm, ai nấy đều đặc biệt coi trọng, từ giữa trưa đã bắt đầu chuẩn bị rồi, áo bào tơ lụa thượng hạng thay hết cái này đến cái khác, chải chuốt tắm gội sạch sẽ, mang mũ sa lên, chân mang ủng đen đáy mềm, thắt lưng buộc thêm một sợi dây da, nhưng cũng có người lờ mờ cảm thấy không được ổn, cùng nhau thương lượng đại kế chống hạn, không phải là kêu họ ra tiền đấy chứ?

Cách đại yến còn khoảng một canh giờ, bèn có người nóng nảy ngồi xe ngựa đi tới, yến tiệc tổ chức ở lầu hai, trước khi chủ nhân chưa tới, tạm thời vẫn chưa thể đi lên, mọi người bèn uống trà trò chuyện trong đại sảnh lầu một.

“Vị Lý sứ quân này là người phương nào?

Có bối cảnh gì?”

Một đại thương nhân không quan tâm thời sự lắm hỏi.

Sự vô tri của hắn lập tức bị một rừng cặp mắt khinh bỉ liếc qua.

“Cơ huynh, huynh quá vô tri một tí rồi đấy!

Lý Khánh An cũng không biết sao?

Bắc Đình tiết độ sứ người đầu tiên của việc tẳy rửa phe thái tử lần này.

“À!

Không lẽ chính là An Tây Lý thần tiễn chơi mã cầu cực giỏi đó hả?”

“Chính là hắn! vốn dĩ bị giáng đến Liễu Châu, nhưng lại xoay mình một cái đã đến làm Hà Nam đạo Quan sát sứ.”

“Ê!

Ê!

Có tin đồn nói quý phi nương nương đã để mắt đến Lý Khánh An, có thật thế không?”

“Suỵt!

Nhỏ giọng một chút, điều này không thể nói lung tung.”

“Triệu huynh, huynh nói đêm nay Lý Khánh An có để chúng ta nộp tiền không?”

“Ai biết được?

Chắc là phải ra một chút máu rồi.”

Mọi người bàn tán xôn xao, trong một gian nhã thất ở lầu một, Thái thú Ngô Thanh và đại đông chủ Từ Mẫn Chi của Biện Tống thuyền hãng cùng với đại đông chủ Đào Quý của Trần Lưu Tứ Hải thuyền hãng đang thương lượng với nhau về việc tào công.

Từ Mẫn Chi trạc khoảng sáu mươi tuổi, là một tiểu lão đầu gầy đét, lão là tào vận thế gia, gia tài cự quan, tuy lão có vẻ gầy gò, nhưng đã cưới mười tám người tiểu thiếp, trong đại trạch diện tích trăm mẫu của lão đã xây mười tám hoa quán, mỗi quán ở một tiểu thiếp, là chuyện trăng hoa phong lưu nức tiếng của Biện Châu.

Giờ này hắn đang lo lắng khôn xiết nói: “Ngô thái thú, sự việc e là không ổn, tên Lý Khánh An kia hôm nay ở trong tào công đã chiêu mộ hai nghìn người, nói là dân đoàn cứu trợ thiên tai, ta rất lo tào công đàn áp không thành, mà lại bị hắn khống chế ngược lại.”

Sắc mặt của Ngô Thanh vô cùng âm trầm, hắn hừ lên một tiếng nói: “Các ngươi thật vô dụng, ngay cả người thuê của mình cũng khống chế không được sao?”

Đào Quý đầu to tai lớn bên cạnh cười khổ một tiếng nói: “Bây giờ sao mà khống chế, mực nước thấp như vậy, chẳng còn cách nào đi thuyền được, không có việc làm. nhưng mỗi nhà mỗi hộ đều phải ăn cơm, chúng ta lại không thê nuôi người nhàn hạ, tên Lý Khánh An cho tiền cho lương, tào công dĩ nhiên đi theo hắn mà đi, không còn cách nào a!”

“Kỳ lạ, hắn lấy đâu ra nhiều tiền vậy?”

Ngô Thanh lẩm bẩm một mình, lúc này, bên ngoài vọng lại một tiếng hô to: “Hà Nam đạo Quan sát sứ Lý sứ quân đến!”

Lý Khánh An tới rồi, Ngô Thanh lập tức nói với hai người: “Ta không cần biết hai ngươi dùng cách gì, tào công tụ tập phải duy trì thêm năm ngày, các ngươi nhớ rồi chứ?”

Hai người bất đắc dĩ đành gật đầu nói: “Chúng ta nhớ kỹ rồi.”

Ngô Thanh đứng dậy đi ra ngoài, lúc này Lý Khánh An dưới sự hộ tống của mấy chục viên thân vệ đã bước vào, hắn chắp tay cười nói với mọi người: ‘Đêm nay cảm tạ mọi người nể mặt, hi vọng mọi người ăn uống ngon miệng!”

“Đâu có!

Lý sứ quân thết đãi yến tiệc, chúng tôi có phước ba đời ấy chứ.”

Ngô Thanh tiến lên thi lễ, cười nói: “Lý sứ quân hôm nay bận rộn nhỉ!”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Không còn cách nào, Thánh Thượng nếu đã để ta phụ trách điều phối việc chống hạn Hà Nam đạo, ta đành dốc hết sức mà làm thôi.”

Hắn lại nói với mọi người: “Thời gian không còn sớm, tất cả mọi người lên lầu đi!

Chúng ta bắt đầu tiệc rượu sớm một chút.”

Mọi người đều đứng lên, đi lên lầu hai, tổng cộng bố trí mười bàn tiệc rượu, trước từng chỗ ngồi đều có tên khách nhân, mọi người đều tự ngồi vào vị trí, rối loạn một lúc. mới dần dần yên tĩnh lại.

“Chư vị im lặng!”

Lý Khánh An giơ cao chén rượu cao giọng nói: “Hôm nay mời các vị quan địa phương và hiền đạt địa phương cùng đến đây tụ hợp dự tiệc, là vì thương lượng việc chống hạn, ta là Hà Nam đạo Quan sát sứ mà Thánh Thượng nhậm mệnh, phụ trách trọng trách chống hạn, ta đã hứa với Thánh Thượng sẽ không để một người đói chết, không phát sinh việc dân đói gây chuyện, nhưng ta vừa đến Biện Châu, đã có hai vạn tào công gây sự, đã giáng một gậy phủ đầu vào ta.”

Nói tới đây, ánh mắt Lý Khánh An trở nên sắc lạnh, hắn quét mắt vào hai đại đông chủ Từ, Đào của hai thuyền hãng, hai người đều chột dạ cúi đầu xuống.

Lý Khánh An hừ mạnh lên một tiếng lại tiếp tục nói: “Nếu ta đã đến Hà Nam đạo, thì phải theo phương thức của ta mà làm việc, sau này các quan viên các Châu của Hà Nam đạo đều phải thích ứng phong cách của ta, mà không phải là ta đi thích ửng các ngươi.”

Tiếng nói của hắn vô cùng nghiêm khắc, trong đại sảnh lầu hai lặng ngắt như tờ, trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ sợ hãi, Ngô Thanh từ từ nếm ra chút mùi vị rồi, e là yến tiệc hôm nay là bữa tiệc Hồng Môn rồi.

Lúc này Lý Khánh An vỗ tay một cái, năm mươi tên thân vệ của hắn từng người bưng ra một cái mâm to, trên mâm úp một cái nắp to tròn, không biết đặt vật gì bên trong.

Năm mươi thân vệ như nước chảy đặt mâm lên trên bàn, mỗi bàn năm mâm, chỉ nghe Lý Khánh An lạnh lùng nói: “Đây là món ăn đầu tiên ta chuẩn bị cho các người, gọi lại ‘cảnh cáo trước!.”

Khi tiếng hắn vừa dứt, năm mươi thân vệ đồng thời mở nắp ra, trong đại sảnh bỗng la lên sửng sốt, gần như tất cả mọi người đều bịt miệng lại, kinh hoàng nhìn vào mâm.

Chỉ thấy trong mâm đặt bốn mươi tám cái đầu người máu me, bộ mặt hung tợn, còn có hai mâm trống, Lý Khánh An chỉ vào hai chiếc mâm nói với hai người Từ Mẫn Chi và Đào Quý: “Đây là hai chiếc mâm trống, là chuẩn bị cho hai vị.”

Chương 215: Cản đường kêu oan

Từ Mẫn Chi và Đào Quý hai đại đông chủ đều sợ đánh rơi cả đủa, Hai người họ gần như cùng lúc quỳ vội xuống, rung như cầy sấy, Vài tên thân binh đi lên liền đè ngược họ ra dưới đất, một chân đạp lên mặt họ, hoành đao bóng loáng kẻ cận sát cổ họ.

“Xin tha mạng!”

Đào Quý gào rú lên như bị chọc tiết, Từ Mẫn Chi lại không hé một tiếng, thân binh cử nghĩ hắn cứng cổ, đang định dùng sức, mới phát hiện hắn sợ ngất đi, Bị rượu rọi vào mặt, đợi Từ Man Chi tỉnh lại, chỉ thấy hắn yếu ớt rên rỉ: “Hãy tha mạng cho ta!”

Cả đại sảnh im phãng phắt, mặt ai nấy đều trắng bệch ra, đờ đẫng đứng bất động, các cái đầu người trên bàn phảng phất vừa nở nụ cười ghê tởm nhìn họ, Hai chân Ngô Thanh đã không còn đứng vững, hắn vài lần muốn mở miệng, nhưng lại không có can đảm này.

“Hai ngươi các ngươi nghe cho rõ!”

Lý Khánh An cuối cùng cũng mở miệng, Tay hắn cầm ly trà. lạnh lùng nói: ‘Trong vòng hai canh giờ, ngòai hai ngàn người ta đã chiêu mộ ra, tất cả tào công còn lại phải về nhà hết, Trễ một khắc giờ, ta sẽ gán tội danh tụ tập quần chúng tạo phản cho các ngươi, Lúc ấy sẽ bị chu di toàn tộc, các ngươi nghe rõ chưa!”

Từ Mẫn Chi và Đào Quý chỉ còn biết gật đầu như trống gõ.

Khánh An nói xong ra hiệu cho thân binh lôi họ xuống, Bọn thân binh lại che lại đầu người trên bàn, cả đại đường chốc chốc lại như hé lộ một tia sinh cơ.

“Các vị quan lại Biện Châu, đại phương hiển đại, tiểu đệ ta chịu ý chỉ thánh thượng phái đến Hà Nam Đạo điều tra tình hình hạn hán, và việc tham ô của quan lại, Từ năm ngày trước vào Hứa Châu, dọc đường ta có tai nghe mắt thấy.

Ngoài có quan viên tích cực chống hạn ở Cao Xương huyện Hứa Châu ra, tất cả các địa phương còn lại hầu như không có động tĩnh gì, Ta không hiểu, các vị đều là quan phụ mẫu, không lẽ phải đợi đến lúc có người chết đói, người ăn thịt người các ngươi mới bắt đầu lo lắng ư?”

Khẩu khí của Lý Khánh An có phần buông lõng, nhưng lời vẫn rất nặng, Ánh mắt hắn nghiêm nghị đảo một vòng, Thấy tất cả quan viên đều cúi sầm mặt, lại tiếp tục: “Tất nhiên, phần lớn châu huyện ở Hà Nam Đạo ta vẫn chưa kịp đi, có thể ta nói thể có phần chủ quan, nhưng chí ít Biện Châu không có động tĩnh, Ta muốn biết vì sao các ngươi không có hành động, là do ai đã giữ chân các ngươi?

Hay do các ngươi có việc gì không thể đưa ra ngoài ánh sáng?”

“Sự tình không đơn giản như Sứ quân đã nghĩ.”

Ngô Thanh cuối cùng cũng không ngồi nổi, hắn đứng dậy chấp tay nói: “Khổ tâm của Quan sát sứ bọn ta hiểu, nhưng việc cứu tế không phải bọn ta nói cứu là cứu, Còn cần tiền, cần lương thực, và nhân lực.

Nhưng điều này đều cần triều đình giải quyết, vào lúc tháng bat a đã liên hợp vài Thái thú cùng thượng thư triều đình, yêu cấu triều đình cấp tiền cấp lương, nhưng đến nay vẫn chưa có tin gì phía triều đình.

Bọn ta quả thực lòng như lửa đốt, nhưng không gạo thì không thể thành cơm, nếu triều đình không ủng hộ, những quan địa phương như bọn ta cũng không làm gì được, Lý Sứ quân mới đến Hà Nam Đạo, còn không rõ tình hình!”

Lý Khánh An nheo mắt cười nói: “Ngô Thái thú, nếu ta nghĩ ra cách, ngươi có ý nguyện chấp hành không?”

“Đấy còn phải xem cách của sứ quân có hợp lý không đã.”

Hắn như cố ý chống chọi.

“Thế nào gọi là hợp lý?

Thế nào là không hợp lý?

Chống hạn là việc lớn, mạng người hệ trọng, mỗi nhà mỗi hộ nên cho bao nhiêu tiền ngươi biết rõ hơn ta, Công khai rõ ràng, cho mọi người cùng giám sát nhau, lương thực quan phủ dùng để nấu cháo cửu tế, Bắt đầu từ bây giờ, mỗi huyện đều phải cứu tế, kho lương cứ mở, lương không đủ ta sẽ xin với triều đình.

Ngoài ra quan phủ phải khuyến khích thương nhân đi mua lương vùng Giang Hoài, Bình Dường, Giá gạo do thương nhân tự định đoạt, không cần quan phủ, Việc quan phủ phải làm là chống hạn, Ta vốn định để các quan viên của mỗi châu huyện đi Hứa Xương xem thử, xem quan huyện Hứa Xương để chống hạn thế nào, chi tiếc là không còn thời gian.

Ta đã lệnh Hàn huyện lệnh viết ra một loạt các biện pháp kháng hạn tường tận, sẽ phát đến từng châu huyện, để tất cả quan viên cùng tham khảo và chấp hành, nếu có ai chậm trễ, ta sẽ cho thi hành quân pháp.”

Ngô Thanh vừa định mở lời đã bị Lý Khánh An cắt ngang.

Khánh An liếc hắn lạnh lùng nói: “còn nếu do nhân lực không đủ, ta nghĩ đây càng không phải là vấn đế, Ngô Thái thú nếu đã có thể quy tụ được hai vạn tào công, thì không lẽ không để họ cùng kháng hạn được ư?”

Mặt Ngô Thanh bỗng chốc đỏ lòm, phẫn nộ nói: “Ý sứ quân là ta đã mộ tập tào công hai vạn, ngươi có chứng cứ gì chứ?”

Khánh An khinh miệt hừ một tiếng nói: “Cần chứng cứ thì khó khăn gì?

Ta bây giờ cần khẩu cung của hai tên Từ Đào, nói ngươi đã triệu tập tào công hai vạn định tạo phản, bọn họ cũng có thể ngoan ngoãn viết, Thái thú có tin không?”

Ngô Thanh thơ thẫn không nói được gì, Lý Khánh An lại cười cười nói: “Ta khuyên Thái Thú cũng đừng nghĩ ngợi gì nhiều, việc tào cộng tụ tập ta cũng không còn để bụng, cùng chẳng để ý chi việc gặp thích khách tại Biện Châu, chỉ cần Thái thú toàn tâm toàn ý chống hạn, ta sẽ biểu dương công lao của người với thánh thượng, Ngô Thái thú, ngươi cũng là người thông minh, ta cũng không nói nhiều nữa!”

Ngô Thành lòng rối như vò, Lý Khánh An này gặp thích khách tại Biện Châu là thế nào?

Đầu hắn trống rỗng, không biết trả lời ra sao, Lúc này, Trưởng lại Biện Châu Tôn Trưởng Vân đứng dậy chấp tay nói: “Xin Sứ quân yên tâm, bọn ta sẽ toàn lực chống hạn, tuyệt không để hạn tình lây lan.”

Các danh sĩ địa phương cũng lần lượt tỏ ý, sẽ toàn súc ủng hộ chống hạn, Lý Khánh An thấy cũng đến lúc, liền khoát tay để thân binh dọn món đầu người xuống, Người làm tửu lâu bắt đầu cho món ăn lên, Hắn cầm ly rượu nhìn mọi người cười nói: “Lý Khánh An ta cũng không phải là người không nói lý lẽ, chỉ cần mọi người làm tốt, để tình hình hạn hán ổn định lại, đáng thăng chức sẽ thãng chứ, dù là phạm phải lỗi nhỏ thì ta cũng sẽ xử nhẹ, Bây giờ bắt đầu vào tiệc!”

Không đến hai canh giờ, các tào công tụ tập tại bến cảng Biện châu dưới sự bảo đảm của hai thuyền chủ lớn nhất Từ.

Đào vùng này, đã lũ lượt bỏ về nhà, Còn tân Quan sát sứ Lý Khánh An sau buổi tiệc hồng môn yến, tin tức bỗng chốc truyền khắp châu huyện Hà Nam Đạo.

Lý sức ép của hắn, các huyện các châu Hà Nam Đạo lần lượt bắt đầu cửu tế, nào cháo tế, quyên tiền, đào giếng, trồng đậu, tập nước, tu kiến kênh rạch, Dưới sự can thiệp tích cực của quan phủ, giá lương thực đang khủng hoảng cũng dần bị khống chế, Giá lương bắt đầu ngừng tăng và xuống giá, Lý Khánh An lại hạ lệnh cho năm trăm dân tố thành đội bảo vệ lương thực, hộ tống thương nhân đi Giang Hoài mua lương thực.

Ba ngày sau, đoàn người một ngàn năm trăm chiêu mộ của Lý Khánh An đã cùng hắn xuất phát về Tống Châu, đi thị sát tình hình tạo phản ở Tống Châu.

Châu nha Biện Châu, một nha dịch vội vàng chạy vào nội đường, nhưng bị hai thị vệ gác cửa ngãn lại: “Lão gia đang tiếp khách, ai cũng không được vào.”

“Lý đại ca, ta có tin liên quan Lý Khánh An, lão gia đã dặn, có tin gì ta phải bẩm báo ngay.”

“Được, ngươi chờ đấy, ta sẽ thông báo cho ngươi.”

Nói xong, nha dịch đi vội vào trong nội đường.

Trong đại đường, Ngô Thanh đang tiếp một vị khách quan trọng, Đấy là mộ liêu của Lệ vương Lý Diễm, Thiệu Tử Bình, Nghiêm khắc mà nói, Thiệu Tử bình chỉ là một trong số các mộ liêu của Lệ vương.

Hắn hôm nay vừa đến Biện Châu, không kịp tham gia vào buối tiệc hông môn yến của Lý Khánh An hôm trước, Có điều hắn đã nghe rất nhiều người đang bàn luận việc này, dùng bốn mươi tám cái đầu người làm món ăn, hắn nghe mà không khỏi bàng hoàng trong lòng.

“Ngô Thái thú, Không biết việc Lệ vương giao ngươi đã làm đến đâu?”

“Thiệu tiên sinh xin yên tâm, văn thư liên quan đến Lệ vương tại hạ đã toàn bộ thiêu hủy, Lý Khánh An dù điều tra thế nào cũng không thể có được chứng cớ, Những đất đai ấy ta đang dần trả lại cho dân.”

“Liệu có kịp không?”

Việc thu đất mỗi năm thiên tai vốn là thủ đoạn tốt nhất cho bọn quyền quý thu gom đất đai, Năm nay Hà Nam Độ phát hạn hán, đây là một cơ hội tốt, Lệ vương đã thu cả ngàn mẫu đất ở khắp nơi Biện Châu, không ngờ thái tử bất ngờ bị truất phế, Lệ vương nhằm vào vị trí Đông Cung, Để có thanh danh tốt, hắn liền thay đổi chủ ý.

không những cho hoàn lại tất cả ruộng đất đã thu được, còn hạ lệnh cho Thiệu Tử Bình đến cứu tế, Thủ hạ của Thiệu Tử Bình đã đi cửu tế, bản thân hắn đến xử lý vấn đề hoàn đất, Tuy văn thư quan phủ đã hủy, nhưng địa khế trong tay nông dân vẫn còn, nếu mà truy lại, vẫn có thể điều tra ra hành động của Lệ vương, Trong lòng hắn lo lắng nói: “Ta lo hắn lấy được địa khế trong tay bọn nông dân, sẽ truy ra Lệ vương điện hạ.”

Ngô Thanh cười khổ, lòng vẫn còn hoang mang nói: “Ta vì không muốn hắn điều tra việc này đã cho bọn tào công nhiễu sự, để giảm bớt sự chú ý của hắn, định sẽ kéo dài vài hôm, cho ta thêm một ít thời gian xử lý việc này, không ngờ người này quả thật lợi hại, chỉ một buổi tiệc hồng môn, đã giải quyết êm xuôi vụ việc tào công tạo phản, Cũng may, nghe nói hôm nay hắn sẽ đi Tống Châu, Như thế, việc của Lệ vương điện hạ hắm tạm không nhúng tay được.”

Thiệu Tử Bình nghe xong cũng thở phào, hắn vừa nghĩ ra một việc, liền bình không như vại hỏi: “Nghe nói hắn đặt trong tiệc hồng môn bốn mươi tám cái đầu người, ngươi chắc chắn không phải năm chục chứ?”

“Không!

Chắc chắn chỉ có bốn mươi tám!

Mỗi bàn năm, trong đó có hai đĩa trống.”

Nói như thế, Ngô Thanh đã nhạy bén ý thức, hắn cảnh giác nhìn Thiệu Tử Bình, dò hỏi: “Theo Lý Khánh An nói, Hắn gặp thích khách tại Biện Châu, Thiệu tiên sinh có nghe nói đến việc này?”

“Không, ta mới đến Biện Châu làm sao biết việc này?”

Hắn một mực phủ định, ngay lúc này ngoài cửa bỗng có tiếng nha dịch bẩm báo: ‘Thái thú, Tôn Hải nói có tin liên quan Lý Khánh An.”

“Mau để hắn vào bầm báo.”

Một lát sau, một nha dịch đi vào thi lễ nói: “Bầm Thái thú, Lý Khánh An đã rời Biện Châu, vào cảnh nội Tống Châu.”

Ngô Thanh và Thiệu Tử Bình nhìn nhau, hai người cùng thở dài, Thiệu Tử Bình đứng lên chấp tay cười nói: “Ta đã phái người đến Giang Hoài mua lương, sẽ lập tức phát cháo cứu đói trải rông khắp Biện Châu giúp điện hạ, còn mong Ngô đại nhân giúp đỡ nhiều.”

“Nhất định!

Nhất định!

Lệ vương quan tâm nhân dân, nhân từ đức hậu, ta chúc điện hạ sớm được thăng thêm một bước.”

Hai người trong lòng hiểu ý, nhìn nhau cười ha hả đắc ý.

Men theo Hà Nam Đạo nam hạ, vẫn đất bụi mịt mù, đất đai nứt nẻ, Mặt trời chói chang đốt cháy da thịt vẫn treo lơ lửng trên bình nguyên rộng lớn này, Lúc này mọi người đang ở Tương ́p huyện Tống Châu, Trên quan đạo đi đã được vài chục dặm vẫn chưa thấy một người qua đường.

Tuy Tống Châu bị hạn nghiêm trong hơn Biện Châu, nhưng nhìn tình hình cây cối xung quanh vẫn chưa bị lột vỏ chứng tỏ nạn hạn ở đây vẫn chưa đến mức con người ta phải nhai vỏ cây rể cỏ mà sống, Biện Hà còn có mực nước thấp thấp, xa xa còn có thể nhìn thấy núi rừng.

Điều này khiến Lý Khánh An rất ư là khó hiểu, Theo lý, bá tánh Trung Quốc không đến lúc sống không nổi sẽ không đi đến con đường tạo phản, hơn nữa họ còn có thể chọn lựa chạy nạn đến vùng Giang Hoài, Vì sao lại có vài ngàn người trốn vào trong núi chiếm núi làm vua?

Rốt cuộc có huyền cơ nào trong đây?

Hắn hỏi phán quan Lưu Tự Tùng, Lưu Tự Tùng cũng không giải thích được, nhưng hắn lại tiết lộ, đây rất có khả năng liên quan đến việc cường chiếm ruộng đất, Theo lời đồn, có ngươi đã thu mua ruộng đất giá thấp quy mô lớn từ tay các nông dân vùng hạn hán, Tin đồn này Lý Khánh An cũng có nghe qua, những quan phủ địa phương đều tránh né không muốn nói về việc này.

Hỏi nhiều chỉ tổ đả thảo động xà, Khánh An quyết định tự đinh Tống Châu điều tra việc này, Theo chỉ lệnh Lý Long Cơ cho hắn, chính là điều tra rõ nguyên nhân tạo phản của dân chúng huyện Cốc Thục.

Lại đi thêm vài chục dặm. ruộng đất hai bên quan đạo bắt đầu có nông dân đang trồng đậu bù, xa xa đã thấy bóng hình thôn làng, Quan đạo cũng dần xuất hiện người qua đường, phần lớn là những người gánh hàng buôn giữa các các thôn.

Họ nhìn thấy hàng người ngựa đang hùng dũng đi đến không khỏi tự tránh sang hai bên, Lý Khánh An đang định tìm một ai đấy hỏi thăm tình thình, lúc này trước mắt bỗng có tiếng xao động, Chỉ thấy có mấy chục người quỳ hai bên đường, một lá cờ trắng có viết chữ bằng to tướng: “Oan”, rất ư là bắt mắt.

“Oan quá!

Bọn tiểu nhân oan quá” Vài chục người này đồng thanh kêu thán, toàn bộ họ đều là ngươi già và phụ nữ.

“Dừng lại!”

Lý Khánh An khoát ta để cả đội dừng lại.

Hắn sai thân binh dẫn hai cụ già đến trước mặt.

“Xin lão gia hãy làm chủ cho bọn tiểu nhân!”

Hai cụ quỳ vội xuống đất, vái lạy không ngừng.

“Mau dìu các cụ dậy!”

Hắn ôn hòa an ủi họ nói: “Các ngươi đừng sợ, ta chính là Hà Nam Đại Thị sát sử mới, các ngươi có nỗi oan gì cứ nói, ta sẽ làm chủ giúp các ngươi.”

“Lão gia, bọn tiểu nhân đều là người Vương Ngũ thôn, năm nay có hạn sớm, mạ lúa mạch đều chết khô, bọn tiểu nhân không thể không đổi sang trồng đậu, Không ngờ hai tháng trước, quan phủ phía trên phái người đến nói, không cho trồng đậu, quan phủ phải phát lương tế cứu trợ, bắt bọn tiểu nhân phải nhổ hết đậu, nhưng lương cứu trợ vẫn không thấy, Bọn tiểu nhân bèn đi tìm quan phủ hỏi cho ra lẽ, nhưng họ cứ thối thoát, nói là ý chỉ triều đình.

Mắt thấy các hộ đều sắp không còn miếng ăn, lúc này có người đến thu mua đất đai giá rẻ, Lúc đầu mọi người không chịu, sau đó có quan phủ đi ra nói giúp, nói mọi người không chịu bán đất, sẽ không có lương cứu trợ, hơn nữa sau khi mọi người chạy nạn đi nơi khác, đất cũng sẽ bị xem như đất không chủ mà tịch thu, Rất nhiều người không chịu nổi cũng lần lượt bán ruộng đất đi, Đất ở đây đều là thượng điền phì nhiêu, ngày thường một mẫu đất có thể bán mười quan, nhưng giờ người ta chi trả cho ba quan...”

“Ai đã mua đất của các ngươi?”

Khánh An cắt ngang lời họ hỏi.

“Tiểu nhân không biết, có mấy người đến, khẩu âm đều là của vùng Kinh thành, hơn nữa họ đều là quản gia chấp sự, người mua thật sự vẫn chưa lộ diện, có lời đồn là hoàng thân trong triều.”

Quyền quý Trường An lợi dụng thiên tai ép nông dân bán đất giá rẻ Lý Khánh An cũng có nghe nói, như Khánh vương Lý Tông, Vĩnh Nghiệp điền của hắn chẳng qua có hơn trăm công, nhưng trên toàn quốc, thượng điền của hắn lại có hơn vạn công, vài chục cái đại trang viên, số ruộng đất này từ đâu có?

Không chỉ là con ông cháu cha của Lý Long Cơ, còn có cả chắc chít, họ hàng xa tít cũng thế.

Đại Đường đến nay kiến nghiệp trăm năm, tử đệ tôn thức là muôn vạn, họ ở khắp cả nước, toàn sống nhờ hút máu của dân, Đường triều không có kinh tế thương phẩm phát triển như Tống, căn bản cũng chi phát triển nông nghiệp là chính, dân sống bằng đất đai, hơn nữa tài chính , binh chế của Đại Đường đều liên quan mật thiết đến ruộng đất, Một khi chế độ ruộng đất sụp đổ, nhất định sẽ kéo theo sự hỗn loạn của Đại Đường, An Sử chỉ loạn chính đã xảy ra như thế.

Lý Khánh An trầm tư một lúc, kỳ thực hắn đã đoán được vì sao Ngô Thanh phải cực lực gây cản trở với hắn, vấn đề nghiêm trọng nhất là ở Tống Châu, hắn sớm muộn gì cũng phải đến Tống Châu, chỉ cần hắn không có thời gian hỏi việc của Biện Châu, thì hắn sẽ dễ đạt được mục đích.

Tuy không biết Biện Châu Ngô Thanh đã giấu vấn đề gì, nhưng Lý Khánh An vẫn biết cân nhắc trước sau nặng nhe, Việc quan trọng trước mắt không phải điều tra sự việc, là phải xoa dịu tình hình dân chúng đối kháng với quan phủ, Nhất là vấn đề của tào công tụ tập hắn đã giải quyết, Bây giờ là vấn đề dân chúng Tống Châu chiếm núi tạo phản, việc này cấp bách như lửa cháy lông mày, hắn phải giãi quyết xong mới có thể quay lại xử lý bọn quan viên kia.

Có điều nếu đã có người cản đường kêu oan, hắn cũng muốn đi tìm hiểu xem tìm hình ruộng đất nghiêm trọng đến nhường nào.

Nghĩ đến đây, hắn huơ tay nói: “Các ngươi đứng đây chờ, ta đi nghe ngóng tình hình đã.”

Vài chục tên thân binh theo theo sát hắn đi về phía Vương Ngũ trang cách đấy không xa, Đấy là một thôn trang có hơn trăm hộ nông dân, nằm sát Biện Hà, giao thông phát triên, đất đai phì nhiêu, Lúc còn cách thôn trang năm dặm, còn có một trang viên chiếm địa năm ngàng mẫu, nguyên là trang viên của Thái Bình công chúa.

Sau khi Thái Bình công chúa bị giết, nó được Lý Long Cơ thưởng cho trưởng huynh Lý Thành Khí, hiện thuộc sở hữu của con gái Lý Thành Khí - Tương ́p huyện chủ, và phu quân của bà chính là Thôi Kiệu vừa lên chức Lễ bộ Thượng thư, Còn Tống Châu Thái thú chính là em trai Thôi Kiệu - Thôi Liêm, Quan hệ này đúng là đáng ngẫm nghĩ.

Đất mà nông dân đến kêu oán nằm ở phía tây của thôn trang, có khoảng một ngàn năm trăm mẫu, là Vĩnh Nghiệp điều của hơn một trăm hộ gia đình, khác với những nơi khác, đất đai nơi này trống trải, mạ lúa mạch khô héo, cũng không có trồng gì thêm vào, Trên đất nhiều ruộng đất còn có cấm bảng chỉ thị màu đỏ chói rọi, Đấy là những mảnh đất đã bị mua đi, có khoảng hơn một ngàn mẫu, cò bay thẳng cánh kéo dài những vài dặm.

“Bọn họ mua đất cũng chẳng để trồng trọt, mà chỉ để ở đấy, nhưng thế năm sau bọn tiêu nhân sẽ ăn gì mà sống.

Một lão nông đau lòng nói.

Lý Khánh An nhận qua một khế ước mua bán ruộng đất, dùng bảy đấu gạo mua mười lăm mẫu ruộng, lý do là giá gạo giờ đã lên đến bảy trăm văn một đấu, Bảy đấu gạo tương đương năm quan tiền.

Giá đất mười quan một mẫu bị giảm còn một nửa giá, nhưng gạo phong niên một đấu chỉ có ba mươi văn, vậy bọn này đã dùng hai trăm văn tiền để mua đất giá mười quan tiền, chỉ thấy phía người mua tên Điền Nghĩa, còn có dấu ấn tay.

“Điền nghĩa này là ai?”

Khánh An nhăn mày hỏi.

Lý chánh ở một bên vội trả lời: “Điều Nghĩa còn gọi là Điều Nhị, là chấp sự làm việc ở trang viên huyện chủ, nhà hắn chính là ở đấy.”

Lý Khánh An nhìn theo chỉ tay của hắn, chỉ thấy xa xa có một tiểu lầu màu trắng ba tầng, xung quanh có tường bao phủ, bên cạnh tiểu lầu là vài cái kho lương lớn, có phần bắt mắt trên mảnh đất điêu tàn này.

“Đấy là nơi nhà hắn ở, cùng với mười mấy tên chó săn.”

“Đi xem thử!”

Lý Khánh An thúc ngựa về phía tiểu lầu, chưa đến gần đã thấy mười mấy con chó dữ xông ra, Một con còn hung hăng gầm rú xông vào hắn, Hắn vừa nghiêng mình một tay rút dao. sau hàn quang chợt lóe, bổ đôi chó dữ.

Những con chó to khác oăng oẳng quay lưng bỏ chạy, Lúc này trong đại viện ba mươi mấy tên đàn ông chạy ra, tay cầm gậy kiếm, đứng đầu là một đại hán chỉ thẳng vào Lý Khánh An mắng nhiếc: “Tên cẩu tặc nào, mà dám đả thương chó của bọn ta?”

Thân binh của Lý Khánh An nghe thế đại nộ, đang định động thủ, cũng nhờ Khánh An kịp thời ngăn họ lại, chấp tay cười nói: “Về chó thì ta sẽ bồi thường, có điều ta muốn thương thảo một việc cùng Điền tổng quản, hắn có ở đây không?”

“Ai muốn tìm ta?”

Một nam tử trung niên đi ra, Thân hình hắn cao to hơi mập, tay cầm chiếc quạt mo, Hắn liếc nhìn Lý Khánh An từ trên xuống, thấy Khánh An chỉ mặt một chiếc trường bào giản dị, lại chưa từng gặp qua, có điều lại dẫn theo thủ hạ quá hung hản, nên liền nói: “Ngươi là ai, tìm ta có việc gì?”

“Ta là người của Khánh Vương, phụng mệnh vương gia muốn mua đất của Vương Ngũ thôn, nghe nói đã bị các ngươi giành mua trước, nên đến để thương lượng cùng Điền tổng quản, xem có thể chuyển nhượng lại cho bọn ta được không?”

“Chuyển nhượng?”

Tên nam tử trung niên kia hừ lạnh một tiếng, nói: “Khánh vương cái người có đất ở Cốc Thục huyện, chúng ta nước giếng không phạm nước sông, vì sao lại đến giành mối làm ăn của bọn ta chứ?”

Lý Khánh An cũng hừ một tiếng cất cao giọng: “Bọn ta là người của Khánh vương, ngươi hiểu chưa?

Khánh vương muốn có mảnh đất này.”

“Khánh vương thì sao?”

Gã đàn ông trung niên kia cũng cao giọng hỏi, hắn hầm hực nói: “Ngươi biết chủ mẫu bọn ta là ai không?

Tương ́p huyện chủ, con gái của hoàng đế, ngươi biết lão gia nhà ta là ai không?

Nói ra chi sợ ngươi sợ khiếp vía, chính là đương kim tướng quốc, Lễ bộ Thôi thượng thư. ngươi nghe rõ chưa?”

Hắn vừa nói được một nửa bỗng dung im bặt, sợ hãi nhìn chằm chằm sau lưng Lý Khánh An, chỉ thấy vài trăm tên cường hán mặc áo đen đang cầm đao đi vây về phía hắn.

Điền chấp sự và thũ hạ lùi liền ra sau vài bước: “Các ngươi...các ngươi...muốn làm gì?”

Bọn họ quay đầu định bỏ chạy, mấy trăm tên kia cùng xông lên đè chặt bọn họ xuống đất, bắt trói lại và toàn bộ tống giam vào ngục, Lý Khánh An hạ lệnh nói: “Hãy xét triệt để cho ta, mỗi một góc gách, mảnh giấy cũng không thể bỏ qua.”

Mấy trăm người đó nghe lệnh vội xông lên tiểu lầu, bắt đầu lật trời trở đất khám xét, cơ hồ muốn đảo ngược cả tiểu lầu lên, Vô số điền khế, địa khế được chất đầy trong rương, Lý Khánh An kiểm tra trong kho, trong đấy có ba kho to chất đầy lương thực, Từng túi từng túi đều có đánh số cẩn thận, chất cao cả chục trượng.

Trong mỗi kho có ít nhất vài trăm thạch lương thực, Các binh sĩ lũ lượt khiêng hơn vài chục rương tiền đồng và một ít vàng bạc ra, Đây đều là những thứ họ tìm thấy trong kho, Lý Khánh An cười cười, tiền và lương thực này đang là thứ hắn có thể trả lương cho bọn thủ hạ chiêu mộ.

“Sứ quân, bọn thuộc hạ tìm được thử này.”

Một thân binh vội vã chạy ra phấn khởi giao cho Lý Khánh An một lá thư, Hắn mở thư ra xem một hồi.chỉ thấy mắt hắn nheo lại, đây là thư của Thôi Kiều viết cho em trai Thôi Liêm

Chương 216: Chủ mới của ̉n Long

Tương ́p huyện là một huyện nhỏ, không tới một nghìn hộ người ở, sau khi vào đêm, ngõ phố lạnh lẽo vắng hoe, không thấy một bóng người, chỉ có trước cửa khách điếm Kiều gia lớn nhất huyện thành, vẫn còn thấy có người trong chỗ tối đi đi lại lại, quan sát tình hình xung quanh, lúc này mấy người cởi ngựa chạy đến, trước cửa khách điếm trở mình xuống ngựa, mấy người đi tuần tra vội vàng đi lại thi lễ nói: “Tề đường chủ đến rồi!”

Một người nam tử trung niên trạc chừng năm mươi tuổi gật đầu cười nói: “Bọn họ điều đến rồi sao?”

“Điều đến rồi, ngoại trừ mấy người Trường An vẫn chưa tới, những người khác cũng đều đã tới.”

“Ta biết, các ngarơi tuần tra thật tốt, không cho bất kỳ người nào vào đây!”

Nam tử trung niên nói xong, sải bước đi vào khách điếm.

“Hòe Viễn đến rồi, mọi người cũng đều chỉ đợi ngươi thôi.”

“Ta đến trể rồi, xin lỗi, đại ca sức khỏe đỡ hơn chút nào chưa?”

“Tốt hơn nhiều, thôi được!

Có thể họp rồi.”

Nam tử trung niên tên Hòe Viễn, là tổng đường chủ của Hán Đường hội ở khu vực Giang Hoài, hắn đồng thời là một trong hai mươi bốn thành viên của hội ̉n Long cốt lõi của Hán Đường hội, lần này nhận được mật lệnh, vội vàng kéo đến Tương ́p huyện tiến hành một việc đại sự liên quan đến mơ ước trăm năm của ̉n Long hội bọn họ, khách điếm Kiều gia đã bị n Long hội toàn bộ bao hết.

Hai mươi hội viên ̉n Long hội đến từ Toái Hiệp và các nơi Đại Đường ở nơi này cử hành một hội nghị cuối cùng, ngoại trừ mấy người làm quan trong triều, các thành viên ̉n Long hội còn lại đã toàn bộ đến đủ, bọn họ sẽ quyết định một đại sự liên quan đến sự sống chết sinh tồn của Ản Long hội.

ở trong một gian phòng kín mít, Lý Hồi Xuân nét mặt nghiêm túc dị thường, hắn quét mắt qua mọi người một lượt, nói: “Lần này chúng ta tề tụ Tống Châu, là lần đầu tiên trong gần mười năm nay của ̉n Long hội chúng ta, nguyên nhân ta nghĩ mọi người đều đã biết cả rồi.

phượng văn ngọc bội không ngờ lại ở trên mình Lý Khánh An, hơn nữa hắn từ nhỏ đã đeo, hắn rất có thế là đại thái tử Lý Thỉnh đã mất tích hai mươi mấy năm, nhưng việc này liên quan đến mơ ước trăm năm của ́n Long hội chúng ta có được thực hiện hay không, vì vậy mỗi một bước đi của chúng ta cũng đều phải cẩn thận lại cẩn thận hơn nữa.”

Nói đến đây, hắn nói với một nam tử trung niên mặt mọc đầy râu xồm nói: “Vân Phái, Tề đường chủ vừa đến, ngươi hãy nói lại một lần thân thế Lý Khánh An mà ngươi điều tra được.”

Hồ Vân Phái là người phụ trách Hán Đường hội Lạc Dương phân hội, cũng là một trong những thành viên ̉n Long hội, hắn gật đầu nói: “Ta ở ba tháng trước được lệnh Lý đại ca điều tra thân thế của Lý Khánh An, tận dụng hết tất cả lực lượng của chúng ta, hao tổn tài lực mười vạn quan, có được kết luận là, Lý Khánh An là một người lai lịch bất mình, hồ sơ thân thế của hắn ở triều đình toàn bộ đều là giả cả.”

Cho dù mọi người đã nghe qua một lần báo cáo, nhưng lời nói của Hồ Vân Phái vẫn làm cho mọi người đồng thanh thổn thức, Hồ Vân Phái lấy ra một phần văn thư có chút ố vàng, tiếp tục nói: “Đây là hồ sơ gốc Lý Khánh An tòng quân mà bọn ta lấy được từ Binh bộ, là bản gốc năm xưa Túc Lâu Phong thú bảo Thú chủ Lệ Phi Nguyên Lễ ở Bạt Hoán thành làm thủ tục quân tịch cho Lý Khánh An.

Trong đó có sự tự thuật của bản thân Lý Khánh An và dấu tay của hắn, hắn nói hắn là người Lạc Dương, nguyên quán Nghiệp huyện, tổ phụ Lý Tăng Vân, phụ thân Lý Văn Cách, đời đời tập võ, nhưng bọn ta tìm khắp tư liệu hộ tịch của Lạc Dương và Nghiệp huyện, là có mấy người tên Lý Tăng Vân, nhưng đều chãng có quan hệ gì với Lý Khánh An.

Còn Lý Văn Cách thì chẳng tra ra được người nào, mà hắn ở trong hồ sơ của Lại bộ nói hắn là người Hán Toái Hiệp, lại càng là lời vô căn cử, đó là bọn ta làm giả giùm hắn, đây là một vấn đề, kế nữa, hắn tại sao lại xuất hiện ở Túc Lâu Phong thú bảo, hắn nói là đi theo thương nhân Túc Đặc làm hộ vệ, bị người Hồ Đột Kỵ Thi tập kích đi lạc, ta đã điều tra các ghi chép, lúc đó trong vòng một tháng, không có bất kỳ Hồ thương nào đi qua Lăng Sơn, cũng chính là nói hắn vẫn đang nói dối.”

Cuối cùng.

Hồ Vân Phái giơ cao một chiếc áo ngắn, nói: “Đây là một chiếc áo ngắn lấy được từ Túc Lâu Phong thú bảo, là bộ đồ Lý Khánh An mặc khi xuất hiện ở thú bảo, bọn ta có được do tình cờ, chiếc áo này không phải là vật của Đại Đường, cũng không phải là vật của Túc Đặc, thủ công tinh xảo, lai lịch bất mình, ta đã hỏi qua vô số Hồ thương, có người nói giống như là vật phẩm của nước cực tây, tổng hợp lại những manh mối này, ta có thể chắc chắn rằng.

Lý Khánh An không phải người Đại Đường, nhưng hắn quả thật lại là người Hán, hắn ở Túc Lâu Phong thú bảo tòng quân, tuyệt đối không phải đến từ Đại Đường, thân thế của hắn là một bí mật, bản thân ta ủng hộ suy đoán của đại ca, hắn rất có thể là công tử Thỉnh đã bị bắt cóc bán đến phương tây.

Hồ Vân Phái nói xong, mọi người đều đắm chìm trong suy tư, nhưng Thường Tiến - người mà luôn kiên trì Lý Khánh An là đại thái tử nêu ra một nghi vấn nói: “Ta nghe nói tiếng Đột Quyết của Lý Khánh An là sau này mới học được, hơn nữa hắn cũng không biết tiếng Túc Đặc, điều này có chút kỳ lạ.”

“Điều này cũng không kỳ lạ gì.”

Hồ Vân Phái cười nói: “Công tử Thỉnh từ nhỏ đã bị bắt cóc bán đến phương tây, không biết nói tiếng Đột Quyết rất bình thường, ta nghe nói phương tây diện tích lãnh thổ mở mang, tiểu quốc rất nhiều, đều không nói tiếng Túc Đặc.

vì vậy nghi vấn này chúng ta có thể trực tiếp đối chất với hắn, nhưng ngoại trừ điểm nghi vấn này, ta có thể khẳng định hắn chính là công tử Thỉnh, hơn nữa chúng ta còn có biện pháp xác nhận thực tế nhất.”

Nói đến đây, Hồ Vân Phái nhìn về phía Lý Hồi Xuân, Lý Hồi Xuân gật đầu, từ trong người lấy ra một cái bình thủy tinh nói: “Đây là máu lấy từ trong người công tử Đang, chúng ta chỉ cần nhỏ máu nhận dạng nhân thân, là có thế biết được họ có phải là huynh đệ hay không.”

Lý Hồi Xuân thở dài, lại nói: “Vốn dĩ ta định dẫn theo công tử Đang cùng đến, nhưng thể chất của người quá kém, lại ăn chơi đàn điếm dọc đường, ở Lạc Dương đã bệnh nặng kiệt quệ, ta đành để người ở Lạc Dương dưởng bệnh.”

“Tên bại gia tử kia, chết đi tốt nhất!”

La Phẩm Phương gầm lên một tiếng, đứng dậy nói: “Các vị nghe ta một lời, ̉n thái tử đã mất đi trăm năm rồi, con cháu Lý Thế Dân ngồi ngôi đế đã thâm căn cố đế, mà hậu nhân của ̉n thái tử lại một đời kém hơn một đời, đến đời Lý Đang này, lại càng là A Đẩu không vực dậy nổi, nói thật, ta đã tuyệt vọng rồi, ta cảm thấy bi ai thay cho tiên tổ của chúng ta, ta những tưởng hi vọng trăm năm bốn đời người của mười tám gia tướng cuối cùng rồi cũng trở thành một giấc mộng, cho đến khi long văn ngọc bội chợt vụt hiện giữa thế gian, ta mới đột nhiên phát hiện, giấc mộng này của chúng ta có lẽ có thể thực hiện.

Lý Khánh An là người gì, mọi người đều đã thấy rồi đó, chém đứt sát phạt, khí nuốt vạn dặm, chỉ có nhân tài như vậy mới có thể là hậu nhân của ̉n thái tử, nếu không có hắn, chúng ta còn phải đợi đến khi nào, còn phải đem trọng trách không thể thực hiện này giao tiếp cho hậu nhân của chúng ta sao?”

Tiếng nói La Phẩm Phương thê lương, tràn ngập sự chua xót và tang thương dãi dầu trăm năm của mười tám gia tướng, trong mắt mỗi người đều thoáng lên lệ nhòa, hắn hít một hơi thật sâu, giơ tay về phía Lý Hồi Xuân: “Đại ca, đưa nó cho đệ!”

Lý Hồi Xuân lặng lẽ giao bình thủy tinh có đựng máu tươi của Lý Đang cho La Phẩm Phương, Lý Phẩm Phương ném mạnh xuống đất, ‘Bùng!’ một tiếng nổ vang, giọt máu văng tung tóe.

“Không cần nhỏ máu nhận thân nữa, hắn chính là công tử Thỉnh!”

Gần một trăm con ngựa từ khách điếm Kiều gia đột ngột phóng ra, tiếng vó ngựa kịch liệt đánh mạnh vào mặt đất, xé tan màn đêm tĩnh lặng, ở cửa thành, bọn họ hối lộ sai dịch giữ thành, cửa mở ra một khe hở, đoàn ngựa xông ra khỏi cửa thành, phóng về phía thành nam.

Do Tương Ắp huyện quá nhỏ, đoàn người ngựa Lý Khánh An không vào thành, cũng không kinh động quan phủ, mà là vòng qua huyện thành tiếp tục nam hạ, trú chân ở mảnh rừng cách huyện thành khoảng ba mươi dặm, do thời gian triệu tập quá ngắn, những người tào công mà hắn chiêu dụ được vẫn chưa thích ứng được việc hành quân cường độ cao và quân kỹ nghiêm mình, bọn họ đều đã mệt đến rã rời kiệt quệ, vừa đến cánh rừng, mọi người nằm lãn quay ra ngủ khò khò, cuối cùng việc úp vạc nấu cơm, canh gác tuần tra vẫn phải do thân binh của Lý Khánh An hoàn thành.

Trong một chiếc lều nhỏ, Lý Khánh An đang mượn ánh đèn xem tỉ mỉ thư của Thôi Kiều viết cho huynh đệ Thôi Liêm, đây là một bức thư đủ để đưa Thôi Kiều vào chỗ chết, trong thư hắn lại yêu cầu đệ đệ của hắn sửa đối văn thư của huyện chủ trang viên, đem một nghìn mẫu thượng điền mới bá chiếm được nạp vào trong đó, để che đậy vết tích xấu xa xâm chiếm ruộng dân của thê tử hắn, tuy việc xâm chiêm ruộng nông là do thê tử hắn Tương ́p huyện chủ làm nên, nhưng hành vi dung túng bao che thê từ của hắn, lại là sự không dung thứ cho chức tướng quốc của hắn.

Lý Khánh An trầm tư rất lâu, Lý Long Cơ thân là một vị đế vương, là sẽ không cho phép một phe duy nhất lớn mạnh, trên lịch sử hắn dùng Trương Quân, Trần Hi Liệt để đối phó Lý Lâm Phủ, khi Trương Quân và Trần Hi Liệt không phải là đối thủ của Lý Lâm Phủ, hắn lại dùng Dương Quốc Trung để cân bằng, sau khi Lý Lâm Phủ chết, Dương Quốc Trung một phe duy nhất lớn mạnh.

Lý Long Cơ lại dùng An Lộc Sơn để chế ngự Dương Quốc Trung, tuy kết quả của việc chế ngự cân bằng này là thất bại, nhưng suy nghĩ của Lý Long Cơ là rất rõ ràng, đó chính là song song với việc nâng đỡ một trọng thần, cũng phải nâng đỡ đối thủ của hắn, đây chính là tâm thuật đế vương, không vì Dương Quốc Trung là ngoại thích mà thay đổi.

Mà hiện tại Dương Quốc Trung như mặt trời buổi ban trưa, Lý Lâm Phủ mặt trời lặn núi tây, Lý Long Cơ làm sao không định tìm một người chế ngự Dương Quốc Trung, hắn Lý Khánh An có thể thay thế An Lộc Sơn trở thành mối lựa chọn của Lý Long Cơ hay không, vẫn còn không biết được, nhưng hắn biết, có những tư thế hắn nhất định phải làm, cho dù là sự phản kích của phe thái tử, hắn cũng nhất định phải đứng ra.

Nghĩ đến đây, Lý Khánh An lập tức đề bút viết một bức sớ tấu buộc tội, buộc tội Thôi Kiều dung túng bao che thê tử xâm chiếm ruộng tốt, dung túng nô bộc hà hiếp dân quê, lại đem các chứng cớ khế ước đất đai hắn xâm chiếm và cáo trạng của Điền Nghĩa cùng với thư do chính tay Thôi Kiều viết, gói lại thành một gói, giao cho hai tâm phúc nói: “Các ngươi tức tốc đi Trường An, đem sớ tấu này và gói đồ giao cho Ngự sử đài.”

Hai viên tâm phúc lĩnh mệnh mà đi, Lý Khánh An đang định tắt đèn nghỉ ngơi, lúc này bên ngoài chạy đến một viên thân vệ, bẩm báo nói:‘Sứ quân, bên ngoài có không ít người đến, là các người Lý Hồi Xuân của Toái Hiệp.”

Lý Khánh An ngẩn ra, Lý Hồi Xuân tại sao lại chạy đến nơi này tìm hắn?

Hắn trầm ngâm một lúc, bèn nói: “Để họ vào!”

Trong túp lều nhỏ chen vào hai mươi mấy người, có vẻ vô cùng chật chội chen chúc, hai mươi người này ngoài mấy người như Lý Hồi Xuân, Thường Tiến và La Phẩm Phương, Tống Toàn Nghi ra, những người khác hắn đều không quen, bọn họ ai nấy đều vẻ mặt nghiêm túc, chăm chú nhìn thẳng vào Lý Khánh An, làm cho Lý Khánh An cảm thấy có chút không thoải mái.

Lý Hồi Xuân giới thiệu từng người với hắn: “Đây là Hán Đường hội Lạc Dương phân đường Hồ Vân Phái, đây là Hán Đường hội Giang Hoài phân đường Tề Hòe Viễn, đây là ích Châu phân đường Liều Tấn, đây là Kinh Tương phân đường Triệu Thư Quyển...”

Hầu hết những người này đều là nhân vật có máu mặt trong Hán Đường hội, Lý Khánh An lập tức đoán ra, những người này đều là thành viên tề tụ của Hán Đường hội, hắn bất giác sờ vào thắt lưng, sờ được miếng phượng vãn ngọc bội xanh lục đó, mỉm cười nói: “Chư vị đến đây tìm ta, có việc gì không?”

“Lý sứ quân, bọn ta muốn xem thử phượng văn ngọc bội, không biết có tiện không?”

Lý Khánh An có hai miếng cực phẩm mỹ ngọc, một miếng là hắn có được từ trong báu vật của Dương Châu Đỗ Bạc Sinh, đã làm vật đính ước tặng cho Độc Cô Minh Nguyệt, còn một miếng khác chính là phượng văn ngọc bội, hắn lấy miếng ngọc bội ra để ở trên bàn, Lý Hồi Xuân từ từ nhặt lên, Thường Tiến vội giơ cao ngọn đèn, tất cả mọi người đều xúm lại, chãm chú dán mắt vào mỹ ngọc, qua ánh sáng chói chang, trong ngọc một con phượng hoàng tung cánh muốn bay hiện lên trước mặt mọi người.

“Là nó, chính là nó!”

Tề Hòe Viền năm xưa từng đi Đại Thực tìm kiếm trưởng công tử lẩm bầm nói, hắn chợt quay phắt đầu lại nhìn Lý Khánh An, càng nhìn càng cảm thấy hắn chính là trưởng công tử mà năm xưa thất lạc, hắn cuối cùng đã không kìm lòng được nói: “Lý sứ quân,

lúc niên thiếu ngài rốt cuộc đã trải qua ở đâu?”

Lý Khánh An khẽ thở dài một cái, nói: “Thời niên thiếu của ta luôn ở phương tây thật xa xôi, theo tổ phụ của ta đi khắp nơi.”

“Tổ phụ, hắn quả thật là tổ phụ của ngài sao?”

“Có phải là ruột thịt không thì ta không biết, từ khi ta biết nhớ việc ta đã đi theo ông rồi, trong lòng ta, ông chính là tổ phụ ta.”

Lý Khánh An sắc mặt có chút không vui, hỏi: “Đây là việc riêng tư của ta.,các ngươi hỏi cái này để làm gì?”

Lý Hồi Xuân vội vàng cáo lỗi nói: “Sứ quân bớt giận, việc này quan hệ trọng đại, vì vậy bọn ta mới hỏi, xin Sứ quân thông cảm nhiều.”

Hắn đắn đo một chút, xác nhận lần cuối nói: “Sứ quân có thể nói cho bọn ta biết, phương tây là như thế nào, nói ngôn ngữ gì?”

Đám người này đến làm gì, trong lòng Lý Khánh An rõ hơn ai hết, từ lúc hắn đem phượng văn ngọc bội nói thành là mình từ nhỏ đã mang, hắn đã biết được, tình huống như ngày hôm nay sớm muộn cũng sẽ đến, chỉ là không nghĩ tới nó lại phát sinh ở trong một huyện nhỏ của Tống Châu.

Ban đầu, khi hắn nghe được nguồn gốc của phượng ngọc, trong lòng hắn đã nhen nhóm một suy nghĩ mạo danh, lúc ấy phần lớn là vì tài lực và thế lực địa phương hùng hậu của Hán Đường hội làm hắn động lòng, suy nghĩ đó lúc đầu còn mơ hồ lắm, nhưng từ giây phút hắn bị cướp đi Bắc Đình tiết độ sứ, ném vào trong ngục.

Hắn cuối cùng mới ý thức được rằng, quyền mưu cao mình đến đâu ở trước mặt hoàng quyền tuyệt đối của Lý Long Cơ cũng chẳng đỡ nổi một cú đánh nào, chi có thực lực lớn mạnh mới là bảo đảm căn bản mà Lý Long Cơ không dám động đến hắn, vì việc này, hắn cần một thân phận, hậu nhân của Lý Kiến Thành có lẽ là sự che dấu tốt nhất, đây là quyết định mà hắn đưa ra lúc ở trong ngục.

Lý Khánh An khoát tay, để cho thân vệ của mình lui xuống, lần này chậm rãi nói: “Phương tây có đế quốc Đại Thực cũng có ngàn dặm lãnh thổ, phía bắc là đế quốc Bái Chiểm Đình (Byzantium.

Thành phố thuộc địa của Hy Lạp cổ), đi về phía tây nữa là một vùng biển lớn, người bản địa gọi là Địa Trung Hải, phía nam Địa Trung Hải là Ai Cập, cũng là lãnh thổ của Đại Thực, phía bắc thì là mười mấy tiểu quốc, vương quốc Pháp Lan Khắc (Frank), vương quốc Luân Ba Đức (Lumbard), còn ta từ nhỏ sống ở Áng Cách Lỗ (Anglo) - vương quốc Tát Khắc Tốn (Saxon), đó là một đảo quốc.”

Nói tới đây, Lý Khánh An lấy ra một tờ giấy, viết mấy dòng tiếng Anh, lại lưu loát đọc một lượt, cười nói với một đám người ̉n Long hội trợn mắt há mồm: “Ý nói là ta đến từ đế quốc Đại Đường phương đông, ta tên Lý Khánh An, gặp được các ngài vô cùng vui mừng.”

Lý Hồi Xuân và mấy người nhìn nhau, hắn không còn nghi vấn gì. ‘bùm!’một cái quỳ xuống, hai mươi thành viên ̉n Long hội trong lều cũng đã quỳ xuống, Lý Khánh An thất kinh, vội dìu hắn dậy: “Các người làm gì vậy?

Mau mau đứng dậy!”

“Thỉnh công tử, xin nhận một lạy của bọn ta!”

“Các ngươi nhầm rồi.”

Lý Khánh An có chút không vui nói: “Ta không phải là Lý Thỉnh của các ngươi, ta cũng không nhớ nhà của ta ở Toái Hiệp, các ngươi xin dậy đi!”

Mọi người đâu chịu đứng dậy, Tề Hòe Viễn rưng rưng nước mắt nói: “Thỉnh công từ, năm xưa chính là ta dẫn ngài đi ngắm đèn mà thất lạc, năm xưa ngài chi ba tuổi, ngài có thể đã không còn nhớ nữa, nhưng ta vừa nhìn đã nhận ra ngài rồi, còn miếng ngọc này nữa, Thỉnh công tử không phải là ngài thì là ai?”

Lý Khánh An rật lâu không nói gì, cuối cùng hắn khẽ thở dài nói: “Ta là Lý Khánh An, đây là tên mà tổ phụ đặt cho ta, không phải là Lý Thỉnh gì đó.”

Lý Hồi Xuân phản ứng cực nhanh, lập tức tiếp lời nói: “Công tử. ngài tên là gì cũng không quan trọng, quan trọng là ngài là chủ nhân của ̉n Long hội chúng ta, là hậu nhân của ̉n thái tử, là niềm hi vọng mà bọn ta ngóng chờ trăm năm, nếu ngài muốn gọi là Lý Khánh An, thì trên đời này sẽ không có Lý Thỉnh người này.”

Lý Khánh An vẫn lắc đầu, cự tuyệt bọn họ lần nữa.

“Chủ nhân của các người là công tử Đang, nếu theo cách nói của các người, hắn có lẽ chính là huynh đệ ta, hắn mới là người kế thừa long văn bảo ngọc, hi vọng các ngươi có thể phò trợ cho hắn gầy dựng một phen đại sự, ta không hi vọng vì ta mà làm hại đến hắn.”

“Không được!”

La Phẩm Phương gầm lên một tiếng: “Tên khốn nạn kia cặn bản chẳng xứng đáng làm chủ công của bọn ta, cũng không xứng làm hậu nhân của ̉n thái tử, bọn ta đi theo hắn chỉ có một con đường chết, chỉ là vì ngài từ nhỏ đã thất lạc, ta mới bị ép phải phò trợ hắn, bây giờ ngài đã trở về, hắn nên đứng sang một bên là vừa.”

La phẩm Phương tính tình nóng như lửa, hắn rút kiếm ra, kề lên trên cổ, căm tức nhìn Lý Khánh An nói: “Công tử nếu không nhận lời, ta sẽ tự vẫn ở trước mặt ngài.”

Dưới sự khởi động của La Phẩm Phương, các người khác đồng loạt rút kiếm kề trên cổ, đồng thanh nói: “Công tử không nhận lời, chúng ta sẽ tự vẫn ở trước mặt ngài.”

Lý Khánh An sốt ruột đến dậm chân một cái, nói: “Không phải ta nhận lời, mà là ta cảm thấy các ngươi có chút qua loa dễ dãi, chỉ dựa vào một miếng ngọc đã nhận định ta là công tử Thỉnh, lờ như mai này công tử Thỉnh thật trở về rồi, thì các ngươi phải đối mặt thế nào đây?”

“Điều này đơn giản!”

La Phẩm Phương dùng ngón trỏ quẹt vào trên kiếm, máu tươi nhất thời tuôn ra, hắn oang oang nói: “Đại trượng phu dám làm dám chịu, hôm nay nếu bọn ta đã nhìn nhận ngài là đại công tử, thì tuyệt đối không đổi ý, hôm nay ta lấy máu làm thề, Lý Khánh An chính là Thỉnh công tử, chính là chủ nhân của ̉n Long hội!”

Mọi người cũng đồng loạt cắt ngón tay dậy lời thề. nhìn nhận Lý Khánh An.

Lý Khánh An lúc này mới bất đắc dĩ nói: “Thôi được!

Nếu các ngươi nhất định nhìn nhận ta là Thỉnh công tử, nhận định ta là chủ nhân ̉n Long hội, thì ta đây miễn cưỡng làm thôi.”

Mọi người nghe hắn cuối Cùng đã nhận lời, bỗng chốc kích động đến hoan hô đứng lên, làm cho thân vệ của Lý Khánh An sợ đến xông vào, Lý Khánh An vung tay một cái, để bọn họ lui xuống, lại nói tiếp với mọi người: “Nhưng mà ta có một câu nói xấu nói ra trước, ta không phải là con rối giống như Đang công tử, nếu để ta làm chủ của ̉n Long hội rồi, e là cuộc sống tốt đẹp của các ngươi đến phút chót rồi.”

Trước mắt người dẫn đầu ̉n Long hội là Lý Hồi Xuân, hắn thấy Lý Khánh An thủ đoạn cao mình, ép mọi người phải ra lời thề máu, lại chặn hết mọi đường lui, bất giác âm thầm tán thưởng, nhưng mà nhắc đến Lý Đang làm con rối, nét mặt của hắn có chút bẽ bàng, bèn thở dài nói: “công tử có chút không rõ rồi, thật ra đại quyền của ̉n Long hội trước giờ đều nằm trong tay hậu nhân của ̉n thái tử.

Chỉ là tiêu chủ qua đời sớm, còn thái tử Đang lại thật sự không gánh vác nối trọng trách này, bọn ta chỉ đành thương lượng mà làm, nhưng tài cán khí phách của công tử đều cao mình hơn bọn ta trăm lần, thu phục Toái Hiệp làm cho bọn ta tâm phục khẩu phục, bọn ta dĩ nhiên sẽ tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của công tử.”

Nói xong, hắn lấy long văn ngọc bội ra, cung kính đưa cho Lý Khánh An.

“Xin công tử nhận lấy!”

“Các ngươi...

đành vậy thôi!”

Lý Khánh An tiếp nhận ngọc bội, liền lệnh nói: “Vậy được rồi!

Lý Hồi Xuân và Thường Tiến tạm thời ở lại, những người khác lui đến ngoài lều chờ đợi!”

Cho dù Lý Khánh An dùng một ngữ khí không cho phép cãi lại ra lệnh cho bọn họ ra ngoài, nhưng mọi người đều vui vẻ dị thường, đây mới là người có thể làm việc đại sự, năm xưa tiên chủ việc gì cũng thương lượng mà làm với bọn họ, Lý Đang hiện nay lại càng nhìn nét mặt của họ mà hành sự, nhìn có vẻ tôn trọng, nhưng lại làm cho họ vô cùng thất vọng, điều họ cần là chủ nhân có thể thực hiện mơ ước của tổ tiên, chứ không phải là người yếu đuối vô dụng, lúc này, trong lòng họ vô cùng sảng khoái, đồng thanh đáp ứng, đều lui cả ra ngoài.

Mọi người lui ra, Lý Khánh An mới cười khổ một tiếng với Lý Hồi Xuân và Thường Tiến nói: “Các ngươi đã hại ta thê thảm rồi!”

Thường Tiến không rõ ý tứ của hắn, vội vàng hỏi: “Lời này từ đâu nói ra?”

“Mơ ước của ̉n Long hội là muốn thực hiện sự nghiệp chưa hoàn thành của ̉n thái tử, cũng chính là phải đầy hậu nhân của ̉n thái tử lên hoàng vị, nhưng hậu nhân của n thái tử đều không sống thọ, có thể thấy đây là nghịch thiên hành sự, bây giờ các ngươi lại để ta thực hiện mơ ước của các ngươi, đây không phải là hại ta sao?”

Thường Tiến nghiêm nghị nói: “Công tử ngàn vạn lần đừng nói như vậy, công tử là hậu nhân của ̉n thái tử, kế thừa di chí tổ tiên là trách nhiệm của ngài, ngài sao có thể vì sợ chết mà thoái thác!”

Lý Hồi Xuân bên cạnh lại vuốt râu cười nói: “Công tử thật ra là lo lắng đương kim hoàng đế biết được phải không?”

Lý Khánh An giơ ngón tay cái lên cười nói: “Tiên sinh quả nhiên lợi hại, đoán đúng rồi, ta quả thật lo lắng hoàng đế biết được, hắn nếu biết hậu nhân ̉n thái tử còn sống, còn muốn thay thế hắn, các ngươi nói xem ta còn có ngày yên tháng lành nào chăng?”

“Về điểm này xin công từ yên tâm, ̉n long hội của chúng ta đã truyền được bốn đời, trước giờ đều là vô cùng tuyệt mật, tuyệt đối không tiết lộ, thân phận của công tử từ bây giờ trở đi chính là cơ mật tối cao của ̉n Long hội, ngoại trừ hai mươi bốn người ̉n Long hội bọn ta, tuyệt đối sẽ không còn ai biết được.”

“Vậy công tử Đang thì sao?

Hắn nếu biết bị ta thay thế, khó bảo đảm hắn sẽ không đi tố giác, phải biết là con người hắn đầu óc đơn giản, vì báo thù ta, việc gì cũng làm được cả.”

Lý Hồi Xuân lập tức cười nói: “Công tử xin yên tâm, ̉n Long hội chúng ta tồn tại trăm năm, chính là bởi vì có chế độ bảo mật nghiêm khắc, công tử Đang không biết thân phận chân thực của ngài, bọn ta cũng không hề có ý định nói cho hắn biết, hơn nữa phu nhân, cũng là mẹ đẻ của ngài, bọn ta cũng sẽ không nói cho bà biết, bởi vì lo là bà sẽ tiết lộ cho nhị công tử, nhưng mà.

xin công từ sớm trở về Toái Hiệp, bái tế linh vị của ̉n thái tử, chỉ cần đến lúc đó, ngài mới có thể chính thức trở thành chủ của ̉n Long hội, trở thành hậu nhân của ̉n thái tử.”

Lý Khánh An gật gật đầu, thở dài: “Ta cũng muốn trở về lắm, nhưng mà thời cơ chưa tới.”

Lý Hồi Xuân và Thường Tiến nhìn nhau, trăm miệng một lời nói: “Không biết công tử cần thời cơ gì?”

Lý Khánh An trầm ngâm một chút, có chút lo lắng lo lắng nói: “Cao Tiên Chi phải phát động trận chiến Thổ Hỏa La, ta rất lo lắng cục thế của Toái Hiệp, Đô Ma Chi chưa chết, ta lo là hắn sẽ câu kết với người Đại Thực tập kích Toái Hiệp, vì vậy ta hi vọng người Hán Toái Hiệp tạm thời lui về Bắc Đình.”

Lý Hồi Xuân một phen sửng sốt, vội vàng đứng dậy nói: “A Bạch Tư đã thay thế Bạch Y Đại Thực, áng ng, trọng binh ở Hô La San chuẩn bị trấn áp khởi nghĩa của A Lý Phái, nếu như Cao Tiên Chi đánh Thổ Hỏa La.

A Bạch Tư chắc chắn sẽ xuất binh, suy đoán của công tử hoàn toàn có khá năng, bọn ta sẽ kéo về Toái Hiệp ngay.”

“Tốt lắm, các ngươi lập tức trở về!”

Người của ̉n Long hội đã đi khỏi, Lý Khánh An chắp tay đi lại trong rừng, ánh trăng vàng óng từ trong rừng xuyên vào, nhuộm một lớp ánh sáng thần bí trên ngọn cây, Lý Khánh An ngâng đầu nhìn ánh trăng sáng tỏ, hắn nghĩ về hậu thế của mình, theo sự chuyển dời của thời gian khiến hắn từ từ quên lãng đi hậu thế, rất nhiều chuyện xưa đều trở nên mơ hồ, trái lại, những năm tháng ở Đại Đường trong đầu lại vô cùng rõ ràng.

Đôi khi hắn nửa đêm tinh dậy, cũng có một ảo giác, rốt cuộc là hắn của Đại Đường vượt thời gian trở về hậu thế, hay là hắn của hậu thế đã đi đến Đại Đường, Trang Sinh hiểu mộng mê bướm, là Trang Tử biến thành bướm, hay là bướm hóa thành Trang Tử?

Lý Khánh An cười khổ một tiếng, bất kể hắn đồng ý hay không, hắn hôm nay đã bước ra một bước mới của cuộc đời, Lý Khánh An đến từ hậu thế, từ bây giờ đã trở thành Đại Đường tông thất.

Chương 217: Đất lành chim đậu

Sáng sớm hôm sau, Lý Khánh An lại tiếp tục xuất phát về phía nam, Sau hai ngày, hắn cùng đội người của mình đã đến nơi bị thiên tai nghiêm trọng nhất - huyện Cốc Thục.

Trước khi vào huyện, hắn đã từ nhiều nơi khác nhau thu thập được một số tình hình Cốc Thục, chỉ biết là từ lúc hạn hán đến nay, huyện Cốc Thục và các nơi ở Hà Nam Độ không có gì khác nhau lắm, do dân không thể sống được, phải đi đến bước đường tạo phản.

Quan trọng vẫn là dân họa, Cốc Thục đất phì nhiêu, trong cảnh nội có sông Biện Hà và Hoán Thủy chảy qua, giữa hai sông có nhiều nhánh lưu, cộng thêm khí hậu dễ chịu, khiến nơi đây trở thành nơi sản xuất lương thực lớn từ cổ chí kim, Trên bảy phần đất của Cốc Thục đã trở thành trang viên, đất thuộc về nông dân chỉ có chừng ba phần, Trong các đại trang viên, Khánh vương đã sở hữu bốn đại trang viên, có năm trăm công thượng điền.

Đặc điểm chung của bọn quyền quý tham lam này là họ không bao giờ chê đất và tiền nhiều, cũng không đi nghĩ ngợi là liệu Đại Đường có vì thế mà diệt vong, Có thể trong mắt họ, Đại Đường giàu có như thế, mình chỉ lấy đi một ít thì đáng là bao, Hơn nữa họ không lấy, sẽ có người khác lấy, Thế là, sự tham lam đã che mắt lương tâm họ, Hôm nay có rượu hôm nay uống, mặc cho ngày mai sóng thần bão táp.

Hạn hán Hà Nam Độ đến như tiếng còi tập kết báo hiệu đợi thu gom ruộng đất, Các công vương quý tộc Trường An, quan lại cường hào đều củng giơ bàn tay tham lam của mình về vùng đất phì nhiêu Hà Nam Độ, Họ làm đủ một thủ đoạn, đủ mọi đường lối, mục đích chỉ có một, là thừ nước đục thả câu chiếm dụng đất đai của dân, Huyện Cốc Thục chính là một ví dụ điển hình.

Bốn trang viên của Lý Tông tại huyện Cốc Thục không liền nhau, để liên chúng lại, hắn liền lợi dụng đợt hạn này chiếm dụng đất đai, gần hai vạn mẫu, liên quan đến một ngàn hai trăm hộ gia đình, Hắn dùng bạo lực và quyền uy quan phủ làm thủ đoạn, cho mấy trăm gia đinh dùng gậy đánh đuổi chủ đất, dở nhà họ, bức ép họ phải bán ruộng với giá rẻ.

Đồng thời quan phủ sẽ phối hợp hối thúc nông dân đóng thuế, cắt đứt đường sống của họ, và ngăn không cho thương nhân đến mua gạo, nghiêm cấm phú hộ tiếp tục cháo, dùng đủ thủ đoạn để ép nông dân bỏ nhà lưu vong, Chỉ cần nông dân rời đi, ruộng đất sẽ biến thành vô chủ, quan phủ có thể tự ý tịch thu đem bán, mà người mua thì chỉ có một, Trong vòng hai tháng ngắn ngủi, Khánh Vương đã chiếm dụng hơn một vạn mẫu đất.

Nguyên nhân nông dân bạo loạn là do bất mãn với quan phủ, Khi triều đình có lệnh là tiếp tế lương thực cho vùng thiên tai, các huyện lần lượt mở kho lương, duy huyện Cốc Thục không những không mở kho, mà còn ép dân đóng thuế, Khi tin huyện khác mở kho truyền đến tai dân huyện Cốc Thục, tào công và nông dân phẫn nộ, bọn họ xông đến kho quan, và phát hiện kho trống rỗng, dân chúng phẫn nộ đốt kho, và phá cửa nha môn.

Do sợ quan phủ trả thù, hàng ngàn dân chúng cùng những người dẫn đầu có uy tín vội trốn vào trong núi, nhưng lại bị quan phủ bẩm báo với triều đình là chiếm núi tạo phản, Mãi đến lúc vào huyện Cốc Thục hắn mới phát hiện ra chân tướng sự việc, Chiều hôm nay, Lý Khánh An đã soái lành đội binh mã đã quân phủ Cốc Thục nằm ở ngoại thành phía tây hai mươi dặm.

Đây là một câu hỏi của hắn, quân đội đóng vai trò trong trận bạo lần này?

Quân phủ Cốc Thục là thương phủ, chắc có một ngàn hai trăm người binh sĩ, nhưng trước mặt Khánh An chỉ là một doanh trại điêu tàn rách nát, một nữa lan can đã không còn, trạm gác ngã ngược, Những tiệm tửu tứ và kỹ quấn sống nhờ doanh trại đều bỏ không, hơn nữa đã đổ nát, mọc đầy cô dại, Xem ra chí ít đã bị bỏ phế mười mấy năm nay.

Sắc mặt hắn trầm lại đến cực độ, Hắn không dám tưởng tượng, quân phủ Trung Nguyên lại bại hoại nhường này, Dân đoàn ở lại ngoài doanh trại, hắn chỉ dẫn một trăm thân binh cưởi ngựa vào doanh, Trong doanh trại cấm cưởi ngựa, nhưng bọn họ lại không cách nào xuống ngựa, dọc đường đều mọc đầy cỏ hoang.

Tuy doanh trại đã tàn phá, nhưng vẫn có thể phần nào nhìn thấy dáng dấp lúc thịnh vượng của nó, Ba hàng gần trăm căn phòng vuông vức nào nhà ăn, nhà binh khí, kho, phòng văn thư...đều có cả.

Trường cưởi ngựa và luyện binh bằng phẳng, trên bia đỡ còn đang cắm vài cây tiễn, trên giá đao thậm chí còn có hai cây trường mậu, chỉ là không thấy có bóng dáng con người.

“Các ngươi là ai, sao lại dám cưởi ngựa vào quân doanh!”

Sau lưng bọn họ là một giọng nói hung hãn.

Khánh An quay đầu lại chỉ thấy cách họ hai mươi bước có một người đàn ông ngoài ba mươi đang đứng, Chính xác hơn là một quan quân thân hình vạm vỡ, lưng hơi gù, Người này tóc đã bạc nữa, một chiếc mũi to tướng, cùng bộ giáp vây nhỏ, sau mông là cây hoành đao, tay cầm bình rượu đang say bí tỉ nhìn hắn.

“Ngươi là ai?”

Khánh An hỏi lại: “Là quan quân nơi đây ư?”

Quan quân ấy cũng có chút mắt nhìn, hắn thấy người trước mặt không phải là quân nhân, nhưng ai ai thân hình cao to, ánh mặt lẫm liệt, lưng dắt hoành đao, vai đeo cung tiễn, đặc biệt là chiến mã họ đang cười đều là tuấn mã hùng tráng, chỉ nhìn thôi đã biết lại này nhóm người này không phải nhỏ liền vội dẹp thái độ ngông cuồng, cung kính trả lời: “Ta là Quả nghệ đô úy ở đây, tên là Thôi Hữu, xin hỏi quý danh các hạ?”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Ta nguyên là Bắc Đình Tiết độ sứ, bây giờ là Hà Nam Độ quan sát sứ.”

“Hóa ra các hạ chính là Lý Khánh An!”

Quan quân nghe xong giật nảy mình, hắn vội đi lên, cung kinh quỳ một gối thi quân lễ: “Tỳ chức Thôi Hữu, tham kiến Đại tướng quân.”

Khánh An thấy hắn cũng khá am hiểu về mình liền nhảy xuống ngựa cười nói: “Tìm một nơi để chuyện trò Ta có việc muốn hỏi ngươi.”

“Đại tướng quân đi theo ta!”

Thôi Hữu dẫn Lý Khánh An vào một căn nhà nhỏ, trong đấy toàn mùi rượu nồng nặc, vài miếng đậu khô trong đãi đã mốc meo trên bàn, Thôi Hữu xẹt một tiếng đẩy đĩa xuống đất, lại dùng chân đá hết toàn bộ bình rượu vào góc tường, dùng tay áo phủi phủi chỗ ngồi, cười nói: “Đại tướng quân mời ngồi!”

Lý Khánh An ngồi xuống, hắn quan sát căn nhà một lượt, gần kệ cửa sổ còn có mười mấy quyển sách, hắn gật đầu hỏi: “Chắc ngươi biết ta định hỏi gì, phủ tướng quân này vì sao lại tàn tạ đến nhường này?”

Thôi Hữu cười khổ tâm nói: “Tướng quân đã biết rồi còn cần gì hỏi!

Quân phủ Trung Nguyên chỗ nào không thế?”

Lý Khánh An lắc lắc đầu nói: “Chắc không hẳn, quân phủ Dương Châu còn những bảy phần binh lực, Tương Châu quân phủ còn năm phần quân lực, không đến nỗi chạy sạch như chỗ các ngươi.”

“Đúng!

Hai tháng trước chỗ bọn ta còn hai trăm binh sĩ, nhưng sau khi Khánh vương chiếm đất, hai trăm binh sĩ cuối cùng cũng chạy sạch, Mã Đô vệ dẫn mười mấy hiệu úy lữ soái chạy đến Hà Bắc nương nhờ An Lộc Sơn, trong quân doanh giờ chỉ còn mỗi ta.”

Trong khẩu khí Thôi Hữu đầy bi ai, “Ta tòng quân từ năm Khai Nguyên thứ mười sáu, nhà ta có hai mươi mẫu đất, nên ta buộc phải tòng quân, Không còn cách nào khác, nếu không tòng quân, đất đai sẽ bị quan phủ tịch thu, Lúc ấy trong doanh còn nhưng bảy trăm huynh đệ, đều giống như ta, do trong nhà có ruộng đất, không thể không tòng quân.

Vào năm Khai Nguyên thứ hai mươi bốn, huyện Cốc Thục đại hạn, Khánh vương thừa cơ thu gom hơn hai vạn mẫu đất, dẫn đến đợt sóng đào vong của quân phủ, trong một đêm chạy hết ba trăm binh sĩ, Cả ruộng đất cũng chẳng còn, còn ai muốn tòng quân nữa.

Mỗi đến đầu năm nay, còn lại hai trăm hai mươi lăm binh sĩ, cũng chẳng khác gì các quân phủ khác, Kết quả lần này Khánh vương lại một lần nữa thừa cơ thu gom ruộng đất, dẫn đến tình hình dân chúng bạo loạn, bậc cha anh đến đây kêu gào một lúc, không những binh sĩ, cả quan quân cũng chạy hơn nữa, binh khí cũng bị bọn họ cưỡm sạch.”

Nói đến đây Thôi Hữu lại thở dài một tiếng, nói: “Ta nghe nói quân đội Trường An cũng gần chạy sạch, muốn đánh giặc thì chỉ còn nhờ vào việc mộ binh lâm thời, Nhưng các đại tướng biên giới ai ai cũng sở hữu trọng binh, một khi tạo phản, ta không biết triều đình sẽ lấy gì đi đối kháng, Nhìn bề ngoài Đại Đường cường thịnh, nhưng bên trong đã mục rỗng, thật đáng lo ngại!”

Trong lòng Lý Khánh An cũng đầy chua chát, Hậu thế nói về An Sử chi loạn, có nói đến Lý Long Cơ hôn dung làm lụy quốc gia, cũng có người nói Lý Lâm Phủ lộng quyền hoành hành, có người nói do Dương Quốc Trung vô dụng, thậm chí có người nói do Dương Quý Phi mỵ hoặc đế vương hại quốc.

Nhưng hôm nay hắn mới biết, căn bản còn do vấn đề ruộng đất gây nên, do bọn quyền quý phó cho dân chúng sống chết mặc bây, thu gom ruộng đất quy mô lớn, khi chế độ quân điền của Đại Đường trở thành chế độ trang điền, khiến quân chế Đại Đường sụp đổ.

Nói thật lòng, An Lộc Sơn tạo phản cũng có nhiều nhân tố, như Lý Lâm Phủ dung túng, Dương Quốc Trung bức ép, và cục diện binh lực dày ngoài mỏng trong này tất yếu sẽ dẫn đến tạo phản nội loạn thôi.

Nếu không có An Lộc Sơn, thì cũng sẽ có Lý Lộc Sơn, Vương Lộc Sơn, Điển hình là sau này trung ương tập quyền bị yếu dần, lực lượng dần tập trung tại địa phương, binh quyền trong tay các tiết độ sứ dẫn đến chiến tranh tranh giành giữa các vùng với nhau.

Trách nhiệm lớn nhất của Đại Đường hoàng đế Lý Long Cơ chính là dung túng cho việc thu gom đất đai, chỉ có vài chiếu thư không cửa miệng không sát thực tế, cấm đoán thu gom đất đai, ai sẽ làm theo?

Người không lẽ không biết việc các con mình đang thu gom đất đai ư?

Vĩnh nghiệp điền của Khánh vương chỉ có một vạn mẫu, nhưng trong đủ số các loại quà cáp mừng thọ cho Dương gia, hắn lại có thể tặng những năm vạn mẫu lương điền, Vậy nói rõ sự thật, Lý Long Cơ mắt nhắm mắt mở, Và cho thấy rõ người dung túng cho hành vi này, Trong thủ đoạn đối phó người khác của người rất anh minh, nhưng trong việc trị nước lại hôn dung vô độ.

Lý Khánh An không muốn hỏi tiếp, hắn đứng dậy cười nói: “Thôi Hữu, ta xem ngươi tuy đã suy nhưng lại tỉnh táo vô cùng, ngươi có nguyện từ bỏ chức quân vô dụng này đi theo ta không?”

Thôi Hữu quỳ một chân nói: “Binh sĩ đã chạy sạch, bọn ta đều mắc trọng tội, vì thế mà Mã đô úy mới phải bỏ chạy, ta nếu không đi, tội chết sẽ rơi xuống đầu ta, vốn dĩ ta định đi nương nhờ An Lộc Sơn, ta đã ngưỡng mộ tướng quân từ lâu, nhưng giờ nếu được Đại tướng quân thu nhận, ta nguyện đi theo tướng quân.”

Lý Khánh An gật đầu cười nói: “Vậy được, ta sẽ đổi cho ngươi một cái tên khác, từ nay sẽ không còn Thôi Hữu nữa!”

‘Theo hạ nguyên tên Thôi Càn Hữu, sau đổi tên là Thôi Hữu, từ hôm nay trở đi, ta nguyện sẽ phục vụ cho tướng quân.”

“Thôi Càn Hữu!”

Hắn nghe tên này có vẻ quen tai, hình như là một đại tướng có tiếng của Đại Đường, Hắn suy ngẫm một lúc bèn nhớ ra, thủ hạ đại tướng đánh bại bốn mươi vạn đại binh của Ca Thư Hàn tại Đồng Quan không phải tên Thôi Càn Hữu ư?

Trong lòng hắn đại hỉ, liền nói: “Ngươi hãy đi thu dọn đồ đạc, rồi đi theo ta!”

Đi vòng một vòng doanh trại mà thu được một đại tướng đắc lực, tâm trạng hắn lại tốt trở lại, Trên đường đi, hắn bèn hỏi Thôi Càn Hữu: “Ngươi ở đây đã lâu, ngươi có biện pháp nào để dẹp yên phong trào tạo phản của dân chúng không ?”

Thôi Càn Hữu cười nói: “Nếu muốn mưu kỳ ngọc, phải biết mưu kỳ tính trước, dân Cốc Thục không phải tạo phản, chỉ là do Thôi Thái thú vu khống, dèm pha làm xấu hóa hình tượng của họ thôi, Kỳ thực họ vì đã đốt kho lương của nha huyện, sợ quan phủ truy cứu, nên mới phải trốn vào trong núi lẩn tránh, Cho nên tướng quân không cần phải dùng từ ‘dẹp yên đâu!

Nên nói là làm sao đê họ đi về nhà!”

“Vậy ngươi nói làm sao để họ về nhà?”

Khánh An lại cười hỏi.

“Lấy lòng tin của họ!”

“Làm cách nào lấy lòng tin?”

“Rất đơn giản, giết chết người gây ác, đưa đầu người vào núi, trả ruộng đất cho họ, bọn sẽ ắt sẽ tự ra khỏi núi và về nhà, điều này phải xem Đại tướng quân có được hào khí đó không thôi.”

Lý Khánh An mỉm cười: “Hào khí này thì ta vẫn có, Thôi tướng quân có gan đi vào núi thay ta không ?”

“Nếu Đại tướng quân có hào khí, tại hạ cũng sẽ có gan!”

Hai người nhì nhau lại cười phá lên.

Từ Quan sát sứ Lý Khánh An đi vào Tống Châu, Thôi Thái thú đã thổn thức bất an, Khác với tình hình ở Biện Châu, vấn đề ở Tống Châu phức tạp hơn nhiều, Từ khi Lý Khánh An vừa được nhậm chức Hà Nam Đạo Quan sát sứ, Thôi Liêm đã bắt đầu cho thủ hạ thanh lý vấn đề thừa lúc hạn hán chiếm đất của mình, Phần lớn tình hình chiếm dụng đất đã bị khống chế, rất nhiều đất đai bị chiếm dụng đều đã được trả về nông hộ.

Nhưng có hai vấn đề khó khăn mà hắn vẫn không giải quyết được, một là vấn đề Tương ́p huyện bị con gái hoàng đế chiếm đất đai, là đại tẩu và đại ca của hắn, về mặt tình và lý cũng khó mà phủi sạch trách nhiệm, hơn nữa thái độ huyện chủ Tương ́p rất ư cứng rắn, kiên quyết không chịu hoàn trả ruộng đất, mà đại ca Thôi Kiều thái độ lại ám muội không rõ ràng, hi vọng hắn có thể dùng thủ đoạn che đậy việc này.

Việc nữa là Khánh vương chiếm dụng đất đại tại Cốc Thục, Điều này lại càng làm hắn đau đầu hơn, Khánh vương đã ép người khác tạo phản, còn kiên quyết không nhượng bộ, Năm trăm gia đinh còn ẩn thân trong thành Tống Châu không chịu rời đi.

Thôi Liêm nôn như kiến trong nồi, phía huyện Tương ́p gặp chuyện hắn đã biết, Nghe bẩm báo, Lý Khánh An đã tìm được toàn bộ địa khế và khế ước mua bán của số đất bị cưỡng chiếm, Liên tưởng đến hậu quả bây giờ, Thôi Liêm tự dưng lạnh cả người, Bây giờ hắn sợ nhất là Lý Khánh An đến tìm mình, Lúc này, nha dịch đến bẩm báo, Dương Tư mã đã về, Thôi Liêm như với phải phao cứu mạng, vội nói: “Mời vào nhanh!

Mời vào nhanh!”

Một chốc sau, Tư mã Dương Nhữ Ninh bước nhanh đi vào, hắn thi lễ: “Tham kiến sứ quân!”

“Đừng khách sáo, ngươi mau nói tình hình phía Biện Châu thế nào!”

“Sứ quân, e rằng tình hình bất lợi cho chúng ta.”

Dương Nhữ Ninh thở dài nói: “Lệ vương phái Thiệu Tử Bình đến giải quyết vấn đề bồi thường hoàn trà ruộng đất, hắn làm việc rất nhanh, chi ba hôm thôi không nhưng đã hoàn trà tất cả ruộng đất cho nông dân, mỗi nhà còn cho thêm năm quan tiền bịt miệng, Hơn nữa còn hứa hẹn sẽ mua mười vạn thạch gạo đến Biện Châu cứu tế.

Bây giờ ai ai cũng khen ngợi Lệ vương nhân từ đức hậu, Việc của Lệ vương đã giải quyết, bây giờ Ngô Thanh đang cho người đi thanh tra vụ chiếm dụng đất đai, lại tổ chức bộ hạ đào giếng chống hạn, Sứ quân, phía Biện Châu căn bản đã thoát khỏi rắc rối, Hứa Châu và Hoạt Châu cũng đang thanh lý vấn đề chiếm dụng đất, tất cả mọi người đều sợ Lý Khánh An.”

Thôi Liêm thờ thẫn một lúc, hắn toàn thân không còn chút sức lực, Nguyên nghĩ pháp cũng khó trách chúng, mọi người cùng phạm lỗi thì pháp luật gì cũng không thăng tay được, Nhưng giờ vấn đề lại còn mỗi Tống Châu là nghiêm trọng nhất, mà khổ nối Lý Khánh An lại đang ở Tống Châu, Làm thế nào đây?

Mồ hôi đã chảy ròng trên trán, hắn sợ phen này khó mà thoát khỏi tội.

“Sứ quân, phương án trước mất chỉ còn có thể cầu tự vệ thôi.”

Dương Nhữ Ninh kiến nghị phảng phất như một tiếng chuông gõ mạnh vào tai hắn, hắn lập tức sực tỉnh, vội hỏi: “Vậy ngươi nói, ta tự vệ bằng cách nào?”

“Ta đề nghị là sứ quân hay cứ nói chuyện thử với Lý Khánh An, Ta phát hiện người này tuy thủ pháp cứng rắn, nhưng hắn rất chú trọng sách lược, Như sự việc tào công lớn nhường ấy, nếu là ai cũng không nhịn nối, nhưng hắn lại tha cho Ngô Thanh, đi thẳng đến Tống Châu.

Có thể thấy hắn phen này là nhằm vào Tống Châu, Vậy Tống Châu có gì khiến hắn hứng thú, Khánh vương, hay bây giờ thêm một Thôi Thượng thư, Sứ quân, hắn đang bình phán lại cho phái thái tử, chỉ cần chúng ta biết điều này sẽ có thể hợp tác cùng hắn.”

“Ý ngươi là bảo ta phản bội đại ca ta?

Còn Khánh vương, làm sao ta dám đắc tội?”

Dương Nhữ Ninh nhìn Thôi Liêm vẫn chưa chịu tỉnh giấc, lại khuyên: “Nếu người cứ tiếp tục bao che cho họ, e rằng sứ quân sẽ là người phải thay tội cho họ, Chỉ cần bọn họ đùn đẩy bảo là không biết việc này, do bọn cấp dưới tự ý mà làm, thánh thượng không lễ gì lại bắt bọn cấp dưới.

Cuối cùng, hai vụ án này đều rơi vào đầu người, không bắt sứ quân còn bắt ai?

Hơn nữa đắc tội Thôi Thượng thư còn có thể cứu được thanh danh Thôi gia, còn có tiếng tốt là vĩ đại nghĩa diệt thân, cả Thôi gia sẽ cảm kích sứ quân, đắc tội Khánh vương còn có thể nương tựa vào một vương gia khác, con hơn bây giờ đại tội khó thoát. ”

Thôi Liêm ôm đầu một lúc thở dài nói: “Để ta suy nghĩ thêm, suy nghĩ thêm đã!”

Lý Khánh An đến huyện Cốc Thục mới chỉ nửa ngày đã điều tra rõ ràng việc Khánh vương Lý Tông chiếm dụng đất dân tại huyện Cốc Thục, Sự tình rất rõ ràng, hơn nữa còn không giống như huyện chủ Tương ́p, mượn danh nghĩ Điền Nghĩa để mua đất, đằng này trên khế ước ghi rất rõ ràng, đất do Khánh vương mua, Từ đấy có thể nhìn thấy cách hành sự của Khánh vương ngông cường nhường nào, đúng là không sợ trời không sợ đất.

Đối với thái độ của Lý Tông, Lý Khánh An cũng chẳng lấy làm lạ, Nếu bây giờ là tháng hai, hành vi của Khánh vương hắn có thể hiếu được, nhưng giờ đã là cuối tháng năm, Sau biến cố thái tử bị truất phế, là trưởng tử, Lý Tông có khả năng vào Đông Cung, vào thời điểm này hắn làm sao dám thu gom đất như thế, Nếu là Lệ vương, sẽ lập tức đổi hướng theo chiều gió, phái thủ hạ đắc lực nhất đến để thay đồi kỷ lục không tốt của mình.

Nhưng Khánh vương lại không chút động tình?

Hắn không hiểu sao?

Đây là điều không thể, nếu cả việc này cũng không hiểu thì còn tranh giành chức thái tử nỗi gì!

Chỉ có một cách giải thích là bản thân Khánh vương hoàn toàn không biết việc này, Đây là do thủ hạ của hắn tự ý làm, Nếu thực sự là thủ hạ của hắn, vậy một thủ hạ có thể điều động năm trăm gia đinh đến đây cướp ruộng, có thể thấy rõ trang viên của Khánh vương lớn nhường nào.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, cũng là do thủ hạ của hắn làm, Đòn huyện Cốc Thục này, Lý Khánh An không thể không đánh, việc ngăn Khánh vương vào Đông Cung, với dân với nước với mình, đều là một việc tốt.

Chiều hôm đó, Lý Khánh An đi đến Đông An trấn cách thành Tống Châu chưa đến mười dặm, Lúc này, phía trước có tin, Tống Châu Thái thú Thôi Liêm cầu kiến.

Trong tửu tứ Đông An, Lý Khánh An và Thôi Liêm ngồi mặt đối mặt nhau, Khánh An rót cho hắn ly rượu cười nói: “Tứ Châu Thái thú Thôi Bình là cháu ư?”

“Hắn là con trai huynh trưởng ta, Tuổi còn trẻ đã là Thái thú Tứ Châu, cũng toàn nhờ Lý sứ quân tiến cử.”

“Đây không liên quan đến ta, Thôi Bình tuổi trẻ tài cao, nghe nói hắn đã điều xuống Hồ Châu miền nam, dân chúng Tứ Châu đều không chịu để hắn đi, cùng thượng thư triều đinh yêu cầu hắn ở lại, Hắn chỉ làm quan ở đấy chưa đến ba năm mà được lòng dân đến thế, thật khiến người ta bái phục!”

Thôi Liêm đỏ mặt, Hắn nghe ra Lý Khánh An đang âm thầm chế giễu hắn làm quan không được lòng dân, không khỏi cười khổ tâm: “Bọn quan địa phương như bọn ta đều có chỗ khó, phía dưới phải xoa dịu bá tánh, phía trên phải đối phó quyền quý, nếu không cẩn thận sẽ bị Ngự sứ đàn hạch, Thôi Liêm ta tuy chiến tích không nhiều, nhưng cũng chưa có tiếng xấu gì, chỉ cầu không có lỗi đã mãn nguyện.”

“Thôi Thái thú thật sự có thể không mắc lỗi gì ư?

Nếu Thôi Thái thú không mắc lỗi, hàng ngàn người Cốc Thục huyện sao lại phải đốt kho lương, Việc này ngươi sẽ giải thích thế nào?”

“Đấy là do Khánh vương, ta muốn quản cũng không quản nổi, ngươi nói ta phải làm sao đây?”

“Ha ha!

Đấy là do thái thú đã đặt không đúng vị trí, Vì sợ đắc tội Khánh vương mà để hắn lộng quyền?

Thôi Thái thú có biết nguy cơ lớn nhất Đại Đường ta là gì không?”

“Thu gom đất đai!”

“Đúng!

Chính là thu gom đất đai, Vì thu gom đất đai mà dẫn đến binh chế bại hoại, dẫn đến tài chính khô kiệt, Nếu mặc cho nó phát triển, e rằng sớm muộn Đại Đường cũng diệt vong, Thôi Thái thú hiểu rõ nó nguy hiểm, còn dung túng cho quyền quý chiếm dụng đất, chỉ vì để bảo vệ cho chiếc mũ ô sa của mình, nhưng giờ không những không giữ được, mà còn mang đại tội với Đại Đường, Thôi Thái thú đừng để sử quan về sau viết sử sách mà viết: Thôi Liêm bất liêm, để rồi mang danh xấu cả muôn vàn đời sau.”

Lời của Lý Khánh An tác động mạnh vào lòng hắn. hắn bàng hoàng đứng dậy nói: “Ta vì sợ viện này mà đến tìm sứ quân thương lượng.cầu xin sứ quân chi cho con đường sáng.”

Chương 218: Dương Chiêu gảy cánh

Tại Khánh vương phủ ở Trường An, từ sau khi thái tử Lý Hanh bị phế.

Khánh vương Lý Tông liền giống như hoàn toàn thay đổi thành một người khác, chiêu hiền quán vốn gần như đã đóng cửa hẳn lại lần nữa mở cửa và khuếch trương rộng ra, hắn chiêu hiền đãi sĩ, quan tâm yêu mến người già kẻ cô thế, hắn thích làm việc tốt giúp đở người khác, siêng mở thêm trường học, làm hai mươi mấy ngày hiền vương, hắn liền khẩn cấp tìm người phổ thành dân ca thiếu nhi.

“Đại Đường đại, giang sơn quảng, đông cung trống vắng tìm trưởng vương, mộc tứ lý (trong tiếng Hán chữ mộc ghép với chữ từ thành chữ Lý), tây hải ngọc, con cháu thịnh vượng dựa vào bản tông.”

Bài dân ca thiếu nhi này ngầm chỉ Khánh vương Lý Tông, hắn lại tìm một đạo sĩ dơ dấy, hứa sẽ trọng thưởng, kêu tên đạo sĩ đem bài ca này truyền khắp Trường An, nhưng Lý Tông lại không biết, tên quản gia phụ trách cai quản điền sản cho hắn, theo thói quen mà ở trước Cốc Thục của Tống Châu khoanh hai vạn mẫu ruộng loại tốt, không ngờ lại gây họa tầy trời đến cho hắn.

Buồi chiều hôm đó, ngự sử trung thừa Tống Hồn vội vàng đi vào Khánh vương phủ, đem đến cho hắn tin tức đủ làm hắn trí mạng, Hà Nam đạo Quan sát sứ Lý Khánh An và Tống Châu thái thú Thôi Liêm liên hợp dâng sớ, buộc tội hắn Khánh vương ở Cốc Thục huyện Tống Châu đoạt đất đai hai vạn mẫu.

vận dụng tư hình, bức dân tạo phản, chứng cớ vô cùng xác thực, hiện đã bắt được năm trăm ba mươi gia đinh có võ trang từ các trang viên của Khánh vương điều tới, Lý Khánh An ở trong tấu Chương còn đồng thời buộc tội Khánh vương có hiềm nghi nắm binh riêng tạo phản.

Lý Tông bị tin tức đột nhiên tới này đả kích đến ngây cả người, chuyện này hắn một chút cũng hay không biết, hắn chỉ là để cho đại quản gia giúp hắn lưu ý xem có đất đai giá rẻ không mà thôi, lại không nghĩ rằng tên đại quản gia không biết chừng mực này lại ở vào thời điếm này gây ra họa tầy trời cho hắn, mà còn bị Lý Khánh An bắt được quả tang.

“Tống trung thừa, chuyện... chuyện này ta không biết tí nào cả, bây giờ phải làm sao đây?”

“Điện hạ, hiện tại tấu Chương buộc tội của Lý Khánh An đã đến ngự sử đài, trễ nhất là ngày mai sẽ phải giao lên cho Thánh Thượng, tình thế nguy cấp, điện hạ mau nghĩ biện pháp giải nguy đi!”

“Ngày mai!”

Lý Tông cả kinh đến toàn thân run bần bật, hắn nắm lấy Tống Hồn, năn nỉ nói: “Tống trung thừa, ngươi có thể giữ lại tấu Chương hay không, ngàn vạn lần không được đưa vào trong cung, khẩn cầu ngươi giúp ta chuyện này đi!”

Tống Hồn lắc đầu thở dài: “Tỳ chức nếu có thể giữ lại được, tỳ chức hiện tại liền đem tấu Chương tới cho ngài rồi, Lý Khánh An là ngự sử đại phu, tấu Chương phải đưa trực tiếp cho Thánh Thượng, theo lý, tỳ chức cũng không có quyền xem xét, tỳ chức cũng phạm quy mà vụng trộm lấy ra nhìn lén qua, Điện hạ, việc này tỳ chức thật sự không giúp được cho ngài, bây giờ còn có thời gian nửa ngày, tự điện hạ hãy nghĩ cách đi!”

Lúc này, Lý cầu bên cạnh đột nhiên hỏi: “Tống trung thừa, ta nghe nói Lý Khánh An hôm trước cũng đồng thời buộc tội Thôi Kiều, hiện tại có kết quả xử lý chưa?”

“Tạm thời thì chưa có, nhưng tỳ chức nghe nói Thánh Thượng rất tức giận, ngay đêm đó đã triệu Dương Quốc Trung vào cung mắng cho một trận, chắc là Thôi Kiều lần này dữ nhiều lành ít rồi.”

Tống Hồn thở dài một hơi lại nói: “Lần này Lý Khánh An liên tục nổi đóa, rõ ràng là nhằm vào Dương tướng quốc và Khánh vương điện hạ, Lý Lâm Phủ và Trương Quân dâng sơ đau lòng nói về tệ nạn chiếm đất đai, rõ ràng có ý lợi dụng người khác gặp nạn để ra tay, tỳ chức kiến nghị điện hạ mau cùng Dương tướng quốc thương nghị đối sách, không nên tự mà giải quyết lấy, bị Lý Khánh An tiêu diệt từng người một.”

“Lý Khánh An!”

Lý Tông hận đến nghiến răng nghiến lợi: “Ta nhất định phải phái người giết tên giặc này!”

Lý Cầu bên cạnh kinh hãi, vội vàng chặn lại nói: “Phụ vương ngàn vạn lần không thể làm như thế!

Lần trước Lý Khánh An ở Biện Châu bị ám sát, Thánh Thượng liền hoài nghi do phụ vương gây nên, tuy rằng việc này cuối cùng chứng cớ không đủ.

không giải quyết được gì, Nhưng Thánh Thượng đã sinh lòng nghi ngờ với phụ vương rồi, nếu phụ vương lại phái người đi ám sát hắn nữa, bèn có tội danh thật sự, thế chẳng phải là lợi cho kẻ đã vu oan giá họa sau lưng sao, hiện tại phụ vương tuyệt đối không được bồng bột.”

“Vậy con nói nên làm cái gì bây giờ?”

Khánh vương gấp đến độ mặt đầy mồ hôi lạnh, nói: “Lần trước việc Lý Khánh An bị ám sát là có người có ý giá họa, bị phụ hoàng mắng cho một trận, hiện giờ đại án đất đại lại dấy lên, ngôi vị đông cung này thế là đã thể toi đời rồi.”

Lý Cầu trầm tư lát sau, liền khom người thi lễ nói với Tống Hồn: “Đa tạ Tống trung thừa báo tin, xin trung thừa bất luận như thế nào hãy đem tấu Chương của Lý Khánh An níu kéo lại cho đến ngày mai, phụ tử chúng tôi tất sẽ hậu tạ!”

Tống Hồn biết phụ tử bọn họ có chuyện cần thương lượng không tiện để cho mình biết, liền chắp tay nói: “Có thể cống hiến sức lực cho điện hạ là vinh hạnh của tỳ chức, hy vọng điện hạ có thể nghĩ ra thượng sách, gặp dữ hóa lành, tỳ chức sẽ hết sức tương trợ!”

Nói xong, hắn liền cáo từ mà đi, Lý cầu tiễn hắn ra tận đến cửa phủ, mới trở lại thư phòng, Lý Tông liền gấp không chịu nổi mà hỏi hắn: “Con ta có phải là đã có thượng sách chăng?”

“Phụ thân không nên gấp gáp, mời ngồi xuống nói sau.”

Dù cho Lý Tông lòng nóng như lừa đốt, nhưng sự bình tĩnh của đứa con trai làm cho hắn không thể không kìm xuống sự nóng ruột trong lòng, ngồi xuống, Lý cầu thở dài nói: “Đầu tiên phụ thân phải hiểu được Lý Khánh An vì cái gì mà lại xử mạnh tay như vậy, hắn làm như vậy với mục đích là gì?”

Lý Tông oán hận nói: “Ta không rõ hắn tại sao lại làm như vậy, phe thái tử đã bị diệt, hắn làm như vậy còn có ý nghĩa gì?

Trả thù chúng ta sao?”

Lý Cầu lắc đầu: “Đây chính điều con muốn nói, phe thái tử nhìn như đã bị tẩy trừ, trên thực tế vẫn còn rất nhiều người đồng tình với thái tử, nhất là thế gia và hoàng tộc, căn cứ những điều con nghe nói, gần như tất cả mọi người đều cho rằng thái tử bị phế một cách oan ức, nói đến sử dụng thuật bùa chú thì thực gượng ép.

Cũng chính bởi vì có rất nhiều người đồng tình với thái tử, cho nên Lý Khánh An mới đột nhiên chơi chiêu hồi mã thương, kiếm chỉ sang Dương Quốc Trung và phụ vương, như vậy, hắn bèn trở thành anh hùng của phe thái tử, trở thành lãnh tụ của phe thái tử, ở trong triều rất được lòng người, ở chốn dân gian được tán thường rộng rãi, một mũi tên bắn hai nhạn, đây chính là mục đích của hắn, phụ vương hiểu chưa?”

Lý Tông suýt tí nghẹn thở, qua sự giải thích của đứa con trai, hắn mới chợt bừng tinh, thì ra Lý Khánh An lại có lắm mưu tính như vậy.

“Nhưng mà, cái đó và việc giải quyết nguy cơ của ta có quan hệ gì chứ?”

“Rất có quan hệ!”

Lý Cầu cười nói: “Phụ vương, nếu con có thể nghĩ đến điểm này, Thánh Thượng sao lại không thể nghĩ đến được chứ?

ông lại để cho Lý Khánh An thực hiện như ý muốn được sao?

Sẽ không, tấu Chương buộc tội Thôi Kiều là hôm trước được đưa vào cung, Thánh Thượng rất tức giận, nhưng cho tới hôm nay còn chưa có xử lý, phụ vương không cảm thấy kỳ quái sao?”

Lý Tông ngưng thần suy nghĩ, quả thật là như thế này, nếu phụ hoàng đã tức giận, thì sẽ lập tức xử phạt Thôi Kiều, nhưng đến bây giờ còn chưa có tin tức, quả thật kỳ quái, hắn vội vàng hỏi: “Đó là vì sao?”

“Con đang suy nghĩ, có lẽ Thánh Thượng đã cảm thấy được thân vương cũng sẽ có vấn đề xảy ra, cho nên ông đang đợi, xem bên nặng bên nhẹ thế nào, sau đó mới quyết định xử phạt ai.”

“Ý của con là nói, phụ hoàng sẽ từ trong hai người: ta và Thôi Kiều chọn ra một người đề xử phạt sao?”

“Đúng vậy!”

Lý cầu gật gật đầu: “Nhất định là như vậy, phe thái tử mới bị diệt, Thánh Thượng tuyệt không để cho Lý Khánh An phản kích quá mức mãnh liệt, nhưng không xử phạt lại khó mà giao phó với dân chúng, cho nên ông đang chờ đợi, hiện tại vấn đề của phụ vương đã đưa ra rồi, sẽ thành kết quả hai chọn một.”

“Vậy con nói ta nên làm cái gì bây giờ?”

“Con cho rằng phụ vương nên thực hiện song song cùng lúc, một là nghiêm khắc xử phạt đại quản gia, thậm chí xử tử hắn, lập tức phái người đến Tống Châu trả đất đai giải quyết hậu quả, còn phải giống như Đệ vương, ở Tống Châu cửu trợ thiên tai một cách quy mô, phải giảm sự ảnh hưởng xuống một cách đáng kể.

Sau đó phụ vương nhất định phải vào cung thỉnh tội với phụ hoàng trước khi tấu Chương đến tay Thánh Thượng, tiếp theo chính là không ngại ở phía sau đánh Thôi Kiều một nhát, để cho các tội trạng của hắn cùng một lúc bị phát hiện.”

Lý Tông thật sự có điểm bội phục chính đứa con trai của mình, suy tính vấn đề đến không còn kẽ hở, đem một việc nguy cấp như vậy mà hóa giải một cách nhẹ nhàng, tâm trạng của Lý Tông lập tức được thả lỏng, hắn lại hỏi: “Thế không biết Thôi Kiều còn có quả tang nào có thể bắt được nữa?”

Lý Cầu mỉm cười nói: “Phụ vương đã quên sao?

Thôi Kiều trước khi thăng làm tướng quốc, đã từng có tội danh sắm nhà chứa người đẹp còn chưa bị hủy bỏ đâu!”

Tống Hồn từ trong Khánh vương phủ đi ra, lại vội đi tìm Dương Quốc Trung, hắn là tâm phúc của Dương Quốc Trung, nhưng cũng có một chút ý riêng, bởi vậy mới báo với Khánh vương trước, rồi mới tìm Dương Quốc Trung, triều phòng của Dương Quốc Trung không ở Đại Mình cung, mà ở lại bộ trong hoàng thành, theo lý, lại bộ thượng thư cũng không hỏi tường tận đến các việc trong lại bộ, chỉ hỏi đến những sự kiện trọng đại của lại bộ mà thôi, phần nhiều vẫn là tham gia giải quyết quốc sự.

Nhưng tên lại bộ thượng thư Dương Quốc Trung này lại không giống người ta, hắn bất luận chuyện lớn việc nhỏ, mọi thứ đều phải hỏi đến, Nhỏ đến chuyện thăng chức huyện úy, lớn đến điều động thượng thư, đều phải được hắn xem qua hoặc phê chuẩn sau đó mới có thể chấp hành, hắn nghiễm nhiên chiếm đoạt quyền lực lại bộ thị lang, đồng dạng, ở binh bộ cũng như vậy, việc lớn việc nhỏ đều do hắn ôm đồm cả, đây là phong cách của hắn, nói dễ nghe thì là chuyện gì cũng đích thân làm lấy, mà nói khó nghe một chút là giữ quyền không nhà.

Nhưng mà mấy ngày nay là những ngày rất khó nuốt của Dương Quốc Trung, một trong những cách tay đắc lực của hắn, lễ bộ thượng thư Thôi Kiều gặp phiền toái lớn, bị Lý Khánh An buộc tội dung túng người nhà xâm chiếm đất đai, chứng cớ vô cùng xác thực, thậm chí ngay cả lá thư do Thôi Kiều tự tay viết cũng bị lấy được, Thánh Thượng dưới cơn thịnh nộ triệu hắn vào cung mắng cho một trận, phạt hắn trong vòng 3 ngày phải đưa ra phương án xử trí Thôi Kiều.

Thánh Thượng rõ ràng đẩy chuyện phiền toái cho hắn, để cho hắn đến xử lý chuyện này, hắn làm sao mà xử lý đây?

Bãi miễn Thôi Kiều, làm sao mà có chuyện đó được, bãi miễn Thôi Kiều cũng như chặt đi một tay của hắn Dương Quốc Trung, hắn không có quyết tâm của tráng sĩ chật tay này.

Dương Quốc Trung khổ sở suy nghĩ cà một đêm, cuối cùng dưới sự nhắc khéo của binh bộ thị lang Lệnh Hồ Phi, nguyên là quân sư trước đây của hắn, rốt cục nghĩ ra một kế sách, biến Thôi Kiều làm lễ bộ thị lang, phạt người nhà của hắn trả lại toàn bộ đất đai đã chiếm đoạt, phạt bổng lộc ba năm, cũng thêm phạt ba vạn thạch gạo dùng cho việc cứu trợ nạn thiên tai, nhưng bảo lưu lại chức đồng trung thư môn hạ bình chưởng sự của Thôi Kiều, đây là sách lược của Lệnh Hồ Phi, dùng hình thức xử phạt kinh tế

khác thường này thay thế cho việc xử phạt chức vụ, nhìn như nghiêm khắc, lại tránh nặng tìm nhẹ, quan trọng là bảo lưu lại chức tướng quốc, lại có thể để cho Thánh Thượng có cớ mà giao phó với người trong , đây có thể nói là phương án xứ trí khéo léo nhất.

Nhưng tin tức mà Tống Hồn mang đến lại xáo trộn hết thảy mọi việc, Lý Khánh An lại buộc tội Khánh vương nữa, cũng có bằng chứng vô cùng xác thực, nói cách khác là Thôi Kiều và Khánh vương trở thành anh em gặp nạn, chí ít Dương Quốc Trung cho là như vậy, luật pháp không trách tất cả, Lý Long Cơ sẽ không phạt đứa con trai của chinh mình, mà như vậy nếu phạt nặng Thôi Kiều hiển nhiên sẽ không hợp lý.

Lý Long Cơ vì bảo vệ đứa con trai của mình, tự nhiên sẽ không phạt nặng Thôi Kiều, hắn cảm thấy phương án xử phạt của mình đối với Thôi Kiều có chút nặng rồi, hắn lập tức sửa lại hình phạt của Thôi Kiều, vẫn giữ lại chức lễ bộ thượng thư cho hắn, chỉ là đem chức quan nhỏ chính tam phẩm kim tử quang lộc đại phu gián xuống ngân thanh quang lộc đại phu từ tam phẩm, đồng thời miễn đi chức kiêm nhiệm thái tử hữu thứ tử.

Thật ra cách nghĩ của Dương Quốc Trung cũng không phải không có đạo lý, thái độ của Lý Long Cơ đối với việc chiếm đoạt đất đai cho tới bây giờ cũng đều là giơ cao đánh khẽ cả. vài lần hạ chiếu nghiêm cấm việc chiếm đoạt đất đai, nhưng không có một phương án thực sự thực thi việc này đến nơi đến chốn cả, cuối cùng đành phải thừa nhận hiện trạng các nhà quyền quý chiếm đoạt đất đai, chỉ khẩn cầu các nhà quyền quý về sau đừng tái diễn nạn chiếm đất mà thôi.

Dưới lối suy nghĩ xem trọng lợi ích xem nhẹ xử phạt này, các quyền quý Trường An người nào không liều mạng mở rộng trang viên, vớt chiếm đất đai, hiện tại Thôi Kiều và Khánh vương bị buộc tội, mặc dù có nhân tố của phe thái tử trả đũa. nhưng Lý Long Cơ thật sự sẽ vì chuyện chiếm đất mà xử phạt bọn họ sao?

Do có Khánh vương bị lôi ra, Dương Quốc Trung liền xem nhẹ chuyện này, hắn cho rằng không cần phải vì việc này mà trả giá quá nhiều, Lúc trời chạng vạng tối, Dương Quốc Trung đem ý kiến về việc xử trí Thôi Kiều đưa vào trong cung.

Hơn một tháng nay Lý Lâm Phủ biểu hiện có vẻ khiêm tốn, sau khi lại bộ thượng thư và lại bộ thị lang bị Dương Quốc Trung cướp đi, quyền lực của hắn đã gặp phải một sự kiềm chế rất lớn, hơn nữa hắn nhiều năm lao lực mệt nhọc tích tụ lại, bỗng nhiên tâm trạng kém đi, dẫn đến một trận bạo bệnh bộc phát, nằm liệt trên giường suốt hai mươi ngày, sau khi lành bệnh làm việc lại, cả người gầy gò hẳn đi, tuy rằng chịu sự đả kích rất lớn.

Nhưng toan tính dày dạn như Lý Lâm Phủ cũng không vì vậy mà chán ngán thất vọng, hắn một mặt củng cố phạm vi thế lực của mình, không cho Dương Quốc Trung xâm phạm tới nữa, đồng thời hắn kiềm chế chịu đựng, chờ đợi cơ hội phản kích.

Hiện tại cơ hội tới rồi, Lý Khánh An từ Tống Châu đưa tới tấu Chương buộc tội giống như cơn mưa đúng lúc làm cho Lý Lâm Phủ vui mừng vô cùng, hắn trước tiên bèn từ chỗ Vương Củng có được toàn bộ nội dung tấu Chương của Lý Khánh An, một cái là Thôi Kiều, một cái là Khánh vương, phần buộc tội Khánh vương liên quan đến việc tranh giành đông cung, hắn tạm thời không muốn nhúng tay, nhưng Thôi Kiều lại quan hệ đến sự biến hóa trong cục thế tranh giành quyền lực của triều đình, nếu có thể khử đi Thôi Kiều, thì tướng quốc sẽ là sáu người.

phe tướng quốc, phe họ Dương, phe họ Trương mỗi bên chiếm giữ hai người, ba phe bèn ở thế lực cân bằng, Thế khuếch trương của Dương Quốc Trung vì vậy mà bị ngăn chặn lại, nếu hắn liên kết Trương Quân bóp nghẹt Dương Quốc Trung, cuối cùng Lý Long Cơ cũng không thế không từ bỏ Dương Quốc Trung, Thôi Kiều bị buộc tội, đây là một cơ hội ngàn năm có một.

Đang lúc hoàng hôn, xe ngựa Lý Lâm Phủ ngừng ở trước cửa phủ Trương Quân, sớm có người gác công chạy vội đi bẩm báo, lát sau, Trương Quân đi ra đón, cười to nói: “Lý tướng quốc, mình ngài nói xem, bao năm rồi không đến phủ của ta?”

Lý Lâm Phủ chắp tay cười nói: “Sự vụ bận rộn, chớ nói phủ đệ Trương thượng thư, biệt trạch của chính ta đều đã mấy năm rồi chưa đi.”

“Vậy hôm nay tại sao lại có nhàn hạ đến tệ phủ?”

“Nếu Trương thượng thư không hoan nghênh ta, ta đi ngay bây giờ!”

“Đâu có!

Đâu có!

Đại giá của Lý tướng quốc, ta mời còn không được nữa, hôm nay nếu đã tới rồi, không uống hai chén là không được đâu đấy.”

Trương Quân thân thiết quàng vai Lý Lâm Phủ. khoát tay lệnh hạ nhân nói: “Tức tốc đi chuẩn bị bàn tiệc!”

Lý Lâm Phủ và Trương Quân trò chuyện cười nói đi vào trong phủ, Trương Quân mời hắn đi thẳng vào trong phòng khách quý, ở đây sớm đã dọn ra một bàn tiệc rượu, Lý Lâm Phủ cũng không từ chối, trực tiếp ngồi vào bàn.

Quân xách bình rượu đích thân rót một chén rượu cho Lý Lâm Phủ, cười nói: “Tướng quốc nói thật đi, hôm nay tại sao lại nghĩ đến tới phủ của ta, có phải là vì việc sớ tấu buộc tội của Lý Khánh An?”

Sự thẳng thắn của Trương Quân làm cho Lý Lâm Phủ có chút bất ngờ, hắn cầm chén rượu lên híp mắt cười nói: “Không lẽ Trương thượng thư không quan tâm sao?”

Trương Quân gật đầu nói: “Ta buổi chiều nghe nói Khánh vương cũng bị buộc tội, ta thật sự cho rằng đây là chuyện tốt, xử phạt nặng Khánh vương một chút, làm cho tông thất quyền quý bớt thói xâm chiếm đất đai, ta là lão Hộ bộ rồi, Đại Đường thuế phủ thu chi một năm so với một năm chuyển biến xấu đi, năm Thiên Bảo thứ nhất có dân hộ gần chín trăm vạn, hiện tại phỏng chừng nhiều nhất chi có sáu trăm vạn, gần một nửa dân hộ đào tẩu, đây đã là mức độ gần với thời Hán mạt rồi, Lý tướng quốc, Đại Đường ta lo thay!”

“Trương thượng thư nói không sai, ta cũng là vì việc gì tìm Trương thượng thư, vấn đề đất đai đã ngày một nghiêm trọng, quân phủ mười người thì có tám chín kẻ chạy trốn, lần đầu tiên của năm ngoái đã bị ép phải ngùng lại.

Chiết trung phủ thực tế là hữu danh vô thực, vốn dĩ muốn huấn luyện khoắc kỵ thay thế phủ binh, nhưng ta nghe nói, kinh thành mười hai vạn khoắc kỵ cũng đã trên cơ bản trốn chạy hết rồi, nếu không ngăn cản sự xâm chiếm đất đai, sau này e là không còn một binh một tốt đến bảo vệ gia tộc của ngài và ta nữa, Trương thượng thư, hai ta nếu đã là quyền thần, có bốn phận không thể làm lơ rồi!”

Hai người lại uống một chén rượu, Lý Lâm Phủ dò thám hỏi: “Trương thượng thư, lần này ta muốn lợi dụng việc Lý Khánh An buộc tội sát nhập đất đai, khuyên nhũ Thánh Thượng điều tra lại vụ án này, lấy việc giết một dọa trăm, cảnh cáo kẻ sát nhập đất đai, không biết Trương thượng thư có đồng ý cùng ta gánh vác chung trọng trách này.”

Trương Quân gật gật đầu, ha hả cười nói: “Ta cũng đang suy nghĩ là một mình thượng tấu hay là liên hợp với Lý tướng quốc cùng thượng tấu, không ngờ Lý tướng quốc đã thăm cửa rồi, thật là anh hùng ý kiến cũng tương đồng nhau, cũng tốt!

Ta và Lý tướng quốc cùng nhau thượng tấu, để dẹp loạn bớt thói xấu sát nhập ruộng đất.”

Nói xong hai người nhìn nhau, đều ngầm hiểu trong lòng, hai cáo già cùng nhau đắc ý nở nụ cười.

Nửa canh giờ sau, tấu Chương liên danh của Lý Lâm Phủ và Trương Quân đã đưa vào Đại Mình cung, lúc này Lý Long Cơ vẫn chưa biết chuyện Khánh vương phạm tội, trong sớ tấu của Lý Lâm Phủ và Trương Quân lại nhắc đến chuyện này, Lý Long Cơ nhất thời giận dữ, sớ tấu buộc tội của Ngự sử đài có lẽ là hắn là người đầu tiên biết, bây giờ lại trở thành hắn là người cuối cùng biết, hắn lập tức ra lệnh điều sớ tấu của Lý Khánh An.

Khi hoạn quan từ Ngự sử đài chạy về, đem sớ tấu của Lý Khánh An và một rương to đầy ấp các chứng cử khiêng vào Đại Minh cung, cơn nổi giận lôi đình của Lý Long Cơ trước hết đã giáng lâm đến Ngự sử đài.

sớ tấu buộc tội của Lý Khánh An là sáng hôm qua đưa tới, mà bây giờ đã là ban đêm, cũng chính là nói, sớ tấu bị giữ lại hai ngày liền, Lý Long Cơ lập tức hạ lệnh điều tra rõ việc này, Ngự sử Trung thừa Vương Củng nhân dịp này buộc tội Tống Hồn tự tiện giữ lại sớ tấu, tự ý báo tin cho Khánh vương.

Cũng đáng đời cho Tống Hồn xui xẻo, Lý Long Cơ lúc lửa giận đang bùng nổ nhất, hoạn quan đến báo, Khánh vương ở ngoài cung cầu kiến, tội danh Tống Hồn tự ý báo tin cho Khánh vương lập tức được xác lập.

Lý Long Cơ giận tím mặt, xuống chỉ bãi miễn Ngự sử Trung thừa Tống Hồn, hạ ngục nghiêm mình tra khảo.

Khi phong ba lôi đình của Lý Long Cơ lắng dịu lại, Khánh vương Lý Tông bèn khúm núm sợ sệt bị một viên hoạn quan dẫn vào Ngự sử phòng.

Trong Ngự thư phòng, Cao Lực Sĩ đã phục chức, không có ông, cuộc sống Lý Long Cơ cực kỳ không thuận tiện, sau khi vụ án phế thái tử tạm lắng xuống, bèn lại triệu ông về bên mình, tín nhiệm vẫn như hồi xưa, nhưng Cao Lực Sĩ cũng không nhắc đến chuyện của thái tử nữa, cứ giống như chuyện phế thái tử chẳng có quan hệ gì với ông vậy.

Hắn mới vừa đi tới cửa, vừa lúc Khánh vương Lý Tông đi đến ngay trước mặt, Lý Tông lập tức nhỏ giọng hỏi: “A ông, không biết lửa giận của phụ hoàng có nguôi chưa?”

Cao Lực Sĩ thở dài nói: “Khánh vương xin nghe lão nô một lời, cúi đầu nhận tội, sửa chữa khuyết điểm, đón nhận hết mọi xử phạt, nếu không, lão nô cũng không biết hậu quả sẽ như thế nào.”

Lý Tông vô cùng cảm kích, “Đa tạ A ông!”

“Mau đi đi!

Đừng để cho Thánh Thượng đợi lâu.”

Lý Tông thấp thõm lo âu đi vào ngự thư phòng, hắn lập tức quỳ rạp xuống đất, dập đầu hai cái, run giọng nói: “Nhi thần có tội!

Xin phụ hoàng trách phạt.”

Lý Long Cơ xanh mặt, sau một lúc lâu mới lạnh lùng nói: “Ngươi làm sao biết được mình bị buộc tội?”

Lý Tông đã biết Tống Hồn hạ ngục rồi, lúc này hắn nếu không nói thật, đồng nghĩa với việc tìm lấy cái chết, hắn lập tức nói: “Hồi bấm phụ hoàng, chiều hôm nay Ngự sử Tống trung thừa chạy đến phủ của nhi thần, đã nói cho nhi thần biết, nhi thần sợ hãi vô cùng.”

“Sợ hãi?”

Lý Long Cơ hừ một tiếng: “Ngươi có cái gì phải sợ hãi chứ, ngươi không phải trước giờ to gan lớn mật lắm mà?”

Lý Tông không rõ ý tứ phụ hoàng trong lời này, hắn càng thêm sợ đến tim đập thình thịch, hắn liền dập đầu hai cái nói: “Phụ hoàng xin nghe nhi thần một lời.”

“Nói!”

“Phụ hoàng, nhi thần năm nay đến giờ quả thật không có ý chiếm đoạt đất đai, lần này là đại quản gia của nhi thần tự ý gây nên, nhi thần trước đó không biết được tí gì cả, xin phụ hoàng minh giám, nhi thần cho dù ngu xuẩn đến đâu cũng sẽ không làm việc tự tổn hại danh nghĩa của mình trong lúc này.”

Câu nói cuối cìma của Lý Tông, Lý Long Cơ lại tin tường đó là thật, khoảng thời gian này Lý Tông đâu đâu cũng tranh vớt hiền danh, hắn quả thật không thế nào làm việc tự tổn hại đến danh dự của mình trong lúc này.

Lý Long Cơ dán mắt vào hắn, chậm rãi nói: “Vậy ngươi nói, ngươi làm sao bù đắp lỗi lầm của mình đây?”

Khẩu khí của hắn đã dịu đi, dù sao cũng là con trai của mình, chiếm thêm một chút đất đai cũng không đáng là chuyện đại sự gì, chỉ cần có thể biết sai mà sửa, chỉ cần có thể bù đắp lỗi lầm, cứu vãn lại ảnh hưởng xấu, hắn cũng còn có thể tha thứ được.

Lý Thục nghe ra khẩu khí của phụ thân đã buông lõng rồi, trong lòng hắn không khỏi mừng rỡ, lập tức nói: “Phụ hoàng, nhi thần đã để cho quản sự lập tức đi gấp đến Tống Châu, đem toàn bộ đất đai thoái hoàn hết, đồng thời bồi thường tổn thất của nông dân.

Ngoài ra, nhi thần đồng ý ra hai mươi vạn thạch gạo dùng danh nghĩa của phụ hoàng cứu tế nạn hạn hán, nhi thần tuy ngu dốt, nhưng cũng biết rằng, nước lấy dân làm gốc, nhi thần nguyện thay phụ hoàng phân ưu!”

Lý Long Cơ gật đầu, việc tỏ lòng của con trai làm cho hắn trên cơ bản xem như hài lòng.

“Ngươi là trưởng tử của trẫm, càng phải lấy thân mình làm gương tốt, phải đặt tâm tư vào xã tắc, phải thay trẫm phân ưu, ngươi hiểu chưa?”

Lý Tông dập đầu hai cái thật mạnh, khóc nói: “Nhi thần hiểu rồi!

Nhi thần nhất định thay phụ hoàng phân ưu.”

“Vậy được rồi!

Chuyện này xem như là một bài học, mau chóng đi xử lý việc dở dang ở Tống Châu, đừng để Ngự sử nắm cán của ngươi nữa.”

Nói đến đây, Lý Long Cơ đột nhiên lại nghĩ đến một chuyện, hỏi: “Việc mà Lý Khánh An ở Biện Châu bị hành thích, rốt cuộc có phải là do ngươi làm không?”

Lý Tông giơ tay phải lên trịnh trọng nói: “Nhi thần nguyện thề với trời cao, nhi thần và Lý Khánh An tuy quan hệ không tốt, nhưng quả thật chưa bao giờ nghĩ đến phải hành thích hắn, đây là có người vu oan giáng họa cho nhi thần, xin phụ hoàng nhất định phải tin tưởng nhi thần.”

“Vậy được rồi!

Trẫm sẽ tin ngươi một lần, không phải ngươi gây nên, nhưng mà chuyện này bản thân ngươi cũng phải để ý, hãy tra ra cho trẫm rốt cuộc là ai làm?

Cũng đế rửa sạch nghi can của ngươi.”

Nói xong, Lý Long Cơ khoát tay áo, mệnh hắn lui xuống, trong lòng hắn có chút bực bội, lại một lần nữa cầm lấy thư liên danh của Lý Lâm Phủ và Trương Quân, hai người liên danh yêu cầu coi trọng hậu quả của việc chiếm đoạt đất đai, yêu cầu nghiêm trị kẻ chiếm đoạt đất đai.

Lý Long Cơ dĩ nhiên hiểu rõ dụng ý thật sự của hai người này, mượn cớ điều tra việc chiếm đoạt đất đai, đả kích thế lực của phe họ Dương, Lý Long Cơ cũng không nghĩ đến, hai người này lại liên hợp lại đối phó với Dương Quốc Trung, hắn lại cầm lên ý kiến của Dương Quốc Trung xử lý Thôi Kiều, chỉ giáng một cấp tàn quan, hắn bất giác cau mày lại, mức độ quá nhẹ nhàng rồi, đây làm sao mà giao phó với người trong đây.

Hắn không vui ném mạnh tấu Chương của Dương Quốc Trung lên trên ngự áng, khẽ mắng lên một tiếng nói: “Tên không biết tốt xấu này!”

Hắn chắp tay trong phòng từ từ đi qua đi lại, bắt đầu nghĩ ngợi lại một số quyết định gần đây của mình, hắn bắt đầu ý thức được việc mình nâng đỡ Dương Quốc Trung, bước đi quá nhanh rồi, đế hắn một bước tới vị trí, không có một quá trình, không giống như Lý Lâm Phủ làm tướng quốc mười mấy năm mới từ từ hình thành nên quyền uy, bây giờ Lý Lâm Phủ lại cùng liên hợp lại với Trương Quân đối phó với Dương Quốc Trung, điều này sẽ làm cho triều đình lung lay bất ổn.

Lý Long Cơ âm thầm thở dài. hắn quả thật phải áp dụng chính sách, níu giữ lại thế đi lên của Dương Quốc Trung, đả kích hắn một chút, về trước mắt mà nói là vô cùng cần thiết.

Nghĩ đến đây, hắn lại một lần cầm lên tấu Chương của Lý Khánh An, Thôi Kiều lợi dụng chức quyền bao che người nhà chiếm đoạt đất đai, đây không phải là hành vi của một người làm tướng quốc, Lý Long Cơ cũng cảm thấy thất vọng não nề.

Hắn nhấc bút lên, trên tấu Chương của Lý Khánh An phúc đáp nói: “Miễn đi chức Lễ bộ Thượng thư của Thôi Kiều, miễn đi tư cách Đồng trung thư Môn hạ Bình chưởng sự, giáng làm Hoa Châu thái thú!”/URL]

Chương 220: Binh bại Toái Hiệp

Cao Tiên Chi đang muốn cùng La Toàn Tiết bàn thêm một số chi tiết cho việc sắp đặt, lại bị Cao Vụ vọt vào cắt ngang cuộc nói chuyện, trong lòng hắn có chút giận, liền nói với La Toàn Tiết: “Ngươi đi xuống nghỉ ngơi trước, tối nay chúng ta sẽ bàn chi tiết hơn.”

“Thôi đươc!

Tại hạ đi xuống trước.”

La Toàn Tiết biết Cao Vụ, lúc hắn đi qua bên cạnh Cao Vụ, bỗng nhiên từ trên cổ tay tháo xuống một chiếc lắc tay bằng đá quý, đưa cho Cao Vụ, quay đầu lại cười với Cao Tiên Chi, bèn rời khỏi lều lớn.

Đột nhiên có được chiếc lắc tay bằng đá quỷ cũng không nguôi đi lửa giận của Cao Vụ, nàng đem lắc tay ném xuống dưới thảm, lạnh lùng nói: “Ta không cần thứ chiến lợi phẩm máu tanh của các ngươi!”

Cao Tiên Chi đối với đứa con gái bảo bối này vẫn không thể làm gì được, con gái đã mười chín tuổi rồi, đến nay vẫn không có chỗ kết thân, năm kia thê tử ở Trường An đã định cho nàng một hôn sự, là cháu thứ của Thang Gia Huệ phó đô hộ An Tây trước đây, nhưng Cao Vụ lại lén viết một phong thư cho Thang gia, từ chối hôn sự này, làm cho Thang gia ngượng mặt.

Năm trước, Cao Tiên Chi lại tính đem con gái hứa gả cho Quy Nhơn quân binh mã sử Tịch Nguyên Khánh người vừa mới mất thê tử không lâu, không ngờ Cao Vụ từ chối thẳng thừng, lại chạy đến Bắc Đình, Ý tử rõ ràng như vậy ai mà không biết, Tịch Nguyên Khánh bèn từ chối hôn sự này, cưới con gái của một hộ lớn ở Sơ Lặc làm vợ.

Con gái luôn nhớ nhưng Lý Khánh An mãi không quên, trong lòng Cao Tiên Chi cũng hiểu rất rõ, nếu Lý Khánh An còn là thuộc hạ dưới tay của hắn, hắn sẽ vô cùng tán thành, Lý Khánh An vốn là tướng tâm phúc mà hắn rất yêu thích, nhưng hiện tại hắn lại kiên quyết phản đối cho con sái lấy Lý Khánh An, hai người đều là đại quan tại biên thùy phía bắc, nếu con gái lấy Lý Khánh An, cũng có nghĩa là chức An Tây tiết độ sứ của hắn Cao Tiên Chi kết thúc.

Cho nên, hắn chưa bao giờ ám chỉ với Lý Khánh An việc kết thân cả, trái lại, đem con gái quản thúc nghiêm ngặt hơn, tuyệt không cho phép nàng và Lý Khánh An có liên hệ gì.

Lần này Lý Khánh An bị tội, Cao Tiên Chi sợ con gái sau khi biết chuyện chạy tới kinh thành gây sự, liền điều nàng đến bên cạnh mình, đi theo mình chinh chiến Thổ Hỏa La, không ngờ, con gái vừa vào lều bèn làm bể mặt hắn, Cao Tiên Chi trong lòng có chút tức giận.

“Chiếc lắc tay con không lấy thì thôi, con vọt vào lều lớn, nhiễu loạn quân vụ của ta, như thế là sao hả?”

Cao Vụ nhìn chằm chằm ánh mắt phụ thân, gằn từng chữ: “Con muốn phụ thân lập tức đình chỉ việc giết hại đối với dân chúng vô tội, cha thả cửa quân kỷ như vậy, là đang làm nhục quân Đường.”

Cao Tiên Chi sa sầm mặt xuống: “Nơi này là quân doanh, không phải trong nhà, con nói chuyện với ta như vậy, là phải bị xử trảm đấy!”

“Hừ!

Con không tin là chi có một mình con khuyên cha, thế người khác cha cũng đều đòi xử tràm sao?”

“Hỗn láo!”

Cao Tiên Chi vỗ bàn một cái thật mạnh, phẫn nộ quát: “Người đâu!”

Qua một hồi lâu, mới có mấỵ tên thân binh dùng dằn đi vào, Cao Tiên Chi chỉ vào Cao Vụ, lệnh nói: “Đem nó đuổi ra cho ta, không được phép cho nó vào trong quân trướng nữa.”

Các thân binh vẻ mặt đau khổ, năn nỉ với Cao Vụ: “Vụ cô nương, đại soái mang nặng trọng trách với triều đình, đừng làm cho đại soái phân tâm nữa, mời hãy đi ra ngoài đi!”

Cao Vụ xoay người bèn đi, đi đến trước cửa trướng, nàng lại chậm rãi quay lại, nhẹ nhàng năn nỉ nói: “Phụ thân, cho là con van xin cha đi, đừng để cho bọn lính làm nhục những người phụ nữa đáng thương nữa, mọi người đều có mẫu thân, đều có tỷ muội, Phụ thân, con nhìn các nàng ấy, mà trong lòng đau xót lắm!”

Cao Tiên Chi sau một lúc lâu mới chậm rãi nói: “Ta có thể nhận lời con, các nước của Thổ Hỏa La về sau này nếu là chủ động đầu hàng quân Đường, ta liền đối xử một cách khoan hồng, nếu không, nếu không giết sẽ khó mà đề bọn họ kinh sợ được.”

Cao Vụ thấy phụ thân không chịu nhận lời, trong lòng rất thất vọng, đành phải buồn thiu mà rời khỏi lều lớn, Cao Tiên Chi thấy nàng đi rồi, lúc này mới đem lắc tay bằng đá quý đưa cho thân vệ tâm phúc nói: “Đem cái này đưa cho nó, phái thêm nhiều huynh đệ trông chừng nó cho tốt, đừng để nó tùy ý rời khỏi doanh trướng của nó.”

Hắn lại lệnh cho thân binh: “Mau mời La Toàn Tiết đến!

Nói là ta muốn tiếp tục cùng hắn bàn bạc tiếp.”

Ba ngày sau, quân Đường chỉnh quân rời khỏi A Hoãn thành, quân đội cốt Đốt quốc tiếp quản Nguyệt Thị quốc, quân Đường tiếp tục nhắm đến mục tiêu kế tiếp là Đại Hãn quốc thẳng tiến.

Ngay tại lúc quân Đường cfn quét Thổ Hỏa La, ủy Mã Á vương triều của Đại Thực đã kết thúc, tháng sáu năm Thiên Bảo thứ sáu, thũ lĩnh A Bố - Mục Tư Lâm của người Hô La San với lời kêu gọi giảm bớt thuế má, ở Hô La San cử hành khởi nghĩa.

Thập Hiệp Phái, người Hô La ,an. người A Bạch Tư đều hưởng ứng, làn sóng khởi nghĩa dấy lên dữ dội, trải qua hai năm nội chiến, tháng mười năm Thiên Bảo thử tám, quân khỏi nghĩa ở Khố Pháp cử hành đại điển tuyên thệ nguyện trung thành với lãnh đạo người A Bạch Tư, Ngải Bố - A Bạch Tư được ủng hộ làm Khalifah, từ nay về sau, đế quốc Đại Thực A Bạch Tư thay thế vương triều ủy Mã Á.

A Bạch Tư chi huy tây tiến, vào tháng một năm ngoái, ở tả ngạn nhánh sông Zap thuộc Sông Ti-grơ* Cùng quân ủy Mã Á triển khai đại chiến, quân ủy Mã Á chiến bại, tháng tư thủ đô Đa-mát bị chiếm, vua Mael đệ nhị trốn sang Ai Cập, quân A Bạch Tư đuổi theo đến cùng, Ngay tại cái ngày Cao Tiên Chi đánh hạ Thổ Hỏa La Đại Hãn quốc cùng một ngày, quân đội A Bạch Tư tại Ngải Bặc Hoàn thành của Ai Cập giết chết vua Mael đệ nhị, thời đại của Uy Mã Á từ đó đã chấm dứt.

*Tigris là con sông phía đông thuộc hai con sông lớn phân định nền văn mình Lường Hà, cùng với sông Euphrates.

Tigris chảy từ các khu vực núi của Thồ Nhĩ Kỳ qua Iraq, Tiếng Việt trước thế ký 20 còn phiên âm Tigris là Tích Giang.

Sông Tigris dài khoảng 1.900 km. bắt nguồn từ Dãy núi Taurus phía đông Thố Nhĩ Kỳ và chảy theo hướng đông nam đến khi nhập vào Euphrates gần Al Quma ở phía nam Iraq.

Hai Sông cùng nhau tạo ra đường thủy Ghatt al-Arab chảy vào Vịnh Ba Tư, Sông Tigris có nhiều nhánh, bao gồm Diyala cùng thượng và hạ lưu của các sông Zab.

Nhưng lúc này, A Bạch Tư cũng không ở Đa-mát, mà là ở thủ phủ Mộc Lộc tại Hô La San, dựa theo thỏa ước lúc khởi nghĩa, phải là thủ lĩnh Sa Lý Khắc của Thập Hiệp phái làm tân Khalifah, nhưng A Bạch Tư lại ở dưới sự hỗ trợ của thũ lĩnh A Bố - Mục Tư Lâm của người Hô La San mà đoạt lấy ngôi vị Khalifah.

Mắt thấy một trận nội chiến mới sắp xảy ra, mà lúc này, chũ lực A Bạch Tư đang tấn công Giê-ru-da-lem (Jérusalem) không rảnh điều đến trấn áp cuộc khởi nghĩa của Thập Hiệp phái sắp bùng nổ, đúng lúc này, Nguyệt Thị quốc Na Ba La chạy trốn tới Mộc Lộc, than khóc với A Bố - Mục Tư Lâm về sự bạo hành của quân Đường ở Thổ Hỏa La.

Mục Tư Lâm lập tức phát hiện cơ hội làm dịu đi mối mâu thuẫn bên trong nội bộ, hắn dẫn Na Ba La đến cầu kiến A Bạch Tư.

Trong Mộc Lộc hành cung, người sáng lập đế quốc A Bạch Tư, Ngải Bố - A Bạch Tư đang chắp tay sau lưng ở trong đại điện vòm tròn thông thả rảo bước, A Bạch Tư khoảng hơn ba mươi tuổi, thân thể cao gầy mà đỉnh đạc, làn da trắng nhợt, có một ánh mắt ai oán, nhất cử nhất động của hắn cũng không có cái khí thế của một quân vương đại đế quốc cười ngạo nghể trước , mà lại giống một vị thi nhân, giống một nhà nghệ thuật, hắn ngồi trên ngai vàng dùng ngà voi, bảo thạch và vàng khảm thành, cúi đầu trầm tư không nói, giống như pho tượng nổi tiếng sau này - The Thinker.

Người ở bên cạnh hắn đó là nhân vật thứ hai của đế quốc A Bạch Tư, A Bố - Mục Tư Lâm, Mục Tư Lâm trên người khoác một chiếc áo khoác màu đen, thân hình cao lớn khôi ngô, cái đầu rất to, đầu tóc rối bù như đầu sư tử, khiến cho hắn có khí chất của người lãnh đạo, da hắn hơi ngâm đen, cái trán rộng lớn, một đôi mắt sắc bén như dao, có thể nhìn một cái là xem thấu tâm tư của người khác.

Nhưng chính là một nhân vật rất có khí chất lãnh đạo này, ở trước mặt của A Bạch Tư lại giống một con cừu ngoan hiền, nhuệ khí trong ánh mắt ẩn chửa mà không lộ liễu, cúi đầu vô cùng cung kính nói: “Khalifah bệ hạ, thần cho rằng vương triều Đường tây chính là một cơ hội rất tốt, chúng ta có thể cùng Thập Hiệp phái đàm phán, hiện tại dị giáo đồ xâm lấn Hô La San.

Mọi người nên từ bỏ sự đối lập, Cùng chung mối thù mà đối phó quân Đường, như vậy sẽ giúp cho chúng ta giành được thời gian rồi, chờ đến khi đánh xong trận chiến phía đông sông A Mỗ Hà, chủ lực của chúng ta cũng có thể đã kết thúc trận chiến Giê-ru-da-lem, có thể quay đầu lại trấn áp Thập Hiệp phái.”

A Bạch Tư chậm rãi gật đầu, lại nhìn nhìn vị huynh đệ đứng ở bên kia cổ Pháp Nhĩ, hỏi hắn: “Kiến nghị của ngươi thì sao?”

Cổ Pháp Nhĩ trước giờ vẫn đi theo A Bạch Tư nam chinh bắc chiến, là người tỉ mỉ cần thận, nhưng lại có thể quyết đoán đại sự, hắn suy nghĩ một lúc bèn nói: “Sự kiến nghị của Mục Tư Lâm tổng đốc mặc dù tốt, nhưng là một nước cờ hiểm, nếu Thập Hiệp phái thừa dịp lúc chúng ta đông chinh mà phát động phản loạn, thì ngược lại chúng ta sẽ mất nhiều hơn được, thần cho rằng vẫn nên cẩn thận một chút hay hơn.”

Cổ Pháp Nhĩ và Mục Tư Lâm ý kiến khác nhau, ánh mắt hai người đồng loạt hướng về phía A Bạch Tư, xem quyết đoán cuối cùng của hắn, lúc này A Bạch Tư nói: “Đất đai Hô La San ở phía đông sông A mỗ Hà không thể mất đi, làm thế nào để cho Thập Hiệp phái không nhân cơ hội gây loạn, nhiệm vụ này bèn giao cho hai người các ngươi.”

Nói xong, hắn đứng lên đi vào phía trong cung, đi đến trước cửa cung lại dừng bước, cũng không quay đầu lại nói: “Ngày mai ta sẽ quay về Đa-mát, chiến tranh với quân Đường bèn giao cho Mục Tư Lâm, quân đội Hô La San có thể tùy ngươi điều khiển.”

A Bạch Tư đi rồi, Mục Tư Lâm cười khổ một tiếng nói với Cổ Pháp Nhĩ: “ý kiến của hai người chúng ta Khalifah đều đồng ý, chúng ta bàn một chút xem nên làm như thế nào để cho Thập Hiệp phái không nhân cơ hội gây loạn?”

Cổ Pháp Nhĩ cười nói: ‘Thật ra việc này rất dễ dàng, Sa Lý Khắc không phải muốn cùng vương triều A Bạch Tư chia nhau trị vì sao?

Bọn họ muốn đất đai phía đông của sông A Mỗ Hà, còn đại tướng Tát ô Ba của Thập Hiệp phái nằm mơ cũng muốn trở thành tổng đốc Tát Mã Nhĩ Hãn.

Chỉ cần chúng ta đáp ửng hai điều kiện này, lại nói với bọn họ việc quân Đường tây chinh chặn đứng sự liên lạc của chúng ta với Tín Đức, chúng ta xuất binh là muốn khôi phục lại lãnh thổ mà bọn họ sắp có được, như vậy, Sa Lý Khắc sẽ ngoan ngoãn chờ chúng ta chiến thắng trở về.”

Mục Tư Lâm suy nghĩ một hồi, cười nói: “Nếu điện hạ chịu đích thân đi một chuyến, ta nghĩ hiệu quả sẽ tốt hơn.”

“Thôi được rồi!

Ta sẽ đích thân đi một chuyến, hy vọng tổng đốc sớm ngày chiến thắng trở về.”

Quân Đường tây chinh trở thành cái cớ cho kế hoàn binh của A Bạch Tư, ngày hôm sau, A Bạch Tư quay trở về Đa-mát, mà Cổ Pháp Nhĩ thì vượt qua sông A Mỗ Hà tiến lên phía bắc Bố Cáp Lạp, đi đàm phán với thủ lĩnh Sa Lý Khắc của Thập Hiệp phái, còn Mục Tư Lâm thì triệu tập quân đội, chuẩn bị phản kích quân Đường về việc xâm chiếm phía đông của Hô La San.

Đây chính là sự mâu thuẫn phát sinh giữa thời gian và không gian, trên bản đồ đại Đường, các tiểu quốc Thổ Hỏa La như Nguyệt Thị quốc, Đại Hãn quốc, Kì Sa quốc vân vân vẫn là các châu ràng buộc của đại Đường, chúng được phong làm Nguyệt Thị đô đốc phủ.

Đại Hãn đô đốc phủ, Kì Sa châu đô đốc phủ, nhưng ở trên bản đồ Đại Thực, chúng đã là đất đai khu vực phía đông của Hô La San, Cao Tiên Chi trừng trị chúng, là muốn để cho chúng tiếp tục trung thành với đại Đường, nhưng hắn lại không biết, hắn đã tiến vào lãnh thổ của Đại Thực.

Mười ngày sau, Cổ Pháp Nhĩ truyền đến tin tức, Thập Hiệp phái đã bước đầu đồng ý cùng A Bạch Tư chia sông mà trì vì, đợi sau khi đánh bại quân Đường, song phương liền chính thức ký kết hiệp ước phân nhau mà trị vì.

Lúc này, Mục Tư Lâm đã triệu tập năm vạn binh lính Hô La San, chuẩn bị phản kích sự xâm phạm của quân Đường đối với Hô La San.

Bên trong tổng đốc phủ Hô La San, Mục Tư Lâm cùng với mười mấy viên tướng lĩnh đang tiến hành sự bố trí cuối cùng, hắn đắn đo suy nghĩ suốt mười ngày, chế định ra một phương an đánh bại quân Đường một cách hoàn chỉnh nhất.

Ở trước một cái bản đồ cực lớn, Mục Tư Lâm dùng cây gỗ dài chỉ vào An Tây nói: “Quân An Tây của Đường triều chẳng qua có hơn hai vạn người, quân tinh nhuệ của nó đều đã bị đưa đến phía đông sông A Mỗ Hà.

cái tổ cũ của quân Đường chắc chắn sẽ rỗng không, nếu chúng ta ra một đội kì binh, vòng đường tiến đến công kích An Tây, chủ tướng quân Đường tất nhiên sẽ chia binh cứu viện, mà lúc này chúng ta lại đi một một nước cờ khác.”

Cây gỗ dài của Mục Tư Lâm lại chi sang Toái Hiệp nói: “Nơi này là căn cứ địa của quân Đường ở khu vực Hà Trung, nếu không tiêu diệt nó sự xâm lược của quân Đường đối với Hà Trung sẽ không bao giờ dứt, nếu chúng ta binh áp Toái Hiệp, chủ tướng quân Đường lúc này đã không còn cách chia binh, hắn chỉ có thể hoảng sợ lui về phía bắc đề bảo vệ căn cử địa của bọn chúng, khi đó cơ hội của chúng ta bèn tới rồi.”

Nói xong, Mục Tư Lâm nói với Ba Lý Hắc tổng đốc Y Bố Lạp Hân: “Ngươi có thể dẫn một vạn kỵ binh chạy đi tập kích An Tây, không cần đánh thực với bọn họ, chỉ cần phô trương thanh thế là được, đánh xong trận này, quân đội của ngươi bèn đóng quân ở Pháp Lạp Ba Đức và Tín Đức, phòng ngừa quân Đường lại xâm phạm phía đông Hô La San của chúng ta lần nữa.”

Y Bố Lạp Hân xoay người đi thi lễ: “Thuộc hạ sẽ xuất phát ngay đây!”

Lúc này, Mục Tư Lâm lại nói với đại tướng Tề Nhã Đức: “Bước thứ hai tiến công căn cử Toái Hiệp của Đường triều sẽ do ngươi tới thực thi, Thập Hiệp phái cũng chịu xuất binh cùng chúng ta tác chiến, ta cho ngươi một vạn tinh nhuệ, công thêm năm nghìn quân đội của Thập Hiệp phái, tổng cộng một vạn năm nghìn quân, ta hy vọng ngươi có thể một trận quét sạch căn cử địa tại Hà Trung của quân Đường.”

Tề Nhã Đức gật gật đầu, trầm giọng nói: “Ta nhất định có thể đánh bại quân Đường!”

“Không chỉ đánh bại quân Đường, hơn nữa còn phải nhân cơ hội này khống chế được quân đội Thập Hiệp phái.”

“Vâng!

Thuộc hạ hiểu rồi.”

Cuối cùng ánh mắt Mục Tư Lâm dừng ở trên người Nguyệt Thị quốc vương Na Ba La, hắn cười cười nói: “Ta đã khuynh lực trợ giúp các ngươi, các ngươi cũng nên ra một phần sức đi chứ!”

Na Ba La kích động đến quỳ trên mặt đất khóc nói: “Nô ghi khắc ân đức, bây giờ lập tức trở về, liên lạc chư quốc, đồng lòng chống lại quận Đường tàn bạo.”

Mục Tư Lâm cuối cùng nhìn lướt qua mọi người nói: “Quân đội ta đã bố trí xong, cuối cùng có chiến thắng quân Đường hay không, phải nhờ vào mọi người dũng cảm đến hoàn thành, các vị chuẩn bị đi!”

Hắn vung tay hô: “Khalifah vạn tuế!”

“Khalifah vạn tuế!”

Trong tiếng hô vang dội đó, quân đội Hô La San Đại Thực bắt đầu rầm rộ xuất phát, từ Mộc Lộc đến sông A Mỗ Hà chi có ba trăm năm mươi dặm, đều là địa hình sa mạc.

Quân Đại Thực cực kỳ thích ứng loại địa hình sa mạc này, chỉ trong vòng ba ngày, ba vạn chủ lực của Mục Tư Lâm liền đến bờ tây của sông A Mỗ Hà, hắn cũng không sốt ruột qua sông, mà là đóng quân ở tây ngạn, chờ đợi tin tức các nơi, mà lúc này, Cao Tiên Chi vẫn hoàn toàn không hề hay biết gì cả.

Cuối tháng tám, sau khi Cao Tiên Chi chinh phục Giải Tô quốc, bỗng nhiên nhận được báo cáo, Kì Sa quốc lại phát sinh phản loạn, phản loạn lan đến Nguyệt Thị quốc.

Đại Tần quốc, Đại Hãn quốc.

Trì Tán quốc, quân đội của La Toàn Tiết không thể khống chế được, đành phải cầu cứu với Cao Tiên Chi, Cao Tiên Chi lại quay đầu nam xuống, dùng máu trấn áp sự phản loạn của Thổ Hỏa La chư quốc.

Nhưng tình hình nghiêm trọng nằm ngoài dự tính của Cao Tiên Chi, sự phản loạn của Thổ Hỏa La chư quốc đều không phải tự ai nấy đánh, mà là có mưu lược sẵn, có tổ chức mà liên hợp tác chiến, những tiểu quốc lại có thể tụ tập đến gần bốn vạn quân đội, mà hắn Cao Tiên Chi lại chi có tám ngàn quân đội, tuy rằng không xem những quân đội đó ra gì cả, nhưng Cao Tiên Chi vẫn bằng trực giác hắn đã nhiều năm chinh chiến có được, thấp thoáng ý thức được tình hình không ổn.

Quả nhiên, ngay tại lúc đại quân Cao Tiên Chi đến Đại Hãn quốc, hắn nhận được một tin tức làm hắn hết sức lo lắng, Thông Lĩnh thủ tróc sử Triệu Thận Phát gửi đến cấp báo, một đội quân Đại Thực khoảng một vạn người đột kích trạm gác tòa thành Thông Lĩnh, trạm gác Thông Lĩnh thất thủ, quân Đường rút về Sơ Lặc.

Tin tức này làm cho Cao Tiên Chi chấn động, hắn dẫn một vạn năm nghìn người xuất chinh Khiết Sư quốc, toàn An Tây đã không đủ một vạn quân, phần lớn phân bố ở trong các Thú Bảo và trạm gác, các thành trì rất trống rỗng, nếu như bị một vạn quân Đại Thực này đánh vào An Tây, hậu quả không tưởng nổi đâu.

Hắn lúc này lập tức mệnh lệnh Triệu Sùng Thứ mang ba nghìn súng ống đạn dược cấp tốc tiếp viện Sơ Lặc, lại mệnh lệnh ba ngàn quân Đường trú phòng hộ mật tuyến phía đông quay về phòng thủ Sơ Lặc, bất luận như thế nào không được để quân Đại Thực xâm lấn phần trọng tâm An Tây.

Bố trí viện quân xong, sự lo âu của Cao Tiên Chi càng ngày càng nặng, quân Đại Thực xuất binh An Tây, cho thấy người Đại Thực đã nhúng tay Thổ Hỏa La, đây là nguyên nhân tại sao Thổ Hỏa La chư quốc đột nhiên phát sinh phản loạn, bọn họ nhất định là đã được người Đại Thực giúp đỡ, như vậy, Cao Tiên Chi bắt đầu hoài nghi chính mình đã rơi vào một cái bẫy.

Điều làm hắn sầu lo nhất chính là người Đại Thực hiểu rõ hắn như lòng bàn tay, mà hắn lại hoàn toàn không biết gì cả về quân Đại Thực.

Buồi chiều hôm đó quân Đường ở nam ngạn Nguyệt Thị Hà Nam đóng quân, mấy trăm doanh trướng kéo dài ba dặm, các quân Đường đều mõi mệt không chịu nổi mà ngã xuống đất ngủ say, gần một tháng đánh đông dẹp bắc đã làm cho nhuệ khí bọn họ bị mai một cả rồi, sự nóng bức và địa hình cao nguyên của Thổ Hỏa La tra tấn bọn lính.

Rất nhiều người điều ngã bệnh cả, rất nhiều người bắt đầu nhớ đến quê hương, bọn họ đã gần suốt một năm trời ở bên ngoài chinh chiến, đầu bạc của cha mẹ, sự vất vả của kiều thê, sự chờ mong của con cái xuất hiện trong mộng của mỗi một viên quân Đường, Mà chủ soái mấy ngày nay lộ ra vẻ sầu lo lại làm cho trong lòng mỗi người đều thấp thỏm không yên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tiền đồ của bọn họ sẽ thế nào?

Một thứ tâm trạng nôn nóng bất an bắt đầu lan tràn trong quân Đường.

Gần tối hôm đó, mười mấy viên xích hầu ở chung quanh tuần tra có hai người không có trở về đào binh xuất hiện rồi.

Trong lều lớn, Cao Tiên Chi chắp tay sau lưng đi qua đi lại, lý trí nói cho hắn biết, thượng sách bây giờ là rút về An Tây, nhưng một trận chiến chưa đánh, bị người Đại Thực ra mấy đội nghi binh liền bị dọa quay về An Tây, thanh danh hắn Cao Tiên Chi sẽ bị hủy cả, hơn nữa tây chinh Thổ Hỏa La không công mà trở về, hắn làm sao mà giao phó với Thánh Thượng đây?

Mà nếu không lui về An Tây, bên người hắn chi có năm nghìn quân Đường, cho dù có thêm quân đội của La Toàn Tiết, cũng chăng qua hai vạn người, mà người Đại Thực chỉ để chạy đến tập kích An Tây cũng đã lên tới một vạn người rồi, thế thì người Đại Thực đã đưa bao nhiêu quân đội vào cuộc chiến này rồi?

Hay là bốn vạn liên quân Thổ Hỏa La, tình thế vô cùng bất lợi đối với quân Đường.

Lúc này, Lý Tự Nghiệp đi vào trướng nói: “Đại soái, thuộc hạ có một chuyện lo lắng.”

Cao Tiên Chi nhìn hắn một cái, gật đầu nói: “Nói đi!

Lo lắng chuyện gì?”

Lý Tự Nghiệp chậm rãi đi đến bên bản đồ, chỉ vào Toái Hiệp nói: “Nếu như người Đại Thực đã xuất binh Thổ Hỏa La, đã nói lên rằng nội chiến ở Đại Thực có thể đã kết thúc rồi, thuộc hạ hiện tại rất lo lắng Toái Hiệp, nơi đó chỉ có ba nghìn người của Đoàn Tú Thạch, một khi quân Đại Thực tập kích Toái Hiệp, chi sợ Toái Hiệp khó giữ được.”

Sắc mặt Cao Tiên Chi xoạt một cái trở nên tái nhợt, hắn mấy bước đi đến bên bản đồ, trong tay cầm nến chiếu bản đồ, ánh mắt khẩn trương nhìn chằm chằm bốn phía Toái Hiệp, Triệu Sùng Thử mang đến tin tức của Bắc Đình.

Phong Thường Thanh vì tẩy trừ người của Lý Khánh An, đã đem một nửa quân đội Toái Hiệp ở bắc bộ điều trên cơ bản triệu hồi về Bắc Đình, hiện tại Toái Hiệp chỉ là một tòa thành bị cô lập, không có bất kỳ viện quân nào cả, một khi quân Đại Thực tập kích, chi sợ Toái Hiệp thật sự khó giữ được, nếu Toái Hiệp khó giữ được, thì hắn Cao Tiên Chi có thể là thật sự thất bại thảm hại rồi.

Đúng lúc này, bên ngoài lều lớn truyền đến một loạt tiếng chân bôn chạy dồn dập, một viên binh sĩ ở trước cửa trướng lớn tiếng bẩm báo: “Bẩm báo đại soái, Đoàn Tú Thạch khẩn cấp cầu viện, mấy vạn quân Đại Thực đang hướng Toái Hiệp xuất phát!”

“Leng keng!”

Giá nến trong tay Cao Tiên Chi rơi xuống đất,

Đêm hôm đó, Cao Tiên Chi đang lo lắng vô cùng hạ quân lệnh, đại quân ngay đêm xuất phát hoả tốc nhắm hướng Toái Hiệp tiến quân, quân Đường rầm rộ nhắm hướng bắc xuất phát.

Buổi sáng ngày thứ ba, quân Đường đến cách Đề Vị thành nằm ở nam ngạn sông ô Hử Hà còn có ba mươi dặm, đúng lúc này, thám báo thám được tin tức, phía trước có một đội quân Đại Thực ước khoảng hai vạn người ngăn cản đường đi của bọn họ, mà ở phía sau bọn họ, bốn vạn liên quân Thổ Hỏa La theo sau đuổi đến, cắt đứt đường lui của bọn họ.

Một canh giờ sau, hai vạn quân bản tông tinh nhuệ nhất Hô La San của Đại Thực dưới sự thống lĩnh của A Bố - Mục Tư Lâm, từ từ xuất hiện ở phía trước quân Đường, một vạn quân cưởi lạc đà và một vạn kỵ binh chỉnh quân đợi chờ, bọn họ thong dong mà đợi, đã chờ lâu rồi, lá cờ hắc ưng lớn phần phật tung bay trên không trung, hắc kì rợp trời một màu đen.

Còn ở phía sau quân Đường, Nguyệt Thị quốc quốc vương Na Ba La suất lĩnh bốn vạn liên quân Thổ Hỏa La cũng xuất hiện, trong mắt mỗi một binh sĩ Thổ Hỏa La đều phụt ra ngọn lửa của lòng thù hận, thê tử bọn họ, con gái bọn họ, nhà của bọn họ đều hũy trong tay quân Đường cả.

Bốn vạn người bỗng nhiên bộc phát ra một tiếng rống kinh thiên động địa: “Báo thù!”

Cao Tiên Chi khẽ khoát tay chặn lại, quân Đường bày ra trận thức, một trận đại chiến sắp xảy ra, đội quân Đường viễn chinh Thổ Hỏa La này rốt cục có mấy phần thắng đây?

Chương 221: Nhiệm vụ lúc lâm nguy

Tháng mười Trường An gió thu hiu quạnh, Gió đông quét ngang mọi ngõ ngách Quan Trung, lá khô bị cuốn bay phi vũ trên không, khí hàn đã mười phần, nhưng điều thật sự khiến Trường An thật sự rơi vào giá rét chính là hai tin cực bất lợi, Một đến từ Tây Vực, Cao Tiên Chi thảm bại Thổ Hỏa La, bốn ngàn quân Đường bỏ mình Thổ Hỏa La, còn Toái Hiệp thành lại bị quân Đại Thực công phá, Đoàn Tú Thạch mở một đường máu, dẫn tàn quân lui giữ Nguyệt Cung thành.

Tin dữ từ Tây Vực đã làm chấn động toàn Trường An, lại thêm tin bất hạnh từ Nam Chiếu, Các La Phong Nam Chiếu một tháng trước lại lần nữa phản loạn, huyết tẩy Diêu Châu, còn con trai làm tin tại Thành Đô phủ của hắn trước đó đã được cứu đi.

Kiếm Nam Tiết độ sứ Tiên Vu Trọng Thông dẫn mười vạn tướng sĩ nam chinh, nhưng lại bị quân Nam Chiếu và quân Thổ Phồn tấn công gọng kèm, tám vạn đại quân bỏ mạng Nam Chiếu, Nam Chiếu chính thức nương nhờ Thổ Phồn.

Các La Phượng được phong làm Tán Phổ Chung, nghĩa là Tán Phổ chi đệ, Tuy Thổ Phồn Tán Phổ Xích Tùng Đức Tán tuổi còn nhỏ, nhưng Các La Phượng vẫn vui vẻ tiếp nhận phong hiệu này, Thừa nhận Nam Chiếu là Thồ Phồn chi đệ.

Hai trận đánh thảm bại chấn động cả triều đinh Đại Đường và dân chúng, không chỉ có Toái Hiệp vừa đoạt được lại mất đi, hơn nữa Nam Chiếu lại cùng Thổ Phồn liên thủ, uy hiếp trực tiếp tới Thục Trung, trong ngoài triều đình đều bị lo lắng bất an.

Các quan lớn trọng thần như hữu tướng Lý Lâm Phủ, tả tướng Trần Hi Liệt, Hộ bộ thượng thư Trương Quân, Công bộ thượng thư Dương Thận Câm v.v đều khiển trách Dương Quốc Trung hại quốc, Hai chiến dịch thảm bại điều điều có trách nhiệm trực tiếp với hắn, hơn nữa hắn lại dám giấu tin Nam Chiếu phản loạn những một tháng.

Lý Long Cơ dưới vạn điều bất đắc dĩ đành phải bãi miễn Dương Quốc Trung, chi giữ lại chức Binh thượng thư cho hắn, và hạ chiến , ai điếu các tướng sĩ Đại Đường đã bỏ mình.

Sau hội nghị trong Chính Sự Đường, Lý Long Cơ lại một lần nữa đưa ra quyết sách quan trọng, bãi miễn chức Kiếm Nam Tiết độ sứ của Tiên Vu Trọng Thông, và lấy lý do là giấu diếm việc phản loạn Nam Chiếu bất giam và vấn tội.

Thăng Ngự sứ trung thừa Vương Củng làm Binh bộ thượng thư, điều Cao Tiên Chi làm Kiếm Nam Tiết độ sứ, Và dưới sự kiến nghị của Lý Lâm Phủ, chính thức hợp chức An Tây Tiết độ sứ cùng Bắc Đình Tiết độ sứ làm một, và vẫn gọi là An Tây Tiết độ sứ, có điều ý kiến nhậm mệnh Phong Thưởng Thanh làm An Tây Tiết độ sứ của lão lại không được chấp nhận.

Lý Long Cơ đã tiếp thu đề nghị Cao Lực Sĩ, điều Hà Nam Quan sát sứ Lý Khánh An làm Tiết độ sứ An Tây sau khi hợp nhất kiêm An Tây phó Đô hộ, Lý Lâm Phủ làm An Tây Đại đô hộ,

Bá Kiều về đông, ba trăm kỵ sĩ đang vây lấy Lý Khánh An phóng đến như điện như chớp.

Lý Khánh An hồi Kinh thuật chức, giữa đường lại nhận được ý chỉ nhậm mệnh hắn làm An Tây Tiết độ sứ tại Đồng Quan, Dù cho Cao Tiên Chi binh bại nằm trong dự liệu của hắn, nhưng vài ngàn binh sĩ Đại Đường trận vong vẫn khiến hắn tâm trạng trầm trọng.

Nhất là ba ngàn quân cùng Đoàn Tú Thạch trấn thủ Toái Hiệp, mà chỉ có không đến một ngàn quay về Nguyệt Cung thành, lại càng khiến cho hắn thổn thức không thôi.

Lý Khánh An bật người ngóng nhìn Trường An thành nguy nga xa xa một hồi, Chỉ nữa năm, hắn lại một lần trở về nơi đầu mối quyền lực của Đại Đường, Lý Khánh An một roi quất mạnh, chiến mã chạy nhanh về hướng Trường An thành.

“Thánh Thượng có chi, triệu Lý Khánh An yết kiến!”

“Thánh Thượng có chi, triệu Lý Khánh An yết kiến!”

Một tiếng hô cao vang vàng khắp đại điện rộng rãi của Đại Mình Cung, truyền mãi đến Thượng Các Môn của Tuyên Chính Điện, Hai hoạn quan dẫn đường cho Lý Khánh An đứng lại đợi đã lâu.

“Lý sứ quân, mời theo chúng ta!”

Hai gã hoạn quan đưa Lý Khánh An bước nhanh đi qua hành lang dài, đi thẳng vào Tử Hoàn điện, ở điện bên đang tiến hành hội nghị Chính sự đường, Cả Lý Lâm Phủ, Trần Hi Liệt, Dương Quốc Trung, Vi Kiến Tố, Dương Thận Câm, Vương Củng, sáu tướng quân cùng ngồi hai bên.

Lý Lâm Phủ sắc mặt bình tình, vẫn là nụ cười quen thuộc của lão, Từ mặt lão thật sự không nhìn ra lão đang nghĩ gì, nhưng lại khí sắc phấn khởi trên mặt vẫn tiết lộ chút bí mật trong lòng.

Sắc bệnh và u ám mấy tháng nay bỗng chốc tan biến, tuy vẫn gầy guộc nhưng hai má vẫn có chút hồng quan sau bao năm không thấy, Vào năm thứ nhất Thiên Bảo sau khi Lý Thái bãi tướng, thần sắc này cũng từng đọng lại trên mặt lão một thời gian không ngắn, giờ lại xuất hiện một lần nữa.

Mà cũng khó trách, Sau khi Thôi Kiều bị bãi chức tướng quốc, cho đến Dương Quốc Trung bị bãi Binh bộ Thượng thư cùng với Tiên Vu Trọng Thông bị bãi chức Kiếm Nam Tiết độ sứ, Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi , Dương đảng bị đà kích trầm trọng, lão liếc mắt nhìn sang Dương Quốc Trung, Dương Quốc Trung vẻ mặt ám đạm, ủ rũ ngồi dưới, trên mặt khó có thể che dấu vẻ thất vọng và uể oải.

Lý Lâm Phủ trong lòng khẽ hừ một tiếng, tên tầm thường bình dung này toàn nhờ quan hệ nên mới bò được đến vị trí này, hắn có thể xử lý tốt được sự vụ biên cương phức tạp nhất, cần có tầm nhìn bao quát nhất củ Đại Đường ư?

Đại Đường và Đại Thực giao chiến đã mấy chục năm nay, thế mà hắn có thể xem Đại Thực không ra gì, đồng ý cho Cao Tiên Chi xuất chiến Thổ Hỏa La.

Còn tân chủ Nam Chiếu, năm ngoái đùa với lửa, mắt thấy Đại Đường có thể nhất cử giải quyết vấn đề Nam Chiếu hùng mạnh, mối lo trăm năm này, lại là bị tên Dương Quốc Trung này đồng ý Nam Chiếu cầu hòa, cho Nam Chiếu có cơ hội trở mình, Giờ đây mất thấy Nam Chiếu chuẩn bị kỹ càng mà đến, lại thêm nương nhờ Thổ Phồn, Thế cục Nam Chiếu lại càng phức tạp đi, Thế cục Nam Chiếu vốn ổn định ở Kiếm Nam bỗng chốc lâm vào thế nguy cấp.

Lý Lâm Phủ không khỏi cười lạnh từng cơn, Lý Long Cơ dùng người sai lầm, cuối cùng dẫn đến phải dựa vào lão để mà cứu vãn tình thế, Đương nhiên là thiên tử Đại Đường Lý Long Cơ sẽ không biết nhận lỗi, có điều người nhậm cho Vương Củng làm tướng, nhậm Cao Tiên Chi làm Kiếm Nam Tiết độ sứ, như thế đã nói rõ thái độ nhượng bộ của Lý Long Cơ.

Lão không khỏi lại liếc mắt nhìn Lý Long Cơ một phát, Vẻ tiều tụy lộ rõ trên mặt ngài, Ánh mắt nhạy bén của Lý Lâm Phủ lại nhanh chóng phát hiện những vết thâm người già lớn nhỏ cỡ đồng tiền xuất hiện trên cổ Lý Long Cơ.

Trong lòng lão bàng hoàng dị thương, nhìn kỹ tay chân của người mới thấy, trên bàn tay người, hai vết nám rõ rệt, Nhưng một tháng trước, Lý Lâm Phủ vẫn chưa thấy Lý Long Cơ có vết nám cơ mà, sao chỉ mỗi một tháng, mà người lại trở nên già cõi đến thế?

Lý Lâm Phủ âm thầm cảnh giác đứng lên, Lý Long Cơ đã già, mà Đông Cung vẫn trống, Đại Đường cực có thể bị lâm vào mối nguy không người nối ngôi.

Lúc này, ngoài cửa xuất hiện một gã hoạn quan, bẩm báo: “Bệ hạ, Lý Khánh An đã đến!”

Lý Long Cơ khoát tay, “Tuyên hắn vào!”

Chính như Lý Lâm Phủ đoán, Lý Long Cơ quả thật đã sức cùng lực kiệt, từ khi quay về Đại Minh cung, người lại lập tức lâm vào hậu cung phi tần, sủng phi của quá khứ, ái nhân của quá khứ, lại lục tục xuất hiện giữa cuộc sống của người, Có lẽ biết thời gian hưởng lạc của chính mình đã không nhiều.

Mấy tháng nay người lâm vào sự thèm thuồng dục nhục đến cực độ, hàng đêm như bướm tìm hoa ngày xuân, hoan hi thâu đêm suốt sáng, Dương quý phi mà người từng yêu mê dại, cũng do sự kiện lần đó xuất cung mà khiến cho quan hệ hai người xuất hiện rạng nứt, Rõ ràng nhất chính là thời gian bên nhau của họ ít đi nhiều.

Với việc tiêu hao thể lực và tinh lực một cách vô độ như thế khiến Lý Long Cơ đã không có tinh lực ứng phó với hai mối nguy biên cương to lớn đang rình rập Đại Đường đột nhiên tới, Đấy cũng là lý do người lâm vào thế bị động, phái tướng quốc và phái Trương hợp lực bức ép Dương Quốc Trung mà người vẫn bị buộc phải đồng ý.

Lý Lâm Phủ đề nghị điều Cao Tiên Chi làm Kiếm Nam Tiết độ sứ và sử dụng kiến nghị của Lý Khánh An, người cũng đã chấp nhận, Ngoài ra, người cũng không còn biện pháp nào tốt hơn.

Giờ phút này Lý Long Cơ tay ôm trán, nửa dựa vào long tọa, Nghe tiếng bước chân ngày càng đến gần, hắn hơi ngẩng đầu lên, Lại một lần nữa được gặp phong thái anh dũng của Khánh An.

Lý Long Cơ không khỏi thở dài, Bước chân nhanh nhạy của Khánh An khiến người nhớ lại lúc trẻ khi vẫn còn là thái tử, Lúc ấy là bốn mươi, hay ba mươi năm trước..

Bản thân người cũng không còn nhớ rõ những con số đó nữa.

‘Thần Lý Khánh An tham kiến hoàng đế bệ hạ, bệ hạ vạn tuế vạn vạn tuế!”

Lý Khánh An khom người thi lễ, lêng giọng đó vang vảng khỏe khoắn vang dội khắp đại điện.

“Ái khanh miễn lễ!”

Lý Long Cơ ngồi thẳng người, trên khuôn mặt mỏi mệt hé nụ cười ôn hòa, Người rút một cuốn vạn ngôn thư ra, Đây chính là vạn ngôn thư mà Lý Khánh An lúc bị giáng chức đã viết, trong thư có nói rõ những điều đáng lo, giờ đều đã một một ứng nghiệm.

Điều Cao Tiên Chi khỏi An Tây là điều không còn nghi ngờ gì, không hẳn vì do lão đã thua trong chiến dịch Thổ Hỏa La, dẫu sao đây không hoàn toàn là trách nhiệm của lão, nhưng mất đi Toái Hiệp đây là trách nhiệm không thể thối thoát của Cao Tiên Chi, Do không đủ hiểu biết về Đại Thực dẫn đến sai lầm trong việc điều binh phòng hộ Toái Hiệp, khiến Toái Hiệp thất thủ, nên Cao Tiên Chi nhất thiết phải chịu trách nhiệm này.

Nhậm mệnh lại một An Tây Tiết độ sứ mới lại làm dấy lên cơn sóng tranh luận, Lý Lâm Phủ đề nghị đưa phó Đô hộ Phong Thường Thanh làm An Tây Tiết độ sứ. nhưng hiển nhiên, Cao Tiên Chi là người của Lý Lâm Phủ, nên lão vẫn có thể thông qua Cao Tiên Chi tiếp tục ảnh hưởng Phong Thường Thanh.

Còn Trương Quân thì đề nghị Hà Đông Tiết độ sứ Trương Tề Khâu làm An Tây Tiết độ sứ, nhưng Lý Long Cơ nghĩ đến vạn ngôn thư của Lý Khánh An, bèn lệnh cho người từ trong kho sách bám đầy bụi bặm tìm cuốn vạn ngôn thư này ra.

“...Thực thi chính sách tung hoành, liên lạc Chiêu Vũ củu quốc, liên hợp với Bái Chiêm Đình cùng đối phó Đại Thực..

Đấy là điểm tinh túy nhất trong vạn ngôn thư của Lý Khánh An, Lần trước Lý Long Cơ chỉ liếc sơ sài, trong đấy có nhiều nội dung người đã bỏ qua, nhưng lần này đọc lại, thấy trong thư, Khánh An đã so sánh Đại Thực cũng là một quốc gia hùng mạnh, và có dã tâm bành trước cương thồ vạn lý như Đại Đường.

“Tuyệt không thể xem thường tựa các Hồ quốc Khang Thạch...”, chỉ một câu này đã nói rõ nguyên nhân thất bại của Cao Tiên Chi, Chính nhờ vạn ngôn thư này, mà Lý Long Cơ quyết định bất chấp dị nghị của các đại thần, quyết định dùng lại Lý Khánh An.

“Lần này ái khanh xuất nhậm An Tây Bắc Đình tiết độ sứ, có thể nói nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, hiện tại Đại Đường ta đã mất sạch lợi ích phía Lĩnh Tây, Quốc vương Ninh Viễn thân Đường đã bị giết, và nghĩa công chúa tông tích bất minh.

Toái Hiệp lại rơi vào tay Đô Ma chi, Thế lực thân Đường đã bị tàn sát diệt tận, Trẫm đau lòng cực kỳ, hi vọng ái khanh có thế ngăn cơn sóng dữ lan tràn, sửa lại chiều hướng yếu thế của Đại Đường.”

Lý Khánh An khẽ gật đầu, nói: “Lúc thần ở Bắc Đình, từng ủy thác Toái Hiệp cho các thương nhân người Hán điều tra thế cục Đại Thực, Khi đó thần biết được nội chiến Đại Thực đã gần đến kết thục, cho nên thần cũng không tán đồng dùng binh với Thổ Hỏa La, Tuy nhiên tình thế giờ đã khác, thần thấy, nó chưa hẳn đã nghiêng về Đại Thực và hoàn toàn bất lợi với Đại Đường ta.”

Câu nói cuối cùng của Lý Khánh An làm cho sáu vị trọng thần và Lý Long Cơ tinh thần đều phấn chấn hẳn, Lý Long Cơ vội vàng hỏi: “Có cơ hội gì. ái khanh mau nói!”

Lý Khánh An thi lễ, xong lại quay sang sáu tướng quốc khẽ gật đâu, rồi mới cười nói: “Bệ hạ, các vị tướng quốc, có câu biết người biết ta, mới có thế bách chiến bách thắng, Nếu muốn tác chiến với Đại Thực, đầu tiên chính là phải hiểu biết sâu về Đại Thực.

Thần không chỉ dò tin từ thương nhân Toái Hiệp, thậm chí còn phái tham quân Bùi Du, trưởng tôn của Bùi tướng quốc dùng thân phận lái buôn đi sâu vào tìm hiểu chính trị, tôn giáo, địa lý...của Đại Thực.

Theo thần biết, lúc Đại Thực nội chiến, phía khởi nghĩa có ba thế lực lớn tham chiến, Thập Hiệp phái, người Hô La San, người A Bát Tư, Trong thời kỳ đầu, mọi người đều đồng ý để thủ lĩnh Thập Hiệp phái Sa Lý Khắc làm Khalifah mới (* Theo đạo hồi có nghĩa là người thừa kế, kế vị.), nhưng cuối cùng lại bị thủ lĩnh Abu Abbas của A Bát Tư đoạt mất vị Khalifah.

Cho nên giữa Thập Hiệp phái và A Bát Tư đã có mầm mống của nội chiến.

Giữa họ với nhau có thể xảy ra nội chiến lúc nào, thần không thể biết được, nhưng đây là một cơ hội, Phạm vi thế lực chủ yếu của Thập Hiệp phái là khu vực Hà Trung, một khi nội chiến xảy ra, A Bát Tư sẽ bị lơ là Toái Hiệp, Đấy sẽ là cơ hội đề chúng ta đoạt lại Toái Hiệp.

Lời của Lý Khánh An khiến mọi người có mặt nghe xong nhìn nhau, Lý Long Cơ từ từ gật đầu, Đây chính là nhân tài mà người muốn tìm, thấu triệt quốc tình Đại Thực, Lúc này, Lý Lâm Phủ hỏi: “Lý Sứ quân, nếu như ngươi nói nội chiến Hắc Y Đại Thực đã được bình ổn, như vậy thì sao?”

Lý Khánh An chắp tay cười nói: “Xin tướng quốc mình giám, nếu Hắc Y Đại Thực nội chiến bình ổn, Cao tướng quân đã không thể càn quét Thổ Hỏa La.

Hắc Y Đại Thực e đã phái trọng binh đến phòng thủ Thổ Hỏa La từ đầu, hơn nữa tỵ chức có hỏi Khang quốc Hồ thương tại Lạc Dương, ba tháng trước, Thập Hiệp phái vẫn chưa bị trấn áp, Đương nhiên bọn họ có thể sẽ dùng phương án hòa bình để giải quyết vấn đề nội chiến, nhưng dẫu sao đi chăng nữa, Thập Hiệp phái bất mãn tất yếu là một quả bom nô chậm uy hiếp nội bộ Đại Thực.”

“Nói hay lắm!”

Lý Long Cơ khen: “Mặc cho Đại Thực có cơ hội để thừa nước hay không chút sơ hở, điều đó không quan trọng, Quan trọng là Lý ái khanh có sự hiểu biết về thế cục khu Hà Trung cùng Đại Thự, nên nhiệm vụ này ngoài khanh ra không ai có thể đảm nhiệm, không biết ái khanh còn cần triều đình làm gì trợ giúp?”

“Bệ hạ. thần có...một yêu cầu!”

“Ái khanh cứ ngôn.”

Lý Khánh An sớm có phương án suy tính, hắn cất cao giọng nói: “Thứ nhất, thần hy vọng có thể toàn quyền xử trí tình thế nguy cấp Hà Trung, mong bệ hạ có thể trao quyền cho thần.”

“Thần kiên quyết phản đối!”

Trương Quân đứng lên phản đối nói: “Tiết độ sứ phát động chiến dịch quy mô lớn với bên ngoài vốn đều do triều đình quyết định, nếu uỹ quyền tiết độ sứ, sẽ tạo thành tình trạng tiết độ sứ có quyền lực quá lớn, triều đình khó có thể khống chế cục diện, thần phán đối!”

Lý Lâm Phủ cũng nói: “Thần cũng cho rằng không ổn, nếu uỷ quyền An Tây Bắc Đình, vậy Phạm Dương cũng đưa ra yêu cầu như vậy, liệu triều đình sẽ xử trí thế nào?

Sóc Phương, Kiếm Nam, Lũng Hữu, Hà Tây đều có chung một vấn đề, thần cũng hy vọng thận trọng xử trí vấn đề uỷ quyền này.”

Hai đại trọng thần phản đối, Lý Long Cơ vốn đang ngon trớn nhận lời, giờ cũng phải do dự, Người nghĩ nghĩ một lúc liền nói: “Điều Lý ái khanh nói cũng là tình hình thực tế, Toái Hiệp cách Trường An quá xa, lui tới bẩm báo sẽ làm lỡ thời cơ chiến đấu.

Binh gia có câu, tướng tại ngoại, quân mệnh có thể bất tòng, chính là ý này, Như thế này, trẫm có thể uỷ quyền một phần, Lý ái khanh có thể toàn quyền xử trí sự vụ Đại Thực, Còn những việc trọng đại liên quan đến Hồi Hột, Thổ Phồn v.v thì phải bẩm báo với triều đình, không được tự ý làm chủ, Các vị ái khánh có ý kiến gì không?”

ủy quyền một phần của Lý Long Cơ mọi người cũng cho rằng cần thiết, liền đều đồng ý, Lúc này, Lý Khánh An lại nói: “Hi vọng thứ hai của thần là quân dụng vật tư cần thiết và tiền, lương hậu cần, nếu từ Trung Nguyên chuyển đến sẽ rất tốn công chuyển, và bất tiện, Thần hi vọng có thể mộ tập tại địa phương, mong bệ hạ có thể cho thần quyền được phép kinh doanh tại An Tây Bắc Đình.”

Lý Long Cơ gật gật đầu, không đợi các đại thần phán đối, đã nói: “Kinh doanh phòng ngự Hà Trung không phải việc có thể hoàn thành trong một sớm một chiều, trẫm nhâm mệnh ngươi làm An Tây Doanh điền chi độ sứ, có thể toàn quyền xử trí nội chính An Tây.”

Việc Tiết độ sứ có quyền xử trí nội vụ của địa phương, đây chắc chắn là một đại sự, An Lộc Sơn sỡ dĩ có thế tạo phản thành công, chính là bởi vì hắn chiếm được quyền xử trí chính vụ địa phương, quân chính hợp nhất, thực lực nâng cao không ít.

Thông thường sẽ ít ai xin quyền này, nhưng Lý Khánh An lúc làm Tiết độ sứ Bắc Đình đã quyền được xử trí chính vụ địa phương, hắn giờ cầu xin thế chăng qua là xin khôi phục lại quyền lực xưa, Lý Long Cơ nóng lòng muốn lấy lại Toái Hiệp, nên chắc sẽ dễ dàng nhận lời.

Nhưng có một việc không thể hàm hồ, đó chính là quyền nhâm mệnh nhân sự, Lý Long Cơ sẽ tuyệt không giao cho Lý Khánh An, bất kỳ nhậm mệnh nào của Lý Khánh An vẫn là phải phải được triều đình đồng ý.

Lý Khánh An chiếm được quân chính đại quyền, trong lòng hắn nhẹ nhàng hơn, liền cười nói: “Thần còn có hai yêu cầu nhỏ, hy vọng bệ hạ và các vị tướng quốc có thể đồng ý.”

Đây chính là ba yêu cầu của hắn, Trên thực tế hai là yêu cầu, hợp nhị làm một, làm một đòn bất quá tam bận, Lý Long Cơ nếu đã toàn quyền nhâm mệnh hắn xử trí các việc liên quan Đại Thực, chỉ cần yêu cầu không quá đáng, hẳn là đều có thể chấp nhận, người cười cười nói: “Nói đi!

Còn có yêu cầu nhỏ gì.”

“Bệ hạ, An Tây kỳ thật ba mặt thụ địch, nam có Thổ Phồn, bắc có dân tộc Hồi Hột, mà với Đại Thực, còn phải đi qua phòng tuyến vài ngàn dặm của Thổ Hỏa La, Cao Tiên Chi thất bại, một yếu tố rất quan trọng là do Binh bộ không đủ đáp ứng, cho nên thần so sánh với tiền lệ năm thứ mười tám Khai Nguyên, hy vọng bệ hạ có thể điều Thiên Uy quân hiệp trợ thần đoạt Toái Hiệp.”

Thiên Uy quân cũng chính là tam vạn quân đóng tại Thạch Bảo thành, do duệ binh ba tiết độ phủ Lũng Hữu.

Sóc Phương, Hà Tây tồ thành, phải nói Lý Khánh An yêu cầu cũng không quá đáng.

Năm mười tám Khai Nguyên, Hà Tây Tiết độ sứ Ngưu Tiên Khách phụng mệnh tấn công Toái Hiệp, đã điều động Sóc Phương, Hà Tây và Lũng Hữu lục vạn quân đội, có tiền lệ này rồi, Lý Long Cơ cũng khó cự tuyệt.

Nhưng thật ra Dương Quốc Trung có phần sốt ruột, gần đây hắn và Ca Thư Hàn thân nhau, mắt thấy Ca Thư Hàn sắp được nạp vào phạm vi thế lực của hắn, Lý Khánh An lại hoành đao đoạt quân, cướp đi tam vạn duệ binh của Ca Thư Hàn, nếu hắn không ra tay ngăn trở, sau này Ca Thư Hàn nhất định sẽ trách hắn.

Dương Quốc Trung vội vàng đứng dậy nói: “Bệ hạ, thần phản đối phương án này.”

Vốn Trương Quân cũng muốn phản đối, nhưng nếu Dương Quốc Trung đã giành trước, hắn thật không tiện mỡ miệng, liền trầm mặc không nói, Lý Lâm Phủ rất rõ Ca Thư Hàn có ý nương nhờ Dương Quốc Trung, nếu có thể mượn cơ hội này giáng một đòn cho Ca Thư Hàn, hắn cũng vui vẻ tán thành, bởi vậy hắn cũng bảo trì trầm mặc.

Dương Quốc Trung đi ra khỏi chỗ ngồi, đứng bên cạnh Lý Khánh An, quỳ xuống khấu đầu một cái nói: “Thần lo lắng rút quân tinh duệ ở Lũng Hữu đi, sẽ ảnh hưởng tới áp lực với Thổ Phồn, Hiện tại Thổ Phồn đã ủng hộ Nam Chiếu, thấy rõ dã tâm của chúng lại có xu hướng khôi phục, thần cho rằng tuyệt đối không thể phớt lờ, thần có thể đề một phương án thay thế, có thể điều thêm tam vạn quân hộ đến An Tây, ân chuẩn Lý sứ quân chiêu mộ tam vạn quân bị chiến.”

Dương Quốc Trung nói như vậy cũng có vài phần hợp lý, Lý Long Cơ liền vừa cười vừa hỏi Lý Khánh An nói: “Ái khanh nghĩ như thế nào?”

“Bệ hạ, nước xa không cứu được lửa gần!

Hơn nữa thần hi vọng đưa gia quyến tam vạn Thiên Uy quân chuyển vào An Tây.”

Một câu nói nhắc nhờ Lý Long Cơ, người trầm ngâm một chút, liền nói: “Trẫm nếu đáp ứng yêu cầu của ái khanh, thì ái khanh cũng phải cho trẫm một thời hạn, phải mất bao nhiêu thời gian để đoạt lại Toái Hiệp?”

“Thần cam đoan, nếu có Thiên Uy quân, thần có thể đoạt lại Toái Hiệp trong vòng một năm.”

Lý Long Cơ bỗng dung nhiệt tình hẳn lên, liền khẳng khái đáp: “Được, trẫm sẽ phong ngươi làm Thiên Uy binh mã sứ, Bắt đầu từ hôm nay, điều quân Thiên Uy về trấn giữa Bắc Đình, hạ lệnh cho Ca Thư Hàn chiêu mộ lính mới, đổi tên là Chấn Vũ quân.”

Lý Long Cơ tâm trạng tốt, đảo mắt nhìn ngang Lý Khánh An và Dương Quốc Trung, trong lòng bỗng nhiên có hứng muốn đem họ ra so sánh.

Thời gian hai người vào quan trường cũng gần nhau, vẻ ngoài cũng có vài phần giống nhau, Lúc đầu làm quan hai người kết thành oan gia, không ngừng phát sinh mâu thuẫn, Lúc trước người từng vô ý hữu ý đưa hai người họ ra so sánh nhau.

Lý Khánh An nhậm chứ Bắc Đình tiết độ sứ, người cũng liền có ý cho Dương Quốc Trung làm Kiếm Nam Tiết độ sứ, hiện tại hai người đều là trọng thần triều đình, Dương Quốc Trung lại còn được thăng làm tướng quốc.

Có điều vài năm sau, khi hai người đứng cạnh nhau, Lý Long Cơ mới phát hiện hai người họ một trời một vực, Từ tuổi tác mà nói, Dương Quốc Trung hơn Lý Khánh An chừng mười tuổi, nhưng khí chất và dung mạo nhìn lại tưởng già hơn những hai mươi tuổi.

Thân hình Dương Quốc Trung béo tròn, từng động tác đều chậm rãi, dáng bộ tửu sắc quá độ ngày càng hiện rõ, Ngược lại với hắn, Lý Khánh An tràn trề sức sống, lưng đứng thăng tắp, vẫn duy trì đặc tính kiên nghị quả cảm của một quân dân, có điều từ cặp mắt nét mày nhìn đã chín chắn hơn, khiến Lý Long Cơ bỗng nhớ về Vương Trung Tự.

Con người kỳ quái thế đấy, lúc Vương Trung Tự còn sống người thù hận vô cùng, giờ sau khi xử tử hắn, người lại bắt đầu thấy có phần hoài niệm thần thái anh vũ của hắn năm xưa.

Trong lòng người bỗng thấy thương cảm, cũng vì thế mà ôn hòa hỏi han Lý Khánh An: “Nghe nói Lý ái khanh chưa cưới vợ, có chỗ thích hợp chưa?”

Lý Khánh An khom người nói: “Thần đã cùng trưởng nữ nhà Độc Cô đã định việc chung thân, mong bệ hạ chấp thuận.”

‘Độc Cô Minh Nguyệt?’

Lý Long Cơ không nhớ lắm, người trầm tư một hồi, bỗng nhiên nhớ ra, Độc Cô Minh Nguyệt vì phải hòa thân Cát La Lộc, mà Lý Khánh An nổi đóa giết chết Cát La Lộc vương tử, sau đó việc này liền không đi về đâu nữa.

Người có chút áy náy cười nói: “Việc này trẫm xử trí không ổn, trẫm hứa với ngươi, chính thức hũy bỏ hôn ước giữa Độc Cô Minh Nguyệt cùng Cát La Lộc.”

“Thần tạ ơn bệ hạ!”

“Được !Việc Toái Hiệp cấp bách, trẫm chỉ có thể cho ngươi ba ngày nghỉ ngơi, xử lý một ít việc Trường An, sau đó lập tức động thân đến Tây Vực.”

Chương 222: Trước đêm xuất phát

Lệ Vương phi khoát tay áo cười nói: “Không cần gọi ta Vương phi, vẫn cử như xưa, gọi ta dì Vi.”

“Vâng!

Dì Vi.”

Lệ Vương phi quan sát Minh Nguyệt từ trên xuống dưới một lượt, cười nói: “Không tồi!

Không tồi!

Quả nhiên là quốc sắc, chả trách Lý Khánh An vì cháu kiếm chặt bàn rượu, nếu ta là nam nhân, ta cũng sẽ cuồng si vì cháu.”

Minh Nguyệt mặt đẹp ửng đỏ, hỏi: “Quản gia nói, dì Vi là tới tìm cháu, có chuyện gì sao?”

“Kỳ thật cũng không có việc gì, ta chỉ là tới thăm cháu, mọi người đều là thân thích, bình thường rất ít lui tới, làm cho đều có một chút lạ lẫm nhau rồi, cháu hồi nhỏ, ta thường xuyên dẫn theo cháu cùng nhau chơi đùa, loáng một cái đã nhiều năm qua đi rồi, Ai!

Ta cũng đã già rồi.”

Minh Nguyệt không biết Lệ Vương phi nói những lời này là có ý tứ gì, nàng cười mà không nói, lúc này, nàng bỗng nhiên thấy muội muội ở trước cửa vẫy tay với mình, dáng vẻ rất lo lắng, nàng vội vàng áy náy nói với Lệ Vương phi: “Dì Vi, mời dì ngồi chơi một chút, cháu lập tức sẽ trở lại ngay.”

Nàng bước nhanh đi ra khách đường, Minh Châu một bước nhảy lên, kéo chặt cánh tay nàng nói: “Tỷ, tỷ mau đi theo muội.”

“Ai!

Ta đang hầu chuyện với Lệ Vương phi mà, đã xảy ra chuyện gì?”

“Tỷ tỷ a!

Bây giờ thì chuyện có lớn đến đâu cũng phải gác lại.”

Minh Châu ghé sát vào lỗ tai nàng nói: “Lý đại ca tới rồi, đang đợi tỷ ở tiểu khách đường đấy!”

Minh Nguyệt tim đập lên thình thịch, nàng khó xử quay đầu nhìn Lệ vương phi đang uống trà trong nhà, bèn nói: “Muội đi nói chuyện với huynh ấy một chút trước, kêu huynh ấy đợi một lát, ta lập tức sẽ tới ngay.”

“Vậy được rồi!

Tỷ mau đến nhé.”

Minh Châu chạy đi rồi, Minh Nguyệt đè nén lại tâm trạng kích động của mình, bèn trở về khách đường, cười nói: “Để dì Vi đợi lâu rồi.”

Lệ Vương phi liếc nàng liếc mắt một cái, cười hỏi: “Minh Nguyệt, cháu có việc sao?”

“Không có gì, một bằng hữu của muội muội tới rồi, bảo cháu qua kia trò chuyện, không có việc gì.”

Minh Nguyệt miễn cường cười xòa, trong lòng lại âm thầm sốt ruột.

“À!

Là như vậy.”

Lệ Vương phi uống một ngụm trà, lại quan tâm hỏi han: “Minh Nguyệt, không biết hôn kỳ của cháu đã định chưa?”

Trong tiểu phòng khách, Minh Châu đang kể khổ với Lý Khánh An: “Lý đại ca, huynh làm An Tây tiết độ sứ rồi, tất cả gia nhân đều chạy đến chúc mừng tỷ tỷ, huynh biết mà, da mặt của tỷ tỷ có chút mỏng, bất đắc dĩ, phải kêu muội thay tỷ đỡ lấy, huynh biết không, toàn bộ tích góp của muội đều thưởng hết cho hạ nhân rồi, vốn tưởng rằng tỷ tỷ sẽ trả lại cho muội, không ngờ tỷ cũng nghèo muốn chết vậy, Ài!

Lý đại ca, huynh nói đây phải làm sao đây?”

“Tên tiểu nha đầu tinh ranh cổ quái muội đó, muốn ta ra tiền thì nói rõ đi, còn hỏi ta phải làm sao nữa?”

Lý Khánh An mỉm cười nói nàng một câu, lại hỏi: “Nói đi!

Muội đã xài bao nhiêu tiền rồi?”

Minh Châu đảo mắt một cái, vội cười hì hì nói: “Không nhiều lắm!

Không nhiều lắm!

Tổng cộng thay tỷ tỷ xài mất hai trăm quan.”

“Ha ha!

Hai trăm quan tiền, một nghìn hai trăm cân, thật không biết muội đặt nó ở đâu nữa?”

Lý Khánh An vừa cười vừa lấy từ trong lòng ra một viên kim cương thạch lớn như chiếc quế viên, đây là Toái Hiệp Đột Kỵ Thi khả hàn Vi Đặc Lặc tặng cho hắn, hắn đưa cho Minh Châu nói: “Viên kim cương thạch này ít nhất đáng giá ba nghìn quan, cứ lấy làm sự ban thưởng cho lần trước muội nghìn dặm xa xôi chạy đến Bắc Đình báo tin.”

Minh Châu vui mừng đến nhảy dựng lên, nàng đón lấy kim cương thạch, ánh sáng lấp lánh rọi đến mắt nàng cũng hoa cả lên.

“Đại ca cái này thật sự cho muội sao?”

Minh Châu tuy là con gái của hộ gia đình hào môn, nhưng Độc Cô gia gia giáo rất nghiêm, bảo thạch quý giá đắt tiền như vậy, nàng vẫn là lần đầu tiên có được, mắt nàng cười đến thành một khe hở nhỏ tít.

“Minh Châu, muội đang đòi tiền Lý đại ca sao?”

Trước cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng nói của Minh Nguyệt, Minh Châu giật mình, vội vàng dấu kim cương thạch vào tay áo, thỏ thẻ nói: “Tỷ, xem tỷ nói gì kia, Lý đại ca là bạn của muội, muội chúc mừng ca không được sao?”

Minh Nguyệt bước vào, trong lòng nàng rất hồi hộp, thi lễ với Lý Khánh An cười nói: “Lý đại ca, muội trước hết chúc mừng huynh trở thành An Tây tiết độ sứ.”

“Không có gì!”

Lý Khánh An khoát tay, cười khổ một tiếng nói: “ Kỳ thật đây là một việc cực thân, Thánh Thượng bảo ta đối phó Đại Thực.”

Lúc này, Minh Châu cười nói: “Hai người tán gẫu, muội không quấy rầy hai người nữa.”

Nàng nắm chặt kim cương thạch, chạy đi như một làn khói, Trong phòng chỉ còn lại có Lý Khánh An và Minh Nguyệt hai người, hai người có chút ngượng nghịu, Minh Nguyệt ngồi xuống cười nói: “Vừa rồi Lệ Vương phi đã tới, chi rõ muốn gặp muội, muội chi có thể hầu chuyện dì trong chốc lát.”

‘Lệ vương Lý Diễm?

Lý Khánh An ngần người một chút, hỏi: “Vương phi đã nói gì với nàng?”

“Không có gì, chính là hàn huyên tán gẫu việc nhà, dì hy vọng muội thường xuyên đi chỗ của dì ngồi chơi, ngày mai trong phủ dì có tổ chức một tiệc rượu, dì mời muội đi.”

“Quan hệ của hai người tốt lắm sao?”

“Không có, dì là tỷ tỷ của mợ muội, rất nhiều năm đã không tới lui rồi, hôm nay dì đột nhiên đến tìm muội.”

Nói đến đây, Minh Nguyệt thấp giọng nói: “Lý đại ca, huynh yên tâm đi!

Muội biết dì là có ý gì, muội đã từ chối khéo rồi, muội sẽ không làm việc để huynh khó xử.”

Lý Khánh An chần chờ một chút, hỏi: “Muội thật sự biết ý của Vương phi là gì sao?”

Minh Nguyệt gật gật đầu: “Dì không ngùng nhắc tới huynh, muội liền đoán được ngay.”

Lý Khánh An cười xòa, do dự lát sau hắn lại nói: “Minh Nguyệt, hôm nay Thánh Thượng chính thức thừa nhận quan hệ của chúng ta rồi, muội có biết điều này có nghĩa là sao không?”

Minh Nguyệt sắc mặt phớt qua một chút ứng đỏ, nàng cúi đầu, ngượng ngùng gật gật đầu.

“Nàng thật ra chính là con tin mà ta lưu lại ở Trường An rồi, đây là lệ thường của triều đình, chính thê không được phép đi theo, chi đành thiệt thòi cho muội rồi.”

Nói đến đây, Lý Khánh An lấy ra một miếng ngọc bài ngà voi, giao cho Minh Nguyệt nói: “Đây là ban thưởng khi ta thu phục Toái Hiệp, một nghìn lượng bạc, năm nghin sắp lụa, đều trữ ở kinh thành Vương Bảo Ký Quỹ phường, trong đó còn có năm nghìn lượng bạc là lúc trước để lại, còn có một tòa trang viên ở Cao Lăng huyện mà thái tử thường cho ta.

Điều dựa vào miếng bài ngà voi này xuất lấy, những tiền của này ta đều giao hết cho muội, sau này những thứ lễ vật qua lại, thiệp mời cho ta ở kinh thành có thể sẽ đưa đến chỗ này của muội, muội hãy thay ta trông coi một chút, biết không?”

Minh Nguyệt yên lặng tiếp nhận ngọc bài, lại thấp giọng hỏi nói: “Vậy huynh khi nào thì trở về?”

“Ta cũng không biết.”

Lý Khánh An trong lòng vô cùng áy náy, theo lý nói, hắn phải thành thân với Minh Nguyệt rồi mới đi, nhưng cục thế của Hà Trung thay đổi trong nháy mắt, hắn phải lập tức quay về Bắc Đình, chi đành phải thiệt thòi Minh Nguyệt vậy.

Minh Nguyệt trong mắt lóe qua một tia bi thương, nhưng nàng lập tức lại che dấu đi, cố gắng mỉm cười nói: “Muội cũng hy vọng huynh có thể sớm ngày thu phục Toái Hiệp, như vậy muội cũng sẽ cảm thấy vinh quang vì huynh.”

Lý Khánh An gật đầu, đứng dậy nói: “Vậy ta cáo từ đây, hôm nay ta đến là để cáo biệt với muội, ngày mai ta phải làm các loại thủ tục, vô cùng bận rộn, không có thời gian, ngày mốt trời vừa sáng là ta phải đi rồi.”

Minh Nguyệt cũng đứng lên, dịu giọng nói: “Vậy muội tiễn huynh một chút.”

Hai người sánh vai nhau từ từ đi về cửa lớn, dọc đường hai người ai cũng không nói chuyện, trong lòng có vạn nghìn lời nói, nhưng cũng không biết bắt đầu nói từ đâu.

Mãi đi đến ngoài cửa lớn, trong màn đêm, ngựa của Lý Khánh An chỉ ở xa hai mươi bước, Lý Khánh An ngừng bước, cúi đầu nói với nàng: “Vậy ta đi trước đây!”

“Huynh đi đường cẩn thận.”

Lý Khánh An xoay người là đi, nhìn vào bóng dáng của Lý Khánh An.,đột nhiên một cơn bi thương không thể chịu đựng lan ra khắp người Minh Nguyệt, có một thứ gì đó đột ngột tập kích vào lòng nàng, làm nàng nhói đau vạn phần, giống như cảm thấy trên người có một thứ gì bị xé toạt vậy, nàng đang chết đi, sau khi cơn nhói đau này biến mất.

Nước mắt giống như nước lũ mà cửa đê không thể chặn lại, từ trong đôi mắt xinh đẹp của nàng ứa trào ra, nàng đã không còn kiềm chế được nỗi bi thương trong lòng, bước nhanh chạy được mấy bước, thất thanh hô lên: “Lý lang!”

Lý Khánh An bỗng xoay phắt người lại, hắn thấy Minh Nguyệt đã khóc không thành tiếng, bèn nhẹ nhàng ôm lấy bả vai gầy gò của nàng, Mình Nguyệt đột nhiên sà vào lòng hắn, thất thanh khóc rống lên.

Mấy người gia đinh đứng ở trước cửa vội vàng đi vào trong cửa phủ, để thời khắc ly biệt cuối cùng để dành lại cho hai người, Lý Khánh An dịu dàng nâng mặt của Minh Nguyệt lên, nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp như mẫu đơn này, hắn cuối cùng lấy hết can đảm.

cuối đầu hôn một cái vào môi nàng, Minh Nguyệt toàn thân run lên, nàng định đây Lý Khánh An ra, nhưng bị ánh mắt nóng bỏng của hắn làm tan chảy, đôi mắt xinh đẹp của nàng từ từ khép lại.

Lý Khánh An ôm chặt nàng vào lòng, đem sự thương cảm của biệt ly, đem nụ hôn nồng cháy của người yêu nhau lưu lại thật mạnh mẽ trong môi răng của nàng.

Quyển 8: Đát La Tư

Chương 223: Trở về Bắc Đình

Đầu tháng mười hai năm Thiên Bảo thử chín, đứng trên mảnh đất một màu trắng xóa thênh thang, Lý Khánh an lại trở về Bắc Đình đã cách biệt cả năm trời, Khi hắn phóng ngựa quả khỏi Tinh Tinh Hạp, trước mặt hắn liền hiện ra sa mạc bát ngát bất tận.

Ba trăm thân binh của hắn mừng vui reo hò, họ đua nhau nhảy xuống ngựa, chạy nhảy trong thảo nguyên phủ đầy tuyết trắng.

“Chúng ta đã trở lại!”

Lý Khánh An cũng cười ha hả, hắn tùy tay túm một nhúm tuyết trên cành cây khô gần đấy vò thành tuyết cầu, ném thật mạnh vào đám quạ tuyết đang đậu trên cây thông gần đấy, làm cả đàn quạ hoảng qua bay phành phạch lên không.

Lúc này Thôi Càn Hữu cười nói: “Lần này sứ quân định An Tây tiết độ sứ phủ tại Bắc Đình, chỉ sợ đã nằm ngoài dự kiến của rất nhiều người!”

“Có gì mà nằm ngoài dự đoán mọi người, nhiệm vụ đầu tiên của ta chính là thu phục Toái Hiệp, năm trước ta tu kiến năm thành bảo chính là để làm điểm dựa lớn nhất cho lúc thu phục Toái Hiệp, Nếu không đặt trọng tâm ở Bắc Đình, thì làm sao ta lợi dụng ngũ thành này.”

Nói đến đây, Lý Khánh An ngửa đầu thở ra một làn khí trắng thật dài, hào khí vạn trượng nói: “Kỳ thật Bắc Đình cũng chỉ là quá độ, tương lai An Tây tiết độ sứ phủ phải đặt ở Toái Hiệp, nơi đó mới là thiên địa để ta thi triển quyền cước.”

Thôi Càn Hữu bị hào khí Lý Khánh An cuốn hút, cũng cảm khái, luyến tiếc vạn phần nói: “Thuộc hạ cũng hy vọng có thể lập nghiệp tại Tây Vực, có thể lưu danh thanh sử, Đây mới là sự nghiệp của nam nhi đại trượng phu.”

“Nhất định!”

Lý Khánh An thật mạnh vào vai hắn cười nói:

“Càn Hữu, tương lai ta sẽ cho ngươi được một mình cáng đáng một phương, nhất định có thể thay đối trang sử đời ngươi.”

‘Thay đổi trang sử đời ta?”

Thôi Càn Hữu nửa ngày không có hiểu ý Khánh An, hắn vội vàng cao giọng hỏi: “Sứ quân, thế nào gọi là thay đổi trang sử đời thuộc hạ ạ?”

Lý Khánh An lúc này đã đi xa, chi nghe tiếng hắn cười to từ xa xa vọng đến, “Nói cách khác, trong tương lai cả Ca Thư Hàn cũng sẽ là bại tướng dưới tay ngươi!”

Thôi Càn Hữu thì thào lầm nhầm lại những hai lần, mắt hắn bỗng nhiên sáng ngời, như hiểu mà cũng không hiểu ý của Lý Khánh An, Hắn vội vàng đuổi theo, “Sứ quân, thuộc hạ hiểu ý của người rồi.”

...

Đoàn người lại đi được thêm hai ngày, cuối cùng mọi người cũng đến được Y Châu, Sáng sớm hôm đó, họ chỉ còn cách Nhu Viễn huyện ba mươi dặm thôi, Trước mặt đoàn người là một con nước đã đóng băng.

Xa xa nhìn thấy bên bờ kia sông có hàng trăm túp lều rải đầy, được bao bọc bởi hàng rào đóng doanh, tại thành một doanh trại be bé, Lúc này, vài tên kỵ binh phóng nhanh dến trước mặt Lý Khánh A bẩm báo: “Lý Tướng quân, đại soái nhà ta đang trong doanh phía trước, người muốn bàn giao thủ tục sự vụ với Lý Tướng quân. ”

“Được!

Ta sẽ đi liền.”

Lý Khánh An thúc mạnh chiến mã, phóng về hướng đại doanh,Trong doanh trướng, Cao Tiên Chi thân mặc áo giáp, đang ngồi ở án trước giơ bút viết báo cáo thuật chức, sắp phải rời khỏi An Tây nơi đã chinh chắn vài chục năm nay, trong lòng lão không khỏi có chút lưu luyến.

Lão cũng khá là may mắn, dù binh bại Thổ Hỏa La, mất đi Toái Hiệp, cuối cùng triều đình cũng không có xử phạt, mà chir đưa hắn điều tới Kiếm Nam thu dọn tàn cục.

Trong lúc Cao Tiên Chi chiến bại phải rời An Tây, đồng thời lão cũng đầy trong đời vào tương lai đầy thách thức phía trước., Lão phải dùng đại thắng Kiếm Nam rửa sạch mối nhục Thổ Hỏa La.

“Các ngươi đều tránh ra!

Ta không cần các ngươi ở chung quanh doanh chướng của ta.”

Lúc này, xa xa vang đến giọng Cao Vụ phẫn nộ la toáng, Cao Tiên Chi nhăn mày, Để đưa nữ nhi đi, lão đã không biết tốn bao nhiêu nước bọt, nhưng vẫn vô phương, cuối cùng không thể không dùng biện pháp nguyên thủy nhất, Đó là nhốt con gái vào trong một chiếc xe ngựa kín.

Mắt thấy Lý Khánh An sắp tới, mà nàng lại giễu sự vào lúc nay, Thế sao được!

Nghĩ thế lão vội buông bút đi vội ra ngoài, đến liều của con gái mình, Chỉ thấy Cao Vụ tay nắm hoành đao, đang phẫn nộ gào thét với mười mấy thân binh đang cản đường nàng.

“Các ngươi nếu không tránh ra, ta sẽ động thủ.”

Các thân binh tay vẫn cầm khiêng lớn, vây nàng vào giữa, dù nàng kêu réo thế nào cũng không chịu để nàng rời đi.

“Con đang làm cái trò gì!”

Cao Tiên Chi lớn tiếng quát.

Thân binh thấy chủ soái đi qua liền nhanh chóng tránh ra, Cao Vụ giẫm chân giỗi hờn trở lại trong liều.

Cao Tiên Chi thở dài một tiếng, vén màn liều của con gái đi vào, Cao Vụ lúc này đang nằm khóc thầm trên bàn.

“Sao?

Vụ Nương của cha mà cũng có lúc mít ướt ư?”

Cao Tiên Chi đi đến bên con cười nói.

Cao Vụ lau nước mắt đi, ngẩng đầu lên nức nở nói: “Phụ thân, con không muốn rời khỏi An Tây.”

“Vì sao?”

“Con không muốn rời xa thảo nguyên nơi đây, không muốn rời xa tuyết sơn và sa mạc nơi đây, Con thích tự do tự tại địa phóng ngựa trên thảo nguyên nơi đây, Còn Kiếm Nam toàn núi với núi, con không thích.”

“Cha có nói con phải đi Kiếm Nam đâu, con có thể ở lại Trường An, cùng với mẫu thân con.”

Cao Tiên Chi vừa cười vừa vỗ nhẹ lên đầu con, “Đừng nông nổi nữa, hãy đi về cùng phụ thân.”

“Con không!

Con không muốn trở về, cho dù cha ép con quay về Trường An, con cũng sẽ trở về.”

Cao Vụ quật cường nói.

“Con!”

Lửa giận trong lòng Cao Tiên Chi lại bừng lên, lão cố gắng kiềm nén nói: “Cha xem con muốn đi tìm hắn thôi.”

Cao Vụ cắn chặt môi không nói một lời, Cao Tiên Chi từ ánh mắt quật cường của con như thấy được chính mình lúc trẻ, Khi đó, phụ thân kiên quyết không cho lão đi An Tây nhập ngũ, đánh gẫy không biết bao nhiêu gậy gộc, thậm chí nhốt lão lại trong phòng, nhưng lão lại lật ngói phá mái nhà đào tẩu, bỏ nhà ra đi, Đến An Tây, thoáng cái đã mấy mươi năm qua đi.

Giờ con gái lại tái diễn lại màn cũ của lão năm xưa, Cao Tiên Chi mềm lòng xuống nước, ôn hòa nói với con gái: “Vụ Nương, cha không phải không thích Lý Khánh An, kỳ thật cha rất khâm phục hắn, tuổi trẻ tài cao, quân công lớn lao, hắn là do cha một tay dẫn dắt, là niềm tự hào lớn nhất của cha.”

Cao Vụ cúi thấp đầu xuống, thấp giọng nói: “Vậy sao phụ thân không thể đồng ý với con?”

Cao Tiên Chi thở dài, nói: “Đó là bởi vì Lý Khánh An đã đính hôn, chính thê của hắn là trường nữ nhà Độc Cô, ta làm sao có thề để con gái mình là vợ lẻ cho người khác, phải dựa vào sắc mặt người khác mà sống.

“Nhưng mà phụ thân, Con không quan tâm những thứ này.”

Cao Vụ đứng lên, năn nĩ phụ thân nói: “Thật sự, con không để ý một chút gì đến danh phận.”

“Con không để ý nhưng ta để ý!”

Cao Tiên Chi cả giận nói: “Cao Tiên Chi ta cũng đường đường là chư hầu nhất phương, con là con gái duy nhất của ta, hắn cưới con là vợ lẻ, chính là đang nhục mạ cha, cha tuyệt không cho phép!”

“Phụ thân!”

Cao Vụ quỳ xuống, rưng rung nói: “Con chờ hắn nhiều năm như vậy, phụ thân, xin cha hãy đồng ý cho con lần này thôi!”

“Không được!”

Cao Tiên Chi chém đinh chặt sắc cứng rắn nói, hoàn toàn không chút chuyển cơ, “Con chỉ có một lựa chọn, hoặc là đi cùng phụ thân, hoặc là đi theo hắn, Nếu con chọn theo hắn, Cao Tiên Chi ta từ nay về sau xem như không có người con bất hiếu này.”

Hắn quay người nổi giận đùng đùng bỏ đi, Cao Vụ tuyệt vọng đuổi theo bóng dáng phụ thân, nàng cất tiếng khóc lớn.

...

Cao Tiên Chi mới vừa trở lại liều lớn, đã nghe một quân sĩ báo lại, Lý Khánh An đã tới, đang chờ ngoài doanh trại, Cao Tiên Chi quay đầu lại nhìn thoáng qua liều của con gái. lệnh nói: “Thu dọn chút ít, bàn giao tại liều văn thư.”

Lý Khánh An đợi trước doanh một lúc, Cao Tiên Chi vừa cười vừa đi ra nghênh đón, “Thất Lang, chúc mừng ngươi đã khôi phục nguyên chức, và lại còn đi cao hơn một tầng.”

Lý Khánh An chắp tay cười nói: “Ta cũng chúc đại soái có thể bình định Nam Chiếu, uy chấn Nam Cương!”

“Ha hả!

Hi vọng thế, mời đi theo ta.”

Cao Tiên Chi thân thiết kéo tay Lý Khánh An đi vào trong liều, Có điều lần này không phải đi liều của Cao Tiên Chi, mà là đến liều văn thư cách đấy vài chục bước, Đây là nơi mộ lieu của Cao Tiên Chi xử lý văn thư, Trong liều có thu dọn sơ qua, cả phủ tiết, vắn Chương , lệnh tiễn đều được đặt ngay ngắn trên bàn.

Hai người họ cùng ngồi trên tấm quân thảm dày, Thân binh của Cao Tiên Chi lúc này đang đưa trà lên mời họ, Cao Tiên Chi thở dài nói: “Thất bại Thổ Hỏa La lần này là do ta khinh địch mà ra, ta cứ ngỡ Đại Thực đang nội chiến, không thể xuất binh, nào ngờ cuối cùng chúng vẫn xuất binh được, haiz!”

Lý Khánh An nhúm một ngụm trà nóng, hỏi: “Không biết đại soái nghĩ thế nào về chiến lực của quân Đại Thực?”

“Nên nói thế nào nhi?”

Cao Tiên Chi trầm ngâm một lát nói: “Nếu về trang bị, bọn họ không bằng quân Đường, bọn họ phần lớn dùng cự giáp,thành ra không linh hoạt, cung tiễn cũng sắc bén thua xa quân Đường, Nhưng bọn chúng cũng có ưu điểm, Chủ soái của chúng mưu lược rất cao tay, rất giỏi nhằm vào điểm yếu địch thủ tấn công, Lần này ta chính là bị bọn chúng đánh lén Sơ Lặc và Toái Hiệp quấy giễu.”

Cao Tiên Chi nâng chung trà lên uống một ngụm lại nói: “Tiếp nữa là sự dẻo dai của chúng, chúng tác chiến dũng mãnh, không giống các dân tộc du mục, đánh sẽ bại trận ngay.

Chúng không dễ dàng chịu thua.

Một binh sĩ của chúng, trừ khi là bị giết chết, bằng không sẽ không bao giờ chịu nhận thua, điểm này khá giống quân Thổ Phồn, Thất Lang, tác chiến cùng họ, ngươi tuyệt không thể khinh địch.”

Lý Khánh An gật gật đầu, hắn trầm ngâm một chút liền hỏi: “Không biết đại soái có được một số vũ khí trang bị của họ không?

Ta rất muốn nghiên cứu một chút.”

“Có!

Điều ở chỗ Phong Thường Thanh, hiện tại ta lo lắng nhất chính là những tù binh quân Đường, ước chừng khoảng có một ngàn người bị quân Đại Thực bắt làm tù binh, không thể đưa họ về, đây là điều ta canh cánh trong lòng nhất.”

Nói đến này, Cao Tiên Chi đem con dấu, lệnh tiễn cùng với xấp bản đồ An Tây thật dày giao cho Lý Khánh An, cười nói: “Vốn hẳn là cử hành một nghi thức giao tiếp, nhưng ngươi từng là bộ tướng của ta, thôi thì ngươi coi như nể mặt ta lần này!”

“Đại soái nghĩ nhiều rồi, ta là người sợ lễ tiết rườm rà, đơn giản một chút tốt nhất.”

Lý Khánh An tiếp nhận con dấu và lệnh tiễn đại diện cho quyền lực An Tây, Còn phù tiết lại không phải giao cho hắn, lúc sắp đi Lý Long Cơ đã hạ lệnh, phù tiết Cao Tiên Chi phải giao trả lại Lý Long Cơ, Hắn sẽ được nhận phù tiết mới, Từ đây, đại quyền An Tây chính thức chuyển giao cho Lý Khánh An.

Trong mắt Cao Tiên Chi có chút thương cảm, An Tây của lão, giấc mộng của lão giờ đã như nước sông chảy xa, một đi không trở lại, tre già mãng mọc, lão giờ đã già, ước mơ về Tây Vực của Đại Đường sẽ phải giao cho thế hệ trẻ thực hiện thôi, Cao Tiên Chi từ từ đứng lên, cuối cùng lão chậm rãi thi một lễ với đại ứng Tiết độ sứ một thời của mình.

...

Trong thế giới trắng xóa tuyết phủ này, dòng người của Cao Tiên Chi đã dần đi xa, đi về nơi phương Đông xa xôi, càng lúc càng nhỏ như những chấm đen, Lý Khánh An cưởi trên lưng ngựa đứng trên đồi dõi theo bước chân xa dần của họ.

Một lát sau, hắn quay phắt đầu lại nhìn về vùng đất An Tây rộng lớn kia, nhiệt huyết trong lòng hắn lại bắt đầu sôi sục, Lần này, mảnh đất trù phú xinh đẹp này đã thuộc về hắn, Hắn phóng ngựa phóng thẳng về hướng đất trời mang mênh kia.

...

Jerusalem.

đây là tòa cổ thành cuối cùng của vương triều Oa Mã Á, đã kiên thủ suốt một năm, Cuộc chiến vương triều A Bạch Tư và Oa Mã Á cuối cùng đạt đến mức cao trào, đây cũng là trận chiến của sau cùng của Hồi Giáo Thập Hiệp phái và Tốn Nê Phái đoạt thánh thành.

Cự thạch tung bay trên không trung rồi vù vù rơi xuống đám đông, Những quả cầu lửa khổng lồ đang hừng hực hỏa diệm bay đi, Trong và ngoài thành nào công thành chùy, thang mây, máy ném đá hòng khắp nơi, Nơi nơi có rất nhiều thi thể bị thiêu cháy, còn bốc khói la liệt, những chiếc đầu người rơi rớt, Tại mặt hồ ngoài thành tây, độc diệm có độc đặc trưng của người A Rập đang hừng hừc bốc cháy, phảng phất như tái hiện lại bức tranh địa ngục trần gian.

Đế vương của vương triều A Bạch Tư là A Bố A Bạch Tư, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn về hướng thành trì của tòa thành vẫn ngoan cố chống đỡ đến cùng này, hắn giơ nhẹ tay lên hạ lệnh công kích cuối cùng.

Cùng với tiếng tù và hú kêu báo hiệu, trong đại doanh A Bạch Tư từ từ kéo ra một vật khổng lồ toàn thân đen ngòm, Nó dài chừng hai mươi trượng, cao chừng tám trượng, là một chiếc công thành chùy to lớn vô cùng, Trong trận chiến Đại Mã Sĩ Cách chính nó đã đánh đổ tường thành dày đặc, đánh đổ căn cơ của vương triều Oa Mã Á, Hôm nay nó lại một lần nữa lên trên, trận chiến này sẽ do nó đóng dấu kết thúc.

Công thành chùy khổng lồ cần năm trăm con lạc đà kéo, và một ngàn người khởi động để công tường thành, Chiếc chùy khổng lồ dài cả trăm thước của nó được đúc tại thành Khố Pháp (* Hay còn gọi là Kufah. một thành phố cố của Iraq).

ẫcả cái giá đỡ của nó đều được chế tạo từ cổ thụ ngàn năm tuổi, do một ngàn thợ mất gần một năm mới hoàn thành, và ngốn gần ba mươi vạn tiền Địch La Mầu.

Tòa chùy công thành này được A Bạch Tư xung là “Ma quỷ chi vương”, nó xuất hiện có nghĩa là chiến tranh kết thúc, Công thành chùy lúc này đương từ từ tiến về phía trước, mỗi bước đi của nó đề kinh thiên động địa, Dần dần, phản kháng trên thành đã kết thúc, vô số binh sĩ Oa Mã Á quỳ xuống, kinh hoàng nhìn loài quái thú còn cao hơn cả tường thành này.

Chủ soái Oa Mã Á.

A Bố La Hách Mạn biết đại thế đã qua, hắn dùng kiếm khều viên bảo thạch trên vương miện xuống nhét vào tay con trai mình, A Bốc Đỗ La Hách Mạn, Lão lớn tiếng nói: “Con mau đi đi, hãy men theo mật đạo này ra khỏi thành Jerusalem. trốn về hướng Tây Ban Nha, hãy kiến tạo lại vương triều Oa Mã Á ta.”

La Hách Mạn trẻ tuổi kiên quyết lắc đầu: “Ta muốn sống chết cùng Jerusalem!”

A Bố La Hách Mạn đại nộ, cú đấm của lão đánh cho con trai mình té nhào, giận dừ quát: “Ngươi là vương thân cuối cùng của vương triều Oa Mã Á, nếu cả ngươi cũng chết, thì hoàng triều Oa Mã Á sẽ thật sự bị diệt vong, ngươi còn không mau đi đi!”

“Đùng!” một tiếng vang lên, cả Jerusalem nhưng rung trời lờ đất, A Bố La Hách Mạn hoảng hốt, vội nói: “Ngươi còn không mau đi sao?”

Trong mắt La Hách Mạn lóe lên một tia đau thương, sự lựa chọn giữa sống và chết, Cuối cùng hắn cũng quay lưng phóng thẳng về hướng trong thành mà đi, A Bố La Hách Mạn nhìn bóng con trai ngày càng đi xa, lão lại nhặt vương miện đã mất đi vẻ óng ánh kia lên, từ từ đội lên đầu, Lão huơ kiếm, hét to: “Thề quyết sống chết cùng Jerusalem!”

“̀m!”

Lại là một tiếng vang kinh thiên động địa vang lên, tường thành ầm ầm sụp đồ, mười vạn đại quân A Bố Tư ùn vào thành Jerusalem.

...

A Bạch Tư từ cửa chính đi vào Jerusalem.

Lúc ở cửa chính, chủ soái của quân A Bạch Tư đã dâng vương miện của Khalifah Oa Mã Á cho A Bạch Tư, Vương miện được làm bằng vàng ròng, trên đấy được khảm hàng trăm viên đá quỷ óng ánh, nhưng viên thánh thạch màu đỏ to nhất đã không còn, cả vương miện như mất đi sinh mệnh.

A Bạch Tư ngắm nhìn vương miện sau một lúc lâu, lạnh lùng nói với người an hem Giả Pháp Nhĩ: “Thánh thạch Quang minh chi nhãn của Hỏa giáo Ba Tư có thể bổ sung sinh mạng cho vương miện, ta cần nó.”

“Khalifah vĩ đại, thần sẽ đi tìm Quang minh chi Nhãn cho người ngay.”

Giả Pháp Nhĩ đang định quay người đi, thì A Bạch Tư bỗng lên tiếng nói: “Còn hiệp ước mà ngươi ký với Sa Lý Khắc, có thể hủy, việc bình định phản loạn sắp phát sinh tại phương Đông, sẽ do A Bố Mộc Tư Lâm toàn quyền phụ trách.”

Chương 224: Thuyết phục Đại Tướng

“Thập Hiệp phái chỉ có thừa nhận A Li của gia tộc Cáp Hi Mỗ và hậu duệ của ngài là người thừa kế hợp pháp mà thôi, Bởi vậy trong cuộc khởi nghĩa phản đối Tôn Ni phái ủng hộ cho vương triều ủy Mã, Thập Hiệp phái, người Hô La San, người A Bạch Tư đã thỏa thuận với nhau.

Sau khi lật đổ Vua Uy Mã Á, sẽ do hậu nhân của A Li là Sa Lý Khắc kế thừa ngôi vị Khalifah, thành lập tân vương triều chính giáo hợp nhất, nhưng Ngài Bố - A Bạch Tư dưới sự ủng hộ của người Hô La San, cướp lấy ngôi vị Khalifah, đây chính là nguyên nhân mâu thuẫn của bọn họ, A Bạch Tư bội bạc, Thập Hiệp phái bùng nổ khỏi nghĩa...”

Bên trong phú An Tây tiết độ sứ cũ tại Quy Tư, Lý Khánh An đang nghe Lý Hồi Xuân của ̉n Long hội giải thích về nội loạn ở Đại Thực, Lý Khánh An trở lại An Tây đã một tháng rưỡi rồi, ba ngày trước, hắn vừa mới từ Bắc Đình đi tới Quy Tư, nơi này có một số việc khó giải quyết cần hắn xử lý, không ngờ lại gặp phải Lý Hồi Xuân cũng tới đây.

Bởi vì nhờ có sự nhắc nhở của Lý Khánh An, ở trước khi Toái Hiệp bị chiếm đóng, ̉n Long hội đã chi từng nhóm trở về An Tây và Bắc Đình, phân tán ở năm khu vực Sơ Lặc, Bạt Hoán Thành, Quy Tư, Cao Xương và Đình Châu, sự trở về của Lý Khánh An đã đem đến cho bọn hắn một hứng khởi rất lớn, đây chính là một sự bắt đầu vượt lên một bước ngoặc mới của ̉n Long hội.

Lý Khánh An chăm chú lắng nghe Lý Hồi Xuân giảng thuật, hắn hỏi: “Thế lực lượng của Thập Hiệp phái lớn như thế nào?”

“Thế lực rất lớn, trải rộng khắp các khu vực của Đại Thực, nhưng mà chủ yếu tập trung ở bắc bộ của Hô La San và vùng Hà Trung, căn cứ của Sa Lý Khắc ở đô thành Bố Cáp Lạp của An quốc, những giáo đồ mới ở khu vực Hà Trung trên cơ bản điều tín ngưỡng Thập Hiệp phái, nếu Thập Hiệp phái phát động khởi nghĩa, nhất định sẽ phát sinh ở khu vực Hà Trung.”

Lý Khánh An gật gật đầu, tin tức mà Lý Hồi Xuân nói với hắn vẫn còn không đủ để làm tin tức cho hành động quân sự, hắn cười xòa, lại thay đổi đề tài mà hỏi: “Những người khác trong ̉n Long hội khỏe chứ?”

“Tất cả mọi người điều tốt lắm, cũng đều nhờ công tử đúng lúc nói tin tức cho chúng tôi biết rút lui trước, nếu không ở lại Toái Hiệp, tất bị Đô Ma Chi giết hại, tên Đô Ma Chi này ở Toái Hiệp mở cuộc trưng binh lớn.

Những người Đột Kỵ Thi trên mười bốn tuổi, dưới sáu mươi tuổi toàn bộ đều phải nhập ngũ, nghe nói hắn đã có binh lực hơn ba vạn người, hắn lại được sự giúp đỡ của Đại Thực, đây sẽ là một khối đá chặn đường khó nuốt khi đoạt lại Toái Hiệp.”

Lý Khánh An hừ một tiếng nói: “Đô Ma Chi chẳng qua chỉ là một tên hề mà thôi, dân tâm không theo, hắn không có khả năng trở thành Tô Lộc thứ hai, điều ta chú ý chỉ có quân Đại Thực.”

Nói xong, hắn đứng lên nói: “Ta còn có việc, sẽ không cùng ngươi nói nhiều nữa, ngươi tiếp tục thay ta chú ý tình hình của Toái Hiệp, thường xuyên báo cáo lại với ta.”

“Thuộc hạ nhất định sẽ thường xuyên chú ý đến tình hình của Toái Hiệp.”

...

Lần này Lý Khánh An đến Quy Tư, có một nguyên nhân rất quan trọng là tới khuyên bảo Phong Thường Thanh, Lúc Cao Tiên Chi bị điều đi Kiếm Nam đã mang đi một số lớn tâm phúc nồng cốt, điều này cũng không phải vì sợ Lý Khánh An tẩy trừ, Kiếm Nam mà Cao Tiên Chi đến là địa bàn của Dương Quốc Trung, nếu dưới tay hắn không người, hắn sẽ rất khó chỉ huy quân đội.

Cao Tiên Chi mang thủ hạ dưới tay rời đi, ở một mức độ nào đó đã bớt đi cho Lý Khánh An rất nhiều phiền toái, sau khi hắn nhậm chức, nhanh chóng đem bộ hạ cũ ở Bắc Đình thay vào chỗ trống của An Tây, tỷ như, hắn làm nhạt đi công năng quân sự của Quy Tư và Yên Kì đem quân Đường An Tây tập trung vào ba nơi Sơ Lặc, Bạt Hoán Thành và Vu Điền, bố nhiệm Lệ Phi Thủ Du.

Một người đứng đắn cẩn thận làm Sơ Lặc binh mã sứ, Lệ Phi Nguyên Lễ làm Bạt Hoán binh mã sứ, Triệu Sung Thứ nguyên là Sơ Lặc binh mã sứ điều làm Vu Điền binh mã sứ, điều Lý Tự Nghiệp sang Bắc Đình, tiếp tục làm An Tây phó đô hộ, thống lĩnh An Tây mạch đao quân.

Nhưng một đại tướng An Tây khác là Phong Thường Thanh lại không có cùng Cao Tiên Chi đi Kiếm Nam, hắn là An Tây phó đô hộ, vẫn ở lại An Tây, sau khi Lý Khánh An nhậm chức, hắn cáo ốm ở nhà.

Phong Thường Thanh là danh tướng trung Đường, Trong lịch sử Cao Tiên Chi vì trận chiến Đát La Tư thất bại bị điều khỏi An Tây, sau đó Phong Thường Thanh tiếp nhận chức vụ An Tây tiết độ sứ, nhưng hiện tại lịch sử đã bị kẻ ngoài là Lý Khánh An tới làm xáo trộn rồi, Phong Thường Thanh liền mất đi cơ hội trở thành đại quan nơi biên thùy.

Phong Thường Thanh và Trình Thiên Lý không giống nhau, hắn không dính líu đến sự tranh giành của các phe phái trong triều, hắn sở dĩ cáo ốm không ra, có một lý do rất lớn là lo lắng Lý Khánh An trả thù, lúc Lý Khánh An bị bắt tại kinh thành, Phong Thường Thanh chủ chính quân sự Bắc Đình, hắn từng tẩy trừ biếm truất một số lớn tâm phúc của Lý Khánh An, hiện giờ Lý Khánh An trở về An Tây, làm sao lại có thể buông tha hắn.

Nhà của Phong Thường Thanh nằm ở thành bấc của Quy Tư, cách nguyên An Tây tiết độ sứ phủ không xa lắm, là một tòa nhà thuộc loại trung bình, Phong Thường Thanh dáng người thấp bé, tướng mạo xấu xí, mắt lé, chân thọt, ở đại Đường rất trọng bề ngoài này, người như vậy không có tư cách làm quan, nhưng Phong Thường Thanh dụa vào tài năng trác tuyệt của mình, trở thành một trong những danh tướng thời trung Đường.

Phong Thường Thanh vốn là người Y Thị Bồ Châu, do ngoại tổ phụ bị tội bị lưu đày đến An Tây sung quân, hắn cũng đi tới An Tây, Phong Thường Thanh lúc thiếu niên đã sống cùng ngoại tổ phụ, ngoại tổ phụ từng làm quân gác cửa nam thành Toái Hiệp, thích đọc thi thư, thường ở trên lầu cửa thành dạy hắn đọc sách, dưới sự chỉ dẫn của ngoại tổ phụ.

Phong Thường Thanh đọc đủ thứ thi thư, rất có chí lớn, sau khi ngoại tổ phụ mất, Phong Thường Thanh không còn chỗ nào để dựa, từ đó sống cuộc sống nghèo khổ.

Cho tới sau ba mươi tuổi, hắn nhiều lần tự tiến cử với Cao Tiên Chi, cuối cùng được trọng dụng, Phong Thường Thanh là người nghiêm khắc chính trực, ở trong quân An Tây uy danh khá cao, năm đó lúc Lý Khánh An là thủ hạ hiệu úy Xích Hầu của Cao Tiên Chi, có quan hệ rất tốt với hắn.

Lý Khánh An đi tới trước cửa nhà Phong Thường Thanh, vừa lúc gặp nương tử của Phong Thường Thanh đi ra ngoài, hắn tiến lên vừa cười vừa thi lễ nói: “Đại tẩu, còn nhớ ta không?”

Phong nương tử chỉ cảm thấy Lý Khánh An rất là quen mặt, nàng lại cẩn thận nhìn một hồi, bỗng nhiên nghĩ tới, mừng rỡ nói: “Ngươi là Lý Thất Lang!”

“Đúng thế, không biết Phong đại ca có ở nhà hay không?”

“Có!

Có!”

Phong nương tử nhiệt tình mời Lý Khánh An vào nhà, nàng còn không biết Lý Khánh An đã thay thế Cao Tiên Chi, lại càng không biết trượng phu của mình chính bởi vì Lý Khánh An mới đóng cừa ở nhà.

“Thất Lang, đã nhiều năm không gặp ngươi, nghe nói ngươi ở Bắc Đình làm quan lớn rồi, thật là chúc mừng cho ngươi.”

“Đa tạ đại tẩu!

Phong đại ca có khỏe không?”

“Sức khỏe hắn tốt lắm, nhưng lại không chịu ra ngoài, Ài!

Chức phó đô hộ tốt là thế mà hắn lại từ chối, Thất Lang, ngươi cố gắng khuyên hắn giùm, đừng để cho hắn làm chuyện điên rồ.”

“Đại tẩu yên tâm, Khánh An chính là tới khuyên Phong đại ca mà.”

Bọn họ đi vào đông viện, thấp thoáng nghe thấy tiếng Phong Thường Thanh sang sảng đọc sách.

“Thường Thanh.

Thất Lang đến thăm chàng kìa.”

Tiếng đọc sách tiếp tục thêm mấy câu, lại đột nhiên ngừng hẳn, đông viện trở nên im ắng, sau một lúc lâu, Phong Thường Thanh sa sầm mặt đi ra, miễn cưỡng thi lễ với Lý Khánh An nói: “Tham kiến tiết độ sứ đại tướng quân!”

Phong nương tử ngây ngẩn cà người, nàng nhìn Lý Khánh An một lúc, nữa ngày nói không nên lời, Phong Thường Thanh vẫy tay với nàng: “Nàng đi lo việc của mình đi!

Không quan hệ gì đến nàng cả.”

Phong nương tử dường như hiểu được cái gì, thở dài, xoay người đi rồi.

“Lý sứ quân, mời vào đi!”

Chương 224: THUYẾT PHỤC ĐẠI TƯỚNG (2)

Lý Khánh An cười xòa, cùng Phong Thường Thanh đi vào phòng trong, gian phòng này là thư phòng của Phong Thường Thanh, rất gọn gàng, trên giá gỗ bốn phía để đầy các loại sách, ngoài ra, chỉ có một cái bàn một cái ghế.

Phong Thường Thanh từ phòng kế bên khiêng một chiếc ghế qua đây, lại lấy mấy ly trà, rót ly tra cho Lý Khánh An, nói: “Sứ quân, mời uống trà!”

Lý Khánh An uống một ngụm trà, cười nói: “Phong tướng quân sao lai cáo ốm không ra?”

Phong Thường Thanh cúi đầu không nói, sau một lúc lâu từ trên bàn lấy ra một lá thư, đưa cho Lý Khánh An nói: “Phong thư này vốn là chuẩn bị hôm nay đưa cho ngươi, vừa lúc ngươi tới, liền trực tiếp cho ngươi vậy.”

Lý Khánh An liếc nhìn thoáng qua một cái thấy trên bìa thư có ba chữ ‘Thư từ chức’, Lý Khánh An tiếp nhận thư, xem cũng không thèm xem tới liền xoạt một cái xé đi, Phong Thường Thanh cả kinh.

“Sứ quân, ngươi đây là...”

“Phong tướng quân, kẻ làm đại sự làm sao có thể bụng dạ hẹp hỏi như đàn bà được, ngươi ở Bắc Đình tẩy trừ thuộc hạ cũ của ta không giả, nhưng ngươi nghĩ rằng ta sẽ mang thù với ngươi, vậy ngươi đã quá coi thường Lý Khánh An này rồi, đại trượng phu làm việc, nên mở mắt nhìn khắp , làm sao có thế vì việc nhỏ như lông gà vỏ tỏi mà canh cánh trong lòng.

Phong tướng quân, ta tới là mời ngươi đến Bấc Đình nhậm chức, Mắt thấy sắp phải đoạt lại Toái Hiệp, đang là lúc vì nước mà cống hiến, ngươi làm sao có thể vì ân oán cá nhân mà bỏ lại việc quốc sự sau lưng được!”

Giọng nói của Lý Khánh An dần dần trở nên nghiêm khắc hẳn lên, Phong Thường Thanh nóng bỏng cả mặt, cúi đầu không nói được một lời, hắn sở dĩ lo lắng Lý Khánh An, là vì thấy được kết cục của Trình Thiên Lý và Triệu Đình Ngọc, sợ chính mình trở thành hồn ma dưới đao của Lý Khánh An, Lý Khánh An hôm nay đặc biệt đến Quy Tư mời hắn, vừa làm cho hắn có chút cảm động, nhưng sự lo lắng trong lòng vẫn chưa hoàn toàn xóa hẳn.

Hắn trầm ngâm một lát, bèn nói: “Không biết Lý tướng quân chuẩn bị đối phó với Đại Thực như thế nào?”

Lý Khánh An thấy hắn đã hỏi tới quân sự, trong lòng liền rõ vấn đề, mỉm cười nói: “Có thể thủ pháp của ta và Cao soái có chút khác nhau, ta sẽ vừa đấm vừa xoa, lôi kéo một phái, đả kích một phái.”

Phong Thường Thanh gật gật đầu, sương mặt rốt cục cũng lộ ra một vẻ tươi cười, nói: “Nguyện nghe tường tận!”

“Đối với sự hiểu biết về Đại Thực về Hà Trung, ta có thể tự xưng là hiểu sâu sắc hơn nhiều so với Cao soái, sự thất bại của Cao soái ở Thổ Hoa La là do khinh địch, đây là lúc giao lại quyền hành hắn nói cho ta biết, trên thực tế hắn nói cũng không hoàn toàn là đúng, là do hắn không biết về Đại Thực, lúc niên thiếu ta từng du lịch phương Tây, nhất là vùng ở Árập, cảm nhận rất sâu sắc sự ảnh hưởng của tôn giáo đối với người người Đại Thực rất sâu.

Có thế nói đạo Islam chính là sinh mạng của họ, tinh thần của họ, bọn họ thủy chung cho rằng, phải đem đạo Islam trải rộng khắp , để cho người trong cũng như họ tín ngưỡng Thánh A La, đây chính là nguyên nhân sâu sắc đối với việc khuếch trương ra ngoài của họ, nhưng khu vực Hà Trung và Thiên Trúc, Thổ Hỏa La, bọn họ tín ngưỡng Hỏa giáo*, tín ngưỡng phật giáo, sự mâu thuẫn tôn giáo khiến cho bọn hắn tất nhiên sẽ mãnh liệt chống lại Đại Thực đông khuếch.”

*Hỏa giáo (Zoroastrianism) còn được gọi là Bái hỏa giáo hoặc Đạo Zarathughtra là một tôn giáo cổ của Ba Tư do nhà tiên tri Zarathughtra sáng lập cách đây hơn 1000 năm trước Công Nguyên và là một trong những tôn giáo lâu đời nhất của nhân loại, với bộ kinh chính thức là kinh Avesta (Cổ kinh Ba Tư), Đạo phát triển mạnh ở Iran khoáng thế kỉ 10 - 7 trước công nguyên, sau đó, phát triển sang nhiều nước khác ở Trung Đông, ́n Độ và Trung Hoa.

Nói đến này, Lý Khánh An thấy Phong Thường Thanh nghe một cách hết sức chăm chú, liền có ý dừng lại một chút, Phong Thường Thanh nhất thời phát giác, vội vàng nói: “Mời sứ quân cứ nói tiếp đi.”

Lý Khánh An uống một ngụm trà, lại nói: “Cho nên từ ba mươi mấy năm trước danh tướng Khuất Ba Để của Đại Thực đông chinh tới nay, mãi cho đến những năm Thiên Bảo, các nước Túc Đặc Hà Trung luôn luôn sang đại Đường cầu cứu, cho dù Túc Đặc chư quốc bị Đại Thực thay đổi đời quốc vương này đến đời quốc vương khác, cho dù hơn một nửa số người đã đối sang thờ phụng đạo Islam, nhưng tại sao bọn họ vẫn phải sang đại Đường cầu cứu, nguyên nhân trong đó, Phong tướng quân có nghĩ qua chăng?

Hoặc là Cao soái có nghĩ tới không?”

Phong Thường Thanh chậm rãi lắc đầu, bọn họ chưa từng nghĩ tới.

“Đây là bởi vì đại Đường chưa từng yêu cầu thu qua thuế má của họ, cũng chưa từng can thiệp qua nội chính quốc sự của họ, nhưng Đại Thực thì không, theo ta tình báo mà ta có được.

Hô La San tổng đốc ô Bái Đô Lạp từng bức bách An quốc đền một trăm vạn đồng bạc Địch Lạp Mỗ, đó tương đương với thu nhập tiền thuế trong năm năm của An quốc, Khuất Để Ba còn bắt Khang quốc một lần phải nộp hai trăm vạn tiền bạc Địch Lạp Mỗ, hơn nữa hàng năm đều có những tiền thuế má nặng nề, về phần Thạch quốc, Ninh Viễn quốc lại càng bị quét sạch cả quốc khố, sự tương phản mãnh liệt như thế, chư quốc Hà Trung làm sao có thể không khát vọng quay về với đại Đường, nhưng bởi vì rất nhiều người trong nước họ đều đổi theo đạo Islam, đối với Đại Thực đều theo một cách tự nhiên, cho nên bọn họ rất mâu thuẫn, rất do dự.

vừa thần phục với Đại Thực, lại khát vọng đại Đường đến giải cứu họ, mà chúng ta quyết không thể giống như Cao soái không trắng thì đen, mà là nên đả kích mặt thân Đại Thực của họ, lại lôi kéo mặt khát vọng thoát ly sự khống chế bởi Đại Thực của họ, cái này gọi là lôi kéo một phái, đả kích một phái, Phong tướng quân hiểu chưa?”

Phong Thường Thanh hiểu sâu sắc hơn rồi, hắn gật gật đầu thở dài: “Thật ra quốc sách của đại Đường ta chính là lôi kéo Hà Trung chư quốc đối kháng Đại Thực, vì thế còn đem công chúa Hòa Nghĩa gả cho Ninh Viễn quốc, chỉ là triều đình không ngờ thực lực của Đại Thực lại mạnh đến như vậy, lại thêm phần trọng điểm luôn luôn dùng cho việc đối phó Thổ Phồn, mới đưa đến sự thất thủ của toàn bộ khu vực Hà Trung, sách lược hai tay của sứ quân, ta rất tán đồng.”

Lý Khánh An thấy đã đến thời điểm chín mùi rồi, liền cười nói: “Thế Phong tướng quân có bằng lòng cùng ta cùng nhau, đồng lòng thực thi sách lược hai tay, đem thế lực Đại Thực đuổi ra khỏi Hà Trung một cách triệt để hay không?”

Phong Thường Thanh đã xóa trán hết ngờ vực, hắn đứng dậy khom người thi lễ với Lý Khánh An, vui vẻ nói: “Phong Thường Thanh nguyện cống hiến sức lực cho Sứ quân!”

Lý Khánh An mừng rỡ, có Phong Thường Thanh thay hắn trông coi việc hậu cần, trận chiến Toái Hiệp của hắn sẽ không còn nghi ngại ở phía sau gì nữa.

Lý Khánh An và Phong Thường Thanh hẹn nhau ngày mai cùng trở về Bắc Đình, một việc rất trục trắc cuối cùng đã giải quyết xong, trong lòng Lý Khánh An vô cùng khoan khoái, hắn thấy thời gian còn sớm, bèn dẫn theo các thân binh đi đến tửu quán Trung Nguyên năm xưa vẫn thường lui tới.

Tửu quán so với hồi xưa không có bất kỳ thay đổi gì, vẫn cờ xí đó, vẫn bàn ghế đó, vẫn là tiểu nhị và chường quầy xưa, tiểu nhị thấy có một đoàn quân nhân tới đây, vô cùng hoan hỉ, gần đây sự điều động quân đội Quy Tư khiến cho việc làm ăn của họ ế ẩm đi rất nhiều, rất khó có nhiều quân nhân cùng đến như thế, hắn vội vàng đón đầu đi tới.

“Khách nhân, các ngài muốn uống...

Lý hiệu úy!”

Tiểu nhị loáng cái đã nhận ra Lý Khánh An, hắn đột nhiên sực tỉnh lại, vội tát mình một bạt tai, mình thật sự ấm đầu rồi mà.

“Lý sứ quân, hoan nghênh giá lâm tiểu điếm, chưởng quầy, đến nhanh lên!”

Sự đi đến của Lý Khánh An làm cho tửu quán náo nhiệt hẳn lên, chưởng quầy và các tiểu nhị đều là chỗ quen cũ của Lý Khánh An, bọn họ xúm quanh Lý Khánh An đi lên lầu hai, đây là vị trí cũ mà bọn họ trước kia uống rượu.

Lý Khánh An để cho các binh sĩ tùy ý ngồi xuống, cười nói với chưởng quầy và tiểu nhị: “vẫn là theo quy tắc cũ trước kia, bưng các tô to rượu và thức ăn đến.”

“Lý sứ quân ngồi đợi chút, bọn ta sẽ đưa đến ngay!”

Các tiểu nhị tất tả đi chuẩn bị, rượu thịt như nước chảy đưa đến, Lý Khánh An rót một chén rượu cho mình, mùi vị quen thuộc chảy vào lòng, hắn nhớ lại năm tháng lúc xưa, Đoàn Tú Thực, Bạch Nguyên Quang, Tịch Nguyên Khánh, còn có Vụ Nương.

Lý Khánh An lại đột nhiên nghĩ đến tâm tư kỳ quái của Cao Vụ, trong lòng không khỏi trỗi dậy một nỗi nhớ nhưng dịu êm, cũng không biết cô gái đó chạy đi đâu rồi?

Đã xuất giá chưa?

“Lý sứ quân!”

Bên cạnh đột nhiên có người làm gián đoạn hồi ức của hắn, hắn quay đầu lại, thấy là mấy người thương nhân Túc Đặc, ban nãy hình như thấy bọn họ uống rượu ở lầu một.

“Các ngươi có chuyện gì sao?”

Mấy người Hồ nhìn nhau, ấp a ấp úng nói: “Chúng tôi muốn mua một ít vũ khí của Đại Đường xuất cảnh, không biết có cho đi không?”

Lý Khánh An mặt trầm xuống nói: “Vũ khí là vật cấm vận, tuyệt đối không được!”

“Đợi đã!”

Lý Khánh An bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, vội vàng hỏi: “Các ngươi tại sao lại muốn mua vũ khí?”

“Bẩm báo Lý tướng quân, chúng tôi vừa nhận được tin tức, khu vực An Quốc đã xảy ra phản loạn quy mô lớn, Sử Quốc và Khang Quốc cũng đã bắt đầu, giá một thanh đao giá tăng cao gấp ba lần.”

Lý Khánh An đứng phắt dậy, khởi nghĩa Thập Hiệp phái đã bắt đầu rồi!

Chương 225: Gấp rút bị chiến

Vào ngày hôm sau khi Lý Khánh An trở lại Bắc Đình, Y Ngô quân Quân sử Dương Tái Thành phái người đưa tin đến, đợt quân đầu tiên một vạn năm nghìn quân Thiên Uy đã đến Y Châu, chủ tướng dẫn binh là Thiên Uy quân Binh mã phó sứ Vân huy tướng quân Lý Quang Bật, còn đợt quân Thiên Uy thứ hai một vạn năm nghìn người đã trên đường đi đến.

đại tướng dẫn binh là người Hồi Hột Phó cố Hoài n.

Sự đi đến của Thiên Uy quân đối với Lý Khánh An đang thiếu thốn binh lực rõ ràng là một tin tức tốt lành, hắn đích thân dẫn người đi ra xa một trăm dặm nghinh đón đợt quân Thiên Uy thứ nhất đi đến.

Thảo Nguyên tháng hai đã cảm nhận được hơi thở của mùa xuân, băng tuyết đã tan chảy, nước tuyết thấm vào trong đất, thổi bùng sự sinh nỡ của mầm sống, mầm cỏ xanh mởn đã từ trong cỏ đông úa vàng nhú ra chiếc đầu nhỏ nõn nà, hiếu kỳ nhìn vào thế giới hoàn toàn mới mẻ này.

Trên thảo nguyên bạt ngàn đã nhuốm lên màu xanh xanh, mỗi ngày đều thay đổi, tràn trề sức sống bừng bừng, trong bầu trời xanh thẳm giăng đầy mây trắng, vô số chú chim ung lượn lờ dưới mây trắng, tìm kiếm họ chuột cũng đang bắt đầu hoạt động trên thảo nguyên, lúc này một con chim ưng to lớn tung cánh bay đến, thân hình to lớn của nó khiến cho vô số chú chim ưng hoảng sợ cuống cuồng bay đi, mấy người dân du mục xa xa nhìn thấy, đều kinh hãi hô một tiếng: “Ưng vương đến rồi!”

Mục dân đồng loạt trốn đi về phía xa, sự đi đến của ưng vương, đồng nghĩa với sự đi đến của Tiết độ sứ Đại tướng quân.

Lát sau, phía xa truyền đến một tràng tiếng vó ngựa sấm rền, tiếp theo đó một đám đen nhỏ đã xuất hiện, càng lúc càng gần, là một đội kỵ binh mấy trăm người, một người hai ngựa.

Lý Khánh An cỡi ngựa dẫn đầu, phóng như bay trên thảo nguyên bạt ngàn, một con chiến mã màu trắng khác đi sát bên phóng theo, bước chân vững chãi mạnh mẽ có sức, lông mao dài dài phất phới trong không trung, lúc này phía xa một kỵ binh đón đầu chạy đến, Lý Khánh An thả chậm tốc độ của ngựa lại, kỵ binh lao đến bên hắn, ghìm chặt cương nói: “Đại tướng quân, quân Thiên Uy đã đến ở ngoài mười lăm dặm.”

Lý Khánh An lập tức phóng ngựa xông lên một chòm núi, ngóng nhìn về phía xa, bầu trời quang đãng, làm cho tầm nhìn của hắn đặc biệt rõ ràng, phía xa, hắn thấp thoáng đã thấy một đường đen, mặt của Lý Khánh An cuối cùng đã nỡ ra một nụ cười: “Bọn họ cuối cùng đã tới rồi.”

Đối với Ca Thư Hàn mà nói, đem Thiên Uy quân tinh nhuệ của hắn điều đi tuyệt đối là một việc làm cho tâm trạng của hắn cực kỳ bực bối, hắn từng nghĩ tới đem Thiên Uy quân tinh nhuệ đổi thành sĩ binh bình thường giao cho An Tây.

Nhưng sau khi suy toán cân nhắc một phen, hắn vẫn từ bỏ ý niệm này, dù sao giám quân đang ở bên cạnh, nếu hắn vì việc này mà chọc giận Thánh Thượng, thì Lũng Hữu.

Hà Tây song tiết độ sứ của hắn sẽ không làm lâu dài được nữa, mất nhiều hơn được, nhưng hắn lại không cam tâm mất trắng cho Lý Khánh An như vậy.

Trong các quân biên cương có một quy tắc ngầm bất thành văn., gọi là ‘mượn binh không quy hoàn, cũng chính là nói binh đã mượn đi rồi thì thường là không trở về nữa, bên mượn binh luôn là có đủ mọi lý do lưu giữ không trả lại binh đã mượn được.

Ví dụ như An Lộc Sơn năm ngoái mượn hai vạn kỵ binh Hà Đông đánh Khiết Đan, đã không có trả lại nữa, còn nữa là hắn Ca Thư Hàn điều các quân Sóc Phương, Hà Tây đánh Thạch Bảo thành, ngoại trừ bộ A Bố Tư là nội bộ phụ thuộc người Đột Quyết bắt buộc phải trở về, ngoài ra quân Sóc Phương và Hà Tây điều không có quy hoàn.

Cho nên toán quân Thiên Uy tinh nhuệ này vừa có sĩ binh Lũng Hữu, vừa có sĩ binh Hà Tây, còn có quân Sóc Phương, tố chức vô cùng phức tạp, người thống soái Thiên Uy quân là đại tướng Trương Thủ Du và Vương Nan Đắc, hai người này đều là ái tướng của hắn.

Ca Thư Hàn dĩ nhiên sẽ không cho Lý Khánh An, hắn bèn từ trong Lũng Hữu chư tướng lựa chọn ra một quan quân cấp trung Lý Quang Bật mà hắn không thích, tạm thời đề bạt hắn lên làm Thiên Uy quân Binh mã Phó sứ.

Lệnh hắn dẫn Thiên Uy quân đi An Tây hiệu mệnh, còn toán quân Thiên Uy thứ hai là quân đội đến từ Sóc Phương, Ca Thư Hàn bèn mệnh Sóc Phương Hồ tướng Phó cố Hoài n dẫn binh đi đến An Tây.

Trải qua gần một tháng bôn ba đường xa, Thiêu Uy quân cuối cùng đã đến được Đình Châu, tâm trạng Lý Quang Bật đặc biệt phấn kích, hai năm nay hắn số phận trắc trở, u uất không thỏa chí, sau đợt luyện binh Dương Châu, hắn bị điều đến Sóc Phương, hiệu mệnh dưới trướng Tiết độ phó sứ Quách Tử Nghi, tuy được sự coi trọng của Quách Tử Nghi, nhưng Tiết độ sứ Trương Tề Khâu lại không thích hắn, Quách Tử Nghi mấy lần vì hắn thỉnh công đều bị Trương Tề Khâu bác bỏ, khó khăn lắm năm ngoái Trương Tề Khâu bị điều đến Hà Đông, thượng cấp cũ An Tư Thuận nhậm chức Sóc Phương tiết độ sứ, nhưng An Tư Thuận lại quá coi trọng hắn.

không ngờ lại gả con gái cho hắn, Lý Quang Bật từ chối, hẵng khoan nói tới phẩm mạo con gái An Tư Thuận ra sao, điều quan trọng hơn là Lý Quang Bật không hề xem trọng An Tư Thuận, hắn không chịu bị mối hôn sự này trói buộc, và thế là, hắn lại đắc tội với An Tư Thuận, bị An Tư Thuận đưa về triều đình, Sóc Phương đã không còn chỗ dung thân của hắn.

Tháng chín năm ngoái, triều đình lại phái hắn đến Lũng Hữu nhậm chức, nhưng mà lại bởi vì hắn từng là ái tướng của An Tư Thuận mà bị Ca Thư Hàn nghi kỵ, mấy lần chất vấn nghi ngờ nhân phẩm của hắn với triều đình, muốn đẩy hắn về triều đình, sau khi bị triều đình cự tuyệt không có kết quả, Ca Thư Hàn bèn từ đó về sau cứ để hắn ăn không ngồi chờ đến nay, lần này hắn bị điều đến An Tây, Lý Quang Bật cuối cùng đã giải tõa nỗi ấm ức trong lòng.

Thượng cấp mới Lý Khánh An và hắn lúc ở Dương Châu luyện binh đã từng giao thiệp qua, quan hệ cư xử vẫn không tồi, hơn nữa hắn nghe nói Lý Khánh An lại đi từ xa trăm dặm đến đón tiếp hắn, làm cho trong lòng hắn nảy lên một sự cảm động khó tà, giây phút này hắn nhìn vào bầu trời trong xanh, nhìn vào mây trắng chất đầy như trái núi nhỏ, nhìn vào thảo nguyên mênh mông bát ngát, sự kích động và kỳ vọng trong lòng hắn thật lâu vẫn chưa lắng dịu lại, hắn có một cảm giác nương tựa đối với An Tây, thu phục Toái Hiệp, chinh chiến Đại Thực, tướng quân trăm trận tử, nam nhi đại trượng phu. nên là như vậy!

Lúc này, phía xa một đội người ngựa lao đến như gió bay điện giựt, Lý Quang Bật lập tức hạ lệnh ngừng bước, hắn đã ý thức được, đây nhất định là Lý Khánh An đã đến, Lý Quang Bật lập tức giục ngựa tiến lên, đội ngựa thoắt bay đã đến.

“Quang Bật huynh, dạo này vẫn khòe chứ!”

Quả nhiên là An Tây tiết độ sứ Lý Khánh An đã đến, Lý Quang Bật vô cùng kích động, lập tức trở mình xuống ngựa, nửa quỳ thi một quân lễ: “Mạt tướng Lý Quang Bật, tham kiến Tiết độ sứ Đại tướng quân!”

Lý Khánh An nhảy xuống ngựa, tiến lên mấy bước đỡ hắn dậy, mỉm cười đấm một quyền vào vai hắn nói: “Từ lúc kinh thành tỷ võ từ biệt, chúng ta mấy năm chưa gặp rồi.”

Lý Quang Bật cũng cười nói: “Mấy năm nay Đại tướng quân đường quan rộng mở, làm người ta hâm mộ a!”

“Có gì mà đường quan rộng mở, năm ngoái ta còn ở trong ngục tù của Đại Lý tự ngủ vài đêm đấy, mạng nhỏ cũng suýt nữa đánh mất luôn.”

“Cũng đúng, nhân sinh luôn trắc trở lên xuống, mấy năm nay ta cũng không tốt được đến đâu, trước sau đắc tội với tam đại Tiết độ sứ, cũng xem như là xúi quây hết đường rồi.”

Lý Khánh An vỗ vỗ bờ vai của hắn, an ủi nói: “Tục ngữ nói bi cực thái lai, hiện tại huynh điều đến An Tây, tin tưởng ở nơi này của ta, huynh nhất định có thể phát huy đầy đủ tài năng của huynh, kiến công lập nghiệp!”

Lý Quang Bật trong lòng cảm động, hắn liền ôm quyền, thành khẩn nói: “Quang Bật nguyện hiệu mệnh cho Sứ quân!”

Lúc này, một đám tướng lĩnh quân Thiên Uy đồng loạt đi lên hành lễ với Lý Khánh An: “Tham kiến Đại tướng!

Tham kiến Sứ quân!”

Tất cả mọi người đều tham gia qua trận chiến Thạch bảo thành, lần này gặp nhau ở Bắc Đình, rất nhiều người Lý Khánh An cũng còn quen biết, hắn đấm người này một quyền, lại nắn vai người kia, tỏ ra đặc biệt thân thiết.

“La Thanh Bình, mẹ của con ngươi sinh cho ngươi là con trai hay con gái?”

“Hồi bẩm sứ quân, là tiểu nương.”

“Vậy thì còn phải cố gắng cày cấy, nếu ngươi thật sự không được, ta đến giúp ngươi.”

Mọi người cùng nhau cười ha hả, tướng lĩnh râu xồm tên La Thanh Bình kia hắc hắc cười mãi, Lý Khánh An lại khoát tay cười nói với mọi người: “Được rồi, không dong dài nữa, bây giờ đại quân theo ta vào Bắc Đình, ta sẽ làm tiệc chiêu đãi các ngươi!”

Hắn xoay người lên ngựa, nhìn vào đại quân Thiên Uy uy vũ hùng tráng, cao giọng hạ lệnh nói: “Đại quân khởi hành, đi Bắc Đình thành đóng doanh!”

Tâm trạng mọi người kích động, đồng loạt lên ngựa, một vạn năm nghìn đại quân, rầm rộ oai phong tiến thẳng về phía Bắc Đình thành.

Chương 225: GẮP RÚT BỊ CHIẾN (2)

A Bố A Bạch Tư lại lần nữa bội tín khiến phái Thập Hiệp phẫn nộ, Thập Hiệp phái lĩnh tụ Giả Bố Nhĩ Sa Lý Khắc đã lớn tiếng hô hào, phát động thánh chiến phản đối A Bạch Tư,Các thành phố lớn tại Hà Trung như Bố Ha La.

Tát Mã Nhĩ Khan.

Khư Sa.

Na Sắc Ba...đều nổi lên phong trào vũ tranh chống A Bạch Tư.

khới nghĩa đã lan nhanh đến vùng Hô La San, thanh thế dữ dội, Quân Đại Thực trú tại khu vực Hà Trung không cách gì ngăn chặn khởi nghĩa, liền liền bị đánh lui, Tổng đốc Hô La San- A Bố Mộc Tư Lâm hạ lệnh quân đội Hô La San tàn khốc trấn áp khởi nghĩa Thập Hiệp phái.

Hắn chia quân làm ba đường, một đường mệnh đại tướng Đạt ô Đức dẫn một vạn quân Hô La San tiến quân Na sắc Ba, một đường do Tề Nhã Đức dẫn một vạn quân tinh duệ tiến quân Tát Mã Nhĩ Khan, Bản thân hắn đích thân dẫn hai vạn đại quân tiến quân vào Bố Ha La sào huyệt của Sa Lý Khắc.

Cùng lúc này, A Bạch Tư tại vùng trung ương chiến dịch đã kết thúc, ngoài cần phải viễn chinh Ai Cập ra, hắn đã đủ binh lực phái đi A Bố Mộc Tư Lâm cùng thảo phạt Thập Hiệp phái khởi nghĩa, Huynh đệ A Bạch Tư Giả Pháp Nhĩ và thúc phụ A Lí đã soái lãnh sáu vạn quân đến tăng viện Hô La San.

Kỵ binh một màu đen tuyền của Hô La San đang cấp tốc hành quân trên đường Hô La San trứ danh, Đây là một đại lộ bằng phẳng, cũng chính là đoạn phía tây con đường tơ lụa, Men theo con đường này đi thẳng sẽ đến đô thành Trường An Đại Đường, Trên đại lộ, vài vạn quân trãi dài đến đường chân trời, lá cờ đen phấp phới phi vũ trong gió, pháo nỏ nặng nề, cùng máy ném đá, công thành chùy đều do lạc đà vận chuyển, đang lẫm liệt đi theo dòng người.

A Bố Mộc Tư Lâm ánh mắt lạnh lùng nhìn về hai bên đường, Trấn áp khởi nghĩa đã một thời gian, cây cối hai bên đại lộ Hô La San đang treo đầy xác chết của những người khởi nghĩa phái Thập Hiệp đang rung rẫy trước trận gió cát ập đến.

“Tổng đốc cát hạt, binh lực bọn ta đều điều đến Hà Trung, thuộc hạ rất lo lắng cho thế cụ đông phương, quân Đường có thừa nước đục thả câu không đây?

''Đại tướng Tề Nhã Đức lo lắng hỏi.

Hắn là thủ hạ đại tướng số một dưới chướng A Bố Mộc Tư Lâm, Trong trận chiến lật đổ Oa Mã Á vương triều chiến công hiển hách, Năm ngoái cũng do hắn dẫn một vạn năm ngàn quân Đại Thực dưới sự hỗ trợ của một vạn quân Đột Kỵ Thi Đô Ma Chi cùng hai vạn quân Thạch Quốc công phá thành công căn cứ Toái Hiệp của Đại Đường tại Hà Trung.

Trong chiến dịch lần ấy, hắn cũng biết thế nào là sự lợi hại của quân Đường, Cuối cùng một ngàn quân Đường đã giết sạch hai vạn quân Thạch Quốc, đào tẩu về Đường triều, Giờ toàn bộ quân Đại Thực điều đến Hà Trung bình phản, phía đông đang thiếu lực lượng, liệu quân Đường có thừa cơ đoạt lại Toái Hiệp không?

Điều này khiến Tề Nhã Đức đứng ngồi không yên.

Điều Tề Nhã Đức lo lắng không lại không làm Mộc Tư Lâm đồng cảm, hắn liếc sang tên thuộc hạ chỉ biết đánh trận này, nhàn nhạt nói: “Trên thực tế trong báo cáo cho Khalifah đã có đề cập, Thập Hiệp phái khởi nghĩa nhỏ hơn dự tính nhiều, chỉ cần quân đội Hô La San là đủ chấn áp, nhưng Khalifah vì sao lại phái Giả Pháp Nhĩ và Lão A Lí dẫn sáu vạn binh bình loạn, điều ám muội trong đấy ngươi có suy nghĩ qua chưa?”

Tề Nhã Đức là một nhà chỉ huy quân sự tài ba, nhưng về chính trị lại rất đơn thuần, Hắn thừ người ra một lúc, vẫn chưa hiểu được lời của Mộc Tư Lâm thì liên can gì đến Đại Đường xuất binh.

Mộc Tư Lâm thấy hắn vẫn chưa hiểu bèn cười cười không giải thích nữa, Trên thực tế sở dĩ hắn ủng hộ A Bạch Tư thay thế hậu duệ Ali làm Khalifah cũng có phần suy tư của hắn.

Thập Hiệp phái là một giáo phái Muslim đơn thuần, và thiếu sự bao dung, nếu để nó lên đứng đầu nhất định sẽ bạc đãi nhưng phái hệ khác, và dẫn đến bùng nổ chiến tranh giữa các giáo phái, Điều này không lợi cho đế quốc Isael xây dựng lực lượng, và A Bạch Tư lại thuộc lực lượng không liên can đến tôn giáo, để chúng lên dẫn đầu sẽ có thể bình đẳng đối xử với các phái, đồng thời cũng có thể chăm sóc đến lợi ích các phía.

Ngoài ra, Thập Hiệp phái chủ yếu tập trung tại vùng Hô La San, nếu Thập Hiệp phái lớn mạnh nhất định sẽ làm yếu đi sức ánh hưởng của A Bố Mộc Tư Lâm tại vùng Hô La San, Vì thế hắn và A Bạch Tư đã cùng ký kết thỏa thuận ngầm.

Hắn sẽ ủng hộ A Bạch Tư làm Khalifah, và ngược lại, A Bạch Tư sẽ bảo đảm lợi ích của hắn tại Hô La San, trong đây bao gồm cả thế lực phạm vi của hắn trong khu vực hà trung, nhưng sự tráo trở cả hay thay đổi của A Bạch Tư khiến Mộc Tư Lâm không thể không cảnh giác.

Tuy lần này hắn đã chính thức dùng văn thư đảm bảo đảm quân đội Hô La San có thể bình ổn tình hình phản loạn ở Toái Hiệp, nhưng A Bạch Tư vẫn phái em trai Giả Pháp Nhĩ và thúc thúc Lão A Lí đến trợ chiến.

Đặc biệt trong trường hợp Giả Pháp Nhĩ đã được A Bạch Tự chỉ định làm người thừa kế Khalifah, và chuẩn bị đồi tên là Man Tô Nhĩ thì lại càng có phần kỳ quái, Còn A Lão Lí là nhân vật thứ tự trong vương triều A Bạch Tư, phái hai người họ đến trợ chiến, ý đồ thật sự của A Bạch Tư đã quá rõ ràng.

Cho nên việc chấn áp Thập Hiệp phái khới nghĩa tuyệt không thể để A Bạch Tư nhún tay vào.

Nghĩ đến đây, Mộc Tư Lâm hắn tự cho mình là Tô Lục thứ hai, nếu quân Đường không xuất trọng binh đến tập kích, ta nghĩ hắn chí ít cầm cự được vài tháng.

Biến loạn của Thập Hiệp phái không lớn mạnh như chúng ta tưởng tượng, cùng lắm bốn tháng ta đã có thể dẹp yên, Sau khi bình ổn loạn lạc xong chúng ta sẽ quay sang đối phó quân Đường, Quân Đường tiến công Toái Hiệp cũng phải chuẩn bị, nên về mặt thời gian thì vẫn kịp.

Phía Tín Đức, Y Bố La Hân có một vạn quân đội trú quân, vấn đề không lớn, quan trọng là ở thời gian, Chúng ta phải nỗ lực lớn nhất, quyết đoán nhất để có thể bình ốn loạn lạc, ai cản thì giết, Tướng quân Tề Nhã Đức đã nghe rõ ý ta chứ?”

“Thuộc hạ hiểu!”

“Được!

Ngươi chỉ cần trong vòng ba tháng trấn áp phản loạn của Tát Mã Nhĩ Khan, ta sẽ lập tức gửi thư cho Khalifah phong ngươi là Tát Mã Nhĩ Khãn đô đốc.”

Trong lúc Đại Thực gấp rút trấn áp phản loạn Hà Trung, Lý Khánh An tại Bắc Đình cũng hiểu rõ sự gấp rút của thời gian, hắn đã được tin chính thức, Các tiểu quốc Túc đặc như Khang.

An.

Sử, Tiểu Sử, Hà, An Đông.

Mễ...đều nổ ra khởi nghĩa Thập Hiệp phái Sa Lý Khắc, có mười mấy vạn người tham gia.

Rất nhiều quốc gia Túc Đặc đều xem lần khởi nghĩa này là cơ hội thoát khỏi sự kiểm soát của Đại Thực, Vì thế quân đội các nước cũng tham gia khởi nghĩa, còn dân gian thì ảnh hưởng không nhiều, nhất là giáo đồ của Hỏa giáo và Phật giáo, họ không nguyện liều mình vì Thập Hiệp phái, đều lũ lượt kéo nhau bỏ trốn.

Tình báo này khiến Khánh An ý thức được thời gian khởi nghĩa sẽ không quá dài, một cơ hội trước mặt hắn là một cơ hội mong manh, dù hắn có hứa với Lý Long Cơ sẽ đoạt lại Toái Hiệp trong một năm, nhưng một khi quân Đại Thực thật sự vào Toái Hiệp, quân Đường cất công viễn chinh muốn đoạt Toái Hiệp cũng là chuyện khó lại càng thêm khó.

Chỉ khi có được Toái Hiệp, Đại Đường mới có cơ hội phát triển, mới có thể dùng Toái Hiệp làm bàn đạp tiếp tục tây tiến, Vì thế Toái Hiệp có ý nghĩa chiến lược quan trọng cho toàn đại cục.

Vì thế Lý Khánh An không có thời gian ung dung an bài các sự vụ quân chính tại An Tây, cũng không có thời gian suy ngẫm có danh tướng An Tây có trung thành hay không, Lúc cơ hội vời thoáng hiện, nhiệm vụ đoạt lại Toái Hiệp bỗng trở thành gánh nặng đè lên vai.

Ngày thư hai sau khi vừa trở về Bắc Đình, hắn liền hạ lệnh tập kết kiết tranh, Lệnh vừa hạ, bất kỳ vật tư dân dụng đều phải phục tùng điều động phía quân đội, Quán Đường điều động mười vạn dân phu tập kết.

Từng chiếc từng chiếc xe lớn, từng đàn từng đàn lạc đà, nào lương thảo, vải vóc, rượu mạnh, vũ khí, liều trại, lượng lớn vật tư không ngừng được vận chuyển đến Ngũ Thành, Và đồng thời, hai vạn quân Bắc Đình chủ lực cũng bắt đầu điều động về hướng thành Ngữ Thành phía tây, còn năm ngàn lính đánh thuê của Các La Lộc và người Sa Đà cũng đi theo quân Đường tác chiến.

Là lực lượng sẽ phối hợp chũ lực Bắc Đình tác chiến, Binh mã sử Bạt Hán An Tây Lệ Phi Nguyên Lễ cũng soái lành sáu ngàn quân An Tây từ hướng Lãng Sơn điều động, chuẩn bị từ phía nam tiến công Toái Hiệp.

...

Sáng hôm đó, trời chưa tỏ sáng, Lý Khánh An đã dậy, Hôm nay là ngày hắn chính thức xuất chinh, Hắn lặng lẽ ngồi trong đại đường, phía trước mặt là thanh hoành đao lạnh toanh, Hắn từ từ rút đao ra, ánh đao óng ánh hàn quang, Tay hắn nhẹ nhàng rờ lên thân đao, phảng phất như đã nghe được tiếng lòng của nó.

Lúc này, sau này bỗng có tiếng bước chân nhẹ nhàng đi đến, Như Thi quỳ xuống, từ phía sau ôm chằm lấy lưng hắn, mặt nàng ấp sát lưng hắn, Không kiềm được, nước mắt nàng giàn giụa đầy mặt.

“Đại ca, hãy để muội được chải tóc cho huynh một lần nữa.”

Khánh An cấm đao vào bao, lấy mũ đội xuống, Tóc dài của hắn phù đầy vai, Như Thi nhè nhàng chải từng lọn tóc cho hắn, giọng nghẹn ngào: “Đại ca, lần này đi Toái Hiệp, lúc nào mới quay lại?”

“Ta cũng không biết.”

Hắn cười cười, dịu dàng lau nước mặt trên mặt nàng đi: “Nếu chúng ta an gia tại Toái Hiệp, muội có thích không ?”

“Thích, chỉ cần ở bên huynh thì ở đâu muội cũng thích.”

Lý Khánh An lại đội mũ vào, cầm thanh đao trên bàn lên, hắn kéo tay Như Thi đứng dậy: “Đến lúc ta phải đi rồi.”

“Đại ca. dọc đường cân thận.”

Khánh An gật gật đầu bước lơn ra ngoài đại đường, Trong viên, người già hắn điều đi cùng đi ra đứng đợi, có Vũ Y, Như Hoa, Tiểu Liên.”

“Lý Lang!”

Vũ Y khẽ giọng gọi tên, nàng đi lên rút trong tay ra một miếng ngọc như ý, lẳng lặng đeo lên trước ngực hắn, Nàng nhìn mặt hắn một lúc nói: “Đây là bùa hộ thân của muội, từ nhỏ muội đã đeo nó bên mình, nó sẽ đưa huynh bình an trở về.”

Lý Khánh An gật gật đầu, cất kỹ ngọc như ý, hắn nói: “Nàng cũng phải tự bảo trọng!”

“Muội biết, muội sẽ đợi huynh trở lại.”

Khánh An lại quay sang nói với mọi người: “Ta đi đây, mọi người cứ đợi tin thắng lợi từ ta.”

Hắn đi ra khỏi cửa phủ, vài trăm thân binh của hắn đã lên ngựa chờ hắn, Hắn cùng nhảy phóc lên ngựa, quay đầu vẫy tay chào người nhà mình.

Xong, hắn giật mạnh dây cương, chiến mã bắt đầu phóng đi, Trong buổi sáng sớm tờ mở ấy, có mấy trăm người cùng phóng ngựa về phía bắc, bọn họ sẽ quy tụ cùng Thiên Uy quân tại Bắc Đình thành, cùng đến ngũ thành.

Tháng hai năm Thiên Bào thứ mười, đại quân Bắc Đình lại một lần nữa tiến về Toái Hiệp, Chiến tranh Toái Hiệp lần hai chuần bị vén màn.

Chương 226: Đột Hồ dị động

Ánh trăng mới nhô lên, hai viên thám báo quân Đường phóng ngựa xuyên qua khu rừng rậm âm u.

Cây rừng dày đặc, cành cây chi chít, hai người bọn họ dọc theo dòng suối nước chảy xiết, mau chóng phi nước đại về phía tây, bọn họ xông lên từng ngọn từng ngọn đồi núi, nhanh chóng phóng vào sâu trong rừng rậm Kiết Bắc, dần dần, bọn họ bắt đầu mỏi mệt, chiến mã cũng không ngừng phát ra tiếng phì phì trong mũi, bước đi của bọn họ cũng theo đó chậm lại.

“Tần đại ca, dừng lại nghỉ ngơi một chút đi!”

Người xích hầu trẻ tuổi khẽ thở gấp hì hục một hơi nói: “Hình như không khí ở đây hơi ngột ngạt, đệ có một chút không thở nổi rồi.”

“ừm!”

Người xích hầu lớn tuổi hơn gật gật đầu, nhìn về bốn phía, hắn chỉ vào một tảng đá lớn hơi bằng phẳng ở phía xa nói: “ở trên tảng đá đó nghỉ ngơi đi vậy!”

Hai người quay đầu ngựa lại, chậm rãi đi về hướng tảng đá lớn kia, hai viên xích hầu của quân Đường này gồm một thiếu niên và một thanh niên, người thanh niên tên là Tần Hải Dương, năm nay ba mươi hai tuổi, người Triệu Thành huyện thuộc Tấn Châu Hà Đông, năm Thiên Bảo nguyên niên đến Bắc Đình ứng mộ nhập ngũ, hiên nay nhà ở Giao Hà huyện thuộc Tây Châu, là một người thuộc quân hộ.

Còn viên quân Đường thiếu niên tên là Phùng Tứ Lang, năm nay mười bảy tuổi, là một trong một vạn quân hộ từ Hà Đông đến Bắc Đình vào năm kia, cũng xếp ở Giao Hà huyện Tây Châu, hắn vẫn còn cha mẹ, trong nhà có bốn huynh đệ, hắn đứng hàng thứ ba, nhị ca và hắn nhập ngũ, huynh trưởng cùng tứ đệ thì ở nhà cùng cha mẹ trồng trọt, trồng nho ủ rượu.

Dựa theo quy cũ quân Đường người cũ dẫn dắt người mới, lão binh Tần Hải Dương liền phụ trách dẫn dắt vị xích hầu mới trẻ tuổi này, bọn họ đều là đồng hương Hà Đông, lại cùng ở Giao Hà huyện, bởi vậy quan hệ rất tốt.

Hai người dẫn ngựa đi đến tảng đá lớn phía trước, tảng đá lớn này cao hai trượng, dài ba trượng, bề rộng chừng hơn một trượng, là một khối đá lớn hình chữ nhật dài, Tần Hải Dương quan sát bốn phía chung quanh một lát, bèn nói với Phùng Tứ Lang: “ở nơi hoang dã bên ngoài nghỉ ngơi, nhất định phải tìm một chỗ cao ráo, là để đề phòng bị dã thú tấn công, đệ có thấy không, phía bắc là con suối nhỏ, ban đêm rất dễ có những đàn dã thú đến bên dòng suối uống nước, nếu bị chúng nó phát hiện, chúng ta sẽ thành mồi nhắm rượu cho chúng đấy.”

“Đệ nhớ kỹ rồi!”

Phùng Tử Lang gật gật đầu, liền giống như con khỉ leo lên tảng đá lớn, cười nói: “Tần đại ca, mặt trên rất bằng phẳng, đêm nay ở đây qua đêm không thành vấn đề.”

Tần Hải Dương cột ngựa cho kỹ xong rồi, lại từ trên con ngựa chuyên dùng để vận chuyển hàng tháo xuống túi ngủ và gói thức ăn, ném lên: “Đón lấy!”

Phùng Tứ Lang đón lấy, trước tiên là trải một tấm giấy dầu lên tảng đá lớn, liền đem túi ngủ trải ra, túi ngủ được dệt bằng lông cừu, rấy dày và ấm áp, nếu không ngủ còn có thể dùng là gối đệm để ngồi.

Hắn lại tháo gói thức ăn ra, lấy ra một một miếng bánh khô, gắp một miếng tương thịt bỏ rồi đưa cho Tần Hải Dương cười nói: “Tần đại ca, huynh cầm lấy!”

Tần Hải Dương ngồi xuống, nhận lấy bánh thịt, lại từ trong túi lấy ra một bầu rượu, uống ùng ục ùng ục mấy ngụm lớn, lúc này mới khen: “Quả nhiên hảo tửu, đã nghiền!”

Hắn cười nói với Phùng Tứ Lang: “Tứ Lang, đệ có biết ta vì sao giành làm quân xích hầu không?”

Phùng Tứ Lang lắc đầu, Tần Hài Dương chỉ vào bầu rượu cười nói: “Chính là vì nó, làm xích hầu mỗi lần ra ngoài chắp hành nhiệm vụ có thể lĩnh năm cân rượu, hơn nữa đều là rượu tốt, ha ha!”

Hắn lại uống một ngụm rượu, hương rượu đậm đà khiến cho hắn sướng đến híp mắt lại, hắn vừa cười vừa hỏi Phùng Tứ Lang: “Vậy đệ vì sao lại chọn làm xích hầu?”

Phùng Tứ Lang gãi gãi đầu nói: “Đệ cũng không biết nữa, lúc ấy Nam tướng quân hỏi bọn đệ, ai muốn làm xích hầu, đệ liền mơ hồ giơ tay lên, hắn thấy đệ điều kiện cơ thể không tồi, liền chuẩn cho.”

“Tiểu tử nhà ngươi a!

Sự chọn lựa liên quan đến tánh mạng mà lại xem như trò đùa.”

Tần Hải Dương cảm khái mà lắc lắc đầu nói: “Đệ biết không?

ở Tây Vực bên này làm xích hầu nguy hiểm nhất, người Hồ bên này cũng đều lớn lên trên lưng ngựa, cưởi loại ngựa cũng không tồi, nếu bị bọn họ phát hiện, rất khó chạy thoát, vận may tốt một chút, bị bắt làm tù binh, ngày sau trao đổi, nếu xui xẻo một chút, bị giết chết ngay tại chỗ, ta ở năm Thiên Bảo thứ tư bị bắt qua một lần, sau đó được trao đổi trở về, suýt nữa bị giết chết.”

“Nhưng đệ nghe nói làm xích hầu mau thăng chức lắm, tiết độ sứ đại tướng quân của chúng ta chính là xuất thân từ Xích Hầu Doanh đó.”

“Tiểu tử ngươi đang móc khéo ta sao!

Lão tử làm xích hầu đã sắp mười năm rồi, vẫn là một tên binh quèn, tiết độ sứ chẳng qua là năm Thiên Bào thứ năm... quên đi. không nhắc tới nữa!”

Tần Hải Dương lại hớp một ngụm rượu, bỗng nhiên, bầu rượu của hắn dừng lại, vểnh lổ tai lên lắng nghe bốn phía chung quanh, lúc này, phía tây bắc một đàn chim đêm đập cánh bay lên.

“Không hay rồi!”

Tần Hải Dương khẽ hô một tiếng, nhảy phóc một cái xuống tảng đá lớn, dắt ngựa đến phía sau tảng đá lớn dấu đi, Phùng Tứ Lang cũng nhảy xuống tới, thấp giọng hỏi: “Tần đại ca, xảy ra chuyện gì thế?”

“Suỵt!

Đừng lên tiếng.”

Hai người tránh ở phía sau tảng đá, lúc này ở phía xa xa thấp thoáng truyền đến tiếng chân chiến mã đang lội nước, cũng có tiếng nói chuyện, Phùng Tứ Lang thò đầu nhìn ra phía xa xa, lập tức sờn cả da đầu, chỉ thấy trong rừng cây ngoài năm mươi bước, xuất hiện một đội quân Đột Kỵ Thi đông nghìn nghịt, đang vượt qua dòng suối nhỏ, hướng về phía tây bắc mà đi.

Con ngươi của Tần Hải Dương co rút lại, chu choa, có đến những hơn ba nghìn người, còn mang theo thang dài, bọn họ muốn làm gì đây?

Người Đột Kỵ Thi không có phát hiện bọn họ, trực tiếp lội qua dòng suối nhỏ, nhắm hướng tây bắc mà phóng đi, Lúc này, Phùng Tứ Lang không còn nhịn được nữa hỏi: “Tần đại ca, chúng ta phát hiện ra tình báo gì đây?”

“Chúng ta câu được một con cá lớn.”

Tần Hải Dương rất đắc ý, liền giải thích với hắn: “Thứ nhất, chim đêm cả bầy đàn kinh hãi đập cánh bay lên, điều này cho thấy chắc chắn là có đại đội nhân mã đi qua, giống như hai người chúng ta đi tới, những con chim đêm đó ngay cả *** cũng không chịu ĩa nữa là, thứ hai xem số người, cũng không có kinh nghiệm gì, nhìn xem nhiều rồi, vừa nhìn một cái liền có thể phán đoán ra đại khái có bao nhiêu người, thứ ba xem trang bị, đệ có lẻ không biết, ta thì quá hiểu rồi.

Người Đột Kỵ Thi trước đây đều dùng những thứ trang bị rách bướm, thứ giáp da rách do chính họ tự làm.,thứ cung tiễn nát do chính họ tự làm, còn đao và trường mậu điều đủ loại kiểu dáng, dài ngắn không đồng nhất, còn lúc này đây bọn họ đều mặc thống nhất một loại giáp da, cầm loại trường mậu giống nhau, cầm cung tiễn do thợ rèn đúc ra, lại còn có cả thang dài tháo ráp được, đệ nói xem là chuyện gì đây?”

“Đệ nghĩ không ra.”

“Đồ ngốc!”

Tần Hải Dương vỗ vào ót hắn một cái tát tay: “Những thử đó đều là trang bị của quân Đại Thực, cho thấy người Đột Kỵ Thi đã được sự trợ giúp của người Đại Thực, còn thang dài cũng vậy, cái loại thang dài này có thể tháo ra lắp lại được, thứ Đột Kỵ Thi chỉ biết đốt phân trâu ngu ngốc đó làm không được thứ ấy đâu. cũng nhất định là do người Đại Thực chế tạo.”

“Nhưng mà, bọn họ lấy cây thang làm gì vậy?”

“Đệ đúng là đồ ngu xuẩn, lấy cây thang tức nhiên là đi công thành, đệ tưởng là làm gì, trèo tường đi trộm phụ nữ sao?”

“Thế bọn họ đi công tòa thành nào vậy?”

“Đừng hỏi nhiều như vậy làm quái gì, đi theo đi là được rồi.”

Tần Hải Dương trèo lên tảng đá lớn, thu dọn lại đồ vật, hai người leo lên ngựa, đi theo dấu vết vó ngựa của người Đột Kỵ Thi, bám theo phía sau.

...

Từ hướng tây bắc của Cung Nguyệt thành, theo thứ tự phân bố năm tòa thành gồm: Phượng Mình thành, Long Uy thành, Bắc Hán thành và Di Bá thành, năm tòa thành trì hỗ trợ lẫn nhau, tạo thành góc chi viện lẫn nhau, liên kết thành tuyến phòng ngự chiến lược, trong năm tòa thành trì đó, Nguyệt Cung thành là chủ thành đóng quân, cũng là cửa lớn tiến vào Bắc Đình, có ý nghĩa chiến lược quan trọng nhất, còn Phượng Mình thành là tòa thành cách Toái Hiệp gần nhất, là căn cứ hậu cần cho việc tiến công Toái Hiệp.

Mà trong năm tòa thành trì này, binh lực ít nhất chính là Bác Hán thành, nằm ở ven sa mạc phía nam Di Bá Hài, trước mắt trong Bắc Hán thành tông cộng có hơn năm trăm binh sĩ, chủ tướng trong thành là Nam Tề Vân, ở trận chiến đầu tiên của Toái Hiệp, hắn lập công huân rất lớn, được phong làm trung lang tướng, ngoài hắn ra, trong thành còn có một nhân vật quan trọng, đó chính là quân sư Nghiêm Trang của Lý Khánh An.

Nghiêm Trang là từ Di Bá Hải khảo sát trở về, trên đường đi qua Bắc Hán thành, lúc đi qua sa mạc vết thương cũ ở chân lại tái phát, bèn tạm thời ở lại Bắc Hán thành chữa thương.

Nam Tề Vân sở dĩ ở Bấc Hán thành, là kết quả của năm rồi Phong Thường Thanh tẩy trừ quân Bắc Đình, hắn là tâm phúc của Lý Khánh An, sau khi Phong Thường Thanh nắm giữ Bắc Đình, hắn liền từ Hàn Hải quân binh mã sứ bị biếm truất tới Bắc Hán thành, mà Lôi Vạn Xuân thì bị biếm truất đến Di Bá thành làm thành chủ.

Sau khi Lý Khánh An khôi phục quyền lực, lại bận rộn việc thu quyền An Tây và chuẩn bị cho trận chiến Toái Hiệp suốt, nên tạm thời chưa thể lo đến việc của hắn và Lôi Vạn Xuân.

“Nam tướng quân, sứ quân đánh trận Toái Hiệp lần hai này, áp lực rất lớn, chiến lược Hà Trung của ngài có thể thực thi thành công hay không, phải xem trận chiến đầu tiên này, trận chiến đầu tiên thắng lợi, triều đình ủng hộ ngài.

Trận chiến đầu tiên nếu thất bại, phe phản đối trong triều đình sẽ nhảy ra ngang ngược chỉ trích, cho nên dù trên miệng ngài nói không đem Đô Ma Chi để ở trong lòng, nhưng trên thực tế ngài coi trọng nó hơn so với bất kỳ ai khác, ngươi xem ngài điều binh liền biết, không chỉ có đem quân Bắc Đình đặt hết cả lên, quân An Tây cũng từ phía nam trợ chiến, ngài vốn muốn vận dụng hỏa dược, bị ta khuyên dừng lại.”

“Tại sao thế?”

Nam Tề Vân có chút kỳ quái: “Vận dụng hỏa

dược, không phải là nắm chắc phần thắng lợi lớn hơn sao?”

“Hỏa dược phải ở lúc then chốt mới có thể sử dụng, giống như đối với trận chiến có tính chất quyết định thắng thua với Đại Thực chẳng hạn, sử dụng quá sớm, sẽ làm Đại Thực có sự phòng bị trước.”

Nam Tề Vân yên lặng gật gật đầu, Nghiêm Trang nói rất có lý, Đô Ma Chi mặc dù đau đầu, nhưng còn không đến nỗi phải dùng đến hỏa dược, hắn vừa định cáo t, thấy Nghiêm Trang hình như còn điều gì muốn nói ra, liền ở một bên chờ đợi.

Nghiêm Trang đã miễn cưỡng có thể đi lại được rồi, chỉ là bị khập khiễng, thành một người thọt chân, đây đã là sự khôi phục cực hạn rồi, hắn ở trong phòng đi lại vài bước, vô cùng lo lắng mà thở dài, nói: “Thật ra điều ta lo lắng nhất chính là trong triều, lần này điều quân Thiên Uy đến An Tây, tuy rằng binh lực An Tây đã được tăng cường, nhưng sứ quân cũng bởi vậy mà bất hòa với Ca Thư Hàn.

Còn có An Lộc Sơn, An Tư Thuận, cũng đều có mối hận cũ với sứ quân, lại thêm Dương Quốc Trung là đối thủ trong triều nữa, tình thế của sứ quân ở trong triều rất nguy cấp đấy!”

“Nếu đoạt lại Toái Hiệp, mở rộng ranh giới sang phía tây, không để cho bọn họ quơ được nhược điêm, không phải là đã không có chuyện gì nữa sao?”

Nam Tề Vân có chút không phục.

Nghiêm Trang cười khổ một tiếng nói: “Sự tình nào có đơn giãn như ngươi nghĩ như vậy đâu, công cao át chủ đạo lý này ngươi hiểu không?

Kết cục của Vương Trung Tự ngươi đã thấy rồi đó sao?

Lần trước sứ quân chỉ là bị biếm truất Liễu Châu, nếu tương lai sứ quân thật sự đánh bại Đại Thực, mở rộng ranh giới phía tây của Đại Đường, lại có tiểu nhân trong triều dèm pha, ta dám nói, Thánh Thượng sớm muộn gì cũng sẽ nhất định giết ngài mà thôi!”

Nam Tề Vân cả kinh, vội la lên: “Thế có biện pháp nào có thề tránh được không?”

Nghiêm Trang nhìn chằm chằm xuống mật đất, trong mắt không ngừng toát hiện ra sự mâu thuẫn trong nội tâm, hắn biết có một biện pháp có thể, nhưng mà hắn cho tới bây giờ vẫn không dám nói ra, đây không phải là chuyện ăn nói khuếch đại, việc này liên quan đến gia đình và tính mạng của hắn Nghiêm Trang, liên quan đến gia đình và tinh mạng của Lý Khánh An.

Càng quan hệ đến thiên thiên vạn vạn gia đình và tính mạng của tướng sĩ Bắc Đình, hắn không thể nói, ít nhất không đến vạn bất đắc dĩ hắn không dám nói ra hai chữ kia, hắn nhìn thoáng qua Nam Tề Vân, thấy hắn vô cùng kỳ vọng mà nhìn mình, sau một lúc lâu, hắn mới từ từ nói: “Nếu thật sự tới bước đó rồi, kẻ mưu sự không chỉ ở người, mà còn ở trời nữa.”

Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một giọng nói gấp rút: “Nam tướng quân!”

“Chuyện gì?”

Nam Tề Vân quay người lại hỏi.

“Thám báo Tần Hải Dương đã trở lại, mang đến tình báo khẩn cấp.”

Chương 227: Đuổi tận giết tuyệt

“Để trực tiếp đến đây.”

Nam Tề Vân kinh ngạc, không hiểu xảy ra việc gì, chi có Nghiêm Trang cười khì tại một bên: “Không lễ bọn Đô Ma Chi không chịu được buồn tẻ, định tiên hạ thủ vi cường?”

Lúc này, Xích hầu Tần Hài Dương và Phùng Tứ Lang bị dẫn vào, hai người cùng quỳ xuống hành quân lễ: “Tham kiến tướng quân!”

“Hai ngươi đã phát hiện tình báo gì?”

“Bọn ta phát hiện một đội người khoảng ba ngàn quân Đột Kỵ Thi đang đi về phía bắc, bọn ta ngỡ chúng định tấn công Bắc Hán thành, nhưng phát hiện bọn chúng lại thừa lúc đêm để vượt qua phòng tuyến Ngũ Thành, đi về hướng bắc, đi theo chúng hai trăm dặm hơn, thấy chúng vào địa bàn Các La Lộc mới quay lại.”

Nam Tề Vân mãi một lúc vẫn, không hiểu ra dụng ý đi lên Bắc của Đột Kỵ Thi, Lúc này Nghiêm Trang mới hỏi: “Các ngươi hãy kể lại tình hình tỉ mỉ một lần, không được để sót chi tiết nào.”

Tần Hài Dương liền kể lại chi tiết địch tình đã phát hiện một lượt, cuối cùng nói: “Bọn ta phát hiện người Đột Kỵ Thi lại mang theo thang dài, nên nghĩ chúng đến công Ngũ Thành.

Kết quả phát hiện không phải, mà chúng đi về phương Bắc.”

Nghiêm Trang không khỏi lâm vào trầm tư, Nam Tề Vân huơ tay thị ý tưởng thưởng cho hai người và cho họ lui, Hai người thi một lễ, xong bèn xin lui.

“Ta lo lắng họ sẽ đi tập kích huyện Kim Mãn.”

Trầm mặc được một lát, Nghiêm Trang cuối cùng cũng mở miệng: “Tập kích huyện Kim Mãn, làm rối loạn các bước chuẩn bị của Sứ quân đế thu phục Toái Hiệp.”

“Vậy làm sao đây?”

Nam Tề Vân vội nói.

“Bây giờ ngươi lập tức phái người đi thông báo với sứ quân, để sứ quân làm tốt khâu phòng ngự, nhưng cũng không được rơi vào bẫy của địch.”

“Ta biết rồi, ta sẽ phái người đi đưa thư ngay!”

...

Trên thảo nguyên thăm cốc từ Kim Mãn huyện đến thành Nguyệt Cung rải rác tám thành bảo thủ túc (trạm gác) lớn nhỏ, Quân Đường trú quân ba ngàn tại mỗi thành thủ túc tạo thành một tuyến phòng thủ củng duy trì an toàn cho con đường tơ lụa bắc tuyến.

Ở phía đông sa mạc có một hồ nước mặn chiếm địa cả ngàn công, tên là Hoàng Thảo Bạc, cũng chính là Hồ Ngải Bì, Các đoàn lái buôn sau khi vượt qua chặng đường sa mạc gian khổ liền lập tức nhìn thấy mặt hồ xanh biếc vô tận này, lại lập tức thấy sinh khí tràn trề, vì thế tất cả thương lử điều gọi nó là hồ Sinh Mệnh.

Cách phía tây bắc Hoành Thảo Bạc khoảng năm mươi dặm vượt qua miệng núi Kim Sơn, cả trăm dặm đều không có bóng người, Đêm hôm đó, một đoàn kỵ binh đen ngòm vượt qua miệng núi xuất hiện bên bờ Hoàng Thảo Bạc.

Đây chính là đội kỵ binh người Đột Kỵ Thi mặc áo Hồi Hột, có khoảng ba ngàn người, đằng đằng sát khí, Bọn chúng đi qua bờ hồ Hoàng Thảo hung hản phóng về phía thủ túc Tây Lâm cách đấy trăm dặm.

Thủ túc Tây Lâm là thành bảo nhỏ nhất trong tám thũ túc, do một thủ túc sứ soái lãnh, Thành bảo được xây dựng sát núi, có thể dung nạp ba trăm người, tu kiến rất tư kiên cố, trên đinh núi cách thành ba trăm dặm còn có một tòa phong hỏa đài.

Sáng sớm, quân Đường trong thành bảo cũng như mọi kh, vẫn phái mười mấy tên lính gác đi tuần tra tứ phía, Tiếng chuông lạc đà, một đội vài chục con lạc đà của các tên lái buôn lưu động đang từ xa xa đi đến.

Các binh sĩ bỗng nhiên mừng rờ reo hò, các lái buôn lưu động đến có nghĩa là chúng lại sắp được một món hời nho nhỏ, và cũng có nghĩa là phụ nữ và các cấp yếu phẩm đã đến, Các binh sĩ lủ lượt chạy ra ngoài để lấy da thú và đầu cừu của mình.

Rất nhanh sau đó, những người lái buôn lưu động đã đến, các liều các trại tạm thời dựng đầy ngoài thành bảo, đủ các loại hàng hóa bầy bán la liệt, Vài người Hồ nương kỹ nường béo tròn đang đứng tạo dáng ủy mị trước một cửa liều, đang không ngừng liếc mắt đưa tình với các binh sĩ, Bọn sĩ lũ lượt kéo đến giao dịch, Có những binh sĩ vừa lấy được tiền đã vội vã chui vào liều kỹ nữ.

Thủ túc sứ họ Hồ, là một lão quân ngoài bốn mươi, Hôm trước quân Đường chũ lực vừa đi qua, cuối cùng bọn họ cũng có thể tạm thả lõng một lúc, Hiếm lắm mới có lúc thoải mái thế này.

Trong túi hắn lẻng xẻng vài tiền đương nhoẻn miệng đi đến liều kỹ nữ, Nhưng ngay tại lúc này, trên thành bảo bỗng vang lên tiếng chuông cảnh báo chói tai, “Tang!

Tang!

Tang”

Có người đang hô to: ‘Thong hỏa, ba đài phong hỏa!”

Hồ thủ túc sứ giật mình ngẩng đầu nhìn lên phong hỏa đài, chỉ thấy ba dòng khói đen trọc trời, Đấy là cảnh báo rất đông quân địch đến tập kích, Các binh sĩ đều hoảng thần, liều mình phóng nhanh vào trong thành bảo.

Có vài Hồ nương thét toáng lên đi quân Đường bỏ chạy, Bọn họ chân trần, áo quần sộc sệch, Ngay lúc này, từ xã bỗng có tiếng vó ngựa vang đến như sấm ngày động, rất đông kỵ binh đang vượt qua dốc núi, tay cầm đao sắc phóng về hướng này.

“Là người Hồi Hột, người Hồi Hột đã đánh đến đây! ”

Hồ thủ túc sử hoảng đỏ cả mắt, hắn túm lấy một binh sĩ hét to: “Mau đi cầu cứu với Tiết độ sứ, nhanh!”

Binh sĩ trở mình lên ngựa phóng thẳng về phía tây, Bỗng chốc, binh sĩ Hồi Hột phủ trời phủ đất ập đến nuốt chửng mười mấy tên binh sĩ Đại Đường cùng lái buôn chưa kịp bỏ chạy.

Cửa thành bảo đã đóng cửa, tiễn trên thành bảo phóng xuống như mưa, nhưng những tên kỵ binh Hồi Hột này đã chuẩn bị sẵn, từng chiếc thang dài nhanh chóng được gọp lại, Bọn họ giơ cao đôn bài đỡ lấy mưa tiễn của quân Đường, như đàn sói điên cuồng ập về phía thành bảo.

...

Trưa hôm sau, Lý Khánh An soái lành năm ngàn quân kỵ binh phóng như chớp đến, Chiến dịch đã kết thúc từ lâu, thành bảo đã đồ sụp lúc nào, lửa lớn đốt lên giờ đã lụi tàn, những khúc gỗ cháy khét và thi thể vẫn đang bốc khói xanh, Lý Khánh An mặt mày đen ngòm đi vào thành bảo.

Trong thành không còn ra hình dạng, mặt đất đâu đâu toàn thi thế quân Đường, không có thi thể quân Địch, Vài chục người phụ nữ bị bắt ở dọc đường và những Hồ nương trốn trong thành đều bị hảm hiếp giết chết, thân thể lỗ lòa treo cao trên tường thành, Tất cả vật tư quân dụng cùng tiền tài của binh sĩ đều bị cưởm sạch, cả mũ giáp trên người của binh sĩ Đại Đường cũng bị chúng lột đi.

“Bẩm tướng quân, chỉ có năm tên binh sĩ đi tuần tra ngoài kia là may mắn thoát nạn, tất cả một trăm bốn mươi bốn anh em đều bị người Hồi Hột giết!”

Mặt Lý Khánh An trầm lại, hắn nắm chặt nấm tay tức tối, Nam Tề Van kịp thời đưa tin cho hắn biết âm mưu của Đô Ma Chi, người Đột Kỵ Thi hóa trang thành người Hồi Hột đến tập kích Bắc Đình, hòng đánh tan kế hoạch tấn công Toái Hiệp.

“Đưa người mà Nam Tề Vân phái đến lên đây.”

Một lát sau, binh sĩ đưa Tần Hải Dương và Phùng Tứ Lang lên, Hai người họ vội hành quân lễ với Lý Khánh An.

“Ta hỏi các ngươi, con đường đi đến đây của bọn chúng các ngươi còn nhớ không?”

“Nhớ, bọn thuộc hạ đều có làm dấu!”

“Được Lý Khánh An quay người lại lạnh lùng nói: “Truyền lệnh của ta, từ phía chính diện ngăn bước chân của chi quân đội này, hãy truy sát đến cùng cho ta, không chấp nhận bất kỳ sự đầu hàng nào!”

Đại quân Đường lập tức quay đầu ngựa ngang nhiên phóng về hướng Tây.

Miệng núi phía tây Hoàng Thảo Bạc chính là núi A La ngày nay, Mười mấy tên quân Đường cùng đuôi theo dấu chân ngựa vẫn còn mới ra khỏi miệng núi, Dấu tích của đại quân kỵ binh để lại đi về hướng phía Nam, hiển nhiên là người Đột Kỵ Thi đã đạt được mục tiêu, Bọn họ đã quay về Toái Hiệp.

Chi quân tập kích phúc địa quân Đường là một người con nuôi của Đô Ma Chi - ô Bùi Mạc Đạt Can, niềm vui và đắc ý của chiến thắng đã khiến hắn chỉ muốn lập tức trở lại Toái Hiệp, Trước lúc lâm hành, nghĩa phụ Đô Ma Chi từng nói với hắn, nếu có thể hoàn thành nhiệm vụ này một cách hoàn mỹ, sẽ cho hắn kế thừa ngôi vị Đại đô trưởng của Đột Kỵ Thi.

Để lần tập kích này thành công, ô Bùi Mạc Đạt Can đã chuẩn bị từ một tháng trước, Hắn phái người ngụy trang thành thương nhân và dân du mục đi sau vào Hoàng Thảo Bạc và phụ cận Tây Lâm thủ túc để thám sát tình hình phòng bị của quân Đường, Những tình báo thu được đều là tình báo tỉ mỉ có lợi cho phía hắn, vì thế mà lần tấn công này mới nhất cử thành công.

Đồng thời hắn cũng không thể không phục mưu lược của nghĩa phụ, Người Đột Kỵ Thi và Hồi Hột đều là phân chi của người Đột Quyết, nhìn tướng mạo giống nhau, ngôn ngữ tương thông, Nếu người Đột Kỵ Thi mặc quần áo của người Hồi Hột vào quả thật rất dễ lẫn lộn.

Cộng thêm bọn chúng tập kích từ phía bắc, lại càng khiến quân Đường dễ hiểu lầm thành người Hồi Hột đã phát động đột kích, Như vậy, kế hoạch tấn công Toái Hiệp của quân Đường sẽ bị giễu, Để thêm một tháng nữa, viện binh Đại Thực đã có thể đến đây.

ô Bùi Mạc Đạt Can càng nghĩ càng đắc ý, hắn khoái trá cười ha hả, Chỉ tiếc cho lần này không gặp được người con gái người Hán nào, Đúng là đáng tiếc.

Lúc này, kỵ binh phía trước bỗng chốc nhao nhao, Đây là miệng núi Hỏa Vân Cốc, Hỏa Vân Cốc dài khoảng mười mấy dặm, bắc rộng nam hẹp, Phía nam miệng cốc rộng khoảng một dặm, phía trước miệng cốc năm dặm chính là Y Lệ hà.

Nơi đây năm giữa Phượng Mình thành và Cung Nguyệt thành của quân Đường.cách thành Phượng Mình ba mươi dặm.

Nước sông Y Lệ vùng này tương đối nông, có thể trực tiếp cười ngựa đi qua.

Lúc này tròi đã ngả sang xế chiều, bầu trời hoàng hôn vẫn đò chót, dưới mây phủ dầy đặc như những vầng lừa đỏ rực, Từng đàn chim xám bay qua đầu họ, kêu lên những tiếng thê thiết bay về tổ ấm nơi vách núi, nhưng chúng không thể rời khỏi miệng cốc, đang bị cảng trong cốc.

“Xảy ra việc gì?”

ô Bùi Mạc Đạt Can thúc ngựa lên trước hỏi.

“Đường phía trước bị chắn!”

Có người hô: “Bị mấy chục tảng đá to chắn mất đường đi.”

ô Bùi Mạc Đạt Can hoảng hốt, vùng này không một bóng người, và gần đây cũng không có mưa bão gì, vậy sao lại có đá to chắn đường?

Trong lòng ô Bùi Mạc Đạt Can có một dự cảm không hay, hắn ngẩng đầu lên hai bên cốc, chỉ thấy hai bên là dốc cao chót vót, núi rừng cao vời, bóng đen do vực sâu đê lại tạo một cảm giác sâu thẳm âm u.

“Hăy mau cho dời đá to, lập tức thông đường đi!”

ô Bùi Mạc Đạt Can vừa hạ lệnh, lập tức có mấy trăm người nhảy xuống ngựa đi lên bắt đầu khiêng đá tảng, Chính ngay lúc này, một tiếng động vang lên, hai bên rừng lập tức vạn tiễn tề phát, Mưa tiễn như vũ bão phóng đến quân Đột Kỵ Thi đang chen lấn ngay tại cửa cốc.

Do không có đề phòng, bỗng chốc quân đoàn Đột Kỵ Thi nháo nhào lên, nhiều người trúng tiễn rơi ngựa, Những mũi tên sức mạnh đã xuyên thủng giáp da của họ, xuyên qua đầu họ, ô Bùi Mạc Đạt Can bị một tiễn trúng phải đùi rơi xuống ngựa.

Hắn cố nhịn đau la to: “Mau rút!

Trở lại đường cũ!’

Kỵ binh Đột Kỵ Thi đều đã sợ khiếp vía, nhanh chóng cho quay đầu ngựa, Chúng dùng đôn bài chắn tiễn phía trước chạy bạt mạng về phía bắc, có điều chưa được hai dặm đã thấy phía trước lồ lộ bức tường người chắn ngang đường lui của chúng.

Đây là một ngàn Mạch Đao quân trọng giáp, ai ai tướng tá vạm vỡ cao to, sức kéo sơn hà, tay cầm thanh mạch đao dài hai trượng, thân mặc trọng giáp óng ánh kim xanh, khảm trên gương mặt của những người đàn ông này là cặp mắt lạnh lùng phảng phất tên thợ săn, đang vô tình chằm chằm dõi theo con mồi.

Sau lưng một ngàn Mạch Đao quân là ba ngàn Cung Kỵ binh, trong tay họ cầm giác nỏ đã chen đầy những chỗ còn trống tại hai bên, Chủ soái hôm nay đã hạ lệnh truy sát đến cùng, một tên cũng không được tha, Hỏa Vân cốc hôm nay chính là nghĩa trang của người Đột Kỵ Thi.

“Đùng!”

Trống đã vang lên một cách từ từ nhưng đầy sức sống, “Đùng!

Đùng!”

Cùng với tiếng trống nặng trĩu, quân Mạch Đao từng bước từng bước tiến gần quân Đột Kỵ Thi, Mỗi bước đi đều chấn động lòng người, mỗi bước đi đều khí trùm sơn hà.

Lúc này, không biết ai trong người Đột Kỵ Thi hô to: “Xông lên anh em!”

Kỵ binh Đột Kỵ Thi đã phát động, bọn chúng biết chỉ có xông ra mới còn cơ hội sống còn, Bản năng sống khiến chúng quyết liều mình phen này, ai ai cũng giơ cao trường đao, quơ múa trường mậu phóng thẳng về phía quân Đường một cách điên cuồng tựa bão tố, Nhưng quân Mạch Đao vẫn vững như Thái Sơn, nghiễm nhiên bất động.

ô Bùi Mạc Đạt Can một người một ngựa đi trước, hắn không ngừng huơ trường mâu trên tay hô to xong liền đâm thẳng về phía thũ lĩnh quân Đường, Thủ lĩnh Mạch Đao quân là đại tướng Điền Trân.

Điền Trân cũng thét lên một tiếng, nhanh như phóc, hắn giơ cao đại đao chém một nhác, Thế đao gây gắt, Chỉ một đòn, ô Bùi Mạc Đạt Can cả người ngựa cùng bị bố làm đôi, máu tươi tung tóe, ngũ tạng la liệt.

Mạch Đao quân trường đao phi vũ, từng bước đi lên, ánh đao ảnh máu, nào đâm nào chém, Đoàn kỵ binh Đột Kỵ Thi rơi lăn lốc khắp nơi, tiếng kêu thảo thiết vang vọng khắp núi đồi, Sau lưng và hai bên chúng, quân Đường tiễn bay vù vù, khiến chúng thương vong trầm trọng, Người Đột Kỵ Thi bị thương quỳ lạy van lày, nhưng vẫn bị Mạch Đao quân lũ lượt tiến lên chém cho nát bấy, máu chảy thành sông, xác chết la liệt, Chỉ trong một chốc, Hỏa Vân cốc trở thành bãi đồ sát nhân gian.

Trên núi, Lý Khánh An đang cưỏi trên lưng ngựa, mặt mày không chút biểu cảm chăm chú nhìn trận đồ sát trong cốc núi, Tàn dương đỏ rực tựa máu tươi, những tia ánh dương cuối cùng trong ngày nhuốm đỏ cả đinh núi.

Tiếng kêu thét thảm thiết trong cốc, tiếng khóc rên rỉ thê lương vang vảng, Lý Khánh An vẫn hoàn toàn không động lòng, Đoàn Tú Thực bên cạnh có phần không nhẫn tâm, nhỏ giọng khuyên: “Đại tướng quân, hay là tiếp nhận sự đầu hàng của chúng!”

Lý Khánh An lạnh lùng lườm hắn, lần này đến phiên Đoàn Tú Thực nín tiếng, không dám nói thêm một lời.

“Truyền lệnh của ta, không để một tên được sống, giết sạch cho ta!

Chương 228: Bước dè bước dặt

Những người mà Đô Ma Chi phái đi đã suốt mười ngày mà không có tin tức gì, cho dù là gặp phải quân Đường đi nữa thì cũng còn có tàn binh trốn trở về chứ, nhưng hiện giờ, một tên tàn binh cũng chưa thấy, hắn gắp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, chắp tay sau lưng ở trong lều lớn đi qua đi lại.

Đô Ma Chi ở trận chiến Toái Hiệp đầu tiên đã dẫn bộ hạ tháo chạy trước, làm cho quân Đại Thực cuối cùng thua mất, hắn chạy trốn tới Thạch quốc trước, lại bị quân đội Thạch quốc trục xuất khỏi đó cuối cùng trốn ở vùng Thiên Tuyền Sơn.

Lúc Tề Nhã Đức tiến công Toái Hiệp, hắn nắm bắt lấy cơ hội, dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt sự tín nhiệm của Tề Nhã Đức, dẫn nhân mã bản bộ thay người Đại Thực dẫn đường, lại cam làm chó săn, suốt đường công thành đoạt đất.

cuối cùng luận công ban thường, mà được Toái Hiệp thành, còn quân đội Thạch quốc do không thể ngăn cản được sự đột phá vòng vây của Đoàn Tú Thạch, nên mất đi cơ hội lấy được Toái Hiệp.

Việc thứ nhất sau khi Đô Ma Chi được Toái Hiệp, đó là dùng thủ đoạn tàn khốc nhất để tiêu diệt kẻ địch của hắn, Nhĩ Vi Đặc Lặc bị hắn bâm thành thịt vụn mà ăn, vợ và con gái đều bị luân phiên hành hình đến chết, các quý tộc Đột Kỵ Thi khác toàn bộ bị giết, gia tài phụ nữ đều bị cướp sạch.

Kẻ tiếp theo chịu trận chính là người Hán, đại bộ phận người Hán đều theo Hán Đường hội dọn đi trước đó rồi, nhưng vẫn còn một số ít bộ phận những kẻ lưu luyến nhà mà không chịu đi gặp phải bất hạnh, người chết tiền tài bị mất sạch không, tất cả nhà của người Hán đều bị lửa thiêu rụi cả.

toàn bộ Toái Hiệp thành bị quân đội hắn chà đạp đến khói bụi mịt mù, Cuối cùng Đô Ma Chi hạ lệnh, tất cả người Đột Quyết, người Đột Kỵ Thi phải khôi phục truyền thống, không được ở trong các ngôi nhà, toàn bộ đổi thành ở trong liều trại, kẻ nào không theo là giết không cần hỏi, vì thế cả ngàn căn nhà đều trống không, trên đường cái dựng đầy lều trại.

Do người Đột Kỵ Thi mấy chục năm nay nội chiến liên miên, dân cư từ mấy chục vạn người của thời cực thịnh giảm mạnh đến hiện tại chỉ còn bảy tám vạn người, nhưng lại bị Đô Ma Chi bóc lột ra gần ba vạn người đưa vào quân đội, cũng chính là gần một nửa số người tòng quân rồi, từ ông lão sáu mươi tuổi, cho tới thiếu niên mười bốn tuổi, đều bị buộc phải khiêng lên cây trường mậu nặng nề.

Tài sản và lương thực của bọn họ cũng thực hiện theo chế độ quân quản, cũng có nghĩa là do quân đội khống chế, mỗi ngày dựa theo tiêu chuẩn thấp nhất mà phân phát đồ ăn, đây cũng là một trong những thủ đoạn Đô Ma Chi dùng đế khống chế quân đội, ai có câu oán hận, liền lập tức bị đình chỉ phần thức ăn của người nhà kẻ đó, Dùng người nhà làm con tin, bức bách binh lính vì hắn bán mạng.

Việc Đô Ma Chi lo lắng nhất đó là quân Đường ngóc đầu trở lại, hắn đã biết Cao Tiên Chi bị điều đi rồi, lại đổi tới kẻ thù đã giết con trai hắn là Lý Khánh An quay trở lại, ngoài hận thù ra, lại cũng làm hắn kinh hồn bạt vía, để có thể ngăn cản quân Đường ngóc đầu trở lại.

Hắn liền nghĩ ra kế giả mạo người Hồi Hột tập kích trạm gác thành Bắc Đình, phái đứa con nuôi đắc lực nhất là ô Bùi Mạc Đạt Can và ba nghìn nhân mã trang bị tinh nhuệ nhất của bản bộ nhưng bọn hắn lại như trâu đất xuống biển, không có một chút tăm hơi nào.

Đô Ma Chi đã thấp thoáng đoán được rất có thể là bị quân Đường tiêu diệt rồi, điều này làm hắn đau lòng không thôi, ôi đó là những chiến sĩ tinh nhuệ của bản bộ vẫn đi theo hắn suốt đấy!

“Tổng đốc, sử giả Đại Thực tới rồi!”

Ngoài trướng truyền đến tiếng bẩm báo, Đô Ma Chi được Đại Thực phong làm Toái Hiệp tổng đốc, cho dù hắn tự phong làm Ma Nhân Khả hãn, nhưng cuối cùng hắn vẫn không thể không chấp nhận danh hiệu tổng đốc này, dù sao Khả Hãn vẫn phải được sự sắc phong của triều Đường, mà Đại Thực hiện tại là chủ nhân của hắn, hắn tất phải chấp nhận sắc phong của Đại Thực.

“Mời vào!”

Đô Ma Chi trong lòng có chút thấp thỏm không yên, sau khi hắn lấy được Toái Hiệp đã liên tục mua của Đại Thực một lượng vũ khí khống lồ, giáp da và các trang bị khác, đã thỏa thuận là chia ra năm lần thanh toán, nhưng đến nay hắn chỉ có thanh toán hai lần.

Lần đầu tiên là dùng tiền của vơ vét được từ các quý tộc ở Toái Hiệp đê trả, lần thứ hai hắn trả bằng ba mươi vạn con dê, còn lần thứ ba ở vào đầu tháng là đã đến kì hạn thanh toán, còn có mười ngày nữa thì đợt thanh toán lần thứ tư cũng tới rồi, hắn đã không có khả năng chi trả, hôm nay sứ giả Đại Thực tới có phải là đến hối thúc hắn trả nợ hay không?

Ngay tại lúc hắn đang thấp thỏm không yên, sử giả Đại Thực bước vào, tổng cộng đi tới ba người, ba người này thân phận rất thú vị, cầm đầu là một viên quan văn trên người mặc trường bào màu đen, có hai ria mép nhỏ, rất khôn khéo và tài cán.

Hắn buộc đai lưng, tinh thần sung màn, trong tay cầm mấy cuốn công văn bằng da dê, tinh thần sung mãn lại càng làm cho Đô Ma Chi kinh hồn táng đảm, cuốn da dê trong tay hắn kia chẳng phải là khế ước mua vũ khí của mình sao?

Chủ nợ cũng không hề ngủ gật, hắn một phen chột dạ, lại vội vàng nhìn người thứ hai, người thứ hai là một viên võ tướng, mặc một khối áo giáp dính liền thành một khối, tay cầm một cây trường mậu.

Hắn dáng người khôi ngô, khí thế uy mảnh, một chùm râu quai nón rậm rạp đi chung với một đôi mắt ti hí, khiến cho hắn trong sự uy mãnh lại chứa mấy phần giảo hoạt, người thứ ba khoảng hơn sáu mươi tuổi, râu hoa râm, cũng mặc một chiếc trường bào, nhưng không có buộc đai lưng, giống như một cái túi trùm từ đầu đến chân, trong tay cầm một quyển kinh Coran, xem ra y là một gã thầy tu đạo Islam.

Quan văn thứ nhất Đô Ma Chi quen biết, lần thứ hai có tới đòi nợ qua, tên là Mục Tư Tháp Pháp, tên của người Đại Thực điều gần giống nhau cả, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy cái tên đó mà thôi, tỷ như Mục Tư Tháp Pháp, hai người đến đòi nợ lần thứ hai cũng đều gọi cái tên này, Đô Ma Chi cũng không nhớ nổi.

Một cao một thấp, hắn bèn gọi đại Mục Tư Tháp Pháp và tiểu Mục Tư Tháp Pháp, người tới hôm nay là tiêu Mục Tư Tháp Pháp, người tuy lùn, nhưng ranh mảnh hơn bất kỳ ai, là quan thuế vụ của Tát Mã Nhĩ Hãn.

Đô Ma Chi không dám lơ là, vội vàng cười nói: “Ha ha!

Tại hạ nói sao hôm nay sáng sớm thức dây bèn cảm thấy không khí vui vẻ thế, thì ra là lão bằng hữu tới rồi.”

Mục Tư Tháp Pháp cũng biết tiếng Đột Quyết, liền vừa cười vừa ôm chặt hắn, nói: “Ta đến đây chưa chắc là việc vui a!”

“Đâu có!

Đâu có!

Có bằng hữu tới đã là việc vui rồi.”

Đô Ma Chi cười gượng, Trong lòng lại nhanh chóng ở tính toán đối sách, hiện tại quân Đường có dấu hiệu điều binh sang hướng tây, rất có thể là binh áp Toái Hiệp, mình có thể dùng cớ này để kéo dài thời gian.

Nghĩ vậy, hắn vội vàng nhiệt tình mời ba người ngồi xuống, nhưng viên đại tướng và thầy tu đạo Islam không có ngồi xuống, mà là đứng ở phía sau Mục Tư Tháp Pháp, giống như là tùy tùng của hắn vậy, trong lòng Đô Ma Chi đang nghĩ đến việc trả nợ, cũng không đé ý đến hai người bọn hắn, vội vàng sai người dâng trà sửa ngựa lên.

Không đợi Mục Tư Tháp Pháp mở miệng đòi tiền, hắn liền thở dài nói: “Quân Đường điều binh quy mô, quân chủ lực Bắc Đình đã tiến vào năm thành ở phía bắc, còn phía nam quân An Tây cũng ra Lãng Sơn khẩu, đang hướng Toái Hiệp thẳng tiến, đại chiến như lửa gém lông mày, không biết Tề Nhã Đức tướng quân có thế viện trợ ta.

tại hạ?”

Hắn chặn lấy lời nói của đối phương trước, nhưng viên quan quân Đại Thực đã có hửng thú, vội vàng hỏi: “Quân Đường có bao nhiêu quân đội?”

Mục Tư Tháp Pháp khoát tay áo, lệnh hắn không cần mở miệng, hắn đem quyển da dê mở ra, đây tới trước mặt Đô Ma Chi cười tủm tim nói: “Việc đánh trận không quan hệ gì với ta cả, ta chi phụng mệnh Tề Nhã Đức tướng quân đến đòi hai món nợ cũ mà thôi.

Một là mười lăm vạn đồng bạc Địch Lạp Mỗ mà đầu tháng đã tới kỳ hạn, còn mỗi tháng một vạn đồng bạc Địch Lạp Mỗ thuế má mà lúc trước tổng đốc Đô Ma Chi đã hứa hẹn, đến nay đã nợ bảy tháng, tổng cộng là bảy vạn đồng bạc Địch Lạp Mỗ, thêm nữa chính là món tiền phải trả lần thứ tư còn mười ngày nữa thì đến kỳ hạn.

cũng là mười lăm vạn đồng bạc Địch Lạp Mỗ, như vậy tồng cộng hết là ba mươi bảy vạn đồng bạc Địch Lạp Mỗ, Hiện tại Tề Nhã Đức tướng quân nói, tiền lương chi cho việc trấn áp phản loạn tại Hà Trung đang túng quẫn, rất cần gấp đến món tiền này, xin Đô Ma Chi hôm nay chuẩn bị sẵn, đề ngày mai ta liền mang về ngay.”

Nét mặt già nua của Đô Ma Chi nhất thời chuyển thành màu gan heo, sau một lúc lâu, mới lúng túng nói: “Đại chiến Toái Hiệp sắp xảy ra, chúng tôi cũng hao tổn một món tiền lương rất lớn, thật sự là không có tiền để trả nữa đâu!”

“Không có tiền?”

Mục Tư Tháp Pháp lập tức biến sắc, lạnh lùng nói: “Lúc trước chính ngươi đã vỗ ngực cam đoan với Tề Nhã Đức tướng quân, muốn tiền đưa tiền, muốn lương cấp lương, Tề Nhã Đức tướng quân mới đem Toái Hiệp cho ngươi, mới đem quân bị bán cho ngươi, hiện tại Toái Hiệp tới tay, vũ khí tới tay, ngươi lại đồi ý nói không có tiền, đây có phải là có ý ăn hiếp Đại Thực ta sao?”

Chương 228: BƯỚC DÈ BƯỚC DẶT (2)

Trong giọng nói của Mục Tư Tháp Pháp toát ra vẻ lạnh lùng, Đô Ma Chi sợ tới mức liên tục xua tay, “Không!

Không!

Tại hạ tuyệt không dám hiếp đáp Đại Thực, chỉ là sau khi được Toái Hiệp rồi mới phát hiện một số tình hình khác với lúc trước, nên mới trả không nổi tiền mà thôi, xin đại nhân thông cảm.”

“Có cái gì khác đâu?”

Khẳu khí của Mục Tư Tháp Pháp dịu đi một chút, nhưng trên mặt vẫn lạnh như băng không có lấy một tia cười nào cả.

Đô Ma Chi cuống quít giải thích nói: “Là như thế này, tại hạ biết Toái Hiệp có không ít người Hán điều là gia tài đến hàng vạn quan tiền, nhất là bọn họ có một cái Hán Đường hội, có thể nói là giàu nhất nước, nhưng không biết vì sao, bọn hắn biết trước được tin tức, một tháng trước lúc quân Đại Thực tiến công Toái Hiệp đã bỏ chạy cả rồi, tất cả tiền của điều mang đi hết, làm cho kế hoạch của ta bị hớ...”

“Không đúng!”

Mục Tư Tháp Pháp lớn tiếng cắt đứt lời nói của hắn: “Ngươi sau khi được Toái Hiệp rồi, mới mua vũ khí trang bị của Đại Thực, khi đó ngươi đã biết mình không có tiền, nhưng vẫn tham lam mà mở lớn miệng ra, có thể thấy được ngươi vốn không có thành ý muốn trả tiền, tổng đốc Đô Ma Chi, ta sẽ căn cử theo sự thật nói với Tề Nhã Đức tướng quân, không!

Ta phải báo cáo lại với tổng đốc Mục Tư Lâm.”

Đô Ma Chi sợ đến mềm nhũn cả chân ra, với giọng nức nỡ nói: “Đại nhân, tại hạ không phải không muốn trả tiền, mà là tại hạ thật sự không có tiền, trong tay tại hạ tổng cộng chỉ có ba vạn con dê, đại nhân kêu tại hạ làm lấy cái gì mà trả đây?”

“Hừ!

Ba vạn con dê, ngay cả trả tiền lãi cũng không đủ.”

Mục Tư Tháp Pháp hừ một tiếng thật mạnh, trầm ngâm giây lát nói: “Thôi được!

Xem ngươi trung thành với Đại Thực như vậy, ta trở về thuyết phục Tề Nhã Đức tướng quân, để cho Phí Nhĩ Can và Bạt Hàn Na ra nhiều tiền một chút, chỗ của ngươi sẽ cho hoãn thêm nửa năm vậy.”

Đô Ma Chi mừng rở, mới vừa định bái tạ, Mục Tư Tháp Pháp lại khoát tay chặn hắn lại: “Ta còn chưa nói xong mà!”

“Vâng!

Vâng!”

Đô Ma Chi câm như hến, liên tục vâng dạ.

“Tề Nhã Đức tướng quân cũng lo lắng ngươi không có tiền trả, cho nên đưa ra hai điều kiện, mới có thể cho trì hoãn.”

“Đại nhân mời nói!”

Đô Ma Chi đã sứt đầu mẻ trán, chỉ cần tạm hoản được, cho dù là đem nữ nhân của hắn cầm gán nợ, hắn cũng tuyệt không nhíu mày một chút nào.

Mục Tư Tháp Pháp quay đầu lại nhìn thoáng qua hai người phía sau, chậm rãi giới thiệu với hắn nói: “Vị tướng quân này tên Tát ô Đạt, là thủ hạ ái tướng của Tề Nhã Đức tướng quân, từ hôm nay trở đi, hắn làm quan chỉ đạo quân sự của người Đột Kỵ Thi.”

Tuy rằng chỉ đạo và chỉ huy chi khác nhau có một chữ, nhưng trong lòng Đô Ma Chi vẫn cảm thấy lạnh, đó chính là Tề Nhã Đức đến đoạt binh quyền của hắn, không đợi hắn mở miệng, Mục Tư Tháp Pháp lại chỉ vào thầy tu đạo Islam nói: “Đây là đệ tử của tiên tri, từ Đa-mát mà đến.

Hắn tên A Ba Lạp, từ hôm nay trở đi sẽ truyền giáo ở Toái Hiệp, ngươi phải hỗ trợ, không cần biết ngươi dùng biện pháp gì, trong vòng ba tháng, tất cả dân chúng và binh lính Toái Hiệp đều phải quy y Thánh A La.”

Một người là muốn đoạt quân quyền của hắn, một người là muốn đoạt tín ngưỡng của hắn, trong lòng Đô Ma Chi mâu thuẫn tới cực điểm, hắn muốn không nhận lời, nhưng hắn lại tuyệt đối không dám, mà đáp ứng, hắn lại không thể giải thích với người trong bộ tộc được.

“Như thế nào, ngươi không muốn đáp ứng sao?”

Ánh mắt của Mục Tư Tháp Pháp hung ác mà dõi theo hắn.

“Tại hạ. tại hạ...”

Đô Ma Chi môi run run, mồ hôi từ trên trán lăn dài xuống: “Có không để cho tại hạ suy nghĩ một chút được không?”

“Không có gì cần suy nghĩ cả, ngươi không đáp ứng. thì ta bước đi!”

Mục Tư Tháp Pháp đứng lên bèn đi ra ngoài trướng.

Lúc đi đến trước của trướng, phía sau lưng rốt cục cũng truyền đến siọng khàn khàn mà bức xúc của Đô Ma Chi: “Đáp ứng, tại hạ đáp ứng, tại hạ hết thảy đều đáp ứng!”

Khóe miệng của Mục Tư Tháp Pháp rốt cục cũng lộ ra một tia mỉm cười.

...

Người Đại Thực mang đến cho Đô Ma Chi không phải chỉ là một tên quan chỉ huy hay một tên thầy tu đơn giản như vậy, bọn họ mang đến cả một đội quân xâm lược gồm năm mươi tên quan quân và ba mươi tên thầy tu truyền giáo, không chỉ khống chế thân thể của người Đột Kỵ Thi, mà còn muốn khống chế tinh thần bọn họ, đây là quyết định của A Bố - Mục Tư Lâm.

Trong lúc không rảnh rút binh đến tiếp viện Toái Hiệp, bèn lợi dùng người Đột Kỵ Thi ở Toái Hiệp đến chống đối việc quân đại Đường tây tiến, Lịch sử đã tạo ra một trò đùa tàn khốc với Toái Hiệp, ba mươi năm trước, đại Đường lợi dụng Đột Kỵ Thi đến chống đỡ Đại Thực đông khuếch, mà giờ khắc này lại là Đại Thực lợi dụng Đột Kỵ Thi đối kháng quân đại Đường tây tiến.

Nhưng lịch sử sẽ không chỉ đơn giản lặp lại như vậy, sự điều động với quy mô lớn của quân Đường đã chấm dứt, bắt đầu đến thế công rất thận trọng, một vạn quân Đường ở lại Phượng Minh thành, làm hậu viện, do đại tướng Đoàn Tú Thạch thống lĩnh, phòng ngừa người Đột Kỵ Thi vòng đường tiến công quân Đường phía sau, đồng thời cũng phòng bị quân Đại Thực từ phía bắc tập kích.

Còn hai vạn quân Đường thì với tốc độ một ngày ba mươi dặm, thong thả mà vững vàng tiến về phía nam, Sáu ngàn quân An Tây ở Bạt Hoán Thành thì dưới sự thống lĩnh của Lệ Phi Nguyên Lễ và Thôi Kiền Hữu, vượt qua Lãng Sơn, nhắm hướng Toái Hiệp tiến gần.

Quân Đường hai mặt giáp công, mà người Đột Kỵ Thi ở Toái Hiệp dưới sự chỉ huy của quan quân Đại Thực tích cực ứng phó, bọn họ chọn dùng kế sách bắc công nam thủ, đem ba vạn người Đột Kỵ Thi chia làm hai.

Phía bắc tập trung hai vạn năm nghìn trai tráng, chuẩn bị nghênh chiến quân Đường chũ lực, còn phía nam thì con người già kẻ yếu tứ thủ Hạ Liệp thành, không tiếp chiến quân Đường tuyến nam, đám mây u ám của chiến tranh đã bao phủ ở trên bầu trời Toái Hiệp, chiến dịch hết sức căng thẳng.

ở cách phía nam Phượng Minh thành trăm dặm, quân Đường chủ lực đã tới gần thung lũng Toái Hiệp xuyên, nhưng quân Đường tới nơi này rồi, lại trú doanh không đi nữa.

vùng này địa thế bằng phăng, rừng cây rậm rạp, đồi núi thảo nguyên tươi tốt phía bắc là lòng chảo và sa mạc, mà phía nam là vùng núi đồi nhấp nhô, ngọn núi A Nhĩ Mã Đại tuyết trắng phủ đầy, nước tuyết hòa tan hình thành hơn mấy chục nhánh sông lớn nhỏ khác nhau, một bộ phân vòng vèo chảy vào Nhiệt Hải.

Mà đại bộ phận các sông đều chảy cả vào Y Lệ Hà, nguồn nước sung túc và đất đai phì nhiêu làm cho nơi này trở thành nơi giàu có nhất ngoài Toái Hiệp, hơn một ngàn năm sau, nơi này trở thành thủ đô của một quốc gia, An-Ma A-Ta(cũng gọi là Vemiy,là thành phố lớn nhất, thủ đô thương mại của Kazakhstan. với dân số ngày 1 tháng 8 năm 2005 là 1.226.000 người, chiếm 8% dân số quốc gia này.

Thành phố đã là thủ đô của Kazakhstan từ năm 1929 đến 1998.).

Đại doanh quân Đường đóng quân ở trên một mảnh đồi, một hàng rào thật lớn bao quanh lấy doanh trướng quân Đường, bốn phía lại đào các chiến hào sâu và rộng đến một trượng, dẫn nước sông chảy vào, lại keo cầu treo lên, hình thành một tòa thành lũy tạm thời.

Sáng sớm hôm đó, Lý Khánh An dẫn theo mấy chục viên tướng lĩnh ở phụ cận thăm dò địa hình, hắn phóng ngựa chạy lao đi, ưng vương to lớn lượn lờ trên đinh đầu, lúc này là tiết trời mùa xuân rõ nét nhất, từng đàn từng đàn linh dương và mã lộc ở trên sườn núi rượt chạy, cách đó không xa bèn là vùng rừng rậm, kéo dài đến trước núi.

Làm cho Lý Khánh An cảm thấy hứng thú chính là, trong vùng rừng rậm, phần lớn đều là cây táo(bom), ở triều Hán, cây táo nơi này đã truyền vào tới Trung Nguyên, được gọi là hồng nại, nhưng thua xa sự bạt ngàn của cây táo vùng này.

Hắn hứng trí dạt dào chỉ vào một mánh đất trống dựa núi ven sông phía xa xa nói với chúng tướng: “Nơi này nên xây dựng một tòa thành làm trạm gác, trấn giữ bên ngoài Toái Hiệp, và Phượng Minh thành tương trợ với nhau.”

Lý Quang Bật nhìn ra xa một lát, cười nói với Lý Khánh An: “Vùng này địa thế tốt lắm, có nhiều sông ngòi, khí hậu ôn hòa, đất đai phì nhiêu, ta kiến nghị ở chỗ này xây dựng một cái huyện, di chuyển một lượng lớn người Hán đến đây canh tác.”

Lý Khánh An không ngờ rằng tư tưởng của Lý Quang Bật lại tiến bộ đến thế, nghĩ xa hơn cả mình, liền vừa cười vừa hỏi chúng tướng: “Chư tướng nghĩ như thế nào?”

Lý Từ Nghiệp vừa cười vừa tiếp lời, nói: “Ta bồ sung thêm một câu, đem huyện này đặt tên là Khánh An huyện, các vị cảm thấy thế nào?”

Mọi người đều tỏ vẻ tán thành, Lý Từ Nghiệp nịnh thật đúng chỗ, mà Lý Khánh An cũng cam lòng hả dạ, hắn vui vẻ nói: “Khánh An tên này không tồi, may mắn bình an, thật thích hợp làm tên huyện, quyết định như vậy đi, đánh hạ Toái Hiệp, chúng ta sẽ ở đây kinh doanh, huyện này sẽ gọi là Khánh An huyện.”

Lúc này, một viên kỵ binh vội vàng chạy tới, tiến lên bẩm báo: “Bẩm báo Đại tướng quân, thám báo đã phát hiện quân địch, cách Toái Hiệp cốc khẩu đã không tới hai mươi dặm.”

“Có bao nhiêu nhân mã?”

“Khoảng chừng sáu ngàn người.”

‘Sáu ngàn người?

Lý Khánh An khinh thường cười nhạt một tiếng, quay đầu lại nói với mọi người: “Nếu đã có người đến viếng cửa mua bán, chúng ta nên khai trương thôi.”

...

Sáu ngàn kỵ binh của Đột Kỵ Thi lục cũng không có lập tức tiến tới cùng quân Đường tác chiến, bọn họ cũng phát hiện quân Đường chủ lực, hăng hái đuổi tới Toái Hiệp cốc khẩu, rồi lại thả chậm tốc độ, từ bề ngoài xem, tựa hồ là sự chệnh lệch của binh lực hai bên khiến cho bọn hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng trên thực tế Đô Ma Chi và quan chi đạo Tát ô Đạt phát sinh sự mâu thuẫn trong việc chọn kế sách đối phó với quân Đường.

Địa vị của Tát ô Đạt ở trong quân đội Đột Kỵ Thi, tương đương với chức cố vấn quân sự sau này, hắn nắm giữ quyền quyết sách của quân đội Đột Kỵ Thi.

Tát ô Đạt năm nay hơn ba mươi tuổi, sinh ra trong một nhà võ thế gia ở Tát Mã Nhĩ Hãn, từ nhỏ đã tinh thông võ thuật Ba Tư, không may là, lúc hắn thời thiếu niên bị quân đội đông chinh Khuất Ba Đê bắt làm tù binh, trở thành một viên nô lệ.

Năm hắn mười tám tuổi được phụ thân của Tề Nhã Đức mua về, trở thành tôi tớ cùng Tề Nhã Đức luyện võ, rất được Tề Nhã Đức xem trọng, được trở thành người tự do, đồng thời trở thành huynh đệ của hắn.

Lần này Tát ô Đạt được phái tới chỉ đạo Đột Kỵ Thi chống đỡ quân Đường, bề ngoài là trợ giúp người Đột Kỵ Thi giữ lấy Toái Hiệp, nhưng thực tế nhiệm vụ chính của hắn là tới quan sát chiến thuật của quân Đường, Toái Hiệp có giữ được hay không, đối với người Đại Thực mà nói không hề quan trọng, quan trọng là phải hiểu biết về kẻ địch.

Tát ô Đạt có kinh nghiệm tác chiến phong phú, hắn sẽ từ các phương diện khác nhau mà dò thử quân Đường, tỷ như xung đột với quy mô nhỏ thì chiến thuật của quân Đường là thế nào, còn có đặc điểm bố binh của quân Đường với chiến dịch quy mô lớn.

Thậm chí còn có phương thức công thành của quân Đường, người Đột Kỵ Thi chẳng qua là vật thí nghiệm của hắn, lần này hắn chỉ lệnh cho sáu ngàn người xuất chinh, chính là muốn hiểu rõ với chiến dịch quy mô nhỏ hoặc là với nhiều đánh ít, thì khi quân Đường tác chiến sẽ có đặc điêm gì.

Sự điều binh khác thường này của hắn làm cho Đô Ma Chi cực kỳ phản cảm, điều này rõ ràng là muốn cho người Đột Kỵ Thi đi nộp mạng, Đô Ma Chi cũng đã ý thức được Tát ô Đạt có dụng tâm khác, hắn vẫn nhẫn nại, thấy trước mắt phải đụng độ với quân Đường chủ lực, hắn rốt cuộc nhịn không được rồi.

Ngay khi Tát ô Đạt hạ lệnh chuẩn bị phát động công kích với quân Đường, Đô Ma Chi lại làm ra quyết định trái ngược lại, trấn giữ lấy Toái Hiệp cốc khẩu, không phát động công kích với quân Đường.

Cùng lúc đó, quân đội của quân Đường cũng không chủ động công kích, rất kiên nhẫn chờ đợi cơ hội tiến công, hai đội quân ở Toái Hiệp cốc khẩu lâm vào cục diện bế tắc.

Chương 229: Đột Hồ nổi loạn

Toái Hiệp hà cốc dài cả ngàn dặm bị dãy núi Ngoại A Lãi sơn liên miên ngàn dặm chắn lại, hình thành một màn chắn tự nhiên dài đằng đẵng.

Nhưng cũng vì sự thay đối địa hình hàng triệu triệu năm mà tạo thành nhưng đường miệng núi, trong đó nổi tiếng nhất là miệng núi A Nhĩ Mã Đại sơn, Miệng núi bằng phẳng, rộng vài chục dặm, là thông đạo tốt nhất cho đoàn binh mã lớn khi đi vào Toái Hiệp.

Trước mất quân chủ lực Đại Đường và người Đột Kỵ Thi vẫn đang thế án binh bất động ngoài miệng núi, nhưng tại phía nam Ngoại A Lãi sơn lái có vô số cốc đạo có thể thông đến Toái Hiệp hà cốc hoang vắng không bóng người.

Chiều tối hôm đó, hai tên thám báo quân Đường từ một con đường núi dài đi vào hà cốc Toái Hiệp, địa hình nơi đây tương đối phức tạp, mấy con rạch sâu rộng vài chục dặm, phía trước nữa chính là rừng thăm bất tận, mà đầu bên kia của rừng chính là tiểu thành của Toái Hiệp - Bùi La Tướng Quân thành, phía nam chính là Nhiệt Hải rộng vạn mẫu.

Hai xích hầu Đại Đường này chính là Tần Hải Dương và Phùng Tứ Lang, hai họ phụng mệnh Lý Khánh An đến phía nam Toái Hiệp đưa một bức quân lệnh cho Lệ Phi Nguyên Lễ.

Do Nhiệt Hải ở phía nam đã chặn mất con đường nam hạ, bọn họ phải đến quân xứ An Tây chỉ có hai con đường để đi, một là vòng qua Nhiệt Hải, nhưng nhưng thế đường đi sẽ mất vài trăm dặm, sẽ làm nhỡ việc quân cơ.

Nên họ chọn con đường khác nguy hiểm hơn, đó là đi vào Túy Hiệp hà cốc, xuyên qua nơi tập cư của người Đột Kỵ Thi ở Hiệp Chi thành và Bùi La Tướng Quân thành.

Con đường này rất ư nguy hiểm, chỉ cần có chút sơ suất sẽ bị người Đột Kỵ Thi phát hiện ngay, cho nên Tần Hải Dương và Phùng Tứ Lang đều cố gắng đi đường vào lúc đêm.

Vượt qua được rạch trời cũng đã tối mịt, Nửa vầng trăng sáng đang xuyên qua làn mây mỏng, lúc tỏa lúc mờ trong bầu trời đêm, Phía trước là mảnh rừng rậm đen thum thủm, ẩn chửa biết bao điều hiểm nguy, nhất là vào trời đêm, bao nhiêu loài sinh vật xuất hiện điều có thể gây nguy hiểm chí mạng cho con người.

“Tần đại ca, chúng ta thật sự phải vào rừng ư?”

Phùng Từ Lang thấy da đầu tê tê, phảng phất như nhìn thấy rõ vài ánh mắt sáng xanh đang lấp ló ngoài bìa rừng.

Trong lòng Tần Hải Dương củng có phần phát khiếp, Hắn hiểu nhất vùng Toái Hiệp này, khu vững ven Nhiệt Hải này có phần khác thường, nghe nói trong rừng thường có một loài thú thủy lục (lưỡng cư) thường hay xuất hiện, Đấy là một loài động vật đáng sợ, thân hình nó khổng lồ, có một chiếc cổ vừa dài vừa to, chiếc mồm khổng lồ của nó có thể nuốt chửng cả một con người, Có người tận mắt nhìn thấy đã có một con báo bị nó lôi xuống biển.

Hắn nghĩ nghĩ một lúc nói: “Đường đi trong rừng phức tạp, trước lúc trời sáng chưa chắc đã ra được, hay là chúng ta cố gắng tìm một hộ gia đình Đột Kỵ Thi đơn lẻ, tìm vài bộ quần áo hóa trang thành người Đột Kỵ Thi, cứ thế mà ngang nhiên băng qua thôi, Đúng rồi, ngươi nói được tiếng Đột Quyết chứ?”

“Ta không biết nói.”

Phùng Từ Lang lắc lắc đầu.

“Mẹ nó, ngươi không biết nói tiếng Đột Quyết thì làm xích hầu nổi gì, Bắt đầu từ bây giờ ngươi phải giả làm một tên câm, mọi việc cứ để ta ửng phó, Tiểu tử ngươi cố mà học theo.”

Hai người họ sau khi xác định hướng, lại nhảy bổ lên ngựa rời rừng rậm chuyển sang hướng đông nam, Đi được khoảng năm dặm, bỗng phát hiện trên thảo nguyên xa xa có một vài chấm sáng, đấy là liều của người Đột Kỵ Thi, Cuối cùng họ cũng tìm ra rồi.

Tần Hải Dương rất ư phấn khởi, Những túp lều đấy cách nhau rất xa, Cơ hội đã đến, hắn lập tức đặt tiễn kéo cung, và không quên tẩm thuốc độc vào tên.

“Ngươi cứ đợi ở đây!”

Từ từ bò lên, Phùng Từ Lang thở người, không đợi hắn kịp phản ứng, tiễn của Tần Hải Dương đã phóng ra, chỉ nghe một tiếng kêu thảm, ngay lập tức, một bóng đen đã ngã xuống ngoài hai mươi bước kia, Đấy hóa ra là một con chó săn.

Tần Hải Dương rút kiếm ra rồi phóng vào lều như một cơn gió, chỉ thấy ánh đèn trong lều hơi rung, hình như có người rên khẽ, tiếng rất già, và cả tiếng trê con khóc, nhưng chỉ một chốc mọi thử lại trở lại bình thường.

Hắn nhanh chóng chạy khỏi liều, tay cầm vài bộ quần áo, và thuận tay rút cây tiêcn trên xác con chó ra.

“Mau thay!”

Hắn vứt bộ quần áo cho Phùng Tứ Lang.

Phùng Tứ Lang vừa thay áo, nhưng vẫn không nén được hỏi: “Tần đại ca, trong liều có những người gì?”

“Thôi thì ngươi đừng hỏi nữa!”

Hắn trầm mặt lại nói.

Bọn họ thay quần áo xong lập tức chà nhọ cho đen mặt rồi leo lên ngựa phóng thăng về phía nam, Dọc đường Tần Hải Dương lòng đầy tâm sự không nói một lời, Lúc trời gần sáng họ đã vòng qua khỏi thành Hà Lạp.

Khi tia sáng ban mai đầu tiên xuất hiện nơi chân trời họ đã đến nơi mà quân địch không thể đuổi theo nữa, Nguyên nghĩ sẽ gặp hiểm nguy vạn trùng, không ngờ dọc đường lại thuận lợi thế, không thấy bất kỳ quân Đột Kỵ Thi nào, cả địa phận của Đô Ma Chi cũng trống rỗng,Tần Hải Dương ngẩng đầu lên trời thở dài: “Ta đã tạo nghiệp!”

...

Sáu ngàn quân An Tây từ Bạt Hoán thành đến đây đương đóng quân trên thảo nguyên cách thành Hạ Lạp hai mươi dặm, Nhiệm vụ của sáu ngàn quân An Tây là tiếp ứng cho hành động của chũ lực Lý Khánh An phía bắc, tác dụng chính là gây áp lực với Đột Kỵ Thi, phân tán binh lực của chúng, Trước khi có được mệnh lệnh tấn công, bọn họ không được tự tiện động binh.

Đây có lẽ là một sai lầm nho nhỏ mà Lý Khánh An đã phạm phải cho lần vội vã điều binh này, Hắn không kịp xây dựng một đường dây liên lac với An Tây, Tuy hắn có kế hoạch sẽ xây dựng một con đường đưa thư bồ câu giữa Phượng Minh thành và Lăng Sơn, chỉ là vẫn chưa kịp thực thi.

Nhưng chính vì lỗi nhỏ này mà khiến An Tây quân phía nam bị lâm vào thế bị động, thành Hạ Lạp chỉ có năm ngàn quân già, đánh hay không đánh?

Chủ tướng của đội An Tây quân này là Lệ Phi Nguyên Lễ, Bạt Hoán thành là địa bàn của lão, Trong quân có rất nhiều người đều là lão bộ hạ hay đồng liêu của lão, Một cỏ một cây nơi này đều vô cùng quen thuộc.

Lý Khánh An định phân quân chủ lực An Tây làm ba, một vạn người Sơ Lặc do Lệ Phi Thủ Du thống lĩnh, sáu ngàn người Bạt Hoán thành do Lệ Phi Nguyên Lễ dẫn dắt, Hai anh em họ đã nắm trọn tinh duệ của quân An Tây, Đây cũng là một thủ đoạn để Lý Khánh An nắm trọn quân quyền An Tây quân.

Ngoài chủ tướng Lệ Phi Nguyên Lễ ra, phó tướng là Thôi Càn Hữu, Hắn lần đầu tham chiến, Lúc ở Hà Nam làm Qua nghị đô úy hắn từng dẫn binh sĩ huấn luyện, đêm rèn binh thư, nhưng về mặt thực chiến thì đây vẫn là lần đầu.

Trời vừa sáng Thôi Càn Hữu liền tìm Lệ Phi Nguyên Lễ, sốt ruột hỏi: “Lệ Phi tướng quân, cứ thế này cũng không phải cách, đã mười ngày rồi, binh sĩ nhàn cư, sĩ khí đã tiêu hao gần hết, Chúng ta nhất định phải nghĩ cách lừa địch đi ra thôi.”

Lệ Phi Nguyên Lễ nằm trên nệm mềm đang thư thái nhai một đĩa đậu nành, Lão cứ lấy từng hạt đậu tung lên, rồi dùng cái mồm to mình đi hứng.

“Lão Thôi, không phải ta nói ngươi, ngươi nghĩ ta không muốn đánh trận ư?

Năm ngàn địch quân già yếu, chỉ một trận chiến của ta đã có thể diệt sạch chúng,Cũng không cần phải lừa địch ra khỏi thành làm gì, bờ tường tháp và nát kia, liệu có thể chắn được quân Đường ta?

Nhưng mà ngươi không hiểu Lý lão đệ kia của ta, Hắn nhìn như cười hà hà, gặp ai cũng xưng huynh xưng đệ, nhưng một khi ngươi dám làm trái quân lệnh của hắn, hắn có thể một đao làm thịt ngươi, đơn giản như giết con gà con, Thử hỏi ai có thể hiểu hắn hơn ta, Thôi nhịn thêm đi!

Dẫu sao thì quân công không thể thiếu phần của ngươi đâu.”

Nói xong, lão mắt cũng chả thèm nhấc, lại tiếp tục cắn đậu nành của mình, Thôi Càn Hữu bất đắc nhĩ thở dài, Đang định rút lui thì ngoài cửa có binh sĩ báo: “Bẩm, có quân lệnh Đại tướng quân đến.”

Lệ Phi Nguyên Lễ vội ngồi dậy, tay cứ nhét hết cả nắm đậu vào mồm, vừa ú ở nói: “Mau!

Mau cho truyền vào, đừng để Lão Hiệp ta phải sốt ruột chết.”

Một lát sau, binh sĩ đã dẫn Tần Hài Dương và Phùng Từ Lang vào, Hai người họ quỳ xuống hành quân lễ, Tần Hải Dương nói: “Xích hầu đội chính Tần Hải Dương tham kiến Lệ Phi tướng quân.”

“Đừng lôi thôi nữa, mau đưa quân lệnh cho ta.”

Tần Hải Dương rút một bức quân lệnh từ dưới đế giày lên, hắn có phần ngượng ngùng đưa cho Lệ Phi Nguyên Lễ, Lão Lệ nhận qua quân lệnh không khỏi đưa tay bịt mũi mắng: “Tên khốn này, sao lại giấu quân lệnh ở đấy”

“Khởi bầm Lệ Phi Tướng quân, ngón chân của tỵ chức rất linh hoạt, giả sử bị bắt có thể hủy quân lệnh ngay.”

Lệ Phi Nguyên Lễ không cách nào chỉ đành mở quân lệnh ra, Quân lệnh rất đơn giản, An Tây quân chia ra làm hai, Lệ Phi Nguyên Lễ dẫn ba ngàn quân đi Ninh Viễn quốc, Thôi Càn Hữu dẫn một nửa kia lưu lại, Hai người có thể tùy cơ hành sự.

Chương 229: ĐỘT HỒ NỘI LOẠN (2)

Xem xong quân lệnh hai người nhìn nhau, trong mắt đều hiện rõ phấn khới, Lý Khánh An đã chịu buông tay cho họ mặc sức mà làm, Với Lệ Phi Nguyên Lễ, Lý Khánh An đã cho lão cơ hội viễn chinh, tiến công Ninh Viễn quốc, điều này cũng có nghĩa trong chiến dịch phương bắc quân chủ lực Đại Đường đã nắm chắc phần thắng, Tầm nhìn Lý Khánh An đã thả đến cho bước tiếp theo - Ninh Viễn quốc.

“Lão Thôi, ta bây giờ sẽ đi ngay, nơi đây coi như giao cho ngươi.”

Lệ Phi Nguyên đã có phần không đợi được nữa, nghe nói cô nương nước Ninh Viễn đầy đường, thành Hạ Liệt thì chỉ toàn lính già lính què, lão chả còn chút hứng thú nào, Hai người cũng thương lượng thêm chút chi tiết Chiều hôm đó, Lệ Phi Nguyên Lễ liền soái lĩnh ba ngàn người xuất phát về hướng tây, Chiến trường phía nam Toái Hiệp sẽ giao cho Thôi Càn Hữu sau khi Lệ Phi đi.

Thôi Càn Hữu trùng trùng tâm sự nhốt mình trong liều, Dù trong quân lệnh của Lý Khánh An không nói rõ, nhưng hắn vẫn ít nhiều cảm nhận rõ dụng ý thật sự của Lý Khánh An là điều Lệ Phi Nguyên Lễ đi, đế hắn độc lập tác chiến.

Mệnh lệnh tùy cơ hành sự kỳ thực là nhằm vào hắn, thả cho hắn tự do bay nhảy, nhưng hắn lại chưa bao giờ đánh trận, Lý Khánh An giao trọng trách như thế cho hắn khiến Thôi Càn Hữu cảm động như đã gặp tri kỷ, và nguyện có thể chết vì người tri kỷ này.

Hắn từ từ đi đến trước bản đồ, cẩn thận nghiên cứu địa hình trong thành Hạ Lạp và xung quanh, Năm ngàn quân Đột Kỵ Thi trú tại Hạ Lạp thành và Đống thành cùng là mũi nhọn, tương hỗ tương viện, trong đó phần lớn quân được trú tại Hạ Lạp thành.

Hạ Lạp thành là sào huyệt của Đô Ma Chi, vốn chỉ là một tòa thành nhỏ, nhưng do mấy mươi năm nay không ngừng xây dựng mở rộng thêm, hiện đã trở thành một thành lớn chỉ thua sau Toái Hiệp, Kỳ thực tình hình không đơn giản như Lệ Phi Nguyên Lễ đã nói.

Một khi dùng sức mạnh công thành Hạ Lạp, quân Đường sẽ tổn hao thương vong rất nhiều, Hắn có một cách nghĩ cả gan, đang định đến tìm Lệ Phi Nguyên Lễ, ai ngờ Lệ Phi Nguyên Lễ hoàn toàn không cho hắn cơ hội nói, Lý Khánh An đã buông tay cho hắn làm.,giờ cái ý nghĩ đó nơi hắn lại càng mãnh liệt hơn.

Tần Hải Dương cũng không hiểu sao mình lại may mắn thế, Hắn đã làm mười năm lính quèn, Trước đấy quân quan cao nhất chẳng qua là hiệu úy, Nhưng một tháng nay, do vô tình phát hiện quân Đột Kỵ Thi điều binh, vận may của hắn cử liên tục kéo đến, được Nam Tề Vân phái đi báo tin cho Tiết độ sứ đại tướng quân, lại được ngài Tiết độ sứ chọn phái đi nam hạ truyền lệnh đến An Tây quân.

Giờ đây, hắn lại được Thôi Càn Hữu đòi nói chuyện với mình, không lễ thời khắc đổi đời của hắn đã đến?

Tần Hải Dương cảm thấy mình như đang mơ, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, hắn đã thăng liền hai cấp, Từ một tên lính quèn, đã có thể nhảy qua mức hỏa trường, thăng chức làm đội trưởng, Không chừng đánh xong trận Toái Hiệp này hắn đã có thể thăng làm lử soái hoặc hiệu úy, bỗng chốc trở thành Tần Tướng quân.

Với ước mơ như thế, Tần Hải Dương đã đi vào liều lớn của Thôi Càn Hữu, Trong đại chướng hơi trống trãi, chỉ có mỗi Thôi Càn Hữu đang chăm chú nhìn bản đồ, Tần Hải Dương gặp hắn không quỳ xuống hành quân lễ, mà chỉ cúi mình thi lễ như một quan quân thuộc hạ.

“Tham kiến Thôi tướng quân!”

Thôi Càn Hữu không đề ý thấy sự biến hóa trong lễ tiết của hắn, cười cười khoát tay nói: “Mời qua đây, ta có việc muốn hỏi ngươi.”

“Tướng quân cứ nói!”

Tần Hải Dương có phần phát hoảng vì bỗng chốc được sủng ái quá đỗi.

“Ta muốn hỏi ngươi lần này nam hạ, dọc đường có nhìn thấy binh sĩ Đột Kỵ Thi tuần tra không?

Hay nói cách khác, phòng ngự của người Đột Kỵ Thi có nghiêm ngặt không?”

“Bẩm tướng quân, dọc đường bọn thuộc hạ phát hiện địa phận Toái Hiệp có phần trống trãi dị thường, Lúc ngang qua khu sống tập cư truyền thống của người Đột Kỵ Thi phát hiện chỉ có bốn liều, những người còn lại không thấy đâu cả, như thế đã bốc hơi.

“Kết quả đúng như ta dự đoán!

Thôi Càn Hữu lẩm bẩm.

Hắn vẫn nhìn chằm chằm bản đồ, Mãi một lúc sau hắn bỗng quay lại nhìn Tần Hải Dương nói: “Ta muốn ngươi đi Toái Hiệp một lần nữa.”

...

Ngoài miệng núi A Nhĩ Mã Đại, quân Đường chủ lực vẫn chưa động thủ với người Đột Kỵ Thi, Lý Khánh An vẫn vội vã điều binh khiển tướng, thừa cơ Đại Thực nội loạn thu phục Toái Hiệp bỗng chốc lại cho nhịp độ tấn công chậm hẳn lại.

Hắn có được tin mới nhất, tình hình phản loạn Hà Trung đang có xu thế ngày càng quyết liệt, Hỏa giáo Ba Tư phái sử giả đến Hà Trung cổ động giáo đồ tham gia phong trào đuổi người Đại Thực.

Quân Đại Thực như đang dập lửa, dập xong chỗ này chỗ khác lại bùng lên, Trong thời gian ngắn quân Đại Thực nhất thời không chu toàn cho Toái Hiệp được, Như thế này Khánh An lại có suy nghĩ mới, Vì sao lại không xem thu phục Toái Hiệp là một trường diễn tập cực tốt để thử tài các đại tướng thủ hạ mình?

Việc đầu tiên hắn nghĩ đến chính là Thôi Càn Hữu, Đây là một trong các ái tướng An Lộc Sơn trong lịch sử, Hắn đã công hạ Đồng Quan đảo ngược tình thế, Dù cho thành công của hắn có thể do sự ngu xuẩn của Lý Long Cơ, nhưng có thể đánh đến mức vài chục vạn đại quân Ca Thư Hàn không dám ứng chiến đấy lại là sự thật không thê chối cãi.

Vậy Thôi Càn Hữu mà hắn gặp này liệu có khác gì với Thôi Càn Hữu trong lịch sử, hay chỉ là cùng tên cùng họ?

Những nghi vấn này sẽ được chứng mình, đó là thực chiến, Hắn phải tạo một cơ hội cho Thôi Càn Hữu phát huy tài cán của mình.

Trời đã dần tối, Lý Khánh An vẫn lẳng lặng đứng trước liều đợi tin tức từ Xích Hầu, Hắn đã cho phái mười mấy đội xích hầu đi thám thính tình hình quân Đột Kỵ Thi chũ lực.

Chắc không chi có sáu ngàn người, Hắn hiểu Đô Ma Chi, một người giỏi tính toán tinh vi như thế, khi không sao lại có thể để thuộc hạ mình đến đây để chịu chết, Bọn chúng đang đợi, chắc đang đợi đại đội quân chi viên đến, Đây cũng là tin Lý Khánh An đợi chờ.

Lúc này, trong đêm thấp thoáng có tiếng vó ngựa vội vàng phóng đển cổng doanh, nhảy xuống ngưạ, Lý Khánh An thấy thế bèn quay lưng vào liều, một chốc sau có người bẩm báo ngoài cửa: “Đại tướng quân tin mới nhất của xích hầu.”

“Vào đây!”

Một xích hầu nhanh chân bước vào hành quân lễ xong, chấp tay nói: “Bẩm Đại tướng quân, bọn thuộc hạ đã thám thính được quân Đột Kỵ thi chủ lực đang đi về hướng miệng núi, cách doanh trướng của chúng không đến ba mươi dặm.”

“Được!

Ngươi mau đi truyền tướng Lý Quang Bật đến cho ta.”

...

Đô Ma Chi gần như là vừa gào vừa xông vào doanh trướng của Tát ô Đức, Tên quân quan Đại Thực chết tiệt này dám nói mà không làm, điều hết toàn bộ quân đội của hắn đến, để cho địa phận Toái Hiệp hết binh lực, Nhưng lúc trước đã thương lượng điều một vạn năm ngàn người lên bắc viện trợ, thế mà giờ hai vạn quân đều bị điều đến đây.

“Ngươi điều hết quân đến đây, vậy Toái Hiệp của ta làm sao?”

Đô Ma Chi gào lên, hai mắt hắn như muốn bốc lửa.

Trong liều, một ả phụ nữ trẻ lỗ lòa vừa đang làm nũng nằm trong lòng Tát ô Đức, vừa cẩn thận dùng cây kéo nhỏ tia tót bộ râu quý cho lão, Vì tiếng gầm của Đô Ma Chí khiến ả giật mình rung tay, mũi kéo vạch qua mặt Tát ô Đức, bỗng chốc cằm lão bắt đầu ứa máu, Lão phẫn nộ đấy ả ra, đập mạnh kéo lên bàn: “Ngươi nghĩ binh sĩ của ngươi là ai?

Chỉ là một đám ô hợp, bọn chúng đánh nổi quân Đường ư?

Ngươi mơ!”

“Ta hiểu rồi!”

Đô Ma Chi hung hản nhìn chằm chằm Tát ô Đức, chậm rãi tuôn từng chữ: “Ngươi muốn dùng người của ta để thử thực hư của quân Đường, Còn Toái Hiệp còn hay không, người ta sống hay chết, ngươi căn bản không quan tâm.”

“Xem ra ngươi không ngu xuẩn như ta đã nghĩ!”

Tát ô Đức mắt nhíu lại cười lạnh mia mai: “Ngươi nghĩ mình còn có thể trả treo nữa ư?

Dù như ngươi nói, ta đang lợi dùng người Đột Kỵ Thi các ngươi, nhưng thế thì sao?

Đây là quyết định của Tổng đốc Mộc Tư Lâm, ngươi chẳng qua là một con chó, nếu ngươi khôngnghe lời, vậy ngươi sẽ phải chết!”

Lồng ngực gầy gò của Đô Ma Chi phập phồng, một sự nhục nhã chưa từng có trong lòng căng đầy trong lòng hắn, Lúc trẻ, hắn đã theo Tô Lộc khả hãn nam chinh bắc chiến, đánh cho thông soái Đại Thực Khuất Ba Để tan tác, nhưng bây giờ hắn lại bị một quan quân cấp thấp Đại Thực tùy ý nhục mạ.

Đội quân của hắn bị gài vào lượng lớn quân Đại Thực, đã không còn nghe lệnh hắn, Hắn bỗng chốc chỉ thấy một nỗi tuyệt vọng nhem nhóm trong lòng, cảm thấy mình đã mất đi tất cả, lãnh thổ, ước mơ, thậm chí người phụ nữ yêu thương, cái ả phụ nữ lõa lồ nằm trong lòng Tát ô Đức để bị lão muốn làm gì thì làm kia, Cảm giác tuyệt vọng này chẳng mấy chốc bóp chẹt hết lòng hắn, lý trí hắn bị mất dần dưới sự chế giễu của Tát ô Đạt.

Hắn bỗng nhiên quay đầu lại hung hãn nhìn ả phụ nữ kia, Ả này đúng là không chút liêm sĩ, nhìn thân thể lõa lồ của ả, hắn chỉ thấy đấy toàn là vết tích chế giễu hắn, Trong đầu chợt hiện ra tình cảnh ả rên rỉ dưới thân mình của tên kia mà hắn như thấy có dòng máu nóng xông lên tận não, Đô Ma Chi giận dử quát lên: “Tiện nhân, đi chết đi!”

Hắn rút đao ra, tưởng chừng hắn sẽ ra tay kết liễu đời ả, nào ngờ phút chốc hắn lại chém ngược sang hướng Tất ô Đạt, Nhưng giừa đường, đao đã bất động trên không, một cây trường mâu sắc nhọn đã đâm xuyên lồng ngực hắn trước.

“Choảng!”

Đao trường rơi đất, Đô Ma Chi không thể tin được cúi đầu nhìn máu đang không ngừng tuôn ra từ ngực mình, lại nhìn nhìn Tát ô Đức, Cuối cùng hắn cũng từ từ ngả sục xuống.

Tát ô Đức lạnh lùng nói: “Các ngươi đến thật đúng lúc.”

Tát ô Đức chỉ vào thi thể Đô Ma Chi lạnh lùng nói: “Đào cái hố chôn hắn đi.”

Dừng lại một lúc, lão lại nói: “Nói với người Đột Kỵ Thi, Đô Ma Chi đi Hô La San cầu viện binh, bây giờ quân đội do ta quản lý.”

Nói xong, lão ngẩng đầu nhìn về bầu trời phương bắc tối sầm, trong mắt đầy vẻ chờ đợi.

Chương 230: Thu phục Toái Hiệp

Trong màn đêm đen kịt, Xích hầu Tần Hài Dương và Phùng Tứ Lang lại một lần nữa lẻn vào vùng phụ cận Toái Hiệp, lần trước bọn họ phát hiện vùng đất Toái Hiệp trống không, nhưng Thôi Kiền Hữu là người đa nghi nên cũng không vì vậy mà tin rằng quân Đột Kỵ Thi chủ lực đã đi rồi, hắn rất cần một tình báo đủ xác thực để hỗ trợ cho quyết định của hắn, Hắn cần biết, kỵ binh Đột Kỵ Thi có thể đã trốn vào trong thành Toái Hiệp hay không.

“Tần đại ca, trong thành có quân đội hay không chúng ta làm thế nào mà biết được?”

Nhìn bức tường thành cao lớn và đen ngòm, trong lòng Phùng Tứ Lang tràn ngập sự nghi hoặc.

“Đệ đúng là đồ ngốc!

Phía dưới cái mũi của đệ là cái gì?”

“ Là miệng a, ồ!

Tần đại ca, ý huynh là nói đi tìm người mà hỏi sao?”

“Nói đệ ngốc đệ còn không thừa nhận nữa.”

Tần Hài Dương bực mình nhìn hắn một cái, thở dài: “Ài!

Lão tử mắt thấy đã sắp là người được làm tướng quân rồi, còn dẫn tên ngốc như ngươi đi theo nữa, chỉ tố thêm phiền toái cho lão tử đây.”

Phùng Tứ Lang có chút sợ hãi, vội vàng nói: “Tần đại ca, thật xin lỗi!”

“Quên đi, quên đi, ta cũng từng ngu xuẩn giống như đệ vậy.”

Tần Hài Dương khoát tay nói: “Ta nói cho đệ biết vậy!

Muốn biết trong thành có quân đội hay không có rất nhiều biện pháp, một là xem lính tuần trên đầu thành, nếu trong thành có rất nhiều quân đội, như vậy lính tuần trên đầu thành tương ứng sẽ rất nghiêm ngặt, trái lại, nếu trong thành không có quân đội nào cà, lính gác sẽ lơ là lõng lẻo, thông thường đều trốn ở một xó mà ngũ, đương nhiên, biện pháp tốt nhất là có thể trà trộn vào trong thành, có quân đội hay không bèn vừa xem là biết ngay.”

Nói đến này, Tần Hài Dương thấy Phùng Tứ Lang không hé răng, liền kỳ quái hỏi: “Sao lại không nói lời nào?”

“Đệ không dám. sợ bị huynh mắng!”

“Sợ cái đếch gì!

Bộ dạng của ngươi khỏe hơn ta rất nhiều, nếu lão tử là ngươi, đã sớm động thủ đánh đến ta phục mới thôi, thời buổi này, tôn nghiêm là do đánh mà ra đấy, biết không?”

“Dạ!

Tần đại ca, đệ đã biết rồi.”

“Đệ biết cái đếch gì!”

Đúng lúc này, bỗng nhiên từ hướng Toái Hiệp thành truyền đến một loạt tiếng vó ngựa, Tần Hải Dương trợn tròn đôi mắt, lập tức rút ra một mũi tên độc, giương cung cải tên, lại quay đầu mắng: “Đồ ngu xuẩn, còn không mau chuẩn bị cung tên!”

Phùng Từ Lang cuống quít lấy tên: “Dùng tên độc!”

Tần Hải Dương lại mắng một tiếng, lúc này, hai con ngựa từ xa xa chạy tới, ánh mắt Tần Hải Dương híp lại thành một đường chỉ, tối nhự vậy, cửa thành sớm đã đóng rồi, dân thường sẽ không thể ra khỏi thành được, có thể đi ra được chỉ có quân nhân.

Ngựa càng chạy càng gần, quả nhiên là hai gã binh lính Đột Kỵ Thi, Tần Hải Dương lập tức thấp giọng dặn dò: “Ngươi bắn con chiến mã phía sau, nhớ kỹ, chỉ có bắn ngựa không bắn người.”

Phùng Từ Lang gật gật đầu, hắn khẩn trương đến nổi tay cũng phát run, từ từ kéo dây cung ra, trên thực tế trước giờ hắn chưa từng giết người, chỉ là hắn không dám thừa nhận.

Kỵ binh Đột Kỵ Thi càng ngày càng gần, có thể nghe thấy bọn họ lớn tiếng cười vang, đúng lúc này, một mũi tên bắn lén ‘Xoạt!’ một tiếng bắn ra, bắn trúng một người phía trước, hắn khụ lên một tiếng, lập tức từ trên lựng ngựa ngả xuống, một người phía sau quá sửng sốt.

Điều ngựa muốn tháo chạy, mũi tên của Phùng Từ Lang bắn đến, không có sức lực gì mấy, nhưng vẫn bắn trúng con ngựa, Tên độc của xích hầu được đặc biệt phối riêng, độc tính kịch liệt, chiến mã mới chạy đi một bước liền té ngã trên đất, hất ngay người Đột Kỵ Thi trên lưng ngựa văng xuống bụi cỏ phía xa xa.

Tần Hải Dương mảnh mẽ lao lên, đè ngay quân địch đang giãy dụa xuống đất, nện mạnh một quyền xuống huyệt Thái Dương của hắn, quân địch kêu lên một tiếng đau đớn, liền hôn mê mà ngất đi.

“Mau!

Lấy dây thừng đến.”

Hai người ba chân bốn cẳng đem kỵ binh Đột Kỵ Thi trói lại, nhét vào trong bao bố, nhanh chóng khiêng hắn vào bên trong rừng rậm.

Thôi Càn Hữu từ trong miệng tên tù binh Đột Kỵ Thi này biết được các tình báo tường tận nhất, hai vạn Đột Kỵ Thi chủ lực ở ba ngày trước bèn đã tiến lên phía bắc, trước mắt bên trong Toái Hiệp thành chỉ có quân coi giữ không đến bốn trăm người, tình báo quý giá này làm cho Thôi càn Hữu phấn chấn vô cùng, hắn trọng thưởng Tần Hải Dương hai người, lập tức hạ lệnh quân An Tây xuất kích.

Ba nghìn quân An Tây như nước lũ cuồn cuộn, tiếng vó ngựa như sấm, bụi đất đầy trời, rít gió băng qua Hạ Liệp thành, người Đột Kỵ Thi trên đầu thành nhìn đến trợn mắt há hốc mồm, quân Đường nhắm hướng Toái Hiệp mà đi.

Chỉ trong chốc lát, bên trong Hạ Liệp thành liền giống như chảo dầu đang sôi, thê tử và con cái của bọn họ, mẫu thân tỷ muội của bọn họ cũng đều ở Toái Hiệp thành, nếu quân Đường chiếm lĩnh Toái Hiệp thành, thì hậu quả sẽ như thế nào đây, bọn họ quả thực không dám tưởng tượng nữa.

Năm nghìn người Đột Kỵ Thi phòng ngự quân An Tây này là những người già yếu bệnh tật được Đô Ma Chi chọn ra từ ba vạn binh lính của mình, phần lớn là những người già nua năm sáu mươi tuổi hoặc là thiếu niên mười mấy tuổi, chiến tranh với bọn họ mà nói là những chuyện cực kỳ xa xôi.

Các thế hệ của bọn họ điều sinh trên thảo nguyên, chăn thả, vắt sừa, sống cuộc sống nghèo nhưng không bao giờ phải lo nghĩ, nhưng Đô Ma Chi cực kì hiếu chiến này đã ép bọn họ phải lên chiến trường, khoác chiếc áo giáp da nặng nề, cầm trường mậu cây trường mậu còn cao hơn thân người bọn họ, làm cho bọn họ trong lòng run sợ, không biết sinh mệnh bọn họ khi nào thì kết thúc?

Nhưng lúc này, sự lo lắng cho người nhà làm cho bọn họ quên cả sợ hãi, mấy nghìn người nháo nháo xôn xao cả lên, buộc thũ lĩnh bọn họ mở cửa thành thả người.

Thống lĩnh đội binh già yếu này, là cháu của Đô Ma Chi, tên là Đô Đạc, cho dù Đô Ma Chi thu nhận đến mười hai người nghĩa tử, nhưng người đích thật có thể kế thừa ngôi vị đại tù trưởng của Đô Ma Chi, chỉ có hắn, không chỉ do trên người mang dòng máu cao quý, mà nguyên nhân quan trọng là Đô Đạc là người nổi bật nhất của thế hệ những người trẻ tuổi.

Có sức lực lớn vô cùng, đầu óc thông minh, hắn biết người bên mình tuy nhiều, nhưng lại không chịu nổi một kích, làm sao có thể là đối thủ của quân Đường An Tây tinh nhuệ.

Vì thế, hắn dốc hết sức hô to mà nói với mấy trăm người vây quanh hắn xin đánh: “Mọi người nghe ta, hiện tại chúng ta không thể đi cứu Toái Hiệp, quân Đường sẽ không tàn sát hàng loạt dân trong thành, ngược lại chúng ta đến đó chỉ còn có đường chết, chủng ta phải giữ Hạ Liệp thành cho chắc, đại tù trưởng sẽ trở về nhanh thôi.”

Cho dù hắn cực lực an ủi bọn lính, nhưng trước mặt bọn người già thiếu niên lòng nóng như lửa đốt này, dù hắn có nói hoa mỹ đến đâu đi chãng nũa cũng vô dụng, hắn làm thế nào biết quân Đường sẽ không tàn sát hàng loạt dân trong thành?

Đại tù trưởng ở phương bắc xa xôi, khi trở về đến nơi, thì xương cốt của người nhà cũng đã nguội lạnh rồi còn gì, Sự khuyên bảo của hắn lập tức bị những tiếng phẫn nộ át đi.

“Chúng ta phải về nhà!

Phải về Toái Hiệp!”

Không biết là ai dẫn đầu mở cửa thành ra, người Đột Kỵ Thi rối như tơ vò tranh nhau chạy ra cửa thành, hướng Toái Hiệp mà lao đi, bọn họ không phải đi đánh trận, ở trong lòng bọn họ vốn là không có khái niệm về đánh trận, bọn họ chỉ có một ý niệm trong đầu: ‘Về nhà!

Từ Hạ Liệp thành đến Toái Hiệp thành khoảng chừng hơn tám mươi dặm, ở giữa được ngăn cách bởi một triền núi kéo dài hơn mười mấy dặm, tên là Hạ Mãn Sơn, vùng đất bát ngát phía tây của dãy núi, mấy ngàn người Đột Kỵ Thi lòng nóng như lửa đốt, ra sức phóng nhanh, đầy khắp núi đồi, tự ai nấy đi, giống như đi tranh đoạt đồng cỏ màu mỡ.

Bọn họ chỉ có một ý niệm trong đầu, xông về Toái Hiệp thành, bảo vệ người thân của mình, áo giáp da nặng nề đã được cời bỏ, trường mậu vướng tay đã bị vứt bỏ, đao vắt xéo trên yên ngựa, trường cung trở thành roi mà bọn họ dùng để quất con chiến mã, bọn họ đã hoàn toàn quên chính họ vẫn còn là một gã quân nhân.

Nhưng quân Đường thì không có quên, khi mấy ngàn người Đột Kỵ Thi như đàn ong dày đặc lao đến vòng qua Hạ Màn Sơn, Toái Hiệp thành đã thấp thoáng có thể thấy được, nhưng bọn hắn lại điều ghìm cương ngựa lại, hoảng sợ mà nhìn về phía trước, ở trên đồng bằng phía bắc Hạ Màn Sơn.

Ba nghìn quân Đường xếp thành hàng ngang, nỏ mạnh đã lắp tên, hoành đao ra khỏi võ, trường mậu sắc nhọn chỉ thẳng phía trước, ánh mắt Thôi càn Hữu lạnh lùng nhìn những người Đột Kỵ Thi lơ là không có trật tự, trên khóe miệng hiện ra một tia đắc ý về kế sách đã nằm trong lòng bàn tay.

“Giết!”

Hắn ra lệnh một tiếng, ba nghìn quân Đường phát động, toát ra sát khí ngút trời, gót sắt gõ mạnh xuống mặt đất, dưới ánh mặt trời áo giáp lấp lánh những tia sáng chói mắt, như nước lũ cuồn cuộn, với một loại sức mạnh không thể cản nổi giết sang người Đột Kỵ Thi.

Người Đột Kỵ Thi sợ tới mức hồn phi phách tán, bản năng sinh tồn khiến cho bọn hắn liều lĩnh mà tháo chạy về bốn phía, năm nghìn quân Đột Kỵ Thi mà Đô Ma Chi bố trí ở trên tuyến phòng ngự phía nam chỉ một thoáng đã tan tành, người

ngựa va chạm, giẫm đạp lên nhau, tiếng kêu thảm thiết nổi lên bốn phía, bọn họ hoảng sợ đến nổi hét lên như điên, chạy chậm hơn một chút, lập tức bị thiết kỵ quân Đường cuồn cuộn lao tới cuốn vào mà tan xương nát thịt.

Không đến hai canh giờ, năm nghìn quân Đột Kỵ Thi toàn bộ đều bị diệt cả, chặt đầu ngàn người, bắt được hơn hai nghìn người, còn lại điều chạy trốn không còn thấy bóng dáng đâu nữa, Đô Đạc cháu của Đô Ma Chi dẫn năm trăm người ứng chiến với quân Đường, cũng toàn quân bị diệt, Đô Đạc chết ở giữa loạn quân.

Lúc hoàng hôn, dưới màu đỏ như máu của ráng chiều rọi xuống, ba nghìn quân Đường mang theo hai ngàn tù binh rầm rộ chạy đến dưới thành Toái Hiệp, hình thành nên thanh thế rầm rộ mà chỉ có đội hình hơn năm nghìn mới có được, chuông cảnh báo trên thành đã không còn có tác dụng nữa.

Binh lính giữ thành thưa thưa thớt thớt, hoảng sợ bất an nhìn xuống phía dưới đoàn quân Đường đông đến phủ đầy cả đất trời, chưa chiến đã sợ đến lạnh cả người, bên trong Toái Hiệp thành chỉ có bốn trăm quân Đột Kỵ Thi coi giữ, các quân đội khác toàn bộ bị Tát ô Đức rút đi hết, đi quyết chiến cùng quân Đường chủ lực, bốn trăm người là không thể bảo vệ cho chu vi sáu mươi dặm của một thành lớn được, quan trọng hơn nữa là bọn hắn không có tình thần cùng sống chết với thành trì.

“Bắn thư khuyên hàng!”

Thôi Càn Hữu hạ mệnh lệnh, mười mấy viên binh sĩ chạy vội lên, mỗi người đem một phong thư khuyên hàng mòng manh bắn lên tường thành, trên tất cả các thư khuyên hàng chi có tám chữ: đầu hàng thành bảo, ngoan kháng đồ thành(đầu hàng giữ thành, ngoan cố chống cự sẽ giết cả thành), đồng thời phiên dịch thành chữ Đột Quyết, đầu thành trở nên im lặng.

Thôi Càn Hữu kiên nhẫn chờ đợi, hắn biết sự tàn bạo của Đô Ma Chi đã làm cho người Đột Kỵ Thi nội bộ lục đục, dưới sức ép của quân Đường, bọn họ còn có thể kiên trì bao lâu nữa?

Sau một khắc đồng hồ, cửa thành Toái Hiệp từ từ mở ra, bốn trăm binh lính Đột Kỵ Thi trú đóng ở Toái Hiệp dưới sự thống lĩnh của một gã thiên phu trưởng ra khỏi thành đầu hàng, bọn họ buông vũ khí xuống, giơ cao tay lên.

Quân Đường lập tức hoan hô vang dậy, trên mặt Thôi Càn Hữu lộ ra một nụ cười của sự thắng lợi, vung tay lên: “Vào thành!”

Khi quân Đường xếp thành hàng tiến vào Toái Hiệp thành, tòa trọng trấn biên thuỳ bị chiếm đóng hơn nửa năm này lại một lần nữa trở về trong tay đại Đường.

Chương 230: THU PHỤC TOÁI HIỆP (2)

Nhưng chiến tranh vẫn còn tiếp tục, buổi chiều hôm nay, bầu trời đặc biệt u ám, mây đen buông xuống, ở phía bắc Toái Hiệp miệng núi A Nhĩ Mã Đại, Tát ô Đức đã chỉnh binh sẵn sàng, hai vạn sáu nghìn binh sĩ Đột Kỵ Thi phân bố kéo dài trên hai dặm chiến tuyến, khắp nơi cát bay đá chạy, bụi vàng đầy trời che phủ cà bầu không.

Quân doanh quân Đường trên thảo nguyên xa xa trở nên mơ hồ không nhìn rõ, Tát ô Đức cỡi trên một con ngựa bờm đen to khỏe bóng lưởng, tay cầm một cây trường mậu sắc bén dài khoàng hai trượng, oai phong lẫm liệt, hắn lạnh lùng dõi theo đại doanh của quân Đường, trên mặt lại không che dấu được vẽ kỳ vọng trận đại chiến với quân Đường.

“Tướng quân, quân Đường tựa hồ như không có ý định xuất chiến.”

Một viên quan quân thấp giọng nói với hắn.

Tát ô Đức ngóng trông doanh trại tĩnh lặng của quân Đường, lạnh lùng nói: “Không!

Có thể dò thám sự phòng ngự của bọn họ.”

Hắn quay đầu nhìn binh sĩ Đột Kỵ Thi, giục ngựa chạy đi trước mặt đoàn quân, hắn dùng tiếng Đột Quyết nghiêm giọng la to: “Quân Đường muốn chiếm đoạt đất đai của các ngươi, muốn cướp đi phụ nữ và trẻ con của các ngươi, quê nhà của các ngươi chỉ có thể dựa vào chính mình bảo vệ, các dũng sĩ, vinh dự là thuộc về các ngươi, thuộc về người Đột Kỵ Thi, giết vào Đường doanh, đuổi cổ bọn chúng ra khói Toái Hiệp!”

“Đuổi ra Toái Hiệp!”

Tinh thần phẫn nộ dân tộc của người Đột Kỵ Thi bị Tát ô Đức đốt bùng lên, bọn họ giơ cao trường mâu, đồng thanh la lên.

Tát ô Đức chỉ thẳng trường mâu vào Đường doanh: “Sát!”

Thế tiến công của người Đột Kỵ Thi đã phát động, tám nghìn tiễn quân kỵ binh thôi thúc chiến mã, che trời lấp đất lăn xả vào quân Đường, tiếng la hét, tiếng gầm rống, tiếng vó ngựa phi chạy, vang rền khắp bình nguyên.

Đại doanh quân Đường vẫn yên lặng, nhưng ở phía sau hàng rào, một vạn quân Đường đã chuẩn bị sẵn sàng, ba nghìn quân Đường tay cầm lá chắn lớn xếp thành một tường chắn dày đặc, ở phía sau họ thì là sáu nghìn cung nỏ thủ, chia làm ba đội, mỗi người tay cầm nỏ mạnh, tên nỏ chếch lên trời, sau cung nỏ thủ là hai trăm bộ máy ném đá cỡ trung.

Mỗi chiếc mười người thao tác, dùng dây thừng chão da bỏ căng chặt máy ném đá, trong túi ném đựng ba mươi cân đá tảng, nỏ tên và máy ném đá hình thành nên hai phòng tuyến tấn công xa gần, quân Đường trận địa đã sẵn sàng đón quân địch

Lý Khánh An ngồi trên lưng ngựa, nhìn chăm chú vào phương xa vạn mã cuốn lốc xoáy đến, tám nghìn người Đột Kỵ Thi như đợt sóng trào cuồn cuộn, trên thảo nguyên nhấp nhô ngồn ngộn, trong mắt hắn cũng đã lộ ra nụ cười lạnh như băng, không giống với lần đầu tiên công đánh Toái Hiệp, hắn đã không còn để ý đến việc rèn luyện sức vực sát chiến trường của binh sĩ, hắn chú ý nhiều hôn việc vận dụng chiến thuật và sách lược.

Từ năm Thiên Bảo thứ năm hắn đến Đại Đường đã giao thiệp với người Đột Kỵ Thi, đặc điểm tác chiến của người Đột Kỵ Thi, hắn rõ như lòng bàn tay, người Đột Kỵ Thi giống lũ quét núi bất ngờ bùng lên, thế tiến hung hãn, nhưng sức từ phía sau lại yếu ớt ít òi.

ở bên cạnh hắn, Lý Quang Bật tỏ ra có chút thấp thỏm không yên, chiến thuật trú doanh phòng thủ của Lý Khánh An hắn vẫn là lần đầu gặp được, bờ rào doanh trại không kiên cố như tường thành, quân địch một khi xông lên, thì lại càng dễ dùng dây kéo nó sập xuống, mà quân Đường trong bờ trào lại thiếu không gian bố trận, không có lợi cho phòng thủ và tổ chức phản công.

Hắn thấp giọng nhắc nhờ Lý Khánh An nói: “Tướng quân, phải đề phòng quân địch dùng hỏa công!”

Lý Khánh An gật đầu, điểm này hắn đã nghĩ đến rồi, sau lưng quân Đường cầm khiêng có túi nước da, chính là phòng khi người Đột Kỵ Thi đốt rào chắn, nhưng hắn tin rằng, sẽ không có giờ phút đó xảy ra.

Tiếng vó như sấm, người Đột Kỵ Thi càng chạy càng gần, một nghìn bước, tám trăm bước, sáu trăm bước, năm trăm bước...

đã từ từ đến gần tầm bắn của máy ném đá, máy ném đá của quân Đường đã phát động rồi, một loạt tiếng gió mạnh rít qua, mấy trăm tảng đá bay lên không trung, trong không trung xếp thành một trận mưa đá dày đặc.

phát ra tiếng kêu quái dị, rít lên dập vào đầu người Đột Kỵ Thi, những người Đột Kỵ Thi chạy ở phía trước nhào người ngã ngựa liên tiếp, đá lớn đập trúng binh sĩ, đầu người thoáng chốc bị dập bay, máu thịt be bét, chiến mã bị đập trúng, thảm hí đổ nhào, đè chặt binh sĩ trên ngựa xuống phía dưới, một trận mưa đá mà đã tử thương hơn bốn trăm kỵ binh, giáng một đòn mạnh vào khí thế cuồng ngạo của người Đột Kỵ Thi.

Nhưng sự tấn công của bọn họ lại không hề ngừng lại, lớp trước tiến lớp sau theo, liên tiếp giết về đại doanh quân Đường, đợt mưa đá thứ hai tiếp tục ập đến, lại là một cảnh tượng người ngã ngựa lật, lúc này, đội quân tiên phong của bọn họ cách đại doanh quân Đường đã chưa tới hai trăm bước.

Tiễn trận của quân Đường đã phát động, một hồi trống giục giã vang lên, sáu nghìn chiếc cung nỏ đồng đoạt bắn ra, một trận mưa tên dày đặc bay lên không trung, trên không xếp thành một tảng mây tên màu đen dài lằng ngoằng, thoáng chốc trở thành điểm đen.

không chỉ là tầm bắn xa, hơn nữa sức bắn nhanh mạnh, khiêng đỡ và giáp da bình thường cơ bản chẳng thể nào chống đỡ, đặc biệt là từ trên không bắn vút xuống, lúc mũi tên rơi xuống lại càng mang theo trọng lực của bản thân nó, làm cho khiêng đỡ gỗ kỵ binh Đột Kỵ Thi trở thành vật bài trí.

Tên nỏ xuyên giáp với sức bắn nhanh mạnh mà nặng trịch xuyên thủng khiêng đỡ của kỵ binh, bắn thủng cả giáp da, kỵ binh đồng loạt trúng tên ngã ngựa, tiếng kêu rên vang khắp thảo nguyên, tiếp theo đó tên nỏ đợt hai, đợt ba rít tới như mưa rào, dày đặc đến mức làm người ta nghẹt thở, trường tiễn chít chít rơi xuống, bắn thùng khiêng đỡ, bắn thủng bộ mặt và lồng ngực của quân địch, những kỵ binh Đột Kỵ Thi này giống như vật canh tác bị gió táp mưa bão cản quét, từng lớp ngã xuống, máu bắn tung tóe.

Từng người chết đi trong tiếng kêu rên bi thảm, sĩ khí của quân địch đổ dốc nhanh chóng, bọn họ bắt đầu dao động, tháo chạy, tản ra tử phía trốn chạy, giống như gió mạnh thổi tan mây đen, thoáng chốc mây tản sương tan, đợt tấn công đầu tiên của người Đột Kỵ Thi đã bị phá vỡ, bọn họ đã bị sự đả kích trầm trọng, quân Đường chỉ bắn ra hai đợt tên, tám nghìn kỵ binh đã giảm đi ba phần, gần ba nghìn người tử thương.

Tát ô Đức ở phía sau quan sát cuộc chiến rít hơi ớn lạnh, hắn chưa từng gặp qua cung tên nhanh mạnh ghê gớm như vậy, cung tên của Đại Thực so với quân Đường kém nhau quá xa, cho dù cung tên không phải là thế mạnh của Đại Thực, quân Đại Thực có sở trường ném đoản mậu cự ly ngắn, nhưng cho dù là người Bái Chiếm Đình (Byzantium) giỏi cung tên, cũng không thế nào so sánh với cung tên của quân Đường, Tát ô Đức sợ thót cả gan lại.

Nhuệ khí của người Đột Kỵ Thi dưới cung tên mạnh bạo của quân Đường đã mất đi chóng vánh, khấu hiệu bảo gia vệ quốc ban nãy kêu vang như núi cũng tan theo mây khói, mỗi người điều đang thấp thỏm bất an lo nghĩ đường rút cho mình, bọn họ vốn đều là mục dân bình thường, làm thế nào giữ lấy tài sản mỏng manh của mình, mới là chuyện đại sự hàng đầu mà đáng cho bọn họ quan tâm.

Mà thủ lĩnh Đô Ma Chi ở thời khắc quan trọng nhất lại biến mất một cách ly kỳ, bắt đầu làm cho họ mang một cảm giác bị bỏ rơi, rất nhiều người đều dùng ánh mắt hoài nghi đổ dồn về phía Tát ô Đức, tại sao phải nghe sự chỉ huy của người Đại Thực này, tại sao trong thời khắc tấn công hắn lại núp ở phía sau, sự phấn kích và cuồng nhiệt của người Đột Kỵ Thi sau khi bị đánh nát bởi làn mưa tên vô tình của quân Đường, bọn họ bắt đầu bình tình trở lại.

Lúc này, trong không trung theo ngọn gió thổi đến rất nhiều mảnh giấy đỏ to bằng bàn tay, đây là viên đạn giấy bắn ra từ máy ném đá ban nãy của quân Đường, có đến cả hàng vạn tờ, lúc bắt đầu không ai để ý, nhưng bây giờ chiến trường đã bình lặng trở lại.

Những mánh giấy này bị gió thổi đến trên trận địa của người Đột Kỵ Thi, rất nhiều người đã nhặt được, bọn họ truyền nhau đọc, trong quân đội vang lên tiếng xì xầm bàn tán, trong mắt mỗi người đều nhấp nháy ánh mắt hoảng sợ bất an.

Có người đem mảnh giấy đưa cho Tát ô Đức, chỉ thấy phía trên viết: ‘Toái Hiệp thành đã bị quân An Tây Đại Đường công phá, cha mẹ vợ con của các ngươi đều nằm trong tay của quân Đường, các ngươi nếu tức tốc về nhà, Đại Đường sẽ bảo đám các ngươi bình an, cho các ngươi bãi chăn và đất đai, giống như khi xưa, nếu không. nơi đây sẽ là nơi chôn thây của các ngươi.

“Khốn khiếp!”

Tát ô Đức xé nát mánh giấy, lập tức hạ lệnh nói: “Chuẩn bị lần tấn công thứ hai!”

Mệnh lệnh của hắn đã bị đối xử lạnh nhạt, không ai hưởng ứng, lúc này, một tướng lĩnh Đột Kỵ Thi tiến lên nói: “Xin hỏi Tát ô Đức tướng quân, đại tù trưởng ta tại sao lại bỏ đi trong lúc quan trọng như vậy, hơn nữa thân vệ của ngài cũng không mang theo, chúng ta đều cảm thấy rất kỳ lạ, hi vọng ngài có thể giải thích cho bọn ta rõ.”

“Việc này có gì đâu mà phải giãi thích!”

Tát ô Đức lớn tiếng quát hắn nói: “Bản thân các ngươi cũng đã nhìn thấy rồi, thực lực của các ngươi có thể so sánh với quân Đường không?

Đô Ma Chi là đi cầu cửu Mộc Tư Lâm tổng đốc, không có quân Đại Thực đến viện trợ, ai có thể giúp các ngươi giữ lấy Toái Hiệp?”

“Ngài nếu quả thật có lòng giữ lấy Toái Hiệp, thế tại sao đem toàn bộ binh lực điều hết qua đây, nếu như quân An Tây phía nam tập kích Toái Hiệp thì phải làm sao?

Hơn nữa quân Đường nói, Toái Hiệp đã thất thủ, bọn ta điều cho rằng rất có thế là sự thật.”

“To gan!

Ngươi dám nói chuyện như vậy với ta à?”

Tướng lĩnh Đột Kỵ Thi vẫn không dám đắc tội hắn, bèn nén giận nói: “Tướng quân, bọn ta điều không muốn đi chết một cách oan uổng như vậy, bọn ta không muốn đánh trận nữa, hi vọng có thể trở về Toái Hiệp!”

Tát ô Đức hung tợn nhìn chằm vào mắt hắn, một lúc sau, mới khoát tay lệnh nói:

“Toàn quân thu binh!”

Mệnh lệnh thu binh truyền xuống, người Đột Kỵ Thi bắt đầu từ từ rút về phía sau, nhưng ngay lúc này, ba mặt cửa doanh quân Đường mở ra, một vạn năm nghìn kỵ binh phóng ùa ra, như sóng trào vỡ đê, cuồn cuộn dâng trào cản quét về phía người Đột Kỵ Thi ở xa hai dặm.

Quân Đường đột nhiên giết đến làm cho Tát ô Đức không kịp đề phòng, nếu thủ hạ của hắn là quân Đại Thực, hắn có thể tổ chức lại ứng chiến khẩn cấp, dùng đoàn mâu dày đặc ném ra ngăn cản thế tấn công của quân Đường, sau đó điều chỉnh binh lực, lúc tác chiến với quân đội Uy Mã Á, Tề Nhã Đức quân Đường chính là thành công vận dụng sách lược này, phản bại thành thắng.

Nhưng thủ hạ hiện giờ của hắn lại là một toán quân mục dân Đột Kỵ Thi ý chí chiến đấu yếu ớt, không hề trải qua bất kỳ huấn luyện nào, nỗi nhớ nhà của bọn họ vụt đi như tên bay, không ai nghe theo chi huy của hắn nữa, sát khí dạt dào không thế đỡ và thanh thế núi nứt đất lở của quân Đường, làm cho người Đột Kỵ Thi gan vỡ tim tan, bọn họ xô trước đẩy sau chạy thục mạng, binh bại như núi đổ, Tát ô Đức thấy tình thế không ổn, dẫn mười mấy thân binh chạy trốn sang hướng tây...

Trận chiến này, quân Đường với ưu thế tuyệt đối đã đánh bại chủ lực quân Đột Kỵ Thi, chém đầu hơn bốn nghìn người, bắt sống một vạn ba nghìn người, đến nay, mộng tưởng chấn hung lại Đột Kỵ Thi của Đô Ma Chi trong thế công phá tan nghiền nát của quân Đường đã tan thành mây khói, người Đột Kỵ Thi vào năm Thiên Bảo thứ mười đã bị quân Đường tuyệt đối chinh phục.

Năm mươi năm sau, cùng với việc người già Đột Kỵ Thi cuối cùng chết đi, nữ tử Đột Kỵ Thi cuối cùng gã cho người hán trẻ tuổi dời nơi ở sang phía tây, đứa con Đột Kỵ Thi cuối cùng đổi họ Hán thành Đường, Đột Kỵ Thi, nhánh dân tộc chia ra từ người Đột Quyết này đã biến mất trong dòng chảy lịch sử.

Mảnh đất Toái Hiệp dồi dào xinh đẹp này một lần nữa lại trở về lòng mẹ Đại Đường, tuy nhiên đây chỉ là một sự mở đầu, cùng với việc quân đội Đại Đường tiến vào Toái Hiệp, cùng với sự vực dậy của đế quốc A Bạch Tư, vùng đất Hà Trung, vùng trung tâm của đại lục u Á này, vùng đất hội tụ nền văn minh đông tây này, vùng đất chiến lược mà binh gia ắt tranh này, đã an bài phải dẫn đến sự va chạm hai đế quốc đông tây.

Chương 231: Khúc trì thọ yến

Trong màn đêm đen kịt, Xích hầu Tần Hài Dương và Phùng Tứ Lang lại một lần nữa lẻn vào vùng phụ cận Toái Hiệp, lần trước bọn họ phát hiện vùng đất Toái Hiệp trống không, nhưng Thôi Kiền Hữu là người đa nghi nên cũng không vì vậy mà tin rằng quân Đột Kỵ Thi chủ lực đã đi rồi, hắn rất cần một tình báo đủ xác thực để hỗ trợ cho quyết định của hắn, Hắn cần biết, kỵ binh Đột Kỵ Thi có thể đã trốn vào trong thành Toái Hiệp hay không.

“Tần đại ca, trong thành có quân đội hay không chúng ta làm thế nào mà biết được?”

Nhìn bức tường thành cao lớn và đen ngòm, trong lòng Phùng Tứ Lang tràn ngập sự nghi hoặc.

“Đệ đúng là đồ ngốc!

Phía dưới cái mũi của đệ là cái gì?”

“ Là miệng a, ồ!

Tần đại ca, ý huynh là nói đi tìm người mà hỏi sao?”

“Nói đệ ngốc đệ còn không thừa nhận nữa.”

Tần Hài Dương bực mình nhìn hắn một cái, thở dài: “Ài!

Lão tử mắt thấy đã sắp là người được làm tướng quân rồi, còn dẫn tên ngốc như ngươi đi theo nữa, chỉ tố thêm phiền toái cho lão tử đây.”

Phùng Tứ Lang có chút sợ hãi, vội vàng nói: “Tần đại ca, thật xin lỗi!”

“Quên đi, quên đi, ta cũng từng ngu xuẩn giống như đệ vậy.”

Tần Hài Dương khoát tay nói: “Ta nói cho đệ biết vậy!

Muốn biết trong thành có quân đội hay không có rất nhiều biện pháp, một là xem lính tuần trên đầu thành, nếu trong thành có rất nhiều quân đội, như vậy lính tuần trên đầu thành tương ứng sẽ rất nghiêm ngặt, trái lại, nếu trong thành không có quân đội nào cà, lính gác sẽ lơ là lõng lẻo, thông thường đều trốn ở một xó mà ngũ, đương nhiên, biện pháp tốt nhất là có thể trà trộn vào trong thành, có quân đội hay không bèn vừa xem là biết ngay.”

Nói đến này, Tần Hài Dương thấy Phùng Tứ Lang không hé răng, liền kỳ quái hỏi: “Sao lại không nói lời nào?”

“Đệ không dám. sợ bị huynh mắng!”

“Sợ cái đếch gì!

Bộ dạng của ngươi khỏe hơn ta rất nhiều, nếu lão tử là ngươi, đã sớm động thủ đánh đến ta phục mới thôi, thời buổi này, tôn nghiêm là do đánh mà ra đấy, biết không?”

“Dạ!

Tần đại ca, đệ đã biết rồi.”

“Đệ biết cái đếch gì!”

Đúng lúc này, bỗng nhiên từ hướng Toái Hiệp thành truyền đến một loạt tiếng vó ngựa, Tần Hải Dương trợn tròn đôi mắt, lập tức rút ra một mũi tên độc, giương cung cải tên, lại quay đầu mắng: “Đồ ngu xuẩn, còn không mau chuẩn bị cung tên!”

Phùng Từ Lang cuống quít lấy tên: “Dùng tên độc!”

Tần Hải Dương lại mắng một tiếng, lúc này, hai con ngựa từ xa xa chạy tới, ánh mắt Tần Hải Dương híp lại thành một đường chỉ, tối nhự vậy, cửa thành sớm đã đóng rồi, dân thường sẽ không thể ra khỏi thành được, có thể đi ra được chỉ có quân nhân.

Ngựa càng chạy càng gần, quả nhiên là hai gã binh lính Đột Kỵ Thi, Tần Hải Dương lập tức thấp giọng dặn dò: “Ngươi bắn con chiến mã phía sau, nhớ kỹ, chỉ có bắn ngựa không bắn người.”

Phùng Từ Lang gật gật đầu, hắn khẩn trương đến nổi tay cũng phát run, từ từ kéo dây cung ra, trên thực tế trước giờ hắn chưa từng giết người, chỉ là hắn không dám thừa nhận.

Kỵ binh Đột Kỵ Thi càng ngày càng gần, có thể nghe thấy bọn họ lớn tiếng cười vang, đúng lúc này, một mũi tên bắn lén ‘Xoạt!’ một tiếng bắn ra, bắn trúng một người phía trước, hắn khụ lên một tiếng, lập tức từ trên lựng ngựa ngả xuống, một người phía sau quá sửng sốt.

Điều ngựa muốn tháo chạy, mũi tên của Phùng Từ Lang bắn đến, không có sức lực gì mấy, nhưng vẫn bắn trúng con ngựa, Tên độc của xích hầu được đặc biệt phối riêng, độc tính kịch liệt, chiến mã mới chạy đi một bước liền té ngã trên đất, hất ngay người Đột Kỵ Thi trên lưng ngựa văng xuống bụi cỏ phía xa xa.

Tần Hải Dương mảnh mẽ lao lên, đè ngay quân địch đang giãy dụa xuống đất, nện mạnh một quyền xuống huyệt Thái Dương của hắn, quân địch kêu lên một tiếng đau đớn, liền hôn mê mà ngất đi.

“Mau!

Lấy dây thừng đến.”

Hai người ba chân bốn cẳng đem kỵ binh Đột Kỵ Thi trói lại, nhét vào trong bao bố, nhanh chóng khiêng hắn vào bên trong rừng rậm.

Thôi Càn Hữu từ trong miệng tên tù binh Đột Kỵ Thi này biết được các tình báo tường tận nhất, hai vạn Đột Kỵ Thi chủ lực ở ba ngày trước bèn đã tiến lên phía bắc, trước mắt bên trong Toái Hiệp thành chỉ có quân coi giữ không đến bốn trăm người, tình báo quý giá này làm cho Thôi càn Hữu phấn chấn vô cùng, hắn trọng thưởng Tần Hải Dương hai người, lập tức hạ lệnh quân An Tây xuất kích.

Ba nghìn quân An Tây như nước lũ cuồn cuộn, tiếng vó ngựa như sấm, bụi đất đầy trời, rít gió băng qua Hạ Liệp thành, người Đột Kỵ Thi trên đầu thành nhìn đến trợn mắt há hốc mồm, quân Đường nhắm hướng Toái Hiệp mà đi.

Chỉ trong chốc lát, bên trong Hạ Liệp thành liền giống như chảo dầu đang sôi, thê tử và con cái của bọn họ, mẫu thân tỷ muội của bọn họ cũng đều ở Toái Hiệp thành, nếu quân Đường chiếm lĩnh Toái Hiệp thành, thì hậu quả sẽ như thế nào đây, bọn họ quả thực không dám tưởng tượng nữa.

Năm nghìn người Đột Kỵ Thi phòng ngự quân An Tây này là những người già yếu bệnh tật được Đô Ma Chi chọn ra từ ba vạn binh lính của mình, phần lớn là những người già nua năm sáu mươi tuổi hoặc là thiếu niên mười mấy tuổi, chiến tranh với bọn họ mà nói là những chuyện cực kỳ xa xôi.

Các thế hệ của bọn họ điều sinh trên thảo nguyên, chăn thả, vắt sừa, sống cuộc sống nghèo nhưng không bao giờ phải lo nghĩ, nhưng Đô Ma Chi cực kì hiếu chiến này đã ép bọn họ phải lên chiến trường, khoác chiếc áo giáp da nặng nề, cầm trường mậu cây trường mậu còn cao hơn thân người bọn họ, làm cho bọn họ trong lòng run sợ, không biết sinh mệnh bọn họ khi nào thì kết thúc?

Nhưng lúc này, sự lo lắng cho người nhà làm cho bọn họ quên cả sợ hãi, mấy nghìn người nháo nháo xôn xao cả lên, buộc thũ lĩnh bọn họ mở cửa thành thả người.

Thống lĩnh đội binh già yếu này, là cháu của Đô Ma Chi, tên là Đô Đạc, cho dù Đô Ma Chi thu nhận đến mười hai người nghĩa tử, nhưng người đích thật có thể kế thừa ngôi vị đại tù trưởng của Đô Ma Chi, chỉ có hắn, không chỉ do trên người mang dòng máu cao quý, mà nguyên nhân quan trọng là Đô Đạc là người nổi bật nhất của thế hệ những người trẻ tuổi.

Có sức lực lớn vô cùng, đầu óc thông minh, hắn biết người bên mình tuy nhiều, nhưng lại không chịu nổi một kích, làm sao có thể là đối thủ của quân Đường An Tây tinh nhuệ.

Vì thế, hắn dốc hết sức hô to mà nói với mấy trăm người vây quanh hắn xin đánh: “Mọi người nghe ta, hiện tại chúng ta không thể đi cứu Toái Hiệp, quân Đường sẽ không tàn sát hàng loạt dân trong thành, ngược lại chúng ta đến đó chỉ còn có đường chết, chủng ta phải giữ Hạ Liệp thành cho chắc, đại tù trưởng sẽ trở về nhanh thôi.”

Cho dù hắn cực lực an ủi bọn lính, nhưng trước mặt bọn người già thiếu niên lòng nóng như lửa đốt này, dù hắn có nói hoa mỹ đến đâu đi chãng nũa cũng vô dụng, hắn làm thế nào biết quân Đường sẽ không tàn sát hàng loạt dân trong thành?

Đại tù trưởng ở phương bắc xa xôi, khi trở về đến nơi, thì xương cốt của người nhà cũng đã nguội lạnh rồi còn gì, Sự khuyên bảo của hắn lập tức bị những tiếng phẫn nộ át đi.

“Chúng ta phải về nhà!

Phải về Toái Hiệp!”

Không biết là ai dẫn đầu mở cửa thành ra, người Đột Kỵ Thi rối như tơ vò tranh nhau chạy ra cửa thành, hướng Toái Hiệp mà lao đi, bọn họ không phải đi đánh trận, ở trong lòng bọn họ vốn là không có khái niệm về đánh trận, bọn họ chỉ có một ý niệm trong đầu: ‘Về nhà!

Từ Hạ Liệp thành đến Toái Hiệp thành khoảng chừng hơn tám mươi dặm, ở giữa được ngăn cách bởi một triền núi kéo dài hơn mười mấy dặm, tên là Hạ Mãn Sơn, vùng đất bát ngát phía tây của dãy núi, mấy ngàn người Đột Kỵ Thi lòng nóng như lửa đốt, ra sức phóng nhanh, đầy khắp núi đồi, tự ai nấy đi, giống như đi tranh đoạt đồng cỏ màu mỡ.

Bọn họ chỉ có một ý niệm trong đầu, xông về Toái Hiệp thành, bảo vệ người thân của mình, áo giáp da nặng nề đã được cời bỏ, trường mậu vướng tay đã bị vứt bỏ, đao vắt xéo trên yên ngựa, trường cung trở thành roi mà bọn họ dùng để quất con chiến mã, bọn họ đã hoàn toàn quên chính họ vẫn còn là một gã quân nhân.

Nhưng quân Đường thì không có quên, khi mấy ngàn người Đột Kỵ Thi như đàn ong dày đặc lao đến vòng qua Hạ Màn Sơn, Toái Hiệp thành đã thấp thoáng có thể thấy được, nhưng bọn hắn lại điều ghìm cương ngựa lại, hoảng sợ mà nhìn về phía trước, ở trên đồng bằng phía bắc Hạ Màn Sơn.

Ba nghìn quân Đường xếp thành hàng ngang, nỏ mạnh đã lắp tên, hoành đao ra khỏi võ, trường mậu sắc nhọn chỉ thẳng phía trước, ánh mắt Thôi càn Hữu lạnh lùng nhìn những người Đột Kỵ Thi lơ là không có trật tự, trên khóe miệng hiện ra một tia đắc ý về kế sách đã nằm trong lòng bàn tay.

“Giết!”

Hắn ra lệnh một tiếng, ba nghìn quân Đường phát động, toát ra sát khí ngút trời, gót sắt gõ mạnh xuống mặt đất, dưới ánh mặt trời áo giáp lấp lánh những tia sáng chói mắt, như nước lũ cuồn cuộn, với một loại sức mạnh không thể cản nổi giết sang người Đột Kỵ Thi.

Người Đột Kỵ Thi sợ tới mức hồn phi phách tán, bản năng sinh tồn khiến cho bọn hắn liều lĩnh mà tháo chạy về bốn phía, năm nghìn quân Đột Kỵ Thi mà Đô Ma Chi bố trí ở trên tuyến phòng ngự phía nam chỉ một thoáng đã tan tành, người

ngựa va chạm, giẫm đạp lên nhau, tiếng kêu thảm thiết nổi lên bốn phía, bọn họ hoảng sợ đến nổi hét lên như điên, chạy chậm hơn một chút, lập tức bị thiết kỵ quân Đường cuồn cuộn lao tới cuốn vào mà tan xương nát thịt.

Không đến hai canh giờ, năm nghìn quân Đột Kỵ Thi toàn bộ đều bị diệt cả, chặt đầu ngàn người, bắt được hơn hai nghìn người, còn lại điều chạy trốn không còn thấy bóng dáng đâu nữa, Đô Đạc cháu của Đô Ma Chi dẫn năm trăm người ứng chiến với quân Đường, cũng toàn quân bị diệt, Đô Đạc chết ở giữa loạn quân.

Lúc hoàng hôn, dưới màu đỏ như máu của ráng chiều rọi xuống, ba nghìn quân Đường mang theo hai ngàn tù binh rầm rộ chạy đến dưới thành Toái Hiệp, hình thành nên thanh thế rầm rộ mà chỉ có đội hình hơn năm nghìn mới có được, chuông cảnh báo trên thành đã không còn có tác dụng nữa.

Binh lính giữ thành thưa thưa thớt thớt, hoảng sợ bất an nhìn xuống phía dưới đoàn quân Đường đông đến phủ đầy cả đất trời, chưa chiến đã sợ đến lạnh cả người, bên trong Toái Hiệp thành chỉ có bốn trăm quân Đột Kỵ Thi coi giữ, các quân đội khác toàn bộ bị Tát ô Đức rút đi hết, đi quyết chiến cùng quân Đường chủ lực, bốn trăm người là không thể bảo vệ cho chu vi sáu mươi dặm của một thành lớn được, quan trọng hơn nữa là bọn hắn không có tình thần cùng sống chết với thành trì.

“Bắn thư khuyên hàng!”

Thôi Càn Hữu hạ mệnh lệnh, mười mấy viên binh sĩ chạy vội lên, mỗi người đem một phong thư khuyên hàng mòng manh bắn lên tường thành, trên tất cả các thư khuyên hàng chi có tám chữ: đầu hàng thành bảo, ngoan kháng đồ thành(đầu hàng giữ thành, ngoan cố chống cự sẽ giết cả thành), đồng thời phiên dịch thành chữ Đột Quyết, đầu thành trở nên im lặng.

Thôi Càn Hữu kiên nhẫn chờ đợi, hắn biết sự tàn bạo của Đô Ma Chi đã làm cho người Đột Kỵ Thi nội bộ lục đục, dưới sức ép của quân Đường, bọn họ còn có thể kiên trì bao lâu nữa?

Sau một khắc đồng hồ, cửa thành Toái Hiệp từ từ mở ra, bốn trăm binh lính Đột Kỵ Thi trú đóng ở Toái Hiệp dưới sự thống lĩnh của một gã thiên phu trưởng ra khỏi thành đầu hàng, bọn họ buông vũ khí xuống, giơ cao tay lên.

Quân Đường lập tức hoan hô vang dậy, trên mặt Thôi Càn Hữu lộ ra một nụ cười của sự thắng lợi, vung tay lên: “Vào thành!”

Khi quân Đường xếp thành hàng tiến vào Toái Hiệp thành, tòa trọng trấn biên thuỳ bị chiếm đóng hơn nửa năm này lại một lần nữa trở về trong tay đại Đường.

Chương 230: THU PHỤC TOÁI HIỆP (2)

Nhưng chiến tranh vẫn còn tiếp tục, buổi chiều hôm nay, bầu trời đặc biệt u ám, mây đen buông xuống, ở phía bắc Toái Hiệp miệng núi A Nhĩ Mã Đại, Tát ô Đức đã chỉnh binh sẵn sàng, hai vạn sáu nghìn binh sĩ Đột Kỵ Thi phân bố kéo dài trên hai dặm chiến tuyến, khắp nơi cát bay đá chạy, bụi vàng đầy trời che phủ cà bầu không.

Quân doanh quân Đường trên thảo nguyên xa xa trở nên mơ hồ không nhìn rõ, Tát ô Đức cỡi trên một con ngựa bờm đen to khỏe bóng lưởng, tay cầm một cây trường mậu sắc bén dài khoàng hai trượng, oai phong lẫm liệt, hắn lạnh lùng dõi theo đại doanh của quân Đường, trên mặt lại không che dấu được vẽ kỳ vọng trận đại chiến với quân Đường.

“Tướng quân, quân Đường tựa hồ như không có ý định xuất chiến.”

Một viên quan quân thấp giọng nói với hắn.

Tát ô Đức ngóng trông doanh trại tĩnh lặng của quân Đường, lạnh lùng nói: “Không!

Có thể dò thám sự phòng ngự của bọn họ.”

Hắn quay đầu nhìn binh sĩ Đột Kỵ Thi, giục ngựa chạy đi trước mặt đoàn quân, hắn dùng tiếng Đột Quyết nghiêm giọng la to: “Quân Đường muốn chiếm đoạt đất đai của các ngươi, muốn cướp đi phụ nữ và trẻ con của các ngươi, quê nhà của các ngươi chỉ có thể dựa vào chính mình bảo vệ, các dũng sĩ, vinh dự là thuộc về các ngươi, thuộc về người Đột Kỵ Thi, giết vào Đường doanh, đuổi cổ bọn chúng ra khói Toái Hiệp!”

“Đuổi ra Toái Hiệp!”

Tinh thần phẫn nộ dân tộc của người Đột Kỵ Thi bị Tát ô Đức đốt bùng lên, bọn họ giơ cao trường mâu, đồng thanh la lên.

Tát ô Đức chỉ thẳng trường mâu vào Đường doanh: “Sát!”

Thế tiến công của người Đột Kỵ Thi đã phát động, tám nghìn tiễn quân kỵ binh thôi thúc chiến mã, che trời lấp đất lăn xả vào quân Đường, tiếng la hét, tiếng gầm rống, tiếng vó ngựa phi chạy, vang rền khắp bình nguyên.

Đại doanh quân Đường vẫn yên lặng, nhưng ở phía sau hàng rào, một vạn quân Đường đã chuẩn bị sẵn sàng, ba nghìn quân Đường tay cầm lá chắn lớn xếp thành một tường chắn dày đặc, ở phía sau họ thì là sáu nghìn cung nỏ thủ, chia làm ba đội, mỗi người tay cầm nỏ mạnh, tên nỏ chếch lên trời, sau cung nỏ thủ là hai trăm bộ máy ném đá cỡ trung.

Mỗi chiếc mười người thao tác, dùng dây thừng chão da bỏ căng chặt máy ném đá, trong túi ném đựng ba mươi cân đá tảng, nỏ tên và máy ném đá hình thành nên hai phòng tuyến tấn công xa gần, quân Đường trận địa đã sẵn sàng đón quân địch

Lý Khánh An ngồi trên lưng ngựa, nhìn chăm chú vào phương xa vạn mã cuốn lốc xoáy đến, tám nghìn người Đột Kỵ Thi như đợt sóng trào cuồn cuộn, trên thảo nguyên nhấp nhô ngồn ngộn, trong mắt hắn cũng đã lộ ra nụ cười lạnh như băng, không giống với lần đầu tiên công đánh Toái Hiệp, hắn đã không còn để ý đến việc rèn luyện sức vực sát chiến trường của binh sĩ, hắn chú ý nhiều hôn việc vận dụng chiến thuật và sách lược.

Từ năm Thiên Bảo thứ năm hắn đến Đại Đường đã giao thiệp với người Đột Kỵ Thi, đặc điểm tác chiến của người Đột Kỵ Thi, hắn rõ như lòng bàn tay, người Đột Kỵ Thi giống lũ quét núi bất ngờ bùng lên, thế tiến hung hãn, nhưng sức từ phía sau lại yếu ớt ít òi.

ở bên cạnh hắn, Lý Quang Bật tỏ ra có chút thấp thỏm không yên, chiến thuật trú doanh phòng thủ của Lý Khánh An hắn vẫn là lần đầu gặp được, bờ rào doanh trại không kiên cố như tường thành, quân địch một khi xông lên, thì lại càng dễ dùng dây kéo nó sập xuống, mà quân Đường trong bờ trào lại thiếu không gian bố trận, không có lợi cho phòng thủ và tổ chức phản công.

Hắn thấp giọng nhắc nhờ Lý Khánh An nói: “Tướng quân, phải đề phòng quân địch dùng hỏa công!”

Lý Khánh An gật đầu, điểm này hắn đã nghĩ đến rồi, sau lưng quân Đường cầm khiêng có túi nước da, chính là phòng khi người Đột Kỵ Thi đốt rào chắn, nhưng hắn tin rằng, sẽ không có giờ phút đó xảy ra.

Tiếng vó như sấm, người Đột Kỵ Thi càng chạy càng gần, một nghìn bước, tám trăm bước, sáu trăm bước, năm trăm bước...

đã từ từ đến gần tầm bắn của máy ném đá, máy ném đá của quân Đường đã phát động rồi, một loạt tiếng gió mạnh rít qua, mấy trăm tảng đá bay lên không trung, trong không trung xếp thành một trận mưa đá dày đặc.

phát ra tiếng kêu quái dị, rít lên dập vào đầu người Đột Kỵ Thi, những người Đột Kỵ Thi chạy ở phía trước nhào người ngã ngựa liên tiếp, đá lớn đập trúng binh sĩ, đầu người thoáng chốc bị dập bay, máu thịt be bét, chiến mã bị đập trúng, thảm hí đổ nhào, đè chặt binh sĩ trên ngựa xuống phía dưới, một trận mưa đá mà đã tử thương hơn bốn trăm kỵ binh, giáng một đòn mạnh vào khí thế cuồng ngạo của người Đột Kỵ Thi.

Nhưng sự tấn công của bọn họ lại không hề ngừng lại, lớp trước tiến lớp sau theo, liên tiếp giết về đại doanh quân Đường, đợt mưa đá thứ hai tiếp tục ập đến, lại là một cảnh tượng người ngã ngựa lật, lúc này, đội quân tiên phong của bọn họ cách đại doanh quân Đường đã chưa tới hai trăm bước.

Tiễn trận của quân Đường đã phát động, một hồi trống giục giã vang lên, sáu nghìn chiếc cung nỏ đồng đoạt bắn ra, một trận mưa tên dày đặc bay lên không trung, trên không xếp thành một tảng mây tên màu đen dài lằng ngoằng, thoáng chốc trở thành điểm đen.

không chỉ là tầm bắn xa, hơn nữa sức bắn nhanh mạnh, khiêng đỡ và giáp da bình thường cơ bản chẳng thể nào chống đỡ, đặc biệt là từ trên không bắn vút xuống, lúc mũi tên rơi xuống lại càng mang theo trọng lực của bản thân nó, làm cho khiêng đỡ gỗ kỵ binh Đột Kỵ Thi trở thành vật bài trí.

Tên nỏ xuyên giáp với sức bắn nhanh mạnh mà nặng trịch xuyên thủng khiêng đỡ của kỵ binh, bắn thủng cả giáp da, kỵ binh đồng loạt trúng tên ngã ngựa, tiếng kêu rên vang khắp thảo nguyên, tiếp theo đó tên nỏ đợt hai, đợt ba rít tới như mưa rào, dày đặc đến mức làm người ta nghẹt thở, trường tiễn chít chít rơi xuống, bắn thùng khiêng đỡ, bắn thủng bộ mặt và lồng ngực của quân địch, những kỵ binh Đột Kỵ Thi này giống như vật canh tác bị gió táp mưa bão cản quét, từng lớp ngã xuống, máu bắn tung tóe.

Từng người chết đi trong tiếng kêu rên bi thảm, sĩ khí của quân địch đổ dốc nhanh chóng, bọn họ bắt đầu dao động, tháo chạy, tản ra tử phía trốn chạy, giống như gió mạnh thổi tan mây đen, thoáng chốc mây tản sương tan, đợt tấn công đầu tiên của người Đột Kỵ Thi đã bị phá vỡ, bọn họ đã bị sự đả kích trầm trọng, quân Đường chỉ bắn ra hai đợt tên, tám nghìn kỵ binh đã giảm đi ba phần, gần ba nghìn người tử thương.

Tát ô Đức ở phía sau quan sát cuộc chiến rít hơi ớn lạnh, hắn chưa từng gặp qua cung tên nhanh mạnh ghê gớm như vậy, cung tên của Đại Thực so với quân Đường kém nhau quá xa, cho dù cung tên không phải là thế mạnh của Đại Thực, quân Đại Thực có sở trường ném đoản mậu cự ly ngắn, nhưng cho dù là người Bái Chiếm Đình (Byzantium) giỏi cung tên, cũng không thế nào so sánh với cung tên của quân Đường, Tát ô Đức sợ thót cả gan lại.

Nhuệ khí của người Đột Kỵ Thi dưới cung tên mạnh bạo của quân Đường đã mất đi chóng vánh, khấu hiệu bảo gia vệ quốc ban nãy kêu vang như núi cũng tan theo mây khói, mỗi người điều đang thấp thỏm bất an lo nghĩ đường rút cho mình, bọn họ vốn đều là mục dân bình thường, làm thế nào giữ lấy tài sản mỏng manh của mình, mới là chuyện đại sự hàng đầu mà đáng cho bọn họ quan tâm.

Mà thủ lĩnh Đô Ma Chi ở thời khắc quan trọng nhất lại biến mất một cách ly kỳ, bắt đầu làm cho họ mang một cảm giác bị bỏ rơi, rất nhiều người đều dùng ánh mắt hoài nghi đổ dồn về phía Tát ô Đức, tại sao phải nghe sự chỉ huy của người Đại Thực này, tại sao trong thời khắc tấn công hắn lại núp ở phía sau, sự phấn kích và cuồng nhiệt của người Đột Kỵ Thi sau khi bị đánh nát bởi làn mưa tên vô tình của quân Đường, bọn họ bắt đầu bình tình trở lại.

Lúc này, trong không trung theo ngọn gió thổi đến rất nhiều mảnh giấy đỏ to bằng bàn tay, đây là viên đạn giấy bắn ra từ máy ném đá ban nãy của quân Đường, có đến cả hàng vạn tờ, lúc bắt đầu không ai để ý, nhưng bây giờ chiến trường đã bình lặng trở lại.

Những mánh giấy này bị gió thổi đến trên trận địa của người Đột Kỵ Thi, rất nhiều người đã nhặt được, bọn họ truyền nhau đọc, trong quân đội vang lên tiếng xì xầm bàn tán, trong mắt mỗi người đều nhấp nháy ánh mắt hoảng sợ bất an.

Có người đem mảnh giấy đưa cho Tát ô Đức, chỉ thấy phía trên viết: ‘Toái Hiệp thành đã bị quân An Tây Đại Đường công phá, cha mẹ vợ con của các ngươi đều nằm trong tay của quân Đường, các ngươi nếu tức tốc về nhà, Đại Đường sẽ bảo đám các ngươi bình an, cho các ngươi bãi chăn và đất đai, giống như khi xưa, nếu không. nơi đây sẽ là nơi chôn thây của các ngươi.

“Khốn khiếp!”

Tát ô Đức xé nát mánh giấy, lập tức hạ lệnh nói: “Chuẩn bị lần tấn công thứ hai!”

Mệnh lệnh của hắn đã bị đối xử lạnh nhạt, không ai hưởng ứng, lúc này, một tướng lĩnh Đột Kỵ Thi tiến lên nói: “Xin hỏi Tát ô Đức tướng quân, đại tù trưởng ta tại sao lại bỏ đi trong lúc quan trọng như vậy, hơn nữa thân vệ của ngài cũng không mang theo, chúng ta đều cảm thấy rất kỳ lạ, hi vọng ngài có thể giải thích cho bọn ta rõ.”

“Việc này có gì đâu mà phải giãi thích!”

Tát ô Đức lớn tiếng quát hắn nói: “Bản thân các ngươi cũng đã nhìn thấy rồi, thực lực của các ngươi có thể so sánh với quân Đường không?

Đô Ma Chi là đi cầu cửu Mộc Tư Lâm tổng đốc, không có quân Đại Thực đến viện trợ, ai có thể giúp các ngươi giữ lấy Toái Hiệp?”

“Ngài nếu quả thật có lòng giữ lấy Toái Hiệp, thế tại sao đem toàn bộ binh lực điều hết qua đây, nếu như quân An Tây phía nam tập kích Toái Hiệp thì phải làm sao?

Hơn nữa quân Đường nói, Toái Hiệp đã thất thủ, bọn ta điều cho rằng rất có thế là sự thật.”

“To gan!

Ngươi dám nói chuyện như vậy với ta à?”

Tướng lĩnh Đột Kỵ Thi vẫn không dám đắc tội hắn, bèn nén giận nói: “Tướng quân, bọn ta điều không muốn đi chết một cách oan uổng như vậy, bọn ta không muốn đánh trận nữa, hi vọng có thể trở về Toái Hiệp!”

Tát ô Đức hung tợn nhìn chằm vào mắt hắn, một lúc sau, mới khoát tay lệnh nói:

“Toàn quân thu binh!”

Mệnh lệnh thu binh truyền xuống, người Đột Kỵ Thi bắt đầu từ từ rút về phía sau, nhưng ngay lúc này, ba mặt cửa doanh quân Đường mở ra, một vạn năm nghìn kỵ binh phóng ùa ra, như sóng trào vỡ đê, cuồn cuộn dâng trào cản quét về phía người Đột Kỵ Thi ở xa hai dặm.

Quân Đường đột nhiên giết đến làm cho Tát ô Đức không kịp đề phòng, nếu thủ hạ của hắn là quân Đại Thực, hắn có thể tổ chức lại ứng chiến khẩn cấp, dùng đoàn mâu dày đặc ném ra ngăn cản thế tấn công của quân Đường, sau đó điều chỉnh binh lực, lúc tác chiến với quân đội Uy Mã Á, Tề Nhã Đức quân Đường chính là thành công vận dụng sách lược này, phản bại thành thắng.

Nhưng thủ hạ hiện giờ của hắn lại là một toán quân mục dân Đột Kỵ Thi ý chí chiến đấu yếu ớt, không hề trải qua bất kỳ huấn luyện nào, nỗi nhớ nhà của bọn họ vụt đi như tên bay, không ai nghe theo chi huy của hắn nữa, sát khí dạt dào không thế đỡ và thanh thế núi nứt đất lở của quân Đường, làm cho người Đột Kỵ Thi gan vỡ tim tan, bọn họ xô trước đẩy sau chạy thục mạng, binh bại như núi đổ, Tát ô Đức thấy tình thế không ổn, dẫn mười mấy thân binh chạy trốn sang hướng tây...

Trận chiến này, quân Đường với ưu thế tuyệt đối đã đánh bại chủ lực quân Đột Kỵ Thi, chém đầu hơn bốn nghìn người, bắt sống một vạn ba nghìn người, đến nay, mộng tưởng chấn hung lại Đột Kỵ Thi của Đô Ma Chi trong thế công phá tan nghiền nát của quân Đường đã tan thành mây khói, người Đột Kỵ Thi vào năm Thiên Bảo thứ mười đã bị quân Đường tuyệt đối chinh phục.

Năm mươi năm sau, cùng với việc người già Đột Kỵ Thi cuối cùng chết đi, nữ tử Đột Kỵ Thi cuối cùng gã cho người hán trẻ tuổi dời nơi ở sang phía tây, đứa con Đột Kỵ Thi cuối cùng đổi họ Hán thành Đường, Đột Kỵ Thi, nhánh dân tộc chia ra từ người Đột Quyết này đã biến mất trong dòng chảy lịch sử.

Mảnh đất Toái Hiệp dồi dào xinh đẹp này một lần nữa lại trở về lòng mẹ Đại Đường, tuy nhiên đây chỉ là một sự mở đầu, cùng với việc quân đội Đại Đường tiến vào Toái Hiệp, cùng với sự vực dậy của đế quốc A Bạch Tư, vùng đất Hà Trung, vùng trung tâm của đại lục u Á này, vùng đất hội tụ nền văn minh đông tây này, vùng đất chiến lược mà binh gia ắt tranh này, đã an bài phải dẫn đến sự va chạm hai đế quốc đông tây.

..

Chương 232: Khúc trì thọ yến

Thọ yến hôm nay cũng đồng thời là một cơ hội, nếu có thể được quý phi nương nương nói giúp, thì ngôi vị đông cung sẽ rất có hy vọng, sáng sớm Khánh vương bèn gọi đứa con Lý cầu vào trong phòng.

Hắn đắc ý đem một cái hộp hình chữ nhật dài đặt lên bàn, cười nói: “Đây là sáo ngọc mà sáng hôm nay phụ vương mới lấy được, con xem thấy thế nào?”

Lý Cầu rất kinh ngạc, vội vàng nói: “Đây có phải là dùng cây hàn băng ngọc vạn năm chạm khắc thành không?”

Lý Tông gật gật đầu: “Đúng đấy!”

Lý Cầu cẩn thận địa mở ra hộp ra, một luồng hương nồng xông vào mũi, chỉ nội cái hộp này thôi đã là dùng loại gỗ trầm hương thượng hạng khắc ra, vô cùng quý giá, trên tấm lụa trong hộp đặt một thanh sáo ngọc trong suốt, giống hệt một khối băng tuyết, miếng hàn bãng ngọc này là do người của Khánh vương Lý Tông tốn đến năm trăm quan tiền mua được từ tay của một người Hồi Hột tại chợ ngựa Vân Châu.

Rét lạnh như băng tuyết, cho dù ở trong những ngày tam phục nóng bức nhất đi chăng nữa cũng là như thế, một miếng bảo bối hiếm thấy, Miếng hàn băng ngọc này có dạng hình sợi dài, Lý Tông bèn nhờ tay cao thủ chạm ngọc đem nó chạm khắc thành một cây sáo ngọc, chuẩn bị hiến dâng cho phụ hoàng, lại vừa lúc gặp lễ mừng thọ của quý phi nương nương.

Lý Cầu cầm lấy sáo ngọc, lại nhìn thấy ngay trong hộp còn có một cặp ly rượu cũng làm bằng ngọc đó, không khỏi ngẩn ra, Lý Tông cười nói: “Đây là dùng vật liệu còn sót lại làm thành, dùng nó uống rượu nho thì nhất thích hợp nhất, ta chuẩn bị hiến dâng cho Thánh Thượng.”

Lý Cầu trầm ngâm siây lát, bèn nói: “Lòng nôn nóng muốn làm chủ đông cung của Phụ vương, con có thể lý giải, nhưng con vẫn luôn cảm thấy dùng những cách còn con này, không có hiệu quả gì mấy.”

“Vậy con nói làm cái gì thì có hiệu quả?”

Lý Tông bị làm cho mất hứng, trên mặt lộ ra vẻ giận.

Trong lòng Lý cầu âm thầm thở dài một hơi, trên thực tế hắn không còn mấy hứng thú với việc phụ thân có làm chủ đông cung hay không nữa, đầu năm khi hắn khuyên Lý Tông đem tất cả ruộng đất đều phân phát cho nông dân.

Lấy cờ hiệu chống đối thâu tóm ruộng đất là khẳu hiệu, để lấy được lòng dân chúng khắp cả nước, vì thế hắn còn đặc biệt phân tích cho hắn biết, tiền của hiện giờ hắn có được cho dù là tiêu trong mấy chục kiếp cũng dùng không xuể, chiếm lấy mấy vạn khoảnh ruộng tốt đó thì có ý nghĩa gì đâu?

Nếu có thể đem mấy vạn khoảnh ruộng tốt đó phân phát cho nông dân, mỗi hộ mười mẫu, thì đó cũng được đến mấy chục vạn hộ nông dân được lợi, lại tiêu tán một nửa gia tài đi các nơi mở trường học, sẽ lấy được lòng kẻ sĩ trong , đây là tài nguyên chính trị mạnh biết nhường nào, vì hắn làm chủ đông cung mà dựng lấy một căn cơ vững chắc, cho dù Lý cầu phân tích thật sự rất thấu triệt, nhưng đối lại cũng chỉ được một trận chửi bới của Lý Tông, còn lệnh cho gia tướng đè xuống đất mà đánh cho hai mươi gậy.

Lòng của Lý cầu đã nguội lạnh, loại tham tài ngu xuẩn thế này, người ánh mắt thiển cận như thế nếu làm chủ đại Đường, không những là sự bi thương của dòng họ Lý, cũng là kiếp nan của vương triều đại Đường, huống chi hắn vốn cho rằng Lý Tông không có hy vọng làm chủ đông cung.

Lý Cầu bắt đầu hoài niệm cha ruột đã chết của hắn, thái tử Anh, người bị giết vào năm Khai Nguyên thứ hai mươi lăm.

Giờ phút này, hắn thấy trên mặt Lý Tông lộ ra vẻ giận, vừa có ý định muốn giải thích cho hắn cũng không còn nữa, hắn muốn tặng thì tặng, liên quan gì đến mình?

Nghĩ đến đây, hắn nhẹ nhàng cười nói: Phụ vương, ý con là muốn nói, tặng lễ vật không ở chỗ nó phải quý giá như thế nào, mà ở chỗ nó đặc biệt khác người, có thể làm cho quý phi nương nương thích, tỷ như quý phi nương nương thích uống sương mai dưởng nhan sắc, mà mùa hè không có, phụ hoàng hoàn toàn có thể dựng một tòa đài cao, dựng mâm đồng hứng sương mai.

Người khác cũng không có được điều kiện này, duy chỉ có phụ vương có thể làm được, Làm như vậy, thứ nhất là làm cho nương nương thích, thứ hai lại có thể lấy lòng được lâu dài, thể hiện sự hiếu thảo của phụ thân, cớ sao mà không làm?”

Lý Tông bừng tinh hẳn ra, vỗ thật mạnh xuống bắp đùi: “Đúng vậy!

Tại sao ta lại không nghĩ tới vậy chứ, ta lập tức sẽ dựng đài, đêm nay sẽ bắt đầu hứng sương mai.”

Hắn khen ngợi Lý cầu mà cưới nói: “Đề nghị của con tốt lắm, về sau phải nói thêm nhiều hơn nữa những đề nghị hữu ích như vậy, đừng nhắc mấy chuyện chia ruộng đất tặng tiền bạc nữa nhé, như vậy mới xứng là con ta chứ.”

Trong lòng Lý cầu cười khổ một tiếng, không nói được một lời, đông cung thái tứ chính là người thừa kế đại Đường sau này, không phải ngôi vị riêng của Thánh Thượng, phụ thân làm bữa như vậy, thì làm sao mà có thể làm chủ đông cung được.

Hắn cũng không muốn nhắc lại việc này nữa, liền đứng dậy nói: Phụ vương, con muốn đi chuẩn bị tham gia thọ yến, xin phép cáo từ trước.”

Trong lòng Lý Tông nghĩ đến sương mai, liền vội vội vàng đi sắp xếp việc dựng đài cao.

Lý Cầu lại cưởi ngựa rời khỏi Khánh vương phủ, ở thành Trường An xoay mấy vòng, đi tới Lương vương phủ, Lương vương phủ cũng chính là phủ đệ của tiền thái tử Lý Hanh, nằm trong Vĩnh Phúc phường, là một tòa nhà rất lẻ loi, từ khi Lý Hanh bị bãi miễn ngôi vị thái tử, nơi này bèn trở thành nơi lạnh lẽo nhất của Trường An, Lý Hanh cơ hồ không ra ngoài cửa lấy một bước, cũng không có người đến bái phòng hắn, trên bậc thang đã mọc đầy cỏ xanh.

Lúc mới bắt đầu, Lý Long Cơ theo dõi hắn rất nghiêm ngặt, nhất cử nhất động của hắn đều phải báo cáo, nhưng theo thời gian trôi dần đi, Lý Long Cơ đối với hắn cũng không có hứng thú nữa.

Bắt đầu từ tháng hai năm nay, liền hũy bỏ sự giám sát đối với hắn, trên bữa tiệc thọ của quý phi đêm nay, Lý Hanh cũng nhận được thiệp mời, hắn sai người tặng mấy lễ vật bình thường vào cung, còn hắn thì chuẩn bị đi tham gia thọ yến.

Giờ phút này, Lý Hanh đang ở trong thư phòng mở một phong thư ra đọc, thư này là do Lý Khánh An viết cho hắn, đây cũng là người duy nhất trong cả triều văn võ còn giữ liên lạc với hắn.

Tay Lý Hanh run rẩy mở phong thư này ra, từ khi hắn bị phế đến nay đã một năm lẻ một tháng rồi, hai bên tóc của hắn đã hơi chuyển thành hoa râm, dường như đã già đi thêm mười tuổi.

‘Thái tử điện hạ tại thượng, thần Lý Khánh An dập đầu...

Câu đầu tiên của Lý Khánh An đã làm cho Lý Hanh nước mắt tuôn ra, hắn kiềm chế sự chua xót ở phần mũi, lấy mu bàn tay lau nước mắt, tiếp tục nhìn xuống phía dưới.

‘Thần đã bắt tay vào việc thu phục Toái Hiệp, trước mắt thần có binh lực gần tám vạn người, hoàn toàn có thể vì đại Đường khôi phục giang sơn củ, thần chuẩn bị sau khi đánh hạ Toái Hiệp, bắt tay vào việc di chuyển người Hán đến Toái Hiệp định cư.

Làm cho nó hình thành một châu của đại Đường, khai khẩn đất đai. chăn nuôi cày ruộng, để Toái Hiệp trở thành căn cứ tây tiến của đại Đường, ở mặt quân nhu vật tư có thể tự cấp tự túc...’

Phong thư này của Lý Khánh An viết hơn mười mấy trang, Lý Hanh chăm chú mà đọc, ở phần cuối thư, Lý Khánh An viết: ‘Thần cho rằng, điện hạ mặc dù gặp trắc trở, nhưng cũng không có nghĩa là con đường của người kế vị đã bị đoạn tuyệt.

Thần đang liên hệ các cựu thần trung thành, vì điện hạ trở lại đông cung mà dốc hết sức mình, nguyện điện hạ phấn chấn tinh thần, không phụ lòng thần đã kỳ vọng, chỉ cần thần còn, thì phe thái tử sẽ vĩnh viễn không mất đi.

Nước mắt của Lý Hanh lại một lần nữa trào ra, cảm xúc dâng trào, đường xa mới biết sức ngựa sức ngựa có bền không, trải việc mới biết lòng người tốt xấu, chỉ có ở trong lúc hoạn nạn, hắn mới có thể nhìn thấy những thần tử thật sự trung thành với mình, chỉ cần Lý Khánh An còn, phe thái tử sẽ vĩnh không mất đi.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng của hoạn quan tâm phúc Lý Tình Trung: “Điện hạ, có người cầu kiến!”

Lý Hanh vội vàng cất thư đi, hỏi: “Là ai?”

Lý Tĩnh Trung do dự một chút, nói: “Là con của Khánh vương Lý cầu.”

“Là ai?”

Lý Hanh hoài nghi chính mình đã nghe lầm.

“Điện hạ. là con trai Khánh vương.”

Lý Hanh trầm mặc một lát, liền gật gật đầu nói: “Để cho hắn vào đi!”

Lý Hanh đem thư của Lý Khánh An châm lửa, cho đến khi nó đốt thành tro bụi, mới ném vào trong lư hương, hiện tại hắn ai cũng không tin nữa rồi.

Rất nhanh, Lý cầu được dẫn vào, hắn vừa vào cửa liền khom người thi lễ: “Điệt nhi tham kiến thúc phụ!”

Lý Hanh lúc này mới nhớ tới Lý cầu là con trai của nhị ca Lý Anh, nhớ tới thái tử Anh bị phế trước đó, cùng với mình cũng có cùng tình trạng như thế, hắn không khỏi có một chút thương cảm, liền xua tay, ôn hòa nói: “Điệt nhi không cần đa lễ, mời ngồi đi!”

“Tạ ơn thúc phụ!”

...

Lý Cầu ngồi xuống, bèn nói: “Hôm nay cháu đến không phải vì thân phận con của Khánh vương, mà là con của tiền thái tử, phụ thân của cháu không phải là Khánh vương Tông, mà là Thái tử Anh, mong thúc phụ có thể hiểu nổi khổ của lòng cháu.”

Lý Hanh thẫn người ra, một lúc sau hắn mới hỏi: “Không biết cháu hôm nay đến tìm ta, có việc gì không?”

Lý Cầu từ trong lòng lấy ra một lá thư, đưa cho Lý Hanh nói: “Thúc phụ còn nhớ hoạn quan Vương An Lương trước kia từng hầu hạ ở thư phòng không?

Đây chính là nơi ẩn thân của hắn.”

“Vương An Lương?”

Lý Hanh lờ mờ vẫn còn nhớ được một chút, lúc đông cung bị phế, một số lượng lớn các hoạn quan cung nữ của đông cung bị thả ra cung, Vương An Lương chính là một trong số đó.

Lý Hanh gật gật đầu, hỏi: “Viên hoạn quan này có liên quan tới ta sao?”

“Quan hệ lớn lắm, hình nộm trong thư phòng thúc phụ trước đó, chính là do hắn để.”

“Cái gì?”

Lý Hanh ‘phắt!’ một cái đứng dậy, mắt trợn tròn, nói gấp: “Ý cháu là, hình nộm lục soát ra từ trong thư phòng của ta, là do hắn làm à?”

Lý Cầu chậm rãi gật đầu: “Đúng là do hắn gây ra, tên hoạn quan này thật ra là tai mắt của Khánh vương cải vào trong đông cung, sau khi thành sự, hắn bị cháu giấu đi, bây giờ hắn đang ở trong tay cháu, thúc phụ nếu muốn có hắn, lúc nào cũng có thể lấy đi”

Nói xong, ánh mắt Lý cầu nhìn chăm chú vào Lý Hanh, Lý Hanh chậm rãi ngồi xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: Thì ra là hắn!

Ta muốn tự tay giết hắn.”

“Thúc phụ chỉ muốn giết hắn đơn giản như vậy sao?”

“Không!

Ta muốn đem hắn giao cho phụ hoàng, trả lại sự trong sạch cho ta.”

Trong lòng Lý Hanh kích động đến mức khó ức chế được, hắn trước giờ chưa hề nguyền rủa phụ thân mình, sự trong sạch này hắn nhất định phải đòi lại cho được.

Qua một hồi lâu, hắn mới khắc chế sự kích động trong nội tâm, hỏi Lý cầu: “Cháu nói cho ta biết những việc này đề làm gì?”

“Rất đơn giản, ta hy vọng thúc phụ có thể đi vào lại đông cung.”

“Vì sao?”

Ánh mắt đục ngầu của Lý Hanh lập tức trở nên lợi hại vô cùng.

Lý Cầu trong mắt hiện lên một tia thương cảm, ảm đạm cười nói: “Có lẽ tình cảnh của thúc phụ làm cho cháu liên tưởng đến cha ruột của mình, cháu hy vọng bi kịch của cha ruột không tái diễn lần nữa, đương nhiên, trong tất cả các thúc bá, con coi trọng tam thúc nhất, đây cũng là vì tiền đồ của bản thân cháu nữa.”

Nói đến này, hắn lại lấy ra một lá thư, cười nói: “Trừ khử tên Vương An Lương này, còn có đứa con của bà phù thủy kia. hắn cũng là một nhân chứng quan trọng.”

Thời gian từ từ đi đến buồi chiều, bắt đầu có xe ngựa của quan viên chạy về phía Khúc Giang trì, rất nhiều nhà bình dân cũng dẫn theo vợ và con gái đi về phía Khúc Giang xem náo nhiệt, cho dù không vào được Phù Dung viên, cảm nhận một chút sự xa hoa thì cũng là một sự tận hưởng cuộc sống.

Trời vẫn còn chưa tối, nhưng bên trong Phù Dung viên bên bờ Khúc Giang trì đã là đèn đóm sáng choang, các loại hoa đăng, cung đăng làm tôn lên quan cảnh bên trong Phù Dung viên như tiên cảnh nhân gian.

Bốn bề sớm đã canh phòng nghiêm ngặt, gần vạn cấm quân vây chặt một vùng Phù Dung viên, tất cả các quan khách đều đưa thư mời đi vào, đồng thời phải đăng ký ở trước cửa lớn, bao gồm gia nhân con cái.

Cách hoàng hôn còn khoảng nửa canh giờ, xe ngựa của ba mẹ con Mình Nguyệt từ từ dừng lại ở trước nơi đãng ký ven đường lớn của Phù Dung viên, nơi này đã đổ mười mấy chiếc xe ngựa, trước một dãy bàn dài dài, không ít tân khách đang ký tên đã đến.

Ba mẫu nữ Minh Nguyệt xuống xe ngựa, trên người Bùi phu nhân có Hạo mệnh, cái mà bà đang mặc là triều phục chính thức của Hạo mệnh phu nhân, còn Mình Nguyệt vẫn mặc một bộ váy lục phúc màu đỏ như xưa, dây lưng kết ngay dưới nách, đặc biệt xinh đẹp thướt tha.

Thân trên mặc áo ngắn lụa mỏng, quàng một chiếc gấm vân bảy màu, tóc búi cao, đẹp đẽ đoan trang, trông nàng thật quốc sắc thiên hương, lộng lẫy quyến rũ, giống như tiên từ trong mây giáng trần, nơi mà nàng đặt chân đến, lập tức dấy lên một tràng những tiếng xì xầm bàn tán, vô số ánh mắt nhiệt tình khao khát nhìn về phía nàng.

Còn Minh Châu thì bĩu môi, cả mặt không vui, nàng vẫn là bị ép mặc lên một chiếc váy dài quét đất màu lục, chiếc váy quả thật không vừa người, nhìn nàng trông thật nhỏ nhắn, giống như một búp bê đi theo sau tỷ tỷ, Bùi phu nhân cũng có chút hối hận.

Bà đê Minh Châu ăn bận trang trọng một chút là muốn tìm một nhà thích hợp cho nàng, nhưng sự ăn bận này lại cho người ta một cảm giác là nàng chưa trưởng thành, Bùi phu nhân cũng thật bất đắc dĩ, âm thầm suy nghĩ tìm một nơi đê nàng thay chiếc váy đi.

“Minh Châu!”

Sau lưng đột nhiên có người lớn tiếng gọi nàng, Minh Châu quay đầu lại nhìn, không ngờ lại là bạn thân của nàng Trưởng tôn Vân, Nàng vui mừng đến nhảy lên, Bùi phu nhân ho mạnh một tiếng, nghiêm khắc nói với nàng: “Chú ý tư thế đoan trang!”

Minh Châu bất đắc dĩ, đành thật thà đi về phía trước, Nàng thấy Trưởng tôn mặc chiếc váy ngắn chấm gót, ăn bận thật thoải mái xuề xòa, trong lòng vừa hâm mộ vừa ấm ức.

Trưởng tôn Vân thấy nàng ăn bận trông thật nghiêm chỉnh, không nhịn được che miệng cười lên: “Minh Châu, có phải nương ngươi muốn tìm phu lang cho ngươi không?”

“Đâu có chứ!”

Minh Châu la toáng lên nói: “Nương ta cứ sĩ diện, nhất định phải mặc thành như vậy, cảm thấy cứ như ngồi tù vậy, khó chịu chết được.”

“Minh Châu, đợi chút chúng mình ngồi chung nha!”

“Được thôi!

Cùng ngồi với nương ta, hôm nay thì đừng hòng có giờ phút vui vẻ nữa.”

Bên này Minh Nguyệt lấy ra thiệp mời, thiệp mời của nàng rất khác biệt, người khác đều là màu đỏ, mà nàng lại là màu đỏ vàng, đây là thư mời riêng tư của Dương quý phi, Quan viên Lễ bộ phụ trách đãng ký lập tức nghiêm trang kính cẩn hẳn lên, lấy ra một cuốn sổ màu vàng kim đặt trước mặt Minh Nguyệt mở ra nói: “Độc Cô cô nương, xin ký tên!”

Minh Nguyệt dùng nét chữ nhỏ xinh xắn viết ra bốn chữ Độc Cô Minh Nguyệt, nàng do dự một lát, lại từ trên tên của mình viết ra ‘An Tây tiết độ sứ Lý Khánh An’, lúc này mới đặt bút xuống, lấy ra lễ mừng cười nói: “Đây là một chút lễ mọn của Lý sứ quân đưa cho quý phi, xin nhận lấy!”

Hoạn quan Nội thị tinh bên cạnh vội vàng đón lấy: “Đa tạ!”

Lúc này, Bùi phu nhân đã đăng ký xong, đứng ở một bên mỉm cười nhìn con gái, sự tri thư biết lễ của Minh Nguyệt làm cho bà cảm thấy an ủi vô cùng, bà lại quay đầu nhìn Minh Châu, chỉ thấy nàng giống như một con chim sẻ nhỏ vậy, líu ríu nói chuyện không ngớt với Trưởng tôn Vân, bà bất giác âm thầm thở dài, cô con gái nhỏ đã mười sáu tuổi rồi, nhưng lại giống như một đứa trẻ không trưởng thành được vậy.

Bà thấy Minh Nguyệt đã đãng ký xong rồi, bèn cười nói: “Vậy chúng ta đi vào đi!

Minh Châu, đi thôi.”

“Nương, con và Vân Nhi nói thêm vài câu nữa, đợi lát sẽ tìm hai người.”

“Tùy con vậy!”

Bùi phu nhân bèn cùng Minh Nguyệt đi vào Phù Dung viên, Phù Dung viên là viên lâm hoàng gia, người tầm thường không được bước vào, trong viên bố trí phú lệ đường hoàng, hoa thật, hoa giả đan xen rực rở, gấm vóc lụa là treo đầy các ngọn.

khắp nơi đều dễ thấy bồ đào do mã não xâu thành, thạch lựu đẽo gọt từ ngọc ngà, nhưng động lòng người nhất lại là mười mấy khoành hoa sen thượng hạng trên mặt nước, cũng chính là hoa phù dung, đang nở rộ rực rở, bông trắng.

đỏ, hồng, trên mặt nước muôn hồng nghìn tía, hết sức mê hoặc,

Dương quý phi chính là ra đời vào lúc mùa hoa phù dung nở rộ nhất, vì vậy nàng còn có một tên gọi khác là Dương Phù Dung, trên mặt nước còn có thuyền tranh to lớn, đợi chút sẽ có ca nữ ở trên thuyền tranh hiến ca cho quý phi, hôm nay sân khấu chính trong nghi thức mừng thọ nàng trong Phù Dung điện, đây là một quần thể kiến trúc to lớn.

Một nửa xây trong nước, một nửa xây trên mặt đất, rường lớn mái vòm, nguy nga rực rở, khí thế đặc biệt tráng lệ. trong đó chính điện và hai phiến điện có thể chứa hơn năm nghìn người đồng thời dùng bữa.

Quan viên ngũ phẩm và thê tử có Hạo mệnh ngồi ở chánh điện, những người khác thì phân biệt ở hai phiến điện dùng bữa, lúc này tân khách đã đến gần một nửa, ở giữa đại điện một đội vũ cơ đang tung bay vũ đạo, tiếng tơ trúc vui tai mê say, do cửa điện vừa mở, trong đại điện khắp nơi là người tìm vị trí ngồi, có hoạn quan và cung nữ trong cung lần lượt thay họ dẫn đường.

Trong chính điện nam nữ tân khách chia ra ngồi, nam tân khách ở phía trái, nữ tân khách ở phía phải, các nam tân khách rất nhanh đã tìm được chỗ ngồi, tự mình tụm năm tụm ba trò chuyện với nhau.

Còn các nữ tân khách thì việc tìm vị trí ngồi rắc rối hơn, thường thì tìm được một nửa, gặp được người quen lại phấn khích trò truyện rôm rả, để mặc cung nữ dẫn đường các nàng ở một bên, cũng quên đi việc tìm ghế ngồi.

Minh Nguyệt là thiệp mời riêng, vì vậy nàng có thể ngồi ở chính điện, hơn nữa ghế ngồi là thượng vị, đây là vị trí mà Hạo mệnh phu nhân tứ phẩm trở lên mới có thể ngồi, ai cũng mặc triều phục trang trọng nghiêm túc, duy chi có nàng phục sắc diễm lệ, trông đặc biệt xuất chúng khác biệt.

Chỗ ngồi là hai người một bàn, bên cạnh nàng là vị trí của Binh bộ Thượng thư Lệnh Hồ Phi phu nhân, nhưng Minh Nguyệt lại có chút tâm sự, nàng tìm quanh một vòng, phía sau vị trí hai bàn tiệc.

Nàng đã tìm thấy phu nhân của Thôi Kiều, phu nhân của Thôi Kiều là ngồi chung với Công bộ Thị lang Hứa Hành, Minh Nguyệt do dự một lúc, bèn đi lên trước hành một lễ với thê tử Hứa Hành cười nói: “Phu nhân, ta có thể đổi vị trí với phu nhân không?

Ta muốn ngồi chung với Thôi phu nhân.”

Chương 233: Khúc trì thọ yến

Phu nhân Thôi Kiều không phải một người tầm thường, Đấy là con gái của anh trai Lý Long Cơ Nhượng hoàng đế Lý Thành Khí, được phong làm huyện chủ Tương ́p, và cũng chính là chủ nhân của nông trang bị Lý Khánh An niêm phong kia.

Thôi phu nhân vốn tên là Lý Song Phượng, lúc đầu bà vẫn không phải là vợ của Thôi Kiều, sau khi chồng trước của bà mất, bà mới lấy Thôi Kiều, và sinh ra một cặp nữ nhi, Thôi Yên Yên và Thôi Liễu Liễu.

Có lẽ do di truyền từ cha mình, Thôi phu nhân thân hình rất mập, nhưng khung xương lại rất nhỏ, khiến người ta mỗi lần nhìn thấy bà lại cứ phải lo lắng không biết xương cốt của bà có đỡ nổi cho khối thịt kia không?

Bà ngồi trên chiếu mà nhìn cứ như một đóng thịt, Cha bà qua đời năm đầu Thiên Bảo, sau khi người qua đời cũng có nghĩa là hậu thuẫn của bà cũng đã sụp đổ, không còn ai có thể đỡ đầu cho bà nữa, Cho nên năm ngoái khi chồng bà bị bãi miễn chức Tướng quân, bà cũng chỉ có thể trơ mắt ngồi nhìn mà không làm gì được.

Bà vốn là một phụ nữ ngông cuồng, nhưng những thay đổi của một năm nay khiến bà bớt ngông phần nào, Bà là một điển hình của mẫu người sợ dữ bất nạt hiền, Tuy Lý Khánh An đã đàn hạch chồng bà khiến hắn bị mất chức, khiến bà hận vô cùng, nhưng đồng thời người bà sợ nhất cũng là Lý Khánh An.

Minh Nguyệt rất thân với Thôi Yên Yên, con gái bà, Là mẹ, bà cũng khá quen thuộc Minh Nguyệt, có điều giờ đã khác trước, Trước Minh Nguyệt là trẻ con, là vãn bối, bà có thể dùng thân phận của trường bối chi bảo, nhưng giờ Minh Nguyệt là vị hôn thê của Lý Khánh An, không ai ở Trường An này là không biết.

Mắt bà rất cay độc, mới nhìn qua đã thấy thiếp mời của Minh Nguyệt khác với mọi người, là màu vàng rực!

Đấy đều là thiếp mời riêng của quý phi, khiến bà vừa đố kỵ lại vừa ngưỡng mộ.

“Minh Nguyệt, đúng là gái lớn thay đổi, nhìn cháu ngày càng xinh đẹp ra.”

Minh Nguyệt thi lễ cười nói: “Cảm tạ dì Thôi đã quá khen, Yên Yên và Liễu Liễu đâu, các nàng ấy có đến không?”

“Có, đang ở phiến điện!

Bọn nó đâu có được như cháu, có một đức lang quân tốt, còn chưa gả chồng đã được ngồi chủ điện.”

Khẩu khí của Thôi phu nhân rất chua chát, Trưởng nữ Thôi Yên Yên của bà đã gả cho môn sinh của chồng, là Lưu Phong huyện thừa huyện Song Lưu của Ba Thục, cuối năm sẽ xuất giá.

Người hiền tế tương lai này của bà điểm duy nhất có thể đem ra chi có mỗi tư cách tiến sĩ, nhưng tiến sĩ thì sao nào, làm sao có thể so bì cùng An Tây Tiết độ sứ của Lý Khánh An?

Minh Nguyệt cười cười tự ngồi xuống cạnh bà, Thôi phu nhân miễn cưỡng nhích tấm thân béo ục ịch của mình sang một bên.

Lúc này, người trong điện ngày càng nhiều, xung quanh bỗng chốc toàn un gung tiếng nói chuyện, Đối với các đại thần triều đình, nhưng buổi lễ lớn này là một cơ hội xã giao tốt, vừa có thể giao lưu tình cảm, thắt chặt hữu nghị, lại còn là cơ hội so sánh thực lực của các bề phía trong triều đình rõ rệt nhất.

Trước mắt, sau khi phe thái tử chìm xuống, trong triều bèn hình thành cục diện kiềng ba chân - Lý đảng, Trương đảng, Dương đảng, Lý đảng là Tướng quốc đảng trước đây, từ sau khi Dương Quốc Trung nổi lên, thế lực Lý Lâm Phủ bị công thành nhổ trại, thế lực bị rút bớt nhiều, và vì thế Tướng quốc đảng của lão cũng bị đổi tên thành Lý đảng.

Cộng thêm sức khỏe Lý Lâm Phủ không tốt, ngoài một số tâm phúc nồng cốt ra, rất ít người còn dám trông mong vào lão, ít ít nhiều nhiều đều có ý muốn nương tựa vào Dương đảng.

Dù cho Dương Quốc Trung năm ngoái bị Lý Khánh An cho một đòn nặng, nhưng vẫn không làm giảm sự sủng ái mà Dương Quốc Trung có được, và vẫn đang trên đà thăng tiến, chỉ có thể xem đòn ấy là một đòn giáng giẫy giụa trước lúc chết của thái tử đảng.

Lý Lâm Phủ đã đến, lão đang ngồi bàn luận đại sự xảy ra gần đây với các trọng thần trong triều và Trần Hi Liệt.

“Cao Tiên Chi thượng thư đàn hạch Thôi Viên Thái thú ích Châu đã chậm trể việc quân vụ, lực chi viện của địa phương không đủ dẫn đến việc luyện quân của lão bị trì hoàn, chư công đã có nghe nói rồi đúng không?”

Người phát ngôn là Trần Hi Liệt, hắn là Thị trung môn hạ của Tả tướng, kiêm quản Lễ bộ, Tư giao của hắn và Cao Tiên Chi không đến nỗi nào.

Cao Tiên Chi không những thượng thư đàn hạch, còn viết thư cho hắn nhờ chi viện, cho nên khi nói đến việc này Trần Hi Liệt có vẻ rất phẫn nộ.

Nhưng đồng thời cũng để lộ biến hóa nho nhỏ trong tâm lý của hắn, Lý Lâm Phủ đã già, sức khỏe ngày càng yếu đi, hắn liệu có thể kế thừa Lý Lâm Phủ?

Vì thế hắn luôn vô ý hay có ý để xây dựng lực lượng của mình.

Cao Tiên Chi chính là ứng viên đầu tiên hắn nghĩ đến, Hôm nay hắn muốn mượn cơ hội này đế nói ra việc Cao Tiên Chi đàn hạch Thôi Viên, một mặt khác hắn cũng muốn thăm dò thái độ của Lý Lâm Phủ với việc này .

Nếu lão không hứng thú thú gì mấy với việc này, thì chắc chắn hắn phải nhún tay, Nói xong, hắn vội liếc sang Lý Lâm Phủ, xem thử lão có phản ứng gì.

Sức khỏe Lý Lâm Phủ quả thật không tốt, mấy năm trước vì quá hao tổn sức lực cho việc triều chính, khiến sức khỏe lão đã cạn kiệt sức lực.

Bây giờ chỉ cần có chút khó ở trong người bèn nằm liệt giường, Hôm qua lão vừa khỏi bệnh nặng, Hôm nay vốn không định đến, nhưng thọ yến của quý phi nương nương đâu phải tầm thường.

cuối cùng lão lại cố lê lết tấm thân già đến dự, Lúc này, lão đang từ từ uống trà, phảng phất như không nghe Trần Hi Liệt nói chi.

Có điều không ai để ý thấy ánh mắt của lão đang nhìn vào Lương vương Lý Hanh ở không xa, nhìn hắn đơn độc ngồi một góc, tất cả mọi người tránh hắn như trách ôn dịch, Lý Lâm Phủ đã một năm không gặp Lý Hanh, chỉ thấy hai mai tóc của hắn đã lấm tấm muối tiêu.

Trong lòng lão không khỏi ta thán, năm xưa lão và Lý Hanh tranh nhau chết đi sống lại, cuối cùng lại cho Dương Quốc Trung ngư ông đắc lợi, Lão nhìn sang con trai mình Lý Ngạc ra hiệu.

Hiểu ý cha, Lý Ngạc lập tức cầm ly rượu đi về hướng Lý Hanh, Lúc này Vương Cùng nhìn Lý Lâm Phủ không chút phản ứng, bèn cười nói: “Tướng quốc có thể quan tâm việc ở Toái Hiệp hơn!”

“Chiến dịch ở Toái Hiệp ta không lo lắm.”

Lão cuối cùng cũng tập trung lại về phía bên đây mở miệng.

Giọng lão khàn khàn đầy vẻ mệt mỏi sau cơn bệnh, Lão từ từ nói: “Có Lý Khánh An trấn thủ, hắn rất am hiểu tình hình nơi ấy, thu phục Toái Hiệp không phải chuyện hão huyền, Ta lo lắng cho phía Nam Chiếu hơn.”

Nói đến đây, lão nhìn sang Trần Hi Liệt, mắt sáng lên phảng phất như nhìn thấu tim gan của hắn, Trần Hi Liệt có tật giật mình không khỏi cúi đầu xuống.

Lý Lâm Phủ hừ lạnh trong lòng, lại tiếp tục nói: “Vấn đề Nam Chiếu không chỉ là an nguy của biên cương phái Tây Nam. mà còn liên quan đến việc Thổ Phồn xâm nhập vùng Ba Thục.

Đất ích Châu ngàn dặm kia nếu bị thổ Phồn chiếm, sẽ là bất hạnh của Hán dân chúng ta, Ta nói thế hoàn toàn có căn cử, ngày mai ta sẽ bàn bạc kỹ càng hơn với thánh thượng về việc này.

Nếu binh lực Kiếm Nam không đủ, chúng ta có thể điều binh từ Lĩnh Nam đến Ngũ phủ, đi qua Lược phủ đến Thục, Dẫu thế nào chăng nữa còn có lương thảo hậu cần, Nếu Thôi Viên chậm trễ lập tức cho đổi người. ”

Nói đến câu cuối, giọng lão nghiêm lại, âm điệu cũng cao hơn, cả Trương Quân ở xa cũng nghe rõ, Hắn nhìn Lý Lâm Phủ mỉm cười gật đầu như tán thưởng ý kiến lão, xong lại tiếp tục ngồi bàn luận việc cải thiên văn phong cùng vài tên vãn sĩ.

Dương Quốc Trung lúc này vẫn chưa đến, người Dương đảng của hắn đều vây quanh chỗ ngồi Vi Kiến Tố và Thôi Kiều, Vi Kiến Tố là Lại bộ thị lang, hắn dù đi đến đâu cũng có không ít người đi theo nịnh nọt, Có thể nói, Vi Kiến Tố nương tựa Dương Quốc Trung là một hành vi tự cứu của Vi gia.

Vì đi theo thái tử đảng mà cả Vi Hoán, Vi Thao đều bị giáng chức, Vi gia lại gặp phải một đòn đả kích trầm trọng, Đối diện với việc gia tộc đang đứng bên bờ sinh tử, Vi gia cuối cùng chấp nhận cho hành động khác người của Vi Kiến Tố, đi nương nhờ Dương đảng.

Hiệu quả rất dễ thấy, tước vị Tướng quốc của Vi Hoán còn chưa ngồi được bao nhiêu ngày thì bị giáng chức, còn Vi Kiến Tố không những làm Lại bộ thị lang nắm trọng quyền, mà hơn nữa còn được làm Tướng quốc một năm nay một cách kiên cố, Vi gia lại một lần có cơ hội phục hung.

So với việc Vi Kiến Tố được gia tộc ủng hộ, Thôi Kiều bi thảm hơn nhiều, Hắn vốn vì cưới con gái của tông thất mà bị người trong gia tộc chế giễu, lại thêm việc năm ngoái bị bãi miễn chức tướng quốc, đày đến Nghi Châu làm Thái thú.

Năm mới năm nay về Bác Lãng tế tô đã gặp không ít sự đối đăi lãnh đạm, Ngoài những thiếu niên muốn đến Nghi Châu mưu chức bên phòng lẻ, người Thôi gia gần như không ai thèm nhìn mặt hắn, khiến hắn rất ư ngượng ngùng, và càng thêm hối hận, Lần lần hắn đế để chúc thọ quý phi, đồng thời cũng tìm đường để có thể trở lại trung khu triều đình.

Vi Kiến Tố chính là một trong những người hắn cần phải xua nịnh, May thay, hắn lại được xếp ngồi chung với Vi Kiến Tố, điều này khiến hắn vui mừng khôn xiết, Còn chưa nhập tiệc, hắn đã bắt đầu mời rượu Vi Kiến Tố, khiến Vi Kiến Tố có phần khó chịu.

Mọi người ai ai cũng vây quanh hắn để hàn thuyên, phó mặc cho Thôi Kiều một mình, Trong lúc rãnh rỗi, Thôi Kiều liền nhìn về phía vợ mình, không ngờ lại gặp ngay Độc Cô Minh Nguyệt đang ngồi bên thê tử của mình.

Hắn ngỡ ngàng, sao lại thế này?

Không phải thê tử của hắn được xếp ngồi chung với phu nhân của Hứa Hành ư?

Sao giờ lại đổi chổ rồi!

Hắn đương nhiên biết Độc Cô Minh Nguyệt chính là vị hôn thê của Lý Khánh An, Trong một mức độ nào đấy, nàng còn thay mặt cho Lý Khánh An, không nhẽ Lý Khánh An muốn hòa giải với Thôi Kiều hắn ư?

Không thể nào, nếu Thôi Kiều còn là Tướng quốc, may ra có khả năng, nhưng một thịch sứ hạ châu nhỏ nhoi như hắn, Lý Khánh An sao lại có thể nghĩ đến được.

Không lẽ điều này Độc Cô Minh Nguyệt không hiểu ư?

Có lẽ thế, nghĩ đến đây hắn đột nhiên phản ứng kịp, Hắn hiểu rồi, Độc Cô Minh Nguyệt đến vì hôn ước của Khương Vũ Y, Nhất định là thế!

Tương lai nàng sẽ là vợ cả của Lý Khánh An, hôn ước của Khương Vũ Y, nàng không thê mặc kệ.

Thôi Kiều không khỏi cảm thán, Độc Cô Minh Nguyệt không hổ danh là đại gia khuê cát xuất thân danh gia vọng tộc, Việc này Lý Khánh An không tiện ra mặt, nàng đứng ra giải quyết, Cưới được người vợ như thế thì còn gì cầu nữa?

Đây chỉ là suy đoán của hắn, sở dĩ Minh Nguyệt đổi chỗ ngồi cạnh Thôi phu nhân quả thực là vì hôn ước của Khương Vũ Y, Muội muội nàng không thích Khương Vũ Y là do bị ảnh hưởng của tình cảm, nhưng nàng không thể muốn làm gì thì làm như muội muội được.

về sau nàng sẽ là thê tử của Lý Khánh An, việc bảo vệ danh dự của phu quân cũng là trách nhiệm của nàng, Hôn ước của Vũ Y chưa hủy mà đi theo Lý Khánh An, việc này để lộ ra ngoài, không những người đời chỉ chích Vũ Y, mà còn làm hại đến thanh danh của Khánh An.

Nàng đương nhiên không viết thư nói Khánh An đưa Vũ Y đi, mà sẽ nghĩ cách để Thôi gia hủy hôn ước với Vũ Y, để nàng có thể danh chính ngôn thuận đi theo Lý Khánh An.

...

Nàng và Thôi phu nhân ngồi nói chuyện được một lúc, điều là chuyện trong nhà ngoài ngõ, Hôn ước với Vũ Y nàng vẫn chưa thể nói rõ, Nhất định phải tế nhị nhắc nhờ Thôi phu nhân.

“Phu nhân, dạo trước Lý sứ quân có phái người đưa một ít đặc sản An Tây về, trong đó có vài chục chung rượu bồ đào Giao Hà tốt nhất, cháu biết Thôi bá phụ rất thích rượu bồ đào Giao Hà, ngày mai cháu sẽ cho người đưa đến.”

Thôi phu nhân mừng rở cười hô hố, Rượu bồ đào Giao Hà là cống phẩm căn bản không mua được ở ngoài, Bà tuy là huyện chủ, nhưng sau khi phụ thân qua đời, loại cống phẩm này bà cũng chả có phần.

Lý Khánh An là Tiết độ sứ An Tây, đương nhiên có thể đưa loại rượu ngon cống phẩm này về cho người nhà mình, Minh Nguyệt chịu tặng rượu ngon này cho bà, khiến bà vui mừng vô cùng.

“Vậy thật cảm tạ Minh Nguyệt!”

Chịu ân huệ của người khác trong lòng bà cũng có phần ngại ngùng, liền ngẫm nghĩ xem có cách nào trả lễ lại, Lúc này, Minh Nguyệt lại cười nói: “Thôi gia là đệ nhất danh môn Đại Đường, cháu cũng biết quy củ Thôi gia rất nghiêm khắc, có điều nếu nghiêm quá đáng lại thành ra cổ hũ, sẽ bị người đời nói là vô tình lạnh lùng, Thôi phu nhân thấy có đúng vậy không?”

Thôi phu nhân cũng chả có một chút thích thú gì Thôi gia, Lấy Thôi Kiều gần hai mươi năm nay, lễ tế của Thôi gia bà chưa từng tham gia một lần nào, cũng chưa một lần nào đến bổn tông tại Bác Lãng.

Người Thôi gia xem khinh bà, bà cũng chả xem Thôi gia ra gì, Nghe Minh Nguyệt nói thế, bà lại bĩu môi nói: “Những quy cũ cũ nát của Thôi gia kia, có mỗi họ là dương dương tự đắc thôi, ngông cuồng tự kiêu bao nhiêu năm nay, rốt cuộc cũng chỉ là thần tử của người khác thôi, có giỏi thì tự bọn họ đứng ra khai lập xây dựng triều đại mới đi!”

Minh Nguyệt hỏi ra được một ít manh mối liền cười nói: “Kỳ thực cháu thấy nhà nhà hộ hộ cũng nên có quy cũ, đây là điều không gì để nghi ngờ, Nhưng có những quy cử lại cũng phải phù hợp với thực tế.

Như phụ nữ góa chồng đi bước nữa, có rất nhiền đàn ông đều hi vọng phụ nữ có thể thũ tiết cả đời, mà hoàn toàn không nghĩ đến sự vất vả của người phụ nữ, Đại Đường của chúng ta thật sự rất bao dung, phụ nữ sau khi chồng mất có thể đi bước nữa.

Đây đã là suy nghĩ chung của vương tộc đến thú dân trong nước Đại Đường ta, Nhưng Thôi gia lại cử giữ mãi những quan niệm xưa cũ không chịu đổi thay, ngay của góa phụ chưa vào nhà chồng cũng không chịu buông tha, chỉ là một giấy hôn ước mà lại muốn bó buộc người ta suốt đời, Cháu cảm thấy như thế có phần hơi vô tình.”

Bản thân Thôi phu nhân chính là chồng mất rồi mới lấy Thôi Kiều, những lời của Minh Nguyệt đã làm bà động lòng, nhưng trong lời của nàng, bà cũng hiểu đấy không phải đang nói về Thôi Minh đứa con đã chết yểu của vợ trước chồng bà đây ư?

Bà cũng hiểu ý vì sao Minh Nguyệt lại đổi chỗ ngồi, Vợ góa chưa vào nhà của Thôi Minh giờ đã đi theo Lý Khánh An, giờ ý của Minh Châu là muốn giải trừ hôn ước đây!

Bà cũng tính toán thật nhanh, giờ Lý Khánh An đã là An Tây Tiết độ sứ, là quan lớn vùng biên cương, nếu chồng bà và hắn có thể hòa giải, vậy sẽ rất có lợi cho tiền đồ của chồng mình.

Tâm trạng của bà cũng giống như một đảo quốc đời sau, Sau khi bị người ta đánh cho tơi tả xong lại bắt đầu quay đầu lại đi nghe lời răm rắp, Bà không những không thù hận Lý Khánh An, mà ngược lại luôn nghĩ cách muốn hòa giải cùng hắn.

“Ý của Minh Nguyệt ta hiểu, kỳ thực ta đã mấy lần nhắc với lão gia về việc giải trừ hôn ước, Người mất cũng đã gần mười năm, còn cứ níu lấy một nàng dâu chưa vào cửa nhà này làm gì?

Quan trọng là bà lão kia.

cử ngậm lấy quy củ Thôi gia không chịu buông tha, Có điều nàng yên tâm, bà ta cũng chẳng sống được bao lâu nữa, Bà ấy lâm bệnh mà mãi chưa khỏi, Cùng lắm là vài tháng nữa, ta hứa với nàng, đợi khi bà ấy qua đời, nhất định sẽ lập tức cho lão gia giãi trừ hôn ước này.”

Thôi phu nhân hận mẹ chồng mình thấu xương, Hôn sự con gái bà vì Thôi lão phu nhân mà đến nay vẫn chưa thành, phải đợi mẹ chồng chết đi, bà sẽ lập tức cho con mình thành hôn, mặc kệ cho mấy lời quái quỷ tang gia không tiện thành hôn.

Minh Nguyệt được trả lời khẳng định như thế trong lòng cũng yên tâm phần nào, Nàng vốn định nói vài câu an ủi Thôi lão phu nhân, nhưng nhìn thái độ Thôi phu nhân thế này thì cũng dẹp luôn ý nghĩ ấy.

Lúc này, hoạn quan ngoài cửa đang hô to: “Hoàng thượng giá lâm!

Quý phi nương nương giá lâm!”

Trong đại điện bỗng chốc im phãng phắt, Các vũ cơ cũng lũ lượt cáo lui, chúng triều thần cùng thê tử đều đứng dậy, Một lát sau, từng hàng từng hàng cung nữ và hoạn quan đi vào, sát theo sau đó là đông đảo thị vệ tay cầm mác vàng đi vào.

Đi sau cùng là hoàng đế Đại Đường Lý Long Cơ cùng quý phi Dương Ngọc Hoàn dưới sự hộ tống của đám đông cung nữ và hoạn quan từ từ xuất hiện trước cửa đại điện.

Lý Long Cơ thân mặc thường phục, đầu đội mũ sa, Mặc người tràn trề một thần thái và vinh dự ít gặp, phảng phắt như có việc hỉ từ trên trời rơi xuống đang bao trùm lấy người.

Dương quý phi thì lại ăn mặc rất đoan trang diễm lệ, nàng bận chiếc vày tám mảnh dài ba trượng màu vàng rực, cùng chiếc vòng khinh dung dài hẹp trên tay, Từng bước đi của nàng nhẹ tênh, cộng thêm tiếng lẻng xẻng của các trang sức trên mình tạo thành bản hòa tấu du dương.

Đi theo sau lưng họ là cả một đám đông người của Dương gia, Ba tỷ muội Dương gia đều ăn mặc lộng lẫy hoa phục, rực rỡ sắc hoa theo sát Dương quý phi.

Còn bên cạnh Lý Long Cơ là Cao Lực Sĩ và Dương Quốc Trung, Cao Lực Sĩ vẫn im lặng như mọi khi, còn Dương Quốc Trung thì lại đang cúi mình xuống, chốc chốc lại khẽ nói cười gì đó với Lý Long Cơ, trong mắt đầy vẻ đắc ý của kẻ được sủng tín.

Tư thế này của Lý Long Cơ khiếc các văn vỏ bá quan trong đại điện rất nỗi kinh ngạc nhìn nhau, Đây chăng phải là sự ủng hộ rõ rệt với Dương Quốc Trung ư?

Cả hàng người bọn Lý Long Cơ đi qua đại điện, quần thần vội cúi mình thi lễ: ‘Tham kiến điện hạ, tham kiến nương nương.”

Chúng phu nhân cũng cùng thi lễ, muôn màu muôn vẻ trông rất ư tráng lệ.

Lý Long Cơ dắt tay Dương quý phi đi lên vị trí chủ, Tỷ muội Dương thị đều ngồi cạnh bên, Còn Dương Quốc Trung trở về với chỗ ngồi của mình, hắn ngồi ngay sau Lý Lâm Phủ, Vừa ngồi xuống, đã thấy Lý Lâm Phủ quay lại cười hỏi: “Dương Thượng thư, xảy ra đại sự gì ư?”

Lão rất ư hiểu Lý Long Cơ, hôm nay thần thái người vui vẻ như vậy, nhất định đã xảy ra đại sự gì.

Trước mặt Lý Lâm Phủ, Dương Quốc Trung vẫn chưa dám ngông cuồng, hắn lập tức cung kính trả lời: “Bẩm Lý Tướng quốc, trên đường đi thánh thượng nhận được một tin báo nhanh, là gì thì thánh thượng lại không chịu nói.”

Hắn nói xong lập tức gây sự chú ý của mọi người xung quanh, không lẽ là tin được truyền từ Toái Hiệp ư?

Lúc này, Lý Long Cơ không nén được sự kích động trong lòng, khoát tay hạ lệnh: “Các ái khanh giữ yên lặng nào.”

Đại điện lập tức lại im như tờ, Lý Long Cơ đảo mắt nhìn chúng nhân một vòng, sảng giọng cười nói: “Hôm nay trẫm hỏi quý phi, món quà thích nhất năm nay nhận được là gì?”

Mọi người ường dài cổ ra đợi nghe, nhưng cũng không khỏi thắc mắc, đây là không phải là lời nói sau cùng của mỗi năm ư?

Đây là màn quan trọng nhất của buổi lễ, mà sau hôm nay thánh thượng lại hỏi đầu tiên thế?

Trẫm còn nhớ món quà mà quý phi thích nhất năm trước là Tuyết Y nương, còn năm ngoái là chuỗi hạt ngũ sắc của Vĩnh vương tặng, Vậy năm nay sẽ là gì?

Năm nay có sáo ngọc hàn băng Khánh vương tặng, có Phi tơ đạp vân mã của An Lộc Sơn. có thảm ngàn ly không say của Lý Tướng quốc, và điêu tượng Bạch ngọc mỹ nhân của Dương Thượng thư, những vật này đều là báo vật quý hiếm trên đời.

trẫm cứ ngỡ món quả tốt nhất sẽ được chọn ra từ trong đấy, mãi đến lúc trên đường đi, trẫm và quý phi mới bỗng nhiên nhận được một món quả, quý phi cuối cùng mới quyết đinh, mọi người có biết món quả bí mật này là gì không?”

Trong đại điện vẫn im phăng phắt, cơ hồ ai ai cũng nín thở đợi chờ, cứ sợ mình lỡ mất tin đại sự, Tất cả mọi người điều hiếu kỳ, rốt cuộc là gì?

Lúc này, Thôi phu nhân khẽ giọng nhìn Minh Nguyệt cười nói: “Tin đột ngột nhận giữa đường, không phải là kỳ trân dị bảo nào của đảo quốc Nhật Bổn dâng tặng ấy chứ?”

Minh Nguyệt cười cười, kỳ thật là gì nàng không quan tâm lắm, vì cũng chả liên can gì nàng, Nàng nhìn sang chỗ Dương quý phi, bỗng giật thót mình, vì thấy quý phi cũng đương nhìn nàng gật đầu mỉm cười.

“Rốt cuộc là gì đây?”

Lý Long Cơ rót một ly rượu cao giọng nói: “Trên đường đi, ta nhận được tin nhanh chuyển bằng bồ câu của An Tây, nói cho mọi người một tin vui, An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An đã thu phục Toái Hiệp cho Đại Đường ta, Đây chính là món quá tốt nhất cho quý phi năm nay.”

Cả đại điện thừ người ra, một hồi sau, bỗng chốc tiếng vỗ tay ầm ầm như sấm vang dội khắp đại điện, Lý Long Cơ niềm vui dâng tràn, người giơ cao ly hô to: “Vì thắng lợi của chúng ta, cạn chén!”

Đợi khi tiếng hoan hô dịu lại, Dương quý phi đứng lên giòn giả nói: “Tuy đây là tin thắng lợi của quân Đường nhưng vẫn làm ta vui mừng vô cùng, Theo thường lệ, ta cũng phải hoàn một lễ, Minh Nguyệt cô nương, mời cô nương đi ra đây!”

Tất cả mọi người liền đổ dồn nhìn về phía Mình Nguyệt, Mặt nàng đỏ bừng lên, từ từ đứng dậy, Dưới ánh mắt của bao nhiêu người, nàng từ từ đi ra giữa điện, đoan trang thi lễ: “Tham kiến bệ hạ!

Tham kiến nương nương!”

Tiếng lao xao dư luận khắp đại điện, bao nhiêu ngươi điều chỉ nghe nói Độc Cô Minh Nguyệt là vị hôn thê của Lý Khánh An, Hôm nay lần đầu gặp mặt, chỉ thấy nàng da tựa băng ngọc, nõn nã trắng hồng, dung mặt hoa ghen liễu hờn, Nhất cử nhất động của nàng điều có thể Ban Cơ trong lịch sử, có thần thái của Tạ Đình vịnh tuyết, hơn nữa nhan sắc của nàng, đứng cạnh quý phi nương nương tuyệt sắc cũng hoàn toàn không thua kém.

Tiếng tán thưởng lại nổi lên khắp đại điện, Hóa ra Đại Đường còn có nữ tử tuyệt sắc mỹ miều đến thế, Triệu Thụy Minh ngồi ở hàng cuối vừa ức vừa hận, hắn đặt mạnh ly uống bàn, đau khổ vạn phần, Còn Quảng Bình vương Lý Thục đằng trước lại thần sắc ảm đạm, hắn chỉ thấy hối hận không kịp, Lúc trước hắn hoàn toàn có cơ hội có được Minh Nguyệt, nhưng lại bị hắn bỏ lỡ.

Mắt Lý Long Cơ sáng lên, người cũng lẳng lặng tán thưởng trong lòng, Giai nhân như thế, thật là đáng tiếc!

Trong lòng Dương quý phi toàn nỗi trìu mến, nàng dịu dàng nói với Minh Nguyệt: “Lý Khánh An đã tặng bổn cung một món quả hậu hĩnh đến thế, bổn cung cũng phải đáp lễ lại hắn, Chỉ tiếc hắn ở xa tận An Tây, nên bổn cung đành phải trả lễ cho cô nương vậy!”

“Nương nương ưu ái, thần thiếp thật sự không dám nhận.”

Dương quý phi cười trìu mến, cao giọng nói với quần thần: “Bổn cung đã trưng cầu được sự đồng ý của thánh thượng, chính thức phong Độc Cô Minh Nguyệt là Cao Xương quận phu nhân, Bắt đầu từ bây giờ, Minh Nguyệt cô nương sẽ là muội muội của bổn cung.”

Trong đại điện bỗng chốc ồ lên kinh ngạc, Các nữ nhân điều ngưỡng mộ Minh Nguyệt tuổi còn trẻ đã được cáo mệnh tam phẩm, còn cánh nam nhân lại chỉ hận nương tử mình không phải muội muội của quý phi.

Trong lòng Minh Nguyệt cảm động, vội thi lễ: “Minh Nguyệt cảm tạ hậu ân của thánh thượng!

Tạ hậu ân của nương nương!”

Lý Long Cơ vuốt râu cười ha hả, Lý Khánh An này quả không làm người thất vọng, đã lấy được Toái Hiệp cho người, n sủng này người nhất định phải bảy tỏ, Dương quý phi vẫy tay với Minh Nguyệt cười nói: “Minh Nguyệt, lại đây, hôm nay muội ngồi chung với ta.”

Minh Nguyệt đi lên trước, Dương quý phi đã kéo tay nàng ngồi xuống, Trong đại điện tiếng vỗ tay lại vang ầm lên.
 
Thiên Hạ Full
Thiên Hạ 5


Thiên Hạ

Tác giả: Cao Nguyệt

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự

Nhóm dịch: Huyết Tiễn Ngũ Gia và Huntercd

Nguồn: Mê Truyện và Vip Văn Đàn

Ebook by: Kiếm Giới

Creator by: Thủy Hỏa Thần

-------o0o-------

Chương 234: Công Chúa mất tích

ất định.

Không lâu sau hắn đã có được manh mối, đem thi thể Đô Ma Chi đào ra, Lý Khánh An với nghi lễ của đại tù trưởng đưa hắn an táng ở Hạ Liệp thành, cho phép người Đột Kỵ Thi đến bái tế, sau một loạt những hành động trấn an đó, tâm trạng hoảng sợ của người Đột Kỵ Thi dần dần ổn định trở lại.

Lý Khánh An lập tức từ trong số hơn hai vạn tù binh Đột Kỵ Thi chọn lựa ra một vạn trai tráng gia nhập quân Đường, đồng thời giam giữ toàn bộ những kẻ truyền giáo của giáo phái Islem tại Toái Hiệp, lại tổ chức một vạn tân quân này đi tu sửa và xây dựng lại thần miếu bái hỏa giáo của bọn họ đã bị người Đại Thực phá hủy, Lý Khánh An còn đích thân tham gia việc tu sửa và xây dựng thần miếu.

Sau khi chấp hành thực thi có hiệu quả rồi, lòng người Đột Kỵ Thi liền dần dần hướng về đại Đường, một vạn tân quân Đột Kỵ Thi này cũng bắt đầu một mực trung thành vì hắn bán mạng, Bước vào tháng sáu, quân đội trong tay Lý Khánh An đã tăng tới mười vạn người, năm vạn quân An Tây - Bắc Đình, ba vạn quân Thiên Uy, một vạn quân đánh thuê Cát La Lộc và Sa Đà, cùng với một vạn quân Đột Kỵ Thi mới nhất.

Nhưng áp lực của An Tây và Bắc Đình cũng dễ dàng nhìn thấy ngay, dân tộc Hồi Hột phương bắc là một con sói ần núp rất sâu, mà dã tâm của Thổ Phồn ở phía nam đối với An Tây thũy chung không quên, nhiệm vụ chủ yếu của An Tây và Bắc Đình vốn là sự phòng ngự một nam một bắc.

Cho nên hai vạn quân Bắc Đình và hai vạn bốn ngàn quân An Tây về cơ bản cũng đủ rồi, nhưng sau khi tăng thêm một cường địch Đại Thực nữa, thì bốn vạn bốn ngàn quân này bèn như chiếc áo chật lòi cả khừu tay ra, đây cũng là nguyên nhân căn bản vì sao triều đình đem An Tây Bắc Đình lấy hai hợp thành một, đồng thời phái ba vạn Thiên Uy quân đến An Tây trợ chiến.

ở một phương diện khác, quân lương của An Tây tự cấp không đủ, mà từ trong nước điều lương thì đường xá xa xôi không tiện, cũng làm cho quân An Tây - Bắc Đình không thể mở rộng, để giải quyết mâu thuẫn này, từ năm trước triều đình liền bắt đầu di chuyển quân hộ sang Toái Hiệp, đồng thời cũng đem một ngàn năm trăm hộ thợ dời đến Bắc Đình, mục đích chính là muốn An Tây - Bắc Đình thực hiện tự cấp tự túc.

Giờ phút này, Lý Khánh An không có thời gian từ từ mà chỉnh đốn quân mã, Đại Thực sắp hoàn thành cuộc trấn áp quân phản loạn tại khu vực Hà Trang, khi đó bọn họ chắc chắn quay đầu sang phía đông, đuổi thế lực đại Đường ra khỏi Hà Trung, Để giành lấy cơ hội trước tiên, Lý Khánh An ở vào tháng sáu năm Thiên Bảo thứ mười bắt đầu sách lược tây tiến.

Hắn đem Bắc Đình phó thác cho Phong Thường Thanh, để lại một vạn năm nghìn quân cho hắn phòng ngự quân Hồi Hột, đem An Tây phó thác cho Lệ Phi Thủ Du, giao hai vạn quân cho hắn phòng ngự quân Thổ Phồn, lại để Đoàn Tú Thạch ở lại giữ Toái Hiệp, Lý Khánh An thì đích thân dẫn năm vạn đại quân bắt đầu hành trình tay chinh đầu tiên của hắn.

Cuối tháng sáu, năm vạn đại quân của đại Đường đi đến Ninh Viễn quốc.

Ninh Viễn quốc đã bị Lệ Phi Nguyên Lễ khống chế, hắn dẫn ba nghìn quân với thế như chẻ tre, dưới sự hỗ trợ của quân dân Ninh Viễn quốc, chỉ dùng đúng một ngày đã công phá được Khát Tắc thành mà Đại Thực đã lập Ngụy vương khống chế đô thành này, Ngụy vương sợ tội tự sát.

Năm vạn đại quân của quân Đường từ từ dừng ở ngoài Khát Tắc thành, Quốc vương Ninh Viễn quốc đã bị giết chết ngay tại đợt đầu tấn công thành, sau khi Ngụy vương sợ tội tự sát, trước mắt Ninh Viễn quốc do con trai của tiền quốc vương Ốc Ma Xuyết tạm thời quản hạt, lúc đại quân của Lý Khánh An đến ngoài thành, ốc Ma Xuyết và Lệ Phi Nguyên Lễ cùng nhau đi ra đón.

ốc Ma Xuyết quỳ trên mặt đất, cung kính thi lễ dập đầu trước Lý Khánh An: “Tiểu vương ốc Ma Xuyết, tham kiến tiết độ sứ đại tướng quân!”

ốc Ma Xuyết khoảng chừng ba mươi tuổi, dáng người không cao, nhưng bộ dạng rất khỏe khoắn, bả vai rộng lớn, mũi lớn mặt chữ điền, cho người ta một cảm giác thân thiết và đáng tin cậy.

Lý Khánh An xoay người xuống ngựa, đỡ ốc Ma Xuyết đứng lên, thở dài: Phụ thân ngươi trung thành với triều đình, dù chết cũng không chịu đầu hàng Đại Thực, ý chí đáng ngợi ca, ta sẽ bâm tấu Thánh Thượng, truy phong cho phụ thân ngươi, nhưng kế sách trước mắt, là phải khôi phục sản xuất, ổn định trật tự trong nước, quốc vương sẽ do ngươi thay thế.”

ốc Ma Xuyết mừng rỡ, vội vàng thi lễ với Lý Khánh An nói: “Tại hạ nhất định tận tâm tận lực, tuân theo mệnh lệnh của đại tướng quân, phối hợp quân Đường tây chinh, Xin mời đại tướng quân vào thành nghỉ ngơi.”

Lý Khánh An gật gật đầu, quay đầu lại nói với Lý Quang Bật: “Đóng doanh ngay tại chỗ, nghĩ ngơi và chỉnh đốn lại hai ngày sau xuất phát!”

Quân Đường bắt đầu ở ngoài thành hạ trại, Lý Khánh An thì đi theo ốc Ma Xuyết vào thành, tuy rằng Khát Tắc thành là thủ đô của Ninh Viễn quốc, nhưng diện tích của nó rất nhỏ hẹp, cũng chỉ tương đương một huyện nhỏ của đại Đường.

Bên trong thành có hơn hai ngàn hộ cư dân sinh sống, các cư dân còn lại đều với hình thức bộ lạc phân tán ở các nơi, chủ yếu sinh sống bằng nghề chăn thả, ngựa của Ninh Viễn quốc chính là giống ngựa nổi tiếng: ngựa Đại Uyển, Vệ Thanh Hoắc thời tây Hán tây chinh, chính là từ nơi này có được mấy ngàn con ngựa Đại Uyên mang về Trường An của Hán triều.

Các kiến trúc bên trong Khát Tắc thành với việc sử dụng đá làm nguồn vật liệu chính, các gian nhà thấp bé, dày đặc chen chúc cùng một chỗ, toàn thành chỉ có một con đường cái, thông thẳng sang hướng hoàng cung, nền đường là bùn đất, san bằng không được rắn chắc lắm, khiến cho bên trong thành bụi đất đầy trời, làm cho mấy cây cối thưa thớt cũng đều nhuộm thành một màu vàng.

“Vương từ điện hạ, công chúa Hòa Nghĩa đã có tin tức gì chưa?”

Lúc Tề Nhã Đức công phá được Khát Tắc thành, bên trong thành hỗn loạn vô cùng, quốc vương bị giết, công chúa Hòa Nghĩa trong lúc hỗn loạn chạy ra thành, và mất đi tung tích, người Đại Thực đang treo giải thưởng truy nã nàng.

Ninh Viễn quốc cũng tìm nàng khắp nơi, nhưng thủy chung vẫn không rõ tung tích ở đâu cả, có tin đồn đãi rằng nàng đã trốn về đại Đường, nhưng ở Bắc Đình và An Tây cũng điều không có ghi chép lại việc này.

Lý Khánh An rất quan tâm tung tích của công chúa Hòa Nghĩa, không chỉ bởi vì nàng là công chúa duy nhất của đại Đường sang hòa thân tại Hà Trung, hơn nữa công chúa Hòa Nghĩa còn biết rõ thân phận đích thực của hắn, biết miếng phượng văn ngọc kia không phải là vật tùy thân từ nhỏ của hắn, Lý Khánh An nhất định phải tìm được nàng.

Ốc Ma Xuyết thở dài nói: “Tại hạ vẫn đang điều tra việc này, ít nhiều cũng đã có một chút manh mối.”

“Ngươi nói xem, là manh mối gì?”

...

“Lúc công chúa trốn khỏi Khát Tắc thành có hai mươi viên thị vệ đi theo, nhưng bọn hắn ra khỏi thành không lâu liền gặp phải một đội quân Đại Thực, đã xảy ra một trận chiến đấu ác liệt, cuối cùng công chúa một thân một mình trốn chạy sang phía đông, còn hai mươi viên thị vệ của nàng, đã chết mười tám người, hai người bị thương bị bắt.

Một người trong đó tại hạ đã tìm được rồi, hắn nói công chúa chạy trốn sang phía Toái Hiệp, có bị lọt vào tay loạn quân hay không, thì đã không biết được rồi, nhưng có một điều có thể khẳng định, trong ghi chép về danh sách tù bình của người Đại Thực không có nàng, điều tại hạ lo lắng nhất là nàng bị bắt làm nô lệ riêng của ai đó”

Lý Khánh An gật gật đầu, nói: “Nếu nàng trốn sang Toái Hiệp, vậy thì sẽ tốt hơn một chút, dù sao quân địch là từ phía tây mà đến, chiến tranh còn chưa lan đến Toái Hiệp, ta suy đoán là nàng có lẽ đã ẩn nấp ở đâu rồi, ta sẽ dốc toàn lực để tìm cho được nàng, để có thể có một câu trả lời cho Ninh Viễn quốc.”

ốc Ma Xuyết mừng rỡ nói: “Đa tạ đại tướng quân!”

Lý Khánh An xua tay, lại hỏi: “Tình hình về lương thực như thế nào rồi?

Ninh Viễn quốc còn có bao nhiêu quân đội?”

“Hồi bẩm đại tướng quân, các đàn dê của Ninh Viễn quốc đều rải đều ở các bộ lạc, người Đại Thực cướp đi cũng không được nhiều, bọn họ chủ yếu là cướp sạch quốc khố, châu báo vàng bạc và các loại tiền của trong quốc khố đều bị cướp sạch sành sanh, còn về phần quân đội, chúng tôi còn có thể tổ chức một vạn quân đội hỗ trợ quân Đường.”

“Tốt lắm!

Hiện tại các ngươi tập hợp hai ngàn con dê đưa đến quân doanh trước, còn việc quân đội, ngươi và Lệ Phi tướng quân bàn bạc cho cụ thể, các trang bị do chúng tôi cung cấp.”

Hai người vừa nói vừa đi, rất mau đã đi vào hoàng cung, Bố Ha Lạp, nơi đây là đại bản doanh của Thập Hiệp phái thủ lĩnh Sa Lý Khắc, cũng là nơi tập trung nhiều giáo đồ Thập Hiệp phái nhất.

Trận chiến trấn áp khởi nghĩa Thập Hiệp phái đã đến giai đoạn tanh máu nhất, chiến tranh mà đại tướng Bồn Đốc Tát Ba - thủ hạ Mộc Tư Lâm dùng để đàn áp khởi nghĩa bình ổn quốc gia đã đánh ròng rã hai tháng trời, giáo đồ Thập Hiệp phái bị giết hơn mười vạn người, thêm việc bệnh chết đói chết, đã có hai mươi lăm vạn người vong mạng.

Còn một vạn quân đội của Đốc Tát Ba củng tổn thất gần nửa, nhưng Đốc Tát Ba cuối cùng vẫn chưa thể đánh hạ Bố Ha Lạp.

Trong tuần tháng sáu, thời khắc thử thách Bố Ha Lạp nghiêm khắc nhất đã đến, Hô La San tổng đốc A Bố Mộc Tư Lâm và A Bạch Tư vương trừ Mạn Tô Nhĩ thống lĩnh bảy vạn đại quân tiến đến Bố Ha Lạp.

Đoàn quân rầm rộ hiên ngang hành quân thần tốc trên đường lớn, trên các cây đại thụ hai vệ đường treo đầy thi thể giáo đồ Thập Hiệp phái bị đồ sát, đàn ông đàn bà, người già trẻ nhỏ, trong mùa nóng bức ói nực này, những thi thể này chăng khác nào là nguồn lây lan dịch bệnh.

A Bố Mộc Tư Lâm tâm trạng hết sức phẫn nộ, trước là Toái Hiệp thất thủ, bị quân Đường công chiếm, Toái Hiệp vì đường xa, hắn còn có thể dùng cớ ảnh hưởng đại cục để chặn họng, nhưng sự tấn công bất lực của Bố Ha Lạp lại làm cho hắn tìm không được lý do thích hợp.

Làm cho Mạn Tô Nhĩ tìm được cớ xuất binh, năm vạn quân đội Tự Lợi Á (Syria) của hắn đã tiến vào Hà Trung, lão A Lí do là đột xuất nhận được mệnh lệnh đi công đánh Ai Cập, hắn đã soái lĩnh bản bộ đi rồi, bây giờ khu vực Hà Trung là do Mộc Tư Lâm và Mạn Tô Nhĩ cùng nhau quyết sách, rất hiên nhiên, tay của A Bạch Tư đã với vào khu vực Hà Trung.

Mạn Tô Nhĩ chính là Giả Pháp Nhĩ. hắn vào ba tháng trước chính thức đồi tên. xuất nhậm Vương trừ. nếu như không có bất ngờ gì xảy ra.

Mạn Tô Nhĩ chính là Khalifah nhiệm kỳ thứ hai của vương triều A Bạch Tư.

Mạn Tô Nhĩ dùng khăn lụa bịt chặt mũi, bất mãn nói với Mộc Tư Lâm: “Trời nóng như vậy, thi thể tại sao không vùi đi hay đốt đi, một trận dịch bệnh sẽ hủy diệt quân đội Đại Thực, Mộc Tư Lâm tướng quân, thủ hạ của ngươi không những không biết đánh trận, ta thấy ngay cả kiến thức bình thường nhất cũng không biết.”

Mộc Tư Lâm trầm mặt xuống nói với thuộc hạ: “Truyền lệnh của ta, lập tức cho người thiêu hủy thi thể, không được chậm trễ, lập tức chấp hành!”

Hắn lại quay đầu nói với Mạn Tô Nhĩ: “Ta sẽ cho điện hạ một giao phó vừa ý!”

Vào giữa trưa, viện quân Đại Thực rầm rộ hiên ngang cuối cùng đã đi đến Bố Ha Lạp thành, Đốc Tát Ba vô cùng kinh hãi, vội vã chạy tới tham kiến.

Hắn quỳ ở trước mặt Mộc Tư Lâm và Mạn Tô Nhĩ, cung kính nói: “Tham Tổng đốc các hạ, tham kiến Vương tử điện hạ. nguyện Thánh A La phù hộ các ngài.”

Mộc Tư Lâm lạnh lùng hỏi: “Ngươi bây giờ còn có bao nhiêu quân đội?”

“Còn có ước chừng năm sáu ngàn người.”

“Ta không cần ước chừng, rốt cuộc có bao nhiêu?”

Đốc Tát Ba sợ đến cìrng cực. thấp giọng nói: “Còn có bốn nghìn tám trăm người.”

Mộc Tư Lâm giận tím cả mặt, hắn dán mắt vào Đốc Tát Ba hung tợn nói: “Ta đã cho ngươi một vạn quân đội Hô La San tinh duệ, ngươi lại tổn thất năm nghìn hai trăm người, ngươi có biết tội không?”

Đốc Tát Ba sợ đến dập đầu lia lịa: “Tỳ chức lúc đánh hạ Sử Quốc, chi tổn thất hai trăm người, nhưng An Quốc lại hoàn toàn khác, bọn họ không những có quân đội của quốc vương tham chiến, hơn nữa phụ nữ nhi đồng của các bộ lạc đều có đao, có thể giết người bất cứ lúc nào, tỳ chức khó lòng phòng bị, xin Tổng đốc tha cho tỳ chức!”

“Tha cho ngươi?”

Mộc Tư Lâm hừ mạnh lên một tiếng: “Ta tha ngươi, nhưng Khalifah sẽ không tha cho ta, người đâu?”

Hắn một tiếng thét ra lệnh, lập tức xông tới mười mấy đại hán lực lường vạm vỡ, Mộc Tư Lâm chỉ roi ngựa vào Đốc Tát Ba ra lệnh nói: “Đem hắn đầy xuống dưới chém đầu, dùng đầu người thị chúng!”

“Tha mạng a!”

Đốc Tát Ba sợ đến gào điên lên: “Hãy nể tình thuộc hạ đánh hạ Sử Quốc, Thống đốc tha cho thuộc hạ một lần, để thuộc hạ đoái công chuộc tội!”

“Trảm!”

Mộc Tư Lâm không chút khoan nhượng, lát sau, một tiếng thảm kêu truyền đến, một binh sĩ dùng khay bưng lên đầu người máu me của Đốc Tát Ba.

Lúc này, Mạn Tô Nhĩ thở dài nói: “Tổng đốc các hạ, nên cho hắn một cơ hội.”

Mộc Tư Lâm cười lạnh một tiếng nói: “Hắn không biết kiến thức phổ thông, suýt nữa dẫn đến việc tràn lan dịch bệnh, đáng chết!”

Mạn Tô Nhĩ cười nhạt một cái lại nói: “Giết xong thì thôi, ta còn phải đi cho Ha Lý Pháp tìm kiếm viên con mắt Quang Minh kia, nghe nói viên bảo thạch hỏa diệm đó Ba Tư đã tặng cho Khang Quốc.

Tổng đốc các hạ, ta chuẩn bị thống lĩnh bản bộ tiến vội đến Tát Mã Nhĩ Hãn, Bố Ha Lạp thì giao cho Thống đốc một người phụ trách vậy.”

“Không!

Chúng ta cùng nhau đi, đánh hạ Bố Ha Lạp không cần nhiều thời gian.”

Hắn lập tức nói với đại tướng tâm phúc A Ba Đức: ‘Ta cho ngươi bốn vạn quân đội, hạn chế ngươi trong vòng một ngày đánh hạ Bố Ha Lạp thành, đi nói với tất cả chiến sĩ, kẻ tiến công Bố Ha Lạp đầu tiên, đàn bà và của cải của Bố Ha Lạp quốc vương, ta toàn bộ ban thường cho hắn.”

Tiếng trống như sấm, cuộc tiến công của quân Đại Thực đã bắt đầu, bốn vạn quân Hô La San tinh duệ nhất như đợt sóng trào màu đen, che trời lấp đất tiến công về phía Bố Ha Lạp thành, đá tảng cuộn tròn trong không trung, rít gió đập vào đầu thành, cầu lửa khổng lồ như sao băng xẹt ngang bầu trời, mấy chục chiếc pháo đăng thành vô cùng đồ sộ giống như quái vật khổng lồ, ầm ầm tiến về phía đầu thành.

ở chỗ cửa thành, hai nghìn người dưới làn tên bắn, ôm một cây mộc công thành to lớn đụng mạnh vào cửa thành, Bố Ha Lạp lung lay sắp đổ.

Mười mấy vạn dân chúng của cả thành Bố Ha Lạp cùng nhau lên thành, dốc toàn lực chống đỡ sự tiến công của quân Đại Thực, tuy nhiên, thực lực của bọn họ so với quân Hô La San khác biệt một trời một vực, bọn họ không thể nào chống đỡ cuộc tấn công quy mô lớn của quân Hô La San.

Hai canh giờ sau, theo tiếng va đập như tiếng sấm rền, cửa thành Bố Ha Lạp đã bị đập toang, hàng vạn quân Đại Thực đua trước chen sau xông vào trong thành Bố Ha Lạp, A Bố Mộc Tư Lâm lập tức hạ mệnh lệnh đồ thành, hàng vạn đại quân tiến vào trong thành, kéo ra tấm màn đại đồ sát.

Còn thủ lĩnh Sa Lý Khắc phát động và lãnh đạo lần khởi nghĩa của giáo đồ Thập Hiệp phái lại từ mật đạo chạy trốn khỏi Bố Ha Lạp, mãi đến mười lăm năm sau, Sa Lý Khắc mới bệnh chết tại Thánh thành Mạch Ca.

Nửa tháng sau, khởi nghĩa của Tát Mã Nhĩ Hàn cũng đồng thời bị dập tắt, vương triều A Bạch Tư đã hoàn thành việc trấn áp tàn khốc với Thập Hiệp phái, ánh mắt của A Bố Mộc Tư Lâm cuối cùng đã ngóng nhìn về phía phương đông.

Cùng một ngày mà Bố Ha Lạp thành bị công hạ, năm vạn đại quân của vương triều Đại Đường cũng rầm rộ hiên ngang tiến vào Thạch Quốc.

Chương 235: Đánh chiếm Thạch Quốc

Thạch Quốc cũng chính là Uzbekistan ngày nay, Nằm ở bổn địa Feraang Trung Á, đô thành là Thác Chi thành, trong chín họ người Hồ Túc Đặc, nó nằm ở chỗ sát với phương đông nhất, là một nước lớn thứ hai chi đứng sau Khang Quốc trong chín họ người Hồ.

Bởi vì trong nước có nhiều đá tảng lớn hình trứng ngỗng nên lấy tên nước là Thạch, đặc biệt ở phía lân cận đô thành Thác Chi thành có một phiến nham thanh khổng lồ gọi là ‘Pháp Nhĩ Ha Đức’, lại càng là biểu tượng của Thác Chi thành.

Năm Đường Hiển Khánh thứ ba, Đường Đình chính thức xác lập Thạch Quốc đô thành Thác Chi thành là Đại uyển phủ, lấy quốc vương Khuất Chiêu Mục làm Đại uyển Đô đốc.

Thạch Quốc đối với Lý Khánh An có một ý nghĩa đặc biệt, khi lần đầu công đánh Toái Hiệp, toán quân đội chăng chịu nỗi một kích của Thạch Quốc, còn có hai vương tử Thạch Quốc tranh nhau vương vị, thậm chí còn có thời gian sớm hơn nữa, bộ hài cốt người Thạch Quốc bị cát vàng che lấp đó.

phía dưới thân nó, hắn đã phát hiện viên bảo thạch có ngọn lửa đang thiêu đốt, ngọn lửa lập lòe đó lại làm cho Lý Khánh An nghĩ đến nụ cười nhiệt tình nóng bỏng của Thạch Câu Lan, giống như đang đung đưa trước mặt hắn, một lần gặp gỡ tình cờ, giống như cánh hoa đinh hương tím nhè nhẹ rơi rụng giữa môi, giai nhân đã đi rồi, nhưng làm cho Lý Khánh An vẫn còn vương vấn mãi.

Hà Trung đang độ giữa hè nóng ran khó chịu, đoàn quân Đường hiên ngang rầm rộ hành quân trên chốn hoang dã bạt ngàn, các binh sĩ cỡi trên lưng ngựa, khuôn mặt đã bị nắng gắt đến đen thui, trên lưng ngựa có túi da hành quân của bọn họ, mỗi viên quân Đường đều có trang bị trường mậu.

Hoành đao, khiêng tròn và cung tên, họ vác bình nước, chốc chốc lại che tay giữa trán ngóng nhìn bốn bề, mảnh đất xa lạ này làm cho các quân Đường tràn đầy sự hiếu kỳ.

ở phía sau đoàn quân là xe lớn chở quân nhu, do hàng nghìn chiếc xe lớn ván phẳng tổ chức lại, mỗi chiếc xe lớn do ba bốn con lạc đà kéo thồ, trên xe chất đầy lương thảo và các loại vật tư quân dụng, ba nghìn quân Đường cỡi ngựa hộ tống tả hữu, những đồ quân nhu này do một vạn quân đội từ Ninh Viễn Quốc phái đến phụ trách vận chuyển.

Lúc này một đội kỵ binh đằng xa phóng đến như bay, hiệu úy xích hầu dẫn đầu bầm báo với Lý Khánh An: “Bẩm báo Đại tướng quân, sứ giả Thạch Quốc cầu kiến!”

“Người đang ở đâu?”

“ở ngoài mười dặm, chưa được sự cho phép của Đại tướng quân, bọn họ không dám đến gần.”

“Bọn họ?”

Lý Khánh An hỏi: “Có bao nhiêu người tới?”

“Đã có hơn một trăm người đến, đồng thời đem theo một vạn đầu dê, nói là tặng thưởng cho quân Đường.”

Lý Khánh An khóe miệng lộ ra một nụ cười mĩa mai, chuyện đã đến nước này rồi, mới kéo tới thắp nhang, mình ở Toái Hiệp chỉnh đốn binh mã một tháng, bọn họ lại không đến, tưởng rằng mình chỉ dừng bước ở Toái Hiệp thôi sao?”

“Dẫn bọn hắn đến đây!”

Xích hầu hiệu úy một tiếng nhận lời, quay đầy đi về phía tận cùng của thảo nguyên, Lý Khánh An quay đầu hỏi người dẫn đường: “Thác Chi thành cách nơi này còn bao xa?”

Người dẫn đường là thương nhân Đột Quyết nhiều năm bôn ba ở dọc con đường tơ lụa, lấy một tên Hán là Mã Vạn Lý, có thể nói tiếng Hán lưu loát.

Thấy Lý Khánh An hỏi hắn, hắn bèn chỉ vào một tảng nham thạch hình tròn to lớn đằng xa cười nói: “Đại tướng quân nhìn thấy tảng đá nham thạch kia không, nó gọi là ‘Pháp Nhĩ Ha Đức’, chính là biêu tượng của Thạch Quốc, cách Thác Chi thành còn khoảng năm mươi dặm.

kế bên nham thạch bèn có một dòng sông, gọi là Kim Tước hà, nước sông trong lành ngọt lịm, vào mùa hạ, chúng tôi thường cũng đều cắm trại ở ven sông, khi trời tối thừa dịp mát mè chạy đi, lúc trời sáng hôm sau đúng lúc tiến tới Thác Chi thành.”

Lúc này đã sắp đến giữa trưa, chính là lúc nóng nhất trong ngày, Lý Khánh An nghe hắn nói có lý, bèn hạ lệnh nói: “ở ven sông trước mặt cắm trại, sau khi trời tối hành quân!”

Các quân Đường ai nấy đều bị nắng chiếu đến uể oải cả người, nghe chủ soái hạ lệnh cắm trại, mọi người lập tức phấn chấn tinh thần, tăng tốc chạy đi con sông nhỏ ở trước mặt.

Lý Khánh An cởi ngựa đi qua tảng đá tròn to gọi là ‘Pháp Nhĩ Ha Đức, cao gần mấy chục tầng lầu của hậu thế, diện tích hai mươi mấy mẫu, đến gần rồi mới phát hiện, nó vốn dĩ là đá trứng ngỗng vô cùng khổng lồ, còn bên cạnh chưa đến trăm bước bèn là một con sông nhỏ trong vắt.

có thể nhìn thấy nơi đây vốn dĩ là lòng sông của một con sông rộng lớn, trải qua sự biến đổi trăm cuộc bể dâu tang điền, dòng sông đã biến mất, chỉ còn lại một con sông nhỏ rộng chưa đầy mười trượng.

Trên thực tế Lý Khánh An không hề biết rằng, hơn một nghìn năm sau, dưới chân của hắn chính là thủ đô của Ưzbekistan, đại thành Toshkent nổi tiếng của Trung Á.

Quân Đường đã bắt đầu nghỉ ngơi ở ven sông, bọn họ chỉ nghỉ ngơi nửa ngày ven sông, vì vậy không có đóng trướng doanh, chỉ là nghỉ ngơi ngay tại chỗ, ven sông chen chúc đầy người ngựa uống nước, người kêu ngựa hí, náo nhiệt vang trời, mấy chục tên kỵ binh thì đang ở thượng du tuần tra tình hình ở hai bờ, đây là yếu điểm trú đóng của ven sông, đề phòng có người hạ độc và ngăn chặn dòng nước.

Đúng lúc này, phía xa xuất hiện bầy dê trắng cả đàn lớn, hai bên bầy dê có kỵ thủ vung roi dài xua đuổi, sau bầy dê có mấy chục người Hồ Túc Đặc mặc áo bào dài màu đen, đây là sử giả Thạch Quốc cầu hòa đã đến.

ở chỗ vùng hạ du của sông khoảng hai dặm có một chiếc cầu gỗ, rất nhanh, bầy dê đã chen đầy hết cầu gỗ, ùa nhau kéo đến, mấy trăm kỵ binh quân Đường phóng ra đón đầu, lát sau, đem mười mấy nam tử hắc bào dẫn đến trước mặt Lý Khánh An.

Một người già tóc trắng lớn tuổi quỳ xuống trước mặt Lý Khánh An, phía sau toàn bộ đều quỳ theo, người già đem một khay vàng có đặt bùn đất của Thạch Quốc giơ cao lên, dùng tiếng Hán cao giọng nói: “Đại Đường sắc phong Thuận Nghĩa vương, Thạch Quốc Thổ truân Đặc lặc cống hiến đất đai Thạch Quốc cho An Tây Lý Khánh An Đại tướng quân.”

Lý Khánh An ngây ngẩn cả người, hắn quan sát người già một lượt, hỏi: “Lão chính là Thạch Quốc chính vương Đặc lặc?”

Chư quốc Túc Đặc điều thực thi chế độ chính phó song vương, cũng chính là trong một nước có hai quốc vương, khởi nguồn của chế độ này không rõ, Thạch Quốc cũng không ngoại lệ, chính vương được xung là Thổ truân, còn phó vương được xưng là Y nại Thổ truân.

Y nại trong tiếng Đột Quyết có nghĩa là nhỏ. vì vậy phó vương còn gọi là tiêu Thổ truân, Hiện nay hiện trạng của Thạch Quốc là chính vương thân Đại Thực, phó vương thân Đường, nhưng người hôm nay tới lại là chính vương.

Thật ra trước khi Đại Thực khuếch trương sang đông, Thạch Quốc bất luận là chính vương hay là phó vương đều là trung với Đại Đường, giữa năm Khai Nguyên, Thạch Quốc chính vương Mạc Hạ Đốt đi theo Bắc Đình tiết độ sử Cái Gia Vận cùng nhau đánh con trai của Đột Kỵ Thi Tô lộc Thổ Hỏa Tiên, ở Toái Hiệp đại bại địch quân, lập hạ công trạng.

Được Đường Đình phong làm Thạch Quốc vương, thêm Đặc tiến ban Tinh tiết, năm sau đó lại sắc phong làm Thuận Nghĩa vương, chính vương Đặc lặc bây giờ chính là con trai của Mạc Hạ Đốt, đã kế thừa phong hiệu Thuận Nghĩa vương của phụ thân hắn.

Trên thực tế, Đặc lặc năm nay chẳng qua năm mươi mấy tuổi, mấy năm trước bị một trận đại bệnh gần như chết đi, cơ thể rất mực yếu ớt, thêm vào đó quân Đường tây tiến, lúc nào cũng có thể tìm họ tính sổ món nợ Đại Thực, áp lực to lớn làm cho Đặc lặc chưa đến một tháng đã trắng hết cả râu tóc, hôm nay hắn là đích thân đến thỉnh tội với quân Đường.

“Nô chính là chính vương Đặc lặc, không có mặt mũi gặp Tiết độ sứ Đại tướng quân dưới trướng Thiên khả hãn, xin Đại tướng quân trị tội!”

Nói xong hắn đặt khay vàng trên đất, cởi bỏ hắc bào, cởi trần thân trên, trên lưng cắm cành mận sai, đây lại không phải là truyền thống của Thạch Quốc, mà là lúc Đặc lặc còn trẻ khi ở Trường An học được quy cũ của người Hán ‘phụ kinh thỉnh tội’ (lưng cắm cây gai thỉnh tội), hắn cởi bỏ y phục, tùy tùng phía sau cũng đồng loạt cời bỏ hắc bào, cũng cởi trần thân trên như quốc vương vậy.

Lý Khánh An không hề vì hắn cắm mấy cành liều trên lưng mà đỡ hắn dậy, cũng không phải vì hắn là cha của Thạch Cự Lan mà ưu đãi hắn, hắn hừ lạnh một tiếng, nghiêm giọng nói: “Bởi vì người Đại Thực không ở bên ngươi, nên ngươi đem theo cành liễu và đất đai đến thỉnh hàng, nhưng nếu người Đại Thực ở bên cạnh ngươi, cái ngươi mang đến sẽ là trường mâu và đao tiễn, có phải không?”

Đặc lặc sợ đến dập đầu liên tục, rưng rưng nước mắt nói: “Nô cho dù có một vạn lá gan, cũng không dám làm kẻ địch với Thiên triều, quả thật là nô bị người Đại Thực uy hiếp, bị ép xuất binh, thực sự là quân đội Thạch Quốc đã bị người Đại Thực khống chế, xuất binh tiến đánh Toái Hiệp điều là quyết sách do người Đại Thực tự ý quyết định, nô chăng mày may có khe hở nào nhúng tay vào.”

Nếu như Lý Khánh An không có tình báo của Hán Đường hội, hắn có lẽ sẽ tin tưởng lời nói của Đặc lặc, nhưng tình báo của Hán Đường hội đã nói cho hắn biết rất rõ ràng, khi lần đầu tiên Bắc Đình công đánh Toái Hiệp, Thạch Quốc không hề chịu sự uy hiếp nào của người Đại Thực, trái lại, khi ấy Đại Thực đang nằm trong nội chiến, sự khống chế đối vói Thạch Quốc xa xôi không nghiêm ngặt lắm, lúc đó Đại Thực chỉ có một cánh quân độc nhất đóng ngự ở A Sử Bất Lai thành và Đát La Tư thành ở phía bắc.

Do Chu Địch Nhĩ soái lĩnh, bất luận là A Sử Bất Lai thành hay Đát La Tư thành, cách Thác Chi thành đều khá xa, Thạch Quốc lúc đó là hoàn toàn tự chủ được, nhưng chính vương Đặc lặc lại phái ra một vạn quân đội chi viện Chu Địch Nhĩ, mà một vạn quân đội do con trai hắn Viễn n soái lĩnh, chính là bằng chứng rành rành là do hắn đưa ra quyết sách.

Lý Khánh An nhìn vào lão quốc vương mặt ướt đẫm nước mắt, bề ngoài khẩn thiết này, hắn đột nhiên nhớ đến việc mà trên lịch sử Cao Tiên Chi đã từng làm, Cao Tiên Chi cũng giống như hắn hôm nay vậy, soái quân đến thảo phạt Thạch Quốc, lấy danh nghĩa giãng hòa.

Đem Thạch Quốc quốc vương và quý tộc của hắn lừa ra khỏi thành, toàn bộ bất sống, sau đó phóng túng binh sĩ cướp sạch Thác Chi thành, còn nguyên nhân tại sao Cao Tiên Chi lại làm như vậy, trên lịch sử lại không thấy giải thích, bây giờ Lý Khánh An đã hiểu ra, Cao Tiên Chi nhấn định là cũng như mình, đã nhìn thấu sự dối trá của Thạch Quốc quốc vương.

Hắn cười nhạt nói: “Sự việc không phải là một hai câu là có thể nói rõ ràng được, cũng không phải là lão đưa đất đai tượng trưng cho ta, thì ta có thể khống chế Thạch Quốc, lần này ta đến Thạch Quốc, là phải giải quyết triệt để những vấn đề còn sót lại, nhưng mà có một điêm là lão yên tâm, chỉ cần lão thật lòng quy hàng, quân Đường thủ hạ của ta sẽ không đồ sát dân thường, cụ thể nên xử trí lão như thế nào, vào đô thành sau hẵng nói.”

Nói xong, Lý Khánh An vung tay lên, “Đem bọn họ dẫn đi!”

...

Khang Quốc đô thành Tát Mã Nhĩ Hẳn, ở phía trước miếu thần Áo giáo lớn nhất vùng Hà Trung, mấy nghìn binh sĩ Đại Thực đang phá hủy tượng điêu khắc to lớn của thần Quang minh Ghura Mazda, tượng thần cao đến hai mươi trượng khí thế uy nghi, hai tay nâng lên phía mặt trời, tượng thần này là một tòa tượng thần lớn nhất của Áo giáo ở Túc Đặc.

cùng với miếu thần là thánh vật cuối cùng của Áo giáo ở Hà Trung, trong dòng chảy lịch sử mấy trăm năm, mỗi khi làn sáng mặt trời đầu tiên của năm mới dâng lên từ đường chân trời, trên quảng trường to lớn điều quỳ lạy tượng thần, thậm chí có giáo đồ còn đến từ Ba Tư xa xôi.

Trong cuộc đông chinh mấy chục năm của Bạch Y Đại Thực, do tòa tượng thần này có ý nghĩa biểu trưng phi phàm, vì vậy được Bạch Y Đại Thực lấy đó làm một thủ đoạn ổn định cục thế Hà Trung, giữ dìn mãi cho đến nay, nhưng hôm nay, vương triều A Bạch Tư sau khi đã trấn áp khỏi nghĩa của giáo đồ Thập Hiệp phái và Áo giáo, để ra tay trừng phạt, Mạn Tô Nhĩ hạ lệnh phá hủy miếu thần và tượng thần.

Theo tiếng hạ lệnh tháo dỡ, năm mươi sợi dây xích sắt dài trăm trượng tròng chặt phần đầu cổ và thắt lưng của tượng thần, mấy nghìn sĩ binh Đại Thực và mấy trăm con lạc đà cùng ra sức kéo ra, tượng thần bắt đầu lắc lư chuyển động.

cuối cùng trong một tràng tiếng ré và hô hào, tượng thần ngã ầm xuống, làm dấy lên trận bụi đất tung bay mấy chục trượng, tượng thần vỡ nát thành mười mấy khúc, lập tức có mấy trăm giáo đồ của miếu thần dưới sự dẫn dắt của hai vị trưởng lão xông khỏi vạch cảnh giới, khóc la lao bổ vào, sờ vào tượng thần khóc rống lên.

Nhưng tượng thần rơi xuống chỉ là một khúc dạo đầu, hành động tháo dở miếu thần quy mô lớn đã bắt đầu, mấy nghìn quân Đại Thực ùa lên như ong vờ tổ, dùng cuốc sắc và gỗ đập bắt đầu va đập vào tường rào của miếu thần, các giáo đồ núp trong miếu thần đồng loạt chạy ra, hiện trường một phen hỗn loạn.

Mạn Tô Nhĩ ngồi cách xa hai dặm, ánh mắt lạnh bãng nhìn tượng thần nguy nga bị kéo ngã, trong lòng hắn tràn đầy lạc lõng và phẫn nộ, ở mấy tháng trước, hắn từ chỗ Bái hỏa giáo Ba Tư nhận được tin tức đích xác, Bảo thạch con mắt Quang Minh mà A Bạch Tư Khalifah muốn có từ bốn trăm năm về trước đã bí mật đưa đến cung phụng ở miếu thần Tát Mã Nhĩ Hãn.

Nhưng ở một canh giờ trước, quân đội Đại Thực đã lục soát triệt để mọi ngõ ngách của miếu thần, cũng đều không tìm được tung tích của viên bảo thạch hỏa diệm kia, nói cách khác, nó rất có thể đã không có trong miếu thần nữa.

Theo sự đổ ầm của tượng thần, trong lòng của hắn đã lấy lại được một chút cân bằng.

Lúc này, một đội binh sĩ áp giãi hai viên trưởng lão Áo giáo đi đến, một viên quan quân khom người bẩm báo nói: “Điện hạ, nghe nói bọn họ biết được tung tích của con mắt Quang Minh.”

“Vậy ư?”

Mạn Tô Nhĩ ánh mắt sắc bén dán chặt một trong hai người: “Tung tích của viên bảo thạch kia, hai ngươi biết ư?”

Hai viên trường lão quỳ xuống, rơi lệ nói: “Tượng thần đã ngã rồi, chỉ cầu xin điện hạ không tàn phá miếu thần, chúng tôi sẽ bẩm báo thật lòng.”

Mạn Tô Nhĩ cười lạnh một tiếng: “Vậy mà còn dám cò kẻ mặc cả với ta hả?

Nói đi!

Bảo thạch ở chỗ nào?

Có lẽ ta sẽ tha các ngươi một mạng sống.”

Hai vị trường lão nhìn nhau một cái, đau khổ nói: “Bảo thạch ở ba mươi năm trước lúc Khuất Ba Để tướng quân công phá Tát Mã Nhĩ Hẳn đã bị đưa đi rồi, bây giờ ở Thạch Quốc.”

“Thạch Quốc?”

Mạn Tô Nhĩ tức giận đứng lên, quát lớn nói: “Các ngươi còn dám gạt ta!”

“Chúng ta không dám lừa gạt điện hạ, bảo thạch vẫn luôn được Thạch Quốc quốc vương cất giữ, đây là công văn năm đó Quang minh sứ giả hộ tống bảo thạch tây tiến.”

Một viên trưởng lão dâng lên một cuốn văn thư đã ngả vàng, Mạn Tô Nhĩ lật văn thư ra, phía trên dùng chữ Túc Đặc ghi chép tường tận quá trình ba mươi năm trước thánh vật con mắt Quang Minh được hộ tống đến Thạch Quốc, đồng thời có con dấu Thạch Quốc quốc vương tiếp nhận thánh vật.

Mạn Tô Nhĩ đã tin tưởng, quả thật là bị đưa đi rồi, lúc này hắn đã có hứng thú với giấy của cuốn ghi chép văn tự này, hắn đã nghe nói từ lâu phương đông xa xôi dùng giấy để ghi chép lịch sử, có thể truyền bá văn hóa và nghệ thuật quy mô lớn, lần này hắn đến phương đông, thật ra có một việc rất quan trọng, chính là phải học được thuật làm giấy.

Trong lịch sử, Mạn Tô Nhĩ là kẻ đặt nền móng thật sự của đế quốc A Bạch Tư, hắn đã ở hạ nguồn sông Tiaris xây dựng thành Baghdad, văn hóa nghệ thuật của Ả Rập dưới sự thống trị của hắn đã có được sự phồn vinh rất lớn, cũng đã thay đôi lịch sử châu âu giờ phút này sức chú ý cửa hắn chuyển đến trên mặt giấy.

Hắn đóng văn thư lại, cười nhạt một cái nói: ‘Thôi được!

Ta sẽ không nhắc đến con mắt Quang Minh nữa, nếu như các ngươi có thể nói ta biết, làm sao có thể làm ra loại giấy này, ta sẽ tạm thời giữ lại miếu thần của các ngươi.”

Hai viên trưởng lão ngây người ra, từ bảo thạch thoáng cái nhảy lên trên việc làm giấy, suy nghĩ của vị điện hạ này cũng không khỏi nhanh quá chăng, một trong hai viên trưởng lão đột nhiên nghĩ ra một chuyện, vội nói: “Tôi thì quả là có một manh mối làm giấy.”

“Nói!

Manh mối gì?”

Trưởng lão nghĩ ngợi một lúc bèn nói: “Năm ngoái ở phía đông Hô La San, quân Đại Thực và quân Đường đã xảy ra một trận chiến, lúc đó Mộc Tư Lâm tướng quân đã bắt sống hơn một nghìn quân Đường, đã bố trí ở Tát Mã Nhĩ Hãn.

Trong đó cũng có không ít thợ, miếu thần chúng tôi đã từng thuê mười mấy thợ vẽ quân Đường thay chúng tôi vẽ tranh, tôi nhớ trong đó có người nói, bọn họ biết làm giấy, điện hạ có thể đi tìm bọn họ.”

Mạn Tô Nhĩ mừng rỡ, giờ phút này đây chuyện bảo thạch hỏa diệm tạm thời bị hắn vứt ra sau óc, hắn vội hỏi: “Những tù binh này hiện tại đang ở đâu?”

“Điều này chúng tôi không biết, phải hỏi Mộc Tư Lâm tướng quân.”

“Ta biết rồi!”

Mạn Tô Nhĩ tâm trạng vui vẻ, hắn đứng dậy khoát tay nói: “Truyền mệnh lệnh của ta, tạm thời dừng việc phá hũy miếu thần!”

Mạn Tô Nhĩ trở mình lên ngựa, dưới sự hô ủng của mấy trăm tùy tùng tức tốc đi về phía quân doanh ngoại thành, miếu thần đã được giữ lại, trên quảng trường vang lên tiếng hoan hô, các giáo đồ đồng loạt quỳ lạy vầng thái dương, cảm tạ Thánh Aramazd hiển linh, binh sĩ Đại Thực cũng lục đục rời khỏi miếu thần.

Lúc này, hai viên trưởng lão tức tốc đi đến phía tây quảng trường, mười hai hắc y thánh nữ đang quỳ trước mặt tượng thần cầu nguyện.

“Câu Lan!”

Một viên trưởng lão hô lên một tiếng, giữa các thánh nữ đứng lên một người, nàng bỏ khăn che mặt xuống, đúng là Thạch Quốc công chúa Thạch Câu Lan.

“Ngươi đi theo ta!”

Thạch Câu Lan đi theo hai viên trưởng lão vào miếu thần, đi vào một gian mật thất, một viên trưửng lão thấp giọng nói: “Đưa con mắt Quang Minh cho ta.”

Bí mật mà con mất Quang minh ở trên người Câu Lan, chỉ có ba người bọn họ biết được, Thạch Câu Lan lấy ra một túi da tùy thân, từ trong túi da lấy ra hỏa diệm bảo thạch mà Lý Khánh An đưa cho nàng, đưa qua cho trường lão.

Trưởng lão đặt bảo thạch lên bàn, quỳ xuống, dưới ánh đèn nhàn nhạt, trong bảo thạch có ngọn lửa đang cháy hừng hực. giữa ngọn lửa dường như có một con mất thần bí.

“Thánh Ghura Mazda a!

Phù hộ tín đồ các ngài đi!”

Bọn họ quỳ trên mặt đất, yên lặng cầu nguyện, niệm xong một quyển kinh, một viên trưởng lão đem bảo thạch trịnh trọng giao cho Câu Lan, nói: “Chúng ta chỉ có thể lừa Mạn Tô Nhĩ nhất thời, hắn rất nhanh sẽ biết được chân tướng, miếu thần phỏng chừng không giữ được nữa, vì giữ lại thánh vật cuối cùng này, ngươi mang theo nó lập tức quay về Thạch Quốc, nguyện Thánh Ghura Mazda chiếu cố ngươi.”

“Nguyện Thánh Ghura Mazda chiếu cố ngươi!”

...

Trong quân doanh ngoại thành.

Đại Thực Hô La San tổng đốc Mộc Tư Lâm đang lẳng lặng nhìn chăm chú bản đồ, đứng sau lưng hắn, là đại tướng Tề Nhã Đức và tmd vừa từ Toái Hiệp trốn về.

Tin tức quân Đường chiếm lĩnh Toái Hiệp hắn đã sớm biết được rồi, nhưng tin mà quân Đường thay đổi chủ tướng hắn mới biết được, năm ngoái sau khi hắn đánh bại Cao Tiên Chi bèn biết rằng triều Đường sẽ còn xâm nhập Toái Hiệp, vì điều này hắn đã cử ra thám tử giả dạng thành thương nhân đi thu thập tình báo của Cao Tiên Chi, những chi tiết nhỏ về tính cách, sở thích, thói quen v.v... của Cao Tiên Chi, hắn đã thu thập được một lượng tình báo lớn.

Nhưng sau khi quân Đường thay đổi chủ tướng, đồng nghĩa với việc sự nổ lực mấy tháng của hắn toàn bộ đổ sông đổ biển, hắn chẳng biết tí gì về chủ tướng mới đến này.

‘Tổng đốc các hạ, tên Lý Khánh An này ta biết một chút.”

Đại tướng Tề Nhã Đức ở phía sau thấp giọng nói.

“ừm. ngươi nói đi!”

“Thủ hạ của ta có mấy binh sĩ thoát ra từ trận chiến Toái Hiệp năm kia, họ nói viên chủ soái quân Đường này rất giỏi sử dụng cung tên, bản thân hắn chính là một cao thủ bắn cung, Chu Địch Nhĩ chính là trên chiến trường bị hắn một tên bắn chết, vì vậy chúng ta nên bỏ công sức vào việc phòng ngự cung tên.”

“Ta cũng rất lo lắng cung tên của quân Đường a!”

Mộc Tư Lâm thở dài một tiếng nói: “Từ trong tay quân Đường bắt sống được của năm ngoái, ta có được không ít cung Đường, quả thật vô cùng lợi hại, đáng tiếc là trong số tù binh đó không ai biết chế tạo.

Hơn nữa áo giáp của họ cũng rất chắc chắn, có thể thấy quân Đường là một đối thủ mạnh đáng gờm, thậm chí còn mạnh hơn Byzantium, chúng ta không được lơ là khinh địch, đối phó quân Đường, ta quyết định sử dụng trận vuông Macedonia, ngươi phải gia tăng huấn luyện!”

“Ty chức hiểu rồi, đã bắt tay vào huấn luyện, sắp kết thúc rồi.”

Mộc Tư Lâm gật đầu, lại nói với một danh tướng khác là Bản Hầu Mai Đức: “Ta rất lo lắng Thạch Quốc không có năng lực chấp hành sách lược của ta, ngươi dẫn ba nghìn khinh kỵ binh lập tức kéo đi Thạch Quốc.

Nếu đến trễ rồi, cũng đừng vội trở về, trực tiếp trú đóng phòng thủ ở Đát La Tư thành ở phía bắc, nếu như quân Đường có xu hướng tiếp tục tây tiến, thì ngươi phát binh A Sử Bất Lai thành, ép buộc quân Đường hồi viện, hiểu rõ rồi chứ?”

“Vâng!

Tỳ chức tuân lệnh.”

Đúng lúc này, ngoài cửa có người bẩm báo: “Tổng đốc, Mạn Tô Nhĩ điện hạ đã tới!”

A Bố Mộc Tư Lâm thất kinh, hắn vội vã thu bản đồ lại, nói với mấy viên đại tướng: “Các ngươi nhớ lấy, ngàn vạn lần không thể hé lộ tin tức Toái Hiệp đã thất thủ.”

Chương 236: Đánh chiếm Thạch Quốc (Hạ)

Câu trả lời của Mộc Tư Lâm khiến Man Tô Nhĩ rất thất vọng, Vị Thập Hiệp phái làm loạn mà tù binh quân Đường đã được đưa đến Kha Nhĩ Ba La khai thác mõ bạc, xem ra phen này lại phải đi một chuyến Kha Nhĩ Ba La.

Lúc này, Mộc Tư Lâm cười nói: “Điện hạ, Thập Hiệp phái phản loạn căn bàn đã kết thúc, ta đang chuẩn bị về Khố Pháp (*thành cổ Kufgh) để thuật chức với Khalifah, hay chúng ta cùng về.”

Một Tư Lâm quay về thuật chức là một lý do, nhưng mặt khác, hắn muốn chính thức khai chiến với quân Đường, nhất định phải có sự ũy quyền của Khalifah, Nhưng nếu hắn đi, Man Tô Nhĩ ở lại Hà Trung, rất có khả năng Khalifah sẽ ủy quyền cho Man Tô Nhĩ, Đấy chẳng phải điều hắn mong muốn.

Hắn rút ra một danh sách tù binh quân Đường cười nói: “Trong số tù binh này co ba mươi người thợ, có thể nấu rượu, đóng tàu, đúc tiền, hoặc biết đâu còn có người biết làm giấy, Nếu điện hạ có hứng thú, toàn bộ ba mươi người này ta tặng cho ngươi.”

Man Tô Nhĩ vui vẻ gật đầu: “Vậy thì tốt qua!

Ngày mai chúng ta sẽ xuất phát.”

Mộc Tư Lâm nhìn Tền Nhã Đức cười cười, Một nụ cười đầy hàm ý, đó là chiến tranh với quân Đường coi như là giao cho bọn hắn thôi.

...

Đêm, đoàn quân Đường thần tốc hành quân dưới ánh trăng sáng, phía trước ba mươi dặm chính là Thác Chi thành, quân Đường không toàn bộ đi đến Thác Chi thành, mà đóng quân bên sông Kim Tước, chỉ Thôi Càn Hữu và Lệ Phi Nguyên Lễ dẫn một vạn quân đến Thác Chi thành.

Đây là một cuộc tiến quân dò xét, Thế cục ngày càng phức tạp với Thạch Quốc không rõ ràng, khiến Lý Khánh An rất ư carnh giác, Ngay lúc này, bất kỳ sự sơ ý nào cũng có thế là đòn chí mạng với quân Đường.

Lúc này, việc biết trước lịch sử đã không còn ý nghĩa gì, quỹ đạo của lịch sử đã đi lệch, Trận chiến Thổ Hỏa La của Cao Tiên Chi đã làm thay đối nguyên nhân trận chiến Hoành La Tư, Trên lịch sử trận chiến Hoành La Tư là do quân Đường trấn áp Thạch Quốc, khiến Đại Thực trở nên lo lắng với ý đồ thật sự của Đại Đường mà xảy ra chiến tranh, ít nhiều có chút yếu tố ngẫu nhiên trong đấy.

Nhưng giờ đã khác, Cao Tiên Chi thất bại tại Thổ Hỏa La đã quyết định việc trung giành giữa hai đế quốc tại khu vực Hà Trung đã được công khai hóa, Sự xung đột của hai cường quốc phương đông và tây đã không còn nghi ngờ gì.

Vị trí chiến lược đặc biệt của Thạch Quốc khiến nó trở thành thành bảo cầu nối tại phương đông của Đại Thực, Đồng thời, nó cũng là trạm đầu tiên để đế quốc Đại Đường có thể tây tiến.

Đối với sự tranh giành của Thạch Quốc có lẽ từ tòa thành nhỏ bé Hoành La Tư bắt đầu, nhưng ý nghĩa chiến tranh giờ đã hoàn toàn khác, trên lịch sử, trận chiến Hoành La vừa kết thúc, đế quốc Đại Đường hay cả người tộc Hán sẽ triệt để mất đi lãnh thổ Thông Lĩnh trở về tây.

Nhưng còn trận chiến này lại là một mở đầu mới, Từ thời Lưỡng Hán đến nay, người Hán tộc đã thử mạo hiểm xuất chinh ngoài khu vực Thông Lĩnh về tây, đến hôm nay đã trở thành phương thức chiến tác chiến tranh giành tập đoàn.

Việc xuất chinh đến một nơi xa lạ quy mô lớn như vậy đã phần nào quyết định không hành trình nào có thể bằng phẳng, Ánh trăng màu thủy ngân chiếu rọi lên mặt đất, gió mát về đêm thổi bạt vào thảo nguyên thênh thang.

Ngoài thành Thác Chỉ hai mươi dặm về đông, trong mảnh rừng tối đen như mực, chỗ này ngày thường cực hiếm có người xuất hiện, nhưng tối nay, trong khu rừng này lại trở nên dị thường, một luồng sát khí khổng lồ bao trùm cả khu rừng.

Lúc này, một đội xích hầu quân Đường đang phóng đến hướng rừng, Quân Đường đã ở ngoài mười dặm, khu rừng này chính là trọng điểm chú ý của quân Đường.

“Tần lữ soái, chúng ta có phải vào rừng xem xem không?”

Một xích hầu lớn tiếng hỏi.

Tần lữ soái chính là Tần Hải Dương, sau khi Thôi Càn Hữu đại thắng đã luận công hành thưởng, hắn được đề bạt lên làm lữ soái, Nắm trong tay một trăm anh em.

Đối với lần đề bạt Tần Hải Dương này đã bị phán quan An Tây quân phản đối, lý do là Tần Hải Dương đã nhiều lần phạm quân quy, Trong tay Vị phán quan có đầy đủ ghi nhận về Tần Hải Dương, trong đó bao gồm cả những quá khứ không mấy hay ho của hắn.

Năm thứ ba Thiên Bảo, Tần Hải Dương chính là một xích hầu lữ soái Vu Điền quân trấn, nhưng do hắn say rượu lỡ việc khiến cả đội gác tuần Thổ Phồn thành công vướt quay đường phong tỏa, đi vào khu quân sự Đại Đường điều tra.

Lần đó, Tần Hải Dương bị Binh mã sứ Vu Điền xử nhẹ, chỉ đánh năm mươi gậy, và giáng làm đội chánh, Năm thứ hai, Tần Hải Dương lại dẫn thủ hạ tự ý cướp đoạt tài sản Hồ thương, Vì phân chia không đồng điều mà bị kiện, Lần đó hắn lại bị đánh một trăm gậy, giam ba tháng, và bị trực tiếp giáng làm lính nhỏ.

Có những việc không sáng sủa gì lắm do sự biến động nhân sự trong quân đội mà dần bị người đời quên lãng, nhưng trong tay phán quan vẫn có những ghi nhận hoàn chỉnh nhất.

Lữ soái quân Đường nhất cấp cũng bằng liên trưởng ngày nay, Khi kiến nghĩ đề bạt Thôi Càn Hữu bị phán quan phản đối, hắn bèn tìm đến Lý Khánh An, cuối cùng được sự phê chuẩn đặt cách của Khánh An: Lấy công luận sự, thưởng phạt phân mình, có như thế, cuối cùng Tần Hải Dương mới lại được lên chức lữ soái.

Tuy khuyết điểm của hắn quá rõ, ưu thế cũng dễ thấy, Đó là kinh nghiệm xích hầu phong phú, về mật nào đó mà nói, đấy là một giáo quan ưu tú.

Tần Hải Dương rào một vòng ngoài bìa rừng, quốc vương Thạch Quốc đích thân đến đầu hàng quân Đường, Thạch Quốc chắc sẽ không có dị thường gì, hơn nữa đây cách đô thành Thạch Quốc còn không đến ba mươi dặm, thông thường mà nói, quân đội điều không dám làm gì ở nơi cách đô thành gần thế, Đây là lẽ thường, nên xích hầu bình thường điều không nghĩ ngơi nhiều.

Nhưng với hắn lại khác, hắn là người thích mạo hiểm, Người thích mạo hiểm thường làm việc trái với lẽ thường, Kinh nghiệm phong phú của hắn cho thấy khu rừng này rất không bình thường, rốt cuộc có gì khác thường, thì hắn cũng không nói rõ được.

“Phóng tiễn vào thành.”

Hắn hạ lệnh, lập tức vài chục quân Đường bèn phóng tiễn vào khu rừng đen thum thúm, Bổng chốc, tiễn phóng như mưa rơi, trong rừng phát ra tiếng binh binh, Bỗng nhiên, một tiếng kêu thám vang lên, không phải tiếng của động vật, là con người.

Tiếng kêu này nhưng bóng đen lóe qua trong đêm trăng, khiến người ta dậy cả gai gốc, Xích hầu quân đường giật mình, Mắt họ đều sáng lên, chỉ thấy đám đông bóng người chuyển động trong rừng thẳm, Không phải nhãn lực của họ bỗng chốc khá lên, mà là quân đội trong rừng đã phát động.

“Không hay rồi, rút!”

Tiếng Tần Hải Dương hô to, quân Đường vội lần lượt quay đầu bỏ chạy, Sau lưng họ từng đàn quân đội Thạch Quốc ào ra khỏi rừng, Bọn họ lũ lượt giơ cung bắn vào vài chục tên xích hầu quân Đường, Nhưng giờ đã muộn, xích hầu quân Đường chẳng mấy chốc đã phóng ra xa ngoài ba trăm bước, đã thoát xa khỏi tầm bắn của quân Thạch Quốc.

Lúc này, tiếng vó ngựa hai bên vang ầm, hàng vạn quân Thạch Quốc từ bốn bề rừng rậm phóng ra, Bị xích hầu Đại Đường bất ngờ phát hiện đã làm kế hoạch của chúng bị phá sản.

Dưới ánh lửa chập chờn, bộ mật giận dữ của Viễn n hoàng tử trở nên hung hãng méo mó, xích hầu quân Đường phát hiện không những làm kế hoạch của chúng phá sản, mà còn dập tắt hi vọng của của gia tộc Chánh vương hệ.

Nếu từ một tiểu quốc Hà Trung mà xem Thạch Quốc, đây quả thật điên cuồng, họ mai phục quân Đường chăng khác nào trứng chọi với đá, Nếu từ góc độ một nước phụ thuộc của Đại Đường mà xét Thạch Quốc, thì hành vi của chúng là phản bội chủ quốc, chà đạp lên đạo nghĩa.

Tuy nhiên, từ khi Đại Thực đông tiến đến nay đã vài chục năm này, triều đình Đại Đường vẫn không các gì chính diện đối kháng Đại Thực.

Mấy mươi năm nay, quân đội Đại Thực đã chinh phục Túc Đặc chu quốc, Thạch Quốc cũng đã ký kết hiệp ước liên minh cùng Thạch Quốc, Nó đã là thuộc quốc của Đại Thực, chứ không còn là của Đại Đường.

Sự chinh phục của người Đại Thực mấy mươi năm nay đã khiến người Túc Đặc sợ hãi vô cùng, để rồi dù khi Đại Thực xảy ra nội chiến, bọn chúng vẫn tin tưởng rằng người Đại Thực sớm muộn gì cũng trở lại.

Đấy là lần đầu tiên Lý Khánh An tấn công Toái Hiệp, lý do vì sao Thạch Quốc đã xuất binh, bọn họ đều tận trung cho Tông chú quốc, cũng chính là lần đầu tiên chiến dịch Toái Hiệp thất bại, quốc vương Thạch Quốc đã biết, bọn họ đã không còn có thể rời khỏi con thuyền lớn Đại Thực này.

Quân Đường tây tiến cũng đồng nghĩa với việc Chánh vương hệ bị diệt vong, và Phó vương hệ phất lên, Vì có thể bảo vệ sự thống trị của Chánh vương hệ với Thạch Quốc, quốc vương Đặc Lặt đã phái sứ giả cầu cứu Đại Thực khi quân Đường lần thứ hai tấn công Toái Hiệp.

Họ được câu trả lời là: Toàn quốc dốc tận sức lực đối kháng quân Đường, không bao lâu quân Đại Thực sẽ đến, Vì lời hứa này mà Thạch Quốc đã liều mình mạo hiểm, quốc vương Thạch Quốc không tiếc dùng mình làm mồi nhử, hòng ra quân phục kích quân Đường đã lơ là.

Không ngờ kế hoạch cuối cùng của họ lại đổ sông đổ bể, bây giờ nên làm thế nào đây?

Rút về đô thành, hay là quyết tử cùng quân Đường đây?

Tất cả tướng lĩnh cùng nhìn về phía vương tử Viễn n.

Quốc vương đã quyết định để hắn kế thừa ngôi vị, quyết định của hắn chính là quyết định của quốc vương.

Ánh mắt của Viễn n nhìn chăm chăm về hướng đông, quân Đường đã ở trong phạm vi mười dặm, Dù cho bọn họ chỉ có một vạn người, nhưng bản thân có thể thắng được họ ư?

Trong lúc không có phòng bị thì may ra, nhưng còn giờ thì sao?

Trong đầu hắn không khỏi lại nghĩ đến sự ghê ghớm quân Đường trong trận chiến Toái Hiệp, Trận chiến cung tiễn thế như chẻ củi kia khiến lòng hắn bỗng chốc nguội lạnh.

“Rút về đô thành!”

Cuối cùng hắn cũng quyết định, hai vận Thạch Quốc quân bèn quay đầu ngựa rút về hướng thành Thác Chi.

...

Tin tức có quân mại phục trong rừng một giờ sau đã truyền đến đại doanh Kim Tước Hà của quân Đường, Lý Khánh An lập tức hạ lệnh trọng thưởng cho xích hầu phát hiện ra mai phục, Tiếp đến hắn bèn đến liều của quốc vương Đặc Lặc Thạch Quốc.

“Quốc vương điện hạ, ta rất phục ngươi có dũng khí can đảm đến chịu chết, nhưng cũng tiếc cho đám con bất hiếu chỉ cần vương vị, không cần vua cha của những người con bất hiếu của ngươi.”

Khánh An lạnh lùng nhìn người quốc vương dùng mình làm mồi nhử này lắc đầu, tiếc nuối nói: “Ngươi hi sinh thân mình đến chịu chết thật đáng khen, nhưng không có một chi quân đội đáng để ngươi làm thế, thật tiếc cho ngươi quá!”

Đặc Lặc nhắm chặt mắt, co chân ngồi dưới đất, Nghe khẩu khí của Lý Khánh An hình như là quân đội của mình đã thất bại, Mi mắt hắn nhảy mạnh hai cái, một chốc sau, hắn mới khẽ hở mắt, với ánh mắt chết giễu.

“Hừ!

Ta đã đến doanh trại của ngươi. thì không nghĩ sẽ có thể sống sót quay về, Muốn giết muốn mổ, tùy ngươi!”

Khánh An từ từ ngồi xuống trước mặt hắn, nhìn chằm chằm hắn cười nói: “Có lẽ ngươi nghĩ ta sẽ phò tá Phó vương hệ, mà giết con cháu ngươi, nên ngươi mới kiên quyết đi theo Đại Thực đến thế, Ngươi cược rằng trước khi ta công hạ Thác Chi thành, quân Đại Thực sẽ kịp đến, đúng không?”

Đặc Lặt quay mặt sang một bên, không nói một lời, Lý Khánh An lại cười nói: “Nhưng ngươi có nghĩ rằng, nếu bổn ý của ta là phò tá ngươi chứ không phải Phó vương, ngươi làm thế không phải tự đứt đường sống sao?

Ta nói câu khó nghe, đô thành các ngươi, ta chỉ cần một canh giờ là có thể cho nổ nó, ngươi hiểu ‘nổ’ là gì không?”

Đặc Lặc kinh ngạc nhìn Lý Khánh An, hắn có phần không dám tin vào lỗ tai mình, Lý Khánh An muôn phù trợ hắn, chứ không phải Phó vương.

“Ngươi không cần phải kinh ngạc đến thế, Lý Khánh An ta không phải Cao Tiên Chi, Cao Tiên Chi đồ thành Thổ Hỏa La, nhưng nói thật ta không tán đồng, Đấy là hành động của người không biết nhìn xa, để rồi bị đuổi khỏi Thổ Hỏa La, còn bị người oán trời hận, được không bằng mất.”

Lý Khánh An thở dài một hơi, lại nói: “Kỳ thực Túc Đặc chư quốc cũng thế, lúc đầu Đại Thực đông tiến, các ngươi năm nào cũng cầu viện Đại Đường, nhưng Đại Đường cũng bất lực không giúp nổi, để rồi các ngươi cuối cùng điều bị thất thủ trước vó ngựa của quân Đại Thực, miếu thần bị hủy, tín ngưỡng bị thay đổi, quốc khố bị quét sạch.

Người Đại Thực tham lam vô đáy, tô thuế nặng nhọc lại rơi vào vai các ngươi, Theo ta được biết, chín phần thu nhập của An Quốc điều bị người Đại Thực vơ đi, Khang Quốc cũng thế, Rất nhiều người thương nhân Khang Quốc đã đến Đại Đường rồi không còn muốn quay về bổn quốc nữa chính là vì không muốn bị người Đại Thực bóc lột, Còn Thạch Quốc các ngươi thì sao?

Ngươi đừng nói với ta rằng Thạch Quốc các ngươi được ưu đãi. ”

Đặc Lặc từ từ cúi sầm mặt xuống, Năm Khai Nguyên thứ bảy, Thạch Quốc bị Đại Thực công phá, quốc khố bị vơ quét sạch sành sanh.

Mỗi năm còn phải đóng hai mươi năm vạn tiền bạc, cũng tương đương với tám phần mười tô thuế thu vào hàng năm, Lần này điều kiện mà Đại Thực hứa với họ là hàng năm sẽ giãm tiền năm xuống còn mười tám vạn bạc.

Trong lòng Đặc Lặc chua chát vô cùng, trước đây Đại Đường chưa bao giờ bắt họ đóng một đồng cắt, đã thế còn được lĩnh một phần bông lộc từ Đại Đường.

Hắn thở dài, trong lòng đầy hoang mang, Lý Khánh An nhìn hắn có vẻ đã bị mình làm lay động, liền thành khẩn khuyên giải: “Quốc vương bệ hạ, ta có thể nói thật với ngươi, Lần này Đại Đường quyết định khôi phục quân trấn Toái Hiệp chính là quyết tâm đối kháng với Đại Thực từ phía tây Thông Lĩnh, khôi phục sự khống chế thực tế của Đại Đường từ Thông Lĩnh trở về tây.

Lý Khánh An ta vì chấp hành quốc sách làm Tiết độ sứ, quyết tâm phò tá chư quốc Lĩnh Tây, cùng các ngươi đối kháng Đại Thực, chứ tuyệt không phải đến để trừng phạt các ngươi.

Quốc vương bệ hạ, ngươi hãy suy nghĩ lại, đồng ý hay không việc đồng tâm hiệp lực cùng Đại Đường đuổi Đại Thực ra khỏi Hà Trang, khôi phục tiến ngưỡng và tôn giáo, cũng như tự do của các ngươi.

Hay các ngươi vẫn một lòng muốn hỗ trợ Đại Thực đối kháng đến cùng với Đại Đường, cuối cùng để rồi rơi vào thế không còn đường rút, quốc gia diệt vong, Nên chọn lựa thế nào, thì do ngươi tự quyết định cả thôi.”

Nói xong, Lý Khánh An khoát tay, hạ lệnh xuống: “Hãy thả hắn và tùy tùng ra, đưa họ về đến Thác Chi thành.”

Môi Đặc Lặt hơi mấp mấy như muốn nói điều gì, nhưng Lý Khánh An đã ngăn hắn lại, “Quốc vương điện hạ, ta hi vọng ngươi sẽ suy nghĩ kỹ lại rồi hãy đến gặp ta.

Chúng ta lấy hạn ba ngày, muốn đánh, thì quân Đường ta sẽ đại cử công thành, tuyệt không dung tình, Muốn hòa, bọn ta cũng lấy thành đối đáp, cùng đối kháng Đại Thực, tất cả ân oán lúc trước coi như xóa sạch.

Ta vẫn sẽ hỗ trợ để ngươi làm Thạch Quốc chi chủ, Lý Khánh An ta dùng chữ thành đối nhân, nhưng trong mất ta lại không thể dung nạp được một hạt sạn bất kỳ, Người đâu!

Đưa quốc vương về.”

Đặc Lặc thở dài, thi lễ với Lý Khánh An xong, dưới sự hộ tống của binh sĩ, hắn đi khỏi đại chướng, Lý Khánh An cũng từ từ đi đến cửa dõi theo bóng hình hắn, Để đối kháng Đại Thực, thổ địa Túc Đặc này có vai trò cực quan trọng.

...

Dưới ánh sáng ban mặt chói chang, năm vạn quân Đường đã ngang nhiên đến Thác Chi Thành, Bốn cửa thành môn bị họ trùng trùng vây chặt, Thác Chi thành lớn hơn đô thành Ninh Viễn quốc Khát Tái thành nhiều, trong thành có ai mươi mấy vạn nhân khâu, tường thành vừa cô vừa kiên cố, nhưng lại không có kênh hộ thành vây quanh như các tòa thành Trung Nguyên.

Quân Đường đi thẳng đến thành môn vây kín cả thành, Họ không công thành, mà chỉ lấy những cổ thang mây to cùng máy ném đá ra lắp đặt, Ba trăm máy ném đá được xếp thành một hàng ngang, uy nghiêm nhưng ngươi khổng lồ to lớn đang đăm le tường thành.

Trên thành binh sĩ Thạch Quốc căng thẳng dõi theo quân Đường thanh thế cường tráng phía dười, sát khí ngất trời mà chân tay bủn rủn, Trong lòng họ không ngừng cầu nguyện cùng vầng thái dương, cầu xin A Hồ La Mã Tư chủ thần phù hộ.

Trong hoàng cung Thạch Quốc, Đặc Lặc vừa trở về đương cùng mấy vị vương tử và tướng lãnh thảo luận, Kỳ thực lúc ở doanh trại quân Đường, Đặc Lặc đã bị Lý Khánh An thuyết phục.

Hắn muốn trở lại quy thuận Đại Đường, nhưng lại không nhận lời ngay, vì vận mệnh Thạch Quốc đã không còn do một mình hắn quyết định nữa, Các vương tử của hắn đều có thế lực riêng, và mấy vị tướng quân cũng có bộ lạc của riêng mình.

Những thế lực chính trị khác nhau này đã không còn Phó vương hệ, thế lực của hắn đã bị người Đại Thực tấy sạch, Phó vương Khuất Đặc giờ chỉ là một quý tộc lưu vong, ở trong Bạch Thủy thành phía bắc ngoài thành Thác Chi, đang bị nhấn chìm trong tửu sắc, đã không còn quan tâm đến việc thế sự bên ngoài.

Đây củng là lý do vì sao cuối cùng Lý Khánh An lại lựa chọn Chánh vương hệ để hợp tác, Phó vương hệ đã mất đi giá trí lợi dụng.

Đặc Lặc khoát tay sau lưng đi qua đi lại trong phòng, sau một đêm suy nghĩ hắn quyết định sẽ lại nương tựa Đại Đường, Một mặt vì thành ý bỏ qua chuyện củ của Lý Khánh An đã cảm động hắn.

mặt khác là nương nhờ Đại Đường vẫn phù hợp với lợi ích căn bàn của Thạch Quốc, và quan trọng hơn nữa là cho thấy rõ quyết tâm xuất binh Hà Trung của Đại Đường, Đây không phải là mơ chờ mấy mươi năm nay của họ sao?

Dù cho Đặc Lặc đã quyết định đầu hàng Đại Đường nhưng trong nội bộ của Thạch Quốc vẫn có ngã rẽ, Đại vương tử Ha Tang ủng hộ quyết định của phụ thân, nhưng nhị vương tử Viễn n và bộ lạc Khẳng Đặc phương bắt vẫn cho rằng Đại Thực mới là điểm nương tựa của Thạch Quốc, Bọn họ vẫn kiên quyết phản đối đầu hàng Đại Đường.

“Sao các ngươi lại có thể hồ đồ đến thế!”

Đặc Lặc đập mạnh bàn, giận dữ quát: “Người Đại Thực cướp bóc của Túc Đặc còn chưa đủ sao?

Với người Túc Đặc ta còn giết chưa đủ sao?

Mười ngày trước, trước Thác Mã Nhĩ Khãn thần miếu.

A Hồ La Mã Tư chủ thần đã bị người Đại Thực phá hủy, Bọn chúng muốn phá bỏ tín ngưỡng của ta, Trước đây chúng ta bị người Đại Thực bức bách, mới buộc phải quy thuận, nhưng giờ Thạch Quốc có cơ hội thoát khỏi chúng, các người lại cứ sợ trước sợ sau, Không lẽ phải đợi Đại Đường tiêu diệt Thạch Quốc các ngươi mới cam lòng?”

“Phụ vương nói đúng!”

Đại vương tử Ha Tang cũng đứng dậy nói: “Đại Đường chưa bao giờ trưng thuế của chúng ta, còn cổ vũ mậu dịch với ta, chỉ khoáng mậu dịch cũng đã giúp ta thu hồi về hai mươi vạn bạc tiền thuế.

Từ khi rạng nứt quan hệ với Đại Đường, phần thuế này cũng biến mất, Nữa là Đại Đường chưa bao giờ can thiệp vào quốc chính của ta, Ngược lại, Đại Thực đã không biết giết chết bao nhiêu quốc vương của chư quốc.

Chắc mọi người cũng biết, lần này Muslim trấn áp Thập Hiệp phái đồ và Hỏa giáo giáo đồ khởi nghĩa, nghe nói người Túc Đặc thương vong vài chục vạn người, Khiến Túc Đặc nguyên khí trọng thương.

Chúng ta không những phải dựa vào Đại Đường chống lại Đại Thực, còn phải liên kết người Túc Đặc, cùng hợp tác với Khang Quốc, Có như vậy Thạch Quốc ta mới có thể thay thế Khang Quốc làm chủ Túc Đặc,mọi người có hiểu không?”

...

Tầm nhìn xa của đại vương tử khiến các tướng lãnh đều gật đầu tán đồng, nhưng có Viễn n vẫn không chịu tỏ thái độ, Đấy là do một tháng trước hắn vừa đi sứ tại Đại Thực, A Bố Mộc Tư Lâm đã hứa với hắn.

chỉ cần hắn chống Đại Đường đến cùng, sau này sẽ phong hắn làm Tổng đốc Túc Đặc, và cho hắn một chiếc ấn vàng, có điều là hắn lại chưa bao giờ đem chiếc ấn ra trước mặt mọi người.

Còn thú lĩnh bộ lạc Khẳng Đặc phản đối đầu hàng Đại Đường, Nguyên nhân rất đơn giản, bộ lạc của họ đều trú binh tại Hoành La Tư thành cho Đại Thực, hắn lo lắng cho an toàn của bộ lạc.

Lúc này hắn thấy đại cục đã định, phản đối cũng không còn ý nghĩa gì, liền nói với Đặc Lặc: “Quốc vương điện hạ, xin hãy cho phép thần được giữ lập trường trung lập, cho phép hai ngàn quân của thần được ra đi, Nếu Đại Đường đánh bại Đại Thực, vậy ta nhất định vẫn sẽ đi theo tháp tùng người, nương tựa vào Đại Đường.”

Đặc Lặc gật gật đầu xem như đồng ý, xong hắn lại quay sang nhìn con mình hỏi: “Viễn n, còn con thì sao, con quyết định thế nào?”

Viễn n thở dài nói: “Con với Lý Khánh An cũng xem như chỗ quen biết cũ, Lúc ở Quy Tư, Trường An, Dương Châu, và cả Bắc Đình, Con đã bao nhiêu lần cầu xin, thế mà cuối cùng hắn lại tặng Hỏa Diệm thạch cho muội muội.

Con và hắn đã không còn khả năng hợp tác nhau, Nếu mọi người muốn đầu hàng hắn, con không phản đối, nhưng con sẽ trở thành một người bình thường, không tận trung với hắn, Phụ vương,xin người cứ tự nhiên.”

Đặc Lặc có phần hơi tiếc,nhưng ý con con trai đã quyết, hắn cũng không nỡ miễn cường, Hắn nhìn mọi người lần cuối, thấy ánh mắt mọi người kiên quyết, liền từ từ nói: “Vậy được!Chúng ta chính thức quy hàng Đại Đường, trùng kiến Thạch Quốc.”

cửa thành phía đông của Thạch Quốc cuối cùng đã được mở ra, Trên tường thành đã cắm cờ đầu hàng, Một đội binh sĩ giơ cao vũ khí ra khỏi thành, và đặt vũ khí xuống, Ngay lập tức, quân Đường dẫn họ đi xa thành trì.

Nữa canh giờ sau, quốc vương Thạch Quốc dẫn vợ con, quý tộc, và đại thần khoảng hơn ba trăm người rời thành, Đây này hắn không cần phải đeo gai thỉnh tội, mà là thay triều phục Đại Đường đã mấy mươi năm không động đến, và vẫn hai tay dung cao chiếc mâm đựng đất cát của Thạch Quốc quỳ xuống.

Đại thần của hắn cũng đem quan ấn và quan phục Đại Thực phong cho ngay ngắn đặt dưới đất, và tất cà cùng thay trang phục Đường.

“Đại Đường sắc phong Thuận Nghĩa vương, Thạch Quốc Thổ Đồn Đặc Lặc xin dâng tặng thổ địa Thạch Quốc cho An Tây Lý Đại tướng quân.”

Cùng là những lời như lần trước, nhưng ý nghĩa đã hoàn toàn khác, Bọn họ lần này tâm phục thành khẩn quy phục Đại Đường, không chỉ là bổn nhân quốc vương, mà tất cả đại thần quý tộc đều đã lựa chọn như thế.

Đấy chính là quyết định của một quốc gia, là quốc sách bất di bất dịch, Và vương tử Viễn n vẫn kiên quyết với cách nghĩ của mình.

Trong lúc Đại Đường và trên dưới Thạch Quốc cử hành nghi thức, thừa lúc thành bắc quân Đường rút lui, hắn đã lặng lẽ rời Thác Chi thành, Hắn vẫn đặt cược về phía Đại Thực, tin rằng rồi một ngày náo đó sẽ có thể chính thức nhận quyền trượng Tổng đốc Túc Đặc trong hoàng cung Thạch Quốc.

Lý Khánh An dưới sự hộ tống của mấy mươi người quân Đường đã bước nhanh đến đỡ quốc vương Đặc Lặc lên, Hắn nắm lấy tay quốc vương cười nói: “Chúng ta không đánh không quen, ta tin Thạch Quốc từ nay về sau sẽ vĩnh viễn trở thành bạn đồng mình cố định nhất của Đại Đường, Đại Đường sẽ cùng sát cánh cùng người Túc Đặc đuổi Đại Thực trở về phía Tây sông A Mầu(* hay còn gọi sông AMu).”

Đặc Lặt kích động nhìn về phía thành Thác Chi, hắn giơ cao bàn tay đang bất chặt tay Lý Khánh An, hàng vạn dân chúng trên thành bỗng chốc vỡ òa tiếng hoan hô.

“Vạn tuế!

Đại Đường Thiên khả hãn vạn tuế!”

(*Thuyết mình tác già: Cách làm khác biệt nhất giữa Lý Khánh An và Cao Tiên Chi, đó là thái độ với người Túc Đặc.

Cao Tiên Chi dùng máu để làm thủ đoạn trấn áp, đầy họ về phía người Đại Thực, để rồi cuối cùng bị cô lập,dần đến thất bại Hoành La Tư.

Còn Lý Khánh An dùng sách lược hợp tác cùng người Túc Đặc, dùng khát vọng thoát khỏi bốc lột người Đại Thực của họ đê hợp lực họ, cùng đối kháng người Đại Thực, Đây chính là , tuyệt không chỉ là chiến tranh.)

Năm vạn quân Đường không vào thành, chỉ la tiếp việc thủ vệ cửa thành đông, Đấy là việc đương nhiên, quân Đường không vào thành là sự tôn trọng với Thạch Quốc, nhưng trước khi đặc được sự tin tường hoàn toàn, quân Đường cũng phải cho ra dáng một chút.

Đương nhiên, váng này cũng nhất thiết phải có hiệu lực thực tế, khống chế lấy đông thành môn của Thác Chi thành một cây kim sừng sững trước một vò bông gòn.

quân Đường hữu hảo nhưng không mất nguyên tấc, phảng phất như đã nắm chặt yết hầu của Thạch Quốc, khiến nó không dám có cảm tưởng gì khác, chỉ có thể một lòng một dạ quy thuận Đại Đường.

Soái chướng của Lý Khánh An được đặt ngoài thành, lúc này hắn được ngồi ngẫm nghĩ từng điều khoán đồng mình với Thạch Quốc, Dù hắn đã được Lý Long Cơ giao toàn quyền chú trù sự vụ Hà Trung, nhưng điều ước giữa quốc gia với nhau nhất định phải giao triều đình quyết đinh, Trong vấn đề nhạy cảm này, hắn không muốn bị bắt bẻ.

“Được rồi, lập tức đưa nó về Trường An.”

Lý Khánh An ký tên trong bàn sơ thảo điều khoản liên minh hai nước xong bèn giao cho thân binh, Sau khi tên thân binh đã bước nhanh ra đi, Hành quân tư mã Lưu Thiệp bênh cạnh mới cười nói: “Nói xem!

Đã xảy ra việc gì?”

“Đại tướng quân, chúng ta khi quy tập lại binh sĩ Thạch Quốc phát hiện ít đi hai ngàn người, ta đã điều tra rõ nguyên nhân, Binh sĩ Thạch Quốc sau khi đầu hàng, có hai người rời khỏi Thác Chi thành, đi theo đại tướng Thạch Quốc Đàn bố Nhĩ, Nguyên nhân không rõ.”

“Còn có việc thế này ư?”

Khánh An trầm ngâm giây lát liền hỏi thân binh: “Mau đi gọi vương tử Ha Tang đến gặp ta.”

Hắn nhanh chân đi đến trước bản đồ, Hai ngàn quân Thạch Quốc đã bắc tiến đi đâu?

Men theo hướng bắc của Thác Chi thành là thảo nguyên và sa mạc bất tận.

Cuối cùng, ánh mắt của hắn rơi xuống Hoành La Tư tiểu thành phương bắc, Tiểu thành từng có phiên sử bi trang trong sử sách này đã lọt ngay vào mắt hắn, Năm thứ mười Thiên Bảo, bảy vạn quân Cao Tiên Chi bị nhấn chìm trên sông Hoành La Tư, thời gian vẫn là năm Thiên Bảo thứ mười, nhưng lịch sử đã thay đổi, Liệu Hoành La Tư vẫn tiếp tục trở thành tiêu điểm của lịch sử nữa không?

Khánh An lắc lắc đầu, ngay lúc này, có tiếng thân vệ bẩm báo ngoài cửa: “Đại tướng quân, vương tử Ha Tang đã đến.”

Hắn thừ người ra, sao đến nhanh thế nào?

“Mời hắn vào!”

Dù quốc vương Thạch quốc Đặc Lặc đã dung hòa quân Đường, dù Khánh An đã biểu thị không truy cứu nhưng một số quyết sách phản diện của Đặc Lặc qua đi cũng khó mà tiêu trừ.

Vì muốn kiến lập quan hệ liên minh mới với Đại Đường, Đặc Lặc đã chính thức chuyển giao quyền lực cho đại vương từ Ha Tang, và phong Ha Tang làm giám quốc.

Còn hắn thì tự xưng bệnh rút ra sau, Đây với Ha Tang, chẳng khác nào một quyết định cải tử hoàn sinh, Chỉ mới hai hôm trước, phụ vương đã quyết đinh lập nhị vương tử Viễn n kế vương vị, khiến hắn thất vọng vô cùng, nhưng vì quân Đường đến mà thay đổi tất cả quyết định, Cuối cùng hắn lại có thể ngồi lên ngai vài Thạch Quốc, Vì thế, hắn đầy cảm kích Lý Khánh An.

“Đại tướng quân, ta đang định vào thành tìm người thì nghe nói người tìm ta.”

Ha Tang cười cười đi vào liều, Khác với sự trắng trẻo cao gầy và am hiểu việc dùng binh của em trai mình, Ha Tang vừa béo vừa đen, thân hình không cao, yêu ăn ngon và gái đẹp.

Vì thế mà hắn không được vua cha yêu thích như Viễn n, nhưng sự ủng hộ với vua cha vào lúc cần thiết đã khiến hắn cuối cùng trở thành chủ Thạch Quốc, Hắn cúi mình thi lễ với Khánh An nói: “Sống trong liều là một việc rất vất vả, Ta đã chuần bị đại trạch cho người trong thành, và còn có hai mươi mĩ nữ chờ sẵn, Đại tướng quân xin hãy nghe ta.”

Khánh An mỉm cười, “Có mỹ nữ hầu hạ ta đương nhiên cầu mà không được, có điều quân Đại Thực sắp đến, ta không dám chậm trễ một khác, đa tạ mỹ ý vương tử.”

“Vậy không còn cách nào khác, đợi khi chiến tranh kết thúc, ta sẽ phái người đến Tát Mã Nhĩ Khàn đón muội muội về đoàn tụ cùng Đại tướng quân, Nói thật, muội muội làm thánh nữ kia, ta kiên quyết phản đối, cả đời sẽ không còn được gả chồng nữa.”

“Việc này hãy để muội muội ngươi tự quyết định thôi!

Ta có chính sự muốn bàn với ngươi đã.”

Lý Khánh An mời hắn đến ngồi trước bản đồ, hỏi: “ Thủ hạ của ta vừa phát hiện một đội quân khoản hai ngàn người của Thạch Quốc vừa đi lên phía bắc, Tuy bọn chúng đã giao nộp vũ khí, những ta vẫn muốn biết thế là thế nào?”

“Là tướng quân Đán Bố Nhĩ!”

Ha Tang thở dài nói: “Hắn vốn không muốn đầu hàng quân Đường, nhưng phụ thân ta đã thuyết phục hắn giao nộp vũ khí cho quân Đường, nhưng phụ thân cũng có hứa với hắn rằng để hắn trở về với bộ lạc của mình, Đại tướng quân, hắn cũng là do bất đắc dĩ thôi!”

“Vì sao?”

Chương 237: Oan gia ngỏ hẹp

“Vì bộ lạc của hắn còn có lượng nhỏ quân Đại Thực trú quân, chính là tại đây!”

Ha Tang chỉ vào thành Hoành La Tư trên bàn đồ: “Bộ lạc của hắn ở gần ngay khu vực Hoành La Tư, nhưng Hoành La Tư vẫn có gần năm trăm quân Đại Thực đóng tại đấy.

Việc này ta vốn định giải thích rõ với Đại tướng quân, nếu người giờ đã hỏi, thì ta cũng chẳng giấu gì, Kỳ thực trên danh nghĩa Hoành La Tư là của Thạch Quốc, nhưng trên thực tế nó đã bị người Đại Thực khống chế nhiều năm, Quan viên và quân đội trong thành phần lớn là người Đại Thực, Thu thuế là người Đại Thực hưởng, nó cũng như một phần lãnh thổ của Đại Thực.”

Ánh mắt Lý Khánh Anh lại một lần rơi vào tòa thành nhỏ ở phía phương bắc, Hèn chi trong lịch sử Cao Tiên Chi đã dẫn quân đánh Hoành La Tư, hóa ra nơi này lại là đất của người Đại Thực, Hắn trầm tư một lúc nói; “Người Đại Thực vì sao lại chọn lực Hoành La Tư?”

“Vì thành Hoành La Tư có vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng.”

Trên bản đồ của Lý Khánh An, thành Hoành La Tư đã là vùng cực bắc, Ha Tang đành phải dùng tay vẽ vời hình dung trên mặt bàn, “Đại tướng quân, con đường tơ lụa sau khi đến Toái Hiệp sẽ chia làm hai đường.

một đường đi về hướng tây, đi qua Thác Chi thành đến Tát Mã Nhĩ Khãn, cuối cùng đến Mộc Lộc và Đại Mã Thổ Cách, còn một đường từ Toái Hiệp đi theo hướng đông bắc đến Hoành La Tư, và đến Y Đê Nhĩ thành, qua Á Tốc hải, cuối cùng đến Bái Chiêm Đình.”

“Trong đó Y Đê Nhĩ thành là một thành phố thương nghiệp rất phồn hoa, mấy trăm năm nay thương nhân các nước tụ tập rất đông, Ta nghe nói có người Cao Lư thậm chí từ phương bác xa xăm cũng nam hạ đến đây làm ăn.

Vì thế Hoành La Tư chính là nơi nắm giữ mọi con đường kinh thương, Đại Thực không muốn vương triều Đại Đường vận chuyển hàng hóa từ nơi này đến Bái Chiêm Đình, ảnh hưởng đến lợi ích kinh tế của chúng, Nên đây cũng là một lý do để họ trú binh tai đây.

Lý Khánh An bỗng chốc hiểu ra, hóa ra Hoành La Tư lại có giá trị chiến lược đến thế, Hắn không khỏi quan sát tỉ mỉ bản đồ, Hoành La Tư không chỉ có giá trị thương nghiệp, còn có là thông đạo phương bắc đến Toái Hiệp.

Nếu Đại Thực chiến Hoành La Tư và A Sứ Bất Lai thành, vậy cũng bằng cắm một thanh đao ngay trên đầu Toái Hiệp, lúc nào cũng uy hiếp đến an nguy toái hiệp, Trận chiến Toái Hiệp đầu tiên, tướng Đại Thực Chu Đích Nhĩ chính là từ đường này tiến quân đến Toái Hiệp.

Nghĩ đến đây, hắn không khỏi lại hỏi: “Ngươi chắc chắn chỉ có năm trăm quân Đại Thực đóng quân chứ?”

Ha Tang gật gật đầu nói: “Ta nghe Đàn Bố Nhĩ nói,vốn nhĩ có không ít quân, nhưng phần lớn đã điều đến tác chiến ở Toái Hiệp, chỉ còn năm trăm người đóng quân.”

Lý Khánh An trầm tư một lúc, lập tức quay mình hạ lệnh: “Tức tốc đi lệnh Lý Quang Bật đến đây.”

Một chốc sau Lý Quang Bật đi nước đại vào doanh, hành quân lễ: “Tham kiến Đại tướng quân.”

“Lý Tướng quân, ngươi dẫn năm ngàn kỵ binh lập tức bắc tiên Hoành La Tư, tiêu diệt năm trăm quân Thạch quốc kia, Và chiếm Hoành La Tư.”

Hoành La Tư thành nằm ở phía đông bắc Thác Chi thành, cách nhau không hơn bốn trăm dặm, địa hình bằng phẳng, Năm ngàn kỵ binh của Lý Quang Bật gấp rút bắc tiến, cuối cùng vào buổi trưa ngày thứ ba đã đến một khu rừng trải dài vài chục dặm.

Trong rừng là một sông to chắn ngang trước mặt, Con sông này gọi là Bạch Thủy, Bạch Thũy thành trung bộ Thạch Quốc chính là thượng du của nó, cách đây chừng tám mươi dặm.

Nước xanh trong vắtư, thậm chí có thể nhìn rõ những viên đá sỏi màu trắng phía dưới, Cả con sông đều trở nên một màu trắng xóa, Giờ đang vào hạ, nước sông chảy xiết, không cách nào vượt nước qua sông.

Xích hầu đi tìm đường, còn quân khác lại ngồi trên bãi đá sõi nghỉ ngơi và ngậm lương khô, Trong lòng Lý Quang Bật tâm tư trùng trùng ngắm nhìn bờ bên kia, Từ lúc ở Bắc Đình đến nay, hắn chưa đánh qua trận chiến nào ra hoàn, trên sổ công lao vẫn chưa có tên hắn, Mắt thấy sắp hội chiến cùng quân Đại Thực, Lý Khánh An lại hạ lệnh cho hắn đi lấy một tòa thành nhỏ phương bắc, đây có phải là mượn cớ điều hắn đi không?

Tính hắn hay nghĩ ngợi lung tung, Có những việc nhỏ hắn cử hay nghĩ không thông, rất dễ việc bé xé ra to, lại thêm những năm đây, đời quân lử của hắn vẫn không xuông xẻ, khiến hắn hay có thói quen ngồi đoán tâm tư của bề trên.

Theo An Tư Thuận thì đoán tâm tư An Tư Thuận, theo Ca Thư Hàn thì đoán Ca Thư Hàn, Giờ theo Lý Khánh An, hắn lại bắt đầu ngồi đoán tâm tư của Khánh An.

Hắn nghĩ cả buổi mà chẳng được gì, Thở dài một hơi, cuối cùng hắn nhặt một tảng đá sõi ném mạnh xuống sông, Bờ bên kia là một rừng cây um tùm, cộng thêm ngọn đồi xa xa đã che mất tầm mắt của hắn.

Lúc này, một đội xích hầu phía tây cấp tốc phóng về vẻ như rất vội vã, Lý Quang Bật không khỏi đứng dậy hỏi, “Xảy ra việc gì?”

Hắn lớn tiếng hỏi.

“Tướng quân, có ké địch phóng về hướng này!”

Lý Quang Bật giật mình, tất cả binh sĩ xung quanh đều đừng dậy cả lên.

“Kẻ địch từ đâu?

Là ai?”

“Hồi bẩm tướng quân, đều là kỵ binh Đại Thực, khoảng ba ngàn người, bọn họ đang men theo hướng sông tiến sát vào chúng ta, chỉ còn cách ta không đến ba dặm.”

“Tất cả đứng lên!”

Lý Quang Bật nghiêm giọng hét lên: “Lập tức rời rừng, nhanh!”

Nếu chỉ có ba ngan quân Đại Thực thì không đáng lo, nhưng hắn chỉ lo, đó mới là một phần được xích hầu phát hiện, Nếu quân Đại Thực bao vây bốn phía bọn họ, vậy hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng nổi.

Các binh sĩ vội vã thu dọn đồ đạc, cấp tốc phóng về hướng nam, Đi được gần bảy tám dặm bèn ra khỏi rừng, Đi đến thảo nguyên rộng rãi, quân Đường bắt đầu rút tiễn trương cung, hoành đao rút sẵn cảnh giác nhìn vào trong rừng.

Trên thảo nguyên bát ngát không thấy bất kỳ quân địch nào, điều này cũng khiến Lý Quang Bật tạm yên tâm, Rất có khả năng quân địch chỉ có ba ngàn người, nếu thế thì đây quả thật là một cơ hội tốt.

Hắn thúc ngựa về trước, nhỏ tiếng dặn dò phó tướng Bạch Hiếu Tiết vài cầu, Bạch Hiếu Tiết gật gật đầu xong, huơ tay ra hiệu dẫn hai ngàn quân đi về phía Đông, trốn vào trong rừng.

“Gõ trống.”

Lý Quang Bật hạ lệnh, quân Đường trống vắng như sấm, khiến chim chóc quanh rừng phát hoảng tứ toáng bỏ chạy, Quân Đường vừa gõ trống, vừa từ từ rút ra sau, Khoảng một khắc giờ sau, một đội quân Đại Thực từ trong rừng xuất hiện.

Đội quân mà quân Đường ngẫu nhiên gặp bên sông Bạch Hà chính là đội quân tiên phong Mộc Tư Lâm phái đi giành thành Hoành La Tư.

Bọn chúng được biết quân Đường đã chiếm Thác Chi thành liền quay đầu về bắc, chuẩn bị trực tiếp tăng viện Hoành La Tư, không ngờ đang chuẩn bị qua sông, lại do cầu gỗ cũ, lại thêm nhiều năm không tu sửa mà sập đổ.

Hầu Mai Đức đành phải dẫn linh đi dọc sông về hướng đông, Bọn họ đã phát hiện tông tích của một đội nhân mã lớn, trong lúc căng thẳng bỗng nghe tiếng trống từ phía nam vang đến.

Hầu Mai Đức là một trong tứ hổ tướng thủ hạ của Mộc Tư Lâm, xếp hạng thứ ba, chỉ thua Tề Nhã Đức và Y Bố La Hân tiến quân Tiến Đức, còn người xếp hạng tư là đại tướng La Xá Nhĩ, giờ đang trấn thủ Mộc Lộc.

Hầu Mai Đức là người Hô La San, chạc bốn mươi tuổi, là bạn thân thời thơ ấy của Mộc Tư Lâm, Hắn từng là tổng đốc Khách Bố Nhĩ của vương triều Oa Mã Á, Sau khi Mộc Tư Lâm khởi binh Hô La San.

hắn liền dẫn năm ngàn quân đến đầu hàng Mộc Tư Lâm, và vẫn đi theo quân đội Mộc Tư Lâm tác chiến với Oa Mã Á vương triều, lập rất nhiều công lao hiển hách, Lần này bình định phản đồ Thập Hiệp phái Hà Trung , hắn phụ trách trấn áp Tiểu Sử quốc, lại dùng một tháng để bình ổn phản loạn, giết người vô số.

Lần này, hắn tiên phong đến Thạch Quốc, nếu không lấy được Thác Chi thành, thì phải quay về thủ Hoành La Tư thành, chuẩn bị từ phía sau khống chế việc tây tiến của quân Đường.

Hắn dọc đường thuận lợi, không ngời lại gặp quân Đường ngay tại Bạch Thủy, Sau hoàng loạn ban đầu, Hầu Mai Đức đã ôn định lại quân đội.

Hắn lập tức đứng ven rừng dõi về phía quân Đường, Quân Đường đã rút ra ngoài ba dặm xa, đang trên thảo nguyên rộng rãi, hiển nhiên là muốn nghênh chiến cùng hắn.

Hắn từ từ nheo mắt lẹo, quân Đường người không nhiều, về cơ bản mà nói là xem xem với số quân của hắn, đoán là cũng đang đi về hướng Hoành La Tư, Đây là một cơ hội.

Hắn là người rất tự phụ, thủ hạ ba ngàn kỵ binh theo hắn đều là lính già thâm niên, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, là tinh duệ của Hô La San, Lần trước trong trận chiến với Cao Tiên Chi, hắn cũng tham chiến, kết quả là quân Đường bị đánh cho tan tác.

Chính chiến thắng lần trước khiến hắn có phần hơi khinh địch, quân đường có lẽ trang bị không tồi, nhưng ý chí chiến đấu không cao, chi mạnh hơn được quân đội của người Túc Đặc, nhưng so với Đại Thực vẫn thua xa.

“Chuẩn bị tác chiến!”

Hắn hô to một tiếng, ba ngàn quân Đại Thực đồng loạt giơ cao trường mậu, động tác đồng nhất, biểu hiện rõ tố chất cao siêu của người lính.

“Các hàng đội thẳng tiến!”

...

Quân Đại Thực từ từ hành quân, ba ngàn kỵ binh xếp thành năm hàng, mỗi hàng sáu trăm người, cách nhau hai trượng, phảng phất như vừa được đo đạc cẩn thân, Mội người họ đều có mười cây đoàn mậu, mỗi cây năng khoảng bảy cân, được rèn từ thép tinh luyện, được phóng đi nhờ sứ lực khuỷu tay, ném xa được khoảng ba mươi bước, Đây là vũ khí lợi hại nhất của trọng giáp kỵ binh khi Đại Thực đối phó Bái Chiêm Đình.

Kỵ binh bắt đầy chạy bước nhỏ, tay cầm đôn bài, một tay giơ mâu, hàng đội vẫn ngay ngắn. cây mâu sắc nhọn vẫn óng ánh hàn quang dưới anh dương quang.

Đội quân Lý Quang Bật soái lĩnh đế từ Thiên Uy quân Thạch Bảo thành, lúc đầu là Lũng Hữu quân trường niên tác chiến với người Thổ Phồ, và đồng thời cũng có kinh nghiệm tác chiến phong phú.

Bọn họ đã chuẩn bị sẵn cung nỏ, có thể hiệu quả giết địch ngoài trăm bước, Khuyết điểm duy nhất là lên nó rất chậm, Trong phạm vi trăm bước chỉ có thể phát tiễn hai lần, Vì muốn bù đắp cho khuyết điểm này, mỗi tên quân Đường sẽ được phối hợp dùng cung tiễn đánh từ xa, và thêm dùng đao, mậu, đôn. bị chiến kiện toàn.

Dù cho đội quân Đường này lần đầu đánh với người Đại Thực, nhưng kinh nghiệm tác chiến phong phú đã cho họ nhìn ran aay được ưu thế và nhược điêm của quân Đại Thực.

Đừng nói là huấn luyện nghiêm ngậc, có thể phóng ngựa mà vẫn duy trì được hàng ngũ ngay ngắn, cả Thổ Phồn cũng không làm được, hiển nhiên là sự phối hợp tổng thể của chúng rất thuần thục, Chỉ điểm này, đã là một đội quân mạnh.

Hơn nữa. bọn họ không dùng cung tiễn mà dùng đoản mậu Ngoài ra, họ còn dùng một cây mâu dài, Từ đấy có thể đoán được, đoàn mậu là vũ khí họ dùng để ném, và khoáng cách ném của đoàn mâu không bằng cung tiễn.

Quân Đường có phần chiếm ưu thế về khoáng này.

Nhưng chiến mã Đại Thực lại có vẻ rất tráng kiện, thậm chí còn lợi hại hơn ngựa cao nguyên của người Thổ Phồn, thậm chí còn nhanh hơn ngựa của quân Đường.

Nhưng nhược điểm của chúng rất rõ rệt, đó đó khải giáp của chúng, toàn thân đều là giáp da bó sát, Loại giáp da này không chống nỗi cung tiễn quân Đường, Lý Quang Bật đã nhìn ra nhược điểm của quân Đại Thực, hắn lập tức hạ lệnh: “Yển Nguyệt trận!”

Cờ chi huy được huy động, quân Đường bắt đầu điều chinh trận hình, thành giữa nặng, hai đầu nhẹ, hình thành quân trận hình trăng lưỡi liềm, giữa là năm hàng, hai bên hai hàng, như thế có thể đảm bảo độ đầy đặn của cung tiễn, còn hai hàng phía trước sẽ cầm cự đôn phòng ngự đoản mâu của người Đại Thực.

Quân Đường từ từ tiến về trước, tay cầm nỏ hai chân khống chế chiến mã, duy trì trận hình nghiêm ngặt, Hai quân càng lúc càng áp sát vào nhau, tiếng hò hét vang ầm hết một khu đất trời, Tiếng trống đùng đùng cổ vũ sĩ khí binh sĩ dũng cảm tác chiến.

Hai trăm bước...một trăm năm mươi...một trăm, đã đi vào phạm vi sát thương của cung nỏ quân Đường, Quân Đại Thực giơ cao đôn bài, nhưng Lý Quang Bật lại vẫn chưa hạ lệnh phóng tiễn.

Ánh mắt sắc nhạy của hắn vẫn nhìn chằm chằm vào đôn bài của quân Đại Thực, phảng phất như muốn nhìn xuyên thủng chúng, Trong phạm vi trăm bước, những đôn bài này đã có thể chắn được cung nỏ của quân Đường, Quân Đường lại dừng bước, nghiêm trận nghênh tiếp.

Tám mươi bước, Lý Quang Bật vẫn chưa hạ lệnh, không ít quân Đường đã bắt đầu ứa mồ hôi nơi lòng bàn tay, Đây là điều chưa bao giờ thấy trong bao nhiêu năm chinh chiến của họ, Tám mươi bước mà vẫn chưa phóng tiễn!

Lúc này, quân Đại Thực đã nghiễm nhiên tăng tốc, khoảng cách giữa các hàng bắt đầu kéo dài ra, nhưng hàng đội vẫn còn đâu ra đấy, Đây là điểm cao mình của Hầu Mai Đức, Trong thời khắc cuối cùng lại cho kéo gần khoản cách ra, Nhưng thế diện tích sát thương của cung tiễn quân Đường sẽ giảm thiểu.

Chiến mã vẫn phóng, kỵ binh hô hào phủ trời che đất ập đến chỗ quân Đường, Sáu mươi bước, Lý Quang Bật hoành đao chỉ thẳng,lập tức hạ lệnh: “Bắn ngang!”

Hàng ngàn cây tiễn từ hàng đầu tiên được phóng ngang ra, Đây chính là ưu thế của sáu mươi bước, không cần phải phóng vòng, trực tiếp phong thẳng. tiễn bay như mưa, mạnh mẽ và kiên quyết ập đến đám đông binh sĩ Đại

Thực.

Từng cây cung nỏ mạnh mẽ ấy đã xuyên qua đôn bài, giáp da kỵ binh Đại Thực, Quân Đại Thực thảm kêu liền liền, chỉ trong một chốc quân Đại Thực ngựa trở người rơi, gần hai trăm người trúng tiễn.

Thế đầu công kích của Đại Thực gặp trở ngại, tiếp đến hai ngàn cây tiễn lượt hai, lượt ba cũng lần lượt ập đến, Trong vòng sáu mươi bước, ba ngươi quân Đại Đường diệt năm sáu trăm tên người Đại Thực, Sau khi kết thúc lượt tiễn thứ ba, Lý Quang Bật lập tức hạ lệnh: “Nhạn hành trận!”

Quân Đường bỗng dưng rời Yển Nguyệt trận, trong lúc đoản mâu của Đại Thực chưa kịp phóng, đã vội tản ra hai bên, phảng phất như một đàn chim đại nhạn hình chữ bát đang đi về phương bắc.

Biến trận của quân Đường khiến Hầu Mai Đức trở tay không kịp, Hắn vốn thấy quân Đường xếp thành hai hàng, tay cầm cự đôn, hình như chỉ đê chống đỡ với mậu mà chúng phóng, trong lòng vui mừng khôn xiết.

Đoản mâu của quân Đại Thực phóng sắc bén vô cùng, sức mạnh cũng to lớn, không có đôn bài bất kỳ nào đỡ nổi, Còn trận thế quân Đường chen chúc, càng dễ đề họ dùng đoản mâu đồ sát.

Có điều quân Đường đương lúc đi được năm mươi biến lại biến trận, Hầu Mai Đức không kịp điều chỉnh, chỉ đành hạ lệnh: “Phóng mậu!”

Kỵ binh Đại Thực đồng loạt xuất đòn, hàng ngàn cây đoản mâậu đan xen nhau phi vũ trên không, chỉ có vài trăm câu đoản mâu là trúng đích, vào quân Đường phía sau chưa kịp tàn ra, Sức mạnh của đoàn mâu đã xuyên thũng đôn bài của họ.

Vài chục tên quân Đường kêu lên thám thiết rơi ngựa, bị đoản mâu đâm xuyên thân thể.

Quân Đường hiển nhiên không định dùng sức mạnh đọ với quân Đại Thực, họ chia năm mươi người thành một nhóm, mỗi nhóm linh hoạt tác chiến, cố gắng phóng tiễn từ phía bên hông quân Đại Thực.

Bọn họ lúc phối hợp, lúc chia rẽ ra, mạnh ai tác chiến, Tuy cách đánh hỗn loạn, nhưng lại phản phất có một sợi dây liên kết họ với nhau, Nhìn lõng nhưng không loạn, Sợi dây này chính là cờ chỉ huy của Đại Đường, Cờ không ngừng biến hóa ra các tổ hợp khác nhau chi huy quân Đường công kích vào chỗ sơ hở của Đại Thực.

Cách đánh linh hoạt này của quân Đường hiển nhiên là khắc tinh của kỵ binh Đại Thực, Phương thức đánh thành hàng của Đại Thực là thiết kế đặc biệt cho trận chiến với Bái Chiêm Đình.

Dùng nhóm đánh nhóm, hàng đánh hàng này là trận thế tác chiến tinh vi, có thể tập hợp thành trận mưa đoàn mậu, giết địch lượng lớn, Nhưng nếu dùng nó tác chiến cùng quân Đường, ưu thế tổng thể của nó không chi không được phát huy ra, mà ngược lại, mặt yếu của nó lại thể hiện rõ rệt ra trước mật quân địch.

Đây chính là năng lực quân sự của Lý Quang Bật, có thể tùy cơ ứng biến, điều chỉnh chiến thuật, tìm điểm yếu đối phương mà đánh, Đây cũng là mục đích mà hắn cho phóng tiễn ở ngoài sáu mươi bước.

Thà phóng tiễn ít một lượt, cũng phải công kích điểm yếu của địch trước khi để chúng kịp thay đổi trận thế, Lúc này quân Đại Thực đã bị động thay đổi trận thế, quân Đường sẽ không cho họ cơ hội ung dung điều chỉnh.

Quân Đường linh hoạt tiến công từng nhóm nhỏ, khiến hàng ngũ Đại Thực bắt đầu bị loạn, Chúng từ từ thành mạnh ai nấy đánh, không còn chỉ huy thống nhất, cũng không hỗ trợ phối hợp nhau, trong bát nháo quá thể, Quân Đại Thực dần bị rơi vào thế hạ phong.

Lúc này, Lý Quang Bật thấy thời cơ đã chín mùi, bèn hạ lệnh: “Phóng hỏa tiễn!”

Một cây tiễn phóng thẳng lên không, kéo theo sau đuôi là màu khói đen ngòm dài đằng đẵng, Trong khu rừng sau lưng quân Đại Thực bỗng phóng ra một đội nhân mã hai ngàn kỵ binh Đường.

Bọn họ dàn hàng ngay ngắn, xếp thành một phương trận hoàn hoàn, chiến mã tăng tốc, Quân Đường sát khí đằng đằng ập đến chỗ của quân Đại Thực.

Cùng với việc xuất hiện của quân Đường mai phục, kỵ binh Đại Thực cuối cùng cũng không đỡ nổi, bắt đầu rút lui, Quân Đường đằng sau truy sát không ngớt, Quân Đại Thực thương vong thám trọng, đầu hàng vô hàng.

Ba ngàn quân tiên phong A Bố Mộc Tư Lâm phái đến Hoành La Tư đã gặp quân Đường tại Bạch Hà, Hầu Mai Đức soái lãnh không đến ba trăm tàn quân trốn về Tát Mã Nhĩ hãn, Hai ngày sau, Lý Quang Bật dẫn quân Đường đến Hành La Tư thành, Bọn họ đươc bộ lạc Khẳng Đặc của Thạch Quốc giúp đỡ, trong đánh ngoài tiếp ứng, đêm đấy đã công phá thành công thành Hoành La Tư, Vì thế, quân Đường đã hoàn toàn đứng vững tại Thạch Quốc.

Chương 238: Gián điệp quân Đường

Đa-mát. tòa đô thành của vương triều ủy Mã Á này không vì vương triều ủy Mã Á mất đi mà bị phai tàn, Sau khi khói lửa chiến tranh đã tiêu tan, nó lại dần dần khôi phục sự phồn thịnh như ngày xưa, trước khi thành Baadad (Bát - Đa) được xây dựng.

Đa-mát vẫn luôn là ngôi thành lớn thứ nhất của thế giới Ảrập.

Lúc mặt trời vừa mới mọc lên, người Đa-mát đã chen chúc đầy các con đường hẹp có mái che, bọn họ mặc quần thụng (phồng) và giày da đỏ đầu nhọn rất đặc sắc, đội khăn vấn đầu, dưới cơn nắng rừng rực mà bắt đầu một ngày làm việc kiếm miếng ăn.

những người bán hàng rong đang rao bán nước ép trái cây và kẹo, dùng tiếng rao cao nhất, ven phố rao hàng, dường như đang hét thi cùng với tiếng huyên náo của đàn lừa và đàn lạc đà đang vận chuyên các loại sản phẩm của sa mạc, nông sàn cùng người qua đường, trong không khí của thành thị, tràn ngập các loại mùi mà mũi có thể ngửi được.

Đa-mát cũng là một đô thị lớn có tính quốc tế, có những khuôn mặt rám nắng của người Bedouin (dân du mục aốc Àrập), bọn họ mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình, đội khăn trùm đầu và dây quấn, đôi khi còn có thể bất gặp người Francia* mặc trang phục u Châu, có học giả, có người lữ hành, nhưng nhiều nhất vẫn là các lái buôn, còn có người Túc Đặc và người Đột Quyết đến từ phương đông, bọn họ dắt lạc đà.

trong các rương lớn trên lưng lạc đà đựng đầy tơ lụa và đồ sứ của Đường triều, bọn họ kỳ vọng có thế bán được giá cao tại Đa-mát.

* Francia hay Frankia. sau này được gọi là Đế quốc Frankigh (tiếng La tinh: imperium Francorum).

Vương quốc Frankigh (tiếng La tinh: resnum Francorum.

“Vương quốc của người Frank") là lãnh thổ người Frank sinh sống và thống trị từ thế kỷ thứ 3 tới thế kỷ thứ 10.

Dưới những chiến dịch không ngừng nghi của Charles MarteỊ Pepin Lùn và Charlemaang - lãnh thô của người Frank được mở rộng lớn nhất vào đấu thế kỷ thứ 9.

Truyền thống về việc phân chia gia tài giữa những người anh em khiến cho lãnh địa của người Frank dù là một chính thé nhưng được chia nhó ra thành những resng(vương quốc, tiểu vương quốc).

Giới hạn địa lý và số lượng tiểu vương quốc thay đổi theo thời gian, nhưng từ Francia chi nhằm chi tới một reanum, đó là Austria(Áo)5 nằm ở trung tâm sông Rhing và sông Meuse ở bắc u, đôi khi thuật ngừ này cũng dùng để bao hàm cả Ngustria phía bắc Loire và phía tây của Sging.

Cuối cùng, việc sử dụng số ít cái tên Francia được chi tới Paris. khu vực châu thố Sging xung quanh Paris, nơi ngày nay vẫn giữ cái tên ĩle-de-Frances cái tên nền tảng cho tên của Vương quốc Pháp.

Đầu ngẩng lên cao chính là những quý tộc Đa-mát bản địa giàu có, bọn họ đều là những người A Rập chiếm cử địa vị thống trị, bọn họ cưỡi trên lưng ngựa, mặc áo choàng màu trắng, dắt bảo kiếm hoặc tay cầm trường mậu.

trên đường cái phụ nữ cũng không nhiều, chi có một số ít phụ nữ qua đường cũng đều mang khăn che mặt. có một số phụ nữ ở trong nhà của mình, từ lồ nhỏ của ô cửa sổ nhìn lén những người ở chợ và tại quáng trường.

Nơi náo nhiệt nhất trên quảng trường rộng lớn chính là chợ nô lệ. trên mấy chục cái bục bằng gỗ cao đứng đầy các nô lệ từ đông tây phương các nơi dẫn đến, đầu đầy tóc quăn là người da đen ở phía nam Ai Cập, người Đột Quyết dáng người thấp bé khòe mạnh, người Tây Ban Nha da trắng tóc vàng mắt xanh.

còn có rất nhiều người Túc Đặc và người Thiên Trúc, thậm chí còn có một chút ít người phương đông đến từ nơi xa xôi. chủ yếu đến từ Tân La, nhưng người À Rập bình thường rất khó có thể phân biệt ra bọn họ, thống nhất gọi bọn họ là người Đường.

Bọn họ phần lớn là bởi vì chiến tranh mà bị cướp bắt tới nơi này, nhất là sự chinh phục của quân đội A Bạch Tư, từ các nơi trên thế giới mang đến một lượng lớn nô lệ.

Nuôi nô lệ là truyền thống của người À Rập, gần như mỗi một gia đình dân thường cũng đều có nô lệ của riêng mình, bất kỳ thân vương nào của vương triều ủy Mã Á có trên dưới một ngàn nam nô và nữ nô, đó là chuyện rất bình thường, ở trong chiến dịch Tuy Phân, một gã tiểu tốt trong quân Syria, thì đã có một đến mười nô lệ hầu hạ hắn.

Loại truyền thống này cũng không vì sự thay đồi vương triều mà biến đồi. việc buôn bán ở chợ nô lệ Đa-mát vẫn tấp nập như xưa.

Nô lệ phần lớn được bán theo nhóm, lúc này, một nhóm nô lệ da ngăm đen bị xua đây lên bục gỗ cao, mỗi người cũng đều trần trụi thân trên, bên trong có người trẻ lẫn người già yếu.

đây là lệ thường, nếu không nô lệ già yếu sẽ khó mà bán ra được, các nô lệ vừa lên bục gỗ cao, lái buôn nô lệ bèn vội rống to lên: “Bốn mươi đứa nô lệ da đen của Ai Cập, hai vạn năm nghìn Địch Lạp Mỗ!”

Ánh mắt khôn khéo của người mua liền tìm kiếm nô lệ trẻ khỏe trong số bốn mươi người đó, bọn họ cần chính là những người bắp thịt rắn chắc và loại ngực căng mông tròn hấp dẫn.

trong đầu nhanh chóng phán đoán giá cả hợp lý, thường nô lệ người da trắng rất đắt, người trẻ tuổi mỗi đứa đến một ngàn Địch Lạp Mỗ, còn người da đen ở phía nam Ai Cập do thân thể khoẻ mạnh, phải đến tám trăm Địch Lạp Mỗ, rẻ nhất chính là người Đột Quyết, chỉ cần sáu trăm Địch Lạp Mỗ là có thể mua được, mà nô lệ người Đường không nhiều lắm.

thông thường cũng sẽ không bán ở chợ nô lệ, ngẫu nhiên xuất hiện sẽ lập tức bị mua đi ngay, con gái Đường trẻ tuổi khoảng chừng trên dưới một ngàn năm trăm Địch Lạp Mỗ.

Trong đám nô lệ này phần nhiều là phụ nữ và trẻ con, bán hai vạn năm nghìn Địch Lạp Mỗ thì hơi bị mắc, người mua phần lớn không có hé răng, lái buôn nô lệ sẽ tự động hạ giá, cho đến khi có người mua đi.

“Hai vạn bốn ngàn Địch Lạp Mỗ, có người mua không?”

Dưới bục vẫn yên lặng.

“Hai vạn ba nghìn!”

Dưới bục vẫn không ai hé răng, lúc này tên lái buôn nô lệ có chút sốt ruột rồi, đám nô lệ này hắn dùng hai vạn Địch Lạp Mỗ mua từ trong tay của quân đội.

cho bọn họ ăn uống, suốt đường vận chuyển đã chết mấy người, nếu hạ giá nữa thì hắn sẽ lỗ vốn thôi, đúng lúc này, một người mua cao giọng hô: “Đám nô lệ ta mua rồi!”

Tên buôn nô lệ bèn nhẹ nhõm cả người, cuối cùng cũng có người mua rồi, hắn vội vàng ra lệnh cho thủ hạ đi làm thủ tục sang tên cho chủ nô lệ, còn hắn thì tìm đến vị chủ mua này, người mua là một người già Túc Đặc.

bên cạnh đứng một chàng trai trẻ da rám nắng, trên đầu hắn quấn khãn trùm đầu, mặc một chiếc áo bào đen có viền chỉ vàng của người Đột Quyết, tươi cười thân thiết, xem bộ dạng hẳn là người Đột Quyết, nhưng nhìn kỹ lại thì hình như không giống, tên buôn nô lệ dựa vào ánh mắt chuyên nghiệp của hắn bèn nhìn một cái liền nhận ra ngay, người này không phải người Đột Quyết, mà là một người Đường.

ở Đa-mát mà có thể nhìn thấy người Đường tự do, đây mới là lần đầu tiên, tên buôn nô lệ không khỏi nhìn hắn kỹ hơn, gần đây nghe nói bên kia Hô La San không yên ổn lắm, đang đánh nhau với quân Đường, người Đường này xuất hiện tại đầu đường Đa-mát, hơi có chút bất thường.

“Chúng ta đi bên kia trả tiền!”

Người mua nô lệ là lái buôn Khang quốc nhiệt tình mời tên buôn nô lệ sang căn nhà nhỏ bên cạnh, tên buôn nô lệ lại quay đầu lại nhìn thoáng qua chàng trai trẻ người Đường này, đã không thấy hắn đâu nữa, hắn đã biến mất trong đám đông những người qua lại.

Ánh nắng giữa trưa ở Đa-mát rất chói mắt, Bùi Du không khỏi nheo mắt lại, ở Đại Thực du lịch đã mau nửa năm, hắn vẫn chưa thể thích ứng với ánh mắt chói lội ở nơi này, Bùi Du nửa năm trước phụng mệnh Lý Khánh An đến Đại Thực tìm hiểu phong tục tập quán của nơi này, chú ý đến thực lực của Đại Thực, nói thẳng một chút, thì hắn thật ra chính là một gián điệp cao cấp của quân Đường.

Bùi Du là theo một lái buôn người Túc Đặc đến Đại Thực, người lái buôn Túc Đặc này là bằng hữu của Lý Hồi Xuân ở Hán Đường hội, hắn lần này du lịch được sự hỗ trợ về mặt tiền bạc từ Hán Đường hội, Hán Đường hội khởi nghiệp từ mậu dịch ở khu vực của Đại Thực cũng có cửa tiệm, phân bồ ở Mộc Lộc, Khố Pháp và Đa-mát.

Bùi Du mới từ Ai Cập trở về, cuộc chiến chinh phục Ai Cập của A Bạch Tư đang đánh với khí thế hừng hực, làm cho khu vực đó trở nên không còn yên ổn nữa, hắn đã mấy lằn đều suýt chút nữa là bị bắt làm nô lệ, trái lại, lái buôn nô lệ thì lại là người tự do và rất được tôn trọng, chỉ cần là người dẫn theo một tốp lớn nô lệ, thì quân Đại Thực ngay cả hỏi cũng không hỏi tới, một đường thông suốt không gặp trở ngại gì.

Phát hiện được bí mật này, Bùi Du liền cùng lái buôn người Túc Đặc đi tới Đa-mát, mua một đám nô lệ, vừa rồi ánh mắt kinh ngạc của tên lái buôn nô lệ kia làm cho Bùi Du có chút cánh giác.

Cho dù hắn có thể nói được tiếng Đột Quyết mốt cách lưu loát, cũng biết một chút tiếng Ảrập, những nơi mà hắn đến, gần như người nào người nấy đều xem hắn như người Đột Quyết mà đối đãi.

nhưng cũng có ngoại lệ, tỷ như vừa rồi, tên lái buôn nô lệ kia hiển nhiên nhận ra thân phận đích thực của hắn, Đây là do hắn đã có chút sơ ý quá, đã quên rằng những tên lái buôn nô lệ này có ánh mắt sắc bén hơn người thường rất nhiều.

“Nỗ Tái Nhĩ, ngươi ở đâu thế?”

Tiếng gọi đã cắt ngang luồng suy nghĩ của Bùi Du, hắn lúc này mới kịp phản ứng lại, Nỗ Tái Nhĩ là tên Arập của hắn, hắn vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy lái buôn người Túc Đặc tìm hắn khắp nơi.

“Mạc Mạc đại thúc, con ở đây này!”

Bùi Du nhanh bước đi tới, cười nói: “Đã giao dịch xong cả rồi à?”

“Giao dịch xong rồi, đợi lát nữa sẽ đem nô lệ đưa đến chỗ lử quán mà chúng ta trọ, Nỗ Tái Nhĩ, ta chính là dùng danh nghĩa của ngươi mà mua đấy, những nô lệ đó đều là của ngươi cả đấy, trong đó có mấy cô gái trẻ nhan sắc không tồi, ngươi có thể cưới các nàng làm thiếp, để giải tòa sự vất vả trên đường đi của ngươi.”

Khi nói lời này, trên mặt người lái buôn Túc Đặc già Mạc Mạc có một nụ cười rất tinh quái, thật không tương xứng với khuôn mặt già nua của lão

“Cảm ơn Mạc Mạc đại thúc, đại thúc về lử quán trước đi!

Con còn có chút việc.”

Mạc Mạc dường như biết được hắn có chuyện gì, cũng không hỏi nhiều, liền cười nói: “Thôi được rồi!

Ta đi về trước nhận nô lệ, ngươi phải cẩn thận một chút đấy.”

Mạc Mạc dẫn theo mấy viên tùy tùng dắt lạc đà đi rồi, Bùi Du cưỡi lên một con ngựa, từ từ rời khỏi quảng trường, nhắm hướng bắc thành Đa-mát mà đi.

Cũng như những thành thị khác, người Ả Rập ở Đa-mát theo quan hệ của bộ tộc, phân bố ở khắp nơi của Đa-mát.

Cửa lớn của các nhà của người Ả Rập đều hướng ra đường cái. từ cửa lớn đi vào, đầu tiên là một cái sân, ở chính giữa sân, có một cái ao nước lớn, từ đài phun nước phun ra hơi nước, tạo thành một rèm nước, bên cạnh cái ao, có trồng cây quýt hoặc cây cam.

Các căn phòng xây xung quanh sân, ở số nhà giàu có người ta còn có xây hành lang khúc khuỷa, phía trong nữa chính là những căn nhà thâm sâu không lường được, bên trong nuôi một đàn thê thiếp và con cái vô số kể.

Bùi Du cười ngựa đi trên các con đường rộng lớn ở Đa-mát, tuy rằng tòa thành thị này là ngôi thành lớn nhất của Đại Thực, nhưng so với khí thế nguy nga của Trường An thành, thì nó vẫn kém còi rất nhiều.

Khu vực quý tộc ở thành bắc Đa-mát, hai bên bờ sông Hiệp Tề Đức Hà đầy rẫy những căn nhà lớn. nhừn tòa nhà này vốn dĩ đều là nhà của các quỷ tộc ủy Mã Á. nhưng hiện tại đã thay đối chủ nhân, quý tộc của vương triều A Bạch Tư đã vào ở trong những ngôi nhà lớn này.

Thủ đô của vương triều A Bạch Tư ở Khố Pháp, đây là định đô tạm thời khi A Bạch Tư còn chưa lật đô Khalifah Manvan II (đọc theo tiếng Hán là Mã Nhĩ Vượng đệ nhị), so với khí thế hùng vĩ của Đa-mát. thì Khố Pháp liền có vẻ chật chội và nhỏ mọn.

cho dù A Bạch Tư không thích Đa-mát lắm. nhưng phần lớn thời gian trong một năm của hắn, vẫn là ở trong hoàng cung của vương triều ủy Mã Á xưa kia, nơi này có hết thảy những điều mà hắn thích, mỹ nhân khuynh nước khuynh thành, rượu ngon nồng nàn và ngọt ngào, cung điện tinh xảo tuyệt luân và nên kinh tế phồn thịnh.

Bùi Du xa xa ngắm nhìn cung điện của Đại Thực, đó là một tòa kiến trúc có mái vòm hình tròn, vốn là màu trắng, nhưng hiện tại đã bị sơn thành màu đen, nó đứng sừng sững và nổi bật giữa không trung như vậy, làm cho người ta có một cảm giác của sự ghê rợn trong thế giới đen tối.

Chung quanh phân bố đầy các quân cận vệ khôi giáp sáng chói của Khalifah, canh phòng nghiêm ngặt, Bùi Du có một cái trực giác, Khalifah A Bạch Tư của hắc y Đại Thực không ở Khố Pháp, mà là ở ngay trong tòa cung điện màu đen này.

Lúc này, Bùi Du bỗng nhiên phát hiện một việc không ổn, chỗ đường cái hắn đứng đang tiến hành kiểm tra giấy tờ, con đường lớn này là đường chính nối thẳng tới cửa lớn của cung điện, canh phòng nghiêm ngặt nhất, bọn lính đang ở kiểm tra giấy tờ của mỗi một người qua đường.

cũng chính là giấy nộp thuế, chỉ có người dân hợp pháp của vương triều A Bạch Tư mới có loại giấy tờ này, nô lệ và người ngoại quốc là không có, bình thường khi vào thành mới kiểm tra, Bùi Du cũng có, nhưng đó không phải là giấy tờ của hắn, là giấy chửng nhận nộp thuế của một người Sử quốc.

Tuy rằng không có ảnh chụp nào, nhưng tiếng Túc Đặc hắn nói không tốt lắm, một khi đối phương dùng tiếng Túc Đặc hỏi hắn, hắn rất có thể sẽ lộ tẳy mất, trước đây đều là Mạc Mạc đại thúc ở bên cạnh, thay hắn che lấp đi, hôm nay là lần đầu tiên hắn phải một mình đối mặt.

Bùi Du lập tức toát cả mồ hôi lạnh, chung quanh hắn đều có binh lính đang kiểm tra, cũng may trên đường lớn người rất nhiều, nhất thời còn chưa có kiểm tra đến hắn, làm sao bây giờ?

Nếu lui về nhất định sẽ bị phát hiện, một khi bị bắt lấy, tỷ mi kiểm tra đối chiếu thân phận của hắn, thân phận hắn là người đại Đường rất có thể sẽ bị phát hiện.

Mà nếu bị phát hiện không mang theo giấy tờ, nhất định cũng bị bắt đi, cách đó không xa. mấy người lái buôn ngoại quốc không có mang giấy chứng nhận đã bị bắt đi. bọn họ lớn tiếng biện bạch, nhận được sự trả lời là một trận quyền đấm cước đá.

“Ê!

Ngươi!”

Rốt cục đến phiên hắn, một gã quan quân chỉ vào hắn la lớn: “Đem giấy xác nhận của ngươi lấy ra đi.”

Bùi Du bất đắc dĩ đành phải từ trong lòng lấy ra cuốn da dê, đây chính là chứng mình đã nộp thuế của hắn, đưa qua đó, chỉ mong tên quan quân này sẽ không biết nói tiếng Túc Đặc.

Quan quân tiếp nhận giấy chứng nhận, nhìn hắn một cái. hỏi: “Người Đột Quyết?”

Trong lòng Bùi Du nhẹ nhòm hẳn, đối phương nói là tiếng Đột Quyết, hắn lập tức dùng tiếng Đột Quyết nói: “Ta tên là Nỗ Tái Nhĩ, lớn lên ở Thiết Môn Quan, là một lái buôn, năm trước đã đi Tát Mã Nhĩ Hãn.”

Thiết Môn Quan là biên giới phía tây của Tây Đột Quyết Hẳn quốc trước đây, Mạc Mạc đại thúc nói. giọng của hắn giống của người vùng Thiết Môn Quan, vì thế, hắn còn đặc biệt đi qua một chuyến đến Thiết Môn Quan của Sử quốc, nơi đó là cửa ngõ quan trọng từ Tát Mã Nhĩ Hàn và Bố Cáp Lạp để đi đến Ba Lý Hắc. buôn bán phồn thịnh, chủng tộc rất đa dạng.

Hắn nói tiếng Đột Quyết rất lưu loát, không có một chút sơ hở nào, quan quân gật gật đầu, vừa định đem giấy chứng nhận trả lại cho hắn, đúng lúc này, bên kia đường lớn xảy ra một loạt sự hỗn loạn, một đại đội quân mã chạy sang bên này, người đi đường đều dạt ra hai bên mà tránh, chi nghe thấy có người hô to: “Mộc Tư Lâm tướng quân tới rồi, tất cả mọi người tránh ra mau!”

Quan quân không khỏi thầm mắng một câu, hắn dùng tiếng Đại Thực, cho dù tiếng Đại Thực của Bùi Dư không được tốt lắm, nhưng vẫn nghe hiểu được, hắn đang mắng: ‘Nơi này không phải là Hô La San của hắn, vênh váo cái gì?’

Bùi Du lập tức động lòng, hắn nghe ra khẩu khí của tên quan quân này cực kỳ bất mãn với Mộc Tư Lâm, từ lúc mấy tháng trước hắn đã nghe nói, bên trong nội bộ của người Đại Thực có rất nhiều phe phái, tranh quyền đoạt lợi rất dừ dội.,nhất là A Bố - Mộc Tư Lâm và Mạn Tô Nhĩ bằng mặt mà không bằng lòng với nhau, chăng lẽ Mộc Tư Lâm và A Bạch Tư cũng có mâu thuẫn sao?

Lúc này quan quân đem giấy chửng nhận đưa trả cho hắn: “Ngươi đi nhanh đi!

Hô La San Tông đốc không có cảm tình với người Đột Quyết, bị hắn bắt gặp, sẽ bắt ngươi vào ngục giam đấy.”

Bùi Du tiếp nhận giấy chửng nhận vội vàng lẻn vào đám đông ven đường, len lén từ khe hở trên đầu của đám đông nhìn ra xung quanh, chỉ thấy từng đội từng đội kỵ binh Hô La San phóng qua, chừng hơn một ngàn người, ở giữa đám kỵ binh, một gã đàn ông trung niên dáng người hùng tráng đang cúi đầu không nói, có vẻ đang có nhiều tâm sự.

“Thì ra hắn chính là A Bố - Mộc Tư Lâm!”

Bùi Du thầm nghĩ.

“Nghe nói Mộc Tư Lâm và Mạn Tô Nhĩ điện hạ tranh làm Ngải Mễ Nhĩ, kết quả Mạn Tô Nhĩ điện hạ thắng, ài!

Mộc Tư Lâm tướng quân đắc tội với Mạn Tô Nhĩ điện hạ, sau này Mạn Tô Nhĩ điện hạ đãng cơ Khalifah, hắn sẽ khổ sờ lắm đây.”

“Không chỉ có Mạn Tô Nhĩ, hắn và A Li già quan hệ cũng rất xấu, hắn ở Hà Trung giết giáo đồ Thập Hiệp phái quá nhẫn tâm.

A Li già hận hắn đến tận xương tủy.”

Mấy vị quý tộc của Ả Rập đang khe khẽ bàn tán.

Bùi Du đem điều này ghi nhớ ở trong lòng.

Mộc Tư Lâm và Mạn Tô Nhĩ cùng với A Li già quan hệ cũng rất tồi tệ.

Lúc này.

đội kỵ binh của A Bố - Mộc Tư Lâm đi qua rồi, trên đường cái lại khôi phục bình thường trở lại, Bùi Du giục ngựa hướng một con đường lớn cách đó không xa đi đến. vẫn nhắm thẳng mà đi đến.

hắn ở trước một cửa tiệm lớn bố trí xa hoa thì xuống ngựa, loại cửa tiệm này chuyên môn kinh doanh tơ lụa, đồ sứ, trà đến từ Đường triều, cùng với các loại hàng hóa mang đầy chất phương đông, đều là các vật phẩm cao cấp, rất được các quý tộc ở Đa-mát yêu thích, nơi này chính là cửa hiệu buôn bán của Hán Đường hội ở Đa-mát.

Hán Đường hội thông qua cửa hiệu này kiếm lấy rất nhiều lợi nhuận từ đó, đều chảy về phía Toái Hiệp, chống đỡ cho sự nghiệp của ̉n Long bọn họ.

Bùi Du đi vào cửa tiệm, trong cửa tiệm rất rộng rãi, trên tường treo đầy các mẫu hàng tơ lụa, trên mấy cái giá cũng để đầy các loại đồ sứ, sứ trắng của Thục Châu Đại Áp, men sử xanh của Việt Châu.

Bùi Du xuất thân nhà giàu, hắn không khỏi có chút kinh ngạc, những thứ đồ sứ và tơ lụa này đều là hàng thượng đẳng, nhất là mấy bình men sử xanh dưới đất, thậm chí ở Trường An cũng không thấy được, chỉ là giá cả cực kì mắc, một sắp lụa Ngô thượng đẳng chào giá đến ba trăm đồng Địch Lạp Mỗ, dựa theo giá gạo mà so sánh, thì tương đương với ba mươi quan tiền, giá cả mắc gấp mười lần ở Trường An.

Đây là lần thứ hai hắn tới nơi này, lần trước hắn không có nhìn kỹ giá cả, hôm nay mới chú ý tới, lúc này, chủ tiệm đang chào khách ở một góc trong tiệm thấy hắn đến, lập tức nháy mắt với hắn, Bùi Du từ cửa hông đi vào bên trong nhà.

Chủ tiệm tên Sa Lỗ Mỗ, là một người Đột Quyết, khoảng chừng năm mươi tuổi, cũng là thành viên của Hán Đường hội, ở Đại Thực đã gần hai mươi năm, rất trung thành với Hán Đường hội.

Trong phòng, Bùi Du lấy ra một quyển tập thật dày, đây là những tình báo mà hai tháng nay hắn thu thập được từ các nơi của Đại Thực, hắn không vội đưa ngay cho Sa Lỗ Mỗ, mà là ở phía sau lại viết thêm mấy chữ: Mộc Tư Lâm và Mạn Tô Nhĩ cùng A Li giả quan hệ bất hòa.

Hắn đem quyển tập cẩn thận gói kỹ lại, đưa cho Sa Lỗ Mỗ cười nói: “Ba tháng này đã chạy không ít chỗ, việc còn lại bèn phiền toái đến người rồi.”

“Công tử yên tâm, ngày mai ta liền phái người đưa đi, đúng rồi!

Toái Hiệp có một phong thư gửi cho công tử, là từ nửa tháng trước gửi đến, ta tìm Bùi Du tinh thần phấn chấn hẳn lên, vội vàng nói: “Thư ở đâu vây?”

“Công từ xin chờ một chút!”

Sa Lỗ Mỗ đi ra ngoài, lát sau, hắn cầm một cái hộp gỗ đi vào, đưa cho Bùi Du cười nói: “Hình như không chỉ có một phong thư, ta không có mở ra.”

Hộp gỗ được bịt kín, Bùi Du rút cây dao nhỏ ra, dọc theo khe hở từ từ cạy ra, bên trong có hai phong thư, trong đó trên phong thư thứ nhắt viết tên của hắn, hắn xé mở thư ra, bên trong chữ do Lý Khánh An tự tay viết, vừa mở đầu đã viết: ‘Quân có thể làm An Tây đặc sứ đến Congtantinopolis (tiếng Hán đọc là Quân Sĩ Thản Đinh Bảo), thuyết phục Byzantium (Thành phố thuộc địa của Hy Lạp cổ) cùng Đại Đường ở Y Đế Nhĩ (Edil) thành kiến lập khu mua bán...

Bùi Du ngây ngẩn cả người, hắn từ từ nhặt phong thư thứ hai lên, chỉ thấy trên tấm da dùng chữ Đột Quyết viết: Đại Đường An Tây tiết độ sứ, Đình quốc công, quán quân Đại tướng quân Lý Khánh An gửi hoàng đế bệ hạ Lợi Áo đệ tam (Leo III).

Ngay tại lúc Bùi Du nhận được sứ mệnh mới mà Lý Khánh An giao đó, ở trong hoàng cung Đa-mát lại đã xảy ra một cuộc tranh chấp khác.

ở trong cung điện vàng rực rỡ đó có bốn người, bọn họ đại biểu cho đế quốc thống trị tối cao của A Bạch Tư, ngoại trừ thúc thúc của A Bạch Tư là A Li giả đang chinh chiến ở Ai Cập ra, còn lại mấy người đều có mặt.

Người thứ nhất đương nhiên là Khalifah A Bạch Tư, người sáng lập vương triều A Bạch Tư, cái nắng khốc liệt ở Khố Pháp làm cho A Bạch Tư hoài niệm sự mát mẻ và tràn ngập một màu xanh mát ở Đa-mát, hắn từ giữa tháng năm liền đến Đa-mát qua mùa hè, sức khỏe hắn không được tốt lắm, ở trong chiến dịch sông Tigrơ (Tigre) hắn bị tiêu thương của loạn quân đâm trúng, thương thế mặc dù đã khỏi, nhưng đã bị thương nội phù, khiến cho hắn so với người thường càng khó chống đỡ sự xâm nhập của ốm đau.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn mới vừa đãng cơ liền quyết định cho huynh đệ Mạn Tô Nhĩ làm người thừa kế ngôi vị Khalifah, hắn rất lo lắng mình sẽ sớm qua đời, đứa con trai tuổi còn nhỏ không thể kế thừa sự nghiệp của hắn. nếu để cho đứa con trai còn nhỏ dại bị kẻ có dã tâm hại chết, không bằng ngay từ đầu liền chặt đứt cơ hội đăng cơ của hắn.

A Bạch Tư hiện tại gặp phải một sự lựa chọn, rốt cuộc có khai chiến cùng Đại Đường hay không?

Theo bồn ý của hắn mà nói, vừa mới thành lập đế quốc, việc cấp bách là cũng cố chính quyền, mà không phải là nóng lòng gây thêm cường địch, hắn không phải thực tình muốn cùng Đại Đường đối địch.

cuộc chiến cùng Cao Tiên Chi chẳng qua chỉ là một cuộc phản kích với quy mô nhỏ, đánh xong hắn liền quyết định dừng tay, hơn nữa cuộc chiến ở Ai Cập còn chưa chấm dứt, đế quốc có thể chịu được hai tuyến áp lực tác chiến hay không?

Bởi vậy, hắn đối với việc A Bố - Mộc Tư Lâm đề nghị chính thức khai chiến với quân Đường vẫn chần chừ không phê chuẩn, trong nội tâm của A Bạch Tư rất mâu thuẫn, hắn vừa không muốn cùng quân Đường khai chiến, lại không muốn mất đi khu vực Hà Trung.

“Giả Pháp Nhĩ. ngươi cho rằng chúng ta có nhất thiết phải đánh trận này hay không?”

A Bạch Tư đem sự đắn đo giao cho đệ đệ Già Pháp Nhĩ, Già Pháp Nhĩ cũng chính là Mạn Tô Nhĩ.

Mạn Tô Nhĩ là tôn hiệu của hắn. cũng như tôn hiệu của A Bạch Tư gọi là Tái Pháp Hách vậy, Tái Pháp Hách có nghĩa là người làm cho người khác đổ máu, mà Mạn Tô Nhĩ có nghĩa là kẻ chinh phục, nhưng ở trước mật huynh trường Khalifah. hắn vẫn là gọi là Giả Pháp Nhĩ.

Mạn Tô Nhĩ kiên quyết đồng ý cùng quân Đường tác chiến, vương triều ủy Mã Á mục nát cũng không có mất đi khu vực Hà Trung, thì vương triều mới A Bạch Tư làm sao lại có thể mất nó đi được?

Chỉ là hắn không tán thành do Mộc Tư Lâm đi chiến đấu với quân Đường mà thôi, mà nên là do hẳn đi đánh trận này, hắn mới chính là trường quan quân sự tối cao của vương triều A Bạch Tư Ngải Mễ Nhĩ.

Mạn Tô Nhĩ hiểu được sự lo lắng của huynh trường. liền khuyên huynh trường nói: “Khalifah bệ hạ kính yêu, nếu như quân Đường chỉ là làng vàng ở khu vực sông Toái Hiệp, như vậy thì người thứ nhất phản đối cuộc chiến này chính là thần, nhưng quân Đường không có làm như vậy, bọn họ đem quân tây tiến, đã chiếm được Ta-xken (Taghkent), thậm chí còn cướp đi Đát La Tư thành của chúng ta.

Trên thực tế chiến dịch đã bắt đầu rồi, bọn họ đã đánh bại Hầu Mai Đức tướng quân anh dũng thiện chiến, thần có thể khẳng định, bước tiếp theo của bọn họ, chính là Tát Mã Nhĩ Hãn.

Điều này không phải là chúng ta có muốn cùng quân Đường tác chiến hay không, mà là chúng ta không thể không cùng quân Đường tác chiến, chẳng lẽ Khalifah bệ hạ chịu đem Hà Trung làm lễ vật hai tay dâng tặng cho quân Đường sao?”

A Bạch Tư thở dài một hơi, nói: “Nếu cũng giống năm trước chi cùng quân Đường đánh một trận, đệ sẽ không tiếc sinh mệnh của binh sĩ, điều đệ lo lắng chính là trận chiến này sẽ phải kéo dài dây dưa mãi, như vậy đối với vương triều mới của chúng ta sẽ rất bất lợi đấy!”

Lúc này, A Bố - Mộc Tư Lâm khom người nói: “Khalifah bệ hạ. thần chính là vì điều này mà đến Đa-mát khuyên bệ hạ hạ quyết định, chỉ cần bệ hạ cho thần đủ lương thực và vũ khí. hạ thần có lòng tin với một trận chiến đánh bại đại Đường, đem bọn họ đuổi về Toái Hiệp, chấm dứt giấc mơ của người đại Đường đối với Hà Trung.”

Cũng như rất nhiều người đều biết như vậy, Mộc Tư Lâm và Mạn Tô Nhĩ bằng mặt mà không bằng lòng, sự mâu thuẫn của bọn họ bùng nổ là ở tháng trước tại Khố Pháp, Mạn Tô Nhĩ tìm được thợ trong số các tù binh quân Đường, phát hiện tình hình thực tế vốn không phải như Mộc Tư Lâm đã nói, có cái thợ gì biết chế tạo giấy, không có, các thợ của quân Đường này ai cũng không biết chế tạo giấy.

Mạn Tô Nhĩ phát hiện đã bị mắc mưu thẹn quá hóa giận, cùng Mộc Tư Lâm trở mặt chửi nhau một trận, chuyện này truyền khắp Khố Pháp.

Cho dù hai người bọn họ bất hòa, nhưng ở trên việc cùng quân Đường khai chiến này, hai người lập trường giống nhau, Mạn Tô Nhĩ thấy A Bạch Tư dao động rồi, liền nháy mắt với duy tề nhĩ Pháp Hách Đức.

Duy tề nhĩ là chức quan tương đương với Tể tướng của đại Đường, nắm giữ trong tay quyền lực hành chính tối cao nhất của vương triều A Bạch Tư, người làm Duy tề nhĩ đầu tiên đó là Pháp Hách Đức chấp quản tài vụ, tâm phúc của A Bạch Tư.

Pháp Hách Đức cười cười nói: “Khalifah bệ hạ không cần lo lắng, vương triều ủy Mã Á lúc toàn thịnh hàng năm có thế thu từ Ai Cập một ngàn năm trăm vạn Địch Lạp Mỗ, hiện tại chúng ta đã thu được 800 vạn đồng bạc Địch Lạp Mỗ, đến cuối năm thần cho rằng một ngàn hai trăm vạn không thành vấn đề.

Điều này cho thấy Ai Cập trên cơ bản đã bị chúng ta chinh phục, Syria và Á Mĩ Ni Á(Armenia) cũng bắt đầu nộp thuế bình thường rồi, chi có Hà Trung và Tín Đức, khu vực Punjab mức thuế giảm đi rất nhiều.

Điều này cho thấy trọng tâm của chúng ta nên nghiêng sang hướng đông, cùng quân Đường tác chiến là một điều tất yếu bắt buộc, còn mỏ bạc lớn của chúng ta cũng đều tập trung ở phía đông Hô La San, nếu chúng ta không thề củng cố sự thống trị đối với phương đông, sẽ tổn hại rất lớn đến nguồn thu nhập của vương triều chúng ta.”

Dưới sự khuyên gián của ba vị đại thần, A Bạch Tư rốt cục đưa ra quyết định khai chiến với quân Đường, hắn nói với Mộc Tư Lâm: “Tác chiến với vương triều Đường không phải chuyện tầm thường, chỉ dựa vào quân đội Hô La San thì không thể thủ thắng, ta mệnh lệnh cho ngươi làm tiền quân thống soái, Giả Pháp Nhĩ dẫn quân Syria làm hậu quân thống soái.”

Mộc Tư Lâm kinh hãi.

điều hắn lo lắng nhất cũng đã xảy ra rồi.

Mạn Tô Nhĩ sẽ nhủng tay vào chuyện của Hô La San. hắn vừa muốn nói, thì A Bạch Tư lại khoát tay chặn ngừng lại lời nói của hắn. dùng một giọng kiên định, không thể phản bác mà nói: “Đây là mệnh lệnh của ta, ngươi nếu một trận chiến không thề đánh bại quân Đường, thì sẽ do Giả Pháp Nhĩ đến đánh trận thứ hai!”

(Thật cáo lỗi, Duy tề nhĩ đầu tiên của vương triều A Bạch Tư là ai tôi không có tra được, Ha Li Đức - Ba Nhĩ Mã là Duy tề nhĩ nổi tiếng của thời đại Mạn Tô Nhĩ, đành phải tự mình biên một cái tên, mặt khác, bởi vì A Bạch Tư không thích Khố Pháp không phải sợ nóng, mà là bởi vì Khố Pháp là căn cử địa của Thập Hiệp phái Islam.

lão Cao viết những điều này là muốn cố gắng trung thực với sự thật lịch sử. viết loại truyện này thật sự rất khó, thậm chí giá cả của một nô lệ cũng đều phải căn cứ sự thật lịch sử mà viết ra. không thể giống truyện kỳ huyễn vậy có thể ba hoa văn vẻ mà biên, mong mọi người lý giải.)

Chương 239: Tiểu thành phương Bắc

Hoa Lưu! yên mới ngựa vàng,

Ánh trăng?

Tàn cuộc, Chiến tràng?

Lạnh tanh!”

Chấn dư trống trận đầu thành.

Gươm thiêng trong hộp còn tanh máu người .

(Quân hành - Lý Bạch )

Trên thảo nguyên bất tận một đội kỵ binh phóng ngựa phi qua, Sau khi phóng đến ngọn đồi cao liền dừng ngựa lại, Thời gian đã vào hoàng hôn.

mây đen xa xa ngưng lại, cả thảo nguyên trong có phần mù mờ, Vương Xương Linh vừa đến Thạch Quốc không khỏi nhìn lên bầu trời mênh mông, hào khi đại phát, ngâm nga bài “Xuất tái”.

Ngâm xong, hắn lại cười to nói: “Chư quân, bài thơ này thế nào?”

Thơ hắn đời thường dễ hiểu, rất gây được sự đồng cảm của binh sĩ, bọn họ vỗ tay tán thưởng, Lý Khánh An giơ cao ngón cái khen ngợi: “Ngọc Hồ tiên sinh quả nhiên đã sáng tác được bài thơ hay!”

Vương Xương Linh dương dương đắc ý, vuốt râu cười nói; “Dọc đường buồn tẻ, ngâm bài thơ để tiêu khiển.”

Cả đoàn tám trăm mấy người của Lý Khánh An xuất phát từ Thác Chi thành về phía bắc đã được ba hôm, Mắt thầy ngoài năm mươi dặm kia chính là Đát La Tư thành, Khánh An thấy sắc trời không sớm bèn nhìn mọi người cười nói: “Hôm nay đi đến đây, mọi người đóng doanh tại chỗ.”

Một chốc sau, trên thảo nguyên đã xuất hiện vài chục túp liều màu trắng, Một trạm gác cao bằng gỗ được dựng sau cùng.

Mấy mươi lính gác bắt đầu tử tán ra bốn phía, Khi màn đêm dần dần buông xuống, bầu trời xanh thẳm bao phủ lấy vùng đất phì nhiều xinh đẹp này.

Trong một túp liều đó, vài binh sĩ đương ghép bản đồ sa bàn cho Lý Khánh An, Đấy là một bản đồ Ha Trung hoành chinh, từ vùng Toái Hiệp đến khu vực ô Hử hà (* Sông Oxus).

Đây là do Hán Đường hội phát động hơn năm trăm người nhân doanh kinh thương, tốn mất một năm trời để hoàn thành, và được năm mươi tên binh sĩ thợ trượng mất hai tháng hoàn thành với kho dữ liệu khổng lồ của Hán Đường hội cung cấp.

Cái sa bàn trong liều hắn bây giờ chỉ là bản thu nhỏ, to bằng một chiếc bàn bóng bàn của hậu thế, chỉ bằng một phần mười bản gốc, đặt tại quân trại ngoài Thác Chi thành như một món quân dụng phẩm tuyệt mật.

Rất nhanh, sa bàn được ghép lại, mấy thân binh lại cáo lui, Khánh An dời đèn đến cạnh sa bàn, Dưới ánh sáng dịu dàng đã rọi sáng cà sa bàn, Lần này hắn chính là cố ý đế để dùng thời gian bị chiến thị sát Đát La Tư thành.

Tuy không biết Đát La Tư thành liệu có giống trong lịch sử, nhưng có thể khăng định một điều, Đát La Tư thành là bàn đạp để Đại Thực khống chế vùng phương bắc và tiến quân Toái Hiệp.

Bọn họ đã kinh doanh nhiều năm tại đây, tuyệt không cam tâm bỏ đi như thế, hơn nữa Đát La Tư là con đường đến đế quốc Bái Chiêm Đình buộc phải đi ngang, Nó có vị trí chiến lược cực quan trọng.

Nhưng giờ Lý Khánh An quan tâm không phải là thành Đát La Tư mà là Tát Mã Nhĩ Khan ở ngoài ngàn dặm, Không phải nghi ngờ gì, Đại Thực đông tiến, tất nhiên là lấy Khang Quốc trong cừu quốc Túc Đặc làm cứ điểm, còn Tát Mã Nhĩ Khan là thành phố lớn nhất vùng đấy, chỉ có nó mới có thể chứa đựng nổi năm đến mười vạn người tập kết.

Từ trên bản đồ, từ Tát Mã Nhĩ Khan đến Thạch Quốc có một con đường bằng phẳng, có lợi cho việc vận chuyển vũ khí hạng nặng.

về điểm này, Lý Khánh An không thể không thừa nhận người Đại Thực rất xem trọng việc tu sửa đường, Nó có thể là nhờ vào kinh thương mậu dịch của Đại Thực rất phát triển, và một phần là vì nước chúng bằng phẳng, và cũng vì thế mà khả năng tập kết quân sự của người Đại Thực mạnh hơn Đại Đường nhiều.

Có thể trong tương lai, hắn sẽ nghĩ đến việc gia tăng tu sửa đường lộ, có điều đấy là việc về sau, Bây giờ hắn quan tâm là làm thế nào để biết được thời điểm xuất binh cũng như lực lượng quân số của Đại Thực, Trước lúc xuất phát hắn nhận được tin Tát Mã Nhĩ Khan đã bắt đầu chiêu mộ binh sĩ, nhưng chủ lực của Đại Thực vẫn chưa tập kết.

Lý Khánh An cũng biết bây giờ đã không còn là chiến tranh bộc phát của chiến dịch Đát La Tư thành trong lịch sử, Quân Đại Thực cần tranh thủ từng phút từng giây đế đến Đát La Tư.

Bây giờ quân Đường đã chiếm Thạch Quốc, mục tiêu rõ ràng, tiến thăng Hà Trang.

Đây cũng có nghĩ là chiến tranh sắp xảy ra giữa hai nước sẽ là trận chiến lớn, Lúc này, dù là quân Đường hay quân Đại Thực đều không thể gấp rút ứng chiến, chí có tiến hành chuẩn bị toàn diện nhất mới mong giành được khả năng chiến thắng.

Lý Khánh An không khỏi lâm vào trầm tư, Chiến tranh là bất chấp thủ đoạn, Nếu hắn là A Bu Mộc Tư Lâm. hắn sẽ vận dụng những thủ đoạn này để đối phó quân Đường?

Còn Lý Khánh An hắn lại có thể dùng sách lược gì?

“Đại tướng quân, Vương tham quân đến.”

Hắn bỗng giật mình, vội cười nói: “Mau mời vào!”

Một chốc sau.

Vương Xương Linh đã cười ha hả đi vào, chấp tay xin lỗi: “Đã làm càn trở sứ quân suy ngẫm việc quân vụ.”

“Không có chi!

Ta đương định tìm tiên sinh đến đây.”

Khánh An vội mời hắn ngồi, lại lệnh binh sĩ dâng trà, Vương Xương Linh gật gật đầu ngồi xuống, Tâm trạng hắn có phần trầm trọng, Lần này đến Bắc Đình hắn đã mạng một số tin tức quan trọng từ phía triều đình cho Khánh An.

và một số suy nghĩ về phát triên Bắc Đình, Hắn phải báo cáo với Khánh An, Đi giữa đường thì hắn lại gặp được Lý Khánh An đang xuất phát đến Đát La Tư thành,nên thuận tiện đi theo.

Hai người họ hàn thuyên vài câu, Vương Xương Linh bèn nói: “Có người bạn ở Trường An viết thư cho ta, nói đến sự lo lắng về thế cục trong triều, Thánh thượng đã hoàn toàn không màn đến chính sự.

suốt ngày đắm chìm trong tửu sắc, Trong triều chia bè rẻ phía lũng loạn, Chính xuất vô môn, sáng lệnh chiều đồi, nhất là tiền bạc cạn kiệt, quốc khố trống rỗng, Thánh thượng vì mừng thọ một lần cho nương nương mà tốn gần một nửa quốc khố.

Đấy là còn chưa tính đến sự sa si ngày thường, Dân họ Đại Đường ta từ thời Thiên Bảo nguyên niên còn tám trăm vạn hộ, giờ cũng lắm chỉ có sáu trăm vạn hộ, Triều đình ai ảm thuế thu.

Tiền vào không đủ chỉ ra, Độ chi lang và Vận chuyển sứ đã đồi mấy lần đều không hiệu quả, Quan trọng hơn nữa là chiếm dụng đất đai ngày càng quyết liệt, Nếu cứ thế nay e rằng sẽ xảy ra bạo loạn, Lúc ấy, e chỉ khổ cho dân thường không quyền không thế.”

Nói đến đây, hắn thở một hơi dài, xong quay sang hỏi Lý Khánh An: “Sứ quân thân tại chức cao, không biết có nghĩ ra cách gì giải quyết vấn đề chiếm dụng đất đai không?”

“Sao ta lại chưa từng nghĩ đến?”

Lý Khánh An cười cười nói: “Lúc làm Quan sát sứ Hà Nam Độ, ta đã thấu hiểu được sự quan trọng của vấn đề chiếm dụng đất đai.

Ta cũng từng nghĩ, để bọn quyền quý kia chịu chủ động giao trả lại đất đai chắc còn khó hơn là giết chết họ, Một là thay triều đổi đại, như thời cuối Tùy, quý tộc mới lật đổ quý tộc cũ, có điều tình hình này tạm thời chưa thể thực hiện được.

Không nữa là như Đại Thực, dùng thương lập quốc, phát triển thủ công nghiệp và khai thác khoáng sản, để nhưng nông hộ bị mất đất có thu nhập nuôi sống gia đình.

Không nữa là mở rộng phát triển ra ngoài, để nhưng nông dân bị mất đất đi phát triển ở ngoài, để hóa giải mâu thuẩn trong nước, Hai điều cuối ta nghĩ có thể làm, và ta cũng đang định làm thế.

Tiên sinh thấy thế nào?

Trên thảo nguyên mênh mông này, đất rộng người thưa, đất đai phì nhiêu, còn có rừng núi vô tân phía bắc, không phải chính là đất sống mà ông trời đã ban cho người Hán tộc ta ư?”

Vương Xương Linh ngỡ ngàng, mãi một lúc sau hắn mới ấp úng nơi: “Sứ quân không phải nói nếu không là xây dựng quân trấn, sẽ không chiếm dụng đất của người Túc Đặc sao?”

Khánh An lại cười cười nói: “Tạm thời là thế này, ta nói là sau này, Đại Đường nếu muốn trị vì lâu dài tại vùng Thông Lĩnh về tây, chỉ có một con đường là thực dân, để người Hán Thông Lĩnh về tây làm chũ thể, đây mới là cách trị tận gốc.”

Vương Xương Linh cúi đầu suy ngẫm một lúc, lại nói: “Nhưng triều đình liệu có chấp thuận không?”

“Có lẽ có, có lẽ không, quan trọng là chúng ta cố gắng đến đâu.”

Nói đến đây, Khánh An bỗng nhớ đến một việc cười nói: “Lần này lúc chúng ta đoạt Toái Hiệp, triều đình đã thưởng năm mươi vạn quan tiền, nhưng chúng ta phải tự đúc lấy, bọn họ thật biết tính toán, Ta muốn hỏi ngươi, chúng ta có thể đúc năm mươi vạn quan tiền không?”

“Việc này...”

Mặt Vương Xương Linh lộ vẻ khó khăn nói: “Một năm chúng ta nhiều nhất chỉ có thể đúc mười vạn quan tiền, dù là có nhiều hơn cũng vô dụng, vì đồng không đủ.”

Khánh An gật gật đầu, Điều này đã nằm trong dự liệu của hắn, Hắn nghe nói đây là chủ ý của Dương Quốc Trung, Triều đình quốc khố không đủ, nên chỉ đưa ra một khoản mực để bọn họ tự nghĩ cách, Lý Long Cơ hồ đồ nhận lời, Nhưng như thế cũng hay, hắn đã có lý do để tự đúc tiền rồi.

Hắn rút trong lòng ra một ngân tệ Đại Thực đưa Vương Xương Linh cười nói:

“Ngươi xem thử cái này.”

Vương Xương Linh cầm lấy nhìn qua nhìn lại, ngân tệ này không giống tiền của Đại Đường có cái lỗ ở giữa, đó là một đồng tiền tròn hoàn chỉnh.

Phía trước có mặt người, phía sau là một tòa cung điện, giữa có một gạch đứng, kỳ thực cái gạch đứng đó chinh là con số La Mã “I”, chỉ là do Vương Xương Linh vẫn chưa biết.

“Đây chinh là tiền Đại Thực ư?”

“Đúng!”

Lý Khánh An gật đầu nói: “Ngươi thấy chưa, tiền của người Đại Thực dùng bạc, một đồng tiền cũng bằng một trăm văn tiền của ta, Mười đồng bằng một quan, nghe nói bọn họ còn có đồng vàng, một đồng vàng bằng mười đồng bạc, mang đi rất tiện, giá trị cũng cao, Thực dụng hơn tiền đồng Đại Đường ta nhiều.”

Vương Xương Linh bỗng hiểu ra: “Sứ quân muốn ta đúc tiền bạc và tiền vàng?”

“Đúng!”

“Nhưng chúng ta không có quá nhiều vàng bạc để đúc tiền, Hơn nữa dù chúng ta đúc tiền vàng va bạc đi chăng nữa, trong quốc nội Đại Đường chưa chắc có thể lưu thông, Như thế chế tạo nó thì có tác dụng gì?”

“Về nguồn vàng bạc thì ngươi không phải lo lắng, ngươi chỉ cần lo việc đúc là được, Ta có một số vàng dưới tầng hầm thành Bắc Đình, ngươi có thể dùng nó để đúc thành tiền vàng đã.

Ta cho ngươi cái khuôn, ta phải dùng để ban thưởng cho binh sĩ, còn việc lưu thông, Đợi tương lai, chúng ta tiến hành từng bước.”

Vương Xương Linh nghe xong mà câu hiểu câu không, hắn không hiểu dụng ý Lý Khánh An, chi biết gật đầu liền tán đồng.

...

Sáng hôm sau, bọn họ lại tiếp tục lên đường, đi thêm được vài chục dặm nữa, mắt thấy sắp trưa thì bỗng có một binh sĩ chỉ về xa hô to: “Nhìn, chúng ta đã đến Đát La Tư thành.

Mọi người bỗng chốc tinh thần phấn chấn nhìn về phương xa, chỉ thấy xa xa bóng núi trắng xóa, một tòa tiểu thành sừng sững dưới chân núi, Mọi người bỗng òa lên vui mừng, lũ lượt phóng ngựa về phía tiểu thành xa xa.

Còn chưa đến thành Hoành La Tư, Trấn thủ sứ Bạch Hiếu Tiết đã nghe tin đến nghênh tiếp, Từ xa đã nghe hắn thi lễ trên lưng ngựa: “Mạc tướng đến trễ, xin tướng quân tha tội.”

Khánh An gật đầu mỉm cười: “Ngươi không đến đón ta, ta cũng chả trị tội ngươi, Nhưng nếu ngươi mà lơ là phòng thủ. dùng binh chậm trễ, lúc ấy ta sẽ trừng trị ngươi, Ngươi hiểu chưa?”

“Mạc tướng đã hiểu, mặc tướng không dám chậm trễ một giờ một khác, ở ngoài năm mươi dặm vẫn đang cho tu kiến ba phong hỏa đài.”

“Được, hăy dẫn ta đi xem phòng ngự của ngươi.”

Lý Khánh An thúc ngực đi về phía thành trì, Đát La Tư thành là một tòa thành nhỏ, chu vi không quá năm dặm, chỉ có thể dung nạp một ngàn quân, bên trăm có ba trăm mấy hộ gia đình, là người Khẳng Đặc phía bắc Thạch Quốc.

Đây là một tiểu chi của người Đột Quyết, sống bằng du mục, Nhưng vị trí địa lý của Đát La Tư rất quan trọng, nên không ít người Khăng Đặc bỏ nghề chăng nuôi đi buôn.

Phần lớn người đều làm vật tư trung chuyển và mở quán rượu, nhà nghĩ, Lúc người Đại Thực chiếm Đát La Tư không có đoạn tuyệt thương đạo của nó, mà đê tính thuế thương nhân qua lại nặng nề, Còn quân Đường sau khi thay thế Đại Thực lại chấp hành mệnh lệnh của Lý Khánh An, nhất luật miễn thuế cho thương nhân vàng lai, Đây chính vì Hắn đã thu thuế tại An Tây và Bắc Đình.

Chính sách miễn thuế của quân Đường đã phong phanh, nhưng thương nhân nhạy cảm đã đánh hon được bèn đổi hướng Hoành La Tư.

đi đến Bái Chiêm Đình có lợi nhuận hậu hĩnh hơn, chứ không còn đi hướng Đại Thực để chịu thuế thêm một lần.

Lý Khánh An vừa đến cửa thành đã thấy một đội thương nhân lạc đà định vào thành, Quân Đường đã đứng gác cửa thành, tuy không phải đóng thuế, nhưng lại kiêm tra rất ư nghiêm ngặt, Thân phận và hàng hóa của từng thương nhân vào thành đều bị kiểm tra cẩn thận, chủ yếu là đề phòng gian tế của Đại Thực vào thành.

“Các ngươi nghĩ tra hỏi như thế sẽ có tác dụng ư?

Lý Khánh An dùng roi ngựa chỉ vào một đội thương nhân hỏi.

“Nếu thật sự là gian tế Đại Thực, họ vẫn có thể dễ dàng cải trang thành thương nhân.”

Bạch Hiếu Tiết mặt mày có phần khó xử đáp: “Quả thật có phần bất tiện, mấy hôm nay những thương nhân vãng lai có phần nhiều hơn, thuộc hạ đang đau đầu vì việc này.”

“Rất đơn giản, thời kỳ cấp bách thì xử lý theo kiểu cấp bách, Bây giờ Đại Đường và Đại Thực sắp khai chiến, người Đại Thực có thể đến tập kích thành Đát La Tư bất cứ lúc nào.

không được có hộ người nào được phép ở lại trong thành.

Hạ lệnh cho toàn bộ cửa tiệm đều phải dọn ra đây kinh doanh, Có thể cho họ liều chướng, nhưng giải thích rõ với họ rằng, hiện nay đang thời khắc quan trọng, xin họ phối hợp, Nếu người Đại Thực đến tấn công, ngươi tuyệt không thể nhân từ mềm lòng.”

“Thuộc hạ đã hiểu.'"Bạch Hiếu Tiết do dự hỏi: “Xin hỏi Đại tướng quân, làm bây giờ ư?”

“Ta đã hạ lệnh, chấp hành lập tức!”

Lý Khánh An lạnh lùng nói.

“Mạc tướng tuân lệnh!”

Bạch Hiếu Tiết vội đi an bài.

Lý Khánh An ngắm nghía tòa thành nhỏ này một hồi, Đát La Tư thành này tường thành không cao, khoảng bốn trượng, nhưng được xây rất kiên cố, Quân Đường đã cho thay bốn cánh cửa, men theo bờ thành cho đào kênh vệ thành rộng hai trượng.

Từ dòng sông nhỏ gần đây dẫn nước vào, Quân Đường tổng cộng có hai ngàn người trú quân tại đây, trong thành ngoài thành đều có một ngàn quân, Ngoài ra, do trường Khẳng Đặc tộc Đàn Bố Nhĩ đã chính thức quy thuận Đại Đường.

Hai ngàn chiến sĩ của hắn cũng được quân Đường vũ trang, nếu khi Đát La Tư thành gặp chuyện, bọn họ sẽ đến chi viện, Nên nói là Đát La Tư thành phòng ngự đã hoàn thiện.

Tập kích bình thường sẽ không thế đoạt thành này được, Quan trọng là không được lơ là, không thể để phòng ngự có sơ hở, củng giống như không thể để những người thương nhân khi nãy vào thành qua đêm, đề phòng ngừ màn Alibaba và bốn mươi tên cướp diễn ra tại đây.

Nói tóm lại, Lý Khánh An khá vừa ý, Hắn cho cưỡi ngựa đi một vòng quanh thành, không thấy có sơ hở nào, Lúc này, trong thành đã bắt đầu xôn xao, Khuyến cáo của quân Đường đều bị các cửa tiệm từ chối, Bạch Hiếu Tiết trong lúc nổi ngóa đã bắt đầu cưỡng bức đuổi người.

“Các ngươi không thể làm thế, Nếu thật sự như lời các người, người Ả Rập đến tập kích, bọn ta ở ngoài thành không phải sẽ bị chúng giết chết sao, Bọn ta đã nộp thuế tại Toái Hiệp, các ngươi có nghĩa vụ bảo vệ an toàn cho bọn ta chứ!”

Đấy là giọng nói của một cô gái trẻ đang dùng tiếng Đột Quyết tranh cãi với quân sĩ Đại Đường, Giọng của nàng rất khí thế, như một kẻ bề trên trách khứ người dưới.

Lý Khánh An ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ngoài cổng thành đang chen đầy một đám đông thương nhân và lạc đà, Hình như là đội lái buôn vừa định vào thành.

Khánh an mới nhìn rõ, đây chính là đội lái buôn người da trắng, Dù cho người Túc Đặc và Đại Thực đều thuộc người da trắng, nhưng vẫn có khác biệt so với những người này, Hắn lập tức phản ứng ra, đây là thương nhân đến từ Byzantium (Bái Chiếm Đình).

Đây còn là lần đầu tiên hắn gặp người Byzantium, cũng chính là đế quốc Đông La Mã, khiến hắn không khỏi hiếu kỳ thúc ngựa đi lên.

Người đang tranh luận với binh sĩ là một cô gái trẻ chạc đôi mươi, Da nàng rất trắng, một mái tóc vàng óng ả xỏa ngang vai, chiếc mũi cao cao, đôi mắt xanh biếc, Đây là một cô gái phương tây rất xinh đẹp.

Nàng mặc chiếc váy dài màu trắng viền kim tuyến, trên cặp bồng đào trắng nõn cao cao là vòng dây chuyền bằng đá quỷ lấp lánh bắt mắt, Mấy mươi bạn đồng hành chung đoàn với nàng ai ai cao to vạm vở, thân bận quần bó sát, lưng thắt ngang kiếm dài.

Vài tên quân đường nhìn nửa bầu ngực lõa lồ bên ngoài của nàng mất có phần ngẩn ngơ thất thần, Lý Khánh An trần mặt lại, rất ư bất mãn với thái độ của quân Đường, mặt hắn đen sầm lại hỏi: “Xảy ra việc gì?”

Bọn binh sĩ thấy đại soái đã đến hoảng quá vội thi lễ.

Nữ từ áy nhìn thấy Khánh An có vẻ là một quan cao của Đường quân, liền bỏ rơi bọn binh sĩ đi lên biện mình: “Các ngươi phòng ngự người Ả Rập ta có thể hiểu.

Nhưng thương nhân Bái Chiêm Đình ta và người Ả Rập thù hận bao nhiêu đời kiếp, bọn ta làm sao có thể là gian tế của người Ả Rập, Ngươi đuổi bọn ta ra khỏi thành, không phải là đang đẩy bọn ta vào miệng cọp của người Ả Rập sao?”

Lý Khánh An cười cười dùng tiếng Đột Quyết nói với nàng: “Bây giờ Đại Đường ta sắp có một trận đại chiến với quân Đại Thực, Trong tình hình này, bất kỳ người thân phận không rõ ràng đều không thể vào thành.

Hơn nữa. trong thời kỳ chiến tranh, thương nhân các ngươi không cần thiết phải qua đêm trong thành, Sau khi nhận được bồi thường thì nên rời khỏi ngay, nếu người Đại Thực đến tập kích, bọn ta sẽ phát phong hỏa cảnh báo ngoài năm mươi dặm, đủ thời gian cho các ngươi di dời đi.”

Lý Khánh An nói rất ư hợp tình hợp lỷ cô gái trẻ có phần bớt giận, Hai mắt nàng sáng lên, vội hỏi: “Vừa rồi ngươi nói Đại Đường sắp khai chiến với A Rập, thật thế ư?”

“Theo ngươi thì sao?

Bọn ta đã chiếm Thạch Quốc, liệu người À Rập có cam lòng không?”

Nữ tử nghe xong gật gật đầu cười, “Đúng rồi, bọn họ tuyệt không cam tâm, bọn họ nhất định sẽ tập kết trọng binh đến đoạt lại Thạch Quốc, ta chúc quân Đường có thể chiến thắng, Vị tướng quân này, xin hỏi quý danh của người ?”

“Ta họ Lý, tên Khánh An, ngươi có nghe nói qua chưa?”

Lý Khánh An mỉm cười nói.

Cô nàng nghe xong trợn tròn mắt, kinh ngạc nói: “Ngươi... ngươi chính là An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An ư?

Không..không thể nào?”

“Vì sao lại không thể?”

“Thượng đế của ta!

Lý Khánh An sao lại có thể trẻ tuổi đến thế?

Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?

Á.

Xin thứ lỗi cho ta đã mạo muội!”

Khánh An cũng không muốn nói thêm gì với nàng, liền khoát tay cười nói: “Ta khuyên các ngươi nên lập tức rời khỏi đây, nơi đây không an toàn, Chúc các ngươi thượng lộ bình an, sớm trở về với Quân Sĩ Đản Đinh bảo.”

Cô nàng cười cười, nụ cười có vẻ tinh ranh: “Có thể quen Lý Tướng quân, ta rất lấy làm vinh dự, Ta là Ái Luân Nê (* tên tiếng Anh là Irony), có điều ta không phải người Bái Chiêm Đình, ta là người Tây La Mã. ”

Lý Khánh An cười ha hả.

“Tây La Mã đã bị người Nhật Nhĩ Mạn (* Người German. hay còn tự xung là người Deutsche) diệt vong ba trăm năm trước còn gì, Bây giờ đang được Charles đệ nhất của vương quốc Pháp chấp chính, Không.

La Mã chắc thuộc nước giáo hoàng, ta nói có đúng không? ”

Lần này đến phiên cô gái trẻ thừ người ra, cả những người đi chung với nàng cũng ngạc nhiên vô cùng, và nhao nhao thỏ thẻ dư luận, Mãi một lúc sau, cô nàng mới mở miệng nói: “Ngài Lý tướng quân tôn kính, sao người đều biết những điều này?”

“Nơi ta từng đi nhiều hơn ngươi, ta còn đi qua quần đảo Anh Quốc mà người Niedersachsen (* một nhánh của người German) từng chinh phục, Được rồi, không còn sớm nữa, các ngươi có thể lên đường rồi, Nếu các ngươi muốn ở ngoài thành một đêm, ta cũng không phản đối, nhưng trong thành thì không thể, Đây là lệnh của ta, các ngươi hiểu rồi chứ?”

Nói xong.

Khánh An lại thi một lễ của một quý ngài phương tây với cô, xong hắn mới quay người đi thẳng.

Nữ tử ấy vẫn chằm chằm dõi theo bóng hình hắn, Trong mắt nàng đầy vẻ nghi hoặc và hiếu kỳ.

Chương 240: Kỳ binh đánh tâm lý

Từ Đát La Tư thành thị sát trở về, Lý Khánh An đã bắt tay vào trong việc bị chiến gấp rút, Vương Xương Linh từ Bắc Đình mang đến năm trăm thợ quân giới, điều này làm cho việc bị chiến của hắn như hố thêm cánh, quân Đường ở phía sau đại doanh đã xây nên một tòa quân giới doanh, lại rút ra ba nghìn binh sĩ thân thể cường tráng tiến đến hiệp trợ, làm ra máy ném đá.

chế tạo xe nỏ mười phát, bí mật phối chế bao hỏa dược, quân giới doanh khắp nơi là một cảnh tượng khí nóng cháy bỏng, chốc chốc lại từ trong chốn sâu rừng rậm truyền đến một tiếng nổ rè quái dị, làm một số lớn động vật kinh sợ bỏ chạy, đó là quân Đường đang thí nghiệm hiệu quả của hỏa dược.

Không lâu sau.

Thi Tam Nương cũng soái lĩnh hai trăm nữ hộ binh kéo đến Thác Chi thành, bọn họ ở trong Thác Chi thành xây dựng Hậu cần Tổng y viện, nhưng chỉ dựa vào hai trăm người bọn họ, số người vẫn là ít hơn một chút, quân Đường bèn ở trong Thác Chi thành chiêu mộ ba trăm Hồ nương trẻ tuổi khỏe mạnh, bổ sung làm nữ hộ binh, để bọn họ sau khi tiếp nhận huấn luyện tăng cường, cũng tham gia vào đội ngũ cứu thương.

Việc này còn có một chuyện vui nhỏ, mới bắt đầu quân Đường ở trong thành dán cáo thị chiêu mộ, người đến ứng tuyển lác đác vài người, người Thạch Quốc đều tưởng rằng quân Đường đang chiêu mộ quân kỹ, sau đó quân Đường đã gia tăng tiền công, vẫn không có người nào đến ửng tuyên, sau đó Lý Khánh An mời Cáp Tang vương tứ ra mặt làm rõ sự việc, đây là chiêu mộ nữ binh cứu trợ thương nhân, không phải là quân kỹ gì đó.

Cáp Tang hoàng tử thậm chí để cho mấy người tiểu thiếp của mình cũng tham gia vào nữ hộ binh, lúc này mới xóa tan nỗi bãn khoãn của Thạch Quốc, nơi chiêu mộ bỗng chốc đông như cửa chợ, quân Đường đã đưa ra đã ngộ hậu hĩnh làm cho nữ tử Thạch Quốc lao đến như chim nước, chỉ có thời gian một ngày, ba trăm nữ hộ binh trẻ tuổi tháo vát đã toàn bộ chiêu mộ đầy đủ.

Có lẽ ý thức được mình đã ở trên cùng một chiếc thuyền với quân Đường, Thạch Quốc về mặt hiệp trợ bị chiến cũng hết sức tận lực, lương thực và dê bò thì khỏi phải nói nữa, Thạch Quốc sản xuất chủ yếu bông gòn, vải bạch điệp tồn kho toàn bộ đều cung cấp hết, hầm rượu chất đầy rượu nồng cũng dọn sạch, ngoài ra.

Trong Thác Chi thành gần trăm tác phường thủ công lớn nhỏ cũng đã tiếp nhận việc chế tạo mũi tên cho quân Đường, gần như cả nước Thạch Quốc đều động viên cả lên.

Sáng hôm nay, Lý Khánh An đi cùng Cáp Tang vương từ thị sát ở Hậu cần Tồng y viện, Tổng y viện đặt ở Thạch Quốc cố cung, chỗ này vốn dĩ là cung điện của Thạch Quốc phó vương. phó vương sau khi rời khỏi Thác Chi thành, nơi này đã từng là thống soái quan sờ của người Đại Thực, bây giờ đê đó không dùng đến. bèn trở thành Hậu cần Tổng y viện của quân Đường.

Cung điện chiếm diện tích rất lớn, có hơn một trăm căn phòng, ngoài ra mấy tòa trạch viện quý tộc không dùng đến sát cạnh đó cũng tạm thời được trưng dụng, bờ rào đã bị dỡ bỏ, nối thành một dãy, có thể đồng thời chửa ba nghìn thương binh, ngoại trừ nữ hộ binh, còn có năm mươi quân y quân Đường, thậm chí mấy chục danh y Túc Đặc của Thác Chi thành cũng đã được tuyền dụng.

Hai người ở trong y viện đi một vòng, các hộ binh Hồ nương mới chiêu mộ đang tiếp nhận huấn luyện, mấy lão hồ binh biết tiếng Đột Quyết đang làm thử cho các nàng xem. dùng rượu sát trùng.

Tẩy rửa vết thương, cầm máu, lên thuốc, và dùng dây vải bạch điệp quấn quanh vết thương, thật ra cũng không phải rất khó, quan trọng là thành thạo, còn phải giãi thích một số điều cần đặc biệt chú ý, ví dụ bị ném mâu chọc thương. không thề di chuyển, phải nằm thẳng im người. phòng chảy máu trong người.

Cáp Tang ở một bên nghe được một lát, bèn cười nói với Lý Khánh An: “Ta nghe nói lúc Đại Đường kiến quốc, tài trí gan lược của Bình Dương công chúa không mảy may thua kém nam tử, hôm nay Đại tướng quân dùng nữ binh để hộ lý thương nhân, cũng ất hẳn sẽ lưu truyền thành câu truyện mọi người ca tụng.”

Lý Khánh An cười xòa nói: “Dùng nữ binh để hộ lý thương nhân là lúc ta đánh Thạch Bảo thành nghĩ ra, lúc đó bọn ta đã giải cứu được một toán phụ nữ triều Đường bị người Thổ Phồn cướp bắt, bọn họ đa số không nhà cửa, lúc đó bọn ta nhân lực không đủ, bèn đề bọn họ đến giúp đỡ chăm sóc thương binh, kết quả hiệu quả cực tốt.

Dùng nữ nhân chăm sóc thương binh không chỉ là bọn họ tỉ mỉ, biết chăm sóc người, hơn nữa bọn họ có thể làm cho thương binh bình tĩnh trở lại, xóa tan đi sự căng thẳng và sợ hãi của bọn họ, những điều này là nam nhân không thể làm được.”

Nói đến đây, Lý Khánh An bất giác có chút cảm khái, thở dài nói: “Ta còn nhớ lúc lần đầu tiên đánh Toái Hiệp, bọn ta đã bị thương hơn một nghìn người, nếu giống như trước đó, những thương binh này ít nhất cũng phải chết đi một nửa.

Nhưng cuối cùng chỉ là trọng thương mà chết mấy chục người, còn lại toàn bộ đều sống sót cả, đây chính là công lao của các nữ hộ binh, thật ra trên chiến trường thật sự bị giết chết đi, ngoại trừ một đao chặt đứt đầu, đâm thủng tim, còn lại đều là thương binh, đa số đều là vì thương mất nhiều máu mà chết, nếu cứu chữa kịp thời, ít ra có thể cứu sống một nữa, vì vậy sự bảo đảm hậu cần của chiến tranh cực kỳ quan trọng.”

Lý Khánh An nhắc đến trận chiến Toái Hiệp lần đầu tiên, Cáp Tang vương tử không khói có chút đỏ mặt, hắn vội lảng đi nói: “Đại tướng quân đem theo năm vạn quân đội, thêm một vạn quân Bạt Hẳn Na, còn có hai vạn quân của Thạch Quốc bọn ta, tổng cộng là tám vạn quân đội, ta lo lắng về mật binh lực có thể sẽ không đủ.”

Lý Khánh An nhìn hắn một cái, cười nói: “Ngươi không cần lo lắng, đánh trận không phải là binh lực nhiều là có thể giành thắng lợi, rất nhiều lúc cần có mưu lược,‘binh giả. quỳ đạo dã’ (kẻ dụng binh, sử dụng mưu chước), thạo việc ra kỳ binh cũng là một trong những nhân tố quan trọng đề chiến thắng, ví dụ trước khi ta đi Đát La Tư thành, việc kia mà ta nhắn nhũ ngươi, cũng chính là kỳ binh của ta.”

Cáp Tang đột nhiên sực nhớ đến, hắn không khỏi lo lắng hỏi: “Không biết bọn họ hiện tại thế nào?”

Lý Khánh An ánh mắt nhìn về phía nam, hắn lầm bẩm nói: “Ta nghĩ bọn họ chắc là có thể làm tròn nhiệm vụ được giao.”

...

Từ Hô La San thũ phủ Mộc Lộc xuất phát, đi về hướng đông hơn tám trăm dặm, vượt qua sa mạc Gobi mênh mông, bèn tới được A Mỗ hà (sông Amul), tiếp tục đi về hướng đông bắc khoảng năm trăm dặm. bèn bước vào khu vực Hà Trung, bước đến quốc gia đầu tiên trong chín nước Túc Đặc - An Quốc, Đại Thực gọi nó là Bố Ha Lạp, Bố Ha Lạp cũng chính là đô thành của An Quốc.

Dọc theo Na Mật hà tiếp tục đi về phía đông, trước sau đi qua An Quốc.

Hà Quốc, Tây Tào Quốc, cuối cùng đi tới Khang Quốc đô thành Tát Mã Nhĩ Hàn, ngoài ra còn có một tuyến nam.

Cũng chính là đi qua tiểu Sử Quốc, Sừ Quốc, Mễ Quốc, cuối cùng cũng đến được Tát Mã Nhĩ Hẳn, lần này tuyến đường chủ bị chiến của quân Đại Thực là bắc tuyến, đi tuyến đường này có thể động viên nhiều quân đội hơn.

Dọc đường bắc tuyến là quân Đại Thực rầm rộ cùng với các loại đội lạc đà chờ quân nhu, gần vạn con lạc đà thồ chờ vô số kể các loại quân giới vật tư. men theo đường lớn ngẩng đầu sải bước mà đi.

Từng đội Hô La San bộ binh và kỵ binh xếp hàng đi nhanh, trong số họ có khinh kỵ binh mình mặc hắc y, bên ngoài che giáp da.

đa số tay cầm trường mậu và khiêng đồng, cũng có trọng kỵ binh mà cả người và ngựa đều vác đầy trọng giáp, bọn họ hành quân chậm rãi, đi ở sau cùng.

ở giữa còn có một đội bộ binh mình mặc thiết lân giáp, tay cầm đặc trường mậu, bọn họ đồng loạt tay cầm khiêng tròn nhỏ, nhưng trường mậu của họ vô cùng khác thường, dài đến ba trượng, hoán đôi thành độ dài của ngày nay, cũng chính là sáu mét.

Chính là đội hình Macedonia, do tám nghìn người tổ hợp thành, trong tám nghìn người đó không chỉ có trọng bộ binh, còn có khinh trang thuẫn binh, phụ trợ binh và kỵ binh, đây là tồ hợp binh sĩ tinh duệ nhất, dũng mãnh thiện chiến nhất do A Bố Mộc Tư Lâm tuyên chọn, do Ba Tư đại tướng Ha Lí Đức Ba Nhĩ Mã Khắc phụ trách huấn luyện.

A Bố Mộc Tư Lâm đã ở trước mặt Khalifah lập hạ quân lệnh trạng, sẽ đánh tan hoàn toàn quân Đường, đuồi cổ quân Đường về Toái Hiệp, vì điều này, hắn đã thực hiện bố trí cẩn mật, gần như huy động toàn bộ tài nguyên chiến tranh của Hô La San, năm vạn đại quân của hắn.

Ngoại trừ một vạn người do Y Bố Lạp n thống lĩnh đi về Tín Đức, và lưu lại một vạn quân trấn thũ Hô La San, hắn lại từ quân đội ủy Mã Á đầu hàng chiêu mộ hai nghìn binh sĩ, tổng cộng năm vạn người xuất chinh Hà Trung, chi dựa vào năm vạn người này là không đủ, vì việc này hắn lại hạ lệnh ở khu vực Hà Trung, tập trung thêm năm vạn người của quân đội các nước, cuối cùng tổng binh lực của hắn đã đạt đến mười vạn.

Tiền phong đại tướng là Tát Mã Nhĩ Hẳn tồng đốc Tề Nhã Đức, hắn phụ trách tập hợp quân đội. gom góp lương thực và chiêu mộ dân phu trong khu vực Hà Trung.

A Bố Mộc Tư Lâm đã không có đường lui.

Mạn Tô Nhĩ suất lĩnh ba vạn quân Syria cũng đã theo nam tuyến đi về hướng Tát Mã Nhĩ Hãn.

...

Tiểu Sử Quốc đô thành Na sắc Ba là một thành thị sản xuất nhiều bảo thạch, các thương nhân từ nơi đây mang theo bao thạch đi bán lại ở Đại Đường xa xôi, có thể kiếm được lợi nhuận khổng lồ, vì vậy nơi đây là nơi tụ tập của thương nhân Túc Đặc.

Đặc biệt là thương nhân đến từ Tát Mã Nhĩ Hãn, số người đông đến mấy nghìn người, bọn họ xông xáo trong thành Na sắc Ba và xung quanh các núi khoáng sản, mang những bảo thạch sản xuất nơi đây đem đến bốn phương tám hướng.

Trước khi Đại Thực khuếch trương sang đông, Na sắc Ba hầu như hết chín phần dân chủng đều tín ngưỡng Áo giáo, lúc Áo giáo cực thịnh, toàn tòa thành tràn ngập gần trăm tòa miếu thần lớn nhỏ khác nhau, các tượng điêu khắc thần Ghura Mazda lại càng phủ khắp toàn thành, thậm chí mỗi hộ gia đình đều có, nhưng sau khi Đại Thực đông tiến, tiểu Sử Quốc đứng mũi chịu sào trước tiên.

Na sắc Ba gần như toàn bộ miếu thần đều bị quân Đại Thực phá hùy, tất cả tượng thần đều bị đập nát. các dân chúng bị ép sửa đổi tín ngưỡng đạo giáo Islam. kẻ kiên trì không sửa tín ngưỡng bị đánh thuế nặng, sau mấy chục năm. dân chúng Na sắc Ba tín ngưỡng Áo giáo đã còn lại không đủ bốn phần, bọn họ vẫn kiên trì túi ngưỡng của chính mình, không có miếu thần, thì quỳ rạp về phía mặt trời.

Nhưng một trận trấn áp nhắm vào khởi nghĩa Thập Hiệp phái làm cho hơn một vạn người Na sắc Ba bị giết, gần hai vạn người bị bắt đến sông Amul bán làm nô lệ. từng hộ từng nhà đều bị cướp sạch vét sạch, tòa thành của bảo thạch vốn dĩ phồn vinh đã bắt đầu trở nên lạnh tanh.

Na Sắc Ba không ở trên đại lộ Hô La San, mà là một tuyến nhánh liên kết, cách đại lộ khoảng hơn sáu mươi dặm. mấy ngày nay Na sắc Ba vô cùng tĩnh lặng. quân đội Đại Thực đã bỏ đi rồi. hai nghìn binh sĩ còn lại của Na sắc Ba cũng toàn bộ bị mang đi. toàn tòa thành trì đều ở trong một trạng thái không thiết lập phòng bị.

Mặt trời ấm áp chiếu vào trong thành Na sắc Ba. trên quảng trường trung tâm thành phố tụ tập gần ba vạn dân chúng Na sắc Ba. hôm nay là lễ thu cốc của Áo giáo, các tín đồ tề tụ trên quảng trường quỳ lạy, lẳng lặng hướng về mặt trời ấm áp cầu nguyện.

Trên quảng trường vốn dĩ có một tòa miếu thần khổng lồ, chi thua kém chủ thần miếu của Tát Mã Nhĩ Hàn (Samarqand), trước miếu thần cũng có một pho tượng điêu khắc, chúng vốn dĩ là nơi thiên liêng nhất trong lòng người Na sắc Ba.

Nhưng miếu thần và tượng điêu khấc đã bị phá hủy vào hai mươi năm trước, chỉ còn lại một đống hoang tàn, đống hoang tàn này đến nay vẫn còn được bảo tồn, ba vạn túi đồ quỳ ngay trước đống đổ nát này, tiếng tụng niệm kinh văn vang khắp quảng trường, trong âm thanh chất chứa cả sự phẫn nộ đối với người Đại Thực.

Lúc này, một đoàn lạc đà do hơn trăm người hợp lại từ hướng tây bắc chậm rãi đi đến. trong đội ngựa có một chiếc xe ngựa bằng gỗ ván bằng, do năm con lạc đà kéo đẩy, bên trên đặt một vật phẩm to lớn, dùng sắp vài thật dày bao phủ.

Hơn ba trăm người này có cách ăn mặc không khác gì so với người Túc Đặc, mặc áo bào rộng lớn, trên đầu quấn khăn, bọn họ bình thường như các thương nhân dễ bất gặp ở bất kỳ đâu trên con đường tơ lụa.

Nhưng trong số bọn họ rất nhiều người có khuôn mặt hiển nhiên không phải người Túc Đặc, cũng không phải người Đột Quyết, mà là người phương Đông, bọn họ chính là đội hành động đặc biệt của Lý Khánh An phái đến, đến chấp hành một nhiệm vụ quan trọng.

Dần đường là mấy người Túc Đặc Thạch Quốc, bọn họ vô cùng quen thuộc địa hình của khu vực Hà Trung, tránh khỏi đồn biên phòng của người Đại Thực, từ cửa bắc tiến vào Na Sắc Ba, trú quân của Na sắc Ba đã không còn nữa, cửa thành chi có mười mấy người gác cửa già yếu, hầu như là một tòa thành thị không đặt chốt phòng.

Việc đi đến của đội người này lúc đầu không gây chú ý cho các túi đồ, bọn họ đang toàn tâm toàn ý dưới sự dẫn dắt của trường lão hướng về mặt trời cầu nguyện, vào lúc này, tín đồ phía sau đột nhiên xảy ra một sự xáo động, mọi người đã bị kinh động, đồng loạt quay đầu nhìn, bỗng chốc rất nhiều người đều sợ ngây người.

Các quân Đường đã lột bỏ trường bào rộng lớn và vải quấn của người Túc Đặc, lộ ra áo giáp của quân Đường, khôi phục tướng mạo ban đầu của bọn họ.

“Là quân Đường!”

Đột nhiên có mấy thương nhân đến từ Tát Mã Nhĩ Hẳn đã nhận ra, bọn họ thất kinh hô lên. tin tức quân Đường đã đến một truyền mười, mười truyền trăm, rất nhanh, hơn ba vạn giáo chúng đều biết được quân Đường đã đến, trên quảng trường xì xầm bàn tán, ai nấy đều kinh hãi không thôi, phía trước không hề truyền đến tin tức đánh trận, quân Đường tại sao lại đến chứ?

Quân Đường kéo xe ván phẳng to lớn, vòng qua đám đông, đi đến dừng lại ngay trước đống hoang tàn nơi mà miếu thần bị phá hủy, mọi người không biết bọn họ muốn làm gì. nhưng lại không có ai dám lên trước hỏi thăm, trong lòng tràn đầy sự nghi hoặc.

Lúc này, trường lão Áo giáo của Na sắc Ba tiến lên thi lễ nói: “Xin hỏi các ngài đến nơi đây có việc chi quan trọng chăng?”

Người Túc Đặc dẫn đường cung kính trả lời nói: “Trường lão tôn kính, bọn ta đến từ Thạch Quốc, quân Đường đồng ý giúp đỡ chúng ta khôi phục tín ngưỡng. không có bất kính với chủ thần, đề bọn họ tận lực đi!”

Hắn kề tai trường lão thấp giọng nói mấy câu, trưởng lão kinh hô một tiếng: “Chủ thần của ta a!”

Hắn hướng vào vật phẩm to lớn đó quỳ xuống. trên quảng trường tiếng bàn tán xôn xao, ai cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. lúc này, quân Đường cùng nhau dùng sức. từ từ dở vật phấm to lớn đó xuống xe, dựng lên.

Mấy viên quân Đường tháo bỏ dây thừng cột ở phía trên, vải che bị kéo xuống từ từ. quảng trường đồng thời phát ra một tràng tiếng kinh thán vang dội. tất cả mọi người đều quỳ xuống. thành kính lễ bái.

ở phía trước đống hoang tàn xuất hiện một tượng điêu khắc bằng đá của thần Quang minh Ghura Mazda, đôi tay của ngài giơ lên trời, kêu gọi mặt trời ban cho đất mẹ ánh sáng, điêu khắc trông rất sống động, đây là tượng điêu khắc chủ thần đầu tiên xuất hiện ở Na sắc Ba gần hai mươi năm nay, vô số người đều kích động đến rơi lệ, bọn họ đem cả thán hình con tim đều rạp xuống dưới đất, lăng lặng kêu gọi vị thần Quang minh thánh khiết.

Lúc này. một người Túc Đặc Thạch Quốc dùng tiếng Túc Đặc cao giọng hô to: “Toàn bộ con dân của thần Quang minh a!

Chúng ta đến từ Thác Chi thành, quân đội của Đại Đường ủng hộ tín ngưỡng của chúng ta, bọn họ vì chúng ta tu kiến miếu thần, sầy dựng lại tượng thần, hãy để chúng ta vì chũ thần Quang minh giáng lâm lại Na sắc Ba cùng nhau cầu nguyện nào!”

Trong tiếng cầu nguyện của ba vạn tín đồ, ba trăm quân Đường lặng lẽ rời khỏi Na Sắc Ba thành, rời khỏi tiểu Sử Quốc.

Sự kiện quân Đường gầy dựng lại tượng điêu khắc thần Quang minh Ghura Mazda không chi xảy ra ở Na sắc Ba, trong ngày lễ thu vụ Áo giáo, trong một tiểu thành thị nào đó phòng thủ lõng lèo của các quốc gia Túc Đặc như Khang Quốc, An Quốc, Mễ Quốc, Hà Quốc, Đông Tào Quốc, đều đồng thời xảy ra sự kiện trọng đại quân Đường gầy dựng tượng điêu khắc Ghura Mazda, sự kiện trọng đại này như một cơn bão táp cuốn khắp chư quốc Hà Trung, dấy nên một đợt sóng trào ngất trời trong khắp các nước Túc Đặc.

“Crắc!” một tiếng vang lên.

A Bố Mộc Tư Lâm rút kiếm ra một nhát bổ đôi bàn làm hai.

Lửa giận hắn đang hừng hực, hắn lại một chân đá phăng chiếc ghế nhó ở cạnh bên.

Ngay lập tức những cuộn da cừu chất đầy trên ghế toàn bộ rơi rớt đầy nhà.

“Truyền lệnh của ta!”

Hắn quay đầu lại giận dữ nói: “Tượng thần xuất ở khắp nơi đều nhất luật phá hủy, Trong quân có ai dám bàn luận về việt này nhất luật xử tử!”

Tượng thần quân Đường chế tạo tại khắp nơi trên Hà Trung đã gây phiền phức rất nhiều cho hắn, Các tín đồ Hỏa giáo chạy đi khắp nơi lũ lượt kéo nhau hành lễ với tượng thần.

Nếu ngày thường, bọn họ làm gì có cái gan ấy, nhưng bây giờ họ cái gì cũng chả sợ, không phải chính là vì tên người nhà Đường kia cho tu kiến tượng thần sao?

Càng khiến Mộc Tư Lâm phẫn nộ nữa là phía quân đội cũng xuất hiện không ổn định.

Tín đồ Hỏa giáo bỏ tập huấn, toàn bộ đi vái thái dương, bọn chúng nảy sinh lòng tôn kính với quân địch thế này, thì trận đánh này còn đánh sao nữa?

Hạ lệnh xong. hắn đã thấy có phần hối hận, lập tức cho người đi truy hồi quân lệnh, A Bố Mộc Tư Lâm đang phẫn nộ có phần sốt ruột bất an.

Hắn khoát tay sau lưng đi qua đi lại trong phòng.

Dù cho đã hạ lệnh hỏa thiêu tượng thần, nhưng hắn hiểu rõ hơn ai hết làm như thế thật không lý trí, mà ngược lại càng khiến người Túc Đặc thêm đối lập với mình.

Lý Khánh An lợi dụng tôn giáo để dấy lên cơn sóng gió này đã đánh trúng ngay điểm chết của hắn, Giờ hắn cũng không cách nào phản công lại.

Lúc này, ngoài cửa có tiếng bẩm báo của thân binh: “Mạn Tô Nhĩ điện hạ đã đến.”

Phòng ngự Hà Đông xuất hiện sơ hở khiến A Bố Mộc Tư Lâm giận tím mật. hắn gật gật đầu nói: “Mời hắn vào!”

“Tổng đốc các hạ Mộc Tư Lâm, có phải ta đã đến không đúng lúc?”

Khẩu khí Mạn Tô Nhĩ đầy mia mai đi vào trong phòng, Liếc sang các cuộn da cừu vung vãi khắp nơi, hắn khum người nhặt chúng lên, phủi phủi bụi bám trên đấy cười nói: “Xem ra vị chũ soái Đại Đường này rất hiên về chúng ta.

không giống Cao tướng quân lần trước, toàn làm những việc có lợi cho chúng ta.

Tổng đốc các hạ. ta đến là muốn hỏi ngươi, xem đã chuẩn bị xử trí việc này như thế nào?”

Mộc Tư Lâm đã hoàn toàn bình tĩnh lại được, hắn hiểu, đại hồng thủy không phải muốn chắn là có thể chắn được, chỉ còn cách là dẫn nước đi chỗ khác mà thôi.

Chi có khi hắn biểu hiện có thành ý hơn cả quân Đường thì mới có thể khiến người Túc Đặc yên tâm bán mạng chiến đấu cho mình.

Hắn thở dài nói: “Mạn Tô Nhĩ điện hạ. việc ôn định quân tâm, ta sẽ thuận theo yêu cầu của người Túc Đặc, tạm thời giải phóng hạn chế việc cúng vái miếu thần cùng tượng thần với chúng.”

“Tuyệt đối không được!”

Mạn Tô Nhĩ bỗng nhiên đùng đùng trở mặt.

điều hắn sợ chính là sợ Mộc Tư Lâm nhượng bộ với người Túc Đặc. nên mới phải gấp rút đến gặp, không ngờ Mộc Tư Lâm lại thật sự có ý định làm thế.

“Đạo Islam là quốc sách của Đại Thực, dù xảy ra bất kỳ việc gì, thì tuyệt không thể nhượng bộ.

Ngược lại, quân Đường ủng hộ Hòa giáo, chúng ta càng phải nghiêm khắc hạn chế Hỏa giáo.

Nếu nhượng bộ trên tín ngưỡng với người Túc Đặc.

đó là bất kinh với chân chủ.

Tướng quân Mộc Tư Lâm. nếu ngươi thật sự dám nhượng bộ như vậy, ta sẽ cho Khalifah bãi chức Tống đốc của ngươi.”

Mạn Tô Nhĩ khẩu khí kiên quyết, không có đất thương lượng.

Mộc Tư Lâm lặng lẽ thở dài, hắn muốn cãi lại rằng nếu không ổn định lòng quân thì làm sao đây?

Nhưng chi mấp mấy môi, cuối cùng cũng chăng thốt lên được lời nào, Cũng như Mạn Tô Nhĩ đã nói. việc gì có thể nhượng bộ, duy tín ngưỡng đạo Islam là một phân cũng không được nhượng.

Mạn Tô Nhĩ thở dài một tiếng nói: “Việc này cứ để ta ra mặt giải quyết, nếu đã chinh phục được Hà Trung thì phải có bộ dạng kẻ chinh phục, bất kỳ hành động mềm yếu hoặc nhượng bộ cũng là sự si nhục với vương triều A Bạch Tư ta.”

Chương 241: Nguy cơ miếu thần

Dưới thái độ cứng rắng của Mạn Tô Nhĩ, quân Syria - chủ lực của quân Đại Thực đã xuất phát đến các nước Hà Trung, Bọn chúng lại đạp đổ những tượng thần được quân Đường dựng lên.

và phá hủy những miếu thần do tín đồ Hòa Giáo tự ý xây dựng, Chúng đến từng nhà từng hộ truy xét thám tử quân Đường, đồng tời cũng đi truy xét những vật phẩm liên quan đến Hỏa giáo, những tượng phật nhỏ, kinh văn, thánh vật..

Một cơn sóng trấn áp tinh thần quyết liệt đang diễn ra tại các nước Hà Trung.

Miếu thần Hòa giáo tại Tát Mã Nhĩ Hàn. chỗ dựa tinh thần cuối cùng của người Túc Đặc này đang phải đối diện với nguy cơ bị phá hủy.

Mạn Tô Nhĩ đang dùng thủ đoạn thép để trấn áp tín ngưỡng của người Túc Đặc, thủ đoạn cao trào nhất chính là phá hủy tòa miếu thần này.

Năm ngà binh sĩ Syria toàn thân vũ trang đang đứng xếp hàng trước quảng trường miếu thần, Ai nấy đều tay cầm gậy thép, đằng đằng sát khí đợi chờ lệnh của chủ soái.

Trước miếu thần, một ngàn mấỵ giáo đồ Hòa giáo dưới sự dẫn dắt của hai trường lão đương tuyệt vọng dùng thân thể của mình để bảo vệ quê nhà của mình.

Hai tháng trước, chủ thần của họ đã bị sụp đổ, bây giờ cuối cùng cũng đến miếu thần.

Các giáo đồ Hòa giáo cùng ngưỡng mặt nhìn mặt trời lăng lặng cầu nguyện chủ thần hiện thân.

Ánh mắt Mạn Tô Nhĩ lạnh lùng nhìn toàn miếu thần đã sáu trăm năm lịch sử này, Hai tháng trước, trưởng lão miếu thần này đã dùng lời lừa gạt hắn, tạm thời giữ lại được miếu thần, nhưng hôm nay, thời khắc báo ứng cho lời nói dối đó đã đến.

“Bắt đầu!”

Mạn Tô Nhĩ lạnh lùng hạ lệnh.

Năm ngàn quân sĩ bắt đầu từ từ động thủ, Bọn giơ cao gậy thép từng bước từng bước tiến lại gần miếu thần, Các tín đồ lập tức đi lên cản lại không chút sợ hãi, Bọn họ dùng thân thể cũng mình để ngăn cản quân đội tiến thẳng.

Các đáp trả cho họ chính là những đòn đánh như vũ bão, đầu bể máu đổ, xương gẫy thịt nát, Các tín đồ bị đánh ngã dưới đất, bọn binh sĩ vẫn tiếp tục đạp qua người họ thẳng tiến về trước.

Hai trưởng lão tuổi già cũng bị đánh ngã, máu tươi bắt đầu ròng ròng chảy trên khuôn mặt nhăn nhó của họ, Vài người thánh nữ vội chạy đến dìu hai người đi sang một bên, Bọn họ vẫn hô hào, bi thương nhìn mặt trời hô hào: “Chủ thần Ghura Mazda!

Xin người hãy cửu miếu thần!”

Ngay lúc này, tiếng thán kinh ngạc ồ lên khắp nơi, Tất cả quân đội đều dừng lại, chỉ thấy trên hành lanh miếu thần xuất hiện một người cô gái trê tuổi mặc thánh bào màu trắng, Tay nàng giơ cao viên đá quý màu đỏ, trên thân đá quý thấp thoáng như có hỏa diệm bừng cháy.

“Á!

Con mắt của chủ thần Ghura Mazda!”

Tất cả tín đồ trên quảng trường lập tức quỳ xuống thành tâm vái lạy thánh thạch vừa xuất hiện, Mắt hai trường lão tròn xoe, sao nàng lại quay lại thế này?

Trong lòng Mạn Tô Nhĩ bỗng chốc kích động, bất giác đi lên trước vài bước, Hắn đã nhìn thấy thánh thạch mà Khalifah chỉ đích danh muốn có, Vì thánh thạch này mà hắn đã bị Khalifah trách móc.

Quảng trường bỗng chốc lặng im.

Cự Lan hít một hơi thật xong, để lồng ngực phập phồng của mình tạm yên.

“Thân vương Mạn Tô Nhĩ mời lên tiếp chuyện!”

Giọng nói thánh thót cao cao của nàng vang vảng khắp từng góc ngách trên quảng trường.

Mạn Tô Nhĩ từ từ đi lên, mặt hắn trầm lại nói: “Ta chính là Mạn Tô Nhĩ, ngươi có gì thì cứ nói!”

Cặp mắt xinh đẹp của nàng nhìn hắn chằm chằm, miệng nàng tuôn ra từng chữ một: “Ta là một trong mười hai thánh nữ của miếu thần Tát Mã Nhĩ Hãn, trong tay ta có thánh vật Quang minh chi nhãn, nhân danh chủ thần Ghura Mazda lệnh cho ngươi dừng tất cả hành động tàn phá thánh miếu!”

Mạn Tô Nhĩ hơi nhếch mép cười nhạt: “Nếu ta không nhận lời thì sao?”

“Ngươi không nhận lời, thì đừng hòng có được Quang minh chi nhãn!”

Lúc này, mấy tên quan viên Tát Mã Nhĩ Hãn thỏ thẻ vài câu với Mạn Tô Nhĩ, hắn gật gật đầu mỉm cười nói: “Hóa ra nàng là công chúa Câu Lan của Toshkent, nàng hãy suy nghĩ thận trọng, rất có thể nàng sẽ mất mạng tại đây.”

“Trước khi mất đi sinh mạng của mình, Quang minh chi nhãn cũng sẽ phải tan xương nát thịt!”

Câu Lan không hề chịu thua.

Mặt Mạn Tô Nhĩ trầm lại, lạnh lùng nói: “Ngươi dám uy hiếp ta ư?”

Mắt nàng vẫn kiên quyết, nàng cắn chặt môi lùi ra sau một bước, Tay nàng gõ viên bảo thạch hỏa diệm lên thật cao, Dưới ánh sáng của mặt trời, nó càng phát ra một vẻ óng ánh lạ thường, khiến cả quảng trường ồ lên kinh ngạc.

Mắt Mạn Tô Nhĩ xoay xoay, cười nói: “Được thôi!

Ta hứa với nàng, sẽ lập tức cho dừng việc phá hủy thần điện!”

“Không!

Ta muốn ngươi phải thề, cả đời này kiếp này, bất kỳ người nào cũng không thể phá gỡ Tát Ma Nhĩ Hàn thánh miếu!”

Sắc mặt Mạn Tô Nhĩ đại biến, hắn là giáo đồ Islam, cũng là người kế thừa Khalifah, làm sao hắn có thể tùy ý thề thốt được.

“Ngươi đừng hòng!”

Hắn nghiến răng nói.

Câu Lan rút ra cây đoản kiếm sắc bén trong lòng, Đây là cây đoản kiếm năm xưa khi nàng và Lý Khánh An cùng bị người Đột Kỵ Thi bao vây ở Thạch Lâm.

Hắn đã tặng nàng phòng thân, Thời gian thấm thoát đã nhiều năm qua đi, cây đoản kiếm này được nàng giữa bên mình như báu vật nhiều năm nay, hôm nay nàng sẽ dùng nó đê đâm vào ngực mình.

“Nếu ngươi không,thể, ta sẽ dập nát Quang minh chi nhãn này!”

Lúc này, cả bầu không khí trên quảng trường như đọng lại, Thời gian cũng bỗng chốc đứng lại không còn chuyển động, Hàng vạn cặp mắt đều đổ dồn về thánh nữ xinh đẹp thánh thiện của thần Quang minh dưới nắng vàng.

Mặt Mạn Tô Nhĩ đen sầm lại, ánh mắt hắn nghiêm nghị nhìn nàng chằm chằm, Câu Lan hoàn toàn không chút sợ hãi, nàng chi lạnh lùng nhìn lại Mạn Tô Nhĩ, Đây là một trận đấu tranh về ý chí và quyết tâm!

“Ta đếm đến ba, nếu ngươi không chịu nhận lời, ta sẽ ném Quang minh chi nhãn xuống.

Một!”

Cả quãng trời im phăng phắt, mặt Mạn Tô Nhĩ vẫn không chút biểu hiện gì, phảng phất như không Thái Sơn bất động, Nhưng đoản kiếm trên tay Câu Lan đã bắt đầu đâm vào ngực mình, máu tươi đỏ chót bắt đầu ử ra thánh bào trắng xóa của nàng.

“Hai!”

Tay kia của nàng giơ càng cao hơn, nàng bắt đầu dồn sức mạnh vào tay, Mạn Tô Nhĩ từ mắt nàng nhìn thấy quyết tâm cam nguyện thịt nát xương tan của một người con gái.

“Được!

Ta nhận lời!”

Mạn Tô Nhĩ cuối cùng cũng nhượng bộ.

Hắn từ từ quay người, dùng giọng nói trầm trầm của mình tuyên bố với tất cả mọi người trong quảng trường, “Bắt đầu từ giờ phút này, miếu thần Tát Mã Nhĩ Hãn trước mặt ta sẽ được mãi mãi bảo tồn, Ta và con cháu ta cũng sẽ không còn phá hũy nó, Đây là lời hứa của ta, Mạn Tô Nhĩ, người kế thừa Khalifah vương triều A Bạch Tư.”

Toàn quảng trường bỗng chốc như vỡ òa ra, các tín đồ kích động ôm chằm nhau, Hai vị trưởng lão không kiềm nỗi nước mắt, miếu thần cuối cùng đã được giữ lại!

Mạn Tô Nhĩ quay lại nhìn Câu Lan nói: “Công chúa Toshkent, nàng đã chiến thắng!”

Trong mắt hắn thấp thoáng một chút kính phục không giấu được.

Câu Lan khẽ thở phào, Nàng quỳ xuống trước mặt trời, trong lòng lặng lẽ cầu nguyện.

“Chủ thần Ghura Mazda vô cùng linh thiêng, vì bảo vệ miếu thánh, con không thể không giao thánh vật của người cho kẻ địch, nhưng trong lòng con vẫn không có nửa phần dơ bẩn, không có nửa phần bất kính với người, chủ thần ạ!

Con nguyện sẽ nhận bất kỳ sự trừng phạt nào của người, xin người hãy bảo vệ tín đồ của người!”

Nàng đứng dậy quay người lại, thò tay ra nhìn Mạn Tô Nhĩ, viên bảo thạch đò rực trong tay nàng óng ánh chiếu rọi,

“Ngươi hãy mang đi đi!”

“Không!”

Mạn Tô Nhĩ khẽ lắc đầu, “Ta muốn ngươi phải tự tay hiến dân bảo thạch cho Khalifah A Bạch Tư điện hạ!”

...

Trong Túc Đặc cừu quốc, nước cách Thạch Quốc gần nhất không phải Khang Quốc, mà là Đông Tào, Đấy là một tiểu quốc trong Túc Đặc cừu quốc, dân số không đến mười vạn, Khi người Đại Thực đông tiến, nó cũng chẳng ngoại lệ bị người Đại Thực chinh phục.

Lần tây tiến của quân Đường lần này lấy Dược Thủy hà là biên giới, Phía đông và bắc Dược Thũy hà do quân Đường khống chế, còn tây và nam là phạm vi thế lực của Đại Thực.

Còn Đông Tào chính là nước giáp ngay Dược Thủy hà cùng phạm vi thế lực của Đại Thực, là con đường bắt buộc khi muốn đi từ Tát Mã Nhĩ Hãn đến Thạch Quốc.

Ngoài ra, Ba Tất sơn phía nam Đông Tào có mõ bạc Ba Tất nổi tiếng của vương triều Oa Mã Á, sản lượng bạc của nó chiếm hai phần mười số lượng bạc để đúc tiền bạc cho cả vương triều Oa Mã Á.

Sau khi vương triều A Bạch Tư thay thế vương triều Oa Mã Á, mỏ bạc này đã trở thành ngoài thu nhập tài chính quan trọng của chúng.

Vì thế dưới chân núi Ba Tất, người Đại Thực đã cho kiến tu hẳn một tòa thành trì, được người địa phương gọi là thành Ba Tất, còn người Đại Thực gọi nó là Ngân Thành, Nơi đấy có hai ngàn quân Đại Thực đóng trụ để quản thúc gần năm vạn nô lệ khai thác mỏ bạc cho chúng.

Chiến tranh Đường - Ả Rập bùng nổ, để bảo vệ mỏ bạc này, A Bố Mộc Tư Lâm đã tăng thêm ba ngàn quân tại Ngân Thành, khiến tổng quân lực của nó đã tăng lên đến năm ngàn.

Vào ngày lễ thu vụ (* thu hoạch mùa thu), nước Đông Tào cũng nhân được một món quả từ quân Đường: Một pho tượng chủ thần Ghura Mazda, nhưng chẳng bao lâu sau nó cũng không thoát khỏi số phận bị quân Đại Thực phá hũy như những nơi khác.

Cái cảm giác vừa mới có được không lâu đã mất đi này đã khiến người dân nước Đông Tào đau khô vô cùng, Suốt mấy ngày ròng rã, hàng vạn người dân từ bốn phương tám hướng kéo đến tụ tập trước hoàng cung, họ đang dùng sự trầm mặc của mình đổi phản đối việc chánh vương đầu hàng Đại Thực.

Trong hoàng cung, Quốc Chánh vương Đông Tào Tô Đề đang tiếp đãi hai người khác đặc biệt, Một là em trai Phí Nhĩ n của quốc vương Thạch Quốc Đặc Lặc, còn một người nữa là đại tướng Đại Đường Bạch Hiếu Đức.

Phí Nhĩ n đương được quốc vương Thạch Quốc phái đến để khuyên Tô Đề đầu hàng Đại Đường.

“Quốc vương điện hạ, chắc người cũng nhìn thấy, thần dân của mình đã tụ tập trước cung điện người ba ngày nay, Họ đang muốn nói sự phẫn nộ với hành động quân Đại Thực, đồng thời cũng muốn nói lên sự bất mãn với người.

Huynh trưởng ta hy vọng người có thể noi theo cách làm của Thạch Quốc, trở lại tận trung với Thiên khã hàn Đại Đường, Đây là một cơ hội cho người, Đại Đường sẽ dùng hoài bão bao dung của mình tha thứ cho sự bất trung của người trong quá khứ.”

Khi Đại Thực đông tiến, Đông Tào quốc thực tế chỉ là một nước lệ thuộc của Thạch Quốc, Quốc vương của họ sau khi lên ngôi, việc đầu tiên phải làm là phái sử siả đến biểu thị tận trung với quốc vương Thạch Quốc.

Dù cho Đại Thực có đông tiến, Đông Tào thoát khỏi sự khống chế của Thạch Quốc, nhưng do yếu tố lịch sử sâu sa, họ vẫn chịu sự ánh hưởng sâu đậm của Thạch Quốc.

Tô Đề năm nay đã gần sáu mươi, tuổi già khiến gan hắn ngày càng nhỏ lại, Hắn đầy sợ hãi trước Đại Thực, Sự sợ hãi này đã thâm căn cố đế bám chặt vào lòng hắn, Còn khang nghị của thần dân hay những lời khuyên giải của Phí Nhĩ n đều không mấy có hiệu quả, hắn chỉ cuối sầm mặt không nói một lời.

Lúc này, Bạch Hiếu Đức vẫn ngồi im nãy giờ hình như nhìn thấu sự ngoan cố của lão quốc vương này, Hắn không muốn nói gì thêm, chỉ đứng lên nói với Phí Nhĩ n: “Nếu quốc vương đã không muốn hàng phục Đại Đường thì chúng ta cũng không phải miễn cưởng, Chúng ta cứ về phúc mệnh là đủ!”

Phí Nhĩ n thở dài, hắn vẫn không nén nổi lại tiếp tục khuyên giãi: “Quốc vương điện hạ, đây là cơ hội cuối cùng cho người rồi, người sẽ phải hối hận thôi!”

Tô Đề từ từ ngẩng đầu lên, dùng một ngừ khí cực kỳ nhỏ nhẹ nhưng cũng cực kỳ kiên định nói: “Quân đội của ta nhận lời tận trung Tát Mã Nhĩ Hãn, ta không còn lựa chọn nào khác, các ngươi đi đi!”

Lời cự tuyệt cuối cùng của Tô Đề đã dẫn nước Đông Tào đi đến một kết cục khác, Hai ngày sau, hai vạn quân Đường tiên phong đã đến một tiểu quốc khác khác Đông Tào khoảng một trăm năm mươi dặm - Cự Chiến Đề.

Quốc vương Cự Chiến Đề không đánh mà hàng, hai vạn quân Đường vượt sông Dược Sát thủy (*sông Syr Darya) ở Cự Chiến Đề ngang nhiên ập đến Đông Tào, Và đồng thời, đại tướng tiên phong Đại Thực Tề Nhã Đức cũng soát lành ba vạn quân hỗn hợp từ Tát Mã Nhĩ Hàn tiến về Đông Tào.

*Syr Darya là một sông ở Trung Á, đôi khi còn gọi là Jaxartes hay Yaxartes từ tên gọi theo tiếng Hy Lạp cổ đại, Con sông này bắt nguồn bằng hai đầu nguồn trong dãy Thiên Sơn ở Kyrgyzstan và đông Uzbekistan và chảy trong khoảng 2.212 km (1.380 dặm) theo hướng tây và tây bắc qua miền nam Kazakhstan tới phần còn lại của biển Aral.

Dọc theo luồng chảy của mình, nó tưới tiêu cho phần lớn các khu vực đất màu mỡ trồng bông của toàn bộ khu vực Trung Á, cùng với việc cấp nước cho các thành phố như KokancỊ Khujand.

Kyzyl-Orda và Turkestan.

Trận chiến đầu tiên của chiến tranh Đường - Ả Rập sắp bùng nổ.

Chương 242: Xâm nhập hang hổ

Một đội kỵ binh quân Đường khoáng ba trăm người đang phóng ngựa giữa các trong các dãy núi đồi nối tiếp nhau, Núi Hissar là một bộ phận của dãy núi Alai, kéo dài ngàn dặm, phía nam chinh là Thổ Hỏa La chư quốc, còn phía bắc thì hình thành nên thung lũng Fergang* nổi tiếng.

*thung lũng Fergang ở phía nam Trung Á, cất qua biên giới của Kyrgyzstan.

Tajikistan, và Uzbekistan.

Núi Hissar có nhiều bạc trắng, nam bấc đều có mỏ bạc lớn, nằm không sâu trong đất, thuộc loại cao cấp, dễ dàng khai thác, là nguồn gốc mỏ bạc chủ yếu nhất của Đại Thực.

Giờ phút này quân Đường đang phi nước đại ở phía tây nhất của núi Hissar, trên những ngọn đồi thấp ở hai bên sườn núi là rừng rậm dày đặc, sắc thu phủ đầy khắp đó đây, rừng cây hiện ra một sắc thái sặc sỡ mê người, nhưng quân Đường không có tâm tư đi thường thức sắc thu xinh đẹp này, bọn họ ra roi thúc ngựa, hướng phía Ngân thành phóng nhanh tới.

Hiệu úy xích hầu Tần Hải Dương là người chấp hành nhiệm vụ lần này, nhiệm vụ của hắn là thám thính tình hình đóng quân tại Ngân thành, vì quân Đường đánh hạ Ngân thành mà tiến hành giai đoạn chuẩn bị trước.

“Hiệu úy!”

Một viên binh sĩ Thạch quốc rất quen thuộc địa hình đang chạy như bay đến bẩm báo: “Phía trước hai mươi dặm chính là chốt đồn của núi Lạc Đà, qua chốt đồn này đi về phía trước năm mươi dặm thì đến núi quặng.”

“Có đài phong hỏa không?”

“Năm trước thuộc hạ đi qua nơi này, khi đó không có đài phong hỏa.”

Tần Hải Dương trầm ngâm giây lát, năm trước quân Đường còn chưa có tiến quân Thạch quốc, quân Đại Thực không hề có sự uy hiếp gì, khi đó không cần phải xây dựng đài phong hỏa, nhưng hiện tại tình hình đã biến chuyên rất lớn, quân Đại Thực đã tăng binh tại Ngân thành.

Lúc này khả năng có thể đã xây dựng đài phong hỏa đã tăng lên rất nhiều, một khi chính mình bị đài phong hỏa phát hiện, thì kế hoạch thám thính tình hình Ngân thành sẽ hóa thành bọt nước ngay.

Nghĩ vậy, Tần Hải Dương lập tức mệnh lệnh hai viên xích hầu nói: “Đi thám thính tình hình quân địch phía trước, nhìn xem có đài phong hỏa tồn tại hay không.”

Hai viên xích hầu đáp ứng một tiếng, giục ngựa tiến đến, Tần Hải Dương xoay người mệnh lệnh những người khác nói: “Xuống ngựa nghỉ ngơi ngay tại chỗ mà chờ đợi.”

Quân Đường đều đồng loạt xuống ngựa nghỉ ngơi, Tần Hải Dương nghỉ ngơi một lát, lại ăn một chút lương khô, hắn nhìn xem thế núi chung quanh, theo kinh nghiệm của hắn mà nói, với thế núi này hẳn là không chỉ có một con đường mới đúng.

Hắn gọi một viên binh sĩ Thạch quốc tới, ở trên một khối đá bằng phẳng trải tấm bản đồ ra hỏi: “Từ nơi này đến Ngân thành chỉ có một con đường này thôi hay sao?”

Người binh sĩ Thạch quốc này cũng đều là xuất thân thợ săn bắt, đối với vùng này vô cùng quen thuộc, hắn lắc đầu, nói: “Thật ra còn có hai con đường nhỏ khác, nhưng núi cao sườn núi quá dốc, đường đó rất gập gềnh, người có thể đi, nhưng ngựa thì khó qua được.”

Hắn vừa dứt lời, phía trước đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, quân Đường vốn đều đang nằm nghỉ ngơi trên mặt đất cũng nhảy dựng lên, giương cung cải tên, khẩn trương mà nhìn chăm chú vào phía trước.

Lát sau, chỗ khúc quẹo xuất hiện hai cái bóng đen, dần dần đến gần, chính là hai viên quân Đường đi dò đường lúc nảy, Mọi người lập tức nhẹ cả người, hai viên xích hầu chạy như bay tiến lên bẩm báo: “Phía trên vách núi phía trước có tháp canh gác, cũng có đài phong hỏa, qua đó tất sẽ bị phát hiện ngay.”

“Nếu ban đêm qua đó thì sao?”

Viên xích hầu lắc đầu nói: “Trong rừng rậm có trạm gác ngầm hoạt động, buổi tối cũng khó quá đó.”

Mặt mày Tần Hải Dương nhăn thành một đống, vậy thì phải làm sao bây giờ?

Lúc này, binh sĩ Thạch quốc bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, vội la lên: “Hiệu úy, còn có một con đường có thể qua đó chỉ là xa một chút, phải đi vòng qua sông Mật Thùy, so với đường đi thẳng từ bên này đến Ngân thành phải xa hơn hai trăm dặm, nhưng có được cái là không có trạm gác tuần hành.”

Tần Hải Dương suy nghĩ một lúc, liền quả quyết hạ lệnh nói: “Thôi được rồi, chọn đi đường xa vậy!”

Quân Đường đều lên ngựa, đi theo binh sĩ Thạch quốc hướng sang một con đường núi gồ ghề khác phóng nhanh tới.

Sông Mật Thủy là con sông lớn quan trọng khởi nguồn từ núi Hissar chảy về phía Hà Trung chư quốc, cuối cùng chảy vào sông Amu Darya*, Mề quốc, Khang quốc, Tây Tào, Hà quốc, Đông An quốc cho đến An quốc cũng đều nằm ở ven bờ Mật Thủy, có thể nói sông Mật Thủy chính là sông mẹ của Hà Trung chư quốc.

*Sông Amu Darya là một con sông ở Trung Á.

Chiều dài đường giao thông thũy khoảng 1.450 km (800 dặm), Tống chiều dài của nó là 2.400 km (1.500 dặm).

Trong thời Cổ đại, con sông này có tên gọi là Oxus theo tiếng Hy Lạp.

Sông Mật Thủy từ chân núi phía nam Hissar cuồn cuộn chảy đến, ra khỏi phía sau núi Hissar lập tức trở nên êm ả rộng lớn, rất lợi cho vận tải đường thuỷ.

Những nén bạc thô vận chuyên từ Ngân thành sang Tát Mã Nhĩ Hàn chính là đi bằng đường thủy, Sông Mật Thủy ở núi Hissar chia làm hai nhánh sông nam bắc, Ngân thành bèn nằm ở đoạn giữa của nhánh sông phía bắc.

Nhưng đoạn này của nhánh sông dòng nước chảy xiết, không thể đi thuyền được, cho tới hơn năm mươi dặm nữa mới có thề đi thuyền, bởi vậy quân Đại Thực tại Ngân thành bèn chọn đoạn sông có thể đi thuyền xây dựng một bến tàu, đội lạc đà phải vận chuyển bạc nén đến từ Ngân thành chuyển đến bến tàu trước.

Buổi sáng hôm nay, trên bến tàu tiếng người ồn ào, từng đội từng đội nô lệ đang khuân vác những rương đựng bạc nén vận chuyển lên thuyền, mấy trăm viên quân Đại Thực tay cầm trường mậu, cánh giác qua lại tuần tra chung quanh.

Nhận được mệnh lệnh từ nước Đại Thực, gần trăm vạn cân bạc nén thô và một bộ phận vàng nén ở Ngân thành phải chuyển đến Tát Mã Nhĩ Hãn.

Đây là lượng vàng bạc đúc được gần ba năm nay của mỏ bạc, bởi vì Đại Thực xảy ra nội chiến, bạc nén vẫn được để ở trong Ngân thành, lần này đại Đường và Đại Thực bùng nổ chiến tranh, Duy tề nhĩ của Đại Thực liền hạ lệnh đem bạc nén cất trong kho vận chuyển về Khố Pháp.

Lần này vận chuyền bạc nén với một số lượng khổng lồ, chính là đi bằng đường thủy, dọc theo sông Mật Thủy nhắm hướng tây tiến đến Tát Mã Nhĩ Hãn, rồi từ nơi đó đổi thành lạc đà đi đường bộ vận chuyển đến Hô La San Mộc Lộc.

Tổng cộng chia làm ba đợt, đợt đầu tiên đã ở mười ngày trước bèn chuyên đi rồi, đây là đợt thứ hai, cũng là đợt với số lượng lớn nhất, tổng cộng phải vận chuyển năm mươi lăm vạn cân bạc trắng và ba vạn cân vàng, hơn một trăm chiếc thuyền ngo dưới sông.

Thuyền là loại thuyền đáy bằng mà người Túc Đặc dùng để vận chuyển hàng hóa, mởn nước sâu, sức vận chuyên lớn, nhưng khuyết điêm cũng lớ, Chính là cổng kềnh mà bất tiện, thông thường vận chuyển theo đội liên kết lại.

Cùng với rương bạc nén cuối cùng được đưa lên thuyền, một viên quan quân Đại Thực lớn tiếng quát: “Đã hoàn tất việc chất lên thuyền, chuẩn bị xuất phát!”

Đội tàu tròng trành một chút, chậm rãi xuất phát, giữa các thuyền được nối tiếp nhau bằng dây thừng to, do một con thuyền thật lớn ở phía trước dẫn đường, đoạn này dòng nước chảy tạm thời không cần lực đẳy, tốc độ của thuyền cũng khá nhanh, nhưng sau khi đi được năm sáu mươi dặm.

khi mặt sông bắt đầu trải rộng ra, sức nước chậm lại, chỉ dựa vào sức của dòng nước thì không đủ lực đẳy để di chuyển đội thuyền, lúc này liền cần tới các nô lệ ở bên bờ kéo đi, vì thế, lại có một ngàn viên nô lệ đi theo thuyền.

Đồng thời đi theo đội thuyền còn có ba trăm viên kỵ binh Đại Thực, do một viên đoàn trường kỵ binh thống lĩnh, ngoài ra trên mỗi chiếc thuyền còn có một gã binh sĩ Đại Thực, các kỵ binh phóng nhanh theo thuyền, lúc hoàng hôn thì đã đến chỗ giao nhau giữa hai nhánh sông, bắt đầu từ nơi này, sẽ do nô lệ đến kéo thuyền, Sau khi đi hai ngày sẽ đến thành đô của Mễ quốc là Gumaabazar.

Một ngàn nô lệ theo không kịp tốc độ của thuyền, bị bỏ xa xa ở phía sau, theo tốc độ chậm dần của dòng nước, đội tàu mất đi lực đẳy, bắt đầu trở nên chậm dần không còn sức để đi, giống như một tuyển thủ chạy Ma-ra-tông đường dài sau khi về đích thì quá mỏi mệt, đi bộ ở trên bờ cũng còn nhanh hơn nó nữa.

Đoàn trưởng kỵ binh sốt ruột mà nhìn về phía sau, màn đêm đã dần dần buông xuống, những các nô lệ thì cả đến bóng dáng cũng chưa thấy, “Cái bọn vô dụng này!”

Hắn âm thầm mắng chửi một tiếng, thấy sắc trời đã tối hẳn.

liền hạ lệnh nói: “Đóng trại ngay tại chỗ, sáng sớm ngày mai xuất phát!”

Đội tàu chậm rãi cập bờ, binh sĩ trên thuyền đồng loạt nhảy cả lên bờ binh lính Đại Thực đốt lên mấy đống lửa to bắt đầu xiên nướng thịt dê, có người cầm bầu rượu ừng ực uống rượu, ánh lửa lấp lóe làm cho khuôn mật bọn họ cũng bị soi thành một màu đỏ, bọn họ đang tán dóc về phụ nữ và món ăn ngon, bờ biển trở nên náo nhiệt vô cùng.

Đội xích hầu của quân Đường xuyên qua thung lũng dài vô tận của núi Hissar, cuối cùng cũng đến sông Mật Thủy, vùng này là những ngọn đồi thấp, phong cảnh tuyệt đẹp, cỏ cây tươi tốt, một mảng màu thu vàng óng ánh.

cây trái nặng trĩu quả, vô số những loài chim sặc sờ nhảy nhót trên các cành cây, mổ quả mà ăn, tận hưởng sự ban tặng của thiên nhiên, Sông Mật Thủy chảy xuyên qua giữa các ngọn đồi thấp, dãy núi đồi vùng thượng lưu lượng mựa dồi dào, rất nhiều khe suối trong vắt.

sông Mật Thủy khi còn chưa đến vùng đồng bằng nước sông đã rất sâu, dòng nước chảy xiết, bồi đắp cho hai bờ sông càng thêm phì nhiêu tươi tốt.

...

Theo sự gia tăng tốc độ của cuộc hành quân của quân Đường, mặt trời đã dần dần xuống núi Hissar, cánh hoàng hôn đượm buồn bắt đầu bao phủ hai bên bờ sông Mật Thủy, hình thành một màn sương mù màu xám trên mặt sông, cơn lạnh của mùa thu xâm nhập vào tận bên trong khôi giáp của quân Đường, bọn họ không khỏi kéo qua áo khoát lông cừu đem thân thể trùm kín lại.

“Ba Khắc, ở phía trước có sơn động hay cái gì có thể nghỉ ngơi không?”

Tần Hải Dương thấy phía trước lại xuất hiện thế núi khổng lồ, liền hỏi viên binh sĩ Thạch quốc dẫn đường.

Ba Khắc (Buck) là tên của viên binh sĩ Thạch quốc, hắn có dáng người khôi ngô, một người thợ săn Túc Đặc thật thà, nhân hậu, từng bị bắt làm nô lệ đến mỏ bạc làm cu li, trong một cuộc bạo động ở năm trước, trốn ra hơn một trăm nô lệ, hắn chính là một trong số đó, Hắn đối với địa hình của vùng này rõ như lòng bàn tay.

Hắn lắc đầu cười nói: “Bên này không có hang động, mỏ bạc bên kia thì có vô số hang động khổng lồ, mỗi một cái hang động đều có thể chửa mấy trăm người, bên này chi có thể ở bên bờ sông cắm trại, còn trong rừng thì quá ẩm ướt, ở đó hai đêm thôi thì sẽ bị đau khớp liền.”

‘Thôi được rồi!

Chúng ta cắm trại ngay tại chỗ, ngày mai mới xuất phát.”

Hắn vừa dứt lời, một tiếng huýt sáo từ phía trước truyền đến, chỉ thấy một viên quân Đường cong lưng lao nhanh tới. thấp giọng kêu lên: “Hiệu úy, phía trước có động tĩnh!”

Tần Hải Dương ngẩn người ra, vội vàng khoát tay, lệnh các quân Đường không cần xuống ngựa, hắn nhảy xuống ngựa dẫn theo hai người chạy về phía trước, phía trước là một đồi núi thấp thoải, che khuất tầm nhìn của bọn hắn, bọn hắn một hơi xông thẳng lên đồi núi.

Trên đồi núi mọc đầy bụi cây thân thấp, bọn hắn bất chấp gai nhỏ trên thân cây, bỏ trong bụi cây ngóng nhìn về phía xa, chỉ thấy khoảng năm trăm bước xa, mấy đống lửa trại trong màn đêm đặc biệt sáng tỏ, nếu như chú tâm lắng nghe, bèn sẽ nghe thấy tiếng cười nói theo gió bay đến.

“Là binh lính Đại Thực!” thợ săn Túc Đặc Buck nhỏ tiếng nói, hắn đã nghe thấy tiếng cười phóng đảng quen thuộc của quân Đại Thực.

Tần Hải Dương là lão Xích hầu, thị lực của hắn vô cùng tốt, hắn rất nhanh đã phân biệt ra quân địch có khoảng năm trăm người, lúc này, hắn nhìn thấy ven sông có một đội thuyền, hình như chứa đầy hàng hóa.

“Ta hỏi ngươi, người Đại Thực sẽ vận chuyển cái gì ở trên sông?”

Thợ săn Buck lập tức phản ứng được ngay, hắn kích động nói: “Nhất định là bạc nén, từ Ngân Thành vận chuyển đến Tát Mã Nhĩ Hãn, lúc trước đến giờ vẫn là vận chuyển bằng thuyền.”

“Bạc!”

Mắt của Tần Hải Dương sáng lên, hắn chậc lưỡi cười nói: “Lão tử sắp phát tài rồi.”

Hắn quan sát xung quanh lửa trại, cách binh sĩ Đại Thực mấy chục bước chính là rừng cây, quả thực là cơ hội trời ban.

“Rừng cây bên kia có thể mai phục quân đội không?”

“Hiệu úy, rừng cây bên này cũng đều giống nhau cả. chúng ta bên này ra sao, bọn họ bên kia cũng thế đó.”

Tần Hải Dương lui trở về, triệu tập mấy viên lừ soái và đội chính thương lượng đối sách, bọn họ có ba trăm kỵ binh, lấy có (phòng) bị thắng vô (phòng) bị, bọn hắn ắt hẳn có thể chiếm thế thượng phong, điều quan trọng hơn là Hà Trung có hơn một trăm chiếc thuyền chở bạc, điều đó phải có bao nhiêu bạc trắng, bọn họ ai nấy đều kích động hẳn lên.

Nhưng mà rất nhanh bọn hắn đã phát hiện ra một vấn đề thực tế nghiêm trọng, cho dù bọn họ có thủ tiêu quân Đại Thực, hắn cũng chưa chắc có thể lấy được một lạng bạc nén, mặt sông quá rộng lớn, đợi bọn hắn thủ tiêu quân Đại Thực, thuyền đã đi đến bờ đối diện rồi, vậy phải làm sao?

“Chi bằng thiêu hủy quách thuyền luôn, để cho chúng chiềm vào đáy sông, dù gì thì chúng ta cũng không lấy được bạc đi rồi!”

Một viên lử soái hiến kế nói.

Tuy rằng Tần Hải Dương muốn phát một món tài lớn, nhưng hắn cũng biết rằng, bọn hắn bây giờ đang ở trong khu khống chế của người Đại Thực, bọn hắn làm sao có thể mang bạc nén trên thuyền đi được, thiêu hũy chiềm vào trong lòng sông cũng tốt, đợi sau này đánh bại người Đại Thực, rồi hẵng từ từ vớt ra, bọn hắn có mang theo dầu hỏa, đúng lúc có thể xài tới nó.

“Vậy thì quyết định như vậy, thiêu hũy thuyền!”

Tần Hải Dương đã ra quyết định, việc thực hiện ở phía sau không khó khăn lắm, bọn hắn đều là quân Xích hầu, Xích hầu tương đương với đội quân đặc chùng của quân Đường, ai cũng có sở trường, người giòi bơi lội cũng không ít, bọn họ rất nhanh đã lựa ra mười mấy quân Đường giỏi lội nước, bọn hắn mang theo túi da chửa đầy dầu hỏa, lặn vào trong nước.

Các quân Đường còn lại thì đi vào rừng rậm, lúc này màn đêm vừa mới buông xuống, chim muông trong rừng cây vẫn líu ríu kêu la inh ôi, quân Đường bước vào trong rừng, lập tức làm kinh động một đàn chim bay, phành phạch bay ra xa, cũng may, quân Đại Thực vẫn chưa chú ý được sự dị thường của rừng cây, có lẽ bọn họ chẳng bao giờ nghĩ tới quân Đường lại đến nơi này.

Những quân Đại Thực trấn thủ ở mò bạc này tin tức bưng bít, nhiều nhất chỉ biết quân Đường đã chiếm lĩnh Taghkent, mà Taghkent cách nơi này khá xa xôi, cho dù qua đây, cũng sẽ có tin tức truyền đến trước, mà tin tức quân Đường đã ở mấy ngày trước vượt qua sông Syr Darya, bọn họ lại càng nghe còn chưa được nghe nữa.

Điều này cũng khó trách, từ lúc người Đại Thực đến núi Ba Tất khai thác mỏ, đã có mấy chục năm trôi qua, vận chuyên không biết bao nhiêu chuyến bạc nén rồi, trước giờ chưa hề có nửa phần sơ xuất, hôm nay chẳng qua cũng chỉ là một lần trong số những lần đó, làm sao có chuyện gì xảy ra nữa chứ?

Lửa trại phần phật, các binh sĩ Đại Thực mặc sức uống rượu ăn thịt, mấy binh sĩ uống đến say bí tỉ còn nhảy múa ngay trước lửa trại.

“ở gần đây có hộ người ở nào không, chúng ta đi tìm mấy người đàn bà đến đây đi!”

Một viên binh sĩ cao giọng tinh quái nói.

Một tên binh sĩ khác bĩu môi, khinh thường nói: “Ngươi nằm mơ đi!

Chỗ này làm gì có người ở nào, ngày mốt bọn ta đến Gumabaxar, thì quả có thể đi chơi kỹ viện trong thành một phen.”

“Đừng nói mớ nữa!

Đội trưởng quân Đại Thực đi lại vỗ vỗ bả vai các binh sĩ, dặn dò bọn họ nói: “Lần này vận chuyển bạc sự việc hệ trọng, rượu phải uống ít một chút, nếu đến được Tát Mã Nhĩ Hãn, hẵng cho các ngươi uống cho thỏa thuê.

“Đội trường Razman, ngài lo lắng gì chứ?

Lo lắng những đứa nô lệ kia kéo đến làm phản cướp bạc ư?”

Chúng binh lính cùng nhau cười to, quân đoàn trường quân Đại Thực hi hí cười lên hai tiếng, liền nhanh bước đi đến bờ sông, rùn mình một cái, rào rào bắt đầu đái ra, hắn vừa đái vừa nhìn sang bờ bên kia, màn đêm sâu thẳm, đã hoàn toàn nhìn không thấy bờ bên kia.

Lúc này, hắn dường như cảm thấy thuyền đang di động, hắn dụi dụi con mắt, không phải chứ!

Những chiếc thuyền vốn cập bên bờ sao lại rời khỏi bờ rồi, giờ khắc này, một đóm lửa ở trước mặt phía bên phải của hắn xuất hiện, hắn ngần người ra, đó là chiếc thuyền lớn dẫn đường, trên thuyền sao lại có lửa, hắn đột nhiên cả người giật mình một cái, mới kịp phán ứng lại, xoay người rống to: “Mau!

Trên thuyền bị cháy rồi, mau tới cửu hoả!”

Ngay tại lúc hắn xoay người kêu gọi đó, trong nháy mắt, một chiếc nỏ tầm độc từ trên mặt nước bắn ra, vô cùng mau lệ bắn về phía sau ngực của quân đoàn trường quân Đại Thực, ‘Phập!’ một tiếng, nỏ mạnh bắn vào trên người hắn, hắn hét thảm một tiếng, ngã xuống sông.

Tình huống đột ngột xảy ra bên bờ sông làm cho tất cả binh lính đều sửng sốt, bọn họ đồng loạt quay đầu nhìn về hướng bờ sông, ngay tại lúc phát ra tiếng kêu thảm thiết đó, trong rừng cây một tiếng mõ gõ vang, mấy trăm mũi tên từ trong rừng cây rít gió lao tới, mũi tên rất chuẩn, mỗi một mũi tên đều bắn ngay vào chỗ yếu.

Hai bên đóng lửa lập tức vang lên một loạt tiếng kêu thảm thiết, bọn lính Đại Thực rối loạn cả lên, không ít binh lính nhảy dựng lên, chao đảo vấp váp nhắm hướng các con ngựa chạy tới, các mũi tên của đợt thứ hai lại đến, không ít người đang chạy bị bắn trúng, hét thảm lên ngã sấp xuống.

Lúc này, các con thuyền trên mặt sông dấy lên ngọn lửa hừng hực, các con thuyền đều đã tới giữa sông, dây thừng liên kết các con thuyền đều bị đốt đứt cả, các con thuyền chờ đầy bạc nén tụm năm tụm ba, mỗi chiếc trôi dạt một nơi, chỉ chốc lát sau, trên mặt sông bèn truyền đến tiếng kêu răng rắc, bắt đầu có con thuyền bị đứt gẫy chìm nghim.

Trên bờ sông, quân Đường từ trong rừng rậm lao ra, bọn họ thúc dục chiến mã, múa may hoành đao chém giết binh lính Đại Thực đang trốn chạy bốn phía, hoặc giục ngựa bắn tên, một mũi tên bắn chết ngay binh lính Đại Thực đã leo lên lưng ngựa.

Binh lính Đại Thực hét lên điên cuồng, sự sợ hãi đối với cái chết khiến cho bọn hắn đã quên thuyền chở bạc nén, và quên cả phán kháng, bọn họ chỉ lo trốn chạy, nhưng quân Đường đã sắp đặt một cách có hiệu quả mà đoạn tuyệt hy vong sống còn của bọn họ, quân Đường từ ba mặt vây lại, lạnh lùng giết chóc mỗi một binh lính Đại Thực.

Rất nhiều binh lính Đại Thực nhày xuống sông, lập tức bị quân Đường ở dưới nước đâm chết, không đến nữa canh giờ, giết chóc dần dần tới hồi kết thục, những liều trại bị đốt cháy đang bốc khói đen, khắp nơi đều đầy rẫy xác chết, máu tươi chảy thành dòng, đổ xuống sông, các con thuyền trên mặt sông trên cơ bản đều chìm dưới đáy sông, chìm xuống phạm vi kéo dài mấy dặm, nếu không tốn đến cả một tháng trời thì rất khó vớt lên.

Cho dù quân Đường như chém giết như thiên la địa võng, nhưng vẫn bị mấy chục người tháo chạy được, phần lớn là nhảy xuống sông bơi tới bờ bên kia.

“Hiệu úy, hiện tại chúng ta làm sao bây giờ?”

Một viên lữ soái lo lắng hỏi, thuyền chở bạc nén gặp chuyện không may, quân Đại Thực nhất định sẽ tới chi viện, hiện tại bọn họ nên làm cái gì bây giờ?

Tần Hài Dương cúi đầu trầm tư một lúc lâu, dứt khoát nói: “Không vào hang cọp, làm sao bất được cọp con, chúng ta tiếp tục hướng mỏ bạc tiến quân, quậy cho hắn một cái tới long trời lỡ đất.”

Quân Đường thu dọn một chút, thay đổi thành quân phục và chiến mã của người Đại Thực, đem thi thể người Đại thực ném xuống sông hết, lại tiếp tục nhắm hướng mỏ bạc phóng đi.

Ngay tại lúc ba trăm xích hầu của quân Đường thám thính mỏ bạc tại núi Hissar đó, hai vạn quân Đường dưới sự thống lĩnh của đại tướng Lý Quang Bật của đại Đường đã tới đô thành của Đông Tào quốc, ở ngoài mười dặm đóng hạ đại doanh, còn ba vạn quân hỗn hợp của Tề Nhã Đức cũng sớm một ngày đi đến đô thành, hắn cũng không nóng lòng xuất chiến, hai quân đang ở tình trạng đối lập.

Lúc này, trận chiến Ai Cập của A Bạch Tư Ai dần dần sắp kết thúc, vương tộc Lạp Hách Mạn cuối cùng ủy Mã Á đã từ Ai Cập tháo chạy khỏi, đang trên đường đi đến Môn-đô-va.

Tây Ban Nha.

Sự chú ý của Khalifah A Bạch Tư chuyển hướng về phía phương đông, hắn hạ lệnh cho quân đội ở Ai Cập quay về Đa-mát, còn ba đoàn quân ở Khố Pháp thì đi đến Hô La San, chuẩn bị chi viện cho cuộc chiến tranh giành Hà Trung cùng vương triều Đường.

Lúc này, cuộc chiến ở phía tây nam của đế quốc đại Đường cũng đã giành được thắng lợi bước đầu, Cao Tiên Chi chiêu mộ năm vạn tân binh, sau nửa năm huấn luyện, dưới sự thống lĩnh của Cao Tiên Chi, ở Gia Châu đánh bại quân Nam Chiếu có ý đồ tiến quân phía bắc, Nam Chiếu vương Bì La Các bị ép buộc phải lui về Diêu Châu.

Sự thắng lợi của Cao Tiên Chi đã cổ vũ rất lớn cho sĩ khí quân Đường, hậu phương sau khi được ổn định ánh mắt của Lý Long Cơ lại ném về phía Tây Vực xa xôi.

Việc báo cáo đã chiếm được Thạch quốc của Lý Khánh An chiếm làm cho hắn vô cùng hưng phấn, Hắn lập tức phê chuẩn hiệp nghị đồng mình cùng Thạch quốc, đồng thời lệnh cho binh bộ và hộ bộ, lại từ Hà Đông, Quan Trung mộ thêm hai vạn quân hộ đi đến An Tây.

Cũng từ quân khố của Quân khí ai ám xuất ra mười vạn binh khí gấp rút vận chuyên đến An Tây, toàn lực úng hộ quân Đường tranh đoạt các khu vực của Túc Đặc, cuộc chiến giữa vương triều Đường cùng vương triều A Bạch Tư dần dần bắt đầu thăng cấp.

Buổi tối đêm đó, một chiếc xe ngựa chậm rãi dừng ở trước cửa phủ đệ của Dương Quốc Trung.

Chương 243: Sóng ngầm

Dương Quốc Trung có nằm mơ cũng không ngờ Trần Hi Liệt lại đến thăm viếng hắn lúc này, Trần Hi Liệt là ai cơ chứ?

Là một trong những tâm phúc mấu chốt nhất của Lý Lâm Phủ.

Từ năm thứ năm Thiên Bảo cho đến nay đã năm năm, hắn vẫn từng bước đi theo Lý Lâm Phủ, Đến nỗi Môn Hạ tinh (*Một cơ quan chính phủ, từ đời Tấn đến Tống, là cơ quan chính phủ trung ưng cao cấp nhất của Trung Hoa cổ đại.) cũng chỉ như một cơ quan bù nhìn.

Trong năm năm Trần Hi Liệt nắm chức Môn Hạ Thị, Môn Hạ tinh gần như chưa một lần cho trả về chính lệnh của Lý Lâm Phủ qua.

Đây chính là tâm phúc số một của Lý Lâm Phủ, thế mà giờ trong thời khắc nhạy cảm này lại đến viếng thăm Dương phủ, Dương Quốc Trung không giấu nổi đại hỉ, lập tức hạ lênh mở cửa lớn nghênh tiếp Trần tướng quốc đến.

Cũng như Dương Quốc Trung, Trần Hi Liệt quả thật là tâm phúc của Lý Lâm Phủ, không đến lúc vạn bất đắc dĩ, hắn cũng không đi đến nước cờ như tối nay, Từ mấy năm trước Lý Long Cơ bắt đè nén Lý Lâm Phủ, và dần dà cắt giảm thế lực của lão.

Chuyển dần quân lực cho Dương Quốc Trung mới phất dậy, Dưới một tín hiệu rõ ràng như vậy, Trần Hi Liệt vẫn chưa từng có ý nghĩ sẽ phản bội lại Lý Lâm Phủ đi xua nịnh Dương Quốc Trung.

Mãi đến sau này Lý Khánh An phản công, giáng cho Dương Quốc Trung một đòn nặng, thế lực của Lý Lâm Phủ mới lại khôi phục trở lại, Nhưng trong lúc thời khắc quan trọng này, Trần Hi Liệt lại đi bước biến tiết đầu tiên của mình.

Quả thật hắn đã cảm nhận đến hơi hóm cuối thu của cuộc đời Lý Lâm Phủ, Hôm qua Lý Lảm Phủ lại một lần nữa thổ máu ngất đi.

Đây đã là lần thứ ba trong tháng này, Lý Lâm Phủ vẫn giấu giếm tình hình này với bên ngoài chỉ nói mình không được khỏe vì thu hàn, cả Trần Hi Liệt lão cũng giấu.

Mãi đến hôm nay hắn ngẫu nhiên gặp thái y đã khám bệnh cho lão, mới biết được chân tướng, Trần Hi Liệt ý thức được, bệnh tình của Lý Lâm Phủ đã tương đối nghiêm trọng.

Tối nay mưa lất phất, hơi lạnh thoang thoảng, ngoài đường không một bóng người, Trần Hi Liệt đã thừa lúc trời mưa lén lút đến phủ Dương Quốc Trung.

Hắn muốn có thể lén đến thảo luật một cách thần bất tri quỹ bất giác, không ngờ Dương Quốc Trung lại rầm rang mở to cửa lớn đón tiếp, như thế sợ người không biết được, khiến Trần Hi Liệt hơi khó xử.

Ngay lập tức, hắn vội dặn dò thư đồng: “Ngươi đi nói với Dương Thượng thư, nói là ta sẽ vào phủ từ cửa bên hông.”

Thư đồng nghe lệnh lập tức nhảy xuống ngựa, Xe ngựa của Trần Hi Liệt cũng được lái đi biến mất trong mưa.

Dương Quốc Trung mừng rờ chạy ra ngoài cửa lớn, nhưng lại không thấy xe ngựa Trần Hi Liệt đâu, Hắn không khỏi ngỡ ngàng, chỉ thấy tiểu thư đồng Trần Hi Liệt đi lên bẩm báo: “Dương Thượng thư, tướng quân nhà cháu nói, rầm rang quá không tốt, hi vọng từ cửa bên vào nhà.”

“Đi cửa bên vào phủ?”

Dương Quốc Trung vừa vuốt bộ râu ngắn tũn của mình vừa cười, Tên lão đạo sĩ này đúng là cái phận cả đời làm thiếp.

Sau vài năm bươn trải trên quan trường. hôm này Dương Quốc Trung đã không phải là tên ngố làm càn như năm xưa, Sau khi được Lý Long Cơ bồi dưởng, hắn dằn hiểu ra chân lý của quan trường.

Đó là làm quan gì, thì có quyền đấy, Đấy là một nghệ thuật!

Trước mặt quan trên thì phải biết hạ mình, trước mặt thuộc hạ thì phải biết làm cao, trước mặt thánh thượng thì phải biết làm nô tài.

Những chừng mực này đều phải chính xác, quá một phân quá nặng, hay nhẹ một phâ quá yếu, dù là nặng hay nhẹ đều sẽ làm quan trên bất mãn. thuộc hạ xem thường, và hoàng thượng không vui.

Chính vì hiểu đạo làm quan này mà hai năm nay Dương Quốc Trung đã dần khỏi sắc trên quan trường, không xem quá nặng việc được mất, Như năm ngoái, Thôi Kiều bị bãi miễn, hắn mất chức Binh bộ Thượng thư, Dương đảng của hắn bị đà kích trầm trọng, nhưng hắn đã thành công giữ lại chức Lại bộ Thượng thư.

Và nửa đầu năm nay, Cao Tiên Chi bị quân đến đánh Kiếm Nam gặp phải cản trở của quan địa phương Thái thú ích Châu Thôi Viên, Lúc Lý Lâm Phủ định làm to việc này.

Duơng Quốc Trung đã hành động nhanh như chớp, lập tức tấu với thánh thượng bài miễn Thái thú Gia Châu La Bổ Thanh, dùng thái độ rõ ràng của mình trấn áp lại quan trường Ba Thục, lập tức cải thiện tình hình bị chiến của Cao Tiên Chi, Việc làm này đã được Lý Long Cơ tán thưởng.

Thậm chí với lão đối thủ Lý Khánh An, Dương Quốc Trung cũng thay đổi thái độ đối địch, không còn kiếm cớ không phân trọng nhẹ.

Thậm chí sau khi Lý Khánh An đoạt được Thạch Quốc, hắn còn chủ động truy gia quân hộ An Tây, ủng hộ Lý Khánh An tác chiến với Đại Thực, biển hiện rõ thái độ khoan dung nên có của một tướng quốc.

Việc thay đổi thái độ này của Dương Quốc Trung rất được Lý Long Cơ tán thưởng, khiến hắn ngày càng được thánh ân trọng dụng, Hắn lại kiêm nhiệm them Thái Phủ tự khánh và Tiết chi sứ Người có mắt nhìn sẽ thấy, Dương Quốc Trung thay thế Lý Lâm Phủ chỉ là việc thời gian.

Dương Quốc Trung lệnh người mở cửa bên, chẳng bao lâu quản gialiền mặt mày khó xử dẫn Trần Hi Liệt vào thư phòng.

“Lão gia, tướng quốc đã đến!”

“Trần Tướng quốc, quả thật là khách quý!”

Dương Quốc Trung ra khỏi phòng, mặt mày hớn hở nhiệt tình, đã thế hắn còn vỗ mạnh và vai Trần Hi Liệt trách: “Ta mở cửa lớn nghênh tiếp sao tướng quốc lại không nể mật ta?”

Trần Hi Liệt cười mếu máo nói: “Ta nếu từ cửa lớn Dương Thượng thư phủ, e rằng ngài mai ngoài một người ra,trên dưới triều đình đều biết việc này.”

“Ơ?

Ngoài ai ra?”

Dương Quốc Trung hiếu kỳ hỏi.

“Lý Tướng quốc, nghe nói hắn tối qua vừa thổ máu ngất đi,e rằng ngày mai không thể lên triều.”

Trần Hi Liệt hàm xúc tiết lộ tình hình trọng bệnh của Lý Lâm Phủ, Dương Quốc Trung nghe mà bỡ ngỡ, mắt hắn lộ vẻ vui mừng quá rõ, nhưng ngay lập tức được ẩn đi, miệng hắn thương cảm nói: “Lý Tướng quốc bệnh nặng đúng là bất hạnh cho triều đình, Haiz!

Ngày mai ta nhất định phải đi thăm viếng người.”

“Vốn có nghe tiếng Dương Thượng thư lòng dạ rộng rãi, hôm nay được gặp quả nhiên là khí khái của người Tể tướng, Tại hạ vừa bái phục lại vừa hổ thẹn, So với thượng thự, ta thực không xứng với hai chữ tướng quốc!”

Việc tự hạ mình của Trần Hi Liệt khiến Dương Quốc Trung vui vẻ trong lòng, Hắn cười ha hả khoát tay nói: “Trần Tướng quốc quá khiêm tốn, mau vào nhà ngồi!”

Hai người vào nhà, ái thiếp của Dương Quốc Trước bèn lên dâng trà, Hắn cầm chén lên hớp một hơi trà nóng, cười nói: “Trần Tướng quốc lần này mà đến, ngày mai các đại thần trong triều nghe tiếng đều sẽ truyền tướng quốc muốn vào Dương đảng cho xem.

Ta lại phải ra mặt để giải trình, Có thể thấy tướng quốc thân phận cao quý, chỉ đến qua nhà ngồi chơi thôi cũng có ảnh hưởng, Ha ha!”

Trần Hi Liệt ngại ngùng cười: “Không nghiêm trọng đến thế, ta đến thăm Dương Thượng thư chẳng qua là muốn thắt chặt thêm tình đồng liêu, cùng thảo luận một số đại sự trong triều, không liên can đến việc tranh giành bè phái, Miệng lưỡi tiểu nhân kia, quản làm chi?”

“Hay!

Lòng Trần Tướng quốc quả nhiên thẳng thắng.”

Dương Quốc Trung vỗ tay cảm thán nói: “Trong triều xẻ phái chia cánh, chính xuất vô môn, đây không phải hiện tượng nên có của thời thịnh thế, Ai cũng bảo Dương Quốc Trung ta chia bè xẻ cánh mưu tư lợi, nhưng không phải thế, ta chỉ là có lòng muốn thay đổi thời thế loạn lạc này, Thánh thượng ủng hộ cách nghĩ của ta, không biết Trần Tướng quốc...”

Nói đến đây, hắn giả đò thăm dò liếc sang Trần Hi Liệt, Ý của hắn chính là để Dương Quốc Trung hắn nắm mọi quyền triều chính, tiêu diệt cục diện ba đảng tranh đấu, chỉ là xem Trần Hi Liệt có ý theo hắn không thôi.

Trần Hi Liệt đương nhiên hiểu ý Dương Quốc Trung, có điều bây giờ bàn việc này hinh như còn hơi sớm, Hôm nay hắn đến chỉ để đường, cho Dương Quốc Trung biết ý mình, Cái gì cũng phải từng bước một, đâu thế cứ đến là vào món chính liền!

Hắn hớp một ngụm trà cười nói: “Hôm nay ta đến là có hai việc muốn thỉnh giáo Dương Thượng thư.”

Dương Quốc Chung thấy hắn không chịu trả lời theo câu hỏi của mình có phần hơi thất vọng, Có điều, hắn cũng hiểu việc này không thể nóng vội, liền tạm thời dẹp ý nghĩ câu kéo Trần Hi Liệt, nhàn nhạt nói: “Trần Tướng quốc cứ nói, là hai việc gì?”

Trần Hi Liệt hơi hơi cúi người nói: “Một việc là em trai Kinh Triệu doãn Vương Củng, cuồng ngông hoành hành, câu kết giết người, Ta từng có lời khuyến cáo Vương Củng, nhưng hắn nói việc này cần phải tránh đi, Ta cũng bị hắn làm cho hồ đồ, hắn là Kinh Triệu doãn, hắn tránh, vậy còn ai đến quản việc này?

Dương Thượng thư là tiền nhiệm Kinh Triệu doãn, việc này nên xử lý thế nào đây?”

Dương Quốc Trung bỗng chốc đại hi, Trần Hi Liệt này có phải đến thỉnh giáo hắn đâu, rõ ràng là đến dâng bằng chứng của Vương Củng cho mình ấy chứ.

Vương Củng là đại tướng số một của Lý Lâm Phủ, đã được thăng làm Ngự sứ đại nhân, Kinh Triệu doãn, trường kỳ nắm chủ Ngự Sứ đài, Hắn không những là thanh đao sắc bén nhất của Lý Lâm Phủ, đồng thời còn là tấm khiêng kiên cố nhất.

Nếu có thể trừ khử người này, cũng như là chặt đứt một cánh tay của Lý Lâm Phủ, Đấy là quả gặp mặt mà Trần Hi Liệt tặng mình!

Dù cho Trần Hi Liệt nói rất qua quít, nhưng cũng đã chỉ hướng cho hắn, công việc phía dưới chỉ cần hắn đi điều tra.

Vương Củng chắc chắn không thoát khỏi tay hắn được, Dương Quốc Trung chỉ nghĩ thôi đã thấy kích động, lại nói:

“Xin Trần Tướng quốc nói tiếp việc thứ hai là gì?”

Trần Hi Liệt thấy Dương Quốc Trung hiểu ý, bèn vuốt vuốt râu từ tốn nói: “Còn việc thứ hai liên quan đến An Tây Lý Khánh An.”

Mất Dương Quốc Trung không khỏi nheo lại, Vương Củng là cánh tay trai của Lý Lâm Phủ, Lý Khánh An chính là cánh tay phải, đứt đi hai cánh tay này, đời Lý Lâm Phủ coi như thế là xong, Trần Hi Liệt này quả thật lợi hại.

“Trần Tướng quốc xin cứ nói, An Tây Lý Khánh An thế nào?”

“Hôm qua ta nghe nói Dương Thượng thư đề ra việc dời ba vạn quân hộ vào An Tây, Kiến nghị này ta thấy có phần không ổn.”

“Không ổn thế nào?”

“Không biết Dương Thượng thư đã có nghĩ qua, binh lực của An Tây và Bắc Đình cộng lại đã bốn vạn hai ngàn người rồi, năm thứ tám Thiên Bảo đã chuẩn cho mỗi nơi chiêu thêm binh một vạn.

Vậy đã là sáu vạn bốn ngàn người, năm ngoái lại điều thêm ba vạn quân Thiên Uy đi Toái Hiệp, vậy là chính vạn bốn ngàn người, Bây giờ Dương Thượng thư lại đề nghị thêm ba vạn quân hộ, Vây mỗi quân hộ cứ xem như là một người rưỡi, tính ra được bốn vạn năm ngàn người.

Và còn chưa kế quân Hồ binh Phồn, và quân hộ dư thừa, Tổng binh lực An Tây đã không dưới mười năm sáu vạn, Nếu Lý Khánh An gan to một chút, tự tiện mộ binh tại Hà Trung, ta xem rất có khả năng lên đến hai mươi vạn, Hai mươi vạn binh lực!

Điều này khiến ta nghĩ đến Đổng Trác Tây Lương.”

Dương Quốc Trung giật mình, hắn còn chưa nghĩ sâu xa đến thế, Hắn phản ứng cực nhanh, lập tức hiểu ra ý của Trần Hi Liệt, vội thăm dò hỏi: “Ý của Trần tướng quốc là, Lý Khánh An sẽ có lòng bất thần?”

Trần Hi Liệt thấy Dương Quốc Trung còn chưa hiểu thấu ý mình, liền mỉm cười từng bước ngợi ý: “Lý Khánh An liệu có lòng bất thần hay không ta không rõ, nhưng chúng ta là thần tử, giúp thánh thượng giải ưu là bồn phận của chúng ta.”

Dương Quốc Trung bỗng chốc hiểu ra, dùng việc này đề lật đồ Lý Khánh An, thật là thượng mưu !

Hắn trầm tư một lúc, bỗng cười nói: “Nói như thế này, ta sẽ khuyên thánh thượng cho chuyển ba vạn quân hộ vào An Tây, không ngờ lại chó ngáp phải ruồi.”

“Không dám!

Dương Thượng thư có tấm lòng thừa tướng, khiến lão phu bái phục vạn phần.”

Hai người nhìn nhau cười hà hà.

...

Tây Tào quốc, Lý Khánh An soái lĩnh một vạn hậu quân cũng đã vượt qua sông Syr Darya (* Dược Sát Thủy) từ từ tiến gần đô thành Tây Tào.

Lúc cách thành chưa đến năm mươi dặm, hắn bèn cho dừng lại, Lý Quan Bật và đại quân Đại Thực đã đối nhau năm ngày, hai bên đều không giao chiến, Lý Quang Bật cũng không vây thành, chỉ đóng trại ngay ngoài thành mười dặm, kiên nhẫn đợi quân Đại Thực ra giao chiến.

Lý Khánh An cũng không can thiệp việc dùng binh của Lý Quang Bật, lúc đầu hắn còn lo lắng Lý Quang Bật chưa đủ chín chắn, nhưng biểu hiện xuất sắc của hắn tại trận chiến Bạch Thủy đã dẹp bỏ ý nghĩ này của Khánh An, Lý Quang Bật này vẫn là Lý Quang Bật trong lịch sử, cho nên trận chiến Tây Tào này hắn quyết định buông tay cho Lý Quang Bật tự phát huy.

Trong đại chướng, Khánh An đang ngồi trước sa bàn nghị sự cùng mấy viên đại tướng của mình về những gì sắp xảy ra trong trận chiến Tây Tào quốc.

Nên nói rồi trận chiến này do họ phát động đi đánh, vượt qua sông Syr Darya đến đây, kéo chiến tuyến đến địa bàn không chế của đối phương,tính chủ động của chiến cục trong tay họ.

Nhưng cũng vì thế mà bọn họ lại phải đối diện với một vấn đề, đó là an nguy hậu phương, Liệu quân Đại Thực có rút về hậu phương của họ tập kích lương thảo, và thành trì?

Câu trả lời là chắc chắn rồi!

Từ cách tác chiến giữa quân Đại Thực và Cao Tiên Chi, tập kích Toái Hiệp thành liền có thể thấy được kỹ xảo dùng binh của chúng.

Vì thế việc bào vệ lương thảo quân Đường là việc rất quan trọng, Trước mắt nơi để lương thảo của quân Đường là Cự Chiến Đề, Nơi đấy có đủ lượng lương thức tác chiến trong ba tháng cho quân Đường, có tất cả sáu ngàn quân trú thủ.

Nhưng bản thân Đại Thực cũng gặp phải, chiến tuyến của chúng cũng kéo đi rất dài, phòng vệ chư quốc Túc Đặc, an nguy mỏ bạc Ba Tất, Những điều này đều đủ quân Đại Thực đau đầu, có điều bọn chúng còn có sau vạn quân Syrian mà Tô Mạn Nhĩ dẫn đến nên đỡ đau đầu hơn quân Đường.

Lý Khánh An dùng gậy gỗ chi thành vào Ngân Thanh nói với mọi người: “Các vị, căn cứ theo tình báo của ta, do quân Đại Thực nội chiến, Tất Mã Nhĩ Hẳn đã ba năm nay không nhận được bạc từ Ngân Thành vận chuyển đến.

Cũng có nghĩa là, trong Ngân Thành cực có khả năng đang chứa bạc tàng trữ của ba năm nay, Nếu chúng ta có được số bạc này, chắc chắn sẽ có thể đề cao vị trí của An Tây trong Đại Đường, hiệu quả khó lường được.

Ý ta là chúng ta chia quân đi đánh Ngân Thành, đoạn số bạc tồn ba năm này, Ta đã phái Xích hầu đội đến đấy thám thình tình hình, nhưng thời cơ chớp nhoáng, nếu đợi có tình báo đến mới ra tay e rằng đã muộn, Các vị thấy thế nào?”

Lúc này, Lý Tự Nghiệp đi lên nói: “Cách nghĩ của Đại tướng quân cố nhiên là tốt, nhưng có mấy điểm chưa xác mình rõ ràng, thứ nhất, chúng ta sẽ phái bao nhiêu quân đi đoạt Ngân Thành?

Nếu ít thì liệu có làm được gì?

Nhưng phái nhiều quá sẽ làm yếu đi binh lực hậu quân, tăng áp lực cho Lý Quang Bật, Hơn nữa, ngân thành trú quân bao nhiêu?

Nếu đánh trận, nô lệ Ngân Thành có ảnh hưởng mạnh không?

Có lợi hay bất lợi cho chúng ta?

Đại tướng quân, những vấn đề này phải làm rõ đã, Thuộc hạ vẫn nghĩ tạm thời không nên xuất binh sẽ tốt hơn.”

Kỳ thực với vấn đề này Lý Khánh An đã ngẫm nghĩ rất lâu, nếu đợi hắn đánh bại quân Đại Thực và bắt nô lệ khai thác mỏ, vậy chí ít cũng phải đợi hai ba năm sau mới dần dà có chút đinh tài của.

Nhưng trong thời gian này sẽ có rất nhiều việc hắn không thể làm, Nếu có được số bạc này của người Đại Thực, hắn có thể phát triển vượt bậc, trong vòng hai ba năm ngắn ngủi đã có thể đặt một căn cứ vững chắc.

Dù không biết bốn năm sau An sứ chi loạn có nổ ra như đúng trong lịch sử, nhưng chi ít An Lộc Sơn vẫn tại vị, Hắn tại Phạm Dương đã mười mấy năm nay, muốn điều hắn đi tuyệt không phải việc đơn giản, Dự định xấu nhất mà hắn có thể nghĩ ra là An sứ chi loạn vẫn bùng nô như lịch sử, thậm chí có khả năng sớm hơn.

Việc này không thể nói rõ với các đại tướng, nên bọn Lý Tự Nghiệp không thể hiểu được tính cấp bách của hắn với số bạc này cũng dễ hiểu thôi.

Nghĩ đến đây, Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Tự Nghiệp lo lắng là có lý, ta định để Lệ Phi Nguyên Lễ ở Cự Chiến Đề đi tiến công Ngân Thành, nhưng phải thăm dò tình hình trước đã, Nếu tiến công bất lợi thì rút về lại, còn phòng ngự ở Cự Chiến Đề, ta có thể để Thạch Quốc đến tiếp quản.”

Nói xong, hắn đảo mắt nhìn quanh mọi người, thấy mọi người không có ý kiến gì khác, hắn bèn quả quyết hạ lệnh: “Truyền lệnh của ta, mệnh cho Lệ Phi Nguyên Lễ soái lĩnh bôn bộ năm ngàn người lập tức đến Ngân Thành, phòng ngự của Cự Chiến Đề sẽ do Thạch Quốc hỏa tốc tiếp quản.”

Lệnh vừa ban, bỗng chốc ở ngoài vang đến tiếng bước chân vội vã, có binh sĩ lớn tiếng bẩm báo: “Đại tướng quân, quân đội Đại Thực đã ròi thành nghênh chiến.”

...

Cửa thành Tây Tào đang mở to tiếng trống kinh thiên động địa đùng đùng vang dội, Tề Nhã Đức cho lưu ba ngàn quân thủ thành, đích thân hắn soái lĩnh hai vạn bảy ngàn quân hỗn hợp rời thành.

Cái gọi là quân hỗn hợp là chi ngoài binh sĩ Hô La San, ngoài ra còn có quân đội chư quốc Túc Đặc.Lần này hắn dẫn ba vạn quân đến, hai vạn binh sĩ Hô La San, một vạn của Tát Mã Nhĩ Hẳn, nhưng không có quân trường thương của Mã Kỳ Đốn, Đội quân tinh duệ ấy vẫn còn ở Tát Mã Nhĩ Hẳn. do chũ soái A Bố Mộc Tư Lâm đích thân soái lành.

Kỳ thực hôm nay rời thành ửng chiến không phải bổn ý của Tề Nhã Đức, Ý hắn vốn là kéo dài thời gian, để làm hao mào ý chí và sĩ khí quân Đường, cứ câu kéo vài tháng thế này, vấn đề cung ửng vật tư của chúng sẽ xuất hiện vấn đề, nhưng có điều đã bị chũ soái Mộc Tư Lâm của chúng phản đối.

Sự tranh giành quyền lực của lành đạo cấp cao Đại Thực cuối cùng đã ảnh hưởng đến trận chiến tranh này, Mạn Tô Nhĩ lợi dụng cơ hội trấn áp người Túc Đặc đã phái quân đội của mình đến các thành, và thông qua việc chiếm lĩnh các thành này đã nắm chặt các nước Hà Trung trong tay.

Chư quốc Túc Đặc chí ít có một nửa đã không là địa bàn của A Bố Mộc Tư Lâm, Điều này khiến Mộc Tư Lâm rất ư là bị động, Để cứu vãn cục diện, chỉ có càng sớm kết thúc chiến tranh càng tốt, thế mới có thể khiến Mạn Tô Nhĩ có thể rút về Damascus (*Đại Mã Sĩ Cách).

Cho nên bất luận thế nào hắn cũng không thể đồng ý việc Tề Nhã Đức thũ thành ba tháng, giữ chân quân Đườngư, Ba tháng không đánh trận, chỉ sợ việc ấy không làm quân Đường suy sụp mà là làm hắn bị suy sụp, Không những không thể chờ ba tháng, mà phải càng nhanh khai chiến càng tốt, Hắn liền cho Tề Nhã Đức kỳ hạn, trong vòng mười ngày đuôi quân Đường qua khỏi sông Syr Darya.

Từng đội quân Đại Thự từ Tây Tạo xuất thành, bọn chúng lưng đeo trường kiếm, tay cằm trường mâu và thiết đôn, chân mang hia da, thân mặc giáp da, và khoat chiếc áo choàng màu trắng của quân đội, cùng đầu quấn khãn trắng, Trong đó có kỵ binh, cũng có bộ binh, đội ngũ chỉnh tề, đạp từng bước mạnh mẽ thăng tiến.

Quân đội của A Bạch Tư thừa kế được thành quả cải cách quân đội của Mạch Nhĩ Vương vương triều Oa Mã Á; bỏ cách đánh hỗn hợp chia làm tiền phong, hậu phong, trung quân, cánh phải, cánh trái của Bái Chiêm Đình, mà dùng chế độ đại độ mà người Đại Thực gọi là Khố Nhĩ Đô Tư, Kỳ thực đây cũng là chế độ quân đoàn độc lập, một vạn người làm một quân đoàn, và phân làm năm cấp, mỗi quân đoàn đều độc lập tác chiến.

Đương nhiên, mục đích làm như thế không phải vì có thể tác chiến hữu hiệu cùng quân địch, mà chỉ vì có thể khống chế biên cương rộng lớn hữu hiệu hơn.

Cùng với tiếng trống ngày càng dồn dập, chủ tướng Tề Nhã Đức đã xuất thành, Hắn chinh lại mũ giáp, ánh mắt lạnh lùng nhìn về đại doanh thấp thoáng phía xa của quân Đường, Trận chiến này chỉ để thăm dò, thực lực so sánh giừa quân Đường và Đại Thực sẽ được lộ rõ trong trận này.

Hắn từ từ rút kiếm ra chỉ thẳng vào doanh trại quân Đường nghiêm giọng nói: “Xuất chiến!”

Hai vạn bảy ngàn người chia làm năm phương trận đồng đều phóng thẳng tiến quân về doanh quân Đường cách đây mười dặm, Mặt đất bỗng chốc dần bị phủ lên một tấm thảm đen.

“Tù ùuuuuuuuuu...Tiếng tù và trầm cắt qua mặt đất u ám.

Chương 244: Trận chiến Tây Tào

Tiếng còi hiệu trầm vang vọng khắp vùng thảo nguyên, Quân Đại Thực đông không kể xiết tựa như những đợt sóng màu đen, từng cơn từng cơn ùa về phía đông, trường mậu dày đặc như rừng, đằng đằng sát khí.

Tiếng bước chân rất to mà chỉnh tề vững chắc, hai cánh kỵ binh hộ vệ bộ binh, quân ném lao và cung tiển thủ của Túc Đặc ở phía trước nhất, với một khí thế không thể chống đỡ giết về phía quân Đường ở cách đó mười dặm.

Bên ngoài mười dặm, hai vạn quân Đường cũng đã chỉnh đốn quân xong, bày trận ở một mảnh đất bằng phẳng bát ngát, vẫn là Yển Nguyệt trận đã sử dụng trong trận chiến sông Bạch Thủy, cũng giống như bố trận với ba nghìn người, chỉ là mở rộng gần gấp mười lần.

Hình thành một trận thế hình bán nguyệt khổng lồ chiến đất hai dặm, Bộ binh và nỗ binh tập trung ở bên trong, hai bên là đội hình kỵ binh xếp thành đường cong, ngoại hình tuy nhìn giống nhau, nhưng bên trong thực chất lại hoàn toàn khác nhau.

Năm nghìn nồ binh với trang bị là quyết trương nỗ, loại nỗ này cần dìrng chân phối hợp trương huyền, rất tốn sức lực, nhưng tầm bắn lại đạt hai trăm bốn mươi bước, sát thương trong khoảng cách một trăm năm mươi bước rất có hiệu quả.

Mà ở giữa năm nghìn nỗ binh có trang bị cung xe nỏ, Thông qua sự điều chinh không ngừng của các thợ đến từ kinh thành, loại cung xe nỏ dùng giảo huyền phóng ra, tên sắt dài chín tấc được đặt ở máng bằng gang, bắn một phát là mười tên, tầm bắn sát thương hữu hiệu ở trên năm trăm bước ngoài, tổng cộng có bốn trăm chiếc cung xe nỏ dùng ngựa kéo, còn kỵ binh thì dùng giác cung nỗ, sát thương hữu hiệu trong khoảng cách sáu mươi bước.

Như vậy bèn hình thành ba tầng công kích gồm xa, giữa, gần, Nhưng ở phía trước nỗ binh, lại là một loạt hàng rào khống lồ bằng da trâu, đặt ở vị trí xiên 45 độ, trên da trâu bôi đầy dầu trơn, nó được chuyên môn chế tạo ra để phòng ngự máy ném đá của quân Đại Thực.

Ánh mắt chủ tướng quân Đường Lý Quang Bật rất bình tĩnh nhìn quân Đại Thực từ phương xa từng bước một đến gần, trong lòng hắn tràn ngập sự khát khao, chỉ huy hai vạn người cùng nhau tác chiến, đây cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời hắn được như vậy, vì thế, hắn đối với Lý Khánh An vô cùng cảm kích, sự tín nhiệm này làm cho hắn nguyện dùng sinh mạng để tận trung.

“Tướng quân, quân Đại Thực không có máy bắn đá đi theo!”

Trên đấu quan sát truyền đến tiếng hô của binh sĩ.

Lý Quang Bật lập tức vung tay lên, lệnh nói: “Triệt hạ lá chắn da trâu!”

Bọn lính nhanh chóng đem hơn mười cái lá chắn da trâu dẹp đi, Lúc này quân Đại Thực từ từ đứng ở hai dặm ở ngoài, bắt đầu bày binh bố trận, mà không hề tiếp tục tiến lên phía trước.

Sự cẩn trọng của đối phương nằm trong dự đoán của Lý Quang Bật, trên thực tế từ mấy ngày trước, bọn họ đã bắt đầu so kẻ nhau rồi, Lý Quang Bật không vây thành, mà quân Đại Thực không ra chiến, bọn họ có cách suy nghĩ như nhau, đều muốn hậu phát chế nhân, đều có ý đồ muốn hiểu rõ một cách toàn diện về đối phương hơn.

Lần này quân Đại Thực xuất chiến rồi, nhưng trong sự xuất chiến đó lại mang ý dọ thám tình hình, mang một chút do dự trong sự tắn công đó, không có một loại tỷ như cùng nhau sống chết một trận với sức bùng phát mạnh và dứt khoát.

Sự do dự đầy tinh tế này làm cho Lý Quang Bật ý thức được rằng, sự xuất chiến của đối phương rất có thể là bị ép buộc, nếu thật sự là như vậy, thì trận chiến này, hắn sẽ nắm chắc đến bảy phần thắng lợi, chỉ là, đối phương chi cách có hai dặm xa, khoảng cách chiến trường thật sự là quá gần.

Quân Đại Thực cũng không phải là dốc toàn bộ vào tiến công, dù sao thì đây cũng không phải một cuộc xung đột với quy mô nhỏ, đây là một trận chiến với quy mô vừa, là một cuộc thăm dò cho trận đại chiến sắp xảy ra, Điều này làm cho song phương đều rất cẩn trọng trong việc dụng binh.

Ánh mắt của Tề Nhã Đức nhìn chằm chằm vào những chiếc xe nò trong đội ngũ quân Đường, hắn lần đầu tiên nhìn thấy thử vũ khí như vậy, trong mắt chứa đầy vẻ hửng thú.

Hắn đã đoán được đây nhất định là thử vũ khí có tầm bắn xa lợi hại của quân Đường.

Tề Nhã Đức quay đầu lại nhìn lướt qua các binh sĩ đã chuẩn bị sẵn sàng. hạ lệnh một cách dứt khoát: “Đội từ một đến ba của đoàn quân thử nhắt, đội năm. sáu của đoàn quân thứ hai, chuẩn bị tấn công!”

Đoàn quân thứ nhất cũng chính là đoàn quân của người Túc Đặc, đó là dùng bộ binh của người Túc Đặc làm quân chủ lực, còn hai đội quân kỵ binh của Hô La San làm hai nhánh yêm hộ hai bên.

Đây là trận tấn công thăm dò đầu tiên, tiếng trống đột ngột vang lên rầm rộ, khiến chiến mã kích động đến từ trong mũi phát ra tiếng phì phì, mậu thử xoạt một tiếng cẩm thẳng lên, loan đao ra khỏi vỏ quân Đại Thực phát động rồi, hai ngàn kỵ binh yểm trợ cho ba nghìn bộ binh người Túc Đặc, tựa như làn nước lũ ùn ùn xông ra từ miệng đê bị vờ, mạnh bạo xông đến phía quân Đường.

Quân Đường vẫn vững như núi Thái Sơn, vẫn không nhúc nhích tí nào cả, chỉ có những cung nỏ thủ từ từ nâng quyết trương nỗ lên, với gốc nghiêng ba mươi độ đưa lên trời, tồng cộng là năm dãy cung nò thủ, mỗi dãy cách xa nhau hai bước.

Bọn họ sẽ ở lúc đối phương cách họ một trăm năm mươi bước thì bắn, với phương thức bắn ra năm lượt tập kích đối phương, Binh sĩ bắn xe nò cũng giơ thiết chùy lên, chuẩn bị một kích bắn ra, Đối phương càng lúc càng gần, những tấm kiêng đỡ giơ lên cao hình thành nên một bức tường lá chắn màu đen, Bước đi của kỵ binh cũng không nhanh, đi theo bộ binh, bọn họ ở hai bên trái phải bảo vệ hai cánh của bức tường lá chắn.

Đôi mày của Lý Quang Bật nhãn lại càng lúc càng chặt, đối phương chi phái có năm nghìn người tới làm gì vậy?

Chăng lẽ là muốn để cho quân Đường chia ra mà ăn sạch sao?

Không thể nào, bọn họ không thể không biết sự lợi hại của cung tiễn quân Đường, mà lại cho năm nghìn người này đến nộp mạng.

Lý Quang Bật thấp thoáng ý thức được, chiến thuật đối phương sẽ không đơn giản như vậy, Lúc này, quân địch đã tiến vào tầm bắn của xe nỏ, Trống trận của quân Đường dần dần gõ vang, đó là sự nhắc nhờ cho người ra quyết định, đã tới thời cơ xe nỏ bắn ra rồi, ánh mắt của Lý Quang Bật nhìn chằm chằm về phía quân chủ lực của Đại Thực ở cách đó hai dặm, hắn cắn răng một cái nói: “Xe nỏ không được bắn!”

Thiết chùy của những người thao tác xe nỏ từ từ buông xuống, bốn trăm chiếc xe nỏ uy lực lớn mạnh không có bắn ra, quân địch tiếp tục đi tới, đã ba trăm bước, lúc này, viên tướng lĩnh Đại Thực đốc suất đợt tấn công thứ nhất hét lớn một tiếng: “Giết!”

Năm nghìn quân đội đột nhiên tăng tốc lên, bọn họ phóng đến với tốc độ rất nhanh, nhắm hướng đại trận quân Đường vọt tới, Lý Quang Bật lớn tiếng hạ lệnh nói: “Cung nỏ thủ chuẩn bị bắn!”

Năm nghìn cung nò thũ xoạt một tiếng cầm nỏ lên, đầu tên lạnh như băng nhắm ngay vào quân Đại Thực đang lao tới, cung nỏ thủ không ngừng thông qua vọng sơn điều chinh tầm bắn.

“Hai trăm bước...

Một trăm năm mươi bước...”

“Bắn!”

Lý Quang Bật hạ mệnh lệnh bắn ra, đợt thứ nhất một ngàn tên nỏ bay ra, thoáng chốc đã mất tăm hơi, mang theo tiếng rít gió lao về phía quân địch.

Tốc độ của quân Đại Thực bị chậm lại, đồng loạt giỡ lá chắn lên đỡ, Một loạt tiếng leng keng của sự va chạm nổ ra, trong đó xen kẽ có tiếng người trúng tên kêu la thảm thiết, Mưa tên quá dày đặc, vẫn có mười mấy người trúng tên mà chết.

Những tấm lá chắn được chế tạo từ kim loại mới của người Đại Thực đã chặn được đợt mưa tên thứ nhất của quân Đường, Ngay tiếp theo sau đó là đợt mưa tên thứ hai, thứ ba, trận mưa tên rợp trời rít gió mà đến, dày đặc đến làm cho người ta ngộp thở, quân Đường với phương pháp bắn năm đợt.

Làm cho cung tiễn vẫn duy trì sự tấn công dày đặc, quân Đại Thực tiến tới cực kỳ gian nan, mỗi đi một bước đều phải trả giá bằng gần trăm người bị trúng tên bỏ mình, Bọn họ cũng không thế đánh trả được, đương nhiên là vì mưa tên của quân Đường quá dày đặc.

khiến cho bọn hắn không thể rảnh tay mà đánh trả, Điều quan trọng hơn là cung tiền của bọn hắn thua xa quân Đường về độ sắc bén, tầm bắn đến không được xa như vậy, ngắn ngõm ba mươi bước, quân Đường bèn như mưa to trút nước mà bắn về phía quân Đại Thực mười lăm đợt mưa tên, một đợt bắn bảo hòa với một vạn năm nghìn mũi tên, Quân Đại Thực cũng đã trả giá với gần chín trăm người trúng tên thương vong.

Dưới sự thử thách vô cùng lớn về ý chí và dũng khí này, người Túc Đặc đã chút không gượng được nữa, bắt đầu xuất hiện sự hỗn loạn, Đúng lúc này, hai ngàn kỵ binh Hô La San bỏ mặc bộ binh, bọn họ từ phía sau vòng ra, dùng tốc độ nhanh nhắt lao về hướng trận địa quân Đường.

Giờ khắc này, trong khoảnh khắc như gió mây đột chuyển bất ngờ, quân Đại Thực chủ lực ở phía sau đã phát động rồi, tiếng còi hiệu vang vọng trong không trung, tiếng vó ngựa như sấm sét tòa ra trên thảo nguyên, hai vạn quân chạy ra như bay, Tề Nhã Đức vung chiến đao lên, chỉ vào phía trước khàn cả giọng rống to: “Giết qua đó!”

Xe nỏ của quân Đường cũng ở trong khoảnh khắc hai nghìn kỵ binh Hô La San lao lên đã phát động bắn ra, thiết chùy vung xuống, bốn trăm chiếc xe nõ đồng thời phát động bắn ra, bốn nghìn mũi tên sắc chín tấc từ trong túi thép bắn ra.

đem theo một sức mạnh cắt vàng nứt đá, mãnh liệt bắn về phía hai nghìn kỵ binh.

Cho dù trang bị của kỵ binh Hô La San hơn xa người Túc Đặc, bọn họ mặc giáp da cứng bền trên người, đao kiếm bình thường khó mà chém thủng, tay cầm trường mâu và khiêng chắc, thậm chí chiến mã của bọn họ cũng khoác áo giáp, bọn họ cách trận địa quân Đường chỉ còn trăm bước xa.

Một trăm bước, đối với chiến mã Đại Thực có sức bức phá cực mạnh mà nói, chỉ cần mười giây là có thể xông qua, nhưng cũng chính là trăm bước ngắn ngủn này, lại trở thành cội nguồn ác mộng của quân Đại Thực.

Hai nghìn kỵ binh ở trước mặt bốn nghìn cây thiết tiễn trông thật mỏng manh, thật yếu ớt, một cây thiết tiền xuyên thũng khiêng đỡ, trực tiếp xuyên qua lồng ngực của binh sĩ Đại Thực, mũi tên mang theo máu và thịt nát xuyên ra từ sau lưng, lại bắn thủng phần bụng của một binh sĩ khác, hai nghìn kỵ binh người ngã ngựa nhào, chiến mã hí dài ngã nhào, miệng sùi bọt mép chết đi. thân ngựa đè chặt binh sĩ đang đau khổ cựa quậy, ấn vào lỗ máu chảy ào ào trên người, vùng vẫy lần cuối trên bờ vực từ vong.

Thiết tiễn mãnh liệt không chi xuyên thủng kỵ binh, cũng là đòn giáng cuối cùng vào sĩ binh Túc Đặc hoảng loạn phía sau kỵ binh, trong phút chốc, hơn tám trăm người thảm kêu ngã xuống đất.

“Trời ạ!”

Tề Nhã Đức phía xa đã nhìn thấy uy lực của xe nỏ, hắn kinh ngạc đến nỗi thất thanh la lên, lúc đầu khi Hầu Mai Đức miêu tả uy lực cung tiễn của quân Đường, hắn cảm thấy Hầu Mai Đức phần nhiều là đang đùn đẩy trách nhiệm, nhưng lúc này.

Hắn đã tận mắt chửng kiến cảnh khiến người ta kinh hãi này, hai nghìn kỵ binh Hô La San tinh nhuệ nhất trong làn tên mãnh liệt của quân địch từ thương quá nửa, trong một trăm bước ngắn ngủi thôi, lại không một ai có thể xông qua đó, mấy trăm người cuối cùng cũng bị chết trong mưa tên rợp trời ngợp đất của quân Đường.

Mấy năm sau đó, uy lực nỏ tiễn khiến người ta khiếp sợ của quân Đường vẫn làm cho Tề Nhã Đức từ trong ác mộng bật tỉnh dậy, sau trận chiến, hắn ra sức đẩy mạnh nỏ tiễn quân Đường trong quân Đại Thực, từ từ.

Thập tự cung uy lực to lớn của người A Rập bắt nguồn từ đây đã hình thành, thập tự cung lại trở thành ác mộng của thế giới Cơ Đốc phương Tây, đến nỗi mà các quý ngài phương Tây trước khi đánh trận đều phải ký hiệp nghị trước, không được sử dụng thập tự cung của người Ả Rập.

Xe nỏ của quân Đường cho dù uy lực to lớn, nhưng nó cũng có một khuyết điểm rõ rệt, chính là lên dây rất chậm, cho dù quân Đường đã phát mình ra ngưu xa giảo huyền, và đã từng áp dụng sử dụng trong trận chiến Toái Hiệp lần đầu, nhưng vẫn không theo kịp tốc độ bão thổi gió quét của quân Đại Thực.

Kỵ binh Đại Thực sóng vỗ dạt dào đã xông đến ngoài hai trăm bước, mưa tên của nỏ binh quân Đường cũng bắn đến rợp trời, không ngớt có người trong lúc phóng đi bị ngã ngựa, nhưng vẫn không ngăn cản được gần một vạn năm nghìn kỵ binh Đại Thực xông kích thần tốc dũng mãnh, bọn họ khua động chiến đao, giơ cao khiêng đỡ, giục ngực lao đi, tiếng hô giết vang dội khắp đất trời.

Đã là sáu mươi bước rồi, lúc này cung kỵ binh vạn tên cùng bắn ra, mưa tên đen nghịt che khuất cả bầu trời, bắn vào trong đoàn kỵ binh quân địch, quân Đại Thực từ thương gia tăng, tuy vậy Hô La San quân dù sao cũng là tinh duệ của vương triều A Bạch Tư.

Bọn họ không sợ mũi tên, dũng mãnh tranh lao ra trước, vạch cảnh giới rút lui của nỏ binh quân Đường thường là hai mươi bước, nhưng kỵ binh quân Đường quá nhanh, lúc bốn mươi bước, nỏ binh bèn đã được lệnh rút lui rồi.

Theo lượt nỏ tên bắn ra cuối cùng, cung nỏ binh nhanh chóng rút lui. xe nỏ cũng đã bị chiến mã lôi đi, còn bây giờ, hai nghìn Mạch đao quân lợi hại nhất mà quân Đường dùng để đối phó với kỵ binh đã xuất trận, hai nghìn viên trọng giáp Mạch đao quân xếp thành hai hàng, mạch đao hai trượng dài vung ra. ánh sáng lạnh lấp lóe.

về việc Mạch đao quân có nên xuất trận trong trận chiến đấu lần này hay không, trong lúc bố trí trận chiến, đã từng dấy lên một sự tranh chấp giữa các quan quân cao cấp quân Đường, dù sao đây không phải là trận đại chiến quyết định thắng thua, chỉ là một trận chiến dò thám thực lực của đối phương, không cần phải bộc lộ thực lực quá sớm.

Nhưng chũ soái Lý Khánh An lại cực lực dạt bỏ nghị luận công chúng, kiên trì Mạch đao quân xuất trận, lệnh Điền Trân đến phụ trách chỉ huy hai nghìn Mạch đao quân.

Mạch đao quân vừa xuất trận, đã phải nghênh đón kỵ binh Đại Thực xông lên như dời núi lấp biển, trước tiên bèn là đoản mậu che trời lấp đất rít gió ném đến, đoản mâu sắc bén không bắn vào được trọng giáp của quân mạch đao, bọn họ xếp thành bức tường người kín mít, dùng một sức mạnh tập thể chống cự đợt xông kích đầu tiên của quân Đại Thực.

“Uỳnh!”

Một tiếng sóng lớn, như sự va đập bão trỗi sóng dậy, sóng văng tung tóe. mấy chục viên sĩ binh mạch đao bị đụng nhào, nhưng mạch đao thủ hàng phía sau lập tức bồ sung lên, mạch đao tướng Điền Trân thét to một tiếng, đại đao sáng như tuyết bủa nghiêng xuống.

đem một đội trường kỵ binh cả người lẫn ngựa chém thành hai mảnh, máu bắn tử tung, nội tạng lãn lóc, mùi tanh hôi và mùi máu xông vào mũi.

Các sĩ binh mạch đao trường đao tung bay, lưỡi đao vô cùng sắc bén đem binh sĩ và chiến mã chém đến đầu người lăn lóc, máu chày thành sông, quân Đại Thực phía sau đem vô số thanh đoản mâu ném chọc về phía Mạch đao quân, dày đặc như mưa rào, nhưng những thanh đoản mâu sắc bén vẫn không có chút hiệu quả nào.

Sự xuất chiến của Mạch đao quân làm cho Tề Nhã Đức giật mình kinh hãi, hắn không ngờ quân Đường cũng có trọng giáp bộ binh, ai nấy cao to dũng mãnh, đại đao ánh sáng lạnh người chói lòa kia hình như là thiên địch của kỵ binh, mắt thấy Hô La San kỵ binh của mình tử thương nghiêm trọng, hắn lập tức ra lệnh: “Kỵ binh quân đoàn thứ nhất công kích chính diện, kỵ binh quân đoàn thứ hai tiến công từ bên hông!”

Tiếng còi hiệu gấp rút đã truyền đạt mệnh lệnh của chủ tướng; đội mạch đao của quân Đường đối lại cho kỵ binh Túc Đặc đối phó, còn kỵ binh Hô La San thì nghinh chiến với tám nghìn kỵ binh quân Đường, hai nghìn kỵ binh khác của quân Đường thì bảo vệ phía sau lưng và hai cánh của quân mạch đao.

Quân Đường tồng cộng hai vạn người, trong đó kỵ binh có một vạn. nò binh năm nghìn.

Xích hầu quân và Khiêu đãng quân ba nghìn, thêm nữa là hai nghìn Mạch đao quân.

Nõ binh khi thoái lui trở về đã chuyển thành trú đội quân, dùng cung tên bảo vệ quân nhu và trung tâm chi huy quân đội.

đồng thòi trong điều kiện cho phép, tiếp tục bắn tên chi viện chiến đấu cho kỵ binh và mạch đao binh, còn Xích hầu quân và Khiêu đảng quân phân bố rải rác ở hai cánh và vòng ngoài, ngăn ngừa quân địch đánh lén hoặc công kích cánh hông.

Lúc này, hai quân trên chiến tuyến hai dặm dài đã triển khai trận ác chiến, đao kiếm công kích nhau, trường mậu giác đấu, chiến mã giao nhau, tiếng thảm kêu nối đuôi nhau vang lên.

Đại Thực tướng quân Hầu Mai Đức thống lĩnh một nghìn kỵ binh từ mặt hông luồn qua phòng ngự của quân Đường, âm mưu đánh lén trung tâm chi huy của quân Đường, nhưng bọn họ lại bị Khiêu đảng quân quân Đường chặn lại, Khiêu đãng quân cũng chính là Đao thuẫn quân, bọn họ bảo vệ ở vòng ngoài, việc đánh lén của Hầu Mai Đức vô hiệu, mưa tên dày đặc của nỏ binh đã bắn lùi bọn họ.

Lý Quang Bật ở giữa đội trú binh, hắn tỉ mỉ quan sát đặc điểm tác chiến của quân Đại Thực, quân Đại Thực hoàn toàn không giống Hồ binh thảo nguyên, bọn họ kỳ luật mạnh, huấn luyện bài bàn. tác chiến dũng mãnh, ưu thế lớn nhất chính là chiến mã tốc độ nhanh, nhưng trang bị của bọn họ không bằng quân Đường, áo giáp, cung tên, hoành đao chính là sự bào đám quân Đường có thể chiếm thế thượng phong.

Nhưng mà người Túc Đặc trong quân Đại Thực lại hiển nhiên thua kém rất nhiều, bảy nghin kỵ binh của bọn họ lại bị hai nghìn Mạch đao quân giết đến bại lui không ngớt, bắt đầu có xu hướng tan tác, chỗ người Túc Đặc mềm yếu này sẽ trở thành nguồn gốc thất bại của quân Đại Thực.

Điểm này Tề Nhã Đức cũng đã phát hiện, hắn đã đạt được mục đích, đã dò thám được sức chiến đấu và đặc điêm chiến đấu của quân Đường, đoàn quân này sĩ khí cao ngất, trang bị hoàn thiện, cũng có huấn luyện bài bản như họ, những thứ này, hắn đều tận mất chứng kiến rồi.

Nhìn thấy người Túc Đặc bị giết gần nửa nhưng chật củ thái rau vậy, bại cục đã định, hắn bèn biết được, không cần thiết phải đánh thêm nữa, Tề Nhã Đức lập tức hạ lệnh: “Thu binh!”

“Ù ” Tiếng còi hiệu thu binh vang lên. quân Đại Thực rút lui như nước triều, do bảy nghìn bộ binh kéo đến viện trợ áp ở phía sau, kỵ binh ở hai bên bào vệ, bắt đầu chậm rãi rút lui về phía Đông Tào đô thành.

Quân Đường đuôi theo một hồi, dùng cung tên xạ kích sự rút lui của quân Đại Thực, nhưng bộ binh đều tay cầu khiêng lớn, hiệu quả của cung tên không lớn, lúc này, doanh trại quân Đường vang lên tiếng chiêng, quân Đường cũng đã thu binh.

Theo việc đi xa dần của quân Đại Thực, ba trăm viên nữ hộ binh trong quân Đường bắt đầu bận rộn hẳn lên, nhanh chóng băng bó cầm máu đơn giàn cho quân Đường, để cho các binh sĩ dùng cáng khiêng thương binh vào đại doanh, tiến hành việc cứu hộ khẩn cấp cho một số binh trọng thương của quân Đường.

Trận chiến đấu này tuy là trận chiến mang tính dò thám, nhưng quân Đại Thực lại từ thương nghiêm trọng, gần một vạn người tử thương, đa phần là tử thương dưới cung tên, quân Đường đã bất sống được ba nghìn thương binh, còn quân Đường cũng có gần một nghin người thương vong.

Hai canh giờ sau, một vạn viện quân của Lý Khánh An từ từ kéo đến đại doanh, lúc này, binh lực của quân Đường đã đạt đến gần ba vạn.

“Mạt tướng Lý Quang Bật tham kiến Đại tướng quân!”

Lý Quang Bật đón đầu đi đến trước ngựa Lý Khánh An, nửa quỳ thi một quân lễ.

Lý Khánh An xuống ngựa, đỡ hắn dậy cười nói: “Lần này Quang Bật đánh bại Tề Nhã Đức, đã báo mối thù một mũi tên cho Cao Tiên Chi, ta nhất định bẩm báo triều đình, trọng thưởng cho tướng quân.”

Lý Quang Bật trong lòng cảm động, vội vàng nói: “Mạt tướng không dám cướp đi công bố trí của đại soái, trận chiến lần này có thể chiến thắng, là đại soái điều binh có phương pháp, là các tướng sĩ xả sinh quên tử, công lao mạt cùng của mạt tướng, không đáng đề nhắc tới.”

Lý Khánh An cười xòa, nói: “Dĩ công luận thưởng xưa nay là truyền thống của quân An Tây, nếu không phải vậy, làm sao có Lý Khánh An của hôm nay, ta ắt có chũ ý chừng mực.”

Hắn lại nhìn nhìn sắc trời, đã đến hoàng hôn, bèn nói: “Lần này ta mang đến vũ khí công thành hạng nặng, nghỉ ngơi một đêm trước, làm tốt công việc chuẩn bị công thành, ngày mai bắt đầu công thành.”

Lời hắn vừa dứt, hướng Đông Tào đô thành phóng đến mấy viên Xích hầu, Lý Khánh An thấy bọn họ phóng đến khá gấp rút, không khỏi sửng người, đã xảy ra chuyện gì?

Mấy viên Xích hầu chạy đến bên Lý Khánh An, trở mình xuống ngựa bẩm báo nói: “Bẩm báo Đại tướng quân, bên trong Đông Tào đô thành ánh lửa ngất trời, hình như đã phát sinh nội loạn.”

Lý Khánh An lập tức xoay người chạy đến tháp nhìn xa, giơ tay giữa trán ngóng nhìn về phía Đông Tào thành, thị lực của hắn rất tốt, thấp thoáng đã nhìn thấy trong thành có khói đen bay lên.

“Truyền mệnh lệnh của ta, một vạn kỵ binh lập tức chạy tới Đông Tào thành!”

Một vạn kỵ binh Lý Khánh An mang đến ngựa không ngừng vó chạy về phía Đông Tào thành, trong Đông Tào thành quả thật đã xảy ra nội loạn, Tề Nhã Đức bại quân trở về thành, nhưng hai nghìn binh sĩ Đông Tào cùng xuất chinh với hắn lại toàn quân bị diệt, người nhà binh sĩ cực kỳ bi thương, đều đồng loạt gây rối.

Bèn dẫn đến sự bộc phát bất mãn nghiêm trọng của người Đông Tào quốc đối với việc Đại Thực phá hủy tông giáo của bọn họ, từ náo loạn gây rối trở thành khới nghĩa, người Đông Tào quốc đồng loạt cầm vũ khí lên đi ra đầu phố, họ xông kích cửa thành, thiêu hủy cửa hiệu của người Đại Thực, giết chết trinh sát tuần hành trên đường.

Tề Nhã Đức thấy tình hình nghiêm trọng. mà viện binh quân Đường lại đến. hắn bèn lập tức quyết định rời bỏ Đông Tào, trở về Tát Mã Nhĩ Hẳn.

Lúc quân đội Lý Khánh An đi tới Đông Tào thành, Tề Nhã Đức đã rút khỏi nữa canh giờ rồi, cửa thành mỡ toang, hàng vạn người Đông Tào ra thành đón tiếp, bọn họ bưng bánh bột nước lạnh hỏi thăm quân Đường, kêu lên tên của chủ thần Ghura Mazda, vạn phần kích động, hoan nghênh quân Đường vào thành với một sự nhiệt tình cực lớn.

Lý Khánh An cỡi ngựa tiến vào tòa đô thành thức hai của Túc Đặc quốc, lúc này, Đông Tào phó vương Thiết A Hốt tiến lên quỳ xuống nói: “Nô Đông Tào phó vương Thiết A Hốt hoan nghênh thiên binh Đại Đường vào thành, nô nguyện dùng cái chết tận trung Đại Đường Thiên khả hãn bệ hạ.”

“Chính vương Tô Đề Na của các ngươi đâu?

Hắn tại sao lại không đến nghênh đón ta?”

Lý Khánh An lạnh lùng hỏi.

“Hồi bẩm Đại tướng quân, Tô Đề Na tự biết nghiệp chướng nặng nề, hắn đã cùng người Đại Thực chạy trốn rồi, còn mang theo thê nữ của hắn, hoàng cung đã không còn.

Lý Khánh An hừ mạnh một tiếng: “Chạy rồi?

Vậy thì thật quá ưu đãi hắn ta rồi.”

Hắn chỉ roi vào Thiết A Hốt, lệnh nói: “Từ bây giờ trở đi, ngươi chính là Đông Tào quốc vương, ngươi hãy lập tức ổn định lại cục thế trong thành cho ta.”

Chương 245: Bắc Thành thất thủ

“Đùng!” một tiếng nổ vang, tấm cửa sắt nặng trĩu đã bị cự mộc phá tan, Nó đau khổ rung rẫy, lắc lư muốn rơi xuống, Binh sĩ Đại Thực trên thành hô to, lập tức kéo cung bắn xuống, Tiễn rơi như mưa, vài chục tên nô lệ áo quần rách tươm trúng tiễn kêu thảm ngã gục, Nhưng vẫn còn rất nhiều nô lệ tiếp tục đi lên, Trên tay chúng là đôn bài bằng gỗ chống đỡ cung tiễn trên thành.

Ngân Thành là tòa thành dưới chân núi Ba Tất, do người Đại Thực tu kiến năm hai mươi Khai Nguyên, Đó là sào huyệt để người Đại Thực có thể khống chế mười mấy cái mỏ bạc đang khai thác tại đây, có hơn một ngàn quân trú, Nơi đây dự trử lượng lớn bạc và lương thực, Mười mấy năm qua đi, nó đã cung cấp một số lượng tài sản đếm không xuể cho vương triều Oa Mã Á Đại Thực.

ở đâu có áp bức, ở đó có chiến tranh, Lúc này, các mỏ khoáng sản núi Ba Tất đều dấy lên cơn sóng khởi nghĩa của nô lệ.

Toàn nhờ vào khiêu khích của ba trăm tên quân Đường, Bọn chúng cổ động cho bọn nô lệ thường niên chịu nô dịch của người Đại Thực, nói với họ rằng, quân Đường đến Hà Trung sẽ khôi phục tự do cho chúng, khôi phục tín ngưỡng cho họ, Bây giờ quân Đường đã đánh bạnh quân Đại Thực, Bọn họ đều sẽ được trở về quê hương, đoàn tụ cùng người thân.

Nô lệ ở Ngân Sơn phần lớn là giáo đồ Hỏa giảo bị người Đại Thực bắt cóc từ Túc Đặc, Thổ Hỏa La đến, Bọn họ đã khai quật mỏ ở Ba Tất được năm sáu năm nay, toàn những công việc khổ sai, và ăn thức ăn thô sơ nhất, dãi nắng dầm mưa, gậy đánh roi quật chịu đủ thử dày vò.

Bọn họ đã nhiều lần trơ mắt nhìn đồng hương mình chết ngay bên cạnh, nhìn thần Ghura Mazda dùng đất sét nặng thành của mình bị chúng phá đi, Giờ phút này, lửa giận đang hừng hực nổi giận trong họ, Năm vạn nô lệ mười mấy mò khai thác bạc phía bắc núi Ba Tất đều lần lượt phát động khởi nghĩa.

Bọn họ dùng búa sắt, dùng gậy gỗ, xích thép, dùng tất cả những công cụ có thể chống cự, Ba ngàn quân Đại Thực giám công trong mỏ bạc đã bị đánh cho tán loạn, rất nhiều người còn bị nô lệ phẫn nộ giết chết.

Vũ khí của chúng bị đoạt, lều bị thiêu hủy, danh sách bị xé bỏ, Bọn chúng phải trốn chui trốn nhủi trong Ngân Thành, nhưng chẳng bao lâu sau, các nô lệ từ tử phương tám hướng đã tụ tập lại vây thành, Bọn chúng cần lương thực, muốn trở về quê hương của mình.

Năm vạn nô lệ như đàn kiến đang phẫn nộ chen chúc nhau vây kín cả Ngân Thành, Ba trăm quân Đường Xích hầu cưởi ngựa băng ở giữa chỉ huy nô lệ công thành.

Trong lòng Tần Hải Dương đầy lo lắng, Hắn cảm thấy bạo động của đám nô lệ này đã không còn khống chế được, Đúng!

Bọn họ chịu áp bức đã quá lâu, trong lòng đầy phẫn uất, một khi áp bức trong lòng được giải phóng, tất cả những điều ấy đều sẽ bị bộc phát, Vậy bọn họ rất có thể có hành động tôn hại đến lợi ích quân Đường.

Nhưng hắn cũng biết chỉ có một người có thể khống chế được cục diện này, Tần Hải Dương lập tức thúc ngựa đến chỗ tên nô lệ có tiếng nói nhất - trưởng lão Hỏa giáo Barumi.

Hắn là con trai trưởng lão Hỏa giáo Sử quốc, Lúc bị bắt đến đây cũng từng cường tráng khỏe mạnh, nhưng hai mươi năm qua đi, Hắn giờ đã trở thành một người già, Hắn đã kế thừa sự nghiệp của phụ thân tại mỏ bạc này, trở thành trưởng lão Hỏa giáo của năm vạn nô lệ tín đồ này.

Barumi,ngươi phải để chúng giết chết người Đại Thực, vật tư trong kho hàng đừng đến cướp, ta sẽ chia đều cho mọi người.”

Barumi ngồi trên một miếng ván, sáu tín đồ đến khiêng hắn đi, Chân hắn mười năm trước trong một lần đao vong đã bị người Đại Thực đánh gẫy, từ đó không còn đứng dậy được nữa.

Hắn cúi đầu mãi một lúc sau mói chậm rãi nói: “Ngươi để họ giúp ngươi đánh chết người Đại Thực nhưng lại không chịu cho họ chút lợi, thì ai chịu?”

“Vậy được, ngươi nói với tất cả mọi người, đánh chết một người Đại Thực, sẽ thường một cân bạc, và hai phần thức ăn, và những gì trên người của người Đại Thực đó sẽ thuộc về họ.”

“Mỗi người đều phải cho một cân bạc, đây là thành quả lao động quanh năm suốt tháng của họ, là thử họ đáng được hưởng. ai giết chết người Đại Thực, cho gấp đôi!”

“Mẹ kiếp, tên này vòi ác thật! ”

Tần Hải Dương dùng tiếng Hán rủa, hắn nhổ mạnh một nhúm nước bột quyết định: “Được!

Ta hứa với ngươi.”

Barumi vừa huơ tay, các tín đồ của hắn bèn đến khiêng hắn lên một bụt cao, Lúc này, vô số đôi mất đều dồn về phía hắn, Hắn giơ nhẹ hai tay lên ra hiệu, xôn xao ngoài thành bỗng chốc lặng xuống.

“Các đệ tử của ta!”

Giọng hắn rất vang, rõ, đang theo gió vọng đi rất xa.

“Hôm nay là ngày chủ thần Ghura Mazda giải phóng chúng ta, các người phải giết sạch người Đại Thực đã lăng nhục chủ thần của chúng ta đi.

Có điều vật tư trong thành chúng ta phải dùng để kính phụng chủ thần của chúng ta đã, Sau khi cử hành nghi lễ, ta sẽ theo ý nguyện của chú thần, chia quang minh đến từng người.”

“Mẹ bà nó, đúng là biết nói thiệt!”

Tần Hải Dương lại khẽ giọng rủa thầm.

“Các đệ tử của ta, hãy nhân danh chủ thần của chúng ta, phá tan cánh cửa lớn này, giết sạch tất cả bọn người Đại Thực.”

“Giết sạch bọn chúng!”

Năm vạn nô lệ giận dữ hô hào, tiếng gào rú vang dội cả đất trời, Barumi chi tay vào cửa thành: “Đi đi!

Phá vỡ nó!”

Năm vạn người lập tức như sóng cuốn nhấp nhô ào ạt đến cửa thành, Gần ngàn người ôm khúc cự mộc khổng lồ đi tông cửa thành hết lần này đến lần khác, Cuồi cùng, “Đùng!” một tiếng vang ầm, cửa thành đã bị rung rẫy dữ dội, phảng phất như cà mặt đất đang gầm chuyển.

“Một!

Hai!

Ba!”

Cự mộc lại một lần nữa tông mạnh cửa thành, Cửa thành cũ kỹ kia đã không còn chịu đựng được, mà bị tông ra, Hàng ngàn nô lệ xông vội vào thành, Quân Đại Thực tứ tán rút quân, Hai trăm tên quân Đường đã phục sẵn, chỉ đợi bọn nô lệ vào thành, Tần Hải Dương hô to: “Nhanh!

Mau cướp kho bạc! ”

Quân Đường như một cơn gió ào vào sâu trong thành, Bọn họ đã nghe ngóng kỹ càng, ngân khố ở nơi trong cùng nhất của thành, là một tòa kiến trúc khổng lồ màu trằng, Bọn họ xa xa đã nhìn thấy tòa kiến trúc bắt mắt đó, Bọn họ nhanh như chớp phóng đến chỗ kho.

Gần như tất cả quân Đại Thực đều ra ngoài thành phòng ngự, trong kho chỉ còn khoảng hai đến ba mươi quân Đường, Người chưa đến, nhưng tiễn đến trước như sao băng rơi, Bỗng chốc hai mươi mấy quân Đại Thực định bỏ chạy đều bị bắn chết tươi tại chỗ.

Vài tên quân Đại Thực quỳ xuống van xin, Quân Đường xông lên cử thế mà huơ đao chém, Tần Hải Dương vội hét lại: “Giữ mạng chúng lại!”

Nhờ thế mới giữ lại mạng cho mấy tên tù binh, Tần Hải Dương cũng nhảy xuống ngựa, chiến đao của hắn chỉ vào trán một người, dùng tiếng Túc Đặc không mấy thành thạo của mình nói: “Mở ngân khố ra!”

Mấy tên người Đại Thực đó rung lẳy bẳy rút chìa khóa ra mở cửa kho.

Cùng với tiếng cửa kho keng két trầm trọng được đẳy ra, thấy rõ được trong đấy là một ngôi nhà đá được đúc bằng các cự thạch, kiên cố vô cùng, Đây chính là nơi người Đại Thực cất giữ vàng bạc.

Một cánh cửa sắt được mở ra, một đường ánh sáng chiếu rọi và nhà đá đen thẳm, Trong nhà có diện tích khoảng hai mẫu, nhưng một nửa được bỏ trống, nửa còn lại được bày đầy các rương đựng bạc thô, Người Đại Thực đã căn cứ vào một tiêu chuẩn nhất định nào đấy mà rèn đám bạc này, Mỗi một nén đều nãng khoảng năm mươi cần.

Các nén bạc được chất đống như núi, mỗi rương hai mươi nén, bằng một ngàn cân, mà trong ngân khố có khoảng ba trăm rương, vậy tính ra chí ít có ba mươi vạn cân, Đây chính là chuyến bạc thứ ba mà người Đại Thực định chuyển đi, chuyến thứ hai bị quân Đường làm chìm xuống Mật Thủy.

Theo thỏa thuận năm vạn nô lệ mỗi người một cân, vậy vẫn còn hai mươi lăm vạn cân, Nhiều bạc như thế đủ cho Tần Hải Dương hắn thăng làm đô úy.

Lòng hắn bỗng chốc phoi phới như hoa cô mùa xuân, Lúc này bỗng nghe tiếng xôn xao từ xa xa vọng đến, có vô số người đã chạy đến nơi đây, Tần Hải Dương lập tức hạ lệnh: “Khóa chết ngân khố và kim khố, không cho bất kỳ ai vào!”

Cùng ngày với quân Đường chiếm đô thành Đông Tào quốc, ba trăm Xích hầu quân của quân Đường đã thành công cổ động nô lệ tạo phản đoạt lấy Ngân Thành.

Bốn ngày sau, Lệ Phi Nguyên Lễ đã dẫn năm ngàn quân Đường vào Ngân Thành, Từ đấy, mỏ bạc lớn nhất của người Đại Thực đã bị quân Đường đánh chiếm.

Tát Mã Nhĩ Hãn, tin chiến trường của quân Đại Thực bất lợi lúc đầu đã được đưa đến chỗ A Bố Mộc Tư Lâm, Hắn không những không nổi giận đùng đùng, ngược lại, lần thất bại này còn hoàn toàn trong dự đoán của hắn.

Hắn chỉ phái ba vạn người đến Đông Tào quốc, Trong đó còn có một vạn quân Túc Đặc, còn quân tinh nhuệ Khurasan (Hô La San) của hắn đã được Tề Nhã Đức dẫn một vạn năm ngàn người quay về, theo đúng dự định của hắn.

Từ mười ngày trước Mạn Tô Nhĩ trở lại Damascus (Đa-mát), Mộc Tư Lâm bèn hoàn toàn nắm giữ quyền quyết sách với chiến dịch với Đại Đường, Để đánh thắng chiến dịch này, Mộc Tự Lâm đã làm theo một kế hoạch trong trọng, thậm chí không tiếc dùng Đông Tào quốc làm mồi nhử, dụ quân Đường cắn câu.

Bây giờ kế hoạch của hắn đã thành công một nửa, nửa còn lại phải xem biểu hiện của Khalid, Mộc Tư Lâm đứng trước bản đồ, ánh mặt lạnh toanh nhìn tòa thành nhỏ phía bắc kia, Lấy được nó ắt sẽ đồng thời nắm được yết hầu của cả Toái Hiệp và Toshkent.

A Bố Mộc Tư Lâm bất giác nhếch mếch nỡ nụ cười nhạt, hắn lẩm bẩm: “Người thừa kế số một của gia tộc Bramakid, đừng để ta phải thất vọng về ngươi.”

...

Trong bầu trời đêm thoáng đãng, bóng trăng treo trên thành Bạch Thủy như một lưỡi liềm màu bạc, Trên đường chân trời phía đông kia, hai bên dòng chảy của sông là rừng rậm mênh mông bất tận trãi dài đang bị nhấm chìm trong sương khói.

Đây là khu hà cốc địa thế thấp trong bồn địa Fergang, Khí hậu nơi đây ôn hòa hơn thành Thác Chi nhiều, Nó đước núi Khãng Đặc chắn lại luồn khí lạnh từ phương bắc.

Hai bên hà cốc chia làm hai bên rừng tuyết tùng, tùng bách, và chốc chốc lại có khoảng đất trống giữa rừng, Trên đất trông còn mọc một ít loại cây thân cỏ, um tùm mọc đầy có loại trái đã chín mùi, sắc màu rực rỡ.

Trên thượng du hà cốc không mấy bóng người này có một tòa thành bảo nhỏ, tên là Bạch Thủy thành, nơi đây là đường buộc phải quay khi đi từ thành Thác Chi đến Đát La Tư, là nơi nghi chân quan trọng của bọn lái buôn.

Ý nghĩa của nó là không có ý nghĩa chiến lược quan trọng, Vì thế trú quân không nhiều, chi có một doanh năm trăm quân Đường.

Trong thành nhân khẩu cũng không nhiều, chỉ chừng ba bốn trăm hộ, Phó vương Khất Lặc của Thạch Quốc chính là chính thế ở đây.

Đêm hôm đó, một chi kỵ binh Đại Thực chừng ba ngàn người dần dần áp sát Bạch Thủy thành, nhưng bọn chúng hành quân không hề bí mật.

Trên phong hỏa đài gần Bạch Thủy thành đã lập tức phát hiện chúng, bỗng chốc ba ngọn phong hỏa ngất trời đã được cháy lên, hỏa diệm chiếu rọi hết một vùng trời đêm, Đây là cảnh báo quân địch đến tập kích, tiếp liền sau đó là tiếng chuông cảnh báo của thành Bạch Thủy.

Và cũng hỏa diệm hừng hực, rất nhanh sau đó, phong hỏa phía bấc núi Khẳng Đặc thành Bạch Thủy cũng được thắp lên, Từng phong hòa đài nối tiếp nhau truyền tin cảnh báo đến thành Đát Đa Tư.

Bạch Thủy thành gần Đát La Tư hơn Thác Chi thành, nó cách Đát La Tư chỉ mỗi hai trăm dặm, nửa canh giờ đã có thể đến, tính hiệu cành báo cầu cứu của thành Bạch Thủy phát ra đã truyền đến Đát La Tư.

Lúc này Đát La Tư đã tăng gia quân đến năm ngàn, vì vị trí của Đát La Tư cực quan trọng, từ phía đông men theo Thiên Tuyền sơn Bắc Lộc qua Cự Lan thành và A Sứ Bất Lai thành liền có thể đến Toái Hiệp, khoáng bảy trăm dặm, Hướng bắc là thương đạo nổi tiếng đến Bái Chiêm Đình.

(*Byzantine).

Người Đột Quyết phương bắc nam hạbăng qua khỏi núi Thiên Tuyền đầu tiên phải đến là thành Đát La Tư, Trên thực tế nó là yết hầu quan trọng để người Đột Quyết phương bắc nam hạ.

Chính vì vị trí chiến lược quan trọng của nó nên Lý Khánh An rất xem trọng nơi đây, Từ hai ngàn quân trấn thủ ban đầu đã gia tăng đến năm ngàn, Nhưng Lý Khánh An đã phạm phải một lỗi phòng ngự tại Bạch Thúy thành.

Do Bạch Thúy thành cách thành Đát La Tư hơi gần, nghĩ đến lịch sử sâu xa giữa Đát La Tư và Bạch Thủy thành, hắn liền liệt Bạch Thủy thành vào một thành phố phụ thuộc của Đát La Tư.

Chính vì quan hệ lệ thuộc này khiến Đát La Tư có một phần trách nhiệm với Bạch Thủy thành, Trách nhiệm này lại biến thành một lỗ hổng trong phòng ngự, Phong hỏa cầu cứu từ Bạch Thủy thành truyền đến, khiến đại tướng Bạch Hiếu Tiết lập tức đêm hôm dẫn ba ngàn quân đến chi viện.

Màn đêm đã dần rút lui trong bất an của các binh sĩ quân Đường, Ánh dương bình minh đỏ rực dần dần ló đầu lộ diện nơi Thiên Tuyền sơn phía đông, rọi sáng đất trời thênh thang nơi Tây Vực, Lính gác thành Đát La Tư vẫn tuần tra trên thành như mọi hôm.

Các lính gác nhìn khói đen thấp thoáng ngất trời nơi phương tây, đấy là phong hóa đài cành báo ngoài hai mươi dặm. nhưng họ cứ mặc kệ, Hiển nhiên, đây là cánh báo cầu cứu của Bạch Thủy thành vẫn chưa tắt đây mà, Từ hôm qua đến giờ, họ đã có phần ngán ngẩm rồi!

Bỗng nhiên, một binh sĩ kinh hãi la lên, Hắn chỉ về phương bắc hô to: “Các ngươi nhìn kìa, đấy là gì?”

Trên thành, các bịnh sĩ cùng nhìn về phía tây, Trong lòng họ bỗng chốc lạnh toát, chỉ thấy vài dặm ngoài đó, một đường dài đen trài dài đến tận cuối chân trời thảo nguyên đang tức tốc áp sát đến gần.

“Là quân Đại Thực!”

Có người hô to, tiếng chuông cành báo vang vội lên, Quân Đường lũ lượt xông lên thành, tất cả mọi người đều bàng hoàng.

Ngoài vài dặm kia, quân Đại Thực chủ lực đương hiên ngang tiến đến hướng thành Đát Đa Tư nhưng làn sóng đen, từng tràn từng tràn ập đến, tổng cộng những ba vạn người, Giữa dòng người là những chiếc máy ném đá khổng lồ, những chiếc xe lăn tròn lộc cộc trên thảo nguyên.

Phía trước đoàn người, đại tướng Khalid Barmakid của đế quốc A Bạch Tư đang lạnh lùng nhìn về thành Đát La Tư xa xa.

Để ba vạn đại quân tấn công tòa thành nhỏ bé này căn bàn không cần tập kích Bạch Thủy thành về đêm.

Chỉ cần dùng kế điệu hổ ly sơn, người của hắn cũng đủ dấn chìm tòa thành này.

Khalid Barmakid là trưởng tử của gia tộc Barmakid danh môn Ba Tư, là hậu duệ của hoàng tộc Ba Tư, có huyết thống cao quý nhất, Hắn từng là ái tướng của A Bố Mộc Tư Lâm, nhưng giờ đã không còn, là Nguyên nhân rất đơn giản, vì hắn là tín đồ phái Thập Hiệp, A Bố Mộc Tư Lâm tàn khốc trấn áp phái Thập Hiệp đã làm Khalid bất mãn.

Hắn chuyển sang nương nhờ vào Mạn Tô Nhĩ, Do Mạn Tô Nhĩ trở về Damascus và thỏa thuận thành công với Mộc Tư Lâm, Mộc Tư Lâm có thể điều động quân đội của Mạn Tô Nhĩ, Vì thế hắn đã lệnh cho Khalid dẫn ba vạn quân Syrian đến tập kích Đát La Tư thành.

Dù cho bất mãn Mộc Tư Lâm, nhưng Khalid vẫn phải nể phục mưu lược của hắn, dùng Đông Tào để lừa quân Đường chủ lực nam hạ, và lệnh Tề Nhã Đức giữ chân quân Đường, và lệnh mình dọc theo Syr Darya đi lên phía bắc, và qua sông tại phía tây Đát La Tư đế đoạt thành, Đế quân lựa áp sát Toái Hiệp, đưa quân Đường vào thế bị động.

Khalid giơ cao chiến đao chỉ thành, nghiêm giọng hô hào: “Tiến lên, đoạt lấy Đát La Tư!”

...

Tin quân chủ lực Đại Thực bắc tiến, Đát La Tư thất thủ, quân trấn thủ toàn quân bị diệt sạch hai ngày sau mới được truyền đến thành đô Đông Tào quốc, Lúc này quân Đường đang chuẩn bị tấn công Tát Mã Nhĩ Hãn.

Đát Đa Tư thất thủ khiến mỗi binh sĩ tướng lãnh Đại Đường bàng hoàng, nhất là tin Bạch Hiếu Tiết quay về cứu viện gặp phục kích, bất hạnh hi sinh, khiến tướng lĩnh Đường đau lòng vô cùng.

Lý Tự Nghiệp và Lý Quang Bật không hẹn mà cùng đến trước đại doanh của Lý Khánh An.

“Đại tướng quân tự giam mình trong đại chướng, ai cũng không chịu gặp.”

Lý Quang Bật đến trước một bước thở dài nói.

Lý Tự Nghiệp cũng gật gật đầu nói: “Chúng ta nên vào khuyên người vài câu, tình hình còn chưa đến nỗi tồi tệ, còn có thể cứu vãn được.”

“Để tướng quân yên tĩnh một chút vậy!

Để người tự suy nghĩ lại.”

Lý Quang Bật có thể hiểu được tâm trạng của Lý Khánh An lúc này.

Trong đại chướng, Lý Khánh An ngồi trước sa bàn nhìn chăm chăm vào Đát Đa Tư, Thất thủ Đát Đa Tư thành khiến chiến lượt của hắn bị rơi vào thế bị động.

Bạch Hiếu Tiết trận vong khiến lòng hắn đau thương bất an, Đây là trách nhiệm của hắn, hắn đã khinh địch, Từ khi đoạt được Toái Hiệp đến nay mọi việc của hắn quá thuận buồm xuôi gió.

Đến nỗi hắn đã quá xem thường A Bố Mộc Tư Lâm, cứ ngỡ những biêu hiện không tốt của hắn bây giờ là do quan hệ ác liệt giữa hắn và Mạn Tô Nhĩ gây ra.

Nhưng hắn lại quên rằng, A Bố Mộc Tư Lâm đã từng đại bại Cao Tiên Chi, một người lợi hại như thế mà hắn dám khinh địch, dám nghĩ có thể nhất cừ đoạt lấy thành Tat Mã Nhĩ Hẳn.

Đến giờ hắn mình hiểu, kỳ thực mình đó tới giờ vẫn toàn nằm trong tính toán của A Bố Mộc Tư Lâm, Hắn đã dùng ba vạn quân của Tề Nhã Đức đề giữ chân Khánh An, nhưng lại lén phái quân chủ lực đi lên phía bắc nhất cử đoạt Đát La Tư, Dùng nước Đông Tào bé nhỏ vô dụng này chiếm để đoạt vùng đất chiến lược của hắn.

Lý Khánh An không khỏi thở dài, cái giá phải trả cho sự khinh địch lại trầm trọng đến thế, Hắn liếc ra ngoài lều, chỉ thấy Lý Quang Bật và Lý Tự Nghiệp đều đang đứng đấy, liền nói: “Để hai người họ vào!”

Rèm vừa được kéo, Lý Quang Bật và Lý Tự Nghiệp cùng đi vào, Họ nhìn nhau một cái, không ai dám mở miệng trước, Lý Khánh An mỉm cười nói: “Các ngươi có phải nghĩ ta tự nhốt mình trong chướng buồn tủi?”

Lý Tự Nghiệp gãi gãi đầu, cười nói: “Bọn thuộc hạ sợ Đại tướng quân bị cú sốc này mà mất đi lòng tin.”

“Mất lòng tin?”

Lý Khánh An cười nhạt nói: “Ta vì sao phải mất lòng tin?”

Hắn khoát tay đi được vài bước, bỗng quay đầu lại nhìn hai người nói: “Ta thừa nhận là do ta đã khinh địch, do ta đã quá xem thường Mộc Tư Lâm, Ta cũng biết một khi Đát La Tư mất, người Đại Thực sẽ được thế lớn, và nắm quyền chủ động của cả chiến dịch, nhưng ta sẽ vì thế mà mất lòng tin ư?

Nếu như thế, thì về sau còn đánh trận gì nữa?”

Lúc này, Lý Quang Bật cười nói: “Kỳ thực dù trận chiến Đông Tào là do kế lừa địch của giặc, nhưng cái giá bọn chúng phải trả cũng rất nặng nề, nhất là tôn thất Ngân Thành, đoán chắn bọn Mộc Tư Lâm cũng khó mà về gặp Khalifah của họ được.”

Lý Khánh An gật gật đầu.

“Việc đoạt được Ngân Thành, ta phải thưởng cho ba trăm Xích hầu quân kia, nhất là Tần Hải Dương, Người này tuy có tiền sử không tốt, nhưng lại là một nhân tài, và đã cướp được bà mươi vạn cân bạc về cho An Tây, Đây là một công lớn truyền thế, ta sẽ thăng hắn là Trung lang tướng.”

Nói đến đây, hắn lại nhìn Lý Qưang Bật nói: “Ta để lại một vạn binh cho ngươi, ngươi mặc kệ sống chết của Đông Tào, hãy giữa Ngân Thành lại cho ta, và phải cho vớt bạc đã rơi xuống sông lên càng sớm càng tốt.

Nếu Ngân Thành thật sự không giữ được, ngươi cũng có thể bỏ, nhưng dù bất cử thế nào, ngươi cũng phải an toàn vận chuyển toàn bộ bạc đó về An Tây cho ta, Đặc biệt, ngươi phải chú ý quân Đại Thực của Thổ Hỏa La có thể sẽ chặn đường lui của ngươi.”

Lý Quang Bật cúi người nói: “Đại tướng quân xin yên tâm, thuộc hạ lập tức bắt tay vào làm.”

Lúc này Lệ Phi Nguyên Lễ cũng đi vào, Lý Khánh An cười nói: “Ngươi đến thật đúng lúc, ta có nhiệm vụ giao cho ngươi đây.”

Lão Lệ chấp tay: “Xin Đại tướng quân căn dặn!”

Khánh An nghĩ nghĩ một lúc bèn nói: “Năm vạn nô lệ Ngân Thanh tạm thời đừng thả họ về, ngươi nghĩ cách đưa họ đến Toái Hiệp, chọn người cường tráng trong họ tiến hành huấn luyện, Ngươi phải nói rõ với họ rằng, sau này Túc Đặc cừu quốc sẽ là của họ. ”

“Mạc tướng tuân lệnh!”

Sau khi an bài mọi việc xong xuông, hắn liền quay sang Lý Tự Nghiệp nói: “Tiếp sau đây chúng ta phải quay về Thác Chi thành ngay, chuẩn bị nghênh chiến chủ lực của ABố Mộc Tư Lâm.”

Lúc này, ngoài lều có một thân binh bẩm báo: “Đại tướng quân, ngoài đại doanh có một đạo sĩ cầu kiến, hắn nói hắn đến từ Trường An.”

Chương 246: Công chúa đế quốc

Bên ngoài đại doanh quân Đường có một gã đạo sĩ trẻ tuổi đang đứng ở đó, khoảng chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, hắn có vầng trán rộng lớn, ánh mắt sáng ngời, mặc một bộ quần áo đạo sĩ màu trắng, đầu đội đạo quan, tay cầm một cây phất trần, vẻ mặt rất bình tĩnh.

Mấy viên quân Đường canh gác cổng doanh trại đều nhìn hắn kinh ngạc, nếu là ở Trung Nguyên, loại đạo sĩ này chỗ nào cũng gặp thấy, nhưng nơi Đông Tào quốc này cách Trường An đến hàng vạn dặm, ngay cả người Hán cũng nhìn không thấy một người nữa là, chứ đừng nói đạo sĩ.

Lúc này, quân doanh quân Đường bắt đầu truyền ra mệnh lệnh, chuẩn bị nhổ trại trở về, Trong quân doanh đầy vẻ bận rộn, Lý Khánh An dưới sự hộ tống của mười mấy viên thân binh bước ra, đạo sĩ trẻ tuổi dường như quen biết với Lý Khánh An, hắn vẫy phất trần một cái, lập tức tiến lên hành lễ: “Vô Lượng Thiên Tôn, tiêu đạo Lý Bí tham kiến Lý đại tướng quân.”

‘Lý Bí?’

Lý Khánh An hơi sửng sốt, Lý Bí nào đây?

Hắn nhìn người đạo sĩ từ trên xuống dưới, chỉ cảm thấy gương mặt hắn trông rất quen mắt, liền hỏi: “Ngươi từng làm quan trong triều phải không?”

“Bần đạo từng nhậm chức tại đông cung, ở đông cung đã gặp qua Lý đại tướng quân.”

“Thì ra là ngươi?”

Lý Khánh An bỗng nhiên nhớ ra, hắn quả thật là ở đông cung đã từng gặp qua người này, hàn lâm cung phụng ở đông cung của thái tử Lý Hanh, thái độ của Lý Khánh An lập tức trở nên nhiệt tình hẳn ra, ha hả cười nói: “Thì ra là cố nhân, tha hương có thể gặp cố nhân, đây quả là một trong bốn niềm vui lớn trong cuộc đời*, mau mời vào trong trướng hàn huyên.”

*Bốn niềm vui lớn trong cuộc đời: hạn hán gặp mưa lành, tha hương gặp cố nhân, đêm động phòng hoa chúc, lúc kim bảng đề danh.

Lý Khánh An nhiệt tình mời Lý Bí vào lều lớn, bước vào lều lớn ngồi xuống, hắn lại lệnh thân binh dâng hai chén trà lên, lúc này mới cười nói: “Tiên sinh sao có chức quan viên đông cung tốt nhất thế mà không làm, sao lại xuất gia làm đạo sĩ thế?”

Lý Bí uống một ngụm trà nóng thở dài: “Dương Quốc Trung không để cho ta dung thân, mấy lần buông lời gièm pha với Thánh Thượng, nói ta xúi bậy tiền thái tử, Thánh Thượng miễn đi chức cung phụng của ta, ta liền xuất gia làm đạo sĩ, tứ hải vân du, hôm nay đến chỗ tướng quân đây.”

Lý Bí này, Lý Khánh An cũng biết một chút, trong lịch sử được xung là bố y tướng quốc (tướng quốc áo vải), trải qua bốn đời đế vương của thòi Trung Đường, mấy độ xuất gia, lại mấy độ vào triều, từng cứu vãn đại Đường trong cơn nguy nan.

lúc tiến thì nuốt chửng đất trời, lúc lui như nhàn vân dã hạc, Một cao nhân có một không hai như vậy, lại dạo chơi đến chỗ này của mình, phải biết rằng, Đường Tăng lấy kinh cũng chưa từng tới chỗ xa xôi như vậy, hắn không ở dưới chân núi Chung Nam Sơn tu hành, chạy đến chỗ này của mình, chỉ là dạo chơi sao?

Lý Khánh An cũng không vạch trần hắn, bèn cười nói: “Tiên sinh cảm thấy phong mạo Tây Vực như thế nào?”

“Di quốc phong tình, chẳng qua thêm mấy phần bạo ngược, làm cho người ta khó có thể thành thơi nhìn kỹ.”

Lý Bí khẽ thở dài một tiếng, lại cười nói với Lý Khánh An: “Vừa rồi vào quân doanh, thấp các binh sĩ đều đang thu dọn hành trang, có phải là quay về Thạch quốc không?”

“Tiên sinh đã nghe được tin gì rồi sao?”

“Tiểu đạo ở Câu Chiến Đề (*Khujand) qua sông khi nghe nói quân Đại Thực đã chiếm lĩnh thành Đát La Tư, hậu phương quân Đường gặp nguy, cho nên tướng quân không thể không rút về, có phải là như vậy không?”

*Khụjand là tòa thành cổ nổi tiếng vùng Trung Á, là thành phố lớn thứ hai của Tajikistan.

Có truyền thuyết cho rằng người sáng lập tòa thành cổ này là Alexandria, tòa thành này trong sách sử Hy Lạp có tên là ‘Alexandria Eschate’, có nghĩa là vùng xa xôi nhất của Alexandria.

Khi đế quốc Ba Tư nổi lên, tòa thành này trở thành một bộ phận lãnh thổ của Ba Tư, cũng là trọng trấn của con đường tơ lụa.

Thế kỳ 8, Khụjand bị đế quốc Ả Rập chiếm giữ.

đến thế kỹ 12 lại bị đế quốc Mông cổ chinh phục.

Năm 1886, nước Nga chiếm lấy Khujand.

Từ năm 1924-1929, Khụjand thuộc về Uzbekistan.

Ngày 27-10-1939, Khụjand đồi tên thành Leningbad (Leninobod) đề kỹ niệm Lê-nin.

Năm 1991, sau khi Liên Xô giải thể, Tajikistan tuyên bố độc lập, thì Khụjand lại trở về tên cũ của mình.

Lời nói của Lý Bí có chút quá thẳng thừng, nói rõ hơn một chút là có phần khắc khe, vẻ mật của Lý Khánh An lúc ấy liền sa sầm xuống, nhẹ nhàng nói: “Tiên sinh có cao kiến gì sao?”

Trong miệng nói chi giáo, nhưng Lý Khánh An không có một chút ý gì là muốn thỉnh giáo cả, Lý Bí ở trong lịch sử rất tài giỏi đương nhiên là không giả, nhưng điều này bất buộc phải có sự hiểu biết và quen thuộc với tình hình đang xảy ra, thì mới có quyền lên tiếng, hắn mới tới Tây Vực, có thể ngay cả bóng dáng của quân Đại Thực cũng chưa gặp qua, thì có tư cách gì khoa tay múa chân đối với trận chiến Tây Vực.

Hắn chậm rãi uống trà, muốn nghe xem tên Lý Bí này có ‘cao kiến’ gì, nếu hắn thật sự đối với chiến cuộc Tây Vực mà ăn nói lung tung một phen, không cần phải nói, chỉ một chén trà, tiễn khách!

Lý Bí dường như không nhìn thấy sắc mặt của Lý Khánh An, hắn vung phất trần một cái, không chút hoang mang nói: “Bần đạo vừa mới từ Trung Nguyên đến, đối với thế cục Tây Vực nào có cách nhìn gì chứ, ta nói tướng quân phải lui binh, cũng là nghe được từ chỗ ông lái đò đã chở ta qua sông đó mới biết được, nhưng mà...”

Sự khiêm tốn của Lý Bí làm cho Lý Khánh An có một chút hảo cảm đối với hắn, liền gật gật đầu cười nói: “Nhưng mà cái gì, xin tiên sinh cứ nói tiếp.”

“Nhưng mà Đại Thực đánh lén thành Đát La Tư là mũi thương công khai, vẫn còn thấy được, nhưng điều Đại tướng quân càng phải phòng bị đó chính là mũi tên lén đâm sau lưng ở trong triều, mình thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng đấy!”

Ánh mất Lý Khánh An không khỏi híp lại, nói: “Ám tiễn gì, tiên sinh có thể nói rõ hơn một chút không?”

“Ta muốn hỏi Đại tướng quân một chút, trên tay Đại tướng quân hiện tại có tổng cộng bao nhiêu binh lực?”

“Cái này...”

Lý Khánh An suy nghĩ một lát bèn nói: “Ước chừng có khoảng trên dưới mười vạn binh lực!”

“Mười vạn quân đội, Đại tướng quân có nghĩ tới hay không, trong số các tiết độ sứ của đại Đường ta, thì có vị tiết độ sứ nào mà binh lực có thể vượt qua An Tây hay không?

Nhưng mà binh lực còn chưa phải là vấn đề quan trọng nhất.”

“Tiên sinh xin cứ tiếp tục nói, Quan trọng nhất là cái gì?”

Lý Bí nhìn chăm chú vào ánh mắt của Lý Khánh An, nói từng chữ từng câu một: “Quan trọng là Đại tướng quân đã không cần triều đình cấp dưởng rồi, với quân đội mười vạn người, mà lại có thể làm đến lương thực tự cấp, Đại tướng quân có nghĩ tới không, Thánh Thượng sẽ nghĩ như thế nào?”

“Thánh Thượng còn có thể nghĩ gì nữa, có thể giảm bớt gánh nặng của triều đình, cớ sao mà không làm?”

Lý Khánh An khẽ cười nói.

Lý Bí là danh nhân trong lịch sử thì điều này không thể phủ định, nhưng lịch sử đã vì sự xen vào của hắn Lý Khánh An đã cải biến đi bao nhiêu rồi?

Trong lịch sử Thái tứ Lý Hanh chưa từng bị phế qua.

Nhưng hiện tại đã bị phế đi, Lý Bí thì sao?

Hắn hiện tại đã không phải là hàn lâm cung phụng ở đông cung nữa, theo như lời hắn nói, là vì lời gièm pha của Dương Quốc Trung mà bị bãi miễn, nhưng sự thật rốt cuộc như thế nào, hắn Lý Khánh An cũng không rõ nữa.

Nếu Lý Bí đã đầu quân sang Dương Quốc Trung, chỉ là tới chỗ của hắn để dọ tình hình thì sao?

Hắn sẽ vì tên Lý Bí này là danh nhân trong lịch sử thì đối đãi một cách thành khấn sao?

Lý Bí bỗng nhiên ý thức được điều gì, hắn sau một lúc lâu vẫn không nói gì, cuối cùng cười khổ một tiếng nói: “Một đường mưa gió kiêm trình bôn ba ngàn dặm, từ mùa hè đi tới mùa thu, mà Đại tướng quân chỉ có thể cho ta một câu ‘Cớ sao mà không làm’ thôi sao?”

‘Thế tiên sinh thật sự là đến dạo chơi sao?”

Trong đại trướng yên lặng hẳn, sau một lúc lâu, Lý Bí thở dài một hơi, từ trên người lấy ra một phong thư, đặt ở trước mặt Lý Khánh An nói: “Đây là một phong thư tiến cử do tiền thái tử viết cho ta, đề cử ta đến nơi này của tướng quân mà dốc sức mình.”

Lý Khánh An nhận lấy lá thư, mở ra nhìn một hồi, quả thật là bút tích của Lý Hanh, viết vào hai tháng trước, ý tứ trong thư rất đơn giản.

Dương Quốc Trung bắt đầu tiến hành tẩy trừ các quan viên trung và hạ cấp ở đông cung, Lý Bí là một nhân tài hiếm có, hy vọng Lý Khánh An có thể trọng dụng hắn.

Lý Khánh An xem xong thư, liếc mắt nhìn Lý Bí một cái, bỗng nhiên ha hả cười nói: “Tiên sinh lấy ra sớm một chút không phải tốt hơn sao?

Còn phải vòng vo một đường lớn như vậy, ta còn tưởng là tiên sinh tới dạo chơi thôi, và có chí muốn ở Hà Trung truyền bá đạo giáo của đại Đường ta nữa chứ!”

Hắn đưa tay nhặt hành lý của Lý Bí lên, quay đầu lại lệnh cho thân binh: “Mau đi chuẩn bị một cái lều trại cho tiên sinh, hầu hạ tiên sinh tắm rửa.”

Lý Bí ngẩn ra: “Quân Đường không phải là rút về Thạch quốc sao?”

Lý Khánh An vung tay lên cười nói: “Rút về Thạch quốc không giả, nhưng cũng không phải tất cả mọi người đồng thời rút đi, mà là chia từng nhóm đi, tiên sinh cứ việc đi nghỉ ngơi, ngày mai cùng ta xuất phát.”

...

Do quân Đường đã thua ở Đát La Tư, quân Đường dưới cơn mưa bụi cuối mùa thu bắt đầu rút quân sang Thạch quốc, cùng lúc đó, A Bố - Mộc Tư Lâm ở Samarkand (Tát Mã Nhĩ Hẳn) cũng bắt đầu tăng binh tại Đát La Tư.

Nhóm viện quân đầu tiên là một vạn năm nghìn binh lính Khurasan (Hô La San) đi ven bờ phía tây của sông Syr Darya đến phía bấc, nhóm thứ hai khoáng bốn vạn binh sĩ Túc Đặc bắt đầu tập kết, cũng ở trong vòng mấy ngày này tiến quân sang Đát La Tư, Gần vạn con lạc đà chờ đầy quân dụng vật tư của quân Đại Thực, rầm rộ đi về phía thành Đát La Tư.

Cùng lúc quân Đại Thực tập kết ở Đát La Tư, quân Đường cũng bắt đầu tập kết ở Thác Chi thành, trừ một vạn quân Đường ở lại vùng Ngân thành núi Hissar vận chuyển bạc ra, toàn bộ quân Đường còn lại quay về Thác Chi thành.

Ngoài ra Lý Khánh An lại lệnh cho một vạn năm nghìn Thiên Uy quân tinh nhuệ đang canh giữ Bắc Đình tiến quân Toái Hiệp, cùng lúc đó, một vạn năm nghìn quân Đường đang canh giữ ở Toái Hiệp ở dưới sự thống lĩnh của Đoàn Tú Thạch cũng gấp rút đi đến Thạch quốc.

Đến lúc này, bao gồm cả hai vạn quân Thạch quốc, quân Đường ở Thác Chi thành tập kết đã đạt tới bảy vạn người, mặt khác Thạch quốc và Ninh Viễn quốc cũng bắt đầu toàn diện dốc sức, bọn họ cơ hồ lấy ra tất cả lương thực và vật tư trợ giúp quân Đường, một lượng lớn thợ và nhân lực được trưng dụng.

Lịch sử ở đoạn này có một sự giống nhau đến kinh người, trận chiến Đát La Tư trong lịch sử, quân Đường cũng là bày vạn người, khác nhau ở chỗ là quân Đường không có bôn ba bảy trăm dặm, từ Toái Hiệp xuất phát, mà là trực tiếp từ Thác Chi thành ở Thạch quốc tiến thẳng lên phía bắc.

Song phương đều đang không ngừng tiến hành điều binh, đây là một trận đại chiến bắt buộc phải giành được chiến thắng, sự thắng bại của nó liên quan trực tiếp đến lợi ích xác thực của vương triều Đường và vương triều A Bạch Tư ở khu vực Hà Trung, Đầu tháng mười, năm vạn đại quân của quân Đường đã đến thảo nguyên cách phía nam thành Đát La Tư ba mươi dặm.

đồng thời ở nơi đó đóng hạ doanh trại.

...

Trong cung điện Damascus (Đa-mát) vang lên một loạt tiếng ca quái dị và thần bí: ‘Cung điện ngà voi dát vàng có vị quân vương oai hùng, lãnh thổ trị vì trải đến ngàn dặm, nô bộc hàng vạn hàng nghìn, những người con gái đẹp nhất từ các nơi đi đến, quỳ lạy dưới chân của Khalifah vĩ đại, cam tâm dâng hiến sự trinh tiết của các nàng

Trong tiếng ca quái dị và thần bí đó, công chúa Câu Lan bị mười mấy viên thị vệ dẫn vào, từ từ đi vào trong tòa cung điện tráng lệ này.

Trên ngai vương điêu khắc bằng ngà voi dát vàng, A Bạch Tư híp mắt quan sát con mắt Quang Minh trước mặt, viên hồng bảo thạch kỳ dị này dưới ánh đèn sáng sủa nhấp nháy ánh sáng như một đốm lửa, đốm lửa càng cháy càng mạnh, giống như trong bảo thạch có một thế giới màu đen.

Đây là con mắt Quang Minh một trong tử đại thánh vật của Bái hòa giáo Ba Tư, A Bạch Tư chỉ là nhìn mấy cái, lòng hiếu kỳ của hắn đã thỏa mãn, hứng thú đã từ từ nhạt đi, trái lại.

cô gái áo trắng xinh đẹp đứng dưới điện này lại làm cho hắn bắt đầu có hứng thú, nghe nói nàng là một trong mười hai thánh nữ của miếu thần Samarkand, nghe nói còn là công chúa của Toshkent.

“Ngươi tên là gì?”

A Bạch Tư ôn hòa hỏi han.

Câu Lan sắc mặt lạnh như băng, một câu cũng không nói, Mansur (Mạn Tô Nhĩ) bên cạnh tức giận lườm nàng một cái, vội nói: “Khalifah bệ hạ. nàng gọi là Yi Lai - Câu Lan, là con gái chính vương Thạch quốc, năm nay hai mươi tuổi.”

“Câu Lan!”

A Bạch Tư đi xuống ngai vàng, quay quanh quan sát Câu Lan tì mi một vòng, gật đầu nói: “Tên rất đẹp, người cũng vô cùng tú lệ.”

Hắn đột nhiên cất cao giọng lên, nói: “Ta nếu đã là Khalifah đế quốc A Bạch Tư, theo nguyên tắc cân bằng địa vực, ta phải ở Ai Cập, Tây Bạt Nha, Ba Tư.

Á Mỹ Ni Á (*Armenia), Tín Đức (*Sindh) cùng với Túc Đặc (*Sogia) từng nước cưới một con gái của quý tộc làm phi, bây giờ phi tử ở các nơi ta đều đã có rồi, duy chỉ thiếu mỗi một thiếu nữ quỷ tộc Sogia, theo ta, nàng chính là bảo thạch đẹp nhất của Sogia, nàng sẽ là phi tử Sogia này.

* Armenia: tên chính thức Cộng hoà Armenia, là một quốc gia nhiều đồi núi nằm kín trong lục địa ở phía nam Caucasus.

Nước này có biên giới với Thổ Nhĩ Kỳ ở phía tây, Gruzia ở phía bắc, Azerbaijan ở phía đông và Iran cùng phần lãnh thô tách biệt Ngkhchivan của Azerbaijan ở phía nam.

Là một nước cộng hoà trước kia thuộc Liên bang Xô viết, Armenia là một trong những quốc gia lâu đòi nhất thế giới và được cho là nơi Nogh cùng con cháu của mình đã dừng lại định cư lần đầu tiên.

Dù theo hiến pháp Armenia là một quốc gia phi tôn giáo, Thiên chúa giáo đóng một vai trò quan trọng cả trong lịch sừ và bàn sắc riêng của dân tộc Armenia.

*Sindh: là một trong bốn tỉnh của Pakistan và là nơi cư trú truyền thống của người Sindh.

Người dân địa phương cũng thường gọi tinh là "Mehran" (Sông).

Người Sindh theo Hồi giáo là thành phần dân cư lớn nhất trong tinh, bên cạnh đó là những nhóm dân tộc, ngôn ngữ và văn hóa khác.

Các khu vực lân cận của tinh Sindh là Balochistan ở phía tây và bắc, Puiýab ở phía bắc, bang Gujarat và Rajasthan của ̉n Độ ở phía đông nam và nam. và Biển À Rập ở phía nam, Ngôn ngữ chính của tính Sindh là Tiếng Sindh.

Sogdiang hoặc Sogdia là nền văn mình cổ xưa của người Iran và là một tinh của Đế chế Achaemenid Ba Tư, thứ mười tám trong danh sách trên văn bia Behistun của Darius Đại Đế.

Sogdiang là "liệt kê" là vùng đất thứ hai trong số những "vùng đất tốt và các quốc gia" mà Ghura Mazda tạo ra.

Khu vực này được liệt kê đứng thứ hai sau Airyang Vaeja.

Vùng đất của người Arỵan. trong cuốn sách của Bái Hỏa giáo ,Vendidad hoặc "Videvdat", cho thấy tầm quan trọng của khu vực này từ thời cổ đại.

Soadiang, vào những thời điêm khác nhau, bao gồm vùng lãnh thô quanh Samarkand, Bukhara, Khujand và Kegh hiện nay của Uzbekistan.

Cư dân của Sogdiang là người Soadia, một dân tộc miền đông Iran và là một trong những tô tiên của người Tajiks, Paghtun và Yasnobis hiện đại.

Các tiểu quốc của người Sogdiang, mặc dù không bao giờ thống nhất về chính trị, đã tập trung vào xung quanh thành phố chính Samarkand.

Sogdiang nằm phía bắc của Bactria, phía đông của Khwarezm.

và phía đông nam của Kangju giữa sông Oxus (Amu Darya) và Jaxartes (Syr Darya), và những thung lũng màu mỡ của sông Zeravahan (sông Polytimetus), Vùng lãnh thổ của người Soadia tương ứng cho các tỉnh Samarkand và Bokhara ở Uzbekistan hiện nay cũng như tỉnh Suahd của Tajikistan ngày nay.

Tiếng ca yêu dị lại lần nữa vang lên: “Nữ nhân của Khalifah nghìn nghìn vạn, ai nấy đều xinh đẹp yêu diễm, ai có cơ hội lọt được vào mắt xanh của ngài?

Nghe! m thanh tha thiết tình thâm của ngài đang vang lên. hạnh phúc sắp sửa giáng lâm trên người ngươi...”

“Ngươi nằm mơ!”

Tiếng nói của Câu Lan kiên quyết mà quyết đoán, đánh gảy tiếng ca yêu dị: “Ta cho dù chết, cũng tuyệt sẽ không gả cho ngươi.”

“To gan!”

Mansur (Mạn Tô Nhĩ) giận dữ mắng nàng nói: “Khalifah điện hạ cao quý biết dường nào, ngươi chỉ là một cô gái dị tộc nước nhỏ, cũng xứng gà cho Khalifah điện hạ sao?

Đây không những là vinh dự của ngươi, còn là vinh dự của người Sogia các ngươi, ngươi hãy cảm ân đi!”

Abbas (A Bạch Tư) khoát tay. chặn lại sự la hét của Mansur. hắn nhìn Câu Lan cười nhạt một cái nói: ‘Ngươi đừng cho rằng ta thích ngươi, to lớn, vẫn chưa có người nữ nhân nào ta thích cả.

Đây là vì ta là chủ của Hà Trung, ta phải lấy một nữ tử Sogia, để duy trì sự cân bằng lãnh thổ của đế quốc, ngươi hãy suy nghĩ thật kỹ đi!

Ta tin ngươi sẽ đón nhận vinh dự này, ngoài ra, ta trước giờ không lấy dị giáo đồ làm vợ, trước khi ta lấy ngươi, ngươi nhất định phải quy y đạo Islam.”

Câu Lan cười lạnh một tiếng nói: “Ngươi là ảo tưởng hão huyền, ta là thánh nữ Quang Minh, ta làm sao mà phản bội thánh Ghura Mazda đi thờ phụng tôn giáo của các ngươi.”

“Cái này không để ngươi quyết định rồi.”

Abbas nhẹ nhàng khoát tay nói: “Mang nàng vào nội cung. trông giữ nàng cẩn thận!”

Mấy cung nữ đi lên phải dẫn Câu Lan đi xuống.

Abbas lại gọi nàng lại, mỉm cười nói: “Từ bây giờ trở đi, mỗi ngày ta sẽ xử từ một trăm Áo giáo đồ Sogia, nàng mười ngày không nhận lời, ta sẽ xử tử một nghìn người, nàng một năm không nhận lời, thì ta xử từ ba vạn sáu nghìn người, cho đến khi nàng nhận lời mới thôi.”

‘Lửa giận của Khalifah làm cho mặt đất run chuyển, làm cho bầu trời khóc òa, nghe!

Tiếng khóc bi thương đang khấn cầu ngươi, tỉnh ngộ đi!

Nữ nhân vô tri kia, bóng đêm sắp giáng lâm rồi.”

Trong tiếng ca yêu dị ngắt quãng đó, Câu Lan chẳng quay đầu lại một mạch đi thẳng vào sâu cung điện.

...

Mây đen rũ xuống, gió bấc rít gào, trên dãy bình nguyên rộng lớn, trống trận đùng đùng nô vang, một vạn quân đoàn bộ binh Syria tay cầm khiêng to và trường mậu.

Đang từ từ ép sát trận địa quân Đường, khiêng đỡ dày đặc che kín thân mình của sĩ binh, lúc này, cung tên của quân Đường đã không phát huy tác dụng, ở phía sau bộ binh không xa, là hai vạn kỵ binh Syria, bọn họ loan đao Damascus, tay cầm trường mậu, cởi ngựa Ả Rập hùng tráng, theo sát sau quân đoàn bộ binh.

Đây là lần tiến công thứ nhất của quân đội Syria phát động nhắm vào quân Đường, ở ngoài xa ba dặm, A Bố Mộc Tư Lâm (Abu Muslim) thì soái lĩnh mấy vạn quân đội chỉnh đốn quân ngũ chờ đợi xuất phát, ở đối diện bọn họ, năm vạn quân Đường dàn trận chờ chực, bộ binh, kỵ binh, cung nỏ binh, mạch đao quân dàn trận theo thứ tự.

Lý Khánh An ánh mắt lạnh như băng dõi theo sự áp sát của quân đoàn bộ binh Syria, đã cách nhau ba trăm bước rồi. hắn khua chiến đao lệnh nói: “Kỵ binh vệ thứ nhất nghênh chiến!”

Giống như băng sơn vỡ ra, một vạn kỵ binh cánh tả dưới sự soái lĩnh của đại tướng Lệ Phi Nguyên Lễ, mạnh mẽ lao vào bộ binh Syria.

Tiếng vó ngựa như sấm, chiến đao tung bay, mũi mâu trong không trung lóe lên tia sáng lạnh, như gió bão mưa ào cản quét mà đến, bỗng chốc đã xông vào bộ binh doanh, kỵ binh quân Đường như mãnh thú dữ tợn, trong bộ binh doanh tà xung hữu đột, chiến đao bủa tới, máu phun như tên.

Nam Tề Vân trường thương vung lên, như hoa lê tung bay, trực tiếp giết ra một đường máu, ở bên cạnh hắn thây chất ngổn ngang.

Cùng lúc với việc kỵ binh quân Đường xông vào bộ binh doanh, kỵ binh vệ thứ hai, thứ ba của quân Đường và quân Syria hai quân đoàn đã đồng loạt phát động, đối phó kỵ binh, kỵ binh quân Đường đã sử dụng cung nỏ, nhất thời tên như mưa dày, rợp trời bắn về phía kỵ binh, bắn đến kỵ binh Đại Thực một phen ngã người đổ ngựa.

Nhưng chiến mã của quân Syria cực nhanh, mấy cái xung phong đã giết vào kỵ binh đội của quân Đường, kỵ binh của hai quân ở bình nguyên rộng lớn đã mở ra màn chém giết máu tanh.

Lúc này, A Bố Mộc Tư Lâm (Abu Muslim) thấy cung tên của quân Đường đã khó lòng phát huy uy lực, bèn cười lạnh một tiếng. thét lên lệnh nói: “Đội hình Phalanx Macedonia xuất chiến!”

Một tràng còi hụ thấp trầm vang lên trên vùng đồng bằng, quân đoàn Macedonia trong quân Đại Thực đã xuất chiến, đây là một toán trọng bộ binh Macedonia tiêu chuẩn, do tám nghìn một trăm chín mươi hai người tố chức nên.

Do sáu mươi bốn giáp binh tổ hợp thành một hàng, một trăm hai mươi tám người tổ hợp thành một liên, hai trăm năm mươi sáu người tổ hợp thành một doanh, một nghìn lè hai mươi bốn người tạo thành một đoàn.

Bốn nghin lè chín mươi sáu người hợp thành một sư, một sư bèn hình thành nên một Phalanx (phương trận), nhưng đội hình Phalanx Macedonia của quân Đại Thực toàn bộ là do hai sư trọng bộ binh tổ hợp mà thành, không có khinh thuẫn quân và kỵ binh, mà là do ba toán kỵ binh đơn lập bào vệ cánh hông và hậu phương.

Hai Phalanx giống như hai tấm thám khổng lồ, ở trên bình nguyên nhấp nhô tiến lên, mỗi một trọng bộ binh tay cầm thuẫn tròn, còn một tay khác thì cầm một cây mâu dài bốn trượng, đây là một toán bộ binh đội mạnh mà đại tướng Tề Nhã Đức đã luyện tập được từ hơn nửa năm ròng rã ở Khurasan.

vốn dĩ là chuẩn bị dùng đế đối phó kỵ binh Ai Cập của vương triều Uy Mã Á (Umayyad), nhưng lại không ngờ đối thú cuối cùng lại là quân Đường.

Phương trận Macedonia với đội hình dày đặc kiên cố chạy bộ đầy về phía trước, cũng giống như một mũi dùi công thành mạnh mê xông kích trận địa của quân Đường.

“Mạch đao quân tiến lên!”

Chủ soái Lý Khánh An một tiếng ra lệnh, quân Đường trống trận như sấm, vang vọng rung trời, năm nghìn mạch đao quân xuất chiến, đây là trọng bộ binh của quân Đường An Tây và Bắc Đình, mạch đao đại tướng Lý Từ Nghiệp trường đao quệt lên.

lớn tiếng quát: “Các huynh đệ, để người Đại Thực thường thức một chút lợi hại trọng giáp bộ binh của quân Đường!”

Năm nghìn mạch đao binh quân Đường dàn trận như tường. từng bước từng bước, bước đi vững như thái sơn, sát khí bàng bạc, đón đầu phương trận Macedonia xông tới mà giết, hai toán trọng bộ binh trong thoáng chốc đã chạm vào nhau, giống như hai đợt sóng trào va đập nhau trong gió táp mưa bão, mạch đao bủa thành một đường máu.

Trường mậu đụng toan tường sắt, tường sắt kiên cố vô song của mạch đao quân từng lớp đẩy vào, mạch đao vung lên, lưỡi đao sắc bén chặt vỡ phòng ngự của phương trận Macedonia, đầu người bay tử tung, tử chi ngổn ngang khắp đất.

Trường mậu dưới ánh đao bóng loáng đều đồng loạt bị chặt đứt. nhưng sức xông phá mạnh mẽ của phương trận cũng không ngừng lật nhào mạch đao sĩ binh, toán binh sĩ này ngã xuống, toán binh sĩ khác lập tức bố sung tiến lên.

Hai toán trọng giáp bộ binh bọc kẹp chung với nhau, giết đến khó phân thắng bại, kỵ binh quân Đường cũng đã phát hiện nhược điểm của phương trận Macedonia, từ hai bên hông của bọn họ tiến công, nhưng kỵ binh Đại Thực lại bảo vệ chặt hai cánh, liên tiếp mấy lần xông kích, quân Đường vẫn không thể xông phát kỵ binh phòng ngự dày đặc.

Từ trên không nhìn xuống, trên chiến tuyến dài ngoằn, quân Đường và quân Đại Thực hỗn chiến một chỗ, sự chém giết máu tanh của kỵ binh, kỵ binh quân Đường trong thế trận bộ binh tự do tung hoành xông kích, sự ác chiến của trọng bộ binh, do dù số người của quân Đại Thực vượt qua quân Đường, nhưng quân Đường dựa vào trang bị hoàn thiện, cùng với quân Đại Thực giết đến khó phân thắng bại, hơn nữa có chút chiếm thế thượng phong.

Đúng lúc này, trong không trung bông tuyết chợt rơi lã tả, trận tuyết đầu tiên của năm Thiên Bảo thứ mười đã lặng lẽ kéo đến, tuyết càng rơi càng dày đặc, giống như vô số lông ngỗng tung bay trên bầu trời, dần dần, đem hai toán quân đội nhuộm thành màu trắng.

Chương 247: Ngã rẽ lịch sử

Một tiếng kêu thảm thiết kéo dài cắt ngang bầu trời ban mai tĩnh lặng, Câu Lan giật mình tinh dậy trên giường, nàng nhanh chân đi đến bên cửa sổ.

Nàng hiện bị giam trong một tòa tháp cao của hoàng cung, Tòa tháp này nằm sát ngay một quảng trường Damascus, Mỗi buổi sáng trên quảng trường sẽ diễn ra một cảnh giết người thảm thiết, Một trăm tín đồ Hỏa giáo người Sogia (Túc Đặc) sẽ bị giết chết tại đây.

Đã bảy ngày qua đi, mỗi ngày sẽ có một trăm người bị áp giải đến xử tử, Trong đó có nô lệ của Ba Tư, Thổ Hỏa La, và nhiều nhất vẫn là dân thường Túc Đặc, Bọn họ không phạm phải tội gì, chỉ đơn thuần là do một quyết định của A Bạch Tư.

A Bạch Tư muốn chinh phục tinh thần của thánh nữa miếu thấn Samarkand (*Tát Mã Nhĩ Hàn), chinh phục nàng công chúa đến từ Thạch Quốc này, Câu Lan từ từ đi đến bên song cửa, đã thảm sát bảy ngày liền, khiến nàng không dám nhìn cảnh máu me này, Tuy nhiên, nàng vẫn không khỏi đi đến bên cửa sổ, phẫn nộ chửng kiến bạo hành của A Bạch Tư.

Từ cửa sổ của nàng có thể nhìn thấy tình hình của quảng trường nơi xa xa, Đã có mấy chục người ngã gục trong máu, lúc này nàng đã nhìn thấy màn làm trái tim mình tan nát.

Một đứa trẻ, một cô bé chỉ chừng vài tuổi, Cô bé nhỏ gầy như thế, phảng phất như nhánh cỏ non đang thừ người nhìn thấy tên đồ tể đang từ từ tiến lại gần mình, Đôi mắt to trong sáng của bé đầy sợ hãi, Nó không ngừng ôm trụ lùi về sau, chỉ tiếc là cuối cùng cũng bị tên đồ tể tóm lại như bắt một con gà con yếu ớt.

“Không!”

Câu Lan không nhịn nổi phận bi phẫn hừng hực trong lòng, nàng nắm lấy song sắt lớn tiếng hét: “Các ngươi mau dừng tay!”

“Tạm dừng!”

Người dẫn đầu quân Đại Thực hô tên đồ tể lại, Đao dừng lại trên đầu cô bé, Quan quân Đại Thực ngẩng đầu lên nhìn tòa tháp cao, miệng nhoẻn nụ cười đắc ý.

Trên tháp, Câu Lan đau khổ nhắm chằm mắt lại, Rất lâu sau, nàng mới từ từ mở mắt, Trên quảng trường đã không còn ai, tất cả những người đã bị giết đều được lôi đi, Cô bé kia cũng không còn nữa.

Trên quảng trường đâu đâu toàn máu với máu, Một nỗi đau lòng ập đến nàng, nước mắt bắt đầu giàn giụa trên má nàng, Trong lòng nàng là một nỗi đau cho sự bất hạnh của dân tộc.

Lúc này, ngoài cửa nàng bỗng vang lên tiếng của người gác giữ: “Câu Lan công chúa, có người đến thăm nàng.”

“Xoảng!”

Tiếng cửa sắt được mở ra, người đi vào nhìn thấy Câu Lan bỗng kích động kêu lên: “Câu Lan!”

Nàng từ từ quay lại, chỉ thấy người đi vào lại là huynh trường Viễn n của mình, nàng thừ người ra.

“Nhị ca. sao huynh lại ở đây?”

“Ài!

Ta đang là tù binh của Đại Thực, chịu đủ mọi sự đày đọa.”

Vẻ mặt Viễn n rất ư đau khổ, Hắn không bỏ lỡ thời cơ cho lộ vài đường vết thương ra, Hắn rút tay áo lên, trên tay chỉ thấy vài đường thẹo rất bắt mắt, Hắn đau lòng nói: “Muội xem, ta đã bị chúng đánh, chúng nói nếu muội không chịu nghe lời sẽ ra sức đày đọa ta, và còn cho ta một thời hạn, nếu trong vòng mười ngày muội không nhận lời, bọn chúng sẽ giết ta!”

“Đừng nói nữa!”

Câu Lan cắt ngang lời hắn, “Muội hiểu ý của huynh.”

Nàng chậm rãi đi đến bên cửa sổ, Viễn n ở sau lưng nàng quỳ xuống khóc: “Muội muội, xem như nhị ca cầu xin muội, Từ nhỏ nhị ca cưng muội nhất, muội quên rồi sao?

Năm đó muội mắc bệnh gần chết, chính nhị ca ở bên chăm sóc cho muội, vì thế muội mới qua khỏi, Bây giờ nhị ca mắt thấy sắp bị chúng giết chết, Sao muội lại có thể thấy chết không cứu?

Dù không vì nhị ca, hãy nghĩ đến mạng sống của những người Sogia, muội cũng phải nhận lời chứ, Huống chỉ là là làm phi từ cho Khalifah tôn quý vô cùng, Đây là ước vọng và vinh dự của bao nhiêu người phụ nữ có mơ cũng không được!”

Câu Lan bần thần nhìn những vũng máu trên quảng trường, nàng nghĩ đến đứa bé tội nghiệp kia, không biết còn bao nhiêu đứa trẻ khác sẽ bị thảm sát nữa đây?

Nghĩ thế, nước mắt nàng lại không kiềm được trào ra, Cuối cùng nàng gật gật đầu nói: “Được!

Muội sẽ nhận lời!”

Nàng đau khổ nhắm nghiền mắt lại, một lúc sau, nàng kiên quyết nói: “Hãy để tên gác cửa kia vào!”

Người gác cửa là một người phụ nữ chạc bốn mươi, và rất béo tròn, Đôi mắt nhỏ nhắn của ả sáng rọi như đầy xảo huyệt, Ả không dám tin vào tai mình, Câu Lan công chúa đã nhận lời, Ả mừng rỡ reo lên: “Ta sẽ đi bẩm báo liền.”

“Đợi đã!”

Câu Lan gọi ả lại, bình thản nói: “Muốn ta vào đạo Islam, để ta làm phi tử của Khalifah, ta có mấy điều kiện ”

“Điều kiện?”

À phụ nữ mập bờ ngỡ, lòng nghĩ với Khalifah vĩ đại mà cô ả này còn dám đặt kỳ kèo điều kiện ư?

“Đúng!

Ta có điều kiện.”

Câu Lan từ từ nói: “Ngươi hãy nhớ lấy!

Thứ nhất, trả lại tất cả đồ đạc của ta cho ta, một thứ cũng không thể lấy đi, cả cây đoản kiếm của ta, đấy là vật ta yêu quỷ nhất.

Thứ hai, hãy giao trả Quang minh chi nhãn cho ta, muốn thoát li thân phận thánh nữ, ta phải tạ tội cùng chủ thần, thứ ba, là một thánh nữ thoát li Hỏa giáo, ta còn phải tạ tội với toàn bộ giáo đồ, xin Khalifah hãy giúp ta triệu tập tất cả tín đồ Hỏa giáo Damuscus này, Đây là ba điều kiện của ta, ngươi đi đi.”

Ả gác cửa cẩn thận ghi nhớ lại lời nàng rồi quay mình ra đi, Câu Lan cũng không còn nhìn mặt huynh trưởng của mình, Trong lòng Viễn n vui mừng khôn xiết, Muội muội của mình trở thành phi tử Khalifah, thời khắc trở mình của hắn đã đến đây!

Hắn muốn nói thêm điều gì, nhưng thấy muội muội có vẻ không muốn trả lời gì, đành phải biết điều quay ra.

Cả căn phòng lại trở về với yên tỉnh, ánh mắt của Câu Lan quyến luyến nhìn về phương Đông xa xăm, mãi không chịu rời mắt.

...

Tuyết đã ngưng rơi, khắp nơi trắng xóa, Cơn đại tuyết đột ngột này đã cắt đứt đại chiến giữa Đại Thực và Đại Đường, Bọn họ mạnh ai nấy về doanh, đợi đại chiến lần sau diễn ra, hay cuộc đối đầu lần sau sẽ là lúc quyết định thắng thua.

Doanh trại quân Đường kéo dài vài dặm, ngoài doanh còn được ngăn lại bằng hàng rào khổng lồ cùng rạch sâu, Bên ngoài ra, trong phạm vi ba trăm bước đều được trải đầy gai gất.

Và đau đầu nhất là nhưng gai sắt này bị lớp tuyết dày bao phủ, mắt thường khó mà thấy được, chỉ đợi khi ngựa dẫm lên, mới đau đớn phát hiện được sự tồn tại của nó, Chỉ có con đường nối đến cửa lớn là không có gai gắt.

Đây là con đường vào doanh trại quân Đường, Nếu Đại Thực men theo con đường này đến tấn công, điều nghênh tiếp họ chính là cung tiễn mạnh mẽ của quân Đường.

Trong đại doanh, quân Đường căn cứ theo từng quân đội mà chia nhau cắm trại, Trong đó một vạn quân đánh thuê người Sa Đà và Các La Lộc được chia ở hai đầu đông bắc.

Trong trận chiến với Đại Thực lần này, bọn họ đã phát huy tác dụng tích cực, và cũng mỗi bên hi sinh gần cả ngàn người.

Trong doanh Các La Lộc mọi người đang ăn trưa, Một con cừu nướng béo mập thơm phức, Các binh sĩ lớn tiếng kêu hò, náo nhiệt vô cùng.

Lúc này một binh sĩ Đột Quyết nhanh chân đi xuyên quan đại doanh tiến đến trước lều của Mưu Thích Tư Hàn, Vài tên vệ sĩ thấy hắn bèn ngăn lại, Hắn cung kính hành lễ nói: “Xin chuyên lời với hoàng tử có người Đột Quyết Đóa Tư đến gặp.”

“Ngươi đợi cho một lát!”

Vệ binh vội quay người vào chuyển lời.

Lần này đại tướng phía Các La Lộc theo chân quân Đường xuất chinh đại chiến Đại Thực chinh là hoàng từ Mưu Thích Tư Hàn, Từ sau khi đại hoàng tử Mưu Thích La Đa mất, Mưu Thích Tư Hàn đã trở thành người thừa kế số một cho ngôi vị Đại do trường của Các La Lộc.

Mưu Thích Tư Hàn hoàn toàn khác xa với đại hoàng tử thù hận quân Đường, Hắn rất thông minh và có hoài bão, Hắn rất ưu thạo trong việc lợi dụng điều kiện bên ngoài có lơi với mình.

Như với người Sa Đà, hắn không thủ địch họ như đại vương từ; ngược lại, hắn cố 2ắn hòa đồng sống hòa bình với họ.

Bỏ qua thủ hận cũ. áải quyết mối ưu phía sau, mục đích của hắn không phia ở phía nam, mà là ở phương bắc.

Hắn khát vọng có một ngày có thể hợp Hồi Hột làm một với Các La Lộc, trở thành một dân tộc lớn mạnh, thay thế Hồi Hột.

Muốn đạt được mục đích này, nhất thiết phải có sự ủng hộ của Đại Đường, về điểm này, Mưu Thích Tư Hàn đã thỏa thuận được với Lý Khánh An.

Lúc này hắn đang dùng cơm cùng vài tướng lĩnh trong lều, Vệ binh vào bẩm báo: “Bẩm hoàng tử, có một người Đột Quyết tên Đóa Tư cầu kiến.”

Mưu Thích Tư Hòa thừ người, hắn bỗng nhớ ra, Đóa Tư chính là con trai thủ lĩnh một chi người Đột Quyết phía nam sống chung với người Các La Lộc trước đây.

Lúc nhỏ hai người họ quan hệ rất tốt, nhưng mười tám năm trước cả bộ lạc của họ đã dời về phía Tây, Sao bây giờ lại đột nhiên xuất hiện?

“Mời hắn đến lều bên của ta.”

Hắn cầm một miếng bánh hồ trên bàn lên cắm một miếng cười nói: “Các ngươi từ từ ăn, ta đi một lát lại về.”

Nói xong, hắn kéo màn lên và đi vội ra ngoài, Lều bên là một lều nhỏ của riêng hắn, nằm sát ngay cạnh, Hắn đi vào lều, người Đột Quyết Đóa Tư đã đợi được một lúc, Thấy hắn đi vào, Đóa Tư cung kính hành lễ: “Tư Hàn hoàng tử, người có còn nhớ ta không?”

Mưu Thích Tư Hàn cười lớn và ôm chặt lấy hắn, hắn đấm mạnh một cú vào vài Đóa Tư: “Các con tiểu ưng Kim Sơn này, sao bay đi rồi là không còn biết đường quay lại nữa?”

Đóa Tư cười nói: ‘‘Giờ ta không phải đã quay lại rồi ư?

Ta nghe nói người có ở đây, nên đến thăm.”

Mưu Thích Tư Hàn ngắm ngía hắn một lúc, nghi hoặc hỏi: “Sao ngươi lại ở trong quân Đường, không lẽ ngươi là quân đội của Thạch Quốc?”

Đóa Tư gật gật đầu nói: “Người nói đúng, ta ở trong quân đội của Thạch Quốc.”

“Không đúng!”

Mưu Thích Tư Hàn lắc đầu, “Ta nghe nói bộ lạc của ngươi đã dời đến Đông An quốc, làm sao ngươi có thể trong quân đội Thạch Quốc được?”

Đóa Tư cười cười không trả lời, Hắn rút trong lòng ra một cuốn giấy da cừu đưa cho Mưu Thích Tư Hàn, nghiêm túc nói: “Vương tử, đây là thư đích thân ngài Tổng đốc A Bố Mộc Tư Lâm viết cho người, ta kỳ thực chỉ là một người đưa thư.”

“A Bố Mộc Tư Lâm!”

Mưu Thích Tư Hàn bàng hoàng, sao chủ soái Đại Thực lại có thể viết thư cho hắn được?

Hắn từ từ mở thư ra, Thư được viết bằng tiếng Đột Quyết.

Ý tử trong thư rất rõ ràng, nếu người Các La Lộc giúp đỡ quân Đại Thực, một khi Đại Thực chiến thắng quân Đường, sẽ giao Toái Hiệp và Bạt Hạn cho người Các La Lộc, đề chúng thay thế người Đột Kỵ Thi, trở thành bá chủ phía tây Hà Trung.

Mưu Thích Tư Hàn cúi đầu trầm tư không nói một lời, Nên nói rằng A Bố Mộc Tư Lâm đã đưa ra một điều kiện cực hấp dẫn, Có được Toái Hiệp là ước mơ bao nhiêu đời nay của người Các La Lộc.

Từ đấy có thể thoát khỏi sự áp bức của người Đột Kỵ Thi, có thể yên tâm mà phát triển về phía nam Kim Sơn.

Đóa Tư nhìn rõ sự động lòng của Mưu Thích Tư Hàn, hắn liền cười nói: “Đây là cơ hội ngàn năm có một của người Các La Lộc các ngươi, người cứ suy nghĩ lại, ngày mai ta lại đến.”

Nói xong. hắn liền thi lễ, rồi vội vàng đi mất, đề lại Mưu Thích Tư Hàn một mình trầm tư cùng với cuộn da cừu.

...

Lý Khánh An cùng Lý Bí đang ngồi bàn luận việc Kinh Thành trong lều, Từ khi Lý Bí thừa nhận mình được thái tử tiến cử đến, hắn cũng không giấu giếm gì mục đích của mình, rất thẳng thắng với Lý Khánh An, Hắn là vì muốn để Lý Hanh được trở lại Đông Cung nên mới đến mượn lực lượng của Lý Khánh An.

Hắn biết Lý Khánh An có năng lực này, quan trọng là làm thế nào đề có thể vận dụng với mức tối đa nhất, Đây chính là mục đích thật sự mà hắn đến nương nhờ Lý Khánh An, về điểm này, hắn không giấu giếm, hắn cũng biết mình giấu không nổi.

“Sứ quân, ta có một cách để giúp thánh thượng không còn để ý đến việc binh lực của người quá nhiều.”

“Có cách gì, ngươi nói thử xem.”

“Tại An Tây thực hành Liên bảo dân đồn pháp!”

Lý Khánh An lẩm bẩm lặp lại, hắn phấn khới hỏi: “Cụ thể thế nào, ngươi nói thử xem thế nào là Liên bảo dân đồn pháp?”

Lý Bí cười cười giải thích: “Cái gọi là dân đồn, sự khác biệt của nó với quân đồn ở chỗ, thân phân của binh sĩ không còn là quân nhân, mà là nông dân đã giải giáp quy điền, nhưng những nông dân này lại không phải mạnh ai nấy về quê hương mình, mà là kiến lập một thành bảo theo doanh.

Người nhà của họ đều ở trong thành bảo, họ cùng ở lại đồn điền, Đương nhiên, để bảo vệ ngôi nhà của mình, bọn họ đều nhất thiết phải có vũ khí.

Trong tương lai khi người Hán ở trong nội địa đến nương nhờ, sẽ được chia đến các thành bảo khác nhau, Sứ doanh sẽ được mở rộng thành quân phủ, Và sau này nữa, đợi khi Đại Đường đã đứng vững tại Tây Vực và Lĩnh Tây, nhưng thành bảo này sẽ có thế trở thành huyện, Sứ quân hiểu ý ta chứ?”

Lý Khánh An cười cười, đúng là tư tưởng lớn gặp nhau, Hắn cũng nghĩ ra cách phân một phần quân đội ra chuyên hóa làm dân đoàn, Mục đích cũng là thế, một là đê giám bớt số lượng của quân đội, nhưng cách nghĩ của Lý Bí lại càng mới, tiên quân bảo hậu châu huyện.

Đúng là hoàn toàn khả thi, Việc cắt giảm quân đội hắn nhất thiết phải làm được, Trước khi hắn hoàn toàn nắm giữ được An Tây, hắn không thể để bọn Dương Quốc Trung nắm được cán.

“Ngươi viết bản phương án tường tận cho ta, nếu không hiểu về địa lý An Tây thì có thể đi hỏi Hành quân tư mã, Trong vòng nửa tháng ta hy vọng có thể nhìn thấy tập phương án này.”

“Xin sứ quân yên tâm, hôm nay ta sẽ bắt đầu viết bản thảo.”

Lúc này ngoài cửa có một thân binh đi vào bẩm báo: “Đại tướng quân, Các La Lộc Mưu Thích Tư Hàn có việc cầu kiến.”

“Để hắn vào!”

Lý Khánh An nhìn Lý Bí cười nói: “Tiên sinh bắt đầu động viết được rồi!

Ta cũng có phần sốt ruột rồi đây!”

Lý Bí gật gật đầu xong liền xin cáo lu, Lúc này, Mưu Thích Tư Hàn đi vào lều, hắn nửa quỳ xuống hành quân lễ với Lý Khánh An, “Tỳ chức tham kiến Đại tướng quân.”

“Tư Hàn tướng quân mời dậy!”

Lý Khánh An vẫn còn vừa ý với tên Mưu Thích Tư Hàn này, Người này biết nhìn xa trông rộng, chủ động hòa giải với người Sa Đà, Có như thế, người Các La Lộc liền mất đi một cường địch, có thể an tâm phát triển với Hồi Hột.

Dù Các La Lộc trước mắt vô cìrng trung thành với Đại Đường, tận tâm chi viên Bắc Đình, nhưng Khánh An vẫn còn rất cảnh giác với chúng.

Trong lịch sử chính vì sự phản bội của người Các La Lộc mà Cao Tiên Chi mới bị mất Đát Đa Tư dưới tay Đại Thực, Có điều lịch sử đã bị Lý Khánh An hắn thay đổi, nên dù Các La Lộc có thực sự phản bội đi chăng nữa cũng không còn gây ra tồn thất lớn lao gì được.

Hắn lệnh cho người Sa Đà và Các La Lộc sát cánh tác chiến chính là đê phòng ngừa người Các La Lộc phản bội.

Huống hồ năm xưa nguyên nhân người Các La Lộc phản bội vương triều Đại Đường chỉ vì lúc đầu Đại Đường đã hứa sẽ giao Toái Hiệp cho họ, nhưng cuối cùng lại không giữ lời, khiến người Các La Lộc vô cùng thất vọng với Đại Đường, cuối cùng mới dẫn đến phản bội.

Còn bây giờ, bản thân hắn và người Các La Lộc đã có được thỏa thuận sẽ ùng hộ chúng phát triển về hướng Đông, khiến giờ người Các La Lộc trở thành một cường địch để áp chế người Hồi Hột, Cách đối phó với các dân tộc trên thảo nguyên đó là để chúng nội loạn, đợi nội loạn diễn tiến đến một mức nào đấy thì cho người đi thu thập tàn cục.

Mưu Thích Tư Hàn đứng dậy, đưa cuộn da cừu mà A Bố Mộc Tư Lâm gửi hắn cho Lý Khánh An. nói: “Đây là thử Tống đốc người Đại Thực đã gửi cho ta, xin Đại tướng quân xem qua.”

Lý Khánh An nhìn chằm chằm hắn một lúc, rồi mở cuộn da cừu ra, Hắn xem qua một lượt, miệng nỡ nụ cười, Sự tình quả nhiên xảy ra theo đúng mạch phát triển của lịch sử, Người Đại Thực đến tìm người Các La Lộc, nhưng vì sao người Đại Thực dưới bối cảnh khác nhau, nhưng vẫn tìm đến người Các La Lộc như vậy?

Đây là điều khiến hắn nghi hoặc.

Một câu nói của Mưu Thích Tư Hàn đã giãi tỏa được sự thắc mắc trong lòng Khánh An, “Đại tướng quân, nguyện vọng người Các La Lộc ta mấy đời nay chính là trở thành Toái Hiệp chi chủ thay thế người Đột Kỵ Thi.

Vì thế trong mười mấy năm qua, người Các La Lộc đã vài lần muốn di dời về phía nam, nhưng đều thất bại, bị người Đột Kỵ Thi đánh bại, Người Đại Thực chính là muốn lợi dụng điểm này của bọn ta, dùng Toái Hiệp và Bạt Hạn để làm huyền hoặc bọn ta. ”

Lý Khánh An thế mới ngỡ ra, hóa ra là thế!

Hắn lườm Mưu Thích Tư Hàn một cái rồi cười nói: “Đây là một cơ hội tốt, vì sao các ngươi lại bỏ qua?”

Mưu Thích Tư Hàn thở dài: “Vì có Đại tướng quân tại đây nên đã bỏ cuộc!”

“Vì sao?”

Hắn cười mếu nói: “Muốn nhận lời người Đại Thực thì nhất thiết phải có một tiền đề, đó là người Đại Thực phải đánh bại được quân Đường, nếu không, phản bội quân Đường, bọn ta chỉ sẽ tự tìm đến diệt vong.

Với sự hiểu biết của Đại Tướng quân về quân Đại Thực, sự khoan dung và ưu đãi với người Túc Đặc, đủ thấy Đại tướng quân có ý định lâu dài cho khu vực Hà Trung này, Chỉ mỗi điểm này, ta đã hiểu Đại Thực tất bại, nên ta không muốn mạo hiêm diệt tộc đi thực hiện một giấc mơ không tưởng.”

“Nếu là Cao Tiên Chi tác chiến với Đại Thực thì các ngươi sẽ có ý phản bội?”

Khánh An hơi nhếch mép vặn hỏi lại.

Thấy Mưu Thích Tư Hàn mãi một lúc vẫn không nói gì, Lý Khánh An lại cười nói: “Ngươi cứ có sao nói vậy, ta cũng chỉ lấy một ví dụ, Nói thực, ta cũng không dám chắc khi Cao Tiên Chi tác chiến cùng người Đại Thực.”

Mưu Thích Tư Hàn từ từ gật đầu nói: “Cao Tiên Chi sở dĩ thất bại tại Thổ Hỏa La là vì cái cách nghĩ ngông cuồng bá đạo mà ra, Hắn nghĩ Đại Đường là Thiên triều thì có thể đồ thành cướp đoạt, thì có thể để mặc cho binh sĩ hà hiếp phụ nữ.

Hắn căn bản không biết, Đại Thực cũng là một đế quốc phương tây lớn mạnh như Đại Đường, Bọn chúng chinh phục Hà Trung mấy mươi năm nay, chư quốc Hà Trung và Thổ Hỏa La đều hi vọng Đại Đường có thể đi giải cửu họ, chứ không phải đến để đồ sát và cướp bóc giống như Đại Thực.

Cao Tiên Chi đã có cách nghĩ như thế thì ta dám chắc, dù có đánh thắng Đại Thực được một hai trận đi chăng nữa, cuối cùng cũng chỉ chuốc lấy thất bại vào người, Muốn đoạt Hà Trung, tuyệt không thê dùng thủ pháp bá đạo ngông cuồng mà phải như Đại tướng quân đây mới là hoàng đạo, vừa đánh vừa xoa, ân uy cùng dùng, vừa cương vừa nhu.

Có tấm lòng khoan dung rộng rãi, có mắt nhìn xa trông rộng, đó mới là tư thế của người đoạt , Nên Đại tướng quân hỏi ta, nếu là Cao Tiên Chi đối trận với Mộc Tư Lâm, Các La Lộc ta chắc chắn sẽ phản bội, Thật ra rất đơn giản, đất lành chim đậu, Các La Lộc ta chi đi theo kẻ chiến thắng để viết tiếp lịch sử.”

Lý Khánh An trầm mặc, lịch sử vì hắn mà đi vào một ngã rẽ khác, Nếu hắn có thể hoàn nguyên lịch sử, vậy liệu người Các La Lộc sẽ là chân tướng thế nào?

“Đại tướng quân, hiện ta phải làm gì đây?

Người Mộc Tư Lâm phái đến vẫn đang đợi câu trả lời của ta.”

Khánh An quay lại với tình hình bây giờ, hắn trầm tư một lúc, liền cười nhạt nói: “Nếu đã có Trương Can đến rồi, thì ta sao không làm một phen Chu Du?” (* Điển tích trong Tam quốc diễn nghĩa.)

Chương 248: Quyết chiến Đát Thành (Thượng)

Ban đêm, gió gấp trăng đen, mật đất trắng xóa một màu làm nổi lên một màu trắng u mình điêu tàn, đột nhiên, mấy dặm xa ngoài đại doanh quân Đường truyền đến âm thanh ầm ầm vang dội, dường như mặt đất cũng run chuyển theo vậy, cơn chấn động to lớn làm cho quân Đường đều bừng tinh từ giấc mộng.

Lý Khánh An khoác một áo bào ngoài đi ra, hỏi gấp nói: “Đã phát hiện điều gì?”

“Dưới ánh trăng có vô số điểm đen nhỏ di động về bên này, nhìn không rõ, nhưng mặt đất run lên dữ dội.”

Lý Khánh An suy tư một chút, lập tức lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta, chuẩn bị hai trăm chiếc xe nỏ, lại lệnh thêm năm trăm xích hầu kỵ binh xuất doanh, ngoài ra, mệnh các binh sĩ lập tức rời khỏi doanh trướng, lui đến hậu doanh.”

Đại doanh của quân Đường cũng bận rộn hẳn lên, các binh sĩ đồng loạt chạy ra doanh trướng, lui đến hậu doanh, lại tháo dỡ một phần doanh trướng, hình thành dãy cách ly, lúc này, xe nỏ hai trăm bước đã đấy đến trước rào chắn, trên rào chắn có lỗ chuyên dùng để xạ kích, năm trăm xích hầu kỵ binh từ đại doanh chạy ra như bay, chạy nhanh ra phía xa.

Lúc này, việc tập kích đêm của người Đại Thực đã bắt đầu rõ ràng, là năm mươi chiếc máy ném đá to lớn. do hàng nghìn con lạc đà kéo chờ, đi theo gần ngàn viên binh sĩ phụ trách khởi động, đang áp sát đại doanh quân Đường, phía xa còn thấp thoáng vô số quân Đại Thực, số người không rõ.

Trong tình huống như vậy, Lý Khánh An không muốn vội vã xuất doanh ứng chiến, chỉ sắp xếp xe nò uy lực to lớn và tầm bắn cực xa đi ứng phó, đã đủ dư dả rồi.

Theo việc máy ném đá ầm ầm ép sát đến bảy trăm bước, xe nỏ của quân Đường đột nhiên phát bắn, xe nỏ quân Đường lần này không phải dùng túi thép phát bắn thiết tiễn chín tấc, mà là dùng đại tiễn ba thước, loại đại tiễn này dùng đê công kích vật nặng vô cùng lợi hại, dùng để công thành có thể làm cho đá thành rạn nứt, lầu thành sụp xuống, tầm bắn có thể đạt đến nghìn bước.

Theo việc hai trăm chiếc xe nỏ đồng thời phát bắn, hai trăm cây đại tiễn nhanh chóng bắn vào quân Đại Thực, sức bắn mãnh liệt vô cùng, chi nghe phía xa truyền đến tiếng ‘crắc!” và tiếng thảm kêu của binh sĩ.

Gần hai mươi chiếc máy ném đá bị đánh trúng, khung gỗ bể ra, chẳng chốc mất đi sức chiến đấu, nhưng những chiếc máy ném đá còn lại tiếp đi về phía trước.

Khi cách đại doanh quân Đường còn sáu trăm bước, ánh lửa đột nhiên hiện lên, Mấy chiếc máy ném đá ở phía trước đã bắn phát mạnh ra, sáu quả cầu lửa to lớn xoay vòng trong không trung, rít gió ném mạnh về phía đại doanh quân Đường, một tiếng ầm vang dội.

Mấy chiếc lều trống bị va trúng, doanh trướng sập xuống, hỏa cầu lăn qua, mấy chiếc doanh trướng bốc lên ngọn lửa ngòm ngụt, lửa mượn thế gió, lửa diệm xông thiên, cầu lửa to lớn vẫn còn đang thiêu đốt, thiêu cháy ánh lửa màu lam nhạt quỳ dị, mười mấy viên quân Đường xách thùng nước xông lên, đem nước tát vào cầu lửa, nhưng cầu lừa không hề sợ nước, thiêu đốt càng hừng hực hơn.

Lý Khánh An đột nhiên nhớ tới Bái Chiếm Đình (*Byzantium) một loại lửa Hi Lạp cực lợi hại, có thể đốt trên mặt biển, quân Đại Thực rất có thể đã có được công thức chế tạo loại lửa này, hắn lập tức la to: “Dùng bùn đất dập lửa!”

Lúc này đợt xe nỏ thứ hai của quân Đường đã phát bắn, lại là hai trăm cây đại tiễn bắn đi, tiếng nổ kích trúng, đã rã khung ra, lúc này, máy ném đá của quân Đại Thực chỉ còn lại năm chiếc, năm quả cầu lửa to lớn lại rít gió quệt qua phía trên rào chắn, lăn lốc trong đại doanh quân Đường mà nó va vào, lại có mười mấy chiếc lều trướng bị đốt cháy, ánh lửa rợp trời liên kết lại thành một dãy.

Gần nghìn viên quân Đường đang ra sức cứu lửa, đợt hỏa cầu đầu tiên đã bị quân Đường dùng bùn đất dập tắt, mấy trăm người đem từng bao bùn đất đổ xuống trên cầu lửa, rất nhanh đã hình thành nên một đống đất.

vùi hỏa cầu ở phía dưới, nhưng lều trướng đang cháy lại bén lửa ở lều trướng bên cạnh, nhất thời, cả một góc tây nam ánh lửa rợp trời, mấy trăm túp lều bị đốt cháy, thế lửa kết lại thành một dãy, quân Đường đã dỡ bỏ toàn bộ lều bạt ở xung quanh lửa lớn, ngãn chặn lại sự lan tràn của thế lửa.

Lúc này, Lý Khánh An hét lớn một tiếng.

“Bắn tiếp!”

Lại là hai trăm mũi đại tiễn dày đặc bắn đi năm chiếc máy ném đá cuối cùng, chi nghe thấy một chuỗi tiếng đồ ầm và tiếng thảm kêu khi binh sĩ Đại Thực bị bắn trúng, năm chiếc máy ném đá cuối cùng toàn bộ bị phá hủy, lúc này một viên xích hầu từ bên hông men theo một con đường an toàn chạy gần.

Một mũi tên bắn tình báo vào đại doanh, trong tình báo lại hiển thị, quân Đại Thực có bốn vạn kỵ binh tinh nhuệ mai phục phía sau, chỉ đợi kỵ binh quân Đường đi ra rồi toàn bộ tiêu diệt.

Sự thận trọng không xuất chiến của Lý Khánh An là chính xác, thà một phần đại doanh bị tổn hại, cũng không thể dễ dàng đi ra trúng mai phục của quân địch.

Năm mươi chiếc máy ném đá toàn bộ tịt ngòi, xe nỏ lập tức thay túi thép lên, dùng để bắn phát thiết tiễn chín tấc, trong chốc lát, tên như mưa xả, tên như châu chấu rợp trời, một trận binh khí hút máu tàn khốc đã bắn giết hơn ba nghìn quân Đại Thực trong vòng sáu trăm bước.

Những quân Đại Thực còn lại sợ đến hồn phi phách tán, quay đầu bèn chạy trốn ra xa, lúc này, đại tướng quân Tề Nhã Đức thấy tập kích ban đêm bất lợi, chi đành thu binh hồi doanh.

Ngọn lửa lớn của quân doanh quân Đường cháy mãi đến hơn một canh giờ, mới từ từ tắt lịm, đã tử thương hơn hai mươi người, vật tư có chút tổn thất nhỏ, Lý Khánh An nhìn vày quân Đường bị đốt cháy một phần, sắc mặt xanh ngất, lát sau, hắn cười lạnh một tiếng nói: “Có qua mà không lại, không phải lễ!”

...

Vào lúc canh ba, sáu vạn đại quân rầm rộ hiên ngang xuất phát, lúc này đại doanh quân Đường cách chủ doanh quân Đại Thực ngoại thành Đát La Tư chi có mười lăm dặm, gió lạnh rét buốt, đại quân đen nghịt rợp tròi, kỵ binh, cung nỏ binh, khiêu đãng binh, trọng giáp mạch đao binh dàn trận thành từng lớp, nhưng ở giữa đoàn quân, còn có một toán xa đội thần bí.

Do năm trăm chiếc xe hợp lại, xe dài khoáng ba trượng, rộng hai trượng, cao một trượng năm, ngoại hình giống hệt xe Container hậu thế, phía ngoài bọc khinh giáp da gất, không sợ cung tiễn, mỗi chiếc xe do bốn con ngựa kéo chờ, đội quân khinh giáp này là sát khí bí mật của quân Đường, chưa đến đại chiến cuối cùng cũng sẽ không lấy ra.

Vào đêm hôm nay, quân Đại Thực đã lấy ra vũ khí bí mật của bọn họ: lửa Hy Lạp, bây giờ là lúc mà quân Đường phản kích.

Vào canh bốn, đại đội sáu vạn quân Đường đã đi tới nơi năm dặm ngoại thành Đát La Tư, bên cạnh Đát La thành có một con sông nhỏ, gọi là Đát La Tư hà, mật sông đã kết thành một lớp băng dày, chính ngay ở bờ đối diện con sông, đặt sừng sững các liên doanh trài dài vô tận.

Đát La Tư tiểu thành chính ở trong các liên doanh này, trở thành doanh trung chi thành.

A Bố Mộc Tư Lâm sớm đã nhận được bẩm báo, Tề Nhã Đức đêm công Đường doanh thất bại, mà phản kích của quân Đường lập tức kéo đến, Mộc Tư Lâm đã mấy tháng không chăm chút râu của hắn nữa, râu mọc lởm chờm, chòm râu tua tủa của hắn dựng ngược lên.

Đây là một nét mặt muốn cười, có lẽ hắn cảm thấy chủ soái quân Đường này có chút tính khí trẻ con, vừa mới bị tập kích ban đêm, đêm dài chưa qua, hắn lại quay đầu đến trả đũa rồi.

Nhưng đôi mày can chặt của hắn lại lộ rõ tâm trạng hồi hộp trong lòng của hắn, sáu vạn quân Đường chủ lực đi tới, đây không phải là sự trả đũa đơn giản, không lẽ đây là sự đi tới quyết chiến?

Chỉ là dùng danh nghĩa trả đũa để mê hoặc chính mình.

A Bố Mộc Tư Lâm chưa hề bởi vì đối thủ trẻ tuổi mà xem thường hắn, ngược lại, hắn càng có một sự kính nể tri giao, hắn không thể phủ nhận, vị chủ soái quân Đường này là đối thủ mạnh nhất duy nhất mà hắn gặp được, cho dù là Cao Tiên Chi đánh qua một trận ở chỗ người Nguyệt Thị cũng không bì kịp với hắn.

Cao Tiên Chi chỉ là một tướng quân, chỉ là một người quân sự, có thể mưu lược một cuộc chiến một trận đánh, nhưng vị chủ soái quân Đường này lại là mưu lược toàn cục, toàn diện xuất kích ở các mặt quân sự, chính trị, tôn giáo trong việc tranh đoạt toàn khu vực Hà Trung, cuối cùng mới quyết chiến với hắn.

Một khi hắn thua cuộc chiến này, hắn rất có thề sẽ đánh mất toàn bộ Hà Trung, A Bố Mộc Tư Lâm thở một hơi dài, hắn cảm thấy chũ soái quân Đường này có một phong thái của một quân vương, hắn quả thật chỉ là một tướng lĩnh biên cương quân Đường sao?

A Bố Mộc Tư Lâm bất giác dùng bút trên cuốn dê da sử dụng văn tự Ả Rập viết lên một hàng chữ ‘Lý Khánh An ‘Crắc!” một tiếng, bút lông ngỗng bẻ thành hai đoạn, hắn đứng dậy, giữa môi răng rít ra hai chữ: “Xuất chiến!”

Quân Đại Thực đã nghinh chiến rồi, khi quân Đường còn ở trên dặm đường chinh chiến, A Bố Mộc Tư Lâm đã hạ lệnh quân Đường bước qua sông nhỏ, quân Đại Thực chia làm tả. trung, hữu tam quân, ba vạn trung quân quân Kurangan (*HÔ La San) do A Bố Mộc Tư Lâm đích thân thống soái, tả quân là ba vạn quân Syria, do đại tướng Khalid thống lĩnh, còn hữu quân là bốn vạn quân Sogia (*TÚC Đặc), do đại tướng Tề Nhã Đức thống lĩnh, mười vạn đại quân lấy quân đoàn làm đơn vị, tự mình phân bố ra thành hàng thành dãy.

Quân Đại Thực rợp trời nhìn không hết tầm mắt, các ngọn đuốc đã hình thành nên một vùng biển lửa, kéo dài mười mấy dặm, đã dàn ra mười vạn đại quân, máy ném đá to lớn sừng sững trong quân đội.

Như từng con quái thú dũng mãnh cực kỳ. tiếng còi hú thấp trầm không ngừng vang vọng trên không đoàn quân, khích lệ sĩ khí, nhân vật đứng thứ ba của đế quốc A Bạch Tư, A Bố Mộc Tư Lâm ánh mắt lạnh lùng, hắn tay cằm vương kiếm mà A Bạch Tư ban cho hắn, lạnh lùng chờ đợi chủ lực quân Đường đi đến.

Thời khắc sắp đến bình minh là tối đen nhất, bóng tối hun hút giống như ma cảnh, bầu trời mây đen che kín, gió lạnh rít lênư, phía xa một đường sáng miên man, càng lúc càng gần, kéo ra một biển lửa ngợp trời khuất đất.

Quân Đường ở ngoài ba dặm xa từ từ ngừng lại, nhận được tình báo của xích hầu, Lý Khánh An nhanh chóng làm một sự điều chinh chiến thuật, cung nỏ quân và mạch đao quân dày đặc của tướng quân Đường điều đến phía tả, dùng tư thế phòng ngự ứng phó quân Khurasan và quân Syria, còn kỵ binh tiến công thì bố trí ở phía hữu, đối phó với quân Sogia thực lực khá yếu của quân Đại Thực.

Nhược điểm của quân Đại Thực này, lúc ở trận chiến Toái Hiệp lần đầu Lý Khánh An đã phát hiện ra rồi, sau đó lúc Lý Quang Bật và Tề Nhã Đức đánh trận chiến Đông Tào, Lý Khánh An lại một lần nữa xác định sự tồn tại nhược điểm này.

Hắn đã suy đoán ra sự tồn tại của nhược điêm này là bởi vì do sự kỳ thị thâm căn cố đế của quân bản thồ Đại Thực đối với người Sogia gây ra, ở bên trong này vừa có sự ngạo mạn của kẻ chinh phục, vừa có sự kỳ thị tôn giáo, tướng sĩ tầng lóp trung thấp của bọn họ đều không chịu hỗn hợp tác chiến với người Sogia, cho dù là chủ soái Mộc Tư Lâm cũng không thề làm gì được.

về phần đội chiến xa bí mật nhất trong quân Đường, Lý Khánh An lại tàng ẩn ở áữa đoàn quân, không đến thời khắc mấu chốt hắn cũng sẽ không tung ra.

“Phương trận bộ binh xuất chiến!”

Mộc Tư Lâm vung chiến kiếm lên, tiếng trống thấp trầm đột ngột đánh vang trong bầu không Đát La Tư.

“Tùng!

Tùng!

Tùng!”

Tiếng trống run trời động đất.

Phương trận bộ binh Macedonia của hai sư đã xuất chiến, là từ trung quân Khurasan do A Bố Mộc Tư Lâm soái lĩnh xuất trận, tám vạn trọng bộ binh tay cầm trường mâu khiêng to và năm nghìn kỵ binh bảo vệ cánh hông cho họ xông đến trung phong quân Đường, bọn họ càng lúc càng nhanh, cuối cùng chạy đến lao thăng vào quân Đường.

Mắt của Lý Khánh An nheo lại. trong bóng đen, hắn đã nhìn thấy một rừng ngọn mâu nhọn bị ánh lửa chiếu sáng.

“Mạch đao quân nghênh chiến!”

Lý Khánh An một tiếng rống to, năm nghìn mạch đao quân đã xuất chiến, bọn họ dàn trận đón đầu bộ binh phương trận xông ùa đến, thân hình cao to vạm vỡ của bọn họ kết thành một dãy, aiống như rặng núi Côn Lôn nguy nga, một rừng đại đao khua lên lóe sáng, thì là sông băng nứt đổ từ trên núi Côn Lôn.

Hai quân va vào nhau ầm ầm, sát khí ngập cà chân trời, A Bố Mộc Tư Lâm khoát tay, lệnh nói: “Máy ném đá lửa lên, đánh ta trọng bộ binh quân Đường.”

Máy ném đá to lớn long lỡ bị mấy nghìn binh sĩ kéo ra, thân hình khổng lồ đen bóng như ma quỷ đi lại trong bóng đêm.

Lý Khánh An cũng hạ mệnh lệnh: “Chiến xa xuất chiến!”

Năm trăm chiến chiến xa thần bí từ trong đội ngũ quân Đường chạy ra, dưới sự bảo vệ của năm nghìn kỵ binh, lao đi như bay đến cánh tả của phương trận bộ binh Đại Thực.

...

“Uỳnh!”

Một tiếng vang trầm đục, gần một vạn tín đồ Áo giáo, Bái hỏa giáo đến từ các nơi Damascus ở trên quảng trường quỳ xuống, ở phía trước quảng trường, một đài sỗ to lớn cao năm trượng, thánh vật Quang minh chi nhãn dưới ánh lửa nhấp nháy ánh sáng của thần thánh, trong bóng đêm thật bắt mắt biết bao, dường như còn sáng hơn cả sao sáng ở chân trời.

Các tín đồ Quang minh hướng về con mắt của chủ thần Ghura Mazda của bọn vô cùng thành khẩn lễ bái, trong miệng niệm tụng kinh văn trong “Kinh Avesta” thần thánh của bọn họ.

ở bên cạnh con mắt Quang Minh thánh nữ Y Lai - Câu Lan đang kề cận, nàng mặc một chiếc váy dài màu trắng, quỳ ở bên cạnh Quang minh chi nhãn, đôi mắt nàng thanh khiết mà sáng ngời, kiên nghị nhìn vào một viên sao sáng trong bầu trời đêm, nàng đưa hai tay ngang thì thào cầu nguyện với chủ thần của nàng.

Trong đài cao dưới thân nàng đã chất đầy cũi gỗ có quét dầu trơn, mười mấy cận vệ quân tay cầm bó đuốc đợi mệnh ở một bên, nhưng ở mặt tả của đài gỗ có một chiếc cầu vàng được chế tạo bằng vàng, Câu Lan có thể đi qua cây cầu vàng này rời khỏi ngọn tháp lừa bất cử lúc nào.

Trên một bục phẳng ở đằng xa đối diện trực tiếp với tháp gỗ, Khalifah của đế quốc A Bạch Tư là Ngải Bố A Bạch Tư đang dùng ánh nhìn lạnh lùng dõi theo Câu Lan công chúa cử hành nghi thức tôn giáo, hắn sớm đã nhìn thấu dụng ý của nàng, nếu nàng đã chịu xả thân vì giáo, thì hãy để cái chết của nàng và sự hũy diệt của thánh vật Quang minh đi cảnh cáo những tên dị giáo đồ chấp mê bất ngộ kia đi!

Nhưng điều A Bạch Tư hi vọng nhìn thấy hơn là, sự kinh sợ với tử thần làm cho Câu Lan bước lên chiếc cầu vàng kia, điều này so với việc hủy diệt thê xác của nàng lại càng đả kích lòng tin của Áo giáo đồ hơn, hắn phải thông qua chinh phục trái tim của thánh nữ Câu Lan đi chinh phục toàn bộ người Sogia.

A Bạch Tư đã ra hiệu tay cho châm lửa, một viên binh sĩ đem đuốc cắm vào đống cũi, ‘Bùng! ’ một tiếng, ngọn lửa vút trời, hàng ngàn giáo đồ Quang minh thét lên kinh hãi, đều không hẹn nhau đứng dậy cả lên.

Câu Lan không chút sợ hãi đón lấy ánh mắt lạnh như băng của A Bạch Tư, nàng đã từng nói, nàng cho dù chết, cũng tuyệt đối không phản bội tín ngưỡng của mình.

“Các tín đồ của thánh Ghura Mazda!

Vật mà các ngươi nhìn thấy chính là Quang minh, là totem trong lửa của Quang minh chi nhãn...

Trên quảng trường vang vọng tiếng nói kiên định mà rõ ràng của Câu Lan: “Thánh nữ Câu Lan miếu thánh Samarkand. sẽ đi theo Quang minh chi nhãn cùng trở về bên cạnh chủ thần, các tín đồ, hãy cùng ta vì mảnh đất đa tai đa họa của chúng ta mà chúc phúc đi!”

Hàng vạn tín đồ từ từ quỳ xuống, bọn họ rung rang nhiệt lệ lễ bái thánh nữ của họ, ngọn lửa càng đốt càng mạnh, đã nuốt chửng cả tòa đài cao, chiếc cầu vàng trong ánh lửa hừng hực từ từ bị nung chảy, cuối cùng đổ xuống ầm ầm.

A Bạch Tư thẹn quá hóa giận, hắn oán hận dậm chân một cái, xoay người mà đi.

Quang minh chi nhãn trong ánh lửa ngùn ngụt phát ra ánh sáng kỳ dị, ngọn lửa sắp nuốt chửng Câu Lan, khi cái chết gần kề, nàng từ từ rút ra thanh đao nhỏ ở thắt lưng, nhìn chằm chằm vào ba chữ ‘Lý Khánh An’ trên chuôi đao.

Nàng bỗng nhiên ngẩng đầu lên, dùng hết sức mạnh cuối cùng la lên với tin đồ trên quảng trường: “Người Đại Thực có thể hủy diệt thể xác của chúng ta, nhưng nó không thể chinh phục được tín ngưỡng của chúng ta, các tín đồ của thánh Aramazd, vì sự trường tồn của chủ thần chúng ta, vì tín ngưỡng của chúng ta, đấu tranh đi!”

Giáo đồ Hỏa giáo đã tận mắt nhìn thấy thánh vật bị hủy cùng cái chết của thánh nữ tại Damascus, Cuối cùng bọn họ bộc phát phản kháng, nhưng chăng bao lâu sau đã bị quân đội tàn khốc trấn áp, nhưng ngọn lửa phản kháng đã bị đốt cháy.

Thánh nữ Cự Lan trước lúc chết đã hô hào phản kháng, nó đã được truyền đi đến giáo đồ Quang minh giáo ở khắp mọi nơi, Giáo đồ Hỏa giáo tại Na sắc Ba đã bạo động, tại Bukhara đã diễn ra khởi nghĩa lớn của giáo đồ Hỏa giáo, và vài chục vạn giáo đồ tụ tập trước miếu thần Damascus để cầu nguyện cho thánh nữ Câu Lan.

Tiếp liền sau đó cuộc cầu nguyện này được tín đồ phẫn nộ diễn tiến thành đại khởi nghĩa, Bọn họ giết quân gác Đại Thực, cướp lương thực quân đội, đốt quân dụng phẩm.

Cơn sóng khởi nghĩa đã ập đến Túc Đặc cửu quốc, Ngay lúc này, Tây Ban Nha cũng xảy ra khởi nghĩa, Vương thân cuối cùng của vương triều Oa Mã Á La Hách Mạn đã lại phất lên lá cờ Oa Mã Á vương triều Tây Ban Nha.

Phía đông và tây của vương triều A Bạch Tư cùng bùng lên ngọn lửa hừng hực, còn đại quân của hắn lại đang lâm vào trận chiến triền miên với quân Đường, khiến hắn lo lắng vạn phần, Điều hắn lo lắng nhất cuối cùng đã xảy ra, Vương triều của hắn nội chiến chưa dứt, nhưng lại lâm vào khốn cảnh hai tuyến tác chiến.

Trong lúc cơn sóng khởi nghĩa của người Túc Đặc dấy lên khắp nơi tại Hà Trung, chiến dịch tại Đát La Tư thành cũng đến hồi quyết chiến.

Năm mươi chiến xa của quân Đường đột ngột xuất hiện, khiến A Bố Mộc Tư Lâm giật mình, một bóng tối không lành đang bao trùm lấy lòng hắn.

Chiến xa quân Đường thế như sấm chớp, tốc độ nhanh chóng, chi một chốc đã phóng đến cánh trái của quân bộ binh, Hai ngày kỵ binh Đại Thực đương xếp hàng ngàng tạo trận tuyến, bảo vệ điểm yếu của phương trận.

Chiển xa dàn thành hàng chữ nhất quay lưng lại với bộ binh, nắp và ván chắn phía sau đã được dỡ lên, để lộ chân tướng bên trong xe, Trong đó có sáu binh sĩ, hai người cầm tấm khiên khổng lồ, sau khiêng là một máy ném đá nhỏ, Tay ném của loại máy này rất ngắn, và được phát đạn nhờ bàn xoay, có thể ném một viên đá nặng năm cân đến khoảng cách bốn trăm bước.

Ngay trong cái thời khắc bên trong xe được bộc lộ, quân Đường bỗng chốc bộc phát công kích, Vài trăm bọc đen được ném lên, Trên bao vẫn bốc khói, từ trên đầu hai ngàn kỵ binh kia phóng xuống, Các kỵ binh Đại Thực ngơ ngác ngẩng đầu nhìn theo, họ kỳ lạ không biết trong bọc đang đựng thử gì, Chúng điển hình không phải đá, vậy đó sẽ là gì?

Chương 249: Quyết chiến Đát Thành (Hạ)

Nhưng quân Đại Thực trước giờ chưa từng nghĩa sẽ phải đối diện với ác ma như thế này, Con ác mà này vẫn được khóa trong phòng luyện đơn, mãi đến khi Lý Khánh An vượt không gian đến đây, mở phóng thích nó ra ngoài.

Vài trăm bọc bốc khói được lũ lượt phóng vào đội kỵ binh, Chỉ trong một chốc, trong đội kỵ binh từng đám lửa sáng cháy bừng, từng tràn tiếng nô động trời nối liền nhau, Từng đám kỵ binh bị nổ bay đi, tan xương nát thịt, máu thịt và tàn chi bay tử tán.

Từng làn khói đen bốc lên trời, Đội kỵ binh đông đảo kia bỗng chốc như bốc hơi, xung quanh chỉ còn la liệt xác chết, nơi đội bộ binh đã đứng kia bị nồ một lỗ to, thương vong vài trăm người, Cả chiến trường bỗng chốc trơ người bàng hoàng.

chỉ có chiến mã là kinh hoàng gầm rít lên, lôi theo xác chết của kỵ binh trận vong phóng đi, Chiếc đuôi ngựa dài mặc sức phóng đi trong khói thuốc trông tựa chiến mã đến từ địa ngục tối tăm.

A Bố Mộc Tư Lâm trợn tròn mắt, hắn không khỏi dùng tay ôm chặt đầu thốt lên: “Ôi. chân chủ!”

Hàng trăm bọc hỏa dược đã làm chết chín trăm mấy kỵ binh, số người bị thương không đếm xuể, đang nằm rên rỉ trên sàn, Còn lại ba trăm mấy kỵ binh còn nguyên vẹn, nhưng cũng đã hồn bay phách lạc, Chúng không nghĩ đến bảo vệ cánh bên của bộ binh, thúc chiến mã phóng bạt mạng về phía trận địa.

Lúc này, hai bên phương trận Macedonia đã lộ rõ nhược điểm, Lôi Vạn Xuân phụ trách tấn công hai bên cánh gầm lên một tiếng giận dừử: “Đi theo ta. xông lên!”

Hắn huơ chiếc đại chùy của mình phóng về hai bên cánh bộ binh Đại Thực, “Giết!”

Ba ngàn quân Đường sau lưng hắn cũng phát ra tiếng gầm như lôi đình cùng lũ lượt kéo đến hai bên cánh yếu nhất của bộ binh.

Lúc này, năm trăm chiến xa đã lẳng lặng biến mất, Sau khi đưa người Đại Thực vào một cơn ác mộng kinh hoàng, chúng đã lặng lẽ rút lui, phảng phất như chưa từng có gì xảy ra.

Ánh mắt của A Bố Mộc Tư Lâm vẫn nhìn chằm chằm vào đội xe thần bí này, Sức sát thương không lồ của chúng khiến hắn bàng hoàng, Rốt cuộc đó là gì?

So với nó, hỏa cầu khổng lồ của hắn thật đúng là nhỏ bé đáng thương.

“Mộc Tư Lâm tướng quân, bộ binh phương trận đã bị tan rã!”

Có người lớn tiếng hô.

“Cái gì?”

Mộc Tư Lâm quay đầu nhìn về phía bộ binh, chỉ thấy phương trận bộ binh vốn chặt chẽ giờ như một nắm cát rã, Kỵ binh quân Đường đương từ cánh bên xông vào phương trận, Đấy là điểm yếu chết người của bộ binh phương trận, Đội quân vốn dũng mãnh giờ trở thành con cừu non chờ chết, Dưới sự phán công ác liệt của quân Đường, từng người một thảm thiết bỏ mình.

Lôi Vạn Xuân sức thần bỗng nhiên bộc phát, hắn huơ chiếc đại chùy của mình xông pha trong trận bộ binh, Dưới đại chùy của hắn, không biết bao nhiêu binh sĩ Đại Thực đầu rơi máu đô, xương gãy thịt nát.

Ba ngàn quân Đường sau lưng hắn thì chia làm từng một trăm người làm một nhóm, kẻ dọc người ngang, đao chém tiền phóng chia rẽ trọng bộ binh kia, vô tình giết chết kẻ địch đã hỗn loạn, đao hoành máu tươm, Dưới sự xung kích của kỵ binh Đường tại phía cánh, phương trận tổ chức nghiêm ngặt của quân Macedonia đã tan rã, Bọn họ bỏ chạy tứ tán, quân tâm hoàn toàn biến mất.

Mộc Tự Lâm đau khổ nhắm tịt mắt lại, Hắn bỗng dưng nghĩ ra điều gì, lại nhìn về phía kỵ binh Túc Đặc, Bên đó cũng đang chiến đấu quyết liệt, bốn vạn kỵ binh Túc Đặc cùng một vạn tám ngàn tên kỵ binh quân Đường đang hỗn chiến, dù cho kỵ binh Túc Đặc số lượng nhiều hơn đối phương gấp bội, nhưng bọn họ vẫn bị không ngừng lấn áp, không phải do vấn đề trang bị không bằng, mà là sĩ khí kỵ binh Túc Đặc quá thấp, căn bản không có tâm chiến đấu.

“Dùng máy ném đá đánh trung phong đối phương!”

Mộc Tư Lâm lớn tiếng thét lên, Sau khi vũ khí bí mật kia của quân Đường xuất hiện đã giáng đòn đả kích mạnh vào sĩ khí quân Đại Thực, Bây giờ hắn nhắt thiết phải đoạt lại chiến cơ.

May ra lửa Hi Lạp của hắn có thể mang lại chuyển biến cho hắn.

Hàng trăm cỗ máy ném đá to lớn được lốc cốc đẩy lên trên, Quân Đại Thực toàn trận tuyến cùng hợp sức đẩy cho chúng tiến thẳng, Tám trăm bước, đi vào phạm vi bắn của xe nỏ.

Quân Đường đã chuẩn bị xong bốn trăm chiếc xe nỏ, cung huyền được kéo, đại tiễn vào rãnh, “Phóng!”

Lệnh vừa hạ, bốn trắm xe nỏ đồng thời phát tiễn, nhưng chiếc tiễn lớn màu đen phóng đến máy ném đá cao to.

“Đùng!”

Một tiếng nổ vang, một máy ném đá bị tiền lớn đánh trúng, tay đẩy bị gãy.

“Đùng!”

Lại một tiếng nổ khổng lồ, giá gỗ lớn rơi xuống, binh sĩ phía dưới hét toáng lên. chạy tứ tán.

Sau một làn nò phát đòn, hai mươi mấy máy ném đá mất đi sức chiến đấu. nhưng máy ném đá của người Đại Thực quá nhiều, lại phân bố khá xa. khó mà có thể tiêu hủy trong một lúc, Ngay lúc này, máy ném đá của quân Đại Thực lại bắt đầu phát tác.

Vài chục quả cầu lửa lớn lại vạch qua bầu trời vừa hửng sáng phóng thẳng đến hướng quân Đường, Vài trăm quân Đao thuẫn của Đại Đường đã bị trúng hỏa cầu, thương vong thảm trọng, vô số người toàn thân bốc cháy, thảm thiết kêu thét phóng đi, chẳng bao lâu sau đã gã gục, Hàng trăm lá cờ lớn bị thiêu rụi chi trong chớp mắt.

Lý Khánh An nổi giận đùng đùng chiến đao chỉ thẳng, thét lên: “Toàn quân thẳng tiến!”

Quân Đường toàn diện xuất kích hiên ngang phóng về phía quân Đại Thực, Trong lúc phóng quân Đường tiền phát như mưa rơi, phủ đầu ập đến, Bầu trời vừa hừng sáng đã bị phù đầy màu đen, Do cự ly quá gần, máy ném đá của quân Đại Thực đã mất đi tác dụng, Quân Khurasan, Syria hô to xông vào mưa tiễn của quân Đường.

Hai bên đụng độ bắt đầu chém giết, chiến tranh đã đến hồi sôi sục, Lúc này, Mộc Tư Lâm lại thấy chi đội chiến xa thần bí kia, Chúng ở phía cánh phải quân Đường, xung quanh nó là năm ngàn kỵ binh Các La Lộc.

Thấy thế trong lòng hắn không khỏi đứng tim, Hắn vui mừng thầm nghĩ: “Người Các La Lộc, huynh đệ Các La Lộc, hãy bắt cóc đội xe đó qua đây, ta sẽ cho các ngươi mọi thử, các ngươi muốn gì cũng được!”

Hắn đã được tin mật của thám từ Đột Quyết, người Các La Lộc nguyện ý phối hợp với quân Đại Thực trên chiến trường.

Mưu Thích Tư Hàn đang nhìn về hướng này từ xa xa, hắn hình như hiểu được tâm ý của Mộc Tư Lâm, Hắn hét to một tiếng, một ngàn tên kỵ binh Các La Lộc bảo vệ năm mươi chiến xa đi đi về phía cánh trái quân Đại Thực, nơi sờ tại của quân Syria.

Mộc Tư Lâm vui mừng khôn xiết, chiến xa đã thoát ly khỏi đại đội quân Đường, Nói rõ người Các La Lộc đã bắt cóc được chúng, hắn lớn tiếng hô hào: “Mau đến ứng tiếp, chiếm lấy chiến xa!”

Lúc này hắn hoàn toàn quên mất uy lực của chiến xa, phảng phất như chiến xa đã trở thành vật trong túi của mình, phảng phất như nhìn thấy bản thân dùng vũ khí đầy sức hủy diệt khống lồ này của quân Đường san bằng bức tường thành cao chót vót kiên cố của thành Congtantinople.

Năm mươi chiến xa xông đến cánh trái quân Đại Thực, chỉ trong một chốc đã bị hàng vạn kỵ binh Syria bao vây, Bọn chúng chen chúc vào nhau bị kỵ binh vây trùm tại giữa, phảng phất như ba mươi con cừu non tội nghiệp rung rẳy đợi chờ cái chết.

Còn kỵ binh Các La Lộc đã tránh xa chiến xa, giơ cao lá cờ Đại Thực màu đen phóng về phía sau kỵ binh Syria, Mười mấy kỵ binh Syria xông lên, dùng đao chém đứt cửa xe của hai trong số đó, chỉ thấy trong xe không có quân Đường. mà chờ đầy nhưng bọc giấy dầu màu đen. mỗi bọc đều được cột chặt lại, Không ai biết trong đó có gì, bọn chúng lại phá cửa các xe khác, bên trong vẫn y như thế.

Các binh sĩ nhìn nhau, không ai biết đấy là gì.

Lý Khánh An từ xa xa trông thấy, hắn kéo ngựa lại cười lạnh lùng, thời khắc quyết định đã đến.

Chỉ thấy trên xe ngựa lập tức có năm mươi phu xe tay cầm đuốc lửa đứng lên, Ai nấy thần sắc nghiêm túc, trong mắt đều vẻ bi tráng, Họ nhanh như phốc cắm đuốc lửa vào chiến xa.

Tiếng nổ động trời đủ khiến đất trời rung rẳy, Tiếng gào của con ác quỳ thần chết, hỏa diệm của nó phóng ra trộn lẫn với sõi sắt và mảnh sắt đã tẩm độc đang ngang nhiên nuốt chửng cả một vùng xung quanh.

Trên chiến trường dù là quân Đại Thực hay quân Đường đều chưng hửng, không đứng vững nối, Còn có kẻ bịt tay kêu hét, quỳ gục xuống đất, Khi quả nấm khói đen xì khổng lồ kia phóng lên không, cánh trái của quân Đại Thực đã không còn.

Năm mươi xe hỏa dược đen tập trung nổ tung sản sinh ra uy lực chưa từng có trong lịch sử, Năm ngàn binh sĩ Syria bao vây nó đều trở thành vật tế cho con ác ma chiến tranh này.

Uy lực kinh hoàng của nó thậm chí cả Lý Khánh An cũng không thể tưởng tượng nổi, hắn cũng bị chiến mã giật mình của mình hất tung xuống đất, Quân Đường cũng bị tồn thắt, nặng nề nhất là một ngàn quân Các La Lộc đi đầu, bọn họ không ai sống nổi, Ngoài ra, còn có hơn hai trăm quân Đường bị sõi sắt đánh trung mà chết.

Bao nhiêu năm sau, khi nhà sử học viết đến trận chiến Đát La Tư không khỏi đều trở nên nghiêm trang, không biết nên xuống bút thế nào.

Chiến dịch Đát Đa Tư đã kết thúc trong tiếng nổ trời long đất lờ của đạn dược, Người Túc Đặc bị bại trước, sự tan rã của họ dẫn đến sự sụp đổ của quân Khurasan, Binh sĩ Đại Thực binh bại như núi đổ, quân Đường đuổi theo truy sát, máu chảy thành sông.

xác chết khắp nơi, Vô số binh sĩ Đại Thực đã quỳ xuống xin hàng, Trận chiến này, sáu vạn quân Đường nhất cử đánh ta mười vạn quân Đại Thực, giết chết hơn bốn vạn người, bắt tù binh ba vạn, vật tư tài sản đoạt được vô số, A Bố Mộc Tư Lâm dẫn vài ngàn tàn binh trốn về phía sông Syr Darya.

Khói lửa vẫn tiếp tục ngập tràn trên chiến trường, quả cầu lửa của Đại Thực dẫn đến đại hỏa giờ vẫn đang bốc cháy, Những xác chi, và chân tay gãy rải rác khắp mặt đất, những lá cờ bị thiêu hủy lẫn lốc khắp nơi, máy ném đá tan tành, cùng từng đội quân Đại Thực giơ tay đầu hàng cúi gầm mặt bị quân đường áp giải đi qua.

Lý Khánh An lặng lẽ nhìn nơi bị năm ngàn chiếc xe đạn dược phát nổ, nơi ấy giờ đã hình thành một chiếc hố to, trong hố toàn một màu đỏ tươi, mà không khỏi thở dài, Trong lòng hắn nặng trĩu không chút vui mừng của kẻ chiến thắng.

Lúc này, một đoàn quân Đường áp giải một cao quan Đại Thực đến, Hắn đã thọ thương, trên người trúng ba mũi tên, lúc đi ngang qua Lý Khánh An, hắn dừng bước dùng tiếng Đột Quyết hỏi: “Ngươi chính là Lý Khánh An của Đại Đường ư?”

Khánh An liếc hắn một cái rồi khẽ gật đầu.

“Ta muốn hỏi ngươi, ngươi dùng một vũ khí ác ma như vậy mà không thấy hổ thẹn ư?”

Khánh An cười nhạt: “Chiến tranh vốn dĩ đã là tàn khốc, năm xưa khi Byzantium (*Bái Chiêm Đình) hỏa thiêu hàng vạn hải quân người Hi Lạp, sao ngươi lại không khiển trách họ?”

Tên cao quan Đại Thực này bỗng chốc á khẩu, Lý Khánh An cười cười lại hỏi: “Ngươi là ai?

Cao quan ngẩng cao đầu, kiêu ngạo nói: “Ta là Tổng đốc Samarkand, Tề Nhã Đức- Bổn- Sát Li Hách.”

...

Ba ngày sau, A Bố Mộc Tư Lâm vượt qua sông Syr Darya, hắn không còn phải chạy trốn, bắt đầu triệu tập bại binh, Suốt hai ngày liền, bại binh từ thành Đát La Tư lần lượt chạy đến, Hắn tổng cộng chiêu tập được một vạn ba ngàn người, trong đó có tám người quân Khurasan của hắn, hai ngàn quân Syria, còn lại ba ngàn là binh sĩ Túc Đặc.

Trong lòng hắn bi ai vô cùng, trận chiến Đường Thực này, hắn trước trước sau sau điều hắn mười ba vạn đại quân, tám vạn con ngựa, ba vạn con lạc đà, quân tư tiền bạc, lương thực tổng cộng nhiều vô số kể, nhưng để rồi cuối cùng còn lại một vạn ba ngàn người, chiến mã không đến bảy ngàn, lạc đà vài trăm, toàn bộ vật tự lều trại bị thiêu húy tổn thất.

Lần này, hắn làm sao đối mật với A Bạch Tư Khalifah đây?

Mộc Tư Lâm thở dài, lẩm bẩm: “Nếu để nhục nhã bị Khalifah xử tử, chi bằng chiến tử trên sa trường.”

Hắn rút mạnh kiếm ra, muốn tự vẫn, Nhưng thân binh hắn hoảng quá vội ùa lên ôm chằm lấy lưng và tay hắn nói: “Tổng đốc, do quân Đường đã dùng yêu thuật chúng ta mới đại bại, Khalifah sẽ thứ tha cho chúng ta.”

“Yêu thuật?”

Mộc Tư Lâm bỗng tinh thấn phấn chấn, Đúng!

Sao hắn lại có thể quên được, đây là cái cớ tốt nhất, thiên lôi của quân Đường trong một chốc đã làm nổ chết năm ngàn binh sĩ Syrian, thế còn không phải yêu thuật ư?

Hắn đã tìm được lý do đề sống tiếp, liền vội cho giết vài trăm con chiến mã làm lương thực, dẫn theo đám tàn quân đi về phía Samarkand, Đến lúc về đến cách Samarkand, hắn gặp được sứ giả đưa tin của A Bạch Tư phái đến.

“Tổng đốc các hạ, quân đội Hà Trung đã toàn bộ rút về Khurasan, Khalifah có lệnh, từ bỏ tác chiến cùng quân Đường, lập tức rút quân về Khurasan!”

Mộc Tư Lâm ngỡ ngàng, “Đã xảy ra việc gì?”

Sứ giả cười khổ: “Người Túc Đặc Hà Trung xảy ra đại bạo loạn, quân đội chúng ta không trấn áp được, đành phải rút về Khurasan, Dư đảng của Oa Mã Á lại bắt đầu nổi dậy lại tại Tây Ban Nha, Khalifah cần đại quân đi trấn áp, lệnh cho người lập tức dừng chiến tranh với Đường Đường, bỏ Hà Trung, dẫn quân đội quay vê Damascus.”

“Cái gì?”

Mộc Tư Lâm thốt lên, Nhìn về phía Hà Trung xa xôi, một ngụm máu tươi bỗng thổ ra khỏi miệng, cuối cùng hắn ngã gục trên đất.

Chương 250: Cai quản Hà Trung ( Thượng )

Dưới cơn mưa tuyết rơi lả tả. bốn vạn quân Đường rầm rộ nối đuôi nhau đã đi đến tòa thành lớn nhất Hà Trung: Samarkand (Tát Mã Nhĩ Hàn).

Tòa thành lớn có ba mươi vạn cư dân này, sau khi trải qua mấy chục năm bị người Đại Thực chinh phục và giết chóc, đã đầy rẫy những vết thương tích, hôm nay nó lại nghênh đón quân đội Đường triều lần đầu tiên tiến vào chiếm giữ.

Bốn vạn quân Đường ở cửa thành hạ đại doanh dựng lều trại, mấy chục tiểu đội vào thành tuần tra tình hình, thăm dò địa hình, thăm hỏi cư dân. chuẩn bị nghi thức vào thành của ngày hôm sau.

Trong đại doanh, Lý Khánh An đang giao phó việc sắp đặt của ngày mai với Thạch quốc quốc vương Đặc Lặc và vương từ Cáp Tang vừa mới tới.

‘Theo tin tức mà ta nhận được, quốc vương của các quốc gia đều đã tới Samarkand rồi, ngày mai ta muốn cùng bọn họ bàn bạc việc sắp đặt trên phương diện quân chính trong tương lai, phiền quốc vương hé lộ vấn đề chính để cho bọn biết trước, tiện cho song phương hợp tác dễ dàng hơn.”

Đặc Lặc khẽ khom người cười nói: “Đại tướng quân xin cứ nói, tại hạ nhất định chuyển cáo.”

Lý Khánh An chắp tay sau lưng đi vài bước, rồi cười nói: “Trước tiên là nói về ý tứ của Thánh Thượng, Thánh Thượng ngay đầu năm đã biểu lộ rõ ràng sẽ bỏ qua chuyện cũ không truy cửu đến nữa, thì ta cũng không tiện vấn tội bọn họ, đây là làn ranh giới hạn, ngươi có thể nói trước với bọn họ, để cho bọn họ yên tâm.”

Đặc Lặc trầm ngám một chút nói: “Đại tướng quân mặc dù có lòng như vậy, nhưng tại hạ đề nghị cho bọn họ một giới hạn cuối cùng, như vậy Đại tướng quân bèn có thể đưa ra nhiều điều kiện hơn trước.”

“Điều kiện!”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng nói: “Bọn họ còn có tư cách nhắc điều kiện với ta sao?

Bọn họ có từng đề cập qua điều kiện với người Đại Thực sao?

Hiện tại khi đại quân ta tiến vào khu vực Hà Trung, thì ta nói sao sẽ là như vậy, không có thương lượng gì cả.”

Có lẽ cảm thấy ngữ khí của mình có vẻ quá nặng, Lý Khánh An lại dịu giọng lại một chút nói: “Đương nhiên, cho bọn hắn một giới hạn không phải mục đích chú yếu của ta, đây chỉ là vì ổn định cục diện.

Ta hy vọng quốc vương có thể thay ta tìm hiểu một chút về hiện trạng của các nước Túc Đặc, bọn họ có khó khăn gì, có kỳ vọng gì đối với quân Đường, những điều này ta đều muốn biết, hy vọng quốc vương có thể thay ta làm tốt chiếc cầu nối này.”

“Tại hạ đã biết rồi, tại hạ sẽ thay Đại tướng quân đi trấn an các quốc gia cho tốt.”

Lúc này, Cáp Tang bên cạnh nhỏ giọng hỏi: “Đại tướng quân từng đáp ứng với chúng tôi, nếu chiếm được Hà Trung, sẽ do Thạch quốc chúng tôi làm chủ, không biết Đại tướng quân sẽ sắp xếp như thế nào?”

Đặc Lặc tinh thần phấn chấn hẳn lên, đây cũng là vấn đề mà hắn quan tâm nhất, Thạch quốc của họ vì trận chiến Đát La Tư lần này cơ hồ dốc hết toàn lực ra, hai vạn binh lính chết đến một nửa.

vì thế Lý Khánh An đã hứa với bọn họ, chiếm được Hà Trung rồi, sẽ đền bù cho Thạch quốc, hiện tại đã đến lúc rồi, thế thì Lý Khánh An sẽ thực hiện lời hứa của hắn như thế nào?

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Các ngươi cứ yên tâm đi!

Lần này các ngươi vì trận chiến Đát La Tư dốc hết sức lực, ta sẽ không bạc đãi các ngươi, ngày mai ta tức sẽ có an bài.”

Cha con Đặc Lặc ngàn ân vạn tạ rồi đi ra, Lý Khánh An lại trầm tư giây lát sau, liền dặn dò binh sĩ: “Hãy mời tiên sinh Lý Bí và quan văn thư La Khải Mình đến, Sau đó gọi thêm Lệ Phi Nguyên Lễ tới cho ta.”

Rất nhanh.

Lý Bí và Lệ Phi Nguyên Lễ đi tới lều lớn, La Khải Mình người chấp quàn văn thư cho Lý Khánh An cũng đi đến, La Khải Mình là con trai La Phẩm Phương của ̉n Long hội tại Toái Hiệp, cũng chính là cậu của hậu duệ n thái tử Lý Khánh An, hắn rất có học thức, tinh thông Đột Quyết ngữ và Túc Đặc ngữ, bèn được Lý Khánh An sắp xếp vào đội ngũ của quân An Tây, phụ trách chấp quản công văn.

Lý Khánh An để cho ba người ngồi xuống, lại rót trà cho bọn hắn, Lý Bí và La Khải Mình còn đỡ, Lệ Phi Nguyên Lễ thì cả người không được tự nhiên, hắn vội vàng đứng lên nói: “Đại tướng quân có mệnh lệnh gì, chỉ cần dặn dò là được, chứ đừng có vừa mời ngồi, lại là rót trà, lão Lệ sẽ chịu không nổi đâu.”

“Vậy ngươi hãy đứng ở một bên đi!”

Lý Khánh An cũng không khách sáo với hắn nữa, đem một bức bàn đồ của khu vực Hà Trung trải ra, cười nói với Lý Bí: “Đề nghị của tiên sinh ta suy đi nghĩ lại nhiều phen, ta muốn hoàn thiện thêm một chút.”

Lý Bí cung tay nói: “Sứ quân xin cứ nói, ta đang chăm chú lắng nghe.”

Lý Khánh An chỉ vào Samarkand nói: “Tiên sinh đề nghị ta ở Đại uyên và Toái Hiệp mỗi nơi xây dựng một quân trấn, Còn ở Samarkand thì thiết lập Hà Trung tiết độ sứ, hoặc là để ta nhậm chức Hà Trung tiết độ sứ, mà miễn đi chức An Tây tiết độ sứ của ta.

Cho nên phương án này ta muốn sửa lại một chút, không thiết lập Hà Trung tiết độ sứ, mà là thiết lập quân trấn Samarkand, ở các quốc gia thiết lập thủ tróc sứ, tiên sinh thấy thế nào?”

Lý Bí nhíu mày: “Nhưng mà nếu thiết lập quân trấn, binh lực lại quá ít, như thế làm sao mà chống đỡ được sự phản công của người Đại Thực?”

“Rất đơn giản, dùng quân đội của người Túc Đặc đến chống đỡ sự phản công của người Đại Thực.”

Lý Khánh An chỉ vào bàn đồ cười nói: “Chín quốc gia Túc Đặc, thêm Thạch quốc, Cự Chiến Đề và Bạt Hẳn Na nữa, thật ra là mười hai nước, ta tính để cho mười hai nước này thành lập một Hà Trung quân chính hội nghị liên tịch, đây cũng chính là một liên minh, tác dụng là cùng nhau đối kháng đại thực đông khuếch, mỗi một quốc gia đều có một ghế.

Tiểu quốc một ghế, đại quốc hai đến ba ghế, tất cả những việc liên quan đến ngoại giao và quân sự của người Túc Đặc, cũng đều dùng phương thức bỏ phiếu để giải quyết, lấy số phiếu nhiều làm chuẩn, như vậy bèn có thể làm cho người Túc Đặc hợp sức mà hành động, sẽ không bị quân Đại Thực tiêu diệt từng cái một.”

Lý Bí có chút nghe hiểu, vội vàng hỏi: “Ý tứ của Sứ quân là, cuối cùng để cho người Túc Đặc trở thành một quốc gia?”

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Để cho người Túc Đặc trở thành một quốc gia hùng mạnh, không phải của chủ ý của ta, quân chính hội nghị liên tịch này chăng qua là một công cụ thôi.

Hiện tại là quyền quân sự và ngoại giao, mà ở trong tương lai gần, thuế má của các quốc gia Túc Đặc, nội chính đều sẽ dần dần thống nhất vào quân chính hội nghị liên tịch, mà quân chính hội nghị liên tịch này trên thực tế là do đại Đường ta đến thao túng, nắm giữ nó trong tay, cũng tương đương là nắm giữ khu vực Hà Trung.

Còn về phần liên hợp quân đội Túc Đặc, trên danh nghĩa thì thuộc về quân chính hội nghị liên tịch, trên thực tế quyền chi huy và quyền miễn nhậm quan quân đều nằm trong tay An Tây tiết độ sứ, đương nhiên, quân phí chi tiêu sẽ do người Túc Đặc gánh vác.”

Lý Bí chọt hiểu ra vấn đề, hắn vuốt rau cười nói: “Ta hiểu rồi, ý tứ của tướng quân là, về sau tướng quân ở Hà Trung bất luận làm chuyện gì, trên danh nghĩa đều là quyết định của quân chính hội nghị liên tịch, không liên quan gì đến tướng quân cả, đúng không?”

“Cao!”

Lệ Phi Nguyên Lễ ở bên cạnh đó cũng đã nghe hiểu ra rồi, hắn giơ ngón tay cái lên khen: “Ta nói chuyện của người Túc Đặc sao lại kéo cả Bạt Hẳn Na thêm vào nữa, thì ra là Đại tướng quân dùng để đối phó với triều đình.”

“Cũng không hoàn toàn là đối phó triều đình.”

Lý Khánh An cười xòa nói với Lệ Phi Nguyên Lễ: “Điểm chính ở đây vẫn là đối phó người Đại Thực, nhánh quân đội Túc Đặc này, ta tính thành lập với biên chế năm vạn người.

Một bộ phận là tù binh Đát La Tư, một bộ phận khác sẽ là các thợ mỏ được huấn luyện ở Toái Hiệp, Sự huấn luyện hằng ngày cho việc phòng ngự người Đại Thực của năm vạn người này ta bèn giao cho ngươi, nhưng những quyết sách quan trọng khác, bắt buộc phải do ta đến quyết định, ta sẽ cho ngươi thêm sáu ngàn quân Đường nữa, ngươi sẽ là binh mã sử đầu tiên của Hà Trung.”

Lệ Phi Nguyên Lễ lúc này mới hiểu được nguyên nhân vì sao mà Lý Khánh An gọi hắn tới, thì ra là muốn đem khu vực Hà Trung giao cho hắn, trong lòng hắn vô cùng kích động, lập tức khom người nói: “Thuộc hạ tuyệt không phụ lòng kỳ vọng của Đại tướng quân!”

Lý Khánh An gật gật đầu, nói với hắn: “Ngươi chỉ quản lý về quân sự, Các chính vụ địa phương ở Hà Trung ngươi không cần nhúng tay.”

Hắn lại quay đầu lại cười nói với La Khải Mình: “Hội nghị liên tịch này tuy rằng là các việc về nội chính của người Túc Đặc, nhưng cũng phải thể hiện ý chí của đại Đường ta, cho nên ngươi sẽ là đại biểu của ta.

Thường trú tại SamarkancỊ đối với các nghị quyết mà bọn họ thông quaư, ngươi có quyền bác bỏ, nếu tình thế nguy cấp, ngươi cần mượn quân đội, có thể trực tiếp bàn bạc với Lệ Phi tướng quân, sau đó hãy bẩm báo lại với ta.”

La Khải Mình vội vàng khom người thi lễ nói: “Thuộc hạ sẽ đem hết toàn lực, vi sứ quân cổng hiến sức mình.”

Lý Khánh An đều lần lượt an bài xong xuôi, cuối cùng cười nói với Lý Bí: “Các chế độ của quân chính hội nghị liên tịch chỉ là một bước suy nghĩ sơ bộ của ta mà thôi, có rất nhiều chi tiết ta cũng còn chưa xem xét một cách chính chắn, các chế độ này ta bèn giao cho tiên sinh thay ta hoàn thiện, trước khi ta quay về An Tây hãy đưa ra phương án mới cho ta.”

“Thuộc hạ lập tức bắt tay vào làm, không biết sứ quân khi nào thì quay về Toái Hiệp?”

Lý Khánh An suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ta còn phải quay về Trường An báo cáo công việc, ta chỉ có thể ở lại Samarkand năm ngày, năm ngày sau, ta sẽ quay về Toái Hiệp.”

Sáng sớm hôm sau, quân Đường chính thức bắt đầu nghi thức vào thành, nghi thức vào thành có sáu ngàn quân Đường tham gia, trên đường cái lớn chật ních dân chúng hoan hô nhảy nhót, tuyết bay đầy trời cũng khó có thể che dấu niềm vui sướng và sự phấn kích của Samarkand.

các loại nhạc cụ ở đầu đường đàn tấu, các thiếu nữ xinh đẹp nhảy lên điệu múa Hồ nhiệt tình sôi nổi, lúc đại đội quân Đường vào thành, toàn thành sôi trào, dân chúng vừa hoan hô vừa xông lên trước, bất luận là tín đồ áo giáo hay là tín đồ Islem.

Mỗi người đều xuất phát từ nội tâm mà hoan nghênh quân Đường, niềm vui sướng và kích động của bọn họ đều bởi sự hứa hẹn của chủ soái quân Đường.

Quân Đường sẽ không can thiệp vào bất kỳ sự tín ngưỡng nào của dân chúng, không can thiệp vào việc bọn họ trùng tu thần miếu của mình, không can thiệp bọn họ đi Mecca hành hương, chỉ cần bọn họ thừa nhận đại Đường là mẫu quốc của mình, đại Đường sẽ mở rộng tấm lòng, đón nhận tất cả bọn họ.

Lý Khánh An cỡi trên lưng chiến mã, mình mặc giáp Minh Quang màu đen, đầu đội mũ bạc, thắt lưng đeo hoành đao, trên yên ngựa treo một cây cung, trông rất oai phong lẫm liệt.

Hắn hiếu kỳ quan sát tòa danh thành lịch sử này, hắn biết, trong cuộc tây chinh mấy trăm năm sau của người Mông cổ, tòa thành nổi tiếng này sẽ hũy diệt trong phút chốc, mấy chục vạn người bị đồ sát, nhưng mà giây phút này, hắn với một sức mạnh dào dạt không ngăn nổi, thay đổi quỹ tích của lịch sử.

Khi quân đội hắn đi qua quảng trường miếu thần Samarkand nổi tiếng, hai trường lão miếu thần dẫn theo đông đảo giáo đồ tiến lên, quỳ lạy ở đầu phố, đem một khay vàng giơ cao lên.

Lý Khánh An ghìm chặt chiến mã, hắn đã nhận ra thanh đao tùy thân trong khay vàng ki,. chính là thanh mà hắn tặng cho Câu Lan, hắn trở mình xuống ngựa, chậm rãi từ trong khay vàng nhặt lên thanh đao nhỏ này, thanh đao bị lửa cháy xém, có chút biến dạng, nhưng tay cầm vẫn nguyên vẹn không hư hao, ba chữ ‘Lý Khánh An thấy rõ mồm một.

Một viên trưởng lão khóc nói: “Đây là di vật cuối cùng của Câu Lan, dâng cho đại tướng quân, nguyện đại tướng quân trân trọng giữ gìn.”

Lý Khánh An lẳng lặng vuốt ve thanh đao, trên thanh đao có vài vết máu loang lỗ của Câu Lan, nàng là ở thời khắc cuối cùng, dùng thanh đao này kết liễu sinh mạng trẻ trung của mình.

Lý Khánh An trong lòng vô cùng bi thương, trong đầu hắn hiện ra thiếu nữ dị quốc nhiệt tình nồng cháy kia, nhớ tới sự hạnh phúc của nàng khi ôm ấp, nghĩ đến nỗi bi thương của nàng lúc ly biệt, mắt của hắn không khỏi có chút ươn ướt rồi, đem thanh đao nhẹ nhàng đặt lại về khay vàng.

“Nàng lấy sinh mạng trẻ tuổi đánh thức sự phản kháng của người Túc Đặc, nàng nên nhận được sự kính ngưỡng của người Túc Đặc, hãy đem nàng cung phụng ở miếu thần vậy!”

Nói xong, Lý Khánh An xoay người đi nhanh rời khỏi.

Chương 251: Cai quản Hà Trung ( Hạ )

Trong hoàng cung Damascus, phòng hội nghị đang tràn ngập bầu không khí đầy căng thẳng, Các quốc vương Túc Đặc cùng tụ tập tại đây, cả Khang Quốc.

Thạch Quốc, Đông Tào, Tây Tào, An Quốc, Đông An Quốc, Mề Quốc, Hà Quốc, Sử Quốc, Tiểu Sử Quốc.. .Có nước còn chánh vương phó vương cùng đến dự.

Ngoài quốc vương Thạch Quốc Đặc Lặc và quốc vương Đông Tào Thiết A Hốt ra, tất cả các quốc vương khác đều đứng ngồi không yên, Những quốc vương này đều là kẻ được hưởng lợi khi Đại Thực thống trị, bọn họ đều phục tùng quyền thống trị của Đại Thực.

Họ từng trù bị lương thực cho quân Đại Thực, vận chuyển binh sĩ, Lúc dân chúng bạo động, bọn họ lại làm rùa rụt cổ trốn trong cung, cũng không dám ra lãnh đạo, Bây giờ quân Đường đánh bại Đại Thực, diệt sạch quân đội của chúng, ai ai đều thấy bàng hoàng bất an, Dù cho quốc vương Thạch Quốc đã dỗ dành, nhưng bọn họ vẫn lo lắng vô cùng.

“Mọi người hãy giữ yên lặng.”

Quốc vương Thạch Quốc Đặc Lặc đứng dậy nói: “Các vị hãy nghe ta.”

Cả phòng hội nghị bỗng chốc trở nên im ắng, Thạch Quốc và quân Đường quan hệ thân thiết nhất, mỗi câu nói của quốc vương Thạch Quốc đều khiến mọi người phải chăm chú.

“Tối qua ta đã hỏi Lý tướng quân, nếu quân Đường đánh bại quân Đại Thực, thu phục Hà Trung, triều đình sẽ đối xử với chư quốc Túc Đặc như trước không?”

“Thế người trả lời sao?”

Mọi người đều dài cổ chờ nghe, chằm chằm chờ đợi câu trả lời của hắn, cả quốc vương Khang Quốc Sảo Phân cũng bỏ thói ngạo mạn mọi khi, khiêm tốn dõi theo hắn.

Đây quả thực là đại sự mà mọi người quan tâm, Tuy quân Đại Thực tạm thời bị đánh lui, nhưng một khi thế cục Đại Thực ổn định lại, bọn họ chắc chắn sẽ quay trở lại, lúc ấy người Túc Đặc sẽ thế nào đây?

Từ trước quân Đường thực sự chi dỗ ngọt là nhiều, chứ chi viện không bao nhiêu, để đến nỗi họ phải thuần phục trước người Đại Thực, vậy sau này thì sao?

Trong lòng các quốc vương vô cùng mâu thuẫn.

Vừa hi vọng quân Đường có thể đông chinh giúp họ chống lại Đại Thực, lại vừa hi vọng triều đình Đại Đường lại như trước, vừa trưng thu phú thuế của họ, không can thiệp nội chính, chỉ là một tông chủ quốc trên danh nghĩa.

Đặc Lặc thấy mọi người đều chằm chằm nhìn mình, trong lòng không khỏi đắc ý, Trong chư quốc Túc Đặc, trước giờ đều chỉ có Khang Quốc làm mình chủ.

Một lời nói một hành động của Khang Quốc đều đại diện cho cả Túc Đặc, Thạch Quốc tuy lãnh thổ đã rộng lớn, nhưng vì nó xa Hà Trung, nên vẫn bị kỳ thị là nước man di, cũng giống như đứa con của vợ lẻ không được vào tông tộc.

Nhưng mùa thu nay đã khác, hắn đang dùng tư thế của một người chiến thắng trở lại chư quốc Hà Trung, Hai vạn quân đội của hắn đã tham gia vào trận chiến Đát La Tư.

Hắn khụ khạt hai tiếng thanh giọng, xong lại tiếp tục: “Lý đại tướng quân đã nói với ta, trước đây Đại Thực đông chinh, Đại Đường chưa thế xuất quân phòng ngự, khiến Hà Trung chư quốc bị rơi vào tay Đại Thực, cho nên triều đình đã quyết định thay đổi sách lược lúc trước, cho đóng một số quân nhất định vào Hà Trung.”

Kỳ thực Đặc Lặc biết không nhiều, Lý Khánh An chỉ nói với hắn về quyết định đóng quân tại Hà Trung, Vậy hãy cho họ một liều thuốc yên lòng.

“Vậy quân đội của chúng ta sẽ an bài thế nào?”

“Có phải đóng thuế với triều đình không?”

Các quốc vương bắt đầu xôn xao, cả phòng hội nghị lao xao hẳn lên, Ngay tại lúc này, ngoài cửa bỗng có người cao giọng thốt lê: “An Tây Tiết độ sứ Lý Đại tướng quân giá đáo!”

Cả phòng hội nghị lại im phãng phắt trong chốc lát, Cửa mở ra, người đầu tiên vào là hàng trăm binh sĩ Đại Đường vũ trang chỉnh tề, và rất nhanh sau đó Lý Khánh An dẫn theo vài vị quan võ theo sát đằng sau đi vào.

Các quốc vương đều đứng dậy thồn thức nhìn chăm chằm vị Tiết độ sử An Tây đã đại bại quân Đại Thực này.

Lý Khánh An mặt nỡ nụ cười, hắn đi đến chính vị ngồi xuống, khoát khoát tay nói với mọi người: “Các vị hãy tự giới thiệu từng người!

Thạch Quốc và Đông Tào quốc thì không cần nữa!”

Quốc vương Khang Quốc đứng dậy cung kính thi lễ nói: “Lý Đại tướng quân tôn kính, tại hạ là chánh vương Khang Quốc Sảo Phân, xin hãy cho phép ta được thay mặt chư quốc Túc Đặc tỏ rõ thái độ trước.”

“Ngươi nói đi!”

Sảo Phân thở một hơi rồi nói: “Chư quốc Túc Đặc vốn đều là nước trù phú, các nước thịnh sản đá quý và vàng bạc, nhờ con đường tơ lụa kinh doanh mà dân giàu nước mạnh, quốc khố sung mãn.

Nhưng từ khi Đại Thực đông chinh đến nay, tài sản của nhân dân đều bị cướp đi, thương nhân Túc Đặc phần lớn đều bị vơ vét sạch sẽ, vô số người bị giết, bị bắt bán làm nô lệ.

Nhân khẩu giảm đi một nửa, Quốc khố của vương thất cũng không ngoại lệ, cũng bị vét sạch, Đồng thời còn phải chịu thuế má trầm trọng, Nếu không phục tùng, sẽ toàn bộ bị xử chém.

Trong lúc chúng ta bàng hoàng bất an, đại quân của Thiên khả hãn đã đến, đánh bại người Đại Thực, cứu chúng ta khỏi nước lửa, ta đại diện cho Túc Đặc cừu quốc biểu đạt sự cảm kích chân thành nhất của chủng ta.”

Lý Khánh An khẽ gật đầu, lại nhìn quốc vương Thạch Quốc cười nói: “Quốc vương hãy giới thiệu mọi người ở đây giúp ta!”

Đặc Lặt đại hi vội đứng dậy giới thiệu cho Lý Khánh An: “Đây là chánh vương Ca Lô Bộc La của Tây Tào, vị này là chánh vương Dã Giải của An Quốc, vị này là quốc vương Lô Ba Ba của Sử Quốc..

Mỗi giới thiệu đến ai, các vị quốc vương vội đứng dậy hành một lễ với Lý Khánh An, Lý Khánh An đều gật gật đầu trả lễ.

Giới thiệu xong, Lý Khánh An mới nói với mọi người: “Quốc vương Đặc Lặc chắc đã chuyển lời an ủi của ta với các vị, ta cũng không lắm lời, bây giờ ta có thể nói an bài cuối cùng của ta với các vị.”

Cả phòng hội nghị đều im lặng, mọi người đều không ngờ Lý Khánh An đã thẳng thắng đi vào chủ đề chính, hoàn toàn không một chút hàn thuyên hoặc ám thị.

Quốc vương Khang Quốc Sảo Phân trong lòng thốn thức, vừa rồi Lý Khánh An đã đoạt đi vị trí chủ đạo của hắn, mà để quốc vương Thạch Quốc đứng ra giới thiệu, Hắn có linh cảm không hay, không lễ Thạch Quốc sẽ thay thế Khang Quốc trở thành mình chủ Túc Đặc ư?

“Để đề phòng quân Đại Thực có ngày quay lại, quân Đại Đường ta sẽ kiến lập lại quân trấn Hà Trung, trú quân sáu ngàn người ”

Hắn vừa dứt lời, cả phòng hội nghị liền lao xao nghị luận, chỉ mỗi sáu ngàn quân, thì hình như hơi ít, Lý Khánh An giơ tay ra hiệu mọi người dừng lại, lạnh lùng nói: “Lúc ta nói chuyện, mọi người không được cắt ngang!”

Trong phòng hội nghị lại một lần nữa yên tĩnh, không ai dám hó hé.

“Ta nghĩ phải chống lại sự xâm nhập của Đại Thực, không những phải cần sự ủng hộ của Đại Đường, còn phải dựa vào quyết tâm chống chọi của các ngươi, có thể đoàn kết lại.

Túc Đặc chư quốc nếu có thể liên hợp lại, nhân khẩu cũng được vài triệu, Quân đội cộng lại cũng được mười vạn, cũng bằng một đại quốc, Nhưng vì sao lại có thể dễ dàng bị quân Đại Thực chinh phục?

Quan trọng là các ngươi quá rời rạc, kết quả mới bị Đại Thực đánh tia đánh bại từng nước.”

Nói đến đây, Lý Khánh An dừng lại và đảo mắt nhìn mọi người, Thấy mọi người vẻ như trầm tư suy ngẫm về điều mình đang nói, hắn lại tiếp tục: “Đương nhiên, ta không phải muốn các ngươi hợp lại thành một nước, đấy không phải là điều thực tế.

Ta biết giữa các nước Túc Đặc với nhau có liên minh rời rạc, nhưng liên minh này chỉ vì các ngươi cùng một tộc, nên tác dụng của nó cũng để dung hòa mối quan hệ với nước láng giềng.

Đó chỉ là một hình thức, Cho nên, ta yêu cầu các ngươi hợp thành một liên minh chính thực, thành lập chế độ hội đồng liên tịch, Cũng giống hôm nay, các quốc vương và đại biểu của quốc vương có thể định kỳ hiệp thương với nhau.

Hơn nữa hội đồng liên tịch này cần phải có quyền lực nhất định, Quyền lực gì ư?

Chính là quân quyền và quyền ngoại giao, Nói đơn giản, các nước đều không còn sở hữu quân đội của mình, Tất cả quân đội đều tập trung lại, do hội đồng liên tịch chỉ huy, Đấy là vì muốn bảo đám khi quân Đại Thực đến xâm lãng, có đủ lực lượng chống cự lại quân đội Đại Thực.”

“Nhưng mà Đại tướng quân!”

Cuối cùng có người không nhịn nổi mở miệng, đó là Ca Lô Bộc La của nước Tây Tào, nước nhỏ nhất trong số các chư quốc, Hắn đứng lên thi lễ nói: “Xin hãy thứ lỗi cho ta đã cất ngang lời của Đại tướng quân, Như nước Tây Tào ta vốn dĩ không có quân đội, có phải không cần tham gia vào hội đồng liên tịch ư?”

Lý Khánh An không những không nổi giận, mà còn mỉm cười nói: “Nước Tây Tào không có quân đội là việc của trước đây, Tương lai tất cả các quốc gia đều sẽ không còn quân đội, Các ngươi cũng thế, nhưng nước Tây Tào vẫn phải chịu quân phí, cho nên cũng phải tham dự vào hội đồng liên tịch, Các ngươi có quyền biểu đạt ý kiến giống như các nước khác.”

Ca Lô Bộc La đại hỉ, hắn lập tức tán thành phương án này, Trên thực tế nước Tây Tào chỉ là nước phụ thuộc của Khang Quốc, Tất cà việc nội chính đều do Khang Quốc quyết định, Ca Lô Bộc La bổn nhân chẳng qua là một kẻ bù nhìn.

Hắn đã hiểu ý của Lý Khánh An, nếu tham gia hội đồng liên tịch, vậy Tây Tào quốc hắn sẽ có thể thoát khỏi thống trị của Khang Quốc.

Không những Tây Tào quốc, trước đây các tiểu quốc chịu áp bức nhiều của các đại quốc, như hai tiểu quốc phụ thuộc của Khanh Quốc: Mễ Quốc và Hà Quốc, và Đông An quốc phụ thuộc vào An Quốc, Đông Tào quốc phụ thuộc Thạch Quốc, và thêm các nước nhỏ phụ thuộc khác đều lũ lượt tán đồng, Như vậy, bọn họ đã có thể ngang vai bằng vế với các đại quốc.

Nhưng còn ba quốc chủ Khang Quốc, An Quốc, Sử Quốc đều ánh hưởng trực tiếp.

Trong lòng họ biết rõ, để hội đồng liên tịch này quàn lý quân đội, thực tế chỉ là một cách đê tước quyền sờ hữu quân đội của họ.

Trên danh nghĩa quân Đường cho hội đồng liên tịch quản lý, Nhưng trên thực tế phải đến lúc xảy ra chiến tranh thì mới phải động đến quân đội.

Lúc ấy, quân đội còn phải phụ thuộc vào quân Đường, cũng đồng nghĩa với việc quân đội Túc Đặc biến tướng nằm trong tay của quân Đường.

Còn quốc vương Thạch Quốc cũng rất lo lắng, vậy quân đội của hắn còn có thể bảo tồn ư?

Lúc này, Lý Khánh An lại tiếp tục: “Đương nhiên, ngoài quân đội chính quy ra, còn phải có một đội quân Nội vụ quy mô nhỏ, dùng đê diệt giặc phỉ, bất cường đạo, Đội quân này sẽ có năm ngàn người, do minh chủ của hội đồng liên hiệp chỉ huy, nguồn binh sẽ tạm thời rút ra từ quân đội Thạch Quốc.”

Đây là nhượng bộ này của Lý Khánh An, Nếu hắn đã lấy đi hầu như các cây lớn, thì cũng phải để lại vài cành cây nhỏ, cho Thạch Quốc có lợi cho hắn hưởng.

Quốc vương Đặc Lặc trong lòng đại hỉ, hắn cuối cùng cũng hiểu cái bù đắp mà Lý Khánh An nói là gì, Do quân đội Thạch Quốc đảm nhiệm quân Nội Vụ cũng có nghĩa là cho Thạch Quốc nắm quyền chủ đạo trong hội đồng liên tịch, và đồng nghĩa việc cho Thạch Quốc thay thế Khang Quốc làm con cừu đầu đàn.

Chính ngay lúc Đặc Lặc lộ rõ vẻ vui mừng, quốc vương Khang Quốc mặt mày đùng đùng biến sắc, Lý Khánh An vừa bóc lột quân đội của hắn trước, trong lòng hắn cực kỳ bất mãn, nhưng không dám hó hé gì, Dẫu sao Khang Quốc chỉ là một quốc chiến bại, nhưng Lý Khánh An muốn để Thạch Quốc thay thế Khang Quốc làm mình chủ người Túc Đặc, hắn thật sự không thể nhịn nổi.

“Đại tướng quân, ta không đồng ý để quân đội Thạch Quốc đảm nhiệm Nội vụ quân!”

Sảo Phân đứng dậy thịnh trọng thi một lễ, nói: “Đại tướng quân nói hội đồng liên tịch sẽ do tất cả các quốc gia Túc Đặc tham gia, vậy vì sao Nội vụ quân lại chỉ có quân đội của Thạch Quốc, Vậy không phải là thiên vị ư?”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng nói: “Ta cũng có lòng muốn để quân đội của Khang Quốc làm Nội vụ quân, nhưng quân đội Khang Quốc ở đâu?”

Sảo Phân thừ người, quân đội của hắn đều đã bị A Bố Mộc Tư Lâm dẫn đi Đát La Tư, không trận vong thì cũng thành tù binh của quân Đường bất làm tù binh, chỉ mỗi ba trăm người trốn về được.

Hắn từ từ ngồi xuống, Sự chế giễu của Lý Khánh An khiến hắn bỗng hiểu ra một sự thật, Khang Quốc hiện là một bại quốc, hắn còn đâu tư cách kỳ kèo trả giá với Lý Khánh An, còn Thạch Quốc lại là nước chiến thắng, trở thành mình chủ của người Túc Đặc đương nhiên phải là vinh dự mà một nước chiến thắng được phép hưởng, Thời khắc này, trong lòng Sảo Phân đầy chua chát.

“Được, ta đã tuyên bố kết thúc, nhiệm mình chũ đầu tiên của liên tịch hỏi sẽ do Thạch Quốc đảm nhiệm, nhiệm kỳ ba năm, sắp xếp cụ thể của hội đồng liên tịch sẽ do Thạch Quốc chủ trì.

Đây là việc nhà của các ngươi, ta là đại diện phía Đại Đường không tiện tham dự, có điều Đại Đường với tư cách là Tông chủ quốc, nên cũng phải có một ghế ngồi trong đấy, Khải Minh!”

Hắn quay đầu lại gọi, La Khải Minh lập tức đi lên nói: “Có thuộc hạ!”

“Vị La Khải Minh này am hiểu tiếng Đột Quyết, là một văn quan, trước khi được sự bổ nhiệm chính thức của Thiên khã hãn, hắn sẽ tạm thời đại diện cho Đại Đường cùng thương thảo việc Hà Trung với các vị.

Để có thể đưa Hà Trung khôi phục phồn vinh sớm nhất, hi vọng mọi người cùng đồng tâm hiệp lực, có khó khăn gì có thể đề ra trong hội đồng liên tịch, Ta sẽ bẩm báo thánh thượng cố gắn đáp ứng yêu cầu của các ngươi.

...

Lần gặp mặt đầu tiên của Lý Khánh An và chư quốc Túc Đặc lần đầu tiên đã kết thúc trong hi vọng và lo lắng, Lúc quay về doanh, hắn lập tức lệnh người mời quốc vương Thạch Quốc đến.

Đặc Lặc còn chìm trong sự hung phấn được làm mình chủ Túc đặc, cũng giống như việc một thử từ được nắm đại quyền trong gia tộc, Điều mong mỏi bao nhiêu năm của Thạch Quốc, cuối cùng đã được hắn thực hiện.

Hắn phấn khởi đi đến đại chướng. nói: “Đại tướng quân, người tìm ta?”

Khánh An cười cười: “Trước tiên phải chúc mừng quốc vương đã trở thành mình chủ Túc Đặc.”

“Đấy còn phải cảm tạ Đại tướng quân đã ban bố, có điều, Đại tướng quân nói mình chủ trong ba năm, không biết có thể liên nhiệm?”

“Có thể liên nhiệm hay không còn phải xem quốc vương điện hạ có được sự đồng ý của các quốc vương khác, còn về nguyên tắc thì ta không phản đối.”

Nói đến đây, Lý Khánh An lấy một cuốn sổ nhỏ trên bàn quan, Đây là các tiểu tiết an bài của hội đồng liên tịch mà Lý Bí đã thâu đêm viết ra, Hắn có xem qua và cũng có phần sửa đổi.

“Đây là các quy tắc chi tiết của hội đồng liên tịch, Quốc Vương điện hạ có thể xem từng điều, Nếu có ý kiến, có thể đề xuất, Còn nếu không, lần hội nghị đầu tiên vào ngày mai sẽ đưa cho mọi người đê thông qua, sau này cử làm theo quy tắc này.”

Túc Lặc giở sổ ra xem, cũng giống như hắn tưởng tượng, Lý Khánh An không thể giao toàn bộ quyền tự trị cho bọn họ, Việc La Khải Minh có quyền phủ quyết đã nói rõ điều này, Có điều nếu so với Đại Thực, thì hắn vẫn còn rộng rãi hơn nhiều, Như khoản thuế, ngoài phần quân phí phải chia ra.

Lý Khánh An không phụ thu thêm bất kỳ khoản này, Việc chia phần chi phí quân đội cho năm vạn người mà cùng lắm chi chiếm có một phần ba thuế tô của mỗi nước, hai phần ba còn lại sẽ thuộc về bổn quốc.

Lịch sử luôn luôn do kẻ mạnh viết ra, Túc Đặc chư quốc họ kẹp giữa hai cường quốc, thì còn lựa chọn nào khác?

Đặc Lặc thở dài, nói: “Không cần phải tu sửa nữa, ngày mai ta sẽ giao cho mọi người biểu quốc thông qua.”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Còn có ba việc, ta hi vọng ngươi có thể bắt tay vào làm.”

“Đại tướng quân xin cứ nói.”

“Thứ nhất là vấn đề tôn giáo, ta hi vọng Hỏa giáo và đạo Islam có thể bao dung nhau trên đất Hà Trung này, Đều là anh em Túc Đặc cả, không có gì không tha thứ được, tuyệt không được đê giáo đồ Hỏa giáo báo thù.

Nếu xảy ra xung đột, sẽ khiến giáo đồ Islam quay lại với người Đại Thực Hà Trung, vấn đề rất nghiêm trọng, ngươi hiểu chứ?”

Đặc Lặc lập tức nhận lời, Trên thực tế quốc vương của chín nước Túc Đặc đều đã có bảy người quy thuận vào đạo Islam, Không cần Lý Khánh An nhắc nhờ bọn họ cũng sẽ tránh việc này xảy ra.

Lý Khánh An lại nói: “Việc thứ hai là vấn đề tiền tệ, trước mắt người Túc Đặc dùng tiền bạc Dirham (* Tiền của vương triều A Bạch Tư sử dụng), ta đã lệnh cho An Tây cho đúc lượng lớn tiền bạc Khai Nguyên thông bảo, Ta hi vọng các ngươi có thể mạnh dạn thúc đẩy lưu thông tiền bạc và vàng của Khai Nguyên thông bảo, để thay thế cho tiền của Đại Thực.”

về điểm này, Đặc Lặc cảm thấy kỳ lạ, bèn vội hói: “Nhưng tiền bạc và vàng Khai Nguyên thông bào bản thân đã không lưu hành trong Đại Đường, nếu thương nhân người Túc Đặc mang nó đến Trung Nguyên mà không được chấp nhận thì sao?”

“Trong Đại Đường không chấp nhận thì ta phải làm cho chấp nhận, đây cũng là điều...”

Lý Khánh An cười nhạt nói: “Các ngươi ngày mai phải để cho các thành của Túc Đặc tự đứng ra nói, cứ nói là quân Đường sắp quay về Trường An, những người thương nhân nào nguyện ý theo quân Đường về Trường An, có thể đi cùng bọn ta, Xem như để ủng hộ cho Hà Trung sớm khôi phục quốc lực, những người thương nhân này ta có thể cho ưu đãi miễn thuế.”

Đêm hôm đó, trong hoàng cung Samarkand. chánh vương Khang Quốc Sảo Phân cho mời Dã Giải chánh vương An Quốc và Na Khúc Nhạ chánh vương Sử Quốc vào trong cung cùng thương thảo đối sách.

Đây là ba quốc gia lớn ngoài Thạch Quốc ra trong Túc Đặc chư quốc, Mỗi quốc gia đều có trên triệu người, quốc lực cường thịnh, nhưng Lý Khánh An cho thi hành chế độ hội đồng liên tịch, biến họ ngang vai ngang vế với các tiểu quốc, khiến lòng họ đầy hụt hẫng.

Na Khúc Nhạ, chánh vương Sử Quốc vốn dĩ gan bé, và người cũng tương đối lý trí, hắn không đồng ý cách phát động khởi nghĩa lớn của Sảo Phân Thạch Quốc.

“Ta nghe nói hội đồng liên tịch sẽ theo quân phí phải chịu nhiều ít để phân bố chỗ trong liên hiệp, Như chúng ta sẽ được hai đến ba vị trí, còn các tiểu quốc chỉ được một, Như thế cũng có thể tỏ rõ sự quan trọng của chúng ta.”

“Ngươi thật là hồ đồ!”

Chánh vương Khang Quốc Sảo Phân giận dữ trách móc: “Hội đồng liên tịch là gì?

Chẳng qua là công cụ để quân Đường khống chế người Túc Đặc chúng ta.

Quân đội ta đã bị tước đoạt, là phế là lập, là sống là chết không đều phải trông chờ vào người Đường ư?

Dù là một công cụ vô dụng, cũng phải do người Thạch Quốc dẫn đầu, ngươi có thể chấp nhận không?

Các ngươi nghe ta, phát động khởi nghĩa quy mô lớn, chí ít phải tạo áp lực với tên Lý Khánh An, để hắn cho phép chúng ta được giữ lại một số lượng quân đội nhất định.”

“Thôi đi!

Ngươi lấy gì mà khởi nghĩa.”

Chánh vương An Quốc Dã Giải nốc một ly rượu, dở dở ương ương nói: “Tình hình quân Đường vào thành hôm nay ngươi thấy rồi chứ?

Dân chúng toàn thành đều chạy đi nghênh tiếp chúng, ngươi biết vì sao không?

Lý Khánh An lợi hại hơn ngươi, hắn hứa hẹn sẽ tu bổ miếu thần, khôi phục tượng thành Ghura Mazda.

Lại còn hứa sẽ không ngược đãi giáo đồ Islam, Hắn được lòng dân hơn ngươi nhiều, còn ngươi đã xin vào đạo Islam, ngươi giờ đi kêu gọi khởi nghĩa, liệu tín đồ Hỏa giáo có nghe ngươi không?

Hơn nữa.

lúc trấn áp Thập Hiệp phái, ngươi cũng góp một phần công sức không nhỏ, nếu ngươi đi kêu gọi khởi nghĩa, ta hoài nghi không khéo người đầu tiên Thập Hiệp phái giết chính là ngươi, Sảo Phân lão huynh, ngươi hãy tỉnh giấc đi!

Đừng nói bừa nữa!

Bộ mặt béo tròn của Sảo Phân đỏ như gan lợn, hắn giận dừ quát: “Vậy các ngươi nói thế nào?

Không lẽ cử đê quân Đường giật dây thế ư?”

Kỳ thực chánh vương Sử Quốc và An Quốc đều hiểu, người mà chủ Khang Quốc này hận căn bản không phải quân Đường, Cho hắn mượn gan hắn cũng chả dám, Chỉ là hắn không cam tâm bị người Thạch Quốc cưỡi lên đầu mình, Nhân danh đại nghĩa để có thể giúp hắn trả mối ức hận này.

Hai người nheo mắt nhìn nhau, rồi cùng đứng dậy nói: “Trời đã không còn sớm, bọn ta cáo từ trước đây, có ý kiến gì, ngày mai hợp hội đồng liên tịch sẽ dùng lý lẽ tranh luận vậy!”

Nói xong hai người cùng đi thẳng, Sảo Phân dõi theo bóng hình xa dần của hai người, tức tối đập mạnh lên bàn.

“Ta tuyệt không cam tâm!”

Chương 252: Mưu kế về đồng tiền

Dưới cơn mưa tuyết bay đầy trời, đoàn người của Lý Khánh An cuối cũng cũng đã quay về đến Toái Hiệp, đại quân đóng quân ở ngoài thành, Lý Khánh An dưới sự cùng đi của Đoàn Tú Thạch phóng ngựa đi vào trong thành.

Qua mấy tháng tu sữa, Toái Hiệp lại dần dằn khôi phục nguyên trạng, những bức tường thành bị hư hại cũng đã được tu sửa xong, toàn bộ mười sáu cánh cửa thành cũng được đổi thành những cánh cửa mới.

Trên đường cái, mặt đường vốn dơ bẩn không chịu nổi đã được thu dọn rất sạch sẽ, Tất cả những ngôi nhà của người Hán bị chiếm cũng đã thu dọn sạch rồi, dùng khóa khóa chặt cánh cửa lớn lại.

Ngôi Đại Vận Tự từng bị phá hư nặng nề cũng được sửa chửa lại mới hoàn toàn, Lúc Lý Khánh An đi vào thành trì, đã thấy những người Hán lục tục từ Bắc Đình trở về nhà ở Toái Hiệp, từng đám từng đám trẻ nhỏ chạy đùa trên đám tuyết, tiếng nô đùa tươi cười truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, trước cửa thành hai chiếc xe bò chở đầy một nhà già trẻ và các đồ dùng sinh hoạt, chờ đầy hy vọng nhắm hướng bên trong thành chạy tới.

Chỉ ngắn ngùn có mấy tháng, Toái Hiệp thành đã thay đổi thành một bộ mặt hoàn toàn mới mẻ, làm cho Lý Khánh An cảm thấy rất vui mừng, hắn gật gù cười nói với Đoàn Tú Thạch: “Thành công, mấy tháng này thật vất vả cho huynh rồi.”

Đoàn Tú Thạch vội vàng khom người nói: “Thuộc hạ chỉ là ở hậu phương tu sửa lại mà thôi, so với các tướng sĩ ở trên chiến trường chiến đấu thảm khốc mà nói, thì việc làm của thuộc hạ chẳng đáng nói tí nào cả.”

‘Thế cũng phải xem là ở nơi nào chứ?

Nhưng Toái Hiệp là đại bản doanh tây chinh của chúng ta.

Rất nhanh An Tây tiết độ sứ phù sẽ dời tói đây, chi có xây dựng tốt các mặt của Toái Hiệp, thì mới có thể có đất mà phát triền, đây chính là nguyên nhân mà ta đem Toái Hiệp giao cho huynh.”

Nói đến này, Lý Khánh An vỗ vỗ bả vai của Đoàn Tú Thạch nói: “Thành công, huynh là người mà ta tin tường nhất, chỉ có đem Toái Hiệp giao cho huynh, ta mới có thể yên tâm.”

Đoàn Tú Thạch yên lặng gật gật đầu, hắn hiểu được sự tin tưởng của Lý Khánh An đối với hắn, Hơn một năm trước đây, hắn bị bắt buộc từ bỏ Toái Hiệp rút về phía đông, sau đó Lý Khánh An cũng không hề trách cứ hắn.

chỉ nói một câu: “Không phải là lỗi của huynh!” về sau vẫn giao cho hắn trấn thủ Toái Hiệp, thậm chí binh bộ xử phạt giáng chức hắn, cũng bị Lý Khánh An phản bác lại: ‘Toái Hiệp mất đi, quân An Tây cho rằng đó không phải là lỗi của Đoàn tướng quân, mỗ nguyện làm người bào lãnh này!’

Việc này làm cho Đoàn Tú Thạch rất cảm kích Lý Khánh An, lúc Lý Khánh An ở tiền tuyến tác chiến, hắn cũng đem hết toàn lực, cam đoan việc không ngừng cung cấp quân nhu vật tư đầy đủ từ Bấc Đình đưa tới tiền tuyến, bởi vậy ở trận chiến Đát La Tư đã góp một công lao rất lớn, tên của Đoàn Tú Thạch cũng đứng vào trong hàng ngũ lập công không nhỏ, đó là đã bảo đảm hậu cần cho tiền tuyến.

Lúc này, Đoàn Tú Thạch bổng nhiên nhớ tới một chuyện, vội vàng nói: “Có một chuyện thuộc hạ muốn thương lượng cùng Đại tướng quân.”

“Huynh cứ nói!”

“Hai tháng trước triều đình phát đến điệp văn, sẽ đem ba vạn quân hộ trong nội địa dời tới An Tây, thuộc hạ nghĩ có thể đưa bọn họ trực tiếp dời đến Toái Hiệp được không, như vậy đối với sự phát triển của Toái Hiệp sẽ có một tác dụng không thể đo lường.”

Lý Khánh An gật gật đầu, nói: “Thật ra đây cũng là cách nghĩ của ta, nhưng ta lo lắng Toái Hiệp nhất thời còn không thể sắp xếp cho bọn họ được.”

“Đại tướng quân không cần lo lắng, thuộc hạ đã chuẩn bị xong cả rồi.”

Đoàn Tú Thạch vội vàng giải thích nói: “Mấy tháng nay, thuộc hạ đã dẫn các binh sĩ đi đo đạc những vùng đất phụ cận của Toái Hiệp, nơi này đất hoang ngàn dặm, đều là đất vô chủ.

Đừng nói ba vạn hộ, cho dù là ba mươi vạn hộ cũng hoàn toàn có thể an trí được, huống hồ còn có núi khoáng sản, tinh luyện kim loại, ngâm rượu, canh cửi, còn có sự chuyển giao mậu dịch giũa đông tây phương.

Mặc khác, ngoài Toái Hiệp ra, còn có các thành nhỏ chung quanh, hoàn toàn có thể phát triển thành các huyện, những thứ đó thuộc hạ đều đã lên kế hoạch tỉ mỉ, Đại tướng quân xin cứ yên tâm!”

Lối làm việc rất cụ thể của Đoàn Tú Thạch làm cho Lý Khánh An rất tán thường, hắn ha hà cười to nói: “Tốt!

Thành công quả nhiên không phụ lòng kỳ vọng của ta.

Cứ quyết định như vậy đi, ba vạn quân hộ toàn bộ đều an trí tại Toái Hiệp, Lần này quay về kinh, ta sẽ cố sắng tranh thủ một chút, có thể ta sẽ tranh thủ được thêm nhiều dân di cư đến nữa.”

Sự quay trở vể của quân Đường làm cho thành Toái Hiệp lập tức náo nhiệt hẳn lên, Đi theo quân Đường đồng loạt sang phía đông lần này, còn có hơn một ngàn thương nhân Túc Đặc, gần sáu ngàn con lạc đà, chở đầy vật phẩm của Túc Đặc và Đại Thực, chuẩn bị đi đến Trường An.

Dựa theo quy định của triều Đường, những hàng hóa tiến vào đại Đường đều phải ở An Tây nộp thuế, dùng đê bổ sung quân phí An Tây, nhưng lần này Lý Khánh An tuyên bố những người đi theo hắn vào kinh sẽ được miễn thuế, hơn nữa còn có thế được quân Đường bào hộ.

Điều này làm các thương nhân Túc Đặc tinh khôn cùng nhau hùa theo, đều đồng loạt đem những những hàng hóa đáng giá đã chôn dấu kỹ lấy ra hết, tranh aiành nhau đáp chuyến lữ hành như buổi cơm trưa khuyến mãi lần này.

Một lượng lớn thương nhân Toái Hiệp đi đến khiến cho các khách điếm lớn nhỏ ở Toái Hiệp nhất thời chật ních, tất cả khách điếm vẫn không đủ, một ít dân hộ còn nhường ra các căn phong riêng, tạm thời thuê cho các thương nhân, thu về một chút tiền thuê phòng trọ.

Nhưng đầu tiên các thương nhân làm sau khi buông hàng hóa hành lý xuống, không phải là ăn cơm nghỉ ngơi, mà là chạy tới các cửa tiệm lớn và thị thự (cơ quan quàn lý chợ) ở Toái Hiệp hoán đổi đồng bạc Khai Nguyên Thông Bảo.

Đây là khi ở trên đường đi Lý Khánh An tuyên bố vói bọn họ, một điều kiện đi kèm cho việc miễn thuế chính là mỗi người ít nhất phải hoán đổi giá trị ba mươi quan tiền bạc Khai Nguyên Thông Bảo, dùng tiền đồng. thậm chí có thể bán ra một phần hàng hóa đổi lấy tiền bạc.

Ở trên đường đi các thương nhân đã thấy qua mẫu tiền bạc Khai Nguyên Thông Bảo, cũng giống với tiền bạc đúc ở Trường An, Mười cái là một lượng, dựa theo giá cả của quan phủ An Tây, đồng tiền bạc này trị giá một trăm văn tiền đồng.

Cho dù Lý Khánh An đã dùng mệnh lệnh để cưỡng chế các thương nhân hoán đổi, nhưng các thương nhân tinh khôn ấy lập tức phát hiện cơ hội kiếm tiền ở trong đó, Loại tiền bạc này ở chợ đen của Trường An có thể hoán đổi đến một trăm lẻ năm văn tiền, thậm chỉ là một trăm mười văn tiền.

Đợt tiền bạc này không phải Lý Khánh An lấy được những nén bạc của Đại Thực rồi mới đúc ra, mà từ lúc sau trận chiến Toái Hiệp lần đầu tiên liền bắt đầu đúc rồi, Tại trận chiến lần đó quân Đường bất được mấy ngàn tù binh Thạch quốc, những tù binh đó ở mỏ bạc Đốn Đa của Toái Hiệp đào mõ lấy bạc, lại vận chuyến đến Bắc Đình đúc thành tiền bạc.

Cho dù sau này những tù binh đó đã được quân Thạch quốc cứu đi, nhưng trước sau vẫn đã đúc gần ba vạn quan tiền bạc. trị giá đến ba mươi vạn tiền đồng.

Sau khi trận chiến lần đầu tiên tại Toái Hiệp kết thúc, triều đình ban cho tướng sĩ quân Bắc Đình ba mươi vạn quan, tơ lụa hai mươi vạn tấm, còn lần thứ hai đoạt lại Toái Hiệp, triều đình lại ban cho hai mươi vạn quan, tính cả phần tiền tơ lụa tương đương, thì tồng cộng được ban thường sáu mươi vạn quan, nhưng trên thực tế Trường An chỉ trích cho mười vạn tấm tơ lụa, còn các ban thưởng khác thì chi cho ra một con số, để cho An Tây tự mình giải quyết lấy.

Nói cách khác, triều đình đã cho An Tây quyền được đúc tiền bạc, những tiền đó cũng đều phải do An Tây tự mình đúc lấy, còn về phần chất liệu đồng dùng cho việc đúc tiền thì cũng do chính An Tây tự mình khai thác và tinh luyện lấy.

Nhưng lượng tiền đúc ra trong một năm của vương triều Đường mới chi ba mươi vạn quan, đất An Tây thì có thể đúc được bao nhiêu chứ?

Lý Khánh An rơi vào đường cùng đành dùng tiền bạc thay thế tiền đồng mà ban thưowrng cho các binh sĩ.

Mặc dù ở An Tây món tiền bạc bởi vì có lệnh của Lý Khánh An nên có thể thông hành, nhưng ở trong khu vực nội địa đại Đường thì lại không thể lưu hành, để giải quyết vấn đề lưu hành tiền bạc này, lần này quay về kinh báo cáo công việc hắn nhất định phải thuyết phục được triều đình.

Lợi dụng thương nhân Túc Đặc tạo áp lực với triều đình, đây cũng là một trong những sách lược của hắn, Đương nhiên, mục đích của Lý Khánh An cũng không phải chỉ vì muốn cho tiền bạc của binh có thế lưu hành, mà hắn còn có một dụng ý sâu xa khác nữa.

Trên đường cái nơi nơi cũng đều là các thương nhân Túc Đặc dắt lạc đà đi đổi tiền, nhộn nhịp rộn ràng, vô cùng náo nhiệt, Lúc này, trước cửa châu nha có mấy người đàn ông Hán tộc mặc trường bào đi tới, chính là Lý Hồi Xuân.

La Phẩm Phương và Thường Tiến ba người của ̉n Long hội tại Toái Hiệp.

Bọn họ đã từ bốn tháng trước bèn lục tục từ An Tây và Bắc Đình quay trở về rồi, liên tiếp mấy tháng nay, mọi người sửa chữa lại nhà ở, chinh trang lại cửa tiệm, an bài hàng hóa, chuẩn bị ở Toái Hiệp làm một cú lớn.

Nhưng người của ̉n Long hội quan tâm nhất vẫn là sự trở về của Lý Khánh An, ở Tương ấp huyện tại Hà Nam đạo, mọi người đã nhận định Lý Khánh An chính là công tử Thỉnh đã mất tích nhiều năm, đồng thời đã dùng máu tuyên thệ, nhất định hỗ trợ Lý Khánh An thực hiện sự nghiệp còn chưa thành của ̉n thái tử.

Hôm nay đại đội quân Đường vừa mới trở về, nhóm Lý Hồi Xuân ba người đã tìm tói tận cửa, Lý Khánh An chính thức trở về ̉n Long hội còn có một việc rất quan trọng chưa làm,

Bọn họ thi lễ với binh sĩ gác cửa rồi nói: “Chúng tôi là cố nhân của Lý Đại tướng quân, không biết Đại tướng quân có ở đây không?”

“Mấy vị có bái thiếp không?”

“Có!

Có!”

Lý Hồi Xuân lấy ra danh thiếp của hắn, đưa cho binh sĩ nói: “Xin chuyển giao cho Đại tướng quân dùm.”

“Xin các vị chờ một chút!”

Binh sĩ nhanh bước đi vào cửa lớn, lúc này Lý Khánh An vừa mới nghe xong báo cáo công việc của Đoàn Tú Thạch, đang chuẩn bị ra đường thị sát tình hình hoán đối tiền bạc, ngoài cửa binh sĩ đã bẩm báo: “Bẩm báo Đại tướng quân, ngoài cửa có người tới thăm.”

“Là ai vậy?”

“Nói là cố nhân của tướng quân, có bái thiếp ở đây này.”

“Cố nhân?”

Lý Khánh An chợt chuyển tâm niệm, liền thấp thoáng đoán được là ai rồi, hắn liền gật đầu nói: “Lấy cho ta xem.”

Binh sĩ đi vào phòng, đem bái thiếp giao cho Lý Khánh An. quả nhiên là bọn Lý Hồi Xuân.

Lý Khánh An cười xòa, liền nói với Đoàn Tú Thạch: “Ta có một chút việc riêng, tạm thời không đi ra đường được nữa.

Đành nhờ Thành công đi xem xét thay vậy, hãy duy trì trật tự cho tốt.

Mặt khác, nếu thương nhân Túc Đặc còn muốn hoán đối nhiều hơn nữa, huynh hãy đi quân doanh tìm Thôi Kiền Hữu, ta cho rằng trên người các binh sĩ cũng có không ít.”

Đoàn Tú Thạch đáp ứng một tiếng, liền vội vàng đi ra, lát sau, đám người Lý Hồi Xuân được binh sĩ dẫn vào trong phòng, tông cộng gồm bốn người, trong đó có một người phụ nữ, có mang tấm khăn che mặt, không thấy rõ mặt mũi ra sao.

Lý Khánh An nhìn thật sâu nhìn vào người đàn bà đó, liền dặn dò thân binh nói: “Ta có chuyện quan trọng, bất luận kẻ nào cũng không được tiến vào trong này!”

Thân binh đóng cửa lại đi ra ngoài, Lý Hồi Xuân ba người lập tức quỳ xuống: “Thuộc hạ khấu kiến chủ nhân!”

“Các người xin hãy mau đứng dậy!”

Lý Khánh An vội vàng đỡ bọn họ đứng lên, trách móc: “Ta lần trước đã nói qua với các người rồi, sau này gặp ta không được quỳ xuống!”

Nói xong, Lý Khánh An lại nhìn người phụ nữ một cái, người phụ nữ tháo cái khăn che mặt xuống, thì ra chính là La phu nhân, cũng chính là mẹ đẻ của Lý Khánh An, bà yên lặng nhìn chăm chú vào Lý Khánh An.

Hai người ánh mắt chạm nhau, bầu không khí trong phòng bất giác trở nên có chút khẩn trương hẳn lên, Lúc này, ánh mắt La phu nhân trở nên dịu dàng hẳn lên, bà nói với Lý Hồi Xuân ba người: “Các vị hãy tránh đi một chút!

Ta muốn nói mấy câu với Thỉnh nhi.”

Lý Hồi Xuân lui ra ngoài, La Phẩm Phương có chút lo lắng, hắn muốn nói gì đó với con gái, nhưng Thường Tiến kéo hắn một phen, kéo hắn ra ngoài.

Ngay chỗ cánh cửa, La phu nhân mở cửa nhìn một hồi, thấy bọn họ đi xa, lúc này mới khóa trái cửa lại, bà cười nói với Lý Khánh An: “Lý sứ quân, chúng ta đã từng gặp mặt qua, đúng không?”

Bà vừa nói như vậy, Lý Khánh An liền hiểu được, bà đã nhận ra mình không phải là đứa con thắt lạc hai mươi năm của bà, đây là lẽ đương nhiên, cho dù thất lạc bao lâu đi chăng nữa, người làm mẫu thân vẫn chỉ cần một cái liếc mắt bèn có thể nhận ra đứa con của chính mình.

Lý Khánh An cười khổ một cái, từ trong lòng lấy ra miếng phượng văn ngọc bội, đặt ở trên bàn, nói: “Miếng ngọc này bà đem đi vậy!

Nó là tùy thân vật của con trai bà.”

La phu nhân cầm lấy ngọc quan sát thật lâu, ánh mắt lộ ra một vẻ đau thương, bà lại đem ngọc đặt lại trên bàn, thấp giọng nói: “Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi!”

Lý Khánh An yên lặng mà gật đầu một cái, rót một chén trà nóng cho La phu nhân: “Phu nhân, mời dùng trà!”

La phu nhân kinh ngạc nhìn chén trà, bà thở dài nói: “Thằng con Đang nhi của ta, trước giờ chưa hề rót qua cho ta một tách trà, xin cảm ơn.”

Bà bưng trà lên, khẽ hớp một ngụm, hỏi: “Lý công tử, cha mẹ ngươi ở nơi nào vậy?”

Lý Khánh An lắc đầu: “Ta từ nhỏ đã mất cha mẹ, mười lăm năm trước sau khi tổ phụ qua đời, ở trên đời này ta không còn một người thân nào nữa.”

“Ai!

Cũng là một thẳng nhỏ đáng thương.”

La phu nhân thương cảm mà thở dài một tiếng: ‘Thỉnh nhi của ta nếu còn sống, cũng sẽ cao lớn như con vậy, phụ thân nó cũng rất cao, nó từ nhỏ đã rất giống phụ thân của nó, nó cũng giống như con, cũng là hai mươi tám tuổi, chỉ là lớn hơn con một tháng mà thôi.”

La phu nhân trong lòng đau khổ, nước mắt tuôn trào, Lý Khánh An thắp giọng an ủi bà nói: “Phu nhân yên tâm, ta sẽ đem hết toàn lực thay phu nhân tìm đứa con trai trở về.”

‘Thật vậy sao?”

La phu nhân mừng rỡ nhìn hắn.

Lý Khánh An nhìn chăm chú vào phượng văn ngọc bội, sau một lúc lâu, hắn cười xòa nói: “Đương nhiên, nếu như ta đã hứa với phu nhân rồi, thì nhất định sẽ làm được, nhưng có thể tìm được hay không, ta không có dám chắc.”

“Chỉ cần ngươi có lòng này, ta đã vô cùng cảm kích.”

La phu nhân nhặt phượng văn ngọc lên, lại nhét vào trong tay Lý Khánh An, Lý Khánh An ngây ngẩn cả người: “Phu nhân, đây là sao?”

La phu nhân mỉm cười nói: “Con nghĩ rằng ta sẽ vạch trần thân phận của con sao?

Không!

Thật ra ta đã sớm biết Thỉnh nhi đã chết rồi.

Năm đó phụ thân nó đi Ba Tư, nói là du ngoạn, trên thực tế là đi tìm kiếm Thỉnh nhi, cũng vì hắn biết được tin Thỉnh nhi đã chết, mới phẫn nộ mà đi tìm kẻ thù để trả thù, nhưng lại gặp phải bất hạnh mà bỏ mạng nơi đất khách.

Trước khi hắn chết đã cho tùy tùng nhắn với ta một câu nói, hắn đi bầu bạn với Thỉnh nhi rồi, ta bèn biết rằng Thỉnh nhi đã chết, Chuyện này ta vẫn lén dấu không cho phụ thân và người của ̉n Long hội biết, Cho nên lúc bọn họ nói cho ta biết, con chính là Thỉnh nhi, ta liền biết, thật ra con không phải.”

“Thế phu nhân vì sao lại không vạch trần ta?”

“Đó là bởi vì ta không muốn Đang nhi lại đi theo con đường của phụ thân nó xưa kia, ta hy vọng nó có thể thật bình yên mà sống đến trọn đời, Sự nghiệp của ̉n Long hội nó làm không được, nhưng công tử thì khác, có lẽ con có thể thay bọn họ hoàn thành tâm nguyện trăm năm này.”

“Nhưng mà...”

Lý Khánh An chần chừ một chút nói: “Nếu bọn họ biết ta không phải công từ Thỉnh, bọn họ sẽ không để cho một người ngoài đến hoàn thành tâm nguyện trăm năm của bọn họ.”

Lúc này, ánh mắt La phu nhân trở nên sáng ngời hẳn lên, bà khẽ cười nói: “Nếu công từ không chê, vậy thì con chính là Thỉnh nhi của ta.”

Lý Khánh An lập tức ngẩng đầu lên, hắn từ trong ánh mắt của La phu nhân thấy được một sự bao dung, thấy được một vẻ hiền từ, cũng thấy được một tia kỳ vọng, hắn bỗng nhiên nhớ tới mẫu thân kiếp trước của mình, ánh mắt hiền lành của mẫu thân hắn, hắn sẽ không bao giờ còn gặp lại được nữa, trong mũi của Lý Khánh An có chút chua xót, hắn chậm rãi quỳ xuống, dập đầu một cái thật mạnh.

“Mẫu thân đại nhân!”

“Con trai, mau đứng lên đi!”

La phu nhân vội vàng đỡ Lý Khánh An dậy, trong ánh mắt của bà cũng nước mắt lưng tròng: “Hài nhi, bắt đầu từ bây giờ trở đi, con chính là Thỉnh nhi của ta.”

La phu nhân lau nước mắt đi, lai tỉ mỉ nhìn Lý Khánh An một lúc lâu, gật gật đầu thở dài: “Quả nhiên là một trang anh tuấn, thật ra khi lần đầu tiên ta nhìn thấy con, ta liền nghĩ nếu Thỉnh nhi của ta còn sống, hẳn là cũng sẽ oai hùng giống như con vậy.

Thật không ngờ rằng, ta lại được một đứa con trai rất tài cán như con, nếu như Đang nhi có thể được bằng một nửa huynh trưởng nó là con đây, thì ta thật sự cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.”

Trong lòng Lý Khánh An cũng âm thầm thở dài một hơi, hắn đương nhiên chịu nhận La phu nhân làm mẫu thân của mình, nhưng kêu hắn nhận cái thằng ăn chơi trác táng kia làm đệ đệ, thì lại làm cho hắn cực kỳ đau đầu.

La phu nhân dường như hiểu được tâm ý của Lý Khánh An, liền cười nói: “Thật ra bản tính của Đang nhi cũng không tồi, chỉ là từ nhỏ bị nuông chiu hư mà thôi, không ai quản thúc được hắn, gần đây ta thu nhân một nghĩa nữ, quả nhiên là vò quýt dày có móng tay nhọn.

Đang nhị bị nàng thu phục đến rất nghe lời, trở nên ngoan ngoàn hẳn, cũng bắt đầu chịu chăm chi đọc sách rồi, nếu con đã làm ca ca của nó, hy vọng con cũng có thể chăm sóc đệ đệ này cho tốt.”

Lý Khánh An gật gật đầu, nghiêm nghị nói: “Nếu hắn có thể đi ngay đứng thẳng, con tự nhiên sẽ chiếu cố cho hắn, vẫn mong mẫu thân đại nhân sẽ nghiêm thêm quản thúc hắn.”

Trong lòng La phu nhân cũng rất an ũi, tuy rằng Lý Khánh An cũng không phải đứa con thân sinh của bà, nhưng bà có thể đem Lý Khánh An như nghĩa từ của mình, cũng coi như là con trai của bà, Đang nhi có người huynh trưởng tài cán như vậy, sẽ rất có ích cho cuộc đời của nó.

Bà mở cửa ra, nói với Lý Hồi Xuân ba người: “Mời các người vào đây đi!”

Lý Hồi Xuân ba người trong lòng có chút thấp thỏm không yên, cho dù bọn họ đã nhận định Lý Khánh An chính là ́n Long Thiếu chủ, nhưng nếu La phu nhân không thừa nhận, thì cũng sẽ là một trở ngại rất lớn.

Lý Hồi Xuân cực kỳ tỉ mỉ, hắn thấy nét mặt phu nhân có nước mắt, liền biết sự tình không sai biệt lắm, còn La Phẩm Phương lại không chú ý tới, hắn là kẻ tính tình bộc trực nóng này, vừa vào cửa liền hỏi con gái: “Không có vấn đề gì chứ!”

La phu nhân khoát tay Lý Khánh An cười nói: “Không sai, hắn chính là Thỉnh nhi của ta, chính là đứa con ruột đã thất lạc hai mươi năm của ta.”

Chương 253: Nhận tổ quy tông

Lý Hồi Xuân ba người lập tức nhẹ cả người, thật tốt quá rồi, La phu nhân lại chỉ chỉ La Phẩm Phương cười nói với Lý Khánh An: “Thỉnh nhi, đây là ông ngoại của con đó.”

Trong lòng Lý Khánh An thầm mắng một tiếng, bất đắc dĩ, chi đành khom người thi lễ nói: “Tham kiến ngoại công!”

“Không cần!

Không cần!”

La Phẩm Phương cao hứng đến vò đầu ha hả cười không dứt, hắn vội vàng nói với Lý Hồi Xuân: “Như vậy cũng không còn vấn đề gì nữa rồi, vậy bây giờ dẫn Thiếu chủ đi bái tế linh vị đi!”

Bái tế linh vị ̉n thái tử Lý Kiến Thành, đây là bước cuối cùng để Lý Khánh An trở thành ̉n Long Thiếu chủ, cũng là một bước quan trọng nhất, Lý Hồi Xuân gật đầu nói: “Không cần sốt ruột, ta đã an bài xong cà rồi, sáng sớm ngày mai, Thiếu chủ sẽ chính thức bái tế.”

Hoàn thành xong lễ nhận La phu nhân làm mẫu thân, mọi người và Lý Khánh An hẹn nhau vào ngày mai, bèn cáo từ ra về, nhưng Lý Khánh An giữ Lý Hồi Xuân lại, hắn còn có chuyện phải giao phó với Lý Hồi Xuân.

Hai người lại lần nữa ngồi xuống, La phu nhân không còn ở đó nữa, làm cho Lý Khánh An cảm thấy rất thoài mái, lại khôi phục sự bình tĩnh và lý trí của hắn.

Hắn uống trà xong cười nói: “Việc người Túc Đặc đang đổi tiền trên đường, Lý tiên sinh đã biết rồi chứ?”

“Chuyện này thuộc hạ đang muốn hói Thiếu chủ đấy!”

“Đừng gọi ta là Thiếu chủ!”

Lý Khánh An nhắc nhờ hắn nói: “Nhớ kỹ, bây giờ còn không phải là lúc tiết lộ thân phận của ta.”

Lý Hồi Xuân lập tức nghiêm chinh hẳn, vội vàng hỏi: “Thế khi nào thì có thể đem thân phận của sứ quân tuyên bố với được?”

“Cụ thể khi nào thì ta Củng không biết, nhưng nếu thời cơ chín mùi, ta sẽ an bài các ngươi dùng một phương thức thích hợp để tiết lộ ra.”

“Vâng!

Thuộc hạ hiểu rồi.”

Lý Khánh An gật gật đầu, lại quay lại đề tài trước, nói: “Bây giờ tiếp tục nói việc tiền bạc, những người Túc Đặc này ta chỉ là lợi dụng bọn họ để sây sức ép với triều đình, chỉ là một phần trong kế hoạch của ta, một phần khác cần đến Hán Đường hội đến thay ta hoàn thành.”

“Kế hoạch?”

Lý Hồi Xuân có chút hoang mang, chần chừ hỏi: “Sứ quân có kế hoạch gì thế?”

“Kế hoạch này một lời khó nói hết, ngươi tạm thời cũng đừng nên hỏi, chỉ cần chấp hành mệnh lệnh của ta là được.”

Lý Hồi Xuân còn chưa từng gặp qua một ̉n Long hội chủ mạnh mẽ như thế, nhất thời còn chưa thích ứng với cách mệnh lệnh của Lý Khánh An, nhưng hắn lập tức liền phản ứng lại ngay, trong lòng âm thầm tán thưởng, đây mới là hậu nhân của ̉n thái tử chứ, có một khí thế nói một không hai, hắn lập tức đứng lên, khom người nói: “Xin sứ quân dặn dò!”

Lý Khánh An lấy ra một quyển tập, đưa cho Lý Hồi Xuân nói: “Phương án của ta đều ở bên trong này cả, ngươi cầm lấy đi!

Sự tình vô cùng quan trọng, ta hy vọng ngươi lập tức chấp hành.”

...

Phủ đệ của La phu nhân cũng bị hủy hoại không ít khi Đô Ma Chi chiếm Toái Hiệp, Mấy tháng trước Hán Đường hội trở lại Toái Hiệp, kiến tu không ít nhà cửa.

Phủ đệ La phu nhân cũng phải trùng tu, Nhà cửa tuy đã sửa xong, nhưng nô bộc, nha đầu trong phủ hầu như không còn quay lại, Bọn họ phần lớn do sợ người Đột Kỵ Thi, không muốn quay lại Toái Hiệp, nên La phu nhân liền cho thả hết bọn họ đi, chỉ để lại vài nha hoàn thân thiết và lão bộc trở về Toái Hiệp, Cả một tòa nhà rộng lớn giờ trở nên trống trải, cộng luôn cả hai nha hoàn và ba lão bộc, tổng cộng chỉ còn có tám người.

La phu nhân quay về phủ, nghĩa nữ của bà lập tức ra nghênh đón, “Mầu thân, hóa ra người đã đi ra ngoài, thế mà con còn tìm mẫu thân khắp!”

Khanh Y năm nay chạc hai mươi bốn năm tuổi, mặt mày đoan trang, có khí chất, chỉ nhìn cũng biết đây là con gái của nhà đại hộ, Theo lời nàng, nàng đã trốn đến Toái Hiệp vào năm ngoái khi Tề Nhã Đức đông tiến, Nhà nàng là đại thương nhân tại Ninh Viễn quốc, vì người Đại Thực đến xâm lăng mà cả nhà gặp nạn, chỉ một mình nàng thoát khỏi.

Trong lời nàng rõ ràng có nhiều điểm không rõ ràng, Ninh Viễn quốc có bao nhiêu đại thương nhân người Hán, người khác không biết, chứ Hán Đường hội có thể không biết ư?

Có điều thời chiến loạn lạc, mỗi người đều có bất hạnh của riêng mình.

La phu nhân cũng không hỏi gì nhiều, liền tạm thời thu nhận nàng về nhà, không ngờ con trai bà lại phải lòng nàng ngay từ lần gặp đầu tiên, nàng nói gì hắn đều nghe theo, Khanh Y nói hắn nên đọc nhiều sách, hắn liền ngày đêm đọc sách, cố gắng hơn thường.

Điều này khiến La phu nhân rất kinh ngạc, Con trai bà là con ma đầu đâu phải ai cũng có thể quản được, Thế mà Ninh Khanh Y này lại có thể nói hắn nghe, Dù cho nàng lai lịch bất mình, nhưng tấm lòng mong con thành tài của La phu nhân đã khiến bà quyết định giữ nàng lại, và nhận làm nghĩa nữ.

La phu nhân cởi áo choàng ra đưa nàng cười nói: “Hôm nay phụ thân ta đã đến thăm viếng An Tây tiết độ sử Lý Khánh An, người cũng đưa ta theo, Ta nghĩ xem có thể tìm việc gì đó cho Đang Nhi làm không.”

“Lý sứ quân đã quay lại?”

“Con không biết sao?”

Nhìn nàng bất ngờ như hoàn toàn không biết gì, bà không khỏi kinh ngạc cười nói: “Thương nhân Túc Đặc ngoài phố to hèm nhỏ, nghe nói đều do hắn dẫn về, Vài ngày nữa, hắn còn phải vào phủ thăm hỏi chúng ta!”

“Cái gì?!”

Khánh y ngỡ ngàng mà đánh rơi cả áo choàng, Nàng vội nhặt áo lên, cười cười che giấu sự thất thần của mình: “Tối qua con ngủ không được tốt, đầu hơi choáng, cả áo quần cũng giữ không vững!”

La phu nhân nhìn nàng, trong lòng hơi nghi nghi, Sao Khanh Y vừa nghe đến Lý Khánh An phải đến phủ lại bần thần thế?

Không lẽ Lý Khánh An có quen nàng?

Trong lòng bà hoài nghi, nhưng ngoài miệng vẫn không nói gì, Bà liền đánh trống lảng cười nói: “Đang Nhi đâu?

Nó có nhà không?”

“Mẫu thân, con ở đây!”

Lý Đang bước nước đại từ ngoài viện đi vào, Khác với íu xìu của hắn năm ngoái, hắn đã thay đổi khá nhiều, Từng bước đi của hắn đều lanh lẹ, tinh thần phấn chấn, sắc mặt cũng hồng hào hơn.

Nhìn con mình tiến bộ nhiều thế, trong lòng La phu nhân cũng thấy an ủi phần nào, Bà không khỏi quay sang nhìn Khanh Y, Chút ít hoài nghi vừa rồi lập tức biến mất, Trong lòng bà đầy cảm kích với nàng, Chính vì có nàng vào phủ, mà con bà đã thay đổi thói hoang dâm trước đây, khiến sức khỏe hắn của ngày càng khá lên.

Nhưng trong lòng bà cũng hiểu, con bà thay đổi như thế chỉ có một nguyên nhân, Đó chính là người của Hán Đường hội không còn nuông chiều hắn, chính xác hơn mà nói là không đến tìm hắn, Bọn họ đã có Lý Khánh An, liền không cần Đang Nhi nữa, Và cũng nhờ thế, vô hình chung Đang Nhi mất đi căn cơ đê chơi bởi đàn đúm.

“Đang Nhi, hôm nay con không phải học sao?”

“Học rồi, hôm nay Khanh Y cho con đọc cuốn ‘Trung Dung’, đương định đi dạo sau khi đọc sách.”

Lý Đang đi đến cạnh bên Ninh Khanh Y, mắt hắn vui vẻ nhìn nàng, phảng phất như nói: “Sao nàng lại để ta lại một mình chạy mất.”

Mặt Khanh Y đỏ bừng, liền thi lễ với La phu nhân: “Mẫu thân, vậy con về phòng trước.”

Nàng không dám nhìn Lý Đang vội quay mình trở vào nội viện, La phu nhân mỉm cười nhìn nàng đi xa, lại nhìn nhìn người con đang giương cổ định chạy theo cười nói: “Dang Nhi, mẫu thân có việc muốn bàn với con.”

“Mẫu thân, có việc gì tối này hãy bàn!”

Hắn sốt ruột chỉ một lòng muốn đi tìm Khanh Y, La phu nhân thấy mặt con vội vã, trong lòng cũng không vui, bèn chỉ vào chỗ ngồi nói: “Ngồi xuống đây!”

Dù phong tục của người Hán tại Toái Hiệp này đã rất Hồ hóa, nhưng trong gia tộc Lý gia tại Toái Hiệp vẫn giữ lại nét truyền thống trong nội địa, không có bàn ghế, vẫn kiểu ngồi quỳ, Lý Đang bất đắc dĩ đành phải ngồi xuống.

“Đang Nhi, mấy hôm nay ông ngoại con và mọi người có tìm con không?”

“Bọn họ đã lâu lắm rồi không đến tìm con, Con hôm qua có tìm Thướng Tiến, nhưng hắn nói mọi người đều đang bận việc xây dựng lại cơ nghiệp, nên không có thời gian đến gặp con, Con còn cử ngỡ bọn họ đã bỏ việc ̉n Long hội rồi chứ!”

La phu nhân nghe xong liền vội hỏi: “Con hôm qua đã tìm Thường Tiến?

Sao ta lại không biết?”

Lý Đang huơ tay nói : “Có gì đâu mà kinh ngạc, con chẳng phải thiếu chủ của ̉n Long hội sao?

Tìm bọn họ là việc con nên làm, Chỉ là bọn họ đã lâu không đến hỏi thăm ta, việc này đúng là kỳ quái, Ngày mai con phải đi hỏi Lý Hồi Xuân, xem bọn người này rốt cuộc đang nghĩ gì!”

La phu nhân mãi một lúc sau không nói nên lời nào, Bà đang suy nghĩ có nên nói việc của Lý Khánh An với hắn, Từ lẽ thường mà nói, bà nên nói việc này với con mình, dẫu sao hắn cũng đã thành niên.

Nhưng lý trí lại nói với bà, việc này tuyệt không thể nói với con mình, Thật chất mà nói, trong cốt cách con bà là một người đôi khi quá khích, nếu một khi hắn nghĩ quẫn, rất có khả năng sẽ có hành động ngu xuẩn, làm hại tất cả mọi người.

Nghĩ đến đây, bà liền giữ chân tướng trong lòng, Bà cười cười lái đề tài đi hướng khác, “Đang Nhi, hình như con rất thích Khánh Y, đúng không?”

Lý Đang nghe mà phấn khích tinh thần, hắn vội nói: “Con đương muốn thương lượng với mẫu thân, con muốn cưới Khanh Y làm vợ, xin mẫu thân hãy đồng ý.”

“Nhưng Khanh Y nay đã hai mươi tư, phụ nữ hai mươi tư vẫn chưa thành thân ư?

Rất rõ ràng là nàng ấy đã từng gả chồng, không lẽ ngươi có thể không xem trọng ư?”

Từ bổn ý của La phu nhân, bà tuyệt không tán đồng con mình cưới một quả phụ, hơn nữa còn là phụ nữ lai lịch bất mình, Nhưng người phụ nữ này đã khiến con trai bà thay đổi thì ai cũng có mắt nhìn.

Con bà không những có thể thay đồi các thói quen xấu hoang dâm, mà còn biết phải học hành cầu tiến, Điều này khiến cho La phu nhân vốn lo lắng con mình sẽ dẫm vào vết xe đồ bạc mệnh của cha hắn bỗng chốc lại có hi vọng trở lại, Bà vừa hi vọng nàng có thể ở lại chăm sóc cho con mình, lại vừa hi vọng con mình không cưới người phụ nữ này một cách mâu thuẫn.

Lý Đang nhìn do dự trong lòng mẹ hắn, hắn vội nói: “Con mặc kệ nàng có từng lấy ai đi chăng nữa, con chỉ một lòng một một dạ muốn cưới nàng làm vợ, Xin mẫu thân hãy ủng hộ bọn con.”

“Điều này...”

La phu nhân trầm tư một lúc liền nói: “Nếu con muốn cưới Khanh Y, cũng được, nhưng nàng có chịu lấy con không đã?”

Câu nói cuối cùng của mẫu thân đã đánh trúng tim đen của Lý Đang, Đúng rồi!

Quan trọng là nàng vốn vẫn không chịu lấy hắn, Điều này khiến hắn thểu não nhất!

Hắn thở dài. íu xìu cuối gầm mật.

La phu nhân thấy con mình thểu não liền mỉm cười nói: “Vậy đi!

Ta sẽ bàn trước với Khanh Y, con đi đọc sách đã. có tình hình gì tối nay ta sẽ nói cho con biết.”

“Mẫu thân, con muốn đi cùng người.”

“Con đi làm gì?”

La phu nhân cười nói: “Có những lời chi phụ nữ nói với nhau thôi, con đi chỉ tổ rách việc, Con đi đọc sách đi, mẫu thân sẽ mang tin vui đến cho con.”

Nói xong, bà đứng dậy đi về phía nội trạch.

Trong phòng, Ninh Khanh Y đang thừ người nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn bầu trời xanh biết, Trong mắt nàng đầy hoang mang, Tình ý của Lý Đang với nàng, nàng sao lại có thể không hiểu được?

Nhưng nàng không dám chấp nhận tình cảm này.

Đã từng trãi bao việc, với trải nghiệm hẩm hiu trong đời, nàng làm sao có thể thích một người còn như đứa trẻ như Lý Đang.

“Sao?

Có tâm sự ư?”

La phu nhân đi đến sau lưng hiền từ vuốt ve mái tóc nàng nói.

“Mẫu thân!”

Ninh Khanh Y vội đứng lên nói: “Con không có tâm sự gì!”

“Nào!

Lại đây ngồi!”

La phu nhân kéo nàng đến một bên ngồi, mỉm cười nói: “Vừa rồi Đang Nhi có nói với ta, nó hi vọng mối quan hệ giữa con có thể thân thiết hơn với chúng ta, nên muốn ta bàn với con, không biết ý con thế nào.”

Ninh Khanh Y cúi gầm mặt, tuy nàng không thích Lý Đang, nhưng La phu nhân lại có ơn nghĩa sâu đậm với nàng, Bà không những cưu mang lúc nàng khó khăn nhắt, còn dẫn nàng đến Bắc Đình, luôn quan tâm lo lắng cho nàng, khiến nàng có thể cảm nhận được ấm áp của lòng mẹ mà trước giờ chưa từng có.

Nàng chỉ là con của thiếp, mẹ đẻ đã qua đời từ khi nàng còn bé, phụ thân không hở hừng với con cái, khiến từ nhỏ nàng đã phủ lớn lên trong cô độc, Vì thế mà nàng càng biết ơn La phu nhân.

Hiện nay La phu nhân hi vọng nàng làm con dâu của bà, khiến lòng nàng rất ư mâu thuẫn, Nàng biết, mình không thể cử thế ậm ở coi như không biết gì.

“Mẫu thân, con muốn rời khỏi Toái Hiệp.”

La phu nhân ngờ ngàng, bà bỗng nghĩ ra sự thất thường của Khanh Y khi bà bước vào phòng, Bà không khỏi nghi hoặc, liền nắm lấy tay nàng nói: “Con cũng đã gọi ta là mẫu thân rồi.

vậy con cứ nói thật lòng, rốt cuộc là việc gì, Con hình như rất di nghị tên Lý Khánh An ấy, thế là thế nào?

Chỉ cần con nói rõ, ta sẽ để cho con đi.”

Khanh Y không còn giữ nổi bí mật trong lòng, liền nhỏ giọng nói: “Vì hắn sẽ có thể nhận ra con.”

Trong lòng La phu nhân nghe thế bỗng kinh ngạc vô cùng, Bà nắm chặt tay Khanh Y, vội hỏi: “Con nhất định phải nói cho ta biết, rốt cuộc là việc gì?”

“Mẫu thân, thật ra con không họ Ninh, vì con trước ở nước Ninh Viễn nên mới đổi thành họ Ninh, Khanh Y là nhũ danh của con khi ở nhà, Tên thật con là Lý Tố Vân, cũng được xem là tôn thất Đại Đường.

“Lý Tố Vân?”

La phu nhân lẩm bầm tên này hai lần, bà bỗng nhớ ra, “Không lẽ con chính là...”

Khanh Y gật gật đầu, thở dài nói: “Không sai, con chính là công chúa hòa thân được đưa đi Ninh Viễn quốc.”

La phu nhân đứng sửng dậy, bà đang định quỳ xuống thì Khanh Y bị dìu lại: “Mẫu thân, người đừng làm thế, công chúa hòa thân đã chết, Con hiện nay là Ninh Khanh Y, là nghĩa nữ của người.”

"Khanh Y, con thế là...?”

Mắt nàng buồn bã, mãi một lúc sau, nàng mới nhỏ giọng nói: “Ai cũng chỉ thấy được sự tôn quý của công chúa Đại Đường, nhưng có ai biết được rằng số phận bi thảm của họ.

Con bị gả đến Ninh Viễn quốc, phải rời xa cố hương người thân, ngôn ngừ thì không thông, phong tục không hiểu, Quốc vương A Tất Lan Đạt Can cũng tốt với con, nhưng sự thô lỗ của hắn lại không phải người ngoài ai cũng biết.

Chỉ có mỗi con là thấu hiểu, Lần này Đại Thực tấn công, tuy khiến nước nhà con tan tác, chồng cũng qua đời, nhưng với con mà nói, đây như là một sự bắt đầu mới, Con đã được tự do, con có thể trở lại tổ quốc mà con hằng mong nhớ, có thể uống nước của cố hương, ăn cơm của cố hương, Mẫu thân, người có thể hiểu không? ”

La phu nhận khẽ gật đầu: “Ta có thể hiểu được nỗi đau khổ khi phải rời xa tổ quốc, có điều vì sao con không chịu công khai thân phận?

Chồng con đã chết, con hoàn toàn có thể quang minh chính đại mà quay về Đại Đường, về nhà mình, Cớ sao con lại phải giấu giếm thân phận mình như thế? ”

“Mẫu thân, người không thể hiểu được!”

Ninh Khanh Y vội giải thích: “Ninh Viễn quốc tín phụng hỏa giáo, Trong giáo nghĩa của họ là ủng hộ người có chung dòng huyết lấy nhau, Dù quốc vương có chết đi, con cũng phải lấy người con tiếp theo thừa kế ngôi vua.

Nếu con công khai thân phận, Ninh Viễn quốc nhất định sẽ đến đòi bắt con, mà triều đình vì đại cuộc, cũng nhất định đưa con trở về Ninh Viễn quốc, Trừ khi con đã chết, con mới có thể thoát khỏi kiếp nạn này, Mẫu thân, con nhớ quê nhà, xin mẫu thân hãy để con được về!”

Vừa nói, Ninh Khanh Y vừa quỳ xuống, La phu nhân mãi không thốt lên được lời nào, Trong đầu bà bỗng nãy ra một ý nghĩ vì sao mình lại không dẫn Đang Nhi rời khỏi Toái Hiệp này?

Đúng!

Lý Khánh An có thể thừa kế vị trí thiếu chủ của ̉n Long hội, Thân phận hậu duệ ̉n thái tử có liên quan đến sinh mạng của hắn.

Nếu Đang Nhi không hiểu chuyện, chạy đi náo loạn, hắn liệu có bỏ qua cho Dang Nhi không?

Từ cổ chí kim, vì quyền vị, có bao nhiêu sự kiện thú túc tương tàn, huống chi họ còn không phải là anh em, Hơn nữa bà cò biết được bí mật của hắn, hắn có vì đã gọi mình một tiếng mẫu thân mà tha cho mình không?

La phu nhân bỗng hiểu ra điều gì mà thừ người ra.

“Mẫu thân, người sao thế?”

Trong lòng bà sợ hãi vô cùng, Bà nắm lấy tay Ninh Khanh Y nói: “Khanh Y, chúng ta đi, tất cả chúng ta cùng đi, không thể ở lại Toái Hiệp này nữa.”

Lần này đến phiên Ninh Khanh Y không hiểu, Nàng kinh ngạc hỏi lại: “Mẫu thân sao lại phải đi?”

La phu nhân cố bình tình lại. bà không dám nói thật, chỉ tìm một cái cớ qua quít qua chuyện: “Ta muốn về Trung Nguyên tìm một danh sư dạy dỗ Đang Nhi, ở lại nơi này không mấy có tiền đồ, Đang Nhi từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, nó chỉ cần chịu ngoan ngoan học hành, không chừng có thể thi được công danh, Vì tiền đồ của Đang Nhi, chúng ta nên quay về Trung Nguyên.”

“Nhưng liệu chàng có chịu đi không?”

“Chỉ cần con nói với nó, nó nhất định sẽ nghe lời con.”

La phu nhân phen này đã quyết tâm, Trong tay bà còn không ít vàng bạc nữ trang, chỉ cần tiết kiệm qua ngày, thì cà nhà họ chắc vẫn có thề sống khá tốt tại Trung Nguyên, Bà phải đế con mình sống cuộc sống bình yên trong quãng đời còn lại.

Đêm hôm đó, hai chiếc xe ngựa lặng lẽ rời thành Toái Hiệp giữa phong tuyết, Họ đi về phía Bắc Đình, La phu nhân có để lại lá thư cho phụ thân La Phẩm Phương, xong bà liền dẫn con trai và Ninh Khanh Y rời khỏi Toái Hiệp.

Trong đại chướng quân Đường, Lý Khánh an đặt hai miếng ngọc bội Long Phụng lên bài, hắn chằm chằm nhìn hai miếng mỹ ngọc xanh biếc này.

Hai miếng ngọc này đều do Lý Kiến Thành để lại cho hậu nhân của mình, Lý Kiến Thành!

Lý Khánh An không khỏi nhớ lại biến cố Huyền Vũ Môn, Người đời có câu thắng gả vương hầu, bại gả thành giặc.

Lý Kiến Thành mất đi giang sơn, cũng mất đi thanh danh lễ hiền hạ sĩ, anh minh mẫn cán, Từ đó phải mang tiếng hoang dâm vô đạo, ngu xuẩn vô dụng.

Không ngờ trăm năm sau, Lý Khánh An hắn lại trở thành hậu nhân của Lý Kiến Thành, Hắn thật sự có thể thực hiện sự nghiệp trăm năm trước chưa thành của ̉n thái tử?

Lý Khánh An khoát tay chậm rãi đến đến cừa chướng, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, ở một thiên hà nào đấy, liệu có con đường cho hắn trở về nhà không?

Không chỉ một lần, hắn từng nghĩ, nếu ông trời cho hắn một cơ hội trở về nhà, lại mở cánh cửa không gian một lần trước mật hắn.

Hắn liệu có thật sự bước bước đi trên con đường quay về đó không?

Câu trả lời là hắn cũng không biết, Từ năm Thiên Bảo thứ mười đến nay, Hắn đến Đại Đường đã sáu năm, hắn đã hòa mình vào thời đại này từ lúc nào, Nếu hắn thật sự quay về, vậy liệu có phải là Lý Khánh An của đời Đường đi vượt thời gian đến hậu thế không?

Hắn không khỏi cười khổ, Cái vấn đề đau đầu này thực tế không phải nghĩ nhiều, Hắn căn bản không thể trở về hậu thế, Cả đời này hắn là người của Đại Đường, hắn phải cưới vợ, sinh con đẻ cái, sẽ có hậu duệ của mình, Trách nhiệm này hắn căn bàn không được lựa chọn.

Đúng!

Là trách nhiệm, không chỉ là trách nhiệm với người nhà, hắn còn có trách nhiệm với Đại Đường, với dân tộc, Liệu hắn có thể thoát được An sử chi loạn không?

Có thể giương cao lá cờ Đại Đường trên thảo nguyên Trung Á?

Có thể triệt để giải trừ ân hoạn trên thảo nguyên, để dân tộc Hán không phải chịu tai nạn diệt tộc.

Ngày mai, hắn sẽ bắt đầu một bước ngoặc hoàn toàn mới, Hắn phải đối diện với thách thức khó khăn nhất trong đời, liệu Lý Khánh An hắn có thế mỉm cười nhìn mọi việc diễn ra đến chặng cuối cùng của con đường này?

Nhin bầu trời sao sáng lấp lánh, nhìn vũ trụ vô biên này, lòng hắn bỗng dấy lên từng cơn sóng, Giờ phút này, sao hắn thấy mình nhó bé thế!

...

Tổng từ của ̉n Long hội nằm ở hậu viện Hán Đường hội, Đây là nơi thần bí nhất và được bảo vệ nghiêm ngặt nhất toàn Han Đường hội, Với bên ngoài, nơi đây chỉ dùng đế cung phụng Tam hoàng ngũ đế, là tinh thần căn cơ của Hán Đường hội.

Nhưng thật chất giữa Tam hoàng ngũ đế lại có một pho tượng không đầu, Nó nhìn giống một chiếc bóng, ẩn nằm giữa Tam hoàng ngũ đế, ngụ ý cho thân phận của nó, chỉ có hai mươi mấy thành viên trong ̉n Long hội biết được thân phận thật của pho tượng này.

Năm ngoái trước khi người Đại Thực chiếm Toái Hiệp, hội Hán Đường đã đưa tất cả linh cửu và điêu tượng của tổ tông đi, Mấy tháng trước họ lại bắt đầu đưa về đặt lại trong từ đường.

Theo quy định được lập từ hàng trăm năm trước, ̉n Long hợi sẽ tế tông từ vào hai ngày rằm tháng hai và mồng bốn tháng sau, Ngày rằm tháng hai là ngày Thường phi sinh được hậu nhân cho Kiến Thành, còn ngày mồng bốn tháng sáu là ngày biến cố Huyền Vũ Môn xảy ra.

Nhưng hôm nay là mồng tám tháng mười một, ̉n Long hội vì Lý Khánh An mà đặc biệt tổ chức buôi giỗ tổ, Mới sáng sớm, từ đệ của mười tám gia tướng đều đứng đầy trong tổng bộ Hán Đường hội, nhưng người được vào trong đường chỉ có mỗi hai mươi người, Ngoài người ở xa tận Trường An và Dương Châu không thể quay về kịp, tất cả các thành viên khác của Hán Đường hội đều đến đông đủ, Bọn họ ai nấy đều thân bận trường bào cẩm y đầu đội mũ quán nón cao nghiêm túc đứng hai bên từ đường.

Lý Khánh An cũng áo quần chỉnh tề, bên trong là chiếc áo màu tím nhạt, ngoài khoát chiếc bào màu trắng, lưng đeo thắt lưng ngọc chín ngọc, đầu đội mũ tam lương.

Trước mặt hắn không xa chính là pho điêu tượng n thái tử không đầu, với phía trước nó là linh cửu với sáu đơn giản: “Thái tử Kiến Thành chi vị”.

Bên cạnh là linh cửu của vài người đời sau của Lý Kiến Thành tại Toái Hiệp này trăm năm nay.

Tiếng người chủ trì buổi lễ Lý Hồi Xuân hô lên: “Quỳ lạy!”

Khánh An thắp ba nén nhan lên cắm vào lư hương, từ từ quỳ xuống.

“Quy tông nhất khấu đầu!”

Hắn lạy một lạy.

“Quy tông nhị khấu đầu!”

Hắn lại lạy thêm một lạy.

“Quy tông tam khấu đầu!”

Lý Khánh An hít một hơi thật sâu, dưới sự chỉ dẫn của Lý Hồi Xuân, hắn đã cung kính quỳ lạy ba lạy với linh cửu.

“Bình thân!”

Hắn đứng dậy và lặng lẽ nhìn những linh vị này, Bắt đầu từ hôm nay, số phận của hắn sẽ được liên thành một thể cùng dòng huyết mạch này.

Chương 254: Mỗi người một nỗi lòng

Trong hoàng cung Damascus.

A Bố Mộc Tư Lâm thẳng người quỳ trên mặt đất, lúc này mọi lời bào chửa đều trở nên rỗng tuếch bất lực, hắn đã thất bại, bại một cách thê thảm, trước sau mười ba vạn đại quân chỉ còn lại hơn một vạn người, hắn không còn cách nào giao phó với Khalifah.

Hình như duy chỉ có một cái chết mới có thể tạ tội, nhưng Mộc Tư Lâm lại không muốn chết, vì vậy hắn không lựa chọn tự sát, mà là đơn thương độc mã đi tới hoàng cung Damascus, hắn phải cược một phen, cược A Bạch Tư không dám giết hắn, bởi vì Khurasan mà không dám giết hắn.

Mộc Tư Lâm đã quỳ rất lâu, nhưng A Bạch Tư vẫn không nói lời nào, mười ba vạn đại quân toàn quân bị diệt, vùng đất Hà Trung cũng đánh mất, đây là sự thảm bại đầu tiên kể từ khi hắn đăng ngôi đến nay, thất bại thảm hại, lửa giận ngút trời ở mấy ngày trước hắn đã trút qua rồi.

Trên bục thang của cung điện vẫn còn vết máu của cung nhân bị đánh chết, bây giờ lửa giận của hắn đã có chút dịu lại, thất bại đã không thể cửu vãn, hắn đang suy nghĩ sự an bài về sau, bao gồm cả việc xử trí đối với A Bố Mộc Tư Lâm.

Ở bên cạnh Mộc Tư Lâm, lửa giận trong mắt của Mansur (Mạn Tô Nhĩ) gần như là muốn nuốt chửng Mộc Tư Lâm, ba vạn quân Syria của hắn cũng toàn quân bị diệt, hắn hận không thể một đao siết chết Mộc Tư Lâm.

lúc đó khi hắn đem quân đội giao cho Mộc Tư Lâm, Mộc Tư Lâm thật sự vỗ ngực bảo đảm đem quân đội nguyên vẹn trả lại hắn, ngoài ra cho thêm một vạn tù binh quân Đường cho hắn.

còn bây giờ thì sao?

Cả bóng dáng của tù binh quân Đường cũng chẳng thấy, quân Syria của hắn lại trở thành tù binh, cho dù sự giận dử của Mansur đã sắp không thế ức chế được nữa, nhưng ở trước mặt Khalifah, lửa giận của hắn có lớn đến đâu cũng phải chịu đựng.

“Vậy binh sĩ bị quân Đường bắt đi phải làm sao?”

A Bạch Tư cuối cùng đã mở miệng, tiếng nói của hắn khàn khàn, thấm đẫm mội nổi mệt nhoài: “Còn Tề Nhã Đức tướng quân, Khurasan Tồng đốc các hạ, ngươi đã nghĩ ra đối sách chưa?”

“Khalifah bệ hạ, thuộc hạ muốn dùng tù binh quân Đường lần trước bắt được đi trao đổi.”

“Ngươi cho rằng khả thi được không?”

Ánh mắt của A Bạch Tư từ từ trở nên nghiêm khắc hẳn lên, lần trước chẳng qua bắt sống hơn một nghìn hai trăm quân Đường, lần này quân Đại Thực bị quân Đường bắt đi hơn hai vạn người, quân Đường sẽ nhận lời lấy hai mươi đổi một sao?

“Khalifah bệ hạ, đi trao đổi với chủ soái của quân Đường có lẽ không được, nhưng nếu là đi trao đổi với hoàng đế của bọn họ, chúng ta nói nhiều một chút những lời nịnh hót, làm cho họ nỡ mặt nỡ mày, lại lấy một số thư từ thê nữ nhớ nhưng trượng phu cho quan văn của bọn họ xem, thuộc hạ nghĩ từ mặt đạo nghĩa mà nói, hoàng đế và quan văn đại thần của bọn họ có lẽ sẽ đồng ý.”

Nét mặt của A Bạch Tư có chút dịu lại, hắn cũng cho rằng Mộc Tư Lâm nói cũng có lý, người Đại Đường tự xung là đạo nghĩa, không chừng vì mặt mũi mà thật sự thả người, hắn lại trầm tư chốc lát, bèn nói: “Tuy là nói thắng bại là chuyện thường tình của binh gia.

Nhưng lần thất bại của ngươi quả thật làm cho chúng ta tổn thương thực lực rất lớn, hơn nữa còn đánh mất cả khu vực Hà Trung, những điều này đều là trách nhiệm của ngươi, nhưng mà nể tình ngươi lập hạ đại công khi tiêu diệt vương triều Uy Mã Á.

Ta chuẩn bị cho ngươi thêm một cơ hội, ngươi về Khurasan chuẩn bị thật kỹ đi!

Ta hi vọng ở tương lai không xa có thể nghe thấy tin mừng ngươi thu phục Hà Trung thắng lợi.”

Tâm trạng thấp thòm của Mộc Tư Lâm cuối cùng đã được xóa tan, A Bạch Tư không giết mình, cho dù trách nhiệm đánh mất Hà Trung không phải ở hắn mà là do A Bạch Tư, là A Bạch Tư thất bại trong việc xử lý thánh nữ Áo giáo mà dẫn đến khởi nghĩa lớn của người Sogia (Túc Đặc), bây giờ không ngờ lại đẩy trách nhiệm cho hắn.

Nhưng Mộc Tư Lâm không biện bạch gì, hắn khấu đầu một cái mạnh rồi lui xuống ngay, A Bạch Tư nói đúng, bây giờ nói gì cũng vô dụng, chỉ có sớm ngày thu phụ Hà Trung, hắn mới có thể có quyền nói chuyện.

Mộc Tư Lâm lui xuống, trong đại điện bốn bề im lặng, A Bạch Tư liếc Mansur một cái, cười nhạt một cái nói: “Tại sao không nói gì, là kỳ lạ ta tại sao lại không nhân cơ hội này giết hắn đi, đúng không?”

Mạn Tô Nhĩ gật gật đầu.

“Thuộc hạ nghĩ đây là một cơ hội.”

“Ngươi cho rằng ta không muốn giết hắn sao?”

A Bạch Tư khẽ thở dài, nói: “Tuyên chiến với Đại Đường chính là sai lầm lớn nhất mà ta mắc phải, đế quốc vừa mới xây dựng nên, nội bộ không yên, bên kia Ai Cập chiến sự chưa dứt, ta đã gấp gáp đi gây thù hằn, dẫn đến sự thám bại trong cuộc chiến Đát La Tư.

Hà Trung cũng bị vụt mất, bài học này nếu ta không tiếp thu, lại giết thêm Mộc Tư Lâm, khó nói là Khurasan cũng sẽ theo đó tạo phản, vì vậy ta chỉ có nhịn, đợi cục thế bình ổn lại mới đi xử lý hắn.”

“Nếu Khalifah không còn có ý thủ địch với Đại Đường, vậy tại sao còn để Mộc Tư Lâm thu phục Hà Trung nữa?”

“Trước khác nay khác, khi đó quân Đường Chỉ có chiếm Toái Hiệp và Toshkent, ta còn có thể nhịn, nhưng bây giờ quân Đường đã chiếm Samarkand, nếu ta còn nhịn thêm nữa. quân Đường sớm muộn gì cũng sẽ tấn công Sind (*Tín Đức), hơn nữa đê quân Đường tiêu hao một chút thực lực của Khurasan, lúc đó mới xử lý Mộc Tư Lâm, ta cũng dễ dàng hơn một chút, ngươi hiêu chứ?”

Mansur lúc này mới vỡ nhẽ ra. mượn tay quân Đường làm suy yếu Khurasan, quả nhiên cao mình, hắn trịnh trọng thi một lễ khen nói: “Mưu tính sâu xa của Khalifah bệ hạ, thần đệ còn kém quá xa.”

A Bạch Tư mỉm cười, lại tiếp tục nói: “Nhưng mà Mộc Tư Lâm nói cũng có lý, muốn đòi lại tù binh, đi Trường An có lẻ có hiệu quả hơn Toái Hiệp, Mansur, đệ hãy vất vả đi Trường An một chuyến, đi yết kiến hoàng đế của bọn họ, mang theo một lá thư của ta, phải để tư thế thấp một chút, dùng hết khả nãng thỏa màn lòng háo danh của bọn họ”

“Thần đệ hiểu rồi, việc này thần đệ nhất định sẽ làm tốt, ngoài ra, đệ kiến nghị hãy thả một bộ phận tù binh của bọn họ, đê tỏ thành ý.”

“Được, việc này giao cho đệ làm, ngoài ra, nếu thỏa mãn lòng háo danh của bọn họ nếu còn không đủ, ta cho phép đệ tùy cơ ửng biến, có thể đáp ửng một số điều kiện thích đáng của họ mục đích chi có một, mau chóng đòi lại binh sĩ tù binh của ta.”

Mansur nhận lời xong, đang định lui xuống, lúc này A Bạch Tư đột nhiên nghĩ đến một việc lớn, lại gọi hắn lại, lạnh lùng nói: “Còn nữa. vũ khí bí mật kia của quân Đường đệ phải nghĩ cách lấy được, thậm chí bất kỳ giá nào cũng phải lấy được cho ta.”

...

Trường An, khi ánh nắng ban mai đầu tiên của mùa thu vừa hé ra từ kẽ mây, tiếng vó ngựa dồn dập trên đường lớn đã phá tan sự yên tĩnh của ngõ phố, từng đội Vù lâm quân trên đại lộ Chu Tước chạy qua chạy lại, đuổi các người đi đường trên phố ra ven đường chờ đợi.

Trên phố lớn nhất loạt không được thông hành, trên đường lớn không chỉ là người đi đường, cũng chen đầy dân chúng kéo đến xem náo nhiệt, mọi người xì xầm bảo nhau, có người nói là quân An Tây đã khải hoàn trở về.

Phải cử hành nghi thức vào thành long trọng, nhưng cách nói này lập tức bị người khác bác bỏ, từ Toái Hiệp đến Trường An ít nhất cũng phải mất hai tháng, quân đội làm gì mà có thể trở về kịp được, rất nhanh có người đã đoán được chân tướng.

không cần nói. chắc chắn giống như năm ngoái, thánh thượng và quý phi nương nương phải đi ôn tuyền Cung nghĩ đông, không phải sao, đã xuất động cả Vũ lâm quân kia mà, cách nói này rất nhanh đã được chứng thực, các nha dịch của Kinh triệu phủ và hai huyện Trường An, Vạn Niên lúc duy trì trật tự đã tiết lộ chân tướng, là thánh thượng và nương nương đi Hoa Thanh cung, cũng giống như năm ngoái vậy.

Tin tức này truyền ra, dân chúng nhất thời nhiệt tình sôi sục, vùng vẫy chen lên trước, không ít người năm ngoái đã lấy được không ít lợi lộc, tiền vàng vung vãi kia, kim hoàn ngọc thoa mà đội người Dương gia đánh mất dọc đường đều là hàng thượng hạng, nhặt được một cái, bèn có thể đáng giá mấy chục quan tiền, trên đường lớn la hét ầm ĩ huyên náo, mọi người khắp nơi đều sôi trào hẳn.

Lúc này hướng Chu Tước môn vọng lại tiếng trống nhạc mở đường, còn có tiếng chiêng liên hồi, đây là đội mở đường Vũ Lâm quân đã đến, từng đội Vũ Lâm quân chạy như bay mà đến. to tiếng hét: “Ven đường nhường đường, không được ồn ào!”

Mặt đường sôi sục từ từ bình lặng trở lại, ai nấy ngẩng đầu ngóng nhìn, chờ đợi đội ngũ thánh thượng đi đến, cùng với việc Vũ Lâm quân ngày càng dày đặc, tiếng trống nhạc cũng càng ngày càng gần.

Bắt đầu có đội ngũ của hoạn quan xuất hiện, từng đội hoạn quan to nhỏ y phục chỉnh tề tay bưng các loại đồ vật khác nhau, nét mặt nghiêm túc, bước đi về phía trước, đội ngũ hoạn quan có đến hơn hàng nghìn người, ở phía sau họ đi đến đội ngũ cung nữ đồ sộ, đây cũng là một đội ngũ khá bắt mắt. mênh mông hoa trăm dặm.

lụa là tranh sắc thắm, y phục diễm lệ xa hoa, như trăm hoa ngày xuân, muôn hồng nghìn tía. nét kiều hiền thục dịu dàng, mặt hoa vóc dáng gọn gàng thắm tươi; cuối xuân xiêm áo rạng ngời. công vàng lân bạc ôm người thướt tha, trên đầu đâu không có?

điểm trang mái tóc chim hoa, khít khao dây chạm ngọc ngà quấn lưng, sau lưng nào có thấy?

Nét đẹp ma mị diễm lệ của đội ngũ cung nữ đã làm dấy lên đầy đường tiếng hoan hô, tiếng trống tiếng hô quát không ngớt. trang phục của cung đình luôn dẫn đường cho xu thế lưu hành của Trường An, hôm nay thịnh hành kim vũ linh, ngày mai cả nước tước võng tận; năm nay áo da báo, năm sau bách thú cùng rên rỉ.

Sau khi đội ngũ cung nữ đã đi hết, bèn là đội công chúa tông vương, nhưng thu hút ánh nhìn của mọi người nhất là đội ngữ của Dương gia, Dương Thị tam phu nhân, Dương gia nhi lang, bọn họ nằm ở vị trí trung tâm của chủ đội, các nam nhân ai nấy ngựa báu yên vàng, y phục hoa quý sáng ngời, còn các nữ nhân thì trang điểm xinh đẹp, châu báu đầy cả đầu.

Hương phấn trên người theo gió phiêu tán, mấy dặm có thể ngửi thấy, xe ngựa của Dương thị tam phu nhân càng là xa hoa dị thường, xe ngựa dùng vàng ròng chế tạo, khảm đầy bảo thạch châu báu, mỗi đi một bước đều sáng loáng bắt mắt, biến hóa vạn nghìn lần, Dương gia chính ở vị trí phía trước long liễn của Lý Long Cơ, có thể thấy vị trí đó cao quý, hơn cả tông thất nữa.

Sau xe ngựa của ba quốc phu nhân, long liễn của Lý Long Cơ và dương quý phi cuối cùng đã xuất hiện, long liễn do mấy trăm lực sĩ kéo đây, khảm ngọc dát vàng. sừng sững nguy nga, so về hoa lệ, long liễn vẫn không bì được với xe ngựa của ba quốc phu nhân, nhưng nó dùng một khí thế uy nghiêm cao quý áp đảo tất cả.

Long liễn bị bức rèm dày dày che khuất, nhìn không thấy bóng dáng của Lý Long Cơ và quỷ phi nương nương, hai bên đứng đầy hoạn quan và cung nga hầu cận, ở hai bên long liễn, là mấy nghìn thị vệ kỵ binh cầm giáo, nghiêm mật bảo hộ an toàn cho thánh thượng và nương nương.

Trên long liền, tâm trạng Lý Long Cơ đặc biệt sảng khoái, ba ngày trước hắn nhận được chiến báo từ Hà Trung xa xôi truyền đến, quân Đường ở Thạch Quốc Đát La Tư đại bại quân Đại Thực, rồi huy binh Túc Đặc cửu quốc, đem thế lực của Đại Thực đuổi ngay về phía tây ô Hử hà.

Đây là thắng lợi lớn nhất từ năm Thiên Bảo trở lại đây của Đại Đường, cho dù Lý Khánh An trong thư nhanh bồ câu nói rất nhẹ nhàng, nói trận chiến này chỉ là màn mở đầu đọ sức giữa Đại Đường và Đại Thực, nhưng Lý Long Cơ từ việc so sánh số lượng binh lực bèn đã biết đây là một trận đại thắng, Đại Đường có thể dùng năm vạn quân đánh bại mười vạn quân Đại Thực, công lao của Lý Khánh An, đủ để sánh ngang với Ca Thư Hàn.

Sau khi tâm trạng sảng khoái xong, sự nghi hoặc của Lý Long Cơ lập tức lại ập đến, nên ban thưởng Lý Khánh An ra sao?

Hai ngày nay hắn luôn suy nghĩ đến việc, trù trừ không quyết định dứt khoát được, nhưng không phải là công lao của Lý Khánh An không thể nào phong thưởng, ngang hàng hắn với Ca Thư Hàn là được.

Mấu chốt là Lý Khánh An là kẻ ủng hộ trung thành của tiền thái tử, hắn chưa hề tỏ thái độ trước việc Lý Hanh bị phế đông cung, thậm chí trong sự thẩm phán sau khi hắn vào ngục cũng không có bất kỳ ý hối cãi nào, tiền thái tử Lý Hanh cũng là một trong những người nằm trong danh sách lựa chọn đông cung của hắn.

Lý Long Cơ đã biết được chân tướng của vụ việc, Lý Hanh đã thắng thắn đưa ra chửng cứ cho hắn, quả thật là bị Lý Tông vu oan, chỉ là việc xấu trong nhà không thê truyền ra ngoài, việc này Lý Long Cơ cũng là âm thầm đề hận trong lòng, không có công khai.

Xuất phát từ một tấm lòng áy náy, Lý Long Cơ lại nghĩ đến những thứ tốt đẹp của tiền thái tử, hắn lại nhen nhóm ý nghĩ khôi phục vị trí đông cung của Lý Hanh, nhưng đây cũng chỉ là ý nghĩ trong đầu, trong số những người lựa chọn vào đông cung của hắn, Lý Hanh chỉ là xếp ở cuối cùng, còn người xếp ở vị trí đầu tiên, lại là hoàng trưởng tôn Lý Thục, đây là lựa chọn mà Lý Long Cơ đã nghĩ tới từ trước.

Tất cả những người con hắn đều không hài lòng, duy chi có trưởng tôn thâm trầm độ lượng, khoan dung nhưng quả đoán, làm cho Lý Long Cơ vô cùng yêu thích, đây cũng là nguyên nhân thật sự mà Lý Long Cơ lâu rồi cũng không thể định ra người kế vị thái tử.

“Tam lang đang nghĩ ngợi điều chi?”

Dương quý phi bên cạnh nhìn thấy Lý Long Cơ lúc thì thoải mái cười to, khi thì mày nhăn như tít, bèn quan tâm hỏi: “Nếu Tam lang trong triều có việc, vậy chúng ta trể mấy ngày mới đi Thanh Hoa cung.”

“Không cần đâu, thật ra cũng không phải việc lớn gì, trẫm chỉ là đang phân vân nên phong thưởng Lý Khánh An thế nào thôi.”

Dương quỷ phi nghĩ một chút kiến nghị nói: “Vậy chi bằng giống như lần trước, cho hôn thê của hắn nhà đẹp ruộng tốt?

Hoặc là Tam lang đích thân chủ trì đại hôn của hắn, ban cho hắn vinh quang.”

“Chủ trì đại hôn có thể được, nhưng cho vị hôn thê của hắn ruộng tốt nhà đẹp thì không cần.”

Lý Long Cơ vừa cười vừa lắc đầu nói: “Lần này không giống như lần trước, lần trước là thu phục Toái Hiệp, chỉ là có công lao, có thể mượn tay của thê tử hắn, còn lần này lại là đánh bại quân Đại Thực, đoạt lại Túc Đặc cửu quốc, giành được thắng lợi mang tính chiến lược, có thể nói công ở xã tắc, nhất định phải chính thức phong thưởng cho chính hắn, còn tướng sĩ tam quân, cũng đồng thời phải cho ban thưởng, trẫm khó xử a!”

Dương quỷ phi cười nói: “Ta thấy Tam lang có chút nghĩ ngợi nhiều rồi đó, bản thân Lý Khánh An vẫn còn chưa về, đợi sau khi hắn về rồi, đưa ra báo cáo chính thức, Tam lang mới đi thương lượng với các đại thần, không phải là giải quyết xong rồi sao?”

Lý Long Cơ cười ha hả: “Nương tử nói quả không sai, quả thật là ta đã lo nghĩ nhiều rồi, đi ôn Tuyền cung trước, đi tắm nước nóng thật thoải mái đã.”

Đội ngữ rầm rộ hiên ngang đi xa, đội Vũ Lâm quân thả lõng quản chế, dân chúng hai bên đường ùa lên, đồng loạt tranh giành trâm cài trang sức vất vãi trên mặt đường, cùng với tiền đồng khắp mặt đất do hoạn quan ném ra, trên đại lộ Chu Tước khắp nơi trở nên hỗn loạn.

...

Chạng vạng hôm nay, một dòng mấy nghìn người của Lý Khánh An cuối cùng đã tiến vào Ngọc Môn Quan, Lý Khánh An lần này hồi kinh đã mang theo một nghìn kỵ binh, tính cả thương nhân Túc Đặc, không đến ba nghìn người, nhưng lạc đà thay bọn họ mang theo vật tư lại gần một vạn con, chỉ là cỏ chẳn cung cấp từ các châu huyện dọc đường đã làm cho các quan phủ không ngừng kêu khổ.

Trận chiến Đát La Tư lần này, Lý Khánh An từ trong tay người Đại Thực đoạt được một khối vật tư lớn, cũng bao gồm rất nhiều vật phẩm quý trọng, các loại vật phẩm may mặc, hồng bảo thạch, thanh kim thạch, gương đồng, liêu châu, hương liệu, còn có lều trại lông cừu thượng hạng, cùng với ba mươi mấy con tuấn mã Ả Rập tốt v.v...

Những xa xỉ phẩm này Lý Khánh An chuẩn bị dâng cho Lý Long Cơ, ngoài ra còn có một phần hậu lễ, chính là hai mươi vạn cân bạc nén.

Sắc trời đã dần tối sầm lại, đội ngũ đã ở ven sông Mình Thủy đóng hạ doanh trướng, Lý Khánh An đang ở trong đại trướng toàn tâm toàn ý viết thuật báo cáo, ở một bên khác của lều trại, tỷ muội Như Thi Như Hoa đang bận rộn thu dọn vật phẩm, Vũ Y thì ngồi trước đàn, chống cằm nhìn chăm chú Lý Khánh An, có vẻ có chút thần thái bất ổn, không biết nàng đang suy nghĩ gì?

Lần này, ba người bọn nàng đều cùng Lý Khánh An đi về Trường An, một mặt dĩ nhiên là rời khỏi Trường An thời gian khá dài, muốn trở về xem xem, còn một mặt khác, bọn họ cũng phải đi gặp Độc Cô Mình Nguyệt một cái, do Độc Cô Mình Nguyệt chính thức tiếp nạp bọn họ vào cửa môn của Lý gia.

“Lý lang, huynh có thể đi cỡi ngựa cùng muội trong chốc lát không?”

Vũ Y ngồi đến bên cạnh Lý Khánh An, thấp giọng năn nỉ hắn nói: “Trong đại trướng chán phát hoảng, huynh đi ra ngoài cùng muội đi!”

“Được!

Đợi ta viết xong vài chữ này đã.”

Lý Khánh An viết như bay cho xong một đoạn, buông bút xuống đứng dậy cười nói: Đi thôi!”

Vũ Y nhất thời mặt mày hớn hở, nàng vội quay sang hai nàng đang bận nói: “Như Thi Như Hoa. ta và Lý lang ra ngoài đi dạo một chút, rất nhanh sẽ trở về.”

Như Thi ừ một tiếng, Như Hoa lại cười nói: “Vũ Y tỷ, đừng đi xa quá, coi chừng bị sói ăn thịt đấy.”

Lý Khánh An cười hì hì nói: “Bản thân muội cẩn thận một chút, đêm nay sói phải đến ăn thịt muội!”

Như Hoa mắt đẹp khẽ liếc: “Thật không?

Vậy thì đến thử xem, đêm nay muội đang định giết một con sói, để nếm thử chút thịt rừng.”

‘Thôi!

Đừng làm người ta thẹn.”

Tiếng của Như Thi thé lên: “Hai người này thật là, tán tỉnh nhau như bên cạnh không có ai vậy, xem muội và Vũ Y tỷ ra gì chứ. khúc gỗ sao?”

Lý Khánh An cười lên ha hả, kéo lấy tay của Vũ Y đi ra ngoài, hai người họ vừa đi ra, nụ cười của Như Thi đã biến mất, khẽ thở dài.

“Tỷ, sao thế?”

Như Họa kỳ lạ hỏi: “Tỷ thở dài làm gì?”

Như Thi lắc đầu, “Không có gì, muội đừng hỏi.”

“Cái gì nào!

Ai nấy đều lo âu phiền muộn, Vù Y tỷ cũng vậy, tỷ cũng vậy, dọc đường mặt ũ mày chau, giống như là đi pháp trường vậy, có đến nỗi như thế không?”

Như Họa có chút giận dỗi không thôi: “Muội thật không hiểu tỷ lo lắng điều gì?

Nhà này là do đại ca làm chủ, tỷ cho là đại ca là hạng người nào, đường đường An Tây tiết độ sứ, trong tay nắm giữ hàng vạn hàng nghìn đại quân, đừng nói chỉ là một hoàng thân lụi tàn, nàng ấy cho dù là công chúa, cũng phải nghe lời đại ca, muội thì không tin hai ta đi theo đại ca mấy năm nay, đại ca sẽ đối xử vô tình vô nghĩa với hai ta.”

Như Thi lại thở dài nói: “Lời tuy nói như vậy, nhưng dù sao nàng ấy là con dâu chính, nếu nàng nhìn chúng ta không vừa mắt, nàng sẽ có quyền đuổi chúng ta đi, đại ca lại không phải ngày nào cũng ở nhà, đợi huynh ấy trở về, gạo đã nấu thành cơm rồi, đại ca cũng sẽ không thể làm gì được nữa.”

“Đuổi ra thì đuổi ra, cùng lắm thì chúng ta đi làm thương nhân, cửa hiệu lá trà muội mở ở Bắc Đình ngày vào đấu vàng, nói thật, muội thật muốn một mình tự do tự tại, tỷ, tỷ đừng lo lắng nữa.

Bây giờ chúng ta lại không phải là bé gái mồi côi không nơi nương tựa như hồi xưa nữa, còn sợ là không nuôi sống nổi chính mình nữa sao?”

Cho dù muội muội nhìn rất thoáng, nhưng Như Thi vẫn không thể giãi tòa nỗi lòng, tâm nguyện duy nhất của cả đời nàng chính là mãi mãi ở chung với đại ca, ngoài điều này ra, nàng chẳng muốn đi đâu cả.

“Thôi, không nói chuyện này nữa, tỷ nghĩ Minh Nguyệt tỷ là một nữ tử thông tình đạt lý, tỷ ấy có lẽ có thể đón nhận chúng ta, nhưng còn Vũ Y tỷ, Hài!”

Chương 255: Minh Châu xem mắt

Dưới ánh tịch dương, Vũ Y cưỡi trên lưng ngựa đi song song với Lý Khánh An, nhìn vào tà dương như máu, Vũ Y trông có chút thương cảm, nàng nhỏ tiếng nói: “Lý lang, muội đã nghĩ xong rồi, muội cả đời này vẫn là muốn sống một mình.”

“Muội là muốn rời bỏ ta sao?”

Lý Khánh An có chút không vui hỏi.

Vũ Y nhẹ nhàng lắc đầu.

“Không phải, muội sẽ ở bên cạnh huynh, nhưng mà muội không muốn gả cho huynh.”

“Vì sao?”

“Nói thế nào đây?

Trước khi quen biết huynh, mười năm này của muội đều là ăn nhờ ở đậu nhà người, đã nhìn đủ ánh mắt xem thường của người khác rồi, quả thật là đủ rồi, muội không muốn sống mà phải tiếp tục nhìn sắc mặt của người khác nữa.”

Lý Khánh An liếc nàng một cái. nói: “Nàng là nói Minh Nguyệt?”

“Ngoài nàng ấy ra còn ai nữa?”

Vũ Y cười khổ một tiếng nói: “Đúng vậy, nàng ấy là danh môn khuê các, sẽ trở thành chính thê của huynh, muội thì đáng là gì?

Người thiểp bưng trà rót nước sao?”

Lý Khánh An trầm mặc trong chốc lát nói: “Muội sẽ là bình thê của ta, ở trong nhà địa vị của các nàng là như nhau, nếu như muội không muốn gặp nàng, ta có thể chia cắt muội và nàng, hai ngươi ai ở chỗ người đó, không ảnh hưởng nhau.”

“Có thể sao?

Trong một chén đặt hai cái muỗng. có thể không va chạm sao?”

Vũ Y nhìn ánh chiều tà, có chút bi thương nói: “Thật ra muội là một người nữ nhân rất ích kỹ, muội trước giờ không thể tiếp nhận việc trượng phu của muội còn có nữ nhân khác, chỉ là bản thân muội không phấn đấu.

Một danh phận của Thôi gia giống như một xiềng xích ép đến muội không thở được, muội cũng đành phải chấp nhận, xem Như Thi Như Họa như muội muội của muội, muội mỗi ngày khẩn cầu trời cao, để Lý lang của muội đừng lấy nữ nhân khác vào cửa nhà, muội sẽ hầu hạ huynh chu đáo suốt đời, nhưng trời cao không xót thương muội, ngẫm lại muội cũng thật khờ, huynh làm sao có thể không lấy thê tử chứ?”

“Cho nên muội bây giờ là không muốn gả cho ta rồi!”

Khẩu khí của Lý Khánh An đã có chút hờn giận.

“Không phải là không muốn gả cho huynh, là muội không muốn cùng nữ nhân khác chia sẻ một người trượng phu, muội không muốn nhìn vào sắc mặt của người khác mà sống, không!

Muội kiên quyết không làm thế.”

“Hừ!”

Lý Khánh An hừ một tiếng thật mạnh.

“Hay là muội muốn gả cho người khác làm chính thê, muội rốt cuộc đã thích ai rồi?”

“Lý lang!”

Nước mắt từ trong mắt xinh đẹp của Vũ Y ứa ra, nàng run giọng nói: “Muội Khương Vũ Y thề với trời, suốt đời này, muội sống là người của huynh, chết là ma của huynh, thân thể của muội, trái tim của muội đều là của huynh, chỉ là, chỉ là muội không muốn gả cho huynh.”

Lý Khánh An nhìn vào ánh tịch dương buồn bực thở một hơi dài, hắn là người đến từ hậu thế, tại sao lại không hiểu tâm tư của Vũ Y chứ?

Hắn đột nhiên ôm chầm lấy thắt lưng của Vũ Y, có chút thô bạo ôm nàng lên trên ngựa mình, cúi đầu hôn lấy môi nàng, tay trên mình nàng mặc sức vuốt ve xoa nắn, thuận thế giựt bỏ dây váy của nàng, tay luồn vào trong váy áo của nàng, Vũ Y ư lên một tiếng, thân thể từ từ mềm nhũn ra, rất nhanh đã mê lạc trong tình dục như phong ba bão táp của hắn.

...

Lễ Thượng Nguyên năm Thiên Bảo thứ mười một đã qua đi được mười mấy ngày, Cặp lồng đèn đỏ trước cửa Độc Cô phủ đã dần phai sắc, Không khí náo nhiệt tưng bừng của ngày lễ Thương Nguyên cũng xa dần, Tất cả mọi sự ồn ào cũng dần thanh tịnh trở lại, Tháng ngày lại cứ êm dịu qua đi.

Sáng hôm này, Độc Cô Minh Nguyệt với bộ dạng của bạch hồ nữ đang cười con lừa nhỏ của mình lén lút đi ra từ cửa hông, nàng đương chuẩn bị đi tham gia buôi hợp mặt của bạn bè.

Dù năm mới đến, Minh Châu lại thêm một tuổi, nhưng trên người nàng hoàn toàn không có sự chín chắn và điềm đạm của một cô thiếu nữ mười bảy, Tính nàng vẫn nhiệt tình như xưa, cách nghĩ cũng sáng nắng chiều mưa và không ổn định, Như sáng nàng nói mình ghét ăn cá, cũng có lẽ đến chiều, nàng lại một mình ăn hết cả một con cá to, Đây là một cô thiếu nữ mười bảy khó đoán.

Hai ngày nay tâm trạng nàng cực không tốt, Đá kim cương Lý Khánh An tặng nàng bị nàng làm mất khi đem đi khoe khoang, Nghĩ ngang nghĩ dọc, nàng đoán chỉ có thề là Thôi Liều Liều đã lấy trộm của mình thôi, Thừa cơ hôm nay gặp mặt, nàng sẽ mở miệng đòi lại cho xem.

Nàng lấp ló thò đầu ra ngoài ngó nghiêng dò la tình hình, Nàng sợ nhất là lúc này sẽ bị mẫu thân bắt gặp, thế nào người cũng hét lên bắt nàng quay vào nhà.

“Tam cô nương định ra ngoài à?”

Một giọng nói bỗng vang lên sau lưng, khiến nàng giật bắn người, Quay lại nhìn mới thấy là Lưu Nhị Nương, vợ của quản gia, Minh Châu giẫy nảy nũng nịu: “Nhị nương, thím làm cháu sợ chết khiếp.”

Lưu Nhị Nương cười hì hì nói: “Ta khuyên Tam cô nương tốt nhất là đừng đi đâu cả!”

“Vì sao?”

“Vì phu nhân đang cho người tìm cô nương khắp.”

“Tìm cháu?”

Minh Châu ngơ ngác, ‘Tìm cháu làm gì?”

“Việc tốt!

Mau quay về đi!”

Lúc này, đại nha hoàn Hổ Phách cận thân của Bùi phu nhân đã đứng ở Nguyệt môn cách đấy không xa: “Tam cô nương, phu nhân mời cô nương lập tức qua về phòng.”

Minh Châu ném dây cương của chú lừa cho Lưu Nhị Nương, đi lên phía trước nhìn Hồ Phách cười nói: “Hồ Phách tỷ, mẫu thân tìm ta có việc gì vậy?”

Hổ Phách thở dài nói, “Một lát nữa sẽ có người đến xem mắt, phu nhân nói tiểu thư hãy trang điềm một chút.”

Minh Châu trợn tròn mắt: “Xem mắt?

Ai xem mắt, tỷ tỷ ư?

Tý tỷ không phải đã sả cho Lý Khánh An rồi ư?

Vì sao lại còn xem mắt nữa?”

Hồ Phách thấy nàng đang giả ngơ, bèn bất lực nói: “Tam cô nương, là xem mắt với cô nương đó.”

Minh Châu ngần ngơ nửa ngày, Mãi một lúc sau, nàng một đột nhiên kêu thé lên: “Không xong rồi, mẫu thân muốn giết người.”

Xong nàng vội quay phắt sang siật lấy dây cương định chuồn, Nhưng Lưu Nhị Nương đã có chuẩn bị trước, Bà túm tay nàng lại cười nói: “Phu nhân biết chắc thế nào cô nương cũng định trốn, nên đã dặn ta trước là phải canh chừng cô nương, Tam cô nương, hãy ngoan ngoãn theo ta về đi!

Nếu không, ta sẽ tìm một ả phụ nữ chẻ củi lực lường khiêng cô nương về!”

Lưu Nhị Nương lực lường hơn người, móng vuốt của bà đã túm tay Minh Châu lại, lôi thăng vào nhà.

“Cháu không đi!

Nhị Nương thả cháu ra, cháu sẽ cho thím mười quan tiền, hay không thì cháu cho thím hai mươi quan nhé, thím mau thả cháu ra đi!”

“Minh Châu!”

Tiếng quát giận dử từ phía trước vọng đến, chỉ thấy Bùi phu nhân mẫu thân nàng hiện đang đứng ở cửa nội trạch, Minh Châu bỗng chốc im miệng lại, Lưu Nhị Nương cũng thả tay nàng ra.

“Phu nhân.

Tam cô nương định trốn ra ngoài, đã bị nô tỳ bắt lại.”

Bùi phu nhân gật gật đầu.

“Thím làm tốt lắm, lát sau ta sẽ có thưởng cho thím.”

Nói xong, bà từ từ đi đến trước mặt Minh Châu, nhìn từ đầu đến chân nàng, lại là kiểu trang điểm kỳ dị mà không khỏi lạnh tanh nói: “Con lại muốn trốn đi gặp đám bạn không ra gì kia à?”

“Mẫu thân, không phải là bạn không ra gì, toàn là con gái nhà thế gia mà mẫu thân quen biết đấy chứ!

Hôm nay mọi người sẽ cùng đến Khúc Giang bắt tiễn.”

“Hừ!

Con gái thế gia gì!

Lần trước các con ngang nhiên mặc kỳ trang dị phục đi giữa đường Trường An đã làm dấy lên cơn sóng thế nào?

Mà con cũng trong số đó, đúng là làm ta mất mặt!”

“Mẫu thân, hôm nay con...

“Im miệng!”

Bùi phu nhân giận dử quát, bà quay đầu lại phía lầu thêu nói: “Con mau quay về cho ta, Thay quần áo khác, rửa mặt sạch sẽ, sau đó đến gặp ta!”

Minh Châu không dám cãi lời mẹ, đành vội quay vào phòng, Vừa vào đến, nàng vừa bin môi vừa thay áo quần, Nha hoàn cũng chạy đến đưa nước ấm đê nàng rửa mặt.

Lúc này, Mình Nguyệt mới đẩy cửa đi vào, Nàng thấy muội muội mặt không vui, bèn cười nói: “Sao, không muốn xem mắt à?”

“Muội mới không thèm!

Chẳng qua là mặc cho đẹp để cho lọt vào mắt xanh của gã đàn ông kia, sau đó lấy muội như đã ban một ơn huệ lớn lao, mẫu thân mới thấy vui, còn muội thì sống chết mặc bay!”

Minh Nguyệt nghe khẩu khí của muội muội có phần quá khích, liền dịu giọng khuyên bảo: “Muội đừng nói thế, mẫu thân đều vì muội cả thôi, Năm nay muội đã mười bảy tuổi rồi, quả thật đã đến tuổi phải xuất giá.

Hơn nữa người hôm nay đến là Lư tam công tử, nhân phẩm và tài hoa đều xuất chúng, lại là huyện thừa La Xuyên, môn đãng hội đối với nhà ta, là một cặp trời sinh với muội đấy.”

“Áy!

Áy!

Áy!

Môn đăng hộ đối?”

Minh Châu rú lên vài tiếng quái gỡ, lại lườm chị mình lại: “Tỷ còn dám nói là môn đãng hộ đối, Vậy lúc trước Triệu Thụy Mình kia không phải môn đăng hộ đối lắm sao?

Vậy sao tỷ không thèm đếm xia đến hắn, bây giờ tỷ đã ra khỏi biển lửa, được gả cho một đức lang quân như ý rồi, lại muốn đi hại muội muội này ư?

Tỷ có còn là tỷ tỷ của muội không?”

Minh Nguyệt bị nàng phản bác cho ử họng không thốt lên lời nào, Mãi một lúc sau mới nói: “Quan trọng là nhân phẩm, Tên Triệu Thụy Mình kia nhân phẩm bất đoan, hắn trong nhà rõ ràng đã có vợ con, mà còn muốn giấu, Người như thế này không thể lấy, Lư tam công tử thì khác, vì gia giáo nghiêm ngặt, ta trước gặp hắn trong thi xã một lần, quả thật không đến nỗi!”

“Hừ!

Tên Triệu Thụy Mình ấy về sau mới biết được hắn đã có vợ, thế mà trước đó mẫu thân cứ nói hắn nhân phám không tồi, lúc ấy tỷ không phải cũng đòi sống đòi chết đó sao?

Sao bây giờ tỷ lại nói Lư tam công tử kia nhân phẩm không tồi, vậy sao lúc đầu tỷ không lấy hắn ta đi?

Bản thân tỷ cũng không muốn làm thế sao lại còn ép muội làm, muội ử chịu đâu!”

Minh Châu tuy nói dỗi, nhưng Minh Nguyệt nghe cũng có lý, Tên Lư Nghị Trung ấy thật sự là người thế nào, nàng cũng không rõ lắm, chỉ thấy hắn xuất thân danh môn, nên nghe chắc nhân phẩm không đến nỗi nào.

Nhưng một khi muội muội lấy lầm người, thì xem như bị hủy hoại cả đời người, Nàng là tỷ tỷ, việc này nên suy nghĩ kỹ giúp muội muội.

Nàng nghĩ một lúc bèn cưới nói: “Nếu muội không nguyện ý, vậy thì giả bệnh vậy!

Đợi qua khỏi hôm nay, chúng ta sẽ điều tra lại tình hình của hắn, nếu thật sự không được, thì từ chối.”

Minh Châu thấy tỷ tỷ cuối cùng cũng chịu đứng về phía mình không khỏi tinh thần phấn chấn đáp: “Vờ bệnh không được, vừa rồi mẫu thân đã thấy muội, mẫu thân nhất định không tin đâu.”

“Vậy muội muội có cách gì?”

Minh Châu chớp chớp mắt ghé sát vào tai tỷ tỷ thỏ thẻ vài câu, Minh Nguyệt vỗ đầu nàng, cười nói: “Cái đứa ranh ma này, sau này thế nào cũng bị mẫu thân mắng ta chết, Ta không giúp muội đâu!”

Nàng lại ôm chằm lấy tay tỷ tỷ làm nũng: “Tỷ tỷ yêu quý, giúp giúp muội đi mà!

Tỷ có thể lấy được đức lang quân như ý không phải cũng do muội không quản ngại đường xa vạn dặm chạy đến Bắc Đình đó sao?

Sao tỷ tỷ lại có thể vong ơn bội nghĩa thế này?”

Minh Nguyệt nghe nàng lại lôi nợ cũ ra nói, bất đắc dĩ, đành phải nhận lời.

“Thôi được!

Ai bảo muội là muội muội ta?

Ta chi giúp muội lần này thôi nhé!”

Minh Châu mừng rỡ nhảy cẩng lên, nàng vội nói: “Thời gian không nhiều nữa, chúng ta phải chuẩn bị sấp rút thôi!”

Trong phòng khách nhỏ của nhà Độc Cô, Lư Nghị Trung đến xem mắt đã có mặt, Lư Nghị Trung là con trai của Thái thú Ngụy Châu Lư Huy, là tứ đệ của thế gia trử danh Đại Đường Lư gia, năm này vừa hai mươi ba tuổi.

Hắn trông khỏi ngô tuấn tú, tuy chưa thi được công danh, nhưng học thức không tồi, Năm trước thông qua gia tộc hắn đã được chức huyện thừa La Xuyên huyện Ninh Châu, Có thể nói, hắn niên thiếu đắc chí, là nhân vật khá nôi trội trong số các thiếu niên lang tại Trường An.

Người như hắn có thể nói là rất được chào đón trong tình trường Trường An, nhà nào cũng tranh nhau muốn gả con gái cho hắn, Hắn cũng là người tình trong mộng của vô số thiếu nữ.

Lư Nghị Trung nhân phẩm cũng đoan chính, chỉ có một khuyết điểm duy nhất là có phần cao ngạo, Cũng khó trách, cháu đích tôn trong một thế gia như hắn, điều kiện bản thân cũng ưu tú, tuổi lại trẻ, kiêu ngạo cũng là lẽ thường tình.

Hôm nay hắn phụng mệnh của mẫu thân đến Độc Cô gia xem mắt, vốn dĩ mẫu thân hắn cũng định đến đây chung với hắn, nhưng do nhà có việc, đành để hắn đến một mình, Lưu Nghị Trung rất lễ phép trả lời từng câu hỏi của Bùi phu nhân.

“Mấy ngày trước cô tổ nương qua đời, hôm nay là ngày thử bảy đầu tiên, mẫu thân phải cùng phụ thân đến Thôi gia chịu tang, nên không thể đến được.”

“ồ!

Hóa ra lão phu nhân đã qua đời.”

Bùi phu nhân thở dài nói: “Lần này Thôi gia lại mất đi một trưởng bối gia tộc.”

Lư Nghị Trung vừa uống một ngụm trà, vừa dò hỏi: “Phu nhân, không biết Minh Châu hôm nay có nhà không?”

Tuy Minh Châu cũng khá nổi tiếng trong số thiếu nữ Trường An, nhưng hắn lại chưa được gặp, Hắn chi biết Minh Nguyệt, Đấy là một đại mỹ nhân nối tiếng của Trường An thành này.

Hắn cũng từng có ý với Minh Nguyệt, nhưng nhát kiếm ấy của Lý Khánh An, đã cắt đứt hết tơ tưởng của hắn cũng như của tất cả các nam tử ái mộ nàng, Có điều, Minh Nguyệt xinh đẹp nhường ấy, muội muội của nàng cũng không kém đến đâu được, Nghĩ thế, Lư Nghị Trung liền vội vã đến xem mắt, hi vọng có thể gặp được một thiếu nữ đẹp như tiên.

Bùi phu nhân cũng khá ung ý Lư Nghị Trung, tuổi còn trẻ đã kiến thức uyên bác lại biết lễ phải trái, người vô cùng điềm đạm, Lần trước Triệu Thụy Mình bà đã sơ suất, nên giờ đối nhân xử thế việc gì cũng không thể dễ dàng đưa ra kết luận.

Cả Lư Nghị Trung này cũng thế, tuy của khỏi ngô tuấn tú. nhưng không biết nhân phẩm có như mẫu thân hắn đã giới thiệu không.

Trong đại yến tiệc năm mới, Bùi phu nhân đã ngồi chung với Lư phu nhân, hai ngươi nói về hôn sự của con cái, mới quyết định sắp xếp buổi ra mắt này.

Hôm này Lư Nghị Trung sẽ đến nhà đảng gái, nếu song phương vừa ý, Bùi phu nhân sẽ dẫn theo con sái đến Lư gia, để Lư gia được gặp Minh Châu, Nếu hai bên đều đồng ý cuộc hôn nhân này xem như đã được định.

Bùi phu nhân thấy Lư Nghị Trung hỏi về Minh Châu, trong lòng không khỏi sốt ruột, Minh Châu thay áo gì mà lâu thế?

Không lẽ con nha đầu đấy lại trốn rồi ư?

Lúc này, bà bỗng thấy trưởng nữ Mình Nguyệt đang lấp lo sau bình phòng ở cửa bên vẫy tay với mình, liền nhìn Lư Nghị Trung cười nói: “Công tử xin ngồi chờ cho phút chốc, ta đi vào giục Minh Châu nhanh lên!”

“Bùi phu nhân xin cứ tự nhiên, cháu sẽ kiên nhẫn chờ đợi.”

Bùi phu nhân đứng dậy đi ra phía cửa bên, Bà nhăn mày hỏi Minh Nguyệt: “Muội muội con sao vẫn chưa đến?

Con đi hối nó ra nhanh đi!”

“Mẫu thân, muội muội đang trang điềm, sẽ ra ngay thôi ạ!

Con có chút việc tìm mẫu thân.”

“Có việc gì?

Không thể tối mới nói được sao?”

“Tối sẽ không kịp nữa, việc này gấp lắm.”

Bùi phu nhân cũng ho do dự, Tuy Minh Châu đương đi xem mắt, nhưng hôn sự của con sái lớn lại liên quan đến vận mệnh của cả Độc Cô gia, việc không thể xem nhẹ, nên Bùi phu nhân cũng không sơ ý.

Nếu Minh Châu đang trang điểm, chắc trong một lúc cũng không thể xong, Bà gật gật đầu quay sang nói với nha hoàn Hố Phách ở sau: “Ngươi đi tìm Minh Châu, trực tiếp dẫn nó đến phòng khách nhỏ gặp Lư công tử, đừng đế nó trốn, hiền chưa?”

“Vâng!”

Thi lễ xong, Hổ Phách vội chạy đi, Bùi phu nhân lúc này bèn quay sang nói với Minh Nguyệt: “Đi thôi!

Đến chỗ ta nói chuyện!”

Hai mẹ con nhanh chân đi về phía nội trạch, Ngay lúc hai người vừa đi khỏi, Minh Châu bèn từ trúc lâm không xa thò đầu ra, Nàng phải canh chừng cho Hồ Phách đã đi xa mới dám đi ra.

Nàng quả thực chi trang điểm nhẹ, cũng đã thay một bộ váy chính thức đoan trang, chỉ là trên tay nàng đang cầm bình rượu, Đây là chiếc bình rượu dáng hồ lô từ ngọc, do tồ phụ đã qua đời để lại mà tổ nương đã tặng nàng, có thề đựng đến hai ba cân rượu.

Nàng mở nắp bình ra, nốc òng ọc vào miệng: “Phụt!”

Sau đó nàng lại tự phun vào áo váy của mình, Nàng ngửi ngửi áo váy, sau mới mãn ý gật đầu đóng nắp bình lại, Sau nàng lại lấy một hộp son màu đỏ sậm ra trét đầy lên mặt và cổ mình.

Xong xuôi mọi việc, nàng mới lảo đảo đi vào phòng khách nhỏ.

Trong phòng khách, Lư Nghị Trung đương tay cầm chén trà. lòng đầy hồi hộp dõi về phía cửa, Bỗng nghe tiếng “crắc!” từ phía cửa vang lên, hình như có ai đó đụng vào bình phong, khiến nó lung lay như sắp sập xuống làm Lư Nghị Trung phát hoảng mà xém bỏ cả chén.

“Ôi thư sinh bạch diện này từ đâu đến thế này?”

Một mùi rượu sốc vào mặt, trước mặt Lư Nghị Trung là một thiếu nữ say bí tỉ, Tuy nàng quả thật xinh đẹp, nhưng áo quần xộc xệch, hai búi tóc song hoàn vọng tiên thì một cái đã bưng ra, xõa đầy trên vai, Mắt nàng đã say, mặt đò bừng của người say, thậm chí cả cổ nàng cũng đỏ bừng.

Nghe nàng gọi mình là bạch diện thư sinh, lòng hắn quả thật không vui, bèn trầm mặt lại nói: “Cô nương là ai?

Sao lại có thể vô lễ đến thế?”

“Ta là ai?

Hừ Minh Châu hừ một tiếng xong bèn ngang nhiên khoanh chân ngồi xuống như một kẻ hạ nhân, Nàng ngồi ngay chỗ của mẫu thân, Thông thường chỗ ngồi của trường bối, vãn bối như Minh Châu chi được phép ngồi dưới.

Lư Nghị Trung chau mày, vừa định nhắc nhở nàng đã ngồi không đúng chỗ, thì bỗng nhiên hắn trợn tròn mắt. thấy nàng nhấc bình rượu lên, nốc liền vài miệng “òng ọc”!

Đã thế nàng còn “Ợ!” một tiếng rõ to, Mùi rượu sặc mũi xộc đến.

Nàng lớn tiếng đưa tay khịt khịt mũi, xong bèn lấy tay áo mình lên lau, Giọng nàng vẫn như củ nói: “Ngươi chính là Lư tiểu tử đó ư?

Ta là Minh Châu đây, là người sẽ xem mắt cùng ngươi, Ngươi thấy ta thế nào?

Đẹp đúng không?

Có người nói ta đẹp như tiên sa, ngươi thấy thế nào?”

Lư Nghị Trung há hốc mồm, hắn còn chưa bao giờ uống đến mức này, còn chưa bao giờ lê thê, vô liêm si như nữ tử này, ả ta dám nói mình đẹp tựa tiên sa!

Hắn chỉ cảm thấy trong lòng khó chịu, cổ họng ứ lại không thốt lên được lời nào, Hắn nghĩ thầm: “Đây chính là Minh Châu của Độc Cô trong truyền thuyết ư?

Quả nhiên là rất đặc biệt!”

Ráng nén nhịn phản cảm trong lòng, hắn khuyên nhũ: “Minh Châu cô nương, phụ nữ uống rượu là không tốt, thôi nàng cũng đừng uống nữa!”

Minh Châu lườm hắn một cái, say xin lẩm bầm: “Rượu là bạn tốt nhất của ta, từ lúc mười tuổi, mỗi ngày ta đều phải uống ba bình, Không có rượu ta không thể sống, Đàn ông có thể không cần, nhưng rượu không thề không có.”

Nàng lại ợ một tiếng rõ to, nheo mắt nhìn Lư Nghị Trung nói: “Bạch diện thư sinh, ngươi muốn lấy ta, thì phải để ta uống rượu, Để ta uống rượu no say, ta sẽ đi ngủ, Còn ngươi?

Muốn làm gì thì làm, ta mặc kệ, thế không phải tốt sao?”

“Minh Châu cô nương, ta cảnh cáo nàng lần cuối, không được gọi ta là bạch diện thư sinh, nghe rõ chưa?”

“Úi!

Còn giả vờ lễ nghĩa nữa ư?

Được!

Ta sẽ không gọi ngươi là bạch diện thư sinh, Bạch diện thư sinh, vậy ta nên gọi ngươi là gì?

Hay để ta suy nghĩ một tí!

À, phải uống một ngụm rượu đã rồi tính!”

Vừa nói, Minh Châu lại nhấc bình rượu lên nốc vài miếng, Lúc này, hơi rượu thật sự dần dấy lên người nàng, Nàng bỗng giơ tay chỉ vào Lưu Nghị Trung cười ha hả, “Đúng rồi. ta gọi ngươi là Tiểu Lư Nhi, một cái tên hay làm sao!

Nó khiến ta nghĩ đến con lừa nhỏ của ta, các ngươi đúng là hai anh em ruột thịt!”

Lư Nghị Trung không còn nén nhịn nổi, Hắn đứng phắt dậy giận dừ nói: “Minh Châu cô nương, cô nương nói chuyện khách sáo một chút!”

Minh Châu vỗi đùi cười ha hả nói: “Được!

Được!

Con lừa nhỏ của ta giống ngươi, vậy được chưa?”

Nàng đặt bình rượu xuống, hai tay đặt lên đầu, kéo dài mặt ra họ tiếng kêu sang sảng của lừa, ha tay trên đầu vây vẩy giả làm tai lừa nhìn hắn nheo mắt.

Lư Nghị Trung tức đến mức bốc khói, Hắn giẫm chân phẫn nộ nói: “Thôi đi!”

Xong quay mình bước nước đại đi thẳng, Trong lòng hắn đầy hối hận, hấn hội vì sao mình lại nhất thời giở chứng chạy đến dự buổi xem mắt này.

Đúng là tự chuốc nhục vào mình, May mà hắn còn đến xem qua, nếu không cưới phải ả phụ nữ này, hắn sẽ thật sự hối cả đời.

Minh Châu thấy hắn đã đi trong lòng mừng rỡ chỉ muốn cười phá lên, Lúc này, men rượu đã sốc lên đến tận đầu, ngực tức khó chịu, nàng vội tựa tường đứng dậy, Nàng phải rời khỏi đây ngay, nếu để mẫu thân phát hiện thì không xong, Nàng nàng thật sự lảo đảo ra khỏi cửa, Vừa ra ngoài, nàng đã phải giơ tay bụm miệng phóng nhanh vào rừng trúc, nôn èo oẹt.

Cuộc ra mắt của Minh Châu đã kết thúc Bùi phu nhân còn chưa biết, Mình Nguyệt có kể cho bà nghe về một sự việc cực quan trọng khiến bà quên mất buổi xem mắt của Minh Châu.

Sáng nay Minh Nguyệt nhân được tin từ trong cung, Dương quý phi phái cung nữ đến mời nàng đến Hoa Thanh cung ở vài ngày, Minh Nguyệt phải thương lượng với mẫu thân đã, liền không lập tức nhận lời.

“Không được!

Tuyệt không thể đi!”

Bùi phu nhân lập tức phản đối việc này, Bà là người từng trải, ba biết rõ nguy hiểm của con gái khi vào hoàng cung, Đương kim hoàng thượng háo sắc trứ danh, bà thật sự rất lo lắng rằng người này đã để ý con gái mình, Nếu một khi con gái vào cung, rất có khả năng không giữ được trinh tiết.

“Mẫu thân, kỳ thực con cũng không muốn đi, chỉ là con không biết nên làm thế nào để từ chối quý phi nương nương.”

Bùi phu nhân cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc: “Hay thế này đến tối ta sẽ nói với cung nữ, là con phải đi nghênh đón phu quân của mình, Lần trước Lý Khánh Anh không phải có đưa thư đến nói hắn đã đến Hà Tây rồi ư?

Bây giờ cũng mười ngày qua đi, ta đoán hắn đang vào trong Quan Trung, Thôi thì con cứ đi đón hắn, như thế phía nương nương cũng không nói gì được.”

MỊnh Nguyệt đã hơn một năm không gặp Lý Khánh An, nhớ nhưng đã mọc thành cây cố thụ cao vút trong lòng nàng, Mười ngày trước nhận được thư của Khánh An, hắn đã qua Hoàng Hà.

lòng nàng đã sớm bay đến chỗ hắn từ lúc nào, chỉ là không dám mở miệng, Giờ mẫu thân chủ động đề xuất, nàng liền gật gật đầu, vui vẻ nói: “Được!

Vậy con sẽ xuất phát liền!”

“Vậy được, ta sẽ đi chuẩn bị cho con.”

Bùi phu nhân nói xong mới nhớ ra việc xem mắt của Minh Châu, bà “Á!” một tiếng vội vã nói: “Ta phải đi xem con nha đầu đấy đã, đừng để nó phá hỏng mọi việc.”

Lúc này, Hổ Phách mới thở hổn hển chạy vào: “Phu nhân.

Lư công tử đã bỏ đi mà không một lời từ biệt.”

Bùi phu nhân thừ người ra, “Đã xảy ra việc gì?

Minh Châu đâu?”

“Nô tỳ không biết xảy ra việc gì, Nô tỳ đi tìm Minh Châu cô nương, lúc quay lại, thì Lư công tử đã đi mất.”

Bùi phu nhân vội hỏi, “Ta hỏi ngươi, Minh Châu đâu?”

Hổ Phách ấp úng cả ngày, mãi mới nói: “Minh Châu cô nương uống rượu say, đang ngủ phì phò trong trúc lâm!”

Quyển 9: Tranh đoạt Đông Cung

Chương 256: Mật sứ Trường An

Xe ngựa của Độc Cô Minh Nguyệt đi tới Hàm Dương huyện.

Nàng liền biết mình không cần phải đi sang hướng tây nữa, trong và ngoài thị trấn Hàm Dương noi noi cũng đều là lạc đã đến từ Tây Vực, những khuôn mặt và giọng nói của dị quốc, rộn ràng tiếng rao hàng và cò kè mặc cả.

Trước cửa một tiệm bán sành sứ, hai gã Hồ thương và chường quầy của cửa tiệm đã xảy ra cuộc tranh cãi.

“Tiền bạc này được đồi ở An Tây đại Đường đấy!

Các ngươi tại sao lại có thể không nhận?”

“Các ngươi là Hồ thương, lại biết Hán ngữ, tại sao lại không hiểu quy củ?

Đại Đường chỉ lấy tiền đồng và vải vóc, nếu là tiền bạc thì đi ra chợ đen đối đi, có người sẽ thích, nhưng chúng tôi thì không nhận.”

Xe ngựa chạy qua, tiếng tranh cãi dần dần bay xa, càng gần quê hương tình cảm càng thêm ngại ngần, tâm trạng của Minh Nguyệt cũng bắt đầu đập mạnh thình thịch, nhưng mà Lý Khánh An sẽ ờ nơi nào thế?

Tiếng hỏi vọng tới từ bên ngoài xe ngựa của quản gia: “Vị quân gia này, xin hỏi Đại tướng quân của các người đang ở nơi nào vậy?

Chúng tôi là người nhà của ngài, từ Trường An đến.”

“Đại tướng quân của chúng tôi vừa mới đi huyện nha rồi, các ngươi đi huyện nha tìm là được rồi.”

“Đa tạ, xin hỏi huyện nha ở nơi nào ạ?”

“Huyện nha thì chúng ta không biết rồi, các ngươi đi hỏi dân bán xứ ấy.”

Quản gia chuẩn bị tìm dân bản xứ mà hỏi, nhưng đầy đường đều là người Hồ Túc Đặc mắt xanh mũi cao.

Muốn tìm một người dân bàn xứ cũng quả thật là không dễ dàng chút nào.

Lúc này, Minh Nguyệt nhìn xuyên qua màn xe thấy từ trong một tiệm bán đàn đi ra hai cô gái trẻ, hình như là một chủ một tớ, đều mặc váy dài trắng như tuyết, Minh Nguyệt tự cảm thấy mình đã đẹp, nhung khi thấy cô gái này, nàng cũng nhịn không được sự quá đỗi ngạc nhiên của mình, nàng thật sự chưa từng thấy qua người con gái nào lại đẹp đến như vậy.

Gương mặt đẹp tuyệt trần đó sắc sảo tựa như băng như ngọc, khí chất xuất chúng ấy, tựa như một tiên nữ chẳng nhuốm chút bụi trần.

Minh Nguyệt bỗng nhiên cảm thấy hình như nàng ở noi nào đã từng gập qua người con gái này rồi, nhưng nhất thời nghĩ không ra.

“Cô nương xin dừng bước!”

Lúc hai cô gái đi qua xe ngựa, Minh Nguyệt rốt cục nhịn không được gọi các nàng lại: “Xin hỏi cô nương, huyện nha ở nơi nào ạ?”

Hai người con gái này, đương nhiên chính là Vũ Y và thị nữ Ngọc Nô của nàng.

Tỳ bà của Vũ Y bị đứt dây đàn, khi tới Hàm Dương, nàng liền tìm đến một tiệm đàn phối lại dây đàn, mới bước ra, thì vừa lúc gặp Minh Nguyệt.

Vũ Y theo tiếng nói mà nhìn lại, chỉ thấy màn xe của một chiếc xe ngựa bên cạnh được kéo ra, một cô gái trẻ tuổi đang hỏi nàng, liếc thấy Minh Nguyệt, trong lòng Vũ Y cũng âm thầm cả kinh, nghĩ thầm: “Thế gian sao lại có người con gái đẹp đến thế kia?”

Nếu nói Vũ Y đẹp như báng như ngọc, thế thì nét đẹp của Minh Nguyệt chính là như gấm như hoa, nàng trang điểm rực rỡ, nhưng lại không có vẻ mị tục, nét đẹp của nàng là một loại quốc sắc thiên hương, tựa như một đóa mẫu đơn cao quý xinh đẹp, lảm người ta tự thẹn không thể sánh bằng.

Vũ Y đến Bắc Đình đã mấy năm, nhan sắc của nàng có tiếng ở Bắc Đình, mọi người đều khen nàng là đệ nhất mỹ nhân của Tây Vực, có khi nàng đi trên đường cũng khiến cho mọi người xôn xao cả lên, khiến nàng không thế không đeo cái khăn che mặt khi phải ra ngoài, nàng đối với nhan sắc của mình trước giờ đều rất tự tin.

Hôm nay nàng nhìn thấy Minh Nguyệt, lúc này mới bỗng nhiên ý thức được thì ra trên thế gian con gái đẹp không chỉ có mỗi mình nàng.

Có lẽ do cùng là trang tuyệt sắc giai nhân, sắc đẹp của Minh Nguyệt làm cho Vũ Y có cảm giác mến mộ nhau, nàng dừng bước lại cười nói: “Cô nương có việc sao?”

“Ta muốn hỏi một chút là huyện nha đi như thế nào ạ?”

Trước kia Vũ Y có một học trò là con gái của Hàm Dương huyện lệnh, đứng lúc nàng cũng muốn đến thăm học trò, liền cười nói: “Thật đúng lúc, ta cũng đang muốn đến huyện nha, thế thì dẫn các người cùng đi vậy!

Không xa, đến ngõ đường phía trước quẹo trái là tới rồi.”

“Cô nương nếu không chê, thì lên xe cùng đi!

Ngôi xe ngựa đi, sẽ nhanh hơn một chút.”

Vũ Y suy nghĩ một lát liền cười nói: “Thôi được rồi!

Đành quấy rầy cô nương vậy.”

Nàng và Ngọc Nô lên xe ngựa, Ngọc Nô và thị nữ Thái Vân của Minh Nguyệt ngồi ở phía trước, còn Vũ Y và Minh Nguyệt thì ngồi ở phía sau, xe ngựa rất tao nhã, có trải thảm, trên vách xe có treo màn tơ mỏng, tràn ngập một mùi thơm thoang thoảng, đó là mùi hương bay ra từ lư hương ở trong góc xe.

Hai người nhìn nhau, cùng nhau mỉm cười, Vũ Y thầm nghĩ: “Xem quần áo và cách ăn mặc của nàng thì hẳn là con gái nhà giàu, hoặc là danh môn khuê tú, nhưng không biết cầm nghệ của nàng ấy như thế nào, nếu như cũng thông âm luật, thật có thể kết lảm bằng hữu.”

Minh Nguyệt cũng âm thầm cân nhắc: “Xem tuổi của nàng ấy cũng xấp xi với mình, mà sao trong ánh mắt đôi mày lại có một nỗi niềm ưu buồn như thế, một người con gái đẹp như băng như ngọc thế, chẳng lẽ cũng có hồng nhan bất hạnh sao?

Ai, cũng không biết nàng tên gọi là gì, nếu điều kiện cho phép, có thể kết giao một phen.”

Minh Nguyệt lại tỉ mi nhìn Vũ Y một cái, càng xem càng cảm thấy nàng ấy nhìn quen mắt lắm, liền cười nói: “Cô nương, ta hình như gặp qua cô nương thì phải, cô nương trước kia có phải từng ở Lê Viên biệt viện không?”

Vũ Y nghe nàng nhận ra mình, bèn cười cười, xem như đã thừa nhận, Ngọc Nô ở phía trước lại lắm miệng nói: “Cô nương đã nhận đứng người rồi đó, cô nương nhà ta chính là cầm tiên trước đây đó.”

“Ngọc Nô!”

Vũ Y trầm mặt xuống, khẽ trách nàng một tiếng.

Cầm tiên đã là quá khứ xa xôi rồi, nàng đã không muốn nhớ lại nữa, vốn nàng đã dặn qua Ngọc Nô rồi, không ngờ nàng ấy mới vừa trở lại Quan Trung, liền có chút đắc ý vênh váo rồi.

Ngọc Nô sợ tới mức khẽ le đầu lưỡi, không dám hé răng nữa.

Minh Nguyệt lại vui mừng nói: “Ta nói sao thấy cô nương lại quen mặt thế, thì ra cô nương chính là cầm tiên.

Đêm trung thu của bốn năm trước, ta nghe qua cô nương đánh đàn, tiếng đàn như tiếng trong veo của đất trời, người lại đẹp tựa nguyệt cung tiên tử, ta vẫn nhớ mãi không quên, cầm tiên cô nương.

Sao hai năm này lại không hề có tin tức của người vậy?”

Vũ Y mĩm cười nói: “Triều lên triều xuống, cũng tất có ngày quy ẩn, cầm tiên đã là chuyện của quá khứ.

Không biết cô nương xưng hô như thế nào?

Cô nương đánh đàn ra sao vậy?”

Các cô gái ở Trường An đều biết đánh đàn, khác nhau chỉ là đàn giỏi hay bình thường mà thôi.

Minh Nguyệt đương nhiên cũng đàn rất hay, chỉ là ở trước mặt cầm tiên, nàng nào dám khoe khoang cầm nghệ, hơn nữa cầm tiên ở Trường An nối danh như vậy, nhưng người ta cũng rất khiêm nhường, nếu mình khoe thân thế gia tộc, thì thật có vẻ thô thiến và khoa trương quá, họ Độc Cô này có chút hoi nhạy cảm, Minh Nguyệt liền cười nói: “Ta họ Bùi, người Trường An, học qua vài năm cầm, chỉ là hơi hiếu âm luật chút chút, không biết cô nương họ gì?”

“Ta họ khương.”

“Thì ra là Khương cô nương, Khương cô nương vẫn ở tại Hàm Dương sao?”

“Không có, hai năm trước rời khỏi Trường An đi Tây Vực.

Đi học tập nhạc Hồ noi đó, lần này quay về kinh là đến xem cố nhân, thế còn Bùi cô nương thì sao?

Là tới Hàm Dương thăm người thân thích sao?”

Minh Nguyệt gật gật đầu, xem như thừa nhận, lúc này, xe ngựa dừng ở trước cửa huyện nha, Vũ Y do dự một chút, mặc dù Lý Khánh An ở trong huyện nha, nhưng nàng muốn đi về phía sau nhà, nhưng lại ngượng ngùng không dám nhờ Minh Nguyệt cho xe ngựa chạy đến phía sau nhà, đành phải cười nói: “Ta tới rồi, đa tạ cô nương cho đi nhờ xe ngựa.”

“Ta cũng muốn xuống xe.”

Hai người trước sau từ trong xe ngựa đi xuống, lại hàn huyên vài câu, chuẩn bị cáo từ, lúc này Lý Khánh An từ trong huyện nha đi ra, Hàm Dương Quách Huyện lệnh tiễn đưa hắn đi ra.

“Đại tướng quân xin cứ yên tâm, ta đi an bài cỏ khô ngay đây, trong vòng một canh giờ sẽ phái người đưa đến quân doanh.”

“Vậy thì xin đa tạ Quách Huyện lệnh rồi.”

Lý Khánh An đi xuống bậc thang, đầu tiên hắn nhìn thấy Minh Nguyệt trước, trong mắt nhất thời hiện lên một vẻ vui mừng khôn tả, ánh mắt đảo qua, lại thấy Vũ Y, hắn lập tức ngây ngấn cả người.

“Hai nàng ấy sao lại đi cùng nhau, hai nàng không quen biết nhau mới phải chứ!

Xem ra hai nàng thân thiết lắm, chẳng lẽ là các nàng đã vui vẻ tiếp nhận nhau rồi?”

Lý Khánh An trong lòng kinh ngạc, cước bộ cũng chần chữ hẳn lên.

Lúc này, Minh Nguyệt và Vũ Y đồng thời đi lên nghênh đón, hai miệng một lời: “Lý lang!”

Không khí trong nháy mắt này dường như đọng lại, hai nàng nhìn đối phương, đều kinh ngạc cực kỳ.

“Thì ra ngươi chính là Minh Nguyệt!”

“Thì ra ngươi chính là Vũ Y!”

Lại là đồng thời mở miệng, trên mặt hai người đều lộ ra vẻ ngại ngùng, Lý Khánh An nhìn nhìn Minh Nguyệt, lại nhìn nhìn Vũ Y, bỗng nhiên cười nói: “Các nàng đã quen biết nhau rồi sao?”

Trong mắt Vũ Y hiện lên một thần sắc phức tạp, trong lòng thầm than: “Thì ra là nàng, khó trách Lý lang một lòng muốn lấy nàng làm vợ.

Quả nhiên quốc sắc thiên hương, hơn nữa lại là danh môn đích nữ (con gái do vợ chánh thất hạ sinh), đâu có giống như mình lẻ loi hiu quạnh, lại là gái goá chồng, ai!

Tạo hóa đã có sắp đặt sẵn cả rồi, Lý lang lấy nàng làm vợ, cũng không đến nỗi bôi nhọ mình.”

Minh Nguyệt cũng âm thầm khen: “Thì ra Vũ Y chính là cầm tiên, khó trách Lý lang mang nàng đi Bắc Đình, loại nhân vật anh hùng hào kiệt như Lý lang, cũng chỉ có người con gái tựa tiên nữ như cầm tiên đây mới xứng đôi.”

Minh Nguyệt biết thân thế Vũ Y bi thương, đến nay vẫn bị trói buộc bởi tờ giấy hôn ước, hiện tại lại biết Vũ Y chính là cầm tiên mà nàng sùng bái bấy lâu nay, trong lòng không khỏi tràn ngập sự thương tiếc cho nàng.

Minh Nguyệt tiến lên nắm lấy tay của Vũ Y cười nói: “Thì ra cầm tiên chính là Vũ Y tỳ, người đẹp như tiên tử trên cung trăng, quả nhiên danh bất hư truyền.”

Vũ Y cũng miễn cưỡng cười nói: “nếu muội nói mình họ Độc Cô, thì tỷ sẽ biết là muội rồi, muội lại nói mình họ Bùi.”

“Mầu thân của muội họ Bùi.”

Vũ Y gật đầu nói: “Tỷ hẳn phải nghĩ đến mới đứng, người con gái đẹp đến như vậy, ngoài Minh Nguyệt muội muội còn có thể là ai vào đó nữa?”

Lý Khánh An thấy hai người mến nhau, không khỏi an ủi trong lòng, hắn còn lo lắng hai người gặp mặt rồi sẽ như nước với lửa, hiện tại xem ra ít nhất là ngoài mặt vẫn còn tốt, như vậy là đủ rồi.

Lúc này, từ phương xa một con chiến mã lao nhanh tới, Minh Nguyệt vội vàng kéo Vũ Y tránh sang một bên, trên lưng ngựa là một viên thân binh của Lý Khánh An, hắn xoay người xuống ngựa, thi lễ theo nghi thức quân đội nói: “Đại tướng quân, trong quân doanh có khách tới thăm, Lý tiên sinh mời tướng quân cấp tốc quay về.”

Lý Khánh An chợt chuyển tâm niệm, hắn lập tức hiểu được, đây nhất định là người của Lý Hanh đã tới, hắn gật gật đầu liền cười nói với Minh Nguyệt: “Nàng và Vũ Y chuyện trò một chút nhé, đợi lát nữa Vũ Y sẽ dẫn nàng trực tiếp quay về quân doanh, rồi làm quen với Như Thi, Như Họa, sau đó nghỉ ngoi một chút cho khỏe, buổi tối chúng ta sẽ cùng nhau ăn cơm.”

Minh Nguyệt đã hơn một năm không gặp Lý Khánh An, trong lòng có trăm ngàn lời muốn nói, nhưng ở trước mật Vũ Y, nàng cũng không dám biếu hiện ra ngoài, liền cười nói: “Chàng đi làm việc đi!

Muội và Vũ Y tỳ trò chuyện, còn muốn nhờ tỷ ấy dạy muội đánh đàn nữa cơ.”

Lý Khánh An lại nhìn Vũ Y một cái, ý là kêu nàng thay mình tiếp đãi Minh Nguyệt cho tốt, Vũ Y hiểu được ý tứ của hắn, gật gật đầu.

Lý Khánh An xoay người lên ngựa, khẽ giật dây cương, lao nhanh ra ngoài thành mà đi.

Vũ Y vẫn nhìn Lý Khánh An đi xa rồi, lúc này nàng cũng không có lòng muốn thăm học trò của mình nữa, liền kéo tay Minh Nguyệt cười nói: “Đi thôi!

Tỷ dẫn muội quay về doanh trại, đi gặp đôi tỷ muội sinh đôi bảo bối của Lý lang.”

Các nàng cùng đi lên xe ngựa của Minh Nguyệt, chậm rãi hướng quân doanh ở ngoài thành mà đi.

Lý Khánh An phóng ngựa đi suốt cho tới doanh trại.

Doanh trại nằm ở một giáo trường rộng lớn bên ngoài thành, ngoài một ngàn kỵ binh đóng tại đó ra, còn có năm nghìn con lạc đà, chở đầy các loại vật tư lấy được từ trong tay quân Đại Thực, lạc đã có người chăm sóc riêng, bởi vậy ngoại trừ binh sĩ ra, còn có gần ngàn đã bộc.

Lý Khánh An chạy tới trước lều lớn, xoay người xuống ngựa, một viên binh sĩ lớn tiếng nói: “Đại tướng quân tới rồi!”

Trướng liêm kéo lên, Lý Bí nhanh bước đi ra, thấp giọng nói với Lý Khánh An: “Người của Lượng vương đã đến rồi.”

Lượng vương chính là Lý Hanh, Lý Khánh An nhanh bước đi vào lều lớn, trong đại trướng đang có một người chắp tay sau lưng đi qua đi lại, Lý Khánh An tiến vào, hắn bỗng nhiên xoay người cười nói: “Đại tướng quân, dạo này vẫn khỏe chứ?”

Lý Khánh An sửng sốt, người tới lại là Lý Cầu con trai của Lý Tông, đây là chuyện gì thế?

Lý Cầu sao lại là người của Lý Hanh, trong này đã xảy ra câu chuyện gì rồi đây?

Sự kinh ngạc và hồ nghi của Lý Khánh An nằm trong dự đoán của Lý Cầu, hắn khẽ cười nói: “Đại tướng quân chỉ cần suy ngẫm sinh phụ của ta là ai, tức sẽ hiếu được?”

Sinh phụ(cha ruột) của Lý Cầu là tiền thái tử Lý Anh, Lý Khánh An lập tức bèn hiểu ra, Lý Cầu ruồng bỏ Lý Tông, xoay lại nương tựa Lý Hanh, xem ra hắn cũng đã đặt hy vọng trên người Lý Hanh rồi.

Hắn gật gật đầu, khoát tay chặn lại cười nói: “Tiểu vương gia mời ngồi!”

Lý Cầu ngồi xuống, Lý Khánh An và Lý Bí cũng trước sau vào chỗ ngồi xuống, Lý Khánh An không khỏi liếc Lý Bí một cái, Lý Cầu đã nương nhờ Lý Hanh bao lâu rồi, mà hắn lại không có nói với mình.

Lý Bí dường như hiểu được tâm tư của Lý Khánh An, liền cười nói: “Ta cũng vừa mới biết được, chuyện này cực kỳ bí mật, ngoại trừ hai người họ ra, bất kỳ kè nào cũng không biết, cả đến hoàng trưởng tôn cũng không biết được.”

Lý Cầu cũng vội vàng giải thích nói: “Hôm nay ta lấy cớ đi săn thú mà ra khỏi thành, ngoài mấy viên tâm phúc của ta, không ai biết ta tới nơi này cả.”

Lúc này thân binh bưng mấy chén trà tiến vào, Lý Khánh An cười nói với hắn: “Hãy uống miếng trà nóng trước, chúng ta từ từ nói chuyện.”

Ba người uống một ngụm trà, Lý Cầu từ trong lòng lấy ra một mặt kim bài và một phong thư, đưa cho Lý Khánh An nói: “Đây là của Vương gia đưa cho Đại tướng quân.”

Kim bài và miếng kim bài vốn có của Lý Khánh An giống nhau như đúc, chỉ là hình vẽ trên kim bài này đổi thành kỳ lân, phía dưới khắc con số cũng biến thành ‘Nhất’, nói cách khác Lý Khánh An trở thành tâm phúc số một của Lý Hanh, tấm kim bài vốn có khi hắn hạ ngục đã bị ngự sử đài đoạt đi rồi, miếng kim bài này là miếng kim bài Lý Hanh đưa cái mới cho hắn.

Lý Khánh An nhặt kim bài lên, nhìn thật kỹ một hồi, cẩn thận vất vào trong ngực áo, lúc này mới mở thư ra, thư này do Lý Hanh tự tay viết, trong thư đã thể hiện rõ khát vọng muốn quay về đông cung của hắn, hy vọng Lý Khánh An có thể trước sau như một mà ứng hộ hắn.

Lý Khánh An yên lặng gật gật đầu, hắn trầm tư lát sau, liền hỏi Lý Cầu: “Hiện tại tình hình các vương đoạt đích ra sao rồi?

Tiểu vương gia nói cho ta rõ hơn một chút.”

Lý Cầu khẽ khom người nói: “Từ khi đông cung bỏ trống cho tới nay, các vương đều dóm ngó ngôi vị đông cung, trong đó với khánh vương, Đệ vương, Vinh vương, Nghi vương, Dĩnh vương, Vĩnh vương, Thọ vương là dữ dội nhất.

Các bên đều có biểu hiện, do Thánh Thượng chần chữ chưa định ra đông cung, các vương đều có vẻ mòi mệt, Nghi vương và Thọ vương trung thu năm ngoái khi uống rượu đã buông câu oán hận, bị người tố giác, Thánh Thượng xuống chỉ phạt đánh hai người, xem ra cũng không có hy vọng nữa rồi.

Sau này chỉ còn có Khánh, Đệ, Vinh, Vĩnh, Dĩnh năm vương có hi vọng làm chủ đông cung, nhưng Khánh vương do bị nghi hãm hại tiền thái tử, chỉ sợ đã có duyên với đông cung,...”

“Đợi chút!”

Lý Khánh An cắt ngang lời nói của hắn, kinh ngạc nói: “Ngài nói Khánh vương hãm hại thái tử điện hạ?”

“Quả thật là như vậy, việc này còn dính líu tới Quắc quốc phu nhân nữa.”

Lý Khánh An thấy vẻ mặt của Lý Cầu có chút cồ quái, liền đoán được chỉ sợ hắn cũng không thoát khỏi bị liên quan, bèn không hỏi nhiều nữa, đối một đề tài nói: “Nếu Vương gia đã được giải oan, vì sao ngài ấy không có trong số đó?”

Lý Cầu thở dài nói: “Mấu chốt là Vương gia rất khiêm tốn, trong triều đình tại Trường An trên cơ bản đã quên ngài rồi, đương nhiên mới không ai đem ngài liệt vào trong đó.”

“Như thế làm sao được chứ!”

Lý Khánh An lắc đầu nói: “Vương gia nếu muốn trở lại đông cung, thì không được khiêm tốn quá mức được, phải được sự công nhân của triều thần mới được.

Khi đã có đại thần ứng hộ, tiếng kêu gọi tăng cao, lúc này mới có thể thuận theo tự nhiên mà quay trở lại đông cung, nếu không, danh vọng một khi bị các thân vương khác cướp đi, khi đó Thánh Thượng cũng không còn có ý hâm lại miếng cơm đã nguội đi.”

“Đại tướng quân nói hay lắm, ta cũng có ý như vậy, nhưng hiện tại quà thật thực rất khó khăn.

Ngày mùng năm tháng giêng đó, Vượng gia ở trong phủ mở tiệc chiêu đãi khách, đây được xem như là một cuộc thăm dò, tống cộng mời nám mươi người, nhưng cuối cùng chỉ có năm người đến, trái lại, cùng một ngày đó Đệ vương mời khách, mời hai trăm người, lại có đến hơn ba trăm người đến dự, mấy vị tướng quốc đều đi cả, tất cả mọi người đều xem trọng Đệ vương đấy!”

Lý Khánh An cười xòa, lại quay đầu lại hỏi Lý Bí: “Tiên sinh thấy thế nào?”

Lý Bí vẫn trầm mặc không nói, thấy Lý Khánh An hỏi hắn, hắn buông chén trà xuống khẽ cười nói: “Đại tướng quân nói không sai, đoạt đích kỳ thật cũng như đánh giặc vậy, điều quan trọng nhất chính là sĩ khí, hiện tại Lượng vương có thể nói sĩ khí đều không có, thiên thời địa lọi nhân hoà cũng đều không có thứ nào cả, phe đông cung ban đầu cũng tiêu vong hầu như không còn, tuy rằng phục chức cũng không ít, nhưng đều đầu sang chù mới, không binh không tướng, suy nhược cực kỳ, nếu muốn giành chiến thắng trong việc đoạt đích, nhất định phải xuất kỳ binh.”

Nói đến kỳ binh, Lý Khánh An bỗng nhiên nghĩ tới Nghiêm Trang, lần này không có dẫn hắn theo, quả là có một chút tiếc nuối, nếu có hắn ở đây, thì âm mưu quỷ kế gì mà không có, nhưng mà Lý Bí này cũng là nhân vật lọi hại trong lịch sử, thử xem hắn có kế sách gì không.

“Tiên sinh không ngại nêu lên ra một chút, kì binh ở đâu vậy?”

“Kì binh chính là sứ quân!”

Lý Bí vuốt râu cười nói: “Sứ quân đại thắng ở Hà Trung, lúc này trở về, tất nhiên sẽ là nhân vật đình đám nhất trong triều, ta đề nghị sứ quân không ngại công khai đi bái phỏng Lượng vương điện hạ, thể hiện rõ lập trường của mình, như vậy có thể thu hút lại một ít người cũ của phe đông cung quay về.”

“Như vậy tuyệt đối không thể!”

Chương 257: Sóng gió lúc vào thành (Thượng)

Lý Cầu cuống quít phản đối nói: “Đại tướng quân công khai đi bái phỏng Lượng vương điện hạ, chỉ sợ sẽ làm Thánh thượng không thích, như vậy sẽ bất lợi đối với Đại tướng quân đấy!”

Lý Bí lắc đầu, “Trước khác nay khác rồi!

Nếu là lúc đông cung mới bị phế mà đi bái phỏng, quả thật không ổn, nhung hiện tại vụ án bùa thuật của đông cung đã chân tướng rõ ràng, đông cung vô tội, hiện tại sứ quân lại thể hiện rõ lập trường của mình, chỉ có thể cho thấy sứ quân là vị trung thần, trong lòng Thánh thượng hẳn là hiểu rõ, cho dù sẽ có chút không vui, nhưng cũng không ảnh hưởng đến đại cục.

Nhưng việc này đối với Lượng vương thì không nhỏ chút nào, có thể làm cho Lượng vương lại nổi trội hẳn lên, lời và hại trong đó, sứ quân có thể tự mình cân nhắc lấy.”

Lý Khánh An vui vẻ cười nói: “Lời đề nghị của tiên sinh thật họp ý ta!”

Hắn lại nói với Lý Cầu: “Phiền tiểu vương gia thay ta mang câu nói với Lượng vương điện hạ, nói là ngày mai ta có nghi thức vào thành, mong ngài nhất định phải tham gia!”

Lý Cầu đi rồi, Lý Bí liền vừa cười vừa nói với Lý Khánh An: “Sứ quân có thể hiểu được thâm ý của ta chứ?”

Lý Khánh An gật gật đầu cười nói: “Tiên sinh kỳ thật là đang hóa giải lòng nghi ngờ của Thánh thượng, đúng không!”

“Đúng là như thế, sứ quân mang đến một lượng lớn phẩm vật tiến cống Thánh thượng, tuy rằng có thể lấy được lòng của ngài, nhưng độ mạnh còn chưa đủ, cho nên ta khuyên tướng quân lần này vào kinh không ngại kiêu ngạo một chút, tỷ như mối hận ngày cũ, có thể đi ra sức đánh một trận, để giải mối hận trong lòng!”

Lý Khánh An có chút không rõ ý tứ của hắn, liền vội hỏi: “Xin tiên sinh giải thích tận tường!”

Lý Bí khẽ cười nói: “Ngày xưa Hán cao tổ sau khi giết Hàn Tín, Tiêu Hà liền ra sức đoạt ruộng đất của dân, tự phá hoại danh dự của mình; Thủy hoàng phạt Sở, Vương Tiễn dẫn sáu mươi vạn đại quân xuất Quan Trung, lại năm lần phái người quay về đòi ruộng tốt, đủ loại hành động như thế đều là cách họ tự bảo vệ mình.

Cho nên ta khuyên Đại tướng quân quay về kinh kiêu ngạo ương ngạnh, thật ra cũng là cách tương tự như thế mà thôi, chỉ có như vậy Thánh thượng mới đánh tan lòng nghi ngờ của ngài, nếu sứ quân chiêu hiền đãi sĩ, mua danh chuộc tiếng, thì mới thật sự là nguy hiểm.”

Lý Khánh An ha hả cười to, thành tâm thi lễ với Lý Bí: “Lời nói của tiên sinh ta nhớ kỹ rồi, ngang ngược thì thật sự không cần, kiêu ngạo mạnh tay chính là bản sắc của ta.”

(*xin nói rõ một chút, trong lịch sử Lý Cầu là con trai thử tư của tiền thái tử Lý Anh, Khánh vương không có con, năm Thiên Bảo thứ mười một Khánh vương mất, sau đó Lý Cầu mới làm con thừa tự của Lý Tông, gọi là Tự Khánh vương.)

Trưa hôm sau, đoàn người Lý Khánh An đã đến ngoài thành Trường An, nhưng do quân số hắn dẫn theo đông đảo, Binh bộ đã an bài cho quân đội của hắn được trú tạm tại quân doanh ngoài thảnh.

Độc Cô Minh Nguyệt không có đi theo hắn vào doanh.Sau khi đến Trường An, nàng bền dẫn theo Vũ Y, và chị em Như Thi, Như Họa về phủ.

Binh sĩ trong doanh đang bận rộn thu thập đồ đạc.

Quan viên của Binh bộ vừa rời khỏi, mấy quan viên của sờ Điển Cửu Thái Bộc Tự và một đoàn tạp dịch lại vừa đến.

Tiếp theo sau đó, mười mấy tên hoạn quan cũng cưỡi ngựa đến.

Quan viên Thái Bộc Tự đến để an bài vài ngàn con lạc đã và chiến mã theo đoàn quân của Lý Khánh An hồi Kinh, số lượng cỏ khô dùng đế nuôi vài ngàn con lạc đã chiến mã này cũng đạt đến con số kinh người.

Đây là một lượng việc làm lớn tự dưng rơi vào đầu bọn quan viên Thái Bộc Tự.

Còn hoạn quan của Nội Thị Tỉnh đến là để liệt kê danh sách các chiến lợi phẩm mà Lý Khánh An cống lên cho Lý Long Cơ.

Đây là vật riêng giành cho Lý Long Cơ, triều đình sẽ không can thiệp, Nội Thị Tỉnh sẽ phụ trách.

Mọi người trong doanh trại ra ra vào vào rất ư bận rộn.

Lý Khánh An trong đại trướng đương thương thảo việc vào thành cùng Binh bộ Thị lang Cát ôn.

Lý Khánh An lúc về đến Bắc Đình đã kịp thời nhận được chỉ ý trong triều, Lý Long Cơ vì muốn biểu dương thành tích của hắn nên có ý tổ chức nghi lễ vào thành một lần cho hắn, để tỏ rõ vinh quang.

Nhưng do đường Bắc Đình và Trường An xa xăm, phải tốn không ít thời gian mới về đến Kinh thành.

Những chỉ tiết cụ thể vẫn chưa được xác định.

Bây giờ hắn đã đến Trường An, nhưng Lý Long Cơ vẫn ở Hoa Thanh cung chưa kịp quay lại, khiến nghi lễ vào thành phát sinh biến cố.

Cát Ôn trước còn là Thiếu khanh Đại Lý Tự đã là cánh tay trái phải đắc lực của Lý Lâm Phổ.

Hắn và La Hi Thích được mệnh danh là “La kiềm Cát võng”.

Năm ngoái khi Lý Lâm Phổ dần lâm vào thế đi xuống, trở bệnh triền miên, người của đảng Tướng quốc mới biết Lý Lâm Phổ đại hạn sắp đến liền lũ lượt tự tìm đường riêng.

Cát ôn không đương nhờ Dương Quốc Trung đương là tâm phúc số một của Thánh thượng, mà nương nhờ vào An Lộc Sơn vốn có quan hệ hữu hảo với hắn, trở thành người phát ngôn trong triều của An Lộc Sơn.

Cùng với quyền lực không ngừng đi lên của An Lộc Sơn, được phong làm quận vương Đông Bình, Cát ôn cũng vì thế mà được nhờ phúc, thăng chức làm Binh bộ Hữu thị lang.

Nghi thức vào thành của Lý Khánh An lần này, Cát ôn là người phục trách chính.

Lý Long Cơ mãi chưa quay về khiến hắn cũng khó xử.

Hắn biết trong đây chắc chắn có uẩn khúc, chính là do Dương Quốc Trung làm.

Sự thật lúc Lý Khánh An qua Phụng Tường, hắn đã đưa thư cho Thánh thượng tại Hoa Thanh cung, nhưng thư hắn đưa đi vẫn như bặt vô âm tín, không chút tin tức phản hồi.

Lúc Lý Khánh An đến huyện Võ Công, hắn lại cho đưa thêm một lá thư, nhưng vẫn không có tin tức, mãi đến hôm trước Thánh thượng phái người đến hỏi hắn, Lý Khánh An đã về chưa?

Cát ôn mới biết, thư hai lần hắn cho đưa đi, Thánh thượng căn bản không nhận được, vậy rốt cuộc nó đã đến đâu?

Cát Ôn đã tra hỏi cẩn thận người đưa thư, mới biết thư được giao cho Trung lang tướng Bùi Hiểu Vũ Lâm quân gác Hoa Thanh cung, sau đó sẽ do Bùi Hiểu trình lên.

Vấn đề chính là ở chỗ Bùi Hiểu, mà Bùi Hiểu lại là em vợ của Dương Quốc Trung, là em trai của Bùi Nhu vợ hắn.

Đây cũng là một thủ đoạn của Dương Quốc Trung để dùng danh nghĩa là gia tăng an toàn phòng vệ, bất kỳ vật phẩm nào từ bên ngoài đều phải qua kiểm tra của Vũ Lâm quân, cả tấu Chương từ triều đình cũng như thế.

Như thế, Vũ Lâm quân vô hình chung đã trở thành một tấm màn chắn cho việc Lý Long Cơ tiếp xúc với bên ngoài.

Dương Quốc Trung đã thông qua Vũ Lâm vương Trung lang tướng Bùi Hiểu để có cơ hội biết được nội dung của các bản tấu sớ.

Còn những tấu Chương bất lợi cho Dương Quốc Trung có đưa được vào hay không thì chỉ có trời mới biết.

Trong lòng Cát ôn hiếu rõ.

Thư hắn đưa nhất định sẽ bị quân Vũ lâm Bùi Hiểu chặn lại.

Điều này khiến hắn giận dữ vô cùng, nhưng hắn lại không nguyện ý vì Lý Khánh An mà trở mặt với Dương Quốc Trung.

“Đại tướng quân, ta có cách nghĩ là tướng quân đứng vào thành nữa, hãy chờ ở ngoài vài hôm, đã có người bẩm báo với Thánh thượng, đoán chắc trong vòng vài ngày nữa sẽ quay lại, xin tướng quân đứng nôn nóng.”

Lý Khánh An không nói gì, Lý Long Cơ cứ câu ra câu vào toàn là cử hành nghi lễ vào thành cho mình, nhưng khi mình đến Trường An, người lại đến Lệ Sơn chưa về.

Đây đúng là nực cười.

Trong tình hình này nếu không phải là quan viên không hoàn thành nhiệm vụ, thì là Lý Long Cơ hắn không có lòng.

Có điều, Lý Khánh An nhìn thần sắc Cát Ôn có vẻ không tự nhiên, liền đoán trong sự việc này còn có ẩn tình.

Mật Lý Khánh An lập tức trầm lại, hắn đứng lên nói: “Cát thị lang, An Tây tướng sĩ ta rời tổ quốc cả vạn dặm, xả thân liều mình chiến đấu vì Đại Đường, nên được vinh dự này.

Lúc nhận được ý chỉ của Thánh thượng tại Bắc Đình sẽ cử hành nghi thức vào thành cho An Tây quân, ta đã cho truyền tin này khắp An Tây.

Lòng quân và dân đang sôi sục đợi chờ, không ai không cảm tạ hoàng ân, nhưng bây giờ quân An Tây đã đến Trường An, Thánh thượng lại có thể ở Hoa Thanh cung, hủy chuyến vào thành lần này của ta thì cũng thôi, nhưng Cát Thị lang lại nói mọi việc không đổi.

Ta thật sự không thể hiểu nổi, rốt cuộc là triều đình không nguyện ý, hay Hoàng Thượng cố ý an bài?

Nếu là hoàng thượng an bài như thế, ta không gì để nói.

Nhưng nếu là triều đình cố ý gây khó dễ, vậy ta sẽ đi tìm Thánh thượng.

Nếu thế này thì mặt mũi sĩ diện quân An Tây ta còn đâu?

Xin hãy cho ta một câu trả lời thích đáng, để bảy ngàn binh sĩ An Tây bỏ mình được một câu trả lời thích đáng.”

Nói xong, Lý Khánh An hừ mạnh một tiếng, bước nước đại đi thẳng khỏi lều: “Bị mã!

Ta phải đến Hoa Thanh cung!”

Cát Ôn hoảng hốt đuổi theo,gọi với lại: “Xin Đại tướng quân bình tĩnh!

Bình tĩnh!”

Lý Khánh An dừng chân lại, cười lạnh lùng: “Không nhẽ là do Cát Thị lang ngươi cố ý gây khó dễ An Tây quân ta?”

“Xin người đứng nói thế, ta vốn không thù không oán với Đại tướng quân.

Gia yến Lý Tướng quốc năm xưa ta còn ngồi chung với Đại tướng quân, có nói có cười.

Sau này ở dịch trạm Hàm Dương bắt Tướng quân cũng là phụng mệnh mà hành, chứ bản thân ta hoàn toàn không chút bất mãn với Tướng quân.”

“Hừ!

Nếu đã không liên can Cát Thị lang, vậy Cát Thị lang tốt nhất đứng xen vào! ”

Lý Khánh An nói xong nhảy phóc lên ngựa, nhìn thân binh xung quanh hạ lệnh: “Đến Hoa Thanh cung!”

Cát Ôn hoảng quá vậy kéo dây cương chiến mã của hắn lại: “Đại tướng quân xin chờ đã!”

Hắn lấm lét nhìn sang hai bên, xong nhỏ giọng nói: “Kỳ thực việc này là do Dương Quốc Trung làm!”

“Dương Quốc Trung?”

Mắt Lý Khánh An nheo lại, “Việc này nói thế nào?”

Cát Ôn thờ dài, xong liền kể lại đầu đuôi sự việc Bùi Hiểu tự ý chặn lại thư tín.

Cuối cứng rút ra bản sao của thư tín gửi về hai lần trước đưa cho Lý Khánh An nói: “Đây là bán sao của thư tín hai lần trước, trên đấy đều có ghi ngày tháng, có thể làm bằng chừng.”

Khánh An thấy hắn cả bản sao cũng chuẩn bị cả, trong lòng không khỏi nực cười, liền nói: “Nếu đã như thế, Cát Thị lang vì sao không bấm báo rõ việc này với thánh thượng, đàn hạch Bùi Hiểu tự ý chặn lại văn thư quan trọng.”

Cát Ôn cười khố: “Quan trọng là không có chừng cứ chừng mình là do Bùi Hiếu làm.

Ta chỉ có thể chừng mình mình đã báo tin, nhưng vấn đề xảy ra tại khâu nào, ta lại không dám tự ý phát ngôn.

Xin Đại tướng quân thứ lỗi.”

“Vậy được!

Việc này tạm thời cứ thế, có điều ta quả thực phải đến Hoa Thanh cung thuật chức, nếu Cát Thị lang còn có việc khác, vậy ta xin đi trước đây.”

Tuy ngoài miệng nói thế, nhưng Lý Khánh An lại không đưa trả hai bản sao kia cho Cát Ôn.

Hắn chắp tay chào Cát ôn, xong liền dẫn ba trăm thân binh phóng đi.

Cát Ôn dõi theo bóng hình của Lý Khánh An, trong mắt dần lộ đắc ý, lẩm bẩm: “Dương Quốc Trung, khắc tinh của ngươi đã quay về rồi!”

Năm xưa Cát ôn và Dương Chiêu cùng là thủ hạ của Lý Lâm Phổ.

Lúc Dương Chiêu vào Ngự Sử Đài,mọi việc đều không rảnh rọt, Cát ôn đã là sư phụ của hắn.

Trong vụ án Vi Trang, hắn đã một tay chỉ bảo Dương Chiêu làm thế nào để ép cung, làm thế nào để gá họa hãm hại.

Bây giờ Dương Quốc Trung lại có thể trở thành Tướng Quốc, còn Cát ôn hắn vẫn phải nhìn sắc mặt của kè khác mà hành sự, điều này khiến hắn đố kỵ.

Đúng!

Là đố kỵ.

Đây là một loại bản năng của con người, chỉ là được biểu hiện mãnh liệt trong con người Cát ôn hơn thôi.

Hai năm nay, hắn đã từng giờ từng khắc chú ý hành vi cử chỉ của Dương Quốc Trung.

Dương Quốc Trung sơ hở quá nhiều, hắn có thể nắm được cán của hắn vài lần, nhung Ngự Sử Đài lại không dám ra tay, và bản thân hắn cũng không dám.

Hắn biết mình thấp cổ bé họng, không đủ sức để đắc tội người kế vị Lý Lâm Phổ này.

Lần này Lý Khánh An vào triều, Dương Quốc Trung lại một lần nữa ngang nhiên giở thù đoạn với hắn, liệu hắn có thể nhẫn nhịn được không?

Cát ôn chống mắt mong đợi diễn biến tiếp theo.

Hoa Thanh cung, đây là biệt cung của Lý Long Cơ, và cũng là cung suối nước nóng nối tiếng, nằm dưới chân núi Lệ Sơn, là một khu kiến trúc hùng vĩ, suối nước nóng mượt mà dòng chảy .Noi đây vốn là noi nghỉ ngày đông lý tưởng nhất của Dương Ngọc Hoàn.

Mỗi khi mùa đông đến, cây cối héo tàn, tuyết phủ trắng xóa đất trời, trong Hoa Thanh cung lại ấm áp như xuân, ca vũ thanh bình.

Lý Long Cơ và Dương quý phi sẽ tận hưởng đủ vinh hoa phú quý phồn hoa của dân gian, không màn đến chuyện chính

Bây giờ đã là xuân tháng hai, đương là lúc đầu xuân vẫn chớm lạnh, theo thường lệ, giữa trung tuần tháng hai, thời tiết ấm hơn mới quay trở lại Trường An.

Nhưng Lý Long Cơ vì phải cử hành nghi lễ vào thành của Lý Khánh An, mà không thể không chuẩn bị thu dọn hành lý,chuẩn bị trở về Kinh.

Trong Hoa Thanh cung nội bỗng chốc loạn cả lên, nơi nơi toàn rương hòm hỗn loạn.

Bọn cung nữ và hoạn quan đều bận rộn chuẩn bị thu dọn đủ các thứ vật phầm.

Nhưng bầu không khí hôm nay có phần cồ quái, tất cả cung nữ và hoạn quan đều đặc biệt thận trọng, thở cũng không dám quá dùng sức.

Ngự thư phòng trong cung thấm thoát vang lên tiếng quát giận dữ của Lý Long Cơ: “Các ngươi điều tra kỹ cho trầm, rốt cuộc là ai to gan thế này, dám chặn cả tấu Chương triều đình.

Việc này nếu các ngươi không làm rõ, trẫm sẽ hỏi tội các ngươi!”

Trong Ngự thư phòng, Vũ lâm quân tà hữu Đại tướng quân Trưởng Tôn Toàn Thụy và Trần Huyền Lễ đương quỳ sụp dưới đất, trán đổ đầy mồ hôi, căng thẳng không dám thốt lên lời nào.

Việc khiến Lý Long Cơ nổi giận chính là Cát ôn đã báo tin, Lý Long Cơ vừa được tin, Lý Khánh An đã đến Trường An, Cát ôn trước đó đã gửi liền hai bức thư báo, thế mà đều bị Vũ lâm quân giữ lại.

Việc này khiến Lý Long Cơ nổi cơn lôi đình, việc này không nhưng khiến người khó đối diện với quân An Tây, mà là có người dám dối gạt người, tự ấy lấy đi quyền được biết sự tình của hoàng đế.

Người nhất định phải làm rõ, nghiêm trị các tên dám cả gan này.

“Các ngươi đi đi!

Đi điều tra cho trẫm, trẫm cho các ngươi thời gian một ngày, nếu không điều tra rõ, thì các ngươi hãy tự kết liễu đi!”

“Thần tuân chỉ!”

Trường Tôn Toàn Thụy và Trần Huyền Lễ cùng lạy nhận chỉ, xong bèn rời khỏi Ngự thư phòng.

Lý Long Cơ mặt mày vẫn đen sì.

Hai năm nay do không hoang dâm vô độ khiến người già hơn thấy rõ.

Trên mặt, trên tay người ngày càng nhiều vết nám của tuồi già.

Tính tình người cũng trở nên nóng nảy, và cố chấp.

Việc nào người nhận định rồi thì tuyệt không chịu thay đối.

Các khuyến cáo và kiến nghị của đại thần, người chẳng chịu nghe vào.

Cùng với thân thề già nua, sứ khỏe của Lý Long Cơ cũng không như trước.

Với việc trong triều, người hầu như không đoái hoài gì, phần lớn quyền lực đều rơi vào tay Lý Lâm Phổ và Dương Quốc Trung, nhất là Dương Quốc Trung.

Người cho phép hắn trực tiếp đến tấu với mình, tất cả mọi việc tấu trình đều được phê chuẩn.

Còn việc thinh tấu của Lý Lâm Phổ, người thường sẽ thêm một câu, thương lương với Dương Thượng thư mà tiến hành.

Dù Lý Long Cơ vẫn không đoái hoài gì đến việc triều chính, nhưng hai việc này người vẫn không thể qua quít cho qua, một là ngôi vị hoàng đế, hắn xem trọng hơn so với trước đây.

Sự kiện Đông Cung bỏ trống đã hai năm nay, người vẫn chưa lập lại thái tử, người thậm chí còn nối giận vì Cao Lực Sĩ từng biểu thị nên lập thái tử.

Có thể trong chiếu chỉ người sẽ chỉ định người kế vị đại thống, nhưng bây giờ người vẫn còn quyến luyến vói ngôi vị hoàng đế hơn bao giờ hết.

Tuy biết sớm muộn cũng phải lập, nhưng giờ có thể làm được một người qua một ngày, người vẫn mãi không chịu thương lượng việc này cùng các đại thần.

Sự kiện thứ hai là quân quyền.

Đây là quyền lực người phải nắm chắc trong tay, dù là Dương Quốc Trung cũng đứng hòng có thể lấy đi một ly quân lực từ tay người.An Lộc Sơn Phạm Dương, Bình Lư; Ca Thư Hàn Lũng Hữu, Hà Tây, Cao Tiên Chỉ Kiếm Nam, An Tư Thuận Sóc Phương; Lý Khánh An Bắc Đình, An Tây; Trương Tề Khâu Hà Đông; Sáu vị đại thần biên cương này nắm trong tay cả triệu quân đội đều trực tiếp do người quản lý.

Hơn nữa trong sáu người này đều có phẩm chất Lý Long Cơ rất thích, đó là can đảm cầu tiến, giúp người khai biên mờ thổ.

An Lộc Sơn đả kích người Khiết Đơn và Hề phía Đông Bắc, bánh trướng lãnh thổ Đông Bắc; Ca Thư Hàn không ngừng tiến quân về phía Thồ Phồn phúc địa, đưa biên giới của Đại Đường mở rông về phía tây biên giới Thổ Phồn cả ngàn dặm; Cao Tiên Chỉ dùng binh đắc lực, đánh bại Nam Chiếu, năm ngoái đã thu phụ Diêu Châu, và một lần nữa họp Kiếm Nam và An Nam lại làm một; Lý Khánh An thì khỏi phải nói, hắn thu phục Toái Hiệp, triệt để tiêu diệt Đột Kỵ Thị, đánh bại Đại Thực, lấy lại Hà Trung.

Chiến công hiển hách của những đại lại biên cương này đã làm hùng tâm tráng chí của Lý Long Cơ thỏa mãn, dần đưa công tích của hắn lên tầm thời Thái Tông, khiến hắn trở thành Thiên khả hãn vượt trội hơn cả Thái Tông.

Để có được nhiều cương thổ hơn, Lý Long Cơ gần như không toàn tâm toàn sức ủng hộ sáu vị quan to biên cương này.

Tài sản lương thực quốc khố không đủ để chỉ trả quân phí, hắn liền cho phép họ tự chiêu mộ tiền tài lương thực.

Trong đó, An Lộc Sơn, Lý Khánh An và Ca Thư Hàn ba người, hắn còn cho quyền được phép tự đúc tiền tệ.

Tất cả những điều này cũng chỉ vì muốn thỏa mãn dã tâm bành trướng lãnh thố không ngừng của người.

Nếu dùng cách nhìn của thời nay mà nói, Lý Long Cơ đã mắc phải triệu chừng hoang tưởng tuồi già nhẹ.

Chỉ vì muốn chừng tỏ ước mơ Thiên khả hãn của người, mà đã bắt đầu thoát khỏi tình hình quốc gia Đại Đường.

Người đời Đường không hiểu, nhưng sự cố chấp ngông cuồng của Lý Long Cơ khiến người hiểu chuyện thật sự lo lắng vô cùng.

Cao Lực Sĩ chính là một trong số đó.

Từ khi thái tử bị truất, quyền lên tiếng của Cao Lực Sĩ cũng không còn hữu dụng như trước.

Đã mấy lần lão khuyên Lý Long Cơ nên lập thái tử sớm, nhưng lần nào cũng bị người giận dữ khiến trách.

Và người còn bãi bỏ cả quyền được phê bản tấu của lão, bãi bõ tất cả quyền lực.

Ngoài ra, cả quyền giám quân, Lý Long Cơ bắt đầu từ năm ngoái cũng tước cả việc nắm quyền giám quân cảu Cao Lực Sĩ, mà tự tay nắm quyền, giám quân sẽ trực tiếp bẩm báo với người.

Nhưng vấn đề là Lý Long Cơ cán bản không có tâm tư hỏi thăm tình hình của giám quân, chỉ đến khi nhớ ra thì hỏi thăm vài câu.

Như thế, vô hình chung khiến quy cử giám quân ba ngày bẩm báo một lần do Cao Lực Sĩ gầy dựng lên bị phá hoại.

Và đáng nói hơn nữa, Lý Long Cơ có nhớ ra cũng không trực tiếp đi hỏi Cao Lực Sĩ, mà để cho một hoạn quan tâm phúc khác Ngư Triều n đi hỏi, để Ngư Triều n trở thành người liên lạc giám quân của người.

Đại quyền của Cao Lực Sĩ mất sạch, chỉ vì có những việc vẫn không thể thiếu lão, nên người mới còn giữ lão lại bênh mình; nếu không, Cao Lực Sĩ cũng đã xin cáo lão về nhà.

Tuy quyền lực không còn, nhưng lòng Cao Lực Sĩ hiểu hơn ai hết.

Việc Lý Long Cơ nối cơn lôi đình không phải là vì có người dám chặn tấu Chương của người lại, chỉ là vì người ngày thường việc gì cũng không hỏi han quan tâm, một khi vấn đề xuất hiện khiến người bị mất mặt, nên lần này mới nổi cơn tam bành.

Ai đã chặn thánh chỉ lại, điều này còn phải hỏi ư?

Ai chù quản phòng ngự ngoại vi ngoài Hoa Thanh cung?

Bùi Hiểu, đấy là do Dương Quốc Trung cố tình an bài.

Lúc trước là do Lý Long Cơ hắn tự đồng ý, không lễ người không biết rõ Dương Quốc Trung là ai?

Bây giờ gặp chuyện, người lại ép Trưởng Tôn Toàn Thụy và Trần Huyền Lễ đi điều tra, chẳng qua là tháo gỡ hết mọi trách nhiệm của Bùi Hiểu mà thôi.

Trong lòng Cao Lực Sĩ bi lương, sùng tín Dương gia của hoàng thượng đã đến nước này, cả một trung lang tướng nhò bé mà cũng phải bảo vệ.

Nếu biết thế, năm xưa đã không đưa Dương Ngọc Hoàn đến bên người, hoặc may còn tốt hơn.

Lý Long Cơ bỗng lườm sang chỗ lão hỏi: “Ngươi đang nghĩ gì thế?”

“Thần nghĩ, nếu Lý Khánh An đã đến Trường An, hay hoàng thượng cứ tuyên hắn đến gặp, rồi tính việc vào thành.”

Lý Long Cơ gật gật đầu, thế này cũng khả thi, liền nói: “Truyền ý chỉ của trẫm, tuyên Lý Khánh An đến.”

Chương 258: Sóng gió lúc vào thành (Hạ)

Hoạn quan đi tuyên chỉ vẫn còn chưa xuất phát, Lý Khánh An đã đi đến bên ngoài Hoa Thanh cung, Hoa Thanh cung không chỉ là một tòa cung điện, ngoài cung điện ra còn bao gồm đất rừng chiếm diện tích mấy trăm khoảnh, cách Hoa Thanh cung khoảng ba dặm, Lý Khánh An bèn bị Vũ Lâm quân ngăn lại.

Gần trăm viên Vũ Lâm quân xếp thành chữ nhất, dùng cung tên nhắm thẳng vào hắn, một viên quan quân chạy như bay đến, kiêu ngạo hét lên: “Đây là hoàng gia trọng địa, những người nhàn tạp, nhất loạt tránh ra!”

Lý Khánh An tiến lên chắp tay cười nói: “Ta là An Tây tiết độ sứ Lý Khánh An, đến cầu kiến Thánh Thượng, xin thông báo một tiếng.”

Nghe được ba chữ ‘Lý Khánh An’, các Vũ Lâm quân lập tức nghiêm túc kính cần hẳn, thu hồi cung tiễn, vị quan quân kia lại biến sắc, chiến mã lui lại về phía sau mấy bước, quan sát từ trên xuống dưới một lúc, “Ngươi chính là Lý Khánh An?”

Lý Khánh An cũng lập tức biết hắn là ai rồi, Bùi Hiểu, cậu em vợ của Dương Quốc Trung, kè to gan làm càn tự ý lưu giữ thư từ, xem tuổi tác của hắn cũng chẳng qua hai mươi bốn, hai mươi lăm tuồi, tuy bận quân trang, trên người không hề có chút khí chất của quân nhân, hơi hóm lưu manh phố chợ ngấm vào trong xương tủy.

Bùi Hiểu là mùa hạ năm ngoái từ Thành Đô phủ đến Trường An, trước thời gian này hắn là Binh tào Tham quân sự của Kiếm Nam tiết độ sứ phủ, ăn choi đàn đúm cờ bạc, không gì không làm được, ỷ vào quyền thế của Dương Quốc Trung hoành hành tại quê nhà, là một mối ung nhọt trong quân Kiếm Nam, sau khi Cao Tiên Chỉ xuất nhiệm Kiếm Nam tiết độ sứ, không dung nạp được hắn, bèn đuổi hắn ra khỏi quân doanh, Bùi Hiểu bèn đến Trường An nương tựa Dương Quốc Trung, dựa vào một chút kinh nghiệm của hắn ở Kiếm Nam tiết độ sứ phủ, rất nhanh đã thăng làm Vũ Lâm quân Trung lang tướng.

Thăng quan quá dễ, thêm vào đó Dương gia ở Trường An quyền thế ngập trời, khiến cho hắn càng trở nên ngông cuồng tự đại, không ai bì nổi.

Lý Khánh An không biểu lộ thần sắc chỉ mỉm cười nói: “Chính là ta, xin vị tướng quân này thay ta bầm báo với thánh thượng, ta có quân quốc đại sự.”

“Thật không?

Ngươi có chuyện gì?”

Hắn đã hỏi ra một câu hắn không nên hỏi.

Lý Khánh An lập tức sa sầm mặt xuống, phẫn nộ quát lên: ‘To gan!

Ngươi là thứ gì, lại dám ngông cuồng như thế.”

Lý Khánh An đội nhiên trở mặt dọa đến Bùi Hiểu toàn thân run lên, thanh đao trong tay roi xuống đất, hắn đến Trường An nửa năm hơn, vẫn chưa ai dám quát lớn hắn như vậy, cho dù đại tướng quân Trưởng Tôn Toàn Tự cũng là nhẹ lời nhò tiếng, dùng một khẩu khí thương lượng mà nói chuyện với hắn, Lý Khánh An lại dám ngang nhiên quát mắng hắn trước mặt mọi người, làm cho đao của hắn roi xuống đất, làm bẻ mặt hắn trước mặt mọi người.

Bùi Hiểu thẹn quá hóa giận, hắn chỉ vào Lý Khánh An, chống nạnh mắng to: “Quân tặc đày ải đến từ An Tây, ngươi cả gan dám vô lễ với lão tử, biết điều thì cút xa một chút, nếu dám lôi thôi một câu, lão tử sẽ bắn chết ngươi.”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng: “Có gan thì ngươi cứ bắn, ta chờ ngươi!”

Nói xong, hắn tháo bội đao xuống, xa xa ném cho thân binh, đi hai bước về trước, khinh khi hừ lên một tiếng nói: “Ngươi không phải là muốn bắn chết ta sao?

Làm đi!

Ta để cho ngươi bắn, đứng như mẹ kiếp nó giống như chó chỉ biết sủa.”

“Tên khốn nạn!”

Bùi Hiểu nổi giận, cả mặt hắn đỏ bứng, máu dồn cả lên đỉnh đầu, nhất thời mất đi lý trí, giương cung nhắm ngay Lý Khánh An bắn ngay một phát tên.

Lý Khánh An sớm có chuẩn bị.

Hắn lệ tay nhanh mắt, nghiêng người bắt được mũi tên, đứng lúc này, từ phương xa chạy đến mấy con ngựa, trên ngựa là hoạn quan đi tuyên chi, hoạn quan nhìn thấy Bùi Hiểu dùng tên bắn Lý Khánh An, sợ đến hắn hô to: “Dừng tay!”

Bùi Hiểu bắn ra một mũi tên, trong lòng hắn lập tức hối hận, hắn tuy rằng lỗ mãng, nhưng cũng biết Lý Khánh An không phải người thường, bây giờ tên lại rơi vào tay của Lý Khánh An, trong lòng hắn chợt nảy sinh một chút sợ hãi, không dám nói thêm câu nào, rút ngựa lui sang một bên.

Hoạn quan giục ngựa tiến lên, hướng Lý Khánh An thi lễ nói: “Lý sứ quân, ta phụng lệnh của Hoàng Thượng, đặc biệt triệu ngài vào yết kiến.”

Lý Khánh An đung đưa mũi tên một cái, chỉ vào Bùi Hiểu cười lạnh nói: “Vị quân gia này nói nhìn thấy hắn cũng giống như nhìn thấy thánh thượng vậy, kêu ta không cần vào cung, ta bây giờ rất khó xử, rốt cuộc ai là thánh thượng.”

Bùi Hiểu sợ tới mức biến đồi cả sắc mặt, hô lớn: “Lý Khánh An, ngươi ngậm máu phun người, ta nói câu này khi nào chứ!”

Lý Khánh An trứng mắt, trong ánh mắt đó lạnh như băng, nhìn thẳng vào Bùi Hiểu: “Nếu là như vậy, ngươi dám cùng ta đi đối chất trước mặt Thánh Thượng không?”

Hoạn quan trong lòng thờ dài, Bùi Hiểu này ngang ngược ngạo mạn có tiếng, bây giờ không ngờ lại đắc tội với Lý Khánh An, hắn vội vàng lựa lời khuyên nhủ: “Lý sứ quân sao lại chấp nhặt với hắn làm gì?

Mau theo ta đi gặp Thánh Thượng đi!”

“Vậy được, ta đi hỏi thánh thượng xem, người này rốt cuộc là người nào?

Một trung lang tướng cỏn con mà đã có thể thay thánh thượng làm chủ rồi.”

Nói xong, Lý Khánh An xoay người xuống ngựa, đem tên ném xuống đất, nói với mấy viên Vũ Lâm quân: “Làm theo phép công, đến lục soát người của ta đi!”

“Không cần!”

Xa xa lại chạy đến mấy con ngựa, trên ngựa chính là tả Vũ Lâm quân đại tướng quân Trưởng Tôn Toàn Tự, hắn đi lên trứng mắt nhìn Bùi Hiếu một cái, thi lễ với Lý Khánh An nói: “Đại tướng quân để binh khí xuống là được, chuyện soát thân tự khắc có thị vệ cung đình làm, đại tướng quân mời theo ta vào cung.”

Trường Tôn Toàn Tự đã đến, Lý Khánh An lại không muốn đi nữa, hắn chỉ vào Bùi Hiếu nói: “Người này lấy mũi tên phạm thượng, theo quân quy phải chém, Trường Tôn đại tướng quân không phải là muốn bao che người này chứ?”

Trưởng Tôn Toàn Tự đã đến từ sớm rồi, Lý Long Cơ mệnh hắn trong vòng một ngày tìm ra kẻ ngầm giữ lại sớ tấu trong triều, làm cho hắn cực kỳ khó xử, hắn dĩ nhiên biết rằng chính là Bùi Hiểu gây ra, nhưng tên Bùi Hiểu này là cậu em vợ của Dương Quốc Trung, hắn không dám đắc tội, hắn vốn dĩ định tìm mấy tên thủ hạ của Bùi Hiểu gánh tội thay, không ngờ vừa lúc tận mắt chừng kiến Bùi Hiểu bắn tên vào Lý Khánh An.

Trưởng Tôn Toàn Tự phản ứng cực nhanh, hắn lập tức ý thức được Lý Khánh An muốn lấy chuyện này ra để nổi loạn, dĩ nhiên, Lý Khánh An không hề là nhằm vào một tên Trung lang tướng còn con, Lý Khánh An là nhằm vào Dương Quốc Trung, nếu đã như vậy, nếu hắn vẫn còn chiếu theo ý định ban đầu, bắt hai tên tiểu lâu la gánh tội, một khi Lý Khánh An đem chuyện này xé ra, vậy hắn có thể sẽ phạm phải tội khi quân

Cho dù bắt Bùi Hiểu sẽ đắc tội Dương gia, nhưng không bắt Bùi Hiểu rủi ro sẽ lớn hơn, hơn nữa Bùi Hiểu chính là một mối ung nhọt mà Dương Quốc Trung cài vào trong Vũ Lâm quân, nếu không sớm trừ khử đi, sau này sẽ nguy hại càng dữ dội hơn, bản thân mình tại sao lại không lợi dụng cơ hội lần này thù tiêu người này đi chứ?

Trưởng Tôn Toàn Tự trong lòng nhanh chóng cân nhắc lời và hại, hắn lập tức quyết định thực tế bẩm báo thánh thượng, nếu thánh thượng vẫn tha bổng Bùi Hiểu, vậy hắn sẽ nghĩ cách đem người này đuổi ra khỏi Vũ Lâm quân, ý niệm nghĩ đến đây, Trưởng Tôn Toàn Tự lập tức nối giận đùng đùng, chỉ vào Bùi Hiểu quát lên: “Người đâu, bắt hắn lại cho ta!”

Lập tức xông lên mấy viên Vũ Lâm quân, lôi Bùi Hiểu xuống ngựa, trói hắn lại, Bùi Hiểu sợ đến sắc mặt nhợt nhạt, gấp đến vờ họng kêu gào: “Các ngươi không thể đối xử với ta như vậy, tỷ phu ta là Dương tướng quốc.”

Lý Khánh An chợt vỡ nhẽ: “À!

Thì ra là Dương tướng quốc sai ngươi làm việc này, vậy vấn đề trở nên nghiêm trọng rồi, ngươi đi giải thích với thánh thượng đi!”

Hắn ra hiệu mắt với Trưởng Tôn Toàn Tự, bèn trở mình lên ngựa, chạy về phía Hoa Thanh cung.

Trước cung môn, Lý Khánh An trở mình xuống ngựa, đi theo hoạn quan tiến về trong cung nội, cung nội khắp nơi đang thu dọn vật phẩm, đâu đâu cũng bừa bộn, đi qua một lối hành lang khúc khuỷu, nơi này là nơi nối liền cung nội và cung ngoại, ngự thư phòng của Lý Long Cơ chính là ở sát cạnh trong cung nội.

Lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy tiếng nói của Dương quý phi: “Những đồ đạc ngày đông này thì không cần mang theo nữa, dù sao cuối năm vẫn phải đến, mang về cũng chẳng dùng đến, hãy để lại ở đây đi!”

Lý Khánh An nghiêng đầu một cái, chỉ thấy trong phiến điện bên cạnh, Dương quý phi đang căn dặn mấy cung nữ thu dọn đồ đạc, Dương quý phi cũng có chút linh cảm, thoáng mắt nhìn lại, vừa lúc nhìn thấy Lý Khánh An.

Trong mắt nàng hiện lên một nét mừng rỡ: “Lý tướng quân!”

Nàng vội vàng tiến lên nói: “Lý tướng quân, tướng quân về lúc nào vậy?”

Lý Khánh An khom mình hành lễ, “Thần tham kiến quý phi nương nương.”

“Tướng quân là sư phụ của ta, không cần khách khí như vậy, mau miễn lễ!”

Lý Khánh An nhận được thư từ của Minh Nguyệt, biết được Dương quý phi rất ư yêu mến chiếu cố Minh Nguyệt, lại thấy nàng vẫn còn nhớ năm xưa việc mình dạy nàng ném tên, trong lòng không khỏi có chút cảm động, bèn cười nói: “Đa tạ nương nương quan tâm, thần là hôm nay trời vừa sáng mới đến Trường An, vừa lúc bệ hạ triệu kiến.”

Dương quý phi gật gật đầu cười nói: “Vậy tướng quân đi bận việc chính sự trước, đợi một chút ta sẽ nói với bệ hạ, tướng quân có thể lưu lại dùng bữa tối.”

“Đa tạ nương nương, thần cáo từ trước.”

Lý Khánh An xoay người đi theo hoạn quan hướng ngự thư phòng mà đi, Dương quý phi nhìn theo bóng dáng đĩnh đạc hiên ngang của hắn, không khỏi thầm thở dài: “Không tồi!

Càng có khí thế của nam nhi đại trượng phu rồi.”

Một khắc giờ sau, Lý Khánh An đi vào trong ngự thư phòng ở Hoa Thanh cung của Lý Long Cơ, hắn cung kính nghiêm trang thi một lễ: “Thần Lý Khánh An tham kiến hoàng đế bệ hạ, nguyện ngô hoàng bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Lý Long Cơ đã hơn một năm không gặp được Lý Khánh An, hắn tỉ mỉ quan sát Lý Khánh An một phen, thấy hắn so với hồi trước, trở nên chừng chạc hơn, trầm tĩnh hơn, hắn bất giác nhớ đến tình hình hắn của mấy năm trước khi cùng Sử Tư Mình đại chiến ném tên, Lý Khánh An lúc đó hào sảng siêu dật, khí thế toát vẻ lấn lướt, còn hắn bây giờ tính cách điềm đạm, lại càng tăng thêm mấy phần dáng dấp của một đại tướng.

Trong mắt Lý Long Cơ lộ ra nụ cười ôn hòa, gật đầu áy náy nói: “Lý tướng quân, trầm vốn dĩ muốn cử hành cho khanh nghi thức vào thành, nhưng bởi vì một số tình hình đặc biệt, làm cho trầm đến bây giờ vẫn ở trong Hoa Thanh cung, trẫm thật có lỗi a!”

Lý Khánh An khom người nói: “Tấm lòng ban ân của bệ hạ, thần và tướng sĩ An Tây đều khắc ghi trong lòng, thần nghĩ có thể đặt ờ phía sau này, đợi thần vì bệ hạ thu phục Thố Hỏa La, lúc đó, thần mới chờ đợi sự ân sủng của bệ hạ.”

Lý Khánh An nhắc đến Thồ Hỏa La, làm cho tinh thần của Lý Long Cơ phấn chấn hẳn lên, hắn vội vàng nói: ‘Trẫm cũng đang định hỏi khanh, khanh đối với việc thu phục Tochari (*Thồ Hỏa La) có kế hoạch gì không?”

Trong lòng của Lý Khánh An sớm đã có phương án suy tính, hắn mỉm cười nói: “Bệ hạ, trước hết thần phải nói rõ một điều, Đại Thực rút khỏi Hà Trung không phải là kết quả mà thần giành thắng lời trong cuộc chiến Đát La Tư.”

“Lý tướng quân cứ tiếp tục nói, trẫm rửa tai lắng nghe.”

“Bệ hạ, Đát La Tư nằm ở phía bắc Thạch Quốc, cách Samarkand (*Tát Ma Nhĩ Hãn) xa đến nghìn dặm, nếu Đại Thực có lòng giữ lấy Hà Trung, bọn họ hoàn toàn có thể tiếp tục gia tăng binh lực Hà Trung, thần sau một trận đại chiến cũng vội chờ nghỉ ngơi và chỉnh đốn binh ngũ, nhưng sự thật là khi thần lĩnh quân đi đến Samarkand, quân Đại Thực đã toàn bộ rút đi, theo thần được biết, đó là do người Sogia (*Túc Đặc) đã bùng nổ khởi nghĩa quy mô lớn, còn vương triều ủy Mã Á lại đông sơn quật khởi ở Tây Ban Nha xa xôi, làm cho người Đại Thực không còn sức nào trấn áp khởi nghĩa người Sogia, bọn họ mới bị ép phải từ bò Hà Trung, nhưng thần cam đoan, trễ thì một năm, quân Đại Thực nhất định sẽ cuốn đất trở lại, lúc đó mới là sự đọ sức thật sự bắt đầu giữ Đại Đường ta và quân Đại Thực, vì vậy thần đối với kế hoạch Tochari là trước khi Đại Thực bắt đầu tấn công lại Hà Trung, tiên hạ thủ vi cường, công chiếm Tochari, từ Tochari uy hiếp Khurasan (*Hô La San), đề bọn họ có mối lo ở hậu phương, không dám toàn sức tấn công chư quốc .”

Nói xong, Lý Khánh An lấy ra báo cáo công việc mà hắn viết ra dào dạt vạn chữ, trình cho Lý Long Cơ: “Bệ hạ, quá trình tường tận của trận chiến Taraz (*Đát La Tư) và toàn bộ kết hoạch của thần đều có trong báo cáo, bệ hạ có thể từ từ đọc tận tường.”

Thái giám Ngư Triều n tiến lên đón lấy tấu Chương , chuyển cho Lý Long Cơ, Lý Khánh An bất chợt khẽ quét nhanh mắt quanh ngự thư phòng, hắn cảm thấy có chút kỳ lạ, tại sao không thấy Cao Lực Sĩ rồi, mà lại trở thành Ngư Triều n?

Hắn không biết, Cao Lực Sĩ đã bị Lý Long Cơ điều khéo đi kiểm tra tiến triển việc quay về Trường An, lúc Lý Long Cơ tiếp kiến Lý Khánh An, không hi vọng Cao Lực Sĩ có mặt ở đây.

Lúc này, Lý Long Cơ đã mở ra báo cáo công việc, đang xem ở đoạn việc xử trí của Lý Khánh An sau cuộc chiến đối với chư quốc Sogia, hắn có chút hiếu kỳ hỏi: “Trong báo cáo của khanh có nói đến hội nghị liên tịch này là sao?”

Lý Khánh An cười nói: “Bệ hạ, nói đơn giản một chút là đoàn kết các nước Sogia lại, cùng nhau đối phó Đại Thực, đề tránh bọn họ mỗi nước một niềm riêng, cuối cùng bị Đại Thực tiêu diệt từng nước một, việc khu vực Hà Trung chống lại Đại Thực không thể hoàn toàn dựa vào quân Đường, chủ yếu còn phải dựa vào bản thân họ, kỳ thực quân An Tây không chỉ phải đối phó Đại Thực, còn phải đề phòng sự tập kích bất chợt của Thổ Phồn và Hồi Hột, chiến tuyến rất dài, vì vậy lần này thần về Trường An báo cáo công việc, cũng là muốn đề xuất một số kiến nghị cho triều đình.”

“Nói nói xem, khanh có đề nghị gì?”

“Thần có ba đề nghị!”

Lý Khánh An nhanh chóng sửa sang lại một chút ý nghĩ nói: “Thứ nhất hy vọng triều đình có thể đem An Tây đô hộ phủ dời tới Toái Hiệp, lấy Toái Hiệp làm trung tâm, như vậy không chỉ có thể khống chế An Tây Bắc Đình, càng có thể nam hạ Tochari, tây tới Hà Trung, toàn diện bao quát hết.”

Lý Long Cơ trầm ngâm chốc lát, phương án dời An Tây đô hộ phủ sang tây của Lý Khánh An phải nói là phủ họp tình thế trước mắt, cũng là khả thi, nhưng mà việc này còn phải do Chính sự đường thảo luận.

“Vậy đề nghị thứ hai là gì?”

“Bệ hạ, đề nghị thứ hai là táng cường việc dời dân người hắn sang Tây Vực, thần cho rằng nguyên nhân Đại Đường ta luôn không thể khống chế trường kỳ đối với Lĩnh Tây chính là Lĩnh Tây ngoại trừ Toái Hiệp ra, các noi khác về cơ bản đều không có người Hán, điều này mới dẫn đến những khu vực này không có sức tụ họp hướng tâm đối với Đại Đường, ngược lại, nếu người Hán dời ồ ạt sang tây, bọn họ có thể mang văn hóa của Trung Nguyên đến Lĩnh Tây, làm cho Lĩnh Tây từ từ Hán hóa, như vậy, Đại Đường ta bèn có thể trường kỳ khống chế Tây Vực, không còn có nỗi lo có các tiểu quốc xa rời phản bội, đồng thời cũng có thể giảm thiếu mâu thuẫn tạo thành từ việc thôn tính đất đai của Trung Nguyên.

Câu nói cuối cùng của Lý Khánh An đã nói trứng tâm sự của Lý Long Cơ, một hai năm nay vì thôn tính đất đai mà gây ra việc nông dân tạo phản xảy ra ùn ùn không ngớt, các nơi không ngừng truyền ra việc nông dân mất đất chiếm núi làm vua, vào ràng làm cướp, làm cho triều đình sứt đầu mẻ trán, nếu như thật sự có thể thông qua di dân giảm thiếu mâu thuẫn của Trung Nguyên, đây quả là một thượng sách, nhưng mà Dương Quốc Trung cũng không ngừng nhắc nhở hắn, không thể để cho Lý Khánh An khống chế nhân khẩu quá nhiều, như vậy binh lực hắn nắm trong tay sẽ càng thêm tăng vọt, từ đó dấy lên hậu quả nghiêm trọng.

Thôi vậy, việc này giao tiếp cho Chính sự đường thảo luận thêm, hắn không muốn can thiệp quá mức, Lý Long Cơ bèn cười nói: “Vậy việc thứ ba là gì?”

“Bệ hạ, việc thứ ba là một việc nhỏ, thần khẩn cầu bệ hạ cho phép tiền bạc lưu thông ở Đại Đường, việc này tuy nhỏ, nhưng lại liên quan đến lợi ích thiết thân của mấy vạn tướng sĩ An Tây, thần khẩn cầu bệ hạ suy xét!”

“Vì sao lại liên quan đến lợi ích thiết thân của tướng sĩ An Tây?”

Lý Long Cơ có chút kỳ lạ hỏi.

“Từ khi bệ hạ để quyền An Tây đúc tiền, để chỉ trả cho ban thưởng và quân phí của An Tây, nhưng trên thực tế, vật liệu đồng của An Tây rất ít, mỗi năm đúc tiền đồng nhiều nhất ba vạn quan, còn bệ hạ cho ban thường của quân An Tây đã đến sáu mươi vạn quan, để giải quyết vấn đề nan giải này, thần bèn quyết định đúc tiền bạc có giá trị cao hơn để chỉ trả ban thưởng, Lĩnh Tây mỏ bạc rất nhiều, sản lượng bạc nhiều vượt xa đồng, vì vậy thần đã đúc được ba vạn quan tiền bạc, dùng để chỉ trà ban thưởng, nhưng An Tây vật tư thiếu thốn, phải thông qua thương nhân từ Trung Nguyên đến đây, nếu như mấy món tiền đồng này không thể lưu thông ở nội địa, các thương nhân sẽ không tiếp thu tiền bạc, thế này thì ban thưởng trên tay các binh sĩ bèn trở thành tiền phế, điều này sẽ ánh hưởng cực lớn đến sĩ khí, thần vạn bất đắc dĩ, chỉ có thể khẩn cầu bệ hạ hạ chỉ bỏ ra tiền vàng và tiền bạc lưu thông ờ Trung Nguyên.”

Hạ chỉ bỏ ra tiền vàng bạc lưu thông ở Trung Nguyên, đối với Lý Long Cơ mà nói, quả thật là một chuyện rất nhỏ, Đại Đường vào thời kiến quốc sơ khai, bèn đã đúc được một lô tiền vàng bạc, chính là chuẩn bị phối họp lưu thông tiền đồng, chỉ là vì số lượng quá ít, vì vậy không thể lưu thông được, điều bây giờ hắn quan tâm không phải là vấn đề lưu thông tiền vàng bạc, mà là Lý Khánh An một năm có thể khai thác luyện ra bao nhiêu bạc nén?

Có thể mỗi năm tiến cống triều đình một phần không?

“Đại tướng quân, vấn đề hạ chỉ bỏ ra tiền vàng bạc không lớn, nhưng trẫm lo lắng số lượng quá ít, không có ý nghĩa gì, trẫm muốn hỏi khanh, An Tây mỗi năm có thể khai thác bao nhiêu mỏ bạc?

Có thể giúp đỡ giải quyết khó khăn tài chính của triều đình không?”

Suy nghĩ của Lý Long Cơ nằm trong dự liệu của Lý Khánh An, hắn dĩ nhiên đồng ý tuôn bạc cho Trung Nguyên, từ đó từng bước nắm giữ mạch máu kinh tế của Đại Đường.

“Bệ hạ, An Tây do nhân khẩu ít ỏi, thợ mỏ không nhiều, vì vậy sán lượng bạc trắng mỗi năm khai thác tinh luyện là mười lăm đến hai mươi vạn cân, thần trong điều kiện bảo đảm thu chỉ quân phí, đồng ý mang tất cả bạc trắng còn lại toàn bộ dâng hiến cho bệ hạ.”

“Đó là bao nhiêu?

Khanh phải nói cho ta biết một con số chính xác.”

Lý Long Cơ về mặt tiền thì không chút mơ hồ, còn Lý Khánh An thì nói rất rõ ràng, những món bạc trắng này là đưa vào tiền riêng của hắn, hắn làm sao không quan tâm được.

“Lần này thần hồi kinh báo cáo công tác, đặc biệt mang lại cho bệ hạ một lô lớn những chiến lọi phẩm, trong đó thì đã có bạc trắng hai mươi vạn cân, đây là tâm ý của thần dâng cho bệ hạ, sau này thần sẽ mỗi năm giao nộp cho bệ hạ bạc trắng bảy vạn cân, nếu như bệ hạ có thể di dân An Tây họp lý, để táng cường số lượng thợ mỏ, thần có lòng tin mỗi năm sẽ phụng cấp cho bệ hạ bạc trắng mười vạn cân.”

Chương 259: Quí phi mời tiệc

Lý Long Cơ mừng rỡ, Lý Long Cơ lại mang đến cho mình hai mươi vạn cân bạc trắng, trong lòng hắn nhanh chóng tính toán một chút, mỗi năm bạc trắng mười vạn cân, theo giá quan thì tương đương với tiền đồng hơn một trăm sáu mươi vạn quan, đây là một món tài sản kinh người, hắn làm sao có thể không lấy cho được?

Nhưng mà đế cho Lý Khánh An khống chế đầu nguồn của món tài sản này có vẻ không thỏa đáng lắm, nên do mình phái hoạn quan đi kiếm soát mới đứng.

Hắn chợt xoay suy nghĩ một chút bèn đã có kế hoạch chắc chắn, trước tiên để cho Lý Khánh An làm mấy năm, phát triển mỏ bạc lên đã, sau đó mới tiếp nhận lấy.

Nghĩ đến đây, Lý Long Cơ vui vẻ nói: “Vê điểm lưu thông tiền vàng bạc này, trầm bây giờ là có thể trả lời khanh, cho phép lưu thông, trẫm sẽ lập tức dụ lệnh Hộ bộ, hạ chỉ gửi công văn đi cả nước.”

Lúc này, ngoài cửa một viên hoạn quan bẩm báo nói: “Bệ hạ, Trưởng Tôn đại tướng quân cầu kiến, nói ngài đã tra rõ chân tướng.”

Lý Long Cơ do dự một chút, hắn vốn dĩ không muốn để Lý Khánh An biết có người cố ý ngăn chặn sớ tấu triều đình, mới dẫn đến việc trễ nài nghi thức vào thành của quân An Tây, nhưng hắn suy nghĩ thoắt chuyển, bèn nghĩ đến Lý Khánh An rất có thể đã biết được việc này, nếu hắn không làm chút tư thế, quà thật cũng không thể nào giao phó được với quân An Tây, thôi vậy!

“Tuyên hắn vào!”

Hắn áy náy cười nói với Lý Khánh An: “Trẫm vừa rồi nói đã làm chậm trễ nghi thức vào thành của quân An Tây, là bởi vì có người thất trách, mà quên là Cát thị lang có đưa tấu Chương đến, mới làm cho trầm không biết Đại tướng quân đã đến, trẫm đang nghiêm ngặt điều tra việc này.”

Lý Khánh An trong lòng biết rõ, vội vàng tạ ơn nói: “Đa tạ bệ hạ!”

Lúc này, Trưởng Tôn Toàn Tự đã đi vào, khom người nói: “Bệ hạ, thần đã điều tra rõ ràng, là Vũ Lâm quân Trung lang tướng Bùi Hiểu trễ nài tấu Chương triều đình, dẫn đến hai sớ tấu của Cát thị lang đều không thể kịp thời đưa cho thánh thượng, làm trễ việc vào thành của quân An Tây.”

Lý Long Cơ thầm mắng một tiếng, mình để cho hắn đi điều tra, hắn làm sao mà lại thật tình lôi Bùi Hiểu ra chứ?

Đây không phải là đang cố tình làm mình khó xử sao?

Nếu như lúc mới bắt đầu Trưởng Tôn Toàn Tự còn có một chút ném chuột sợ vở đồ, sợ đắc tội Dương Quốc Trung, nhung hiện tại nếu hắn đã nói ra rồi, thì đã không còn đường lui nữa, nếu lần này không thể nhân cơ hội loại bỏ Bùi Hiểu, mai này chính mình chắc chắn sẽ hủy ở trong tay người này.

Nghĩ vậy, trong lòng hẳn đã có chù đích, bèn nói: “Hồi bẩm bệ hạ, vừa rồi Lý Đại tướng quân đến Hoa Thanh cung, hắn tìm mọi cách làm khó dễ, còn dùng tên bắn Lý đại tướng quân, suýt chút nữa đã đưa Lý Đại tướng quân vào chỗ chết, người này vi phạm quân quy nghiêm trọng, xin bệ hạ nghiêm trị!”

Lý Long Cơ ngẩn ra, hắn nhìn thoáng qua Lý Khánh An, thấy ánh mắt Lý Khánh An lộ ra vẻ phẫn nộ, trên mặt Lý Long Cơ cũng có chút không nhịn được nữa rồi, hắn hừ một tiếng thật mạnh, hỏi: “Bùi Hiểu là người ở đâu?

Là con cái nhà họ Bùi à?”

“Bẩm báo bệ hạ, người này là em vợ của Dương tướng quốc, nguyên ở Kiếm Nam làm quan, nhưng vì không chịu nỗi Cao Tiên Chi, mà chuyển đến Trường An, năm trước gia nhập vũ lâm quân.”

Sự tình đã tới nước này rồi, Lý Long Cơ cũng không còn cách nào mà bao che được nữa, hắn gầm lên một tiếng: “Kè dưới phạm thượng là điều tối kỵ trong quân ngũ, người này cả gan dám cuồng vọng đến vậy, người đâu!”

“Bệ hạ khoan đã!”

Lý Khánh An gọi Lý Long Cơ lại, Lý Long Cơ không với việc tự ý hủy tấu Chương trong triều mà định tội, lại lấy việc va chạm với hắn Lý Khánh An định tội, điều này chẳng phải rõ ràng là đem cầu đá cho hắn sao?

Tuy rằng Lý Bí khuyên hắn thích họp ngông cuồng ngạo mạn, nhưng sự ngông cuồng ngạo mạn này phải có một mức độ vừa phải, hoi trứng trị một chút là được, nếu làm quá thì đó chính là kè ngốc trong chính trị rồi, hơn nữa giết người vị tất có thể giải quyết vấn đề, bốp mà không giết mới là thủ đoạn cao mình, Dương Quốc Trung không phải là sợ vợ sao?

Hắn tiến lên khom người nói: “Bệ hạ, Bùi Hiểu này tuy rằng va chạm với thần, nhưng niệm tình hắn trẻ người lỗ mãng, hy vọng bệ hạ có thể cho hắn một cơ hội sửa đồi, không bằng như vậy đi, đem Bùi Hiểu này giao cho thần, thần dẫn hắn đến quân An Tây trải việc, không tới hai năm, thần cam đoan sẽ rèn luyện hắn thành trụ cột của đại Đường.”

Lúc này, Trưởng Tôn Toàn Tự cũng nhân cơ hội này mà bỏ đá xuống giếng, bèn nói: “Bệ hạ, Lý Đại tướng quân nói không sai, nam nhi đại trượng phu nên đi biên cương trải việc, Bùi Hiểu này tuy rằng không hiểu chuyện, nhung hắn tướng mạo đường đường, cường trai khỏe mạnh, nếu có thể được ờ dưới trướng của Lý Đại tướng quân trải việc vài năm, trở thành trụ cột tương lai của đại Đường, thần cho rằng, đấy là phúc khí của Dương tướng quốc.”

Lý Long Cơ nhìn Lý Khánh An một cái thật sâu, âm thầm gật đầu, không tồi, người này quả nhiên đủ trưởng thành rồi, có thể hiểu được thâm ý của mình, hắn khẽ vuốt râu ngắn của mình, liền vui vẻ nói: “Đại tướng quân nói có lý, giết người không bằng cứu người, Bùi Hiểu này, trầm bèn giao cho khanh, hy vọng hắn có thể sửa sai mà làm người cho tốt, sớm lập quân công.”

Giải quyết xong việc của Bùi Hiểu, trong lòng Lý Long Cơ nhẹ nhỏm hẳn, liền vừa cười vừa nói với Lý Khánh An: “Hiện tại sắc trời đã tối, khanh cũng không cần trở về nữa, có thể ngủ lại tại Hoa Thanh cung, trẫm đãi tiệc tẩy trần cho khanh.”

Sắc trời đã dần đến hoàng hôn, mùa này vừa sang xuân, trời sớm rất nhanh, trong Hoa Thanh cung đã sáng đèn, hai cung nữ tay cầm lồng đèn dẫn đường Lý Khánh An phía trước!

“Lý Tướng quân, xin mời đi lối này!”

Trong tòa kiến trúc rộng lớn Hoa Thanh Cung này, Lý Khánh An không biết đã quẹo hết bao nhiêu ngõ, vào hết bao nhiêu cửa, đầu hắn cũng bắt đầu có phần quay cuồng.

Hai cung nữ dẫn hắn đi tắm gội thay áo quần.

Cùng lúc với hơi ấm ập đến, hai cung nữ mở ra một cánh cửa.

“Lý Tướng quân, đã đến nơi!”

Đây là một phòng tắm suối nước nóng, dưới ánh sáng mờ ào, một chiếc bình phong bạch ngọc đã chia cách phòng ra làm hai.

Trong phòng tắm có hai vị cung nữ xinh đẹp hầu hạ, bọn họ đều được chỉ định trước đến đây, gặp hắn đi vào, lập tức đi lên thi lễ: “Tướng quân, mời ngoài thoát y!”

Nếu là Như Thi Như Họa hầu hạ hắn tắm thì chả sao, nhưng hai cung nữ lạ lẫm này, lại khiến hắn cực không thoải mái.

Hắn gật gật đầu nói: “Tự ta được rồi, các ngươi lui trước!”

“Tuân lệnh!”

Hai cung nữ mặt ứng đò vội lui ra sau bình phong.

Hắn ngắm nghía phòng tắm này một hồi, trong đây có một hồ tắm hình hoa sen đang bốc khói nóng hứng hực, thấm thoát còn có thể nhìn rõ những chiếc bọt li ti sùng sục trên bề mặt nước khoáng.

Suối nước trong suốt đang từ một ngòi nước chảy vào phòng tắm.

Không biết mùi thơm thoang thoảng từ đâu mà tràn ngập cà phòng.

Hành quân vạn dặm, vừa đến Trường An lại tức tốc chạy đến Hoa Thanh Cung, hắn quả thật cũng đã mệt mỏi rã rời.

Nhìn hồ nước nóng, hắn vội cởi bỏ quân phục lõa lồ nhảy xuống hồ, nước suối nóng rang chảy qua vai, ba mươi sáu ngàn lỗ chân lông không cái nào không sảng khoái.

Hắn bắt đầu thoải mái nhắm tịt mắt lại.

Bỗng nhiên, hắn cảm thấy có hai bàn tay nõn nà đang chà dịch thể mát rượi trên cồ mình.

Hắn giật bắn người mở mắt, mới thấy hai nữ tử đang đứng sau lưng mình, trên người họ chỉ mặc chiếc áo lót nho nhò, làn da bóng bẩy như bạch ngọc thoát ẩn thoát hiện trong làn khói ấm.

“Đại tướng quân, đây là Bách hoa lộ do quý phi nương nương tự tay chế, lại công thêm nước cốt Long diên thảo, rất công hiệu cho việc giảm trừ mỏi mệt.

Nương nương nói, Tướng quân vạn dặm bôn ba, thân thể mỏi mệt liền lệnh cho chúng nô tỳ đến hầu hạ.

Đại tướng quân xin cứ thả lỏng toàn thân, bọn nô tỳ sẽ xoa bóp gân cốt cho người.”

Dù thấy hơi ngượng ngùng, nhưng cũng không cần phải tỏ ra kỳ quái.

Đây vốn là việc họ phải làm.

Nghĩ thế Lý Khánh An cũng thể lỏng toàn thân, mặc sức hưởng thụ sự hầu hạ của hai cung nữ.

Sau khi tắm xong, lau khô người, lại thay một bộ áo bào mới, Lý Khánh An bỗng chốc thấy cả người sảng khoái mát mè.

Hai cung nữ lại bắt đầu chảy tóc cho hắn.

Sau khi tươm tất chỉnh chu, bọn họ mới mỉm cười xin lui.

“Đại tướng quân xin đi theo ta!

Thánh thượng và nương nương đều đang đợi ngài.”

Một lão hoạn quan đang đứng đợi trước cửa cười nói.

“Được!

Xin dẫn đường!”

Hai cung nữ phía trước cầm lòng đèn dẫn đường, lão hoạn quan dẫn Lý Khánh An đi về phía Bách Thảo Điện dùng tiệc.

Ngoài điện đứng đầy thị vệ, từng đoàn từng đoàn hoạn quan và cung nữ vội vã và bận rộn với việc bày thức ăn.

Đi vào Bách Thảo Điện, trong điện sáng như ban ngày, tiếng nhạc du dương, các vũ cơ đang uyển chuyển uốn lượn.

Trên bậc thềm ngọc, một chiếc bàn rộng được bày đầy những món sơn hào hải vị.

Hôm nay Lý Long Cơ đã dùng hình thức gia yến đế mời cơm Lý Khánh An.

Lý Khánh An không phải bày một chiếc bàn riêng ở dưới bậc thềm ngọc, mà là chung bàn dùng cơm với Lý Long Cơ và Dương quý phi.

Đây cũng là một thủ đoạn mua chuộc lòng đại thần của Lý Long Cơ.

Người có thể cùng bàn dừng cơm cùng người đến nay chưa quá mười người.

Mười mấy người cung nữ đứng một bên hầu hạ.

Lý Long Cơ và Dương Ngọc Hoàn ngồi phía trên, phía dưới là một người phụ nữ mặc cung trang, đầu bới tóc mai, lưng hướng về phía Lý Khánh An, trông có vẻ quen quen.

Lý Long Cơ thấy Lý Khánh An đến, liền cười nói: “Đại tướng quân cứ tự nhiên, đây là buổi tiệc gia đình, không phải triều đường, không phải câu nệ phép tắc.”

“Đa tạ điện hạ, đa tạ nương nương.”

Lý Khánh An cúi mình cười cười.

Hắn lại nhìn sang người nữ tử kia khẽ gật đầu.

Vừa nhìn sang người đó, hắn không khỏi thừ người.

Hắn vốn cử nghĩ sẽ là một phi tử của Lý Long Cơ, không ngờ lại là Dương Hoa Hoa.

Mật Dương Hoa Hoa nở nụ cười nhàn nhạt, hoi cúi người chào Lý Khánh An: “Đại tướng quân, đã lâu không gặp!”

Khánh An cũng mỉm cười: “Đúng!

Chúng ta đã gần hai năm không gặp!

Tam phu nhân trông lại càng trẻ ra.”

Ả bụm miệng cười: “Làm sao mà trẻ ra được, ta đã già rồi!”

Từ sau sự kiện Ngự Thư phòng Đại Mình Cung, quan hệ tỷ muội của Dương Hoa Hoa và Dương Ngọc Hoàn có một thời gian không nhìn mặt nhau.

Nhưng sau nhờ đại tỷ, nhị tỳ xuất diện làm hòa, hai tỷ muội họ mới nối lại tình xưa.

Dương Ngọc Hoàn đã tha thứ cho những tồn thương mà Dương Hoa Hoa đã mang đến cho mình, vẫn thân thiết hồ hởi tiếp đón ả.

Sau sự kiện áy, Dương Hoa Hoa cũng thật thà hơn, không dám tùy ý khêu gợi Lý Long Cơ.

Ngày thường thì ở trong phủ cũng ít khi ra ngoài hơn.

Nhưng cùng với việc Dương gia đắc thế trở lại,ả lại bắt đầu ngông cuồng.

Hiện nay ả chuyển sang đầu tư thương nghiệp, mở liền hơn chục cửa tiệm lớn tại Trường An, nào tiệm nữ trang đá quý, tơ lụa, phường quỹ (* thương hộ chuyên giữ tiền cho dân của đời Đường, tựa ngân hàng thời nay.)..., tất cả những gì có thể kiếm tiền ả đều can dự vào.

Ba ngày trước ả đến Hoa Thanh Cung chơi, hôm nay lại gặp dịp mời tiệc Lý Khánh An.

Từ lần trước Lý Khánh An bị bắt giam, mối hận của Dương Hoa Hoa với hắn cũng phai nhạt nhiều.

Hình ảnh Lý Khánh An trong lòng ả đã dần lu mờ.

Dù có phần hơi tiếc, nhưng sự tiếc nuối này cũng không đủ dấy lên sóng gió gì trong lòng ả.

“Lý Tướng quân lần này định sẽ ở lại Trường An bao lâu?”

“Cụ thề vẫn chưa định, thời gian lưu lại Trường An lần này có lẽ sẽ lâu hơn.”

Lúc này, Dương Ngọc Hoàn ở một bên đã cười nói: “Lý Tướng quân, xin mời ngồi, chúng ta từ từ nói chuyện.”

Một hoạn quan đến trải sẵn đệm cho Lý Khánh An.

Hắn vừa ngồi xuống,đảo mắt một vòng vẫn không thấy Cao Lực Sĩ đâu, trong lòng bèn có vài phần hiếu ra, Cao Lực Sĩ đã thất sủng.

“Lý Tướng quân, lần này hồi Kinh có phải sẽ chính thức thành hôn cùng Minh Nguyệt?”

Dù thế nào đi chăng nữa, điều phụ nữ quan tâm nhất chính là những vấn đề này.

Việc Dương Ngọc Hoàn vẫn quan tâm chính là việc này.

Trong mắt nàng, Khánh An đã hai mươi tám, Minh Nguyệt cũng mười chín, hôn sự của hai người không thể cứ để thế mãi nữa.

Trong mắt Dương Hoa Hoa lóe lên một tia đố kỵ, nói: “Lý Đại tướng quân, Minh Nguyệt cô nương là mỹ nữ chỉ xếp sau quý phi nương nương thành Trường An này, ngươi để nàng ấy một mình lại trong Kinh thành không sợ đêm dài lắm mộng ư?”

Lý Khánh An nhìn chằm chằm vào ánh mắt ả, không quan tâm nói: “Tam phu nhân nói đùa rồi, Minh Nguyệt là người an phận hiền thục, ta có gì không yên tâm.

Người Túc Đặc có câu tục ngữ, ruồi chẳng bao giờ đậu vỏ trứng còn nguyên vẹn.

Tuy câu nói rất dân dã, nhưng cũng có ý của nó.

Tam phu nhân thấy đúng không?”

Dương Hoa Hoa nghe ra ý châm biếm của Lý Khánh An, trong lòng phẫn nộ, cắn răng nói: “Vậy nếu có người đập nát quả trứng này thì sao?”

“Vậy phải xem kiếm của ta có chịu không đã!”

Khánh An lạnh lùng trả lời.

Mặt Lý Long Cơ hơi hơi biến sắc, nhưng chỉ một chốc đã trở lại như cũ, cười ha hả nói: “Không cần phải nói những việc không vui đó!

Nào, chúng ta uống rượu!”

Ngay lập tức, một tên thị nữ rót đầy rượu vào ly của Khánh An.

Hắn cần ly rượu lên đứng dậy nói: “Hôm nay nhờ phước điện hạ và nương nương mời thần dự gia yến, ơn huệ của điện hạ, thần sẽ khắc ghi trong lòng.

Thần dâng ly kính điện hạ và nương nương ba ly.

Chúc điện hạ sức khỏe trường thọ vô biên, chúc nương nương trẻ mãi xinh đẹp, thần xin cạn ly!”

Hắn một hơi uống liền ba chén rượu.

Ba người phía Lý Long Cơ cứng vỗ tay, mỗi người uống một ly.

Xong một ly rượu, trên khuôn mặt diễm lệ của Dương Ngọc Hoàn đã nhuốm màu hồng hai má, nàng cười giòn giả nói với Lý Khánh An: “Lý Tướng quân còn chưa trả lời câu hỏi của ta!

Lần này về có ý định thành thân chứ?”

Lý Khánh An cười cười: “Bẩm nương nương, Minh Nguyệt đợi thần đã mấy năm nay, thần cũng nên cho nàng một danh phận.

Lần này quay về, thần quả thật có ý thành hôn.

Nếu được, thần còn muốn mời điện hạ và nương nương đến dự hôn lễ.”

Dương Ngọc Hoàn nghe xong vội đầy đầy Lý Long Cơ nói: “Điện hạ, Lý Tướng quân thành hôn, chúng ta đến dự nhé!”

Lý Long Cơ vuốt vuốt râu cười nói: “Được!

Đến lúc ấy, nếu điều kiện cho phép, chúng ta nhất định sẽ đi!”

“Đại tướng quân, sao không mời ta?”

Dương Hoa Hoa chua chát hỏi.

“Ha ha!

Tam phu nhân chịu nể mặt đến dự, ta tất nhiên hoan nghênh, chỉ sợ Tam phu nhân bận qua không có thời gian.”

“Ta thì bận gì?

Chẳng qua là có chút buôn bán nhỏ.

Hơn nữa, dù bận đến đâu, hôn lễ của Đại tướng quân làm làm sao có thể không đến.

Đến lúc ấy, ta nhất định mang hậu lễ đến dự.”

“Được!

Nếu định thời gian xong, ta nhất định sẽ gửi thiệp mời đến cho Tam phu nhân.”

Không khí trên bàn tiệc bỗng chốc trở nên náo nhiệt.

Mọi người lại cùng uống vài ly.

Lý Long Cơ bỗng nhớ ra một việc, cười nói: “Chiến dịch Thạch Bảo thành lần trước, ái khánh có gửi ta một công thức làm thiên lôi, tháng trước An Lộc Sơn có hỏi ta về công thức này, nói đây là vũ khí rất có lọi để đối phó với người Khiết Đơn.

Trẫm nhớ hình như được kẹp trong một cuốn sách, nhưng không ngờ tìm mãi không ra.

Trầm nghĩ, nếu đã là vũ khí có lợi cho Đại Đường, ái khanh có thể chép lại công thức cho An Lộc Sơn.”

Lý Khánh An nghe mà giật thót tim.

Tên An Lộc Sơn này mà lại dám dòm ngó đến thuốc nồ.Tầm nhìn của tên cẩu tặc này đúng là độc thật.

Trong đầu nghĩ thế, ngoài miệng hắn vội trả lời: “Điện hạ, công thức loại thiên lôi này có phần phức tạp, thần cũng không nhớ, đợi thần quay về tìm lại.

Có điều vật này làm tốn thiên hòa, thần kiến nghị tốt nhất không nên dùng, dùng vật này rồi, chỉ e rằng Đại Đường ta sau này muốn thu phục lòng người Khiết Đơn sẽ khó khăn.

Thần nghĩ, đối đãi với dị tộc, tốc nhất nên dùng lòng bao dung giáo hóa là thượng sách, giết chốc chỉ là hạ sách.

Hơn nữa, vật này một khi bị tiết lộ ra ngoài,bị dị tộc quay lại sử dụng đối phó với quân Đường, chỉ sợ được không bằng mất, thần nghĩ nên cẩn trọng, xin bệ hạ nghĩ lại.”

Lý Long Cơ chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi, người cũng không để tâm gì đến vấn đề thuốc nổ.

Phần lớn là vì người chưa thấy qua uy lực của nó, cũng không các gì tưởng tượng nồi.

Mặt khác, là bậc đế vương, vấn đề đáng quan tâm hơn là kết quả trận chiến, chứ không phải quá trình.

Mà cách nói bao dung giáo hóa của Lý Khánh An cũng họp khẩu vị của người.Nghe thế, người bèn cười cười nói: “Trầm cũng chỉ là chuyển thỉnh cầu của An Lộc Sơn với khanh, nếu khanh thấy không ổn, có thể không cho.về việc này, trẫm không miễn cưỡng,”

Dù Lý Long Cơ chỉ thuận miệng nhắc việc này, nhưng Lý Khánh An cũng vì thế mà cảnh giác.

Xem ra thuốc nổ đã bị bọn người có ý đồ dòm ngó.

Nếu bọn chúng không thể đắc thủ từ tay Lý Long Cơ, nhất định sẽ chĩa mũi nhọn quay sang hắn.

Xem ra, hắn phải lưu ý việc này, và nên sắp xếp trước.

Chương 260: Đêm tao ngộ Quý Phi

Nếm qua cơm chiều, Lý Long Cơ tuổi già sức yếu, vì việc của Lý Khánh An bận rộn cả ngày, quả thực có chút mỏi mệt, liền sớm đi nghi ngoi, Dương Ngọc Hoàn tỷ muội có việc trao đồi, cũng đều tự trở về tầm cung, Lý Khánh An là ngoại thần, không thể ở bên trong cung quá lâu được, bèn do một gã hoạn quan dẫn đường, đi đến chỗ nghỉ ngơi.

Nơi Lý Khánh An nghỉ ngơi nằm ở ven nội cung, gọi là Ngưỡng Tinh điện, cũng như ý nghĩa tên của nó, chính là dành cho quan thần ở tạm, với lòng thành kính mà ngưỡng mộ Lý Long Cơ, nói theo thông tục một chút, thì chính là phòng khách Hoa Thanh cung, cho dù nằm ở nội cung, nhưng vẫn cách tẩm cung của Lý Long Cơ một khoảng cách rất xa, cũng không thông đến đó, mà bị một bức tường cao ngán cách ra.

ở trong nội cung ven Hoa Thanh cung, có thể xem là nằm bên cạnh giường ngủ của Lý Long Cơ, đây không phải ai cũng đều có thể hưởng thụ được, có thể xem là một loại ân sủng rất lớn.

Nhưng ngủ có được thoải mái hay không, thì cũng chỉ có bản nhân người ngủ mới biết thôi.

Tầm phòng của Lý Khánh An nằm ở điện bên sườn của Ngưỡng Tinh điện.

Trước đó không lâu nhị tỷ Hàn Quốc phu nhân của Dương Ngọc Hoàn từng ở trong này gần một tháng, sau khi bà ta quay về kinh, toàn bộ đại điện có vẻ vắng vẻ hẳn, không có đốt đèn lồng, cả không gian tối đen như mực, chỉ có điện bên là có thấp thoáng ánh đèn chiếu ra, mấy viên cung nữ đang bận rộn trải giường dọn phòng cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An ở trong đại điện đợi được một lát, thì cảm thấy đơn điệu vô vị quá, liền thong thả bước đến đình viện bên ngoài điện.

Trong đình viện nơi noi đều là bụi hoa và cỏ cây xanh um, dưới ánh tráng bạc lấp lánh, mấy cành mai đỏ đang nở rộ, trong không khí tràn ngập mùi thơm thoang thoảng, kinh trập* đã qua, tiếng kêu của các loại côn trùng ban đêm lúc trầm lúc bổng, làm cho màn đêm thêm yên tĩnh, chỉ có bên tường vây xa xa đó có thị vệ qua lại tuần tra.

* Kinh trập là một trong 24 tiết khí của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên.

Ngày bắt đầu tiết Kinh trập thường diễn ra vào khoảng ngày 5 hay 6 tháng 3 dương lịch, khi Mặt Trời ờ xích kinh 345° (kinh độ Mặt Trời bằng 345°).

Đây là một khái niệm trong công tác lập lịch của các nước Đông Á chịu ảnh hưởng của nền văn hóa Trung Quốc cồ đại.

Ý nghĩa của tiết khí này, đối với vùng Trung Hoa cổ đại, là Sâu nở.Theo quy ước, tiết kinh trập là khoảng thời gian bắt đầu từ khoảng ngày 5 hay 6 tháng 3 và kết thúc vào khoảng ngày 20 hay 21 tháng 3 trong lịch Gregory theo các múi giờ Đông Á khi tiết xuân phân bắt đầu.Lịch Trung Quốc, cũng như lịch ở các nước Đông Á cổ đại bao gồm Việt Nam, bị nhiều người lầm là âm lịch thuần túy, dẫn đến ngộ nhận về việc tiết khí nói chung và kinh trập nói riêng được tính theo chu kỳ của Mặt Trăng quay xung quanh Trái Đất.

Trên thực tế lịch Trung Quốc cồ đại là một loại âm dương lịch.

Lý Khánh An ngắm mai đỏ được một lát, lại tiếp tục đi về phía trước, xuyên qua một lùm thúy trúc, trước mắt khung cảnh rộng mở, nơi này thì ra là một mảnh sân giải trí nho nhỏ, mặt đất bằng phẳng, chung quanh được bụi hoa và thúy trúc vây quanh, rộng khoảng ba bốn mẫu.

Trong sân có mấy cái xích đu, có một cúc cầu môn dành cho một người, điều tuyệt nhất chính là có hai lọ vàng, bên cạnh còn đặt một cái giá đựng tên chuyên dùng cho việc ném lọ, bên trong có hơn mười mũi tên vàng.

Trên xích đu hai ả cung nữ đang đong đưa xích đu, đang thù thỉ với nhau điều gì đó, bỗng nhiên thấy người đàn ông lạ mặt xuất hiện, hai ả cung nữ sợ tới mức nhảy xuống xích đu bèn chạy đi.

“Các ngươi...”

Lý Khánh An hô lên không kịp, đành nhìn các nàng chạy xa, trên sân trở nên vắng vè, không còn một ai cả, Lý Khánh An xoay người muốn đi, lúc này ánh mắt hắn dừng ờ trên lọ vàng, đó là một chiếc lọ tiêu chuẩn cho việc ném tên, chiếc lọ có chiều cao bằng nửa chiều cao của một người, miệng lọ tròn trịa, chất lượng của chiếc bình thuộc hàng thượng hạng.

Đã sắp hai năm không có thử qua loại ném tên ván nhã này rồi, Lý Khánh An không khỏi có mấy phần hứng thú, hắn nhìn sang bốn phía chung quanh, vắng tanh vắng ngắt, không có một ai cả.

Lý Khánh An lấy ba mũi tên vàng nặng trịch, thối lui đến năm trượng ngoài của vạch chỉ đỏ, ướm thử khoảng cách, tay lắc một cái, một mũi tên bay vụt đi ra ngoài, ‘Keng!’ một tiếng giòn vang, tên vàng bắn chạm lên miệng lọ một cái, rơi vào trong lọ, phát ra một tiếng vang ngột ngạt.

Lý Khánh An lắc lắc đầu, đã hai năm không có ném tên rồi, xúc cảm của tay rõ ràng đã không còn thuần thục như trước nữa.

Nhớ ngày đó hắn đại chiến Sử Tư Mình chính là cách xa đến mười trượng mà còn ném trúng, nhưng hiện tại khoảng cách năm trượng cũng đã làm cho hắn có chút lực bất tòng tâm rồi, hắn cắn lấy mỗi, mũi tên vàng trong tay lại bắn ra lần nữa: ‘Từng!’ một tiếng, lần này ném vào lọ rất chuẩn xác, một tâm trạng của sự hiếu thắng trong lòng hắn dần dần trỗi dậy, hắn lùi về phía sau mười trượng, noi này đã không có vạch đỏ, chỉ bằng một loại cảm giác phỏng chừng khoảng cách, gió nhẹ, trăng sáng, hẳn là có thể ném với một kết quà tốt nhất.

Hắn hít thở một hơi thật sâu, trong đầu xuất hiện một đường ném chuẩn xác, độ mạnh, phương hướng, xúc cảm của tay, sức nặng của tên, hắn nhanh chóng rà soát trạng thái tốt nhất, ngay lúc gió đêm ngừng lại chỉ trong nháy mắt đó, tên vàng bay ra, dọc theo đường ném chuẩn xác đã hiện ra trong đầu hắn mà lao đi. ‘Tính!’ một tiếng, mũi tên vô cùng chuẩn xác bắn vào bên trong lọ vàng.

“Thật là lợi hại!”

Phía sau hắn bỗng nhiên vang lên tiếng lảnh lót và tiếng vỗ tay, Lý Khánh An giật mình một cái, vừa quay đầu lại, chỉ thấy hơn mười cung nữ hộ tống Dương Ngọc Hoàn mình mặc trang phục lộng lẫy đứng ở phía sau hắn.

Trong lòng Lý Khánh An rất sửng sốt, không kịp suy tư, vội vàng khom mình hành lễ: “Vi thần không biết nương nương giá lâm, tội thật đáng chết vạn lần!”

“Lý tướng quân quá lời rồi, việc này có gì phải tội đáng chết vạn lần, là ta quấy rầy Lý tướng quân ném tên mới phải.”

Dương Ngọc Hoàn cười cười, nói: “Ta chỉ muốn đến ngôi xích đu mà thôi, không ngờ Lý tướng quân cũng ờ nơi này.”

“Thế thần lui ra vậy!”

Lý Khánh An hơi hơi khom người, lui xuống.

“Lý tướng quân!”

Dương Ngọc Hoàn bỗng nhiên gọi hắn lại.

“Nương nương còn dặn dò gì sao?”

Trên mặt Dương Ngọc Hoàn lộ ra một nụ cười ngại ngùng: “Ta muốn ném một mũi tên vàng, để cho Lý tướng quân chỉ giáo một chút, mấy năm nay ta đã có thể ở ngoài ba trượng mà ném tên rồi.”

Trong lòng Lý Khánh An có chút do dự, nếu là ban ngày thì không sao cả, nhưng hiện tại là buổi tối, hắn chỉ dạy Dương Ngọc Hoàn ném tên thì không khỏi có chút không đàng hoàng, chỉ cần hơi vượt khuôn phép một chút, thì lập tức hắn nguy hiểm đến tính mạng ngay.

Dương Ngọc Hoàn dường như biết hắn khó xử, liền nhặt lên một mũi tên vàng cười nói: “Tướng quân từng là sư phụ của ta, hai năm nay ta tiến bộ rất nhiều, chỉ muốn thi triển một chút cho sư phụ coi thôi, tướng quân xin đứng tạo áp lực gì cho mình cả.”

Xa xa có thị vệ ở đó tuần tra, bên cạnh còn có một đám lớn các cung nữ, Lý Khánh An cười cười liền xoay người nói: “Thôi được rồi!

Nương nương mời.”

Dương Ngọc Hoàn đứng ở đường chỉ vạch ngoài ba trượng, nụ cười trên gương mặt đã tắt đi, đôi mày của nàng nhíu lại, tìm kiếm cảm giác đề ném tên, đôi mông ngọc của nàng khẽ đưa, bàn tay mềm mại ném ra, mũi tên từ trong tay nàng bay ra, bắn chạm vào miệng lọ một cái, rơi vào trong chiếc lọ vàng.

Dương Ngọc Hoàn vui mừng đến khôngngừng vỗ tay: “Ném trúng rồi!”

Lý Khánh An gật đầu cười nói: “Nương nương quả nhiên tiến bộ rất nhiều!”

“Lý tướng quân quá khen, ngoài ba trượng, thì bình thường ném ba mũi tên ta chỉ trúng được một mũi tên, hôm nay mũi tên thứ nhất thì đã trung ngay, hơn nữa lại là buổi tối, đây nhất định là do có Lý tướng quân ở bên cạnh.”

Dương Ngọc Hoàn có chút hưng phấn, nàng suy nghĩ một lúc rồi cười nói: “Vừa lúc Lý tướng quân ờ đây, hay là ta ở ngoài năm trượng ném một mũi tên, Lý tướng quân dạy ta nha?

Dưới ánh trăng, ánh mắt Dương Ngọc Hoàn trong veo sáng ngời, sóng mắt mông lung, càng tôn lên vẻ cao quý diễm lệ của nàng, nàng xinh đẹp lạ thường, làm cho Lý Khánh An cũng không khỏi tim đập thình thịch.

Hắn cười cười bèn nói: “Nếu là ban ngày thì không thành vấn đề, hoặc là bên trong nhà cũng được, nhưng buổi tối trên mảnh sân rộng bát ngát thế này thì nương nương không thể ở ngoài năm trượng mà ném trúng được, người bình thường không có loại nhãn lực này, nếu nương nương không tin có thể đứng ở ngoài nám trượng mà nhìn thử xem.”

Dương Ngọc Hoàn có chút không tin, nàng lùi lại phía sau mấy bước, một mực thối lui đến năm trượng nơi có đường vạch sẵn, nhìn sang phía lọ vàng, quả nhiên rất mơ hồ, hoàn toàn khác với khi ở ngoài ba trượng, nàng lúc này mới có chút tiếc nuối đem tên vàng đặt lại trên giá, cười nói với Lý Khánh An: “Thôi được!

Chờ đến sau khi quay về Trường An, ngươi tới dạy ta, ta sẽ gọi ngươi một tiếng sư phụ.”

“Nương nương có lệnh, thần lúc nào cũng sin sàng đến dạy cho nương nương, đêm đã khuya, thần xin cáo lui trước.”

“Thời tiết rét lạnh, ta cũng muốn hồi cung, cùng nhau đi vậy!”

Dương Ngọc Hoàn dưới sự hộ tống của mười mấy cung nữ, nhắm hướng nội cung đi đến, Lý Khánh An thì đi theo bên cạnh.

“Lý tướng quân lần này quay về Trường An, cảm giác có thay đồi gì không?”

Lý Khánh An lắc đầu nói: “Thần sáng nay vừa mới đến Trường An, còn chưa có vào trong thành, tạm thời chưa cảm giác được sự thay đối gì.

Nhưng mà sau khi vào Quan Trung chỉ cảm thấy phong cảnh rất đẹp, làm người ta không ngớt nhìn.”

“Thế sao?

Ta không cảm thấy có gì đẹp cả, ta cảm thấy Trường An chính là hình dáng này, thật sự rất bình thường.”

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Đó là bởi vì nương nương nhiều năm sinh sống tại Trường An, mỗi ngày đều nhìn thấy cả, còn thần thì nhiều năm ở Tây Vực, đối với Trường An không quen thuộc lắm, cái này gọi là khoảng cách tạo ra vẻ đẹp.”

Trong mắt Dương Ngọc Hoàn hiện lên một tia sáng kỳ dị, thì thào lẩm thẳm: “Khoảng cách tạo ra vẻ đẹp!”

Nàng bỗng nhiên quay đầu lại cười nói với Lý Khánh An: “Lý tướng quân, ngươi nói hay lắm ấy!”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Kỳ thật người cũng như thế, mỗi ngày nhìn quen, lâu rồi cũng sẽ cảm thấy chán, tiếu biệt thắng tân hôn chính là đạo lý này.”

Dương Ngọc Hoàn gật gật đầu, Lý Khánh An nói rất có lý, quả thật chính là có chuyện như vậy, đi qua cây mai đỏ, một làn hương thơm thoáng qua mặt, Dương Ngọc Hoàn muốn ngắt lấy một cành, nhưng nhánh cây mai đỏ quá cao, nàng với không tới, Lý Khánh An nhún người nhảy lên, thay nàng ngắt lấy một cành, đưa cho nàng: “Nương nương, cầm lấy!”

Dương Ngọc Hoàn mỉm miệng cười thật duyên, nụ cười này, sóng mắt lưu chuyển, làm xao xuyến lòng người.

“Đa tạ!”

Nàng đón lấy nhành mai đỏ, đưa cạnh mỗi ngửi một lúc, lại len lén liếc mắt nhìn Lý Khánh An một cái, nhiều năm trước, cũng có một chàng trai trẻ như vậy thay nàng ngắt lấy một nhành mai đỏ, chuyện cũ như sương như khói, trên mặt nàng thoáng hiện lên một niềm hiu quạnh, không khỏi khe khẽ thở dài.

Lý Khánh An không dám hỏi nhiều, yên lặng theo sát nàng đi về phía trước, phía trước chính là Ngưỡng Tinh điện, Dương Ngọc Hoàn phải ven theo một ngã rè bên cạnh trở về.

Lúc này, bước chân của nàng chậm lại, do dự một chút, nàng thấp giọng nói: “Lý tướng quân, lúc dùng bữa tối ta nói ngươi sớm một chút thành hôn với Minh Nguyệt, là có thâm ý đó, ngươi hãy nghe lời của ta, mau sớm cưới Minh Nguyệt, đưa nàng đi An Tây.”

Nói xong, nàng cũng không quay đầu lại, liền nhanh bước đi về phía nội cung, dần dần mất hút ở bụi hoa bên đó, Lý Khánh An nhìn bóng dáng nàng, tỉ mỉ suy ngẫm thâm ý trong lời nói của nàng.

Lý Khánh An quay về kinh báo cáo công việc, với đại đa số người khác mà nói đều không có quan hệ trực tiếp gì cả.

Quân An Tây ở Thạch quốc chiến thắng Đại Thực ngoài việc triều đình và dân chúng một sự phấn chấn về tinh thần và đề tài để bàn tán sau những cuộc trà dư tửu hậu ra, mọi người vẫn còn chưa cảm giác được sự biến hóa liên quan thiết thực đến lời ích cá nhân của mình cả.

Nhưng mà người Túc Đặc từ An Tây đến phần lớn sử dụng tiền bạc, thì thật là một chuyện mới lạ, chuyện này lập tức trở thành đề tài nóng nhất mà các thương nhân của hai chơ đông và tây bàn ra tán vào.

Giới thương nhân quan tâm tiền bạc, nhưng giới tranh giành quyền lực thì lại càng quan tâm hơn nữa tín hiệu trở về của Lý Khánh An, bời vì Lý Khánh An chính là người ủng hộ kiên định nhất của tiền thái tử Lý Hanh, hắn trở về sẽ mang đến cho cuộc tranh giành đông cung với những thay đột không lường được như thế nào?

Buổi chiều, Lý Cầu từ Hàm Dương quay về, về tới Khánh vương phù, tuy rằng hắn đã âm thầm về phe Lý Hanh, nhưng bên mặt ngoài hắn vẫn là con trai của Khánh vương, vẫn là sinh sống tại tòa Khánh vương phủ to lớn thâm sâu đó.

Lý Cầu cưỡi ngựa về tới trước cửa phù, xoay người xuống ngựa, đem dây cương ném cho tùy tùng, nhanh bước chạy lên các bậc thang, vừa lúc gặp quản gia từ trước mặt đi ra.

“Công tử đã trở về rồi!”

Quản gia vội vàng khom người thi lễ với hắn.

“Phụ vương ta thế nào rồi?

Bệnh đã khá hơn chút nào chưa?”

Quản gia thấy chung quanh không ai, liền kề tai Lý Cầu thấp giọng nói: “Vừa rồi thái y trong cung đã tới qua, nói bệnh của Vương gia là do đam mê tửu sắc quá độ, phải tĩnh dưỡng mấy tháng, không được gần phụ nữ nữa, cũng không có thể uống rượu, nếu không sẽ nguy đến tánh mạng chi.”

Trong lòng Lý Cầu khinh thường, nhưng trên mặt không có biểu hiện ra ngoài, bèn nói: “Ngươi đi bận việc đi!

Chuyện này đứng đồn ra ngoài, biết không?”

“Vâng ạ!

Lão nô không dám.”

Quản gia vội vàng đi khỏi, Lý Cầu lắc đầu, người cha giả này của hắn từ khi vụ án họa bùa thuật của tiền thái tử và vụ ám sát Lý Khánh An bị tố cáo, bị Thánh Thượng nghiêm khắc trách cứ, đồng thời đích thân lấy gậy đánh hắn hai mươi gậy, lệnh hắn quay mặt vào tường sám hối trong một năm, hai mươi gậy này đánh tan mất hùng tâm tráng chí của Lý Tông, từ đó về sau hắn trở nên sa sút tinh thần, ý chí tiêu tan, sa vào tửu sắc, người càng lúc càng béo, các loại bệnh cũng liên tiếp bộc phát, làm cho hắn phải chịu cơn ốm đau tra tấn hành hạ.

Lý Cầu đi vào bên trong phủ, bên trong phủ rất im lặng, từ khi Lý Tông bị cấm cửa, hơn phân nửa người hầu của hắn đều bị trục xuất đến các trong trang viên, số người hầu còn lại bên trong phủ đã bằng một phần ba của trước kia, hắn đi xuyên qua một cái cửa nhỏ, liền đi về phía sân nhà mà hắn ở.

Lý Cầu đã thành hôn vào năm ngoái, đã cưới Thôi Ngọc, trưởng nữ của Kiếm Nam tiết độ phủ trưởng sứ Thôi Ninh, ngoài ra hắn còn có hai người thiếp, trước mắt hắn và thê thiếp ở tại đông viện, thê tử Thôi Ngọc đã mang thai sáu tháng, đi vào sân, chỉ thấy thê tử Thôi Ngọc cầm cây chối ở trong sân quét rác, hắn nhất thời ngây ngấn cả người, chạy đến đoạt lấy cây chổi mà trách móc: “Sao khi không lại đi quét nhà làm chi, đây là việc của nàng làm hay sao?”

Thôi Ngọc vội vàng cười nói: “Đây là do bà mụ nói mà, bà nói thiếp thân mình nhỏ gầy, phải vận động cho nhiều thì mới tốt cho thai nhi, cho nên thiếp thấy chỗ nào có việc thì vận động một chút, vừa lúc thấy a hoàn quét rác, ta bèn muốn thử một phen xem sao.”

“Ai!

Nàng muốn vận động thì cứ ở ngay trong phủ đi lại cho nhiều một chút là được, đến hoa viên phía sau đi dạo một chút, nói thế nào đi nữa thì nàng cũng là một Quận vương phi, làm sao có thể đi quét rác, loại công việc này là của kè dưới làm, bị người ta nhìn thấy được sẽ bị bắt tội đấy.”

Hắn lại cả giận nói với a hoàn bên cạnh: “Các ngươi nếu còn dám để cho Vương phi quét rác, xem ta có đánh chết các ngươi không.”

Mấy a hoàn sợ đến phát hoảng, một câu cũng không dám nói, Thôi Ngọc cười nói: “Được rồi, phu quân đứng nóng giận, về sau thiếp không làm là được.

Đúng rồi, Diêm tiên sinh vừa rồi có đến tìm tìm phu quân đấy, thiếp nói phu quân ngày hôm qua ra ngoài đi săn rồi, suốt đêm chưa về, ông nói khi phu quân trở về, mời sang chỗ ông ấy một chuyến.”

“Ta đã biết rồi, ta sẽ đi qua đó ngay đây, đến cơm trưa ta còn chưa có ăn đấy!

Hãy ta chuẩn bị vài món thức ăn, đợi lát ta trở về ăn.”

Nói xong, Lý Cầu liền đi về phía tây viện.

Diêm tiên sinh chính là quân sư Diêm Khải của Lý Tông trước đây, sau khi Lý Tông sa sút tinh thần, hắn cũng trở nên nhàn rỗi không có việc, mấy lần muốn từ chức trở về quê, nhưng đều bị Lý Cầu giữ lại, hiện giờ đang ở tại phòng khách bên tây viện, cả ngày đọc sách viết chữ, vô công rỗi nghề.

Lý Cầu đi vào tiểu viện của ông, đã thấy Diêm Khải ngồi ở bên cạnh giếng câu cá, không khỏi bật cười nói: “Tại sao tiên sinh lại câu cá trong giếng?”

Diêm Khải thấy Lý Cầu đi vào, liền buông cần câu ha hả cười nói: “Năm ngoài ta ở trong giếng này đã nuôi mấy chục con cá chép, đang nghĩ chắc là chúng nó hẳn đều đã béo tốt, bèn muốn bắt chúng nó lên làm món nhắm rượu.

Tiểu vương gia trở về bao lâu rồi?”

“Ta vừa trở về, nghe vợ nói tiên sinh tìm ta, ta liền tới đây ngay.”

Lý Cầu bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, vội vàng xua tay cười nói: “Ta nói ngay trước đấy, tiên sinh muốn từ chức ta không đồng ý đâu.”

Diêm Khải cười khổ một tiếng nói: “Cả ngày chỉ lấy tiền mà không làm việc, ta cũng cảm thấy khó chịu, ta thật sự có ý muốn ra đi, nhưng mà hôm nay tìm tiểu vương gia tới là muốn nói một việc.”

Hai người đi vào phòng, thê tử của Diêm Khải bưng trà ra cho bọn hắn, Lý Cầu uống một ngụm trà rồi cười nói: “Diêm tiên sinh nghĩ đến chuyện gì vậy?

Mà vội vả tìm ta đến đây.”

Diêm Khải trầm ngâm một lát nói: “Tiểu vương gia còn nhớ rõ ba tội trạng mà Thánh Thượng xử phạt vương gia không?”

Lý Cầu gật đầu nói: “Ta đương nhiên nhớ, một là chiếm quá nhiều ruộng đất, dẫn đến nông dân tạo phản; hai là họa bùa thuật tại đông cung; thứ ba chính là ở úy Thị huyện ám sát Hà Nam đạo quan sát sứ Lý Khánh An.”

“Tiểu vương gia, hai vụ án trước thì không có gì phải nghi ngờ, nhưng ờ úy Thị huyện ám sát Lý Khánh An, ta lại cảm thấy nó đầy sự quỷ dị, việc này rõ ràng không phải do vương gia làm, tại sao lại đồ lên đầu của Vương gia?”

Lý Cầu cũng cảm thấy kỳ quái, chuyện này hắn không hề tham dự một chút nào cả, lúc ấy hắn có hỏi qua Lý Tông, Lý Tông nói, là hắn thì sao, chính hắn cũng hận không thế tự tay giết chết Lý Khánh An, hắn bèn tưởng là phụ thân lén làm, nhưng bây giờ nghĩ lại, lúc ấy phụ thân chẳng qua là nói một câu hả giận mà thôi, kỳ thật không phải do phụ thân gây nên, được Diêm Khải nhắc tới mới tinh ngộ, hắn cũng cảm thấy có chút quỷ dị, việc này rõ ràng là một vụ vu oan giá họa.

“Tiên sinh phát hiện ra điều gì sao?”

Diêm Khải gật gật đầu, nói: “Vạn Niên huyện La huyện thừa là bạn học rất tốt của ta trước đây, ngày hôm qua ta và hắn cùng uống rượu, hắn bỗng nhiên nhắc tới vụ nghi

án hai năm trước, hắn nói lúc ấy Lý Khánh An từng đưa hai gã thích khách vào kinh.”

“Đợi chút!”

Lý Cầu cắt ngang lời nói của hắn, hỏi: “Chính là hai gã thích khách bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử ở Đại Lý Tự phải không?”

“Đứng đấy!

Chính là hai người đó.”

Diêm Khải uống một ngụm trà lại tiếp tục nói: “La huyện thừa nói hai gã thích khách kia hắn gặp qua, vốn là đạo tặc gian ác, được xưng là Kim Châu nhị quái, bị nhốt suốt trong trọng lao tại vạn Niên huyện, sau này bị người dùng cách lấy những người khác gánh tội thay mà mua đi rồi.”

“Là ai mua bọn họ thế?”

“La huyện thừa nói là một người đàn ông trung niên tự xưng là Bạch Diện tiên sinh dùng sáu trăm quan tiền mua đi, đây là phương thức trước giờ vẫn thế trong đại lao, giao tiền mua người, bối cảnh của người này là ai, hắn cũng không biết.”

“Không biết?”

Lý Cầu cười nói: “Thế nói chuyện này còn có ý nghĩa gì?

Nhân chừng vật chứng đều không, có thể lật lại bản án sao?

Lui một bước mà nói, cho dù có chừng cứ thì có thể làm gì đây, chẳng lẽ phụ vương còn có hy vọng tranh đoạt đông cung lần nữa sao?”

Diêm khải lắc đầu nói: “Cũng không phải là vấn đề vương gia có thể được trọng dụng lại lần nữa hay không, mà là chúng ta có thể biết được chân tướng của vụ án ám sát đó.”

“Ừ!

Tại sao lại nói như vậy?”

Diêm Khải chậm rãi nói: “La huyện thừa nói, hắn mấy ngày trước trong lúc tình cờ lại bắt gặp Bạch Diện tiên sinh, người đã mua lấy phạm nhân, thì ra người này lại chính là mưu sĩ của Đệ vương là Hàn Bạch Nhan.”

“Đệ vương?”

Lý Cầu chợt bừng tĩnh, hắn quyền chưởng đánh nhau, giọng căm hận nói: “Khá khen cho cái kế giá họa Giang Đông này.”

“Tiểu vương gia, không biết tin này với tiểu vương có hữu dụng hay không?”

Lý Cầu ngẩn ra, hắn ngẩng đầu nhìn sang Diêm Khải, thấy hắn cười một cách đầy thâm ý, tâm niệm đột chuyển, bỗng nhiên hiểu ra, ông Diêm Khải này đã ít nhiều đoán được mấy phần ý của mình.

Lý Cầu suy nghĩ một lúc, liền cười nói: “Tin này đương nhiên là hữu dừng, nhưng mà tin này tiên sinh có thể trực tiếp nói với Lý Khánh An.”

Diêm Khải chần chữ một chút: “Ta có thể đi gặp Lý Khánh An sao?”

Lý Cầu mỉm cười nói: “Không ngại, tiên sinh không phải vẫn muốn rời khỏi sao?

Ta có thể viết phong thư cho tiên sinh, người trực tiếp đến tìm Lý Khánh An đi!”

Diêm Khải lúc này mới hiểu được, thì ra Lý Cầu ngày hôm qua là đi gặp Lý Khánh An, thì ra giữa bọn họ đã có liên hệ với nhau, nhưng mà Lý Khánh An sẽ tin tưởng mình sao?

Lý Cầu dường như hiểu được tâm tư của Diêm Khải, liền mỉm cười nói: “Người cứ yên tâm đi đi!

Với tài năng của tiên sinh, với lòng dạ Lý Khánh An, hắn nhất định có thể trọng dụng người.”

Chương 261: Lệ Vương gặp thích khách

Trận chiến tranh giành Đông Cung phải phất như những cơn sóng ngầm dưới bề mặt nước tĩnh lặng.

Dù cho hiểm nguy trùng trùng, nhưng trên bề mật vẫn yên ắng thanh bình.

Còn việc Lý Khánh An quay lại chính là viên đá đã làm dấy động bề mặt tĩnh lặng này, khiến nó sóng gợn từng cơn.

Nhưng ai cũng không biết rằng nhưng cơn sóng lăn tán lúc này liệu có lúc nào trở thành sóng ta gió lớn không, hay tiếp theo đó có thể mọi thứ lại lặng yên trở lại.

Đúng như Lý Cầu phần tích, trước mắt ứng viên cạnh tranh của Đông Cung có Lệ vương, Vinh vương, Vĩnh vương, Dĩnh vương.

Tuy cũng có người đề xuất hoàng trưởng tôn và khôi phục tiền thái tử, nhưng đấy đều không phải chù lưu, chỉ có bốn người này mới là chù lưu.

Trong bốn người này, Lệ vương chính là viên Minh Châu sáng giá nhất, nghe nói trong triều đã có bảy phần người đều nhắm chắc hắn sẽ vào Đông Cung.

Lệ vương Lý Diễm là con thứ tư của Lý Long Cơ.Tưởng tử Tông phạm tội giam lỏng tại nhà; thứ tử Anh, năm Khai Nguyên hai mươi lăm phạm tội chết trên ngai vị Đông Cung; tam tử Hanh cũng mắc tội hai năm trước,bị phế truất thái tử chỉ vị, giáng làm Lương vương.

Hiên nay cả ba con đầu của Lý Long Cơ đều mắc tội hoặc giáng hoặc chết, mỗi Lý Diễm vẫn yên lành, bèn trở thành ứng viên sáng giá nhất cho ngai vị Đông Cung.

Dưới sức hấp dẫn của ngôi vị Đông Cung, và ngai vị Cửu Ngũ Chỉ Tôn, bản thân Lý Diềm cũng mất đi vẻ phong lưu ván vẻ ngày thường, mà bị quyền lực nhấn chìm.

Trong lúc Lý Diễm lòng đầy dã tâm muốn tiến quân vào Đông Cung, trong nội trạch hắn lại mất đi vẻ thanh bình vốn có.

Mới sáng sớm, một phụ nhân mặc cung trang hơn hai mươi tuổi dẫn theo cả một đoàn nha hoàn ma ma khí thế hứng hứng đi thẳng đến tây viện phía hậu trạch.

Ả nữ tử trẻ tuổi mặc cung phục này họ Tôn, là nho nhân của Lệ vương.

Nho nhân là nội cung của phủ thân vương, cũng chính là thê thiếp của thân vương.

Chính phi của Lý Diễm là con gái của Vi Thao, quan hệ hai vợ chồng cũng tương đối hòa thuận.

Nhưng sau sự kiện vụ án muối Dương Châu, Vi Thao nhậm chức Dương Châu Đại đô đốc phủ trưởng sử lúc bây giờ không thực hiện tốt cho lắm sách lược của Lý Diễm, khiến vụ án muối Dương Châu thái tử toàn thắng; vì thế mà Lý Diễm bắt đầu bất mãn với Dương Thao, nghĩ hắn đã thiên vị thái tử.

Quan hệ của hắn cùng chính phi từ lúc ấy cũng trở nên không mấy thân thiết.

Sau này khi Vi gia nương nhờ Đông Cung, càng khiến Lý Diễm phẫn nộ, bắt đầu đối xử lạnh nhạt với chính phi.

Tuy bề mặt quan hệ vợ chồng vẫn hòa mục, có một số việc cần chính phi xuất đầu lộ diện đi làm.

Như thể năm ngoái, hắn để vương phi đi bắt quàng giao tình cùng Độc Cô Minh Nguyệt, định lôi kéo Lý Khánh An về phía mình.

Tuy nhiên, từ lúc hắn bắt đầu sùng ái hai nho nhân đã triệt lễ lạnh lùng với vương phi.

Hắn đã nhốt nàng lại, không cho phép nàng được xuất đầu lộ diện.

Người dẫn đám nha hoàn này xông đến Tây viện chính là Tôn nho nhân, một trong hai nho nhân được Lý Diễm sủng ái nhất.

Lý Diễm sủng ái hai ả này, khiến hai ả đâm ra ganh ghét tỵ nạnh nhau, suốt ngày cãi nhau.

Hôm qua Tôn nho nhân hầu hạ Lý Diễm, được biết hắn vừa thưởng cho Trương nho nhân một chiếc vòng mã não trị giá, mà nàng thì chỉ được một cặp bông tai.

Điều này khiến lòng nàng uất hận, thừa lúc Lý Diễm ra ngoài tiền đường tiếp đãi khác mà dẫn nha hoàn đến nhiễu sự.

Cả đoàn người họ đi đến giữa đường thì đã có người hầu thấy bèn chạy về bẩm báo với Trương do nhân.

Trương nho nhân cũng không phải tay vừa.

Nàng đang bất mãn tối quan Lý Diễm qua đêm tại chỗ Tôn nho nhân, để nàng một mình phòng không bóng chiếc.Giờ nghe nói Tôn nho nhân đến quấy sự, nàng lập tức triệu tập mấy chục nha hoàn ma ma trong phòng, cầm gậy gỗ chổi chà xông ra ngoài cửa viện, chuẩn bị nghênh chiến.

Trong ngõ nhỏ cạnh Tây viện, hai đám phụ nữ gặp nhau, mối hận trong lòng họ đã có từ đâu, cơ hầu không cần phải mở lời gì, hai nhóm người này đã ùa lên ra tay.

Xung quanh bỗng chốc loạn cả lên, ai vì chủ nấy, người người tranh nhau, giở hết mười tám thủ đoạn của phụ nữ ra, nào cào nào cấu nào bóp nào véo.

Trong ngõ tiếng kêu thé, tiếng gào,tiếng khóc hỗn loạn.Hạ nhân đã có người chạy vội ra tiền viện bẩm báo.

Hôm nay Lệ vương phủ có một vị khách quan trong ghé thăm, đó là Đông Bình Quận vương An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn hiện vẫn là Phạm Dương và Bình Lư Tiết độ sứ.

Năm Thiên Bảo thứ chín hắn đại bại Khiết Đơn, lại biết cạch nịnh nọt Lý Long Cơ, nên đã được thưởng to, nhất cử phong hắn làm Đông Bình Quận vương, trở thành người quận vương đầu tiên không thuộc tôn thất của bổn triều.

An Lộc Sơn ngày mồng ba tết vào Kinh, cũng giống như Lý Khánh An, cũng vào Kinh báo cáo công tác.

Hắn đã ở trong Kinh được hơn một tháng mãi không chịu về Phạm Dương.

Hắn cũng nhìn ra thời khắc quan trọng nhất của Đông Cung đã đến.

Thời khắc này hắn nhất định phải nắm bắt đứng phương hướng, nó sẽ can hệ đến tiền độ vận mệnh của hắn.

Hắn ban đầu ùng hộ Thọ vương, năm xưa Huệ phi mẫu thân Thọ vương rất ư chiếu cố hắn.

Nhưng thời thế đã đổi thay, hắn biết Thọ vương đã không còn tiền đồ, bèn để mắt đến Khánh vương Lý Tông.

Lúc đầu hắn với Lý Tông câu kết, không ngờ Khánh Vương lại vì vụ án mê tín Đông Cung mà bị giáng, khiến ùng hộ của hắn lại mất trắng.

Sau một thời gian quan sát, mục tiêu của hắn lại đặt lên Lý Diễm.

Ngay từ nửa năm trước, An Lộc Sơn dã thông qua Binh bộ Thượng thư Cát ôn, người của hắn trong triều đề liên lạc với Lý Diễm.

Hôm qua Lý Khánh An hồi Kinh, đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến triều đình, khiến hắn cũng không ngồi yên đợi chờ được.

Hôm nay thừa lúc Lý Long Cơ chưa quay về, mới sáng sớm hắn đã đến viếng.

Với sự bái phỏng của An Lộc Sơn, Lý Diễm hoan nghênh vô cùng, hắn hiện nay thiếu nhất chính là chỉ viện bên ngoài.

Trong các Tiết độ sứ nắm quân quyền, Ca Thư Hàn ủy hộ Vinh vương Lý Uyển; Hà Đông Tiết độ sứ Trương Tế Khâu chưa có động tĩnh gì; Kiếm Nam Tiết độ sứ Cao Tiên Chỉ lại có quan hệ rất tốt với Dĩnh vương; còn Lý Khánh An thì khỏi nói, hắn là kè ùng hộ trung thành nhất với tiền thái tử Lý Hanh, đến nay vẫn không đổi.

Hiện này Lý Diễm rất được ủng hộ trong triều, cả Dương Quốc Trung cũng công khai ùng hộ hắn, duy mỗi việc hắn vẫn thiếu sự chỉ viện của một Tiết độ sử.

Tuy ôn Cát đã nhiều lần đến bái phỏng, nhưng thái độ vẫn không rõ ràng.

Hôm nay An Lộc Sơn đến bái phòng, với hắn mà nói, đây chính là tin tức tốt lành nhất.

Dù cho Lý Diễm cũng biết, phụ hoàng rất nghi kỵ giao hảo với ngoại Phồn, nhưng hồi tháng giêng Cao Tiên Chỉ bài phỏng Dĩnh vương, phụ hoàng cũng không có tỏ ra bất mãn.

Ca Thư Hàn tặng Vinh vương Hà Lũng thồ sản, phụ hoàng cũng không phản đối, hơn nữa phụ hoàng nếu không cho phép thân vương kết giao ngoại thần, vậy chắc sẽ công khai hạ lệnh.

Những điều này đều không có, chừng mình suy đoán của Lý Diễm không sai, có thể phụ vương chỉ là nghiêm cấm Đông Cung thâm giao, chứ không phải với các thân vương như hắn.

Nên Lý Diễm vẫn tiếp đãi An Lộc Sơn với quy cách tốt nhất để tỏ rõ thành ý của mình.

Trong phòng khách quý, Lý Diễm và An Lộc Sơn đang vui vẻ hàn thuyên.

An Lộc Sơn có mang một ít thổ san Phạm Dương, và miếng thanh ngọc Ưu Châu cực phẩm.

“Nghe nói điện hạ rất thích triện khắc, đây là ít tâm ý của thần, cũng là trân tàng bao nhiêu năm nay, xin điện hạ tiếp nhận.”

Lý Diễm thấy những miếng ngọc ấy quả thật mịn màng thấu suốt, hoàn toàn không một chút tỳ vết, đây quả thật là báu vật hi hữu.

Hắn cười cười đấy thành ngọc về cho An Lộc Sơn nói: “Quân tử không đoạt vật yêu thích của người khác, nếu đã là báu vật An đại soái trân trọng bao nhiêu năm nay, ta làm sao dám nhận.”

An Lộc Sơn cười ha hả, đến nỗi từng thớ thịt nhão nhẹt trên mặt hắn cứ rung lên từng cơn.

Hắn lại đẩy thanh ngọc về cho Lý Diễm nói: “Thần chỉ là một kè vũ phu, chỉ biết dùng binh đánh trận, những thứ tao nhã này thần cũng không biết thưởng thức.

Thật ra thần đã định tìm cho một chủ nhân đích thực, xem như đưa nó về đúng nơi cần đến, nhưng mãi không gặp được.

Nghe danh điện hạ là cao thủ triện khắc từ lâu, dâng tặng điện hạ cũng coi như kết liễu tâm nguyện bao nhiêu năm nay của thần.

Xin điện hạ hãy nhận nó!”

“Nếu đã như thế, ta cung kính không bằng nghe lệnh.”

Lý Diễm vui vẻ nhận lấy thanh ngọc, hắn lại cười nói: “Người Trường An đều nói Đại Đường ta có hai An, là tấm bình phong vẫn chắc của nước nhà.

Hai An này một là Lý Khánh An Tây Vực, một chính là An đại soái.Ta luôn nghĩ nói thế có phần hoi quá, Lý Khánh An kia thâm niên thì mới được bao nhiêu năm, làm sao so sánh được với An đại soái.

Ta lại cho rằng, hai An của Đại Đường nên là An soái và Sóc Phương An Tư Thuận tướng quân mới đúng.”

An Lộc Sơn cười cười: “Điện hạ đứng xem thường tên Lý Khánh An này, hắn chiến công lẫy lừng, có thể đánh bại quân Đại Thực, đây không phải việc tướng lĩnh nào cũng có thể làm được.

Ta nghe người Tây Đột Quyết nói, chiến lực của người Đại Thực hoàn toàn không thua người Thố Phồn, đã thế kỵ binh của họ đặc biệt lời hại, nên đánh giá của thần đối với Lý Khánh An là hắn đúng là một nhân tài mới nồi của Đại Đường.

Tuy tuồi còn trẻ, nhưng hắn có thể điều khiển cả An Tây Bắc Đình, chỉ mỗi điểm này, hắn đã có thể ngang vai ngang vế với An Lộc Sơn này rồi.”

Lý Diễm không ngờ An Lộc Sơn lại đánh giá Lý Khánh An như vậy, không khỏi có phần ngượng ngạo, bèn cười khan một tiếng nói: “Có thể võ tướng nhìn võ tướng sẽ càng hiểu thấu triệt hơn, ta thì không mấy hiểu về tên Lý Khánh An này.”

An Lộc Sơn cười cười như không có gì nói: “Thế ư?

Nhung thần lại có cảm giác điện hạ rất hiểu hắn.”

Trong lời của An Lộc Sơn còn có ẩn ý khác, Lý Diễm nghe xong không khỏi mặt hơi biến sắc.

Lúc này, hắn bỗng thấy quan gia đương thần sắc lo lắng, vẫy tay với mình ngoài cửa.

Hắn không khỏi bờ ngỡ bèn hỏi: “Đã xảy ra việc gì?”

Quản gia nhìn nhìn An Lộc Sơn e a nói: “Lão gia, trong nội trạch có việc gấp, e rằng nếu để trễ sẽ rắc rối to.”

“Rốt cuộc là việc gì?”

Lý Diễm bực tức hỏi.

Quản gia đi lên trước khẽ giọng thì thào vài câu với hắn, xong chỉ thấy Lý Diễm đại nội: “Bọn họ lại dám gây chuyện như thế ư?”

Lúc này, An Lộc Sơn biết điều đứng dậy cười nói: “Thần hôm nay chỉ là đến bái phỏng điện hạ,cũng không tiện ngồi lâu, đợi hôm khác thần lại chính thức đến bái phỏng sau, thần xin cáo từ trước.”

Lý Diễm vội nói: “Thật áy náy quá, nội trạch không yên, khiến ta không thể tiếp đãi đại soái chu đáo.”

An Lộc Sơn cười ha hả nói: “Không sao!

Không sao!

Nhà nào nội trạch không có chút rắc rối, thôi thì thần xin cáo lui trước.”

Hắn chấp tay chào xong bèn lê tấm thân béo tròn của mình ra ngoài.

Lý Diễm đưa An Lộc Sơn ra tận cửa lớn mới vội vàng quay lại.

Lúc này,trong nội trạch đã đánh nhau thành một mớ hỗn loạn, rất nhiều kè hầu người hạ chạy đến can ngăn nhưng tên Tôn nho nhân kia quá mạnh mẽ, ả ta đè Trương nho nhân xuống đất, cưỡi lên người nàng, một tay không ngừng véo khắp người nàng, một tay túm lấy tóc nàng lớn tiếng mắng nhiếc: “Con tiện nhân kia, ngươi dám bắt nạt ta ư?”

Trương nho nhân không nói một lời, chỉ gắng sức vẫy vùng.

Tôn nho nhân chợt nhìn thấy chiếc vòng mã não trên tay nàng, bỗng dưng đỏ ngầu cả cặp mắt thò tay đi cướp ngay.

Đúng lúc này, Lý Diễm ở sau bỗng dưng giận dữ quát lên: “Đều dừng tay hết cho ta!”

Lão gia đã đến, tất cả các nha hoàn ma ma đều hoảng quá dừng tay,chỉ có mỗi Tôn Trương nho nhân hai người vẫn đang quấn lấy nhau cướp giật vòng mã não.

Lý Diễm xông lên kéo thẳng hai họ nàng ra.

Hai người vừa đứng dậy đã cùng òa vào lòng hắn khóc thét lên.

Hắn thấy hai nàng đều đầu tóc rối bù, mặt mày lấm lem, trên mặt trên tay nơi tím nơi bầm, cũng khó nói rốt cuộc ai đã bắt nạt ai.

Hắn vừa giận lại vừa sót, giận dữ nói: “Các nàng nói đi, rốt cuộc vì gì mà đánh nhau?”

Hai nho nhân khóc bù lu bù loa, hai vai rung rung, Tôn nho nhân còn nghẹn ngào: “Lão gia bất công, cho ả ta vòng tay mà không cho thiếp.”

Trương nho nhân cũng không thua phần,cũng tranh nói: “Tối qua lão gia nói sẽ qua phòng thiếp, thế cớ sao lão gia lại không đến?”

Lý Diễm thấy các nàng chỉ vì việc bé tèo teo mà đánh nhau, bỗng chốc dở khóc dở cười.

Hai nho nhân này của hắn đều được sủng ái cực kỳ, cũng không nỡ mắng mỏ gì, liền dỗ dành: “Ta biết rồi, sau này ta sẽ công bằng hơn, nhưng các nàng cũng không được đánh nhau nữa, đứng để ta khó xử, hiểu chứ?”

Hai nàng cùng gật gật đầu nhận lời.

Lý Diễm thấy hai nàng đều áo quần xộc xệch, trông rất ư tội nghiệp, hắn bèn nói: “Hai nàng mau vào chinh trang lại đi, ta còn có việc quan trọng phải ra ngoài, tối nay về rồi tìm các nàng nói chuyện sau.”

Thấy sắc trời đã không còn sớm, hắn vội dỗ dành cho hai nàng yên chuyện xong, vội vã rời phủ.

Tối qua hắn nhận được tin tức từ Dương Quốc Trung,hôm nay là ngày phụ hoàng hồi cung.

Hắn phải đến Lệ Sơn nghênh giá, phải làm tốt khâu chuẩn bị này.

Hắn dẫn theo vài chục người tùy tùng phóng khỏi thành, đi về hướng Lệ Sơn.

Vì Lý Khánh An đến nên Lý Long Cơ không thể không trở lại Trường An sớm hơn.

Ngay ngày hôm sau tiếp kiến Lý Khánh An tại Hoa Thanh Cung, hắn đã khởi giá về Trường An, nên nói đây là một quyết định bất ngờ.

Để dỗ dành Lý Khánh An và An Tây quân, Lý Long Cơ không thể không hi sinh nhượng bộ, hơi gấp rút trở lại Trường An.May mà Lệ Sơn cách Trường An không xa, chỉ nửa ngày đã có thể đến nơi.

Mới sáng sớm, chiếc xe hoàng gia của Lý Long Cơ cùng vài ngang tùy tùng đã rầm rang xuất phát trở về Kinh thành, những người còn lại thì ở lại Hoa Thanh cung vận chuyển đồ đạc.

Ba trăm thân binh của Lý Khánh an toàn thân vũ trang hộ tống gần xe.

Đây cũng xem như là một vinh dự mà Lý Long Cơ ban cho An Tây quân.Người có thể cầm vũ khi đi gần xung quanh người, ngoài quân Vũ Lâm ra, thì chưa đội quân nào được phép.

Lý Khánh An tối qua ngủ không ngon lắm, vài tên cung nữ hầu hạ đứng cạnh hắn cả đếm, hắn khó mà quen với kiểu hầu hạ quá chiếu cố này.

Cả đệm ngủ hắn cũng chả quen, vừa dày vừa mềm, nóng quá hắn chả tài nào chợp mắt nổi.

Hắn cứ thao thức cả đêm nghĩ linh tinh, mãi gần canh ba mới mơ hồ vào giấc.

Dù ngủ không tốt, nhưng hắn vẫn tinh thần sảng khoái đi bên cạnh xe hoàng gia.

Hắn cũng thay quân phục, lưng dắt chéo cung tiễn, lưng đeo hoành đao.

Chiếc ao giáp của hắn và tướng sĩ thủ hạ sau nhiều năm dãi nắng dầm sương đã không còn vẻ bóng loáng ban đầu, thậm chí nhìn hơi cũ cũ, hoàn toàn khác hẳn so với Vũ Lâm quân.Trên người bọn họ ai nấy có toát một luồng sát khí khiến Vũ Lâm quân xung quanh không dám đến gầy, phảng phất như đám thứ dữ trong ràng, đặt giữa đám gia súc nuôi trong nhà, dù gầy gộc nhỏ thó chăng nữa, thì tính khát máu của nó vẫn hơn hẳn.

Lý Long Cơ ngồi trên long giá của mình, người nheo mình nhìn Lý Khánh An và thân vệ của hắn mà tâm trạng phức tạp.

Sát khí trên người quân An Tây khiến người bất an, trong lòng không khỏi âm thầm so sánh.

Nếu ba trăm thân binh của Lý Khánh An mà đọ sức cùng ba ngàn Vũ Lâm quân kia trên cương trường, kết quả sẽ thế nào đây?

Kết quả hiển nhiên là khiến Lý Long Cơ ảo não, rất có khả năng ba ngàn Vũ Lâm quân của người sẽ bị đánh bại.

Lý do rất đơn giản, những Vũ Lâm quân này đều là tông thất của cao môn đại hộ trong Trường An, ngoại hình tuy rất ưu tú, nhưng binh khí của họ lại chưa bao giờ gặp máu.

Nếu đối diện với máu tươi và cái chết, bọn họ liệu dám can đảm liều mình xông lên?

Người không có câu trả lời, và không khỏi nhớ lại mấy tháng trước Dương Quốc Trung đã khuyên gián, binh lực Lý Khánh An sở hữu đã quá nhiều, đã vượt khỏi bất kỳ tiết độ sứ nào.Giờ nhìn nhưng thân binh mãnh tướng của hắn, trong lòng Lý Long Cơ không khỏi cảnh giác.

Nếu mười vạn đại quân của hắn đều giống như những kỵ binh trước mắt này, vậy ai ở Đại Đường còn chống đỡ nổi?

Ánh mắt của người lại đặt lên mình Lý Khánh An.

Có thể nói tên tướng soái trẻ tuổi này khiến người khá yên tâm.

Từ năm Thiên Bảo thứ sáu, trận chiến Tiểu Bột Luật phất lên, chỉ trong vòng bốn năm ngắn ngủi mà trở thành chư hầu một phương, tốc độ thăng quan của hắn khiến tất cả các đại lại biên cương không ai theo kịp.

Văn võ cả triều chỉ có mỗi Dương Quốc Trung là có thể so với hắn.

Năm xưa nếu phải chính người đã muốn dìu dắt Lý Khánh An để cân bằng quyền lực của Dương Quốc Trung, đế còn có thể thành nhân tài phò tá người nối ngôi Đại Đường sau này sao?

Tuy quân An Tây quá mạnh khiến Lý Long Cơ bất an, nhưng chủ soái Lý Khánh An của quân An Tây lại làm mờ đi bất an trong lòng người.Nếu nói Lý Khánh An có gì khiến hắn bất mãn, đó chính là hắn quá trung thành với thái tử trước Lý Hanh.Nhưng thời gian qua đi, mối hận trong lòng của Lý Long Cơ với Lý Hanh của nhạt dần, lòng trung thành lại trở thành một ưu điểm, chí ít đủ khiến người tin rằng Lý Khánh An không có ý muốn mưu phản.

Trong triều cục hỗn loạn như hiện nay, người vẫn có thể một lòng một dạ trung thành hình như không nhiều.

Nghe nói cả Trần Hi Liệt còn phản bội cả Lý Lâm Phồ cơ mà!

Nghĩ đến triều cục hỗn loạn, Lý Long Cơ lại thấy đau đầu.

Người cũng cảm thấy mình ngày càng không còn sức lực xử trí những mối quan hệ móc xích,phức tạp đan xen này.

Không lẽ mình đã thực sự đến hồi đại hạn ư?

Dù người không muốn thừa nhận mình đã già, nhưng những thay đồi về mặt sinh lý khiến người không thể không anh hùng khí đoản.

Người bất giác lại liếc sang Dương quý phi đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh mà không khỏi lặng lẽ thờ dài.

Lúc này, xa xa có một hoạn quan chạy đến bẩm báo: “Điện hạ, Lệ vương điện hạ đến nghênh tiếp phía trước, người còn khắc ý mang đưa đến thỉnh an điện hạ.”

Lý Long Cơ thừ người, sao hắn biết người hôm nay hồi Kinh?

“Tuyên hắn đến đây!”

Cả đoàn người dừng lại, Lý Khánh An đứng cách long giá chừng ba mươi bước.

Hắn dừng chiến mã lại, quan sát tứ phía.

Nơi đây là quan lộ, đoàn người đang đi trên một ngọn đồi nhỏ.

Quan lộ rộng rãi, Vũ Lâm quân và Kinh Triệu phủ nha dịch đã cho dọn đường trước, trên lộ không có người qua lại, hai bên lộ là rừng cây um tùm kéo dài.

Lý Khánh An xuất thân Xích hầu, con đường này khiến hắn có cảm giác bất an.

Xe cộ không nên dừng lại ở những nơi thế này.

Hơn nữa Vũ Lâm quân phòng bị xung quanh tinh thần cũng không mấy tập trung, ai nấy đều dừng ngựa chờ đợi,cũng không đi tuần tra xung quanh.

Bìa rừng gần nhất chỉ cách quan lộ không đến sáu mươi bước, đều nằm trong phạm vi nỏ tiễn, nếu thích khách mai phục nơi này thì sẽ vô cùng có lợi, nhưng Vũ Lâm quân hình như đều không ý thức được điều này.

Lý Khánh An quay đầu lại tìm Trưởng Tôn Toàn Thụy, hắn muốn nhắc nhở Trưởng Tôn Trường Tụy nên chú ý điếm này.

Không ngờ, vừa quay đầu, lại bắt gặp ngay ánh mắt của Bùi Hiểu đang nhìn mình.

Hắn giờ đã thay chiến giáp của quân An Tây đi cạnh bên đoàn quân của mình, ý chỉ của Lý Long Cơ bất khả kháng, mà Dương Quốc Trung lại không có mặt, hắn cũng không có chốn nào mà kêu

Ánh mắt bất mãn của Bùi Hiểu cắt ngang suy nghĩ của Lý Khánh An.

Lý Khánh An nhìn hắn nở nụ cười nhàn nhạt.

Người này hắn lấy chắc rồi, dù cho Dương Quốc Trung cầu tình thế nào, hắn cũng không nhượng bộ!

Một chốc sau, Lệ vương Lý Diễm được dẫn đến trước long giá, hắn cung kính khấu đầu nói: “Cung nghênh phụ vương hồi Kinh!”

“Sao con lại biết hôm nay trẫm hồi Kinh?”

“Hồi bẩm phụ hoàng,nhi thần chuẩn bị đi cung suối nước nóng thinh an phụ hoàng, giữa đường lại nghe nói phụ hoàng đương hồi Kinh.”

Lý Long Cơ gật gật đầu, “Con ta có lòng hiếu thảo như thế, mau đứng dậy!

Hãy cùng hồi Kinh với trẫm!”

Lý Diễm vừa đứng dậy, thì trong tích tắc ấy, một cây tiễn như sấm chớp phóng đến cẩm ngay vào bả vai hắn.

Lý Diễm rú lên một tiếng thảm thiết té nhào xuống đất.

Vũ Lâm quân bỗng chốc đại loạn, lập tức ùa đến bên long giá.

Bọn cung nữ cũng thét ré lên, hỗn loạn tứ toán.

Lý Khánh An giật mình, hắn quay đầu nhìn về hướng đến của tiễn, chỉ thấy hai người mặc áo xám trốn nhanh ra những lùm cây to, phóng thẳng vào rừng.

Nhanh như sóc, hắn vội rút cung đặt tiễn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng của một tên người áo xám.

Ngay thời điểm trước lúc bóng hình hắn biến mất ẩn mình vào ràng, Lý Khánh An đã xuất tiễn.

Tiễn bay thần tốc phóng thẳng về phía người áo xám đã biến trong ràng, chỉ nghe một tiếng thét thảm thiết rú lên từ trong ràng vọng ra.

Vũ Lâm quân giờ mới bừng tĩnh, lập tức cho hô hào đuổi theo vào ràng.

Lý Long Cơ vừa kinh vừa nộ, người toàn thân rung rẩy, giọng rung rưng hô to: “Có thích khách!”

Dương quý phi cũng sắt mặt trắng bệch té nhào trong long giá, kêu thé lên: “Mau đến cứu giá!”

Lúc này Lý Khánh An phóng ngựa đến, nghiêm giọng quát: “Tất cả các ngươi không được hoảng loạn, Vũ Lâm quân lập tức tạo bức tường người, bảo vệ Thánh thượng.”

Xong hắn lại quay sang nói với hoạn quan và cung nữ xung quanh Lý Long Cơ: “Hãy mau đưa Thánh thượng vào trong, không được lộ diện.”

Được Lý Khánh An chỉ huy,Vũ Lâm quân lập tức xếp thành tường người, dùng những tấm khiêng khổng lồ vây long giá lại.

Hoạn quan va cung nữ trong long giá kinh hoảng cũng dần hoàn thần lại, vội dìu Thánh thượng và quý phi vào trong.

Lý Khánh An trở mình nhảy xuống ngựa bước nhanh đến bên Lý Diễm.

Hắn đã một mắt nhìn ra đấy là cây tiễn độc, trên tiễn còn phảng phất óng ánh màu xanh biếc, là một cây tiễn có tẩm thuốc.

Hắn đi lên đờ Lý Diễm dậy, thấy sắc mặt hắn trắng bệch, thần sắc đau khổ, biết là thuốc độc đã phát tác.

Khánh An bèn xé toạt áo hắn ra.

Tiễn cẩm ngay trên bả vai phải của hắn, chỗ thương giờ đã một màu đen bầm.

Lý Khánh An dùng hết sức rút tiễn ra, lại dùng đoản đao cắt đi vùng thịt đã tím đen, ngay lập tức máu tuôn ra ào ào.

Lý Diễm đau quá kêu rú lên rồi ngất lịm đi.

Lý Khánh An rút thuốc trị thương tùy thân mang theo ra băng bó vết thương cho hắn.

Theo kinh nghiệm của Khánh An, độc tính trên cây tiễn này không nặng, có thể cứu được.

Lúc này, hai thái y tùy tùng vội vàng chạy đến nhận lấy công việc tiếp cứu của hắn.

Bọn họ nhanh chóng kiểm tra thương thế của Lý Diễm, và cho hắn uống thuốc giải

“Thương thế của hắn nặng chứ?”

Lý Khánh An hỏi.

Một tên ngự y gật đầu nói: “Vết thương không nặng lắm, chỉ sợ độc này thuộc loại cực độc.Có điều, xem tình hình trước mắt, đây không phải loại độc nặng, chỉ làm thuốc độc mãn tính thông thường, có thể giải được.”

Khánh An nghe xong liền đứng dậy.

Lúc này mười mấy tên Vũ Lâm quân đuổi vào rừng đã quay lại, hắn lập tức hỏi: “Bắt được thích khách chứ?”

Một Hiệu úy Vũ Lâm quân chấp tay nói: “Bầm tướng quân, thích khách bị tướng quân bắn thương, nhưng đã tự ngậm thuốc độc tự tử, còn một thích khách còn lại không bắt được.

Trước lúc chết, bọn tỵ chức có truy hỏi hắn.

Hắn chỉ nói được một chỉ ‘Hình’ thì đã thân vong.”

Lúc này, trong long giá vang lên tiếng quát lôi đình của Lý Long Cơ, “Nếu tiễn này mà bắn trung trẫm, trẫm còn mạng nữa ư?

Đấy là muốn thích sát trẫm, lệnh cho Trưởng Tôn Toàn Thụy lập tức đến gập trầm, và cả Linh Triệu doãn cũng kêu đến đây cho trẫm.”

Việc Lý Diễm gặp phải thích khách làm cho triều cục vốn yên lặng đột nhiên trở nên khẩn trương hẳn lên.

Lý Long Cơ vô cùng tức giận, tả vũ lâm quân Đại tướng quân Trưởng Tôn Toàn Tự vì thất trách mà bị giáng xuống một bậc, điều sang đông cung lục suất phủ, lệnh cho kinh triệu Duẫn Vương Cùng điều tra một cách triệt để vụ án ám sát này.

Vụ án ám sát lập tức truyền khắp cả triều, cả triều văn võ bàn tán xôn xao, không ít người đều ý thức được, vụ án ám sát lần này sẽ châm ngòi ngọn lửa tranh giành đông cung, rõ ràng là, Đệ vương bị ám sát, những người khác cũng có cơ hội rất lớn làm chủ đông cung như Vinh vương, Dĩnh vương và Vĩnh vương đều có hiềm nghi rất lớn.

Hơn nữa vụ ám sát lần này lại xảy ra ngay trước mặt Thánh Thượng, kinh động đến thánh giá, quý phi nương nương cũng bị một phen hoảng vía, thì điều này có ý nghĩa hung thủ có ý muốn hành thích thánh thượng, một khi bị tra ra, hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng, rốt cuộc ai là chân tướng, bên trong thành Trường An bất luận quan viên hay là dân thường đều đang đoán, đủ loại cách nói tràn lan trên thị phường, các tin đồn bay đầy trời.

Buổi sáng, kinh triệu Duẫn lại tuôn ra tin tức, tên thích khách uống thuốc độc bỏ mình cũng chính là đạo tặc Lưu Vân bị truy nã một năm nay, kinh triệu phủ dán giấy bố cáo ra treo giải thưởng năm nghìn quan cho ai bắt được đồng lõa của Lưu Vân.

Rất nhanh liền có người đến tố giác, nói là không lâu trước từng ở khách điếm Hà Đông tại Bình Khang phường nghe thấy có người tự xưng là Lưu Vân, lập tức, những phán đoán về tên Lưu Vân này lại trở thành đề tài được nhiều người bàn tán nhất tại các đại tửu lâu.

Buổi chiều, từng đội từng đội binh sĩ của Kim Ngô vệ và Tuần Tra Doanh xuất hiện tại đầu đường Trường An, trong Bình Khang phường lại càng là điểm quan trọng mà quan phủ chú ý, khách trọ chưởng quầy và tiểu nhị của khách điếm Hà Đông, đều toàn bộ bị dẫn về nha môn hỏi cung.

Các nha dịch ở trong Bình Khang phường tra hỏi từng nhà một, những người lai lịch không rõ ràng đều bị dẫn cả về nha môn.

Cùng bị ảnh hưởng còn có nghi thức vào thành của quân An Tây, lo lắng đến vấn đề an toàn của Lý Long Cơ, nghi thức vào thành bèn tạm thời bị hủy bò, buổi chiều, Lý Khánh An dưới sự hộ tống của ba trăm thân binh đi vào thành Trường An.

Thành Trường An của năm Thiên Bảo thứ mười một cũng không có gì khác so với trước đây, bức tường phường vẫn ảm đạm như xưa, cây cối vẫn rậm rạp như trước, đại lộ Chu Tước vẫn rộng lớn thẳng tắp như trước, nam nữ trai gái trên đường cái vẫn tự tin và diễm lệ như trước.

Lý Khánh An cũng đã quên bản thân mình đã lần thứ mấy bước trên tòa kinh thành huy hoàng nhất của lịch sử này.

Năm Thiên Bào thứ sáu khi hắn lần đầu tiên tiến vào Trường An, hắn từng nghĩ đến loan An Sử, nhưng lúc ấy hắn cho rằng còn quá xa xôi, nhưng hiện tại đã là năm Thiên Bảo thứ mười một, cách loạn An Sử chỉ còn lại có ba năm, nhưng Lý Khánh An lại hoang mang, loạn An Sử còn có thể xảy ra không?

Trên lịch sử, An Lộc Sơn có một phần rất lớn là do bị Dương Quốc Trung ép buộc, dưới sự do dự đó mà giơ lên ngọn cờ tạo phản, còn hiện tại thì sao?

Khi đã xuất hiện một kẻ xuyên vượt thời không như mình xâm nhập vào, sự ghen ghét và lòng thù hận của Dương Quốc Trung đáng lẽ là chỉ sang An Lộc Sơn lại chuyến hướng về phía mình, mà An Lộc Sơn lại trước sau không hề giành được chức Hà Đông tiết độ sử, cho dù hắn đã được phong làm Đông Bình quận vương, nhung ở trên chức vị trong yếu là Hà Đông tiết độ sứ này, hắn thủy chung khó có thể đạt thành tâm nguyện, một khi An Lộc Sơn không thể trở thành tiết độ sứ của ba trấn, hắn còn có thể tạo phản sao?

Nhưng việc xâm chiếm đất đai cũng không có vì năm kia hắn ở Hà Nam đạo đã một lần tầy trừ đi mà chuyển biến tốt đẹp, ngược lại nó lại càng ngày càng nghiêm trọng hơn.

Suốt đường hắn tiến vào Quan Trung, những chỗ hắn thấy được đều là một tòa tòa điền trang, chế độ điền trang đã thay thế chế độ bình quân ruộng điền, những nông dân tự cày cấy ở Quan Trung cơ hồ không còn lấy một hộ nào nữa, mà nghe được chỉ là lần lượt những cuộc khởi nghĩa và đấu tranh, cho dù đều đã bị trấn áp dẹp yên, nhưng sức phản kháng lại ngày một mãnh liệt hơn, quy mô thì ngày càng lớn hơn.

Lý Khánh An bắt đầu hoài nghi trận loạn An Sử có thể đã bị những cuộc khởi nghĩa quy mô của nông dân thay thế rồi hay không.

Nhưng ngày hôm qua hắn hội kiến Lý Long Cơ, Lý Long Cơ lại không hề nhắc đến chuyện này tí nào cả, chẳng lẽ hắn căn bản không hề biết các nơi bùng nổ việc nông dân khởi nghĩa hay sao?

Các loại nghi vấn và vấn đề rắc rối khó gỡ phức tạp đan xen nhau trong đầu của hắn, nhất thời cũng không tìm ra một đầu mối rõ ràng.

Chương 262: Phong Vân đột biến

“Tướng quân, người xem!”

Tiếng kêu của một viên thân binh cắt ngang luồng suy nghĩ của Lý Khánh An, hắn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy hai mươi mấy thương nhân Túc Đặc dẫn lạc đã đang đi tới trước mặt hắn, bọn họ hiền nhiên cũng đã nhìn thấy được hắn, đều trở nên kích động hẳn lên, xúm lại quanh hắn.

“Lý tướng quân, chúng ta gập phải điều khó xử rồi.”

Bọn họ mồm năm miệng mười ở đó bắt đầu kể khổ.

Lý Khánh An vừa cười vừa khoát tay nói: “Mọi người không cần gấp, từ từ nói, gặp phải chuyện khó xử gì thế?”

Một vị thương nhân Túc Đặc lớn tuồi nói: “Chính là việc sử dụng tiền bạc, các cửa tiệm ở Trường An đều không chịu thu tiền bạc, chúng tôi đành phải đi ra chợ đen để hoán đổi, lúc mới bắt đầu còn rất thuận lợi, nhưng vì người đi đổi tiền quá nhiều, lượng tiền bạc quá lớn, thì trên chợ đen cũng không thể hoán đổi tiếp được nữa, hoặc là đổi với giá thấp, nhưng chúng tôi sẽ bị tổn thất rất nghiệm trọng, mong Lý tướng quân làm chủ cho chừng tôi với.”

Lý Khánh An mỉm cười, cao giọng nói với mọi người: “Mọi người không cần phải gấp gáp, ngày hôm qua Thánh Thượng đã đồng ý tiền bạc có thể được lưu hành khắp cả nước, dự đoán là qua vài ngày nữa phương án của hộ bộ sẽ được ban hành ra, mặt khác, hai ngày nay chợ Đông và chợ Tây sẽ khai trương hai quỹ phường mới, chính là chuyên môn đồi tiền bạc, mọi người hãy kiên nhẫn chờ đợi một chút, ta nhất định sẽ đưa ra hướng giải quyết vấn đề này cho mọi người.”

Thương nhân Túc Đặc đều hoan hô vang dậy, đồng loạt nói: “Vật thì chúng tôi đi báo lại tin này với mọi người ngay đây, ngưng việc bán rẻ tiền bạc ngay.”

Mọi người hưng phấn dị thường, dẫn lạc đã đi gấp sang phía chợ Đông, Lý Khánh An suy nghĩ một lúc, lấy ra một tấm danh thiếp, giao cho một viên thân binh nói: “Ngươi đi tửu quán Nhiệt Hải Cư ở chợ tây một chuyến, tìm gặp Lý Hồi Xuân, nói là mệnh lệnh của ta, lệnh cho hắn đẩy nhanh tiến độ hơn nữa.”

Binh sĩ tiếp nhận lấy danh thiếp đi sang phía chợ Tây, Lý Khánh An lại tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh bèn đi tới trước cửa phủ của Cao Lực Sĩ tại Dực Thiện phường.

Nằm ngoài sự suy đoán của Lý Khánh An, Cao Lực Sĩ lại có ở bên trong phủ, nghe thấy Lý Khánh An tới, Cao Lực Sĩ đích thân đi ra đón.

“Thất Lang, chừng ta mau hai năm không gặp rồi!”

Tiếng cười của Cao Lực Sĩ vẫn sang sảng như trước, nhưng ông so với trước thì đã già đi rất nhiều, tóc gần như hoàn toàn trắng hết, vẻ tự tin luôn biểu lộ ra ngoài của trước đây cũng không còn nữa, ánh mắt thong dong mà tĩnh lặng, toát lên một vẻ lãnh đạm không còn để ý đến quyền lực và chốn quan trường xô bồ nữa.

Lý Khánh An tiến lên cung kính thi lễ: “Tham kiến A ông!”

“Không cần khách khí, mau đi vào phủ đi!”

Cao Lực Sĩ lệnh cho quản gia sắp xếp chỗ cho các binh sĩ, ông thân thiết dẫn Lý Khánh An đi vào phía trong phủ.

Vào trong thư phòng của Cao Lực Sĩ, hai người phân chù khách ngồi xuống, Lý Khánh An cười xòa nói: “Cao ông sao lại ở trong phù.

Thuộc hạ tưởng rằng trong Hưng Khánh cung sẽ loạn thành một đống rồi, Cao ông nhất định bận rộn đến không chịu nồi mới đúng.”

Cao Lực Sĩ cười khổ một tiếng, hỏi ngược lại: “Ngày hôm qua ngươi ở Hoa Thanh cung có nhìn thấy ta không?”

Lý Khánh An lắc đầu, Cao Lực Sĩ bèn nói: “Thế thì không phải đã rõ rồi sao, hiện tại trước mặt Thánh Thượng vốn đã không cần đến ta nữa, có một đám hoạn quan trẻ trung khỏe mạnh, tài cán hơn ta nữa, còn cần ta làm cái gì?

Chẳng qua là tỏ ra cho thấy, hắn là con người niệm tình xưa nghĩa cũ mà thôi.”

“Thế Cao Ông thừa thế lui về nhà dưỡng lão, không phải tốt hơn sao?”

Cao Lực Sĩ thở dài: “Kỳ thật ta cũng muốn a!

Nhưng chỉ là vẫn cảm thấy có một số việc chưa làm xong, mà rút khỏi như vậy, thì trong lòng thực sự không cam tâm.”

“Ý A Ông là chỉ tiền thái tử phải không!”

“Không!”

Cao Lực Sĩ chậm rãi lắc đầu: “Trước kia có lẽ là như vậy, nhưng hiện tại thì không phải rồi, hiện tại ta chỉ hy vọng hắn có thể lập thái tử, đứng nên để cho giang sơn xã tắc Đại Đường duy trì trong sự nguy hiếm, chỉ có lập thái tử, thì cơ nghiệp của đại Đường mới có thể ổn định được.”

Lúc này, một à thị nữ bưng trà tiến vào, Lý Khánh An nhận lấy chén trà, chậm rãi uống một ngụm, lại hỏi: “Thế Cao ông cho rằng, cuối cùng ai sẽ làm chủ đông cung?”

Cao Lực Sĩ cười mà không đáp, sau một lúc lâu mới nói: “Vậy ngươi cho rằng sẽ là ai?”

Lý Khánh An cười nói: “Hiện tại được ủng hộ nhất chính là Đệ vương, hôm nay hắn lại chịu một mũi tên, đoán chừng có thể kiếm được một chút điểm về mật tình cảm, Khánh An nghĩ hắn có đến sáu phần cơ hội.”

“Sáu phần?”

Cao Lực Sĩ lắc đầu cười nói: “Ngươi đã đánh giá qua cao hắn rồi, hắn có thể có ba phần thắng đã không tồi rồi, năm Khai Nguyên thứ hai mươi sáu lúc lập tân thái tử, Trương Cửu Linh từng đề cử hắn, nhưng Thánh Thượng nói hắn có lòng nhưng khả năng không đủ, uy danh không đủ, có lẽ hai năm nay đã cải thiện được một chút, nhưng vẫn còn chưa đạt đến được uy danh để làm chủ đông cung, nếu là ta, thì ta xem trọng Dĩnh vương hơn, vì dù sao cũng mạnh mẽ hơn.”

“Thế Cao Ông cho rằng Dĩnh vương có nhiều cơ hội hơn sao?”

“Nửa năm trước ta quả thật cho rằng chính là Dĩnh vương, nhưng hiện tại ta lại thay đồi chù ý rồi.”

“Thế cuối cùng Cao ông cho rằng ai sẽ là người thắng cuộc?”

Cao Lực Sĩ nhìn sang hai bên một lúc, hạ giọng nói: “Hoàng trưởng tôn.”

“Lý Thục!”

“Suỵt!”

Cao Lực Sĩ khoát tay, nói khẽ với Lý Khánh An: “Trong lòng người biết là được rồi, không được truyền ra ngoài.”

“Cao Ông yên tâm, việc này vô cùng quan trọng, Khánh An tuyệt đối không nhiều lời.”

Trong lòng Lý Khánh An có chút quái dị, Lý Thục chính là Đường Đại Tông trong lịch sử, chẳng lẽ lịch sử thật sự sẽ nhảy qua Lý Hanh, trực tiếp đến con trai của hắn sao?

Hắn thật sự có chút hồ đồ rồi, lịch sử đã hoàn toàn đi lệch đường rây rồi.

Cao Lực Sĩ thấy Lý Khánh An cúi đầu trầm tư không nói, liền cười nói: “Ngươi tạm thời không cần lo ai sẽ làm chù đông cung làm gì, hãy lo cho chính bản thân mình đi!

Ngươi phải nghĩ ra biện pháp để vượt qua mối nguy cơ trước mắt mới đúng.”

Tinh thần Lý Khánh An lập tức phấn chấn hẳn lên, đây quả thật là điều hắn quan tâm nhất, hắn vội vàng nói: “Xin Cao ông chỉ bảo.”

“Ài!

Hai năm nay ngươi ở An Tây phát triển quá nhanh, binh lực đã vượt qua đến những mười vạn, lại có được phần lãnh thố rộng lớn.

Dương Quốc Trung đã không chỉ một lần tố giác ngươi, nói ngươi rất nguy hiểm.

Ta đã nhận thấy được Thánh Thượng quả thật có lòng nghi ngờ rồi, đứng nhìn hắn ngày hôm qua tiếp kiến ngươi, còn mời ngươi ăn cơm, điều đó cũng không nói rõ vấn đề gì được, những suy nghĩ thật sự trong lòng hắn thì ai cũng nhìn không thấu đâu, hơn nữa lại hay thay đối, ngươi phải cấn thận đứng để mình phải trở thành Vương Trung Tự thứ hai a!”

Lý Khánh An yên lặng gật gật đầu, quả nhiên chính là vấn đề này, hắn trầm ngâm một chút, lại nói: “Thế A ông có biện pháp nào có thể tránh được không?”

“Biện pháp rất đơn giản, chính là tiêu trừ lòng nghi ngờ của hắn, nếu ngươi không thể tiêu trừ lòng nghi ngờ của hắn, chỉ sợ lần này ngươi sẽ không thể trở về An Tây được nữa rồi, biện pháp cụ thể thì tạm thời ta cũng không thể nghĩ ra, nhưng mà ngươi tặng chiến lợi phẩm cho hắn thì rất đúng đấy, thiết lập mối quan hệ tốt với quý phi nương nương cũng là đúng đấy.

Nhưng như thế này còn chưa đủ, ngươi phải làm cho hắn tin tưởng, ngươi không có lòng muốn tạo phản, đây mới một cách giải quyến căn bản nhất.”

“Thôi được!

Hãy để cho Khánh An suy nghĩ cho kỹ một chút.”

Cao Lực Sĩ vỗ vỗ bờ vai của hắn cười nói: “Mấy ngày nay ngươi hãy tạm thời ở tại nơi này của ta, ta cũng đã khác trước đây rồi, sẽ không có thị phi gì đâu, ngươi hãy an tâm mà ở đây.”

Lý Khánh An đứng dậy vừa cười vừa cung tay nói: “Thế Khánh An sẽ tiếp tục quấy rầy Cao ông vậy.”

Buổi chiều, sau một ngày bận rộn suốt Dương Quốc Trung đã trở về phù, vụ án Đệ vương bị ám sát làm cho hắn bận đến nỗi chân không chạm đất.

Đầu tiên là suất lĩnh một đám ván võ quan viên đi nghênh giá, tiếp đó lại bị Lý Long Cơ gọi vào Hưng Khánh cung răn dạy một trận, hắn là tiền nhiệm kinh triệu Duẫn, với việc không thể truy bắt được đạo tặc Lưu Vân, hắn cũng khó trốn khỏi trách nhiệm này.

Một vụ án Đệ vương bị ám sát, làm cả thành Trường An gà bay chó sủa, bất luận quân đội hay là nha dịch đều truy bắt kè đào tẩu mặc áo xám, ánh mắt đều tập trung ở tầng trên, mà đối với kè có hiềm nghi nhất là Vinh vương, Dĩnh vương và Vĩnh vương lại không hề đề cập tới.

Dương Quốc Trung cũng biết, nếu thật sự là do ba vương gây nên, chỉ sợ Lý Long Cơ cũng sẽ đế cho việc này không đi đến đâu cả mà thôi.

“Tướng gia đã trở về rồi!”

Xe ngựa của Dương Quốc Trung vừa mới dừng ở trước cửa phủ, hai gã người ở liền lớn tiếng kêu lên, giọng nói khá gấp gáp.

“Trong nhà đã xảy ra chuyện gì thế?”

Dương Quốc Trung đi xuống xe ngựa hỏi.

“Lão gia!”

Dương Quốc Trung vừa dứt lời, thê tử của hắn là Bùi Nhu dưới sự hộ tống của mười mấy a hoàn chạy ra, trên mặt tràn ngập vẻ kinh hoàng.

Đã xảy ra chuyện gì thì trong lòng Dương Quốc Trung đã quá rõ ràng, nhưng hắn lại làm bộ như kinh ngạc nói: “Phu nhân, đã xảy ra chuyện gì thế?”

“Lão gia, huynh đệ của thiếp sẽ bị Lý Khánh An giết mất, phu quân mau cứu hắn đi!”

Bùi Nhu lôi kéo cánh tay Dương Quốc Trung, năn nỉ một cách khổ sở.

Bùi Hiểu bị Lý Khánh An trưng vào quân An Tây, làm cho Dương Quốc Trung không kịp trở tay, đồng thời cũng nghiêm trọng phá hỏng sự sắp đặt của hắn.

Hắn nhận được tin từ bồ câu đưa thư vào đêm qua, nhưng sự tình đã được định rồi, Lý Long Cơ vui vẻ đáp ứng, Trưởng Tôn Toàn Tự động tác cũng thật mau chóng, lập tức liền cùng Lý Khánh An thực hiện việc chuyển giao ngay, làm cho việc này trở nên chắc chắn như đinh đóng cột rồi, tuy rằng binh bộ có thể phản đối, nhưng quân An Tây là quân biên thùy, sự khống chế của binh bộ thật sự là rất ít, huống hồ đây lại là do Lý Long Cơ đích thân đáp ứng.

Buổi chiều hắn lại bị Lý Long Cơ mắng cho một trận xói xả, nào dám nhắc lại chuyện này nữa.

Bùi Hiểu bị điều đến An Tây, làm cho Dương Quốc Trung cũng rất bực lòng, điều này chẳng khác gì đem một con tin giao vào trong tay Lý Khánh An.

Trừ phi hắn nhẫn tâm một chút, bỏ mặc cậu em vợ này đi, nhưng mà hắn lại không có cái can đảm đó, cậu em vợ chính là bảo bối của nương tử hắn, nàng chỉ có mỗi một người đệ đệ này.

Chuyện này làm cho Dương Quốc Trung đầu to như đấu, nhất thời cũng nghĩ không ra biện pháp gì để mà vãn hồi nữa, đành phải an ủi Bùi Nhu rằng: “Nương tử không cần lo lắng, sự tình không có tệ như nàng đã nghĩ đâu.

Bùi Hiểu chỉ là đi An Tây tòng quân mà thôi, qua vài năm sẽ trở về mà, hơn nữa khi đó ta càng dễ dàng thăng chức cho em nó nữa.”

“Lão gia, thiếp sợ rằng Lý Khánh An sẽ cho em nó lên chiến trường mà bỏ mình a!

Quan hệ của phu quân và hắn tệ như vậy, hắn có thể không trả thù phu quân sao?”

“Phu nhân, nàng đã không hiểu rồi, ta và hắn quan hệ càng tệ, thì hắn sẽ càng cố mà giữ lấy tính mạng của Bùi Hiểu, nếu không hắn sẽ bị nghi ngờ có ý dùng việc công mà báo tư thù, việc như thế này hắn sẽ không làm đâu.”

Dương Quốc Trung đang an ủi phu nhân, đồng thời cũng là an ủi chính mình, chỉ mong Lý Khánh An đúng như theo lời hắn nói, sợ ném chuột vở đồ, nhưng trong lòng Dương Quốc Trung cũng hiếu rằng, người đã ở trong tay Lý Khánh An, thì việc trù dập Bùi Hiểu cũng có nhiều cách mà, ài!

Bọn họ ngàn tính vạn tính, lại không tính đến Lý Khánh An, nói ra thì vẫn nên trách hắn đã lấy đá ném chân của chính mình, cứ cho Lý Khánh An một nghi thức vào thành thì có sao đâu?

Bùi Nhu là một phụ nữ mạnh mẽ, cho dù nàng là phụ nữ, không hiểu chính trị hiểm ác và thâm ý mà Lý Khánh An đòi lấy Bùi Hiểu, một phen khóc lóc kể lể của đệ đệ làm cho nàng luống cuống tay chân, hiện tại tuy rằng trượng phu nói chắc như đinh đóng cột rằng không sao đâu, nhưng nàng vẫn lo lắng, đi cái gì An Tây?

Nơi đó đều là sa mạc mênh mông, không phải là nơi dành cho người ở, nàng vẫn không đáp ứng, kéo lấy tay áo của Dương Quốc Trung không chịu buông ra, nhất định đòi Dương Quốc Trung đem Bùi Hiểu trở về mới thôi, tuyệt đối không thể đi An Tây, Dương Quốc Trung nói khô cả miệng lưỡi vẫn vô ích, cuối cùng hắn có chút nối giận rồi.

“Ta còn có việc, buổi tối không quay về nữa!”

Hắn vung ống tay áo, giãy khỏi tay của Bùi Nhu, liền chui vào xe ngựa, dặn dò nói: “Đi đến phủ Lệnh Ho Phi!”

Xe ngựa lăn tăn khởi hành, đi xa rồi vẫn còn thấp thoáng nghe thấy tiếng mắng chửi om sòm của Bùi Nhu: “Cái lão chết tiệt như ngươi, có bản lĩnh thì ngươi đứng về nhà, lão nương sẽ không để cho ngươi yên đâu!”

Dương Quốc Trung ngôi ở trong xe ngựa mà cảm thấy rất phiền muộn, hắn trước giờ đang sắp đặt ra một mâm cờ rất lớn, đã suy tính mấy tháng rồi, dựa theo sắp đặt của Lệnh Hồ Phi, từng bước đi các quân cờ, mắt thấy sắp thu quan lúc cuối cùng rồi, lại đột nhiên nhảy ra tên Lý Khánh An, phá hủy nước cờ quan trọng nhất trong thế cờ của hắn, Bùi Hiểu chỉ trong một đêm liền bị điều đi rồi.

Trong lòng Dương Quốc Trung phẫn nộ cực kỳ, nhưng hắn đồng thời cũng thấp thòm không yên, Bùi Hiểu bị điều đi ngoài ý muốn, làm cho hắn bỗng nhiên hiểu được, trong không có gì là vẹn toàn cả, chỉ có lỗ hổng, chỉ có lỗ hổng mà hắn không thể ngờ tới, lúc nào cũng có thể xuất hiện, hắn có chút chột dạ.

“Lão gia, tới rồi!”

Xe ngựa chậm rãi ngừng lại, Dương Quốc Trung lúc này mới giật mình một cái, xe ngựa đã tới trước cửa phủ Lệnh Hồ Phi tại Tuyên Dương phường.

“Thuộc hạ biết chắn thượng thư sẽ đến tệ xá mà.”

Lệnh Hồ Phi vừa cười vừa đi ra đón, chắp tay nói: “Thuộc hạ cũng đang định đến phủ của thượng thư.”

“Người biết ta sẽ tới tìm người?”

Dương Quốc Trung ngạc nhiên.

“Ty chức đương nhiên biết!”

Lệnh Hồ Phi híp mắt cười nói: “Thượng thư đã quên sao?

Ty chức từng là mưu sĩ của ngài mà.”

Nụ cười của Lệnh Hồ Phi làm cho Dương Quốc Trung nhẹ nhỏm trong lòng, hắn cũng cười nói: “Thôi được, chúng ta vào trong phủ mà trò chuyện.”

“Thượng thư mời!”

“Lệnh hồ tiên sinh mời!”

Lệnh Hồ Phi hiện nay là binh bộ hữu thị lang, Cát ôn là tả thị lang, hai người một tả một hữu, Lệnh Hồ Phi là quan chính, hắn là tiến sĩ của năm Khai Nguyên thứ hai mươi mốt, hắn là người có tài, đầy bụng kinh luân, đáng tiếc ngoại hình không tốt không thể thông qua cuộc tuyến chọn của Lại bộ, vẫn làm mưu sĩ riết cho người ta, cho đến khi làm mưu sĩ cho Dương Quốc Trung, hắn mới có cơ hội trở mình, dần dần tháng tiến lên làm binh bộ thị lang, đây cũng là con đường chủ yếu cho phần tử trí thức thăng quan của đại Đường, làm mưu sĩ cho quyền quý, được tiến cử mà thăng quan.

Cho dù Lệnh Hồ Phi đã là thị lang, nhưng hắn vẫn là quân sư của Dương Quốc Trung, các sách lược của Dương Quốc Trung đều do hắn một tay sắp đặt.

Hai người đi vào thư phòng, Lệnh Hồ Phi khóa trái cánh cửa lại, Dương Quốc Trung rốt cuộc che dấu không được sự nán lòng, tháo mũ sa trên đầu xuống ném ở trên

“Thằng Bùi Hiểu khốn nạn không biết chừng mực, giáp mặt khiêu khích Lý Khánh An, kết quả là làm hỏng đại sự của ta!”

Đặt mông ngồi xuống, trứng mắt nhìn Lệnh Hồ Phi nói: “Tiên sinh nói thử xem, có biện pháp nào có thể không điều hắn đi An Tây?”

Lệnh Hồ Phi tự tay rót ly trà cho Dương Quốc Trung, mỉm cười nói: “Không dối gạt thượng thư, lệnh điều Bùi Hiểu đến quân An Tây lúc buổi chiều này thuộc hạ đã phê duyệt rồi, chuyện này không thể vãn hồi được rồi.”

“Cái gì!”

Dương Quốc Trung cả kinh đứng phắt dậy, lại ngồi phịch xuống, sau một lúc lâu mới thở dài nói: “Ta hiểu được, người cũng là do thánh ý khó trái mà thôi, ta có thể lý giải được.”

“Không hoàn toàn là do thánh ý khó trái.”

Lệnh Hồ Phi lắc đầu, nói: “Kỳ thật cho dù không có ý chỉ Thánh Thượng, thuộc hạ cũng muốn khuyên thượng thư, đứng cho hắn nhậm chức vũ lâm quân tướng quân, từ việc hành xử lỗ mãng của hắn đối với Lý Khánh An, thì thuộc hạ đã biết người này sớm muộn gì cũng sẽ phá hư đại sự của thượng thư, để hắn rời khỏi vũ lâm quân cũng là chuyện tốt, nghe nói người này còn có gian tình với cung nữ nữa, ngay cả ta cũng đã nghe được, thượng thư không sợ hãi sao?”

“Việc này...”

Dương Quốc Trung nghẹn lời, Bùi Hiểu ở trong cung làm xằng làm bậy kỳ thật hắn cũng có nghe qua, nghe nói khi vụng trộm cùng một cung nữ thì bị người ta bắt gặp được, tuy rằng không có chừng cớ, và chuyện này cũng không đi đến đâu cả, nhưng Dương Quốc Trung biết đó là thật sự, cậu em vợ này của hắn chính là người như vậy, Lệnh Hồ Phi nhân cơ hội này cho hắn đi, quả thật cũng có đạo lý.

“Nhưng mà hắn sẽ trở thành điểm mà Lý Khánh An dùng để uy hiếp ta, ta lo lắng chính là điều này.”

Lệnh Hồ Phi cười cười nói: “Thượng thư không đem Bùi Hiểu để ở trong lòng, thì hắn lấy gì mà uy hiếp?”

Dương Quốc Trung âm thầm thở dài, hắn không để ở trong lòng, nhưng phu nhân để ở trong lòng, những lời này lại khó mà nói, hắn cũng biết sự tình đã khó mà vãn hồi được rồi, đành thay đổi đề tài nói: “Nói thật, ta rất lo lắng Lý Khánh An sẽ phá hư đại sự của chúng ta, đột nhiên xảy ra chuyện của Bùi Hiểu, ta thực sự không có ngờ tới được.”

Lệnh Hồ Phi cười xòa, chuyện này của Bùi Hiểu làm sao mà lại là đột nhiên xảy ra chứ?

Nếu không phải Dương Quốc Trung ghen tị Lý Khánh An, làm ra những chuyện rùm beng, thì cũng không đến nỗi như vậy rồi, nhưng hắn lại khó mà nói Dương Quốc Trung cái gì, đành nói: “Chuyện này tuy rằng ảnh hưởng đến sự sắp chúng ta ở trong vũ lâm quân, nhưng nó chỉ có thể xem như chừng ta tổn thất một chút thôi, không ảnh hưởng đến đại kế của chừng ta, kế hoạch của chừng ta phải tiếp tục tiến hành.

Nếu thượng thư thật sự lo lắng Lý Khánh An, thượng thư có thể khuyên Thánh Thượng tước quyền của Lý Khánh An lần nữa, để chỉ phối sự chú ý của Lý Khánh An.”

Chương 263: Thu hoạch ngoài dự kiến

Lý Khánh An tuy ở trong phủ Cao Lực Sĩ, nhưng lần vào Kinh này sự tình rất nhiều, không chỉ phải báo cáo công tác, tranh thù sự ủng hộ của Lý Long Cơ với kế hoạch tiếp theo; và còn có cuộc chiến Đông Cung của Lý Hanh.

Dù hắn biết trong thời gian ngắn rất khó xoay chuyển càn khôn, nhưng chí ít có thể mờ một con đường cho Lý Hanh; tiếp đến nữa là đại sự trăm năm của mình.

Năm nay hắn đã hai mươi chín, tuổi này còn chưa thành thân vào đời sau cũng đã được tính là muộn, huống chỉ vào đời Đường.

Lý Hanh chưa đến bốn mươi mà đã cháu cũng đã được vài tuổi.

Còn Độc Cô Minh Nguyệt, nàng cũng đã đôi mươi, hắn cũng phải thông cảm cho những áp lực mà nàng đương phải đối đầu, nhất là khuyến cáo của Dương quý phi với hắn, khiến trong lòng hắn ít nhiều cũng phải cảnh giác.

Vừa yên thân trong phủ Cao Lực Sĩ, Lý Khánh An đã lập tức đến phủ Độc Cô tại Vụ Bốn phường.

Xa xa, hắn đã nhìn thấy Độc Cô Minh Châu đang cưỡi con lừa nhỏ của mình lén lút trốn khỏi phủ từ cửa bên.

So với hai năm trước, giờ nha đầu ấy đã thay đối rất nhiều, giờ đã là một thiếu nữ duyên dáng.

“Tam cô nương, cô nương không thể ra ngoài!”

Phía sau là một phụ nữ trung niên da ngâm đen lực lưỡng chạy vội ra đuổi theo.

“Lưu Nhị Nương, thím tha cho cháu đi!

Cháu đã gần một tháng không ra khỏi cửa nhà, thím hãy để cháu được đi ra ngoài lần này thôi!”

“Không được, lệnh của phu nhân là ta phải trông chừng cô nương, cô nương mau về đi!”

Người phụ nữ trung niên đó xông lên nắm lấy dây cương, sống chết không chịu buông tha cho Minh Châu.

Lý Khánh An ho mạnh một tiếng, cười nói: “Minh Châu, muội định đi đâu vậy?”

Minh Châu vốn đang định cầu tình với Lưu Nhị Nương tiếp, bỗng nghe tiếng Lý Khánh An vang lên từ phía sau, nàng quay đầu mừng rỡ reo lên: “Lý đại ca!”

Lúc này nàng đã không còn để tâm đến Lưu Nhị Nương đang kéo lấy con lừa nhò của mình, mà nhảy tuột xuống, kích động kéo lấy tay Lý Khánh An vừa nhảy vừa nảy.

“Được rồi!

Được rồi!”

Hắn vỗ nhẹ lên đầu nàng, cười nói: “Đại cô nương mười bảy tuồi rồi, trông còn cử như đứa trẻ ấy!”

“Muội mới không giống trẻ con!

Người ta chỉ là vui mừng thôi mà.”

Việc Lý Khánh An đến choi đã làm ý tường trống ra ngoài phủ du hí của nàng bay đi đâu mất.

Nàng thân thiết kéo tay Lý Khánh An đi vào trong phủ, vừa đi vừa luyên thuyên kể khổ với hắn.

“Lý đại ca, huynh biết không?

Hai tháng nay mẫu thân cứ ép muội phải đi xem mắt, làm muội rầu chết đi được!”

“Xem mắt là một việc tốt đấy chứ!”

“Tốt gì mà tốt!

Muội chỉ nhìn thấy mặt bọn người đó là thấy bực cả mình.

Ai nấy đều cứ nghĩ mình phong lưu tao nhã, kỳ thực ai ai cũng đều trẻ con chết được.

Căn bản không giống đàn ông!”

Lý Khánh An nghe nàng nói rất thú vị, cũng không nhịn được cười nói: “Vậy đàn

ông như thế nào mới không trẻ con?

Phải giống đại thúc ấy à?”

Minh Châu nghe xong liền phản bác lại: “Hừ!

Đại thúc gì, huynh là đại thúc đấy

à?”

“Á!

Hóa ra Minh Châu nhà ta muốn lấy ta!”

Hắn lời vừa thốt ra đã thấy hối hận, trò đùa này đã đi hơi quá.

Quả nhiên, Minh Châu thừ người ra một lúc, mặt lần bắt đầu ứng hồng.

Nàng bỏ tay Lý Khánh An xuống chạy thẳng vào nội trạch.

“Minh Châu!”

Hắn gọi lại không kịp, chỉ đành trơ mắt nhìn nàng chạy mất.

Lý Khánh An cười khổ, hắn vốn xem Minh Châu như một tiểu nha đầu, không ngờ bất tri bất giác, nàng đã lớn lên từ lúc nào.

Vũ Y và Như Thi, Như Họa đều tạm thời ở trong phủ Độc Cô, có điều lần này hắn đến không gặp lúc.

Minh Nguyệt dẫn theo Vũ Y vừa đi ra ngoài.

Đi đâu thì không ai biết.

Còn Như Thi Như Họa tuy ở trong phủ, nhưng đây là phủ Độc Cô, hắn vẫn chưa phải là chàng rễ chính thức của Độc Cô gia, làm sao dám tự ý vào nội trạch.

Ngồi chờ tại phòng khách được lúc thì thấy Bùi phu nhân vội vã đi vào, hắn cũng không khỏi đứng dậy liền cười hỏi: “Bá mẫu, đã lâu không gặp!”

Có thể nói, Lý Khánh An chính là người Bùi phu nhân chờ đợi nhất.

Nự nhi năm nay đã hai mươi tuồi, nếu vẫn chưa thành thân sẽ bị lời ra tiếng vào của .

Hơn nữa, bà cũng cảm thấy đương kim hoàng thượng có dấu tích đã ngắm trúng con gái mình.

Vào lễ mừng thọ quý phi lần trước, ánh mắt hoàng thượng nhìn con gái mình rất khác.

Ngay thời điếm đấy, bà đã cảm nhận rõ trong đấy có hơi hớm của sự chiếm hữu.

Bà biết nếu không phải vì Lý Khánh An, nữ nhi của bà bây giờ rất có thể đã bị triệu vào cung.

Chính vì Lý Khánh An là chư hầu địa phương hùng mạnh, khiến đương kim Thánh thượng cũng không dám manh động.

Nhung sau này thì sao?

Trong lòng Bùi phu nhân đầy lo lắng.

Tốt nhất là nên để nữ nhi có thể theo chồng đến An Tây, đấy là phương pháp giải quyết tốt nhất.

Việc này bà cũng không dám nói với phu quân mình.

Bà hiểu phu quân mình, không chừng người có thể vì tiền đồ mà hi sinh con gái mình.

Bùi phu nhân cười cười gật đầu nói: “Lý Tướng quân chiều hôm qua về đến, đúng không?

Giờ đang ở chỗ nào?”

“Bá mẫu cứ gọi cháu là Thất Lang, những người thân quen đều gọi cháu như thế, cháu hiện đang ở tại phủ thượng của Cao Lực Sĩ.”

“Vậy được, sau này ta sẽ gọi cháu là Thất Lang.”

Bùi phu nhân vừa ngồi xuống đã cười nói: “Hôm nay thật không gặp lúc, ta vừa hỏi hạ nhân mới biết Minh Nguyệt dẫn theo Vũ Y cô nương ra ngoài rồi.

Có thể là thăm chùa cũng nên, hai đứa nó quan hệ rất tốt, mới gặp mà như quen biết đã lâu.

Ta hi vọng bọn nó sau này có thể trở thành tỷ muội tốt của nhau.”

“Chắc chắn thế.

Minh Nguyệt là cô nương hiền thục thấu hiểu ý của mọi người, tâm địa lại lương thiện.Hôm nay cháu đến, kỳ thực là muốn bàn bạc với bá mẫu về việc hôn sự.”

Bùi phu nhân cười.

Tên Lý Khánh An này cuối cùng cũng chịu chù động đến đề xuất vấn đề.

Lo lắng của bà giờ cuối cùng tạm thời yên tâm, liền cười nói: “Thông thường mà nói, hôn sự giữa cháu và Minh Nguyệt sẽ phải do trưởng bối an bài, nhưng cháu không có trưởng bối tại Trường An, nên lần trước Cao ông đã chủ động đề xuất, người nguyện ý an bài giúp cháu .Nếu cháu không phản đối, tiểu tiết cụ thể ta sẽ trực tiếp bàn với thê tử của Cao ông.

Kỳ thực cũng khá lắt nhắt, ta biết cháu còn có việc trong triều phải lo rất nhiều, thôi thì cũng không để cháu phải lo nghĩ.”

Lý Khánh An vội đứng dậy trịnh trọng thi lễ: “Đa tạ bá mẫu đã an bài!”

Bùi phu nhân mĩm cười nói: “Cháu không phải đa lễ, có việc gì phải làm cháu cứ lo đi làm đã, đợi Minh Nguyệt trở về, ta sẽ nói với nó cháu có đến tìm.

Nếu có việc gì, ta sẽ để Minh Nguyệt đến tìm cháu.”

Lý Khánh An hiểu ý của Bùi phu nhân, bà cũng hi vọng trước lúc thành hôn,mình và Minh Nguyệt không nên gặp nhau.

Thiết nghĩ, đây cũng là lẽ thường tình.

Nghĩ thế, hắn bèn gật gật đầu nói: “Cháu hiểu ý của phu nhân, cháu sẽ kiên nhẫn đợi chờ, không biết lúc đó bá phụ liệu có về không?”

“Chắc sẽ về.”

Bùi phu nhân mỉm cười nói: “Ta nghe được một tin, Độc Cô bá phụ của cháu đã được nhậm mệnh làm Tư Nông Tự Khanh, đoan chắc không lâu nữa sẽ quay lại. ”

Lý Khánh An hơi bờ ngỡ.

Hắn cũng hiểu ý cực nhanh, không lẽ đây là dấu hiệu cho thấy thái tử đảng lúc trước đang được phục hưng?

Nhưng Lý Cầu lại không nói với hắn.

Nghe thế, hắn vội hỏi: “Tin này bá mẫu nghe được từ lúc nào thế?”

Nói đến việc này, trong lòng Bùi phu như cảm thấy vui mừng vô cùng, liền cười nói: “Chiều hôm trước, có quan viên Lại bộ đến phủ thông báo, không chỉ lão gia nhà ta được thăng chức, mà cả đệ đệ ta Bùi Mân cũng được nhậm mệnh làm Thái thú Kỳ Châu.

Phen này đúng là cách Trường An không bao xa.”

“Vậy còn những người khác thì sao?

Bá mẫu có nghe tin về tình hình Lư Hoán không?”

“Thế thì không, quan viên Lại bộ chỉ nói mỗi việc nhà chúng ta thôi.”

Lý Khánh An nghi hoặc.

Rốt cuộc là vì đảng thái tử Đông Cung sắp được khôi phục, hay nguyên nhân do hắn mà thôi?

Nếu là Đông Cung đảng khôi phục, vậy khả năng hoàng trưởng tôn vào Đông Cung cực lớn.

Nghĩ đến đây, hắn liền đứng dậy cười nói: “Nếu Minh Nguyệt không có nhà, vậy cháu xin cáo lui trước.”

“Được!

Ta cũng không giữ cháu lại nữa.”

Bùi phu nhân đưa Lý Khánh An ra khỏi viện tử liền đi vào.

Lý Khánh An đi đến cửa phủ thấy Minh Châu như con nai ngơ ngác nhỏ bé tứ trúc lâm bên cạnh cửa phủ xông ra, kéo lấy tay hắn cười hề hề: “Lý đại ca, muội đi theo huynh ra ngoài nhé!”

Khánh An chằm chằm ngắm nghía nàng một lúc, đây chính là đại cô nương vừa rồi còn e thẹn trốn vào trong nội viện kia đấy ư?

Sao cảm giác không giống chút nào, lúc này nàng lại trở lại thành Độc Cô Minh Châu mà hắn vẫn quen thuộc kia.Trong lòng hắn bỗng thấy nhẹ nhõm, đây mới là Minh Châu mà hắn vẫn yêu mến, liền cưới nói: “Được!

Ta dẫn muội đi ra ngoài, muội muốn đi đâu?”

“Huynh đi đâu, thì muội sẽ đi đó?”

Lý Khánh An không khỏi lén thở dài,không biết tiểu nha đầu này lại đang toan tính điều gì đây?

“Đi thôi!”

Thấy Lý Khánh An vui vẻ nhận lời, Minh Châu mừng rỡ nhảy cẩng lên, “Chúng ta đi mau!”

Nàng bỗng quay đầu lại làm mặt hề về phía sau.

Lưu Nhị Nương sau lưng đuổi đến trợn tròn mắt nhìn tiểu thư Minh Châu của mình đã kéo lấy một tay của Lý Khánh An tung táng đi mất.

“Lý đại ca, muội kể huynh nghe, tên Lư Nghị Trung kia thật buồn cười chết được.

Hắn cứ nghĩ muội là tên ma men, ngày hôm sau, mẫu thân muội định qua Lư phủ đế cứu vãn tình hình.

Huynh biết tên Lư Nghị Trung này đã nói thế nào không?

Hắn nói: phu nhân, bà đứng gạt ta nữa, ta xem con gái rượu của bà là biết cô nương ấy là một ma men.

Nàng còn mắng ta là con lừa.

Phu nhân thấy ta có giống lừa không?”

Minh Châu cười đau cả bụng, ngồi cũng không ngồi thẳng nồi, xém rơi xuống ngựa, may mà Lý Khánh An kịp thời giữ nàng lại, cười nói: “Đứng cười ngây nữa, không lúc đó chỉ sợ thành Trường An này lại sôi sục tin đồn, nói tam tiểu thư Độc Cô gia nhà ta là ma men, xem còn ai dám đến xem mắt với muội không.”

“Muội mới ứ thèm xem mắt!”

Minh Châu ứng mình một cái, cười giòn giả nói: “Như muội bây giờ tốt biết mấy, một mình tự do tự tại, lại còn có thể mặc áo quần mình thích, có thể hóa trang mà mình thích, có thể tụ họp cùng bạn bè của mình, có thể tự do hít thở bầu không khí này.

Trời xanh như thế, mây trắng như thế, đây là thế giới của những chú chim nhỏ.

Muội thật muốn được trở thành con chim nhỏ, tuy nhỏ, nhưng lại sở hữu cả bầu trời.”

“ói giời!”

Lý Khánh An cười nói: “Thế rốt cuộc muội muốn làm chim hay muốn đi uống rượu cùng ta?”

“Uống rượu!”

Chẳng mấy chốc, hai huynh muội họ đã đến chợ Tây, vẫn là Nhiệt Hải Cư.

Bây giờ Lý Khánh An biết, nơi đây kỳ thực là một cứ điểm liên lạc quan trọng của ̉n Long hội tại Trường An.

Lý Khánh An dùng cương ngựa chỉ đến tửu tứ không xa nói với Minh Châu: “Còn nhớ chỗ này không?”

“Nhớ!

Năm đó huynh đã từng dẫn muội đến.”

“Sau này muội có thể dẫn bạn đến chơi, ta sẽ miễn phí cho muội.”

“Lý đại ca, tửu tứ này hiện là của huynh rồi ư?”

Minh Châu kinh ngạc hỏi.

“Có thể xem là thế!”

Lý Khánh An nhảy xuống ngựa, nhìn một Hồ cơ đi ra nghênh tiếp cười nói: “Thường đông chủ của các ngươi có ở đây không?”

“Đại tướng quân, có ta!”

Thường Tiến từ trong cửa đi ra, kích động nói: “Đại tướng quân, bọn ta đương định đi tìm người.”

“Không cần, ta không phải đến rồi ư?”

Khánh An cười cười đưa dây cương cho tiểu nhị, căn dặn: “Dọn vài bàn cho tùy tùng của ta, để họ được ăn uống no say.”

Hắn lại chỉ vào Minh Châu hỏi Thường Tiến: “Ngươi quen cô nương này chứ?”

Thường Tiến nghĩ nghĩ bèn cười nói: “Vị cô nương này lần trước đã cứng đến với Đại tướng quân.”

“Trí nhớ tốt, đây là em vợ ta, sau này muội ấy có dẫn bạn đến đây uống rượu, nhớ miễn phí!”

“Nhất định!

Nhất định!”

Thương Tiến nhiệt tình dị thường, hắn vội lên thi lễ với Minh Châu, và vội dặn dò Hồ cơ và tiểu nhị: “Mau dọn phòng ‘Toái Hiệp thành’ trên đầu ba, và thêm hai bình rượu bồ đào Toái Hiệp cho Độc Cô cô nương.”

Hắn cung kính nhìn Minh Châu nói: “Cô nương mời lên lầu!”

Minh Châu trước giờ chưa được ai đối xử cung kính thế này, tất cả mọi người đều xem nàng như trẻ con.

Phen này trong lòng nàng đắc ý vô cùng, nàng còn giả vờ ho khan, khoát tay ra sau quay lại nhìn Lý Khánh An nghiêm túc nói: “Đại tướng quân,chúng ta đi lên thôi!”

Mọi người thấy nàng tếu quá đều không nhịn được phì cười.

Khánh An trìu mến kéo kéo bím tóc nàng, cười nói: “Muội lên trước đi, ta còn muốn nói vài câu với Thường đông chủ.”

Minh Châu lườm hắn một cái liền đi theo hai ả Hồ cơ đi lên trước.

Lúc này Lý Khánh An mới nói với Thường Tiến: “Dùng lực lượng của Hán Đường hội điều tra vụ thích sát Lệ vương giúp ta, quan trọng là giám sát nhất cử nhất động của phủ Lệ vương.”

“Tuân lệnh!

Thuộc hạ hiểu.”

Lý Khánh An gật gật đầu, lại nói: “Phái thêm người đi tìm Lý Hồi Xuân đến gặp

ta.”

Nói xong hắn liền đi lên Toái Hiệp thành ở lầu ba, đó là căn phòng tốt nhất của Nhiệt Hải Cư, bốn trí rất ư tao nhã, có Hồ cơ xinh đẹp nhất đứng hầu.

Minh Châu đã tọa vị, một Hồ cơ xinh đẹp đương rót trà nóng cho nàng.

Khánh An đi vào, cởi áo khoát đưa cho Hồ cơ.

Hắn ngồi đối diện với Minh Châu, và cười nói với Hồ cơ: “Lên rượu cho bọn ta trước, vị cô nương này lấy rượu bồ đào Toái Hiệp, còn ta thì mang rượu bố đào Cao Xương cho ta, lấy loại đã ướt lạnh.”

“Vì sao muội là rượu bồ đào Toái Hiệp?

Có gì khác nhau ư?”

Minh Châu hơi bất mãn hỏi.

“Bồ đào Toái Hiệp uống vào vị thơm, ngon, không dễ say, thích họp cho nữ nhi, nếu không muội uống say khướt về nhà, tỳ tỷ muội không tính sổ huynh sao được!”

Minh Châu sảo huyệt cười: “Hi hi!

Huynh chả phải muốn tỷ tỷ đến tính sồ huynh sao?”

“Tiểu nha đầu, ta muốn tốt cho muội thôi, không lẽ muội mong bị mẫu thân cấm túc trong nhà mãi mãi sao?”

Minh Châu lườn Hồ cơ đang tựa người vào Lý Khánh An, bĩu môi nói: “Làm gì có!

Muội đi uống rượu cứng tỷ phu, mẫu thân mới không giận, nếu người không yên tâm thì sao đế muội một mình đi Bắc Đình?”

Lý Khánh An nghe nàng nói lý lẽ đầy mình như thế không khỏi cười nói: “Vậy được!

Tất cả đều đồi thành rượu bồ đào Cao Xương.”

“Thế mới phải chứ!

Muội thích rượu mạnh như rượu bồ đào Cao Xương.”

Nàng lại nhìn ả Hồ cơ trong lòng Lý Khánh An đang nũng nịu dâng ly đút trà cho Khánh An, trong lòng rủa thầm: “Đồ vô liêm sỉ!”

Rốt cuộc nàng cũng không nhịn nồi nói: “Ê!

Vị Hồ cơ này, ngươi có thể rời tỳ phu ta xa một chút không?”

Hồ cơ mặt ứng đỏ, hơi hơi ngồi rời ra một chút.

Khánh An vừa uống một hớp trà xong, cười hỏi: “Minh Châu, đá kim cương lần trước ta tặng, có còn không?”

“Không còn nữa!

Muội tặng người khác rồi!”

Nàng khẩu khí không vui trả lời.

“ỏ!

Đá kim cương quý báu như thế, muội nỡ tặng người khác ư?”

“Chẳng qua là một cục đá thôi mà, có gì không nỡ!”

Vừa nói, nàng rút viên đá kim cương trong túi trong của thắt lưng đặt mạnh lên bàn: “Trả cho huynh!

Lý Khánh An nhặt đá kim cương lên,nheo mắt ngắm nghía một lúc, cười nói: “Lúc ở Hàm Dương, ta nghe tỷ tỷ muội nói, muội vì viên đá này mà đánh nhau với Thôi Liễu Liễu, cứ nói người ta lấy của muội, nhưng rốt cuộc lại tìm thấy trên khe giường, có phải vậy không?”

Mặt nàng nhỏ bừng, đấy là việc mất mặt nhất mà nàng đã làm, giờ trở thành trò cười trong đám bạn của mình.

Nàng giận dữ đáp: “Đều vì viên đá cùn này của huynh cả, hại muôi phải đi xin lỗi Thôi Liễu Liễu, huynh biết ả đắc ý thế nào chứ, chỉ nghĩ thì thật đã tức chết.”

“Viên đá cùn?”

Khánh An hất mày,cười nói: “Nếu muội không lấy thì ta đành phải

đem tặng người khác vậy!”

Minh Châu cảnh giác liếc sang ả Hồ cơ ở cạnh, thấy cặp mắt ả ánh lên ngưỡng mộ nhìn viên đá kim cương, nàng bèn đứng dậy giật phắt lại viên đá trong tay Khánh An nói: “Ai cho phép huynh tặng người khác, đây là bảo thạch của muội, ngày mai muội sẽ đem bán để mua phấn son.”

“Cô nương cứ bán nó cho ta, bao nhiêu phấn son ta cũng sẽ cho cô nương.”

Bóng hình Lý Hồi Xuân xuất hiện trước cửa, hắn đi vào thi lễ với Khánh An: “Tham kiên Đại tướng quân!”

Lý Khánh an khoát ta cười nói: “Tiên sinh không phải khách sáo, mời ngồi!”

Lý Hồi Xuân gật gật đầu, ngồi xuống nhìn Minh Châu nói: “Cô nương biết viên đá kim cương này đáng giá bao nhiêu tiền không?”

“Bao nhiêu tiền?”

Mắt nàng bỗng chốc trợn tròn, lúc này đầu này được chất đầy đồng tiền, chút ít bất mãn với Lý Khánh An vừa rồi đã sớm không biết được vứt đi đâu.

“Viên đá kim cương này gọi là Nhiệt hải tinh linh, là một trong ba bảo vật được khả hãn Đột Kỵ Thi Nhĩ Vi Đặc Lặc yêu thích nhất.

Để tò lòng cảm kích mà hắn tặng Lý Tướng quân.

Năm xưa khi quốc vương Thạch Quốc muốn mua viên đá kim cương này, đã từng trà giá mười năm vạn ngân tệ Dirham, công thêm một trăm nữ nô xinh đẹp cũng tương đương hai vạn quan tiền. ”

“Hai vạn quan!”

Minh Châu thốt lên kinh ngạc.

Nàng từ từ giơ cao viên đá kim cương ta bằng quả hồ đào này lên, màu xanh óng ánh của đá kim cương mới long lanh mà sao.

Viên đá mà nàng nghĩ cùng lắm một ngàn quan này lại những hai vạn quan.

Lý Hồi Xuân vừa vuốt râu vừa cười nói: “Kỳ thực không chỉ hai vạn quan, giá trí của nó liên thành, ta khuyên cô nương tốt nhất đứng tùy thân mang theo, mất rồi sẽ không tìm ra viên thứ hai nữa.”

Trong lòng Minh Châu cũng hơi mâu thuẫn.

Nàng nghĩ ngơi một lúc, liền đưa đá kim cương trả lại Lý Khánh An, “Lý đại ca, nó quá quý giá, muội không thể lấy!”

Lý Khánh An lại đặt nó trở vào tay nàng, cười nói: “Nó chẳng qua chỉ là một viên đá, Minh Châu của chừng ta mới là vật báu vô giá, muội cứ giữ nó lại, xem như của hồi môn ta tặng muội!”

“Muội mới không cần của hồi môn gì!”

Minh Châu khẽ tiếng lẩm bẩm, nhưng mặt mày nàng vẫn tươi như hoa cất đá kim cương lại.

Lúc này, mấy tên tiểu nhị đã bưng mâm thức án và rượu lên.

Chỉ một chốc, trên bàn đã được bầy la liệt nào món ngon nào rượu ngon.

Lý Khánh An rót một ly rượu cho Minh Châu cười nói: “Cứ uống thoải mái!

Lúc nào uống say thì đại ca sẽ đưa muội về!”

Có câu nói này của Lý Khánh An, Minh Châu liền vui vẻ mặc sức ăn uống no say.

Lý Khánh An lại hỏi Lý Hồi Xuân: “Việc phường quỹ an bài thế nào rồi?”

“Bẩm Đại tướng quân, phường quỹ chợ Đông Tây đều đã chuẩn bị xong.

Bọn ta đã cho chuẩn bị trước năm vạn quan tiền đồng đề đổi tiền bạc.Ngoài ra, năm ngàn quan tiền bạc từ Bắc Đình vận chuyển đến, ta nghe nói đã trên đường đến, muộn lắm là mười hôm nữa sẽ đến Trường An.

Ta muốn hỏi Đại tướng quân, là đợi tiền bạc vận chuyển đến rồi mới khai trương phường quỹ, hay sẽ cho khai trương trước?”

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc nói: “Đợi mười ngay sau thì muộn mất, ta yêu cầu ngày mai phải khai trương.

Trong tay thương nhân Túc Đăc có hai ngàn quan tiền bạc cần phải đồi gấp, có thể đổi trước cho họ .Ngoài ra, Thánh thượng đã đồng ý để tiền vàng bạc của Đại Đường lưu thông.

Đây là cơ hội ta muốn giành về cho chúng ta.

Chúng ta phải nắm bắt lấy, năm vạn quan tiền vẫn còn ít, hai phường quỹ vẫn không đủ.

Ta hi vọng Hán Đường hội sẽ hoàn toàn nắm giữ việc ngân tệ lưu thông của Đại Đường, sau này tiền bạc ta đúc xong sẽ có thể lần lượt đưa đến đây.

Ta chỉ giao cho ngươi một nhiệm vụ duy nhất, đó là khiến cho tiền bạc cũng quan trọng ngang như tiền đong.”

“Đại tướng quân, ta hiểu rồi, mọi việc sẽ được tiến hành theo an bài của người.

Ngày mai phường quỹ hai chợ Đông Tây sẽ cứng khai trương, sau này chừng ta sẽ mờ rộng đến tất cả các thành phố quan trọng của Đại Đường.”

“Lý đại ca, hai người đang nói gì thế?”

Minh Châu ngơ ngác hỏi: “Tiền bạc gì vậy?”

Lý Khánh An cười ha hả nâng ly lên nói: “Không có gì!

Nào, uống rượu!

Minh Châu, huynh mời muội một ly, chúc muội ngày càng xinh đẹp!”

Chương 264: Cởi bỏ gông xiềng

Ngay tại lúc Lý Khánh An đến Nhiệt Hải Cư, cùng thời khắc đó, cửa sau của Thôi phủ cũng có một chiếc xe ngựa tới ngay tại đó, xe ngựa đã ngừng được một lúc lâu rồi, bên trong xe Vũ Y có vẻ có chút tâm thần bất an.

Cho dù nàng đã hết sức giữ vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt nàng nhìn về phía cánh cửa lớn của Thôi gia lại đầy vẻ lo âu và bất an.

Cánh của lớn này, đã gây cho nàng quá nhiều bất hạnh và khuất nhục, nó càng giống một cái gông xiềng vô hình, đã khóa chặt nàng suốt tám năm trời.

Giờ khắc này, rốt cục cũng tới thời khắc trút bỏ gông xiềng, nàng làm sao có thể không kích động được, làm sao có thể không lo lắng, nàng lo lắng tất cà những hy vọng sẽ thành bọt nước.

Năm đó, ngay cả người cậu là tướng quốc quyền khuynh một thời, cũng không thể cởi bỏ chiếc khóa gia tộc Thôi gia cố chấp thế kia, mà hôm nay Minh Nguyệt có thể cởi bỏ sao?

“Cô nương đứng lo lắng, muội cảm thấy với sự cẩn trọng của Minh Nguyệt cô nương, nếu nàng ấy không có nắm chắc làm được sẽ không dễ dàng đến Thôi phủ đâu.

Muội nghĩ nàng ấy hẳn là đã sớm tiến hành sự liên hệ này rồi, hôm nay chắc chắn sẽ thành công thôi.”

Thị nữ Ngọc Nô của Vũ Y là kẻ ngoài cuộc nên tinh táo, thấp giọng an ủi chủ nhân.

Vũ Y khe khẽ thờ dài một tiếng, nàng đang thấp thỏm trong lòng, nếu Minh Nguyệt thật sự hoàn thành được việc này, nàng lại phải nợ nàng ấy một nhân tình, ài!

Tại sao lại không phải là Lý Khánh An thay nàng giãi quyết việc này nhi?

Bên trong Thôi phủ, thê tử Thôi Kiều là Lý Song Phượng đang nhiệt tình tiếp đãi Độc Cô Minh Nguyệt.

Thôi phu nhân chính là Tương Ắp huyền chủ, trong khoảng thời gian này tâm trạng bà ta rất tốt, kẻ vẫn đang đè trên đầu bà là Thôi lão phu nhân rốt cục đã chết rồi, làm bà ta mặt mày sáng sủa hẳn, từ giờ trở đi, bà sẽ trở thành nữ chủ nhân của Thôi gia, bà sẽ đập nát tất cả những thứ tập quán cố lố sĩ và xấu xa mà Thôi gia tự định ra trói buộc lấy chồng của bà.

Hôn sự của Khương Vũ Y chính là một trong số đó, điều này không chỉ vì Khương Vũ Y đã gả cho kè rất có quyền thế là Lý Khánh An, có thể thay trượng phu làm dịu đi mâu thuẫn với Lý Khánh An, mà quan trọng hơn nữa là nếu Thôi gia thủy chung không thế nhận chấp nhận quan điếm phụ nữ tái giá, thì thân phận tái giá của Lý Song Phượng bà ấy sẽ chẳng bao giờ có ngày ngốc đầu lên nồi.

Vì ích lời của bản thân, cũng vì con đường làm quan của trượng phu, cuối cùng bà quyết định lựa chọn họp tác với vị hôn thê Độc Cô Minh Nguyệt của Lý Khánh An, trà tự do cho Khương Vũ Y đã chịu thiệt thòi tám năm tại Thôi gia, trả lại cho nàng một thân phận trong sạch, đương nhiên, bà ta cũng sẽ không thể làm công không đâu.

“Minh Nguyệt, chuyện của Vũ Y ta đã làm sắp xong rồi, nhưng muội cũng biết đấy, chuyện này của nàng ấy không dễ làm.

Nếu thôi đi hôn ước của nàng, thì lão gia nhà ta ở Thôi gia thật sự sẽ không còn có địa vị gì nữa, nhưng mà cuối cùng ta vẫn đã thuyết phục được lão gia, nhất định sẽ giải trừ hôn ước này, phải nể mật cho Lý sứ quân một chút, Minh Nguyệt cô nương, ta hy vọng muội có thể hiểu được điểm này.”

Thôi phu nhân có thân hình rất mập mạp, nhưng khi nói chuyện thì không chút hàm hồ, ngữ khí sắc bén, không hề có một chút gì là vòng vò êm ái cả.

Ý tứ của bà ta rất rõ ràng, đó chính là chuyện này rất khó mà giải quyết, vì muốn nể mặt Lý Khánh An, trượng phu của bà không tiếc đắc tội với Thôi gia, hiện tại đế thỏa mãn yêu cầu của Độc Cô Minh Nguyệt ngươi, thì các ngươi cũng nên biểu hiện một chút thành ý, nói trắng ra là, chính là cò kè mặc cả.

Minh Nguyệt có chút khó xử, nàng nghe hiểu ý tứ của Thôi phu nhân, nhưng nàng không ngờ tới sự việc lại có thể bỗng nhiên trở nên phức tạp đến vậy.

Trên thực tế bắt đầu từ bữa tiệc mừng thọ của quý phi năm trước, nàng liền bắt đầu tiếp xúc với Thôi phu nhân, trước sau tổng cộng tiếp xúc năm lần, lần lượt tiếp cận mục tiêu, đến cuối cùng sau khi Thôi lão phu nhân qua đời, nàng lại một lần nữa cùng Thôi phu nhân thương nghị việc này, song phương đã nhất trí với nhau việc này, Thôi phu nhân tò vẻ sẽ làm thỏa đáng việc này, xin nàng hãy chờ đợi tin tốt từ bà ta.

Mấy ngày hôm trước, nàng nhận được lời nhắn của Thôi phu nhân, tỏ vẻ nguyện ý thúc đẩy việc này, nàng hôm nay mới dẫn Vũ Y đến Thôi gia đế giải quyết cho xong việc này, không ngờ tới khúc cuối này rồi Thôi phu nhân lại đột nhiên đưa ra cách nói nhớ ơn, làm cho Minh Nguyệt có chút trở tay không kịp, cho dù nàng là vị hôn thê của Lý Khánh An, nhưng dù sao vẫn không phải thê tử, có một số việc nàng vẫn không thể thay Lý Khánh An làm chủ được.

Minh Nguyệt thần thái bình tĩnh, nàng cười xòa nói: “Phu nhân, chuyện này là việc riêng tư, ta không hy vọng đem nó gắn với chuyện trên triều đình, đương nhiên, chuyện này nhất định sẽ làm cho mối quan hệ các nhân của hai nhà chừng ta sẽ rất tốt, có lẽ vào những ngày nắng đẹp trời nào đó, ta sẽ đến nơi này của phu nhân, thỉnh giáo kinh nghiệm cuộc sống của phu nhân.”

Khi nói đến bốn chữ ‘kinh nghiệm cuộc sống’, trên mặt của Minh Nguyệt có chút ứng đỏ, nhưng nàng vẫn lấy hết can đảm thể hiện ý của mình với Thôi phu nhân, chuyện này không liên quan gì đến việc triều đình.

Nhưng quan hệ cá nhân của hai nhà sẽ trở nên tốt đẹp, nói cách khác, quan hệ giữa Lý Khánh An và Thôi Kiều nhất định sẽ dịu đi.

Nơi nói chuyện của Minh Nguyệt và Thôi phu nhân là ở phòng sinh hoạt bên trong Thôi phủ, nơi này là nơi sinh hoạt hằng ngày của Thôi phu nhân, cũng là chốn riêng tư của bà, bình thường người ngoài rất khó có thể tiến vào.

Minh Nguyệt cũng là lần đầu tiên tói nơi này, cho dù trong phòng chỉ có nàng và Thôi phu nhân cùng với hai thị nữ bên cạnh, nhưng Minh Nguyệt vẫn cảm giác có người ở đang rình lén các nàng, làm cho nàng có chút đứng ngồi không yên, khóe mắt nàng liếc qua bốn phía xung quanh một vòng, phát hiện tại phía sau Thôi phu nhân không xa có một gian nội thất, trên cửa treo một tấm rem gấm thật dày, nàng cảm giác ánh mắt nhìn lén chính là từ sau tấm rèm đó, là ai vậy?

Chẳng lẽ là Thôi bá phụ, nếu là Thôi bá phụ, thì ánh mắt này lại có vẻ quá cháy bỏng rồi.

Thôi phu nhân thật không ngờ Minh Nguyệt lại trả lời như vậy, vừa không có đáp ứng cái gì, cũng không có cự tuyệt cái gì, làm cho bà ta có cảm giác như một quyền đánh hụt vậy, trong lòng bà ta có chút hốt hoảng, bước tiếp theo bà ta nên làm gì bây giờ?

Bà không khỏi lén lút liếc nhìn về phía sau một cái, cười gượng một tiếng nói: “Minh Nguyệt cô nương, muội ngôi đợi một chút nhé, ta có chút việc, lập tức sẽ trở lại ngay.”

Nói xong, bà ta run rẩy đứng lên, đi về phía nội thất ở mặt sau.

Đúng như trực giác của Minh Nguyệt, phía sau rèm cửa quả thật có một người, chính là chủ nhân của tòa nhà này là Thôi Kiều, sau khi vụ án chiếm đất tại Hà Nam bùng nổ, Thôi Kiều bị Lý Khánh An buộc tội, biếm làm thái thú Nghi Châu, bị đầy ra khối khu trọng tâm quyền lực.

Nhưng hắn vẫn luôn không cam lòng, tìm kiếm cơ hội trở về triều đình, hắn đi đường lối quan hệ của phu nhân, làm cho Lý Long Cơ nể mặt đại ca, lại nể mặt mẫu thân đã qua đời của hắn, vào tháng mười hai năm trước đưa hắn trở về triều đình, nhậm chức thái tử tân khách, tuy rằng phẩm cấp không thấp, nhưng cũng là một chức hư danh thật sự.

Thử nghĩ xem, lúc này ngay cả thái tử còn không có, thì chức thái tử tân khách của hắn thì còn có cái ý nghĩa gì nữa.

Thôi Kiều không cam lòng, hắn vẫn còn đang không ngừng mà tìm kiếm cơ hội, với ý đồ Đông Sơn quật khởi, lần này việc của Khương Vũ Y hắn vốn không biết, khi phu nhân hắn vào phút cuối cùng thương lượng với hắn, hắn mới phát hiện cơ hội trong phương diện này, đây chính là lúc để cho Lý Khánh An nợ một mối ân tình của hắn đấy!

Theo lý, Thôi Kiều lúc trước vì Lý Khánh An buộc tội mà bị đánh mất chức quan, hắn phải hận Lý Khánh An thấu xương mới đúng, lúc ấy hắn quả thật cũng là như thế, hắn hận không thể một đao đem Lý Khánh An chém cho chết đi.

Nhưng từ khi Dương Quốc Trung một cước đá văng hắn ra khỏi phe họ Dương, Thôi Kiều bắt đầu tỉnh táo lại, Lý Khánh An buộc tội hắn chẳng qua là sự tranh đấu giữa các phe phái, là sự phản kích chống trả cho việc phe đông cung bị giết.

Còn Dương Quốc Trung bỏ hắn như ném rác, thậm chí lúc hắn đi bái phỏng thì ngay cả cánh cửa lớn của Dương phủ còn không thế vào được nữa là.

Điều này làm cho hắn đau khô vô cùng, làm cho hắn nhìn thấu bộ mặt thật của Dương Quốc Trung, Dương Quốc Trung sẽ không bao giờ nói thay hắn nữa, nếu Lý Khánh An có thể thay hắn nói vài câu hay, nói không chừng hiệu quả càng tốt hơn, Thôi Kiều liền quyết định lọi dụng việc của Khương Vũ Y, đề lấy ân tình mà nói chuyện với Lý Khánh An.

Hắn nấp ở trong phòng rình coi phu nhân và Minh Nguyệt nói chuyện, nhưng hắn lại theo bản năng mà nhìn thấy được một mặt mặt khác.

Phu nhân của hắn vừa mập lại vừa già so với vẻ trẻ trung xinh đẹp của Minh Nguyệt tạo thành một sự tương phản mãnh liệt.

Nhất là khí chất cao quý diễm lệ của Minh Nguyệt, càng làm cho hắn cám thấy thê tử của mình xấu xí và đáng khinh, điều này làm mắt hắn không thôi nóng ran lên, hơn nữa Khương Vũ Y kia cũng là một vưu vật xinh đẹp tuyệt luân, đáng tiếc hắn không có vận may tốt như vậy, không thế cưới được người con gái xin đẹp như vậy, khiến cho hắn vô cùng ghen tị với Lý Khánh An.

Rèm cửa vén lên, một bóng đen như bức tường khổng lồ ập vào làm cho con ngươi của hắn trở nên ảm đạm hẳn, hắn lập tức bị túm trở về với hiện thật, cho dù phu nhân hắn đã không còn thanh xuân nữa, nhưng lần này hắn có thể được triệu về Trường An, vẫn là do công lao của thê tử, và cả gia tài hàng vạn quan, cũng là do thê tử mà hắn có được.

Hắn đối với thê tử vô cùng kính ngưỡng, nhưng từ kính ngưỡng đến sợ sệt chỉ cách có một tờ giấy, độ dày của tờ giấy này ti lệ thuận với lòng độ lượng của thê tử hắn, tiếc là, phần thịt trên cơ thể bên ngoài của thê tử hắn quá dầy, chiếm quá nhiều không gian, vô tình làm cho trái tim bà trở nên mỏng hơn, vì thế tờ giấy ngăn cách kính ngưỡng và sự sợ sệt bèn vô tình bị làm vỡ, khiến cho sự kính ngưỡng và sợ sệt họp thành một thể, sự khác biệt duy nhất chính là biểu hiện ở trước mặt và sau lưng của người ngoài, ở trước mặt người khác gọi là kính ngưỡng, ở sau lưng người khác thì gọi là sợ sệt.

Trong nội thất đương nhiên thuộc phạm vi sau lưng, hắn không khỏi lùi về phía sau mấy bước, cười nịnh nói: “Phu nhân, chuyện gì vậy?”

“Chuyện gì vậy?”

Ánh mắt của Thôi phu nhân hung dữ trứng mắt nhìn hắn: “ông vừa rồi rốt cục là đang nhìn cái gì vậy, ta tới tìm ông là vì chuyện gì ông cũng không biết sao?”

“Không có!

Không có!

Ta tuyệt đối không có nhìn cái gì, ta cảm giác được nàng ấy đã phát hiện ra ta, cho nên ta vừa rồi không có chú ý tới phu nhân đã nói cái gì?”

Thôi Kiều lắp bắp giải thích nói.

“Hừ!”

Thôi phu nhân hừ một tiếng thật mạnh nói: “Thế hiện tại ông nói làm sao bây giờ?

Ý của Độc Cô Minh Nguyệt là nói nàng ta không thể thay Lý Khánh An quyết định được, chỉ nói có thể cải thiện quan hệ cá nhân, vậy thư giải trừ hôn ước này nên đưa cho nàng hay là không cho nàng ta đây?”

“Việc này...”

Tâm niệm Thôi Kiều xoay chuyển cực nhanh, thư giải trừ hôn ước đưa cho Độc Cô Minh Nguyệt, thì Lý Khánh An không thể không biết, nếu không cho, lại đắc tội với người ta, nhưng mà để phòng ngừa vạn nhất, hắn có thể bồ sung thêm một chút, nghĩ vậy, Thôi Kiều liền cười nói: “Phu nhân cứ việc đưa nàng ta, đến lúc đó ta viết thêm phong thư cho Lý Khánh An, giải thích việc này một chút, như vậy, việc này sẽ vẹn toàn hơn.”

“Thôi được!

Đây là do ông nói cho đó, sau này đứng trách ta.”

Thôi phu nhân xoay người đi ra phía bên ngoài, đi được hai bước, bà lại dừng chân lại cả giận nói: “Bây giờ ông cút về cho ta, trốn ờ chỗ này rình coi, thiệt xấu hố cho ông là còn là tướng quốc nữa chứ!

Làm cho ta cũng cảm thấy thẹn thay ông đó.”

“Vâng!

Vâng!

Vâng!

Ta trở về ngay đây.”

Thôi Kiều không dám cải lại, xoay người bèn từ lối khác đi khỏi, Thôi phu nhân chờ cho tới khi hắn đi mất rồi, lúc này mới cố gắng nở nụ cười tươi trở lại trong phòng, cười nói với Minh Nguyệt: “Đã để cho Minh Nguyệt cô nương đợi quá lâu rồi.”

Minh Nguyệt cảm giác được ánh mắt ở phía sau đã không còn ở đó nữa, trong lòng nàng biết rõ là chuyện gì rồi, liền khẽ gật đầu cười nói: “Phu nhân hình như mang đến tin tốt đẹp đến cho ta rồi.”

“Tin tốt thì từ khi cô nương bước vào cửa là đã có rồi.”

Thôi phu nhân cuối cùng cũng lấy ra thư giải trừ hôn ước có ký tên của Thôi Kiều, đưa cho Minh Nguyệt, thở dài: “Để đột phá thứ quy cũ thối này của Thôi gia, ta thật sự là đã dốc hết toàn lực đó.”

Minh Nguyệt kích động mà tiếp nhận lấy tờ giấy quan hệ đến vận mệnh của Vũ Y, nàng đứng lên thi lễ một cách cung kính với Thôi phu nhân, cảm kích nói: “Phu nhân đại ân, ta và Lý tướng quân đều ghi khắc trong tâm khảm.”

Chương 265: Phong ba khai trương

Sáng sớm ngày mồng tám tháng hai, chợ Đông và Tây vừa mở cửa đã nghe tiếng phát tre động trời chói tai vang lên.

Từng ống trúc nổ tiếng đùng đùng (*thời xưa chưa có pháo nổ, nên cho đốt ống tre tạo tiếng đùng đùng như tiếng pháo để tạo không khí hân hoan, khí thế trong các dịp lễ hay ngày trọng đại.), những đồng tiền được dán giấy đỏ ném lên không, bọn trẻ con và dân chúng đến xem vội ùn lên nhặt những đồng tiền được rãi đầy khắp nơi.

Từ xa xa đã có rất nhiều thương nhân vây lên hiếu kỳ nhìn hai phường quỹ vừa mới khai trương này.

Phường quỹ là ngân hàng thời kỳ sớm nhất, nó thường để cho thương nhân gửi tiền đồng, đồng thời cũng cho vay nặng lãi, là một trong những ngành kiếm tiền nhất Đại Đường lúc bấy giờ.

Thương nếu không có được hậu thuẫn và vốn hùng hậu sẽ không ai dám bước chân vào ngành này.

Phương quỹ mới mở này đương nhiên là sản nghiệp của Hán Đường hội.

Hai phường quỹ đều có tên là Tụ Hải Hàng.

Đây là quyết sách của Lý Khánh An, là một bước quan trọng để giải quyết vấn đề đưa tiền bạc từ An Tây vào phúc địa Đại Đường.Tác dụng của Tụ Hải Hàng chính là đồi tiền đồng thành tiền vàng bạc, lợi dụng vốn hùng hậu của Hán Đường hội từng bước thực hiện mục tiêu của hắn.

Đương nhiên, việc đổi tiền chỉ do phường quỹ lén lút làm, chứ nghiệp vụ công khai của nó vẫn chỉ là phi tiền, chính là đè thương nhân gửi vào Tụ Hải Hàng ờ Toái Hiệp, để có thể tay không lên đường, sau khi đến Trường An sẽ cầm biên lại được ký của phương quỹ Toái Hiệp và ám hiệu đã hẹn trước đến phường quỹ Tụ Hải Hàng tại Trường An nhân lại tiền.

Giao dịch như thế chỉ cần trả một số lượng phí thủ tục rè mạt.

Như vậy vừa có thể tránh đi sự thiếu an toàn trên đường đi, và cũng khỏi được cái công vận chuyển khó khăn.

Việc phi tiền này cũng giống như việc chuyển tiền trong hậu thế, nó xuất hiện vào thời trung Đường.

Ban đầu nó được tiến hành giữa các phường quỹ trong cùng một thành, sau này dần diễn biến thành giao dịch chuyền tiền giữa các thành với nhau.

Như thế này, tiền mà thương nhân đến Trường An kinh doanh rút ra chính là tiền bạc, hoặc dùng tiền bạc đến đây để tiền đồng.

Những Hồ thường này thường dùng tiền nhiều nhất, để họ mang tiền bạc đến khắp nơi Đại Đường, vừa kín đáo lại vừa là lẽ thường tình, dễ dàng như trở bàn tay.

Và cũng vì thế mà nó trở thành thủ đoạn rửa tiền tốt nhất bất tri bất giác của Lý Khánh An.

Tụ Hải Hàng tại chợ Đông và Tây đều là ba tầng lầu, chiếm địa đến hai mươi mấy mẫu, và đều có tầng hầm giữ tiền.

Bọn chúng vốn là hai phường quỹ khác nhau, vì đông chù chuyển nghề, nên bán đi hai toàn nhà lớn này, và được Hán Đường hội kịp thời mua lại, và cho trùng tu lại.

Trước cửa hai phường quỹ mới chợ Đông và chợ Tây này chen chúc đầy các thương nhân hiếu kỳ. chúng khai trước thế mà trước đó lại không ai nghe ngóng được tin tức gì, cứ thể tự nhiên lặng lẽ xuất hiện.

Hàng trăm thương nhân xì xầm trước cửa tiệm.

Là những thương nhân thường xuyên phải giao dịch với phường quỹ, điều họ quan tâm nhất chính là kẻ đứng sau hậu thuẫn của phường quỹ.

Đây sẽ trực tiếp liên quan đến việc họ có thể tin cậy gửi tiền vào phường quỹ này không.

Như thể phường quỹ Dương Ký vừa khai trương tháng giêng năm nay, nó chỉ các Tụ Hải Hàng không đến năm mươi bước, khí thế hùng vĩ, ai ai cũng biết nó được mở bởi Quắc Quốc phu nhân, thế lực của Dương gia ai không để tâm,nên mọi người đều chịu gửi tiền vào trong phường quỹ Dương Ký.

“Vậy Tụ Hải Hàng này thì có hậu thuẫn thế nào?

Tiểu đệ Lý Vân Phong ta chính là trưởng quầy của Tụ Hài Hàng, sau này còn mong mọi người ủng hộ nhiều nhiều!”

Đại trưởng quầy Tụ Hải Hàng đi tự giới thiệu trước phường quỹ nhà mình.

Lý Vân Phong là thứ tử của Lý Hồi Xuân, năm nay chừng ba năm ba sáu tuồi.

Hắn bản lĩnh tinh anh, biết nói năng, giòi biện luận, lại có kinh nghiệm kinh thương phong phú.

Hắn được Lý Khánh An nhậm mệnh làm đại trưởng quầy của hai phường quỹ chợ Đông Tây này, được toàn quyền phụ trách vận hành của chừng.

Tin tức này vừa được truyền ra, lập tức tạo lên một làn sóng kinh thán của hiện trường.

Lý Khánh An, Cao Lực Sĩ!

Hậu thuẫn của phường quỹ này đúng là mạnh dị thường.

Tụ Hải Hàng khai trương, có người vui vẻ có người căm phẫn.

Người căm phẫn đầu tiên phải nói đến là Dương Ba phường quỹ ngay bên cạnh.Hai phường quỹ này chỉ cách nhau có mỗi ba mươi bước, hơn nữa không phải tục ngữ có câu cùng ngành là oan gia, chỉ mỗi quy mô thôi Tụ Hải Hàng đã áp đảo Dương Ký phường quỹ.

Tụ Hải Hàng là một nhà lầu cao ba tầng, chiếm địa vài chục mẫu, mà Dương Ký chỉ có hai tầng, chiếm địa hơn mười mẫu.

Rất rõ ràng là là Dương Ký phường quỹ bị Tụ Hải Hàng đè đầu cười cồ.

Trưởng quầy của Dương Ký phường quỹ là Dương Ba, là một tộc huynh bà con xa với Dương Hoa Hoa, miễn cưỡng cũng được tính là người nhà họ Dương.Hắn vốn là trưởng quầy của một hiệu gạo tại Thành Đô,được Dương Hoa Hoa mời đến trấn thủ phường quỹ.Sáng sớm hôm nay, hắn bị tiếng trúc nổ làm cho tinh giấc.

Khi được biết cạnh bên có một phường quỹ khai trương, hắn lập tức nộ phát xông quan, khí thế hứng hứng chạy ra khỏi cửa lớn.

Dương Ba đã đứng quan sát trong thời gian cả chung trà.

Hắn phát hiện phường quỹ này đúng là khác người .Nếu là các phường quỹ khác, khi khai trường nhất thiết phải khách đến đầy nhà, các quan lại quyền quý đều lũ lượt đi đến để chúc mừng.Nhưng phường quỹ này lại không có lấy một vị khách đến mừng nào, xung quanh toàn các thương nhân đang ngóng ngó bên ngoài hóng chuyện.

Điều này đứng là khiến người ta hiếu kỳ .Nếu không đưa người hậu thuẫn ra, thì ai còn dám đến đây gửi tiền?

Trừ khi có hai khả năng, một là bọn họ chưa chuẩn bị kỹ càng, gấp rút khai trương; hai là phường quỹ này thật sự chẳng có hậu thuẫn gì.

Nhưng một phường quỹ nếu chưa chuẩn bị kỹ thì dám khai trương ư?

Hôm nay là một ngày trọng đại đặc biệt thế nào, không lẽ là bọn chừng thật sự không có người hậu thuẫn?

Dương Ba không đứng vào đám đông thương nhân kia, mà chỉ đứng trước cửa tiệm nhà mình.Hắn không nghe được những bàn tán xôn xao của bọn thương nhân, cũng không quen với Lý Vân Phong, liền chủ quan nhận định và hoài nghi Tụ Hải Hàng này không có kè đứng sau hậu thuẫn.

Rất nhanh sau đó, hắn đã phát hiện một điềm kỳ lạ của phường quỹ này, nó không có hộ vệ!

Đây là việc tuyệt đối không thể tin được, như phường quỹ Dương Ký của bọn họ thì đã có năm mươi hộ vệ võ nghệ cao cường.

về điểm này thì Dương Ba cũng có thể đoán được, nhất định là hộ vệ của họ vẫn chưa kịp đến nơi.

Lúc này, một ý nghĩ ác độc và cả gan liền nảy sinh trong lòng.

Thế cớ sao lúc này hắn lại không ra tay đập nát cái biến hiệu này.

Làm ăn thì rất quan trọng việc khai trương đại cát, một khi lúc khai trương gặp phải tai nạn hay không thuận lợi, cũng có nghĩ rằng là sau này làm ăn không thuận lợi.

Đây là điều đại kỵ của thương nhân, nhất là những loại thương hiệu có liên quan đến chuyên môn và tiền bạc, một khi bị người khác lừa lộc, thì sau này còn ai dám đến gửi tiền?

Hống hách của Dương gia tại Trường An đã quen, nó cho Dương Ba có gan làm việc xấu, cách suy nghĩ của một gian thương lại cho hắn nghĩ đến thủ đoạn ác độc để đối phó với đối thủ cạnh tranh.

Hắn khẽ giọng hô lên: “Đi!

Đi dập nát tấm biến hiệu kia cho ta!”

Ngay lập tức, hai mươi mấy tên hộ vệ lực lưỡng, tay cầm gậy cầm đao lập tức đi ra khỏi Dương Lý phường quỹ, khí thế hứng hực đi thẳng về phía Tụ Hải Hàng.

Những thương nhân đứng hóng chuyện xung quanh lập tức phát hiện dị thường.

Bọn chúng hoảng hồn lập tức lùi ra sau tránh.

Mọi người ít nhất cũng trốn ra xa tận khoảng cách vài mươi bước chân, thom thóp nhìn phường quỹ mới mở này.

Không ít người khẽ thờ thầm, sao bọn chúng chúng lại dám cả gan mờ ngay một phường quỹ cạnh tranh bên cạnh Dương gia chứ?

Nhưng cũng có rất nhiều người hưng phấn đợi chờ.

Tin đồn Lý Khánh A bất hòa với Dương gia, phen này hai phường quỹ này khai chiến, sẽ có cảnh hay để xem đây!

Trưởng quầy Lý Vân Phong cũng phát hiện dị thường, hắn thấy bao nhiêu thương nhân lùi ra sau trốn.

Vừa quay đầu,chỉ gặp hai mươi mấy tên đại hán thân hình vạm vỡ, tay chân lực lưỡng cầm gậy gộc đao trường xông đến vây kín bên này.

Hắn cũng giật thót cả mình, không khỏi lùi ra sau một bước lớn tiếng hô hào: “Các ngươi đứng có làm bậy, các ngươi biết đây là sản nghiệp của ai không chứ?”

Những tên đại hán đến gây chuyện không ai thèm nghe hắn giải thích, bọn chúng cứ hô to một tiếng rồi cứng xông đến chỗ cửa lớn, giơ cao gậy sắc, đao trường chuẩn bị dập nát tấm biến hiệu tội nghiệp mới toanh kia.

Lý Vân Phong ức đỏ cả đôi mắt.

Hắn liều mình lên trước can ngăn, nhưng lại bị người ta một chân đá phăng đi.

Các tên giúp việc đều hoảng sợ trốn trong tiệm không dám ra mặt.

Trong tình thế ngàn cân treo sợ tóc này, một cây tiễn từ đâu vèo vèo bay đến, và đánh trúng ngay vào tay của tên hộ vệ đương cầm gậy sắt đập tiệm.

Tiếp theo sau đó, lại một tiễn phóng đến, xuyên qua đùi của một kè khác.

Trong đám đông, hai tiêng kêu thảm thiết vang lên.

Sức mạnh của tiễn lớn vô cùng, hơn nữa lại là tiễn sắt, nó bắn gẫy cả xương cốt của hai người, hai người ấy đau khổ lăn lộn trên đất.

Mấy tên đại hán bỗng chốc yên tĩnh trở lại.

Bọn họ cùng nhìn về phía bên trái, chỉ thấy một đội kỵ binh chạc trăm người đương đứng cách đấy không xa.

Bọn họ ai ai đều đã kéo cung, sắt khí đằng đẳng.

Vị đại tướng đi đầu tay cầm cung tiễn, mặt đầy giận dữ nhìn theo chừng.

“Là Lý Khánh An!”

Có người bỗng dưng nhận ra hắn, lớn tiếng hô lên.

Trong mắt mọi người lộ ra một vẻ kinh hãi, bọn chừng giờ đã phát hoảng cong đuôi bỏ chạy.Chúng thậm chí còn không dám quay lại phường lại, mà bỏ chạy tử tán, tốc độ còn nhanh hơn cả thò.

Hai tên hộ vệ bị tiễn bắn trúng kia đang kêu gào dốc sức bò về phía cửa tiệm.

“Đại trưởng quầy, hãy mau cứu cứu bọn ta!”

Giọng nói bọn chừng giờ cũng thay đồi vì sợ hãi.

Dương Ba giờ phút này cũng hoảng quá đứng trợn mắt há mồm.

Hắn vạn ngàn lần không ngờ phường quỹ này lại là sản nghiệp của Lý Khánh an.

Hắn bất giác lùi liền ra sau vài bước, trong lòng phảng phất một chân đã đặt xuống hố sâu vực thẳm.

Hắn chưa gặp qua Lý Khánh An, chỉ nghe mọi người trong gia tộc từng nhắc đến.

Tên Lý Khánh An này là tử địch của Dương Quốc Trung, và cũng là người khiến Dương gia vô cùng nghị kỵ.

Vậy sao giờ mình lại đi nhay vào hắn cơ chứ?

“Làm thế nào bây giờ?”

Mặt hắn chỉ một chốc đã trắng bệch,cắt không ra hột máu.

Hắn chỉ là một thương nhân nhỏ chưa gặp qua sóng to gió lớn gì.

Trước có Dương Hoa Hoa làm hậu thuẫn, khiến bọn quý nhân đạt quan kia phải cung kính nể mặt, mà dương dương đắc ý quên mất thân phận thấp hèn của mình.

Nhưng hôm nay khi hắn lần đầu tiên gặp một nhân vật lọi hại xuất hiện, Dương Ba bèn không biết nên ứng phó ra sau.

Lý Khánh an thúc ngựa từ từ đi qua.

Hắn cũng chả ngại ngùng gì tiết lộ quan hệ của mình với Tụ Hải Hàng.

Hai phường quỹ này trong tương lai sẽ làm việc đổi tiền bạc, ai cũng sẽ biết là do Lý Khánh An hắn kinh doanh thôi, quan trọng là đứng đế lộ quan hệ với Hán Đường hội.

Tụ Hải Hàng vốn định tháng sau mới hai trương, lúc ấy sẽ có thể chuẩn bị kỹ càng hơn, nhưng dưới yêu cầu của hắn mà đã được khai trương trước.

Từ Lạc Dương, một trăm hộ vệ Hán Đường hội cho điều đến vẫn còn trên đường đi, không ngờ giờ đã xảy

ra việc bị người khác muốn đến phá tiệm thế này.

Dương Ba hoảng hốt đi lên cúi mình thi lễ: “Tiểu nhân tham kiến Lý Đại tướng quân!”

“Một thương nhân nhỏ như ngươi mà lại dám đến phá chiêu bài ta ư?”

Lý Khánh an cưỡi trên chiến mã cao to lạnh lùng nói.

“Tiểu nhân quả thực không biết đây là tài sản của tướng quân,nếu biết, dù có mượn gan của trời cũng không dám đến đây quấy sự.

Cầu xin tướng quân nể tình phu nhân,hãy tha cho tiểu nhân lần này.”

Dương Ba cúi mình liền liền cầu xin.Lúc này, hắn chỉ còn có cách lôi Dương Hoa Hoa ra thôi.

Quả nhiên, Lý Khánh An hoi thừ người hỏi: “Vị phu nhân nào?”

“Chính là Quắc Quốc phu nhân, nghe phu nhân nhà tiểu nhân nói là lão bằng hữu của tướng quân.”

“Là ả?!”

Lý Khánh An cười lạnh, Dương Hoa Hoa quả thật là lão “lão bắng hữu” của hắn.

“Không sai!

Phu nhân đúng là lão bằng hữu của ta.”

Dương Ba không nghe ra Lý Khánh An đang nói ngược, hắn cứ ngỡ sự tình có chuyển cơ, vội cười hề hà nói: “Đúng rồi!

Đều là người nhà cả, phen này đúng là nước lớn làm ngập miếu Long Vương rồi!”

Lúc này, mật Lý Khánh An trầm lại, quay đầu ngựa.

Hắn liếc một phát tấm chiêu bài đó, đấy là nét bút của Dương Quốc Trung.

“Hãy dập nát tấm bản hiệu đó cho ta!”

Bọn kỵ binh được lệnh đều lũ lượt thúc ngựa đi lên rút đao chém vào bản hiệu của quỹ phường Dương Ký.

Loạn đao cùng xuất, chỉ trong một chốc, tấm bán hiệu đó đã bị chém cho tan nát.

Dương Ba hoảng quá đứng trơ như trời trồng.

Một luồng khí lạnh toát lên từ dưới chân khiến toàn thân hắn rung lầy bẩy.

Hắn đứng còn không vững, té nhào xuống đất.

Một hồi sau, những người giúp việc trong tiệm chạy ra dìu hắn vào trong phường quỹ xong vội khóa cửa lại, không còn một ai dám đi ra.

Lúc này, Lý Khánh An lại trở lại với bộ mặt tươi cười vui vè, chấp tay cười nói với những tên thương nhân vẫn thừ người xung quanh: “Phường quỹ này là do An Tây quân ta mở, đế tiện cho Hồ thương có thể gửi và rút tiền tại xứ người, đảm bảo an toàn khi đi đường.

Nếu các vị đồng ý, cũng hoan nghênh đến chỗ ta gửi tiền.

Ta không những không thu phí thù tục của các ngươi, mà còn trả lại lãi suất nhất đinh cho tiền gửi.”

Câu nói sau cùng của Lý Khánh an khiến những người thương nhân xung quanh bỗng chốc xôn xao hẳn lên.

Phương quỹ vốn chủ yếu là cho bọn nông dân và thương nhân đế vay nặng lãi.

Nếu muốn gửi tiền còn phải đóng phí quản lý nhất định.

Thường chỉ có thường nhân vì muốn được an toàn muốn đến gửi tiền vào kho của phường quỹ, nếu không thì thà giữ tiền trong nhà mình còn hơn.

Bây giờ Lý Khánh An cố nhiên lại nói phường quỹ sẽ cho tiền lãi suất, khiến bọn thương nhân thật khó tin, tứ phía bắt đầu xôn xao bàn tán.

Mọi người đều bán tín bán nghi.

Lý Khánh An thấy thế cười cười, việc như thế này cũng không cần thiết phải giải thích.

Thời gian lâu dần, bọn thương nhân cũng sẽ tự thấy lời mà mò đến thôi.

Lúc này, từ xa xa xuất hiện một đoàn Hồ thương đương kéo lạc đã đi đến.

Bọn họ đã được tin, bèn đến đồi tiền bạc trong tay.

Trưởng quầy Lý Vân Phong lớn tiếng hô hào.

Vì sự có mặt của đoàn Hồ thương, mà bọn giúp việc bắt đầu bận rộn hẳn lên.

Ngay lúc bọn Hồ thương ồ ạt đi vào, từ xa có vài quan viện Thị sờ chạy đến, họ nhìn Lý Khánh An chấp tay thi lễ: “Tham kiến Đại tướng quân!”

Lý Khánh An thấy một trong số họ tay cầm giấy vàng thông cáo không khỏi cười nói: “Có phải là thông cáo về việc tiền vàng bạc chính thức được lưu thông không?”

Quan viên Thị sở ngạc nhiên nói: “Đại tướng quân sao biết việc này?”

“Hôm qua Thánh thượng có nói qua việc này với ta, các ngươi nhanh công bố đi!”

Mấy tên quan viên lập tức chạy vội đến phía cửa lớn, bắt đầu quét hồ lên tường dán công bố.

Những thương nhân trong chợ dần dần kéo đến xem.

Chỉ trong một chốc xung quanh bảng công bố đã vây kín người.

Có người lớn tiếng đọc: “Vì tiền vàng bạc Đại Đường ta đúc đã được đâu, nhưng do số lượng có hạn, đến nay vẫn chỉ có giá trị tàng trữ là chính, ít được sử dụng.

Nhưng tiền bạc Tây Hồ lũ lượt du nhập, tràn ngập ngõ phường, thị dân tự ý trao đổi, phá vỡ cơ chế tiền tệ.

Nếu cấm mà để có sở hở, chỉ bằng thả lỏng để sinh lợi.

Nay đặc ban du chỉ, thông cáo toàn quốc, chuyển tiền vàng bạc Thiên Bảo được lưu thông trong cảnh nội Đại Đường.

Ngoại hình tiền tiền kích thước lớn nhò như tiền đồng, một văn tiền bạc có thể đồi trăm văn tiền đồng, một văn tiền vàng đồi ngàn văn tiền đồng.Dưới đây là hình dạng đồng tiền.

Nay thông cáo toàn quốc không được từ chối nhận tiền vàng bạc.

Tiền vàng bạc đều do quân lô và ba Tiết độ phủ Phạm Dương, An Tây, Lũng Hữu được phép trù đúc, dân gian không được tự ý đúc tiền.

Ai làm trái lệnh sẽ bị nghiêm trị.

Khâm tử!

Mồng bảy tháng giêng năm Thiên Bào thứ mười một.”

Phía dưới công cáo có in hình dạng của tiền vàng, bạc, đồng Thiên Bảo .Không chỉ tại chợ Đông, Tây, mà khắp nơi Trường An đều có cáo thị.

Cáo thị này còn được thông cáo đến toàn quốc, một cuộc cách mạng tiền tệ đã bắt đầu được trải rộng trên toàn quốc Đại Đường.

Chương 266: Trực diện chỉ dạy

Sau giờ ngọ, hoàng thành phố Thừa Thiên Môn. một chiếc xe ngựa chạy nhanh mà đến. xa xa đã nhìn thấy kiến trúc hùng vĩ và bức tường nguy nga của Thượng thư tinh, xe ngựa xoay một vòng cua. ‘Két!’ một tiếng ngừng ngay trước cưa lớn của Lại bộ, cửa xe đã mở, từ trong xe nhảy ra một nam từ thân hình cực cao, tuổi tác trạc khoảng ba mươi năm sáu tuổi, vầng trán rộng, mắt đen trắng rõ ràng, dung mạo khá anh vũ, người này gọi là Thôi Quang Viễn, là cựu tộc của Bá Lăng Thôi gia. quan đến chức Trường An huyện lệnh, ở Trường An cũng là một nhân vật khá có tiếng tăm.

Hôm nay hắn vừa nhận được chỉ lệnh của Dương Quốc Trung, kéo vội đến Lại bộ, hắn và Dương Quốc Trung có mối giao hảo cũ, cũng được xem là một thành viên của Dương đảng, tuy quan chức của hắn không cao, nhưng do vị trí đặc biệt của hắn. làm cho hắn trở thành nhân vật mà Dương Quốc Trung coi trọng.

Thôi Quang Viễn sửa soạn một chút mũ quan và bào phục, bèn nhanh chóng tiến lên bực thang, sau khi thông báo một tiếng, được một tòng sự dẫn vào cửa lớn Lại bộ.

Lại bộ là đệ nhất đại bộ trong sáu bộ Thượng thư tinh, địa vị tôn sùng, vì vậy kiến trúc của hắn cũng đặc biệt cao to nguy nga. do một đường trung trục tuyến thẳng tắp xuyên suốt đến cuối cùng, các gian triều phòng phân bố ở hai bên. trong các triều phòng đã chất đầy các loại văn thư. nơi này nắm giữ sự thăng tiến và bãi miễn hàng vạn quan viên Đại Đường, nắm giữ sự kiểm tra đánh giá đối với họ, mắt thấy việc kiểm tra đánh giá mỗi năm một lần lại sắp bắt đầu, đồng thời kỳ thi Lại bộ sau kỳ thi Tinh cũng lập tức mở màn. vì vậy các quan viên trong Lại bộ đều bận rộn đến chân không chạm đất, hận không thể phân thân ra làm hai.

Thượng thư phòng của Dương Quốc Trung nằm ở chỗ tận cùng của trung trục tuyến, là ở chính giữa của các phòng Lại bộ, có ý bao quát hết Lại bộ, ngoài ra.

Dương Quốc Trung ở Trung thư tinh của Đại mình cung và cần chính vụ bàn lâu (*) của Khánh Hung cung cũng có triều phòng, đó là nơi làm việc thân là tướng quốc của hắn.

(*cần chính vụ bàn lâu: nằm ở vị trí kề sát tường nam Khánh Hưng cung, là sự biểu hiện của Đường Huyền Tông tự đốc thúc mình cần chính (cần cù việc triều chính), thân dân.

Lầu này tương tự như chính điện của Khánh Hung cung, phàm là các đại điến quan trọng như cải nguyên, khoa cứ, đại xá đều cừ hành ở quàng trường trước cửa lầu này.

Mỗi năm tiết Thượng nguyên mười lăm tháng giêng, tiết Thiên thu mùng năm tháng tám.

Huyền Tông đều đăng lầu này bày tỏ tâm ý với quần thần bách tín, cả thành cùng lạc.)

Nhưng Dương Quốc Trung lại trường niên lưu lại ở Lại bộ, hắn xem quyền của Lại bộ quan trọng hơn bất kỳ thứ gì. khi Chính sự đường có cuộc họp mới tạm thời đi tới tham dự, theo lý mà nói, Lại bộ thượng thư không hề can thiệp sự vụ cụ thé của Lại bộ, do Phó sứ Lại bộ Thị lang chủ trì. nhưng nơi đây của Dương Quốc Trung lại không phải vậy, do hắn cai quản Lại bộ, làm cho mọi sự vụ lớn nhỏ của Lại bộ đều trở thành do hắn phán quyết xử lý, vô hình chung đã đoạt đi quyền lực của Lại bộ Thị lang Vi Kiến Tố.

Giờ phút này, trong Thượng thư phòng.

Dương Quốc Trung đầu lớn như đấu, tộc muội của hắn Dương Hoa Hoa ngồi ở một bên kể khổ với hắn.

“Tam ca. hắn đập nát bảng hiệu của muội, đó là thư tay của huynh, chẳng khác nào đánh vào mặt của huynh, huynh làm sao có thế khoanh tay đứng nhìn.

Dương gia của chúng ta ở Trường An khi nào lại chịu qua uất ức này, việc này đã truyền khắp phố đông, không lâu sẽ truyền khắp toàn Trường An, hắn kiêu căng ngạo mạn như vậy, chúng ta nếu nhịn khẩu khí này, sau này Dương gia còn lăn lộn ở Trường An nữa không chứ!”

Dương Hoa Hoa từ năm ngoái khi ở ngự thư phòng bị Dương Ngọc Hoàn bắt quả tang.

Lý Long Cơ để an ủi quý phi. bèn thu đi rất nhiều quyền lực của nàng, ví dụ như quyền mối lái hôn sự hoàng thất tông tộc, hơn nữa nàng xin Lý Long Cơ làm việc cũng không phải là nhất cầu trăm thuận nữa, giống như hôm nay sáng tinh mơ Dương Ký Cử phường của nàng bị Lý Khánh An đập nát báng hiệu, nàng chạy đi tìm Lý Long Cơ khóc lóc kể lể. nhưng Lý Long Cơ không có bất kỳ hồi ứng nào, hiển nhiên là không muốn quản việc này.

Dương Hoa Hoa ở chỗ Lý Long Cơ chạm cả khối bụi vào mũi không công mà về, nhưng với tính cách của nàng lại không nhịn được nỗi uất ức này, nhưng nàng lại không chịu chính diện va chạm với Lý Khánh An, vốn dĩ nàng đuối lý trước, bèn tìm đến Dương Quốc Trung, muốn để Dương Quốc Trung ra mặt. thay nàng đòi lại mối nhục này.

chỉ là nàng không biết Dương Quốc Trung đang tiến hành một chuyện đại sự.

đang đến thời khấc quan trọng, làm sao có thể bị việc lằng nhằng này quấy rối.

Dương Quốc Trung bị nàng làm ồn đến choáng váng mặt mày, nhưng trong tay lại lật ra một sớ tấu do Trương Quân vừa đưa đến, nội dung của sớ tấu là phản đối tiền vàng bạc công khai lưu thông, lý do có hai, một là việc này không thông qua Hộ bộ thẩm hạch, trực tiếp do Hàn lâm hạ chỉ phát hành, về mặt lưu trình không phù hợp; hai là nội địa Đại Đường sàn lượng vàng bạc khá ít. không đủ tiền đúc vàng bạc lưu thông, làm như vậy không có ý nghĩa gì.

Dương Quốc Trung biết mục đích Trương Quân đưa sớ tấu cho mình, chẳng qua là để hắn ký tên. liên hợp thượng tấu, nhưng mà hắn là Thái phủ Tự khanh, kho tồn vàng bạc của Đại Đường cũng nằm trong phạm vi quản hạch của hắn. xem ra hắn là tất phải tham dự chuyện này, nhưng hắn nếu ký tên lên sớ tấu này, thì sẽ trở thành hắn trở thành chủ đạo phản đối lệnh tiền vàng bạc mà Lý Long Cơ vừa mới ban ra.

Trương Quân thì lại núp ở phía sau rồi. như vậy hóa ra. hắn đã trở thành đao của Trương Quân, đắc tội Thánh thượng, Trương Quân nhất tiễn song điêu, dụng tâm quả là tàn nhẫn độc ác.

Nhưng hắn Dương Quốc Trung đã không còn là tên tiểu lại ngây ngô hồi xưa. hắn đã nhìn ra độc kế của Trương Quân, chỉ ý của Thánh thượng đã phát ra rồi, đi phản đối thu hồi ý chỉ nữa. việc như thế là Lý Lâm Phủ cũng chưa từng làm. mà lại để cho hắn Dương Quốc Trung đi làm!

Phần sớ tấu này hắn không thể ký, kẻ ác này hắn không thể làm. nghĩ đến đây, hắn hừ mạnh lên một tiếng, khép sớ tấu lại, ném qua một bên.

Dương Hoa Hoa thấy hắn không để tâm, bất giác mày liễu dựng lên cả giận nói: “Tam ca. huynh có nghe muội nói chuyện không!”

Sự việc xảy ra sáng sớm nay tại chợ Đông.

Dương Quốc Trung đã nhận được tin tức từ hai Thị sở(* cơ quan quản lý chợ) trong Kinh.

Việc này liên quan phường quỹ Dương gia.

Sở thừa Thị sở chợ Đông đã đưa tình báo trong thời gian nhanh nhất đến cho hắn.

Đầu đuôi sự tình trong đó trong lòng Dương Quốc Trung đã biết rõ.

Dù hắn bất mãn hành động phô trương của Lý Khánh An. nhưng bài học của Bùi Hiểu còn ngay trước mất. hắn không thề để lại xảy ra cớ sự. làm hại đến đại sự của mình.

“Tam muội, muội nói ta nên làm thế nào hả?

Nếu Lý Khánh An không phân tốt xấu, trực tiếp đập biển bài của muội, ta có thể ra mặt xử lý cũng không sao .Nhưng sự thật đằng này lại do phía muội động thủ trước.

Người ta khai trương đại cát, các ngươi chạy tới quấy sự. lại còn muốn dập chiêu bài người ta trước,như thế muội nói làm sao ta có thể ra mặt nói giúp muội được?

Ta thực khó xử lắm!”

Kỳ thật Dương Hoa Hoa thật cũng không hoàn hoàn bởi vì việc bị đập mất biển bài, mà là Tụ Hải Hàng của Lý Khánh An vừa mới khai trương, chỉ mỗi một canh giờ, đã có hơn một trăm lái buôn chạy đến phường quỹ của ả rút tiền.chỉ một chốc đã rút sạch sần ba vạn quan tiền toàn bộ cho gửi vào Tụ Hài Hàng.Nguyên nhân là do Tụ Hài Hàng không những hoàn toàn không thu phí gửi tiền, mà còn có lợi tức phát sinh.

Việc làm này hoàn toàn phá vỡ thông lệ làm ăn cũ.

Và cứ như thế này mãi, e rằng tất cả các phường quỹ tại Trường An đều phải đóng cửa đại cát.Đương nhiên, phường quỹ của Dương Hoa Hoa này sẽ là phường quỹ đầu tiên phải đóng cửa.

Dương Hoa Hoa còn đang hoài nghi liệu Lý Khánh An có phải đang cố ý nhằm vào nàng để trả thù không đây!

Bây giờ Dương Quốc Trung cũng chỉ là qua quít tìm cớ dỗ dành ả.

Dương Hoa Hoa thấy rõ hắn không có ý định quản việc này.

Á thấy thế không khói nôn nóng, “Tam ca, ta chưa bao giờ cầu xin huynh giúp đỡ điều chi. trước kia ta từng giúp huynh bao nhiêu việc, cũng không để huynh phải chịu nợ ân tình gì.Hiện tại lần đầu tiên ta cầu huynh , mà huynh lại cự tuyệt cự tuyệt liền vậy sao?”

“Tam muội, khác khác ta đều giúp muội được, duy độc chuyện này ta không thể nhúng tay.”

“Vì sao?”

Dương Quốc Trung thở dài, nhặt tấu trương của Trương Quân trên bàn lên. nói: “Muội có nhìn thấy không, Trương Quân muốn phản đối việc tiền vàng bạc lưu thông, chính là hắn lại không dám trực tiếp đi tìm Thánh thượng, liền để cho ta liên danh ký tên.Điều này rõ ràng mượn tay ta. muốn để ta đi đắc tội Thánh thượng.”

“Chờ một chút!”

Dương Hoa Hoa cắt ngang lời hắn , “Huynh nói việc này và chuyện của ta có cái gì quan hệ nhau?”

“Tất nhiên có liên quan!

Việc tiền vàng bạc lưu thông chính là do Lý Khánh An tấu thỉnh mà được ban phát, hiện tại hắn lại mở cái phường quỹ, đã quá rõ ràng là muốn làm ăn trong khoáng đổi tiền tệ.Ta nghe nói hắn lại cống riêng cho Thánh thượng hai mươi ngàn cân bạc trắng, và còn cam đoan hàng năm cống nạp Thánh thượng mười vạn cân bạc trắng.Vì việc này mà long nhan Thánh thượng đại duyệt, lại càng tín nhiệm Lý Khánh An thêm.

Hơn nữa, An Tây quân của hăn đại thắng còn chưa được phong quan thêm tước, đây hẳn là lúc được lòng Thánh thượng nhất.

Lúc này ta mà chạy tới buộc tội đàn hạch Lý Khánh An. nói hắn khi dễ Dương gia.Muội nghĩ Thánh thượng sẽ nói như thế đây?

Người nhất định sẽ nói, ngươi là tướng quốc, nên nghĩ đến việc quốc gia đại sự. chứ không bào an địa phương mà đi quản ba việc côn con như lông gà này.

Tam muội, việc này không cần phải nghĩ ngợi thêm nữa. chắc chắn chỉ có kết cục này thôi.

Không lẽ muội cũng muốn làm công cóc thế sao?

Dương Hoa Hoa thấy Dương Quốc Trung quả thật không chịu giúp vụ này, ả trong lòng thiểu não cực kỳ.Có điều vừa rồi theo lời Dương Quốc Trung, ả bỗng nãy ra một con đường kiếm tiền cực nhanh.

Tạm thời gác việc trả thù Lý Khánh An lại mà vội hỏi: “Tam ca, ý huynh là Thánh thượng muốn tự đúc tiền riêng ư?”

“Xuỵt!”

Dương Quốc Trung khoát tay, hắn bước nhanh đi lên trước khóa chốt cửa lại rồi mới trở về nói khẽ với Dương Hoa Hoa: “Nếu ta không đoán sai, mục đích Thánh thượng ban phát việc lưu thông tiền vàng bạc chính là vì người cũng muốn đúc tiền bạc.

Lý Khánh An không phải hàng năm sẽ cống nạp cho người một khoản bạc lớn đó sao?

Bạc không thay đổi thành tiễn được thì người tiêu bằng cách nào?”

“nhưng người là Thánh thượng, đều là của người. không nhẽ người còn thiếu tiền sao?”

“Tam muội,muội nghĩ quá đơn giản rồi.”

Dương Quốc Trung cười lạnh một tiếng nói: “Nếu là người, người có thể tùy tâm sở dục mà tiêu hoang, như vậy tiền để duy trì quân đội thì làm sao?

Còn tiền bổng lộc của bá quan thì thế nào?

Khởi công tu bố thuỷ lợi, sửa chữa tường thành thì tiền đâu mà có?

Đương kim hoàng thượng xa xỉ vô độ, năm trước làm tiệc mừng thọ cho nương nượng đã ngốn gần một nửa tài sản trong Tả Tàng (* là một trong những quốc khố thời cổ, vì ở vị trí phía tả - bên trái, nên gọi là Tả Tàng; Đời Đường Tả Tàng là nơi cất giữ tiền, gốm sứ. thuế tô dịch trong ).Thế rồi khi Cao Tiên chỉ đại thắng nam Chiếu, nhưng lại không có tiền khao thưởng tam quân, cuối cùng không thể không cắt giảm gạo bổng niên lộc của bá quan.

Chuyện này đã aây nên cơn sóng bất mãn mạnh mẽ phía bá quan.Ngày ngày đều có người chạy đến Thái Phù Tự nhiễu sự , nói bọn ta tham ô ăn bớt bông lộc.Hậu quả nghiêm trọng này người cũng đâu phải không biết; nhưng để người sống tiết kiệm hơn, quả thực còn khó tận đằng trời.

Muội xem, chỉ việc đi Hoa Thanh Cung trú đông.điệu bộ xa xi phô trương kia,muội có thấy người có chút ý tiết kiệm nào không?”

“Cho nên Lý Khánh An cống bạc cho người thì đúng là trúng ngay thứ người đang cần.

Tam ca. ý huynh là như thế này sao?”

Dương Quốc Trung gật gật đầu, “Quả thật như thế, đây là điểm xảo huyệt của Lý Khánh An. biết như thế nào lấy lòng Thánh thượng.

Có số bạc này, người đã có thể tự đúc tiền, giám bớt chỉ tiêu của quốc khố, hai mươi ngàn cân bạc đấy !

Có thể đúc thành ba trăm hai mươi vạn quan tiền đồng, đủ để cho người xa hoa lãng phí.”

Dương Hoa Hoa không quan tâm việc triều đình, ả chỉ quan tâm đến việc mình có thể tự đúc tiền như Lý Long Cơ được không.

Những năm gần nay ả đã thu gom lượng lớn vàng vào trong tay, đang sầu không có nơi để dùng.

Nếu lệnh thông hành tiền vàng bạc được ban bố, thế không phải trúng ý ả sao?

Lúc này, việc Lý Khánh An đập biển bài kia đã bị vứt khỏi đầu ả.

Cả đầu óc ả chỉ nghĩ ngay đến những đồng tiền vàng óng ả. mặt ả bắt đầu cười toe toét, vội vàng hỏi: “Nếu người có thể tự ý đúc tiền, vậy ta liệu cũng có thể tự đúc tiền không?”

Dương Quốc Trung ha ha cười nói: “Vậy theo muội thì sao?

Thánh thượng sẽ trị tội nặng muội sao?”

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bẩm báo của tùy tùng, “Dương Thượng thư, Thôi Huyện lệnh đã đến.”

Dương Quốc Trung lập tức phản ứng lại đây, đây mới là đại sự của hắn. thế mà đã bị Dương Hoa Hoa làm nhỡ mất bao nhiêu thời gian.

Hắn bèn nói với Dương Hoa Hoa: “Được rồi, ta còn có chính sự phải làm, việc đúc tiền tư kia muội có thể đi làm. nhưng không được phô trương, cố gắng lặng lẽ làm tại trang viên, ở chỗ ta cũng có một ít vàng bạc, muội cũng đúc một ít cho huynh.Sau đó thông qua phường quỹ của muội mà đổi ra ngoài.”

Tuy không xử lý được vụ biển bài bị Lý Khánh An đập vỡ, nhưng phen này Dương Hoa Hoa lại có thu hoạch lớn hơn.Tâm tư ả đã hoàn toàn bay đến chỗ mấy cái lò đúc tiền rồi, nghĩ thế, ả liền đứng lên cười duyên nói: “Đa tạ Tam ca. vậy muội xin cáo lui trước, không quấy rầy huynh thi hành công vụ.”

Lúc này, Dương Hoa Hoa bước nhanh từ cửa hông ra về, Dương Quốc Trung ngồi thẳng thân mình nói: “Để hắn đi vào!”

Cửa mở, Thôi Quang Viễn đi vào, hắn dáng người cực cao, chỉ một chốc đã lập tức liền đã che khuất ánh sáng trong phòng.

Hắn tiến lên khom người thi lễ.

“Ty chức tham kiến Dương Thượng thư!”

Dương Quốc Trung ha hả cười, đứng dậy vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Lại đây!

Lại đây!

Hiền đệ mời ngồi.”

Thượng thư mà lại gọi mình hiền đệ.

Thôi Quang Viễn có chút được sủng ái quá mà bối rối, vội khom người nói: “Dương Thượng thư. người gọi ty chức đến là...”

“Không vội!

Không vội!

Cứ ngồi xuống từ từ mà nói.”

Dương Quốc Trung mời hắn ngồi xuống, còn sai người mang trà cho hắn.

Dương Quốc Trung là tiền nhiệm Kinh Triệu dõan. lúc ban đầu còn đảm nhiệm quan huyện lệnh Trường An.Với tình hình hai huyện Trường An.

Vạn Niên, hắn đều cực am hiểu.

Dương Quốc Trung ngồi hàn huyên hỏi thăm tình hình một số người cũ một hồi với Thôi Quang Viễn, xong mới vào chủ đề chính.

“Vụ án Lệ vương gặp thích khác đã tiến triển thế nào rồi?”

Vụ án Lệ vương gặp thích khách do Kinh Triệu doãn Vương Củng toàn quyền phụ trách.

Vì vụ ám sát xảy ra tại ngoại ô Trường An, bởi vậy Vương Củng đã áp vụ án này xuống dưới mấy mươi huyện trực thuộc của phù Kinh Triệu, mệnh bọn họ toàn lực điều tra vụ án này.

Trường An huyền cũng không ngoại lệ, hai ngày này Thôi Quang Viễn bận đến đắc sứt đầu mẻ trán.ngày hôm qua lại còn một đêm không ngủ.

Hắn thở dài nói: “Hồi bẩm Dương Thượng thư. tất cả nha dịch Trường An huyện đều xuất động, nhưng bây giờ vẫn chưa có một chút manh mối.”

“Thế ư?

Nhưng ta lại thấy vụ án này không khó đến như vậy.”

Dương Quốc Trung không lộ thanh sắc nói.

Thôi Quang Viễn đại hi. hắn đứng thẳng dậy hỏi.

“Dương Thượng thư có manh mối gì ư?”

Hắn như bỗng nhiên cảm thấy được sự thất thố của bản thân, lại vội vàng ngồi xuống, ngượng ngùng nói: “Thuộc hạ bị vụ án này hành hạ cho tâm lực tiều tụy,đúng là đã để Dương Thượng thư chê cười rồi.”

Dương Quốc Trung khoát tay cười nói: “Chuyện này do Kinh Triệu Doãn Vương sứ quân chủ quản, ta không tiện nhúng tay vào, nhưng ta biết thích khách kia trước khi chết rõ ràng đã nói lại cho các ngươi manh mối, vì sao các ngươi đều không để ý?”

Thôi Quang Viễn ngẫm lại một lúc bèn nói: “Dương Thượng thư đang chỉ chữ ‘hình’đó sao?”

“Không sai!

Nó chính là một manh mối quan trọng, các ngươi không nghĩ tới sao?”

“Hồi bẩm thượng thư. tên thích khách kia bọn thuộc hạ đã điều tra ra là tên tướng cướp Lưu Vân.

Bọn thuộc hạ điều tra được đều dựa vào điểm quan trọng này, hơn nữa chữ ‘hình’mà Lưu Vân nói trước khi chế là họ Hình, là Hình bộ hay hình dạng, thật ra bọn thuộc hạ còn chưa phân biệt được rõ là chữ hình nào.”

Dương Quốc Trung mặt trầm xuống, không vui nói: “Hừ!

Đó là do các ngươi ngu xuẩn, chẳng lẽ các ngươi không điều tra ra được là tên đạo tặc Lưu Vân này năm trường từng có qua lại mặt thiết với tên ác bá Hình Tể sao?

Lúc ấy ta làm Kinh Triệu doãn. còn đặc biệt cho điều tra thân thế của tên Hình Tể này."

Thôi Quang Viễn đảm nhiệm Huyện lệnh Trường An không lâu, chuyện này hắn tuyệt không biết gì.Nghe thế, hắn ngây ngẩn cả người, hồi lâu mới nói: “Ý Dương Thượng thư là thế nào ạ. chữ mà hung thủ nói trước khi chết là chữ ‘hình’, chính là chỉ tên hào hiệp Hình Tể nổi tiếng đấy ư ?”

“Cái gì mà hào hiệp, rõ ràng chỉ là Trường An nhất bá.”

Dương Quốc Trung đã có chút không kiên nhẫn, hắn rút một lá thư từ trên bàn ra, ném cho Thôi Quang Viễn, cả giận nói: “Bọn các ngươi thật vô tích sự, ta đã tra được nơi đồng lõa thích khách ẩn thân, nếu không phải kiêng kị vượt quyền, ta đã sớm bắt hắn quy án. thôi thì việc này giờ sẽ giao cho ngươi giải quyết.”

Thôi Quang Viễn nhặt thư từ lên. chỉ thấy trên đó có ba chữ ‘Sùng Thánh Tự’ .

Chương 267: Phong vân hoạn biến (Thượng)

Thôi Quang Viễn vẫn chưa lập tức đi đến huyện nha, mà là quay về nhà của mình.

Tổ phụ của Thôi Quang Viễn là Thôi Kính Tự, nguyên là Phòng Châu thứ sử, trước khi Đường Trung Tông đăng vị bị giáng đến Phòng Châu làm Lư Lăng vương, những quan viên khác đều đối xử hắn vô lễ. duy chỉ có Thôi Kính Tự đối xử với hắn lễ nghĩa có thừa, chu cấp phong phú đầy đủ.

Trung Tông vô cùng để ân trong lòng, sau khi kế vị lại đem một ích Châu trường sử cùng họ cùng tên khác ngộ nhận làm Thôi Kính Tự, đợi đến khi gặp được bàn nhân người đó mới biết là mình đã nhầm, khi tìm lại được Thôi Kính Tự. mới biết hắn đã qua đời, sau này úy nhiệm con ông Lý Uông làm quan, nhưng bởi vì Lý Uông thường nát rượu hòng việc, chỉ đành bỏ dùng.

Thôi Quang Viễn chính là con của Thôi Uông, từ nhỏ đã vô công rỗi nghề, là du hiệp nổi tiếng đầu phố ngõ Trường An, hiếu võ dũng liệt, mê rượu chè cờ bạc, năm cuối Khai nguyên hắn được nhờ môn ấm (dựa cậy vào công cán của tồ tiên chiếu lệ làm quan), xuất nhiệm Thục Châu Đường An huyện Huyện lệnh, cùng với Dương Chiêu, và cũng là Dương Quốc Trung thuở bần hàn bất đắc chí là bạn cờ bạc, sau khi Dương Quốc Trung đắc chí.

để lôi kéo Thôi gia, bèn điều hắn đến Trường An. xuất nhiệm Đông cung Tả thiện tán Đại phu.

đầu năm, lại xuất nhiệm Trường An huyện lệnh.

Tuy hắn là một thành viên Dương đảng, nhưng hắn lại không giống tâm phúc khác của Dương Quốc Trung, hắn có cách nghĩ của riêng hắn, đặc biệt là hắn cực kỳ nắm rõ át chủ bài của Dương Quốc Trung, khinh rẻ con người của hắn. tuy là nương nhờ Dương Quốc Trung, cũng chỉ là bất đắc dĩ.

Thôi Quang Viễn không phải ngu dốt, ngược lại, hắn vô cùng tinh anh, Dương Quốc Trung đưa thư cho hắn. hắn bèn lập tức đoán ra chút manh mối, bọn họ đã dốc hết khả năng truy lùng thích khách.

Dương Quốc Trung lại dựa vào đâu tra ra một thích khách khác, chính là chữ ‘Hình’ kỳ quặc đó sao?

Làm sao có thể tra ra.

đó chỉ có một khả năng duy nhất.

Về đến nhà. hắn nhốt mình trong thư phòng, đêm qua một đêm không ngủ. hắn quả thực có chút mệt rồi. nhưng hắn lại không ngủ được, chắp tay ra sau đi đi lại lại trong phòng.

Hắn đã đoán được chân tướng của sự việc rồi, Đệ vương bị hành thích rất có khả năng là một đại âm mưu kinh thiên, mà hắn sẽ bị cuốn vào trong âm mưu này.

Tuy rằng không thấy được âm mưu này cụ thể là gì, nhưng trong lòng Thôi Quang Viễn rất lo lắng.

Dương Quốc Trung rõ ràng là muốn lấy ‘Hình Tể’ mổ xẻ, Hình Tể là hào hiệp có tiếng của Trường An. năm xưa Thôi Quang Viễn ở đầu ngõ Trường An bươn chải, mấy lần đắc tội quyền quý, đều là tên Hình Tể này giúp hắn tháo gỡ giải quyết, đối với hắn có ân cũ. hắn nếu như thật sự đi Sùng Thánh tự bắt người, e là kết cục cuối cùng chính là không có lợi cho Hình Tể rồi, nhưng nếu như hắn không đi bắt. lại là hắn tắc trách, để hắn khó xử đôi bề.

Lúc này cửa đã mở, thê tử của Thôi Quang Viễn bung một chén trà sâm bước vào, phu nhân của hắn gọi là La Tử Vân, là con gái của đại tộc Thục Trung, có tri thức hiểu lễ nghĩa, ôn nhu hiền thục, hạ sinh cho hắn một trai một gái, tình cảm phu thê vô cùng thâm hậu.

“Phu quân, nghe nói chàng suốt đêm chưa chợp mắt, thiếp có hầm chén trà sâm ngân nhĩ. chàng uống đi cho nóng!”

Thôi Quang Viễn trong lòng xôn xao bèn nói: “Để qua một bên, ta bây giờ chưa muốn uống!”

“nhưng chàng đã cả đêm chưa ngủ...”

La Tử Vân vẫn cầm ly trà sâm đến trước mặt hắn.

“Phiền toái quá đi!”

Hắn quơ tay đánh bay cả chén, chỉ nghe một tiếng “Xoàng!”

Chén trà vỡ tan.

La Tử Vân hoảng quá lùi liền ra sau vài bước.

Nàng thờ thẫn nhìn phu quân mãi một lúc, rốt cuộc nàng cũng chỉ thở dài, cúi mình ngồi nhật từng mảnh vỡ.

Thôi Quang Viễn lại ngồi phịch xuống, hắn dõi theo hình bóng đang thu dọn của vợ.

Nhìn trà sâm , ngân nhĩ la liệt khắp nền nhà mà trong lòng hắn không khỏi áy náy: “Xin lỗi!

Là do ta tâm trạng quá nóng nảy.”

La Tử Vân dịu dàng cười cười, rồi lại tiếp tục thu dọn: “Phu quân, hay để thiếp đi hầm một chén khác cho người.”

Nàng đương định đi xuống thì bị Thôi Quang Viễn gọi lại: “Phu nhân!”

“Phu quân còn có việc gì ư?”

“Phu nhân, trong lòng ta có một thắt nút. nàng có thể giải nó giúp ta không?”

La Tử Vân dừng chân đứng lại, quay mình lại nói: “Phu quân cứ nói.”

Thôi Quang Viễn thở dài nơi: “Có một người từng có ân với ta. nhưng hắn lại vi phạm hình luật của Đại Đường, vậy nàng nói ta nên tuân thủ theo luật hay nên nể tình tư?”

La Tử Vân trả lời không chút do dự: “Phu quân là quan lại của nước nhà tất nhiên phải công trước rồi từ sau. nên bắt người trước, chúng ta sẽ chãm sóc vợ con người đó để báo ân.”

“Nhưng nếu người đó hoàn toàn không vi phạm pháp luật, mà chỉ là một vật hi sinh của cuộc chiến tranh giành quyền lực.

Ta nếu không bắt hắn. chức quan này của ta có thể sẽ không giữ lại được.

Dưới tình hình này, ta nên làm thế nào đây? ”

La Tử Vân trầm ngâm một lúc, nàng ngẩn đầu lên nói: “Trời xanh trong trẻo, đại trương phu làm việc chỉ cầu không hổ thẹn với òng. lấy oán trả ơn là hành vi của kẻ tiểu nhân, phu quân đừng sợ mất đi chức quan, cùng lắm thì chúng ta về quê trồng ruộng qua ngày.”

lời của thê tử bỗng chốc như tiếng sấm giữa trời khiến Thôi Quang Viễn đột nhiên tỉnh ngộ.Đúng rồi! cầm thú còn biết báo ơn.

đại trượng phu lấy oán trả ơn thì loài cầm thú cũng không bằng.

Dương Quốc Trung giở trò quyền lực, nhưng bản thân Thôi Quang Viễn làm sao có thể bất nghĩa như thế với hắn được.Giờ phút này, hắn bỗng thấy kiên quyết hẳn.

Sùng Thánh Tự tọa lạc tại phường Sùng Đức, là một trong các danh tự Trường An.

Trong thời đại Võ Tắc Thiên chấp chính, nó từng hiển hách một thời.

Đến khi Lý Long Cơ lên ngôi, Phật giáo dần mất đi vẻ hưng thịnh trước đây.

Sùng Thánh Tự cũng dần suy nhược từ đó.

Nhưng cái suy nhược của nó chỉ là so với thời cực thịnh trước đây, chứ giờ nó vẫn sở hữu xá lầu trăm gian, tăng nhân năm trăm người hơn.

Hơn nữa ngoài thành còn có vài ngàn mẫu ruộng đất, vẫn là miếu tự lớn nhất nhì Trường An.

Đặc điểm lớn nhất của Sùng Thánh Tự là luôn luôn mở rộng cánh cửa với tất cả các từng lớp chiêu nạp làm tăng.Vì thế trong chùa có thể nói là long hổ hỗn tạp, kết cấu nhân sự phức tạp.

Lúc chiều, trước cửa Sùng Thánh Tự tự dung có một đám đông nha dịch hơn trăm người xuất hiện.

Huyện lệnh Trường An huyện.

Thôi Quang Viễn bước nhanh vào viện.

Trụ trì của Sùng Thánh tự thấy thế vội ra chào hỏi.

“A Di Đà Phật.

Thôi huyện lệnh đến tệ tự không biết có việc chi?”

“Bọn ta đến bắt khâm phạm triều đình, các ngươi lập tức triệu tập hết tăng nhân trong tự ra. bọn ta phải rà sát tự viện.”

Chủ trì bàng hoàng vội nói: “Thôi huyện lệnh.

Sùng Thánh Tự ta vốn tuân thù pháp chế, làm sao lại dám tư tàng khâm phạm triều đình?”

“Hừ!

Sùng Thánh Tự các ngươi thu bao nhiêu là tăng nhân mà không hỏi đến lai lịch, hộ tịch, cứ người đến đều không từ chối thế này, ngươi dám chắc chắn trong đây hoàn toàn không có kẻ gian tà?”

“Việc này...”

Phương trượng thừ người ra.Lão thấy bọn nha dịch khí thế hừng hừng, trong lòng không khỏi hoài nghi, không lẽ tự viện của mình thật sự có tàng trừ khám phạm ư?

Lão không dám cố cãi, lập tức sai tăng nhân bên cạnh: “Ngươi đi gọi tất cả mọi người ra đây, nhanh!”

“Đùng!

Đùng!”

Tiếng chuông gõ vang dội. từng đoàn từng đoàn tăng nhân từ trong tăng xá chạy ra.

Tất cả bọn họ đều đầu trọc như nhau, cũng áo bào như nhau, khiến mọi người nhìn mà hoa cả mặt.

Huyện úy Giả Quý Lân khẽ giọng nói: “Thôi huyện lệnh, ta e rằng người của chúng ta vẫn chưa đủ. hay là cứ đi bẩm báo với Kinh Triệu Doãn.”

“Không được!

Việc này tuyệt không thể khuếch to ra!”

Thôi Quang Viễn liếc sang Giả Quý Lân. hắn biết tên này là tâm phúc của Vương Củng, một lòng muốn lấy công trước Vương Củng.

Thôi Quang Viễn cũng không phải quan tâm vấn đề công lao này, mà là nếu Vương Củng nhúng tay, sự tình sẽ trở nên càng phức tạp.

Có thể cảm thấy khẩu khí của mình hơi cứng rắn. hắn liền hạ giọng nói: “Giả huyện úy, ta chỉ nghe nói có người ám báo, nhưng không có chứng cứ rõ ràng. nếu kinh động đến Vương Sử quân đến đây mà không bắt được người, e rằng chúng ta đều khó mà trả lời được.”

“Huyện lệnh nói đúng!”

Giả Quý Lân cười khan hai tiếng, trong lòng toan tính làm sao có thể cho người đi báo tin.

Lúc này, năm trăm mấy tăng nhân của Sùng Thánh Tự đã tụ tập đầy đủ trên quảng trường.

Chủ trì đi lên cười nói: “Thôi huyện lệnh.đã được rồi.”

Thôi Quang Viễn khoát hạ lệnh: “Rà soát cho ta!”

Một trăm mấy tên nha dịch lập tức xong vào trong tự viện.

Thôi Quang Viễn thấy Giả Quý Lân cũng đi vào bèn gọi bộ đầu đến căn dặn: “Ta đoán người này sẽ tự đi ra thôi, ngươi không cần phải hôi hắn gì. một đao eiết chết hắn cho ta. sau đó hậu quả ta sẽ gánh.”

“Thuộc hạ hiểu!”

Bộ đầu là tâm phúc của Thôi Quang Viễn.

Hắn một tiếng nhận lời xong cũng lập tức đi vào.

Trong lòng Thôi Quang Viễn bắt đầu căng thẳng.

Hắn đã tính sẵn.tốt nhất là một nhát giết chết tên thích khách này.

Như vậy, sự việc coi như không còn gì để truy cứu. m mưu của Dương Quốc Trung cũng không còn có thể tiến hành tiếp tục. mà Thôi Quaa Viễn hắn cũng không phải mang tiếng là thất chức.

Bọn nha dịch cùng ùa vào rà sát. bên cạnh Thôi Quang Viễn còn khoảng mười mấy người.

Lúc này ánh mắt của hắn nhìn vào một tăng nhân trên quảng trường.

Trong lòng hắn bỗng có trực giác, tên thích khách mà hắn muốn bắt rất có khả năng chính là một trong số các hòa thượng này.

“Bẩm huyện lệnh, tiền điện không rà thấy!”

“Bẩm huyện lệnh, tăng xá không rà thấy!”

Bọn nha dịch lần lượt quay về.

Lúc này, ánh mắt của Thôi Quang Viễn vẫn chăm chăm bấm theo vào tên tăng nhân thân hình cao to đứng hàng đầu.

Trong khi tất cả các tăng nhân đều cuối gầm mặt. duy chỉ có người này là nhìn hắn cười lạnh.

Thôi Quang Viễn bỗng dưng chỉ vào người này hét: “Bắt tên này lại cho ta!”

“Ha ha!

Thôi huyện lệnh quả thật có mắt nhìn.”

Vị tăng nhân ấy ngửa mặt lên trời cười ha hả. hắn từ từ đi ra cười lạnh: “Không sai, người các ngươi muốn bắt chính là ta. ta chính là huynh trường kết nghĩa của Lưu Vân.

Nhậm Hải Xuyên đây!”

Hàng chục nha dịch cùng hùa lên đè chặt tên Nhậm Hải Xuyên kia xuống đất. trói chặt hắn lại.

Thôi Quang Viễn ra hiệu mắt với bộ đầu.

Hắn hiểu ý bèn thầm rút đảo kiếm ra xông đến chỗ đám đông.

Ngay tại lúc này, ngoài cửa tự viện bỗng vang lên một tiếng động trời, một đoàn kỵ binh đông đúc từ đâu ồ ạt đi vào, tiếng ngựa rít làm mọi người kinh hoảng trợn tròn mắt.

Có người lớn tiếng cười ha hả đi vào, “Bổn tướng nghe nói Thôi huyện lệnh đã bắt được thích khách Nhậm Hải Xuyên, nên cố ý đến để chúc mừng đây!”

Lòng Thôi Quang Viễn bỗng chốc như rơi xuống vực thẳm núi tuyết, lạnh toát!

Thấy Dương Quốc Trung bước nước đại đi vào, theo sau là Triệu Mạnh Đại Lý Tự Khanh.

Triệu Mạnh một tiếng hạ lệnh, vào chục tên nha dịch Đại Lỷ Tự cùng xông lên cướp Nhậm Hải Xuyên khỏi tay của nha dịch huyện Trường An.

Thôi Quang Viễn bỗng chốc hiểu ra.

Dương Quốc Trung cãn bản không tin tường mình, hắn chỉ muốn mình ra mặt để bắt người, như thế này, phạm nhân coi như được bắt bởi huyện Trường An và giao cho Đại Lý Tự.

Bọn họ đã sớm toan tính, trong lòng Thôi Quang Viễn không khỏi có cảm giác mình vừa bị bán đửng.Hắn trừng trừng nhìn Nhậm Hải Xuyên bị một đám đông nha dịch áp giải đi.

“Làm sao đây?”

Thôi Quang Viễn âm thầm sốt ruột.

Tên đồng lõa thích khách này sẽ lập tức khai Hình Tể ra. e rằng tối nay sẽ xảy ra chuyện mất.

Dương Quốc Trung mặt cười hề hề vỗ vai hắn. khen: “Lần này Thôi huyện lệnh đã có công bắt trọng phạm, ta ắt sẽ tấu với Thánh thượng, biểu dượng cao lao ngươi.”

“Đa tạ Thượng thư!”

Thôi Quang Viễn bất đắc dĩ đành phải cúi người thi lễ.

Dương Quốc Trung đắc ý vô cùng, khoát tay hạ lệnh: “Dẫn về tra thẩm!”

Cả đoàn người ngựa đông đúc cùng ùa về phía tự viện.chỉ trong một chốc đã đi sạch sành sanh.

Giả Quý Lân sắc mặt dị thường.

Thừa lúc người khác không để ý lẳng lặng chuồn đi.

“Thôi huyện lệnh, bây giờ phải làm sao đây?”

Bộ đầu khẽ giọng hỏi.

Thôi Quang Viễn cắn răng, việc đã đến nước này rồi chỉ còn liều thôi.

Hắn rút danh thiếp của mình ra. và nhặt một viên đá đen dưới đất viết hai chữ “chạy nhanh” lên trên giao cho bộ đầu: “Ngươi mau mang nó qua phủ Hình Tể giao cho hắn.

Và nói với hắn rằng, nếu không chạy nữa e rằng tính mạng khó giữ.”

Bộ đầu nhận lời xong cấp tốc rời khỏi tự viện.

Hình Tể là cường hào khét tiếng của vùng Trường An này.

Hắn có gia thế hùng hậu. lại có nhiều ruộng đất nơi Quảng Hữu Quan Trung, nuôi hàng ngàn tên nô bộc cường tráng.

Hắn một mặt tế bần phò nhược, quen biết rộng rãi, nghĩa khí cái thế, và rất được lòng dân; một khác hắn cũng giỏi luồng lách, có giao tình cực thâm hậu với Vương Hạn. em trai Vương Củng.

Có Vương Củng làm hậu thuẫn, có thể nói hắn làm ăn phát đạt trong cả hai giới đen trắng.

Nhưng Hình Tể cũng chả phải tay vừa. ai dám đắc tội hắn. hắn trả thù tuyệt không nương tay.

Trên tay hắn cũng đã vấy máu của mấy mạng người, nhưng đều được hắn mượn thế lực của Vương Củng dẹp yên.

Vì thế trong mắt nhiều người, Hình Tể là một ác bá trứ danh.

Phủ đệ của Hình Tể nằm tại phường Kim Thành chợ Tây.

Trời vừa tối, trong phường Kim Thành bỗng chốc có một đám đông binh lính xông vào, ước chừng cũng được vài ngàn người, ai ai vũ trang toàn diện, sát khí đằng đằng.

Dân chúng trong phường kinh hoàng, gà bay chó nhảy, hộ hộ đều đóng kín cửa không ai dám đi ra. chỉ một chốc, vài ngàn binh sĩ liền vây kín phủ đệ của Hình Tể, đến một con muỗi cũng không lọt vào nổi.

Mười mấy binh sĩ tông cửa đi vào, tiếp đến, cả đoàn người còn lại cùng ùa vào, trong phủ chỉ trong một chốc đã vang lên toàn tiếng thét của phụ nữ cùng tiếng van lạy.

Trong con ngõ nhỏ cách phù Hình Tể chừng trăm bước, một người đàn ông đầu đội mũ đan, ánh mắt hung hãn nhìn lũ binh lính vào Hình phủ.

Hắn nghiếng răng nói: “Hay cho tên Dương Quốc Trung này, ta vốn không thù không oán với ngươi. mà ngươi dám đưa ta vào chỗ chết.Được!

Chúng ta cứ chống mắt mà xem!”

Hắn kéo kéo mũ che khuất mặt đi. xong vội quay lưng bỏ đi vào trong bóng tối mất hút.

Đêm càng lúc càng khuya, trong thành Trường An chốc chốc lại có từng nhóm binh sĩ chạy qua. bầu không khí rất ư căng thẳng.

Tuy vẫn chưa đến giờ đóng cửa phường, nhưng các lộ lớn ngõ nhò căn bàn đều đã không còn người qua lại.

Lúc này, bỗng có một xe ngựa chạy vào phường Khai Hóa, chẳng bao lâu đã biến mất vào phố phường màn đêm.

Xe ngựa dừng lại trước cửa phủ Vương Củng.

Vương Hạn. em trai Vương Củng mặt sắc mặt đầy lo lắng đi xuống xe, không đợi thông báo, hắn đã đi thẳng vào phủ đệ Vương Củng.

“Cái gì!?”

Vương Củng kinh hoàng đứng phắt dậy.

Hắn không dám tin vào tai mình, trừng mắt nhìn huynh đệ hỏi: “Ngươi nói là Hình Tể chủ mưu cho thích khách ám sát Lệ vương?”

Vương Hạn gật gật đầu, thở dài nói: “Trên thực tế vụ án ám sát này chắc chắn không liên quan Hình Tể, nhưng tên Dương Quốc Trung đã vu oan gá họa.

Hắn biết đệ và Hình Tể có giao tình thâm hậu, kết quả cuối cùng chắc chắn sẽ dẫn ra đệ là chủ mưu đằng sau cả vụ này.

Sau đó sẽ lôi cả huynh trưởng ra.

Kiếm của hắn thực chất là chỉ vào đại ca. muốn diệt trừ đại ca.”

Vương Củng chậm rãi ngồi xuống.

Chiều nay hắn có nhận được tin báo của Già Quý Lân, đồng lõa của thích khách đã bị bất, nhưng bị Dương Quốc Trung cướp đi.

Hắn chuẩn bị ngày mai đến Đại Lý Tự đòi người, không ngờ cuối cùng vòng vo thế nào lại dây vào mình hắn.

Lúc này .hắn bỗng nhớ ra một việc, vội hói: “Tên thích khách bị bắt kia tên là Nhậm Hài Xuyên không.đệ có quen hắn không?”

“Là hắn!?”

Vương Hạn bỗng chốc mặt tái xanh, trong mắt lộ đầy vẻ kinh hoàng.

“Sao?

Đệ có quen biết ả?”

Vương Hạn từ từ gật đầu, hổ thẹn nói: “Việc này đệ không có nói với đại ca. tên Nhậm Hải Xuyên này vốn là một thuật sĩ, đệ tìm hắn đến xem tướng cho đệ, nhưng lại vô tình lỡ lời nói sai khiến hắn sợ quá bỏ chạy.

Vì thế đệ đã nhờ Hình Tể trừ khử tên này giúp, nhưng không biết hắn đã trốn đi đâu mà vẫn tông tích bất mình.”

“Ngươi đã lỡ lời nói gì?”

Vương Củng cảm thấy canh cánh không yên.

Vương Hạn chóp chép môi mãi một hồi lâu, cuối cùng hắn cuối sầm mặt lại nói: “Đệ hỏi hắn.

đệ có tướng thiên tử không!”

“Cái gì!?”

Vương Củng đùng đùng nổi giận, hắn một bạt tay đánh cho Vương Hạn té nhào xuống đất, chỉ thẳng vào huynh đệ mình mắng: “Sự tình lớn thế này sao ngươi cố nhiên dám giấu ta!

Ngươi thật sự muốn hại chết ta à?”

“Đại ca, đệ biết lỗi rồi, nhưng đệ không ngờ lại có cục diện như ngày hôm nay.

Đại ca, đệ thật có lỗi với huynh.”

Vương Củng bần thần đứng một lúc mới thở dài một tiếng.

Hắn bất lực ngồi phịch xuống, cuối đầu không nói một lời.

Tên Dương Quốc Trung này đá ác độc, hắn từng kế thiết kế muốn đưa mình vào chỗ chết.

Bây giờ chỉ cần Vương Củng mà chết đi, Lý Lâm Phổ cũng coi như xong.

Bây giờ phải làm thế nào đây?

Lúc này, Vương Hạn đứng phắt dậy,nghiêm giọng nói: “Một người làm một người chịu, đệ sẽ đi tự thú, muốn chém muốn giết cũng tùy, một mình đệ sẽ gánh, tuyệt không thể để liên lụy đến đại ca.”

“Tên khốn!”

Vương Củng buông lời mắng: “Ngươi bị bắt rồi, liệu ta có thể thoát được ư?”

Vương Hạn cũng bất lực ngồi xuống, trơ mắt nhìn đại ca mình.

Vương Củng lúc này đã bình tĩnh lại. nên nói là Dương Quốc Trang vẫn chưa thành công, chí ít bọn chúng vẫn chưa bắt được nhân vật mấu chốt Hình Tể, giờ may ra vẫn còn cơ hội cứu vãn.

Hắn ôm đầu đi qua đi lại trong phòng, tròng lòng đang cố sứ ngẫm nghĩ sơ hờ trong đó.

Nếu bọn họ có Nhậm Hài Xuyên, thì hoàn toàn có thể làm chứng là huynh đệ mình có ý xung để, đến bắt đệ đệ mình, nhưng bọn họ vì sao lại phải vòng một vòng to như vậy?

Mượn cớ ám sát Lệ vương để đả kích mình, đương nhiên, khổ nhục kế này có thể giúp Lệ vương vào Đông Cung, hơn nữa cuối cùng Lý Lâm Phố cũng không thoát khỏi bị hiềm nghi.Nhưng ngoài ra còn gì nữa?

Vương Củng từ từ ý thức được, e rằng là chỉ dựa vào lời của một mình Nhậm Hài Xuyên thì vẫn chưa đủ làm chứng cứ, nên bọn họ nhất định phải làm khuếch đại sự việc hơn.

để cuối cùng trở thành vụ án ám sát Lệ Vương.Như thế cũng có nghĩa là lời tố cáo của Nhậm Hải Xuyên kỳ thực không quan trọng, quan trọng là Hình Tể.

Bây giờ Hinh Tề vẫn chưa bị bắt. vậy rất khó tố cáo do huynh đệ làm chủ mưu chỉ đạo.

Móc xích chính trong đây đã đứt.

Nghĩ đến đây, Vương Củng lập tức nói: “Bây giờ Hình Tể đó trốn ở đâu?”

Vương Hạn thấy huynh trưởng hình như đã nghĩ ra kế sách, trong lòng bỗng chốc lại rực sáng hi vọng, vội nói: “Đệ đã đưa Hình Tể ra khỏi thành và ẩn mình trong trang viên của đệ.

Bọn họ chắc không thể tìm ra hắn.”

“Không được!”

Vương Củng quyết đoán nói: “Bọn họ một ngày không bắt được Hình Tể chắc chắn sẽ đoán do đệ giấu hắn đi.

Giờ ẩn mình trong trang viên của đệ quá nguy hiểm, sẽ bị bọn họ rà ra.

Đệ hãy nhanh chóng đưa hắn đi chỗ khác.”

Vương Hạn giật bắn người ấp úng nói: “Đại ca. bọn họ chắc còn chưa dám trở mặt đi rà sát trang viên của đệ đâu!”

“Cái tên khốn này!”

Vương Củng giận dữ quát to: “Ngươi nghĩ Dương Quốc Trung muốn đối phó hai anh ta sao?

Đây chỉ là trận chiến cuối cùng để hắn đoạt nốt quyền của Lý Lâm Phổ.

Việc này liên can đến sinh tử. dám cả gan cho thích khách ám sát Lệ vương trước mặt đương kim hoàng để thì chẳng khác nào ám sát Thánh thượng.

Một khi Hình Tể bị bắt. không những Lý Lâm Phổ bị bãi chức, mà cả Vương gia chúng ta cũng sẽ bị mối họa diệt tộc, ngươi còn chưa hiểu sao?”

Vương Hoạn phen này mặt trắng bệch cắt không còn hột máu, hắn nói còn không kịp nói lập tức quay mình chạy thăng.

Mắt thấy cửa thành môn sắp đóng, nếu giờ không đi nữa sẽ không kịp mất.

Trong lòng Vương Củng cũng loạn cả lên.

Việc này can hệ trọng đại.

Hắn phải kịp thời thông báo cho Lý Lâm Phổ.

Nghĩ thế, hắn bèn khoác áo lên người vội vã ra khỏi nhà.

Chương 268: Phong vân hoạn biến (Hạ)

“Khốn nạn!”

Dương Quốc Trung nện mạnh một quyền xuống bàn: “Tại sao các ngươi lại không bắt lấy hắn!"

Long võ tướng quân Mã Hưu Quân và Kim Ngô Vệ tướng quân Đặng Duy đều xấu hổ mà cúi đầu xuống: “Dương thượng thư, chúng tôi đã cố hết sức mình rồi, quả thật đã đi chậm một bước, hắn đã trốn thoát rồi.”

“Trốn thoát! nhưng mà ta ở chung quanh phú của hắn đặt đầy mật thám, hắn làm sao mà trốn?”

Dương Quốc Trung tức giận đến vỗ bàn ‘Rầm!

Rầm!’, tên Hình Tể này là mấu chốt quan trọng trong toàn bộ kế hoạch của hắn. kế hoạch hoàn mỹ như vậy, làm sao mà có sơ hở chứ?

“Mật thám đâu?

Gọi hết thảy bọn họ tới đây cho ta, bọn người này ăn phân mà lớn lên hay sao?”

Dương Quốc Trung đã mau mất hết lý trí rồi, từ khi bọn họ bắt lấy Nhâm Hải Xuyên đến khi xuất binh đi bắt Hình Tể, khoảng thời gian đó cách xa nhau còn không đến nửa canh giờ, Hình Tể làm sao lại đào tẩu chứ.

“Thượng thư bớt giận, trong phủ của tên Hình Tể này có đường ngầm, nối thẳng đến trăm bước ở ngoài, mật thám thì không biết được, cho nên hắn có thể đào tẩu, điều này không thể trách các thám tử được.”

“Thế ai đi đưa thư vậy, chẳng lẽ người đưa thư cũng là chui đường ngầm đi vào sao?”

Tiếng nói của Dương Quốc Trung vừa dứt, hắn bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, nhìn trừng trùng vào phía ngoài đại sảnh đường.

Sau một lúc lâu, hắn lại là nện mạnh một quyền xuống bàn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thôi Quang Viễn, tên khốn nạn ngươi, dám cả gan phản bội ta!”

Hắn vừa mới nhớ tới.

Thôi Quang Viễn từng nói với mình.

Hình Tể từng có ân huệ với hắn. tại sao bây giờ hắn mới nhớ ra chứ.

“Dương thượng thư. hiện tại chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”

Long võ tướng quân Mã Hưu Quân hỏi.

“Còn có thể làm gì bây giờ?

Hãy lục soát toàn thành cho ta. nếu còn không được thì treo giải thưởng vạn kim, bất luận như thế nào cũng phải tìm cho được người này!”

Dương Quốc Trung vừa dứt lời. bên ngoài liền truyền đến một giọng nói: “Dương thượng thư. không cần lục soát toàn thành, cũng không cần treo giải thưởng, ty chức biết hắn ở nơi nào.”

Chỉ thấy Lệnh Hồ Phi từ bên ngoài đi vào, Mã Hưu Quân và Đặng Duy cùng nhau khom người thi lễ, Lệnh Hồ Phi đáp lại lễ của bọn hắn, khẽ cười nói: “Sự việc ngoài ý muốn hôm nay ta cũng đã phòng bị tới rồi. cho nên ta biết Hình Tể ở nơi nào?”

Dương Quốc Trung mừng rỡ, vội vàng tiến lên nói: “Xin tiên sinh nói mau. tên đạo tặc này ẩn nấp ở nơi nào?”

Lệnh Hồ Phi gật gật đầu bèn nói: “Lúc ấy ta liền biết, nếu Hình Tể trốn chạy, hắn nhất định sẽ trốn chạy tới phủ của Vương Hãn.

để được che chở. cho nên ta ở bên cạnh phủ đệ của Vương Hãn sắp đặt hai viên mật thám, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của ta.

Hình Tể chạy trốn tới phù đệ của Vương Hãn. chỉ tiếc ta sắp đặt quá ít người tại đó, nếu không ngay tại đó đã có thể chặn được hắn rồi.”

“Vậy bây giờ chúng ta hãy đến phũ của Vương Hãn đòi người!”

Dương Quốc Trung hưng phấn nói.

“Không!

Hắn đã bị đưa ra khỏi thành rồi, một người trở về bẩm báo, một người khác đi bám theo phía sau. nhưng nếu ta đoán không sai, hẳn là được đưa đến trang viên ở ngoài thành của Vương Hãn.

Việc mà Dương thượng thư phải làm. chính là phải ngay buổi tối hôm nay ra khỏi thành, nhất định phải ở trước lúc Vương Củng kịp phản ứng lại mà bắt được hắn.”

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng trống báo đóng cửa thành, Dương Quốc Trung lập tức đưa ra quyết định, nói với Kim Ngô Vệ tướng quân Đặng Duy: “Đặng tướng quân.

Kim ngô Vệ của ngươi không hề chịu sự hạn chế của cửa thành, ngươi có thể dẫn năm trăm kỵ binh ra khỏi thành, bất luận như thế nào, phải bắt được Hình Tể về đây cho ta.”

“Thuộc hạ tuân lệnh!”

Đặng Duy thi lễ xong, đi nhanh ra phía ngoài, lát sau. năm trăm kỵ binh Kim Ngô Vệ nhanh như điện chớp lao về phía mình Đức Môn mà đi. giống hệt một trận cuồng phong thổi qua mặt đường.

Trang viên của Vương Hàn năm ở phía tây bắc thành Trường An. là một tòa đại trang viên chiếm gần năm nghìn mẫu. có đến hơn hai trăm hộ nông dân.

Bên cạnh trang viên là một con sông nhỏ, cách đó không xa là một mảnh rừng cây dày đặc, vùng này nguồn nước đầy đủ.

đất đai phì nhiêu, vẫn luôn là những thửa ruộng tốt cho sản lượng cao.

Ngoài trang viên của Vương Hãn ra. phụ cận còn có hai đại trang viên của Trần Hi Liệt và Dương Thừa Căng. nông dân cày ruộng nơi này gần như đã mất hẳn rồi, tất cả hộ nông đều làm tá điền cho bọn quyền quý tại Trường An, phụ nữ thì vào thành đi tìm việc làm. kiếm chút đỉnh tiền trợ cấp cho gia đình.

Trang viên của Vương Hãn không có tường vây, ruộng vườn rộng lớn mênh mông mà mắt không nhìn xuể.

ở khu vực ven rừng có một tòa nhà gồm ba tầng lầu. sau lưng là mấy nhà kho lớn chứa lương thực, nơi này thì lại có một vòng tường vây, vây lấy quanh tòa nhà và kho lương thực.

Trong nhà thấp thoáng có ánh lửa hiện ra.

Hình Tể đứng phía trước cửa sổ tại lầu ba. yên lặng nhìn màn đêm bên ngoài.

Hắn năm nay khoảng bốn mươi tuổi, dáng người rất cao lớn khỏe mạnh, hắn xuất thân bần hàn. cha mẹ mất sớm. từ nhỏ đã lưu lạc ở đầu đường xó chợ tại Trường An. năm mười ba tuổi khi đến một võ quán học võ, học được một thân võ nghệ.

Hắn chính là nhờ vào thân võ nghệ này, từng bước từng đánh ra một gia nghiệp đến vạn quan, cũng đánh ra một tiếng tâm hào hiệp trượng nghĩa.

Ngày mai chính là ngày mừng sinh nhật tuổi bốn mươi của hắn. người một khi đã đến tuổi trung niên, vốn định giảm đi tính tranh cường háo thắng. mà hưởng thụ nhân sinh một cách thanh nhàn, không ngờ một tai họa bất ngờ ập đến khiến cho hắn có nhà cũng không dám quay về.

đối phương dẫn nhiều binh sĩ như vậy đến bắt hắn. hắn cũng mơ hồ đoán được, chỉ e sự việc này có liên quan đến nhà họ Vương. nếu không, một nhân vật thấp bé như hắn. thì đâu cần chỉ đến đông người rắc rối như vậy làm gì?

Tâm trạng của Hình Tể thật sự rất nặng nề, hắn đang suy xét nơi mà hắn có thể đến được, Trường An thì đã không thể trở về rồi, tốt nhất là ngày mai chạy tới Hàm Dương, hắn có gửi tại một quỹ phường nơi đó hai ngàn quan tiền, có thể lấy ra trước để đến nương nhờ người cậu tại Lũng Hữu. chờ cho chuyện này qua đi rồi thì sẽ đón vợ con ra. hắn âm thầm quyết định chủ ý như thế, trời vừa sáng thì sẽ đi ngay.

Bỗng nhiên, phương xa truyền đến tiếng chó sủa ỏm tỏi. vô số con chó trong bóng đêm sủa điên loạn, trong lòng hắn phút chốc cảnh giác hẳn lên. nếu như không có một đám người đông đi tới. là không thể nào có nhiều con chó cùng lúc kêu như vậy, hắn lao đến trước cửa sổ nhìn về phía bóng đêm. thị lực của hắn rất mạnh, chỉ thấy ngoài xa hai dặm trên quan lộ thấp thoáng có một bóng đen dài dài đang nhanh chóng di động, trên bóng đêm thấp thoáng phản chiếu lóe sáng.

“Áo giáp!”

Hình Tể chợt kịp phản ứng ngay, chỉ có áo giáp mới phản sáng trong bóng tối, đây là quân đội đến bắt hắn đây mà. hắn cơ hồ là không chút nghĩ ngợi mà phá cửa sổ nhào vào, từ lầu ba nhảy đến trong viện, lăn một vòng trên mặt đất. vung đao nhỏ trong ủng ra. cắt đứt sợi dây cương cột trên cọc gỗ, hắn trở mình lên ngựa, cắm phạch một đao trên mông ngựa. con ngựa đau đớn. từ trong cửa lớn nhảy lên xông ra. chạy như điên về phía bờ ruộng.

Năm trăm kỵ binh Kim Ngô Vệ đến bắt hắn dưới sự dẫn đường của một viên mật thám, đã đến nơi cách nơi ẩn náu của hắn chưa đầy một dặm. tướng quân Đặng Duy đột nhiên thấy một người cởi ngựa từ trong viện xông ra. hắn lập tức sực phản ứng.

đây nhất định là nhân phạm đào tẩu. hắn lập tức vung đao thét to: “Bắt lấy tên này, thưởng tiền nghìn quan!”

Các kỵ binh Kim Ngô Vệ bỗng chốc ai nấy tranh giành xô đẩy nhau, rượt đuổi ráo riết về phía Hình Tể, mấy trăm kỵ binh và một tên đào phạm đang chạy thục mạng trong ruộng đất ươm mầm. tiếng la thét vang khắp trời đêm.

Hình Tể thấy phía trước là một mảnh rừng cây, hắn quay đầu ngựa, xông đến rừng cây, y như một kẻ điên vậy, xông vào rừng cây. năm trăm Kim Ngô Vệ lập tức chia ba đường bọc đánh, từ ba hướng bao vây hắn.

Lúc Hình Tể xông ra rừng cây, hắn mới phát hiện mình đã phạm sai lầm lớn. giảm tốc độ trong rừng cây lại. còn kỵ binh vòng đường đuổi theo đã tiến tới rồi, cách hắn càng lúc càng gần.

đã không tới sáu mươi dặm rồi. một con sông nhỏ ở trước mặt đột nhiên chắn ngang, chặn lại đường đi của hắn.

Cũng vào lúc này, tướng quân Đặng Duy trương cung cài tên. nhắm thẳng hắn một tên vọt tới. tiếng dây cung vang lên. một tên trúng thẳng vào sau lưng của Hình Tể, hắn cả người lẫn ngựa bay thăng vào giữa sông.

“Bắt lấy hắn!

Phải bắt sống!”

Đặng Duy lớn tiếng hô lớn. không ngừng kéo lấy dây cương nhìn về tứ phía giữa lòng sông, người đang ở đâu?

“Tướng quân, ở chỗ kia!”

Một viên binh sĩ đột nhiên nhìn thấy được mục tiêu.

Hình Tể đã bò lên bờ, một tay ôm lấy trường tiễn trên vai phải, loạng choạng chạy về phía trên bờ, xa xa thấp thoáng.

Trong quân doanh.

Hình Tể cởi trần thân trên quỳ trên mặt đất. một viên quân y đang dùng dao nhỏ sắc nhọn, cẩn thận dùng dao lấy đi mũi tên trên vai trái ra.

ở phía trước hắn.

Lý Khánh An ngả người trên một cái ghế thái sư thoải mái. ánh mắt lãnh đạm nhìn vào nam tử trước mắt.

Hình Tể sắc mặt trắng bệch, răng nghiến đến vang lên kèn kẹt, cơn đau mãnh liệt làm cho mồ hôi trên trán hắn lăn xuống từng giọt to tròn, nhưng hắn lại không hó hé tiếng nào, Lý Khánh An bất giác gật gật đầu. người này quả là một trang hảo hán cứng rắn.

Hình Tể bỗng ư lên một tiếng. mũi tên từ trên đầu xương khoét ra ngoài. quân y lập tức đắp thuốc cầm máu cho hắn. và dùng mảnh vải băng bó lại.

“Xong rồi!”

Quân y cắt đứt mảnh vải.

đứng dậy cười nói: “Đầu tên không độc. chỉ thương một chút xương cốt. dưỡng một tháng là có thể lành lặn như xưa.”

Hình Tể thở hổn hển thật vội, dập đầu lạy Lý Khánh An một cái: “Tiểu nhân cảm tạ ơn cứu mạng của đại tướng quân, thề sẽ ghi lòng tạc dạ.

đợi sau này sẽ báo đáp.”

Lý Khánh An khẽ khoát tay nói: “Nói tiếp những lời ban nãy, Thôi Quang Viễn đưa thư cho ngươi rồi. ngươi lại chạy thoát thế nào?”

“Vâng!”

Hình Tể chịu đựng từng cơn đau trên bả vai, tiếp tục nói: “Vốn dĩ tiểu nhân còn muốn dẫn theo thê nhi cùng đào tẩu, nhưng đã không kịp nữa. một đoàn quan binh bao vây khắp phủ đệ của tiểu nhân, tiểu nhân chỉ đành chạy trốn từ địa đạo, đường địa đạo này là tiểu nhân mất thời gian mười năm đào khoét, dài khoảng trăm bước, dự phòng khi cứu cấp, không ngờ hôm nay quả thật đã dùng tới.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó tiểu nhân đã chạy đến phủ đệ của em trai Vương Củng là Vương Hãn.

để xin che chở, hắn lập tức đem tiểu nhân đến trang viên ngoại thành, không ngờ bị người ta theo dõi. quan binh ban nãy lại tiếp tục truy bắt. tiểu nhân liều mình tẩu thoát, may mà có đại tướng quân cứu giúp.”

Lúc này ngoài trướng vọng lại tiếng bẩm báo: “Đại tướng quân, ngoài doanh có người của Kim Ngô Vệ, bọn họ đến đòi đào phạm.”

“Nói cho bọn họ biết, không có đào phạm!”

“Chúng thuộc hạ nói rồi, bọn họ không tin. nhất định bắt chúng ta phải giao ra.”

“Hừ!

Dám bắt nạt quân An Tây ta sao?”

Lý Khánh An lạnh lùng lệnh nói: “Không cần dài dòng với bọn họ, điều ba trăm cung nỏ thủ dàn trận, trong năm mươi bước giết chết ngay không bàn cãi!”

“Vâng!”

Binh sĩ đi rồi.

Lý Khánh An mỉm cười, lại hỏi Hình Tể nói: “Ngươi chạy trốn tới phủ Vương Hãn. hắn nói như thế nào?”

“Vương lang trung nói, đây là Dương Quốc Trung phải diệt trừ đại ca hắn. mượn vụ án ám sát Đệ vương gây chuyện, giá họa cho tiểu nhân, cuối cùng lôi ra huynh đệ Vương thị, tên Dương Quốc Trung này hung hãn ác độc, quả thật là rất lợi hại!”

Hình Tể nghiến răng nghiến lợi nói.

Lý Khánh An nhẹ nhàng lắc đầu. cười nói: “Đây không phải Dương Quốc Trung lợi hại. hắn nghĩ không ra thứ thủ đoạn này, đây là chủ ý của quân sư hắn Lệnh Hồ Phi. bao gồm việc bám đuổi theo ngươi ráo riết không buông tha cũng nhất định là sự an bài của hắn. hơn nữa bọn họ không chỉ muốn đối phó với Vương Củng, mục tiêu cuối cùng còn phải diệt trừ Lý Lâm Phủ.”

“Lý tướng quốc!”

Hình Tể ngây ngẩn cả người, một tên tiểu tốt như hắn lại gây ra một cơn phong ba lớn như vậy.

Lý Khánh An đứng lên. chắp tay ra sau đi được mấy bước, việc này nhìn có vè không liên quan với hắn Lý Khánh An. thật ra không phải vậy, rất có liên quan với hắn.

Vương Củng là người kế thừa của Lý Lâm Phủ, nếu như trừ khử Vương Củng, cũng xem như trừ khử Lý Lâm Phủ rồi, lúc đó, Dương Quốc Trung là một đàng một mình một cõi, hắn liền có thể ung dung đối phó với mình, nhưng nếu như mình ở trong triều có một nội ứng, bèn có thể kiềm chế Dương Quốc Trung lại, Lý Lâm Phủ đã suy sụp rồi, có thể thấy Lý Long Cơ cũng không yên tâm Dương Quốc Trung một mình nắm giữ chính quyền, vì vậy phải nâng đỡ Vương Củng để đối kháng với hắn, đây là thuật để vương của Lý Long Cơ, đây cũng là cơ hội của hắn Lý Khánh An. mình và Vương Củng liên minh, là hoàn toàn có thế đối kháng với nhóm người Dương Quốc Trung, An Lộc Sơn.

Nghĩ đến đây, Lý Khánh An lại bất giác liếc nhìn Hình Tể, quan hệ giữa mình và Vương Củng trước giờ không tồi, bây giờ lại có thêm người này, người này chính là một chiếc cầu nối giữa hắn và Vương Củng.

Lý Khánh An mỉm cười nói với Hình Tể: “Hình tiên sinh yên tâm. có Lý Khánh An ta ở đây, thì Dương Quốc Trung đừng hòng đụng đến một cọng lông của tiên sinh, tiên sinh cũng mệt rồi, đi nghỉ ngơi đi!

Truy binh ta sẽ thay tiên sinh đuổi đi.”

Hình Tể đang thấp thỏm bất an, không biết Lý Khánh An sẽ xử lý hắn thế nào, hắn biết quan hệ giữa Lý Khánh An và Kim Ngô Vệ xưa giờ không tốt, nhưng bây giờ là việc đại sự, Lý Khánh An lại chịu vì mình mà đắc tội với Kim Ngô Vệ sao?

Nhưng một câu nói của Lý Khánh An. thoáng chốc đã làm cho mây đen trong lòng hắn tan biến đi. hắn kích động đến dập đầu hai cái ầm ầm: “Tạ ơn cứu mạng của đại tướng quân.”

“Đi đi!”

Lý Khánh An ra hiệu mắt với thân binh, thân binh dìu Hình Tể dậy, khoác một chiếc áo cho hắn. dẫn hắn đi ra ngoài.

Hình Tể vừa đi, Lý Khánh An tùy tay lấy cung tiễn lại, sải bước lớn đi về hướng ngoài doanh trướng.

Trước cửa doanh ánh lửa bập bùng, năm trăm kỵ binh Kim Ngô Vệ ở ngoài xa trăm bước vẫn chưa chịu bỏ đi, trong năm mươi bước, hai con chiến mã đã ngã đất chết tươi, kỵ binh thọ thương đã chạy trở về.

đây là sự trừng phạt của quân An Tây đối với ké vượt ranh giới.

Đặng Duy nhìn chăm chăm đại doanh quân An Tây, lòng nóng như lửa đốt. hắn biết mình không đủ khả năng gây với quân An Tây, ở phía đối diện, giữa hàng rào quân doanh, bóng người dày đặc, đó là quân An Tây ba trăm cung nỏ thủ trận địa sẵn sàng, vừa rồi hai viên quan quân nóng này tiến lên la mắng, kết quả hai con ngựa bị bắn chết, hai viên quan quân cũng bị thương, Đặng Duy trong lòng hiểu rõ.

đây kỳ thực là quân An Tây đã thủ hạ lưu tình, nếu không, hai viên quan quân chỉ còn đường chết.

Nhưng vụ án Hình Tể sự việc trọng đại, hắn trở về sẽ không thể nào giao phó được với Dương Quốc Trung, bây giờ hắn cũng không biết nên làm thế nào rồi, chỉ đành kéo được thêm một khắc hay một khắc.

Đúng lúc này, trong quân doanh bỗng nhiên truyền đến một sự xáo động nhỏ, loáng thoáng có thể nghe thấy có người đang gọi đại tướng quân.

Đặng Duy lòng chợt thắt lại.

đây là Lý Khánh An đã đi ra rồi.

Nhưng cửa lớn quân doanh vẫn còn chưa mở, hắn chỉ thấy mấy người đi lên trên tháp gác, có người đang la to: “Đại tướng quân mời thủ lĩnh Kim Ngô Vệ tiến lên nói chuyện.”

Đặng Duy lập tức giục ngựa tiến lên. trên ngựa ôm quyền thi lễ nói: “Kim ngô vệ tướng quân Đặng Duy tham kiến Đại tướng quân!”

Trên tháp gác, Lý Khánh An nhận ra người này, năm xưa lúc thành lập Tuần tra doanh, tên Đặng Duy này là Phó thủ của doanh trại Kim Ngô Vệ kia. bây giờ hắn đã thăng chức làm tướng quân rồi.

“Thì ra là Đặng tướng quân, nhiều năm không gặp rồi, chúc mừng Đặng tướng quân đã vinh quang thăng chức.”

Ngữ khí của Lý Khánh An rất điềm đạm. rõ ràng là lời nói vu vơ qua loa.

“Đa tạ Đại tướng quân, đêm nay đến quấy rầy quý quân cũng là bất đắc dĩ. chúng tôi truy tung một tên tội phạm quan trọng của triều đình, hắn là người bị tình nghi trọng đại trong vụ án ám sát Đệ vương, hắn trốn vào quân doanh quý quân, mong rằng Đại tướng quân trả lại cho chúng tôi.”

“Ý của Đặng tướng quân là.

Chúng tôi bao che trọng phạm triều đình?”

“Không!

Không!

Không!

Ta không có ý này.”

Đặng Duy cuống quít giải thích nói: “Là yếu phạm trốn vào quân doanh quý quân.”

“Vậy các ngươi là tận mắt chứng kiến hắn đi vào quân doanh của ta?”

Khẩu khí của Lý Khánh An trở nên nghiêm khắc hẳn lên.

“Cái này..Đặng Duy có chút chột dạ. vấn đề chính là ở đây, bọn họ tìm cầu chậm đi một bước, không tận mắt chứng kiến Hình Tể đi vào quân doanh.

“Điều này quả thật không tận mắt nhìn thấy, nhưng hắn từ trong lòng sông chạy ra. chúng tôi men theo vết nước dọc đường đuổi đến quân doanh.”

“Vết nước? vết nước ở đâu?”

vết nước đã khô rồi. bất kỳ vết tích nào đều không có, không có chứng cứ thì bất kỳ lời giải bày nào cũng là yếu ớt bất lực, Đặng Duy đành cắn răng nói: “Đại tướng quân, đây là vụ án do Dương thượng thư đích thân xử án. quả thật sự việc hệ trọng, việc này không liên quan đến đại tướng quân, hi vọng đại tướng quân hiểu rõ điểm này.”

Lý Khánh An bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười to: “Hay cho một cái Dương thượng thư đích thân xử án, vụ án này có liên quan đến Dương Quốc Trung sao?

Ta chỉ nghe nói vụ án này là Kinh triệu doãn Vương Củng chủ quản, ngươi lại lôi Dương Quốc Trung ra để đè ta.”

Lý Khánh An thu tiếng cười lại rồi lạnh lùng nói: ‘Ta cho ngươi thời gian một chén trà. hoặc là lấy ra ý chỉ của thánh thượng, hoặc là rời khỏi cho ta, nếu không các ngươi chính là đến tìm đến gây chuyện, thì đừng trách Lý Khánh An ta vô lễ.”

“Đại tướng quân...”

Đặng Duy vội vàng hô to, nhưng Lý Khánh An đã không có tiếng động, hắn muôn vàn bất đắc dĩ. lại giục ngựa quay trở lại, trong lòng rối như tơ vò, hắn chợtt nhìn nhìn sắc trời, mới đến canh một. cách trời sáng còn một khoảng rất lâu. làm sao bây giờ?

Là tiếp tục chờ đợi. chờ Dương Quốc Trung đến, hay là rút đi, hắn khó xử hai bề.

“Đặng tướng quân, thời gian một chén trà đã đến. lấy thánh chỉ đến đây đi!”

Ngoài trăm bước vọng lại tiếng của Lý Khánh An.

Đặng Duy thở dài, gắng gượng hô lên: “Đại tướng quân, chuyện này không có kinh động Thánh Thượng.”

“Hừ!

Không có ý chỉ, Kim Ngô vệ các ngươi lại dám tự tiện ra khỏi thành?

Đây rõ ràng là bắt nạt quân An Tây ta rồi.”

Tiếng Lý Khánh An vừa dứt, tiếng dây cung vang lên, Đặng Duy cả kinh, hắn biết Lý Khánh An thần tiễn vô song, trong khoảnh khắc đá lửa điện xẹt này, chỉ thấy một bóng đen bổ nhào tới hắn với tốc độ nhanh như chớp giật không kịp bịt tai, hắn né mình không kịp, ‘crắc!’ một mũi tên bắn xuyên thủng mũ giáp của hắn. bay ra ngoài mấy chục bước, tên sắc quét qua da đầu của hắn. cơn đau rát bỏng, Đặng Duy sợ đến hồn bay phách lạc.

“Mũi tên này là để cảnh cáo ngươi. nếu ngươi không đi nữa, ta sẽ lấy mạng chó của ngươi!”

Đặng Duy không còn đủ dũng khí để tiếp tục ở lại nữa, “rút!” hắn quay đầu ngựa là chạy, cả đoàn binh sĩ Kim Ngô Vệ theo hắn chạy đi như bay. thoáng chốc đã chạy sạch sẽ, trước cửa quân doanh bỗng chốc yên lặng trở lại.

Chương 269: Đánh đòn phủ đầu

Ánh đèn lọt ra khỏi khe cửa. một tỳ thiếp xinh đẹp đang bưng thuốc vào phòng.

Trong phòng phảng phất vẫn thoảng mùi thuốc nồng. và xen kẽ đấy còn có khí tiết của một người già đã gần cạn khô như ngọn đèn hết dầu.

Lý Lâm Phổ gầy trơ xương nằm trên giường, sắc mặt tái xanh.

Từ tháng chạp năm ngoái Lý Lâm Phổ lại một lần nữa ngã bệnh.

Năm này lão không ngừng ngã bệnh, hơn nữa còn một lần nghiêm trọng hơn một lần.

Lão cũng cảm thấy được mình đã không còn nhiều thời gian.

“Lão gia. uống thuốc thôi!”

Tỳ thiếp dìu lão dậy, lại lấy thêm gối sang chống lưng cho lão.

Lý Lâm Phổ vừa ngồi dậy đã bị ngay một cơn ho sặc sụa.

Người tỳ thiếp thấy thế vội xoa xoa lưng để dịu con ho lại cho lão.

“Lão gia. người ráng nhịn một chút.”

Nhưng lão vẫn không nhịn được, lại một ngụm máu bị thổ ra. người tỵ thiếp vội dùng khăn đỡ lấy.

Cuối cùng nàng cũng không nhịn được bật khóc, “Lão gia!

Đã là lần thứ ba của hôm nay rồi.”

Thổ máu xong, tinh thần Lý Lâm Phổ có vẻ khá hơn.

Lão xoa xoa đầu nàng, mỉm cười nói: “Đa Nô, không sao đâu. ta đã bảy mươi tuổi rồi, người đến thấp thập cổ lai hi, cũng không phải đoản thọ.”

Tỵ thiếp chỉ còn biết buồn bã rơi lệ.

Lý Lâm Phổ lại thở dài nói: “Đa Nô, ta nếu ra đi thì nàng hãy đi lấy người khác nhé!

Ta sẽ để lại cho nàng đủ số của hồi môn.”

“Lão gia.thiếp không muốn.”

Nàng lau nước mắt đi nói: “Nếu lão gia ra đi. thiếp sẽ đi xuất gia. suốt đời sẽ viết kinh niệm phật cho lão gia.”

Trong lòng lão cũng hơi cảm động, nhưng tâm nguyện lớn nhất lại bắt đầu trỗi dậy, nếu lão chết đi. vậy người nhà của lão sẽ thế nào?

Con cái. và cả người tỳ thiếp yêu nhất trước mặt này.

Dương Quốc Trung liệu có buông tha cho họ không?

Hơn nữa còn những người mà mấy mươi năm nay lão đã bức hại kia?

Hậu nhân của Trương Cửu Linh.

Lý Thích Chi.

Vi Trang.

Đỗ Hữu Lân thì liệu sẽ không đến tìm mình báo thù ư?

Trong lòng lão không khỏi có một tia hối hận.Lão đã bán mạng, dốc mình vì lý Long Cơ bao nhiêu năm như một con chó, thế mà cuối cùng già đi. không còn động đậy nổi thì Lý Long Cơ lại một chân đá lão đi.

Các vụ án lớn những năm gần đây hậu quả đều do lão phải gánh, lão chết đi thì mọi việc đã xong, nhưng còn người nhà của lão thì sao?

Cuối cùng người nhà lão sẽ bị mổ xẻ.

Nếu biết sớm có ngày hôm nay, thì năm xưa hà tất làm thế!

Lão nhè nhẹ vuốt ve mái tóc mượt mà như lụa của tỳ thiếp, trong lòng không khỏi thở dài.

Một nữ tử xinh đẹp đến thế, e rằng muốn làm ni cô cũng không phải dễ! số phận của nàng rất có khả năng sẽ bị bán vào nhà thổ.

“Đa Nô, nàng hãy mang bản tấu Chương mà ta đã viết trên bàn đến đây.”

Đa Nô vội mang bản tấu Chương đến. và dìu lão ngồi ngay lại.

Tay lão rung rung mở tấu Chương ra.

Lão vốn định tấu trình với Thánh thượng, phản đối việc lưu thông tiền vàng bạc.

Tuy đã như ngọn đèn chong chênh trước gió, nhưng trong lòng lão vẫn tỏ như gương sáng.

Lão nhìn thấu dụng ý lưu thông tiền vàng bạc của Lý Khánh An. và cũng biết rõ hậu quả của nó.

Sản lượng vàng bạc của Đại Đường quá ít. mà An Tây nhất là Lĩnh Tây, lại có thể khai thác một lượng bạc lớn. một khi lưu thông tiền vàng bạc gia tăng. cuối cùng quyền không chế tiền tệ nội địa sẽ do An Tây nắm. và lúc ấy cũng có nghĩa là kinh tế Đại Đường sẽ lọt vào tay Lý Khánh An.

Rốt cuộc Lý Khánh An muốn gì?

Đương nhiên không chỉ là vì muốn phát tài!

Thông qua việc này lão mơ hồ có thể nhìn thấy chút ít dã tâm được ẩn chứa thật sâu của Lý Khánh An.

Lý Khánh An không phải người Hồ, là người Hán.

Lý Lâm Phổ vẫn cảm thấy, dã tâm của người Hồ là tự xưng vương. chiếm lĩnh một phương; nhưng dã tâm của người Hán lại là làm chủ Trung Nguyên, thay triều đổi đại.

Không lẽ Lý Khánh An cũng có dã tâm này ư?

Tiếc rằng ngoài Lý Lâm Phổ ra phần lớn quyền quý đều không mấy ai nhìn ra điểm này.

Ngay cả lý Long Cơ, giờ người đã bị lợi ích trước mắt làm mờ mắt.

đã bị hai mươi vạn cân bạc làn này cộng thêm mỗi năm mười vạn cân bạc của Lý Khánh An làm mờ mắt.nhận lời cho lưu thông tiền vàng bạc.

Có thể người định sau này sẽ thay Lý Khánh An bằng một người khác, nhưng đợi khi cánh của Lý Khánh An đủ cứng, liệu người còn đủ sức đối không?

Lý Lâm Phổ bây giờ vẫn là Hữu tướng, vẫn là quyền thần dưới một người trên vạn người, phản đối việc lưu thông tiền vàng bạc là trách nhiệm nghĩa bắt dung tình.Vì thế lão đã viết bản tấu Chương này, nhưng giờ lão lại thay đổi ý định.

Lý Đường có bại hay không cũng có liên quan gì lão?

Lý Long Cơ đã vô tình với lão như thế, lão hà tất phải nghĩ cho an nguy giang sơn của người khác.

Điều lão nên làm là bảo vệ người nhà mình mới đúng.

“Hãy đốt nó đi cho ta!”

Lý Lâm Phổ đưa bản tấu Chương cho tỳ thiếp rung giọng nói.

“Lão gia. người uống thuốc đã!

Thiếp sẽ đốt.”

“Không!

Nàng phải đốt ngay bây giờ, đốt trước mặt ta.”

Lý Lâm Phổ giọng tuy yếu ớt nhưng lại có uy thế chém đinh chặt sắt. không cho thương lượng.

Đa Nô không dám nhiều lời. nàng vội cầm lấy tấu Chương . cẩn thận xé nhỏ nó ra đặt trong chậu và châm lửa.

Chẳng mấy chốc bản tấu Chương đã bốc cháy, từng chữ trong đó thành vàng thành đen rồi cuối cùng cũng bị ngọn lửa nuốt chứng. thành tro tàn.Đa Nô lại đồ chúng vào lư hương.

Lòng Lý Lâm Phổ cũng yên tâm hơn.

Tên Lý Khánh An này cũng đã đến lúc nên đến thãm mình đây!

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng của thứ tử Lý Ngạc, “Phụ thân, bây giờ có tiện chứ?”

“Nàng hỏi xem hắn có việc gì?”

Đa Nô cho hé cửa hỏi: “Lão gia hỏi thiếu gia có việc chi?”

“Xin báo với phụ thân là Vương Củng có việc gấp cầu kiến.”

Giọng nói của hắn rất nhỏ nhưng Lý Lâm Phổ vẫn nghe rõ.

Lão lườm sang chiếc đồng hồ cát trong góc nhà một cái, hiện là một khắc giờ hợi.

đã là thời khắc đóng cửa thành cửa phường; với tính điềm đạm của Vương Củng. giờ này hắn bái phòng ắt sẽ có việc đại sự.

“Dẫn hắn vào đây!”

Trong lòng Lý Lâm Phổ bỗng hồi hộp hẳn lên.Lão vốn định hòa hoãn quan hệ với Lý Hanh để bảo đảm an toàn cho người nhà mình, nhưng không ngờ Lý Hanh lại bị trất phế.

Tân thái tử mãi chưa được định, vì để bảo vệ cho vận mệnh của người nhà. lão phải tận tụy bồi dưỡng Vương Củng làm người nối vị của mình.

Hiện tại Vương Củng lại rất được sự tín nhiệm của Lý Long Cơ, xuất nhậm hơn hai mươi chức vụ.

Ngòai tướng vị ra. quyền thế của hắn đã không thua gì Dương Quốc Trung, chỉ cần cuối cùng mình thêm chút lực đẩy cho hắn. hắn sẽ có thể bái tướng, cân tài cân sức, và từ đó sẽ bảo đảm hậu sự của Lý Lâm Phổ này.

Đây là bàn tính như ý mà Lý Lâm Phổ đã dự định.chỉ có như thế thì đảng tướng quốc mới không bị tan tành mây khói như đảng thái tử.

Nhưng hiện nay quyền thế Vương Củng đang thịnh mà còn phải đến tìm mình, có thể thấy được sự việc này nghiêm trọng, không lẽ liên quan đến việc Lệ vương bị ám sát?

chỉ một chốc sau Vương Củng đã vội vã đi vào theo sau Lý Ngạc.

Vương Củng đi lên thi lễ, khẽ giọng nói: “Tướng quốc, người sức khỏe thế nào rồi?”

“Không cần vòng vo tam quốc nữa, rốt cuộc là việc gì?”

“Vâng!”

Tình hình khẩn cấp,Vương Củng cũng không rảnh mà hàn huyên.

Hắn vội kể lại việc Dương Quốc Trung bắt Hình Tể tỉ mỉ cho Lý Lâm Phổ nghe. cuối cùng nói: “Tướng quốc, thuộc hạ lo rằng bọn họ sẽ bắt được Hình Tể, vừa rồi trên đường đi được biết huynh đệ mình đã không kịp ra thành, nhưng một nhóm Kim Ngộ Vệ đã ra thành.

Sự tình ngày mai e rằng sẽ có biến đổi nguy cấp.”

Lý Lâm Phổ không hổ danh là người đã từng trải sóng to gió lớn.

Lão từ đầu chí cuối vẫn không lộ chút cảm xúc, kiên nhẫn ngồi nghe Vương Củng thuật lại toàn bộ câu chuyện.

Xong lão mới bỗng nhiên nói: “Không phải!

Hôm nay Dương Quốc Trung không có đi gặp Thánh thượng.

động dụng Long Võ quân.

Kim Ngộ Vệ nhất định phải có ý chỉ của Thánh thượng.”

Vương Củng bỗng chốc hiểu ra. quả thật là tướng quốc vẫn cao tay hơn! ngay lập tức đã tìm ra chỗ sơ hở của Dương Quốc Trung, tự ý điều động quân đội, đây chỉ là thứ yếu.

Việc này nói rõ bọn chúng đã có chuẩn bị từ trước.

Nhưng hắn dựa vào đâu mà chuẩn bị?

Trừ khi bọn họ đã sớm muốn nhúng tay vào việc này, từ điểm này may ra có thể phản lại bẫy của bọn Dương Quốc Trung đã gài sẵn.

“Tướng quốc, vậy ngày mai thuộc hạ sẽ thượng tấu với Thánh thượng trước, cáo buộc Dương Quốc Trung vượt quyền.”

“Không!

Ngươi không phải quản việc này nữa. ngày mai ngươi trực tiếp đến Đại Lý Tự đòi người, cũng đừng quản Hình Tể nữa. người này ngươi không đòi được đâu. và cũng sẽ không có trong Đại Lý Tự.

Ngươi chỉ cần đi đòi Nhậm Hải Xuyên, đây là vụ án do ngươi chủ quản.

Đại Lý Tự dù đã bắt người nhưng vẫn buộc phải giao trả cho ngươi.”

“nhưng mà thuộc hạ lo rằng hắn đã viết khẩu cung.”

“Ta cũng hi vọng hắn như thế.

Đánh người ép cung!

để hắn viết lại một phần khẩu cung mới. lật đổ khẩu cung trước mắt. sau khi viết xong khẩu cung thì giết người này đi.

Sau đó ngươi đi cáo trạng với Thánh thượng, nói có kẻ giết người diệt khẩu.

Ta xem phen này Dương Quốc Trung còn làm sao chạy tội nữa.”

Vương Củng tấm tắc khen hay, vội nói: “Tướng quốc quả là cao minh!

Cứ như thế này, coi như sợi dây nối giữa Nhậm Hải Xuyên và Hình Tể đã đứt.

Sau đó thuộc hạ sẽ để Ngự Sử đài đàn hạch Dương Quốc Trung tự ý động dụng quân đội.

để hắn phen này biết thế nào là lễ độ.”

Lý Lâm Phổ cười cười gật đầu nói: “Không sai. ngươi quả nhiên đã có tiến bộ.”

Nói đến đây lão trầm ngâm một lúc nói: “Có điều trong việc này chúng ta chỉ có ba phần khả năng chiến thắng.

Bọn họ mưu toan đã lâu, sẽ không dễ dàng để bị công phá đâu. quan trọng là tên Hình Tể.

Dương Quốc Trung chỉ cần bắt được Hình Tể. chủ quyền sẽ nằm trong tay hắn.

Huynh đệ ngươi đúng là quá sơ ý, haiz!”

Trong lòng Lý Lâm Phổ cũng hiểu rõ, chủ yếu vẫn là lý Long Cơ.

Nếu người không muốn truy cửu tội Dương Quốc Trung tự tiện điều động quân đội, tất nhiên mọi trách nhiệm cũng sẽ đỡ giúp hắn.Nhưng nếu Hình Tể nhận tội,vậy tác dụng của Nhậm Hải Xuyên kia đã không còn gì.

Dương Quốc Trung hoàn toàn có thể dùng Hình Tế để tự tạo chứng cớ, như mẩu tin nhắn, mật lệnh chẳng hạn.

Nhậm Hải Xuyên dù có khẩu cung mới cũng đã muộn.

Cách duy nhất để giải quyết việc này là bỏ cành giừ lấy gốc, giữ lại Vương Củng, giữ lại mình.

Nghĩ đến đây Lý Lâm Phổ lại thở dài: “Tình cảnh ngươi bây giờ quả thực rất nguy hiểm. ngươi phải có chuẩn bị tâm lý.

Nếu thật sự không được sẽ phải hi sinh huynh đệ của ngươi, để hắn thay ngươi gánh vác hết tất cả việc này, chỉ mong Thánh thượng đến đây thì thôi, không còn truy cứu đến cùng động đến gân cốt.”

Trong lòng Vương Củng ỉu xìu.

Hắn với huynh đệ thủ túc tình thâm, hi sinh huynh đệ mình đế bảo mạng bản thân thì cả đời lương tâm hắn cũng không thể nào yên lòng được.

Nhưng giờ đây, hắn quả thực cũng vô kế khả thi.

“Tướng quốc, ta hiểu ý, Vương Hãn đang ở trên phủ của ta.Tối nay ta sẽ tìm hắn nói chuyện, và sắp xếp êm xuôi mọi việc.”

Vương Củng vừa đi.

Lý Lâm Phổ mới từ từ uống thuốc.

Lão cần phải để cho thân thể mình khỏe hơn.

để mai còn địch thân đi gặp Lý Long Cơ cầu tình.

Sáng sớm hôm sau.

Lý Lâm Phổ cố lê tấm thân yếu ớt của mình đứng dậy.

Lão ngồi trên giường để thị thiếp cẩn thận chải tóc cho mình, sắc mặt của Lý Lâm Phổ rất bình lặng. nhưng trong lòng hắn lại đầy bắt đắc dĩ và hụt hẫng.

Đêm qua lão chẳng qua là an ủi Vương Củng, nhưng trên thật tế, lão biết mức độ nguy hiểm của việc này.

Dương Quốc Trung làm sao cam tâm chỉ giết một mình Vương Hãn.

Với thủ đoạn của Lệnh Hồ Phi nhất định sẽ để Lý Long Cơ tin rằng chính Hình Tể là người phạm án, rồi dẫn người vào tròng, sau đó từ từ dẫn huynh đệ Vương thị.

Với lại thêm sự hôn dung của Lý Long Cơ hai năm nay, e rằng hai anh em họ Vương phen này sẽ khó mà giữ được.

“Hôn dung!”

Lý Lâm Phổ không khỏi thầm thở dài, hai năm nay cơ hồ ai cũng nhìn ra Lý Long Cơ ngày càng trở nên hôn dung. quả thực, trong việc triều chính người đã trở nên ngày càng hôn dung, cũng có thể nói người đã hoàn toàn không còn tâm trí để hỏi han quan tâm.

Như việc lưu thông tiền vàng bạc của Lý Khánh An sao người có thể dễ dàng cho qua. nhưng sao trong cuộc tranh giành quyền lực nào thì liệu có hôn dung không?

Lý Lâm Phổ thấy hồ đồ, nếu không hôn dung, sao Lý Long Cơ lại giao em vợ của Dương Quốc Trung cho Lý Khánh An; nếu không hôn dung sao Lý Long Cơ lại có thể bãi miễn Cao Lực Sĩ. ngược lại, nhưng nếu hôn dung. sao người lại biết trong lúc thăng chức Dương Quốc Trung mà cũng biết trọng dụng Vương Củng, khéo léo quân bình lực lượng.

Cả Lý Lâm Phổ cũng cảm thấy mình có phần nhìn không thấu Lý Long Cơ.

“Phụ thân!”

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng của thứ tử Lý Ngạc.

Hắn xông vào đại đường như cơn lốc, hưng phấn nói: “Phụ thân, Khánh Hưng cung xảy ra việc lớn rồi!”

“Ngươi hoảng hốt có trò gì thế!”

Mặt Lý Lâm Phổ trầm lại, không vui nói: “Xảy ra việc gì thế?”

Lý ngạc cố khắc chế nỗi kích động trong lòng, vội nói: “Phụ thân, có tin đồn từ Khánh Hưng cung, mới sáng sớm Lý Khánh An đã vào Khánh Hưng cung đàn hạch Kim Ngộ Vệ tối qua đã tập kích quân doanh của An Tây quân.”

“Cái gì?”

Lý Lâm Phổ đứng phắt dậy, lão thật sự như không thề tin vào tai mình.

“Ý con là tối hôm qua.

Kim Ngộ Vệ?”

“Dạ thưa, đúng thế.

Nghe nói Kim Ngộ Vệ cứ kiên quyết nói là có trọng phạm triều đình chạy vào quân doanh An Tây, và đã xảy ra xưng đột với An Tây quân.”

Lý Lâm Phổ thừ người giây lát, lão bỗng ngẫng lên trời thở dài, “ông trời có mắt, không để Lý Lâm Phổ ta vào đường cùng!”

“Phụ thân, ý của người là...”

Lý Ngạc chưa từng thấy phụ thân kích động đến thế, hắn ngạc nhiên hói.

Lý Lâm Phổ không còn chút sắc thái của người bệnh nặng, lão hưng phấn khoát tay nói: “chuẩn bị xe, ta phải đến Khánh Hưng cung.”

Lý Long Cơ đã lâu ngày không dậy sớm đến vậy hôm nay lại bị buộc phải dậy ngay từ sớm.

Mới sáng sớm.

Tiết độ sứ An Tây Lý Khánh An đã đến cổng Khánh Hưng cung cáo trạng, tố cáo Kim Ngộ Vệ đêm qua đã tập kích quân doanh An Tây quân, trầm trọng ảnh hưởng đến sĩ khí An Tây quân.

Lý Long Cơ không biết việc gì đã xảy ra. nhưng từ lời lẽ của Lý Khánh An thì việc này vô cùng quan trọng.

Tập kích An Tây quân doanh về đêm, đây có nghĩa gì?

Lý Long Cơ không thể không bò dậy, người căn bản hoàn toàn không biết việc Kim Ngộ Vệ đêm qua.

Theo lý, Kim Ngộ Vệ thuộc Thủ Vệ quân Kinh Thành, bắt kỳ sự điều động ngoài trách nhiệm vốn có đều phải thông quý chính Lý Long Cơ.

Việc công kích An Tây quân này hiển nhiên không nằm trong phạm vi trách nhiệm vốn dĩ của họ.

Còn chưa hỏi rõ tình hình, nhưng lửa giận trong lòng Lý Long Cơ đã cao ngất trời.

Rốt cuộc ai dám cả gan tự tiện điều động binh ra khỏi thành.

Trong điện Đại Đồng.

Lý Long Cơ ngồi trong ngai vàng trên cao. sắc mặt đen sầm.

Lý Khánh An phía dưới cũng mặt đầy phẫn nộ, hắn chỉ vào Đặng Duy quỳ một bên nghiêm giọng tố cáo: “Điện hạ, người này đã dẫn năm trăm kỵ binh thừa lúc đêm khuya đột nhập vào quân doanh An Tây quân, và sau khi bị lính gác phát hiện, hắn còn nói là triều đình có trọng phạm chạy vào quân doanh, nhất định phải vào doanh rà soát.

Bọn họ trang bị vũ trang toàn diện, khí thế hừng hừng, trong tình hình không có bắt kỳ chứng cứ nào, và cũng không có bắt kỳ văn thư chỉ lệnh nào.

Đây rõ ràng là thừa đêm khuya tập kích An Tây quân quân doanh của thần.

An Tây quân thần vì Đại Đường đổ máu xả thân chiến đấu. thương vong vô kể. tiền không được một phân, danh không được một tiếng, kẻ chiến tử đến nay vẫn xương cốt vẫn chưa lạnh.

Dù như thế. binh sĩ chúng thần vẫn không than một lời, nhưng Kim Ngộ Vệ lại giữa đêm tập kích quân doanh.

Điện hạ. thế này thì làm sao thần có thể nhìn mặt anh em An Tây quân binh sĩ?”

Đặng Duy quỳ dưới đất nghe lời buộc tội mà muốn vỡ cả mật.

Hắn vốn định hôm nay sẽ đi thỉnh tội với Dương Quốc Trung, nhưng không ngờ Lý Khánh An lại làm cứng thế, cửa thành vừa mở đã liền đến Khánh Hưng cung cáo trạng.

Hắn vừa kinh vừa sợ, giờ cả chút sức lực biện hộ cũng không còn.

Bên cạnh Đặng Dung, Đại tướng quân Kim Ngộ Vệ Vương Thừa Nghiệp mật lộ nộ sắc.

Việc này hắn cũng không biết, Đặng Duy cũng vừa mới báo cáo với hắn. là do Dương Quốc Trung tự ý điều binh.

Trong lòng Vương Thừa Nghiệp phẫn nộ vô cùng.

Tên Dương Quốc Trung đáng chết lại dám thò cả bàn tay bẩn thỉu của hắn vào Kim Ngộ Vệ.

Nhưng giờ hắn còn chưa kịp đi tính sổ hắn thì đã phải đối diện với nguy cơ trước mắt.

Kim Ngộ Vệ tự ý điều binh, Lý Long Cơ có thể hạ lệnh xử chém hắn xong mới truy cứu sau.

Hắn nghe Lý Khánh An nói sự việc nghiêm trọng nhường này, đúng là không hay rồi.

Lý Khánh An có vẻ như muốn làm to việc lên.

Quả nhiên. lý Long Cơ hừ mạnh một tiếng, mặt đầy phẫn nộ nhìn hắn chằm chằm: “Vương Đại tướng quân, việc này thì ngươi giải thích thế nào với trẫm đây?”

Vương Thừa Nghiệp đã không còn lo được cho Đặng Duy nữa.

Hắn vội cúi mình nói: “Điện hạ. thần cũng giống điện hạ. cũng vừa mới biết việc này. thần quản lý thuộc hạ không nghiêm, thần nguyện xin chịu sự xử phạt của điện hạ.”

Hắn phủi sạch mọi trách nhiệm, vừa nói rõ mình hoàn toàn không liên can. lại vừa đật sẵn tội cho mình chỉ mỗi đơn thuần là trị thuộc hạ không nghiêm. chứ sự việc Kim Ngộ Vệ tập kích An Tây quân doanh đêm qua hoàn toàn không liên can.

“ngươi không biết rõ?”

Lý Long Cơ ánh mắt nghiêm trang nhìn về phía Đặng Duy, “Đặng Tướng quân, trẫm cũng muốn nghe tướng quân giải thích thứ.

Nếu ngươi không có một giải thích hợp lý, trẫm sẽ cho xử trảm cả tộc nhà ngươi!”

Việc đến nước này, Đặng Duy cũng không dám bao che cho Dương Quốc Trung.

Tự ý điều binh, trừ khi là vì bảo vệ Thánh thượng, nếu không, dù hắn có bắt kỳ lý do gì cũng đều là tội chết.

Hắn cắn răng nói: “Điện hạ. thần không dám giấu diếm.

Đây là do Dương Thượng thư phát hiện chủ phạm vụ án ám sát Lệ vương lệnh cho thần đi bắt.

Thần đuổi đến quân trại An Tây quân thì nghi phạm bỗng đâu không thấy, cho nên thần bèn đến đòi đào phạm với An Tây quân.

Có cho thần mượn gan của trời cũng không dám thừa đêm tập kích An Tây quân.”

“Thế ư?”

Ánh mắt Lý Long Cơ lại liếc sang Lý Khánh An. kỳ thực người cũng không tin việc Kim Ngộ Vệ tập kích An Tây quân, nhất định là có nguyên do.

“Đại tướng quân, lời hắn nói có phải sự thật không?”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng, hắn biết Đặng Duy chắc chắn sẽ nói thế.

Hắn đương nhiên cũng không phải muốn đến gây sự với Đặng Duy, chẳng qua hắn muốn dụ Dương Quốc Trung hiện thân.

“Điện hạ. tên này toàn nói ngụy biện.

Dương Thượng thư thì có quyền lực gì điều động Kim Ngộ Vệ?

Vụ án Lệ vương gặp thích khách thì có liên can gì Dương Thượng thư?

Người này lúc tuần tra doanh đã có oán với thần, nên giờ muốn mượn cớ báo thù ta.

Bây giờ thù báo không thành lại muốn giá họa cho Dương Thượng thư.Điện hạ. việc này tuyệt không liên can đến Dương Thượng thư, không thể nghe lời của một mình hắn.”

“Điện hạ. vi thần không dám khi quân, quả thực là do Dương Thượng thư hạ lệnh.

Điện hạ chỉ cần hỏi Dương Thượng thư ắt rõ, thần nguyện sẽ đối chất cùng hắn.”

Nói đến nước này trong lòng Lý Long Cơ cũng đã có mấy phần hiểu.

Tên Đặng Duy này cho hắn một vạn lá gan hắn cũng không dám đi gây chuyện với An Tây quân.

Mười phần chắc chín là do Dương Quốc Trung tự ý hành động.

Tên Lý Khánh An này lại còn là tử địch của Dương Quốc Trung!

Người nhìn sang Vương Thừa Nghiệp, nói: “Vương Đại tướng quân, ngươi thấy thế nào?”

Vương Thừa Nghiệp nghe Lý Long Cơ đẩy vấn đề lại cho mình, trong lòng không khỏi thầm oán hận. liền nói: “Điện hạ. việc này liên quan đến quân quy Kim Ngộ Vệ, thần cũng muốn làm rõ việc này, xin điện hạ hãy cho mời Dương Thượng thự đến đối chất.”

“Vậy được, cho triệu Dương Quốc Trung.”

Lý Long Cơ bắt đắc dĩ, đành phải hạ chỉ.

“Điện hạ có chỉ. tuyên Dương Quốc Trung vào yết kiến.”

Chương 270: Dụ ngài vào chum

Cùng lúc Lý Nhạc trở về bẩm báo với Lý Lâm Phổ, Dương Quốc Trung cũng nhận được tin tức, tối hôm qua Kim Ngộ Vệ đã không bắt được người.

Hình Tể đã trốn vào quân doanh của Lý Khánh An, không chỉ có như thế, còn bị Lý Khánh An xử ngược lại, chạy đến Khánh Hưng cung tố cáo Kim Ngộ Vệ tự tiện xuất binh, ban đêm tập kích quân doanh An Tây.

Dương Quốc Trung vừa tức vừa sốt ruột, giờ khắc này hắn đã không thể lo vụ Hình Tể được rồi, việc cấp bách hiện giờ của hắn là đùn đẩy đi trách nhiệm của mình.

Mệnh lệnh mà Lý Long Cơ tuyên hắn vào yết kiến đã tới tay Lại bộ, Dương Quốc Trung không có trực tiếp đến Hưng Khánh cung, mà là chuyển đi binh bộ tìm Lệnh Hồ Phi, ở giữa đường, thì bọn họ gặp nhau.

“Tiên sinh, chuyện này làm sao bây siờ?”

Lệnh Hồ Phi vừa lên xe ngựa.

Dương Quốc Trung liền hói với lòng như lửa đốt.

“Dương thượng thư, không cần gấp, phải bình tĩnh mới được.”

Lệnh Hồ Phi cũng vừa mới biết việc này, hắn cũng không ngờ được kế hoạch hoàn mỹ của mình lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn này, hắn cũng biết việc mình tự điều động Kim Ngộ Vệ là tội lớn. nhưng chỉ cần bắt được phạm nhân rồi, thì sau này chì cần giải thích riêng với Lý Long Cơ một chút, với thân phân quốc cữu của hắn Dương Quốc Trung, hẳn là không có vấn đề gì.

Nhưng hiện tại Lý Khánh An từ thế bị động đổi thành chủ động, đem sự việc xé ra to, làm cho cả triều đều biết, lại còn bịa thêm một cái tội danh ban đêm tập kích quân An Tây. sự tình thật sự đã trở nên nghiêm trọng.

Trong đầu Lệnh Hồ Phi nhanh chóng xoay chuyển, làm thế nào mà xoay sở với chuyện này đây.

Hắn trầm tư suy nghĩ thật lâu, mới nói với Dương Quốc Trung: “Hiện tại biện pháp duy nhất của chúng ta chính là một mực khẳng định là do phải bắt Hình Tể, bởi vì tình huống khẩn cấp mới nhờ đến Kim Ngộ Vệ.

Nói tóm lại một câu, nhất định phải đem chuyện này nói rằng là một việc ngẫu nhiên, như vậy sứ quân không những được gột rửa tội danh, mà còn có thể dẫn dụ ra việc của Hình Tể.”

“cao minh!”

Dương Quốc Trung vỗ quyền khen hay. không hổ là quân sư của hắn. lập tức liền tìm ra được chỗ để đột phá, hắn suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nhưng nếu Thánh Thượng hỏi ta vì sao tối hôm qua không đến bẩm báo với người. thì ta nên trả lời như thế nào?”

Lệnh Hồ Phi khẽ cười nói: “Thánh Thượng sẽ không hỏi ngài, chỉ có thể là Lý Khánh An tới hỏi ngài.”

Dương Quốc Trung ngạc nhiên: “Việc này có cái gì khác nhau sao?”

“Hai người khác nhau rất nhiều!”

Lệnh Hồ Phi nở nụ cười, cười một cách mập mở: “Lý Khánh An hỏi ngài, là muốn đẩy ngài vào chỗ chết, còn Thánh Thượng hỏi ngài, chẳng qua là muốn cho ngài một lối thoát.

Cho nên ngài chỉ cần nắm chắc lấy điều này, thì ngài có thể vượt qua cửa ải lần này.”

Dương Quốc Trung nghe được nửa hiểu nửa không, hắn gãi gãi đầu nói: “Xin tiên sinh cứ nói thẳng ra. ta nên giải thích như thế nào?”

Lệnh Hồ Phi thấy hắn ngay cả điểm này cũng nắm không được, trong lòng âm thầm thở dài, đành phải nói: “Thì ngài hãy nói. ngài muốn bắt lấy thích khách mà lập công với Thánh Thượng, ngài vì sốt ruột muốn lập công, hiểu chưa?

Bốn chữ ‘sốt ruột lập công’ này, bèn có thể che giấu đi hết thảy lỗ mãng và sai lầm của ngài đấy, đây chính là lá chắn của ngài đó.”

Lý do tuy tốt. nhưng trong lòng Dương Quốc Trung lại có chút giận, hắn sa sầm mặt xuống nói: “Ta đường đường là tướng quốc, làm sao lại có thể làm loại việc lỗ mãng này?”

Trong lòng Lệnh Hồ Phi một phen rên rỉ. hắn cười khổ nói: “Dương thượng thư của ta ơi!

Lúc này đây sĩ diện không quan trọng, quan trọng là việc lớn hóa nhỏ, để cho Thánh Thượng chỉ xử phạt ngài một cách tượng trưng thôi, cũng là cách để hắn có thể xuống nước, giữ thể diện cho hắn. ngài hiểu chưa?”

Dương Quốc Trung đầu lớn như đấu, nhiều năm đấu đá với Lý Khánh An. hắn lúc nào cũng thua thiệt, lớn thì mất đi chức quan, nhỏ thì mất đi tỷ muội sinh đôi, lần này hắn chỉ muốn cho Lý Khánh An ném mùi mang giày chật một lần cho hả dạ mà thôi, không ngờ ngay cả em vợ hắn cũng bị dính líu vào, hắn quả thực có chút sợ người này rồi. không muốn chọc vào hắn nữa. nhưng âm hồn hắn ta lại không tiêu tan. mà cử bám lấy mình không tha. trời ơi!

Hắn quả thực là khắc tinh của mình.

Xe ngựa chạy tới trước cửa Hưng Khánh cung.

Dương Quốc Trung đi xuống xe ngựa.

Lệnh Hồ Phi không thể đi vào, hắn lại một lần nữa dặn dò Dương Quốc Trung: “Sứ quân, nhớ kỹ lấy, ‘sốt ruột lập công!’”.

“Ta biết rồi!”

Dương Quốc Trung sửa sang lại áo mão, đang muốn đi, thì đúng lúc ấy, từ phương xa bỗng nhiên có người hô to: “Dương thượng thư!”

Dương Quốc Trung vừa quay đầu lại, chỉ thấy xa xa chạy tới một con ngựa, người ngồi trên ngựa hình như là quan viên của Đại Lý tự.

Dương Quốc Trung không kịp phàn ứng lại, Lệnh Hồ Phi thì thầm kêu một tiếng không hay rồi, hắn nhảy xuống xe ngựa lớn tiếng nói: “Đã xảy ra chuyện gì thế?”

Quan viên Đại Lý tự phi thân xuống ngựa, tiến lên thi lễ nói: “Sứ quân nhà ty chức lệnh ty chức đến cấp báo, sáng sớm hôm nay Kinh Triệu Duẫn đến Đại Lý tự đã dẫn phạm nhân bắt được tối hôm qua đi rồi.”

“A!”

Lệnh Hồ Phi thất thanh kêu lên. tin tức đột ngột đó làm cho thế cục nghịch chuyển, bọn họ bị rơi vào thế hạ phong.

Lúc này, viên hoạn quan tuyên chỉ vội vàng nói với Dương Quốc Trung: “Dương thượng thư, nhanh lên đi!

Thánh Thượng đã chờ sốt ruột lắm rồi.”

Dương Quốc Trung nhìn thoáng qua Lệnh Hồ Phi, bèn đi về phía Khánh Hưng cung, Lệnh Hồ Phi bỗng nhiên gọi Dương Quốc Trung lại: “Sứ quân chậm đã!”

“Tiên sinh còn có việc gì sao?”

“Sứ quân, ty chức cùng ngài đi vào vậy.”

Tình huống đã xảy ra quá đột ngột.

Lệnh Hồ Phi biết Dương Quốc Trung ứng phó không được, hắn đành gắng gượng mà đi cùng.

“Thần Dương Quốc Trung khấu kiến bệ hạ!”

“Thần Lệnh Hồ Phi tham kiến bệ hạ!”

Hai người ở trước bậc tam cấp của cung điện khom người thi lễ với Lý Long Cơ, Lệnh Hồ Phi đến làm cho Lý Long Cơ có chút giận, hắn biết binh bộ thị lang Lệnh Hồ Phi là quân sự của Dương Quốc Trung, nhưng Dương Quốc Trung đường đường là tướng quốc, mà có chút việc cỏn cỏn đó cũng phải nhờ đến Lệnh Hồ Phi ra mặt. thực sự làm cho Lý Long Cơ cảm thấy thất vọng.

“Lệnh Hồ ái khanh, khanh tới làm cái gì?”

“Hồi bẩm bệ hạ.

Dương thượng thư ngày hôm qua tự ý mời Kim Ngộ Vệ hiệp trợ bắt tên tội phạm bỏ trốn, là chủ ý của thần, thần không dám giấu diếm.

đặc biệt đến thỉnh tội!”

“Hừ!”

Lý Khánh An ở bên cạnh khẽ hừ một tiếng, nói: “Lệnh Hồ thị lang nhận được tin tức nhanh thật, ta vừa mới bẩm báo việc này với Thánh Thượng, Lệnh Hồ thị lang đã biết được rồi. chẳng lẽ là thuận phong nhĩ. thiên lý nhãn hay sao?”

Ý tứ của Lý Khánh An chính là ám chỉ trong Hưng Khánh cung có người mật báo lại. lời nói này của hắn làm cho bọn hoạn quan trong đại điện sợ tới mức người nào người nấy run lẩy bẫy, Lệnh Hồ Phi lập tức đáp: “Lời nói của Đại tướng quân là không phải rồi, ty chức vốn là đến đây thỉnh tội với bệ hạ.

Đặng tướng quân của Kim Ngộ Vệ vào Khánh Hưng cung, chăng lẽ ty chức lại không biết là chuyện gì hay sao?”

“Được rồi. chuyện này không cần cãi nữa!”

Lý Long Cơ cắt ngang cuộc tranh luận của bọn họ, quay đầu lại chất vấn Dương Quốc Trung nói: “Khanh cần bắt đào phạm gì?

Trong chức vụ của khanh có mục bắt đào phạm này hay sao?”

Dương Quốc Trung vội vàng quỳ xuống dập đầu một cái, nói: “Bệ hạ. buổi chiều ngày hôm qua. thần trong lúc tình cờ biết được tin tức. nói rằng kẻ đồng phạm trong vụ án ám sát Đệ vương ẩn núp ở trong Sùng Thánh Tự. thần liền lập tức đem tin tức này nói với Trường An huyện lệnh Thôi Quang Viễn.

Nhưng sau đó thần lại lo lắng nghi phạm võ nghệ cao cường, các nha dịch của huyện không thể đối phó được.

Thần từng ở trong huyện Trường An đảm nhiệm huyện lệnh, rất thân thiết với các nha dịch, không muốn bọn họ bỏ mạng oan uổng. bèn dưới sự kiến nghị của Lệnh Hồ thị lang đến cầu viện Kim Ngộ Vệ, đó chính là toàn bộ quá trình của sự việc này.”

Lý Long Cơ nghe hắn nói cũng còn có chút lý lẽ. liền gật gật đầu nói: “Vậy tại sao khanh không đem việc này nói với Kinh Triệu Duẫn, mà lại tự ý làm chủ, chẳng lẽ khanh không biết việc này trẫm đã lệnh cho Kinh Triệu Duẫn toàn quyền phụ trách sao?”

Dương Quốc Trung lại dập đầu hai cái, nói: “Bệ hạ. thần có tội, thần sốt ruột lập công, muốn đem công lao giữ lấy cho riêng mình, thần có tư tâm.”

Cho tới bây giờ. các câu trả lời của Dương Quốc Trung đều làm cho Lý Long Cơ rất vừa lòng, hắn không khỏi lại liếc mắt nhìn Lệnh Hồ Phi một cái, hắn biết nhất định là người này ở trên đường đi đã dạy cho Dương Quốc Trung như thế, mới làm cho Dương Quốc Trung có cách ứng phó cao minh biết nói tránh né hay như vậy.

Lý Long Cơ lại cười nói với Lý Khánh An: “Đại tướng quân bây giờ đã biết rõ rồi

Lý Khánh An khom người thi lễ với lý Long Cơ nói: “Đa tạ bệ hạ thay thần chủ trì công đạo, thần vô vàn cảm kích, thần cũng có thể lý giải được tâm trạng vì nước nhà mà lo lắng của Dương thượng thư.

Nếu đã là hiểu lầm. thần cũng không muốn truy cứu việc này nữa. nhưng thần có một chuyện nhất định phải giữa sự trong sạch cho mình.

Đặng Duy này luôn miệng nói thần che giấu tội phạm quan trọng của triều đình, hắn dựa vào cái gì cho rằng là thần đã che giấu chứ?

Việc này quan hệ đến sự trong sạch của thần, thần không muốn trên dưới đại Đường đều nói thần cấu kết với tội phạm, xin bệ hạ hiểu cho tâm trạng của thần.”

Nói xong, hắn lại liếc nhìn Lệnh Hồ Phi một cái. cũng cười lạnh lùng như thế, hắn đã đánh một bài quyền Thái Cực(đùn đẩy), lại đem sự việc vòng trở lại. muốn cho hắn ra khỏi cuộc ư?

Không có cửa đâu!

Lệnh Hồ Phi cũng âm thầm thở dài một tiếng.

Lý Khánh An cao minh.

Đây đương nhiên cũng là lời mà hắn muốn nói. nhưng lại bị Lý Khánh An giành nói ra trước, cùng một sự việc, hắn nói việc này với Lý Khánh An nói việc này thì hoàn toàn khác nhau, điểm xuất phát của hai người khác nhau, cũng giống như là cùng một con chim công xòe đuôi, hắn sẽ miêu tả bộ mặt xinh đẹp sặc sỡ của lông chim, còn Lý Khánh An thì lại đi vạch trần sự xấu xí phía sau mông của chim công.

Hắn sẽ từ từ dẫn dắt Lý Long Cơ đến cuối cùng tin tưởng Vương Củng đã sai Hình Tể bày ra kế hoạch hành thích Đệ vương. có hay không có Hình Tể cũng không quan trọng, quan trọng là lý Long Cơ tin rằng là do Hình Tể gây nên. chẳng qua hiện tại vì bị tội mà trốn chạy, sau đó mới chỉ ra quan hệ giữa Hình Tể cùng huynh đệ họ Vương, thì mục đích của hắn đã thành công rồi.

Còn Lý Khánh An thì lại để cho Lý Long Cơ hoài nghi Hình Tể có thật hay là không, đầu tiên là vốn không có người này, thì làm sao có thể xác định hắn đã phạm tội hay không?

Cùng một con công xòe đuôi, thì người đứng ở phía trước và người đứng ở mặt sau cho ra kết luận sẽ hoàn toàn khác nhau.

Quả nhiên.

Lý Long Cơ bị Lý Khánh An dẫn dắt rồi. hắn vừa rồi cũng có nói sẽ cho quân An Tây một công đạo, liền quay đầu lại lạnh lùng nói với Đặng Duy: “Câu hỏi của đại tướng quân ngươi nghe thấy rồi chứ?

Ngươi một mực khẳng định rằng đại tướng quân che giấu đào phạm, ngươi có chứng cớ gì không?”

Lý Khánh An cũng ép hỏi hắn: “Chính ngươi cũng đã từng nói, ngươi cũng không có tận mắt nhìn thấy hắn vào trong quân doanh của ta. sao ngươi lại một mực khẳng định người này đã vào đại doanh của ta. ngươi hãy đưa ra chứng cứ đi chứ!”

‘Thần theo vết nước mà đuổi theo, vết nước đích thật biến mất ở trước đại doanh quân An Tây.”

“Nếu hắn phát hiện vào không được đại doanh của ta. bèn dọc theo đại doanh mà chạy đi thì sao?”

“Việc này...”

Đặng Duy miệng câm như hến không trả lời được, hắn bỗng nhiên binh binh dập đầu hai cái. khóc nói: “Thần có tội. thần không nên đổ oan cho lý Đại tướng quân, thần vì có mối hận cũ với Lý Đại tướng quân, nên mới một mực khẳng định là ngài ấy, xin bệ hạ phạt tội thần!”

Lúc này, Lệnh Hồ Phi gấp đến độ thẳng giẫm chân suốt, sự việc bị hỏng rồi, hắn cố hết sức mà nháy mắt với Dương Quốc Trung, kêu hắn ngăn lại việc xử phạt của Lý Long Cơ lại, giữ lấy Đặng Duy.

Trong kế hoạch của hắn. tại Trường An Trường Tôn Toàn Tự đã bị miễn chức, thì sẽ thăng chức Đặng Duy để thay thế, từ đó khống chế Vũ Lâm quân, nhưng Dương Quốc Trung tại thời khắc mấu chốt này lại trầm mặc im lặng.

Lý Long Cơ cuối cùng cũng mở miệng: “Được!

Nếu khanh đã thừa nhận đổ oan cho Lý Đại tướng quân, thế thì trẫm sẽ không thể không xử phạt khanh rồi. truyền ý chỉ của trẫm. bắt đầu từ thời khắc, miễn đi chức Kim Ngộ Vệ tướng quân của Đặng Duy, biếm làm thứ dân.”

Kim Ngộ Vệ đại tướng quân Vương Thừa Nghiệp cũng đứng dậy: “Bệ hạ.

Đặng Duy chưa phụng quân lệnh tự tiện xuất binh, nghiêm trọng vi phạm quân quy, thần là Kim Ngộ Vệ đại tướng quân, cũng muốn nghiêm khắc xử phạt người này.”

Lý Long Cơ gật gật đầu: “Được!”

Vương Thừa Nghiệp chỉ Đặng Duy, nói: “Ngươi tự tiện xuất binh, dựa theo quân quy phải xử trảm, nhưng niệm ngươi là vì muốn bắt tội phạm quan trọng, không phải là việc riêng tư. nên tha cho ngươi tội chết, đánh ngươi một trăm quân côn. miễn đi hết thảy quân chức, giáng xuống làm binh sĩ thường.”

Đặng Duy thấy Dương Quốc Trung từ đầu đến cuối cũng không có thay mình nói giúp lời nào cả. hắn không khỏi tiêu tan hết thảy các ý niệm thành mây khói, run run dập đầu. nói: “Thần tạ ơn Thánh Thượng không đã không giết, tạ ơn Đại tướng quân đã tha cho.”

Hắn đứng lên.

đã không thèm nhìn Dương Quốc Trung nữa.

đi theo mấy tên thị vệ đi chịu hình phạt, lúc này, Lệnh Hồ Phi đã không còn nhịn được nữa. tiến lên dập đầu nói: “Bệ hạ vì sao không hỏi, Hình Tể này rốt cục là ai. vì sao lại ám sát Đệ vương?”

Lý Khánh An cũng tiếp lời nói: “Bệ hạ. thần cũng rất ngạc nhiên.

Hình Tể này là người tài ba ra sao, mà Dương thượng thư nếu đã ở chùa bắt được hắn rồi, vì sao lại để cho hắn chạy thoát?”

Lý Khánh An lại quay đầu lại cười nói với Dương Quốc Trung: “Dương thượng thư có thể nói ra cho mọi người nghe không?”

Đúng lúc này, bên ngoài điện truyền đến tiếng thị vệ hô vang: “lý tướng quốc cầu kiến!”

Lý Lâm Phổ tới rồi, Lý Long Cơ liền gật gật đầu cười nói: “Vừa lúc tướng quốc tới rồi.

để cho khanh ấy cùng nghe vậy!

Mời tướng quốc vào đi.”

“Bệ hạ có chỉ. tuyên Lý tướng quốc vào điện!”

Lát sau, thân thể khô gầy của Lý Lâm Phổ ra hiện ở trước điện, hắn cố hết sức mà đi lên trước, khom người thi lễ nói: “Thần Lý Lâm Phổ tham kiến bệ hạ!”

Lý Long Cơ thấy khí sắc Lý Lâm Phổ rất kém. không khỏi quan tâm hỏi thăm: “Tướng quốc thân thể không tốt, thì ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.”

“Thần đã bận quen rồi. luôn nghĩ đến việc cùng chia sẽ nỗi lo với bệ hạ.”

Lý Long Cơ gật gật đầu. vội vàng dặn dò: “Mau đi lấy một chiếc ghế bành đến.

để cho tướng quốc ngồi xuống!”

Có hoạn quan lấy tới một chiếc ghế bành.

Lý Lâm Phổ ngồi xuống. hắn cười xòa nói với Lý Khánh An: “Đại tướng quân, đã lâu không gặp rồi.”

Lý Khánh An vội vàng thi lễ: “Ty chức trở về còn chưa có đi thăm tướng quốc, thật vô cùng thất lễ, mong tướng quốc thứ tội.”

Lý Lâm Phổ khoát tay cười nói: “Đừng ngại!

Trước công sau tư. xin Đại tướng quân cứ tiếp tục nói việc công đã.”

Lý Khánh An ngầm hiểu.

Lý Lâm Phổ là có ý đến tiếp viện hắn.

Lý Lâm Phổ đã đến. sẽ không nói thêm cái gì. nhưng sự có mặt của hắn chính là một loại thế lực. thay đổi cục diện về lực lượng tại Đại Đồng điện, tăng thêm sức thuyết phục cho hắn Lý Khánh An. uy hiếp lấy Dương Quốc Trung.

ông ta là một loại vũ khí chiến lược.

Lý Khánh An bèn cười nói đối với Lý Long Cơ: “Bệ hạ. tướng quốc vừa tới, thần có đem sự việc nói lại một cách sơ lược một lần không?”

“Được!”

Lý Khánh An liền đem việc vừa rồi nói lại một cách sơ lược cho Lý Lâm Phổ nghe, cuối cùng cười nói: “Ty chức hiện tại rất hiếu kỳ, vừa rồi Dương thượng thư nói, hắn rõ ràng đã bắt được phạm nhân ở trong chùa rồi. nhưng tại sao lại tháo chạy rồi. lại còn gây ra chuyện buồn cười là phạm nhân chạy vào quân doanh của ta. ta thực sự không thể lý giải được, cho nên muốn thỉnh giáo Dương thượng thư.”

Lý Lâm Phổ không khỏi âm thầm khen ngợi một tiếng: ‘cao minh!' Không nói Hình Tể. trước hết nói đến Nhâm Hải Xuyên, nếu chứng cứ Nhâm Hải Xuyên là bị Hình Tể sai khiến là không đủ. vậy chứng cứ Hình Tể là chủ mưu cũng sẽ không đủ. vậy dựa vào đâu mà lôi cả huynh đệ Vương thị vào nữa.

Đây chính là đòn dụ ngài vào chum của Lý Khánh An. trước là điều Đặng Duy đi, sau đó mới từ từ dẫn ra sơ hở xảy ra về mặt thời gian hôm qua lúc tróc nã Nhâm Hải Xuyên, nếu là ngay lúc đó tạm thời cầu trợ Kim Ngộ Vệ, về mặt lộ trình và thời gian làm sao có thể kịp lúc được, rạng sáng hôm nay hắn đã bí mật cử người đi điều tra vị trí chiều hôm qua Đặng Duy đang đứng.

Dương Quốc Trung trong lòng vô cùng khó xử. sự biến hóa đột ngột làm cho hắn có chút trở tay không kịp, hơn nữa Lý Lâm Phổ cũng đã tới, đây làm cho lòng hắn có chút lo sợ, Dương Quốc Trung cũng là một người xảo quyệt, tuy không như Lệnh Hồ Phi tinh thông mưu lược, nhìn vấn đề thấu đáo, nhưng hắn cũng có sở trường. chính là giỏi việc học tập tổng kết, khi nãy Lệnh Hồ Phi dạy hắn tránh nặng nương nhẹ, thoái thác trách nhiệm, hắn bèn lập tức học xong dùng ngay, Dương Quốc Trung cười gượng một tiếng nói: “Kỳ thực đây là manh mối do Lệnh Hồ thị lang phát hiện, là Thị lang đem công lao nhường cho ta. thật là xấu hồ!

Ta không thể mắc tiếp sai phạm nào nữa. vẫn là để Lệnh Hồ thị lang nói vậy!”

Ngồi quá lâu. lý Long Cơ cũng có chút mỏi mệt. hắn mất kiên nhẫn khoát tay nói: “Lệnh Hồ thị lang cứ việc nói!”

Lệnh Hồ Phi thở dài trong lòng một tiếng, hắn còn có thể nói cái gì đâu? vốn hắn nghĩ muốn dẫn Lý Long Cơ từng bước đi theo mạch suy nghĩ của hắn. cho dù không có Hình Tể cũng không sao, nhưng ngặt nỗi bị Lý Khánh An đoạt đi cơ hội chủ động, bỏ Hình Tể qua một bên.

đòi nói Nhậm Hải Xuyên, nhưng nói Nhậm Hải Xuyên có ý nghĩa gì.

đã không có Hình Tể, tất cả đều là những lời nói của một bên. huống hồ, hiện tại Nhậm Hải Xuyên đã nằm trong tay Vương Củng, hắn lý nào mà không lật lại lời cung chứ?

Nhưng hắn không nói lại không được, Dương Quốc Trung đã khiêng chiếc thang của hắn đi rồi. không nói chính là tội khi quân.

Lệnh Hồ Phi không khỏi âm thầm mắng một tiếng Dương Quốc Trung ngu xuẩn, chỉ đành gắng gượng nói: “Bệ hạ.

Lý tướng quốc, Lý Đại tướng quân, thần cũng là ngẫu nhiên biết được đồng lõa của thích khách ẩn giấu ở Sùng Thánh tự...”

Hắn vừa nói câu mở đầu đã bị Lý Khánh An cắt ngang.

Lý Khánh An cười nói: “Lệnh Hồ thị lang có thể nào nói cụ thể một chút, rốt cuộc là làm thế nào biết được đồng lõa của thích khách giấu mình ở Sùng Thánh tự?”

Lệnh Hồ Phi trong lòng chửi ầm lên. chính là hắn an bài giấu ở nơi đó, hắn có thể không biết sao?

Hắn xoay qua một ý niệm khác, đành phải nói: “Là một gia nhân của ta đi Sùng Thánh tự thắp hương, nghe một tăng nhân nói tới việc này.”

Lý Khánh An lại cười nói: “Tên thích khách quả có tâm địa từ bi. có chí hướng xả thân nuôi ưng. biết là đang treo thưởng vạn quan bắt hắn. cho nên nhanh như vậy mà đã lộ tẩy cho người khác, để cho người ta đi phát tài.”

Nói chuyện trước mặt Thánh thượng không dễ gì để người khác cắt đứt.

Đó là một hành động vô lễ.

Lý Khánh An là mệnh quan triều đình sao lại có thể không biết điều này, nhưng hắn rõ ràng biết mà vẫn chen ngang, hơn nữa câu nào câu nấy đều đang chỉ rõ sơ hở trong từng chi tiết.

Điều này khiến Lệnh Hồ Phi toát cả mồ hôi lạnh.

Hắn bỗng ý thức được.

Lý Khánh An đã có chuẩn bị từ trước.

Trong đầu Lệnh Hồ Phi lập tức cấp tốc suy nghĩ, rốt cuộc đã sơ hở ở điểm nào?

Lúc này, hắn đột nhớ tới một chuyện, đó chính là Thôi Quang Viễn từ Lại bộ đi ra. sau đó đến Sùng Thánh tự bắt người.

Trung gian cách nhau không đến nửa canh giờ, mà lúc ấy Đặng Duy dẫn quân đi tuần ở ngoài mình Đức môn, Long Võ tướng quân Mã Hưu Quân dẫn quân tuần ở vùng Xuân mình môn.

Để tránh cho cấp trên của hai người can thiệp, mà hắn mới cố tình điều họ ra ngoài trước, nhưng cuối cùng họ lại cùng xuất hiện tại Sùng Thánh tự.

Nếu Dương Quốc Trung thật sự là lâm thời cầu cứu nơi họ, một đi một về thời gian cũng không thề nào kịp.Vậy chỉ có thể nói rõ họ đã an bài từ trước.

Nếu cứ tiếp tục mổ xẻ tình tiết vụ việc này nhất định sẽ lôi ra một lỗ hổng này.

Chẳng lẽ Lý Khánh An đã phát hiện sơ hở này?

Lệnh Hồ Phi không khỏi nhìn sang Lý Khánh An. chỉ thấy Lý Khánh An lạnh lùng quay lại nhìn hắn. trong mắt Khánh An không giấu nổi chút chế giễu, đầy ý gậy ông đập lưng ông.

Dương Quốc Trung không phải nói do lo lắng bọn nha dịch không đối phó được thích khách sao?

Nếu lâm thời đi tìm thêm Kim Ngộ Vệ và Long Võ quân tương trợ, thì các ngươi thời gian đâu mà đến kịp?

Nghĩ đến chỗ sơ hở này, Lệnh Hồ Phi nhất thời đổ mồ hôi đầm đìa, Lý Khánh An sáng sớm chạy tới nháo sự. nào là Kim Ngộ Vệ tự tiện xuất binh, không phải chính là muốn dẫn ra điểm sơ hở này sao?

Lúc này Lý Long Cơ cũng dần dần ngẫm nghĩ ra. nói thêm gì đi nữa, Dương Quốc Trung chỉ sợ cũng bị rơi vào thế bị động, hắn liếc liếc mắt nhìn Dương Quốc Trung, hắn muốn một mình nghe Dương Quốc Trung giải thích.

Nghĩ thế, Lý Long Cơ liền ngáp liền hai cái. vờ như không còn kiên nhẫn để nghe tiếp, sắc mặt bắt mãn nói: “Trẫm có chút mệt nhọc, việc này hôm nào rồi nói sau!”

Dương Quốc Trung như trút được gánh nặng, vội vàng khom người nói: “Chúng thần không dám quấy rầy bệ hạ. chúng thần xin cáo lui!”

Lý Khánh An cũng cười nói: “Bệ hạ, nếu thích khách này là đào thoát ở phụ cận quân doanh của thần, thần nguyện thỉnh chỉ. tham dự đi bắt tên thích khách này, xin bệ hạ ân chuẩn!”

Lý Long Cơ lắc đầu. nói: “Vụ án này do Kinh Triệu Doãn toàn quyền phụ trách.

Đại tướng quân sẽ không phải nhúng tay, để tránh sinh thêm hiểu lầm.”

Lý Long Cơ như gợi ý cho Dương Quốc Trung hay, không cần phải sốt ruột tranh công, ngươi đấu không lại Lý Khánh An.

Dương Quốc Trung không nghe hiểu, nhưng Lệnh Hồ Phi lại hiểu, hắn vừa thở phào một hơi, lại đồng thời cũng âm thầm thở dài, “Mưu kế hắn mất hàng mấy tháng trời khổ tâm bày ra lại bị xong đời như thế!”

Lúc này hắn bỗng nhiên lại nghĩ tới một sự kiện chết người khác, Nhậm Hải Xuyên bị Vương Củng dẫn đi, liệu hắn có khai ngược lại mình ra không?!

Chương 271: Lý, Vương liên minh

Lý Khánh An và Dương Quốc Trung đều lùi trước.

Lý Lâm Phổ thì lại không, lão được Lý Long Cơ bí mật giữ lại, nơi gặp mặt đổi thành Ngự thư phòng.Trong phòng chỉ còn lại hai người họ.

“Tướng quốc, trẫm muốn giữ ngươi lại chính là muốn thương lượng việc phong thưởng Lý Khánh An và An Tây quân.

Bọn họ đều đã vào kinh mấy hôm nay, không thể để chậm trễ được nữa.”

Ý nghĩ Lý Long Phổ cũng hơi lung lay, lần trước lúc thương thảo việc của Cao Tiên Chi.

Dương Quốc Trung cũng cùng tham dự, nhưng lần này lại không để hắn ở lại, hiển nhiên là Lý Long Cơ không muốn để hắn nhúng tay việc này, hay còn có nguyên nhân khác.

“Điện hạ có án nào chứ?”

Lý Long Cơ mỉm cười nói: “Trẫm chỉ có một cách nghì. phương án cụ thể còn phải để Trung Thư Tỉnh soạn thảo.”

“Thần nguyện phân ưu cùng điện hạ!”

Lý Long Cơ trầm ngâm một lúc bèn nói: “Lý Khánh An lần này có thể đánh bại Đại Thực củng cố sơn hà Hà Trung, trẫm nghĩ hắn lập công cao, hon nữa hắn lại để ra việc thay đổi ky my châu phủ(* Những cơ quan địa phương hành chính, quân sự thiết lập tại vùng các dân tộc thiểu số vùng biên thùy.). mà thực hành quanh chính trực quản, dời An Tây Đô hộ về Toái Hiệp. nhưng vấn đề là nếu làm như thế thì quyền lực của Lý Khánh An e rằng quá lớn. hơn nữa đường xá xa xôi, triều đình quản chế bắt lực, rất nguy hiểm.Vì thế trẫm nghĩ sẽ thực hành quân chính phân li tại An Tây, hay thực hành An Tây Đại đô hộ thực quản, tướng quốc thấy sao?”

Trong lòng Lý Lâm Phổ giật thót.

Lý Long Cơ quả thật muốn hạn chế quyền hành của Lý Khánh An, thực hành quân chính phân ly e rằng sẽ là đả kích lớn với Lý Khánh An.

Bây giờ Khánh An đã ở trên đà thắng thế, chắc người vẫn chưa dám dùng cách này, còn thực thi An Tây Đại đô hộ thực quản thì có phần ôn hòa hơn, hơn nữa người thương lượng việc này với mình chắc cũng vì ý này, quan trọng là sẽ cử ai đi đảm nhiệm chức thực quản?

Lão nghĩ nghị một lúc liền nói: “Đô đốc châu thực hành quân chính hợp nhất vốn là định chế. hơn nữa Lĩnh Tây vừa thanh bình, lập tức phái người đi quản lý chính vụ hình như không ổn lắm.Dùng quân chính có vẻ khiến người càng dễ chấp nhận hơn.

Thần thiên về điều sau. thực hành An Tây Đại đô hộ thực quản.”

Lý Long Cơ cười, “Trẫm cũng có ý nghĩ thế, hơn nữa trẫm muốn phái một thân vương đi An Tây .Đương nhiên, trẫm không phải muốn cắt giảm quyền của Lý Khánh An.chỉ là muốn một thân vương đi An Tây trấn thủ, tướng quốc nghĩ sao?”

Lão hiểu ý của người, kỳ thực chỉ là phái một người đi giám sát, chứ cũng không hẳn là đoạt quyền.Lão bèn lập tức nói: “Điện hạ, nếu không phải cắt quyền, thần kiến nghị cũng không phải gia phong An Tây Đại đô hộ, như thế có thể tránh được mâu thuẫn về sau. hoặc có thể đổi phong Lũng Hữu Đạo chư Phồn an phủ đại sứ, có thể thường trú An Tây hoặc Bắc Đình.

Như thế thì có thể hàm hồ cho qua, sẽ không khiến Lý Khánh An nhạy cảm. không biết điện hạ nghĩ sao?”

Đường Triều Lũng Hữu Đạo phạm vi rất rộng, từ Lũng Hữu về tây, bao gồm cả Lũng Hữu, Sóc Phương, Hà Tây, An Tây cho đến phía tây Đại Đường, đều là phạm trù quản hạch của Lũng Hữu Đạo.

Lý Lâm Phổ đưa ra phương án này hiển nhiên là càng làm mờ đi ý thức tước quyền của Lý Long Cơ.

Từ bổn ý của lão phản đối Lý Long Cơ phái thân vương đến An Tây, lão nghĩ không cần phải làm thế. nhưng lão cũng biết Lý Long Cơ cố chấp.

Việc đã quyết định xong sẽ không dễ thay đổi, chỉ có thể giảm nhẹ bớt.

lý Long Cơ ngẫm nghĩ một lúc, thế cũng được, bản thân An Tây cũng đã có hoạn quan siám quan, như thế có thêm một cửa ngõ cho Lý Khánh An. như thế quân chính đều có người giám sát. chắc không ai dám dễ dàng manh động.

Nghĩ đến đây người liền cười nói: “Nếu trẫm đã có cùng cách nghĩ với tướng quốc, tiếp theo trẫm sẽ nói đến việc mở rộng thực lực An Tây.”

Lý Lâm Phổ bỗng nhiên hiểu ra. hóa ra lý Long Cơ muốn mở rộng thực lực tại Tây An. nhưng lại không yên tâm Khánh An.Lần này quyết định phái thân vương đi trấn giữ đúng là cả họa cả phước.Lão bèn hỏi: “Xin điện hạ chỉ thị!”

Lý Long Cơ rút ra cuốn báo cáo thuật chức dày dặn của Lý Khánh An. nói: “Trong báo cáo của Lý Khánh An điều khiến trong động lòng nhất chính là để nghị di dời những nông dân đã bị mất đất đến An Tây khai hoang.

Đây quả thật là một lương sách, trẫm quyết định sẽ áp dụng.

Trong vòng ba năm trẫm sẽ lần lượt dời bốn mươi vạn hộ nông dân đến An Tây.

Đồng thời cũng ban quyền sắp xếp cho di dân cho An Tây Đô hộ phủ.

Thế này trẫm quyết định phái thân vương đến An Tây trấn thủ.

Ngoài ra trẫm định sẽ cho sửa đường trực tiếp từ An Tây đến Đại Đường để rút ngắn thời gian đến An Tây, gia tăng sự khống chế của triều đình.”

“Quả thật rộng rãi!”

Lý Lâm Phổ tán tường một tiếng.Ai nói Lý Long Cơ hôn dung vô tích sự. người mà tỉnh táo thì mới lợi hại.

Di dân bốn mươi vạn. xây dựng đường đến thẳng Đại Đường, triệt để khống chế An Tây.

Thái Tông hoàng đế năm xưa còn chưa có được động lực như người.

“Điện hạ. vậy làm sao phong thưởng An Tây quân và Lý Khánh An?”

Lý Long Cơ gật gật đầu. tiếp tục: “Phong thưởng An Tây quân dễ. trẫm đã cho An Tây quyền đúc tiền tệ. lại chuẩn lưu thông tiền vàng bạc, có thể tiếp tục khoán lượng đúc cho họ.

Trẫm suy nghĩ trong phạm vi chừng sáu mươi vạn quan.

Tướng sĩ trận vong có thể ban đất đai để an ủi người nhà. nhưng phong thưởng Lý Khánh An. trẫm có phần chưa quyết định được.”

“Điện hạ có thể nói xem. thần có thể suy ngẫm cùng điện hạ.”

“Ừm!” lý Long Cơ thở dài: “Trẫm định để hắn đồng tước với An Lộc Sơn. gia phong làm Phiêu kỳ đại tướng quân, hiệu kiểm Binh bộ Thượng thư.Thực phong năm trăm hộ đều dễ. quan trọng là tước vị.

Lý Khánh An bây giờ đã là Đình Quốc Công.

đi lên thêm một bước nữa sẽ là quận vương.

Trẫm nếu phong hắn làm quận vương, e rằng kinh nghiệm hắn còn hơi nhạt.

An Lộc Sơn tuy là Đông Bình quận vương, nhưng dẫu sao có thêm thâm niên, ai cũng tâm phục.

Phong Lý Khánh An làm quận vương; trẫm lo là những người khác sẽ không phục.”

Lý Lâm Phổ nghĩ nghĩ một lúc bèn cười nói: “Điện hạ. thần lại có một phương án triết trung.”

“ồ!

Tướng quốc mau nói.”

“Điện hạ có thể cùng phong thưởng, không chỉ phong thưởng một mình Lý Khánh An. thần vẫn có cách nghĩ. nếu chỉ phong một mình An Lộc Sơn làm quận vương hình như có phần không ổn. bắt công với Ca Thư Hàn.

Vừa khéo hôm nay điện hạ nhắc đến việc này thần kiến nghĩ Ca Thư Hàn và Cao Tiên Chi cùng phong làm quận vương.

Dẫu sao bọn họ cũng có đại công với xã tắc.

Điện hạ có thể phong Ca Thư Hàn làm Tây Bình quận vương.

Cao Tiên Chi làm An nam quận vương.

Lý Khánh An làm An Tây quận vương.

Như thế này liền có thể trừ đi nỗi ưu chỉ phong mỗi mình Lý Khánh An”

lý Long Cơ khoát tay sau lưng đi được vài bước, năm xưa phong An Lộc Sơn vì quận vương Đông Bình chính đã khai một tiền lệ cho việc phong một vương gia dị tánh, và gây nên cơn sóng bắt mãn trong tông tộc.

Bây giờ lại phong thêm tam vương.

đây đâu phải việc nhỏ!

“Tướng quốc, việc này trọng đại, hãy cho trẫm suy nghĩ thêm!”

“Thần chỉ là kiến nghị. cuối cùng thế nào là phải xem quyết định của điện hạ.ngoài ra thần còn có một thỉnh cầu, xin điện hạ ân chuẩn.”

“Khanh cứ nói, thỉnh cầu gì?”

Lý Lâm Phổ do dự một lúc liền nói: “Điện hạ, thân thể của thần ngày càng kém.

đã nghiêm trọng ảnh hưởng đến việc ban bố chính lệnh trong Trung Thư Tỉnh, thần tiến cử Vương Củng làm Trung Thư Thị lang, chủ quản sự vụ thường ngày của Trung Thư Tỉnh, mong Thánh thượng ân chuẩn.”

“Vương Củng?”

Lý Long Cơ hiểu ý của Lý Lâm Phổ, chính là muốn để Vương Củng làm thừa tướng.

Việc này người đã có an bài trước, liền cười cười nói: “Vương Ngự sứ quả là người trẫm có thể tin dùng. có điều trẫm có suy nghĩ khác với hắn. qua vài ngày nữa trẫm sẽ nói quyết định với tướng quốc, tướng quốc cứ yên tâm.trẫm ắt sẽ có an bài.”

Lý Lâm Phổ thấy Lý Long Cơ không chịu nói rõ cũng không dám hỏi nhiều, liền đứng lên nói: “Vậy lão thần xin cáo lui trước.”

“Vậy được!Trẫm cũng mệt rồi, chúng ta cũng nên nghỉ ngơi sớm.”

“Truyền ý chỉ của trẫm. bãi giá hồi cung!”

Cuộc nói chuyện của Lý Lâm Phổ và Lý Lâm Cơ tuy đều tiến hành trong bí mật, nhưng nó vẫn được thông qua đủ các đường để lưu truyền ra ngoài.

Trong cái thế giới nhỏ của các quan lớn đã gây không ít sự chú ý.

Đã có vài tin được rò rỉ trong cuộc nói chuyện nói.

Một là thân vương sẽ đi Tây Vực trấn thủ. mà là vị thân vương nào đến đây vẫn chưa ai rõ.

Thứ hai nữa là sẽ thêm nhiều vương vương dị tánh.

Dù cho đây là kiến nghị của Lý Lâm Phổ, nhưng Lý Long Cơ vẫn chưa công khai phản đối.

Những điều này khiến một số người đương sự lòng đầy thổn thức.

Cuối cùng, và cũng là tin ảnh hưởng mạnh nhất, đó chính sự tín dụng của Vương Củng.

Rất có thể Lý Long Cơ sẽ thay đổi lại đội ngũ tướng quốc.

Đây cũng chính là một sự phân bổ quyền lực mới lại sắp bắt đầu.

Tối hôm ấy, trong phủ Lý Lâm Phổ cử hành một buổi tiệc nhỏ .Vương Củng dẫn theo thê tử.

Ngự sứ trung thừa La Hi Thích cũng dẫn theo vợ và con gái; và con có tộc đệ của Lý Lâm Phổ, Dương Châu Thái thú Lý Phục Đạo dẫn theo con gái; Và cả trưởng tử của lão Lý Tụ, thứ tử Lý Ngạc, tam tử Lý Tự và trưởng tế Trương Bác Tế hiện là Hồng Lư Tự khanh.

Vài chục người cùng tụ trong một đường.

Lý Khánh An vẫn chưa chính thức thành hôn, vì hắn không dẫn theo Minh Nguyệt, mà là Vũ Y.

Dẫu sao nàng cũng là cháu gái của Lý Lâm Phổ, cũng có thể xem như người một nhà.

đây cũng có thể là những thành viên hạch tâm của Lý Lâm Phổ.

cả nhà Lý Lâm Phổ lúc này đãi yến tiệc rất điển hình là tiệc đó Lý Khánh An, và đồng thời cũng là bữa tiệc ăn mừng chiến thắng, nhưng chỉ có Lý Lâm Phổ, Vương Củng và Khánh An ba người họ biết.

Đây đều là thành viên hạch tâm nhất của Lý Lâm Phổ.

Buổi tiệc được cử hành trong một sảnh nhỏ của phủ Lý Lâm Phổ.

Không khí trong sảnh đường náo nhiệt phơi phới.

Lý Lâm Phổ ngồi giữa chỗ chủ vị, dựa trên đệm êm. trái phải là hai vị tỳ thiếp đứng hầu.

Và hai bên chỗ ngồi là Lý Khánh An và Vương Củng.nhimg hai họ giờ đều không có mặt. chỉ có phu nhân của mỗi người còn ngồi lại trên chỗ.

Đúng là người gặp chuyện hỉ sắc mặt sảng khoái, hôm nay thần sắc Lý Lâm Phổ cũng đặc biệt hồng hào. không còn chút sắc bệnh mọi khi.

Lão quay sang nói với Vũ Y gật đầu cười nói: “Vũ Y. cháu trông lại càng xinh hơn trước đây nhiều, khí sắc cũng tốt hơn. ai dám nói An Tây không phải là nơi đất lành?”

Vũ Y hôm nay ăn diện đặc biệt xinh đẹp.

Nàng trước giờ đều bận váy trắng, nhưng hôm nay nàng phá lệ mặc một chiếc váy lục phức rộng màu đỏ tươi, vai khoát chiếc khăn choàng màu xanh nhạt, và chiếc yếm thêu hoa dài qua thắt lưng để lộ một đoạn ngực trắng nõn. và thêm vòng dây bảo thạch lấp lánh.Tóc nàng cũng được búi cao, tóc mun như mây và được gài cây trâm thúy vũ.

Mặt vẫn không chút phấn son. nhìn thanh thoát diễm lệ.

Cách ăn diện của nàng thế này trông thật duyên dáng vô cùng, tỏa sáng khắp sảnh đường.

Tất cả nữ quyến đều hình như mất màu trước vẻ đẹp của nàng.

Cả mắt của ba người con trai Lý Lâm Phổ đều sáng trưng.

Hai hôm nay tâm trạng Vũ Y rất ư thoải mái.

Cuối cùng nàng đã được tự do.

Gánh nặng ngàn cân đè lên người nàng gần mười năm nay cuối cũng đã bị đánh vỡ.

Một giấy hôn ước được giải trừ khiến đời nàng bỗng như được thắp sáng trở lại.Hôm nay nàng cố tình khoát chiếc khăn choàng đại diện cho phụ nhân đã có chồng, như ẩn ý nàng đã là thê tử của Lý Khánh An.

Hồi tưởng lại năm xưa ăn nhờ ở đậu nhà cậu. hồi tưởng lại nàng đã trốn khỏi sự thê lương bất lực tại nhà cậu. mà giờ nàng đã có thể quang vinh trở lại.

Thế thái nhân gian khiến nàng cảm thán vạn phần.

Nghe nói đến sự khen gợi của Lý Lâm Phổ, mặt nàng đỏ ửng vội cười nói: “Cậu có thể còn chưa biết, cháu đã giải trừ hôn ước với Thôi gia.”

“ồ!

Đây là việc lúc nào?”

Lý Lâm Phổ cũng mừng rỡ hỏi.

“Đó là việc mới ngày hôm trước, do Minh Nguyệt đã nhiều lần tiếp xúc với Thôi gia. bọn họ cuối cùng mới chịu nhượng bộ.”

“Vũ Y, ta chúc mừng cháu!”

Lý Lâm Phổ giơ chén trà lên nói: “Ta dùng trà thay rượu, chúng ta cùng uống một ly.”

“Cậu. nên để cháu mời cậu mới đúng!”

Vũ Y nâng cốc rượu lên. nhẹ nhàng nốc cạn cốc rượu bồ đào.

Chẳng mấy chốc một màu hồng phấn bò nhẹ lên hai má nàng.

Lý Lâm Phổ cười ha hả: “Ta vẫn nhớ cháu chẳng bao giờ uống rượu!

Được.

Hôm nay mọi người vui vẻ thế này, ta cũng uống một ly.”

Vừa nói. lão vừa thò tay lấy bình rượu định rót. làm cho con cái lão phát hoảng vội khuyên can: “Phụ thân, thân thể của người không thể uống rượu được!”

Mấy người con gái của lão dùng một ánh mắt bắt mãn nhìn Vũ Y.

Không lẽ nàng không biết phụ thân đang bệnh nghiêm trọng thế nào ư?

Trong lòng Vũ Y cũng áy náy, nàng đặt cốc rượu xuống ngó quanh tìm Khánh An.

Lúc này phu nhân Vương Củng đương ngồi cạnh nàng, liền thỏ thẻ vài câu vào tai nàng và chỉ tay về gian nhà nhỏ cạnh bên.

Trong nhà, Vương Củng đương quỳ trước Lý Khánh An, chấp tay nói: “n cứu mạng của Đại tướng quân Vương Củng sẽ khắc ghi trong lòng, xin hãy chịu một lạy của ta!”

“Vương Ngự sứ không cần phải thế!”

Khánh An vội dìu hắn dậy nói: “Lý Khánh An ta có đức có tài chi mà dám nhận một lạy của Vương Ngự sứ.”

“Nếu không phải là Đại tướng quân đêm qua đã cứu Hình Tể. nếu không có Đại tướng quân hôm nay lột trần gian kế của Dương Quốc Trung giữa Đại Đồng điện e rằng Vương Củng ta giờ khác này đã ngồi trong ngục của Đại Lý Tự.

Chứ đâu còn có thể đứng đây nói chuyện cùng tướng quân!”

Vương Củng nói quả thực là sự thật.

Trong lịch sử.

Vương Củng bị Dương Quốc Trung gài bẫy, vu khống vụ án Hình Tể để cuối cùng bị Lý Long Cơ xử tội chết.

Huynh đệ hắn cũng bị Lý Long Cơ đánh chết, và cũng từ sau vụ án này mà Dương Quốc Trung độc bá triều đường.

Lý Lâm Phổ triệt để sụp đổ.

Nhưng sự xuất hiện của Lý Khánh An đã thay đổi lịch sử.

Vụ án Hình Tể xảy ra sự cố, Vương Củng được bào tổn tánh mạng, nhưng Vương Củng êm xuôi vượt qua được vụ này hoàn toàn khác Dương Thận Câm.

Dương Thận Câm không có được năng lực và thủ đoạn giống hắn.Trong sự tàn khốc của cuộc chiến quyền lực.

Vương Củng vẫn nhỉnh hơn.

Gia tộc Vương Củng cũng là một đại tộc tại Quan Lũng, lúc Đường Cao Tông từng chịu sự đả kích trầm trọng.Lúc ấy vì muốn tỉa bớt thế lực của gia tộc Vương gia, Đường Cao Tông đã mượn tay Võ Tắc Thiên, phế trừ Vương hoàng hậu, khiến Vương gia từ đấy không còn gượng dậy nổi.Nhưng dẫu sao Vương gia cũng là danh môn thế gia, người tài đời đời có người tài.

Vào thời Thiên Bảo, Vương Củng nhờ Lý Lâm Phổ mà phất lên.

Bây giờ đã thấp thoáng trở thành người thay thế Lý Lâm Phổ, trở thành chính địch lớn nhất của Dương Quốc Trung trong triều.

Vương Củng cũng hiểu rõ mục đích thật sự mà hôm nay Lý Lâm Phổ cử hành yến hội.Tất cả mọi người đều chỉ là vai phụ, chỉ có hắn và Lý Khánh An là nhân vật chính.Lý Lâm Phổ cũng muốn để hai người họ kết làm đồng minh, cùng đối kháng Dương Quốc Trung.Đây cũng là điều mà Vương Củng mong đợi.

Và hôm nay, phe cánh Lý Khánh An rõ ràng là vì hắn mà tranh đấu với Dương Quốc Trung.

Đây là một dấu hiệu rất rõ ràng.

Lý, Vương đồng minh lúc như sẽ còn như cá gặp nước.

Hai người họ rõ ràng có thể bù trừ nhau.

Một người là chư hầu một phương, một là trọng thần một phương.vì lợi ích chung của hai người, họ sẽ là một cặp đôi hoàn mỹ của chính đàn.

“Hai vị không còn gì phải nói nữa chứ?”

Lý Lâm Phổ cười cười đi ra cửa.

Hắn vừa đi lên khoát khoát tay: “Ngồi xuống trước đã!

Ta có vài câu phải nói.”

Ba người cùng ngồi xuống.

Lý Lâm Phổ trầm ngâm một lúc liền nói với Vương Củng: “Vụ án ám sát Đệ vương (*À. nhân vật Đệ vương này có mấy Chương maysaytoc đã dịch là Lệ vương, do chữ Hán này có hai cách đọc. vì thấy Lệ vương có phần hơi èo là, nên cuối cùng xin chọn thống nhất là Đệ vương.) không cần phải điều tra nữa. ta nhìn ra Thánh thượng cũng hiểu, việc này nên đến đây kết thú.

Tên Nhậm Hải Xuyên kia nên bí mật xử quyết đêm nay.”

Vương Củng vội chòm mình nói: “ty chức hiểu rõ, tối nay sẽ cho xử lý tốt việc này.”

Lý Lâm Phổ gật gật đầu lại nói với hai người: “Bây giờ vấn đề lớn nhất trong triều chính là việc Đông Cung trống trải.Đã gần hai năm nay, thái tử vẫn chưa được định.

Đây tuyệt đối là một vấn đề nghiêm trọng.Đương kim hoàng thượng sức khỏe ngày càng yếu dần, vấn đề thái tử người không thể trốn tránh mãi.

Theo như ta được tin từ trong cung rất có khả năng sẽ đế hoàng trương tôn vào làm chủ Đông cung.

Tin này chắn chắn sẽ còn dấy lên sóng to trong triều đình.

Hai người các ngươi trong lòng biết rõ đã đủ. và không được để lộ tin ra ngoài.”

Lý Khánh An và Vương Củng đều nhận lời.

Lý Khánh An đã biết được tin này từ phía Cao Lực Sĩ. không ngờ Lý Lâm Phổ cũng nhận được tin như vậy .Xem ra.

Lý Thục vào làm chủ Đông cung khả năng rất lớn.

Lý Lâm Phổ liếc sang Lý Khánh An cười nói: “Cao Lực Sĩ cũng đã nói thế, đúng không?”

Khánh An gật đầu. thở khẽ: “Cao Ông cũng lòng sinh ý lui về.”

Lý Lâm Phổ cũng đầy cảm thán: “Bọn ta đều đã già rồi. cũng đã đến lúc lui về. giang sơn Đại Đường về sau sẽ do các ngươi chống chọi thôi.”

Nói xong, lão lại quay sang Vương Củng cười nói: “Hôm nay ta đã để nghị với Thánh thượng để ngươi đảm nhiệm chúc Trung Thư Thị lang, chủ quản sự vụ Trung Thư Tỉnh, nhưng Thánh thượng nói đương có an bài khác cho ngươi, ta cũng chúc mừng ngươi trước.”

Vương Củng đại hỉ. hắn hiểu ý của Lý Lâm Phổ, như vậy có nghĩa là hắn sắp được vào chức thừa tướng rồi.Đây là ước mơ bao nhiêu năm nay của hắn.hắn thi một lễ lớn với Lý Lâm Phổ nói: “Đa tạ lý Tướng quân đã cất nhắc trong ty chức trong bao nhiêu năm nay.”

Lý Lâm Phổ cười cười tiếp nhận sự cảm tạ của Vương Củng, lão cần thành ý của hắn của hắn với mình.

Tiếp đến. lão lại quay sang Lý Khánh An. nói: “Lý Tướng quân, còn tin tức của tướng quân là nửa vui nửa lo tướng quân muốn nghe vui trước hay nghe ưu trước?”

Lý Khánh An hơi hơi khom người cười nói: “Lý Tướng quốc cứ nói phần ưu trước!

Tại hạ thích tiên chỉ ưu mà ưu. hậu chỉ lạc mà lạc, tướng quốc cứ nói!”

Lý Lâm Phổ vuốt tay cười lớn: “Nói hay lắm!

Ta thích câu nói này, cũng thích thái độ của ngươi.Vậy ta cứ nói thẳng.

Thánh thượng chuẩn bị phái thân vương đến trấn thủ An Tây.

Vừa nói, lão vừa chăm chăm nhìn vào mắt Lý Khánh An. muốn tìm thấy sự thiểu não của hắn trong mắt.

Nhưng tiếc cho lão, trong mắt hắn cũng vẫn tĩnh lặng như nước, lão hoàn toàn không tìm thấy một sự thất vọng và hụt hẫng nào, phảng phất như thân vương trấn thủ An Tây hoàn toàn không chút liên can gì hắn.

Lý Lâm Phổ không khỏi thầm thở dài.

Tên Lý Khánh An này đúng là ngày càng già dặn.

“Thế nào, ngươi không lo lắng ư?”

Lý Khánh An cười nhạt: “Lo lắng thì sao?

Không lo thì sao?

Xin hỏi tướng quốc, nếu thân vương trấn thủ. là giám quân hay quản chính?”

Lý Lâm Phổ lắc lắc đầu nói: “Không giám quân cũng chả quản chính, chỉ là giám sát ngươi thôi.”

“Nếu thế thì ta có gì đâu để lo lắng?”

Lý Lâm Phổ cười ha hả nói: “Được thôi.

Ta sẽ nói tiếp phần tin vui.Sở dĩ Thánh thượng phái thân vương đến trấn thủ An Tây là vì người đã tiếp nhận kiến nghị của tướng quân, quyết định mở rộng thế lực tại An Tây.

Trong vòng ba năm sẽ di dời bốn mươi vạn hộ dân vào Tây Tây, và giao quyền di dân cho tướng quân.”

Lần này lão đã nhìn thấy một tia vui mừng trong mắt Khánh An.

Lão không còn nhịn được mỉm cười, nghĩ thầm: “Ta vốn nghĩ ngươi thật không quan tâm chứ?

Xem ra đây mới chính là điều ngươi trong đợi.

Lý Khánh An. ngươi ngờ lão phu không hiểu được tâm ý ngươi sao?”

Lúc này, Lý Khánh An trầm ngâm một lúc hỏi: “Không biết Thánh thượng có đề cập đến việc binh lực tại An Tây không?”

“Không.

Người thậm chí sẽ phái vị thân vương nào đến An Tây, người cũng không nói rõ.

Có điều ta có thể chắc chắn nói với ngươi, bây giờ Thánh thượng sẽ không cắt quân đội của ngươi.chí ít là năm nay sẽ không.”

Nói đến đây, Lý Lâm Phổ lại ngồi thẳng cười nói: “Nếu ngươi muốn biết nguyên nhân, ta kiến nghị ngươi mấy hôm nay có thể ghé thăm Ca Thư Hàn một chuyến.”

Chương 272: Đệ Vương Lý Diễm

Yến hội vẫn còn đang tiếp tục.

Lý Lâm Phổ và Lý Khánh An cùng Vương Cùng vẫn đang ở trong phòng bàn bạc.

Vũ Y không thích sự ồn ào trong đại sảnh đường, bèn đi ra ngoài sân.

Lúc này đã là đầu mùa xuân, bầu trời đêm trong vắt. ánh sao lấp lánh, gió nhẹ khẽ vỗ vào mặt. mang đến cảm giác mát rượi.

Vũ Y hít một hơi không khí trong lành của ban đêm. tất cả mọi thứ chung quanh vẫn quen thuộc như xưa. hòn giả sơn ở góc tường kia. nàng còn nhớ rõ lúc con nhỏ Thập Thất Nương đuổi theo mà đánh nàng, nàng đã núp ở phía sau đó mà run rẩy.

Và cái giếng bên cạnh hòn giả sơn kia. một chiếc đàn của nàng giờ đây vẫn còn chìm sâu ở dưới đáy giếng, đó là năm năm trước Bát Nương ghen tị cầm nghệ của nàng, trộm lấy chiếc đàn của nàng rồi ném xuống đáy giếng.

Vũ Y ngẩn ngơ nhìn giếng nước mà ngây ngẩn người, nàng giống như lại trở về những năm tháng trước đây, lúc này, từ cánh cửa phía xa xa truyền đến một loạt tiếng cười, đều là những âm thanh mà nàng quen thuộc, Vũ Y chợt lách người tránh đi. lại vào phía sau hòn giả sơn.

Nhị Thập Nương.

Nhị Thập Nhị Nương và Nhị Thập Tam Nương ba người con gái của Lý Lâm Phổ từ cánh cửa nhỏ đi vào.

Mấy năm không gặp, các nàng ấy đều đã xuất giá cả rồi. nhưng dung mạo vẫn diễm lệ, vẫn ngạo mạn như xưa.

“Các tỷ đã nhìn thấy nữ nhân ấy chưa?

Kiêu ngạo đến không chịu được, tưởng mình là ai a!”

Đây là giọng nói của Nhị Thập Tam Nương, khâu khí của ả ta tràn ngập sự ganh tị.

Nhị Thập Nương cũng nheo mồm nhếch miệng cười lạnh nói: “Thì đó! ả ta chẳng qua là một tiểu thiếp, vị trí thê tử của Lý Khánh An còn chưa tới phiên ả mà. ả ta cũng không biết tự ái5 lại dám ngang nhiên ngồi ở vị trí chính thức nữa chứ.

Nếu tiêu thiếp của phu quân ta mà dám như vậy, ta sớm đã dùng gậy đánh ả cho đến chết rồi.

Ả đàn bà này chẳng qua ỷ mình có chút nhan sắc, là có thể mê hoặc Lý Khánh An đến chẳng biết trời trăng là gì.

Nói thật đấy, ta thật sự tội nghiệp cho Độc Cô Minh Nguyệt kia đấy!”

“ả ta làm sao có thể so sánh với chúng ta được, ả là một ả góa chồng.

đương nhiên là phận tiểu thiếp rồi, chúng ta là ai, đường đường con gái của tướng quốc, ả ta ti tiện như vậy, nói ả cũng là làm nhục cả miệng của chúng ta đấy, đừng nhắc ả làm gì.

đi xem đi!”

Ba nữ nhân nhanh bước đi vào sân.

đứng ở trước cửa dùng đôi mắt thèm muốn mà nhìn vào yến hội ở trong tiểu sảnh, bọn họ và trượng phu của họ cũng đều không có đủ tư cách tham gia yến hội này, nhìn một lúc lâu, ba nữ nhân đầy vẻ thất vọng mà từ một cánh cửa nhỏ khác đi khỏi.

Vũ Y từ phía sau hòn giả sơn đi ra. lẳng lặng xoay người đi đến một cánh cửa nhỏ khác.

Cho dù sự chế nhạo và lăng nhục nàng từ nhỏ đến lớn đã nhìn quen rồi, nhưng lời nói của bọn họ hôm nay vẫn là đà kích nàng thật sâu, hai chữ ‘Tiểu thiếp’ tựa như con dao đâm vào trái tim nàng đến rướm máu đầm đìa.

Hai ngày nay sự rộng lượng của Minh Nguyệt làm cho nàng cảm động, nàng bắt đầu chịu chấp nhận số mệnh của mình, làm vợ thứ của Lý Khánh An.

Vì thế nàng hôm nay còn đặc biệt tỉ mỉ ăn mặt cho thật đẹp, trang điểm thành một thiếu phụ. nhưng sự thật lại cho nàng hay, bất luận nàng cố gắng như thế nào đi chăng nữa.

ở trong mắt của người khác nàng vẫn là một vị tiểu thiếp không có địa vị.

Vũ Y bước đi vu vơ mà không hề có mục đích, hết thảy mọi thứ nơi này đều quen thuộc như vậy, nàng không cần phân biệt đường đi lối bước, tự nhiên mà xoay người đi qua cửa. xuyên qua con đường mòn.

đi qua hoa lá cỏ cây, bất tri bất giác, nàng đi tới trước một cánh cửa.

đây là chỗ mà nàng trước đây đã từng ở, nàng đã ở trong tiểu viện này đã mười mấy năm.

Cánh cửa của tiểu viện đã bị khóa, bị một chiếc khóa bằng đồng lớn lạnh lùng khóa lại.

Trong ánh sáng lạnh lèo của ban đêm. thấp thoáng có thể thấy được vết rỉ sét trên đó, Vũ Y thở một hơi dài, đang muốn xoay người trở về. phía sau truyền đến giọng nói của một bà lão già: “Là Vũ Y cô nương đó sao?”

“Vương đại nương!”

Vũ Y nghe ra giọng nói của người đang đi tới.

“Là con!”

Từ con đường nhỏ phía bên có một người nhanh bước đi tới, tay cầm đèn lồng, chính là Vương đại nương quản việc trong nhà trước đây, bà ta nhìn thấy Vũ Y, trong mắt lóe lên một niềm vui kinh ngạc: “Thật sự là cô nương đây mà. vừa rồi ở trong viện thì ta đã cảm thấy là giống cô nương rồi, mới đi theo tới đây ấy.”

“Hôm nay con đến làm khách trong phủ của cậu. bèn tiện đường đến xem xem phòng cũ.

Vương đại nương, tiểu viện này có thể đi vào được không?”

“Đương nhiên là được!”

Vương đại nương từ thắt lưng tháo xuống một xâu chìa khóa, tìm được một chiếc trong đó, vừa mở cửa vừa cười nói: “Vũ Y cô nương, mấy năm nay cô nương đã đi đâu vậy?

Lần trước lúc cô nương ra đi nói là đi Lĩnh Nam. nhưng ta lại nghe nói cô nương đi An Tây rồi, cũng có người nói cô nương đã xuất giá rồi.

đủ thứ cách nói khác nhau.”

“Con đã xuất giá rồi. làm vợ thứ của một hộ giàu có.”

Vũ Y cười xòa. trong nụ cười đầy vẻ chua xót: “Hôm nay theo phu quân đến làm khách trong phủ của cậu.”

Vương đại nương nghe ra nỗi u sầu trong giọng nói của Vũ Y. bà lại quay đầu lại nhìn thoáng qua Vũ Y, thấy lúc nàng nói đến phu quân lại không có niềm vui sướng như người khác, bà thở dài trong lòng, và nói: “Vũ Y cô nương, ta là từ nhỏ nhìn cô nương lớn lên.

Có câu nói này, ta không biết có nên nói hay không.”

“Vương đại nương, người cứ nói đi!”

“Vũ Y cô nương, cô nương có biết việc Nhị Thập Nhị Nương ở nhà chồng bị ngược đãi không?”

“Nhị Thập Nhị Nương ở nhà chồng bị ngược đãi?”

Vũ Y ngây ngẩn cả người.

“Cô nương không thể ngờ tới đúng không!

Là con gái tướng quốc ấy chứ. lúc xuất giá vẻ vang biết nhường nào, nghe nói bởi vì mắng tiểu thiếp của trượng phu. kết quả bị trượng phu đấm một quyền đánh vào trên mặt. răng cũng gãy mất hai chiếc.

Nàng ta chết sống cũng không chịu thừa nhận, nói là đi đường bị vấp ngã. nhưng a hoàn của nàng đã lén nói cả. ai!

Hiện giờ sức khỏe của tướng quốc càng ngày càng kém. các việc trong nhà cũng không còn quản nữa. cũng không được người ta kính nể như trước nữa. cả đến con gái đã xuất giá cũng bắt đầu bị người ăn hiếp.”

Vũ Y không nói gì. nàng nghĩ đến lúc nảy khi Nhị Thập Nhị Nương châm chọc nàng thật cay nghiệt, thì ra là vì muốn phát tiết sự phẫn hận trong lòng, nàng không khỏi khe khẽ thở dài.

Vương đại nương mở khóa cửa xong, đẩy cánh cửa ra.

đưa đèn lồng đang cầm trong tay cho nàng: “Cô nương đi vào đi!

Cũng giống như lúc cô nương ra đi vậy, không hề động qua.”

“Đa tạ đại nương!”

Vũ Y đi vào tiểu viện, lúc này Vương đại nương lại ở sau lưng nói: “Cô nương, ta tặng một câu này cho cô nương, hôn nhân cũng như mang giày vậy, có vừa chân hay không chỉ có chính mình mới hiểu rõ.

Phu quân của cô nương chịu dẫn cô nương đến phủ tướng quốc, thì điều đó cho thấy hắn coi trọng cô nương, có người ghen tị với cô nương, cô nương không nên bị họ ảnh hưởng đến mình.”

Vũ Y yên lặng gật gật đầu.

đẩy cánh cửa phòng ra. kêu lên một tiếng kẽo kẹt. cửa mở, một mùi meo mốc lâu ngày táp vào mặt.

Nàng đứng ở trước cửa trong chốc lát. lúc này mới giơ cao đèn lồng.

đi vào trong phòng.

Dưới ánh đèn âm u, cách bài trí trong phòng vẫn như lúc trước khi nàng ra đi. thau đồng dựng đứng ở vách tường, trên bàn còn có nửa tấm vải chưa cắt xong, đó là nàng chuẩn bị may chiếc váy cho chính mình và Ngọc Nô, cây kéo đặt ở một bên. tất cả mọi chuyện cũ như đang diễn ra ở trước mắt.

đều hiện rõ trong ký ức tựa như chuyện mới xảy ra hôm qua vậy, thời gian cũng đã trôi qua hai năm rồi. vật cũ vẫn còn đó nhưng người đã khác xưa rồi.

Vũ Y ngơ ngần nhìn quanh thật lâu. khe khẽ thở dài.

“Tại sao lại thở dài?”

Phía sau lưng nàng bỗng nhiên vang lên một giọng nói vô cùng quen thuộc, Vũ Y đột ngột quay đầu lại, chỉ thấy Lý Khánh An tựa bên cánh cửa. nhìn nàng cười tủm tỉm.

“Sao huynh lại tới đây?”

Vũ Y mừng rỡ hỏi.

Lý Khánh An tiến lên cười nói: “Ta tìm không thấy nàng, liền đoán là nàng tới nơi này.

Như thế nào, rất cảm khái à?”

Vũ Y không nói được một lời, nàng chậm rãi đi đến phía trước cửa sổ, nhìn khóm hải đường mà nàng tự tay gieo trồng, giờ đã mọc lên rất tươi tốt.

“Lý lang, vừa rồi thiếp nghe được ba người con gái của cậu ở sau lưng châm chọc thiếp, lòng thiếp thật sự cảm thấy lạnh thấu xương.”

Lý Khánh An giống như biết được tâm tư của nàng, chậm rãi đi đến bên cạnh nàng, ở bên tai nàng thấp giọng nói: “Vũ Y. nàng không nên có suy nghĩ kém cỏi hơn người khác một bậc. nàng và Minh Nguyệt giống nhau, đều là thê tử của ta cả. các nàng đều ngang hàng nhau. ít nhất trong lòng ta. các nàng không hề khác nhau.”

“Thiếp biết.

Thiếp biết chàng thương thiếp.”

Vũ Y ngầng đầu. hai mắt đẫm lệ long lanh nói: “Nhưng mà. thiếp không muốn bị người khác xem thường, chàng không có nghe thấy đâu.

Các nàng ấy mắng ta cay nghiệt đến cỡ nào, tựa như một nhát dao đâm vào trong tim của thiếp.”

“Không ai dám xem thường nàng đâu!”

Lý Khánh An vuốt ve mái tóc của nàng thì thào lẩm bẩm: “Nàng đừng xem thường chính mình, sẽ có một ngày, nàng sẽ tôn quý hơn bất kỳ ai, hãy tin ta!”

Vũ Y ngơ ngác nhìn Lý Khánh An. nàng không có nghe hiểu ý tứ trong những lời nói đó của Lý Khánh An.

Giờ hợi một khắc, tiếng trống ầm ầm vang lên. sau 8 tiếng trống, cánh cửa thành và của phường đều sẽ từ từ đóng lại.

Một khi tiếng trống vang lên, mọi người trên đường cái đều chạy như bay cả lên, nhắm hướng đường và phường của mình ở mà chạy tới, trong phố lớn ngõ nhỏ hỗn loạn thành một đống.

Trong Vĩnh Phúc phường, một chiếc xe ngựa phi nước đại vào trong cánh cửa phường, ngừng ở trước một tòa nhà rộng lớn, trước tòa nhà rộng lớn có quảng trường, có tường cao vây quanh, trước cửa có gần trăm tên thị vệ tuần tra. có thé thấy được đây là một tòa nhà của người có thân phận tôn quý.

Nơi này chính là Đệ vương phủ của Lý Diễm.

Sau khi Lý Diễm bị hành thích, đã làm nơi này trở thành trung tâm của phong ba bão táp ở Trường An, được canh phòng rất nghiêm ngặt.

Xe ngựa vừa mới dừng lại. lập tức xông lên mười mấy viên thị vệ, giơ đao lên lớn tiếng quát: “Là ai?”

“Đám khốn nạn các ngươi, ngay cả xe ngựa của ta cũng nhìn không ra sao?”

Từ trong xe ngựa chui ra một người đàn ông trung niên trắng và mập, dưới cằm không có râu. giọng nói cao vút, có thể nhìn ra được là một gã hoạn quan.

“Ồ!

Là Trương công công.”

Mười mấy tên thị vệ vội vàng thu đao, khom người cười trừ nói: “Ban đêm tối quá, không thấy rõ là xe ngựa của Trương công công, mong công công thứ tội!”

“Hứ!

Đám khốn nạn các ngươi, đều trông gà hoá cuốc cả rồi, nếu là thích khách thật sự thì có để ngựa xe dừng ở trước cửa không?”

“Vâng ạ!

Vâng!

Vâng!

Chúng tôi cũng chỉ là làm theo phép tấc, không dám chậm trễ mà thôi.”

“Đã biết rồi. không trách các ngươi đâu, hôm nay Vương gia có đi ra ngoài không?”

“Trương công công nói đùa rồi, Vương gia trúng tên trong người, làm sao mà có thể đi ra ngoài?”

“Ta muốn hỏi là ngài có ra khỏi cửa phòng không?”

Hoạn quan trừng mắt liếc nhìn thị vệ một cái, đi đến phía của lớn, viên hoạn quan này tên Trương Phụng n, là đại hoạn quan hầu hạ Lý Diễm.

Những hoạn quan này đều là chịu sự phân phó của Nội Thị Tỉnh, đi đến các phủ của vương tử, công chúa mà hầu hạ. bình thường bọn họ đều được nuôi dạy từ nhỏ, cảm tình đều rất sâu đậm. nhưng Trương Phụng n này lại không như vậy, hoạn quan từ nhỏ hầu hạ Lý Diễm vốn họ La, bốn năm trước đã qua đời rồi, mới do Trương Phụng n này tới thay thế.

Do Lý Diễm vẫn luôn hoài niệm lão hoạn quan trước đó, bởi thế hắn và kẻ đến sau Trương Phụng n này quan hệ trước giờ vẫn không tốt.

Hai người thường xuyên bị rơi vào một trạng thái căng thẳng.

Trương Phụng n cũng thường xuyên ở trên phần báo cáo với bề trên nói xấu Lý Diễm, đem một những khuyết điểm nhỏ nói thành to ra. góp ít thành nhiều, dần dần khiến cho Lý Long Cơ không thích đứa con thứ tư này.

Trong lần tranh đoạt ngôi vị này, Lý Diễm bèn do vậy mà bị mất điểm.

Trương Phụng n bình thường cũng rất lười hỏi đến chuyện của Lý Diễm, nhưng mấy ngày nay vì đã đã xảy ra vụ hành thích, vị lãnh đạo cấp trên của hắn Ngư Triều n đặc biệt dặn dò hắn, phải chú ý cho kỹ động tĩnh của Lý Diễm.

Hôm nay hắn lại bị gọi vào cung, Lý Long Cơ đích thân hỏi hắn tình hình sức khỏe của Lý Diễm.

Trương Phụng n từ khẩu khí của Thánh Thượng không có cảm thấy sự quan tâm của phụ thân dành cho đứa con, mà ngược lại cảm thấy Thánh Thượng tựa hồ tại hoài nghi sự thật về vết thương của Đệ vương, hắn cũng theo sự thật mà bẩm báo, vết thương của Đệ vương cũng không có nghiêm trọng như đã nghĩ, đêm qua còn để cho nhũ nhân vào hầu ngủ nữa.

Trương Phụng n đi lên bậc thang, lại thấy trước mặt đi ra mấy người, là một đám a hoàn hộ tống Tôn nhũ nhân từ trong phủ đi ra.

“Đã tới giờ đóng cửa phường rồi, nhũ nhân đi đâu vậy?”

Trương Phụng n có chút không vui hỏi, hắn không thích Tôn nhũ nhân này, nàng này tự ỷ mình được sủng ái, vẫn luôn vô lễ với hắn, từ trên người nàng ta cùng có thể nhìn ra sự chán ghét của Đệ vương đối với mình.

Tôn nhũ nhân cả mí mắt cũng chẳng thèm xếch lên. cũng không hành lễ, hừ lên một tiếng. băng ngang qua vai hắn, hỏi thị vệ nói: “Xe ngựa của ta chuẩn bị xong rồi chứ?”

“Hồi bẩm Tôn phu nhân, đã chuẩn bị xong rồi, tiểu nhân lập tức kêu xe ngựa đến đây!”

“Phu nhân?”

Trương Phụng n quả thật tức giận, một ả nhũ nhân cỏn con. mà lại để người khác xưng là phu nhân, hắn hừ mạnh lên một tiếng, sải bước đi vào vương phủ.

“Ta muốn đi gặp Vương gia. tức tốc dẫn ta đi!”

Mắt đào hoa của Tôn nhũ nhân liếc xéo lão hoạn quan chết tiệt này một cái, nhưng mà tên nô tài không có túi trứng này, vậy mà dám dùng thứ ngữ khí này nói chuyện với mình?

Lúc này, một chiếc xe ngựa nhẹ nhàng đi tới, Tôn nhũ nhân đem theo a hoàn tâm phúc của ả đi lên xe ngựa. căn dặn nói: “Đi hẻm Sa La!”

Xe ngựa đã khỏi hành, đi về phía ngược lại của cửa phường, đi ra trăm bước, từ trong hẻm nhỏ đối diện đi ra một nam tử cỡi ngựa. không nhanh không chậm bám theo xe ngựa. quẹo một vòng cua.

đi về phía nam. hẻm Sa La chính là ở trong Vĩnh Phúc phường, cách Đệ Vương không xa, chỉ cách nhau khoảng hai dặm.

Xe ngựa dừng lại trước đầu hẻm.

Tôn nhũ nhân đi xuống xe ngựa. a hoàn của ả rào bước đi đến trước một cánh cửa nhỏ gõ cửa một chút, lát sau. cửa mở ra một khe hở, Tôn nhũ nhân và a hoàn nép mình đi vào cửa. cửa lại kẽo kẹt một tiếng đóng lại.

nam tử cỡi ngựa kia cũng đi vào con hẻm đối diện con đường, ẩn mình vào trong bóng tối.

Tuy rằng Trương Phụng n và Lý Diễm quan hệ không tốt. nhưng lần này hắn cũng không vu oan cho Lý Diễm.

Lý Diễm tuy đã bị trúng tên. nhưng vẫn không nghiêm trọng như tưởng tượng, hắn đêm qua còn triệu Tôn nhũ nhân đến khoái lạc một đêm, lúc này, Lý Diễm đang ngồi trong thư phòng viết một bức hồi thư cho Dương Quốc Trung, chiều hôm nay Dương Quốc Trung cử người đến thông báo việc xảy ra hồi sáng, nói hắn biết, do dị quân của Lý Khánh An giết ra, phá hoại hành động tróc nã Hình Tể, làm cho bọn họ ở vào thế bị động, bọn họ không thể nào không từ bỏ kế hoạch đã định sẵn ban đầu.

Lý Diễm không hề quan tâm đến kế hoạch đảo vương của Dương Quốc Trung, hắn chỉ quan tâm Dương Quốc Trung có còn giữ lời hứa với mình, úng hộ hắn nhập chủ đông cung hay không.

Trong thông báo buổi chiều, người Dương Quốc Trung phái đến không hề đề cập đến điểm này, làm cho tâm trạng của Lý Diễm lơ lửng trên không, mối lo lắng này của hắn không phải từ chiều hôm nay bắt đầu. mà là từ sau khi hắn bị hành thích, phụ hoàng của hắn lại không đến thăm viếng hắn. chỉ là phái Ngư Triều n đến an ủi hắn một phen, nếu như phụ hoàng có ý lập hắn làm thái tử.

đối với việc hắn bị hành thích phải là nổi giận lôi đình, nghiêm lệnh toàn thành giới nghiêm, tróc nã hung thủ, sau đó đích thân đến thăm hắn.

đây mới là thật sự coi trọng mình, mà không phải là hời hợt qua loa phái một tên hoạn quan bên mình đến vỗ ngọt mình, điều này khiến cho trong lòng Lý Diễm vô cùng hụt hẫng, thất vọng ê chề.

Bây giờ Lý Diễm lại lo lắng Dương Quốc Trung là lợi dụng hắn làm công cốc, sau đó một cước đá văng hắn ra, Dương Quốc Trung đã từ từ sắp trở thành đệ nhất quyền thần trong triều, nếu như mình có thể chính thức liên minh với hắn. vậy thì trong việc lập trữ. có sự tương trợ của Dương Quốc Trung, thêm vào áó gối kề của quý phi nương nương, khả năng của hắn vẫn là rất lớn, việc cần kíp nhất bây giờ của hắn là phải ôm chặt lấy đùi của Dương Quốc Trung, không thể để hắn bỏ mình ra.

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, có hạ nhân bẩm báo nói: “Vương gia.

Trương công công cầu kiến!”

Lý Diễm giật mình một cái. gần như đánh đổ cả nghiên mực, hắn chột cả dạ. luống cuống đem thư viết cho Dương Quốc Trung cất kỹ, ngồi thẳng người nói: “Mời vào!”

Lý Diễm cực kỳ chán ghét tên Trương Phụng n này, thậm chí là hận hắn thấu xương, hận hắn chiếm đi căn phòng của La hoạn quan trước đây, đem đồ đạc của hắn toàn bộ vứt đi, điều này khiến cho Lý Diễm luôn không thể nào tha thứ Trương Phụng n. từ hắn hai tuổi trở đi, La hoạn quan bèn ở bên cạnh hắn hầu hạ. ngày ngày ở chung với hắn. nuôi hắn khôn lớn. trong lòng Lý Diễm vẫn một mực xem La hoạn quan làm người thân thiết nhất.

La hoạn quan bốn năm trước bệnh vong, đã giáng một đòn đả kích nặng với Lý Diễm.

Cho dù hắn hận thấu tên Trương Phụng n này, nhưng bề ngoài hắn vẫn phải giả bộ ăn ở hòa thuận.

Cửa mở, Trương Phụng n đi vào, hắn không quỳ xuống, chỉ là khom người thi lễ, “Tham kiến Vương gia!”

Lý Diễm trong lòng ngây ngần ra. tên Trương Phụng n này tại sao hôm nay không quỳ mình?

Hắn có chút không vui nói:

“Trương công công, trễ như vậy tìm ta có việc gì sao?”

“Vương gia. vừa rồi ta ở trước cửa phủ gặp Tôn nhũ nhân, tối như vậy mà nàng còn ra ngoài, Vương gia nên nghiêm khắc quản giáo mới đúng!”

Sắc mặt của Lý Diễm từ từ trầm xuống, Tôn nhũ nhân ra khỏi cửa là được hắn đồng ý, Tôn nhũ nhân là bí mật đi uống thuốc xin con.

đây là việc riêng của mình, liên quan gì đến hắn Trương Phụng n?

Lý Diễm khó che giấu sự chán ghét trong lòng nữa rồi, hắn lạnh lùng hỏi: “Trương công công còn có việc gì khác không?

Nếu không có việc gì nữa. ta muốn nghỉ ngơi rồi.”

Trương Phụng n dĩ nhiên nhìn thấy rõ sắc mặt, trong lòng hắn cười lạnh một tiếng, tên vương gia này vẫn còn nằm mơ giữa ban ngày nữa chứ!

Hắn chậm rãi nói: “Vương gia, ta hôm nay đã đi gặp Thánh Thượng.”

Lý Diễm lập tức tinh thần tỉnh táo, hắn vội vàng hỏi: “Phụ hoàng nói gì?”

Trương Phụng n liếc mắt nhìn hắn. dùng một giọng nói tốc độ thật chậm rãi mà mang khẩu khí trào phúng nói: “Thánh Thượng cho ta mang một câu nói cho ngài, bảo ngài cứ việc dưỡng tốt thân mình, chuẩn bị đi An Tây nhậm chức!”

“An Tây?”

Lý Diễm ngây người, bút trong tay ‘bác!’ rơi trên mặt đất.

Sau nửa canh giờ, tôn nhũ nhân từ trong tiểu viện đi ra, nói với một phụ nhân trung niên ăn mặc diêm dúa lẳng lơ nói: “Ngũ cô dừng bước!

Ta hôm nào lại đến.”

“Phu nhân yên tâm. hai ngày sau ta sẽ mời Bồ Tát đến. bà sẽ vì phu nhân hiển linh.”

“Vậy thì phiền đến ngũ cô rồi.”

Trên mặt Tôn nhũ nhân vô cùng đắc ý, đi lên xe ngựa, căn dặn nói: “Quay về vương phủ!”

Xe ngựa khởi hành quay về vương phủ, cánh cửa tiểu viện cũng kẽo kẹt đóng lại, trước hẻm Sa La vắng tanh, không còn một người nào nữa, lúc này, từ trong hẻm đối diện đi ra nam tử cưỡi ngựa, hắn nhanh chóng viết một tờ giấy, cột vào trên đùi một con bồ câu, phành phạch đem bồ câu thả bay đi.

Bồ câu dọc đường tung cánh bay lượn, bay đi về hướng tây.

Lý Khánh An sống trong phủ Dung các trong Cao Lực Sĩ phủ. hắn đã nằm xuống rồi.

đột nhiên có thân binh trước ngoài cửa của hắn thấp giọng gọi: “Đại tướng quân!

Đại tướng quân!”

Vũ Y đã tính trước, nàng đẩy Lý Khánh An một cái: “Lý lang, tỉnh lại!

Thân vệ của huynh đang gọi huynh.”

Lý Khánh An từ trong cơn mơ ngủ tỉnh lại, bèn hỏi: “Chuyện gì?”

“Nhiệt Hải Cư có thư bồ câu đưa tới, là thư màu đỏ.”

Lý Khánh An đã từng căn dặn qua, Nhiệt Hải Cư nếu có thư màu đỏ đưa tới, phải lập tức gọi hắn tỉnh dậy, có lẽ là An Tây có tin tức gì truyền đến rồi.

Hắn xoay người ngồi dậy, đi ra phía gian ngoài.

“Lý lang, chờ một chút.”

Vũ Y vội vàng đứng dậy, lấy một chiếc ngoại bào khoác lên cho hắn, dặn dò hắn nói: “Xuân rét, đừng sơ ý nhé!”

Lý Khánh An vội khoác chiếc ngoại bào đi ra ngoài.

Hắn mở cửa ra. từ trong tay thân binh đón lấy thư bồ câu, quả nhiên là thư từ màu đỏ, hắn từ trong ống trúc đổ ra cuộn giấy, từ từ mở nó ra, để gần ánh đèn nhìn tỉ mỉ.

Chỉ có một hàng chữ nho nhỏ: Đại Thực thân vương đặc sứ Mangur (Mạn Tô Nhĩ) đã tới Phượng Tường rồi.

Chương 273: Mượn gió bẻ măng (Thượng)

Sáng sớm, Cao Lực Sĩ từ trong cung trở về.

Tối qua người trực đêm. cơ hồ cả năm chưa ngủ.

Cao Lực Sĩ tuổi tác đã cao, cũng không còn sức khỏe dồi dào như lúc trẻ.

Một đêm không ngủ gần như hút sạch sức lực của lão.

Có điều, vừa về đến phủ, lão vẫn đến tìm Lý Khánh An liền.

“Thất Lang, ngươi có biết chưa?

Thánh thượng có ý để Đệ vương đi An Tây nhậm chức đấy.”

“Đệ vương?!”

Khánh An nhăn mày lại, sao lại là hắn cơ chứ?

Việc Lý Long Cơ sẽ chọn một thân vương đến An Tây nhậm chức, tuy Lý Lâm Phổ và Lý Long Cơ bàn riêng, nhưng chiều hôm qua đã thông qua các “cửa bên” mà truyền khắp triều đường.

Nhưng rốt cuộc phái ai đi An Tây thì vẫn chưa có kết luận.

Trong nhà các vương gia đang xôn xao thào luận.

Trên thực tế, ai cũng không muốn đi An Tây, vì như thế sẽ xa cách trung tâm quyền lực, nhất là khi vị trí Đông Cung chưa rõ ràng.

Dù tranh hay không tranh, cơ hồ mỗi thân vương đều ôm một tia hi vọng với vị trí đó.

Đương nhiên, là người có quan hệ lợi ích liên quan trực tiếp, Lý Khánh An không thể không quan tâm.

Tối qua trong phủ Lý Lâm Phổ, hắn không biểu hiện ra kinh ngạc hoặc chế giễu, đấy chỉ là giả vờ.

Trên thực tế, hắn quan tâm việc này hơn bất kỳ ai.

Lý Long Cơ quyết định khuếch trương thực lực An Tây, đây là một tin tốt lành. nhưng phái thân vương trấn thủ, để ngăn không cho Tiết độ sứ thêm quyền, đây lại là một tin bất lợi.

Làm thế nào để cho một tin tốt lành có lợi nhất, và giảm thiểu bất lợi đến mức tối thiểu cho một tin xấu, đây là việc Lý Khánh An đang nghĩ.

Hắn cũng có ứng viên lựa chọn của mình, chỉ là người này không phải Đệ vương.

Đệ vương thân cận Dương Quốc Trung, người này cũng anh minh, để hắn lại An Tây thật bất lợi cho hắn.

“Cao Ông, không biết Thánh thượng đã định án chưa?”

“Định án thì vẫn chưa, nhưng nếu không có gì biến cố, thì chắc là hắn rồi.

Gần đây trong trận chiến đoạt đích, hắn biểu hiện hơi quá, khiến Thánh thượng rất phản cảm. hơn nữa rất nhiều triều thần đều nghĩ hắn sẽ vào Đông Cung, ngấm ngầm viết thư đến tận trung,vì thế mà Thánh thượng quyết định để hắn đi An Tây, để diệt trừ ảo tưởng chư quân.”

“Ý của Cao Ông là Thánh thượng đã biết vụ án thích khách kia là giả?”

Lý Khánh An truy hỏi.

Cao Lực Sĩ cười cười.

“Hôm qua ngươi không phải đã vạch trần chân tướng rồi sao?

Sao người lại có thể không biết?

Tối hôm qua người còn nổi cơn lôi đình với Dương Quốc Trung, ta đoán phen này Lệnh Hồ Phi xui xẻo rồi!”

Lý Khánh An lập tức suy nghĩ, hắn hỏi: “Có khi nào việc để Đệ vương đi An Tây là do Dương Quốc Trung kiến nghị không?”

Cao Lực Sĩ nghĩ một lúc liền nói: “Có khả năng này, quyết định để Đệ vương đi An Tây, chính là sau khi Dương Quốc Trung bị trách cứ, nghe nói hắn còn than khổ không ít.

đoán chừng trong đó có kiến nghị này.”

Nói đến đây, Cao Lực Sĩ lại cười khổ một tiếng: “Ngươi cũng biết, việc này người đã không để ta được nghe ở cạnh bên, nên ta chỉ là nghe nói.”

Lý Khánh An cúi người hành lễ với Cao Lực Sĩ: “Đa tạ Cao Ông đã nói cho Khánh An biết, ngoài ra ta còn có một việc muốn nhờ Cao Ông giúp đỡ.”

“Ngươi nói thử xem. chỉ cần trong phạm vi năng lực ta có thể, nhất định sẽ giúp ngươi.”

Lý Khánh An do dự một lúc nói: “Ta muốn gặp quý phi nương nương một lần. có việc cầu xin người, không biết Cao Ông có thể an bài giúp ta không?”

Cao Lực Sĩ có chút khó xử: “Ngoại thần và quý phi nương nương gặp mặt. nhất thiết phải có sự cho phép của thánh thượng, việc này ta e rằng không giúp được ngươi.”

“Không!

Cao Ông hiểu lầm rồi. ta chỉ nhờ Cao Ông truyền một tin giúp ta với nương nương.

Nếu người đồng ý gặp ta. người sẽ đích thân đến nói với Thánh thượng, sẽ không khiến Cao Ông phải khó xử.”

“Điều này thì không có vấn đề. có điều.."

Nói đến đây, Cao Lực Sĩ có phần cảnh giác nhìn Lý Khánh An hỏi: “Ngươi cần gặp nương nương vì việc gì?”

Tuy lão có tư giao khá thân với Lý Khánh An. cũng giúp hắn không ít. nhưng những điều này đều trong tiền đề là không tổn hại đến lợi ích của Thánh thượng.

Lão là một người làm việc rất nguyên tắc, dù cho mấy năm nay vì việc của thái tử mà bị đối xử lạnh nhạt, nhưng điều này cũng không thể thay đổi sự trung thành của lão với Lý Long Cơ.

Điểm này Lý Khánh An rất rõ, nên nhưng cuộc nói chuyện giữa hắn và Cao Lực Sĩ đều trong một phạm vi giới hạn.

Như thế việc Đệ vương đi An Tây, Cao Lực Sĩ nói cho hắn biết kết quả. hắn cũng chỉ hỏi có phải đã thành văn. còn có thể thay đổi hay không, và làm sao thay đổi, Cao Lực Sĩ không nói, hắn cũng không hỏi.

Còn việc đi gặp Dương quý phi. cũng thuộc chủ đề nhạy cảm.

Cao Lực Sĩ biết rõ tình hình sức khỏe Lý Long Cơ hơn ai hết. về mặt nào đó Lý Long Cơ đã lực bất tòng tâm.

Việc Lý Khánh An tiếp cận Dương quý phi, liệu sẽ dẫn đến sóng gió gì?

Như mấy năm trước.

Lý Khánh An dạy Dương quý phi ném lọ đã là cử chỉ không mấy tao nhã. có hoạn quan từng mách đến tai lão.

Dù cho lúc ấy Lý Long Cơ không có ý đó, nhưng không có nghĩa là người sẽ không để ý, nên Cao Lực Sĩ cũng đầy cảnh giác với yêu cầu này của Lý Khánh An.

Lý Khánh An từ ánh mắt nghi hoặc của lão đã nhìn ra sự bất an của lão, hắn vội giải thích: “Cao Ông xin đừng hiểu lầm. ta chỉ là muốn xin nương nương giúp đỡ về việc ta muốn đưa Minh Nguyệt đi An Tây.”

“Hóa ra là việc này!”

Trong lòng Cao Lực Sĩ cũng yên lòng phần nào.

Kỳ thực lão hiểu ý của Lý Khánh An.

Lão cũng nghe được một số tin đồn trong cung rằng, Thánh thượng từ tiệc mừng thọ quý phi lần trước đã gặp Độc Cô Minh Nguyệt mãi vẫn chưa quên được nàng.

Nếu như tin đồn có thật, đây đúng là một vấn đề lớn.

Nếu lúc người hồ đồ, thì các hành động của người đều đúng là không ai đoán nổi, không chừng sẽ tạo thành sai lầm lớn không chừng.

“Được thôi!

Hai hôm nữa ta vào cung tìm cơ hội nói với nương nương. xem nương nương có thể gặp ngươi không.Nếu không được, ta sẽ truyền đạt thỉnh cầu của ngươi với nương nương.Ngươi thấy thế nào?”

“Đa tạ Cao Ông.

Khán an không dám làm phiền thời gian nghỉ ngơi của Cao Ông."

“Ta quả thực phải đi ngủ một giấc, đúng là mệt lả cả người.”

Cao Lực Sĩ cười cười ường vai. xong liền đứng dậy đi ra.

Lão vừa đi, Lý Khánh An lập tức tìm một thân binh đến khẽ tiếng căn dặn vài câu: “Ngươi đến Nhiệt Hải Cư mời hắn đến. ta cần gặp hắn ngay.”

Thân binh vừa đi, Lý Khánh An chỉnh đốn lại một chút, xong liền nói với xung quanh: “Xuất phát thôi!

Đi Nhiệt Hải Cư.”

Thông thường mà nói, thời gian thuật chức của một Tiết độ sứ khi vào Kinh đều khá dài.thường kéo dài một hai tháng, thậm chí còn lâu hơn.

Không cần phải thắc mắc,mục đích vào Kinh của họ không chỉ là báo cáo công tác, mà còn là cân bằng lại quan hệ với triều đình, tranh về nhiều nguồn vật tư hơn cho bản thân mới là quan trọng nhất .Vì thế các Tiết độ sứ đều sẽ có nơi đại diện của mình trong Kinh thành, để tâm phúc của mình trường năm trấn thủ Kinh thành, thu thập tình báo và sắp xếp các quan hệ giúp mình.

Lý Khánh An nhậm chức Tiết độ sứ chưa lâu, vẫn chưa kịp lập một nơi đại diện cho mình, nhưng như thế không có nghĩa là hắn không có nơi liên lạc.

Trước khi lập cho mình một nơi đại diện thật sự. trong Kinh thành hắn cũng có hai nơi có thể đàm nhiệm chức năng liên lạc với hắn.

Một công một tư.

Công là An Tây Tiến tấu viện.

Mấy năm trước hắn từng xảy ra xung đột với con trai An Lộc Sơn- An Khánh Thụy tại đây.

Tiến tấu viện phụ trách tiếp đãi quan viên An Tây vào Kinh làm việc.truyền báo tạp tin. và một số tạp vụ khác như liên lạc quân quyến.

Nó là một nơi công khai liên lạc của quan phủ.

Mà Lý Khánh An còn ngầm cho liên lạc Nhiệt Hải Cư thậm chí là nơi liên lạc bí mật mà được Khánh An tạm dùng làm cứ điểm tình báo.

Từ vào Kinh đến nay, hắn đã đây ba lần.

Vừa đến.

Thường Tiến liền vội ra nghênh đón và nhỏ giọng bẩm báo: “Đại tướng quâm tối qua lại tình báo mới từ phủ Lệ vương!”

“Ừ!

Vào Trong đã nói.”

Đi được vài bước, hắn lại quay đầu nói : “Một hồi nữa sẽ có người đến đây tìm ta.

Ngươi dẫn hắn trực tiến vào hậu viện.

Hắn họ Diêm.

Diêm của Diêm vương.”

Thường Tiến vội đi an bài, xong đi theo Khánh An vào hậu viện.

Nhiệt Hải Cư là một tòa tiểu lâu ba tầng, được dùng làm tửu tứ. diện tích tiểu lâu cũng không lớn. chỉ khoảng năm sáu mẫu, nhưng diện tích tổng thể của nó lại lớn kinh người.

Ngay sau tửu tứ.họ còn mua hai tòa trạch tử rộng lớn kéo dài đến con đường lớn phía sau, chiếm địa tất cả tám mươi mấy mẫu.

Đằng sau tửu tứ là từng căn phòng bí mật. muốn đi vào thì phải thông qua một số phòng đặc biệt mới có thể vào được.

Sự uẩn khúc của chúng đến nỗi những người giúp việc và Hồ cơ trong tửu tứ còn không biết.

Những căn phòng này quanh năm đóng kín cửa. không ai biết bên trong là gì.

Nơi mà Khánh An vào chính là một tiểu viện bí mật.Đây là nơi ngày thường Hán Đường hội họp.

Đây nơi cũng là nơi Hán Đường hội chọn lọc tình báo.

Tình báo từ khắp nơi Đại Đường gửi về đây rồi tiến hành phân loại, sau đó tổng hợp, chọn ra những tin tinh túy gửi đi Toái Hiệp.

Hàng trăm năm nay, đến nay vẫn thao tác như thế.Trước khi Lý Khánh An trở thành tân chủ ̉n Long, vẫn chưa mấy về Hán Đường hội chỉ biết là họ dùng kinh thương để yểm hộ, hoạt động khắp Đại Đường, thu thập tình báo, phát triển hội viên.

Mãi đến khi hắn nắm đại quyền, hắn mới biết mình chỉ nhìn được một góc băng nhỏ nổi trên mặt nước.

Hán Đường hội kinh doanh đủ các nghề kiếm tiền nhất khắp nơi, năm nào cũng có doanh thu khổng lồ, vậy những lợi nhuận này đi đâu?

Ngoài một phần nhỏ được vận chuyển về Toái Hiệp, phần lớn đều được lưu lại bản địa. dùng để phát triển hội viên, mua đất. giúp đỡ người nghèo neo đơn. mở trường học và giao kết quan phủ, lập căn cơ vững chắc cho Hán Đường hội, xây dựng quan hệ.

Hơn nữa hội viên mà họ phát triển đều là tinh anh của đủ các ngành nghề, có hơn vạn người, có văn sĩ, quan viên, quân nhân, thủ công nghiệp...

Có một số hội viên thậm chí đã mấy đời.Chính nhờ họ đã khôn khéo hối lộ cho quan phủ địa phương. và cách hành sự ẩn mật mới khiến cho Hán Đường hội có thể sống được trong nội địa Đại Đường, mà ̉n Long hội hạch tâm của Hán Đường hội lại càng tuyệt mật trong tuyệt mật.

Cộng thêm Lý Khánh An vào thì cũng chỉ có mỗi hai mươi bảy người biết.

Lý Khánh An vừa vào phòng đã hỏi : “Đã tìm thấy La phu nhân và mọi người chưa?”

La phu nhân và tiền thiếu chủ Lý Đang mất tích chấn động cả ̉n Long hội.

Bọn họ đều biết bí mật của ̉n Long hội, bọn họ mất tích sẽ là uy hiếp lớn cho những thành viên ̉n Long hội khác, và cũng uy hiếp đến an toàn của Lý Khánh An.

̉n Long hội lợi dụng Hán Long hội tìm kiếm họ khắp nơi.

Lý Khánh An cũng động dung quan phủ và quân đội tìm kiếm tại An Tây và Bắc Đình, nhưng đến nay vẫn chưa có tung tích.

Thường Tiến thở dài nói: “Bọn ta tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn chưa có hành tung của họ, bọn ta hoài nghi họ không trở lại Đại Đường mà đã đi Túc Đặc chư quốc.”

“Không thể nào!”

Khánh An quyết đoán phủ định: “Kim Mãn huyện có ghi nhận quá cảnh của họ, bọn họ chắc chắn đã trở về Đại Đường.”

Hắn bỗng nhiên nghi hoặc nhìn Thường Tiến nói: “Không phải các ngươi cố tình giấu giếm ta điều gì chứ?”

Thường Tiến vội khoát tay nói: “Đại tướng quân nói oan cho ta rồi, việc trọng đại này sao ta lại có thể giấu giếm được, mọi người ai cũng biết sự tình liên quan đến an nguy ̉n Long hội cả. sẽ không có ai biết mà không báo.”

“Vây được!

Tiếp tục truy tìm, nhật định phải tìm ra họ, và đưa về Toái Hiệp sớm nhất có thể.”

Lý Khánh An uống một ngụm trà rồi mới quay trở lại chủ đề chính, nói: “Ngươi không phải nói là có tình báo mới của phủ Đệ vương sao?

Nói thử xem. là việc gì?”

“Là thế này, ả nhũ nhân đó tối qua lần thứ hai đi tiểu viện ấy.

Người của bọn ta hôm nay đã bỏ ngàn vàng để mua chuộc nha hoàn của vu bà đấy, đã điều tra rõ dụng ý của nhũ nhân ấy.”

“Thế ư?

Vậy ả đến tiểu viện ấy làm gì?”

“Ả đến tiểu viện ấy để cầu tự. có điều.."

“Có điều gì?”

Ánh mắt của Lý Khánh An nhìn chằm chằm Thường Tiến, hắn mệnh cho Thường Tiến phái người đi giám sát Đệ vương, vốn định vạch trần vụ án thích khách giả kia.

Chẳng mấy chốc, người của Hán Đường đã phát hiện sủng thiếp Đệ vương một mình đến một tiểu viện.

Do vụ án thích khách giả của Đệ vương đã bị vạch trần.

Lý Khánh An cũng chẳng còn quan tâm việc này, nhưng sáng hôm nay Cao Lực Sĩ nói với hắn việc Đệ vương sẽ đến An Tây trấn thủ, hắn lập tức ý thức được sự quan trọng của tình báo này.

Thường Tiến không ngờ Lý Khánh An lại xem trọng việc này đến thế, hắn giật mình vội đáp: “Có điều tối qua ả ta còn cầu mị thuật với vu bà.”

Lúc này bên ngoài có người bẩm báo: “Đông chủ, tên họ Diêm đó đã đến.”

“Quả nhiên không ngoài dự kiến của ta!”

Khánh An lẩm bẩm tự nhủ.

Thường Tiến vội liếc sang nhìn hắn.

Khánh An chỉ gật gật đầu đầu, Thường Tiến thấy thế vội dặn: “Để hắn vào đây!”

Chẳng mấy chốc, thủ hạ Thường Tiến dẫn Diêm Khải vội vã đi vào.

Từ khi Lý Cầu tiến cử Diêm Khải với Lý Khánh An, bọn họ đã gặp nhau một lần, mọi việc vẫn ổn, nhưng Lý Khánh An vẫn chưa nguyện ý có biểu hiện gì với Diêm Khải.

Hắn cần phải quan sát thành ý của người này đã; đã thế, vì việc này hắn còn chuyên phái một người đi tìm hiêu việc này.

Tình báo được biết là.

Khánh vương đã nửa năm nay không gặp người này.

Diêm Khải ngày ngày ăn không ngồi rồi, tịnh cực tư động.

Nếu là Lý Cầu tiến cử cho mình, chắc không có vấn đề gì.

“Diêm Khải tham kiến Đại tướng quân!”

Diêm Khải thi lễ với Khánh An. có thể gặp minh chủ, phát huy sở trường, và thực hiện hoài bão an bang định quốc, đấy là ước mộng của bao nhiêu văn nhân nhà Đường.

Diêm Khải cũng không ngoại lệ.

Hắn làm mộ liêu cho Khánh vương đã tám năm.

Giờ hắn đã gần bốn mươi, nhưng vẫn nhất sự vô thành.

Khánh vương ngu xuẩn và cố chấp kỷ kiến khiến hắn thất vọng vô cùng.

Việc Khánh vương thất thế lại càng khiến hắn tuyệt vọng hơn.

Đất lành chim đậu. hắn liền sinh ý tìm minh chủ khác.Trong lúc hắn đương tìm chủ mới.

Lý Cầu đã tiến cử hắn với Lý Khánh An.Diêm Khải và Lý Khánh An giao thủ đã nhiều năm. nhưng chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình sẽ làm mộ liêu cho Lý Khánh An.

Hôm trước, cùng hắn bàn về thế sự một lúc lâu sau.

Diêm Khải mới bỗng ý thức được, Lý Khánh An chính là minh chủ mà mình hằng mong ước bấy lâu. vừa trẻ tuổi giỏi giang và lại thân tại chức cao, hơn nữa địa vực khống chế rộng lớn, có đất rộng rãi đề hắn dụng võ.

Trong lòng Diêm Khải hồi hộp vô cùng.

Hắn chưa bao giờ có khát vọng thèm được làm việc cho ai như bây giờ.

Lần trước Lý Khánh An chưa cho hắn một câu trả lời chuẩn xác, hôm nay liệu có cho hắn hi vọng không?

Khánh An nhìn ra sự căng thẳng trong lòng của hắn.

Tên Diêm Khải này không tồi. theo kinh nghiệm giao thủ cùng hắn từ trước xem ra. người này cẩn thận tỉ mỉ, sở trường trong các vấn đề chi tiết.

Như vụ án Đỗ Bạc Sinh Dương Châu lần trước, tên này lại có thể từ vô số manh mối hỗn loạn mà phán đoán vàng của Khánh vương đã bị mình lấy đi.

Từ điểm này có thể nhìn ra hắn không đơn giản.

Nhưng hắn cũng phát hiện tên Diêm Khải này rất trọng công danh lợi lộc.

Nếu so với Nghiêm Trang, hắn thiếu đi chữ nghĩa, nói trắng ra chính là có thể cùng phú quý nhưng không thể cùng hoạn nạn.

Lý Khánh An vốn không định trọng dụng người này, nhưng giờ hắn đã thay đổi chủ ý.

Diêm Khải sẽ có đại dụng trong kế hoạch của hắn.

Lý Khánh An mỉm cười, khoát tay nói: “Tiên sinh mời ngồi!”

Hắn lại ra hiệu mắt với Thường Tiến.

Thường Tiến hiểu ý vội rút lui.

Diêm Khải thổn thức bất an ngồi xuống, một thị nữ dâng trà lên, “Diêm tiên sinh mời dùng trà.”

“Đa tạ!”

Hắn căng thẳng bung chén trà lên, dần dần uống một ngụm trà.

Khánh An cười nói: “Lần trước tiên sinh nói với ta. năm xưa vụ thích sát tại Vệ Thị huyện là do Đệ vương chủ mưu.

Ta nhờ tiên sinh quay lại hỏi giúp tình hình tỉ mỉ, không biết đã có tiến triển gì?”

Diêm Khải vội nói: “Hôm qua tại hạ đã bàn việc này cùng La huyện thừa, và biết được một số tình hình, không biết sứ quân muốn nghe tình hình về mặt nào?”

“Ta cần chứng cứ!”

Lý Khánh An nói: “Ta muốn biết có chứng cứ cho việc Kim Châu nhị quái là do người của Đệ vương đưa đi trong ngục không?”

Diêm Khải biết Lý Khánh An đang đưa câu đố cho mình.về việc này hắn quả thực đã bỏ công sức nghiên cứu, vội đứng dậy nói: “Bẩm sứ quân, năm xưa Đệ vương mộ liêu Hàn Bạch Nhan đi vào ngục đưa người đi, từng để lại một tờ biên nhận.

Trên đấy có but tích của hắn. nếu đối chiếu với nét chữ hiện tại chắc vẫn xác định được chân tướng.”

“Vậy tờ biên nhận đấy đâu?

Ngươi đã tìm ra rồi à?”

Diêm Khải có phần tiếc nuối nói: “Đệ vương sau khi cho giết Kim Châu nhị quái diệt khẩu, cũng phái người đến nhà ngục huyện Vạn Niên hủy đi tất cả hồ sơ của hai tên cướp này, nên La huyện thừa nói chỗ hắn không có.”

“Vậy ở đâu có?”

Khẩu khí của Lý Khánh An vẫn còn bảo lưu.

“Bẩm sứ quân, huyện Trường An có thể vẫn còn!”

“Huyện Trường An?”

“Vâng!

La huyện thừa nói, Kim Châu nhị quái từng phạm án tại huyện Trường An.

Hai tên đạo tặc này bị Hàn Bạch Nhan mua đi không lâu, huyện nha huyện Trường An cũng vì một vụ án thẩm tra hai tên đại tặc này .Vì người đã không còn nên huyện Trường An liền mượn số tài liệu của hai tên đại tặc này đi.Sau này lúc trả lại còn có một phần tư liệu bị thiếu.

La huyện thừa nói lúc ấy nhớ rất rõ, hắn đã đích thân đã để biên nhận Hàn Bạch Nhan nhận người trong hồ sơ.Vì đây là chứng cứ, nhưng lúc huyện Trường An trả về, biên nhận này đã biến mất, nên hắn đoán tờ biên nhận này vẫn còn ở tại huyện Trường An.”

“Thì ra là thế!”

Lý Khánh An khoát tay đi được vài bước, hắn bỗng nhiên cười nói: “Khánh vương biết việc này không?”

Diêm Khải lắc lắc đầu nói: “Việc này thuộc hạ chỉ nói với tiểu vương gia, vì không có chứng cứ nên vẫn không dám nói với Khánh vương.”

Lý Khánh An đi đến trước cửa. nhìn những cây đào trong vườn, giờ đào đã đây những nụ hoa chờ ngày nở, bừng bừng sức sống.

Hắn quay lại nhìn Diêm Khải mỉm cười: “Diêm tiên sinh có thể làm một việc thay ta không?”

Diêm Khải đại hỉ. cuối cùng Lý Khánh An đã nhận lời hắn vội lên thi một lễ: “Ty chức nguyện tận trung vì sứ quân!”

“Tiên sinh miễn lễ, mời ngồi! mời ngồi!”

Hai người lại cùng ngồi xuống.Lúc này, quan hệ hai người đã thân thiết hơn bao nhiêu.

Lý Khánh An cũng không giấu gì hắn nói: “Hôm nay được tin.

Thánh thượng định để Đệ vương đi An Tây trấn thủ. nhưng ta không thích người này.Ta muốn đổi một thân vương khác, tiên sinh có đoán được là ai không?”

Diêm Khải nghĩ nghĩ một lúc buộc miệng: “Khánh vương!”

“Thông minh Lý Khánh An vỗ nhẹ tay cười nói: “Tiên sinh quả thật thông minh .Nếu nhất định phải có một thân vương trấn thủ. vậy Khánh vương chính là ứng viên tốt nhất, nên ta hi vọng tiên sinh tiếp tục ở lại bên cạnh Khánh vương, tiên sinh hiểu không?”

Diêm Khải thế mới ngỡ ra. hóa ra Lý Khánh An muốn mình làm nội ứng bên cạnh Khánh vương.

Như vậy sẽ không còn sợ Khánh vương tại An Tây.

Sách lược này quả thực cao minh!

“nhưng sứ quân dùng phương pháp gì để Thánh thượng đổi người?”

“Việc này thì ngươi yên tâm. chúng ta từng bước từng bước một!”

Lý Khánh An tiến lại gần hắn khẽ giọng nói: “Bước đầu tiên, ngươi phải để Khánh vương tín nhiệm, kẻ chủ mưu đằng sau vụ án ám sát ta năm xưa hung thủ là Đệ vương. là do Đệ vương giá họa hắn. mới khiến hắn vô vọng vào Đông cung.

Còn mẩu tin nhắn chứng cứ ngươi nói, ta sẽ tìm được thay ngươi.”

Từ khi phản bội Dương Quốc Trung, tự ý phái người đưa thư cho Hình Tể, huyện lệnh Trường An Thôi Quang Viễn đang trong thế thổn thức bất an.Dù cho thê tử đã khuyên nên trọng nghĩa khí khinh quyền lực, nhưng thật sự đến nước này, Thôi Quang Viễn lại có phần khó buông tay quan vị.

Huyện lệnh Trường An là chức quan lục phẩm, hắn đã không biết cố gắng bao nhiêu năm mới được quan chức này.

Nếu bây giờ mất đi, hắn làm sao có thể không để tâm.

Dù hắn đã không hối hận vì cứu Hình Tể, nhưng hắn lại lo mình sẽ bị báo thù.

Trong lòng hắn đầy mâu thuẫn, hi vọng duy nhất chính là Dương Quốc Trung vẫn chưa phát hiện hắn là người đưa thư.

Suốt hai ngày nay hắn tâm thần bất định, nhưng mãi đến sáng hôm nay, điều hắn lo lắng nhất vẫn đã xảy ra.

Hắn được tin tức, hắn đã bị liệt vào danh sách đen của Dương Quốc Trung.

Lại bộ Thượng thư Dương Quốc Trung có hai bộ danh sách đen và đỏ kia đã là việc công khai trong giới chính trường.

Phàm những người hắn không ưa mắt.

đắc tội hắn hay không phải người của Dương đảng đều bị đưa vào danh sách đen của hắn.

Ngược lại, ai biết cách nịnh tốt. nghe lời. thuận mắt sẽ được vào danh sách đỏ.

Sau đó vào mỗi tháng tư năm sau hắn sẽ cho thống kê tính sổ.

Người nào thăng người nào giáng đều do hai bộ danh sách của hắn quyết định.

Thôi Quang Viễn vừa là Dương đảng lại vừa là bạn cũ, theo lý mà nói thì nên vào danh sách đó. nhưng tối qua hắn đã liệt vào danh sách đen.

Trong lòng Thôi Quang Viễn hiểu rõ. nhất định là Dương Quốc Trung đã phát hiện ra.

Tâm trạng Thôi Quang Viễn thỉu não vô cùng.

Hôm nay hắn vốn định khai đường thẩm tra án. nhưng cũng chả còn tâm trạng gì, nhốt mình trong phòng ngẩn ngơ một mình.

Hắn đã ngồi được hai canh giờ, trong đầu vẫn trống rỗng.

Lo lắng cho tiền đồ của mình.Kỳ thực hắn còn một con đường, đó là đi nương tựa vào Vương Củng.

Hắn đã giúp Hình Tể, cuối cùng không phải là đang giúp Vương Củng sao?

Vậy Hình Tể bây giờ ở đâu, hắn liệu còn lộ diện không?

Thôi Quang Viễn thở dài một hơi, hắn cuối cùng cũng nghĩ thông một việc.Nếu đã làm vậy thì không phải hối hận đâu.

Lúc này, ngoài cửa có nha dịch đến bẩm báo: “Thôi huyện lệnh.

An Tây Tiết độ sứ Lý Đại tướng quân đến viếng.”

Thôi Quang Viễn thừ người, “Ai?”

“Lý Khánh An!”

Thôi Quang Viễn “Á!” lên một tiếng thật to, xong vội nói: “Mau mau mời vào, Không!

Ta sẽ đích thân đi đón!”

Chương 274: Mượn gió bẻ măng (Trung)

Thôi Quang Viễn đi ra nghênh đón. khom người thi lễ với Lý Khánh An: “Không biết đại tướng quân đi tới, không thể từ xa tiếp đón, vạn mong thứ tội!”

Làm quan địa phương kinh thành, điều mệt nhất chính là cao quan ở phía trên quá nhiều, không đến kinh thành, không biết quan nhỏ, chính là đạo lý này, Thôi Quang Viễn tùy ý thẩm tra một vụ án. người đương sự hoặc là con cháu của thượng thư.

hoặc là anh em đồng hao của thân vương, cứ như có một chút quan hệ chuyển ngoặt quanh co gì đó với cao quan, vì vậy Lý Khánh An tuy là An Tây tiết độ sứ. cũng chính là tương đương với một Tỉnh trưởng kiêm Tư lệnh quân khu của hậu thế, vẫn không đến mức phải để Thôi Quang Viễn dùng đại lễ tương bái như vậy.

Quan trọng là trong tay Lý Khánh An có tung tích của Hình Tể, hay có thể nói Hình Tể chính là ở trong tay hắn, tin tức Dương Quốc Trung thất bại chiều hôm qua đã truyền khắp triều dã Trường An, khí thế áp đảo lấn lướt và sự xuất kích ngoạn mục của Lý Khánh An làm cho có người hoan hô cổ vũ, cũng làm cho có người nghiến răng nghiến lợi, nhưng cho dù có phải là kẻ ủng hộ hay không, cũng đều nhìn ra Lý Khánh An sẽ là một kình địch lớn của Dương Quốc Trung.

Tâm trạng của Thôi Quang Viễn rất phức tạp, một mặt Dương Quốc Trung đại bại sẽ càng căm hận sự bán đứng của mình, mặt khác sự áp đảo của Lý Khánh An lại để hắn thấy được một tia hi vọng, hắn hi vọng Hình Tể có thể tri ân báo đáp hơn, ở trước mặt Lý Khánh An và Vương Củng thay mình nói vài lời tốt đẹp, vì vậy hôm nay Lý Khánh An đi tới làm cho trong lòng hắn tràn ngập sự chờ đợi.

Đối với Thôi Quang Viễn.

Lý Khánh An là biết được một chút, trên lịch sử nói đến hủy gia vì quốc, chính là chỉ người này, cũng được xem là một người có cốt khí.

Lý Khánh An thấy hắn thân hình rất cao, hình như còn cao hơn mình một cái đầu, bèn khẽ chắp tay cười nói: “Ta đến hơi đột ngột, quấy rầy công vụ Thôi huyện lệnh rồi.”

“Đâu có!

Đâu có!

Đại tướng quân mời còn không đến nữa là.

Mau!

Mời vào bên trong ngồi.”

“Thôi Huyện lệnh mời!”

Lý Khánh An đi theo hắn vào trong huyện nha, năm xưa khi hắn là Tuần tra sứ.

đã có giao thiệp qua lại khá nhiều với huyện Trường An. không ít người trong huyện nha hắn đều còn nhận ra được, không ít người đều khom người thi lễ với hắn.

Lý Khánh An cũng nhất nhất mỉm cười gật đầu.

Lúc này, Thôi Quang Viễn đột nhiên phát hiện một việc không ổn. trong huyện nha này rất nhiều người đều là người cũ của Dương Quốc Trung, mình mời Lý Khánh An vào triều phòng.

Dương Quốc Trung không phải là sẽ lập tức biết được rồi sao?

Đây thì càng tạo cớ gán tội hắn phản bội Dương Quốc Trung, nương nhờ Lý Khánh An.

Trong lòng Thôi Quang Viễn bất giác âm thầm kêu khổ, nhưng lúc này đã không còn kịp nữa.

Lý Khánh An đã đi vào triều phòng của hắn.

“Chỗ làm việc của Thôi huyện lệnh khá thoáng đãng ấy chứ!”

Lý Khánh An mỉm cười quan sát căn phòng lớn trống trải này nói.

“Trước giờ vẫn vậy, mười năm tu bổ mới lại. nghe nói lúc xưa còn thoáng đãng hơn một chút.”

Thôi Quang Viễn trù trừ một chút, vẫn là đóng cửa lại, trong khoành khắc cửa từ từ khép lại, hắn rõ ràng nhìn thấy ánh mắt có chút lạnh lùng của Huyện thừa Diêu Vân Phối và Chủ bộ Thiệu Bình, hai người này đều là lão hạ cấp của Dương Quốc Trung, một lòng muốn thay thế hắn. có lẽ phen này bọn họ tự cảm thấy nắm được cán của hắn Thôi Quang Viễn rồi, Thôi Quang Viễn âm thầm cười khổ một tiếng, nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ a!

“Đại tướng quân, mời ngồi!”

Thôi Quang Viễn mời Lý Khánh An ngồi xuống, lại rót cho hắn một chén trà. lúc này mới ngồi đối diện với hắn. hỏi: “Đại tướng quân tại sao hôm nay muốn đến nơi này của tại hạ?”

Lý Khánh An uống ngụm trà. mỉm cười nói: “Ta là vì một việc công mà đến.”

“Việc công?”

Thôi Quang Viễn ngây ngẩn cả người, việc công hắn đóng cửa làm cái gì?

Đây không phải là giấu đầu hở đuôi sao?

Hắn chỉ cảm thấy trong miệng tràn ngập chua xót. thì ra mình đã suy nghĩ quá xa rồi.

Lý Khánh An nhìn thấy sự hụt hẫng trong mắt của Thôi Quang Viễn, bèn lại cười nói: “Nhưng ta trước hết phải cảm tạ cử chỉ trọng tình trọng nghĩa của Thôi huyện lệnh, ta có mở một bàn tiệc rượu nhạt trong quân doanh ở ngoại thành, mời Thôi huyện lệnh đến dự tiệc, lúc đó một số bạn tốt của Thôi huyện lệnh cũng sẽ tham gia gặp mặt. không biết Thôi huyện lệnh có nể tình tham gia không?”

Lý Khánh An đến tìm Thôi Quang Viễn không phải chỉ đơn giản tìm hắn lấy tư liệu của Kim Châu nhị quái, hắn biết hoàn cảnh khốn khó mà Thôi Quang Viễn sắp phải đối mặt. sau khi phản bội Dương Quốc Trung.

Thôi Quang Viễn sắp phải đối mặt với nguy hiểm bị biếm truất, trên lịch sử đây là một nhân tài. sau mối loạn An sứ từng một thời xuất nhiệm Kiếm nam Tiết độ sứ, Dương Quốc Trung bỏ đi không dùng, tại sao hắn Lý Khánh An không thu nạp dưới trướng mình? nhưng việc như thế hắn lại không thể trực tiếp mở lời, người ta có chịu không còn là một vấn đề, vì vậy trước hết là mời khách dùng bữa. sau đó hẵng từ từ nói chuyện tình cảm. sau khi kéo gần quan hệ lại. rồi hẵng đề cập đến ý thu nạp.

Thôi Quang Viễn nghe hiểu ý của Lý Khánh An.

đi quân doanh của hắn dùng bữa.

đây không phải là âm thầm ngỏ ý với hắn sao?

Tim hắn đập lên rộn ràng, hắn đã từng nghĩ đến nương nhờ Vương Củng, nhưng không ngờ Lý Khánh An lại chủ động ngỏ ý ngầm với hắn.

đây là cơ hội của hắn sao?

Trong lòng của Thôi Quang Viễn vô cùng hồi hộp, hắn nhanh chóng suy nghĩ xem mình có nên tiếp nhận lời mời này không, nếu như không tiếp nhận, thì có khả năng Vương Củng cũng sẽ không thu nạp hắn. với tính cách của Dương Quốc Trung lại càng sẽ không một nụ cười xóa tan mọi nỗi ân thù. người này tuy có quyền của tể tướng, nhưng lại không có lòng rộng lượng của tể tướng. hắn rất có khả năng sẽ mất trắng tất cả. nhưng nếu như hắn nhận lời, chí ít hắn mai này còn có thể đi An Tây làm quan, nghe nói đi bên đó làm quan có trợ cấp địa phương đặc biệt, bổng lộc hậu hĩnh, hơn nữa còn có Hồ cơ mỹ nữ chính gốc hầu hạ. một việc lạc thú lớn nhất đời người như vậy, tại sao lại không nhận lời chứ?

Nghĩ đến đây, Thôi Quang Viễn hồ hởi nói: “Nếu Lý đại tướng quân đã có lời mời. tại hạ nguyện đi dự tiệc, nghe danh Lý Khánh An là đệ nhất tiễn đã lâu. ta sớm đã muốn thỉnh giáo tiễn pháp của Lý đại tướng quân rồi. mong đại tướng quân chỉ giáo.”

“Không thành vấn đề.

Thôi huyện lệnh đến. ta dẫn Thôi huyện lệnh uống rượu săn đêm. chẳng phải việc sảng khoái sao!”

Thôi Quang Viễn hào khí tăng cao, sự bất an ban đầu đã bị ném đi biệt tăm. hắn cao giọng cười nói: “Được!

Tại hạ nhất định đến đúng giờ.”

“Nói xong việc tư. chúng ta nên nói việc công một chút.”

Lý Khánh An thu hồi ý nghĩ lại.

Thôi Quang Viễn nghe nói là việc công, hắn không dám lơ là. lập tức chắp tay nói: “Đại tướng quân mời nói!”

“Là như thế này!”

Lý Khánh An trầm ngâm một chút nói: “Lúc ta còn là Hà Nam đạo Quan sát sứ. từng bị hành thích ở Uất Trì huyện, việc đó sau đó treo lại rồi thôi, nhưng lúc đó ta đã bắt được hai tên thích khách, nghe nói chính là huynh đệ Lưu thị đã từng phạm qua án lớn ở Trường An. biệt hiệu là Kim Châu nhị quái, sau này đưa bọn họ vào Trường An. bọn họ lại bị chết đi một cách không rõ ràng, tư liệu của bọn họ ở Vạn Niên huyện cũng bị hủy đi, ta bây giờ đang điều tra việc này, nghe Vạn Niên huyện nói.

Trường An huyện cũng có một bộ phận tư liệu của hai người bọn họ, ta hi vọng Thôi huyện lệnh có thể thay ta tìm được bộ phận tư liệu này.”

“Việc của năm Thiên Bảo thứ tám!”

Thôi Quang Viễn suy nghĩ một chút nói: “Có lẽ còn có thể tìm được, nếu như sớm hơn mấy năm nữa. có thể sẽ không còn bảo tồn nữa.

Vậy đi!

Ta lập tức đi tìm. nếu tìm thấy rồi, ta ban đêm đưa đến quân doanh, đại tướng quân xem như vậy có được khong?”

“Vậy thì nhờ cậy Thôi huyện lệnh rồi.”

Lý Khánh An đứng lên. chắp tay cười nói: “Ta thôi không quấy rầy Thôi huyện lện nữa. chúng ta buổi tối gặp lại!”

“Được!

Ta đưa Đại tướng quân đi ra ngoài.”

Ngay lúc Lý Khánh An đi huyện nha. song song đó Diêm Khải cũng đã tìm được Khánh vương Lý Tông, nên nói là thời hạn cấm cửa một năm của Lý Tông đã kết thúc, hắn lúc nào cũng có thể ra khỏi cửa. nhưng từ lúc kết thúc thời kỳ cấm cửa đến nay, Lý Tông vẫn là một ngày cũng chưa từng ra khỏi cửa. hắn thậm chí chưa hề rời khỏi nội viện, uống rượu, mỹ thực, nữ nhân, uống thuốc, ngủ.

đây là năm việc mỗi ngày cả sấm cũng không đả động được của hắn. hắn cũng không cảm thấy nhàm chán, hắn mỗi ngày sinh sống như cái xác không hồn. lòng của hắn đã chết đi. chỉ muốn kịp thời hưởng lạc, có thể hưởng lạc được một ngày hay một ngày, mọi hùng tâm tráng chí của hắn đều theo sự nổi giận trách cứ của phụ hoàng mà đổ xuống dòng nước đông.

Diêm Khải đã nửa năm nay không gặp được Khánh vương. khi hắn đi vào trong phòng, hắn thật sửng sốt.

đây còn là Khánh vương của hồi xưa sao?

Khánh vương hồi xưa tuy là to mọng, nhưng ít ra cũng có chút chắc khỏe, còn hắn bây giờ nhìn thấy Khánh vương, chẳng khác nào như một bức tường thịt, khuôn mặt mập đến cả mắt cũng không nhìn thấy, một trái một phải ôm lấy hai mỹ thiếp thân hình nhỏ xinh, giống như một con gà mẹ già bao lấy hai con gà con vậy, tỹ lệ lớn nhỏ quả là khoa trương đến mức làm cho người ta buồn cười.

Diêm Khải đột nhiên cảm thấy kế hoạch của Lý Khánh An e là sẽ thất bại rồi. tên Khánh vương này còn có thể đi được không?

“Ngươi tìm ta có việc sao?”

Khánh vương tiếng nói rất thấp trầm, lộ ra một sự mỏi mệt sâu sắc.

Diêm Khải đi lên trước khom người thi lễ nói: “Tại hạ có một việc quan trọng muốn bàn riêng một mình với điện hạ.”

“Có gì cần bàn chứ. những việc bên ngoài chẳng qua là phủ vân. ta đã không còn hứng thú nữa.”

Lúc này, Lý Cầu cũng đi đến. cười nói: “Phụ vương tại sao lại không nghe thử chứ?

Việc này nói không chừng có thể thay đổi vận mệnh của phụ hoàng.”

Lý Cầu đã giao kèo êm xuôi với Diêm Khải từ trước, tuy Lý Khánh An vẫn chưa tìm đến hắn. nhưng việc này phù hợp với lợi ích của hắn Lý Cầu. thủ tiêu Đệ vương.

Lương vương bèn càng có cơ hội trở lại đông cung, chỉ là Lý Cầu vẫn chưa biết, Lý Long Cơ đã cân nhắc dùng hoàng trưởng tôn kế vị đông cung rồi.

Lý Tông tuy là chẳng có hứng thú gì đối với lời nói của Diêm Khải, nhưng hắn lại khá nghe lời nói của con trai mình, nếu Lý Cầu kiến nghị hắn nghe thử. hắn bèn gật đầu. nói với hai nữ nhân bên cạnh: “Các nàng đi ra đi!”

Hai nữ nhân vội vàng đi ra ngoài.

Lý Cầu đóng cửa lại. ánh sáng trong phòng nhất thời tối sầm lại.

Lý Tông có chút mất kiên nhẫn nói: “Tiên sinh có lời gì thì nói đi!”

Diêm Khải đã theo Lý Tông tám năm. hiểu rõ tâm tình của hắn như lòng bàn tay, Lý Tông là một người không thích động não, hắn chỉ thích người ta nói hắn biết kết quả. hơn nữa phải trực tiếp nói thẳng chủ đề, phải giống như kể chuyện vậy, thu hút hứng thú của hắn. nếu không. quanh co vòng vo làm hắn chán rồi. hắn sẽ lập tức đuổi người đi.

“Điện hạ cũng biết, năm trước điện hạ bị Thánh Thượng xử phạt, kỳ thật là bị Đệ vương hãm hại.”

“Ngươi nói cái gì?”

Lý Tông quả nhiên đã bị hấp dẫn, hắn từ từ ngồi thẳng người, một đôi mắt tít thành khe nhỏ lóe sáng: “Ta bị Đệ vương hãm hại thế nào?”

“Chính là vụ án Lý Khánh An ở Uất Trì huyện bị ám sát, kỳ thật là do Đệ vương gây nên. nhưng là hắn vu oan cho điện hạ.”

“Lý Khánh An bị ám sát?”

Lý Tông đã có chút nhớ không ra là chuyện gì.

đầu óc của hắn đã trở nên chậm chạp, rất nhiều việc của quá khứ hắn đã không còn nhớ nữa.

“Điện hạ đã quên sao?

Ba lý do mà Thánh Thượng xử phạt điện hạ, chiếm ruộng quá nhiều, nghi can vu thuật, còn nữa chính là vụ án thích sát quan trọng nhất.”

“À!”

Lý Tông đã sực nhớ ra, chính là vụ thích sát chết tiệt kia, lúc đó hắn đã muôn vàn ý niệm hóa bụi tan đi, lúc mà phụ hoàng đem tội danh này gán cho hắn. hắn cũng không biện bạch gì.

Lúc này Lý Cầu cũng nói: “Phụ vương, kỳ thật chiếm đất nhiều cũng không đáng gì. thân vương công chúa nào mà không chiếm ruộng đất, những tướng quốc thượng thư kia không phải là cũng giống vậy cả sao?

Đây không đáng là tội gì cả. tiếp theo là vụ án vu thuật đông cung, kỳ thật rõ ràng là Quắc quốc phu nhân giở trò, Thánh Thượng không lẽ không biết sao?

Người trong lòng tỏ tường cả, nhưng lại để cho phụ vương một người gánh vác hết trách nhiệm, Quắc quốc phu nhân chuyện gì cũng không có, đây có công bằng không?

Ta nghĩ Thánh Thượng cũng không phải thật sự vì chuyện này trách cứ phụ vương, mấu chốt vẫn là ở vụ án ám sát Lý Khánh An, con thấy đây mới là nguyên nhân đích thực làm phụ vương rước tội.”

“Tiểu vương gia nói đúng, nếu Vương gia có thể lật lại vụ án này, tại hạ thấy điện hạ chưa chắc không có cơ hội đông sơn quật khởi.”

Lý Cầu và Diêm Khải một người khuyên một người kéo, cho dù Lý Tông có ngu dốt đến đâu. cũng nghe hiểu ý của bọn họ, có nghĩa là chỉ cần chứng minh mình trong sạch, hắn sẽ có cơ hội đông sơn quật khởi, hắn năm nay mới bốn mươi ba tuổi, lúc này, hắn đột nhiên lại nhớ đến lúc còn trẻ có đạo sĩ có xem tướng số cho hắn, nói hắn lúc bốn mươi ba tuổi, nếu sự nghiệp không có đột phá, hắn rất có thể sẽ gặp phải đại tai, đại tai này chỉ đến chính là tử vong.

Lý Tông trong lòng bắt đầu cảm thấy sợ hãi, hắn liếc nhìn Diêm Khải một cái, cũng giống như Diêm Khải hiểu hắn, hắn cũng đồng thời hiểu rõ Diêm Khải, nếu không nắm chắc và có chứng cứ, hắn sẽ không nói chuyện này với mình.

“Tiên sinh có chứng cứ gì không?”

“Điện hạ.

Vạn Niên huyện Huyện thừa là bạn tốt của tại hạ, hắn đã từng nói, hai tên thích khác bị bắt sau này đã bị Đệ vương diệt khẩu, chứng cứ cũng có, tại hạ đang tìm, nhưng điện hạ nhất định phải vực dậy, không thể cứ giống như hồi xưa chìm đắm trong tửu sắc nữa. thuộc hạ còn thu thập các chứng cứ khác của Đệ vương, chỉ cần đầy đủ chứng cứ, điện hạ không những có thể báo mối thù hãm hại năm xưa, hơn nữa còn có thể có được cơ hội đông sơn quật khởi, điện hạ. người phải tin vào chính mình a!”

Lý Khánh An ngây người nhìn vào trần nhà, hắn lại nhớ đến quẻ gieo của đạo sĩ đó cho hắn. bốn mươi ba tuổi, hắn năm nay chính là bốn mươi ba tuổi, hắn không muốn chết chút nào, nghĩ đến cái chết, Lý Tông cuối cùng đã bị kích thích tỉnh lại.

“Thôi được!

Chuyện này ta toàn quyền giao cho hai người.”

Lý Khánh An từ thắt lưng gỡ xuống một miếng ngọc bài, đưa cho Lý Cầu. nói: “Miếng ngọc bài này có thể chi phối toàn bộ tiền tài của ta. hai người cần dùng bao nhiêu, thì lấy bấy nhiêu, lần này, hai người bất luận thế nào cũng phải thành công cho ta!”

Để thoát khỏi số mệnh tử vong.

Lý Tông quyết định cược hết tất cả mọi tiền tài.

Từ trong phòng Lý Tông đi ra.

Lý Cầu gọi Diêm Khải lại, “Diêm tiên sinh xin dừng bước!”

“tiểu vương gia còn có việc sao?”

“Tiên sinh đi theo ta!”

Lý Cầu dẫn Diêm Khải đến trước một tĩnh thất, hắn trầm mặt lại, bèn đánh thẳng vào vấn đề hỏi: “Tiên sinh hãy nói thật với ta. mục đích thật sự của Lý Khánh An là gì?

Đơn giản chỉ là muốn lật đổ Đệ vương thôi sao?”

Diêm Khải không nói cho hắn biết mục đích thật sự của Lý Khánh An, hắn chỉ nói.

Lý Khánh An muốn mượn việc này lật đổ Đệ vương. mượn tay của Khánh vương mà làm. nhưng hắn cũng biết, việc này không thể che giấu được, Lý Cầu rất nhanh sẽ biết được, nếu như không kịp thời thỏa thuận trước với hắn. hắn nói không chừng sẽ làm hỏng việc.

“Không giấu gì tiểu vương gia. mục đích thật sự của Lý Khánh An là muốn để Khánh vương điện hạ thay thế Đệ vương.

đi cai quản An Tây, cho nên hắn phải xử lý Đệ vương trước.

“Cái gì?”

Lý Cầu chấn động.

“Ý ngươi là Đệ vương phải đi cai quản An Tây!”

Lý Cầu lại không nghe nói đến chuyện này, hắn vẫn một mực tưởng rằng Đệ vương là kẻ cạnh tranh mạnh nhất trong việc tranh đoạt đông cung.

“Đây là chuyện xảy ra khi nào?”

Lý Cầu có chút sốt ruột rồi.

“Ta cũng chỉ nghe Lý Khánh An nói tới, hình như là hôm qua mới quyết định, thời gian rất gấp rút.

Lý Khánh An nói ngày mốt mùng mười, sẽ cử hành triều hội. nếu như trước đó không thể định ra được, có lẽ sẽ không còn kịp nữa.”

Lý Cầu có chút ngây người, nếu Đệ vương không thể nhập chủ đông cung. vậy sẽ là ai?

Vinh vương.

Vĩnh vương hay là Dĩnh vương?

Hắn lần đầu tiên có một cảm giác bất lực.

Đang lúc hoàng hôn.

Thôi Quang Viễn mang theo một viên tùy tùng đi đến quân doanh quân An Tây ở ngoại thành.

Lý Khánh An đã sắp xếp từ trước cho thân binh Đô úy Giang Tiêu Niên ở trước cửa lớn quân doanh đợi hắn.

Giang Tiêu Niên thấy Thôi Quang Viễn đi tới, vội vàng đi lên hành lễ hỏi: “Người đến có phải là Thôi huyện lệnh?

“Đúng vậy!”

“Thôi Huyện lệnh mau mời, Đại tướng quân nhà ta đang đợi ngài.”

“Thật sự là có lỗi. ta cứ tìm mãi vật mà Đại tướng quân cần. cho nên đến muộn một chút.”

“Chà?

Không biết Thôi huyện lệnh tìm thấy chưa?”

“May mắn không làm nhục mệnh!”

Thôi quang xa vỗ vỗ túi da tùy thân mang theo, cười nói: “ở trong này.”

“Tốt!

Thôi huyện lệnh mời xuống ngựa vào trại.”

Thôi Quang Viễn xoay người xuống ngựa, khoát tay lại cười nói: “Tướng quân mời!”

Hai người trước sau đi vào quân doanh.

Thôi Quang Viễn tuy là Huyện lệnh, nhưng hắn dũng liệt chuộng võ, vẫn luôn mơ ước sẽ có một ngày có thể mang binh đánh giặc, Đường triều không giống đời sau. văn võ chia ra.

Đại Đường võ phong cường thịnh, tình huống quan văn mang binh đánh giặc chỗ nào cũng có.

Hắn thấy trong quân doanh doanh trướng chỉnh tề, các binh sĩ ai nấy cao lớn vạm vỡ, uy phong lẫm liệt, đi tất thành hàng.

đứng tất thành dãy, quân kỷ nghiêm minh.

Thôi Quang Viễn không khỏi âm thầm gật đầu: “Quả nhiên danh bất hư truyền, nếu so ra.

Kiếm nam quân thì kém cõi hơn nhiều, càng đừng nói đến những vệ quân của kinh thành kia nữa.”

Hắn đi tới trước một chiếc trướng lớn.

Giang Tiểu Niên lớn tiếng bẩm báo nói: “Bẩm báo Đại tướng quân.

Thôi huyện lệnh đến!”

Màn trướng vén lên.

Lý Khánh An mỉm cười đi ra: “Thôi huyện lệnh đã làm cho chúng ta đợi lâu rồi.”

Phía sau lưng Lý Khánh An. bèn là nhân vật tiêu điểm của hai ngày trước Hình Tể, hắn cảm kích chắp tay với Thôi Quang Viễn, cho dù vụ án của Hình Tể đã kết thúc rồi. nhưng Hình Tể tạm thời vẫn không dám về nhà. hắn lo lắng sẽ gặp phải sự trả thù của Dương Quốc Trung, chỉ đành đợi đến sự việc hoàn toàn bình ổn lại. hắn mới có thể hồi phủ. mang là hắn có huynh đệ Vương thị làm chỗ dựa phía sau. mới có thể giữ được hắn.

Cho dù Lý Khánh An và Vương Củng đã kết minh, nhưng giao tình giữa bọn họ vẫn không sâu sắc, vì vậy ở một mức độ nào đó, giữa bọn họ kỳ thật vẫn là một quan hệ đối tác chiến lược, vẫn chưa phải là bạn đồng minh mang ý nghĩa thật sự. vì vậy, tính quan trọng của Hình Tể bèn bộc lộ ra ngoài, chính vì Hình Tể có quan hệ của huynh đệ Vương thị. vì vậy hắn vô hình chung đã trở thành một chiếc cầu nối giữa Lý Khánh An và Vương Củng.

Thôi Quang Viễn thấy Lý Khánh An đi ra. hắn vội vàng từ trong túi da lấy ra văn thư mà Lý Khánh An đang cần.

Lý Khánh An đón lấy văn thư. văn thư có một xấp khá dày, hắn nhanh chóng lật ra. nhưng vẫn không nhìn thấy mảnh giấy biên nhận mà hắn cần.

“Đại tướng quân đang muốn tìm cái này phải không!”

Thôi Quang Viễn từ trong lòng lấy ra một lá thư. từ trong đó rút ra một mảnh giấy mỏng tang, có chút ngả vàng.

Lý Khánh An đón lấy mảnh giấy thư. chính là biên nhận lấy đi Kim Châu nhị quái, người ký nhận chính là tham mưu Hàn Bạc Nhan của Đệ vương, thời gian ở vào hai tháng trước vụ thích sát Uất Trì huyện.

Chính là biên nhận này, chứng cứ quan trọng nhất, cuối cùng đã nằm trong tay mình rồi, Lý Khánh An trong lòng mừng rỡ, hắn vội vã cất giữ kỹ biên nhận này, cười nói: “Được rồi. chúng ta đêm nay không nói việc công, chỉ nói chuyện trăng hoa.

Thôi huyện lệnh mời vào!”

“Đại tướng quân mời!”

Ba người đi vào đại trướng, trong đại trướng đã dọn sẵn một bàn tiệc rượu, một viên thân binh đang nấu rượu cho bọn họ, bàn tiệc có hai người ngồi, một người là tham mưu Lý Bí của Lý Khánh An.

Thôi Quang Viễn quen với hắn. hắn vội vàng khom mình thi lễ. nói: “Lý tiên sinh, đã lâu không gặp!”

Lý Khánh An đứng lên đáp lễ cười nói: “Tám năm trước, ta và Thôi huyện lệnh chỉ có duyên gặp mặt một lần. không ngờ Thôi huyện lệnh lại vẫn quen biết ta?

Lý Bí hổ thẹn a!”

“Đâu có!

Đâu có!

Lý tiên sinh thiếu niên kỳ tài, nhớ rõ Lý tiên sinh còn có khối người.”

Thôi Quang Viễn cười xòa. hắn lại nhìn người còn lại, nhưng đã lập tức ngây ngẩn cả người ra.

Chương 275: Mượn gió bẻ măng (Hạ)

Một người còn lại đầu đội mũ sa, mình bận y bào màu xanh, lưng đeo thắt lưng. chân đạp đôi hia da màu đen.

Cách ăn mặc như vậy khắp thành Trường An đầy rẫy, nên khi Thôi Quang Viễn vào lều không để ý đến hắn.

Khi hắn vừa bước vào lều. người này lập tức trốn ra ngoài từ màn sau.Có điều hắn vẫn chậm mất một bước, đã bị Thôi Quang Viễn nhìn rõ nửa mặt của mình.

Người này chính là tiền thái tử Lý Hanh.

Đương nhiên, Lý Hanh vi phụ xuất thành không phải đến uống rượu chung với Thôi Quang Viễn.

Thôi Quang Viễn chẳng qua là một quan huyện lệnh lục phẩm, hắn làm sao có đủ tư cách để Lý Hanh uống rượu cùng.

Lý Hanh chiều hôm nay mới được tin của Lý Cầu.

Đệ vương lại được đi trấn thủ An Tây.

Tin này khiến hắn giật mình.

Đến bây giờ, tất cả những hành động của họ đều nhằm vào Đệ vương, không ngờ giờ Đệ vương bị điều đi, khiến kế hoạch của Lý Hanh bỗng chốc phá sản.

Trong lòng hắn bồn chồn vô cùng, liền vi phục đi ra ngoài thành tìm Lý Khánh An. không ngờ lại gặp phải buổi tiệc này.

Lý Hanh đã rời khỏi, Thôi Quang Viễn vẫn đứng đấy bỡ ngỡ.

Hắn không ngờ lại gặp thái tử tiền nhiệm trong doanh trại của Lý Khánh An.

Hắn thậm chí chưa kịp thi lễ, Lý Khánh An thấy Thôi Quang Viễn đã nhìn thấy Lý Hanh liền vỗ vỗ vai hắn. tạ lỗi nói: “Thôi huyện lệnh, vốn định tối nay sẽ uống rượu cùng ngươi. nhưng giờ lâm thời có việc, chỉ có thể dời ngày khác vậy.”

Thôi Quang Viễn bỗng tỉnh người ra. vội nói: “Không sao!

Không sao!

Đại tướng quân có việc trên mình, làm sao có thể vì ta mà lỡ việc.

Nói thực, hôm nay tại hạ cũng không phiền tướng quân nữa.”

Khánh An cười ha hả nói với hai người còn lại: “Ta không nói nhiều nữa, mọi người cứ ngồi xuống!

Nào!

Thôi huyện lệnh ngồi cạnh ta.”

Trong túp lều không xa, Lý Hanh đang khoát tay đi tới đi lui trong lều.Vừa rồi đi tìm Lý Khánh An.hắn xém chút đã đụng phải Thôi Quang Viễn.

Hắn cũng ý thức được mình thất lễ, nhưng sự lo lắng trong lòng lại khiến hắn không bình tĩnh nổi.

Nếu phụ hoàng không định Đệ vương vào Đông Cung, vậy sẽ là ai?

Dĩnh vương Vĩnh vương?

Hơn nữa Lý Khánh An từ An Tây về đây đã năm hôm, nhưng mãi vẫn không đến gặp mình.

Không lẽ hắn cho rằng mình không còn hi vọng vào Đông Cung nữa?

Lý Hanh chưa lúc nào mong trở về Đông Cung như hôm nay.

Những đối xử lạnh lùng mà hắn gặp ai năm hơn nay đã cho hắn nếm đủ mùi vị khi mất đi quyền lực.

Hắn không cam tâm mình sẽ trở nên bặt vô âm tín trong cuộc chiến quyền lực này.

Dù thế nào đi chăng nữa, hắn cũng phải đặt canh bạc này.

Lúc này, màn được kéo lên.

Lý Khánh An đi vào cười nói: “Đã để điện hạ chờ lâu!”

“Ngươi không đi dùng cơm cùng khách nữa ư?”

Lý Hanh hỏi.

“Bọn họ đang dùng cơm cùng, ta đến gặp điện hạ.”

“nhưng hắn là người của Dương Quốc Trung, ngươi làm sao...”

Khánh An thấy ánh mắt của Lý Hanh đầy lo ngại, liền cười giải thích: “Hắn đã phản bội Dương Quốc Trung trong vụ án ám sát này, Dương Quốc Trung không dung hắn. hắn đành phải đến nương nhờ ta.”

“Nhưng hắn đã nhìn thấy ta, hắn liệu có mượn cơ hội này đi thỉnh thưởng của Dương Quốc Trung?”

Trong lòng Lý Hanh có phần lo lắng.

Nếu việc hắn tự tiện đến gặp Lý Khánh An mà bị phụ hoàng biết được e rằng sẽ xảy ra việc lớn.

Làm thái tử bù nhìn bao nhiêu năm nay đã nuôi cho hắn thói quen cẩn thận tỉ mỉ.

Hắn biết Thôi Quang Viễn là do Dương Quốc Trung đề bạt. nhưng hắn không biết Thôi Quang Viễn phản bội Dương Quốc Trung đến mức độ nào, chỉ sợ hắn sẽ tìm Dương Quốc Trung cáo mật.

Điểm này Khánh An có nghĩ đến. có điều nếu Thôi Quang Viễn đã đến quân doanh của hắn dùng cơm. và còn mang chứng cứ hắn cần đến đây, vậy liệu Dương Quốc Trung còn có thể tha thứ cho hắn nữa không?

“Điện hạ yên tâm. hắn nếu dám cáo mật với Dương Quốc Trung, ta đồng thời cũng không thể tha cho hắn.”

Lo thì lo thật, nhưng Lý Hanh cũng không còn cách nào, hắn chỉ có thể ngồi xuống, nhấc ly trà lên hớp một ngụm. xong mới hỏi: “Người vì sao về đây đã năm ngày mà vẫn không đến gặp ta?”

Lý Khánh An vội giải thích: “Điện hạ nên biết, ta vừa về đã gặp phải việc Bùi Hiểu tự tiện can ngăn tấu Chương trong triều, khiến nghi thức vào thành của ta bị hủy. vốn ta định mượn nghi thức vào thành sẽ tạo thêm thanh thế cho thái tử. nhưng tiếc là kế hoạch không bằng biến hóa.

Tiếp liền sau đó lại xảy ra vụ án Đệ vương bị ám sát.

Không khí trong triều bỗng chốc trở nên căng thẳng.

Trong tình hình này thần không dám manh động, để tránh khiến điện hạ bị hoài nghi.

Sau đó ta liền bị Hình Tể cuốn vào vụ án này. những điều này chắc điện hạ cũng đều đã biết, ta từ đầu chí cuối đều không có thời gian.”

“Thế ư?”

Lý Hanh cười lạnh: “Nhưng ngươi lại có thời gian ghé phủ Lý Lâm Phổ uống rượu, ngươi có thể giải thích với ta không?”

Bây giờ người ủng hộ Lý Hanh đã không còn mấy người.

Lý Khánh An là người có quyền thế duy nhất, cũng là nơi hắn gửi gắm nhiều hi vọng nhất.

Hắn sợ nhất là cả Lý Khánh An cũng bỏ hắn mà đi. lúc ấy hắn sẽ thật sự chẳng còn ai nữa.

Hắn lúc này phảng phất như một oán phụ nơi thâm cung. trong lòng vừa đầy mong đợi Khánh An vẫn ủng hộ như mọi khi. nhưng lại đầy hoài nghi với hắn.

Khánh An nghe khẩu khí bất mãn của hắn liền thở dài nói: “Điện hạ nghĩ tại hạ đến phủ Lý Lâm Phổ uống rượu là mua vui sao?”

“Không lẽ khôngphải vậy ư?”

“Không phải!”

Lý Khánh An ưỡn thẳng lưng nói: “Điện hạ.

Lý Lâm Phổ chẳng qua là người trung gian, ta đến phủ của hắn chỉ để gặp Vương Củng.

điện hạ không hiểu sao?

“Vương Củng!?”

Lý Hanh bỗng nhiên hiểu thông.

Hóa ra Lý Khánh An muốn liên thủ cùng Vương Củng.

Hắn đương nhiên biết Vương Củng cũng là người cực có quyền lực trong triều, mình gánh hơn hai mươi chức vụ.

Quyền lực của hắn thậm chí còn vượt qua cả Dương Thận Câm và Trần Hi Liệt .Nếu Lý Khánh An liên minh cùng người này, vậy Vương Củng liệu có chuyển sang giúp mình không?

Rất có khả năng này.

Nghĩ đến đây, mặt Lý Hanh lại dần dần chuyển sắc.

Hắn cười cười dịu giọng nói: “Lý Tướng quân, ta quả thực không ngờ rằng Đệ vương sẽ bị điều đến An Tây.

Chiều hôm nay nghe Lý Cầu nhắc đến. nên ta lòng như lửa đốt. xin hãy thứ lỗi cho những lời vô lễ vừa rồi của ta.”

Khánh An cũng cười nhạt.

Lý Hanh này lại có thể tạ lỗi với mình ư?

Nếu thời gian trở lại hai năm trước, thân làm Đông Cung thái tử. làm sao hắn có thể tạ lỗi với Lý Khánh An này.

Lúc ấy, hắn chỉ nghĩ mình đang xua nịnh hắn. nương tựa hắn. chứ tuyệt không bao giờ cúi cái đầu cao quý của hắn xuống một phân với mình.

Dù cho Lý Khánh An ủng hộ Lý Hanh, nhưng nó không có nghĩa là sẽ hoàn toàn nghe lệnh hắn.

Đấy chẳng qua là thái độ của hắn. từ khi bắt đầu vào thái tử đảng, hắn đã động cơ không đơn thuần.

Lúc ấy hắn chẳng qua là một con cờ của Lý Lâm Phổ.

Hắn cũng chả phải người đọc sách thánh hiền.

Cái gì kỷ cương quân thần, tư tưởng quân muốn thần chết, thần không thể không chết hoàn toàn không tác dụng với hắn.

Hắn chỉ có khát vọng với quyền lực, chỉ muốn bành trướng dã tâm của mình.

Đây là lý do hắn không muốn Lý Hanh trấn thủ An Tây, mà nhắm trúng Khánh vương.

Hắn đã sớm nhìn ra Lý Hanh không phải người cam chịu tĩnh lặng.

Nếu để hắn đến An Tây, vậy chỉ bất hạnh cho An Tây, chỉ tổ làm vướng chân thêm cho mình.

nhưng Lý Hanh cũng hữu ích với hắn. nhất là khi hắn biết được Lý Long Cơ đương định lập hoàng trưởng tôn làm Đông Cung thái tử.

Lý Hanh nhờ thế lại trở nên vô cùng hữu ích.

“Điện hạ. kỳ thực ta tuy không đến thăm điện hạ. nhưng không có nghĩa ta không quan tâm người.

Mà ngược lại. ta còn thường xuyên suy nghĩ làm thế nào để điện hạ có thể trở lại Đông Cung.

Thậm chí mục đích ban đầu mà ta đối phó với Dương Quốc Trung và Khánh vương cũng là vì thế.

Có điều dù điện hạ hôm nay không đến. ta cũng sẽ đi tìm điện hạ.

Ta muốn thông báo với người một tin trọng đại.”

“Tin trọng đại gì?”

Lý Hanh lập tức ngồi thẳng người.

Dựa vào bản năng, hắn thấm thoát đoán được việc Lý Khánh An sắp nói rất có khả năng liên quan đến cuộc chiến Đông Cung.

“Điện hạ. ta nghe nói Thánh thượng đã có ứng viên chủ nhân Đông Cung trong lòng.”

Câu nói này của Lý Khánh An phảng phất nặng ngàn cân. chỉ trong tích tắc nó đã đẩy Lý Hanh vào băng tuyết lạnh giá.

Hắn nói như thế, vậy chắc chắn không phải là Lý Hanh.

Trong lòng Lý Hanh nghe mà chua xót. sắc mặt hắn tái nhợt, mãi một lúc sau mới yếu ớt nói: “Định là ai?”

Khánh An cười cười nói: “Sự tình vẫn không đến nỗi xấu như thế.

điện hạ có thể đoán thử.”

“Vĩnh vương ư?”

Vĩnh vương Lý Lân là con thứ mười sáu của Lý Long Cơ, là huynh đệ cùng một mẹ với Lý Hanh, từ nhỏ do Lý Hanh chăm sóc.

Nếu hắn được định làm Đông Cung thái tử. vậy quả thực không phải một việc xấu. chí ít hắn vẫn sẽ còn chăm sóc cho con cháu của người huynh trưởng này.

Lý Khánh An lắc lắc đầu, hắn thấy tâm trạng của Lý Hanh như rơi xuống vực thẳm, liền không muốn giấu hắn nữa, cười nói: “Điện hạ không ngờ đến đúng không?

Là hoàng trưởng tôn!”

“Thục Nhi?”

Lý Hanh ngỡ ngàng.

Hắn quả thực mơ cũng không nghĩ ra sẽ là con trai mình.

Phụ hoàng cố nhiên lại muốn lập cháu để nối ngôi.

Đấy là vì sao?

Đầu hắn trống rỗng, tất cả một suy nghĩ như dừng lại.

Hắn không biết mình nên vui hay buồn, thậm chí không biết mình đang ở chốn nào.

“Điện hạ!

Điện hạ!”

Lý Khánh An khẽ giọng gọi hắn.

Hồn của hắn lúc này đã bay về. hắn nắm chặt tay Lý Khánh An. hỏi vội: “Tin này của người có đáng tin không?”

“Là do Cao Lực Sĩ nói với ta.

Lý Lâm Phổ cũng cho rằng như thế.”

Nếu Cao Lực Sĩ và Lý Lâm Phổ đều cho rằng như thế. vậy tin này sẽ không sai vào đâu được.

Một nỗi vui như đất hạn lâu ngày gặp mưa đang ùa vào lòng hắn. sắc mặt tái nhợt ban nãy đã lập tức trở lại hồng hào đầy sinh khí.

Là con trai hắn!

Con trai hắn cố nhiên lại sắp thành hoàng thái tôn.

Vậy tương lai hắn sẽ là thái thượng hoàng.

Dù trong lòng Lý Hanh vẫn hơi tiếc nuối, vì dẫu sao thái thượng hoàng không nhiều quyền lực như hoàng đế. nhưng dẫu sao thì vẫn hơn là để những huynh đệ khác của hắn vào làm chủ Đông Cung.

Hắn biết, bản thân hắn muốn quay lại Đông Cung sẽ khó khăn nhường nào. ngoài Lý Khánh An ra. hắn đã không còn trọng thần nào khác ủng hộ, hơn nữa Lý Khánh An lại xa tận An Tây.

Phen này con trai mình vào Đông Cung, trong lòng hắn cũng đầy mãn nguyện.

Nghĩ đến đây, Lý Hanh không còn kiềm được niềm vui trong lòng, hắn mặt mũi hớn hở hỏi: “Lý Tướng quân, ngươi có nghĩ Thục Nhi có khả năng rất lớn khả năng vào làm chủ Đông Cung không?”

Lý Khánh An lại biểu hiện rất bình tĩnh, hắn cười cười nói: “Nếu điện hạ có thể giữ được bí mật không nói với bất kỳ ai, ngay cả thê thiếp cũng không được, ta nghĩ có thể có bảy phần cơ hội. ngược lại, nếu quá nhiều người biết, sẽ lập tức bị người khác ngăn cản phá hoại, nghĩ cách làm hại thanh danh trưởng tôn. e rằng cơ hội chỉ còn lại ba phần.”

Lý Hanh đương nhiên hiểu ý của Lý Khánh An.

Cuộc chiến của Đông Cung đã hai năm hơn. càng đến thời khắc cuối, cuộc chiến này lại càng khắc nghiệt gây gắt.

Có thể nói cuộc chiến thật sự bây giờ mới bắt đầu.

Vậy hắn có thể làm gì cho con trai mình.

Lý Hanh suy ngẫm một lúc, ngoài việc giữ bí mật cho con trai mình, hắn còn có thể cung cấp tiền tài cho con.

Năm vạn lượng vàng năm xưa Lý Khánh An giao cho hắn đến đây còn hơn một nửa chưa dùng đến.

Ngoài việc này ra. hình như hắn đã không còn năng lực gì giúp nữa.

Lý Hanh liếc nhìn Lý Khánh An. hắn bỗng rủa thầm mình.

Hắn làm sao có thể quên được Lý Khánh An này.

Nếu hắn chịu giúp con mình, thì thực lực của Lý Thục sẽ không biết gia tăng bao nhiêu.

Đúng là Lý Khánh An ủng hộ hắn, nhưng không có nghĩa là cũng sẽ ủng hộ con trai mình.

Lý Hanh vội đứng dậy khom mình thi một lễ với Khánh An: “Khẩn cầu Lý Tướng quân có thể tiếp tục ủng hộ con trai ta.

Lý Hanh sẽ cảm kích bất tận.”

Khánh An cũng hoàn lễ nói: “Xin điện hạ yên tâm. dù là điện hạ hay hoàng trưởng tôn, Khánh An cũng sẽ dốc tâm sức phò tá.”

Sau khi bí mật hội kiến Lý Khánh An.

Lý Hanh liền rời khỏi quân doanh lặng lẽ trở về thành Trường An.

Thôi Quang Viễn cùng về trước.

Lúc này cách giờ Hợi đã còn không đến nửa canh giờ, ngoại thành Trường An dần dần yên tĩnh trở lại.

Hành nhân vội vã trở về nhà. chăng mấy chốc cả đường lớn ngõ nhỏ Trường An đã không còn bóng người.

Tại đầu ngõ Sa La trong phường Vĩnh Phúc, một chiếc xe ngựa đang nghiêng nhiên dừng tại đầu ngõ.

Lúc này,cửa một tòa tiểu viện mở ra, một phụ nữ trung niên diêm dúa đưa Tôn nhũ nhân và nha hoàn của ả từ trong viện ra.

“Phu nhân hãy cứ theo cách ta dạy người mà làm. mỗi ngày bỏ một viên vào, không cần mười ngày, lòng của điện hạ sẽ mãi chỉ thuộc vào phu nhân.

Đây là lời hứa của ta với phu nhân.”

Tôn nhũ nhân gật đầu cười: ‘‘Nếu hiệu nghiệm, ta sẽ thưởng gấp đôi báo đáp Ngũ Cô.”

Ả thận trong đem cất kỹ túi giấy nhỏ nọ rồi mới leo lên xe ngựa, dặn: “Hồi phủ!”

Xe ngựa quay đầu lại phóng về hướng của Đệ vương phủ. ả phụ nữ trung niên kia vươn cổ nhìn với theo.

Mãi đến khi ả hoàn toàn biến mất. mới rút miếng vàng óng ánh trong lòng ra rờ rẫm.

Mắt ả sáng ánh lên. ả vội đi vào trong viện, cửa viện két một tiếng đóng sầm lại.

Khoảng một khắc giờ sau. toàn ngõ Sa La hoàn toàn yên tĩnh trở lại, không còn một người hành nhân nào.

Đột nhiên, từ phía bên kia ngõ. mười mấy bóng đen động tác linh động, người nhẹ như chim nhẹ nhàng vượt tường vào viện.

Chỉ một chốc, một tiếng kêu thảm vang lên trong nhà. tiếp đó mọi việc lại trở về với sự yên tĩnh như ban đầu.

Giờ hợi một khắc giờ sau. tiếng trống đùng đùng vang dội. thời gian đóng cửa phường và cửa thành đã đến. một đội lớn Kim Ngô vệ bắt đầu lên đường tuần tra.

Chính ngay tại lúc tiếng trống kết thúc, một chiếc xe ngựa phóng nhanh đến dừng ngay trước cửa phủ Khánh vương.

Lý Cầu đẩy cửa xe bước nước đại vào trong phủ. trong miệng nhắn lại: “Tối hôm nay không được cờ bạc uống rượu.người trực không được lơ là; người không trực thì đóng cửa tắt đèn sớm.

Nếu ai dám gây chuyện, nhất luật đánh năm mươi trượng, đuổi khỏi trang viên.”

Hắn bước nhanh vào cửa lớn lại hỏi: “Phụ vương đã đi nghỉ chưa?”

Quản gia vội nói: “Vương gia vẫn trong thư phòng, đương tiếp Diêm tiên sinh.”

“À!

Động tác của hắn đúng là khá nhanh.”

Lý Cầu cười một tiếng đi thẳng vào trong nội trạch.

Trong thư phòng đèn đuốc sáng trưng, góc nhà vẫn thoang thoảng khói xanh hương lư. cả không gian đều ngập chìm trong mùi thơm, khiến người ta tinh thần phấn chấn.

Đây là cách Lý Tông chống lại cơn buồn ngủ của mình.

Hắn quá béo, trời vừa tối sẽ liền lim dim buồn ngủ.

Đây là thói quen mấy năm này hắn đã nuôi được, nhưng hôm nay hắn không thể ngủ.

Mộ liêu Diêm Khải của hắn và Lý Cầu trước sau cùng truyền tin đến.

đều có phát hiện trọng đại.

Hắn cố nén cơn buồn ngủ đợi hai người họ đến.

Diêm Khải đã đến sớm một bước.hắn đưa một lá thư giấy đã úa vàng đặt trước mặt Lý Tông.

Lá thư này đương nhiên chính là chứng cứ đã tìm thấy trong đóng hồ sơ chất núi của Thôi Quang Viên tại huyện Trường An.

“Điện hạ. tên Hàn Bạch Nhan này là tham mưu của Đệ vương, là một nhân vật lợi hại.

Hiệp khách cường hào dân gian đều xưng hắn là bạch diện tiên sinh. người này từng giúp Đệ vương thu phục được hàng trăm sát thủ dị nhân.

Kim Châu nhị quái chính là một trong số đó. năm Thiên Bảo thứ bảy, chúng được Hàn Bạch Diện chuộc khỏi ngục huyện Vạn Niên.

Biên nhận này chính là thỏa hiệp giữa hắn với tên cai ngục.

Điện hạ đã thấy chưa,viết rất rõ ràng, dùng một ngàn quan để mua Kim Châu nhị quái, còn có cả ký tên của Hàn Bạch Nhan, vốn dĩ đây là khế ước được ký riêng, nhưng tên cai ngục kia sợ xảy ra việc không hay nên đã giữ nó lại.

Tại hạ hôm nay mất hai nghìn quan để được nó trong tay.

Bây giờ nó chính là chính cứ của Đệ vương đã ám sát Lý Khánh An.”

Kỳ thực không cần phải dùng nhang thơm để cho tỉnh giấc.

Lý Tông căn bản không một chút buồn ngủ. chứng cứ trước mắt khiến hắn phấn khởi khác thường.

Hắn xem đi xem lại tờ khế ước này.

Bỗng nhiên, hắn nhăn mày hỏi: “Vậy sao chứng mình được chính Kim Châu nhị quái đã tham dự vào vụ ám sát Lý Khánh An.”

“Điện hạ không phải lo lắng. lúc ấy Kim Châu nhị quái đã bị Lý Khánh An bắt lại đưa về Kinh thành.

Bọn chúng có lưu lại khấu cung trong Ngự Sử Đài, thừa nhận thân phận của mình và đã thích sát Lý Khánh An.

Chỉ là bọn họ không biết được chủ mưu là ai.

Sau khi bị chuyển đến Đại Lý Tự không lâu đã bị giết người diệt khẩu.”

“Tên khốn nạn này!”

Lý Tông nghiến răng nói: “Năm xưa dám giá họa cho ta. hại ta ra nông nỗi này.

Có thù không báo không phải là quân tử.

Lần này ta phải để hắn cũng nếm mùi quay đầu vào tường sám hối xem sao!”

Diêm Khải cũng cười lạnh nói: “Điện hạ không phải vội. tại hạ nghe nói tiểu vương gia còn phát hiện ra chứng cớ khác của Đệ vương. hay chúng ta nước cờ kép, xem hắn còn có người trở mình lại được không!”

“ừm!

Nói hay lắm!”

Lý Tông gật gật đầu. hắn nhìn nhìn đồng hồ cát. không vui nói: “Cầu Nhi sao mãi chưa đến? sắp đến giờ đóng cửa phường còn đâu?”

“Phụ vương. con đã đến!”

Bên ngoài vang lên tiếng của Lý Cầu.

Hắn nhanh chân bước vào, khom mình thi lễ: “Hài nhi tham kiến phụ vương.”

“Miễn lễ!

Con có phát hiện gì ư?”

Lý Cầu cười nói: “Bẩm phụ vương. hài nhi quả thật phát hiện được sơ hở khác của Đệ vương.

Tên Đệ vương này có một nhũ nhân sủng ái, thế mà ả lại đi tìm một vu bà cầu mị, hài nhi hôm nay tìm đến vu bà đó, và được tin xác thực.”

Nói đến đây, hắn thỏ thẻ bên tai Lý Tông vài câu.

Lý Tông kinh ngạc nói: “Hắn thật sẽ như thế ư?”

Lý Cầu gật đầu khẳng định: “Nhất định là như thế, vật đó chắc chắn sẽ ở trên người hắn.”

“Được!

Ngày mai ta sẽ đi mách với phụ hoàng, để hắn biết thế nào là lễ độ!”

Lý Cầu lại cười nói: aPhụ vương. ý của nhi thần là. sự việc cầu mị này phụ vương không phải ra mặt.”

Lý Tông ngạc nhiên: “Vì sao?”

“Phụ vương nghĩ xem. vụ án ám sát Lý Khánh An kia là vì muốn tìm lại thanh bạch cho phụ vương, nên hai năm nay phụ vương vẫn đi truy tìm chân tướng. nhưng còn sự việc của nhũ nhân cầu mị kia. thì lại có phần quá cố tình.

Phụ vương đi nói sẽ bị nghi ngờ là gài bẫy người khác.

Theo ý nhi thần, tốt nhất để người ở bên cạnh hắn đi mách, như thế chẳng phải đã có thể giải trừ nghi ngờ của Thánh thượng ư?”

Lý Tông cuối đầu nghĩ một hồi nói: “Nhưng người bên cạnh của hắn ai sẽ đi tố cáo, đều ăn cơm nhà hắn cả ai dám?”

Lý Cầu cười nói: “Phụ vương, con nghe hoạn quan hầu hạ hắn Truong Phụng n có quan hệ cực xấu với hắn.

Thường mà nói, những việc này chính là chức trách của đại hoạn quan, hắn nếu không báo cáo thì do hắn không làm tròn bổn phận, hay cứ tiết lộ việc này với hắn. và thêm chút hối lộ, hắn tự nhiên sẽ đi lột trần việc này.”

“Thật là diệu kế!”

Diêm Khải cạnh bên vỗ tay cái bốp, cười nói: “Nếu điện hạ đi cáo tội của Đệ vương.

Thánh thượng sẽ tìm Trương Phụng n đến đối chất.

Lúc ấy hắn tiết lộ thêm cái bí mật của Đệ vương; ta đoán Đệ vương dù có ba cái miệng cũng không nói rõ được.

Phen này sẽ chết chắc!”

Lý Tông nhìn Diêm Khải, lại nhìn Lý Cầu.

Suy nghĩ của hắn hoàn toàn bị hai người này khống chế.

Hắn gật gật đầu. hưng phấn nói: “Vậy cứ làm theo các ngươi đã nói.

Đây đúng là mượn gió bẻ măng.

Sáng sớm mai Cầu Nhi hãy đi tìm Trương Phụng n.

Nếu thành công, chiều mai ta sẽ đi vào Hưng Khánh Cung.”

Chương 276: Nước cờ kép

ngày hôm sau là ngày nghỉ của triều đình, triều Đường không phải dùng chế độ một tuần bảy ngày, mà lấy tuần nhật* làm một chu kỳ, tuần nhật chính là ngày nghỉ. trong ngày đó bá quan được nghỉ một ngày, các việc triều chính đều đình chỉ cả. bận rộn suốt chín ngày, bá quan văn võ đều mỏi mệt không chịu nổi, đều trốn ở trong nhà hưởng thụ một ngày hiếm hoi này.

*Tuần nhật là mười ngày

Nhưng đối với Đại Đường hoàng đế Lý Long Cơ, tuần nhật lại không có ý nghĩa gì cả, hắn gần như mỗi ngày đều ở trong trạng thái nhàn rỗi. chỉ có trường hợp đặc biệt phát sinh, hắn mới phải ra mặt giải quyết vấn đề.

Hôm nay chính là có tình trạng đặc biệt, giữa trưa, hắn nhận được một quyển tấu Chương do đứa con trai cả dâng lên. nói rõ ra, thì đó là một thư cáo trạng minh oan. hắn muốn lật lại vụ án oan xảy ra cách đây hai năm.

Hai năm trước, lúc đó Lý Khánh An nhậm chức Hà nam đạo Quan sát sứ tại huyện Uất Trì gặp phải thích khách, hơn năm mươi tên thích khách bị giết, lúc ấy chứng cứ để lại tại hiện trường cũng đều vô cùng xác thực chứng minh là do Khánh vương Lý Tông ở phía sau làm chủ mưu.

Lúc ấy, vụ án Lý Tông ở Biện Châu nuốt chiếm đất đai của dân cũng đồng thời bị phát hiện, để làm dịu cơn thịnh nộ của dân chúng, Lý Long Cơ đã không có điều tra sâu vào vụ án ám sát đó, trực tiếp đem nó tính vào trên đầu của Lý Tông, Lý Tông bởi vậy mà bị lột bỏ hết thảy chức vụ.

ở nhà bế môn sám hối một năm.

Thời gian đã dần dần trôi qua hai năm.

Lý Long Cơ cũng gần như quên việc này rồi. nhưng sau mấy ngày Đệ vương bị ám sát, Khánh vương Lý Tông đột nhiên cầu xin lật lại vụ án đó, điều này làm cho Lý Long Cơ thực sự kinh ngạc, hắn kinh ngạc không phải bởi bản thân vụ án. mà là thời cơ mà Lý Tông lựa chọn rất khôn khéo, cũng chính là ngay sau ba ngày Dương Quốc Trung và Lý Khánh An ở Hưng Khánh cung tranh chấp.

Dương Quốc Trung và Lý Khánh An tranh chấp cho thấy điều gì. cho thấy vụ Đệ vương bị ám sát rất có thể là ngụy tạo, ít nhất Lý Long Cơ đã đoán được một hai phần, ngay tại thời khắc mấu chốt này, Khánh vương đột nhiên lật lại vụ án.

Lý Long Cơ cũng không thể không thán phục Khánh vương nắm bắt thời cơ một cách khôn khéo.

Sự việc đã qua đi hai năm.

Lý Long Cơ cũng đã nhớ không rõ rồi, hắn lại sai người tìm những ghi chép báo cáo lúc đó, hắn bắt đầu dần dần nhớ ra tình hình lúc đó.

Lúc ấy hắn nhận được bản báo cáo điều tra liền có sự hoài nghi. làm sao lại có thích khách đem thân phận của kẻ chủ mưu đưa ra tại hiện trường như thế chứ, lệnh bài của Khánh vương phủ. trên chuôi đao dùng để ám sát lại có khắc chữ Khánh vương, những chứng cứ này đều vô cùng vớ vẩn. còn có hai tên thích khách bị bắt sống thì đã bị giết để diệt khâu, sự việc cũng chăng đi đến đâu. chỉ là vì giết một người răn trăm người, để dập tắt sự giận dừ của công chúng, hắn mới dùng đứa con cả Lý Tông để làm vật hi sinh.

Vụ án này đã chìm vào trong quên lãng hai năm. hiện tại lại đột nhiên bị lật tung lên.

Lý Long Cơ không khỏi lâm vào trầm tư mà suy nghĩ.

Chẳng lẽ đứa con trai cả đã chịu nhẫn nhịn suốt hai năm trời? vẫn đang đợi chờ cơ hội?

Xem ra rất giống.

Lý Tông ở trong tấu Chương chỉ thẳng ra là do Đệ vương giá họa cho hắn. vả lại còn có chứng cớ, hai thích khách duy nhất có thế xác nhận thân phận chính là do quân sự của Đệ vương mua từ trong ngục giam ra. ngoài ra còn có khế ước lúc ấy đã để lại.

Lý Long Cơ đang chậm rãi lật xem bản tấu Chương này, sắc mặt càng lúc càng sa sầm xuống, hắn biết đứa con trai cả rất có thể là bị oan uổng. nhưng không ngờ tới lại là Đệ vương, hắn đã hai lần lập ra kế hoạch ám sát rồi.

“Pằng!”

Một tiếng.

Lý Long Cơ nện một quyền thật mạnh xuống bàn. thấp giọng mắng: “Đúng là cả gan làm loạn!”

Hắn cất tấu Chương đi, lập tức xuống chỉ nói: “Tuyên ý chỉ của trẫm, tốc triệu Khánh vương.

Đệ vương vào cung.”

Sau nửa canh giờ.

Khánh vương và Đệ vương trước sau đi tới Hưng Khánh điện.

Lý Tông đã có sự chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho buổi gặp ngày hôm nay.

Hắn cũng biết, hôm nay chính là một bước ngoặt trong cuộc đời hắn. phụ hoàng hắn đã hai năm không có gặp hắn rồi. nếu hắn còn không lên tiếng, cục diện chính trị của Đại Đường sẽ không còn có cơ hội dành cho hắn nữa.

Lý Tông hai năm nay đã vỗ béo bản thân mình lên rất nhiều, nhưng vì muốn che giấu sự béo phì của hắn trước mặt phụ hoàng, hắn đã dùng suốt một canh giờ để tiến hành hoá trang, dùng loại phấn trắng xanh để che đậy sắc dầu mỡ trên mặt, đội mũ sa sẫm màu. lại thay chiếc trường bào rộng thùng thình, như vậy, nhìn hắn bèn có vẻ hơi gầy đi một chút. ít nhất cũng không mập mạp đến nỗi làm người ta khiếp sợ.

Nhưng cách đi đứng của hắn lại có vấn đề, hắn đã không thể tự đi đường được nữa rồi. chân của hắn không thể chống đỡ nổi sức nặng của thân thể. bắt buộc phải người đỡ đi.

điểm này thì không cách nào che giấu được.

Hai gã hoạn quan đỡ Lý Tông đi vào, hắn vừa bước vào cửa điện liền quỳ rạp trên mặt đất gào khóc: “Phụ hoàng, con rốt cục lại gặp được cha rồi.”

Hắn gần như là bò đến bên cạnh chân của Lý Long Cơ, cố hết sức mà dập đầu: “Hài nhi hai năm này ngày nào cũng đều nhớ nhung phụ hoàng đó!”

Cho dù sự biểu lộ tình cảm của hắn có chút khoa trương, nhưng chính vì như vậy, lại che giấu đi việc hắn không thể đi lại bình thường được, hơn nữa ấn tượng đầu tiên để lại cho Lý Long Cơ không phải là mập mạp, mà là tình cảm cha con ruột rà ôm ấp nỉ non.

Lý Long Cơ nhìn đứa con trai cả của mình, cái mũi cũng có chút chua xót. từ nhỏ ông ta đã không thích đứa con trai cả này lắm. tư chất của hắn tầm thường, gánh vác không nổi sự kỳ vọng lớn lao mà Lý Long Cơ đặt ra với hắn. hắn tham ăn thích chơi bời. dưới sự so kè của đứa con kế Lý Anh thông minh hiếu học lại càng trở nên tối tăm ảm đạm hơn. bởi vậy hắn bị định sẵn không thể trở thành người kế vị của để quốc Đại Đường.

Mà nếu xóa đi tất cả các yếu tố chính trị, thì Lý Long Cơ lại phát hiện chỗ đáng yêu của đứa con trai này, hắn không có đầu óc giảo hoạt, sự ngu dốt của hắn khiến cho hắn không có nhiều tâm cơ như các huynh đệ của hắn.

Con trai kế Lý Anh tuy rằng thông minh, nhưng không có tình cảm của người làm con. con trai thứ ba Lý Hanh thì ẩn trong sự nhu nhược lại có dã tâm. mà đứa con trai cả Lý Tông tuy rằng ngu dốt. nhưng lại có tình cha con ruột thịt đối với phụ thân, tình thân ruột thịt.

Lý Long Cơ tới lúc tuổi già. mới bắt đầu dần dần hiểu được sự quan trọng của tình thân ruột thịt.

Nếu không phải suy xét theo góc độ của thái tử.

đứa con trai cả Lý Tông vẫn là đứa con trai tốt. nghĩ đến chính mình hai năm trước đã đổ oan cho hắn. thì trong lòng Lý Long Cơ cũng không khỏi thầm áy náy.

ông ta đương nhiên biết đứa tật xấu háo ăn ngon của đứa con trai, thân thể mập mạp hơn một chút, cũng không có quan hệ gì. trong có người cha mẹ nào lại ghét bỏ con cái mình vì nó mập quá đâu chứ?

“Tông nhi. con đứng lên đi!”

Lý Long Cơ nháy mắt ra hiệu với các hoạn quan bên cạnh.

Lập tức có hai gã hoạn quan đi lên đỡ Lý Tông đứng lên.

Lý Long Cơ lại sai người lấy một cái gối mềm cho hắn ngồi xuống.

Hắn thấy đứa con con khóc đến mức mặt đầy nước mũi nước mắt. trong lòng càng mềm lòng đi mấy phần, liền cười nói: “Con trai của ta hai năm nay ở trong phủ qua như thế nào?”

“Phụ hoàng, hài nhi tự biết nghiệp chướng của mình nặng nề, hai năm nay ở nhà bế môn sám hối, không dám ra khỏi cửa một bước.”

Lý Long Cơ gật gật đầu: “chỉ có sám hối thôi thì không thể được, quan trọng là phải xem hành động. trẫm nghe nói con đã đem đất đai tại Hà nam.

Giang Hoài đều chia cho các nông dân nghèo không ruộng đất. trẫm cảm thấy rất an ủi và vui mừng.

Cuối cùng con cũng đã có tiến bộ. biết được là không thể tát sạch nước ao mà bắt cá.”

Lý Tông sửng sốt. hắn đem đất đai cấp cho nông dân nghèo không ruộng đất khi nào thế?

Làm gì có chuyện đó!

Hắn khó khăn lắm mới tụ tập đất đai như thế làm sao có thể trả lại chứ?

Lý Tông xoay chuyển tâm niệm, bỗng nhiên hiểu ra. nhất định là con trai Lý Cầu của hắn đã tự ý lén làm.

Năm trước nó đã khuyên hắn từ bỏ một phần đất đai, kết quả bị hắn đánh cho một trận nhừ đòn. nhất định là nó rồi. chỉ có nó mới có thể lấy đất đai của mình mà cho đi.

Trong lòng Lý Tông mắng to một phen xối xả. nhưng ở trước mặt phụ hoàng, hắn cũng không dám biểu hiện ra hiện ra trên mặt. hắn vội vàng nói: “Đây là kết quả sám hối của nhi thần, lỗi của nhi thần chính là quá tham lam. từ nhỏ phụ hoàng chia lê, nhi thần luôn ăn thêm hai trái, tật xấu này kéo dài cho tới hôm nay. biến thành tham đất đai.

Từ sau khi phụ hoàng quở trách nhi thần, nhi thần rút ra kinh nghiệm xương máu. rốt cục mới hiểu được, đạo lý quốc gia lấy dân làm gốc. nhi thần nguyện dâng gạo ra lần nữa.

để giải quyết nạn thiên tai tại các nơi.”

Trong việc chiếm dụng đất đai, Lý Tông cũng không ngu dốt. hắn sợ phụ hoàng bắt hắn dâng ra đất đai lần nữa. liền tiên hạ thủ vi cường, tỏ vẻ chính mình tình nguyện quyên lương gạo. mà không nói chuyện đất đai.

Lý Long Cơ hiển nhiên không có nhìn thấu lòng dạ hẹp hòi của đứa con này, hắn vừa an ủi vừa vui mừng mà cười nói: “Con trai của ta quả nhiên tiến bộ hẳn ra.”

Lúc này, Đệ vương Lý Diễm cũng đi vào đại điện, trong lòng hắn thấp thỏm không yên, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Hai hôm trước tâm trạng hắn rối như tơ vò, Dương Quốc Trung muốn bắt Hình Tể nhưng bị thất thủ, làm cho âm mưu ám sát của hắn có nguy cơ bị bại lộ, cho dù Dương Quốc Trung đã thề thốt rằng không có bán đứng hắn. nhưng Lý Diễm lại cảm thấy phụ hoàng đã biết được chân tướng rồi, nếu không đã không tước đoạt cơ hội kế vị đông cung của hắn. mà lại để cho hắn đi An Tây.

Lúc đầu. việc đi An Tây làm cho hắn chán nản vô cùng, nhưng quân sư của hắn khuyên hắn.

đi An Tây cũng là cơ hội ngàn năm có một để bồi dưỡng thế lực của mình.

Lý Diễm cũng bắt đầu động lòng.

An Tây đất đai rộng lớn, diện tích lớn không thua gì Đại Đường, nếu hắn có thể có được binh giáp mấy chục vạn, một khi thế cục Trung Nguyên hỗn loạn, hắn liền lập tức dẫn binh mà vào, vị tất không có cơ hội quay lại với ngôi vị đế vương.

Vì thế. trong lòng hắn lại bất đầu tính toán hẳn lên. làm thế nào mới có thể đuổi Lý Khánh An đi.

để người của hắn tiếp nhận chức vụ An Tây tiết độ sứ, đây là bước đầu tiên hắn thực sự nắm bắt An Tây trong tay.

Hai ngày nay hắn cùng quân sự của mình luôn bàn về việc này suốt, không ngờ Lý Long Cơ lại bỗng nhiên tuyên hắn vào cung, vừa rất khẩn trương, hắn cũng lờ mờ đoán được, có lẽ là chính thức nhâm mệnh hắn làm Lũng Hữu đạo chư phiên trấn an đại sứ.

Lý Diễm đi vào đại điện, vừa đưa mắt nhìn một cái liền thấy Khánh vương Lý Tông, trong lòng hắn không khỏi ngẩn ra.

đã hai năm không có thấy hắn ta rồi. hắn ta sao lại xuất hiện vậy?

Hắn không kịp nghĩ nhiều, vội vàng tiến lên quỳ xuống trước mặt phụ hoàng: “Nhi thần tham kiến phụ hoàng, nguyện phụ hoàng vạn tuế vạn vạn tuế!”

“ngươi thật sự hy vọng ta sống lâu trăm tuổi sao?”

Lý Long Cơ lạnh lùng hỏi.

Lý Diễm sợ tới mức rùng mình một cái. cuống quít nói: “Phụ hoàng vì sao lại hỏi như vậy, nhi thần làm sao lại không hy vọng phụ hoàng sống lâu trăm tuối chứ, đây là nguyện vọng duy nhất của nhi thần mà.”

“Dối trá!

Quá ư là dối trá!”

Lý Long Cơ giận không kiềm được, hắn càng ngày càng khó khắc chế sự phẫn nộ trong lòng, hắn nghĩ đến việc đứa con trai này vì muốn làm chủ đông cung, mà có thể chọn dùng thủ đoạn ám sát ti tiện đến thế.

Nếu hắn thật sự thực hiện được, thế thì hắn có thể sẽ phát động chính biến không, sẽ lật đổ mình hay không?

Rất có khả năng đó, hắn không phải đã cả gan dám ở trước mặt mình mà phát động việc ám sát sao?

Đứa con ngày dáng vẻ đường đường, cao lớn uy phong là thế kia, mà sao tâm địa lại ác độc đến thế!

Lý Diễm kinh hồn táng đảm, nói với giọng run rẩy: “Phụ hoàng...

Đây là...

Từ đâu mà nói thế?”

“Từ đâu mà nói thế?”

Lý Long Cơ xoạt một cái ném mật ước của Hàn Bạch Nhan cho hắn xem: “Tự ngươi hãy nhìn xem đi!

Ngươi đã làm chuyện tốt gì!”

Lý Diễm cuống quít nhặt tờ giấy đó lên.

đầu của hắn phựt một cái lớn ra. việc của hai năm trước đó, thì ra đã bị bại lộ rồi. mồ hôi trên trán hắn lăn xuống, lại len lén liếc nhìn Lý Tông một cái, thấy gương mặt hắn ta đầy vẻ tức giận, hắn bỗng nhiên cắn răng một cái. dập đầu nói: “Chuyện này do thuộc hạ của nhi thần tự ý gây nên. nhi thần thật không biết việc này.”

Lý Long Cơ thấy hắn trong giờ khắc này rồi mà còn muốn ngụy biện nữa. không khỏi càng thêm lửa giận phừng phực. vốn dĩ hắn ở trong Hưng Khánh điện để xử lý chuyện này, chính là không nghĩ việc xấu trong nhà đồn cả ra ngoài, nếu Lý Diễm dập đầu nhận tội, hắn chỉ xử phạt một chút, thì cũng thôi liền, không ngờ đứa con trai này lại một mực nói rằng sự việc không quan hệ gì đến nó cả.

Lý Long Cơ đã có chút phẫn nộ quá mức chịu đựng rồi.

Hắn giận quá hóa cười: “Tốt!

Tốt!

Thật tốt cho người không biết việc này, một câu nói đã phủi sạch sẽ hết các tội lỗi của ngươi, đúng!

Trẫm không có chứng cớ của ngươi, cho nên không thể định tội của ngươi. nhưng trẫm có gia pháp, trẫm dùng gia pháp thì không cần chứng cớ rồi, người đâu!”

Lập tức đi lên mấy chục tên thị vệ.

Lý Long Cơ chỉ tay vào Lý Diễm, giọng căm hận nói: “Đem tên nghịch tử này lôi xuống cho trẫm.

đánh ngay năm mươi côn. xem nó còn dám chối cãi nữa hay không!”

Bọn thị vệ như lang như hổ đem Lý Diễm lôi ra.

Lý Diễm sợ tới mức hô to: “Phụ hoàng, nhi thần biết sai rồi. tha cho con đi!”

“Hãy đánh mạnh tay vào cho trẫm!

Không được nương tay, ai dám nương tay trẫm sẽ giết ai!”

Lý Long Cơ rít gào mà quát to.

Lúc này, Lý Tông vội vàng nói: "Phụ hoàng, nhi thần xin phụ vương tha cho tứ đệ. chuyện này có lẽ thật sự không liên quan đến tứ đệ.”

“Cái gì không liên quan, việc này rõ ràng là do chính hắn gây nên!

Còn muốn chống chế nữa. sao trẫm lại có thể có đứa con trai như vậy chứ?”

Lý Long Cơ cơn giận chưa nguôi, lại lệnh nói: “Truyền trung quan Trương Phụng n!”

Tim của Lý Tông đập thình thịch, quả nhiên tới rồi.

Trương Phụng n được Lý Tông hối lộ với một giá trị rất lớn. biết hôm nay chính mình sẽ phải ra mặt. bèn sớm đã chờ ở bên ngoài Hưng Khánh cung, lúc Lý Long Cơ vừa tuyên hắn vào điện, hắn lập tức đi vào liền.

“Lão nô Trương Phụng n khấu kiến Thánh Thượng!”

“Trương Phụng n. ngươi có biết tội chưa?”

“Lão nô từng khuyên Đệ vương. khuyên ngài ấy không nên quá mức sủng ái các nho nhân, ngài ấy không nghe, mới ra nông nỗi hôm nay, lão nô quả thật có tội.”

Lý Long Cơ sửng sốt: “Ngươi đang nói cái gì?”

Trương Phụng n cũng sửng sốt. vội vàng nói: “Bệ hạ không phải bởi vì tội bùa thuật mà xử phạt Đệ vương sao?”

“Chờ một chút!”

Lý Long Cơ bỗng nhiên nghe ra manh mối, hắn hạ thấp người hỏi: “Ngươi hãy nói rõ ràng cho trẫm biết, bùa thuật gì. trẫm không hề biết gì cả.”

“Thì ra bệ hạ không biết, lão nô đang muốn bẩm báo với bệ hạ đây.”

“Ngươi nói!”

Lý Long Cơ khẽ đè đai lưng, để cho mình kiềm chế cơn giận một chút, hắn đã ý thức được đứa con trai này của hắn thật sự là nghiệp chướng nặng nề rồi.

“Bệ hạ. lão nô bị Đệ vương bỏ mặc. việc bên ngoài của ngài ấy lão nô một chút cũng không biết, nhưng việc bên trong phủ. thì lão nô có nghe biết một chút đỉnh, lão nô nghe nói ngài ấy mê tín bùa thuật, lúc nào cũng đều có thực hiện việc bùa thuật.”

Lý Tông bên cạnh ngây ngẩn cả người, hắn cứ tưởng rằng Trương Phụng n sẽ nói các nho nhân tranh mị mà bỏ bùa thuật, không ngờ tới Trương Phụng n căn bản không hề đề cập tới các nho nhân, mục tiêu chỉ thẳng vào Đệ vương, thủ đoạn cay độc càng hơn cả mình nữa.

Lý Long Cơ cố kiềm nén cơn lửa giận ngùn ngụt, hỏi: “Ngươi nói như vậy, có chứng cớ gì không?”

“Bệ hạ nếu không tin. có thể nhìn xem trong giày của ngài ấy.”

“Người đâu!

Hãy đem nghịch tử đó tới đây cho trẫm.”

Năm mươi côn đã đánh xong.

Lý Diễm bị đánh tới da tróc thịt bong, máu chảy ướt cả quần, hắn nằm sấp trên giường nệm được khiêng vào tới nơi. nói cũng không nói ra được.

“Phụ hoàng, nhi thần biết tội!”

Hắn thì thào nói.

Lý Long Cơ lại không có ý dừng tay, lập tức lệnh nói: “cởi giày nó xuống, xem trong giày nó có cái gì?”

Mấy tên hoạn quan tiến lên cởi đôi giày da đen của Lý Diễm ra. một gã hoạn quan bỗng nhiên cao giọng nói: “Bệ hạ. trong giày có dán bùa.”

“Mang lên đây cho trẫm!”

Lý Long Cơ nhìn trên mâm thấy lá bùa vẽ đầy các câu bùa chú, tức giận đến toàn thân phát run.

Từ sau vụ án bùa thuật của đông cung ở hai năm trước, hắn hận bùa thuật đến thấu xương, đã từng không chỉ nghiêm cấm bùa thuật, nếu hoàng thân quốc thích mà dính líu tới bùa thuật, đồng loạt xử trọng tội. hắn lặp đi lặp lại mà cảnh cáo, lại không ngờ rằng hôm nay ở trong giày của một đứa con trai khác của mình lại lục soát ra thứ vật đó.

“Rất tốt!

Con trai tốt của trẫm. ngươi đã mang bùa thuật vào điện, trẫm thật không ngờ rằng, con trai của trẫm lại hiếu thảo đến thế.”

Giọng của Lý Long Cơ rất thấp và trầm, trong lòng ông ta đã nổi lên một tia sát khí.

Lý Diễm thấy trong giày của chính mình lại có bùa thuật, hắn nhất thời sợ tới mức hồn phi phách tán. hắn biết điều này có ý nghĩa gì. hắn cũng biết mình thế là xong rồi. huynh đệ cùng tàn. bị đánh một trận có lẽ là bỏ qua rồi. nhưng nếu dính líu đến bùa thuật, thì phụ hoàng bất luận như thế nào cũng sẽ không tha thứ cho mình rồi.

Mọi ý niệm trong lòng hắn đều tan theo mây khói, rơi lệ nói: “Phụ hoàng xin cho nhi thần nói một câu. nhi thần bèn đưa cổ ra chịu chết.”

“Ngươi nói!”

“Nhi thần cùng Vi phi bất hoà. sủng ái hai nho nhân, hai nho nhân không ngừng tranh giành sự sủng ái, việc này chỉ e sợ là do bọn họ cầu mị gây nên. nhi thần thật không biết việc này, trời đất chứng giám, nhi thần nếu có nửa câu hư ngôn. thì sẽ bị sét đánh cho chết.”

“Hừ!”

Lý Long Cơ hừ một tiếng: “Trẫm chỉ biết, ngươi nhất định lại là không biết sự tình rồi chứ gì. bởi vì nói cho cùng tất cả mọi chuyện tình ngươi đều là không biết sự tình gì cả. hoặc là do cấp dưới tự ý gây nên. hoặc là sủng cơ tranh mị. cũng đều không liên quan gì đến ngươi cả. cho nên trẫm sẽ không thể xử phạt ngươi. ngươi sẽ tiếp tục vắt óc nghĩ mưu tính kế tranh đoạt đông cung, đúng không?”

Lý Diễm cúi đầu. một câu cũng không dám nói, hắn còn có thể nói cái gì? ngay cả thề phụ hoàng cũng không tin. còn có cái gì có thể giải thích, trong lòng hắn chỉ còn sự than thở, tất cả hùng tâm tráng chí tại giờ khắc này đều tan thành mây khói cả. hắn lẳng lặng chờ đợi một khắc cuối cùng sắp đến.

Lúc này, Lý Tông quỳ xuống, khóc nói: “Nhi thần nguyện vì huynh đệ chịu một nửa tội, huynh đệ như tay chân, tay chân đoạn lìa. không thể nối lại, cầu mong phụ hoàng tha cho đệ ấy một mạng!”

Lý Long Cơ nhìn hắn một lúc lâu. bèn thở dài một hơi nói: “Thôi được!

Vì lời nói của con. trẫm tạm tha hắn một mạng.”

Hắn chỉ tay vào Lý Diễm lệnh nói: “Đưa hắn giam trong Ưng cẩu phường, trọn đời này không được ra khỏi cửa!”

“Tạ ơn phụ hoàng đã không giết!

Tạ ơn đại ca đã khẩn cầu cho đệ!”

Lý Diễm trong tiếng khóc rống bị khiêng xuống, lúc này, Lý Long Cơ nhìn Lý Tông một cái, gật đầu khen nói: “Con rất tốt. không hổ là huynh trưởng, tuy là khờ khạo, nhưng có sự bao dung rộng rãi của huynh trưởng, trẫm lần trước quả thật là nghi oan con rồi.”

Lý Tông trong lòng chua xót không thôi, hắn nức nở rơi lệ nói: “Nhi thần chỉ hận không thể thay phụ hoàng phân ưu, bộ dạng trở nên mập mạp như vậy.”

Lý Long Cơ khẽ cười nói: “Mập mạp là bởi vì con thiếu việc vận động cưỡi ngựa bắn cung, trẫm phải cho con một cơ hội cưỡi ngựa bắn cung.”

Hắn trầm tư chốc lát, vốn là mệnh Lý Diễm đi An Tây, hiện tại Lý Diễm phạm tội, chỉ đành hủy bỏ, đứa con cả của mình ở thời khắc mấu chốt như vậy ra tay, chứng tỏ hắn cũng không phải quá ngu dốt, hoặc là đề nghị của thủ hạ hắn, nhưng cũng nói rõ được hắn giỏi về nghe kế, đây chính là một ưu điểm, để hắn đi An Tây thật vừa lúc, đứa con cả ở trong kinh, ngược lại sẽ bất lợi trong việc dùng trưởng tôn kế vị, đem đứa con cả điều đi, tạo điều kiện cho trưởng tôn nhập đông cung.

Nghĩ vậy, hắn chậm rãi nói: “Năm Khai Nguyên thứ tư. con lĩnh An Tây đại đô hộ từ xa, giữ chức Lũng Hữu chư phiên trấn an đại sứ; năm Khai Nguyên mười lăm, con lĩnh Lương Châu đô đốc từ xa, kiêm Hà Tây chư quân tiết độ đại sứ, bây giờ con bị cách hết mọi chức, trẫm chuẩn bị tiếp tục nhậm mệnh con làm Lũng Hữu đạo chư phiên trấn an đại sứ.

đi đến Quy Tư thực nhiệm, con có đồng ý đi không?”

Lý Tông không nghĩ đến sẽ là kết quả này, hắn ngẩn người cả nửa buổi trời, vạn bất đắc dĩ.

đành phải dập đầu tạ ân nói: “Nhi thần tạ phụ hoàng tín nhiệm, nguyện thay phụ hoàng phân ưu!”

“Tốt lắm. ngày mai triều hội, trẫm sẽ chính thức nhậm mệnh con tân chức, Tông nhi. con đừng coi thường An Tây. trẫm sẽ tiến hành một loạt những an bài đối với An Tây, ngày mai con ắt sẽ biết.”

Chương 277: Gặp lại Dương Hoa Hoa

Trước phường quỹ Tụ Hải Hàng chợ Đông chen chúc đầy người.

Việc gửi tiền sẽ được trả lại lãi suất của phường quỹ này đã được truyền khắp Trường An.

Mấy ngày liền, trước cửa phường quỹ đều có dòng người xếp hàng chen chúc mỗi ngày.

Xe bò vận chuyển tiền thậm chí còn làm ùn tắc giao thông.

Vô số thương nhân và dân chúng bình thường từ bốn phương tám hương đua nhau đến gửi tiền vào phường quỹ này.

Tình hình thịnh vượng này kéo dài suốt đến hôm qua. cuối cùng một phường quỹ lớn nổi tiếng của Kinh thành cũng không chống đỡ nổi áp lực của việc đôi tiền đồng. tuyên bố cũng bắt đầu trả lãi suất khi người dân đến gửi tiền.

Vương Bửu ký bắt đầu. ngoài ra những phường quỹ đứng quan sát đó cũng lần lượt tham gia vào, lũ lượt thực thi biện pháp mới này, gửi tiền đều trả lại tiền lãi.vốn dĩ gửi tiền phải trả phí. giờ được làm ngược trở lại, gửi tiền sẽ được trả lại lãi.

Như thế này, lợi nhuận của tất cả các phường quỹ đã bị giảm sút rõ rệt.

Tụ Hải Đường bỗng chốc trở thành kẻ địch của cả ngành.

Lý Khánh An mới sáng sớm đã đến chợ Đông.

Hắn muốn tận mắt nhìn thấy tình hình lưu thông của tiền bạc.

“Đại tướng quân, người nói liệu Khánh vương có thật sự được phái đến An Tây chứ?”

Trên đường, một thân binh của hắn lo lắng hỏi.

“Dù là ai đi chăng nữa. thì với chúng ta cũng giống nhau thôi.”

Lý Khánh An thấy mặt hắn đầy lo toang, liền mỉm cười nói: “ngươi không phải lo lắng nhiều thế.

Phàm sự mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên.

“Nhưng, thân vương đến An Tây tất sẽ đoạt đại quyền của Đại tướng quân.

Dù không đoạt quyền, bọn họ cũng sẽ áp chế Đại tướng quân.

Đây cũng giống như bỏ sạn vào cơm. cố tình muốn chúng ta ăn không ngon.”

“Ngươi cứ mặc kệ hạt sạn đó là xong thôi chứ gì.

Ngươi phải nhìn thấy, vốn dĩ triều đình chỉ cho chúng ta một bát cơm nhỏ, nhưng giờ cho những một nồi to, có thể cho chúng ta ăn no.

Kỳ thực có vài hạt sạn cũng hay, để tránh trường hợp chúng ta ăn quá nhanh, mà mắc nghẹn.”

Vừa nói. bọn họ cũng đã đến cổng của chợ Đông.

Từ xa xa đã nhìn thấy trước của Tụ Hải Đường tấp nập người ngựa qua lại. làm ăn rất náo nhiệt.

Lý Khánh An thấy khách khứa chen chúc, liền gật đầu cười nói: “Xem ra làm ăn phát đạt đấy chứ!”

“Đại tướng quân, chúng ta có cần phải vào xem qua không?”

“Nếu đã đến rồi thì đương nhiên phải vào, đi cửa sau vào thôi.”

Một hàng người từ cửa sau vào phường quỹ.

Phường quỹ chiến đại mười mấy mẫu. chia làm hai tầng, tầng trên mặt đất. và tầng hầm dưới đất, người giúp việc và văn thư chừng hai mươi mấy người, và thêm năm mươi hộ vệ.

Ngoài ra.

ở hậu viện còn có lầu nuôi bồ câu. và có người chuyên nuôi.

Lúc này trong phường quỹ đang bận túi bụi, bọn giúp việc đếm tiền đồng, bỏ tiền vào quầy.Sau đó tiền sẽ được đưa vào kho dưới tầng hầm.Có người phụ trách gửi tiền, người phụ trách cho vay tiền, người chuyên ghi sổ, người chuyển tiền đi.

Trưởng quầy Lý Vân Phương lại còn bậm rộn hơn. mắt đỏ ngầu, giọng khàn khàn vì nói nhiều.

“Lý trưởng quầy, Đại tướng quân đã đến.”

Có người hô to một tiếng.

Lý Vân Phong từ trước quầy chạy ra vội nói: “Đại tướng quân sao hôm nay lại ghé vậy?”

“Ta đến để tìm hiểu tình hình một chút.”

“Được!

Mời tướng quân vào trong nhà nói chuyện.”

Lý Vân Phong đưa Khánh An vào trong. rót cho hắn ly trà. lại rút sổ sách ra.

“Đại tướng quân, phường quỹ hai chợ Đông Tây kinh doanh đến nay đã thu hút được năm mươi vạn tiền quan đồng gửi tiền, tiền cho vay ba vạn quan.

Phòng kho dưới đất đã để đầy, đương chuần bị chuyển sang tiền khố tại Nhiệt Hải Cư.”

“Kho chứa tiền ở dưới tầng hầm không phải có thể để trăm vạn quan sao?

Sau mỗi năm mươi vạn quan đã đầy?”

“Đại tướng quân không hiểu hết, đây chỉ tiền gửi, ngoài ra còn có đổi tiền bạc nghĩ đã thấy đau đầu.”

“Vậy tình hình đổi tiền thì sao?

Kỳ thực ta nghe nói tiền bạc chợ đen đã có từ sớm.chẳng qua là bây giờ công khai hóa mà thôi.

Ta nghe nói giá chợ đen đã đổi được đến một trăm mười văn tiền.

Hai hôm nay có xu hướng xuống trở lại. một trăm lẻ năm văn tiền.

Sáu ngàn quan tiền bạc vừa được đưa đến. ngày đầu tiên đã đổi được ba ngàn quan, đây chính là ba mươi vạn tiền đồng!”

“Vậy tiền vàng thì sao?

Có ai đổi không?”

“Tiền vàng không nhiều, một tiền đổi một quan, dẫu sao vì giá quá cao, người thường đều đổi tiền bạc. một trăm quan tiền vàng của chúng ta đến đây chỉ đổi ra mười năm quan, phần lớn vì quá đắt nên chỉ đổi nhà sưu tập, nghe nói không ít cửa tiệm còn từ chối nhận tiền vàng, chỉ nhận tiền bạc.

Nói đến đây, Lý Vân Phong vội lệnh cho người rút một nắm tiền bạc ra. xếp ngay ngắn ngay trên bàn cười nói: “Đại tướng quân mời xem. những tiền bạc này đều khác nhau.”

Khánh An nghe xong lập tức thấy hứng thú. vội thò đầu sang nhìn.

Từ bên ngoài mà nói. những tiền bạc này đều gần gần giống nhau, đều được đúc ra bởi một khuôn mẫu tiền Khai Nguyên thông bảo, nếu quan sát kỹ, liền có thể nhìn ra sự khác biệt của nhưng đồng tiền này.

Phía trước đều giống nhau, có in bốn chữ đệ thư Khai Nguyên thông bảo, nhưng đằng sau đều lại không giống nhau.

Sau lưng của những đồng tiền do An Tây đúc. bốn chữ Khai Nguyên thông bảo hơi nhỏ, tiền do triều đình đúc cũng khác.

Có tiền đúc rất ư là mẫu mực. công làm cũng rất đẹp, nhưng cũng có vài đồng tiền rõ ràng mỏng hơn. công làm cũng thô sơ hơn.

“Đại tướng quân cũng phát hiện rồi chứ!

Có người lén đúc tiền lậu.

đã thế còn ăn bớt vật liệu. những đồng tiền này đều là tiền đúc lậu. nhưng rõ ràng màu sắc không đủ. ta hoài nghi trong đó có pha lẫn đồng trắng.”

Lý Khánh An cầm đồng tiền đúc lậu kia lên. quả nhiên cảm giác khác hẳn. trong mỏng và nặng hơn.

Mật độ của bạc nhẹ hơn đồng, nên nếu như thế rất có khả năng đã pha đồng trắng.

Không ngờ nhanh như thế đã xuất hiện tiền giả.

Lý Khánh An bỗng ý thức được một vấn đề nghiêm trọng.

Nếu cho phép tự ý đúc tiền, vật nhất định sẽ có người thừa cơ đúc tiền giả.

Trước đây tiền đồng giá trị quá nhỏ, ảnh hưởng không lớn. nhưng tiền bạc lại khác.

Một đồng tiền bạc có thể khiến người khác tổn thất trầm trọng, và từ đó ảnh hưởng đến uy tín của tiền Bạc.

để rồi cuối cùng dân chúng sẽ không còn tin tưởng vào nó.

Lúc ấy tôn thất nghiêm trọng nhất sẽ là An Tây.

Xem ra phải dùng hình phạt gây gắt nhất để phòng ngừa những người tự đúc tiền lậu.

Nếu là quyền quý đúc tiền lậu. liệu hình pháp còn có tác dụng không?

Vương tôn quý tộc kia đều có lượng lớn vàng bạc.

để cho vàng bạc có giá trị. họ đương nhiên sẽ đúc tiền lậu.

Nhưng trong quá trình đúc tiền, liệu họ có ngoan ngoan cho đủ số bạc vào để đúc ư?

Có thể có người sẽ làm thế. và cũng có số đông người sẽ trộn kim loại khác vào, để mưu lợi nhiều hơn.

Dù An Tây không làm giả. nhưng việc tiền giả phông của An Tây vẫn đầy.

Vàng thau lẫn lộn. tiền bạc An Tây của hắn vẫn không ai dám dùng.

Làm thế nào để người khác không có cách nào làm tiền giả?

Hắn bỗng nhớ đến cái tiền Viên đại đầu (*Sau cách mạng Tân Hợi.

Viên Thế Khải nhậm chức Đại tồng thống lâm thời.

Để phát triển kinh tế và ổn định tình hình trong nước, đã cho phát hành đồng tiền thống nhất toàn quốc.) của hậu thế, khi dùng móng tay đè chặt và thổi mạnh một cái. sau đó đưa lên tay nghe thử.

Nếu có tiếng kêu coong coong, thì đấy là đồng bạc tốt.

Đây là đặc tính kim loại của bạc, cơ hồ không có cách nào để làm giả.

Vì sao hắn nhất định phải đúc tiền Khai Nguyên thông bảo mà không đúc tiền An Tây có thể thổi ra tiếng?

Còn kỹ thuật, hắn tin là thợ thủ công đời Đường được trọng thường thì nhất định có thể giải quyết.

Nghĩ đến đây, hắn lập tức nói với Lý Nguyên Phong: “Tiền bạc tạm thời không cho đổi nữa. ta phải gửi một bức thư nhanh đến An Tây.”

Lý Vân Phong không dám chậm trễ, lập tức rút viết và giấy ra.

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc. liền viết một lá thư bồ câu. và đóng ấn Chương vào, cuốn lại để trong một ống trúc màu đỏ giao cho Lý Vân Phong nói: “Lập tức phái người đưa đến Nhiệt Hải Cư. dùng bồ câu đưa đến An Tây.”

Lý Vân Phong lập tức tìm người đi làm.

Lý Khánh An lúc này cũng chẳng còn tâm trí mà đi dạo chợ Đông.

Hắn lại căn dặn Lý Vân Phong vài câu rồi mới ra khỏi phường quỹ.

Hắn vừa đi ra khỏi phường quỹ, liền có một nam tử trung niên đi đến trước mặt.

“Đại tướng quân, đông chủ nhà ta có mời!”

“Đông chủ nhà ngươi là ai?”

nam tử chỉ về nơi không xa.

“Đông chủ nhà ta ở đó.”

Thuận theo tay hắn.

Lý Khánh An nhìn qua. chỉ thấy trước của phường quỹ Dương Ký đang đứng một người phụ nữ.

ăn bận rất điệu đà. diễm lệ dị thường.

Đấy chẳng phải là Dương Hoa Hoa sao?

Ả thấy Khánh An đang nhìn mình không khỏi ưỡn cao ngực, ngẩng cao mặt.

Hôm nay ả cũng đến để thị sát phường quỹ, vừa khéo gặp được Lý Khánh An.

Lý Khánh An cười cười và đi lên trước nói: “Đời người đúng là đi đâu cũng gặp được nhau, phu nhân, chúng ta lại gặp mặt rồi.”

Dương Hoa Hoa cắn cắn môi.

Tên Lý Khánh An này lại có thể đi đến trước mặt ả như chưa hề xảy ra việc gì.

Như chưa hề có gì xảy ra!

Không lẽ những việc đã qua. những ân ân oán oán trong quá khứ thật sự chỉ như một con gió thoảng qua. không để lại dấu vết gì?

Trong lòng Dương Hoa Hoa không khỏi bi thương, ả thà Lý Khánh An mặt mày hung hăng giận dữ đi đến. chí ít trong lòng hắn còn có bóng hình mình.

Nhưng giờ đây, ánh mắt của hắn phảng phất như đang nhìn một người xa lạ.

Ả cố giấu tình cảm mình trong lòng.

điệu đà cười nói: “Ta muốn mời Lý Tướng quân dùng cơm. không biết có được vinh dự này không?”

“Tam phu nhân mời ta ăn cơm nên là vinh dự của Khánh An mới đúng, mọi việc khách xin nghe theo lòi chủ.”

Dương Hoa Hoa chỉ chỉ một tửu tứ ở ngoài trăm bước kia, “Vậy được, phía trước có một tửu tứ Hồ cơ, chúng ta đến đó dùng cơm trưa vậy!”

“Mời phu nhân!”

Mười mấy nha hoàn và thị tùng hộ tống Dương Hoa Hoa đi về hướng tửu tứ.

Khánh An cũng nhảy lên lưng ngựa, dẫn theo hai mươi mấy tên thị tùng đến trước tửu tứ.

Hắn nhảy xuống ngựa, ngẩng đầu nhìn nhìn cờ hiệu, chỉ thấy trên đấy có viết ba chữ “Na Sắc Ba”.

Lý Khánh An phì cười.

Hắn biết, đây được mở bởi người Túc Đặc nước Tiểu Sử.

“Hoan nghênh quý khách ghé thăm bổn tiệm!”

Trưởng quầy là một người Túc Đặc có thể nói một miệng tiếng Hán lưu loát.

Hắn thấy Dương Hoa Hoa và Lý Khánh An hai người nô bộc đông đào, khí thế bất phàm bèn biết quý nhơn đã đến, vội đích thân ra nghênh đón.

“Phu nhân, mời lên lầu hai ngồi.

Lầu hai yên tĩnh thanh tao, phu nhân nhất định sẽ vừa ý.”

Dương Hoa Hoa mỉm cười chỉ vào Lý Khánh An cười nói: “Ngươi có biết hắn là ai không?

Hắn chính là An Tây chi chủ của các ngươi.”

Trưởng quầy mắt bỗng chốc trợn trừng, lắp bắp nói: “Quý khách...chính là Lý Đại tướng quân ư?”

Khánh An lườm Dương Hoa Hoa một cái.

Ả cố nhiên lại dám nói mình là An Tây chi chủ. ý đồ gì đây?

Hắn chỉ cười cười dùng tiếng Đột Quyết nói: “Ngươi cứ tự nhiên, không phải nhiệt tình quá!”

Trưởng quầy ngỡ ngàng lập tức cười huề: “Vâng!

Vâng!

Thưa Đại tướng quân, mời lên lầu. phu nhân mời lên lầu!”

Bọn tùy tùng được sắp xếp dùng bữa dưới lầu. chỉ có bốn thân binh đi theo lên lầu,lần lượt đứng gác tại bốn góc phòng, tay gác vào đao cắm không cho bất kỳ ai đến gần.

Lý Khánh An đi vào phòng, thấy trong đấy quả thật được bố trí rất thanh nhã, hắn không khỏi aật gật đầu ngồi xuống.

“Phu nhân mời ngồi!”

Dương Hoa Hoa từ tốn ngồi xuống.hiếu kỳ hỏi hắn: “Vừa rồi ngươi đã nói gì với lão?

Ta nghe không hiểu.”

Lý Khánh An cười ha hả nói: “Ta nói với hắn, đây là Quắc Quốc phu nhân, đệ nhị mỹ nhân, phải phục vụ cho tốt.”

“Ngươi cứ nói dốc đi!”

Dương Hoa Hoa cười nói: “Nếu ngươi thật sự nói thế thì lão đã nhìn ta lâu hơn, nhưng tên người Hồ này thậm chí từ đầu chí cuối chưa nhìn ta một lần, ngươi chắc chắn không phải đang nói ta.”

Tuy nói là nói thế, nhưng Dương Hoa Hoa nghe hắn khen mình là đệ nhị mỹ nhân trong lòng không khỏi không phục.

Ả đương nhiên không muốn làm đệ nhất mỹ nhân, nhưng bị Lý Khánh An xếp sau Dương Ngọc Hoàn, ả ghét nhất người ta đem so giữa ả và Dương Ngọc Hoàn.

“Thế nào, ta xưng phu nhân là đệ nhị mỹ nhân mà trong lòng không vui ư?”

Khánh An nhìn rõ lửa giận trong mắt ả.

Tâm tình Dương Hoa Hoa bỗng chốc trở nên u ám.

Dù cho ả đã chăm sóc cẩn thận, nhưng đuôi mắt cũng đã xuất hiện vài nếp gấp nhỏ.

Mặt cũng không còn căng và sáng như lúc xưa. mà trở nên khô và nhão.

Để giấu đi sự biến hóa này, vốn không trang điểm gì năm xưa. giờ ả cũng bắt đầu bôi son trét phấn.

Ả lặng lẽ thở dài cầm bình lên tự rót một ly cho mình, nốc cạn.

Ả miễn cưỡng nở một nụ cười nói: “Lý Tướng quân không phát hiện thay đổi ở ta sao?”

Khanh An hơi hơi khom mình nói theo giọng lưỡi ngoại giao: “Phu nhân có phần xinh đẹp hơn xưa.”

“ngươi không được giở giọng điệu này với ta!”

Mặt nàng như phủ lên một lớp hơi sương, lạnh lùng nhìn Lý Khánh An: “Ngươi với ta không phải bạn bè thì sẽ là kẻ thù. sẽ không thể có khả năng thứ ba. càng không cần phải nói những lời xua nịnh vô bổ này.

Nếu ngươi đã quên, ta sẵn sàng nhắc nhở ngươi.

Năm xưa ta từng muốn ngươi làm người đàn ông của ta. ngươi cự tuyệt, nên mới có cái họa ngục tù.

Trước đây như thế, và sau này cũng sẽ như thế!”

Lý Khánh An ngắm nghía ly rượu trong tay, nhẹ nhàng nói: “Vì sao nói là muốn ta làm người đàn ông của phu nhân, mà không phải phu nhân làm người phụ nữ của ta.

Mâu thuẫn của chúng ta chính là ở chỗ này.”

“Thất Lang, nếu bây giờ ta muốn làm người phụ nữ của chàng thì sao?”

Giọng Dương Hoa Hoa hơi run run.

“Tam phu nhân hà tất cứ phải ép cứ bản thân mình?”

Khánh An thở dài nói: “Phu nhân là Quắc Quốc phu nhân, là một sự tồn tại độc lập không phải nương dựa vào bất kỳ người đàn ông nào, chỉ cần phu nhân muốn là đều có thể làm được.

Dù cho phu nhân có tâm kế độc ác, hay phóng túng khoáng đãng, đấy đều là cá tính của Dương Hoa Hoa.

Nếu phu nhân làm người phụ nữ của Lý Khánh An ta. thì phu nhân đã không còn là Dương Hoa Hoa nữa.

Và cũng cùng nghĩa này, Lý Khánh An ta bổn tính vốn ân oán rõ ràng, ngươi từng tặng cây cung cho ta.

đến nay ta vẫn nhớ ơn; nhưng ngươi cũng từng hãm hại ta.

để ta bị lâm vào cảnh lao tù, ta cũng ghi hận đến nay.

Ta vì nhớ ơn nên ta không trả đũa ngươi. mà mời ngươi đến dùng cơm; nhưng ta cũng vì ghi hận. ta không thể chấp nhận ngươi.

Phu nhân, ngươi đã hiểu rồi chứ?”

Dương Hoa Hoa nhìn chằm chằm Khánh An một lúc, trong mắt lộ rõ bao nhiêu biểu cảm phức tạp.

Bỗng nhiên nàng cười phá lên giòn giã. và lại rót cho mình thêm ly rượu, ung dung nói: “Ta chẳng qua là đang thăm dò ngươi thôi.

Ngươi nghĩ ta thật sự muốn làm người phụ nữ của ngươi sao?

Mơ đừng có mà nằm mơ!

Trừ khi ta lén giấu đao, đợi đến lúc người đang nồng nàn nhất, ta mới một đao xử lý ngươi, để ngươi chết dưới váy lụa của Dương Hoa Hoa này.

Lý Thất Lang, ngươi biết không?

Giấc mơ này ta mơ không chỉ một lần.

Ta thật sự rất mong muốn có ngày nó được thành hiện thực!”

Khánh An vẫn nheo mắt nhâm nhi lỵ rượu trên tay, cười nói: “Chết dưới váy hoa lựu. làm ma cũng phong lưu!

Được chết dưới váy hoa lựu của Tam phu nhân cũng là ước mơ của Lý Khánh An ta. mong nó được thành hiện thực.”

Chương 278: Nguy cơ tiềm ẩn

Dương Hoa Hoa đã choáng váng hơi rượu, bị các a hoàn của nàng dìu đi rồi, Lý Khánh An vẫn ngồi trên bàn từ từ uống rượu, ở trước mặt hắn đặt hai nén tiền bạc và một nén tiền vàng, đây là Dương Hoa Hoa ban nãy đem ra khoe khoang, nàng cũng đã có được quyền đúc tiền, phải nói là Dương gia đã có được quyền đúc tiền.

Lý Khánh An bây giờ mới biết ở ngày hôm trước.

Lý Long Cơ một lúc ban quyền lực đúc luyện tiền tệ cho năm người, ngoài trừ Dương gia ra, còn có Kiếm nam tiết độ sứ Cao Tiên Chi.

Sóc Phương tiết độ sứ An Tư Thuận, còn có con trai hắn Thập bát lang Lý Mạo và Thập lục lang Lý Lân, nghe nói còn định ban quyền đúc tiền cho mấy huynh đệ hắn và các thân vương và công chúa thực phong hai nghìn hộ trở lên.

Lý Khánh An nhìn chăm chú vào mấy nén tiền bạc ở trước mắt.

ở bên cạnh còn đặt một nén tiền bạc An Tây, đem hai thứ so sánh, tiền bạc An Tây tiền dày sắc trắng, hàm lượng bạc đầy đủ. còn tiền bạc của Dương gia đồng tiền mỏng mà khá nặng, màu sắc khá ngâm. thủ công cũng không tròn trịa tinh xảo như tiền bạc An Tây, rất hiển nhiên là chế tạo gấp rút mà ra, dĩ nhiên, màu sắc hơi ngâm không phải nguyên nhân do oxy hóa. mới đưa ra tiền bạc mấy ngày, không thể nào bị oxy hóa được, chỉ có thể nói hàm lượng bạc không đủ.

Lý Khánh An thả luôn chén rượu xuống, rút đao nhỏ ra cắt tiền bạc của Dương gia ra, trong lớp kẹp giữa có màu vàng chói của đồng, phán đoán theo mắt thường, tỉ lệ bạc đồng có lẽ là sáu bốn, Lý Khánh An ném tiền bạc xuống bàn, khẽ thở dài.

Phải nói là việc mở rộng tiền bạc của hắn là một sai lầm, chẳng qua chỉ mấy ngày, tiền xấu mà Dương gia đúc ra đã ra thị trường rồi, điều này có khác biệt gì với việc phát hành tiền lớn cướp đoạt tiền của của bá tánh? vốn dĩ hắn còn kỳ vọng Lý Long Cơ dùng biện pháp hình phạt nghiêm khắc trừng trị kẻ tự tạo tiền bạc giả, nhưng Lý Long Cơ tự mình đã buông lỏng quyền đúc tiền ra rồi, dĩ nhiên, hắn không có ý chỉ trích Lý Long Cơ, hắn là đế vương, ban thưởng thần tử là quyền lực của hắn. nhưng nếu như hắn không siết chặt hạn chế, tiền xấu tràn lan, tất sẽ dẫn đến tai nạn nghiêm trọng cho dân chúng Đại Đường, người kiến nghị phát hành tiền bạc là hắn Lý Khánh An chứ không ai khác, mọi người cuối cùng cũng chỉ sẽ chỉ vào sống lưng của hắn Lý Khánh An mà chửi mẹ, danh tiếng của hắn Lý Khánh An đã hoàn toàn hủy hoại rồi, nghĩ đến đây, Lý Khánh An đã không còn tâm trí nào uống rượu nữa, hắn phải lập tức vào cung, diện kiến Lý Long Cơ.

Hưng Khánh cung.

Lý Long Cơ đã xử lý xong việc của Khánh vương và Đệ vương, lúc này mới hơn một canh giờ, hắn bèn cảm thấy mình có chút mệt mỏi rồi, đầu cứ nhức lên không dứt, Lý Long Cơ đang định trở về tẩm cung, đột nhiên một hoạn quan chạy đến báo cáo: “Bệ hạ.

Lý Khánh An ở ngoài cung cầu kiến, nói có tình huống khẩn cấp phải bẩm báo với bệ hạ.”

Lý Long Cơ khẽ ngây người, tình hình khẩn cấp gì, không lẽ An Tây xảy ra chuyện gì?

Hắn lập tức chấn tinh tinh thần, dặn dò nói: “Mệnh khanh ấy đến yết kiến.”

Lát sau, Lý Khánh An dưới sự dẫn đường của một viên hoạn quan vội vàng tiến vào phiến điện của Hưng Khánh cung.

Lý Long Cơ đang chậm rãi uống một chén trà sâm.

“Thần Lý Khánh An tham kiến bệ hạ!”

“Lý ái khanh, có chuyện gì sao?”

“Bệ hạ. thần hôm nay phát hiện một tình huống dị thường, thần cảm thấy tình huống khẩn cấp, đặc biệt đến bẩm báo.”

Lý Long Cơ đặt bát sâm xuống, hỏi: “Chuyện gì; khanh nói đi!”

Lý Khánh An lấy ra mấy nén tiền bạc, đặt trong khay của hoạn quan, nói: “Thần hôm nay phát hiện trên thị trường đã xuất hiện tiền bạc kém chất lượng, trong lòng vô cùng lo lắng, xin bệ hạ coi trọng việc này!”

Hoạn quan bưng chiếc khay đến trước mặt Lý Long Cơ, hắn nhặt mấy nén tiền bạc lên. tiền bạc đều đã bị bẻ ra. nhưng vẫn dính một chút da.

ở trước mặt hắn đặt năm nén tiền bạc, trong đó tiền bạc của An Tây và Thiếu phủ giám đúc ra đều là màu sắc bạc sáng, hình dáng đầy đặn. còn ba nén tiền bạc khác mô phỏng Thiếu phủ giám thì rõ ràng có lẫn tạp các kim loại khác, đồng hoặc chì.

“Trẫm còn tưởng là chuyện lớn gì chứ!

Tiền tệ lưu thông trên thị trường tốt xấu lẫn lộn. từ xưa đã có, đây có gì phải trân trố ngạc nhiên, ái khanh đã có chút chuyện bé hóa to rồi đó!”

Lý Long Cơ không để tâm việc này, hắn làm đế vương bốn mươi năm, tình huống như vậy đã gặp nhiều rồi. năm xưa vì vật liệu đồng không đủ. trên thị trường đã xuất hiện một số lượng lớn tiền đồng chất lượng xấu, hắn cũng khẩn trương dị thường, từng nghiêm lệnh các nơi không được phép tự đúc tiền đồng giả, đồng thời nghiêm cấm tư nhân khai quặng, nhưng theo thời gian trôi đi, hắn cũng phát hiện, những đồng tiền kém chất này cũng không tạo thành nguy hại quá lớn. bèn từ từ lại khôi phục chế độ cũ tư nhân khai quặng; quan phủ thu thuế.

Điều quan trọng hơn là quan phủ đã tra ra những đồng tiền này đến từ trang viên của quyền quý tông thất.

Lý Long Cơ bèn biết rằng nhất định là do quyền quý Trường An đúc tiền mưu cầu món lợi kếch sù mà ra.

đúc một quan tiền, vốn nhân công không tới bảy trăm năm mươi văn. có mớn lợi kếch sù ở đó, các quyền quý trong làm sao mà không ùn ùn xông tới như đàn vịt bị xua đến.

Hắn cũng không thể quản được nữa. chỉ có thể mắt nhắm mắt mở thôi.

Hiện tại tiền bạc lại xuất hiện tình trạng này, hắn dĩ nhiên trong bụng tỏ tường, vàng bạc đều ở trong tay ai. tuyệt đại bộ phận không phải đều ở trong tay những tên tông thất quyền quý đó sao?

Để làm tiền xấu. cũng chỉ có thể do bọn họ làm. bảo hắn làm thế nào đây?

Hạ một chỉ cấm tuyệt sao?

Hắn không biết đã hạ qua biết bao chỉ ý không cho phép chiếm đoạt ruộng đất, nhưng có ích chăng?

Hơn nữa chỉ là tiền xấu mà không phải là tiền giả. chẳng qua là hàm lượng bạc thấp một chút thôi, điều này cũng không còn cách nào, Lý Long Cơ đã cân nhắc phát hành tiền lớn rồi. hắn cũng là bức bách bất đắc dĩ sau khi chế độ phủ binh lụi bại. chỉ có thể thực hiện chế độ mộ binh, quan phủ phải gánh vác lương hưởng, vào năm đầu Khai Nguyên, mỗi năm chỉ cần hai trăm vạn quan quân phí. cho đến năm cuối Khai Nguyên, quân phí bèn đã tăng đến một nghìn vạn quan, mà quân phí năm ngoái lại càng tăng vọt đến một nghìn năm trăm vạn quan, mà tiền thuế cả năm của Đại Đường cũng chẳng qua vỏn vẹn hai nghìn vạn quan, bên trong này còn có sự tiêu xài của hắn Lý Long Cơ, tài chính vô cùng siết chặt, căn bản là thu không bù chi.

Ngay lúc mà Lý Long Cơ chuẩn bị phát hành đồng tiền lớn.

Lý Khánh An bèn để xuất phát hành tiền vàng bạc, đây rất phù hợp với tâm tư của Lý Long Cơ, vừa lúc có thể thay hắn giải quyết vấn đề nan giải một phần tài chính thiếu hụt.

Mà bây giờ Lý Khánh An yêu cầu nghiêm ngặt quản thúc phát hành tiền bạc, Lý Long Cơ làm sao mà không chán ngán được, tiền của trong đều thuộc về Lý gia hắn. phát hành tiền bạc có thể gia tăng tiền của triều đình, có thể giải quyết tình hình quẫn bách trước mắt, đây có gì mà không được chứ? chỉ cần không làm quá đáng, chỉ cần tiểu dân có thể sống được, thì không có trở ngại gì lớn nữa.

“Lý ái khanh, đây chẳng qua là một việc cỏn con, trẫm có chút mệt rồi. hôm nào mới bàn tiếp cùng khanh vậy!”

Nói xong, Lý Long Cơ đứng dậy chuẩn bị đi, Lý Khánh An vội vàng tiến lên hai bước nói: “Bệ hạ, nghe thần một lời.”

“Khanh còn có lời gì cần nói?”

Khẩu khí của Lý Khánh An đã có chút mất kiên nhẫn.

“Bệ hạ, tiền bạc không giống tiền đồng, một nén tiền đồng làm giả nguy hại không lớn.

đối với dân chúng phổ thông cũng không có mất mát gì to lớn. nhưng tiền bạc xuất hiện tiền giả, không thua kém nguy hại của đồng tiền lớn, bệ hạ nếu không nghiêm khắc quản thúc, thì người nào cũng sẽ tranh nhau đúc tiền bạc, sản lượng bạc của Đại Đường vốn dĩ đã ít, lấy đâu ra nhiều bạc trắng làm tiền, chỉ sẽ tạo thành hàm lượng bạc càng lúc càng thấp, tiền bạc tràn lan, lúc đó quan định một đồng tiền bạc trị giá trăm văn. e là dân gian còn không đáng mười văn, điều này sẽ tạo nên sự hỗn loạn nghiêm trọng trong cơ chế tiền, sẽ tạo thành vật giá bay vụt, dân chúng sẽ không còn tin vào tiền bạc, đây không những là đối với triều đình, đối với bệ hạ cũng là tổn thất trọng đại, xin bệ hạ suy xét kỹ lại.”

Nếu ở mười năm trước, Lý Long Cơ có lẽ sẽ nghiêm túc đón nhận kiến nghị của Lý Khánh An. sau đó triệu tập các tướng quốc thương nghị đối sách, nhưng bây giờ hắn tuổi già sức yếu, không đủ tinh lực, đối với sự việc phải vất óc suy nghĩ như vậy đã chán ghét vô cùng.

Lý Khánh An chưa nói hết. hắn đã dứt khoát khoát tay nói: “Khanh là lo bò trắng răng rồi, vấn đề vẫn còn chưa xảy ra, khanh nghĩ nhiều như vậy để làm gì?

Trẫm trong lòng đã có dự tính, không dậy được sóng gió gì đâu. hơn nữa trẫm đã đồng ý hoàng thân quốc thích đúc tiền, chính là muốn để bọn họ cùng nhau bảo hộ cơ chế tiền, việc như thế này chỉ dựa vào một mảnh giấy cấm lệnh của trẫm là có thể chặn lại được sao?

Lý Khánh An thấy Lý Long Cơ nghe không lọt lời nói của mình, không chịu thất chặt quản lý đúc tiền, hắn chỉ đành lui một bước mà cầu điều thấp hơn. nói: “Bệ hạ, mậu dịch An Tây và Đại Thực tấp nập, dựa vào tiền bạc nhỏ vẫn chưa thể thỏa mãn nhu cầu, thương nhân Túc Đặc và Đại Thực không chỉ một lần đề xuất, hi vọng An Tây có thể đúc cắc bạc, các binh sĩ cũng hi vọng đúc ra tiền cắc bạc nhỏ, tiện mang theo bên người. thần không dám tự tiện đúc ra.

đặc biệt khẩn cầu bệ hạ. cho phép An Tây trên cơ sở tiền bạc, đúc cắc bạc nhỏ bày tiền (*), dùng để mậu dịch với Đại Thực và quân phí.”

[(*) tiền: đơn vị đo lường trọng lượng của Trung Quốc Đại Lục

1 cân = 10 lượng (lạng) = 100 tiền

1 tiền = 5a]

Lý Long Cơ đã mất đi kiên nhẫn, hắn không còn ý thức được ý nghĩa mà Lý Khánh An chỉ đến cắc bạc bảy tiền, sản lượng bạc các châu của Đại Đường đều đúc cắc bạc để dâng nộp, thường thì hai mươi lăm lượng là một cắc, hoặc là năm mươi lượng bạc nén. năm ngoái Dương Quốc Trung còn đặc biệt lệnh Lĩnh nam cống nạp mười vạn lượng bạc nén. theo hắn. cắc bạc bảy tiền chẳng qua là nhỏ một chút mà thôi, điều này có gì đâu mà không được?

Hắn bèn gật đầu nhận lời.

“Việc cắc bạc bảy tiền, trẫm chuẩn đấy, nhưng mà bạc trắng khanh thượng cống cho trẫm, trẫm lấy năm mươi lượng bạc trắng, khanh hiểu chưa?

Trước tư lợi liên quan đến mình.

Lý Long Cơ lại chẳng hàm hồ chút nào.

“Thần lĩnh chỉ!”

Rốt cục cũng được sự chấp thuận của Lý Long Cơ, phen này, Lý Khánh An đã ra quyết tâm. hắn phải đúc ra tiền bạc khác biệt với tiền bạc Đại Đường.

Có lẽ là nghĩ đến Lý Khánh An mỗi năm phải cống nạp cho mình mười vạn cân bạc trắng, mười vạn cân bạc trắng cũng chính là một trăm sáu mươi vạn lượng, tương đương với một trăm sáu mươi vạn quan tiền, đây có thể cải thiện đáng kể tình cảnh khốn khó của hắn. nể mặt đến nhiều tiền như vậy, sắc mặt của Lý Khánh An có chút dịu hơn. bèn cười nói: “Lý ái khanh, ngày mai sẽ là triều hội chính thức, trẫm sẽ có một chuỗi sự kiện trọng đại tuyên bố, rất nhiều việc đều liên quan đến khanh, khanh hãy trở về nghỉ ngơi sớm. ngày mai tinh thần sung màn đến tham gia triều hội.”

“Thần tạ ơn bệ hạ long ân. thần cáo lui!”

“Đi đi!”

Lý Khánh An rời khỏi Hưng Khánh cung, tuy rằng hắn không thể thuyết phục Lý Long Cơ thắt chặt lại tiền bạc. nhưng Lý Long Cơ lại đồng ý cho hắn đúc ‘tiền cắc bạc' dùng vào việc chi trả quân phí và mậu dịch với Đại Thực, đây cũng xem là một thu hoạch đấy!

Sớm thoát khỏi quan hệ với tiền bạc của Đại Đường, đỡ phải bị nó liên lụy.

Lúc này đã là giữa trưa.

Lý Khánh An vừa đi khỏi Hưng Khánh cung, nhưng trước mặt lại có một chiếc xe ngựa đi tới. từ trong xe ngựa bước xuống một nam tử trung niên.

Lý Khánh An đã nhận ra. không ngờ là phụ thân Độc Cô Hạo Nhiên của Độc Cô Minh Nguyệt.

“Thì ra là Độc Cô bá phụ!”

Lý Khánh An vội vàng tiến lên. thi lễ cười nói: “Độc Cô bá phụ đã trở về từ lúc nào vậy?”

“Ha ha!

Thì ra là Thất Lang, đã lâu không gặp.”

Độc Cô Hạo Nhiên hiển nhiên là vô cùng hài lòng con rể này của hắn. hắn cười ha hả vỗ vỗ bờ vai của Lý Khánh An nói: “Ta tối qua vừa về đến, ban này trong phủ có trung quan đến, nói là thánh thượng phải triệu kiến.”

Hắn quan sát Lý Khánh An từ trên xuống dưới một lượt cười nói: “Không tồi, chúng ta rất nhanh sẽ trở thành người một nhà rồi, nếu đã có duyên phận này, hi vọng chúng ta sau này chiếu cố lẫn nhau.”

“Ta lần trước nghe bá mẫu nói. bá phụ chuyển nhiệm Tư nông Tự khanh, thật là chúc mừng bá phụ.”

“Ai!

Đây là hoàng ân rộng lớn. thôi nhé. ta sợ thánh thượng đợi gấp, ta phải đi vào trước đây.”

“Vậy được, Khánh An không làm trễ bá phụ nữa.”

Hai người chia tay.

Độc Cô Hạo Nhiên vừa đi được mấy bước, đột nhiên nghĩ ra một chuyện, vội vàng gọi Lý Khánh An lại.

“Thất Lang, ta thiếu chút nữa là quên, đêm nay Thất Lang không bận tiệc tùng gì khác chứ!”

“Không có, bá phụ có việc sao?”

Độc Cô Hạo Nhiên cười nói: “Đêm nay có một gia yến, đều là gia nhân Độc Cô, một là tẩy trần ta. mặt khác cũng là cho Thất Lang và Minh Nguyệt gặp mặt nhau, Thất Lang nhất định phải tới đó.”

“Bá phụ có lời mời, Thất Lang làm sao không đi chứ.”

Lý Khánh An vui vẻ nói: “Thất Lang buổi tối nhất định đến!”

Ngày nghỉ triều hôm nay không chỉ là ngày mà các triều thần ở nhà thư giãn nghỉ lễ, cũng là ngày mà các triều thần thăm viếng nhau, tìm kiếm cơ hội hội hợp xã giao, đặc biệt ngày mai sẽ cử hành đại triều, đây là triều hội lần đầu tiên kể từ năm nay năm mới đại triều đến nay. nghe nói có việc trọng đại tuyên bố, các triều thần đồng loạt đi hết nhà này đến nhà khác, nghe ngóng việc lớn mà ngày mai có thể xảy ra.

Đối với Độc Cô gia. ngày mai trên triều hội cũng sẽ xảy ra một việc đại sự.

đó chính là Độc Cô Hạo Nhiên sẽ được chính thức nhậm mệnh làm Tư nông Tự khanh, đây sẽ là một bước ngoặt trọng đại trong con đường làm quan của Độc Cô Hạo Nhiên.

Dĩ nhiên.

Độc Cô gia cũng đang khẩn trương chuẩn bị hôn sự của Lý Khánh An và Minh Nguyệt, chỉ là trong nhà Lý Khánh An không có trưởng bối.

Cao Lực Sĩ tuy tỏ ý chịu giúp đỡ, nhưng dù sao ông không phải trưởng bối của Lý Khánh An. có một số việc cũng không tiện nhờ vả ông nhiều, chỉ có thể là một số hỗ trợ về nghi thức, vì vậy đại bộ phận công việc đều phải do Độc Cô gia đứng ra làm. phu nhân Bùi thị đã sắp bận đến ngất đi. cũng may trong lục lễ (*) của thành hôn ba bước nạp thái, vấn danh, nạp cát đều đã quyết định xong. vì vậy Minh Nguyệt mới chính thức trở thành hôn thê của Lý Khánh An.

[(*) Lục lễ: sáu lễ chính khi thành hôn như sau:

Lễ nạp thái: sau khi nghị hôn. nhà trai mang sang nhà gái một cặp "nhạn" để tỏ ý đã kén chọn ở nơi ấy.

Lễ vấn danh: là lễ do nhà trai sai người làm mối đến hỏi tên tuổi và ngày sinh tháng đẻ của người con gái.

lễ nạp cát: lễ báo cho nhà gái biết rằng đã xem bói được quẻ tốt. nam nữ hợp tuổi nhau thì lấy được nhau, nếu tuổi xung khắc thì thôi.

Lễ nạp tệ (hay nạp trưng): là lễ nạp đồ sính lễ cho nhà gái. tang chứng cho sự hứa hôn chắc chắn.

lễ thỉnh kỳ: là lễ xin định ngày giờ làm rước dâu tức lễ cưới.

lễ thân nghinh (tức lễ rước dâu hay lễ cưới): đúng ngày giờ đã định, họ nhà trai mang lễ đến để rước dâu về.]

Tiếp theo là nạp trưng, cũng chính là nhà trai phái người đưa sính lễ đến nhà gái.

năm ngoái lúc quý phi mừng thọ Minh Nguyệt được phong Quận phu nhân.

Cao Lực Sĩ và thê tử bèn đại diện nhà trai, đưa qua cho Độc Cô gia các sính lễ heo dê rượu, sau đó là thỉnh kỳ, cũng chính là xác định ngày tháng kết hôn.

đây do nhà gái quyết định.

Bùi phu nhân đã định ra rồi.

đêm qua nhận được sự đồng ý của trượng phu. vì thế hôm nay Độc Cô gia mời Lý Khánh An đi dự tiệc, kỳ thực là để thông báo với hắn ngày tháng kết hôn cụ thể.

ở một mức độ nào đó, đây đã là gia yến. mời chú rể tương lai đến ăn cơm. lý thường tình thường, nhưng trên thực tế, Độc Cô gia lại vô cùng xem trọng yến tiệc đêm nay, một mặt dĩ nhiên là Lý Khánh An chức cao quyền trọng, thân là An Tây Tiết độ sứ. mời hắn đến ăn cơm dĩ nhiên không thể đối đãi giống như vãn bối con cháu vậy, mặt khác, Độc Cô Hạo Nhiên cũng muốn ở trong gia tộc khoe khoang con rể tương lai của hắn một phen, vì vậy, buổi tiệc tối nay đặc biệt long trọng.

Sắc trời đã sắp hoàng hôn. tiệc tối cũng thu xếp được gần xong, các tộc người của các phòng Độc Cô gia đều lục đục đi đến.

Bùi phu nhân mệt nhoài cả người, bà thẳng lưng lên thở hổn hển. tối nay con rể tương lai của bà cũng đến. chuẩn bị không thể nào quá qua loa được.

Theo Chu lễ, Minh Nguyệt trước khi kết hôn không thể gặp mặt Lý Khánh An nữa. nhưng phong tục Đại Đường phóng khoáng. giữa nam nữ không có ngăn cản gì lớn cả. cùng nhau hợp mặt ăn cơm. cùng nhau đi du ngoạn.

đều là việc rất bình thường. quan trọng hơn là Bùi phu nhân cũng biết, lôi kéo được Lý Khánh An cũng có sự trợ giúp lớn cho trượng phu. vì vậy bà cũng đã đồng ý cho con gái gặp mặt với Lý Khánh An.

Lúc này, một thị nữ tiến lên nói: “Phu nhân, lão gia mời người đi vào phòng một chuyến.”

“Được!

Ta đi ngay bây giờ.”

Bùi phu nhân lại giao phó vài câu. liền đi về hướng nội trạch.
 
Thiên Hạ Full
Thiên Hạ 6


Thiên Hạ

Tác giả: Cao Nguyệt

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự

Nhóm dịch: Huyết Tiễn Ngũ Gia và Huntercd

Nguồn: Mê Truyện và Vip Văn Đàn

Ebook by: Kiếm Giới

Creator by: Thủy Hỏa Thần

-------o0o-------

Chương 279: Bữa tiệc gia đình

Trong thư phòng.

Độc Cô Hạo Nhiên trong lòng tâm sự trùng trùng.

Hắn vừa từ Khánh Hưng cung trở lại.

Sau khi quay lại liền tự nhốt mình trong phòng, ai cũng không gặp.

Hôm nay vừa xảy ra một việc cực quan trọng, Lý Long Cơ sau khi an ủi hắn. không ngờ lại hỏi khen trưởng nữ Minh nguyệt nhan sắc vô song.

Một người đàn ông già khen đứa con gái đã trưởng thành của một người đàn ông khác xinh đẹp sẽ mờ ám thế nào?

Hơn nữa. người này còn là đương kim hoàng thượng.

Người khen một người phụ nữ xinh đẹp, vậy sẽ là ý gì đây?

Lý Long Cơ vô cớ nói xong câu này, lại không nói gì nữa. thậm chí không đề cập việc Lý Khánh An sắp thành con rể hắn.

Độc Cô Hạo Nhiên trong quan trường tất nhiên phải biết đoán ý phía trên.

Hắn đã hiểu ý của Lý Long Cơ, con gái hắn đã lọt vào mắt xanh của người.

Nhưng khổ nỗi con gái đã gả cho Lý Khánh An.

Lý Long Cơ đương nhiên không muốn đắc tội Lý Khánh An, nên liền đẩy sự tình khó khăn này cho hắn.

để hắn đắc tội Lý Khánh An, cho Độc Cô gia hủy hôn này.

Nhưng hậu quả của hủy hôn thế nào,Độc Cô Hạo Nhiên biết rõ, không những Lý Khánh An lúc ấy không đội trời chung với hắn, mà cũng sẽ đắc tội Dương gia, hơn nữa Độc Cô gia tộc e rằng cũng sẽ bị mang tiếng trăm năm.

Nhưng lợi ích trong đó hắn cũng thấy rõ.

Lý Long Cơ thăng hắn làm Tư Nông Tự Khanh, trong đó liệu có còn nhân tố của con gái hắn?

Nếu như nữ nhi vào cung làm phi mà đắc sủng, vậy Độc Cô gia sẽ là một Dương gia khác.

Độc Cô Hạo Nhiên hắn cũng sẽ được vinh dự làm Tướng Quốc.

Cái giá phải trả cho hồi hôn quá lớn. nhưng tương lai sáng ngời trước mặt lại hấp dẫn nhường này, khiến Độc Cô Hạo Nhiên khó mà quyết định.

Đương nhiên, Lý Long Cơ không nói rõ điều chi. hắn cũng có thể giả vờ như nghe không hiểu, việc này cứ thế cho qua.

Khổ nỗi, hắn lại bị động lòng bởi nó.

Độc Cô Hạo Nhiên khoát tay đi qua lại trước cửa sổ, dõi về phía lầu thêu của con gái ở xa.

Tuy Độc Cô gia cũng là một phần từ hoàng thân, nhưng cái mối quan hệ thân thích ấy đã quá xa.

Trăm năm trước, hoàng hậu Cao Tổ chính là họ Độc Cô, sau khi sinh hạ Thái Tông.

Độc Cô gia chính là nhà ngoại của Lý Thị.

nhưng mối quan hệ thân thích này, ngoài đứa con gái lớn của hắn bị đưa đi hòa thân để rồi chết thảm ra. thì không có lợi ích gì để nói.

Hắn đã từng được làm tướng quốc trong một thời gian ngắn. nhưng chỉ một chốc đã bị bãi miễn vô tình.

Nếu cứ tiếp tục bình bình như thế, Độc Cô Hạo Nhiên hắn suốt đời sẽ không có ngày ngóc đầu lên nổi.

Nhưng lại ngay lúc này, hắn bỗng có hi vọng trở thành quốc trượng, nói không động lòng sao được?

Lúc này, ngoài cửa két một tiếng. phu nhân Bùi thị đi vào.

“Lão gia. nghe nói ông có việc tìm thiếp?”

“Không có gì. ta chỉ muốn hỏi chuẩn bị đến đâu rồi?”

Độc Cô Hạo Nhiên miễn cưỡng cười nói.

“Đều chuẩn bị xong cả. cả nhà tam đệ đã đến. lão gia.

ông cũng mau ra ngoài đi!”

“Ừ!”

Độc Cô Hạo Nhiên ừ một tiếng, nhưng hoàn toàn không có ý định động đậy.

Bùi phu nhân liếc nhìn hắn một cái. kỳ thực bà đã phát hiện phu quân mình từ trong cung trở về đã có phần không ổn. vừa về đã đóng cửa lại ai cũng không gặp.

Lúc trước khi đi còn bận rộn với yến tiệc tối nay, nhưng sau khi quay về thì lại không hỏi han chi.

Vợ chồng mấy mươi năm. ai còn có thể hiểu phu nhân mình bằng bà?

Nhất định đã xảy ra chuyện.

“Lão gia.

ông nói với thiếp, rốt cuộc đã xảy ra việc gì?

Việc xuất nhậm chức Tư Nông Tự Khanh lại xảy ra biến có rồi ư?”

‘Thế thì không chỉ là..

Độc Cô Hạo Nhiên ấp úng nói ra.

“chỉ là Thánh thượng tự dưng lại nhắc đến Minh Nguyệt nhà mình.”

“Cái gì?”

Bùi phu nhân nghe mà mặt đổi sắc.

Điều bà sợ nhất cuối cùng đã xảy ra.

Lý Long Cơ thật sự không chịu buông tha con gái của bà.

Bà nghe xong lùi ra một bước, rung giọng hỏi: “Lão gia, ông không nhận lời rồi đấy chứ?”

Độc Cô Hạo Nhiên nhìn sắc mặt phu nhân biến đổi, bỗng dưng hiểu ra.

Kỳ thực phu nhân mình đã sớm biết, trong thời gian mình không có ở Trường An, nhất định đã xảy ra việc gì đó.

“Phu nhân, nói như thế việc này là có thật ư?”

Độc Cô Hạo Nhiên kỳ thật vẫn còn lo lắng một việc, nếu Lý Long Cơ căn bản không phải là ý đó, chỉ là do hắn tự hiểu lầm. thì hậu quả vẫn nghiêm trọng như thế.

Bây giờ chính phu nhân mình biểu thị như thế, nói rõ hắn không nghĩ sai, quả thật có việc này.

“Lão gia. hôn kỳ của Minh Nguyệt đã định, ông đừng bảo bây giờ mới bắt đầu đổi ý chứ?”

“Kỳ thực là vẫn chưa định mà. không phải vẫn chưa nói với Lý Khánh An sao?”

“Tuyệt đối không thể!”

Bùi phu nhân chém đinh chặt sắt phủ định ý tưởng của phu quân mình.

Bà nhìn chằm chằm vào mắt Độc Cô Hạo Nhiên, hậm hực nói: “Lão gia, ông làm thế chỉ có một kết quả thôi, sẽ ép chết Minh nguyệt.

ông đã quên rồi sao?

Con gái ông từng chết qua một lần, không lẽ ông muốn nó chết lần nữa sao?”

“Phu nhân!”

Hắn có phần không vui kéo dài giọng nói: “Thánh thượng không nói muốn lấy con gái nhà ta, ta cũng không nói phải để nó vào cung. ta chỉ đang thương lượng với bà. bà kích động thế làm gì?

Không lễ chỉ có bà biết nghĩ cho con gái. ta thì không ư?”

Nghĩ đến dẫu sao phu quân cũng là chủ của một nhà.

Bùi phu nhân cố kiềm nén phẫn nộ trong lòng, dịu lại khẩu khí nói: “Lão gia, có những lời chúng ta biết thì thôi, Thánh thượng đã từng này tuổi, người còn có thể sống được bao nhiêu năm nữa, dù Minh Nguyệt chưa hứa hôn với ai đi chăng nữa, nếu để nó vào cung, chỉ vài năm sau, Thánh thượng mất. thì số phận Minh Nguyệt nhà ta sẽ thế nào?

ông nghĩ cũng không phải nghĩ!

ông không phải nghĩ gì cả!

ông xem xem. giờ Thánh Thượng vẫn còn mà Thái Cực cung và Đại Minh cung có hàng trăm hàng ngàn tân phi già!

Cuộc sống của họ thì khác gì một chiếc xác không hồn.

Minh Nguyệt vào cung, tương lai không con không cái, số phận bi thảm của nó, chúng ta sẽ áy náy cả đời!

Lão gia, ông nghe tôi nói, nếu Thánh thượng không nói rõ, hãy mau tổ chức hôn sự cho Minh Nguyệt, để tránh đêm dài lắm mộng.”

“Phu nhân, kỳ thực ta thấy Minh Nguyệt vào cung làm phi không đáng sợ như nàng nói đâu.

Dương gia đắc sủng như thế. người Trường An ai không mong đợi mình có thể sinh đứa con gái như con gái họ Dương.

Ta dám nói, Minh Nguyệt mà vào cung, nhất định chịu sủng không thua gì quý phi.

Lúc ấy, Minh nguyệt tôn quý, dưới một người trên vạn người.

Nó chưa chắc không cảm kích chúng ta.

Nhà Độc Cô ta cũng có thể nhờ phúc của nó.

Đây là việc tốt!”

“Lão gia, sao ông lại có thể vô liêm sĩ đến thế!”

Bùi phu nhân vạn vạn không ngờ phu quân mình lại là người vô liêm sĩ nhường này.

Vì vinh hoa phú quý của bản thân mà muốn hi sinh hạnh phúc cả đời của con gái mình.

Thậm chí còn không quan tâm liệu con gái mình có vì thế mà đi vào con đường cùng.

Trong lòng bà thất vọng, không cần nói bà cũng biết phu quân mình kỳ thực đã định hết mọi việc,nhưng chỉ cần bà còn một hơi thở, thì đừng hòng đắc thủ!

Lúc này, có tiếng nha hoàn báo ngoài cửa: “Lão gia, phu nhân, khách khứa đã dần đến đủ rồi!”

Bùi phu nhân cố nén nhịn giận dữ: “lão gia. người trong tộc đều đã đến.

ông có ra không?”

“Ta đi làm gì.

đi để tuyên bố hôn kỳ của con gái sao?

Hừ!”

Độc Cô Hạo Nhiên hừ mạnh một tiếng, khoát tay nhìn ra ngoài.

Mặt hắn tối sầm.

Bùi phu nhân cũng không nói gì thêm bèn quay người đi ra.

“Đúng là đồ đàn bà!”

Cửa bỗng chốc bị đóng lại, trong phòng vọng ra tiếng bất mãn của Độc Cô Hạo Nhiên.

Từ chiều đến giờ Độc Cô Minh Nguyệt bắt đầu trang điểm.

Con gái quý tộc Đại Đường trang điểm cũng có phân trang điểm nhẹ và đậm.

Ngày thường ra đường chỉ là trang điểm nhẹ, nửa canh giờ là xong, nhưng gặp phải đại điển hay yến tiệc nào quan trọng, thì sẽ trang điểm đậm. từ khuôn mặt cho đến đầu tóc. trang phục, chí ít cũng mất ba canh giờ, mỗi bước đều không đơn giản.

Buổi tiệc gia đình hôm nay Minh Nguyệt sẽ là nhân vật chính, hơn nữa Lý Khánh An cũng sẽ đến.

Minh Nguyệt đương nhiên phải giữ tư thế xinh đẹp nhất của mình để gặp tình lang.

Nàng ngồi trước tấm gương bồ đào mà Khánh An tặng, cẩn thận tu chỉnh dung nhan mình.Hôm nay nàng tâm tình vô cùng sảng khoái, đầy háo hức đợi chờ.

Nàng bới một búi tóc vân kế. và dùng cây trâm thúy vũ cố định, lại thêm màu xanh phi thúy điểm xúy, chỉ mỗi búi tóc đã mất cả canh giờ thời gian.

Kiểu trang điểm đào hoa trên mặt cũng đã xong, phấn phủ trắng, điểm chút son. mày ngài đã kẽ, trán dán hoa điền. góc môi cũng có đánh má hồng. hai bên thái dương là màu mắt. tất cả đều được trang điểm rất tinh tế.

Nàng lại kiểm tra lại các loại trang sức, nào nhẫn, nào vòng, kiền tay, ngọc bội. túi thơm.

Những vật này đều không thể thiếu.

Áo váy cũng đã thay.

Nàng hôm nay bận bộ vác tuyết nên ngân la. một chiếc áo ngoài tay ngắn màu xanh, trên vai khoát chiếc khăn lụa màu đó.Trước bộ ngực trắng nõn nà là sợi dây chuyền trân châu, khiến làn da trắng của nàng trông lại càng sáng hơn. càng lộ vẻ đẹp vô song rạng ngời.

“Minh Châu, muội thấy như thế được không?”

Minh Nguyệt quay sang nhìn Minh Châu cười hỏi.

Minh Nguyệt vốn vẫn ở bên cạnh tỷ tỷ mình, nàng không chịu nổi thời gian trang điểm lâu dài này của chị mình, nãy giờ nàng cũng đánh được một giấc.

Vò vò đôi mắt còn lim dim. nàng ngắm ngía chị mình từ đầu đến chân, bỗng nhiên này chau mày lại hỏi: “Tỷ, ngực tỷ lộ nhiều quá rồi, Lý đại ca nhìn thấy sẽ không thích đâu.”

Thân hình Minh Nguyệt đầy đặn. ngực trắng nõn đầy như trăng tròn, váy ngân la tuyết nê nhẹ nhàng phủ trên đôi bồng đào ấy như có phần che không hết sắc màu trước ngực.

Minh Nguyệt nghiêng người ngắm mình trong gương đồng.

Quả thực lộ hơi nhiều, có phần bất nhã. nàng không khỏi lắc đầu nói: “Thôi vậy, hay là vẫn mặc váy rộng vậy!”

Lần trước nàng gặp Lý Khánh An đã mặc váy rộng sáu mảnh, nàng muốn cho Khánh An một cảm giác mới lạ. liền thay một bộ váy ngân la tuyết nê. nhưng đặc điểm của váy này là vải voan rất mỏng, tương đối trong suốt, mặc trong nội viện không sao, nhưng trong buổi tiệc còn rất nhiều huynh đệ trong tộc. nên cần phải để ý một chút.

Minh Nguyệt nghĩ một lúc, liền thay một bộ váy sáu mảnh khác.

Nàng vẫn chưa bao giờ diện váy màu vàng bao giờ. chắc Lý Khánh An chưa gặp bao giờ.

“Minh Châu, muội không thay quần áo khác sao?”

Minh Nguyệt vừa chỉnh trang áo váy vừa hỏi.

“Muội thay đồ làm gì.

đâu phải để định hôn kỳ cho muội đâu. muội ăn mặc xấu xí một chút, không phải càng tôn lên vẻ đẹp của chị sao?”

Minh Châu có vẻ ỉu xìu nói.

“Cái con nha đầu này, sao nghe giọng lưỡi chanh chua thế, là bản thân muội không muốn thành hôn.

Nói thật đi, muội đi xem mặt bao nhiêu lần. mà có lần nào muội nghiêm túc qua?”

“Đó là vì muội chưa gặp được người nam tử giống Lý đại ca. nếu đã gặp được, tỷ xem muội có nhanh tay nhanh chân không?”

“Được rồi!

Đợi sau này ta nói với Lý đại ca của muội, để huynh ấy tìm cho muội một tướng quân trẻ tuổi.”

“Thôi được rồi, việc sau này sau này tính!”

Minh Châu bật dậy từ giường của Minh Nguyệt.

“Chúng ta đi thôi!”

“Đợi một lát. chút nữa mẫu thân sẽ phái người đến gọi chúng ta.”

Minh Nguyệt vừa dứt lời. một nha hoàn ngoài cửa bèn báo: “Minh Nguyệt cô nương. phu nhân mời cô nương đến đại đường.”

“Được rồi, ta sẽ đi liền.”

Minh Nguyệt kiểm tra lại trang phục của mình lần cuối, nhìn Minh Châu cười nói: “Đi thôi!”

Hai tỷ muội cùng ra khỏi phòng đi về phía đại đường.

Buổi tiệc của Độc Cô gia được an bài tại tiền đường.

Đây là đại đường rộng rãi nhất của Độc Cô gia. có thể dung nạp năm trăm người cùng dùng bữa.

Trong đại đường giờ đã náo nhiệt vô cùng.

Hôm nay tất cả mọi người trong tộc của Độc Cô gia hội mặt. người đến đều là thân thích xa gần.

Cả cô chú bác thím của Độc Cô Hạo Nhiên, anh chị em và cháu đều đã đến. và còn có cả con cái gia quyền gia đình họ.

Cả một gia tộc cùng tụ chung một đường, tổng cộng những hai trăm người.

Ngoài ra. còn có không ít người còn ở xa chưa kịp quay về.

Như con trai của Độc Cô Hạo Nhiên, cũng chính là huynh trưởng Minh nguyệt vì đang làm quan ở xa. không kịp về.

Do đây là buổi gặp mặt gia đình, không ít con trẻ đã được dẫn theo.

Trong đại đường đâu đâu toàn tiếng nói cười, cùng trẻ con đang chạy nhảy.

Chú ba của Độc Cô Hạo Nhiên tìm một vòng vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu. liền lên hỏi Bùi phu nhân: “Phu nhân, cháu Hạo Nhiên của ta sao không thấy?”

Bùi phu nhân khẽ thở dài, miễn cưỡng cười nói: “Sức khỏe phu quân không tốt. có thể tối nay không thể đi ra.”

“Ta còn ngờ cháu trai vì đã làm Tư Nông Tự Khánh bắt đầu lên mặt cơ, ha ha!”

“Chị dâu. chiều nay đệ nhìn huynh trưởng còn khỏe. giờ sao bỗng nhiên lại đổ bệnh thế?”

Một người em họ Độc Cô Hạo Nhiên bỗng hỏi.

“Điều này.. .Ta cũng không biết, vừa rồi ta đi tìm phu quân, phu quân nói đang khó chịu, mọi người cứ ngồi tự nhiên!

Đều là người trong nhà cả. không phải khách sáo.”

Mọi người lũ lượt vào chỗ.

Nha hoàn trong phủ Độc Cô bắt đầu bưng từng đĩa từng đĩa thức ăn cùng rượu lên.

Lúc này, bên ngoài có người hô to: “Đình Quốc Công, An Tây Lý Đại tướng quân giá đáo!”

Nhân vật chính của ngày hôm nay đã đến.

Bùi phu nhân vội ra đón.

Lý Khánh An bước nhanh vào nhà.

Hắn đã đổi một bộ bào phục mới.

Lễ vật mang đến đều đã giao cho quản gia.

Thấy Bùi phu nhân đi ra. hắn vội thi lễ: “Lý Khánh An tham kiến phu nhân!”

Bùi phu nhân ngắm ngía hắn một lượt từ trên xuống, chỉ thấy hắn cao to tuấn tú, khí thế phi phàm.

Mấy tháng nay bà vẫn bận rộn với việc xem mắt của Minh Châu, không biết đã gặp bao nhiêu thanh niên trẻ. nhưng bọn họ làm gì có ai bằng được một góc của Lý Khánh An.

Trong lòng bà rất thích chàng trai này, và không khỏi lại oán hận phu quân mình.

Một người hiền tế tốt thế này vì sao còn lại muốn đưa con gái mình vào cung.

Lão đúng đã bị quyền lực làm mờ mắt!

“Thất Lang, chỉ còn đợi cháu thôi đấy, mau vào đây ngồi!”

Bùi phu nhân dẫn Khánh An vào đại đường.

Trong đại đường bỗng chốc xôn xao hẳn lên.Hai năm nay, Lý Khánh An gần như biệt tăm biệt tích khỏi Trường An, nhưng một khi hắn xuất hiện tất sẽ có đại sự kinh thiên động địa.

Hắn đến Trường An được bao lâu mà lần nào cũng dấy lên trận phong ba bão táp.

Nhất là trận chiến võ mồm với Dương Quốc Trung tại Khánh Hưng cung.

Việc này đã lan khắp Trường An.

Người đang được sủng ái như Dương Quốc Trung lại cố nhiên bị hắn dập cho tơi tả. không ít người phản cảm Dương gia còn ngấm ngầm sung sướng vì vụ này.

Không những thế, chưa đến ba mươi tuổi, hắn đã trở thành An Tây Tiết độ sứ, Đình Quốc Công, Quán Quân Đại tướng quân, tay nắm trọng binh, thống lĩnh vạn lý cương thổ.

Một tinh anh Đại Đường này, Minh nguyệt làm sao xứng đáng với người tướng công này?

Không ít thiếu phụ trong đường cũng từng tham gia lần xem mắt đầu tiên của Khánh An.

Lúc ấy vì Lý Khánh An chỉ còn con chim non mới bắt đầu tập tễnh, khiến bọn họ xem thường. nhưng ngày hôm nay, những người phụ nữ này lại hận mình có mắt mà như mù. nếu biết sớm như thế lúc ấy đã gả con gái mình cho hắn.

Bọn họ đầu lần lượt biểu thị lúc trước mình đã biết Lý Khánh An là một người tài có thể gửi gắm. chỉ tiếc là lúc ấy lại không lọt được vào mắt Độc Cô lão gia.

Thật đáng tiếc!

Dẫu sao thì Độc Cô Thích đã không còn. dù bọn họ nói gì thì cũng không còn ai đối chất.

Khánh An cũng không nhìn thấy Độc Cô Hạo Nhiên, bền cười hỏi Bùi phu nhân: “Sao không nhìn thấy bá phụ?”

“Phu quân không được khỏe, một lát mới đến.

Lại đây!

Thất Lang, cháu ngồi chỗ này.”

Bùi phu nhân an bài Lý Khánh An ngồi phía bên tay phai của mình, cách bà một chỗ.

Vốn dĩ Lý Khánh An nên ngồi cạnh Độc Cô Hạo Nhiên, nhưng bà bỗng thay đổi chủ ý.

Tuy Khánh An ngồi cạnh bà có phần không đúng. nhưng sự tình vừa xảy ra khiến phu nhân cũng không thể nghĩ đến những tiểu tiết này.

Lý Khánh An vừa ngồi xuống liền không còn nghe thấy tiếng vang lẻng xẻng của trang sức vòng ngọc.Hóa ra hai tỷ muội Minh Nguyệt.

Minh Châu đang từ từ đi vào.

Hắn thấy Minh Nguyệt hôm nay diễm lệ vô cùng, trong lòng yêu chết được, liền nhìn nàng gật gật đầu.

Minh Nguyệt ánh mắt đưa tình nồng nàn nhìn tình lang của mình, hai má cũng thấp thoáng ửng hồng.

“Khụ!”

Minh Châu ho khẽ như nhắc nhở hai họ nên chú ý hình tượng, dưới bàn dân đừng có mà liếc mắt đưa tình, tình cảm chan chứa thế.

Sắc đẹp diễm lệ của Minh nguyệt đã làm cả đại đường đều kinh thán, nàng đã nhiều năm không gặp mặt người trong tộc.

Trong ký ức của bậc trưởng bối, Minh Nguyệt vẫn chỉ là một tiểu nương vừa gầy vừa cao và ít nói. không ngờ giờ nàng đã lại là bậc tuyệt sắc đoan trang. khiến cả tông tộc bất ngờ.

“Đẹp đôi!

Đẹp đôi!”

Bao nhiêu người đều thầm gật đầu. bọn họ đúng làm nam tài nữ sắc. một cầu trời sinh, và cũng chỉ có Độc Cô Minh Nguyệt mới xứng đáng với Lý Khánh An. vị cao quan trẻ tuổi tài ba này.

“Minh nguyệt!

Con ngồi chỗ này!”

Bùi phu nhân chỉ vào chỗ trống cạnh mình nói.Vị trí này khiến tất cả mọi người lại một phen kinh ngạc.

Như thế này Minh Nguyệt không phải sẽ ngồi vai kề vai với Lý Khánh An sao?

Minh Nguyệt cũng có phần bất ngờ.Dù nàng đã trăm vạn lần muốn ngồi cạnh tình lang, nhưng như thế là không phù hợp lễ nghi.

Nàng không nên ngồi đây! mẫu thân không bị lầm chứ?

“Mẫu thân!”

Nàng nhè nhẹ nhắc nhở mẫu thân mình.

Bùi phu nhân kiên quyết lắc đầu nói: “Minh Nguyệt, đây là chỗ ngồi của con. nghe lời ta. ngồi xuống đã!”

Minh Nguyệt nhìn sang Khánh An. thấy hắn vẫn hồi lại một nụ cười nhẹ nhàng với nàng, và còn lén lút ra hiệu tay dưới gầm bàn bảo nàng ngồi xuống.

Trong mắt nàng thấp thoáng chút e thẹn, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Lý Khánh An. và dùng chung một bàn cùng hắn.

“mẫu thân, con ngồi đâu?”

Minh Châu bĩu môi hỏi.

Nàng vừa vào cửa nhìn thấy chỗ bên cạnh Lý Khánh An đang trống; cứ ngỡ đấy là chỗ để lại cho mình, trong lòng đương thầm vui mừng, không ngờ tỷ tỷ lại ngồi lên. khiến nàng thất vọng vô cùng.

Bùi phu nhân nhìn nhìn hai bên. bà quả thật quên mất an bài chỗ ngồi cho con gái nhỏ. nghĩ hay là để nàng ngồi cạnh mình, nhưng đấy lại là chỗ của phu quân mình, để Minh Châu ngồi không ổn.

Đương lúc bà định nói Minh Châu ngồi xuống dưới thì Minh Nguyệt vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình cười nói: “Minh Châu, ngồi chỗ này với tỷ tỷ.”

Chỗ ngồi khá rộng rãi, hoàn toàn có thể ngồi thêm người.

Minh Châu do dự một chút. cặp đôi người ta ngồi chung, nàng ngồi qua đấy chẳng phải làm kỳ đà sao?

Nàng lén liếc nhìn Lý Khánh An. thấy hắn chỉ chỉ bên cạnh, ý bảo nàng cùng ngồi với mình.

“Thèm vào!”

Minh Châu bĩu môi. liền dỗi hờn ngồi xuống cạnh tỷ tỷ mình.

Nàng mới mặc kệ người ta nói gì thì nói.

Bùi phu nhân tâm sự trùng trùng, cũng không có tâm tư nghĩ chỗ ngồi của con gái nhỏ như thế là thích hợp. ngoài phu quân ra. bà thấy mọi người đều đến đông đủ. bèn nâng cốc đứng dậy nói: “Các vị trưởng bối. các vị anh chị em. các cháu, hôm nay vốn do phụ thân Minh Nguyệt chủ trì yến tiệc này, nhưng do phu quân sức khỏe không tốt. có thể không thể tham gia. nên đành phải để ta chủ trì.

Tiếp đãi không được chu đáo mong mọi người bỏ qua!”

Chương 280: Cậy thế ép người

Trong lòng Minh Nguyệt lấy làm kỳ lạ. vừa rồi nàng còn nhìn thấy phụ thân vẫy tay với mình ngoài cửa sổ, không phải vẫn khỏe lắm sao?

Vậy sao giờ lại không khỏe rồi?

“Phụ thân nàng có thể vào cung gặp phải việc gì. tâm trạng không tốt.”

Lý Khánh An thỏ thè bên tai nàng, một làn hơi ấm mang đậm khí tiết nam nhi ập vào mặt nàng.

Minh Nguyệt bỗng cảm thấy Lý Khánh An lẳng lặng nắm lấy tay mình.

Bàn của hai người ngồi rất rộng rãi. phía trên được trải khăn, tình hình phía dưới căn bản không ai nhìn thấy.

Tim nàng đập thình thình như muốn nhảy ra ngoài, đúng là thật khiến người ta vừa xấu hổ lại vừa ngọt ngào.

Nàng tất nhiên muốn nắm tay tình lang. nhưng nơi đây mọi người tập trung. sẽ bị người khác nhìn thấy.

Nàng nhẹ nhàng rút tay khỏi bàn tay to ấm của Khánh An. nâng bình rượu rót cho hắn một ly, và khẽ nói: “Muội phải rót rượu cho huynh, huynh cứ nắm lấy tay muội, muội làm sao rót rượu cho huynh nữa?”

Khánh An vui vẻ nâng ly lên húp một ngụm.

Minh Châu một bên nhìn rõ mồn một. nàng bĩu môi thầm nói: “Liếc mắt đưa tình!”

Trong lòng nàng đầy chua chát, nhưng tay nàng đang trống đây, sao Lý Khánh An kia lại không chịu nắm tay nàng?

Bùi phu nhân không để ý thấy những điều này, bà tiếp tục cao giọng nói với mọi người: “Hôm nay mời mọi người đến. chủ yếu là muốn chính thức tuyên bố hôn sự của Minh Nguyệt và Lý công tử.

Xin mọi người hãy cùng làm chứng!”

Lúc này, sau lưng bà bỗng vang lên tiếng ho lụ khụ.

Độc Cô Hạo Nhiên đang từ từ bước vào.

Độc Cô Hạo Nhiên đã đến làm cho Bùi phu nhân không thể nói thêm được gì nữa.

Bà có thể tự ý điều chỉnh chỗ ngồi của con gái. nhưng không có quyền thay thế trượng phu tuyên bố hôn sự của con gái.

Bùi phu nhân chậm rãi ngồi xuống, cảnh giác mà nhìn trượng phu.

Bà đã âm thầm hạ quyết tâm. chỉ cần trượng phu dám hủy bỏ hôn sự của Minh Nguyệt, bà không kiêng nể gì nữa mà cùng trượng phu đấu tranh đến cùng.

Độc Cô Hạo Nhiên không một chút biểu tình đi ra.

ông ta cũng không có nhìn thê tử mình lấy một cái, đi tới nói với mọi người: “Thật cáo lỗi với các vị, vừa rồi thân thể không khoẻ, nên đã ra muộn một bước.”

“Nếu đã đến muộn, thì phạt rượu ba chén!”

Có người lớn tiếng hăng hái hùa theo.

Độc Cô Hạo Nhiên ha hả cười, tự mình rót lấy ba ly rượu, lần lượt từng ly một mà uống cạn.

đem miệng ly hướng ra ngoài cho mọi người xem. trong đại sảnh đường vang lên một loạt tiếng vỗ tay, Độc Cô Hạo Nhiên lại khoát tay cười nói: “Mọi người tùy ý ăn uống!

Đều là người nhà cả. không cần câu nệ làm chi.”

Dứt lời, ông ta ngồi xuống, chẳng hề đá động gì đến mục đích của yến hội lần này.

Trong đại sảnh đường lại náo nhiệt trở lại, tiếng cười nói không ngớt.

Chọn lấy một khoảng lặng.

Bùi phu nhân thấp giọng hỏi trượng phu: “Rốt cục lão gia muốn thế nào?”

Độc Cô Hạo Nhiên lạnh lùng liếc nhìn thê tử một cái, nhưng vẫn không đếm xỉa đến bà. mà chậm rãi nhấp nháp rượu của mình.

Vừa rồi ông ta ở bên cửa sổ thấy hai đứa con gái, ông ta bỗng nhiên nảy sinh ra một ý niệm trong đầu, tại sao lại không thể gả con gái út cho Lý Khánh An.

để con gái lớn tiến cung, như vậy chẳng phải là vẹn toàn cả đôi bên hay sao.

Ông ta vừa đi vào đại sảnh đường vừa suy nghĩ, không ngờ lại vừa lúc bắt gặp Minh Nguyệt rót rượu cho Lý Khánh An.

ông bỗng nhiên tỉnh táo trở lại. với thân phận của Lý Khánh An hiện tại. cái hắn nhắm trúng không phải là Độc Cô gia. hắn nhìn trúng chính là con gái lớn của mình, nếu đem Minh Nguyệt đổi thành Minh Châu.

Lý Khánh An chưa chắc đã chịu.

Nhưng bất luận như thế nào ông cũng muốn cùng Lý Khánh An nói chuyện một phen, cho nên ông liền bỏ ý định hối hôn trước mặt mọi người, tốt nhất là hôm nay không bàn đến việc hôn sự.

“Phu nhân, ta không có muốn hối hôn. nhưng việc ngày cử hành hôn lễ ta muốn từ từ mà xem xét lại. hôm nay sẽ không tuyên bố việc này nữa!”

Độc Cô Hạo Nhiên rất lạnh đạm mà nói ra quyết định của hắn.

“Nhưng mà lão gia. ngày cử hành hôn lễ có thể không tuyên bố, nhưng ít ra cũng phải đem chuyện chính thức thành hôn của Minh Nguyệt và Lý công tử tuyên bố với họ hàng chứ!”

Bùi phu nhân là người rất khôn khéo, bà nắm rõ tâm tư của trượng phu như lòng bàn tay.

Nếu trượng phu đã nói không tuyên bố ngày cử hành hôn lễ. thì ông ấy nhất định là muốn vòng vo để đạt thành mục đích của chính mình.

Mặc kệ ông ấy muốn công khai hối hôn cũng tốt. vòng vo hối hôn cũng được.

Bùi phu nhân đều kiên quyết sẽ không chấp nhận.

Bùi phu nhân là con của vợ chính thức trong đại tộc Bùi thị tại Hà Đông, sinh trưởng dưới nền giáo dục tốt và nghiêm cẩn của danh môn thế gia làm cho bà so với những người phụ nữ bình thường khác nhau rất nhiều.

Một mặt bà tôn trọng trượng phu. nhưng về phương diện khác bà lại rất kiên trì nguyên tắc của mình, không chịu dễ dàng thỏa hiệp, nhất là trong việc giáo dục và chung thân đại sự của con gái. bà lại càng thêm cố chấp.

Cho nên dù trượng phu quyết định tạm không tuyên bố ngày cử hành hôn lễ. nhưng bà vẫn kiên quyết đòi phải xác định rõ việc hôn sự của hai người.

Sự cố chấp của thê tử làm cho cơn lửa giận của Độc Cô Hạo Nhiên vừa đè nén xuống lại bị thổi bùng lên.

ông ta nắm chặt nắm tay lén chọt thê tử một cái. nghiến răng nghiến lợi thấp giọng nói: “Ta đã nhường cho nàng một bước rồi. nàng còn ngoan cố nữa sao?”

“Vậy lão gia hãy nhận lời thiếp trước, tuyệt đối không được cản trở hôn sự của Minh Nguyệt, lão gia phải nhận lời thiếp, vĩnh viễn sẽ không đề cập đến chuyện đưa Minh Nguyệt tiến cung.”

“Việc này trong lòng ta đã có chừng mực. nàng đừng có uy hiếp ta.”

“Không!

Thiếp nhất định phải buộc lão gia chấp nhận.”

Sự tranh chấp của vợ chồng Độc Cô Hạo Nhiên đầu tiên bị Minh Châu phát hiện trước.

Nàng cũng giống như tỷ tỷ, cảm thấy nghi hoặc đối với việc phụ thân chần chừ không đến yến hội. nhưng lòng hiếu kỳ của nàng lại vượt xa mọi người.

Sau khi phụ thân ngồi xuống, lỗ tai của nàng liền vểnh lên ngay, nghe hết từng chữ một trong cuộc tranh chấp với giọng rất nhỏ giữa cha mẹ.

Nàng sợ tới mức tim cũng sắp phải ngừng đập rồi. thì ra phụ thân muốn cho tỷ tỷ tiến cung, trời ạ!

Điều này làm sao được chứ.

Trong lòng Minh Châu vừa sợ vừa hoảng, ý niệm trong đầu nàng là chỉ muốn đem chuyện này nói với tỷ tỷ, nói cho Lý Khánh An. thậm chí hậu quả nếu nàng nói ra là cái gì. nàng cũng hoàn toàn không để ý tới nữa. nàng chậm rãi nhấc tấm khăn trải bàn lên. lấy ngón tay chấm rượu, trên mặt bàn đen nhánh viết ra từng chữ một rằng: “Phụ thân muốn cho tỷ tiến cung!”

Lúc mới bắt đầu Minh Nguyệt không rõ muội muội lật tấm khăn trải bàn lên là ý gì.

đợi khi nàng xem được chữ viết trên bàn rồi, lập tức cả kinh đến nổi tay chân lạnh ngắt.

Lúc này, nàng cảm thấy có một bàn tay to ấm áp nắm lấy bàn tay của mình.

Minh Nguyệt quay nhanh đầu lại, chỉ thấy Lý Khánh An hướng về phía mình lắc đầu, ánh mắt hắn liếc sang chữ viết trên bàn. lại nhìn về phía mình, trên mặt nở một nụ cười đầy tự tin, trong ánh mắt hắn chỉ có bốn chữ: ‘Không cần lo lắng!'

Sự tự tin của Lý Khánh An làm cho tâm trạng rối bời của Minh Nguyệt được bình tĩnh lại một chút, nàng khẽ co ngón tay ngọc, ở trong lòng bàn tay của Lý Khánh An viết rằng: ‘Muội nên làm gì bây giờ?'

Sự thông minh của người đẹp làm cho Lý Khánh An âm thầm gật đầu. hắn cũng chầm chậm, viết từng nét một trong lòng bàn tay của Minh Nguyệt rằng: “Ta đã biết rồi, ta đã có sự sắp đặt rồi!”

Từ khi Dương quý phi ở Hoa Thanh cung ám thị với hắn. e rằng Lý Long Cơ có ý đồ xấu với Minh Nguyệt.

Lý Khánh An liền rất để tâm đối với chuyện này.

Buổi chiều hôm nay, lúc Lý Long Cơ triệu kiến hắn lại vô cùng sốt suột, hận không thể lập tức đuòi hắn đi.

Trong lòng hắn liền cảm thấy được có chút gì đó không bình thường, lại tình cờ ở trước cửa cung gặp Độc Cô Hạo Nhiên, sự trùng hợp này khiến cho hắn sinh lòng nghi ngờ.

Chẳng lẽ là Lý Long Cơ sợ mình bắt gặp Độc Cô Hạo Nhiên, nên mới thất thố mà đuổi mình đi như vậy?

Cộng thêm sự cảnh cáo của quý phi, Lý Khánh An liền bắtt đầu hoài nghi động cơ mà Lý Long Cơ triệu kiến Độc Cô Hạo Nhiên, còn một việc nữa là hắn vì sao lại đề bạt Độc Cô Hạo Nhiên.

Tất cả những dấu hiệu khả nghi đó làm cho hắn trở nên cảnh giác.

Tin mà Minh Châu truyền lại càng chứng thật việc suy đoán của hắn.

Lý Long Cơ quả nhiên là muốn đánh vào nhược điểm của Độc Cô Hạo Nhiên.

Tình huống hiện tại vô cùng nhạy cảm.

Lý Long Cơ không dám cướp thẳng, chỉ có thể âm thầm mà đoạt lấy, dùng Độc Cô Hạo Nhiên đến làm kẻ ác ra mặt thay, nhưng hắn Lý Khánh An lại có thể dễ dàng bị người trêu đùa như vậy hay sao?

Bùi phu nhân cũng ý thức được giọng của mình hơi quá cao một chút rồi, đã khiến cho không ít người chú ý.

ở trong buổi tiệc rượu họp mặt đông người như vậy, vợ chồng họ quả thật không thể trở mặt.

Bùi phu nhân liền nén nhịn, ngồi tại chỗ sa sầm mặt không nói lên một lời.

Còn Độc Cô Hạo Nhiên thì đã từ từ dịu hẳn mặt xuống, ông ta liên tiếp cùng các họ hàng chung quanh nâng chén mời rượu, tiếng cười nói không ngớt.

Đúng lúc này, quản gia của Độc Cô phú vội vàng chạy vào đại sảnh đường, đi đến bên Độc Cô Hạo Nhiên kề tai nói nhỏ vài câu.

Độc Cô Hạo Nhiên sửng sốt hẳn. lập tức đứng dậy nói: “Mau!

Mau mời!”

“Lão gia, ai tới vậy?”

Bùi phu nhân cũng nhịn không được hỏi.

“Cao Lực Sĩ và Lý tướng quốc cùng nhau mà đến!”

Độc Cô Hạo Nhiên để lại một câu nói.

đã vội vội vàng đi ra ngoài nghênh đón.

Ánh mắt Bùi phu nhân vụt sáng lên. hai người này tới quả thực rất đúng lúc. bà nhịn không được quay đầu lại nhìn về phía Lý Khánh An, chỉ thấy Lý Khánh An mỉm cười với bà. khẽ nâng chén rượu lên.

Trong lòng Bùi phu nhân lập tức hiểu ra, trái tim bà cảm thấy nhẹ nhỏm hẳn ra.

Cao Lực Sĩ dẫn theo thê tử Lữ thị đến.

Trong việc hôn sự của Lý Khánh An, ông đảm đương chủ hôn của nhà trai, các loại nghi thức trước đó đều là do thê tử Lữ thị của Cao Lực Sĩ và Bùi phu nhân cùng hoàn thành.

Hôm nay là ngày chọn ngày cử hành hôn lễ, là do nhà gái quyết định, vợ chồng Cao Lực Sĩ cũng có thể đến, cũng có thể không đến.

Do có mặt Lý Khánh An tham dự rồi, cho nên vợ chồng Cao Lực Sĩ cũng không định đến đây, nhưng chuyện xảy ra vào buổi chiều tại Hưng Khánh cung làm cho Cao Lực Sĩ đứng ngồi không yên. dưới sự yêu cầu của Lý Khánh An.

Cao Lực Sĩ sai người đưa cho Lý Lâm Phổ một phong thơ. còn ông bèn dẫn theo thê tử tới Độc Cô gia.

Tuy rằng Cao Lực Sĩ đã thất thế, nhưng uy quyền vẫn còn, Độc Cô Hạo Nhiên không dám thờ ơ, vội vàng tiến lên hành lễ nói: “Cao Ông quang lâm hàn xá, thật vẻ vang cho kẻ hèn này, Hạo Nhiên đã thất lễ không kịp nghênh đón từ xa.”

Cao Lực Sĩ khẽ cười nói: “Hôm nay Độc Cô gia có hỷ sự, ta là thân thuộc bên nhà trai, sao lại có thể không đến được chứ?”

Lúc này, Lý Lâm Phủ cũng đi đến, sau khi Lý Khánh An phá đi nước cờ của Dương Quốc Trung. tinh thần Lý Lâm Phổ trở nên tốt hơn nhiều lắm, tuy rằng vẫn còn suy yếu. nhưng ít ra có thể đi lại được rồi, thị thiếp của ông ta đỡ đi xuống các bậc thang.

“Độc Cô sứ quân, ngươi sẽ không trách lão phu không mời mà đến chứ!”

Trên mặt Lý Lâm Phổ vẫn mang nụ cười xã giao cố hữu đó, tuy rằng thanh âm không lớn, nhưng lại khiến người nghe được rất rành mạch.

Độc Cô Hạo Nhiên sợ tới mức cuống quít tiến lên thi lễ: “Tướng quốc sao lại nói thế, tướng quốc quang lâm hàn xá. ty chức có muốn mời cũng mời không được.”

Lý Lâm Phổ vừa cười vừa gật gật đầu. lại nói với vợ chồng Cao Lực Sĩ.

“Cao Ông.

đại tẩu. hai vị là trưởng bối của nhà trai, không biết đã có người làm chứng hôn chưa?”

thê tử Lữ thị của Cao Lực Sĩ cười nói: “Hôm nay chọn ngày, định ra ngày cử hành hôn lễ rồi mới có thể cụ thể thương nghị tư nghi*, người chứng hôn vân vân. nếu tướng quốc có ý này, thì ty chức cùng với mẫu thân Minh Nguyệt thương lượng một chút, bèn ủy thác tướng quốc đến làm chứng hôn.”

*Tư nghi: người đọc tuyên bố và hướng dẫn hành lễ nghi

Lý Lâm Phổ ha hả cười nói: “Ta đang có ý này, có thể làm chứng hôn cho Lý Khánh An. cũng là một niềm vui lớn trong đời.”

Trong lòng Độc Cô Hạo Nhiên âm thầm kêu khổ.

ông ta vừa mới hạ quyết tâm hôm nay không tuyên bố ngày cử hành hôn lễ, không ngờ sự tình đột nhiên thay đổi.

Cao Lực Sĩ và Lý Lâm Phổ hai người cùng tới, vậy phải làm sao bây giờ?

Lúc này, Lý Khánh An cũng đi ra. từ xa đã ôm quyền thi lễ. kinh ngạc nói: “Cao Ông. tướng quốc, hai vị làm sao mà lại cùng tới thế?”

Cao Lực Sĩ cố ý hờn giận nói: “Chẳng lẽ chúng tôi không thể tới sao?”

ông lại nói với Lý Lâm Phổ: “Tướng quốc, ngài xem xem tiểu tử này, ngày đại hỷ như thế lại không cho chúng ta đến kìa.”

Lý Lâm Phổ cũng cười nói: “Nơi này là Độc Cô phủ, chúng ta tới hay không hắn làm sao mà làm chủ cho được.

Độc Cô sứ quân, ngươi nói đi!”

“Vâng!

Vâng!

Vâng!”

Độc Cô Hạo Nhiên liên thanh nói: “Cao Ông. tướng quốc, mau mời các vị vào trong đại sảnh đường.”

Bùi phu nhân đã sớm đi đến trước cửa đại sảnh đường mà chờ, bà thấy Cao Lực Sĩ và Lý Lâm Phổ mở miệng một tiếng ngày cử hành hôn lễ, ngậm miệng lại một chữ chứng hôn. trong lòng của bà mừng rỡ vô cùng, có hai trọng thần trong triều này đến. thì trượng phu sẽ không dám tùy ý hối hôn rồi.

Bà vội vàng tiến lên chào: “Hoan nghênh Cao Ông. hoan nghênh tướng quốc đã đến!”

Thê tử Lữ thị của Cao Lực Sĩ và bà có quan hệ rất tốt. vội vàng tiến lên khoát lấy cánh tay của bà cười nói: “Chúng tôi không có tới muộn chứ!

Ngày cử hành hôn lễ đã tuyên bố chưa?”

“Còn chưa có tuyên bố đâu!

Các vị tới vừa đúng lúc đấy, mau mời đi vào bên trong ngồi!”

Cao Lực Sĩ và Lý Lâm Phổ đi vào trong đại sảnh đường, họ hàng nhà Độc Cô đều đồng loạt đứng cả lên.

Mấy huynh đệ của Độc Cô Hạo Nhiên vội vàng sắp xếp lại chỗ ngồi, chỗ ngồi của Lý Khánh An và Minh Nguyệt tỷ muội dời đến bên hông, bên cạnh chỗ của vợ chồng Độc Cô đặt thêm một cái bàn dài, cho Cao Lực Sĩ và Lý Lâm Phổ.

Hai người ngồi xuống.

Cao Lực Sĩ cười ha hả nói với vợ chồng Độc Cô: “Điều ta quan tâm nhất chính là ngày cử hành hôn lễ định vào lúc nào, thật làm người ta mong đợi quá đi!”

Bùi phu nhân vội vàng cười nói: “Thời gian Thất Lang ở Trường An không nhiều lắm. thiếp thân cố gắng chọn trong thời gian ngắn một chút.

Tối hôm qua thiếp thân và phụ thân của Minh Nguyệt thương lượng là ngày mười lăm tháng hai. không biết các vị cảm thấy như thế nào?”

“Mười lăm tháng hai, ừm!

Thời gian hơi gấp một chút, còn có năm ngày thôi, chỉ sợ sẽ gấp rút quá. trước lúc đến đây ta cũng có hỏi ngày rồi, ngày mười tám tháng hai là ngày tốt. hơn nữa thời gian cũng thong thả hơn.

Độc Cô sứ quân, ngươi nghĩ như thế nào?”

Cao Lực Sĩ nghiêm trang hỏi.

Trong lòng Độc Cô Hạo Nhiên vô cùng khó xử. mặc kệ ông ta là định ngày ở phía trước, hay là lùi ngày về phía sau, cũng đều có ý nghĩa là mình đã đáp ứng rồi, nếu chỉ là họ hàng nhà Độc Cô thì còn đỡ, nhưng hiện tại lại là Cao Lực Sĩ và Lý Lâm Phủ, hai người này ông càng không dám đắc tội, trước mắt đây ông lại không thể không trả lời, ông cười gượng một tiếng nói: “Hãy đế cho ty chức suy nghĩ một chút, rốt cục thì ngày nào thích hợp hơn đây?”

Trong miệng ông nói muốn suy nghĩ một chút, trong đầu lại xoay nhanh mà bàn tính đối sách, phải làm sao bây giờ?

Trong đại sảnh đường im phăng phắc, cũng đều đang chờ câu trả lời của ông ta.

Đúng lúc này, bên ngoài đại sảnh đường bỗng nhiên có người kêu lên: “Lũng Hữu Tiết độ sứ Ca Thư Hàn Đại tướng quân.

Kiếm nam Tiết độ sứ Cao Tiên Chi Đại tướng quân đến!”

Tiếp theo lại có người hô lớn: “Lương vương điện hạ.

Quảng Bình vương, kinh triệu duẫn Vương sứ quân đến!”

Trong đại sảnh đường ‘òa!’ một tiếng nổ tung, cả đến Ca Thư Hàn và Cao Tiên Chi mà cũng tới rồi, Lý Hanh phụ tử và Vương Củng cũng tới luôn, người nào người nấy đều là cấp bậc nhân vật quan trọng cả.

Rất nhiều người lập tức liền kịp thời phản ứng lại.

Ca Thư Hàn cùng Lý Khánh An ở trong trận chiến Thạch Bảo thành có quen biết, còn Cao Tiên Chi lại là cấp trên cũ của Lý Khánh An.

Lý Hanh phụ tử thì không cần nói rồi.

Vương Củng đến đây tám chín phần mười là do quan hệ của Lý Lâm Phổ. nhưng nói cho cùng, thì cũng đều là sĩ diện của Lý Khánh An cả. nếu không có Lý Khánh An. những người này có ai chịu tới đâu?

Mấy huynh đệ của Độc cô gia hoảng cả lên. lại phải sắp xếp lại vị trí chỗ ngồi lần nữa. thế này thì còn gì là cuộc họp mặt của họ hàng nhà Độc Cô nữa đâu?

Đây đã là buổi họp mặt trong triều rồi còn gì.

Vợ chồng Độc Cô đã đi ra ngoài nghênh đón. nhưng Lý Khánh An lại không nhúc nhích, hắn bưng ly rượu lên chậm rãi uống một ngụm rượu, vừa cười vừa nói khẽ với Minh Nguyệt: “Có ngạc nhiên không?”

Minh Nguyệt một phen kinh ngạc, nhỏ giọng nói: “Lý lang, là do chàng đã sắp đặt sao?”

“Có thể nói là do ta. cũng có thể nói không phải do ta.

đó là suy nghĩ của ta. nhưng là do một tay Cao Ông sắp đặt cả. ta làm gì có thời gian.”

“Nhưng chàng làm sao lại biết phụ thân hôm nay sẽ có ý định này?”

Lý Khánh An đem chiếc ly không đặt xuống trước mặt của nàng, cười nói: “Nàng rót rượu cho ta trước đi. ta sẽ nói rõ nguyên nhân cho nàng nghe.”

Minh Nguyệt lườm hắn một cái. cầm bầu rượu rót một ly rượu cho hắn: “Như vậy được rồi chứ!

Nói mau. chàng làm sao mà biết thế?”

Lý Khánh An cầm ly rượu lên. khoan thai uống một ngụm, lại mỉm cười nói: “Nếu ta ngay cả chuyện nhỏ như thế mà cũng nghĩ không ra. ta còn xứng làm An Tây Tiết độ sứ sao?”

“Tự cao quá đi thôi!”

Minh Nguyệt thấp giọng lườm hắn một câu. trên mặt lại nhịn không được mà tủm tỉm cười, giờ thì phụ thân đã vô kế khả thi rồi.

Lúc này, Minh Châu khẽ than lấy một câu: “Có quyền lực tốt thật!”

Tiếng bước chân từ bên ngoài đại sảnh đường vọng đến. lát sau một đoàn lớn người đi vào, đi tuốt đằng trước mặt chính là Lý Hanh, bên cạnh hắn là Cao Tiên Chi.

Lý Khánh An đã hơn hai năm không gặp Cao Tiên Chi. hắn vẫn không có khác gì so với trước đây, chỉ là có vẻ càng thêm nho nhã hơn mấy phần, xem ra sông núi Ba Thục thích hợp với con người hơn vùng cát vàng đại mạc nhiều lắm.

Lý Khánh An bỗng nhiên nhớ tới Cao Vụ. nghe nói nàng đã tòng quân, trong cuộc chiến với Nam Chiếu không ngừng lập công lớn.

được đặc biệt phong làm trung lang tướng, không biết vị nữ tướng quân này có cùng phụ thân mình vào kinh không, hẳn là không có, nếu nàng vào kinh, nàng hẳn sẽ cùng phụ thân đến đây mới đúng.

“Hay cho tên Lý Khánh An.

định lén lén lút lút mà thành hôn sao?”

Ánh mắt Ca Thư Hàn thật lợi hại, liếc mắt một cái liền thấy Lý Khánh An, hắn cười lớn rồi đi lên, Lý Khánh An cũng đứng lên, cười nói: “Vậy lúc ngài cưới vợ, sao lại không gọi ta thế?”

Ca Thư Hàn đấm vào đầu vai hắn một quyền, cười hí hí nói: “Lúc ta cưới vợ, thì nhà ngươi còn đang bú sữa ấy!”

mắt hắn thoáng liếc một cái. nhìn thấy Minh nguyệt. lập tức ánh mắt sáng lên, khen: “Em dâu quả nhiên xinh đẹp tuyệt luân, gả cho tiêu tử nhà ngươi, có phải có chút đáng tiếc lắm hay không, phải lấy Ca Thư ta mới đúng.”

Dứt lời. hắn cười ha ha. mọi người thấy hắn thô tục. ngông cuồng, vô lễ, đều nhíu mày, vẻ mặt của Minh Nguyệt cũng có chút ửng đỏ, Lý Khánh An lại mỉm cười: “Ngài muốn đoạt Minh Nguyệt của ta cũng được, vậy thì chúng ta trao đổi một chút, đem ba vạn quân Hà Hoàng của ngài điều cho An Tây của ta lần nữa. có được không?”

Ca Thư Hàn mặt ngoài thô cuồng, nhưng hắn lại là người vô cùng thận trọng, hắn hôm nay tới đây, một mặt cố nhiên là nể mặt Lý Khánh An, nhưng hắn đối với Lý Khánh An vẫn có chút canh cánh trong lòng.

Lúc trước Lý Khánh An lấy đi ba vạn quân Lũng Hữu tinh nhuệ của hắn. lại không hề trả lại cho hắn. cho nên hắn mượn việc khen Minh nguyệt. trên thực tế là có một chút chế nhạo Lý Khánh An, không ngờ Lý Khánh An lại lặng lẽ phản kích hắn một đòn. chỉ thẳng vào quân Hà Hoàng của hắn.

Trong lòng Ca Thư Hàn chột dạ ngay, hắn vội vàng che lấp mà cười nói: “Ta là người thô thiển không biết nói năng, ta nào dám đoạt kiều thê của Lý Đại tướng quân chứ, nào!

Ta tự phạt rượu ba chén.”

Hắn đưa tay ra: “Lấy bát sừng trâu lớn đến đây!”

Có người vội vàng mang tới bát sừng trâu lớn. lại rót đầy thật đầy rượu, Ca Thư Hàn một hơi cạn cả ba chén lớn. híp mắt cười nói với Lý Khánh An: “Hiền đệ, lão ca ta nể mặt ngươi lắm rồi chứ!”

Lý Khánh An cũng vẫy tay một cái: “Có qua mà không có lại, thì đã không phải lễ, cũng rót đầy cho ta!”

Minh Nguyệt thấy bát sừng trâu lớn đó ít nhất có thể đựng đến cả cân rượu, nàng không khỏi có chút lo lắng, thấp giọng nói: “Lý lang. uống ít một chút.”

Lúc này Cao Tiên Chi đi lên cười nói: “Minh Nguyệt cô nương không cần lo lắng.

Lý tướng quân năm đó thăng chức hiệu úy, đã bị ép uống ba mươi chén lớn. ba chén rượu này đối với hắn mà nói chăng thấm vào đâu cả.”

Mặc dù nói như vậy, Minh Nguyệt vẫn là có chút lo lắng cho Lý Khánh An. nhưng Lý Khánh An lại đón lấy bát sừng trâu lớn. một hơi uống cạn cả ba chén rượu lớn. mà mặt không đổi sắc.

“Tốt!”

Ca Thư Hàn hô lớn một tiếng, hắn giơ ngón tay cái lên nói: “Hiền đệ quả nhiên thống khoái, tuy rằng hôm nay không phải là ngày đại hỹ của hiền đệ, nhưng cũng là ngày hôn sự chính thức được định, ta Ca Thư Hàn có thể chứng kiến giờ khắc này, cũng là đã chia xẻ được vinh dự với quân An Tây rồi.”

“Là một vinh dự!”

Lý Hanh dẫn theo đứa con trai Lý Thục đi lên. hắn khẽ thở dài nói: “Đại tướng quân vì biên cương của đất nước, đẫm máu hăng hái chiến đấu, cho đến gần ba mươi tuổi rồi mới cưới vợ, đây không những là vinh dự của quân An Tây, cũng là vinh dự của quân nhân đại Đường, đợi ngày Lý tướng quân chính thức thành thân, ta nhất định sẽ đến chúc mừng nữa.”

Hắn lại quay đầu lại nói với đứa con trai: “Thục nhi.

ở trước mắt con có tam đại Tiết độ sứ. bọn họ đều là trụ cột của đại Đường ta. nếu mất đi bọn họ, thì triều đình đại Đường ta sẽ sụp đổ, con phải nhớ kỹ điều đó.”

Ánh mắt Lý Thục nhìn thoáng qua Minh Nguyệt đầy vẻ phức tạp, đáp ứng nói: “Con nhớ kỹ rồi.”

“Nhớ kỹ rồi. còn không mau thi lễ với ba vị Đại tướng quân?”

Lý Thục không dám cãi lời phụ thân, vội vàng thi lễ với Lý Khánh An.

Ca Thư Hàn và Cao Tiên Chi, nói: “Lý Thục xin thi lễ với ba vị Đại tướng quân, mong ba vị Đại tướng quân chiếu cố nhiều cho Lý Thục.”

những lời nói này của phụ tử Lý Hanh có chút quái dị.

Ca Thư Hàn và Cao Tiên Chi nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ nghi hoặc, nhưng Lý Khánh An lại đáp lễ nói: “Hoàng trưởng tôn rất khiêm tốn.

Lý Khánh An kính nể vô cùng, hôm nay hoàng trưởng tôn đích thân đến chúc mừng.

Lý Khánh An sẽ ghi nhớ mãi trong lòng.”

Lúc này, Cao Lực Sĩ cười nói: “Các ngươi đừng ở đó hàn huyên nữa. tất cả mọi người đều đang chờ, đừng để cho chủ nhân chờ đến sốt cả ruột chứ.”

Lúc này mọi người mới đồng loạt an vị, lần này, Độc Cô Hạo Nhiên rốt cục cũng đành bất lực, cho dù ông có ý nghĩ gì đi chăng nữa. cũng đỡ không nổi nhiều trọng thần quyền cao áp đảo như vậy.

ông lắc lắc đầu. bất đắc dĩ mà với thê tử: “Nàng thắng rồi!”

Trong lòng Bùi phu nhân như trăm hoa đua nở bà thấp giọng cười nói: “Lão gia. vốn dĩ là thế. hôn sự của Lý Khánh An và Minh Nguyệt cả Trường An đều biết, lão gia thật sự muốn hồi hôn. chỉ e là không phải dễ dàng như vậy rồi.”

Độc Cô Hạo Nhiên âm thầm thở dài một hơi. quả thật không còn biện pháp gì rồi. nhưng mà nếu để cho ông tuyên bố, thì mặt mũi của ông còn để đâu được nữa.

ông bèn nói: “Nàng tuyên bố đi, đã không quan hệ gì đến ta rồi.”

Bùi phu nhân đang muốn đứng lên. bên ngoài đại sảnh đường lại nhanh bước đi tới mấy người, lại là mấy viên hoạn quan, viên hoạn quan cầm đầu đứng ở trước cửa đại sảnh đường cao giọng nói: “Quý phi nương nương đưa tới quà mừng. chúc cho Lý Đại tướng quân và Minh Nguyệt cô nương sớm định ngày cử hành hôn lễ. sớm kết trăm năm!”

Trong đại sảnh đường đồng loạt ồ lên. một việc chọn ngày cưới nhỏ nhoi như thế. mà không những có nhiều trọng thần đến như vậy, thậm chí ngay cả quý phi nương nương cũng kinh động đến.

Độc Cô Hạo Nhiên cả kinh trợn mắt há hốc mồm. sau một lúc lâu.

ông thở dài một tiếng, rốt cục đứng lên nói: “Xin các vị yên lặng!

Ta sẽ chính thức tuyên bố ngày cử hành hôn lễ.”

Yến tiệc của Độc Cô gia ở một canh giờ trước đã kết thúc, thời gian hôn lễ chính thức định vào ngày 18 tháng 2, mà hôm nay là mùng mười tháng giêng, chỉ còn lại thời gian tám ngày thôi.

Độc Cô gia sẽ sắp phải đối mặt với thời khắc bận rộn nhất.

Trên tiệc rượu, Độc Cô Hạo Nhiên tâm trạng buồn bực, uống đến say mèm. cáo biệt và tiễn đưa khách đều do một mình Bùi phu nhân lo liệu, trước Độc Cô phủ vô cùng bận rộn. từng chiếc xe ngựa lần lượt rời đi cùng với sự hộ tống của các tùy tùng.

Lý Khánh An cũng đã uống đến sương sương.

Minh Nguyệt đưa hắn ra khỏi cửa nhà. tuy phụ thân cuối cùng đã tuyên bố hôn sự. nhưng Minh Nguyệt vẫn lo lắng khôn nguôi, nàng lo lắng lại phát sinh biến cố, hai năm nay nàng cứ gặp truân chuyên lận đận. trông cỏ cây đều ra binh cả rồi.

“Mấy ngày nay ta để Vũ Y và Như Thi Như Họa đến bên cạnh nàng.

đừng lo lắng. sẽ không có chuyện gì đâu.”

Lý Khánh An thấp giọng an ủi nàng nói: “Ta đã không phải là tên tiểu quan quân mặc cho người ta làm thịt như năm xưa nữa. hãy tin ta có đủ năng lực để bảo vệ muội.”

“Muội biết, chỉ là bản thân huynh cũng phải cẩn thận.”

“Thôi, ta đi trước, hãy chờ đợi thời khắc đó của chúng ta nhé!”

Lý Khánh An xoay người lên ngựa, hướng về Minh Nguyệt khẽ gật đầu.

Minh Nguyệt nhoẻn miệng cười, kiều mị vô ngần, dõi theo Lý Khánh An đi xa.

Bùi phu nhân đi tới ôm lấy cánh tay của con gái cười nói: “Sao thế, luyến tiếc ư?”

“Nương, con thực lo lắng cho huynh ấy, huynh ấy đã đắc tội Thánh Thượng. phải làm sao bây giờ?”

Minh Nguyệt cúi đầu thở dài nói.

“Không cần lo lắng, chuyện của các nam nhân không phải đơn giản như con nghĩ vậy đâu. con phải tin tưởng trượng phu của con có năng lực đi đối mặt nó.”

“Con cũng hy vọng như thế!”

Minh Nguyệt tươi cười, nói với mẫu thân: “Nương, chúng ta trở về thôi!”

Khách khứa đều cáo từ ra về hết. trước cửa Độc Cô phủ bèn nhanh chóng im lìm lặng tanh.

Lý Khánh An dưới sự hộ tống của hơn năm mươi thân binh đi về phía cửa phường, vừa đi đến trước cửa phường, bèn nhìn thấy một chiếc xe ngựa dừng ngay ở vệ đường đằng xa. một viên quân nhân tiến tới thi lễ.

“Lý Đại tướng quân, đại soái của chúng tôi có lời mời!”

“Là Thư Ca đại soái phải không?”

Lý Khánh An đã nhận ra vị quan quân này là một cận thân gia đồng Tả Xa. cũng là một viên mãnh tướng.

“Vâng!

Đại soái mời tướng quân vào trong xe ngựa gặp mặt.”

“Vậy thì quấy rầy rồi.”

Lý Khánh An giục ngựa đi đến bên cạnh xe ngựa.

Ca Thư Hàn đã mở cửa xe chờ đợi từ trước, hắn cười ha hả nói: “Lý tướng quân có say không?”

Lý Khánh An cũng cười nói: “Rượu không hề gì. chỉ là giai nhân làm ta say mê.”

Ca Thư Hàn vỗ tay cười to, “Hiền đệ quả nhiên là người hiểu biết phong tình, mau mời lên xe ngựa.”

Chương 281: Nỗi lo của Ca Thư

Lý Khánh An xuống xe. bước lên xe ngựa của hắn. xe ngựa của Ca Thư Hàn rộng rãi kỳ lạ. giống như một gian phòng nhỏ, có phủ một lớp thảm dày, bố trí xa hoa. có chỗ đặt nến cố định, ánh sáng sáng rõ bên trong còn cách một buồng nhỏ, ở giữa đặt một chiếc bàn thấp, bên trên phủ một tấm bản đồ, bên cạnh chất không ít bộ sách.

“Quả nhiên không tồi!”

Lý Khánh An gật đầu khen ngợi, hai ngày nay hắn cũng đang cân nhắc mình có nên đổi thành đi xe ngựa, không phải vì mục đích thoải mái. chủ yếu là tiện cho công chuyện đi đường, ngoài ra cũng là vì đề phòng thích sát. bây giờ thân phận của hắn ngày một quan trọng; không chỉ có chính địch như Dương Quốc Trung, còn có các địch quốc như Đại Thực.

Thổ Phồn hận hắn thấu xương. cưỡi ngựa qua đường, mục tiêu biểu lộ quá rõ, rất khó đề phòng bị người ta ám sát. xe ngựa của Ca Thư Hàn làm cho hắn lại càng có suy nghĩ này hơn.

Hắn ngồi xuống, lúc này, trong buồng xe cửa gian phòng trong mở ra. bất ngờ đi ra một cô gái đẹp như hoa như ngọc, ăn mặc vô cùng diêm dúa. nàng quỳ xuống thảm, trong tay cầm một khay trà.

đặt hai chén trà nóng hổi trên chiếc bàn nhỏ, Lý Khánh An liếc mắt nhìn thấy bên gian trong có đặt một chiếc giường. trên đó còn có một nữ nhân đang tựa lưng ở đó, ăn mặc rất hở hang, da thịt hé lộ, hắn bất giác cười tinh quái nói: “Đại soái hưởng thụ quá!”

Ca Thư Hàn vui vẻ cười nói: “Hai nữ nhân đều là thị thiếp sủng ái của ta. nếu không có đánh trận, ta là cả một khắc giờ cũng không thể rời khỏi nữ nhân, vì vậy dẫn theo các nàng bên mình.”

Hắn lại nói với thị thiếp dâng trà: “Ta và Lý đại tướng quân có việc quan trọng phải tương đàm. các nàng không được quấy rầy.”

“Vâng!” nữ nhân gật đầu nhận lời. liền trở về nội thất, đóng cửa lại.

Lý Khánh An chậm rãi uống ngựm trà. ánh mắt dừng lại trên bản đồ trước mắt. hắn lúc này mới phát hiện, đây là hai tấm bản đồ hợp lại mà thành, một tấm là bản đồ phía tây Thanh Hải, một tấm khác lại là bản đồ An Tây, và đều là vùng giáp giới Thổ Phồn.

Lý Khánh An trong lòng hơi hơi có chút hiểu ra.

Ca Thư Hàn e là sắp bàn chuyện Thổ Phồn với mình đây, hắn lại nhớ đến Lý Lâm Phổ đã từng nói với hắn.

Lý Long Cơ tạm thời sẽ không cắt giảm quân đội của hắn.

để hắn đi tìm Ca Thư Hàn thương lượng. có lẽ cũng cùng một ý nghĩa khi để Ca Thư Hàn cùng bàn với mình.

Hắn không nói gì. chỉ là yên lặng uống trà. chờ đợi Ca Thư Hàn mở miệng trước.

“Ta muốn vào lúc giao mùa hạ thu phát động chiến tranh toàn tuyến với Thổ Phồn!”

Ca Thư Hàn không hề có một chút kín đáo nào, mở cửa gặp núi mà nói ra suy nghĩ của hắn.

Hắn thấy Lý Khánh An lặng thinh, lại tiếp tục nói: “Thổ Phồn tân vương tuổi nhỏ, trong triều ng Nhương Thị (*Sng-nam) và Mã Trọng Anh (*tên tiếng Hán của Blon-stagsgra-klu-không) cùng với Thượng Tức Đông Tán ba phe tranh quyền kích liệt, làm cho quốc lực của Thổ Phồn nằm trong một thời kỳ suy nhược, đây cũng là cơ hội trăm năm khó gặp của chúng ta. ta nghĩ, cơ hội này tuyệt đối không thể bỏ qua.”

“Ý của Ca Thư tướng quân là An Tây cũng cùng nhau tham chiến, phát động chiến dịch quy mô lớn ở cả hai tuyến đông tây.”

“Đúng là ý này!”

Ca Thư Hàn gật đầu cười nói: “Hai tuyến đông tây đồng thời khai chiến, làm cho Thổ Phồn đầu đuôi không thể kiêm cố được, ta tin rằng sau trận chiến này, quân Đường ta sẽ đoạt được Cửu Khúc và Đại Phi Châu, quét sạch hang ổ lương thảo hậu cần của người Thổ Phồn, làm cho Đại Đường đối với Thổ Phồn sẽ từ thế thủ chiến lược chuyển làm thế công chiến lược, lần đầu tiên nắm giữ quyền chủ động, ít ra có thể làm cho Lũng Hữu giành được sự yên tĩnh năm mươi năm.”

Lý Khánh An hiểu rõ ý của Ca Thư Hàn. trận chiến này thực tế là lấy Lũng Hữu làm chủ.

An Tây phụ trợ, hắn phối hợp quân Lũng Hữu tác chiến, nhưng trận chiến này đối với An Tây mà nói cũng rất cần thiết, trong kế hoạch của Lý Khánh An. hắn sẽ phát động chiến dịch Thổ Hỏa La (*Tochari), đem thế lực của Đại Thực đuổi khỏi Thổ Hỏa La. nhưng Thổ Phồn lại là một con rắn độc nấp sau lưng hắn. nó rất có thể sẽ chực dịp giao tranh giữa quân Đường và quân Đại Thực đột nhiên xuất binh, hoặc tấn công Đại Tiểu Bột Luật, hoặc tấn công Ngọc Điền, làm cho quân Đường rơi vào bị động trong tác chiến hai tuyến, còn con sói Hồi Hột (*Uyahur) nữa. cũng khó có thể bảo đảm nó sẽ không thừa cơ hội phát động tiến công chớp nhoáng với Bắc Đình, ba tuyến tác chiến, quân Đường tất sẽ thất bại.

Mà kiến nghị này của Ca Thư Hàn đến rất là đúng lúc, nó có thể bảo đảm quân An Tây trước khi phát động chiến dịch Thổ Hỏa La thanh lý sạch hậu hoạn Thổ Phồn này, làm cho mình cuối cùng có thể dốc toàn lực phát động chiến dịch Thổ Hỏa La, một mặt khác, đây sẽ làm cho Lý Long Cơ rất khó ra tay với mình, bất luận là về mặt quân sự hay về chính trị, đây đều là kiến nghị thắng lợi đôi đường.

Nhưng khuyết điểm của việc phát động trước chiến dịch Thổ Phồn cũng rất hiển nhiên dễ thấy, đó là sẽ cho Đại Thực có được cơ hội ngơi nghỉ, đợi đánh xong Thổ Phồn, chiến dịch Phi Châu của Đại Thực cũng sẽ kết thúc.

Đại Thực bèn sẽ đầu tư binh lực nhiều hơn để tranh đoạt Thổ Hỏa La với mình, làm cho chiến dịch Thổ Hỏa La càng thêm gian nan.

Nhưng bất kỳ sự việc nào cũng có lợi có hại. lợi lớn hơn hại. thì là hành động có thể thực hiện, trong lòng Lý Khánh An tuy đã định ra chủ ý rồi, nhưng hắn lại không muốn để Ca Thư Hàn quá dễ dàng có được, để Ca Thư Hàn có được quá dễ dàng, hắn sẽ không còn đường trả giá với Ca Thư Hàn.

đồng thời, cũng có thể để cho Ca Thư Hàn đi lấn át Lý Long Cơ, để Lý Long Cơ đến đàm phán với mình.

nghĩ vậy, Lý Khánh An mỉm cười nói: “Kế hoạch này không biết đại soái đã bẩm báo với Thánh Thượng chưa?”

Phải nói là kế hoạch này Ca Thư Hàn đã suy nghĩ ròng rã hai năm trời, từ sau khi đoạt lấy Thạch Bảo thành, hắn bèn không ngừng tây tiến, ý đồ chiếm đoạt Đại Phi Châu và một vùng Cửu Khúc, triệt để nhổ đi hang ổ hậu cần của người Thổ Phồn, nhưng hắn mấy lần dùng binh đều không thề thành công, mấu chốt là ở việc dè chừng sáu vạn viện quân tuyến tây của Thô Phồn, làm hắn không dám vào sâu, giành được thắng lợi nhỏ công chiếm Thổ Phồn Thụ Đôn thành bèn dừng lại, đây cũng là nguyên nhân Lý Khánh An tác chiến với Đại Thực ở Lĩnh Tây, quân Thổ Phồn không có ở đằng sau chọc đao, việc dụng binh của Ca Thư Hàn ở Lũng Hữu vô hình chung đã khống chế quân Thổ Phồn tuyến tây.

Vào đầu năm ngoái.

Ca Thư Hàn bèn đã từng cân nhắc liên hợp quân An Tây cùng nhau tác chiến, để quân An Tây khống chế quân đội tuyến tây của Thổ Phồn, làm cho hắn có thể ngơi tay cược một phen, nhưng lúc đó Lý Khánh An đang chiến đấu quyết liệt với Đại Thực trong trận chiến Đát La Tư (*Taraz), cũng không còn sức chiếu cố Thổ Phồn ở phía đông, việc này Ca Thư Hàn đã không còn nhắc đến nữa. bây giờ Lý Khánh An ở Lĩnh Tây kích bại quân Đại Thực, chiến công hiển hách, còn quân An Tây bất luận là binh lực hay là địa bàn đều nhảy vọt trở thành kẻ dẫn đầu các chư hầu.

Song song đó, Cao Tiên Chi ở phía nam cũng đồng thời giành được đại thắng, diễu võ dương oai, ngoài ra An Lộc Sơn cũng vì đại bại Khiết Đan mà giành được tước vị Đông Bình quận vương.

Ca Thư Hàn đã không còn ngồi yên được nữa. hắn cũng nhất định phải tranh thủ đại thắng với Thổ Phồn, để xác lập địa vị ba thế lực mạnh nhất ở Đại Đường của mình.

đúng lúc Lý Khánh An đã kết thúc trận chiến Đát La Tư. kế hoạch mà Ca Thư Hàn suy nghĩ đã hai năm cuối cùng đã có thể bay vút khỏi giấy rồi.

Phía Lý Long Cơ hắn đã thuyết phục được rồi, Lý Long Cơ đồng ý dốc hết quốc lực đánh trận này, Lý Lâm Phổ và Dương Quốc Trung cũng bày tỏ ủng hộ hắn. bây giờ mấu chốt chính là thái độ của Lý Khánh An.

Ca Thư Hàn cũng biết dựa vào Lý Long Cơ ép buộc Lý Khánh An là không thể thực hiện được, Lý Khánh An có thể cự tuyệt một cách dễ dàng, chẳng hạn lập tức ở biên giới Đại Thực khơi mào chiến hỏa, như vậy quân An Tây là có lòng nhưng không có sức rồi.

vẫn là phải để Lý Khánh An thành tâm thành ý ủng hộ hắn. dĩ nhiên, Ca Thư Hàn không phải không có phương án khác, chỉ cần binh lực đầy đủ. hắn cũng có thể độc lập tác chiến trên hai chiến tuyến đông tây.

Hắn từng suy nghĩ đến việc mời quân Sóc Phương đến trợ chiến lần nữa. nhưng sau khi hắn phái người biểu lộ ý nguyện này cho An Tư Thuận mà bị An Tư Thuận dứt khoát cự tuyệt, quan hệ của hắn và huynh đệ An thị trở nên ác liệt vô cùng, An Tư Thuận làm sao có thể đến giúp hắn nữa.

đây vẫn nằm trong dự liệu của hắn.

Còn có một phương án nữa là điều phủ binh nội địa đến Lũng Hữu tham chiến, phương án này có thể thực hiện được, nhưng binh Quan Trung có chút sức chiến đấu trong nội địa đều đã điều đến Kiếm nam cho Cao Tiên rồi, còn lại đều là cánh quân yếu ớt, sức chiến đấu của bọn họ không thể nào thích ứng hoàn cảnh ác liệt, e là cuối cùng không những giúp không được hắn, còn sẽ thất bại thảm hại làm cho hắn chuốc lấy thảm bại, lúc đó hắn Ca Thư Hàn một phần công lao không có, còn phải gánh trách nhiệm, nghĩ đi nghĩ lại. chỉ có đế quân An Tây tác chiến Thổ Phồn ở tuyến tây, mới là phương án ổn thỏa nhất, hữu hiệu nhất.

Ca Thư Hàn mượn cơ hội hôm nay giúp đỡ Lý Khánh An. thật cẩn thận đề xuất yêu cầu của hắn với Lý Khánh An, hắn dĩ nhiên cũng biết trận chiến này cũng có lợi với Lý Khánh An, nhưng mấu chốt vẫn là xem Lý Khánh An có chịu giúp hắn phen này không.

vẫn may, Lý Khánh An không cự tuyệt, điều này làm cho trong lòng Ca Thư Hàn dâng lên ngọn lửa hi vọng, hắn vội vàng cười nói: “Phương án này ta dĩ nhiên đã bẩm báo lên thánh thượng, thánh thượng cũng đã đồng ý về mặt nguyên tắc, nhưng trận chiến này liên quan rất rộng, không phải một nhà quân Lũng Hữu là có thể đánh trận được, còn phải cần quân An Tây của hiền đệ cũng đồng thời tham chiến mới được.”

Lý Khánh An gật gật đầu cười nói: “Ca Thư huynh đã vì nước, Khánh An sao có thể không tương trợ, chỉ là việc này sự việc hệ trọng, thực ra đệ cũng đang định nhân dịp Đại Thực tây chỉnh, không đủ sức chiếu cố phía đông phát động chiến dịch Thổ Hảa La.

đệ quả thật có chút khó xử, tuy nhiên..

Trong lòng Ca Thư Hàn vừa mới trầm xuống, nghe trong lời Lý Khánh An lại một sự chuyển ngoặc, tim của hắn giống như roi vào trong bùn lầy lại bò lên lại, bèn vội vàng hỏi: “Tuy nhiên thế nào?”

Lý Khánh An khẽ mỉm cười nói: “nhưng mấu chốt vẫn là nằm ở triều đình, quyết định ở thánh thượng, biên cương mấy năm liên tục tác chiến, dân chúng trong nước gánh vác nặng nề, quốc lực mệt mỏi, Ca Thư huynh nếu có thể hoàn toàn thuyết phục thánh thượng; ta nghĩ không cần Ca Thư huynh đến tìm đệ nữa, thánh thượng tự khắc sẽ đến tìm đệ bàn bạc.”

Ca Thư Hàn trầm ngâm làm thinh, hắn có chút nghe hiểu ý của Lý Khánh An, Lý Khánh An là muốn trả giá mặc cả với Lý Long Cơ, Ca Thư Hàn cũng lý giải tình cảnh của Lý Khánh An, mặt ngoài nhìn hắn vẻ vang vô ngần, thực tế hắn cũng tiềm ẩn nguy cơ, Dương Quốc Trung khiêu khích ly gián, thế lực An Tây quá lớn. làm cho Lý Long Cơ phái thân vương trấn giữ An Tây, còn Phạm Dương.

Lũng Hữu đều chưa phái, nếu như Lý Long Cơ thật sự tin tưởng Lý Khánh An. hắn có cần phải làm như vậy không?

Lý Khánh An chính là muốn mượn cơ hội giúp đỡ Lũng Hữu dụng binh từ tuyến tây, đòi Lý Long Cơ một chút quyền lợi thực tế, đây cũng là chuyện thường tình của con người, còn về quốc lực mệt mỏi. hẳn Ca Thư Hàn không quan tâm.

Ca Thư Hàn gật đầu. nói: “Ý của hiền đệ ta hiểu rồi, đưa vào cây lý, báo lại bằng đào, ta cũng sẽ trợ giúp hiền đệ một tay.”

Lý Khánh An thấy Ca Thư Hàn đã nghe hiểu ý của hắn. bèn cười nói: “Ca Thư huynh nếu đã có lời cầu xin đệ, làm sao có thể không tỏ lòng một chút trước chứ?”

Ca Thư Hàn ngẩn ra. hắn vội vàng nói: “Hiền đệ muốn lấy gì. cứ việc mở miệng!”

Hắn chỉ vào nội thất xe ngựa, tinh quái cười nói: “Hiền đệ muốn lấy hai nữ nhân này sao?

Ta tặng cho đệ.”

Lý Khánh An lắc đầu cười nói: “Quân tử không đoạt mối yêu thích của người khác, Ca Thư huynh đã kính ta ba chén rượu sừng trâu, ta sao có thể đoạt thêm nữ nhân của huynh, nhưng mà chiếc xe ngựa này không tồi, đệ rất thích.”

Ca Thư Hàn cười ha ha.

“Được!

Nếu hiền đệ thích, xe ngựa này bèn tặng cho đệ.”

Hung Khánh cung.

Dương Ngọc Hoàn dưới sự hộ tống của mấy chục cung nữ vội vàng đi đến hướng Đại Đồng điện, nàng vừa nhận được tin tức, thánh thượng nổi giận lôi đình, đã liên tiếp xử tử ba viên hoạn quan, ba viên hoạn quan này chính là ba người mà nàng vừa phái đi đưa lễ mừng cho Độc Cô gia.

Lý do Lý Long Cơ xử tử bọn họ là ban đêm tự ý xuất cung.

Dương Ngọc Hoàn đương nhiên hiểu rõ cơn giận của thánh thượng từ đâu mà tới.

Độc Cô Hạo Nhiên đã tuyên bố hôn kỳ của Lý Khánh An và Độc Cô Minh Nguyệt, làm cho hắn tức quá hóa giận.

Dương Ngọc Hoàn đi đến trước cửa Đại Đồng điện, nàng vừa muốn vào điện, mấy viên thị vệ đã ngăn nàng lại.

“Nương nương.

Thánh Thượng có lệnh, bất cứ người nào cũng không được quấy rầy ngài.”

“ngay cả ta cũng không được sao?”

Dương Ngọc Hoàn mặt âm trầm nói.

Thị vệ lộ vẻ khó xử, uể oải nói: ‘Thánh thượng đã căn dặn như vậy. xin nương nương lượng thứ!”

Dương ngọc Hoàn nửa buổi trời không nói năng gì. nàng biết thánh thượng nhất định là chỉ rõ không cho nàng vào điện, nếu không thị vệ không dám để nàng đi vào, xem ra thánh thượng cũng đang tức giận nàng phái người đi tạo áp lực cho Độc Cô Hạo Nhiên.

Dương Ngọc Hoàn trong lòng âm thầm thở dài một tiếng.

ngay vào ngày nàng mừng thọ năm ngoái, Tam Lang đã ngắm trúng Độc Cô Minh Nguyệt xinh đẹp rạng ngời, ngay đêm đó đã tế nhị ngầm ngỏ lời với nàng ý nguyện muốn để Độc Cô Minh Nguyệt tiến cung.

Tam Lang là đế vương trị vì . ngắm trúng một cô gái.

để nàng ấy vào cung, đây là việc nghiễm nhiên rồi. nàng Dương Ngọc Hoàn không làm. cũng không dám vì đố kỵ mà cản trở, nhưng Độc Cô Minh Nguyệt tiến cung nàng quyết không cho phép, bởi vì Độc Cô Minh nguyệt đã có hôn ước trên người.

Trường An ai nấy đều biết, nàng không muốn Tam Lang vì một nữ nhân mà đi làm tổn thương một trọng thần biên cương, lại càng không muốn Tam Lang phải gánh vác tiếng xấu đoạt thê tử của thần tử.

Một mặt khác.Minh Nguyệt là hôn thê của Lý Khánh An.

Dương Ngọc Hoàn trước giờ vẫn rất thích Lý Khánh An. nàng không muốn Lý Khánh An vì việc này mà bị bêu rếu. không muốn Lý Khánh An gặp phải đả kích bị cướp vợ. dĩ nhiên.

Dương Ngọc Hoàn cũng là nữ nhân, dung nhan tuyệt sắc của Minh Nguyệt làm cho nàng ít nhiều cũng có chút bất an. nàng năm nay đã xấp xỉ ba mươi, còn Minh Nguyệt chẳng qua hai mươi tuổi.

Minh Nguyệt sau khi tiến cung sẽ uy hiếp đến địa vị của nàng.

Cho nên về công về tư.

Dương Ngọc Hoàn đều quyết không muốn Minh Nguyệt tiến cung, nàng mấy lần cản trở Lý Long Cơ, hôm nay rốt cục đã chọc giận Lý Long Cơ, xử tử hoạn quan nàng phái đi. trên thực tế chính là ra uy với nàng.

Ngày mai còn có triều hội.

Dương Ngọc Hoàn vốn dĩ muốn khuyên Lý Long Cơ bớt giận, đi nghỉ ngơi sớm. nhưng bây giờ nàng lại ngay cả cửa điện cũng không vào được, nàng nhìn vào Đại Đồng điện một lúc lâu, cuối cùng chỉ đành thở dài, quay người trở về tâm cung của mình.

Trên Đại Đồng điện.

Lý Long Cơ lửa giận ngùn ngụt. hắn có chút đánh mất lý trí rồi, hắn đường đường là đế vương, mà lại ngay cả một nữ nhân mình ngắm trúng cũng không có được, ngôi đế vương này làm còn có ý nghĩa gì?

Còn ả hoạn thư kia. ả tưởng rằng mình thật sự chỉ có thể sủng ái một mình ả sao?

Dám tự ý phái hoạn quan đi gây áp lực cho Độc Cô Hạo Nhiên, ả xem hắn Lý Long Cơ là hạng người nào, tiểu dân ở nhà đấu gạo sống qua ngày ngay sao?

“Làm càn!”

Lý Long Cơ quơ nghiên mực lên. ném mạnh trên mặt đất. ‘păng’ một tiếng vỡ vụn.

Đám hoạn quan Ngư Triều n bên cạnh sợ đến khúm núm hốt hoảng. bọn họ vẫn chưa bao giờ nhìn thấy thánh thượng nổi giận đến mức như vậy, nếu là bình thường, bọn họ sẽ lập tức chạy đến thu dọn mảnh vụn. nhưng bây giờ ai dám đi tới. ai đi qua đó thì kẻ đó chết.

Lý Long Cơ trút đi một phen lửa giận, cơn giận của hắn tạm lắng xuống, lúc này, hắn nhìn vào một chiếc hộp gấm trên bàn.

đây là trăm hạt hương hoa trợ tình mà An Lộc Sơn năm trước tiến dâng cho hắn. nhỏ như hạt gạo tẻ mà màu đỏ, trước khi ngủ ngậm hương một viên, trợ tình dậy hứng, không biết mệt mỏi, hắn gọi đó là Hán Chi Thận Tuất giao, thứ này đã trị khỏi căn bệnh khó nói của hắn. hắn cũng vì vậy mà trọng thưởng An Lộc Sơn. thậm chí phong hắn làm quận vương.

Nhưng mà sau này hắn phát hiện thứ này tác dụng phụ quá nặng. sau khi dùng, ngày thứ hai hắn sẽ mệt mỏi vô cùng.

đầu óc hôn mê mấy ngày, hắn đã gần một năm không dùng rồi. hôm nay hắn đặc biệt lấy ra. chính là muốn đợi hôm nay Độc Cô Hạo Nhiên đưa Độc Cô Minh Nguyệt tiến cung, hắn có thể tận hưởng một đêm. không ngờ chuyện tốt thất bại. làm cho lửa dục của hắn quay ngược lại nuốt chứng mình.

Lửa dục trong lòng Lý Long Cơ không dịu được, hắn lại tức giận Dương Ngọc Hoàn, không muốn đi tìm nàng. trong lòng hắn bực dọc không chịu được, lúc này hắn sực nhớ đến Mai phi, kỳ nữ tươi tắn nhã nhặn, nhỏ nhắn thướt tha diễm lệ đó, cũng một dung mạo tuyệt sắc, chưa bao giờ làm trái ngược ý hắn. bản thân hắn cũng từng sủng ái nàng được mấy năm. hầu như đã có bảy tám năm không gặp mặt nàng rồi. nàng cô độc một mình sống ở Thái Cực cung, cũng không biết dạo này nàng ra sao rồi?

Nỗi nhớ nhung trong lòng Lý Long Cơ đột nhiên ùa tới. hắn bèn vẫy tay gọi Ngư Triều n.

Ngư Triều n vội vàng đi lên nói: “Bệ hạ xin giao phó!”

Lý Long Cơ nói khẽ với hắn: “ngươi lấy kim bài của trẫm.

đi Thái Cực cung một chuyến, bí mật đón Mai phi đến cho trẫm.

đón đến Đại Đồng điện, biết không?”

Ngư Triều n ngẩn người, thánh thượng tại sao lại đột ngột nghĩ đến Giang Thái Bình, đã trải qua bao nhiêu năm rồi, hắn vội vàng gật đầu nói: “Bệ hạ xin yên tâm. nô tài đi ngay đây, lập tức đón về cho bệ hạ.”

Nếu nói Dương Ngọc Hoàn là món thịt cá thịnh soạn, thì Giang Thái Bình chính là món phụ tươi ngon. thịt cá thịnh soạn cuối cùng cũng có ngày ngán ngấy.

nghĩ đến Mai phi sắp đến. lửa giận trong lòng Lý Long Cơ cuối cùng đã bình lặng, hắn từ từ hồi phục lại lý trí. lúc này mới nghĩ ra còn một chuyện đại sự chưa làm. ngày mai sẽ là tảo triều, hắn còn có mấy câu nói quên căn dặn Dương Quốc Trung rồi.

Lý Long Cơ liền lập tức giao phó một viên hoạn quan nói: “Đi, tốc gọi Dương Quốc Trung đến cho trẫm!”

(Mai phi Giang Thái Bình trên lịch sử rốt cuộc có hay không. vẫn luôn tồn tại sự tranh cãi. nhưng mà đây là tiểu thuyết, nàng có phải có thật hay không không quan trọng nữa. quan trọng là nàng sẽ thêm màu tô sắc thêm cho câu chuyện.)

Chương 282: Mối hoạn của Dương Gia

Dương Quốc Trung có thói quen ngủ trễ.

Hắn là người có dục vọng về quyền lực rất mạnh, nhất là sau khi hắn nắm giữ chức Lại bộ thượng thư.

đoạt cả quyền vốn thuộc về Lại bộ thị lang.

Các báo cáo đánh giá kiểm tra. thành tích của quan viên các cấp, hắn đều phải đồng loạt xem qua.

đồng thời hắn cũng kiêm nhiệm gần bốn mươi chức vụ khác.

Những việc lớn việc nhỏ hắn đều phải nghe đều phải hỏi.

Chính vụ ban ngày làm không xong, ban đêm hắn liền mang về nhà, ở nhà tiếp tục làm việc.

Việc này bình thường không cho phép, có một số quan viên có quyền thế, ví dụ như Vương Củng, hắn không thể đem công vụ mang về nhà, bèn ở bên cạnh kinh triệu duẫn phủ mua một căn nhà.

đánh một ván cầu sát nút luôn.

Nhưng Dương Quốc Trung thì không để ý nhiều như vậy, hắn trực tiếp mang về nhà. làm việc ở nhà. rất nhiều triều thần hội báo công việc đều phải đến trong phủ, công và tư hợp nhất.

Vì thế hắn đã bị ngự sử đài buộc tội, nhưng Lý Long Cơ chỉ phúc đáp có hai chữ: cần chính*.

*cần chính: cần cù, chăm chỉ trong việc triều chính

Như vậy cũng gần như là đã cho phép Dương Quốc Trung làm như thế rồi.

Chuẩn cho hắn đem công việc triều chính mang về trong phủ làm.

Điều này làm cho Dương Quốc Trung càng thêm không kiêng nể gì ai cả. một số quyết sách trọng đại. ví dụ như danh sách quan viên mới nhất trong chọn lọc cuối cùng của cuộc thi khoa cử mùa xuân của Lại bộ, đều là do Dương Quốc Trung ở nhà hoàn thành.

Buổi tối hôm nay, công việc của Dương Quốc Trung không nhiều lắm, hắn đã sớm làm xong các việc chính vụ rồi, ngày mai sẽ là cuộc hợp giữa triều, có rất nhiều chuyện quan trọng phải tuyên bố, ví dụ như phong thưởng cho quân An Tây, Lý Tông tọa trấn An Tây. phong thưởng cho việc Cao Tiên Chi bình định Nam Chiếu, và việc Vương Củng có thể được vào hàng ngũ tướng quốc vân vân. cũng đều là những việc làm cho Dương Quốc Trung đau đầu.

Nhất là việc Vương Củng được lên chức tướng quốc, căn cứ theo tin tức trong cung, Vương Củng rất có thể được nhâm mệnh làm hình bộ thượng thư.

Điều này không có gì phải nghi ngờ sẽ là đối thủ thứ nhất của hắn Dương Quốc Trung.

Mấy ngày nay Dương Quốc Trung vì việc này mà phiền não suốt.

Lý Lâm Phổ thân thế càng ngày càng kém, vốn tưởng rằng Lý Lâm Phổ chết đi.

đại Đường sẽ do một mình hắn Dương Quốc Trung cai quản, không ngờ lại có tên Vương Củng kế thừa phe tướng quốc của Lý Lâm Phổ, trở thành phe cân bằng đối lập với hắn.

Dương Quốc Trung rất căm tức, nhưng hắn lại không thể làm gì được, đây là quyết định của Lý Long Cơ, mục đích chính là muốn sắp đặt cho hắn một đối thủ để cân bằng.

Hắn không động chạm được Vương Củng. nhưng hắn có thể động vào những người khác, ví dụ như Lý Khánh An.

đây cũng là kình địch lớn của hắn. mấy hôm trước đã phá hủy kế hoạch của hắn.

đánh hắn đến mặt xám mày tro.

Ngày mai chính là ngày thụ phong của Lý Khánh An. hắn làm sao lại có thể để cho Lý Khánh An thoải mái được như vậy chứ?

ở trong thư phòng của hắn.

Binh bộ thị tang Lệnh Hồ Phi đem phương án thăng chức và ban thưởng cho quân An Tây đặt trên bàn của Dương Quốc Trung.

Đây thật ra là bản công lao do hành quân tư mã của quân An Tây viết, do Lý Khánh An đề nghị phong quan, giao cho binh bộ xét duyệt xong, cuối cùng do Lý Long Cơ phê chuẩn.

Việc của quân đội Dương Quốc Trung không thể nhúng tay vào được, trên thực tế binh bộ cũng không thế hỏi đến việc thăng chức của quân sĩ biên thùy.

Bọn họ chỉ là xét duyệt với tính chất tượng trưng mà thôi, đưa ra một ít ý kiến của mình, chẳng hạn như người nào đó được thăng chức đã từng phạm tội. không nên cho giữ chức vị quan trọng vân vân. nhưng binh bộ không có quyền bác bỏ, sau khi đưa ra ý kiến của mình sẽ giao cho hữu thừa tướng, một số quan quân cấp hơi thấp, hữu thừa tướng có thể bác bỏ được, nhưng từ chức trung lang tướng trở lên, thì chỉ có thể do Lý Long Cơ đến phủ quyết mà thôi.

‘Tiết độ phó sứ bốn người, tướng quân ba mươi bốn người, trung lang tướng bốn trăm mười lăm người. lang tướng một ngàn hai trăm người. trưởng sứ. phán quan, các quan quân giữ chức văn thư hay chức tham quân sự hơn ba trăm người, các chức quả nghị đô úy, hiệu úy, thủ chủ lại càng vô số kể.’

Đôi mắt của Dương Quốc Trung đều trợn tròn cả lên, Lý Khánh An lại đề bạt nhiều người đến như vậy, đây, đây là mở tiệm quan quân hay sao?

Lệnh Hồ Phi thở dài một tiếng nói: “Nói thật, ty chức cũng cảm thấy việc đề bạt của Lý Khánh An có chút quá đáng lắm.

Hắn đây là muốn lấy lòng người, nhưng không còn cách nào. binh bộ đối với quân biên thùy đã không còn có quyền khống chế nữa. chỉ có thể thay những người này lập quan tịch, đăng ký trong hồ sơ.

Ty chức chỉ muốn đưa cho thượng thư xem một chút thôi, hy vọng ngày mai thượng thư cũng đừng đưa ra ý kiến phản đối.”

“Tại sao?”

Dương Quốc Trung cực kỳ không vui hỏi.

“bởi vì Thánh Thượng đã đồng ý phương án này, trên thực tế, Lý Khánh An đem phương án thăng chức đưa trực tiếp cho Thánh Thượng.

Danh sách này cũng là do Thánh Thượng chuyển cho chúng tôi.

Trần tướng quốc nói, Thánh Thượng đã đồng ý rồi. thượng thư ngày mai mà phản đối chẳng những bị cho là vượt quyền, hơn nữa cũng không có đầy đủ lý do, những người này đều có công được ghi lại rành mạch trong hồ

Dương Huyên con trai Dương Quốc Trung: “Phụ thân.

Ngư công công có tin tức tới rồi, nói là vô cùng khẩn cấp!”

Dương Quốc Trung ngẩn ra. vội vàng nói: “Đem vào đây!”

Dương Huyên nhanh bước đi vào thư phòng, đem một tờ giấy đưa cho Dương Quốc Trung.

Dương Quốc Trung mở ra xem. lập tức bị chấn động.

Hắn nói gấp với Lệnh Hồ Phi: “Thánh Thượng lại muốn sủng hạnh Mai phi rồi.”

Trong lòng Lệnh Hồ Phi cũng một phen kinh ngạc, Thánh Thượng đã bao nhiêu năm không hỏi han đến Mai phi rồi, làm sao lại đột nhiên nhớ tới Mai phi nhỉ. trong này nhất định đã xảy ra chuyện gì rồi.

“Dương thượng thư, cụ thể đã xảy ra chuyện gì vậy, trên tờ giấy có nói không?”

Dương Quốc Trang lại xem tờ giấy một lúc. có chút kinh hoàng nói: “ngư công công nói Thánh Thượng rất tức giận quý phi nương nương, bèn nhớ tới Mai phi.”

Nói đến đây, Dương Quốc Trung vỗ vào trán, bỗng nhiên nói: “Ta hiểu ra rồi, nhất định là quý phi đã giúp Lý Khánh An, làm cho Thánh Thượng tức giận rồi, nương nương này thật là!

Làm sao lại hồ đồ như vậy chứ.”

Hắn vừa dứt lời. xa xa có thanh âm từ bên ngoài viện truyền đến: “Thánh Thượng có chỉ. tuyên Dương thượng thư lập tức tiến cung!”

Dương Quốc Trung sợ tới mức luống cuống tay chân, liên thanh hô: “Lệnh Hồ sứ quân, vậy phải làm sao bây giờ?

Nhất định là Thánh Thượng muốn phế quý phi rồi, Dương gia chúng ta thế là toi rồi!

Xong rồi!”

“Dương thượng thư, bình tĩnh một chút.”

Lệnh Hồ Phi lấy chiếc áo bào, khoác vào rồi nói: “Cùng nhau đi thôi!

Ty chức trên đường đi sẽ nói với ngài, sự tình không phải như ngài đã nghĩ đâu.”

Dương Quốc Trung vội vàng thay đổi quần áo, ngồi lên xe ngựa, liền nhắm hướng Hưng Khánh cung mà đi.

Trong xe ngựa.

Lệnh Hồ Phi lúc này mới chậm rãi nói: “Thượng thư, kỳ thật Thánh Thượng sủng hạnh Mai phi cũng không đáng sợ, nếu Độc Cô Minh Nguyệt thực sự tiến cung, thì mới là chuyện đáng sợ, ngài hiểu không?”

Dương Quốc Trung đã dần dần có chút tỉnh táo lại, hắn gật đầu nói: “Tuy rằng ta rất sung sướng khi Lý Khánh An gặp họa. nhưng ta cũng biết.

Độc Cô Minh Nguyệt trẻ trung xinh đẹp, rất có ưu thế so với quý phi nương nương, nàng sẽ là kẻ cạnh tranh rất mạnh của quý phi, cho nên ta cũng không hy vọng Độc Cô Minh Nguyệt tiến cung.”

“Không chỉ đơn giản như vậy đâu. thật ra Mai phi không đáng sợ, nàng ta không có hậu trường bối cảnh để chống đỡ sau lưng, gia tộc cũng chỉ là hộ nhỏ nhà lại xa.

Việc nàng ta một lần nữa được sủng ái cũng chẳng ảnh hưởng được Dương gia gì cả. nhưng nếu Độc Cô Minh Nguyệt tiến cung, thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. với bối cảnh của Độc Cô gia, cùng với quan hệ của hoàng thất, ta dám nói rằng.

Độc Cô gia sẽ nhanh chóng thay thế Dương gia. trở thành Trường An tân sủng, Dương gia sẽ nhanh chóng héo tàn.

Cho nên quý phi mới dùng trăm phương nghìn kế cản trở việc này.

Đây là cử chỉ vô cùng sáng suốt, thượng thư. cho dù ngài và Lý Khánh An có thù riêng, nhưng chuyện này ngài nhất định phải đứng về phía Lý Khánh An, tuyệt đối không thể để cho Độc Cô Minh Nguyệt tiến cung.”

Dương Quốc Trung khẽ thở một hơi dài: “Sứ quân nói đúng.

Dương gia ta vốn là dân thường phố chợ, có thể có hôm nay, hoàn toàn là nhờ vào một mình quý phi. nếu muội ấy thất sủng, cũng chính là ngày Dương gia ta bị suy sụp, con đường làm quan của Dương Quốc Trung ta cũng sẽ kết thúc ngay, lòng ta rất hiểu việc này mà!”

Hắn cười khổ một tiếng. lại nói với Lệnh Hồ Phi: “Nạày hôm qua nương nương phái người nói vói ta một câu, bảo ta suy nghĩ biện pháp để cho Độc Cô Minh Nguyệt cùng Lý Khánh An đi An Tây, vốn dĩ ta cũng không rõ ý của nương nương đây là gì, hiện tại ta mới hiểu được.

Độc Cô Minh Nguyệt lại quan hệ đến sự hưng suy của Dương gia ta, không ngờ rằng Lý Khánh An lại phải nợ ta một ân tình này.”

“Thế thượng thư đã nghĩ ra biện pháp nào chưa?”

“Ý tưởng thì có một chút, nhưng chuyện này ta muốn giáp mặt Lý Khánh An mà nói chuyện.”

Dương Quốc Trung có chút đắc ý, nương tử hắn mỗi buổi tối cứ ghé vào lỗ tai hắn lải nhải chuyện của cậu em vợ, lần này hắn có thể bắt lấy cơ hội rồi.

Dương Quốc Trung vừa mới đến Hưng Khánh cung.

Mai phi bèn đã trước một bước vào cung rồi. trong một chiếc kiệu nhỏ, Mai phi Giang Thái Bình lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài kiệu, nàng đã đi tới cung điện của Dương quý phi, cung đăng khi tỏ khi mờ, chiếu rọi vào gương mặt xinh đẹp diễm lệ của nàng, cho dù nàng cũng đã qua tuổi ba mươi, nhưng ánh mắt vẫn trong xanh tựa như nước hồ thu.

Giang Thái Bình mới là lần đầu tiên đến Hưng Khánh cung, ở trong mười mấy năm qua của nàng, nàng cũng đều sinh sống ở Đại Minh cung và Thái Cực cung. trọng đại Minh cung đã để lại văn thái phong lưu của nàng.

để lại sự sung sướng và bi ai của nàng, còn Thái Cực cung lại chỉ có nỗi cô quạnh, nàng với mai làm con gái. với hạc làm con trai, với tùng bách làm bạn thân, không vui không bi, lòng yên tĩnh như nước, bèn như vậy mà sống qua tám năm trời.

Nàng tưởng cả đời này của mình chỉ còn có thể chấm dứt trong sự hiu quạnh như vậy mà thôi, không ngờ rằng Thánh Thượng lại nhớ tới nàng, đúng vậy, người mà hắn nên nhớ lại quá nhiều.

Võ Hiền Nghi.

Trịnh tài nhân.

Lô mỹ nhân.

Cao tiệp dư.

Liễu tiệp dư. những người con gái đã dâng trọn thể xác và tâm hồn cho hắn.

đều lần lượt bị hắn quên đi. chỉ sủng ái con gái của Dương gia. hắn đối với những người phụ nữ đó quá là bất công?

“Mai phi nương nương. tới rồi!”

Chiếc kiệu hạ xuống.

Ngư Triều n nhắc rèm kiệu lên. hai ả cung nữ đỡ Giang Thái Bình đi ra.

Giang Thái Bình nhìn quanh bốn phía, chung quanh lạnh lẽo hoang vắng. không có mấy cung nhân gì cho lắm.

‘Thánh Thượng ở đâu vậy?”

“Nương nương. nơi này là Đại Đồng điện.

Thánh Thượng đang ở ngay trong điện chờ nương nương.”

Ngư Triều n cười nịnh mang theo đèn lồng: “Mời nương nương đi theo nô tài.”

Lòng Giang Thái Bình lạnh như băng tuyết, theo lý, bọn họ phải đem chiếc kiệu dừng ở trên bậc thang trước điện, hiện tại lại bắt nàng phải đi lên các bậc thang cao như vậy, nàng mặc chiếc váy dài quét đất. như thế này nàng làm sao mà đi. tên hoạn quan này đang âm thầm làm khó dễ mình đó mà!

Giang Thái Bình không nói gì thêm, nàng không cần người đỡ đi. tự mình cầm chân váy lên chậm rãi đi lên các bậc thang dài mấy chục trượng.

Ngay tại lúc nàng đi lên các bậc thang.

Dương ngọc Hoàn ở trong một tòa lầu các đối diện Đại Đồng điện, lặng lẽ nhìn chăm chú Giang Thái Bình đang đi đến. trong mắt nàng phảng phất một tia đau buồn, hoa nở hoa lại tàn. xuân đi lại thu đến. nhân sinh thế sự biến ảo vô thường. nàng làm sao mà biết được chuyện của ngày mai?

Nàng khe khẽ thở dài: “Chúng ta đi thôi!”

Dương Ngọc Hoàn xoay người đi khỏi, bóng dáng cô quạnh đó dần dần mất hút ở trong bóng tối.

“Thần thiếp khấu kiến bệ hạ!”

Trong phiến điện của Đại đồng điện.

Giang Thái Bình quỳ xuống trước mặt Lý Long Cơ: “Chúc bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

“Mau miễn lễ!”

Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa. nhìn Mai phi mà trước đây hắn từng sủng ái, ánh mắt Lý Long Cơ có chút đỏ lên rồi. hắn vội vàng đỡ Giang Thái Bình dậy, nhìn nàng từ trên xuống dưới, nàng vẫn xinh đẹp như trước, tựa như hoa mai xinh tươi thanh nhã.

Lý Long Cơ lại nghĩ tới những năm tháng cùng nàng trước đây. hắn lớn tiếng thở dài: “Ái phi của trẫm. chúng ta đã có bảy tám năm không gặp rồi!”

Nước mắt cũng từ trong đôi mắt của Giang Thái Bình dâng trào, trước mắt đây chính là Lý tam lang trước đây sao?

Tuấn tú phong nhã của hắn trước đây sao giờ đây trở nên già nua như thế. nàng run giọng nói: “Bệ hạ. là tám năm ba tháng lẻ năm ngày.

Buổi trưa hôm đó, bệ hạ phải đi tiếp kiến quận vương của Bột Hải. bèn nói với thiếp là buổi tối lại đến thăm thiếp, nhưng lần từ biệt đó, đã là tám năm.

Tám năm này, thần thiếp mỗi ngày đều mong mỗi ngày đều chờ, cuối cùng lại gặp được phu quân của thiếp rồi.”

Lý Long Cơ nghe nàng ngay cả thời gian cụ thể và sự việc đều còn nhớ rõ như thế. trong lòng hắn vừa cảm động lại vừa áy náy, vội vàng giúp nàng lau đi nước mắt trên mặt. trấn an nàng nói: “Trẫm biết, là trẫm có lỗi với nàng, trẫm nhất định sẽ đền bù cho nàng thật nhiều thật nhiều.”

Giang Thái Bình lắc đầu. khẽ nói: “chỉ vì cảm kích một cái ngoảnh đầu nhìn lại của chàng, làm cho thiếp tơ tưởng ngày và đêm. thần thiếp không cần bất kỳ sự đền bù nào cả. chỉ cầu có thể vì bệ hạ nấu lấy một ly nước trà thanh.”

“Tốt!

Trẫm nhất định thường xuyên đến uống trà của nàng, trẫm miệng vàng lời ngọc, nhất định nói lời sẽ giữ lấy lời.”

Lúc này, Ngư Triều n ở trước cửa đại điện nhỏ giọng nói: “Bệ hạ, Dương thượng thư tới rồi.”

“Trẫm biết rồi!”

Lý Long Cơ không vui mà kéo dài thanh âm. tên nô tài Ngư Triều n này dám cả gan cắt ngang hứng thú của hắn, hắn lại dịu dàng nói với Giang Thái Bình: “Trẫm còn một chút công việc triều chính phải xử lý, ái phi hãy tới sau điện mà nghỉ ngơi trước, đêm nay chúng ta phải tâm sự dưới đèn thâu đêm nhé.”

“Thần thiếp không dám quấy rầy việc quốc sự của bệ hạ. thần thiếp cáo lui!”

Giang Thái Bình đi theo cung nữ đến sau điện, Lý Long Cơ lúc này mới trừng mắt nhìn Ngư Triều n một cái, nói: “Hãy để hắn đến ngự thư phòng của trẫm đi!”

Lát sau, Dương Quốc Trung vội vàng đi vào ngự thư phòng, thấy Lý Long Cơ đã ngồi vào chỗ, vội vàng quỳ xuống dập đầu: “Thần Dương Quốc Trung tham kiến bệ hạ!”

“Đứng lên đi!”

“Tạ ơn bệ hạ!”

Dương Quốc Trung đứng lên, khoanh tay đứng ở một bên, hắn đã biết Giang Thái Bình tiến cung, nhưng hắn không không dám nhắc đến việc này chút nào cả, bèn cười nói: “Bệ hạ triệu thần tiến cung, vì buổi họp giữa triều ngày mai à!”

“Đúng là việc này, khanh là Lại bộ thượng thư. trẫm muốn cùng ngươi thương lượng một chút việc phong thưởng của ngày mai.”

“ là việc phong thưởng của Lý Khánh An sao?”

Dương Quốc Trung rất cẩn thận mà ướm hỏi thứ.

Lý Long Cơ gật gật đầu: “Không chỉ có Lý Khánh An, còn có Cao Tiên Chi và Ca Thư Hàn.

Cao Tiên Chi bình định Nam Chiếu, trẫm chỉ có ban thưởng cho quân Kiếm Nam, nhưng không có phong thưởng cho bản thân Cao Tiên Chi.

Ca Thư Hàn cũng như vậy, hắn đánh hạ Thụ Đôn thành của Thổ Phồn có công đáng nhận thưởng, trẫm ngày mai cũng sẽ đồng loạt phong thưởng.”

Nói đến này, Lý Long Cơ từ trên bàn lấy ra một quyển tấu Chương thật dày, đây là bản phụ danh sách thỉnh thưởng mà Lý Khánh An vì quân An Tây dâng tấu lên. bản chính đã chuyển cho binh bộ rồi.

Hắn đem tấu Chương mở ra xem một lúc. nói: “Lý Khánh An vì công thần của quân An Tây thỉnh thưởng, nhân số tuy rằng hơi nhiều một chút, nhưng trẫm vẫn quyết định đáp ứng hắn. ngày mai trẫm lúc lâm triều trẫm sẽ tuyên bố việc này.

Khanh cũng đừng có mà cản trở nữa. biết không?”

Chuyện này Dương Quốc Trung đã sớm được Lệnh Hồ Phi cho biết trước đó, trong lòng hắn đã có chừng mực. liền khom người nói: “Thần không dám vượt quyền!”

“Ừm!”

Lời nói này của Dương Quốc Trung làm cho Lý Long Cơ cảm thấy hài lòng, hiểu được khi nào tiến thoái mới là sự biểu hiện chính chắn trên mặt chính trị, hắn đem tấu Chương khép lại. rồi nói: “Năm kia trẫm phong An Lộc Sơn làm Đông Bình quận vương, chuyện này đã có nhiều thị phi, trẫm cũng có áp lực.

Đương nhiên, trẫm không thể tước đi chức quận vương của hắn. cho nên trẫm đang suy xét tăng thêm hai vị quận vương khác họ.

Khanh nói xem. trong số ba người ngày mai. trẫm nên phân phối hai chức vị này như thế nào đây?”

Dương Quốc Trung suy đoán ý tứ của Lý Long Cơ. theo lý, việc phong quận vương không tới phiên hắn đến thương nghị, tự mình Lý Long Cơ đã có thể xác định.

Chắc chắn là hắn đã nghĩ xong cả rồi, nhưng hiện tại lại có một chút muốn thay đổi chủ ý, bèn tìm mình đến thương nghị.

Hắn nhất định là muốn hủy bỏ tư cách quận vương của Lý Khánh An.

để cho mình ra mặt phản đối, nhất định là như vậy, đêm nay hắn không có được Độc Cô Minh Nguyệt, trong lòng thẹn quá hóa giận ấy mà.

Nghĩ vậy, Dương Quốc Trung lắc lư đầu nói: “Sắc phong quận vương. thần cho rằng không chỉ phải có quân công, càng phải có thâm niên.

Lý Khánh An tuy rằng quân công lớn lao, nhưng dù sao thì thâm niên của hắn không sâu cho lắm. cho nên thần cho rằng Ca Thư Hàn và Cao Tiên Chi hai người có thể phong quận vương. còn Lý Khánh An chờ thêm vài năm nữa. bèn có thể suy xét lại.”

Dương Quốc Trung tưởng rằng mình đoán không sai. có chút dương dương tự đắc, tuy rằng hắn không động chạm đến việc phong thưởng của quân An Tây được, nhưng để cho Lý Khánh An không thể như ý, thì trong lòng hắn cũng vô cùng hả dạ rồi.

Không ngờ, Lý Long Cơ lại lắc đầu nói: “Ý của trẫm là từ Cao Tiên Chi và Ca Thư Hàn chọn ra một người, còn một người là Lý Khánh An thì không cần tranh luận nữa.”

Dương Quốc Trung ngẩn ngơ, hắn đã suy đoán sai thánh ý rồi, Lý Long Cơ vẫn muốn phong Lý Khánh An. trên mặt hắn không khỏi lộ ra vẻ ngượng ngùng, cười gượng một tiếng nói: “Nếu là như thế này, thần cho rằng Ca Thư Hàn lập công lớn hơn. có thể làm quận vương.”

Lý Long Cơ vẫn là lắc đầu: “Thật ra ý của trẫm là muốn phong Cao Tiên Chi, Ca Thư Hàn phong trễ lại, gọi khanh đến. là muốn khanh trước lúc tảo triều ngày mai hé lộ cho Ca Thư Hàn biết trước, chỉ cần hắn đánh thắng hai chiến tuyến đông tây năm nay, trẫm sẽ nhất định phong hắn làm Tây Bình quận vương, nhớ kỹ rồi chứ?

Nhất định phải hé lộ cho hắn biết trước đấy, để tránh trong lòng hắn không phục.”

Dương Quốc Trung lúc này mới hiểu được ý tứ của Lý Long Cơ, là muốn mình đi trấn an Ca Thư Hàn. hắn vội vàng khom người nói: “Thần sáng sớm ngày mai sẽ đi tìm Ca Thư Hàn!”

“Thôi được rồi!”

Trong lòng Lý Long Cơ nhớ thương Mai phi, liền chuẩn bị đứng dậy, lúc này, Dương Quốc Trung lại cười nói: “Thần còn có một đề nghị, có thể đảm bảo có đủ tiền và lương thực cung cấp cho hai chiến tuyến của Ca Thư Hàn.”

Đây đúng là việc mà Lý Long Cơ quan tâm, phát động hai tuyến chiến dịch này, việc hắn lo lắng nhất chính là tiền và lương thực không đủ. vấn đề tiền thì có thể thông qua việc lưu thông tiền bạc để giải quyết, quan trọng là lương thực.

Hắn đã tính toán một phen, trận chiến dịch này ít nhất phải chuẩn bị một trăm vạn lẻ năm mươi thạch lương thực. nhưng mà hai năm nay tiền thuế lương của khu vực Quan Trung, Hà Đông.

Hà nam càng ngày càng ít. hắn đương nhiên biết đây là hậu quả nghiêm trọng của việc đất đai bị chiếm làm của riêng, làm cho hàng năm thu không đủ chi.

đối với việc ỷ lại vào lương thực Giang Hoài càng lúc càng lớn.

Năm trước bình định Nam Chiếu, gần như hao hết kho lương Thái Thương.

Hắn đang rầu rĩ lương thực lấy từ đâu bây giờ?

Dương Quốc Trung liền đưa ra đề nghị.

Tinh thần hắn phấn chấn hẳn lên, vội vàng nói: “Khanh nói mau, có biện pháp gì?”

Dương Quốc Trung thấy Lý Long Cơ coi trọng, liền dương dương tự đắc nói: “Thần kiêm nhiệm chuyển vận đô sứ. vẫn đang suy xét làm thế nào gia tăng lượng gạo điều từ Giang Hoài, thần cho rằng có hai phương án có thể gia tăng lượng lương gạo vận chuyển.”

“Cứ nói tiếp đi!”

“Thứ nhất gia tăng tuyến tào vận, hiện tại một năm điều chuyển lương thực chẳng qua ba trăm vạn thạch, chủ yếu chính là chịu giới hạn bởi việc khả năng điều chuyển, thần suy xét có thể tăng thêm một tuyến điều chuyển ở Trường Giang.

Từ Trường Giang chuyển sang Hán Thủy rồi lên Hán Trung ở phía bắc, cuối cùng vận chuyền bằng đường bộ đến Trường An.

Thần cho rằng hàng năm ít nhất có thể gia tăng hai trăm vạn thạch lương thực; thứ hai đó là giám sát. thần nghĩ rằng quan địa Giang Hoài bất lực cũng là một nguyên nhân, bọn họ luôn miệng nói khó khăn, thần cho rằng đây chỉ là lấy cớ, cho nên đề nghị phái thân vương tọa trấn Giang Hoài, đốc thúc quan địa phương vận chuyển lương thực!”

Chương 283: Quyết định của Cao Ông

Đi đường tào vận Trường Giang cũng chẳng phải sáng kiến của Dương Quốc Trung.

Năm xưa Bùi Tuân Khánh chủ chính tào vận liền đã đề xuất phương án này.

Trên thực tế cũng đã từng vận chuyển quy mô nhỏ, mà về sau lại không được thúc đấy quy mô lớn, còn việc phái thân vương trấn thủ Giang Hoài quả thực là độc quyền của hắn.

Trong lịch sử.

Lý Long Cơ khống chế các con mình cực kỳ nghiêm khắc, trước giờ không cho phép họ rời Kinh thành một bước.

Nhưng An Sứ chi loạn bùng nổ, Lý Long Cơ liền phái các con mình đến khắp các tỉnh trong nước.

Có điều giờ mới chỉ năm Thiên Bảo thứ mười một. chí ít trong lòng Lý Long Cơ, Đại Đường vẫn còn trong thời kỳ dư oai của thịnh thế.

Trong tình trạng này, Dương Quốc Trung đề nghị phái các thân vương đi trấn thủ vùng Giang Hoài trù phú, quả thực có nguy cơ bị Lý Long Cơ phản bác ngay tại chỗ.

Nếu một tháng trước hắn kiến nghị, chắc chắn sẽ bị mắng ngay .Nhưng giờ thì chắc không,người phái trưởng tử của mình đến An Tây trấn thủ, đã mở đường cho việc phái thân vương đến địa phương nhậm chức, nói rõ nguyên tắc thân vương không được rời kinh đã được thả lỏng.

Lý Long Cơ trầm ngâm một lúc nói: “Vậy ngươi nghĩ nên phái ai đến trấn thủ An Hoài sẽ tốt hơn?”

“Thần tiến cử Vĩnh vương Lân, con người Vĩnh vương nghiêm túc chánh đại, thần cho rằng phái người đến Giang Hoài là thích hợp nhất.”

Đây chính là mục đích của Dương Quốc Trung.

Kinh thành có hay không có lương thực, hắn kỳ thực chẳng quan tâm, điều hắn quan tâm là rốt cuộc ai sẽ là người vào làm chủ Đông Cung?

Trong ba thân vương nổi trội nhất bây giờ, Đệ vương đã bị giam lỏng, còn lại là Dĩnh vương và Vĩnh vương.

Hắn cho rằng thái tử mới sẽ chọn một trong hai người này, nhưng rốt cuộc sẽ là ai?

Đến bây giờ cũng khó mà phán đoán.Để tìm ra manh mối, Dương Quốc Trung liền nghĩ ra kế trấn thủ đông nam để thăm dò Lý Long Cơ.

“Được!

Việc này trẫm biết rồi, trẫm sẽ suy nghĩ,nếu được, trẫm sẽ đồng ý.”

Nói xong, người bèn đứng dậy, cũng không để ý gì Dương Quốc Trung, một mạch rời khỏi Ngự thư phòng.

Dương Quốc Trung một mình đứng ngỡ ngàng, mãi đến khi Ngư Triều n lên nhắc: “Dương Thượng thư.

Thánh thượng đã bãi giá.

Thượng thư cũng nên về nghỉ ngơi đi!”

Hắn cầm lồng đèn lên lại cười nói: “Để ta tiễn Thượng thư một đoạn.”

Ngư Triều n chong đèn đi trước, Dương Quốc Trung tâm sự trùng trùng theo sau.

Mắt thấy xung quanh không người, Ngư Triều n bèn nhỏ giọng nói: “Thánh thượng lại một lần nữa sủng ái Mai phi, e rằng sẽ bất lợi cho quý phi, Thượng thư cần ta phải làm gì không?”

Dương Quốc Trung bỗng giật mình tỉnh giấc, hắn vội nói: “Mai phi kia thì cứ mặc kệ ả, quan trọng là đừng để vị ấy của Độc Cô gia vào cung.

Hãy nhớ lấy, dù thế nào cũng không được để ả vào cung!”

“Nô tài sẽ khắc ghi.

Thượng thư còn có dặn dò gì không?”

Dương Quốc Trung nghĩ một lúc lại nói:” “Còn nữa, người kế vị Đông Cung, rốt cuộc Thánh thượng đã chọn ai?

Điều này rất quan trọng đối với ta.

Ngươi nhất định phải dò hỏi được cho ta.”

Ngư Triều n không có tầm nhìn chính trị như của Cao Lực Sĩ, cũng không hiểu Lý Long Cơ như Cao Lực Sĩ. hắn không thể đoán được cách nghĩ trong lòng Lý Long Cơ.

Vì thế đến nay hắn cũng chẳng biết được Lý Long Cơ kỳ thực đã định là hoàng trưởng tôn, hắn vội gật đầu nói: “Dương Thượng thư xin cứ yên tâm, nô tài nhất định sẽ lưu ý việc này, nhưng...”

Nói đến chữ “nhưng”kia. tự dưng nụ cười của hắn trở nên nham nhở làm sao.

Dương Quốc Trung đương nhiên hiểu ý hắn. liền nói: “Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ trọng thưởng cho ngươi, vẫn theo lệ cũ, mai ngươi cứ phái tâm phúc đến phủ ta!”

“Đa tạ Dương thượng thư, nô tài còn phải đi hầu hạ Thánh thượng, thôi thì nô tài không tiễn nữa.”

Ngư Triều n trong lòng đắc ý cáo từ với Dương Quốc Trung rồi quay lưng bỏ đi.

Dõi theo bóng hình hắn. mà Dương Quốc Trung không khỏi “hừ” lạnh một tiếng.

Trong phủ Cao Lực Sĩ, lão đang khoát từ từ đi đến tiểu viện của Khánh An.

Bà quản gia phụ trách các việc lớn nhỏ trong viện bèn chạy lên thi lễ: “Lão gia!”

“Lý Tướng quân đâu, đi nghỉ rồi à?”

“Lão gia.

Tướng quân vẫn đang tắm.”

“ừm!

Đợi hắn tắm xong, mời hắn đến phòng ta. nói ta có việc tìm.”

Vừa dặn xong, lão đã quay mình bỏ đi.

Bà quản gia nhìn căn phòng tắm đóng kín không khỏi thở dài, cũng đã gần nửa canh giờ rồi. bọn họ còn chưa kết thúc sao?

Trong phòng tắm. hơi nóng bừng bừng.

Trong chiếc chậu tắm rộng gần ba trượng kia.

Lý Khánh An đang ngâm mình trong nước ấm. vừa nhắm mắt hưởng thụ sự thoải mái sau cuộc tình.

Bên cạnh hắn. tỷ muội Như Thi, Như Họa người bên trái, người bên phải hầu hạ.

Dưới làn khói mờ, vẫn thấp thoáng nhìn thấy làn da trắng mịn tựa ngọc của các nàng.

“Đại ca. ngày mai huynh sẽ được phong một chức quan gì?”

Như Họa dùng thân hình xinh đẹp của mình dựa vào người hắn hỏi.

Hắn thuận tay ôm lấy chiếc lưng ong của nàng cười nói: “Nàng thấy ta sẽ được phong chức quan gì?”

“Muội cảm thấy huynh sẽ được phong vương, như Lỗ vương.

Tề vương gì đó.

Đại ca quản một vùng rộng lớn như thế. tồi nhất cũng được một An Tây vương chứ?”

Lý Khánh An cười ha hả. xong lại ngẩng đầu hỏi Như Thi: “Như Thi. vậy nàng thì thấy sao?”

Như Thi đương chảy đầu cho hắn. hai má nàng ửng đỏ, trong mắt vẫn đầy ý xuân, nàng đỏng đảnh liếc tình lang mình nói: “Muội nghe người ta nói, quan làm càng to thì lại càng dễ bị hoàng đế nghi kỵ.

Muội chỉ hi vọng đại ca đừng làm to quá. cứ thế bình bình an an là đủ.”

Khánh An nghe xong cười ồ nói: “Đàn ông đều có dã tâm cả. ai cũng chê chức quan mình quá nhỏ, ta cũng không ngoại lệ.

Người đứng trên triều đường đều thân bất do kỹ, không tiến ắt lùi.

Nó cũng giống như việc đi cầu độc mộc. chỉ cần qua khỏi đoạn này, phía trước lại là một vùng trời rộng lớn. nhưng nếu không qua khỏi. thì sẽ bị rơi xuống vực thẳm thịt nát xương tan.”

Như Thi ngỡ ngàng.

động tác trên tay nàng cũng chậm lại.

Khánh An hiểu tâm sự của nàng, liền đưa tay ôm nàng vào lòng, dịu dàng nói với hai tỷ muội: “Các nàng yên tâm. dù ta có xảy ra việc gì đi chăng nữa. ta cũng sẽ xắp xếp êm xuôi cho hai nàng.

Ta sẽ để lại đủ số tiền để hai nàng có thể sống sung túc cuộc đời còn lại.”

“Đại ca. muội không cần tiền, muội chỉ cần huynh có thể bình an vô sự!”

Như Thi có phần kích động ôm lấy hắn. lo lắng nói: “Huynh hãy hứa với muội, huynh không thể để xảy ra việc gì. huynh hứa đi. mau hứa đi!”

“Đại ca. muội cũng không muốn huynh gặp phải chuyện gì!”

Như Họa ở một bên cũng nói theo.

Khánh An nhìn đôi chị em sinh đôi như hai giọt nước này, trong lòng nhủ thầm: “Nếu mình gặp phải việc gì.

Như Thi chắc chắn sẽ đi theo mình, nhưng Như Họa thì chưa chắc!

Tuy vẻ ngoài hai nàng giống y hệt nhau, nhưng tâm tính lại mỗi người mỗi khác.”

Hắn vỗ nhẹ mặt hai chị em. cười nói: “Ta chẳng qua chỉ nói thế thôi, ta sẽ không gặp chuyện gì cả.

Cho dù là đương kim hoàng thượng, cũng không động được ta.”

Như Thi thở dài, áp nhẹ mặt vào ngực hắn.

Mãi một lúc sau, nàng mới nhỏ giọng nói: “Đại ca. huynh sắp phải lấy vợ rồi. nói thực, bọn muội đều có phần lo lắng.”

“Đại ca. muội cũng thế!”

Như Họa thỏ thẻ bên tai hắn: “Tính khí muội nóng nảy không tốt. muội lo là về sau Minh Nguyệt tỷ sẽ không thể dung nạp được muội.”

“Vậy là các muội nghĩ quá nhiều rồi.

Minh Nguyệt là tiểu thư khuê các đại gia. tấm lòng rộng rãi.

Các nàng xem. chẳng phải nàng ấy đã giúp Vũ Y giải trừ hôn ước đó thôi, chỉ điều này đủ thấy nàng ấy không phải người nhỏ nhen, chỉ là các muội phải biết tôn trọng Minh Nguyệt.

Tôn nàng ấy là trưởng, thì nàng ấy ắt sẽ đối xử tốt với các muội.

Các muội dẫu sao cũng là thiếp của ta. lúc ấy ta ắt sẽ có gia quy.

Các muội cứ yên tâm!”

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng của bà quản gia: “Đại tướng quân.

Lão giao có việc tìm người!”

“Ta biết rồi. sẽ xong ngay!”

Hắn ưỡn dài lưng, lại ôm chằm hai nàng vào lòng ăn một bữa đậu hũ thịnh soạn mới cười nói: “Được rồi, không cần ngâm nữa. chúng ta tắm rửa tí rồi dậy thôi!”

Tỷ muội Như Thi.

Như Họa vội đứng dậy chải đầu lau mình cho hắn. chỉ một lúc sau. hắn đã tắm gội sạch sẽ áo bào tươm tất.

Đi ra ngoài sân. bà quản gia vội đi lên bẩm báo: “Đại tướng quân, lão gia mời tướng quân đến phòng người. người có việc muốn nói với người.”

Khánh An gật gật đầu quay lại nhìn hai chị em nói: “Hai nàng vào nhà thu dọn trước đi!

Ngày mai ta phải đi dự tảo triều, hãy lấy bộ triều phục của ta ra.”

Hai tỷ muội nghe lời lên lầu về phong.

Khánh An lúc này mới đi đến phòng của Cao Lực Sĩ.

Cao Lực Sĩ đang đốt nến trong phòng, ánh nến lung linh. lão đương ngồi đọc sách dưới đó.

Lúc này một thị nữ vào bẩm báo: “Lão gia.

Lý Tướng quân đến rồi.”

Cao Lực Sĩ đặt sách xuống, thấy Khánh An đi vào nhìn lão thi lễ: “Cao Ông tìm Khánh An?”

“Nào!

Thất Lang, ngồi xuống.”

Cao Lực Sĩ mời Khánh An ngồi xuống, lại để thị nữ dâng hai tách trà vào, lão cười nói: “Thất Lang, triều hội ngày mai. trong lòng ngươi có cách nghĩ gì?”

“Ta đang nghĩ, khả năng được phong làm quân vương sẽ là bao nhiêu?

Hai ngày trước Lý Tướng quốc nói với ta. ta rất có khả năng được phong làm quận vương, nhưng việc xảy ra tối này, ta nghĩ không biết người có đổi chủ ý không?”

“Chắc không đến nỗi. ta rất hiểu người, người tuy có ý với Minh Nguyệt. nhưng sẽ không dám trút giận lên đầu ngươi.

Phụ nữ cố nhiên quan trọng, nhưng gian sơn của người còn quan trọng hơn.

Thất Lang, ngươi hiểu chứ?”

Khánh An gật gật đầu nói: “Hôm nay Ca Thư Hàn chặn ta lại giữa đường. hi vọng ta có thể phối hợp cùng lão phát động chiến dịch với Thổ Phồn.

Thánh thượng đã phê chuẩn, ta nghĩ có lẽ còn có nguyên do này.”

“Hừ!

Đúng là lính quèn mà cứ thích hiếu chiến, đúng là chết cũng không chịu đổi thay!”

Cao Lực Sĩ hừ mạnh một tiếng nói với Lý Khánh An: “Ta không phải nói ngươi, mà nói Thánh thượng.

Người cứ nghĩ bây giờ vẫn là thời thịnh thế Khai Nguyên, cứ ngỡ đều giàu, mà không biết cả Đại Đường này đã kiệt quệ. khố phòng nơi nơi đầu đã bị Dương Quốc Trung bán sạch tích tiền và tả khố, tạo ra giả tưởng vẫn trù phú.

Trên thực tế các tầng hầm tàng trữ đều đã sạch rỗng, nhất là các vùng Giang Hoài năm ngoái vì trận mưa to kéo dài hơn tháng. rất nhiều nơi đều thất thu không được hạt gạo, tổn thất thảm trọng.

Thánh thượng lại hoàn toàn không biết, chỉ biết suốt ngày ép Giang Hoài phải chuyển lương thực đến. và nhiều lần gia tăng tô thuế Giang Hoài, khiến lòng dân giận dữ. hơn một nửa số đó bỏ ruộng đất mà đi.

Đã thế Thánh thượng không những không biết tiết kiệm, để tổ chức tiệc mừng thọ cho quý phi mà gần như ngốn sạch Tả Tàng.

Năm ngoái Cao Tiên Chi bình loạn Nam Chiêu, chỉ có thể nói thảm thắng, hai mươi vạn đại quân chỉ còn lại mười hai vạn, đất đai trù phú vùng Ba Thục vì chiến tranh để lại hậu quả trầm trọng, nguyên khí đại thương.

Thái Thương triều đình một trăm năm mươi vạn thạch gạo cuối cùng còn chưa đến bốn mươi vạn, cả gạo lộc của bá quan cũng bị giảm đi một nửa.

Bây giờ người lại càng ham công hiếu chiến, Ca Thư Hàn đề nghị phát động chiến dịch vói Thổ Phồn mà người ngang nhiên đồng ý. chỉ vì muốn chiếm đoạt vài ngàn dặm đất khô cằn của Thổ Phồn mà thôi. người phải biết rằng chiến dịch lớn này sẽ triệt để đẩy Đại Đường vào vực thẳm.

Thất Lang, ngươi ở An Tây lâu không biết.

Đại Đường bây giờ chỉ thực chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch.”

Tâm trạng lão hôm nay có phần kích động, lão một hơi kể hết những bất mãn đè nặng lên lòng bấy lâu. mắt lão đầy lo lắng.

Khánh An trầm mặc một lúc, hỏi: “Cao Ông đã từng nói những lời này với Thánh thượng chưa?”

Lão thở dài nói: “Cũng tại vì nói quá nhiều mới khiến người phản cảm, nói ta chỉ giỏi nói xằng bậy.

Người chỉ thích những kẻ tiểu nhân biết a dua xua nịnh như Ngư Triều n thôi.

Lời Dương Quốc Trung nói được người tin tưởng không chút nghi ngờ.

Bây giờ người đã không còn là vị Trung Hưng chi đế trị nước tinh anh năm xưa.

Bây giờ người già cả và hồ đồ.

Thế mà lại sinh lòng háo sắc, muốn đoạt vợ của thần tử.

Đây đâu phải là hành vi của một hoàng đế.”

Cao Lực Sĩ đau lòng rút cuốn sổ nhỏ trên bàn ra nói: “Lòng ta đã nguội lạnh, ta định đợi sau khi ngươi thành hôn sẽ cáo lão hồi hương, về Phan Châu Lĩnh Nam. không muốn ở lại Trường An nữa.”

Nghe nói Cao Lực Sĩ có ý hồi hương.

Lý Khánh An không khỏi thương cảm, nói: “Cao Ông nếu đi rồi, trong triều ta sẽ thật sự không còn người nữa.”

Lão mỉm cười nói: “Nhớ năm xưa lúc mới gặp, ngươi chẳng qua là một hiệu úy đánh mã cầu cho ta. nhưng bây giờ người đã là quận vương, như thế còn gì để lo lắng nữa.

Người hoàn toàn có thể giống như An Lộc Sơn. có thể tự xây dựng thế lực của mình trong triều.

Hơn nữa ngươi còn bạn đồng minh Vương Củng, sao lại có thể nói trong triều không còn ai?”

Nói đến An Lộc Sơn.

Khánh An bỗng được nhắc nhở.

Hắn từ từ hỏi: “Ta lúc ở An Tây có nghe người ta nói, nói An Lộc Sơn có ý phản, không biết điều này phải sự thực không?”

"

Đây là điều Khánh An quan tâm nhất.

Tiểu tiết lịch sử bây giờ đã thay đổi rất nhiều.

Liệu An Sứ chi loạn còn xảy ra như trước không?

Theo tình báo hắn nhận được từ Hà Bắc, An Lộc Sơn đã hoàn toàn nắm quyền quân chính Hà Bắc.

đúc tiền đồn lương, và còn nghe nói binh lực của hắn đã vượt qua số lượng hạn ngạch của Phạm Dương.

Lư Long.

Hắn chí ít tự chiêu mộ bốn vạn quân.

Nếu từ thế đi của xã hội Đại Đường, phản loạn thường sẽ xảy ra vào lúc dân chúng lầm than, dân chúng oán nộ, và xã hội Đại Đường đương phù hợp với tiền đề trước khi phản loạn xảy ra.

Câu hỏi của Lý Khánh An khiến Cao Lực Sĩ khó xử.

Hắn không biết nên trả lời thế nào, kỳ thực không chỉ Lý Khánh An, trong triều đã có rất nhiều người hoài nghi điều này.

Quan trọng là An Lộc Sơn nắm quyền tại Phạm Dương đã gần hai mươi năm.

Nếu thế chế độ đổi Tiết độ sứ của Đại Đường, hắn cùng lắm chỉ có thể ở một chỗ năm năm thì phải đổi đi nhậm chức chỗ khác. nhưng không hiểu vì sao, An Lộc Sơn lại có thể ở Phạm Dương lâu đến thế.

Lão vẫn nhớ năm xưa Trương Cửu Linh từng nhắc vấn đề này với hoàng thượng, nhưng câu trả lời của hoàng thượng lại là: “Nếu không phải là An Lộc Sơn sẽ không thể áp chế Khiết Đan.”

Có lẽ đây là một trong các lý do.

Thánh thượng có thể hoài nghi Vương Trung Tự tao phản, nhưng lại không bao giờ hoài nghi An Lộc Sơn.

Có thể trong tư tưởng của người, việc tạo phản chỉ có người Hán làm.

Đây cũng là lý do thứ hai.

Còn nữa là An Lộc Sơn rất biết cách lấy lòng Lý Long Cơ. rất giỏi thể hiện lòng trung thành, và nịnh bợ quyền quý, và cả Lý Lâm Phổ lúc thịnh quyền.

Đương nhiên, hắn cũng giỏi cả trong việc xua nịnh bản thân lão.

Vì bao nhiêu lý do này mà địa vị của An Lộc Sơn vững như bàn thạch, thậm chí cả giám quân cũng chẳng thèm phái đến.

Ngược lại, Lý Long Cơ lại phải phái giám quân đến An Tây, thậm chí có vương gia đi trấn thủ. chỉ vì Lý Khánh An là người Hán.

“Thất Lang, An Lộc Sơn có tạo phản hay không, ta không biết, dù cho bây giờ có một số tin đồn. nhưng vẫn chưa có chứng cứ xác thực.

Có điều, Đại Đường quân đội biên cương quá mạnh, nhưng Trung Nguyên lại rỗng tuếch.

Đây quả thực là mối nguy lớn nhất.

Đại Đường lại bốn phía đều địch, không thể không đồn trọng binh phòng ngự.

Còn quân phủ Trung Nguyên trước đây đã mất sạch, nhưng triều đình lại không nhiều tiền để mộ binh, nói đến cìma căn cơ cũng là do việc thu gom ruộng đất quá ác.”

“Vậy Thánh thượng có nghĩ An Lộc Sơn tạo phản không?”

Cao Lực Sĩ cười cười.

“Thánh thượng nếu hoài nghi hắn thì đã điều hắn về Trường An từ lâu rồi.

Thất Lang, Thánh thượng tin tưởng hắn hơn đứt ngươi!”

Khánh An gật gật đầu khom người nói: “Nếu Cao Ông không còn việc gì. vậy Khánh An xin lui trước đây.”

“Đi đi!

Ta gọi ngươi đến là để nói với ngươi, ta đã quyết định cáo lão hoàn hương. không muốn can thiệp việc triều chính nữa.”

Nói xong.

Cao Lực Sĩ đứng dậy, cười nói tiếp: “buổi tảo triều sáng mai sẽ là buổi lên triều cuối cùng của ta .Ta vào cung năm mươi năm. cùng từng một thời nắm giữ quyền lực trong tay, đắc ý như thế cũng không uổng đời người này của ta.

Thất Lang, ngày mai. ta chúc ngươi lại tiến thêm một bước.”

Ngày hôm sau. trời vẫn chưa sáng hắn. tiếng trống đùng đùng vang lên. cửa phường được mở, các triều thần tản cư khắp các phương cũng đội sương ban mai cùng xuất phát về Đại Minh cung.

Dọc đường là cả một thế giới của đèn lồng, các quan cao phẩm trọng thần đều ngồi xe ngựa, quân viên cấp thấp ắt cửa ngựa tiền tiến.

Dọc đường, tiếng bánh xe lốc cốc cùng tiếng vó ngựa không ngừng gõ lên mặt đường.

Đây là buổi triều hội đầu tiên sau triều hội năm mới năm Thiên Bảo thứ mười một. là buổi triều lớn. tất cả quan viên trên bảy phẩm đều phải tham gia.

Cao Lực Sĩ cùng con trai đã ngồi xe ngựa đi trước, lão dùng danh nghĩa Phiêu kỵ đại tướng quân.

Khai phủ nghị đồng tam tư để tham gia triều hội. bên cạnh Lý Long Cơ bây giờ đã không cần lão nữa.

Xe ngựa của Lý Khánh An cũng dừng lại phía trước cửa. xe này chính là xe Ca Thư Hàn tặng hắn.

Tối qua hắn đã ngồi xe này về.

Hai bên xe là trăm thân vệ hộ tống.

Việc Lý Khánh An chuyển thành đi xe, đối với họ mà nói cũng nhẹ nhõm đi bao nhiêu.

Vũ Y ở lại Độc Cô phủ. không có ở đây, chỉ có tỷ muội Như Thi, Như Họa tiễn hắn ra cửa.

“Các nàng hôm nay qua Độc Cô phủ giúp một tay. tối nay ta phải quay về quân doanh, không ở đây nữa!”

Hắn căn dặn hai chị em vài câu xong liền leo lên xe ngựa.

Phu xa giơ cao roi quất mạnh vào mông chú tuấn mã. lập tức, xe bắt đầu khỏi động thẳng tiến về phía Đại Minh cung.

Xe ngựa rộng rãi vô cùng, xung quanh đều được lát da sắt dày dặn. không phải sợ cung tiễn.

Một chiếc lồng đèn màu cam được treo trên trần xe, trên đấy có năm chữ màu đen “An Tây Tiết độ Lý”.

Nét chữ mạnh mẽ.

Ngoài ra trên xe còn cắm cờ của Tiết độ sứ.

Trăm tên thân vệ cao to lực lường, sát khí đằng đằng rất ư bắt mắt.

Trong xe có thắp nến. sáng sủa để Khánh An có thể ngồi trên xe ngồi đọc kỹ bản báo cáo thuật chức của mình.

Bảo cáo hắn đã nộp lên từ trước.

Và phương án di dân của hắn đã được Lý Long Cơ chấp thuận .Đồng thời, người cũng quyết định cho xây đường đến thẳng Đại Đường để rút ngắn khoản cách Trường An và An Tây, và cả việc Lý Tông trấn thủ An Tây, nhưng điều này đều được công bố chính thức hôm nay.

Nhưng hắn vẫn còn quan tâm một tiểu tiết, đó chính là chiêu mộ năm trăm học tử từ các phủ học Quốc tử giám.

Quan Trung.

Lũng Hữu đến An Tây khuyến học.

Ngoài ra. từ các châu huyện quan phủ trung nguyên chọn ra ba trăm người tự nguyện đến An Tây nhậm chức ba năm. chủ ý là phụ trách xây dựng châu huyện, an trí di dân.

Hai điều này Lý Long Cơ đều không nhắc đến.

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc.

Nếu Ca Thư Hàn muốn phát động chiến dịch hai tuyến.

Lý Long Cơ nhất định phải tìm mình để bàn riêng, như vậy lúc đó sẽ có thể đưa ra hai yêu cầu này.

Trong Dực Thiên phường có không ít quan trong triều ở, mọi người đều gần như cùng lúc ra khỏi cửa.

Đi đến cửa phường, ngựa xe động đúc xếp thành hàng dài.

Các quan khác ai cũng thấy xe ngựa của Lý Khánh An. không ai dám đến gần. chỉ đứng xa xa ngóng nhìn.

Lúc này, trước cửa phường có một chú ngựa phóng đến. trên ngựa là tên binh đưa tin lớn tiếng hô: “Đại tướng quân có đây không?”

“Có việc gì ư?”

Lý Khánh An vén màn lên hỏi.

“Bẩm Đại tướng quân, đặc sứ của thân vương Đại Thực đã đến Hàm Dương.”

Chương 284: Ganh đua ở triều hội (Thượng)

Boong!”

Một tiếng chuông ngân vang rền.

Đan Phượng Môn của Đại Minh cung chậm rãi mở ra. mấy trăm quan viên đã đợi ở đó từ sớm ùa vào như nước thúy triều.

Hàm Nguyên điện mà hôm nay sẽ cửa hành đại triều vẫn còn chưa mở ra.

đại bộ phận quan viên cũng đều đang tụ tập ở trên quảng trường Đan Phượng Môn, tốp năm tốp ba mà luận bàn xôn xao.

Đó đã trở thành một loại văn hóa của buổi tảo triều, là một phương thức giao tế của các triều thần ở bên ngoài điện, điều này đối với việc thông hiểu nhau để đi đến một nhận thức chung, loại đi những hiềm khích và tìm kiếm tài nguyên chính trị, cũng đều rất có lợi.

Cho dù Lý Long Cơ đã rất lâu không có tảo triều, nhưng truyền thống vẫn khó có thể mất đi được, rất nhiều quan viên đã sớm đến tham dự.

Dương Quốc Trung cũng đến quảng trường Đan Phượng Môn rất sớm.

Trước tiên, hắn đi tới phủ Ca Thư Hàn trước, lại được biết Ca Thư Hàn đã đi rồi. hắn cuống quít đuổi đến Đại Minh cung.

Trên quảng trường Đại Minh cung triều thần tụm năm tụm bảy, đang thì thào bàn tán một vấn đề gì đó.

Dương Quốc Trung tìm kiếm hết một vòng, cuối cùng ở phụ cận đường Long Vĩ tìm thấy Ca Thư Hàn. hắn đang cùng tả vệ Đại tướng quân Tôn Khởi Dực và Hữu Võ vệ Đại tướng quân Vương Tư Chúng bàn luận về vấn đề thiếu quân phí.

“Nói cho cùng thì vẫn là triều đình không coi trọng biên quân chúng ta, nhất là những đại tộc thế gia thuộc tầng lớp thượng lưu và hoàng thất quý tộc rất khinh bỉ quân đội.

Bọn họ tôn văn biếm võ, nói nào là phí sức kẻ lao tâm thống trị người khác, kẻ lao lực bị người khác thống trị, điều này rõ ràng là làm thấp đi giá trị của quân nhân, xem thường người ta đã đành, lại còn ở trên phương diện lương thực tiền vật mà gây khó dễ, mỗi lần ta cũng phải đến hối thúc mấy lần. mới miễn cưỡng trích cấp cho một chút.

Chẳng lẽ bọn họ không biết nếu không có quân nhân đẫm máu chiến đấu, khi người Thổ Phồn đánh vào kinh, kẻ đầu tiên không hay ho chính là bọn họ sao?”

Thanh âm của Ca Thư Hàn rất lớn. thật ra là hắn có ý nói cho mấy quan viên hộ bộ bên cạnh nghe. mấy ngày nay có rất nhiều quan tại kinh thành cũng đang bất mãn. tiền lương triều đình trao cho biên quân quá nhiều, nên mới ảnh hưởng đến lộc gạo vạo bổng lộc hằng năm của bọn họ.

Trong lòng Ca Thư Hàn rất bất bình, lương thực của quân Lũng Hữu căn bản là không đủ mà ăn, không thể không dựa vào quân đồn* của chính mình để giải quyết vấn đề quân lương.

Tuy rằng Thánh Thượng cho hắn quyền tiền đúc, nhưng điều đó chẳng qua là nói cho êm tai mà thôi, kêu hắn đến đâu mà tìm quặng đồng đây chứ?

Thực chất là triều đình không muốn gánh nặng quân phí.

Ca Thư Hàn vì thế và lòng đầy oán niệm.

Điều này giống như cách nói của Cao Lực Sĩ vậy, quan văn oán giận biên quân lấy hết tiền lương đi, đến nỗi bọn họ bị giám đi một nửa bổng lộc. cuộc sống gặp khó khăn, còn biên quân thì oán giận quân phí không đủ, oán giận quan văn khinh khi bọn họ.

Cho nên bèn hình thành gút mắc khó tháo gỡ là quan văn quan võ khinh khi nhau, suy cho cùng vẫn là do nguyên nhân thuế má của triều đình giảm bớt xuống.

*quân đồn: ý chỉ quân sĩ tự trồng trọt ngay trên chỗ đóng quân

Sự khiển trách hơi quá khích của Ca Thư Hàn làm cho mấy quan viên hộ bộ rất bất mãn. bọn họ hừ một tiếng thật mạnh, đồng loạt tránh ra chỗ khác.

“Ca Thư đại soái!”

Dương Quốc Trung từ xa xa đã kêu lên một tiếng. nhanh bước nhắm chỗ hắn mà đến. hai viên đại tướng bên cạnh đang nói chuyện cùng Ca Thư Hàn thấy Dương Quốc Trung lại gần, đều biết điều mà rời khỏi, Dương Quốc Trung đi lên trước chắp tay cười nói: “Ca Thư tướng quân, lúc sáng sớm ta đến quý phủ, lại được biết ngài đi rồi. làm cho ta phải khổ sở đuổi theo.”

Nói chính xác ra. quan hệ giữa Ca Thư Hàn và Dương Quốc Trung cũng không ác liệt, hắn thuộc phe theo vua, cũng chính là dòng chính thống của Lý Long Cơ, trong mấy phe phái tại triều đình.

Ca Thư Hàn cũng không hề dính dáng tới, trước giờ vẫn rất được Lý Long Cơ tin tưởng, cho nên hắn mới có thể đảm nhiệm chức Lũng Hữu tiết độ sứ, nơi cách Trường An gần nhất.

Quan hệ với Dương Quốc Trung tuy rằng không ác liệt, nhưng cũng chẳng tốt đẹp đến đâu cả. mấu chốt là kẻ địch trên phương diện chính trị của Ca Thư Hàn. huynh đệ họ An là kẻ ủng hộ Dương Quốc Trung, hai bên đi lại rất gần gũi. quan hệ rất thân mật. khiến cho Ca Thư Hàn không ưa. bèn trong vô hình chung cùng Dương Quốc Trung giữ một khoảng cách nhất định.

Ca Thư Hàn vào kinh đã hơn một tháng, còn chưa từng có một cuộc nói chuyện riêng lẻ nào với Dương Quốc Trung, bây giờ Dương Quốc Trung đột nhiên tìm hắn. còn luôn miệng nói đi đến phủ của hắn. trong lòng Ca Thư Hàn không khỏi này sinh một tia nghi hoặc, Dương Quốc Trung tìm hắn làm cái gì?

“Chẳng lẽ Dương thượng thư muốn mời ta uống rượu hay sao?”

Ca Thư Hàn dùng giọng cười độc đáo của hắn để tỏ ra vẻ hào sảng, quan hệ với Dương Quốc Trung rất thân thiết, tiếng cười này nó tựa như một loại ngôn ngữ ngoại giao, hoa lệ mà không chân thật, nó vừa không có tác dụng uy hiếp, cũng chẳng thể ảnh hưởng được đối phương, chỉ có thể phát huy một ít tác động đối với những người đứng xem mà thôi, làm cho người ta tin tưởng quan hệ giữa họ rất tốt, nó tựa như một tấm màn che sân khấu hoa lệ, che đậy hết đi những điều bằng mặt mà không bằng lòng giữa Ca Thư Hàn và Dương Quốc Trung

Nhưng mà tiếng cười to của Ca Thư Hàn vẫn có một chút tác dụng bôi trơn trong mối quan hệ này, làm cho tâm trạng có chút khẩn trương của Dương Quốc Trung được thả lỏng hẳn ra, hắn nên làm thế nào để nhắc đến vấn đề quận vương với Ca Thư Hàn đây?

Thật ra Dương Quốc Trung đã lình hội được sự thâm thúy trong chỉ thị này của Lý Long Cơ rồi.

đó chính là châm ngòi cho mối quan hệ giữa Ca Thư Hàn và Lý Khánh An. không để cho hai người này đi lại quá thân mật. thứ nghĩ xem, hai đại tiết độ sứ chủ quản An Tây Bắc Đình và chủ quản Lũng Hữu Hà Tây mà liên thủ, thì nửa mảnh giang sơn đại Đường sẽ rơi vào một thế cực kỳ nguy hiểm, bất luận như thế nào, không thể để cho Lý Khánh An và Ca Thư Hàn quan hệ mật thiết với nhau đươc.

Như vậy, cho dù Lý Khánh An thật sự tạo phản, hắn cũng không có biện pháp nào có thể thông qua Hà Tây đi vào Lũng Hữu và Quan Trung, mặt khác, để cho cấp dưới bất hòa cũng là một nghệ thuật của kẻ làm lãnh đạo, thêm chút mắm muối tương thích vào mối quan hệ đồng mình sắp hình thành trên hai chiến tuyến của hai đại tiết độ, cũng là một việc mà Lý Long Cơ rất thích làm.

Ý tứ của Lý Long Cơ là thêm một chút mâu thuẫn chừng mực cho mối quan hệ giữa Lý Khánh An và Ca Thư Hàn, nhưng cũng không thể quá đáng, mà kẻ chấp hành lại là Dương Quốc Trung, làm thế nào quán triệt hết thâm thúy của Lý Long Cơ. quyền khống chế thìa nằm trong tay Dương Quốc Trang, nếu nói Lý Long Cơ là tác giả của sách dạy nấu ăn. thì Dương Quốc Trung chính là đầu bếp nắm giữ mức độ của chiếc thìa, cùng một món long hổ đấu, ở trong tay đầu bếp khác nhau, hương vị sẽ hoàn toàn khác nhau.

Đầu bếp Dương Quốc Trung này có khẩu vị hơi nặng, hắn cảm thấy trên phương diện món ăn của mối quan hệ giữa Lý Khánh An và Ca Thư Hàn không chỉ có phải thêm nhiều muối, và lại còn phải thêm nhiều vị cay là rất cần thiết, khơi mào cho sự mâu thuẫn giữa Lý Khánh An và Ca Thư Hàn với mức độ lớn nhất, như vậy mới phủ hợp lợi ích của hắn Dương Quốc Trung.

“Mời Đại soái đến bên này đi một chút.

Thánh Thượng phái ta nói lại với đại soái.”

Nụ cười trên mặt Ca Thư Hàn biến mất, Thánh Thượng có cái gì mà không thể trực tiếp nói với mình chứ?

Sao lại phải để cho tên Dương Quốc Trung này đến nói.

Dương Quốc Trung còn chưa có mở miệng, trong lòng Ca Thư Hàn đã có chút không thoải mái rồi. hắn và Dương Quốc Trung là trọng thần cùng cấp bậc cả.

để cho Dương Quốc Trung nói với mình vô hình chung đã Dương Quốc Trung đứng trên đầu của mình rồi, hắn vẫn không nhúc nhích, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Dương thượng thư có chuyện gì cứ nói thăng ra đi!

Ta Ca Thư Hàn không thích làm chuyện lén lút.”

Thái độ không nhạt không mặn của hắn làm cho Dương Quốc Trung như đụng phải đinh, trên mặt Dương Quốc Trung có chút ngượng, hắn cười gượng một tiếng nói: “Là về việc sắc phong quận vương.

Thánh Thượng muốn ta nói với đại soái.”

Hắn muốn nói lại thôi, vẫn là muốn gây chú ý với Ca Thư Hàn.

Ca Thư Hàn ánh mắt từ từ híp lại.

Đây quả thật là việc mà hắn vô cùng quan tâm. trước đó, hắn đã nghe nói mình sẽ được phong làm Tây Bình quận vương, chức quận vương này hắn đã trông mong từ lâu rồi.

An Lộc Sơn ở hai năm trước đã được phong rồi. nhưng hắn cứ lần lừa mãi không có tin tức, hắn không phục nhất chính là An Lộc Sơn. lợi dụng người Khiết Đan giờ trò mưu mô, khi triều đình muốn điều động hắn. hắn liền cho người Khiết Đan tạo phản, lần trước triều đình muốn điều hắn vào kinh, hắn bèn xúi giục Khiết Đan Hòa Hề (*tộc người Kumo Xi) tạo phản, còn giết đi hai vị công chúa Đại Đường, sau đó hắn ra mặt trấn áp Khiết Đan. làm cho kế hoạch triều đình điều hắn vào kinh bị phá sản. cũng làm cho thánh thượng tin tưởng ngoài hắn ra không ai có thể trấn áp Khiết Đan. thật ra người này tầm thường bất tài. không hề có tài năng gì hơn người, lại càng không lập nên quân công để đời gì. loại người này lại còn được phong làm Đông Bình quận vương, có thể thấy ông trời không có mắt.

Ca Thư Hàn đã bất mãn với An Lộc Sơn từ lâu. mà lần này hắn cuối cùng có thể có cơ hội phong quận vương, có thể để hắn trút được uất ức trong lòng, nhưng khẩu khí mang theo một sự nuối tiếc của Dương Quốc Trung làm cho tim của Ca Thư Hàn lại bị treo lên lủng lẳng.

“Thánh thượng gởi gắm cho ngươi lời gì?

Là hôm nay không định phong quận vương rồi sao?”

“Không!

Quận vương hôm nay vẫn phải sắc phong như cũ. nhưng Thánh Thượng nói, một lần phong ba người không ổn. cho nên chỉ chuẩn bị sắc phong hai người.”

“Hai người nào, Lý Khánh An và Cao Tiên Chi sao?”

Trên mặt Ca Thư Hàn đã khó che giấu sự không vui trong lòng hắn. hắn đã hiểu rõ ý của Dương Quốc Trung, chính là quận vương không có phần của hắn. hắn Ca Thư Hàn vẫn chưa có tư cách, chỉ đơn giản như vậy, lửa giận trong lòng Ca Thư Hàn đốt cháy, hắn bất mãn. không phục, hắn Ca Thư Hàn đang kháng kích Thổ Phồn, đó là đệ nhất kình địch của Đại Đường cơ mà. không phải là người Khiết Đan man rợ lạc hậu. cũng không phải nước nhỏ dân thưa như Nam Triệu, hắn từ trong tay người Thổ Phồn chiếm được Thạch bảo thành, đó là việc mà ngay cả Vương Trung Tự cũng cho rằng không thể nào làm được, vậy mà hắn đã làm được, nhưng công tích lớn như vậy, cuối cùng khi xem xét quyết định quận vương, lại không có phần của hắn. còn luôn miệng nói là mình là phe chính tông của thánh thượng; không lẽ đây chính là kết cục của phe chính tông sao?

Lửa giận trong lòng Ca Thư Hàn càng đốt càng cháy mạnh, tên Dương Quốc Trung bám váy đàn bà mà leo lên ở trước mặt này, khiến hắn vô cùng phản cảm. nét cười đắc ý trong mắt Dương Quốc Trung, là hắn nghĩ đến sự chế giễu đắc ý của An Lộc Sơn. hắn hận không thể một đấm đánh vỡ mặt của Dương Quốc Trung.

“Ca Thư Hàn ta công cán ít người thấp hèn. làm sao có tư cách phong quận vương, xin cáo từ!”

Ca Thư Hàn tức giận hừ một tiếng, xoay người đi ngay, Dương Quốc Trung nhìn vào bóng dáng của hắn.

đắc ý mỉm cười, cái hắn cần chính là hiệu quả này, để cho Ca Thư Hàn bốc lửa giận lên.

để cho hắn không đội trời chung với Lý Khánh An. còn về Lý Long Cơ cho hắn nói rõ với Ca Thư Hàn. sau chiến dịch hai chiến tuyến mùa thu năm nay, nếu Ca Thư Hàn giành chiến thắng rồi. thì hẵng báo với hắn là sẽ được phong làm Tây Bình quận vương cũng chưa muộn.

Lý Khánh An đến Đại Minh cung thời gian không sớm cũng không trễ, xe ngựa không thể vào cung môn. sẽ cùng với thân vệ của hắn chờ đợi ở ngoài cung môn. hắn xuống xe ngựa, sải bước lớn đi vào Đan Phượng môn.

Lý Khánh An nhìn quanh tứ phía, muốn tìm gặp Lý Lâm Phổ, nhưng tìm khắp một vòng, vẫn chưa thấy bóng dáng của Lý Lâm Phổ, không lẽ vẫn còn chưa đến?

Hắn rảo bước đến trước Đan Phượng môn. một viên Kim Ngộ vệ Lang tướng thấy hắn đi đến. vội vàng tiến lên thi lễ nói: “Đại tướng quân có việc sao?”

“Lý tướng quốc tới chưa?”

“Tướng quốc đã tới rồi, vừa rồi còn thấy ngài.”

“Ta đã thấy ngài!”

Lý Khánh An xa xa đã trông thấy Lý Lâm Phổ, đang cùng vài triều thần đứng chung một chỗ trò chuyện.

Hắn bước nhanh đi tới, bỗng nhiên bóng người thoáng qua.

Ca Thư Hàn vừa lúc băng qua trước mặt hắn.

“Ca Thư huynh!”

Lý Khánh An vừa cười vừa kêu hắn một tiếng, hắn phải cảm tạ Ca Thư Hàn đã tặng xe ngựa, vô cùng thoải mái. không ngờ Ca Thư Hàn quay đầu lại nhìn hắn một cái, miễn cưỡng cười xòa. rồi đi về ngoài cửa cung, ngay cả một lời chào hỏi cũng không có.

Lý Khánh An ngây người ra.

Ca Thư Hàn đối xử với mình theo lý không nên có thái độ này a!

Đêm qua hắn còn có việc cầu xin mình, để mình phối hợp tác chiến với hắn. thậm chí đem xe ngựa cũng tặng cho mình, nhưng bây giờ rốt cuộc làm sao thế?

Trong ánh mắt kia rõ ràng có một sự phẫn nộ và bất mãn. rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Lý tướng quân!”

Lý Lâm Phổ đã thấy hắn rồi.

đang gọi hắn.

Lý Khánh An mơ màng xoay người lại, hắn lại đột nhiên quay đầu nhìn về Ca Thư Hàn.

Ca Thư Hàn đã đi ra khỏi Đan Phượng môn rồi.

Lý Khánh An trĩu nặng nghi hoặc đi đến trước Lý Lâm Phổ, khom người thi lễ nói: “Tham kiến tướng quốc!”

“Lý tướng quân.

Ca Thư tướng quân đã xảy ra việc gì?”

Lý Lâm Phổ cũng phát hiện nét dị thường của Ca Thư Hàn. hắn trong lòng cũng có chút kinh ngạc, Ca Thư Hàn tựa hồ đã bị kích thích điều gì?

Lý Khánh An lắc đầu.

“Ta cũng không biết, đêm qua còn bình thường. tại sao phút chốc đã trở thành như vậy?”

“Vừa rồi tiểu nhân hình như nhìn thấy Dương thượng thư và Ca Thư đại soái nói gì đó?

Ca Thư đại soái hình như rất tức giận.”

Bên cạnh một quan viên cẩn thận bổ sung nói.

“Dương Quốc Trung?”

Lý Lâm Phổ biết rằng tối hôm qua Lý Long Cơ bỗng nhiên triệu kiến Dương Quốc Trung, hắn trầm tư chốc lát. lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ là việc sắc phong quận vương?”

Lý Khánh An cũng giật mình: “Ý tướng quốc là nói. việc Ca Thư Hàn sắc phong quận vương đã nổi sóng?”

“Hẳn là như vậy!

Nếu không Ca Thư Hàn sẽ không thất thố như vậy, nhưng Thánh Thượng làm như vậy có ý gì?”

Lý Lâm Phổ liếc Lý Khánh An một cái. có chút đăm chiêu.

Lý Khánh An trong lòng cũng hiểu được vài phần, nhưng hắn đã nén việc này xuống, nói với Lý Lâm Phổ: “Tướng quốc, có một chuyện, ta muốn xin tướng quốc hỗ trợ!”

“Nào!

Chúng ta qua đây bàn.”

Lý Lâm Phổ dẫn Lý Khánh An đến một góc khuất yên lặng, nói: “Nói đi!

Chuyện gì?”

“Ta vừa mới nhận được tin tức, Đại Thực thân vương đặc sứ Mạn Tô Nhĩ đã đến Hàm Dương, chắc chiều nay sẽ tiến vào Trường An. nếu ta không đoán sai, hắn đến Trường An là muốn trao đổi tù binh của Đại Thực.”

“Vậy trong tay ngươi có bao nhiêu tù binh Đại Thực?”

“Khoảng chừng hai vạn hai nghìn người, những tù binh này ta định dùng để khai mò cho ta. người Đại Thực biết rằng không đòi được trên tay ta. bèn chạy đến Trường An. tên Mạn Tô Nhĩ không phải người tầm thường. hắn rất có thể là Khalifah của Đại Thực nhiệm kỳ tiếp theo, ta hi vọng tướng quốc thay ta thuyết phục thánh thượng, việc đàm phán với Đại Thực để ta toàn quyền phụ trách.”

“Để ngươi toàn quyền phụ trách e là không thực tế lắm. nếu như ở An Tây, điều này không thành vấn đề, nhưng bây giờ là ở Trường An. quyền quyết định cuối cùng vẫn là ở trong tay thánh thượng, cũng không phải là một mình ngươi đàm phán với hắn. nhưng mà ta có thể nhận lời ngươi.

để ngươi tham gia đàm phán, ngoài ra ta sẽ ngăn cản Dương Quốc Trung tham dự việc này.”

Lý Khánh An cũng biết Mạn Tô Nhĩ nếu đã tới Trường An. rất nhiều nhân tố sẽ không thể do chính mình kiểm soát được, ngay ở vấn đề xử lý tù binh, hắn đã không thể làm chủ được rồi.

điều đó sẽ do Lý Long Cơ đập búa đồng ý, hắn gật đầu: “Đa tạ tướng quốc ùng hộ!”

Đúng lúc này, trên Hàm Nguyên điện truyền đến tiếng chuông hùng hậu. thời gian thượng triều đã đến. văn võ bá quan trên quảng trường Đan Phượng môn đồng loạt tập trung trước Long Vỹ đạo, xếp thành đội ngũ hai hàng thật dài.

Lý Lâm Phổ vỗ vỗ bả vai Lý Khánh An cười nói: “Triều hội bắt đầu rồi. chúng ta qua đó đi!”

Quan viên chủ trì triều hội hôm nay là Điện trung Thiếu giám Thôi Bình, cũng chính là đứa cháu của người cậu Thôi Kiều mời Lý Khánh An dùng bữa. sau vụ án muối lậu Dương Châu, hắn thăng chức Tử Châu thái thú. làm được ba năm thái thú. tháng 11 năm ngoái lại điều về Trường An làm Điện trung Thiếu giám, tuy từ phẩm cấp mà nói, hắn đã giáng xuống nửa cấp, nhưng quyền lực của kinh quan lại vượt xa quan địa phương, hơn nữa hắn ở địa phương làm quan bốn năm. cũng đã gói ghém được một món tiền, trong kinh thành mua được một khu đại trạch diện tích mười mẫu đất, và đã lấy một người thiếp, mua được mười mấy a hoàn hạ nhân, cũng xem là gặt hái thành công trong quan trường rồi.

Hơn nữa Thôi Bình nhậm chức Điện trung Thiếu giám cũng là hành động tạm thời, tháng tư năm nay Công bộ Tả thị lang La Thừa Tuyển sắp sửa thoái quan, đến lúc đó, Thôi Bình sẽ có thể tiếp quản chức quan Công bộ Tả thị lang, chính thức bước vào hàng ngữ cao quan triều đình, hắn là tiến sĩ năm đầu Thiên Bảo, làm quan mười một năm. có thể làm đến chức Thị lang, cũng không đơn giản gì. dĩ nhiên, điều này cũng không thể tách rời khỏi bối cảnh Thôi gia của hắn.

“Canh giờ đã đến. bá quan vào điện!”

Thôi Bình cao giọng hô to, mấy nghìn văn võ bá quan men theo Long Vỹ đạo hiên ngang rầm rộ đi vào trong Hàm Nguyên điện.

Chương 285: Ganh đua ở triều hội (Trung)

Trong Hàm Nguyên điện vô cùng rộng rãi, mấy nghìn người đứng trong đó cũng không cảm thấy chật chội, bá quan văn võ theo phẩm cấp của mỗi người đứng vào hàng ngũ, từ tam phẩm trở lên đều có chỗ ngồi, thân vương, quận vương, tam sư tam công, tam tinh lục bộ cửu tự ngũ giám nhất đài cùng với thập nhị vệ, đông cung chư tư, kinh triệu phủ, văn võ quan viên tại kinh của các nơi, tàn quan không chức quyền v.v..sắp xếp hàng ngũ ở hai bên Hàm Nguyên điện.

[(*)

- Tam sư tam công: Thái sư, Thái phó, Thái bảo;

- Tam tỉnh: Thượng thư tỉnh, Trung thư tỉnh, Môn hạ tỉnh;

- Lục bộ: Lại bộ, Hộ bộ, Lễ bộ, Binh bộ, Hình bộ, Công bộ;

- Cửu tự: Thái phủ (Hộ bộ - tiền), Tư nông (Hộ bộ - lương thực), Tông chính (Lễ bộ - hoàng tộc), Thái thường (Lễ bộ - tế tư), Quang lộc (Lễ bộ - thiện thực), Hồng lư (Lễ bộ - ngoại giao).

Vệ úy (Binh bộ - quân khí dự trữ).

Thái bộc (Binh bộ - mã chính), Thái lý (Hình bộ - tư pháp) thiết lập ra Khanh một người Thiếu khanh hai người Tự thừa quản lý sự vụ thường nhật.

- Ngũ giám: Quốc tử (thiết lập Tế tửu, Tư nông), Quân khí (Binh bộ - Quân khí chế tác, thiếp lập Giám), Thiếu phủ (Công bộ - thủ công nghiệp, thiết lập Giám, Thiếu giám).

Tướng tác (Công bộ - kiến trúc, thiết lập Đại tượng, Tượng), Đô thủy (Công bộ - thủy lợi, thiết lập Sứ giả, Thừa)]

Thất đại tiết độ sứ của Đại Đường hôm nay đã tham dự bốn người.

Phạm Dương.

Bình Lô tiết độ sứ An Lộc Sơn; An Tây, Bắc Đình tiết độ sứ Lý Khánh An; Lũng Hữu, Hà Tây tiết độ sứ Ca Thư Hàn; Kiếm Nam tiết độ sứ kiêm An nam đô hộ Cao Tiên Chi. bốn người bọn họ một tả một hữu mỗi bên đứng hai người, điều thú vị là, Ca Thư Hàn và Cao Tiên Chi đứng chung với nhau, còn Lý Khánh An lại đứng cùng một chỗ với An Lộc Sơn.

Lý Long Cơ còn chưa đến, trọng đại điện khắp nơi vang lên tiếng xì xầm bàn tán.

“Lý tướng quân, lần này chúc mừng ngài!”

An Lộc Sơn ngồi ở một bên nhỏ giọng cười nói.

Lần này Lý Khánh An quay về Trường An, vẫn là lần đầu tiên gặp được An Lộc Sơn, vài năm không thấy hắn. hắn dường như không có gì thay đổi, vẫn là khuôn mặt giống trái bí đỏ kia và thân mình to mọng, ánh mắt càng nhỏ hơn, trong khe mắt ánh lên một tia sáng.

Lý Khánh An khẽ cười nói: “An soái năm trước thăng chức Đông Bình quận vương, Khánh An còn khôngkịp chúc mừng, nhân đây ta cũng chúc mừng An soái vậy!”

“Không dám!

Không dám!

Đó là long ân Thánh Thượng, An Lộc Sơn ta có tài đức gì. làm sao bì được với chiến công đại tướng quân kích bại quân Đại Thực chứ, hổ thẹn a!”

Hai người hàn huyên vài câu. lại nói đến trận đấu mã cầu năm xưa.

đều cảm thấy thời gian như thoi đưa ngựa phóng qua rãnh nhỏ, chớp mắt đã bốn năm qua đi.

An Lộc Sơn thở dài nói: “Năm xưa Lý tướng quân trong trận chiến Tiểu Bột Luật lập hạ đại công, được phong Trung lang tướng, chẳng qua chỉ vỏn vẹn mấy năm. mà đã thăng chức An Tây Tiết độ sứ. quả nhiên là thiếu niên đắc chí. ta thường thường chính là dùng Lý tướng quân động viên mấy khuyển tử của ta.”

“Thật ra An soái cũng không kém gì. ta nhớ An soái là năm Khai Nguyên hai mươi gia nhập quân Đường, vòn vẹn tám năm mà đã xuất nhiệm Tiết độ sứ, điều này cũng không đơn giản a!

Hơn nữa ta nghe nói triều đình sẽ điều An soái vào kinh làm tướng. ra tướng (quân) vào tướng (quốc), cuộc đời đại trượng phu phải nên như thế!”

Khe mắt híp nhô của An Lộc Sơn bỗng chốc tròn xoe, hắn thất kinh nói: “Tướng quân nói gì?

Ta phải vào kinh làm tướng, tướng quân nghe ai nói vậy?”

Sự cả kinh cuống quít của An Lộc Sơn lọt vào trong mắt Lý Khánh An. hắn không tỏ rõ nét mặt cười nói: “An soái không cần quan tâm là ai nói vậy với ta. tóm lại là việc tốt. chỉ không biết là sau khi An soái vào kinh làm tướng rồi. ai sẽ đến tiếp nhận chức Phạm Dương và Bình Lô Tiết độ sứ. ta đoán là rất có thể là hai người Phu Mông Linh Sát và Trình Thiên Lý, An Soái nghĩ sao?”

An Lộc Sơn khuôn mặt biến sắc, hắn có chút hoài nghi lời nói của Lý Khánh An có phải sự thật không, hắn chẳng mảy may nhận được chút gì về tin tức này, nhưng Lý Khánh An nói có vẻ như thật, làm cho lòng hắn gióng lên tiếng trống nhỏ, hắn đã tự ý chiêu mộ ba vạn quân đội rồi. một khi hắn bị điều khỏi Phạm Dương, bí mật hắn tự ý mộ binh tất sẽ bại lộ, hắn An Lộc Sơn ắt sẽ phải chết.

“Bệ hạ giá lâm!”

Trong điện một tiếng hô dài, Lý Long Cơ dưới sự hộ tống của mấy trăm thị vệ. cung nữ và hoạn quan bước vào Hàm nguyên đại điện.

Lý Long Cơ ngồi trên ngai vàng trên cao.

Từ góc độ của triều thần ở xa xa nhìn lên chỉ thấy người khí độ oai nghiêm, cao quý thanh tao, nhưng khi đến gần nhìn kỹ mới phát hiện, trên mặt người được phủ lên một lóp phấn nhàn nhạt.

Dù đã đặc biệt chỉnh trang, những vẫn không thể nào che nổi được tinh thần mệt mỏi của người.Cũng khó trách, đêm qua người dùng liền ba viên hương hoa trợ tình, hết mình phong lưu khoái trí đến nửa đêm mới thôi, đến giờ này Mai phi của người còn chưa dậy nổi nữa cơ!

Mùi hương hoa trợ tình này hiệu quả rất tốt. nhưng hậu quả cũng rất nghiêm trọng.

Lý Long Cơ tuổi tác đã cao, sức khỏe đã không còn có thể so sánh với lúc còn trẻ.

Sau một đêm phong lưu hôm quan, giờ tinh lực của người đã nghiêm trọng bị vắt cạn. dù cho dùng thuốc đại bổ cũng chỉ bổ được một hai phần, chí ít còn phải uể oải mụ mẫm chừng năm sáu hôm. cộng thêm một tháng không thể hành phòng sự.

Lúc này đầu óc Lý Long Cơ đương mụ mẫm. người cảm thấy một cơn choáng váng trước cặp mắt của hàng ngàn vị thần tử.

Nghĩ đến những việc tảo triều vừa nhiêu vừa phức tạp mà trong lòng không khỏi chán ngán.

Có điều tảo triều hôm nay người phải thông báo việc trọng đại, nên đành phái cố gắng phấn chấn tinh thần để đối phó buổi đại triều này.

“Tảo triều bắt đầu!”

Lý Long cơ không chút sinh khí khẽ hạ lệnh.

“Điện hạ có chỉ. tảo triều bắt đầu!”

Theo trình tự của tảo triều, sẽ do Binh bộ tiến hành tuyên bố biểu dương.

Tảo triều lần này chủ yếu là biểu dương Kiếm Nam quân bình loạn Nam Chiêu, Cao Tiên Chi từ tháng mười năm ngoái tiến công Diêu Châu.

Các La Phụng triệt để đầu hàng, giao quân quyền và phủ khố.

Quân Đường từ tháng mười một bắt đầu vào trú tại đô thành Nam Chiêu, viên màn hoàn thành việc bình loạn.

Theo lý, đáng lẽ việc này sẽ được biểu dương trong buối tảo triều hôm mồng năm tháng giêng năm nay. nhưng do Cao Tiên Chi không kịp quay lại.nên đành phải dời đến ngày hôm nay để biểu dương cùng quân An Tây quân một thể.

Còn thắng lợi Lũng Hữu đoạt được khi đánh Thổ Phồn tháng chín năm ngoái đã được biếu dương hôm mồng năm.

Hôm nay sẽ không còn nhắc đến.

“Bắt đầu theo trình tự đi!”

Lý Long Cơ khẩu khí lạnh nhạt dặn xong. bèn nhắm mắt lại. dùng tai nghe tuyên đọc của Binh bộ.

Thôi Binh cao giọng hô to: “Thánh thượng có chỉ. xin mời Binh bộ bắt đầu!”

Binh bộ Thị lang Cát ôn đi ra. trong lòng hắn đương ôm hai xấp tấu sớ biểu dương dày dặn. theo trình tự hắn sẽ đọc Kiếm N

am quân trước, rồi mới đến An Tây quân.

Hắn đứng trước thềm ngọc ho nhẹ một tiếng, đặt cuốn tấu xớ còn lại vào khay của hoạn quan bên cạnh X0Ĩ1g; hắn bắt đầu tuyên đọc biểu dương thành tích của Kiếm Nam quân.

“Nam Chiêu Thổ Phồn được chiếu cố của Thánh ân. lấy oán trả ơn, bội tín bội nghĩa, loạn Đại Đường ta.

để cho sinh linh lầm than, tai họa nam cương, tháng sáu năm Thiên Bảo thứ mười, hai mươi vạn Thiên quân Đại Đường xuất chinh Nam Chiêu, trải qua vài tháng cuối cùng cũng diệt được mối họa Nam Chiêu, trải qua bao trận chiến kịch liệt...”

Biểu dương chủ yếu là tuyên độc công tích, chỉ biểu dương mỗi Nam Chiêu đã lê la hơn vạn chữ.

Cát ôn dùng ngữ khí trầm bỗng đọc với tốc độ cực chậm, chỉ mỗi biểu dương quân Kiếm Nam đã đọc nửa canh giờ.

Rất nhiều người đã bắt đầu mắt mũi lim dim. những quan viên đang đứng lại càng thấy mệt mỏi. không dừng phải đổi chân để giảm áp lực của chân.

Lúc này.

Ngư Triều n đằng sau Lý Long Cơ bỗng phát hiểu một sự tình chết người.

Đại Đường thiên từ Lý Long Cơ đang nghiêng đầu ngủ thiếp trên ngai vàng của mình, đã thế còn tiếng ngáy phì phò.

Việc Thánh thượng ngủ gật trong buổi tảo triều, đây là việc chưa từng có trong ký ức của hắn.

Hắn không khỏi hoảng loạn, mắt thấy Cát ôn sắp đọc xong, phía dưới chính là phần biểu dương của Thánh thượng.

Nếu để quần thần phát hiện Thánh thượng ngủ say, vấn đề sẽ nghiêm trọng đây.

“Thưởng tiền năm mươi vạn quan, lụa hai mươi lăm vạn khúc, các quan tướng thắng tấu lên thăng chức đều được chuẩn..

Cát Ôn đã đọc đến hồi kết. phần phía sau còn khoảng hai mươi chữ sẽ kết thúc.

Ngư Triều n không thể đợi nữa, liền di chuyển đến sau lưng người, đẩy nhẹ vai người, nhỏ giọng gọi: “Thánh thượng!

Thánh thượng!”

Cát Ôn đọc xog, tiếp theo sẽ là phần ý kiến của Lý Long Cơ, nhưng khổ nỗi người vẫn chưa tỉnh dậy.

Ngư Triều n đành liều, dùng tay véo mạnh một cái.

“Á!”

Lý Long Cơ giật mình tỉnh giấc.

Dù cho tiếng kêu của người không to, nhưng vẫn bị một số đại thần nghe thấy.

Các trọng thần ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ đều nhìn ra, hóa ra Thánh thượng đã ngủ thiếp đi.

Lý Long Cơ he hé mắt, trong mắt vẫn còn nét ngu ngơ, có vẻ như vẫn chưa kịp phản ứng.

Ngay tại lúc này, giữa đám đại thần bỗng vang lên tiếng ngáy phì phò hút đi sự chú ý của mọi người, chỉ thấy An Lộc Sơn đương nằm chõng chơ dưới đất. tiếng ngáy như sấm

“An Soái!

An Soái!”

Vài đại thần dùng hết sức đẩy hắn, trọng đại điện bỗng chốc lại dấy lên tiếng bàn tán xầm xì.

Có người bụm miệng cười thầm, nhưng nhiều hơn nữa là bất mãn.

Đây là triều đường trang nghiêm dùng để thương thảo quốc gia đại sự. thế mà An Lộc Sơn dám ngủ gật.

Đây đúng là ngang nhiên miệt thị Thánh thượng.

Thừa lúc sự chú ý của quần thân dồn vào An Lộc Sơn, Ngư Triều n lập tức khẽ nói với Lý Long Cơ: “Điện hạ. phần biểu dương Kiếm Nam quân đã đọc xong, đang chờ ý kiến của người.”

Lý Long Cơ gật nhẹ đầu, người biết mình đã thất lễ, có điều hình như có người đã che đậy giúp mình.Ánh mắt của người lại nhìn về phía dưới điện, người rất muốn biết ai đã biết điều thế!

“Thánh thượng, thần có tội!”

An Lộc Sơn lúc này đã tỉnh, hắn liền vội vã bò dậy,vừa lê vừa bò đứng dậy đã chạy vội đến giữa đại điện.

Hắn khom quỳ dưới đất khấu đầu liền liền nói: “Thần thân hình béo mập, cố nhiên ngủ thiếp đi, làm ô nhục triều đường, xin Thánh thượng hãy trừng trị thần!”

Lý Long Cơ từ từ nói: “Tuy bản tuyên đọc của Binh bộ hơi dài dòng, nhưng ái khanh đã là lão thần tử. sao lại có thể thất lễ trên triều đường.

Trẫm sẽ cắt một năm bổng lộc của khanh, để xem như cảnh cáo.”

Quần thần bỗng chốc ồ lên xì xào, An Lộc Sơn chỉ vì thất lễ trên triều đường mà để bị phạt bổng lộc một năm.Cái giá này thật có phần không đáng, khiến cho xung quanh bỗng chốc dư luận xôn xao.

Lý Khánh An không khỏi thầm tán thưởng, hèn chi An Lộc Sơn lại được lòng Lý Long Cơ đến thế.

Quả như là phi thường, có thể đứng ra chịu đòn thay cho người trong thời khắc quan trọng này.

Từ những tiểu tiết này có thể hìn ra. hắn ngồi ngay cạnh An Lộc Sơn. nhìn rất rõ ràng là An Lộc Sơn căn bản không ngủ gật.

Mãi đến khi giọng nói trầm trầm của Lý Long Cơ vang lên. hắn mới lập tức lăn xuống đất ngáy khò khò .Đây rõ ràng là giả vờ, muốn che đậy cho Lý Long Cơ.Tuy chỉ phạt bống lộc một năm. nhưng hắn sẽ được thu hoạch hơn xa bổng lộc này.

“Thần tạ ơn Thánh thương tha tội!”

An Lộc Sơn quỳ lạy một lạy xong lại từ từ trở lại chỗ ngồi, nhìn Lý Khánh An cười khổ tâm: “Lý Tướng quân không biết người mập như ta thật khó mà khống chế bản thân.Haiz!

Phen này thật mất mặt trước bá quan quần thần, thật xấu hổ quá!”

Khánh An cười cười: “Tuy mất mặt. nhưng cũng được việc, An soái cũng không thiệt thời gì.”

Hai người nhìn nhau, tuy lời không nói ra nhưng trong lòng đều tự hiểu.

An Lộc Sơn nheo mắt lại cười hi hi.

Lúc nãy Lý Long Cơ vừa ngủ một giấc, tinh thần có vẻ khá khẩm hơn. liền gật đầu nói: “chuẩn tấu binh bộ, lập tức ban hành.”

Cát Ôn lại nhận qua một tập tấu Chương khác, mở ra oang oang đọc: “Từ khi Đại Thực xâm chiếm phía đông.

Chiêu Vũ cử quốc mất Đại Đường đã lâu.

Toái Hiệp không còn.

Lĩnh Tây đều mây đen che phủ..

Cao Tiên Chi và Ca Thư Hàn cùng ngồi một nơi, có mấy lần lão định bắt chuyện với Ca Thư Hàn. nhưng khổ nỗi lão Ca Thư này cứ trầm mặt lại không nói một lời.

Trong lòng Cao Tiên Chi cùng ức. nghĩ không thông rốt cuộc lão này sao lại lạnh lùng thế.

Khi An Lộc Sơn đi ra thỉnh tội, Cao Tiên Chi lại khẽ giọng nói với Ca Thư Hàn: “Ca Thư Tướng quân, tên An Lộc Sơn đúng là biết ngủ gật đúng lúc!”

“Hừ!

Một tên hề diễn trò, ngoài những trò này hắn còn biết gì?”

Dù trong lòng Ca Thư Hàn có hơi không thoải mái với Cao Tiên Chi, nhưng so với sự phẫn hận với An Lộc Sơn. thì một đố kỵ kia của lão với Cao Tiên Chi không đáng là chi.

Cao Tiên Chi thấy cuối cùng Ca Thư Hàn cũng chịu mở miệng, bèn cười nói: “Ca Thư đại Soái hôm nay sẽ được vinh dự thăng chức Quận vương, cớ sao còn không vui như thế?”

“Cao Soái nhầm rồi!

Người được thăng Quận vương là các vị, chứ làm sao mà đến phiên Ca Thư Hàn ta?”

Cao Tiên Chi ngạc nhiên, hắn nghe Trương Quân nói qua.

Ca Thư Hàn cũng sẽ được thăng làm Quận vương.

Hậu thuẫn đầu tiên của Cao Tiên Chi là Lý Lâm Phổ, nhưng sau khi lão bị điều khỏi An Tây, lại vừa gặp lúc Lý Lâm Phổ cũng đương bị Dương Quốc Trung đả kích gây gắt.

Khổ nỗi lão lại xuất nhậm Tiết độ sứ Kiếm Nam do Dương Quốc Trung chủ chính.

Trong thời gian mới nhậm chức lại gặp lúc Tiên Vu Trọng Thông bị quân Nam Chiêu đánh bại. quân Kiếm Nam tồn thất thảm trọng. lão đã mấy lần cầu cứu Lý Lâm Phổ, nhưng đều không hiệu quả.Cuối cùng vạn bất đắc dĩ, Cao Tiên Chi đành phải cầu trợ Hộ bộ Thượng thư Trương Quân.

Kết quả nhờ sự giúp đỡ của Trương Quân, không những Dương Quốc Trung thay đổi thái độ, mà cả Lý Long Cơ cũng hạ lệnh cho quân phủ Quan Trung cho mười vạn binh xuống Kiếm Nam.

Nhờ thế mà cộng thêm tám vạn quân lão chiêu mộ tại Thục Trung, hai vạn quân còn lại của Kiếm Nam cùng mười vạn quân này. tổng cộng được hai mươi vạn đại quân.

Cao Tiên Chi cùng Thổ Phồn Nam Chiêu liên quân chiến đấu quyết liệt gần năm tháng.

Cuối cùng, tại trận chiến An nhưng thành đánh bại liên quan Nam Chiêu Thổ Phồn, giết chết Đô đốc Thần Xuyên Thổ Phồn, đoạt lại An nhưng thành có vị trí chiến lược, buộc quân Thổ Phồn phải rút về Thần Xuyên.

Quân Nam Chiêu cũng tổn thất thảm thương, Cát La Phụng cuối cùng không còn đường lui bị ép phải đầu hàng quân Đường.

Có thể nói chính vì Trương Quân đã giúp Cao Tiên Chi một tay trong khiến Cao Tiên Chi cuối cùng đại thắng, củng cố địa vị của lão tại vùng Kiếm Nam.

Và Cao Tiên Chi cũng vì thế mà cảm kích Trương Quân.Cộng thêm Trương Quân cũng thường xuyên câu kéo, nên trong lúc tướng quốc đáng gần tan rã.

Cao Tiên Chi đã dần hướng về Trương Quân.

Trong lòng lão vẫn đầy nghi hoặc, Trương Quân rõ ràng đã nói thế.

Ca Thư Hàn cũng sắp được phong Quận vương.

Sao bây giờ lại có biến cố này, khẩu khí của Ca Thư Hàn có vẻ không phải đùa, rốt cuộc đã xảy ra việc gì?

Có lẽ vì đã rút kinh nghiêm khi đọc tấu Chương trước, lần này khi đọc đến quyết định biểu dương quân An Tây, tốc độ của Cát ôn cũng nhanh hơn hẳn.

Không đến một khắc giờ đã đọc xong, nhưng lúc này lại dấy lên một làn sóng kinh thán của văn võ cả triều.

“thưởng tiền năm vạn quan, lụa ba mươi vạn khúc!”

Tất cả những thứ này chỉ là thứ yếu, qua trọng là tướng sĩ An Tây sắp được thăng chức,chỉ mỗi Trung lang tướng đã có bốn trăm mười lăm người, Lang tướng là một ngàn hai trăm người.

Lệ Phi Thủ Du.

Nguyên Lễ, Lý Tự Nghiệp, Đoàn Tú Thực bốn người còn được phong làm Tiết độ phó sứ.

Từ trung Đường đến nay. hình như chưa đội quân nào được phong quan đông đảo như vậy.

An Lộc Sơn không khỏi giật mình, hắn vốn chỉ để ý đến phong thưởng của Lý Khánh An. mà lại quên mất phong thưởng cho quân An Tây.

Trong cách nghĩ của hắn. chẳng qua là thưởng chút đỉnh tiền, và số tiền thưởng này cũng có hạn ngạch nhất định, rốt cuộc cũng chỉ lấy ra từ quân An Tây.

Nhưng hắn vạn vạn không ngờ, quân An Tây lại được đồng loạt thăng chức đông đảo đến thế.

Khiến hắn đố kỵ vô cùng.Nếu sớm biết như thế, hắn nhất định sẽ phải cản trở.Dẫu thế nào chăng nữa. hắn mới là Đại Đường đệ nhất Tiết độ sứ, hắn làm sao có thể để Lý Khánh An đè đầu cưỡi cổ mình?

Có điều giờ cũng đã muộn, An Tây quân đã được vinh quan này, trong lòng An Lộc Sơn ngứa ngáy khó chịu như vừa bị mèo cào. sắc mặt hắn thâm trầm như mây đen, cả lời chúc mừng cơ bản cũng không nói nổi.

Sau khi đọc xong bản tuyên dương của Binh bộ, cả đại đồn xáo xào, ai ai cũng bàn luận về vinh dự mà quân An Tây có được.

Trong điện Thiếu giám Thôi Bình hét cao một tiếng: “Trong điện yên lặng!”

Nhờ thế mà đại điện mới tạm thời lặng xuống.

Phía sau chủ là là phong thưởng chủ tướng.

Chủ tướng quân Kiếm Nam Cao Tiên Chi và chủ tướng quân An Tây Lý Khánh An hai người đều được Lý Long Cơ đích thân phong thưởng.

Lý Long Cơ nhìn nhìn trình tự phong thưởng trong tay, nói: “Cao Tiên Chi!”

Chương 286: Ganh đua ở triều hội (Hạ)

Tăng thêm tướng quốc là nằm trong dự đoán của mọi người.

Hai năm trước, khi phế thái tử đã khử đi Bùi Khoan, Lô Hoán và Độc Cô Hạo Nhiên ba vị tướng quốc thuộc phe đông cung.

Rất mau, lúc Lý Khánh An ở Hà nam đạo thị sát đã phản kích Dương Quốc Trung, Thôi Kiều đã đánh mất chức tướng quốc, nên đã làm cho chín vị tướng quốc biến thành sáu vị, phe tướng quốc, phe họ Dương, phe họ Trương mỗi bên chiếm hai ghế. có thể nói là thế lực ngang nhau. nhưng năm qua Trần Hi Liệt có dấu hiệu ngã sang phe Dương Quốc Trung. lại thêm Lý Lâm Phổ sức khỏe ngày càng suy yếu, mọi người đều biết rằng, đã đến thời cơ thay đổi thế cân bằng giữa các tướng quốc rồi, cho nên hôm nay Lý Long Cơ tuyên bố tăng thêm tướng quốc, tất cả mọi người cũng đều không có tỏ vẻ kinh ngạc gì cả. mấu chốt là ai có thể nắm giữ chức tướng quốc mà thôi.

Vương Củng là đương nhiên rồi, hiện tại phe tướng quốc đang ở thế yếu, chỉ còn lại có mỗi mình Lý Lâm Phổ. là kẻ kế thừa.

Vương Củng tất nhiên sẽ lên tướng quốc, tiếp chưởng đại kỳ phe tướng quốc.

Lý Long Cơ nhìn thoáng qua mọi người, chậm rãi nói: “Trẫm vẫn luôn cho rằng Chính sự đường ứng với chín vị tướng quốc là thích hợp nhất, nhưng vì đủ thứ các nguyên nhân, hiện tại chỉ còn lại có sáu tướng quốc, làm cho không ít ái khanh đang ngồi ở đây cũng đều phải kiêm đến hai chức.

Việc này một mặt gia tăng sự mệt nhọc, về phương diện khác thì quyền lực quá mức tập trung. như vậy không ổn chút nào, cho nên trẫm đã suy nghĩ thật lâu. bèn mượn cơ hội hôm nay đây, một lần nữa điều chỉnh lại, tăng lên thành mười tướng quốc, Lý tướng quốc.”

Lý Long Cơ nhìn về phía Lý Lâm Phổ.

Lý Lâm Phổ vội vàng đứng dậy nói: “Có lão thần đây!”

Hôm nay Lý Long Cơ tăng tướng quốc, trước đó đã từng đề cập qua một lần với Lý Lâm Phổ. lúc ấy Lý Lâm Phổ đề nghị Vương Củng xuất nhậm chức Trung thư Thị lang, nhưng bị Lý Long Cơ phủ quyết, hắn nói mình đã có sự chọn lựa khác.

Khi đó Lý Lâm Phổ liền đoán được, hôm nay Lý Long Cơ sẽ tăng tướng quốc lên. nhưng ông lại không ngờ rằng là tăng đến bốn người, một người đương nhiên là Vương Củng, thế ba người còn lại sẽ là ai đây?

Lý Long Cơ khoát tay nói: “Tướng quốc sức khỏe không tốt. mời ngồi xuống!”

Đợi Lý Lâm Phổ ngồi xuống.

Lý Long Cơ mới nói tiếp: “Trước hết trẫm muốn mời Lý tướng quốc nhường ra chức Binh bộ Thượng thư.”

“Lão thần tuân chỉ!”

Lý Long Cơ cười xòa. lại nói với Trần Hi Liệt và Dương Quốc Trung hai người: “Các khanh cũng vậy, Trần ái khanh nhường ra chức Hình bộ Thượng thư.

Dương ái khanh nhường ra chức Công bộ Thượng thư. như vậy, ba vị Thượng thư lại thêm chức Trung thư Thị lang.

Tổng cộng là bốn danh ngạch.”

Hắn nhìn thoáng qua Vi Kiến Tố, nói: “Vi ái khanh, trẫm chuẩn bị nhâm mệnh khanh làm Binh bộ Thượng thư. trong lòng khanh cảm thấy thế nào?”

Vi Kiến Tố mừng rỡ, hắn tuy là Hộ bộ Thị lang nắm trọng quyền, nhưng trên thực tế lại bị Dương Quốc Trung cản chân cản tay, hắn nữa phân quyền lực cũng không có, để cho hắn làm Binh bộ Thượng thư, chính là giải thoát hắn khỏi trạng thái không có quyền lực. làm hắn vô cùng mừng rỡ.

“Thần tuân chỉ!”

Vi Kiến Tố làm Binh bộ Thượng thư, cũng coi như là một thắng lợi nho nhỏ của Dương Quốc Trung, cho dù Lệnh Hồ Phi làm Binh bộ Hữu Thị lang, nhưng làm sao so sánh với Binh bộ Thượng thư quyền trọng được chứ. chỉ là Dương Quốc Trung có chút lo lắng, thế Lại bộ Thị lang sẽ nhâm mệnh ai?

Lý Long Cơ dường như biết được tâm tư của hắn. lại nói tiếp: “Lệnh Hồ Phi thăng nhiệm Lại bộ Thị lang.

Cát ôn chuyển thành Hữu Thị lang.

Hoa m huyện lệnh Bùi Mân tiếp nhận chức vụ Binh bộ Tả thị lang.”

Bùi Mân nguyên là Đại Lý tự Thiếu khanh, vì vụ án đông cung bị biếm truất, sự thăng tiến của hắn. có thể lý giải theo mấy phương diện.

Hắn là con trai của tiền tướng quốc Bùi Diệu Khanh, gia thế hiển hách, lại là trụ cột của danh môn thế gia, hắn làm Binh bộ thị lang, coi như là sự bù đắp lại việc sau khi Bùi Khoan thoái sĩ, cái ghế của Bùi gia tại triều đình đã bó trống khá lâu này.

Việc này nó nằm trong dự đoán của mọi người, nó cũng hợp tình hợp lý, chẳng qua là Bùi Mân vốn là người của phe đông cung, lại là cậu vợ của Lý Khánh An. làm cho Dương Quốc Trung có chút ấm ức trong lòng, cũng may Lại bộ Thị lang là người của hắn.

Binh bộ Thượng thư cũng là người của hắn. một chức Binh bộ Thị lang ảnh hưởng không nhiều, hắn cũng không để ở trong lòng làm gì. nhưng trong lòng Lý Lâm Phổ thì dần dà có chút hiểu ra, Lý Long Cơ nhâm mệnh Bùi Mân có lẽ một tín hiệu, ông đang đợi một vở kịch hay ở phía sau đấy.

Lý Long Cơ thấy mọi người cũng không phản đối, bèn nói: “Được rồi!

Phía dưới là tuyên bố danh sách tân tướng quốc được chọn, người thứ nhất đó là Ngự sự Đại phu Vương Củng, trẫm chuẩn bị nhâm mệnh khanh ấy làm Hình bộ Thượng thư, chúng ái khanh cảm thấy thế nào?”

Việc nhâm mệnh này nằm trong dự đoán của tất cả mọi người, dựa theo trình tự cao thấp của lại. hộ, lễ, binh, hình và công bộ, thì ba ghế Thượng thư trống gồm binh, hình và công.

Vi Kiến Tố thăng lên làm Binh bộ Thượng thư.

đem Hình bộ Thượng thư cho Vương Củng, chính là đạo lý này.

Cho nên không ai mở miệng phản đối. tất cả mọi người đều đang chờ đợi xem ba người còn lại là ai. ba người này mai này sẽ ảnh hưởng đến sự cân bằng trong lực lượng đối lập của Chính sự đường; quan hệ đến thế cục của triều chính, bởi vậy bầu không khí trong Tê Phượng Các có vẻ khá khẩn trương.

“người thứ hai trẫm chuẩn bị phân công thái thú Linh Lăng là Lý Hiện làm Trung thư Thị lang, các vị ái khanh thấy sao?”

Lý Hiện chính là tiền nhiệm kinh triệu duẫn. cháu của ngô Vương Khác, vì bị liên lụy bởi vụ án đông cung mà bị biếm làm thái thú Linh Lăng, giờ đây Lý Long Cơ đột nhiên đề bạt hắn.

điều đó nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Trương Quân và Dương Thừa Căng trao đổi với nhau một ánh mắt. bọn họ đều cho rằng Lý Long Cơ muốn chọn người của hắn nhưng phải là người không thuộc các phe phái đó làm tướng quốc, tăng mạnh lực lượng trung gian, mà chọn người trong tôn thất là thích hợp nhất, hơn nữa Lý Lâm Phổ bị bệnh.

Trung thư Tỉnh không có một đại thần đắc lực chống đờ sẽ làm cho Trung thư Tỉnh làm việc không trôi chảy, Lý Hiện có năng lực xuất chúng, chọn hắn làm Trung thư Thị lang cũng là hợp tình hợp lý.

Còn Dương Quốc Trung lại cho rằng Lý Hiện tuy rằng từng thuộc phe đông cung. nhưng quan hệ của hắn và Dĩnh Vương Củng rất tốt. việc này rất có thể là muốn tạo điều kiện cho Dĩnh vương.

chỉ có Lý Lâm Phổ thấp thoáng đoán được sự tái xuất của Lý Hiện, rất có thể là liên quan đến việc hoàng trưởng tôn sẽ nhập chủ đông cung.

Lý Long Cơ nhâm mệnh hắn. hẳn là muốn tiến hành sự chuẩn bị trước cho việc Lý Thục nhập chủ đông cung. việc này cũng giống hệt việc chọn Bùi Mân làm Binh bộ Thị lang vậy, nhưng còn chưa đủ.

Hắn đang âm thầm chờ đợi người sẽ được Lý Long Cơ chọn tiếp theo.

Quả nhiên, lúc Lý Long Cơ tuyên bố người thứ ba.

Lý Lâm Phổ liền lập tức khẳng định suy nghĩ của mình là chính xác. người thứ ba thì ra là Quang Châu trưởng sứ Vi Hoán, cũng chính là người vì vụ án đông cung mà bị biếm truất, là một trong những thành viên nồng cốt của phe đông cung.

‘Vi Hoán làm Công bộ Thượng thư!'

Sự tái thăng chức của Vi Hoán làm cho tất cả mọi người đang ngồi đó đều kinh ngạc vô cùng, đây là tín hiệu rõ ràng nhất, phe đông cung đã mai danh ẩn tích hai năm lại bắt đầu xuất hiện trở lại.

Nếu nói Độc Cô Hạo Nhiên bởi vì tình huống đặc thù nào đó mới tái thăng chức, thì sự tái thăng chức của Vi Hoán hoàn toàn không phải đơn giản như vậy, bất luận là Trương Quân.

Trần Hi Liệt hay là Dương Quốc Trung, trong đầu bọn họ cùng đồng thời nhảy ra một ý niệm.

Lý Hanh lại quay trở về đông cung rồi.

Cho dù có chút khó tin. nhưng sự thật đã đặt ngay trước mắt. hai người lúc trước thuộc phe đông cung nay đều đã tái xuất nhậm chức tướng quốc rồi, đây chẳng phải là điềm báo trước Lý Hanh phải sẽ quay trở lại đông cung hay sao?

Trương Quân nhanh chóng liếc nhìn Lý Lâm Phổ một cái, thấy vẻ mặt hắn vẫn thán nhiên điềm tĩnh, tựa như là đã biết trước mọi việc rồi vậy, trong lòng hắn lại bất đầu có chút nghi hoặc.

Chẳng lẽ Lý Lâm Phổ đã biết Lý Hanh sẽ tái xuất hay sao? nhưng mà nếu Lý Hanh tái xuất, thì trong khoảng thời gian này Lý Lâm Phổ sẽ tuyệt nhiên không thể bình tĩnh như vậy mới đúng, có lẽ là nguyên nhân khác chăng?

Trong lòng Trương Quân không ngừng nghi hoặc, hắn cũng không dám nhiều lời.

nhưng Dương Quốc Trung đã không thể ngồi yên được rồi, đương nhiên Vi Hoán chính là bị hắn đuổi khỏi chức thái thú Ích Châu, dùng Thôi Viên làm thái thú Ích Châu, nếu Vi Hoán vào tướng quốc, kẻ thứ nhất không cho phép việc này xảy ra chính là hắn Dương Quốc Trung.

“Bệ hạ, Vi Hoán ở Linh Lăng làm thái thú thật sự là không có làm được việc gì nổi bật cả, đánh giá cũng không được cao, hơn nữa hắn chưa từng đảm nhiệm qua chức vị quan trọng trong kinh, nếu nhâm mệnh hắn làm công bộ Thượng thư, chỉ e quần thần không phục, ý kiến của thần là muốn để cho hắn làm Thị lang trước, đợi tôi luyện vài năm nữa mới tái nhâm mệnh làm Thượng thư cũng không muộn.”

Trần Hi Liệt cũng nói: “Thần đồng ý với kiến nghị của Dương Thượng thư, Vi Hoán lúc trước dù sao cũng có tỳ vết đã trọng dụng người nhà. bệ hạ chọn hắn làm tướng quốc, thần lo lắng hắn không đủ đức hạnh, làm cho quần thần không phục.”

Sự phản đối của Dương Quốc Trung và Trần Hi Liệt nằm trong dự đoán của Lý Long Cơ, không đợi Vi Kiến Tố cũng tham gia phản đối, Lý Long Cơ liền võ đoán nói: “Chọn Vi hoán làm tướng quốc, trẫm đã cân nhắc rất lâu, hai vị ái khanh không cần lo lắng làm gì.”

Lúc này, còn có vị tướng quốc thứ tư phải tuyên bố, nhưng Lý Long Cơ lại tựa hồ đã quên bén đi, hắn nhìn đồng hồ cát một lúc, bèn nói: “Sắp đến giờ rồi, trẫm nói thêm một việc này nữa, ngày hôm qua Dương Thượng thư đề nghị trẫm phái thân vương tọa trấn tại địa phương.

Trẫm đã suy nghĩ rất lâu. cho rằng cũng là một biện pháp hay, cho nên trẫm quyết định tiếp thu kiến nghị của Dương Thượng thư. nhâm mệnh Vĩnh vương Lân làm Giang nam đông đạo quan sát sứ.

Dương Châu đại đô đốc, tọa trấn Dương Châu, đốc thúc việc vận chuyển lương thực tại Giang Hoài.

Ngoài ra. trẫm còn quyết định nhâm mệnh Vinh vương Uyển làm Hà Bắc đạo, Hà Đông đạo quan sát sứ, tọa trấn Tướng Châu, theo dõi bá quan của hai đạo; Thọ vương Mạo làm Sơn nam đạo quan sát sứ.

Kinh Châu đại đô đốc, tọa trấn Kinh Châu, đốc thúc việc tiền lương của Kinh Tương; nhâm mệnh thêm Dĩnh vương Giao làm Kiếm Nam đạo quan sát sứ, Ích Châu đại đô đốc, tọa trấn Ích Châu, đốc thúc tăng trưởng lượng muối và sắt của Ba Thục, cùng với Khánh vương Tông tọa trấn An Tây, tổng cộng có năm vị thân vương ra trấn tại địa phương.”

Dương Quốc Trung vốn định chỉ định dùng việc này để thử Lý Long Cơ, không ngờ không những chỉ có Vĩnh vương phái đến địa phương. mà cả Dĩnh Vương cũng bị điều đi luôn, hắn lập tức ngạc nhiên đến tròn xoe cả mắt, thì ra tất cả các thân vương đang dẫn đầu cũng không có một người nào có thể nhập chủ đông cung, thế thì ai sẽ là người nhập chủ đông cung đây?

Chẳng lẽ thật sự là Lý Hanh sẽ quay lại nhậm chức hay sao?

Dương Quốc Trung có lẽ vẫn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của việc thân vương trấn giữ địa phương, nhưng Lý Lâm Phổ và Trương Quân lại rất rõ, thân vương trấn giữ địa phương, là một chế độ phân phong biến tướng, mối loạn đầu thời Hán. sự lụi vong của Tây Tấn đều bắt nguồn từ chư hầu phân phong, thời sơ Đường tuy đã từng có chư vương phân phong thời gian ngắn. nhưng đó là bởi vì mới kiến lập vương triều, cần có thân vương đi địa phương cũng cố chính quyền, còn bây giờ là Trung Đường, cơ bản là không cần thiết, phân phong chư vương là đạo lấy loạn trị quốc (*đạo trị quốc dễ gây ra rối loạn không ồn định trong nội bộ xã hội).

Cho dù Lý Lâm Phổ biết được đây là quyết định của Lý Long Cơ vì việc hoàng trưởng tôn nhập chủ đông cung, đem con trai của hắn đều đặt đến địa phương.

đây sớm muộn sẽ trở thành khơi nguồn của việc chư hầu phân phong, là đạo lấy loạn trị quốc, trên lịch sự có rất nhiều bài giáo huấn, xin bệ hạ suy xét kỹ lại.”

Chuyện mà Lý Long Cơ đã quyết định, làm sao có thể bị người khác ảnh hưởng, hắn mở cuộc hợp Chính sự đường này, chẳng qua là thể hiện chút hình thức ra thôi, tò ý Chính sự đường đã thông qua thương thảo, bất kỳ ý kiến phản đối nào, hắn cũng không nghe lọt lỗ tai.

Hắn khoát tay nói: “Tướng quốc đã cả nghĩ rồi, bốn người họ chỉ thực hiện quyền giám đốc, không hề can thiệp quân chính địa phương. không có điều gì bất ổn. ý trẫm đã quyết, đừng phản đối gì nữa.”

Lúc này, Lý Long Cơ từ từ nói ra chuyện đại sự thứ ba của hắn: “Đông cung đã bỏ trống hai năm. nếu bỏ trống thêm nữa. e là bất lợi với xã tắc, vì vậy trẫm quyết định tái lập đông cung. trẫm đã quyết định sơ bộ, hoàng trưởng tôn Thục đức độ bao dung, dung dị mà quả đoán, nhân hiếu ôn hậu khiêm cung, hành động khắc lễ, rất được lòng trẫm. trẫm quyết định lập hoàng thái tôn làm chư quân.” (*chư quân: thái tử)

Trong lúc tất cả mọi người đều không có sự chuẩn bị.

Lý Long Cơ đột nhiêm ném ra quyết định này, giống như bình nguyên dậy một tiếng sấm vang, làm cho tất cả mọi người có mặt ngoại trừ Lý Lâm Phổ đều chấn động đến sửng sốt.

“Canh giờ đã đến. mọi người quay về Hàm Nguyên điện đi!

Tiếp tục triều hội.”

Lý Long Cơ nói xong, liền sải bước đi về hướng ngoài cửa. lúc này, trên quảng trường Đan Phượng môn truyền đến tiếng chuông ngân vang.

“Ngô hoàng vạn tuế vạn vạn tuế!”

Mọi người hô ba tiếng vạn tuế.

Lý Long Cơ gật gật đầu.

“Chúng ái khanh bình thân!”

“Bệ hạ có chỉ. bá quan về vị trí. tiếp tục triều hội.”

Triều hội tiếp tục tiến hành, Lý Long Cơ sau khi tuyên bố ba việc đại sự ở Chính sự đường, trong lòng của hắn nhẹ nhõm đi rất nhiều, thật ra bất luận là khuếch tướng hay thân vương trấn giữ địa phương, đều là chuyện mà Lý Long Cơ đã suy nghĩ rất lâu rồi, hắn biết rõ hoàng trưởng tôn không bì được với con trai, dưới con mắt hau háu rình rập của nhiều hoàng thúc như vậy, hoàng vị của hắn sẽ ngồi vô cùng gian nan. duy chỉ có tăng mạnh thế lực của hắn. mới là cách làm tự bảo vệ mình, từng bước khôi phục phe đông cung ban đầu, chính là một trong những thù đoạn quan trọng.

Thêm nữa là hắn thông qua việc quan sát một năm. phát hiện trong số các thân vương chư tử. sáu vị thân vương Khánh, Đệ, Vinh, Vĩnh.

Dĩnh.

Thọ dã tâm lớn nhất, ảnh hưởng của sâu rộng, vì vậy hắn bèn quyết định thả sáu người này xuống địa phương, cắt giảm ảnh hưởng của bọn họ trong trung ương triều đình, vì vậy mới nảy sinh suy nghĩ trước nhất phái Đệ vương trấn giữ An Tây, đây vừa là giám đốc Lý Khánh An. lại có thể đem ứng cử viên nhập chủ đông cung sáng giá nhất Đệ vương điều đi, còn về sau này Đệ vương bị giảm, sửa lại là Khánh vương trấn giữ An Tây, đó là một điều ngoài ý muốn.

Còn kiến nghị của Dương Quốc Trung chẳng qua là một sự trùng hợp, vừa lúc để hắn có được một cái cớ mà thôi, nhưng đây vẫn còn chưa đủ, hoàng trưởng tôn vẫn cần một quân phiệt địa phương có sức mạnh ủng hộ, mà người này chính là nhân vật lãnh đạo Lý Khánh An của phe đông cung.

Lý Long Cơ nhìn vào ngọc điệp trước mắt. sau đây chính là phong thưởng của Lý Khánh An rồi.

đúng như Cao Lực Sĩ nói, việc Độc Cô Minh Nguyệt sẽ không ảnh hưởng đến sĩ đồ của Lý Khánh An. phong thưởng của Lý Long Cơ đối với Lý Khánh An sớm đã định chắc lúc ở Hoa Thanh cung rồi, đã khắc thành ngọc điệp, tuy là hôm qua hắn không có được Độc Cô Minh Nguyệt, làm cho lòng hắn bực tức, nhưng phong thưởng của Lý Khánh An lại quan hệ đến sự tiếp nối và kế tục giang sơn Đại Đường của hắn. hai thứ một nặng một nhẹ, vừa nhìn đã rõ ngay.

“Sau đây là Lý Khánh An.”

Thôi Bình lập tức cao giọng hô lên: “Bệ hạ tuyên Lý Khánh An.”

Trên đại điện khẽ nháo nhào lên. cuối cùng đã đến lượt Lý Khánh An rồi, Lý Khánh An bước nhanh ra triều ban, đi đến trước thang ngọc gập người thi lễ: “Thần Lý Khánh An tham kiến bệ hạ!”

Lý Long Cơ mỉm cười nói: “Để Lý ái khanh đợi lâu rồi.”

Hắn khẽ ho lên một tiếng, cất cao giọng nói: “Lý Khánh An thu phục Toái Hiệp, bình ổn mối hoạn Đột Kỵ Thi, trận chiến Đát La Tư kích bại Đại Thực, thu phục địa vị nước tông chủ của Đại Đường ta đối với Chiêu Võ cửu quốc, công trạng ở xã tắc, trẫm quyết định sắc phong khanh ấy làm An Tây quận vương, gia phong Phiêu kỵ Đại tướng quân, thực phong Bát trăm hộ, ngoài ra gia phong thêm cho khanh làm Tả bộc xạ, Đồng trung thư Môn hạ Bình Chương sự.”

Việc gia phong cuối cùng này làm cho khắp đại điện ồ lên kinh ngạc, đây là việc mà ai cũng không nghĩ tới, Thượng thư Tả bộc xạ kỳ thực cũng là một hư chức, không có thực quyền, chức này cũng giống hệt như Hiệu kiểm Binh bộ Thượng thư của An Lộc Sơn và Hiệu kiểm Công bộ Thượng thư của Cao Tiên Chi, không có ý nghĩa gì đặc biệt, chỉ là cao hơn một phẩm, nhưng Đồng trung thư Môn hạ Bình Chương sự lại chấm một nét bút dày đặc nhất lên chức Thượng thư Tả bộc xạ của hắn.

Lý Khánh An đã bất ngờ vào chức tướng rồi, kinh ngạc, đố kỵ, hâm mộ, vui mừng, các thần sắc khác nhau đều xuất hiện trong mắt các triều thần, không có ai có thể thản nhiên đón nhận nó.

Thậm chí Lý Lâm Phổ cũng thất kinh, hắn lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra. thì ra vị tướng quốc thứ tư mà Lý Long Cơ nói lại là Lý Khánh An, điều này có nghĩa là gì?

Hắn suy nghĩ một chút đã hiểu ra.

Lý Khánh An tuy rằng nhập tướng, nhưng hắn xa tận An Tây, trên thực tế không hề tham dự quyết sách của quân quốc đại sự. không có ảnh hưởng gì đối với chính vụ triều đình, nhưng ý nghĩa của bản thân việc nhập tướng lại vô cùng sâu rộng, hắn không chỉ vượt qua An Lộc Sơn và Cao Tiên Chi, trở thành người đứng đầu tiết độ sứ, hơn nữa hắn là lãnh tụ của phe Đông Cung, hắn nhập tướng đối với thực lực của hoàng trưởng tôn sẽ mang tầm ảnh hưởng vô cùng quan trọng, thêm vào đó Lý Hiện.

Vi Hoán.

Bùi Mân trước đó. như vậy đã xác lập phe Đông Cung của hoàng trưởng tôn là đệ nhất thế lực của triều đình, cộng thêm liên minh Lý Khánh An và Vương Củng, như vậy, lại vô hình chung thông qua Lý Khánh An liên kết phe Đông Cung và phe tướng quốc lại làm một.

Đây chính là mục đích Lý Long Cơ an bài Lý Khánh An nhập tướng, có thể nói đây là một nét bút vẽ rồng thêm mắt. quả thật cực kỳ cao minh, vì vậy hắn mới phái Khánh vương trấn giữ An Tây, để kiềm hãm sự bành trước quyền lực của Lý Khánh An, ở bên trong đó là quan hệ móc nối khắng khít đến từng mối nối một.

Việc vào tướng của Lý Khánh An không chỉ làm cho Lý Lâm Phổ cảm thấy bất ngờ, cả Dương Quốc Trung và Trương Quân cũng sững sốt vô cùng, nhưng việc nhập tướng của Lý Khánh An đã khó phân tán sức tập trung của hai người nữa rồi, tin tức ban nãy Lý Long Cơ tuyên bố lập hoàng trưởng tôn làm chư quân vẫn còn vang vọng dài dài trong lòng của bọn họ, làm cho bọn họ vẫn chưa thể lấy lại bình tĩnh, bọn họ đã ý thức được, cục diện triều đình sẽ phát sinh thay đổi trọng đại, bọn họ sẽ đi đâu về đâu?

Nhưng ảnh hưởng lớn nhất lại là các tiết độ sứ trong triều đình.

An Lộc Sơn.

Ca Thư Hàn.

Cao Tiên Chi. bọn họ ở một mức độ nào đó cũng là một mối quan hệ cạnh tranh, cạnh tranh ai sẽ trở thành đệ nhất tiết độ sứ của Đại Đường, Ca Thư Hàn thì không nói làm gì. hắn cả quận Vương Củng không được phong, trong lòng có bất mãn đến đâu cũng không thể làm gì được, mấu chốt là Cao Tiên Chi và An Lộc Sơn hai người.

Bọn họ cũng đều là quận vương, tuy rằng Cao Tiên Chi về mặt tản quan thì cao hơn An Lộc Sơn một chút, nhưng Hiệu kiêm Công bộ Thượng thư lại thấp hơn Hiệu kiểm Binh bộ Thượng thư một chút, vì vậy hai người họ là một sự cân bằng kỳ diệu, mà Kiếm Nam dù sao không phải trọng trấn đông bắc, bất luận là về mặt tài nguyên và binh lực đều không thể nào so bì với Phạm Dương. vì vậy ở một mức độ nào đó, vẫn là An Lộc Sơn là đệ nhất, nhưng việc bái tướng của Lý Khánh An như một sự xuất thế bức phá đột ngột, làm cho Cao Tiên Chi và An Lộc Sơn đều kinh ngạc sửng sốt.

Trong lòng Cao Tiên Chi có chút chua xót, Lý Khánh An là hạ cấp cũ của hắn. là nhân tài hậu bối một tay hắn đề bạt lên. nhưng không ngờ hắn cuối cùng lại vượt qua mình, cho dù trong lòng chua xót. nhưng hắn vẫn mừng thay cho Lý Khánh An.

An Tây dưới sự thống lĩnh của hắn đạt đến tầm cao như vậy, các tướng sĩ An Tây đều có được thu hoạch, điều này khiến cho Cao Tiên Chi xuất thân từ An Tây cảm thấy an ũi, lại có chút tiếc nuối, dù sao không phải là hắn đưa quân An Tây bước vào sự huy hoàng.

Còn An Lộc Sơn lại vô cùng khác biệt, trong lòng hắn chỉ có ghen ghét, nỗi ganh ghét vô bờ bến. chức vị mà Lý Khánh An có được chính là thứ mà hắn hằng mơ ước. có thể bái tướng, nhưng lại không phải rời khỏi An Tây, việc hắn sợ hãi nhất là bị điều vào triều đình, nhưng việc hắn khát vọng nhất, cũng là vào triều đình làm tướng, hai điều này dường như vô cùng mâu thuẫn, mãi mãi khó có thể điều hòa. nhưng việc mâu thuẫn như vậy, ở trên người Lý Khánh An lại dung hòa lại một cách hoàn hảo, trong lòng An Lộc Sơn đã mất cân bằng, ánh mắt ganh ghét đó không hề che giấu mà dán chặt vào Lý Khánh An.

Trong đại điện khắp nơi vang lên tiếng xì xầm bàn tán. trong lòng Lý Khánh An nỗi vui mừng phong vương thoắt cái đến. lại thoắt cái đi.

đem theo sự nghi hoặc đầy trời của việc nhập tướng, nỗi nghi hoặc cứ như ngắm hoa trong sương.

đối với hắn. nhập tướng không phải là chuyện đáng lấy làm vinh hạnh gì.

đó rất có thể là nước cờ để dành của Lý Long Cơ chiếm đoạt quân quyền của hắn. nhưng hắn không có thời gian suy nghĩ dụng ý của Lý Long Cơ, cũng không có thời gian suy nghĩ đối sách của mình, hắn lập tức khom người tạ ân nói: “Thần Lý Khánh An tạ bệ hạ long ân!”

Lý Long Cơ nhìn chăm chú vào Lý Khánh An. từ từ nói: “Ánh mắt của khanh nói với trẫm. khanh có chuyện muốn nói. nói đi!

Trẫm muốn nghe thử.”

Lý Khánh An biết nỗi nghi hoặc thoáng chốc ban nãy của mình đã bị Lý Long Cơ phát hiện, phong vương bái tướng, đây là chuyện vinh hạnh biết dường nào, trong mắt hắn lẽ ra phải kích động và mừng rơn mới đúng, nhưng hắn không cả mừng, lại là mê hoặc và nghi ngại, đây sẽ làm cho Lý Long Cơ sinh ra cảnh giác trong lòng, nên trả lời hắn thế nào đây.

Lý Khánh An suy nghĩ xoay chuyển rất nhanh, hắn lập tức nói: “Bệ hạ. thần là có một thỉnh cầu muốn được bệ hạ đồng ý, chỉ là có chút do dự là nên nói, hay là không nên nói!”

“Chuyện gì?

Khanh nói.”

“Thần nghe nói Đại Thực thân vương đặc sứ đã đến Trường An. thần biết sứ đến cực kỳ quan trọng. thần nguyện làm Tiếp phiên sứ. xin bệ hạ ân chuẩn!” (*Tiếp phiên sứ: quan phụ trách tiếp đón sứ giả nước thuộc địa)

“Trẫm còn tưởng rằng là chuyện đại sự gì. chẳng qua là một việc nhỏ thôi, trẫm chuẩn đấy!”

‘Thần tạ ơn bệ hạ!”

Lý Khánh An chậm rãi lui ra.

Lý Long Cơ vẫn tiếp tục nhìn hắn đến khi bước vào triều ban. lúc này mới buông việc của Lý Khánh An ra. cao giọng nói với chúng thần: “Sau đây, trẫm phải tuyên bố ba chuyện đại sự!”

Triều hội ngày mười một tháng hai này trời định phải là ngày trở thành đại sự của thời trung đường.

Trong lần triều hội này, không những sắc phong hai Quận vương, thêm tướng quốc; mà quan trọng hơn cả.

Đông Cung trống trải hai năm nay cuối cùng cũng đã đón nhận chủ nhân mới của nó.

Hoàng trưởng tôn Lý Thục được phong làm Hoàng thái tôn.

đổi tên thành Lý Dự. trở thành chư quân Đại Đường.

Còn phụ thân của hắn. tiền thái tử được đổi phòng thành Ung vương, được chuẩn vào Đông Cung, sớm tối chỉ dạy chư quân xử trí việc nước.

Sáng nay, cùng với lúc kết thúc đại triều, từng tin quan trọng này như mọc cánh bay khắp ngõ ngách phố phường Trường An. chấn động cả triều đường, trở thành tiêu điểm thảo luận của các tửu tử. trà lâu Trường An.

Độc Cô gia Vụ Bồn phường đang hỉ sắc tưng bừng. trước cửa lớn đang treo đầy lồng đèn đỏ, ru băng đỏ.

Đấy không những để chúc mừng cho lão gia nhà họ sắp được vinh quang thăng chức làm Tư Nông Tự Khanh, càng để tôn vinh cho cô gia Độc Cô gia sắp thăng Quận vương.

Trên bậc thềm ngoài cửa phủ. mười mấy gia nhân đang đốt sẵn đố

ng lửa.

Đã có mấy gia nhân khác đang dùng đao chặt ống tre thành từng đốt.

để chuẩn bị đốt “pháo tre”.Dù Lý Khánh An đã vận dụng thuốc nổ vào chiến tranh, nhưng người nhà hắn vẫn dùng phương pháp nguyên thủy nhất này để ăn mừng.

Minh Châu yêu thích náo nhiệt tất nhiên sẽ không quên.

Trong lòng nàng đang ôm sẵn năm sáu ống tre nôn nóng đợi chờ.”

“Lưu quản gia.

đã phái người đi chưa?

Rốt cuộc là có tin gì chưa?”

“Nhị cô nương không phải nôn nóng. ta đã sớm phái người đi rồi. bây giờ triều hội chắc chắn đã giải tán.”

Lòng Minh Châu nóng như lửa đốt.

Khánh An có thể thăng làm Quận vương với nàng có ý nghĩa quan trọng hơn gì hết.

Nếu được thăng làm Quận vương thì hắn sẽ không còn là đại thường bình thương.

Tỳ tỳ sẽ có thể làm vương phi, vậy hắn không phải còn được lập trắc phi sao?

“Đến rồi!

Đến rồi!”

Có người chỉ về hướng xa xa hô to, chỉ thấy vài tên gia nhân chạy đi như bay đang vẫy tay từ xa: “Thăng rồi! thăng rồi!”

Minh Châu vui mừng nhảy cẩng lên. vội bõ hết ống tre trên tay vào lửa. chỉ một chốc, tiếng cháy nổ “bốp bốp” liên hồi.

ống tre nứt nổ. phóng lên không từng chùm từng chùm sao hỏa sáng chói.

Các gia đinh báo hỉ thở hổn hển chạy đến báo: “Cô gia không chỉ được phong làm An Tây Quận vương, còn nghe nói được vào làm chức thừa tướng.”

Quản gia và bọn gia nhân há hốc mồm.

Quái lạ!

Cô gia còn làm cả tướng quốc ư.

đấy chẳng phải ngoài dự đoán của người khác sao!

Minh Châu nghe mà trợn tròn mắt. mãi một lúc sau. nàng mới “Á!” lên một tiếng rõ to, xong vội quay lựng chạy vào phủ báo tin. miệng nàng không ngừng hô hào: “Tỷ tỷ, không!

Vương phi!

Không!

Tướng quốc phu nhân...”

“Nhị cô nương, cậu lão gia cũng được vinh dự thăng làm Binh bộ Thị lang rồi. ” Gia nhân báo tin vội bổ sung thêm.

“Mẫu thân!

Cậu cũng được thăng chức rồi!”

Bọn gia nhân ôm bụng cười ồ lên.

Chương 287: Sứ giả giá đáo

Giữa trưa, một đoàn người vài trăm lạc đà đang từ từ tiến vào mình Đức Môn Trường An.Dân chúng Trường An hiếu kỳ ngắm nhìn đoàn kỳ trang phục cổ quái này.

Bọn họ ai ai đều mặc trường bào màu đen, đầu quấn vài cuộn, trong khác hẳn với người Hồ mà họ đã gặp.

Đây chính là đội Hồ nhân vượt vạn lý từ Damascus đến đây, người dẫn đầu họ chính là Man Tô Nhĩ- nhân vật chỉ sau Khalifah của Đại Thực.

Hắn từ Damascus xuất phát, vượt qua sông Amul nhưng họ lại không đi qua khu Túc Đặc, mà xuyên qua Thông Lĩnh của Thổ Hỏa La.

Hắn nguyên có ba ngàn kỵ binh hộ vệ, nhưng quân Đường cự tuyệt kỵ binh Đại Thực nhập cảnh, nên hắn đành phải lệnh cho họ cấm quân tại Thồ Hoa La. còn hắn thì theo hộ tống của quân Đường, vượt qua An Tây, xuyên qua hành lang Hà Tây, sau ba tháng cuối cùng cũng đến thủ đô Trường An đế quốc Đại Đường.

Sự tráng lệ hùng vĩ của Trường An đã để lại cho hắn ấn tượng sâu sắc.Hắn vừa vào cửa thành, đã hiếu kỳ ngắm nhìn đô thành mệnh danh đệ nhất đại thành này.cảnh tượng phồn vinh trong thành cùng đại lộ Chu Tước thăng tấp, và dòng người qua lại tấp nập trên đường đã khiến hắn bị sốc mạnh.

Man Tô Nhĩ nhìn chằm chằm trước mắt.

Hắn đi từ hướng đông đến đây, lúc ở Lũng Hữu đã được chiêm ngưỡng sự trù phú và phồn thịnh của Đại Đường.Sơn thủy hữu tình cũng để lại cho hắn ấn tượng khó phai, mà cánh phồn thịnh của Trường An lại càng khiến lòng hắn mãi không bình lặng được.Bao nhiêu năm sau. khi Man Tô Nhĩ lên chức Khalifah. việc đầu tiên hắn phải làm là tu kiến một tòa thành vĩ đại tương tự Trường An.

Vì thế,thành Baghdad đã ra đời.

Điều khiến hắn nuối tiếc chính là, dù là Congtantinople của Bái Chiêm Đình hay Baghdad ven sông Dijla đều không thể nào sánh cùng Trường An được.

Lúc Man Tô Nhĩ vẫn còn ở Hà Tây, Hồng Lư Tự phụ trách tiếp đãi ngoại Phồn đến viếng Đại Đường đã được tin. chỉ là không ai biết địa vị của hắn tại Đại Thực, càng không biết Đại Thực là nước mà các nước nhỏ như Thạch Quốc, Khang Quốc có thể so sánh được.ngoài các trọng thần biên cương, định vị của toàn triều đường Đại Đường đều không đánh giá cao Đại Thực.

Họ không chỉ xem họ là nước nhỏ như Thổ Phồn, cả các nước lãnh thổ vạn lý như Đột Quyết, Hồi Hột còn phải đến Đại Đường chờ sắc phong khả hãn. một nước phương tây xa xôi thần bí này thì càng khỏi nói.

Man Tô Nhi lúc đến Hàm Dương, người nghênh tiếp hắn chính là Dương Vượng, nên nói là lễ tiết này có phần hơi thấp.

Nó cũng áống như câu chuyện một tài xế của bộ ngoại giao đi đón phó tổng thống của một nước lớn hậu thế.

Nhưng Man Tô Nhĩ vẫn không lộ thái độ gì, trên mặt hắn vẫn không có nửa phân bất mãn.

Chẳng mấy chốc hắn đã biết được không phải do Đường Triều vô lễ, mà nên nói là tâm lý ưu việt của Đường Triều lại phát tác.

Dùng lời của Dương Vượng nói, có thể cho người đến nghênh đón đã là quý hóa lắm rồi, nếu là các quốc vương chư quốc Túc Đặc vào Kinh, căn bản còn không được tiếp đón gì.

nhưng đây cũng là điều Man Tô Nhĩ hy vọng, hắn đến Trường An không phải vì liên bang giao hữu giữa hai đại quốc cần bình đãng đối đãi, hắn đến có mục đích riêng của hắn.

Hắn muốn chuộc lại hai vạn quân Đại Thực bị quân An Tây bất làm tù bình, phải học tập kỹ thuật tiên tiến nhất của Đại Đường, như thuật làm giấy, chế áo giáp, chế cung tiễn, thậm chí cả bí mật hỏa lôi của Đại Đường, nên việc hạ mình này sẽ cực kỳ có lợi cho hắn.

Dương Vượng là một quan viên tiếp đãi nhiệt tình.

Đương nhiên, hắn cũng từng nhiệt tình chỉ cách cho Mưu Thích La Đa để đoạt Minh Nguyệt, và sự nhiệt tình ấy đã mang đến cho hắn vài trăm quan tiền.

Điều này khiến hắn cảm nhận được nhiệt tình quả thật là một thủ đoạn giao tiếp không tồi.

Vì thế, khi nghe nói Man Tô Nhĩ đã từng dễ dàng rộng rãi thưởng cho một ca nữ trà lâu ba trăm lượng bạc, hắn lại càng nhiệt tình hơn bao giờ hết.

Từ Hàm Dương đến Trường An chẳng qua là cự ly ngắn ngủi, thế mà hắn vẫn không ngừng vui vẻ giới thiệu từng cảnh từng vật của Đại Đường.

Khi Man Tô Nhĩ bình chân như vại hỏi giấy được làm như thế nào, hắn đã giới thiệu cho Man Tô Nhĩ ba cách để được thuật chế tạo giấy, có thể giống Nhật Bản.

Xiêm La phái sứ giải đến Đại Đường. hoặc trả tiền cao cho thợ thủ công đến Đại Thực, hoặc cũng có thể đến công xưởng làm giấy để phác thảo lại cách làm.

Còn thuật làm áo giáp, làm cung tiễn cũng có thể dùng cách này để có được phương pháp.

Hơn như Dương Vượng còn chém đinh chặt sắc vỗ ngực bảo đảm. hắn có thể giới thiệu người cho.

Đương nhiên là nhiệt tình của hắn lại một lần nữa đạt được thành công.

Khi vào cửa thành Trường An. trong túi tiền hắn lúc ấy đã nặng trĩu, nặng những hai trăm lượng hoàng kim. hơn nữa đây còn mới chỉ là một nữa.

Điều kiện để trao đổi là hắn sẽ dẫn vài người thợ Đại Thực về nhà và an bài cho học thuật làm giấy.Trong lòng Dương Vượng cơ hồi vui như mùa xuân, muốn học làm giấy thì có gì khó khăn?

Các xưởng làm giấy tư khắp Trường An những hàng trăm, học đâu chả được?

về cách chế tạo áo giáp và cung thì Dương Vượng cũng có phần khó xử.

Hắn cũng biết đây là bí mật quân sự. không thể tùy ý tiết lộ như thuật làm giấy, một khi bị người khác phát hiện, Dương Vượng hắn có thể sẽ đầu rơi máu đổ, cho nên về hai kỹ thuật này, hắn mãi không dám nhận lời.

Man Tô Nhĩ cũng không hỏi nhiều, hắn biết nhiều việc cũng phải từ từ.

Hắn đã nhìn ra tên họ Dương này kỳ thật đã động lòng, chỉ là nhất thời chưa chịu buông miêng, phải từ từ, đợi hắn dùng miếng mồi to, chắc chắn không sợ nhử không được con cá này.

nghĩ đến đây, Man Tô Nhĩ mỉm cười nói: “Hoàng đế các ngươi hôm nay sẽ tiếp kiến bọn ta chứ?”

Man Tô Nhĩ đương nhiên không thể trực tiếp giao lưu cùng Dương Vượng, hắn có dẫn theo một phiên dịch người Túc Đặc có thể nói được tiếng Ả Rập và Hán.

Người phiên dịch Túc Đặc kia đã chuyển lời hắn cho Dương Vượng.

Dương Vượng cười nói: “Các vị đến thật không đúng lúc, hôm nay triều đình chúng ta đang cử hành hội. hoàng đế điện hạ e rằng không tiếp đãi các vị được.

Có điều ta có thể an bài chỗ ở cho các vị trước, có thời gian còn đi tham quan Trường An được.”

Man Tô Nhĩ nghe lời của phiên dịch liền gật gật đầu nói: “Vậy được!

Nhờ mọi người an bài chỗ ăn trưa đã.”

Hắn vừa dứt lời bỗng nghe tiếng vó ngựa vội vã phía trước, hành nhân cũng vội tránh nhanh sang hai bên nhường đường, chỉ thấy đội kỵ binh hơn trăm người đương hộ tống một chiếc xe ngựa phóng qua.

Xe ngựa đã dừng trước mặt đoàn người Đại Thực, Dương Vượng đương đi lên hỏi han thì cửa xe ngựa bỗng được mở toang, chỉ thấy Lý Khánh An đang từ từ bước xuống xe.

Nhìn thấy hắn.

Dương Vượng sợi xanh mặt, bất giác lùi ra sau hai bước.

Lý Khánh An cũng giống tử địch của Dương gia, Dương gia tử đệ nhìn thấy hắn là sợ khiếp vía. nhất là khi Dương Vượng lại vừa mới nhận hai trăm lượng hoàng kim của người Đại Thực, lại càng có tật rục rịch bất an trong lòng. chỉ nhìn sơ, Lý Khánh An đã nhìn thấy ngay Man Tô Nhĩ, đấy là một người đàn ông chừng ba bốn, ba lăm tuổi, dung mạo tuấn tú, khí độ cao quý, từng cử chỉ động tác đều có khí tiết của kẻ vương giả.

Dù cho họ chưa từng gặp mặt. nhưng bọn họ cũng được xem như là bằng hữu cũ.

Hắn đi lên trước hơi chấp tay thi lễ. dùng tiếng Đột Quyết cười nói: “Các hạ chắc chính là điện hạ Man Tô Nhĩ Ngải Mễ Nhĩ!”

Man Tô Nhĩ tinh thông tiếng Đột Quyết.

Hắn có phần ngỡ ngàng, việc đến Trường An của hắn vốn không nói rõ thân phận mình, thậm chí cả tên hắn cũng không nói với quan viên Đại Đường đến nghênh đón mình, mà sao người này lại biết được thân phận và họ tên mình, và còn biết biết cả mình chính là Ngải Mễ Nhĩ.

Hắn cẩn thận xét nét tên quân quan nhà Đường trước mặt mình, chạc ba mươi, thân hình cao to vạm vỡ, khí thế bất phàm.Đặc biệt là vết thẹo dài trên trán rất dễ để lại ấn tượng nơi người khác; cộng thêm đôi mắt sáng óng như mắt của loài sói về đêm. như thể xuyên thấu tâm can người khác, khiến Man Tô Nhĩ nhìn mà thấy rùng mình.

“Ta chính là Man Tô Nhĩ. xin hỏi vị tướng quân này có quen biết ta ư?”

Khánh An cười cười nói: “Điện hạ Man Tô Nhĩ, sao người lại có thể không biết ta?

Người đi qua An Tây không lẽ thuộc hạ ta không nói rằng, ta cũng ở Trường An sao?”

“Ngươi chính là.. .Lý Khánh An?!”

Man Tô Nhĩ chùn mình bỡ ngỡ nhìn Lý Khánh An.Đây chính là đối thủ của hắn sao?

Chính là chủ soái đã đánh bại Mộc Tư Lâm.

đoạt đi vùng đất Hà Trung?

Hắn lại có thể trẻ đến thế!

Dương Vượng nuốt khan một cái, dọc đường hắn tiếp chuyện Man Tô Nhĩ chỉ cảm thấy người này sâu như nước đại dương khó mà đoán được lòng dạ. ánh mắt hắn lạnh lùng chà bao giờ biểu lộ một chút tình cảm, khiến Dương Vượng không khỏi bất giác lòng sinh kính nể với Man Tô Nhĩ.

Nhưng hiện giờ nhìn thấy một tia hoảng loạn trong mắt Man Tô Nhĩ, thậm chí là sợ hãi, Dương Vượng lại càng thấy kinh sợ Lý Khánh An hơn.

Hắn lúng túng đi lên thi lễ: “Đại tướng quân, hạ quan là Dương Vượng của Hồng Lư Tự Điển khác sở, phụng mệnh nghênh tiếp sứ giả Đại Thực.”

Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn.

Khánh An có biết đây là Dương Vượng, con trai Dương Thiểm, Mưu Thích Tư Hàn từng nói với hắn. chính người này đã dẫn đường họ với Lý Hoa Hoa, để Mưu Thích La Đa cướp vợ chưa cưới của hắn.

Người này là một kẻ tiểu nhân tham lam.

Lý Khánh An lạnh nhạt đáp trả: “Man Tô Nhĩ điện hạ là người thừa kế ngai vị Khalifah. không phải một quan viên Điển Khách sở có thể tiếp đón. ngươi về đi!

Bắt đầu từ bây giờ, đại sứ Đại Thực sẽ do ta tiếp đón.”

Dương Vượng không dám nhiều lời, hắn hành lễ xong vội vàng bỏ đi, cả nhìn cũng không dám quay lại nhìn Man Tô Nhĩ.

Lúc này, Man Tô Nhĩ mới từ từ bình tĩnh lại.

Mặc cho bỡ ngỡ lúc đầu mới gặp Lý Khánh An, nhưng dẫu sao hắn cũng là nhân vật đứng thứ hai của Đại Thực, làm sao dễ dàng thất lễ được.

Hắn đặt tay lên trước ngực khom người chào Khánh An. mỉm cười nói: “Hóa ra ngươi chính là Lý tướng quân, chúng ta cũng có thể xem như lão bằng hữu rồi, trước lúc xuất phát.

Khalifah còn dặn ta phải bày tỏ lòng tôn kính thay người đến tướng quân.”

‘Tại hạ cũng thế. ta cũng lòng đấy kính ý với ngài Khalifah. có thể sáng lập một đế quốc, có thể thấy người tuyệt không phải một người tầm thường.

Man Tô Nhĩ điện hạ cũng thế, ta tin điện hạ có thể lãnh đạo A Bạch Tư đi đến thời hoàng kim.

Ngoài ra. ta cũng rất muốn được làm quen tướng quân Mộc Tư Lâm.

Hắn cũng là một địch thủ đáng kính nể.”

Lý Khánh An quá hiểu biết đối với quê hương của mình, khiến Man Tô Nhĩ có cảm giác phảng phất như mình không phải đối diện với một tướng lĩnh Đại Đường, mà là một đồng bào của mình.

Tâm trạng Man Tô Nhĩ bỗng thấy nhẹ nhàng hẳn. cười nói: “Đế quốc A Bạch Tư của chúng ta không có ý trở thành kẻ địch của Đại Đường, nên phái ta đến Đường vương triều, giao hảo với quý quốc, hi vọng chuyến đi này của ta có thể viên mãn thành công.”

“chỉ cần quý quốc có thành ý, ta nghĩ điện hạ sẽ có thể xuất sứ thành công. nhưng nếu điện hạ đến đây chỉ vì mục đích nào đấy, e rằng sẽ bị thất bại mà về thôi.”

“Ha ha!

Lý tướng quân thật biết nói đùa. ta vạn dặm đường xa đến đây, sao lại không có thành ý.”

“Vậy thì tốt!

Ta cũng chúc cuộc viếng thăm của điện hạ thành công.”

Khánh An nhìn nhìn sắc trời cười nói: “Bây giờ đã là lúc trưa, chắc điện hạ vẫn chưa ăn cơm?

Ta biết một chỗ có thể chế biến ra các ăn mỹ vị mà tín ngưỡng quý quốc có thể cho phép, xin hãy đi theo ta.”

Man Tô Nhĩ cả chặng đường từ phía đông đến đây đau khổ nhất là vấn đề ăn uống.

Đạo Islam vẫn chưa được truyền vào Đại Đường, mà phần lớn người Đường làm ăn với người Túc Đặc tín ngưỡng Hỏa giáo là nhiều, vì thế muốn ăn uống tử tế tại Đại Đường chính là điều mong muốn lớn nhất bây giờ của hắn. chỉ tiếc là họ vẫn chỉ có thể tự mình nấu ăn mà chưa được thưởng thức các món ngon Đại Đường.

nghe Lý Khánh An nói biết nơi có thể phù hợp với tập quán của đạo Islam.

Man Tô Nhĩ trong lòng vui mừng, cũng học theo lễ tiết chấp tay của người Hán cười nói: “Đa tạ Lý tướng quân!”

Nơi Khánh An dẫn hắn đến lại chính là Nhiệt Hải Cư.

Nhiệt Hải Cư có một đầu bếp đã ở Kufah vài năm. có thể làm ra các món ăn phù hợp với nghi lễ của đạo Islam.

Khánh An dẫn cả một đoàn khách đông đúc đến khiến Nhiệt Hải Cư bỗng chốc trở nên náo nhiệt.

Vài trăm con lạc đà ngoài cửa để kẹt cả ngõ đi.

Thường Tiến nghe tin vội đi ra cửa lớn khom người chào Khánh An: “Chúc mừng đại tướng quân đã thăng chức, hôm nay Nhiệt Hải Cư ta sẽ mời khách, để chúc mừng cho đại tướng quân!”

“Để hôm khác đi!”

Hắn chỉ chỉ vào bọn Man Tô Nhĩ đằng sau cười nói: “Đây đều là bạn của ta.

đến chỗ ngươi để tiêu tiền đây!”

Thường Tiến nhìn đoàn khách mặc hắc bào.mặt không khỏi đổi sắc: “Người Đại Thực!”

“Không chỉ đơn giản là người Đại Thực,vị đứng sau ta còn lại nhân vật đứng thứ hai của nước Đại Thực!”

Nói xong, hắn lại quay ra đằng sau giới thiệu với Man Tô Nhĩ: “Đây là bạn ta.

đã từng đến Đại Thực vài năm. có thể nói một ít tiếng A Rập.”

Man Tô Nhĩ nghe nói Thường Tiến đã từng đến Đại Thực, liền cười ha hả nói: “Xin hỏi các hạ đã từng đi qua chỗ nào của Đại Thực?”

Thú thật, Thường Tiến không mấy có ấn tượng tốt với người Đại Thực, chẳng qua là nể mặt Lý Khánh An. nên hắn miễn cưỡng dùng tiếng Ả Rập cứng đơ của mình nói: “Ta từng đi qua Murw(*Mộc Lộc). ”

“ồ!

Hóa ra các hạ đi qua Khurasan. bọn ta cũng đi từ hướng Khurasan đến đây.”

Thường Tiến gật gật đầu.

“Mọi người mời vào!

Tiệm chúng ta sẽ cho các vị cảm giác như về nhà mình.”

Vài người giúp việc vội ra giúp trông nom đàn lạc đà.

Hàng trăm tùy tùng của Man Tô Nhĩ cùng ùa vào trong đại đường, tự tìm chỗ khoanh chỗ ngồi xuống.

Thường Tiến biết thói quen ăn uống của họ, liền lớn tiếng căn dặn: “Chuẩn bị chén đĩa mới. không phải lên rượu, các vị này không dùng rượu, hãy dâng trà lên. và mang thêm nhiều hoa quả. ngoài ra chuẩn bị nướng thịt cừu.”

Thường Tiến dùng tiếng Đột Quyết vẫy tay gọi các Hồ cơ đến.Các ả như đàn bướm chập chờn ùa đến. tay bưng nào trái cây đủ loại, nào trà nào nước.

Man Tô Nhĩ thấy họ quả thật rất hiểu thói quen ăn uống của mình, hắn cũng yên tâm. liền nhìn Thường Tiến cười nói: “Bắt đầu từ hôm nay tiệm các ngươi không phải tiếp đãi khách khác nữa. ta sẽ bao cả tiệm trong mười ngày, ta nhất định sẽ trả hậu hĩnh!”

Hắn quay đầu dặn thủ hạ: ‘thưởng trước cho năm trăm lượng bạc!”

Lúc này Lý Khánh An bèn ra hiệu mắt.

Thường Tiến hiểu ý, vội vui vẻ nhận lấy bạc, liền miệng nói: “Các vị khách quý, xin mời lên lầu!”

Khánh An và Man Tô Nhĩ cùng vào một nhã thất trên lầu hai.Khánh An rót cho hắn ly trà cười nói: “Ta biết người đạo Islam các ngươi không uống rượu, vậy ta sẽ dùng trà thay rượu, điện hạ đừng khách sáo!”

“Đa tạ!”

Man Tô Nhĩ nhắc chén trà lên hớp một ngụm nhỏ, khen: “Vương triều của bọn ta cũng có lá trà của Đại Đường, nhưng mà toàn loại trà thô, thua xa vị trà thanh mát hương thơm mà được uống ở Đại Đường.

Lần này đi về, ta nhất định phải mang một ít trà về.”

Lý Khánh An cười nói: “Lúc điện hạ rời khỏi đây, ta sẽ chuẩn bị một ít trà và lễ vật cho điện hạ. có điều điện hạ nếu trường kỳ được uống trà như thế này e rằng cần phải xây dựng quan hệ mậu dịch vãng lai mật thiết hơn với Đại Đường.”

Man Tô Nhĩ nghe trong lời Lý Khánh An ý tại ngôn ngoại bèn mỉm cười nói: “Mậu dịch bây giờ vẫn chưa đủ sao?

Người Túc Đặc là những người thương nhân trời sinh, bọn họ vãng lai trên con đường tơ lụa. không phải chính là chiếc cầu nối giữa hai nước ta sao?”

Khánh An lắc đầu nói: “Ta cảm thấy vẫn chưa đủ.”

“Vậy theo Lý tướng quân thế nào mới gọi là mật thiết?”

Khánh An cầm chén trà lên. từ tốn nói: “Không thể chỉ dựa vào người Túc Đặc làm cầu nối. ta hi vọng thương nhân người Hán của Đại Đường cũng có thể lập thành đoàn đến đế quốc A Bạch Tư. tương lai còn có mậu dịch biển.

Và ngược lại, ta cũng hoan nghênh thương nhân người Ả Rập đến Đại Đường, chí ít An Tây sẽ hoan nghênh họ đến.Ngoài ra. ta còn hi vọng quan quân Đại Đường cũng có thể xay dựng quan hệ mậu dịch với quý quốc.

Nếu điện hạ có thể đạt thành thỏa hiệp với ta. ta sẽ cho lập nhóm thương nhân năm ngàn lạc đà đến quý quốc mậu dịch vào năm nay.

Không biết ý điện hạ thế nào?”

Man Tô Nhĩ trong lòng chua chát, năm ngàn con lạc đà tên Lý Khánh An này nói tới chắc chính là chiến lợi phẩm trận chiến thành Đát La Tư kia!

Hắn miễn cưỡng cười nói: “Người A Rập đến Đại Đường, ngươi không sợ họ học được cách chế tạo giấy, hay chế tạo cung tiễn, áo giáp của các ngươi sao?”

“Hán tộc bọn ta là một dân tộc biết mở lòng đón nhận, nếu các vị muốn đến học tập văn hóa Hán tộc, bản thân ta cũng sẽ không phản đối. và còn hết sức ủng hộ.Ta cũng sẽ phái người trẻ tuổi đến Ả Rập học tập văn hóa tiên tiến.

Thuật làm giấy không phải cơ mật quốc gia gì. các xưởng làm giấy trải đầy khắp Đại Đường. nếu các vị có lòng học. thì chẳng có gì khó khăn.Cũng giống Nhật Bản và Tân La. bọn họ đều đến Đại Đường để học thuật làm giấy, chỉ là làm giấy không dễ.

Bản thân Đại Đường cũng cung không đủ cầu, còn phải nhập khẩu từ Tân La.

Thương nhân vận chuyển giấy giá cao đến Đại Thực, cũng không kiếm chác được gì. nên triều đình không ủng hộ việc xuất khẩu giấy. nhưng điều này không có nghĩa ngươi không thể học thuật làm giấy .Nếu quý quốc quả thật rất có hứng thú với việc này, các vị có thể đưa ra yêu cầu này với quốc vương Đại Đường ta.

Ta nghĩ hoàng đế điện hạ sẽ suy nghĩ về yêu cầu của các vị.”

Nói đến đây, giọng Lý Khánh An dần trở nên gay gắt.

“nhưng Đại Đường ta dù có mở lòng thế nào cũng có nguyên tắc của mình, có những điều Đại Đường nghiêm cấm xuất khẩu như sắt. binh khí v.v, và còn cả thuật chế tạo cung tiễn, áo giáp các vị vừa nhắc đến. những vật này Đại Đường đều cấm ngoại truyền.Ta một khi điều tra được có thương nhân làm trái pháp luật Đại Đường, dù là người Hán hay người Túc Đặc, Ả Rập, ta cũng đều giết không tha!

Điểm này.

điện hạ xin khắc ghi.”

Trong Khánh Hưng cung.

Lý Long Cơ đã trở lại Ngự thư phòng, sau khi chợp mắt một lát. tinh lực người cũng hồi phục được chút.

Tuy hôm nay rất mệt mỏi, nhưng người còn rất nhiều việc phải xử lý, nên không thể không phấn chấn tinh thần giải quyết một số việc cấp bách.

Việc gấp nhất bây giờ chẳng có gì quan trọng bằng gặp hoàng trưởng tôn.

Hôm nay người đã chính thức tuyên bố để hoàng trưởng tôn kế vị, nhưng mãi vẫn chưa nói việc này với hoàng trưởng tôn.

Người tựa lưng vào ehế. từ từ nâng chén trà sâm lên.Trước mặt người là hoàng trưởng tôn. bây giờ nên gọi là Lý Dự.Hắn đã chính thức đổi tên.

Giờ hắn đang đứng trên mặt tổ phụ để nghe giáo huấn.

Lý Dự năm nay đã hai mươi bảy, do để râu nên nhìn hắn chính chắn rất nhiều.

Nhất là thời phụ vương hắn bị truất vị thái tử.

đó là một đả kích lớn với hắn.

Mấy năm nay hắn trở nên trầm mặc, thay đổi hẳn hình tượng hay lộ diện tại các thi xã lớn nhỏ.

Giờ mỗi ngày hắn đều vùi đầu trong phòng đọc sách, cũng chính vì thế. mà hắn được sự khẳng định của Lý Long Cơ, để cuối cùng được chọn làm người kế vị.Đây đúng là điều hắn không ngờ được.

Lý Dự đã từ miệng phụ thân biết tin mình được vào làm chủ Đông Cung.

Tuy đã hết phấn khởi như lúc ban đầu. nhưng bây giờ chính thức được khẳng định, hắn cũng cảm thấy vạn phần kích động.

“Cháu có thường xuyên đi thăm phụ thân chứ?”

Lý Long Cơ cuối cùng cũng mở miệng hỏi.

Chương 288: Gừng già măng trẻ

“Hồi bẩm hoàng tổ phụ. phụ thân sức khỏe không tốt.

Trong khoảng thời gian này con thường xuyên đi thăm phụ thân.”

Lý Dự trả lời một cách thật cẩn thận, trên thực tế chỉ một vấn đề này thôi phụ tử bọn họ đã bàn bạc với nhau không dưới mười lần. khi Thánh Thượng hỏi vấn đề này thì hắn nên trả lời như thế nào, có một đáp án chính là đã gần một năm không gặp mặt rồi. nên nhớ phụ thân, vì không được thánh dụ cho phép mà không dám tự ý đi thăm, đây là một đáp án tốt nhất.

Nhưng như vậy thì chưa chắc đã giấu được các hoạn quan thường trú tại vương phủ, tân tổng quản Ngư Triều n sẽ không giúp bọn hắn giấu diếm sự thật, cho nên sẽ có rủi ro rất lớn.

Phụ tử Lý Hanh bèn tìm kế sách khác, đánh bài tình cảm. nêu ra việc sức khỏe không tốt trước, rồi mới hàm hồ dùng từ ‘Thường xuyên’, thì sẽ rất khó mình xác là mỗi ngày, hay là ba ngày một lần. hay là mỗi tuần* một lần. thậm chí mỗi tháng một lần. như vậy bèn có thể có đường sống, cho nên khi Lý Dự nói ra đáp án này, hắn thấy ánh mắt của Lý Long Cơ vẫn duy trì vẻ ôn hòa. hắn liền biết đáp án của mình đúng rồi, trong lòng âm thầm thở phào một hơi thật nhẹ nhõm.

*Tuần đây là một tuần gồm mười ngày.

Lý Long Cơ gật gật đầu, giờ đây hắn cũng không coi trọng Lý Hanh cho lắm. hắn đã quyết định từ bỏ Lý Hanh, thế thì Lý Hanh chỉ là một thân vương bình thường, chỉ là con trai của hắn.

Sau sự kiện của Đệ vương, Lý Long Cơ bắt đầu coi trọng đến mức độ thành thực của các con cháu, cho nên việc trưởng tôn đi thăm tiền đông cung thái tử đã không còn là việc quan trọng nữa. quan trọng là trưởng tôn có nói dối với hắn hay không mà thôi.

Trước đó hắn đã nắm giữ thông tin mới nhất từ các hoạn quan.

Hoàng trưởng tôn này hơn một tháng nay gần như mỗi ngày đều đến thăm phụ thân, cho dù không biết bọn họ nói về chuyện gì. nhưng mỗi lần đều trên một khắc đồng hồ, cho nên hắn rất lo lắng hoàng trưởng tôn mà hắn nhắm đến cũng nói dối với mình.

Thật may mắn là không có, hoàng trưởng tôn không có nói dối với mình, hắn trong suốt một năm nay, đều mỗi tuần đi một lần. chỉ có trong một tháng gần đây là hắn mới ngày nào cũng đi thăm, vả lại trong một tháng gần đây nhất sức khỏe của Hanh quả thật không tốt.

Đáp án này làm cho Lý Long Cơ rất hài lòng, trưởng tôn lấy chữ hiếu làm đầu. lại thành thực cẩn trọng càng làm cho hắn thêm vừa lòng.

đây quả thật là một người đủ tư cách kế thừa ngôi vị hoàng đế.

Lý Long Cơ đưa ra quyết định lập hoàng trưởng tôn kế vị không phải là việc ngẫu nhiên, hắn đã quan sát hai năm. lúc ban đầu người hắn nhắm trúng chính là Dĩnh vương.

Nhưng sau khi quan sát nửa năm. hắn bèn phát hiện Dĩnh vương có nhược điểm là gặp phải việc sẽ rất dễ bộp chộp, đó không phải phẩm cách nên có của một đế vương, nên hắn liền bỏ chọn Dĩnh vương.

Tiếp theo là Đệ vương.

Đệ vương là con trai thứ tư. nếu xét theo thứ tự trước sau thì hắn có phần thích hợp, nhưng sau sự kiện nạn hạn hán tại Hà nam dẫn phát việc việc sát nhập đất đai.

Lý Khánh An buộc tội Khánh vương.

Thôi Kiều hai người.

Lý Long Cơ lập tức phái tâm phúc hoạn quan đi bí mật điều tra. không ngờ vừa đào ra củ cải lôi ra cả đất bùn. hoạn quan đã tra ra Đệ Vương cũng ở khu vực Trần Lưu và Huỳnh Dương chiếm đất gần năm vạn mẫu, điều này làm cho Lý Long Cơ vô cùng tức giận.

Sự tham lam của Khánh vương là bề nổi trên mặt nước, liếc mắt một cái đã nhìn ra được, còn sự tham lam của Đệ vương lại được che giấu một cách rất cẩn thận, lòng dạ của người như vậy thật đáng sợ, nếu mình còn tiếp tục ở trên ngôi vị hoàng đế mười năm nữa. thì hắn có thể chịu được nổi nữa hay không?

Chính vì lòng dạ đáng sợ của Đệ vương làm cho Lý Long Cơ đến phút cuối cùng đã quyết định từ bỏ việc chọn trong số những người con trai của mình làm người kế vị. mà đem mục tiêu chuyển hướng sang hàng cháu, để cho hàng cháu kế thừa vương vị thì lợi ích không cần nói cũng biết.

Đầu tiên chính là hắn Lý Long Cơ có thể bình an ngồi vào trên ngai vàng cho đến phút cuối, đây là vấn đề mà Lý Long Cơ kiêng kị mấy chục năm nay. thời gian ngồi trên ngai vàng của hắn quá dài.

đã bốn mươi năm rồi. hắn còn muốn ngồi thêm hai mươi năm nữa. nếu như vậy, chờ đến lúc hắn thoái vị, thì con trai của hắn đều đã gần đến tuổi hoa giáp, thế thì đứa con trai nào có thể chịu đựng nổi chứ?

Lý Long Cơ cũng biết rõ đạo lý này, cho nên hắn mới mỗi cách mười mấy năm lại đổi thái tử một lần.

Đầu tiên là ở năm Khai Nguyên thứ hai mươi lăm. bèn diệt trừ thái tử Anh. kẻ đã không thể kiên nhẫn được nữa. lại ở mười mấy năm sau đó lại phế bỏ thái tử Hanh. nhưng Lý Long Cơ cũng biết được hậu quả của việc thường xuyên phế thái tử như vậy là gì. cho nên lập cháu làm thái tử, bèn có thể giải quyết được mâu thuẫn đã làm cho hắn lo lắng mấy chục năm nay một cách rất triệt đệ.

Lập tôn bối làm thái tôn. người thứ nhất mà Lý Long Cơ nghĩ đến đó là trưởng tôn Lý Thục, đây là đứa cháu mà hắn yêu thích nhất, ở một mức độ nào đó, hắn kỳ thật chính là vì trưởng tôn này mà lập đứa con trai thứ ba có tư chất bình thường là Hanh làm thái tử, để cuối cùng ngôi vị hoàng đế đại Đường có thể về tay của trưởng tôn này.

Giờ đây nếu đã không cần suy xét đến con trai nữa. thì ánh mắt Lý Long Cơ tự nhiên bèn tập trung vào trên người trưởng tôn này, hơn nữa lúc trước lý do mà hắn phế thái tử hiện tại xét kỹ lại là một án oan. là do đứa con trai cả Tông và người tình Quắc quốc phu nhân của hắn liên hợp giăng bẫy mà ra nông nổi. cho nên hắn cảm thấy áy náy với tam tử Hanh, lập con hắn làm thái tử. coi như là một sự bù đắp cho hắn.

Đủ thứ yếu tố tổng hợp lại mà suy xét, làm cho Lý Long Cơ cuối cùng đã xác lập phương án chọn hoàng trưởng tôn làm người kế thừa sự nghiệp.

Buôi sáng hôm nay, hắn đột nhiên ở trên đại triều tuyên bố phương án này.

Lý Long Cơ nhìn người trưởng tôn bừng bừng sức sống của hắn. trong lòng tràn ngập niềm vui và sự an ủi.

ở trong tiềm thức của hắn. hắn đã bất lực trong việc giải quyết vấn đề việc sát nhập đất đai để sát nhập làm của riêng, vừa lúc có thể để cho đứa cháu trẻ trung khỏe mạnh của mình tới tiếp nhận giải quyết vấn đề này.

“Tôn nhi. hôm nay tổ phụ đã ở trọng đại triều tuyên bố con làm thái tử. tuy rằng trước đó không có bàn bạc với cháu, nhưng tổ phụ hy vọng cháu không vì thế mà thất kinh hoảng hốt. hoặc là đắc ý vênh váo, tổ phụ hy vọng cháu có thể giữ một tâm trạng bình thường, bình tĩnh mà đối đãi việc này.”

ngữ khí của Lý Long Cơ rất ôn hòa. thái độ này so với lúc hắn nói chuyện với con trai hoàn toàn khác hẳn.

Tận trong đáy lòng hắn rất thích và tín nhiệm đứa cháu này của mình, hắn không muốn vẻ nghiêm khắc của mình làm đứa cháu phải sợ hãi. giờ phút này hắn tựa như một người ông hiền từ ngồi dưới gốc cây kể chuyện xưa cho đứa cháu nghe vậy.

“Tôn nhi sẽ không đắc ý vênh váo, tôn nhi chỉ cảm thấy gánh nặng trên đầu vai mà thôi, tôn nhi sẽ càng ra sức cố gắng đọc sách, để cho mình có thể gánh vác trọng trách mà hoàng tổ phụ đã phó thác.”

Lý Long Cơ gật đầu nói: “Đọc sách là là điều tất yếu. nhưng cũng không thể chỉ một mặt mà đọc sách không thôi, trẫm sẽ dần dần trao một ít quyền cho cháu, để cho cháu sớm xử lý chính vụ, rèn luyện năng lực của bản thân.

Hơn nữa trẫm sẽ không trói buộc cháu như phụ thân cháu đối với cháu trước đây vậy, cháu có thể kết giao bá quan, xây dựng thế lực của mình, chuẩn bị cho việc kế thừa ngôi vị trong tương lai.”

Phải nói rằng đây là quyết định có tính chất phá lệ của Lý Long Cơ.

Hắn đối với hai nhậm thái tử trước đều dùng đủ mọi cách hạn chế. e sợ cho bọn họ nắm quyền, nói cho cùng vẫn là sợ quyền thế của con quá lớn. uy hiếp đến ngôi vị hoàng đế của mình. nhưng với cháu thì hắn không có sự dè chừng này, hắn hoàn toàn có thể buông tay để cho cháu làm. cho dù làm sai. hắn cũng có thể thay cháu vãn hồi lại.

Có lẽ đây là ích lợi của việc kế thừa cách nhau một đời con. phụ tử là kẻ thù trời định, tổ tôn thì không phải, về một phương diện khác, Lý Long Cơ cũng có tư tâm. hắn thật sự đã mỏi mệt với việc triều chính, nhưng lại không an tâm đối với năng lực của Dương Quốc Trung, để cho cháu bắt đầu xử lý chính vụ. vừa có thể thay hắn chia bớt gánh nặng, cũng có thể kiềm chế phe Dương Quốc Trung lớn mạnh dần.

Lý Long Cơ vừa nói. vừa nhìn chăm chú vào vẻ mặt của Lý Dự.

Hắn hôm nay tìm Lý Dự đến trò chuyện lâu như thế. cũng chính là không muốn Lý Dự có quá nhiều gánh nặng trong lòng, lúc này hắn thấy trong ánh mắt của cháu hiện lên một tia sầu lo, liền hỏi: “Tôn nhi có chuyện gì lo lắng, có thể nói ra mà!”

Môi của Lý Dự khẽ lay động, hắn bỗng nhiên quỳ xuống, nói: “Hoàng tổ phụ. tôn nhi thực sự rất sầu lo việc chiếm đất, mấy tháng này tôn nhi từng mấy lần đi Quan Trung khảo sát. phát hiện việc việc sát nhập đất đai rất nghiêm trọng, có đến bảy phần nông dân đã mất đi ruộng đất.

Tôn nhi cho rằng nếu không áp dụng một phương pháp quyết đoán ngăn lại việc việc sát nhập đất đai, tôn nhi lo lắng đại Đường ta sẽ lâm nguy mất!”

Đây không phải là sự xúc động nhất thời của Lý Dự. từ mấy năm trước hắn đã vấn đề việc sát nhập đất đai đã trở thành ung nhọt của đại Đường, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng. rất nhiều quốc thích, quyền quý trọng thần đều có phần xâm chiếm ruộng đất.

Người có quyền thế lớn thì cự tuyệt không chịu nộp thuế, kẻ có quyền thế ít thì đem thuế đất trút xuống cho nông dân. tiền thuế quá cao làm cuộc sống của phần lớn nông dân ngày càng nghèo khó hơn. hơi có chút thiên tai liền bắt gặp việc những cảnh tượng bi thương bán con cái. cửa nát nhà tan bi.

Nếu không ngăn chặn việc việc sát nhập đất đai.

Đại Đường chắc chắn sẽ xuất hiện khởi nghĩa nông dân với quy mô lớn. từ đó sẽ chấn động việc thống trị của họ Lý đối với giang sơn xã tắc.

Lý Dự vì thế mà vô cùng lo lắng, hôm nay hắn liền thừa cơ hội này nói ra ý nghĩ của chính mình.

Hắn muốn được sự ủng hộ của hoàng tổ phụ, áp dụng phương án hữu hiệu để ngăn chặn nạn việc sát nhập đất đai.

Lý Long Cơ vẫn thong thả uống tách trà sâm của hắn. tính nghiêm trọng của vấn đề việc sát nhập đất đai, hắn làm sao mà không biết.

Vì việc này mà hắn đã mấy lần hạ chiếu chỉ. nghiêm cấm việc việc sát nhập đất đai, nhưng cũng không có hiệu quả gì. việc sát nhập đất đai gần như dính líu đến lợi ích của hầu hết quyền quý lớn nhỏ của đại Đường, thậm chí ngay cả hắn Lý Long Cơ chẳng phải cũng có mấy vạn khoảnh sơn trang của hoàng gia sao? vấn đề này hắn không dám chạm vào, nếu chạm phải chắc chắn sẽ liên lụy đến toàn cục.

Hắn chỉ kỳ vọng người kế nhiệm mình đến giải quyết vấn đề này. trưởng tôn Lý Dự có thể đưa ra ý đòi giải quyết nguy cơ của việc sát nhập đất đai. thực sự làm cho hắn cảm thấy rất vui mừng và an ủi.

Nhưng Lý Long Cơ cũng không tán thành phương pháp của trưởng tôn.

đứa cháu đã quá gấp trong việc này, thậm chí có chút khinh suất, căn bản không ý thức được sự phức tạp của vấn đề này, đương nhiên điều đó bởi vì đứa cháu có nhiệt huyết, tuổi trẻ năng nổ.

Nhưng để cho đứa cháu hiểu được tình cảnh của hắn. cũng là trách nhiệm của mình.

Lý Long Cơ buông tách trà xuống, bèn chậm rãi nói: “Tôn nhi muốn giải quyết vấn đề sát nhập đất đai. trẫm có thể lý giải được, cũng ủng hộ cho cháu lắm. nhưng trẫm cũng muốn nói cho cháu nghe, nếu hiện tại cháu bèn bắt tay vào việc giải quyết việc sát nhập đất đai. thì mai này cháu sẽ không thế ngồi vững trên ngôi vị hoàng đế được, cháu hiểu chưa?”

Lý Dự không ngờ tổ phụ lại trả lời như thế. hắn nhất thời lặng thinh.

Lý Long Cơ thở dài nói: “Cháu tưởng rằng trẫm không muốn giải quyết vấn đề đất đai sao?

Nhưng mà khó a!

Đây đã không phải là trường hợp quan liêu cá biệt tham đoạt ruộng đất, nếu như quan liêu cá biệt tham lam hũ bại, rất dễ làm!

Giết hắn là xong chuyện, nhưng quyền quý của cả cái Đại Đường đều đang chiếm đoạt đất đai. thậm chí cao quan của quân đội. cháu có thể đi giết ai?

Lại giết được ai?

Ngay cả hoàng tổ phụ với thời gian chấp chính dài như vậy mà vẫn phải rào trước đón sau. còn cháu mới cai quản đông cung đã muốn phá băng sao?

Cháu động chạm đến lợi ích của bọn họ, bọn họ có chịu đựng để cháu đăng cơ hoàng vị không?

Thấy đứa cháu muốn mở miệng.

Lý Long Cơ khoát tay nói: “Cháu khoan hẵng nói gì. hãy nghe trẫm nói tiếp, trẫm chính là biết vấn đề đất đai nghiêm trọng, mới tỏ ý ủng hộ cháu giải quyết vấn đề sát nhập đất đai. nhưng trẫm không chấp nhận phương thức của cháu, trẫm hi vọng cháu sau này ngồi vững hoàng vị rồi mới động thủ từ từ mà cắt gọt.

đây mới là kế sách ổn thỏa. mà không phải là động thủ ngay bây giờ, vấn đề khẩn cấp trước mắt của cháu bây giờ là mau chóng vun xén kiến lập thế lực của mình, như vậy đợi cháu tiếp quản ngôi vị của trẫm rồi. cháu mới có thể nhanh chóng ngồi vững hoàng vị, mới có người nghe chỉ huy của cháu, thay cháu làm việc, chỉ ý của cháu mới có thể đi ra khỏi hoàng cung, thực thi đến mỗi một châu huyện của Đại Đường.”

Sự chỉ bảo ân cần của tổ phụ làm cho Lý Dự cảm động sâu sắc. nhưng tính cấp bách của vấn đề đất đai lại làm hắn cảm thấy thời thế không đợi ta. hơn nữa hắn cho rằng không cần phải tính sổ nợ cũ đất đai. chỉ cần ngăn chặn việc tiếp tục xác nhập đất đai diễn biến xấu đi, đây kỳ thực không khó khăn lắm. chỉ cần có thể xử lý mấy quyền quý dân phẫn lớn nhất, là có thể thu được hiệu quả cảnh cáo rồi. nhưng chỉ là việc đơn giản như vậy, hoàng tổ phụ vẫn không chịu làm. lần trước Lý Khánh An đã tra ra vụ án Khánh vương vạch đất làm càn. hoàng tổ phụ hoàn toàn có thể lấy hắn mà ra tay ngay trên đó, giết một răng trăm, nhưng hoàng tổ phụ cuối cùng vẫn là giơ lên cao cao, khẽ khàng đặt xuống.

đây rõ ràng là không có thành ý, có lẽ chính là giống như bản thân hắn nói vậy, đem rủi ro tích lũy cuối cùng đều đẩy hết cho mình.

Lý Dự trong lòng âm thầm thở dài một tiếng, tay buông thõng lặng thinh.

Lý Long Cơ nhìn ra trong lòng hắn vẫn chưa chịu phục, đứa cháu này là nghé con mới sinh không sợ hổ, điều này cũng khó trách, xem ra đây là một người trẻ tuổi cố chấp, cũng sẽ là một hoàng đế đắc tội người khác, thôi vậy, làm hoàng đế dù sau cũng phải đắc tội người, mình không chịu đắc tội quyền quý, thì hãy để đứa cháu làm kẻ ác vậy!

Trước hết hãy để nó lĩnh hội sự gian hiểm khi thực hiện chính sự. cũng không phải là việc xấu, nhưng mà mình lại phải bảo vệ ngôi vị trữ quân (thái tử) của cháu, để nó không thể vì vậy mà bị phế truất.

Lý Long Cơ bất giác nghĩ đến bố cục hiện tại của mình, bố cục hiện nay chính là sự dàn xếp chuẩn bị để bảo toàn ngôi vị hoàng trừ của cháu, là phương án mà hắn đã suy nghĩ rất lâu.

đề bạt năng lực xuất chúng, mà làm quan thanh liêm là Lý Hiện, hắn là tông thất, lại là phe đông cung trước đây, đây là để tông thất ủng hộ Lý Dự. sau đó là đề bạt Vi Hoán và Bùi Mân. không chỉ vì bọn họ là người phe đông cung, quan trọng hơn là bọn họ đại diện cho hai đại thế gia của Đại Đường.

Vi thị và Bùi thị.

đây là vì để thế gia ủng hộ Lý Dự. còn Thôi gia và Dương Quốc Trung đi với nhau quá gần. vì vậy hắn không cân nhắc Thôi Kiều, thêm nữa là đề bạt Lý Khánh An làm tướng, đây dĩ nhiên là để cho Lý Dự có được sự ủng hộ của quân phương, nhưng nguyên nhân quan trọng hơn là.

Lý Khánh An luôn là rường cột mà hắn dự định để lại cho thái tử. vốn dĩ là muốn giữ Vương Trung Tự cho Lý Hanh, nhưng Vương Trung tự quyền thế bành trước quá nhanh, trong lúc hắn vẫn còn chưa chuẩn bị sẵn sàng.

Vương Trung Tự đã trưởng thành, nếu để thêm nữa sớm muộn cũng sẽ là một mối họa. từ chuyện hắn dám kháng lại thánh chỉ. cự tuyệt công đánh Thạch bảo thành bèn có thể nhìn thấy manh mối.

về mặt quân quyền trong mắt hắn không dung nạp nổi nửa hạt cát, đây bèn là nguyên nhân hắn trừ khử Vương Trung Tự, mà Lý Khánh An chính là rường cột thứ hai sau Vương Trung Tự mà hắn tuyển chọn cho người thừa kế, đặc biệt là trưởng tôn, hai người bọn họ tuổi tác xấp xỉ nhau, tư tưởng của bọn họ càng tiếp cận hơn. mà lòng trung thành của Lý Khánh An đối với tiền thái tử luôn làm cho hắn tán thưởng, hắn cần chư hầu địa phương lớn mạnh như Lý Khánh An đi bảo vệ cho cháu của hắn. trước hết là để cho Lý Khánh An ở An Tây phát triến thực lực.

đợi trước khi trưởng tôn kế vị, bèn có thể điều hắn đến Lũng Hữu Hà Tây, lấy quân đội lớn mạnh mà bảo vệ cài cách của tân hoàng.

Đây chính là bố cục mà Lý Long Cơ suy nghĩ ròng rã suốt hai năm. hắn vẫn chưa muốn nói với cháu mình, mà là để bản thân nó từ từ lĩnh ngộ, như vậy mới là sự tiến bộ của nó, phải để nó từ từ học được việc vận dụng thuật đế vương để giải quyết vấn đề.

Nghĩ vậy, Lý Long Cơ liền khẽ cười nói: “Thời gian còn dài, về sau có thời gian chúng ta từ từ nói chuyện, mặt khác, ta sẽ để Cao Lực Sĩ đi đông cung, hắn nô bộc trung thành của trẫm, hắn sẽ dạy cháu cách xử lý chính vụ.”

Lý Dự lại quỳ xuống, dập đầu hai cái thật mạnh cho Lý Long Cơ: “Cháu tạ ơn tổ phụ dạy bảo!”

Lý Dự đã cáo lui, Lý Long Cơ có chút mệt mỏi. hắn đang muốn hạ lệnh bãi giá hồi cung, lúc này Ngư Triều n luôn túc trực bên mình nhỏ giọng nói: “Bệ hạ.

Cao Ông nói có chuyện gấp muốn gặp bệ hạ.”

Ngư Triều n vốn dĩ là tiểu hoạn quan mài mực cho Lý Long Cơ, thông minh lanh lợi, hiểu thấu ý tứ người khác, rất được sự tán thưởng của hoạn quan tổng quản Cao Lực Sĩ. bèn từ từ thăng chức hắn làm ngự thư phòng chủ quản.

Ngư Triều n hầu hạ Lý Long Cơ xử lý công vụ cũng đã được mười mấy năm rồi.

đến nay không hề có sai sót. cũng được Lý Long Cơ nhìn nhận, nhưng hai năm trước sau khi nổ ra vụ án đông cung, thái tử bị phế, ở vấn đề trọng đại này Cao Lực Sĩ không ủng hộ Lý Long Cơ, mà là cực lực thay Lý Hanh bào chữa giải thích, đây làm cho quan hệ tín nhiệm chặc chẽ giữa hai người xuất hiện vết rạn nứt.

Lý Long Cơ bắt đầu từ từ xa rời Cao Lực Sĩ, trước hết là tước đoạt đi quyền lực phê duyệt tấu Chương của hắn, lại tước đoạt đi quyền lực chủ quản giám quân hoạn quan, cuối cùng ngay cả việc hầu hạ bên mình cũng không dùng hắn nhiều nữa. và Ngư Triều n chộp lấy cơ hội này bức phá, dần dần thay thế Cao Lực Sĩ. trở thành đệ nhất hoạn quan bên cạnh Lý Long Cơ, nhưng duy chỉ có một điều không trọn vẹn là Ngư Triều n danh bất chính ngôn bất thuận, Nội thị Giám lệnh vẫn là Cao Lực Sĩ, không phải hắn Ngư Triều n.

Cao Lực Sĩ vẫn là Phiêu kỵ Đại tướng quân.

Bột Hải quận công, hắn Ngư Triều n chẳng là gì cả, chỉ là một hoạn quan mà thôi, vì vậy hắn nếu muốn thật sự thay thế Cao Lực Sĩ, biện pháp duy nhất chính là Cao Lực Sĩ rời khỏi, hôm nay Ngư Triều n cuối cùng đã nhìn thấy cơ hội rồi, ban nãy Cao Lực Sĩ đến cầu kiến thánh thượng, cầu xin cáo lão hồi hương, đây là việc mà Ngư Triều n ao ước bấy lâu. vì vậy cho dù Lý Long Cơ đã mệt nhoài, Ngư Triều n vẫn phải để Lý Long Cơ tiếp kiến Cao Lực Sĩ. bỏ lỡ cơ hội này rồi, không chừng Cao Lực Sĩ sẽ thay đổi ý định.

Lý Long Cơ vừa lúc cũng định tìm Cao Lực Sĩ, liền gật đầu nói: “Để hắn vào đi!”

Ngư Triều n cả mừng, vội vàng chạy đi thông báo Cao Lực Sĩ, lát sau, Cao Lực Sĩ đi vào ngự thư phòng, hắn là đến cáo lão hoàn hương, nghĩ đến cuối cùng phải rời khỏi thánh thượng mà ông đã hầu hạ gần năm mươi năm. trong lòng Cao Lực Sĩ cũng có chút thổn thức không ngaiôi, hắn từ từ quỳ xuống: “Lão nô tham kiến thánh thượng!”

Cao Lực Sĩ có thể nói là người mà Lý Long Cơ tin cậy nhất, hắn và Cao Lực Sĩ trên danh nghĩa là chủ bộc. thực tế tình như thủ túc, hắn đã cho Cao Lực Sĩ sự ân sủng lớn nhất.

Cao Lực Sĩ cũng đã cho hắn lòng trung thành cao nhất, chỉ là ở một việc phế thái tử. hai người cuối cùng đã xảy ra mâu thuẫn, mâu thuẫn này làm cho bọn họ không thể dung nạp nhau.

Cao Lực Sĩ đã từng nói qua một câu nói đã đâm hắn nhói đau, hắn nói: “Bệ hạ tuổi già phế thái tử.

ắt sẽ làm cho thủ túc tương tàn.

đánh mất đi thân tình.”

Hiện tại câu nói này không may bị Cao Lực Sĩ nói trúng rồi. mấy đứa con trai vì tranh vị đông cung thế như nước lửa.

Đệ vương còn cuồng đến tán cả tâm. dựng lên vụ án thích sát giả trước ngự giá. bây giờ nhìn lại Cao Lực Sĩ. trong lòng Lý Long Cơ cũng dấy lên sự ray rứt vô hạn. hắn cười cười nói: “Đại tướng quân đến gặp trẫm còn phải bẩm báo sao?

Tại sao càng ngày càng xa lại rồi.”

Cao Lực Sĩ trong lòng đau xót. run giọng nói: “Trong cung có quy củ. lão nô không theo giá hầu hạ. thì phải bẩm báo trước rồi mới gặp.”

“Quy định là người định, vậy trẫm sẽ sửa lại quy củ này, sau này trừ Đại tướng quân ra.”

Cao Lực Sĩ âm thầm thở dài. còn có sau này sao?

Hắn lục ra tấu Chương cầu thoái, đưa cho Lý Long Cơ nói: “Đây là sớ tấu lão thần dâng cho bệ hạ. khấn cầu bệ hạ ân chuẩn!”

Lý Long Cơ liếc một cái thấy trên tấu Chương có một chữ ‘thoái', bèn lật ngược nó lại, dùng chén trà giữ lấy không xem. cười nói: “Hôm nay trẫm lập trưởng tôn làm trữ quân, đại tướng quân thấy thế nào?”

“Đây là cử chỉ sáng suốt của bệ hạ. lão nô ủng hộ.”

Lý Long Cơ nghe hắn nói ủng hộ, trong lòng bỗng dưng nhẹ nhõm hẳn.

đây là một câu nói mà hắn muốn nghe thấy nhất.

Cao Lực Sĩ trên việc của thái tử luôn làm ngược lại với hắn. hôm nay hắn cuối cùng đã nhìn nhận quyết định của mình, trái tim treo lơ lửng trong không trung của Lý Long Cơ đã phút chốc đáp đất. hắn không khỏi dựa vào giường rồng cười lên ha hả. trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.

“Bệ hạ nếu đã lập trữ quân, lão nô tâm sự cũng đã dứt.

đặc biệt xin bệ hạ ân chuẩn lão nô cáo lão hoàn hương.”

“Không!”

Lý Long Cơ quả quyết cự tuyệt, điều này làm cho trái tim của Ngư Triều n bị treo ngược lên. không đợi Cao Lực Sĩ nói thêm.

Lý Long Cơ bèn cướp lời nói: “Tâm ý của đại tướng quân trẫm hiếu rõ, nhưng người mà trẫm tin cậy nhất chính là đại tướng quân, trẫm khẩn xin đại tướng quân có thể thay trẫm dạy dỗ trưởng tôn. phù trợ nó xử lý triều vụ. dạy hắn đạo làm quân, đại tướng quân, hãy nể tình thâm giao năm mươi năm của chúng ta. hãy giúp trẫm thêm lần này đi!”

Nước mắt chợt từ trong mắt Cao Lực Sĩ tuôn trào, mối thâm giao năm mươi năm. thánh thượng cuối cùng đã nhìn nhận mình rồi sao?

Vì câu nói này, giây phút này Cao Lực Sĩ tình nguyện vì Lý Long Cơ mà chết, ông nước mắt giàn giụa, dập đầu một cái mạnh, giọng bi thương nói: “Lão nô tuân chỉ!”

Chương 289: Mưu đồ An Lộc Sơn

Hôm nay là ngày Lý Long Cơ đã quyết định nhiều việc trọng đại. vừa an ủi Cao Lực Sĩ xong thì hoạn quan lại đến báo, quận vương Đông Bình, phiêu kỳ đại tướng quân An Lộc Sơn cầu kiến.

Người hôm nay đã cực kỳ mệt mỏi, đương định dời đến ngày mai; nhưng nghĩ lại, liền nói với Ngư Triều n: “Đi tuyên hắn vào gặp!”

Ngư Triều An có phần thổn thức bất an.

Cao Lực Sĩ cáo lão không thành hắn đương nhiên có phần thất vọng, nhưng điều thật sự khiến hắn hụt hẫng đó là tín nhiệm của Lý Long Cơ với Cao Lực Sĩ.

Hắn bỗng ý thức được mình chẳng qua chỉ là một hoạn quan, muốn thay thế Cao Lực Sĩ.e rằng vẫn chỉ là một ước mơ xa vời.

Khi Lý Long Cơ lệnh hắn đi tuyên An Lộc Sơn vào, hắn liền thử người ra, bỗng nhiên tỉnh ngộ vội cúi đầu đi ra.

Một chốc sau, An Lộc Sơn lê tấm thân thịt trần béo tròn của mình vào.

Hắn tuy có phần hơi mập nhưng động tác lại rất ư linh hoạt.

Hắn vừa vào đã hành quân lễ với Lý Long Cơ nói: “An Lộc Sơn tham kiến hoàng đế điện hạ!”

những năm này Lý Long Cơ rất thích tên người Hồ này, vì hắn thật sự rất tâm lý hiểu chuyện.

Trong trường hợp cả con trai mình còn không nghĩ đến. thế mà hắn biết dâng hương hoa trợ tình lên, để người lại có thể tái chấn lại hùng phong đàn ông.

Dù cho hậu quả của loại hương hoa đó rất nghiêm trọng, nhưng Lý Long Cơ vẫn rất cảm kích An Lộc Sơn. và lại càng tín nhiệm hắn hơn.Thậm chí còn trong một lần đánh bại Khiết Đơn. người đã phong hắn làm Đông Bình Quận vương, mở đầu cho lệ phong vương ngoài tông tộc của Đại Đường.

Trên triều hội hôm nay.

An Lộc Sơn đã biết điều giúp đỡ mình, khiến Lý Long Cơ rất ư cảm động.

Người nhìn tên người Hồ thật thà này mỉm cười nói: “Cái tên mập này, trẫm cắt một năm bổng lộc của khanh, khánh có oán trẫm không?”

An Lộc Sơn hoàng sợ, cả chân còn lại cũng quỳ xuống nốt, hắn khấu đầu lạy Lý Long Cơ hốt hoảng nói: “Thần chỉ hận mình không thể chết đi vì bệ hạ được!”

Lý Long Cơ cười ha hả, chỉ vào hắn nói: “Đúng là tên Hồ nhân, nói mà không suy nghĩ, ngươi hi vọng trẫm bây giờ chết đi ư?”

“Thần không dám!

Không dám!

Thần chỉ lấy ví dụ, lòng thần với Thánh thượng tuyệt đối trung thành canh cánh, điện hạ cho thần đi về hướng đông, thuần tuyệt đối không dám đi về hướng tây.

Điện hạ nói thần nhảy xuống biển, thần tuyệt không dám nhày xuống sông!”

“Thế ư?

Trẫm gọi khanh hồi Kinh làm quan, khanh chịu chứ? ” Lý Long Cơ như cười như khôngnói.

Trong lòng An Lộc Sơn cơ hồ gần đập. nghĩ đến lời Thánh thượng, điều hắn hồi Kinh, không lẽ là thật ư?

Hay chỉ là Thánh thượng đang thăm dò hắn?

Hắn bỗng đổi ý, lập tức nói: “Thần sẽ tuân thủ ý chỉ của Thánh thượng.”

“Trẫm chỉ đùa với khanh thôi, sẽ không để khanh rời Phạm Dương đâu.

Trẫm còn cần khanh thay trẫm gác cửa lớn phía đông.Đúng rồi, ngươi chính là một con chó của trẫm, một con chó mập mạp.”

Tâm trạng Lý Long Cơ cực tốt.nên ngồi đùa với An Lộc Sơn.

Lòng An Lộc Sơn dần hồi phục lại.

Sau lưng hắn đã toát đầy mồ hôi lạnh, thậm chí còn ướt đẫm cả lưng áo .Hắn hôm nay tìm Lý Long Cơ là có mục đích.

Hắn vốn đi tìm cơ hội suốt, mà hôm này theo hắn đoán tâm trạng Lý Long Cơ cực tốt. và lại vừa khớp mình có biểu hiện xuất sắc trên triều đường.

Yêu cầu của hắn chắc chắc sẽ được Lý Long Cơ đáp ứng.

Lúc này, hắn cẩn thận nói: “Điện hạ. thần mùa hạ năm nay vừa tiến công Xích Sơn. nhổ đi một thành bảo quan trọng của người Khiết Đơn. và còn mong điện hạ ân chuẩn!”

Nụ cười trên mặt Lý Long Cơ dần biến mất. người trầm ngâm một lúc nói: “Ái khanh đã phân ưu cho trẫm, trẫm rất cảm động, nhưng triều đình mùa thu năm nay định sẽ đối phó Thổ Phồn quy mô lớn. tài lực và vật tư đều tập trung tại Lũng Hữu. ái khanh muốn đánh Xích Sơn. trẫm lo rằng triều đình không có đủ tài lực để ủng hộ hai tuyến tác chiến.”

“Điện hạ. thần suy ngẫm đến việc này, thần định sẽ dùng phương án trận chiến sét đánh, dùng kỵ binh tập kích Xích Sơn.

Nếu như thế. cùng lắm mười hôm đã có thể đoạt được Xích Sơn. như thế sẽ không cần tiền và lương thực triều đình cung cấp.

Hơn nữa. sau khi đoạt được Xích Sơn. áp lực của Phạm Dương sẽ giảm đi.Thần cũng có thể tập trung binh lực tiến hành quân đồn. phân ưu cho triều đình.”

Lý Long Cơ gật gật đầu cười nói: “Vậy khanh nói cho trẫm biết trước, khanh vì sao mà tự dưng muốn đi đánh Khiết Đơn?”

Đầu An Lộc Sơn cúi gầm lại, mãi một lúc sau. cặp môi vừa dày vừa béo bở của hắn mới mấp máy nói: “Hôm nay tướng sĩ An Tây đều được phong quan tiến chước, thần quay về e rằng không các gì đối mặt với tướng sĩ thuộc hạ. nên.."

“Khanh rất thành thật!”

Lý Long Cơ tán thưởng: “Đấy chính là đại tướng mà trẫm muốn nhìn thấy, nhìn người khác được phong thưởng, trong lòng không phục sẽ càng phải phấn đấu lập công, và quyết chí xông pha.

Đây chính là kết quả trẫm mong nhìn thấy khi phong thưởng cho quân An Tây, tất cả tướng sĩ Đại Đường đều có thể thấy sỉ nhục mà càng tiến thêm bước, tranh tướng lập công đoạt vinh quang.

Trẫm sẽ tuyệt không tiếc chi quan chước ít ỏi đó.

An tướng quân, thỉnh cầu đánh Xích Sơn của khanh, trẫm ân chuẩn!”

“cảm ơn điện hạ đã hiểu cho!Thần tuy không cần triều đình cung cấp tiền và lương thực, nhưng kỵ binh của thần e rằng không đủ. hi vọng điện hạ có thể nhận lời cho thần mượn kỵ binh của Sóc Phương.”

“An Tư Thuận là huynh đệ của khanh, các khanh tự thương lượng với nhau là được.”

“Không được!

Không được!

Quân đội là quân đội của điện hạ. thần chỉ mượn mấy người con của An Tư Thuận, nếu không có sự đồng ý của điện hạ. thần sao dám tự ý mượn một binh một tốt của Sóc Phương.”

Câu trả lời của An Lộc Sơn khiến Lý Long Cơ rất vừa ý, huynh đệ dù thân đến đâu cũng chỉ được mượn con cháu, chứ quân đội là của Lý Long Cơ hắn.

Hôm nay tên An mập này biểu hiện không tệ. quả thực đáng khen thưởng.

Lý Long Cơ nghĩ thế liền vui vẻ nói: “Được thôi!

Ngươi muốn mượn bao nhiêu kỵ binh, ngươi đi mà thương lượng với An Tư Thuận, trẫm đều ân chuẩn.”

Điều An Lộc Sơn cần chính là câu nói này, vì câu nói này mà hắn đã đợi hai năm nay.

Hắn binh gì cũng không cần. mà chỉ cần hai vạn binh tinh duệ Sóc Phương Đột Quyết của A Bố Tư.

“Thần nhất định sẽ dũng mãnh giết địch, dùng thủ cấp bọn người Khiết Đơn kia để thỉnh công với điện hạ!”

Trong lúc Lý Long Cơ cuối cùng đã gật đầu ân chuẩn cho An Lộc Sơn mượn binh.

Lý Khánh An đương dẫn Man Tô Nhĩ du lãm chợ Tây Trường An thành.

Sau bữa cơm. quan hệ hai người đã kéo gần nhau hơn, thậm chí Man Tỗ Nhĩ còn đề xuất hỏi Lý Khánh An liệu có thể phóng thích tù binh Đại Thực không.

Hắn chưa có câu trả lời rõ ràng, cũng có nghĩa rằng sẽ không có việc đóng cửa bàn riêng này.

Dù cho bước tiếp theo của Lý Khánh An là chỉ kiếm vào Thổ Hỏa La. nhưng chiến dịch Thổ Phồn của Ca Thư Hàn đề ra lại làm loạn kế hoạch vốn có của hắn. khiến chiến dịch Thổ Hỏa La của hắn không thể không gác lại.

Đương nhiên, có thể thu phục người Thổ Phồn trước, giải trừ mọi mối lo về sau thì cũng là một trong những phương án tốt nhất.

Nên hắn cũng mong có thể ký kết thỏa hiệp hòa giải tạm dừng chiến với Đại Thực, để tập trung thời gian phát động chiến tranh với Thổ Phồn, nếu không khi hai tuyến tác chiến, hậu cần của hắn sẽ không đủ mà đáp ứng.

Lý Khánh An biết rằng Đại Thực sẽ tập trung hết tinh lực chủ yếu vào khu vực Châu Phi.Nó sẽ khiến Đại Thực không thể toàn diện phản công Đại Đường.

Cả song phương đều có ý nguyện đình chiến, bây giờ chỉ còn xem ai sẽ chiếm thế thượng phong trong lúc đàm phán mà thôi.

Nhưng đây cũng không phải mục đích Khánh An đưa Man Tô Nhĩ đi tham quan Trường An, để hắn hiểu được Đại Đường có thực lực hùng hậu thế nào .Việc này cũng được tác dụng nhất định khi đàm phán, nhưng chủ ý của hắn không phải thế.

Hắn là một người biết nhìn xa trông rộng. hắn hi vọng Đại Đường có thể mở lòng đón nhận văn hóa Islam.

đồng thời cũng hỉ vong người Khalifah kế vị tiếp theo của đế quốc A Bạch Tư có thể hiểu Đại Đường sâu xa hơn.

Chiến tranh không phải điều Lý Khánh An cần.

Hiện nay đã là thời Khai Nguyên thịnh thế, bây giờ sẽ là lúc Đại Đường dần từ thế thịnh chuyển sang suy thoái.

Đại Đường trong lịch sử không đủ sức để trấn áp An Sứ chi loạn rất nhiều yếu tố là do trước khi An Sứ chi loạn bùng nổ. nền tảng của quân đội và kinh tế Đại Đường đã bị chiến tranh liên miên cùng thu gom ruộng đất bòn rút hủy hoại, để khi triều đình nhượng bộ trong An Sứ chi loạn, đã để lại ảnh hưởng ngàn năm.

Bất kỳ một dân tộc nào nếu có quá nhiều kẻ địch, cuối cùng cũng chỉ dẫn đến diệt vong mà thôi.

Thổ Phồn chính là một ví dụ điến hình.

Uy hiếp đối với Hán dân tộc bao giờ cũng là lực lượng từ phương bắc.

Phía nam có kẻ địch lớn mạnh là Thổ Phồn, phía bắc có Hồi Hột hăm he, vả lại thêm một kẻ thù lớn mạnh hơn ở phương tây.

Dù thế nào đi chăng nữa cũng không phải quốc sách chính đáng.

Đương nhiên, nhưng điều này tiền đề đều là phải đuổi thế lực người Đại Thực về phía tây sông Amul đánh đến khi chúng sợ, thì mới kiến lập hữu nghị với chúng.

Bọn họ lại xuyên qua dòng người tấp nập náo nhiệt mà đi.

Man Tô Nhĩ khoát tay đầy hứng thú quan sát chợ thương nghiệp phồn hoa nhất Đại Đường này.

Con đường rộng lớn kia. hàng ngàn cửa tiệm nguy nga với hàng hóa tạp vật chất đóng trong tiệm.

Những món đồ sành sứ tinh tế, tơ tằm. lá trà ngát hương, những tờ giấy trắng như tuyết; mỗi loại vật phẩm đều là những xa xỉ phẩm đắt tiền nhất của Damascus.

Khiến Man Tô Nhĩ thật sự cảm thấy ấn tượng nhất lại chính là trên người dân Đại Đường, ai nấu đều toát lên vẻ tự tin và khỏe mạnh, dù là người quyền quý tướng lãnh cao cấp như Lý Khánh An. hay những chân phu vận chuyển tạp vật kia.

Bọn họ ai nấy đều có tiếng cười sảng khoái tự tin.

Trước mắt những người tây phương như họ, một chân phu nho nhỏ cũng có thể ưỡng ngực thẳng lưng mà thẳng tiến, hoàn toàn không có tự ty thấp hèn.

“Đây là một dân tộc đáng được tôn trọng.”

Man Tô Nhĩ nghĩ thầm.

Lúc này, Man Tô Nhĩ bị một cặp bình sứ trắng tinh tế trên quầy của một tiệm sứ cuốn hút.

Cặp bình này trắng xóa trong suốt, đã thế lại mỏng như giấy.

Hắn khom người cẩn thận ngắm nhìn nét vẽ trên bình, đấy là bức tranh thủy mặc. rất tinh tế.

Trong mắt hắn lộ rõ vẻ luyến tiếc.

“chủ tiệm, xin hỏi cặp bình này bao nhiêu tiền?”

Khánh An cười hỏi.

Tên giúp việc vậy chạy lên bẩm báo: “Quý khách, đây là cặp bình bổn tiệm trưng bày, nên thường đều không bán.

Nếu quý khách thật sự muốn sở hữu nó để tiểu nhân đi hỏi trưởng quầy xem sao.”

“Không cần nữa!”

Một cụ già đi đến chấp ta cười nói: “Quý khách muốn cặp bình này, lão có thể tặng.”

Ánh mắt của lão nóng bỏng, lão nhìn ra Man Tô Nhĩ và Lý Khánh An tuyệt không phải người thường, tặng họ một cặp bình, bọn họ nhất định sẽ đền đáp lại xứng đáng.

“Như vậy thì cảm tạ quá”

Khánh An nhìn Man Tô Nhĩ cười nói: “Điện hạ. người thương nhân này nói người là vị khách từ xa đến. nên sẽ tặng cặp bình này cho người. ”

“Á!?

Sao lại có thể như thế được.”

Man Tô Nhĩ ngỡ ngàng, trong mắt hắn lộ ra vẻ kính phục.

Một nhân nhỏ của Đại Đường mà cũng không tầm thường thế ư?

Hắn cầm lấy bình sứ. vội rút một cây đoản kiếm khảm đá quý đeo trên thắt lưng xuống. hai tay đưa cho trưởng quầy, nói: “người A Rập chúng ta tứ hải giai huynh đệ. nhưng lại không dễ dàng nợ tình nghĩa người lạ.

Ngươi tặng ta bình sứ này, ta sẽ tặng ngươi cây đoản kiếm.

Như thế lòng ta cũng an tâm hơn.”

“Thế này..trưởng quầy do dự một lúc. lão thấy đoản kiếm quả thực rất quý báu. có nên nhận không đây?

Lão nhìn sang Lý Khánh An. thấy hắn cũng gật đầu mỉm cười nói: “Ngươi cứ nhận đi!”

trưởng quầy nhận lấy đoản kiếm, nghĩ một lúc, lại vội rút một chiếc hộp gỗ đàn trong tủ mở ra. trong đấy là một cặp bình trong suốt dáng tựa bình ngọc kim lộ của Quan âm bồ tát.

Hiển nhiên nó cũng bằng sứ. nhưng là sứ bạch ngọc thượng thừa, trên đó có vẻ thị nữ cung đình đồ, tinh mỹ tuyệt vời. rõ ràng là xuất xứ từ tay đại sư. so với cặp bình vừa rồi không biết hơn bao nhiêu.

Lão đưa hộp gỗ đàn cho Man Tô Nhĩ nói: “Đây là sứ trắng mà lão đích thân lão đông chủ ta tự chế, đã không còn bao nhiêu cái trên đời.

Đây mới là báu vật trấn tiệm của bổn tiệm, xin quý khách nhận lấy!

Đoản kiếm của ngài quá quý giá. ta không thể bắt nạt ăn lời ngài như thế.”

Lý Khánh An không có phiên dịch, mà do phiên dịch người Túc Đặc bên cạnh Man Tô Nhĩ đã dịch lại lời của trưởng quầy cho Man Tô Nhĩ.

Man Tô Nhĩ nói lời cảm tạ. hắn nhất lấy bình sứ. và bỗng chốc mắt hắn sáng ngời.

Cặp bình sứ quý báu này hắn phải dâng tặng Khalifah.

Khánh An thấy trưởng quầy phong thái ung dung hoàn toàn không lộ vẻ thấp hèn. rất đáng mặt người Đại Đường.không khỏi thầm tán thưởng, liền rút ra một tờ danh thiếp của mình đưa cho lão nói: “Có việc gì cần ta giúp đỡ, xin lão cứ đến tìm ta.”

Trưởng quầy nhận qua danh thiếp, bỗng chốc “Á!” lên một tiếng, xong vội thi lễ với Khánh An.

“Hóa ra là Lý đại tướng quân, tại hạ là Hứa Hành thương nhân Thành Đô, đã nghe danh sự tích về đại tướng quân từ lâu, đánh bại tây man Đại Thực, không khỏi bái phục, xin hãy nhận một lễ của lão. ”

Khánh An cười ha hả. hắn chỉ chỉ vào Man Tô Nhĩ nói: “Vị này chính là chư quân của Đại Thực, chắc ngươi không ngờ đến đúng không?”

trưởng quầy gãi gãi đầu, sắc mặt có phần cổ quái.

Mà đúng là cổ quái quá đi chứ, hai địch thủ trên chiến trường mà giờ lại có thể cùng đi dạo phố ngắm chợ!

Sau khi tham quan xong chợ Tây, Lý Khánh An bèn đưa Man Tô Nhĩ vào nhà nghỉ dành cho khách của Hồng Lư Tự tại hoàng thành.

Bọn họ được an bài nghỉ tại đây.

Lúc đi dến gần cửa nhà nghỉ.

Thiếu khanh Hồng Lư Tự Bùi Dụng bèn đi lên nói: “Đại tướng quân, Hưng Khánh Cung đã có tin tức đến, sáng ngày mai Thánh thượng sẽ tiếp kiến sứ giả Đại Thực tại Đại Đồng điện.

Thánh thượng mời tướng quân cũng cùng tham gia.”

“Ta biết rồi. chỗ nghỉ của quý khách Đại Thực đã an bài xong chưa?”

“Xin đại tướng quân yên tâm, bọn ta tuyệt đã an bài theo tiêu chuẩn tiếp đón quý khách, tuyệt không dám chậm trễ.”

Khánh An gật gật đầu, xong quay người lại nhìn Man Tô Nhĩ chấp tay nói: “Điện hạ dọc đường đã mệt mỏi, xin điện hạ cứ nghỉ ngơi, có thể dùng bữa tại quán xá. cũng có thể đi đến nơi lúc trưa đã dùng cơm, điện hạ có thể tự quyết định.

Tại hạ cũng xin cáo lui trước.”

Man Tô Nhĩ vội tạ lễ với Lý Khánh An: “Đa tạ Lý tướng quân đã tiếp đãi, để ta cảm nhận được thành ý của tướng quân.”

Lúc này .Khánh An bỗng nhớ ra một việc, liền cười nói: “Bảy người nữa chính là ngày chính thức thành hôn của ta. ta cũng mỏi điện hạ đến dự hôn lễ.”

Man Tô Nhĩ rất ư nỗi kinh ngạc, hóa ra tên chủ soái quân Đường này vẫn chưa thành hôn!

Hắn cũng vui vẻ cười nói: “Được!

Ta nhất định sẽ đến dự!”

Khánh An lại căn dặn quan viên Hồng Lư Tự vài câu, xong liền cáo từ đoàn sứ giả Đại Thực đi về phía Độc Cô phủ.

Hắn cần phải chia sẻ niềm vui của mình với người nhà.

Phường Thân Nhân phủ An Lộc Sơn, bộ tướng Lưu Lạc Cốc của An Lộc Sơn đang xuyên qua các viện từ vội vã đi về hướng thư phòng.

Trong thư phòng, An Lộc Sơn đang ngồi thương thảo việc điều độc đội quân A Bố Tư với mưu sĩ khác - Cao Thượng.

Từ trận chiến Thạch Bảo thành ba năm trước kết thúc, An Lộc Sơn đã bắt đầu mưu tính đột kỵ binh Đột Quyết tinh duệ này.

Lúc đầu. hắn hi vọng A Bố Tư tự đề xuất điều về Ưu châu, vì thế mà hắn đã đưa điều kiện hậu hĩnh.

An Lộc Sơn đã ra giá cho hắn một mục trường rộng mười vạn mẫu. dân chúng bộ lạc hắn sẽ không còn phải đóng một xu thuế, nhưng rốt cuộc cũng bị hắn từ chối, và trả lời rõ ràng rằng bộ lạc của hắn tuyệt không đi Phạm Dương.

An Lộc Sơn liền đoán được có lẽ A Bố Tư đã nhìn thấu ý đồ của mình.

Vừa trùng hợp huynh đệ của hắn An Tư Thuận lúc ấy vừa nhậm chức Tiết độ sứ Sóc Phương.

An Lộc Sơn vui mừng khôn xiết, lập tức tiến hành bàn việc này với An Tư Thuận, hi vọng An Tư Thuận có thể tác hợp cho việc A Bố Tư đi về Phạm Dương.chỉ là không ngờ An Tư Thuận thái độ mờ ám, miệng tuy nhận lời nhưng thực tế mãi không thấy có động tĩnh gì.

Dưới sự bức ép lần hai lần ba của An Lộc Sơn, An Tư Thuận không thể không đưa ra cớ, cần có sự đồng ý của Lý Long Cơ, hắn mới có thể thả người.

Bây giờ Lý Long Cơ đã nhận lời, đã khiến An Lộc Sơn vui mừng thấy rõ.

An Tư Thuận phen này không còn lý do gì mà thối thác.Bây giờ vấn đề An Tư Thuận đã được giải quyết, chỉ còn lại thái độ của A Bố Tư, có điều hắn cũng chẳng quan tâm điểm này, chỉ cần Lý Long Cơ đã xuất ý chỉ.

A Bố Tư đành phải tuân thủ điều động, hơn nữa ý chỉ này, Trung Thư Tỉnh đã phát thảo gửi vào cung, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ có tin truyền ra.

“Cung hỉ đại soái, tâm nguyện mấy năm nay cuối cùng đã toại nguyện.”

Trên bộ mặt như quả bí đỏ của An Lộc Sơn lộ ra một nụ cười đắc ý, nói: “Bổn soái vì ngày hôm nay đã đợi ba năm. trước giờ không có vật gì có thể khiến ta kiên quyết đến thế, quả thật đội kỵ binh này sức chiến đấu tinh duệ vô cùng, vừa đúng có thể bổ sung vào dược điểm kỵ binh không đủ của quân Phạm Dương ta. và có thể tương sức với đội thiết kỳ Ưng Châu của ta.

Hơn nữa.

A Bố Tư di dời về hướng Đông, còn có thể mang đến cho ta nguồn chiến mã bất tận.Đây cũng là việc hợp tác dài lâu. bước tiếp theo ta sẽ mưu Hà Đông.”

Cao Thượng là một trong hai đại mưu sĩ của An Lộc Sơn. một là Nghiêm Trang đã mất tích nhiều năm.

đến đây tông tích bất mình.

Vì thế mà hắn trở thành mưu sĩ đệ nhất của An Lộc Sơn.

Dù cho An Lộc Sơn có vô số mộ liêu, nhưng để có thể tín nhiệm, mà lại túc chí đa mưu thì chỉ có mỗi Cao Thượng.

Cao Thượng tuổi trạc ngũ tuần, dáng dấp trắng trẻo béo tròn, có để chùm râu dài. mắt hắn dài lộ vẻ lanh lẹ xảo huyệt.

Hắn vuốt nhẹ râu nói: “Có điều để không có sơ suất gì xảy ra.

đại soái nên phái người đi chặn A Bố Tư giữa đường, để đề phòng hắn trốn đi.”

Hắn vừa nói xong. ngoài cửa vang lên tiếng bẩm báo của Bộ tướng Lưu Lạc Cốc: “Bẩm Đại soái, đã có tin tức!”

“Mời vào!”

Lưu Lạc Cốc là tai mắt của An Lộc Sơn tại Trường An.Hàng năm An Lộc Sơn đều vạch một số tiền lớn cho Lưu Lạc Cốc để hắn giao kết quyền quý, mua chuộc hoạn quan bên cạnh Lý Long Cơ.

Bất kỳ động tĩnh nào trong triều.

Lưu Lạc Cốc đều gửi thư bồ câu nhanh nhất đến Phạm Dương.

Hắn vừa đi vào phong đã khom người chào nói: “Bẩm báo đại soái, trong cung có tin.

Thánh thượng đã chính thức chuẩn việc đại soái mượn A Bố Tư bộ đến Phạm Dương hỗ trợ tác chiến, ý chỉ vừa phát xuống Binh bộ và Sóc Phương.”

“Tốt!

Tốt!”

An Lộc Sơn nói liền hai tiếng tốt. hắn đắc ý cười nói: "Phen này ta sắp được mộng đẹp thành thật, ha ha!”

Cao Thượng ở bên cạnh lại nhìn ra Lưu Lạc Cốc như có gì muốn nói.nhưng rốt cuộc lại thôi.

Hắn liền hỏi: “Còn có tin gì ư?”

Lưu Lạc Cốc thở dài nói: “Đại soái mời A Bố Tư tối này đến dự tiệc, hắn thối thác bệnh không chịu đến!”

“Bệnh?

Hừ!

Lúc sáng thấy hắn vẫn còn không sao khỏe, giờ sao lại bệnh được?

Thôi, ta cũng không mời hắn nữa!"

An Lộc Sơn quay đầu lại nói với Cao Thượng: “Vừa rồi tiên sinh nói tên A Bố Tư này sẽ trốn, vậy liệu hắn sẽ trốn đi đâu?”

“Chắc sẽ trốn vào đại mạc. có điều tại hạ nghe nói A Bố Tư và khả hãn Hồi Hột quan hệ cực xấu. chúng ta phải đề phòng hắn tự xưng Hãn. thần vẫn có một kiến nghị, đó là khống chế A Bố Tư.

để hắn mọc cánh vẫn không thoát được.”

“Ừ!”

An Lộc Sơn gật gật đầu. từ từ nói: “Chặn giữa đường e rằng đã trễ, chúng ta phải động thủ từ Trường An. càng sớm càng tốt, tối nay nên bắt đầu hành động!”

Chương 290: Được và mất

Lý Khánh An vào giờ trưa đã trở về quân doanh.

Lý Bí có việc quan trọng tìm hắn. nói chính xác, là Lý Bí thỉnh cầu trở về đông cung, buổi chiều hôm nay, Lý Hanh phái đến một thị tùng đưa cho Lý Bí một lá thư. lúc này, lá thư này đang đặt trước mặt Lý Khánh An. nội dung trong thư rất đơn giản.

Lý Dự mới vào đông cung không ai tương trợ, Lý Hanh khẩn cầu Lý Bí vào đông cung giúp đỡ nhi tử.

Hắn đồng thời cũng viết một lá thư cho Lý Khánh An, trong thư bày tỏ lời cáo lỗi bất tận với Lý Khánh An. hi vọng Lý Khánh An lý giải sự khốn khó không ai bên mình của Lý Dự.

Hai lá thư lúc này đang sắp xếp song song nhau.

Lý Bí thì đứng ở một bên. có chút tỏ ra thấp thỏm bất an.

Lý Hanh ngoại trừ hai lá thư này, còn mệnh người mang lời cho hắn: “Là đi là ở, tiên sinh có thể tự xử trí, tuyệt đối không miễn cưỡng.”

Kỳ thực Lý Bí đã động lòng, hắn là muốn đi đông cung phò tá Lý Dự. hắn từ nhỏ đã thông minh nhạy bén, trui rèn nhiều kinh sử. tinh thông “Dịch tượng”, tự phụ là kẻ phò tá đế vương, làm thầy của đế vương, ước mơ từ nhỏ của hắn, sau này có cơ may phò tá Lý Hanh, ngặt nỗi Lý Hanh đâu đâu cũng bị hạn chế, mỗi lời nói mỗi hành vi đều bị ghi chép lại.

Lý Bí cũng thiếu đi cơ hội phát huy tài cán. sau khi Lý Hanh bị phế, hắn đã đắc tội với Dương Quốc Trung, bất đắc dĩ đã đi An Tây nương nhờ Lý Khánh An.

Bây giờ Lý Dự nhập chủ đông cung, hơn nữa có quyền xử lý quốc sự, làm sao mà Lý Bí không động lòng cho được, can thiệp chuyện .

đây là việc mà hắn ao ước bao nhiêu năm qua. bây giờ. cơ hội cuối cùng đã đến. nhưng trong lòng Lý Bí lại vô cùng áy náy, nếu làm vậy, hắn sẽ rơi vào tình trạng phản bội rũ bỏ Lý Khánh An.

Lý Khánh An trong lúc hắn mắc nạn đã không chê bai hắn. thu nhận hắn làm tham mưu, còn trọng dụng hắn nữa, ân tình này làm cho hắn khó mà báo đáp lại được.

Lý Khánh An trầm mặc rất lâu, hắn đột nhiên cười nói: “Đây là chuyện tốt a!

Tiên sinh sao lại cảm thấy áy náy chứ?

Tiên sinh cứ việc đi đông cung, hi vọng tiên sinh có thể trở thành chiếc cầu nối giữa ta và trữ quân.”

Sự rộng lượng của Lý Khánh An làm cho Lý Bí càng thêm xấu hổ, hắn gập người thi lễ nói: “Sứ quân có đại ân với tại hạ.

Lý Bí vẫn chưa thể báo đáp mà đã bỏ đi như vậy, trong lòng ray rứt khôn tả. xin sứ quân cho phép tại hạ sau này đáp đền lại.”

Lý Khánh An gật đầu nói: “Hoàng thái tôn tuy nhập chủ đông cung, nhưng phía trước của người vẫn đầy rẫy sát khí. nguy hiểm rình rập khắp nơi, người quà thật cần có tài lớn như tiên sinh đây phò tá. ta nghe nói Cao Lực Sĩ cũng sẽ phò tá người. hi vọng tiên sinh khuyên nhủ nhiều hoàng trưởng tôn cân thận dè chừng, đem hoài bão của người để đến lúc đăng cơ, còn về ta bên đây, tiên sinh không cần lo lắng, ta sẽ linh hoạt tận dụng nhân tài, sẽ có càng nhiều văn nhân đến trợ giúp ta, cháu ngoại Trương Chí Hòa lần trước tiên sinh tiến cử, tuổi trẻ đại tài, nổi bật xuất chúng, ta chuẩn bị mang hắn về An Tây.”

“Đại Đường ta nhân tài vô số kể, người hơn Lý Bí rất nhiều, nguyện tướng quân mở chiêu hiền quán, quảng nạp nhân tài .

đế thực hiện chí lớn di dời dân Hán.

đặt châu huyện ở Lĩnh Tây của tướng quân.”

Nói đến đây, Lý Bí thở dài nói: “Tại hạ sắp đi. nguyện hiến thêm một kế sách cho tướng quân.”

Lý Khánh An không cự tuyệt, thản nhiên nói: “Tiên sinh mời nói!”

Thẳng thắn mà nói, việc Lý Bí bỏ đi Lý Khánh An không có chút gì tiếc nuối, cũng không muốn níu kéo, có lẽ Lý Bí tài năng nổi trội hơn người, nhưng đối với Lý Khánh An mà nói, trung thành quan trọng vượt xa cả tài năng, hắn thà lấy người tài năng tầm thường một chút, nhưng một lòng trung thành với hắn.

đây chính là nguyên nhân hắn xem trọng Nghiêm Trang vượt xa Lý Bí.

Kỳ thực đây cũng là chuyện tốt, Lý Bí bây giờ đi còn tốt hơn sau này đi. hắn đi vào lúc vẫn chưa hiểu rõ những bí mật của mình, đối với mình cũng chẳng có uy hiếp và tổn thất gì.

Lúc này, Lý Bí hiến một kế sách cuối cùng của mình cho Lý Khánh An. nếu Ca Thư Hàn đề xuất do quân Lũng Hữu và quân An Tây cùng nhau phát động chiến dịch hai tuyến đối phó Thổ Phồn, vậy quân An Tây chi bằng mở rộng thêm chiến tuyến ra phía đông một chút, có thể từ một tuyến Sa Châu tiến công Thổ Phồn, nếu làm như vậy, quân An Tây bèn có thể danh chính ngôn thuận trú quân ở Sa Châu, khống chế được Sa Châu, cánh cửa lớn của hành lang Hà Tây cũng liền mở ra.

Lý Bí đi rồi, Lý Khánh An chắp tay ra sau đứng bên cạnh bản đồ, lặng lẽ nhìn vào Sa Châu xa tít phía bắc hành lang Hà Tây, Sa Châu cũng chính là Đôn Hoàng, từ Ngọc Môn Quan qua Đôn Hoàng, vượt qua biển Bồ Xương, cũng chính là La Bố Bạc (*) của sau này, bèn có thể trực tiếp đi đến Cao Xương, nếu nói Ngọc Môn Quan là bắc đại môn (cánh cửa lớn phía bắc) của hành lang Hà Tây, vậy thì Đôn Hoàng chính là trắc môn (cửa hông) đi vào hành lang Hà Tây, chiếm đoạt được Đôn Hoàng. bắc bộ của hành lang Hà Tây bèn trở thành vật trong lòng bàn tay.

[(*) Lop Nur hay La Bố Bạc là một nhóm các hố, hồ muối nhỏ nằm giữa sa mạc Taklamakan và sa mạc Kuruktaa thuộc phía Đông khu tự trị Duy ngô Nhĩ Tân Cương.

Trung Quốc. ngày 6 tháng 10 năm 1964.

Trung Quốc đã thử thành công quả bom nguyên tử đầu tiên tại khu vực này.]

Lý Khánh An không thể không tán thưởng nhãn quan chiến lược của Lý Bí. quả nhiên tầm nhìn sâu rộng mà thâm thúy, không tồi. lần tác chiến hai tuyến này chính là thời cơ chiếm lấy Sa Châu.

Lý Bí đã theo hắn lâu như vậy, chỉ có kiến nghị này có giá trị chiến lược nhất.

Nơi ở của A Bố Tư nằm ở Đãi Hiền phường, nằm sát bên Diên Bình môn phía thành tây Trường An. nơi này thực ra là nhà ở của tộc người A Bố Tư. ngôi nhà này diện tích khá lớn. có một trăm mấy gian phòng, một bức tường rào cao to vây chặt ngôi nhà lại, A Bố Tư và một trăm viên thủ hạ của hắn bèn sống ở nơi này.

Lần này A Bố Tư vào kinh là để tranh thũ bãi chăn một vùng Di Nga Xuyên cho bộ lạc hắn. năm trước thảo nguyên nơi sở tại của bộ lạc hắn gặp phải nạn bão tuyết, làm cho bộ lạc của bọn hắn tổn thất nghiêm trọng, bây giờ thảo nguyên mà vương triều Đường sắp xếp cho bọn hắn đã không thể thỏa màn sự sinh tồn của mười mấy vạn người bọn hắn nữa.

Nhưng chuyến đi Trường An lần này làm cho hắn thất vọng. triều đình đã phủ quyết yêu cầu mở rộng bãi chăn của hắn.

A Bố Tư cảm thấy vô cùng chán nản. ngay cả Lý Lâm Phổ trước giờ vẫn hữu hảo với hắn cũng không thể làm gì được nữa.

Không có được bãi chăn tuy làm cho hắn cảm thấy thất vọng, nhưng A Bố Tư lại cảm giác được có một mối nguy hiêm khác đang tiến lại gần hắn.

đó chính là dã tâm của An Lộc Sơn đối với quân đội của hắn. ba năm trước, dã tâm này của An Lộc Sơn đã từng bộc lộ qua một lần. hơn nữa thiếu chút là đã thực hiện được ý đồ, sau này A Bố Tư mới từ từ ý thức được, An Lộc Sơn nếu có được quân đội của hắn. người đầu tiên mà hắn muốn giết chính là mình, ba năm nay, An Tư Thuận không chỉ một lần hỏi qua hắn việc này, nói cách khác, An Lộc Sơn vẫn một mực chưa buông tha dã tâm đối với quân đội của hắn. lần tiến kinh này. hắn ở một tháng trước một lần nữa gặp lại An Lộc Sơn, An Lộc Sơn đã nói thẳng không kiêng dè với hắn. hắn và quân đội của hắn sẽ phải chuẩn bị sẵn sàng di dời đến U Châu, nói một cách tự tin và khẳng định như vậy, làm cho A Bố Tư kinh hồn bạt vía cả một tháng trời.

Hắn đã nghĩ qua đủ thứ khả năng. nếu như triều đình một khi thật sự quyết định để bộ lạc của hắn đông dời, hắn sẽ đi đâu về đâu?

Hắn và Cát lặc Khả Hãn Ma Diên Xuyết của Hồi Hột quan hệ ác liệt, thậm chí là không đội trời chung, hắn không thể nào đi đầu quân Hồi Hột. nghĩ đi nghĩ lại.

A Bố Tư chỉ nghĩ đến một chỗ đi.

đó chính là người Cát La Lộc có quan hệ hữu hảo với hắn.

đại tù trưởng Mưu Thích Hắc Sơn của Cát La Lộc còn là huynh đệ kết nghĩa của hắn. nhưng nếu hắn đi nương nhờ Cát La Lộc. trước hết phải được sự đồng ý An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An.

A Bố Tư cũng biết rằng, người Sa Đà và người Cát La Lộc của Kim Sơn thực chất đã trở thành nước phụ thuộc của Bắc Đình, nếu nhưng không được sự cho phép của Lý Khánh An.

Mưu Thích Hắn Sơn cũng không dám thu nhận hắn. nhưng Lý Khánh An nếu như nhận lời, thậm chí còn có thể vạch ra một địa bàn cho Đồng La bộ của bọn hắn. ví dụ ven bờ Di Bá hải, chỗ đó đều là thảo nguyên trù phú màu mỡ, đủ đề cho mười mấy vạn bộ chúng của hắn an cư lạc nghiệp.

May mắn thay, Lý Khánh An và An Lộc Sơn quan hệ rất căng thẳng, hắn vừa lúc cũng vào kinh báo cáo công tác. sáng hôm nay hắn còn ở giờ nghỉ giữa triều hội nói vài câu với hắn. ngày mai hắn phải đi tìm Lý Khánh An. phải trò chuyện một phen với hắn.

A Bố Tư đang ngồi trong phòng suy nghĩ làm sao bàn bạc việc này với Lý Khánh An. thời gian đã rất là gấp rút. buổi chiều An Lộc Sơn phái người đến mời hắn đi ăn cơm.

đã bị hắn cự tuyệt, hắn rất hiểu An Lộc Sơn. hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.

Đúng lúc này, phó tướng Thổ Bố La mà A Bố Tư phái đi Binh bộ xử lý thủ tục trở về Sóc Phương đã chạy về. vừa vào tới sân nhà đã la to: “Diệp hộ, đại sự không hay rồi!”

A Bố Tư cả kinh, vội vàng đứng dậy hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Thổ Bố La thở hồng hộc nói: “Thuộc hạ ban nãy ở Binh bộ nghe được một tin tức, thánh thượng đã nhận lời đem Đồng La kỵ binh của chúng ta mượn cho An Lộc Sơn. hơn nữa ý chỉ cũng đã đưa xuống rồi.”

“Cái gì!”

A Bố Tư sững sờ, một lúc sau. hắn hô toáng lên: “Mau!

Mau lệnh tất cả mọi người thu dọn đồ đạc, chúng ta lập tức kéo về bộ lạc.”

Hắn đã không kịp đi trao đổi với Lý Khánh An nữa. tình huống khẩn cấp, hắn phải lập tức trở về bộ lạc, nếu không đi nữa. thánh chỉ đi tới Sóc Phương hắn sẽ không còn kịp nữa.

Trong đại trạch bỗng chốc bận rộn hẳn lên. thủ hạ của hắn hành lý đơn giản, rất nhanh đã thu dọn xong xuôi, lúc này, lại có một viên thủ hạ chạy vào, khấn trương nói: “Diệp hộ, chúng ta đã bị người ta canh chừng, ngoài cửa có mấy chục người khả nghi.”

Không cần nói nữa.

đây nhất định là lũ theo dối do An Lộc Sơn phái tới, hắn muốn làm gì?

Hắn chắc chắn là sợ mình chạy trốn, mồ hôi trên trán A Bố Tư đã chảy xuống, hắn chỉ mang theo một trăm người tùy tùng, còn An Lộc Sơn lại mang đến một nghìn quân đội, đang đóng quân ở ngoại thành, nếu như mục đích của An Lộc Sơn là giam lỏng hắn. hắn sẽ không còn đường lần trốn.

A Bố Tư nhìn nhìn sắc trời, sắc trời đã hoàng hôn. hắn trầm tư một lát. bèn nói với thuộc hạ trong sân: “Xuất phát!

Chúng ta lập tức quay về bộ lạc.”

Trăm viên kỵ binh đồng loạt lên ngựa, từ cửa lớn mở toang xông thẳng ra đường lớn. người đi đường trên phố lớn bỗng chốc sợ đến bỏ chạy tán loạn.

A Bố Tư chỉ roi ngựa một cái. quát vào mười mấy người giám sát hắn nói: “Đi chuyên cáo An Lộc Sơn.

A Bố Tư ta đi về đây, có việc gì. hãy đi Sóc Phương mà nói.”

Hắn quật mạnh vào chiến mã. chiến mã lao đi hướng thành môn. thuộc hạ của hắn cũng theo hắn lao đi, người mà An Lộc Sơn phái tới lập tức chạy về báo cáo.

Nơi ở Đãi Hiền phường của A Bố Tư nằm sát Diên Bình môn. chạy ra phường môn bèn trực tiếp đi tới trước cửa thành rồi, A Bố Tư mỗi ngày đều phải mang theo các thuộc hạ ra khỏi thành đi rong ngựa. binh sĩ giữ thành đều rất quen với hắn. cũng không ngăn cản.

để mặc hắn chạy ra khỏi Diên Bình môn.

A Bố Tư chuyển lên quan lộ, chạy ra vẫn chưa đến một dặm. bèn xông thẳng vào một cánh rừng, quan lộ xuyên ngang cánh rừng, đang độ ngày xuân, hai bên quan lộ xanh um mơn mởn. tươi tốt và um tùm.

Lúc này, A Bố Tư thấy trên đường lớn trước sau không người, hắn giục ngựa rời khỏi quan lộ, chui vào trong cánh rừng, còn thuộc hạ của hắn thì tiếp tục chạy về hướng tây.

Nửa canh giờ sau.

An Lộc Sơn thống lĩnh hơn ba trăm kỵ binh đuổi tới, lúc này tám trăm kỵ binh hắn đóng quân ở ngoại thành cũng đã kéo đến, hai đoàn quân gặp nhau ngoài bìa rừng.

An Lộc Sơn vô cùng tức giận, nếu để cho A Bố Tư chạy thoát, kế hoạch của hắn sẽ có nguy cơ thất bại, vì vậy bất luận thế nào, cũng phải bắt được A Bố Tư.

“Truyền mệnh lệnh của ta, ai bắt sống đến A Bố Tư, thưởng năm nghìn quan tiền, quan thăng ba cấp!”

Một tiếng ra lệnh của An Lộc Sơn, hơn một nghìn kỵ binh của hắn ai cũng dũng mãnh tranh trước, truy đuổi ráo riết về phía bỏ chạy của bộ thuộc A Bố Tư. trên quan lộ cát vàng tung lên mù mịt.

Sắc trời đã từ từ tối dần.

Lý Khánh An vừa mới thay y phục chuẩn bị rời khỏi quân doanh trở về trong thành, lúc này binh sĩ doanh môn chạy bay đến báo, ngoài cửa doanh Sóc Phương tiết độ phó sứ A Bố Tư khẩn cấp cầu kiến.

Lý Khánh An sửng người một cái, hắn còn nhớ buổi sáng A Bố Tư nói ngày mai mới đến tìm mình ăn cơm, tại sao bây giờ đã tới rồi?

“Mời hắn vào đi!”

Trong lòng Lý Khánh An đã có một cảm giác bất ổn, nếu như là ăn cơm bình thường.

A Bố Tư đã không dùng đến hai chữ ‘ khẩn cấp’, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Lát sau, A Bố Tư được dẫn vào lều lớn. kế kim thiền thoát xác của hắn. một mình từ trong rừng chạy ra. bèn lập tức đến tìm Lý Khánh An, cho dù việc truy bắt của An Lộc Sơn khiến hắn vừa sợ vừa giận, nhưng giải quyết lối thoát cho bộ lạc mới là vấn đề cấp bách nhất của hắn.

A Bố Tư vừa vào lều lớn đã quỳ xuống: “Đại tướng quân cứu ta!”

Lý Khánh An đột nhiên cảm thấy đau đầu quá, từ An Tây vào kinh, còn chưa đến mười ngày, hắn đã liên tục gặp phải đủ thứ phiền toái, cho dù những chuyện phiền phức này cuối cùng đều được hắn giải quyết ổn thỏa hết mọi chuyện, nhưng không đồng nghĩa với việc hắn có thể thay thế cho huyện nha Trường An, bất kỳ ai cũng có thể chạy đến tìm hắn cáo trạng, tên A Bố Tư này là tiết độ phó sứ, phiên vương cơ mà, hắn có oan khuất thì nên tìm Lý Long Cơ cáo trạng mới phải.

Nhưng trong lòng Lý Khánh An cũng hiểu rõ, chắc là An Tây có thể giải quyết vấn đề của A Bố Tư. vì vậy hắn mới cầu đến mình, hãy nghe hắn nói thử xem sao, chí ít phải nể mặt hắn việc này, nghĩ vậy, Lý Khánh An vội vàng đỡ A Bố Tư dậy nói: “A Bố Tư tướng quân, ngươi đang làm gì vậy?

Mau mau đứng dậy!”

Không ngờ A Bố Tư nằng nặc không chịu đứng dậy, khóc nói: “Gia tài sinh mạng mười mấy vạn người của bộ lạc bọn ta đều nằm trong tay đại tướng quân, đại tướng quân nếu không nhận lời. ta hôm nay sẽ quỳ chết ở trước mật đại tướng quân.”

Lý Khánh An thôi không khuyên hắn nữa, hắn ngồi xuống, nhìn thoáng qua A Bố Tư quỳ trên mặt đất nói: “Ngươi nói đi!

Chuyện gì thế?”

“Đại tướng quân, An Lộc Sơn muốn đoạt hai vạn kỵ binh của bộ lạc Đồng La ta, lấy cớ mượn binh điều ta đi Phạm Dương, Thánh Thượng cũng đã đồng ý thỉnh cầu của hắn...”

“Chờ một chút!”

Lý Khánh An khoát tay chặn hắn lại, “Ngươi nói Thánh Thượng đã đồng ý rồi?”

“Vâng!

Thánh chỉ đã ban xuống rồi.”

Lý Khánh An một lúc sau mới chậm rãi nói: “Nếu thánh chỉ đã hạ rồi, đây chính là quyết định chính thức của triều đình, ngươi bào ta giúp ngươi thế nào đây, ta giúp ngươi chính là khi quân, tội danh này ta làm sao sánh vác nổi a!

Hơn nữa, ta xa tại tây bấc. làm sao có thể can thiệp việc đông bắc?

Roi dài không tới.

A Bố Tư tướng quân, ta quà thật là lực bất tòng tâm.”

“Đại tướng quân, ta không cần ngài phải ra một binh một tốt. cũng sẽ không liên lụy đại tướng quân, ta chỉ cần đại tướng quân nhận lời để ta nương nhờ Cát La Lộc, việc này sẽ không có liên quan gì với đại tướng quân.”

“Nương tựa Cát La Lộc?”

Lý Khánh An lúc này mới hiểu rõ tại sao A Bố Tư lại tìm đến mình, thì ra là hắn muốn nương nhờ Cát La Lộc. dĩ nhiên là cần mình gật đầu mới được, Lý Khánh An không trả lời A Bố Tư. mà là chắp tay ra sau từ từ đi lại trong phòng, hắn đang cân nhắc lợi và hại trong việc này, lợi ích rất rõ rệt. hai vạn Đột Quyết Đồng La kỵ binh, là kỵ binh tinh nhuệ nhất trong quân Sóc Phương, năm xưa trong trận chiến Thạch bảo thành tuy bọn họ không có được cơ hội phát huy, nhưng Lý Khánh An đã tận mắt chứng kiến, quả thực là một cánh kỵ binh tinh nhuệ dũng mãnh, vì vậy An Lộc Sơn mới rình mò đội kỵ binh này, dùng phương thức mượn binh, một mượn không trả lại, An Lộc Sơn muốn lấy đội quân này, hắn Lý Khánh An dĩ nhiên cũng muốn lấy, hai vạn kỵ binh tinh nhuệ nhất Đại Đường a!

Đây đối với những chưa hầu biên cương như bọn họ mà nói. là thứ tài sản còn quý giá hơn cả vàng.

Giúp đỡ A Bố Tư một lần. nhưng lại có được hai vạn kỵ binh tinh nhuệ, đây là một món buôn bán rất hời, nhưng cái hại bên trong cũng rất rõ. trước hết là An Lộc Sơn có chịu dễ dàng bỏ qua cho không?

Hắn vắt cạn óc mưu tính A Bố Tư. cuối cùng lại may áo cưới cho mình, việc này suy nghĩ cũng đủ thấy tức tối đến mức nào, cũng có thể tưởng tượng sự thù hận đối với mình là sao rồi, còn An Tư Thuận nữa. hắn dĩ nhiên không chịu đem quân đội của mình hai tay dâng cho người khác, đưa cho An Lộc Sơn có lẽ đã rất miễn cưỡng rồi. nhưng nếu như cuối cùng lại thuộc về mình.

An Tư Thuận không nhảy lên chửi đổng mới lạ. nhưng cho dù là An Lộc Sơn hay An Tư Thuận, kỳ thực bọn họ đều không quan trọng, mình sớm đã kết oán với bọn họ rồi. chẳng qua là trong hận cũ tăng thêm một món thù mới mà thôi, mấu chốt là Lý Long Cơ thánh chỉ của hắn đã hạ rồi, việc này nếu mình xử Lý có chút sơ sẩy, bèn lập tức bị phe Dương Quốc Trung nắm cán.

Lý Khánh An cân nhắc khá lâu, trong việc này lợi có sáu phần, hại chiếm bốn phần, chắc là lợi lớn hơn hại. thôi vậy!

Mình cứ xem như không biết chuyện này, để A Bố Tư chạy đến Cát La Lộc sau đó hẵng hay.

Lý Khánh An nhìn A Bố Tư một cái. chậm rãi nói: “A Bố Tư tướng quân, ta có thể dùng miệng nhận lời yêu cầu của ngươi, nhưng mà ta có câu nói xấu phải nói ra trước, bất kỳ chuyện gì đều không thập toàn thập mỹ, ở một lúc nào đó trong tương lai, ngươi có lẽ sẽ phải trả giá. thậm chí là cái giá của mạng sống ngươi, ngươi có bằng lòng hay không?”

Câu nói này hỏi ra hình như có chút buồn cười, nhưng A Bố Tư lại không cười được chút nào, hắn đã từng là nhân vật đứng thứ hai của Đông Đột Quyết, là Diệp hộ bộ lạc Đồng La chỉ xếp sau Khả Hãn. hắn đương nhiên biết rõ hàm ý câu nói mà Lý Khánh An hỏi, một người có thực lực tuyệt đối sẽ không thèm đếm xỉa đến lời nói dối và sự lừa gạt, nếu như hắn nói mà không giữ lời, bộ lạc của hắn sẽ gặp phải sự trả thù thê thảm của Lý Khánh An, cũng vậy, Lý Khánh An nếu đã nhận lời với hắn. cũng sẽ không lật lọng.

A Bố Tư dập đầu một cái thật mạnh, chỉ vào đầu nói với Lý Khánh An: “chỉ cần đại tướng quân có thể bảo toàn bộ tộc Đồng La của ta, có thể bảo toàn thê nữ và tử tôn của ta, cái đầu này, ta nguyện dâng hiến cho đại tướng quân.”

“Tốt lắm. ngươi đi đi!”

“Mối ân của Đại tướng.

A Bố Tư sẽ khắc lòng tạc dạ!”

Hắn vừa đứng dậy định đi.

Lý Khánh An lại gọi hắn lại: “A Bố Tư tướng quân, ngươi chuẩn bị từ chỗ nào trở về?”

A Bố Tư cười khổ một tiếng nói: “Không giấu gì Đại tướng quân, ta mệnh thuộc hạ của ta chạy về hướng tây, chắc là An Lộc Sơn đã đuổi về phía tây rồi, ta chuẩn bị đi từ phía đông, ra Đồng Quan đi Hà Đông về Sóc Phương.”

Lý Khánh An trầm ngâm một lát nói: “Tướng quân đừng nên xem thường An Lộc Sơn. hắn nếu từ phía tây đuổi không được ngươi, tất sẽ đoán được ngươi đi Đồng Quan, rất khó bảo đảm hắn sẽ không ở Đồng Quan hoặc Hà Đông chặn đường ngươi. tốt nhất là ngươi giả trang tiểu binh An Tây ta mà qua đó.”

Nói đến đây, Lý Khánh An quay đầu nói với thân binh Đô úy Giang Tiểu Niên: “Ngươi vất vả một chuyến, dẫn theo mười mấy huynh đệ, đi Hà Đông khảo sát tình hình tiến triển của việc di dân. nửa tháng là được.”

Lý Khánh An lại quay đầu cười nói với A Bố Tư: “Vậy uất ức cho A Bố Tư tướng quân giả dạng tiểu binh An Tây ta, như vậy, ngươi có thể bình an trở về Sóc Phương.”

Nói xong.

Lý Khánh An lại đi ra lều lớn. giao phó thân binh nói: “Dẫn ‘ô Vân’ của ta đến!”

Thân binh của hắn lập tức dắt đến một chú ngựa Ả Rập toàn thân đen óng, cực kỳ hùng tuấn, đây là một trong năm con chiến mã Lý Khánh An yêu thích nhất, vốn là chiến mã của Đại Thực đại tướng Tề Nhã Đức. bị quân Đường chiếm đoạt được.

Lý Khánh An giao chiến mã cho A Bố Tư nói: “ngươi cỡi con chiến mã này đi. có thể trợ sức đường trình cho ngươi, chúc ngươi đi đường thuận lợi. chúng ta Bắc Đình gặp lại!’

Trong lòng A Bố Tư cực kỳ cảm động. hắn gập người thi lễ với Lý Khánh An.

đại ân không nói lời cảm tạ. hắn dắt chiến mã đi theo nhóm người Giang Tiểu Niên đi về phía ngoài doanh, chạy ra khòi địa bàn doanh trại, hắn đã đổi quân phục tiểu binh của quân An Tây, trở người lên ngựa. mọi người giục ngựa về phía đông.

“Chi-a!”

A Bố Tư hai chân kẹp lại. con ngựa Ả Rập này phóng đi như tên bay, lao thẳng về phía đông với tốc độ thần tốc, một đội quân Đường cũng gia tăng tốc độ, lát sau bọn họ đã biến mất ở cuối đường.

Một tháng sau. ý chỉ của Lý Long Cơ đã phát đến Sóc Phương, điều hai vạn kỵ binh của bộ tộc A Bố Tư đi về Phạm Dương. hiệp trợ An Lộc Sơn công đánh Khiết Đan. nhưng cũng vào lúc này, bộ tộc A Bố Tư đột nhiên phản loạn chạy về Mạc Bắc, hơn mười vạn bộ tộc lão ấu trong một đêm đã biến mất. trốn chạy vào sa mạc mênh mông.

(Chú thích: trong lịch sử A Bố Tư vào năm Thiên Bảo thứ mười một do không cam tâm bị An Lộc Sơn nuốt chửng, phản loạn chạy trốn về đại mạc, cuối cùng cùng đường nương nhờ Cát La Lộc, nhưng bị Bắc Đình đô hộ đương thời Trình Thiên Lý ép buộc Cát La Lộc giao người, bắt A Bố Tư đem về Trường An, A Bố Tư bị giết ngay trên đường, vợ hắn bị sung vào giáo phường làm ca nô, nhưng truyện này tiền đề là phù hợp với lịch sử. có chút sửa đổi lại, việc này trong truyện không hề có kết thúc, nó sẽ trở thành mồi nhử lửa cho một loạt chuyện đại sự.)

Chương 291: Lửa xém lông mày

Mất đi Lý Bí nhưng lại được Đồng La quân của A Bố Tư.

Một được một mất này Lý Khánh An không ngờ được, hơn nữa nhận lời cho Đồng La quân của A Bố Tư đến Bắc Đình, hắn chỉ nghĩ đến đội kỵ binh tinh duệ này, nhưng quả thật nếu để đội quân này đến Bắc Đình, một loạt các hậu quả chính trị kéo theo hắn cũng chưa suy nghĩ chính chắn, về mặt nào đó, hắn đã quyết định việc này quá qua quít, nhưng giờ hối hận đã không kịp, chỉ đành án binh bất động xem động tĩnh thôi.

Tối hôm đó, Lý Khánh An không quay về nội thành Trường An. mà trực tiếp nghỉ ngơi trong doanh trại.

Sáng sớm hôm sau. một hoạn quan tìm đến hắn để hắn lập tức vào cung.

Lý Long Cơ triệu kiến hắn để thương thảo chiến dịch Thổ Phồn.

Khi xe ngựa của hắn cùng trăm tên thân vệ vừa đến cửa Minh Đức Môn. thì không thể nào đi vào được.

Phía trước có khoảng hàng ngàn dân chạy nạn đến chen chúc kẹt cứng cửa thành.

Tiếng khóc, tiếng hét ầm ĩ khắp nơi.

Những người già mặt vàng vọt gầy đói, những nữ nhân áo quần xộc xệch, những nam nhân thở dài ai oán. từng cặp mắt vay lày tội nghiệp khiến ai cũng phải xót xa.

Lúc này, một thân vệ của hắn chạy đến bên cửa xe bẩm báo: “Đại tướng quân, đây là dân tị nạn từ Tấn Châu và Giáng Châu Hà Đông lưu vong đến đây.

Chỗ họ năm ngoái đại hạn. thất thu trầm trọng, lại gặp hạt thóc, vụ mùa mới chưa có, nhưng thóc gạo trong nhà đã cạn, bọn họ không còn sống nổi. ”

“Đi điều tra xem ai là người quản lý cửa thành, vì sao không để họ vào thành?”

Thân binh vội phóng đi, ánh mắt của Khánh An nặng nề nhìn đám người từ vùng chịu nạn đào vong đến này, áo quân không đủ che thân, miếng an không đủ vào bụng này.

Hắn không khỏi nhớ đến việc năm trước đến Hà Nam Đạo thị sát dân chịu nạn.

Cũng chịu nạn đói hoành hành, trong đấy có cả thiên tai, và nhiều hơn nữa là nhân họa.

Việc thu gom ruộng đất không ngừng, khiến nông dân Đại Đường mất đi đất sống, khiến khả năng chống chọi trước thiên tai của họ giảm đến mức yếu nhất, chỉ cần một thiên tai nhỏ đã không thế sống nôi. phải lũ lượt rời bỏ quê hương, lưu lạc khắp nơi.

Đây cũng là nguyên nhân mà Lý Long Cơ đồng ý cho dân chúng Hà Đông di dời đến An Tây.

Đây quả thật là vấn đề nghiêm trọng, bọn nông dân đã không thể sống nổi.

Xa xa hắn thấm thoát nhìn thấy nha dịch Kinh triệu doãn và binh sĩ Kim ngô vệ đang xua đuổi dân chúng, dùng gậy gộc đánh đuổi, phảng phất như đang đuổi vịt.

Từng nhóm từng nhóm dân tỵ nạn định xin vào thành đều bị đánh cho tan tác, không ít người đã bê đầu sứt trán.

Có vài chục thiếu niên bị đánh cho bò lê dưới đất, nhưng chẳng mấy chốc, bọn họ lại bò dậy liều mình phóng về hướng cửa thành nội, phảng phất như chỉ cần chạy vào trong thành được, họ sẽ có hi vọng.

Từng đôi mắt đầy khát vọng, vội vã. nhưng gậy gộc của Kim ngô vệ lại vô tình đập vỡ hi vọng ấy của họ.

Vài thanh niên mặt mày máu me be bét. gào rú ầm ĩ bị bọn binh sĩ dùng gậy đây ra, vứt xuống sông hộ thành.

Trong cửa thành môn. một quan quân và một tướng quân Kim Ngô vệ đang cưỡi trên lưng ngựa chỉ huy binh sĩ và nha dịch đuổi bọn dân chịu nạn kia đi.

Tên tướng quân Kim Ngô vệ kia Khánh An có quen biết, tên là Từ Phương Chính, năm xưa là Lang tướng Thiên Ngưu vệ, hiện đã thăng chức tướng quân, nhưng tên cao quan ấy hắn lại không quen, xem bộ dạng chí ít là Kinh triệu Thiếu doãn.

Một lát sau. thân binh của hắn phóng đến bẩm báo: “Tướng quân, trước cửa thành là tân nhiệm Kinh triệu doãn Tiên Vu Trọng Thông, hắn không cho dân tị nạn vào thành tránh gây kích thích giá lương thực.”

“Thì ra là hắn!”

Khánh An không khỏi có chút phẫn nộ.

Tên Tiên Vu Trọng Thông này chiều hôm qua mới chính thức nhậm chức Kinh Triệu doãn, giờ hàng ngàn người dân đòi vào thành khất thực, vấn đề nghiêm trọng nhường này. mà hắn chỉ biết dùng gậy xua đuổi?

Nếu dẫn đến dân biến bạo động, thì trách nhiệm này liệu hắn có gánh nổi không?

Lý Khánh An nhảy xuống xe ngựa, leo lên lưng ngựa.

Dân vùng nạn nhìn thấy hắn có vẻ là một quan cao, liền lũ lượt đi lên vây lấy.

Hàn trăm người già phụ nữ quỳ lạy hết lời van xin: “Quân gia, cầu xin người hãy để bọn tiểu nhân vào thành!

Nếu tiếp tục không có gì ăn, bọn tiểu nhân sẽ không thể sống nổi nữa!”

Khánh An thấy trong dân tỵ nạn có cả một đám trẻ em đang quỳ dưới đất, ai nấy đều gầy trơ xương, trong mắt đầy nỗi đau khổ vì bị cái đói hành hạ.

Trong lòng hắn không nhẫn tâm. liền quay đầu nói với thân binh: “Lấy túi lương khô phát cho bọn trẻ con.”

Bọn binh sĩ nghe lệnh xong lập tức tháo túi đựng lương khô trên ngựa đi vào đám đông, phát bánh cho bọn trẻ con.

Dân chúng vùng nạn thấy Khánh An đã bày tỏ thiện ý, tình hình đám đông lại càng kích động.

Bọn họ nghe binh sĩ nói đây là đại tướng quân An Tây Tiết độ sứ, hi vọng thèm khát được sống lập tức cháy bừng trong lòng họ.

Không còn một ai xông đến cửa thành nữa, cả nam cả nữ đều quy tụ lại kể lệ tình hình thiên tai với hắn.

Tiếng khóc, tiếng gào, tiếng thét hỗn tạp.

Một người già đứng gần Khánh An nhất đã khóc lóc kể: “Nếu đã có một con đường sống, bọn ta đã không phải đến Trường An ăn xin.

Đến tháng tư vẫn chưa hạt mưa rơi. sau mùa đông. cả vỏ cây cũng bị lột sạch, những mầm rau dại mới mọc của bị đào sạch.

Toàn thôn, toàn xã người người cùng chạy nạn, có người đến phủ Thái Nguyên, nhưng có người đào vong đến Quan Trung, bọn ta thực sự không sống nổi nữa, cầu xin đại tướng quân nói với Thánh thượng, hãy cứu tế cho bọn tiểu nhân, để mọi người có con đường sống!”

“Đại tướng quân, cầu xin người!”

Tiếng nạn nhân ai cầu vang vàng.

Lúc này, Kinh Triệu doãn Tiên Vu Trọng Thông phát hiện có người ra mặt, hắn thấy đó là xe ngựa của Tiết độ sứ, bỗng chốc đoán được ngay là Lý Khánh An.

Tiên Vu Trọng Thông từng là Tiết độ sứ Kiếm Nam.

Vì đại bại nam Chiêu Thổ Phồn mà bị Cao Tiên Chi thay thế, giáng về làm Tử Châu trưởng sứ. nhưng nhờ Dương Quốc Trung bảo đàm cho, hắn lại có thể khời tử hồi sinh được nhậm mệnh lại chức Kinh triệu Thiếu doãn.

Hôm qua lại vừa được thăng chức Kinh triệu doãn.

Cũng áống với tất cả thành viên của Dương đàng, Tiên Vu Trọng Thông cũng đầy cánh giác và lo lắng trước Lý Khánh An.

Nếu con sóng dân tỵ nạn trước cửa thành này xử lý không tốt, rất có khả năng sẽ bị Lý Khánh An nắm cán.

đàn hạch mình với Thánh thượng, và lại một lần nữa uy hiếp đến vị trí mình vừa đứng vững.

Tiên Vu Trọng Thông vội nói với khẽ Kim Ngô vệ tướng quân Từ Phương Chính.

Từ Phương Chính lập tức thét lên cho binh sĩ dừng động võ.

Tiên Vu Trọng Thông thúc mã đi lên hô: “Đại tướng quân, xin hãy nghe một lời này của ta.”

“ngươi nói đi!”

Lý Khánh An lạnh lùng nói.

Tiên Vu Trọng Thông có phần khó xử, giữa họ giờ đang có hàng ngàn người dân tỵ nạn?

Thế làm sao mà nói được? nhưng hắn thái độ Khánh An lạnh lùng, chỉ đành đánh liều nói: “Đại tướng quân, Thánh thượng có ý chỉ, dân vùng chịu nạn Hà Đông chỉ được đến Thiểm Châu và Hà Nam phủ. không được vào Kinh, ta là Kinh triệu doãn. chỉ có thể tuân thủ thượng ý, không dám cho họ vào thành, xin Đại tướng quân thông cảm!”

“Vậy theo ý Tiên Vu sứ quân, những người dân tỵ nạn này cứ đề họ chết đói ngoài thành Trường An sao, hay đuổi họ ra khỏi khu vực quản lý của Kinh Triệu phủ thì sẽ không còn can hệ gì tới sứ quân, đúng không?”

Tiên Vu Trọng Thông trở dài nói: “Ta hiểu ý của đại tướng quân rồi, ta sẽ cho dựng lều cứu trợ ngoài thành, nhưng đại tướng quân có từng nghĩ rằng, đây chỉ là đợt nạn dân đầu tiên, sau này sẽ còn rất nhiều dân tỵ nạn lũ lượt ùa về.

Ta nếu mở cửa thành để họ vào, thế những nạn dân sau này thì làm sao?

Nếu để họ tất cả bọn họ vào, trách nhiệm này ta lại gánh không nổi.

Đại tướng quân chắc cũng sẽ không gánh, nên phiền đại tướng quân đừng can thiệp vào sự vụ của Kinh Triệu doãn ta.”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng nói: “Ta làm sao dám can thiệp vào chính vụ của sứ quân, nhưng ba mươi vạn quân hộ từ Hà Đông.

Hà Nam, Quan Trung đến An Tây, đây là việc ý dụ của Thánh thượng với .

Có ai dám chắc rằng những người dân tỵ nạn này sẽ không phải là dân chúng sẽ được dời đến An Tây không?

Tiên Vu sứ quân, nếu họ là những người dân sắp di dời đến An Tây, thì đây là việc của ta.

Ta sẽ phải quản việc này.

Sứ quân cũng từng là Kiếm Nam Tiết độ sứ, chắc biết hậu quả việc can thiệp quân vụ.

Nên tự sứ quân suy nghĩ lại đi!”

Tiên Vu Trọng Thông nhìn thấy sự lấn át của Lý Khánh An, khẩu khí cứng rắn. trong lòng quả thật khó xử.

Nhưng nếu để đám dân này vào thành, hắn lại vạn lần không dám.

Bất đắc dĩ, hắn đành chấp tay nói với Lý Khánh An: “Vậy xin đại tướng quân hãy nghĩ một phương pháp giải quyết giúp ta. nếu hợp lý, ta sẽ làm theo!”

Kỳ thực Khánh An cũng chỉ cần câu nói này của hắn thôi.

Khánh An biết nếu để dân chịu nạn vào thành sẽ gây xáo động, và càng rõ là có cho họ vào thành hay không là quyền của Tiên Vu Trọng Thông, nếu mình làm quá, sẽ gọi là vượt quyền.

Hắn thấy thái độ hợp tác của Tiên Vu Trọng Thông, bàn nói: “Nếu Tiên Vu sứ quân đã nói là sẽ dựng lều cứu trợ cháo, vậy hãy để ta được nhìn thấy các an bài thực tế của sứ quân đã. chứ đừng để ta chỉ thấy được gậy gộc và xua đuổi, chứ cháo và lều trại thì không thấy đâu.

Ta nghĩ Tiên Vu sứ quân nếu có thể làm những việc này trước, những người dân vùng nạn này ai còn vào thành đi ăn xin tứ phía?

Tiên Vu sứ quân thế kiến nghị này có hợp lý không?”

Tiên Vu Trọng Thông vừa đến nhậm chức, vẫn chưa biết mình có thề điều động được bao nhiêu gạo và lều trại, cộng thêm số dân vùng nạn này đến quá đột ngột. nên hắn nhất thời vẫn chưa kịp an bài cứu trợ.

Bây giờ Lý Khánh An đã cho thấy rõ hắn muốn can thiệp việc này, hắn cũng chỉ đành nói với nha dịch thủ hạ: “Hãy cấp tốc đi thông báo với hai huyện Trường An và Vạn Niên, cứ nói là mệnh lệnh của ta. lệnh họ lập tức dựng lều cung ứng cháo ngoài thành.”

Vừa dặn xong, hắn chấp tay nói với mọi người: “Các vị bô lão hương thân, ta đã cho an bài cứu trợ cháo ngoài thành, xin các vị kiên nhẫn chờ đợi thêm, sẽ có lương thực vận chuyển đến ngay.”

Tiếng reo hò như sấm nổi bỗng chốc vang dội Minh Đức Môn. hàng ngàn dân tị nạn cùng lũ lượt khấu đầu tạ ơn Lý Khánh An.

Trong mắt họ, Lý Khánh An nãy đã giải quyết vấn đề đói cấp bách nhất của họ, chứ không phải vị quan gia đang cười trên lưng ngựa kia!

Khánh An chấp tay nhìn chúng nhân cười nói: “Các vị hương thân, triều đình chuẩn bị dời ba mươi vạn quân họ dân đi An Tây, ta có thể đảm bảo với các vị.

ở An Tây, mỗi hộ gia đình đều có ruộng đất của mình.

Mỗi hộ sẽ có không dưới ba mươi mẫu đất. chỉ cần các vị chịu khó trồng trọt sẽ tuyệt đối không có việc bị đói. cả nhà không phải lo về cái ăn cái mặc. con cái cùng có thể đi học miễn phí. người già sẽ do quan phủ cấp gạo phụng dưỡng, và cũng không có ai có thể xâm chiếm được ruộng đất của các ngươi.

Ta rất hoan nghênh mọi người đến An Tây an cư.”

Hàng ngàn dân tỵ nạn lại một lần nữa reo hò hân hoan.

Tuy Lý Khánh An không cho được họ cháo và lều mà họ đang cần trước mặt. nhưng hắn lại cho họ một thứ quý giá hơn.

đó là hi vọng!

Trong tiếng vỗ tay kích động của quần chúng, hằn trăm thân vệ bảo vệ xe ngựa từ từ đi vào Minh Đức Môn.

Trong nghị sự đường của ngự thư phòng Hưng Khánh Cung, Lý Long Cơ và Ca Thư Hàn đương cùng mấy vị tướng quốc thương thảo việc xuất binh Thổ Phồn.

Đây là cuộc hội nghị được triệu tập lâm thời, nguyên nhân là do Lý Long Cơ nhớ nhầm thời gian tiếp đón đặc sứ Đại Thực, đến Đại Đồng Điện sớm hơn một canh giờ.

Sau khi đến mới phát hiện cuộc tiếp kiến phải một canh giờ sau mới bất đầu. là một vị hoàng đế. người làm sao có thể thừa nhận mình đã nhớ nhầm.

Thế là người bèn cho triệu tập hội nghị Chính sự đường lâm thời lần này.

Lý Lâm Phổ vì lý do sức khỏe không đến tham kiến.

Dương Quốc Trung.

Trương Quân.

Trần Hi Liệt, Vi Kiến Tố, Dương Thận Căng và Vương Củng vừa thăng chức tướng quốc, với cả tân trữ quân Lý Dự đều tham dự hội nghị lần này.

Một nhân vật chủ chốt trong chiến dịch lần này, An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An đã cho người đi gọi. chắc chẳng bao lâu nữa sẽ đến.

Trước khi thương thảo quân vụ chính thức, điều Lý Long Cơ quan tâm là tiền và lương thực của triều đình liệu có đủ để ủng hộ cho chiến dịch lần này không.

Theo kế hoạch của Ca Thư Hàn. chiến dịch lần này sẽ điều khoảng mười lăm vạn đại quân đến Lũng Hữu tham chiến. ngoài ra, Lý Khánh An cũng nhận lời sẽ điều năm vạn quân An Tây phối hợp với Lũng Hữu quân tác chiến.

Như vậy sẽ là hai mươi vạn quân.

Kế hoạch ban đầu là vào tháng mười mùa thu khai chiến, nhưng do dị nghị của Lý Khánh An cộng thêm thời tiết cao nguyên đặc trưng, kế hoạch tác chiến đã được dời sang tháng bảy, sớm hơn dự kiến ba tháng.

Thời aian tác chiến là khoảng ba tháng.

Như vậy cần phải điều khoảng một trăm vạn thạch lương thực, trong đó bảy mươi vạn cung ứng cho Lũng Hữu. ba mươi vạn thạch điều đến An Tây, cộng thêm phần hao hụt trong quá trinh vận chuyển, triều đình chí ít phải triệu tập được năm trăm hai mươi vạn thạch lương thảo.

Và cả quân hưởng cùng lượng vật tư quân dụng lớn như binh khí. lều trại, cỏ.. .Tên Lý Khánh An còn đề ra yêu cầu năm vạn gánh trà.

Đấy là để phòng khi quân lương An Tây không đủ, lương thực chính sẽ là bò và dê. trong quân đội cần trà.

Lúc này, Lý Khánh An đã đến. hắn lặng lẽ đi vào hàng ngũ, lắng nghe ý kiến của các trọng thần.

Dương Quốc Trung là Thái phủ Tự khanh, nắm trong tay quyền quản tiền và lương thực tích trữ trong Thái thương và Tả Tàng, hắn đương giải thích về tình hình trù bị lương thực.

“Điện hạ, thần chiều hôm qua đã dò hỏi kỹ tình hình tích trữ lương thực của Thái thương cùng có kho lương lớn trong Quan Trung, tổng cộng lương thực là sáu mươi vạn thạch.

Xét đến tình hình Hà Đông mùa xuân dân chịu thiên tai sẽ cùng ùa vào Quan Trung, nên nhiều nhất chỉ có thể rút bốn mươi vạn lương thực ra.”

“Dương Thượng thư. năm mươi vạn lương thực này làm sao đủ?”

Ca Thư Hàn không nhịn nổi cất ngang lời Dương Quốc Trung, giận dữ nói: “Theo đã dự thảo kế hoạch một trăm vạn thạch là yêu cầu thấp nhất, tình hình cao nguyên Thổ Phồn ngươi không hiểu, đường đi hiểm trở, rất hao tổn thể lực.

Nếu gặp lúc thời tiết khắc nghiệt, chiến dịch rất có khả năng phải lùi về sau. lúc ấy không có quân lương, mười mấy vạn đại quân sẽ lâm vào tình trạng đói.

Một khi vì lương thực cạn kiệt toàn quân tan rã. quân Thổ Phồn sẽ thừa cơ tiến đến.

Lúc ấy không những Hà Hoàng bị mất, mà quân Thô Phồn còn có thể vào đánh Lũng Hữu.

Vậy lúc ấy ai sẽ là người bảo vệ Dương Thượng thư gia tài vạn quan này?”

Hai hôm nay trong lòng Ca Thư Hàn vẫn đầy phẫn uất.

Triều hội hôm qua hắn chẳng được gì, không những phong hiệu Quận vương xa vời, thậm chí cả phong thường thông thường cũng không có.

Dầu thế nào đi chăng nữa thì năm trước hắn cũng thắng liền một loạt, nhưng Lý Long Cơ hình như không nhìn thấy gì.

điều này khiến Ca Thư Hàn quả thực uất ức.

Mãi đến tối qua, tham mưu Cao Thích của hắn mới từ một quan viên Binh bộ biết được chân tướng, quân báo của hắn lúc ở Thổ Phồn đã bị Binh bộ Tà thị lang lúc bấy giờ là Lệnh Hồ Phi sửa lại.

Dù cho nội dung không sai, nhưng những lời lẽ hoa mỹ Cao Thích đã miêu tả lại trận chiến được chiến thắng trí tuệ mưu tính bao nhiêu đều bị mất sạch.

Ví dụ như “ Tướng quân bách chiến tử, sĩ binh không tiếc đầu”, những lời lẽ làm kích động lòng người này hoàn toàn không còn. chỉ còn lại có số liệu khô khan như trận vong ít nhiều, thương vong bao nhiêu, giết địch bao nhiêu.

Hơn nữa còn tả thực tình hình quân Đường thương vong mà Cao Thích đã cố ý dùng ngôn từ thảm liệt để che lại. làm cho quân báo của hắn bị mất hết vinh quang, Lý Long Cơ tất nhiên không có hứng thú.

Để cuối cùng Lý Khánh An và Cao Tiên Chi vinh dự vô hạn.

Ca Thư Hàn lại trở thành người bị kẻ khác lãng quên, hổ thẹn vô cùng.

Việc này khiến Ca Thư Hàn hận Lệnh Hồ Phi đến cực điểm, tất nhiên ghét chó thì ghét cả chủ. cả Dương Quốc Trung hắn cũng hận.

Hắn thậm chí còn nghĩ Lệnh Hồ Phi sở dĩ có gan to thế này cũng là do Dương Quốc Trung thọ ý.

Những gì Dương Quốc Trung làm chẳng qua làm muốn đè nén hắn.

Lý Khánh An tuy được trọng thưởng, nhưng hắn ở quá xa Trung Nguyên, không ảnh hưởng to với triều đình được, còn Cao Tiên Chi tại Kiếm Nam thì khu vực quá nhỏ, lại thêm tài nguyên không đủ.

Đại thần biên cương thật sự ảnh hưởng sâu sắc đến triều đình chỉ có thể là An Lộc Sơn ở Phạm Dương cùng hắn ở Lũng Hữu.

Nếu có thể áp chế được Ca Thư Hàn. thì cũng có nghĩa là đưa An Lộc Sơn lên.

Mánh khóe của Dương Quốc Trung hắn có thể nhìn thấu.

Ca Thư Hàn là người không giữ được gì trong lòng, tính tình nóng nảy.

Lúc Dương Quốc Trung trong triều nhiều nhất chỉ cung cấp được bốn mươi vạn thạch lương thực, tinh nóng nảy của hắn lập tức bùng nổ, chỉ trích thẳng vào việc Dương Quốc Trung đã thu gom điền trạch tại Lũng Hữu.

Bầu không khí trong triều đường bỗng chốc trở nên ngượng ngạo.

Mặt Lý Long Cơ trầm lại, người vừa không vui việc Dương Quốc Trung tát nước lạnh, vì hai hôm trước chính hắn còn tự nói có thể điều lương từ Giang Hoài, thế sao giờ lại không nhắc đến việc ấy, chỉ nói Quan Trung lương không đủ; đồng thời người cũng bất mãn Ca Thư Hàn không chút lễ độ, nổi cơn trước mặt bao nhiêu người.

Việc nổi cơn này thấy rõ có tình cảm cá nhân trong đó.

Lý Long Cơ không nói gì, trong triều đường bỗng chốc im phăng phắt.

Lúc này, Trương Quân mới ho khan một tiếng đi lên tấu: “Điện hạ, điều Dương Thượng thư nói đều là thực tình, thần có thể làm chứng.

Lời Dương Thượng thư nói đều là sự thật.

Ba mươi hai kho quan trong Quan Trung tổng cộng có sáu mươi mốt vạn thạch lương thực.

Trong đấy còn có hai mươi vạn thạch gạo bổng lộc của triều đình chưa trả cho các quan, nên tình thế có thể còn nghiêm trọng hơn.

Có điều đấy cũng không phải không cách giải quyết.

Xin điện hạ nghe biện pháp này của thần.”

Thời khắc quan trọng vẫn là lão thần tử có thể nói chuyện được, sắc mặt Lý Long Cơ có phần dịu lại: “Trương ái khanh cứ nói.”

Trương Quân nhìn chúng nhân một lượt, rồi cười nói: “Quan trọng là thời gian của chiến dịch, nếu Ca Thư tướng quân có thể định thời gian chiến dịch vào tháng ba hoặc tháng tư. triều đình chắc chắn không kịp chuẩn bị. nhưng nếu thời gian định vào tháng bảy. và cộng thêm vài tháng của quá trình tác chiến, thần nghĩ chúng ta chắc chắn có đủ số lương thực để ủng hộ cho chiến dịch này.

Chúng ta có thể xét đến thời gian thu hoạch của mùa vụ mùa hạ. vào mùa vụ chín mùi mùa hạ. tình hình thiên tai sẽ được khắc phục phần nào.

Như thế. chúng ta sẽ có đủ lượng lương thực để ủng hộ cho chiến dịch.

Lời nói trung dung (* ở giữa. không thiên lệch bên nào) của Trương Quân có vẻ rất ư hợp tình hợp lý không một sơ hở nào.

Nếu suy nghĩ sâu xa sẽ phát hiện đây chẳng qua là kiến nghị sáo rỗng.

Thông thường, vụ mùa mùa hạ sẽ thu hoạch vào lúc tháng sáu. nhưng việc trưng thu thuế là cần thời gian, vận chuyển lương đến Trường An cũng cần thời gian.

Và từ Trường An vận chuyển đến phía tây Xích Lĩnh thì cũng cần thời gian.

Vậy tất cả sẽ mất bao lâu?

Nếu theo kinh nghiệm thường thấy, sớm nhất thì cũng phải đợi đến cuối năm.

Việc tháng tám. chín vận chuyển đến quân doanh, đó căn bản là điều không thể thực hiện.

Và cho dù thời gian để tập trung, vận chuyển lương thực từ Quan Trung và Lũng hữu có thể rút ngắn đi chăng nữa. thì triều đình liệu có thể trưng thu được bao nhiêu thuế?

Không có ghi nhận lịch sử cùng số liệu cụ thể làm căn cứ, lời của Trương Quân chỉ có thể xem như vẽ bánh ra ăn lót lòng, nhìn mơ cho đỡ cơn khát mà thôi.

Nhưng Lý Khánh An phát hiện một điều kỳ diệu.

Đó là trong vấn đề thị phi trắng đen.

Trương Quân không chọn con đường màu xám ở giữa. mà là nói đỡ thay Dương Quốc Trung.

Không lẽ Trương Quốc đã có ý muốn liên minh cùng Dương Quốc Trung?

“Hoàng tổ phụ, cháu có vài lời muốn nói!”

Phát ngôn của Lý Dự đã cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người, ai ai đều quay đầu sang nhìn hắn.

Trong mắt Lý Long Cơ đầy niềm vui. an ủi phần nào gật đầu nói: “Cháu cứ nói.”

Lý Dự từ từ đi lên trước hơi khom mình chào các trọng thần: “Mùa thu hoạch tháng mười năm ngoái ta từng đi chu du khắp các nơi Quan Trung, rất nhiều nơi ruộng đất đều vui mừng đón nhận bội thu. lúa thóc chồng chất, thượng điền một mẫu có thể sản xuất ba thạch, nhưng những ruộng đất phì nhiêu này thì lại có bao nhiêu ruộng đất cần đóng thuế điền?

Theo sự điều tra của ta. chẳng qua chỉ có hai ba phần.

Lũng Hữu cũng thế.

Và như thế này, thuế điền mà triều đình thu được trong Quan Trung và Lũng hữu nhiều nhất chỉ có khoảng năm mươi vạn.

Theo ghi nhận Hộ bộ năm ngoái là năm mươi bốn vạn.

Hơn nữa đấy còn là năm bội thu, năm nay e rằng chỉ có ít đi chứ không thể nhiều hơn. nguyên nhân chắc trong lòng mọi người biết rõ.

Vậy ta xin hỏi Trương Thượng thư. năm mươi vạn thạch lương thực này có phải toàn bộ đều sẽ được cho Lũng hữu. thế còn Sóc Phương.

Hà Đông.

Kiếm Nam.

Phạm Dương đều phải thắt lưng buộc bụng nhịn đói. trơ mắt ngồi nhìn lương thực từ nơi khác vận chuyển đến ư? ”

Lý Dự tuy một chữ cũng không nhắc đến việc sát nhập ruộng đất. nhưng điều hắn chỉ ra vẫn là vấn đề ruộng đất nghiêm trọng.

Cả triều đường lại một lần nữa im lặng.

Kỳ thực kiến nghị của Trương Quân mọi người đều rõ, đó chẳng qua là cái cớ đưa ra để tạm yên chuyện.

Triền đình tô thuế không đủ.

đành phải thông qua các thủ đoạn thuế bóc lột khác như thuế thân, hoán đổi, thuế hộ v.v để thu gom tiền, thu mua lương thực của phú hộ làm quân lương, và còn phải chịu lượng quân hưởng ngày càng trầm trọng.

Cùng với việc những hộ trốn thuế ngày càng nhiều, áp lực tài chánh của Đại Đường ngày càng gay gắt. hàng năm đều vào không đủ chi ra.

Ai cũng biết, với quốc lực của Đại Đường hiện nay, căn bản không đủ để ủng hộ cho một trận chiến dịch quy mô lớn như thế, nhưng Lý Long Cơ muốn đánh trận đánh này, chúng thần cũng không dám phản đối. nên đành phải dùng phương án vay mượn tiền thuế của năm kế để giải quyết vấn đề lương thực không đủ. nhưng khổ nổi hoàng trưởng tôn Lý Dự lại cứ đòi vạch trần sự thật ra không chút nể nang.

“Vậy ý của hoàng trưởng tôn là sao?”

Lý Long Cơ vẫn cố kiên nhẫn hỏi.

“Hoàng tổ phụ. theo ý của cháu là. trong Quan Trung kỳ thực có lương, đều nằm trong tay các đại quyền quý. chúng ta phải nghĩ cách để họ giao nộp lương thực ra.”

Chương 292: Đại Đường Đại Thục (1 +2 )

Mội hội nghị lâm thời liên quan đến quân lương đã kết thúc không khí trầm buồn, biện phái do Lý Dự để xuất lấy lương từ trong tay quyền quý thông qua sửa đổi của Lý Củng, cuối cùng đã trở thành một phương án khả thi, phương án chỉ sửa đi một chữ, sửa chữ ‘lấy’ thành chữ ‘mua’ là khả thi rồi.

Để các quyền quý vô điều kiện cung cấp lương thực chẳng khác nào lấy đi mạng sống của bọn họ, nhưng sửa thành chữ ‘mua’, ý nghĩa đã hoàn toàn khác, nhưng mua cũng là cần tiền, tiền từ đâu ra?

Rất đơn giản, mệnh quan phú các địa phương dâng tiền bạc, tiền vàng bạc mà triều đình vừa mới cho phép lưu thông lúc này đã phát huy tác dụng tích cực, mệnh các nơi dâng vàng bạc dâng đồ đồng, ban cho thăng quan tiến tước, trong việc xem xét đánh giá ban cho ưu đãi, để đề cao tính tích cực của quan địa phương.

Cho dù biện pháp này có chút không phù hợp với chế độ, mà dễ nảy sinh các tệ nạn tham lam vơ vét tiền tài của dân. nhưng với vai trò kế quyền lợi, dưới sự cho phép ngầm của Lý Long Cơ, chúng tướng quốc đã đạt được ý kiến nhất trí, trưng nạp vàng bạc ở các địa phương, ngoài ra.

Vương Cúng đã để ra một phương án vơ vét của cải khác, mỗi hộ mỗi năm tăng thu thuế muối một trăm văn tiền và thuế phòng sản mỗi gian nhà ba mươi văn tiền, cũng đồng thời được áp dụng.

Các tướng quốc đều đã lục đục tản đi, lúc này cách thời gian tiếp kiến đặc sứ Đại Thực còn nửa canh giờ, Lý Long Cơ bèn giữ Ca Thư Hàn và Lý Khánh An lại, thương lượng chi tiết cụ thể của chiến dịch Thổ Phồn.

Trong Đồ thư phòng bên cạnh ngự thư phòng của Lý Long Cơ, đã đặt một chiếc sa bàn rộng hai trượng dài ba trượng, đây là Lý Long Cơ trong trận chiến Thạch Bảo thành lần đầu tiên sau khi dùng sa bàn.

Ca Thư Hàn bèn đã chế tác ra một chiếc sa bàn địa hình của Hà Tây Lũng Hữu dâng cho Lý Long Cơ, chiếc la bàn này chế tác tinh xảo, rất được sự yêu thích của Lý Long Cơ, bèn đặt nó trong Đồ thư phòng.

“Lý ái khanh, trẫm cũng rất hi vọng khanh có thể sớm ngày dâng sa bàn của An Tây cho trẫm!”

Lý Long Cơ đứng trước sa bàn cười nói.

Lý Khánh An vội vàng nói: “Bệ hạ, An Tây địa vực rộng lớn, chế tác sa bàn quả thật không dễ, nếu bệ hạ chỉ lấy sa bàn của An Tây Bắc Đình, thì bên thần có một chiếc, có thể dâng cho bệ hạ, nhưng nếu cần sa bàn địa hình nối liền Lĩnh Hữu thì có thể sẽ phải cần một chút thời gian.”

“Trẫm không vội, chỉ cần ái khanh trong lòng ghi nhớ là được rồi.”

Lý Long Cơ cười xòa. lấy ra một cây gỗ dài đưa cho Ca Thư Hàn nói: “Ca Thư tướng quân, từ khanh bắt đầu đi!”

Ca Thư Hàn tiếp nhận cây gỗ nói: “Vậy thần nói trước vậy!”

Hắn chỉ cây gỗ vào nam bộ Thanh Hải nói: “Hiện nay quân Lũng Hữu ở phía tây xa nhất đã bố trí ở vùng Đại Phi Xuyên, trên thực tế năm ngoái thần đã chiếm lĩnh Cửu khúc, nhưng vì hai vạn quân Thổ Phồn trú đóng ở một vùng Tát Bì phía tây Thanh Hài đến chỉ viện, làm cho thần không thể không lui về Đại Phi Xuyên, vì vậy chiến dịch lần này thần cần phải có được sự phối hợp của quân An Tây, khống chế quân Thổ Phồn ở phía tây, để thần không có mối lo hậu phương mà nam hạ, mục tiêu của thần trong chiến dịch lần này chính là ở đây.”

Ca Thư Hàn dùng cây gỗ chỉ vào hai hồ nước phía nam nói: “Chiếm lĩnh ô Hài, Bách Hài và một vùng tỉnh Tú Xuyên, nơi đây là vùng đất tụ tập của người Thổ Phồn ở phía bắc. chiếm đoạt khu vực này, ở giữa có Đa Di sơn và Li Ngưu hà, trong vòng nghìn dặm. người Thổ Phồn không còn căn cứ hậu cần. chỉ có thế thoái thủ La Ta và Nạp Mộc Thác, như vậy, uy hiếp của Thổ Phồn đối với Lũng Hữu sẽ hoàn toàn biến mất.”

Lý Long Cơ gật đầu. lại hỏi: “Vậy binh lực Thổ Phồn của một vùng này như thế nào?”

“Hồi bẩm bệ hạ, căn cứ tin tức mà thần thám thính được.

Thổ Phồn ở một vùng Cửu Khúc có hai vạn quân thường trú, ở Ô Hải có một vạn, ở Bách Hải có hai vạn, thêm nữa người Thổ Phồn toàn dân đều là binh, vậy chiến dịch lần này của thần gặp phải sự chống cự của khoảng tám vạn quân Thổ Phồn, cũng may bọn họ phân tán riêng lẻ, thần có thể tiêu diệt từng bộ phận một.”

“Ca Thư tướng quân có nghĩ đến sự thích ứng của quân Đường đối với cao nguyên không?”

Lý Khánh An bên cạnh hỏi.

“Ta đã nghĩ đến rồi!”

Ca Thư Hàn khẳng định nói: “Trên thực tế hai năm nay, ta luôn luân phiên để quân Đường trú đóng ở một tuyến Đại Phi Xuyên, bên đó không khí hơi loãng, địa thế rất cao, như vậy. trong mười bốn vạn quân Lũng Hữu Hà Tây của ta. ít nhất có mười vạn quân có thể tiến hành tác chiến cao nguyên. dĩ nhiên, sức chiến đấu trên cao nguyên của binh sĩ quân Đường không bằng người Thò Phồn, nhưng chỉ có thể dùng binh khí hoàn thiện để bù lại.”

Nói đến đây, cây gỗ của Ca Thư Hàn đã chỉ về phía tây xa hơn. nói với Lý Khánh An và Lý Long Cơ: “Trận chiến này trên thực tế chúng ta không hề có ưu thế gì; ở trên cao nguyên. mười vạn người đối đầu tám vạn người. về mặt thể lực. chúng ta vẫn ở thế yếu. vì vậy điều ta lo lắng nhất là quân Thổ Phồn ở phía tây đến chi viện, một vùng Tát Bì trạch sông ngòi dày đặc, cỏ chăn trù phú tốt tươi, ở đó ít nhất có trú đóng ba vạn quân Thổ Phồn tinh nhuệ, xa hơn ở phía tây một vùng Khương Đường, nghe nói còn có hem hai vạn quân Thổ Phồn, mục đích chủ yếu của bọn họ là Đại Tiểu Bột Luật và Thổ Hóa La.

đối với chiến dịch tuyến đông trên cơ bản sẽ không có ảnh hưởng, mấu chốt là ba vạn trú quân Thổ Phồn của Tát Bì trạch, nếu như bọn họ kéo đến viện trợ. hoặc là cắt đứt đường lui của ta. trận chiến này ta nhất định thất bại.”

Lý Long Cơ nhìn vào bản đồ trầm tư chốc lát. lại quay đầu hỏi Lý Khánh An: “Vậy suy nghĩ của Lý ái khanh thế nào?”

Lý Khánh An đối với trận chiến này đã suy nghĩ rất lâu, để trừ khử mối họa Thổ Phồn phía sau lưng, hắn cũng cho rằng cần phải tiêu diệt triệt để quân Thổ Phồn một vùng Tát Bì trạch, đoạt lại Tát Bì trạch, triệt để tiêu diệt ẩn hoạn, một vùng Tát Bì trạch vốn dĩ thuộc quản hạch Sa Châu, sát lưng với Côn Luân sơn. là một vùng thảo nguyên đất đai màu mỡ, Thổ Phồn ở năm đầu Khai Nguyên chiếm được nó, luôn trú đóng trọng binh, tuy không xâm phạm phía bắc. nhưng nó lại là ẩn hoạn lớn nhất của cánh lưng An Tây.

Lý Khánh An đón lấy cây gỗ từ tay Ca Thư Hàn bèn nói: “Vùng đất An Tây ở gần Tát Bì trạch nhất chính là Bá Tiên trấn, thần định lấy Bá Tiên trấn làm điểm xuất binh, hoặc tỏ vẻ yếu. dẫn dụ quân Thổ Phồn bắc tiến tấn công Bá Tiên trấn, đồng thời, ta xuất kỳ binh đi trung lộ.”

Lý Khánh An chỉ cây gỗ vào Đôn Hoàng, nói: “Ta từ Sa Châu ra một đội kỳ binh khoảng hai vạn người, vượt qua cửa núi Dang Kim nam hạ. cắt đứt con đường đông tiến của quân Thổ Phồn Tát Bì trạch, trước sau kẹp kích với quân Đường của Bá Tiên, tiêu diệt toàn bộ cánh quân đội này, cho Ca Thư tướng quân sự chi viện mạnh mẽ đắc lực."

“Diệu!”

Ca Thư Hàn nắm đấm đập vào bàn tay khen nói: “Đội trung lộ kỳ binh này quả nhiên quá ư thần diệu, có đoàn kỳ binh này chặn đường đông tiến của viện quân Thổ Phồn, chiến dịch tuyến đông ta đã nắm trong tay bảy phần chiến thắng.”

Lý Long Cơ chồm người trên bản đồ tỉ mỉ nghiên cứu phương án của Lý Khánh An. nếu như theo phương án của Lý Khánh An. vậy Sa Châu buộc phải giao cho quân An Tây khống chế, về điểm này Lý Long Cơ không tán thành cho lắm. trên thực tế Sa Châu địa vực rộng lớn. nó là con đường tất yếu khi từ hàng lang Hà Tây đi An Tây, vị trí chiến lược tương đối quan trọng, thương nghiệp trung chuyển của Đôn Hoàng vô cùng phồn thịnh, đã từng cũng thuộc về An Tây, sau đó để cắt giảm thế lực An Tây ngày càng bành trướng, bèn lại vạch nó cho Hà Tây, đặt Đậu Lô quân trấn thủ Sa Châu.

Lý Long Cơ tuy rằng không biết mục đích của Lý Khánh An kỳ thật chính là khống chế Sa Châu, nhưng chiếu theo bản ý của hắn. hắn không hi vọng thế lực của Lý Khánh An tiếp tục mở rộng ra phía đông nữa. hắn trầm ngâm một chút bèn nói: “Phương án của quân An Tây trẫm cũng tán đồng, nhưng mà có một điểm trẫm phải nói rõ ràng. quân An Tây có thể mượn đường Sa Châu, nhưng sau trận chiến không thể thường trú Sa Châu.”

Trái tim Lý Khánh An phút chốc lạnh đi một nửa.

Lý Long Cơ không đáp ứng hắn khống chế Sa Châu.

Lúc này Ngư Triều n xuất hiện ở trước cửa. nhỏ giọng bẩm báo nói: “Bệ hạ.

Đại Thực đặc sứ đã đến rồi.”

“Trầm biết rồi, sắp xếp hắn ở cần chính lầu. mệnh Dương Quốc Trung.

Trần Hi Liệt.

Trương Quân.

Vương Cùng bốnngười cùng tham gia hội kiến.”

Lý Long Cơ tạm thời bỏ chiến dịch Lũng Hữu lại, tiếp kiến Đại Thực thân vương cũng là một chuyện đại sự của hắn.

Lý Khánh An đã nói với hắn.

Đại Thực là để quốc có địa vực tương đồng với vương triều Đường. cũng cường thịnh như nhau, người đến cũng không phải là sứ thần bình thường, mà là em trai của hoàng đế Đại Thực, trữ quân của để quốc Đại Thực, điều này bèn làm cho một chút sự coi thường trong lòng của Lý Long Cơ cũng mất đi.

đổi thành một tư thế khá long trọng đi nghênh đón Đại Thực đặc sứ đến viếng.

Hắn lại cười nói với Lý Khánh An: “Lý ái khanh, khanh cũng cùng tham dự vậy!”

“Thần tuân chỉ!”

Lý Long Cơ lại nói với Ca Thư Hàn: “Kế hoạch của Ca Thư ái khanh rất tốt. nhưng trẫm muốn nghiên cứu tì mi hơn. vậy phiền Ca Thư ái khanh viết một kế hoạch trên giấy tường tận.

Lý ái khanh cũng vậy, trận chiến dịch lần này, trẫm phải tham gia toàn diện.”

Ca Thư Hàn và Lý Khánh An vội vàng nhận lời. hai người đối mặt nhìn nhau, đây hình như là lời đề nghị ‘tham gia toàn diện' lần đầu tiên của Lý Long Cơ, tuy là về mặt bảo đảm hậu cần sẽ nhất định tiện lợi. nhưng áp lực cũng sẽ cực nặng, thắng rồi công tích của bọn họ sẽ gắp đôi, nhưng nếu thất bại. cũng đồng thời gánh chịu phạt tội nặng hơn.

Nơi tiếp kiến Đại Thực sứ giả vốn kế hoạch ở phiến điện Đại Đồng Điện, nhưng do hiểu rõ thân phận thật sự của Mạn Tô Nhĩ. nơi tiếp kiến bèn sửa lại ở cần chính vụ Bản lâu.

đồng thời có mấy vị tướng quốc chủ yếu cùng nhau tham gia hội kiến, từ Đại Đồng điện đến cần chính vụ Bản lâu không xa lắm.

Lý Long Cơ và Lý Khánh An cùng nhau đi tới. trên cuộc gặp mặt Hoa Thanh cung ở nửa tháng trước, bọn họ vẫn duy trì một không khí thân thiết hòa hợp, nhưng cùng với sự kiện Minh Nguyệt ngày càng lộ rõ dần. việc gặp mặt riêng giữa hai người trở nên có chút gượng gạo, cho dù giữa họ tồn tại một sự ngại ngùng khó tả. nhưng sự ngại ngùng này lại giấu trong lòng của đối phương, từ bề ngoài nhìn không ra một vết tích nào cả. ngược lại. hai người vẫn duy trì một tư thế thoải mái cười nói bình thường.

“Lý ái khanh qua vài ngày nữa là phải thành thân rồi nhỉ?”

“Vâng!

Còn có năm ngày.”

“Chà!

Nhớ ngày đầu lúc trẫm mới gặp Lý ái khanh, lúc đó Lý ái khanh vẫn còn là Lý tiểu tướng quân, trầm hỏi khanh khi nào thành hôn. khanh nói Hung Nô chưa diệt, sao mà thành gia. bây giờ người Đột Kỵ Thi đã diệt vong, trẫm cuối cùng cũng đã nghe được tin thành hôn của Lý ái khanh, thật đáng mừng a!”

“Vi thần hổ thẹn, thần năm nay đã aần ba mươi. vẫn chưa có con nối dõi.

Mạnh Tử nói: Bất hiếu có ba điều, vô hậu là lớn nhất, vi thần thẹn với phụ mẫu đã qua đời.”

“Đúng vậy!

Ba mươi tuổi vẫn còn chưa có con nối dõi.

đây là một vấn đề lớn. trẫm cũng hi vọng khanh sớm ngày thành hôn. sớm được quý tử.”

Hai người vừa đi vừa nói. băng qua một bức tường cao, Lý Long Cơ đột nhiên nhớ ra một việc, lại cười nói: “Đúng rồi, lần trước trẫm hỏi khanh công thức chế tạo thiên hòa lôi, An Lộc Sơn lại nhắc trầm về việc này, trẫm cho rằng có thể đẳy mạnh trong quân Đường, trẫm đã không tìm thấy phần 2ốc trước đây để ở đâu rồi. bèn bảo An Lộc Sơn trực tiếp xin khanh, khanh đừng quá bảo thủ làm gì.”

Viện nghiên cứu hỏa dược của Lý Khánh An đặt ở Thạch Quốc, cực kỳ bí mật. hơn nữa có trọng binh trấn giữ. ngoại trừ mấy công tượng (*thợ) và phương sĩ (*đạo sĩ) chủ chốt, bất kỳ ai cũng không biết công thức chế tạo của nó, nhưng năm đó Lý Khánh An ở trận chiến Thạch bảo thành trong lúc đối diện với nguy cơ sống còn. vì sợ kỹ thuật hỏa dược rơi vào tay người Thổ Phồn, từng phái Nam Tễ Vân đem công thức đưa về Kinh thành, bây giờ xem ra. quyết định lần đó của hắn đã trở thành một mối họa ngầm tiết lộ công thức hỏa dược, may mà Lý Long Cơ cũng không bận tâm việc này lắm. làm cho Lý Khánh An khẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Bệ hạ. trong công thức kia quan trọng nhất là hỏa dầu. chỉ có hỏa dầu mới có thể thu được phản ứng nổ mạnh thiêu cháy, tấm lòng An đại soái muốn lấy công thức này thần có thể lý giải, nhưng Phạm Dương không hề sản xuất hỏa dầu.

An đại soái cũng là không bột khó gột nên hồ, không hề có ý nghĩa thực tế gì cả.”

“Điều này trẫm cũng biết, trẫm chỉ là đã nhận lời với khanh ấy, cho khanh ấy công thức, còn việc khanh ấy có làm ra hay không, đã không còn liên quan đến trẫm rồi.”

Lý Long Cơ không bận tâm đến việc này lắm. hắn chỉ là tùy ý nhắc tới.

Lý Khánh An ngầm hiểu, bèn cười nói: “Thần hiểu rồi. thần sẽ đem công thức giao cho An đại soái.”

Trong Cần chính vụ Bản lâu.

Mạn Tô Nhĩ đã tới nơi, cho dù vương triều Đường vì hắn thân phận tôn quý mà thực hiện đủ lễ tiết với hắn. nhưng vẫn chưa thể làm cho Mạn Tô Nhĩ trở nên ngạo mạn. hoặc là trở nên khí thế ép người, hắn vẫn giữ một tư thế kín đáo và khiêm tốn. tư thế này bắt ngaiồn từ nhiệm vụ lần này hắn tới Đại Đường: thuyết phục vương triều Đường giải phóng hai vạn tù binh quân Đại Thực bị quân An Tây bắt giữ.

A Bạch Tư Khalifah cần những tù binh này về nước thay hắn cứu vãn nguy cơ của sự tín nhiệm vì khu vực Hà Trung chiến bại gây nên.

Hắn đều đã gặp mặt từng vị tướng quốc một của vương triều Đường rồi. khí chất tao nhã và thái độ khiêm tốn của hắn giành được ấn tượng tốt của các tướng quốc Đại Đường; trong Quý tân đường của cần chính vụ Bản lâu.

Mạn Tô Nhĩ ngồi xếp bằng trên giường đang mỉm cười trả lời từng câu hỏi một của các vị tướng quốc Đại Đường, hắn rất chú ý chi tiết, cho dù để cho lưng của mình gập người về trước, điều này đã hình thành nên một sự tương phản rõ rệt với lưng thẳng như bút của các tướng quốc Đại Đường, nếu như nhất định phải dùng một từ để hình dung thái độ lúc này của Mạn Tô Nhĩ.

đó chính là nhún nhường khúm núm. các tướng quốc Đại Đường cao cao tại thượng. còn hắn lại là một tư thế thấp.

“Xin hỏi thân vệ điện hạ. vương triều của các ngài bây giờ có gì khác biệt với vương triều tiền nhiệm?”

Đây là câu hỏi của Trần Hi Liệt, hắn nghe nói Đại Thực tân vương triều thành lập mới hai năm. trong lòng tràn ngập sự hiếu kỳ đối với quốc gia xa xôi này.

Mạn Tô Nhĩ nghe xong phiên dịch, hắn khẽ mỉm cười, dùng một ngữ khí ôn hòa nói: “Vương triều ủy Mã Á là một vương triều thối nát.

đối nội nó trấn áp dân chúng, khắc khe thu thuế nặng, đối ngoại khuếch trương, chuộng võ hiếu chiến, dưới sự thống lĩnh chiến đấu của vương triều này, dân chúng Đại Thực túng quẫn nghèo nàn. sinh sống trong sự tăm tối, không có hi vọng trong cuộc sống, đông đảo dân chúng bần khổ cũng không thể tiếp tục sinh sống thêm được nữa. bèn bùng nổ khởi nghĩa.

đây cũng giống như vương triều Đường của các ngài thay thế cho vương triều Tùy thối nát vậy, không được lòng dân. thì sẽ bị người dân lật đổ.”

Đây là một chút lịch sử phương đông mà Mạn Tô Nhĩ dọc đường học được, chỉ là hắn học được không sâu. tưởng rằng vương triều Tùy cũng là bị nhân dân lật đổ, nhưng hắn không biết rằng, vương triều Tùy thật ra là sự cải cách của Tùy Văn đế Dương Kiên động chạm đến lợi ích của quyền quý, mà cuối cùng bị quyền quý hào cường liên thủ lật đổ, sự so sánh của Mạn Tô Nhĩ làm cho các tướng quốc đều lĩnh ngộ trong lòng mà cười lên.

Lúc này, ngoài cửa truyền lại một tiếng hô to của hoạn quan: “Bệ hạ giá lâm!”

Mấy tướng quốc đồng loạt đứng dậy, Mạn Tô Nhĩ cũng đứng lên. hắn hiếu kỳ nhìn ra phía ngoài cửa lớn. hắn muốn nhìn xem mặt mũi của hoàng đế Đại Đường, ánh sáng ở ngoài điện rất sáng, rất chói mắt. trong ánh dương sáng sủa.

Mạn Tô Nhĩ nhìn thấy đại đội thị vệ hộ tống hai người bước vào, do ánh sáng, hắn không nhìn rõ Lý Long Cơ thán hình thấp hơn. nhưng lại nhìn thấy Lý Khánh An thân hình vạm vỡ, khí chất hiên ngang, hắn bỗng chốc sững sờ, đoàn người đi vào trong điện, hắn bây giờ mới nhìn rõ hoàng đế Đại Đường đi ở phía trước, đây là một nam tứ già cả. nghe nói đã thống trị vương triều Đường bốn mươi năm. bước đi của hắn có vẻ nặng nề và mệt mòi. trên mặt có chút sưng vù. da dè trắng bệch mà không có màu máu. tuy có thể nhìn thấy thời trẻ hắn là một nam nhân có sức hút. nhưng bây giờ đã không phải nữa. hắn bây giờ là một người già đi đến suy vong. trong lòng Mạn Tô Nhĩ bất giác nảy sinh một chút nghi hoặc, hoàng đế thân thể suy nhược như vậy, hắn làm sao có tinh lực mà xử lý quốc vụ để quốc phức tạp nặng nề?

Hắn nên nhường ngôi cho con cháu trẻ tuổi hơn.

để bọn họ duy trì sự phồn vinh của để quốc.

Ánh sáng chói mắt ban nãy bước vào cửa. làm cho trong lòng của Mạn Tô Nhĩ nảy sinh một ý niệm kỳ lạ. nếu hoàng đế là Lý Khánh An.

để quốc Đại Đường sẽ ra sao?

Hắn sẽ mệnh lệnh cho quân đội của hắn đánh mãi đến dưới thành Damascus sao?

“Chúng thần tham kiến bệ hạ!”

Chúng vị tướng quân nhất tề khom người thi lễ với Lý Long Cơ, Lý Long Cơ khẽ aật đầu. hắn nhìn thấy Mạn Tô Nhĩ.

đây là một nam tử ba mươi mấy tuổi. thân hình trung bình, không cường tráng lắm. da dẻ trắng nõn. dung mạo văn vẻ nho nhã. nụ cười khiêm tốn.

đôi mắt sáng ngời mà êm dịu. tay đặt trước ngực, gập người thi lễ với hắn. tên thân vương đặc sứ này không giống một tướng quân cầm binh, mà giống như một học giả tri thư đạt lý, Lý Long Cơ lập tức có cảm tình với hắn.

ấn tượng đầu tiên vô cùng quan trọng.

Mạn Tô Nhĩ với tư thế khiêm tốn hòa nhã của hắn đã thành công đạt được mục đích.

Trong toàn đại điện, e là chỉ có Lý Khánh An không bị vẻ ngụy trang của Mạn Tô Nhĩ lừa gạt, đương nhiên.

Mạn Tô Nhĩ thân là người kế thừa Khalifah của để quốc Đại Thực, sự tu dưỡng mà bây giờ hắn biểu hiện ra có lẽ cũng là một mặt chân thật của hắn. nhân tính là phức tạp. sẽ không chỉ do trắng và đen tạo nên.

Lý Khánh An hiểu rõ một mặt khác của Mạn Tô Nhĩ.

ở Hà Trung trấn áp tàn khốc khởi nghĩa Mộc Tư Lâm (*Muslim) của Thập Hiệp phái, trấn áp sự phản kháng của người Túc Đặc (*Sogia), Lý Khánh An biết được dụng ý của tư thế thấp của hắn hiện tại, hắn là định dùng tư thế khiêm nhường đánh đổi lại hai vạn tù binh đang lao động khổ sai ở mỏ bạc, trong lòng Lý Khánh An bất giác cười lạnh một tiếng, phương thức của tên Mạn Tô Nhĩ này là đúng, chỉ đáng tiếc là sự khiêm nhường của hắn đã dùng sai đối tượng, hai vạn tù binh của hắn đâu có ở Trường An. mà là đang nằm trong tay của hắn Lý Khánh An.

Lý Long Cơ từ từ đi đến trước Mạn Tô Nhĩ. dùng một khẩu khí từ cao nhìn xuống dưới hỏi: “Ngươi chính là thái tử của Đại Thực?”

Cho dù Mạn Tô Nhĩ nghe không hiểu Lý Long Cơ đang nói gì. nhưng thần sắc, ngữ khí của Lý Long Cơ lại không cần phiên dịch, đây là một thái độ mà chỉ có nước tông chủ đối với nước phụ thuộc mới có, lúc A Bạch Tư Khalifah vừa mới tức vị, cũng dùng ngữ khí và thái độ này chất vấn các quốc vương của Túc Đặc chư quốc.

Trong lòng Mạn Tô Nhĩ đột nhiên cảm thấy một chút bất mãn, Đại Đường dựa vào đâu mà dùng thái độ này đối đãi hắn. nhưng nét bất mãn này chỉ thoáng qua trong lòng hắn. trong lòng có bất mãn đi nữa cũng phải nhịn, hắn nghe xong phiên dịch, vẫn cung kính trả lời: “Đại Thực chỉ là phiên bang tiểu quốc.

Khalifah bệ hạ của chúng tôi tôn sùng văn hóa lâu đời của Đại Đường. lần này ta đến Trường An, cũng đã tận mắt nhìn thấy sự phồn thịnh của Đại Đường, nhìn thấy sự hùng vĩ của thành Trường An. làm cho ta cảm thấy tự ti sâu sắc.

Đại Thực nguyện từ đây vì Đại Đường dắt ngựa cầm roi, làm bộc nhân trung thành của Đại Đường.”

Mạn Tô Nhĩ nói những lời này vô cùng thành khẩn, có thể nói như trận mưa kịp thời kéo đến. hôm nay Đại Đường ngay cả quốc lực để phát động một trận chiến cũng không có, làm cho Lý Long Cơ cảm thấy vô cùng chán nản, cũng làm cho hắn nảy sinh lung lay đối với niềm tin vào sự cường thịnh của Đại Đường, mà những lời xu nịnh này của Mạn Tô Nhĩ vừa lúc đã đánh động trái tim đã không còn tự tin của Lý Long Cơ, làm cho trong lòng hắn cực kỳ sảng khoái, không chỉ có hắn. ngay cả mấy vị tướng quốc cũng như được đắm mình trong gió xuân, vuốt râu mỉm cười im lặng, thứ gì trên đời cũng dễ xuyên thủng, duy chỉ có lời xu nịnh không thể thủng, đây là danh ngôn thiên cổ bất biến.

Lý Long Cơ ha hả cười to, khen không ngớt lời nói: “Nói hay lắm, trữ quân điện hạ vạn dặm xa xôi xuất sứ Đại Đường, đủ thấy thành ý của Đại Thực, chỉ dựa vào điểm này thôi.

Đại Đường ta cũng sẽ biểu hiện ra thành ý tương ứng, điện hạ mời ngồi đi!”

Mọi người ngồi xuống, Lý Khánh An cũng ngồi ở phía dưới, biểu hiện của Mạn Tô Nhĩ hắn rõ như đi guốc trong bụng, nhưng hắn không hề can thiệp, cho dù sự vụ An Tây do hắn chủ đạo, nhưng hắn bây giờ là ở Trường An.

Trường An không phải là nơi hắn làm chú, duy trì một sự kín đáo đối với hắn không hề bất lợi, huống hồ chỉ hắn cũng cần Đại Đường và Đại Thực ký kết hiệp nghị hòa bình, để hắn có thế tập trung tỉnh lực đối phó Thổ Phồn, đợi trở về An Tây rồi hẵng từ từ cò kè mặc cả với hắn.

Lý Khánh An vừa ngồi xuống, bèn cảm nhận được Mạn Tô Nhĩ đang quan sát hắn. kỳ thực trong lòng Mạn Tô Nhĩ cũng rõ vài phần, với sự thấu hiểu của Lý Khánh An đối với Đại Thực, những lời ma mãnh của hắn cũng chỉ có thể che giấu được hoàng đế và tướng quốc Đường triều không nắm rõ Đại Thực, nhưng không thể che giấu được Lý Khánh An.

Mạn Tô Nhĩ lo lắng Lý Khánh An làm khó dễ hắn. khiến chuyến đi này của hắn việc sắp thành hóa bại. nhưng từ biểu hiện bây giờ của Lý Khánh An mà thấy, hình như Lý Khánh An cũng không có ý phá hoại biểu diễn của hắn. làm cho một trái tim thấp thỏm của Mạn Tô Nhĩ khẽ buông lõng lại.

Mạn Tô Nhĩ thấy màn mở đầu thuận lợi, bèn cười nói: “Đại Đường hoàng đế bệ hạ. ta vạn dặm đi tới, đặc biệt chuẩn bị chút lễ mọn.

đây là phong tục của người A Rập chúng tôi. xin bệ hạ vui lòng nhận cho.”

Việc này, không chỉ Lý Long Cơ có hứng thú, ngay cả mấy vị tướng quốc cũng hứng thú mười phần, tên trữ quân Đại Thực này sẽ tặng lễ gì. lại có thế tặng đến trong Hưng Khánh cung này, Mạn Tô Nhĩ mỉm cười vỗ tay, chỉ thấy mấy chục viên thị vệ trong cung hộ tống một nhóm nữ nhân trẻ tuổi diêm dúa diễm lệ đi vào, tống cộng bảy người, cả Lý Khánh An cũng ngẩn người, hắn không nhìn thấy Mạn Tô Nhĩ dẫn theo nữ nhân vào Trường An a?

Không khí trong điện đường xuất hiện một làn hơi nóng xáo động, đám tây phương Hồ cơ này lại rất khác với Hồ cơ bình thường vẫn gặp, da dẻ trắng trẻo hơn. mắt càng xanh trong hơn. các nàng người thì tóc vàng hoe. người thì tóc đỏ lửa. ai nấy trăm nghìn vẻ đáng yêu xinh đẹp, diễm lệ như hoa. khiến người ta kinh ngạc nhất là một nữ tử cuối cùng. lại là một Côn Luân nữ nô da dẻ đen đến phát sáng.

những nữ tử này ai nấy đều quấn chặt vải lụa sáng tươi, để lộ cặp đùi thon dài trắng ngần, rất hiển nhiên, trong mảnh lụa các nàng là thân không tấc vải. các nàng ma mị yêu kiều vạn trạng đi qua trước mặt Lý Long Cơ. ánh mắt nóng bỏng mà táo tợn.

đối diện với hắn dỡ bỏ mảnh lụa. ánh mắt của Lý Long Cơ lập tức trở nên nóng ran.

Dương Quốc Trung ngồi ở phía trên, từ phía trắc diện nhìn thấy một chút sắc xuân, đôi mắt cũng bất giác mở to ra.

những điều này đều lọt hết vào đôi mắt Mạn Tô Nhĩ. trong lòng hắn không khỏi mừng thầm, đây chính là hiệu quả mà hắn cần. mà tướng quốc họ Dương kia hình như cũng là phường háo sắc, hắn vội vàng giới thiệu nói: “Bảy vị mỹ nữ tuyệt sắc này là lễ vật mà A Bạch Tư Khalifah bệ hạ của chúng tôi tặng cho Đại Đường hoàng đế, các nàng lần lượt đến từ Bái Chiếm Đình.

Pháp Lan Khắc.

Tây Ban Nha và Ai Cập, đều là mỹ nữ tuyệt sắc của tây phương, hi vọng hoàng đế bệ hạ nhận lấy.”

Lý Long Cơ gật đầu vui vẻ cười nói: “Tâm ý của quốc vương các ngươi ta xin đón nhận.”

Hắn ra hiệu mắt với Ngư Triều n.

Ngư Triều n vội vàng nhận lĩnh bảy nữ nhân dị quốc lui xuống, lúc này không khí trong triều đường trở nên thoải mái hẳn.

Lý Long Cơ tâm trạng vui hẳn. bèn cười nói: “Thôi được!

Bây giờ chúng ta hãy bàn một chút về quan hệ của hai nước.”

Chương 293: Lợi lộc che mắt

Trung Quốc từ cổ đã là một nước quá ưa sĩ diện.

Ngay vào thời của Tùy Dương đế, hoàng đế Dương Quảng vì muốn khoe khoang uy danh của Tùy triều, liền phái trọng thần Bùi Cú đến Tây Vực dùng lợi ích dụ dỗ chư Hồ vào triều.

Người Hồ Tây Vực thấy có lợi ích liền lũ lượt kéo đến Lạc Dương.

Dọc đường quận huyện tiếp đãi tiễn đưa. cực kỳ hao tiền tốn của.

Tùy Dương đế lại hạ lệnh sẽ cho dựng sân khấu bách hí (* Môn biễu diễn nghệ thuật dân gian, tương tự như tạp kỹ bây giờ) thịnh đại trước Đoan Môn hoàng thành trong đêm thượng nguyên, chuyển để biểu diễn bách hí cho người Tây Vực xem.

Dàn nhạc công đã lên đến một vạn tám ngàn người.

âm vang mấy mươi dặm.

đèn đuốc huy hoàng sáng rọi tựa ban ngày, kéo dài từ đêm thượng nguyên mãi đến cuối tháng mới thôi.

Người Tây Vực vào chợ Phong Đô Lạc Dương trao đổi hàng hóa, Tùy Dương đế hạ lệnh cho thương nhân trong chợ phải áo quần trang trọng tăng vẻ đẹp trong chợ, tích hàng trân quý, thương nhân trang phục hoa mỹ. cả người bán rau cũng phải trải chiếu long tu (* Loại chiếu được đan bằng cỏ long tu. thời Khang Hy nhà Thanh từng được liệt vào hạng cống phẩm của ôn Châu.), các tửu tứ lớn phải mời người Tây Vực vào ngồi, để họ tha hồ ăn uống no say mà không được phép nhận một cắc.

Chẳng qua là để tạo ảo giác: Tùy triều trù phú, ăn cơm uống rượu đều không cần tiền.

Và còn hơn nữa là. cả cây cối trong chợ cũng phải dùng nhung lụa quấn lại.người Hồ không ngốc, thấy cảnh thế liền chế giễu: “người nghèo không mảnh vải che thân của Tùy triều đầy rẫy, có nhung lụa vì sao không để dân mình tự che lấy thân mà lại phải dùng để che cho cây để khoe khoan sự giàu có của mình.”

Bọn thương nhân nghe xong không cãi lại được câu nào.

Hôm nay Lý Long Cơ cũng thế, việc chư quân Đại Thực Man Tô Nhĩ cúi mình co chân quỳ lạy đã cực thỏa mãn được hão huyền trong lòng người.

Khi Man Tô Nhĩ ấp a ấp úng thỉnh cầu có thể phóng thích tù binh Đại Thực, để họ được về đoàn tụ với vợ con, Lý Long Cơ và các tướng quốc lập tức sinh lòng trắc ẩn, nhận lời không một chút do dự với yêu cầu của Man Tô Nhĩ, lập tức hạ lệnh cho Lý Khánh An thích phóng tù binh.

Thậm chí. họ còn xém chút quên đi hơn một ngàn tù binh Đại Đường bị bắt cóc đang ở Đại Thực, còn may là có Lý Khánh An nhắc nhở, mới khiến Lý Long Cơ nhớ ra.

Có điều Man Tô Nhĩ cũng đã mắc phải một sai lầm khiến hắn hối hận vô cùng.

Trong lúc kí kết hiệp ước hòa bình song phương, hắn lại đề xuất hi vọng có thể học tập kỹ thuật làm giấy của Đại Đường, để văn hóa của Đại Đường có thể được truyền bá đến phương tây, Lý Long Cơ cũng đã nhận lời, nhưng trong lòng Man Tô Nhĩ ăn năn.

Thế mà hắn lại không để xuất muốn học tập kỹ thuật chế tạo áo giáp và cung tiễn của Đại Đường.

Sau đó hắn mới kịp phản ứng ra. hắn hoàn toàn có thể đường lý do là đánh Tây Đột Quyết thay cho Đại Đường để có được hai kỹ thuật quân sự này.

Nhưng vì Đại Đường căn bản không xem Đại Thực bọn họ là một đại quốc bình đẳng, đối với bọn họ đây là một ân huệ.

Nếu thật sự như thế, Đại Đường cực có khả năng truyền thụ hai bí kỹ quân sự này cho bọn họ.

Tiếc là hắn không để ra yêu cầu này, khiến hắn đã lãng phí mất một cơ hội ngàn năm có một này.

Đợi khi nhiệt tình của hoàng đế Đại Đường hạ nhiệt, chưa chắc người đã dễ dàng nhận lời như thế.

Yến tiệc thịnh soạn cứ hành để chào đón chư quân nước Đại Thực trong Hung Khánh Cung mãi đến chiều mới kết thúc.

Trong lòng Lý Khánh An đầy nực cười và giễu cợt ra khỏi Hưng Khánh Cung.

Hắn không biết cái hiệp hữu hảo do Đại Đường tả tướng Trần Hi Liệt đích thân ký tên, Đại Đường hoàng đế Lý Long Cơ đích thân đóng dấu ấn Chương kia sẽ duy trì được bao lâu?

Cho dù người Đại Thực không muốn hủy hiệp ước. nhưng đích thân Lý Khánh An hắn cũng sẽ tự tay xé nát nó.

Xe ngựa từ từ ung dung thả mình trên phố phường Đại Đường.

Lý Khánh An nửa tựa vào nệm trên xe nhắm mắt dưỡng thần.

Lúc này, hắn bỗng nghe mấy tên thân vệ đang khẽ giọng bàn luận về việc Đại Đường ân chuân việc thích phóng tù binh chiến tranh.

“phải dễ dãi như thế thế bỏ bọn chúng đi ư?

Thế thì dễ dàng cho bọn chúng quá. thật không biết nên nói năng thế nào với các anh em đã trận vong trên chiến trường đây?”

“Đúng thế!

Bọn quan văn trong triều đình quá yếu lòng, ai ai cũng chỉ giả vờ thanh cao.

Thánh thượng cũng có phần lão hồ đồ, dễ dàng nhận lời cho phóng thích, chí ít cũng phải để bọn chúng lấy tiền chuộc về mới được chứ!”

Lý Khánh An vỗ “Đùng!

Đùng” hai nắm lên vách xe, ngay lập tức bên ngoài liền yên tĩnh trở lại.

Trong lúc Lý Long Cơ trách lệnh hắn thả tù binh trận chiến với Đại Thực, Lý Khánh An hoàn toàn không để xuất ý kiến phản đối gì.

Trong tình cảnh ấy, hắn không thể nào làm Lý Long Cơ mất hứng.

Có điều hắn cũng không thể dễ dàng buông tha cho hai vạn tù binh của Đại Thực.

Cũng vẫn là câu nói cũ. quyền quyết định thả người hay không thả nằm trong tay của Lý Long Cơ, nhưng thả như thế nào lại là Lý Khánh An quyết định.

Không lẽ dễ dàng thả người thế ư?

Man Tô Nhĩ có vẻ nghĩ sự tình quá giản đơn.

Xe ngựa ra khỏi Minh Đức Môn. lúc này Lý Khánh An mới bỗng nhiên nhớ đến những người dân tỵ nạn mình gặp lúc sáng.

Hắn kéo rèm xe nhìn về phía xa xa. chỉ thấy trên khoảng đất trống ngoài vài dặm kia đã có vài trăm lều trại được dựng lên.giữa các lều trại có vài lều tiếp cháo lớn.Trước lều được xếp hàng rồng rắn.

Lúc ban sáng chỉ có chừng vài ngàn người. giờ xem tình hình đã lên được hơn vạn người.

Lúc này. hắn bỗng nhìn thấy vài người cưỡi ngựa phóng đến, đó chính là Thôi Quang Viễn huyện lệnh huyện Trường An.

Hắn cũng nhìn thấy đoàn người của Lý Khánh An. vội phóng lên.

Sau lần ngộ hội tại doanh trại lần trước, Thôi Quang Viễn bèn bắt đầu nuôi giấc mộng đến An Tây làm quan.

Hắn hiện nay là huyện lệnh của huyện Trường An. nếu đến An Tây, hắn chí ít có thể làm một thích lại, và nếu may mắn, nói không chừng còn có thể làm một hạ châu đô đốc.

Nguyện vọng lớn nhất bình sinh của Thôi Quang Viễn chính là tòng quân làm đại tướng.

Vào lúc niên thiếu hắn đã là tên phản nghịch trong Thôi gia, thích đấu đá đánh nhau, còn là du hiệp(* Từ dùng để chỉ lưu manh đầu đường xó chợ thời Đường)khét tiếng của Trường An.

Sau này nhờ vào gia tộc mà được đến Kiếm Nam làm quan, không được bước vào con đường quân mà lại làm một quan văn.

Bây giờ hắn đến nương tựa Lý Khánh An, hắn cũng bắt đầu nuôi giấc mộng đại tướng quân.

Thôi Quang Viễn phóng nhanh ngựa lên trước mặt Khánh An bèn nhảy phóc xuống ngựa thi lễ nói: “Tham kiến đại tướng quân!”

Lý Khánh An cười cười hỏi: “Thôi sứ quân, việc an trí cho dân vùng gặp nạn thế nào rồi?”

“Hồi bẩm đại tướng quân,hiện nay dân vùng nạn khu Hà Đông đã đến một vạn tám ngàn người. nghe nói còn có lượng lớn dân tỵ nạn đang lũ lượt kéo đến Trường An.

Trước mắt huyện Trường An và huyện Vạn Niên mỗi huyện quản một phương.Phía ty chức đã thu nạp gần một vạn nạn dân.

Sáng nay vừa bắt đầu cứu trợ cháo, đến nay đã là đợt thứ hai.

Ty chức ước chừng sẽ có khoảng mười vạn dân tỵ nạn đến Trường An. ”

“Lương thực đủ chứ"’ Lý Khánh An lại hỏi.

“Lương thực chắc chắn không đủ, trong kho quan huyện Trường An còn ba vạn thạch lương thực, nhưng Tiên Vu Kinh Triệu duẫn chỉ cho phép bọn ty chức động ba ngàn thạch, nói là phải chung dụng quân lương, không cho phép bọn tỵ chức chức tự tiện cứu tế.

Bọn tỵ chức đương định thượng thư với Thánh thượng. cầu xin Thánh thượng đồng ý mở kho cứu trợ.”

Đây quả thực là việc lưỡng nan, Lý Khánh An không nghĩ kết quả thượng thư sẽ khả quan.

Lý Long Cơ quyết tâm khai chiến, những người dân gặp thiên tai này người căn bản không lo đến được.

Lý Khánh An ngẫm nghĩ một lúc liền nói: “Ta cho các ngươi một chủ ý.

đi phát động để phú hộ Trường An lập lều cứu tế cháo, chắc sẽ có người vì một chứ danh sẵn sàng đồng ý.

Còn nữa. ta còn có một trang viên ở Vị nam huyện.

Hai năm nay đã tích được khoảng tám ngàn thạch lương, số lương thực này ta hoàn toàn giao cho ngươi dùng để cứu tế.

Ngoài ra, người đi phường quỹ Tụ Hải Hàng tại chợ Đông rút ba ngàn quan tiền, cứ nói đây là mệnh lệnh của ta, và cũng dùng toàn bộ số tiền này đi mua lương thực để cứu tế.”

Thôi Quang Viễn nghe xong rất ư là kinh ngạc.

Cứ tính theo giá thị trường, gạo thô rẻ nhất một đấu cũng đã mất khoảng sáu mươi văn tiền, vậy ba ngàn quan tiền này đã có thể mua được năm ngàn thạch gạo thô dùng để cứu tế.

Vậy cũng có nghĩa là một mình Lý Khánh An đã bỏ ra một vạn ba ngàn thạch gạo.

Đây quả thật là một khoảng tiền không ít.

Hắn thật sự rất cảm động, vội cảm kích nói: “Cảm tạ tiền quyên góp của đại tướng quân.

Có số lương thực này có thể giúp ty chức chóng chọi thêm một thời gian rất dài.”

“Ngươi không phải khách sáo, ngoài ra, ta còn có một việc cần ngươi giúp đỡ.”

“Xin đại tướng quân cứ tự nhiên căn dặn.”

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc liền nói: “Ta ngoài ra có thể mua thêm một vạn thạch lương thực, nhưng có điều một vạn thạch lương thực này không phải dùng để cứu tế, mà để ngươi dùng để chiêu mộ một vạn hộ dân từ số dân gặp thiên tai này giúp ta tự nguyện đi An Tây định cư. số lương thực này có thể dùng để ăn trên đường đi.

Ngoài ra, mỗi hộ gia đình ta sẽ cho thêm một quan tiền.

Ngươi cứ nói với bọn họ, sau khi đến An Tây sẽ ắt có quan viên đến tiếp ứng.”

Thôi Quang Viễn cũng biết việc triều đình sẽ dời ba mươi vạn hộ dân Trung Nguyên đến An Tây.

Nếu triều đình cũng đã đồng ý, vậy hắn có thể thay Lý Khánh An thực thi việc này.

Có điều, một vạn hộ dân gặp thiên tai này thì đã gần sáu vạn người.

đoán chừng không nhiều người nguyện ý đi An Tây đến thế.

Thôi Quang Viễn có phần khó xử nói: “Ty chức sợ rằng sẽ không có nhiều hộ dân vùng gặp nạn đến thế, một vạn hộ quá nhiều.”

“Không sao, được bao nhiêu hay bấy nhiêu, ta ắt sẽ lệnh thêm cho người đến hỗ trợ ngươi, và còn phải giải thích rõ lợi ích khi đến An Tây cho những người dân này biết.”

Nói đến đây, Lý Khánh An thấy thân binh bên cạnh có vẻ như muốn nói nhưng lại thôi, hình như có việc gì cần phải bẩm báo.

Hắn liền quay sang nói với Thôi Quang Viễn: “Vậy ngươi cứ đi lo những việc này trước đã, cụ thể ta sẽ an bài người để liên hệ với ngươi sau.”

Thôi Quang Viễn thi một lễ với hắn xong bèn xin cáo từ.

Đoi khi hắn đã đi xa, Lý Khánh An mới quay đầu hỏi thân binh của mình: “Có việc gì ư?”

“Hồi bẩm đại tướng quân.

Thường đông chủ chủ của Nhiệt Hải Cư nói có việc quan trọng muốn bẩm báo đại tướng quân.”

“Thường Tiến?”

Lý Khánh An hơi ngỡ ngàng, hắn lại có việc gì nữa ư?

“Đưa hắn đến đây!”

Một chốc sau, Thường Tiến bèn được dẫn vào.

Hắn vừa gặp Lý Khánh An đã vội nói: “Sứ quân, trưa hôm nay ta vừa phát hiện một bí mật của người Đại Thực.”

“Bí mật ư?

Là gì?”

“Có quan viên triều đình muốn bán tin bí mật quân sự cho người Đại Thực.”

....

Dương Vượng suy ngẫm cả một đêm dài, trước sức quyến rũ của những nén vàng óng ánh kia. hắn cuối cùng cũng quyết định liều mình một phen, đem kỹ thuật chế tạo áo giáp và kỹ thuật chết tạo cung tiễn tiên tiến nhất hiện nay bán cho người Đại Thực.

Theo lý, Dương Vượng là con trai của Dương Thiểm. một trong “Ngũ Dương" Trường An. trong nhà không thiếu tiền bạc châu báu, nhưng hắn là người không bao giờ chê tiền của mình quá nhiều.

Dù trong nhà đã gia tài vạn quan, nhưng vàng của người Đại Thực vẫn khiến hắn khó mà tự kiềm chế mình được.

Chỉ mỗi thuật làm giấy hắn đã kiếm chác được hai trăm lượng hoàng kim.

Mà đây chẳng qua chỉ là một nửa, một nửa còn lại sau khi thành sự sẽ được trả nốt. nhưng sáng hôm nay Dương Vượng vừa nhận được một tin.

Thánh thượng đã đồng ý truyền thụ thuật làm giấy cho người Đại Thực.

Vậy cũng có nghĩa là một nửa hoàng kim còn lại của hắn sẽ mất tong, nói không chừng người Đại Thực kia còn đòi lại hai trăm lượng hoàng kim đã vào tay hắn hôm trước. khả năng này quả thật rất lớn.

Để bảo vệ hai trăm lượng hoàng kim trong tay mình, để có thể có được nhiều của cải châu báu hơn, Dương Vượng cuối cùng quyết định bán kỹ thuật làm giáp và kĩ thuật chế cung tiễn mà bọn người Đại Thực vẫn thèm khát bấy lâu nay cho họ.

Vào lúc giữa trưa, hắn đã tìm đến Tái Nghĩa Phu một trog ba phó sứ của sứ đoàn người Đại Thực đang dùng cơm tại tửu tứ Nhiệt Hải Cư ở phụ cận chợ Tây.

Hắn đã gợi ý với Tái Nghĩa Phu mình có thể lấy được kỹ thuật chế tạo áo giáp và chế tạo cung tiễn cho họ.

Tái Nghĩa Phu mừng rỡ, hắn lập tức biểu thị có thể dùng một ngàn lượng hoàng kim để mua hai kỹ thuật này của Dương Vượng, hơn nữa. hắn còn hứa nếu có thêm công thức chế tạo hỏa lôi. hắn có thể trả thêm hai ngàn lượng hoàng kim.

Một người lượng hoàng kim đã là một vạn quan tiền, nếu số vụ làm ăn này có thể thành thực.

Dương Vương hắn sẽ có thể có ba ngàn lượng hoàng kim vào tay.

Ba vạn quan tiền!

Dương Vượng chỉ nghĩ đã mừng muốn ngất đi, nếu thật sự có thể kiếm được ba vạn quan tiền, cho dù bảo hắn bán lão tử của mình cho người Đại Thực, hắn cũng tuyệt không chau mày một cái.

chỉ tiếc rằng trên đời này tai vách mạch rừng, cách tường có tai.

Giao dịch của bọn chúng đã bị Hồ cơ hầu rượu ở bên cạnh nghe xong và kể lại đầu đuôi với đông chủ Thương Tiến.

Kỳ thực ý thức bảo mật của Đại Đường không cao.

Sớm tận lúc cuối đời Tùy trước đây. vì Trung Nguyên đại loạn, có không ít người Hán đào tẩu đến Đột Quyết tránh nạn. và cũng mang kỹ thuật chế tạo cung tiễn của Trung Nguyên truyền cho người Đột Quyết, để kỹ thuật chế tạo cung tiễn của người Đột Quyết tiến bộ không ít.

Và hơn nữa trong dân gian, quan phủ nhà Đường cũng không nghiêm cấm việc dân chúng chế tạo cung tiễn.

Nhà Đường thịnh võ thành tục, việc dân chúng khoát kiếm đeo cung hành tẩu giang hồ là việc nhiều vô số kể, bất kỳ một cửa tiệm rèn nào hoặc thiết trượng cũng có thể học được kỹ thuật chế tạo cung tiễn.

nhưng thứ người Đại Thực cần không phải kỹ thuật chết tạo cung tiễn hoặc đao kiếm thông thường.

Sau khi Tái Nghĩa Phu mang bản vũ binh khí tinh tế của quân Đường mà họ đoạt được trên trường cho Dương Vương, Dương Vượng mới lập tức hiểu ra.

Thứ người Đại Thực cần là kỹ thuật chế tạo giáp quang minh khải và quân nỏ.

Đấy là thứ dân gian không có, chỉ có quan phủ mới có.

Hơn nữa thuật chế tạo cung nỏ và áo giáp trình độ cao nhất đại diện của Đại Đường chỉ được bảo tồn trong Vệ úy Tự.

Quân Khí giám và phủ của các Tiết độ phủ lớn.

Chiều hôm đó, Dương Vượng đã tìm ra Vũ khí sở lệnh Vệ úy tự Triệu Hâm.

Vũ khí sở phụ trách thu thập nhưng binh khí mà binh sĩ dùng khi xuất chinh.

Sở lệnh chỉ là một chức quan bát phẩm nhỏ như hạt đậu xanh.

Chức quan tuy rất nhỏ, nhưng điều Dương Vương muốn có, Triệu Hâm này lại có thể mang đến cho hắn.

Triệu Hâm chẳng qua là một quan nhó tầm thường, không có gia thế bối cảnh gì đặc biệt, và cũng chẳng phải xuất thân từ kỳ thi khoa cử gì.

Hắn là do lại chuyển thành quan chính thức, năm nay đã quá tuổi năm mươi, chức tiểu quan bát phẩm này đã là đỉnh điểm của hắn. trong tháng ngày sắp đến cũng chẳng còn cơ hội thăng tiến gì.

Triệu Hâm có ba người con trai, hai người con trai đầu đã thành hôn và ngốn hết tiền dành dụm cả đời của mình, đã thế còn nợ nần chồng chất.

Mắt thấy cũng sắp đến ngày con trai út phải thành hôn. trong nhà thật sự không còn dư được đồng nào, dù có muốn vay cũng chẳng còn ai chịu cho hắn vay nữa.

Không những thế, bọn chủ nợ nghe nói con trai út của hắn sắp thành hôn. e sợ hắn sẽ lại vay nặng lãi. bèn hai ba ngày lại đến ép hắn phải trả nợ, khiến hắn phải sứt đầu mẻ trán đỡ không nổi.

Hai người con đã thành hôn của Triệu Hâm đều là kẻ vô tích sự.

đều chỉ làm người giúp việc cho người khác, kiếm chút tiền xương máu nuôi vợ nuôi con. cũng chẳng gánh vác gì được cho hắn.

Cậu con trai út cũng chẳng học hành chỉ. suốt ngày ăn không rồi nghề, lông bông đầu đường xó chợ, trộm gà cướp chó, đánh nhau gây sự.

Nương tử lại thân thể lắm bệnh.

Hắn cùng nương tử. và cậu con trai út cũng chỉ dựa vào khoảng ít ỏi của ruộng công chức trợ cấp qua ngày, ngoài ra khi đem binh khí bị hư hại đi thiêu hủy, sẽ giữ lại vài cái trong kho, sau đó đem chúng đi bán để được chút tiền mọn.

Điều mà mỗi năm Triệu Hâm mong đợi nhất chính là cuối năm được phát gạo bổng lộc.

Số gạo này có thể giúp cuộc sống hắn được khá khẩm hơn trong một thời gian, nhưng điều khiến Triệu Hâm thỉu não vô cùng đó là hiện nay đã là trung tuần của tháng hai năm Thiên Bảo thứ mười một.

Đáng lý hai tháng trước đây hắn đã được nhân gạo bổng lộc của năm Thiên Bảo thứ mười, nhưng đến nay vẫn chẳng thấy tông thấy hơi đâu. khiến cho cả một đám quan lại nhỏ này lòng người hoang mang.

Nghe đồn rằng kho phủ triều đình trống rỗng, lại sắp có chiến dịch mới, căn bản không có gạo để phát cho bọn họ.

Mọi người trong lòng đều thổn thức bất an. ai cũng không còn tâm tư xử lý việc chính vụ.

Nhất là Triệu Hâm áp lực lại càng lớn hơn.

Qua ba ngày nữa hắn đã phải tặng lễ vật cho đằng nhà gái. nhưng hắn nhà nghèo, chỉ có mỗi bốn vách tường, đào đâu ra tiền mà tặng lễ.

Tiếng chuông hạ triều vừa quan lên. các quan lại lại lũ lượt đóng cửa đóng kéo cửa sổ chuẩn bị về nhà.

Triệu Hâm cất chìa khóa vào người, tâm sự trùng trùng chuẩn bị ra khỏi cửa.

“Lão Triệu, đi uống một ly chứ?”

Lão Tôn trấn thủ Cung sở lệnh gọi với lại từ giữa sân.

“Hắn còn có tiền để mà đi uống rượu nữa ư?”

Mắt Triệu Hâm sáng lên. vội xong đến cửa nói: “Lão Tôn. ta có việc này muốn thương lượng với ngươi một chút!”

“Không có!

Không có!

Tiền thì ta không có đâu!”

Lão Tôn hoảng quá vội quay lưng bỏ chạy.

Trước cửa việc còn xém tông vào mình một người khác.

Triệu Hâm lại cúi đầu thất thểu đi về.

Bọn người này ai ai đều đều sợ hắn như hổ báo, chỉ vay tiền thôi mà làm gì khó khăn thế?

Lúc này .hắn thấy trong sân có một người đi đến. trông có vẻ tuổi vẫn còn trẻ. và phảng phất hơi quen quen, liền hỏi: “Đã hạ triều rồi. có việc gì ngày mai hẳn đến!”

Người đến đó chính là Dương Vương, hắn đã vòng vo dò ra được tình hình túng quẩn của Triệu Hâm.

Đây là một cơ hội của hắn.

“Triệu sở lệnh, tại hạ là Dương Vượng Điển khách sở lệnh của Hồng Lư Tự, có chút việc này muốn nhờ Triệu sở lệnh giúp đỡ.”

Chương 294: Binh bất yếm trá (1+2)

Triệu Hâm suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên chợt ngộ ra.

Dương Vượng không phải chính là con trai của Dương Tiêm hay sao?

Là con cháu của gia tộc quyền quý đệ nhất Trường An, hắn có chuyện gì mà phải tìm đến mình nhi?

Hắn không dám thờ ơ, vội vàng ra cửa thi lễ nói: “Thì ra là Dương sứ quân, không biết tìm tại hạ có chuyện gì chăng?”

Dương Vượng quan sát Triệu Hâm ở trước mắt này một lúc, vóc dáng nhỏ gầy, cái mũi nhỏ đôi mất nhỏ, vẻ mặt của một người có số khổ sở và vất vả, mặt đầy nếp nhăn, trong lòng Dương Vượng không khỏi có chút coi thường hắn.

“Không có chuyện gì cả, ta chỉ muốn mời Triệu thự lệnh đi uống một chén rượu nhạt, có một việc nhỏ muốn nhờ thự lệnh giúp cho, nể mặt một chút nhé!”

Chức quan của hai người đều là Thự lệnh, nhưng Triệu Hâm là chính bát phẩm thượng giai, còn Dương Vượng là tòng thất phẩm hạ giai, từ chức quan mà nói, Dương Vượng so với Triệu Hâm còn cao hơn nửa cấp, nhưng đây vẫn không phải là sự khác biệt giữa hai người, sự khác biệt thật sự là: Dương Vượng là con cháu của đương triều đệ nhất quyền quý Dương gia, năm nay chỉ có hai mươi sáu tuổi, tiền đồ vô hạn. còn Triệu Hâm lại gia cảnh bần hàn. năm nay đã năm mươi bốn tuổi, thăng tiến vô vọng.

Triệu Hâm thật sự không hiểu Dương Vượng tại sao lại đến tìm mình?

Nhưng mà người ta nếu đã nói ra lời nể mặt. nếu không đi thì quả là không nể mặt rồi.

“Vậy được rồi!

Ta nguyện cùng đi một chuyến với Dương sứ quân.”

Lúc này đã là thời gian hạ triều, trong các tiểu tửu quán xung quanh hoàng thành để chật ních những quan viên hạ triều đến đây uống rượu, đây là truyền thống của triều quan Trường An, sau khi hạ triều không gấp về nhà, trước hết là đi tửu quán uống vài chén rượu với đồng liêu, cũng có địa phương quan mời kinh quan uống rượu xin giúp đời công việc, quan viên cao phẩm quyền trọng đi tửu quán Hồ cơ sang trọng hơn, quan viên chức thấp quan hèn thì đến tiểu tửu quán bình dân hơn.

Hai người Dương Vượng đi đến một tiểu tửu quán tên Bá Kiều Thu Nguyệt, nằm ở Vụ Bản phường.

Dương Vượng là khách quen nơi đây, tiểu nhị thấy hắn đến. vội vàng dẫn hắn vào trong.

Vừa vào tửu quán, tiếng ồn hỗn tạp bèn đập ngay vào tai, trong tửu quán nho nhỏ đã chật ních tửu khách, một Hồ cơ tuổi chiều sắc xế xách tửu bình bán rượu giữa khách đường, mười văn tiền một chén rượu, đương nhiên các khách mua rượu cũng có thể tùy ý vuốt ve trên người nàng.

“Dương gia!

Vị trí của ngài đã giữ lại cho ngài rồi. ngoài ngài ra. ai cũng không cho ngồi.”

“Thôi!

Hôm nay ta muốn ngồi phòng riêng. có không?”

“Dương gia thật cáo lỗi. quả thật đã hết rồi.”

“Vậy được rồi! vẫn là vị trí cũ.”

Dương Vượng bất đắc dĩ. chỉ đành dẫn theo Triệu Hâm đi đến trước vị trí sát cửa sổ ngồi xuống, lúc này, phía sau lưng bọn họ cũng đi theo một người, tuổi tác rất trẻ. tinh thần sung mãn. thân hình vô cùng vạm vỡ, người này ở ngay chỗ rất gần hai người họ mà ngồi xuống.

Dương Vượng gọi bảy tám món ăn. lấy hai bình rượu.

Dương Vượng đỗ một chén rượu cho Triệu Hâm cười nói: “Nghe nói Triệu thự lệnh đã rất lâu không ra ngoài uống rượu rồi.

đúng không?”

Triệu Hâm chưa kịp trả lời. hắn nâng chén rượu lên ‘chít!’ lấy một ngụm, tít mắt lại chặc chặc lưỡi, rượu ngon a!

Hắn đã một năm trời không uống rượu rồi, lão thê sức khỏe không tốt. là một hũ đựng thuốc, tiểu nhi tử lại không nên người, mê cờ bạc rượu chè. thê tử phải uống thuốc, hắn cũng chỉ đành không uống rượu nữa. mùi rượu nồng nàn này đã khiến hắn trông chờ đã lâu.

Triệu Hâm một hơi uống hết ba chén rượu, lúc này mới cười khổ một tiếng nói: “Không giấu gì Dương sứ quân, gia cảnh quẫn bách, ta đã một năm không uống rượu rồi.”

Dương Vượng nâng chén rượu lên khẽ nhướng mày nói: “Triệu thự lệnh dù sao cũng là bát phẩm kinh quan, tại sao lại ra nông nỗi thế này?”

“Ài!”

Triệu Hâm thở dài một tiếng. lắc đầu làm thinh.

Dương Vương thấy vậy liền cười nói: “Nào!

Nào!

Không nói những lời mất hứng đó nữa.

ăn thịt, uống rượu!”

Hai người lại uống mấy chén rượu, ăn một chút thức ăn.

Triệu Hâm lúc này mới nhớ tới mình và Dương gia vốn không quen biết, hắn vì sao lại mời mình uống rượu?

Nói là có việc cầu xin mình, đó sẽ là việc gì?

“Dương sứ quân, ngài vừa rồi nói có việc tìm ta. là việc gì?”

Dương Vượng cười xòa nói: “Ta kỳ thật là muốn mời Triệu thự lệnh thay ta lấy mấy món binh khí.”

“Lấy binh khí!”

Triệu Hâm thất thanh kêu lên.

“Suỵt!”

Dương Vượng suỵt lên một tiếng. nhìn về hai bên. xung quanh đều đang uống rượu trò chuyện, phía sau hai người thì lại có một người trẻ tuổi. nhưng cũng đang lao đầu vào uống rượu, hoàn toàn không hề để ý đến hai người họ đang nói gì.

Dương Vượng vội vàng thấp giọng nói: “Nói nhỏ thôi.”

Triệu Hâm gật đầu, vội vài nói nhỏ: “Binh khí từng món đều lên sổ cả. bây giờ vẫn chưa được, đợi khi có binh khí hư hao đưa đến. ta đổi mấy món binh khí tốt ra cho sứ quân vậy, ít ra phải đợi đến cuối tháng mới có.”

Dương Vượng cười nói: “Kỳ thật ta không phải cần binh khí. thứ ta cần là tập bản vẽ chế tạo binh khí. ta biết chỗ Triệu thự lệnh có một bộ phó bản hoàn chỉnh, chỉ cần mượn cho ta hai ngày, ta đem nó vẽ mô phỏng lại sau đó sẽ trả lại Triệu thự lệnh, bảo đảm ai cũng sẽ nhìn không ra.”

Triệu Hâm uống rượu lặng thinh, trong khố phòng của hắn quả là có một bộ bản vẽ chế tạo binh khí hoàn chỉnh, nhưng một trong những chức trách của hắn chính là bảo đảm bộ bản vẽ này không bị mất. không được mượn ra ngoài, không được sao chép, việc này liên quan đến bí mật quân sự của Đại Đường, không được dễ dàng tiết lộ cho người khác, bây giờ Dương Vượng đường đột để xuất ra yêu cầu này, làm cho hắn vô cùng khó xử.

Dương Vượng không chỉ cần tập bản vẽ chế nõ và tạo giáp, càng cần tập bản vẽ tạo hỏa lôi. nhưng người Đại Thực lại không nói rõ đó là gì?

Dương Vượng cũng chẳng hiểu chút gì. vì vậy hắn chỉ đành mượn toàn bộ tập bản vẽ ra sao chép, sau đó để người Đại Thực tự mình tìm.

Hắn thấy Triệu Hâm lặng thinh, bèn từ trong túi móc ra một thỏi vàng nặng hai mươi lăm lượng.

đặt trên bàn đáy đến trước mặt Triệu Hâm. cười nói: “Hai mươi lăm lượng vàng này chỉ là một nửa thù lao thôi, nếu Triệu thự lệnh toàn bộ giao cho ta. ta sẽ trả tiếp một nửa còn lại.”

Triệu Hâm thẫn thờ nhìn vào thỏi vàng trước mặt. trong mắt hắn lộ ra vẻ đau khổ, hắn không muốn lấy ư?

Không!

Hắn muốn lấy, hắn quá muốn lấy rồi. hai mươi lăm lượng vàng trên chợ đen đáng giá hai trăm tám mươi quan tiền, kỳ thực hắn chỉ cần có ba mươi quan tiền, bèn có thể vì tiểu nhi tử lấy vợ rồi. còn hai trăm tám mươi quan tiền, không những có thể để cho tiểu nhi tử lấy vợ một cách đường hoàng sang trọng, còn có thể trả hết nợ đầy mình, còn có thể mua nhà cho hai nhi tử còn lại. hơn nữa đây vẫn chỉ là một nửa. còn một nửa tiền là có thể thoải mái để hắn sống nửa quảng đời còn lại.

Nhưng mà. tự ý mượn tập bản vẽ ra ngoài là sự tắc trách nghiêm trọng.

Triệu Hâm đã ở Binh khí thự làm được gần ba mươi năm. từ một tạp dịch từng bước làm đến Thự lệnh, trên người hắn chưa từng có sự tắc trách to lớn. cho dù hắn cũng có một chút tham lam. tự ý bán một số binh khí hư hại. nhưng mượn tập bản vẽ chế tạo binh khí ra ngoài, hắn lại chưa bao giờ làm quá.

Áp lực của cuộc sống và tính tự luật của chức trách, sự mâu thuẫn của hai nhân tố này làm cho hắn cảm thấy thật đau.

Dương Vượng lại tưởng là hắn chê tiền ít. bèn cười nói: “Triệu thự lệnh yên tâm đi!

Người mua số bản vẽ này là người có tiền, nếu như ngươi có thể thay ta lấy được chúng, ta hứa với ngươi là thù lao sẽ tăng thêm gấp đôi.”

Tăng gấp đôi chính là một trăm lượng vàng, đây chính là một nghìn quan tiền rồi, Dương Vượng biết được hoàn cảnh túng quẫn trong nhà của Triệu Hâm và nhu cầu cấp bách đối với tiền của hắn bây giờ, hắn chắc là không thể nào cự tuyệt mình mới đúng, hắn lại dời vàng trước mặt Triệu Hâm một chút, cười nói: “Triệu thự lệnh, nhận lời đi! chỉ cần ngươi nhận lời, món vàng này sẽ là của ngươi rồi. tất cả mọi phiền não của ngươi cũng sẽ được giải quyết dễ dàng.”

Triệu Hâm hít một hơi thật sâu nói: “Vậy ngươi nói cho ta biết trước, là ai cần những tập bản vẽ này?”

“Cái này...”

Dương Vượng do dự một chút, hắn không muốn nói. nhưng lại sợ Triệu Hâm đi nghe ngóng khắp nơi.

để lộ thông tin. chỉ đành thấp giọng nói: “Là người Đại Thực cần!”

“Cái gì!”

Triệu Hâm trợn trừng mắt lên: “Ngươi, ngươi nói là người Đại Thực?”

“Không cần phải ngạc nhiên vậy đâu, Đại Thực cách chúng ta mười vạn tám ngàn dặm đấy!

Không sao đâu.”

“Không!

Tuyệt đối không được!”

Triệu Hâm đứng lên, lắc đầu nói: “Đại Thực là kẻ địch của chúng ta.

đem những tập bản vẽ này đưa cho bọn chúng, khác gì đem sinh mạng của tướng sĩ Đại Đường đi đánh đối lấy phú quý chứ?

Dương sứ quân, ta không làm được.”

Dương Vượng có chút thẹn quá hóa giận, hắn hung tợn thấp giọng nói: “Ngươi đừng có không biết điều!”

“Không!

Ta không làm!”

Tiếng nói của Triệu Hâm đột nhiên lớn tiếng, khiến cho người trong tửu quán đều đồng loạt nhìn về phía hắn.

Triệu Hâm thái độ kiên quyết nói: “Xin lỗi!

Dương sứ quân, tuy ta rất cần tiền, nhưng ta là triều quan của Đại Đường, ta không thể phàn bội Đại Đường. không thể mất đi quan đức tối thiếu nhất, cáo từ!”

Triệu Hâm xoay người liền rời khỏi tửu quán, tửu quán khắp nơi vang lên tiếng xì xầm bàn tán.

Dương Vượng ánh mắt hung hãn dán chặt vào bóng dáng của hắn.

đôi mắt như sắp phun ra lửa. ‘bùng!’ một tiếng. hắn giáng một quyền lên bàn rượu.

.....

Triệu Hâm tự mình tìm đến một quán rượu nhỏ uống mấy chén rượu buồn, nghĩ đến thỏi vàng vàng óng kia của Dương Vượng, nghĩ đến hắn ngày mốt là phải lấy ra tài lễ hai mươi mấy quan tiền, nhưng hắn ngay cả chỗ mượn tiền cũng không có, Triệu Hâm không khỏi lại có chút hối hận. trong lòng hắn cực kỳ buồn bực. mấy chén rượu xuống bụng, bèn có chút men say, bỏ ra mười mấy văn tiền vứt trên bàn. bèn loạng choạng đi về phía nhà mình.

Nhà của Triệu Hâm ở Trường Lạc phường, là nhà cũ phụ thân để lại cho hắn. bảy tám gian phòng lụp xụp cũ nát không tiền tu sửa. một nửa đều dột mưa. hai con trai của hắn không tiền mua nhà.

đều sống chen chúc với hắn. con dâu cả còn hạ sinh một đứa cháu, con dâu thứ hai bụng cũng lớn rồi, mắt thấy sắp đến mùa mưa. ngôi nhà này nếu không sửa sang thì không còn có thể ở được nữa.

Triệu Hâm không tiền mướn xe bò, cuốc bộ đến gần một canh giờ mới đến nhà. sắc trời cũng đã tối rồi. nhà hắn lọt thỏm trong một con hẻm đen như mực. xa xa đã nghe thấy tiếng ca say mèn của hắn: “Đầu hạ biên hầu trễ, Hồ quốc thảo mộc dài. ngựa phi hơn phi điểu, trời cao vượt chiều tà..

Hắn vừa đi đến đầu con hẻm. bỗng nhiên từ trong bóng tối xông ra một người, chặn ngang lưng ôm lấy hắn: “Lão Triệu, tiền lão mượn ta nên trả rồi đó!”

“La Nhị ca. ta thật sự không có tiền, ngươi mò thứ. trên người ta tổng cộng chỉ còn lại có hai văn tiền.”

“Ta mặc kệ. lão có tiền cho con trai nhỏ cưới vợ, lại không có tiền trả ta ư?

Cũng đã mượn hai năm rồi. vậy đi!

Lãi tức ta thu lão ít đi một nửa. lão đêm nay trả ta đi. tổng cộng cả vốn lẫn lãi mười hai quan.”

“Ai!

La Nhị ca. ta không phải không muốn đưa tiền cho ngươi. ta tệ lắm vẫn là một viên quan, vậy đi! ngươi đi nhà ta xem xem. có gì đáng giá thì ngươi lấy thứ đó đi.”

“ngươi tầm xàm!

Đồ đạc đáng giá của nhà người đã bị ngươi bán sạch từ lâu rồi. cái bếp mà nhà ngươi đáng giá nhất cũng còn là do nhà ta không lấy đem cho ngươi, ngươi không phải là muốn lấy nó gán nợ cho ta đấy chứ?”

“La Nhị ca. hãy khoan dung thêm vài ngày, thật sự không được, ta sẽ thuyết phục nhi tử bán ruộng Vĩnh Nghiệp đi. trả nợ cho huynh, có được không?5

“Tốt lắm. hai ngày sau ta lại đến tìm ngươi.”

Chủ nợ đi rồi.

Triệu Hâm kéo lê cái chân đi đường đau nhức mỏ đến trước cửa nhà. yếu ớt gõ cửa nói: “Nương tử. mở cửa đi. vi phu... trở về rồi!”

Cửa ‘kẽo kẹt!' một tiếng mở ra. bạn già của hắn vội vàng đi ra dìu hắn.

“Tại sao giờ này mới về, ông còn uống rượu nữa!”

“Uống được hai chén, sao nào, bà không cho ta uống ư?”

“Không phải!

Trong nhà có người đang chờ ông.”

“Ai!

Lại đến đòi nợ à?”

Triệu Hâm khoát tay một cái cả giận nói: “Nói họ biết, ta không có tiền!”

“Không phải, là một quan quân, quan không nhỏ, ông mau vào xem thứ đi!

Bọn họ đợi ông được một lúc rồi.”

Triệu Hâm sững người một lúc lâu. nghi hoặc đi vào trong nhà. trong nhà hắn chỉ thắp một ngọn đèn dầu rách nát. ánh đèn nhỏ như hạt đậu nhảy lên phụt phụt, làm cho trong nhà lúc sáng lúc mờ, sảnh nhà của hắn tuy rộng rãi, nhưng trống không, một gia cụ cũng không có, mấy chục viên quân sĩ đứng trong sảnh đường, đứng đen cả một nhà. dưới ánh đèn tờ mờ trông khá quỷ dị.

ở trước bọn họ có một viên quan quân đang ngồi, trong ánh đèn leo lét không nhìn rõ mặt mày.

“Ngươi chính là Binh khí thự Thự lệnh Triệu Hâm?”

Quan quân đang ngồi đã lên tiếng, tiếng nói của hắn rất thấp trầm, trong ngữ khí mang theo một thứ uy nghiêm vô hình.

“Ta chính là Triệu Hâm. xin hỏi các hạ là?”

Triệu Hâm trong lòng có chút thấp thỏm bất an.

“Ta là An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An.”

“A!”

Triệu Hâm thất kinh, trong đầu trở nên trống rỗng, hắn gần như là không nghĩ ngợi gì mà tiến lên gập người thi lễ nói: “Ti chức tham kiến đại tướng quân!”

“Triệu thự lệnh không cần khách sáo, là ta không mời mà đến, quấy rầy Triệu thự lệnh rồi.”

Lý Khánh An ra hiệu mắt với thân binh bên cạnh, thân binh lập tức trải một tấm chiếu, cười nói: “Mời ngồi!”

Trong lòng Triệu Hâm thấp thỏm không yên ngồi xuống, có chút lúng túng ngỡ ngàng. cả tay cũng không biết nên đặt ở đâu nữa rồi.

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Triệu thự lệnh không cần căng thẳng, ta đến là để khen thưởng ngươi.”

“Đại tướng quân, ta không hiểu rõ ý của ngài lắm!”

“Ngươi chắc hiểu ý của ta. ngươi buổi chiều không phải là cùng Dương Vượng đi uống rượu chung trong một tửu quán tên Bá Kiều Thu Nguyệt sao?”

Triệu Hâm sợ đến mức đứng dậy, Lý Khánh An tại sao lại biết?

Trong lòng hắn hình như lờ mờ hiểu ra tí gì. tên Dương Vượng kia nói đưa tập bàn vẽ bán cho Đại Thực, vậy Đại Thực không phải là có liên hệ với quân An Tây sao?

Lý Khánh An khoát tay cười nói: “Triệu thự lệnh không cần sợ hãi. mời ngồi xuống!”

Triệu Hâm hốt hoảng ngồi xuống, hắn trong lòng thập phần lo lắng, không biết việc này sẽ đem lại cho mình điều gì nữa?

Lý Khánh An trầm ngâm trong chốc lát. bèn chậm rãi nói: “Việc ta nói ở đây chính là người Đại Thực định trộm bí mật quân sự của vương triều Đường của ta. ta đã chú ý đến việc này từ lâu.

Dương Vượng vì tiền tài mà đã bán rẻ bí mật quân sự, lòng này phải tru diệt, nhưng ta lại càng tán thưởng Triệu thự lệnh không mất khí tiết, không vì tiền mà dao động, đặc biệt Triệu thự lệnh gia cảnh khó khăn đến vậy, lại càng đáng quý hơn. nhưng mà. ta cũng phải nói cho ngươi rõ, nếu như hôm nay ngươi nhận lời Dương Vượng rồi, thì đêm hôm nay ta sẽ giết chết ngươi.”

Nói đến nay, Lý Khánh An thấy Triệu Hâm vô cùng hồi hộp, bèn cười nói: “Nhưng mà ngươi không làm như vậy, vì vậy, ta phải khen thưởng ngươi!”

“Không!

Ta không cần khen thưởng gì cả.”

Triệu Hâm nói mà không có chút sức thuyết phục nào, hắn lẩm bẩm nói: “Kỳ thực ta không có thứ khí tiết như đại tướng quân đã nói. lúc đó đầu óc bộp chộp bèn cự tuyệt rồi, sau đó ta cũng có chút hối hận rồi.”

“Đây là chuyện thường tình của con người. dù sao việc Dương Vượng đưa cho ngươi hai mươi lăm lượng vàng, đối với ngươi cũng là trong tuyết tặng than, ta có thể lý giải tâm trạng của ngươi.”

Triệu Hâm nghe Lý Khánh An ngay cả số lượng vàng cũng có thể nói đến không sai một chút nào, trong lòng lại càng hoảng sợ vô cùng, hắn làm sao lại biết được?

Lúc này. một viên thân binh bên cạnh Lý Khánh An mỉm cười với hắn. trong ánh đèn leo lét.

Triệu Hâm thoắt cái đã nhận ra. viên thân binh này lại là người trẻ tuổi uống rượu ở phía sau lưng hắn và Dương Vượng, hắn bây giờ mới vỡ lẽ, thì ra Lý Khánh An sớm đã theo dõi chặt bọn họ rồi. trong lòng hắn không khỏi toát mồ hôi lạnh, cũng may mình đã cự tuyệt, nếu không tiểu mạng của hắn không bảo toàn, hơn nữa còn sẽ thân bại danh liệt.

Lý Khánh An mỉm cười, gật đầu với thân binh, thân binh đem một quan tiền đặt trước mặt hắn.

“Đây là khen thưởng mà ta tặng cho ngươi!”

chỉ có một quan tiền!

Miệng của Triệu Hâm bất giác bĩu môi.

Lý Khánh An biết được suy nghĩ trong lòng hắn. lại cười nói: “Triệu thự lệnh hãy nhìn kỹ nữa xem.”

Triệu Hâm cũng đã phát hiện quan tiền này hình như có chút khác so với tiền bình thường, hắn lại nhìn xem một lần tỉ mỉ. chỉ thấy những đồng tiền này đồng nào cũng vàng óng. là tiền vàng đấy ư. hắn bỗng chốc ngây người, một quan tiền vàng a!

Một đồng tiền vàng trị giá một quan, một quan tiền vàng. vậy chính là một nghìn quan tiền.

Triệu Hâm có chút phát ngất, cả đời này của hắn có bao giờ có nhiều tiền như vậy đâu?

“Đây...

đây” Hắn nửa buổi trời cũng không nói ra được một câu.

Lý Khánh An cười nói: “Ta biết là. ngươi đã cự tuyệt Dương Vượng khiến ngươi mất đi cơ hội của một trăm lượng vàng, vì vậy ta phải bù đắp cho ngươi, ngoài ra ngươi hãy thay ta làm một việc.”

Cảm giác ngất ngây trong đầu Triệu Hâm từ từ biến mất. hắn khắc chế sự kích động trong nội tâm. gập người nói: “Xin đại tướng quân giao phó!”

Lý Khánh An lấy ra một quyển sổ, đưa cho hắn nói: “Đây chính là công thức và tập bản vẽ hỏa lôi mà người Đại Thực hằng ao ước, ngươi có thể đem nó bán cho Dương Vượng, rồi hẵng nói với hắn rằng, công thức hỏa lôi này là bí mật tối cao của Đại Đường; đừng bán quá rẻ. còn nõ cụ và khôi giáp khác thì đều không đáng tiền.”

Chương 295: Giải quyết tình hình thiên tai (1+2)

Tình hình thiên tai Hà Đông nghiêm trọng hơn xa sự tưởng tượng của mọi người. chỉ trong vòng vỏn vẹn hai ngày .các dân chạy nạn từ các nơi Hà Đông đào tẩu đến Quan Trung đã vượt quá con số hai mươi vạn.

Bọn họ cơ hồ là chỉ muốn đi đến thành Trường An - trái tim của cả Đại Đường, phảng phất như nơi này mới có hi vọng sinh tồn cho mình.

Lều cứu trợ và cháo được phát của hai huyện Trường An và Vạn Niên đã không còn cách nào đáp ứng được nhu cầu cứu trợ.

Những người dân tỵ nạn đói kém đã bắt đầu xông vào trong nội thành Trường An.

Dù cho nguyện vọng của quan viên triều đình là giữ những người dân này ngoài thành, nhưng mười mấy vạn dân vẫn có thể đột phá được ngăn càn của binh sĩ thành môn. cùng ùa vào thành Trường An.

Trong thành Trường An trị an đại loạn, vài phường sát ngay cửa Minh Đức môn như An Nghĩa phường, Bảo Ninh phường đều có sự kiên đập phá bùng nổ.

Những người dân tỵ nạn chịu đói này đã đập phá cửa tiệm bán gạo gạo, bán rau, cướp bóc lương thực và tất cả những gì có thể ăn được.

Ngươi giúp việc của mười mấy cửa tiệm này trong quá trình cướp giật đó đã bị giẫm chết.

Tiếp liền sau đó, những người dân chịu điol này lại cùng hùng hổ tiến về chợ Tây, nơi tập trung nhiều lương thực nhất.

Cùng lúc ấy, Kim ngô vệ, Thiên ngưu vệ, Vạn Kỵ vệ, hàng vạn quân đội thuộc Long Võ quân đóng quân trong hoàng thành v.v đã cùng xuất động trấn áp bạo loạn của dân tỵ nạn.

Các cửa phường khắp Trường An đều được đóng kín, mười mấy vạn dân tỵ nạn đang đói cùng quân đội đang xảy ra xung đột tại đại lộ Chu Tước.

Bọn kỵ binh dùng gậy gộc, dùng roi vọt, thậm chí dùng cả đao kiếm vô tình trấn áp những người dân tay không tấc sắt.

Trên đại lộ Chu Tước đâu đâu toàn dân tỵ nạn tứ tán bỏ chạy.

Bọn họ kinh hoàng vô cùng, tiếng khóc ầm trời, những người mẹ ẳm con ngồi khóc inh ỏi. nhưng cụ già tóc trắng bạc phơ quỳ lạy cầu xin trước các binh sĩ.Trên đại lộ Chu Tước máu chảy thành sông, hỗn loạn vô cùng.

Trong Khánh Hưng cung, vài trăm đại thần đang quỳ trước cửa cung thỉnh nguyện, khẩn cầu Thánh thượng mở cửa kho cứu tế dân vùng nạn.

Trong Đại Đồng điện, Lý Long Cơ đương cùng Lý Dự, và nhóm trọng thần Lý Lâm Phổ, Dương Quốc Trung.

Trương Quân.

Vương Cũng, Dương Thận Câm thương thảo việc cứu trợ.

“Điện hạ. hiện tại lương thực dự trữ của Bình chuẩn sở chỉ còn lại ba vạn thạch, trước khi những người dân vùng thiên tai này dẫn đến tăng giá lương thực, chúng ta cần phải nhanh chóng cứu tế, bình ổn lòng dân.

Nếu không, e rằng khi lòng dân Trường An cũng bị lây nhiễm trở nên bàng hoàng, chắc chắn sẽ dẫn đến việc giá gạo leo thang, tình hình lúc ấy sẽ càng nghiêm trọng. ”

Lý Lâm Phổ đang hồi hộp đưa ra kiến nghị cho Lý Long Cơ.

Thanh thể của lão phảng phất như tàu lượn siêu tốc. lúc lên lúc xuống đột ngột.

Dạo trước rõ ràng vừa có chút biến chuyển, nhưng hai hôm nay lại tuộc dốc liên tục. nằm liệt giường không dậy nổi.

Nhưng do hôm nay tình hình khẩn cấp, lão đành phải cố lê tấm thân già bệnh tật này đến để dâng kế sách cho Lý Long Cơ.

Lão quá hiểu vị hoàng đế Đại Đường này, chỉ có lão mới có thể khuyên Lý Long Cơ đưa ra được quyết định chính xác nhất.

Lý Long Cơ không nói một lời, người khoát tay sau lưng chậm rãi đi đến trước bàn đồ Lũng Hữu. ánh mắt của người vẫn không rời khỏi được cao nguyên hùng phủ tuyết trắng bao phủ kia.

Đấy là ước mơ của người.

Trăm năm nay, Đại Đường và Thổ Phồn vẫn lặp đi lặp lại điệp khúc chiến tranh rồi thỏa hiệp, thỏa hiệp lại chiến tranh.

Đại Đường luôn luôn trong thế bị động, Thổ Phồn đánh mệt rồi liền đến đến ký kết hiệp ước đình chiến nghỉ ngơi. nghỉ ngơi lại sức. chúng lại xé hiệp ước tiếp tục chiến tranh, bắt cóc dân Đường, cướp bóc tài nguyên, cưỡng chiếm đất đai.

Năm này sang năm khác, lần này sang lần khác.

Cao Tông.

Võ hậu.

Trung Tông, và cả phụ hoàng của người và người cũng thế, đều bị một vòng tuần hoàn lẩn quẩn vây lấy, vĩnh viễn không biết đến bao giờ mới là lúc tận cùng.

Tán phổ Thổ Phồn trước đã chết trong trận chiến thành Thạch Bảo, Tán phổ tuổi nhỏ chưa thể không chế được cục diện, khiến Thổ Phồn xảy ra nội loạn tranh giành quyền lực.

Đúng như Ca Thư Hàn đã nói. nếu không nắm lấy cơ hội lần này, một ngày nào đó người Thổ Phổn sẽ lại quay lại.

Lòng Lý Long Cơ đánh Thổ Phồn đã chắc như sắt đá. không thể thay đổi.

Sự kiện của dân tình vùng nạn Hà Đông cũng không thể thay đổi quyết tâm của người.

“Trẫm muốn biết, cứu tế cho những người dân thiên tai này rốt cuộc cần bao nhiêu lương thực mới đủ. và sẽ ảnh hưởng chiến dịch Lũng Hữu của trẫm đến mức độ như thế nào?”

Giọng của Lý Long Cơ lạnh lùng, người là hoàng đế chí cao vô thượng, người không cần phải đi suy nghĩ về việc cứu trợ dân tình, điều người cần là kết quả. là có đại thần thủ hạ nói cho người biết phải làm sao để giải quyết vấn đề này.

“Điện hạ. dân chúng vùng gặp thiên tai tại Hà Đông và nam bộ Hà Bắc lên gần trăm vạn người. những người dân tỵ nạn chạy đến Quan Trung cũng vượt quá hai mươi vạn. và còn có xu hưởng gia tăng liên tục.

Thiên tai lần này chí ít sẽ kéo dài đến tháng sáu.

đến thời điểm thu hoạch vụ mùa mùa hạ.

Thần tính toán qua. chí ít cần năm mươi vạn thạch lương thực cứu trợ mới có thể ứng phó với cả lần thiên tai này.

Dân chúng chạy nạn vào Quan Trung cũng cần hai mươi vạn thạch lương thực.”

“Không được!

Như thế quá nhiều!”

Lý Long Cơ giận dữ cắt ngang lời của Lý Lâm Phồ.

Hội nghị lần trước về quân lương đã không đủ, lấy mười vạn thạch ra cứu trợ người cũng thấy quá nhiều, bây giờ nói người phải lấy ra hai mươi vạn thạch, thậm chí là năm mươi vạn thạch lương thực.

Đó là điều không thể!

“Xin điện hạ bớt giận, thần có hai phương án để giải quyết vấn đề này.

Vừa có thể bảo đảm được cho chiến dịch Lũng Hữu tiến hành đúng hẹn. lại vừa có thể đảm bảo được cho dân tỵ nạn được cứu trợ đầy đủ.”

Câu nói này của Lý Lâm Phổ đã công hiệu khiến bộ mặt Lý Long Cơ dịu lại phần nào, “Tướng quốc cứ nói!”

Lý Lâm Phổ ổn định lại tình trạng sức khỏe, từ từ nói: “Phương án đầu tiên là kêu gọi các điền trang Quan Trung quyên góp lương thực.

Thần có thống kê, lương thực trong năm trăm mấy điền trang tại Quan Trung cộng lại chí ích phải có trên ba trăm vạn thạch lương thực trở lên.

Cũng không cần họ phải quyên góp toàn bộ, chỉ cần họ đưa lương thực ra là đủ.

Vậy chí ít cũng được trăm vạn thạch.

Đương nhiên, thần cũng biết trong hội nghị lần trước định là sẽ thu mua. nhưng thu mua cũng cần thời gian.

để tranh thủ thời gian, có thể dùng phương pháp giao hàng trước, trả tiền sau, hoặc có thể từ các đại phường quỹ vay tiền để mua lương thực trước, đợi khi tiền từ các địa phương đến thì sẽ trả lại cho phường quỹ .Như thế. có thể tạm thời có được một số lượng lương thực để giải quyết vấn đề cứu đói cho dân chạy nạn.”

Lý Long Cơ khẽ gật đầu. quả không hổ danh là Lý Lâm Phổ.

Phương án đấy rất thực dụng, người nghĩ nghĩ một lúc nói: “Trẫm có thể mệnh lệnh cho các thân vương dẫn đầu bán lương thực, trao hàng trước rồi trả tiền sau chắc là không ổn. nhưng việc mượn tiền từ phường quỹ lại là một cách làm hay.

Xin tướng quân nói tiếp phương án thứ hai.”

Lý Lâm Phổ thấy Lý Long Cơ đồng ý với phương án lão đưa ra không khỏi tinh thần phấn chấn, vội vàng đáp: “Phương án thứ hai của lão thần chính là phải đề phòng những người dân chạy nạn trong Quan Trung này vì bị đói mà nổi ra bạo loạn.

Và chúng ta có thể đưa họ đến vùng An Tây. có thể lệnh cho quan phủ dọc đường an bài đưa đi.

Nếu để họ phải người chờ cứu trợ tại Trường An. chỉ bằng để họ được vừa đi vừa nhận cứu trợ trên đường.

Nhưng thế dân chạy nạn vùng Trường An này sẽ giảm đi rất nhiều, mối nguy về bạo loạn cũng dần được biến mất. và càng quan trọng hơn nữa là nhanh chóng để tình hình cục diện trong Quan Trung ổ định lại, để không ảnh hưởng đến chiến dịch Lũng Hữu của điện hạ.”

Phương án này của Lý Lâm Phổ vừa đưa ra. không những Lý Long Cơ đồng ý, mà những trọng thần còn lại đều tán đồng.

Trần Hi Liệt nói: “Điện hạ.

đây quả thật là mưu kế nhất tiễn xạ tam điêu, thần rất ư là tán đồng.”

Chư quân Lý Dự cũng mừng rỡ đáp: “Cháu cũng tán đồng với Lý tướng quốc, nhưng cần phải phái nhiều người hơn nữa hỗ trợ dọc đường, phải vận chuyển thêm thảo dược, để để phòng dân vùng chịu nạn thiệt mạng giữa đường.”

Đối với Lý Long Cơ, điều mấu chốt là không thể để ảnh hưởng đến kế hoạch chiến dịch Lũng Hữu của người.chỉ cần có thể đảm bảo được tiền để này, thì người thấy cái gì cũng có thể chấp nhận được.

Thế cũng hay, vừa có thể đưa những người dân tỵ nạn này đi, lại có thể giải trừ mối phiền não cho người.

“Phương án của Lý tướng quốc trẫm ân chuẩn. ngoài ra. việc Lý Khánh An xin điều học sinh của Quốc tử giám và quan viên các nơi đến Trường An cũng cần phải xử lý một thể.

Có thể lệnh cho học sinh Quốc tử giám dọc đường chăm góc cho những người dân vùng nạn này, và cũng xem như cho họ một cơ hội để rèn luyện bản thân.

Và còn thỉnh cầu để quân An Tây đến Hà Tây để nghênh tiếp di dân trẫm cũng ân chuẩn.”

Lý Lâm Phổ thừa thắng xông lên, vội nói: “Tiền đề của hai phương án này đều là phải bình ổn dân vùng nạn này trước, thỉnh cầu Thánh thượng đồng ý, khẩn trương cho điều lương thực của Bình chuẩn sở đến để cứu trợ dân tỵ nạn.

để để phòng sự tình ngày càng nghiêm trọng.”

“n chuẩn!”

Các trọng thần từ từ cáo lui, nhưng Lý Long Cơ lại gọi Dương Quốc Trung lại.

Đợi các đại thần đều đi hết, Lý Long Cơ mới hỏi hắn: “Trẫm nghe nói cháu ngươi Dương Vượng tối qua vừa gặp hại, rốt cuộc việc này là thế nào?”

Tối hôm qua.

Dương Vượng sở lệnh Hồng Lư tự Điển khách sở đến một hãng binh khí danh tiếng tại Hàm Dương vì việc tư, lúc quay lại gặp phải một đám thanh niên dân tỵ nạn lực lưỡng, do hắn xuất ngôn xúc phạm, khiến bọn thanh niên đang chịu đói này phẫn nộ lôi hắn xuống ngựa đánh chết, đến nay hung thủ vẫn chưa tìm ra.

Dương Thiểm (*hoặc Dương Tiêm, do có hai âm đọc, nhưng là cùng một người) nói con trai mình bị giết, nằm bệnh liệt giường.

Trên dưới Dương gia phẫn nộ vô cùng, lần lượt gây áp lực với Dương Quốc Trung, lệnh hắn phải tìm ra hung thủ để đền mạng.

Dương Quốc Trung đã hỏi đi hỏi lại tùy tùng kịp trốn về của Dương Vượng, là do một đám dân tỵ nạn trẻ tuổi áo quần xộc xệch, ai ai thân hình vạm vỡ, chuyên chặn đường người qua lại để cướp của, chẳng may bị Dương Vượng đụng phải.

Nhưng bộ dạng của những tên dân tỵ nạn đó thì người tùy tùng này căn bản không nhìn rõ.Còn việc vì sao Dương Vượng đến tiệm đao kiếm Hàm Dương, tên tùy tùng này lại càng không rõ.

Việc này khiến Dương Quốc Trung đau đầu vô cùng, kỳ thực hắn cũng chả muốn quản việc này làm chi.

Gần đây việc nhiều như sao trên trời, hắn làm gì có thời gian mà lo vụ án không đầu này, chỉ là do áp lực gia tộc bức ép, hắn không thể không điều tra.

“Điện hạ.

Dương sở lệnh gặp phải dân chạy nạn đến ngoài thành, và xảy ra xô xác hai bên bất hạnh bị đám dân chạy nạn kia làm mất đi tánh mạng.

Dân vùng thiên tai chạy nạn đến ngoài thành có hai mươi vạn người.

Thần cũng không biết nên điều tra từ đâu ”

Dương Quốc Trung không dám nói nhiều về việc này.

Việc riêng mà Dương Vương đi làm lúc đó còn chưa được điều tra rõ, chỉ nghe nói là hai hôm nay Dương Vượng tiếp xúc người Đại Thực thường xuyên, hình như còn được một số vàng không ít từ người Đại Thực.

Tuy Dương Vượng công tác tại Điền khách sở, hắn có chức trách phải tiếp xúc với người Đại Thực, nhưng từ số hoàng kim này, Dương Quốc Trung lại thấp thoáng cảm thấy sự tình đằng sau e rằng không chỉ có thế.

Hắn sợ nhất là việc này bị làm to ra, kết quả điều tra sẽ bất lợi cho Dương gia. chỉ sợ lúc đó mất cả chì lẫn chài, nên hắn đang cố gắng nén việc này xuống, thậm chí còn không dám nói với quý phi.

Có điều Lý Long Cơ từ đâu có tin tức này khiến hắn rất ư nghi hoặc.

Lý Long Cơ chẳng quả là tùy miệng hỏi thôi, người giữ Dương Quốc Trung lại không phải vì việc này.

Người thở dài một hơi chuyển đổi chủ đề: “Việc dân vùng thiên tai Hà Đông khiến trong lòng trẫm rối bù, cũng khiến người Trường An không dời mắt được.

Phải giải quyết tốt việc này, đó là một việc liên quan vấn đề đắc dân tâm.

Tiên Vu Trọng Thông tuy là Kinh Triệu duẫn, nhưng trẫm lo lắng rồi hắn vẫn chưa quen tình hình của Trường An. không thể khống chế được cục diện.

Lý tướng quốc sức khỏe không tốt, xem chừng sắp không được rồi.

Trẫm không nhẫn tâm để tướng quốc quá lao lực, nên trẫm muốn để khanh toàn quyền phụ trách việc này, cứ làm theo phương án của Lý tướng quốc, đưa dân vùng nạn di dời đi nơi khác sạch sẽ, ngoài ra khanh là Lại bộ thượng thư.

điều phối quan viên cũng là việc của khanh.

Việc này can hệ trọng đại. trẫm hi vọng khanh đừng để ân oán cá nhân của mình vào, khanh có hiểu chứ?”

Dương Quốc Trung hiểu ý của Lý Long Cơ, muốn đoạt được công lao của Lý Lâm Phổ qua đây, tranh thủ lòng dân. kiến lập uy tín, đồng thời không cho hắn cố ý gây khó dễ cho việc điều động quan viên An Tây.Trong lòng Dương Quốc Trung biết rõ, đây chính là dự báo cho thấy hắn sắp được thay thế Lý Lâm Phổ.

Dương Quốc Trung đại hỹ vội khom người tạ ơn: “Thần tuân chỉ!”

Quyết sách cuối cùng của Khánh Hưng cung cũng đã mở ra một con đường sống cho những người dân vùng thiên tai này.

Trước giờ trưa, số lượng lớn quan viên cùng tạp dịch đã cho dựng hàng chục lều cứu trợ cháo tại đại lộ Chu Tước.

Cùng lúc ấy, các huyện thuộc phủ Trường An cùng Kinh Triệu cũng lần lượt cho dựng lều, dựng nổi nấu cháo cứu trợ.

Tâm trạng kích động phẫn nộ của dân chúng vùng thiên tai cũng dần được xoa dịu.

Quán đội đều rút về căn cứ, chỉ để lại vài ngàn binh sĩ Kim ngô vệ phụ trách duy trì trị an.

Rất nhanh sau đó. một số phú hộ Trường An cũng bắt đầu nối bước quan phủ tiếp tế cháo.

Tin tức từ vùng Giang Hoài sẽ điều gần trăm vạn lương thực vào Kinh đã được truyền khắp xóm cùng ngõ hẹp.

Cục diện gần như không khống chế được của Trường An cũng cùng cũng đã ổn định lại.

Giá gạo đã tăng vọt hơn ba mươi văn lúc sáng giờ cùng mau chóng hạ giá.

Các cửa phường khắp nơi cũng lần lượt được mờ cửa.

Cuộc sống dân chúng Trường An lại dần hồi phục lại bình thường.

Vừa qua khỏi giờ trưa, đội xe của Lý Khánh An từ Minh Đức môn hỗn loạn đi vào Trường An thành.

Tốc độ xe đi rất ư chậm rãi. xung quanh bế bề đều là những người dân vùng thiên tai vừa được cứu trợ đương lũ lượt ra thành tìm người thân mình.

Ngồi trong xe ngựa.

Lý Khánh an đương ngẫm nghĩ các an bài sắp tới cho An Tây.

Trước tiên, hắn sẽ phải đối diện một lượng lớn di dân chuẩn bị đến sắp tới.Theo kế hoạch, đợt di dân này sẽ được toàn bộ di dời đến Toái Hiệp.

Bọn họ có thể dừng chân nghỉ ngơi tại Kim Mãn huyện gần đó chừng hai tháng, sau đó mới bắt đầu lên đường.Hắn sẽ cho thành lập nãm huyện tại Toái Hiệp.

Hắn đã lệnh cho Y ngô quân binh mã sử Dương Tái Thành soái lãnh quân đi hành lang Hà Tây dọc đường bảo vệ di dân. tránh bị bọn Khương Hồ quấy giễu.

Đối với An Tây mà nói, vấn đề chết người cũng là lương thực, quân hưởng, dân lương, và còn phải phát động chiến tranh Thổ Phồn, và chuẩn bị tiến công Thổ Hỏa La.

Với nguồn tài nguyên của An Tây, dù có trưng dụng trâu và dê của những người dân du mục địa phương cũng không cách nào đủ chi viện cho nhiều hành động lớn này.

Hắn nhất định phải giải quyết vấn đề lương thực đã. mới có thể phát động chiến dịch Thổ Hỏa La.

Lý Khánh An đưa tay xoa xoa thái dương.

Kỳ thực hắn đã có một phương án. chỉ là điều kiện đê thực hiện nó còn chưa được chín muồi, phải từ từ thực hiện.

Ánh mắt của hắn dần đặt vào vùng lưu vực sông gindhu trên bản đồ.

Vùng này dân số đông đúc.

đất đai phì nhiêu, thịnh sản lương thực.

Thế lực của Đại Thực đã xâm nhập vào khu vực này, và cho lập hai phù Đô đốc tại gind và Punjab, nhưng còn lâu mới có đến lúc bám trụ vào đây được.

Sau chiến dịch Đát La Tư. binh lực Khurasan không đủ, nhất thiết rút quân từ hai nơi này về. và cộng thêm sau khi đã ký kết hiệp ước hòa giải với vương triều Đại Đường; Đại Thực chắc hẳn không đóng nhiều quân lực để phòng thủ nơi đây.

Nhưng điều này cũng không có nghĩa là hắn sẽ lập tức tấn công vùng này ngay.

Đó là lý do vì sao thời cơ điều kiện vẫn chưa chín muồi.

Hắn không thể cùng lúc tác chiến nhiều nơi, nhiều việc phải từng bước từng bước thực hiện.

Nhưng vấn đề lương thực lúc nào quả thật là vấn đề lửa xém lông mày, phải giải quyết ngay.

Hắn phải để người Đại Thực cam tâm tình nguyện dâng hiến lương thực trong kho lương sông gindhu cho An Tây.

Lúc này, xe ngựa bỗng chốc sốc một cú rồi dừng lại, cắt ngang mọi suy nghĩ của hắn.

Lý Khánh An kéo rèm xe lên. xe ngựa lúc này đã vào thành, đương đi trên đường đại lộ Chu Tước, bên ngoài tiếng người huyên náo khắp nơi. chỉ nghe thân binh ngoài xe bẩm báo: “Đại tướng quân, là An Lộc Sơn. hắn muốn gặp đại tướng quân.”

“ừm!

Để ta xuống xe ngựa.”

Vừa xuống xe ngựa.

Lý Khánh An đã nhìn thấy một đội xe ngựa cũng đang từ phía đối diện phóng đến. hàng trăm tên hộ vệ kỵ binh đang vây quanh xe ngựa.

Đội xe đã dừng lại, An Lộc Sơn béo tròn đang từ từ đi xuống khỏi xe.

Xa xa hắn đã cười nói: “Đại tướng quân, ta phải cảm tạ công thức chế tạo hỏa lôi của ngươi.”

Dưới yêu cầu của Lý Long Cơ, Lý Khánh An hôm trước đã đưa một phần công thức chế tạo hỏa lôi cho An Lộc Sơn. nhưng trong đó có một số thứ cực kỳ khó mà kiếm được, như thể rượu Cao Xương cao độ, dầu hỏa nhẹ của Bắc Đình, hay hắc thạch mộc của Cửu Nguyên góc Phương, v.v.

Nếu không có thời gian một hai năm. e rằng An Lộc Sơn đừng hòng mong có thể tìm đủ số phụ liệu này.

Còn đến khi đã đủ các phụ liệu có chế tạo thành công hay không, đấy lại là việc chả liên quan đến hắn nữa.

Công thức này hắn cũng đã đưa một phần cho người Đại Thực thông qua Triệu Hâm. mong rằng họ có thể chế tạo thành công.

Mà giờ nhìn tâm trạng của An Lộc Sơn có thể nhìn ra hắn đang vui mừng dị thường.

Lý Khánh An chấp tay hoàn lễ cười nói: “Chúng ta đều cùng là quân quan nhà Đường; đấy là nên làm.

An soái không phải khách sáo, An soái đương định đi đâu thế?”

“Ha ha!

Ta phải quay về Phạm Dương đây, ta cũng phải đánh trận, phải quay về chuẩn bị, đại tướng quân chắc cũng phải quay về sớm hơn chứ?”

Lời An Lộc Sơn nói thật chẳng sai chút nào, Lý Khánh An vốn định sẽ ở lại Trường An hai tháng, nhưng vì chiến dịch Thổ Phồn này, mà khiến hắn không thể không thay đổi kế hoạch, quay về An Tây sớm hơn dự tính.

Hắn gật gật đầu cười nói: “Ta định là cuối tháng sẽ xuất phát, không còn cách nào khác, ai bảo số chúng ta đều là số bôn ba!”

An Lộc Sơn cười to: “Ta có bôn ba một chút cũng không sao, nhưng đại tướng quân đương lúc tân hôn!

Nếu cứ thế để lại thê tử trẻ đẹp quay về, đại tướng quân không sợ ư?”

Khánh An mỉm cười nói: “An soái nghĩ ta nên sợ điều gì?”

“Ha ha!

Không có gì!

Ta không thể tham gia hôm lễ của đại tướng quân được rồi, có chuẩn bị một phần quà nho nhỏ, đã phái người đưa đến Độc Cô phủ, ta cũng chúc đại tướng quân sớm sinh quý tử.”

“Đa tạ An soái, hi vọng chúng ta sau này hợp tác vui vẻ!

Tiểu đệ cũng không tiễn xa nữa. chúc An soái thượng lộ bình an!”

Chương 296: Con rể gặp cha vợ (1+2)

Cáo từ An Lộc Sơn. xe ngựa của Lý Khánh An tiếp tục đi về phía trước, chẳng bao lâu đã chạy vào Vụ Bản phường, đi về phía Độc Cô phủ, hắn cần phải trò chuyện một chút với Độc Cô Hạo Nhiên, nếu đã lấy con gái người ta. quan hệ dù sao cũng không thể trở nên quá căng thẳng.

Từ sau tiệc gia đình Độc Cô gia lần trước, Độc Cô gia đã bắt đầu khẩn trương chuẩn bị hôn lễ, đặc biệt là Bùi phu nhân bận đến quay cuồng, từ việc lớn chuẩn bị tiệc rượu, danh sách khách mời, đến việc nhỏ linh tonh như lời lẽ thiệp mời. hôn y của nữ nhi v.v...

đều cần bà chăm chút từng việc một. trượng phu của bà Độc Cô Hạo Nhiên, từ đầu chí cuối đều không quản việc này.

Cũng may Độc Cô gia nữ nhân rất nhiều, hơn nữa nữ nhân đối với những việc như kết hôn có hứng thú bẩm sinh.

Bùi phu nhân có rất nhiều việc cũng có người thương lượng, ăn cơm trưa xong.

Bùi phu nhân bèn cùng mẹ chồng của bà Vương phu nhân thương lượng chuyện danh sách khách mời, Vương phu nhân chính là góa phụ của Độc Cô Thích đã mất. bà cũng thật xui xẻo, vốn dĩ bà còn định tái giá cho Nguyên Châu thái thú Mã Vinh, nguyên nhân là Mã thái thú lúc trẻ tuổi từng muốn lấy bà lúc đó chỉ có mười sáu tuổi. nhưng ma xui quỷ khiến.

Vương phu nhân đã lấy một người khác.

thời gian cách đây hai mươi mấy năm bà lại nhớ đến mảnh tình này, mà nguyên phối của Mã thái thú cũng vừa lúc mất đi. như vậy bèn có thể để hai người bén duyên lại tình cũ thuở thiếu niên, không ngờ hai người đôi bên vừa có ý định này, Mã thái thú bèn vì quá ư kích động, bệnh tim tái phát chết đi, làm cho Vương phu nhân mất đi hi vọng này, cũng may là hai người vẫn còn chưa kịp trao đổi văn định, danh phận chưa định, vì vậy bà vẫn xem là quá phụ của Độc Cô gia. chỉ là trải qua việc này, địa vị của bà ở Độc Cô gia tuột dốc thê thảm, đã thần phục con dâu Bùi phu nhân, trở thành trợ thủ quản gia của Bùi phu nhân, ở trên việc thành hôn của Minh Nguyệt, bà cũng là bận trong bận ngoài, tận tâm dốc sức, để cứu vãn sự khoan dung của Bùi phu nhân đối với bà.

“Phu nhân, ta đi xem đại sảnh của Cao phủ. quả thật khí thế hùng vĩ. ít ra có thể dung nạp ba nghìn người dùng bữa, còn có hai sảnh phụ, mỗi sảnh một nghìn người. vậy thì là năm nghin người.

Cao phu nhân nói Lý Khánh An không có người nhà gì; một số bà con xa đều ở Toái Hiệp, bộ hạ cũng ở An Tây, đều không thể kéo đến kịp, vì vậy khách mời bên nhà trai chủ yếu chính là quan viên triều đình, cùng với gia quyến có khoảng bảy tám trăm người. thiệp mời đã đưa đi rồi.”

Bùi phu nhân nghĩ một chút rồi nói: “Bên chúng ta chủ yếu là tộc nhân và bằng hữu thế giao, còn có bạn thân của Bùi gia. ta đã tính toán một chút, có khoảng hơn bốn trăm người, nhưng mà mỗi hộ viết một thiệp mời là được, ta ước chừng chỉ cần hơn hai trăm cái là đủ rồi. phiền bà đi phường in Trương Ký một chuyến nữa, xem thứ là ba trăm cái thiệp mời của chúng ta đã in xong chưa, hôm nay phải viết rồi.”

“Được!

Ta đi ngay đây.”

Vương phu nhân đứng dậy định đi.

Bùi phu nhân lại gọi bà lại: “Ta nhớ ra rồi. trưởng quầy của phường in Trương Ký là một tay viết chữ đẹp, chúng ta hãy tăng thêm một chút tiền, nhờ hắn viết tên khách lên một thể.”

Bùi phu nhân lấy ra một quyển sổ đưa cho bà: “Đây là danh sách, bọn họ nếu đồng ý viết, thì hãy giao cho họ vậy!”

“Ta biết rồi, ta đi ngay đây.”

Vương phu nhân vừa đi. một viên a hoàn đi vào bẩm báo nói: “Phu nhân, tân cô gia đến rồi. muốn gặp lão gia!”

“Chà!

Ngươi mau đi thông báo lão gia.”

Bùi phu nhân lại dặn dò vài câu, bèn kéo đến tiền viện.

Lý Khánh An tuy vẫn là thân phận con rể tương lai. nhưng hắn địa vị cao sang, nghiễm nhiên đã trở thành trụ cột đứng đầu của Độc Cô gia. bây giờ bên ngoài nhắc đến Độc Cô gia. ai ai cũng sẽ nói đây là nhà trượng nhân (cha vợ) của Lý Khánh An.

Lý Khánh An lại trở thành chỗ dựa phía sau của Độc Cô gia.

Các hạ nhân cũng nịnh bợ dị thường, mời hắn vào trong phòng quý khách chờ đợi, lại nấu trà ngon nhất, đem đến điểm tâm tốt nhất chiêu đãi.

Rất nhanh.

Bùi phu nhân đã vội vã kéo tới, vừa vào cửa bèn cười nói: “Thất Lang đến không đúng lúc, Minh Nguyệt và Minh Châu vừa lúc đi nhà cậu rồi.”

Cậu của Minh Nguyệt chính là Bùi Mân vừa mới thăng chức làm Binh bộ Thị lang, hắn vừa lúc ở Trường An thuật chức, bèn trực tiếp bỏ chức cũ lên nhậm chức mới, Lý Khánh An lần này về Trường An. vẫn chưa gặp được hắn.

Bùi Mân vốn dĩ cũng là một trong những thành viên phe đông cung, sau khi Lý Hanh bị phế, hắn cũng bất hạnh bị biếm truất, sau này thăng chức làm Kỳ Châu thái thú, lần này Lý Dự vào đông cung, người có gia thế bối cảnh như Bùi Mân bèn danh chính ngôn thuận được trọng dụng lại.

Lý Khánh An vội vàng cười nói: “Bá mẫu, ta không phải đến xem Minh Nguyệt, ta muốn nói chuyện một chút với bá phụ.”

“Ừ!

Hai người đúng là phải nói chuyện một chút, giải trừ một số hiểu lầm. ta đã phái người đi thông báo với bá phụ rồi.”

Bùi phu nhân mời Lý Khánh An ngồi xuống, bà thừa dịp Độc Cô Hạo Nhiên vẫn còn chưa đến, bèn thấp giọng hỏi: “Thất Lang, có nghĩ đến làm sao mang Minh Nguyệt đi chưa?”

Đây là việc mà Bùi phu nhân lo lắng nhất, nếu như Minh Nguyệt ở lại Trường An.

Lý Long Cơ chưa chắc đã buông tha cho nó, cho dù nó đã là thê tử của thần tử rồi, nhưng Lý Long Cơ thân là hoàng đế cao quý, cũng sẽ không có quá nhiều sự lo nghĩ.

Bùi phu nhân thậm chí còn lo lắng, Lý Long Cơ vì có được nữ nhi, sẽ ra tay với con rể.

Lý Khánh An mỉm cười rồi nói: “Ta đã nhờ Cao Lực Sĩ mời Quý phi nương nương giúp đỡ, ở trên việc này, lợi ích của chúng ta và Dương gia là nhất trí, ta tin Dương gia sẽ thay chúng ta suy nghĩ việc này.”

Bùi phu nhân thở dài, “Tuy là nói như vậy, nhưng chúng ta phải có lý do mới được a!”

Hôm nay Lý Khánh An đến viếng.

Độc Cô Hạo Nhiên cũng cảm thấy cần thiết, nhưng đó không phải là vì việc hòa giải gì đó, đó là vì trên hôn lễ của nữ nhi, hắn không đến nỗi phải uống rượu say mà đánh nhau với Lý Khánh An.

Cho dù Lý Khánh An mang theo thành ý mà đến. nhưng hắn cũng không hề trông mong có thể có cái gì là một nụ cười xóa tan ân thù giữa cha vợ và con rể, chỉ cần Lý Long Cơ đồng ý, hắn ta có thể dễ dàng gây xung đột trong quan hệ giữa Độc Cô Hạo Nhiên và hắn.

Độc Cô Hạo Nhiên chính là một người như thế. hắn coi trọng việc thăng tiến cá nhân hơn bất cứ điều gì. vượt xa mối thân tình.

Nhưng Lý Khánh An vẫn là muốn tìm hắn bàn. hắn không hi vọng ở mấy ngày cuối cùng xảy ra việc ngoài ý muốn gì.

Lý Khánh An cũng uống một ngụm trà. thở dài nói: “Lúc ta đến. triều đình đã bắt đầu cứu tế, sự xáo động của nạn dân đã được trấn an. tạm thời sẽ không có đại loạn.”

“Tạm thời?

Ngươi vì sao nói tạm thời?”

Độc Cô Hạo Nhiên lại hỏi.

Lý Khánh An trầm ngâm một chút nói: “Trong trí nhớ của ta Hà Nam năm trước hạn hán. năm ngoái lại đến lượt Hà Đông. hễ có chút thiên tai. dân chúng bèn li tán khắp nơi. không có gì để sống, bá phụ cho rằng đây là do đâu?”

Độc Cô Hạo Nhiên cũng thở dài nói: “giữa năm Khai Nguyên cũng có thiên tai, nhưng chưa bao giờ lại nghiêm trọng như vậy, một châu một huyện đã có thể tự mình giải quyết, nạn dân chạy đến Trường An.

đây là việc không thể nào tưởng tượng đến.”

“Quả thật là không thể nào tưởng tượng đến. nhưng nó đã xảy ra rồi, bá phụ có nghĩ đến nguyên nhân bên trong này không?”

Độc Cô Hạo Nhiên lắc đầu. hắn đây là bày tỏ hắn không muốn nói. chứ không phải là hắn không biết, bất kỳ một quan viên Đại Đường nào thậm chí nông dân đều biết được nguyên nhân, trước đây ruộng đất nông dân là của chính mình, giao xong quốc lương, trên tay còn có chút lương dư. có phát sinh thiên tai chăng nữa. vẫn còn có thể trồng chút gì khác, có thể chống đỡ hạn hán. còn bây giờ thì sao?

Lý Khánh An mắt sáng nhìn thấu sự việc, cười xòa rồi lại nói tiếp: “Đây chính là nguyên nhân mà ta nói tạm thời, ta nghe nói một vùng Hà Bắc đạo đã phát sinh xuân hạn. một mùa đông đều chưa hề có mưa tuyết rơi.

đây đến lúc mùa hạ. tất sẽ lại là một trận thiên tai lớn. nhưng thánh thượng không chịu đối mặt. còn một lòng phát động chiến tranh Thổ Phồn, thiên tai thêm nhân họa. nạn thiên tai thử hỏi làm sao mà không thảm liệt?”

“Thất Lang, nói chuyện phải chú ý thân phận!”

Độc Cô Hạo Nhiên mặt trầm xuống. không vui nói: ‘Thánh Thượng tự có suy nghĩ của người, nhưng kẻ làm thần tử. không nên phê bình thánh thượng.”

Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên gượng gạo, vốn dĩ hai người trao đổi thời sự. rất dễ tìm được đề tài chung, cùng nhau chửi bới một chút, ngươi tâng bốc ta một câu. ta kính cẩn ngươi một lời.

đôi bên nhìn nhau cười, mâu thuẫn giữa hai người sẽ dịu lại thôi, khúc mắc trong lòng cũng theo đó mà được tháo dỡ, đây chính là kết quả trò chuyện tốt nhất, không ngờ, hai bên nói chuyện không hợp nhau, trái lại đã làm tăng lên cảm giác không tín nhiệm giữa hai người.

Hai người nhất thời không tìm được lời gì để nói, trong lòng Độc Cô Hạo Nhiên thật sự không thích.

Lý Khánh An là con rể của hắn, quan lại to hơn hắn. làm cho hắn không thể nào lấy tư thế trên cao nhìn xuống mà giáo huấn vãn bối, cũng làm cho trong lòng hắn có chút gì đó đố kỵ, đặc biệt là khi Lý Khánh An xuất hiện một ngữ khí bất mãn đối với thánh thượng, ngọn lửa trong lòng Độc Cô Hạo Nhiên đã cháy bùng lên.

Lúc này, trong viện truyền đến tiếng nói kích động của Minh Châu: “Lý đại ca đang ở đâu?

Ta và tỷ tỷ đang nói đến huynh ấy đấy!

Mau dẫn ta đi gặp huynh ấy.”

Độc Cô Hạo Nhiên hừ một tiếng thật mạnh, đi tới cửa quát lên một tiếng: “To gan!”

Minh Châu đang hớn hở chạy đến bị phụ thân gầm lên như vậy, sợ đến nàng đứng ở đó chẳng dám động đậy, mấy ngày nay nàng đã tìm Lý Khánh An hai bận. nhưng đều không tìm được người, làm cho trong lòng nàng buồn bực không thôi, hôm nay nghe nói Lý Khánh An đến rồi, nàng nhất thời tươi cười rạng rỡ, nàng có quá nhiều lời nói muốn nói với Lý Khánh An. thậm chí chưa nghe quản gia nói xong đã chạy đến. kết quả là đụng ngay phụ thân bị mắng một trận ra trò.

“Con nhìn con xem. tiếng nói lớn như vậy, nói năng lung tung không kiêng nể gì. con còn giống bộ dạng nên có của một vãn bối sao?

Một nữ tử đợi xuất giá. suốt ngày cứ khùng khùng điên điên, đi! trở về phòng của mình đi.”

Lý Khánh An nghe ra Độc Cô Hạo Nhiên là đang chỉ dâu mắng hòe, trong lòng hắn cũng thật sự không vui. bèn đứng dậy lạnh lùng nói; “Vậy ta không quấy rầy Độc Cô bá phụ nữa. cáo từ trước.”

người chính là kỳ lạ như vậy, nếu như Lý Khánh An tiếp tục đưa mặt cười xòa. hoặc giả vờ như cái gì cũng nghe không hiểu.

Độc Cô Hạo Nhiên sẽ càng làm tới, lời nói sẽ càng khó nghe. nhưng Lý Khánh An vừa làm mặt lạnh, đã làm cho trong lòng Độc Cô Hạo Nhiên có chút chột dạ.

Lý Khánh An dù sao cũng là trọng thần dẫn đầu trong phe đông cung.

An Tây quận vương. còn mang cả tướng vị, không phải là hắn có thể gây lại, khẩu khí của Độc Cô Hạo Nhiên lập tức mềm ra.

“Cái này... ha ha!

Thất Lang, con cứ ngồi chơi thêm một chút nào!”

Hắn lại hỏi Minh Châu.

“tỷ tỷ con đâu?”

“ở phía sau ấy!”

Minh Châu rụt rè nói.

“Hôm nay Thất Lang đến một chuyến không dễ dàng, để tỷ tỷ con đến ngồi cùng.



Lý Khánh An lúc này mới sực hiểu ra. hắn nhất thời nhìn hiểu Độc Cô Hạo Nhiên rồi. thì ra vốn dĩ không cần thiết thành tâm khẩn ý tiến hành hòa giải gì với hắn. rất dễ đã có thể dàn xếp ổn thỏa với hắn. chỉ cần mình trầm mặt xuống, lấy thái độ của một thượng cấp đối đãi với hạ cấp là được.

Trong lòng Lý Khánh An không ngớt cười lạnh, hắn điềm đạm nói: “Thật cáo lỗi, ta và trữ quân có việc cần bàn. nếu thấy tiện, mai ta định dẫn Minh Nguyệt đi xem trang viên.”

“À!

Vậy được, con ở Trường An thời gian lưu lại khá ngắn, thì dành thời gian ở bên cạnh Minh Nguyệt nhiều hơn vậy!”

Nói xong, hắn cười gượng hai tiếng, rồi hiểu ngang đi khỏi.

đợi phụ thân vừa đi, Minh Châu lập tức nhảy dựng lên. kéo lấy cánh tay Lý Khánh An reo lên: “Lý đại ca. ngày mai muội cũng muốn đi.”

“Ngày mai đi đâu a?”

Minh Nguyệt cười tủm tỉm bước vào sân nhà. nàng cũng nghe thấy ái lang đã tới, trong lòng hận không thể lập tức bay đến. nhưng nàng không giống như Minh Châu hướng ngoại như vậy, vẫn duy trì một chút đoan trang. nàng thật ra đã đến từ lâu rồi. cái gì cũng nghe thấy, cho đến khi phụ thân đi rồi, nàng mới giả vờ như chẳng có gì mà bước vào.

“Tỷ, ngày mai Lý đại ca nói muốn dẫn tỷ đi trang viên, phụ thân cũng nhận lời rồi, hai người nhất định cũng phải dẫn muội đi. cả ngày nhốt mình trong nhà. muội chán đến mức sắp chán chết rồi.”

Lý Khánh An chỉ định cùng Minh Nguyệt đi riêng, chẳng muốn dẫn theo cô em vợ tràn đầy hiếu kỳ này, hắn ngấm ngầm ra hiệu mắt với Minh Nguyệt, không ngờ Minh Nguyệt lại giống như chẳng nhìn thấy gì hết vậy, cười nói với muội muội: “chỉ cần Lý đại ca muội nhận lời, tỷ không thành vấn đề.”

Minh Châu lại càng kéo lấy tay của Lý Khánh An nũng nịu nói: “Đại ca. dẫn muội đi đi!

Lúc hai người gặp rắc rối, muội còn chạy đi An Tây, huynh quên rồi sao?”

Việc Minh Châu đơn độc chạy đến An Tây, là tuyệt chiêu nàng dùng để đối phó với Lý Khánh An. chỉ cần nhắc đến việc này. lúc nào cũng linh nghiệm.

Lý Khánh An chỉ đành bất đắc dĩ nói: “Vậy được rồi!

Sáng sớm mai. ta đến đón hai người.”

Lý Dự chính thức vào Đông cung đã được ba ngày.

Nhìn cung điện mà phụ thân hắn làm thái tử đã mười mấy năm mà lại giữ không đến được hai năm. mà lòng hắn đều xúc cảm.

Đây sẽ là một bước ngoặc mới trong đòi hắn. sẽ là khởi điểm cho hắn được tỏa chí hùng hục.

Ngồi trong cung điện rộng thoáng, phía trước mặt hắn là tấu Chương mà Trung Thư tỉnh vừa đưa đến. phê chuẩn của hắn sẽ trở thành quyết định cuối cùng. những quyền lực khiến người ta phải choáng váng này đã khiến Lý Dự hoàn toàn quên sạch lời dặn của cha. phàm việc gì cũng phải biết nhẫn nhịn.

Đúng, hắn không cần phải nhịn nữa. hắn đã không còn cách nào nhẫn nhịn tiếp.

Trong mắt hắn.

Đại Đường phảng phất như một cánh cửa lớn đương bị đao chém trăm nhát nghìn nhát, chỉ cần một ai nấy đẩy nhẹ sẽ có thể đùng đùng ngả xuống.

Trong mắt hắn. tài chính của triều đình đã khó mà tiếp tục duy trì như thế.

Quan Trung trù phú mà lương thực không thể tự cấp, binh lực Trung Nguyên rỗng tuếch, trọng binh đều đồn quân binh cương, trên bảy phần binh lực đều không nằm trong tay người Hán tộc.

Vùng đất Giang Hoài mà triều đình dựa dẫm để sống cũng đã bắt đầu bị dây vào cơn sóng gom góp đất đai.

Theo tốc độ thu gọp ruộng đất của Trung Nguyên, không cần năm năm. cả vùng Giang Hoài sẽ không còn gạo để nộp.Tất cả những điều này khiến hắn không nhẫn nhịn nổi.

Nếu hắn không ngăn chặn, vậy khi lúc hắn đăng cơ.Đại Đường chỉ còn lại một chiếc vỏ mục nát bên trong.

Đứng trước tình hình nguy cấp của Đại Đường; nhiệt huyết của một người tuổi trẻ và lòng lo lắng cho xã tắc. khiến hắn vừa mới bước chân vào Đông cung đã biểu hiện ra một phong thái cứng rắn và hiểu ngang khác hẳn phụ thân mình.

Chương 297: Cùng mỷ nhân du trang (Thượng 1+2)

Lúc này, Lý Dự đương ngồi trong thư phòng vừa được trang trí mới lại cẩn thận phê duyệt cả xấp tấu Chương chồng chất mà Trung Thư tỉnh vừa đưa đến.

Đây là quyền lực Lý Long Cơ dành cho hắn, cho hắn được thay người phê tấu Chương , về mặt ý nghĩa nào đó, Lý Dự bây giờ chính là hoàng thái tôn giám quốc.

Bên cạnh hắn.

Cao Lực Sĩ ngồi trên một chiếc ghế khác đang thay hắn phân loại tấu Chương .

Lúc này, Cao Lực Sĩ cũng lòng đầy cảm xúc.

Lão không ngờ Lý Long Cơ lại rộng lượng chịu buông tay giao quyền lực cho hoàng tôn đến thế.

Tiền thái tử Lý Hanh làm thái tử đã mười mấy năm. mà chưa bao giờ được quyền lực phê duyệt tấu Chương , nhưng Lý Dự lại được.

Đây chính là sự tín nhiệm của Lý Long Cơ ư?

Có thể có một chút, bồi dưỡng chư quân, nhưng Cao Lực Sĩ trong lòng hiểu rõ, thật ra phần nhiều vẫn chỉ là cái cớ cho việc Lý Long Cơ vô tâm triều chính.

Giao hết mọi việc cho hoàng tôn. thì người lại càng yên tâm.

Còn việc để Cao Lực Sĩ đến Đông cung, vừa có tác dụng phò trợ, vừa có tác dụng giám sát, nhưng nhiều hơn nữa là phải nhắc nhở Lý Dự không được vượt quá quyền hạn của mình.

Hắn chẳng qua chỉ là trữ quân, việc quân sự đại sự hoặc nhậm mệnh quan viên tam phẩm trở lên đều không được quyền phê chuẩn. và còn phải tâu lên Thánh thượng.

Một mặt khác, hắn không thể đoạt quyền của tướng quốc, hắn phải học tập với việc thích nghi vai trò của mình, chỉ là một giám quốc, không thể để Đại Đường tụt dốc theo hướng nguy hại.

Dù là như thế, Cao Lực Sĩ cũng thấy an ủi phần nào, trên người chư quân tràn trề sức sống này, lão lại nhìn thấy hi vọng của Đại Đường.

Lúc này, lão nhìn thấy một vị tiểu hoạn quan đang xuất hiện ngoài cửa, bèn hỏi: “Có việc gì thế?”

“Cao Ông.

Lý Khánh An đã đến!”

“ồ!

Mau mời hắn vào!”

Cao Lực Sĩ suy nghĩ một lúc liền đứng dậy ra ngoài.

Đi đến ngoài điện thì vừa gặp Khánh An đi vào.

Lão mỉm cười nói: “Thất Lang, chúc mừng người được thăng chức Quận vương.”

Khánh An cũng cười nói: “Ta cũng chúc mừng Cao Ông đến Đông cung!”

Lão không khỏi lấc đầu cười khổ tâm: “Ai cũng nói ta bị giáng chức đến Đông cung, duy chỉ có mỗi ngươi chúc mừng ta. có gì mà mừng chứ?”

“Làm bạn với tân quân, không phải ảm đạm hồi hương lại là một hỉ khác, Cao Ông thấy ta nói có sai không?”

“Ngươi thật là!”

Cao Lực Sĩ vỗ vỗ vai hắn cười nói: “Vào đi!

Chư quân đang đợi ngươi đấy!”

Lý Khánh An theo Cao Lực Sĩ đi vào trong điện bên. vừa vào đã nhìn thấy Lý Dự đang đứng trước cửa thư phòng, xa xa đã thấy thấy chấp tay cười nói: “Đại tướng quân bây giờ mới đến gặp ta ư?”

Khánh An vội đi nước đại tiến ngay lên trước thi lễ: “Tham kiến hoàng thái tôn điện hạ.”

“Đại tướng quân đừng khách sáo. mau!

Mau mời vào trong!”

Lý Dự chưa bao giờ xem trọng Lý Khánh An như lúc này, hoàng tổ phụ đã nói rõ ràng với hắn.

Lý Khánh An chính là người được định để hộ giá bảo vị cho hắn.

Trước khi hắn đăng cơ, phải thăng hắn làm Tiết độ Lũng Hữu, Hà Tây, để có trọng binh bảo vệ hắn lên ngai.

Lý Dự đương nhiên biết sự quan trọng của quân quyền.

Ngoài Lý Khánh An ra, tất cả Tiết độ sứ còn lại trên danh nghĩa là tận trung Thánh thượng, thực tế thì mạnh ai nấy đều có hậu thuẫn riêng của mình.

An Lộc Sơn liên minh cùng Dương Quốc Trung.

Dương Quốc Trung lại là tử địch của phụ thân, và tất nhiên cũng sẽ đối đầu với hắn.

Cao Tiên Chi đã có dấu tích đi nương nhờ Trương Quân, mà thái độ rắn hai đầu của Trương Quân, hắn cũng không dám tin tưởng.

Còn Ca Thư Hàn. danh nghĩa là đích hệ của Thánh thượng. thực tế cũng là phái hướng ngoại. khó mà tin tưởng.

Vậy chỉ còn Lý Khánh An mới là người ủng hộ kiên cố nhất của hắn.

Lý Dự biết rõ tính quan trọng buộc phải lôi kéo Lý Khánh An.

Một mặt khác, tuổi của hắn và Khánh An gần gần nhau, hơn nữa. hai người cùng có thái độ phản đối kịch liệt với việc thu gom ruộng đất.

Đấy khiến Lý Dự có cảm giác tư tưởng lớn gặp nhau.

Hắn mời Khánh An vào thư phòng cười nói: “Đại tướng quân sắp đến ngày thành hôn. ta cũng thuật tiện chúc mừng tướng quân ở đây.”

Nếu là nửa tháng trước, Lý Dự nói thế chắc chắn sẽ chua chát hơn nhiều, thậm chí có phần đố kỵ.

Dầu sao Độc Cô Minh Nguyệt là giai nhân trong mộng bấy lâu của hắn.

Hơn nữa.hắn không biết rằng vốn dĩ Minh Nguyệt sắp trở thành hoàng hậu của hắn. chỉ vì cái tên Lý Khánh An từ trên trời rơi xuống này đến phá đám. cưới đi Độc Cô phi của hắn. nhưng giờ đây với hắn. vẫn chưa phải lúc được cả giang sơn mỹ nhân.

Giang sơn xã tắc luôn luôn quan trọng hơn mỹ nhân.

Lý Khánh An chính là giang sơn.

Vì thế, nhượng lại mỹ nhân, cũng là xem như thêm một điều kiện để được giang sơn.

Tính toán như thế, mắc khúc trong lòng Lý Dự cũng được giải tỏa ngay.

Lý Dự nhiệt tình mời Khánh An ngồi. lại lệnh người rót trà cho hắn cười nói: “Đại tướng quân định lúc nào quay về?”

Khánh An cười nói: “Chiến dịch Lũng Hữu cần thời gian chuẩn bị, tại hạ định thành hôn xong sẽ dẫn gia quyến trở về An Tây, hi vọng điên hạ có thể cảm thông.”

Lý Dự bỡ ngỡ, vội hỏi: “Ngươi nói sẽ dẫn thê tử cùng về ư?”

Khánh An gật gật đầu.

Hắn chính là ý này, theo thường lệ, các quan lớn biên cương đều phải để lại người nhà tại Trường An.

Như vợ con Ca Thư Hàn.

Cao Tiên Chi. hay An Lộc Sơn cũng phải để con trai An Khánh Tôn lại Trường An.

Đấy là con tin của họ, vốn dùng để phòng họ dẫn binh tạo phản.Nhưng hôm nay, quy củ này kỳ thực đã không còn ý nghĩa.

Nếu thật sự muốn làm phản, cũng chẳng cần quan tâm người nhà trong Kinh.

Hơn nữa.

Lý Long Cơ cũng đã phái hoạn quan giám quân tại các đội quân biên thùy.

Việc này hữu hiệu hơn cả con tin trong Kinh.

Tuy nói là nói thế, nhưng mọi người vẫn tự giác để người nhà lại trong Kinh, không muốn phá hoại quy củ này.

Nhưng giờ Lý Khánh An đón thê tử đi.

Lý Dự cũng biết lý do đặc biệt trong đây.

Nhưng dẫu sao đây cũng là phá quy củ.

Nếu Khánh An đã nói với hắn. chắc cũng hi vọng hắn có thể phê chuẩn.

Lý Dự suy ngẫm một hồi. nếu theo bổn ý của hắn. hắn cũng mong Lý Khánh An dẫn Minh Nguyệt đi. hắn chẳng mong Minh Nguyệt trở thành hoàng tổ mẫu của mình đâu. chỉ là hắn giờ vẫn không có quyền chuẩn cho Khánh An đưa vợ con đi. hắn còn phải thỉnh cầu ý kiến hoàng tổ phụ.

“Đại tướng quân, bổn nhân ta đương nhiên đồng ý tướng quân dẫn vợ cơ đi An Tây, nhưng ta cũng cần lý do để giải thích với Thánh thượng.”

Nhưng Khánh An lại mỉm cười nói: “Có thể ta vẫn chưa nói rõ, ta không phải là muốn dẫn vợ đi An Tây định cư. chẳng qua chỉ là muốn dẫn nàng đến Toái Hiệp bái tế mộ của phụ mẫu thân.

Đây là lễ thường tình của con người, cũng chẳng phải đại sự làm trái quy tắc gì.

Đợi khi nàng bái tế xong phụ mẫu sẽ để nàng quay lại Trường An.”

Lý Dự vỗ mạnh vào trán.

“Cao!”

Sao hắn không nghĩ ra được lý do này chứ.

Người đã đi. lúc nào về đó lại là một việc khác.Đến lúc ấy lại tìm Lý do khác, dễ như trở bàn tay.

Hai người nhìn nhau, mắt như đang cười hiểu ý.

Lý Dự lập tức mừng rỡ nói: “Nếu đại tướng quân chẳng qua dẫn thê tử đi tế tổ tiên, vậy cũng chẳng có việc gì phải kinh động đến Thánh thượng. việc này ta có thể làm chủ.”

Khánh An đại hỉ. vội khom người tạ lễ: “Vậy xin đa tạ điện hạ đã.”

“Đại tướng quân không phải khách sáo, ngoài ra ta còn một việc muốn bàn cùng tướng quân.”

Lý Dự ra hiệu mắt với Cao Lực Sĩ.

Lão lập tức nói với lại tiểu hoạn quan hầu hạ bên cạnh: “Giá sách trong thư phòng điện hạ có lẽ đã xong, mọi người cùng đi giúp ta khiêngv ào nào!”

Nói xong, lão liền dẫn cả mấy tên hoạn quan ra khỏi thư phòng, và nhẹ nhàng đóng kín cửa lại.

Lý Dự thấy mọi người đều đi hết. liền khẽ giọng nói: “trưởng tôn Toàn Thụy bị giáng.

Tháng thượng muốn điều Hà Đông Tiết độ sứ Hàn Hưu Mân về làm đại tướng quân Vũ Lâm quân.

Như vậy vị trí Hà Đông Tiết độ sứ sẽ bị trống, sẽ dẫn đến tranh chấp, đại tướng quân có muốn đưa ra một ứng viên cho ta không?”

Việc này Lý Khánh An không ngờ đến.

Hắn trầm ngâm một lúc bèn hỏi: “Vậy Thánh thượng có đưa ra ai không?”

Lý Dự lắc lắc đầu: “Sáng hôm qua vừa nhắc đến việc này, nhưng chiều Dương Quốc Trung liền đã để ra người hắn chọn, hắn kiến nghị để An Lộc Sơn kiêm nhiệm Hà Đông Tiết độ sứ.”

Lòng Lý Khánh An giật thót.

Trong lịch sử quả thật do An Lộc Sơn kiêm nhiệm Hà Đông Tiết độ sứ. khiến hắn sở hữu quân quyền ba trấn, để rồi cuối cùng tạo phản.Quyền hạn của Hà Đông Tiết độ sứ thế nào cũng không thể để hắn đoạt đi.

Điều này bất lợi với hắn.

“Vậy phương án của mọi người thì sao?”

“Trương Quân đề nghị Phong Thường Thanh tiếp nhiệm.

Vương Củng thì kiến nghị Phu Mông Linh Sát đến kế nhiệm.”

Lý Khánh An không khỏi cười nói, cùng là quan lớn An Tây, Phong Thường Thanh đương nhiên là ứng viên của Cao Tiên Chi.

Phu Mông Linh Sat nhiệm An Đông phó đô hộ cũng là một chức nhàn, không biết lúc nào đã câu kết được Vương Củng.

Lúc này.

đầu hắn bỗng lóe lên một đề nghị, liền cười nói: “Ta lại có một ứng viên, điện hạ có thể suy ngẫm về hắn thử.”

“Đại tướng quân cứ nói!”

Lý Khánh An từ từ nói: “Phải tìm một người điện hạ dễ khống chế. mà người này phải xuất tự An Tây, và cũng rất quen thuộc với Hà Đông.Hắn vốn dĩ là đối đầu với ta. nhưng hắn hiện nay tương đối thất ý,điện hạ đoán được là ai chứ?”

Lý Dự nghĩ nghĩ một lúc nói: “Không lẽ là Lộ Châu trưởng sứ Trường Thiên Lý.”

Lý Khánh An gật đầu: “Chính là hắn!”

Lý Dự có phần do dự: “Người này vốn thuộc Vương đảng, hơn nữa lại từng là đối đầu của tướng quân, giờ đề nghị hắn. có phần không thích hợp lắm đấy chứ.”

“Không!Không!

Hắn về danh nghĩa đối đầu với ta. thực tế hắn hận Cao Tiên Chi thấu xương, hơn nữa Thánh thượng sẽ rất vui mừng nếu bên cạnh điện hạ có một người quan hệ không tốt với ta.

Hắn trước tuy thuộc Vương đảng, nhưng hiện giờ hắn chắc đã sửa đổi lỗi lầm.

Có người này làm Hà Đông Tiết độ sứ sẽ là một chi viện lớn mạnh của điện hạ.”

Lý Dự lẩm bẩm: “Để ta suy ngẫm lại đã!

Để ta suy ngẫm lại đã!”

“Điện hạ!

Vậy thần xin cáo lui trước.”

Sáng sớm hôm sau, xe ngựa của Lý Khánh An đã từ từ dừng lại trước cửa phủ Độc Cô, việc đấu đá nhau tại Trường An khiến hắn đã đủ chán rồi, hắn đang định sẽ cho mình một ngày nghi phép, dẫn mỹ nhân đi trang viên du hí.

Hắn vốn định chỉ đưa mỗi mình Minh Nguyệt đi, như thế, trong chiếc xe được hắn che chắn kỹ càng này chắc có nhiều việc hay ho lắm đây. chỉ là không ngờ, cô em vợ này lại không biết điều cứ thế đòi đi làm kỳ đà. khiến giấc mộng đẹp của hắn bị vỡ tan.

Tỷ muội Minh Châu, Minh Châu đã đợi trước cửa phủ từ lâu.

Bọn họ mỗi người tay dắt một cái túi nhỏ, trong đấy có cơm trưa Minh Nguyệt chuẩn bị, khi xe ngựa của Lý Khánh An vừa dừng lại, Minh Châu đã reo hò xông lên. cửa xe vẫn chưa mở, nàng đã vội vàng gõ cửa ầm ầm: “Lý đại ca. mau mở cửa đi!”

Lý Khánh An đau đầu mở cửa ra, Minh Châu đã vội leo lên.

Hắn khẽ giọng oán trách: “Tiểu nha đầu. dám phá hoại việc tốt của ta!”

“Hí hí!

Dầu sao thì huynh với tỷ cũng chỉ vài ngày nữa thôi mà!”

Minh Châu cười hí hí leo lên xe, nhưng lại thủ thỉ với hắn: “Huynh nghĩ muội ngốc ư?

Nếu muội không theo đi, mẫu thân có chịu để tỷ tỷ một mình đi với huynh sao?

Việc này mẫu thân nói một câu là xong. hiểu chưa?

Anh binh nhị gia của ‘ta!”

Ba chữ “binh nhị gia” bỗng làm Lý Khánh An nhớ lại tiểu nha đầu hoạt bát của mấy năm về trước.

Trong lòng hắn bỗng chốc vui vẻ hẳn. hắn vỗ đầu cô nàng cười nói: “Kỳ thực ta rất thích muội, muội có thể đi theo, ta cũng rất vui.”

“Thích?”

Minh Châu bỗng chốc ngượng ngạo, mặt ửng đỏ.Bóng dáng chạy xồng xộc lên xe như hổ báo lúc nãy của nàng biến đâu mất.

Nàng kéo kéo lại áo váy, nho nhã ngồi xuống bên cửa sổ.

Phen này Lý Khánh An lại càng đau đầu hơn nữa.

Lúc này, Minh Nguyệt đỏng đảnh đi đến.

Có lẽ do đi ra ngoài dạo, hôm này nàng ăn mặc giản dị hơn ngày thường, chỉ bận chiếc váy màu hồng đào, chân váy cũng không quá dài, không lê đất như mọi khi.

Trên mặt nàng phủ một lớp phấn nhạt, tóc búi rất chặt, trên đấy nghiêng nghiêng cắm một cây trâm bích ngọc.

Mày cong bán nguyệt,mắt tựa thu thủy, môi đỏ nhẹ chấm càng tôn vẻ yểu điệu duyên dáng, dịu dàng thanh thoát.

Đây cũng là lần đầu tiên Lý Khánh An nhìn thấy Minh Nguyệt trang điểm nhẹ, trông nàng như một mỹ nhân tao nhã, lại như hoa phủ dung phủ hơi sương, khiến hắn không khỏi ngơ ngẩn ngắm nhìn.

“Lý Lang!”

Minh Nguyệt khẽ giọng trách.

Lý Khánh An cười ha hả: “Không có gì. ta vừa nghĩ một việc, nên thất thần một lúc.”

Minh Châu bụm miệng, thò đầu ra ngoài xe ngó nghiêng, rồi lại quay đầu lại vẫy tay nói: “Các muội đều đi đi!

Trong xe rộng lắm đều có thể ngồi được!”

Thấy từ trong cửa có hai nữ tử tay cầm hành trang đi ra. hắn bỗng chốc như quả bóng xì hơi.

đấy chính là cặp bảo bối của hắn. tỷ muội sinh đôi Như Thi Như Họa.

Hai tỷ muội hơi ngượng ngùng đi đến trước mặt Lý Khánh An thi lễ: “Đại ca. bọn muội vốn không định đến. nhưng đại tỷ cứ ép bọn muội đến.”

“Haiz!

Nói gì thế này, mọi người cùng đi không phải vui hơn nhiều sao?”

Lý Khánh An lại nhìn nhìn ngoài cửa có phần kỳ quái hỏi: “Vũ Y đâu?

Sao nàng ấy không đến?”

Như Thi và Vũ Y thân nhất, nàng vội trả lời: “Vũ Y tỷ nói tỷ ấy vừa viết một khúc nhạc mới. vừa có cảm hứng. lần sau mới đi chung chúng ta.”

Trong lòng Lý Khánh An hiểu rõ, với cá tính cao ngạo của Vũ Y, nàng quả thực sẽ không đi. hắn có nói nhiều cũng thế thôi, liền quay sang nói với mọi người: “Được rồi.

đường còn xa. mọi người mau lên xe đi!”

Minh Nguyệt dẫn tỷ muội Như Thi Như Họa lên xe, trong xe rộng rãi khiếu hai chị em ồ lên kinh ngạc: “Đại ca. chiếc xe ngựa này của huynh đúng là một căn phòng di động!”

Như Họa còn phát hiện bên trong có một cánh cửa nhỏ. nàng hiếu kỳ mở ra thì thấy trong đấy lại là hai dãy giá sách, được đặt đủ loại sách.

Trên sản được trải một lớp thảm dày, có thể ngủ.

Nàng bỗng nhiên nhìn thấy sau cửa có một một chiếc thùng rỗng, không khỏi chặc lưỡi vội đóng cửa lại.

Bốn nàng ngồi quanh chiếc bàn nhỏ, còn Lý Khánh An thì ngồi một bên cười mỉm nhìn bốn cô gái xinh đẹp này.

Trong lòng hắn bỗng nảy sinh ra ý nghĩ, vì sao mình không cho làm một bộ mạt chược. thế không phải vừa đủ một bàn ư?

Lúc này, trong xe đột nhiên hơi sốc, xe ngựa đang từ từ xuất phát.

“Oa!”

Minh Châu vội lấy cái túi nhỏ nàng mang theo, năm cây xư bồ (* Một loại trò chơi tựa như xúc xắc.) rơi xuống bàn. nàng liền cười nói: “Có muốn đánh bạc không nào?”

Như Họa vỗ tay cười nói: “Ta đang hối hận là đã không mang xư bồ theo đây!

May mà ngươi có mang theo, được, vậy chúng ta cùng chơi.”

Minh Nguyệt bĩu môi: “Muội suốt ngày rủ bọn bạn mình đánh bạc còn không đủ?

Giờ vẫn không chịu ngồi yên ư?”

Minh Châu nhìn chị mình lật tẩy mình trước mặt Lý Khánh An không khỏi hạ giọng giải thích: “Không phải dọc đường buồn lắm sao?

Phải đến tận huyện Vị nam lận!”

Minh Châu cũng chả thèm nói với muội muội mình thêm, nàng đứng dậy mở cửa nhỏ, “Tỷ đi đọc sách đây, Lý Lang, huynh có những sách gì vậy?”

Lý Khánh An thừa cớ đi vào theo, đóng cửa xe lại. hắn ôm chằm lấy nàng từ phía sau.

Minh Nguyệt hoảng quá vội khoát tay chỉ chỉ bên ngoài.

Nhưng Lý Khánh An cũng chăng thèm để ý chi. hắn cứ thế mà đưa môi mình hôn nàng.

Minh Nguyệt không dám lên tiếng, cứ thế vừa chiều vừa thẹn cho hắn sàm sỡ được một phen.

“Lý đại ca. huynh đến tính điểm đi!”

Minh Châu ở bên ngoài phá đám la toáng lên.

“Được rồi. mau đi đi!”

Minh Nguyệt đẩy nhẹ hắn ra. nàng kéo lại áo quần, mặt đỏ bừng trách yêu: “Huynh cứ toàn xảo huyệt thừa, sau này muội không đi ra theo huynh nữa.”

“Ha ha!

Minh Nguyệt nàng thích đọc sách gì.

ưm?

Tôn Tử binh pháp hay Trang tử?”

Minh Châu và Như Hòa bên ngoài ôm bụng cười um lên.

Như Thi thì tương đối biết điều hơn. nàng chỉ suỵt một tiếng nhỏ, khoát tay nói: “Đi ra nào!”

Minh Châu và Như Họa vội ngồi dậy, ngoan ngoãn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cửa đã được mở, Lý Khánh An bước ra. cười nói: “Sao, đang chờ huynh đấy à?”

“Có mỗi ba muội chơi, không người tính điểm làm sao chơi được.”

“Được!

Ta sẽ tính điểm cho các muội. cứ chơi hết mình, thua thì ta chịu, thắng thì các muội lấy. ”

Lý Khánh An ngồi xuống, một tay nắm lấy năm cây cờ.

Xư bồ là một loại cờ dùng để đánh bạc vào đời Đường, được làm bằng gỗ xư. nên gọi là xư bồ.Cách chơi là mỗi lần ném năm cây cờ cùng lúc, và cũng vì thế gọi là trò chơi ngủ mộc.

Năm cây cờ này có hai đầu ném nhìn tròn, giữa bằng trong như quả hạnh nhân dẹt.

Mỗi lần ném sẽ có hai mặt. mặt trắng và mặt đen.

Mặt đen về nhìn con trâu, mặt trắng vẽ hình con gà hoang.

Lúc đánh, sẽ cùng ném nặm con cờ này ra. căn cứ vào số tổ hợp có được của năm con cờ này để tính điểm, “thể (màu)”là chỉ năm con cùng màu đen. mà “lô” là thể cao nhất; bốn đen một trắng là “trĩ”, là thể chỉ thua “lô”.

Dân gian Trung Quốc có câu “hô lô hát trĩ” chính là điển tích từ đây, để chỉ việc bài bạc.

Xư bồ còn có thể dùng để chơi cờ, rất ư phức tạp.

ở đây tác giả cũng không giới thiệu nhiều nữa.

Vào đời Đường, xư bồ là một trò chơi già trẻ lớn bé đều thích, mức độ được ưa chuộng của nó cũng giống mạt chược thời nay.

Mọi người cùng tụ lại ăn uống, ăn xong người trẻ tuổi đi ném lọ, người lớn tuổi thì ngồi lại với nhau chơi xư bồ. người đời Đường thích đánh bạc, từ dân gian đến đình.

Như Lý Long Cơ thì thường ngồi lại chơi bạc uống rượu cùng bốn tỷ muội Dương gia. mà Dương Thiếm mới vào Kinh thì đứng một bên nhìn, hắn là cao thủ món này, nên đầu tiên đã thắng được sự tín nhiệm của Lý Long Cơ từ bàn cờ bạc.

Trong xe ngựa, ba tiểu nương kéo tay áo lên. lộ ra sáu bàn tay trắng nõn tựa ngọc ngà. ai ai cũng ánh mắt căng thẳng.

Minh Châu mặt hồng hào sáng ngời. nhìn chằm chằm vào nhưng cờ xư bồ đang xoay chuyển la to: “Lô!

Lô!

Lô!”

Minh Nguyệt thì nửa tựa vào nệm đọc sách, đôi mắt xinh đẹp của nàng bất giác lại lén nhìn về hướng Khánh An. trong lòng không ngừng nghĩ về ngọt ngào trong phòng sau xe vừa rồi.

Xe ngựa vẫn nhanh chóng phóng ra khỏi Kinh thành, đi về hướng huyện Vị nam.

Chương 297: Cùng mỷ nhân du trang (Ha 1+2+3)

Trang viên của Lý Khánh An nằm ở huyện Vị nam.

Điền trang này do Lý Long Cơ ban cho hắn sau trận chiến Toái Hiệp đầu tiên, điền trang này nguyên là gia sản của Võ Tam Tư. sau bị quan lại tịch thu. thường cho tiền thái tử Lý Anh. sau khi Lý Anh bị buộc tội. lại bị Lý Long Cơ tịch thu. giờ đây lại thường cho Lý Khánh An.

Điền trang chiếm diện tích rất rộng lớn.

đến những bốn ngàn mẫu. kế bên kênh đào, là một mảnh đất màu mờs là ruộng đất tốt với nguồn nước dồi dào, ngoài đất trồng ruộng ra. còn có một tòa núi nhỏ, dân bản xứ gọi nó là Thất Bảo sơn. có ý nói là trong núi này có bảy loại thổ sản quỷ.

Thân núi không lớn. nhưng đường núi khúc khuỹa âm u, rừng cây rậm rạp.

Trên đinh núi có một tòa ni cô am. tên là Thủy Nguyệt Am. là am viện Võ Tam Tư xây cho mẫu thân.

Trong am có mười mấy ni cô tu hành tại đây. giữa sườn núi còn có một dòng suối đổ từ trên cao mười trượng của vách núi xuống, hình thành một thác nước, dưới thác nước là một cái đầm nước trong suốt, đây là nơi các ni cô trong am thường tới lấy nước để dùng.

Kế bên ni cô am còn có một tòa biệt viện, đó là nơi thanh tu của mẫu thân Võ Tam Tư.

được che phủ bởi một lùm thúy trúc.

Vùng này dân phong thuần phác, đa số là những hộ có hoàn cảnh sung túc, những việc lừa lọc trộm cắp rất ít xảy ra.

Hiện tại có một trăm hai mươi hộ nông dân trồng trọt trên các ruộng đất của trang viên, thuế ruộng do nông dân tự trả.

Lý Khánh An lấy rất ít tiền cho thuê, mỗi mẫu chỉ lấy hai đấu. năm gặp thiên tai thì không thu. hai năm nay tích lương không đến hai ngàn thạch, công thêm phần lương tồn kho ban đầu nữa. tổng cộng tám ngàn thạch, đã bị hắn đem hết đi trợ giúp cho người dân gặp thiên tai ở Hà Đông rồi.

Thật ra ngoài trang viên này ra. tiền thái tử Lý Hanh cũng có thường cho Lý Khánh An một trang viên rộng hơn hai ngàn mẫu nằm ở huyện Kính Dương, bị hắn đem chia cho sáu mươi mấy hộ gia đình các binh sĩ đã bỏ mình trong trận chiến Thạch Bảo thành.

Phần lớn gia quyến của các tướng sĩ đã bỏ mình tại trận chiến Thạch Bảo thành đều được hắn đưa đi An Tây cả. an trí tại huyện Kim Màn và huyện Cao Xương, nhưng vẫn còn hơn hai trăm hộ người ta không muốn rời bỏ quê hương.

Lý Khánh An bèn trợ cấp cho một số tiền lớn.

để cho họ có thể mua đất mà an dưỡng.

Xe ngựa đã đi được hơn một canh giờ, cuối cùng đã đến đường cái quan cách điền trang chi còn hai dặm. xa xa đã có thể nhìn thấy Thất Bảo sơn với rừng cây xanh um.

Là chủ nhân của điền trang này, mà Lý Khánh An đây mới là lần đầu tiên tới điền trang này, hắn chỉ biết điền trang là do một người lớn tuổi họ Vương phụ trách quản lý, năm trước từng đến kinh thành tìm Minh Nguyệt báo cáo sổ sách.

Trong xe ngựa cuộc đánh bài đã ngưng rồi. cửa xe ngựa được mở ra. tất cả mọi người đều đang ngắm phong cảnh tươi đẹp bên ngoài cửa sổ.

Khí trời những ngày đầu xuân, trăm hoa đua nở, nguyên mảng rừng đào, cây lý rộng lớn. cây mai vàng ven ruộng đang nờ rộ, bên đất trống ven đường, các loại hoa dại hồng, trắng, vàng, tía đón gió lay động, khắp nơi muôn hồng ngàn tía.

Trên kênh đào phía xa xa thuyền bè xuôi ngược qua lại.

Một con sông nhỏ uốn lượn xuyên qua giữa đất ruộng. chảy vào trong kênh đào, cách đó không xa là một ngôi làng. thấp thoáng sau lùm một cây dương cao to.

Lúa mì vụ đông dưới ruộng đã bắt đầu mọc lên mạnh mẽ. khắp nơi tràn đầy sức sống dạt dào, nơi nào cũng có thế nhìn thấy những người nông nhân tất bật với công việc đồng án.

Khi đoàn người của Lý Khánh An đến làm cho bọn họ cảm thấy vô cùng tò mò, đều ngừng công việc đồng án trong tay mà ngước nhìn.

Lúc này, từ bờ ruộng xa xa một người lớn tuổi chạy tới, ông chính là chấp sự của điền trang, tên là Vương Hữu Tài. khoảng hơn năm mươi tuổi.

ông là người tiếp nhận công việc của cha quản lý điền trang này, đã làm hai mươi mấy năm rồi. hàng năm chỉ quản lý việc thu tiền thuê và giao tiền thuê, công việc cũng không nhiều, đất đai đều có hộ nông dân chăm góc.

ông đồng thời cũng là thôn trưởng, việc giao tiếp với quan phủ cũng do ông phụ trách.

Vương Hữu Tài cũng là lần đầu tiên gặp mặt chủ nhân, ông ban đầu đã từng giao tiếp vài lần với chủ nhân cũ là tiền thái tử Anh.

Lý Anh đương nhiên không phải đến đòi tiền thuê, mà là đến Thất Bảo sơn nghỉ ngơi.

Trong ký ức của Vương Hữu Tài.

Lý Anh là một vị chủ nhân cực kỳ ngạo mạn vả lại rất khó tính, quy củ rất nghiêm ngặt, một chút tí cũng không thể làm sai. chỉ lạnh lùng dặn dò ông vài câu. thậm chí ngay nhìn ông một cái cũng không nhìn, đương nhiên, người ta là thái tử người sẽ kế vị ngai vàng, ông chẳng qua là một dân thường nhỏ nhoi mà thôi, nhưng thái độ ngạo mạn của Lý Anh đã để lại cho ông một ấn tượng khá sâu.

Tuy rằng Vương Hữu Tài chưa từng gặp qua chủ nhân mới, nhưng ông đã gặp qua chủ mẫu tương lai.

Tháng mười một năm ngoái, ông có đi kinh thành một chuyến, báo cáo sổ sách với phu nhân, lại mang tặng một ít thổ sản của điền trang, đó cũng đều là tâm ý của các hộ nông dân. vì dù sao những đông chủ chỉ lấy một đấu tiền thuê thì bọn họ cũng chưa từng gặp qua.

địa tô thấp như vậy cũng làm bọn hắn có chút áy náy.

Trong ký ức của Vương Hữu Tài, vị chủ mẫu tương lai của bọn họ rất dịu dàng khoan dung, tâm địa lương thiện, người cũng vô cùng xinh đẹp, làm ông cảm thấy may mắn không thôi, chỉ là không biết bộ dạng của đông chủ như thế nào thôi.

Vương Hữu Tài đương nhiên cũng biết Lý Khánh An.

An Tây Tiết độ sứ.

Đại tướng quân chiến công hiển hách, nhưng thân phận này lại làm cho ông cảm thấy vô cùng khẩn trương, đông chủ mới có phải sẽ nghiêm khắc lắm không?

“Vương Hữu Tài tham kiến Tiết độ sứ Đại tướng quân!”

ông vốn định nói tham kiến đông gia. nhưng vì quá căng thẳng.

đã nói thành là tham kiến Đại tướng quân.

Xe ngựa mở ra. một chàng thanh niên khôi ngô từ trên xe đi xuống, trong lòng Vương Hữu Tài có chút thấp thỏm không yên.

Chàng thanh niên này hơi trẻ tuổi một chút, có thể là hộ vệ của đông chủ chăng, nhưng rất mau hắn liền biết người này là ai rồi.

Chỉ thấy người thứ hai đi ra chính là chủ mẫu mà năm trước ông đã gặp, chàng trai nắm tay nàng, đỡ nàng đi xuống xe ngựa, sau đó lại đi xuống mấy người con gái trẻ tuổi xinh đẹp nữa. cũng đều được hắn đỡ xuống từng người một. không thể nghi ngờ nữa hắn chính là Lý Khánh An tiếng tăm lừng lẫy, đông chủ mới của ông đây.

ông vội vàng tiến lên thi lễ: “Tham kiến đông chủ!”

Minh Nguyệt quen biết Vương Hữu Tài. liền cười nói với Lý Khánh An: “Lý lang.

ông chính là điền trang quản sự Vương đại thúc.”

Một tiếng ‘Đại thúc’ làm cho vẻ mặt già nua của Vương Hữu Tài đỏ hẳn ra. từ trước đến giờ ông được người ta gọi là Vương lão đầu, còn chưa có người nào gọi qua ông một tiếng ‘Đại thúc', mà giờ đây chủ mẫu gọi ông đại thúc, hơn nữa người ta lại sắp làm quận Vương phi.

Trong lòng ông vô cùng cảm động, vội vàng nói: “Tiểu lão đầu đã nghênh đón chậm trễ, mong đông chủ thứ tội!”

Lý Khánh An quan sát người quản sự này một lúc. thấy bộ dạng ông nhỏ gầy, nhưng rất khỏe khoắn, vẻ mặt cũng có chút quen thuộc, hắn liền gật đầu nói: “Vương quản sự vất vả rồi.”

Khác với Minh Nguyệt.

Lý Khánh An xuất thân từ quân lữ. quan niệm về cấp bậc cao thấp rất nghiêm ngặt. có khi bên mặt ngoài đối với cấp dưới dường như rất thoải mái. tỷ như với đám người Lệ Phi Nguyên Lễ xưng huynh gọi đệ. nhưng đó chỉ là mặt ngoài, đó là đối xử theo quan hệ tình cảm không phải về mặt công việc, nhưng nếu Lệ Phi Nguyên Lễ mà dám làm việc khinh suất , không biết nặng nhẹ. nhất định sẽ phải chịu một trận đòn gậy, mà với vị quản sự này thì Lý Khánh An vốn không cần phép xã giao này, Minh Nguyệt gọi ông đại thúc, đó là bởi vì Minh Nguyệt tâm địa hiền lành, nhưng cũng không thể bắt hắn Lý Khánh An cũng xưng một tiếng đại thúc đó!

Vương Hữu Tài thấy Lý Khánh An cũng không lạnh lùng nghiêm túc như ông đã nghĩ, trong lòng cảm thấy nhẹ nhĩm, ông vội vàng cười nói: “Mời đông chủ đến trong thôn nghỉ ngơi một lúc!”

Ngôi làng nằm ngay dưới chân núi Thất Bảo sơn. nên có tên là Thất Bảo thôn, có khoảng hơn một trăm hộ dân. phần lớn đều là nông dân của điền trang, đi khôi đường cái quan chỉ có hai dặm. xuyên qua một bờ ruộng thật dài bèn tới nơi.

đám người của Lý Khánh An dưới sự hộ tống của thân vệ, nhắm hướng thôn làng mà đi.

Vương Hữu Tài ở phía trước dẫn đường, không ngừng lớn tiếng hô vang với các nông nhân đang bận việc đồng án: “Đông chủ tới rồi. tất cả mọi người hãy tới mà gặp mặt.”

Các nông dân đều đi tới thi lễ. phần lớn vẻ mặt khẩn trương. thân phận của Lý Khánh An cách bọn họ rất xa. bọn họ cũng không quan tâm. bọn họ chỉ lo lắng vị đông chủ tới đây lần này có phải là muốn tăng địa tô lên hay không thôi.

Mấy điền trang kế bên do hạn hán tại Hà Đông đều đồng loạt tăng tiền thuê lên. chãng lẽ hôm nay cũng đến phiên nơi này của bọn họ hay sao?

Lý Khánh An nhìn ra vẻ khẩn trương của bọn họ, liền cười nói: “Hôm nay ta chỉ là đến Thất Bảo sơn du ngoạn mà thôi, không có ý gì khác đâu.”

nghe nói không tăng thêm tiền thuế, các nông dân đều vui vẻ ra mặt. mấy hậu sinh trẻ tuổi thậm chí hoan hô vang dậy, vắt chân mà chạy vào trong thôn, tin tức nhanh chóng liền truyền khắp cả thôn làng, nam nữ già trẻ mấy trăm người đều đi ra thôn đón tiếp, mấy chục con chó nhỏ chạy nhanh phía trước, hướng về phía nhóm người xa lạ không ngừng mà sủa oang oang.

Sự trẻ trung của vị đông chủ đương nhiên làm cho rất nhiều người đều cảm thấy ngạc nhiên, nhưng bốn cô gái đi theo phía sau hắn lại khiến cho mọi người bàn tán xôn xao, bọn họ chưa từng thấy qua những người con gái đẹp như vậy.

Đám hậu sinh trẻ tuổi nhìn sang nhóm Minh Nguyệt với ánh mặt hâm mộ nóng bỏng.

Vương Hữu Tài thấy người trong thôn có chút thất thố, trong lòng không khỏi tức giận, phất tay quát lớn: “Bọn tiểu tử nhà các ngươi, đông chủ tới rồi. còn không biết chào sao?”

Lúc này, hai vị lớn tuổi trong thôn tiến lên khom người thi lễ, giọng tha thiết mà đầy cảm kích: “Hoan nghênh đông chủ đến Thất Bảo thôn!”

chỉ có bọn họ mới có thể cảm nhận được sự quý hóa của vị đông chủ này, bọn họ chỉ là tá điền của hắn. hết thảy những kế sinh nhai của bọn họ đều do hắn mà có được, đất đai mà nhiều thế hệ của bọn họ đã trồng trọt đều là của hắn.

Hắn đã cho bọn họ thuê với địa tô rất thấp, đảm bảo cho cuộc sống trong những ngày thiên tai của bọn họ, để cho bọn họ có được một cuộc sống sung túc, không có hắn. mọi người trong cả thôn làng này sẽ không biết trôi dạt về đâu. hoặc là đi thuê những ruộng đất giá cắt cổ, hoặc là bán mình làm nông nô, mà hôm nay, khi đông chủ bọn hắn lần đầu tiên đến đây, hai vị lão nhân gia lớn tuổi này chỉ cảm thấy khom người thi lễ không đủ biểu đạt hết lòng cảm kích của bọn họ, nên đã cùng quỳ cả xuống.

Hai vị lão nhân gia này là bậc tiền bối đức cao vọng trọng trong thôn, việc bọn họ quỳ xuống kéo theo toàn bộ người dân trong thôn cũng quỳ, bọn họ bỗng nhiên hiểu ra lòng cảm kích của bậc cha chú.

đều đồng loạt quỳ xuống theo, không ít kẻ hậu sinh trong lòng không khỏi xấu hổ với ánh mắt vô lễ vừa rồi của bản thân, toàn bộ mấy trăm dân làng trong thôn đều cùng nhau quỳ xuống.

Lý Khánh An có thể lý giải tâm tình của bọn họ, các dân làng chất phác đã làm hắn cảm động. hắn vội vàng đỡ hai vị lao nhân gia dậy, áy náy nói: “Chúng tôi tới Thất Bảo sơn du ngoạn mà thôi, quấy rầy mọi người rồi.”

“Đông chủ là chủ nhân của trang viên, đây chính là nhà của đông chủ. quay về nhà mình thì có gì gọi quấy rầy chứ.”

Hai vị lão nhân gia nhiệt tình nói: “Tết vừa qua chưa đến hai tháng, nhà nào nhà nấy đều có rượu nếp và thịt khô, đông chủ nếu tới rồi, nhất định phải tới chỗ chúng tôi ăn bữa cơm trưa!”

Lý Khánh An quay đầu lại nhìn Minh Nguyệt một lúc, trưng cầu ý kiến của nàng.

Minh Nguyệt lại chỉ chỉ thân binh.

Lý Khánh An lúc này mới nhớ tới. thân vệ cũng còn chưa ăn cơm trưa nữa mà. hắn liền vui vẻ cười nói: “Nếu thế thì. ta đành quấy rầy mọi người vậy!”

Mọi người rầm rộ cười vang, đều chạy cả về nhà lấy rượu và thức ăn tốt nhất đến chiêu đãi. hai vị lão nhân gia dẫn cả nhà Lý Khánh An đến sân lúa mì ở phía đông thôn làng; bữa tiệc giữa trưa sẽ được đãi tại nơi này.

“Lão trượng, trong thôn ngoài việc làm ruộng ra. còn có làm nghề khác kiếm sống không?”

Lý Khánh An vừa cười vừa hỏi: “Hình như ta thấy người trẻ tuổi hơi ít một chút.”

“những người trẻ tuổi một phần chạy đi làm công việc tào vận rồi. một phần khác còn tại đang làm việc dưới ruộng lúa mì. làm ruộng tuy rằng không lo miếng ăn manh áo, nhưng trong tay lại không có tiền, chạy đi làm việc bên tào vận thì không chỉ có thể kiếm tiền, còn có thể mở rộng tầm mắt. nhưng mà trong thôn cũng có quy định, mỗi nhà mỗi hộ nhiều nhất chỉ có thể cho một người trẻ tuổi đi ra ngoài làm việc mà thôi.”

“Tại sao thế?”

“Không vì sao cả. nếu đều chạy ra ngoài làm việc cả. ai sẽ đi làm việc cho quan phủ?

Còn có ai tới bảo vệ thôn làng?

Nhất là mùa thu hoạch lớn. dân đói chen nhau mà đến. một ngày đã có thể ngốn sạch sẽ ruộng lúa mạch rồi, khi đó là phải liều mạng cả đấy, chẳng lẽ còn muốn những kẻ già cả như chúng ta đây ra mặt sao?”

Lý Khánh An yên lặng gật gật đầu, lúc này, một vị lão nhân khác cẩn thận nói: “Nghe nói đông chủ là quan lớn của quân đội, có thể cho chúng tôi một ít binh khí hay không, chúng tôi dù sao cũng ít người, chỉ dựa vào cái cuốc gậy gỗ rất khó chiếm thượng phong.”

Lý Khánh An cười xòa. nhưng không có trả lời bọn họ, việc thỉnh cầu này hắn khó có thể trả lời được.

Theo góc độ của nông nhân mà nói, việc bảo vệ lương thực của mình, bảo vệ tài sản của mình là việc làm rất chính đáng. nhưng hắn là An Tây tiết độ sứ. thậm chí còn vào cả chính sự đường, thế thì trách nhiệm của hắn chính là . nếu nói cụ thể một chút, trách nhiệm của hắn chính là tìm kiếm một sự cân bằng cho dân đói và nông dân.

để cho song phương đều có thể tiếp tục sinh tồn phát triển, theo góc độ này mà nói, chính sách giá thuê thấp của hắn chưa chắn đã là đúng, nếu hắn có thể thu tiền thuê một cách bình thường, thế thì lương thực mà hắn có thể quyên góp được cho nạn dân gặp thiên tai sẽ không chỉ có tám ngàn thạch, mà là một vạn hai nghìn thạch, sẽ càng có nhiều nhiều hy vọng sống còn cho các nạn dân gặp thiên tai.

Tiền tài chỉ có như vậy, một bên lấy được nhiều, thì một bên khác tất sẽ chỉ có thể lấy ít đi, Lý Khánh An không khỏi lâm vào trầm tư suy nghĩ.

Rất nhanh, trên sân lúc mạch trải đầy chiếu, bày lên tiệc rượu phong phú, Lý Khánh An dẫn người nhà cùng thôn dân ngồi trên chiếu, tiếng nói tiếng cười vang trời, giống như đang tiến hành một ngày hội đầy hào hứng vậy.

Ăn xong cơm trưa, Lý Khánh An lại dẫn bọn Minh Nguyệt lên Thất Bảo sơn, đám ni cô trên Thủy Nguyệt am đã sớm nhận được tin. mấy vị ni cô già đã ở trước núi chờ đợi, đám người Lý Khánh An đến, vị ni cô dẫn đầu lập tức tiến lên chắp tay thi lễ: “Bần ni Tĩnh Huệ. tham kiến Đại tướng quân, tham kiến phu nhân!”

Lý Khánh An chắp tay hoàn lễ.

Minh Nguyệt lại tiến lên thi lễ nói: “Xin hỏi Tĩnh Huệ sư thái, Tĩnh Vân sư thái có ở đây không ạ?”

“Bà đang ở trong am tĩnh tu. không bao giờ tiếp kiến khách từ xa đến.”

“Không sao ạ, sư thái cứ nói Minh Nguyệt của Độc Cô gia tới gặp bà.”

“Thôi được!

Tướng quân và phu nhân mời theo bần ni lên núi.”

Mọi người cùng nhau đi lên núi, con đường nhỏ lên núi dùng đá xanh lát nên, được quét dọn rất sạch sẽ, hai bên rừng cây tươi tốt. khắp nơi đều có thể nghe tiếng chim ríu rít. càng tôn thêm vẻ thanh tịnh, cành sắc tuyệt đẹp, Minh Châu và Như Họa rất vui mừng, phấn chấn tinh thần sớm đã vọt tới phía trước rồi, lúc này, Lý Khánh An đi chậm hai bước, thấp giọng hỏi Minh Nguyệt: “Tĩnh Vân sư thái là ai vậy?”

Minh Nguyệt kề tai nhỏ giọng nói với Lý Khánh An: “Chính là tiền thái tử phi.”

Lý Khánh An lúc này mới giật mình, thì ra là thê tử của Lý Anh.

điều này cũng đúng, điền trang này vốn là điền sản của Lý Anh. thái tử phi trốn ở chỗ này xuất gia, đối với việc của tiền thái tử phi cũng không có cảm giác gì nhưng việc Minh Nguyệt ghé vào lỗ tai hắn nói chuyện phà vào người hắn hơi thơ ngọc ngà, khiến cho tình xuân trong lòng của hắn rạo rực hẳn lên, hắn bỗng nhiên quay đầu. hôn ngay lên trên đôi môi mềm mại thơm tho của Minh Nguyệt một cái, Minh Nguyệt không kịp đề phòng, bị Lý Khánh An này cả gan làm loạn hôn phải môi nàng, nàng không khỏi vừa thẹn vừa giận, quay đầu lại thoáng nhìn Như Thi xoay mặt sang một bên. nhưng trên mặt lại đỏ bừng, hiển nhiên là đã nhìn thấy, còn hai vị ni cô ở phía sau thì sợ tới mức cúi đầu chắp tay, âm thầm niệm tội lỗi.

Minh Nguyệt hận đến cắn môi. giơ tay véo mạnh trên cổ tay hắn một cái. khẽ trách mắng: “Ngươi nếu còn như thế nữa. ta sẽ không gả cho ngươi nữa.”

Lý Khánh An lại cười hắc hắc, cố nói lãng sang chuyện khác: “Kỳ quái quá!

Ta nehe nói trên núi này có một thác nước, mà sao không nghe thấy tiếng động của nó nhỉ?”

Tĩnh Huệ lão ni đi ở phía trước chỉ lên phía trên cười nói: “Vòng qua chỗ này rồi sẽ nghe thấy thôi!”

“Đi!

Chúng ta đi xem thác nước.”

Lý Khánh An nắm lấy tay của Minh Nguyệt, liền chạy về phía trước, Minh Nguyệt đối với hắn lại vừa yêu vừa hận. nhưng lại không thế làm gì được, đành phải đi theo hắn chạy lên núi đồi.

Vừa mới chuyển qua một cái cua. xa xa liền nghe thấy được tiếng thác nước ầm ầm truyền đến. xa xa bèn thấy dòng thác nước như một băng vải ngọc từ trên trời giáng xuống. tia nước bay vút lên. hơi nước thấp thoáng. phía dưới thác nước là một cái đầm nước trong xanh, từ trong đầm nước chảy ra một dòng suối nhỏ róc rách, nước suối mát lạnh.

Minh Châu và Như Họa bỏ chân trần nghịch nước dưới dòng suối, thấy bọn họ đi đến. lập tức cao giọng hô: “Lý đại ca. tỷ, dưới nước có cá nhỏ.”

Minh Nguyệt thấy đầm nước trong suốt thấy đáy, thác nước như rèm. nàng cũng không khỏi mừng rỡ trong lòng. nhưng Lý Khánh An lại ghé bên dòng suối hớp hai ngụm nước, suối nước ngọt lành, mát lạnh thấu xương, trong lòng hắn tán thưởng vô cùng.

Minh Nguyệt tò mò hỏi: “Lý lang, nước có thể uống được sao?”

“Ta rót cho nàng một chút.”

Lý Khánh An từ phía sau lưng lấy ra bình nước bằng sừng trâu rót đầy một bình nước, đưa cho Minh Nguyệt cười nói: “Rất ngon đấy, nàng thứ xem.”

Minh Nguyệt đón lấy bình nước, cái miệng nhỏ khẽ nhấp một chút, lập tức rùng mình một cái, hờn giận nói: “Nhà ngươi thật là. nước lạnh như vậy cũng không nói trước một tiếng.”

“Cảm thấy như thế nào?”

Minh Nguyệt hồi tưởng một hồi. liền gật gật đầu cười nói: “ừm!

Tuy rằng lạnh một chút, nhưng rất ngọt lành!”

ở phía trước, Minh Châu chỉ vào hai người bọn họ cười khanh khách nói: “Hai người các ngươi, ở đó mà uống nước rửa chân của ta đó!”

“Xí!

Nha đầu chết tiệt.”

Minh Nguyệt nguýt dài một cái, khom người nhặt lên một viên đá nhỏ, ném về phía nàng ta: ‘Tõm!' viên đá nhỏ ở trước mặt nàng làm bắn văng tia nước lên. cách Minh Châu còn khá xa.

Minh Châu càng cười hăng say thêm, không ngờ vui quá hóa buồn, dưới chân nàng bị trợt một cái. cả người đứng không vững, ngã vào trong đầm nước, làm cho Như Họa bên cạnh sợ tới mức hét ầm lên.

Nước trong đầm chỉ ngang eo.

Minh Châu chới với ở trong nước, làm sao cũng không đứng dậy nổi, tất cả mọi người đều cười to, Minh Nguyệt vỗ tay cười nói: “Cái này thì đáng cho mi lắm đấy, cả ngày cứ trêu cợt người ta. cho muội một bài học cho đáng đòi.” nhưng sau một lúc lâu, Minh Châu không những không đứng lên được, ngược lại càng trượt càng vào sâu trong đầm nước, và không còn thấy đâu nữa, Minh Nguyệt lập tức biến cả sắc mặt, nàng gấp đến độ phát khóc: “Lý lang, mau cứu lấy Minh Châu, muội ấy không biết bơi.”

Lý Khánh An cũng bị chấn động, bay vọt ra hai bước, nhảy tòm xuống trong đầm nước, ở dưới đáy chỗ đầm nước đầy bọt khí. hắn thấy Minh Châu đang từ từ chìm xuống, giãy dụa rất yếu ớt. dần dần bất động.

Lý Khánh An ra sức bơi lên đó, ôm lấy chân của Minh Châu, vác nàng lên trên vai mình, ra sức bơi lên mặt nước: ‘Rào!’ một tiếng xông ra khỏi mặt nước.

Thân vệ của Lý Khánh An đều ở dưới chân núi cả. không cùng đi lên đây, chỉ có mấy vị ni cô hỗ trợ, mọi người ba chân bốn căng, đem Minh Châu kéo lên bờ, Minh Châu đã bị sắc đến hôn mê bất tinh.

Minh Nguyệt thấy muội muội sắc mặt tái nhọt, bất tỉnh nhân sự, nàng không khỏi vừa hối hận vừa sốt ruột, gục vào trên người muội muội khóc to lên. mấy vị ni cô cũng bó tay rồi. lão ni Tĩnh Huệ sờ sờ tim của của nàng, chọt thấy đã ngừng đập, lão ni sợ quá chắp tay đứng dậy, run giọng nói: “A di đà phật!

Lệnh muội đã...

đã đi rồi!”

Minh Nguyệt càng sợ đến phát khóc thê thảm, lúc này, Lý Khánh An mới đi lên khỏi đầm nước, hô: “Đừng nóng vội, để ta xem nào!”

Lý Khánh An biết Minh Châu bị sặc vì nước, hẳn là còn có thể cứu được, hắn lập tức quỳ xuống, ôm Minh Châu vào lòng, mặt hướng xuống, phần bụng đặt ở trên đùi mình, vỗ nhịp nhàng vào phía sau lưng nàng, tay cạy môi nàng ra. móc nước ứ trong miệng ra.

Ngay sau đó, hắn lại đặt Minh Châu nằm ngưỡng mặt lên, nâng cằm nàng lên. bóp cái mũi của nàng lại, hít một hơi thật sâu, nhắm ngay môi nàng mà thổi hơi vào, đợi ngực nàng đẩy lên, lại dùng sức ấn mạnh xuống, lại hít mạnh một hơi nữa. miệng chạm miệng mà thôi vào trong môi nàng, bàn tay đều đặn ấn mạnh xuống phần tim của nàng, một lần lại một lần, một lần lại một lần nữa.

Cho dù hành động của Lý Khánh An dưới con mắt của người Đường xem ra có chút khiếm nhã. thậm chí là suồng sã. nhưng trong lòng Minh Nguyệt nóng như lửa đốt, nàng cũng bất chấp mọi thứ như vậy, quỳ gối trước mặt Lý Khánh An mà lệ rơi đầy mặt nhìn muội muội, nếu muội muội không may xảy ra chuyện gì rồi, nàng làm sao mà nói với cha mẹ đây.

Bỗng nhiên, Minh Châu ho lên sặc sụa, một lượng nước lớn từ trong miệng nàng chảy ra. nàng thế là lại sống lại rồi, Minh Nguyệt lập tức núi khóc mà mỉm cười, ôm muội muội rồi lại khóc to lên.

“Minh Nguyệt, đợi lát nữa, bây giờ còn chưa xong được!”

Lý Khánh An ôm Minh Châu vào trong lòng, gọi lão ni Tĩnh Huệ: “Sư thái, mau đi vào trong am đốt lên một đống lửa. rồi chuấn bị khăn vải khô và trà gừng nóng, hoặc là rượu cũng được!”

Tĩnh Huệ thấy Lý Khánh An có thể cứu sống cả người chết, trong lòng bội phục hắn đến sát đất. cuống quít dặn dò một tiếng: “Mau đi chuẩn bị nhanh lên!”

Mấy ni cô chạy nhanh vào trong am.

Như Thi bên cạnh đem theo quần áo sạch để thay, nàng vội vàng dùng quần áo khô khoác vào cho Minh Châu, khẩn trương hỏi: “Đại ca, Minh Châu muội muội không vấn đề gì nữa chứ!”

“Hẳn là không có vấn đề!”

Lý Khánh An dùng quần áo khô quấn lấy Minh Châu, ôm chặt nàng vào trong lòng chạy thẳng lên đỉnh núi, đám người Minh Nguyệt cũng đi theo hắn nhắm hướng đỉnh núi nơi Thủy Nguyệt am mà đi.

Lúc này, Minh Châu đã có chút tỉnh rồi, nàng cảm giác chính mình được một vòng tay săn chắc ôm chặt, thân thể bị xóc lên xóc xuống, trong lòng nàng cả kinh, theo bản năng mà muốn đẩy ra.

Lý Khánh An cảm thấy nàng đã tỉnh lại. trong lòng càng thêm vui mừng, thấp giọng quát: “Không nên cử động!”

Minh Châu nghe ra là giọng của Lý Khánh An. trong lòng nàng nhẹ nhõm hẳn. lại là Lý đại ca cứu mình, nàng áp sát mặt vào tấm ngực rộng và vững của hắn.

Trong Thủy Nguyệt am đã nhóm lửa lên rồi, các ni cô khiêng đến một chiếc giường và mấy tấm chăn nệm dày sạch sẽ, còn có người đem tới rượu và gừng tươi.

Lý Khánh An nói với Minh Nguyệt: “Hãy thay quần áo cho Minh Châu, cho nàng uống chút rượu, đắp chăn lại rồi hâm nóng bên đóng lửa, thân minh ấm lại rồi sẽ không có vấn đề gì nữa.”

Minh Châu phải cỡi quần áo, hắn không tiện đứng ở trong phòng, bèn lui ra ngoài, tiện tay khẽ đóng cửa lại.

Gió núi lạnh thấu xương, trên người hắn cũng ướt sũng, gió núi thổi tới, không khỏi rùng mình vì lạnh, hắn lấy một bầu rượu, ngồi xuống một phiến đá lớn trước cửa am.

Vốn định dẫn mọi người đi du ngoạn cho vui vẻ, không ngờ lại xảy ra việc ngoài ý muốn này, vừa rồi cứu người quá sốt ruột, hắn không kịp nghĩ lại, hiện tại trong lòng lại lo sợ vô cùng.

Nếu hắn không biết cách cấp cứu thông thường này, Minh Châu đáng yêu có lẽ thật sự đã vì vậy mà chết đi. hắn lúc này mới kịp phản ứng lại, nguyên nhân của sự cố lúc này Minh Châu bị ngạt nước, là do nước suối quá lạnh, chỉ một thoáng chốc đã làm nàng lạnh cứng lại rồi, cho nên nàng mới không thế giãy dụa được.

Lúc này, hắn bỗng nhiên cảm thấy có một bàn tay đặt lên đầu vai của mình, phía sau truyền đến giọng đầy lo lắng của Minh Nguyệt: “Lý lang, bên ngoài lạnh lẽo, trên người chàng cũng ướt đẫm rồi, đi vào trong nhà mà sưởi ấm đi!”

Lý Khánh An cầm tay nàng, nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng, để cho nàng ngồi song song với mình.

“Minh Châu khá hơn chút nào không?”

“Đã khỏi rồi.

Như Thi.

Như Họa đang chăm góc muội ấy, ai!

Vừa mới khỏe một chút lại bắt đầu nở nụ cười rồi.”

Lý Khánh An cười xòa nói: “Đó chính là chỗ đáng yêu của nàng ấy. lạc quan hướng về phía trước, không tốt sao?”

Trong lòng Minh Nguyệt tràn ngập niềm vui sướng, nàng thở dài một tiếng, tựa đầu lên đầu vai Lý Khánh An. buồn bã nói: “Thật sự đều là nhờ chàng cả. sư thái nói trái tim muội ấy đã không đập nữa. chàng lại có thế đem muội ấy cứu sống, lòng thiếp vô cùng cảm kích chàng.”

“cảm kích ta thì hãy lấy thân mà báo đáp đi!”

Lý Khánh An trêu đùa.

“Ngươi lại thế nữa rồi!”

Minh Nguyệt khẽ véo hắn một cái.

“Giận rồi à?”

Minh Nguyệt lắc đầu, trên mặt có chút thẹn thùng, nàng khẽ nói: “Lý lang, thiếp thân rất mau chóng sẽ là người của chàng rồi, thật ra thiếp không hề hờn giận chút nào.”

“Quá tốt. chúng ta ôm một cái nữa nha!”

Nói xong, Lý Khánh An vừa cười vừa giơ tay đòi ôm nàng.

Minh Nguyệt đập lên tay hắn một cái: “Xí!

Trên người ướt sũng cả. không được đụng vào thiếp, thiếp không phải là Minh Châu.”

“Cái gì?”

Lý Khánh An sửng sốt một lúc.

Minh Nguyệt hé miệng cười, liếc mắt nhìn hắn, nửa đùa nữa thật nói: “Vừa rồi chàng và Minh Châu vừa hôn môi, tay lại sàm sỡ người ta. chàng nói sao đây?”

Lý Khánh An vỗ vỗ sau ót nói: “Không phải lúc này là do cứu muội ấy sao?”

“Thiếp biết!”

Minh Nguyệt cười duyên nói: “Cho nên thiếp mới không có giận hờn chàng đó, nếu không sẽ cho chàng biết tay rồi.”

Nàng bỗng nhiên dường như nghĩ đến việc gì, đôi mày chợt nhíu lại, vội vàng dặn dò Lý Khánh An nói: “Chuyện này chàng ngàn vạn lần không thể nói cho Minh Châu biết được, miệng nàng mau lẹ, sẽ nói ra ngoài, những tiếng đồn đãi một khi đã truyền đi. không biết chừng bị truyền ra sao nữa, nếu nhà phu quân tương lai của muội ấy biết được, sẽ khổ lắm đấy.”

Lý Khánh An đứng lên, vươn vai một cái cười nói: “Yên tâm đi!

Ta đương nhiên sẽ không nói cho muội ấy biết rồi, được rồi, ta phải đi hong khô một lát đây, nàng muốn gặp vị Vương phi ni cô gì đó, thì nàng đi gặp bà ta đi, phu quân đây thì không đi cùng nàng được rồi.”

Lý Khánh An vừa mới đi tới trước cửa, đã nghe thấy Như Họa đang ở trong phòng kể lại rất tỉ mỉ tình hình hắn đã cứu Minh Châu như thế nào.

“Ái chà chà!

Nói lại thì thật mắc cỡ chết đi được, Lý đại ca hôn miệng của muội, thổi hơi vào miệng của muội, tay còn sờ chỗ này của muội nữa, vừa sờ vừa ấn, muội đừng nói chứ, thật sự rất hiệu quả. muội rõ ràng đã chết rồi, mà lại sống lại được.”

“Cái gì!

Huynh ấy sờ chỗ này của ta?”

Minh Châu hét lên một tiếng hỏi.

“Nơi này, huynh ấy chính là sờ nơi này của muội, vừa nắn vừa xoa!”

“Chết ngươi rồi, nơi này cũng có thể tùy tiện sờ sao?

Mau đưa tay ra chỗ khác đi.”

“Cũng đâu phải ta sờ muội, là Lý đại ca sờ muội mà.”

“Tỷ mau gọi hắn đến đây, ta phải đánh chết hắn!”

Lúc này, Như Thi bên cạnh cười nói: “Minh Châu, đừng nghe Như Họa nói bậy, chúng ta đều biết Lý đại ca thật ra là đang cứu muội, nếu không có huynh ấy, thì muội đã xong rồi đó.”

“nhưng mà cứu ta cũng không thể hôn cái... miệng của ta chứ!

Còn sờ chỗ đó của người ta nữa. khó trách bây giờ ta vẫn còn đau đấy!”

Lý Khánh An ho khan một tiếng thật mạnh, gõ gõ cửa: “Ta đi vào hong khô một chút.”

Trong phòng lập tức yên lặng hẳn ra, Minh Châu bỗng nhiên kêu lên: “Như Thi tỷ, đừng mở cửa cho hắn!”

“Người của Lý đại ca cũng bị ướt mà. không sưởi ấm hong khô sẽ sinh bệnh đấy.”

Như Thi lo lắng sức khỏe của Lý Khánh An. vội vàng mở cửa ra nói: “Lý đại ca, mau vào hong lửa đi.”

Lý Khánh An đi vào trong phòng, Như Họa tinh quái nháy mắt mấy cái với hắn. vểnh môi làm động tác thổi hơi.

Minh Châu thì vùi đầu vào trong chăn, không dám nhìn hắn.

“Ha ha!

Nơi này ấm áp quá.”

Lý Khánh An ngồi xuống trước đống lửa, Như Thi bưng một chén trà gùng cho hắn. khẽ nói: “Mau uống cho lẹ đi!”

Lý Khánh An khẽ gật đầu tỏ vẻ cảm kích với nàng, đón lấy chén trà gừng uống một hơi cạn sạch, rất mau trong ngực bèn có một luồng hơi ấm xông lên, hắn quay đầu lại liếc mắt nhìn Minh Châu một cái. vừa lúc thấy Minh Châu từ kẽ hở của tấm chăn lén lút nhìn hắn. hai người ánh mắt nhìn nhau.

Lý Khánh An nháy mắt cười với nàng, Minh Châu sợ tới mức vội vàng kéo chăn kín lại.

Lý Khánh An ho khan một tiếng, cười nói với Như Thi, Như Họa: “Ta kể một câu chuyện cho các nàng nghe, ngày xưa có một người giàu có lúc đang đi qua cầu thì bị roi xuống dưới sông, một người trên bờ ra sức cứu hắn lên, kẻ bị rơi xuống nước vô cùng cảm kích, lấy tiền cho ân nhân, ân nhân lắc đầu, người bị rơi xuống nước suy nghĩ một hồi, lại đưa tặng hắn con ngựa tốt mà mình đang cưỡi, ân nhân vẫn lắc đầu. người bị rơi xuống nóng nảy quá, cho ngươi tiền không lấy, cho ngươi tài cũng lấy, vậy rốt cuộc ngươi muốn cái gì?

Các nàng nói thứ xem, kẻ cứu người rốt cuộc muốn cái gì?”

Như Họa lanh mồm lanh miệng, lập tức tiếp lời nói: “Hắn muốn nàng lấy thân báo đáp?”

“Không!

Hai người đều là nam cả, Như Thi. nàng nói xem?”

Như Thi suy ngẫm một hồi nói: “Có phải vì chê tiền quá ít chăng?”

“Không phải, người bị rơi xuống nước đem tất cả tiền đưa cho hắn hết.”

Như Thi, Như Họa cũng đều không nghĩ ra, rốt cục kẻ cứu người này muốn cái gì?

Lúc này, phía sau lưng truyền đến tiếng nhỏ xíu như mèo kêu của Minh Châu: “Lý đại ca. cảm ơn huynh!”

Lý Khánh An cười ha ha: “Đúng rồi, hắn muốn chính là câu này.”

Chương 299: Khánh An thành hôn (Thượng)

Từ điền trang về không được mấy hôm thì đã đến ngày Lý Khánh An thành hôn.

Hôm nay là người mười tám tháng hai.

ông trời se duyên.

Mới sáng sớm.ngoài cửa Cao phủ trong Dực Thiện phường đã treo đầy lụa đỏ, lồng đèn đỏ đầy hi khí.

Từng đóa hoa bằng vải lụa treo đặt trên cây hay thảm cô.

Từng cây ống pháo trúc nổ đùng vang ầm trước cửa. khói lam ngất trời.phàng phất như trong phủ đệ vừa có người trúng tiến sĩ.

Người đến xem cũng đứng đầy đầu đường góc phố, chen chúc.

Nhưng trên mảnh đất trống dừng xe ngựa ở cửa bên chỉ vòn vẹn vài xe.

Thời gian còn sớm. khách khứa vẫn chưa đến.

Hôm nay Lý Khánh An sẽ chính thức thành hôn với trưởng nữ Minh Nguyệt của Độc Cô gia.

Kỳ thực Lý Khánh An cũng có một đại trạch và một tiểu trạch tại Trường An.

đại trạch là do Lý Long Cơ thường cho, còn tiểu trạch là ngôi nhà lúc xưa Cao Lực Sĩ cho hắn. chỉ là bài trí nhà cửa cần thời gian, và còn phải có nha hoàn, kẻ hầu người hạ. bao nhiêu việc lặt vặt.

Hắn không có thời gian chăm lo thôi thì mượn tạm phủ đệ Cao Lực Sĩ làm phía đàng trai vậy.

ngoài ra. lần này Lý Khánh An thực phong tám trăm hộ, có nghĩa là hắn mỗi năm đều được thu nhập thuế của tám trăm hộ gia.

Nếu trong thành nội có dân ở, và lại còn là trung hộ, vậy có người là mỗi năm mỗi hộ sẽ đóng hộ thuế là ba ngàn năm trăm vãn. trắm trăm hộ, hắn sẽ được hai ngàn tám trăm quan tiền.

Tiền cũng không thiếu, cộng thêm Cao Lực Sĩ là phú hào nổi tiếng .

Để níu kéo Lý Khánh An. lần này lão đã bỏ ra một món tiền lớn. hôn lễ được cứ hành tỏ mày tỏ mặt.

Mới sáng sớm. lão đã sai gia nhân đến từng hộ trong Dực Thiện phường phát quả.

Trong mỗi phần quả là năm trăm văn tiền cùng bánh lễ, đường và rượu.

Đương nhiên những thứ này đều dùng danh nghĩa Lý Khánh An tặng.

Trước cửa phủ. mấy gia nhân đã tung tiền đồng lên trời, khiến cả đám trẻ con ùa vào tranh giành, làm trước cửa Cao phủ náo nhiệt vô cùng.

Tân phòng được đặt tại Phù Dung các. cả viện đều được cắm đầy hoa giả. trên cây treo đầy lụa đỏ, một bầu không khí lễ hội, hỉ sắc bừng bừng.

Lúc này Lý Khánh An đương ngồi thừ người trong phòng.

Hắn thức dậy từ lúc canh ba. kỳ thực cả đêm hắn hầu như không ngủ.

Sẽ không còn biến cố gì nữa. lòng hắn cuối cùng cũng bình tĩnh phần nào.

Hôm nay hắn mặc một bộ lễ phục tân lang, chiếc bào ngoài màu đỏ may mắn.

đội mũ sa màu đen. và trên đó là một đóa hoa vải màu đỏ.

Hôm nay là ngày đại hỉ của hắn. trong lòng hắn lại thấy trống rỗng, vừa lo lắng lại vừa chờ đợi.

Cả bản thân hắn cũng không hiểu nổi nguyên nhân.

Lúc này, cửa mở ra. một tiểu nha hoàn vào thi lễ nói: “Đại tướng quân.lão gia nói thời gian xuất phát đã đến. mời tướng quân ra ngoài.”

“Ta biết rồi.sẽ ra ngay đây!”

Lý Khánh An chỉnh đốn lại áo mũ bước nhanh đi ra.

Dưới bậc thèm trước đại đường. một chiếc kiệu hoa lớn đã chuẩn bị xong.

Tám tên kiệu phu và hai mươi bốn người nhạc thủ đã đang ngồi xổm một bên thủ thỉ to nhỏ.

Còn có một trăm tên thù hạ của Lý Khánh An giờ đã đổi thành thường phục đợi sẵn có thể xuất phát bất cứ lúc nào.

“Tân lang đã ra chưa?”

Cao Lực Sĩ nôn nóng hỏi.

“Cho người vào hối lại đi. nếu không thì trễ giờ mất.”

“Đến rồi!

Đến rồi!”

Mấy người khách nam đi theo đang hộ tống hắn ra.

Trong số khách nam đó có mấy người em họ của Minh Nguyệt , có người là cháu nhà ngoại của Bùi phu nhân, có hai con trai của Bùi Mân - Bùi Minh Ý và Bùi Tri lễ, và còn có em họ nhà Độc Cô - Độc Cô Hồng Viền, ba người trẻ tuổi này đều chừng mười tám mười chín; tinh thần sảng khoái, rất ư nhiệt tình.

Cao Lực Sĩ vội ra trách: “Thất Lang, sao lâu thế?”

“Cao Ông. ta có phần hồi hộp.”

“Có gì mà hồi hộp, thiên quân vạn mã trên chiến trường cũng đã từng chỉ huy, thế mà cũng phải sợ? ngươi chả cần làm gì cả. mọi việc cứ để ta an bài.”

Cao Lực Sĩ sửa lại mũ nón cho hắn. vào kéo lại cái hoa đỏ đeo nghiêng trước ngực hắn. xong xuôi mới ngắm nghía hắn ĩừ trên xuống, cười nói: “Xong rồi. có thể xuất phát rồi.”

“Đón -dâu!”

Người chủ trì cao giọng kéo dài. tiếng trống vang trời nổi lên.các kiệu phu khiêng kiệu lên.

Lý Khánh An cũng trở người nhảy lên lưng ngựa, dưới sự hộ tống của khách nam và người chủ trì.

đoàn người hiên ngang tiến thẳng xuất phát.

Trong hôn lễ của Trung Quốc mấy ngàn năm nay đều theo lục lễ của Chu triều để lại như nạp thái, vấn danh, nạp cát. nạp chính, thỉnh kỳ, thân nghênh.

Hôm nay chính là ngày vui lớn nhắt, và ba ngày sau còn có lễ hồi môn.

Ngày nay cưới nhau cặp tân nhân sẽ dùng xe, nhưng thời cổ đại sẽ dùng hoa kiệu.

Gia đình tiểu hộ thành hôn sẽ đơn giản hơn.

đi một vòng qua phường là được.

Nhưng hôn lễ của người đại hộ lại phức tạp hơn nhiều.

Đừng nói là vòng một vòng thành, chỉ cần nửa vòng, cũng phải ra khỏi nhà thì rất sớm.

Lý Khánh An lần này thành hôn. nhà phía đàng trai ở Dực Thiện phường, còn phía đàng gái thì ở Vụ Bốn phường.

Khoảng cách cự ly thì vốn không xa. cứ đi men theo hoàng thành và bờ tường đông của Thái Cực cung thì có thể đến. nhưng đường lại không thể đi như thế.

đội ngũ đón dâu phải đi hướng nam trước, vòng qua chợ Đồng.

đi thẳng đến Từ n Tự của Chiêu Quốc phường, nhận lời chúc của những người tăng nhân.

Xong lại tiếp tục đi về hướng tây, đi đến đại lộ Chu Tước.cuối cùng đi thêm hai phường phía đông mới có thể vào phường Vụ Bồn.

Đấy cơ hồ là đi hết nửa thành Trường An.

Nên cả đoàn đón dâu phải đi từ sáng. mãi đến trưa mới đến phường Vụ Bổn. thật sự trước đó đã có người đi thử vài lần để ước chừng thời gian.hơn nữa giờ cát xuất phát cũng đã được tính trước, một khắc cũng không được trì trệ.

Người Trường An thích xem náo nhiệt.

An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An thành hôn càng làm náo động toàn thành, ai cũng biết hắn mấy năm trước từng vung kiếm chém bàn vì Độc Cô Minh Nguyệt.

Trãi qua bao gian truân, cuối cùng thì hừu tình nhân cũng trở thành cặp thành đôi.

Hành nhân dọc đường ai ai đều vây quanh để hóng việc, chốc chốc lại có người lớn tiếng vỗ tay reo hò, “Đại tướng quân, chúc mừng!”

Lý Khánh An chấp tay hồi lễ với từng người, nhưng cả một đoàn thân vệ của hắn lại căng thẳng chết được, vây chặt hắn ở giữa.

Bọn họ cảnh giác ngó nghiêng tứ phía, sợ hãi giữa đám đông sẽ xuất hiện một cây độc tiền.

Cũng may, dọc đường đều thuận lợi. lúc đến gần trưa thì đoàn đón dâu cũng đi vào phường Vụ Bổn.

Trong phường Vụ Bổn bỗng chốc tiếng pháo trúc vang ầm. cơ hồ tất cả cư dân đều đi ra xem.

Một đám đông trẻ con chạy nhảy đi theo đoàn người, cùng hân hoan đi đến phủ Độc Cô.

Trong hậu trạch Độc Cô phủ, mười mấy người nữ tử vây quần trong nhà. ai ai áo quần diễm lệ, tay cần phấn, cầm bút kẽ mắt. nào áo quần bu quanh cô dâu mới.

Minh Nguyệt đã lần thứ ba phải phủ phấn lại, nàng cẩn thận ngắm mình trong gương một hồi lâu.

Trương phu nhân phụ trách trang điêm cho Minh Nguyệt cũng cảm thấy hình như thiếu đi chút hì sắc, lại phủ thêm một lớp phần mỏng trên mặt nàng.

Phù dâu của Minh Nguyệt hôm nay có ba người.

Một người trong đó tất nhiên là muội muội nàng Minh Châu, hai người còn lại là tỷ muội Như Thi, Như Họa.

Minh Châu tây cầm gương đang thờ thần nhìn tỷ tỷ trang điểm.làn phấn phủ đều trên làn da mịn. cặp mắt thu thủy mông lung. cặp mày dài cong.

đẹp không ngôn từ diễn ta nổi.

Nhưng trong mắt Minh Châu, phàng phất như tỷ tỷ đang trang điểm kia chính là mình.

“Minh Châu, cháu cũng muốn gả chồng rồi sao?”

Trương phu nhân có quan hệ tốt nhất với Minh Châu nhìn nàng thất thần bèn trêu.

Mặt nàng ửng hồng, bĩu môi nói: ‘Thím nói đùa gì thế?

Cháu lúc nào nghĩ đến đâu!”

“Nhìn cháu kia. ngẩn ngơ cả người.

đang nghĩ gì thế này?”

“Không có gì. cháu nghĩ tỷ tỷ nếu đi An Tây, cháu sẽ không nhìn thấy tỷ tỷ nữa.”

Minh Châu vốn chỉ là tìm lý do, nhưng khi thật sự nghĩ đến tỷ tỷ sẽ đến An Tây trong mắt nàng hụt hẫng.

Minh Nguyệt nhìn muội muội buồn bả bèn nựng mặt muội muội cười nói: “Giả như tỷ tỷ thật sự đi An Tây, muội lúc nào cũng có thể đến tìm tỷ, gặp phải ấm ức gì thì cứ đến.”

“ừm!”

Minh Châu khẽ gật đầu. nước mắt không điều khiển được tràn ra khóe mắt.

Minh Nguyệt cũng trở nên thương cảm. kéo lấy tay muội muội, khóe mắt lại hơi đỏ.

Lúc này, Bùi phu nhân đi đến xoa xoa đầu con gái út: “Châu Nhi, đừng khóc nữa. hôm nay là ngày đại hi của tỷ tỷ, con nên vui cho tỷ tỷ chứ.”

“Lòng con vừa vui nhưng cũng vừa buồn!”

Minh Châu nghẹn ngào nói.

Lúc này, đã nghe tiếng pháo nổ từ xa xa.

Bùi phu nhân vội nói: “Nhanh lên!

Nhanh lên!

Đội đón dâu đã đến. phải nhanh lên.”

Mọi người lập tức trở nên bận rộn. tỷ muội Như Thi Như Họa cầm phượng quan.

Bùi phu nhân cầm lấy chỉ kẽ mày cẩn thận kẽ lại mày cho con gái. lại lấy một chiếc hộp nhỏ qua, cười nói: “Lại đây!

Để mẫu thân kéo mặt lại cho con!”

Kéo mặt. cũng thất là dùng hai sợ chỉ nhỏ kéo qua trán cô dâu để làm sạch lông nhỏ trên đấy, cũng có ý nghĩa là kết thúc thời đại cô nương.

Bùi phu nhân rút hai sợi chỉ bạc ra. cẩn thận kéo qua trán con gái.

Tiếng kèn tiếng trống từ xa xa đã ngày càng gần.giờ đã đến ngoài phủ, như thôi thúc lòng người.

“Phu nhân, đến rồi!

Đoàn đón dâu đã vào phủ.”

“Mẫu thân!"

Minh Nguyệt bỗng kéo tay mẫu thân lại. quyến luyến nhìn mẫu thân mình, mắt bỗng chốc lại đỏ ngầu.

“Con gái, hôm nay là ngày con xuất giá. phải vui lên chứ!”

Giọng bà cũng nghẹn ngào, bà quay đầu đi, không để con gái mình nhìn thấy nước mắt trào ra.

Minh Nguyệt quỳ trước mặt mẫu thân khóc: “Mẫu thân, từ ngày hôm nay bắt đầu. nữ nhi sẽ phải xa mẫu thân.không thể bên mẹ để hiếu thuận, mẫu thân phải tự bảo trọng.”

Bà ôm lấy con gái mình giọng rung rung: “chỉ cần con hạnh phúc, mẫu thân cũng sẽ vui theo.

Sau khi gả chồng con nhớ hầu hạ tốt cho phu quân, tuân phủ đức hạnh của người phụ nữ. sớm sinh con trai cho Lý gia. như thế mẫu thân cũng yên tâm hơn.”

Bùi phu nhân cầm tay hai tỷ muội Như Họa Như Thi, nói với họ: “Minh Nguyệt tuy là cả, nhưng nó tâm địa hiền lành, sẽ đối xử tốt với các cháu, các cháu cũng đối xử tốt với nó, hi vọng các con có thể sống như chị em với nhau, tương hỗ giúp đỡ.”

Như Thi Như Họa ngoan ngoãn hành lễ: “Xin phu nhân cứ yên tâm!”

Bùi phu nhân lại nhìn về hướng Vũ Y đương đứng ở trước cửa.

Trước đây bà từng nghe Vũ Y đàn. nhưng chưa bao giờ ngờ được cầm Tiên lại cùng gả một người chồng chung với nữ nhi mình.

Mấy ngày nay tiếp xúc nhiều với Vũ Y, bà cũng dần hiểu nàng.

Nàng là một người nữ tử rất nhạy cảm và tự trọng, thanh cao mà độc hành độc lập, chẳng bao giờ để ý người khác đã nói gì. và càng không quan tâm những quy củ thế tục.

Trong tương lai, nàng chưa chắc có thể sống tốt cùng nữ nhi mình, nhưng tính nàng không xấu, với lại thêm tính bao dung của nữ nhi, chắc không đến nỗi có việc gì.

Bùi phu nhân vẫy vẫy tay với Vũ Y, “Vũ Y cô nương, mời cô nương qua đây một lát!”

Lúc này trong lòng Vũ Y đầy chua chát, Lý Khánh An thành hôn nhưng tân nương lại không phải là nàng.

Tuy Lý Khánh An đã hứa sẽ cho nàng thân phận trắc phi. nhưng mắt thấy Minh Nguyệt xuất giá vinh quang rầm rang thế này, khiến trong lòng nàng bi ai vô cùng.

Nàng đi lên trước thi lễ cho Bùi phu nhân, “Phu nhân!”

“Vũ Y, ta cũng nhờ con chăm sóc Minh Nguyệt cho ta, phu quân của các con sau này sẽ không phải người tầm thường.

Hắn sẽ cho các con địa vị mà mình đáng có, nhưng dẫu thế nào đi chăng nữa, ta cũng hi vọng các con có thể thân như chị em ruột, để phu quân của mình có thể toàn tâm lo gầy dựng sự nghiệp.”

Vũ Y lặng lẽ gật gật đầu.

Nàng không thích nói nhiều, bèn quay lưng đi, cẩn thận phủ phấn lại cho Minh Nguyệt vì vết nước mắt vừa rồi, và lại đội lại phượng quan cho nàng ngay ngắn.

Ngắm nghía một lúc, Vũ Y mới vừa ý cười cười.

Minh Nguyệt từ nụ cười của Vũ Y đọc được một niềm hạnh phúc hàm xúc, nàng kéo qua tay Vũ Y cười nói: “Vũ Y tỷ, tỷ đi cùng muội ra ngoài đi!”

Lúc này, tiếng trống nhạc từ trong phủ Độc Cô phủ nổi lên, vài trăm ống trúc đang đùng đùng vang ầm trong và ngoài phủ.

Người chủ trì đi theo đang đứng ngoài cửa hô to: “Tân nương chuẩn bị!”

Đoàn người đón dâu cuối cùng đã đến.

Đội đón dâu đã đến nhưng không phải đón dâu xong sẽ lập tức ra đi, Độc Cô gia còn phải chiêu đãi đoàn người đến đón.

để họ ăn trưa tại Độc Cô gia. ngoài ra. tân lang quan dưới cùng họ hàng thân thích sẽ chịu sự chất vấn của các bà con họ hàng của nhà gái.

Cũng như tình hình Lý Khánh An lần đầu đến xem mắt.

Đại loại như con gái nhà Độc Cô sau khi gà đến nhà Lý Khánh An có bị ngược đãi không?

Lý Khánh An liệu có khi nào sẽ có phòng ngoài không v.v và v.v.

Những điều này không phải nói thôi, mà cần phải dùng hành động để biểu hiện, nói trắng ra là rút tiền ra để bịt miệng họ lại.

Hắn có thể ngang nhiên hối lộ.

Lúc này khách đi chung sẽ tỏ ra tác dụng, đưa tiền vàng bạc đã được bọc trong giấy đỏ để cầu được cho qua.

Đương nhiên, không có ải nào mà không qua được, dẫu thế nào cũng không thể để con gái nhà Độc Cô gả không được chồng!

Nên dù qua bao nhiêu ải khó dễ chủ yếu là xem Lý Khánh An ra tay có rộng rãi không.

Nếu hắn rộng rãi, thì sẽ ít bị gây khó dễ hơn.thậm chí còn có thể ha hả cho qua.

Nếu nhà chồng mà bủn xỉn, đương nhiên cũng qua ải được, chỉ là sẽ phải trả lời một số câu hỏi khiến người ta khó xử.

Lý Khánh An một năm thu nhập bao nhiêu?

Một năm cho bao nhiêu tiền phấn son?

Trong nhà có bao nhiêu đất?

Bao nhiêu nhà?

Bao nhiêu nha hoàn?

Có điều lần này Lý Khánh An lấy vợ quả thực là bỏ không ít tiền..

Trong mỗi gói bao đỏ của hắn có hai mươi đồng tiền vàng. tất là hai mươi quan tiền.

Đây quả là món tiền mừng không nhỏ, khiến các bà các cô dì của Độc Cô gia đều cười tít mắt. nên hắn thuận lợi qua ải.

Thời gian tiếp theo chính là đợi chờ, đợi kiệu phu tay trống đều ăn uống no say thì mới có thể lên đường. những người này vừa ăn nhà đông gia. lại vừa ăn này nhà kia. chính là nhờ nghề này mà ăn cơm. hiếm hoi mới có được ăn một bữa của người đại hộ, cơ hội này không thể bỏ qua. bữa cơm trưa này bọn họ ăn gần nửa canh giờ mới xong, đến mức ăn uống mãn nguyện, bọn kiệu phu tay trống kia mới bắt đầu dốc sức thổi kèn ầm trời chuẩn bị ra ngoài xuất phát.

Tân nương đời Đường không có che mặt lại. bốn nha hoàn Độc Cô gia tay cầm quạt to che kín trước sau, trái phải tân nương.

Như Thi cũng đi lên dìu tân nương ngồi vào kiệu.

Chiếc hoa kiệu lớn chỉ có thể ngồi tân nương và nha hoàn gả theo về nhà chồng, phù dâu thì ngồi chiếc kiệu còn lại.

“Khởi kiệu!”

Tiếng pháo nổ đùng đùng lại lần nữa được nổi lên. một chiếc kiệu hoa kéo đầy lụa đỏ hân hoan đã đợi sẵn cửa lớn Độc Cô phủ được mở toang, mười mấy thân thích họ hàng Độc Cô gia tay bưng chậu đồng chạy ra theo, dội nước trong chậu ra ngoài.

Lần ra khòi cửa này quy mô càng lớn. hơn hai trăm gia bộc của Độc Cô gia gánh trăm mấy rương của hồi môn đi theo.

Đi theo đoàn còn có cả Độc Cô Hạo Nhiên cùng mẫu thân tân nương Bùi phu nhân, và cậu Bùi Mân.

Bọn họ đều là phụ huynh đàng gái. sẽ nhận sự quỳ lạy của đôi tân nhân, có điều họ không ngồi kiệu, mà ngồi xe ngựa; mà cũng không phải đi vòng quanh thành như đoàn đón dâu, mà sẽ trực tiếp đi đường gần đến thẳng phủ Cao Lực Sĩ.

Đội ngũ đón dâu này từ Độc Cô phủ xuất phát, họ vẫn đi theo đường cũ.

Lần này người xem bên đường vay kín. khiến đường xá cũng khó thông.

Lúc sáng chưa có tân nương, dán chúng cũng không mấy hứng thú. nhưng đến lúc chiều tân nương xuất hiện, bỗng chốc làm cho dân tình tò mò, vây kín hết hai bên đường chỉ trỏ vào hoa kiệu, dù cho không nhìn thấy tân nương nhưng lại càng khiến dân chúng có nhiều không gian tưởng tượng hơn.

Nàng Minh Nguyệt nhà Độc Cô nổi tiếng là mỹ nhân của Trường An, nghe nói không thua gì quý phi.

Hôm nay nàng làm tân nương, lại càng làm người ta phải tò mò.

Đối với Lý Khánh An. việc đón tương đương qua đường như thế cũng là một thứ nhân tình.

Cứ mỗi đến một cửa phường, lại có cao quan trọng thần mệnh cho người nhà ra gõ trống đánh kiềng để tỏ ý chúc mừng Lý Khánh An.

Lý Khánh An đều phải hoàn lễ. phải lệnh cho thân vệ đi gửi tiền lễ.

Còn lúc đi qua chợ Đông lại càng náo nhiệt hơn. hàng ngàn người Hồ ở Lĩnh Tây đang ở tại chợ Đông nghe nói An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An thành hôn đều lũ lượt chạy ra chúc mừng; vừa ca hát vừa nhảy múa. nhiệt tình như lửa.

Tiếng ca điệu nhảy, tiếng cười huyên náo, đù các loại nhạc cụ. dùng phong tục và nhiệt tình của họ để chúc mừng Lý Khánh An thành hôn.

Lúc này, xa xa có hai cô gái trẻ đang cười trên lưng ngựa, người nữ tử đứng trước đội một chiếc nón đan tre. mình mặc bộ y phục bó sát màu đỏ, chân mang hia ống cao, nên trong thân hình nàng càng sầy vào cao, rất có phong thái của bậc nữ anh thư.

Nàng đi mãi đến cửa chợ Đông mới dừng lại.

Đoàn đón dâu đã đến.tiếng kèn tiếng trống vẫn vang trời, vài trăm người Hồ đang nhiệt tình gõ trống da để biểu thị chúc phúc cho đôi tân nhân này.

Mấy mươi Hồ cơ trẻ tuổi bắt đầu điệu múa Hồ thuyền vũ nhiệt tình dưới tiếng trống dồn dập.

Dân chúng xung quanh đều vỗ tay reo hò, không khí nhiệt liệt đến đinh điêm.

Lý Khánh An thân mặc tân lang hỉ phục vẫy tay cảm tạ với những người Hồ nhiệt tình kia.

Cảm tạ bọn họ đã chúc phúc. nhưng hắn lại không để ý thấy người nữ tử trẻ tuổi ngài trăm bước.

ngoài trăm bước, nón đan tre đã che nửa khuôn mặt nàng lại, chỉ lộ ra làn môi và chiếc mũi cao cao.

Nàng đẩy nón đan lên một chút, nhìn Lý Khánh An đầy bi thương.

Sáu năm rồi.hắn vẫn an tuấn tráng kiện như thế.

Trên mặt hắn tràn trễ niềm vui của ngày tân hôn.

Năm xưa. tên tiểu binh tại Túc Lầu phong Thú Bảo giờ đã là danh tướng Đại Đường. trở thành vương của An Tây.

Nhưng tình cảnh bán da báo đen trong tửu lâu. nàng phảng phất như vừa mới hôm qua. nụ cười bất cần ấy như chưa từng biến mất khỏi mắt nàng bao giờ.

“Miếng da báo này ta đương nhiên bán. nhưng ta bán giá cao lắm.

đoán chắc cô nương không mua nổi!”

“Ngươi nghĩ ta không có tiền ư?”

“Đây là một trăm năm mươi lượng bạc. ngươi cầm lấy.”

“Một trăm năm mươi lượng bạc làm sao đủ. ta chí ít cần một ngàn lượng.”

“ngươi nghĩ ngươi đang bán gì?

Một tấm da thiu mà dám đòi một ngàn lượng!?”

“Một ngàn lượng thì sao?

Ta đâu có miễn cưỡng ngươi mua!”

“Không được!

Tấm da báo này bổn cô nương nhất định phải có cho kỳ được!”

“Tiểu nương. hỏa khí cô nặng thế, coi chừng gả không được chồng!”

Thời gian thấm thoát đã sáu năm qua đi.

Nàng mòn mỏi đợi chờ sáu năm. nhưng cuối cùng chỉ chờ đợi tin đại hôn của hắn.

Không!

Không phải tin. mà là cảnh hắn thành hôn trước mắt.

Nàng nhìn chằm chằm bộ hỉ phục của hắn. nhìn chằm chằm chiếc hoa kiệu đỏ chói, nhìn chằm chằm tân lang đang ngồi trên ngựa đầy hân hoan.

Màu đỏ đó sao mà chói mắt thế.

Tay nàng bấu chặt dây cương, môi nàng cũng ứa máu vì cắn môi.

Nàng nhìn chằm chằm mục tiêu duy nhất trên đời của mình, toàn thân bất động, như vừa bị sét đánh ngang tai.

Cặp mắt u uất của nàng lại tràn lệ lúc nào.

Trong hải dương của màu đỏ hỉ sự. của không khí hân hoan, của tiếng kèn trống vang trời, nàng cúi đầu thúc ngựa đi khỏi về hướng ngựa lại.

Cô độc và hoang vắng!

Sao lặng trăng xuống đêm ngát hương, tay thon trải óng ánh. duyên trước nay tiếp khúc nhạc nồng. lòng có ý, ái vô thương; giang hồ xa. trời xanh rộng.

đường miên man. vị sầu nhàn hạ.

đa tình tâm tư. vô hạn suy tư.

Chương 300: Khánh An thành hôn (Hạ)

Trong hôn lễ việc mất thời gian nhất chính là đón dâu dạo phố.

Thành trì Trường An rộng lớn, Một con đường đủ để đi hơn hai canh giờ, khi đến Cao Lực Sĩ phủ đã là thời gian xế chiều.

Cao phủ lúc này đã tân khách ngập cửa, ngựa xe như nước, tiếng pháo inh ỏi, một đám trẻ con vừa cười vừa chạy đi theo sau kiệu hoa xin tiền mừng.

“Xuống kiệu!”

Tư nghi một tiếng hô to, chiếc kiệu vững vàng dừng giữa cửa phủ.

“Tân nhân xuống kiệu!”

Rèm kiệu vén ra. hai a hoàn hồi môn dìu tân nương đi ra, giao cho phủ dâu. tân nương như gió thổi hoa sen, lay động nhiều vẻ.

Năm sáu a hoàn sớm đã cầm quạt tròn che lại, vây chặt che kín dung mạo của tân nương, tân nương vào cửa. không khí của bên nhà trai cũng đã đến cao trào, Minh Nguyệt từ từ bước qua bồn lửa và giỏ nhỏ đầy ắp táo lê, cuối cùng dưới sự dìu dắt của phủ dâu đi vào cửa lớn của bên nhà trai, thê từ của Cao Lực Sĩ đích thân tiếp đón Minh Nguyệt vào nội thất, tân nhân sau khi vào cửa phải nghỉ ngơi nửa canh giờ, sau đó thì sẽ phải tiến hành bái đường thành hôn.

thời gian chờ đợi này là khá tự do thoải mái, các tân khách ai nấy tụ lại chuyện trò.

Khách của hôm nay đến gần hơn nghìn người, ngoài cao quan trọng thần và gia quyến của họ ra. còn có không ít hào thương đại cố có tiếng Trường An. bọn người như Vương nguyên Bảo.

Dương Sùng Văn.

Quách Vạn Kim.

Hình Tễ v.v..., cùng với mười mấy người thủ lĩnh ̉n Long hội. thậm chí Đại Thực thân vương đặc sứ Mạn Tô Nhĩ cũng nhận lời mời dự tiệc, hắn ngồi trong bàn tiệc quý tân, từ tốn ăn các loại rau củ quả. hắn có một hứng thú nồng hậu vô cùng đối với hôn lễ của phương đông.

Ngoài ra bên nhà gái cũng đã có bốn năm trăm người tới, ngoại trừ tộc nhân Độc Cô gia, Bùi gia, còn có các Quan Lũng đại tộc như trưởng tôn gia, Lô gia có quan hệ cực kỳ thâm hậu mà có quan hệ nhân thân với Độc Cô gia, cũng may là chủ sảnh đường của phủ Cao Lực Sĩ đặc biệt rộng rãi.

đủ để dung nạp hơn ba nghìn người. vì vậy khách tuy đông, nhưng cũng không có vẻ chật chội.

Người chứng hôn của hôm nay vốn dĩ là Hữu tướng Lý Lâm Phổ, nhưng hắn bệnh tình nặng thêm, không thể đi đến. chỉ đành đổi lại người khác, dưới lời mời của Lý Khánh An. tiền Lễ bộ Thượng thư Bùi Khoan vui vẻ đi tới chứng hôn cho hắn. nói ra Bùi Khoan cũng xem là có chút quan hệ nhân thân với Lý Khánh An.

ông ngoại của Độc Cô Minh Nguyệt tiền tướng quốc Bùi Diệu Khanh, bèn là tộc đệ của Bùi Khoan.

Lúc này Bùi Khoan đang ngồi chung trò chuyện với Cao Lực Sĩ.

Bùi Khoan cũng là một trong những người ủng hộ phe đông cung, nhưng hắn thoái sĩ đã hai năm nay, hắn đã không còn quan tâm đến việc trong triều nữa. mà là dồn tâm tư vào trong Phật giáo tu hành, nhưng đây không phải là hắn thật sự không có hứng thú với việc trong triều nữa. trong một mức độ lớn là hắn đã gặp nhiều trắc trở, đã chán ngán thất vọng rồi.

Nhưng mấy ngày nay, theo việc hoàng trường hiên ngang tôn nhập chủ đông cung, con tim chết đi của Bùi Khoan lại từ từ hồi sinh lại, nhưng hắn đã bảy mươi hai tuổi, trở lại quan trường hắn đã không còn khả năng nữa, hắn bây giờ quan tâm đến tiền đồ của con cháu mình hơn.

đặc biệt là trưởng tôn Bùi Du của hắn. nghe Lý Khánh An nói xuất xứ nơi Bái Chiếm Đình xa xôi. bây giờ đã trở về An Tây.

Trải qua sự tôi luyện của mấy năm nay, Bùi Khoan hi vọng trưởng tôn của hắn có thể sớm ngày trở về Trường An nhậm chức.

Lý Khánh An cũng đáp ứng trong vòng hai năm. sẽ tiến cử Bùi Du vào triều làm quan.

Vì tương lai của trưởng tôn mình, cũng vì mối quan hệ một chút duyên liên đới nhân thân kết lại giữa Lý Khánh An và Bùi gia.

Bùi Khoan cũng đặc biệt quan tâm đến tiền đồ của Lý Khánh An.

“Cao Ông.

Lý Khánh An lần này lấy Minh Nguyệt làm vợ, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tiền đồ của hắn a!”

Cao Lực Sĩ khẽ cười nói: “Bùi các lão, lời này nói ra từ đâu?”

“Cao Ông là đang giả hồ đồ ư!”

Bùi Khoan cười xòa, bèn nói: “Lý Khánh An từ năm Thiên Bảo tòng quân, trong thời gian sáu năm ngắn ngủi đã làm đến An Tây tiết độ sứ. tuy tốc độ thăng quan không bì kịp Dương Quốc Trung, nhưng ở quân phương cũng là cực kỳ hiếm thấy rồi, nhưng mà hắn thăng tiến quá nhanh, bèn tỏ ra có chút gốc gác không chặt, nền tàng không vững, nhưng đã lấy nữ nhi của Độc Cô gia. cháu ngoại của Bùi Diệu Khanh, đây bất luận là đối với quan hệ con người của hắn hay là sự ủng hộ của đại tộc Trung Nguyên cũng đều có ích lợi cả, vì vậy ta nói hắn trước đây là một hòn núi trơ trọi hiểm trở dốc đứng, bây giờ đã bắt đầu từ từ phát triển sang rặng núi lớn hùng vĩ bề thế rồi.”

Cao Lực Sĩ ha hả cười nói: “Bùi các lão nói thật có lý, nhưng mà Lý Khánh An không thể chỉ dựa vào thế tộc, hắn cũng cần phải báo đáp lại thế tộc mới được, như vậy mới có thế hai bên tiện lợi đôi đường.”

Bùi Khoan chính là có ý này, Lý Khánh An cũng phải bồi dưỡng con em trẻ tuổi trong Bùi gia. hắn không tiện mở lời, nên trông cậy Cao Lực Sĩ khuyên răn Lý Khánh An. hắn thấy Cao Lực Sĩ hiểu được ý của mình, bất giác xoa chưởng cười to: “Cao Ông thật hiểu lòng người khác a!”

Lúc này, trong đại sảnh loáng thoáng truyền lại tiếng vân bàn gõ vang, đây là để nhắc nhở giờ lành đã đến. các tân khách đồng loạt đứng dậy, ùa về phía trước đại sảnh, hướng trực diện phía trước đại sảnh đã bố trí ra một bãi đất trống. phủ lên một tấm thảm Ba Tư dày dày. trên bước tường chính diện treo dây thắt chữ Hỉ.

ở chính giữa dán một chữ ‘Hỉ’ (Hỉ đôi!!) màu đó to như cái đấu. phía dưới đặt một dãy giường mềm. các trưởng bối đều đã vào chỗ ngồi.

Lý Khánh An không có phụ huynh nhà trai, bèn do phu phụ Cao Lực Sĩ tạm thế, phụ huynh nhà gái bèn là phu phụ Độc Cô Hạo Nhiên và người cậu Bùi Mân.

Bùi Khoan thân là người chứng hôn cũng đã vào chỗ ngồi.

Hai bên đứng đầy bạn bè thân hữu. mười sáu thị nữ bưng lấy dây đồng tâm và các loại vật sính lễ, lúc này người chủ trì buổi lễ hô to một tiếng: “Giờ lành tới, cho mời tân nhân!”

Ba tân tướng (người đi theo cạnh bên cô dâu hoặc chú rể) bên tay trái cùng Lý Khánh An từ từ đi ra. ba phủ dâu bên phải dìu cô dâu Độc Cô Minh Nguyệt đi ra. lúc này Minh Nguyệt đã không còn quạt tròn che mặt nữa, đầu đầy trang sức lộng lẫy, mặt như hoa đào, mắt như sơn đen. da tuyết mặt hoa, đặc biệt xinh đẹp mê người. làm cho các tân khách tấm tắc trầm trồ.

Lúc này, đột nhiên quản gia chạy đến bên cạnh Cao Lực Sĩ hồi hộp nói nhỏ hai câu, Cao Lực Sĩ chợt đứng phắt dậy.

“Cao Ông.

đã xảy ra chuyện gì?”

Bùi Khoan kỳ lạ hỏi.

Cao Lực Sĩ nét mặt có chút quái dị, hồi hộp nói: “Thánh thượng quý phi nương nương và cả trữ quân đều đã cùng nhau đến rồi.”

Hắn vừa dứt lời. chỉ nghe bên ngoài có người hô to.

“Thánh Thượng giá lâm!

Quý phi nương nương giá lâm!

Thái tử điện hạ giá lâm!”

Trong đại đường mọi người cùng ồ lên, thánh thượng lại đích thân tham dự hôn lễ của Lý Khánh An, thật là quá nể mặt Lý Khánh An.

đại thần và các gia quyến đồng loạt dạt ra hai bên. nhường ra một con đường, chỉ thấy Đại Đường hoàng đến Lý Long Cơ dẫn theo Dương quý phi dưới sự hộ tống của mấy chục cung nữ hoạn quan đi vào, còn hoàng trữ Lý Dự thì đi theo phía sau.

Các đại thần cùng nhau thi lễ, “Tham kiến bệ hạ!”

Lý Long Cơ hôm nay mặc một bộ thường phục, đầu đội mũ sa, vô cùng giản đơn. hắn khoát tay cười nói: “Trẫm cũng là đến chúc mừng hôn điển của đại tướng quân, cũng giống như chư vị vậy, không thể làm người khách át chủ được.”

Cao Lực Sĩ vội vàng đi lên nghênh tiếp, hồi hộp nói: “Bệ hạ có đến sao không nói sớm một tiếng, lão thần còn có thể chuẩn bị chuẩn bị!”

Trong lúc vô thức, Cao Lực Sĩ đã đổi việc tự xưng của mình với Lý Long Cơ từ ‘lão nô’ thành ‘lão thần’, tuy chỉ là sai khác một chữ, nhưng ý nghĩa lại hoàn toàn khác nhau rồi, bày tỏ ông đã thoát ly khỏi vị trí tâm phúc của Lý Long Cơ, bên trong đó vừa có sự biết điều của ông. nhưng ít nhiều cũng có một chút bất mãn đối với sự bạc tình của Lý Long Cơ.

Lý Long Cơ cũng đồng thời thay đổi cách xưng hô với Cao Lực Sĩ. hắn cười nói: “Không giấu gì Cao Ông. trẫm vốn dĩ thân thể không khỏe, không muốn đến đây, nhưng quý phi kiên trì nhất định phải đến. trẫm cũng chỉ đành đi cùng quý phi đến thôi”

Lúc này, Độc Cô Hạo Nhiên cũng cuống quít đi lên. vạn phần cảm động nói: “Bệ hạ lại đến tham gia hôn lễ tiểu nữ. thần vô cùng cảm kích!

Vô cùng cảm kích a!”

Hắn vừa cảm động, nhưng cũng chột dạ. từ lần trước Lý Long Cơ tiếp kiến hắn đến nay, sau đó đã không còn tiếp kiến hắn nữa. sự việc như thế chỉ có thể lĩnh hội ngầm, không thể truyền đạt qua lời. hắn không thể thỏa mãn yêu cầu của Lý Long Cơ, sự lo lắng bất an trong lòng chỉ tưởng tượng thôi cũng đã hiểu.

Lý Long Cơ liếc mắt nhìn hắn. trong mắt thoáng hiện một sự bực tức khó phát hiện, hắn chợt quay sang ha hả cười nói: “Độc Cô ái khanh hôm nay gả con gái. trẫm cũng phải chúc mừng khanh a!”

Cho dù nét bực tức thoáng qua chợt tắt trong mắt Lý Long Cơ, nhưng vẫn là bị nhãn lực nhạy cảm dị thường của Lý Khánh An chộp được, trong lòng hắn lập tức trở nên cảnh giác.

Lý Long Cơ chẳng hề có ý định buông tha Minh Nguyệt, hắn vẫn còn đang chờ đợi cơ hội ra tay, đúng vậy. hắn là hoàng đế cửu ngũ chí tôn. hắn làm sao có thể nguôi lòng với một nữ nhân hắn không chiếm được.

Lúc này.

Lý Long Cơ đã nhìn về phía hắn.

Lý Khánh An chắp tay thi lễ với hắn. hắn lúc này không thể đi khỏi.

Lý Long Cơ mỉm cười, cũng khẽ gật đầu chúc phúc với hắn. nhưng ánh mắt của hắn lại không cầm lòng mà liếc qua trên người Minh Nguyệt, lại có tật giật mình mà mỉm cười với Bùi Khoan.

Bùi Khoan vội vàng đi lên nghênh đón.

Dương quý phi lòng tỉ mỉ như sợi tóc. nàng phát hiện bên cạnh Lý Khánh An và Minh Nguyệt đã xuất hiện dây đồng tâm.

đây là sắp phải bái đường rồi. nàng biết giờ giấc bái đường thành hôn khá quan trọng, bèn vội nói với Lý Long Cơ: “Bệ hạ. hãy để hai người bái đường trước, đừng để trễ giờ giấc.”

Lý Long Cơ liếc nhìn Minh Nguyệt một cái. gật đầu nói: “Để tân nhân bái đường!”

Hôn lễ tiếp tục tiến hành.

Lý Long Cơ và Dương quý phi ngồi xuống vị trí thượng khách, hắn ánh mắt phức tạp dõi theo Độc Cô Minh Nguyệt. nữ tử xinh đẹp tuyệt trần như vậy mà lại bị Lý Khánh An chiếm được, trong lòng hắn thầm hận khôn xiết, nếu không phải là mình lo nghĩ đến thanh danh, làm sao mà đến lượt hắn Lý Khánh An chứ?

Giây phút này, Lý Long Cơ âm thầm hạ quyết tâm. bất luận thế nào, phải giành được Độc Cô Minh Nguyệt đến tay mình.

Bước đầu tiên của hôn điển là uống rượu hợp cẩn. có chút giống rượu giao bôi của ngày nay, nhưng ý nghĩa lại vô cùng sâu rộng, uống rượu hợp cẩn rồi. cả đời mãi là phu thê, phong tục của các nhà triều Đường không phải dùng ly rượu, mà là dùng ly rượu làm từ khổ qua. tân lang tân nương mỗi người uống một nửa.

Đây là việc của trưởng bối nhà trai.

Cao Lực Sĩ đứng dậy nói với hai người: “Hôm nay là ngày đại hỉ của hai người, từ bây giờ trở đi hai người sẽ sắp sửa cùng nhau sống một cách bình lặng rồi, ta hi vọng hai người có thế kính trọng nhường nhịn lẫn nhau, gia đình hòa thuận mọi sự hưng thịnh, đây là đạo lý ngàn xưa không vỡ, hai người phải nhớ lấy câu này.”

Cao Lực Sĩ thấy hai người đều gật đầu. liền cười nói: “Uống rượu hợp cần là quy củ trước khi bái đường, được rồi. giờ lành bái đường sắp đến rồi. bắt đầu đi!”

Minh Nguyệt nâng ly rượu khổ qua lên. uống xong nửa ly, thẹn thùng khôn tả đưa cho Lý Khánh An, Lý Khánh An khẽ mỉm cười, đón lấy ly rượu một hơi uống cạn.

trời đã tối dần. tiếng pháo và tiếng trống lạc lại vang lên bên ngoài, đây là giờ lành thành hôn bái đường đã đến rồi, hai nữ phủ dâu Như Thi và Minh Châu bưng dây đồng tâm đỏ đi tới.

Minh Nguyệt tỉ mỉ như sợi tóc, vốn dĩ là sắp xếp tỉ muội Như Thi Như Họa cầm giữ dây đồng tâm.

đôi tỉ muội song sinh có diện mạo vẻ ngoài y như hai giọt nước này có lẽ sẽ có hiệu quả diễn đạt hơn. nhưng Minh Nguyệt cũng biết rằng, đôi tỉ muội hiếm có này cũng sẽ tất yếu gây ra sự ganh tị của một vài người nào đó. sẽ gia tăng áp lực cho Lý Khánh An, ví dụ như đương kim hoàng đế ngồi trên chỗ ngồi thượng khách, ánh mắt lạnh lùng kia.

Vì vậy ở giây phút cuối cùng, Minh Nguyệt đã thay đổi chủ ý, để muội muội Minh Châu thay thế Như Họa lộ diện, lúc này, Bùi phu nhân đứng dậy, bà đích thân đưa một đầu dây lụa đồng tâm cho cô gia, cũng chính là chính thức giao con gái cho hắn. một đầu còn lại giao cho con gái.

Hai người đứng sánh vai nhau, giữa sảnh đã chật ních khách, đa số là các thượng khách quan trọng và trưởng bối của Độc Cô gia.

“người chứng hôn đọc diễn văn!”

Người chủ trì buổi lễ hô to một tiếng.

Bùi Khoan đằng hắng một tiếng, đứng dậy, mỉm cười chậm rãi nói: “Nhân dịp giờ lành cảnh đẹp, hoa tươi nguyệt đầy này, An Tây Lý Khánh An An quân xin cưới Trường An Độc Cô thị Minh Nguyệt, ta với danh nghĩa người chứng hôn tuyên bố, hai người từ đây kết mối đồng tâm. phu thê ân ái, bạch đầu giai lão.”

Người chứng hôn dứt lời, người chủ trì bèn hô: “Giờ lành đến, tân nhân bái đường!

Nhất bái thiên địa.”

Hai người từ từ hướng ra ngoài, cùng nhau quỳ xuống dưới tấm đệm bên cạnh, hướng về bầu trời ngoài sảnh đường hành lễ quỳ lạy.

“Nhị bái cao đường!”

Hai người lại xoay người lại, hướng về mấy vị trưởng bối chính diện cùng nhau quỳ xuống, khấc đầu bái tạ mối ân dưỡng dục, Bùi phu nhân lại không cầm lòng mà rơi lệ.

“Phu thê giao bái!”

Hai người dưới sự dẫn dắt của phù rể và phù dâu, mặt đối mặt quỳ xuống, hướng vào nhau dập đầu lạy một cái, lúc này hai người đã chính thức kết làm phu thê rồi.

“Cô dâu đưa vào động phòng!”

Tiếng pháo nổ và tiếng trống lạc lại lần nữa vang lên, Minh Nguyệt và phù dâu được đưa vào động phòng, hôn yến bên ngoài Cao phủ cũng chính thức bắt đầu.

Lý Khánh An không thể đi, hắn phải uống một vòng rượu đáp tạ tân khách, rồi mới có thể vào động phòng.

Lý Khánh An cầm một chén rượu đi đến trước mặt Lý Long Cơ trước, đây là lãnh đạo của hắn, dĩ nhiên phải kính lãnh đạo trước.

“Đa tạ bệ hạ có thể tham gia hôn lễ của thần, thần nguyện chúc bệ hạ thân thể khỏe mạnh, vạn tuế vĩnh cát!”

Đây là lời nói đại cát đại lợi, nhưng từ trong miệng Lý Khánh An nói ra lại chất chứa một chút khuyên răng, muốn có thân thể khỏe mạnh, thì phải ít gần phụ nữ, thanh tâm quả dục.

Lý Long Cơ cũng nâng chén ha hả cười nói: “Hôm nay là ngày đại hỉ của Lý tướng quân, nhất định phải say khướt mới thôi, nào!

Hãy uống chén đầu tiên trước.”

Dương quý phi bên cạnh khẽ chau mày, cười nói: “Bệ hạ hồ đồ rồi. hôm nay là giờ lành cảnh đẹp, động phòng hoa chúc, Lý tướng quân uống say rồi, cô dâu sẽ không vui đó!”

“Chà!

Nàng xem ta thật hồ đồ chưa kìa, được! chỉ uống một chén!”

Lý Khánh An gật đầu mỉm cười với Dương quý phi, một hơi uống cạn chén rượu.

Lý Long Cơ cũng uống xong, hắn đặt chén xuống nói: “Thôi được, trẫm phải quay về đây.”

“Thánh Thượng, nương nương hồi cung!”

Mọi người đồng loạt đứng dậy thi lễ.

Lý Long Cơ dưới sự hộ tống của thị vệ và cung nhân hiên ngang đi khỏi.

Trong đại đường lại bắt đầu náo nhiệt mời rượu: “Đại tướng quân, ta kính ngài một ly, không! phải là phù rể uống.”

Động phòng ở phủ Dung lầu, cách đại sảnh khá xa, dưới lầu có mười mấy a hoàn đang đứng, động phòng ở lầu ba. chia làm nội ngoại lưỡng thất, ở giữa cách một bức rèm sa.

đều bố trí vóc gấm tươi vui, dán đầy chữ “Hỉ” (Hỉ đôi!!) tranh bách tử (trăm con) mập mạp đáng yêu, ở nội thất, một đôi nến đỏ to phụt phụt cháy sáng.

Trong phòng chỉ có một chiếc giường gỗ to lớn. chiếm trọn cả nửa căn phòng, một trướng màn phù Dung màu hồng đào cao cao rũ xuống, trong màn che là tổ ấm tình yêu mềm mại mà ấm áp của họ.

Minh Nguyệt ngồi trước giường, trong lòng vừa hoan hỉ vừa thấp thỏm, nàng hoan hỉ là cuối cùng đã gả cho tình lang mà mình yêu thương, hôn sự của nàng gập ghềnh trắc trở cả chặng đường, cuối cùng đã có được kết cục viên mãn, đã chờ đợi đến thời khắc quan trọng nhất cả đời, đêm động phòng hoa chúc.

Nhưng đêm đặc biệt này cũng làm cho nàng thấp thỏm không yên. tối qua, mẫu thân của nàng đã nói cho nàng nghe việc mà đêm nay sẽ xảy ra. trong lòng Minh Nguyệt vừa ngọt ngào lại thẹn thùng, lại càng tràn đầy sự trông chờ.

“Chú rễ tới rồi!”

Dưới lầu đã vang lên tiếng nói của a hoàn.

Minh Nguyệt ‘a!’ một tiếng hô nhỏ, trong lòng đập lên thình thịch, trên bậc thang vang lên tiếng bước chân nặng trịch.

“Huynh ấy uống nhiều lắm sao?

Bước chân nặng nề như vậy, huynh ấy có phải là rất mệt rồi. huynh ấy hôm nay đã cỡi ngựa cả ngày trời, vẫn chưa được dừng lại.”

Minh Nguyệt trong đầu miên man suy nghĩ, lúc này. trước cửa truyền đến hai tiếng nói của a hoàn hồi môn: “Chào cô gia!”

“ừm!

Chào!

À...

đêm nay không cần các ngươi hầu hạ nữa, cô nương nhà các ngươi, ta biết hầu hạ hơn các ngươi, các ngươi cũng mệt rồi, đi về nghỉ ngơi sớm đi!

“Cô gia. bọn nô tì đêm nay ngủ ở gian ngoài!”

“Đây là tên khốn kiếp nào an bài thế!

Các ngươi làm sao có thể ngủ gian ngoài.”

“Đây là phu nhân an bài, nói hai người ban đêm sẽ dậy khuya, cần hầu hạ.”

“À!

Là phu nhân các ngươi an bài, thật ra không cần thiết, cái đó... không tiện, các ngươi hiểu chưa?”

“nhưng mà phu nhân?”

Lúc này, Minh Nguyệt trong phòng đã lên tiếng: “Thu Diệp, Xuân Thủy, hai ngươi nghe lời đi phòng khác ngủ đi!

Bây giờ trong nhà là cô gia làm chủ.”

“Vâng!

Cô nương.”

Hai a hoàn đóng cửa đi ra.

Lý Khánh An vén màn lên đi vào trong phòng, cười nói: “Trong tủ đồ, trong rương gỗ đều kiểm tra hết chưa?”

Minh Nguyệt không khỏi đỏ mặt, cúi đầu nói nhỏ: “Đều đã tìm qua rồi, ngoại trừ trong tủ đồ Minh Châu núp vào, không còn ai khác.”

“Con tiểu nha đầu kia, đến lúc này rồi vẫn còn không nỡ xa rời tỷ tỷ sao?”

Lý Khánh An cười nói.

“Phu quân không uống nhiều rượu chứ?”

Minh Nguyệt khẽ cắn môi một cái hỏi.

“Làm sao có chứ?”

Lý Khánh An đi lên trước, tháo mũ phượng của nàng xuống, lấy bích ngọc trâm ra, một mái tóc đen láy như thác nước xõa xuống, càng tôn vẻ trắng ngần nõn nà của da thịt nàng, hắn dùng tay khẽ nâng cằm của nàng lên. nhìn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp quốc sắc thiên hương ở trước mặt này, môi đỏ căng mọng mềm mại đó, làn thu ba sóng sánh tha thiết mông lung như khói, ánh mắt nàng e thẹn nhìn xuống, không dám đối mặt với ánh mắt nóng bỏng của hắn.

Lý Khánh An không cầm lòng mà cúi thấp đầu, hôn mạnh lên môi nàng, hút lấy môi hồng thơm ngọt trơn nõn của nàng, tay thì không yên phận mà lướt đến gò ngọc nhỏ cao mà đàn hồi, Minh Nguyệt toàn thân run lên, thân mình hồi hộp đến cứng ngắt, Lý Khánh An vừa kính vừa yêu nàng, biết nàng ở trong việc như thế vô cùng giữ kẽ, không cho phép mình chạm vào nàng quá mức, nhiều nhất cũng chỉ là hôn nhẹ ôm ấp, hắn thử thăm dò tay từ từ trượt về phía trước, thấy nàng không đẩy mình ra, hắn từ từ táo bạo hơn, tay đưa tới, bèn cầm lấy ngọc phong lủng lẳng của nàng, không ngờ lại giống như một chén ngọc úp lại, rất có tính đàn hồi, hắn bắt đầu mặc sức xoa xoa bóp bóp.

Minh Nguyệt vẫn là tấm thân trong trắng, làm sao chịu được sự khiêu khích thủ pháp thuần thục của hắn, nàng gập lưng bắt đầu thở khẽ, Lý Khánh An đã là lửa dục cháy mình rồi. hắn ôm lấy chỗ gập chân của Minh Nguyệt, bế nàng dậy, quỳ xuống đi vào trong rèm.

“Phu quân, tắt nến đèn đi!”

Minh Nguyệt run giọng nói.

“Đừng tắt, ta muốn xem nàng cho rõ.”

“Vậy huynh đợi lát nữa... nhất định phải tắt đèn đi.”

“Đợi lát nữa?

Đợi lát nữa là lúc nào?”

Lý Khánh An thấp giọng trêu đùa.

“Muội không... biết.”

Rèm đã buông xuống rồi, trong màn truyền đến tiếng cởi áo sột soạt, chốc chốc lại có tiếng vang leng keng của trang sức, nhìn xuyên tấm màn trướng mỏng mỏng, Minh Nguyệt đã phơi bày nguyên tấm thân ngọc ngà của nàng, thân không mảnh vải, da dẻ trắng nõn mịn màng, đường cong đầy đặn tuyệt vời, đôi gò ngọc nhỏ cao căng tròn kia, cặp mông ngọc đầy đặn nuột nà. còn có vùng đất cỏ thơm mơn mởn. làm cho Lý Khánh An mê say khôn xiết.

Hắn hai ba nhát đã lột sạch y phục của mình, mang thân ngọc đầy hấp dẫn đẫy đà vô cùng ở trước mắt ôm thật chặt, hai tấm thân trần đặt sát nhau.

Minh Nguyệt đã cảm thấy vật nọ mà mẫu thân đêm qua có nói, đang nóng ran cháy bỏng giữa hai đùi của nàng, cứng vô cùng, nàng hồi hộp nhắm mắt lại, trong lòng vừa ngượng nghịu, lại trông chờ, thỏ thẻ thấp giọng nói: “Phu quân, tắt đèn đi!”

Lý Khánh An túm lấy y phục của mình, ném về phía ngọn nến, ‘phủ’ một cái. ngọn nến đã tắt lịm.

“Phu quân, cái đó của huynh là gì vậy?”

Minh Nguyệt cho dù vô cùng xấu hổ, nhưng vẫn không nhịn được tò mò hỏi.

“Hì hì!

Muội sờ sờ thì sẽ biết.”

Lý Khánh An lấy tay của Minh Nguyệt dẫn đến cầm chặt, Minh Nguyệt giống như sờ tới than hồng vậy, sợ đến vội vàng buông ra. lúc này lửa dục đã sắp xé toạt lồng ngực của Lý Khánh An. hắn tách hai chân của Minh Nguyệt ra. nâng lấy đôi mông to tròn trắng mập nõn nà của nàng. từ từ tìm thấy vùng đất ẩm thấp ươn ướt kia.

“Ta tới đây!”

Hắn hùng phong phất phới, như ngựa trắng phóng qua khe suối, ra sức đẩy lưng một cái.

đâm thẳng vào chỗ sâu nhụy thắm...

Hai a hoàn hồi môn ngủ ở gian bên. tuy từ bây giờ trở đi các nàng phải nghe lời của tân lão gia, nhưng lâu ngày đã nuôi thành thói quen, làm cho hai nàng nhớ mãi không quên lời của Bùi phu nhân, hai nàng ngủ đến nửa đêm, bỗng chốc bừng tỉnh, phu nhân nói. tân nhân sẽ thức đêm. hai nàng ngồi dậy, nghĩ là nên đi phòng bên hầu hạ không, lúc này, các nàng đột nhiên nghe thấy loáng thoáng truyền đến tiếng rên rỉ và tiếng thở dốc khe khẽ của cô nương, hai a hoàn sững người, bây giờ đã là canh ba rồi, hai nàng nhìn nhau, cùng nhau che miệng cười lên, vị cô gia này thật là lợi hại a!

Chương 301: Tuyệt không cam tâm

Sau vài độ mây mưa. cả Lý Khánh An và Minh Nguyệt cuối cùng cũng vắt cạn sức lực, ôm nhau ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau trời vừa sáng, đồng hồ sinh học của Lý Khánh An đã đúng giờ hối thúc hắn dậy.

Hắn vừa thò tay ra cạnh bên nhưng lại chả thấy ai. làm hắn giật mình ngồi phắt dậy.

“Minh Nguyệt!”

“Phu quân muội ở đây!”

Rèm cửa đã được vén lên.

Minh Nguyệt đang ngồi trước bàn trang điểm ở gian ngoài.Tay nàng đang nhẹ nhàng chăm sóc cho bộ tóc mây của mình.

Nàng quay đầu cười ngọt ngào, ánh mắt long lánh, thần sắc vừa dịu dàng lại vừa quyến rũ. làm say cả hồn Khánh An.

“Nàng qua đây!”

Lý Khánh An vẫy vẫy tay gọi nàng, nụ cười của hắn trông có vẻ gian gian như đang toan tính điều chi.

Minh Nguyệt nghĩ đến cảnh mây mưa đêm qua mà không khỏi mỏi lả cả người, đến hơi sức đứng dậy cũng không còn đâu.

“Phu quân, gọi muội có việc chi ư?”

Thân mình Minh Nguyệt uyển chuyển vài bước nhẹ nhàng đi đến gần hắn. rồi nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, nắm lấy tay phu quân mình cười nói: ‘‘Nhưng muội nói trước, giờ trời đã sáng, ban ngày việc gì cũng không được phép làm.”

“Ta làm sao còn sức mà làm nữa.

Nào!

Lại đây thơm ta một cái.”

Lý Khánh An chớp chớp mắt. chỉ vào má mình nói.

“Cái tên vô lại này!”

Minh Nguyệt cười mắng, nàng vén nhẹ tóc lên. khom ngươi đưa cặp môi mềm mại của mình in lên mặt hắn. nhưng không ngờ Lý Khánh An lại đột ngột quay đầu lại. chủ động hôn lại môi nàng.Hai tay hắn còn ôm chặt nàng vào lòng mình.

“Phu quân.”

Nàng không chống chọi được mấy lần liền đã chìm đắm trong nụ hôn tựa vũ bão cùng bàn tay vuốt ve của phu quân mình.

Chẳng mấy chốc nàng cũng xuân tình manh nha, không biết trời cao đất rộng đón nhận tình yêu của Lý Khánh An, để rồi say trong cơn ân ái nam nữ trong lòng phu quân.

Không biết bao lâu sau, cuối cùng cũng mưa tạnh mây tan.

Minh Nguyệt nằm tựa trên người Lý Khánh An. mắt nàng nhắm chặt như vẫn còn đang đắm chìm trong hoan hỉ và kích thích cực độ.

Trong lòng Lý Khánh An cũng sảng khoái tột cùng.

Hơi thở hắn vẫn có chút hổn hển, nhưng tay vẫn trìu mến vuốt ve chiếc lưng ong mịn màng cùng ngọc đồn mượt mà của Minh Nguyệt.

“Cô nương!”

Gian ngoài bỗng vang lên tiếng của nha hoàn Xuân Thủy.

Minh Nguyệt hoảng quá vội kéo áo quần qua che lại thân mình, nhưng Lý Khánh An lại ôm chầm lấy nàng, quay đầu ra giận dữ trách: “Không biết phép tắc, nếu lần sau ngươi còn dám vô lễ nữa sẽ bị xử phạt nặng!”

Xuân Thủy hoảng quá vội lui ra ngoài mãi không dám hó hé một tiếng.

Minh Nguyệt vội mặc lại áo quần nhìn Lý Khánh An áy náy nở nụ cười rồi đi ra ngoài phòng.

“Cô nương, phu nhân có sai người mang lời cho cô nương.”

Thấp thoáng nghe Minh Nguyệt nói với nha hoàn: “Sau này các ngươi nhất định phải sửa lại, lão gia mới là chủ nhân trong nhà này, chúng ta đã không còn là người của Độc Cô phủ nữa. nhớ chưa?

Sau này không được phép tự tiện vào phòng, phải tuân thủ quy cứ của lão gia.”

“Cô nương, bọn nô tỳ sẽ khắc ghi.”

“Nhớ là được rồi, hôm nay ta phải đi xem phủ đệ của chúng ta, một hồi các người đi cùng ta.”

Minh Nguyệt dặn dò vài câu xong lại quay trở lại phòng. nói với Lý Khánh An: “Phu quân, muội một hồi phải đi xem phủ đệ của chúng ta. huynh có đi cùng với muội không?”

“phủ đệ thì cũng chẳng cần phải đi xem nữa.

Minh Nguyệt, nàng qua đây!”

Minh Nguyệt thấy sắc mặt Lý Khánh An có vẻ nghiêm túc, không còn cái vẻ nham nhở vừa rồi, nàng không khỏi ngạc nhiên hỏi: “Phu quân, có việc gì ư?”

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc, bèn từ từ nói: “Nàng phải đi An Tây cùng ta. dù thế nào đi chăng nữa. nàng tuyệt không thể ở lại Trường An.”

“Phu quân, muội thật sự có thể đi An Tây cùng huynh ư?”

Minh Nguyệt có phần kích đồng, nàng ngồi trên đùi Lý Khánh An.

ôm chằm lấy cổ hắn làm nũng: “Việc này là do huynh nói đấy nhé. phải dẫn muội đi An Tây .muội cũng muốn được ở bên huynh.”

Lý Khánh An cười cười nói: “Đương nhiên, có người không thể quên được nàng, ta làm sao dám yên tâm để nàng lại Trường An một mình.”

Sắc mặt của Minh Nguyệt bỗng chốc tái xanh, cắt không ra hột máu.

Nàng đứng dậy, giọng run lẩy bẩy nói: “ Ý phu quân nói là muội sẽ không giữ đạo làm thê tử ư?”

“Không!

Không!”

Lý Khánh An vội lắc đầu an ủi nàng nói: “Nàng đang nghĩ đến đâu thế này?

Ta chỉ đương kim hoàng đế, không lẽ nàng không cảm nhận thấy ư?”

Minh Nguyệt mím chặt môi nói: “Phu quân yên tâm, dù người có ép muội thế nào chăng nữa, muội cũng tuyệt đối không chiều, cùng lắm muội sẽ dùng chết để tỏ rõ ý mình.”

Trong lòng Lý Khánh An cảm động vô cùng.

Hắn ôm chặt thê tử trong lòng mình nói: “Đừng nói những lời ngốc nghếch này nữa, ta làm sao có thể để nàng chết được, nàng phải cùng ta đi đến lúc đầu bạc chứ!

Dẫn nàng đến An Tây chính là cách làm tốt nhất

Minh Nguyệt ghì sát mặt mình vào lòng hắn. thỏ thẻ nói: “Nhưng mẫu thân nói, vợ con của Tiết độ sứ sẽ phải làm tin tại Trường An. huynh làm sao có thể dẫn muội đi được?”

Lý Khánh An đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mượt mà của nàng cười nói: “Nàng cũng đã gả cho Lý gia ta.

đương nhiên phải đi cúng tế ông bà chứ!

Linh cữu của họ đều được đặt ở Toái Hiệp, ta sẽ dùng lý do này để đưa nàng đi An Tây, sau đó ta sẽ nói nàng vì thủy thổ không phục, ngã bệnh, đợi khi bệnh khỏi, ta sẽ nói nàng đã mang thai, sau đó sẽ nói là con còn nhỏ, chung quy sẽ có lý do để cho qua thôi, sẽ không để nàng phải quay lại.”

Nói đến đây, Lý Khánh An lại trầm tư một lúc nói: “Có điều cũng không dễ dàng gì có thể chạy thoát được, nếu ta đoán không sai, thì hoàng đế thế nào cũng sẽ tìm biện pháp phòng ngừa nàng ra đi.”

“Phu quân, muội cảm thấy hơi sợ!”

Minh Nguyệt lo lắng nói.

Lý Khánh An lại nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên. hôn đôi non môi phấn hồng của nàng, nói: “Không việc gì phải sợ cả. hãy tin tưởng phu quân của nàng sẽ có năng lực bảo vệ nàng.

Cho dù người có là đương kim hoàng đế đi chăng nữa thì sao?

Người dám cướp vợ ta. ta sẽ dám nhất nộ vì hồng nhan, đoạt luôn giang sơn của người!”

Minh Nguyệt ôm chằm lấy lưng phu quân mình, nàng áp chặt má vào lòng hắn.

Lúc này, nàng chỉ thấy đầy cảm kích và quyến luyến với phu quân mình.

“Tối nay chúng ta sẽ đến doanh trại.”

Trong Hưng Khánh Cung.

Lý Long Cơ mới sáng sớm đã bắt đầu giờ chứng, vừa ném ly, lại vừa quát mắng trút giận lên bọn cung nữ, hoạn quan. chỉ cần ai khiến người nhìn không vừa mắt lại bị lôi ra ngoài đánh đòn nặng.

Trong cung ai nấy đều hoảng hoậng hốt hốt. không ai dám thở mạnh, chỉ sợ mình mà lỡ bất cẩn. người tiếp theo phải khổ sở sẽ là bản thân.

Trong lòng Dương Ngọc Hoàn hiểu rõ, vì tối hôm qua.

Độc Cô Minh Nguyệt đã chính thức trở thành thê tử của Lý Khánh An.

Điều này nàng cũng thật bất lực. vấn đều của Lý Long Cơ nàng hiểu hơn ai hết. nhưng trên thực tế. có thể nói người đã không thể hành phòng sự.

Nếu nói năm ngoái người đã chung tình Độc Cô Minh Nguyệt, đó là bị nữ sắc của nàng quyến rũ.

Nhưng còn bây giờ, đấy chẳng qua là do không có được Minh Nguyệt, nên người canh cánh trong lòng.

Dương ngọc Hoàn rất hiểu Lý Long Cơ, người là một người cố chấp cực đoan tột đỉnh, vì một người phụ nữ có thể bất chấp thủ đoạn.

Hơn nữa. hai năm nay, tính người lại còn trở nên ngày càng cố chấp, ngày càng cực đoan hơn. thậm chí có thể nói lậ mù quáng.

Việc gì mà người đã nhận định là thế thì rất khó mà có ai có thể lây chuyển được ý tưởng của người, dù là bản thân nàng cũng khôn gđược.

“Nương nương, điện hạ đã đến.”

Dương Ngọc Hoàn vội đứng dậy, chỉ thấy Lý Long Cơ đang đùng đùng đi vào, “Suốt ngày ở trong Hưng Khánh Cung. làm trẫm cũng sắp buồn chán mà chán.”

Dương ngọc Hoàn từ từ thi lễ nói: “Nếu điện hạ thật sự thấy buồn chán quá. hay chúng ta có thể ra ngoài thì thị. năm ngoái thần thiếp đã khuyên điện hạ nên đi Thục Trung tuần tra. mà điện hạ lại không chịu đi.”

Lý Long Cơ vừa ngồi xuống lại nói với lại cung nữ xung quanh: “Các ngươi đều lui hết ra ngoài!”

Bọn cung nữ vội vã lui ra ngoài.

Trong phòng giờ này chỉ còn lại người cùng Dương Ngọc Hoàn.

Lý Long Cơ thở một hơi dài nói: “Trẫm tuy là hoàng đế quyền quý, có lúc lại cảm thấy mình không bằng một tiểu dân dân gian bình thường.”

“Vì sao điện hạ lại nói thế?”

“Khó khăn lắm mới có một người phụ nữ lọt vào mắt trẫm. nhưng cuối cùng nàng lại không thể thuộc về mình, vậy hoàng đế này có làm nữa thì còn ý nghĩa gì.”

“Điện hạ đã để mắt đến ai ư?”

Dương Ngọc Hoàn giả vờ hồ đồ hỏi.

Lý Long Cơ mãi một lúc không thốt lên được lời nào.

Sau người lại có thể nói như thế, người làm sao có thể nói rằng mình đã để ý đến thê tử của một đại thần ư?

Người đến tìm Dương ngọc Hoàn chính là hi vọng nàng có thể thông cảm tâm ý của mình, đi mời Độc Cô Minh Nguyệt vào cung. không cần mình phải mở miệng.

Nhưng Dương Ngọc Hoàn lại không chịu hiểu, thế này thì làm sao người có thể mở miệng nói được.

Mãi một lúc sau. người mới từ từ nói: “Trong lòng trẫm buồn bực. việc này không nhắc đến nữa!”

Người lại đứng dậy đi về phía bên ngoài. ‘Trẫm hôm nay có việc phải đi Đại Minh Cung, tối nay có thể sẽ không quay về nữa. nương tử không cần phải chờ trẫm.”

Dương ngọc Hoàn bất lực ngồi xuống.

Nàng biết rằng Lý Long Cơ đi Đại Minh Cung chính là đi tìm Mai Phi, trong lòng người buồn bực. nhưng lại đi tìm nàng ta tâm sự.

Giờ người đã ngày càng đối xử lạnh nhạt của bản thân.

Một nỗi cô đơn nặng trĩu bao trùm lên trái tim của Dương Ngọc Hoàn.

Long giá đang từ từ di chuyển, hàng ngàn Vũ Lâm quân đi phía trước mở đường, đuổi những hành nhân qua lại sang hai bên.

Lý Long Cơ ngồi trong long giá. người lạnh lùng vô cảm nhìn những lão bá tánh đang quỳ lạy với mình ở hai bên.

Đến nay, người đã làm hoàng đế bốn mươi mấy năm.

Giang sơn Đại Đường đều nắm trong tay người.

Người thích giang sơn. nhưng cũng thích mỹ nhân.

Trong mắt của người, dù là giang sơn hay mỹ nhân đi chăng nữa thì cũng đều là vật riêng trong túi của Lý Long Cơ hắn. phải chiều theo sở thích của người.

Hậu cung của người đã là hậu cung nguy nga nhất, đông nhất từ cổ chí kim. có hơn bốn vạn phi tần. phần mỹ nữ của . người đều chỉ mong có thể thu nhận hết vào hậu cung của mình, đều chỉ mình thu hết vào sở hữu của mình.

Tất nhiên, còn việc có dùng đến hay không lại là một việc khác.

Người có sở thích sưu tập mỹ nữ.

Đây đã là một thú vui của người, chỉ cần là người phụ nữ người để mắt. thì người sẽ bất chắp mọi thủ đoạn để sở hữu người ấy cho kỳ được.

Lần này người lại để mắt đến Độc Cô Minh Nguyệt, người phụ nữ này có dung mạo không thua gì quý phi đã khiến trái tim người rung động.

Nếu có thể thu nhận nàng vào cung, nàng cùng Dương quý phi chính là Đại Kiều và Tiểu Kiều của người, có hai người phụ nữ này, tất cả những người phụ nữ khác đều không còn lọt được vào mắt người nữa.

Hai nàng sẽ ở bên người, cùng người qua nốt tuổi xế chiều.

Nhưng mà người phụ nữ mà Lý Long Cơ này chấm, lại cố nhiên để sau khi lọt vào mắt người mà lại gả cho Lý Khánh An.

Đây là sự tình người làm hoàng đế bốn mươi mấy năm nay chưa từng xảy ra. khiến trong lòng cảm thấy ấm ức, mà người lại không dám quá ngang nhiên đi cướp người phụ nữ của một Tiết độ sứ.

Đây không liên quan đến lễ nghi liêm sỉ gì.Cả con dâu của mình người còn người cướp, thì còn để ý gì đến liêm sỉ.

Điều người để tâm đó là An Tây.

Người hiện nay còn cần Lý Khánh An giành vạn Lý giang sơn vùng Lĩnh Tây giúp mình.

Mục tiêu của Lý Khánh An cũng đã khiến người rung động, đưa An Tây trở thành châu huyện của Đại Đường.

Đấy là mục tiêu mà hàng trăm năm nay Đại Đường chưa một ai có thể hoàn thành.

Dù là Thái Tông.

Cao Tông hay là hoàng đế Võ Tắc Thiên đi chăng nữa. dù là Hầu Quân Tập hay Vương Hiếu Tiếu, và cả lão Phu Mông Linh Sát.

Cao Tiên Chi; bọn họ cũng chưa từng một ai có thể làm được.

Nhưng giờ ở Lý Khánh An, Lý Long Cơ lại nhìn thấy hi vọng.

chính vì điểm này mà Lý Long Cơ tạm thời chưa muốn động đến Lý Khánh An.

Và hơn nữa.

Lý Khánh An còn là trụ cột triều đình mà người muốn để lại cho trưởng tôn.

Có điều, người muốn có Minh Nguyệt, điều này cũng chả hàm hồ chút nào.

Việc này nhìn có vẻ mâu thuẫn, nhưng trong mắt Lý Long Cơ thì chả mâu thuẫn chút nào, người tin rằng Lý Khánh An sẽ không vì một người phụ nữ mà bỏ cả quyền Tiết độ sứ An Tây, người phải tạo áp lực với Lý Khánh An.

để hắn ngoan ngoãn dâng tặng Minh Nguyệt cho mình, hay chỉ là biết mắt nhắm mắt mở, cùng lắm người sẽ ban thêm cho hắn vài mỹ nữ để đền bù.

Nghĩ thế, Lý Long Cơ bèn quay sang nói với Ngư Triều n hầu hạ cạnh bên: “ngươi đi một phen Lễ bộ, cứ nói là ý chỉ của trẫm. chính thức sắc phong vợ của Lý Khánh An làm Quận vương phi, mệnh hắn khai phủ lập chế.”

Vợ chồng son vừa tân hôn.

Lý Khánh An và Minh Nguyệt, lang hữu tình, thiếp hữu ý bên nhau được một ngày.

Vào lúc chiều thì quan viên Lễ bộ đã đến truyền đạt ý chỉ của Lý Long Cơ, chính thức phong Độc Cô Minh Nguyệt làm Quận vương phi.

Đây chính là cáo mệnh của nàng, và hạ lệnh nàng phải khai phủ cho Lý Khánh An. cũng có nghĩa là.

Lý Khánh An không thể ở trong phủ của Cao Lực Sĩ nữa. hắn phải tự xây dựng Quân vương phủ của bản thân.

Sau khi có Quận vương phủ của mình.

Minh Nguyệt tất nhiên phải lưu lại Kinh thành làm con tin.

Đây cũng là việc tất lẽ dĩ ngẫu.

Lý Khánh An có hai trạch tử tại Trường An. một là của Cao Lực Sĩ tặng hắn. nhưng hắn chưa từng ở qua bao giờ.

Còn một trạch tử còn lại là do Lý Long Cơ thường cho hắn.

Phủ trạch đó rất rộng lớn. chiếm địa gần bốn mươi mẫu. và trùng hợp ở chỗ đây từng là một trong các ngôi phủ đệ cũ của Võ Tam Tư.

Mấy năm trước được tân trang lại và thường cho Lý Khánh An.

Tấm chiêu bài An Tây Quận vương phủ mấy hôm trước đã được đưa đến đây và aắn trước công lớn. chỉ là mãi vẫn chưa có nô bộc, các loại nội thất trong nhà vẫn chưa có gì.

Sau khi sắc phong không lâu.

Lý Khánh An bèn dẫn theo Độc Cô Minh Nguyệt ngồi xe ngựa đến phủ đệ của mình.

Trong phủ đệ chỉ có một đôi vợ chồng già chăm sóc, nghe nói chủ nhân đã đến. hai vợ chồng bèn vội mở cửa.

“Phu quân, không phải nói chúng ta sẽ không ở phủ trạch này sao?”

Minh Nguyệt thấy Lý Khánh An đòi đến xem trạch tử không khỏi có phần lo âu hỏi.

Lý Khánh An cười cười nói: “Nếu người đã hạ ý chỉ. chúng ta cứ cũng phải nể mặt chứ.

Hơn nữa.

đây là nhà của chúng ta.

Trong tương lai. sớm muộn cũng có một ngày chúng ta sẽ ở nơi này, rảnh rỗi đến xem xem cũng là một việc khiến người ta vui mừng mà.”

Trong lòng Minh Nguyệt cũng yên tâm một phần.nàng bèn kéo tay Lý Khánh An cười nói: “Phu quân nói chẳng sai. chúng ta đi xem nhà của mình thôi phu quân.”

Hai người vừa đi lên bậc tam cấp, mấy tên thân vệ của Lý Khánh An vẫn theo sát sau lưng, cùng đi vào phủ.

ông lão trông phủ đệ đã gần tuổi cổ lai hi. lão đã từng gặp Minh Nguyệt, nhưng đây lại là lần đầu tiên lão gặp Lý Khánh An.

Lão thấy Lý Khánh An và phu nhân cùng tay trong tay đến đây, liền lập tức hiểu ra chủ nhân của mình đã đến. lão vội đi lên thi lễ: “Lão gia. tiểu nhân tên La Tử Lang, tiểu nhân trong coi ngôi nhà này đã hơn hai mươi năm rồi!”

“Chúng ta muốn xem thử phủ trạch.”

“Được!

Lão gia. phu nhân xin đi theo ta.”

La Tử Lang dẫn Lý Khánh An và Minh Nguyệt đi vào trong nội trạch. phủ đệ mới của Lý Khánh An chiếm địa rất rộng, được chia làm ba khu.

Tiền viện là nơi tạp dịch thông thường cùng người hầu ở, cả khu tiền viện này gồm vài chục gian phòng tổ thành.

Trung viện là khu đại đường và khu sinh hoạt.

Đại đường rộng thênh thang, có thể cùng lúc chứa vài trăm người cùng dùng cơm. bên cạnh còn có trắc đường, là khu sinh hoạt chủ yếu hàng ngày.

Trong sân phía trước đại đường có một cây cổ thụ trọc trời, đó là cây mận già đã hơn bốn trăm năm tuổi.

Nhìn cây mận già này, Lý Khánh An lại nhớ đến ngôi nhà cũ thời niên thiếu của mình, cũng có một cây cổ thụ trọc trời như thế.

Cây mận già này làm hắn nhớ lại không ít kỷ niệm thời thơ ấu. hắn cùng những đứa trẻ hàng xóm nghịch như quý thường xuyên trèo lên cây chơi đùa.

“Phu quân, huynh đang nghĩ gì thế?”

Minh Nguyệt đi đến bên cạnh quan tâm hỏi.

Lý Khánh An đầy cảm xúc, cười nói: “Ta đang nghĩ, giả sử ta có thể đi đến một ngàn ba trăm năm sau. rồi quay lại tìm tông tích của chúng ta bây giờ, nếu như thế này thì sẽ ra sao nhỉ?”

“Trí tưởng tượng của phu quân quả thật phong phú, làm sau lại nghĩ đến việc của tận một ngàn ba trăm năm sau cơ chứ?”

Lý Khánh An nhìn nhìn nàng; cười nói: “Nàng cảm thấy như thế là hoang đường ư?”

“Không phải!

Không phải hoang đường!”

Minh Nguyệt lắc đầu cười cười, nói: “Thông thường người ta đều nói năm trăm năm sau. hoặc là một nghìn năm sau. nhưng phu quân lại nói con số là một ngàn ba trăm năm sau. quả là rất khác với người thường.

Muội không biết phu quân làm sao lại nghĩ đến con số một ngàn ba trăm năm này.”

Lý Khánh An ôm nhẹ vai nàng nói: “Đó chỉ là một ý nghĩ thoáng hiện thôi.cùng không có ý nghĩa đặc biệt gì.

Đi thôi!

Chúng ta bây giờ còn phải đi tìm mua gia nhân.”

“Nhưng mà nội thất chúng ta vẫn chưa xem cơ mà.”

“Chúng ta chỉ là làm dáng vẻ cho người khác xem thôi, mua người hầu cũng chỉ là cho người ta xem; có thể nàng không phát hiện thấy, nãy giờ vẫn có người đang theo dõi chúng ta.”

“Theo dõi chúng ta ư?”

Minh Nguyệt giật nảy mình.

“Phu quân, ý huynh là nãy giờ có người đang giám sát chúng ta?”

“Đợi một lát. nàng nhìn xem sẽ biết rõ.”

Một khắc sau. một trăm mấy tên thân vệ hộ tống xe ngựa của Lý Khánh An đi về hướng thị trường nô lệ tại thành nam.

Khi họ vừa đi, hai tên kỵ binh mới bèn xuất hiện từ chỗ dừng xe, theo sát sau đuôi xe ngựa họ cùng xuất phát.

Chương 302: Kim Thiền thoát xác

Lý Long Cơ đã tới Đại Minh cung rồi.

Cho dù Đại Minh cung người đẹp nhiều như mây, nhưng các nàng cũng không thể an ủi được tấm lòng rạo rực của Lý Long Cơ, mãi cho đến lúc hoàng hôn, Lý Long Cơ cuối cùng mới nhận được tin tức của Ngư Triều n.

“Bệ hạ, bên Trần mình Trung đã truyền đến tin tức, buổi chiều Lý Khánh An đã dẫn thê tử đến phủ đệ. sau đó lại đến chợ nô lệ mua hơn ba mươi mấy viên nô bộc, Cô Độc phủ và Cao Lực Sĩ phủ cũng đều tặng cho bọn họ mười viên người hầu.

Độc Cô phủ còn đưa tới một lượng lớn chăn đệm đồ sứ, và các vật phẩm linh tinh khác, phủ mới đã bắt đầu được bố trí rồi.”

“ừm!”

Trái tim đang treo lơ lửng của Lý Long Cơ cuối cùng cũng được thả lỏng, hắn gật đầu nói: “Có thể tăng thêm một số người, lệnh cho bọn họ nhất định phải theo dõi cho sát vào, tuyệt đối không được để cho Lý Khánh An đem người đi.”

“Nô tài tuân chỉ. nô tài đi an bài ngay đây.”

“Chờ một chút!”

Lý Long Cơ lại gọi hắn lại.

Hắn suy nghĩ một hồi bèn dặn dò nói: “Sai người đi triệu Võ Hiền Nghi đến đây, đêm nay trẫm muốn sủng hạnh nàng.”

Ngư Triều n vội vàng đi ra, Lý Long Cơ chắp tay sau lưng chậm rãi đi đến phía trước cửa sổ, ngắm nhìn sắc xuân xanh tươi bên ngoài cửa sổ, giờ này khắc này, giang sơn ở trong lòng hắn đã không còn quan trọng nữa. quan trọng là mỹ nhân, khắp ngõ ngách trong lòng hắn đều tràn ngập bóng dáng của Độc Cô Minh Nguyệt.

Sự đau khổ của việc không thể chiếm được ấy, làm cho hắn cơ hồ đã khó có thể chịu được nữa rồi.

Xe ngựa của Lý Khánh An vẫn còn dừng ở bên ngoài cửa lớn, sắc trời vừa mới chuyên tối, cửa lớn mở ra. một đội kỵ binh từ bên trong phủ đi ra. phóng chạy cuốn bay cả bụi đất. khí thế như sét đánh, người nào người nấy khoác áo choàng lớn. giống hệt như một trận cuồng phong lao về phía cánh cửa phường mà chạy tới.

Mấy tên giám sát đang trốn ở con hẻm đối diện bên kia lập tức khẩn trương hẳn lên.

Bọn họ không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào đội kỵ binh, ở giữa đội kỵ binh đó, bọn họ nhìn thấy Lý Khánh An được binh sĩ hộ tống vào giữa, nhưng lại không có thấy Độc Cô Minh Nguyệt, thậm chí ngay cả người nữ cài nam trang cũng đều không có, mấy tên giám sát khẽ thở phào ra một cách nhẹ nhõm.

Bọn họ cũng không có đi theo Lý Khánh An. nhiệm vụ của bọn họ là theo dõi tông tích của Độc Cô Minh Nguyệt, nếu đi khỏi phủ sẽ đi về hướng nào, hai sườn trước sau, bên ngoài mỗi một cánh cửa đều có người giám sát, nhưng bọn họ cũng không có quan tâm lắm.

Hôm nay mới là ngày Lý Khánh An sau khi thành hôn được hai ngày.

Trong ngày thứ ba. bọn họ còn phải đi về nhà mẹ đè hồi môn*, như thế mới xem như hoàn thành lễ kết hôn, mấy ngày nay hăn là sẽ không có chuyện gì cả.

*Hồi môn: tiếng Hán còn gọi là quy ninh hay về nhà mẹ. tức là ngày thứ ba sau ngày cứ hành hôn lễ. chú rễ sẽ dẫn cô dâu về nhà mẹ đẻ. gọi là thăm hỏi cha, mẹ. thể hiện sự quan tâm của con gái dù đã lấy chồng rồi vẫn quan tâm thăm hỏi cha mẹ, mong cha mẹ bình an, mạnh khỏe.

Đội kỵ binh của Lý Khánh An đã xông ra khỏi cửa thành, lúc này sắc trời đã tối hẳn. một vầng trăng tròn treo lơ lửng giữa bầu trời xám xanh.

Bầu không khí dưới cơn gió có mấy phần ấm áp.

Lao ra cửa thành, đội kỵ binh đội lúc này mới từ từ thả chậm tốc độ, Lý Khánh An kéo áo khoác trên người ra, lộ ra nàng Độc Cô Minh Nguyệt đang trốn ở phía sau, nàng đã thay đổi một một trang phục màu đen ngắn mà gọn gàng, từ phía sau ôm chặt lấy thắt lưng của Lý Khánh An, chiến mã lao nhanh trên đường, khiến sắc mặt nàng vì bị xóc nảy đến tái nhợt.

“Minh Nguyệt, nàng thế nào rồi?”

Minh Nguyệt cố kiềm chế sự khó chịu trong ngực bụng, nhỏ giọng nói: “Tốc độ chậm một chút thì không có vấn đề, tốc độ quá nhanh, xóc đến có chút chịu không nổi.”

“Thôi được!

Chúng ta chạy chầm chậm.”

Lý Khánh An ôm Minh Nguyệt ngồi phía trước con chiến mã. dùng áo khoác quấn lấy nàng. thả chậm tốc độ của ngựa xuống, vững vàng mà đi về phía quân doanh.

Trước cửa quân doanh đã có hai chiếc xe ngựa ngừng tại đó, mọi người xoay người xuống ngựa, cửa sổ xe ngựa mở ra.

Minh Châu vừa cười vừa hướng về phía Minh Nguyệt và Lý Khánh An vẫy tay: “tỷ, tỷ phu!”

Minh Nguyệt tiến lên cười nói: “Tên ranh ma nhà ngươi. lần này tỷ tỷ lại phải nợ muội một ân tình nữa rồi.”

“Không có việc gì đâu!

Tốt nhất là muội cũng có thể đi An Tây.”

Minh Châu vừa cười, trong ánh mắt vừa mang theo một tia năn nỉ mà nhìn về phía Lý Khánh An.

“Phải xem vận may của muội rồi. vận may tốt. muội sẽ được đi An Tây, vận may không tốt. muội chỉ có thể thay tỷ tỷ của muội trở lại kinh thành thôi.”

Lý Khánh An cười xòa. lại hỏi nàng: “Muội đi ra ngoài, phụ thân muội có biết không?”

“Mẫu thân không có nói với phụ thân, đúng rồi, mẫu thân kêu muội chuyển cáo các người, việc hồi môn của tỷ tỷ không quan trọng, quan trọng là các người phải bình an quay về An Tây, hy vọng tỷ tỷ có thể suốt đường thuận lợi.”

“Tốt lắm!

Chúng ta chuẩn bị xuất phát.”

Lý Khánh An đi đến trước mặt Minh Nguyệt. nhẹ nhàng ôm lấy đầu vai nàng cười nói: “Nàng đi trước một bước, ta sẽ tới ngay sau đó thôi.”

Minh Nguyệt tuy rằng lưu luyến, nhưng nàng cũng biết, tình huống khẩn cấp, nếu nàng không thể đi thoát được, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, nàng lặng lẽ gật gật đầu. xoay người lên xe ngựa.

Lý Khánh An lại nói với thân binh của hắn là đô úy Giang Tiểu Niên: “Sự an toàn của phu nhân nhờ cả vào ngươi đấy, nhớ kỹ, phải nhanh chóng đi khỏi Quan Trung.”

“Đại tướng quân yên tâm đi!

Thuộc hạ nhất định sẽ bảo vệ tốt phu nhân mà.”

Hắn quay đầu ngựa lại ra lênh một tiếng. xe ngựa chậm rãi khởi bước, hai trăm viên thân binh hộ vệ chiếc xe ngựa chờ Minh Nguyệt nhắm hướng tây mà đi, màn xe kéo lên.

Minh Nguyệt vẫy tay cáo biệt với Lý Khánh An.

Lý Khánh An vẫn nhìn theo cho đến khi xe ngựa biến mất ở trong bóng tối. lúc này hắn mới thay đổi xe ngựa nói: “trở về thành!”

Trăm kỵ binh chiến mã đồng loạt phát động, lướt nhanh như gió về phía bên trong thành Trường An.

Sáng sớm hôm sau. bên trong phủ mới của Lý Khánh An liền bắt đầu tất bật sắm sửa đồ đạc.

Nàng Độc Cô Minh Nguyệt do Như Thi giả trang cũng xuất hiện vài lần. lại phái người đi tiệm tơ lụa tại chợ đông mua không ít loại gấm vóc tốt nhất, lại đi đến tiệm châu báu của người Hồ đặt mua không ít trang sức quý báu. rất nhanh tiểu nhị của tiệm cháu báu người Hồ đích thân đem trang sức quý báu đến tận cửa để khách lựa chọn.

những người giám sát ở bên ngoài phủ lập tức truy hỏi tiểu nhị đã đưa trang sức quý giá đến. rằng là ai mua trang sức?

Đáp án là vị phu nhân mới của Lý đại tướng quân, đã chọn các món trang sức giá trị hai ngàn quan.

Cứ như vậy, hai ngày tất bật bận bịu trôi qua.

Lý Khánh An cũng dẫn theo thê tử hồi môn bình thường. cho đến ban đêm mới quay về.

đến buổi sáng ngày thứ ba. bên ngoài Minh Đức Môn bỗng nhiên vọt tới một đội kỵ binh đến báo tin. mã tốc cực nhanh, tiếng chân như sấm. lập tức binh sĩ báo tin hô to: “Phía trước mau tránh ra. có việc quân khẩn cấp của An Tây!”

Quân trấn giữ cửa thành sợ quá vội vàng tránh ra, không dám ngăn trở, kỵ binh đến báo tin phóng nhanh trên đại lộ Chu Tước, dân chúng trên đường đều đồng loại tránh sang hai bên. nghe bọn hắn quát to có việc quân khẩn cấp của An Tây, trong lòng mỗi người đều thấp thỏm, An Tây lại xảy ra chuyện gì nữa nhi?

Tin An Tây gặp chuyện không may rất nhanh liền truyền khắp thành Trường An.

Kỵ binh báo tin vọt vào Tĩnh Thiện phường, xông thẳng đến trước cửa phủ mới của Lý Khánh An thì dừng lại, xoay người xuống ngựa vọt vào trong phủ hô to: “Đại tướng quân.

Có việc quân khân cấp của An Tây!”

Không bao lâu, Lý Khánh An từ trong phủ bước nhanh ra, lên xe ngựa. thẳng hướng Hưng Khánh cung mà chạy tới, An Tây có xảy ra chuyện lớn, hắn phải nhanh chóng quay về An Tây.

Lý Long Cơ đã quay trở về Hưng Khánh cung, hắn vừa mới ngủ dậy, còn đang chài đầu. bỗng nhiên có hoạn quan đến báo: “Bệ hạ.

An Tây Tiết độ sứ đưa tới một bàn về việc quân khẩn cấp. hắn khẩn cầu bệ hạ đồng ý cho hắn lập tức quay về An Tây.”

Lý Long Cơ ngẩn ra. hỏi: “Việc quân khẩn cấp gì thế, đưa cho trẫm xem.”

Hoạn quan đem bàn báo cáo việc quân của Lý Khánh An trình đưa dâng lên.

Lý Long Cơ mở báo cáo ra, chỉ thấy trên đó viết: ‘Quân Thổ Phồn tăng binh hai vạn tới phía nam Tiểu Bột Luật, có dấu hiệu phản công Tiểu Bột Luật.’

Lý Long Cơ trầm ngâm giây lát, lập tức dặn dò: “Hãy gọi Ngư Triều n đến đây cho trẫm.”

Lát sau.

Ngư Triều n vội vàng chạy tới: “Nô tài tham kiến bệ hạ!”

“Trẫm tới hỏi ngươi, bên chỗ Biên Lệnh Thành ở An Tây có tin tức truyền đến không?”

“Nô tài còn chưa kịp lưu ý.”

“Lập tức đi hỏi mau. trẫm muốn có tin tức mới nhất!”

Lý Long Cơ tức giận quát.

“Nô tài tuân chỉ. sẽ lập tức đi xem tin tức ngay đây.”

Ngư Triều n sợ tới mức nhắm hướng nha môn nội thị giám mà chạy nhanh tới.

Lý Long Cơ lại nhìn bàn quân tình một lần nữa, mày mặt nhăn thành một đống, dựa theo kế hoạch của Lý Khánh An, hắn phải là năm ngày sau mới quay về An Tây chuẩn bị chiến tranh, nhưng An Tây lại đột nhiên truyền đến tin tức, quân Thổ Phồn có dấu hiệu phản công Tiêu Bột Luật, phải nói là rất có khả năng này, rất rõ ràng, bước kế hoạch của quân Đường An Tây chính là đâm thẳng Thổ Hóa La. người Thổ Phồn ngay tại nút mấu chốt này tăng binh ở Tiêu Bột Luật, chính là muốn thừa dịp quân Đường cùng Đại Thực giao chiến, song phương đều không rành tay, mà đoạt lại Tiểu Bột Luật, nhúng tay vào Thổ Hỏa La. chiếm cái lợi của ngư ông.

Nhưng mà nếu như vậy, bèn tạo cơ hội cho việc phát động chiến dịch Lũng Hữu của Ca Thư Hàn.

Thổ Phồn chia binh đến Thổ Hỏa La. bọn họ không thể đồng thời khai chiến trên hai tuyến được, như vậy lực cản mà Ca Thư Hàn ở Lũng Hữu gặp phải sẽ ít đi nhiều.

“Bệ hạ!”

Ngư Triều n chạy vội trở về: “Có tin tức của Biên Lệnh Thành!

Vừa mới dùng bồ câu đưa tới.”

Hắn dâng lên một ống thư nhỏ mà bồ câu đưa tới, Lý Long Cơ mở ra phong thư được cuốn lại rất nhỏ, chỉ thấy trên đó cũng chỉ có một câu: ‘Tiểu Bột Luật truyền tin đến.

Thổ Phồn có dấu hiệu tăng binh.’

quả nhiên là sự thật, Lý Long Cơ không còn hoài nghi nữa, bèn nói: “Chuẩn Lý Khánh An tức khắc quay về An Tây, có thể để cho thái tôn Dự thay trẫm đưa tiễn Lý Khánh An.”

Hắn lại ngoắc tay với Ngư Triều n. khẽ dặn dò hắn mấy câu, Ngư Triều n lĩnh lệnh đi ngay.

Việc quân khẩn cấp của An Tây rất nhanh liền truyền khắp cả triều, điều này có nghĩa là Lý Khánh An phải tức khắc chạy về An Tây, buổi sáng, hơn mười mấy quan viên triều đình tới ngoài thành tiễn đưa Lý Khánh An.

Hoàng trữ Lý Dự chịu sự úy thác của Lý Long Cơ vội tới tiễn đưa Lý Khánh An, tiếp theo là hình bộ thượng thư Vương Củng, hộ bộ thượng thư Trương Quân, cùng với công bộ thượng thư Vi Hoán, binh bộ thị lang Bùi Mân, vân vân khoảng hơn mười mấy vị trọng thần của phe đông cung, thậm chí lại bộ thượng thư Dương Quốc Trung và binh bộ thượng thư Vi Kiến Tố cũng tới tiễn đưa.

Gần ngàn viên thân vệ của Lý Khánh An đã xếp hàng chờ đợi, tinh kỳ phấp phới, đã chỉnh đốn sẵn sàng chờ xuất phát, ở giữa bọn họ còn có mấy cỗ xe ngựa rộng lớn, đó là gia quyến của Lý Khánh An.

ở trong đình biệt ly bên cạnh đó đã bày sẵn một bàn tiệc rượu đơn giản, hơn mười mấy vị trọng thần đang ngồi làm một bữa tiễn đưa với Lý Khánh An.

Lý Dự bung lên một chén rượu nói: “Đại tướng quân đi An Tây lần này, vừa lúc gặp thời điểm sắp phát động chiến dịch Lũng Hữu, hy vọng Đại tướng quân từ phía tây phối hợp tác chiến với Lũng Hữu, sớm có tin chiến thắng mang về.”

Lý Khánh An cũng nâng chén nói: “Xin điện hạ yên tâm, thần nhất định ở phía tây chiến tuyến quét sạch quân Thổ Phồn, tạo điều kiện cho sự thắng lợi của chiến dịch Lũng Hữu.”

“Thôi được!

Chúng ta hãy uống chén này, chúc Đại tướng quân thuận buồm xuôi gió.”

Lý Dự nâng chén nhìn quanh tả hữu, các trọng thần đều nâng chén, mọi người uống một hơi cạn sạch.

Lý Khánh An cười nói với mọi người: “Tốt lấm, ta xin cáo từ tại đây, sang năm ta sẽ vào kinh báo cáo công việc.”

Lúc này, Trương Quân liếc mắt nhìn xe ngựa một cái, bỗng nhiên cười nói: “Đại tướng quân cũng dẫn cả kiều thê mới cưới đi hay sao?”

Không đợi Lý Khánh An mở miệng.

Dương Quốc Trung đã cười nói: “Trương thượng thư có điều không biết rồi, phụ mẫu tổ tiên của Đại tướng quân đều ở Toái Hiệp cả, Đại tướng quân đây là muốn dẫn thê tử đi bái kiến phụ mẫu tổ tiên đó, Trương thượng thư hiểu không?”

Lý Khánh An khẽ ngạc nhiên, hắn chưa từng bàn qua việc này với Dương Quốc Trung, không ngờ Dương Quốc Trung lại có thể nói như vậy, hắn liếc Dương Quốc Trung một cái, vừa lúc Dương Quốc Trung cũng nhìn sang phía hắn. hai người ánh mắt chạm nhau, đều không cần phải nói đã liền hiểu mà nở nụ cười với nhau.

Hai người bọn họ đấu với nhau nhiều năm như vậy, trước giờ chưa từng có khi nào lại có ý kiến nhất trí như vậy, duy nhất chỉ có trên chuyện này, ích lợi của hai người giống nhau, Dương Quốc Trung phải bảo vệ quyền lợi của Dương gia. bất luận như thế nào hắn cũng không thể để cho Độc Cô Minh Nguyệt tiến cung được, hắn đã biết Lý Khánh An muốn dẫn thê tử đi, hắn liền giữ im lặng trong chuyện này, với hắn mà nói, không phản đối thật ra chính là ủng hộ rồi.

Lý Dự lập tức tiếp lời nói: “Đại tướng quân dẫn thê tử đi bái tế linh vị của phụ mẫu tố tiên, đó là tình cảm thường tình của con người. là do cô* đã đáp ứng rồi, chuyện này sẽ do cô tự gánh chịu.”

*CÔ: đây là cách tự xưng của Lý Dự. như tự ‘trẫm’ mà Lý Long Cơ tự xưng mình vậy.

Nếu hoàng trữ điện hạ đã mở miệng, liền không ai nói thêm gì nữa, Bùi Mân đi lên trước, vỗ thật mạnh vào bả vai của Lý Khánh An: “Đi đường cẩn thận!”

Lý Khánh An gật gật đầu cũng cười nói: “Cậu hãy đưa con em của Bùi gia đến quân An Tây mà rèn luyện, Khánh An sẽ cho bọn họ cơ hội lập công.”

“Nhất định, ta sẽ đưa con em Bùi gia tới An Tây.”

Lý Khánh An cười xòa. lại ôm quyền cười nói với mọi người: “Điện hạ, các vị đại thần.

Khánh An xin cáo từ tại đây.”

Các trọng thần chắp tay đáp lễ: “Đại tướng quân thuận buồm xuôi gió!”

Lý Khánh An nhanh bước nhảy xuống đình, xoay người lên ngựa. vẫy tay với mọi người, liền thấp giọng hạ lệnh nói: “Xuất phát!”

đội ngũ chậm rãi khởi hành, dọc theo đường cái quan mà đi về phía tây, Lý Dự nhìn đội ngũ dần dần đi xa.

đôi mày khẽ nhíu lại, Lý Khánh An mang theo thê tử đi một cách thuận lợi như thế, mà sao Thánh Thượng lại không ngăn trở, việc này làm hắn cảm thấy có chút bất an.

Lý Khánh An đi thẳng sang phía tây, hai ngày sau.

đội ngũ đi đến Phượng Tường, lúc đội ngũ vừa mới đến cửa thành của Phượng Tường, thì đột nhiên trong thành ào ra đại đội quân mã. chừng hơn mấy nghìn người, bọn họ sắp thành hàng ngang. ngăn cản đường đi của Lý Khánh An.

“Đại tướng quân, hình như là vũ lâm quân!”

Một viên thân vệ nhận ra quân đội này.

Lý Khánh An lạnh lùng cười một tiếng. quả nhiên đã đến.

điều này nằm trong dự liệu của hắn. chỉ thấy trong đội ngũ chạy ra một viên đại tướng, chính là Hữu vũ lâm quân Đại tướng quân Trần Huyền Lễ.

Hắn phi ngựa đến trước mặt Lý Khánh An. chắp tay nói: “Tiết độ sứ đại tướng quân, ta phụng mệnh của bệ hạ đến chất vấn tướng quân, tại sao lại không theo lệ thường, lưu giữ gia quyến ở Trường An làm con tin?”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Trần tướng quân lời này thật đáng kinh ngạc, từ giữa năm Khai nguyên thánh thượng sau khi sửa đổi sử dụng chế độ Trung quan Giám quân, đã không còn có việc giữ gia quyến tại kinh làm con tin nữa. hơn nữa.

Đại Đường ta lập quốc đến nay, vẫn luôn phụng hành Ngự sử Giám quân, chưa bao giờ có việc gia quyến đại tướng tại kinh làm con tin, không biết Trần tướng quân do đâu mà nói lời này?”

“Cái này...”

Trần Huyền Lễ có chút nghẹn lời, hắn một lúc sau mới nói: “Tuy không có quy định chính thức, nhưng các Tiết độ sứ giữ thê tử trong kinh trước giờ vẫn là lệ thường, bất luận An Lộc Sơn.

Ca Thư Hàn hay Cao Tiên Chi đều như vậy, tại sao đến đại tướng quân lại trở nên đặc biệt?

Thánh thượng tín nhiệm đại tướng quân, đại tướng quân cũng nên lấy lễ mà báo đáp mới phải!”

Lý Khánh An cười xòa nói: “Ý của Trần tướng quân ta hiểu, ta cũng không phải là phá hoại tiền lệ, chủ ý của ta chỉ là mang thê tử về Toái Hiệp bái tế phụ mẫu tiên tổ, đây là lẽ nhân luân thường tình, sau đó mới trở về lại Trường An.

điểm này bệ hạ có lẽ có thể thông cảm, hơn nữa. trữ quân điện hạ cũng đã chuẩn thỉnh cầu của ta. xin Trần tướng quân thông cảm.”

Đối với việc này, Trần Huyền Lễ cũng có nghe qua, nghe nói thánh thượng đã nhắm trúng thê tử của Lý Khánh An, nhưng lại không dám cướp công khai, vì vậy chỉ đành lấy cách nói lệ thường để trói buộc Lý Khánh An. không cho phép hắn mang thê tử đi. nhưng Trần Huyền Lễ cũng hiểu rõ, Lý Khánh An quả thật không vi phạm quy tắc, trong binh chế Đại Đường chỉ có chế độ Giám quân, nhưng không có cách nói con tin. các đại sứ biên cương giữ thê tử ở lại Trường An cũng chỉ là một sự thỏa ước tập tục, nếu thật sự đem ra truy cứu. cũng không có quy định văn bản rõ ràng nào, thật sự dẫn đi cũng hoàn toàn không thể dị nghị gì; dĩ nhiên, không ai vì việc này mà đắc tội hoàng đế.

Cho dù Trần Huyền Lễ hiểu rõ điểm này, nhưng nhiệm vụ của hắn lại là cản trở Lý Khánh An dẫn thê tử đi. hắn áy náy nói:

“Đại tướng quân, thật cáo lỗi vậy, tại hạ là phụng mệnh hành sự. nếu đại tướng quân đã có tình huống đặc biệt, có thể đề xuất thỉnh cầu với thánh thượng, thánh thượng dĩ nhiên cũng sẽ thông cảm mối tình nhân luân của đại tướng quân, để thê tử đại tướng quân đi Toái Hiệp bái tế ông bà, nhưng tiền để là đại tướng quân nên đề xuất yêu cầu này với thánh thượng, mà không phải tự ý làm việc này, để gây ra hiểu lầm này, vì vậy, để tránh hiểu lầm này, đại tướng quân vẫn là đưa thê tử trở về Trường An trước, sau đó đại tướng quân đề xuất thỉnh cầu với thánh thượng lần nữa. như vậy, ta cũng tuyệt sẽ không đến làm khó đại tướng quân nữa. xin đại tướng quân đừng làm ta khó xử.”

Lý Khánh An có chút tức giận rồi, hắn lạnh lùng nói: “Trần tướng quân, ta có quân tình khân cấp phải trở về An Tây, ngươi lại để ta trở về lại Trường An, làm lỡ quân tình, ngươi có gánh vác được hậu quả này không?”

“Quân tình của đại tướng quân ta không dám làm lỡ, đại tướng quân cứ việc đi An Tây, nhưng thê tử của đại tướng quân xin hãy về Trường An trước, chỉ cần thánh thượng phê chuẩn, ta sẽ phái quân đội hộ tống bà đi An Tây, tuyệt đối không làm lỡ tình nhân luân của đại tướng quân.”

Thái độ của Trần Huyền lễ vô cùng cứng rắn.

đây là chỉ ý mà Lý Long Cơ cho hắn. bất luận Lý Khánh An lấy cớ gì. hắn đều nhất định phải mang thê tử của Lý Khánh An trở về.

Lý Khánh An đột nhiên cười lên: “Nếu Trần tướng quân nhất định phải kiên trì. vậy thì xin về Trường An đi!”

“Cái gì?”

Trần Huyền Lễ không hiểu rõ ý của Lý Khánh An.

Lúc này, rèm xe xe ngựa kéo ra.

Minh Châu cười nói: “Trần đại tướng quân, ta chẳng phải là tỷ tỷ đâu. ngài tìm sai người rồi đó!”

Nàng nhảy xuống xe ngựa, mở toang cửa xe. bên trong trống rỗng, phía sau một chiếc xe ngựa cũng đã mở ra. bước xuống một đôi tỷ muội song sinh giống như hai giọt nước, Trần Huyền lễ sừng người: “Đại tướng quân, chuyện này là thế nào?”

“Thật không giấu gì Trần tướng quân, thê tử ta vì bị bệnh nên không thể đi cùng ta. vẫn ở Trường An. chuẩn bị qua vài ngày nữa mới xuất phát, nếu Trần tướng quân đã nhất định cần ta bẩm báo thánh thượng, ta tự sẽ phái người đưa công văn trình lên.”

Trần Huyền Lễ thầm kêu nguy rồi, hắn đương nhiên biết Lý Khánh An sẽ không để thê tử ở lại Trường An. như vậy xem ra rất có thể đã đi trước rồi. hắn âm thầm thở dài. nhưng cũng thật bất đắc dĩ. chỉ đành chắp tay nói: “Vậy thì chúc đại tướng quân thuận buồm xuôi gió vậy!”

Hắn vung tay lên, “Đi!”

Mấy ngàn vũ lâm quân quay đầu ngựa lại liền đi ngay, nháy mắt đã chạy sạch.

Lý Khánh An nhìn bọn họ đi xa. cười nhạt nói: “Xuất phát!”

đội ngũ vào thành, tiếp tục đi về hướng tây.

Sáng hôm nay. xe ngựa của Minh Nguyệt cũng đã qua Lương Châu rồi.

đi vào địa phận Cam Châu, đội ngũ đi đến phụ cận San Đan huyện.

Minh Nguyệt kéo rèm xe lên.

đập vào mắt là thảo nguyên mênh mông bạt ngàn, trên hành lang Hà Tây đâu đâu đều là màu xanh ngút ngàn. từng đàn ngựa phóng chạy trên bình nguyên, đàn dê bên sông đang thơ thẩn ăn cỏ, phía xa là núi Cam Tuấn trắng phau, ánh mặt trời chiếu trên đầu núi, lấp lánh màu sắc sáng chói như bảo thạch.

Phong cảnh xinh đẹp của thảo nguyên làm cho tâm trạng của Minh Nguyệt cũng trở nên rộng lớn. nhưng trượng phu lâu vẫn chưa thấy tới lại làm cho trong mắt nàng có chút ảm đạm. thế nào cũng có chút không vui.

Vũ Y bên cạnh đi cùng nàng cười nói: “Minh Nguyệt là đang nhớ Lý lang sao?”

Minh Nguyệt có chút ngượng ngừng cười xòa nói: “Có một chút, kỳ thật ta cũng biết không có vấn đề gì. chỉ là trong lòng vẫn không yên tâm.”

“Đây là lẽ thường tình thôi!

Muội tân hôn hôm sau đã chia biệt với phu quân, trong lòng nhớ nhưng là chuyện bình thường. nhưng ta nghe Lý lang từng nói, Minh Nguyệt muội muội cũng rất mê mân phong cảnh An Tây, đây không phải vừa lúc hợp với tâm ý của muội muội sao?”

Minh Nguyệt gật đầu nói: “Chúng ta sau này sẽ sống ở đâu?

Bắc Đình hay An Tây?”

Vũ Y cười nói: “Sống ở Toái Hiệp, nhà chúng ta đã dời đến Toái Hiệp rồi.

ở đó có đông quân đội trú đóng, nghe nói còn có một lượng lớn dân Hán di dân qua đó, sống ở đó sẽ không có cảm giác dị vực.”

Lúc này, một con ngựa chạy vội đến.

Đô úy Giang Tiểu Niên ở ngoài xe khom người nói: “Hai vị phu nhân, đại tướng quân truyền đến tin tức, bọn họ đã tín vào Lũng Hữu Hội Châu, lệnh chúng ta chờ ở San Đan huyện, ba ngày sau. bọn họ sẽ kéo đến tụ hợp.”

Hai nàng nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra nỗi vui mừng kinh ngạc.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 303: Mối họa Tây Tiến

Việc A Bố Tư phản bội bỏ chạy vào năm Thiên Bảo thứ mười một, với Đại Đường chẳng qua một việc nhỏ.

Ngoài làm cho hoàng đế phẫn nộ ra. cũng chẳng dấy nên cơn sóng nào khác, và cũng chăng mấy ai chú ý nó. nhưng đối với Hồi Hột và Cát La Lộc mà nói, thì đây là một việc tày trời.

Đồng La bộ vốn là bộ lạc mạnh của Đột Quyết.

A Bố Tư là nhân vật đứng thứ hai ngoài Khả hãn Đông Đột Quyết.

Hắn dẫn bộ tộc nương tựa Đại Đường là việc may mắn cho các bộ lạc thảo nguyên, và cũng khiến Hồi Hột mất đi một cường địch, cuối cùng thay thế Đông Đột Quyết làm bá chủ thảo nguyên.

nhưng việc Đồng La bộ phản bội Đại Đường về một mức độ nào đấy đã thay đổi cục diện của thảo nguyên, nhất là Đồng La bộ và Cát La Lộc bộ liên hợp, sẽ nghiêm trọng uy hiếp đến địa vị bá chủ của Hồi Hột trên thảo nguyên.

Việc này đối với Hồi Hột là một việc tuyệt không thể nhún nhịn.

Nha trướng Hồi Hột đặt tại ô Đức Kiện Bắc Lộc. thượng du sông Miệt Côn. nơi đây là trung ương quyền lực của người Hồi Hột. trải qua bao sóng gió, người Hồi Hột cuối cùng đã Khả hãn Hoài Nhân cốt Lực Bùi La đã giết Khả hãn của Bạch Mi. quân chủ cuối cùng của Hậu Đột Quyết vào năm Thiên Bảo số năm.

Từ đó về sau. hàn quốc Hồi Hột đã thay thế hàn quốc Hậu Đột Quyết, thống nhất thảo nguyên, trở thành bá chủ thảo nguyên phương bắc.

Nhưng Khả hãn Hoài Nhân vào năm Thiên Bảo thứ sáu bất hạnh qua đời, do con trai hắn Ma Diên Xuyết kế vị, phong hiệu là Cát Lặc Khả hãn.

Nha trướng Hồi Hột được đặt trên một vùng thảo nguyên rộng lớn phì nhiêu sinh đại. nguồn nước dồi dào.

Hàng ngàn túp lều của dân du mục Hồi Hột phán bố quanh hai bên bờ sông, hàn trướng của Cát Lặc Khả hãn nằm ngay chính giữa.

Lúc sáng. xung quanh hàn trướng được phòng bị nghiêm ngặt.

Trong hẳn trướng.

Cát Lặc khả hãn triệu tập tất cả thủ lĩnh các bộ và các đại tướng chủ chốt của Hồi Hột đến mở cuộc hội nghị khẩn cấp, chủ đề của hội nghị là làm thế nào đối phó với việc A Bố Tư bộ dời về phía tây.

Cát Lặc Khả hãn chừng ba mươi tuổi, bộ dạng vạm vỡ cao to, tráng kiện dị thường.

Mười năm trước hắn đã được mệnh danh là dũng sĩ số một Hồi Hột. cũng vì thế mà có thể lội dòng vượt khỏi đám tử đệ khác của cốt Lực Bùi La. trở thành Khả hãn mới của Hồi Hột.

Các bộ lạc thảo nguyên không có chỗ ở cố định, cuộc sống của họ sẽ đi theo dòng sông và cỏ.

Cũng vì thế mà quyết định tính không ổn định của cuộc sống họ.

Khi khí hậu phương bắc trở nên băng giá. thảo nguyên không cách nào sống được, các dân tộc thảo nguyên sẽ thúc ngựa quay về miền nam. tìm cơ hội mưu sinh mới.

Điểm này dù là Đột Quyết hay Hồi Hột đều không ngoại lệ, chỉ là do e ngại thế lực lớn mạnh của Đại Đường.

Đối với Đại Đường.

Hồi Hột vẫn có biết nể sợ mãi đến khi An Sứ chi loạn bộc phát, khi Đại Đường cầu cứu Hồi Hột. lúc ấy thái đội Hồi Hột với Đại Đường mới dần thay đổi. từ nể sợ thành kinh miệt.

Và cũng từ đó mới sinh dã tâm với Đại Đường, không ngừng mang quân đến quấy phá. cường chiếm Bắc Đình.

Nhất là trong An Sử chi loạn, bọn họ đã để ra dùng phụ nữ vùng Lưỡng Kinh để đổi lấy điều kiện xuất binh của họ.

Cuối cùng.

Quảng Bình vương Lý Dự vì xét đến trong nội thành Trường An thế gia đại tộc đông. dung túng người Hồi Hột cường đoạt phụ nữ của họ sẽ khiến Đường vương triều mất đi sự ủng hộ của các thế gia đại tộc.

để rồi sau cùng ngăn chặn lại hành động cướp bóc của người Hồi Hột tại Trường An.

Có điều.

Đông Kinh và Lạc Dương lại không may mắn thế, Hồi Hột túng binh cường đoạt phụ nữ Hán tộc Lạc Dương, cưới bóc tài sản của dân chúng. khiến dân khủng hoảng tột cùng.

Hàng vạn người trong trong Bạch Mã tự của Lạc Dương để trú nạn. người Hồi Hột phóng hỏa đột tự làm một vạn mấy người bị thiêu sống.

Đây chính là thảm án Bạch Mã tự khiến người nghe phải khiếp đảm.

Số phụ nữ bị bắt đi tại Đông Đô Lạc Dương cuối cùng lên đến vài chục vạn người.

Khả hãn Cát Lặc sau sáu năm thống trị giờ vây cánh đã dần cứng cáp.

Tuy hắn vẫn tiến cống cho Đại Đường hàng năm. nhưng hắn đã cảm thấy không còn đủ kiên nhẫn.

Dã tâm của hắn đã ngày càng lớn mạnh, lần này A Bố Tư tây tiến, khiến dã tâm với Bắc Đình của hắn lại bắt đầu manh nha trở lại.

Hắn không khỏi lại nhớ đến mấy năm về trước, hắn thăm dò vùng Kim Sơn về nam mà bị thất bại.

Nhưng lần này, vì sao họ lại không mượn việc này để thăm dò thái độ của triều đình Đại Đường?

“Tâm ý ta đã định!”

Khả hãn Các Lặc chém đinh chặt sắt nói với mọi người: “Đồng La bộ và Kim Sơn Các La Lộc bộ liên minh sẽ là mối nguy lớn nhất với Hồi Hột. chúng ta quyết không thể nhún nhịn, nhất định phải thừa lúc họ chưa đứng vững giáng một đòn mạnh vào chúng.”

Nói đến đây, Các Lặc Khả hãn liếc sang do trường Bát Dã cổ A Sử Na. từ từ nói: “Việc gì cũng phải từng bước một. bước đầu tiên vẫn phải để Bát Dã Cố bộ rat ays ngươi phải đi gây sự để chúng ta tìm được lý do nam hạ.”

Tên thảo nguyên rộng lớn của Kim Sơn trở về nam. từng túp lều trại vừa mới được dựng lên. nơi nơi đều là dân du mục tộc Đồng La đang bận túi bụi với đủ việc.

Từng nhóm từng nhóm dân du mục đương cười ngựa phóng qua đang không ngừng tìm đất trống để dựng lều.Đây là một bộ lạc chỉ của Đồng La bộ, có khoản hai ngàn dán. thủ lĩnh bộ lạc là Hạ Mê Nhĩ. năm nay chừng sáu mươi tuổi.

Hắn là một người có làn da màu đồng khỏe mạnh, nét mặt mang nét mạnh mẽ và hào phóng của người thảo nguyên, và đặc biệt hắn rất thích lớn tiếng cười ha hả.

Hạ Mê Nhĩ cười trên lưng ngựa, nhìn mục trường này mà lòng đầy mãn nguyện.

Phương bắc là Kim Sơn sừng sững, có dòng sông Đa La Tư (* sông Irtygh ngày nay) chảy qua.

đủ để nuôi hàng vạn con dê.

Hơn nữa.đại do trường A Bố Tư còn nói với hắn. sau khi thông qua cant hiệp của Bắc Đình.

Sa Đà bộ phía nam đã đồng ý mùa đông sẽ cho phép họ qua đấy trú đông.

Mùa đông nơi ấy ấm áp hơn chốn này nhiều.

Đương nhiên, mục tiêu cuối cùng của Đồng La sẽ là di dời sang phía Tây đến Di Bá hài. xây dựng hẳn quốc của mình tại vùng đất rộng rãi phía bắc Di Bá hải.để không phải phụ thuộc vào bất cứ người nào nữa. nhưng còn cần được sự cho phép của Đại Đường.

Nói chính xác hơn. là cần được sự cho phép của An Tây Tiết độ sứ. còn triều đình Đại Đường căn bản không quan tâm việc diễn ra tại vùng Di Bá hải về bắc.

Hạ Mê Nhĩ nheo mắt ngắm nhìn thảo nguyên.

Lúc này có một đoàn người trẻ tuổi cười ngựa phóng đến. nhiệt tình cười nói: “Hạ Mê Nhĩ đại thúc, chúng ta đến giúp chú dựng lều.”

“Cái đám ngựa non này, sao không đi tuần tra thảo nguyên đi. còn chạy về làm gì?”

“Tuần tra thì có gì hay ho, chỉ bằng quay về dựng lều trại giúp mọi người.”

Một thanh niên tên Khải Trác Cổ cười nói: “Hạ Mê Nhĩ đại thúc biết mẫu thân cháu một mình không thể dựng lều. nên cháu mới phải quay lại.”

“Khải Trác Cổ, sự tình của mẫu thân ngươi, ngươi không phải lo lắng, toàn tộc nhân chúng ta sẽ giúp bà ấy, ngươi xem!”

Hạ Mê Nhĩ chỉ về túp lều nơi xa xa. cười nói: “Lều của mẫu thân ngươi không phải đã được dựng rồi ư?

Ngươi cứ yên tâm đi!”

Thấy cậu thanh niên tên Khải Trác Cổ thấy mẫu thân mình đang vắt sữa dê bên lều. không khỏi phấn khỏi vẫy tay với me, xong lại nhìn Hạ Mê Nhĩ đáp: “Đại thúc, vậy cháu đi tuần tra đây.”

Hắn ra dấu với mọi người: “Mọi người hãy cùng đi với ta thôi!”

Cả một nhóm thanh niên lũ lượt quay đầu ngựa lại cùng xuất phát về hướng bắc.

Hạ Mê Nhĩ nhìn bóng hình sức sống đầy mình của bọn họ không khỏi lắc đầu lẩm nhẩm: “Lại một đàn ngựa non đã lớn lên.”

Hắn nhìn nhìn sắc trời, giờ đã đến lúc hoàng hôn. bèn quay đầu lại hô hào mọi người: “Mọi người cố lên. nhất định phải dựng xong lều trại của toàn tộc trước khi trời tối!”

Hai ngày sau.

Lý Khánh An đã nhận được tin người Hồi Hột tập kích Đồng La tộc vào đêm.

Lý Khánh An mười ngày trước đã về lại An Tây, vợ hắn tạm trú tại thành Quy Tư.

Vừa quay lại An Tây, Lý Khánh An liền bắt tay vào chuẩn bị cho chiến dịch Thổ Phồn.

Trong hai mươi vạn đại quân của hắn. có một nữa đều được trú binh tại Lĩnh Tây, còn An Tây và Bắc Đình chỉ có bốn vạn tân binh.

Đây hiển nhiên là vẫn còn thiếu nhiều.

Vì thế, hắn nhất định phải đổi lại quân tinh duệ tại Toái Hiệp đến phổ hộ An Tây.

Trong chiến dịch lần này, Ca Thư Hàn Lũng Hữu là chủ lực. còn hắn chỉ cần đánh ở phần cánh hỗ trợ cho Ca Thư Hàn.

Vì thế Lý Khánh An chỉ chuẩn bị xuất năm vạn binh, như thế cũng không ảnh hưởng đến việc đồn điện trong quân đội.

vấn đề lương thực cũng làm Lý Khánh An đau đầu.

Dù cho hắn quyết định dùng tù binh Đại Thực để lấy lương thực vùng gind (* Hán Việt là Tín Đức), nhưng việc này vẫn cần thời gian, may mà trong hai mươi vạn quân của hắn có một nửa là Hồ binh Tây Vực. có thể dùng lượng thịt bò và dê phong phú của An Tây để giải quyết vấn đề lương thực.

Như thế này, hắn đồn lương chỉ được ba mươi vạn thạch, chia cho mỗi binh sĩ. mỗi người chỉ có mỗi ba thạch, và cũng chỉ có thể duy trì được ba tháng.

Hắn chí ít cần lương thực nửa năm mới mong cầm cự đến giữa thu.

Trình đình hứa sẽ chuyển mười vạn thạch lương thực đến chi viện An Tây, như thế vẫn còn thiếu hai tháng.

Nếu lương thực của Đại Thực có thể kịp thời vận chuyển đến thì vấn đề đã được giải quyết.

Nếu thực sự lương thực không đủ. lúc ấy đành phải dùng bỏ, dê để thay thế lượng lương thực còn thiếu.

Tính như thế này, lương thực miễn cưỡng đủ. nhưng ngay lúc này.

Lý Khánh An lại được tin người Hồi Hột đột kích Đồng La bộ.

Sự kiện đột xuất này phá tan mọi an bài của hắn.

Hắn bỗng ý thức được, con rối Hồi Hột sau lưng hắn đã từ từ lộ móng vuốt của mình.

“Tướng quân, ta nghĩ trong đây có hai khả năng.”

An Tây quân phó sứ Phong Thường Thanh phân tích quan điểm của mình với Lý Khánh An.

Phong Thường Thanh sẽ là chủ tướng trong chiến dịch Thổ Phồn lần này, hắn vốn lưu giữ Bắc Đình, vì thế hắn đã từ Bắc Đình nam hạ xuống Quy Tư. chuẩn bị tiếp nhận nhậm mệnh của Lý Khánh An.

“Hoặc có thể người Hồi Hột đã không còn lòng dạ tấn công Bắc Đình, bọn họ chỉ là vì Đồng La bộ di dời về hướng tây mà cảm thấy bị uy hiếp.

Mục đích của họ chẳng qua là thừa lúc Đồng La bộ chưa đứng vững chân, nhất cứ tiêu diệt.”

“Vậy còn khả năng còn lại?”

Lý Khánh An lại hỏi.

“Khả năng còn lại có thể là vì Hạng Trang múa kiếm, ý tại Bái Công(*Bái Công: Lưu Bang.

Năm xưa Hạng Trang múa kiếm góp vui. nhưng thật chất ý của hắn không chỉ đơn thuần thế, mà muốn thừa cơ giết chết Lưu Bang.).

Danh nghĩa bọn chúng là đánh Đồng La bọ, thực chất đấy chẳng qua là cái cớ, muốn thăm dò thực hư của Bắc Đình.

Nếu chúng ta phản kích qua yếu mềm bọn họ sẽ đại cử vượt qua Kim Sơn. khai chiến với Đồng La và Các La Lộc.

Nếu bọn họ mà thắng. chúng thậm chí sẽ tràn xuống miền năm. nhất cứ tấn công xâm lược Bắc Đình. ”

Hai kiểu phân tích của Phong Thường Thanh.

Lý Khánh An nghiêng về khả năng thứ hai hơn.

Hắn chấp tay sau lưng đi qua lại trong phòng, mày châu lại thành một đống. chỉ có chín ngàn quân đóng tại Bắc Đình.hơn nữa đều là tân binh.hắn không sợ người Hồi Hột, nhưng nếu người Hồi Hột thật sự có ý với Bắc Đình.vậy hắn không thể không rút binh bắc tiến.

Đối diện với áp lực hai tuyến tác chiến, dù có hắn có hỏa dược làm vũ khí bí mật nhưng hỏa dược của hắn chỉ mới trong giai đoạn sơ khai.chỉ thích hợp việc phòng thủ và tấn công thành trì. hay kiểu đánh tập trung thành đoàn của người Đại Thực.

Còn đối với dân du mục toàn quân kỵ binh phóng ngựa như tia chớp, và tác chiến phân tán. sức sát thương sẽ giảm sút nhiều.

Dù cho hỏa dược có bỏ thêm hột sắt, sắt miếng nhưng tác dụng đều không lớn.

Hỏa pháo bây giờ họ vẫn chưa đúc được, và trên vùng đất cao hơn mặt nước biển quá nhiều như cao nguyên Thanh Tạng , hóa dược của hắn căn bản khó mà phát huy được tác dụng.

Nói đến cùng, đối phó với Hồi Hột và Thổ Phồn vẫn phải dựa vào kiểu đánh cung tiễn truyền thống của kỵ binh cùng với Mạch đao quân đặc sắc của An Tây quân.

Trong lúc Lý Khánh An trầm tư suy nghĩ, đại tướng Thôi Càn Hữu một bên đã nói: “Đại tướng quân, ta nghĩ người Hồi Hột không biết chúng ta chuẩn bị phát động chiến dịch Thổ Phồn, nếu họ biết, họ sẽ thừa lúc chúng ta toàn lực giao chiến với Thổ Phồn mới phát động đột ngột tấn công.

Như thế sẽ khiến chúng ta càng bị động hơn, mà hiện tại bọn chúng tập kích Đồng La về đêm chẳng phải là nhắc nhở chúng ta.

Ty chức cho rằng, đây chẳng qua là khúc dạo đầu của chúng, tìm kiếm lý do để phát động chiến tranh.

Nếu chúng ta phản kích, vậy bọn họ chắc chắn sẽ đại cứ tiến công Bắc Đình.Còn nếu chúng ta không phản kích, bọn họ sẽ thường cơ tập trung binh lực đối phó với Đồng La và Cát La Lộc.Sau trận chiến sẽ chiếm khu Kim Sơn về tây, đăm đe Bắc Đình.”

“Vậy theo ý ngươi là sao?”

Lý Khánh An dừng bước, quay lại nhìn Thôi Càn Hữu.

“Theo ý kiến của thuộc hạ, hay chi bằng bỏ phòng thủ bị động, trực tiếp liên hợp binh lực của ba bên Đồng La.

Cát La Lộc,Sa Đà và thêm một vạn Hán quân chú động vượt qua Kim Sơn. phát động tấn công với Hồi Hột. cướp đấy vật tư bổ trợ của chúng, cùng đốt sạch cỏ khô của chúng, khiến bọn họ không còn sức phát động tiến công quy mô lớn với Bắc Đình.”

Lý Khánh An trầm tư một lúc, Thôi Càn Hữu nói có lý, hai tuyến tác chiến quả thật khiến hắn có phần không đỡ nổi, tốt nhất là tranh thủ trước lúc chiến dịch Thổ Phồn bắt đầu, dập tắt dã tâm nam hạ của người Hồi Hột trước đã.

Nghĩ đến đây, hắn nghiễm nhiên quay đầu nói với Phong Thường Thanh: “Thường Thanh, ngươi tiếp tục bị chiến, cố gắng trù bị lương thảo.”

Xong hắn lại quay sang nói với Thôi Càn Hữu: “Ngươi và ta lập tức đến bắc Đình!”

Bốn ngày sau.

đoàn người của Lý Khánh An đã đến Bắc Đình.

Trước mắt trong tam quân Bắc Đình, binh mã sứ của Thiên Sơn quân trú tại Cao Xương nguyên là đội chính trong đội thân binh của Lý Khánh An - Trịnh Thành, binh mã sứ quân Y Ngô là Dương Tái Thành, hai đội quân này mỗi đội hai ngàn người, số người đông nhất là Hàn Hải quân, binh mã sứ là đại tướng Nam Tế Vân, phó tướng là tướng lĩnh chi viện đến từ quân Lũng Hữu - Bộc Cổ Hoài n.

Bộc Cổ Hoài n nguyên là binh mã sứ của quân Sóc Phương.

Hắn từng soái lãnh quân chỉ đến chi viện trận chiến Thạch Bảo thành.

Sau trận chiến, đội quân của hắn bị Ca Thư Hàn giữ lại không trà, sau này bị Lý Khánh An mượn đến Bắc Đình.

Bộc Cổ Hoài n tự nghĩ mình công cao thâm niên, không phụ điều khiển của Lý Khánh An, nên không được trọng dụng.

Trong chiến dịch Đát La Tư, đội quân của hắn bị điều đến Toái Hiệp.còn bản thân hắn bị lưu giữ lại Bắc Đình.Mất đi quân đội, hắn cũng không còn chỗ dựa, đến nay hắn chỉ đám nhiệm chức binh mã phó sứ, trở thành phó Toái Hiệp, của hậu bối Nam Tế Vân.

Điều này khiến hắn phẫn uất vô cùng, nhưng lại không cách nào khác.

Lần này Lý Khánh An từ An Tây trở về triệu tập hội nghị khẩn cấp, Bộc Cổ Hoài n cũng tham gia, hắn ngồi ở hàng sau cùng, không nói một lời, miệng hắn nở nụ cười lạnh vô giác nghe mọi người thương nghị.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 304: Mổi bên một tâm tư

Hội nghị chấm dứt. mọi người đều tự lui ra.

A Bố Tư được một viên thân vệ dẫn tới hậu đường.

Lý Khánh An có chuyện cần nói với hắn. không cần Lý Khánh An mở miệng.

A Bố Tư cũng biết là chuyện gì rồi.

Sau khi hắn đến An Tây không lâu liền nhận được tin tức.

An Lộc Sơn phát động hơn mười vạn bộ binh và kỵ binh Phiên Hề tiến công Khiết Đan. do không biết dụng binh mà bị thảm bại dưới tay người Khiết Đan.

An Lộc Sơn lại đem trách nhiệm đổ hết lên đầu hắn A Bố Tư. nói là bởi vì hắn lúc lâm chiến đã không đến mới dẫn đến việc thất bại này.

Lý Long Cơ tin vào lời nói của An Lộc Sơn.

đối với sự phản bội Đại Đường của hắn tức giận vô cùng.

đã tuyên bố hắn là kẻ phản nghịch, hắn biết Lý Khánh An nhất định đã nhận được ý chỉ của Lý Long Cơ.

A Bố Tư đi vào hậu đường, thấy Lý Khánh An đang chắp tay sau lưng mà đi qua đi lại, hắn liền bước lên phía trước nói: “Ty chức tham kiến Đại tướng quân!”

“A Bố Tư tướng quân, ngươi có biết ta tìm ngươi vì chuyện gì không?”

A Bố Tư cúi đầu không nói.

Lý Khánh An quay đầu lại nhìn hắn. cũng không nói gì cả. sau một lúc lâu.

A Bố Tư nói: “Ty chức biết!”

Lý Khánh An khẽ thở dài một tiếng. nói: “An Lộc Sơn bại dưới tay Khiết Đan. lại đem trách nhiệm đổ cho ngươi, ý chỉ của Thánh Thượng đã ban xuống rồi, lệnh ta đem ngươi bắt dâng cho triều đình, ta thật khó xử quá a!”

A Bố Tư nhớ tới lúc Lý Khánh An tiếp nhận hắn đã nói qua một lời rằng: ‘Bất cứ chuyện gì cũng không bao giờ thập toàn thập mỹ cả. vào một thời điẻm nào đó trong tương lai, ngươi có lẻ sẽ phải trả giá cho nó, thậm chí là phải trả bằng sinh mệnh của ngươi. ngươi có bằng lòng hay không?'

Trong lòng A Bố Tư thở dài một tiếng. chậm rãi quỳ xuống. ảm đạm nói: “Ngày đó ty chức hứa qua. nếu Đại tướng quân muốn lấy đầu của ty chức, ty chức sẽ không chút do dự đem đầu mình hiến cho Đại tướng quân, nếu hôm nay Đại tướng quân nhắc lại việc này, ta nguyện tự vận ngay trước mặt của Đại tướng quân.”

Nói xong.

A Bố Tư rút trường kiếm ra kề ngang trên cổ mình.

Lý Khánh An lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn. nói: “Ta không cho ngươi chết, ngươi dám chết sao?”

A Bố Tư ngẩn người ra. hắn nghe ra trong lời nói của Lý Khánh An có ngụ ý trong đó, hắn đương nhiên không muốn chết, nhưng vì bảo toàn bộ lạc Đồng La. nên hắn không thể không chết, hắn cắm bảo kiếm lên trên mặt đất, trầm giọng nói: “Ty chức nguyện nghe sự sắp đặt của Đại tướng quân!”

Lý Khánh An khẽ vỗ tay. chỉ thấy mấy viên thân binh dẫn theo một người đi lên. có đeo vải trùm đầu. lúc thân binh tháo vải trùm đầu của người này xuống, người này cũng là một người Hồ Đột Quyết.

A Bố Tư vừa nhìn thấy, lập tức ngây cả người, người vừa tới này có dáng vẻ giống hắn như đúc. ngay cả tóc râu cũng đều hoa râm. hắn bỗng nhiên hiểu ra. thì ra Lý Khánh An đã đem hết thảy mọi việc đều an bài tốt cả rồi. hắn kích động đến nỗi liên tục hướng sang Lý Khánh An dập đầu. khóc nói: “n nghĩa của Đại tướng quân.

A Bố Tư khắc sâu trong tâm khảm!”

Lý Khánh An gật gật đầu. hắn bây giờ còn cần một A Bố Tư với thế lực mạnh mẽ, một khi A Bố Tư mất. bộ lạc Đồng La nhất định sẽ bị người Cát La Lộc và người Sa Đà chia nhau chiếm lấy, điều này không phải điều mà hắn Lý Khánh An mong muốn, ở Bắc Đình của hắn duy trì ba bộ lạc người Hồ với thế chân vạc độc lập, như vậy mới phù hợp với ích lợi của hắn.

Hắn khoát tay ra lệnh dẫn người này đi ra. lúc này mới nói với A Bố Tư: “Người Hồ này do ta tìm được tại Quy Tư. ta mua hắn với giá năm trăm quan, ta đem hắn giao cho ngươi, làm thế nào để cho hắn càng giống ngươi hơn. thì sẽ do chính ngươi tự quyết định lấy.

Tóm lại, trong vòng 3 ngày, ta cần đầu của ngươi để giao nộp cho triều đình, đồng thời từ nay về sau, ngươi A Bố Tư sẽ không tồn tại trên nhân thế này nữa. ngươi hiểu chưa?”

A Bố Tư lại dập đầu nói: “Đại tướng quân đã suy nghĩ thật chu toàn, ty chức sao lại có thể không rõ, ty chức sẽ biến thành đệ đệ của ty chức là A Bố Đê Na.

đệ ấy có dáng dấp rất giống ty chức, ty chức sẽ để cho đệ ấy đến phương Tây, bí mật này chỉ có con ta và mấy vị tù trưởng biết, tuyệt đối không tiết lộ ra ngoài.”

“những điều đó sẽ do ngươi tự mà suy xét lấy, mặt khác, nếu ba nhà các ngươi liên hợp đánh tan được Hồi Hột. thảo nguyên Mạc Bắc sẽ do ba nhà các ngươi tự chia với nhau, ta sẽ không can thiệp việc nội bộ của các ngươi, đây là lời hứa của ta.”

A Bố Tư không phải là không muốn quay về Mạc Bắc, hắn nằm mơ cũng muốn trở về thảo nguyên, chỉ là trên thảo nguyên đã không còn chỗ dung thân dành cho bộ lạc Đồng La của bọn họ rồi. chỉ mong có thể ở phía bắc Di Bá Hải xây dựng lại quê hương, hiện tại Lý Khánh An tỏ rõ ra là đồng ý ủng hộ bọn họ quay về thảo nguyên, tâm trạng của A Bố Tư vô cùng kích động, một câu cũng nói không nên lời. chỉ không ngừng dập đầu binh binh xuống đất mà thôi, để thể hiện tấm lòng cảm kích của hắn.

A Bố Tư lui xuống.

Lý Khánh An chậm rãi đi đến trước sa bàn. nhìn vào phần đất đai rộng lớn của Mạc Bắc trầm mặc không nói.

Bất luận là Hung Nô của 800 năm trước, hay là Mông cổ của 800 năm sau. mối uy hiếp cho người Hán trước sau cũng bắt nguồn từ thảo nguyên phương bắc, một bộ tộc du mục thống nhất hùng mạnh sẽ là nỗi bất hạnh của người Hán.

Bất luận Đột Quyết hay là Hồi Hột. hoặc là Sa Đà. bọn họ có thực hiện việc xâm lược xuống phía nam hay không đều là do chính mối quan hệ của bọn họ với người Hán. hơn nữa còn quyết định bởi bản thân dân tộc Hán có đủ lớn mạnh hay không, một khi dân tộc Hán suy yếu đi, thì nhất định sẽ dẫn đến thiết kỵ nam tiến. bởi vậy, chỉ có thể làm cho các dân tộc trên thảo nguyên bị chia rẽ và nội chiến, mới là điều phù hợp nhất đối với ích lợi của dân tộc Hán.

Đây chính là lý do mà Lý Khánh An tiếp nhận bộ lạc Đồng La đến Bắc Đình, có thể sự liên hợp giữa Cát La Lộc và người Sa Đà còn không đủ mạnh để làm dao động ngôi vị bá chú của Hồi Hột trên thảo nguyên, nhưng nếu tăng thêm một bộ lạc Đồng La nữa, thì lực lượng đối lập trong thế cục đó sẽ phát sinh một tính biến hóa căn bản nhất, hắn tin rằng đó cũng là nguyên nhân vì sao người Hồi Hột lại nóng lòng muốn tiêu diệt bộ lạc Đồng La.

Để cho ba nhà liên hợp tiến công Hồi Hột. một khi đánh bại Hồi Hột. trên thảo nguyên sẽ xuất hiện cục diện của thế chân vạc. nếu thêm vào các bộ lạc còn sót lại của Hồi Hột và các bộ lạc khác nữa, trên thảo nguyên thậm chí sẽ xuất hiện cục diện quần hùng tranh bá, sự chia rẽ trên thảo nguyên mới là điều phù hợp nhất với ích lợi của dân tộc Hán.

Nghĩ vậy, hắn sai người gọi Thôi Kiền Hữu tới, Thôi Kiền Hữu tiến vào thi lễ nói: “Xin Đại tướng quân dặn dò!”

Lý Khánh An nhìn hắn chậm rãi nói: “Ta chỉ là muốn dặn ngươi một câu này nữa. ngươi sẽ là chủ tướng chinh phạt Hồi Hột tại trận này, ngươi chỉ cần nhớ kỹ bốn chữ của ta: chém tận giết tuyệt!”

Thôi Kiền Hữu trịnh trọng khom người thi lễ: “Thuộc hạ tuân lệnh!”

Tham gia xong hội nghị.

Cha con họ Mưu Thích của bộ lạc Cát La Lộc và cha con họ Chu Tà của bộ lạc Sa Đà cũng đều tự quay trở về nha trướng nơi dừng chân, bọn họ đều phải chỉnh đốn quân mã, chuẩn bị tham gia liên hợp tác chiến.

Phóng chạy được một đoạn đường.

Mưu Thích Hắc Sơn dần dần thả chậm mã tốc lại, hắn quay đầu lại liếc mắt nhìn đứa con một cái, thấy hắn vẫn trầm tư không nói, liền cười nói: “Đang suy nghĩ cái gì thế?”

“Phụ thân, con đang suy nghĩ đến dụng ý mà Lý Khánh An lệnh ba nhà chúng ta liên hợp tấn công Hồi Hột là gì.”

Mưu Thích Tư Hàn có một nửa huyết thống của người Hán, hắn là một người rất có đầu óc và cũng là người rất có dã tâm.

Hắn biết chỉ có thể dựa vào quân Đường mới có thể khiến cho bộ lạc Cát La Lộc không bị người Hồi Hột thâu tóm.

Cho nên mấy năm nay hắn vẫn khuyên phụ thân khiêm nhường mà phục tùng sự chỉ huy của Bắc Đình.

Mà lần này bộ lạc Đồng La chuyển sang phía tây, hắn cũng nhìn ra sự biến hóa trong thế cục trên thảo nguyên, dã tâm cũng từ đó mà bành trướng ra. nhưng hắn cũng thấp thoáng nhìn ra dụng ý của Lý Khánh An. là muốn lợi dụng bọn họ đánh bại người Hồi Hột.

“Phụ thân, con nhìn ra Lý Khánh An muốn lợi dụng chúng ta.”

So với con mình thì Mưu Thích Hắc Sơn hơn hẳn đến mấy chục năm kinh nghiệm, hắn hiểu sự biến hóa trên thảo nguyên hơn hẳn con trai mình rất nhiều.

Năm đó bộ lạc Cát La Lộc từ một mà chia thành hai. một bộ bị người Hồi Hột thâu tóm, còn bộ của hắn thì trốn chạy như chó nhà có tang tới phía tây Kim Sơn.

Bọn họ hận dân tộc Hồi Hột đến thấu xương, lần này Lý Khánh An lệnh cho ba nhà liên hợp tấn công Hồi Hột, hắn đương nhiên hiểu được Lý Khánh An có ý dùng bọn họ làm kẻ tiên phong. việc này rất bình thường, quân Đường chuẩn bị phát động chiến dịch Thổ Phồn, tức nhiên sẽ không rảnh chia quân ra, hơn nữa bọn họ dựa vào Bắc Đình, bị quân Đường sử dụng cũng là bổn phận của bọn hắn, hắn so sánh với đứa con trai, thì thiên về sự phục tùng nhiều hơn.

Mưu Thích Hắc Sơn cười xòa rồi nói: “Con đừng để ý đến chuyện Lý Khánh An có phải lợi dụng chúng ta hay không, con chỉ cần để ý chúng ta sẽ được cái gì?

Nếu có thể đánh bại Hồi Hột. chúng ta sẽ được một mảnh đất rộng lớn ở phía đông của Kim Sơn.

điều này phù hợp với ích lợi của chúng ta, cớ sao mà không làm?”

“nhưng mà bộ lạc Đồng La và người Sa Đà cũng sẽ đòi chia lấy một phần, như thế này thì làm sao mà chia cho đều được?”

Mưu Thích Tư Hàn vẫn còn có chút 2Út mắc mà nói.

Mưu Thích Hắc Sơn cười mà không nói, hắn từ lọ tên rút ra ba mũi tên đưa cho đứa con trai, nói: “Con hãy bẻ gẫy nó đi!”

Mưu Thích Tư Hàn không rõ ý tứ của phụ thân, hắn đón lấy tên. từng cây tên một mà bẻ gẫy ra. nhìn phụ thân một cách nghi hoặc.

Mưu Thích Hắc Sơn cười ha ha: “Con xem, con cũng biết là phải bẻ gẫy từng tên một mới được, ba bộ lạc chúng ta cũng tựa như ba mũi tên này, trong lúc này đây nếu không thể đồng tâm nhất trí, thì người Hồi Hột cũng sẽ giống ba mũi tên này, chia ra lần lượt tiêu diệt từng người một chúng ta, chỉ có đồng tâm hiệp lực, mới có thể có chiến thắng kẻ địch hùng mạnh nhất.”

Mưu Thích Tư Hàn lần này đã hiểu được thâm ý của phụ thân.

Hắn cũng không khỏi bội phục tấm lòng độ lượng của phụ thân, hắn thấy phụ thân đã đi xa, liền đuổi theo mà lớn tiếng hỏi: “Nếu sau khi đánh bại dân tộc Hồi Hột thì sau đó sẽ thế nào nhỉ?”

Xa xa truyền đến tiếng cười đắc ý của Mưu Thích Hắc Sơn: “Chờ khi hai bộ lạc Cát La Lộc của chúng ta hợp lại làm một, thảo nguyên sẽ là của người Cát La Lộc chúng ta!”

Khác với sự chuyện trò của cha con Mưu Thích Hắc Sơn, dã tâm của người Sa Đà xuất hiện ngay lúc họp bàn của mười mấy vị tù trưởng, người Sa Đà và người Cát La Lộc là kẻ thù truyền kiếp của nhau, tuy rằng đã được Lý Khánh An hòa giải mà tạm thời yên ôn, nhưng người thảo nguyên sống với nguyên tắc lấy máu trà máu nên cũng không vì thế giải trừ hiềm khích này được, trái lại, mầm mống của sự thù hận được dìm thật sâu mà thôi, ở trong điều kiện độ ấm, lượng nước và thổ nhưỡng đều thích hợp, nó sẽ sinh trưởng một cách mạnh mẽ. nhưng ít ra không phải hiện tại.

Lúc hơn mười mấy vị tù trưởng biểu hiện không muốn hợp tác với người Cát La Lộc, Chu Tà Cốt Đột Chi đã thể hiện ra khí chất lãnh đạo của hắn.

“Ta biết mọi người thù hận người Cát La Lộc, ta càng hận hơn các ngươi, phụ thân ta chính là chết ở trong tay người Cát La Lộc. ta hận không thể dùng đầu người của Mưu Thích Hắc Sơn đến làm bồn đựng nước tiểu, nhưng hiện tại chúng ta không thể, hiện tại kẻ địch của chúng ta là người Hồi Hột hùng mạnh hơn nhiều, bọn họ đã chiếm cứ lấy cả thảo nguyên mênh mộng mà màu mở nhất. chỉ dựa vào một mình người Sa Đà ta không thể chiến thắng được Hồi Hột. phải liên hợp với bộ lạc Đồng La. người Cát La Lộc. thì ba nhà chúng ta mới có đủ lực lượng chống lại Hồi Hột.

Để có thể quay về thảo nguyên mà tổ tông chúng ta đã sinh sống trong nhiều thế hệ qua. chúng ta nhất định phải xuất binh, nhất định phải phục tùng sự lãnh đạo của quân Đường, phải cùng người Cát La Lộc kề vai chiến đấu.”

Thảo nguyên mênh mông tại phía nam của Kim Sơn. mười ngày trước nơi này là nơi mà bộ lạc Bạt Dã Cố đã tập kích bộ lạc Đồng La vào ban đêm. vết máu còn chưa có khô hẳn. hài cốt đã bị lang sói trên thảo nguyên cắn nuốt, thù hận đã lắng đọng lại tại nơi đây.

“Hú...”

Tiếng còi trầm thấp vang vọng không trung, từng đội từng đội kỵ binh xuất hiện tại phía cuối thảo nguyên, ngựa chiến phóng như bay, tiếng vó ngựa gõ xuống mặt đất. giống hệt như sấm sét giữa trời, làm cho cả mặt đất cũng chấn động theo.

Gần năm vạn kỵ binh đến từ Cát La Lộc, Đồng La và Sa Đà tập hợp tại đây, tựa hệt như ba luồng nước lũ đổ vào một nơi.

“Hắc Sơn lão huynh, chúng ta đến đánh cược nhé?”

Chu Tà Cốt Đột Chi cao giọng hô.

Mưu Thích Hắc Sơn cười ha ha nói: “Nếu lão Chu Tà có hứng thú, ta sẽ cược với ngươi thôi, đánh cược về cái gì?”

‘Thì cược xem ai sẽ cắt lấy đầu người của A Sử Na trước nhất, tiền đặt cược là một vạn con dê.”

“Một vạn con dê cộng thêm một ngàn nữ nhân của Hồi Hột nữa. có cược hay không?”

“Tốt!

Ta cược với ngươi.”

Đúng lúc này, tân thủ lĩnh A Bố Đê Na của bộ lạc Đồng La phóng ngựa tới, tóc hắn nhuộm thành đỏ rực. trên mặt có một vết sẹo đen trông rất đáng sợ, bộ dạng hắn rất giống huynh trưởng A Bố Tư. nếu lúc trời tối. sẽ rất dễ dàng lẫn lộn giữa hắn và A Bố Tư.

Mưu Thích Hắc Sơn và Chu Tà Cốt Đột Chi đều đã biết A Bố Tư gặp chuyện bất hạnh, nhưng bọn hắn không muốn bàn nhiều về chuyện đó, trong cách nghĩ của bọn họ, dùng một sinh mệnh đổi lấy sự sinh tồn của cả bộ tộc. là một việc vô cùng có lợi.

“huynh trưởng đã mất. hiện tại sẽ do ta chấp chưởng bộ lạc Đồng La. bộ lạc Đồng La rất mong được hai vị Đại tù trưởng chiếu cố nhiều hơn!”

Giọng của A Bố Đê Na rất trầm và thấp, còn có một chút khàn đục. nhưng ngữ khí dứt khoát, không có một chút hàm hồ.

Nửa tháng trước Mưu Thích Hắc Sơn đã từng gặp qua A Bố Đê Na một lần. cho dù mái tóc hung đỏ và vết sẹo đen trên mặt vẫn chướng mắt như cũ. nhưng hắn vẫn cảm giác A Bố Đê Na tựa hồ đã có chút khác so với lần trước hắn gặp.

Giọng nói tuy rằng khàn đục, nhưng âm điệu trở nên trầm thấp, điều này có lẽ còn có thể giải thích rằng do ngủ không được tốt. nhưng khí chất trên người hắn đây lại rất khác.

A Bố Đê Na trước đó là một con người thấp kém và không có chủ kiến, nhưng hôm nay hắn lại có khí chất của một vị lãnh tụ một lời nói đáng ngàn vàng, mỗi một cử chỉ của hắn. cũng đều mang theo phong cách của một vị vương giả. làm người ta không dám xem nhẹ.

Nếu không phải hắn có màu tóc hung đỏ và vết sẹo đen kia.

Mưu Thích Hắc Sơn nhất định cho rằng hắn chính là A Bố Tư. nhưng đầu của A Bố Tư hắn đã thấy rồi. không có sai, quả thật đã chết.

Mưu Thích Hắc Sơn âm thầm cảm thán, bộ lạc Đồng La có A Bố Đê Na rồi, chỉ sợ sẽ khó có thể xuống tay được, Chu Tà Cốt Đột Chi cũng có chút tiếc nuối, một cơ hội thế là đã mất đi.

Lúc này, phương xa truyền đến một trận còi hiệu vang rền. tiếp theo đó là tiếng trống trận ầm ầm. ba người bọn họ lập tức quay đầu lại. chỉ thấy phương xa tỉnh kỳ phấp phới, đại đội kỵ binh chạy nhanh tới. chính là quân Đường ở Bắc Đình đã đến.

quân Đường tới khoảng sáu ngàn kỵ binh, đều là quân cung nỏ, bọn họ giống hệt một luồng nước lũ, hội nhập vào trong năm vạn kỵ binh người Hồ.

Đại tướng cầm đầu mặc khôi đen. giáp đen. dáng người khỏi ngô, ánh mắt lạnh lùng, hắn chính là chinh bắc tướng quân Thôi Kiền Hữu đã nhâm mệnh Lý Khánh An đến.

Thôi Kiền Hữu nằm trong danh sách bản tấu về công lao của Lý Khánh An.

được phong làm tướng quân.

Hắn tự xưng là binh pháp thuần thục, có tài định quốc an bang, nhưng vẫn buồn bực vì không gặp thời vận. ban đầu làm quả nghị đô úy, do phủ binh bại hoại mà chuẩn bị đi nương tựa An Lộc Sơn. lại gặp Lý Khánh An. cùng hắn đi tới An Tây, ở trong chiến dịch với Đột Kỵ Thi và Đại Thực liên tiếp lập nhiều chiến công lớn. bởi vì hắn có thủ đoạn tàn nhẫn, tâm đen mặt lạnh, mà được tên hiệu Thôi Đồ Đao.

Lần này hắn được nhâm mệnh làm chinh bắc tướng quân, được tự mình chỉ huy, khiến cho hắn cảm kích ân tri ngộ của Lý Khánh An đối với hắn.

Lúc này, Mưu Thích Hắc Sơn.

Chu Tà Cốt Đột Chi và A Bố Đê Na đồng thời tiến lên. khom người thi lễ nói: “Tham kiến Thôi tướng quân!”

Thôi Kiền Hữu lãnh đạm nói với mấy người: “Ba vị Đại tù trưởng, binh mã đã tập hợp đầy đủ cả chứ?”

“Hồi bẩm Thôi tướng quân, người Cát La Lộc mang đến hai vạn dũng sĩ.”

“Bộ lạc Đồng La của chúng tôi dốc hết toàn bộ quân lực ra. hai vạn năm nghìn dũng sĩ tinh nhuệ nhất nguyện nghe sự điều khiển của tướng quân!”

“Một vạn kỵ binh của Người Sa Đà phục dịch cho quân Đường, chúng tôi nhiều nhất chỉ có một vạn tinh nhuệ, đã toàn bộ đều dẫn tới cả rồi!”

Thôi Kiền Hữu chậm rãi gật đầu: “Tốt. nổi trống chấn uy, hướng Hồi Hột xuất phát!”

“Tùng!

Tùng!

Tùng!”

Tiếng trống tựa như sấm vang rền. hơn sáu vạn liên hợp đại quân xuất phát, chậm rãi hướng phía đông bắc mà đi.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 305: Phối hợp ăn ý

Vượt qua Kim Sơn đi về phía đông sẽ thấy thảo nguyên mênh mông.

Từng ngọn đồi thấp phân bố khắp vùng đồng bằng rộng lớn này. băng tuyết trên núi cao tan chảy thành những dòng sông nhỏ đang uyến chuyên lăn tăn dòng chảy qua các ngọn đổi.

Lúc này đương gặp mùa xuân, lượng nước đủ. nhìn dòng chảy xiết, từng đàn dê bò ung dung ngặm cỏ hai bên bờ.

Vùng này chính là địa bàn của Bạch Cổ Dã tộc Hồi Hột.

Bạch cổ Dă tộc có khoảng năm vạn hơn người, phân bố rải rác trên khu vực thảo nguyên rộng lớn của phía đông Kim Sơn.

Xa xa đã có thấy thấp thoáng nhìn thấy những túp lều trại- quê nhà yên bình của những người dân du mục cùng gia quyến.

Sáng hôm đó, từ phía chân trời xa xuất hiện một đường dây đen. một đội quân hùng dũng đã xuất hiện. những người dân du mục nhìn thấy mà bất an lo sợ, họ lớn tiếng reo hò. kêu gọi người nhà mình.

Cả bọn chó du mục cũng sủa như điên xông lên phía trước.

Thôi Càn Hữu dừng ngựa ngắm nhìn hàng trăm túp lều phía xa xa.

Đấy là một tiểu bộ lạc của Bạch Cổ Dã tộc Hồi Hột.ở sát gần Kim Sơn nhất.

Hắn quay đầu hạ lệnh: “ A Bố Đê Na, gia cho người cả đấy!”

A Bố Đê Na rút chiến đao ra chỉ vào đám lều trại xa xa. thét lên một tiếng: “Giết!”

Chiển mã ào ào phóng đi. sát khí đằng đằng; hàng ngày kỵ binh Đồng La rút chiến đao ra. huơ đao phóng đến giết những người dân du mục đương bỏ chạy.

Thù hận được dốc hết lên lưỡi đao ào ào trút xuống hết vào đầu những người dân du mục vùng này.

Tộc trướng của Bạch Cổ Dã bộ được đóng tại khu vực phía động cách Kim Sơn hai trăm dặm.

Nơi này có một dòng sông lớn xuyên qua từ thảo nguyên, nơi đây là một mục trường phì nhiêu, tụ tập hàng vạn dân khẩu sinh sống, là bổn bộ của Bạch Cổ Dã bộ tộc.

Lúc này, trên dưới Bạch Cổ Dã tộc đều bì bao trùm trong bầu không khí kinh hãi.

Tin về quân đội ba bộ Cát La Lộc, Đồng La.Sa Đà đã vượt qua Kim Sơn đã được truyền đến đây.

Trong đại trướng của Bạch Cổ Dã tộc, đại do trường của họ A Sử Na đang đứng ngồi không yên như con kiến trong chảo dầu. hắn lo lắng đi qua đi lại.

Hắn đã nhận được mười mấy tin dữ. nơi quân địch đi qua đều giết sạch tộc dân của hắn. cả người già trẻ nhỏ và phụ nữ đều không tha một ai.

Tạo thành cục diện như ngày hôm nay quả thật A Sử Na không ngờ đến.

Sau lần trước đắc thủ, A Sử Na đương chuẩn bị một lần nữa tổ chức binh lực đi khiêu khích, nhưng không ngờ sự báo thù của đối phương lại nhanh chóng và khốc liệt đến thế.

Và điều khiến hắn lo lắng hơn nữa chính là sự liên hợp của bộ lạc Cát La Lộc.

Đồng La.Sa Đà; tạo thành một thế lực lớn mạnh, và hơn đứt Bạch Cổ Dã tộc của hắn.

Bạch Cổ Dã tộc còn lâu mới có thể đối phó nổi.

Hắn đã cầu cứu với Khả hãn Cát Lặc. nhưng nước xa không cứu được lửa gần.

đợi quân chủ lực Hồi Hột đến chí ít cần mười ngày, nhưng giờ quân địch đã đến sát dưới chân thành còn đâu!

Tuy tên lính báo tin còn chưa có tin mới nhất truyền đến. nhưng A Sứ Na biết rõ, đối với kỵ binh thảo nguyên. lộ trình hai trăm dặm chẳng qua là việc của một ngày mà thôi!

Quân địch có thể đánh đến bất cứ lúc nào, nhưng hàng vạn tộc dân của hắn lại không thể dời đi nhanh đến thế.

Dù có dời đi, người già trẻ thơ, lại thêm đàn dê chẳng mấy chốc cũng sẽ bị quân địch đuổi theo thôi.

Thế giờ phải làm sao đây?

Hối hận và lo lắng sắp tràn ra khỏi cuống họng A Sử Na. ngay tại lúc này, ngoài trướng có tiếng bước chân vội vã chạy đến.

“Đại do trưởng!”

Đó là giọng của người đưa tin. qua giọng nói đầy kinh hoàng hoảng hốt. tim A Sử Na nhường như ngừng đập.

Hắn thấp thoáng đoán được tin dữ đã sắp đến.

“Tiền phong của kẻ địch chỉ cách nơi đây của chúng ta chưa đến ba mươi dặm.”

“Xoảng!”

Cây trường kiếm trong tay A Sử Na rơi xuống đất.

Hắn thừ người ngay tại chỗ, bây giờ đã không còn kịp rồi.

Mãi một lúc, hắn mới tỉnh táo trở lại. hắn phóng nhanh ra ngoài lều như phát cuồng, tay không ngừng huơ cây trường kiếm của mình lớn tiếng hò hét.

“Chạy mau!

Lều trại và đàn dê có thể bỏ lại. hãy chạy trốn mau!”

Nhưng đàn dê và lều trại lại là sinh mạng của những người dân du mục này.

Bọn họ ai cũng không thể bỏ lại tài sản mà mình nương tựa mà sống này, không một ai chịu bỏ lại tài sản mà bỏ chạy cả.

A Sử Na thấy nguy cơ đã như nước đến chân, hắn không còn lựa chọn nào nữa. chỉ đành hạ lệnh nói: “Thổi tù và. chuẩn bị nghên chiến!”

“TÙ..Ù.Ù..Ù.UUUU ” Tiếng tù và vang khắp, đấy là tín hiệu triệu tụ toàn bộ dũng sĩ trong bộ Bạch Cổ Dã.

Từng đội từng đội kỵ binh từ các lều trại chạy ra. như những dòng chảy nhỏ gộp lại thành quân đoàn hùng dũng tựa dòng chảy mẹ mạnh mẽ.

Một vạn kỵ binh chỉnh trang chờ đợi xuất phát.

Không đến một canh giờ sau. tiên phong của quân đội liên hợp đã xuất hiện tại cuối chân trời thảo nguyên.

Đoàn quân tiên phong được tổ thành bởi sáu ngàn kỵ binh, đại tướng là hoàng từ Cát La Lộc Mưu Thích Tư Hàn.

Trong lần liên quân tác chiến phen này, người Cát La Lộc gần như dốc hết sực đánh, họ đã cung chấp ba mươi vạn con dê để làm quân lương, cộng thêm họ là những người quen thuộc vùng Kim Sơn này nhất, nên trong lần liên quân tác chiến phen này, họ đã có những đóng góp quan trọng và hữu hiệu, cả quân tiền phong cũng do họ đảm nhiệm.

Mưu Thích Tư Hàn ngắm nhìn hàng ngàn túp lều trại từ xa xa.không ngờ Bạch Cổ Dã tộc lại có thể không dời đi.

Điều này quả thật khiến Mưu Thích Tư Hàn cảm thấy bất ngờ. người Cát La Lộc họ cả Bạch Cổ Dã bộ đã giao du mấy chục nay năm. song phương đều rất ư hiểu về nhau.

Quân đội của Bạch cổ Dă tộc vốn dĩ có hơn hai mươi ngàn người, nhưng năm ngoái bị quân Bắc Đình đánh cho te tát. quân đội của Bạch Cổ Dã giờ nhiều nhất còn mười mấy ngàn.

Mười mấy ngàn quân cố nhiên lại dám đối kháng với sáu mươi vạn đại binh liên minh.

Mưu Thích Tư Hàn cười lạnh một tiếng, đúng là không biết tự lượng sức mình!

Xem ra thời khác diệt tộc của Bạch Cổ Dã tộc đã ngay tại trước mắt!

“Hành quân chậm lại!”

Mưu Thích Tư Hàn một tiếng lệnh hạ. năm người quân tiền phong bắt đầu giảm tốc độ lại.

Bây giờ khoảng cách giữa bọn họ với đám lều trại của Bạch Cổ Dã tộc chỉ còn bảy tám dặm. một vạn quân Bạch Cổ Dã đã xuất chiến, bọn họ xếp thành từng hàng hành quân đi nghênh chiến với quân địch dám đến xâm phạm quê nhà họ.

“Dừng lại!”

Mưu Thích Tư Hàn vừa huơ tay, đại quân đã dừng bước.

Hắn lạnh lùng nhìn đám quân Bạch Cổ Dã đang tiến lên. ánh mặt hắn lộ rõ ý cười dạo lạnh lùng.

Quân Bạch Cổ Dã cách đại doanh của họ đã năm dặm.ngay tại lúc này, từ phương bắ vang lên tiếng tù và cao trầm.

Một đội kỵ binh Đồng La đông đảo bỗng từ đâu đột ngột xuất hiện từ đổi nhỏ cách đại doanh không đến hai dặm.

A Bố Tư rút chiến đao, hung hẳn hô to: “Giết!”

Hàng vạn kỵ binh như đại hồng thủy vỡ bờ ào ào ùa đến chỗ những người dân du mục già trẻ đang kinh hãi trước diễn biến trước mắt.

Do trưởng A Sử Na của Bạch Cổ Dã bàng hoàng, hắn bỗng chốc ý thực được mình đã trúng kế.kỵ binh kẻ địch đã xông đến hậu doanh.

Tiếng khóc, tiếng rên rỉ của người già trẻ con. tiếng gào thét thảm thiết của phụ nữ bị lăng nhục, tiếng thảm sát vang lên tứ phía.

Quân đội Bạch Cổ Dã đại loạn. những thanh niên tráng kiện mắt thấy vợ con cha mẹ mình bị đồ sát. gào rú như như con thú bị thương, trừng trừng cặp mắt đỏ ngầu của mình liều mình phóng về.

A Sứ Na đã không còn khống chế được quân đội của mình.

Quân đội hơn một vạn người bỗng chốc tan rã.

Hắn biết đại thế đã mất. vội quay đầu đào tẩu.

Mưu Thích Tư Hàn thấy thời cơ đã đến liều quay đầu hô to: “Dê, bò, phụ nữ, các ngươi có thể tùy ý lấy, ai lấy được đầu người của A Sử Na thưởng hai ngàn con dê!”

Năm ngàn kỵ binh Cát La Lộc lập tức phát động.phóng về hướng của quân Bạch Cổ Dã lúc này đã tan rã tiếng thét của họ vang động của đất trời.

Tứ bề tiếng tù và vẫn nổi, Cát La Lộc bộ, Sa Đà bộ, và Đường quân đang từ bốn phía ùa đến bao vây .Bạch Cổ Dã bộ đã không còn đường lui.

Liên quân tự ý đồ sát. trên thảo nguyên đầu người lăn lốc, xác chết lê liệt cả mấy mươi dặm. những thanh niên trai trẻ bị giết đi trong tiếng thảm khóc, phụ nữ bị hãm hiếp, người già và trẻ con đều không được tha.

Trận chiến này máu chảy thành sông. thê lương thảm thiết vô cùng.

Hơn một nửa nam tử của Bạch Cổ Dã đã bị giết chết.

Khi chiến dịch dần dần bình ổn. từng đoàn từng đoàn phụ nữ áo quần xộc xệch vừa đi vừa khóc, và bị dùng dây thừng cột lại lôi đi.

Tất cả họ có hơn bốn ngàn người, những người phụ nữ này cùng với mười vạn con dê bò cùng trở thành chiến lợi phẩm.

Các bộ lạc thổ nguyên coi phụ nữ cũng là một thứ tài sản.

đấy là nhu cầu phồn thực dân khẩu mà họ cần. còn những đứa trẻ đã lớn và hiểu chuyện họ cũng không giữ lại.

để tránh sau này trở thành căn nguyên thù hận.

Lúc này.

đội kỵ binh dẫn theo một nhóm nam nữ già trẻ đông đảo đến trước ngựa Thôi Càn Hữu, bẩm báo: “Thôi tướng quân, đây là quý tộc Bạch Cổ Dã và gia quyến của họ, tổng cộng ba trăm năm mươi hai người.”

Thôi Càn Hữu liếc họ một phát xong lạnh lùng đáp: “Toàn bộ giết hết. một người không tha!”

Mưu Thích Hắc Sơn bên cạnh nhìn thấy trong đấy có không ít mỹ nhân trẻ tuổi, bèn đi lên cười nói: “ Thôi tướng quân, hay là cứ thưởng số phụ nữ trong đây cho ta.”

Roi ngựa của Thôi Càn Hữu chỉ vào hàng ngàn phụ nữ ở xa nói: “những phụ nữ ở phía bên ấy, ngươi muốn bao nhiêu ta cũng có thể cho ngươi bấy nhiêu, nhưng những cô gái quý tộc thì không được, bọn họ sẽ có thể trở thành hậu họa.

Người đâu, hãy giết sạch toàn bộ cho ta!”

Hắn vừa hạ lệnh, một đám binh sĩ liền rút đao xông lên chém tới tấp.giờ chỉ toàn tiếng khóc tiếng thét thảm thiết.

Chẳng mấy chốc, xung quanh liền yên tĩnh trở lại, tất cả phụ nữ quý tộc đều bị giết sạch không chừa một người.

Thôi Càn Hữu thấy Mưu Thích Hắc Sơn vẻ mặt tiếc nuối bèn nói: “Mưu Thích đại do trưởng, nếu ngươi muốn làm hùng ưng thảo nguyên thì không được giống con gà trống, cứ luyến tiếc mãi mấy người phụ nữ.

Nếu ngươi tiêu diệt được Hồi Hột, thê thiếp của Khả hãn Hồi Hột ta sẽ thưởng cho ngươi hết.”

Mưu Thích Hắc Sơn mừng rỡ nói: “lời của tướng quân, tại hạ sẽ khắc ghi!”

Thôi Càn Hữu thấy trận chiến tiêu diệt bộ Bạch Cổ Dã này đã hoàn toàn đại thắng. liền lập tức ban lệnh xuống dưới: “Hãy cho bồ câu mang thư về báo cáo tình hình với đại tướng quân!”

Hai tên binh sĩ nghe lệnh liền mở lồng chim ra. mấy con bồ câu lập tức bành bạch vỗ cánh bay thẳng lên không trung.

Chúng lượn lờ hai vòng trên không rồi đổi hướng tung cánh về phía tây nam.

Sau khi thu dọn xong chiến trường.

Thôi Càn Hữu bắt đầu phân chia chiến lợi phẩm.

Các bộ tộc lần lượt phái người đưa các chiến lợi phẩm như phụ nữ, dê bò v.v về hậu phương.

Quân quân tạm thời nghỉ ngơi dưỡng sức vài hôm.

Thôi Càn Hữu lại phái người đi đến Hiệp Dát Tư (* Hay còn gọi là Kiryiz, là tộc Hiệp Dát Tư đời Đường, nằm cách Hồi Hột ba ngàn dặm về phía tây bắc.), mời những người Hiệp Dát Tư vốn bị người Hồi Hột áp bức bấy lâu đến để bàn việc cùng tấn công Hồi Hột.

Ba ngày sau.

đại quân xuất phát tiếp tục hiên ngang đi về phương đông.

Sau khi phát động chiến dịch với Hồi Hột.

Lý Khánh An đã rời khỏi Bắc Đình trở về Quy Tư.

Tuy trong lần đánh Hồi Hột này binh mã chủ lực vẫn là Cát La Lộc, Đồng La và Sa Đà tam bộ, nhưng dẫu sao thì Đại Đường vẫn phải xuất binh sáu ngàn, hơn nữa quân Đường trong chiến dịch lần này còn lại là chủ đạo.

về một mức độ nào đó mà nói, Lý Khánh An rất có khả năng bị nghi là đã có hành động vượt quyền.

Lúc trước Lý Long Cơ chỉ hứa là cho phép hắn được quyền tùy cơ ứng biến trong trận chiến với Đại Thực, chứng không bao gồm với Hồi Hột.

Đương nhiên, hắn cũng có thể giải thích do Hồi Hột tập kích Bắc Đình trước, cũng có thể nói do Hồi Hột muốn câu kết với Đại Thực, hoặc Hồi Hột câu kết với Thổ Phồn.

Tóm lại. hắn có thể tìm ra đủ các lý do, còn việc cái cớ hắn đưa ra đó có được Lý Long Cơ chấp nhận hay không, mấu chốt vẫn nằm trong báo cáo của giám quân Biên Lệnh Thành.

Biên Lệnh Thành ở An Tây này đã gần tám năm. hắn rất ư là am hiểu về An Tây .Hắn từng làm việc chung với lại ba nhiệm Tiết độ sứ khác nhau từ thời Phu Mông Linh Sát.

Cao Tiên Chi, Lý Khánh An.

Mà nói thật, thì hắn cũng là một người rất ư thấu tình đạt lý, ở An Tây này cũng không có việc chỉ khiến người khác phải hận, và cũng không dễ dàng gì mà đi đâm sau lưng người khác với Lý Long Cơ, tự tiện báo cáo điều không phải của các Tiết độ sứ.

Đương nhiên, điều này cũng liên quan đến việc về dục vọng nào nấy của hắn đã được thỏa mãn.

Biên Lệnh Thành là một hoạn quan, do đặc tính sinh lý của một hoạn quan quyết định họ không có những theo đuổi về sự nghiệp hay gia đình như một người bình thường.

Họ chỉ có một sở thích đặc biệt với tài sản châu báu.

Và cả Cao Lực Sĩ cũng thế, lão đã hầu hạ Lý Long Cơ mấy mươi năm nay,và lão cũng đã trở thành người có gia tài đứng số một số hai của Đại Đường.

Biên Lệnh Thành cũng thế. hắn chỉ có một sự đam mê với tiền tài, thậm chí có thể nói niềm đam mê này đã đạt đến một trình độ khó mà dùng ngôn từ diễn tả.

Hắn ở An Tây tám năm. rốt cuộc cả bản thân hắn cũng không biết được con số chính xác tiền tài mình gom về được là bao nhiêu.

Hắn có một phủ đệ khổng lồ tại Quy Tư.

Năm trước Lý Khánh An phái một ngàn quân sĩ đến giúp hắn đào một kho hầm bí mật khổng lồ dưới ngay tòa phủ đệ khổng lồ của hắn.

Kho hầm ấy bốn bề được đắp đá xanh, bên trong chứa đầy đủ vàng bạc châu báu quý giá các loại của Biên Lệnh Thành.

Hắn thậm chỉ giờ còn không biết nên vận chuyển chúng về Trung Nguyên như thế nào. hơn nữa. một khi bị Lý Long Cơ phát hiện, kho báu của hắn rất có khả năng sẽ bị cướp sạch.

Hắn là một tên cung nô, làm sao có đủ tư cách để sở hữu tài phú. tất cả tài sản của hắn đều là tài sản của chủ nhân mà thôi.

Và quan trọng hơn cả, đó là Cao Lực Sĩ- hậu thuẫn của Biên Lệnh Thành đã ngã, mà Ngư Triều n đang đắc thế lại có quan hệ ác liệt với hắn.

Năm xưa hắn và Ngư Triều n đã tranh nhau quyền giám quân An Tây, hắn dùng một thủ đoạn không mấy quang minh lỗi lạc để phỗng tay trên Ngư Triều n.

Hoạn quan đều là những người thù dai.

Ngư Triều n nếu biết được hắn nhiều tiền tài thế, liệu có thể buông tha cho hắn không?

Hơn nữa từ khi Cao Lực Sĩ bị giáng, với báo cáo của các giám quân, thái độ của Lý Long Cơ đã không còn coi trọng như xưa.

Trước đây, sau khi hắn gửi một bức thư đi, nhất định sẽ có hồi âm. nhưng giờ đây. cả hồi âm cũng không có.

Theo như người trong cung nói, Ngư Triều n không có được quyền này, Lý Long Cơ hoang phế triều chính, với báo cáo của bọn họ chỉ thỉnh thoảng nhớ ra mới hỏi, lúc thường căn bản là không thèm đá động.

Vậy cũng có nghĩa là, hiện giờ hắn chỉ là một người thừa, có thể bị cắt đi bắt cứ lúc nào.

Dù không bị cắt đi. một khi Ngư Triều n nắm trong tay quyền quản lý giám quân, vậy những ngày tháng tươi đẹp của Biên Lệnh Thành này cũng đến lúc tận. nghĩ thế khiến hắn luôn có cảm giác bất an, và càng khiến hắn xem trọng tiền tài hơn.

Có thể là do tác dụng của Lý Khánh An thường xuyên biếu tiền, giữa Biên Lệnh Thành và Lý Khánh An luôn hiểu nhau và hợp tác ăn ý.

Bây giờ Biên Lệnh Thành căn bản đều không rời thành Quy Tư.

An Tây có xảy ra chiến dịch nào, hắn cũng chỉ phái thủ hạ đi hoàn thành.

Sau đó hắn sẽ viết báo cáo tổng kết cuối cùng với Lý Long Cơ.

Những báo cáo này căn bản đều có lợi cho Lý Khánh An. nhất là việc quân Thổ Phồn có dấu tích động binh với Tiếu Bột Luật hai tháng trước đây.

Kỳ thực lúc ấy hắn hoàn toàn không có căn cứ đáng tin. nhưng nghe báo cáo của Xích hầu quân An Tây đã chuyển một lá thư ngắn cho Lý Long Cơ.

Đây chính là một sự ăn ý, hắn biết Lý Khánh An cần phần báo cáo này.

Cho nên hôm nay Lý Khánh An đến tìm hắn. hắn liền biết, hắn lại phải phối hợp với Lý Khánh An thêm một lần nữa, để báo cáo với Lý Long Cơ rồi.

Có điều lần này hơi khác so với những lần trước.

Nguyên nhân là do ba hôm trước.

Khánh vương Lý Tông vừa đến An Tây nhậm chức, và hắn cũng ở Quy Tư thành này .Điều này ít nhiều cũng khiến Biên Lệnh Thành cảm thấy khó xử.

Trong thư phòng của Biên Lệnh Thành,Lý Khánh An đương ngồi bàn với hắn dưới ánh nến đêm.

Việc Khánh vương đến đây, một góc độ nào đấy mà nói đã uy hiếp đến lợi ích của hai người họ, khiến họ giờ cùng đứng trên một chiến tuyến.

“Đại tướng quân.

Hồi Hột khác với Thổ Phồn và Đại Thực, Hồi Hột vốn có quan hệ hữu hảo với Đại Đường. một khi bọn họ biết Đường quân cũng xuất binh tấn công Hồi Hột,tất nhiên sẽ đi tố cáo với triều đình.

Chất vấn của triều đình chẳng mấy chốc sẽ đến thôi.

Ta cảm giác việc này sẽ bất lợi đối với đại tướng quân.

Đại tướng quân không nên xuất binh.chỉ nên phái mười mấy tướng lĩnh đi gánh trách nhiệm chủ tướng ắt được.

Như thế người Hồi Hột cũng chẳng nắm được cán gì; dù cho họ có đi tố thế nào, căn bản đều không ảnh hưởng đến đại tướng quân được.”

Lý Khánh An cũng khẽ thở dài nói: “Ta há phải cũng mong như thế, nhưng nếu không có quân Đường tham dự. tam bộ Phồn binh bọn Đồng La chưa chắc là đối thủ của người Hồi Hột, ta cũng đương lo lắng đây!”

Nói đến đây, Lý Khánh An rút một lá thư từ trong lòng ra đưa cho Biên Lệnh Thành cười nói: “Đây là chứng cứ câu kết giữa Thổ Phồn và Hồi Hột, đã bị biên quân của ta tóm được thám tử của họ mà có được. ngươi giao lá thư này cho triều đình, và nói rõ do người Hồi Hột khiêu khích trước, ta nghĩ như thế có thể nói rõ vì sao ta dùng binh với Hồi Hột.

Đây quả thực vì muốn để cho chiến dịch Thổ Phồn được thuận lợi tiến hành, nên cũng có thể xem là một phần của chiến dịch Thổ Phồn.”

Biên Lệnh Thành mở thư ra xem một hồi.

đấy là thư kiện Đại Luân Thượng Tức Đông Tán của Thổ Phồn viết cho Hồi Hột. nó được viết bằng Thổ Phồn văn và Hồi Hột văn. phía dưới còn có dấu chỉ tay của Thượng Tức Đông Tán.

Biên Lệnh Thành bán tín bán nghi. hắn hoài nghi lá thư này là do Lý Khánh An tự ngụy tạo, có điều dù là ngụy tạo đi chăng nữa, người Hồi Hột cũng khó mà cãi lại được, dẫu sao do họ vượt biên giới động thủ trước.

Biên Lệnh Thành nghĩ nghĩ một lúc bèn cười nói: “Có lá thư này chúng ta liền có thể trả lời với Thánh thượng.

Đại tướng quân kỳ thực không phải tấn công Hồi Hột. mà chỉ là dạy cho Bạch Cổ Dã bộ dám vượt biên khiêu khích một bài học, cho nên đại tướng quân mới phải hiệp đồng tác chiến.

Đại tướng quân thấy báo cáo như thế với Thánh thượng liệu có ổn không?”

Lý Khánh An suy ngẫm một lúc bèn nói: “Giám quân có thể thêm vào một câu, chúng ta chủ yếu là muốn đề phòng Bạch Cô Dã tộc Hồi Hột thừa lúc chiến dịch của An Tây quân và Thổ Phồn xảy ra thừa nước đục thả câu. ảnh hưởng đến đại cục chiến dịch Thổ Phồn, cho nên mới xuất binh về phía Kim Sơn về đông, kiến lập tuyến phòng ngự Kim Sơn.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 306: Chung một kẻ địch

Biên Lệnh Thành thở dài nói: “Dưới xu thế lớn của chiến dịch Thổ Phồn, bất luận Đại tướng quân có làm quá đáng như thế nào đi chăng nữa.

Thánh Thượng cũng sẽ không nói gì đâu, mấu chốt là sau này kia, một khi đối thủ của Đại tướng quân và đối thủ của ta cùng lúc trả đũa, thì sự việc sẽ rất phiền toái, ta rất lo lắng Thánh Thượng sẽ tính sổ với chúng ta sau đó đấy.”

Nói đến này, Biên Lệnh Thành châm một chút nước trà rồi viết lên mặt bàn một chữ ‘Khánh’, nói: “Ta lo lắng Thánh Thượng sẽ nâng cao quyền hạn của người này, từ việc trấn an chư phiên biến thành tiết chế quân chính, khi đó, Đại tướng quân sẽ dần dần trở thành cấp dưới của hắn.”

Lý Khánh An sau một lúc lâu trầm mặc không nói, hắn biết điều mà Biên Lệnh Thành nói không phải là nói chuyện để mà dụ dỗ, đó rất có thể là sự thật, đấy là cách xử trí quen thuộc của Lý Long Cơ, bất luận Vi Kiên, Hoàng Phủ Duy Minh hay là Vương Trung Tự, hắn đều cho biếm trước, để ngăn ngừa sự dao động của cục thế, đợi một năm sau đó mới bí mật xử quyết cho dứt.

Lúc này đây hắn nhâm mệnh Khánh vương tọa trấn An Tây, hiển nhiên là bởi vì quan hệ giữa Khánh vương và mình rất xấu, sở dĩ luôn mãi nhấn mạnh rằng Khánh vương không can thiệp quân chính, đó chẳng qua là vì để vỗ về mình mà thôi. bởi thế hắn còn đặc biệt sắc phong mình làm tướng quốc, loại đãi ngộ to lớn này vượt xa cả đám người An Lộc Sơn.

Cao Tiên Chi, ở một mức độ nào đó cũng là một kế sách nâng trước rồi sau đó sẽ giết đi.

Thậm chí mình dẫn Minh Nguyệt đi. hắn cũng không có truy cứu gì cả. một lão già mà ngay cả chính con dâu của mình cũng đòi phải chiếm bằng được ấy, một hoàng đế có thực quyền trong tay sở hữu bốn vạn hậu cung như thế, cũng đủ thấy dục vọng của hắn đối với nữ nhân nó mãnh liệt đến cỡ nào, hắn có thật sự độ lượng như vậy mà để cho mình mang Minh Nguyệt đi không?

Đáp án hiển nhiên là không rồi, chẳng lẽ là do An Tây không thể thiếu mình được ư?

Đối với một kẻ cấp cao mà nói. bất kể là chỗ nào cũng đều không có chuyện không thể thiếu ai được cả. hắn hoàn toàn có thể triệu hồi Cao Tiên Chi. hoặc là Phong Thường Thanh, hoặc là Trình Thiên Lý, thậm chí Lý Từ Nghiệp, bất cứ một người nào ở đây hắn xem ra cũng đều có thể thay thế được cho mình.

Mấu chốt nằm ở chiến dịch Thổ Phồn sắp phải phát động đó, nói đúng hơn là chính kế hoạch này của Ca Thư Hàn đã cứu mình.

Để không ảnh hưởng đến chiến dịch lần này, cho nên Lý Long Cơ đã phải nhẫn nhịn việc này, bèn dùng một thủ đoạn khác để giám sát và khống chế mình, dùng biện pháp thân vương tọa trấn.

ở một mức độ nào đó, đây là một thủ đoạn theo cách gián tiếp vòng vo, là một sự thỏa hiệp của Lý Long Cơ đối với phương diện lợi ích của mình, nếu Khánh vương một khi đã không thể giám sát và khống chế mình, hoặc là quyền lực hoàn toàn bị tước đi.

Lý Long Cơ phát hiện thân vương tọa trấn cũng không thể khống chế mình được nữa. thì hắn sẽ không chút do dự mà thay đi ngay.

Nếu nói sâu xa một chút, thậm chí việc Khánh vương tọa trấn An Tây cũng là một loại thủ đoạn tạm thời ứng phó mà thôi, hắn vì muốn đoạt được Minh Nguyệt, nhất định sẽ không để cho mình ở An Tây lâu được, đây là một mâu thuẫn khó có thể dung hòa được, trừ phi mình đem thê tử hiến dâng cho hắn. nếu không một khi chiến sự Thổ Phồn dẹp yên rồi, hắn nhất định cũng sẽ đổi tướng sĩ mà thôi.

Nhưng hắn Lý Khánh An có thể đem thê tử của mình hiến dâng vào cung không? có thể sao?

Đại trượng phu nếu ngay cả thê tử của mình cũng bảo vệ không được, thì còn mặt mũi gì mà sống trên thế gian này nữa chứ!

Hắn cũng không phải là không còn đường có thể đi. trước mặt hắn Lý Khánh An ít nhất còn có hai con đường để chọn, tiến tới thì cuốn cả . lui thì sẽ ở ẩn nơi chân trời góc bể, đương nhiên, đây chỉ là thủ đoạn cực đoạn ở phút cuối cùng, không đến vạn bất đắc dĩ. hắn cũng sẽ không đi bước này, chỉ cần sự việc còn chưa đến nổi xấu nhất, còn có thể cứu vãn lại được, thì biện pháp tốt nhất chính là chiến tranh, chỉ cần chiến sự liên miên, thì Lý Long Cơ sẽ không thể đổi tướng sĩ.

Nghĩ vậy, Lý Khánh An liền chỉ chỉ vết nước còn chưa khô trên bàn. cười nói với Biên Lệnh Thành: “Giám quân không cần lo lắng. người này là một người có nhược điểm, ta có thể khống chế được hắn. mấu chốt quan trọng là chính bản thân giám quân đấy, đừng để bị triệu hồi triều, như vậy sẽ ảnh hưởng đến lợi ích cá nhân của giám quân đấy.

Một câu nói của cùng của Lý Khánh An đã giáng một đòn nặng nề vào trong lòng Biên Lệnh Thành, gia tài mấy chục vạn quan của hắn tựa như một quả cầu sắt khóa lấy chân của hắn. hắn làm sao mà quay về triều được nữa?

Biên Lệnh Thành giống hệt như một con gà trống đã bại trận, hoàn toàn héo rũ xuống. sau một lúc lâu hắn mới uể oải nói: “Đại tướng quân không cần lo lắng nữa rồi. ta đã lên thuyền của ngươi rồi, muốn đi xuống cũng khó lắm đấy.”

Lý Khánh An nở nụ cười, cười đến có chút tinh quái, có chút ranh ma. hắn khẽ vỗ nhẹ lên tay của Biên Lệnh Thành nói: “Giám quân cũng không phải lo lắng, với giao tình bao năm nay của chúng ta. ta làm sao có thể để mặc ngươi được, chờ thời cơ chín muồi. ta sẽ phái binh đem gia sản của người mang về Trung Nguyên, cũng đừng trở về cung nữa. giám quân hãy ở nhà mà an hưởng tuổi già đi!”

Khánh vương Lý Tông vừa mới đến An Tây ba ngày hôm trước, hắn lâm thời đảm nhiệm việc đưa tiễn Phiên sứ, đưa tiễn Đại Thực thân vương đặc sứ Mangur về nước, do Mangur phải cùng Lý Khánh An thương lượng cụ thể về chi tiết vấn đề trao trả tù binh, cho nên ở Quy Tư đợi Lý Khánh An.

Lý Tông cũng không chịu nổi việc lặn lội đường xa.

đã bị ngã bệnh, khi đi tới nơi hắn nhậm chức, hắn không muốn đi về phía trước nữa.

Hắn cảm thấy bản thân mình không thích ứng được với khí hậu ở An Tây, nghe nói nếu đi thêm về phía trước nữa. thì phải vượt qua vùng không khí loãng Lăng Sơn và ngàn dặm sa mạc, điều này khiến Lý Tông nhìn thấy mà phát sợ, vì thế, bệnh nhẹ đã thành bệnh nặng, hắn phái người đi nói với Mangur, bệnh tình của hắn trở nên trầm trọng. chỉ sợ không thể cùng hắn đi về phía tây nữa. chỉ có thể đưa tới đây mà thôi.

phủ đệ mà Lý Khánh An sắp đặt cho Lý Tông là một hoàng cung cũ ở Quy Tư, dù rất khí phái rộng lớn. phù hợp với thân phận tôn quý của Lý Tông, nhưng ngôi hoàng cung này đã có tới bốn mươi năm trời không có người ở, mặt tường loang lổ, mái ngói rất cũ, cho dù Lý Khánh An đã phái binh sĩ quét dọn hoàng cung rồi, nhưng không trừ đi được không khí âm hàn đó.

Không khí lạnh lẽo.

âm u thấm sâu vào mỗi phiến đá. mỗi một tấc mặt tường đều lộ ra một sự rét lạnh đến rợn người.

Trong cung điện rộng lớn đó chỉ có ba mươi mấy người ở, nên có vẻ rất hoang vắng, liên tiếp hai đêm. bao gồm Lý Tông và tất cả tùy tùng cũng đều không có lấy một giấc ngủ ngon.

Nửa đêm hôm qua. một ả thị thiếp của hắn đột nhiên thét lên một cách hãi hùng chói tai, nói là trong phòng có ma. làm cho tất cả nữ nhân đều sợ mà chạy cả đến phòng của Lý Tông, mọi người sợ run rẩy cả người mà cùng tụ vào một chỗ, suốt đêm không dám ngủ.

Lý Tông vốn chỉ là lấy cớ ngã bệnh, không muốn cùng Mangưr đi sang phía tây, không ngờ liên tiếp hai đêm đều không được ngủ ngon, bệnh tình Lý Tông thực sự trở nên nặng hơn.

“Tòa nhà chết tiệt này. là chỗ người cho ở sao?

Hắt xì!”

Lý Tông ngồi ở trên giường, dùng tấm chăn thật dày quấn khắp cả người, liên tiếp mấy cái hắt xì. hắn nước mũi nước mắt đầy mặt. vừa chửi rủa ngôi nhà. vừa thầm hận phụ hoàng đã phái mình đến An Tây này.

Lúc mới bắt đầu Lý Tông tưởng rằng chỉ có mình hắn được tọa trấn tại địa phương, hắn còn có một chút đắc ý thầm trong bụng, không ngờ mới qua vài ngày sau đó, các thân vương khác cũng đồng loạt được phái đến các nơi tọa trấn, làm cho Lý Tông vô cùng thất vọng.

Thật ra nơi Lý Tông muốn đi nhất chính là Dương Châu, nơi đó đất mềm nước ngọt, nữ nhân xinh đẹp yêu kiều, là quê hương của phú quý gái đẹp, nơi đó còn có một lượng lớn tài sản của hắn ở đó, nhưng Dương Châu đã bị thập lục đệ chiếm đi rồi. hắn bị phái tới nơi tận cùng nhất của biên thùy hoang dã, nơi An Tây tồi tệ nhất, hai ngày nay hắn không khoẻ trong người, càng khiến cho nỗi oán hận của hắn dâng cao.

Quân sư Diêm Khải ngồi ở một bên sắc thuốc cho hắn. trên lò đất nung, trong ấm sắc thuốc đang sôi ùng ục, hơi nóng không ngừng bốc lên cao, mùi thuốc tràn ngập khắp phòng.

Nhà của Diêm Khải làm nghề y, từ nhỏ đã chịu sự hun đúc từ bậc cha chú, cũng học được một ít cách chữa bệnh khử hàn đơn giản.

Lý Tông chỉ là mệt nhọc cộng thêm bị cảm lạnh, uống mấy thang thuốc sẽ không sao cả, hắn sai người đi mua thuốc, đích thân sắc thuốc cho Lý Tông.

“Điện hạ chỉ là do không quá thích ứng với khí trời sáng lạnh trưa nóng của An Tây mà thôi, cho nên mới bị cảm bệnh nhẹ , kỳ thật ty chức cảm thấy chỉ cần điện hạ ở An Tây vài năm. thân thể của điện hạ sẽ dần dần trở nên cứng cáp hơn.

đó cũng là một chuyện tốt.”

Diêm Khải đối với tâm tư của Lý Tông rõ như lòng bàn tay, hắn vừa sắc thuốc vừa khuyên giải và an ủi rằng: “Nếu điện hạ đi Dương Châu, cả ngày ăn sung mặc sướng, tinh lực tiêu tan dần. thì sức khỏe của điện hạ ngược lại sẽ càng trở nên xấu đi, không phải chuyện tốt đâu!”

Lời khuyên bảo của Diêm Khải và mùi thuốc nồng nàn khắp nhà làm cho sự nôn nóng trong lòng của Lý Tông dần dà trở nên bình tỉnh lại.

Hắn cười khổ một tiếng nói: “Nhưng chốn ở này thật sự quá kém, vả lại còn có ma quái nữa, người hầu kẻ hạ lại ít. ngươi kêu ta làm sao mà an tâm sống ở đây vài năm chứ.”

“Điều này thì cũng dễ giải quyết mà, nói với Lý Khánh An một tiếng là được, có thể do hắn bận việc chiến sự quá. không rảnh lo cho điện hạ mà thôi.”

“Ai! nghe nói hắn đi Bắc Đình rồi, thế này thì ta còn phải chịu thêm vài ngày nữa à?”

Lý Tông vừa dứt lời, ngoài cửa liền có người đến bẩm báo: “Điện hạ.

Lý Khánh An Đại tướng quân ở ngoài phủ cầu kiến!”

“A!”

Lý Tông mừng rỡ, liên thanh nói: “Mau cho mời vào!”

Diêm Khải đứng dậy cười nói: “Điện hạ. ta đi nghênh đón hắn vậy!”

“Tốt!

Tiên sinh đi nhanh đi.”

Diêm Khải đem ấm thuốc giao cho thị nữ, bước nhanh ra khỏi phòng, đi đến phía trước sân. thì gặp Lý Khánh An đang đi đến, hắn liên vội vàng bước lên phía trước hành lễ: “Tham kiến Đại tướng quân!”

“Diêm tiên sinh, chúng ta đã lâu không gặp."

Lý Khánh An sở dĩ có thể khống chế Lý Tông, chính là bởi vì có Diêm Khải, việc Diêm Khải đầu quân sang hắn thực sự làm hắn cảm thấy rất ngạc nhiên, nhưng nó lại có lý lẽ bên trong của nó, có sự giới thiệu của Lý Cầu, lại bởi vì hắn là kẻ mạnh nhất trong số các vị nắm giữ nơi biên cương; Diêm Khải đầu quân sang hắn cũng là điều có thể lý giải được.

Hắn vốn định dùng Diêm Khải làm quân sự của mình, nhưng Khánh vương bị phong tới An Tây tọa trấn, điều này khiến cho tác dụng Diêm Khải trở nên nổi bật, có Diêm Khải làm nội ứng.

Khánh vương trở thành một công cụ trong tay của hắn.

Bọn họ vừa cười vừa nói mà đi vào phòng của Lý Tông.

đi vào trong sân.

Lý Khánh An liền cười hỏi: “Diêm tiên sinh, điện hạ ở đây có tốt không?”

“Ai!

Đại tướng quân, điện hạ không thích nơi này. nó hơi âm u lạnh lẽo.”

Lý Tông ngồi ở phòng trong, vểnh tai nghe hai người nói chuyện, thị nữ sắc thuốc vô ý gây ra tiếng động. làm cho Lý Tông bực bội đến trừng mắt. hung tợn nói: “Hãy im lặng cho ta!”

Thị nữ sợ quá không dám nhúc nhích.

Lý Tông lại vểnh tai lên. chỉ nghe Lý Khánh An cười nói: “Ta vốn dĩ cũng cảm thấy tòa nhà này có vẻ lạnh lẽo một chút, nhưng Quy Tư vương nói điện hạ thân phận tôn quý, ở những căn nhà bình thường không phù hợp với lễ nghi, ta suy nghĩ một lúc cũng thấy có lý, bèn để cho điện hạ ở nơi này, nếu điện hạ không thích, ta sẽ nghĩ cách mà đôi cho điện hạ một chỗ ở khác vậy.”

“Vậy đa tạ Đại tướng quân !”

Lý Tông ở trong phòng sốt ruột đến thầm kêu: “Còn người hầu cũng quá ít nữa!”

Lúc này, Lý Khánh An đã đi tới trước cửa.

Diêm Khải cười nói: “Điện hạ.

Đại tướng quân tới rồi.”

“Mau mời vào trong này!”

Cửa mở, Lý Khánh An đi vào trong phòng, đã thấy Lý Tông cả người dùng chăn bông trùm kín. giống như một cái bánh chung lớn vậy, không khỏi buồn cười thầm, hắn vội vàng bước lên phía trước khom người thi lễ: “nghe nói điện hạ bị bệnh.

Khánh An đặc biệt từ Bắc Đình gấp rút trở về thăm!”

những lời này có chút hơi quá. từ Bắc Đình tới nơi này ít nhất cũng phải bốn ngày, còn có thời gian truyền tin nữa. nói như vậy thì từ sáu ngày trước Lý Khánh An đã biết hắn ngã bệnh, nhưng Lý Tông đến Quy Tư mới có ba ngày, ngã bệnh cũng chỉ là việc của hai ngày gần đây, Lý Khánh An từ đâu mà biết?

Dù rằng nói có chút khoa trương một chút, nhưng lại nghe êm tai, Lý Tông đầu óc mê muội, đầu óc cũng khó mà xoay chuyển kịp, hắn nghe được rất vui mừng, liền cười nói: “Đại tướng quân mời ngồi!”

Hắn lại lệnh cho thị nữ nói: “Hãy rót một chén trà tới đây cho Đại tướng quân!”

Thị nữ vâng lệnh đi ra ngoài, Lý Khánh An ngồi xuống, lát sau. thị nữ rót hai chén trà nóng đến.

Lý Khánh An uống một ngụm trà cười nói: “Nghe nói điện hạ ở trong này không được như ý lắm?”

“Đúng vậy!”

Lý Tông thở dài nói: “Tòa nhà này âm khí dày đặc, người hầu kẻ hạ lại ít. ta đã hai đêm không ngủ được giấc nào rồi.”

Lý Khánh An ngẩng đầu lên mà quan sát căn phòng này, nơi này là một góc của cung điện, nóc nhà rất cao, cho người ta một cảm giác không an tâm. hắn gật đầu nói: “Nghe nói tòa cung điện này đã bốn mươi năm không có người ở, ta cũng cảm thấy có chút không ổn, nhưng Quy Tư vương nói điện hạ thân phận cao quý, ngoài nó ra những nơi khác đều không phù hợp lễ nghi.”

Lý Tông nghe mà rên rỉ một tiếng. thì ra lại đem một cung điện đã bốn mươi năm không có người ở mà cho hắn ở, khó trách xảy ra chuyện ma quái rồi. hắn ũ rủ mặt mày đau khổ nói: “Đại tướng quân, lễ nghi không quan trọng, quan trọng là ở thoải mái. hãy mau chóng đổi cho ta chỗ ở khác đi!”

Lý Khánh An ha hả cười nói: “Nếu điện hạ sốt ruột, vậy thì ngay hôm nay ta sẽ đổi chỗ ở cho điện hạ vậy.

Đó là một tòa nhà xa hoa rộng thoáng, còn có hậu hoa viên, hoàn toàn chiếu theo kiểu nhà của Trung Nguyên mà xây nên. nó vốn là của Phu Mông đại soái, ta sai người quét dọn một chút, tối nay điện hạ bèn có thể dọn qua đó rồi.”

Lý Tông mừng rỡ, vội vàng nói: “Tùy tùng mà ta mang theo quá ít.

Đại tướng quân có giúp ta sắp xếp một số người hầu không?”

Thật ra ý của Lý Tông là muốn Lý Khánh An tìm cho hắn thêm một số nữ nhân, hắn thích sinh hoạt trong chốn nữ nhân, đương nhiên, người hầu nam cũng cần mấy người, hắn từ Trường An mang đến ba mươi lăm người. trong đó ba mươi người là thị thiếp của hắn. chỉ có Diêm Khải và một lão bộc là đàn ông. còn có mấy tên hoạn quan bán nam bán nữ.

điều này làm cho cuộc sống của hắn vô cùng bất tiện.

Lý Khánh An cũng biết Lý Tông chỉ có chừng ấy năng lực mà thôi, cả ngày cũng chỉ suy nghĩ đến thức ăn và dục vọng trong lòng, gái gú hoan lạc. việc đại sự đứng đắn thì chẳng một việc nào hắn làm được cả.

đây chính là nhược điểm của hắn. nắm bắt được nó thì có thể khống chế được hắn.

Lý Khánh An liền cười nói: “Điện hạ xin yên tâm. ta sẽ nói với Quy Tư vương một tiếng, kêu hắn chia cho ngài một nửa thị nữ và kẻ hầu. cam đoan điện hạ sẽ ở một cách vô cùng thoải mái!”

Sau khi bái phỏng Khánh vương theo lễ nghĩa.

Lý Khánh An liền trở lại Tiết độ sứ quân nha.

An Tây Tiết độ sứ phủ trên danh nghĩa vẫn còn ở Quy Tư. nhưng Trên thực tế các quan viên văn võ chủ yếu và rất nhiều chức năng khác đều đã chuyển tới Toái Hiệp, quân nha tại Quy Tư chỉ giữ lại một ít chức năng đơn giản, như là đồn điền của bốn trấn An Tây, thủ vệ vân vân. nhưng mà trận chiến với Thổ Phồn lần này, làm cho phần trọng tâm của Lý Khánh An lại nghiêng sang Quy Tư.

Hắn trở lại quân nha. lập tức phái người đi sắp xếp chỗ ở mới cho Lý Tông, lại viết một phong thơ, sai người đưa cho Quỵ Tư vương, đòi lấy thị nữ. người hầu, yêu cầu này của Lý Tông, Lý Khánh An vẫn có thể thỏa mãn được, hắn vừa mới an bài xong, liền có binh lính đến bẩm báo: “Nghiêm tiên sinh tới rồi!”

Nghiêm tiên sinh chính là Nghiêm Trang, hắn vẫn ở tại Toái Hiệp, không ngờ hắn cũng chạy đến đây, Lý Khánh An lập tức đi ra đón. chỉ thấy Nghiêm Trang chống gậy, chậm rãi đi lên bậc thang.

Qua mấy năm luyện tập và khôi phục dần, Nghiêm Trang đã dần dần có thể tự mình đi lại được rồi, chỉ là vẫn không thể chạy được, đi đường cũng khập khiễng bước cao bước thấp, nhưng so với lúc trước xụi lơ ở trên giường, thì đã tốt hơn nhiều lắm rồi.

Lý Khánh An thấy hắn có thể đi lên các bậc thang, liền cười nói: “Tiên sinh thử ném gậy mà đi xem sao?”

Nghiêm Trang cũng cười nói: “Ném gậy đi thì thật ra cũng có thể đi được, chỉ là tư thế quá khó coi mà thôi, chống gậy mà đi thì mặt mũi mình cũng dễ coi hơn.”

Lý Khánh An mời hắn vào trong nhà. lại rót cho hắn một ly trà. hỏi hắn: “Tiên sinh tới đây bằng cách nào vậy?”

Nghiêm Trang cười nói: ‘Thong Thường Thanh từ Toái Hiệp điều tới năm vạn thạch lương thực, thuộc hạ bèn đi theo đoàn xe vận chuyển lương mà đến đây.”

Hắn uống một ngụm trà. trầm ngâm một lúc nói: “Lần trước Đại tướng quân viết thư đến nói về việc Đôn Hoàng. thuộc hạ đã suy nghĩ thật lâu. thật ra có một phương án.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 307: Giá cắt cổ

“Tiên sinh cứ nói!”

Lý Khánh An nhấc bình tra lên, lại rót cho hắn thêm một ly trà.

Nghiêm Trang vừa uống một ngụm trà. rồi từ từ nói: “Phương án này của thuộc hạ sẽ được đặt trên mình Khánh vương Lý Tông.”

Lý Khánh An có phần tỉnh ngộ, cười nói: “Ý của tiên sinh là nói để Khánh vương đi Đôn Hoàng!”

“Thuộc hạ quả thật có ý này.

Nếu Sa Châu có thể trở thành nơi thường trú của Khánh Vương, vậy đại tướng quân sẽ có thể danh chính ngôn thuận trú binh tại Sa Châu.

Đương nhiên, nếu trọng điểm quan tâm của Khánh vương là Hà Tây, vậy Sa Châu vẫn thuộc về Hà Tây.

Nếu Khánh vương quan tâm An Tây,vậy Sa Châu trên thực tế cũng thuộc về An Tây.”

Lý Khánh An khoát tay ra sau lưng đi lại vài vòng.

Cách này của Nghiêm Trang quả thật không tồi, kéo da hổ để làm cờ, Khánh vương chính là tấm da hổ này.

Quan chức của hắn là Lũng Hữu Đạo chư Phồn an phủ sứ, như vậy cả Hà Tây và Lũng Hữu đều thuộc phạm vi quản lý của hắn.

Nếu hắn thường trú tại Quy Tư thì sẽ khó mà quản đến Lũng Hữu được.

Nếu ở Đôn Hoàng thì khác, về mặt danh nghĩ các bên đều có thể lo đến được, quả thực là một cách hay.

Còn việc Khánh vương có chịu đi hay không, Lý Khánh An chẳng quan tâm.

Có Diêm Khải.

Khánh vương chẳng qua chỉ là một công cụ của hắn mà thôi.

“Việc này tạm thời không phải lo, đợi khi chiến dịch Thổ Phồn rầm rang, ngươi tốt nhất có thể tạo một số cơ hội tốt.

để Lý Tông đến Đôn Hoàng danh chính ngôn thuận.”

“Thuộc hạ hiểu rõ, thuộc hạ sẽ an bài việc này, ngoài ra thuộc hạ còn muốn thương thảo với đại tướng quân về vấn đề lương thảo.”

Nghiêm Trang ở Toái Hiệp chủ yếu là quản lý các loại vật tư thiết yếu quân dụng, trong đó vấn đề lương thực là chức trách quan trọng nhất trong các trọng trách.

Bây giờ Lý Khánh An cũng rất nhạy cảm với vấn đề lương thực, Nghiêm Trang vừa nói thế, Lý Khánh An lại bắt đầu lo lắng.

“Lương thực lại làm sao rồi?”

Nghiêm Trang khẽ thở dài một hơi: “ Đồn lương của Toái Hiệp chỉ có hai mươi vạn thạch, thuộc hạ cứ ngỡ di dân của Trung Nguyên phải vài tháng sau mới đến, nhưng không ngờ phần lớn họ đều đã đến đây, bây giờ lương thực không đủ!”

“Đã có bao nhiêu dân khẩu đến rồi?”

Lý Khánh An châu mày hỏi, hắn quả thực quên mất vấn đề di dân này.

Những người di dân phần lớn đều đi từ Bắc Đình đến Toái Hiệp, do vài trăm quan viên dọc đường tiếp tế.

“Trước khi thuộc hạ đến đây thì con số đã lên đến chín ngàn ba trăm hộ. hơn nữa còn đang có vô số người ùn ùn kéo đến nếu trong vòng hai tháng mà tăng đến ba vạn hộ, vậy chúng ta chí ít phải để lại năm vạn thạch lương thực để thu xếp cho những người dân di dân này.”

“Nếu là mười vạn hộ thì sao?”

Trong lòng Lý Khánh An hiểu rõ, Hà Đông gặp thiên tai nặng, triều đình đã đưa dân di cư sang An Tây để xem như biện pháp giải quyết tình hình thiên tại, chỉ mỗi số dân tỵ nạn chạy vào Quan Trung đã là ba mươi vạn.

đều sẽ được đưa đến An Tây, nếu thế thì còn lâu mới có việc chỉ có ba vạn hộ.

“Nếu lần lượt đưa đến thì vẫn còn chịu đựng được, nhưng nếu trong vòng hai tháng mà tập trung tất cả đến đây, hai mươi vạn thạch lương của Toái Hiệp chỉ đủ dùng để phân chia cho dân di cư thôi.”

Lý Khánh An đứng dậy khoát áo ngoài nói: “Hãy chuẩn bị xe cho ta!”

Lúc này, ngoài cửa có thân vệ bẩm báo: “Đại tướng quân, sứ giả Đại Thực cầu kiến!”

Lý Khánh An đương định đi tìm tên này đây, mà giờ hắn lại chủ động ghé nhà.

đúng là tốt quá còn gì!

Lý Khánh An cũng không vội vã gì. hắn ngồi xuống nâng chén trà lên nói: “Dân hắn đến phòng khách chờ, ta xử lý xong ít chính vụ sẽ đến ngay.”

Trong phòng dành cho quý khách.

Man Tô Nhĩ có phần tâm trạng thổn thức ngồi uống trà.

Dù cho hắn đã ký hiệu ước với hoàng đế Đại Đường tại Trường An.nhưng sau khi vào An Tây, hắn mới dần dần ngẫm ra. e rằng hiệp ước với hoàng đế Đại Đường kia chẳng qua là hình thức, còn thật sự người có được thả hay không lại phải trông chờ vào thái độ của Lý Khánh An.

Lúc ở Trường An hắn cũng chẳng tạo quan hệ tốt gì với Lý Khánh An.giờ nghĩ lại hắn càng hối hận.

Sau khi uống xong một chén trà. vẫn chưa thấy bóng hình của Lý Khánh An đâu.

Thán vệ của Lý Khánh An lại cần mẫn rốt thêm cho hắn một chén trà mới.

Man Tô Nhĩ vẫn ráng kiên nhẫn uống thêm chén trà nữa. nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng Lý Khánh An đâu.

Rốt cuộc lòng nhẫn nại của hắn cũng bị mài sạch, hắn bèn đứng dậy đi ra ngoài.

Một cụ già đang chậm rãi đúng quét sân ở ngoài.

“Xin hỏi, đại tướng quân của các vị.."

Man Tô Nhĩ cũng không còn tự tin để hỏi tiếp.

Cụ già kia cả đầu còn không thèm ngước lên một lần.

đúng là ngôn ngữ không thông!

Bất đắc dĩ.

Man Tô Nhĩ đành phải quay về chỗ ngồi, cầm miếng bánh nhỏ lên ngồi ăn.

Hắn bỗng nhiên nhớ ra điều gì đây, đưa miếng bánh lên mũi ngửi ngửi, mới thấp thoáng ngửi thấy mùi mỡ lợn. làm hắn sợ quá vội bỏ xuống ngay.

Lúc này, ngoài viện bỗng vang lên vài tiếng bước chân.

Man Tô Nhĩ trong lòng mừng rỡ vội đứng dậy. chỉ không ngờ người đi vào lại là tên thân binh dâng trà khi này.

Thân binh nhìn hắn cười áy náy, xong lại rót cho hắn thêm một ly trà.

Man Tô Nhĩ thở dài xong lại thất thểu ngồi xuống.

Tên thân binh này cũng ngôn ngữ không thông.

Thân binh rót nước xong lại đi ra ngoài.

Trong lòng Man Tô Nhĩ thất vọng, hắn lại cầm chén lên từ từ uống vài ngụm.Hắn bỗng có cảm giác lạ lạ. vừa ngước đầu lên. mới thấy Lý Khánh An không biết đã xuất hiện ở cửa từ lúc nào, và đang nhìn hắn tủm tỉm cười.

“Á!"

Man Tô Nhĩ vội đứng lên. tay đặt trước ngực thi một lễ với hắn.

Lý Khánh An cũng chấp tay cười nói: “Thật có lỗi. vừa đúng lúc có người đến báo cáo quân vụ. làm trì trề thời gian, khiến điện hạ phải chờ lâu.”

Có thể vì Lý Khánh An am hiểu về Đại Thực, mà Man Tô Nhĩ luôn có một cảm giác quen thuộc khó tả mỗi khi gặp mặt.

Nghe Lý Khánh An nói.

Man Tô Nhĩ cũng vội cười nói: “Đại tướng quân quá khách sáo rồi. là do ta đến đột ngột, làm quấy nhiễu công vụ của đại tướng quân.”

“Ha ha!”

Lý Khánh An cười cười, khoát tay nói: “Điện hạ mời ngồi!”

“Đại tướng quân cũng mời ngồi.”

Hai người họ vừa ngồi xuống, thân binh lại dâng trà lên.

Lý Khánh An cầm ly chén trà lên cảm thán: “Sau lần gặp tại Trường An lần trước, đến nay còn chưa tới hai tháng. thế mà ta lại cảm thấy như đã qua lâu lắm rồi. cơ hồ như năm tháng nhiều năm qua đi.

Thời gian thật là kỳ diệu, khiến người ta phải không khỏi bi thương.”

“Hóa ra đại tướng quân cũng là người đa sầu đa cảm đến thế. thật không ngờ đến!”

Hai người ngồi hàn thuyên được vài câu.

Man Tô Nhĩ trầm ngâm một lúc nói: “Ta mới vừa ký kết thỏa hiệp với triều đình quý quốc tại Trường An. chính miệng hoàng đế quý quốc đã hứa sẽ thả tự do cho những tù binh chiến tranh Đại Thực, lần này ta đến An Tây, chính là muốn bàn kỹ việc này.”

Vừa nói. hắn vừa rút hiệp ước ra đưa cho Lý Khánh An cười nói: “Xin đại tướng quân hãy xem qua!”

Nụ cười trên mặt Lý Khánh An biến mất. hắn nhận qua hiệp ước xem cẩn thận từng điều, xong liền đặt lên bàn nói: “Điện hạ.

đây quả thật là hiệp ước, nhưng ta lại không thể làm việc theo đúng những điều ghi trong hiệp ước này, thật xin lỗi điện hạ!”

Man Tô Nhĩ trong lòng bỗng chốc trầm lại.

Tên này quả nhiên khó đối phó, lúc ký kết hiệp ước này Lý Khánh An ở ngay cạnh bên. và còn than gia đàm phán, thế mà bây giờ hắn dám trở mặt.

“Không biết phải làm thế nào thì đại tướng quân mới chịu giữ lời?”

“Điện hạ không biết quy cứ của nước Đại Đường ta. ta muốn chấp hành hiệp ước này nhất định cần công văn phê chuẩn của triều đình, nếu không ta cũng không còn cách nào khác.”

“Vậy công văn phê chuẩn của triều đình các vị phải đến lúc nào mới xuống đây được?

Lý Khánh An uống một ngụm trà. thản nhiên nói: “Điều này thì ta chẳng biết đâu. haiz!

Bây giờ triều đình làm việc ngày càng bất lực. chậm có thể sẽ một năm. nhanh thì cũng nửa năm.

Nếu điện hạ gấp gáp, có thể phái người đến Trường An hối thứ xem. hoặc may họ sẽ chịu nhanh tay hơn.”

Man Tô Nhĩ là ai cơ chứ?

Hắn là chư quân của Đại Thực, hắn tinh anh nhường nào, đương nhiên nghe ra Lý Khánh An đang dùng lời lẽ thóai thác.

Dù cho công văn phên chuẩn của triều đình đã xuống đây đi chăng nữa hắn cũng sẽ nói là không có.

Kiểu nói câu giờ này rất dễ nói, đợi khi hắn vượt trăm khổ nghìn khó đợi được công văn. thế nào cũng lại được tin tên Lý Khánh An này biến mất. căn bản không gặp được mặt. hoặc là mãi không chịu thả người, cứ trì hoàn năm ba năm cũng không thành vấn đề.

Điều quan trọng ở đây là trao đổi lợi ích. hoàng đế Đại Đường có thể ưa sĩ diện, không nghĩ đến vấn đề này, nhưng người trong tay tên Lý Khánh An này, là tù binh của hắn.

Hắn làm sao mà chịu thả người dễ dàng thế.

Nếu ngược lại là bản thân Man Tô Nhĩ.hắn cũng không dễ dàng thả người như thế.

Man Tô Nhĩ trong lòng tự hiểu, lời hắn lúc nãy đã nói quá cứng, hắn nói nếu không có công văn của triều đình không được, bây giờ mà đổi ý, thì làm sao hạ mình mà nói được.

Man Tô Nhĩ muốn nói là một ngàn tù binh của Đại Đường bọn họ đã phóng thích rồi. nhưng lời này không có trọng lượng gì. cũng khó mà đem ra so bì.

Hắn mấp mấy môi muốn nói. nhưng lại chăng thốt lên được lời nào.

Lúc này, Lý Khánh An lại cầm hiệp ước lên, hắn xem cân thận một hồi rồi nói: “Không nói nữa, hoàng đế của bọn ta chỉ hứa là thả người. chứ không nói là nhất thiết phải bồi thường mới thả, nên nếu cứ căn cứ vào hiệp ước này thì cũng không còn gì để nói nữa.”

Man Tô Nhĩ tinh thần bỗng phấn chân hẳn.

Rốt cuộc thì tên Lý Khánh An này cũng chịu lên tiếng.

Hắn đoán quả nhiên không sai, không phải do công văn của triều đình, chỉ là vấn đề bồi thường ít nhiều mà thôi.

Man Tô Nhĩ thế mới hiểu ra, kỳ thực căn bản chẳng cần đi Trường An làm gì. chỉ cần bàn với tên Lý Khánh An này là đủ.

Hiện tại hắn sợ nhất là tên Lý Khánh An này không chịu mở miệng, chỉ cần hắn chịu mở miệng, thì bao nhiêu tiền Đại Thực cũng chịu trả.

Man Tô Nhĩ vội cười nói: “Đương nhiên, bọn ta cũng không nói là sẽ chỉ mang người đi như thế, đại tướng quân chỉ cần chịu thả người, tiền chuộc chúng ta có thể thương lượng, chỉ là không biết đại tướng quân muốn bọn ta trả bao nhiêu?”

“Ha ha!

Ta và điện hạ mới gặp mà như người đã quen từ lâu, nói đến tiền thì chỉ cho thấy trần tục. có điều ta nhớ không nhầm, điện hạ từng nói. người Ả Rập quý vị tuy không phải tứ hài giai huynh đệ, nhưng lại không tùy tiện nợ tình nghĩa người lạ.

Ta cũng có thể hiểu phong tục của người Ả Rập, sẽ không khiến điện hạ phải khó xử, điện hạ chỉ cần bồi thường thích đáng là được.”

“Không biết ý tướng quân bao nhiêu là thích đáng?”

Man Tô Nhĩ biết cái “thích đáng” mà Lý Khánh An nói chắc chắn sẽ chẳng phải một con số nhỏ, nhưng hai vạn tù binh của hắn nhất định phải chuộc về, hắn đành phải tính đến khả năng xấu nhất có thể."

“Điện hạ. kỳ thực ta cũng là một người thấu tình đạt lý, ta cũng không cần quý quốc phải bồi thường tiền hại chiến tranh gì, ta chỉ muốn được hưởng khoản bồi thường đáng được nhận, ta sẽ tính toán như thế này với điện hạ vậy! ”

Lý Khánh An nói càng dễ nghe thì trong lòng Man Tô Nhĩ lại càng lo lắng, hắn vội gật đầu nói: “Đại tướng quân xin cứ nói!”

Lý Khánh An lại từ từ cầm chén trà lên hớp một ngụm, rồi mới chậm rã tiếp lời: “Trước hết là phần lương thực cho hai vạn tù bình này. từ tháng mười năm ngoái cho đến nay đã nửa năm qua đi.

Sức ăn của các tù binh chiến tranh lại nhiều.

Và đấy chỉ mới là ăn. còn có cái ăn. cái mặc nữa. và những thiết yếu phẩm hàng ngày, cái nào chà phải tiền. khoản tiền này Đại Thực phải bồi thường lại.

Đấy là một.

Thứ hai nữa là khoản bồi thường khai thác mỏ bạc.

Bọn tù binh này, phía bên ta định dùng để khai thác mỏ bạc trong vòng năm nữa rồi mới thả họ ra, nhưng vì né thành ý của điện hạ, nên bọn ta sẽ rút ngắn thời hạn thành ba năm vậy!

Bay giờ đã được nửa năm, vẫn còn những hai năm rưỡi.

Trong vòng hai năm rưỡi này, bọn tù binh sẽ khai thác được bao nhiêu khoảng bạc, ta nghĩ Đại Thực cũng phải bồi thường khoản này cho bọn ta.”

mắt của Man Tô Nhĩ trợn tròn như sắp rớt ra.

Lượng lương thực đã làm tiêu hao bồi thường thì cũng đúng; đằng này hắn lại dám đòi bồi thường thiệt hại không thể khai thác mỏ bạc trong hai năm rưỡi sau.

Đó sẽ là bao nhiêu?

Con số này nếu tính ra. e rằng sẽ là con số không tưởng tượng nổi.

Man Tô Nhĩ đã hiểu Lý Khánh An mới ra giá trên trời để cứa cổ người khác đây! nhưng hai vạn tù binh Syrian và Khurasan lại can hệ trọng đại, nhất là gia quyến của bọn tù binh khu vực Syrian đây bất đầy nhiễu sự. nếu không chuộc những người binh sĩ tinh quý này về, e rằng sẽ ảnh hưởng đến vương vị của Khalifah.

Đây cũng là điều Khalifah đã dặn đi dặn lại trước lúc hắn ra đi.

Dù thế nào đi chăng nữa. nhất định phải chuộc những tù binh này về.

Man Tô Nhĩ đã không còn đường lui, hắn đành cắn răng hỏi: “Xin đại tướng quân nói rõ ràng hơn!

Rốt cuộc là cần bao nhiêu tiền?”

Lý Khánh An mỉm cười từ tốn nói: “Ta không cần tiền, Đại Thực chỉ cần nhượng Thổ Hỏa La lại cho Đại Đường là được.”

“Không!

Không thể nào!”

Man Tô Nhĩ kinh ngạc đứng phắt dậy, hắn lắc đầu kiên quyết nói: “Dù thế nào đi chăng nữa cũng không thể dùng đất để trả, nếu như thế này, chúng ta sẽ chẳng còn gì để bàn bạc!”

“Nếu như thế này, vậy xin mời điện hạ!

Đàm phán của chúng ta đến đây kết thúc.

Năm năm sau, ta ắt sẽ thả bọn họ về.

Đến lúc ấy còn dư lại bao nhiêu người thì ta không biết được đâu!”

“Vậy ta xin cáo từ!”

Man Tô Nhĩ phẫn nộ để lại câu này liền quay người bước đi.

Lý Khánh An cũng chẳng thèm gọi hắn lại, chỉ chằm chằm dõi theo bóng hình của hắn. cười mà không nói.

Khi Man Tô Nhĩ đi đến cửa lớn. cuối cùng bước chân hắn cũng chậm lại.

Hắn thở một hơi thật dài, thế này thì khi hắn về làm sao ăn nói với Khalifah đây?

Chẳng mấy chốc, Man Tô Nhĩ lại từ từ quay trở lại, hắn thi một đại lễ với Lý Khánh An nói: “Đại tướng quân, Man Tô Nhĩ ta lần đầu tiên khẩn cầu người khác, ta khẩn cầu đại tướng quân hãy thả tù binh của nước ta, ngoài đất đai ra, bất kỳ điều kiện gì, bên ta đều có thể chấp nhận được.”

Mặt Lý Khánh An lộ vẻ khó xử, mãi một lúc lâu sau, hắn mới thở dài một hơi nói: “Vậy được rồi!

Ta kính nể điện hạ là một bậc anh hùng, xin mời ngồi xuống nói chuyện!”

Man Tô Nhĩ mừng thầm, chỉ cần không bàn đến vấn đề ruộng đất. kỳ thực cái gì cũng dễ nói.

Hắn lại ngồi xuống, thành khẩn kể lể: “Đại tướng quân không phải trả giá với ta tiếp nữa. coi như ta dùng giá bán nô lệ cao nhất trên thị trường Damascus. một tù binh có thể đổi được một ngàn năm trăm tiền bạc Dinar. tổng cộng là ba ngàn vạn Dinar, đại tướng quân thấy như thế có được không?”

Trong lòng Lý Khánh An lập tức tính toán, nếu như đổi thành lương thực, tương đương với hai trăm vạn thạch lương thực.

Tiền thì hắn không cần, hắn có thể tự đúc tiền bạc, nhưng lương thực là thứ hắn đang cần gấp.

Nghĩ thế, hắn liền hỏi: “Không biết trong kho lương dự trữ vùng Sindh (* m Hán Việt là Tín Đức. thuộc Pakistan ngày nay )và Punjab (* Bàn Già Phổ, nằm tại khu vực ́n Độ với Pakistan ngày nay.) của quý quốc đang chứa bao nhiêu lương thực?”

Man Tô Nhĩ ngẩng đầu suy ngẫm một lúc, cả Sindh và Punjab đều là khu vực sản xuất lương thực nổi tiếng, lương thực dồi dào.

Lương thực nơi ấy lại nằm trong phạm vi quản hạch của hắn. dù đã vận chuyển lượng lớn lương về Damascus. nhưng trong kho vẫn còn không ít. hắn còn nhớ rất rõ ràng trong đấy vẫn còn lương thực dư.

“Nếu đổi lại là trọng lượng của quý quốc, thì có khoảng hai trăm năm mươi vạn thạch lương thực.”

Lời đã nói đến nước này rồi.

Lý Khánh An cũng chẳng cần che giấu yêu cầu của mình làm chỉ.

Hắn chậm rãi nói: “Vậy ta sẽ chính thức đề xuất điều kiện của ta!”

“Đại tướng quân xin cứ nói!”

‘thứ nhất, lập tức thích phóng tất cả tù binh quân Đường, dù là người đã mất đi chăng nữa. thì cũng phải giao trả lại hài cốt.”

“Không thành vấn đề, bây giờ bọn ta đã có thể làm được, tất cả tù binh của Đại Đường bây giờ còn sống sót đã được đưa gửi trả về Samarquand ”

“Được!”

Lý Khánh An gật gật đầu lại nói: “Điều kiện thứ hai đó là hãy dùng tất cả lương thực tại Sindh và Punjab , tất thảy là hai trăm năm mươi vạn thạch, toàn bộ số lương thực đó xem như là tiền chuộc giao cho bên Đại Đường, tiền trao cháo múc. một tay giao lương thực.một tay thả người.

Lúc nào giao nộp xong lương thực xong, thì lúc đó ta sẽ cho thả hết tù binh. ”

Tuy điều kiện này đã vượt quá ba ngàn vạn Dinar mà Man Tô Nhĩ đưa ra. nhưng nếu so với việc cắt lãnh thổ Thổ Hỏa La chuyển nhượng cho Đại Đường thì tốt hơn nhiều, hơn nữa bản thân hắn đã từng nói. ngoài việc đất đai ra. hắn việc gì cũng có thể chấp nhận.

nghĩ thế.

Man Tô Nhĩ bèn không chút do dự nhận lời.

“Được!

Chúng ta nhất ngôn cửu đỉnh, ta sẽ dùng lương thực tồn kho tại Sindh và Punjab5 tất cả hai trăm năm mươi vạn thạch lương để đổi lấy tù binh chiến tranh của hai nước chúng ta.Ta hi vọng chúng ta có thể ký kết một hiệp ước bằng giấy.”

“Không!

Sẽ không có thỏa hiệp bằng giấy!

Ngươi hãy dùng chân chủ Thánh Ala của mình để đảm bảo, còn ta sẽ dùng danh dự của ta để hứa. chúng ta sẽ hẹn nhau giao dịch tại sông A Mạn phía bắc nước Cự Mật.

Lượng thực giao cho bọn ta. còn tù binh các ngươi đưa về. ”

Man Tô Nhĩ cũng chẳng phải người thường.

Lý Khánh An không thể ký kết hiệp ước chứng từ. hắn cũng chẳng miễn cưỡng, liền đưa tay lên áp vào ngực trịnh trọng nói: “Man Tô Nhĩ ta cũng xin thể với chân chủ Thánh Ala. sẽ trung thực thực hiện theo đúng điều kiện hai bên chúng ta đã thỏa thuận, trong vòng hai tháng, ta sẽ giao toàn bộ lương thực cho tướng quân.”

Lý Khánh An cũng nghiêm túc nói: “Lý Khánh An ta cũng trịnh trọng hứa. chỉ cần Đại Thực thực hiện đúng điều kiện thỏa thuận, trong vòng hai tháng. tất cả tù binh chiến tranh của Đại Thực tại thành Đát La Tư sẽ đều được thích phóng, tuyệt không nuốt lời!”

Nói xong, hai người cùng đưa bàn tay phải ra vỗ mạnh vào nhau, có thể xem như buổi đàm phán vể việc trao đổi tù binh chiến tranh lần này đã được chính thức hoàn thành.

Còn văn thư cho triều đình, trong lòng họ đều ắt tự hiểu rõ, có hai không có kỳ thực đã không còn quan trọng nữa!

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 308: Liên minh Phản Hồi

Trong lúc Lý Khánh An ở Quy Tư xoay sở đàm phán với bọn người Khánh vương và Mạn Tô Nhĩ. chiến dịch liên quân bắc chỉnh Hồi Hột cùng từ từ đến lúc nhạy cảm.

Thôi Kiền Hữu chia binh hai đường, một đường lấy quân Đường, quân Đồng La và quân Sa Đà làm chủ lực bắc tiến, tiến công hành cung Hồi Hột ở vị trí lưu vực sông Kiếm phía nam núi Tham Mạn. một đường khác do quân Cát La Lộc lưu thủ phía nam Kim sơn.

đề phòng bị chủ lực quân Hồi Hột tiến công hang ổ trống rỗng của bọn họ.

Hành cung Hồi Hột ở vị trí lưu vực Kiếm hà là căn cứ địa phía tây Mạc Bắc của Hồi Hột. cũng là trọng địa hậu cần của Hồi Hột.

Hồi Hột mỗi năm một lượng lớn lông da dê bỏ bóc lột từ Hiệt Kiết Tư (*) đều chất đống ở đây, Hồi Hột ở nơi đây có gần năm nghìn trú quân, do Hồi Hột tả sát đại tướng để Đức thống lĩnh.

[(*) Người Kyrgyz (cũng được viết là Kirgiz.

Kirghiz) là một dân tộc Turk sinh sống chủ yếu tại Kyrsyzstan. những người Kyrgyz ban đầu, được gọi là người Kyrgyz Yenisgi hoặc Hiệt Kiết Tư (ingSỈĩ Xiạịiagi), lần đầu xuất hiện trong các văn thư của Sử ký Tư Mã Thiên (biên soạn 109 TCN đến 91 TCN), là Cách Côn (Sfl/Prafi) đọc theo tiếng Hán cổ là Gekun/Jiankun.

Mặc dù không thể kết luận trực tiếp để xác định sông Yenisgi và dày núi Tiên Sơn Kyrgyzes là nơi sinh sống của tổ tiên người Kyreyz. song một số dấu vết về nguồn gốc dân tộc đã được thể hiện rõ ràng trong khảo cổ, ngôn ngữ. lịch sử và dân tộc học.

Phần lớn các nhà nghiên cứu hiện đại đi đến kết luận rằng tổ tiên của các bộ lạc phía nam Kyrgyzstan có nguồn gốc từ sự kết hợp của các bộ lạc cổ xưa nhất là Saka.

ô Tôn.

Đinh Linh và người Hung.]

buổi sáng. quân Đường xuất hiện trên thảo nguyên phía tây hành cung Hồi Hột chừng hai mươi lăm dặm. còi hiệu thôi vang. cờ hiệu phất phới, quân mã đông nghịt nhìn không hết tầm mắt. giống như một tấm thảm đen khổng lồ, bao phủ lấy toàn bộ thảo nguyên màu xanh.

Thôi Kiền Hữu từ từ ghì chặt cương ngựa, híp mắt lại quan sát tòa thành màu đen thấp thoáng xuất hiện ở phía xa. hành cung Hồi Hột thực tế là một tòa thổ thành, tường thành cao không đến hai trượng, chủ yếu là đề phòng ngự bầy gói tấn công.

ở thảo nguyên Mạc Bắc.

Hồi Hột không hề có kẻ địch gì. bọn họ không hề lo nghĩ đến sự uy hiếp của kỵ binh, nhưng hôm nay, ba bộ lạc thảo nguyên liên hợp lại đột kích, thật làm cho họ không thể nào ngờ tới.

Lúc này. phương xa một viên kỵ xích hầu chạy như bay đến. phóng đến trước mặt Thôi Kiền Hữu bẩm báo nói: “Bẩm báo tướng quân, quân đội của Hiệt Kiết Tư đã đi tới ngoài hai mươi dặm.”

“Đã tới bao nhiêu người?”

“Hai vạn kỵ binh!”

A Bố Đê Na và Chu Tà Cốt Đột Chi vừa mừng lại vừa lo, người Hiệt Kiết Tư đi tới cố nhiên gia tăng thêm sức mạnh của bọn họ, nhưng bọn họ cũng đồng thời muốn chia phần, điều đó có nghĩa là thảo nguyên của bọn họ lại sẽ ít đi một miếng rồi.

Thôi Kiền Hữu không lộ vẻ mặt. giơ tay giữa trán ngóng về phía xa. khi hắn nhìn thấy phía xa xuất hiện một đường màu đen. lập tức hét lên ra lệnh: “Toàn quân chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, không được chậm trễ!”

Mệnh lệnh của Thôi Kiền Hữu làm cho mọi người có chút ngạc nhiên, nhưng A Bố Đê Na và Chu Tà Cốt Đột Chi dù sao cũng là lão tướng, bọn họ lập tức hiền ra.

Hiệt Kiết Tư là địch là bạn còn không biết rõ. quả thật là phải cẩn thận hành sự. hắn lập tức thét lên lệnh cho bộ chúng giới bị nghiêm ngặt.

Lúc này, phía xa đã truyền đến tiếng còi hiệu trầm thấp, hơn hai vạn kỵ binh Hiệt Kiết Tư đã xuất hiện ngoài năm dặm. bọn họ từ từ dừng chiến mã lại. một đội kỵ binh cấp tốc lao về phía này.

Hiệt Kiết Tư cũng chính là Kiên Côn của triều Hán. sinh sống ở một vùng phía tây núi Tham Mạn. bọn họ tự xưng là hậu nhân của Hán tướng Lý Lãng, bọn họ không phải hệ người Đột Quyết, mà là thuộc chủng người da trắng, cũng chính là tiên dân của Kha Nhĩ Khắc Tư tộc (tộc người Kyrgyz) và Cát Nhĩ Cát Tư (*Kyrgyzstan), Hiệt Kiết Tư thân hình cao to, phần đông là người tóc đỏ mắt xanh, sống một cuộc sống quần cư tản mạn.

[(*) Kyrgyzstan (tùy từng trường hợp còn được dịch thành Kirgizia hay Kirghizia; phát âm: Cư-rơ-gư-xtan), tên chính thức Cộng hoà Kyrgyz. là một quốc gia tại Trung Á.

Nằm kín trong lục địa và nhiều đổi núi. nước này giáp biên giới với Kazakhstan ở phía bắc.

Ưzbekistan ở phía tây, Tajikistan ở phía tây nam và Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa ở phía đông nam.

Theo những con số ước tính tháng 7 năm 2005, dân số nước này là 5.264.000 người với đa số (76,1 phần trăm) là tín đồ Hồi giáo.]

Sau khi người Hồi Hột thay thế người Đột Quyết trở thành bá chủ thảo nguyên.

Hiệt Kiết Tư cũng bị người Hồi Hột chinh phục, tuy là không bị diệt tộc, nhưng bọn họ mỗi năm đều phải dâng nạp mấy chục vạn con dê bò cho Hồi Hột. bị bóc lột rất nặng, mấy lần khởi nghĩa phản kháng, đều bị người Hồi Hột đàn áp tàn khốc, mãi đến hậu kỳ Hồi Hột. theo việc người Hiệt Kiết Tư dần dần lớn mạnh.

Hồi Hột cuối cùng bị người Hiệt Kiết Tư diệt vong.

tù trưởng của người Hiệt Kiết Tư tên ô Kết La Tư. là một nam tử bốn mươi mấy tuổi chắc khỏe, phụ thân và hai vị huynh đệ của hắn chính là chết ở trong tay người Hồi Hột. thê tử muội muội cũng bị người Hồi Hột cướp đi, ô Kết La Tư có mối thù cực sâu đậm với Hồi Hột. nhưng vì thực lực không bằng Hồi Hột. hắn chỉ đành nhẫn nhục phục tùng, lần này ba bộ tộc Cát La Lộc, Đồng La.

Sa Đà dưới sự chủ đạo của quân Đường liên hợp tiến công Hồi Hột. làm cho ô Kết La Tư lờ mở thấy được một tia hi vọng, nhưng khi Thôi Kiền Hữu phái người triệu hắn. hắn lại có chút do dự. trách nhiệm đối với tộc nhân khiến hắn không dám manh động, cho đến khi quân Đường tiến quân hành cung Hồi Hột. lúc này mới làm cho ô Kết La Tư hạ quyết tâm. gia nhập vào trong liên minh phán kháng Hồi Hột. hắn đích thân thống lĩnh hai vạn ba nghìn chiến sĩ Hiệt Kiết Tư. kéo đến tiền tuyến hội hợp với liên quân.

ô Kết La Tư từ xa nhìn thấy liên quân đội hình chỉnh tề. giới bị đợi phát công, bèn biết bọn họ không hề tin tưởng mình lắm. bèn phái nhi tử Tô Đạt La tiến lên gặp mặt hành lễ.

Một toán hai trăm kỵ binh Hiệt Kiết Tư chạy bay đến. dẫn đầu là Tô Đạt La từ xa đã la to: “Chúng tôi cầu kiến Thôi tướng quân!”

Một đội quân Đường đi lên tiếp dẫn bọn họ chạy về phía đội ngũ. vượt qua quân đội dày đặc, Tô Đạt La được dẫn đến trước mặt Thôi Kiền Hữu.

“Đây là Thôi tướng quân của chúng ta!”

Tô Đạt La vội vàng tiến lên thi lễ: “Tại hạ là Hiệt Kiết Tư vương từ Tô Đạt La. phụ thân hỏi thăm Thôi tướng quân.

Hiệt Kiết Tư chúng tôi xuất binh hai vạn hai nghìn người, nguyện nghe theo sự điều khiển của Thôi tướng quân!”

Hắn nói bằng tiếng Đột Quyết.

Thôi Kiền Hữu mấy năm nay ở An Tây cũng đã thông thạo một chút tiếng Đột Quyết, đại khái đã nghe hiểu ý của hắn. lúc này, Chu Tà Cốt Đột Chi bên cạnh dùng tiếng Hán thấp giọng nói: “Thôi tướng quân, hắn là nhi tử duy nhất Tô Đạt La của đại tù trưởng Hiệt Kiết Tư.”

Hiểu theo nghĩa bóng, người Hiệt Kiết Tư có thể tín nhiệm.

Thôi Kiền Hữu gật đầu. nói: “Có thể để phụ thân ngươi soái quân đến hội hợp!”

Tô Đạt La lấy ra một cây còi hiệu lớn. thổi mạnh lên. ‘U~’ tiếng còi hiệu xé ngang không trung. kỵ binh Hiệt Kiết Tư từ xa đã phát động. nhưng một dòng thác lũ, đến hội hợp với quân chủ lực.

Hơn hai vạn kỵ binh đã hội vào chủ lực liên quân, ô Kết La Tư tiến lên chắp tay nói: “Thôi tướng quân.

Hiệt Kiết Tư nguyệt nghe theo sai khiến của tướng quân!”

“Tốt!

Truyền mệnh lệnh của ta. tam quân tiến phát về hành cung.”

Mấy vạn đại quân đã xuất phát, rầm rộ hiên ngang giết về phía hành cung Hồi Hột.

ở nơi cách hành cung Hồi Hột khoảng hai mươi dặm xa.

Thôi Kiền Hữu đột nhiên ra lệnh thả chậm tốc độ, hắn vẫy tay với A Bố Đê Na, A Bố Đê Na lập tức tiến lên nói: ‘Thôi tướng quân có gì căn dặn không?”

Thôi Kiền Hữu ghé vào lỗ tai hắn nói vài câu.

A Bố Đê Na gật đầu. hắn khoát tay một cái. soái lĩnh hơn hai vạn Đồng La kỵ binh của bộ tộc phóng nhanh về phía nam.

Trong thành hành cung Hồi Hột đã trở nên một mớ hỗn loạn, mấy nghìn mục dân Hồi Hột đang ráo riết vận chuyển vật tư, đem từng cuộn da bỏ dê đã cột chặt ném lên xe ngựa, tài sản mười mấy năm tích cóp được trong thành, phải đột ngột khiêng đi. thật không dễ dàng gì.

Hồi Hột tả sát đại tướng để Đức gấp đến rống to: “Mau!

Mau nữa!”

Hắn không ngừng quay đầu nhìn về phía tây, quân địch vẫn chưa xuất hiện ở phía cuối thảo nguyên, làm cho lòng hắn hơi thả lỏng xuống, vội vàng thôi thúc mục dân khiêng chuyển vật tư.

Liên quân ba bộ tộc Cát La Lộc đột nhiên giết tới. khiến hắn không kịp trở tay, hắn cũng biết năm nghìn quân mã của mình không đủ sức chống đỡ liên quân, hành cung Hồi Hột chắc chắn không giữ được nữa rồi.

để có thể giao phó trước mặt Khả hãn. hắn ít ra phải vận chuyện một bộ phận vật tư.

Đúng lúc này, trên thành có người hô to: “Tả sát tướng quân, quân địch đã xuất hiện!”

để Đức thất kinh, vội xoay đầu nhìn về hướng tây, chỉ thấy phía cuối thảo nguyên xuất hiện một lằn đen. càng lúc càng gần. cờ xí phất phới, sát khí xung thiên, vạn mã phi bôn. cuồn cuộn giết về phía hành cung.

Thời gian không còn kịp rồi.

để Đức lúc này hạ lệnh: “Rút đi!”

Mấy nghìn chiếc xe ngựa đơn sơ dưới sự hộ tống của năm nghìn kỵ binh chạy ra khỏi cửa thành, bôn tẩu về phía đông, chạy ra hỏi mười mấy dặm.

để Đức quay đầu nhìn đi. chỉ thấy kỵ binh ngợp trời rợp đất xông vào hành cung. tiếng kêu la xa xa truyền đến.

đây là bọn họ đang tranh đoạt chiến lợi phẩm.

để Đức xót xa trong lòng, hắn vốn định một bó lửa thiêu rụi hết. nhưng hắn lại có chút không đành lòng, chỉ trong một ý niệm tích tắc đó thôi, sự tích cóp mười mấy năm. căn cứ địa hậu cần của Hồi Hột ở Mạc Tây đã toàn bộ xong rồi.

Lúc này, một dòng sông cả phía trước đã chặn lối đi lại.

đội xe ngựa phía trước đột nhiên thét lên.

để Đức vội tiến lên kiểm tra. chỉ thấy chiếc cầu trên sông đã bị phá dỡ, mấy nghìn chiếc xe ngựa kẹt ở bên cầu không thể tiến lên. trong lòng hắn thầm kêu không ổn.

đúng lúc này, mặt đất run lên nhè nhẹ. các kỵ binh chỉ vào phía nam hoảng sợ la to: “Địch quân!

Địch quân giết đến rồi!”

Chí thấy ngoài ba dặm. một đội mấy vạn kỵ binh men theo bờ sông lao mạnh về phía này, để Đức đã nhận ra rồi.

đây là kỵ binh Đồng La. lúc này, hậu quân cũng la to lên. quân địch vừa mới chiếm lĩnh hành cung cũng nối đuôi mà đến. giết đến theo hai hướng tây bắc, để Đức sợ đến hồn phi phách lạc, bọn họ tiến lên không được, lui lại không xong. tất cả mọi đường lui đều bị chặn hết. bọn họ rơi vào giữa vòng vây.

Lúc này, mấy nghìn mục dân đánh xe ngựa đã bỏ mặc luôn xe ngựa. ai nấy chạy đi tứ tán. một số mục dân biết bơi thì nhảy vào lòng sông, ra sức bơi ra bờ đối diện.

để Đức trong tuyệt vọng chợt bình tĩnh trở lại. hắn từ từ rút chiến đao ra. chỉ vào phía bắc với lực lượng quân địch tương đối mỏng manh: “Người nào muốn sống, hãy xông vượt vòng vây phía bắc!”

Năm nghìn kỵ binh một tiếng hò hét, đều rút đao ra. hướng phía bắc liều chết giết đi...

Cuối tháng tư.

Thôi Kiền Hữu dẫn quân kích phá hành cung Hồi Hột. ngăn chặn tiêu diệt năm nghìn quân Hồi Hột trú phòng hành cung, giết chết Hồi Hột tả sát đại tướng để Đức. chiếm đoạt toàn bộ tài sản của Hồi Hột ở Mạc Tây, hắn lập tức phóng hỏa thiêu hủy hành cung, nhưng lại không tiếp tục tiến ra phía đông, mà là nam hạ hội hợp với bộ tộc Cát La Lộc, chiếu theo chiến lược mới nhất của Lý Khánh An. bây giờ thời cơ triệt để đánh tan người Hồi Hột vẫn chưa chín muồi, đàn áp mà không đánh mới là sách lược tốt nhất.

Để tiêu diệt triệt để sự chu cấp tây tiến của người Hồi Hột.

Thôi Kiền Hữu hạ lệnh mấy chục đội một trăm người đến các nơi thảo nguyên tiêu diệt mục dân lẻ tẻ. gặp ai đều nhất loạt giết hết không để sót ai.

Đường.

Cát La Lộc.

Đồng La.

Sa Đà.

Hiệt Kiết Tư năm bên đã kết thành liên minh phản Hồi.

đem tuyến phòng ngự Hồi Hột từ Kim sơn đẩy tiến ra phía đông hơn hai nghìn dặm. chiếm cứ một vùng thảo nguyên rộng lớn.

Nha trướng Hồi Hột. từng mẫu tin tức bất lợi gần như ép đến Cát Lặc Khả hãn nổi điên, khi tin tức hành cung Hồi Hột bị địch quân thiêu hủy truyền đến.

Cát Lặc Khả hãn cuối cùng đã không thể nhịn được nữa. lửa giận vạn trượng đã bùng nổ.

Hắn ở trong đại trướng gào rú lên.

đem tất cả đồ dùng đều đập tan tành, tất cả vật phẩm đều bị hắn dùng kiếm chém đến loạn xạ.

“A Bố Tư!

Chu Tà Cốt Đột Chi!

Mưu Thích Hắc Sơn!

Ta sẽ đem các ngươi băm chặt ngàn vạn lần. ta phải đem nữ nhân của các ngươi đưa đi mỗi một chiếc lều lớn ở thảo nguyên.”

Tiếng gào rú văng vẳng trong đại trướng, thị vệ và tỳ nữ của hắn đều sợ đến né đi thật xa.

“Còn quân Đường nữa!”

Cát Lặc Khả hãn chợt quay đầu. dùng kiếm chỉ vào phía nam rống to: “Cái gì huynh đệ chi bang, cái gì môi hở răng lạnh, tất cả đều là láo toét!

Lý Long Cơ.

để xem ngươi giao phó với ta như thế nào?”

“Người đâu!”

Hắn ném mạnh kiếm xuống đất. bình ổn lại tâm trạng một chút, nói với Thứ tướng Hạ Lộc Mạc Đạt Can nghe tin đi vào: “Ngươi đi Trường An một chuyến, đi chất vấn triều Đường. quân Bắc Đình bọn họ tiến công ta. họ phải có một lời giải thích với ta!

Nếu không, ta ngựa đạp Hạ nam sơn!”

Cuộc trao đổi tù binh của quân An Tây và Đại Thực được thực hiện trên sông A Mạn núi A Lai Sơn phía bắc Cự mặt.

Đây là dòng sông không lớn không nhỏ kéo dài chừng ba trăm dặm hơn.

Nước sông bình ổn. không xiết, ngồi bè là có thể trực tiếp qua sông.

Con sông này đã lặng lẽ chảy suốt vàn vạn năm. nhưng hôm nay, nó sẽ trở thành biên giới phía nam để chia hai nước đế quốc Đại Đường và Đại Thực.

những ngày hè đầu tiên đã đến. nơi đây đang cứ hành nghi thích trao đổi quy mô lớn.

Trên mặt sông rộng gần sáu trượng. ba trăm chiếc bè đáy bằng đã xắp ngang thành hình chữ nhất kéo dài mười mấy dặm.

Loại bè này không có người lái. hai bên sẽ có dây xích sắt liên với hai bên bờ, mỗi bên có sáu sợi xích dài chừng mấy mươi trượng, và nhờ vào sức người kéo xích để đưa bè về hướng bờ đối diện.

ở phía nam bên sông, mười vạn dân phu đến từ Sindh đang vác lương thực từ trên xe ngựa, và xe voi xuống. những người dân phu này đều là dân bản địa vùng Sindh. ai nấy đều không cao và da rất đen. trông nôm như những chú kiến đen cần mẫn.

Bọn dân phu đang vất vả vác từng túi lương thực chất lên bè lơn.

Đợi bè đã chất đầy lương thực, các dân phu bờ bắc sẽ hô to một tiếng, hàng vạn người sẽ cho kéo dây xích để đưa bè từ từ chuyền sang bờ đối diện.

ở phía bờ bắc của sông, hàng vạn người Hán di cư từ Toái Hiệp đến đây cũng đã chuẩn bị xong.

Khi đoàn bè đã cặp bến. bọn họ cùng ào lên bè. bắt đầu công việc dời núi lương thực chất đóng kia xuống, đưa lên xe bỏ xe ngựa để chờ về thành Bình Dương phía núi Ba Tất về đông.

Nơi ấy có ba tòa thành bảo khổng lồ do quân Đường tu kiến.

Do Lý Khánh An muốn bảo vệ kho bạc vùng núi Ba Tất. và chuẩn bị tranh Thổ Hỏa La mà tu kiến để làm thành đồn binh.

Hiện giờ được dùng tạm để trung chuyển lương thực.

lương thực sẽ được trừ tạm trong thành Bình Dương, sau đó sẽ vận chuyển đến Cự Chiến để, và lên bè tại đấy, đi dọc theo sông Trân Châu hà đi về hướng tây, sau đó sẽ thông qua một nhánh chi vận đến Toái Hiệp.

Đây là một hạng mục công trình quy mô và phức tạp, và cả việc trao đổi tù binh bằng lương thực, song phương chí ít cũng cần thời gian vài tháng.

Hai vạn quân Đường đã được bố trí tại hai bờ sông A Mạn.

Đây là đợt trao đổi tù binh đầu tiên, tổng cộng là năm vạn thạch lương thực dùng để đổi năm ngàn tù binh.

Năm ngàm tu binh Khurasan đã được đưa đến.

Bọn họ xếp thành hàng đứng sau cùng. tâm trạng ai ai đều kích động đợi chờ qua sông.

Vài trăm tên quan văn quân Đường đương bận bịu với việc kiểm kê số lượng lương thực, hai bên bờ tĩnh lặng vô cùng, chỉ chốc chốc lại lại vang lên tiếng hô đủ của bọn dân phu.

Lý Khánh An cười trên lưng ngựa đứng sừng trên một ngọn đổi nhỏ gần bờ sông.

Ánh mắt hắn vẫn dõi theo tình hình bên kia bờ một cách phức tạp.

Hắn không ngờ đối phương lại huy động cả ngàn con voi đến vận chuyển lương thực, trên lưng mỗi con đều có ba kỵ sĩ voi.

Hắn nhìn thấy rất rõ, một tên sẽ điều khiển voi. hai người còn lại là cung thủ. trên mặt đều có vẽ màu ngụy trang, đó là binh sĩ địa phương của Sindh.

Hàng ngàn kỵ sĩ trên voi này hắn thật sự không ngờ đến.Trong tương lai. khi tấn công Sindh. hắn nhất định sẽ còn gặp lại đội quân này.

Hắn có thể dùng hỏa dược để đối phó với đội quân này, nhưng hắn lại nghĩ ra một phương pháp cách, không những hữu hiệu mà chắc chắn còn rất thú vị.

Lúc này, trong Lý Khánh An bỗng nóng ran lên. hắn chỉ ước gì ngày mai đã có thể thử xem.

Lúc này, một viên quan viên văn chức chạy đến báo cáo: “sứ quân, đợt lương thực đầu tiên mười vạn thạch lương kiểm tra đã đủ!”

Tuy Lý Khánh An và Man Tô Nhĩ đã thống nhất nguyên tắc hiệp ước trao đổi tù binh, nhưng các tiểu tiết thì vẫn phải để thủ hạ của họ tự thống nhất.

Cả phương thức trao đổi tù binh, số lần trao đổi. và số người cụ thể. mỗi một chi tiết đều được xác định nhiều lần.

Song phương sẽ soan thảo quy trình cụ thể, và thực hiện trao đổi đúng theo quy trình này.

Theo quy trình, khi phía Đại Thực đã trả mười vạn thạch lương thực, Đại Đường sẽ cần thích phóng một ngàn tên tù binh.

Lý Khánh An gật gật đầu đáp: “có thể chấp hành theo thỏa thuận, không cần phải báo cáo với ta nữa!”

Quan văn kia lập tức quay trở lại. lớn tiếng hô: “Thích phóng đợt đầu tiên!”

Đợt tù binh đầu tiên gồm một ngàn người bắt đầu leo lên bè, chẳng bao lâu sau. trên bè đã ngồi đầy người.

Một ngàn người của đợt đầu này bắt đầu lần lượt lên bè.

Chẳng mấy chốc, bè đã ngồi đầy người.

Tiếng dây xích sắt vang lên keng két, nhưng dân phu bờ bên kia lại bắt đầu kéo bè về bờ nam.

Bè vừa mới cập bến. một ngàn tù binh cuối cùng cũng không kiềm nén nỗi kích động trong lòng, tranh nhau xông lên bờ, có người dang tay phóng chạy, ôm chầm với binh sĩ Đại Thực bờ nam. có kẻ nằm xấp xuống đất cảm tạ chân chủ đã ban tự do cho họ.

Người cuối cùng lên bờ là tướng lĩnh Đại Thực Tề Nhã Đức tướng quân.

Theo thỏa thuận song phương, hắn cũng sẽ được phóng thích trong đợt trao đổi đầu tiên này.

Sau cuộc sống tù binh chiến tranh nửa năm và lao động khổ sai tại vùng mỏ. khiến Tề Nhã Đức gầy đi nhiều, râu ria mọc đầy cằm. nhưng về tinh thần thì vẫn không tồi.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 309: Tân huyên Khánh An

Bè từ từ tiến về phía bờ bên kia. bọn họ đã ngày càng đến gần với tự do.

Nhưng Tề Nhã Đức lại không còn niềm vui của người sắp có lại tự do, hắn cảm giác mọi thứ đều đã trở nên không thực.

Tình cảnh cầm rìu đào mỏ trong mỏ bạc vẫn như ở ngay trước mắt; những tiếng va đập kim loại boong boong trong mỏ, cánh tay mồ hôi rã rượi; căn phòng gỗ nhỏ hôi thối; những buổi làm việc giữa đất trời băng giá...

những thứ này e rằng sẽ trở thành ám ánh trong ký ức cả đòi người, tương lai.

Tề Nhã Đức hắn sẽ đi đâu về đâu đây?

Lúc này, có hai binh sĩ qua nói với hắn: “Tề Nhã Đức tướng quân.

Man Tô Nhĩ điện hạ mời tướng quân qua gặp!”

“Man Tô Nhĩ!”

Tề Nhã Đức giật mình, sao người thừa kế Khalifah lại ở đây?

Hắn thuận theo chỉ tay của binh sĩ đã nhìn thấy Man Tô Nhĩ đang đứng phía bờ sông không xa.

Và cũng giống Lý Khánh An.Man Tô Nhĩ cũng đang đứng phía bờ nam để theo dõi tình hình trao đổi tù binh đợt đầu này.

Khi bè của đợt tù binh đầu tiên cặp bến. cuối cùng hắn cũng thấy thở phào.

“Man Tô Nhĩ!”

Kỳ thực hắn hiểu, lần giao dịch này sẽ có sóng gió gì.

Dầu sao thì hắn đã từng ký hiệp định đình chiến và hòa giải với hoàng đế Đại Đường tại Trường An.hắn cũng nghe nói đến tin Đại Đường sắp phát động chiến dịch với Thổ Phồn, vương triều Đại Đường tạm thời không có hơi sức lo đến phía tây, và Đại Thực cũng sắp phải phát động chiến dịch với Tây Ban Nha. triệt để tiêu dịch thế lực tàn dư của Oa Mã Á vương triều, và cũng tạm thời không có hơi sức đá động đến phía đông.Trong cục diện như thế này, song phương đều không muốn gây chuyện thêm. chỉ cần bắt đầu trao đổi thì cuối cùng cũng sẽ thuận lợi hoàn thành thôi.

Man Tô Nhĩ giám sát xong đợt trao đổi tù binh đầu tiên liền vội phóng ngựa trở về Damascus.

Lúc ở Sindh hắn nhận được một tin.

Khalifah A Bạch Tư điện hạ bệnh cũ của mấy năm trước lại tái phát, tình hình rất nghiêm trọng, hắn là chư quân Đại Thực, nhất định phải lập tức trở về ngay, nếu không đại quyền một khi rơi vào tay của Lão A Lý đầy dã tâm. hắn rất có khả năng mất đi quyền kế vị Khalifah.

Lúc này, hai tên binh sĩ dẫn Tề Nhã Đức lên. hắn quỳ xấp dưới chân Man Tô Nhĩ khóc lóc: “Tề Nhã Đức có thể lấy được tự do là do điện hạ ban ơn. trong lòng thần cảm kích vô cùng!”

Man Tô Nhĩ mỉm cười dìu hắn đứng dậy, an ủi nói: “Mây đen đã tan biến, ngươi sẽ trở lại chiến trường, ta sẽ cho ngươi cơ hội lập công, rửa đi mối nhục bị làm tù binh này.”

Tề Nhã Đức la thủ hạ đại tướng số một của Mộc Tư Lâm. tuy hắn lần này bị bắt làm tù binh, nhưng chiến công hiển hách trước đây vẫn khiến Man Tô Nhĩ phải nể trọng.

Hắn có lòng muốn mua chuộc lòng của người này, để tên này về sau còn tận trung vì mình.

Lúc này, trong lòng Tề Nhã Đức đầy cảm kích với Man Tô Nhĩ. hắn cúi xuống hôn vào hia của Man Tô Nhĩ nói: “Thần bây giờ trong lòng chỉ có đấng tiên tri vĩ đại, chỉ có Khalifah. sau đó chính là điện hạ Man Tô Nhĩ.Nếu điện hạ không chế. thần nguyện sẽ làm nô lệ cho điện hạ!”

Đây hiển nhiên là ý muốn tận trọng. trong lòng Tề Nhã Đức hiểu rõ. sau trận chiến thành Đát La Tư. thế lực của Khurasan bị tồn thương trầm trọng.

Mộc Tư Lâm để mất đi vùng đất Hà Trung đã không còn trụ được bao lâu.

Tề Nhã Đức phải nghĩ đến đường lui cho mình.

Hôm nay hắn đã nắm được cơ hội của Man Tô Nhĩ.

Man Tô Nhĩ dìu hắn dậy cười nói: “Hãy cùng ta đến Damascus!

Ta sẽ cho ngươi cơ hội mới!”

Man Tô Nhĩ quay đầu lại nhìn Lý Khánh An trên đổi bờ bên kia.

Trùng khớp thế nào, Lý Khánh An cũng đương nhìn hắn.

Tuy cách nhau những vài trăm bước, nhưng hai người đều nhìn rõ đối phương.

Trong lòng họ đều hiếu rõ, hòa ước chỉ là tạm thời, một khi họ đã giải quyết xong vấn đề trong nước của mình, giữa họ với nhau vẫn sẽ bùng nổ chiến tranh.

Sau khi vào tháng tư.

Toái Hiệp mỗi ngày đều có vô vàn dân di dân đến.

Con đường tây hành tuy rất vất vả. không ít người già thậm chí còn vì không thể chịu đựng được đường xá xa xôi vất vả. bệnh tật và đói khổ chết tại dọc đường. nhưng càng nhiều hơn nữa là những người lòng đầy hi vọng với một cuộc sống tốt đẹp hơn.

ôm hoài bão và khát vọng đặt chân lên mảnh đất này.

Trải qua vài tháng gian khổ dặm trường, xuyên qua hành lang Hà Tây, đi ra khỏi Ngọc Môn Quan, xuyên qua sa mạc mênh mông, vượt qua nước tuyết, vạn lý trường chinh đến Toái Hiệp.

Toái Hiệp quả thật không làm họ phải thất vọng.

Quan phủ địa phương đã rút ra mười vạn công đất đai phì nhiêu cho họ. và theo dân khẩu mỗi hộ mà phân chia.

Mỗi mảnh đất có diện tích từ tám mươi đến hai trăm mẫu không đồng đều.

Một vùng đất rộng lớn xung quanh Bùi La Tướng Quân thành.

Hạ Lạp thành.

Nhiệt Hải, và kéo dài đến phiá bắc của Toái Hiệp, được khoanh thành tám khu cứ điểm di cư.

đây sẽ trở thành tám huyện đầu tiên của Toái Hiệp châu.

những người di cư này đã xây dựng chế độ bảo giáp, mười hộ một giáp, năm giáp là một bảo. mỗi bảo sẽ có hai quan viên di dân. những người di cư này giúp đỡ lẫn nhau, khai hoang đất đai. xây dựng nhà cửa.

Giờ khắp một vùng Toái Hiệp đâu đâu toàn cảnh tượng xây dựng cuộc sống mới đầy sức sống.

Công việc trao đổi tù binh trên sông A Mạn vẫn đang tiếp tục tiến hành, nhưng Lý Khánh An lại trở về Toái Hiệp trước.

Thê thiếp của hắn vẫn đang đợi hắn tại nhà mới.

Sáng hôm đó, Lý Khánh An bèn dẫn theo thê tử Độc Cô Minh Nguyệt ngồi xe ngựa đến một thị trấn nhỏ mới xây dựng tại phía bắc Toái Hiệp.

Bọn họ cùng ngồi chiếc xe ngựa to rộng kia lên đường.

Dọc đường nơi nơi đều là rừng cây um tùm. mùa này hoa dại bên rừng gần như đã úa tàn. khắp nơi vẫn thoang thoảng hương hoa táo.

Trên núi cao vẫn còn tuyết trắng xóa che phủ. dưới ánh thái dương trông như những viên lam bảo thạch lấp lánh diễm lệ.

Tuyết trên núi tan chảy, tạo thành từng dòng suối nhỏ uốn éo trong vắt chảy đầy để rồi cuối cùng sẽ hợp lại thành sông.

Trên núi đồi được phủ đầy những tấm thảm lụa xanh ngắt và mịn màng.

Lý Khánh An ngồi trong xe ngựa cẩn thận độc chiến báo mà Thôi Càn Hữu gửi đến.

Thôi Càn Hữu đã chấp hành rất tốt sách lược của hắn. chỉ áp chế chứ không đánh Hồi Hột. dùng không thành kế, từng bước nuốt chửng địa bàn của Hồi Hột.

Đây là đối sách mà Lý Khánh An đã suy đi nghĩ lại. hắn cần phải chiến tranh, không ngừng chiến tranh.

Đây là thủ đoạn tốt nhất để hắn khống chế An Tây.

Kỳ thực đây là sách lược của An Lộc Sơn, nhờ lúc đánh lúc xoa với Khiết Đơn mà hắn mới có thể ngồi vững chức Phạm Dương Tiết độ sứ, giả sử Vương Trung Từ cũng phát động chiến dịch Thạch Bảo thành năm Thiên Bảo thứ sau. thì hắn đã không thể ngồi vững vị trái Tiết độ sứ thế này.

Lý Khánh An gấp lại chiến báo, trầm tư một lúc mà không nói một câu.

Bỗng nhiên, xe ngựa chao đảo, làm hắn giật mình tỉnh lại.

Hắn cúi đầu nhìn nhìn thê tử. thấy Minh Nguyệt đương chăm chú ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài, hắn bèn hôn lên trán nàng cười hỏi: “Nàng thích nơi đây chứ?”

Minh Nguyệt tựa vào lòng phu quân, nàng khẽ gật đầu. nhỏ giọng nói: “Cảnh sắc ở đây hoàn toàn khác với Trung Nguyên, và cũng khác với An Tây nửa thảo nguyên nửa hoang mạc. muội rất thích nơi đây.”

“Nếu nàng thích, chúng ta có thể cho thay một ngôi nhà tại đây, dùng gỗ để dựng nhà.

đằng sau sẽ là cây ăn quả. có dòng suối chảy róc rách vòng qua trước cửa.

Đợi mùa thu thu hoạch trái cây chín mùi, nàng sẽ dẫn các con ra ngoài vườn hái trái cây.”

Lời của Khánh An khiến mắt Minh Nguyệt sáng bừng. dẫn các con đi ra vườn hái trái cây, một cảnh tượng đẹp đẽ vô cùng.

Nàng ôm lấy tay Lý Khánh An nũng nịu nói: “Phu quân, vậy lúc nào chúng ta mới có thể có con?”

Hắn cũng ôm nhẹ eo nàng, ám muội cười nói: “ừm!

Ta sẽ cố gắng, tối nay ta sẽ cố gắng gấp bội, để sớm có thể thực hiện được ước nguyện của nàng.”

Hai má Minh Nguyệt ửng hồng, nàng véo vào tay hắn một phát, nàng ngồi thẳng lưng, chỉnh lại đầu tóc hơi rối.

Lúc này, nàng chỉ vào một dãy lều trại ở phía xa. hiếu kỳ hỏi: “Phu quân, đó là nơi nào thế?”

Lý Khánh An nhìn nhìn cười nói: “Đó chính là đích đến ngày hôm nay của chúng ta. và cũng là một trong số các cứ điểm định cư của Hán dân. và đặt tên là Khánh An trấn.”

“Khánh An trấn?

Đây không phải tên của huynh sao?”

Minh Nguyệt hiếu kỳ hỏi.

Lý Khánh An dở khóc dở cười nói: “Đó là do tên Lý Tự Nghiệp kia muốn nịnh bợ ta nên đặt tên này. sau này chỗ này sẽ tên là Khánh An huyện.”

Minh Nguyệt cười giòn: “Kỳ thực Khánh An huyện tên này cũng hay đấy chứ, cát tường hỉ khánh bình an. rất phù hợp với mong đợi của những người dân di cư tộc Hán.”

“Cũng có lẽ!”

Xe ngựa từ từ đi vào khu tập trung.

Hắn dặn dò một tiếng xong. xe ngựa từ từ dừng lại.

Lý Khánh An cũng đi xuống xe ngựa, xong hắn lại quay người bế Minh Nguyệt xuống xe.

Lúc này, một quan viên trung niên nghe tin vội chạy đến thi lễ với Lý Khánh An: “Ty chức An trí chi sứ Hàn Duyệt, tham kiến Tiết độ sứ đại tướng quân. ”

Lý Khánh An thấy hắn rất quen mắt. hình như đã từng gặp tại đầu. liền cười hỏi: “Ta đã từng gặp ngươi ư?

Sao mà thấy quen thế?”

Tên quan viên ấy cười nói: “Đại tướng quân, kỳ thực chúng ta đã từng gặp mặt. năm ấy đại tướng quân xuất nhậm chức Hà nam Độ quan sát sứ.

Ta chính là huyện lệnh Hứa Xương.

Khi ấy đại tướng quân còn đến ruộng trồng đậu của huyện Ty chức thị sát.”

Trong đầu Lý Khánh An bỗng nhớ lại tình hình hạn hán năm ấy, bên đường những thuở đậu lục dầu dầu.

Người huyện lệnh đã tìm ra biện pháp giúp chống hạn. hắn bỗng chốc nhớ ra. liền mừng rỡ cười nói: “Hóa ra là Hàn huyện lệnh, Hèn chi trông quen thế. sao ngươi lại đến An Tây thế này?”

Hàn huyện lệnh cười khổ một tiếng: “Phía trên yêu cầu Hứa Châu phải đưa hai quan viên đi An Tây chi viện, thái thú không thích ta nên đày Ty chức đến đây.”

Lý Khánh An biết hắn kỳ thực là do bị bài xích đến An Tây, có điều người này rất vụ thực, lại dám sáng tạo.

Một quan viên như thế đến làm quan tại An Tây là may mắn cho Lý Khánh An hắn mới phải.

Lý Khánh An nghĩ thế bèn cười cười vỗ vai hắn nói: “năng lực của Hàn huyện lệnh ta hiểu rất rõ. nơi đây sẽ xây dựng huyện Khánh An. ngươi chính là huyện lệnh đầu tiên của huyện.

Nếu như ngươi thuận lợi xây dựng huyện xong, ta sẽ thăng chức ngươi làm Toái Hiệp châu trưởng sứ.”

Toái Hiệp châu là đốc châu, đô đốc là Đoàn Tú Thực, đô đốc chủ yếu phụ trách quân vụ, chính vụ sẽ do trưởng sứ chủ quản, hơn nữa Toái Hiệp đã là vùng hạch tâm của An Tây, chủ quản chính vụ của khu hạch tâm.

Đây cũng được xem như đã vào được lãnh đạo cấp cao của An Tây.

Hàn Duyệt biết tên Lý Khánh An này đang cho mình cơ hội. hắn đại hỉ thi lễ nói: “Đại tướng quân xin cứ yên tâm.

Ty chức nhất định sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ xây dựng huyện Khánh An.”

“Được!

Ngươi hãy dẫn ta đi xem qua tình hình của di dân.”

Lý Khánh An quan đầy lại nhìn Minh Nguyệt cười nói: “Nàng có đợi ta trong xe không?”

Minh Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy, nàng muốn cùng đi thị sát tình hình di dân với phu quân.

Lý Khánh An cười cười, xong lại quay sang nói với Hàn Duyệt: “Ngươi dẫn đường đi!”

“Tuân lệnh!

Xin đại tướng quân đi theo ta.”

Dưới sự dẫn đường của Hàn Duyệt, vài chục tên thân binh hộ tống Lý Khánh An cùng phu nhân đi vào khu tập trung di dân.

Từ xa mà nhìn thì nơi đây phần lớn đều là lều trại, nhưng đi đến giữa mới phát hiện đã có kiến trúc gỗ, có tửu tử. và đủ các loại cửa hàng buôn bán tạp hóa phẩm hằng ngày, áo quần v.v...

ở giữa là tòa kiến trúc bằng gỗ cao nhất chính là quan nha của An trí chỉ sử. chủ yếu chịu trách nhiệm các sự vụ đại loại như phân bố ruộng đất. trù bị xây thành sửa trì.

đăng kí hộ tịch, điều giải mâu thuẫn dân gian...Trong đấy tổng cộng có sáu quan viên.

Hàn Duyệt là người đứng đầu số đấy.

“Đại tướng quân, bây giờ nơi đây tổng cộng có một ngàn tám trăm hộ, hơn vạn dân khâu, di dân chủ yếu đến từ Hà Đông.

Ruộng đất đã hoàn thành phân chia, mỗi hộ cũng đã phát cho một con trâu.

Bây giờ mọi người đang bắt đầu hỗ trợ nhau tu sửa nhà cửa. có điều bây giờ đã không kịp thời gian gieo giống lúa mạch, phần lớn mọi người đều chỉ trồng đậu trên đất nhà mình.”

“Gieo giống?”

Lý Khánh An kinh ngạc hỏi: “Ruộng đất vừa mới khai hoang xong đã có thể gieo trồng rồi ư?”

“Đất đai nơi này có thể gieo trồng.”

Lúc này, Lý Khánh An nhìn thấy một cụ già đang ngồi xôm dưới đất nghiên cứu thổ chất, hắn bèn nhanh chân bước đến và cũng ngồi xổm xuống cười hỏi: “Lão trượng, lão cảm thấy thổ nhưỡng nơi đây thế nào?”

Cụ già quay lại liếc nhìn hắn. thấy Lý Khánh An có cả một đoàn hộ vệ hộ tống, lão liền đoán được nhân vật lớn đã đến. lập tức cung kính trả lời: “Lão đây là người Bồ Châu Hà Đông, thổ nhưỡng nơi đây của nơi bọn ta ở đều phì nhiêu, phần lớn đều là thượng điền, nhưng đó đất tốt là đã trải qua hàng trăm ngàn năm canh tác mới được.

Nhưng thổ nhưỡng nơi đây còn phì nhiêu hơn cả ruộng đất quê hương ta. hơn nữa do nguồn nước và ánh sáng đủ, nếu dùng để trồng lúa mạch, một mẫu chí ít cũng có thể thu hoạch năm trăm cân lúa mạch, và không phải nhìn ông trời mới có cơm ăn.

Đây là một mánh đất báu!”

Lý Khánh An nghe mà trong lòng vui mừng khôn xiết, hẳn lại cười hỏi: “Lúc ở nhà lão được phân chia bao nhiêu đất?”

Tiêu chuẩn phân phối ruộng đất của An Tây chủ yếu là căn cứ vào bình quân đầu người. và phân chia theo địa vực, tổng cộng có bốn loại.

Chủ yếu là căn cứ theo độ xa gần với Trung Nguyên mà định.Nếu như là Y Châu gần Trung Nguyên nhất thì mỗi người được mười năm mẫu; sau khi đến Quy Tư.

Bạt Hoán thành thì sẽ được gia tăng thành mỗi người hai mươi mẫu; Toái Hiệp thì mỗi người được hai mươi lăm mẫu; nếu đi thêm nữa về phía tây mỗi người sẽ được ba mươi mẫu đất.

Ngoài ra còn có quy định hạn định, như Toái Hiệp thì quy định mỗi hộ nhiều nhất là hai trăm mẫu. cứ thế này, nếu một hộ gia đình có quá tám người thì sẽ chọn lựa tách hộ, để mưu cầu nhiều đất đai hơn.

Đất đai vốn thuộc tính điền vĩnh nghiệp, có thể thừa kế, nhưng không được phép bán; nếu hộ tịch bị hủy thì coi như đất đai sẽ quay trở về với quan phủ.

Trong vòng năm năm không dùng đến hoặc không trồng trọt xem như đã tự bỏ ruộng đất.

Tô thuế thực thi theo chế độ thuê mướn.

Trong nhà có người tòng quân thì tô thuế sẽ được miền giảm.

So với chế độ đồng đều ruộng đất thời sơ Đường càng tiến bộ hơn.

Quân điền chế sơ Đường cho phép buôn bán. vì thế mà tạo sơ hở cho bọn quyền quý gom góp ruộng đất.

Cụ già vội đáp: “Nhà lão có sáu người, thuộc trung hộ, được chia một trăm năm mươi mẫu đất.”

“Vậy nhà lão trước đây vốn nhĩ có bao nhiêu mẫu đất ruộng?”

Minh Nguyệt cũng tò mò hỏi.

Cụ già nhìn Minh Nguyệt đoan trang xinh đẹp, quốc sắc hương trời nhưng lại nhỏ nhẹ lễ phép nói chuyện với mình, trong lòng không khỏi thấy mến nàng, liền cười khổ nói: “Không giấu chỉ cô nương. nhà ta tổng cộng có sáu người vốn dĩ một phân ruộng cũng không có. nghe nói lần này do Lý đại tướng quốc ban ơn. chỉ tiếc là ta chưa được nhìn thấy người. nếu không lão đây chắc chắn sẽ phải lạy ba lạy với người.”

Hàn Duyệt chỉ vào Lý Khánh An cười nói: “Đây chính là Lý đại tướng quân của chúng ta!”

Bịch!

Cụ vội quỳ xuống lạy liền vài cái cho Lý Khánh An. cụ kích động rơi lệ nói: “Đại tướng quân.người chính là cha là mẹ thứ hai của gia đình lão, không có người, gia đình lão chắc đều đã chết đói. xin hãy nhận một lạy của lão.”

Lý Khánh An vội dìu cụ đứng dậy nói: “Lạy một lạy là được rồi. không phải khách sáo thế đâu.”

Lúc này, Minh Nguyệt mới khẽ kéo tay áo Lý Khánh An nói: “Phu quân, huynh nhìn kìa!”

Hắn vừa ngẩng đầu lên nhìn đã không khỏi thừ người ra. chỉ thấy không biết lúc nào, xung quanh đã được vây đầy nhưng người dân di cư. chí ít cũng có cả ngàn người.

Họ nghe nói hắn chính là Lý đại tướng quân nên đều lũ lượt kéo đến quỳ lạy.

Trong Lý Khánh An cảm động, hắn vội cất cao giọng nói: “Các vị hương thân bổ lão, xin hãy mau đứng dậy!”

Không một ai chịu đứng dậy, có vài cụ già đứng đầu lớn tiếng hô hào: “cảm tạ đại tướng quân đã cho bọn ta ruộng đất, cảm tạ đại tướng quân truất phế nô lệ!”

Hàn Duyệt bên cạnh cũng thở dài nói: “Quân điền chế của đại tướng quân cố nhiên là khiến người ta vui mừng, nhưng lệnh phế nô lại mới càng khiến người ta phải nê phục.

Điều luật này sẽ triệt để thay đổi An Tây.”

Lệnh phế nô là một biến họa trọng đại xuất hiện tại An Tây.

Tại An Tây không được phép sở hữu nô lệ, hủy bỏ thị trường nô lệ, nghiêm cấm mua bán nô lệ.

Nghĩ đến tình hình thực tế, có thể được thuê người làm. nhưng sẽ đảm bảo sự tự do tuyệt đối về nhân thân của người làm đấy.

Người chú và người giúp việc cả song phương sẽ chỉ dựa vào một khế ước thiết lập quan hệ thuê mướn nhân lực. và trên đấy sẽ ghi rõ thời hạn thuê, tiền công...Sauk hi mãn hạn. song phương có thể tự nguyện ký kết tiếp khế ước theo thỏa thuận.

Đây là một điều luật hoàn toàn khác với nội địa, và bắt đầu thực hiện từ những người dân di cư này trước.

Trong vòng một năm, tất cả dân chúng An Tây đều nhất thiết phải chấp hành, và cả gia đình quan hoạn cũng thế.

Như bản thân Lý Khánh An chủ động thích phong gia nô.

Ba mươi mấy người giúp việc trong nhà hắn đều đã được tự do.

Bây giờ Lý Khánh An ít nhất trả bốn quan tiền mỗi tháng để thuê họ làm việc, mỗi tuần (*Mười ngày) được một ngày nghỉ; mỗi năm sẽ được hưởng nửa tháng ngày nghi phép có lương, và cuối năm chí ít được thường thêm hai tháng tiền thường.

Đây chính là quan hệ thuê mướn lao động của hậu thế.

Dù cho có phần hơi hiện đại vào thời điểm này, nhưng điều lệnh phế nô này lại được tuyệt đại đa số quan viên ủng hộ.

Ai ai cũng biết rõ, nô lệ và đất đai là hai vấn đề cho nguyên nhân sâu xa khiến xã hội Đại Đường xuất hiện vấn đề, còn An Tây cần phải khẩn cấp gia tăng số hộ, phế nô có thể đảm bảo được điều này.

Lý Khánh An đã thực thi phế nô trên mảnh đất mới này, có thể nói pháp luật của nơi này đã thuận theo trào lưu xã hội thực tế.

Đương nhiên, còn có rất nhiều tiểu tiết trong quy định có lỗ hổng, như có một số gia đình đại hộ sẽ dùng phương pháp nạp thiếp, nhận con nuôi để biến nữ nô trở thành thê thiếp trong nhà, biến nam nô trở thành nghĩa tử, biến tướng né tránh chế độ phế nô.

Những điều này đều có quy định tương ứng để chặn lỗ hổng lại, và một điều nữa là các điều lệ xử phạt cũng rất ư nghiêm khắc.

Những ai không chịu phế nô, lén lút bán nô lệ, hoặc biến tướng trữ nô lệ, bị bắt được sẽ phạt đánh một trăm trượng, và cho về sửa chữa lỗi lầm.

Những ai còn tái phạm sẽ bị tịch thu tài sản.

đuổi khỏi An Tây.

Chế độ phế nô An Tây đã được đông đảo dân di cư tầng lớp thấp ủng hộ.

Đó có nghĩa là đất đai của họ sẽ không còn bị kẻ khác thu mua. con cái của họ sẽ không phải trở thành nô lệ.

Nhưng điều luật này được đưa ra chắc chắn sẽ gặp phải khó khăn, Lý Khánh An cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Hắn biết rõ, một khi điều luật này được đưa ra, nô lệ tất cả các nơi trên Đại Đường chắn chắn sẽ đào tẩu đến đây.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 310: Phu nhân ngoại giao

Trong tám điểm định cư.

Lý Khánh An cuối cùng chỉ chọn Hạ Liệp thành và Khánh An trấn tiến hành thị sát thăm hỏi, việc thị sát tại Khánh An trấn chỉ tiến hành trong một ngày, điều này thật không phải Lý Khánh An cố ý chạy theo hình thức, mà là có quá nhiều sự việc cần hắn xử lý, thiết lập các loại chế độ quy tắc, lương thực trao đổi tù binh, việc chuẩn bị cho trận chiến Thổ Phồn sắp đến, việc tiến triển của cuộc bắc chinh Hồi Hột. di dân an trí. quan lý khu vực Hà Trung, trấn an Thạch quốc và Ninh Viễn quốc, vân vân, mỗi một việc đều phải do hắn đích thân mà làm. cho dù không phải do chính hắn cụ thể xử lý, thì cũng cần phải hỏi qua hắn cho rõ.

Cho nên có một số trường hợp như việc ra mặt thăm hỏi này thì chỉ cần làm ra vẻ là được, giống như việc tới Khánh An trấn thị sát, thăm hỏi quan viên, trấn an dân di cư đến. việc cảm kích qua lại, những việc này đều không thể đi quá xa, một ngày như vậy cũng đủ rồi. nhưng việc tới Khánh An trấn thăm hỏi thì có một việc đáng nhắc tới, đó chính là thê tử Độc Cô Minh Nguyệt của Lý Khánh An lần đầu công khai xuất hiện trước . an ủi một số phụ nữ goá bụa cô đơn, chuyện này đã nhanh chóng truyền khắp An Tây, rất nhiều người đều biết thê tử của Lý Khánh An xinh đẹp tuyệt luân, ở Trường An đã không thua gì quý phi, đều khát vọng có thể gặp mặt nàng một lần.

đại đa số người chỉ là muốn được nhìn thấy vẻ đẹp mà mọi người ca ngợi, nhưng cũng có người sinh ra một ý nghĩ khác.

Sau khi từ Khánh An trấn trở về, ngày hôm sau. trên phủ của Lý Khánh An liền có một nữ khách đến viếng, đặc biệt đến thăm Tiết độ sứ phu nhân.

phủ của Lý Khánh An ở Toái Hiệp nằm chính giữa của khu thành trì. trong một quần thể kiến trúc mới, nơi này là phủ nha môn đích thực của An Tây tiết độ, phủ An Tây Tiết độ sứ trên danh nghĩa vẫn ở Quy Tư. nhưng cơ cấu quyền lực thực tế đều đã dời sang Toái Hiệp, phần lớn quan viên cũng đã đến Toái Hiệp, tòa nhà mới của Lý Khánh An bèn nằm phía sau mảng kiến trúc này, thật trùng hợp là. cách đó không xa bèn là tông bộ của n Long hội. cách xa nhau chưa đầy trăm bước.

Tòa nhà chiếm diện tích hai mươi mẫu. có khoảng hơn trăm gian nhà. tòa nhà có đến gần một nửa đều là hoa viên, cây cối rậm rạp, khắp nơi đều có thể bắt gặp đình đài lầu các thật tinh xảo, giờ khắc này, trong phòng dành cho khách quý của tòa nhà.

Độc Cô Minh Nguyệt đang tiếp đãi vị khách đến viếng đầu tiên của nàng, thê tử của Hàn Hải quân binh mã phó sử Phó Cố Hoài n.

thê tử của Phó cố Hoài n khoảng chừng hơn ba mươi tuổi, cũng giống trượng phu, bà cũng là người thuộc bộ tộc Phó cố của Hồi Hột. xuất thân từ thảo nguyên khiến tính cách của bà hướng ngoại và nhiệt tình, bà là đứa con gái xếp thứ ba trong nhà. nên rất nhiều người bèn xưng bà là Phó cố tam nương.

“Hôm nay mạo muội đến quấy rầy phu nhân, kỳ thật cũng không có việc lớn lao gì. chỉ là muốn cùng phu nhân chuyện trò vài câu về việc nhà việc cửa mà thôi.”

Phó Cố tam nương có dáng dấp khá xinh đẹp, lúc trẻ từng được phong là đệ nhất mỹ nhân của bộ lạc Phó cố.

Con gái của bà thì càng thêm xinh đẹp diễm lệ, dáng người cao ráo, khoảng chừng mười lăm. sáu tuổi, nàng ta lúc này đang ngồi bên cạnh mẫu thân, rất ngoan hiền đáng yêu.

Minh Nguyệt thật tình rất thích con gái của Phó cố Hoài n. kéo nàng gần bên mình, ôm lấy nàng cười nói với Phó cố tam nương: “Tam nương đừng nói những câu quá khách khí nữa. có rảnh thì sang nhà mà ngồi chơi, mọi người cùng tâm sự việc nhà.

có khó khăn gì cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau, hơn nữa. ta đến An Tây không lâu.

đối với tình hình nơi này cũng không rõ lắm. rất nhiều chuyện còn cần các người đến nói cho ta biết mà.”

Nói đến này, nàng vừa cười vừa hỏi con gái của Phó cố Hoài n: “Nàng tên là gì. bao nhiêu tuổi rồi?”

Con gái của Phó Cố Hoài n dịu dàng đáp: “Muội tên là Phó Cố ngọc, mười sáu tuổi.”

Mau thân của nàng đứng bên cạnh cười nói: “Nói chính xác. thì ngọc nương nhà ta bước sang ngày mai thì đúng mười sáu tuổi, ngày thường rất thích đàn tỳ bà.

đáng tiếc là ở Toái Hiệp này không có danh sư.”

Minh Nguyệt suy nghĩ một lúc liền cười nói: “Bằng không ta đi nói với Vũ Y xem. coi nàng ấy có muốn nhận Ngọc nương làm đồ đệ hay không.

Thực sự thì ta cũng không dám khẳng định, chỉ có thể thử xem sao.”

Phó Cố tam nương mừng rỡ, nói: “Lâu nay nghe tiếng Vũ Y cô nương cầm nghệ vô song.

Ngọc nương nếu có thể nhận nàng làm sư phụ. thì thật sự là phúc khí ba đời mới có được như thế, chuyện này mong rằng phu nhân chu toàn cho con nó.”

Thấy Phó Cố tam nương lập tức thừa cơ mà leo lên. trong lòng Minh Nguyệt bắt đầu có chút hối hận. cũng không phải bởi vì khó mở miệng với Vũ Y, bởi Vũ Y nhất định sẽ nể mặt nàng, mà là nàng cảm thấy Phó Cố tam nương tựa hồ vì chuyện này mà đến. làm cho nàng có cảm giác mình bị mắc bẫy của người ta.

Minh Nguyệt vừa cười vừa nói: “Ta sẽ đi nói với nàng một câu. chỉ là dạo này sức khỏe nàng không được tốt lắm. sau khi đến Toái Hiệp cũng không có thu đồ đệ, nhưng ta sẽ nhanh chóng mời minh sự dạy đàn từ Trường An đến Toái Hiệp này, cho dù Vũ Y không thể dạy được, thì Ngọc nương cũng sẽ có chỗ mà học đàn.”

Phó Cố tam nương thấy Minh Nguyệt nói sang một lối khác, vẻ mặt bắt đầu có chút không được tự nhiên, bèn gượng cười một tiếng nói: “Ta biết mình đã hy vọng cao xa. thân phận của Vũ Y cô nương vô cùng tôn quý như vậy, chuyện này có được hay không cũng không sao, nhưng chúng tôi vẫn muốn cảm tạ ý tốt của phu nhân.”

Nói xong, bà lấy ra một đôi kỳ lân mã não, đặt lên bàn cười nói: “Đây là một đôi ngọc kỳ lân mà tổ tiên ta để lại. phu nhân xuất thân danh môn thế gia. tức nhiên là xem thường nó rồi. nhưng đây là lần đầu tiên đến viếng thăm, đó chỉ là một chút tâm ý của ta.”

Minh Nguyệt làm sao mà lại nhận đồ của bà ta. nàng đem ngọc kỳ lân đẩy trở về, cười nói: “Tam nương có thể còn chưa biết quy củ của nhà chúng tôi.

Bằng hữu khách nhân đến viếng thăm, phải nhiệt tình chiêu đãi. nhưng bất cứ lễ vật gì cũng không thể nhận, đó là quy cù mà Đại tướng quân định ra. ta là thê tử của tướng quân, đương nhiên không thể làm trái, tâm ý Tam nương ta tâm lĩnh rồi. nhưng ngọc kỳ lân này ta quả thật không thể nhận, hy vọng tam nương lượng thứ.”

Phó Cố tam nương lại đẩy trở lại, cười nói: “Đây không phải là lễ vật gì. cũng không phải là thứ gì đáng giá.

đây là lễ tiết, nào có thể tay không mà đến viếng thăm nhà người ta được, phu nhân hãy nhận nó để làm vật trang trí vậy!”

Minh Nguyệt không đẩy trở về nữa. nhẹ nhàng nói: “Ta nói rồi, tâm ý của Tam nương thì ta nhận rồi. nhưng đồ vật này không thể nhận được, đây là gia quy của nhà chúng tôi. nếu Tam nương không mang về, ta sẽ giao nó cho Đại tướng quân, để Đại tướng quân trả lại cho Phó Cố tướng quân.”

Phó Cố tam nương thấy Độc Cô Minh Nguyệt không chịu nhận lễ vật.

đành phải ngượng ngùng thu hồi, lại chuyện trò được vài câu. bèn đứng dậy cáo từ.

Minh Nguyệt đưa bọn họ ra tận cửa lớn. nàng cười nói với Phó Cố Ngọc: “Ngọc nương có rảnh hãy thường xuyên mà qua đây chơi.”

Phó Cố tam nương lập tức lại bắt lấy cơ hội. không đợi con gái mở miệng, bà liền nhanh nhẩu nói: “Nhất định đến!

Nhất định đến!”

Bà lại đẩy con gái một cái: “Con còn không mau nhận lời đi!”

Phó Cố Ngọc thi lễ. ngoan ngoãn đáp: “Muội nhất định sẽ thường xuyên đến trò chuyện cùng phu nhân.”

Hai người cáo từ đi về, Minh Nguyệt nhìn bọn họ lên xe ngựa, cho đến khi họ đã đi xa. nàng mới khẽ lắc đầu. dựa vào trực giác của phụ nữ. nàng cảm thấy được Phó Cố tam nương nhất định là có chuyện gì đó, nhưng bọn họ không có nói rõ ra. thì mình cũng không tiện hỏi nhiều, những việc thế này thông thường đều do vấn đề của đàn ông mà ra cả.

đêm nay nàng nhất định phải nói với trượng phu một tiếng mới được.

Còn về phần Phó Cố ngọc muốn tìm Vũ Y học đàn. nàng bèn có thể làm chủ. chuyện này cho dù Vũ Y đồng ý, nàng cũng phải thận trọng mà làm. không thể nóng lòng đáp ứng. nghĩ vậy, Minh Nguyệt xoay người quay trở vào phủ.

Bắt đầu từ lúc sáng sớm.

Lý Khánh An đã không thể rảnh rỗi được, thợ đúc tiền tại Toái Hiệp đã đúc ra đồng bạc mẫu, việc này có thể nói là một việc lớn đối với Lý Khánh An. việc này quan hệ đến hắn có thể khống chế sự lưu thông tiền tệ của Đại Đường. từ đó tiến tới khống chế nền kinh tế của Đại Đường.

Hiện tại An Tây đã có tồn trữ một trăm vạn cân bạc, dựa theo cách tính một cân là mười sáu lượng mà tính toán, thì đó chính là một ngàn sáu trăm vạn lượng, trị giá một ngàn sáu trăm vạn quan, vừa đúng bằng mức thu nhập tài chính trong một năm của Đại Đường, nhưng thế này vẫn còn chưa đủ. hắn ít nhất cần có mức thu nhập tài chính ba năm của Đại Đường thì mới có thể khống chế được triều đình.

“Mời Đại tướng quân hãy xem.

đây chính là mẫu bạc cắc do thợ của An Tây đúc ra.”

Vương Xương Linh đem một đồng bạc mẫu và một đồng bạc thực cẩn thận đặt ở trước mặt Lý Khánh An.

Hiện tại Vương Xương Linh là An Tây độ chi sứ(chức quan trông coi phụ trách sự thống kê và điều chi tài sản), phụ trách toàn bộ tài chính An Tây, việc đúc tiền nằm trong phạm vị quản hạt của hắn.

đồng bạc này vừa mới được bọn hắn đúc thành vào mười ngày trước đó, hiện tại sẽ chờ Lý Khánh An thẩm tra xét duyệt, ở phía sau Vương Xương Linh, tổng quản thợ đúc tiền Diêu Chí của Toái Hiệp có chút thấp thõm không yên mà nhìn về phía Lý Khánh An.

Lý Khánh An nhặt đồng bạc ở trước mắt lên. lập tức liền khen ngợi mà gật gật đầu. hắn ở Trường An chỉ viết một phong thư đơn giản mà chuyên nhanh đi, các thợ đúc đã hiểu được đầy đủ và quán triệt thực hiện ý đồ của hắn. mẫu khuôn nặng khoảng hơn một lượng, bình thường khuôn mẫu thường nặng hơn so với tiền thực một chút.

Nói như vậy có nghĩa là, tiêu chuẩn đồng bạc chính là một lượng, hắn lại cầm lấy đồng bạc thực mà đoán cân. quả thật là một lượng.

Chính giữa đồng bạc không có lỗ, ngay mặt chính là tường thành Ngọc Môn Quan, mặt trái còn lại là dãy núi Côn Lôn*, ở dưới dãy núi là bốn chữ triện được viết với nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ: ‘An Tây giám chú’*, được đúc rất khéo léo và tinh xảo, dù rằng không thể hoàn toàn sánh được với đồng bạc của ngày nay, nhưng cũng đã không kém là bao nhiêu, làm cho hắn không thể không cảm khái trước trình độ tay nghệ đúc tiền cao đến thế của triều Đường.

*dãy núi Côn Lôn: Dãy núi Côn Lôn hay Côn Lôn là một trong những dãy núi dài nhất tại châu Á. nó trải dài trên 3.000 km với chiều rộng khoảng 130-200 km.

Độ cao bình quân 5.500-6.000 m với phía tây chật hẹp và cao còn phía đông rộng rãi và thấp hơn.

Dãy núi Côn Lôn nổi tiếng trong thần thoại Trung Quốc và người ta tin rằng nó là thiên đường của những người theo Đạo giáo.

*An Tây giám chú: được đúc tại An Tây

Lý Khánh An quan sát tỉ mỉ một lúc lâu. hắn dùng ngón tay kẹp đồng bạc, nhắm ngay cạnh của nó mà thổi mạnh một cái. lập tức đặt ở bên tai, có một tiếng vang nhẹ. nhưng rất khẽ, đó không phải là hiệu quả hắn muốn, hiệu quả hắn muốn phải phát ra tiếng ‘tính tang’.

Thợ đúc Diêu Chí đứng bên cạnh lập tức giật mình thót tim. hắn nhìn thấy đôi mày của Lý Khánh An nhíu lại rồi, thế có nghĩa là không hài lòng, hắn không khỏi nhìn sang phía Vương Xương Linh mà cầu cứu.

Vương Xương Linh vội vàng vừa cười vừa giải thích nói: “Đại tướng quân, đồng bạc cắt này của chúng ta có hàm lượng bạc đến mười phần, không có xen vào một chút tạp chất nào cả.”

Lý Khánh An lại lắc đầu cười nói: “Thuần bạc thì không tồi, nhưng nếu muốn thổi mà có tiếng vang, thì xem chừng cũng phải thêm một chút đồng vào, thông thường phương án thuần bạc không phải là phương án tốt nhất.”

Hắn lại nói với tổng quản thợ đúc Diêu Chí: “Phải vất vả các ngươi thí nghiệm thêm vài lần nữa. thêm một chút đồng vào. phải cam đoan lúc hàm lượng bạc cao nhất mà có thể thổi ra tiếng được, mà phải phát ra tiếng tính tang, đó chính là hiệu quả mà ta muốn, còn về phần khuôn mẫu thì không phải sửa đổi nữa. ta rất hài lòng.”

“Vâng ạ!

Ty chức sẽ thí nghiệm ngay, tranh thủ trong vòng 3 ngày sẽ có kết quả.”

“Thời gian thì không cần phải gấp gáp, từ từ mà làm. làm cho tinh xảo một chút, ngoài ra ta muốn dặn dò ngươi một câu. công thức và công nghệ là điều cơ mặt tối cao, chỉ có thể để ba chúng ta biết mà thôi, tuyệt đối không thể để lộ bí mật ra ngoài.”

“Ty chức hiểu được, xin Đại tướng quân yên tâm!”

Nói xong.

Lý Khánh An nâng chung trà lên chậm rãi uống trà. uống xong mấy ngụm trà.

đợi Diêu Chí lui xuống, lúc này Lý Khánh An mới buông chén trà xuống, nói với Vương Xương Linh: “Tù binh ta đã thả ra rồi. nhưng quặng bạc vẫn phải tiếp tục mà đào, tiên sinh hãy giúp ta nghĩ cách chiêu mộ một đám thợ mỏ.”

Vương Xương Linh suy nghĩ một hồi nói: “Bằng không chúng ta chiêu mộ thợ mỏ từ nhóm dân vừa di cư sang vậy, trả thù lao cao một chút, hẳn là có người chịu đi làm.”

“Thôi được!

Chuyện này sẽ do tiên sinh đến phụ trách, bao gồm cả việc đúc đồng bạc.

đó là những việc vô cùng quan trọng, một khi thí nghiệm thành công, sẽ thực hiện đúc với số lượng lớn. ngoài ra còn có một việc.”

“Đại tướng quân xin cứ nói!”

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc, rồi nói: “Khánh An trấn an trí sứ Hàn Duyệt là người quen của ta lúc ta làm Hà Nam đạo quan sát sứ. lúc ấy cảm thấy người này nhân phẩm và năng lực cũng không tồi, tiên sinh hãy thay ta quan sát một chút, nếu người này thật sự không tồi, ta định trọng dụng hắn.”

Vương Xương Linh là người thật thà. không phải là người có tâm cơ, lập tức vui vẻ cười nói: “Con người Hàn Duyệt quả thật không tồi, kiên định chịu làm. danh dự khá tốt. là một viên quan tốt. ta nhất định sẽ chú ý quan sát hắn.”

“ừm!

Chuyện này làm phiền tiên sinh vậy.”

Hai người lại chuyện trò vài câu.

Lý Khánh An thấy Vương Xương Linh tựa hồ có tâm sự riêng, nửa muốn nói nửa lại thôi, bèn cười nói: “Tiên sinh còn có chuyện gì không tiện mở miệng sao?”

Vương Xương Linh thở dài nói: “Đại tướng quân, ty chức muốn nói về lệnh phế nô, ty chức cảm thấy không được...”

Hắn có chút khó nói, Lý Khánh An nhìn hắn một cái. khẽ cười nói: “Tiên sinh phản đối lệnh phế nô sao?”

“Không!

Không!

Không!”

Vương Xương Linh vội vàng xua tay nói: “Bản ý của ty chức thì ủng hộ lệnh phế nô, như vậy có thể gia tăng số hộ ở An Tây, gia tăng thuế phú. cũng có thể hóa giải phần nào việc chiếm đất. nhưng Đại tướng quân có nghĩ tới không, triều đình sẽ nghĩ sao về chuyện này?

Thái độ của Thánh Thượng sẽ thế nào? những tôn thất quyền quý có nhiều nô lệ sẽ phản cảm với Đại tướng quân ra sao, điều này sẽ rất bất lợi với Đại tướng quân đấy!”

Lý Khánh An yên lặng gật gật đầu. hắn làm sao không biết chứ?

Mãi cho đến một ngàn ba trăm năm sau còn có chế độ công nhân nô lệ. hắn ở Đại Đường phế nô, sẽ có bao nhiêu phần tính khả thi?

Nhưng có một số việc hắn bắt buộc phải làm. không nhất định phải hoàn toàn hủy bỏ nô lệ, nhưng ít ra cũng để cho phần lớn mọi người có thể đạt được tự do, hắn muốn tạo cho mọi người về quan niệm bình đẳng, tự do, thì nhất định phải làm những việc thiết thực để chửng mình, lệnh phế nô chính là việc thiết thực như vậy, đương nhiên, hắn cũng không phải muốn ở Đại Đường thi hành chế độ tư bản chủ nghĩa gì đó, hắn chỉ muốn cho tư tưởng bình dân và giai cấp thị dân sớm xuất hiện trước hai trăm năm.

để cho sự phồn thịnh của Đại Tống sớm đến trước một bước, để cho Đại Đường khỏi phải đi thêm hai trăm năm đường vòng nữa.

nhưng những việc này hắn không thể nói với Vương Xương Linh được, nói ra hắn cũng khó mà lý giải được, Lý Khánh An vừa cười vừa nói: “Sự lo lắng của tiên sinh ta có thể lý giải được, lệnh phế nô không phải là ý nghĩ nhất thời của ta. ta đã suy đi nghĩ lại việc lợi và hại của nó rất kỹ rồi, cái hại đương nhiên rất rõ ràng, sẽ gặp phải sự phản đối của giới quyền quý, sẽ tổn hại đến ích lợi của bọn họ, nhưng ngược lại, ở An Tây thi hành lệnh phế nô sẽ làm cho rất nhiều nô lệ từ Trung Nguyên trốn chạy đến đây, sẽ giúp chúng ta mang đến lượng người mà An Tây rất cần vào lúc này, ta sẽ được dân chúng và quân đội An Tây chân thành ủng hộ, như vậy cho dù Thánh Thượng muốn bãi miễn ta. cũng không phải là việc dễ dàng nữa, việc lợi và hại một khi so sánh với nhau, bên nào quan trọng hơn sẽ rõ ràng nhìn ra ngay, xin tiên sinh yên tâm!”

Vương Xương Linh luôn nghĩ đến việc Lý Khánh An sẽ đắc tội với người, nhưng lại không nghĩ sâu xa như Lý Khánh An vậy, hắn cũng hiểu rất rõ, sau khi lệnh phế nô được ban ra, tiếng tăm của Lý Khánh An sẽ đạt tới độ cao mà trước nay chưa từng có, bất luận dân chúng thường, hay là bên dưới quân đội, đều ủng hộ hắn hết mình, hoặc là chỉnh như Lý Khánh An đã nói.

được dân chúng thuộc giai cấp dưới ủng hộ, Thánh Thượng quả thật khó có thể bãi miễn hắn. lợi lớn hơn hại, nghĩ thông suốt điểm này, Vương Xương Linh liền không phản đối nữa.

Lý Khánh An thấy sắc trời đã tối, liền đứng dậy chuẩn bị về nhà, không ngờ hắn mới vừa đi ra khỏi cửa.

đã nghe thấy một loạt tiếng la hét ầm ĩ truyền đến. còn thấp thoáng lẫn lộn tiếng khóc, hình như ở phía trước cửa lớn đã xảy ra chuyện gì rồi.

Lý Khánh An đi đến bên ngoài cửa lớn, chỉ thấy trước cửa lớn đặt một cỗ quan tài, mười mấy nam nữ mặc áo tang ma khóc lóc bi thương, mấy người đàn ông đang tranh cãi với thân vệ gác cửa về vấn đề gì đó.

Lý Khánh An không khỏi ngẩn cả người, đã xảy ra chuyện gì thế này?

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 311: Mua quan bán chức

“Đã xảy ra việc gì thế này?”

Lý Khánh An đi ra ngoài cửa lớn nghiêm giọng thét to.

Mười mấy thân binh nghe tiếng vội vã xông lên yếm trợ hai bên trái phải của hắn. cảnh giác nhìn đoàn khách không mời này.

“Bọn ta đến cầu kiến Lý Khánh An đại tướng quân.”

Một người đàn ông chạc năm mươi thấy Lý Khánh An thân phận cao quý, vì không biết rõ gốc gác hắn nên ấp úng nói.

“Ta chính là Lý Khánh An. các ngươi tìm ta có việc gì?”

Nghe nói người này chính là Lý Khánh An.

đám người nam có nữ có đang mặc tang phục này lập tức bạo phát.

Họ cùng xông lên quỳ thành một hàng trước mặt. hô trời hét đất khóc lóc nói: “Đại tướng quân, bọn tiểu nhân oan uổng quá!

Oan uổng quá!”

“Tất cả yên lặng!

Yên Lặng!”

Thân vệ đô úy Giang Tiểu Niên giận dữ thét lên. mọi người cuối cùng mới chịu yên lặng.

Lý Khánh An thấy trên quan tài ghi là “Vong phu Triệu Tinh”, hắn bỗng mang máng thấy tên này nghe quen quen, hình như đã nhìn thấy tại đâu. bèn hỏi: “Các ngươi nói đi, rốt cuộc là có sự tình oan uổng chi?”

Một thiếu phụ trẻ đang quỳ dùng đầu gối di chuyển đến trước mặt hắn. quỳ sấp trước mặt hắn khóc: “Đại tướng quân, phu quân dân phụ là lữ soái Hàn Hải quân.”

Đến lúc này, Lý Khánh An bỗng sực nhớ, tên Triệu Tinh này quả thực nằm trong Hàn Hải quân.

Vì người tên tỉnh rất ít. nên đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng hắn.

Giọng Lý Khánh An lúc này cũng trở nên ôn dịu hơn. hắn hỏi: “Ngươi cứ nói. rốt cuộc là đã xảy ra việc gì?”

Tên Triệu Tinh này không ngờ đã mất.

Hắn biết Hàn Hải quân đang tham gia cuộc chiến đánh Hồi Hột. việc trận vong là chuyện rất bình thường; nhưng có điều hắn thấy rất kỳ lại. hiện giờ Thôi Càn Hữu chắc vẫn chưa rút quân về mới đúng, vậy sao gia quyến họ lại biết, mà đã thế còn từ Bắc Đình chạy đến Toái Hiệp.

Trong lòng hắn quả thực vô cùng thắc mắc.

Hắn thấy thiếu phụ gần như khóc ngất đi, liền an ủi nói: “Việc tòng quân đánh trận hi sinh là việc thường có, đại tẩu yên tâm. phu quân của tẩu sẽ được trợ cấp, triều đình nhất định sẽ an bài cho cuộc sống sau này của tẩu.”

Thiếu phụ nghe thế lại càng bi thương hơn. nàng không nói được lời nào.

Lúc này, một ả nam tử cùng đến không chịu nổi đã hét to: “Văn Nương. ngươi đừng chỉ biết khóc mãi thế, mau nói đi!”

Thiếu phụ đã đến kêu oan liên tục ba ngày, cuối cùng hôm nay mới gặp được Lý Khánh An. nàng biết đây là cơ hội hiếm có, bèn cố nén nghẹn ngào, đứt đoạn nói: “Đại tướng quân, phu quân dân là do tự sát mà chết, không phải trận vong.”

“Tự sát?”

Lý Khánh An ngỡ ngàng, hắn lập tức nói với mọi người xung quanh: “Dân họ vào dò hỏi tỉ mỉ!”

Nói xong, hắn bèn quay lưng trở lại vào nha môn.

Trong phòng hội nghị, thiếu phụ quỳ trước mặt Lý Khánh An cuối cùng cũng nói ra oan ức của mình.

“Đại tướng quân, nô gia và phu quân đều là dân di cư từ Quan Trung, sống tại huyện Kim Mãn.

Phu quân năm năm trước tòng quân, và vẫn phục dịch trong Hàn Hải quân.

Hai tháng trước, chàng bỗng quay về thăm gia đình, nói là nếu trù bị đủ sáu trăm quan tiền, thì chàng sẽ có thể thẳng chức hiệu úy.

Nhà dân phụ vì để trù bị đủ sáu trăm quan này, nên đã bán sạch nhà cửa ruộng đất và tất cả những gì đáng giá.

Nhưng như thế căn bản không đủ. và còn phải mượn thêm bốn trăm quan.

Chàng đã mang số tiền này đi. cả nhà dân phụ đều chờ đợi chàng được thăng chức.

Nhưng đợi hết một tháng. lại chỉ nhận được tin chàng mất.

Theo cách nói trong quân đội là trận vong, nhưng theo tin bạn thân chàng lén nói cho gia đình dân phụ. phu quân dân phụ không phải trận vong, mà là tự sát.”

Sắc mặt Lý Khánh An đã đen sầm lại, trong quân đội của hắn mà lại có việc dùng tiền mua quan chức ư?

Đây là lần đầu hắn nghe, hắn cố nén lửa giận nghi ngút trong lòng. hỏi: “Đại tẩu cứ tiếp tục nói. phu quân tâu vì sao lại tự sát?”

“Đại tướng quân, theo bạn của chàng nói là chằng đã nộp sáu trăm quan tiền cho phía trên, nhưng trong danh sách đề bạt căn bản không có chàng.Chàng đi tìm người ta lý luận, phía trên lại cứ một mực phủ nhận là chưa từng nhận tiền của chàng. và còn đánh chàng một trận nhừ tử.

Chàng uất hận. nên đã..tự vẫn.”

Nói đến đây, thiếu phụ lại không kiềm được òa khóc: “Phu quân dân phụ đã mất.

đã thế còn nợ ngập đầu. vậy dân phụ biết phải làm sao đây?”

Trong lòng Lý Khánh An giận dữ. chỉ muốn giết người.

Hắn nói từng chữ: “Tẩu hãy nói với ta xem. vậy rốt cuộc người phía trên kia là ai?”

“Tên cụ thể dân phụ không biết.nhưng nghe nói họ là trưởng quan cấp cao của Hàn Hải quân.”

Binh mã sứ Hàn Hải quân là Nam Tề Vân. nhưng một tháng trước hắn đã theo Thôi Càn Hữu xuất chinh.

Việc này chắc chẳng liên quan đến hắn. giờ trưởng quan cao nhất trong Hàn Hải quân còn lưu giữ là phó sứ Bộc Cổ Hoài n.

Không nhẽ là hắn ư?

Lý Khánh An dần bình tĩnh trở lại. hắn nhìn thiếu phụ nói: “tẩu yên tâm. quân kỹ An Tây quân nghiêm minh, ta tuyệt không cho phép việc như thế này xảy ra.

Ta sẽ lập tức phái quân ký giám sát đội đến Bắc Đình điều tra việc này.

Ta nhất định sẽ cho tẩu một câu trả lời rõ ràng.”

Hắn lại ra hiệu với một thân binh khác, chỉ vào thiếu phụ nói: “Hãy an bài cho đai tâu này một nơi ở tạm thời cùng với những người cùng đến hôm nay.”

Thiếu phụ cảm kích muôn phần đi theo thân binh.

Còn lại Lý Khánh An khoát tay đi lại trong phòng.

Trong lòng hắn đã bị lửa giận ngập tràn.

Trong quân đội có việc mua quan bán chức là chuyện bình thường, nhưng xuất hiện trong An Tây quân thì đây là lần đầu tiên nghe nói.

Dù thế nào đi chăng nữa. hắn nhất định phải triệt để điều tra việc này.

Trong phủ Lý Khánh An.

Độc Cô Minh Nguyệt đương đi xuyên qua rừng trúc xanh ngắt đi đến một tiểu viện thanh tĩnh.

Nơi đây là chỗ ở của Vũ Y.

Tuy Minh Nguyệt và Vũ Y trong cuộc hành trình tây tiến này, vì cùng ngồi chung trong một chiếc xe ngựa, nên cũng khiến tình cảm hay người xích lại người nhau; nhưng con người Vũ Y, nàng là một người thanh cao và hơi cô đọc. những bất hạnh tuổi thơ khiến lòng tự trọng nàng trở nên cực kỳ nhạy cảm. nói năng chỉ cần không để ý một chút là sẽ đắc tội nàng.

Nhưng một mặt khác, tính nàng rất tốt. rất thơ ngây, nàng chẳng bao giờ làm việc tiểu nhân đánh sau lưng kẻ khác, và quan trọng hơn cả. nàng cũng chẳng có ý tranh giành vị trí chính thê.

Chính vì thế mà khiến Minh Nguyệt có thể yên tâm. hơn nữa Vũ Y này lại rất được Lý Khánh An sủng ái. nên có lúc Minh Nguyệt còn nhường nàng vài phân.

Mấy ngày trước mẹ con Bộc Cổ Hoài n vào phủ bái phỏng.và có nhắc đến việc học kỹ nghệ, dù cho Minh Nguyệt đã không muốn nhận lời, nhưng nếu việc này không nói với Vũ Y, e rằng lại sẽ dấy lên cơn phong ba khác.

Vừa đi khỏi trúc lâm. nàng đã nghe tiếng đàn du dương truyền đến bên tay; hình như còn có cả tiếng cười của Như Thi.

Điều này khiến Minh Nguyệt không khỏi cười khổ, tỷ muội Như Thi.

Như Họa tuy ngoại hình y như hai giọt nước, nhưng tính toàn thì lại hoàn toàn trái ngược nhau; một người dịu dàng nết na. một người nhiệt tình hoạt bát.

Như Họa có tính giống y hệt như muội muội Minh Châu của nàng, suốt ngày cưỡi ngựa đi chơi ngoài phố, cả bóng hình cũng không thấy.

Nghĩ đến muội muội, trong lòng nàng lại không khỏi thêm một phần tâm sự.

Muội muội năm nay đã mười bảy tuổi, nhưng nhìn thế nào cũng không có chút tố chất của một đại cô nương, cho a đầu ấy đi xem mắt thì thất bại hết lần này đến lần khác.

Hình như bản thân nàng ấy cũng cũng có tâm trí xuất giá. nhưng Minh Nguyệt vẫn thấp thoáng thấy được tình ý muội muội mình giành cho Lý Khánh An. nhất là sau lần rơi xuống nước khi đi du trang. ánh mắt nàng nhìn Lý Khánh An cũng khác hẳn.

Minh Nguyệt vừa thở dài vừa bất đắc dĩ, nàng biết phụ mẫu nàng sẽ tuyệt không cho phép việc như thế xảy ra. nhưng nàng có thể làm gì đây?

Tốt nhất là nên đưa nha đầu ấy về nhà sớm!

Minh Nguyệt vừa đi vào trong viện, thị nữ Ngọc Nô của Vũ Y vội báo: “Phu nhân đã đến!”

Tiếng đàn trong phòng bỗng dưng im bặt. chỉ nghe Vũ Y cười nói: “Là Minh Nguyệt muội muội đấy à?

Mau mời vào.”

“Là ta.

Vũ Y tỷ tỷ, đã làm phiền tỷ luyện đàn.”

Minh Nguyệt cười cười đẩy cửa đi vào, Như Thi cũng vậy đi lên trước thi lễ với nàng.

“Phu nhân!”

“Đàn của Như Thi đã được ngày một điêu luyện, vừa rồi ta còn cứ ngỡ là Vũ Y đang đàn đấy!”

“Đa tạ phu nhân quá khen.”

“Nào, lại đây!

Mau ngồi xuống.”

Minh Nguyệt kéo Như Thi ngồi xuống. miệng Vũ Y nhoẻn một nụ cười nhè nhàng nói: “Xem bộ dạng của muội muội, hình như có việc tìm ta?”

“Hôm nay có khách đến viếng thăm. việc này có thể liên quan đến tỷ!”

Minh Nguyệt bèn kể lại đầu đuôi câu chuyện mẹ con Bộc cổ muốn đến học đàn xong, nói: “Việc này muội vẫn chưa dám nhận lời. nhưng cũng chưa từ chối thẳng. dẫu sao họ muốn đến tìm tỷ để học đàn. nên muội nghĩ tốt nhất nên trưng cầu ý kiến của tỷ tỷ trước đã.”

Vũ Y tuy tính tình cao ngạo, nhưng cũng không phải bậc tách biệt với thế giới bên ngoài, ngược lại. nàng luôn nhạy cảm hơn những người bình thường, một số nhân tình thế thái nàng đều hiểu cả. chỉ là nàng chẳng thèm làm mà thôi.

Mẹ con Bộc cổ muốn đến học đàn. là chủ phụ của một nhà.

Minhnguyệt hoàn toàn có thể tự ý làm chú.

đồng ý hoặc cự tuyệt, nhưng Minh Nguyệt đã không làm như thế. mà lại đến trưng cầu ý kiến của mình.

Từ đấy có thể thấy Minh Nguyệt là người làm việc rất thận trọng tỉ mỉ. và đó cũng khiến trong lòng Vũ Y có một tia cảm động.

Nàng cuối đầu suy ngẫm một lúc hỏi: “Vậy theo ý của muội muội thì sao?”

Minh Nguyệt cười nói: “Theo ý của muội là việc này tốt nhất nên hỏi qua Khánh An. sao muội cứ cảm thấy mục đích đến đây của hai mẹ con họ không đơn thuần.

Nếu Khánh An khôngphản đối. vậy sẽ do tỷ tỷ quyết định, tỷ thấy thế nào?”

Vũ Y gật gật đầu.

“Vậy cứ làm theo ý của muội, nếu Khánh An không phản đối, ta muối gặp qua Bộc cổ ngọc, nếu phù hợp yêu cầu của ta. ta mới có thể thu nhận làm đệ tử.”

Các nàng lại ngồi tán ngẫu được một chốc.

Lúc này, Vũ Y bỗng nhớ đến một việc, nàng bèn chỉ vào thị nữ Ngọc Nô trước cửa nói với Minh Nguyệt: “Ngọc Nô đã theo ta từ nhỏ, ta với Ngọc Nô đã nương tựa vào nhau sống mười năm nay, tình như chị em.

Năm nay Ngọc Nô đã mười chín tuổi, ta muốn gả muội ấy cho một gia đình tốt. việc này Minh Nguyệt muội muội có thể giúp ta không?”

Minh Nguyệt liếc sang Ngọc Nô, thấy nàng đang dựng tai mà lắng nghe cuộc trò chuyện đây, bèn cười nói: “Làm mai là một trong những sở thích của muội, việc này cứ để ta lo.”

Minh Nguyệt nhìn nhìn sắc trời, xong nàng bèn đứng dậy nói: “Vậy được, giờ chắc Khánh An cũng sắp về, vậy muội đi về trước đây.”

Thấy Minh Nguyệt đã dẫn theo Như Thi đi, ngọc Nô lập tức quỳ trước mặt Vũ Y, khóc lóc: “Cô nương định đuổi nô tỳ đi ư?”

“Ngươi đang nói gì thế này?

Ta chỉ vì muố tốt cho ngươi thôi, ngươi không hiểu sao?”

ngọc Nô lệ tràn mi, lắc đầu nói: “Nô tỳ không muốn gả chồng, nô tỳ chỉ muốn được ở bên cô nương mãi, cầu xin cô nương đừng đuổi nô tỳ đi.”

Trong lòng Vũ Y cũng thấy bi thương, nàng dìu Ngọc Nô dậy, miễn cưỡng cười nói: “Con trai lớn lên phải dựng vợ, con gái lớn lên phải gả chồng đó là lẽ thường của đời.

Ngươi cũng không còn nhỏ nữa. năm nay đã mười chín, con gái mười sáu tuổi đã có thể xuất giá. không lễ ngươi muốn giống như ta. mãi năm hai mươi mốt tuổi mới gả đi sao?”

Trong lòng ngọc Nô buồn rười rượi, nàng nghẹn ngào nói: “Nô tỳ nguyện ý làm thiếp cho lão gia. chỉ cần được ở bên cô nương, thì nô tỳ không còn cầu gì thêm.”

“Làm thiếp?”

Vũ Y cười lạnh một tiếng nói: “Ta đã phải làm phận nhỏ, không lẽ ta lại còn phải để muội muội mình làm thiếp ư?

Đừng nói chỉ là ngươi muốn làm thiếp cho lão gia. cho dù lão gia có đòi lấy ngươi, ta cũng không cho phép.

Tâm ý ta đã quyết, ta sẽ tìm cho ngươi một gia đình tử tế, để ngươi có thể quang minh chính đại gả đi”

“Cô nương, nô tỳ không muốn..

“Đừng nói nữa. việc này tâm ý ta đã quyết.”

Vũ Y đứng dậy cười nói: “Đi thôi!

Ước chừng lão gia đã về.

đi ăn cơm cùng cả nhà thôi.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 312: Vụ án bán quan (Thượng)

Lý Khánh An biết chuyện thê nữ của Phó Cố Hoài n tới thăm viếng, khi đang cùng cả nhà ăn cơm.

Hắn lập tức nhạy cảm mà đem việc này cùng vụ án bán quan xảy ra lúc ban ngày mà liên kết lại. nếu chuyện này chỉ là một sự trùng hợp, thì quả là khéo trùng hợp đến nỗi làm cho người ta nghi ngờ.

Cơm nước xong.

Lý Khánh An ngập tràn những mối nghi ngờ trong lòng, cũng không chuyện trò với mọi người trong nhà nữa. lại lập tức quay trở về quân nha.

Hắn phải đọc lại danh sách đề bạt trong hai tháng gần đây.

Nhìn chung mà nói. việc đề bạt trong quân An Tây có trình tự rất nghiêm mặt. chủ yếu chia làm hai loại lớn. một là đề bạt về quân công. hai là đề bạt phi quân công.

Quân công đề bạt thì không cần lắm lời. mà đề bạt phi quân công chủ yếu là nhằm vào văn chức quan viên ở hậu cần và những quân nhân không có cơ hội ra chiến trường, mức độ đề bạt khó khăn hơn nhiều so với những người đề bạt nhờ quân công, chủ yếu là xem kết quả lúc kiểm tra đánh giá và thời hạn phục dịch trong quân ngữ cùng kết hợp.

chủ yếu là do binh mã sứ của các đội quân đưa danh sách lên. sau đó sẽ do bộ tư mã của quân An Tây tiến hành xét duyệt, cuối cùng sẽ do Tiết độ sứ phê chuẩn. nếu Tiết độ sứ không có mặt. thì sẽ do Tiết độ phó sứ thay thế mà phê chuẩn. trong đó quan viên trên bậc hiệu úy nhất định phải do Tiết độ sứ phê chuẩn, sau đó còn phải trình báo binh bộ triều đình lưu lại công văn.

Lý Khánh An ở trong công văn của quân Hàn Hải nhanh chóng tìm được tên của Triệu Tinh, hắn là lính gác cửa thành phía bắc của huyện Luân Đài. năm ngoái do đã phục dịch tròn năm năm nên được thăng làm đội chính(là quân quan cơ bản nhất trong quân phủ của phủ binh), không phải nhân viên tham chiến.

Hai tháng trước, vừa lúc lại là thời gian đề bạt mỗi năm một lần dành cho đề bạt phi quân công, do Lý Khánh An không ở An Tây, bèn do tiết độ phó sứ Phong Thường Thanh phê chuẩn những người được đề bạt dưới bậc hiệu úy, ở trong đó lại có một vấn đề, Phong Thường Thanh chỉ có thể phê chuẩn cấp bậc quan quân dưới bậc hiệu úy mà thôi, mà trên bậc hiệu úy thì bắc buộc phải do chính mình đến phê chuẩn, nhưng thê tử của Triệu Tinh nói là được đề bạt làm hiệu úy, thì trong này liền có một chút sơ hở rồi, đương nhiên.

Phong Thường Thanh sẽ không thể vượt cấp mà phê chuẩn, như vậy vấn đề sẽ lồi ra ở trên danh sách đề bạt mà quân Hàn Hải báo lên.

Dưới sự hỗ trợ của mấy quan viên, bọn họ đã nhanh chóng tìm được xấp danh sách thật dày mà quân Hàn Hải báo lên. tống cộng ba trăm hai mươi bày người, bao gồm những đánh giá sơ lược của bọn họ. trên cơ bản đều là các bậc quan quân dưới hiệu úy.

Trong bàn danh sách này, có chữ ký của quân Hàn Hải binh mã phó sứ Phó Cố Hoài n và chính sứ Nam Tề Vân. cũng có thể nói là. danh sách chính là do Phó Cố Hoài n phác thảo, ba trăm hai mươi bảy người cuối cùng được phê chuẩn hai trăm mười hai người, đào thài gần một phần ba.

đây là sự nghiêm khắc và cân thận của Phong Thường Thanh.

Lý Khánh An lật từng tờ từng tờ một. cơ hồ mỗi một trang đều có người bị bác bỏ, trên đó còn có ghi cả lý do mà Phong Thường Thanh tự tay viết, trên cơ bản đều do niên hạn không đủ và đánh giá không đạt yêu cầu.

Lúc Lý Khánh An giở đến trang thứ tư, tên của Triệu Tinh hiện ra ngay trước mắt hắn. cũng là bị bác bỏ, lý do có hai cái, một là năm ngoái vừa được đề bạt làm đội chính, không phù hợp với quy định ba năm đề bạt một lần. tiếp theo đó là trong sáu năm đánh giá chỉ có hai cái đạt mức trên trung bình, không phù hợp qui định đề bạt lữ soái là ít nhất phải có ba cái trên trung bình.

Lý Khánh An bỗng nhiên phát hiện vấn đề, không phải là chức hiệu úy gì đó, mà chính là lữ soái, hắn sửng sốt một lúc, liền lập tức ra lệnh cho thân vệ nói: “Đi dẫn vị thiếu phụ lúc chiều ấy đến đây!”

Lát sau, vị thiếu phụ trẻ được dẫn vào trong phòng, nàng vẫn đang còn khoác quần áo tang, nhút nhát quỳ xuống, một câu cũng không dám nói.

“Ta muốn hỏi ngươi một chút, ngươi có nhớ lầm không, trượng phu của ngươi lúc ấy nói với ngươi là có thể mua hiệu úy hay là lữ soái?”

“Hồi bẩm Đại tướng quân.

Thân thiếp không có nhớ lầm. quả thật là hiệu úy, bởi vì trượng phu của thân thiếp nói. lữ soái chỉ cần ba trăm quan, hiệu úy mới phải cần tới sáu trăm quan, thì thân thiếp mới hỏi chàng, tại sao lại không mua chức lữ soái rẻ một chút đó đi, chàng nói là danh ngạch của chức lữ soái đã hết rồi, chỉ có một danh ngạch hiệu úy là còn trống thôi.”

“Ngươi quả thật không nhớ lầm?”

“Một chút cũng không có nhớ lầm. thân thiếp không dám có một chút giấu diếm.”

Lý Khánh An nhìn chằm chằm thiếu phụ sau một lúc lâu, cuối cùng hắn khoát tay nói: “Ngươi đi xuống đi!”

Thiếu phụ được dẫn đi. ý nghĩ của Lý Khánh An lại quay về chồng danh sách thăng chức này, hắn lại lật sang những danh sách bị bác bỏ khác, đại đa số đều là những lỗi rất thô thiển, hoặc là niên hạn không đủ. hoặc là điều kiện không đạt.

Phong Thường Thanh thẩm tra ra các vấn đề đều rất rõ ràng, những lỗi thô thiển như niên hạn không đủ và đánh giá không đạt này nếu chỉ xảy ra trên một người, thì có thể nói là do nhất thời sơ sẩy, nhưng một loạt nhiều người như vậy lại phạm cùng một lỗi.

Chẳng lẽ làm một đại tướng lĩnh binh nhiều năm như thế, Phó Cố Hoài n lại không biết mấy vấn đề này sao?

Điều này đã nói lên hiện tượng mua quan rất có thể không chỉ có mỗi một mình Triệu Tinh.

Triệu Tinh chẳng qua chỉ là một tảng băng nổi lên mặt nước của cả một núi băng mà thôi.

Lý Khánh An khép lại danh sách thăng chức, hắn đã đại khái hiểu được những việc móc ngoặc trong này rồi, nếu Phó Cố Hoài n bán quan là thật, như vậy hắn ít nhất đã làm hai việc, một là quan thấp bán thành quan cao, đem chức quan lữ soái bán thành giá của cấp hiệu úy, tiếp theo là một mực không hoàn trả tiền, sẽ do người mua chức quan tự gánh rủi ro.

Một khi thăng quan không thành, hắn liền cuỗm luôn không trả.

đại đa số mọi người nén giận không dám hó hé. mà Triệu Tinh bởi vì táng gia bại sản. cuối cùng bi phẫn tự sát.

Lý Khánh An nhẩm tính một chút khoản tiền mà Phó Cố Hoài n tham nhũng được, cho dù hắn chỉ lấy tiền của những người không đủ điều kiện đi. cho dù chỉ có một mình Triệu Tinh là quan thấp mà bán quan cao, như vậy với một trăm người, mỗi người ba trăm quan, vậy Phó Cố Hoài n lần này bán quan. ít nhất kiếm được ba vạn quan tiền.

Cho nên hắn mới chột dạ.

để cho thê nữ đến thăm viếng người nhà của mình, còn đưa tặng một đôi ngọc kỳ lân đắt giá nữa.

đem những chuyện rải rác này kết nối lại. hết thảy nghi ngờ liền dễ dàng có ngay đáp án.

Lý Khánh An chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong phòng, trong lòng vô cùng lo lắng. hắn lo lắng nhất là việc này có dính líu đến Nam Tề Vân hay không, thêm nữa là các quân đội An Tây khác có phải cũng là như thế này hay không, nếu cũng đều là hũ bại như vậy cả. thì đó chính là sự thất trách của hắn Lý Khánh An.

Lúc này, tư mã Sầm Tham của quân An Tây vội vàng đi đến. trong tay hắn cầm một quyển tổng danh sách thăng chức, thi lễ với Lý Khánh An. nói: “Ty chức tham kiến Đại tướng quân!”

“Ta muốn tra việc gì. ngươi có biết không?”

“Ty chức đã hiểu được.”

Sầm Tham đem tập tổng danh sách đưa cho Lý Khánh An nói: “Đây là báo cáo về tổng danh sách thăng chức của năm nay mà các quân đệ trình lên. mời Đại tướng quân xem xét.”

Lý Khánh An lập tức đón lấy tổng danh sách, nhanh chóng lật từng trang, sự căng thẳng trong lòng bỗng dưng nhẹ nhõm hẳn. cũng may, tuy rằng các quân cũng đều có người đề bạt bị bác bỏ, nhưng phần lớn không vượt quá mười người, nhiều nhất cũng chính là quân Hà Trung của Lệ Phi Nguyên Lễ. có gần hai mươi người bị bác bỏ, nhưng là do hắn báo lên những hơn bốn trăm người, tì lệ này vẫn còn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.

Nếu có vấn đề. cũng sẽ là do người cấp dưới gây nên.

Duy chỉ có quân Hàn Hải. số người bị bác là một con số gây sốc. một trăm mười lăm người, Phong Thường Thanh còn dùng bút đánh một dấu chấm hỏi ở bên cạnh, điều này cho thấy trong lòng hắn cũng đã rõ phần nào rồi. thế tại sao hắn lại không nói với mình, mà là để mình tự đi phát hiện?

Chẳng lẽ Nam Tề Vân thật sự cũng dính vào đó hay sao?

Lúc này. ngoài cửa truyền đến tiếng bẩm báo của thân binh: “Nghiêm tiên sinh tới rồi!”

Tinh thần của Lý Khánh An phấn chấn hẳn lên. hắn đang muốn tìm Nghiêm Trang đấy!

Thì hắn đã tới rồi. vội vàng nói: “Mau mời vào đây!”

Cửa mở, đi vào là hai người, một là Nghiêm Trang, một người nữa là Bùi Du.

đặc sứ được hắn phái đến đế quốc Byzantium(Thành phố thuộc địa của Hy Lạp cổ).

Lý Khánh An mừng rỡ, mau miệng nói với Bùi Du: “Đệ không phải đã đi thành Taraz sao? trở về khi nào thế?”

“Ty chức nghe nói Đại tướng quân đã trở về rồi. liền ra roi thúc ngựa chạy về.”

“Đến đây!

Đến đây!

Mau mời ngồi xuống.”

Lý Khánh An thân thiết kéo Bùi Du ngồi xuống.

Nghiêm Trang bên cạnh cười ha hả tự mình cũng ngồi xuống, không quấy rầy bọn họ hàn huyên.

Lý Khánh An cưới Độc Cô Minh Nguyệt, đã cùng Bùi gia trở thành quan hệ thông gia.

Bùi Du liền trở thành phe trong dòng tộc của hắn. lại là người làm việc rất nỗ lực, và có năng lực. sau này chắc chắn tiền đồ sáng lạng.

Bùi Du ngồi xuống.

Lý Khánh An lại rót cho hắn một ly trà. cười nói: “Bùi các lão nếu thấy đứa cháu đích tôn của ngài biến thành cục than đen thế này, không biết sẽ đau lòng đến mức nào nữa.”

Bùi Du cũng cười nói: “Như vậy rất tiện lợi. dọc đường đi mọi người đều cho rằng đệ chính là người Đột Quyết, đỡ phải đệ hóa trang, ngay cả hoàng đế của Byzantium cũng cho rằng đệ là người Đột Quyết.”

“Đệ đã gặp được Leo đệ tam của Byzantium rồi hả?”

Bùi Du lắc đầu cười nói: “Leo đệ tam đã qua đời vào đầu năm Thiên Bảo, hiện tại là do con trai của hắn là Congtanting đệ ngủ tại vị. nhưng mà Đại tướng quân tuy rằng viết sai tên hoàng đế, Congtanting đệ ngũ cũng không có để bụng, hắn còn tưởng rằng triều Đường vẫn còn là Tắc Thiên hoàng đế tại vị đấy!”

Lý Khánh An cười to: “Như thế rất thú vị, ta chỉ sai có mười năm.

Bọn họ lại sai đến những năm mươi năm.”

Cười xong, hắn lại hỏi: “Thế hắn đối với đề nghị của ta viết trong thư có tỏ thái độ gì không?”

Nụ cười trên mặt của Bùi Du cũng tắt đi, hắn thở dài nói: “Congtanting đệ ngũ tuy rằng tuổi trẻ. nhưng vô cùng thận trọng, hắn nói hắn chưa thực sự hiểu biết tình hình của Đường triều, hy vọng có thể giao lưu trao đổi nhiều với triều Đường, không có nói đến việc liên hợp với triều Đường tiến công Đại Thực.”

Lý Khánh An gật gật đầu. hắn có thể lý giải sự thận trọng của hoàng đế Byzantmm. vì dù sao mình cũng không phải là hoàng đế Đại Đường, không thể đại diện cho vương triều Đường được, nếu hắn tùy tiện đáp ứng. nếu An Tây đã đổi Tiết độ sứ mới, không thừa nhận việc liên hợp, thì Byzantium sẽ mất mặt lắm. nhưng mà nếu hoàng đế Byzantium không có rõ ràng cự tuyệt, đã cho thấy hắn cũng rất động lòng đối với việc liên hợp tấn công Đại Thực.

Nghĩ vậy, hắn liền hỏi: “Thế hắn có nói, làm sao tăng cường việc trao đổi hay không?

Có hồi âm qua thư tư nào không?”

Bùi Du nói: “Không có văn bản hồi âm. nhưng mà hắn nói hắn sẽ ở trong thời điểm thích hợp phái sứ giả đến Toái Hiệp, nghe khẩu khí của hắn. hắn hình như là hy vọng thành Itil* có thể trở thành tòa thành trung chuyên mậu dịch giữa hai quốc gia.”

*thành Itil nằm trong khu lục địa tam giác vùng sông Volga.

‘Mậu dịch!' Lý Khánh An gật gật đầu, hắn đại khái hiểu được, đế quốc Byzantium muốn cùng triều Đường buôn bán qua lại.

điều này cũng được coi là một loại phương thức giao lưu trao đổi.

“Đệ đối với đế quốc Bỵzantium có cảm tường gì?”

“Đô thành của bọn họ được xây dựng bên biển, là một tòa thành được xây dựng vô cùng kiên cố, hùng vĩ.

đệ không biết là nên dùng biện pháp gì mới có thể công phá được, bên trong thành vô cùng phồn thịnh, nhất là việc đối ngoại buôn bán rất sầm uất. dân thường nghèo khổ khốn cùng. nhưng các quý tộc thì thu lợi từ việc đối ngoại kinh thương, cuộc sống xa hoa vô cùng, bọn họ cũng có nuôi tằm dệt lụa. nhưng phẩm chất rất kém cỏi, cho nên một xấp tơ lụa của Đường triều ở nơi đó phải bán tới giá năm đồng tiền vàng của Byzantium. mà vẫn còn cung không đủ cầu.”

Bùi Du từ trong ngực áo lấy ra một đồng tiền vàng, đưa cho Lý Khánh An cười nói:

“Đây chính là đồng tiền vàng của bọn họ, bọn họ gọi là Solidus.”

Hai ngày nay Lý Khánh An đang chú ý về việc đúc tiền, hắn vội vàng đón lấy đồng tiền vàng quan sát thật kỹ, đồng tiền vàng không lớn. có chút giống đồng tiền bạc mới đúc của Đại Đường, là một hình tròn không đều, kỹ thuật đúc hơi thô, chính giữa không có lỗ, hai mặt đều có hình vẽ, mặt chính có hình vẽ chúa cứu thế, mặt trái có hình vẽ giống một loại quyền trượng gì đó, còn có một vòng chữ La Mã, tuy rằng thô ráp, nhưng hàm lượng vàng rất cao.

Bùi Du chỉ vào hình chúa cứu thế cười nói: “Đây là hình thánh nhân mà bọn họ sùng bái, nhưng mà hoàng đế Bỵzantium đang phản đối việc sùng bái thánh nhân, khắp nơi có thể thấy được quân đội đang phá huỷ tượng thánh, thiêu chết tu sĩ, bởi vì thế cục quá rối loạn, đệ cũng không có ở lâu được, bèn quay trở về.”

Tuy rằng việc của Byzantium hắn rất quan tâm. nhưng vụ án bán quan đang lửa sém lông mày, Lý Khánh An liền vỗ vỗ bà vai của Bùi Du cười nói: “Đệ dọc đường đã vất và, đi về nghỉ ngơi trước, ngày mai ta sẽ cùng đệ chuyện trò về việc của Byzantium.”

Bùi Du biết Lý Khánh An có chuyện quan trọng cần bàn với Nghiêm Trang, liền đứng dậy cười nói: “Vậy đệ đây xin phép cáo từ trước.”

Hắn gật đầu chào Nghiêm Trang, bèn lui ra ngoài, đợi Bùi Du đi rồi, Lý Khánh An lúc này mới tạm thời gác qua một bên chuyện của Byzantium, hỏi Nghiêm Trang nói: “Việc của Khánh vương như thế nào rồi, hắn chịu đi Sa Châu không?”

“Thuộc hạ đã bàn qua với Diêm tiên sinh rồi.

Diêm tiên sinh nói vấn đề không lớn, khánh vương đối với Quy Tư thủy chung không hài lòng. chỉ cần chúng ta có thể ở Đôn Hoàng xây một tòa Khánh vương hành cung, hắn sẽ thuyết phục Khánh vương đi Đôn Hoàng xem một cái, cuối cùng sẽ để cho Khánh vương định cư hẳn tại Đôn Hoàng.”

Lý Khánh An đối với hiệu suất làm việc của Nghiêm Trang vẫn rất hài lòng, hắn biết Nghiêm Trang từ Khujand mà đến. liền vừa cười vừa nói: “Thế tình hình lương thực như thế nào rồi?”

Nghiêm Trang không có đi tới hiện trường trao đổi tại sông Aman, hắn ở Khujand sắp xếp việc vận chuyển lương thực bằng đường thuỷ, vừa mới từ Khujand đi theo chuyến vận chuyển lương thực đầu tiên quay về Toái Hiệp, hắn cười nói: “Chuyến mười vạn thạch lương thực đầu tiên đã được vận chuyển về rồi, mọi việc đều rất thuận lợi, thuộc hạ phỏng chừng nội trong hai tuần, thì chúng ta có thể có được một trăm vạn thạch lương thực, đó đủ để chúng ta ứng phó cho việc di dân và chiến tranh Thổ Phồn rồi.”

Lý Khánh An chỉ là nhân tiện hỏi về việc lương thực mà thôi, điều hắn quan tâm vẫn là vụ án bán quan, hắn đem tổng danh sách ghi chép ném cho Nghiêm Trang: “Tiên sinh xem xem đi!

Có thể nhìn ra điều gì?”

Nghiêm Trang ở Toái Hiệp chú quản quân sự vật tư. không dính dán đến việc nhân sự, đối với sự hắc ám trong việc thăng chức hắn cũng không hiểu rõ lắm, hắn xem danh sách thăng chức đến nửa ngày, rồi nói: “Hình như nhân số của quân Hàn Hải bị bác bỏ cũng hơi quá nhiều đấy.”

“vấn đề chính là ở đó, buổi chiều hôm nay, một gia quyến của quân nhân đến mình oan. nói trượng phu của nàng ta đã tiêu mất sáu trăm quan tiền để mua quan, chính là quân Hàn Hải, cuối cùng mua quan không thành, tiền cũng không được trả lại, đã tự sát rồi.

Phó Cố Hoài n rất có thể chính là kẻ đã đứng phía sau lấy tiền.”

Lý Khánh An thở dài, nói: “Ta hiện tại lo lắng nhất là Nam Tề Vân cũng dính vào vụ án này, cho nên muốn nghe ý kiến của Nghiêm tiên sinh.”

Nghiêm Trang suy nghĩ một lúc nói: “Nếu Nam Tề Vân không hề dính líu vào vụ án này, chỉ có mỗi mình Phó Cố Hoài n dính vào thôi, thì Đại tướng quân chuẩn bị xử trí hắn như thế nào?”

“Giết kẻ này đi. hiệu lệnh ba quân!”

“Không thể!”

Nghiêm Trang quả quyết ngăn cản.

“Có gì không thể chứ?”

Lý Khánh An thấy kỳ quái mà quay đầu lại hỏi.

“Đại tướng quân, nếu giết bất kỳ một ai trong quân An Tây, cũng đều không có vấn đề gì. nhưng Phó Cố Hoài n thì tuyệt đối không thể giết!”

“Ý của Tiên sinh là muốn nói, Phó Cố Hoài n đến từ quân Sóc Phương sao?”

Nghiêm Trang gật gật đầu: “Thuộc hạ đúng là ý này, thuộc hạ nghe nói Phó Cố Hoài n ở trong Sóc Phương có uy danh khá cao, nếu Đại tướng quân giết người này, thuộc hạ lo lắng quân Sóc Phương vì thế mà xảy ra xung đột, cho dù không xung đột, thì Đại tướng quân sẽ giải thích với Thánh Thượng ra sao đây, Đại tướng quân đã hiệu lệnh ba quân, hắn làm sao có thể không biết, cơ hội này hắn bỏ qua sao?

Thánh Thượng nhất định sẽ phái ngự sử đến đây, lấy cớ là điều tra vụ án bán quan mà gây sóng gió, làm khuếch đại sự việc ra, đem tâm phúc của Đại tướng quân mà từng người một diệt trừ đi. hậu quả này, tướng quân phải suy nghĩ cho kỹ đấy!”

Hậu quả này quả thật là Lý Khánh An không hề nghĩ đến, Nghiêm Trang nói không sai, cơ hội này Lý Long Cơ sẽ không bỏ qua, đợi một khi cuộc chiến Thổ Phồn chấm dứt, hắn nhất định sẽ lấy cớ này đến trong quân An Tây gây sóng gió, cho dù bãi miễn không được mình đi nữa, nhưng cũng có thể đem tâm phúc của mình ra tiêu diệt từng người một. làm cho mình tổn thương nguyên khí. dưới tình huống như vậy, việc xấu trong nhà quả thật không thể truyền ra ngoài.

“nhưng mà nếu không giết hắn. khó nguôi mối hận trong lòng ta!”

Lý Khánh An oán hận nói.

“Đại tướng quân không cần phải gấp gáp, ta quả thật có một kế một mũi tên bắn hai con chim nhạn.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 313: Vụ án bán quan (Hạ)

“Ngươi nói nhanh, nhất tiễn hạ song điêu thế nào?”

Nghiêm Trang nheo mắt lại nói: “Rất đơn giản, Bộc Cổ Hoài n chẳng phải là người Hồi Hột sao?

Vậy hãy gán cho hắn tội câu kết Hồi Hột. ép hắn trở lại Hồi Hột.

Hắn vì muốn báo thù tướng quân, chắc chắn sẽ dẫn quân Hồi Hột đánh Bắc Đình.

Lúc ấy, đại tướng quân chẳng phải càng đủ lý do để đánh Hồi Hột ư?”

Lý Khánh An mừng rỡ cười nói: “Quả nhiên là một độc kế, ta có thể suy nghĩ.”

Nghiêm Trang lại tiếp tục: “Ta nghe nói nữ nhi của hắn rất xinh đẹp, hay là cũng thả nàng ta về Hồi Hột.

để Bộc Cổ Hoài n lại có thêm một bậc thềm để thăng tiến.”

“Tiên sinh quả thật suy nghĩ chu đáo, được!

Ta sẽ an bài.”

Lý Khánh An lại khoát tay đi vài bước, hắn trầm ngâm một hỏi, liền nói: “Vừa rồi tiên sinh nói đến vấn đề ta lo lắng nhất, ta cũng cảm thấy sau trận chiến Thổ Phồn, Thánh thượng sẽ ra tay với ta.

Tiên sinh nghĩ, ta nên đối phó với nguy cơ này thế nào?”

Nghiêm Trang mãi một lúc không nói năng.

Đột nhiên, hắn quỳ xuống khấu đầu với Lý Khánh An nói: “Thuộc hạ có câu nói này giữ trong lòng đã lâu.

đại tướng quân có cho phép thuộc hạ nói không?”

“Ngươi cứ nói đi, dù nói gì đi chăng nữa ta cũng sẽ không trách tội ngươi!”

“Kỳ thực, điều thuộc hạ muốn nói, là đại tướng quân hình như chỉ còn một còn đường duy nhất có thể lựa chọn.”

“Tiếp tục nói!”

“Đại tướng quân khống chế An Tây, thu phụ Hà Trung, khuếch trương lãnh thổ Đại Đường; lãnh thổ mà tướng quân khống chế không thua gì Quan Trung, đã thế tướng quân lại còn có trong tay hai mươi vạn hùng binh, càng là điều đương kim hoàng thượng không so bì được.

Nói xa hơi thì là lưu danh thiên cổ, nhưng nói trước mắt. là công cao quá chủ.

Nhưng chỉ cần người có chút đầu óc đều hiểu được, dù là đương kim hoàng thượng, hay hoàng đế sau này, sẽ không ai có thể chấp nhận được cho đại tướng quân làm bá chủ độc bá Tây Vực.

Kết cuộc của đại tướng quân chỉ có thể có một mà thôi, đó là không còn chút nghi ngờ gì, đại tướng quân sẽ là Vương Trung Tự thứ hai.

Cho nên nếu đại tướng quân muốn có thể lưu lại lâu dài tại An Tây,thì chỉ còn cách là cầm quân tự lập.

Ngoài cách này ra sẽ không còn lựa chọn nào khác.”

Lý Khánh An còn tưởng Nghiêm Trang sẽ dùng hào ngôn tráng ngữ gì khuyên hắn hãy cướp quyền đoạt ngôi thay thế triều đình bây giờ, không ngờ hắn chỉ khuyên mình tự lập.

Nếu hắn mà biết việc về ̉n thái tử. không biết hắn có như An Lộc Sơn tạo phản trong lịch sử, khuyên mình đánh thẳng vào Trường An không?

Lý Khánh An cười cười nói: “Nếu chí hướng ta còn xa hơn thế nữa thì sao?”

Nghiêm Trang trợn tròn mắt, mắt hắn nhìn như xém rớt ra.

Chân hắn bủn rủn. ngồi sụp xuống.

Hắn hiểu ý của Lý Khánh An, tên này còn lại dám ngồi vào ngai cửu ngũ chí tôn nữa chứ!

Hắn biết An Lộc Sơn cũng từng có ý nghĩa như thế, nhưng không ngờ Lý Khánh An cũng có dã tâm như vậy.

Môi hắn mấp mấy mãi không thốt lên được từ nào.

“Ta chỉ nói đùa với ngươi thôi, tiên sinh không cần phải để tâm.”

Lý Khánh An phớt lờ qua chuyện.

“Không!

Không!”

Nghiêm Trang đứng bật dậy như lò xo, đầu hắn lắc lia lịa nói: “Đại tướng quân, đây cũng là điều trong lòng ta đã nghĩ, nhưng ta mãi không dám nói. nên mới nói uyển chuyển là khuyên tướng quân tự lập.”

Mục đích của Lý Khánh An chỉ là nhắc khéo cho Nghiêm Trang hiểu, chứ hắn cũng chưa có ý định nói sâu về vấn đề này.

Hắn thấy Nghiêm Trang đã hiểu, liền vội đánh trống lảng: “Tiên sinh ngày mai về Quy Tư thôi!

Sáng mai ta có nói chuyện với Bùi Dư.

đến chiều chúng ta cùng đi.”

Lúc Nghiêm Trang ra khỏi nha môn thì sắc trời đã muộn, hắn vội lên xe ngựa trở về nhà.

Xa ngựa phóng như bây trong màn đêm.

Lòng Nghiêm Trang dậy sóng mãi không bình yên được.

Hôm nay cuối cùng hắn đã biết, hóa ra Lý Khánh An cũng có dã tâm.

Đấy cũng là điều hắn mong đợi bấy lâu nay.

Sau khi quân Hàn Hải chủ lực đã theo Thôi Càn Hữu đi bắc phạt, hậu phương chỉ còn chưa đến hai ngàn người lưu giữ. do phó sử Bộc Cổ Hoài n thống lĩnh.

Mấy ngày nay, Bộc Cổ Hoài n tâm trạng thồn thức bất an.

Hắn nghe được một tin. vợ của đội chính Triệu Tinh đã đến Toái Hiệp tố cáo tội trạng hắn.

Điều hắn sợ nhất cuối cùng đã xảy ra.

Hắn không ngờ sự tình lại diễn ra căng thế. vốn dĩ việc dùng tiền mua chức trong quân đội đã có bao nhiêu lâu. hắn cũng lấy làm bình thường hóa.

Hắn vốn nghĩ An Tây cũng như thế, nên đầu năm báo cáo công đức thăng chức, hắn đã sai tên tâm phúc Tư Mã Diêu Quảng gom tiền khắp nơi.

Trước sau hắn thu được bốn vạn quan, giúp hắn đầy túi một phen.

Bộc Cổ Hoài n thăng quan không thành, nên đành phải thỏa mãn thất vọng trong lòng bằng tiền tài.

Nhưng qua lần phát tài phen này, hắn mới biết tiền hóa ra lại rát tay thế này?

Hắn không biết là lúc Cao Tiên Chi tại nhiệm kỳ thì đã nghiêm cấm quân An Tây mua quan bán chức.

Đến khi Lý Khánh An đến đây. hắn lại càng đưa điều lệnh này lên cấm lệnh số một.

Bộc Cổ Hoài n sau này cũng hiểu được điều này, nhưng tiền đã đến tay, hắn cũng chả thể hoàn về.

Đấy là điều không thể. nên đành phái liều mình che giấu việc này.

Mắt thấy việc này qua đi đã một tháng hơn. sự tình có vẻ cũng dần lắng xuống, nhưng vợ Triệu Tinh đột nhiên đi cáo trạng vạch trần sự việc ra.

Mấy ngày liền.

Bộc Cổ Hoài n sống trong nơm nớp lo sợ.

Chiều ngày hôm đó, hắn vừa từ bên ngoài tuần tra trở về, vừa vào đến đã thấy có gì không ồn.

Lúc này, một thân binh phóng đến khẽ bẩm báo: “Tướng quân.

Toái Hiệp giám tra sứ đã đến. ”

Tai hắn kêu lùng bùng, điều hắn lo lắng cuối cùng đã diễn ra.

Hắn vội hỏi: “Lý Khánh An cũng đến rồi ư?”

“Chưa thấy đến!”

Nghe thế, tim Bộc Cổ Hoài n mới dịu lại phần nào. chỉ cần Lý Khánh An không đến. sự tình sẽ không tồi tệ đến thế.

Hắn nhanh chân bước vào đại doanh, vừa đi vừa hỏi: “Tổng cộng có bao nhiêu người đến?”

“Có năm người, đều là quan văn quân đội.”

Trong lúc nói chuyện, hắn đã đi đến cửa của một đại trướng vừa dựng xong.

Từ cửa trại, hắn có thể nhìn rõ tình hình bên trong. chỉ thấy bên trong có đặt năm chiếc bàn thấp.

Trên bàn đặt đầy giấy tờ, Tư Mã Diêu Quảng đương hướng lưng ra ngoài, đang ngồi giải thích điều gì đấy với người đang ngồi.

Bộc Cổ Hoài n ho mạnh một tiếng rồi đi vào.

Mấy người cũng đứng dậy, Diêu Quảng thấy hắn đi vào, mắt đầy bàng hoàng nhìn hắn cầu cứu.

Bộc Cổ Hoài n chẳng đếm xia gì. hắn đã định hết rồi. cùng lắm để Diêu Quảng chịu tội thay mình.

Hắn không phải cũng đã nhận những hai ngàn quan tiền sao?

“Năm vị. xin hỏi các vị đến từ nha môn nào?”

Trong năm người giám tra viên, đứng đầu là một nam tử trung niên, hắn chắp tay nói: “Tại hạ Tưởng Ung. là giám sát thự thự chính, phụng mệnh Lý đại tướng quân đến điều tra nguyên nhân cái chết của đội chánh Triệu Tinh, xin Bộc Cổ phó sứ phối hợp.”

Nói xong, năm người họ cùng rút ngân bài ra đặt trên bàn.

Tưởng Ung còn đưa thủ lệnh của Lý Khánh An cho Bộc Cổ Hoài n.

Trong lòng Bộc Cổ Hoài n cười lạnh.

Thi thể của Triệu Tinh đã bị hủy từ lúc nào, thê tử của hắn đến An Tây chẳng qua mang một cái quan tài rỗng đi.

Như thế thì liệu có thể điều tra được gì?

Nghĩ thế, hắn nhìn nhìn thủ lệnh xong liền nói: “Ta xem việc này không cần phải điều tra. ta có thể chứng minh.

Triệu Tinh là do uống rượu say té xuống vực mà chết.

Nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ. nếu không tin. có thể tìm đồng đội hắn để hỏi ắt hiểu.

Cũng chẳng cần giấy tờ chi, người đâu!

Mang đống giấy tờ này xuống.”

Mười mấy binh sĩ cầm giấy tờ đi đến.

Tưởng Ung vội can ngăn: “Chờ đã!”

Hắn đi lên khom người thi lễ với Bộc Cổ Hoài n.

“Bộc Cổ tướng quân, trong quân An Tây có quy định, giám sát sứ có quyền quyết định tất cả các hình thức điều tra. bất kỳ ai cũng không được quyền can ngăn!”

Tuy hắn lễ tiết chu đáo, nhưng ngữ khí lại vô cùng cứng rắn. nói đến lúc sau cùng. khẩu khí của hắn còn Nghiêm Trang nói:

“Bất kỳ ai, dù là Bộc Cổ tướng quân đi chăng nữa. hay cả Diêu tư mã cũng có hiềm nghi phạm pháp.

Ta đã cho tiến hành điều tra trọng điểm.

Nếu không được phép của ta. bất kỳ ai trong Hàn Hải quân đều không được liên hệ với hắn.

Và bất kỳ trong đây là bao gồm cả Bộc Cổ tướng quân.”

Bộc Cổ Hoài n tỏ ra bực bội, hắn chỉ tay nói: “Muốn điều tra thế nào thì mặc kệ các ngươi!”

Nói xong, hắn liền quay lưng bỏ ra ngoài.

Vừa ra khỏi đại trướng. hắn đã thấp thoáng nghe Tưởng Ung nói: “Diêu tư mã. chúng ta tiếp tục. ta muốn nghe ngươi giải thích về danh sách người đề bạt thăng chức ngươi đã căn cứ theo quy định gì?”

Bộc Cổ Hoài n bước nước đại về đến lều của mình, trong lòng hắn rối bời.

Tuy Lý Khánh An không đến. nhưng sự tình đã cũng phát triển đến nước xấu nhất. những tên giám sát sứ này hiển nhiên là đến vì vụ việc mua quan bán chức.

Tên Diêu Quảng kia liệu có vì muốn bảo vệ Bộc Cổ Hoài n hắn mà nhận hết mọi tội?

Điều này đương nhiên là không thể.

Và cũng có thể nói, hắn sớm muộn gì cũng sẽ khai mình ra.

Lúc này, một thân binh phóng như bay vào lều báo: “Tướng quân, bọn họ đã bắt đầu tìm người theo danh sách rồi!”

“Cái gì!?”

Bộc Cổ Hoài n giật mình.đã bắt đầu nhanh thế ư?

Hắn vội hỏi: “Tìm được bao nhiêu người rồi?”

“Hình như đã có hai mươi mấy người đi vào!”

Lúc này, lại một thân binh vào bẩm báo: “Tướng quân, một chi quân đội từ Toái Hiệp đã đến phía đông huyện Kim Mãn. khoảng ba ngàn người. ”

“Tướng quân.lại có một nhóm điều tra viên thứ hai chừng mười người đã đến. và còn dẫn theo ba trăm tướng sĩ.

đã đi vào doanh.”

Từng tin xấu cứ nối tiếp nhau khiến Bộc Cổ Hoài n bàng hoàng trợn tròn mắt. nhất là tin quân đội đã đến gần như cắt đứt một hi vọng của hắn.

Làm thế nào đây?

Hắn nên làm thế nào đây?

Bộc Cổ Hoài n lúc này nhao nhao như con kiến trong chảo dầu. hắn khoát tay đi qua lại trong đại trướng.

Lúc này trán hắn đã vã đầy mồ hôi.

Hắn biết mức độ nghiêm trọng của việc này, Lý Khánh An đã biết hết hành vi của hắn. nên mới phái binh đến.

Và hắn cũng biết, Lý Khánh An tuyệt không dung tha cho hắn.

Lý Khánh An vì muốn đoạt quân Sóc Phương.nhất định sẽ thừa cơ giết hắn diệt khẩu.

Chạy! chỉ còn bỏ chạy!

Đây là con đường sống duy nhất của hắn. nhưng hắn có thể đi đâu được đây?

Lúc này, ngoài trướng xuất hiện một giám tra sứ. theo sau lưng người này là hai mươi mấy binh sĩ vừa đến.

Giám tra sứ chấp tay nói với hắn: “Bộc Cố tướng quân, xin hãy đi cùng ta.

đến phiên tướng quân rồi.”

“Ta biết rồi, ta sẽ lập tức đến ngay.”

“Không được, xin tướng quân lập tức đi theo ta!”

Một thân binh mà Bộc Cổ Hoài n ẩn bên nghe lén bên ngoài bước nhanh đi vào, thủ thỉ vài lời bên tai hắn: “Diêu Quảng đã hoàn toàn khai hết, thuộc hạ nghe nói hắn đã khai việc tướng quân đã lấy năm vạn quan tiền.”

“Đủ rồi!”

Bộc Cổ Hoài n phen này quyết đánh liều, hắn bỗng rút kiếm ra xong lên chém giám tra sứ.

Giám tra sứ không kịp tránh, bị hắn chém ngay một nhát ngang xương đòn. thảm thiết rú lên một tiếng rồi ngã lăn xuống.

Các binh sĩ đều kinh hãi. lần lượt rút đao.

Bộc Cổ Hoài n hét lên một tiếng; xong dùng giáo trường của mình quét ngang một lượt về phía bọn binh sĩ.

Võ nghệ của Bộc Cổ Hoài n cao cường, các binh sĩ căn bản đỡ không nổi. họ vội lôi lấy giám sát sứ rồi thoát ra ngoài, vừa chạy vừa hô hào: “Bộc Cô Hoài n đã tạo phản!”

Trong doanh trại bỗng chốc đại loạn.

Bộc Cổ Hoài n nhảy phắt lên lưng ngựa. hô to với bọn binh sĩ.

“Lý Khánh An bài xích quân Sóc Phương. ta không muốn nghe lệnh nữa. ai nguyện ý theo ta hãy cùng đi với ta.”

Hắn hô liền ba tiếng, nhưng ngoài một trăm thân vệ của hắn ra.

đã không còn thêm một ai chịu đi chung hắn.

Mà giám tra sứ Tưởng Ung lại hô to: “Bộc Cổ Hoài n lại câu kết người Hồi Hột. hãy bắt sống tên này cho ta. thưởng tiền ngàn quan!”

Trong doanh trại lại càng loạn hơn. bắt đầu có người đến bao vây bọn họ, Bộc Cổ Hoài n thấy đại thế đã mất. trong lòng thở dài một tiếng, đành huơ huơ giáo sắt dài cao giọng nói: “Đi theo ta!”

Hắn dẫn một trăm thân binh xông ra khỏi cồng hậu doanh trốn về phía đông. chỉ chạy được hai mươi mấy dặm.

đã bị đại tướng Lý Khánh An phái đến - Mộ Dung Thịnh soái lãnh ba ngàn người chặn đầu hắn lại.

Bộc Cổ Hoài n không thoát khỏi được, thủ hạ thân binh cơ hồ đều thương vong gần hết. hắn biết phía trước rào cản trùng trùng, mình không tài nào thoát về Trường An được, vạn bất đắc dĩ đành quay đầu ngựa chạy về phía bắc, đào tẩu về hướng Hồi Hột.

Mười ngày sau. tin Bộc Cổ Hoài n câu kết Hồi Hột. phản bội Đại Đường trốn đến Hồi Hột đã do giám quân Biên Lệnh Thành dùng phương thức quân tình khẩn cấp báo về Trường An.

Cục diện triều đình lúc này đã không còn phức tạp như lúc Lý Khánh An về An Tây, cùng với việc Lý Dự củng cố địa vị trong Đông Cung, hắn đã chính thức giám quốc.

Triều đình lúc này đã xuất hiện cục diện kinh vĩ rõ ràng, một phái do Lý Dự đứng đầu, bao gồm cả Vi Hoán, Bùi Mân phái thái tử thời trước, và đảng tướng quốc Vương Củng ủng hộ, đối kháng với phái còn lại của Dương Quốc Trung.

Vi Kiến Tố, Trần Hi Liệt của Dương đảng.

Còn Trương Quân lại ngấm ngầm ủng hộ Dương Quốc Trung, song phương thế lực cân bằng.

Lý Long Cơ một tay dựng lên hai mặt trận này lại càng không quan tâm triều chính. người lại dọn về Đại Minh cung, sủng ái hơn phần với Mai phi, sủng hạnh tình cũ Vũ Hiền Nghi, và tuy chưa phải lạnh nhạt với Dương quý phi, nhưng rõ ràng mức độ sủng ái đã không bằng trước.

Có điều, dù thế nào đi chăng nữa cũng không ảnh hưởng sự tín nhiệm của người với Dương Quốc Trung.

Tháng tư.

Lý Lâm Phổ từ chức Trung thư lệnh, không còn bén mảng đến việc triều chính.

Lý Long Cơ nhậm mệnh Dương Quốc Trung làm Trung thư lệnh hữu tướng, chính thức thay thế Lý Lâm Phổ, nhưng lại thăng Vương Cùng làm Môn hạ thị trung. nhậm tả tướng.

Trần Hy Liệt nhậm chức Hình bộ thượng thư. như thế này đã hình thành cục diện đối kháng giữa hai tinh môn hạ Trung thư.

Lý Long Cơ khá vừa ý với kiệt tác cả mình, còn việc hai phái đối kháng có nảy sinh ảnh hưởng thế nào với chính sự. có khiến chính lệnh không cách nào quán triệt hay không. người căn bản không quan tâm. người chỉ quan tâm cân bằng quyền lực, chỉ quan tâm quyền của Đông Cung có vượt quá hoàng quyền không.

An bài xong những việc này, Lý Long Cơ liền an tâm đi hưởng thụ niềm cực lạc dân gian của mình.

Điều người quan tâm và chờ đợi duy nhất bây giờ là tin về chiến dịch Thổ Phồn, chỉ có việc này mới có thể khiến người rút thân khỏi việc hưởng lạc.

Ngoài ra. một số việc đại sự xảy ra. người thỉnh thoảng cũng có lắng nghe, còn người chịu trách nhiệm nhắc nhở người chính là hoạn quan cận thân Ngư Triều n.

Ngư Triều n tuy không có quyền lực như Cao Lực Sĩ. nhưng hắn lại trở thành tai mắt đối nội đối ngoại duy nhất của Lý Long Cơ.

Bao nhiêu việc đại sự Lý Dự bẩm báo lên. như thể tiền bạc bắt đầu lạm phát, thương nhân hai chợ biền tình, việc gom góp ruộng đất tại vùng Giang Hoài khiến dân chúng tạo phản, v.v và v.v bao nhiêu việc đại sự đều bị hắn đè nén lại.

Ngược lại. những tin mừng mà Dương Quốc Trung báo lên. như An Lộc Sơn đại thắng.

Cao Tiên Chi đánh lùi quân Thổ Phồn đến xâm phạm vùng biên cương, quân phủ các nơi được củng cố, hay nơi nào có điềm đại cát xảy ra v.v, lại bị hắn kịp thời chuyển đến Lý Long Cơ, khiến long nhan đại duyệt.

Chiều hôm đó, Dương Quốc Trung vội vội vàng vàng đến Đại Minh cung.

Sau khi đợi một chốc trong Lân Đức điện đã nghe một tiếng ho khan.

Ngư Triều n dưới sự vây quân của đám tiểu thái giám đang từ từ bước vào.

“ Dương tướng quốc tìm nô gia có việc gì ư?”

Ngư Triều n rõ ràng đã mập hơn trước, giờ cũng bắt đầu cao giá.Gặp Dương Quốc Trung, hắn cũng không còn hạ mình cung kính như lúc xưa.

Bây giờ hắn cần người khác cung kính mình.

Trong lòng Dương Quốc Trung rủa thầm, nhưng lại không thể đắc tội người này, nên chỉ đành cung kính cười xuề: “Cảm phiền ngư trung lệnh đại giá. ta có muốn việc muốn nhờ trung lệnh chuyển lời cho hoàng thượng.”

Ngư Triều n bây giờ rất ghét người khác gọi mình là Ngư công công.

Hắn muốn học Cao Lực Sĩ được người ta gọi là Ngư ông. nhưng lại thấy kiểu xưng hô này kỳ kỳ.

Dạo trước có một tiểu thái giám giỏi nịnh nọt.đã nghĩ ra kiểu xưng hô trung lệnh này cho hắn. khiến hắn rất vừa ý.

Từ đấy về sau tất cả triều thần gặp hắn đều gọi là Ngư trung lệnh, cả Lý Dự cũng không thể không hùa theo.

Ngư Triều n ngồi xuống uống ngụm trà. chậm rãi nói: “Dương tướng quốc, lần trước nô gia có nói với tướng quốc, một trăm công ruộng muối tại Dương Châu, bây giờ thế nào rồi?”

“Ngư trung lệnh cứ yên tâm. ngay hôm đó ta đã dùng bồ câu chuyển thư đến Dương Châu liền, giờ đã xong xuôi, điền khế đang trên đường đưa đến đây, ước chừng ba hoặc năm ngày sẽ đến nơi.”

Mắt Ngư Triều n cười tít, lúc này mới nói: “Việc Dương tướng quốc vừa nói là gì thế nhỉ?”

Dương Quốc Trung rút một cuốn sổ ra, đưa cho Ngư Triều n nói: “Xin ngư trung lệnh đưa cuốn sổ này cho Thánh thượng xem qua.”

“Là việc gì thế này?”

Ngư Triều n kéo dài giọng hỏi.

Dương Quốc Trung lúc này mới chợt bình tỉnh, vội nói: “Là việc Hồi Hột sai sứ thần đến để chất vấn. nói An Tây quân Đại Đường ta tự tiện tấn công Hồi Hột, giết tộc người của họ, yêu cầu chúng ta giải thích.”

“Là Lý Khánh An ư?” mặt Ngư Triều n trầm xuống.

Ngư Triều n không mấy có ấn tượng tốt với Lý Khánh An.

Nguyên nhân là do hắn muốn để Lý Khánh An tố cáo An Tây giám quân Biên Lệnh Thành, nhưng Lý Khánh An lại không đếm xỉa đến hắn.

Biên Lệnh Thành có ân oán cực sâu đậm với hắn.

Hắn không những một lần muốn giết người này, để giải mối hận trong lòng, nhưng khổ nỗi sức hắn lại không với tới giám quân được.

Lý Long Cơ vẫn chưa chịu giao hắn quyền lực này.

Mấy tháng trước, Lý Long Cơ nhậm mệnh một lão hoạn quan tên Lương Triều Nghĩa chuyên môn nhân các tin do giám quân phát đến. nhưng Lương Triều Nghĩa lại là người của Cao Lực Sĩ.chẳng bao giờ chịu nể mặt Ngư Triều n hắn.

Điều này khiến Ngư Triều n vừa tức tối nhưng cũng vô phương hạ thủ.

Muốn lật đổ Biên Lệnh Thành chỉ có Lý Khánh An đàn hạch mới có hiệu quả.

Lý Khánh An không chịu làm thế, chính vì vậy mà đặc tội Ngư Triều n.

Lòng thù hận của một hoạn quân luôn mãnh liệt hơn người thường nhiều!

Ngư Triều n hừ lạnh một tiếng bèn nói: “Dương tướng quốc yên tâm. nô gia nhất định sẽ trình tấu Chương này lên Thánh thượng ngay.”

Lúc này, Dương Quốc Trung vỗ tay một tiếng, một tiểu hoạn quan từ đâu bưng một chiếc khay đỏ đến. trên đấy là một chiếc gối.

Ngư Triều n thấy thế, lập tức mừng rõ nói: “Là gối Du Tiên!”

Dương Quốc Trung vuốt nhẹ râu cười: “Đúng thế. ta nghe nói trung lệnh ngủ không được ngon, bèn cố tình tìm trong kho ra. mượn cho trung lệnh!”

Ngư Triều n vui mừng vạn phần, hắn cầm lấy gối, yêu không thể rời tay.

Hắn biết chiếc gối này do Quy Từ quốc tiến cống, màu sắc của nó tựa mã não,mát như ngọc, nếu nằm gối này. trong mộng sẽ có thể mơ thấy thập châu, tam đảo. ngũ hồ.

Thánh thượng cũng vì thế mà đặt tên cho nó là gối Du Tiên.

Có điều, năm trước nó đã được thưởng cho Dương Quốc Trung.

Chiếc gói này chính là do hắn đích tay giao cho Dương Quốc Trung, dọc đường đi hắn không nỡ rời tay một chốc, cứ đưa tay lên nâng niu mãi, trong lòng yêu thích vô cùng. chỉ tiếc rằng hắn có cầu cũng không được, không ngờ Dương Quốc Trung lại biết điều thế, giao nó cho mình.

Hắn đương nhiêu hiểu ý của chữ “mượn”ở đây!

Mượn chẳng qua là chiêu bài để che mắt . cuối cùng thì cũng ở trong tay hắn thôi.

“Dương tướng quốc không phải còn việc muốn cầu ta chứ?”

Ngư Triều n cười nói.

“Kỳ thực không có việc gì. ta chỉ muốn hỏi xem. quý phi nương nương dạo này thế nào thôi?”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 314: Hương hoa trợ tình

Dương Quốc Trung lần này tìm Ngư Triều n một lại muốn báo cáo việc Hồi Hột sai sứ thần đến. hai nữa là muốn đả thính tin tức của Dương quý phi.

Dương quý phi là trụ cột của cả gia đình họ Dương.

Nếu nàng thất sủng cũng có nghĩa là Dương gia sắp xong đời.

Thời gian này Dương Quốc Trung có nghe một số tin từ trong cung.

Thánh thượng đã trở lại Đại Minh cung, còn Dương quý phi vẫn ở Khánh Hưng cung.

Điều này khiến hắn bối rối, hắn muốn biết rốt cuộc đã xảy ra việc gì?

Vốn dĩ đây là việc bí mật trong cung, không thể nói với Dương Quốc Trung, nhưng nghĩ đến gối Du Tiên, miệng Ngư Triều n lúc này cũng không kín nổi.

Hắn khoát tay để tên tiểu hoạn quan đi xuống, thấy trước sau không còn ai. mới nhỏ giọng nói với Dương Quốc Trung: “Đều do xuân dược gây họa!”

Dương Quốc Trung ngỡ ngàng, hắn vẫn chưa hiểu ý trong đấy.

Ngư Triều n lại nói: “Thánh thượng cứ nói đến một loại thuốc tên hương hoa trợ tình, quý phi nương nương không cho người uống, vì thế họ đã cãi nhau một trận gay gắt, Thánh thượng nhất nộ liền dọn về Đại Minh cung ở.”

Hóa ra là xuân dược, trong lòng Dương Quốc Trung cũng yên tâm phần nào.

Hắn vốn nghĩ vì Mai phi nên hơi lo.

Nếu chỉ vì việc nhỏ này, vậy thì cũng chà đáng chỉ. có điều quý phi cũng không thể ở mãi Hưng Khánh cung được, thế nào cũng phải giải quyết việc này đã.

Ngư Triều n cười nói: “tướng quốc không phải lo lắng, Thánh thượng và nương nương ở xa nhau một thời gian cũng tốt, mà sáng hôm nay Thánh thượng vừa sai ngươi đưa băng lộ đến chỗ nương nương, đây chính là dấu hiệu hòa giải.

Sẽ nhanh thôi mà, chỉ chừng hai ngày Thánh thượng sẽ lệnh cho bọn ta dọn nhà cho nương nương thôi.”

“Vậy còn phải cậy nhờ trung lệnh chiếu cố!”

Dương Quốc Trung nói xong đứng dậy cáo từ.

Ngư Triều n tiễn hắn đến cửa rồi mới quay lại Bồng Lai các.

Hai ngày nay Lý Long Cơ cùng Vũ Hiền Nghi ở trong Bồng Lai các, Bồng Lai các nằm giữa Thái Dịch trì, ba mặt giáp hồ, gió lộng liễu thùy, phong cảnh đẹp cực là cung các mà Vũ Hiền Nghi thích nhất.

Vũ Hiền Nghi là sủng phi một thời của Lý Long Cơ, nàng xinh đẹp yêu mị, am tường vũ đạo.

Hai người con trai nhỏ nhất Tây Lương vương Lý Thuyền, Biện Ai vương Lý Kính đều do nàng sinh.

Nếu không có Dương Ngọc Hoàn vào cung, vị Vũ Hiền Nghi này đã trở thành người đứng đầu lục cung, chỉ thế cũng có thể thấy được Lý Long Cơ đã từng sủng ái nàng thế nào.

chỉ tiếc rằng quý phi trăm hoa ghen thua thắm, sự xuất hiện của Dương quý phi khiến tất cả các phi tử, trong đó có cả Vũ Hiền Nghi và Mai phi đều mất đi sắc màu.

Vũ Hiền Nghi ở trong lãnh cung những mười năm. mãi đến năm nay mới có lại được ngày ngẩng đầu.

Dù cho Lý Long Cơ lực bất tòng tâm. nhưng với Vũ Hiền Nghi đã cô quạnh bấy lâu lại như đất hạn gặp cam lộ, trong lòng nàng như thế đã mãn nguyện rồi.

Trời vừa sáng, Lý Long Cơ mãi không chịu dậy, Vũ Hiền Nghi vẫn như một con mèo con ngoan ngoãn con mình vào lòng người, một bàn tay trắng nõn lộ ra ngoài tấm nệm uyên ương phù dung.

Thật ra nàng đã tỉnh một hồi, nhưng vẫn không động giả vờ đang ngủ say trong lòng Lý Long Cơ.

Nàng không muốn dậy, lại càng không muốn Lý Long Cơ dậy.

Nàng chỉ mong Lý Long Cơ cứ thế ôm lấy mình ngủ mười năm, để bù lại cho những tháng năm đã mất.

Lúc này, Lý Long Cơ cuối cùng cũng thấy bớt choáng váng.

Người đã liên tục dùng hương hoa trợ tình ba ngày, thân thể thật sự không còn chịu đựng nổi, nửa người người như tê liệt, mãi không cứ động được.

Đấy cũng chẳng đáng nói, quan trọng là đầu người choáng váng cực. trong đầu trống rỗng, không nhớ ra việc gì.

Chết hơn cả. người quên cả mình là ai, đang ở đâu!

“Ái phi. dậy rồi ư?”

Lý Long Cơ có phần nói không rõ ràng, trong lòng Vũ Hiền Nghi đại hận.

đó là đang gọi ai thế này?

Đang xem nàng là Dương ngọc Hoàn ư?

Trong lòng nàng tuy hận, nhưng lại không dám biểu lộ, nàng chỉ ú ớ một tiếng rồi từ từ mở mắt.

“Điện hạ, thần thiếp chỉ mơ một giấc mộng thôi!”

Nàng nũng nịu ôm chằm lấy tay Lý Long Cơ, giọng đỏng đảnh: “Thần thiếm mơ thấy mình sinh một tiểu vương tử cho điện hạ. như thế thần thiếp sẽ có ba vương tử.”

Đây là ách chủ bài của nàng.

Dương Ngọc Hoàn đắc sủng thì sao nào?

Một người con cũng không có, thế thì làm sao sánh với nàng đây?

Nàng có những hai đứa con trai, nàng phải làm đủ mọi cách để Thánh thượng luôn khắc nghi điều này.

Nhưng nàng lại không biết rằng là trong đầu Lý Long Cơ trống rỗng, bản thân người có bao nhiêu đứa con. mặt mũi ra sao, người hoàn toàn không nhớ ra.

“Điện hạ!

Điện hạ!”

Lúc này, ngoài phòng vang lên tiếng gọi khẽ của Ngư Triều n.

Vũ Hiền Nghi không thể ngủ nướng được nữa. tên Ngư Triều n này nàng không đặc tội nổi.

Nếu muốn lấy lại lòng Lý Long Cơ thì nhất định phải lấy lòng tên Ngư Triều n đã.

“Điện hạ. chúng ta dậy thôi!”

“Trẫm mệt quá. muốn nằm thêm một lúc.”

Lúc này, cả Vũ Hiền Nghi cũng ngỡ ngàng.

Trong ký ức của nàng, Thánh thượng ngày ngày trời chưa sáng hẳn đã dậy, và bận rộn với việc triều chính mãi đến tối mịt, trước giờ chưa lần nào dậy muộn.

Nàng cắn răng, cái ả hồ ly tinh kia đã vắt cạn sức lực của Thánh thượng!

“Điện hạ. hình như Ngư công công có việc tình người.”

“Việc gì thế này?”

Lý Long Cơ có phần không vui hỏi.

“Điện hạ, Dương tướng quốc có một tấu Chương khẩn muốn dâng lên. hình như liên quan đến chiến sự phương bắc.”

Chiến tranh là một từ nhạy cảm, Lý Long Cơ lúc này cũng chẳng còn ngủ tiếp được, liền nói: “Được thôi!

Trẫm sẽ dậy!”

Vũ Hiền Nghi vội trở mình ngồi dậy bắt đầu căn dặn với các cung nữ hầu hai bên: “Điện hạ phải thức dậy đây!”

Cung nữ nghe xong lập tức nhanh tay nhanh chân chuẩn bị, hầu hạ Lý Long Cơ và Vũ Hiền Nghi nào mặc xiêm y, nào rửa mặt và chải đầu.

Lý Long Cơ vừa ngồi cho cung nữ chải đầu vừa hỏi Ngư Triều n bên cạnh; “Phương bắc vừa xảy ra chiến sự gì?”

“Hồi bẩm điện hạ. hình như Khả hãn Hồi Hột phái sứ thần đến chất vấn triều đình, nói An Tây quân đột ngột tấn công Hồi Hột.

đòi chúng ta phải đưa ra trả lời.”

“Chất vấn?”

Lý Long Cơ chau mày, không vui hỏi: “Họ có tư cách gì mà chất vấn trẫm?”

Ngư Triều n hơi ngớ người, chất vấn là lời của hắn dùng để tăng thêm tính nghiêm trọng của sự việc, không ngờ lại có tác dụng ngược lại.

Mãi một lúc sau. hơn cũng không biết nên nói tiếp thế nào, may mà Lý Long Cơ đặt hết chú ý vào việc tấn công Hồi Hột, nên cũng chẳng để ý đến thái độ của Hồi Hột nữa.

“Đi gọi Lương Triều nghĩa đến đây, nói trẫm cần phải xem báo cáo giám quân của An Tây.

Ngư Triều n đương định quay đi, thì Lý Long Cơ lại gọi hắn lại: “Trẫm không nói là ngươi đi. ngươi sai người khác đi, trẫm còn có việc dặn ngươi.”

“Tuân lệnh!”

Ngư Triều n vội sai một tiểu hoạn quan đi tìm người, còn hắn thì đứng một bên chờ lệnh.

Lý Long Cơ lúc này mới từ từ nói: “Cái hương hoa trợ tình của trẫm để cũng một thời gian rồi, hiệu quả không như trước nữa, ngươi phái người đi hối An Lộc Sơn.trẫm nói hắn tiến cống thêm một hộp, sao mãi không thấy đến.”

“Tuân lệnh!

Nô tài lập tức đi liền.”

“Đi đi!”

Ngư Triều n vừa quay đi, Vũ Hiền Nghi bên cạnh bèn khẽ lắc đầu.

Kỳ thực nàng cũng có phần nhìn ra. hương hoa trợ tình mà Thánh thượng dùng kia cực kỳ hại sức khỏe.

Mới đến đây ở được hai tháng, trông Thánh thượng như già đi vài tuổi.

Loại thuốc mạnh này, Ngư Triều n không thể không biết tác hại của nó, nhưng hắn cũng chẳng khuyên can một câu, mà còn dung túng Thánh thượng dùng thuốc.

Nếu là Cao Lực Sĩ, chắc lão thả chết cũng không để Thánh thượng được dùng thuốc, chỉ mỗi việc này thôi đã có thể thấy tên Ngư Triều n này không phải một trung thần.

Vũ Hiền Nghi tuy biết rõ nhưng nàng cũng không dám nói ra.

Nàng không dám làm Lý Long Cơ mất vui. mất công người lại đưa nàng vào lãnh cung.

“Điện hạ. người đêm qua nói hôm nay sẽ đi chèo thuyền tại Thái Dịch trì với thần thiếp mà!”

“Yên tâm. trẫm sẽ không nuốt lời đâu. chiều sẽ đi với nàng.”

Lý Long Cơ vừa chỉnh trang xong liền ngồi kiệu đi về hướng Lân Đức điện.

Lân Đức điện là một nơi xử lý công vụ của Lý Long Cơ trong Đại Minh cung, nó nằm ở hướng tây gần bờ tường tay của Cửu Tiên môn.tiện cho các đại thần ra vào.

Phồn thần đến triều đều phần lớn mở yến tiệc tại đây, chiêu đãi các thần trong triều cũng phần lớn tiếp tại đây.

Một chốc sau.

Lý Long Cơ đã đi vào phiến điện của Lân Đức điện, và ngồi lại trong ngự thư phòng của mình trong nội cung. người giờ đang mệt mỏi vô cùng, cũng chán chưởng cức với chính vụ triều đình, chỉ muốn nghe những tin làm phấn chấn tinh thần.

Nếu không phải do Hồi Hột gặp chuyện hôm nay, hắn tuyệt không đến Lân Đức điện.

“Tấu Chương đâu?

Đưa cho trẫm xem!”

Ngư Triều n vội đưa tấu Chương của Dương Quốc Trung lên.

Lý Long Cơ mở ra mới nhìn thấy chữ nghi ngút trên đấy người đã thấy hoa mắt. chẳng nhìn thấy chi. người không khỏi giận dữ vứt tấu Chương lên bàn nói: “Đọc cho trẫm nghe!”

Ngư Triều n từ nhỏ được Cao Lực Sĩ kỳ công bồi dưỡng, có thể đọc có thể viết.

Cũng vì nguyên do này mà hắn luôn được hầu tại ngự thư phòng, để rồi cuối cùng thành hoạn quan nắm quyền số một sau Cao Lực Sĩ.

Hắn cầm tấu Chương lên đọc: “Thần hôm qua được thượng thư Hồi Hột từ Hồng Lư Tự, hoảng hốt khi được tin An Tây quân tấn công Hồi Hột.thần chủ Trung Thư Tỉnh lại hoàn toàn không biết việc này, thần không biết Thánh thượng có hay hoặc không, nhưng sự tình khẩn cấp, thần xin tường thuật lại một lần Thánh thượng, nếu Thánh thượng không biết, thần xin mời An Tây quân giải thích việc này.

Thần nghĩ tấn công Hồi Hột là việc nhỏ. có thể bù đắp được, nhưng chưa được thánh dụ mà xuất binh là việc lớn, cần phải truy cứu đến cùng...”

Phía sau tấu Chương của Dương Quốc Trung còn có kèm theo thư tín của Khả hãn Hồi Hột.

Ngư Triều n định mở ra đọc, nhưng Lý Long Cơ lại khoát tay: “Được rồi, không phải đọc nữa.”

Người vốn nghĩ Hồi Hột đại cứ nam phạm, lại có tranh đấu khốc liệt với quân Sóc Phương, người mới thấy lo, không ngờ chỉ là quân An Tây tấn công Hồi Hột, Đại Đường không chịu tổn thất gì.

Lúc này người cũng yên tâm không ít.

Sóng to gió lớn gì Lý Long Cơ chưa gặp qua, người chỉ nghe qua đã biết đây chẳng qua là xung đột nhỏ nơi biên thùy, đấy là việc rất ư bình thường, không cần phải kinh ngạc gì.

Người cũng chả có hứng thú gì việc này, còn Dương Quốc Trung đề cập đến truy cứu Lý Khánh An tự ý xuất binh, người cũng chẳng mấy có hứng.

Nếu việc này xảy ra sớm hơn. may ra Lý Long Cơ còn nổi giận, nhưng Lý Khánh An đã kịp thời sai người mang thủ cấp của A Bố Tư đến.

Việc này đã khiến Lý Long Cơ giảm bớt phần lửa giận với hắn. và quan trọng hơn là chiến dịch Thổ Phồn sắp đến, Lý Long Cơ không muốn lúc này lại xảy ra rắc rối gì thêm.

Tuy người đã uống loại thuốc làm tổn thương nghiêm trọng đến nguyên khí, suốt ngày cứuu muội muội, nhưng trận chiến Thổ Phồn người vẫn không chút hàm hồ.

Việc này người quả thật quá xem trọng, chỉ cần có thể rút được một hoạn Thổ Phồn trăm năm này. cả việc Độc Cô Minh Nguyệt bị tên Lý Khánh An kia cướp đi hắn cũng có thể nhịn được, Huống chi chỉ là xung đột biên giới nhỏ nhoi này!

Có điều người ít nhiều cũng muốn biết rốt cuộc vì sao Lý Khánh An đi đánh Hồi Hột, mà trong tấu Chương của Dương Quốc Trung lại không nhắc một chữ. chỉ muốn truy cứu tội danh của Lý Khánh An.Điều này khiến trong lòng người khó chịu.

Lúc này, hoạn quan Lương Triều Nghĩa đang vội vã đi vào ngự thư phòng, hắn quỳ xuống thi lễ: “Nô tài khấu kiến hoàng thượng!”

Lương Triều Nghĩa cũng giống Ngư Triều n, cùng là hoạn quan do Cao Lực Sĩ đề bạt, trước đây hắn chủ yếu phụ trước về việc ăn uống của Lý Long Cơ và Dương quý phi, cũng là một hoạn quan có thể lực tương đối lớn.

Nhưng hắn khác Ngư Triều n ở chỗ, Ngư Triều n xem Cao Lực Sĩ như cái gai trong mắt. nhưng Lương Triều Nghĩa lại ngược lại, hắn vẫn trung thành với Cao Lực Sĩ, và cũng vì lý do này mà trước khi Cao Lực Sĩ rời khỏi Lý Long Cơ đến Đông Cơ, lão đã tiến cử Lương Triều Nghĩa phụ trách việc liên hệ với các giám quân khắp nơi.

Lý Long Cơ vì nể mặt Cao Lực Sĩ nên đã nhận lời.

Có điều vẫn có phần khác biệt, trước đây Cao Lực Sĩ chú quản giám quân, tất cả giám quân các nơi đều phải nghe lệnh lão, và các giám quân đều phải có trách nhiệm trước lão, quần lực rất lớn.

Nhưng Lương Triều Nghĩa thì chỉ phụ trách mỗi việc liên lạc, hoàn toàn không có quyền được phép bãi miễn.

ngoài ra, sau khi thân vương được phái đến trấn thủ thực địa. tác dụng của giám quân cũng tương đối yếu đi.

Lý Long Cơ cũng không còn coi trọng như trước. người chỉ khi nào nhớ đến mới hỏi thăm vài câu. ngày thương cũng chẳng ngó ngàng chi.

Như hôm nay chẳng hạn. nếu không phải do có Hồi Hột đến cáo trạng, Lý Long Cơ căn bản sẽ không biết việc Biên Lệnh Thành đã gửi tin đến.

Lương Triều Nghĩa đưa một cuốn sổ cho Lý Long Cơ.Giám quân các địa phương chủ yếu đều dùng bồ câu đưa thư, chữ rất nhỏ, hơn nữa một việc phải gửi vài lần thư mới nói rõ được, nên một công việc rất quan trọng khác của Lương Triều Nghĩa chính là chép lại và biên số để đóng thành tập.

Lý Long Cơ cũng chẳng nhận lấy. người chỉ ngẩng đầu dựa nửa người xuống long sàn nói: “Đọc đi!”

Lương Triều Nghĩa vội mở sổ ra đọc: “Thành Biên Lệnh Thành khấu kiến hoàng thượng điện hạ. tháng tư xảy ra một việc An Tây Hàn Hải quân vượt qua Kim Sơn,thần đã điều tra cẩn thận, và làm rõ nguyên nhân do Hồi Hột bất mãn Đồng La bộ nương tựa vào Bắc Đình, đã phái binh lính tấn công cảnh nội bắc Đình trước, giết hơn một ngàn người Đồng La.

Việc này dẫn đến bất mãn ba bộ Cát La Lộc, Đồng La.

Sa Đà.

Để tự vệ, ba bộ đã liên hợp lại đối phó Hồi Hột. nhưng lúc này lính gác biên thùy quân Đường bất được tín sứ Thổ Phồn, được biết Thổ Phồn có câu kết với Hồi Hột,Hồi Hột đương thừa cơ quân Đường An Tây nam hạ tấn công Thổ Phồn.

Bắc Đình trống vắng sẽ xuất binh chiếm Bắc Đình, để từ đó Thổ Hồi hai bộ sẽ nam bắc cùng tấn công đưa quân An Tây vào thế gọng kiềm.

An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An thấy tình thế nguy cấp, liền mượn cơ hội ba tộc Cát La Lộc liên hợp xuất binh Hồi Hột. thanh lý vùng biên giới, xây dựng cứ điểm phòng ngự phía bắc Kim Sơn.Thần nghĩ hành động này của Lý Khánh An vẫn thuộc một phần của chiến dịch tpho, không phải tự tiện xuất binh, đặc bẩm báo Thánh thượng.”

Lý Long Cơ gật gật đầu, đây mới là báo cáo người cần.

đầu đuôi rõ ràng, sự thực mình xác, có lý có cứ.

Lúc đầu khi Đồng La phản bội Đại Đường đi nương nhờ Cát La Lộc,người liền nghĩ việc này rất có khả năng sẽ dẫn đến biến động thảo nguyên. không ngờ người đã đoán đúng.

Nếu sự tình không lớn. người cũng không muốn ảnh hưởng đến chiến dịch Thổ Phồn sắp đến.nghĩ thế, người liền vứt báo cáo của Biên Lệnh Thành lên bàn nói: “Được lắm. hãy đưa phần báo cáo này cho Đông Cung xem, việc này cứ để Đông Cung giải quyết.”

Sứ giả Hồi Hột Hạ Lộc Mạc Đạt Can đã đợi ở Trường An mười hôm, nhưng đợi mãi vẫn chưa gặp được hoàng đế Đại Đường.

Cuối cùng là chư quân Đông Cung tiếp kiến hắn.

Lý Dự cũng bày tỏ sự nuối tiếc của mình với việc bất hạnh của Hồi Hột, nhưng đồng thời hắn cũng nghiêm giọng chỉ ra là do người Hồi Hột xâm nhập vào lãnh thổ Đại Đường trước, giết chết thuộc dân của Đại Đường nên mới dẫn đến xông đột.

Do Hồi Hột có lỗi trước, nên hắn đã từ chối yêu cầu đòi Đại Đường bồi thường ba vạn khúc lụa vô lý của Hồi Hột.

Hồi Hột cuối cũng đã không đạt được mục đích đòi bồi thường, Hạ Lộc Mạc Đạt Can nộ khí xông thiên quay trở lại thảo nguyên.

Việc này khiến quan hệ Đại Đường và Hồi Hột bắt đầu sứt mẻ, và đồng thời, Lý Dự đã thân bút viết thư cho Lý Khánh An, hi vọng hắn có thể rút quân khỏi Hồi Hột càng nhanh càng tốt.

đừng làm to chuyện.

Ngoài ra.

Lý Dự lại viết thêm một bức mật thư cho Lý Khánh An, nói hắn nhớ chú ý đề phòng Khánh vương Lý Tông, Thánh thượng đã cho gia tăng quyền lực của các thân vương trấn thủ, và cũng rất có khả năng gia tăng quyền lực khống chế thực tế của Khánh vương.

Ưu Châu, trong phủ Tiết độ sứ Phạm Dương.

An Lộc Sơn vẫn về phủ như mọi khi.

Từ hai tháng trước hắn tấn công Khiết Đơn đại bại, An Lộc Sơn lại càng ẩn mình hơn.

Đồng thời đó cũng khiến hắn tự thấy nguy hiểm.

Để bảo vệ vị trí của mình, hắn dùng hết mọi thủ đoạn, tốn gần vạn quan tiền để mua chuộc trọng thần trong triều, cuối cùng may mà thoát khỏi trừng trị, và cũng giữ lại vị trí hai Tiết độ sứ của hắn.

Tuy may mắn lọt qua nhưng trong lòng hắn cũng đầy thất vọng. tốn bao nhiêu tâm huyết toan tính quân Đồng La thế mà không được một binh một tốt. mà còn mất trắng cho tên Lý Khánh An kia.

Và điều nữa là Hà Đông Tiết độ sứ.

đấy cũng là vị trí hắn thèm thuồng bấy lâu, hắn cũng không có được.

Có điều Lý Dự để cứ Trinh Thiên Lý đảm nhiệm phó chức, Lý Long Cơ lại bất ngờ nhậm mệnh cho Vinh vương Lý Uyển làm Hà Đông Tiết độ sứ.

Kết quả này quả thực khiến người ta không ngờ đến.

Thân vương nhận chức Tiết độ sứ là điều thường thấy, nhưng đấy đều là những vùng đất xa xăm. và chỉ là Tiết độ sứ trên danh nghĩa, có tiếng mà không có miếng, nhưng lần đầu tiên, có túi hiệu Lý Long Cơ định có dấu hiệu để binh quyền tông thất hóa.

Đối diện với biến cô này, trong lòng An Lộc Sơn đầy cảnh giác.

Hắn nhất định phải nhánh chóng tìm đường ra cho mình.

An Lộc Sơn vừa về phủ, một thuộc hạ đã đến bẩm báo: “Đại soái, Trường An có thư khẩn cấp gửi đến.”

“Hãy đưa thư cho ta!”

Vừa cầm lấy thư An Lộc Sơn không khỏi ngớ người. hóa ra là thư từ Đại Minh cung.

Hắn vội mở ra, chẳng mắt chốc cặp mắt hạt đậu của hắn sáng bừng lên, lập tức quay đầu lại nói: “Đi!

Mau đi tìm Cao tiên sinh đến thư phòng ta, và gọi cả La dược sư đến.”

An Lộc Sơn quay về thư phòng cẩn thận đọc lại một lần thư.

Thư do Ngư Triều n viết, hóa ra là đến yêu cầu hắn gửi thêm hương hoa trợ tình.

Tim An Lộc Sơn đập thình thịch, không lẽ cơ hội đã đến?

Hương hoa trợ tình hai năm trước hắn đã cống cho Lý Long Cơ.

Đây là loại thuốc do một kỳ nhân giang hồ bào chế, là một loại thuốc tráng dương mạnh.

Loại thuốc này người trẻ có thể dùng, nhưng phải khống chế đúng liều đúng lượng, chú ý điều dưỡng hồi phục sẽ không có vấn đề gì.

Nhưng đối với người lớn tuổi lại khác, người già nguyên khí không còn khả năng hồi phục nhưng thanh niên, nếu uống loại thuốc này trong thời gian dài sẽ cực ảnh hưởng đến sức khỏe, giảm thiểu tuổi thọ, hơn nữa còn dễ bị nghiện. và không tài nào thoát khỏi nó.

Lúc trước An Lộc Sơn đã nơm nớp lo sợ dâng loại thuốc này cho Lý Long Cơ. thông qua kiểm tra của ngự y, được Lý Long Cơ gia thưởng, thậm chí còn phong hắn làm Bình Đông Quận vương.

Ba năm qua đi, lúc này Lý Long Cơ lại một lần nữa đòi loại thuốc này.

Hắn biết, cơ hội của mình đã đến.

Lúc này, mộ liêu Cao Thượng đi vào khom người thi lễ: “Đại soái tìm thuộc hạ?”

An Lộc Sơn gật gật đầu đưa thư trong tay cho hắn: “Ngươi xem!

Đây là thư riêng của Lý Long Cơ.”

Cao Thương vốn dĩ là mộ liệu xếp thứ trong số tất cả mộ liêu của An Lộc Sơn, sau Nghiêm Trang. nhưng từ khi Nghiêm Trang mất tích, Cao Thượng liền trở thành mộ liêu được An Lộc Sơn tín nhiệm nhất, cơ hồ tất cả việc gì cũng đều thương lượng với hắn.

Cao Thương cũng không khiến An Lộc Sơn thất vọng, cũng đã đưa ra sách lược mưu trí hàng loạt cho hắn.

Cũng như Nghiêm Trang từng khuyên Lý Khánh An tự lập, Cao Thượng cũng khuyên An Lộc Sơn tự lập, hơn nữa không chỉ một lần. hắn từng dùng kết cục của các Tiết độ sứ như Cái Gia Vận, Phu Mông Linh Sát, Vương Trung Tự.

Hoàng Phổ Hoài Minh.

Bùi Khoan để khai độ An Lộc Sơn.

để hắn hiểu rằng, một khi hắn mất đi binh quyền, tất cả những việc hắn từng làm tại Phạm Dương cũng đều sẽ bị lộ, và lập tức bị người khác đàn hạch.

Điều đợi chờ hắn chỉ còn mỗi con đường chết, muốn thoát khỏi cơn ác mộng này thì chỉ còn con đường duy nhất, đó là tự lập!

Cao Thượng cuối cùng cũng đã thuyết phục được An Lộc Sơn.

Từ ba năm trước, bọn họ đã bắt đầu con đường tự lập.

Hương hoa trợ tình này chính là một khâu trong kế hoạch của họ.

Cao Thượng đọc thư xong gật gật đầu nói: “Xem ra bước thứ hai của chúng ta có thể làm được rồi!”

“Nhưng sao ta thấy như thế quá nhanh, chúng ta còn chưa chuẩn bị xong.”

An Lộc Sơn có phần lo lắng nói.

“Đại soái, quan trọng là thời cơ.

Lúc cơ hội đến. nhất định phải nắm lấy hắn.

Chúng ta đã chuẩn bị được bảy phần, lương thực đầy đủ. vũ khí cũng đủ. chỉ duy nhất thiết là binh lực.

Có điều năm này Hà Bắc xuân đến sơm. ta đoán năm nay Hà Bắc chắc chắn đại hạn.

Vậy chúng ta hãy thừa cơ lúc ấy chiêu thu nguồn binh từ bọn dân vùng hạn. giải quyết vấn đề nan giải này.

Hơn nữa loại hương hoa trợ tình này hiệu quả chắc không nhanh đến thế, chúng ta vẫn còn thời gian.”

Lúc này, một thân binh ngoài cửa bẩm báo: “La dược sư đã đến.”

“Mời hắn vào đây!”

Một chốc sau. một ông lão cao to mập mạp, sắc mặt hồng hào người mặc lam bào đi vào.

Hắn là một kỳ nhân giang hồ, rất tinh thông việc dùng các loại thuốc lạ.

Ba năm trước được An Lộc Sơn thu nạp, lão tự xưng mình họ La. mọi người đều gọi lão La dược sư.

Hoa tình trợ tình chính là một kiệt tác xuất phát từ tay lão.

La dược sư đi lên thi lễ: “Tham kiến đại soái!”

An Lộc Sơn vội cười nói: “Dược sư không phải khách sáo!

Mời ngồi! mời ngồi!”

La dược sư ung ung dung dung ngồi xuống, hỏi: “Không biết đại soái tìm ta có dặn dò gì?”

“Ta muốn hỏi người xem loại hương hoa trợ tình thứ hai đã được bào chế xong chưa?”

La dược sư cười ha hả: “Năm ngoái ta đã bào chế xong, hiệu quả phi phàm, cường độ của nó gấp đôi loại ban đầu.

đại soái cứ yên tâm mang đi.”

Dựng lại một chốc, lão kinh ngạc hỏi: “Không lẽ loại đầu kia đã dùng xong?

Đó là lượng của những năm năm cơ mà?”

“Nghe nói hiệu quả không tốt. muốn có loại khác.”

“Hiệu quả không tốt?”

La dược sư lẩm bẩm một lúc. lão bỗng nhiên cười lạnh nói: “Nếu không uống thuốc theo quy định của ta. hiệu quả sẽ không thể tốt.

Theo ta đoán chắc do quá tham lam. lúc nào cũng dùng liều gấp đôi, cuối cùng phát hiện không chịu nổi. lại quay trở lại liều ban đầu, nên mới nói hiệu quả không tốt.”

An Lộc Sơn chau mày, có phần lo lắng nói: “Nếu cứ dùng liều gấp đôi thế này, vậy thuốc mới lần này liệu có đạt được hiệu quả ta mong muốn không?”

“Không sao!

Đại soái cứ yên tâm. thuốc mới của ta lần này đã thử nghiệm hai năm. hiệu quả rất mãnh liệt, hơn nữa điểm bất lợi kia lại càng được giấu kỹ, ngày thường khó mà cảm nhận được, nhất định sẽ khiến đại soái vừa ý.”

“Được!

Ngươi nhất định phải đưa thuốc cho ta. ta phải lập tức đưa đến Trường An.”

“Được!

Ta sẽ đi lấy liền.”

Nói xong.

La dược sư vội vã cáo từ.

Thấy bóng hình của lão ngày càng xa dần.

Cao Thương mới khẽ hỏi: “Đại soái, người này biết quá nhiều, giữ lại sẽ là hậu hoạn.”

An Lộc Sơn cười nham hiểm: “Ta biết rồi. ta sẽ không giữ hắn.”

“Ngoài ra, Lưu Lạc Cốc Trường An cũng đang hối chúng ta nên nhanh chân lên. không được để lỡ thời cơ.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 315:Sự kiện đột xuất

Bao nhiêu việc trọng đại thường là do sự cố dẫn đến.

Chiến dịch Thổ Phồn vốn định là đầu tháng bảy khai chiến, nhưng vào ngày mười tháng sáu. một trận hỏa hoạn đã làm loạn tất cả mọi sắp xếp của vương triều Đại Đường.

Đêm ngày mồng mười tháng sáu, kho dự trữ binh khí Vệ úy Tự gần Thuận Nghĩa môn tại hoàng thành Trường An xảy ra hỏa hoạn đột xuất, thế lửa ngất trời, khói đặc cuồn cuộn.

Hàng vạn binh sĩ đóng quân tại hoàng thành khẩn cấp đến cứu, nhưng do thiếu nguồn nước, cuối cùng cũng không thể dập tắt lửa.

Lửa lớn liên miên còn nuốt chửng hết mấy đội ngũ đến diệt hỏa. cuối cùng lây lan đến kho, bốn mươi bảy vạn binh khí tích lũy mấy mươi năm nay cuối cùng bị hủy sạch.

Một đêm lửa lớn. toàn Trường An ai ai đều biết, nhất là trong hoàng thành nội. bọn triều thần lại càng thổn thức bất an.

Trời vừa sáng đã có vô số triều thành chạy đến hoàng thành đả thính tin tức.

Tất cả cửa lớn của hoàng thành đều đóng kín. không một ai có thể đi vào để thị sát tình hình, chỉ có được vài tin từ miệng bọn lính gác. trận hỏa hoạn không chỉ tiêu hủy toàn bộ kho vũ khí. ngay cả Đại Lý Tự bên cạnh cũng bị liên lụy, phần lớn kiến trúc bị hủy, thậm chí vô số người bị thương vong, vì hỏa thế quá lớn đã không cách gì thống kê, đã biết có hai trăm mấy người bị thiêu chết.

Tính nghiêm trọng của vấn đề không chỉ là trận hóa hoạn này thảm khốc thế nào, mà là bốn mươi bảy vạn binh khí.

đó là toàn bộ võ trang trụ bì của Đại Đường.

Trong trận lửa này bị thiêu hủy, không biết phải bao nhiêu năm mới có thể khôi phục, hơn nữa một phần trong đó còn đương chuẩn bị chuyển đến Lũng Hữu bị chiến, không ngờ chưa kịp chuyển đi thì gặp hỏa hoạn, như thế sẽ ảnh hưởng nghiêm trong đến chiến dịch Thổ Phồn.

Lý Long Cơ giữa đêm bị gọi dậy, địa thế Đại Minh cung tương đối cao.

Người có thể nhìn thấy rõ ràng hiện trường hỏa hoạn, đó người đã hạ lệnh cứu hỏa. nhưng quân đội đã không còn cứu vãn được gì.

Điều này khiến người nổi cơn lôi đình, không đợi đến mai, liền đã hạ chỉ miễn chức Vệ úy tự khanh,thiếu khanh, đến chức thự chính bát phẩm cũng không thoát.

Mấy mươi quan viên đều bị cách chức điều tra.

Người còn hạ lệnh Ngự Sử đài, Hình bộ, Đại Lý tự tam tư hội thẩm, nghiêm tra nguyên nhân vụ hỏa hoạn.

Còn vấn đề ảnh hưởng đến chiến dịch Thổ Phồn, Lý Long Cơ đã cho ý chỉ khẩn cấp đến Lũng Hữu hỏi ý kiến của Ca Thư Hàn.

Thánh chỉ đã dùng phương pháp ngựa nhanh tiếp sức gửi đến, sau ba ngày đã đến Thiện Châu, kỳ thực vào tối ngày hôm sau khi xảy ra đại hóa.

Ca Thư Hàn đã biết được tin từ bồ câu phía Trường An gửi đến.

Bốn mươi tám vạn binh khí bị hủy, điều này quả thực khiến Ca Thư Hàn than thở một thời gian.

Việc này đương nhiên ảnh hưởng đến chiến dịch Thổ Phồn của hắn.

đánh trận là phải tiêu hao binh khí. mà kho binh khí của hắn đã không còn bao nhiêu hàng tồn. chỉ mong đợi binh khí từ Trường An vận chuyển đến.

Giờ Trường An không còn binh khí để vận chuyển, vậy cũng có nghĩa là vật tư quân sự không đủ. dự trù của hắn đã xuất hiện lỗ hổng.

Đánh trận có thể đánh, dẫu sao trong tay mỗi binh sĩ đều có binh khí, nhưng khả năng tất thắng lại không có.

Dù thế đi chăng nữa, với Ca Thư Hàn.trận chiến dịch này cũng không đánh không được, nếu thắng thì Ca Thư Hàn hắn sẽ trở thành danh tướng đã triệt để diệt trừ hậu họa Thổ Phồn, lưu danh thiên cổ,và phong hiệu Tây Bình Quận vương cũng là vật trong túi của hắn.

Hắn đã nhịn đủ rồi.

An Lộc Sơn.Cao Tiên Chi,Lý Khánh An đều được phong làm quận vương, chỉ duy Ca Thư Hàn hắn không được.

Hắn không phục, nhất định phải đánh thắng trận này.

Khi ý chỉ hỏi han tình hình của Lý Long Cơ vừa đến. hắn đã lập tức hồi thư cho Lý Long Cơ.

“Đánh!

Chiến dịch Thổ Phồn vẫn đánh không hoãn, hơn nữa phải xuất binh sớm hơn nửa tháng, hai mươi tháng sáu xuất binh!”

Bộ máy chiến tranh đang từ từ chuyển bánh, mười vạn quân của hai đại tiết độ sứ Lũng Hữu và Hà Tây đang đi về phía tây Hà Hoàng Cốc tập kết.

Đi qua Thạch Bảo thành, vượt qua cốc địa Đại Phi Xuyen. từng đội kỵ binh, từng chiếc xe ngựa chất đầy vật tư. xe bò, lương thảo, lều trại, quân phụ. hia da, thịt bỏ dễ đã làm sẵn. và đủ các loại binh khí và rượu mạnh chống hàn.

đủ các loại thuốc men đều đang không ngừng vận chuyển.

Trong con đường Đường Phổ không còn thương lữ. có chăng chỉ là từng đoàn quân đội hùng dũng.

Chiều hôm đó, chủ soái Ca Thư Hàn dùng sự yểm trợ của ba ngàn quân thiết kỳ của quân Lũng Hữu đến Bạch Thạch thành Đại Phi Xuyên.

Bạch Thạch thành do Ca Thư Hàn hạ lệnh xây vào năm ngoái, gần một năm nay mới hoàn thành, dùng để tích trữ vật tư quân dụng, vì được xây bằng đá nên có mà trắng mà được tên Bạch Thạch thành.

Bạch Thạch thành là một trong các đại bổn doanh hậu cần lớn nhất của Ca Thư Hàn. nơi đây tích trữ năm mươi vạn thạch lương thực và phần lớn vật tư quân dụng, Ca Thư Hàn đã phái năm ngoài quân canh giữ tại đây.

Xa xa, Ca Thư Hàn đã nhìn thấy Bạch Thạch thành sừng sững, hắn cười cười nói với Cao Thích bên cạnh: “Tiên sinh nghĩ sau trận chiến Thổ Phồn này, Bình Tây quận vương có thể vào tay ta không?”

Cao Thích cũng cười nòi: “Nếu chỉ nói về kinh nghiệm.

đại soái chỉ thua mỗi An Lộc Sơn. và thậm chí hơn cả Cao Tiên Chi.

Nhưng luận chiến công,tên tướng thua trận nhiều lần như An Lộc Sơn làm sao so với đại soái, hắn ngoài nịnh bợ hơn đại soái, ngoài ra chẳng được tích sự gì. nên thuộc hạ hoàn toàn không lo vương tước của đại soái, chỉ là sớm hay muộn, có điều..."

“Có điều thế nào?”

Ca Thư Hàn liếc nhìn hắn.

Cao Thích thở khẽ: “Có điều thuộc hạ lại cảm thấy Hà Đông Tiết độ sứ thuộc về ai chắc cũng khiến đại soái cảnh giác cao độ.”

“Ý ngươi là việc để một thân vương nhậm chức ư?”

Ca Thư Hàn bất cần nói: “Những tên thân vương quen sống trong lụa là kia có thể ngồi từ xa điều khiển, rồi được cái tên sáng lóa này, nhưng nếu nói đến điều binh đánh trận thực tế,bọn họ e rằng chỉ có đứng sang một bên mà nhìn.”

“Đại soái, thân binh tuy dẫn binh không ổn. nhưng lại đều là cao thủ đoạt quyền tranh lợi.

Thuộc hạ nghe nói Thánh thượng lại vừa nhậm mệnh cho thập lục vương Lý Lân thực lãnh Dương Châu đại đô đốc, tiết chế Giang Hoài phủ binh, thuộc hạ lo là đấy sẽ trở thành xu hướng.”

Ca Thư Hàn trầm mặc một lúc, Vĩnh vương Lý Lân thực lãnh Dương Châu đại đô đốc tối qua hắn đã nghe nói đến, Giang Hoài có thể nói chính là vùng binh phủ duy nhất của Đại Đường, và còn có vài vạn người.

Hiện giao cho Lý Lân khống chế, vậy có thể nói việc Vinh vương xuất nhậm Hà Đông Tiết độ sứ chẳng phải do Lý Long Cơ nhất thời ấm đầu quyết định mà ra, mà là trù bị đã lâu. là một trong số các bước kế hoạch mà người đã tính toán sẵn.

Lý Mạo làm Kinh Châu đại đô đốc kỳ thực cũng là một móc xích trong đó, nắm giữ Kinh Thương!

Vậy bước tiếp theo sẽ là đâu?

Là Ba Thục hay là An Tây, hay nơi ấy giờ cũng đã có thân vương trấn thủ.

Lúc này, Cao Thích lại nói: “Đại soái, thuộc hạ còn nghe nói một tin, nói là Thánh thượng muốn phái Lương vương đến trấn thủ Lũng Hữu.”

Ca Thư Hàn giật mình, vội hỏi: “Là Lương vương nào?”

Trường An có hai Lương vương, một là con trai Vũ Hiền Nghi Lý Tuyền nguyên được phong là Lương vương, năm Thiên Bảo thứ chín đôi phong thành Tây Lương vương, còn người thứ hai chính là cựu thái tử Lý Hanh, sau khi bị phế truất đổi phong là Lương vương.

Trong lòng Ca Thư Hàn bỗng chốc hồi hộp.

Năm xưa Lý Long Cơ định ra năm nơi cần thân vương trấn thủ, trong đấy không có Lũng Hữu giúp hắn thở phào, không ngờ giờ lại nghe được tin này, quả thật khiến Ca Thư Hàn giật mình, không lẽ Lý Long Cơ cũng có ý thu hồi quân quyền của mình ư?

Tin này phảng phất như một hạt giống gieo sâu vào tận đáy lòng Ca Thư Hàn,trong lòng hắn bắt đầu có phần lo lắng.

Vào trưa.

Ca Thư Hàn đã đến Bạch Thạch thành.

Thôi Nham binh mã sứ trú phòng nơi này đã phóng ra. khom mình thi lễ với Ca Thư Hàn nói: “Tham kiến đại soái!”

“Thôi tướng quân, lương thực đã đến được bao nhiêu?”

“Bẩm đại soái, đã đến ba mươi vạn thạch, lều trại được năm ngàn. cổ khô và các vật tư khác đều đã đến gần một nửa.”

“Được!

Hãy đưa ta lên thành quan sát.”

Dưới sự hướng dẫn của Thôi Nham.Ca Thư Hàn đi vào Bạch Thạch thành, sau khi lên tường thành, từ cao nhìn xuống, trong thành đã chất đầy đủ các loại vật tư. những bao tài lương thực đã đóng gói chồng chất lên nhau, vô số dân phu được thuê từ khắp nơi Lũng Hữu đương bận rộn vận chuyển vật tư. trong rất ư tấp nập nhộn nhịp.

Khâu chuẩn bị vật tư phần nào khiến Ca Thư Hàn vừa lòng.

Lúc này .hắn nhìn ra xa xa. phía đấy là những dãy núi trùng điệp không thấy tận cùng, không biết Lý Khánh An giờ đã chuẩn bị đến đâu?

Lá thư mà đích thân Ca Thư Hàn viết cho Lý Khánh An là vào ngày mười bảy tháng sáu, dùng cái giá là làm sáu con ngựa tốt phải mệt chết dọc đường để hỏa tốc đưa đến Quy Tư, còn Lý Khánh An cũng vừa may ở Quy Tư.

Lý Khánh An đã an bài việc ở Toái Hiệp xong, đương đi cùng đội vận chuyển lương thảo đến Quy Tư.

Lý Khánh An phụ trách tây tuyến của chiến dịch Thổ Phồn lần này.

Theo kế hoạch hắn đính, không chỉ phòng ngừa Thổ Phồn đông viện, mà còn phải triệt đệ tiêu diệt quân Thổ Phồn tây tuyến, giải trừ hậu hoạn của Đại Đường về sau.

Vì thế hắn đã bắt tay chuẩn bị từ vài tháng trước đây.

Chiến dịch tây tuyến lần này được tấn công tử hai hướng, tổng cộng xuất binh năm vạn.

đi từ Vu Điền nam hạ. vòng qua phía nam Tát Bì Trạch, chặn đường lui của quân Thổ Phồn, đường này do phó đô hộ Phong Thường Thanh làm chủ tướng; còn đường con lại sẽ tấn công trực diện, từ phía nam Sa Châu tấn công quân Thổ Tát Bì Trạch.triệt để nhổ đi cục u độc của Thổ Phồn tại An Tây, chính diện tấn công sẽ do Lý Khánh An làm chủ soái.

Chiến dịch lần này, Lý Khánh An vốn dùng phương pháp lão binh dẫn tỉnh binh, để mong rèn luyện thêm cho tân binh, nhưng Phong Thường Thanh lại cho rằng địa thế chiến trường quá cao, e rằng tân binh chưa thể thích nghi, kiến nghị dùng binh cũ là chỉnh.

Lý Khánh An cũng đã tiếp thu kiến nghị, từ Sơ Lặc.

Toái Hiệp điều bốn vạn tinh binh phối hợp một vạn quân đội đóng tại Quy Tư. tổng cộng năm vạn đại quân.

Một tháng trước, Phong Thường Thanh đã dẫn hai vạn quan nam hạ Vu Điền.

Hôm nay Lý Khánh An sẽ cùng Khánh Vương đến Sa Châu, mà ngay lúc này Ca Thư Hàn lại đưa thư đến.

Đối với nguyên nhân phát binh Thổ Phồn sơm hơn nữa tháng, Lý Khánh An cũng vừa mới được biết.

Hán Đường hội Trường An cũng đã rất kịp thời gửi tình báo cho hắn.

Vũ khí thự đại hỏa, thiêu hủy bốn mươi bảy vạn binh khí, nên nói là việc này ngoài khiến triều đình thỉu não ra. chứ với bất kỳ đại thần biên quan có dã tâm đều đáng mừng thầm.

Nó cũng có nghĩa là khả năng bình ổn phản loạn của triều đình sẽ giảm thiểu đi nhiều.

Tin này đương nhiên cũng là điều Lý Khánh An muốn nghe. hơn nữa hắn còn biết việc này do ai làm.

Ngoài An Lộc Sơn ra, không còn ai khác, nhưng so với việc binh khí bị thiêu hủy, hắn lại hứng thú với việc biến đổi nhân sự của các thân vương.

Ba vạn đại quân từ quy tư xuất phát về hướng Sa Châu, ba vạn đại quân này do một vạn hai ngàn kỵ binh, năm ngàn nỏ binh, ba ngàn xa nỏ binh cùng một vạn bộ binh tổ thành.

Ngoài ra còn có một ngàn hơn quân xích hầu khinh kỵ.

Lý Long Cơ đã đồng ý.đến lúc ấy, bọn ngàn Đậu Lư quân trú tại Sa Châu cũng sẽ do hắn thống lĩnh.

Từ Quy Tư đến Sa Châu có hai con đường có thể đi, một là đi Y Châu qua tình hình hạp, quay về Ngọc Môn quan nam hạ.

Thứ hai là đi trực tiếp xuyên qua sa mạc Bồ Xương Hải. cũng chính là Lop Nor ngày nay, đi dọc Xích Hà. thẳng đến Sa Châu, và Lý Khánh An đã chọn đường này.

Ba vạn đại quân cùng xe chở vật tư đang hiên ngang rời khỏi Quy Tư hướng về Sa Châu xuất phát.

Lý Khánh An không cưỡi ngực mà ngồi trong chiếc xe ngựa rộng rãi của mình.

Dọc đường khẩn trương, phải vừa đi vừa xử lý công vụ.

Lần này Nghiêm Trang cũng đi chung hắn. trong khoang xe lắc lư lào đảo, Nghiêm Trang từ cửa xe nhìn ra xe Khánh vương xa ngoài trăm bước kia. hắn cảm thán nói với Lý Khánh An: “E rằng đã bị đại tướng quân đoán trúng, sau khi chiến dịch Thổ Phồn lần này kết thúc, Thánh thượng sẽ gia tăng quyền lực của Khánh vương.”

“Đấy là tác phong thường của người thôi, sẽ bố trí vào chỗ trước, sao đó từ từ gia tăng quyền lực, nếu không thì người để những thân vương này đến làm gì?”

Lý Khánh An cũng được tin Hà Đông Tiết độ sứ đang nhậm mệnh.

Hắn có tiến cử Trình Thiên Lý với Lý Dự. nhưng không được chấp nhận, mà là Vinh vương Lý Uyển được chức, e rằng đây mới là mục đích thật sự mà Lý Long Cơ để Lý Uyến nhậm chức Hà Đông Độ quan sát sứ.

Và cũng như thế, Vĩnh vương Lý Lân cũng được chức đại đô đốc Dương Châu, thống soái binh cận phủ. có điều binh phủ chủ yếu vẫn do Binh bộ khống chế.

Nếu Dương Châu đại đô đốc đổi là Hoài Nam Tiết độ sứ.vậy ý đồ của Lý Long Cơ càng rõ ràng hơn. dùng thân vương để khống chế quân biên thùy.

Đây có thể xem là một cải cách chế độ trọng đại.

Đây chắc hẳn là do tập đoàn thống trị của Đại Đường cuối cùng cũng ý thức được nguy cơ của việc quân lực quá tập trung tại vùng biên cương. nghe nói đây còn là kiến nghĩ của Dương Quốc Trung.

Nhưng Lý Khánh An biết, dù Dương Quốc Trung có suy nghĩ này, xuất phát của hắn cũng chẳng phải vì muốn giải quyết vấn đề tập trang binh lực quá. và quan nội trống vắng.

Mục đích của hắn chẳng qua là vì muốn đè nén hoàng thái tôn Lý Dự.

Tình hình này cũng giống như cục diện thời Minh sơ về sau. hoàng trưởng tôn ở trong làm hoàng đế,còn các thân vương ở ngoài dẫn quân.

Quyền lực của Lý Dự thậm chỉ còn không bằng Chu Duẫn Văn.

Chu Duẫn Văn chí ít còn có quân đội gần cả triệu người trong tay, còn Lý Dự có gì?

Lý Long Cơ lại có thể hôn dung đến thế ư?

Thật khiến người ta nghi hoặc!

“Đại tướng quân, thuộc hạ nghe nói Tây Lương vương Lý Tuyền sẽ đến trấn thủ Lũng Hữu.

đây có phải là Thánh thượng đương muốn đoạt quyền của Ca Thư Hàn không?”

“Rất có thể là vậy, sau khi chiến dịch Thổ Phồn kết thúc, nhưng chắc sẽ không làm liền, mà từng bước tiến hành, đi quá nhanh, Ca Thư Hàn đâu để yên!”

“Vậy đại tướng quân định sẽ đối với với người trước mặt đó thế nào?”

Mắt Nghiêm Trang liếc sang đội xe của Khánh vương.

Lý Khánh An đã nắm chắc phần thắng với nguy cơ này, hắn cười nhạt nói: “vấn đề này ta đã suy nghĩ. chỉ có thể dùng một chữ để giải quyết - kéo! ”

Nghiêm Trang ngỡ ngàng, hắn bỗng nhiên hiểu ra. tán thưởng: “Đại tướng quân quả thật sách lược quá cao, An Tây xa xăm, một đi một lại mất gần nửa năm. không giống Lũng Hữu và Hà Bắc, cách Trường An không xa, cứ để An Lộc Sơn và Ca Thư Hàn hứng đòn trước, kéo đến cuối cùng thì cũng đâu vào đấy!”

Lý Khánh An lắc lắc đầu.

“Đâu vào nấy là điều không thể, cùng lắm là có thể tạm thời trì hoãn bạo loạn xảy ra, hoặc không chừng người sẽ hạ thủ với An Tây trước.”

Nói đến đây, Lý Khánh An lại thở dài: “May mà ông trời đã chiếu cố ta, cho một thân vương ngu xuẩn đến đây, như thế. ta cũng có thể từ tốn mà bố cục.

để tên ngốc này làm bia đỡ đạn cho ta trước.”

“Có điều đại tướng quân cũng không được quá sơ ý, Khánh vương ngốc nghếch chắc Thánh thượng đã biết, nên chúng ta phải để phong người dùng kế giương đông kích tây, bề mặt thì giao quyền cho Khánh vương, thực chất lại ngấm ngầm phá An Tây quân từ bên trong.”

“Ý ngươi là, người sẽ dùng người trong nội bộ An Tây quân để đối phó ta?”

“Đại tướng quân, việc như thế này nhất định không thể có một sơ hở nhỏ, một con muỗi cũng không thể để lọt.

Tướng quân quên rằng người nếu đã có thể dùng Ca Thư Hàn để thay Vương Trung Tự. thì cũng có thể dùng người khác để thay thế tướng quân. chỉ cần có khả năng này xảy ra. chúng ta đều phải đề phòng, đại tướng quân giờ đã cưỡi lên lưng cọp khó mà leo xuống.

đành phóng lao theo lao, dù cuối cùng cũng có khả năng mất mạng dưới nanh cọp, nếu đã như thế đại tướng quân tuyệt không thể sơ ý!”

Lý Khánh An ngầm tán thưởng.

Nghiêm Trang này quả là cao thủ âm mưu. không những có thể thiết kế người khác, mà còn có thể phòng ngự.

Lời của hắn không thể không nghe, Khánh An trầm ngâm một lúc bèn hỏi: “Ngươi nghĩ ai là người có khả năng nhất?”

“Ta cũng đã từng suy nghĩ, người này vừa phải có uy danh trong quân An Tây, lại thực chắt nắm quân quyền, hơn nữa lại còn là người không thể là người đại tướng quân đề bạt. một trong hai người có khả năng lớn nhất là Lý Tự Nghiệp. nhưng hắn giờ đang luyện binh tại Thạch Quốc, trong tay không quân quyền, khả năng không cao lắm.

Ta đoán chắc là người còn lại, với hắn. tướng quân không thể không phòng.”

“Người mà ngươi nói là...”

Lý Khánh An có phần hiểu ý của Nghiêm Trang. hắn chỉ chỉ về hướng nam.

Nghiêm Trang gật gật đầu nói: “Ý thuộc hạ đương là người này.”

Dừng lại một lúc, hắn lại cười nói: “Có điều, nói qua thì cũng nói lại. thương đâm thẳng dễ tránh, tiễn bắn lén khó phòng.

Nếu có đao đâm thẳng này .thì đại tướng quân tuyệt không thể dễ dàng hủy cây thương này đi! ”

Lúc này, một con người phóng nhanh đến. tên đấy là một binh sĩ đương chấp tay chào: “Đại tướng quân.

Khánh vương điện hạ có mời!”

“Ta biết đi, ta sẽ đi liền.”

Nghiêm Trang cũng cười nói: “Vậy thuộc hạ trở về xe ngựa đây, ta hơi mệt. muốn ngủ một giấc.”

Lý Khánh An xuống xe, nhảy lên một con ngựa khác đuổi theo xe ngựa của Khánh vương.

Từ xa xa đã nhìn thấy bộ mặt béo tròn của Khánh vương lộ ra ngoài cửa sổ xe vẫy tay với hắn.

Nụ cười của hắn đắc ý như một cậu thiếu niên vừa làm việc xấu.

Khánh vương nghe Diêm Khải kiến nghị di cư đi Đôn Hoàng, trong lòng hắn chỉ nghĩ cách Trường An càng xa càng tốt. nhưng Diêm Khải lại khuyên hắn nên rời xa Biên Lệnh Thành, không chừng tên hoạn quan này sẽ tiết độ việc xấu hắn làm ở An Tây với người bên Trường An. hơn nữa ở Đôn Hoàng, tương lai hắn có thể từ từ di dời về Lương Châu.

Lũng Hữu.

Từng bước một. từ Quy Tư đi về hướng tây.

Và quan trọng hơn.

Khánh vương không ý thức được dụng ý thật sự của phụ hoàng phái hắn đến An Tây là giám sát Lý Khánh An.

Trong mắt hắn.

An Tây có giám quân là đủ. hắn chẳng qua là bị đày đến đây.

Đày hắn đi chẳng qua là một thủ đoạn để phụ hoàng bảo vệ hoàng trưởng tôn.

điều hết các hoàng thúc đi để sau này Lý Dự dễ dàng lên ngôi.

Vì hắn hận thấu cái đất An Tây, nên khi Diêm Khải kiến nghị hắn đi Đôn Hoàng, hắn đã không chút do dự nhận lời.

Giờ cuối cùng cũng phải rời Quy Tư. trong lòng Lý Tông mừng như mùa xuân hoa nở, chỉ hận không thể mọc cánh mà bay đi đi Đôn Hoàng.

“Điện hạ. người tìm ta à?”

Lý Khánh An phi mã lên trước chấp tay chào.

Có thể do không thân thiết gì Dương Quốc Trung.lòng thù hận của Lý Tông với Lý Khánh An cũng bớt đi nhiều, hơn nữa sau khi đến An Tây, Lý Khánh An chiếu cố hắn nhiều chỗ, nên hắn thấy cũng tạm ổn.

Và những thị thiếp của hắn. mỗi người đều nhận được lễ vật quý giá của phu nhân Lý Khánh An.

Vì thế ai ai đều nói điều hay của Lý Khánh An với hắn. ngày này qua ngày khác, thái độ trong lòng với Lý Khánh An cũng không khỏi thay đổi dần.

Hắn thấy Lý Khánh An thái độ cung kính, trong lòng vừa lòng liền chỉ chỉ xe ngựa cười nói: “Mấy thị thiếp của ta muốn biết, chỗ ở của bọn ta tại Đôn Hoàng đã được an bài chưa?”

“Điện hạ yên tâm.

Đôn Hoàng vốn có vài cung điện không tồi, ta đã phái người đến tu sửa lại. hơn nữa đều là cung điện của người Hán.đãm bảo điện hạ vừa ý, ngoài ra. ta còn bảo đảm an toàn của điện hạ.”

Đây chính là mục đích của Lý Tông.hắn vừa tán ngẫu với bọn thị vệ bên cạnh, nghe nói hành lang Hà Tây có được nhiều mã tặc Khương Hồ.

Tháng trước có vài trăm hộ di dân bị mã tặc tập kích giết hơn trăm người, cướp đi hai mươi mấy người nữ tử trẻ, hơn nữa Sa Châu cũng có mã tặc.

Bọn chúng đều xuất hiện như gió.

Lý Tông nghe mà phát hoảng. nếu Lý Khánh An đã nhắc đến việc này, thì hắn cũng vội nói: “Ta nghe nói hành lang Hà Tây có mã tặc. rất ư hung hãn.

đại tướng quân chuẩn bị sẽ bảo vệ ta thế nào?”

Lý Khánh An nhìn nhìn hai bên khẽ giọng nói: “Gọi là mã tặc, kỳ thực họ đều là quân đội Hà Tây, theo như ta biết, mã tặc Sa Châu có quan hệ với Đậu Lư quân, những điều này đều là bí mật được công khai, ta hận đã lâu nhưng ta là An Tây Tiết độ sứ. không được nhúng tay vào việc Hà Tây, và ta sẽ thừa cơ hội bảo vệ điện hạ lần này, xuất binh năm ngàn bảo vệ điện hạ an toàn, đồng thời thừa cơ tiêu diệt tặc phỉ.”

“Vậy được, được thế ta cũng yên tâm!”

Có thể thấy câu nói này chưa đủ biểu đạt lòng mình.

Lý Tông cười nói: “Đại tướng quân yên tâm. ta sẽ thượng thư Thánh thượng, nói lời đẹp giúp đại tướng quân.”

“Ý tốt của điện hạ.

Lý Khánh An xin đa tạ tại đây! ”

Lý Khánh An xuống ngựa thi lễ cảm tạ với hắn. thái độ cung kính khác thường. khiến vài thị thiếp trong xe ngựa của Lý Tông không khỏi phì cười.

Tát Bì Trạch là một hồ cao nguyên rộng lơn nằm phía nam Sa Châu, phía nam núi A Nhĩ Kim.

Tuy nó nằm trong vùng quản hạch của Sa Châu, nhưng trên thực tế nó cách Đôn Hoàng những một ngàn dặm. bị mạch núi A Nhĩ Kim tuyết trắng bao phủ cách trở.

A Nhĩ Kim Sơn hùng vĩ. cũng ngăn trở con đường bắc tiến của Thổ Phồn, và cũng vì nguyên do này, Tát Bì Trạch tuy có hai vạn quân Thổ Phồn đóng căn cứ. nhưng bọn họ cũng khó mà tiến công Đôn Hoàng.

Ngược lại, Tát Bì Trạch cách An Tây rất gần, có thể dọc theo sông Tả Mạt đến Bá Tiên trấn, trong lịch sứ quân Thổ Phồn đã từ con đường này xâm nhập vào An Tây.

Trận chiến xảy ra vào năm Thiên Bảo thứ mười hai Bá Tiên trấn chính là bối cảnh này.

Đương nhiên, Lý Khánh An không đi qua Bá Tiên trấn nam hạ vì hắn muốn mượn độ Sa Châu, từ đó khống chế Đôn Hoàng trọng trấn bắc bộ hành lang Hà Tây, nhưng quân Thổ Phồn đi đánh Tát Bì Trạch thật sự còn phải từ Bá Tiên trấn xuống tay.

Như thế ốc đảo nằm giữa Bá Tiên trấn và Đôn Hoàng huyện có một trạm chuyển bổ cấp quan trọng.

ốc đảo này nằm phía tây năm Bồ Xương hải. giữa đoạn trung của Tả Mạt hà. phía bắc A Nhĩ Kim sơn. cũng chính là Nhược Khương huyện ngày nay.

Nơi đây có một thảo nguyên bát ngát, có nguồn nước băng tuyết tan chảy, cỏ xanh tươi tốt. là một mục trường phì nhiêu.

Quân Đường tu kiến bốn tòa thành bảo tại đây để khống chế vùng ốc đảo này, đó là Bồ Đào thành.

Thất Đồn thành.

Hưng Hợp thành.

Nỏ Chi thành, và mỗi thành có vài trăm người lưu giữ.

Hai tháng trước, một đội quân xích hầu ba trăm người đã đến đây.

Thủ lĩnh đội quân xích hầu này chính là Tần Hải Dương đã lập chiến công hiển hách trong trận chiến thành Đát La Tư. hắn vì chặn bạc trắng của Đại Thực có công mà được thăng làm trung lang tướng.

Lần này hắn từ Toái Hiệp đến đây, nhiệm vụ của hắn chính là giám sát động tình quân Thổ Phồn Tát Bì Trạch.

Chiều ngày hôm nay, Tần Hài Dương đang dẫn ba trăm quân kỵ binh xích hầu, dọc theo sông Tả Mạt phóng về Tát Bì Trạch.

(* Trong lịch sử trận hỏa hoạn của Binh khí thự đáng nhẽ xảy ra vào tháng mười năm Thiên Bảo thứ mười, vì do tình tiết trong truyện cần, nên đã được dời trễ lại nửa năm.)

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 316: Chiến dịch Thổ Phồn ( Thuợng )

Tát Bì Trạch nằm ở giữa dãy núi A Nhĩ Kim Sơn và dãy núi Côn Lôn. là một cao nguyên sông ngòi, bốn phía là bãi cỏ và đồi núi mênh mông, phương xa núi non trập trùng, bị tuyết trắng bao phủ, khí hậu nơi đây ấm áp, có nguồn nước ngọt dồi dào, có cao nguyên bằng phăng được phủ đầy cô xanh, có dãy núi cao và dốc ngãn trở không khí lạnh tràn xuống phía nam.

Đối với người Thổ Phồn quanh năm suốt tháng sinh sống trên cao nguyên. nơi đây chính là một bãi cỏ lý tưởng dành cho việc chăn thả.

ở trên bản đồ Đại Đường, dãy núi Côn Lôn mới là đường ranh giới giữa Đường - Phồn, vì vậy mảnh đất thảo nguyên tươi đẹp kẹp giữa hai dãy núi này phải là lãnh thổ Đại Đường, nó thuộc sự quản hạt của Sa Châu, nhưng trên thực tế, từ thời đại của Võ Tắc Thiên sau khi quân Đường thu phục An Tây, mảnh đất này cho đến bây giờ vẫn chưa thu hồi được.

Người Thổ Phồn ở trong này đóng trú trọng binh, mấy chục năm trôi qua. trọng tâm giao chiến của Đường - Phồn trước giờ vẫn ở phương đông, hai nước ở An Tây trên cơ bản vẫn không hề xảy ra việc gì.

Đại Đường cũng đã mặc nhiên chấp nhận việc người Thổ Phồn chiếm lĩnh mảnh đất này.

Nhưng từ khi quân Đường đại thắng ở tuyến đông Thạch Bảo thành, ưu thế chiến lược của hai nước không ngừng lệch sang phía Đại Đường, ở chiến trường Lũng Hữu.

Ca Thư Hàn thận trọng từng bước một. ép sang phía nam. chiếm lĩnh Đại Phi Xuyên và lưu vực Thanh Hải.

đồng thời ép dồn sang khu vực Cửu Khúc; ở chiến trường Kiếm Nam.

Cao Tiên Chi đại bại liên quân Thổ Phồn nam Chiếu, đem thế lực Thổ Phồn đuổi ra khỏi nam Chiếu, đồng thời sang phía tây thu phục các vùng đất Tùng.

Đang.

Cưng.

Nhã đã bị Thổ Phồn chiếm lĩnh, còn tuyến phía tây đại thắng Đại - tiểu Bột Luật, thế lực của người Thổ Phồn bị đuổi ra khỏi Thổ Hỏa La. hơn nữa Tán Phổ Thổ Phồn tuổi nhỏ, mấy vị đại thần có thực quyền tranh quyền đoạt thế, khiến cho Thổ Phồn gặp phải cơn sóng lớn mà trăm năm nay chưa từng xảy ra.

Chính bởi ưu thế chiến lược này, khiến cho Đại Đường một lần nữa lại phát động chiến dịch Thổ Phồn, ở phương đông đòi chiếm lĩnh Cửu Khúc, Bách Hải; ở phía tây bèn đòi thu phục khu vực Tát Bì Trạch mà người Thổ Phồn đã chiếm cứ gần năm mươi năm nay, đem người Thổ Phồn đuổi một cách triệt để về phía nam của dãy núi Côn Lôn.

Tháng sáu là tháng nóng nhất trong một năm.

ở các khu vực của An Tây đã là nắng nóng khắp nơi. nóng nực không chịu nổi, nhưng ở khu đất Tát Bì Trạch thì khí hậu ôn hòa như vào mùa thu, sớm và chiều còn có chút lạnh.

Sáng sớm hôm đó, một làn sương mù trắng xoá bao phủ phía trên cao nguyên, trong khu rừng rậm mênh mông sương trắng ngập tràn, ngẫu nhiên có đàn linh dương từ trong rừng nguyên thủy nhảy ra. từng đàn từng nhóm đi đến bờ sông Thả Mạt uống nước, nơi đây cách Tát Bì Trạch khoảng chừng trăm dặm. rất hiếm có người lui tới.

Lúc này, một loạt tiếng vó ngựa dồn dập từ phương xa truyền đến. kinh động đến đàn linh dương và đàn nai đang uống nước bên bờ sông. chúng nó hoảng sợ vô cùng.

đồng loạt tháo chạy vào trong khu rừng nguyên thủy, ở bên rừng rậm tò mò nhìn về phía xa xa.

chỉ thấy một đội kỵ binh nhanh như điện chớp mà phi nước đại đến.

đây là gần trăm kỵ binh xích hầu của quân Đường, trang bị song mã. người cầm đầu chính là Tần Hải Dương, hắn đem ba trăm xích hầu chia làm năm đội, chia ra đi các nơi tra xét.

đội này của hắn có nhiều người nhất, chủ yếu chính là ven theo sông Thè Mạt mà tìm kiếm trung tích của người Thổ Phồn.

Lúc gần tối ngày hôm qua. bọn họ đã phát hiện một đội tuần tra của Thổ Phồn, nhìn từ vết vó ngựa xem. có lẽ là có khoảng mười lăm đến hai mươi người, bọn họ suốt dọc đường truy đuổi theo dấu vết đến đây, ngay tại vùng này, đã mất đi tung tích của đội tuần tra Thổ Phồn.

Tần Hải Dương ghìm con chiến mã lại, đưa tay ngang trán quan sát phía xa. phía xa là núi cao và thảo nguyên xanh mênh mông, cỏ nuôi súc vật mượt mà như tóc nối đuôi nhau trùng điệp, khu rừng rậm rạp mênh mông vô bờ bến. sông Thè Mạ lánh lấp gợn sóng giống hệt một đai ngọc chảy từ trong rừng rậm xuyên ngang qua. thảo nguyên vô cùng yên lặng, không có bất kỳ dấu vết nào của con người.

Hiện tại Tần Hải Dương là tướng lĩnh có chức vị cao nhất trong đội quân Xích Hầu của An Tây, kinh nghiệm xích hầu của hắn cực kỳ phong phú.

Phán đoán theo lẽ thường, nước sông theo hai bờ chảy xuyên qua trong rừng rậm. như vậy kẻ địch rất có thể sẽ mai phục ở trong rừng rậm. nhưng Tần Hải Dương lại nhìn sâu xa hơn một bước, từ khoảng cách giữa nước sông và rừng rậm liền phán đoán ra. mai phục thông thường đối với quân Đường cũng sẽ không có ảnh hưởng gì. khoảng cách từ bờ sông tới rừng rậm chừng trăm bước, nhưng tầm bắn của cung tên Thổ Phồn không đủ xa. việc lo lắng duy nhất là người Thổ Phồn dùng tên nỏ của quân Đường. nếu như vậy thì nhất định sẽ có sự nguy hiểm.

Tần Hải Dương trầm ngâm giây lát. liền nói với hai viên thuộc hạ: “Các ngươi đi xem xem. chú ý phòng hộ!”

Hai viên thuộc hạ đáp ứng một tiếng. phóng ngựa chạy dọc theo con sông lao về phía trước, chạy tới ven rừng rậm. hai người nhìn quan sát trong rừng rậm một lúc lâu.

đồng loạt giương cung cài tên. bắn vào sâu trong rừng rậm. tên mà bọn họ bắn ra chính là một loại tên nhọn rít gió, cũng là dùng hỏa dược phối nên. do không khí trên cao nguyên quá loãng.

đã ảnh hưởng rất lớn đến việc đốt cháy hỏa dược, nhưng loại tên nhọn này lại vì ít hỏa dược mà không chịu ảnh hưởng, nó sau khi được bắn ra có thể phát ra tiếng rít gió sắc nhọn, mang đến tác dụng đả thảo kinh xà. là vật dùng cho việc dò xét rất hiệu quả của quân xích hầu.

chỉ nghe hai tiếng rít gió sắc nhọn vang lên. phía trên không của khu rừng rậm không có tiếng chim vì kinh sợ mà vỗ cánh bay, mà lại thấp thoáng nghe thấy vài tiếng chiến mã hí vang, ngay sau đó mười mấy kỵ binh Thổ Phồn từ trong rừng rậm hoảng sợ chạy ra. dọc theo sông mà chạy xuống phía hạ lưu.

“Mười tám viên kỵ binh!”

Tần Hải Dương lập tức thấp giọng ra lệnh: “Xông lên đi, một tên cũng không thể để cho chạy thoát.”

Hai trăm con chiến mã như đất bằng dậy sấm.

đồng loạt phóng ngựa chạy dọc theo bờ sông, chiến mã của xích hầu quân Đường đều là thuần chúng ngựa Ảrập, lại được tiến hành huấn luyện trong một thời gian dài trên cao nguyên, đã có thể thích ứng khí hậu của cao nguyên, tuy rằng còn không thể lặn lội đường xa trên cao nguyện lâu dài được, nhưng phi nước đại trong cự ly ngắn thì hoàn toàn không thành vấn đề, quan trọng hơn là tốc độ của chúng cực nhanh, giống hệt như đằng vân giá vũ vậy; mà chiến mã của người Thổ Phồn thì phổ biến với loại ngựa thấp bé. có khả năng chịu được rét lạnh cao nguyên, cũng có thể lặn lội đường xa. nhưng tốc độ không nhanh.

Một lát sau. kỵ binh Thổ Phồn liền dần dần bị quân Đường đuổi theo.

quân Đường hình thành một hình vòng cung. hai bên dần dần khép lại vào giữa. khi còn kém năm mươi bước nữa. quân Đường đã bắn tên. trăm mũi tên từ bốn phương tám hướng bắn về phía kỵ binh Thổ Phồn, áo giáp xích hai lớp của kỵ binh Thổ Phồn khó có thể chống đỡ được thấu giáp tiễn đặc chế nhỏ và nhọn của quân Đường, càng hiểm hóc nữa là chiến mã không thể nào tránh né, chỉ một thoáng. người ngã ngựa đồ cả đám. mười tám kỵ binh tuần tra của Thổ Phồn bị bắn ngã hơn phân nửa. chỉ có năm người còn đang chạy như điên, nhưng bọn họ không tránh khỏi tên bắn dày đặc của kỵ binh quân Đường, chỉ trong khoành khắc, năm người cuối cùng bị bắn ngã cả. quân Thổ Phồn hung hãn dị thường, tuy rằng bị bắn ngã. nhưng vẫn bò dậy rút trường kiếm ra mà sống chết với quân Đường.

“Giết!”

Tần Hải Dương lớn tiếng thét lên ra lệnh, hắn giục ngựa rạp mình phóng lên. một đao chém tới. máu văng tung tóe, một tên binh sĩ Thổ Phồn có ý định đâm chiến mã của hắn bị chặt đứt cổ, đầu người lăn xa đến hai trượng, quân Đường xuống tay tuyệt đối không lưu tình, đao chém tên bắn. mười tám viên quân tuần tra Thổ Phồn bị chém giết mười bảy người, chỉ để lại một người sống để tra hỏi quân tình.

Rất mau, kẻ sống sót liên tục khai ra một số tình hình, đội quân tuần tra Thổ Phồn này đang đi Bá Tiên trấn tra xét tình hình quân Đường, vì phát hiện xích hầu quân Đường mà quay về, hiện tại.

ở mảnh đất Tát Bì Trạch có khoảng hơn hai vạn quân đội Thổ Phồn, còn có mấy vạn dân du mục làm hậu cần đi theo.

Đây trên cơ bản đều là các tình báo mà quân Đường đã biết rồi. nhưng mà Tần Hải Dương vẫn có thu hoạch, đó chính là quân tuần tra Thổ Phồn đi Bá Tiên trấn thám thính, đây là việc mà trước kia chưa từng xảy ra. rất có thể là đã nghe thấy được chút thông tin gì đó.

Còn có một tình báo cũng khiến cho Tần Hải Dương chú ý, ba ngày trước có khoảng sáu ngàn quân Thổ Phồn và ba vạn dân du mục hậu cần đi theo đã rời khỏi Tát Bì Trạch, mà đi sang hướng tây, nguyên nhân không rõ.

Nếu quân Thổ Phồn phát hiện đội quân của Phong Thường Thanh, như vậy thì thuộc tình trạng khẩn cấp, sẽ không mang theo đàng dê và dân du mục làm hậu cần. mà sẽ là cấp tốc tiến đến ngãn chặn lại. nhưng bọn họ lại dẫn theo đàn dê để tiếp viện, như vậy, mỗi ngày hành quân cũng chẳng qua được mấu chục dặm.

điều đó không phải truỵ kích, có lẽ không phải là nhằm vào quân Đường, thế thì bọn họ định đi nơi nào?

Chẳng lẽ chính là đi Tiểu Bột Luật?

Tần Hải Dương trầm tư một lúc lâu. mặc kệ quân Thổ Phồn có phải đi Đại - Tiểu Bột Luật hay không, nhưng rất có thể sẽ gặp phải quân đội của Phong Thường Thanh, tình báo này bắt buộc phải được coi trọng.

Hắn lập tức chia quân ra ba đường, một trở về bẩm báo với Lý Khánh An. một tiếp tục đi về phía đông thám thính tình hình của mảnh đất Tát Bì Trạch, còn hắn thì dẫn hai mươi viên xích hầu quay đầu ngựa sang hướng tây nam mà đuổi theo.

Ngay lúc Tần Hải Dương phát hiện vết tích của quân Thổ Phồn, quân Đường tại Đôn Hoàng đã chỉnh quân xong, ba vạn quân An Tây chủ lực và bốn ngàn quân Đậu Lô trấn thủ ở Sa Châu, quân Đậu Lô là một trong tám đội quân Hà Tây, nó được quy định gồm bốn ngàn người, Hồ - Hán mỗi bên một nửa. nó chưa bao giờ có đủ quân số cả. nhưng cũng chưa bao giờ thiếu người, nó cũng giống như tất cả các biên quân khác ở trên danh sách của triều đình thì đủ quân số, triều đình cũng sẽ căn cứ theo quân số đó mà hàng năm trích cấp lương bổng cho quân Đậu Lô.

Nhưng trên thực tế, Đậu Lô chỉ có hơn hai nghìn người, các kỵ binh người Hồ sẽ không an tâm mà phục dịch cho quân đội. bọn họ cần phải chăn thả. cần phải ở chung với vợ con. bởi vậy, dưới sự thúc đây của mặt ích lợi nào đó. các kỵ binh người Hồ trên cơ bản đều chỉ tồn tại trên danh nghĩa mà thôi, còn trên thực tế thì không ở trong quân, về phần quân lương của bọn họ thì cũng phần lớn chảy vào trong túi tiền riêng của các quan quân, núi cao hoàng đế xa. cũng không có người đến tra xét bọn họ, cho dù có tra xét thì cũng tra không ra cái gì cả.

Lúc này kỵ binh người Hồ lại quay trở lại.

đó cũng chính là nguyên nhân trong mã tặc lại có lẫn quân đội.

Nhưng quân An Tây chợt đến đột ngột, đã phá hủy thể chế hỗn loạn của quân Đậu Lô, Sa Châu đô đốc Vương Thiện không kịp triệu hồi Hồ Kỵ, mà làm cho việc tham ô của hắn bị bại lộ, bị Lý Khánh An trọng đánh một trăm quân côn áp giải về triều đình, đồng thời dâng sớ vạch trần sự thật tham ô lương hưởng mấy vạn quan của hắn.

Vương Thiện dọc đường không lâu đã tự vẫn trong lồng giam, quân Đậu Lô toàn bộ sát nhập vào quân An Tây, Lý Khánh An lại mệnh đại tướng Thi Binh Quý xuất thán từ thân binh làm thống lĩnh thị vệ Khánh Vương; soái lĩnh ba nghìn quân mã thường trú Sa Châu.

Sau khi sắp đặt ổn thỏa mọi việc ở Sa Châu, quân An Tây lại lần nữa quay đầu về phía tây nam. men theo phía bắc A Nhĩ Kim Sơn rầm rộ xuất phát, xế chiều hôm nay, đại quân An Tây ngày đêm hành quân ba ngày đêm liền, cuối cùng đã đi tới Thất Truân thành - một trong bốn tòa thành phía bắc núi A Nhĩ Kim Sơn.

đại quân mệt mỏi vô cùng, bèn trú quân tại đây.

Trướng doanh dày đặc tầng tầng lớp lớp, từng vòng một nối tiếp ra bên ngoài, giống như một chiếc ốc xoắn khổng lồ, không có hàng rào doanh trại, gần nghìn viên binh trinh sát tuần hành rải đến mấy chục dặm xa.

ở giữa con trôn ốc khổng lồ này là các loại vật tư quân nhu các loại, ở chính giữa chính là đại trướng của trung quân.

Sau cơm tối, màn đêm bèn lặng lẽ buông xuống, tỉnh tú khắp trời giăng trên mảnh trời bao la. rải ra trong vũ trụ thần bí vô bờ bến. làm người ta cảm thấy thời gian ngắn ngủi và sự nhỏ bé của sinh mạng.

ở ngay dưới mảnh sao sáng lấp lánh này, trong đại doanh quân Đường tĩnh lặng như tờ, ánh đèn doanh trại u ám. binh sĩ mệt nhoài đều đã ngủ thiếp đi. chỉ có trong đại doanh trung quân vẫn là đèn đuốc sáng trưng.

Binh thám báo mà Tần Hải Dương phái trở về vừa mới chạy đến.

đang ở trong trướng bẩm báo với Lý Khánh An về quân tình Thổ Phồn mà quân xích hầu phát hiện được.

“Bọn thuộc hạ ở chỗ cách Bá Tiên trấn khoảng tám mươi dặm đã phát hiện lính tuần tra của Thổ Phồn, bọn chúng cũng phát hiện bọn thuộc hạ. trải qua hai ngày truy kích, bọn thuộc hạ ở nơi cách Tát Bì Trạch trăm dặm xa đuổi kịp toán quân tuần này, đồng thời diệt sạch bọn chúng, từ trong tù binh nhận được một tin tức. quân Thổ Phồn khoảng sáu nghìn người ở ba ngày trước đã rời khỏi Tát Bì Trạch, đi về hướng tây nam. bọn chúng mang theo ba vạn mục dân và một lượng lớn bầy dê, Tần tướng quân suy đoán tốc độ hành quân của bọn họ không nhanh lắm. nhưng rất có thể đã bắt gặp đội ngũ của Phong tướng quân.

Tần tướng quân đã đuổi về phía tây nam.”

Lý Khánh An vừa nghe hội báo, vừa làm chú thích trên bản đồ, hắn vẫn còn chưa kịp làm sa bàn của Thổ Phồn, làm cho hắn có chút cảm thấy tiếc nuối, ở trên bản đồ, Tát Bì Trạch là một vùng nằm trong bổn địa chu vi mấy trăm dặm. bị bao vây bởi A Nhĩ Kim Sơn và Côn Luân Sơn. xa về hướng nam nữa là Khương Đường của Thổ Phồn, cũng chính là dãy núi Hoh Xil nổi tiếng ở hậu thế, mấy dãy núi lớn đều có hướng đông tây, ở giữa dãy núi hình thành khe núi khổng lồ.

Lý Khánh An biết rằng, lúc này chiến dịch Thổ Phồn phía đông đã khai hòa.

Ca Thư Hàn đã phát động chiến dịch chiếm đoạt khu vực Cửu Khúc, nếu như quân Thổ Phồn của Tát Bì Trạch nhận được tin đi chi viện, chắc là đi theo hướng đông. tiến vào bổn địa Sài Đạt Mộc (*Qaidam hay Tsaidam), đi trực tuyến mà tiến đến chi viện, như quân Thổ Phồn lại đi từ phía tây, đi đường vòng đánh võng lại càng không thể.

đợi vòng qua Côn Lôn Sơn lại hướng về đông, thì đã xa hơn mấy nghìn dặm. nếu như không phải đi chi viện phía đông, thì sẽ là đi đâu?

Nếu là đi công đánh Đại Tiểu Bột Luật, sáu nghìn quân mã hình như ít hơn một chút, hơn nữa công đánh Đại Tiểu Bột Luật là một quốc sách mang tính chiến lược, điều này có liên quan đến quyết sách bên trên của Thổ Phồn, dĩ nhiên, người Thổ Phồn ở phía đông nằm ở vị trí chiến lược thấp kém. quả thật là có khả năng phát triển về phía tây, đánh chiếm Đại Tiểu Bột Luật xong, mở ra cánh cửa tiến thẳng Thổ Hỏa La và Thiên Trúc, nhưng bất luận thế nào, hành động quân sự trọng đại như vậy tuyệt đối sẽ không đột ngột phát nguồn từ Tát Bì Trạch được.

Nếu không phải là đi Đại Tiểu Bột Luật, thì sẽ là đi đâu đây?

Lúc này. ánh mắt của Lý Khánh An nhìn vào An Tây Vu Điền, trong đầu hắn nhảy ra một ý niệm táo bạo, không lẽ là đi tập kích Vu Điền hoặc là Quy Tư?

Ý niệm này cũng làm cho bản thân Lý Khánh An giật nảy mình, quân Thổ Phồn sẽ đi công đánh An Tây sao?

Đây là một giả thiết mà hắn có chút không dám đối mặt. nói cách khác, nếu như là hắn Lý Khánh An. hắn sẽ đi công đánh An Tây không?

Câu trả lời là chắc chắn, hắn chắc chắn sẽ đi đánh, đây chính là một nơi mà hai tuyến tác chiến khó có thể chu toàn nhất, vùng đất trống rỗng, hắn đã điều động năm vạn quân đội để phát động chiến dịch Thổ Phồn, còn phía bên Bắc Đình, ba bộ tộc Cát La Lộc, Đồng La.

Sa Đà ít nhất có bốn vạn quân đội người Hồ đối phó Hồi Hột. còn có chín vạn quân Hán Bắc Đình, hắn gần một nửa đại quân đều cuốn vào trong hai trận chiến dịch này, tuy An Tây vẫn còn hơn một vạn người, nhưng quá phân tán. không thể tập trung nhanh chóng, ở Quy Tư chỉ có hai nghìn quân đội phòng ngự.

Sơ Lặc nhiều hơn. cũng chỉ có năm nghìn người. còn những quân trấn chủ yếu khác như Yên Kỳ, Vu Điền.

Bạt Hoán thành đều chỉ có nghìn người, còn quân đội người Hồ ở địa phương cũng đều bị hắn kéo đến dùng vào hậu cần. cho dù không đến. cũng là sức chiến đấu quá yếu. không chịu nổi dù chỉ một đòn công kích.

Lý Khánh An bỗng nhiên ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. toán quân đội người Hồ rất có thể là đi đánh lén vùng đất An Tây, mục dân tùy quân chẳng qua chỉ là một sự mê hoặc mà thôi, nói rõ chủ soái Thổ Phồn đã ý thức được quân Đường sắp tiến công Tát Bì Trạch rồi. tên chủ soái Thổ Phồn quả nhiên không tầm thường.

Nghĩ đến đây, Lý Khánh An lập tức triệu đến một tướng lĩnh trẻ tuổi Trương Vĩnh Khánh, cũng là xuất thân từ thân binh của hắn. tích công làm Trung lang tướng.

“Nếu quân Thổ Phồn tập kích khu vực An Tây. tất nhiên sẽ đi qua Vu Điền, bên kia có một nghìn trú quân, nhưng số người không đủ. ngươi tức tốc dẫn ba nghìn Bạt Hoán kỵ binh qua đó, mang thêm nhiều cung tên hơn. sát nhập với Vu Điền một nghìn người. tổng cộng bốn nghìn người, do ngươi toàn quyền chỉ huy, liều chết cũng phải giữ lấy An Tây nam đại môn cho ta. ngày đêm cảnh giác, không thể có chút sơ ý nào!”

Trương Vĩnh Khánh đón lấy lệnh tiễn, ôm quyền đáp: “Ty chức nhất định liều chết trấn giữ Vu Điền, tuyệt không để quân Thổ Phồn toại nguyện!”

Lát sau. ngoài lều truyền đến tiếng điều động binh mã. tiếng vó ngựa chạy như sấm rền. ba nghìn kỵ binh Bạt Hoán doanh dưới sự soái lĩnh của Trương Vĩnh Khánh, đi về phía tây hướng Vu Điền trấn.

Lý Khánh An đứng ngoài cửa doanh trướng nhìn họ đi xa. lần đi Vu Điền này, ít ra cũng phải mất mười ngày đi đường. không biết bọn họ có kịp thời đến đó không?

Ngay lúc Lý Khánh An đang lo lắng sự an nguy của Vu Điền, chủ soái Thổ Phồn của Tát Bì Trạch cũng vô cùng lo lắng cho số phận của Thổ Phồn quốc, chủ soái Thổ Phồn của Tát Bì Trạch cũng là một trong những nhân vật quyền thế của Thổ Phồn, hắn chính là Thổ Phồn đại tướng Thượng Tức Đông Tán. sau khi Thổ Phồn Tán Phổ bị Lý Khánh An oanh tạc chết trong Thạch Bảo thành, thực lực Thổ Phồn cũng từ đó nhất thời rơi vào thoái trào, chủ yếu thể hiện ở tân Tán phổ tuổi nhỏ, chỉ mười một tuổi.

Đại Luân Nang Hiệp Đạt Tán và thác cô (*) đại thần Đạt Trát Lộ Cung quan hệ bất hòa. dẫn đến nội bộ Thổ Phồn chính sách pháp lệnh không thông suốt, năm ngoái lại bùng nổ âm mưu phán loạn của hai đại thần Ba Cát Tang Đông Tán và Lăng Di Tố, tuy là phản loạn đã bị trấn áp, nhưng đã dính dáng đến không ít người.

Thượng Tức Đông Tán chính là một trong số đó.

[(*) Thác cô trên danh nghĩa là đem tiểu hoàng đế phó thác cho thần tử trung thành tín cẩn chăm sóc. trên thực tế là đem toàn bộ sản nghiệp nhà hoàng đế - cả một quốc gia cộng với nhân dân cùng xem như cô nhi (trẻ mồ côi) phó thác cho một người nào đó.]

Thượng Tức Đông Tán và Lăng Di Tố có quan hệ riêng tư rất tốt.

Lăng Di Tố sau khi bị giết, Nang Hiệp Đạt Tán vẫn canh cánh một mối lòng với Thượng Tức Đông Tán nhân cơ hội đó mà làm loạn, chỉ trích hắn âm thầm ủng hộ phản loạn, cuối cùng chứng cứ không đầy đủ.

Thượng Tức Đông Tán không bị định tội, nhưng cũng bị biếm truất đến phương tây cách xa trung tâm quyền lực, xuất nhiệm Khương Đường tổng đốc, chấp chưởng hai vạn quân Thổ Phồn của Tát Bì Trạch.

Thượng Tức Đông Tán không hổ là danh tướng của Thổ Phồn, sau khi vào năm ngoái quân Đường mấy lần công đánh khu vực Cửu Khúc không thành công, hắn bèn đoán được quân Đường rất có thể sẽ phát động chiến dịch tuyến tây, ngăn cản quân Thổ Phồn của Tát Bì Trạch đông viện, vì vậy mà hắn mấy lần dâng sớ Tán Phổ, yêu cầu gia tăng quân Thổ Phồn của Tát Bì Trạch, nhưng bị Nang Hiệp Đạt Tán trách là bụng dạ khó lường mà bác bỏ, cho dù không có viện quân, nhưng Thượng Tức Đông Tán vẫn là tích cực ứng biến, hắn phái nhiều quân tuần tra và thám tử đi thám thính tin tức của quân Đường, bảy ngày trước, một toán thám tử của hắn xâm nhập An Tây, nghe thương buôn nói quân Đường rất có thể tiến quân quy mô lớn sang đông.

Thượng Tức Đông Tán bèn ý thức được quân Đường là sắp phải công đánh Tát Bì Trạch rồi, hắn lập tức thực hiện hai sự chuẩn bị, một mặt mệnh đại tướng Gia Trát Tang Cát soái sáu nghìn quân Thổ Phồn đi đường vòng về phía Vu Điền, chuẩn bị nhân cơ hội vùng đất An Tây trống trải, dùng kế sách vây Ngụy cứu Triệu ép quân Đường thoái binh, nếu quân Đường bị hắn đánh tan, nói không chừng hắn còn có thể thuận thế mà càn quét An Tây.

Đương nhiên, Thượng Tức Đông Tán cũng biết khả năng này không lớn, hắn đã từng nghe Đạt Trát Lộ Cung nói qua sự lợi hại của tên Lý Khánh An này, hắn cũng nhớ rất rõ, năm xưa trận chiến Thạch Bảo thành, em ruột của hắn Thượng Tức Đức Tán bèn là chết dưới tên của Lý Khánh An ở Phục Sĩ thành.

Cho nên Thượng Tức Đông Tán cũng đã thực hiện hai bước chuẩn bị, hắn lại mệnh ba vạn mục dân đuổi trăm vạn con dê bò đi tới hồ Ô Lan Ô Lạp (*Ulan Ul) ở phía nam, nếu Tát Bì Trạch không giữ được, hắn sẽ lui về phía nam hồ Ulan Ul ba vạn mục nhân và sáu nghìn kỵ binh Thổ Phồn sẽ xuất phát cùng một ngày, điều này sẽ đưa một ảo giác cho thám báo quân Đường, tưởng rằng quân đội Thổ Phồn là mang mục nhân cùng nhau hành quân.

Buổi chiều.

Thượng Tức Đông Tán đột nhiên nhận được báo cáo của thám tử, khoảng ba vạn quân Đường rời khỏi Bá Tiên trấn, men theo Thả Mạt hà.

đi đến hướng Tát Bì Trạch.

Thượng Tức Đông Tán biết rằng, chiến tranh sắp sửa bùng nổ rồi.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 317: Chiến dịch Thổ Phồn ( Trung )

Từ hạ tuần tháng sáu quân Đường Lũng Hữu tuyên chiến đến nay, chiến dịch đông tuyến thế như bổ tre.

Ca Thư Hàn toàn tuyến áp đảo, chia quân làm hai đường, một đường do đại tướng Vương nan Đắc dẫn hai vạn quân Đường ấn công Ô Hải, đó là khu du mục quan trọng của người Thổ Phồn,có rất đông dân du mục sinh sống, và có đóng năm ngàn quân Thổ Phồn tại đấy.

Quân Đường lấy nhìn đánh ít. nhất cứ đánh tan quân Thổ Phồn tại Ô Hải. xử trảm hơn bốn ngàn người. hàng vạn nam nữ Thổ Phồn bị bắt làm tù binh, đoạt được bốn mươi vạn con dê bò.

Còn Ca Thư Hàn thì đích thân dẫn năm vạn đại quân tấn công khu Cửu Khúc.

Đấy nguyên là bổn địa Thổ Dục Hỗn, là khu sản xuất lương thực quan trọng của cao nguyên Thổ Phồn.

Thổ Dục Hỗn sau khi bị gọp vào Thổ Phồn, nơi đây cũng trở thành căn cứ hậu cần của Thổ Phồn khi đánh Đại Đường.

Thổ Phồn đã cho đồn ba vạn trọng binh phòng ngự nơi đây, và nó cũng là trọng điểm tấn công của Ca Thư Hàn.

Dù cho quân Đường đã chiếm ưu thế. nhưng tác chiến trên cao nguyên, sức của người Hán vẫn không thể bằng người tp, hai bên giao chiến vài lần, đều có thắng thua.tạm thời vẫn đang trong tình trạng gay cấn.

Một trận chiến vừa kết thúc, song phương đều tự rút binh, xa xa chính là thành Hồng Tế của người Thổ Phồn, quân Thổ Phồn bỏ thành chiến đấu,học lại một lần nữa đánh lùi kế hoạch hòng đoạt thành Hồng Tế của quân Đường.

Ánh chiều tà đỏ rực như máu tươi rải đầy sơn cước vùng cao nguyên. trên bãi đó sõi cạnh sông và đổi la liệt thi thể của quân sĩ Đại Đường trận vong, có chí ít gần ngàn người, các vũng máu tươi chói mắt. cùng những con chiến mã chưa chết hẳn đang hấp hối co giật trên mặt đất. những binh sĩ la liệt trên đất ấy tay vẫn còn đao cần khiêng chìm sâu vào áất ngủ ngàn thu trên vùng đất lạnh tanh này.

Thi thể quân Thổ Phồn đã được khiêng đi, mấy trăm người già Thổ Dục Hỗn được quân Đường thuê đang dốc sức vận chuyển thi thế binh sĩ Đại Đường đi, cứ ba người thành một nhóm, khiêng thi thể lên băng ca. rồi bước những bước chân chậm rãi đi về trận địa quân Đường trong ánh xế tà.

Đại doanh quân Đường được đóng trong một vùng đổi hơi cao, họ đã dùng đá tàng to chồng lại vây quanh tạo thành bờ chắn tạm thời, phòng ngừa quân Thổ Phồn đánh lén.

Xung quanh đều có tháp gỗ quan sát cao cao để quan sát động tĩnh xung quanh, bốn bề của cự thạch có bố trí gần vạn tay cung nỏ Đại Đường, tay luôn cầm sẵn cung nỏ chuẩn bị nghênh chiến.

Trên một tòa tháp quan sát, Ca Thư Hàn nghiêm mặt nhìn về hướng thành Hồng Tế xa xa.

Nếu đoạt được tòa thành này xem như đã được một nửa khu vực Cửu Khúc.

Dù cho hai quân Đường Phồn đang trong thế cân sức. nhưng Ca Thư Hàn vẫn có lòng tin đánh thắng chiến dịch này.

Vừa bắt đầu hắn liền thấy binh lực Thổ Phồn không nhiều như đã nghĩ.

Lúc đầu hắn cứ ngỡ đây là mưu kế Lạc Trát Lộ Cung định nhử hắn. lừa quân Đường đi sâu vào đánh rồi tập kích hậu cần quân Đường, như Bạch Thạch thành chẳng hạn.

Vì thế hắn đã cho thêm phòng ngự Bạch Thạch thành, gia tăng binh lực, nhưng sau vài ngày song phương giao chiến, và không ngừng có tình báo từ xích hầu gửi đến, hắn dần phát hiện tình hình không như hắn đã nghĩ.

Thổ Phồn quả thực binh lực không đủ.

Ngay cả Ô Hải, nơi tập trung dân số quan trọng của chúng bị quân Đường tấn công không cần tốn chút sức lực.

Lạc Trát Lộ Cung dù là đang giăng mồi nhử chăng nữa cũng không dùng Cửu Khúc và Ô Hải để mạo hiểm.

Thổ Phồn mà mất đi lương thực và con người, thì nó còn gì?

Ca Thư Hàn dần đoán ra bảy tám phần, hoặc do nội bộ Thổ Phồn xảy ra vấn đề, từ việc vận chuyển vật tư hậu cần của chúng cũng có thể nhìn ra. xích hầu của hắn phát hiện từ lúc khai chiến đến nay, quân Thổ Phồn chưa có bất kỳ vật tư nào được vận chuyển đến. toàn chống chọi nhờ một ít vật tư dự trữ của khu Cửu Khúc.

Và cũng có thể nói, Lạc Trát Lộ Cung không có hậu viện, chỉ dựa vào chất vật tư ít ỏi, chúng sẽ không chống chọi được bao lâu.

Ca Thư Hàn không hổ danh là lão tướng kinh nghiệm phong phú.

Hắn biết rất rõ, càng vào những lúc như thế này lại càng phải bình tĩnh thận trọng.

Để phòng quân Thổ Phồn thật sự dùng kế nhử, Ca Thư Hàn phải dùng sách lược cẩn thận trong đường đi nước bước, cứ đánh chiếm được nơi nào hắn sẽ cho củng cố nơi ấy, tuyệt không tham công mạo hiểm tiến tới. phải bảo đảm các vật tư như lương thảo được cung ứng đầy đủ, để đề phòng Thổ Phồn cắt đứt hậu viện của mình.

Nên nói là sách lược của hắn đến đây vẫn hoàn toàn đúng.

Dù cho đến nay họ vẫn chưa chiếm được thành Hồng Tê. nhưng chí ít hắn đã nắm được quyền chủ động trên chiến trường, đoạt thành Hồng Tế chỉ là việc sớm muộn,chỉ cần quân Thổ Phồn An Tây không đến đánh hậu phương của hắn. vậy chiến dịch này hắn sẽ nắm chắc chín phần thắng.

Giờ xem ra Lý Khánh An đã giữ chân được quân Thổ Phồn An Tây, phối hợp rất nhịp nhàng với hắn.

Ngược lại với lòng tự tin tất thắng của Ca Thư Hàn.

Lạc Trát Lộ Cung chủ soái Thổ Phồn lại lòng như lửa đốt.

Quân Đường tấn công ồ ạt thực tế hắn đã lường trước được, nhưng đoán được là một chuyện, thực tế hắn vẫn bất khả kháng.

Hai mươi mấy vạn đại quân Thổ Phồn đều quy tập lại tại Lhasa(* Trong tiếng Tạng còn từng được gọi là Ra Sa.

âm Hán Việt là Lạp Ta), nằm trong tay của Đại Luân Thương Hiệp Đạt Tán.

Mặc cho hắn đã gửi thư cầu viện thế nào, Thương Hiệp Đại Tá cũng không chịu phát quân chi viện, thậm chí cả vũ khí và lều trại đều không chuyển đến.

Cứ tiếp tục thế này, Thổ Phồn không những sẽ mất Cửu Khúc, thậm chí gần một nửa lãnh thổ cũng sẽ bị mất đi.

Đường nhiên, quân Đường sẽ không thích ứng với băng nguyên cao địa, nhưng nhân khẩu thì sao?

Thổ Phồn mất đi con người quý giá nhất, nguyên khí đại thương, sau này liệu họ còn cơ hội phất lên lại không?

Trong lòng Lạc Trát Lộ Cung tâm sự trùng trùng.

Hắn vừa hận quân Đường thừa nước đục thả câu. nhưng lại càng hận Thương Hiệp Đạt Tán vì lợi riêng mà nhỡ việc quốc.

Hiện nay hắn lo lắng nhất chính là vùng Ô Hải.

Nếu Ô Hải không giữ được, quân Đường sẽ thừa thế nam hạ, Tích Thạch sơn không giữ được.

Bách Hải cũng mất, như thế bọn họ sẽ không còn đường lui.

Hiện nay tình hình lưỡng nan mà Lạc Trát Lộ Cung đương phải đối đầu chính là phải bám trụ Cửu Khúc chờ viện quân, hay là bảo tồn thực lực, rút về Bách Hải phía nam, hoặc trực tiếp rút về Lhasa.

Rút về Lhasa xem ra là không thể, Thương Hiệp Đạt Tán sẽ thừa cơ giết hắn. cố bám trụ Cửu Khúc sớm muộn cũng bị quân Đường tiêu diệt.

Nếu Thương Hiệp Đạt Tán thật sự xem trọng Cửu Khúc thì giờ hắn đâu đến nỗi không có viện binh.

Xem ra chỉ còn rút về Bách Hải để chờ viện quân, tin rằng Thương Hiệp Đạt Tán cũng không nguyện ý quân Đường đánh về Lhasa.

Lạc Trát Lộ cung tiễn thoái lưỡng nan. lúa mạch khu vực Cửu Khúc còn hai tháng nữa sẽ thu hoạch được, giờ thế là coi như cho không quân Đường, trong lòng hắn quả thật không cam tâm. nhưng lại không thể không đi.

Hắn biết rõ, năm ngàn quân Thổ Phồn dù thế nào chăng nữa không không thể giữ lại Ô Hải.

Lạc Trát Lộ Cung nhìn Ô Hải một thời gian dài. cuối cùng, hắn đành phải hạ quyết định, từ từ hạ lệnh: “Truyền mệnh lệnh của ta. vào thời khắc canh hai, toàn quan rút về Bách Hải phía nam!”

Giữa đêm. hai vạn quân Thổ Phồn đã bỏ Cửu Khúc rút quân về miền nam.

Bọn họ đã qua sông Hoàng Hà cách đấy năm mươi dặm.

đi về hướng Bách Hải.

Ca Thư Hàn cũng đã hạ lệnh không được đuổi theo, không để quân của Vương nan Đắc được chặng lại.

Quân Đường cũng từ đó chiếm vùng Hồng Tế, Đại Mạc Môn, thu gọn bộ lạc Cửu Khúc.

Ca Thư Hàn cũng không gấp gáp nam hạ Bách Hải, mà lại cho tu sửa thành trì.

điều động quân đội, để Ô Hải và Cửu Khúc hợp lại thành một. và lại hạ lệnh cho hậu cần liên tục vận chuyển lương thực đến Hồng Tế thành.

Tiếp đó hắn còn đi bái phỏng vài bộ lạc chủ yếu như Thổ Dục Hỗn. và hứa hẹn quân Đường sẽ bảo vệ tài sản cho họ, sẽ không cướp lương thực và đất đai của họ, hơn nữa còn tổ chức một đội quân Thổ Dục Hỗn ba ngàn người gác giữ vùng phía tây Thanh Hải, như thế cũng như là âm thầm cho phép người Thổ Dục Hỗn phục quốc.

Nên nói là sách lược này của vương triều Đại Đường cực đúng, quân Đường không thể trường kỳ gác giữ vùng cao nguyên. nhưng nếu dìu dắt người Thổ Dục Hỗn thì cũng như dựng một tấm chắn nơi cao nguyên, khiến người Thổ Phồn không thể trực tiếp uy hiếp an toàn Lũng Hữu.

Thái độ của quân Đường đã được người Thổ Dục Hỗn ủng hộ, họ đều lũ lượt đuổi người Thổ Phồn,trà nô lệ người Hán để bày tó lòng thành.

Họ tự lập quân đội tự vệ, thủ lĩnh mười mấy bộ lạc cùng tập trung Cửu Khúc.

Họ đều đồng loạt tiến cử Đa Nhĩ Đức- em trai của tiền Thổ Dục Hỗn vương làm tân vương.

Ca Thư Hàn còn phái người đưa Thổ Dục Hỗn tân vương đến Trường An tham kiến Lý Long Cơ, thương lượng việc phục quốc.

Đến đây, bước đầu tiên của kế hoạch Thổ Phồn đã được hoàn thành, ưu thế của chiến dịch lại nghiêng một bước về phía Đại Đường.

Đầu tháng bảy.

Ca Thư Hàn sẽ bố năm vạn binh tại Ô Hải, đợi thời cơ quyết chiến cuối cùng.

Ngược lại với sự thuận lợi của quân Đường đông tuyến, trận chiến ở tây tuyến lại thảm khốc vô cùng.

Quân trấn Vu Điền là quân trấn quan trọng nhất trong đại mạc phía nam của An Tây .lấy được Vu Điền trấn chính là mở ra nam đại môn của An Tây.

Sáu ngàn quân Thổ Phồn sống quen trong hoàn cảnh gian khó đã dọc theo Ngọc Hà xuyên ngang qua sa mạc lớn Đồ Luân, cũng chính là sa mạc Teklimakan ngày nay, nối thẳng đến các trọng trấn đang trống vắng binh lực của An Tây.

Vì thế, tranh đoạt trên con đường bắc tiến cũng đến mức phải liều mình.

trời vừa sáng. cơn sóng hơi nóng lập bắt đầu ập vào vùng đất sa mạc. dù cho mặt đất nóng rang, nhưng tiếng tù và vẫn vang lên phía tây Vu Điền trấn.

Quân Thổ Phồn lại một lần nữa trải đầy nơi chân trời.

Chiến dịch đã kéo dài ba ngày ba đêm. song phương đều có khoản nghìn người hi sinh.Dù cho quân Thổ Phồn đã mấy lần vòng qua Vu Điền trấn, nhưng đều bị xích hầu quân Đường phát hiện để rồi lại bị chặn lại.

Trên thực tế.

Vu Điền trấn thuộc về ai đã không còn quan trọng.

Quân Thổ Phồn dù co đoạt được Vu Điền trấn cũng không còn ích lợi gì. quân trong là họ phải phá được vòng vây của quân Đường.

Quân Đường còn gần ba ngàn người, dưới sự dẫn dắt của Đường tướng Trương Vĩnh Khánh, quân Đường đang dàn trận ngay trên sa mạc thênh thang, đằng sau họ chính là sa mạc hoàng sa cuồn cuộn, ngoài hai dặm nữa chính là ngọc Hà. dòng chảy lung linh dưới ánh dương chiếu rọi, nó được hợp thành bởi hai nhánh sông bắt nguồn từ núi Côn Luân đi sâu vào đại mạc.

Vào mùa đông, nó sẽ bị đứt đoạn, nhưng vào mùa hè lượng nước dồi dào, ngọc Hà sẽ khôngbị đứt đoạn, mà chảy ngang qua sa mạc.

đi mãi cho đến khi đổ vào Xích Hà nơi phương bắc.

Nó được mệnh danh là sinh mạng chỉ hà.đi dọc theo sông Ngọc Hà có thể đến Bạt Hoán thành.

Ba ngàn quân đường dành trận thương tiền trên sa mạc.

Với phía trước là một ngàn cung nỏ thủ. phía sau là thương kỵ binh.

Cung nỏ thủ kỳ thực cũng là kỵ binh, chỉ là họ tạm thời không cười ngựa. dùng hình thức bộ binh dàn trận.

Như thế họ cũng có thể tay cầm nỏ kéo dài khoảng cách tầm bắn.

đợi khi quân Thổ Phồn đến gần. mới để kỵ binh phía sau nghênh chiến, cung nỏ thủ lên lưng ngựa lại trở thành kỵ binh.

Phía quân Thổ Phồn cũng còn hơn bốn ngàn người, binh lực hai quân không cách nhau bao nhiêu.

Thổ Phồn quân số có phần nhinh hơn một ít, nhưng về mặt vũ khí vẫn là quân Đường chiếm ưu thế. nhất là cung nỏ của quân Đường cực kỳ lợi hại.Ba ngày giao chiến, quân Thổ Phồn đã mất gần hai ngàn người, gấp đôi quân Đường.

Tướng lĩnh Thổ Phồn tên Gia Trát Tang Cát. hắn khoảng bốn mươi tuổi, là một lão tướng kinh nghiệm phong phú. nhất là am hiểu về địa hình An Tây.

Lần này quân Thổ Phồn vì muốn tăng tốc hành quân nên nhẹ nhàng lên đường, mỗi người chỉ mang theo lương khô nửa tháng. mà xuyên qua sa mạc chí ít phải mất nửa tháng, nhưng trên đường họ đã tốn mất năm ngày, và như thế cũng có nghĩa là. lương khô của họ đã không đủ giúp họ chống chọi đến khi ra khỏi sa mạc.

Đương nhiên, họ cũng có thể giết ngựa để bổ sung. nhưng dù thế đi chăng nữa. lương khô của họ cũng rất ư eo hẹp.

Nếu hai ngày nay họ vẫn chưa vượt được tuyết phòng của quân Đường, hoặc binh sĩ thương vong lại vượt quá ngàn người, cuộc chiến bắc chinh lần này của họ xem như chỉ có thể kết thúc với kết cục thảm bại.

quân Thổ Phồn sợ nóng không sợ lạnh, khí hậu sa mạc nóng bức khác thường đã khiến họ có phần không quen, chỉ có chút thời gian sáng sớm là họ còn giữ được tinh lực cường tráng, thêm một canh giờ, họ đã không thể chịu đựng được cái nóng sa mạc. sức chiến đấu lập tức tụt giảm đáng kể.

Gia Trát Tang Cát lặng lẽ nhìn về hướng Ngọc Hà nơi xa.hắn cố nín một hơi thở trong lòng. hôm nay dù thế nào đi chăng nữa cũng phải ra khỏi đây.

“Giết!”

Hắn hét to một tiếng, bốn ngàn hơn binh sĩ Thổ Phồn phát động.

Chúng giơ cao đôn bài, chiến mã ầm ầm phóng đi kéo theo cát vàng cuồn cuộn ập về hướng quân Đường, sát khí chốc lát ngập tràn cả vùng sa mạc.

Quân Đường vẫn nghiêm trận chờ đợi, Trương Vĩnh Khánh hô hào hạ lệnh: “Cung nỏ thủ chuẩn bị!”

Một ngàn quân kỵ binh nhà Đường đã xuống ngựa, ai ai trong tây cầm nỏ đặc chế của Đại Đường, đằng sau là bình đựng tiễn.

Họ xếp thành ba hàng ngang. dưới lệnh của Trương Vĩnh Khánh, bước lên thêm vài bước để rút ngắn cự ly, cung nỏ bắt đầu ngắm về phạm vi hai trăm bước phía trước, tầm bắn hữu hiệu là một trăm hai mươi bước.Có quân Thổ Phồn đã xông đến gần thêm ba mươi bước, các tướng cung nỏ lập tức lui ra sau. leo lên thân ngựa và đợi kỵ binh đằng sau tiếp trận.

Vào lúc quân Thổ Phồn đi vào phạm vi chín mươi bước, binh sĩ bình thường có thể bắn hai tiễn, còn với các cung nỏ binh đã qua luyện tập nghiêm ngặt có thể bắn ba tiền.

Đội quân phụ trách ngăn chặn quân Thổ Phồn này đều là lão binh của Bạt Hoán doanh, đều đã qua huấn luyện nghiêm khắc, có thể phát ba tiễn, cũng có nghĩa là họ tổng cộng có thể phát ba ngàn tiễn, và cộng thêm hai ngàn kỵ binh đằng sau đều có cung, bọn họ cũng có thể phóng tiền một đợt trong thời gian ngắn.

Như thế này đã kỳ thực có năm ngàn tiễn được phóng ra.

đấy thật sự là một sự uy hiếp lớn với quân Thổ Phồn.

Có điều, cung tiễn cường độ chưa đủ, không thể xuyên qua đôn bài của quân Thổ Phồn, nên phần lớn chỉ có thể đả thương chiến mã. nhưng cung nỏ lại khác, nó có thể xuyên thủng khiên của người Thổ Phồn.

chỉ trong chớp mắt kỵ binh Thổ Phồn đã xông vào đến phạm vi tầm bắn. một ngàn nỏ binh Đường lập tức giơ lên cung nỏ chỉ chệch xuống mặt đất một góc ba mươi độ.

Quân địch càng đến càng gần. cát vàng bay phủ đất trời, che khuất đất tròỊđã hoàn toàn không còn nhìn thấy bóng hình của quân Thổ Phồn.

Tiếp liền sau đó, một tiếng trống vang lên. một dàn tiễn ba trăm ba mươi cây tiễn phóng ra từ quân Đường, vù vù trong lòng cát vàng.

Hết đợt tiễn thứ nhất, lại tiếp tục đợt phát thứ hai, thứ ba. liên tục ba đợt.chỉ một chốc, tấm lưới tiễn được dệt bởi ngàn cây tiễn nỏ ập lên đầu kỵ binh Thổ Phồn.

Trong màn sương hoàng sa tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp nơi. không ngừng có người trúng tiễn rơi ngựa, chiến mã ngã đồ kéo thị kỵ binh bị hất đi.

Sức mạnh của nỏ tiền mãnh liệt xuyên thấu khiên gỗ của trong tay bọn lính Thổ Phồn, bắn vào ngực vào mặt bọn kỵ binh, nhưng người Thổ Phồn đã đỏ cả mắt. chúng mặc cho sống chết vẫn phóng ngựa thẳng tiến.

Lúc này, cung tiễn của quân Đường lại được phóng ra như vũ bão, một trận chiến đẫm máu tàn khốc lại bắt đầu.

Năm ngàn cây tiễn bắn ngã sáu trăm người. kỵ binh Thổ Phồn cuồn cuộn kéo đến. kỵ binh quân Đường cũng giơ thương nghênh chiến, càng lúc càng gần. song phương thậm chí nhìn rõ nộ khí trên mặt đối phương, nhưng những binh sĩ đi trước bỗng chốc mặt mày biến sắc. mặt chúng nhìn bàng hoàng sợ hãi. nhưng cũng không còn các nào dừng lại được, chỉ thấy chúng nhắm mắt thét lên trong tuyệt vọng.

Trong thoáng chớp một tiếng nổ vang trời, hai độ quân bắt đầu đụng độ, vô số người phía trước đã chết thảm ngay trong lần va nhau này. thân thể họ tan tác.

đầu mũ và trường thương, trường mâu gẫy vờ bay khắp trời, trận chiến khốc liệt được vén màn.

Từng cặp chiến mã đối đầu.

đao chém thương đâm. tiếng chém giết nhau , tiếng gào thét bỗng chốc vang ầm. tiếng xương răn rắc, tiếng ọc ọc từ cuống họng trước lúc chết liên tục vang lên.

Một trãmm phu trường sắc mặt hung hẳn dị thường, tay hắn cầm cây đại kiếm ba mươi cân.

đối thủ của hắn là một quân Đường trẻ tuổi, kinh nghiệm chưa đủ, bị hắn túm được chiến mã. trở tay một nhác bổ làm đôi, lục phủ ngữ tạng lộ hết ra.

Một tên lữ soái quân Đường khác đại nộ, hắn âm thầm phóng ngựa đến đằng sau đâm trả một nhác, đòn ra quá mạnh chỉ một nhác đã đâm thủy giáp móc khóa của tên trăm phu trường Thổ Phồn.

Mũi thương xuyên thẳng ra trước ngực.Đường tướng gào lớn một tiếng giơ thẳng xác hắn lên không.

Mặt tên trăm phu trưởng này hướng xuống, hai mắt hắn trợn tròn lồi ra. giận dữ lườm tên Đường tướng này. hắn dùng nốt hơi sức cuối cùng của mình cắn nát lưỡi mà phun vào mặt kẻ thù.

Mặt trời càng lúc càng lên cao, nó đang bừng bừng phun hỏa diệm của mình hâm nóng mặt đất. phảng phát như muốn đốt cháy cả mặt đất. hơi nóng hừng hực khắp chốn.

Con người phảng phất đang nằm trong nồi hấp, khiến người ta có cảm giác ngạt thở.

Trên sa mạc. hai đội quân vẫn tiếp tục cuộc đấu tranh của mình, nhưng thể lực của hai bên đều dần đi xuống, mồ hơi và máu tươi xen lẫn nhau, có không ít người vì thể lực cạn kiệt mà ngất đi. nhưng hai quân đều mất đi chỉ huy, không ai thoát khỏi đối phương trong cuộc hỗn chiến này được, và cũng không biết trận chiến này còn phải kéo đến lúc nào, hay chẳng phải đến lúc tất cả mọi người đều ngất đi.

Ngay lúc này, từ xa bỗng nổi đến tù và vang vọng, nó như làn gió mát thôi bay hơi nóng khó chịu, và cũng thối lạnh cả lòng của người Thổ Phồn, chỉ thấy một đội kỵ binh quân Đường chừng một ngàn người đương từ xa phóng đến, Lá cờ thêu hai chữ “Sơ Lặc” tung bay trong gió.

Đây chính là quân Đường ở Sơ Lặc.

Sĩ khí quân Thổ Phồn triệt để bị suy sụp, họ hoàn toàn không còn chút ý chí, bỏ chạy toán loạn, âm mưu hòng tập kích An Tây phúc địa của Thượng Tức Đông Tán đã triệt để phá sản.

Trận chiến chặn đường ở Vu Điền trấn chẳng qua chỉ là một điệp khúc nhỏ, chiến dịch quyết định cục diện tuyến tây thật sự vén màn trên thảo nguyên bên hồ Tát Bì Trạch.

Một vạn năm trăm quân Thổ Phồn trên Tát Bì Trạch bị quân đội Phong Thường Thanh chặn lại con đường đông tiến.

Một đông một tây chặn quân Thổ Phồn lại trong bổn địa Tát Bì Trạch.Quân Đường cũng chẳng vội vàng tấn công làm chi vì Lý Khánh An biết số bỏ, dê chú yếu của họ đã chuyển đi hết; với số bò dê còn lại cũng chỉ đủ cho người Thổ Phồn cầm cự chừng nửa tháng.

Cách đánh bao vây này đã dần làm hao mòn sĩ khí của quân Thổ Phồn, chừng được mười ngày, cuối cùng dân Thổ Phồn đã không chịu nôi. bức phá vòng vây.

Thượng Tức Đông Tán đã không còn đường lui. hắn đánh liều chọn hết đàn ông trong vài vạn dân du mục đi theo kia. phàm nam nhân dưới sáu mươi.chỉ cần thiếu niên cao hơn bánh xe đều xếp hết vào quân đội.

Như thế. quân đội Thượng Tức Đông Tán có thể chỉ huy bỗng chốc từ một vạn năm ngàn người tăng lên bốn vạn người. chuẩn bị đột phá vòng vây từ phía tây đi về phía hồ Ô La Ô Lan.

Sáng hôm đó, xích hầu quân Đường phát hiện biểu hiện dị thường của quân Thổ Phồn, tiếng trông trong đại doanh quân Đường lập tức nổi lên.

“Đùng!

Đùng!

Đùng!”

Tiếng trống vang dội phấn kích lòng người. gần hai vạn quân Đường xấp thành hàng ngang trên thảo nguyên rộng lớn.

Đây là chiến dịch lớn nhất của quân Đường An Tây sau trận chiến thành Đát La Tư.

Nếu có thể tiêu diệt toàn bộ đội quân Thổ Phồn này, vậy trong thời gian ngắn người Thổ Phồn sẽ khó mà tấn công An Tây được, như thế An Tây cũng có thể yên tâm mà đối phó Đại Thực, tranh giành Sindh và Punjab, để có được cái nôi cung cấp lương thực ổn định kia, tranh giành Thổ Hỏa La.

đuổi thế lực Đại Thực khỏi vùng sông Amul về tây, khôi phục cục diện thế lực trước khi Đại Thực đông chỉnh.

Đây chính là mục tiêu tiếp theo của Lý Khánh An.

Lý Khánh An có tự tin quyết thắng trong chiến dịch này.

Hắn có năm vạn quân An Tây chú lực,mà đối phương chỉ có một vạn năm ngàn người. còn những người dân du mục được tập hợp lại tạm thời kia, hắn căn bản không xem là gì.

Dù cho Thượng Tức Đông Tán xuất kỳ binh, có ý đồ vây Ngụy cứu Triệu, nhiễu loạn hập phương của hắn. nhưng Lý Khánh An lại cho rằng đấy là một chiêu thất bại của Thượng Tức Đông Tán.vì đã chia rẽ quân đội vốn dĩ đã số lượng có hạn kia.Hơn nữa nước cờ này của hắn chưa chắc có hiệu quả, tấn công Vu Điền trấn cũng chả có ý nghĩa gì, đi đánh Quy Tư, Bạt Hoán thành thì lại quá xa. dù cho thành công đi chăng nữa.

đợi khi tin tức truyền đến. e rằng chiến sự bên đây đã kết từ lúc nào .Nước xa không cứu được lửa gần, Huống chi là hắn đã phái binh đi chặn đường, và còn dùng phi ưng lệnh cho Lệ Phi Thủ Du tại Sơ Lặc phái quân đến viện trợ, kỳ binh Thổ Phồn cũng chẳng còn tác dụng gì.

Ngược lại, nếu hắn là Thượng Tức Đông Tán. hắn sẽ áp dụng kế kim thiền thoát xác, để lại một ít quân đội ở Tát Bì Trạch,và để dân du mục già làm quân đội đi vào lều trại ở, còn quân đội chủ lực sẽ đóng già làm dân du mục rút về hồ ô La ô Lan ở phía nam.

Như thế lúc quân Đường phát hiện bị lừa, chủ lực Thổ Phồn đã đi xa từ lâu, nói không chừng còn có thể đi chi viện Lũng Hữu.đánh sau lưng Ca Thư Hàn.

Nhưng Thượng Tức Đông Tán lại không áp dụng kế sách này, đấy là thất sách của hắn.

đi sai một bước, quân Thổ Phồn sẽ phải trả giá trắng tay.

Lý Khánh An cười lạnh.

Thượng Tức Đông Tán đã không còn cơ hội. hắn lập tức hạ lệnh: “Đại quân bố trận!”

Hai vạn năm ngàn quân Đường lập tức tổ thành hình vòng cung, cờ bay phấp phới tung bay theo gió, quân cung nỏ đã xếp hàng đứng phía trước, phía sau là đội kỵ binh, cuối cùng là đội bộ binh, ngoài ra còn hai chi quân chiến xa. tổng ba trăm xe.

Đây là chiến trường đầu tiên mà An Tây có chiến xa, mỗi xe đều dùng năm con ngựa để kéo,mỗi chiến mã đều được khoát áo giáp, và có hai người điều khiển.

Hình dạng của xe khá giống với xe Containgr đời sau. kết cấu gỗ cứng cáp, được bọc bởi ba lớp da bỏ chín, kết cấu bên trong tương đối phức tạp. hai bên có lỗ bắn, phía trên và đằng sau có thể mở ra.

Và trong xe còn chứa thêm năm người thao tác xe, và có một đến hai bàn bắn nhỏ, như bàn nỏ hoặc máy ném. hay cung nó liên hoàn, sẽ tùy theo địch thủ mà chọn.

Lần này đối thủ là quân Thổ Phồn, trong chiến xa đã được lắp hai máy nỏ liên hoàn, một lần bắn là hai mươi cây, và được bắn ra từ hai bên. và cũng có một phần chiến xa lắp sẵn nỏ.

Loại chiến xe chủ yếu này sẽ từ hai bên cánh đánh địch, có uy lực cực lớn, nhưng nhược điếm của nó cũng khá rõ ràng, chủ yếu là không thể đi một mình, nhất thiết phải có kỵ binh yểm trợ.

Khi quân Đường bố trận đợi chờ, đại quân Thổ Phồn từ xa xa đã xuất hiện, bọn họ không bố trận, mà ngun ngút người trải đầy cả một vùng. chí ít có năm sáu vạn người.toàn bộ đều cưỡi trên lưng ngựa.

Bọn họ đứng xen lẫn vào nhau, khó mà phân biệt được ai là dân du mục bình thường, ai là binh sĩ Thổ Phồn.

“Đại tướng quân, người Thổ Phồn e rằng không phải đến để đánh trận với chúng ta, bọn họ chỉ là muốn bỏ chạy!”

Phó tướng Điền Trân nhìn ra ý đồ của quân Thổ Phồn, nhỏ tiếng nói với Lý Khánh An.

Lý Khánh An lắc đầu nói: “Đừng quá sơ ý, cẩn thận quân địch đang đánh lừa mắt chúng ta!”

Hắn lại hạ lệnh: “Truyền lệnh cho Phong Thường Thanh,hắn có thể tấn công từ phía sau.”

Một chú chim ưng hùng dũng lập tức bay lên không từ phía quân Đường, tung cánh bay về phía đông.

Phong Thường Thanh đang ở phía đông của Tát Bì Trạch.cách Lý Khánh An hai mươi mấy dặm.

Giữa họ đều dùng chim ưng liên lạc, nhưng lúc này Phong Thường Thanh cũng đã bắt đầu phát động, cách người Thổ Phồn không đến mười dặm.

“ùuuuuu!”

Tiếng tù và đột nhiên vang lên, người Thổ Phồn ngoài ba dặm kia đã phát động. chỉ thấy hàng ngàn người đang thét vang lên phóng ngựa đến.

Nhìn họ càng ngày càng đến gần.

Lý Khánh An bỗng nheo mắt lại, hắn nhìn thấy rất rõ, những người xông lại toàn bộ là phụ nữ!

Mấy nghìn người Thổ Phồn đã chạy đến ngoài mấy trăm bước xa, thân hình của bọn họ có chút khác thường, tiếng nói cũng rất lanh lảnh, Lý Khánh An đã nhìn thấy rõ rồi, mấy nghìn kỵ binh Thổ Phồn ở phía trước lại toàn bộ là nữ nhân, trong đầu của Lý Khánh An bất giác hiện ra nụ cười nham hiểm trên bộ mặt của Thổ Phồn chủ soái Thượng Tức Đông Tán. có lẽ đây chính là nhát đòn bất ngờ của hắn chăng!

Dùng nữ nhân nghinh tiếp tên trận của quân Đường.

Lý Khánh An đã có chút không bắt được mạch của tên Thượng Tức Đông Tán này rồi. hắn luôn thích đi bước hiểm, lần trước là ra kỳ binh đột kích lãnh thổ An Tây, suy nghĩ tuy là không tồi, nhưng chính là có chút suy nghĩ không được chu toàn, lần này cũng như vậy, dùng nữ nhân để đánh tiền phong, ý đồ khiến mình không nhẫn tâm hạ thủ, không lẽ hắn không nghĩ tới đạo lý kiếm có thể giết địch cũng có thể giết mình hay sao?

Lúc này, tất cả quân Đường đều nhìn về Lý Khánh An. những nữ nhân này là giết hay là không giết?

Lý Khánh An híp mắt nhìn nhìn sắc trời, sắc trời đã biến đổi rồi, ban nãy là trời mây u ám. còn bây giờ là mây đen cuồn cuộn, trước trận tiền cát bay đá chạy, cát bụi ngập cả không trung, một trận mưa hè sắp sửa kéo tới.

Khóe môi Lý Khánh An lộ ra một nụ cười lạnh lùng. hắn đang cười Thượng Tức Đông Tán làm kén tự trói mình, vốn dĩ có thể có cơ hội liều mình một phen với quân Đường, nhưng hắn lại ghìm lắp nhiều dân thường trong quân ngũ như vậy, làm cho hắn mất đi sự chiếu cố của ông trời.

“Sát!”

Lý Khánh An thấp giọng hạ xuống mệnh lệnh cuối cùng.

Năm nghìn cung nỏ binh bước lên trên, năm nghìn chiếc nỏ Đường đen ngòm chỉ lên không trung, sát khí nhanh chóng ngưng tụ trên máy nỏ. các quân Đường còn lại trường đao ra khỏi vỏ. khống chế chiến mã có chút bất an, chờ đợi thời khắc bùng phát kéo tới.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 318: Chiến dịch Thổ Phồn ( Hạ )

Các nữ nhân càng chạy càng gần.

đã có thể thấy bọn họ đang phất vẫy đôi tay, tỏ ý với quân Đường mình không có vũ khí. những phụ nữ này đa số là vì chạy trốn bán mạng, các nàng sinh sống ở Tát Bì Trạch, ngày thường chỉ biết vắt sửa chăn dê, hầu hạ nam nhân, chưa từng có thứ thách trải nghiệm chiến tranh như hôm nay, cũng chẳng hề giống như bây giờ vậy, lại gần kề với cái chết đến thế, các nàng lại càng không biết mình đã trở thành con cừu chịu tội thay của Thổ Phồn chủ soái Thượng Tức Đông Tán. bọn họ càng chạy càng gần. cách quân Đường đã không đến trăm bước, bước vào tầm ngắm sát thương của nỏ tiễn, lúc này một số mục dân phía đằng sau đã có chút ý thức được nguy hiểm rồi, bọn họ bắt đầu ngừng bước chân chuẩn bị quay đầu lại chạy trốn, nhưng bị quân Thổ Phồn hung tàn dùng trường kiếm uy hiếp phải tiếp tục tiến lên. trong đội ngũ quân Thổ Phồn.

Thượng Tức Đông Tán có chút đắc ý mà cười lên. quân Đường không phải tự cho là cánh quân nhân nghĩa sao?

Bọn họ có ra tay được với những phụ nữ trẻ con này không? chỉ cần bọn họ có chút trù trừ. phụ nữ trẻ con và mục dân sẽ xông lên làm rối đội hình của bọn họ. quân đội của hắn bèn có thể giết vào đội ngữ quân Đường rồi.

“Tiến thêm trăm bước nữa. chuẩn bị đột kích!”

Thượng Tức Đông Tán vừa hạ lệnh xuống., tiền phương đột nhiên rối loạn cả lên. tên trận của quân Đường đã bùng phát, mấy nghìn mũi nỏ tiễn nhất tề bắn vào trong đám nữ nhân chạy đến. tiếng thảm kêu nổi lên tứ phía, những nữ nhân này chưa hề có bất kỳ phòng bị và ý thức nào, chẳng bao lâu. bèn có hàng nghìn người từ trên ngựa trúng tên ngã xuống; vó ngựa từ trên mình các nàng đạp qua. nhất thời máu thịt be bét.

Các nữ nhân vô cùng hoảng sợ, vội vàng đồng loạt quay đầu mà chạy bán mạng, đúng lúc này, giọt mưa to như hạt đậu tác tác rơi xuống. một trận mưa hè không chờ mà tới càn quét cả vùng Tát Bì Trạch, cung tiễn của quân Đường không thể nào sử dụng.

Lý Khánh An một tiếng ra lệnh, kỵ binh đột nhiên phát động, một vạn kỵ binh khí thế bàng bạc bổ mạnh về phía Thổ Phồn, chẳng chốc xông toạt một lổ hổng lớn trong đội hình hỗn loạn của quân Thổ Phồn, mưa to như trút nước đột ngột kéo tới. mưa rơi mịt mù, cự ly có thể nhìn thấy giảm xuống, đội hình quân Thổ Phồn càng rối loạn đến tệ hại.

Cho dù tổng số người của Thổ Phồn còn nhiều hơn quân Đường một vạn. nhưng dân du mục Thổ Phồn trước giờ sống bình lặng đã không thể trợ giúp quân Thổ Phồn đánh trận, ngược lại đã liên lụy sự đột phá vòng vây của quân Thổ Phồn, khi mũi tên của quân Đường không mảy may lưu tình bắn vào phụ nữ, trận địa Thổ Phồn rối bời. cái chết và sự đổ máu làm các phụ nữ Thổ Phồn chạy lại sợ chết khiếp, các nàng quay đầu chạy trốn, lại lôi kéo thêm người nhà của các nàng, những dân thường bình thường không trải qua chiến sự này bị sự tàn sát lạnh lùng của quân Đường làm cho sợ đến vỡ mật khiếp vía. quan quân Thổ Phồn cũng không gào thét ngăn cản được sự trốn chạy hoảng loạn của bọn họ, sự hỗn loạn của bọn họ cũng giống như hạt cát bị gió thổi bay đi sự loạn xạ. lộ ra đá tảng rắn chắc phía dưới, một vạn năm nghìn quân Thổ Phồn lù lù xuất hiện, nhưng bọn họ đã không thể duy trì sự ổn định trong đội hình, cục diện hỗn loạn làm cho kỵ binh lợi hại nhất của quân Đường xông vỡ sự phòng ngự của quân Thổ Phồn.

Lúc này, trong lòng Thượng Tức Đông Tán hối hận khôn xiết, hắn bây giờ mới phát hiện mình đã phạm phải một sai lầm to lớn.

ông trời đã tặng cơ hội chiến thắng cho hắn. nhưng hắn đã bỏ qua dễ dàng, hắn lại quên rằng, cung nỏ của quân Đường trong mưa là không thể xạ kích được, nếu như hắn không mang theo những mục dân này, nếu như hắn đợi sau khi mưa to ập đến rồi mới đột nhiên phát động xông kích, không có sự uy hiếp của cung nỏ quân, chiến tranh trên cao nguyên, nai chết trong tay ai. vẫn còn chưa biết được!

Thượng Tức Đông Tán đã để vuột mất cơ hội trời giáng mưa to, nhưng Lý Khánh An đã nắm bắt lấy cơ hội tốt trong sự rối ren của Thổ Phồn, hạ lệnh toàn quân bủa sát. kỵ binh xông rối đội hình của quân Thổ Phồn, phía đông lại truyền đến tiếng còi hiệu vãng vẳng, quân Thổ Phồn đối diện với sự bất lợi hai mặt thọ địch, điều chí mạng hơn là sự rối loạn, trong trận mưa to ào ào, tiếng gào khóc, tiếng van nài và nước mưa mịt mùng kết nối lại. binh sĩ và mục dân hỗn loạn bát nháo, còn có phụ nữ trẻ con người già vùng vẫy giành sự sống, tướng tìm không thấy binh, binh tìm không được tướng. quân Thổ Phồn bại cục đã định.

Thấy thời cơ đã vuột qua, Thượng Tức Đông Tán hạ lệnh đột vòng vây, vốn dĩ là một trận chiến khiến người ta kỳ vọng, cuối cùng lại diễn biến thành một trận truy kích và đồ sát đơn phương thật sự không bàn cãi, thi thể la liệt, máu đổ thành sông, khắp nơi đều là chân tay ngổn ngang, trong sự tàn sát và truy kích của quân Đường, một vạn năm nghìn quân Thổ Phồn tử thương thảm trọng, kẻ tẩu thoát chưa đầy ba nghìn người. quân Thổ Phồn bị chém giết tám nghìn người, hơn bốn nghìn người bị bất sống, hàng vạn mục dân bị giết, gần ba vạn mục dân Thổ Phồn bị bất làm tù binh, bọn họ bị bao vây bởi quân Phong Thường Thanh từ phía đông giết đến, Phong Thường Thanh hét chặn sự đồ sát của quân Đường đối với bọn họ, toàn bộ bắt sống lấy bọn họ.

Cơn mưa của bồn địa Tát Bì Trạch đến nhanh, đi cũng nhanh, cơn mưa to xối xả trở thành mưa nhỏ lấm tấm. làn mưa nhỏ dày như kim tiêm gột rửa vết máu trên thảo nguyên.

Lý Khánh An dựng ngựa trên một chỗ gò cao, ánh mắt lạnh lùng quan sát quân Đường dọn dẹp chiến trường, hắn vừa nhận được tin tức, quân Đường ở Vu Điền đã ngăn chặn kỳ binh Thổ Phồn bắc tiến, do viện quân Sơ Lặc kịp thời kéo đến, quân Thổ Phồn đã bị đánh tan, Thổ Phồn đại tướng Gia Trác Tang Cát bị giết trong loạn quân, đầu người bị đem đến thỉnh công, nhưng quân Đường cũng bị tổn thất thảm trọng, bốn nghìn quân Đường tổn thất hơn nữa, thương vong hơn hai nghìn người, cộng thêm hơn một nghìn người tử trận hôm nay, quân Đường đã trả giá bốn nghìn người tử thương để chiếm được Tát Bì Trạch ngay trận đầu tiên.

Mưa đã tạnh hẳn. chiến trường đã dọn dẹp xong, từng đội tù binh đang bị áp giải đến.

ở trước mắt Lý Khánh An. kỵ binh quân Đường áp giải từng đội binh sĩ Thổ Phồn bị bắt đi qua. bọn họ mặt mày ù rũ. rất nhiều người đều mang theo thương tích, phía xa. một đoàn các phụ nữ trẻ con Thổ Phồn bị quân Đường xua đuổi đi tới, bước đi loạng choạng, tiếng khóc rung trời, ở phía sau lưng họ, đi theo từng đoàn mục dân thần sắc hoảng loạn, ánh mắt lừ đừ. bọn họ đại đa số đã tan đàn xẻ nghé với vợ con. tài sản mất trắng, không biết tương lai của mình, không biết bọn họ có gặp phải số phận bị đồ sát hay không.

Lúc này, một đội quân Đường vây quanh Phong Thường Thanh chạy đến như bay, ở trên ngựa chắp tay nói: “Ty chức tham kiến Đại tướng quân!”

“Phong tướng quân vất và rồi!”

Lý Khánh An vừa cười vừa gật gật đầu.

Phong Thường Thanh cũng thở dài: “Ty chức vốn tưởng rằng đây sẽ là một trận ác chiến, lòng đầy hi vọng, nhưng không ngờ chiến tranh lại kết thúc nhanh như vậy, thậm chí hai quân vẫn còn chưa chính diện giáp trận, quả thật khiến người ta cảm thấy tiếc nuối.”

“Đây là vì quân Thổ Phồn một lòng chỉ muốn đột phá vòng vây mà không lòng dạ nào ham chiến, điều này cũng nói rõ người Thổ Phồn không còn đủ khả năng chiếu cố đến phía tây nữa. nếu không, khu vực Tát Bì Trạch tại sao có thể chỉ có hai vạn người, tiêu diệt bọn họ rồi. ta cũng xem như hoàn thành nhiệm vụ mà triều đình giao phó.”

ngữ khí của Lý Khánh An rất nhẹ nhàng, nhưng trong lòng hắn cũng có chút tiếc nuối, vì trận chiến này hắn đã có một sự chuẩn bị đầy đủ, vốn tưởng rằng sẽ là một trận ác chiến, nhưng lại không ngờ lại kết thúc nhanh như vậy, nhưng mà đây cũng nằm trong dự liệu của hắn. trận chiến Bá Tiên trấn trong lịch sử. quân An Tây cũng nhẹ nhàng giành thắng lợi như vậy, điều này hoàn toàn không thể tách rời khỏi sự lớn mạnh của bản thân quân An Tây.

Lúc này, Phong Thường Thanh nhìn thoáng những phụ nữ lão ấu Thổ Phồn suốt dọc đường khóc lóc đi tới, trong mắt hắn thoáng qua một chút không đang tâm. bèn hỏi nói: ‘Đại tướng quân, những mục dân này xử trí thế nào?”

Lý Khánh An cười nhạt nói: “Ta muốn giết hết toàn bộ bọn họ!”

Phong Thường Thanh giật mình một cái, vội vàng xua tay nói: “Đại tướng quân tuyệt đối không thể!”

“Có gì không thể?”

Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn nói: “người già giết chết, nam nhân sử dụng làm nô lệ, nữ nhân sung vào trong quân làm kỹ nữ. người Thổ Phồn không phải cũng đối xử người Hán chúng ta như vậy sao?”

Phong Thường Thanh thở dài một hơi nói: “Đó là quân Thổ Phồn tàn bạo, nếu chúng ta cũng đối xử tàn bạo với dân thường của đối phương như vậy, thì có gì khác với quân Thổ Phồn chứ?

Hơn nữa, đại tướng quân đã phế bỏ nô lệ ở An Tây, nếu lại tiếp tục dùng nô lệ Thổ Phồn, hình như có một chút khó giải thích, vả lại triều đình cũng sẽ không tán thành, không có lợi cho danh tiếng của đại tướng quân, xin đại tướng quân suy xét lại!”

“Ta chẳng qua là nói vậy thôi!

Ta nếu đã phế bỏ nô lệ, tự nhiên cũng sẽ bao gồm người Thổ Phồn.”

Lý Khánh An cười xòa nói: “Những tù binh và dân thường Thổ Phồn này ta chuẩn bị toàn bộ đưa tới ngân Thành, hãy để bọn họ làm dân ở Ngân Thành, sống bằng việc khai quật mỏ bạc, ngoài ra. ba vạn mục dân Thổ Phồn mà Thượng Tức Đông Tán đưa đi hồ Ô Lan Ô La ta cũng không muốn bỏ qua.”

Nói đến đây, hắn lại nói với Phong Thường Thanh: “Ta cho năm nghìn kỵ binh, trang bị hai con ngựa, ngươi hãy không quản ngày đêm chạy vội đến hồ Ô Lan Ô La, hãy đuổi ba vạn mục dân và dê bò của họ về lại cho ta. ta ghi công đầu cho ngươi.”

La Ta (*), Bố Đạt La cung (**), trong tiếng còi hiệu dài thấp trầm, mấy trăm viên thị vệ và mấy viên đại thần hộ tống Thổ Phồn Tán Phổ niên thiếu từ bục thang cao cao đi tới. hắn toàn thân vũ trang, sau lưng vác cung tên. tay cầm trường kiếm, một thân khỏi giáp, ngoài đằng xa.

Đại Luân Nang Hiệp Đạt Tán dưới sự tháp tùng của mấy vị Bổn giáo (***) Đại tế ty, cung kính chờ đợi hắn đi tới.

[(*) La Ta (Lạp Ta), hay Lhasa đôi khi được viết là Llasa, là thủ đô truyền thống của Tây Tạng và hiện nay là thủ phủ của Khu tự trị Tây Tạng của Cộng hòa nhân dân Trung Hoa.

Nó ở chân của đỉnh Gephel.

Thành phố này là nơi ở truyền thống của các Dalai Lama và các cung Potala và Norbulingka trong Phật giáo Tây Tạng được xem là các trung tâm linh thiêng nhất ở Tây Tạng.

Thành phố này có khoảng 255 000 người dân.

ở độ cao vào khoảng 3 650 m (11 975 ft), là một trong những thành phố cao nhất trên thế giới.

Lhasa theo nghĩa đen là "nơi ở của thần linh", mặc dù các tài liệu cổ tiếng Tây Tạng và các bàn khắc cho thấy ban đầu nơi này được gọi là Rasa. nghĩa là "nơi của triều đình".]

[(**) Bố Đạt La (Lạp) cung: Cung điện Potala nằm ở Lhasa.

Khu Tự trị Tây Tạng, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

đã là nơi ở của Đạt-lại Lạt-ma (Dalai Lama) cho đến Dalai Lama thứ 14 chạy qua Dharamsala, ́n Độ sau một cuộc khởi nghĩa thất bại vào năm 1959.

Ngày nay, Cung điện Potala là một viện bảo tàng ở Trung Quốc.

Đây là một địa điểm thu hút du khách tham quan nổi tiếng và đã được UngSCO công nhận là một di sản thế giới, và đã được Chương trình truyền hình Mỹ Good Moming America và báo USA Today gọi là "Bảy kỳ quan mới".]

[(***) Bôn giáo hay giáo phái Bon: vì giáo đồ đầu cột khăn đen, nên còn có tục gọi là Hắc giáo, trước khi Phật giáo truyền vào Tây Tạng, Bổn giáo là vu giáo lưu truyền ở Tây Tạng, đối tượng sùng bái bao gồm các loài vật tự nhiên như trời đất nhật nguyệt, sấm sét mưa đá, núi đá cỏ thú cùng với thần linh và linh hồn của giới tự nhiên]

Lúc này tuy Phật giáo đã truyền vào cao nguyên. nhưng tôn giáo bản địa Bổn giáo vẫn chiếm địa vị ưu thế ở Thổ Phồn, việc truyền bá và túi ngưỡng tôn giáo cần một quá trình lâu dài, cũng cần sự đẩy mạnh quảng bá của tầng lớp thống trị, Phật giáo thật sự có được sự phát triển lớn ở Thổ Phồn, chính là nhờ có được sự đầy mạnh quảng bá trong năm tháng sau này của vị Tán Phổ thiếu niên này.

Tán Phổ thiếu niên chính là vị chủ trung hưng (*thường chỉ triều đại thịnh thế chuyển vào giữa thời loạn thế. hoặc sau loạn thế) nổi danh trên lịch sử Thổ Phồn là Xích Tùng Đức Tán (*Trisong Detsen).

Xích Tùng Đức Tán ra đời vào năm đầu Thiên Bảo, hắn tự xưng là con trai của công chúa Kim Thành của Đại Đường, trên thực tế đây chẳng qua là một cái cớ, Kim Thành công chúa đã qua đời vào trước hai năm khi hắn sinh ra.

Xích Tùng Đức Tán kế ngôi sau khi phụ thân của hắn Xích Đức Tổ Tán ở mấy năm trước trong trận chiến Thạch Bảo thành bị chết banh xác trong vụ nổ hỏa dược của Lý Khánh An. hắn năm nay mới mười một tuổi, nhưng tuổi nhỏ già dặn như hắn tỏ ra chín chắn hơn tâm trí của người đồng trang lứa. giai đoạn này hắn canh cánh nỗi lo, ngay ở mấy ngày trước, một viên thị vệ liều chết nói hắn biết một tin tức. quân Đường tiến công Thổ Phồn với quy mô lớn. quân Thổ Phồn ở Tát Bì Trạch bị tiêu diệt hoàn toàn, quân Thổ Phồn ở phía bắc Khương Đường đã không có binh trấn thủ, còn quân Đường phía đông đã công chiếm Cửu Khúc và Ô Hải, đã vây khốn Đạt Trát Lộ Cung ở Bách Hải. mắt thấy Bách Hải sắp khó giữ được nữa rồi.

Xích Tùng Đức Tán trong lòng lo âu đến cực điểm, hắn biết tất cả đều là do Đại Luân Nang Hiệp Đạt Tán đem quân đội thu hẹp đến vùng lân cận Lhasa mà nên. lãnh thổ Thổ Phồn mấy nghìn dặm. nhưng biên cương và trên cao nguyên rộng lớn lại không có binh lính trấn thủ, đây quả thật là khiến cho người ta không thể tưởng tượng được.

Hắn đương nhiên cũng biết mục đích của Nang Hiệp Đạt Tán thu hẹp binh lực để làm gì?

Đem quân đội nắm giữ trong tay hắn. làm cho hắn nắm chặt đại quyền trong tay, kết quả là Thượng Tức Đông Tán bị đuổi đi.

Đạt Trác Lộ Cưng bị ép rời khỏi Lhasa. cả Thổ Phồn chỉ có một mình hắn định đoạt thôi, hắn thậm chí không bận tâm ngó ngàng đến tên Thổ Phồn Tán phổ như mình.

Nhìn vào sắc mặt ghê tởm kia của Nang Hiệp Đạt Tán ở phía xa.

Xích Tùng Đức Tán trong lòng lửa giận vạn trượng, hắn bất giác hừ mạnh lên một tiếng, đại thần Cát Tang Gia cống phía sau hắn vội vã thấp giọng nhắc nhở nói: “Tán Phổ, phải giữ bình tĩnh!

Xích Tùng Đức Tán kìm nén sự phẫn nộ trong lòng, trên mặt giăng một nụ cười thoải mái. từ đằng xa đã cười nói với Đại Luân Nang Hiệp Đạt Tán: “Đại Luân, ta hôm nay phải đi cưỡi ngựa săn ưng. ngươi đi cùng ta đi!”

Nang Hiệp Đạt Tán là một người trung niên có dáng dấp rất cao to mập mạp, trạc khoảng năm mươi tuổi, trên mặt luôn nở một nụ cười giả dối, hắn đã dùng thời gian hơn hai năm. cuối cùng đã đuổi khỏi chính địch Thượng Tức Đông Tán và Đạt Trác Lộ Cung, tự mình ôm trọn đại quyền, sự mê muội quyền lực làm cho hắn trong một khoảng thời gian khá dài đều quên hết mọi thứ.

đến nỗi hắn tưởng rằng mình mới là người chủ của Thổ Phồn, hắn chưa bao giờ thôi xem thường tên thiếu niên Tán Phổ này, bất kỳ chính vụ gì đều chưa từng bẩm báo với hắn. quân An Tây và quân Lũng Hữu tiến công quy mô lớn. hắn lại càng ém nhẹm không báo, theo hắn mà nói, quân Đường sẽ không trú quân lâu ở cao nguyên. sau khi trời đông giá rét kéo đến bọn họ tự khắc rút lui, nếu như có thể mượn tay của quân Đường trừ khử Thượng Tức Đông Tán và Đạt Trác Lộ Cung, thì điều này còn gì bằng.

Thượng Tức Đông Tán đã thất bại. tàn quân rút đến Nạp Mộc Thác hồ, chuẩn bị về Lhasa thỉnh tội. bây giờ còn sót một tên Đạt Trác Lộ Cung, bị vây khốn ở Bách Hải. áng chừng không cần bao lâu nữa. cũng sẽ bị quân Đường công phá. bất luận thế nào, hai người này hắn đều bắt buộc phải giết đi. cho dù quân Đường không thể giết chết bọn chúng, hắn cũng sẽ không bỏ qua.

Lúc này, Nang Hiệp Đạt Tán thấy thiếu niên Tán phổ toàn thân đều vũ trang đi tới. trong lòng bất giác nảy sinh một chút cảnh giác, hướng thị vệ của hắn lùi hai bước, nhưng nghe nói Tán Phố là muốn đi săn. lúc này hắn mới khẽ yên lòng, lên trước cười tủm tỉm nói: “Tán phổ, ra ngoài đi săn có gì vui chứ, ta hôm nay mang đến mấy viên Đại tế ty, mời bọn họ luân phiên kể chuyện cho Tán Phổ nghe!

Kể mấy ngày mấy đêm.

Tán Phổ cũng sẽ quên đi chuyện đi săn.”

“Đại Luân, ta không muốn nghe kể chuyện, ta muốn đi săn!”

Xích Tùng Đức Tán vẻ mặt ngây thơ nói.

“Tán Phổ thật trẻ con!”

Nang Hiệp Đạt Tán vừa cười vừa bàn điều kiện với Xích Tùng Đức Tán nói: “chi bằng vậy đi.

Tán Phổ nghe kể chuyện trước, nghe kể chuyện xong rồi hẵng đi săn.”

Xích Tùng Đức Tán vui mừng nhảy cẩng lên được, từ phía sau lưng lấy cung tên xuống nhét xuống Nang Hiệp Đạt Tán. miệng nói: “Những thứ này ta không cần nữa, đều cho ngươi hết!”

Nang Hiệp Đạt Tán bất đắc dĩ đón lấy cung tên, lại chuẩn bị tiếp lấy kiếm hắn đưa tới. nhưng đúng vào lúc này, Xích Tùng Đức Tán chỉ vào sau lưng hắn la to: “Đạt Trác Lộ Cung sao lại quay về rồi?”

Nang Hiệp Đạt Tán thất kinh, quay đầu nhìn đi. phía sau chỉ có mấy chục viên thị vệ cận thân của hắn. làm sao có Đạt Trác Lộ Cung gì đó, ngay khoảnh khắc hắn quay đầu lại.

Xích Tùng Đức Tán rút phắt trường kiếm ra. một nhát kiếm đâm vào lồng ngực của hắn. bảo kiếm sắc bén dị thường, đã xuyên thủng lồng ngực có mặc áo giáp xích kín khít bên trong của Nang Hiệp Đạt Tán.

Nang Hiệp Đạt Tán kêu to một tiếng, tay bắt lấy lưỡi kiếm, ánh mắt dán chặt vào vị Tán phổ trẻ tuổi này, hắn vẫn chưa dám tin. vị thiếu niên mười một tuổi này lại dám giết mình.

Khi hắn từ trong mắt của Xích Tùng Đức Tán nhìn thấy sự khinh miệt và phẫn nộ, hắn đột nhiên hiểu ra. hắn thật sự đáng chết rồi.

Nang Hiệp Đạt Tán mềm nhũn ngã xuống đất.

Xích Tùng Đức Tán cắn chặt môi, rút phắt gươm ra. lại một nhát kiếm đâm vào cổ của Nang Hiệp Đạt Tán. cắt đứt yết hầu của hắn. máu tươi phun tung tóe khắp người của hắn.

Lúc này, thị vệ Nang Hiệp Đạt Tán bị kinh sợ đến ngây người cuối cùng đã sực phản ứng lại. bọn họ hét lớn một tiếng xông lên. mấy trăm viên thị vệ của Xích Tùng Đức Tán cũng xông lên. vây chặt lấy chủ nhân, hai bên hò hét chém giết nhau, lúc nay, Xích Tùng Đức Tán một nhát kiếm chặt đầu người của Nang Hiệp Đạt Tán. giơ cao nó la to: “Nang Hiệp Đạt Tán đã chết, kẻ nào đầu hàng miễn chết.”

Thị vệ của Nang Hiệp Đạt Tán thấy chủ nhân đã chết, đều không còn tâm trạng đấu thêm nữa. kẻ hàng người chạy, chẳng chốc đã tan đi.

Xích Tùng Đức Tán thấy đại cục đã định, bèn quay đầu nói với Cát Táng Gia cống đã sợ đến trắng bệch cả mặt: “Đi thông báo phía quân đội, để tất cả Thiên phu trưởng đều đến Bố Đạt La cung gặp ta. ta có việc cần thông báo bọn họ!”

Thời gian đã đến hạ tuần tháng tám. quân Đường đã trải qua ròng rã hai tháng công đánh Bách Hải, chiến dịch lúc khởi đầu tiến triển vô cùng thuận lợi.

đầu tháng bảy, Ca Thư Hàn với khoảng năm vạn quân Đường kẹp kích quân Thổ Phồn, ở Đa Mã tiểu thành đại bại hai vạn quân đội của Đạt Trát Lộ Cung.

Đạt Trác Lộ Cung hai nghìn tàn quân hoảng loạn chạy trốn đến Tinh Tú bảo.

Tinh Tú bảo là một tòa bảo hùng vĩ mà quân Thổ Phồn xây dựng ở địa thế chót vót hiểm trở ở tỉnh Tú Xuyên, tọa lạc phía tây Bách Hải. vắt ngang trên con đường phải băng qua khi đi đến La Ta. phía nam hơn trăm dặm bèn là Từ Sơn nổi tiếng. cũng chính là núi Bayan Har của ngày nay. thế núi sừng sững. tuyết trắng phau phau.

Tinh Tú bảo chính là tọa lạc trên vách đá chơi vơi cao chừng trăm trượng của một nhánh núi Từ Sơn. chỉ có một con đường nhỏ eo hẹp ngoằn ngoèo thông lên thành bảo, nghiềm nhiên chính là một tòa Thạch Bảo thành khác, nó vốn dĩ là tòa thành lũy mà quân Thổ Phồn đề phòng ngự bầy gói cao nguyên mà xây dựng để tồn trữ lương thực, không ngờ rằng bây giờ lại trở thành một tuyến phòng ngự cuối cùng của quân Thổ PhồnT

Phải nói là. quân Đường đã chiếm được Bách Hải.

đem mấy chục vạn mục dân Thổ Phồn tụ cư nơi đây đuổi đến Ô Hải. chiếm giữ được một số lượng lớn vật tư dê bò, nhưng không chiếm được tòa Tinh Tú bảo này, thì không thể xem là hoàn toàn chiếm lấy Bách Hải. nó cũng giống như một cây đinh cắm trên Bách Hải vậy, làm cho Ca Thư Hàn đứng ngồi không yên. hắn trước sau đã huy động năm vạn đại quân đến công đánh tòa thành cô lập này, nhưng mãi vẫn chưa công chiếm được nó.

Bọn họ không có vũ khí công thành tầm to, hoàn toàn dựa vào cơ thể máu thịt của quân Đường mà tiến công, tiến công vô cùng gian nan. tử thương thảm trọng, tiến công một tháng mấy rồi, quân Đường đã tử trận dưới thành bảo hơn tám nghìn người, đến lúc trung tuần tháng tám. năm vạn đại quân chỉ còn lại hơn ba vạn người.

Cho dù không đánh chiếm được Tinh Tú bảo, nhưng Ca Thư Hàn lại không chịu bỏ cuộc, hắn ở trước mặt Lý Long Cơ vỗ ngực nói lời thề hứa. hắn sẽ tiêu diệt toàn bộ quân Thổ Phồn, nếu quân Thổ Phồn còn sót một binh một tốt thì không tính công lao của hắn. hắn cũng sẽ không lấy chức tước Tây Bình quận vương, nhưng bây giờ lại còn đến hơn hai nghìn người, hắn nếu không chiếm được Tinh Tú bảo, Bách Hải sẽ không chiếm lĩnh được nữa.

Tây Bình quận vương của hắn cũng sẽ không còn hi vọng.

Bởi thế.

Ca Thư Hàn dứt lòng đánh liều, chiếm không được Tinh Tú bảo, hắn tuyệt sẽ không lui binh, ba vạn quân Đường vây chặt lấy Tinh Tú bảo, ngày đêm không ngừng công đánh, sự phản kích của quân Thổ Phồn cũng càng lúc càng yếu, đá tảng cũng đã không còn nữa. thành bảo cũng đã dỡ bỏ đến không thể nào dỡ được nữa. nếu tháo dỡ thêm nữa thì sẽ sụp ào xuống, hai nghìn quân Thổ Phồn cũng chỉ còn lại chưa đầy sáu trăm người, dưới sự soái lĩnh của Đạt Trát Lộ Cung liều chết chống cự.

Sáng ngày hôm nay, cuộc tiến công lần nữa của quân Đường đã phát động, một vạn quân Đường men theo đường nhỏ tiến công về phía trên, từng lớp từng lớp nửa con dê đã lạnh đến cứng ngắc hay nguyên chiếc đầu bỏ đập xuống, những thịt dê bò này đều là lương thực của quân Thổ Phồn, tồn trữ trong thành bảo, đã không còn đá tảng nữa. chỉ có thể dùng chúng để chặn kích sự tiến công của quân Đường.

Mấy nghìn quân Đường một tiếng hò hét.

đồng loạt giơ kiêng lớn phòng ngự. nhưng vẫn còn có gần trăm người bị đập xuống vực núi. tiếng thảm kêu vang dội bên khe núi, công đánh đã hai tháng rồi, quân Đường cũng mệt mỏi khôn cùng. khí hậu cao nguyên khiến thể lực bọn họ tiêu hao rất lớn. rất nhiều người đều bò không lên được nữa. bò ở lưng chừng núi đã thở hồng hộc, lúc này Đạt Trát Lộ Cung đã tuyệt vọng với viện quân rồi, hi vọng duy nhất của hắn là trời đông giá rét kéo đến. quân Đường bị buộc phải rút lui. như vậy, hắn vẫn còn một chút sinh cơ.

Kỳ thật Đạt Trát Lộ Cung không hề đạn tận lương tuyệt, hắn vẫn còn có thể tháo trừ toàn bộ thành bảo, chiếm giữ vách núi. như vậy hắn có thể còn mấy vạn tảng đá lớn có thể sử dụng, nhưng không đến phút vạn bất đắc dĩ. hắn không muốn làm như vậy, hắn phải tính toán thời gian, phải dùng mấy vạn tảng đá này cầm cự đến mùa đông, đây là điều nói thì dễ nhưng thực hiện khó khăn biết dường nào.

Cũng may là đôi bên đều đã sức cùng lực kiệt rồi. thủ quân mệt đến cơ hồ như chết đi. quân Đường cũng tiến công mệt mỏi. càng lúc càng yếu đuối, nơi đây không giống như bình nguyên, gần hai tháng giao chiến, đôi bên đều đã đến mức nỏ mạnh hết đà rồi. chỉ xem ai có thể kiên trì đến phút cuối cùng.

Sự tiến công mệt mỏi làm cho Ca Thư Hàn phẫn nộ dị thường, hắn phá giọng to tiếng gào thét: “Truyền mệnh lệnh của ta. mệnh Đốc chiến quan đi lên. kẻ nào cả gan sợ chết không công, lập trảm!”

Hắn đoạt lấy dùi trống, tự mình nổi trống trợ uy, tiếng trống bùng bùng gõ vang, mấy chục viên Đốc chiến quan cũng đã lên núi. quân Đường bất đắc dĩ, chỉ đành liều chết phát động thế công lần nữa.

Đúng lúc này, vài tên xích hầu kỵ binh chạy bay đến. muôn vàn hoảng sợ bẩm báo nói: “bẩm báo đại soái, ngoài xa trăm dặm đã phát hiện viện quân Thổ Phồn!”

“Cái gì!”

Ca Thư Hàn ngây người ra. hắn túm mạnh lấy vạt áo của xích hầu. hướng hắn quát to: “ngươi nói mau. có bao nhiêu viện quân!”

“ít nhất. ít nhất có tám vạn nhân.”

“Leng keng!”

Ca Thư Hàn rơi dùi trống xuống đất. hắn bất lực ngồi phịch xuống đất. sững sờ nhìn vào Tinh Tú bảo không công chiếm được, hắn ở tòa thành lũy này đã tiêu hao thời gian quá lớn.

đến nỗi mà không bố trí bất kỳ phòng ngự nào, tám vạn viện quân Thổ Phồn đã đến. mộng đẹp của hắn đã tan biến.

Bình Tây quận vương của hắn cũng đã bắt đầu rời hắn đi xa rồi.

Ca Thư Hàn chỉ cảm thấy cổ họng hơi bùi, một ngụm máu phun ra, làm cho thân binh của hắn sợ đến vây quanh hô to: “Đại soái!

Ngài sao rồi?”

Ca Thư Hàn khẽ khoát tay.

âm thanh rất nhỏ trầm nói: “Truyền mệnh lệnh của ta, toàn quân rút về phía bắc đến Cửu Khúc, từ bỏ Bách Hải và Ô Hải.”

Tháng tám năm Thiên Bảo mười một, theo việc tám vạn viện quân Thổ Phồn kéo đến.

Ca Thư Hàn cuối cùng đã thất bại trong gang tấc, hắn biết quân Đường đã không còn có thể giữ lấy Bách Hải và Ô Hải, chỉ đành bắc lùi băng qua Hoàng Hà đến Cửu Khúc, dựa vào công sự phòng ngự của Tích Thạch sơn giằng co với quân Thổ Phồn, Thổ Phồn hậu cần không đủ, sau khi thu phục Bách Hải và Ô Hải đã không thể bắc tiến nữa.

đôi bên bèn lấy Tích Thạch sơn làm ranh giới. tạm thời ngừng chiến.

Chiến dịch Thổ Phồn đã lên kế hoạch chuẩn bị gần một năm tạm khép lại với thắng lợi bảy phần của quân Đường, tuyến đông tuy rằng không hoàn thành kế hoạch, nhưng tuyến tây lại giành được toàn thắng.

Đầu tháng chín.

Lý Long Cơ hạ lệnh khen thưởng quân Lũng Hữu và quân An Tây, chính thức phong Ca Thư Hàn làm Bình Tây quận vương.

Phiêu kỵ Đại tướng quân.

Hiệu kiểm Công bộ Thượng thư, Lý Khánh An gia phong làm An Tây đại đô hộ, đồng thời mệnh hắn lập tức rút khỏi Sa Châu, cùng lúc đó, một mật chỉ cho Khánh vương Lý Tông đã truyền đến An Tây.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 319: Nguy cơ hé lộ

Chiến dịch Thổ Phồn tại An Tây đã kết thúc từ rất sớm.Khi Ca Thư Hàn vẫn còn đang vây tàn binh Thổ Phồn trong tỉnh Túc bảo, Lý Khánh An đã đến nơi tên Ly Hà trấn tại Trân Châu hà thị sát đạt vận chuyển lương thực thứ tư.

Đây cũng là đợt lương thực cuối cùng được chuyển đến.

Từ tháng năm đến tháng chúi, nhưng đợt vận chuyền lương thực quy mô lớn cuối cùng cũng đến hồi kết thúc.

Đại Thực vì muốn đổi lại ba vạn tù binh, tổng cộng trả hai trăm năm mươi vạn thạch lương thực cho quân Đường An Tây.

Vào cuối tháng tám đã trao đổi hoàn tất. ba vạn tù binh đều toàn bộ được thích phóng, còn hai trăm năm mươi vạn thạch lương thực phần lớn được tích trữ tại Cự Chiến đê. và đương được chuyển dần về Toái Hiệp.

Đến đầu tháng chín, hai trăm năm mươi vạn thạch lương thực cũng đã được chuyển xong một nửa.

Theo kế hoạch của quân Đường, trước khi sông đóng băng vào cuối năm phải vận chuyển xong toàn bộ lương thực về Toái Hiệp.

Số lương thực này được đóng lên bè từ Cự Chiến đê đi ngược dòng chảy Trân Châu hà. rồi thông qua một chi nhánh của Nhiệt Hải mà vận chuyển đến kho lớn Toái Hiệp.Mà điểm giao nhau giữa Trân Châu hà và chi nhánh này chính là Ly Hà trấn.

Đây là một khu đất đồi thấp trũng, xung quanh được bao phủ bởi một khu rùng lớn.

Trước khi quân Đường chiếm được Toái Hiệp, nơi đây từng chỉ có một ít người Đột Quyết sinh sống, nhưng sau khi quân Đường dần bành trướng phát triển về hướng tây, gia tăng tác dụng vận chuyển đường sông của Trân Châu hà.

điểm giao nhau này dần trở nên quan trọng.

Từ lúc tháng năm. một đội quân hộ người Hán chừng một ngàn người đã di dân đến đây.

Bọn họ bắt đầu khai hoang đất đai, xây dựng nhà cửa.

Chẳng mấy chốc, nơi đây đã dần trở thành một thành trấn mới.

Vì con sông nhánh này gọi là Ly Hà. nên thành trấn này gọi là Ly Hà trấn.

Do vị trí địa lý cực kỳ quan trọng nơi này.

An Tây quân từ ba ngàn quân hộ đã chiêu mộ thêm ba ngàn hơn tử đệ binh đến thường trú tại đây, và lại phái thêm một ngàn quân từ Toái Hiệp đến đây hợp lại thành Ly Hà quân.

Binh mã sứ Ly Hà quân là Hạ Cầu Thắng, hắn là một quân quan trẻ mới có hai mươi tám tuổi, xuất thân quân hộ An Tây.

Tuy tuổi còn trẻ. nhưng hắn đã ở trong quân đội tám năm.

Lúc sớm nhất chính là binh sĩ trong xích hầu doanh của Lý Khánh An. từng tham gia trận chiến Tiểu Bột Luật và Thạch Bảo thành.

Sau đó hắn lại trở thành thân binh của Lý Khánh An. vì lập không ít chiến công được đề bạt làm trung lang tướng, phụ trách trấn thủ Ly Hà trấn.

Ngoài hắn ra còn có một quan viên trẻ tuổi khác, tên Tô Dực. hắn cũng chỉ mới hai mươi chín tuổi, xuất nhậm di dân chi sứ Ly Hà trấn.

Tô Dực là người Lũng Hữu. xuất thân bần hàn. là chủ bạ(* Chức quan chuyên quản văn thư) tại một tiểu huyện, lần này triều đình điều năm trăm quan viên đến hỗ trợ An Tây sắp xếp cho di dân. hắn cũng chính vì không có hậu thuẫn mà bị chọn đến đây.

Di dân chi sứ thực chất chính là người đi gầy dựng quan phủ mới.

Theo kế hoạch của Toái Hiệp, Ly Hà trấn sau ba năm sẽ đổi thành Ly Hà huyện.

Lúc ấy, Tô Dực sẽ là huyện lệnh nhiệm kỳ đầu tiên.

có thể do tuổi đều trẻ. hai quan viên một văn một võ làm việc với nhau vẫn ổn.

Hôm nay Lý Khánh An đến thị sát tình hình vận chuyển lương thực tại Ly Hà trấn, hai quan viên này là người hướng dẫn. cùng Lý Khánh An đi thị sát có có một giám sát chi sứ được phái đến từ An Tây giám sát thự.

đến giám sát tình hình vận chuyển lương thực.

Mấy hôm nay Ly Hà trấn náo nhiệt hơn thường.

Từng chuyến lương thực được nối đuôi nhau chuyên đến. kéo theo là hàng ngày người thuyền phu và phu kéo tàu.

Gần cả ngàn chiếc tàu bè chờ đầy lương thực đã cặp bến. trong đó có hai trăm bè lương thực sẽ được lưu lại Ly Hà trấn, phía bắc của trấn có mười mấy kho lương khổng lồ, có thể chứa năm mươi vạn thạch lương thực.

Bọn thuyền phu và phu kéo đương bận rộn chuyên lương thực trên tàu bè xuống.

Lý Khánh An đi xuyên qua từng đội xe ngựa, hắn thấy Hạ Cầu Thắng trông cứ tâm sự trùng trùng, vẻ như muốn nói mà lại không dám nói, hình như tên này có gì muốn nói với hắn. liền cười hỏi: “Có tâm sự gì thì cứ nói đi!

Đừng giữ trong lòng mãi.”

Hạ Cầu Thắng thân hình không cao lắm. nhưng trông lại rất tráng kiện.

Hắn đỏ mặt ấp a ấp úng nói: “Đại tướng quân, Ty chức muốn được điều khỏi nơi đây..”

“Vì sao?

Vừa rồi ngươi chẳng nói tất cả mọi thứ ở đây đều mới mẻ, có rất nhiều thứ thách, sao giờ lại muốn điều khỏi đây?”

Lý Khánh An cười hỏi.

“Đấy là do hắn nói. chứ thuộc hạ không nói thế.”

Hạ Cầu Thằng liếc sang Tô Dực nói: “ở đây thuộc hạ không thấy thích thú lắm. thuộc hạ cầu xin đại tướng quân điều thuộc hạ đến Bắc Đình hoặc Sơ Lặc.”

“Vì sao muốn đến Sơ Lặc?”

“Thuộc hạ đoán bước tiếp theo của đại tướng quân là đánh Thổ Hỏa La. thuộc hạ muốn lập công tại Thổ Hỏa La.”

“Ngươi rất có mắt nhìn!

Thế mà lại biết ta phải đánh Thổ Hỏa La. có điều câu trả lời của ta có thể sẽ làm ngươi thất vọng, không có tình hình đặc biệt ta sẽ không dễ dàng điều một đại tướng đi. hơn nữa Ly Hà quân vừa thành lập không đến nửa năm. nếu ta điều ngươi đi sẽ rất bất lợi cho việc xây dựng Ly Hà quân.”

Lý Khánh An nhìn mặt hắn thiểu não liền cười cười chỉ vào những tòa nhà kho gần đấy nói: “Ngươi đã là một lão binh tám năm. nên biết nhưng tòa kho này rất quan trọng.

Ngoài kẻ địch phương bắc ra. bất kỳ một kẻ địch nào đến tấn công Toái Hiệp, trước tin vẫn là chiếm lĩnh những kho lượng này.

Mà quân Ly Hà các ngươi đứng đầu nơi đây, vị chí chiến lược của Ly Hà trấn quan trọng như thế nào, không cần ta nói ngươi cũng biết.

Vì sao ta lại để ngươi đến trấn thủ nơi đây?

Ngươi có nghĩ qua chưa, ta cũng chẳng giấu gì ngươi. ta đã suy nghĩ rất lâu. nên mới điều ngươi đến đây trấn thủ.

Vì ngươi là tâm phúc theo theo đã lâu.

để ngươi trấn thủ ở đây ta mới có thể yên tâm được, nhưng ta không ngờ, ngươi lại không muốn làm thế!”

Nói đến đây, khẩu khí của Lý Khánh An cũng dẫn trở nên gay gắt: “Nếu ngươi không muốn làm nữa. thì hãy viết thư thỉnh cầu cho ta. ta sẽ đổi người đến trấn thủ, nếu ngươi muốn tiếp tục ở đây, thì hãy nâng cao cảnh giác cho ta. một giờ một khắc cũng không được chậm trễ. nghe rõ chưa?”

Hạ Cầu Thắng mặt hổ thẹn, kỳ thực hắn vốn không có ý định điều đi. nhưng mấy hôm trước, hắn nghe nói Trương Vĩnh Khánh cùng thời với mình đã lập công lớn trong trận chiến Vu Điền trấn, được đề bạt làm tướng quân, trong lòng không còn bình tĩnh nổi!

Nếu ở đây mãi. thì bao giờ mới lập công được?

Hôm Na hắn mướn thừa cơ hội Lý Khánh An đi thị sát tại Ly Hà trấn đề xuất yêu cầu điều động, không ngờ lại bị Lý Khánh An mắng cho té tát.

Hắn hổ thẹn cúi gầm mặt. không nói lên được lời nào.

Lý Khánh An thấy hắn cũng đã biết lỗi. khẩu khí cũng dịu lại, hắn vỗ vỗ vai Hạ Cầu Thắng nói: “Ta biết ngươi muốn lập công gầy dựng sự nghiệp, ta có thể hiểu, nhưng hiện nay trách nhiệm của ngươi cũng cực kỳ quan trọng.

Nếu thám tử quân địch lẻn vào kho lương của chúng ta phóng hỏa. thì coi như vài chục vạn thạch lương của chúng ta sẽ bị hủy trong một chốc.

Đây sẽ là đòn chí mạng đả kích An Tây.

Vì ta biết ngươi có thể bảo vệ tốt kho lương này, nên ta mới chọn ngươi trấn thủ tại đây.

Hãy cố gắng, bồi dường thêm một số thủ hạ đắc lực, sau này ta nhất định sẽ cho ngươi cơ hội.”

Với thủ đoạn lũng loạn nhân tâm thủ hạ của Lý Khánh An. người đương sự như Hạ Cầu Thắng không cảm thấy được, nhưng quan văn Tô Dực ở bên cạnh lại thấy rõ mồn một.

Hắn chỉ là một tiểu quan cấp thấp, và còn lại là lần đầu tiếp xúc với An Tây chỉ chủ này, tuổi tác của Lý Khánh An đương nhiên khiến hắn ngạc nhiên, nhưng thái độ vừa nghiêm khắc lại vừa bao của hắn đối với thủ hạ. lại càng khiến Tô Dực cảm động.

Hơn nữa. hắn cũng đã đối xử tốt với Tô Dực. khẳng định thành tích của cố gắng của hắn mà không cần phải a dua nịnh bợ.

Điều này hoàn toàn khác hẳn với cấp trên trước đây của hắn. và khiến Tô Dực nảy sinh ý tưởng nguyện ý tận trung vì Lý Khánh An.

Tô Dực vốn do không có hậu thuẫn mà bị ép đến An Tây, trong mắt hắn.

đến An Tây chẳng khác nào bị lưu đày.

Hắn chỉ muốn làm vài năm nữa rồi nghĩ cách điều về.

Có điều, sức sống và sự thanh liêm của quan trường An Tây khiến hắn ngạc nhiên, hơn nữa có rất nhiều chế độ khiến hắn cảm thấy công bằng.

Như thể nói. hắn phụng mệnh đi lập trấn tại Ly Hà. sau đó dần xây dựng nâng cấp lên huyện thành trong vòng ba năm. mà hắn nhiệm kỳ ở đây năm năm. và cũng có nghĩa là. hắn sẽ trở thành huyện lệnh đầu tiên của huyện Ly Hà.

Đây sẽ là một niềm tự hào lớn cho cuộc đời hắn. chứ không phải để hắn vất vả gầy dựng trấn thành, để rồi đợi khi thành xây xong, thì người khác đến làm huyện lệnh.

Và chính vì cái cảm giác tự hào và chế độ công bằng đó khiến hắn bắn mạng làm việc.

Hôm nay, khi lần đầu tiên gặp người cầm quyền cao nhất An Tây này .hắn liền nảy sinh một ý nguyện mãnh liệt, đó là đón vợ con đến An Tây, sẽ sống và làm việc lâu dài tại đây.

Có lẽ đây chính là khí chất của một người lãnh đạo.

Khí chất này luôn có thể làm thay đổi mọi người xung quanh mọi lúc mọi nơi.

Hắn biết cách ngợi ý người khác, biết cách tạo lòng tin người khác.

Đấy chỉ là một việc rất ư bình thường với Lý Khánh An. lúc hắn bản thân hắn còn không phát giác, nhưng hắn lại thay đổi cả đời Tô Dực.

Lúc này, một con chiến mã từ xa phóng đến. kỵ binh trên ngựa hô to: “Đại tướng quân, cấp tín từ Toái Hiệp!”

Lý Khánh An thấy kỵ binh trên chiến mã đang không ngừng huơ ống thư bằng tre màu đỏ, trong lòng hắn thầm giật mình.

Đây biểu thị có việc trọng đại khẩn cấp.

Hắn bước nước đại lên trước nhận lấy ống thư trên tay binh gi.

Thư được chuyển từ Toái Hiệp đến.

Hắn nhanh chóng mở thư ra. cầm thư hắn không khỏi bờ ngỡ.

Hóa ra đấy lại là thư thân bút của hoàng trữ Lý Dự viết cho hắn.

Khi đọc xong nội dung thư. mắt hắn nheo lại. tay hắn không kiềm được vò thư lại thành một đống.

Việc hắn vẫn lo lắng cuối cùng đã đến.

Cam Châu, một đội kỵ binh chừng mười mấy người phong qua.

Trương Dịch đã bị bọn họ bỏ ngoài sau xa tít.

Đội kỵ binh này tiến thẳng về trước không chút do dự.

Đi đầu đoàn người này là một hoạn quan.

Hắm mặt mày bụi bặm nhem nhuốc.thân thể mỏi mệt, nhưng hắn vẫn không thể dừng lại dù chỉ một chốc.

Trách nhiệm trên vai hắn vẫn không ngừng hối thúc hắn thẳng tiến.

Tên hoạn quan này họ Hạ. hắn đến từ Đại Minh cung, mục đích của hắn là Sa Châu ngoài nghìn dặm kia.

Hắn phụng mệnh của hoàng đế Đại Đường đến Sa Châu đưa một mật chỉ cho Khánh vương. mật chỉ đương nhiên là hắn không được phép xem. nhưng lúc giao mật chỉ cho hắn.

Lý Long Cơ đã dặn tới dặn lui, khiến hắn càng cảm nhận rõ tính quan trọng của mật chỉ này.

Hắn không dám có chút chậm trễ cứ một mạch phóng thẳng.

Trên vách núi phía trước thấp thoáng xuất hiện một toàn thú bảo.

“Hạ công công, chúng ta đến thú bảo qua đêm vậy!”

Trương thị vệ trường yểm hộ hắn kiến nghị: “Trương Dịch thủ quân không phải đã dặn ư?

Chúng ta tốt nhất không nên đi đường đêm. rất có thể sẽ gặp phải mã tặc!”

Hạ hoạn quan hìn nhìn sắc trời, hiện cách hoàng hôn vẫn còn một lúc, mà nơi đây đã cách Sa Châu không còn bao xa. vẫn còn năm ngày đường nữa.

“Bây giờ đã nghỉ thì còn hơi sớm. chúng ta đi thêm một đoạn nữa. phía trước chắc vẫn còn chỗ dừng chân.”

Hạ hoạn quan không chịu nghỉ, bọn kỵ binh không thể không tiếp tục bảo vệ hắn đi tiếp.

Lại đi được thêm chừng nửa canh giờ, sắc trời đã dần tối sầm. nhưng bọn họ mãi vẫn chưa tìm được hộ gia đình nà. hay cả một túp lều trại cũng không, bốn phía toàn thảo nguyên miên man.

Bọn họ có bản đồ, biết được đi thêm khoảng bốn mươi dặm nữa sẽ đến biên giới Cam Châu và Túc Châu.

Nơi ấy có một chi quân đội cắm trại, gọi là Kiện Khang quân, nhưng ngựa của họ đã mỏi mệt hết cỡ.

đang không ngừng ắt xì.

“Hạ công công, chúng ta có thể chịu được nhưng ngựa đã không đi nổi rồi. làm sao đây?”

Khẩu khí Trương thị vệ trưởng pha lẫn chút trách móc.

Bọn họ đều là người được ăn ngon mặc sướng nơi cung đình, có từng nếm qua khổ cực gì.

Vừa rồi nếu nghe hắn nói. bây giờ bọn họ đã có thể được uống rượu ăn thịt.Nhưng Hạ công công là người bên cạnh Thánh thượng, dù trong lòng bất mãn. nhưng hắn vẫn phải nhẫn nhịn.

Hạ hoạn quan cũng thấy ngựa có vẻ không ổn. trong lòng hắn cũng hơi hối hận. nhưng bề mặt vẫn không để lộ điều chi.

Hắn đưa tay lên che trên mi mắt ngó một vòng, bỗng phát hiện phía tây bắc có một vùng đen thăm thẳm, hình như là một khu rừng!

Hắn lập tức chỉ thẳng nói: “Đi đến khu rừng bên ấy nghỉ ngơi hai canh giờ!”

Mọi người lại tiến thẳng năm dặm về hướng tây bắc.

Nơi ấy quả nhiên có một khu rừng thông đen nho nhỏ cô đọc mọc lên giữ thảo nguyên hành lang Hà Tây.

Trong lòng mọi người cũng không còn tâm trí thăm dò, rừng thông đen chỉ có chừng một hai trăm cây, cũng chẳng ẩn chứa được nguy hiểm gì.

Mọi người lại lũ lượt xuống ngựa đi vào rừng tìm chỗ nghĩ ngơi.

Trong rừng đúng là một chiếc giường tự nhiên, trên mặt đất được phủ một lớp lá thông dày đặc. khô ráo và mềm mại.

Thời khắc này, ai nấy đều đã mỏi mệt. vừa uống vài ngụm nước, ăn vài miếng lương khô, và qua quít cho ngựa ăn ít cỏ cùng nước, ai ai cũng ngã người ngủ khò.

Trong lòng Hạ hoạn quan lo lắng, chốc chốc lại đưa tay thò vào trong ngực.

Đấy là nhiệm vụ của hắn chuyến này.

đó là mật chỉ của Lý Long Cơ, không thể có thất thoát gì xảy ra.

Lúc này, trời đã tối sầm lại, gió đêm lạnh hơn đang vù vù xuyên qua rừng thông, phát ra âm thanh quái dị tựa tiếng rên của nữ nhân, khiến người ta nghe mà sởi gai ốc.

Thảo nguyên yên lặng đến đáng sợ, trên trời mây đen che kín không một bóng sao.

Dưới bầu trời lắp kín mây đen. thảo nguyên toát lên vẻ hoang lương cô độc đến lạ kỳ.

Tuy nói là nghỉ hai canh giờ rồi lên đường, nhưng mọi người ai nấy đều mỏi mệt vô cùng, cả Hạ hoạn quân cũng nffủ quên.

Bỗng nhiên, hắn đứng phắt dậy.

Một âm thanh quái dị khiến hắn giật mình tỉnh giấc, hắn vểnh tai lên nghe ngóng.sắc mặt hắn lúc này hơi biến, vội đấy đây thị vệ bên cạnh: “Mọi người mau tỉnh dậy!

Nhanh lên!”

Mọi ngươi bị lay dậy tỉnh giấc, mắt mũi lờ đờ không hiểu vừa xảy ra việc chi.

“Các ngươi nghe thử đó là âm thanh gì?”

Mọi người đều im lặng, nín thở.

Mãi một lúc, mọi người mới giật mình nhảy dựng.

“Là tiếng vó ngựa, tiếng vọ ngựa liên tục, chí ít có vài trăm người đang tiến về phía chúng ta.”

Lúc này, xuất hiện một bóng đen. quả thật là đội kỵ binh, chí ít có ba đến bốn trăm người.

Bọn họ đều phát ra tiếng huýt sáo quái dị. phảng phất như đàn gói vừa phát hiện ra con mồi.

đang từ trong rừng thông đen hỏa tốc phóng đến.

“Mọi người mau lên ngựa, là mã tặc!”

Trương thị vệ trường hoảng hốt hô to.

Hạ hoạn quan bủn rủn tay chân, hắn giơ chân để lên mấy lần mà vẫn chưa leo lên được lưng ngựa, cuối cùng được hai thị vệ dìu lên.

Bọn họ quất roi ngựa bỏ chạy, nhưng đã có phần muộn màng. một cây tiễn từ đâu phóng đến.Sau tiếng kêu thảm thiết, binh sĩ rơi ngã xuống.

Mọi người lúc này đã gần chết khiếp, tuy họ đều là Vũ Lâm quân, nhưng ai ai cũng xuất thán quyền quý. lúc ở Trường An uy phong lẫm liệt, cái chết là thứ gì đấy rất xa vời với họ.

Nhưng giờ đây lại có người chết, bọn họ đã sợ vỡ mật. bỏ chạy tứ tán. cũng không ai rảnh mà lo được cho Hạ hoạn quan.

Bây giờ giữ mạng mình là quan trọng nhất!

Bọn mã tặc hung hãn vô cùng, bọn họ nhanh chóng đuổi theo, bắn chết tất cả. không một ai sống sót.

Hạ hoạn quan cũng bị trúng một tiễn sau lưng ngã quay xuống ngựa.

Lúc này, một tên mã tặc thân hình vạm vỡ phóng gần lên trước, hắn nhảy xuống ngựa đưa tay ra túm lấy Thánh chỉ đang lộ ra một nửa từ trong ngực áo Hạ hoạn quan.

Hạ hoạn quan đã không được rồi. hắn giờ chỉ còn biết dùng hết sức lực còn lại ấn chặt Thánh chỉ. giọng run rẩy: “Đây là ý chỉ của Thánh thượng, các ngươi không được động vào!”

Hắn vừa dứt lời. tên thủ lĩnh mã tặc kia đã một đao đâm vào ngực hắn.

Hạ hoạn quan thét lên thảm thiết, thủ lĩnh mã tặc đoạt lấy Thánh chỉ.

Hắn giờ ra xem. rồi gật gù. vừa nhét Thánh chỉ vào ngực vừa khoát tay nói: “Chúng ta đi!”

Tuy hắn mặc trang phục Khương Hồ nhưng lại có phát âm tiếng Hán rất chuẩn.

Chúng lôi thi thể lên lưng ngựa xong, rồi như làn gió cuốn về phương bắc. chỉ một chốc đã biến mất tông mất tích.

Vài ngày sau. mật chỉ của Lý Long Cơ đã xuất hiện trên bàn của Lý Khánh An.

Lúc này.

Lý Khánh An đã từ Toái Hiệp về đến Quy Tư.

Lý Dự đã gửi thư báo cho hắn biết.

Lý Long Cơ đã quyết định phong Khánh vương Lý Tông làm An Tây Tiết độ sứ. còn Lý Khánh An sẽ nhậm An Tây đại đô hộ, chỉ quản chính vụ, không còn nắm quân quyền, nhưng Lý Long Cơ lại không dám công khai đoạt quyền, mà là mật chỉ cho Khánh vương, để hắn liên lạc với An Tây đại tướng, chờ thời cơ đoạt quyền.

mật chỉ này đã bị Lý Khánh An đoạt được.

Nội dung trong ý chỉ khiến hắn bàng hoàng.không chỉ muốn đoạt binh quyền của hắn. mà còn muốn sau khi đoạt quyền áp giải hắn về Trường An.

“Nếu gấp rút. có thể xử trảm ngay tại chỗ!”

Đây là câu nói cuối cùng trong mật chỉ của Lý Long Cơ.

Lý Long Cơ lại muốn giết hắn. còn khốc liệt hơn so với đối phó Vương Trung Tự.

Tốt xấu thế nào thì Vương Trung Tự và Hoàng Phổ Duy mình đều bị bãi chức một năm rồi mới bí mật xử quyết, còn đối phó Lý Khánh An hắn, ngay cả mặt nạ ngụy tạo cuối cùng cũng chẳng cần.

Lý Khánh An không khỏi cười lạnh, tất cả mọi người còn cứ nghĩ Lý Long Cơ muốn giữa hắn lại cho thái tử!

Thậm chí cả Lý Dự cũng tin rằng;hay Lý Long Cơ từng có dự định này, nhưng bây giờ không còn nữa? người quả thật không nói oan hắn.

Lý Khánh An hắn đã có dã tâm quá mãnh liệt, chỉ là Lý Long Cơ không giết hắn vì dã tâmxhãng qua là muốn đoạt người phụ nữ của hắn mà thôi.

Người là hoàng đế Đại Đường, người làm sao có thể chịu đựng việc một thần tử cướp đi người phụ nữ mà mình đã nhắm?

Đây chính là lý do vì sao người muốn giết hắn.

Một lý do rất đơn giản.

đúng là thiên chỉ hạ. chẳng qua là thần dân. tất cả đều chỉ là thần dân.

Lý Khánh An này dù có lập bao nhiêu công nữa thì có ích lợi gì?

Không chịu giao nộp người phụ nữ đó cho người, thì chỉ có một con đường chết.

Lúc này, Nghiêm Trang khập khiễng bước nhanh vào, nói: “Đại tướng quân, người tìm ta?”

Lý Khánh An đưa mật chỉ cho hắn.

“Ngươi xem thử cái này!”

Nghiêm Trang vội liếc qua mặt lược, sắc mặt hắn không khỏi đại biến, dù hắn đã nghĩ đến khả năng này xảy ra.nhưng không ngờ lại nhanh đến thế.

Chiến dịch Thổ Phồn vừa kết thúc, Lý Long Cơ đã hạ thủ ngay.

“Đại tướng quân, người định sẽ thế nào đây?”

Nghiêm Trang hỏi rất do dự, hắn muốn biết rốt cuộc Lý Khánh An đã có quyết tâm này chưa.

Lý Khánh An khoát tay đứng trước cửa sổ, hắn ngó ra ngoài một hồi lâu.

Dù cho hắn không muốn đối diện, nhưng sự tình đã đến nước này. dù có trốn về phía tây đi chăng nữa. tân nhậm Tiết độ sứ vẫn sẽ tóm hắn trở lại.

Lý Long Cơ đã quyết chí giết hắn thì sẽ không còn khả năng trì hoãn.

“Ta bây giờ còn có thể làm gì đây?”

Giọng hắn chua chát hỏi lại.

“Ta vốn định không ngừng phát động chiến tranh, để người không có được quyết tâm này, nhưng ta vẫn đã đánh giá quá thấp quyết tâm giết ta của người, hoặc lúc ở Trường An người đã có muốn giết ta. may mà Ca Thư Hàn đã cứu ta một mạng!”

Nghiêm Trang nghe ra quyết tâm của Lý Khánh An.hắn cũng chẳng do dự. liền nói: “Đại tướng quân không phải vội. sự tình vẫn chưa đến nước xấu nhất, nếu người dùng mật chỉ cho Khánh vương. vậy nói rõ người vẫn còn e ngại chưa dám lộ rõ.

Nếu đã như thế, tại hạ có một kế, vẫn có thể tranh thủ thêm cho đại tướng quân ít nhất nửa năm thời gian.”

Lý Khánh An mừng rỡ quay phắt lại hỏi: “Xin tiên sinh cứ nói!”

Nghiêm Trang vừa đưa tay chậm rãi vuốt râu vừa cười hiểm: “Kế này vẫn nằm trên người Khánh vương, đại tướng quân không ngại đưa Thánh chỉ giả cho hắn.

đợi hắn hồi âm. chỉ cần thay đổi thư hồi âm của hắn. cứ nói đây là việc cơ mặt.

đã có chút manh mối không thể rút dây động rừng, phải từ từ động thủ.

Sau đó lại dời Khánh vương về Quy Tư. như thể xem như Khánh vương đã nhận được ý chỉ. cứ dời qua dời lại như thế, lại thêm thời gian hành sự của Khánh vương, như thế chí ít phải mất nửa năm.

Lúc ấy đại tướng quân chắc đã chuẩn bị gần đâu vào đấy!”

“Kế này quả là cao minh!”

Khánh An vỗ đùi khen hay, nhưng hắn bỗng chốc lại chau mày lại, trong lòng không khỏi hối hận.

Nếu sớm biết trước như thế thì không phải giết sứ giả.

Giờ sứ giả đã chết, thế làm sao mà nói năng đây?

Nghiêm Trang hiểu tâm tư Khánh An.hắn chỉ cười nói: “Việc này giải quyết rất dễ. cho thêm một câu trong thư của Khánh vương, nói bên cạnh không có người, nên giữ thị vệ và Hạ công công lại bên mình, sau đó lại để Biên Lệnh Thành gửi một lá thư. lấp lại chỗ sơ hở này.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 320: Rút củi dưới đáy nồi

Địa phương nơi thân vương trấn giữ luôn là một việc đại sự mà kẻ thống trị lịch triều lịch đại phải suy xét đến. cho dù nó có thể khống chế địa phương một cách hiệu quả. ngăn chặn các kẻ thần ở dưới có dị tâm làm loạn, có thể duy trì sự chiếm hữu của gia tộc thống trị đối với quốc gia. nhưng điểm hại của nó cũng rất rõ ràng.

Sự phân phong của Chu triều dẫn đến sự xuất hiện của thời Xuân Thu Chiến Quốc mấy trăm năm. sự phân phong đầu đời Hán xuất hiện mối loạn thất vương, kẻ thống trị ở hậu thế không ai không tiếp thu bài học này, cố sức tránh sự xuất hiện lại của việc phân phong, mãi đến sự phân phong của Chu Nguyên Chương đầu đời mình, rất nhanh bèn lại xuất hiện mối tranh Tịnh nan (*).

[(*) Mối tranh Tịnh nan. hay còn gọi là mối loạn Tịnh nan, là một cuộc nội chiến xảy ra ở giữa năm Kiến Văn triều Minh, mùng 5 tháng 7 năm đầu Kiến Văn (8/6/1399) đứa con thứ tư của mình Thái Tổ là Yến vương Chu Đệ dấy binh phản lại người cháu Kiến Văn để Chu Doãn Văn. chiến tranh kéo dài ba năm.

Kiến Văn để thiếu sự mưu lược, dùng chủ soái không phù hợp, làm cho chủ lực không ngừng bị tiêu diệt, Chu Đệ lấy Yến Kinh (nay là Bắc Kinh) làm căn cứ địa. chọn đúng thời cơ xuất kích, linh hoạt vận dụng sách lược, từng mấy lần đại chiến tiêu diệt chủ lực quân quan, cuối cùng thừa thắng rượt quân, vào ngày 13 tháng 6 năm Kiến Văn thứ tư (13/7/1402) chiếm được để đô ứng Thiên (nay là Giang Tô nam Kinh).

Kiến Văn đế mất tích, Chu Đệ đăng cơ ngôi đế. trở thành Minh Thành Tổ.]

Đối với triều Đường, việc phân phong cũng là lúc có lúc không, thời sơ Đường Thái tông Lý Thế Dân từng phong thân vương đi tới địa phương, nhưng thời gian rất ngắn ngủi, đến thời trung Đường, sau khi mối loạn An Sứ bùng nổ, Lý Long Cơ chạy trốn về phía tây Ba Thục, hắn lập tức đem mấy người con trai phân phong đến địa phương cầm quân, rất nhanh đã xuất hiện mối loạn Vĩnh vương, cho dù Đường Túc Tông đã trấn áp các thân vương làm loạn, nhưng tình hình phiên trấn các cứ mà mối loạn An Sứ để lại vẫn mãi ảnh hưởng đến trăm năm sau, cuối cùng dẫn đến triều Đường diệt vong.

Lần này Lý Long Cơ đem thân vương trấn giữ địa phương, cũng là một sự phân phong đã biến tướng. do Dương Quốc Trung kiến nghị. cho dù ý định ban đầu của Dương Quốc Trung là muốn cân bằng quyền lực của hoàng thái tôn. nhưng để án này lại không gặp phải sự phản đối của các trọng thần khác (bao gồm cả Lý Lâm Phổ), Lý Long Cơ cũng đã tiếp nhận, đây thật ra là vì mọi người đều nhìn thấy mức độ nghiêm trọng của nguy cơ, nội địa trống rỗng khôngbinh tướng. binh lực đều tập trung ở trọng trấn biên cương, do Tiết độ sứ tự mình ôm trọng đại quyền.

An Lộc Sơn.

Ca Thư Hàn.

Lý Khánh An.

An Tư Thuận.

Cao Tiên Chi v.v..., một khi có người nào trong số họ trong lòng có dị tâm. cử binh tạo phản, bèn sẽ tạo thành hậu quả nghiêm trọng.

Trong đó thì An Lộc Sơn và Ca Thư Hàn đứng mũi chịu sào. binh lực của bọn họ cách Quan Trung quá gần. nhưng trực tiếp đoạt lấy binh quyền của hai người, hình như lại có chút không ồn.

Lý Long Cơ bèn sử dụng phương thức ôn hòa hơn.

đối với An Lộc Sơn tín nhiệm hơn. hắn không phái thân binh trấn giữ Hà Bắc, chỉ là tăng cường quyền lực của giám quân, lại phong Vinh vương Lý Uyển làm Hà Đông Tiết độ sứ. làm sợi dây giãn căng.

Gần đây hắn lại khá sủng ái Võ Hiền Nghi, bèn phong tiểu nhi tử của Võ Hiền nghi là Lương vương Lý Tuyền làm Lũng Hữu Tiết độ phó sứ, hiệp trợ Ca Thư Hàn lĩnh binh, lại phong một người con trai khác của Võ Hiền Nghi là Biện Kinh vương Lý Kinh làm Thiền Vu đô hộ phủ Đại đô hộ kiêm Sóc Phương Tiết độ phó sứ, trấn giữ Cừu Nguyên, trên thực tế chính là giám sát Tiết độ sứ An Tư Thuận, lại thống soái chư binh Bắc Hồ gần ba vạn người đã quy thuộc triều đình và hai vạn quân đội trú đóng ở Cửu Nguyên, đây kỳ thực đã là từng bước đoạt lấy quân quyền của An Tư Thuận rồi.

Trong các đại Tiết độ sứ, đối với triều đình có mối uy hiếp ít nhất bèn là Lĩnh Nam ngủ phủ Kinh lược sứ, ở đó có binh lực một vạn năm nghìn người, ngũ phủ Kinh lược sứ Hà Lý Quan hằng năm trèo đèo lội suối đến thuật chức trong triều, lại có hoạn quan Lữ Thái Nhất làm giám quân, vẫn luôn rất ổn định, Lý Long Cơ cũng không lo nghĩ gì.

Tiếp theo là An Tây Tiết độ sứ vì đường xa, cũng ảnh hưởng không lớn đến Quan Trung, theo lý mà nói cũng có thể không cần phái thân vương trấn giữ, nhưng tình hình thực tế lại hoàn toàn trái ngược, bây giờ người Lý Long Cơ ghen ghét nhất chính là An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An, hắn thậm chí không tiếc phái trưởng tử Khánh vương đi trấn giữ An Tây.

Nguyên nhân rất đơn giản. người nữ nhân mà hắn một mực tơ tưởng mà không có được bèn là bị Lý Khánh An đoạt đi mất, điều này đối với người cả đời đã thu tập hơn bốn vạn hậu cung như Lý Long Cơ mà nói, chẳng khác nào là mối nhục to tát không thể chấp nhận, vốn dĩ hắn còn muốn dùng Lý Khánh An nâng đỡ cháu mình, nhưng ngay vào đêm Lý Khánh An lấy Độc Cô Minh Nguyệt. sát khí của hắn đã xuất hiện, hắn quyết tâm giết chết Lý Khánh An.

đoạt lại Độc Cô Minh Nguyệt. nếu không phải lo nghĩ đến sẽ ảnh hưởng chiến dịch Thổ Phồn.

Lý Khánh An bèn đã chết ở Trường An rồi.

Bây giờ chiến dịch Thổ Phồn kết thúc, Lý Long Cơ bèn quyết định ra tay, hắn phải dùng trưởng từ Lý Tông thay thế Lý Khánh An. thống lĩnh An Tây hai mươi vạn đại quân.

Nhưng có một điểm hắn lại không ngờ tới, trưởng tử Lý Tông của hắn chẳng hề muốn đi An Tây, mà là tham thú hưởng lạc, cả ngày chìm đắm trong mỹ thực và nữ nhân.

Mấy tháng trước, Khánh vương đưa tới một bức thư, nói hắn hiện tại trấn giữ Sa Châu, về điểm này Lý Long Cơ không chút ngờ vực nào, hơn nữa lại cảm thấy vui mừng, chiến dịch An Tây tuyến tây mà Lý Khánh An phát động chính là từ Sa Châu xuất phát, điều này nói rõ trưởng tử cũng đã tham dự trận chiến dịch này.

Chiến dịch vừa kết thúc, hắn bèn không thể chờ đợi thêm mà viết một bức mật chỉ cho trường tử. hắn cũng biết chỉ dựa vào một mình trưởng tử vẫn khá là nguy hiểm, bèn lại cũng viết một bức mật chỉ cho An Tây tiết độ phó sứ Phong Thường Thanh, hai bức mật chỉ một trước một sau đưa đi, Lý Long Cơ bèn bắt đầu mộng chờ ngày mà Minh Nguyệt xuất Thiên Sơn.

Sa Châu cũng chính là Đôn Hoàng của ngày nay, nhưng phạm vi quản hạch của nó ở triều Đường to hơn rất nhiều, bao gồm La Bố Bạc (*) của Tân Cương ngày nay, cũng là nằm trong phạm vi quản hạch của nó.

Đôn Hoàng của triều Đường cũng phồn hoa vượt xa hậu thế. con đường tơ lụa từ ngọc Môn Quan chia đường, một đường bắc tiến theo Bắc Đình đi Toái Hiệp, một đường khác thì đi theo Đôn Hoàng ở tuyến nam đi Quy Tư hoặc Vu Điền.

La Bố Bạc khi đó còn là một vùng biên lớn mênh mông bát ngát, gọi là Bồ Xương Hải, trong đại mạc khắp nơi là ốc đảo, có không ít cư dân sinh sống. không giống như ngày nay là khu vực nghìn dặm không người.

ốc đảo đối với các thương nhân cũng vô cùng tiện lợi.

[(*) Lop Nur hay La Bố Bạc là một nhóm các hố, hồ muối nhỏ nằm giữa sa mạc Taklamakan và sa mạc Kuruktaa thuộc phía Đông khu tự trị Duy ngô Nhĩ Tân Cương.

Trung Quốc. ngày 6 tháng 10 năm 1964, Trung Quốc đã thử thành công quả bom nguyên tử đầu tiên tại khu vực này.]

Đôn Hoàng thời bấy giờ bèn là trạm trung chuyển mậu dịch nổi tiếng, thương nghiệp phồn thịnh, nhân khẩu đông đúc. khí hậu cũng ấm áp ầm ướt vượt xa hậu thế, chính vì lẽ đó, Lý Tông ở Đôn Hoàng sinh sống vô cùng thích nghi, trong hành cung say đời mơ mộng. không ai quản hắn. lại có năm nghìn quân đội bảo vệ sự an toàn của hắn. không có mối lo mã tặc. sống trong cung lâu chán rồi, có thể lên phố thư giản giải khuây, hoặc cưỡi ngựa đi khắp nơi đạp cỏ lữ hành, vô cùng tự do, tả hữu có một đoàn quân đội hộ vệ. oai phong lẫm liệt, dân chúng trên phố nom thấy hắn. không ai không chắp tay cúi chào, thỏa mãn một khoản rất lớn lòng ham hư danh của hắn.

đâu giống như Trường An. cho dù hắn đường đường là kẻ dẫn đầu thân vương, nhưng lại không ai ngó ngàng hắn. còn phải suốt ngày nơm nớp lo sợ, sợ phụ hoàng biết hắn hoang đường, ở đây núi cao hoàng đế xa. hắn cuối cùng đã cảm nhận được sự thoải mái của tự do, Lý Tông lần đầu tiên không còn oán trách việc mang hắn buông thả đến An Tây nữa. nếu như có thể, hắn vẫn mong muốn tiếp tục ở lại trong thời gian dài.

Nhưng hôm nay, giấc mơ của hắn hình như sắp tan biến rồi. vào giữa trưa, ngoài hành cung của Khánh vương, một hoạn quan trẻ tuổi và mấy chục thị vệ cung đình đến từ phương xa từ từ ngừng lại. hoạn quan nói với thủ vệ của hành cung: “Tức tốc đi bẩm báo Khánh vương điện hạ. thánh thượng có thủ dụ tới!”

Thủ vệ không dám chểnh mảng, vội vàng chạy đi bẩm báo với Lý Tông.

Lý Tông vừa mới ăn trưa xong, đang ôm hai mỹ nhân hành lạc, đợi một chút hắn phải nghi trưa rồi. phụ hoàng đột nhiên có thủ dụ đến làm hắn sững người, hắn tâm trạng thấp thỏm đi ra cung môn nghênh đón. thấy kẻ đến là một hoạn quan trẻ tuổi, hắn chưa từng gặp mặt. hoạn quan trẻ tuổi tiến lên quỳ xuống thi lễ: “Đại Minh cung Lân Đức điện Trung quan Phùng Tam Phàm khấu kiến Khánh vương điện hạ!”

“Phùng công công miễn lễ!”

Lý Tông có chút nghi hoặc quan sát tên hoạn quan này từ trên xuống dưới một lượt, hắn thật sự là chưa bao giờ gặp mặt, cũng chưa từng nghe nói qua, tên Phùng Tam Phàm này dường như biết được sự ngờ vực của hắn. bèn mỉm cười giải thích nói: “Bẩm báo điện hạ, ty nô vốn ở Thái Cực cung, vì điều đi một tốp hoạn quan đến đông cung, không đủ nhân lực. bèn điều ty nô đến Đại Minh cung, ty nô là tháp tùng Hạ công công đến Đôn Hoàng. người không thích nghi khí hậu thô nhưỡng Tây Vực, ngã bệnh ở Trương Dịch (*), vì vậy bèn sai ty nô đến đưa thủ dụ thánh thượng đến.”

[(*) Trương Dịch là một địa cấp thị thuộc tỉnh Cam Túc, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Địa cấp thị Trương Dịch ở phía tây tỉnh Cam Túc.

Phía tây tiếp giáp hai địa cấp thị cùng tỉnh là Tửu Tuyền và Gia Dục Quan.

Phía đông tiếp giáp hai địa cấp thị Kim Xương và Vũ Uy.

Phía bắc là Nội Mông cổ còn phía nam là tỉnh Thanh Hải.

Địa cấp thị Trương Dịch có các đơn vị cấp huyện sau: Quận Cam Châu; Huyện Dân Nhạc, Huyện Lâm Trạch, Huyện Cao Đài, Huyện Sơn Đan; Huyện tự trị dân tộc Dụ-cố Túc nam.]

“Thì ra là như vậy!”

Lý Tông lúc này mới sực hiểu ra, chẳng trách chưa gặp qua. thì ra là điều từ Thái Cực cung.

Hạ công công hắn biết, Hạ Dương Văn, đại hoạn quan của Lân Đức điện.

Hắn không hoài nghi nữa.

đón lấy thủ dụ. thủ dụ thực ra cũng là thánh chỉ. vì nó vừa không phải là thánh chỉ ở ngoài làm bằng đay vàng do Trung thư tỉnh phát xuống, cũng không phải là thánh chỉ bên trong làm bằng đay trắng do Hàn lâm phát xuống, mà là Lý Long Cơ tự mình viết ý chỉ đưa xuống, cũng có thể gọi là mật chỉ. nói từ khía cạnh chế độ, loại thánh chỉ này không có hiệu ứng pháp luật nào, chỉ là một sự bày tỏ ý nguyện của hoàng đế.

Lý Tông thấy là loại thánh chỉ này. hắn bèn giật mình một cái, cũng không dám mở ra. cuống quít thu thánh chỉ lại, nói với Phùng Tam Phàm: “Phùng công công xin chờ chút, ta xem xong sẽ phúc đáp ngươi.”

Lý Tông vội vã trở vào phòng, mở mật chỉ của phụ hoàng đưa hắn. bất giác sững người ra, phụ hoàng lại mệnh hắn đi tuần tra phong tục nhân tình Hà Trung, để hắn cai quản Hà Trang, đồng thời ngấm ngầm điều tra Lý Khánh An có nghi can tự xây dựng quân đội riêng cho mình không, Lý Tông trong lòng bất giác âm thầm kêu khô, đi một chuyến Hà Trung đâu phải là lên phố đánh một vòng là có thể về được, hành trình vạn dặm. phải hao phí thời gian mấy tháng chứ chẳng ít. phụ hoàng lại vỗ đầu một cái mà đã nghĩ tới rồi, hắn vừa mới làm quen Đôn Hoàng, bây giờ lại bào hắn khởi hành, đây không phải là muốn lấy mạng nhỏ của hắn sao?

Nhưng hắn lại không dám không theo, chỉ đành mệnh người đi mời tham mưu Diêm Khải đến. lát sau, Diêm Khải rào bước đi vào phòng của hắn. gập người thi lễ cười nói: “Điện hạ. nghe nói thánh thượng có ý chỉ đến rồi?”

“Không phải chuyện tốt a!”

Lý Tông thở dài, đem mật chỉ phụ hoàng đưa cho hắn.

Diêm Khải nhìn một lượt, nhướng mày nói: “Tại sao lại là đi khu vực Hà Trung?”

“Đúng vậy!

Phụ hoàng ta nhất thời hứng lên đã viết mấy dòng này, người thì không hề phí sức, nhưng ta đi Hà Trung, thì phải vược qua thiên sơn vạn thủy, người tại sao lại không nghĩ thay cho ta một chút?

Việc của giám quân bảo ta đi làm. người nên để Biên Lệnh Thành đi làm mới đúng!”

Lý Tông trong lòng hơi có chút oán hận đối với phụ hoàng, trong ngữ khí cũng không còn kính trọng nữa, Diêm Khải trầm tư chốc lát bèn cười nói: “Điện hạ, ty chức lại cho rằng đây không phải việc xấu. mà là một việc quá tốt đấy!”

‘Một việc quá tốt?’

Lý Tông càng thêm nghi hoặc: “Sao lại nói vậy?”

“Giống như điện hạ nói, đây rõ ràng là việc của giám quân, tại sao lại để cho điện hạ đi. nhưng nếu chúng ta tỉ mỉ đọc kỹ hàm nghĩa bên trong. bên trong này có bốn chữ đáng để cho điện hạ nghiền ngẫm: ‘cai quản Hà Trung’, đây là có ý gì?

Nếu ty chức đoán không lầm.

đây là bảo điện hạ đi Hà Trung kiến quốc.”

“Cái gì?”

Lý Tông giật mình, đứng phắt lên. thịt béo trên mặt run lẩy bẩy, lắp bắp hỏi: “Ý của tiên sinh đây là sao, bảo ta đi Hà Trung kiến quốc?”

“Điện hạ đừng nóng vội, ngồi xuống nghe thuộc hạ chậm rãi phân tích.”

Diêm Khải vừa cười vừa mời Lý Tông ngồi xuống, lúc này mới từ tốn nói: “Hà Trung không giống như Trung Nguyên có thể thiết lập châu huyện Thái thú quản hạch, địa vực của nó quá xa xôi, triều đình có văn thư gì.

đi về một chuyến cũng phải hơn nửa năm. hơn nữa ở đó là vùng đất tụ tập sinh sống của người Túc Đặc (*Sogia). vương triều Đường ta nếu đã dùng quân đội đoạt lấy vùng đất này, thì sẽ không giống như ngày xưa quản lý theo Tông chủ quốc nữa. như thế sớm muộn cũng sẽ bị Đại Thực cướp đi. vì vậy biện pháp hoặc là quân quản, hoặc là kiến quốc, quân quản trường kỳ sẽ tạo thành sự độc lập trên thực tế. thánh thượng tất nhiên cũng đã suy nghĩ đến điểm này, vì vậy kiến quốc mới là phương án tốt nhất, dĩ nhiên không phải là để người Túc Đặc kiến quốc, mà là để người Hán kiến quốc, vậy thì quốc vương là ai?

Điện hạ cho rằng sẽ là Lý Khánh An sao?”

“Làm sao có thể là hắn.

đây là giang sơn Lý thị ta. hắn tuy là quận vương, nhưng lại không quan hệ gì với tông thất, muốn kiến quốc cũng phải do thân vương xuất nhiệm quốc vương.”

Lý Tông đã động lòng, sự phân tích của Diêm Khải đã điểm trúng yếu điểm của Lý Tông, mấy chục năm nay, hắn luôn ước ao có thể đăng cơ làm hoàng đế. nhưng ngôi vị đế vương Đại Đường cuối cùng đã không có duyên với hắn. phụ hoàng hắn thả để cho trưởng tôn đăng vị, cũng không chịu để đứa trường tứ này như hắn nhập chủ đông cung, hắn đã tâm ý nguội lạnh, hắn biết rằng mình đã không có duyên với ngôi để. nhưng bây giờ trước mắt hắn đột nhiên mở ra một cánh cửa sổ, đi Hà Trung đăng cơ kiến quốc, dĩ nhiên không là hoàng đế, nhưng cho dù là quốc vương, thì lại có gì khác với hoàng đế?

Lý Tông kích động đến nỗi sắp muốn hét ra thành tiếng, phụ hoàng vạn tuế a!

Hắn khắc chế mãnh liệt sự kích động trong nội tâm mình, run giọng hỏi: “Tiên sinh, ta bây giờ phải làm sao?”

“Đương nhiên là phải đi Hà Trung, đường xá vất vả một chút, nhưng nghĩ tới có thể đăng cơ làm để, chút vất vả này thuộc hạ nghĩ điện hạ có thể chịu được.”

“Được!

Ta sẽ nghe theo tiên sinh, ta lập tức chuẩn bị động thân, nếu ta có thể đăng cơ làm đế, ta nhất định phong tiên sinh làm tướng quốc.”

“Đa tạ điện hạ. không!

Đa tạ bệ hạ!”

Diêm Khải đã sửa lại xưng hô, Lý Tông nghe mà thấy lòng vui như nở hoa, hắn đứng dậy nói: “Bây giờ ta sẽ viết một lá thư cho phụ hoàng, tỏ rõ thái độ của ta.”

Diêm Khải khẽ cười một cái nói: “Điện hạ. lá thư này chi bằng để thuộc hạ viết, viết xong, điện hạ mới thẩm duyệt, rồi mới đóng bảo ấn lên.”

Đầu óc Lý Tông choáng váng mơ hồ, làm sao viết ra được thư, nếu Diêm Khải đã chủ động tự tiến cử, thì tốt quá còn gì, hắn chẳng nghi ngờ điều gì. bèn cười nói: “Thôi được!

Vậy để ngươi viết, viết xong đưa cho ta xem, đưa thư đi xong chúng ta sẽ động thân.”

ngay chiều hôm đó, hồi thư của Lý Tông đã đưa về Trường An. hắn lập tức động thân đi về hướng tây, đây cũng là mệnh lệnh trong ý chỉ thật sự của Lý Long Cơ, không cho phép hắn trấn giữ Đôn Hoàng, mệnh hắn trở về An Tây, năm nghìn hộ vệ quân của hắn tự nhiên cũng phải đi theo rời khỏi Đôn Hoàng, nhưng mà. hai nghìn hộ vệ quân trong số đó không có trở về An Tây, mà là khống chế chặt yếu đạo hiểm yếu thông từ An Tây ra Hà Tây - Tinh Hinh Hạp.

So với hiệu suất cao của Khánh vương, một bức mật chỉ khác thì chậm hơn rất nhiều, lý do là Phong Thường Thanh đã không có ở Quy Tư nữa. bị điều tới Ngân Thành phụ trách an trí mục dân Thổ Phồn.

Lý Khánh An muốn lệnh người Thổ Phồn làm nô làm kỹ, hắn lại không nhẫn tâm, thế thì việc an trí những người Thổ Phồn này tự nhiên bèn là việc của hắn Phong Thường Thanh rồi, từ một ý nghĩa nào đó, Phong Thường Thanh đã ‘chuyển nghề’ rồi, từ cầm binh đánh trận trở thành quan viên văn chức, dẫn dắt một đám quan văn cả ngày bận rộn với việc an trí những dân di cư đặc biệt này rời khỏi cố thổ, Phong Thường Thanh cũng không có lời oán trách gì. tù binh Đại Thực bị đổi thành lương thực, mà người Hán lại không chịu đến Ngân Thành khai khoảng cho lắm, như vậy những mục dân Thổ Phồn này chính là lao động tốt nhất, hơn nữa Lý Khánh An cũng đã nhận lời. khai mỏ năm năm, thả bọn họ trở về bồn địa Tát Bì Trạch tiếp tục làm mục dân.

Chính là có lời hứa hẹn này, làm cho sáu vạn mục dân và tù binh Thổ Phồn rời quê xa giếng cuối cùng đã thấy được một tia hi vọng, bọn họ bị Phong Thường Thanh đưa đến Ngân Thành xa xôi. bắt đầu cuộc mưu sinh mới của thợ mỏ.

Liên tiếp trong mấy tháng.

Phong Thường Thanh bận suốt ở Ngân Thành, đám người Thổ Phồn này tuyệt đại đa số đều là dân thường, phụ nữ lão ấu đều có, vì vậy không thể quản lý như tù binh Đại Thực nữa, Lý Khánh An bèn thụ quyền Phong Thường Thanh ở nơi này xây nên Ngân Thành, Phong Thường Thanh bèn kiêm nhiệm Ngân Châu đô đốc, trong Ngân Thành dỡ bỏ nhà ở điêu tàn trước đó, tu xây nhà mới, kiến tạo quan nha, biên tạo hộ tịch, vận chuyển lương thực, xây dựng học đường, tiệm thuốc, thành lập cửa hiệu v.v..., những thứ này đều là sở trường của Phong Thường Thanh, cứ như vậy, Phong Thường Thanh trên thực tế bèn đã làm việc của Thái thú rồi.

Sáng sớm hôm nay, mật chỉ của Lý Long Cơ đã trải qua ngàn dặm bôn ba, cuối cùng đã đưa tới trong tay của Phong Thường Thanh.

(Xem truyện của Lão Cao, ít nhất sẽ không cảm thấy yếu trí, không giống như một số tiểu phẩm khác, trúng được năm triệu, không lẽ là chỉ có thể độc chiếm hoặc từ bỏ, không lẽ không có con đường thứ ba vừa hài hòa vừa cả nhà hoan hỉ hay sao?

Đối phó Lý Long Cơ, Lý Khánh An chính là dùng một thú đoạn kỹ thuật, đây là một thủ pháp cùng loại với việc Trung Quốc phản kích Nhật Bản gia nhập thành viên cố định Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, trên miệng không phản đối, nhưng trình tự rất phức tạp, bạn chính là không vào được, Lý Khánh An không cần thiết phải ngu dốt đến mức công khai tạo phản, ép mình đi vào đường cùng, chỉ cần Lý Long Cơ triệt hắn không xong, mục đích xem như đạt được rồi.)

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 321: Vuốt râu hùm

“Chào Phong sứ quân buổi sáng.”

Phong Thường Thanh vừa đến quan nha thì đã được một văn quan trẻ tuổi thi lễ.

Phong Thường Thanh gật gật đầu, trong lòng hắn không khỏi cười khổ, thân phận của hắn giờ là đô đốc Ngân Thành, nhưng dù là văn quan hay binh sĩ đều không gọi hắn là Phong đô đốc, mà gọi là Phong sứ quân, cứ như hắn là thái thú rồi.

Có điều cũng khó trách, công việc nào hắn làm bây giờ là liên quan đến quân đội?

Ngay cả ba ngàn quân trú tại Ngân Thành cũng không phải do hắn quản hạch, đấy đều trực thuộc Lý Khánh An cả.

Thái thú thì thái thú vậy!

Để qua thời gian này hẳn nói, Phong Thường Thanh gật aật đầu hỏi: “Lương thực đều đã vận chuyển đến chưa?”

“Bẩm sứ quân, đêm qua đã đến. mười vạn thạch lương thực, cho nên thuộc hạ đặc biệt đến bẩm báo.”

“Cuối cùng cũng đã đến rồi ư?”

Phong Thường Thanh đại hỉ, thời gian này hắn cứ phải phát rầu vì lương thực không đủ.

Bây giờ cuối cùng lương thực cũng đã đến.

Hắn vội hạ lệnh: “Mau tìm vài người lập nhóm dân phu chuyén lương vào kho.”

Đương lúc hắn định chuẩn bị quay người đi thị sát thì từ trong nha môn có một thị tùng phóng ra, vội hô: “Sứ quân chờ đã!”

Phong Thường Thanh thừ người, “Có việc gì ư?”

“Trong nha môn có người tìm sứ quân, đã đợi người khá lâu rồi!”

“Ta biết rồi!”

Phong Thường Thanh quay sang nói với vị quan viên trẻ tuổi: “Ngươi đến nhờ Lưu tham quân giúp đỡ, phải chuyển lương vào thành càng nhanh càng tốt, ta đợi lát sẽ đến.”

Nói xong, Phong Thường Thanh liền đi vào nha môn, vừa đi hắn vừa hỏi: “Là ai tìm ta thế?”

“người đấy không chịu nói, chỉ biết là từ Trường An đến đây.”

“Trường An?”

Phong Thường Thanh thừ người. nếu là từ Kiếm Nam đến hắn còn hiểu được, đó là do Cao Tiên Chi phái đến. nhưng Trường An thì có ai cần tìm mình?

Hắn có phần nghi hoặc đi vào phiến đường, chỉ thấy trong đấy là một người trẻ tuổi, thân hình rất cao đang nôn nóng ngồi uống trà.

Phong Thường Thanh kho han một tiếng rồi đi vào phiến đường.

“Ta chính là Phong Thường Thanh, các hạ tìm ta ư?”

Người trẻ tuổi kia vội đứng dạy thi một lễ với Phong Thường Thanh, xong hắn rút chiêu bài ra: “Tại hạ Quách Tự Quân, là nội cung chấp kích trưởng, từ Đại Minh cung Trường An đến.”

Hóa ra là thị vệ cung đình, trong lòng Phong Thường Thanh nghi hoặc không lẽ Thánh thượng có việc tìm mình ư?

Hắn khoát tay: “Mời ngồi!”

“Thôi, ta còn có việc phải về Kinh gấp.”

Tên Quách Tự Quân này rút một lá thư được phong ấn kỹ càng khẽ nói: “Đây là mật chỉ Thánh thượng đưa cho tướng quân.”

Phong Thường Thanh giật mình.

Thánh thượng lại có mật chỉ cho mình.

Trong lòng hắn bàng hoàng, tay vừa run rẩy nhận lấy thánh chỉ, xong lại quay người mở cửa rén rón ngó quanh, thấy không có ai. bọn quan viên đã ra ngoài thành vận chuyển lương thực.

Thế hắn mới yên tâm đóng cửa lại, quay vào phòng dùng đao nhỏ cậy sáp mở thư.

quả thật đây là thư thân bút của Thánh thượng, nội dung trong thư rất đơn giản, lệnh hắn phải hỗ trợ Khánh vương, tương lai phong hắn làm Bắc Đình Tiết độ sứ.

Phong Thường Thanh là người tính tình thận trọng tỉ mỉ. dù chỉ hai câu ngắn ngọn.

Phong Thường Thanh cũng ngẫm ra được ý trong thư. tức là Lý Long Cơ muốn động thủ với Lý Khánh An , dùng Lý Tông thay thế Lý Khánh An.nhưng...

Thánh thượng làm sao lại tìm đến hắn?

Trong lòng Phong Thường Thanh thực sự khó xử. hắn biết trong đây đầy trắc trở.

Bắc Đình Tiết độ sứ?

Không khéo hắn còn mất cả mạng trong đây, Lý Khánh An may ra không dám giết Khánh vương, nhưng giết Phong Thường Thanh hắn lại quá dễ dàng. càng quan trọng hơn nữa là trong tay hắn căn bản không có quân quyền, để hắn hỗ trợ Khánh vương.

Bất tri bất giác, trên mặt hắn không khỏi lộ nụ cười khổ tâm.

Quách Tự Quân đến đưa thư thấy Phong Thường Thanh do dự, mặt hắn lập tức trầm ngâm không vui nói: “Sao?

Phong tướng quân không muốn nhận Thánh chỉ sao?”

Dù cho hắn chỉ là một chấp kích trưởng nho nhỏ nhưng do hắn từ trong cung đến. là do hoàng đế phái đến.

đừng nói chỉ một Tiết độ phó sứ. cho dù là Lý Khánh An. hắn cũng dám lên mặt.

Phong Thường Thanh không dám đắc tội người này, hắn vội khom người nói: “Không dám!

Không dám!

Xin Quách tướng quân thay ta bẩm báo Thánh thượng.

Phong mẫu nhân nhất định sẽ làm theo ý Thánh thượng.”

Một câu tướng quân khiến mặt Quách Tự Quân dần dịu lại. nhưng hai chữ tướng quân này vẫn chưa đủ làm giảm sự mỏi mệt trên đôi chân hắn.

Hắn từ từ hớp một ngụm trà, nói: “Phong tướng quân, ta từ Trường An đến Ngân Thành, suốt chặn đường dặm sương dãi gió, tiền đi đường cũng tiêu hết. còn phải xin vay một ít của Phong tướng quân.”

Phong Thường Thanh chưa lúc này gặp được gặp đòi hối đút lót một cách lộ liễu thế, hắn không khỏi ngớ người một lúc mới kịp phản ứng mà gọi bên ngoài: “La Bình!”

Tiếng bước chân vang lên. một tên tạp dịch từ bên ngoài chạy vào khom người nói: “sứ quân gọi tiểu nhân?”

“ngươi đi phòng quỹ ứng năm quan tiền đến!”

“Phụt!” ngụm trà trong miệng Quách Tự Quân không kiềm được phun ra. hắn đặt mạnh chén trà lên bàn. giận dữ nói: “Nếu tướng quân nghĩ ta là kẻ ăn mày, vậy ta đi xin bố thí cơm canh nơi khác đây, xin cáo từ!”

Phong Thường Thanh thấy hắn chê ít không khỏi khó xử: “Quách tướng quân, bổng lộc của ta quả thật không nhiều, nhiều ta cũng không có, đây chỉ là chút tấm lòng mọn của ta. xin Quách tướng quân đừng chê ít!”

Quách Tự Quân sắc mặt cổ quái ngắm nghía Phong Thường Thanh như đang nhìn một con quái vật, mãi một lúc sau hắn mới giọng lưỡi cổ quái nói: “Ta giờ lại không biết nơi đây là đâu nữa?

Nghe nói là Ngân Thành, là nơi sản xuất bạc của An Tây, một năm có vài chục vạn cân bạc, ta cũng không nói một năm qua tay Phong tướng quân chính xác là bao nhiêu nữa. chỉ cần Phong tướng quân xì chút cặn bạc từ kẽ răng thì cũng đủ cả cuộc đời sau của ta hưởng phúc rồi!”

Phong Thường Thanh nghe hắn hóa ra lại đang nhòm ngó Ngân Thành không khỏi giận dữ nói: “Bạc từ Ngân Thành ra đều là công hữu của An Tây, chứ không phải tư sản của Phong Thường Thanh ta. sao ta lại có thể tự ý lấy dùng?”

“Vậy được!

Ta xin cáo từ. ta sẽ nói vài lời đẹp của tướng quân với Thánh thượng, để khen ngợi sự trí công vô tư của Phong tướng quân.”

Quách Tự Quân lạnh lùng nói xong bèn quay lưng bỏ đi. sắc mặt Phong Thường Thanh bầm tím, trong lòng thở dài, mà miệng nghiến răng nói: “Được thôi!

Ta nhận lời ngươi thì được chứ gì?”

Quách Tự Quân lại quay phắt về, ngồi xuống nói: “Được!

Được!

Ta sẽ uống một chén trà nữa.”

“Ngươi đợi đã. ta ra ngoài một lát lại về.”

Trong lòng Phong Thường Thanh khinh bỉ tên này đến tột độ nhưng lại bất khả kháng.

đành vội vàng chạy ra ngoài.

Một chốc sau hắn lại cầm một cây gậy bạc đi vào đưa cho Quách Tự Quân: “Cái này cho ngươi!”

Hắn nhận lấy gậy bạc đong thử, chí ít nặng hai mươi mấy cân. trị giá những ba bốn trăm quan tiền. mặt hắn bỗng chốc cười tít mắt: “Thật áy náy quá đi.

đa tạ Phong tướng quân, lúc quay về ta nhất định sẽ mỹ ngôn tướng quân với Thánh thượng.”

Nói xong, hắn cũng chẳng ngồi nữa. cầm lấy gậy bạc rồi ra về.

Hắn vừa leo lên lưng ngựa, chẳng mấy chốc đã đi xa.

Phong Thường Thanh trở vào trong phòng, mày chau lại thành một đóng, mở thủ dự của Lý Long Cơ ra đọc đi đọc lại.

Hắn thật không thể biết được bản thân mình nên bắt tay như thế nào đây?

Nghĩ đi nghĩ lại chỉ đành liên hệ với Khánh vương đã rồi tính.

Hắn viết một lá thư ngắn xong, lại lên tiếng gọi với ra ngoài: “La Bình!

La Bình!”

Chẳng mấy chốc, tên sai dịch lại chạy vào, hắn là thân tùy của Phong Thường Thanh, đã theo theo hắn mười mấy năm.

Thân tùy của người khác đều đã làm quan làm trưởng, duy chỉ có thân tùy của Phong Thường Thanh vẫn chỉ là thân tùy chuyên làm chân sai vặt.

“sứ quân, xin cứ dặn dò!”

“ngươi đi một chuyến Đôn Hoàng, đưa tận tay thư này cho Khánh vương. hãy nhớ, phải đưa tận tay, nếu không được thì hãy hủy nó đi, không thể để rơi vào tay người khác.”

“sứ quân yên tâm. thuộc hạ nhất định sẽ làm tốt!”

Thân tùy cầm thư đi ra.

Phong Thường Thanh ngồi xuống, trong lòng hắn hỗn loạn quên cả việc đi thị sát lương thực ngoài thành.

Mấy ngày nay, Quy Tư xảy ra một vụ án lớn.

đầu đường xó chợ đều xôn xao nghe nói hoàng đế Đại Đường đã băng hà. trước lúc chết đã bãi miễn chức của An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An. lệnh Phong Thường Thanh tiếp nhiệm An Tây Tiết độ sứ.

Cách nói này càng lúc càng lan rộng, cả thành đều biết, khiến lòng người hoang mang, ai cũng không biết tin tức này thật hay giả.

Lúc mới bắt đầu Lý Khánh An không để ý việc này, nhưng sau đó tin này càng lan càng rộng, ảnh hưởng đến lòng quân.

Lý Khánh An bỗng nổi cơn lôi đình hạ lệnh toàn thành giới nghiêm bắt kẻ sủng ngôn hoặc chúng.

Từng đội từng đội binh sĩ tuần tra trên đường, quan điều tra bắt đầu đi tra hỏi từng nhà từng hộ, truy tìm nguồn gốc của lời đồn.

Đồng thời, bọn họ cũng có giải thích với dân chúng. vì Tiết độ sứ đại tướng quân cho thi hành chế độ phế nô, xâm phạm đến quyền lợi của một số người, nên bọn họ đã tung tin đồn để đả kích người.

Còn về long thể Thánh thượng khỏe mạnh cường tráng, càng không thể có việc băng hà.

Tiếp sau đó, quan điều tra cũng bắt đầu đến quân đội giải trừ lời đồn.

Ngoài dán cáo thị ra. họ còn tìm binh sĩ và các quan quân cấp thấp nói chuyện, nói với mọi người rằng do Lý Khánh An đã phá việc Bộc Cô Hoài n mua quan bán chức, khiến một số tướng sĩ có liên quan ghi hận phá đám mà loan tin đồn thất thiệt sinh sự.

Sau vài ngày phá án. cuối cùng đã tìm ra bốn tên loan tin. qua tra hỏi họ đều khai do Lý Khánh An phá bỏ chế độ nô lệ. khiến họ hận trong lòng mà loan tin đồn nhiều sự.

Lý Khánh An đã đích thân tuyên án tử hình với bốn người này, trảm thủ thị chúng, qua đó cảnh báo dân chúng cùng binh sĩ.

Tin Lý Khánh An bị miễn chưa loan rầm rang chưng một tháng đã bị Lý Khánh An dùng thủ đoạn giết không vạch trần.

Việc này đã ảnh hưởng trọng đại đến An Tây, vì một mặt khác nó cũng nhắc nhở mọi người, hiện nay chiến tranh Hồi Hột vẫn chưa kết thúc.

Đại Thực vẫn chưa bỏ dã tâm. trong tình trạng này. triều đình sẽ không dễ dàng biền miền Lý Khánh An.

Không lâu sau. huyện Kim Mã xuất hiện một tin đồn khác, và cũng chứng minh loại tin đồn như thế đã không còn tác dụng.

Vụ án tin đồn tại huyện Kim Mãn cũng tương tự vụ sủng ngôn hoặc chúng tại Quy Tư. cũng lan truyền Lý Khánh An bị triều đình miễn chức, nhưng tin đồn này chưa kịp loan ra. dân chúng cũng chẳng đoái hoài gì đến.

Cung một sự kiện nếu nói quá nhiều lần, mọi người cũng chẳng còn tin.

Khi có người nói việc này nói đến việc này trong tửu lâu đã lập tức bị người khác cười vào mặt chế giễu: “Đó là do nộ lệ nhà ngươi đều mất hết chứ gì?”

Chẳng mấy chốc, Toái Hiệp đã có người nói Lý Khánh An đã bị miễn chức, nhưng hiệu quả quá yếu, hầu như chẳng ai tin.

Có người vừa nói việc này trong tửu lâu xong liền lập tức bị người khác tố cáo, cáo trạng kẻ sủng ngôn hoặc chúng thưởng tiền hai mươi quan.

Kết quả nghe loan tin kia bị phạt đánh thị chúng một trăm gậy, phạt tiền năm mươi quan, và kẻ đi tố cáo được thưởng hai mươi quan.

Đấy chính là kẻ khôn ngoan chẳng bao giờ loan tin đồn.

Trước nỗi đau da thịt và phạt nặng đã không còn ai dám nói việc này, chỉ có nước về mà rủ rỉ với vợ khi đêm về, nhưng cũng bị vơ đánh cho một bạt tay: “Lão nương kiếm tiền không dễ, đừng có mà đi nói nữa phá nhà phá cửa.”

Dưới sự thao túng lần lượt nhiều lần.

“Lý Khánh An bị bãi chức" đã trở thành một câu nói chuyên dụng, nó cũng có nghĩa là tán gia bại sản, và đồng thời cũng có nghĩa là phát tài với một kẻ khác.

Thậm chí còn hay có những kiểu đối thoại thế này: “ngươi đã bị ‘Lý Khánh An bị bãi chức’chưa?”, hay “ngươi được ‘Lý Khánh An bị bãi chức’ chưa?” ... còn thực sự.

Lý Khánh An có bị bãi chức hay không, đã không còn ai tin. và cũng chẳng ai quan tâm.

Hai tháng này, tinh thần Lý Long Cơ khá khẩm hơn trước rất nhiều, không còn uể oải như dạo trước, hơn nữa năng lực hành phòng sự của hắn cũng được năng cao rất nhiều, có thể đêm đêm tung hoành tình trường.

Tuy mỗi đêm sau khi kết thúc phòng sự hắn đều mệt là. nhưng chỉ cần kịp thời dùng hương hoa trợ tình, sự mất sức này cũng nhanh chóng biến mất. ngày hôm sau lại tỉnh như sáo.

Những điều này đều nhờ loại hương hoa trợ tình thứ hai mà An Lộc Sơn dâng lên cả,nó phảng phất có thể khiến Lý Long Cơ trẻ lại hai mươi tuổi.

Nhưng loại hương hoa trợ tình này cũng có mặt bất lợi khác, đó chính là Lý Long Cơ đã không thể xa rời chúng, mà mỗi ngày đều phải uống.Lúc bắt đầu.

Lý Long Cơ từng có vài ngày thứ dừng thuốc, kết quả cảm giác mình đau khổ như sắp chết, toàn thân đau đớn kêu gào không dứt.

Nhưng sau khi dùng thuốc tiếp, đớn đau trên người cũng biến mất.

Lý Long Cơ càng lúc càng nhấn sâu vào loại hương hoa trợ tình này.

Hắn cơ hồ cảm giác không ổn, nhưng lại khó mà tự dứt ra.

Mỗi ngày mỗi dùng, mỗi ngày phòng sự. hắn cứ như một cỗ máy mất phanh, không ai biết hắn sẽ dừng lại bằng cách nào.

Ngày hôm đó, cuối cùng Lý Long Cơ đã nhận được hồi âm của trưởng tử Lý Tông.

Thư hồi âm do một người Hồ An Tây mang đến.

Hắn tự xưng là người hầu cận thân của Khánh vương điện hạ.

Người hầu này là thật hay giả không quan trọng, quan trọng là thư này là thật, là thủ thư của Diêm Khải mộ liêu Lý Tông.

Phía sau là bảo ắn Khánh vương và thân bút ký tên của Khánh vương.

Trong Lân Đức điện.

Lý Long Cơ đang cẩn thận đọc thư.

“Dạy dỗ của phụ hoàng nhi thần khắc ghi trong lòng, nhi thần sẽ trung thực chấp hành kế hoạch của phụ hoàng. và cũng có tự tin đoạt quyền thành công.

Khống chế của Lý Khánh An với An Tây không mạnh như lời đồn bên ngoài, Bộc Cô Hoài n khiến chúng tướng thất vọng cực kỳ với hắn.

Lệnh phế nô cũng khiến những người bị ảnh hưởng lợi ích bất mãn về hắn. nhi thần trấn thủ Đôn Hoàng không phải hưởng lạc. trận chiến Thổ Phồn,

Lý Khánh An dùng người bất công, trong An Tây quân xuất hiện tiếng nói bất mãn. nhi thần chị lời mời của Lý Khánh An đến Đôn Hoàng, thực vì phải đi xoa dịu bất mãn chúng tướng.

Sau khi Lý Khánh An xuất chinh nhi thần đốc đạo hậu cần. mỗi ngày đại doanh của nhi thần đều có không ít người đến than vãn.

Nhi thần đều phải an ủi họ. nhi thần giờ đã có chút uy vọng trong quân, có thể an tâm giải ưu một phần cho phụ hoàng..

Xem đến đây, tinh thần Lý Long Cơ đại chấn.

An Tây cách xa Trường An. hắn không biết rõ tình hình trong quân, chỉ là lúc Cao Tiên Chi chủ chính nghe nói nội bộ An Tây quân đấu tranh quyết liệt, xem ra quả nhiên là thật, và cái đáng nói là trường tử lại có thể tham gia vào quân trung, khiến hắn hưng phấn vô cùng và tiếp tục xem thư.

“Phụ hoàng nếu đã nhậm mệnh nhi thần làm An Tây Tiết độ sứ, nhi thần ắt có tự tin đoạt được quân quyền, chỉ là sự việc trọng đại. nhi thần cần phải thận trọng từng bước, từ từ lôi kéo hóa giải lòng người của các tướng An Tây, nhất là lão tướng An Tây đã bị cách chức Thạch Quốc, Lĩnh Tây; trong lòng bất mãn đã lâu.

Lý Tự Nghiệp, Phong Thường Thanh.

Tịch Nguyên Khánh.

Hạ Bạt Dư Nhuận v.v đều là tuấn kiệt An Tây, lập không ít công tích cái thế, rất có uy vọng trong quân An Tây, nhưng đều bị Lý Khánh An điều đi Lĩnh Tây, không được trọng dụng.

Lý Tự Nghiệp luyện binh Thạch Quốc, Phong Thường Thanh khai khoảng Ngân Thành.

Tịch Nguyên Khánh và Hạ Bạt Dư Nhuận đều trú quân Hà Trung, Bộc Cổ Hoài n bị ép bỏ đi. người được trọng dụng đều là tâm phúc Lý Khánh An như an hơn Lệ Phi. và thêm tên vô danh Thôi Càn Hữu.không thấy đại công tích đâu mà lại được nhậm chức đại tướng độc lập.

Nam Tế Vân.

Lôi Vạn Xuân và các thân binh của hắn đều được thăng trọng chức, nắm giữ chư quân An Tây.

Nhi thần nghĩ đi nghĩ lại, thấy rằng nếu các chư quân Lĩnh Đông đều là tâm phúc của Lý Khánh An sẽ khó mà có cơ hội hạ thủ; chỉ có đi đến Lĩnh Tây liên hệ các cựu tướng An Tây như Lý Tự Nghiệp, Phong Thường Thanh.

Tịch Nguyên Khánh.

Hạ Bạt Dư Nhuận... nhờ sự giúp sợ, mới mong hành đại sự. nhưng Lý Khánh An con người rất ư xảo quyệt, gấp rút hạ thủ e rằng lại gặp không may bởi hắn.

để hắn còn có cớ mà úng binh tự lập, lại sinh binh hoạn, đây ắt không phải điều phụ hoàng mong đợi.

Nhi thần sẽ từ từ trừ khử, thừa lúc hắn tây chinh Hồi Hột. tây thảo Đại Thực đoạt quyền.

Sớm tắc nửa năm. chậm tắc một năm nhi thần nhất định đoạt An Tây chi quyền, để Lý Khánh An chịu tội.

đưa Minh Nguyệt trở về bên phụ vương.

Ngoài ra, bên cạnh nhi thần không có người có thể dùng được, tạm xin lưu Hạ công công và chư thị vệ lại bên mình để liên hạ chư tướng, nhi thần khấu đầu, khẩn chúc phụ hoàng vạn thọ vô khương, chúc Lý thị giang sơn ta cường thịnh vĩnh cửu.”

Đọc thư xong, Lý Long Cơ thở phào.

Trong thư nói có lý có căn, dẫn giải mạch lạc, nắm bất được mấu chốt của Lý Khánh An,đó chính là các tướng cũ An Tây, thừa lúc Lý Khánh An xuất chinh tại ngoại đoạt quyền, Lý Long Cơ cũng cho rằng chỉ có lợi dụng tướng cũ An Tây mới có thể lật đổ Lý Khánh An, đấy cũng là lý do vì sao hắn phải mật chỉ cho Phong Thường Thanh.

Hắn đương nhiên biết con trai mình đầu óc không mấy tốt.

Đây nhất định là kiến nghị của mộ liêu Diêm Khải.có điều cũng cảm thấy an ũi phần nào, ít ra hắn đã cũng biết lắng nghe kiến nghị của mộ liêu.

Hắn sợ nhất là con trai mình không phải đối thú Lý Khánh An.

Nhưng giờ xem ra, trưởng tử của hắn mạnh mẽ hơn hắn nghĩ.

Nhưng trong lòng Lý Long Cơ cũng không mấy thoải mái, thời gian này quá dài. những nửa năm. nghĩ đến dung mạo diễm lệ vô song của Độc Cô Minh Nguyệt.lòng hắn lại bừng cháy dục hỏa như không đợi chờ nổi.

nhưng hắn biết rõ, muốn đoạt quyền của Lý Khánh An không dễ. nếu trở mặt. hắn e rằng Lý Khánh An sẽ tạo phản, tự ủng binh xưng vương.

An Tây ở quá xa. triều đình muốn tiêu diệt cũng khó, hắn chỉ sợ nhất là Lý Khánh An tạo phản sẽ ảnh hưởng đến các biên quan đại tướng như bọn Ca Thư Hàn.

An Tư Thuận cũng muốn đoạt quyền, nên hắn chỉ có thể âm thầm đoạt quyền.

Như thế sẽ cần thời gian, nếu có thể đoạt được quyền trong vòng nửa năm đã là khá lắm rồi.

Hắn khẽ thở dài cẩn thận khép thư của trưởng tử lại.

Lúc này, Ngư Triều Ản thấy hắn đã đọc xong thư, liền cười nịnh bợ: “Điện hạ. quý phi nương nương đã phái người đến hối thúc, quý phi chờ điện hạ đến sủng hạnh đã có phần nôn nóng không chờ nổi nữa.”

“Trẫm sẽ đi liền!”

Lý Long Cơ nói xong bèn đứng dậy.

Hôm nay tinh thần hắn rất tốt. khi nãy vừa nghĩ đến Độc Cô Minh Nguyệt khiến hắn giờ toàn thân như lửa đốt.

đương muốn về hậu cung.

Hắn đã lâu không hành phòng sự với quý phi. vừa hay hôm nay có thể qua đêm chỗ nàng.

Chắc nàng giờ đã không chịu đựng nổi cô đơn. chỉ nghĩ thế mà trong lòng hắn tự dưng lại có khoái cảm vừa được báo thù.

Quý phi cứ muốn một mình được độc chiếm hắn. khiến trong lòng hắn không vui. liền bỏ cho nàng chơi vơi một thời gian.

Hôm nay nàng chủ động đến tìm mình, đây chẳng phải nói rõ nàng đang xuống nước với mình ư?

Lý Long Cơ vui vẻ ngồi lên kiệu, hai bên đều là cung nga hoạn quan hộ tống hiên ngang đi vào thâm cung.

Dương quý phi hai tháng trớc đã dọn đến Đại Minh cung, nàng sống trong Lãng Ỳ điện, là cung điện nguy nga nhất đẹp nhất trong hậu cung Đại Minh cung, rất phù hợp với thân phận đứng đầu lục cung của nàng.

Tuy thân phận cao quý, nhưng mấy tháng nay Lý Long Cơ lại chủ đến Bồng Lai các và Thính Mai uyển sủng ái Vũ Hiền Nghi và Mai phi, đã rất ít khi ghé Lăng Ỷ điện.

Hôm nay Lý Long Cơ tâm trạng cực tốt, hắn vừa đi vừa thường thức cảnh vật xung quanh, trong đầu chốc chốc lại nghĩ không biết Dương quý phi sẽ cầu xin hắn tha cho như thế nào đây?

Nàng sẽ nước mắt rơm rớm. cầu xin hắn sủng hình mình. chỉ nghĩ thế, Lý Long Cơ đắc ý cơ hồ phát cười.

“Thánh thượng giá đáo!”

Hoạn quan hô to một tiếng, kiệu của Lý Long Cơ đã đến trước tam cấp của Linh ý điện, hai tên hoạn quan cẩn thận dìu hắn đi xuống.

Hắn có phần không đợi được, nhanh chân bước lên vào, nhưng vừa vào đến lại không khỏi thừ người ra.

Trước mắt.

Dương quý phi đương mặc triều phục nhất phẩm phu nhân, nghi dung nghiêm nghị đang từ từ quỳ xuống.

“Ái phi, nàng đang làm gì thế này?”

Lý Long Cơ nghi hoặc hỏi.

Dương quý phi nghiêm nghị nói: “Thần thiếp thỉnh cầu Thánh thượng suy nghĩ cho Đại Đường giang sơn, đừng ép Lý Khánh An An Tây phải tạo phản.”

“Nàng nói cái gì?!”

Lý Long Cơ như bị dội gáo nước lạnh vào người, cả bầu dục hỏa lập tức tắt lụi.

Hóa ra nàng ấy tìm mình chẳng qua vì muốn cầu tình cho Lý Khánh An.

Lý Long Cơ bỗng chốc giận tím mặt.

Dương quý phi phảng phất không nhìn thấy bộ mặt giận dữ của hắn. nàng vẫn cố gắng nói lý lẽ: “Lý Khánh An là An Tây Tiết độ sứ. tây chinh Đại Thực, nam phạt Thổ Phồn.bắc chiến Hồi Hột. chỉ vì muốn đoạt vạn lý giang sơn cho Đại Đường. là trụ cột của điện hạ. hắn công tích hiểu hách, cũng không phạm lỗi lầm chỉ.

điện hạ vì mưu nhất kỷ chỉ tư. muốn đưa hắn vào con đương chết, tự hủy trường thành thì liệu miệng lưỡi sẽ đánh giá thế nào về điện hạ. sử sách hậu thế sẽ bình luận thế nào về điện hạ...”

“Câm miệng!”

Toàn thân Lý Long Cơ rung lên, hắn chỉ vào Dương quý phi gào lên: “Việc của trẫm cần nàng can thiệp vào ư?

Nàng cũng đánh giá bản thân quá cao rồi đấy!”

Nước mắt bắt đầu tràn mi từ cặp mắt xinh đẹp của Dương quý phi. nàng khấu một khấu đầu nghẹn ngào nói: “Một đêm phu thê ân tình trăm ngày, thần thiếp theo điện hạ đã bao nhiêu năm nay, có lúc nào thần thiếp từng can thiệp vào quốc sự?

Quả thực do điện hạ mấy tháng nay long thể bất an. lại túng dục tùy tiện, thử hỏi xem điện hạ giờ tuổi tác đã cao, làm sao có thể đêm đêm hoan lạc.

Thần thiếp lòng lo như lửa đốt. nhưng lại vô kế khả thi. mắt thấy điện hạ sắp có hành động hôn dung. thật bất đắc dĩ, chỉ đành phong trưởng tôn hoàng hậu. khẩn cầu điện hạ tỉnh ngộ.”

Lúc này, tất người hầu đều quỳ xuống, bọn họ nhìn ra quý phi nương nương hôm nay xem ra phải gặp xui xẻo đây, “Điện hạ. xin hay tha cho nương nương đi!”

Lý Long Cơ lửa giận đùng đùng. hắn đã sắp không còn lý trí. cố hít một hơi dài. hắn chỉ vào quý phi nói: “Nàng chẳng phải trưởng tôn hoàng hậu. trẫm cũng chẳng phải Thái Tông hoàng đế, bây giờ nể tình tướng quốc, trẫm sẽ cho nàng một cơ hội cuối cùng, nếu nàng còn cứ u muội thì đừng có mà trách trẫm không niệm tình cũ!”

Vừa nói xong, hắn lại quay người trở lại trong kiệu nhỏ: “Đến Bồng Lai các!”

“Điện hạ!

Điện hạ!

Điện hạ!”

Dương quý phi gọi liền ba tiếng, nhưng Lý Long Cơ cũng chẳng thèm ngoái đầu lại. nàng bỗng bi ai hô to: “Tam lang!”

Kiệu tử cũng bỗng nhiên dừng lại. nhưng rất nhanh sau đó.nó lại được khiêng lên đi nhanh khỏi Lăng Ỷ điện về hướng Bồng Lai các.

Trong lòng Dương quý phi đau nhói của ân tình đoạn tuyệt, đau đến nỗi nàng không đứng lên nổi.

Nàng từ từ rút một cây kéo từ trong tay áo, bọn cung nữ nhìn thấy hốt hoảng can ngăn: “Nương nương, không được làm việc hồ đồ!”

Dương quý phi lắc lắc đầu. khẽ giọng nói: “Ta sẽ không tự sát. các người cứ yên tâm!”

“Xoạt!”

Một tiếng, nàng thẳng tay cắt đứt ngàn sợi tơ xanh trên đầu.

(*Lời dịch giả. trước giờ dịch giả khi xưng ngôi thứ ba Lý Long Cơ thường dùng chữ người, vì Lý Long Cơ là vua nên dịch như thế để tỏ rõ địa vị, nhưng khi dịch thấy ông Lý Long Cơ này có nhiều hành động tiểu nhân quá. nếu dùng tiếp từ người thì có vẻ không thích hợp lắm. nên từ rày, dịch giả sẽ đổi lại cách xưng hô ngôi thứ ba khi nói về Lý Long Cơ là hắn. hay lão.)

Trường An Vĩnh Hòa phường là một phường dân nghèo Trường An tụ tập sinh sống khá đông, đa số dân chúng sinh sống trong phường là những dân tị nạn khắp nơi nán lại Trường An không đi, nhân khẩu cũng vì vậy mà khá đông đúc. những chuyện đánh nhau ẩu đả hằng ngày diễn ra liên tiếp, hỗn loạn đến mức cả nha dịch đều không chịu đến phường này, trong các dãy phòng xá thấp nhỏ dày đặc. có vô số người lai lịch bất minh, không ai đi hỏi han bọn họ. cũng không ai đi tìm bọn họ thu thuế, chỉ đến khi xảy ra án treo không manh mối.

ở lân cận mới thấy xuất hiện bóng dáng của các nha dịch.

Trong một con hẻm nhỏ trong đám dân cư này, đi mãi đến tận cùng có một hộ gồm một ngôi viện nhỏ do ba bốn căn nhà hợp lại. chủ nhân ban đầu của ngôi viện là người Phượng Tường, chủ nhân trở về quê nhà bèn cho thuê ngôi viện này, một tháng trước đã có một hộ người ở mới dọn đến. bọn họ rất ít ra ngoài, chỉ có một tiểu nha hoàn thường ra ngoài mua rau thịt mua gạo, còn chủ nhân của hộ người ở này gần như chưa ai gặp, nhưng mà mấy ngày nay hộ người ở này hình như đã xảy ra mâu thuẫn gì đó, thường thường nghe thấy một người nam tử trẻ tuổi gào thét, cùng với sự nài nỉ van xin của hai nữ nhân, chỉ là ngôi viện nằm lọt thỏm trong hẻm sâu. người đi đường rất khó nghe thấy tiếng cãi cọ của bọn họ.

Hộ người ở này chính là một nhà La phu nhân từ Toái Hiệp trốn ra. cũng chính là huynh đệ Lý Đang trên danh nghĩa của Lý Khánh An. hai nữ nhân một người là La phu nhân, một người là Hòa Nghĩa công chúa từ Ninh Viễn quốc chạy ra không chịu quy tông, nàng bây giờ có tên là Ninh Khanh Y, ngoài ra còn có một tiểu a hoàn, tổng cộng bốn người sống ở trong ngôi viện ẩn khuất.

Cũng phải nói một chút về trải nghiệm của bọn họ, đó là năm ngoái, sau khi bọn họ trốn ra từ Toái Hiệp, ẩn náu đến huyện An Định của Quan Trung Kinh Châu, vàng bạc châu báu mà họ mang ra khá nhiều, đủ cho họ sống một nửa đời còn lại.

La phu nhân chỉ là thích tên huyện này, bèn đi tới chỗ đó, ở huyện An Định bọn họ mua được một tòa nhà. vì không muốn ngồi không miệng ăn núi lỡ, bọn họ còn mua hai trăm mẫu thượng điền, cho tá điền thuê để thu tiền thuê sống qua ngày, sau khi sống ổn định không bao lâu. dưới sự ủng hộ của La phu nhân.

Lý Đang bèn cưới Ninh Khanh Y làm vợ, có một điểm cần phải nói rõ, theo Lý bọn họ cùng là họ Lý cùng tộc, không thể thành hôn. nhưng vì Ninh Khanh Y vẫn một mực che giấu thân phận công chúa của mình, hơn nữa bản thân nàng lại là tộc nhánh của Lý thị.

để giữ lấy bí mật của cả hai. hai người đã thành hôn. sau hôn sự.

Lý Đang vẫn xem như biết tiến thủ. suốt ngày đọc sách viết chữ.

ân ái ngọt ngào với kiều thê. ngày tháng cũng trôi qua thật hài hòa mỹ mãn.

Lý phu nhân cũng trông mong con dâu có thể sớm ngày sinh hạ tôn tử.

nhưng hoa anh túc đẹp đến mấy, bản chất của nó cũng là tội ác, theo thời gian trôi qua.

Lý Đang từ từ chán ghét thê tử, Ninh Khanh Y cũng không quản nổi trượng phu. bản tính công tử ăn chơi trác táng của Lý Đang bắt đầu lộ rõ từng ngày, không đọc sách nữa. suốt ngày chơi bời với phường vô công rỗi nghề trong huyện, nhiễm thói cờ bạc, nhiễm thói phiêu kỹ uống rượu hoa. hắn vung tay quá trán, chưa đến thời gian một năm. hắn đã đem tài sản mà mẫu thuân mang ra tiêu tán sạch sẽ, còn rước nợ đầy mình, chủ nợ đã lấy đi nhà ở và ruộng đất của bọn họ, đuổi cô họ ra khỏi cửa nhà.

Lý Đang lúc này mới khóc lóc sụt sùi với mẫu thân thể tử. cam đoan mình sẽ dứt khoát sửa đổi, làm lại cuộc đời. từ mẫu và kiều thê cuối cùng đã tha thứ cho hắn. nhưng bọn họ đã không còn gia sản. không còn nơi để gửi gấm. bất đắc dĩ, bọn họ chỉ đành rời khỏi An Định, đến Trường An mưu sinh, cũng may Ninh Khanh Y có mấy món trang sức thượng hạng, sau khi bán đi có được một ít tiền, bèn thuê ở trong phường Vĩnh Hòa.

Bọn họ đến Trường An đã được một tháng. mắt thấy tiền bán trang sức của thê tử đã sắp hết. sự quẫn bách về gia cảnh và vấn đề sinh sống sau này làm cho cả nhà bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn, bắt đầu xảy ra cãi cọ, chủ yếu là mâu thuẫn của Lý Đang và thê tử, hắn bảo Ninh Khanh Y đi nhà mẹ cầu viện.

Ninh Khanh Y lại không chịu, mâu thuẫn ở hôm trước cuối cùng đã bùng phát, nguyên nhân là địa bảo trong phường đến viếng, nghe nói Lý Đang có thể đọc sách viết chữ. bèn nhiệt tình giới thiệu cho hắn một việc làm đi học đường dạy học.

đây cũng có thể xem là một công việc đàng hoàng.

La phu nhân và Ninh Khanh Y đều cực lực khuyên hắn. nhưng Lý Đang không muốn đi. hắn muốn đi Hán Đường Hội tìm kiếm tài trợ, nhưng gặp phải sự phản đối kiên quyết của mẫu thân và thê tử. nhưng Lý Đang một mực đòi đi, bất đắc dĩ.

La phu nhân cuối cùng ấp úng nói ra chân tướng của việc trốn chạy, bây giờ chủ nhân của ̉n Long Hội. ca ca của Lý Đang, chính là An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An.

Lý Đang biết được chân tướng nổi giận đùng đùng, hắn cũng giống như một đứa trẻ bị cướp đi món đồ chơi ưa thích, bắt đầu nổi cơn tam bành, hắn chửi cả mẫu thân và thê tử giấu diếm hắn. làm hắn mất đi cuộc sống hạnh phúc, mấy ngày liên tiếp, hắn nổi giận lôi đình, cho dù mẫu thân hết lời khuyên răn. vì an toàn tánh mệnh, hắn không thể đi tranh giành làm thiếu chủ ̉n Long Hội nữa.

đã thoát ly khỏi tổ chức đó rồi. thì tuyệt đối không thể tự chui đầu vào lưới nữa.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 322: Thân phận bại lộ

Nhưng Lý Đang không chịu để yên. nghĩ đến cầm y ngọc thực của quá khứ. nghĩ đến nữ nhân chất đống trong quá khứ. nghĩ đến rường điêu cột họa trong quá khứ. mà bây giờ bọn họ chỉ có thể sống qua ngày bằng cháo lỏng. sống trong căn nhà tồi tàn.

đếm sao trời đến sáng, sự chênh vênh mãnh liệt làm hắn trở nên điên dại, suốt ngày la thét mẫu thân, giờ phút này hắn đã hoàn toàn quên bẵng sự trác táng và phá của của mình, hình như tất cả mọi trách nhiềm đều là do mẫu thán đã nhìn nhận cái tên gọi là ‘đại ca’ đó, cuộc sống bi thảm của hắn hôm nay là do mẫu thân gây ra. sự phẫn nộ trong lòng làm cho hắn trút giận đến cả thê tử. là nàng đã liên lụy đến mình.

Sáng tinh mơ, hắn thấy bữa sáng lại là một chén cháo mạch khó nuốt, hắn lại gây chuyện một lần nữa. ‘păng!’ một tiếng, hắn đập mạnh chén cháo xuống đất. chén bị đập nát vụn. hắn chỉ vào mẫu thân và thê tử kinh hãi bên cạnh chửi to: “Các người đang nuôi heo ư?

ông là người, là hậu nhân đường đường chính chính của thái tử Kiến Thành, lại cho ta ăn thức ăn của heo, hai nữ nhân các người hũy hoại một đời của ta. còn muốn dùng thức ăn của heo để gi nhục ta sao?”

La phu nhân toàn thân run lên. bà đột nhiên lệ sa như mưa.

ôm mặt chạy vào trong nhà.

Ninh Khanh Y cũng đau khổ cùng cực. nàng lên trước quỳ trước mặt trượng phu khóc nói: “Trong nhà chỉ còn bốn trăm văn tiền thôi, chàng buôi tối còn có thể ăn được cơm. còn thiếp và nương bữa nào cũng ăn cháo mạch, đã được một tháng rồi. phu lang, chàng thật sự không chịu đi làm thầy dạy học, bọn thiếp cũng không miễn cường, thiếp và nương đã thương lượng xong rồi, chuẩn bị đi thay người ta giặt giù quần áo. kiếm một chút tiền rồi mở một gian hàng bán vật ven đường, cuộc sống rất nhanh sẽ được cải thiện, phu lang, chàng hãy chịu đựng thêm một chút!

Nương đã đủ khổ rồi.”

“Đó là do bà ta tự chuốc lấy!

Ai bảo bà ta trốn ra Toái Hiệp, ai bảo bà ta có phú quý tốt thế mà không muốn, sự ngu xuẩn của các người đã làm liên lụy ta rồi, còn bảo ta theo ngươi tiếp tục khổ sở như vậy thêm sao?

Tiền đâu?

Tiền ở đâu!”

Lý Đang thét to một trận như một kẻ tâm thần, hắn đột nhiên xông đến trước một cái tủ nát. với tay vào trong lục lọi loạn xạ. thê tử giật mình, từ trên đất bò dậy ôm lấy vai hắn. khóc gào nói: “Phu lang, chàng không thể a!

Bốn trăm văn tiền này là tiền mua gạo của chúng ta. trong nhà đã không còn gạo nữa.”

“Cút!”

Lý Đang một cước đá nhào thê tử. từ trong tủ mở ra một túi vải, nhét vào lòng bèn chạy ra ngoài, chớp mắt đã chạy mất dạng.

Ninh Khanh Y sững sờ nhìn bóng dáng trượng phu biến mất. nàng đột nhiên tỉnh lại trong bi thương. nằm gấp trên đất khóc nức nở, nàng bắt đầu tưởng nhớ đến người trượng phu thảo nguyên thà không cần mạng sống của mình, cũng phải bảo vệ nàng chạy trốn, bắt đầu tưởng nhớ đến người dân chất phát trên thảo nguyên. cho dù những thứ đó từng bị nàng căm ghét.

Từ sau khi Lý Khánh An rời khỏi Trường An.

Nhiệt Hải Cư lại trở nên bình lặng hẳn. việc kinh doanh của nó trước giờ đều là không nóng không lạnh, ở giữa vùng hẻm sâu, chỉ có một số khách quen cũ thường đến chỗ này uống rượu, cho dù là ngày lễ náo nhiệt nhất cũng không có tình trạng người đông nghẹt cứng. từ sáng đến tối. trong tửu quán vẫn luôn duy trì sự yên lặng, vào giữa trưa, một cỗ xe ngựa ngừng lại ngay trước cửa Nhiệt Hải Cư.

Lý Hồi Xuân từ trong xe ngựa đi ra. trong mắt có chút lo âu khôn xiết, hỏi tiểu nhị ra đón: “Thường đông chủ của các ngươi đâu?”

“Đại ca. trận gió nào thổi ca tới vậy?”

Thường Tiến cười lớn đi ra. hắn thấy Lý Hồi Xuân cả mặt lo âu. không khỏi ngây người: “Đại ca.

đã xảy ra chuyện gì?”

“Đệ lại đây, ta nói cho đệ nghe một chuyện quan trọng.”

Lý Hồi Xuân kéo Thường Tiến đến góc tường, thấp giọng nói với hắn vài câu.

Thường Tiến quá đỗi kinh ngạc: “Trời ạ!

Bọn họ ở Trường An?”

“Đúng!

Ta đoán là cuộc sống của họ rất khó khăn.

đệ thay ta đi Bách Diệu Lâu một chuyến, hãy chuộc tên tiểu tử đó về, rồi cho hắn thêm một món tiền, để hắn dẫn mẫu thân lập tức rời khỏi Trường An.”

“Đại ca lo là chủ công sẽ giết bọn họ?”

“Không chỉ có thể, bây giờ tình hình trong triều phức tạp, ta sợ hắn sẽ bại lộ thân phận, ảnh hưởng đến đại kế ̉n Long quy hồi của chúng ta. hãy nhanh chóng để hắn rời khỏi Trường An.”

“Hắn nông cạn bồng bột như vậy, sớm muộn cũng sẽ xảy ra chuyện, chi bằng đem hắn...”

Thường Tiến nói không ra hai chữ ‘giết chết’, hắn nghiến răng nói: “Chủ công không phải đã nói rồi sao?

Gặp được hắn thì lập tức áp giải về Toái Hiệp.”

Lý Hồi Xuân thở dài một cái, nói: “Ta cũng biết hắn nguy hiểm, nhưng hắn dù sao cũng là cốt nhục của lão chủ nhân, phu nhân cũng đối đãi không tệ với chúng ta.

đưa hắn về Toái Hiệp, hắn chắc chắn là một con đường chết, thôi vậy, chúng ta nhanh chóng đưa hắn đi khỏi, không thể nán lại ở Trường An thêm nữa. hơn nữa chuyện này chỉ có hai người chúng ta biết, không thể tiết lộ thêm cho người thứ ba. lại càng không thể nói với chủ công. người sẽ không buông tha cho Đang nhi.

đệ hiểu chứ?”

Thường Tiến trầm ngâm nửa buổi nói: “Thôi được!

Đệ sẽ đi ngay, việc này chỉ có hai chúng ta biết, đệ sẽ không nói với bất kỳ ai.”

“Hãy nhớ kỹ.

đưa hắn một món tiền lớn.

để hắn mang mẫu thân lập tức rời xa Trường An.”

Bách Diệu lâu là một trong những thanh lâu có tiếng nhất của Bình Khang phường. lúc này trong một căn nhà nhỏ ở nội đường.

Lý Đang mình trần, sắc mặt nhợt nhạt bị trói chặt trên cây cột lớn. hắn cúi thấp đầu xuống một cách bất lực, trên mặt trên người đều là vết máu. hiển nhiên đã bị đánh không nhẹ.

ở một chiếc bàn nhỏ cách đó không xa. hai nam tử thân hình lực lường đang ngồi uống rượu với nhau, chốc chốc lại liếc Lý Đang một cái. trong miệng thấp giọng chửi nói: “Cái thá gì chứ. chỉ có bốn trăm văn tiền mà lại còn dám đến Bách Diệu lâu. thật là chán sống rồi mà. dám gọi cả Liên Hoa Diệu cô nương bốn mươi quan tiền, đánh chết cũng là đáng đời.”

Một người khác cũng tiếp lời chửi nói: “Đánh chết hắn cũng còn tốt với hắn. lấy không ra bốn mươi quan, không đủ. còn có mười quan tiền rượu và tiền thường công, lấy không ra năm mươi quan thì lóc da hắn ra.”

Lý Đang cúi đầu xuống, không rên một tiếng, lúc này, cửa đã mở, từ bên ngoài bước vào một tên tú bà. cười tủm tỉm nói: “Lý công tử a!

́m ức ngài rồi.”

Tú bà ra hiệu mắt với hai gã đại hán: “cởi trói cho hắn!”

Đầu của Lý Đang ngẩng phắt lên. run giọng nói: “Thúc phụ... của ta đã tới rồi ư?”

‘Thật không ngờ thúc phụ của ngươi quả thật là Lý đông chủ của Hồi Xuân trà trang, thật thất kính, nhưng mà người đến không phải là Lý đông chủ. mà là một người khác.”

Hai gã đại hán cởi dây trói trên người Lý Đang, tú bà đích thân mặc y phục mới cho hắn. cười nịnh nói: “Liên Hoa Diệu cô nương nói. xin ngài nể tình nàng hầu hạ ngài, việc này xem như bỏ qua.

Lý công tử. hãy nể tình Liên Hoa Diệu cô nương đi!”

Lý Đang nuốt nước miếng nói: “Để nàng hầu ta thêm một đêm. ta sẽ bỏ qua.”

“Không thành vấn đề, hầu ngài ba đêm cũng được, Lý đông chủ đã nói. thiếu bao nhiêu tiền đều do ngài trả.”

Lúc này, trước cửa truyền đến một tiếng ho khan thật mạnh.

Thường Tiến trầm mặt chạy vào, hắn ban nãy ở trước cửa đều đã nghe thấy hết. tên khốn này lại còn muốn nán lại thêm một đêm. làm cho trong lòng hắn cực kỳ bất mãn.

Thường Tiến là vị hán tứ hào sảng trọng nghĩa, hắn chưa bao giờ thích vị tiểu chủ nhân hư hỏng này, hắn coi trọng sự nghiệp của ̉n Long Hội hơn bất kỳ thứ gì. nhưng điều mà Lý Đang mang lại cho hắn chỉ là sự thất vọng và tổn thương sâu sắc, bốn đời người của mười tám gia tướng bọn họ vất vả khổ cực nuôi giữ ước mơ và niềm tin gần trăm năm. không ngờ lại phải gắn bó trên người tên công tứ ăn chơi ngu xuần vô tri này, nghĩ đến thôi cũng đã làm cho hắn cảm thấy bi ai khôn cùng, đây cũng là nguyên nhân mà Thường Tín quả quyết ủng hộ Lý Khánh An. bất luận Lý Khánh An là thật là giả đều không quan trọng, quan trọng là hắn có thể thực hiện ước mơ mà ̉n Long Hội đã chờ đợi được trăm năm hay không.

Hắn đi vào phòng, nhìn hắn một cái lạnh như băng. nói: “Đi theo ta!”

Lý Đang ở trong ̉n Long Hội sợ nhất hai người, một người là ông ngoại La Phẩm Phương của hắn. một người khác chính là Thường Tiến, cho dù hôm nay hắn đã gặp được người thân lâu ngày không gặp, lẽ ra phải cảm thấy vui mừng mới phải, nhưng khâu khí lạnh lùng như băng kia của Thường Tiến lại làm cho lòng hắn khiếp sợ khôn nguôi.

Bốn chữ ‘Thường tứ thúc’ rốt cuộc không gọi ra được, môi hắn mấp máy ngập ngừng. cúi đầu đi theo Thường Tiến vào trong.

Thường Tiến không nói một lời dẫn hắn rời khỏi Bách Diệu lâu. hắn dắt ngựa tiếp tục đi về phía trước, Lý Đang thì cúi đầu đi theo phía sau hắn.

Thường Tiến đi tới phía sau một khách sạn.

ở đây rất yên tĩnh, không có một bóng người.

Thường Tiến từ trên ngựa lấy xuống một túi da lớn nặng trịch, ném xuống dưới chân hắn. một tiếng loảng xoảng vang lên.

“Đây là năm trăm lượng vàng, dẫn theo mẫu thân ngươi lập tức rời xa Trường An.

đi càng xa càng tốt!”

Lý Đang mắt sáng lên. bất giác nuốt nước bọt. năm trăm lượng vàng, đó chính là năm nghìn quan tiền, đủ để hắn khoái lạc hai năm rồi.

Thường Tiến dường như biết được hắn đang nghĩ gì. vẫn lạng như băng nói: “Ta cảnh cáo ngươi. món tiền này là tiền sinh hoạt cuối cùng mà bọn ta cho ngươi, cần kiệm một chút, đủ để các ngươi sống thoải mái cả đời, từ nay về sau.

Hán Đường Hội sẽ không hỏi han đến các ngươi nữa. ngươi là sống là chết, không hề liên quan gì đến bọn ta. ngươi nếu như dám đến tìm ta nữa. thì ngươi chỉ có một con đường chết.”

Sự lạnh lùng của Thường Tiến làm khơi dậy sự bất mãn của Lý Đang, hắn từ từ dùng chân đạp lấy túi vàng. ngầng cao đầu nói: “́n Long Hội là một tay tăng tổ phụ ta 2ầy dựng, là tố nghiệp của nhà ta. ngươi chẳng qua là hậu nhân của một gia nô, lại dám nói lời giết chủ như vậy, ngươi không sợ bị trời phạt sao?”

“̉n Long Hội đã không còn thuộc về ngươi nữa!”

Thường Tiến khinh khi liếc vào chân của hắn một cái. hừ lên một tiếng nói: “ngươi nếu như có một phần đầu óc và sự tháo vát của đại công tử. cũng không đến nỗi phải thất bại đến nước này, không chí thú tiến thủ. lưu luyến thanh lâu kỹ viện, cả ta cũng thay ngươi cảm thấy nhục nhã. vậy mà ngươi còn không biết ngượng mà nhắc đến ̉n Long Hội. ngươi xứng sao?”

“ngươi khôngđược gi nhục ta!”

Lý Đang bị sự khinh miệt của Thường Tiến kích bác đến đỏ bừng cả mặt. hắn nghiến răng nghiến lợi chửi nói: “Hạng tiểu nhân vụ lợi như các ngươi, tên tặc phản bội chủ nhân, ta nguyền rủa các ngươi, sau khi chết không mặt mũi đi gặp tiên tổ!”

Thường Tiến nghe hắn chửi đến mức cay nghiệt, không khỏi biến sắc. nắm chặt nắm đấm xông về trước một bước, hắn vội vàng xộc lấy túi vàng. bỏ ra sau mấy bước, sợ sệt nói: “Ngươi... ngươi định làm gì?”

Thường Tiến trợn mắt giận dữ. chỉ vào hắn từng câu từng chữ nói: “Ta vốn dĩ muốn giết ngươi, nhưng Lý đại ca không cho ta giết, nể tình phụ thân ngươi từng là chủ nhân của ta, nể tình mẫu thân ngươi ngậm đắng nuốt cay nuôi ngươi. ta hôm nay tha cho ngươi. ta không biết tha cho ngươi có phải là chuyện ngu xuẩn nhất mà Thường Tiến ta đã làm hay không. nhưng người không thể không có nghĩa, ta vì nghĩa mà tha cho ngươi, ngươi cút đi!”

Lý Đang không dám nói thêm câu nào nữa. xách túi da nặng trịch loạng choạng chạy đi, Thường Tiến thấy hắn chạy xa rồi, lúc này mới thở dài một tiếng nói: “Cùng là một mẹ sinh ra. tại sao lại khác biệt một trời một vực như vậy.”

Hắn lắc lắc đầu. xoay người lên ngựa đi khỏi, đợi Thường Tiến đi xa.

Lý Đang chậm rãi từ phía sau một bức tường thò người đi ra.

âm trầm nói: “Ngươi muốn để ta chết, hừ!

Ta cũng muốn xem thử. rốt cuộc là ai chết!”

ở Trường An trong Khai mình phường có một tòa nhà. diện tích chừng ba mươi mẫu. viện lớn tường cao, có thể nhìn ra đây là một hộ người ở hoạn quan, nhưng trước cửa đìu hiu. trong khe hở của bục thang mọc đầy cỏ xanh, trên cửa lớn vết sơn loang lỗ, từng mảng lớn tróc ra. hai chiếc lồng đèn to đầy vẻ tang tóc bị gió táp mưa sa. biến thành màu trắng cũ kỹ, trông có chút rách nát rồi, đây chính là ngôi nhà của tiền An Tây Tiết độ sứ Phu Mông Linh Sát.

giữa trưa hôm sau. một Lý Đang áo quần sang trọng xuất hiện trước phủ trạch của Phu Mông Linh Sát. cửa lớn đóng chặt, hắn đi lên bục thang ra sức đập vào cửa: “Có người ở đó không?”

Nửa buổi trời không ai trả lời. hắn lại đập đập, lúc này cửa lớn ‘kẽo kẹt!' một tiếng mở ra một khe nhỏ, lộ ra một người già tóc trắng phau: “Ngươi tìm ai a?”

“Lão trượng. xin hỏi Phu Mông đại soái có ở nhà không?”

“Phu Mông đại soái không có ở đây, Phu Mông Linh Sát ở đây.”

“Chà!

Lão trượng thật biết nói đùa. ta chính là tìm Phu Mông...

Cái người đó!

Ta chính là tìm hắn.”

“Ngươi là ai a?”

Lý Đang vội vàng lấy ra một tấm danh thiếp, đưa lên nói: “Trước kia ta đã gặp qua Phu Mông đại soái, lão cứ nói là Đang công tử ở Toái Hiệp cầu kiến.”

“Thôi được!

Ngươi chờ chút.”

Lão nhân nhận lấy danh thiếp đóng ầm cửa lớn lại, tiếng bước chân nặng trịch từ từ đi xa, Lý Đang chà chà tay, đứng ngoài cửa chờ đợi.

Lý Đang ở Trường An ngoài Lý Hồi Xuân và Thường Tiến ra, không quen biết bất kỳ ai, hắn chỉ biết Hồi Xuân trà trang ở chợ đông, nơi đó là chỗ mà lúc hắn vào kinh đã từng ở, đêm hôm qua hắn suy nghĩ một đêm, cuối cùng nhớ ra Phu Mông Linh Sát, hắn đã từng gặp qua hai lần.

Phu Mông Linh Sát khá thích hắn.

đã từng nói rằng. mình nếu có khó khăn gì. có thể đến tìm hắn áúp đỡ.

Tuy đã trải qua rất nhiều năm rồi. nhưng Lý Đang vẫn còn nhớ rất rõ, hắn sớm đã tìm người nghe ngóng, vận may cũng không tồi, trưởng quầy của một quán rượu biết được nơi ở của Phu Mông Linh Sát. hơn nữa còn biết Phu Mông Linh Sát đang ở kinh thành, mấy ngày trước còn gặp qua hắn.

Phu Mông Linh Sát sau chiến dịch Tiểu Bột Luật bị Cao Tiên Chi thay thế. hắn bị sửa phong làm An Đông phó đô hộ, An Đông đô hộ phủ cũng là bán đảo Liêu Đông và một phần khu vực của Liêu Tây ngày nay, sau năm Thiên Bảo thứ hai, đất đóng đô hộ phủ ở Cẩm Châu của ngày nay, An Đông đô hộ phủ và khu vực quản hạch của Bình Lô Tiết độ sứ cơ bản là trùng khớp nhau, điều này khiến cho An Đông đô hộ phủ không có thực quyền gì, nhiều hơn là một loại ý nghĩa tượng trưng, dưới quyền thế lớn mạnh của An Lộc Sơn.

Phu Mông Linh Sát hoàn toàn là một món đồ trưng bày, ở nơi này nán lại vài năm.

Phu Mông Linh Sát tâm trạng buồn chán, không ngờ đã bị một trận bệnh nặng, hắn lấy cớ dưỡng bệnh trở về kinh thành, bèn không còn trở về đó nữa, dĩ nhiên, trên danh nghĩa hắn vẫn còn là An độ phó đô hộ, chỉ là hắn tại hay không tại nhiệm không có gì khác biệt.

Phu Mông Linh Sát đã không muốn trở về nữa. qua thêm hai năm nữa hắn sẽ chuẩn bị tấu xin thánh thượng cho cáo lão thoái sĩ, Phu Mông Linh Sát thích câu cá. hắn bèn ở hậu viên đào một ao cá. nuôi được trăm con cá. lúc nhàn rỗi không bận việc, câu cá giải khuây.

Sáng sớm thức dậy, hắn đã ở trong ao cá câu cá rồi, tuy ánh nắng sáng sủa, nhưng hắn vẫn mặc một thân áo tơi.

đội một mũ cói, một dáng vẻ y như ‘áo tơi, nón rách, một ông thuyền chài’ (*) vậy, nhưng đáng tiếc ông trời không ban phước lành, một màn tuyết mỏng rơi xuống, đã ban hắn thêm mấy phần ý cảnh như trong thơ.

[(*) đây là bài ‘Giang tuyết’ (tuyết trên sông) của Liễu Tông Nguyên, nguyên văn do Tản Đà dịch thơ như sau:

‘Nghìn non mất bóng chim bay,

Muôn con đường tắt dấu giày tuyệt không.

Kìa ai câu tuyết bên sông.

áo tơi, nón lá. một ông thuyền chài.'

Lúc này, lão quản gia của hắn từ từ đi tới, bẩm báo nói: “Lão gia. trước cửa có một người trẻ tuổi đến tìm ông. gọi là Linh Dang công tử gì đó ở Toái Hiệp.”

Phu Mông Linh Sát nhướng mày, Linh Đang công tử gì đó, hắn chưa từng nghe nói qua bao giờ, hắn thấy trong tay quản gia cầm một tấm bái thiếp, giơ tay qua nhận lấy.

‘Lý Đang!' Tên gọi này có chút quen mắt. hắn ngẩng đầu nghĩ rất lâu. mới sực nhớ lại.

đại khái là sáu bảy năm trước, Toái Hiệp đại phú hào Lý Hồi Xuân từng dẫn hắn đến tìm qua mình, muốn xin mình sắp xếp một chức vụ trong quân An Tây cho người trẻ tuổi này, lúc đó hình như sức khỏe của người trẻ tuổi này quá yếu. cũng không đủ thông minh, hắn có chút không thích lắm. bèn uyển chuyển cự tuyệt rồi. hắn bây giờ đến tìm mình làm gì?

Phu Mông Linh Sát vừa muốn từ chối, nhưng lại thoắt nghĩ lại. gặp hắn một chút thật ra cũng chẳng sao, trên phủ mình đã rất lâu không có khách nữa.

“Dẫn hắn đi tiểu khách phòng của ta. ta sẽ tới ngay!”

Hắn lại câu cá một lúc, rồi mới thu cần câu lại. cởi áo tơi và mũ cói ra. chắp tay ra sau thủng thẳng đi về tiểu khách phòng.

Lý Đang đã chờ đợi nhiều giờ, đang ngồi uống trà. thoáng thấy Phu Mông Linh Sát bước vào, hắn vội vàng đứng dậy thi lễ: “Hậu bối bất tài Lý Đang, tham kiến Phu Mông đại soái!”

Phu Mông Linh Sát khoát tay nói: “Đừng nhắc đến đại soái gì đó nữa.

đó đã là chuyện của quá khứ. ngươi gọi ta một tiếng tiền bối là được rồi.”

“Vâng ạ!

Phu Mông tiền bối.”

“Ngồi đi!”

Phu Mông Linh Sát mỉm cười, mời Lý Đang ngồi xuống, tự mình cũng ngồi xuống, tùy tay bưng lên một ly trà. từ tốn uống một ngụm.

“Đại soái, không!

Tiền bối, tại hạ tới là có một việc đại sự về An Tây, muốn bẩm báo với tiền bối.”

Phu Mông Linh Sát nhướng mí mắt lên. liếc hắn một cái, điềm đạm nói: “Việc của An Tây ngươi đi tìm Lý Khánh An mới phải. việc của An Đông mới phải tìm ta.”

Nói đến ba chữ Lý Khánh An.

Phu Mông Linh Sát khẽ nhấn mạnh thêm ngữ khí.

đó là một cái tên mà hắn cực kỳ không muốn nhắc tới, một tên hiệu úy côn con năm xưa, bây giờ không ngờ đã làm đến An Tây Tiết độ sứ, hơn nữa còn là Chính sự đường tướng quốc, An Tây quận vương, bao đời An Tây Tiết độ sứ đều không làm đến cao độ đó, cho dù là Cao Tiên Chi, cũng là ở Kiếm Nam mới đạt thành tựu An nam quận vương, Trường Giang sóng sau xô sóng trước, dĩ nhiên câu nói này là lời nói khi nói tới với người khác, trong lòng bản thân hắn lại tràn đầy sự ghen tỵ.

“nhưng mà Phu Mông tiền bối, cái tại hạ nói chính là việc của Lý Khánh An.”

Phu Mông Linh Sát ngẩn người. hắn nhìn Lý Đang một lần nữa, mắt sắc như điện, vẻ già nua chậm chạp ban nãy đã bị quét sạch: “Chuyện gì?”

Lý Đang tiến sát phía trước hạ thấp giọng nói: “Phu Mông tiền bối có muốn biết thân thế thật sự của Lý Khánh An không?”

“Hắn không phải là người Lạc Dương sao?

Theo tổ phụ lưu lạc Toái Hiệp, ta còn nhớ hình như là vậy.”

“Không!”

Lý Đang nghiến răng nghiến lợi nói: “Đó chẳng qua là những lời che mắt của hắn thôi, hắn thực ra là hậu nhân của thái tử Kiến Thành trong biến cố Huyền Võ môn.”

“A!”

Phu Mông Linh Sát đôi mắt chợt trợn tròn ra, hắn thật sự không dám tin vào lỗ tai của mình nữa.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 323: Nguy cơ tăng vụt

Màn đêm vừa buông xuống, một cỗ xe dường như hóa điên chạy về Hưng Khánh cung, chỉ nghe trong xe ngựa, tiếng nói của Dương Quốc Trung không ngừng thôi thúc: “Nhanh!

Nhanh nữa!”

Hơn hai trăm viên thị vệ xung quanh bảo vệ hắn cũng đều kinh ngạc khôn xiết, trong trí nhớ của họ, Dương Quốc Trung chưa bao giờ hoảng hốt như vậy, tất cả những điều này đều có quan hệ tới sự đột ngột đến viếng của Phu Mông Linh Sát.

Dương Quốc Trung bên trong xe ngựa vừa hồi hộp vừa hưng phấn, tin tức mà Lý Khánh An lại là hậu nhân của Lý Kiến Thành làm cho hắn chấn động vạn phần, hắn lần đầu tiên nảy sinh một cảm giác khiếp sợ đối với Lý Khánh An. chẳng trách thân phận của Lý Khánh An luôn là một điều bí ẩn, thì ra hắn lại là hậu nhân của ̉n thái tử, còn hưng phấn là hắn đã nắm được một nhược điểm lớn nhất của Lý Khánh An. hắn biết, lần này, thánh thượng bất luận thế nào cũng sẽ không buông tha Lý Khánh An rồi.

Sự nghiêm trọng của sự việc này, đã làm cho Dương Quốc Trung từ bỏ kế hoạch triệu tập hội nghị gia tộc đêm nay, gia tộc của họ cũng gặp phải nguy cơ nghiêm trọng, hắn hôm nay mới nhận được tin.

đêm hôm trước, quý phi nương nương đã cất tóc dọn vào ở Thái Chân quan của Đại Minh cung, tuy là không xác minh rõ là quý phi đã xuất gia chưa, nhưng việc này đủ để làm lung lay căn cơ của Dương gia.

Cho dù là một việc nghiêm trọng như thế, Dương Quốc Trung cũng đã không còn lo tới được, bởi vì hắn là hữu tướng Đại Đường, hắn biết hậu quả nghiêm trọng của việc Lý Khánh An là hậu nhân của Kiến Thành, đây là mối đe dọa nghiêm trọng đến giang sơn xã tắc của Lý Long Cơ, Dương Quốc Trung cân nhắc lợi và hại, chẳng thà mặt đối mặt với gia tộc cùng nhau khổ sở rầu rĩ. chi bằng đi mặt đàm thương lượng với thánh thượng chuyện đại sự giang sơn xã tắc, việc thứ hai ngược lại có thể giữ được địa vị của hắn Dương Quốc Trung.

Dương Quốc Trung một mặt lo lắng hối thúc phu xe đi nhanh, mặt khác quay đầu không yên tâm hỏi Phu Mông Linh Sát: “Phu Mông sứ quân, ngài thật sự chắc chắn xác nhận lời nói của người đó là sự thật không?

Câu nói này hắn đã hỏi không dưới ba lần rồi, nhưng sự việc hệ trọng, hắn vẫn còn chưa yên tâm lắm.

Phu Mông Linh Sát ngồi ngay phía sau hắn, cùng hắn đi vào cung, trong lòng hắn cũng rất hồi hộp, hắn cũng biết mình đã vén ra một bí mật kinh thiên, bí mật kinh thiên này có ảnh hưởng gì đến triều đình, hắn hoàn toàn không biết, nhưng trong lòng Phu Mông Linh Sát loáng thoáng có một tia hi vọng, hắn khát vọng mình có thể trở về An Tây, quay lại thay thế Lý Khánh An. từ cái ngày hắn rời xa An Tây, hắn đã từng thể rằng, nhất định sẽ quay trở về.

Thấy Dương Quốc Trung hồi hộp, Phu Mông Linh Sát cũng có chút thấp thỏm không yên nói: “Chắc là thật, ta biết Toái Hiệp có một Hán Đường Hội. một số người dẫn đầu của Hán Đường Hội ta đều quen biết, chỉ là không ngờ trong Hán Đường Hội còn có một ̉n Long Hội. hơn nữa ở An Tây cũng có một truyền thuyết, nói Kiến Thành mười tám gia tướng đã hộ tống Thường phi chạy đến Toái Hiệp, hắn thậm chí nhắc tới long văn ngọc bội, quả thật là có căn có cứ.

điều quan trọng hơn là thân thế của Lý Khánh An luôn là một điều bí ẩn. sau này thánh thượng không phải ra lệnh mạnh cho mọi người không được bàn về việc này nữa hay sao?”

Dương Quốc Trung cũng cảm thán nói: “Lúc đó người không truy tra thân thế của Lý Khánh An, là vì phải dùng hắn. bây giờ hay rồi, lại tự làm kén trói mình, chắc là bản thân thánh thượng cũng hối hận rồi.”

Nói đến đây. hắn lại căn dặn Phu Mông Linh Sát nói: “Lát nữa đi gặp thánh thượng, ngươi đừng mở miệng, tất cả để ta ứng đáp, biết không?”

“Tướng quân yên tâm.

điểm này ty chức hiểu, tuyệt đối sẽ không vượt quyền tự ý trả lời.”

“ừm!”

Dương Quốc Trung Hải lòng gật gật đầu, tên Phu Mông Linh Sát cũng khá sáng mắt.

“Nhanh lên!

Nhanh hơn chút nữa cho ta!”

Phu xe liều mạng quật ngựa kéo xe, xe ngựa như gió bay điện xẹt phóng đi về phía Đại Minh cung.

Hai ngày nay, tâm trạng của Lý Long Cơ quả thật tồi tệ đến đỉnh điểm, quý phi của hắn lại cắt tóc nhập quan rồi, làm cho hắn vừa tức giận vừa đau lòng, tức giận là Dương quý phi một mực không chịu nhận lỗi. tính khí cực cứng cõi. nhất định phải để hắn hủy bỏ xử lý Lý Khánh An. thậm chí còn vì một tên Lý Khánh An không tiếc xuất gia lần nữa.

điều này làm cho trong lòng Lý Long Cơ lại càng tăng thêm một phần ganh ghét, quý phi có phải là có chút phải lòng tên Lý Khánh An kia rồi?

Nhưng đau lòng là hắn có thể phải mất đi quý phi rồi, dù sao sủng ái đã gần mười năm. hắn đối với quý phi cũng có một tình cảm nhất định nào đó, giai nhân mỹ lệ tuyệt sắc như vậy, mà đi xuất gia theo đạo như thế, quả thật là quá đáng tiếc, nhưng điều làm cho Lý Long Cơ cảm thấy có chút an ủi là, quý phi không phải thật sự xuất gia. mà chỉ là dọn vào ở trong Thái Chân quan, có lẽ nàng cũng đợi thêm, đợi mình hủy bỏ xử quyết đối với Lý Khánh An.

Lý Long Cơ năm nay cũng là sáu mươi mấy tuổi rồi, người đến tuổi tác này cực kỳ cố chấp, điểm này trên mình Lý Long Cơ thể hiện càng rõ rệt hơn, cố chấp, việc hắn quyết định, bất kỳ ai cũng rất khó khuyên hắn.

Dương quý phi định lấy xuất gia để uy hiếp hắn. hắn làm sao có thể nhượng bộ!

Lý Long Cơ cũng có chút tức quá hóa giận, ả Dương Ngọc Hoàn này tưởng rằng trong chỉ có một nữ nhân xinh đẹp là nàng ta thôi sao?

Vì một tướng quân trẻ tuổi, lại dám dùng việc xuất gia để uy hiếp hắn. thứ nữ nhân này không cần cũng chẳng sao! vẫn là Võ Hiền nghi của hắn nói chí lý, nữ nhân chỉ cần hiểu được làm sao hầu hạ nam tử là đủ rồi, những thứ khác đều không quan trọng.

Một Dương quý phi cố chấp theo ý mình, một Võ Hiền Nghi dịu dàng tinh ý, làm cho Lý Long Cơ bắt đầu suy nghĩ. có cần lập thêm một Hiền phi nữa không.

“Bệ hạ!

Dương tướng quân có việc đại sự khẩn cấp cầu kiến.”

Tiếng bẩm báo gấp rút của Ngư Triều n đã làm gián đoạn suy nghĩ của Lý Long Cơ.

“Đại sự khẩn cấp?”

Lý Long Cơ ngẩn người một cái, bèn mệnh nói: “Triệu khanh ấy yết kiến!”

Cho dù Lý Long Cơ và Dương quý phi đã xảy ra mâu thuẫn rất sâu sắc, nhưng hắn lại không vì thế mà trút giận lên Dương Quốc Trung.

Dương Quốc Trung là vị tướng quốc mà đã lọt mắt hắn từ rất nhiều năm trước, hắn không cần Dương Quốc Trung có năng lực trị quốc cao đến đâu, hắn chỉ cần Dương Quốc Trung hiểu rõ một chuyện, đó chính là tướng quyền luôn phục tùng quân quyền, đây cũng là một điểm mà Lý Lâm Phổ làm tốt nhất.

Trước mắt xem ra, Dương Quốc Trung hoàn toàn đủ tư cách.

Lý Long Cơ cần quân quyền không phải vì hắn muốn nhúng tay vào quốc sự. hoàn toàn ngược lại, bất kỳ việc quốc sự nào hắn cũng đều không muốn nhúng tay vào, nhưng cái hắn cần là thái độ của Dương Quốc Trung, cần quân quyền thông suốt liền mạch, không còn có sự đối kháng của tướng quyền, nói ngắn gọn. hắn Lý Long Cơ muốn tùy tâm theo ý muốn, làm hay không lại là một chuyện khác.

Lát sau.

Dương Quốc Trung giống như một cơn gió xông vào trong phòng, quỳ lạy trên mặt đất, kinh hoàng nói: “Bệ hạ, thần đã biết một chuyện bí mật tày trời.”

“Chuyện gì mà hớt ha hớt hãi thế, bình tĩnh một chút, trời không sụp xuống đâu.”

Lý Long Cơ có chút không vui nói. hắn chính là không thích điểm này của Dương Quốc Trung, đã là người sắp năm mươi tuổi rồi, cứ thiếu kiên nhẫn như vậy, một chút cũng không có sự bình tĩnh vốn có của tể tướng.

Dương Quốc Trung liên tục dập đầu nói: “Bệ hạ, không phải thần không bình tĩnh, thật sự là quá chấn động thần rồi, thần đã biết bí mật thân thế của Lý Khánh An.”

“Hắn là thân thế gì. khanh nói mau!”

Thời gian này Lý Long Cơ và quý phi phát sinh mâu thuẫn, cho dù có sự dịu dàng hiểu ý của Võ Hiền Nghi, có sự thanh lệ thoát tục của Mai phi, nhưng các nàng ấy đều không thể thay thế nét diễm lệ rực rỡ của Dương quý phi. nhưng Lý Long Cơ lại không chịu nhượng bộ với Dương quý phi. trong tình huống này. chỉ có Độc Cô Minh Nguyệt mới có thể thay thế Dương quý phi, từ khi có lòng này, khát khao của Lý Long Cơ đối với Độc Cô Minh Nguyệt đã là một ngày mạnh hơn một ngày, sự cấp thiết trừ khử Lý Khánh An cũng là một ngày hơn một ngày, hắn mỗi ngày nghĩ ngày nghĩ đêm đều là làm sao có thể thuận lợi trừ đi Lý Khánh An, bây giờ Dương Quốc Trung đột nhiên thổ lộ thân thế của Lý Khánh An, Lý Long Cơ cũng có chút mất kiên nhẫn.

“Bệ hạ, Lý Khánh An vẫn luôn che giấu thân phận thực sự của hắn. hắn thật ra cũng là tông thất, hắn là hậu nhân của thái tử Kiến Thành.”

Câu nói cuối cùng của Dương Quốc Trung, giống như đất bằng bỗng nổi lên một tiếng sấm vang, làm cho Lý Long Cơ sợ ngây người, trong đầu hắn trống rỗng, không biết sững người ngồi được bao lâu.

Lý Long Cơ mới giống như linh hồn nhập lại xác, dán chặt mắt vào Dương Quốc Trang hỏi: “Lời khanh nói có phải là sự thật?”

“Thần tuyệt đối không dám lừa gạt bệ hạ.

Phu Mông Linh Sát có được mật báo của người Toái Hiệp, Lý Khánh An quả thật là hậu nhân mà năm xưa Kiến Thành Thường phi sau khi trốn đến Toái Hiệp hạ sinh ra.

đứa con mồ côi cha từ thuở lọt lòng mẹ.

để thực hiện nguyện vọng chựa tròn của thái tử Kiến Thành, hậu nhân của mười tám gia tướng còn thành lập nên ̉n Long Hội, mục tiêu của bọn họ chính là phải đấy Lý Khánh An lên ngôi...”

Dương Quốc Trung bèn đem tình hình Phu Mông Linh Sát báo cáo lên từ đầu chí cuối thuật lại một lần. nói đến cuối cùng, hắn đã không dám nói nữa. hắn phát hiện nét mặt của Lý Long Cơ càng lúc càng đen. mắt cũng bắt đầu sung huyết.

Một lửa giận chưa từng có bồ tới Lý Long Cơ, hắn đã làm bốn mươi năm hoàng đế, lần đầu tiên nghe nói có người muốn đoạt hoàng vị của hắn. hơn nữa người này còn là hậu nhân của thái tử Kiến Thành trăm năm trước, một đại thần biên cương trước giờ vẫn che giấu hắn. bị hắn từng bước đưa lên vị trí cao nắm giữ trong tay hai mươi vạn đại quân, người này muốn đoạt hoàng vị của hắn. lửa giận bị lừa dối gần như đốt trụi lòng hắn. giây phút này, Độc Cô Minh Nguyệt đã không còn quan trọng nữa. quan trọng là hoàng vị của hắn. hoàng vị mà hắn coi trọng còn hơn sinh mạng cũng giống như một thanh đại chùy, đập mạnh vào lồng ngực già cỗi của hắn.

“Crắc!”

Bút son bạch ngọc trong tay bị hắn bẻ gãy thành hai đoạn, cổ họng hắn bùi bùi. phun ra một ngụm máu. trước mắt đen sầm. người mềm nhũn ngất đi dưới đất.

“Bệ hạ!

Thánh Thượng!”

Dương Quốc Trung và Ngư Triều n giống như hóa điên, đồng thời lao về phía Lý Long Cơ.

Hai hôm nay Thường Tiến có chút tâm trạng bất ổn. hắn một mực vì chuyện của Lý Đang cảm thấy bất an, càng nghĩ hắn lại càng cảm thấy mình xử lý không ổn thỏa trong việc này, hắn không nên thả Lý Đang đi như vậy, cho dù không chấp hành mệnh lệnh của Lý Khánh An mang Lý Đang và phu nhân đưa đi Toái Hiệp, nhưng ít ra cũng nên phái người đưa bọn họ đi, lúc đó hắn từng có suy nghĩ này, nhưng cuối cùng hắn vẫn từ bỏ, nói tới cùng, vẫn là một lòng ích kỉ đang làm loạn.

Lý Hồi Xuân không chịu nhúng tay vào chuyện của Lý Đang, bèn đẩy hắn ra làm. nhưng hắn lại làm sao mà không sợ bị Lý Khánh An biết được chứ?

Chính là mối lo lắng sợ bị Lý Khánh An biết được, làm cho hắn xem Lý Đang như hòn đá bông tay, vội vàng cuống cuồng xua đuổi khéo hắn đi. mà không dám tiếp xúc nhiều, bây giờ nghĩ lại. hắn làm quả thật có chút sơ xuất rồi, mẫu từ Lý Đang không phải là nước lũ mãnh thú, mang họ đưa đi ổn thỏa, tin là với lòng độ lượng của Lý Khánh An. cũng có thể lý giải việc niệm tình nghĩa cũ của họ, ngược lại, bọn họ xử lý Lý Đang qua quýt như vậy, trái lại sẽ lưu lại một mối họa ngầm.

Thường Tiến đã hối hận rồi. nhưng hắn lại tìm không được tung tích của Lý Đang, chỉ đành trông mong mẫu tử của họ thật sự đã đi khỏi.

Ban đêm.

Thường Tiến một mình trong phòng uống rượu giải sầu, lúc này, có tiểu nhị ở ngoài cửa nói: “Đông chú, có một phu nhân họ La ở ngoài cửa tìm ngài, hình như có chuyện gấp.”

“La phu nhân!”

Thường Tiến đứng phất dậy ngay, đụng ngã chiếc bàn nhỏ ở trước mặt. chén dĩa rượu thịt lật nhào rơi xuống đất, hắn cũng bỏ mặc những thứ này, thậm chí cả giày cũng không mang, bèn chạy xuống dưới lầu, La phu nhân có chuyện gấp tìm hắn. nhất định là Lý Đang đã xảy ra chuyện, hắn lòng nóng như lửa đốt. một hơi chạy ra cửa lớn, từ rất xa đã nhìn thấy La phu nhân lo lắng bất an.

Lý Đang chỉ biết Hồi Xuân trà trang, nhưng La phu nhân lại biết Nhiệt Hải cư của chợ Tây Trường An cũng là sản nghiệp của Hán Đường Hội. bà khắp nơi dò la. cuối cùng đã tìm đến chỗ này của Thường Tiến, vừa gặp được Thường Tiến, bà bèn thất thanh khóc lên: “Thường tứ ca, Đang nhi đã xảy ra chuyện, hãy mau đi cứu nó đi!”

“Đừng nóng vội!

Đừng nóng vội!

Vào nhà rồi nói.”

Thường Tiến tâm ý hoảng loạn, hắn thấy phía sau La phu nhân còn có một thiếu phụ trẻ tuổi. bèn vội hỏi: “Vị này là?”

“Nàng là thê tử của Đang nhi, con dâu của ta.”

“Vậy thì cùng vào đi!”

Thường Tiến dẫn hai người lên lầu hai, tìm đến một căn nhà yên tĩnh, vừa ngồi xuống đã hỏi: “Đang nhi đã xảy ra chuyện gì?”

“Đang nhi mất tích rồi!”

La phu nhân khóc nói.

“Không!

Chàng là đi tìm tiền An Tây Tiết độ sứ Phu Mông Linh Sát rồi.”

Ninh Khanh Y lý trí hơn La phu nhân, nàng kéo tay mẹ chồng khuyên nói: “Nương, đã đến lúc này rồi, chúng ta phải nói thật a!”

Thường Tiến lập tức thừ người ra. một lúc lâu, hắn mới lắp bắp nói: “Cô nương. cô có thể khẳng định không?”

Ninh Khanh Y gật đầu nói: “Chiều hôm qua phu lang về nhà, chàng không biết từ đâu lấy được năm trăm lượng vàng, mẫu thân đoán là chàng nhất định là hỏi các thúc cho. bèn phải gấp rút rời khỏi Trường An, nhưng phu lang không chịu, chàng nói năm trăm lượng vàng quá ít. chàng có cách kiếm được năm nghìn lượng vàng, hôm nay trời vừa sáng chàng đã lẻn ra ngoài rồi, mãi đến giờ chàng vẫn chưa quay về, Khanh Y và mẫu thân đi dò la khắp nơi, nghe một trưởng quầy của tửu quán nói, phu lang đi tìm tiền An Tây Tiết độ sứ Phu Mông Linh Sát rồi, tiểu nữ và mẫu thân lại chạy vội lên phủ Phu Mông Linh Sát, được biết quả thật phu lang có đến qua, nhưng bị quan phủ mang đi rồi.”

“ngu a!”

Thường Tiến một quyền nện mạnh lên bàn. thất thanh thét lên giận dữ.

La phu nhân sợ đến không dám khóc nữa. khiếp sợ nhìn vào Thường Tiến, trong lòng sợ hãi đến cực điểm.

Trong lòng Thường Tiến vừa rối vừa hối hận. hắn hận mình hôm qua không nên vì ích kỷ mà làm hỏng đại sự, không cần nói, Lý Đang nhất định là đi tố giác rồi, ̉n Long Hội nguy rồi, Lý Khánh An nguy rồi!

Trong lòng Thường Tiến rối như tơ vò, hắn cũng không biết nên làm thế nào nữa rồi.

Lúc này, Ninh Khanh Y không hổ là công chúa Đại Đường. bình tĩnh mà có lý trí, nàng lập tức nói: “Để đề phòng quan phủ bắt người, Thường tứ thúc nên lập tức đi thông báo thành viên ̉n Long Hội.”

Một câu nói đã nhắc nhở Thường Tiến, hắn cảm kích nhìn Ninh Khanh Y một cái, bèn nói với họ: “Ta đoán là quan phủ đã đi bắt họ rồi. hai người cứ ẩn náu ở đây.

đừng đi về, Đang nhi vẫn chưa biết Nhiệt Hải cư. ta bây giờ phải lập tức đi chợ đông một chuyến, rồi sẽ trở về ngay.”

Nói xong. hắn dặn dò tiểu nhị đóng cửa tiệm, lại bảo tâm phúc mang hai người họ dấu ở sau hậu viện, bản thân cưỡi lên ngựa, chạy đi về phía chợ đông.

Nhưng Thường Tiến vẫn là chậm đi một bước, khi hắn chạy tới cửa lớn chợ đông, từ xa đã nhìn thấy trong chợ đông khắp nơi đều là nha dịch giắt đao, canh phòng nghiêm ngặt. không cho phép bất kỳ ai đi vào, mọi người tay cầm đuốc, rọi sáng một vùng trước cửa lớn chợ đông.

Trái tim Thường Tiến nhất thời rơi xuống vực sâu. hắn núp vào một quán rượu, lầu hai quán rượu đối diện thẳng với cửa lớn chợ đông, nhìn một lúc, chỉ thấy cửa lớn chợ đông trở nên hỗn loạn, vô số nha dịch từ bên trong ùa ra. bọn họ bắt được một đám đông, cơ bản đều là tiểu nhị của Hồi Xuân trà trang, hai người đi đầu bị trói thật chặt, chính là Lý Hồi Xuân, hắn tóc tai bù xù, bào phục cũng bị xé nát, khóe môi còn có vết máu. hiểu nhiên là bị ẩu đả, Thường Tiến lòng đau như cắt, đánh mạnh mình mấy bạt tay, nước mắt từ trong mắt hắn trào ra, là hắn đã hại Lý đại ca.

Lúc này, hai cỗ xe ngựa kín mít đi lên, áp giải hai phụ tử của họ đi lên, ngay lúc Lý Hồi Xuân bị áp ở xe ngựa, hắn đột nhiên quay đầu hô to nói; “Có bản lĩnh các ngươi đi Toái Hiệp bắt Lý Khánh An, đừng bắt những dân chúng vô tội bọn ta..

Lời vẫn còn chưa dứt. miệng của hắn đã bị bịt lại, đẩy vào trong xe ngựa.

Thường Tiến hoàn toàn tỉnh ngộ, đây là Lý Hồi Xuân đang bảo họ mau chóng trốn về An Tây báo tin.

Thường Tiến lại nhìn nhìn Tụ Hải Hàng, rất yên tĩnh, không bị xông kích tới, trưởng quầy Lý Vân Phong của Tụ Hải Hàng chính là thứ tử của Lý Hồi Xuân, hắn là đang gọi nhị nhi tử chạy trốn, chắc là sự việc xảy ra đột ngột, quan phủ vẫn còn chưa nghĩ đến Tụ Hải Hàng Quỹ phường, nghĩ vậy, Thường Tiến lăng lặng lẻn xuống lầu. chạy đến cửa sau của Tụ Hải Hàng, vừa lúc nhìn thấy Lý Vân Phong cầm một gói đồ từ cửa sau đi ra. hắn nhìn thấy Thường Tiến, mắt đỏ lên nói: “Thường tứ thúc, con đang muốn tìm thúc.”

“Đừng nói nữa. mau đi theo ta. chúng ta lập tức rời khỏi Trường An.”

“nhưng mà tiền của quỹ phường phải làm sao?”

“Bên trong còn có bao nhiêu tiền của chúng ta?”

“khoảng chừng năm vạn quan, thỏi bạc mới của đại tướng quân vẫn chưa đưa tới, còn lại đều là tiền trữ của các thương hộ, con đoán là ngày mai họ sẽ ùa đến lấy tiền.”

“Đừng quản nhiều vậy nữa, mau chóng thông báo mọi người khỏi Trường An quan trọng hơn.”

Thường Tiến kéo Lý Vân Phong một cái, hai người nhanh chóng biến mất trong màn đêm. ngay đêm đó.

đoàn người Thường Tiến đã rời khỏi Trường An, bọn họ cũng không dám đi An Tây, bèn trốn đến Giao huyện ở vùng lân cận của Trường An.”

Cho dù bí ẩn về thân thế Lý Khánh An được giữ gìn rất nghiêm ngặt bí mật. nhưng tin tức vẫn đã tiết lộ ra ngoài, ngày hôm sau sau khi trời sáng, trong hoàng thành và tỉnh đài triều phòng các nơi của Đại Minh cung đều tràn ngập không khí hồi hộp, không ai dám công khai bàn luận, nhưng một ánh mắt. một mẩu giấy, đều đang âm thầm truyền đi một tin tức.

Lý Khánh An lại là hậu nhân của thái tử Kiến Thành, đây vượt ra ngoài sự dự liệu của rất nhiều người, khiến cho người ta cảm thấy vô cùng kích thích, cho dù mấy người con trai của Lý Kiến Thành đều bị giết chết, nhưng rất nhiều người đều biết một truyền thuyết, năm xưa mười tám vị gia tướng bảo vệ Thường phi chạy khỏi Trường An. không biết tung tích, tin tức này vẫn luôn là một dã sử tin mặt. sự việc đã qua đi trăm năm. nó là thật là giả đã không còn ý nghĩa nữa. nhưng hôm nay đột nhiên lộ ra thân thế thật sự của Lý Khánh An. làm cho người ta không khỏi lại nghĩ đến truyền thuyết trăm năm trước, thì ra lại là thật.

Giải mã mang tính hí kịch này mang đến cho các bá quan sự liên tường vô hạn. bọn họ cũng nghe nói Lý Long Cơ vì thế mà bị tức đến ngất xỉu.

điều này chẳng khác nào bỏ thêm gia vị vào câu chuyện, làm cho câu chuyện trở nên càng thêm ly kỳ và kịch tính, thậm chí có kẻ tưởng tượng phong phú đã bắt đầu mơ tưởng, nếu như con cháu của Lý Kiến Thành trăm năm sau thay thế đi con cháu của Lý Thế Dân.

điều này đối với biến cố Huyền Vũ môn trăm năm trước lại là sự mỉa mai to lớn đến dường nào.

Có thể ư?

Ai cũng không biết được, nhưng không một ai nói là không thể, Lý Khánh An khống chế An Tây, nắm trong tay hai mươi vạn đại quân tinh nhuệ hùng mạnh.

Quan Trung có bao nhiêu quân đội, trong lòng Đại Đường lại có bao nhiêu quân đội?

Khi trời vừa sáng.

Lý Long Cơ cuối cùng dưới sự nỗ lực của mấy ngự y đã hồi tỉnh, sự hồi tỉnh của hắn mang lại cho cung trung một nỗi hân hoan, nhưng hân hoan rất nhanh đã bị Ngư Triều n hạ lệnh cấm chặn, thánh thượng cần phải yên tĩnh.

Lý Long Cơ quả thật cần yên tĩnh, từ giây phút hắn mở to mắt. hắn bèn thờ thẫn nhìn vào trần nhà. hắn chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này, rất nhiều sự việc bị lãng quên lại đột nhiên hiện rõ trong mắt.

Năm đó hắn hai mươi tám tuổi, oai vệ anh hùng, hoài bão vạn dặm. phụ hoàng chỉ vào hắn nói với các huynh đệ: “Các con nhìn thấy chưa?

Đây là Thái tông đệ nhị.”

Cũng chính là giây phút đó, đã xác lập địa vị cửu ngũ chi tôn của hắn.

đại ca của hắn khiếp sợ trước uy nghiêm của hắn. chủ động nhường ra hoàng vị, làm cho phụ hoàng hắn hô to: “Kiến Thành đã chết, Huyền Vũ môn không còn!”

Thời gian thoắt cái đã trôi qua bốn mươi mấy năm, khi hắn bước vào tuổi xế chiều, Lý Kiến Thành lại phục sinh, đã phục sinh trên mình của con cháu hắn. hơn nữa lại ở gần hắn đến vậy, tên của hắn lại lợi hại như vậy, làm cho Lý Long Cơ không cầm lòng được ngẩng mặt lên trời thở dài: “Phụ hoàng.

Lý Kiến Thành chưa chết!”

“Bệ hạ, thần khuyên một lời. khẩn cầu bệ hạ khắc ghi.”

Thái y cao cấp nhất đứng ở bên cạnh giường rồng Tôn Tư Dật thấp giọng nói: “Bệ hạ không thể phục dùng thêm hương hoa trợ tình đó nữa, nó đã làm cho sức khỏe của bệ hạ xấu đi nghiêm trọng.”

“Trẫm đã biết, ngươi lui ra đi!”

Lý Long Cơ có chút tức giận việc thái y cắt ngang hồi ức chuyện xưa của hắn. khẩu khí của hắn có chút mất kiên nhẫn.

Tôn Tư Dật thở dài, không biết nên nói gì hơn, có vài lời hắn không dám nói ra. hắn không dám nói nếu còn có lần sau, hắn cũng chỉ đành bất lực. hắn vừa mới phát hiện thứ hương hoa trợ tình kia lại là một thứ xuân dược mạnh cực kỳ quái dị, hắn từ trong nội tạng giục ra một phần nguyên khí, bèn sẽ vùi xuống một chút mầm bệnh ngầm, nhưng mầm bệnh này sẽ không lập tức phóng thích, mà là từ từ tích lũy, tích lũy đến một mức nhất định, dưới sự dẫn dắt của nhân tố bên ngoài. nó sẽ ở trong cơ thể sụp xuống ầm ầm, làm cho cơ thể bị hủy hoại chỉ trong phút chốc.

Loại hương hoa trợ tình này lợi hại hơn lần trước ở chỗ. chính là sự ngầm ẩn của nó, làm cho người uống nó chỉ cảm thấy cái lợi, nhưng không phát giác được hậu quả xấu.

đến khi không thể rời bỏ nó lúc nào không hay, cho dù phát hiện ra vấn đề nghiêm trọng này, Tôn Tư Dật vẫn không dám nói rõ, bởi vì hai loại hương hoa trợ tình này đều là hắn đích thân kiểm tra qua đồng thời đồng ý thánh thượng sử dụng, nếu nói toạt ra, hắn khác nào có phạm tội khi quân?

Lúc này Ngư Triều n tiến lên khuyên nhủ: “Tôn thái y, thánh thượng vẫn còn chuyện quan trọng xử lý, ngài hãy lui ra trước đi!”

Tôn Tư Dật gật gật đầu, bèn xách hòm thuốc đi ra ngoài, hắn vừa đi khỏi, Lý Long Cơ bèn nói với Võ Hiền Nghi ngồi bên cạnh: “Hãy lấy một viên thuốc đến cho trẫm, loại mà trẫm uống mỗi ngày.”

Võ Hiền Nghi biết cái mà Lý Long Cơ cần là gì, nàng cũng lo lắng nói: “Bệ hạ, ban nãy thái y không phải nói là thuốc không thể uống nữa hay sao?”

“Lời của trẫm nàng dám không nghe sao?”

Võ Hiền nghi bất đắc dĩ. chỉ đành ra hiệu mắt với thị nữ sau lưng. thị nữ đã ra ngoài, lát sau bưng một hộp vàng đi vào, đưa cho Võ Hiền Nghi, Võ Hiền Nghi mở hộp vàng ra, từ bên trong lấy ra một viên thuốc đỏ thắm lớn bằng quả nho, nàng quan sát một lát, bất đắc dĩ. chỉ đành hầu cho Lý Long Cơ uống vào.

Lý Long Cơ uống thuốc xong, một lúc sau. sắc mặt của hắn từ từ chuyển từ nhợt nhạt sang hồng hào, hắn gật đầu. nói với hoạn quan: “để Tông chính khanh đi vào đi!”

Tông chính tự là bộ phận chú quản sự vụ tông thất của triều đình, hiện nay Tông chính Tự khanh là Tự Ninh vương Lý Lâm, cũng chính là con trai của đại ca Lý Long Cơ.

Hắn rảo bước vào trong phòng, gập người thi lễ nói: “Thần Lý Lâm tham kiến ngô hoàng bệ hạ. nguyện bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

“Được rồi!”

Lý Long Cơ khẽ khoát tay. hỏi: “Khanh biết trẫm tìm khanh đến là vì chuyện gì không?”

“Thần biết!”

Lý Long Cơ đảo mắt nhìn hai bên tả hữu, nói: “Các ngươi đều lui xuống.”

Đợi mọi người đều lui xuống cả. hắn lúc này mới chậm rãi nói: “Khanh nói đi!”

Lý Lâm mở một quyển hồ sơ ra, từ bên trong lấy ra một cuốn sớ tấu đã ngà vàng, thấp giọng nói: “Trong sử quán đã không còn ghi chép, quyển hồ sơ này là bí mật mà trong tông thất không cho phép tự ý mở ra, chính là một số manh mối của hậu nhân thái tử Kiến Thành, sau biến cố Huyền Vũ môn. hậu nhân của Kiến Thành và Nguyên Cát đều bị cưu sát. hậu nhân của Kiến Thành chỉ có thứ nữ Văn Hi huyện chủ Lý Uyển Thuận sống sót. nhưng thái tử phi Thường thị quả thật bị gia tướng Kiến Thành hộ tống chạy thoát, sớ tấu này chính là cấp báo năm xưa do Phượng Tường thái thú Lý ứng Doãn viết đến. nói thái tử phi từ Phượng Tường quá cảnh, lúc đó tin tức biến cố Huyền Vũ môn vẫn còn chưa truyền đến Phượng Tường.”

Lý Lâm lại lấy ra một mảnh giấy ngả vàng, nói: “Đây là một lần bắt mạch cho thái tử phi năm xưa của ngự y đông cung, thời gian là một tháng trước biến cố Huyền Vũ môn.

ở trên ghi chép rất rõ ràng, là hi mạch, cũng chính là nói Thường phi quả thật có mang rồi, đây chính là nguyên cớ mà mười tám gia tướng của Kiến Thành từ bỏ bốn người con trai của Kiến Thành, mà chỉ hộ tống Thường phi chạy trốn.”

“Vậy sau đó thì sao?”

Lý Long Cơ mặt trầm xuống hỏi: “Thường phi trốn đi nơi nào rồi, có ghi chép lại hay không?”

Lý Lâm lắc đầu, nói: “Thần tối qua tra qua tất cả hồ sơ, đều không thấy có ghi chép, nhưng mà.

Kiến Thành và Tây Đột Quyết có quan hệ rất tốt, trốn đến Toái Hiệp cũng rất có khả năng, hơn nữa..

“Hơn nữa cái gì?”

“Hơn nữa kẻ mật báo kia đã nhấc tới một cặp long phượng văn ngọc bội, đó quả thật là vật yêu thích của thái tử Kiến Thành, là Cao Tổ ban tặng, sau khi phong tõa nhà đã không còn thấy tung tích của chúng nữa, Đại Lý tự cũng đã chứng thực, hai năm trước lúc Lý Khánh An nhập ngục, trên người quả thật có một miếng phượng văn ngọc bội, luôn mang theo bên mình, vì vậy thần cho rằng Lý Khánh An là hậu nhân của Kiến Thành thái tử. có chín phần có thể là sự thật.”

“Cao Lực Sĩ đáng chết!”

Lý Long Cơ nghiến răng nghiến lợi nói: “Hãy tìm tên lão nô đó tới cho trẫm!”

Lát sau.

Cao Lực Sĩ lo sợ đi vào trong phòng, hắn luôn ở trong cung chờ đợi triệu kiến.

Cao Lực Sĩ cũng đã nghe nói chuyện của Lý Khánh An, ông biết Lý Long Cơ tỉnh lại nhất định sẽ tìm ông.

Năm xưa khi Lại bộ thẩm tra thân thế bối cảnh của Lý Khánh An, quả thật đã phát hiện lỗ hổng thân thế bất minh của Lý Khánh An, trên lý lịch mà tự mình hắn viết nói hắn tổ tịch là Lạc Dương, đã báo tên tổ phụ và tên cha. nhưng Lại bộ lại không tìm thấy ghi chép tương ứng trong dân sách Lạc Dương, lúc đó hắn đã ngấm ngầm nói với Lý Khánh An về vấn đề này, rất nhanh, Lý Khánh An bèn lấy ra một phần lý lịch khác, nói tố phụ của hắn ở năm Cảnh Long thứ ba dời đi Toái Hiệp, sau đó người Hán Toái Hiệp đã trình ra chứng minh, ông đương nhiên cũng biết chứng minh này là già, ông cũng không bận tâm về điều này, nhưng Cao Lực Sĩ lại tuyệt đối không thể nào ngờ tới, Lý Khánh An lại là hậu nhân của Lý Kiến Thành.

Hắn rất rõ điều này có ý nghĩa gì; sau này Lý Kiến Thành bị phong làm ̉n thái tử, đó chẳng qua là tư thế giả mù sa mưa của Lý Thế Dân. trên thực tế, con cháu bao đời của Lý Thế Dân cũng đều đem biến cố Huyền Vũ môn đặt ở trong lòng, đó vẫn luôn là một nút thất lớn trong lòng của họ, bây giờ Kiến Thành có hậu. hơn nữa lại là Lý Khánh An.

điều này làm sao có thể không làm cho Lý Long Cơ phẫn nộ phát cuồng.

Cao Lực Sĩ lại càng lo lắng cho mình hơn, ông trong một quãng thời gian khá dài đều là hậu thuẫn của Lý Khánh An.

điều này sẽ làm cho Lý Long Cơ nghi ngờ là hắn biết rõ sự tình mà không báo.

Cao Lực Sĩ tâm trạng thấp thỏm quỳ xuống: “Lão nô Cao Lực Sĩ tham kiến bệ hạ.”

“Cao Lực Sĩ. ngươi làm sao giải thích với trẫm?”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 324: Thêm một nước cờ

“Lão nô nghe nói bệ hạ thân thể không khỏe, đặc biệt đi vội đến thăm, quả thực không biết thân phạm tội gì?

Xin bệ hạ nói rõ!”

“Hừ!”

Lý Long Cơ hừ mạnh lên một tiếng.

“Còn ở trước mặt trẫm giả hồ đồ, vậy trẫm sẽ nói rõ cho ngươi biết.

Lý Khánh An là hậu nhân của ́n thái tử năm xưa. ngươi nói thế nào?

Mấy năm nay, ngày nào ngươi cũng ở trước mặt trẫm nói tốt cho hắn. che kín đôi mắt của trẫm. cuối cùng trẫm lại bị ngươi lừa dối.

đề bạt hắn làm An Tây Tiết độ sứ.

Cao Lực Sĩ. ngươi có trách nhiệm không?”

Lúc này, trong lòng Cao Lực Sĩ trái lại đã bình tình trở lại.

ông không chút hoang mang nói: “Bệ hạ xin nghe lão nô một lời.

Lý Khánh An được đề bạt là do hắn ở trong chiến dịch Tiểu Bột Luật và chiến dịch Thạch Bảo thành có biểu hiện giêu việt, không liên quan đến lão nô, lão nô thực sự không biết hắn là hậu nhân của thái tử Kiến Thành, năm xưa chỉ là vì hắn thay lão nô đánh mã cầu mà xây dựng nên tình hữu nghị riêng tư. nếu lão nô biết hắn là hậu nhân của Kiến Thành, là tuyệt đối không dám che giấu bệ hạ. ít ra có thể nói. thật ra cho dù hắn là hậu nhân của Kiến Thành cũng không có gì to tát. chỉ có thể chứng minh hắn là tông thất.

Kiến Thành chẳng qua là thái tử của trăm năm trước, lão nô cho rằng.

Lý Khánh An có phải là hậu nhân của Kiến Thành không hề quan trọng, điều quan trọng là bệ hạ không thể vì điều này mà áp bức hắn. ngược lại khiến hắn đi vào đường cùng mà tạo phản, xin bệ hạ suy xét lại!”

Phải nói rằng, kiến nghị của Cao Lực Sĩ rất có lý trí. nhắc nhở Lý Long Cơ đừng làm lớn sự việc, đừng ép Lý Khánh An làm phản, nhưng trong lòng Lý Long Cơ lúc này tràn ngập sát khí. hắn đã nghe không lọt khuyến cáo của bất kỳ người nào, lời khuyên của Cao Lực Sĩ trái lại làm hắn càng thêm phản cảm. hắn cười lạnh một tiếng nói: “Trẫm đang muốn truy cứu trách nhiệm của ngươi, ngươi lại quay ngược lại giáo huấn trẫm cơ đấy, ngươi vẫn còn cho rằng ngươi là Cao Lực Sĩ của hồi xưa sao? người đâu!”

Ngoài cửa bước vào mấy viên thị vệ, Lý Long Cơ chỉ vào Cao Lực Sĩ nói: “Đem tên nô tài này lôi xuống dưới, trọng đánh một trăm gậy, đuổi khỏi đông cung. vĩnh viễn không dùng đến!”

Mấy viên thị vệ giữ lấy cánh tay của Cao Lực Sĩ liền lôi ra ngoài.

Cao Lực Sĩ vùng vẫy hô lên: “Bệ hạ chi bằng một đao giết lão nô đi còn sảng khoái hơn một chút!”

“Lôi xuống!”

Lý Long Cơ giận không thể kiềm được, chỉ vào Cao Lực Sĩ rống to, Ngư Triều n bên cạnh lòng vui đến nở hoa. bộ xương già Cao Lực Sĩ này làm sao có thể chịu đựng được một trăm gậy, cơ hội đánh chết tên khốn già này đã đến.

Đúng lúc này, trước cửa truyền đến tiếng kêu bi thương của Lý Dự: “Hoàng tổ phụ. tha cho Cao công công một mạng đi!

Người hầu hạ Hoàng tố phụ năm mươi năm. không có công lao cũng có khổ lao a!”

“Thánh Thượng, tha cho Cao công công một mạng đi!”

Tất cả cung nữ hoạn quan ở bên ngoài đều quỳ xuống, cùng nhau cầu xin cho Cao Lực Sĩ.

Lý Long Cơ cuối cùng đã có chút bình tĩnh trở lại, hắn bây giờ mới ý thức được, nếu đánh xuống một trăm gậy, Cao Lực Sĩ sẽ không còn sống được nữa. chợt chuyển niệm một cái. hắn đột nhiên lại cảm thấy Cao Lực Sĩ không thể chết, lỡ như Lý Khánh An đánh vào Quan Trung, còn có thể lão đi đàm phán với Lý Khánh An.

Nghĩ vậy, hắn vội vàng sửa lời nói: “Thôi được!

Trẫm nể mặt hoàng trưởng tôn. tha hắn một mạng, sửa đánh ba mươi gậy.”

Một viên hoạn quan chạy như bay đi truyền chỉ. làm cho Ngư Triều n giận đến nghiến răng nghiến lợi, khó khăn lắm mới đợi được cơ hội ngàn năm một thuở này, lại để lão già này thoát nạn.

“Ngư Triều n.”

Lý Long Cơ gọi hắn.

Ngư Triều n vội vàng bước lên phía trước cười nịnh nói: “Có nô tài!”

“Ngươi đi khuyên Hoàng thái tôn về đông cung, nói là trẫm tâm trạng không tốt. không muốn gặp bất kỳ ai, sau này sẽ triệu kiến nó lại.”

“Vâng!

Nô tài hiểu rõ.”

Ngư Triều n vừa định đi, Lý Long Cơ lại gọi hắn lại: “Chờ sau khi Hoàng thái tôn đi khỏi, ngươi lại đi gọi Dương Quốc Trung lại cho trẫm.”

Ngư Triều n đi rồi, Lý Long Cơ lại nhắm mắt lại, cho dù hắn đã già cả đờ đẫn. nhưng kinh nghiệm chính trị mấy chục năm vẫn còn đó, hắn vắt óc suy nghĩ, mình nên nhanh chóng trừ khử Lý Khánh An như thế nào?

Lát sau, Dương Quốc Trung vội vàng đi đến, hắn hôm qua cả đêm không ngủ, viền mắt có chút sưng húp, hắn bước vào bèn gập người thi lễ nói: “Thần lo lắng đến mức cả đêm không ngủ, nghe nói bệ hạ đã thuyên giảm, thần cuối cùng đã yên tâm rồi.”

Lời hắn nói là sự thật, quả thật là cả đêm không ngủ. nhưng hắn không phải là lo lắng thay cho Lý Long Cơ, mà là suy nghĩ đường lui cho mình, nếu như Lý Long Cơ quy thiên, Lý Dư kế vị, hắn Dương Quốc Trung xem như xong, nếu Lý Long Cơ thật sự quy tiên, vậy hắn phải làm sao?

Lý Dự khẳng định là sẽ không tha cho hắn. bây giờ quay lại tạo quan hệ tốt với Lý Dự. hình như đã quá trễ.

Dương Quốc Trung nghĩ ngợi lưng tung cả đêm. vẫn chưa có kết quả. hi vọng duy nhất là khẩn cầu trời cao phủ hộ Lý Long Cơ sống lâu trăm tuổi.

Lý Long Cơ thấy trong mắt giăng đầy tơ máu. trong lòng cũng không khỏi có chút cảm động, tên Dương Quốc Trung này tuy năng lực không bì được Lý Lâm Phổ, nhưng lại rất mực trung thành với mình, thật đáng quý a!

Hắn gật đầu nói: “Trẫm muốn hỏi việc của ̉n Long Hội kia trước, khanh đã lùng sục truy bắt ra sao rồi?”

“Hồi bẩm thánh thượng, đêm hôm qua thần đã mệnh Kinh triệu doãn lục soát chợ đông, đã bắt được đại đầu mục của ̉n Long Hội Hồi Xuân trà trang đông chủ Lý Hồi Xuân, người này là người Hán có tiếng của Toái Hiệp, hắn là hậu nhân của thủ lĩnh Lý Trung Nguyên của mười tám gia tướng Kiến Thành, rất tiếc hắn đêm qua trong ngục cắn lưỡi tự vẫn rồi. thần bất tài, không thể từ trong miệng hắn truy ra những thành viên ̉n Long Hội khác.”

‘Chết rồi?’

Lý Long Cơ sắc mặt lộ ra vẻ thất vọng, “Vậy còn có thu hoạch gì khác không?”

“Có!”

Dương Quốc Trung lấy ra một danh sách thật dài, cười nói: “Từ Hồi Xuân trà trang lục soát ra ̉n Long Hội kinh phí tám vạn quan, thần lập tức lại niêm phong Tụ Hải Hàng quỹ phường, nghe tiểu nhị trà trang nói, trưởng quầy của quỹ phường đó bèn là nhi tử của Lý Hồi Xuân, tuy bị hắn chạy thoát, nhưng thần lại từ trong tiền khố dưới lòng đất của quỹ phường lục soát được năm mươi vạn quan tiền và ba vạn lượng bạc trắng.”

“Những thứ tiền này đều là của ̉n Long Hội sao?”

“Một bộ phận phải, một bộ phận không phải, thần định thanh lý các khoản tiền rồi sau đó mới chính thức bẩm báo thánh thượng.”

Lý Long Cơ nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Trẫm có hai ý kiến, thứ nhất.

Tụ Hải Hàng quỹ phường là do quân An Tây mở, trong đó có không ít tiền là tướng sĩ quân An Tây để lại ở quỹ phường, vì vậy ngoại trừ tiền của ̉n Long Hội, những món tiền còn lại không được động vào, quỹ phường cũng tiếp tục kinh doanh; thứ hai, hãy toàn lực điều tra thành viên của ̉n Long Hội và Hán Đường Hội cho trẫm, thà rằng bắt lầm một trăm, chứ không được bỏ sót một người, khanh nghe rõ chưa?”

“Thần tuân chỉ!”

Dương Quốc Trung thấy Lý Long Cơ lại buông tha cho Tụ Hải Hàng quỹ phường, trong lòng không khỏi có chút thất vọng, nhưng hắn dù sao cũng là tướng quốc, cũng hiểu rõ sự kỳ diệu trong đó, Tụ Hải Hàng là do quân An Tây mở, rất nhiều tướng lĩnh đều sừi tiền ở đó, người Lý Long Cơ cần đối phó là Lý Khánh An.

đóng Tụ Hải Hàng rồi, thì sẽ đắc tội với cả cánh quân An Tây, điều này đồng nghĩa với việc biến tướng áúp đỡ Lý Khánh An rồi.

Lúc này, Lý Long Cơ lại chậm rãi nói: “Trẫm suy nghĩ đắn đo nhiều, vốn dĩ trẫm định dùng Phong Thường Thanh đoạt quyền của Lý Khánh An, nhưng thâm niên của Phong Thường Thanh hiển nhiên là nông hơn một chút, vẫn chưa đủ để cho các tướng lĩnh An Tây khác tâm phục khẩu phục, vì vậy trẫm đã nghĩ đến một người. người này có thâm niên hơn so với Phong Thường Thanh, càng có thể đảm nhiệm trọng thác của trẫm.”

Dương Quốc Trang đột nhiên kịp phản ứng lại. kinh ngạc nói: “Người bệ hạ nói không lẽ là...”

“Đúng! người trẫm nói chính là Phu Mông Linh Sát.”

Người Dương Quốc Trung nghĩ đến lại là Cao Tiên Chi, hắn vội nói: “Bệ hạ, tại sao không dùng Cao Tiên Chi.

điều hắn từ Kiếm Nam đi. thả đến An Tây, hai hồ tương tranh, tất có một thương, thần cho rằng như vậy sẽ có hiệu quả hơn.”

Phải nói là kiến nghị này của Dương Quốc Trung vô cùng độc ác, vừa có thể giải trừ sự khống chế của Cao Tiên Chi đối với Kiếm Nam, để Kiếm Nam trở về trong tay của hắn Dương Quốc Trang, lại có thể để Cao Tiên Chi đi đối phó Lý Khánh An. là một kế cao mình một đá hai chim, kế sách này là Lịnh Hồ Phi kiến nghị cho Dương Quốc Trung, Dương Quốc Trung đã nắm bắt cơ hội này nói ra.

Nhưng Lý Long Cơ lại lắc đầu: “Kế sách này tuy tốt, nhưng trẫm lo là việc An Tây chưa giải quyết, phong ba của Kiếm Nam lại trỗi dậy, khanh phải nghĩ đến, Cao Tiên Chi cũng không phải là ngọn đèn kiệm dầu, hắn đường đường là An nam quận vương, đi An Tây là gì với hắn?

Nếu hắn không tuân chỉ thì sao?

Sẽ làm dấy loạn cục thế Kiếm Nam đang bình ổn không?

Những thứ này trẫm đều phải suy nghĩ, mà nếu Cao Tiên Chi lật đổ Lý Khánh An rồi, thì làm sao lật đổ Cao Tiên Chi, nói không chừng hậu hoạn sẽ còn nhiều hơn, vì vậy trẫm quyết định vẫn là dùng Phu Mông Linh Sát, hắn là lão An Tây Tiết độ sứ, hắn càng thích hợp hơn Cao Tiên Chi, khanh hãy mời hắn tới, trẫm phải bàn bạc thật kỹ với hắn.”

“Bệ hạ mưa tính sâu xa, thần tuyệt đối không theo kịp, thần sẽ đi tìm Phu Mông Linh Sát ngay.”

Dương Quốc Trung vui vẻ phục tùng, nịnh nọt một phen, rồi vội vàng đi khỏi.

Dương Quốc Trung đi rồi.

Lý Long Cơ từ từ ngồi bên chiếc bàn, ở trên một mảnh giấy viết ra hai cái tên Cao Tiên Chi và Phu Mông Linh Sát, hắn tỉ mỉ nhìn nửa buổi trời, đặt bút ở chữ Phu Mông Linh Sát vẽ một vòng tròn lớn, nghĩ ngợi, lại ở trên chữ Cao Tiên Chi vẽ một vòng tròn nhỏ, kiến nghị của Dương Quốc Trung thật ra cũng không phải là không có lý, nhưng rủi ro quá lớn, chỉ có ở lúc bức bách lắm mới có thể sử dụng, nhưng phàm có một chút chỗ trống, hắn đều sẽ không dùng biện pháp này, nhưng mà có thể lấy đó làm phương án dự bị.

Lát sau. bên ngoài truyền đến tiếng bẩm báo của hoạn quan: “Bệ hạ, Phu Mông Linh Sát đã tới!”

“Tuyên hắn yết kiến.”

Phu Mông Linh Sát từ đêm qua đến bây giờ bèn luôn hầu chờ ở ngoài Đại Minh cung, vạch trần Lý Khánh An cố nhiên là làm cho sự đố kỵ trong lòng hắn có được một chút cân bằng, nhưng điều Phu Mông Linh Sát kỳ vọng hơn là, hắn từ trong việc này có được cái gì, cho dù hắn tuổi tác đã cao, sắp sửa đến tuổi thoái sĩ, nhưng hắn đối với dục vọng quyền lực lại chưa từng già cỗi. hắn luôn kỳ vọng rằng, có một ngày hắn có thể quay trở về sự huy hoàng trong quá khứ. mà không phải từ đây mà biến mất trên vũ đài Đại Đường.

Giờ phút này trong lòng hắn vô cùng kích động, có một cảm giác muốn khóc, vừa vào phòng hắn đã quỳ xuống, run giọng nói: “Lão thần tham kiến bệ hạ!”

Lý Long Cơ vốn dĩ sợ hắn không muốn đi. mà an ủi hắn mấy câu rồi khích lệ hắn. nhưng thấy bộ dạng hắn như vậy, thì biết là không cần thiết phải vỗ về hắn gì rồi, bèn đi thẳng vào vấn đề nói: “Trẫm định nhậm mệnh khanh làm An Tây Tiết độ sứ. khanh có thể đảm nhiệm không?”

Một hàng lệ nóng từ trong mắt Phu Mông Linh Sát lăn ra. hắn nức nở nói: “Lão thần nguyện vì bệ hạ cúc cung tận tụy, chết không nuối tiếc!”

Lý Long Cơ gật đầu lại nói tiếp: “Trẫm định nhậm mệnh khanh là An Tây Tiết độ sứ. nhưng không phải bây giờ.”

Phu Mông Linh Sát sửng người, hắn có chút không hiểu ý của Lý Long Cơ, nhưng hắn cũng không dám hé răng, chỉ nghe Lý Long Cơ lại nói tiếp: “Trẫm trước hết sẽ phong khanh làm An Tây tiết độ phó sứ, ngũ trấn đô binh mã sứ, cho khanh thêm một Tây Châu đô đốc, khanh khi nào đánh đổ được Lý Khánh An, thì khi đó khanh sẽ là An Tây Tiết độ sứ, khanh hiểu không?”

Việc nhậm mệnh này nằm trong dự liệu của Phu Mông Linh Sát.

Lý Khánh An nếu đã là hậu nhân của thái tử Kiến Thành.

Lý Long Cơ làm sao có thể dung nạp hắn?

Nếu muốn ở An Tây trừ khử Lý Khánh An. trừ mình ra. hắn còn có thể dựa vào ai? nghĩ đến đây, Phu Mông Linh Sát ngạo nghễ ngẩng đầu nói: “Xin bệ hạ yên tâm, lão thần ở An Tây mấy chục năm, căn cơ hùng hậu. chỉ cần lão thần đi An Tây rồi. không dám nói mười phần binh mã, ít nhất tám phần quân đội đều sẽ nghe theo chỉ huy của lão thần, đây chính là nhân mạch của lão thần.”

Lý Long Cơ chính là thích sự tự tin này của hắn, bèn vui vẻ nói: “Tốt lắm, trẫm sẽ dụi mắt ngóng chờ!”

Tin tức Lý Khánh An là hậu nhân của thái tử Kiến Thành, như gió lốc truyền khắp triều dã Trường An. cũng đã truyền đến trong phủ của Lý Lâm Phổ.

Lý Lâm Phổ lúc này đã từ bỏ tất cả mọi chức vụ. dường bệnh ở nhà. nhưng Lý Lâm Phổ đã là gần đất xa trời, sắp sửa đi tới tận cùng của đời người, lần cuối cùng công khai lộ diện là nửa năm trắm tham gia triều hội. từ đó về sau, hắn chẳng còn ra khỏi cửa một bước, thậm chí cả đại bộ phận con cái của hắn đã không còn gặp lại hắn nữa.

Nếu như một quan viên nào bây giờ đến gặp hắn. nhất định sẽ giật mình, nhất định không dám tin rằng, người già nằm trên giường gầy đét như que cũi này lại là Lý Lâm Phổ nắm quyền tướng Đại Đường mười mấy năm. sự dày vò của bệnh tật trong khoảng thời gian nửa năm khiến sinh mạng của hắn hình như đã trôi đi hết rồi.

Lý Lâm Phổ cao mập oai vũ thuở xưa bây giờ chỉ còn lại một nắm xương, cũng giống như một lớp da bọc lại một bộ xương cốt đang nằm trên giường, có lẽ là sinh mạng hắn sắp lâm chung, suy nghĩ của hắn hai ngày nay lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. hắn bắt đầu ở phút cuối nếm trải lại những góp nhặt trong cuộc sống.

Cho dù là người nhà của hắn đã không còn nói cho hắn biết bất kỳ việc triều đình nào, nhưng con trai Lý ngạc vẫn nói cho Lý Lâm Phổ biết bí mật về việc Lý Khánh An là hậu nhân của Kiến Thành.

quả thật là tin tức này làm cho người ta quá chấn động.

Lý Ngạc liên tiếp nói đến ba lượt.

Lý Lâm Phổ mới nghe hiểu ý của con trai, trên khuôn mặt như đầu lâu của hắn lại xuất hiện một nụ cười đầy thâm ý, hắn khẽ nói: “Ta biết mà... hắn... không phải là người tầm thường.”

“Vậy phụ thân, chúng ta nên làm thế nào?”

Qua thật lâu.

Lý Lâm Phổ mới cố hết sức hỏi: “Hắn không có... phủ nhận sao?”

“Không có, Thánh Thượng không phủ nhận, người hình như đã ngầm thừa nhận rồi, chuyện này đã truyền ra ngoài.”

Nụ cười trên mặt Lý Lâm Phổ mang một chút chế giễu, hắn nói ngắt quãng: “Đó là... hắn thất sách rồi.”

“Ý phụ thân là nói. thánh thượng lẽ ra nên phủ nhận Lý Khánh An là hậu nhân của Kiến Thành?”

Lý Lâm Phổ không trả lời, nhắm mắt lại, thật lâu sau, hắn mở mắt nói với con trai: “Phái người đi các châu Đại Đường tuyên truyền việc này, con hãy... viết thêm một bức thư cho hắn!”

Ngay đêm hôm đó, Lý Lâm Phổ chìm vào sự hôn mê rất dài, đã không còn tỉnh lại nữa. mười ngày sau.

Lý Lâm Phổ từ giã cõi đời, thậm chí cả di chúc cũng không thể để lại. nhưng hắn ở giây phút cuối cùng của cuộc đời đã chỉ ra một con đường cho con trai, gia tộc của hắn phải nương nhờ Lý Khánh An.

bí mật về Lý Khánh An là hậu nhân của thái tử Lý Kiến Thành thời sơ Đường lúc vừa bắt đầu chỉ là truyền bá trong triều đường, nhưng chỉ qua một đêm, bèn dưới sự cố ý truyền bá của người có lòng trong người nhà Lý Lâm Phổ, đã truyền khắp mọi đầu phố ngõ hèm của Trường An, bí mật này là cái khiến người ta thấy hứng thú nhất, nhất thời, trà quán, tửu tứ, thanh lâu, khách sạn. gần như toàn bộ nơi chốn công cộng đều đang bàn luận việc này, tin tức này làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng ngỡ ngàng, mà đúng vào lúc này, một bài thơ Lý đại tướng quân tây chinh do Sầm Tham viết (*Bài ca sông Tẩu Mã đưa tiễn Phong đại phu chinh tây) cũng thịnh hành trong Trường An.

“Ngươi chẳng thấy chạy ngựa đi bên biền tuyết kia

Cát nằm lớp lớp trời vàng khè?

Luân đài tháng Chín đêm gió rống.

Đá vụn trên không lớn bằng đấu.

Gió đưa đầy đất, đá chạy ẩu.

Hung Nô cỏ vàng, ngựa mập lù.

Kim Sơn phía tây khói bụi mù.

Hán gia đại tướng đi dẹp giặc,

Áo giáp đêm khuya mình vẫn mặc.

Tiếng xe, tiếng qua đêm cọ sát.

Gió thổi như dao, mặt như cắt.

Chính là dưới sự phản chiếu truy tụng của bài thơ này, Lý Khánh An một lần nữa trở thành tiêu điểm chú ý của người Trường An. một lần nữa dấy lên sự theo đuổi của người Trường An đối với An Tây, chỉ trong thời gian ba ngày, hơn một trăm học sinh Quốc tử giám nhiệt huyệt sôi trào đã dứt khoát đeo kiếm bước lên hành trình đi về An Tây, đi thực hiện hùng tâm tráng chí của bọn họ khi đi theo Lý Khánh An kiến công lập nghiệp.

Bài thơ này không chỉ làm cho dân thường và học sinh Quốc tử giám tràn đầy sự kính ngưỡng đối với Lý Khánh An. càng có nhiều tầng lớp sĩ đại phu bắt đầu nhìn hắn với một cặp mắt khác, đặc biệt là Lý Khánh An nếu đã là tông thất, trên người hắn đã phủ thêm một lớp sáng của quý tộc, lớp ánh sáng này làm cho hắn từ thân thế như một cô bé lọ lem bỗng chốc trở nên cao quý, hơn nữa hắn lại là tằng tằng tôn (*người con của chắt) chính thống của Cao Tổ trưởng tử Lý Kiến Thành, huyết thống này thậm chí còn cao quý hơn mấy phần so với con cháu của Lý Thế Dân, điều này vô cùng quan trọng ở nơi cực kỳ xem trọng xuất thân bối cảnh và huyết thống như Đại Đường.

Cứ như vậy, Lý Khánh An không còn là một tướng quân bình thường nữa. không còn là một cây ngô đồng khiến người ta phớt lờ nữa, hắn trở thành một cây ngô đồng đại thụ có thể mời chào phụng hoàng đến tựa vào, đặc biệt là một số đại tộc Quan Lũng, bắt đầu nảy sinh một thứ ý tứ khác lạ với hắn. bọn họ đang suy nghĩ, Lý Khánh An có thể trở thành người phát ngôi lợi ích cho bọn họ hay không?

nhưng có người kính ngưỡng cũng sẽ có người đố kỵ, ngay lúc tiếng tăm của Lý Khánh An như mặt trời giữa ban trưa, một ý chỉ do Lý Long Cơ hạ xuống làm cho vận mệnh của Lý Khánh An lại trở nên hấp dẫn ly kỳ, nhậm mệnh Phu Mông Linh Sát làm An Tây tiết độ phó sứ kiêm Tây Châu đô đốc, ngũ trấn binh mã sứ, kiêm An Tây doanh điền sứ.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 325: Kiếm cùng thắng lợi

Phu Mông Linh Sát kích động đến gần như cả đêm không ngủ, hắn từ đỉnh kệ sách dỡ ra một tấm bản đồ An Tây đã phủ đầy bụi, hắn vuốt ve từng cái tên từng vô cùng quen thuộc kia, ngày tháng kim qua thiết mã năm xưa lại hiện ra trước mắt, Quy Tư.

Yên Kỳ, Vu Điền, Sơ Lặc, Toái Hiệp, tứ trấn binh mã năm xưa đã trở thành ngủ trấn, đây là chức vụ ngoại trừ Tiết độ sứ ra có thực quyền nhất, trước mắt là do Lý Khánh An kiêm nhiệm, chấp trường quân quyền của An Tây.

Phu Mông Linh Sát dĩ nhiên cũng biết Lý Khánh An sẽ không cam tâm từ bỏ, nhưng đây là ý chỉ của Lý Long Cơ, là chính thức nhậm mệnh của triều đình, trừ khi hắn đã phất cờ tạo phản, nếu không hắn không dám không tuân theo, chỉ cần mình đến An Tây rồi. những bộ hạ cũ mà một tay hắn đề bạt, Tất Tư Sâm.

Vương Thao, Khang Hoài Thuận.

Trần Phụng Trung v.v..., bọn họ vẫn còn ở An Tây làm quan, bị Lý Khánh An bài xích, oán hận đã lâu, bọn họ sẽ không chịu đựng sự tự tung tự tác của Lý Khánh An. nhất định sẽ ủng hộ mình, nhanh chóng hình thành thế lực của hắn. về điểm này Phu Mông Linh Sát rất có lòng tin với chính mình.

“Lão gia.

ông đi ngủ một chút đi!”

Khi trời sắp sáng, lão thê của Phu Mông Linh Sát bưng một chén trà sâm bước vào trong phòng, bà thấy Phu Mông Linh Sát phấn khởi đến cả đêm không ngủ. bất giác thở dài khuyên hắn nói: “Lão gia.

ông đã sáu mươi bày rồi.

đợi thêm ba năm nữa là đã thoái sĩ rồi. hà tất lại chạy đi An Tây chứ!

Ta cũng nghe nói tên Lý Khánh An kia là hậu nhân của thái tử Lý Kiến Thành, tuổi trẻ tài cao, còn là An Tây quận vương, ông đã già cả như vậy, còn có thể tranh giành cái gì với hắn, nếu đã có một đống cháu, thì nên ở trong nhà an dưỡng tuổi già. hưởng thụ niềm vui thiên luân.”

Phu Mông Linh Sát bị lão thê làm cụt hứng, hắn vỗ bàn quát giận nói: ‘Bà một lão thái bà. nói bữa gì đó!

Đại trượng phu sao có thể một ngày không quyền, ta mà cam tâm chết đi lặng lẽ thui thủi như vậy sao?

Ta chờ đợi mấy năm rồi, cuối cùng đã có được cơ hội, Lý Khánh An là cái thá gì!

Lúc ông này làm An Tây Tiết độ sứ. hắn vẫn còn là tiểu binh thú bảo, hắn dám đấu với ta sao?”

“Lão gia. bớt giận đi, ta không nói ông nữa, đi ngủ sớm một chút, ngày hôm kia ông đã phải xuất phát rồi. hãy sum vầy với người trong nhà nhiều một chút!”

Lão thê bất đắc dĩ. chỉ đành an ủi hắn vài câu rồi đi ra ngoài, suy nghĩ của Phu Mông Linh Sát lại trở về trên tấm bản đồ, bước đầu tiên đoạt lấy quyền lực của Lý Khánh An là gì?

Ánh mắt của hắn dán chặt vào Cao Xương, hắn là Tây Châu đô đốc. bước đầu tiên dĩ nhiên là phải nắm chặt quân Thiên Sơn trong lòng bàn tay, như vậy hắn mới có căn cơ đấu với Lý Khánh An.

Trong cùng một ngày, Lý Khánh An vừa nhận được thư bổ nhiệm của Phu Mông Linh Sát và tin Lý Lâm Phổ lâm bệnh qua đời.

Trong hai tin này, Lý Khánh An vẫn quan tâm tin Lý Lâm Phổ qua đời hơn.

Đây là một kẻ khổng lồ chính trị thời trung Đường có nhây nhưa lợi ích quá nhiều với hắn.

Thế mà giờ lão lại lẳng lặng ra đi như thế.

Triều đình thậm chí còn phong tỏa tin lão qua đời.

Lý Khánh An đã biết tin từ một lá thư mà con trai Lý Lâm Phổ gửi đến.

Trên thực tế, dù triều đình không phong tỏa. cái chết của Lý Lâm Phổ đã không còn gây được sóng gió gì tại Trường An. mọi người đã dần quên lãng lão đi.

Đây cũng là bi ai của Lý Lâm Phổ, lão từng hiến hách một thời, nhưng lúc qua đời lại thê lương ảm đạm đến thế.

Nhưng Lý Khánh An cũng có chút thương cảm về việc Lý Lâm Phổ qua đời.

Dù cho thanh danh Lý Lâm Phổ không tốt.

để lại tiếng tăm khẩu mặt phúc kiếm cho hậu thế, nhưng Lý Lâm Phổ đã giúp con đường thăng quan của Lý Khánh An rất nhiều, nhất là khi lão lén giúp Vũ Y bỏ trốn trong thời khắc khó khăn nhất cũng khiến lòng Lý Khánh An có một phần cảm kích.

Lý Lâm Phổ qua đời cũng có nghĩa là một thời đại kết thúc, cũng là lúc triều đình trung ương của Đại Đường từ thế mạnh chuyển sang thế yếu.

Dù là Dương Quốc Trung.Trương Quân hay Vương Củng, bọn họ đều không thể so sánh với năng lực nắm giữ các cục diện phức tạp như Lý Lâm Phổ .Việc Lý Lâm Phổ qua đời cũng có nghĩa là thế lực cân bằng giữa địa phương và triều đình trung ương Đại Đường bị phá vỡ, Đại Đường sẽ dần đi vào một thời đại bất ổn.

“Đại tướng quân, nghiêm tiên sinh cầu kiến!”

Thân vệ ngoài cửa bẩm báo, Lý Khánh An lập tức đem cất lá thư nhà của Lý Ngạc, mà đặt thông báo nhậm chức của Phu Mông Linh Sát lên trên.

“Mời vào!”

Hắn biết Nghiêm Trang tìm hắn làm gì, hắn cũng biết Phu Mông Linh Sát được nhậm mệnh là vì thân thế của hắn bị tiết lộ.

Và hắn cũng biết là do Lý Đang cáo mặt.

Mấy ngày này, bí mật về thân thế của hắn đã được loan khắp nam bắc Thiên Sơn.

Thông Lĩnh chỉ ngoại.

Dù cho thuộc hạ của hắn không một ai thảo luận việc này trước mặt hắn. nhưng hắn vẫn cảm nhận rõ, ánh mắt mọi người nhìn hắn đã khác xưa.

Trong ánh mắt ấy có thêm chút mong đợi dễ thấy.

Hắn hiểu hàm ý họ mong đợi điều gì. hắn cũng đang từng bước cố gắng để đi về hướng ấy.

Việc Lý Đang cáo mặt tuy chỉ là gia tăng theo chút ít khó khăn cho cục diện trước mắt. nhưng từ một góc độ nào nấy, việc này cũng đã nói rõ thân phận của hắn, cho hắn căn cứ lớn nhất để có thể danh chính ngôn thuận mà vào cuộc tranh giành này.

Lúc này, cửa được mở ra keng két.

Nghiêm Trang đi vào.

Dù trong lòng hắn nôn ngo, nhưng bước chân của hắn vẫn cố gắng đi nhẹ nhàng.

Hắn biết Lý Khánh An nhất định đang tinh thần bất an, có quá nhiều việc xảy ra, nếu không phải tình hình khân cấp, hắn cũng không muốn đến quấy rầy Lý Khánh An.

“Tiên sinh đã đến. mời ngồi!”

Nghiêm Trang ngồi xuống. mọi hôm hắn vẫn nhìn thấy Lý Khánh An, thế nhưng lúc này tâm trạng hắn lại có phần hơi khác.

Nên nói là tâm trạng của Nghiêm Trang từ sau khi nghe nói Lý Khánh An chính là hậu duệ Kiến Thành, hắn đã cả đêm không ngủ.

Vốn dĩ hắn khuyên Lý Khánh An tự lập, vì hắn biết Lý Khánh An tạm thời còn chưa đủ tư cách vấn đỉnh . nhưng bây giờ đã khác.

Thân phận của Lý Khánh An đã trở thành tông thất, tất cả mộng tường giờ đều trở thành hi vọng.

Nghiêm Trang đã có thể dẹp hết tư tưởng trước đây của mình, bắt đầu với những dự định mới.

Nghiêm Trang có lý tưởng của bản thân, hắn muốn phù trợ chúa công của mình gầy dựng đại nghiệp đế vương.

Đây há chẳng phải cũng là một đại nghiệp ư?

“Sứ quân, thuộc hạ vừa nghe tin từ Toái Hiệp, Khánh vương đã phản đối Phu Mông Linh Sát vào An Tây.

Nghiêm Trang thận trọng thăm dò.

“Tiên sinh, cách nghĩ của ngươi là?”

Lý Khánh An vẫn không lộ ý tứ gì thăm dò trở lại.

Nghiêm Trang cười nói: “Thuộc hạ có một kế. có thể lợi dụng Khánh vương trừ khử Phu Mông Linh Sát.”

Lý Khánh An cười nhạt nói: “Trừ khử Phu Mông Linh Sát thì có rất nhiều cách, ta có thể mượn tay của người Hồi Hột. cũng có thể nhờ người Thổ Phồn hoặc người Đại Thực đến xử lý lão.

Nhưng trừ khử Phu Mông Linh Sát xong.

Lý Long Cơ ngày mai sẽ lại phái Cao Tiên Chi đến thì sao?

Hay hôm sau nữa lại phái Ca Thư Hàn đến. ta sẽ đối phó thế nào đây?”

“Việc này..Nghiêm Trang có phần ú ớ không nên lời.

Lúc này Lý Khánh An cười an ủi: “Nếu để tiên sinh lựa chọn, tiên sinh nghĩ là mưu lược hiệu quả hay chiến tranh hiệu quả?”

“Không cần chiến tranh mà vẫn khuất phục được người khác, thuộc hạ cho rằng đánh tâm lý vẫn hơn.”

“Vậy ta hỏi ngươi, mưu lược âm mưu là thượng sách hay dương mưu là thượng sách?”

Nghiêm Trang trầm ngâm một lúc hỏi: “Thuộc hạ chỉ biết âm mưu. không biết thế nào gọi là dương mưu?”

“Dương mưu là chỉ thừa thế mà làm. thừa thế mà động, dùng vụng thắng khéo, kiếm cùn chiến thắng, cũng tựa Tào Tháo bắt thiên tử để lệnh chính là dương mưu. ”

Nghiêm Trang gật gật đầu. cười nói: “Nếu như thế thì dương mưu là thượng sách, âm mưu là hạ sách.”

Lý Khánh An lại lắc đầu nguầy nguậy: “Ta nghĩ cái lợi hại thật sự là âm mưu cộng dương mưu.”

Hắn tùy tay cầm một báo cáo trên bàn nói: “Ta cũng có nhận được tin.

Phu Mông Linh Sát đã đến Lương Châu, bên cạnh hắn chỉ có bốn trăm tên hộ vệ.”

Tháng mười một. từng cơn gió rét căm căm cuốn qua thảo nguyên. liên quân Đường Hồ càn quyết Hồi Hột trên thảo nguyên nửa năm trước đã dừng thấy hiệu quả.

Hàng ngàn dặm thảo nguyên phía đông Kim Sơn đã rất khó mà thấy được bóng hình của dân du mục.

Sự khiếp sợ đối với quân Đường khiến đa số dân du mục lựa chọn di dời về hướng đông.

Hồi Hột cũng khó mà phát động lại tấn công với Đồng La bộ.

Cùng với mùa đông đã đến. thảo nguyên đã trở nên yên lặng tuyệt đối, nhưng Thôi Càn Hữu tính cẩn thận vẫn không thể yên tâm.Bắt đầu từ tháng chúi, hắn đã phái gần trăm tiểu đội đến tiến hành thanh lý những dân du mục rãi rác trên thảo nguyên, đốt sạch cỏ của dân du mục, cướp dê bỏ của họ, và đuổi họ về phía đông xa xôi.

Việc thanh lý này phải kéo dài đến trận tuyết đầu tiên vào tháng mười một mới xong.

Dù cho phạm vi hàng ngàn dặm phía đông Kim Sơn đều trở thành khu vực không một bóng người, nhưng Thôi Càn Hữu vẫn đã khống chế dã tâm định bành trướng về phía đông của ba bộ lạc người Hồ.

Trước khi mệnh lệnh của Lý Khánh An đến. liên quân Đường Hồ vẫn trấn thủ Kim Sơn. không tiến thêm một bước về phía đông.

Cùng với trận tuyết lớn đồ bộ, hàng vạn quân liên quân cuối cùng cũng đã rút về.

Bọn họ đều là người của thảo nguyên, biết người Hồi Hột tuyệt không thể phát động tấn công vào mùa đông khi không có thêm hậu cần bổ sung.

Trước khi mùa xuân đến thì sẽ bình an vô sự. nhưng Thôi Càn Hữu vẫn cho lưu lại gần một vạn quân lưu giữ.

để để phong tình trạng khấn cấp xảy ra.

Người Sa Đà cũng đã rút về thảo nguyên phía bắc Y Châu, nhưng họ không giải tán nghỉ ngơi hoàn toàn.

Một đội kỵ binh tinh duệ gồm ba ngàn người do người Sa Đà tổ chức, dưới sự dẫn dắt của vương tử Sa Đà Chu Tà Tận Trung đã vượt qua núi Chiết La Mạn.

đi thẳng về phía đông chừng nửa tháng, sẽ đến Cố Diên hải, và lại đi theo hướng sông Trương Dịch nam hạ.

đến gần núi Yếu Lê nằm cách Trương Dịch chừng trăm dặm mai phục nhưng đàn sói hoang tại đấy.

Cuối tháng mười một.

Phu Mông Linh Sát dưới sự hộ tống của bốn trăm binh sĩ Kim ngô vệ đến An Tây nhậm chức. trải qua hai mươi mấy ngày hành quân đến thành Trương Dịch, bọn họ nghỉ ngơi tại Trương Dịch chừng ba ngày lại tiếp tục xuất phát.

Cũng giống như thảo nguyên, hành lang Hà Tây cũng đã chịu sự tấn công của không khí lạnh.

Gió lạnh vù vù gào rú. quay cuồng trên hành lang Hà Tây.

Thương nhân và dân du mục đều rất khi nhìn thấy ở ngoài dã ngoại.

Trên đất trời mênh mông, cảnh đông giá rét kéo dài bất tận, may mà tuyết vẫn chưa rơi.

đường còn chưa bị phong tỏa, nếu không có tuyết, e rằng trên hành lang Hà Tây sẽ khó mà đi lại.

Dù cho phong cảnh lạnh băng, nhưng trong lòng Phu Mông Linh Sát vẫn sinh khí tràn trề.

Năm đầu Thiên Bảo lão chính là Tiết độ sứ Hà Tây, từng tấc đất nơi đây lão đều quen thuộc vô cùng.

Những năm ấy, do trường Mạc Hạ Đạt Can của Đột Kỵ Thi tạo phản, chính là Phu Mông Linh Sát hắn đã dẫn quân tây chỉnh.

Vào năm Thiên Bảo thứ ba đã nhất cứ đại thắng đánh bại Mạc Hạ Đạt Can; và tràm thủ hắn. bình loạn phản động. chỉ tiếc là hắn đã dùng người sai, để cho Cao Tiên Chi có cơ hội phất lên. khiến hắn mất soái ấn An Tây trên ê chề. thất thểu trở lại phía đông.

Xa An Tây đến nay đã sáu năm. hôm nay cuối cùng lão cũng được một lần nữa bước lên con đường huy hoàng của năm xưa, khiến tâm trạng lão thấp thỏm không yên.

Trước lúc xuất phát, Lý Long Cơ đã đích thân mời rượu để tiễn lão. mật chỉ của Thánh thượng phẳng phất như vẫn vang vàng bên tai: “Khanh lần này đi An Tây, hi vọng không phụ mong đợi của trẫm, sớm dâng đầu Lý Khánh An lên, trẫm hứa sẽ phong khanh làm Quận vương An Tây.

Từ rày về sau,khanh chủ quân.

Khánh vương chủ chính, nhậm chức cho đến lúc khanh lão tử.”

Trong túi da của lão vẫn còn một bức hoành thư do Lý Long Cơ đích thân viết tặng: “Lão ký phục dịch, chí tại thiên lý!”

Nhìn lên bầu trời bao la rộng lớn nhường ấy, cảm giác luồng gió tây mạnh mẽ, lòng Phu Mông Linh Sát lại phấn khích dâng trào, lão cơ hồ không nén nỗi khát vọng ngẩng đầu trường khiếu. mắt lão rơm rớm ướt át. lão lẩm bẩm một mình trên lưng ngựa: “Điện hạ xin hãy yên tâm. lão thân cùng lắm chỉ mất hai tháng. nhất định sẽ lấy được thủ cấp Lý Khánh An dâng cho điện hạ. báo đáp tấm thân tình tri ngộ của điện hạ.”

Sáng ngày hôm đó, bọn họ chỉ còn cách Trương Dịch chừng hai trăm dặm.

Phía trước chính là Kiện Khang quân, đi thêm bảy mươi dặm sẽ là Không Động sơn trứ danh.

Bắt đầu từ nơi ấy, dân khẩu bắt đầu đông đúc trở lại, còn đoạn đường từ Kiện Khang quân đến Không Động sơn tương đối hoang vu,rất ít người qua lại.

Phu Mông Linh Sát muốn nhờ Kiện Khang quân hộ tống một đoạn.

Cách nơi đóng quân còn hai dặm. xa xa đã thấy một tòa thành bảo, xung quanh thành bảo là lan can bao vây của đại doanh quân Đường.

Kiện Khang quân có binh lực là ba ngàn người, là lực lượng phòng vệ chủ yếu của Trương Dịch.

Xa xa. một đội kỵ binh phóng ra nghênh đón.quân quan đi đầu là một hiệu úy chừng ba mươi tuổi, hắn đi lên chấp tay nói: “Ty chức hiệu úy Kiện Khang quân Trương Tuyền tham kiến Phu Mông đại soái!”

Phu Mông Linh Sát thấy chỉ có mỗi một hiệu úy đến đón mình, trong lòng không vui nói: “La tướng quân các ngươi đâuu?

Sao hắn không ra nghênh đón bổn soái?”

“Bẩm đại soái, La tướng quân đã bất hạnh hi sinh trong chiến dịch Thổ Phồn.”

Phu Mông Linh Sát ngỡ ngàng. lão vội nói: “Thế quan chỉ huy cao nhất trong doanh trại các ngươi là ai?

Sao hắn không đến nghênh đón bổn soái?”

Trương hiệu úy vẫn bình tĩnh nói: “Bẩm đại soái, trước mắt quân chỉ huy cao nhất Kiện Khang quân chính là Ty chức.”

“Cái gì?”

Phu Mông Linh Sát giật mình, vội hỏi: “Vậy trong quân đội các ngươi còn lại bao nhiêu sĩ tốt?”

“Bẩm đại soái, chỉ còn một trăm người.”

Phu Mông Linh Sát chẳng nói lên được lời nào, chốc sau lão mới thở dài nói: “Sao lại ra nông nổi này?”

Trương hiệu úy lắc đầu bất đắc dĩ nói: “Ca Thư tướng quân đánh Thổ Phồn, quân Hà Tây căn bản đã bị điều đi hết.

Kết quả tổn binh hao tướng, chết gần nửa. sau khi đánh xong. binh sĩ đều chỉ bổ sung cho Lũng Hữu quân.

Còn Hà Tây quân chẳng qua là con ghẻ, Ca Thư đại soái đâu đoái hoài đến.

Phu Mông đại soái chắc cũng nhìn thấy, Trương Dịch thành vốn có năm ngàn quân thủ. nhưng giờ chỉ còn một ngàn.

Lương Châu thành thì nhiều hơn chút, được ba ngàn.

Đấy là do họ là thành trì. nên khá hơn. chứ như quân đóng lé loi như chỗ bọn thuộc hạ. phần lớn đều chỉ còn lại được một hai trăm người, đi về hướng tây cũng thế. ”

Phu Mông Linh Sát trầm mặc. mãi một lúc lão mới rùa: “Tên Ca Thư Hàn chết tiệt, bản thân hắn bất tài lại còn dám liên lụy quân Hà Tây.”

“Hay là Phu Mông đại soái vào doanh trại ở một đêm. phòng ở đây còn nhiều, ngày mai hẳn lên đường.”

Kiện Khang quân chỉ còn một trăm người, cũng chẳng giúp ích gì được cho hắn.

Phu Mông Linh Sát nhìn sắt trời còn sớm. lão bèn khoát tay nói: “Ta chỉ ăn một bữa trưa, sau đó sẽ lập tức xuất phát, không ở lại nữa.”

“Phu Mông đại soái xin đi theo ta!”

Trương hiệu úy dẫn theo họ về hướng doanh trại.

Sau khi ăn trưa trong doanh xong.

Phu Mông Linh Sát lại tiếp tục lên đường.

Nếu đi nhanh một chút, có thể trước khi trời tối sẽ đi kịp đến núi Không Động.

Lão một tiếng lệnh hạ. toàn đội tăng tốc đi nhanh dọc theo quan lộ đi về hướng tây.

nhưng chỉ đi mỗi hai mươi dặm.

Phu Mông Linh Sát đã phát hiện dị thường, mười mấy tùy tùng phía sau mãi không thấy đi lên.

Lão kéo chặt dây cương chiến mã. quan sát tứ phía, trong gió thoáng có vị tanh của máu.

Điềm chẳng lành thoáng hiện lên trong lòng.

“Phu soái, chúng ta đi tiếp hay quay đầu lại?”

Thủ lĩnh tùy tùng lớn tiếng hỏi. lão cũng cảm thấy không ổn.

Không đợi Phu Mông Linh Sát trả lời, liền có người chỉ về phía trước hô to: “Đại soái, phía trước có đội kỵ binh đang phóng về phía chúng ta!”

“Đại soái, bên trái cũng có.hình như là người Hồ.”

“Bên phải cũng có!

Phía sau cũng có!”

mồ hôi đang thấm thoát ứa đầy trán Phu Mông Linh Sát. lão đã làm Hà Tây Tiết độ sứ ba năm. biết rõ trên Hà Tây hành lang có mã tặc, nhưng chúng phần lớn là Khương Hồ, tuyệt không dám dòm ngó quân đội, mà tình hình bây giờ...

“Đại soái, làm sao đây?”

“Xông lên. từ phía sau!”

Phu Mông Linh Sát thét to một tiếng rồi vội quay đầu ngựa bỏ chạy.

Trong lòng lão hiểu rõ, đây không phải mã tặc, là Lý Khánh An muốn hạ thủ với lão.

Nếu có thể trở về thành bảo của Kiện Khang quân may ra lão còn một cơ may sống sót.

Ba ngàn người Sa Đà mặc trang phục Khương Hồ, bọn họ phảng phất như những đàn sói từ bốn phương tám hướng vồ đến. sát khí đằng đằng.

Cát vàng cuồn cuộn, thiết kỵ băng băng.

Kim Ngô vệ hộ vệ của Phu Mông Linh Sát mặc cho ai ai đều oai phong lẫm liệt, để mắt lên đằng đầu lúc ở Kinh Thành, nhưng trước bộ mặt ghê tởm của thần chết, đối diện với cuộc chiến sống còn với những tên người Sa Đà tựa bầy gói hoang, các kỵ binh Kim Ngô vệ đã sợ vờ mặt. thậm chí có người còn phát hoảng thét lên thất thanh.

Phu Mông Linh Sát đã tìm được sơ hở để đột phá. lão chỉ có thể mở con đường máu liều mình xông ra.

Vừa rút bảo kiếm ra. lão hô to: “Giết! mở một con đường máu!”

chỉ một thoáng chốc, khói bụi váng óng do thiết kỵ dấy lên phủ khắp đất trời, che phủ cả ánh dương.

Ba ngàn quân thiết kỵ người Sa Đà ào ào kéo đến. ban ngàn kỵ binh tinh duệ của Sa Đà này đã được chọn ra từ trong một vạn năm ngàn binh sĩ Sa Đà. họ đều là nhưng người tinh thông kỹ thuật cười ngựa, vạm vỡ hung hẳn.

Khí thế của mỗi binh thiết kỵ đều bừng bừng như sấm chớp.

Ba ngàn người này đủ khiến cho mặt đất rung rinh kinh hãi, bọn họ phảng phất như ba ngàn còn gói hoang khát máu đang từ từ xông đến đội ngũ Kim ngộ vệ. chỉ trong một chốc đầu người cuồn cuộn rơi xuống đất. tứ chỉ bị chặt đứt bay khắp.

Tiếng khó thảm thiết, tiếng gào rú. tiếng van xin. tiếng thét như điên như dại của Kim Ngô vệ dưới lưỡi đao của người Sa Đà.

Trong tay Chu Tà Tận Trung cầm một thanh trường đao kim hoàn nặng gần ba mươi cân.

Hắn trông tựa vua của bầy gói này, ánh mắt hiểm độc nhìn chằm chằm Phu Mông Linh Sát.

Phu Mông Linh Sát đang hợp thành một nhóm cùng bốn mươi kỵ binh cùng liều mình mở một con đường máu ra ngoài.

Hắn bình tình thúc ngựa đi vòng xung quanh, nhưng ánh mắt hắn vẫn không một khắc rời khỏi mục tiêu.

Hắn đang đợi chờ cơ hội tốt nhất để vồ lấy con mồi.

Binh sĩ bên cạnh Phu Mông Linh Sát bị giết dần. người càng lúc càng ít. chỉ còn lại khoảng mười mấy người.

Mười mấy người này đã không còn cách nào bảo vệ Phu Mông Linh Sát nghiêm ngặt được, phần lưng của lão bị hở.

Cơ hội đã đến.

Chu Tà Tận Trung lập tức thúc ngựa đi lên. chiến mã phóng nhanh như tên thoáng chốc đã ở sau lưng Phu Mông Linh Sát.

Chu Tà Tận Trung lập tức chém một đạo thật mạnh vào tấm lưng già nua của Phu Mông Linh Sát.

Phu Mông Linh Sát đã tuổi cao sức yếu.

đã không còn hơi sức.

Tiếng thét, ánh đao của bọn người Sa Đà từ bốn phương tám hướng ập đến khiến lão đầu choáng mắt hoa.

Lão biết ngày chết của mình đã đến. trong lòng đầy hối hận.

Chính ngay lúc này, sau lưng lão đau nhối, thân thể như thể bị xé nát.

Ngay lúc này, trước mắt lão lại như thấy cảnh khuyên can của người thê tử già.

“Ông còn ba năm nữa là nghỉ hưu. trong nhà con cháu đầy đàn. vì sao ông lại không chịu an hưởng tuổi già ở nhà chứ?”

Đúng!

Vì sao hắn không chịu an hưởng tuổi già ở nhà.

Đáp án này có lẽ lão vĩnh viễn không còn nghĩ ra.

Nhác đao mạnh của Chu Tà Tận Trung lại chặt đứt người lão ra làm hai.

Hắn rút mạnh đao trở tay cắt thủ cấp Phu Mông Linh Sát. cầm trên tay hô to: “Ta đã đắc thủ!”

người Sa Đà rút lui, chẳng mấy chốc lại mây tạnh mưa tan. không còn chút bóng dáng gì.

Trên thảo nguyên chỉ còn lại máu. và những cái xác người không vẹn toàn.

Máu chảy thành sông, những chiến mã sắp chết đang nằm giẫy giụa trên cỏ.

Mười mấy tên Kim ngô vệ còn sống sót ngồi giữa đám thi thể ấy, có người thờ thẫn, có người gào khóc, có người cười dại khờ.

Bọn họ đều quá kinh hoàng trước cảnh ngộ vừa rồi!

Giấc mộng An Tây của Phu Mông Linh Sát đã đứt tại Trương Dịch, đến lúc chết hắn vẫn chưa thể đặt thêm một bước về An Tây.

Quy Tư.

Lý Khánh An đương cầm bút viết, hắn phải viết một bức tấu Chương cho Lý Long Cơ.

“Mã tặc Hà Tây đều do Khương Hồ đóng già, gậy họa đã lâu, thần vài năm trước đến nhậm chức bắc Đình từng gặp mã tặc ngông cuồng, ba ngàn mã tặc vây thần tại Ngọc Môn quan, thần xém gặp bất hạnh. nhưng do Hà Tây không phải vùng đất thần quản hạch, thần chỉ có thể báo cáo An Tư Thuận, hối hắn diệt phi Hà Tây, nhưng nạn mã tặc đến nay vẫn chưa dứt.

Mùa xuân Thiên Bảo năm thứ chín, thương nhân Khang Quốc đoàn ba trăm người. ngàn con lạc đà. thương phẩm trị giá ngàn vạn gặp giặc Cam Châu.

Hồ Thương chết tận. hàng bị quét sạch, chỉ một người còn sống; mùa thu Thiên Bảo thứ mười.

Lũng Hữu Trần Tiểu Tế và chư lân ba mươi mấy người gặp giặc tại Trương Dịch, nam bị giết, nữ gặp bạo, xác chết la liệt khắp chốn nơi.

Tháng tư năm nay.

Hà Đông Trương Tứ Lang một trăm hai mươi tám người di dời An Tây, lúc qua Trương Dịch gặp nạn, máu chảy thành sông, chết không toàn thây, bạo hành của mã tặc khó mà nói hết.

Thần biết rõ đó là hành vi Khương Hồ, tuy nhiên do không thuộc vùng quản hạch, chỉ đành cắn răng, nuốt máu uống hận.

Lần này lại nghe Phu Mông lão soái gặp nạn. nhất định hành vi mã tặc. thần đã không còn nhịn nổi, Hà Tây không hành động.

An Tây bất ninh, thần nguyện dẫn nghĩa sư. quét ngang mã tặc Khương Hồ, để ánh dương sáng chói lại được trở lại hành lang Hà Tây, rửa nhục cho Phu Mông Linh Sát lão soái!”

Lý Khánh An một hơi viết xong, hắn vứt mạnh bút xuống đất nghiêm giọng nói: “Người đâu!”

Vài tên binh sĩ nghe tiếng lập tức chạy vào.

Lý Khánh An từng câu từng chữ chậm rãi hạ lệnh: “Truyền lệnh của ta. lệnh cho năm vạn quan An Tây.

Bắc Đình lập tức xuất phát, hãy theo bổn soái đến Hà Tây diệt giặc!”

Tháng chạp năm Thiên Bảo thứ mười một. khi trận tuyết đầu mùa ập xuống hành lang Hà Tây, năm vạn quan An Tây đột nhiên xuất binh Hà Tây.

Bọn họ càn quét qua Sa Châu.

Qua Châu,Túc Châu giết thẳng đến Trương Dịch.

Các châu huyện hắn đi qua không ai không kinh hãi, tấu Chương được gửi về Trường An nhiều như tuyết rơi.

Trong doanh trại các quân Hà Tây đều lũ lượt giao nộp vũ khí đầu hàng.

Lý Khánh An trấn an mọi người, quân An Tây từ phía Đông đến diệt giặc để trả thù cho tướng quan Phu Mông Linh Sát. chứ không có ý khác.

Trước mùa xuân sẽ quay trở lại An Tây.

Trong cơn bão tuyết dày đặc này, cửa thành môn Trương Dịch mở to, thái thú Cam Châu Trương Khài Hiền ra thành ngênh đón, năm vạn đại vạn đã cắm trại ngoài thành.đại trướng liên miên kéo dài những mười dặm. hàng ngàn kỵ binh hộ tống An Tây Tiết độ sứ.

An Tây Quận vương Lý Khánh An đến trước cửa thành.

Trương Khải Hiền đi lên khom người thi lễ: “Ty chức Cam Châu thái thú tham kiến đại tướng quân!”

Lý Khánh An khẽ gật đầu: “Trương sứ quân miễn lễ, bổn soái chuyến này đến Hà Tây là để diệt giặc cướp, ta đã bẩm báo Thánh thượng, xin nhờ Trương sứ quân báo cho dân chúng và quan viên Hà Tây biết, để mọi người không phải hoang mang, quân An Tây tuyệt không lạm sát dân vô tội, lại càng không thừa cơ cướp của dân lành!”

Trương Khải Hiền trong lòng mới dần ổn định.

Hắn lại vội nói: “Nạn cướp Hà Tây đã lâu. bốn quan đã quá đau đầu vì chúng.

Trước đây không lâu Phu Mông Linh Sát bị thổ phi tập kích bất hạnh thân vong, Ty chức đã bẩm báo Thánh thượng, xin người xuất binh diệt giặc, không ngờ An Tây quân lại anh dũng xung phong đến đây, đây quả là phúc của dân chúng Hà Tây.

Ty chức xinh thay mặt Cam Châu và dân chúng vùng Hà Tây bị hại gửi lòng biết ơn chân thành đến tướng quân.”

Nói thì rất hay, nhưng Trương Khải Hiền biết Lý Khánh An đã vượt cảnh xuất binh, có điều hắn cũng chẳng dám nói gì thêm.

Đây kỳ thực là một sự kiện vô cùng nghiêm trọng.

Nếu không được phép của Thánh thượng, như thế thậm chí có thể xem như tạo phản, nhưng Lý Khánh An lại có cớ rất đường chính.

Hà Tây diệt giậc cướp, như thế không có thể loại bỏ hiềm nghi về ý đồ tạo phản.

Dầu sao nói gì thì nói, chỉ cần Lý Khánh An không hại đến dân chúng Hà Tây.

Trương Khải Hiền cũng nguyện ý giả ngơ.

Lý Khánh An mỉm cười, hắn quay đầu khoát tay nói: “Dẫn hết lên đây!”

chỉ thấy trong tuyết, hàng ngàn kỵ binh quân Đường đang áp giải một đám đông chỉ chít người đến phía này.

Trương Khài Hiền không khỏi cười khổ, người đến đều là dân du mục Khương Hồ phân bố rải rác phụ cận vùng Cam Châu, cả nam nữ già trẻ đều có, chí ít cũng cả vạn người.

Lý Khánh An hiển nhiên là muốn vứt đám người Khương Hồ này cho hắn, nhưng hắn làm sao có đủ lương thực để nuôi sống họ cả mùa đông này.

“Mã tặc chính là nằm trong số người này, bọn người này ta giao hết cho ngươi. ngươi cứ thẩm tra chúng cho ta. nếu điều tra ra mã tặc thì lập tức giao cho bọn ta!”

Trương Khài Hiền không dám từ chối đành đánh liều nói: “Ty chức xin tuân lệnh đại tướng quân!”

Lý Khánh An quay đầu lại hạ lệnh: “Áp giải bọn chúng vào thành giao cho Trương thái thú xử trí!”

Hàng người quân kỵ binh quân Đường hô hào đưa hơn vạn người Khương Hồ kia vào thành, bọn chúng khóc rống lên làm ngoài cửa thành bỗng chốc loạn như vỡ chợ.

Đến giữa đêm tuyết tạm dừng lại, quân An Tây nghỉ ngơi hai ngày rồi lại nhổ trại đi về hướng thành Lương Châu.

Cái chết của Phu Mông Linh Sát khiến Lý Long Cơ đại nộ, hắn buộc miệng nguyền rủa Lý Khánh An trong cung, nhưng với bên ngoài hắn vẫn chưa dám công bố chân tướng, phải giấu mọi người sự thật về cái chết của Phu Mông Linh Sát, chỉ nói hắn chết do giữa đường nhiễm bệnh và phái người đi xoa dịu người nhà hắn.

Cái chết của Phu Mông Linh Sát khiến Lý Long Cơ càng hận Lý Khánh An hơn.

Hắn nghĩ liền mấy hôm. cuối cùng cũng hạ quyết tâm. trực tiếp phái người đến An Tây làm An Đông đại đô hộ. cải bổ nhiệm Khánh vương Lý Tông làm An Tây Tiết độ sứ, Phong Thường Thanh làm tiết độ phó sứ, binh mã sứ năm trấn.

Hắn đã chuẩn bị trở mặt với Lý Khánh An.

Nhưng ngay lúc này, tấu Chương của Lý Khánh An lại được gửi đến.

Trước lúc năm mới đến.

Lý Long Cơ một mình ngồi bần thần trong ngự thư phòng Lân Đức điện, trước mặt hắn là tấu Chương của Lý Khánh An mà hắn chưa kịp gửi ra ngoài và thánh chỉ điều động Lý Khánh An.

Các vị đại thần ngoài ngự thư phòng như Dương Quốc Trung.Trần Hy Liệt.

Trương Quân.

Vương Củng; Dương Thận Câm đều đang đứng đợi.

Bọn họ ai nấy đều sắc mặt căng thẳng, lo âu; không những do tấu Chương xin đi diệt giặc của Lý Khánh An đã đến. hơn nữa tin báo khẩn từ các huyện cũng đã gửi đến.

Mọi người đều im lặng không ai dám nói một câu.

Dương Quốc Trung vẫn tích cực phản đối Lý Khánh An cũng lặng thinh.Tin Lý Khánh An đột nhiên xuất binh Hà Tây như một gậy đánh phủ đầu hắn. khiến Dương Quốc Trung ý thức được vấn đề đã trở nên nghiêm trọng. hắn căn bản không có đối sách để ứng phó.

Nếu phái quân Sóc Sơn và quân Lũng Hữu đến nghênh chiến không những tuyên bố Lý Khánh An tạo phản, hơn nữa còn triệt để phá hoại bố cục của Lý Long Cơ với quân Sóc Phương và Lũng Hữu, và quan trọng hơn nữa là liệu Ca Thư Hàn và An Tư Thuận có ngăn nổi hai mươi vạn đại quân của Lý Khánh An không?

Nhất là quân Lũng Hữu, vừa tổn quân thất tướng xong, nguyên khí chưa khôi phục.

Còn nếu Ca Thư Hàn và An Tư Thuận không đỡ nổi, Lý Khánh An dẫn đại quân ập vào Quan Trung.

Dương Quốc Trung hắn sẽ là người đầu tiên rơi đầu.

Dương Quốc Trung ho khạc một tiếng nói với mọi người: “Các vị đại thần, ta nghĩ việc này chẳng qua là hiểu lầm, Phu Mông Linh Sát là cấp trên cũ của Lý Khánh An, hắn bị mã tặc giết tại Hà Tây, Lý Khánh An vừa kinh vừa nộ phái quân đến Hà Tây diệt giặc.

Tâm trạng của hắn chúng ta có thể hiểu.dẫu sao quân Hà Tây diệt giặc bất lực, bao nhiêu năm nay vẫn không trừ được hậu họa. hơn nữa để chúng ngày càng điên cuồng.

Ta nghĩ chúng ta nên khuyên điện hạ nên nghĩ theo chiều hướng tốt, đồng ý quân An Tây đến Hà Tây diệt giặc.”

Hắn vừa dứt lời.

Trần Hy Liệt liền tiếp lời: “Ta hoàn toàn tán đồng ý kiến của Dương tướng quốc, không nên kết luận quá sớm. mà chờ thêm một thời gian.Theo ta, Lý Khánh An thật sự vì diệt giặc, xuất binh chưa phụng chiêu chẳng qua là lỗi nhỏ, dẫu sao An Tây và Trường An đường xá xa xôi.”

Lúc này, Vương Cũng nói: “Chúng ta nên đợi đã.

để Thánh thượng suy nghĩ thêm.nếu Thánh thượng vẫn một mực theo ý mình, chúng ta hãy khuyên can cũng không muộn.”

Trong phòng.

Lý Long Cơ thờ thẫn ngắm nhìn trần nhà, nếu nói Lý Khánh An đột nhiên xuất binh Hà Tây là đòn đánh phủ đầu Dương Quốc Trung, vậy với Lý Long Cơ lại là một gáo nước lạnh giữa đầu khiến nội tâm nôn nóng của hắn bỗng chốc tỉnh táo.

Hắn bỗng ý thức được sự đáng sợ của đại tướng tạo phản.

Trong tay Lý Khánh An có hai vạn đại quân, còn trong tay mình thì sao?Ngoài quân Hà Đông nằm trong tay con trai hắn ra. những quân đội khác đều nằm trong tay của trọng thần biên cương.

Nếu bọn họ tạo phản, vậy Lý Long Cơ hắn làm sao mà đỡ nổi đây?

Lý Long Cơ ý thức được đã đảo lộn thứ tự, hắn nên giao hảo vùng xa, tấn công chỗ gần.

Dù thế nào thì hắn cũng nên giải quyết Lũng Hữu, Sóc Phương và Kiếm Nam đã rồi mới đến thu phục Lý Khánh An sau.

Bố cục Trung Nguyên vẫn chưa xong mà hắn đã vội vàng hạ thủ với Lý Khánh An.

Hắn sai rồi, đúng là sai trầm trọng!

Lúc này hắn mới nhớ đến khuyến cáo của Cao Lực Sĩ, Lý Khánh An có phải là hậu duệ của Lý Kiến Thành hay không không đáng sợ, mà nếu ép hắn tạo phản mới đáng sợ.

Trong lòng Lý Long Cơ hối hận. bây giờ làm sao đây?ngay lúc này .ngoài cửa bỗng có tiếng bước chân vội vã chạy đến,tiếp sau đó là tiếng người lớn tiếng bẩm báo: “Điện hạ. cấp báo Lương Châu, An Tây quân đã diệt giặc tại đến Lương Châu.

Lý Khánh An đã vào thành Lương Châu.”

“Á!”

Lý Long Cơ hoàng quá rớt cả viết châu sa.

Lúc này, ngoài cũng vang lên giọng vội vã của Dương Quốc Trung: “Điện hạ. thần kiến nghị lập tức đồng ý cho Lý Khánh An diệt giặc tại Hà Tây!”

Vào ngày cuối cùng của năm Thiên Bảo thứ mười một, Lý Long Cơ phát ra chiếu thư đồng ý An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An diệt giặc Hà Tây, và nhất quyết phải kết thúc trước khi mùa xuân đến.

Đến nay, hắn không còn nhậm mệnh Tiết độ sứ mới nữa.

Mâu thuẫn giữa hắn và Lý Khánh An vẫn tồn tại, nhưng sự đối kháng của hai người tạm thời ổn định lại trong một trạng thái cân bằng.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 326: Sứ giả Đế Quốc

Năm mới của năm Thiên Bảo thứ mười hai đã đến. trong tiếng pháo tưng bừng. khắp thành Toái Hiệp rộn ràng vui lễ hội. suốt một năm qua.

An Tây đã chiếm được thắng lợi huy hoàng trong trận chiến Thổ Phồn, lại từ Đại Thực có được một lượng lớn lương thực, những thắng lợi này làm cho năm mới của Toái Hiệp đặc biệt dồi dào và sung súc, các tửu lầu của Toái Hiệp thành đều đông nghẹt khách.

Thành đông cũng có một Thái Bạch tửu lầu. ban đầu gọi là Hạ Lạp tửu lâu. tháng chín năm nay vừa mới đổi tên. cho dù Lý Bạch ở Trung Nguyên không ai không biết, nhưng quê nhà của hắn tại Toái Hiệp, lại rất hiếm người biết, cho đến khi một lượng lớn di dân Hà Đông chuyển đến Toái Hiệp, không ít người đọc sách đồng loạt đi nghe ngóng nơi ở cũ của Lý Bạch, người Toái Hiệp lúc này mới biết là. thì ra quê nhà của bọn họ cũng đã sinh ra được một danh nhân Đại Đường, vì vậy Hạ Lạp tửu lâu lập tức sửa tên là Thái Bạch tửu lâu.

đồng thời trên cửa lớn treo lên một tấm hoành phi.

Lý Khánh An đích thân viết lên một hàng chữ: “Thái Bạch tứ bề mọc lên. nơi này chính tông nhất.”

Cũng giống như những tửu lâu khác.

Thái Bạch tửu lâu từ sáng sớm thức dậy đã đông như mắc cửi. mỗi một tầng đều ngồi đầy khách, tiếng huyên náo ồn ào không dứt bên tai, ở mấy chiếc bàn gần cửa sổ lầu hai đều bị người ta bao hết. ngồi đầy đến ba bốn mươi người.

đều là người Hồ da trắng mắt xanh, ở giữa còn ngồi xen lẫn hai người Đột Quyết phiên dịch, ở Toái Hiệp, người Hồ Túc Đặc cũng không ít. rất nhiều người đều là mũi cao mắt xanh, nhưng so với mấy chục người này lại có phần không giống nhau, những người này mũi cao mắt sâu. ngôn ngữ trang phục ăn bận cũng rất khác so với người Túc Đặc.

Tiểu nhị của khách điếm đã gặp qua rất nhiều người, hắn lập tức bèn đoán ra. những người Hồ này đến từ Bái Chiếm Đình (*Byzantium) xa tít phía tây, Bái Chiếm Đình ở triều Đường thật ra gọi là Phất Lâm quốc, vì Lý Khánh An xưng là Bái Chiếm Đình, nêu các quan viên An Tây cũng theo Lý Khánh An xưng hô như vậy, dần dần lâu ngày, An Tây bèn không còn xưng là Phất Lâm quốc, mà sửa lại xưng là Bái Chiếm Đình, còn người Bái Chiếm Đình lại xưng mình là đế quốc La Mã.

những người Hồ đến từ Bái Chiếm Đình này chính là sứ giả do Bái Chiếm Đình hoàng đế Quân Sĩ Thản Đinh đời thứ năm (*Congtantinus V) phái đến.

Lý Khánh An ở năm trước phái Bùi Du đi sứ Bái Chiếm Đình, vì hắn chỉ là sứ giả của Tiết độ sứ địa phương phái đi. cũng giống như là phái đoàn viếng Trung Hoa của châu nào đó như bây giờ, cấp bậc khá thấp, vì vậy không được xem trọng.

Congtantinus V tuy là xuất phát từ sự tò mò mà tiếp kiến hắn. nhưng vẫn không hề chú tâm đến. mãi cho đến tháng sáu năm nay, Congtantinus V từ miệng của người Đại Thực nghe nói chiến dịch Đát La Tư(Taraz). hắn lúc này mới biết vương triều A Bạch Tư(Abbgid) lại bị quân địa phương của triều Đường đánh bại. mà thủ lĩnh của toán quân đội địa phương này lại là An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An đã từng liên hệ với hắn.

quân Sĩ Thản Đinh đời thứ năm (*Congtantinus V) lúc này mới coi trọng hẳn lên. hắn lại từ miệng người Đột Quyết dần dần hiểu ra được một số tình hình của Lý Khánh An. biết được đất đai mà hắn khống chế được vượt xa mình rất nhiều, làm hắn vô cùng kính ngưỡng. hắn lập tức phái đệ đệ của mình là Joseph làm đặc sứ.

đi sứ An Tây.

Ngồi ở vị trí của bàn thứ nhất chính là đặc sứ Ước sắt. hắn khoảng ba mươi mấy tuổi, thân hình cao gầy. khí chất tao nhã. trên môi một đường râu dài dài xếch lên hai bên. cắt tỉa vô cùng tinh xảo, hắn là đại thần số một chủ quản mậu dịch của đế quốc Bái Chiếm Đình.

Congtantinus V phái hắn đến xuất sử An Tây ngụ ý cũng rất rõ ràng, phải bắt tay từ mậu dịch, tãng cường thêm quan hệ của đôi bên.

Ngồi chung với Ước sắt. là một nữ tử trẻ tuổi dáng vẻ vô cùng xinh đẹp, một đôi mắt xanh giống như ao sâu tràn đầy sự hấp dẫn. nàng có một mái tóc đẹp vàng rực như thác nước, da dẻ tuyết trắng như sửa dê. thân người cao ráo, bộ ngực cong vênh, cho dù bề ngoài là giai nhân tuyệt sắc, nhưng giữa thắt lưng của nàng lại có một cây trường kiếm sắc bén. sau lưng vác trường cung, một tay của nàng cứ theo thói quen nắm lấy thanh cung, ngón tay thon dài mà có sức, làm cho dáng dấp dung nhan xinh đẹp của nàng lại tàng ẩn một tia sát khí.

Nàng gọi là Irony, là cô con gái cung của Congtantinus V. nàng đồng thời là một trong ba đại cung thủ nổi tiếng của Bái Chiếm Đình, có vẻ ngoài xinh đẹp. nhưng lại giết người không gớm tay, tàn nhẫn lạnh lùng.

ở Đát La Tư thành, nàng đã từng gặp Lý Khánh An một lần.

Một năm trước nàng thông qua hôn nhân chính trị phối hôn cho hoàng tứ nước Mã Nhĩ Khắc, nhưng trước hôn lễ. vị hôn phu đa tình của nàng lại si mê một vũ cơ A Ngõa Nhĩ (*Avars) trẻ trung, trên vũ hội đính hôn công khai mời tình nhân khiêu vũ mà lạnh nhạt vị hôn thê.

(*) người A ngõa Nhĩ ở cổ đại là tên một dân tộc du mục của đại lục u Á.

Bọn họ vào khoảng thế kỹ thứ 6 chuyển đến trung bộ và đông bộ Châu u.

đến trước đầu thế kỷ thứ 9, vẫn luôn thống trị bình nguyên Pannonian. di dân của người Avars chủ yếu sinh sống ở khu vực miền núi nước Cộng hòa Dagestan của nga. dân số khoảng sáu mươi vạn người, khu vực bình nguyên cũng có phân bố một lượng nhỏ. ngoài ra còn phân bố ở nước Cộng hòa Kalmykia.

Cộng hòa Chechnya của chủ thế liên bang Nga. và các nước như Azerbaijan.

Georgia.

Thổ Nhĩ Kỳ.

Người Avar có nguồn gốc từ phía tây châu Á.

đa số người cho rằng họ thuộc tộc Mông cổ - Đột Quyết, có người nói họ chính là tộc dân du mục thời cổ Nhu Nhiên (Rouran) ghi chép trong cứ liệu Trung Quốc, có người cho rằng họ có thể là Bạch Hung Nô (Hephthalite/ White Hung).

Tên ‘A Ngõa Nhr trong tiếng Mông cổ là ‘abaraa’, có nghĩa là côn trùng và rắn.

Irony bị sỉ nhục đã giận dữ không thể át chế, bèn nhân lúc vị hôn phu và tình nhân vũ cơ hẹn hò, từ trên cây đại thụ ngoài cửa sổ một mũi tên bắn chết cả hai người trên giường.

Chuyện này đã làm dấy lên nguy cơ ngoại giao giữ Mã Nhĩ Khắc và Bái Chiếm Đìn.

Irony dưới sự sắp đặt của phụ thân, rời khỏi Bái Chiếm Đình đi về phía đông du ngoạn, vừa lúc lần này thúc phụ phải đến An Tây xuất sứ. nàng bèn cùng đi theo.

Bọn họ không gặp may, đi đến Toái Hiệp, mới biết là Lý Khánh An đã đi đến phương đông xa xôi hơn để diệt cướp, nhưng mà quan viên của Toái Hiệp đã thông báo Lý Khánh An rồi, nghe nói Lý Khánh An đang trên đường quay về, nhưng cho dù là vậy, bọn họ ít nhất cũng phải đợi thêm một tháng nữa.

‘Thúc thúc, người biết không?

Hôm nay là một ngày lễ quan trọng nhất của người triều Đường. là năm mới của bọn họ.”

Irony nét mặt cười tươi như hoa. an ủi thúc thúc lo lắng nhíu mày, Ước sắt lại thở dài nói: “Nhưng đối với thúc mà nói, hôm nay lại là một ngày khó khăn, không biết Tiết độ sứ của bọn họ khi nào mới quay về đây?”

“Thúc thúc, chi bằng như vậy, bọn họ không phải là nói ít nhất vẫn còn một tháng nữa mới trở về sao?

Vậy thì chúng ta hãy ra ngoài đi dạo một chút, đi tìm hiểu một chút phong thổ nhân tình của nơi này, hay là đi xem bọn họ sản xuất cái gì. thúc không phải là nói sản phàm tơ lụa của Đại Đường tốt hơn chúng ta rất nhiều sao?

Chúng ta đi xem họ làm ra như thế nào?”

“ừm!

Để ta suy nghĩ một chút!”

Ước Sắt là một người nghiêm túc mà làm việc chỉnh chu cẩn thận, nhiệm vụ của hắn là xuất sử An Tây, thì hắn nhất định sẽ ở Toái Hiệp chờ đợi Lý Khánh An. tuyệt đối không chạy rối một bước, nhưng nhắc đến hàng tơ lụa. hắn lại có chút động lòng rồi. hơn hai trăm năm về trước, đế quốc Bái Chiếm Đình đã từ chỗ của người Ba Tư học được nuôi tằm. nhưng hàng tơ lụa dệt ra lại vô cùng thô nhám, so với hàng tơ lụa của vương triều Đường thì kém quá xa. hoàng hậu Bái Chiếm Đình từng có được một sắp lụa còn nhẹ hơn mây, đã trở thành bảo bối bà yêu quý nhất, đó cũng là do vương triều Đường sản xuất.

Cho dù Ước Sắt đã vô cùng động lòng, nhưng để thay đổi thói quen và tính cách của mình, điều này còn phải cần dũng khí nhất định.

Irony vô cùng hiểu rõ tính cách của thúc thúc, nàng đang muốn tiếp tục cô vũ lão, lúc này, từ trên lầu đi xuống một nữ tử. tuổi trạc khoảng mười tám chín tuổi, dung mạo thanh tú. nét mặt trông rất giỏi giang, nàng đi tới trước mặt Irony thi lễ với Irony, lại đưa ra một phần thiệp mời, dùng tiếng Đột Quyết với giọng nói lưu loát nói: “Irony công chúa điện hạ.

đây là thiệp mời mà phu nhân nhà ta cho công chúa điện hạ. mời cô nương ban đêm đến đó dự tiệc.”

“Phu nhân?”

Irony có chút kỳ lạ hỏi: “Phu nhân các người là ai?

Tại sao lại mời ta đi dự tiệc.”

“Phu nhân nhà ta chính là phu nhân của Tiết độ sứ đại tướng quân.

An Tây quận vương vương phi, hôm nay là năm mới. phu nhân mở tiệc chiêu đãi gia quyến quan viên An Tây, nghe nói công chúa điện hạ cũng ở Toái Hiệp, bèn mời công chúa cùng đi dự tiệc.”

“Thì ra là thế, nhưng mà ta và phu nhân các người bất đồng ngôn ngữ, vậy phải làm sao?”

nữ tử trẻ tuổi cười nói: “Đây khônạ có vấn đề gì. ta chính là phu nhân phái đến đặc biệt tháp tùng công chúa điện hạ. có thể làm phiên dịch của hai người.”

Irony thấy nàng thanh tú giỏi giang, không khỏi khá cảm mến nàng. bèn cười hỏi: “Xin hỏi cô nương tên gì?”

“Ta là Lý Liên, là nữ quan của An Tây quận vương phủ, việc liên lạc đối ngoại của phu nhân, đều do ta phụ trách.”

Lý Liên chính là Tiểu Liên của năm xưa. nghĩa muội mà Lý Khánh An từng nhận nuôi, nàng luôn sống ở Quy Tư đọc sách học tập, theo thời gian trôi qua. nàng từ từ trưởng thành, cũng đã đến tuổi hôn sự. sau khi Minh Nguyệt đến An Tây, bèn dẫn nàng cùng đến Toái Hiệp, Tiểu Liên thông minh lanh lợi. lại có thể đọc sách hiểu văn. viết một nét chữ đẹp. lại tinh thông tiếng Đột Quyết, rất được Minh Nguyệt yêu thích, đúng lúc quận vương phủ kiến lập, Lý Khánh An không dùng hoạn quan.

An Tây lại phế bỏ nô lệ, hắn bèn thiết lập ra một quan chế là vương phủ nữ quan đặc biệt này, đây và nữ quan của hoàng cung là hai khái niệm hoàn toàn biệt lập nhau, nữ quan của hoàng cung chính là phi tần của hoàng đế. còn nữ quan của An Tây quận vương phủ trên thực tế chính là nữ chức sự quan của nội phủ. tổ chức sắp xếp yến tiệc, liên lạc đối ngoại v.v...

đều do bọn họ làm. có phẩm cấp, lĩnh bổng lộc giống hệt như các quan viên trong nha môn. chẳng qua là do Lý Khánh An tự trả bằng tiền túi.

Trước mắt trong quận vương phủ có mười tám người nữ quan, chịu trách nhiệm với quận vương phi Độc Cô Minh Nguyệt, còn chủ quản của mười tám người chính là Tiểu Liên, vì địa vị của Irony rất cao, Minh Nguyệt bèn đặc biệt phái nàng đến mời Irony dự tiệc.

Irony đang cổ vũ thúc thúc ra ngoài du ngoạn, lại đột nhiên nhận được phần thư mời này, sự chú ý của nàng nhất thời bèn bị phân tán đi, yến tiệc như vậy đối với Irony từ nhỏ đã tham gia giao tế vũ hội hoàng thất, tham gia các loại yến hội mà nói, quả thật là chuyện rất ư bình thường, nhưng tham gia yến hội của người triều Đường. lại là lần đầu tiên, nàng bèn hân hoan nhận lời nói: “Được!

Ta nhất định đến tham gia.”

Tiểu Liên thấy nàng nhận lời. bèn mỉm cười thi lễ nói: “Nếu công chúa điện hạ thấy tiện, hãy theo ta đi vương phủ. phu nhân nhà ta cũng muốn gặp công chúa, tiện thể ta nói thêm cho công chúa nghe về một số nghi thức cơ bản của yến hội vương triều Đường.”

Irony đến Toái Hiệp bèn đã nghe nói, thê tử Lý Khánh An là An Tây đệ nhất mỹ nhân, nàng sớm đã muốn gặp một lần.

Lý Liên nếu đã mời nàng. nàng lập tức động lòng, bèn nhìn vào thúc phụ.

Ước Sắt gật đầu cười nói: “Công chúa đi đi!

Mang thêm mấy món lễ vật hoa lệ quý giá. công chúa phải nhớ thân phận của mình, đừng để người triều Đường xem thường đế quốc La Mã của chúng ta.”

Mấy tháng trước.

Lý Khánh An vì việc mật chỉ của Lý Long Cơ đi Quy Tư rồi. bèn luôn vắng mặt ở Toái Hiệp, sắp đến năm mới, theo lệ thường lẽ ra là Lý Khánh An cử hành yếu hội năm mới, mở tiệc chiêu đãi tướng lĩnh quân An Tây, nhưng hắn ở xa Hà Tây không kịp quay về. bèn gửi thư bồ câu ùy thác phu nhân mở tiệc chiêu đãi thê nữ của các tướng lĩnh.

Sớm ở năm ngày trước.

Minh Nguyệt đã bắt đầu bận rộn hẳn lên. chuẩn bị yến hội và danh sách khách mời. chuẩn bị rượu thịt, sắp đặt chỗ ngồi. trăm công nghìn việc nàng đều phải nhúng tay vào làm. cũng may nàng có nữ quan hiệp trợ, tuy nhiều việc bữa bộn. nhưng lại sắp xếp đâu vào đấy ổn thỏa, hôm nay là mùng một tháng giêng, trời vừa sáng Minh Nguyệt đã thức dậy, hôm nay còn mấy phần thiệp mời vẫn chưa đưa đi, thê tử Thi Tam Nương của Lệ Phi Nguyên Lễ hôm nay mới từ Hà Trung trở về. sáng sớm nàng đã phát người đi đưa rồi.

Ngoài ra còn có một phần là cho công chúa nước Bái Chiếm Đình, nàng là đêm hôm qua mới nhận được tin tức này, cho dù công chúa Bái Chiếm Đình không nằm trong danh sách yến hội, nhưng Minh Nguyệt quyết định vẫn là mời nàng đến dự tiệc, bèn phái Tiểu Liên đưa thiệp mời đi cho nàng.

Yến hội cứ hành ở Chính sự đường Toái Hiệp, đây là vật kiến trúc hùng vĩ nhất của Toái Hiệp, chỉ đại sánh đã có thể dung nạp ba nghìn người dùng bữa cùng lúc, nhưng khách dự tiệc hôm nay lại không nhiều như vậy, chỉ có tám trăm mấy người, ngoại trừ thê nữ của quan quân hiệu úy trở lên. còn có thể nữ của hơn năm trăm binh sĩ làm đại diện, nhưng đây không phải nói là gia thuộc của quân An Tây chỉ nhiều như vậy thôi, còn lại đều phân bố ở Quy Tư.

Sơ Lặc, Bạt Hoán thành và các vùng Cao Xương và Kim Màn của Bắc Đình, những người đến hôm nay, chỉ là quân thuộc sống ở Toái Hiệp.

Rượu thịt dùng trong yến hội cũng không phải là trong phủ Lý Khánh An chuẩn bị. mà là do năm tửu lầu cùng phụ trách, lại từ Ninh Viền Quốc và Thạch Quốc mời đến mấy đoàn ca vũ lạc phường có tiếng để trợ hứng, bao gồm những nơi dành cho nhu cầu trang điểm, vệ sinh của nữ nhân phải dùng đến v.v...

đều đã chuẩn bị xong. các chi tiết nhỏ đều phải suy nghĩ vô cùng chu đáo tường tận.

Bắt đầu buổi chiều, các nữ quyến bèn lần lượt từ các nơi Toái Hiệp đi tới quảng trường Chính sự đường, phong tục An Tây mở mang, dân tình mạnh mẽ. ít nhiều cũng ảnh hưởng đến những thê nữ của các quan quân này, bọn họ không giống như nữ nhân Trường An ngồi xe ngựa. mà là cưỡi ngựa, cưỡi lừa đi tới. mấy chục cái cọc ngựa trên quảng trường đều cột đầy ngựa, mà các nữ nhân cũng không giống như quý bà đài các ở Trường An váy dài quét đất. nửa lộ bầu ngực, mà là đa phần trên người là Hồ phục sát người, màu sắc chủ yếu là hai màu chủ đạo đỏ, trắng, đơn giản mà tinh tươm gọn gàng. các nữ nhân đa số đều trẻ tuổi, ai nấy tư thế anh thư hiên ngang, nhiệt tình sang sảng. không chỉ có người Hán.

Hồ nữ cũng có không ít.

Thời gian cách buổi tiệc còn sớm. nhưng các nữ nhân đều đã sớm nhập bàn tiệc, cùng nhau trao đổi các để tài hứng thú của mình, cả chính sự đường đều tràn ngập tiếng bàn tán rộn rã.

Độc Cô Minh Nguyệt lại vẫn chưa tới. nàng đang cùng Vũ Y ở hậu đường trò chuyện với Bái Chiếm Đình công chúa Ái Luân Nê (*Irony)được đặc biệt mời đến.

Tiểu Liên ngồi ở chính giữa làm phiên dịch cho bọn họ. trên bàn đặt một chiếc bình rượu vàng và một cặp ly rượu, trên bình rượu và ly rượu đều khám đầy các loại bảo thạch quý giá. ánh sáng lấp lánh, đây là lễ vật mà Irony tặng cho Minh Nguyệt.

Nàng lúc này đã đổi một cách ăn mặc khác, mặc một chiếc váy dài màu trắng. trên cổ ngọc dài quấn một chiếc da hồ ly màu đỏ rực. mặc ủng ống dài. thân hình nàng rất cao, dùng tiêu chuẩn của hậu thế chắc là khoảng một mét bảy mươi lăm. một mái tóc đẹp vàng óng như dòng thác xõa lên trên vai. lại càng tôn lên vẻ thon dài mà tú lệ của nàng.

Các nàng trò chuyện cũng khá hợp ý, trao đổi một chút phong tục của quốc gia các bên.

đề tài bèn dần dần chuyển đến tình yêu và hôn nhân mà nữ nhân phương đông và tây đều có hứng thú.

Tính cách Irony cởi mở thẳng thắn, nàng không chút e dè cười nói: “Năm trước ta ở Đát La Tư thành gặp qua Lý Khánh An tướng quân, tuổi trẻ anh tuấn, thông tình đạt lý, hơn nữa không háo sắc như nam nhân khác, vô cùng làm người khác mến mộ, chỉ đáng tiếc ta không có thời gian ở bên hắn nhiều, hai năm nay ta vẫn nhớ hắn mãi, lần này, ta cũng muốn đặc biệt đến thăm hỏi hắn.”

Minh Nguyệt thấy nàng khen ngợi trượng phu mình nức nở như vậy, tuy là nói có phần thiên lệch, ví dụ như Irony nói Lý Khánh An không háo sắc. mình là thê tử Lý Khánh An.

Minh Nguyệt biết Lý Khánh An thật ra cũng háo sắc đấy thôi, hơn nữa nhu cầu tình dục vô cùng mạnh mẽ, chỉ là hắn có thể khắc chế được mình, không biểu hiện ra ngoài thôi, nhưng mà mặc dù vậy, trong lòng nàng vẫn có chút đắc ý, Minh Nguyệt bèn cười nói: “Đại tướng quân rất nhanh sẽ trở về, đến lúc đó công chúa sẽ có thể nhìn thấy được chàng.”

ngừng một chút, nàng lại hỏi tiếp: “Ta khá mạo muội hỏi công chúa điện hạ một chút, không biết công chúa đã thành hôn chưa?”

Irony khá là không thoải mái cười nói: “Vốn dĩ là phải thành hôn. nhưng ở hai ngày trước lúc thành hôn. vị hôn phu lại bất hạnh chết rồi.”

Tiểu Liên vừa phiên dịch xong.

Vũ Y ngồi bên cạnh Minh Nguyệt bất giác thấp giọng thở dài, tràn đầy sự thông cảm với công chúa, nàng năm xưa cũng cùng vận mệnh như vậy, Minh Nguyệt khẽ vỗ vỗ tay của Vũ Y, cũng vô cùng đồng cảm nói: “Trước lúc thành hôn. vị hôn phu lại bất hạnh qua đời.

đây là một trong những nỗi bi thương lớn nhất của nữ nhân, công chúa điện hạ xin bớt bi thương.”

Không ngờ Irony lại lắc đầu nói: ‘Đây có gì mà phải bi thương. lúc ta một mũi tên bắn chết hắn. ta chẳng có chút bi thương nào, trong lòng ta chỉ có chán ghét và căm hận.”

Đến đây, cả phiên dịch Tiểu Liên cũng sững sờ, nàng lắp bắp phiên dịch lại.

Minh Nguyệt và Vũ Y nhìn nhau một cái. trong mắt đều vô cùng kinh ngạc, nàng lại một mũi tên bắn chết vị hôn phu của mình, đây còn ra gì?

Irony hiểu được sự kinh ngạc của các nàng, bèn từ từ giải thích nói: “Đây không có gì cả. ta và hắn tuy là hôn nhân chính trị, không có tình cảm gì. nhưng ta là công chúa của đế quốc La Mã. hắn thân là vị hôn phu của ta. lại ở trên vũ hội đính hôn ân cần săn đón một kỹ nữ. mà bỏ rơi ta.

đây là sự sỉ nhục đối với đế quốc La Mã. bắn chết hắn là tội hắn tự chuốc lấy, ngoài ra. ta tuyệt đối không thể chịu đựng trượng phu của mình lang chạ với nữ nhân khác, hắn phải chung tình một mình ta.”

Đoạn trước trong lời nói của công chúa Irony Minh Nguyệt có thể lý giải, giữ gìn lấy danh dự của mẫu quốc, nàng quả thực nên phản kích sự sỉ nhục này, nhưng vì điều này mà bắn chết vị hôn phu sắp phải thành hôn lại có chút quá đáng, hơn nữa vị công chúa này không thể chịu đựng trượng phu có người nữ nhân khác.

Minh Nguyệt lại càng cảm thấy không thể lý giải, nếu như nàng cũng có tư tưởng như vậy, Lý Khánh An không biết đã chết đi bao nhiêu lần rồi.

Trong lòng Vũ Y tràn đầy sự hụt hẫng. thực ra nàng cũng là tư tưởng như vậy, tốt nhất là Lý Khánh An chỉ có thể lấy một mình nàng, hai người chắp cánh cùng bay, nhưng nàng không làm được, nếu là như vậy, Minh Nguyệt cũng sẽ không cho Lý Khánh An lấy nàng làm thứ thê, nhưng vị công chúa Bái Chiếm Đình này lại vì duy trì sự chung thủy mà giết vị hôn phu đi.

đây cũng không khỏi có chút quá táo bạo rồi.

Trong lòng Minh Nguyệt đối với Irony có chút bất mãn. nàng chưa từng có suy nghĩ độc chiếm Lý Khánh An như Vũ Y, trong tư tưởng giáo huấn của nàng ngay từ nhỏ, nam nhân bao giờ cũng sẽ không thỏa mãn một nữ nhân, tổ phụ của nàng có mười ba người tiểu thiếp, mà phụ thân của nàng cũng có bảy người tiểu thiếp, từ nhỏ đã mắt thấy tai nghe, nàng cũng chưa bao giờ kỳ vọng trượng phu sau này của mình chỉ lấy một mình nàng, cái nàng để tâm là danh phận, đây là sự khác biệt lớn nhất giữa nàng và Vũ Y, Vũ Y có thể vì yêu mà khép mình trở thành vợ thứ của Lý Khánh An. nhưng Minh Nguyệt lại không thể mình uất ức như vậy, nàng cũng yêu Lý Khánh An như nhau, nhưng nàng thà rằng cả đời không lấy chồng, cũng tuyệt không chịu trở thành tiểu thiếp của Lý Khánh An.

Nhưng trên quan niệm tình yêu nàng không hề bắt buộc người khác phải giống với nàng, nàng không phải vì quan niệm tình yêu không giống nhau mà bất mãn với Irony, mà là vì nàng cho rằng Irony giết chết trượng phu. không phải là vì bảo vệ tình yêu gì đó, nếu là như vậy, người nàng giết chết phải là người nữ nhân kia. giết chết vị hôn phu chỉ có thể chứng minh sự ngang ngược và bá đạo của đế quốc Bái Chiếm Đình.

Cho dù trong lòng Minh Nguyệt đã có một chút bất mãn với Irony, nhưng trên mặt nàng vẫn không lộ rõ nửa phần, nàng cười xòa. không có nói gì. không ngờ Irony lại tò mò hỏi nàng nói: “Ta nghe nói vương triều Đường là chế độ đa thê. chỉ là không biết Lý đại tướng quân có mấy người thê tử?”

Vương triều Đường cũng là chế độ một phu một thê.

Lý Khánh An tự nhiên chỉ có một thê tử là mình, nhưng Vũ Y ở bên cạnh.

Minh Nguyệt lại không tiện trả lời nàng như vậy, bèn cười nói: “Lý đại tướng quân là An Tây quận vương, ta là chính phi của chàng.”

Nàng chỉ vào Vũ Y cười nói: “Đây là trắc phi của đại tướng quân, ngoại trừ hai ta ra. chàng còn có hai thiên phi. theo cách nói của các bạn. chắc là bốn người thê tử. mai này có lẽ sẽ tăng thêm.”

“Thượng đế của ta!;

Irony khẽ than lên một tiếng, nàng lắc đầu nói: “Nếu là ta. ta thì tuyệt đối không thể chịu được, nếu trượng phu của ta sau này ngoại trừ ta ra. mà lấy thêm nữ nhân khác, ta cũng sẽ một mũi tên bắn chết hắn như vậy.”

Minh Nguyệt khẽ cười nói: “Vậy ta chúc cho công chúa điện hạ sớm ngày tìm được trượng phu ưng ý của mình.”

Nói xong. nàng liền đứng lên nói: “Yến hội sắp phải bắt đầu rồi. chúng ta đi thôi!'
 
Thiên Hạ Full
Thiên Hạ 7


Thiên Hạ

Tác giả: Cao Nguyệt

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự

Nhóm dịch: Huyết Tiễn Ngũ Gia và Huntercd

Nguồn: Mê Truyện và Vip Văn Đàn

Ebook by: Kiếm Giới

Creator by: Thủy Hỏa Thần

-------o0o-------

Quyển 10

Chương 327: Phu thê tâm sự

Quán yến mừng năm mới của Toái Hiệp năm nay đều chỉ mời nữ quyến, còn bọn nam nhân đành ngồi nhà tự nhăm nhi ly rượu.

Trời vừa tối, Lệ Phi Nguyên Lễ đã dắt hai bình rượu đến nhà Lệ Phi Thủ Du.

Hai huynh đệ họ đều không đóng quân ở Toái Hiệp.

Lệ Phi Nguyên Lễ là quân chỉ huy cao cấp nhất khu vực Hà Trung, lần này hắn về Toái Hiệp chỉ là để báo cáo công tác với Lý Khánh An.

Còn Lệ Phi thủ Du thì là An Tây tiết độ phó sứ.

Sơ Lặc binh mã sứ trấn thủ vùng Sơ Lặc.

Nhà hắn ở lại Toái Hiệp, lần này về Toái Hiệp chỉ muốn ăn tết cùng với gia đình.

phủ đệ Lệ Phi Thủ Du ở thành tây Toái Hiệp, là một đại trạch rộng những ba mươi mẫu. thê tử của Lệ Phi Thủ Du chính là Thiên Nương năm xưa được chuộc thân từ biệt viện Lê Viên.

Khác với nhưng cao quan An Tây khác tam thê tử thiếp, Lệ Phi Thủ Du kiên quyết không nạp thiếp, Thiên Nương sinh liền cho hắn hai đứa con đều là con gái, trong lòng nàng áy náy liền khuyên phu quân nạp thiếp để sinh con trai, nhưng Lệ Phi Thủ Du kiên quyết không chịu, hắn chỉ nói mỗi một câu.

“Trong lòng ta chỉ có mỗi một mình Thiên Nương, giờ đã không thể dung nạp thêm người phụ nữ khác nữa!”

Trong lòng Thiên Nương cảm động liền không còn hối phu quân nạp thiếp, cả nhà đầm ấm hạnh phúc sống bên nhau.

Lệ Phi Thủ Du vốn dĩ cũng có mua mười mấy người nha hoàn hầu hạ trong nhà. sau khi An Tây phế nô, hắn liền mô phòng theo cách của Lý Khánh An.

đốt hết khế ước bán thân của tất cả gia nhân, để các nha hoàn có muốn ra đi lúc nào cũng được, nhưng do hai vợ chồng hắn sống hiền lạnh phúc hậu, nên các gia nhân đều không nguyện ý bỏ đi. họ chỉ muốn sống cùng với gia đình họ.

Thế nên cuối cùng Thiên Nương bèn trả lương gấp đôi để giữ họ lại làm người giúp việc trong nhà.

Lệ Phi Thủ Du đặt nhà ở lại Toái Hiệp không phải do Lý Khánh An yêu cầu. mà do ở Toái Hiệp có một trường học nữ tử duy nhất của An Tây, trong đó có đến hai mươi mấy vị nữ tiên sinh cùng vài trăm nữ học sinh theo học.

Các nữ sinh có thể học đọc sách biết chữ trong học đường, hoặc học tập âm nhạc ca vũ.

Lệ Phi Thủ Du mong con thành phượng bè đưa trưởng nữ mới năm tuổi của mình vào học đường học tập. thứ nữ vẫn còn nhỏ, hắn định hai năm nữa mới đưa đến trường học sau.

Lệ Phi Thủ Du đương ngồi chơi cùng hai đứa con gái của mình thì có gia nhân đến bẩm báo, đại lão gia đến thăm.

Nghe tin.

Lệ Phi Thủ Du liền vội ra nghênh đón: “Đại ca. ta đương có việc muốn tìm huynh đây.”

Lệ Phi Nguyên Lễ giơ cao tay vẫy vẫy bình rượu đang cầm nói: “Đây là Ba lặc tương ngon nhất của Ba Tư đây, có việc gì thì chúng ta vừa uống rượu vừa bàn vậy!”

Thiên Nương cũng đi ra nghênh đón. nàng cũng mới vừa dự yến tiệc trở về, còn chưa kịp nói câu nào với phu quân, nàng cười nói: “Hai huynh đệ các huynh vào thư phòng uống rượu đi, muội sẽ hám rượu và nấu vài món mồi ngon cho các huynh.”

Lệ Phi Nguyên Lễ chớp chớp mắt cười nói: “Em dâu. huynh nói cho muội nghe một việc.

Thủ Du đã nạp những năm người tiểu thiếp tại Sơ Lặc!”

Lệ Phi Thủ Du đánh ngay một đòn vào sau gáy hắn. cười mắng: “Có phải là do đại tẩu không ở bên mình, huynh lại bắt đầu thấy ngứa ngáy mình mẩy à?”

“Hí hí! ngươi có tật rụt rịch rồi à?”

Thiên Nương lắc đầu cười nói: “Huynh ấy!

Suốt ngày không lúc nào nghiêm túc cả. muội mới không thèm tin những lời của huynh.

Các huynh cứ ngồi chơi, muội đi hâm rượu cho các huynh đây!”

Nói xong, nàng nhận lấy bình rượu của hắn rồi đi ra ngoài.

Lệ Phi Nguyên Lễ vẫn không ngừng vương dài cổ rống lên: “Em dâu. ta nói thật đó, muội không tin thì đi đến Sơ Lặc hỏi thử xem!”

“Được rồi!

Được rồi!

Huynh có chịu thôi đi không thì bảo!”

Lệ Phi Thủ Du không đánh cho hắn một đấm.

Lệ Phi Nguyên Lễ vẫn cười nói: “Ta chỉ nói đùa với ngươi một chút ấy mà. kỳ thực ta đã nạp những năm tiểu thiếp Hồ nương ở Hà Trung, ai nấy đều xinh như hoa. nói thật ngươi có ngưỡng mộ ta không?”

“ngưỡng mộ cái đầu huynh, huynh đi theo ta đến thư phòng, ta đang có chính sự muốn bàn với huynh.”

Hai huynh đệ họ cùng đi vào thư phòng.

Lệ Phi Thủ Du rót một ly trà nóng cho huynh trưởng.

Lệ Phi Nguyên Lễ vừa đang định trêu hắn vài câu. nhưng nhìn sắc mặt đệ đệ mình nghiêm túc quá. liền vội nuốt lại những lời trêu đùa đã dung đến cuống họng.

“ngươi có gì muốn nói thì nói đi!”

Lệ Phi Thủ Du quay lưng đóng sầm cửa lại xong mới ngồi xuống khẽ giọng nói: “Việc của đại tướng quân huynh đều biết cả rồi chứ?”

“Thất Lang?

Thất Lang làm sao thế?”

Lệ Phi Nguyên Lễ vừa mới chân ướt chân ráo từ Hà Trung trở về, hắn hoàn toàn không nghe nói gì về việc của Lý Khánh An.

Do dự một lúc hắn mới hỏi: “Ta chỉ nghe nói hắn đến Hà Tây để diệt mã tặc. mà ta còn thấy kỳ lạ làm sao, hắn sao lại chạy đến Hà Tây làm gì.

đó là vượt cảnh đấy chứ!”

“Xem ra huynh không biết rõ tình hình rồi. chắc huynh hoàn toàn không ngờ được, đại tướng quân hóa ra lại là hậu duệ của Kiến Thành.”

“Gian thần?”

Lệ Phi Nguyên Lễ mặt mày ngạc nhiên.

“Tên đại gian thần nào thế này?”

“Nói xàm!”

Lệ Phi Thủ Du đánh vào đầu hắn một bạt tay, “ Ý của ta là thái tử Lý Kiến Thành bị giết trong biến cố Huyền Vũ Môn.

Đại tướng quân chính là hậu duệ của người đó mà vẫn trốn ở Toái Hiệp.”

“Không phải chứ?!

Năm xưa lúc ta giữ hắn lại ở Thú Bảo, hắn cũng sắp chết đói đến nơi. làm gì giống tử đệ của tông thất cơ chứ.

Hơn nữa. nếu hắn sống ở Toái Hiệp, vậy chắc phải biết tiếng Đột Quyết mới phải chứ. nhưng theo như ta biết, hắn sau này mới học tiếng Đột Quyết!”

Lệ Phi Nguyên Lễ biết khá rõ ràng về gốc gác của Lý Khánh An hơn. với tin đồn này về hắn.

Lệ Phi Nguyên Lễ vẫn giữ thái độ hoài nghi, nhưng Lệ Phi Thủ Du lại lắc đầu nói: “Huynh đừng hoài nghi nữa. bây giờ tất cả mọi người đều biết việc này, nghe nói cả triều đình cũng đã thừa nhận, đại tướng quân quả thực là người trong tông thất, có điều đấy chẳng quan trọng, quan trọng là đại tướng quân định sẽ làm gì?”

“Đồ ngốc!”

Lệ Phi Thủ Du lại đánh vào đầu lão cái bạt tay, nghiến răng nói: “Huynh còn chưa đoán ra ư?

Đại tướng quân muốn đăng ngai làm hoàng đế!”

“Hắn muốn tạo phản ư?”

Lệ Phi Nguyên Lễ giật mình nhảy dựng lên. nhưng lại bị Lệ Phi Thủ Du kéo mạnh hắn ngồi xuống.

“Huynh đừng kích động thế chứ!”

Lúc này, ngoài cửa đang có tiếng gõ, Thiên Nương đang gọi bên ngoài: “Rượu và mồi đều xong cả rồi, huynh mở cửa nhanh!”

Lệ Phi Thủ Du vội quay đầu lại mở cửa.

Thiên Nương dẫn theo hai nha hoàn bưng chừng mười mấy món thức ăn lên. và lại thêm một chậu đựng nước nóng đang ngâm sẵn rượu trong ấy.

Lệ Phi thủ Du nhìn thê tử nói: “Nàng đi nghỉ đi!

ở đây có ta là được rồi!”

Thiên Nương thấy Lệ Phi Nguyên Lễ mặt mày tối sầm lại. hoàn toàn không còn vẻ hú hí bỡn cợt vừa rồi, biết là hai anh em họ đang bàn chính sự. nên vội gật đầu nói: “Được!

Các huynh cứ ngồi nói chuyện, muội không làm phiền các huynh nữa!”

Nói xong, nàng dẫn theo hai nha hoàn đi ra và đóng cửa lại.

Lúc này, Lệ Phi Nguyên Lễ mới thở khẽ: “Không ngờ tên tiểu tốt mà năm xưa ta đã từng đề bạt hóa ra lại muốn tranh ngai vị hoàng đế, ai mà tin nổi cơ chứ?”

“Bây giờ không phải là lúc cảm xúc dâng trào, ta hỏi huynh, liệu chúng ta có nên mạo hiểm này không?”

Lệ Phi Thủ Du trợn tròn mắt nhìn đại ca. mắt hắn giờ trông cứ như sắp rót ra khỏi tròng.

Lệ Phi Nguyên Lễ lúc này lại chẳng ngốc chút nào. hắn hiểu ý đệ đệ mình.

“Ý ngươi là chúng ta có nên ủng hộ hắn soán vị không chứ gì?”

Lệ Phi Thủ Du từ từ gật đầu.

“Ý ta chính là thế, nếu ủng hộ hắn. vinh hoa phú quý cả cuộc đời còn lại của huynh đệ ta đều đặt hết lên người hắn. hắn thất bại. chúng ta cũng sẽ phải nhà tan cửa nát theo hắn. nhưng nếu không ủng hộ hắn thì huynh đệ chúng ta nên tìm đường rút sớm.”

Lệ Phi Nguyên Lễ vừa vuốt ve cái cằm râu ria xồm xoàm của mình cười nói: “Huynh đệ. ta và ngươi về cách xưng hô với hắn đã khác nhau, huynh gọi hắn là đại tướng quân, nhưng ta lại gọi hắn là Thất Lang; dù hắn làm quan to đến chức nào đi chăng nữa. dù cho hắn có phải là cấp trên của ta hay không. ta đều xem hắn như là một người huynh đệ của mình, ngươi đã hiểu ý của ta rồi chứ?”

Lệ Phi Thủ Du lặng lẽ gật đầu.

“Ta hiểu rồi!”

Lệ Phi Nguyên Lễ vỗ vỗi vai của đệ đệ mình cười nói: “Huynh đệ, ta biết ngươi không yên tâm Thiên Nương cùng hai cháu gái, kỳ thực ngươi cũng không cần phải lo lắng nhiều thế, chúng ta đều lưu người nhà ở lại Toái Hiệp hoặc Hà Trung, rồi xông pha chiến đấu cùng hắn. giả sử hắn thành công, chúng ta cũng sẽ được hưởng vinh hoa phú quý cùng hắn; nhưng giả sử hắn có thất bại đi chăng nữa. chúng ta sẽ lập tức trốn về Lĩnh Tây, dẫn theo người nhà của mình về Hà Trung.

Ta nghe người Túc Đặc nói phía tây còn có rất nhiều quốc gia khác, cùng lắm chúng ta trốn đến nơi ấy, trình đình cũng chẳng làm gì được chúng ta. ngươi nói có đúng không, chân mọc trên người mình, muốn đi đâu thì ai ngăn nổi.”

Lệ Phi Thủ Du một hơi nốc cạn rượu trong ly lắc đầu nguầy nguậy nói: “Suy nghĩ của ta và huynh khác nhau, nếu ta quyết định sẽ ủng hộ hắn. ta nhất định sẽ trung thành tuyệt đối với hắn. có muốn trốn thì trốn cùng, muốn chết cũng sẽ chết cùng với hắn.

Đến lúc ấy, Thiên Nương và hai cháu gái thì đành phải nhờ huynh!”

“Ngươi đừng có nói lời xúi quẩy thế chứ!”

Lệ Phi Nguyên Lễ cười cười, xong lại rót đầy ly cho hắn nói: “Người khác ta còn không hiền, chứ Thất Lang thì ta hiểu hơn ai hết.

Tên tiểu tử này gan to lòng dạ sâu thăm, là kẻ làm việc lớn.

Ta biết hắn nhất định sẽ để lại cho mình một con đường lui, có An Tây làm hậu thuẫn, tiến tắc bao quát . lùi chắc độc bá một phương.

Huynh đệ. ngươi cứ nghe lời ta. chúng ta ủng hộ hắn. lão từ đến thế gian này nếu không gầy dựng một sự nghiệp vẻ vẻ vang vang thì cũng thật nồng đời mẹ bà nó.

Là sống là chết, chúng ta cứ nghe theo ý của ông trời vậy!”

Lệ Phi Nguyên Lễ nhìn huynh đệ của mình vẫn còn đang cầm ly rượu trầm ngâm không nói chi. hắn bèn nâng cao chén cười nói: “Được rồi!

Đầu năm mới thế này chúng ta không bàn việc này nữa. nào!

Chúng ta nốc cạn chén này.”

“Được, chúng ta không bàn việc này nữa. uống rượu!”

Hai người cùng chạm ly nốc sạch.

Trong đêm.

Thiên Nương vừa dỗ cho hai cô con gái đi ngủ xong quay về phòng mình, âu yếm bên chồng được một lúc lại thấy hắn tâm sự đầy mình, nàng bèn cười hỏi: “Sao thế phu quân, mồng một năm mới thế này mà huynh lại có tâm sự gì ư?

Hay không lẽ lời đại ca nói đều là sự thật?”

“Lời của hắn thế mà nàng cũng tin ư?”

Lệ Phi Thủ Du ngồi trên vị trí của mình chung hứng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thiên Nương thấy thế bèn đi đến bên hắn. nàng vừa vuốt ve đầu phu quân vừa cười nói: “Muội chỉ là một đấng phụ nhân, muội đương nhiên phải quan tâm việc huynh có lăng nhăng bậy bạ gì bên ngoài chứ. có điều lời của đại ca huynh muội chưa tin. bản thân huynh ấy đã nạp tới tận năm tiểu thiếp ở bên ngoài thì còn gì để nói.”

Lệ Phi Thủ Du ôm lấy eo thê tử mình cười nói: “Thế nàng nói thử xem. yến tiệc chiều nay thế nào rồi?”

“Rất được!

Muội nói chứ Độc Cô Minh Nguyệt thật sự là một người phụ nữ rất được.”

Thiên Nương thở dài nói: ‘Thật không hổ danh là đại gia khuê các. không những có một tuyệt thế dung nhan, mà mọi việc nàng ấy đều ứng phó khôn khéo, buổi yến tiệc đã được tổ chức rất ư là thành công.

Muội ấn tượng nhất là nàng ấy chưa để một ai phải cảm thấy trơ trội suốt cả buổi tiệc, ngay cả gia quyến của binh sĩ nàng ấy đều nhất nhất quan tâm đến.có thê tử của hai người binh sĩ trận vong đều cảm động khóc thất thanh.

Đại tướng quân cưới được một cô vợ như thế này quả thật là phúc ba đời của tướng quân.”

Lệ Phi Thủ Du cũng gật gật đầu nói: “Độc Cô gia là đại tộc Quan Lũng. cưới được trường nữ Độc Cô gia cũng như là đã nối được quan hệ với các thế gia Quan Lũng.

Trước đây ta còn nghe nói hắn đã có Vũ Y, nhưng sao lại phải cưới Minh Nguyệt.

Nhưng giờ xem ra. hắn đúng là người làm đại sự.”

“Đúng!

Có điều phu quân của muội mới là người tốt nhất, huynh chẳng trăng hoa chút nào, lấy huynh mới thật sự là phúc đức của thiếp.”

Thiên Nương cúi đầu hôn lên má phu quân mình một cái rõ vang. nàng bỗng nhớ ra một việc, bèn cười nói: “Muội kể cho huynh nghe việc này. chiều hôm nay Thi Tam Nương và thê tử của Trần Phụng Trung đã cãi nhau một trận gay gắt.”

Lệ Phi Thủ Du ngỡ ngàng: “Vì sao?”

“Chính là vì chế độ phế nô của đại tướng quân chứ còn gì nữa!

Chiều nay lúc mọi người đang cùng thảo luận về việc này, có người ủng hộ, có người cằn nhằn, vốn dĩ đây là một việc rất ư là bình thường, nhưng thê tử của Trần Phụng Trung kia lại mở miệng chửi rủa mắng nhiếc, ả công kích lệnh phế nô bằng lời lẽ cực cay độc. và ả còn nói lão gia nhà ả phải đến Trường An để tố cáo Lý Khánh An nữa!”

Lệ Phi Thủ Du chao mày nói: “Sao ả nữ nhân này lại ngốc ngếch đến thế?”

“Muội cũng nghĩ thế, ở đời ai lại dám công khai nói đi tố cáo cấp trên mình cơ chứ.

Sau đó muội mới nghe Đoàn nương tử nói. nhà Trần Phụng Trung vốn nuôi đến cả ngàn người nô lệ5 lệnh phế nô vừa ban bố, nô lệ nhà ả đã bỏ đi hơn một nửa đi tòng quân để nhận đất. còn lại một trăm mấy người nữ nô thì suốt ngày cứ kê ca đòi lại khế ước bản thân, khiến cả nhà cả chó gà không yên.

Hơn nữa. nghe nói trước lúc tháng ba nhà ả buộc phải thả hết những người nô lệ này, cho nên thê tử của Trần Phụng Trung mới thừa lúc yến tiệc gây sự. không ngời lại chọc giận Thi Tam Nương, tẩu tẩu liền cãi nhau một trận quyết liệt cùng ả.

đã thế xém chút nữa tẩu còn định rút kiếm ra giết ả. may mà muội liều mình kéo tẩu lại, nếu không chắc Thi Tam Nương giết ả mất.”

Lệ Phi Thủ Du lắc đầu cười nói: “Đại tẩu ta là người đã từng chịu khổ, lại là người từng được đại tướng quân cưu mang. hơn nữa tính khí đanh đá dữ dằn của tẩu tẩu ngay cả đại ca ta còn phải sợ nữa là!

Thê tử Trần Phụng Trung dám náo sự trên yến tiệc, tẩu tức nhiên không thể dung tha. có điều ta muốn biết, phu nhân đã xử lý việc này thế nào?”

“Phu nhân không trực tiếp nhằm vào ả ta. mà phu nhân nói với mọi người, An Tây phế nô chẳng phải do một mình đại tướng quân quyết định, mà là đã trưng cầu ý kiến của tất cả các quân quan từ hiệu úy trở lên. tuyệt đại đa số người đều đồng ý, nên mới quyết định phế nô.

Phu nhân còn nói kết quả của việc phế nô thế nào mọi người đều có mắt nhìn thấy, những người nô lệ có thể tự trở thành canh nông đều có đất đai thuộc về mình, mọi người đều nguyện ý đi tòng quân đánh trận, hơn nữa ngoài những người cực cá biệt, cuộc sống của mọi người về cơ bản mà nói đều không bị ảnh hưởng gì.

Nếu ngày thường đối đãi tốt với mọi người, bọn gia nhận cũng không dễ dàng bỏ đi, chỉ có nhưng người ngày thường sai khiến gia nhân như trâu như ngựa, khi lệnh phế nô vừa xuống ắt sẽ không còn được sống sung sướng như trước thôi.”

Nói đến đây, Thiên Nương cười cười tiếp tục: “Phu nhân nói xong liền được một người vỗ tay nhiệt liệt ủng hộ.

Thê tử của Trần Phung Trung cuối cùng đành phải lủi thủi bỏ về.”

Lệ Phi Thủ Du không nói một lời.

Lúc các sĩ quan cấp cao An Tây bàn luận về chế độ phế nô, hắn cũng có tham dự. nên nói chế độ phế nô rất phù hợp với tình hình thực tế của An Tây lúc này.

An Tây vốn dĩ đất rộng người thưa, chí ít có đến một phần ba người đã thoát khỏi hộ tịch của quan phủ, tồn tại dưới dạng tư nô.

Phế trừ nô lệ tất sẽ có thể giải phóng số người này ra để họ tự cày ruông nuôi sống bản thân.

Và quan trọng hơn nữa. sau khi phế trừ nô lệ sẽ dẫn đến một số lượng lớn nô lệ bỏ trốn từ Trung Nguyên đến đây.

Như thế sẽ có thể bổ sung rất nhiều dân khẩu cho An Tây, cùng cố chủ quyền của quân Đường tại Lĩnh Tây, khiến An Tây quân có được nguồn binh sĩ ổn định.

Điểm này tất cả mọi người đều tán đồng, điều duy nhất lo lắng là sợ quyền quý triều đình nhèm pha. nhưng sau khi cân nhắc thì mọi người vẫn đồng ý phế nô.

Đường nhiên, lệnh phế nô cũng sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến lợi ích của một số kẻ, điển hình là tên Trần Phụng Trung này.

Nhà hắn ở gần Quy Tư chiếm những ba mươi công đất thượng điền, súc nô hàng ngàn người, là đệ nhất đại chủ nô An Tây, gia tài vạn quan, nhưng hắn là người đắc lợi vào thời của Phu Mông Linh Sát. giờ làm sao lại có thể phục dưới trướng của Lý Khánh An.

Lệnh phế nô này kỳ thực chỉ là một cách để phân chia lại lợi ích biến tướng.

Chính vì nhìn thấy điểm này mà hầu hết tướng lĩnh chủ lực của An Tây quân đều đồng ý phế nô.

Lệ Phi Thủ Du vốn dĩ còn một chút lo âu và do dự về hùng tâm thu phục của Lý Khánh An, nhưng sau khi nói chuyện cùng thê tử về chế độ phế nô xong. lại bất tri bất giác hóa giải được khúc mắc trong lòng.

Từ lệnh phế nô có thể nhìn rõ được Lý Khánh An là một người cực kỳ năng động, hắn suy nghĩ về mọi vấn đề đều rất thực tế.

Ai cũng biết chế độ súc nô và thu gom ruộng đất đã dẫn đến hậu quả cựu kỳ nghiêm trọng cho Đại Đường, nhưng thói quen súc nô này cũng đã cuốn đến An Tây.

ở An Tây, những tên buôn người rất ư ngông cuồng, ngay cả các tiếu trấn xa xôi nhất cũng có thị trường buôn bán nô lệ.

Một mặt do lương thực không đủ. nguồn binh sĩ không đủ. mặt khác lại có một lượng lớn người bị chiếm hữu tư. súc nô hình như đã trở thành cục bướu độc của An Tây.

Nhưng từ lúc An Tây quy về Đại Đường đến đây đã hàng trăm năm nay, thử hỏi có ai dám để ra việc phế trừ chế độ nô lệ?

Cái Gia Vận dám không?

Phu Mông Linh Sát dám không?

Cao Tiên Chi lại dám không?

Bất kỳ ai cũng phải lo sợ đắc tội quyền quý của triều đình.ai cả gan dám đề xuất. nhưng Lý Khánh An lại dám. hắn có quyết tâm này, dám cách trừ các thói hư cù, đánh tan ngông xiềng của lợi ích bất công, trùng tu lại phân bố lợi ích.

ắt sẽ được sự ủng hộ của các binh sĩ An Tây quân, tất nhiên được sự ủng hộ của nông dân và nô lệ An Tây.

Một con người biết nhìn xa và mưu lược thế này, hiện nay lại còn là tông thất Đại Đường, tranh đoạt danh chính ngôn thuận.

Vây Lệ Phi Thủ Du hắn còn gì để lo sợ nữa?

Giờ khắc này, khúc mắc trong lòng Lệ Phi Thủ Dư đã được hóa giải, mối lo mấy tháng nay của hắn bỗng chốc tan biến.

Hắn chưa lúc nào lại cảm thấy lòng nhẹ nhõm như lúc này, hắn cười ha hả đứng dậy bế thê tử mình lên. hôn một cái rõ to vào mặt nàng cười nói: “Chúng ta giờ đi sinh thêm một cô con gái nữa thôi!”

Thiên Nương e thẹn cười, xong nàng vẫn đưa tay ôm chằm lấy cổ phu quân cười nói: “Vì sao lại phải sinh nữ nhi, thiếp lần này quyết phải sinh một thằng cu cho phu quân!”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 328: Đội thương buôn thần bí

Năm mới ở Mạc Bắc, lại là một trận cuồng phong bão tuyết quét qua thảo nguyên, bắt đầu từ hôm ba mươi đêm giao thừa, trận cuồng phong bão tuyết hoành hành đúng ba ngày ba đêm mới ngưng, sắc trời sáng hẳn. khi tia nắng đầu tiên của năm Thiên Bảo thứ mười hai xuất hiện trên thảo nguyên, Mạc Bắc đã trở thành một thế giới chỉ một màu tuyết trắng mênh mông.

ở phía bắc của Kim Sơn, trên cao nguyên tuyết trắng cách đại doanh quân Đường khoảng chừng trăm dặm xuất hiện một đội thương buôn, đội thương buôn gồm hơn năm trăm con lạc đà, chở đầy các loại hàng hóa mà trên thảo nguyên cần với nhu cầu rất lớn. chậm rãi nhắm hướng đông mà đi.

Hồi Hột là dân du mục. vật phẩm hơi bị khan hiếm, các loại vật phẩm hằng ngày trên căn bản đều nhờ vào thương buôn chuyển vận đến.

Đường vận chuyển chủ yếu có ba nhánh, một là đường phía tây, do các thương buôn Túc Đặc (Sogia), An Tây vân vân. vượt qua Kim Sơn.

đem một lượng lớn vật phẩm vận chuyển đến thảo nguyên. thứ đến là trung tuyến; cũng chính là Hà Đông và Sóc Phương, đường này chủ yếu là mậu dịch của phía quan lại là chính, ở thành thị biên thùy thiết lập chợ buôn ngựa, thương buôn song phương tiến hành giao dịch hàng hóa. còn có lụa là mà vương triều Đường ban thương cho Hồi Hột. cũng là từ nơi này xuất cảnh; đi thêm nữa chính là khu mậu dịch của phía đông. gồm khu Phạm Dương.

U Châu năm đó An Lộc Sơn cũng là một thương buôn xuất thân từ khu mậu dịch ở phía biên thùy này.

Sau loạn An Sứ, Thổ Phồn chiếm lĩnh An Tây, con đường tơ lụa dời qua phía bắc trong địa phận của Hồi Hột. tuyến mậu dịch phía tây bắc đầu hưng thịnh hẳn. một lượng lớn thương buôn Túc Đặc ra vào thảo nguyên. dần dần. bọn họ nắm giữ được mạch máu kinh tế của người Hồi Hột. ủng hộ cho thương buôn quý tộc mới nổi lên của Hồi Hột. người Túc Đặc trong cục diện chính trị của Hồi Hột bắt đầu chiếm một tầm quan trọng rất lớn, trong quá trình tranh đấu của các thế lực trong lịch sử Hồi Hột đều có bóng dáng của bọn họ.

Mà lúc này, người Túc Đặc tiến vào thảo nguyên chỉ là vì muốn giành nhiều lợi nhuận hơn. nhân số không nhiều lắm. thời gian cũng phần lớn tập trung vào hai mùa hạ và thu, thương buôn xuất hiện vào mùa đông như thế này thì cực kỳ hiếm thấy.

Đội thương buôn Túc Đặc này gồm hỗn tạp người Túc Đặc và người Đột Quyết, tổng cộng hơn một trăm người, thủ lĩnh là một người đàn ông trung niên, tên là Ba La.

đến từ Samarkand. nhưng nói chính xác hơn là. thương buôn Ba La này không phải là người Túc Đặc, mà là người Ba Tư.

Vượt qua Kim Sơn. bọn họ cũng đều không có thấy bất kỳ dân du mục nào cả. mấy nơi mà trước đây dân du mục thường tụ tập cũng đều đã trở thành nơi hoang vắng, dân du mục phần thì bị chết đi. phần thì trốn đi.

đã không còn thấy bóng dáng nào, làm cho Ba La vô cùng bùi ngùi luyến tiếc, khó trách Khả hãn của Hồi Hột sao lại hận Lý Khánh An đến thấu xương, thủ đoạn của quân Đường quả nhiên là cực kỳ độc ác.

Hồi Hột muốn khôi phục nguyên khí. thật sự là rất khó.

Qua Kim Sơn.

đội thương buôn trở nên khẩn trương hẳn. bọn họ e sợ gặp phải quân Đường, nhưng khi bọn họ càng lo lắng, thì sự việc lại càng dễ trở thành sự thật.

Buổi sáng. bọn họ vừa mới vượt qua một con sông đóng băng. bỗng nhiên, thấy một đội kỵ binh từ phía nam lao tới.

Các thương buôn người nào người nấy sợ xanh cả mặt. rất nhiều người xoay người muốn trốn chạy, Ba La vội vàng hô to: “Không cần trốn, trốn không thoát đâu. mọi người hãy nghe mệnh lệnh của ta.”

Các thương buôn hốt hoảng chờ đợi điều xấu sắp đến. lúc này đội kỵ binh chạy tới, quả nhiên là một đội xích hầu của quân Đường, bọn họ phụ trách tuần tra khu vực này, vừa lúc phát hiện đội thương buôn.

Đội chính xích hầu xông lên trước hô lớn: “Mọi người giơ tay lên. người nào manh động sẽ bắn ngay lập tức!”

Ba La dẫn đầu giơ tay lên. các thương buôn khác cũng đồng loạt giơ tay lên theo, đội chính vung tay lên ra lệnh nói: “Hãy tra xét cho ta!”

Mấy chục viên binh sĩ xông lên trước, trước tiên là dùng trường mâu chọc loạn vào hàng hóa. sau đó mới mở bao ra kiểm tra. không có phát hiện vật phẩm bị cấm. một gã binh sĩ kề tai viên đội chính nói nhỏ vài câu.

Lúc này, Ba La đi lên trước, đem ra một túi đầy tiền bạc.

đưa cho đội chính cười trừ rồi nói: “Đây là chút tiền rượu cho các quân gia. xin quân gia thông cảm cho!”

Đội chính so so số tiền bạc, hài lòng mà gật đầu nói: “Ta có thể không làm khó dễ các ngươi, nhưng Thôi tướng quân của chúng tôi từng có nghiêm lệnh, bất kỳ thương buôn nào cũng không được giao dịch với người Hồi Hột. người nào trái lệnh đều phải bị ngài tra hỏi, ta không dám làm trái quân lệnh, các ngươi theo ta đi một chuyến vậy!”

Ba La ngẩn ngơ. cho tiền rồi mà còn phải đi sao?

Đội chính hình như biết được tâm tư của hắn.

đã cười nói: “Thương buôn trái lệnh có hai loại, một loại là biết rõ mà còn cố phạm, loại này phải bị nghiêm trị, một loại khác là không biết sự tình thế nào, có thể sẽ được xét tha cho, ta có thể nói thay các ngươi, nói các người thuộc loại thứ hai. như vậy sẽ không làm khó dễ các ngươi đâu.”

Ba La bất đắc dĩ.

đành phải đáp ứng nói: “Thôi được!

Chúng tôi đi theo các ngài vậy.”

Hắn quay đầu lại hô: “Mọi người hãy đi về phía nam!”

Các thương buôn thay đổi phương hướng, đi theo đội xích hầu quân Đường, nhắm hướng nam mà đi.

Đại đội liên quân Đường - Hồ đại bộ phận đã rút về chốn cũ ở phía tây Kim Sơn. nhưng vẫn để lại một vạn quân đóng giữ phía đông Kim Sơn.

Trong một vạn quân đó có ba nghìn quân Đường và bảy ngàn quân thuộc ba bộ tộc của Hồ, chịu sự thống soái trực tiếp của Thôi Kiền Hữu.

Thôi Kiền Hữu không có quay về Bắc Đình, hắn vẫn đang ở trên thảo nguyên, chờ đợi mùa xuân đến.

Thôi Kiền Hữu biết rõ hơn ai hết. cho dù ở trong một năm qua. hắn ở phía tây của Mạc Bắc hoành hành ngang dọc, nhưng thực lực của quân Hồi Hột cũng không có chịu ảnh hưởng gì nhiều, bọn họ thậm chí chưa từng va đụng độ qua với quân chủ lực của Hồi Hột. xuân về hoa nở, sắp đến sẽ là sự phản kích của người Hồi Hột.

buổi sáng hôm nay. cũng giống như thường lệ.

Thôi Kiền Hữu cười ngựa ở chung quanh quân doanh thị sát. một ngàn kỵ binh đi theo hắn. vó ngựa đạp lên mảng tuyết đọng phát ra những tiếng xào xạc, tuyết đọng dày tới ngang đầu gối của con chiến mã.

đi đường vô cùng gian nan. các tướng sĩ trân trọng chiến mã. dùng chăn lông quấn chặt chán và bụng của chiến mã. chậm rãi đi trên mặt tuyết đọng.

Lúc này, một sã binh sĩ chỉ vào xa xa hô to: “Tướng quân, ngài xem!”

Thôi Kiền Hữu đưa tay ngang trán nhìn về hướng xa xa. tuyết trắng dưới sự phản chiếu của ánh mặt trời vô cùng chói mắt. nhưng hắn vẫn nhìn thấy, xa xa xuất hiện một đội hình những chấm đen nhỏ.

“Hãy đi lên xem!”

Đội kỵ binh quay ngoắc về hướng bắc. rất nhanh liền dần dần đến gần đội hình những chấm đen nhỏ, thì ra là một đội thương buôn gồm mấy trăm con lạc đà. chờ đầy các loại hàng hóa.

ước chừng hơn một trăm người Đột Quyết và người Túc Đặc, bọn họ chính là đội thương buôn bị đội xích hầu quân Đường phát hiện được, đang áp giải đến đại doanh.

Đội chính xích hầu thấy chủ tướng đã đến. vội vàng nhảy xuống ngựa. cất bước tiến lên trước bẩm báo: “Khởi bẩm Thôi tướng quân, chúng tôi ở phía bắc Kim Sơn phát hiện đội thương buôn này, đặc biệt áp giải về doanh, chúng tôi đã tra xét qua rồi. không có vật phẩm bị cấm. bọn họ cũng không biết tướng quân có lệnh cấm thương buôn, thuộc loại vi phạm lần đầu.”

Từ khi Đường - Hồ liên quân tiến công Hồi Hột tới nay, các đội thương buôn cũng rất ít xuất hiện trên thảo nguyên, hơn nữa mùa đông xuất hiện rất hiếm thấy xuất hiểu thương buôn, đây còn là đội thứ nhất nữa.

Thôi Kiền Hữu không khỏi có chút kỳ quái, liền chỉ roi về phía bọn họ hỏi: “Ai là người dẫn đầu, đi ra trả lời!”

chỉ thấy từ trong đội thương buôn đi ra một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, chính là thủ lĩnh đội thương buôn Ba La. hắn tiến lên đưa tay đặt trên ngực, thi lễ với Thôi Kiền Hữu, dùng một giọng tiếng Hán rất lưu loát nói: “Ngài tướng quân tôn quý, tiểu nhân là Ba La. thủ lĩnh của đội thương buôn.”

Thôi Kiền Hữu quan sát hắn một lúc, là một gã người Hồ - Túc Đặc, hắn liền hỏi: “Các ngươi từ đâu tới đây, lại muốn đi đâu?

Vận chuyển thứ hàng hóa gì?”

“hồi bẩm tướng quân, chúng tôi từ Samarkand đến.

đến hành cung của người Hồi Hột.

đây là đơn nộp thuế của chúng tôi tại Đát La Tư(Taraz). mời tướng quân xem qua.”

Ba La lấy ra một tờ đơn.

đưa cho Thôi Kiền Hữu.

Thôi Kiền Hữu mở ra nhìn xem một hồi. trị giá trị năm vạn Dinar*, nộp thuế hai nghìn năm trăm Dinar, hắn đem tờ đơn thuế trả lại cho đối phương. lạnh lùng nói: “Câu hỏi của ta. ngươi còn chưa trả lời xong.”

Thương nhân Túc Đặc nhìn thoáng qua đội lạc đà. nói: “Chúng ta hàng năm buôn bán với người Hồi Hột. biết bọn họ cần cái gì. hàng hóa của chúng tôi chủ yếu là muối, đường và trà. còn có một vật bằng bạc. rất được quý tộc Hồi Hột ưa thích, chúng tôi chủ yếu là đi đổi da thú của người Hồi Hột. buôn bán qua lại mà kiếm chút lời.”

“Không có gang thép sao?”

Thôi Kiền Hữu tiếp tục hỏi.

“Hồi bẩm Đại tướng quân, gang thép cũng có thể được lời nhiều, vốn là chúng tôi cũng có gang thép, nhưng ở Đát La Tư(Taraz) nghe nói quân Đường và Hồi Hột khai chiến, chúng tôi liền đem gang thép bán ngay tại thành Đát La Tư.

đổi thành muối và đường. hiện tại chúng tôi không dám bán gang thép cho Hồi Hột. chúng tôi cũng không biết tướng quân có lệnh cấm thương buôn, quan thuế bên Đát La Tư cũng không có nói gì.”

Thôi Kiền Hữu gật gật đầu. nếu bọn họ là từ Toái Hiệp đến thì sẽ biết được lệnh cấm thương buôn, từ thành Đát La Tư đến quả thật có thể không biết, câu trả lời làm hắn vừa lòng, nhưng mà các thương buôn này tới đúng lúc quá. vừa trải qua mấy trận bão tuyết, vật phẩm quân nhu của quân đội tiếp viện khó khăn. muối, đường và trà vừa lúc là vật phẩm mà quân đội bọn hắn cần gấp. sắc mặt hắn trở nên dịu xuống một chút, cười nói: “Hành cung của Hồi Hột đã bị ta đốt rồi, da thú trong thành cũng đã dọn tới quân doanh của chúng tôi. các ngươi không cần đi sang hướng đông nữa. sang phía đông mấy ngàn dặm cũng đều là chốn không người cả. hãy làm giao dịch với quân Đường chúng tôi vậy!

Ta sẽ khôngbạc đãi các ngươi đâu.”

Các thương nhân liếc mắt nhìn nhau, thương nhân Túc Đặc lập tức khom người nói: “Chúng tôi đồng ý!”

Thôi Kiền Hữu cười to nói: “Tốt!

Theo chúng tôi về quân doanh, ta sẽ nước ấm và lều trại chiêu đãi các ngươi.”

Các thương nhân thúc dục lạc đà.

đi theo quân Đường về hướng quân doanh.

Vào quân doanh, bọn binh sĩ đều xông cả lên. giúp dỡ hàng xuống, hàng hóa quả nhiên đều là loại muối, đường và trà tốt nhất, đều được dùng túi vải mà đựng, bên ngoài bọc cỏ khô.

Mấy chục chiếc rương to đựng đầy vật dụng bằng bạc, quân Đường không cần vật dụng bằng bạc, mà là đem muối, đường và trà khiêng vào lều trại, lại có người dẫn bọn họ đi chọn da thú. mấy viên quan quân nhu bắt đầu kiểm kê hàng hóa. cỏ kẻ mặc cả với các thương buôn.

Thương nhân Ba La thì được dẫn vào lều lớn.

Thôi Kiền Hữu có chuyện muốn hỏi hắn.

Ba La đi theo binh lính vào lều lớn. tâm trạng hắn thấp thỏm không yên. hắn nghe đội chính xích hầu nói về những chuyện xảy ra trong mấy tháng gần đây, bèn biết được tên Thôi Kiền Hữu này là một kẻ giết người không chớp mắt. các dân du mục trong phạm vi hai ngàn dặm đó cơ hồ đều bị hắn đuổi tận giết tuyệt, nếu hắn mà nói không vừa lòng, hắn sẽ bỏ qua cho mình sao?

Trong đại trướng hơi nóng hôi hổi, chính giữa có một chậu lửa than đang cháy, giá sắt trên chậu than đang nướng một con dê, mùi thịt thơm ngào ngạt, mùi nướng thịt bay vào mũi. hai viên thân binh đang bận rộn với việc nướng dê, một thiếu nữ Hồi Hột xinh đẹp đang bưng một bình rượu bằng vàng, đem rượu sữa ngựa rót đầy các bát bạc trên bàn.

“Mời ngồi!”

Thôi Kiền Hữu vẫy tay, mời Ba La ngồi xuống, cười nói: “Ta đang ăn cơm trưa, cùng nhau dùng một chút vậy!”

thân binh cắt một chiếc đùi dê đã nướng xong đặt trong chiếc mâm đặt trước mặt hắn.

đồng thời cho một chút muối vào trong chiếc đĩa nhỏ, thiếu nữ Hồi Hột lại rót một chén rượu cho hắn.

Ba La liên tiếp cảm ơn nói: “Đa tạ tướng quân!”

Thôi Kiền Hữu mỉm cười, hắn dùng chiếc dao nhỏ sắc bén cắt nhỏ thịt dê ra. dùng dao xiên một miếng thịt dê đã được nướng đến chảy cả mỡ ra. chấm một chút tương sốt và muối, đưa vào trong miệng mà nhai, rồi hỏi: “Tiếng Hán của ngươi nói rất khá.

ở đâu học vậy?”

Ba La là tín đồ rất mực của đạo Islam. không dám uống rượu, chỉ ăn một chút thịt dê, cung kính mà đáp: “Lúc tiểu nhân hai mươi tuổi theo phụ thân đi Lạc Dương, sinh sống ở nơi đó đến ba năm.”

“Ba năm? chỉ ba năm mà có thể học được nói tiếng Hán một cách lưu loát đến thế sao?”

Thôi Kiền Hữu có chút không tin mà nhìn hắn.

thân binh đã đổi cho Ba La một chén trà nóng, trong lòng Ba La có chút khẩn trương. tay bưng bát trà mà phát run. hắn uống một ngụm trà. lấy lại một chút bình tĩnh rồi nói: “Tiểu nhân có chút năng khiếu về ngôn ngữ. không chỉ biết tiếng Hán. tiếng Đột Quyết và tiếng Ả rập tiểu nhân đều có thể nói được.”

“Vậy sao?

Nhìn không ra ngươi cũng là một nhân tài a!”

Thôi Kiền Hữu cười ha ha. làm Ba La càng sợ càng khẩn trương, hắn sợ tên Thôi tướng quân này một khi hung trí. bèn giữ hắn ở lại trong quân, cũng may Thôi Kiền Hữu đối với ngôn ngữ chỉ là thuận miệng hỏi một chút mà thôi, hắn tìm Ba La đến. không phải vì việc này.

Thôi Kiền Hữu trầm ngâm một chút rồi hỏi: “Ta tìm ngươi tới là muốn hỏi về tình hình của Hà Trung. thế cục của Hà Trung hiện tại thế nào rồi?”

Sự khẩn trương trong lòng Ba La rốt cục cũng nhẹ nhòm hẳn. hắn cười khổ một tiếng nói: “Nói như thế nào đây?

Nhìn từ bề ngoài mà xem. thế cục của Hà Trung rất bình lặng, nhưng sau lưng, nguy cơ của Hà Trung đã là gió nổi mây cuồng.”

Thôi Kiền Hữu ngẩn ra. chậm rãi buông thịt dê trong tay xuống, hỏi dồn theo: “Nói cụ thể một chút, nguy cơ gì?

Tới mức độ nào rồi?”

“Nguy cơ chủ yếu gồm hai loại, một loại là sự mâu thuẫn giữa quốc gia với quốc gia. nhất là sự tranh đoạt quyền lãnh đạo của người Túc Đặc (*Sogia) giữa hai nước Khang quốc và Thạch quốc, đã tới mức gay cấn nhất, còn một loại khác là mâu thuẫn giữa giáo đồ hoả giáo và giáo đồ đạo Islam cũng vô cùng sôi sục.

Trước đây Đại Thực hủy diệt chùa miếu của hoả giáo, xây dựng thánh đường hồi giáo.

Hiện tại quân Đường đến hỗ trợ hoả giáo, giáo đồ của hoả giáo bèn yêu cầu phá hủy thánh đường hồi giáo, trùng kiến chùa miếu của hoả giáo, mà giáo đồ đạo Islam lại không chấp nhận, giáo đồ hai phái không ngừng phát sinh xung đột.

Tháng chín năm trước ở Buxoro (*Bukhara.

Bố Cáp Lạp) của An quốc đã xảy ra cuộc xung đột đổ máu với quy mô lớn. song phương đã chết hơn hai trăm người.”

[(*) Buxoro (Bukhara.

Bố Cáp Lạp): là tòa thành nằm ở phía tây nam Uzbekistan. và cũng là một trong năm tòa thành lớn nhất nước.

Buxoro (Bukhara) trong tiếng Phạn có nghĩa là trung tâm học thuật và tu viên.]

Đôi mày của Thôi Kiền Hữu nhãn lại một đống, những việc này hắn cho tới bây giờ vẫn chưa từng nghe nói qua. hắn lại hỏi: “Thế quân Đường thì sao?

Thái độ của quân Đường thì thế nào?”

Ba La thở dài nói: “Mấu chốt chính là quân Đường không có xử trí mâu thuẫn một cách công bằng, quân Đường thiên vị Thạch quốc.

Thiên vị hoả giáo, ngược lại làm mâu thuẫn càng thêm trở nên gay gắt.

Buxoro (Bukhara.

Bố Cạp Lạp) đã xuất hiện khẩu ngữ kêu gọi ‘Đuổi triều Đường đi. giết chết Lý Khánh An, Lệ Phi tướng quân chỉ để ý dùng sức mà trấn áp, không được lòng người a!”

Thôi Kiền Hữu bất giác lâm vào trầm tư suy nghĩ, hắn sở dĩ hỏi chuyện này, là hắn đã có chủ tâm muốn đi Hà Trung thay thế Lệ Phi Nguyên Lễ.

Thôi Kiền Hữu tuy rằng là đại tướng quân Đường, nhưng hắn văn võ song toàn, càng khát vọng có thể trở thành thủ lĩnh quân chính nắm giữ một phương.

Năm đó hắn đã từng chủ động xin ở lại Hà Trung trấn giữ, nhưng Lý Khánh An cuối cùng đã lựa chọn Lệ Phi Nguyên Lễ. cho dù Lý Khánh An để hắn tới Mạc Bắc đến đối phó Hồi Hột. cũng coi như là trọng dụng, nhưng Thôi Kiền Hữu thủy chung vẫn canh cánh trong lòng việc của năm xưa.

Hắn cho rằng loại người thô thiển như Lệ Phi Nguyên Lễ làm sao có thể cai quản Hà Trung mà tốt được, thảo phạt Hồi Hột thì còn có thể. chỉ có mình mới có thể ứng phó được với cục diện phức tạp và hỗn độn của Hà Trung, chẳng qua do Lệ Phi Nguyên Lễ là tâm phúc của Lý Khánh An mà thôi, ở điểm này Thôi Kiền Hữu không tán thành cách dụng người của Lý Khánh An.

Hiện tại nguy cơ của Hà Trung phủ phục khắp nơi. làm cho trong lòng Thôi Kiền Hữu nhịn không được mà nảy sinh ra một hả dạ cho mối họa mà họ gặp phải, nhưng trong lòng hắn cũng càng thêm gấp rút. làm thế nào mới có thể để cho Lý Khánh An biết được ý nguyện của mình nhỉ?

Thôi Kiền Hữu trầm tư không nói.

Ba La xem hiểu được, hắn có chút ngộ ra. liền thật cẩn thận mà ướm thử nói: “Thế tướng quân cho rằng. làm thế nào mới có thể giải quyết tình thế nguy hiểm của Hà Trung?”

Thôi Kiền Hữu từ sự trầm tư mà bừng tỉnh, liền khoát tay nói: “Ta chỉ tùy tiện hỏi thôi, đa tạ ngươi. giao dịch hoàn thành, các ngươi đã có thể rời khỏi quân doanh, đừng đi sang hướng đông nữa. biết không?”

“Tiểu nhân hiểu được, sẽ không đi sang hướng đông nữa đâu.”

Ba La thi lễ xong, liền đứng dậy cáo từ. giao dịch bên ngoài lều lớn đã chấm dứt. các thương nhân xuống xong trà nóng, đang ở bận rộn đem da thú cuốn gói lại cho kỹ, khiêng lên trên lạc đà.

Tùy tùng của Ba La thấy chủ nhân từ trong trướng đi ra. liền chạy lên nói: “chủ nhân, chúng tôi đều đã thu dọn xong cả rồi, khi nào thì có thể rời đi?”

“Thu dọn xong, lập tức đi liền!”

Các Thương nhân thu dọn xong đồ vật này nọ, liền rời khỏi quân doanh, bọn họ không dám đi sang hướng đông nữa. liền quay đầu đi sang hướng tây, đi thẳng cho đến khi cách xa quân doanh mấy chục dặm.

Ba La lúc này mới thở phào một hơi thật nhẹ nhõm.

Nếu từ Kim Sơn không qua được, vậy thì bọn họ chỉ có thể đi An Tây tiến vào Hà Tây, rồi từ Trương Dịch đi sang phía bắc đến Cư Diên Hải. từ nơi đó đến nha trướng của Hồi Hột.

Ba La theo phản xạ mà sờ vào vật được may dính vào áo da bên trong ngực, vật này vẫn còn đó, đó là lá thư do đích thân A Bạch Tư Khalifah của Đại Thực viết cho Khả hãn của Hồi Hột.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 329: : Khách đến đêm bão tuyết

Lý Khánh An đã nhận được bồ câu đưa thư từ Toái Hiệp tại Lương Châu.

Bái Chiêm Đình đặc sứ đã đến An Tây.

Dù cho lúc này Lý Khánh An còn đợi phản ứng của phía triều đình, nhưng nhận được tin này, hắn lập tức động thân trở về. về việc sứ giả đế quốc Bái Chiêm Đình đến với hắn là một việc rất trọng đại.

Hắn đã ngưng chiến một năm hơn với Đại Thực, dù hắn không biết chiến dịch Phi Châu tiến triển thế nào, nhưng hắn biết rõ một điều.

Đại Thực dù thế nào cũng không chấp nhận sự thật đã đánh mất Hà Trung.

Một khi chiến dịch tại Phi Châu kết thúc, bọn chúng sẽ lập tức quay đầu lại tấn công Hà Trung.

Từ một ý nghĩa nào đấy, trận chiến Đát La Tư còn chưa phải một điẻm kết thúc.

Ngược lại. nó chỉ mới là điểm khởi đầu.

Lý Khánh An biết rất rõ cục diện phức tạp mà nguy hiểm mình đang đối diện.

Nhìn bề ngoài bình lặng, nhưng trên thực tế lại trùng trùng hiểm nguy mai phục.

Tất cả các khả năng nguy hiểm đều có thể là sóng ngầm dữ dội dưới bề mặt bình lặng của thế cuộc, nghiêm trọng hơn nữa có thể dùng từ nội ưu ngoại hoạn để hình dung.

Sự nghi ngờ của triều đình.

Lý Long Cơ đã quyết tâm muốn giết hơn. dùng đủ các thủ đoạn trong và ngoài ánh sáng để đối phó hắn.

Đây đúng là nội ưu!

Ngoại hoạn chính là Đại Thực vẫn chưa chịu buông tay cho vùng Hà Trung.

Đại Thực không phải Thổ Phồn hay Hồi Hột.

đấy là một đế quốc phương tây có thể lực không hề thua Đại Đường, không chỉ một trận chiến Đát La Tư là có thể đánh bại được nó.

Có thể nói cuộc chiến với Đại Thực cần vài năm. thậm chí vài chục năm thời gian mới phân rõ thắng thua. nhưng chiến tranh cũng không phải thời thời khác khắc đều tiến hành.

Sau một trận chiến quy mô lớn xong. thường sẽ bình phục vài năm. và trong thời gian vài năm này, hắn có thể quay đầu lại giải quyết vấn đề nội ưu.

Ngoại hoạn ngoài kẻ cường địch Đại Thực ra. còn có Hồi Hột và Thổ Phồn.

Bọn chúng đã dòm ngó hòng nhúng tay vào An Tây đã lâu.

Thổ Phồn càng không phải nói.

Đại Đường khôi phục thống trị An Tây chưa bao lâu.

Thổ Phồn đã xuất binh xâm chiếm An Tây.

Dù cho sau này bốn trấn của An Tây đều được Võ Tắc Thiên thu hồi, nhưng dã tâm của Thổ Phồn với An Tây vẫn chưa dừng lại bao giờ.

Trận chiến Tiểu Bột Luật.

Bá Tiên trấn, và cho đến An Sứ chi loạn về sau, Thổ Phồn một lần nữa đánh chiếm An Tây.

Thổ Phồn chính là con rắn độc đang co mình nằm phục sẵn tại cao nguyên Thanh Tạng, đang không ngừng thè chiếc lưỡi đỏ chót của mình, lăm le Tây Vực Đại Đường với ánh mắt tham lam.

Còn Hồi Hột lại là con gói đang đói ẩn mình trong thảo nguyên sâu thẳm.

Bọn chúng vẫn lòng đầy dã tâm với Bắc Đình.

Lúc Đại Đường cường thịnh, bọn chúng biết điều cong đuôi lên. ngụy trang thành một con chó săn giữ nhà ngoan ngoãn. nhưng một khi Đại Đường suy thoái, dã tâm lang sói của chúng sẽ bị bại lộ không chút che giấu.

Sau loạn An Sứ. bọn chúng sẽ lập tức phái quân đến chiến Bắc Đình, và còn chiến tranh gay gắt vài năm cùng Thổ Phồn để tranh giành Bắc Đình An Tây.

Lần này Đồng La bộ dời về phía tây, người Hồi Hột đã không nén nổi mà lộ móng vuốt mình ra, xâm nhập phía tây Kim Sơn. khiến Lý Khánh An cảnh giác bội phần.

Một khi An Tây khai chiến cùng Đại Thực, con sói dữ cùng rắn độc liệu có hiền lành mỉm cười đứng nhìn chiến tranh như một thiên sứ không?

Không!

Tuyệt đối không!

Bọn chúng nhất định sẽ há chiếc mồm to ghê tởm cùng những chiếc ranh nanh nhọn sắc của mình nuốt chửng sau lưng và phần bụng của An Tây một cách không nghĩ suy.

Đây chính là thực tế hiện thực, trong ưu ngoài hoạn tàn khốc khiến Lý Khánh An không dám thả lỏng dù chỉ một giây.

Nếu lần này hắn không quả quyết xuất binh Hà Tây, Lý Long Cơ không biết còn đối phó hắn thế nào, không biết sẽ lại còn dấy lên con sóng to gió lớn nào.

Xuất binh Hà Tây chính là chìa khóa hóa giải của hắn. chí ít có thể thức tỉnh Lý Long Cơ, khiến người không dám hành động bừa bãi. chỉ có thể lẳng lặng ra tay.

Việc lẳng lặng ra tay này lại trúng ngay ý của Lý Khánh An.

Hắn đã có thể khống chế được Lý Tông cùng Phong Thường Thanh.

Bọn chúng sẽ không dấy lên được cơn sóng to nào.

Không gian xa xôi giữa An Tây và Trường An có thể giúp hắn dễ dàng bố trận.

Như thế hắn sẽ có thời gian để đi giải quyết vấn đề ngoại hoạn ngày càng áp sát.

Còn chiếm Bái Chiêm Đình chỉ là chìa khóa để giải quyết ẩn hoạn trước mắt.

Nếu kéo Bái Chiêm Đình vào trò chơi, thật lực của Đại Thực sẽ bị ai ảm đi một nửa.

Hắn liền có thể dùng toàn sức đối phó Đại Thực, có thể chia quân phòng ngự Thổ Phồn và Hồi Hột.

Vì thế, khi sứ giả Bái Chiêm Đình đến là việc cực trọng đại với Lý Khánh An.

Giữa trời tuyết bay đầy trời, Lý Khánh An đã rời khỏi Lương Châu dưới sự hộ tống của ba ngàn kỵ binh, phóng thẳng về Toái Hiệp.

Đồng thời hắn cũng giao quân đội cho thân tín Đoàn Tú Thực, để hắn tiếp tục ở lại Hà Tây diệt giặc.

chỉ trong vòng một ngày một đêm, Lý Khánh An đã về đến cảnh nội Cam Châu.

Vào thời điểm xế chiều, hắn đã đến Kỳ Liên thành, cả người ngựa đều mỏi mệt vô cùng, hắn đã hạ lệnh cho cắm trại nghỉ ngơi.

Kỳ Liên thành là một tòa thạch bảo nguy nha. tu kiến trong lưng một ngọn núi, lưng giáp dãy núi Kỳ Liên sơn, có tầm ngắm về đồng bằng phía trước rộng cả trăm dặm.

Một đầu khác của đồng bằng là Yên chỉ sơn.Trên đồng bằng rộng lớn, dòng Dược Thúy hà bắt nguồn từ Kỳ Liên sơn chảy ngang qua.

ở phí tây nam cách Kỳ Liên thành ba mươi dặm. chính là Đại Đấu Bạt cốc, nơi đây là khúc gẫy của Kỳ Liên sơn, có vài đường có thể đi thẳng vào cao nguyên Thanh Hải, là đường mòn mà người Khương vãng lai hành lang Hà Tây và cao nguyên Thanh Hải.

Lý Khánh An đương lo lắng Lũng Hữu quan từ đây vào hành lang Hà Tây, cắt ngang đường lui của quân An Tây Lương Châu.

Vì thế hắn đã bố trí tám người trọng binh phòng ngự tại đây.

Màn đêm buông xuống, trong lòng hắn cũng không mấy thanh thản.

Hắn chậm rãi bước đi trên bờ tường thành.

Từ xa xa mười mấy thân binh vẫn theo sát.

Yên chỉ sơn đen ngòm từ phía xa xa phán phất như con quái thú nằm xấp trên hành lang Hà Tây.

Lúc này, hắn bỗng thấy mũi mình đột nhiên lạnh ngắt. ngẩng đầu lên mới thấy hoa tuyết lại bắt đầu phấp phới trên không đang từ từ rơi nhẹ, lại một trận tuyết đêm đang đợi chờ giá lâm.

“Đại tướng quân, tuyết rơi rồi. chúng ta về thôi!”

Một thân binh nhỏ tiếng nhắc nhở đằng sau.

Hắn khẽ gật gật đầu.

Hắn vốn định sẽ suy nghĩ xem về đàm phán với Bái Chiêm Đình, nhưng tin tức từ phía Toái Hiệp đưa đến lại quá đơn giản ngắn gọn. khiến hắn khó mà có một phán đoán toàn diện, nên đành phải quay về mới suy xét được.

Hắn vừa quay người lại, bỗng dưng có tiếng vó ngựa từ đâu vọng đến trong gió.

Có người đến!

Lý Khánh An nhìn về hướng phát ra tiếng động, chỉ thấy trong đêm gió tuyết, một đội kỵ binh đang phóng đến hướng này.

Trong lòng hắn nghi hoặc, hắn bước nhanh đến tường thành.

Lúc này, một quan quân phóng nhanh đến báo cáo, có Lũng Hữu Tiết độ sứ Ca Thư Hàn đến thăm.

“Ca Thư Hàn?!”

Lý Khánh An bỡ ngỡ.

Hắn vốn tường người báo tin là lính An Tây, không không ngời người đến thăm lại là Ca Thư Hàn.

Mà lão đến tìm hắn làm gì?

Lão làm sao biết được hắn ở Kỳ Liên bảo? nhưng bỗng chốc hắn lại hiểu ra.

Ca Thư Hàn nhất định là biết được tin từ Đại Đấu quân nên đuổi theo sau lưng mà đến.

“Mời hắn đến phòng ta!”

Hắn vừa vào đến phòng. thân binh đã bẩm báo bên ngoài: “Đại soái Ca Thư Hàn đã đến!”

“Mời vào!”

Cửa được mở, một làn gió lạnh cuốn theo hoa tuyết ùa vào phòng.

Trong cơn gió lạnh, thân hình vạm vỡ của Ca Thư Hàn đã xuất hiện, tiếng cười sảng khoái của lão trở nên trầm hơn.

“Khánh An. ta đã đuổi theo ngươi lâu lắm rồi!”

Bọn họ đáng nhẽ sẽ gặp mặt tại Trường An, tại Lương Châu thành, hay tại Thiện Châu, chứ tuyệt không phải toàn tòa thành nhỏ dưới chân núi Kỳ Liên.

Điều này khiến buổi gặp mặt của họ trở nên kỳ quái.

Lý Khánh An cũng không mấy nhiệt tình chào hỏi.

Lúc này lễ nghĩa hàn thuyên hay nhiệt tình giả tạo cũng đều là dư thừa.

Ca Thư Hàn hiển nhiên không đơn thuần đến chỉ để hỏi han thăm hỏi hắn. càng không phải đến để kháng nghị vì hắn đã vô cớ chiếm Hà Tây.

Bọn họ sở dĩ gặp mặt tại đây, chắc chắn vì một sự tình trọng đại nào đấy phải bàn bạc. buổi nói chuyện hôm nay có lẽ sẽ làm làm thay đổi cục diện nào đấy của cả Đại Đường.

“Mời ngồi!”

Lý Khánh An kéo một chiếc ghế qua mời Ca Thư Hàn ngồi.

Hắn cũng chả nói gì thêm, chỉ lẳng lặng vứt vài thanh củi khô vào lò.

Rất nhanh, ánh lửa trong lò sáng bừng lên, Ca Thư Hàn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Khánh An vàng rực bởi ánh lửa. vẻ mặt hơi aầy guộc mang hơi hớm góc cạnh cứng cõi của nam tử Tây Vực.

Hai mắt hắn như có hai đóm lửa nhỏ nhảy múa, giấu sau đấy là sự thông minh sáng suốt của một tầm nhìn sâu xa.

Lý Khánh An cũng từ từ ngẩng đầu lên nhìn lão. mặt hắn bỗng nở nụ cười trìu mến thân thiết.

Ca Thư Hàn đột nhiên hiểu ra rằng.

Lý Khánh An đã biết mục đích đến đây của lão.

“Lúc ta xuất phát vừa hay nhận được tin tức từ kinh thành truyền đến. thánh thượng đã hạ chỉ đồng ý cho ngươi trừ khử giặc phi tại Hà Tây, nhưng yêu cầu lúc mùa xuân ngươi phải về An Tây.”

Lý Khánh An cười cười lắc đầu nói: “Không cần đợi đến mùa xuân, chỉ cần đến khi nhận được ý chỉ chính thức, ta sẽ rút quân quay về An Tây.”

“Ngươi nỡ rút quân thật ư?”

Trong mắt Ca Thư Hàn là nụ cười đầy ẩn ý và mỉa mai.

“Vì sao lại không?”

Khánh An cười nhạt nói.

“Ta là An Tây Tiết độ sứ, chứ có phải Hà Tây Tiết độ sứ, trú quân tại Hà Tây làm gì?”

“Vậy giờ ngươi trú quân tại Hà Tây thì làm gì?”

Ca Thư Hàn vẫn không chịu để yên.

“Không nói việc này nữa!”

Khánh An khoát tay cười nói: “Thánh thượng nếu đã hạ chỉ. ta sẽ làm theo ý chỉ.

Hãy nói thử xem về Ca Thư tướng quân, lúc nào ngươi sẽ đi Phượng Tường trừ khử giặc phi?”

Câu cuối cùng của hắn đã đánh trúng tim đen của Ca Thư Hàn.

Đây chính là mục đích hôm nay lão đến tìm Lý Khánh An.

Giặc phi Phượng Tường tất nhiên chỉ là một câu nói đùa. nhưng chính vì câu nói đùa này đã nói rõ Lý Khánh An đã nhìn thấu tình hình nguy cơ mà Ca Thư Hàn đang phải đối diện, và cũng nhìn thấu mục đích thực sự của cuộc viếng thăm hôm nay.

Lúc này, Ca Thư Hàn đang phải đối diện với nguy cơ không thua gì Khánh An. thậm chí còn nghiêm trọng hơn.

Lý Khánh An dẫu sao còn có đường xa cách trở, giao thông bất tiện, tin tức chậm trễ. nhưng Lũng Hữu lại khác.

Lũng Hữu giáp sát Quan Trung, có uy hiếp lớn nhất với Trường An.

Nếu Lý Long Cơ tạm thời bỏ qua cho An Tây, vậy thì bước tiếp theo của người rất có khả năng là động thủ với Lũng Hữu.

Trên thực tế, người đã động thủ!

Tây Lương vương Lý Thuyền hiện đương là Lũng Hữu Tiết độ phó sứ kiêm Thiện Châu Đô đốc, Chấn Vũ quân Binh mã sứ. không những nắm một nữa quân quyền, đồng thời còn kiêm cả Lũng Hữu Quần mục đô sứ và chỉ Độ doanh Điền sứ. nắm trong tay tất cả quyền lợi về tài phú cũng như binh mã.

Đối diện với một Lý Thuyền đanh đá lợi hại, Ca Thư Hàn vẫn chuẩn bị chưa đủ. càng nghiêm trọng hơn nửa là lão phải hao binh tổn tướng tại Thổ Phồn, khiến lão mất đi quyền phát ngôn, chỉ đành trơ mắt nhìn Lý Thuyền từng bước một đoạt quyền tranh chức, khiến lão đứng ngồi không yên.

Còn Lý Khánh An lại đột nhiên xuất binh Hà Tây, và bỗng chốc giải quyết nguy cơ của An Tây.

Điều này khiến lão đố kỵ, đồng thời, cũng khiến lão này sinh ý tưởng cầu cứu hắn. nên đã thâu đêm chạy đến tận Hà Tây.

Tuy diệt giặc Phượng Tường là không thể, nhưng trong lòng Ca Thư Hàn biết rõ, Lý Khánh An nhất định có cách giúp mình.

Lão trầm giọng hỏi: “Ngoài diệt trừ giặc phi tại Phượng Tường.

Khánh An còn có sách lược hay gì không?”

Khánh An rót cho lão một ly trà nóng, mỉm cười nói: “Ca Thư huynh hà tất phải căng thẳng thế?

Thánh thương không chịu tha ta, là vì ta là hậu duệ của Kiến Thành, khiến người bỗng chốc không cách nào dung nạp được ta.

Còn Ca Thư huynh là ái tướng của thánh thượng, chiến dịch Thổ Phồn lần này chưa thể toàn thắng, thánh thượng còn có thể phong Ca Thư huynh làm Tây Bình quân vương, ta khuyên Ca Thư huynh hay cứ chủ động từ bỏ Lũng Hữu. vào Kinh làm quan.

Dù không vào được Chính Sự đường, nhưng chí ít cũng xuất nhậm quân đứng đầu cửu tự ngũ giám.

Đại trượng phụ nếu đã không thể vệ quốc bình . nếu có thể trị quốc an dân. ta nghĩ cũng không uổng công đã sống trên đời này.”

Ca Thư Hàn cúi đầu không nói, mộ liêu Cao Thích của lão cũng khuyên như thế. nhưng trong lòng lão biết rõ.

Nếu lão giao binh quyền ra. với tính thẳng tay độc ác như Lý Long Cơ tuyệt không thể buông tha lão.

Năm xưa nguyên nhân Vương Trung Tự bị giết người khác không rõ, chứ Ca Thư Hàn hắn còn không rõ ư?

Chính vì để Ca Thư Hàn có thể ngồi vững tại Lũng Hữu. cuối cùng mới phải giết Vương Trung Tư.

Và cũng cùng nghĩa này, Lý Long Cơ để con trai mình có thể ngồi vững ở Lũng Hữu. cũng sẽ sẵn sàng giết Ca Thư Hàn này để tuyệt hậu hoạn.

Lũng Hữu ai cũng có thể đầu hàng, duy chỉ một mình Ca Thư Hàn hắn không thể giao quyền.

tinh thần Ca Thư Hàn phức tạp nhìn Lý Khánh An.

Lúc này, lão mới phát hiện sắc mặt của Lý Khánh An như cười mà không cười.

Lão bỗng nhiên hiếu ra. lập tức đứng dậy đi đến trước cửa quỳ xuống, ngẩng mặt nhìn trời trầm giọng nói: “Ca Thư Hàn ta thể với trời đất, hôm nay ta đến tìm Lý Khánh An là thành tâm cầu giúp, nếu trong lòng ta có ý đồ gì bất chính, trời đất bất dung. tuyệt từ từ tôn tôn Ca Thư Hàn ta.”

Lý Khánh An vội cười đi lên dìu lão đứng dậy, vỗ vỗ tay lão cười nói: “Ca Thư huynh không phải làm thế. ta tin tưởng vào huynh.”

Ca Thư Hàn cũng cười nói: “thề thốt chỉ để tỏ rõ lòng ta.”

Hai người họ lại ngồi xuống, lúc này, Lý Khánh An cầm ly trà lên từ từ nói: “Quan hệ giữa Ca Thư huynh và Bộc Cổ Hoài n thế nào?”

Ca Thư Hàn nghe nói đến Bộc Cổ Hoài n vì trái quân kỷ mà trốn đến Hồi Hột. lão bỗng nảy sinh ra liên tường.

Hình như đã nghĩ ra điều gì. nhưng lại vẫn còn mập mờ, liền hỏi: “Quan hệ giữa ta và Bộc cố Hoài Ản cực tốt. năm xưa ta từng muốn giữ hắn lại Lũng Hữu. nhưng hắn không nỡ bỏ quân Sóc Phương, liền theo đi An Tây, sau đó bọn ta vẫn có thư tín liên lạc.

Hắn muốn nhờ ta điều về Lũng Hữu.

Nhưng sau đó nữa nghe nói hắn đã gặp chuyện.”

“Ta cũng nghe nói quan hệ giữa hắn và Ca Thư huynh cực tốt, nhưng dưới quân pháp lại không thể dung tình.”

“Điều này ta hiểu, ta không có ý trách Khánh An.”

Ca Thư Hàn không hiểu vì sao Lý Khánh An lại nhắc đến Bộc Cổ Hoài n, lão cũng không nói nhiều, chỉ im lặng đợi chờ Khánh An tiếp tục.

Lý Khánh an cười cười lại tiếp tục: “Ta nghe nói Bộc Cổ Hoài n hiện đang sống khá tốt tại Hồi Hột, nghe nói con gái hắn đã lấy con trai Khả hãn Cát Lặc.

Còn bản thân hắn thì được phong làm Tà sát đại tướng, lại trở thành do trưởng Bộc cố bộ Hồi Hột. tiền đồ rất ư sáng lạng quang vinh, nhưng hắn lại cực hận ta, và cũng cực hận Đại Đường, đã nhiều lần khuyên Khả hãn Cát Lặc xuất binh đánh Đại Đường.

Tất nhiên, nếu Cát Lặc xuất binh chắc chắn sẽ nhằm vào Bắc Đình. nhưng nếu có cách nào để Hồi Hột đổi hướng xuống phía dưới một chút.

Đổi hướng tấn công từ phía tây thành phía nam, ta nghĩ thế nguy Ca Thư huynh sẽ được hóa giải dễ như trở bàn tay.”

Ca Thư Hàn nghe mà mắt tròn miệng há.

Lão đương nhiên hiểu ý của Lý Khánh An.

Nguy cơ trước mặt lớn nhất chính là có hai Tiết độ sứ, một là Ca Thư Hàn Lũng Hữu, một là An Tư Thuận Sóc Phương.

Ý của Lý Khánh An chính là để Lý Long Cơ giải quyết vấn đề Sóc Phương trước.

Nếu Hồi Hột xâm lược phía nam Sóc Phương, chính là một cơ hội để điều binh khiển tướng đoạt quân quyền của An Tư Thuận.

Nhưng làm thế nào để Hồi Hột sửa đổi phương án tấn công phía Sóc Phương phía nam.

Đây chính là lý do Lý Khánh An hỏi về mối quan hệ giữa Ca Thư Hàn và Bộc Cổ Hoài n.

để Bộc Cổ Hoài n ra tay ở giữa.

Lý Khánh An lại tiếp tục nói: “giải quyết xong An Tư Thuận, mục tiêu tiếp theo của thánh thượng nhất định sẽ là An Lộc Sơn.

Sau đó mới đến phiên Ca Thư huynh, nhưng ta nghĩ, đến lúc ấy. tình hình đã xuất hiện biến hóa. thánh thượng chắc đã điều Ca Thư huynh đi bình định An Lộc Sơn chi loạn.”

Trong lòng Ca Thư Hoàn rối như vò, oán thù lão với anh em An thị cực thâm.

Nên lão tất nhiên hi vọng An Tư Thuận gặp xúi quẩy trước tiên. nhưng để lão và Bộc Cổ Hoài n câu kết tấn công Đại Đường hình như lại trái với đạo nghĩa, nên vẫn khiến lão chần chừ bất an.

Lý Khánh An phảng phất biết rõ tâm tư lão, liền cười nói: “Ca Thư huynh yên tâm.

Hồi Hột không thể thành thể thống gì. có ta ở phía tây uy hiếp chúng, bọn chúng cũng không dám xâm nhập Đại Đường, chẳng qua là muốn tạo áp lực với triều đình, để vãn hồi cho lần mất mặt của lần phái sứ giả vào Kinh năm ngoái, để triều đình bồi thường tổn thức cho chúng thôi.

Chứ trong lòng ta tự biết rõ.”

Ca Thư Hoàn đương nhiên hiểu Lý Khánh An mới thật sự là người hưởng lợi cho kế sách này, nhưng Lý Long Cơ đối phó Sóc Phương, khử An Tư Thuận, bức bách An Lộc Sơn, đây quả thực lại phù hợp với lợi ích của Ca Thư Hàn.

Giá họa vào Sóc Phương, chính là cách giải quyết nguy cơ của Ca Thư Hoàn tốt nhất.

Lão thất thần ngẫm nghĩ một lúc, bỗng nhớ ra một việc, vội hỏi: “Nếu thánh thượng điều quân Lũng Hữu đi chi viện Sóc Phương, thừa cơ đoạt quân quyền của ta thì sao?”

Mắt Lý Khánh An nheo lại, cười nói: “Ca Thư huynh nghĩ thánh thượng có thể đồng thời giải quyết hai Tiết độ sứ ư?

Ngươi đương nhiên điều quân Lũng Hữu. có điều chỉ có thể là quân đội của Tây Lương quân Lý Thuyền.

Một khi Lý Thuyền đi.

Lũng Hữu chẳng phải sẽ là của Ca Thư huynh sao?”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 330: Nước chảy có ý

Lý Khánh An ở hạ tuần tháng một quay về Toái Hiệp, Toái Hiệp do gần Nhiệt Hải, nên khí hậu luôn ấm áp hơn so với địa phương khác.

Toái Hiệp lúc này đã bắt đầu có chút ấm áp, tuyết đọng tan rã. liễu rũ đâm chồi xanh, gió thổi tới trước mặt cũng không lạnh thấu xương nữa.

đã có một chút hơi thở của mùa xuân.

Sự quay về của Lý Khánh An khiến cho trong nhà hắn giống như ăn tết vậy, toàn phủ trên dưới vui mừng háo hức, ngay cả trước cửa phủ của hắn cũng treo lên một đôi đèn lồng lớn màu đỏ.

Trời vừa sáng, mấy người hầu trong phủ đã ở trước cửa đốt pháo trúc, khiến cho sự lạnh lẽo vắng vẻ trong nhà hắn bị quét sạch đi.

Trong phòng ngủ. phu thê Lý Khánh An bị một loạt tiếng pháo làm cho tỉnh giấc.

Minh Nguyệt giống như nàng dâu mới cưới vậy, nép mình sát vào bên người trượng phu. suốt một đêm ân ái tối qua khiến cho mặt mày của nàng còn vấn vương một nét xuân sắc. nàng yêu kiều ngâng đầu lên. thấy trượng phu đang có chút suy nghĩ mà nhìn chăm chú lên nóc nhà. nàng liền khẽ ngọ nguậy thân mình, làm nũng nói: “Trên giường không cho phép chàng được nghĩ đến công việc!”

Lý Khánh An cười xòa. tay khẽ vuốt ve tấm lưng láng mịn và đôi mông ngọc tròn trịa đầy đặn của nương tử. thấp giọng nói: “Đêm nay ta sẽ ở chung với nàng nữa. chúng mình vẫn giống tối hôm qua vậy...”

Hắn nói còn chưa dứt lời, miệng đã bị Minh Nguyệt lấy tay ngăn chặn lại, Minh Nguyệt thẹn thùng nói: “Không được nói chuyện của tối hôm qua!”

“Được!

Không nói. không nói!”

Lý Khánh An giãy khỏi tay nàng, cười một cách tinh quái nói: “Thế chúng mình nói chuyện đêm nay vậy!”

“Đêm nay chàng phải ở cùng Vũ Y hoặc là Như Thi, Như Họa.

đêm qua còn không biết các nàng sẽ oán trách ta như thế nào nữa. ai!

Ai kêu ngươi cưới tới bốn nương tử chứ.”

Nói đến đây, Minh Nguyệt bỗng nhiên nghĩ muốn tới một chuyện, liền cười nói: “Vũ Y nhờ thiếp tìm một hộ tốt cho muội muội ngọc Nô của nàng ấy, nhưng Ngọc Nô lại nói khẽ với thiếp, nàng chịu ở lại trong phủ, chàng có ý kiến gì không?”

“Ý của nàng ấy là. chịu ủy thân lấy ta?”

Nụ cười trên mặt của Lý Khánh An đã giấu không được mà lộ ra ngoài.

“quả nhiên bị ta thứ ra được!”

Minh Nguyệt nửa cười nửa không mà nhìn hắn. bỗng nhiên đưa tay nhéo mạnh lấy cái tai của hắn. hờn dỗi: “Có bốn chị em chúng tôi còn chưa đủ sao?

Ngươi nói! ngươi rốt cuộc muốn bao nhiêu nữ nhân?”

Lý Khánh An không khỏi âm thầm kêu khổ, bà vợ này của hắn ở trước mặt người ngoài thì rất mực khoan dung, nhưng lúc ở trên giường thì vẫn là một hũ dấm chua, vô cùng thích ghen, hơn nữa rất ranh ma. hắn bị lừa rồi.

“Nương tử. hãy buông tay ra trước, nghe ta giải thích.”

“ngươi giải thích làm sao để cho ta vừa lòng, thì ta mới buông tay.”

Lý Khánh An bất đắc dĩ, đành phải lục lọi trong đầu để tìm ra các loại cớ. cuối cùng hắn dùng một giọng thông cảm mà nói:

“Ngọc Nô từ nhỏ cùng Vũ Y sống nương tựa lẫn nhau, tình như tỷ muội, ta cũng vì không đành lòng chia cắt các nàng ra. nàng cũng biết đấy, nếu Ngọc Nô gả cho người ta. có trượng phu có con nhỏ rồi. thời gian lâu rồi, quan hệ của nàng ấy và Vũ Y cũng sẽ dần dần trở nên lãnh đạm. vì dù sao cũng không phải là tỷ muội ruột thịt.

Ta lo lắng có một ngày nào đó các nàng gặp nhau trên đường mà làm như không thấy mà đi qua luôn.

Hơn nữa. nói không chừng Ngọc Nô vẫn yêu thầm ta. trong lòng trừ ta ra không chịu lấy ai khác, nếu nàng cứ ép bức nàng ấy lấy người khác, chẳng phải là làm cho nàng cả đời phải đau khổ sao?”

Lúc bắt đầu Minh Nguyệt còn có một chút cảm động, tay cũng dần dần buông ra. nhưng nghe đến lúc sau. nàng không khỏi vừa hờn giận vừa cảm thấy buồn cười, nên lập tức véo chặt lấy cái tai của hắn. cười mắng: “Ngươi đừng có mơ. ai lại muốn trừ ngươi ra không chịu lấy chồng!”

Kỳ thật trong lòng Minh Nguyệt cũng hiểu được, Ngọc Nô muốn gả cho Lý Khánh An.

điều này cũng là lẽ thường.

Nàng xem như là a hoàn đi theo Vũ Y gả đến nhà chồng. thông thường, a hoàn đi theo cuối cùng cũng đều lấy nam chủ nhân, hơn nữa Lý Khánh An tuổi trẻ địa vị cao, dáng vẻ không tồi, cũng không phải cái loại ăn chơi trác táng.

Lúc trước khi ở Trường An đã thu hút không biết bao nhiêu tiểu nương mê thích hắn. quan trọng hơn nữa là hắn đối với nữ nhân của mình đều yêu thương gấp đôi. hoàn toàn không như những tên đàn ông khác không xem thiếp là con người.

Nàng cũng nhìn ra được, Ngọc Nô quả thật có chút tình ý với Lý Khánh An. nhưng mà mình là bà chủ, nàng phải có nguyên tắc của mình, trong chuyện này nàng quyết không thể buông thả cho Lý Khánh An được, nếu không Lý Khánh An sẽ tùy hứng làm càn.

ở bên ngoài đem về mấy chục tiểu thiếp, cả ngày ở trong nhà tranh giành ghen ghét nhau, lục đục với nhau, thì nàng phải quản ra sao đây?

Quan trọng hơn nữa là Lý Khánh An suốt năm ở bên ngoài đánh giặc, một khi bỏ mặc các nàng, không chừng sẽ xuất hiện những việc dơ bẩn xảy ra. làm nhục nề nếp gia đình của Lý Khánh An. cho nên. việc của Ngọc Nô nàng quyết không thể dễ dàng để cho Lý Khánh An đắc ý được.

“Chuyện này ta chỉ nói thế mà thôi.

Ngọc Nô là muội muội của Vũ Y, việc chung thân đại sự của nàng phải do Vũ Y quyết định, chàng đừng có mà ở đó suy nghĩ lưng tung nữa.”

Minh Nguyệt liền không hề nhắc đến chuyện này nữa. nàng thay đổi một đề tài khác, cười nói: “năm mới phải tế bái tổ tiên, chàng lại không ở nhà. thiếp đành phải dẫn Vũ Y các nàng ấy thay chàng bái tế linh vị tổ tiên, nhưng chàng cũng phải đích thân đi bái tế một lần. hôm nay chúng ta đi Ngọc Phật tự. chàng thấy thế nào?”

Lý Khánh An nghe thê tử thay mình bái tế tổ tiên, không khỏi trong lòng cảm động, liền ôm nàng vào lòng, hôn thật mạnh lên đôi môi xinh đẹp của nàng một cái. rồi nói: “Hôm nay ta phải đàm phán với sứ giả của Byzantium. hai ngày mai và ngày mốt cũng đã có sắp xếp rồi. chờ hai ngày này ta bận việc xong, cả nhà chúng ta sẽ đi thắp hương bái Phật, được không?”

“ừm!”

Minh Nguyệt bị hắn hôn đến tình mê ý loạn, nàng úp mặt vào ngực của hắn. thấp giọng nói: “Tiện thể đến miếu Quan m cầu tự. tâm nguyện lớn nhất của thiếp chính là muốn sinh cho chàng đứa con trai, vả lại mẫu thân cũng đã viết thư cho thiếp, hy vọng thiếp có thể sớm mang thai, thành thân cũng đã lâu rồi. vẫn chưa có mang. sẽ bị người khác chê cười.”

Đến giờ vẫn chưa có con trai nối dõi đó cũng là một việc lớn của Lý Khánh An, trong lòng hắn cũng hiểu rõ, hắn và Như Thi.

Như Họa cùng với Vũ Y đều đã lâu như vậy rồi, các nàng cũng không có mang thai, vấn đề nhất định là do chính bản thân mình, không nên đi miếu Quan m. mà nên xem thầy thuốc mới đúng.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng của thị nữ: “Lão gia. bên ngoài có khách tới thăm, là tiếp phiên sứ Bùi sứ quân.”

“Ta biết rồi, mời hắn đến bên ngoài thư phòng chờ ta.”

Lý Khánh An cười nói: “Phải dậy rồi. cái thằng ấy sớm như vậy đã tới rồi, ta muốn ngủ thêm một chút nữa cũng không được.”

Minh Nguyệt vội vàng đứng dậy mặc quần áo, nàng quấn tóc lên mỉm miệng cười nói: “Bùi sứ quân cũng không phải hoàn toàn là tới đây để gặp chàng.”

“Cái gì!”

Lý Khánh An ngây người ra.

đây là ý gì vậy?

Minh Nguyệt cũng không muốn nhiều lời , thúc giục hắn nói: “Mau đi đi!

Đừng làm lỡ việc chính.”

Nàng khẽ thu dọn một chút, bèn đi ra ngoài sắp xếp việc rửa mặt của Lý Khánh An.

Lý Khánh An trong lòng hoang mang.

Bùi Du còn đến tìm ai nhỉ?

Bên ngoại viện, Bùi Du đang ngồi ở bên ngoài thư phòng của Lý Khánh An mà chợ đợi, vừa uống trà. vừa có chút thấp thỏm không yên.

Lúc này, hắn bỗng nhiên thấy một bóng hình xinh đẹp thoáng qua phía trước cửa sổ, trong lòng hắn mừng rỡ, vội vàng chuồn ra ngoài.

Dưới một gốc cây ở trong sân một gốc cây mơ già trong sân tìm thấy Tiểu Liên, thấy chung quanh không có người, Bùi Du lấy hết dũng khí nắm lấy tay của Tiểu Liên.

“Tiểu Liên, ta muốn nói với muội một chuyện.”

Tiểu Liên mặt đỏ lên. sợ quá vội vàng vung tay hắn ra. lại nhìn sang chung quanh một lúc. mới thấp giọng nói: “Đừng để cho người ta nhìn thấy, huynh nói đi!

Chuyện gì vậy?”

“tổ phụ của ta viết thư cho ta. hy vọng ta có thể quay về Trường An. sức khỏe của ông càng ngày càng không được tốt rồi.”

Lòng Tiểu Liên trầm xuống, sau một lúc lâu. nàng mới nhỏ giọng nói: “Vậy huynh sẽ không quản ta nữa sao?”

“Không có. ta muốn mang nàng cùng đi.”

“Nhưng mà...

Muội sợ đại ca không cho phép!”

“Ai nói đại ca muội không cho phép đâu?”

Bên cạnh bỗng nhiên truyền đến tiếng cười của Lý Khánh An. làm hai người sợ đến giống như con thỏ vậy, vội vàng tách ra. chỉ thấy Lý Khánh An xuất hiện ở ngay trước cửa.

đang mỉm cười nhìn hai người bọn họ, thì ra ý nương tứ nói chính là ý này, thì ra Bùi Du thích Tiểu Liên, cũng nhìn ra được Tiểu Liên cũng rất có tình ý với hắn.

đây là chuyện tốt a!

Lý Khánh An từ khi nhận bé gái mồ côi Tiểu Liên làm nghĩa muội rồi, vẫn chưa có dịp quan tâm đến nàng được, để nàng ở Quy Tư đã mấy năm. nghĩ thấy nàng đã dần dần trưởng thành, cũng không có người quan tâm nàng, trong lòng Lý Khánh An có chút áy náy, bèn nhờ Minh Nguyệt lúc đi ngang qua Quy Tư dẫn Tiểu Liên về Toái Hiệp, lại nhờ nàng để ý chọn cho Tiểu Liên một hộ tốt. không ngờ Tiểu Liên và Bùi Du có duyên phận với nhau như thế.

Thằng tiểu tử Bùi Du này rất tốt. là đích trưởng tôn của Bùi Khoan, xuất thân danh môn. nhưng lại không hề có một chút kiêu ngạo gì của danh môn đệ tử. lại có thể chịu khổ nhọc, đi sứ Đại Thực và Byzantmm.

Bùi Du năm nay hai mươi ba tuổi, Tiểu Liên mươi chín tuổi, tuổi cũng rất xứng.

Tiểu Liên nếu có thể lấy hắn. cũng là phúc của nàng.

Lý Khánh An vô cùng hài lòng. hơn nữa Bùi Du và thê tử Minh Nguyệt của mình cũng có một chút quan hệ thân thích.

Bùi Du có thể lấy Tiểu Liên, ở một mức độ nào đó cũng có thể tăng cường quan hệ của mình và Bùi gia. chuyện tốt a!

Bùi Du và Tiểu Liên bị Lý Khánh An gặp phải, hai người đều thẹn thùng xấu hổ đến đỏ mặt.

Tiểu Liên ngại ngừng nói: “Đại ca. muội... muội!”

‘Muội’ nửa ngày, một câu cũng nói không nên lời, nàng xấu hổ đến dậm chân một cái, xoay người bèn chạy, Lý Khánh An nhìn bóng dáng của nàng. ha hả cười to, “Tiểu nha đầu này thật là!”

Sắc mặt Bùi Du đỏ bừng. hắn liền bước lên phía trước thi lễ: “Tham kiến Đại tướng quân!”

Lý Khánh An gật gật đầu: “Vào trong phòng ngồi đi!”

Hai người đi vào thư phòng.

Bùi Du bỗng nhiên quỳ xuống: “Đại tướng quân, ty chức muốn cưới Tiểu Liên làm vợ, khẩn cầu Đại tướng quân nhận lời!”

Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn. nói: “Đầu gối nam nhi đáng ngàn vàng, trừ cha mẹ tổ tiên ra. những người khác đệ cũng không phải quỳ, bao gồm cả ta nữa!”

“Vâng ạ!”

Bùi Du đứng lên. ngập ngừng mà nói: “Tiểu Liên nói, huynh là đại ca của nàng, nhất định phải được huynh đồng ý mới được, kêu đệ tới khẩn cầu huynh.”

Lý Khánh An cười xòa hỏi: “Vậy đệ hãy nói với ta trước, các ngươi làm sao...

ừm, quen với nhau thế?”

Bùi Du đỏ mặt nói: “Năm trước lúc đệ đến Quy Tư, quen với Tiểu Liên, còn dạy qua nàng viết thơ.

Lần này sứ giả Byzantium sang thăm, đệ phụ trách tiếp đãi chính sứ, còn nàng phụ trách đi theo công chúa Byzantium, chúng tôi thường tiếp xúc với nhau, thường xuyên qua lại, bèn ...”

“Thì ra là thế!”

Lý Khánh An vừa cười vừa gật gật đầu. quả nhiên là duyên phận, hắn suy nghĩ một hồi rồi nói: “Vừa rồi ta nghe đệ nói, hình như đệ phải về Trường An, đó là có chuyện gì thế?”

Bùi Du thấy Lý Khánh An tựa hồ không có ý phản đối, trong lòng hắn mừng thầm, vội vàng nói: “Tổ phụ của đệ đã nhiều lần viết thư. hy vọng đệ có thể quay về triều đình nhậm chức, ông nói đệ là trưởng tôn, ở bên ngoài đã năm năm. phải trở về với gia tộc rồi. nếu không ở bên ngoài lâu quá, đối với việc tương lai sau này đệ tiếp chưởng gia tộc sẽ có chút bất lợi.”

Lý Khánh An đã nghĩ ra rồi, năm trước lúc hắn thành hôn, Bùi Khoan cũng từng nói qua với hắn. hy vọng trưởng tôn có thể quay về kinh.

Bùi Du theo mình đã năm năm, cũng đến lúc cho hắn quay về kinh rồi, nghĩ vậy, Lý Khánh An bèn nói: “Như vậy đi!

Ta có thể cho đệ quay về kinh trong năm nay, nhưng lần này đàm phán với Byzantium xong, ta đoán chừng đệ còn phải đi thành Quân Sĩ Thán Đinh (*Congtantinus) lần nữa, thay ta đi sứ Byzantium.

Trong thời gian này, ta sẽ nhờ phu nhân liên hệ với Bùi gia, định hôn sự của đệ và Tiểu Liên, chờ sau khi đệ đi sứ trở về, đệ bèn cùng Tiểu Liên thành hôn. sau đó dẫn nương tử quay về Trường An.

Hơn nữa đệ quay về Trường An nhậm chức, sẽ từ An Tây điều về kinh, không cần đệ phải bắt đầu lại từ đầu.”

Bùi Du thấy Lý Khánh An suy nghĩ quá chu đáo, không khỏi trong lòng cảm động, liền thi lễ cảm ơn nói: “Đa tạ sứ quân đã vẹn toàn cho.”

“Được rồi. mời ngồi đi!”

Lý Khánh An khoát tay nói: “Việc riêng đã bàn xong, nên nói tới việc công, ta muốn tìm hiểu một chút về tình hình của vị sứ giả Byzantium này.”

đế quốc Đường và đế quốc Byzantium cũng không có xung đột gì về ích lợi cả. hơn nữa song phương đều có chung một kẻ địch, cho nên khả năng song phương kết thành đồng minh chiến lược là rất cao, nhưng việc này cũng chỉ là một khả năng mà thôi, hai nước mấy trăm năm nay chưa từng kết giao qua. làm sao có thể lập tức bèn kết thành đồng minh chiến lược được.

Việc này cần phải có một quá trình, một quá trình có thể hiểu biết lẫn nhau, quan trọng hơn là Lý Khánh An không thể đại biểu cho đế quốc Đại Đường, hắn chẳng qua chỉ là chư hầu của một phương mà thôi.

Điểm này trong lòng Lý Khánh An cũng hiểu được, mà đối phương lại vừa lúc phái ra một sứ giả rất chính thống và cổ hủ, nếu hắn biểu hiện quá cấp thiết, không chừng sẽ làm cho sự việc không như mong muốn, ở trên trận tuyến tranh giành quyền lực đã nhiều năm như vậy Lý Khánh An đương nhiên am hiểu sâu sắc về điểm này, đối phó với sứ thần phương tây, đôi khi không ngại đánh bài quyền Thái Cực (chủ yếu là đưa đẩy một chút), đương nhiên, người triều Đường có lẽ không biết Thái Cực quyền là cái gì. nhưng hắn Lý Khánh An biết.

Sau khi bàn xong với Bùi Du.

Lý Khánh An cũng không có đến nhà khách gặp sứ giả Byzantium. mà đi nhà tiếp khách nằm bên cạnh nhà khách, nơi đó có hơn một trăm sĩ tử từ Trường An đến Toái Hiệp ở tại đó.

Nhà tiếp khách là một quần thể kiến trúc chiếm diện tích rộng lớn, gồm có mấy chục cái sân và mấy trăm gian nhà ở tạo thành, có quan viên chuyên môn quản lý, ăn ở chỉ phi đều là miễn phí.

Rất nhiều quan viên và Quốc Tử Giám thái học sinh từ Trường An đến trợ giúp An Tây đều ở nơi này.

Năm trước, lúc thơ mới của Sầm Tham truyền đến Trường An, có hơn một trăm viên thái học sinh nhiệt huyết trào dâng, dứt khoát xếp bút nghiên theo việc binh đao. quyết đến An Tây nhập ngủ đền nợ nước.

Bọn họ lặn lội đường xa. cuối cùng cách đây hơn mười mấy ngày trước đã đến được Toái Hiệp, được quan viên Toái Hiệp nhiệt liệt hoan nghênh, đưa bọn họ tạm thời an bài ở nhà tiếp khách, lại để cho bọn họ hỗ trợ làm một ít việc công văn. chờ Lý Khánh An trở về quyết định việc sắp đặt cho bọn họ.

Những sĩ tử này ở tập trung tại mấy gian viện, trong gian viện im ắng như tờ, các sĩ tử đang bận rộn ghi chép quân tịch của binh sĩ quân An Tây.

Đây là công việc tạm thời của bọn họ, không có một văn tiền công nào cả. nhưng bọn họ vẫn tràn ngập sự nhiệt tình và hào hứng mà làm. không hề có chút gì oán than cả.

“Các vị!

Đại tướng quân tới rồi.”

Quan viên của nhà tiếp khách lớn tiếng thông báo với các sĩ tử. các sĩ tử đồng loạt chạy ào ra. từng gương mặt từng gương mặt tràn đầy sức trẻ, bọn họ kích động vây quanh lấy Lý Khánh An. mồm năm miệng mười, la hét ầm ĩ cả lên. bọn họ tình nguyện nhập ngữ chiến đấu với quân Đại Thực.

Họ đều là những người trẻ tuổi có học thức, tuổi cũng đều ở trên dưới hai mươi. nhiệt huyết dâng trào, tràn ngập lý tưởng và hoài bão, sự trưởng thành của sẽ là một thứ tài sản quý giá đối với Lý Khánh An.

Lý Khánh An đã quyết định đem những người đọc sách này đưa vào quân đội để tôi luyện, để trong tương lai bọn họ sẽ trở thành trụ cột của mình.

“Mọi người yên tâm. quân An Tây là một đội quân dựa vào tài năng mà đi lên. không có sự hắc ám. không có sự hũ bại, bất luận xuất thân danh giá hay nghèo hèn. bất luận là gia đình giàu có hay là kẻ bần cùng, ở trong quân đội các ngươi đều ngang hàng nhau, trong các ngươi sẽ có người có lẽ sẽ trở thành tướng quân, có người có lẽ chỉ có thể là binh sĩ. nhưng tiêu chuẩn quyết định trở thành tướng quân hay là binh sĩ chỉ có một.

đó chính là năng lực của các ngươi.

Phát huy năng lực của các ngươi. bắt đầu từ ngày mai, các ngươi sẽ trở thành một trong những thành viên của quân An Tây, xây dựng ước mơ của các ngươi.”

Diễn thuyết ngẫu hứng này của Lý Khánh An nhận được một tràng pháo tay tán thưởng; hắn khoát tay, để cho mọi người yên tĩnh trở lại, cười nói: “Mời mọi người xếp thành hàng ngủ. giúp ta ghi lại quê quán và tên họ, để cho ta nhớ kỹ các ngươi.”

Đây là thủ đoạn lấy lòng người của Lý Khánh An. trong hơn một trăm người báo lên danh tánh, đối với hắn có lẽ một cái tên cũng đều không nhớ được, nhưng đối với người báo danh lên mà nói, trong lòng lại có một tia hy vọng.

Dẫn đầu là một gã có vóc dáng cao nói trước: “Tại hạ Đỗ Minh Bồi. người ở Kinh Triệu phủ huyện Cao Lãng.”

“Tại hạ Ngũ Vạn. người ở Thành Đô phủ.”

“Tại hạ Lý Thành Phi, người Trường An.”

“Tại hạ Trần Thiếu Du. tổ phụ là Trần Nghiễm, từng nhậm chức An Tây phó đô hộ, hiện đang học tại Sùng Huyền quán, nguyện ra sức làm việc cho Đại tướng quân.”

Lý Khánh An thấy hắn khoảng hai mươi bốn. hai mưới lăm tuổi, dáng người khỏi ngô tuấn tú, có thể thấy được khí độ bất phàm.

Lý Khánh An liền gật gật đầu. không nói thêm gì cả. ánh mắt lại nhìn sang một người kế tiếp, một người phía sau tiến lên một bước tự giới thiệu nói: “Tại hạ Trương Chí Hòa. người Trường An. năm trước vừa học xong thái học. vốn được thu làm Tả Kim Ngô vệ tham quân sự. nhưng ta nguyện tòng quân Tây Vực, không muốn vào triều làm cho Kim Ngô.”

‘Trương Chí Hòa?' Lý Khánh An cảm thấy cái tên này có chút quen tai. tựa hồ ở nơi nào nghe qua. suy nghĩ một lúc, hắn đột nhiên nhớ ra. là cháu gọi Lý Bí bằng cậu.

Lý Bí từng đề cử với hắn. nói hắn tuổi trẻ tài cao, tài hoa hơn người, hơn nữa Trương Chí Hòa này, với bài thơ ‘Tây tái sơn tiền bạch lộ phi.

đào hoa lưu thủy quyết ngư phì’ (Đầu núi cỏ bay bóng vút nhanh, đào trôi nước chảy cá bơi quanh) không phải chính là kiệt tác của hắn sao?

Lý Khánh An cẩn thận quan sát hắn một cái. người này là một sĩ tử trẻ tuổi mặt mày thanh tú. dáng vẻ rất thông minh tháo vát.

Lý Khánh An vừa cười vừa gật gật đầu. cũng không vì hắn là người mà Lý Bí giới thiệu thì được đối đãi đặc biệt, mặc cho là vàng thật hay là sắt thường, cũng đều phải vào trong chiếc nồi nung khổng lồ của quân đội này mà rèn luyện mới biết được.

Ánh mắt hắn lại nhìn sang người kế tiếp, người kế tiếp là một sĩ tử có làn da thô đen khom người nói: “Tại hạ Lạc Văn sinh, người Trường An. nghèo rớt mồng tơi, cha mẹ đã mất. nguyện dốc sức vì Đại tướng quân!”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 331: Đàm phán lần đầu

Ngay tại lúc Lý Khánh An ở nhà tiếp khách trò chuyện cùng sĩ tử. sứ giả Ước sắt (*Joseph) của Byzantium đã đợi Lý Khánh An gần một tháng nhận được tin tức, hắn không khỏi có chút ngạc nhiên, bên nào nặng nhẹ, chẳng lẽ đường đường đế quốc Byzantium còn không bằng những kẻ đọc sách trẻ tuổi đó sao?

Thì ra Lý Khánh An đi gặp bọn hắn. mà lại không đến bái phỏng mình.

sứ giả Byzantium ở tại nhà khách, cách nhà tiếp khách chỉ có một con đường, hơn nữa Lý Khánh An đến nhà tiếp khách chắc chắn phải đi qua cửa lớn của bọn họ, trong lòng Joseph rất chán nàn. xem ra ở trong lòng Lý Khánh An.

Byzantium cũng không phải là quan trọng lắm. nhưng Joseph đã quên rằng, năm kia Lý Khánh An phái Bùi Du đi sứ Byzantium. hoàng đế Byzantium cũng không gặp mà.

Bùi Du ở thành Congtantinus gần nửa năm. mới miễn cưỡng gặp được hoàng đế Byzantium.

Joseph lần này đi sứ An Tây, chủ yếu là vì việc thành lập mậu dịch qua lại giữa hai nước, Congtantinus V đối với việc thành lập đồng minh chiến lược giữa Bỵzantium và An Tây cũng không có hứng thú lắm.

Vì dù sao Lý Khánh An cũng không phải hoàng đế triều Đường, không thể đại biểu cho vương triều Đường, nói thẳng thắn một chút, thì Lý Khánh An vẫn còn không đủ tư cách này, còn về phần hợp tác quân sự thì cũng có một chút khả năng, nhưng Congtantinus V cần phải kiểm tra thực lực của An Tây, mà việc tra xét thực lực này không phải do Joseph đến làm. mà là do đứa con gái bảo bối của hắn là Ái Luân Nê (*Irony) phụ trách.

Lý Khánh An cổ động đám sĩ tử một lúc trong Nghênh tân quán, hắn ở lại không bao lâu đã rời khỏi, bước tiếp theo của hắn là đi chuẩn bị đến viếng quan viên các cấp trong Chính sự đường Toái Hiệp, sau đó còn phải đi thăm những Hán dân từ nội địa chuyển đến Toái Hiệp, cuối cùng mới tiếp kiến sứ giả Bái Chiếm Đình.

Nhưng sự tình lại xảy ra không đúng theo kế hoạch sắp xếp của hắn.

Hắn vừa đi ra khỏi cửa lớn của Nghênh tân quán đã thấy một cô gái phương tây cao to đứng đợi bên ngoài cách cửa lớn chừng ba mươi bước. sở dĩ hắn biết nàng là nữ tử phương tây là vì nàng quả thật không phải Hồ cơ Túc Đặc.

Đặc thù ngoại mạo của nàng chính là một mỹ nhân phương tây tóc vàng óng.

Nàng chỉ thấp hơn hắn một chút, đôi mắt sâu tựa biển cả cùng bộ tóc vàng óng ả tựa thác nước tuôn chảy, cùng làn da trắng nõn chói lòa mắt người cùng cặp bồng đào ngạo ngễ trước ngực.

Nhưng đây là một người nữ tử phương tây, khi bọn sĩ tử vây quanh Lý Khánh An đi ra nhìn thấy nàng, không ai nhìn nàng với cặp mắt nóng bỏng hay huýt sao trêu chọc, mà xung quanh bỗng chốc hỗn loạn, mọi người ôm chằm lấy đầu ngồi sụp xuống. vì nàng đang giơ cao cung, và chỉ thẳng một cây tiền sắc nhọn về phía Lý Khánh An.

Các thân binh xung quanh vội ùa lên dùng khiên vây chặt Lý Khánh An lại.

Nhưng Lý Khánh An khoát khoát tay, can các thân vệ của mình lại.

“Không cần!”

Hắn đi thẳng về phía trước hai bước, dùng một ánh mắt khiêu khích nhìn nàng.

“Nàng chính là công chúa Byzantium ư?”

Irony lạnh lùng đáp: “Ngươi không sợ một tiễn của ta bắn chết ngươi ư?”

Lý Khánh An cười cười đáp: “Nàng vì sao lại muốn bắn chết ta? chỉ vì ta không đến bái phỏng các vị ư?”

“Hừ!”

Irony hừ mạnh một tiếng: “Bọn ta đã đợi ngươi cả tháng nay, thế mà khi ngươi quay về lại có thể đi qua cửa nơi bọn ta ở mà không thèm vào gặp mặt ư.

Ngươi không thấy mình vô lễ ư?”

Trên mặt Lý Khánh An vẫn hoàn toàn không một chút giận dữ. hắn chỉ cười nói:

“Có phải nàng thấy đường đường một công chúa đế quốc lại phải đợi ta cả tháng này, nàng cảm thấy rất mất mặt?”

Mắt Irony như hai đóm lửa bừng cháy.

Từ nhỏ đến lớn. ai ai cũng phải liều mình để lấy lòng nàng. có ai dám làm trái ý nàng. cả vị hôn phu của nàng cũng chỉ vì đã để nàng lẻ loi trong buổi vũ hội mà bị nàng bắn chết, thế mà Lý Khánh An mà nàng đã đợi cả tháng nay lại cố nhiên dám không xem nàng là gì.

Sự xem thường này khiến này phẫn nộ vạn phần.

“Lý Khánh An. ngươi phải xin lỗi ta!”

Mắt Lý Khánh An nheo lại. nụ cười trên môi hắn cũng biến mất.

Hắn nhìn chằm chằm công chúa Irony lạnh lùng nói: “Mảnh đất dưới chân công chúa đang đứng này là do Lý Khánh An ta quyết định, ta muốn lúc này tiếp đại các vị.

đó đều do ta quyết định.

Nếu công chúa thấy không vừa ý có thể trở về Bái Chiếm Đình, không ai thỉnh cầu công chúa đến đây cả.”

Nói xong. hắn quay phắt lên xe ngựa, thân binh sau lưng hắn vội yểm trợ hai bên xe.

Xe ngựa từ từ lăn bánh đi về hướng chính sự đường.

Cây tiễn của công chúa Irony vẫn đặt trên cung. nàng vẫn dõi theo bóng hình Lý Khánh An mãi cho đến lúc hắn leo lên xe ngựa.

Nàng nghiến chặt răng, nhưng vẫn không dám thật sự phóng tiễn bắn Lý Khánh An.

Đột nhiên, nàng bỗng chuyển hướng, phóng tiễn về hướng đám sĩ tử đang nhìn nàng lộ liễu.

Tiễn phóng vèo vèo xẹt qua đầu họ, “Phập!” một tiếng cắm ngay vào cửa lớn.

Bọn sĩ tử hoảng quá vội vã luống cuống trong vào Nghênh tân quán, để lại Irony một mình đứng đấy nguýt dài khinh miệt.

Nàng lại hung hãn liếc về hướng xe ngựa đã đi xa của Lý Khánh An xong mới quay người bỏ đi.

Khi Irony mặt mày bực tức quay trở lại Quý tân quán.

Joseph chú nàng đã đứng ngày cửa chờ nàng.

Thấy mặt nàng tối sầm lại cũng đoán được vài phần, liền cười nói:

“Cháu đi gặp Lý Khánh An bị khước từ à?”

“Thúc thúc, cháu muốn trở lại Bái Chiếm Đình, không muốn nhìn thấy mặt hắn nữa!”

Irony giận dữ nói.

Lúc này, Joseph đã nghĩ thông, hắn cười nói: “Kỳ thực Lý Khánh An không đến gặp chúng ta là đúng, chúng ta là đại biểu của đế quốc Bái Chiếm Đình, hắn dễ dàng đến gặp chúng ta như thế sẽ lại còn có phần vội vã. như thế mới thật sự thất lễ.

Cháu hãy kiên nhẫn đợi chờ!

Hắn nhất định sẽ đến tiếp kiến chúng ta với lễ nghĩa cần có. ”

“nghĩ đến những lời lẽ khinh rẻ của hắn với cháu, cháu đã thấy giận rồi!”

Irony cắn môi nói: “Sự trìu mến với hắn trong lòng trước đây giờ đã tan biến sạch sẽ hết.”

Lúc chiều, đoàn đặc sứ Byzantium mòn mói đợi chờ cuối cùng cũng đã đạt được mục đích, một chiếc xe ngựa rộng thoáng dưới sự hộ tống của hơn trăm binh sĩ nghi trượng đã đi đến Quý tân quán.

Bùi Du phụ trách sự vụ ngoại giao An Tây đã tuân lệnh của Lý Khánh An đến thông báo với Joseph.

An Tây tiết đột sứ đại tướng quân Lý Khánh An sẽ chính thức tiếp kiến họ, nên để Bùi Du đến đón họ đến Nghị sự đường.

Nếu nói lúc sáng Lý Khánh An cố tình không gặp có một phần ý bỡn cợt nào đấy, thì đến chiều cuộc tiếp kiến chính thức này lại rất ư nghiêm túc và đúng quy củ.

Ngoài Lý Khánh An ra. tất cả các quan chức quân đội hoặc quan văn cao cấp đều đến tham kiến tiếp kiến.

An Tây quân kiêm An Tây đô hộ phủ trưởng sứ Vương Xương Linh, hành quân tư mã Sầm Sâm.

Toái Hiệp châu đô đốc trưởng sứ Hàn Duyệt, Toái Hiệp châu đô đốc tạm thời Lý Quang Bậc, Đại Uyên đô đốc Lôi Vạn Xuân.

Hà Trung tổng quản Lệ Phi Nguyên Lễ, và cả mộ liêu số một Nghiêm Trang của Lý Khánh An... tất cả quan văn quan võ tham dự chừng hai mươi mấy người.

về phía Bái Chiếm Đình, ngoài chính sứ Joseph và phó sứ Rachel và một phiên dịch ra. công chúa Irony cũng có đến tham dự buổi hội đàm này, trên vai nàng có gánh trách nhiệm đi thị sát quân đội của An Tây để xem liệu hai quốc có thể kiến lập hợp tác quân sự không, nhưng đấy chỉ là nhiệm vụ bí mật của nàng mà thôi.

Cương thổ của đế quốc Byzantium rất ư rộng lớn, ngoài bán đảo Agia Minor ra. còn có bao gồm cả phần phía nam bán đảo Balkan trong đó có Hi Lạp, đảo Crete, đảo gicily, Sardinia và một số thành phố của bán đảo Italy như Venice.. .những nơi này đều thuộc lãnh thổ nước Bái Chiếm Đình, nhưng kẻ địch lớn nhất của Byzantium chính là người A Rập.

Hàng trăm năm nay, trong số các chiến dịch lớn bùng nô giữa đế quốc Byzantium và người Á Rập, nổi tiếng nhất chính là cuộc hải chiến tranh giành Hi Lạp.

Trong trận chiến đó, đế quốc Byzantium từng dùng lửa Hy Lạp trứ danh thiêu hủy hàng ngàn chiếc chiến thuyền của người Ả Rập, khiến mười mấy vạn chiến sĩ Ả Rập bỏ mình trong biển lửa.

Trong thời kỳ nội chiến đế quốc A Bạch Tư thay thế vương triều Oa Mã Á. nội bộ đế quốc Bái Chiêm Đình cũng không ổn định để rồi đánh mất cơ hội phản công người Á Rập ngàn năm có một. nhưng hai năm nay Congtanting V cũng đã dần củng cố hoàng vị của mình, hắn lại có thời gian để ngắm về cục bướu độc đế quốc Bái Chiêm Đình, đảo Cyprus.

Đảo Cyprus này ở gần đế quốc Byzantium quá, trước mắt nó đang bị người Ả Rập chiếm, nó sẽ là bàn đạp khi người Á Rập tiến công Hy Lạp và bổn quốc Bái Chiếm Đình.

Ngoài ra, con đường trở về đông của đế quốc Bỵzantium đều đã bị người Ả Rập phong tỏa, Đại Thực còn cho lập tỉnh Amenia phía bắc, chắn hết đường đi về phía đông của Bái Chiếm Đình.

Chính vì thế người Byzantium muốn đi về phương đông chỉ còn cách đón tàu đến bán đảo Crimean bên kia Biển Đen. sau đo vòng đường xa đến phương đông.

Cũng vì lý do này mà người Bỵzantium phải ý lại vào mậu dịch chuyển khẩu của người Ả Rập. tơ tằm tinh xảo cùng đồ sứ phương đông trên thị trường Byzantium được bán với giá trên trời, nhưng lợi nhuận đều bị người Ả Rập lấy đi hết.

Nhưng giờ xuất binh với Armenia vẫn chưa phù hợp, Congtanting đời thứ năm liền cho tập kết vài trăm chiến hạm tại đảo Rhodes. hắn muốn nhất cử đánh chiếm đảo Cyprus. nhưng mặt khác, hắn vẫn lo lắng, binh lực hùng mạnh của đế quốc A Bạch Tư khiến hắn không đủ tự tin.

Hắn cũng nghĩ đến việc hợp tác quân sự với người phương đông, nhưng hắn cũng hoài nghi thực lực quân sự của người phương đông có thật sự hùng mạnh như truyền thuyết không.

Cuối cùng hắn bèn sai con gái của mình làm quan sát viên ngoài sứ đoàn đến An Tây để thị sát thực lực quân Đường.

Nơi hội đàm là phòng hội nghị nhỏ của Chính sự đường, trong đấy được đặt một chiếc bàn hình elip to tướng, bốn phía còn được xếp một dãy ghế. có thể dung nạp chừng năm mươi người cùng dự.

Nhưng buổi họp hôm nay không phải bàn về vấn đề hợp tác quân sự giữa Byzantium và An Tây, mà chỉ thương lượng về hợp tác mậu dịch của song phương, đại loại như tiền tệ, tiền thuế, địa điểm giao dịch v.v.

Trong mấy trăm năm qua, mậu dịch của Trung Nguyên và Byzantium đế quốc đều thông qua lái buôn Túc Đại, thông qua con đường tơ lụa. vận chuyển phần lớn hàng hóa của phương đông về đế quốc Bái Chiếm Đình.

Nhưng lần này, vương triều Đại Đường lần đầu tiên tiến hành mậu dịch trực tiếp với Bái Chiếm Đình, mậu dịch hai nước sẽ bước sang một thiên sử mới.

Cửa lớn phòng hội nghị vừa mở, vài quan viên An Tây dẫn sứ giả đế quốc Byzantium đi vào phòng hội nghị.

Trên thực tế. trong những tháng ngày Lý Khánh An chưa kịp trở về, những quan viên chính vụ cao cấp nhất của An Tây , An Tây đô hộ phủ trưởng sứ Vương Xương Linh đã tiến hành thảo luận vài lần cùng Joseph. về mặt cơ bản song phương đều đã phần đến đi đến nhất trí. chỉ đợi mỗi Lý Khánh An về xác định cuối cùng.

Đây cũng là lần đầu tiên Lý Khánh An gặp Joseph. nghe nói hắn chính là em trai ruột của hoàng đế Bái Chiếm Đình, nó khiến Lý Khánh An không khỏi nhớ đến một hoàng đệ khác - hoàng đệ Mạn Tô Nhĩ của đế quốc A Bạch Tư.

Hắn không khỏi lén làm cuộc so sánh quái ác trong đầu giữa hai người này, Mạn Tô Nhĩ anh minh quả quyết, trên các việc nhỏ hắn chẳng bao giờ so do, và cũng nhất ngôn cửu đỉnh khiến việc trao đổi tù binh và lương thực của song phương thuận lợi không xảy ra sự cố nào, cũng vì thế mà Lý Khánh An thấy Mạn Tô Nhĩ này có phong thái của kẻ đế vương.

Còn Byzantium hoàng đệ trước mặt này lại gầy gầy nhưng chắc khỏe, dáng đứng thẳng tắp, mặt mày không một nụ cười, tư thế tao nhã. không khó nhận ra đây chính là một quý tộc được giáo dục nghiêm khắc.

Lý Khánh An lúc sáng sớm có nghe Bùi Du nói.

Joseph trong một tháng ở Toái Hiệp này. mỗi ngày cơ hồ đều cứng nhắc như một cỗ máy.

Hắn chưa từng ra khỏi Quý tân quán một bước, mà giờ Lý Khánh An còn quan sát được một chi tiết.

Joseph là người chỉ biết đi theo một đường thẳng tắp, chỉ vỏn vẹn hai mươi bước, hắn cứ đi theo đúng một đường thẳng của gạch, hoàn toàn không đi chệch một phân, thậm chí mỗi bước đi đều chuẩn xác vô cùng.

Lý Khánh An lập tức có thể rút ra kết luận, đây quả là một sứ giả cứng nhắc.

Trên người trên Joseph này hắn đừng mong có được thu hoạch ngoài dự kiến nào, cũng có nghĩa là tên này sẽ không bàn bất kỳ sự tình nào không liên quan đến việc mậu dịch.

Ánh mắt Lý Khánh An không khỏi nhìn về phía công chúa Irony đằng sau Joseph.

Nàng giờ đã hoàn toàn khác hẳn với cô gái hung hăng lúc sáng đã dùng cung tên chỉ vào hắn đòi giết hắn. giờ trông nàng phảng phất như trở thành một người khác, sắc mặt nghiêm túc, ánh mắt yên tĩnh, từng bước đi đều duyên dáng mà đoan trang.

Nàng lúc này bận một chiếc váy dài màu hoàng kim. khoát bên ngoài là một chiếc áo choàng màu trắng toát.

Chiếc váy dài kín đáo đã che gọn lại thân hình mỹ miều của nàng, nó được may bằng vải gấm diễm lệ.

Đây mới là trang phục cung đình Bái Chiếm Đình.

Hắn bỗng chốc lại nhớ lúc đã gặp nàng tại thành Đát La Tư.

Lúc ấy nàng mặt chiếc váy hở ngực, để lõa lồ cả một vùng da thịt ra ngoài.

Nghĩ thế hắn không khỏi phì cười.

Hắn nhớ có một câu danh ngôn từng nói thế này: Phụ nữ là diễn viên trời phú. xem ra nàng công chúa này cũng rất am tường trong việc đóng giả các vai diễn khác nhau.

Nụ cười hơi ám muội trên mặt Lý Khánh An vừa trùng hợp thế nào lại bị Irony nhìn thấy, nàng nhớ lại lúc sáng đã bị Lý Khánh An chơi khăm, lửa giận trong lòng lại bắt đầu sôi sục. tay nàng bất giác nắm lại thành đấm. nhưng lúc này Lý Khánh An lại nhìn nàng cười cười, và cũng hơi nắm bàn tay lại.

Irony hừ một tiếng quay phắt đầu đi chỗ khác.

Lúc này, Joseph mới đi lên phía trước thi một lễ đúng tiêu chuẩn với Lý Khánh An.

“Đặc sứ Byzantium hoàng triều tham kiến An Tây đại tướng quân.”

Lý Khánh An cười cười đáp lễ: “Để đặc sứ phải đợi một tháng này, hôm qua ta mới vừa về đến. thật sự quá có lỗi!”

“Đại tướng quân từ vạn dặm xa trở về cũng đủ thấy được ngươi xem trọng đế quốc Byzantium ta thế nào, hi vọng chúng ta có thể thuận lợi đi đến thỏa hiệp.”

Joseph lại giới thiệu Irony tiếp với Lý Khánh An: “Đây là công chúa Irony, nàng là trưởng nữ của hoàng đế điện hạ chúng tôi!”

Irony cũng thùy mị kéo váy áo lên hành lễ với Lý Khánh An. thấy thế hắn vội hồi lễ: “Hóa ra là công chúa điện hạ. quả thật thất kính!”

Irony cười cười gật đầu nhưng không nói một lời nào.

Nàng đang cố kiềm nén mình, sợ mình mà mở miệng nhất định sẽ làm đế quốc Byzantium mất mặt.

Lúc này, Vương Xương Linh mới cười nói: “Nếu mọi người đều đã đến đông đủ. xin mọi mọi người thượng tọa thôi!”

Chỗ ngồi đã được an bài xong, song phương cùng vào chỗ.

Do đối phương chỉ có ba người, phía An Tây cũng chỉ có ba người ngồi cùng, gồm Lý Khánh An.

Vương Xương Linh cùng sầm Sâm. những người còn lại đều ngồi phía sau.

Lúc này Lý Khánh An mới phát hiện một điểm kỳ quái, đó là chỗ ngồi của ba người đối phương.

Đáng lý, trong lần đàm phán lần này chỉ yếu liên quan đến vấn đề mậu dịch.

Địa vị của công chúa Irony tuy cao nhất, nhưng nàng lại không thuộc thành viên chính thức của sứ đoàn, nên chỗ ngồi của nàng nên được sắp ở đằng sau mới đúng.

An Tây còn chuyên an bài bàn quý khách cho riêng nàng, hoặc không có thể ngồi ở vị trí thứ ba để ngồi cạnh lắng nghe cũng được, nhưng đằng này chỗ ngồi của Irony lại là chỗ thứ hai, phó sứ Lôi Thiết Nhĩ (*Rachel) lại bị xếp ngồi vào vị trí thứ ba.

Đây quả thật khiến người ta không ngờ đến. người Joseph nghiêm khắc cứng nhắc tuyệt không thể mắc một sai lầm mang tính lễ tiết này.

Lý Khánh An không khỏi lại nhìn nhìn danh sách sứ đoàn của đối phương ở trước mắt. quả thật không có tên của Irony, vậy vì sao này lại ngồi vào vị trí thứ hai của sử đoàn?

Lúc này, trong lòng Lý Khánh An bỗng hiểu ra. không lẽ nào Irony đang phải mang trên mình một nhiệm vụ sứ thần khác?

Ngoài mậu dịch ra. không lẽ Byzantium còn có mục đích khác ư?

Lý Khánh An không khỏi nhớ lại lá thư mình viết cho hoàng đế đối phương.

Trong thư hắn đã đề xuất rõ việc liên minh quân sự song phương, cùng đối phó Đại Thực.hắn tin rằng hoàng đế Byzantium cũng có suy xét lại lời đề nghị này. chỉ cần họ có thu thập tình báo chắc đều biết rõ khả năng áp chế người Đại Thực của quân An Tây, có thể nói đây là một lời đề nghị đầy sức hấp dẫn, cả song phương đều có thể hưởng lợi từ đấy, không có xung đột, mà chỉ sự phối hợp trời sinh.

Đương nhiên.

Byzantium cũng có thể đến Trường An để thảo luận về khả năng hợp tác, nhưng trên thực tế bọn họ lại chẳng đến Trường An, mà đến An Tây.

Lúc này Lý Khánh An cũng đoán được vài phân, dù cho hắn không biết nhiệm vụ mang trên người công chúa Irony có phải là hợp tác song phương không, nhưng có một điểm hắn dám khẳng định, công chúa đến An Tây chắc chắn không phải đơn giản là đến du ngoạn.

Nghĩ thông điểm này Lý Khánh An cũng bắt đầu chuyển sự chú ý của mình lên người Irony, nhất cử nhất động, thậm chí là một ánh mắt của nàng cũng không thoát khỏi sự quan sát của hắn.

Tuy gọi là đàm phán nhưng trên thực tế quan điểm chung song phương phần lớn đều đã có sự đồng tình chun.

Vương Xương Linh còn đặc biệt đi nghênh đón Lý Khánh An. trên đường đi hắn đã báo cáo tình hình hội đàm của hắn cùng Joseph. song phương đều đồng ý dùng thành Đát La Tư và phía bắc Itil (*Y Đế Nhĩ) thành để làm trạm mậu dịch trung chuyển của song phương, thuế suất thống nhất dùng thuế suất thấp ba mươi thuế một. áp thuế theo giá giao dịch thành công.

Dù là mậu dịch công hay mậu dịch của dân đều áp dụng cùng một thuế suất.

Song phương ước định quân đội mỗi bên có trách nhiệm duy trì an toàn cho tuyến đường mậu dịch trong cảnh nội mỗi bên.

[(*) Itil Y Đế Nhĩ: nay là Astrakhan, là một thành phố của Nga, ở phần trên của châu thổ sông Volga và thuộc tỉnh Astrakhan Oblast.

Astrakhan nằm trên 11 hòn đảo của vùng đất thấp Caspian, ở phần trên của châu thổ sông Volga. nga.

Phần chính của thành phố nằm trên bờ trái của sông Volga. còn bờ phải chiếm khoảng 20% cư dân của thành phố. cả hai phần của thành phố được nối bởi hai cây cầu trên sông Volga.

Tổng diện tích của thành phố khoảng 500 km2.

Thành phố này trải dài 22 km dọc theo sông Volga.]

Phần lớn điều khoản đều đã có cách nhìn chung, nhưng về mặt tiền tệ sử dụng, hai bên vẫn còn chút chưa đồng tình nha.

Tiền tệ của Byzantium là tiền vàng Solid. và cũng có tiền bạc. tiền đông, nhưng hiện nay vẫn lưu thông tiền vàng là chính.

Byzantium lập quốc nhờ mậu dịch, tiền tệ cũng nó rất ư là mạnh, châu u suốt vài thế kỷ đều dựa vào tiền tệ của nó lưu thông, thậm chí việc mậu dịch với Đại Thực cũng dùng tiền vàng Solid.

Còn tiền tệ của An Tây tất nhiên là tiền động, và cũng có lưu thông tiền Dinar bạc của Đại Thực, nhưng bắt đầu từ nửa đầu năm sau của năm ngoái, tiền bạc An Tây lưu hành thành công, đã bắt đầu được lưu thông đầu tiên tại An Tây.

Trọng lượng tiêu chuẩn của tiền đồng An Tây là một lượng, chính phần bạc một phần đồng, được tạo hình khá tinh xảo, và khi thổi còn có tiếng ung ung rõ kêu.

Nó vừa phát hành đã được các thương nhân ưa thích, sứ đoàn Byzantium cũng đã được kiểm chứng loại tiền bạc này, và đồng ý cho nó làm tiền tệ giao dịch.

Nhưng quan trọng là ở chỗ tỷ giá, cũng chính là tỷ giá tra đổi ngoại tệ như đời sau.Đương nhiên tỷ giá Đại Đường không phức tạp như hậu thế. nó vẫn rất đơn giản và thô sơ.

Một đồng tiền vàng Solid trị giá bao nhiêu tiền bạc?

Trọng lượng một tiền vàng Solid còn thiếu chút mới đến một chỉ vàng, thiếu một như thế thì An Tây cũng chẳng tính toán làm gì; cứ tính là một chỉ.

Nhưng vấn đề chính là ở đây, sứ đoàn Byzantium cứ kiên quyết dùng mười đồng tiền vàng để đổi lấy mười hai đồng tiền bạc của An Tây, cũng có nghĩa đổi theo tỷ lệ 1: 1.2.nhưng phía An Tây lại không đồng ý, vì như thế sẽ rất dễ bị bọn lái thương cơ hội nắm được sơ hở.

Hiện nay chỉ đợi Lý Khánh An đến đàm phán sau cùng.

Lý Khánh An cũng đã từ miệng Vương Xương Linh biết được khúc mắc của hai bên.

Kỳ thực trong lòng hắn biết rõ, bọn thương nhân chẳng ai chịu thiệt thời, dù bản thân hắn biết tính toán đi chăng nữa. nhưng nghĩ đến mâu dịch hai nước lâu dài sau này, tỷ giá này nhất định phải được định rõ ràng. hơn nữa lượng mậu dịch hai nước rất lớn. sự chênh lệch hai đồng tiền bạc này đủ ăn hết lợi nhuận của phía Đại Đường.

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Vàng và bạc của triều đình Đại Đường tỷ giá là 1:10, như ta biết.

Đại Thực cũng chỉ như thế.”

Lúc này, Lý Diễn Thị bách chi sứ chủ quản mậu dịch An Tây dùng tiếng Hán khẽ nói với Lý Khánh An: “Ty chức vừa từ lái buôn người Túc Đặc thăm dò được tin.

Byzantium cùng chỉ là ti lệ 1: 10.”

Lý Khánh An gật gật đầu. lại tiếp tục nói: “Vàng bạc của quý quốc tỉ giá cũng chỉ có 1:10, vậy ta không hiểu vì sao khi vào tay sử đoàn quý quốc, thì lại trở thành là 1:12, đây là lẽ gì đây? ”

Joseph cũng đã suy xét vấn đề này rất lâu.Trước lúc đến An Tây, hắn không biết An Tây có tiền bạc, hắn không thể chấp nhận tiền đồng của Đại Đường, liền chuẩn bị toàn bộ đều dùng tiền vàng của họ để làm tiền tệ mậu dịch duy nhất.

Nhưng giờ An Tây kiên quyết dùng tiền bạc An Tây, hắn cũng suy xét kỹ càng, hàm lượng bạc của tiền bạc đủ lượng.hắn có thể chấp nhận, nên cuối cùng quyết định dùng tỷ giá 10:12, cũng có nghĩa là mười tiền vàng Solid đổi lấy mười hai tiền bạc An Tây.

“Đại tướng quân, tiền vàng Byzantium bọn ta đã có lịch sử mấy ngàn năm nay, đều là thuần vàng, uy tín vững chắc, còn tiền bạc của quý quốc năm ngoái mới bắt đầu lưu thông.

Theo như ta được biết, đây còn không phải là tiền tệ của hoàng triều Đại Đường, chỉ là tiền tệ địa phương An Tây các ngươi. giữa hai tiền tệ này có sự chênh lệch về uy tín. nên ta nghĩ tiền vàng Solid càng đáng giá hơn một chút tại đây. về điểm này ta tuyệt không thể thay đổi. chúng ta giờ chỉ tìm ra phương án chiết trung, chứ ta sẽ không nhượng bộ. ”

Lý Khánh An không khỏi gật gật đầu với cách nghĩ của Joseph. giá trị uy tín. tên Joseph lại còn xét cả giá trị uy tín vào, quả thật không đa giản, có điều dù thế đi chăng nữa hắn cũng không thể nhượng bộ.

Hắn cười cười nói: “Ngài Joseph là một người cố chấp không chịu nhượng bộ, như ta cũng là người hay so đo, cũng không thể nhượng bộ.

Ngài xem phải làm thế nào đây?”

Joseph nghĩ nghĩ một lúc nói: “Hay thế này nhé, ta sẽ đề xuất ra một phương chiết trung.

An Tây các ngươi sẽ chết tạo ra một loại tiền tệ vàng. trọng lượng và độ thuần y như tiền vàng Solid của bên phía Bái Chiếm Đình, chúng ta sẽ dùng hai loại tiền vàng này làm tiền tệ trao đổi. tỷ giá 1:1

Kỳ thực đúc tiền vàng là phương án đã được Lý Khánh An xem xét vào thuở ban đầu khi để ra phương án tiền bạc và đồng, nhưng cuối cùng hắn lại bỏ qua tiền vàng mà chỉ chế tạo tiền bạc và đồng.

Một mặt vì hắn sợ Trung Nguyên sẽ có người đúc tiền vàng giả, làm tôn hại đến uy túi của tiền vàng An Tây; mặt khác vì lượng vàng ở An Tây hiếm hơi, đúc tiền tệ không có ý nghĩa gì. nhưng hắn lại không nghĩ đến Byzantium lại có thể đưa yêu cầu cho An Tây đúc tiền vàng.

Hắn làm sao có thể nhận lời được.

Hắn thả dùng tiền vàng của Byzantium để giao dịch, dùng hàng hóa của mình để đổi lấy tiền vàng của họ còn hơn.

Còn ở phái An Tây, hắn chỉ cần cấm tiền vàng Solid lưu thông, vậy bọn lái buôn cũng chỉ có thể đổi thành tiền bạc theo tỷ lệ 1:1 của phường quỹ, và để tiền vàng Solid trở thành ngoại tệ dự trữ của mình.

Tiền vàng Solid không phải tiền giấy hoa hòe hoa sói như tiền giấy, mà là từng cục vàng óng ánh.

Lý Khánh An đồng ý dự trữ loại tiền tệ này.

Lý Khánh An lắc đầu đáp: “Đúc tiền tệ nhất định phải thông qua phê chuẩn của triều đình, bọn ta chỉ có thể đúc tiền bạc. ta không thể chấp nhận phương án giải quyết của ngươi, nhưng ta hi vọng An Tây và quý quốc có thể sớm bắt đầu tiến hành mậu dịch, ta nghĩ đây mới là vấn đề quan trọng nhất, nên nếu chúng ta thực sự không có được một kết luận chung, vậy ta có thể nhượng bộ, ta sẽ không dùng tiền bạc An Tây, chỉ dùng tiền Solid của quý quốc để làm tiền tệ duy nhất cho mậu dịch song phương.”

Hiện nay còn là một ngàn ba trăm năm trước, vật tư ít ỏi, Joseph vẫn chưa hiểu được mậu dịch nhập siêu sẽ dẫn đến vấn đề tiền tệ lưu thông thất thoát, hắn thấy Lý Khánh An nhượng bộ liền vui vẻ cười nói: “Vậy được, chúng ta xem như đã có được kết luận cuối cùng!”

Sau khi song phương đã đạt được thỏa thuận cuối cùng, tiếp theo đó sẽ do quan viên phía dưới của hai bên bắt đầu soạn thảo điều lệ hiệp ước. sau đó sẽ do Lý Khánh An và Joseph chính thức ký kết.

Nhưng Lý Khánh An thật sự quan tâm là hợp tác quân sự giữa hai bên.

Hắn thấy Irony có phần thất thần, hiển nhiên là nàng không hứng thú với vấn đề mậu dịch, hắn bèn nhìn nàng cười nói: “Công chúa điện hạ. sáng sớm ngày mai ta sẽ đi thị sát quân đội, ta xin mời công chúa cùng đi với ta. không biết nàng có hứng thú không?”

Irony nở nụ cười đáp: “Ta rất nguyện ý, ta sẽ đợi ngươi đến.”

(*Thuyết minh tác giả: Bản đồ Bỵzantium của sách này xuất xứ từ tập bản đồ của Tiền Bá Tư. người Byzantmm kỳ thực tự xưng là người La Mã.

Trong sách để tiện xưng hô, liền thống nhất gọi là Bái Chiếm Đình, còn một điều nữa là vàng và bạc của mỗi vùng mỗi khác, dù là trong Đại Đường cũng có lúc chênh lệch, trong sách cũng không đi sâu vào nói.

Tiền vàng của Byzantium nặng khoản 4.25gram. gần bằng một chỉ vàng, còn việc trọng lượng một chỉ vàng của hồi xưa có bằng với bây giờ không thì tác giả cũng tạm không đi sâu vào suy xét.)

Buổi chiều.

Độc Cô Minh Nguyệt đi tới trong viện tử của Vũ Y, gia đình đại hộ chính là tốt ở chỗ này, đó chính là phòng ốc rộng rãi, không giống với gia đình tiểu hộ, lấy một thê một thiếp, bình thường sinh sống dưới một mái nhà. ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, cái giận giữ lại từ ngày thường chuyện phòng sự không công bằng. cái tức của sự tích lũy cũi gạo muối dầu. quanh năm suốt tháng quắc mắt nhìn trừng nhau như vậy, hoặc là nét mặt thì thuận mắt mày thấp dễ vâng lời. trong lòng lại sát khí đằng đằng, cuối cùng lại đợi đến lúc lợi ích chồng chéo khó xử mà nổ hết cả ra.

Còn cái hay của gia đình đại hộ chính là phòng ốc nhiều, thê thiếp có địa vị còn có thể một người một ngôi viện, mọi người bình thường không hề qua lại, mạnh ai người ấy sống, nhắm mắt làm ngơ, mâu thuẫn sâu sắc thì để ở trong lòng, nhưng trên nét mặt lại là vui vẻ hòa thuận, đầy vẻ hòa hài mỹ mãn. giống như Lý Khánh An đã làm cao đến quận vương, cũng chỉ có chính phi. trắc phi. thiên phi bốn người thê thiếp, tự nhiên là một người một ngôi viện, mâu thuẫn thê thiếp trong nhà cũng không đến nỗi gay gắt.

Chính thê Minh Nguyệt lòng rộng rãi độ lượng, lại biết làm người, vì vậy người bên dưới đều rất kính yêu nàng.

Vũ Y tuy có chút tính khí. nhưng xuất thân khá thấp, thân thế bi lương. trong nhà không có bối cảnh hậu thuẫn, mà Lý Khánh An lại rất ư yêu quý nàng.

Minh Nguyệt cũng khá khoan dung nàng, suy bụng ta với bụng người, nàng cũng đã cam chịu số mệnh, không gây ra được mối loạn lớn gì.

Hai thiên phi lại càng không phải nói nữa. một đôi tỷ muội song sinh, từ nhỏ bị bán làm nô lệ, xuất thân thấp hèn. ban đầu cả thân tịch cũng không có, suýt nữa trở thành món đồ chơi của nam nhân, nếu không phải may mắn gặp được Lý Khánh An. vận mệnh của hai nàng chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ biết.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 332: Sóng gió Ngọc Nô

Như Thi dịu dàng đằm thắm, tế nhị hiểu ý người khác, rất ư tôn kính vợ cả. toàn phủ trên dưới không ai không thích nàng.

Minh Nguyệt cũng rất thích Như Thi. luôn xem nàng như trợ thủ quản gia của mình.

Còn tính cách Như Họa lại nổi loạn hơn một chút, thích đi ra ngoài dạo chơi, tính cách mạnh mẽ toát ra trong xương tủy, ngang ngạnh khó bảo, hay lo chuyện bất bình, nhưng tâm địa không xấu.

Minh Nguyệt với nàng vẫn xem như cư xử hòa thuận, cũng chẳng hạn chế nhiều sự tự do của nàng, chỉ là cứ thêm nhiều bộc phụ đi theo, chủ yếu là sợ nàng xảy ra chuyện.

phủ đệ Lý Khánh An tuy ở phía sau Chính sự đường, nhưng diện tích cực rộng, có mười mấy ngôi viện lớn nhỏ, hậu hoa viên bèn đã chiếm đi một nửa diện thích, xung quanh trú binh đông đúc, canh phòng nghiêm ngặt, về mặt an toàn không có bất kỳ vấn đề gì.

Vũ Y thân là trắc phi. sau chiến dịch Thổ Phồn.

Lý Long Cơ cũng phá lệ gia phong nàng làm Hạo mệnh tòng tam phẩm.

địa vị cũng xem là tôn quý.

Nàng sống ở tây nội viện, hoàn cảnh thanh u.

Vũ Y thích yên tĩnh, không thích nhiều người. thị nữ của nàng chỉ có ba người, bình thường không có việc gì.

Vũ Y bèn dạy bọn họ sãy đàn học nhạc, trong phủ thường truyền đến tiếng đàn tình tang.

Hôm nay Minh Nguyệt đến tìm Vũ Y là vì chuyện của Ngọc Nô, theo lý mà nói, An Tây sau khi phế nô, trong nhà Lý Khánh An cũng không có nô tì. mọi người đều là người tự do, hôn nhân cũng có thể tự mình làm chủ. nhưng quy củ và tư duy hình thành lâu dài không phải nói sửa là có thể sửa được, đặc biệt là một số thị nữ thời gian dài, bọn họ vẫn quen với việc do chủ nhân sắp xếp hôn nhân, nhưng nếu bản thân không đồng ý, Minh Nguyệt cũng không miễn cưỡng. mà sẽ đi tìm một nhà khác.

Nhưng Ngọc Nô không giống với thị nữ bình thường. nàng từ nhỏ đã là nô tì do Khương gia mua về.

Khương gia sau khi bị truất đến Lĩnh Nam. nàng bèn lưu lại bên cạnh tiểu chủ nhân Vũ Y, lúc đó nàng mới chín tuổi, Vũ Y mười một tuổi, nàng đi theo Vũ Y vẫn luôn sống trong phủ trạch của Lý Lâm Phổ. hai người nương tựa lẫn nhau, cùng nhau trải qua chuỗi ngày tháng mười năm gian khổ nhất, nàng và Vũ Y trên danh nghĩa là chủ bộc. thật ra là tỷ muội.

Bây giờ theo việc tuổi tác của nàng lớn dần.

đã bước vào hàng ngữ của thặng nữ (*nữ nhân ế chồng), thật ra ở hai năm trước lúc vừa đến An Tây, Vũ Y đã muốn tìm một nhà cho nàng xuất giá. nhưng Ngọc Nô thả chết không chịu, nên đã để lỡ đến bây giờ, hiện tại đã không còn có thể để lỡ thêm nữa. hôn sự của Ngọc Nô cũng trở thành việc lớn nhất của Vũ Y, ngặt nỗi việc này đã dấy nên cơn sóng gió, việc hôn sự của nàng đã bước ra khỏi ngôi viện của Vũ Y, trở thành đại sự của quận vương phủ. lôi kéo cả Minh Nguyệt vào trong chuyện này.

Minh Nguyệt xuyên qua một mảnh rừng trúc, đi đến trước cửa viện của Vũ Y, nàng vừa định đi vào viện tử. bên cạnh một tiếng vang sột soạt.

Ngọc Nô từ trong rừng trúc thoắt bước ra: “Phu nhân xin đợi một chút!”

“Muội núp ở đây là đợi ta sao?”

Minh Nguyệt mỉm cười nói.

Ngọc Nô tiến lên thi lễ, cầu xin nói: “Cầu phu nhân làm chủ cho Ngọc Nô!”

“Ta nghe nói tỷ tỷ của Triệu tham quân đã xin Vũ Y ngày sinh tháng đẻ của muội rồi, ta lại không thể xen vào quyết định của Vũ Y. muội bảo ta phải làm sao?”

Sáng sớm Minh Nguyệt còn nhắc qua với Lý Khánh An chuyện của Ngọc Nô, nhưng giữa trưa nàng đã nghe nói tỷ tỷ của Toái Hiệp Lô Tào tham quân sự Triệu Chiêu đã đến tìm Vũ Y cầu hôn rồi.

Triệu tham quân muốn lấy Ngọc Nô, việc này làm cho Minh Nguyệt có chút bất mãn.

Triệu tham quân là người Hán bản địa Toái Hiệp, gia cảnh cũng không tồi, cố nhiên là như vậy. nhưng nàng Độc Cô Minh Nguyệt mới là nữ chủ nhân của nhà này, cho dù Ngọc Nô là tỷ tỷ của Vũ Y, nhưng đó chỉ là tình, trên thực tế.

Ngọc Nô vẫn là thị nữ của quận vương phủ. cũng giống như các hạ nhân khác, cũng là lấy tiền tháng trong phủ, nhà Triệu tham quân muốn cầu hôn. cũng nên tìm người chủ phụ như nàng mới đúng, nhưng bọn họ lại vượt qua mình, điều này làm cho trong lòng Minh Nguyệt quả thật có chút không vui, hôm nay đến. nàng chính là muốn nói rõ đạo Lý này với Vũ Y, Minh Nguyệt đối xử người khác lúc nào cũng khoan dung, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng không hề có nguyên tắc của mình, trên mức giới hạn nguyên tắc của nàng, nàng tuyệt đối không nhượng bộ nửa bước.

Trong mắt Ngọc Nô ảm đạm vô cùng; trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng, đạo lý này nàng hiểu, thật ra nàng cũng muốn xuất giá làm dâu. nhưng người nàng muốn lấy là chủ nhân Lý Khánh An. không phải là vì Lý Khánh An là An Tây quận vương, Tiết độ sứ. khi Lý Khánh An vẫn còn là Trung lang tướng.

Ngọc Nô đã cảm mến vị tướng quân giục ngựa mà quên tháo dây cương, khi Vũ Y bị ép rời khỏi Lý phủ. suốt đường đi về phía nam. chuẩn bị vạn lý bôn ba đi Lĩnh Nam. tình hình thê lương vô cùng.

Lý Khánh An đuổi đến ngôi miếu tự nhỏ, dùng một khúc nhạc đàn đã cứu sống Vũ Y sinh mạng yếu ớt lúc đó, cũng đã chiếm được trái tim của Ngọc Nô, nàng bèn đã nhận định nam tử có tình có nghĩa, có thể phó thác chung thân kia. nhưng nàng cũng biết thân phận của mình, nàng chưa từng dám có nửa phần biểu lộ ra ngoài, cho đến lúc này, nàng đã không thể tránh né được nữa. nhưng nàng lại không dám nói mình thích Lý Khánh An.

đến lúc Vũ Y khăng khăng một ý đi tìm một nhà tốt gả nàng đi. nàng bèn âm thầm đến cầu xin Minh Nguyệt, đây là người duy nhất có thể làm chủ cho nàng.

Ngọc Nô trầm mặc chốc lát nói: “Cô nương nhà muội kỳ thật cũng không biết bát tự của muội, muội và nhà Triệu gia kia không xứng.”

Trong lòng của Minh Nguyệt vừa buồn cười vừa cảm khái, bèn nói: “Muội thật ra đã là thân tự do, muội nếu không muốn gả cho Triệu gia. tự mình muội từ chối là được rồi. ta nghĩ cô nương nhà muội cũng sẽ không miễn cưỡng muội.”

‘Sẽ không miễn cưỡng’ và ‘không thể miễn cưỡng chỉ kém nhau một chữ. nhưng ngữ khí và ý nghĩa đã hoàn toàn khác nhau.

Minh Nguyệt dùng không thể miễn cưỡng, đã biểu thị lập trường tuyệt không thỏa hiệp của nàng, tôn trọng và thương lượng là một chuyện, nhưng hôn sự của Ngọc Nô cuối cùng vẫn là để nàng làm chủ, nguyên tắc này nàng tuyệt không nhượng bộ.

Ngọc Nô thi lễ xong đã chuyển mình đi rồi.

Minh Nguyệt nhìn vào bóng dáng thất thểu của nàng, bất giác lắc đầu. xoay người đi vào viện tử của Vũ Y.

Tâm trạng hôm nay của Vũ Y khá tốt. hôn sự Ngọc Nô luôn làm nàng phiền não cuối cùng đã có chút khởi sắc, một học trò của nàng đêm qua ngẫu nhiên nghe nàng nói việc tìm tấm chồng cho Ngọc Nô, bèn trở về nói với mẫu thân của mình, cũng chính là tỷ tỷ của Triệu tham quân, trưa ngày hôm nay, tỷ tỷ của Triệu tham quân bèn lấy ngày sinh tháng đẻ của đệ đệ mình lên cửa. hai người bàn bạc gần nửa canh giờ hơn.

Vũ Y đối với điều kiện của Triệu tham quân khá hài lòng.

Triệu tham quân hai mươi lăm tuổi, người Hán bản địa Toái Hiệp, trong nhà có ruộng có đất. trạch tử cũng rất rộng lớn. quan trọng hơn là Triệu tham quân ở Trường An đã từng cầu học, là một người đọc sách, điểm này đặc biệt khiến Vũ Y hài lòng, như vậy Ngọc Nô gả qua đó, không chỉ cuộc sống vô tư lự. cũng có thể phu thê mỹ mãn.

Vũ Y bèn hứa hẹn với Triệu gia về mối hôn sự này.

Vũ Y không ý thức được chỗ nàng xử lý không ổn thỏa trong chuyện này, trong tiềm ý thức của nàng.

Ngọc Nô là muội muội của nàng, việc của Ngọc Nô là chuyện riêng của nàng, không liên quan đến Minh Nguyệt, nàng cùng lắm là nói chuyện này với Độc Cô Minh Nguyệt, những việc khác đã không còn liên quan đến Minh Nguyệt nữa. nàng suy nghĩ như vậy, và cũng làm như vậy, còn về ý nguyện của bản thân Ngọc Nô, nàng rất rõ, nhưng nàng tuyệt không đồng ý, bản thân nàng đã bất hạnh làm thiếp, nàng tuyệt không cho phép Ngọc Nô đi theo vết xe đổ của nàng, nàng nhất định để Ngọc Nô gả một nhà chồng tốt.

đường đường chính chính làm một chủ phụ.

ở trên điểm này, nàng cũng giống như một tỷ tỷ quản quá nhiều, chuyên chế nhưng lại không thiếu lòng tốt.

“Vũ Y tỷ có đấy không?”

Trong viện từ truyền lại tiếng của Minh Nguyệt.

“Là Minh Nguyệt muội muội, hôm nay tại sao lại rảnh rỗi đến chỗ của ta vậy?”

Vũ Y mỉm cười ra đón. nàng biết hôm qua Lý Khánh An đã trở về. hôm nay Minh Nguyệt đến tìm nàng, chắc chắn là vì chuyện của Lý Khánh An.

“Không có việc lớn gì. nói một chút với tỷ về chuyện của đại lang.”

Đại lang là xưng hô đối với Lý Khánh An giữa thê thiếp các nàng, là một danh hiệu công cộng trong nhà này của Lý Khánh An, tuy rằng trong lúc thân mặt các nàng lại có cách xưng hô riêng với Lý Khánh An.

Minh Nguyệt gọi Lý Khánh An là phu lang hoặc lang quân.

Vũ Y xưng Lý Khánh An là Lý lang, còn tỷ muội Như Thi Như Họa thì lại gọi là Lý Khánh An đại ca. mọi người nước giếng không phạm nước sông, nhưng đại lang lại là xưng hô chung giữa các nàng với nhau.

Minh Nguyệt ngồi xuống trên một chiếc ghế bành gỗ hoàng lê.

ở đây cần nói thêm một câu. thời kỳ trung Đường nội địa vẫn chủ yếu là truyền thống ngồi quỳ.

đặc biệt là các nhà đại hộ, mọi người ngồi tấm lót hoặc ngồi ngay trên giường Hồ, ghế. bàn cao tuy đã theo Phật giáo và làn gió Hồ du nhập, nhưng danh môn thế gia vẫn chưa sử dụng, ngược lại là một số gia đình bần khổ đã sử dụng trước, mãi đến vàn Đường cho tới thời Ngũ Đại mới bắt đầu từ từ bị xã hội chủ lưu đón nhận, chúng ta từ trên ‘Hàn Hi tải dạ yến đồ' bèn đã có thể thấy được sự phổ cập của chiếc ghế.

Nhưng Toái Hiệp không giống với Trung Nguyên, người Hồ đông đúc, cuộc sống tập tục của người Hán cũng cơ bản bị Hồ hóa. ngoại trừ một số rất ít vẫn bảo lưu tập tục ngồi quỳ, đại bộ phận các nhà còn lại đều ngồi giường Hồ hoặc trực tiếp ngồi ghế rồi, bản thân Lý Khánh An cũng có xu hướng ngồi ghế. trong thư phòng của hắn đã có một chiếc ghế thái sư. còn trong phòng của mấy vị thê thiếp, hoặc dùng giường ngồi, hoặc dùng ghế bành có chỗ dựa.

đều không miễn cưỡng, mọi người cũng theo phong tục, trong lúc ngồi sàng. thì trong phòng mỗi người đều có mấy chiếc ghế bành.

Vũ Y đã rót một chén trà cho Minh Nguyệt, cười nói: “Ta đã đoán được muội sẽ đến tìm ta.”

“A?

Tại sao?”

Minh Nguyệt cầm chén trà lên cười hỏi.

Mặt của Vũ Y khẽ đỏ lên. nhưng không tiếp lấy để tài, Minh Nguyệt tự nhiên cũng hiểu ngôn ngữ không lời này, Lý Khánh An đã trở về.

đêm nay hắn sẽ ở chỗ này của Vũ Y. việc mà Vũ Y nói là việc này, mà không phải là chỉ việc xuất giá của Ngọc Nô, Minh Nguyệt bèn biết rằng.

Vũ Y chẳng hề nghĩ tới sẽ đem chuyện của Ngọc Nô nói cho mình biết, có lẽ nàng cho rằng việc này không liên quan đến mình! vốn dĩ Minh Nguyệt đã mang chút tức giận, nhưng giây phút này sự tức giận của nàng đã tan biến, nàng từ trong lời nói của Vũ Y đã nghe ra, Vũ Y không hề cố ý không nói cho nàng biết, chẳng cố ý chống kháng nàng, mà nàng không có ý thức như vậy, mình chỉ cần khẽ nhắc nhỡ nàng một chút là được, Minh Nguyệt trầm ngâm một chút, nàng đang suy nghĩ là để mình tự nói. hay là nhờ Lý Khánh An nói với Vũ Y, nghĩ đi nghĩ lại, nàng cảm thấy vẫn là để mình nói ra thì tốt hơn.

Lý Khánh An xưa giờ thiên vị Vũ Y, nói không chừng việc này lại khuyên mình không nên nhiều chuyện, khi đó mặt mũi nàng để đâu được?

Nhưng Minh Nguyệt không lập tức nhắc việc này, nàng mỉm cười rồi nói; “Hôm nay ta và đại lang nói rồi, qua mấy ngày cả nhà ta đi Ngọc Phật tự thắp hương, Vũ Y tỷ chắc là không có vấn đề gì chứ?”

“Ta không có vấn đề gì, chỉ là tại sao lại đi thắp hương?”

Vũ Y có chút không hiểu hỏi.

“Năm mới tế tổ đại lang không kịp quay về, ta kiến nghị chàng đi Ngọc Phật tự bù lại việc tế lễ tiên linh.”

“Nếu chỉ là bù lại việc tế tiên linh, thì ở nhà là được rồi. tại sao lại phải đi Ngọc Phật tự?”

Trầm ngâm một lát.

Minh Nguyệt thấp giọng nói: “nghe nói Quan m viện của Ngọc Phật tự rất linh nghiệm, ta muốn thuận tiện đi cầu tử.”

Vũ Y cũng trầm mặc. vấn đề con nối dõi của Lý Khánh An quả thật là một chuyện đại sự, nàng đã theo Lý Khánh An gần ba năm. vẫn chưa thể mang thai, áp lực của nàng cũng rất lớn. nếu như Minh Nguyệt đi cầu tử. nàng cũng có ý niệm này.

Vũ Y nhoẻn miệng cười nói: “Thôi được!

Ta nhất định đi.”

Hai người nhất thời không có gì để nói, trong phòng vô cùng im lặng, chỉ nghe thấy tiếng của một viên a hoàn quét dọn trong sân. lúc này, Minh Nguyệt cười nói: “Ta hai hôm nay đang suy nghĩ việc hôn sự của Ngọc Nô, muốn đến thương lượng một chút với Vũ Y tỷ.”

“À!

Chuyện này ta đã quyết định rồi, thì không làm phiền Minh Nguyệt muội muội lo lắng nữa.”

Vũ Y hiển nhiên không muốn nói nhiều đến việc này, cũng không chịu để Minh Nguyệt tham dự. sự lạnh lùng của nàng làm cho sự bất mãn trong lòng của Minh Nguyệt vừa mới dập tắt lại phút chốc đốt cháy lại. nàng khắc chế sự tức giận trong lòng. miễn cưỡng cười xòa nói: “Là gia đình nào, tỷ sao lại không nói cho muội biết?”

Có lẽ cũng ý thức được khẩu khí của mình có phần lạnh lùng.

Vũ Y cũng cười xòa nói: “Nhà trai là Toái Hiệp hộ tào tham quân sự. họ Triệu, tỷ tỷ của hắn giữa trưa mới đến bàn qua với tỷ, điều kiện các mặt đều rất thích hợp, muội bèn đồng ý rồi.”

Nụ cười của khuôn mặt Minh Nguyệt đã biến mất. sự không vui trong lòng nàng bắt đầu bộc lộ ra. nàng ra sức khắc chế tâm trạng của mình, dùng một ngữ khí bình thản nói: “Bọn họ tại sao lại biết việc Ngọc Nô sắp phải kết hôn?”

“Con gái của người tỷ tỷ Triệu tham quân này bèn là học trò Phi nhi của ta. nàng đêm qua nghe được đối thoại giữa ta và Ngọc Nô, bèn đi nói với mẫu thân nàng ấy, vừa đúng Triệu tham quân vẫn chưa có thể thất, mẫu thân của Phi nhi giữa trưa hôm nay sẽ đến bàn chuyện hôn sự này.”

“Tỷ thật sự nhận lời rồi sao?”

Minh Nguyệt lại hỏi thêm một lần nữa.

“Đúng vậy, ta đã nhận lời rồi, đây có gì không ổn sao?”

Sự phớt lờ của Vũ Y đối với mình cuối cùng đã khơi dậy lửa giận trong lòng Minh Nguyệt, nàng trầm mặt xuống nói: “Vũ Y tỷ, việc này không phải là muội nói tỷ đâu. tỷ làm quá không lý trí rồi.”

Vũ Y cũng là một người cực kỳ cao ngạo, sự phê bình của Minh Nguyệt làm cho trong lòng nàng cũng trở nên không vui. nàng kéo dài giọng nói: “Ta cho rằng ta rất lý trí. muội từ đâu mà nói ra lời này?”

“Vũ Y tỷ, tỷ có từng nghĩ tới. tên Triệu tham quân này thậm chí cả mặt của Ngọc Nô vẫn còn chưa gặp qua. trong một đêm đã đưa ra quyết định, phải lấy Ngọc Nô, hắn có ý đồ gì?

Chẳng qua là vì đại lang sao?

Nói không khách sáo một chút, nếu như đại lang là tiểu quan viên bình thường, hắn sẽ lấy Ngọc Nô sao?

Hắn rõ ràng là vì thăng quan phát tài, tỷ lại ngang nhiên nhận lời loại người này. hắn đáng để Ngọc Nô phó thác chung thân không?”

Vũ Y sốt ruột muốn gả Ngọc Nô, quả thật không suy nghĩ đến nhiều vấn đề như vậy, Minh Nguyệt lúc này đã nói rõ ra. làm cho nàng cũng cảm thấy mình có chút nóng vội, mình nên đi nghe ngóng nhân phẩm của tên họ Triệu này trước mới đúng, chứ không nên chỉ nghe lời một phía từ mẫu thân Phi nhi. tuy Vũ Y đã ý thức được mình làm không thỏa đáng, nhưng không có nghĩa là nàng có thể tiếp nhận sự phê bình của Minh Nguyệt, trên thực tế, có thể ngoại trừ trượng phu Lý Khánh An của nàng, phê bình của bất kỳ người nào đối với nàng nàng đều không thể tiếp nhận, nàng chính là một người rất ư là thanh cao như vậy.

“Việc này trong lòng ta đã có suy tính, ta tự nhiên sẽ đi nghe ngóng tình hình của tên Triệu tham quân này, ta cho rằng muội cũng là lời nói một phía, muội cũng không hiểu rõ con người này, muội dựa vào đâu mà khẳng định tên Triệu tham quân này có ý đồ với quyền thế của đại lang?

Nói không chừng Phi nhi cũng đã nói chuyện Ngọc Nô với hắn. có lẽ hắn cũng gặp qua Ngọc Nô, chỉ là chúng ta không biết mà thôi, tóm lại. việc này ta sẽ suy nghĩ rõ ràng.

Minh Nguyệt muội muội đừng nên xen vào nữa.”

Nói chuyện đến nước này, Vũ Y vẫn không biết mình sai ở đâu?

Minh Nguyệt bèn không uyển chuyển nhắc nhở nàng nữa. nàng dứt khoát nói rõ vụ việc ra.

“Vũ Y tỷ, ta chỉ hỏi tỷ một câu.

Ngọc Nô có phải là người của phủ chúng ta không?

Nếu như là người của phủ chúng ta. ta có nên xen vào hay không?”

Vũ Y lúc này mới hiểu ra. nàng bây giờ mới hiểu nguyên nhân thật sự mà Minh Nguyệt đến tìm mình, thì ra là vì mình không bẩm báo với nàng về việc Triệu tham quân cầu hôn với Ngọc Nô, nàng căn bản là không phải vì quan tâm Ngọc Nô, mà là vì bản thân mình đã kiêu chiến uy quyền của chủ phụ nàng ta. lửa giận trong lòng Vũ Y bỗng chốc cháy vụt.

Ngọc Nô là muội muội chia cơm xẻ áo với mình, nàng ta dựa vào đâu mà nhúng tay vào?

Giây phút này, hôn sự của Ngọc Nô cũng giống như một cơn gió, đã thổi tan mối giao tình mỏng manh giữa hai người, làm cho mâu thuẫn sâu sắc giữa hai nàng trở nên phơi lộ rõ ra.

Vũ Y trầm mặt xuống nói: “Ngọc Nô là muội muội của ta. việc của ta không làm phiền muội bận tâm. muội cứ đi quản lý tốt đông viện của mình muội là được, việc của tây viện tự ta sẽ xử lý.”

“Lời không thể nói như tỷ được!”

Minh Nguyệt cũng cả giận nói: “Ngọc Nô trong danh sách gia nhân trong phủ xếp thứ hai. ta mới là chủ mẫu của nhà này, việc của Ngọc Nô ta làm sao có thể không xen vào?

Ta cũng nói rõ với tỷ, đại lang đã ở An Tây phế nô, mỗi một gia nhân trong phủ ta đều là thân tự do, bọn họ hoàn toàn có thể tự mình quyết định hôn sự của mình, gả cho Triệu tham quân hay không không phải do tỷ nói là được, cũng không phải do ta nói là được, mà là do bản thân muội ấy định đoạt, bản thân tỷ đi hỏi muội ấy xem. muội ấy có đồng ý không?”

Nói xong.

Minh Nguyệt vung tay áo một cái. quay người bèn đi, đi khỏi cửa. chỉ thấy tiểu a hoàn quét sân trong viện ban nãy sợ đến núp ở sau cửa. hai chủ mẫu lại trở mặt cãi nhau, đối với nàng ấy mà nói chẳng khác nào trời sập xuống.

Minh Nguyệt vừa định mệnh nàng ấy không được truyền việc này ra ngoài, nhưng thoắt chuyển niệm, nàng nghĩ đến lời nói ban nãy của Vũ Y: ‘muội cứ đi quản lý tốt đông viện của mình muội là được, việc của tây viện tự ta sẽ xử lý’, trong lòng Minh Nguyệt phẫn nộ khó đè nén. nàng không muốn nói nhiều nữa. người khác biết được cũng tốt. hãy để mọi người phân xử xem. rốt cuộc là ai không nói lý lẽ?

Nàng vừa đi ra khỏi viện tử. bèn nghe thấy trong phòng truyền ra tiếng tỳ bà mưa giăng bão tố, Minh Nguyệt đã nghe ra đây là khúc nhạc tỳ bà “Thập diện mai phục”, Vũ Y đang dùng tỳ bà để trút ra sự phẫn nộ trong lòng.

Lồng ngực của Minh Nguyệt cũng phập phồng dữ dội. trong lòng nàng cực kỳ ức chế. ngẩng đầu nhìn lên trời cao, thở một hơi thật dài.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 333: Lắm mối tối nằm không

Lúc tối, Lý Khánh An vừa vào đến phủ. liền cảm nhận ngay một bầu không khí khác thường trong nhà.

Tất cả mọi người nhìn thấy hắn cứ như chuột gặp mèo, vội quay lưng bỏ đi.

Mà thường lúc này, mấy bà vợ của hắn không phải đều quây quần trong phiến đường cười cười nói nói.

đợi hắn về cùng dùng cơm sao?

Cảnh ấy mới ấm cúng hài hòa làm sao, nhưng giờ trong phiến đường lại chẳng có một bóng người, thậm chí cả mùi thơm của cơm canh cũng không có.

Hắn quay một vòng trong phiến đường, chỉ thấy trong phòng lạnh lẽo làm sao, cuối cùng hắn đành phải đi ra tìm hiểu xem sao.

Vừa ra đến cửa. bỗng nghe tiếng “két” từ sau cửa.

Quay đầu lại. thì bị hắn bắt gặp một tiểu nha hoàn đang rón rén định bỏ chạy.

Lý Khánh An nhanh tay nhanh chân vội túm lấy tay của tiểu nha hoàn.

“đứng lại!”

“Lão gia. nô tỳ không biết gì cả. lão gia tha cho nô tỳ đi!”

“ngươi nhất định có biết, ngươi nói cho ta biết sự thật, rốt cuộc đã xảy ra việc gì rồi?”

Lý Khánh An giận dữ nói.

Tiểu nha hoàn bất đắc dĩ. lấm lét nhìn sang hai bên rồi khẽ nói: “Đại phu nhân và nhị phu nhân hôm nay vừa cãi nhau.

Nghe nói còn động cả thủ. mặt nhị phu nhân còn bị cào xước.”

Lý Khánh An giật mình.

Minh Nguyệt và Vũ Y cãi nhau?

Thế... thế là thế nào?

“Ngươi nói nhanh, rốt cuộc là vì sao?’

“Nô tỳ cũng không biết nguyên nhân, chỉ biết hai phu nhân cãi nhau, cãi nhau quyết liệt.”

Lý Khánh An bỗng thấy đau đầu bất lực, điều hắn sợ nhất cuối cùng đã xảy ra.

Hắn biết giữa Minh Nguyệt và Vũ Y có tiềm tàng mâu thuẫn.

Vũ Y vẫn canh cánh trong lòng việc hắn cưới vợ.

Lúc hắn thành hôn cùng Minh Nguyệt.

Vũ Y đã cố ý tránh mặt. không đến tham dự.

Nguyên nhân nàng canh cánh trong lòng là do nàng không muốn chia sẻ phu quân cùng người khác.

Tình yêu là ích kỷ, Vũ Y đã được lớn lên từ trong nôi của âm nhạc, về mặt tình cảm thì lại càng yếu đuối và nhạy cảm hơn. thân thế bất hạnh cùng việc phải nhiều năm ăn nhờ ở vạ nhà người khác khiến tính tình nàng thanh cao mà cao ngạo.

Điều này Lý Khánh An hiểu, vì thế mà trong lòng hắn luôn thấy áy náy với nàng, và cũng vì thế mà càng thương yêu nàng hơn.

Nhưng hắn lại cần Minh Nguyệt giúp hắn chống đỡ hậu trạch.

Hắn cũng thương yêu Minh Nguyệt hơn phần.

Có điều, lúc này mâu thuẫn giữa Minh Nguyệt và Vũ Y cuối cùng cũng bùng nổ, hắn rất muốn biết rốt cuộc là vì lý do gì?

Hắn suy nghĩ một lúc. bèn quay sang nói với tiểu nha đầu: “Ngươi lập tức đi đến hậu viện nói với Tam phu nhân là ta đang đợi nàng ở thư phòng, nói nàng hãy đến gặp ta ngay.”

Tam phu nhân chính là Như Thi, hiện nay Lý Khánh An muốn biết chân tướng sự việc thì chỉ có thể thông qua Như Thi để biết thôi.

Một lát sau.

Như Thi vội vội vàng vàng đi đến thư phòng Lý Khánh An.

Nàng tuy xếp vị trí thứ ba trong nhà. nhưng nàng lại là thê tử mà Lý Khánh An tin tưởng nhất.

Hắn biết, giả sử một ngày nào đó hắn mà gặp chuyện, người thật sự có thể không chút đắn đo chết vì hắn chắc chỉ có Như Thi.

Chính vì sự tín nhiệm tuyệt đối với Như Thi, mà nội thư phòng riêng tư nhất của Lý Khánh An cũng giao cho nàng phụ trách dọn dẹp.

Giờ hắn đang ở thư phòng ngoại, trước khi hiểu rõ tình hình, hắn không dám đi vào nội trạch.

Như Thi vừa đi vào cửa liền cười khổ: “Đại ca đã biết việc gì rồi ư?”

“Ta chỉ biết hai nàng ấy cãi nhau thôi, nhưng vì sao cãi nhau và cãi đến mức độ nào thì đang chờ nàng nói ta biết!”

Như Thi thở dài, nàng dịu dàng rót một ly trà nóng cho Lý Khánh An. hai tay dâng lên cho hắn xong rồi mới bất lực nói: “Kỳ thực chính là vì việc của Ngọc Nô!”

“Ngọc Nô?”

Lý Khánh An chung hứng, hắn bỗng nhớ ra sáng hôm nay Minh Nguyệt có nhắc việc này với mình.

Ngọc Nô muốn làm tiểu thiếp cho mình, quả thật lúc ấy hắn đã có phần động lòng.

Không thể phủ nhận, đó là Ngọc Nô rất xinh đẹp; hắn cũng không thể phủ nhận tất cả phụ nữ xinh đẹp trên thế gian này hắn đều muốn cưới.

Không lẽ vì việc Ngọc Nô muốn làm tiểu thiếp cho mình mà khiến Minh Nguyệt và Vũ Y bất hòa?

Đáng nhẽ, hắn đang định khẽ hỏi Vũ Y lúc hai vợ chồng đêm khuya thỏ thẻ. xem nàng có thật sự đồng ý gả Ngọc Nô cho mình không?

Không ngờ hỏi còn chưa kịp hỏi thì đã xảy ra chyện.

Việc này khiến lòng hắn không khỏi có tật rục rịch, vội hỏi: “Nàng nói rõ ràng hơn xem. rốt cuộc là việc gì liên quan đến Ngọc Nô?”

“Vũ Y tỉ đã tìm một nhà tử tế cho Ngọc Nô, nhưng lại tự tiện nhận lời khi chưa được Minh Nguyệt tỷ đồng ý, Minh Nguyệt tỷ tỷ đã giận vì việc này, liền đến tìm Vũ Y nói chuyện, kết quả là hai người bất đồng quan điểm liền xảy ra xích mích.”

Như Thi bèn kể lại đầu đuôi câu chuyện mà Minh Nguyệt đã nói với nàng lúc chiều cho Lý Khánh An nghe, cuối cùng nàng nói: “Kỳ thực Ngọc Nô chẳng qua là mồi dẫn. nguyên nhân sâu xa vẫn do vấn đề địa vị Minh Nguyệt và Vũ Y, rốt cuộc Minh Nguyệt có thể can thiệp vào việc của Vũ Y không.”

quả nhiên là do việc này.

Lý Khánh An không khỏi cảm thán.

Hắn đương nhiên hiểu rằng Minh Nguyệt có thể quản việc của Vũ Y, nhưng khi có hai người hắn lại khe khẽ nói với Vũ Y, nàng có thể làm chủ trong việc của mình.

Trong mối quan hệ giữa hai người họ, hắn vốn vẫn chỉ dùng nhu khắc cương, như đang đánh thái cực quyền đối phó qua chuyện; bây giờ mâu thuẫn bộc phát, chẳng qua do tên Triệu tham quân kia muốn cưới Ngọc Nô.

Tên này đã ăn phải gan hùm hay sao?

Hắn không biết Ngọc Nô là nha hoàn gả theo Vũ Y ư (*Vào thời xưa. khi các tiểu thư khuê các lấy chồng thường dẫn theo của hồi môn và nha hoàn.

Nha hoàn ngoài những nha hoàn giúp việc thường, còn có nha hoàn gả theo tân nương. sau này thường cũng sẽ được gả làm thiếp cho chồng)?

Trên lẽ đời này làm gì có nha hoàn gả theo lại được gả ra ngoài?

Điều này khiến lòng hắn phẫn nộ, phảng phất nguyên nhân mâu thuẫn của Minh Nguyệt và Vũ Y không phải do mình tạo nên. mà do tên Triện tham quân chết tiệt này mà ra cả.

“Đại ca. việc này huynh định sẽ xử trí thế nào?

Ý muội là rốt cuộc huynh nghiêng về ai hơn?”

Như Thi có phần lo lắng hỏi.

về mặt tình cảm cá nhân.

Như Thi nghiêng về phía Vũ Y hơn. dẫu sao thì nàng sống chung với Vũ Y một thời gian dài, hơn nữa do nàng có một thân thế đáng thương cũng giống mình, đều là cô nhi. và nàng lại là người dạy Như Thi đàn.

Nhưng về lý lẽ, Như Thi lại ủng hộ Minh Nguyệt.

Minh Châu là chủ mẫu. bất kỳ việc gì trong nhà cũng đều nên thông qua nàng làm chủ. nên Như Thi cho rằng, giờ thái độ của Lý Khánh An là quan trọng nhất.

Lý Khánh An không khỏi cười khổ một tiếng, đúng là quan thanh khó xử việc trong nhà. hắn có thể nghiêng về ai đây?

Hai người phụ nữ hắn đều yêu. hay nói cách khác, hai người vợ này hắn đều không đắc tội được.

“Các nàng ấy cãi nhau đến mức độ nào?

Ta nghe nha hoàn nói.

Vũ Y còn bị cào xước cả mặt nữa à? ”

“Đấy là do ai cứ loan tin đồn thiết thiệt đàng sau thế này?”

Như Thi không chịu nổi nói: “Đại ca nghĩ có khả năng này ư?

Hai tỷ đều là người có thân phận, có tu dưỡng, làm sao lại có thể đánh nhau như các ả nữ nhân xóm chợ?

Chẳng qua hai tỷ nói chuyện với nhau hơi to tiếng một chút, ngữ khí hơi nặng một chút thôi.

Đại ca đừng quên rằng tam nhân thành hổ mà!”

“ừm!

Tam nhân thành hổ, câu này chả sai chút nào, Như Thi ngày càng tiến bộ rồi!”

Được phu quân khen ngợi, đáng lý lòng Như Thi không khỏi mừng rỡ, nhưng việc hai phu nhân cãi nhau lại chẳng mấy chốc lại khiến tâm trạng nàng bị dìm xuống lại.

nàng lo lắng hỏi Lý Khánh An: “Đại ca. huynh xem việc này nên giải quyết thế nào?”

Lý Khánh An đau hết cả đầu không biết nên xử trí ra sao, bỗng nhiên, hắn liếc sang Như Thi. tay khẽ kéo nàng về phía mình cười nói: “Như Thi. việc này huynh giao hết cho nàng toàn quyền xử lý!”

“Giao cho muội?!”

Như Thi nghe mà giật nảy mình, nàng vội đẩy Lý Khánh An ra nói: “Không!

Không!

Muội làm sao dám quản việc của hai tỷ ấy, nhất là đại phu nhân, quản việc của tỷ ấy sẽ là vượt lễ, muội sẽ bị đuổi ra khỏi nhà đấy!”

“Nàng nghĩ đi đâu thế này, tất cả các nàng đều là thê tử của ta. làm sao có việc đuổi thê tử mình ra khỏi nhà?”

Lý Khánh An vội dỗ dành nàng thêm vài câu. xong hắn lại cười cười giải thích: “Kỳ thực cũng không phải là để nàng đi quản việc của hai nàng ấy. chẳng qua do ta không tiện lộ mặt. nàng cứ từ từ khuyên nhũ hai tỷ tỷ, để hai nàng ấy bớt giận, nàng cứ nói là do ta công vụ nặng nề. áp lực rất lớn. xin hai tỷ cố gắng đối đãi nhau khoan dung hơn. nói chung là ý như thế. nàng tự xem nói thế nào cho phù hợp đi!”

Như Thi lẳng lặng gật đầu.

Lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng của Vũ Y, “Lý lang. muội có thể vào không?”

Như Thi giật mình, quậy quay người định bỏ đi từ cửa sau. nhưng lại bị Lý Khánh An kéo nàng lại, chỉ chỉ vào gian trong.

Nàng hiểu ý, bèn vội mở cửa đi vào gian buồng trong.

Thấy nàng tính tình tỉ mỉ. luôn hiểu ý mình.

Lý Khánh An không khỏi gật đầu tán thưởng.

“Vào đi!”

Cửa vừa mở ra.

Vũ Y bèn đi vào. nàng đã khóc sướt mướt hết cả buổi chiều nay.

Khóc thương cho số phận bất hạnh của mình, mãi đến về sau nàng mới từ từ bình tĩnh lại, và cũng hồi phục lại phần nào lý trí.

Nàng cũng ý thức được việc mình cãi nhau với Minh Nguyệt về lễ pháp, lập trường rất yếu ớt. nhưng nàng vẫn không chịu cúi đầu với Minh Nguyệt!

Nàng cũng biết rõ, nếu một khi mình cúi đầu. vậy sau này nàng sẽ bị mất đi quyền tự chủ triệt để.

Nàng không muốn nhìn thấy kết quả như thế.

Chỗ dựa duy nhất bây giờ của nàng là Lý Khánh An. nàng hi vọng có thể được hắn an ủi phần nào.

Lý Khánh An ngắm nhìn mặt Vũ Y một hồi, tuy không có vết tích cào cấu gì. nhưng hai mắt nàng đỏ ngầu, hiển nhiên là vừa khóc xong.

Vũ Y nhìn thấy phu quân, trong lòng lại không khỏi thương cảm. mắt lại đỏ ngầu.

Nàng vội quay mặt đi bụm miệng khóc nức nở.

Trong lòng Lý Khánh An không khỏi xót thương, hắn vội ôm nàng vào lòng an ủi: “Đều là người một nhà cả. cãi nhau là việc thường gặp, không phải việc lớn gì. thôi nàng đừng buồn nữa!”

Hắn bèn kéo tay Vũ Y ngồi xuống, cười nói: “Tình hình thì ta đã biết rồi. ta cảm thấy đây chẳng phải việc lớn lao chỉ. các nàng chỉ cần thông cảm cho nhau, mỗi người nhường một bước thì việc gì cũng có thể giải quyết.

Như việc của Ngọc Nô, về mặt tình cảm.

Ngọc Nô cũng thân như chị em ruột thịt với nàng, hôn sự của nàng ấy về tình về lý đều nên để nàng tự xem xét. nhưng Minh Nguyệt dẫu sao cũng là chủ mẫu. nàng phải nghĩ đến sĩ diện của Minh Nguyệt.

Nhất là khi ở bên ngoài, chỉ cần nàng ấy không quản một việc gì. thì người khác sẽ nhìn Minh Nguyệt như thế nào, và sau này làm sao nàng ấy có thể quản ai nữa.

Minh Nguyệt cũng có chỗ khó xử. nên nàng có việc gì cứ thương lượng với nàng ấy rồi quyết định, nể nang nàng ấy một chút; sau đó ta cũng sẽ để nàng ấy phải tôn trọng quyết định của nàng; như vậy thì hai nàng sẽ không phải cãi nhau như bây giờ nữa!”

Vũ Y cúi gầm mặt xuống, lời khuyên thật tình của phu quân, về tình về lý đều không sai, kỳ thực nàng cũng biết mình có phần không nể nang Minh Nguyệt. nhưng dù trong lòng hiểu thế, nhưng dẫu sao phụ nữ cũng chỉ là loài động vật cảm tính, lúc lý trí bao giờ cũng ít hơn. hơn nữa nàng cũng sợ Minh Nguyệt qua việc Ngọc Nô này, chỉ cần nàng nhượng bộ một lần. sau này việc gì nàng cũng trở nên bị động.

Tuy hiểu rằng mình có thể không cần nể mặt Minh Nguyệt, nhưng phu quân thì khác, nàng không thể không nê.

Nàng dùng khăn tay vừa lau nước mắt vừa nói: “Hôn sự của Ngọc Nô huynh có thể làm chủ, chỉ có huynh có thể quản việc của muội, chỉ cần huynh nói. muội sẽ nghe, nhưng ngoài huynh ra. muội sẽ không nghe lệnh của bất kỳ ai.

Lý Lang, chàng cũng biết, muội đã sống ở phủ của cậu bao nhiêu năm nay, đã lúc nào muội từng cúi đầu?

Nếu muội cúi đầu. thì muội đã sớm bị bọn người tâm tư bất chính kia đắc thủ. và cũng không thể làm thê tử của chàng hôm nay, đây là giới hạn của muội, xin huynh hãy thông cảm cho muội.”

Lý Khánh An nghe hiểu Vũ Y cũng đang nhượng bộ.

Ý của nàng ấy là, nếu Minh Nguyệt có yêu cầu gì có thể thông qua hắn, nàng sẽ chấp nhận, chỉ là nàng không thể chấp nhận việc Minh Nguyệt trực tiếp ra lệnh với mình.

Trong lòng Lý Khánh An không khỏi thở dài, hắn biết tính Vũ Y rất cứng đầu. lại thích nghĩ lung tung, nàng có thể nhượng bộ được chỉ đến thế thôi.

Việc này thật sự không thể vội vàng, phải khuyên giải từ từ.

Nghĩ thế, hắn bèn nói: “Thế này đi! về việc cầu hôn tên Triệu tham quân kia, nàng tạm thời khước từ. ta không mấy thích hắn.

Vương Xương Linh từng nói với ta, người này nổi tiếng nịnh bợ và cơ hội, không phải là người đáng để Ngọc Nô nương tựa cả đời đâu.”

Vũ Y hiểu ý của Lý Khánh An. hôn sự của Ngọc Nô nên tạm gác một thời gian, không nên xúc tác thêm mâu thuẫn.

Kỳ thực sau khi Minh Nguyệt nói qua, nàng cũng cảm thấy mình đã quá vội vàng, còn chưa tìm hiểu về tình hình Triệu gia mà đã vội vã quyết định, như thế quả thật không ổn.

Bổn ý của nàng chỉ là định gác thêm một thời gian, nhưng thái độ của Lý Khánh An lại rất rõ ràng, muốn nàng từ bỏ hôn sự này, nên nàng cũng đành gật gật đầu nói: “Muội sẽ nghe lời huynh, ngày mai muội sẽ cho hồi lại hôn sự này.”

Lúc này, ngoài cửa bỗng có tiếng Minh Nguyệt truyền đến: “Phu quân, muội có thể làm phiền huynh một lát không?”

Lý Khánh An nghe mà giật thót cả tim, vội chỉ chỉ cửa bên với Vũ Y, ý bảo nàng tạm thời tránh đi. không ngờ Vũ Y vẫn ngồi yên tại chỗ, căn bản không có ý tránh đi.

Lý Khánh An bất đắc dĩ. xem chừng chỉ còn cách giải bày trước mặt thôi, hắn chỉ đành liều mình nói: “Nàng vào đi!”

Minh Nguyệt đẫy cửa đi vào, nụ cười vẫn đang nở trên môi nàng.

Nàng vừa nghe nha hoàn bẩm báo, lão gia đã về liền vội vã đến đây.

Không ngờ vừa bước vào đã nhìn thấy nghe Vũ Y, nụ cười trên mặt nàng lập tức biến mất, trong lòng không khỏi hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ ‘Vừa cướp của vừa la làng!”

Nàng cũng đi vào ngồi vào phía còn lại của Lý Khánh An. cười nói: “Phu quân vẫn chưa ăn tối chứ?

Muội vừa dặn nhà bếp chuẩn bị cơm, đợi một lát sẽ xong ngay!”

“Ha ha!

Ta vẫn chưa đói!”

“Dù không đói vẫn phải ăn.

Vậy đi, muội sẽ để họ mang cơm đến Tây Viện, hôm nay phu quân không phải sẽ ở đó sao?”

Nói đến đây, Minh Nguyệt liếc sang Vũ Y một cái. ý tại ngôn ngoại của nàng như nhắc nhở Lý Khánh An. tuy nàng đã cãi nhau với Vũ Y, nhưng cũng không vì thế mà phá vỡ nguyên tắc, nên làm gì thì nàng vẫn sẽ làm.

Với Vũ Y mà nói. dù nàng đã nhượng bộ, đồng ý hủy hôn sự với Triệu gia. cũng đồng ý tiếp nhận an bài của Minh Nguyệt qua Lý Khánh An. nhưng lòng dạ phụ nữ sâu tựa biển cả!

Trước mặt Lý Khánh An nói gì nàng cũng chiều, cũng nhượng bộ, nhưng khi đối mặt với Minh Nguyệt, tất cả nhượng bộ trong lòng lập tức bị vứt vào xó xỉnh nào.

Nàng bĩu môi nói: “Đạo đức giả. chỉ giỏi giả tạo!”

Mặt Minh Nguyệt lập tức đỏ bừng, lửa giận trong lòng lập tức lại bị châm lên. nàng đứng phắt dậy, giận dữ chỉ vào Vũ Y nói: “Ngươi nói rõ lại ta xem. ta đạo đức giả chỗ nào?

Ta giả tạo chỗ nào?

Lòng tốt và khoan dung của ta đều bị ngươi vứt đi cho chó tha sao?”

Vũ Y cũng đứng dậy không chút nhượng bộ phản bác: “Không lẽ ta nói sai rồi sao?

Rõ ràng tối nay phu quân đã nói sẽ đến chỗ ta. nhưng ngươi lại nói một lần trước mặt ta. thế thì làm sao huynh ấy dám đi nữa? ngươi nói thế này chẳng khác nào như nhắc nhở huynh ấy rằng, tối nay đừng đến chỗ ta nữa!”

Minh Nguyệt giận run cả người nói: “Hay!

Hay!

Hay cho một ả phụ nữ không nói lý lẽ. ta hôm nay rốt cuộc cũng đã được gặp!”

“Hừ!

Ta là người như thế nào không cần ngươi phải lo, ta là người thẳn thắng, có gì nói nấy, không giống ai đó, miệng thì như được tráng qua đường, trong lòng nghĩ một nẻo!”

“Được rồi!”

Lý Khánh An quát lên. giận dữ nói: “Hai nàng đừng cãi nhau nữa!”

Hai nàng thấy phu quân nổi giận đều cùng ngồi xuống, lưng đối với lưng, hầm hầm không ai nói với ai một câu.

Lý Khánh An thì lại càng không nói nên được lời nào.

Chứ hắn phải nói thế nào đây?

Hắn cũng chẳng hi vọng Vũ Y mất đi cái tôi của mình, và cũng hi vọng Vũ Y có thể giữ lại bản tính và tự do của bản thân; nhưng Minh Nguyệt lại không có lỗi trong việc này, nàng chỉ làm theo lễ tiết.

Minh Nguyệt có quyền quản tất cả mọi việc trong nhà. nàng thậm chí còn có thể đuổi Vũ Y ra khỏi nhà. nhưng nàng lại không làm thế, nên chỉ có thể nói là nàng đã rất khoan dung độ lượng.

Lý Khánh An nhìn nhìn Minh Nguyệt, lại nhìn nhìn Vũ Y, hắn đúng là tiến thoái lưỡng nan. trái phải khó làm người.

Lúc này hắn hắn cũng không thể thiên vị. lúc này cũng chẳng phải lúc có thể nói lý lẽ!

Hắn bỗng nhiên thấy mỏi mệt. khoát khoát tay nói: “Các nàng quay về trước đi!

Ta còn có công vụ phải xử lý.”

Câu nói này là hữu hiệu nhất.

Hai nàng đều biết không thể để việc nhà làm lỡ việc công, liền cùng đứng dậy đi ra khỏi cửa.

Vì đi quá nhanh, vai người này đụng phải vai người kia. hai nàng lại giận dữ nhìn nhau, xong Vũ Y bèn quay người từ hướng cửa bên đi về.

Trong thư phòng bỗng chốc yên tĩnh trở lại.

Lý Khánh An bất lực tựa người ghế.

Giờ phút này, hắn chỉ cảm thấy mâu thuẫn của hai vợ mình còn khó giải quyết hơn cả Đại Thực.

Lúc này, Như Thi đang từ trong nhà đi ra. nàng đưa tay vuốt nhẹ lên đầu Lý Khánh An.

Hắn nắm tay nàng lại và ôm nhẹ nàng vào lòng.

Như Thi cũng chẳng khuyên nhủ gì hắn. mà nàng chỉ tựa vào lòng hắn như con mèo con ngoan ngoãn.

Một lúc sau. nàng mới khẽ nói: “Đại ca.

đêm nay huynh sang chỗ muội ở nhé!”

Lý Khánh An lại lắc lắc đầu. cười khổ: ‘Ta mà ở chỗ nàng không ổn. ta khó trả lời với Vũ Y, thôi tốt nhất tối nay ta đến Chính sự đường qua một đêm vậy!

ở lại trong nhà. không biết chừng hai nàng ấy lại đày đọa ta thế nào nữa!”

Như Thi gật gật đầu. nàng có thể hiểu được, bèn cười nói: “Vậy lát ăn cơm xong huynh hẳn đi nhé!”

“Được!

Nàng cứ mang cơm đến chỗ này, ta ăn xong mới đi.”

Lý Khánh An vội vã ăn xong cơm tối trong thư phòng ngoài liền trở lại Chính sự đường; hắn có một căn phòng ngủ tại đấy.

Chính sự đường chiếm địa rất rộng, nó được tổ thành bởi ba mươi mấy tòa nhà.

Cũng giống như ở Trường An. trời vẫn chưa sáng thì các quan viên đã đến làm việc, đến chiều thì có thể tan ca về nhà.

Lúc này, trời đã tối đen như mực. trong Chính sự đường yên rất yên tình, chỉ thấp thoáng còn vài phòng sáng đèn.

đó là do những quan viên việc quá nhiều phải ở lại tăng ca.

Chốc chốc lại có đội binh sĩ vũ trang toàn thân đi qua.

Phòng làm việc của Lý Khánh An nằm ở phía đông Chính sự đường, chứ không phải ở ngay chính giữa.

Đó là một toàn nhà rộng chừng năm mẫu, không lớn lắm. chỉ có khoảng hai mươi mấy gian nhà. là nơi hắn và mộ liêu cùng văn thư làm việc, và có phòng nghi của các thân binh.

Tứ bề đều có tường bao phủ vây kín tòa nhà này.

Cũng giống như những tòa kiến trúc khác, tòa nhà này được xây trên nền đất cao một trượng, nền nhà được ghép lại bởi những đá tảng khổng đồ bằng phẳng. và cả bản thân tòa nhà cũng được xây bằng đá.

Nhìn bên ngoài nó không bắt mắt. nhưng lại rất ư kiên cố; phía dưới tòa nhà còn có tầng hầm. là nơi đặt những vật phẩm quan trọng.

Bọn quan văn lúc này đều đã tan ca về nhà. trong Chính vụ phòng chỉ còn phòng của Lý Khánh An là sáng đèn.

Nơi làm việc của Lý Khánh An do bốn gian nhà tổ thành, phía bên ngoài có vài văn thư lang xử lý văn thư; còn ba gian nhà phía trong là một dãy liên thông; gian ở giữa là phòng làm việc của hắn; gian bên trái là phòng tác chiến, trong đó có một sa bàn khổng lồ, thâu gọn cả An Tây vào trong; còn gian nhà bên phải là gian nhà nhỏ có giường nệm trong đấy. là chỗ nghỉ tạm thời của hắn.

Lúc này, Lý Khánh An ngồi sau bàn. dựa người vào ghế.

Hắn vẫn đang nghĩ cách để giải quyết việc của Minh Nguyệt và Vũ Y.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui. ngoài dùng thời gian để làm phai mâu thuẫn hai nàng ra. hắn không còn nghĩ ra cách nào tốt hơn.

Đương nhiên, hắn cũng có thể tìm gì đó để hai nàng làm.

để hai nàng không rảnh rỗi mà suốt ngày ngồi trong so đo ba việc tẻo teo này.

Đời có câu. trị bệnh mà không trừ căn. kỳ thực hắn còn nghĩ ra một cách tốt hơn.

Đó chính là con cái. chỉ cần các nàng đều đã có con cái của mình, chắc hẳn quan hệ các nàng sẽ dung hòa hơn.

Xem ra hắn phải đi tìm một danh y xem xem. phải giải quyết vấn đề sinh dục của mình sớm.

Trước giờ hắn không mấy để tâm đến việc này, nhưng giờ xem ra vấn đề con cái đã ngày càng trở nên gấp rút.

Đương lúc Lý Khánh An đang nghĩ vẩn nghĩ vơ, bỗng nhiên bên ngoài có tiếng xôn xao. hắn chau mày hỏi: “Chuyện gì thế?”

Một thân binh ngó ngó ngoài cửa viện, nói: “Hình như là công chúa Byzantium đến.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 334: Công chúa Đế Quốc (Thuợng)

Trước cửa viện, hơn mười mấy viên thân binh ngăn cản lấy công chúa Irony của Byzantium. nàng mang theo cung tiễn bên người, bọn binh sĩ yêu cầu nàng để vũ khí ở bên cửa.

Irony kiên quyết không chịu, song phương đã xảy ra tranh chấp.

Bọn binh sĩ đối với Irony đã khách khí lắm rồi, hiệu úy Tào Báo tinh thông tiếng Đột Quyết, chắp tay nói với nàng: “Công chúa điện hạ. nếu không có sự đồng ý đặc biệt của Đại tướng quân, bất luận kẻ nào có binh khí bên mình cũng không được tới gần Đại tướng quân, đây là quy định của chúng tôi, mong công chúa điện hạ thứ lỗi.”

“Ta nghe nói Đại tướng quân các ngươi tiền pháp rất tốt. ta có ý tìm đến hắn tỷ thí.

đem cung tiễn đặt ở ngoài cửa. thì ta làm thế nào tỷ thí với hắn được?

Ta không thể chấp nhận.”

“Nàng làm sao biết được ta sẽ chịu tỷ thí bắn tên cùng nàng?”

Lý Khánh An vừa cười vừa xuất hiện ở trước cửa.

Irony mỉm cười nói: “Rất đơn giản, nếu ngươi không thể chiến thắng ta. thì khả năng hợp tác quân sự giữa An Tây và Byzantium. chúng ta sẽ không cần bàn tới nữa.”

Ánh mắt của Lý Khánh An tự tự mị lên. quả nhiên bị hắn đoán đúng rồi, vị công chúa tây dương xinh đẹp này sánh lấy nhiệm vụ về việc hợp tác quân sự giữa hai bên. chỉ là làm sao mà nàng lại đột nhiên tiết lộ, điều này làm người ta cảm thấy kỳ quái.

Lý Khánh An vừa chuyển tâm niệm liền hiểu ra được, việc này nhất định là do việc mậu dịch song phương đã bàn bạc xong, người Byzantium có lẽ đã đặt ra một điều kiện tiên quyết, nếu không có hoàn thành hiệp nghị mậu dịch, sẽ không đàm phán về hợp tác quân sự.

Lý Khánh An quan sát nàng ta một chút, dưới ánh trăng lúc tỏ lúc mờ, nàng mặc một bộ quần áo bó sát người, mang một đôi giày da ống cao, làm nổi bật lên đường nét uyển chuyển trên cơ thể nàng. tôn thêm vẻ đẹp không sao tả xiết của người đẹp, Lý Khánh An liền vui vẻ cười nói: “Vậy thì xin mời vào trong!”

Các thân binh tránh sang hai bên.

Irony ngừa cao đầu đi vào trong sân. nàng nhìn lướt qua khung cảnh xung quanh, ngạo nghề nói: “Chúng ta tỷ thí bắn đêm. trong đêm tối mà bắn tên mới thi thố được tài năng, bắt đầu đi!”

Cây cung của nàng rất dài, đem một đầu cung cắm trên mặt đất. kéo cung liền nhắm hướng một cây nhỏ có thân to bằng miệng ly cách đó sáu mươi bước mà bắn nghiêng ra. chiếc tên về ra một vệt đường cong bay vút ra. cắm trúng ngay trên thân cây, cắm sâu vào ba phân.

Lý Khánh An khẽ vỗ tay, cười nói: “Hảo tiễn pháp!

Trong số nữ nhân có thể bắn tiễn pháp được như nàng vậy, quả thật không nhiều lắm!”

“Trong số nữ nhân?”

Irony bất mãn mà hừ một tiếng nói: “Ta chính là một trong ba tiễn thủ tốt nhất của Byzantium. là đệ tử bế môn đắc ý nhất của tiễn vương Byzantium. thế mà ngươi dám sỉ nhục ta hả?”

Lý Khánh An mỉm cười, vừa rồi hắn từ động tác liên hoàn của Irony rút tên. cài tên. kéo cung, bắn ra này đã nhìn ra. nữ nhân này quả thật đã từng được danh sư chỉ điểm.

động tác vô cùng xinh đẹp, như nước chảy mây trôi, thao tác liền mạch lưu loát, có thể thấy được rằng đã từng khô công luyện tập.

Trong số những người trẻ tuổi như nàng quả thật được như vậy đã khá lắm rồi. nhưng chỉ pháp của nàng vẫn chưa đủ lão luyện, vẫn còn quá non nớt. nói nàng là một trong ba đại tiễn thủ của Byzantium. thì không khỏi có chút nịnh quá rồi. chỉ vì nàng là công chúa Byzantium.

“Cái mà nàng nhắm đến hẳn là vệt sẹo trắng của cây phải không!

Nhưng nàng lại lệch khỏi điểm đó một tấc. nàng có biết vì sao không?”

Irony mặt đỏ lên. nàng nhắm đích xác là vệt sẹo trắng của cái cây con đó5 nhưng không biết vì lẽ gì. lúc tên bắn ra. mà nàng không thể tìm được cảm giác, thế cho nên mới bị trật một chút xíu như vậy, tuy rằng bị Lý Khánh An nói trúng, nhưng nàng cũng không chịu thừa nhận, bĩu môi nói: “Ngươi có thể nhìn ra được?”

“Biết tại sao nàng bắn không trúng không?”

Lý Khánh An cười nói.

Irony ngoài miệng không chịu thừa nhận, nhưng trong lòng lại rất muốn biết, nên đã không tự chủ được mà thốt ra: “Tại sao vậy?”

“bởi vì nàng khẩn trương. lòng của nàng không đủ trầm tĩnh, là một tiễn thủ, nàng có chút hơi non nớt.”

Lý Khánh An đón lấy cung và tên của nàng, đưa lưng về phía cây nhỏ, hắn quay mạnh người lại.

ở lúc hắn xoay người trong tíc tắc đó, tên lao vút ra khỏi cung. nhanh như điện chớp, ‘phập!’ một tiếng, trúng ngay chính giữa vết sẹo màu trắng trên cây.

Ánh mắt Irony xem đến ngây cả người.

Lý Khánh An lại đem cung tiễn trả lại cho nàng, lắc đầu. cái cung này tuy rằng cũng rất dài. nhưng nó là chiếc cung đơn. sức bật quá yếu. không đã chút nào.

Hắn nói với thân binh: “Đi!

Đem cung tiễn của ta đến đây.”

Một viên thân binh chạy đi ngay, lát sau lấy cung tiễn của hắn mang đến. chiếc cung khổng lồ này cao bằng thân hình của Lý Khánh An. có thể thấy được phải cần một lực thật lớn mới có thể kéo căng được nó, đó cũng là một cây thất thạch cung.

Là một trong những cây cung trứ danh mà Lý Khánh An sưu tầm được.

Nhìn nó không nổi bật lắm. nhưng nó là do ba thợ rèn nổi tiếng của An Tây tốn ba năm mới chế tạo xong, vả lại tên cũng là tên sắc, chỉ có cung cứng như vậy mới có thể phát huy được uy lực lớn mạnh của tên sắt.

Lý Khánh An thấy nàng nhìn chằm chằm cung tiễn của mình, trong ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc, liền đem cung tiễn đưa cho nàng cười nói: “Muốn thử xem không?”

Irony có chút không phục mà đón lấy cung tiễn, tay bị trầm xuống, lúc này nàng mới phát hiện cây tên này thì ra được đúc bằng gang, dưới ánh trăng bàn bạc. thân tên lấp lánh phản chiếu ra tia sáng xanh rờn.

Nàng đắp tên sắt lên. giờ khắc này trong lòng nàng cuối cùng cũng hiểu ra được, tài bắn cung của mình kém rất xa so với Lý Khánh An. chính là cây cung này nàng cũng kéo không nổi.

Nàng dùng hết sức lực. nhưng cây cung còn cao hơn nàng một chút này chỉ có thể kéo ra được một nửa. cánh tay run rẩy, Lý Khánh An âm thầm khen, một nữ nhân, có thể kéo được cây cung của hắn ra một nửa. như thế này đã khá lắm rồi.

Hắn đưa tay ra cười nói: “Đưa cho ta. cây cung này không thích hợp với nàng.”

Irony đầy mặt xấu hổ mà đem cung tiễn trả lại cho Lý Khánh An. nhưng sự hiếu kỳ trong lòng nàng lại chiến thắng cái hố thẹn, nàng muốn nhìn một cái cách Lý Khánh An bắn tên. cây cung này làm cho nàng nhớ tới cây cung khổng lồ của sư phụ.

Nàng cũng kéo không được nó.

Chẳng lẽ Lý Khánh An lại có thể so sánh cùng sư phụ hay sao?

“Đại tướng quân, ngươi bắn một mũi tên đi!”

Lý Khánh An đón lấy cung tiễn, cười nói: “Ta vẫn là bắn vệt sẹo trắng trên cây đó vậy!

Hắn lui về phía sau. cho tới khi đụng đến góc tường, nơi này cách cây đó đã là một trăm hai mươi bước rồi.

Trong mắt của đa số người bình thường, dưới màn đêm. chỉ sợ là ngay cả bóng của cây cũng đều không thấy rõ, nhưng Lý Khánh An lại đòi bắn vết sẹo trắng chỉ to bằng một quả trứng gà trên cây đó, cũng may vết sẹo đó là màu trắng.

ở trong con mắt khác với người thường của Lý Khánh An. vết sẹo trên cây đó chính là một chấm nhỏ màu trắng.

Hắn giơ cung ngang bằng, so dây cung cao thấp hai bên. phát ra tiếng vang ken két. dây cung chậm rãi kéo căng ra. dây cung được kéo căng như trăng tròn, cánh tay không chút xê dịch, giống như ẩn chứa sức lực của ngàn cân.

Ánh mắt của Irony bên cạnh đó trợn tròn ra. nàng là người trong nghề, lúc nảy Lý Khánh An dùng cung tiễn của nàng bắn tên còn nhìn không ra trò, nhưng khi Lý Khánh An dùng cây cung của chính mình, cái khí thế của một đại tông sư của hắn liền hiến lộ ra ngoài, hắn vững chắc như núi, hùng khí uy mãnh vô cùng.

đầu mũi tên sắc nhọn kia làm cho người ta run như cầy sấy.

Lý Khánh An hai mắt híp lại. giờ khắc này trong đầu của hắn vô cùng tỉnh táo, tất cả những sự tranh bá quyền mưu. tất cả những lục đục trong nhà cũng đều hết thảy rời hắn rất xa. trong lòng hắn chỉ có một mũi tên. hắn cảm nhận được sức mạnh của mũi tên. cảm nhận được vẻ đẹp tuyệt vời của sức mạnh, làm cho khắp người hắn thoải mái vô cùng, giống như mũi tên này cũng có sinh mệnh, cùng hắn tâm linh tương thông.

Hắn khẽ mỉm cười, tên sắt lao vút ra khỏi cung. thân tên thật dài ở không trung vẽ ra một vệt đen. thế tên không nhanh, dường như có chứa sức mạnh ngàn cân. không một hơi thở không một tiếng động, lao thẳng tới cây con bên ngoài một trăm hai mươi bước đó. ‘răng rắc5 một tiếng. tên từ vết sẹo trắng cắm mạnh vào, sức mạnh lớn lao đó làm cho cây con bị xé dọc một đường lớn đến hai thước, vệt sẹo trên thân cây bị bắn ra một cái lỗ tròn, tên xuyên qua lỗ tròn tiếp tục đâm xuyên vào, cắm trên một bức tường cách đó một trượng.

Lý Khánh An khẽ thở phào một hơi. mũi tên này hắn rất hài lòng, hắn đã rất lâu không có bắn tên rồi, vốn tưởng rằng tài bắn cung đã trở nên lạ lẫm. không ngờ rằng lại có thể bắn được một cách hoàn mỹ như thế. ngay cả chính hắn cũng âm thầm tán thưởng không thôi.

Irony xem ngây cả người, sư phụ của nàng cũng không thể bắn ra được hiệu quả như vậy, loại tiền thuật ‘trọng kiếm vô phong, đại xảo không công’ khiến nàng vô cùng chấn động, đây mới là tài bắn cung chứ. nàng cảm thấy mình quá nhỏ bé, cảm xúc mạnh mẽ dâng trào, kích động đến khó mà ức chế được, chậm rãi quỳ xuống, giờ khắc này. nàng bỗng nhiên lĩnh hội được một bậc cao hơn của thuật bắn cung.

Lý Khánh An đi lên trước, từ trên tường bứt tên ra.

đưa cho Irony: “Chiếc tên này tặng cho nàng!”

Sự bất mãn trong lòng của Irony đối với Lý Khánh An đã biến mất không còn thấy bóng dáng đâu nữa. trong lòng nàng chỉ có sùng bái và kính phục, nàng cung kính đón lấy mũi tên. chân thành mà nhìn thẳng vào mắt của Lý Khánh An nói: “Hy vọng mũi tên này có thể kết nối ý nguyện hợp tác giữa Byzantium và quân An Tây.”

Lý Khánh An gật đầu nói: “Ta hy vọng phụ thân nàng có cùng suy nghĩ như nàng vậy!

Ban đêm.

Lý Khánh An mơ một giấc mơ, trong mơ thấy Minh Nguyệt và Vũ Y hai người đồng thời đứng ở trước mặt hắn khóc lóc kể lể, đều nói mình bị ức hiếp, hai người bỗng nhiên mỗi người giữ chặt một tay của hắn. giống như kéo co mà mỗi người kéo hết sức về một phía, hắn giận dữ giãy khỏi tay các nàng, nhưng lại phát hiện mình dùng sức quá mạnh, hai người đều ngã xuống đất mất mạng. trên người máu không ngừng chảy.

Lý Khánh An lập tức sợ quá mà choàng tỉnh dậy, tim đập mạnh thình thịch, đầu đầy mồ hôi. hắn lau mồ hôi trên trán một phen, ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, một vầng trăng lưỡi liềm treo giữa không trung. mấy đám mây đen bay qua ánh trăng. ánh trăng trở nên lúc tỏ lúc mờ.

Lý Khánh An ngủ không được, hắn xoay người ngồi dậy, khoác áo ngoài lên người đi ra ngoài cửa lớn. bên ngoài cửa lớn có hai viên thân binh đang đứng đó, trung thành và tận tụy canh gác cho hắn.

Lý Khánh An vừa cười vừa nói với bọn họ: “Canh mấy rồi?”

“Đã canh năm rồi.”

Lý Khánh An gật gật đầu. lại cười nói với bọn họ: “Các ngươi đi nghỉ ngơi đi!

Ta không muốn ngủ nữa. bên ngoài cửa lớn có binh sĩ canh gác. chung quanh còn có tuần tra. sẽ không có chuyện gì đâu.”

Hai viên binh sĩ do dự một chút, liền thi lễ. lui xuống, trong viện rất im ắng. chỉ có một mình hắn. hắn đứng trên bậc thang. một cơn gió thổi ngay vào mặt.

Trong gió đã không còn hơi lạnh, mang theo một hơi thở của mùa xuân, hắn lúc này mới mừng rỡ phát hiện ra. gió thổi tới là gió đông nam. là gió từ Nhiệt Hải thổi tới. mang một làn hơi ấm áp đặc biệt rất riêng.

Hôm nay đã là mùng một tháng hai rồi.

ở đời sau đã là tháng ba. trong lòng Lý Khánh An có một chút xao động ngấm ngầm, đây là một thứ dục vọng của mùa xuân, đã nhen nhúm ở trong lòng hắn. nhưng khi hắn nghĩ sự mâu thuẫn của hai nữ nhân trong nhà. trong dục vọng đó lại len lõi sự phiền não. thứ dục vọng mà len lõi trong đó sự phiền não này khiến hắn tâm phiền ý loạn, lúc này hắn chỉ muốn tìm một nữ nhân, đem sự phẫn uất trong lòng thống thống khoái khoái mà phát tiết ra hết.

Lúc này Lý Khánh An trong lúc vô tình nhìn thấy cái cây đã bị bắn nứt ra. cơ thể đầy đặn đường cong uyển chuyển của Irony dường như lại ra hiện trước mắt hắn. cơ thể của vị mỹ nhân Tây Dương đó tràn ngập một sức hấp dẫn trí mạng, bộ ngực cao tròn của nàng kia.

đôi chân thon dài thẳng tắp tròn trịa kia. cặp mông vừa tròn vừa căng kia.

Hắn lại nghĩ tới ánh mắt lưu luyến không nỡ rời xa của nàng, trong ánh mắt chứa đầy sự ám chỉ và sự cả gan đó, khiến cho Lý Khánh An tim đập thình thịch.

Buổi tối hôm nay hắn nên giữ nàng ở lại mới đúng, giờ khắc này trong lòng Lý Khánh An tràn ngập dục vọng muốn chiếm hữu nàng.

Lý Khánh An không còn ngủ được nữa. hắn nằm ở trên giường vẫn miên man suy nghĩ đến sắc trời chuyển trắng. hắn mới mơ mơ màng màng mà chìm vào giấc ngủ.

Một tiếng hí vang của chiến mã lại làm hắn bừng tỉnh dậy, lúc này, một viên thân binh chạy tới bẩm báo: “Đại tướng quân, vị công chúa của Byzantium đã tới rồi.”

Lý Khánh An cả kinh, hắn xoay người ngồi dậy, vội hỏi nói: “Hiện tại là canh mấy vậy?”

“Trời còn chưa sáng hoàn toàn, còn sớm đấy!”

Lý Khánh An thở ra nhẹ nhõm, thầm nghĩ: ‘Nàng tới vội vã như vậy, hay là cũng rất muốn gặp mình chăng?’

Lúc này, trong lòng hắn dâng lên một ý niệm to gan trong đầu...

Lý Khánh An đơn giản rửa mặt một chút, liền đi tới trong sân. chỉ thấy Irony đang ở trên bãi cỏ luyện tập bắn tên. nàng đưa lưng về phía mình, đứng ở bên ngoài tám mươi bước, mục tiêu chính là vết nứt trên thân cây đêm qua. trong vết nứt đã cắm đầy năm sáu mũi tên.

Ánh mắt Lý Khánh An nhìn lên thân thể của nàng, nàng mặc một quân áo bó sát người như tối hôm qua. tối hôm qua là màu đỏ, hôm nay đối thành một màu trắng, nhưng càng thêm bó sát người, càng làm nổi bật lên thân hình bốc lửa của nàng.

Ánh mắt Lý Khánh An cuối cùng dừng ở cặp mông căng tròn khỏe đẹp của nàng. hắn đang thưởng thức đường nét xao động phập phồng giữa cặp mông và chiếc eo thon của nàng khi bắn tên. ý niệm cả gan trong đầu của hắn càng thêm mãnh liệt.

Lúc này, Irony bỗng nhiên xoay người, ánh mắt tựa cười mà không phải cười nhìn chăm chú hắn. dường như nhìn thấu tâm tư của hắn.

Lý Khánh An có chút ngượng ngùng, hắn ho khan hai tiếng, cười nói: “Nàng sớm như vậy đã tới rồi sao?”

Irony thu hồi lại tên. chậm rãi đi đến trước mặt hắn. ánh mắt mang một tia tinh quái nhìn hắn nói: “Ngươi tối hôm qua sao lại không trở về nhà?

Ngủ ở trong này.”

“Ta bận rộn việc công, thường xuyên ở nơi này, điều này rất bình thường.”

“Dối trá!”

Irony lắc đầu nói: “ngươi rõ ràng là có nguyên nhân khác, ngươi xa nhà lâu như vậy rồi. vừa trở về mới có một ngày, chẳng lẽ không muốn cùng người nhà gặp nhau sao?

Lý Khánh An không muốn cùng nàng nói chuyện này, liền chuyển hướng để tài. cười nói: “Chuẩn bị một chút đi!

Chúng ta phải xuất phát rồi.”

“Ta đã chuẩn bị xong rồi, lúc nào cũng có thể đi được.”

“Vậy được rồi!”

Lý Khánh An quay đầu lại dặn dò thân binh một câu. thân binh đi ra ngoài, rất nhanh, một chiếc xe ngựa rộng lớn dựng ở trước cửa lớn.

Irony thấy là xe ngựa, không khỏi kinh ngạc hỏi: “Không cưỡi ngựa sao?”

Lý Khánh An lắc đầu. nói: “Công việc của ta rất bề bộn. ngồi trên xe ngựa có thể xử lý một số công vụ. hơn nữa chúng ta có thể nói chuyện về việc hợp tác quân sự.”

Irony có chút suy tư mà nhìn hắn một cái. cười nói: “Thôi được!

Ta và ngươi cùng nhau ngồi xe ngựa.”

Lý Khánh An đơn giản thu dọn lại một chút, bọn họ cùng lên xe ngựa, mấy trăm viên thân binh hộ vệ hai bên. xe ngựa nhắm hướng nam mà đi.

Nơi mà Lý Khánh An muốn đi là Đông thành, ở cách phía nam Toái Hiệp ước chừng hơn ba trăm dặm. nằm ở phía nam Nhiệt Hải. vốn là thành nhỏ của Toái Hiệp, hiện tại nơi đó là căn cứ huấn luyện nỏ binh của quân An Tây.

Lý Khánh An muốn dẫn Irony đi xem nỏ binh hùng mạnh của quân An Tây.

Xe ngựa đi rất chậm.

Lý Khánh An ngồi ở trong xe ngựa phê duyệt hai phần văn kiện khẩn cấp của Hà Trung, đó là văn kiện vừa mới được đưa đến.

Buxoro (*Bukhara.

Bố Cáp Lạp) lại bạo phát cuộc xung đột đổ máu giữa Hỏa giáo đồ và giáo đồ của đạo Islam thuộc Shia Islam (*Thập Hiệp phái), đã chết hơn một trăm người, đây quả thật là một vấn đề làm người ta đau đầu.

Căn nguyên là do thần miếu của Hỏa giáo ở Bố Cáp Lạp sau khi bị Đại Thực dỡ bỏ, tu kiến một tòa thánh đường của đạo Islam. bởi vì thủ lĩnh của phái A Li được mai táng ở nơi đó5 khiến nó trở thành thánh địa của đạo Islam tại Hà Trung.

Nhưng vị trí này cũng là một thánh địa của Hỏa giáo.

Thánh địa của tôn giáo hai phái trùng nhau, vì tranh đoạt khu thánh địa này. nó trở thành căn nguyên của những cuộc xung đột đổ máu không ngừng của hai phái.

Hiện tại Lệ Phi Nguyên Lễ đề nghị cường chế dỡ bỏ thánh đường của đạo Islam. khôi phục thần miếu.

Lý Khánh An không tán thành, hiện tại khu vực Hà Trung không ổn định, thủ đoạn quá kích sẽ dẫn phát Thập Hiệp phái nổi dậy khởi nghĩa, sẽ tạo cơ hội cho Đại Thực thừa cơ nhảy vào, hắn liền ở trên báo cáo phê bốn chữ ‘Duy trì hiện trạng!'

Irony ngồi ở phía đối diện của Lý Khánh An có chút nhàm chán, nàng nửa nằm ở trên tấm nệm mềm mại, tràn ngập hứng thú mà nhìn chăm chú vào nhất cứ nhất động của Lý Khánh An.

Nàng đối với Lý Khánh An vốn đã cảm mến. buổi sáng ngày hôm qua Lý Khánh An trêu đùa nàng khiến nàng căm tức, nếu là người khác, nàng đã sớm phát tác rồi. nhưng ấn tượng của Lý Khánh An dành cho nàng rất tốt. tuy rằng căm tức, nhưng nàng vẫn quyết định ‘tha thứ5 hắn. mà trận tỷ thí bắn tên đêm qua. tài bắn cung cao siêu của Lý Khánh An đã chinh phục nàng, sự sùng bái, thán phục ở trong lòng một người con gái trẻ liền chuyến hóa thành một sự mến mộ, khiến nàng suốt đêm không ngủ được, những hình trong đầu cũng đều là thần hình hắn lúc bắn tên mạnh mẽ và nhanh nhẹn, thế cho nên trời còn chưa sáng nàng liền chạy tới đây ngay.

Lúc này, ánh mắt nàng dừng lại ở chiếc cung nỏ ở phía trên đầu của Lý Khánh An. nàng tò mò nhìn chiếc cung nỏ đó, cái này nàng chưa từng thấy qua.

Lý Khánh An phê duyệt xong báo cáo, hắn thấy ánh mắt Ai Luân Ni nhìn chăm chú vào đỉnh đầu của mình, liền buông bút xuống, tiện tay từ trên vách tháo chiếc nỏ xuống, đây là một chiếc nỏ tiêu chuẩn của triều Đường, được làm rất khéo léo tinh xảo, được làm vật trang trí mà treo ở trên xe ngựa. hắn đem nỏ đưa cho Irony cười nói: “Ta nghe nói người Byzantium không dùng loại binh khí này?”

Irony lắc đầu nói: “Ta cảm thấy nó giống cung, nhưng ta quả thật chưa từng thấy qua.”

Trên thực tế quân nỏ ở thời kì Tây Hán. tại Châu u từng xuất hiện qua. sau đó lại một lần nữa thất truyền, mãi cho đến ngàn năm sau mới lại tái xuất hiện, bởi vậy Irony chưa từng thấy qua nỏ cũng là lẽ thường tình, đây cũng là một trong những lý do mà Lý Khánh An dẫn nàng đến xem quân nỏ.

Hắn biết quân An Tây và Đại Thực trải qua mấy trận chiến, mấy loại vũ khí tân tiến của triều Đường chắc chắn sẽ truyền qua Đại Thực, trong đó bao gồm cả nỏ.

Hắn đã nhận được tin tức từ Hà Trung. binh sĩ của Cao Tiên Chi ở Thổ Hỏa La bị bắt trong đó có ba trăm danh nỏ thủ, Đại Thực đã chiếm được nỏ tiễn từ trong tay bọn họ, đó chính là nguyên nhân Mạn Tô Nhĩ (*Mangur) đến Đại Đường muốn lấy kỹ thuật chế tạo nỏ.

Kỳ thật cho dù không chiếm được, bọn họ cũng có thể tiến hành làm theo mô phỏng.

Chuyện này Lý Khánh An đã suy xét thật lâu. hắn biết trong lịch sử cung nỏ ở Châu u từng dẫn phát khủng hoảng, nếu để cho người Ả Rập lấy được cung nỏ lợi hại này, không những sẽ đánh vỡ sự cân bằng lực lượng ở phương Tây, vả lại còn làm cho Arập trong quá trình chinh phục Châu u càng trở nên hùng mạnh hơn. ngược lại quay đầu uy hiếp đến sự an toàn của phương đông, cho nên Lý Khánh An bèn suy xét xuất phát từ sự cân bằng lực lượng quân sự. có nên đem những cung nỏ cũ bị đào thải ra này bán cho Byzantium hay không; để cho bọn họ có thể đối kháng với Đại Thực, điều này cũng có lợi cho việc thực hiện hợp tác quân sự giữa bọn họ.

Lý Khánh An ở ngay trước mặt Irony đem nỏ lắp tên lên.

đưa cho nàng, cười nói: “Nàng thử xem xem!”

“Nhưng ta không biết dùng.”

Irony đón lấy nỏ nghi hoặc nói.

“Lại đây!

Ta dạy cho nàng.”

Lý Khánh An đi đến phía sau nàng. một tay đỡ lấy cánh tay của nàng, để nàng cầm cung nỏ cho chắc: “Đúng rồi, cứ như vậy, ngẩng đầu ườn ngực!”

Tay hắn lại đưa xuống lưng nàng, khẽ bốp nhẹ eo nàng: “Thắt lưng nhất định phải ngay thẳng.

điều này rất quan trọng.”

Lại dùng bàn tay ắn lên mông của nàng một cái: “Nơi này cũng phải ngay thẳng.”

Sự săn chắc của mông nàng khiến cho hắn có chút không muốn buông tay ra. nhưng hắn vẫn lưu luyến mà buông ra. nắm lấy hai tay của nàng. hắn cơ hồ ôm trọn nàng vào trong ngực, ở bên tai nàng thấp giọng mà dạy, tay nắm lấy tay nàng, dùng ngón trỏ áp ngón tay ngọc của nàng vào vào cỏ cong, thấp giọng ở bên tai nàng nói: “Đúng!

Đè lấy nó, nghe mệnh lệnh của ta.”

Ánh mắt của Irony khẽ liếc về phía sau nhìn hắn một cái. trong đôi mắt xanh như hồ thu lóe lên một sóng mắt đầy vẻ thu hút và mê hoặc, khóe miệng vểnh lên mỉm cười.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 335: Công chúa Đế Quốc (Hạ)

Lý Khánh An nửa ôm lấy Irony, tay hắn nắm lấy hai tay nàng. dạy nàng cách cân bằng cung nỏ.

Mặt hắn áp sát sau gáy Irony, chốc chốc xe ngựa sốc lên. lại đưa mặt hắn áp vào cô nàng.

Hắn đang truy tìm mục tiêu có thể có ngoài cửa sổ.

Thời gian từ từ qua đi mà mục tiêu hắn cần vẫn chưa xuất hiện.

Hai người họ đều im lặng.

Tình hình ám muội này khiến trong lòng họ đều thấy một sự kích thích mãnh liệt.

Lúc này, tâm tư hai người đều không nằm trên cung nữa.

Irony cảm nhận rõ khí tiết đàn ông mạnh mẽ từ Lý Khánh An.

Ánh mắt nàng dần mê ly, làn mắt xanh biếc của nàng như được phủ lên một làn sương mỏng. hai má nàng dần dần nhuốm màu hồng phấn, hơi thở nàng cũng dần hổn hển. lồng ngực phập phồng.

Mắt thấy hai người như sắp chạm đến một ranh giới nào đấy, thì bỗng nhiên, một con sếu màu trắng từ khu rừng cách đấy trăm bước bay đà đà lên không.

“Chính là nó!”

Lý Khánh An hơi nghiêng nỏ, bắt đầu kéo cò, “crắc” một tiếng, cung nỏ hơi rung, tiễn được phóng ra nhanh như chớp, chuẩn xác phóng thẳng. một tiễn đâm xiêng qua mục tiêu.

Chú sếu rơi tòm xuống.

Irony sợ quá. lập tức thu hồi lại dục vọng sắp vượt rào của mình.

Ánh mắt nàng trợn tròn, kinh ngạc nhìn cung nỏ trong tay.

Nhờ trường kỳ chìm đắm trong cung tiễn, nàng lập tức nhận ra uy lực của vũ khí trong tay mình.

Nàng ý thức được cung tiễn này có ý nghĩa chiến lược thế nào.

Với người Byzanting dùng cung tiễn tốc độ chậm, đây sẽ là một vũ khí có ý nghĩa cách mạng, nhất là đối phó với người Ả Rập chuyên về kỵ binh và hải chiến.

Đó sẽ đều là ưu thế của Byzantium , trong lòng Irony kích động vô cùng.

Nàng quay người ôm chằm lấy Lý Khánh An. và một cái rõ kêu vào mặt hắn.

Làn môi mềm mại nồng ấm của nàng lại làm lòng hắn gợn sóng.

Nhưng ngay lúc này, xe ngựa dừng lại.

“Đại tướng quân, đã đến bến cảng!”

Hai người họ từ từ tách ra.

Irony hiếu kỳ ngó đầu ra ngoài cửa sổ.

Hai người họ đã đi xuyên qua khỏi rừng rậm. và giờ đang đứng trước một bến cảng rộng.

Cạnh khu rừng sát bờ hồ là một khu nhà kho rộng lớn có những hai mươi mấy tòa kho, và đều có trọng binh trấn thủ.

Trên cảng có vài trăm chiếc thuyền vận lương đậu đấy, và xa hơn nữa chính là Nhiệt Hải xanh biếc.

Lúc này, Lý Khánh An cũng đã bình tĩnh lại. hắn chỉ vào nhà kho cười nói: 'Phía bên kia chính là kho lương của bọn ta. lương thực vận chuyển qua đường thủy từ Cự Chiến Đề đến sẽ được cập bến nơi này.

Sau đó được vận chuyển đến Toái Hiệp qua đường bộ.

Bọn ta đương cho tuy chỉnh đường sông và bến cảng, và tương lai không lâu sau. những chiếc thuyền này sẽ dọc theo sông Toái Hiệp đi thẳng đến Toái Hiệp thành mà không cần phải chung chuyển qua nơi đây.”

“Chúng ta sẽ lên thuyền ư?”

Nàng quay đầu lại nhìn Lý Khánh An hỏi.

“Đúng!

Đi Đống Thành bằng đường bộ sẽ hơi xa. ngồi thuyền sẽ có thể trực tiếp đến đấy!”

Hắn cúi đầu nhìn Irony cười nói: “Nàng không phải là sợ ngồi thuyền đấy chứ?”

“Làm gì có việc này!

Người Byzantium chúng ta đều sống dọc theo biển.

Thôi, chúng ta lên thuyền thôi!”

Nàng nhảy phóc xuống xe ngựa, dang rộng hai tay để đón nhận làn gió biển mát lạnh.

Dưới ánh nắng chói chang, bộ tóc vàng của nàng lại càng óng ánh hoàng kim. thân hình cao ráo uyển chuyển của nàng tựa như tạo hóa hoàn mỹ nhất của tự nhiên.

Lý Khánh An đưa tay ôm lấy eo nàng một cách tự nhiên, hắn chỉ vào chiếc thuyền nằm trên cùng, trông rất khác lạ so với những thuyền khác nói: “Đấy chính là thuyền một hồi chúng ta sẽ ngồi, chúng ta đi lên thôi!”

Irony nhìn hắn cười dịu dàng, rồi dắt tay hắn cùng đi về phía thuyền lớn.

Thuyền của Lý Khánh An là một chiếc thuyền lầu khổng lồ, dài chừng hai mươi trượng. cao năm trượng; trên thuyền có ba tầng lầu, nằm giữa một đám thuyền chuyển lương, trông nó lại càng nổi trội tựa như hạc đứng giữa đám gà mái.

Lý Khánh An dẫn Irony lên lầu ba. bọn thân vệ của hắn đều tập trung ở lầu một và hai.

Thuyền lớn bắt đầu khỏi động, mượn gió đông đẩy căng buồm bắt đầu đi vào hướng nam.

Nhiệt Hải cũng chính là Issyk-Kul của Kyrsyz ngày nay, long lanh như làn thu thủy, quanh năm đều không lạnh, hồ nước trong suốt, là một hồ nước mặn núi cao khổng lồ, xung quanh đều là núi tuyết cao vời, vùng thấp hơn được rừng rậm bao phủ.

Nơi đây cát vàng nước biếc, cảnh sắc tươi đẹp.

Do truyền thuyết rằng nơi đây từng có thủy quái xuất hiện, vì thế mà cư dân không ai dám bắt cá tại đây, nhưng có cư dân chế thuyền để làm phương tiện giao thông, qua lại giữa hai bờ hồ rộng lớn này.

Quân Đường sau khi chiếm lĩnh Toái Hiệp, công dụng lớn nhất của Nhiệt Hải chủ yếu cũng chính là giao thông, nhất là vận chuyển lương thực từ Cự Chiến Đề về Toái Hiệp, thuyền đội xuyên qua Nhiệt Hải đến bến cảng phía bờ bắc.

Thuyền của Lý Khánh An là do lúc hắn đi thị sát các thành bảo cứ điểm chiến lược xung quanh Nhiệt Hải dùng đến.

Phần lớn di dân được phân bố xung quanh Nhiệt Hải.

để bảo vệ di dân. quân Đường cũng cho xây dựng rất nhiều thú bảo quanh Nhiệt Hải.

Trong đó Đống Thành phía nam chính là một cứ điểm quân sự quan trọng, là cứ điểm tập luyện nỏ binh của quân An Tây.

Lúc này đã là ngày mồng một tháng hai, do điều kiện tự nhiên đặc thù của Nhiệt Hải, nhiệt độ vùng này vẫn cao hơn những nơi khác, trên mặt hồ gió ấm dễ chịu từng cơn.

Lầu ba này kỳ thực cũng là một phòng làm việc di động. có phòng làm việc, phòng đọc sách, phòng hội nghị.cũng có cả phòng ngủ. hơn nữa sau khi dọn dẹp mọi thức trong phòng xong, các thân vệ cũng tự giác đi trở lại lầu dưới lầu hai.

Trong lầu ba chỉ còn lại hai người Lý Khánh An và Irony.

Khánh An mời nàng ngồi lại trong thư phòng, hắn rót cho nàng một ly trà nóng, cười nói: “Phụ thân nàng đã giao quyền lực như thế nào cho nàng, hợp tác quân sự với An Tây ư?”

Irony không giấu Lý Khánh An. nàng thẳn thắng đáp: “Ta đến An Tây quả thực do phụ thân ta ũy quyền đến thị sát khả năng hợp tác quân sự với An Tây.

Đối với Byzantium.

Amginia và Cyprus đều là trở ngại lớn nhất, và cũng là uy hiếp lớn nhất.

Bọn ta hi vọng có thể phát động chiến tranh tiêu diệt những mối họa chập chờn này.

Trên thực tế, đây cũng là mục đích căn bản mà bọn ta đến An Tây, mậu dịch chẳng qua chỉ là cái cớ hỏi đường.

Vì hiệp ước mậu dịch có thể đạt được, nên bọn ta mới nhìn thấy được thành ý hợp tác của phía các ngươi. và vì thế ta mới tiếp tục đàm phán về vấn đề hợp tác quân sự với ngươi.

Nhưng ta không có quyền quyết định chiến tranh, cũng không có quyền lực ký kết hiệp ước hợp tác quân sự với các ngươi.

Ta chỉ đến để biên thảo phương án cụ thể, sau đó sẽ đề xuất với phụ thân ta. cuối cùng sẽ do người quyết định.

Ta hi vọng ngươi có thể hiền điểm này.”

“Ta có thể hiểu, ta có thể bàn phương án cụ thể với nàng, thậm chí cả việc mậu dịch một số vật phẩm quân dụng. dợi chiều ta và nàng đến tham quan xong cung nỏ quân An Tây, chúng ta sẽ tiến hành bàn bạc cụ thể.”

“Được!

Bây giờ chính là thời gian hưởng thụ của hai ta.

đúng không?”

Irony nhìn hắn cười đỏng đảnh rồi quay lưng đi về phía khoang tàu.

Khi đi qua boong tàu. cảnh sắc Nhiệt Hải khiến lòng nàng sảng khoái vô cùng, mặt hồ xanh biếc trong suốt như gương, mặt nước phản ánh dương lấp lánh, phía bờ bắc núi tuyết trùng điệp thoát ẩn thoát hiện giữa mây tầng.

Cảnh vật xung quanh vừa tĩnh lặng vừa thần kỳ.

Khi gió ấm thổi qua lại gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ.

Nàng ngắm nhìn mặt hồ xinh đẹp một lúc. không khỏi dùng tiếng mẹ đẻ lẩm nhầm ngâm một bài thi ca để ca tung vẻ đẹp của mặt hồ.

Lúc này, Lý Khánh An cũng chậm rãi đi đến sau nàng, hắn dịu dàng ôm lấy nàng, dùng tiếng Đột Quyết thủ thỉ một bài thơ Đường bên tay nàng:

“Nghe tiếng Hồ nhi núi âm thầm.

Nhiệt Hải tây đầu nước như ấm;

Mặt biển chúng điểu không dám qua. duy chỉ cá chép dài mập lượn;

Bên bờ cỏ xanh thường không yên. không trung tuyết trắng thấp thoáng hiện;

Cát ấm sỏi đá thiêu Lư vân. sóng sôi làn diệm rán Hán nguyệt;

m hỏa thầm đốt lò thiên địa. cớ chi chỉ hâm một trời tây.”

Irony nghe như say như đắm. nàng tựa nhẹ vào lòng hắn. tựa đầu vào vai hắn. dùng ánh mắt mơ mộng như thu thủy của mình nhìn hắn.

Đôi môi mọng đỏ hơi mấp mấy, như khát khao, như hơi thở.

Lý Khánh An từ từ cúi xuống hôn nhẹ lên tai nàng, lên má nàng, cuối cùng là làn môi e ấp.

Irony đã say ngà. nàng dang tay ôm lấy cổ hắn. và hôn trả nhiệt tình.

Hai người họ cùng đắm chìm trong tình ý nồng say, vừa hưởng thụ làng mạn sắc nước sắc trời.

Lý Khánh An đã thò tay vào áo nàng.

Irony khẽ rên. ngực nàng phập phồng quyết liệt, và không quên nhiệt tình khiêu khích hắn. cặp mắt xanh biếc của nàng đầy cổ động táo bạo quyến rũ hắn.

“Yêu ta!”

Nàng khe khẽ nói với Lý Khánh An.

Lý Khánh An bế nàng lên. dùng răng cởi áo cho nàng.

Hắn nhanh chân đưa nàng vào trong phòng nghỉ trong khoang.

Bọn họ lột hết tất cả các rào cản trên người mình, ôm chầm nhau, đủ các tư thế. dùng từng li thân thể mình để đi cảm thụ tình ái cuồng say của đối phương.

Họ hòa làm một. tính hoang dã trong hai người đều bỗng chốc bị khơi dậy.

Họ yêu nhau hết lần này lại lần khác, vừa hoang dã lại vừa cuồng dại.

Xuân tình xử nữ của Irony bùng phát, khoái cảm nhục dục này tràn ngập người nàng. khiến nàng không kiềm chế được chỉ muốn gào thét thật to.

Nàng cắn vào vai Lý Khánh An.

Lần này, nàng phảng phất từ một con thiên nga biến thành một con sư tử cái. trên giường, trên ghế, trên sàn. dưới ánh dương, nơi nào cũng để lại dấu tích cuộc ái ân cuồng dại của hai người...

Mãi đến nửa canh giờ sao, cơn mưa ái ân nam nữ này cuối cùng cũng tạm lắng trong khoang tàu.

Lý Khánh An đã mệt nhoài, giờ ngay cả bản thân được bao nhiêu độ xuân hắn cũng chả còn nhớ nổi.

Hai ngày nay, bao bực nhọc đè nén trong lòng cuối cùng cũng được trút sạch.

Hắn ngẩng mặt nhìn lên trần, mặt cho thân thể trải thành hình chữ đại nằm lì trên giường, và đương nhiên không quên ôm Irony vào lòng, chốc chốc lại giơ tay lưu luyến vuốt ve làn da trắng như tuyết quyến rũ của nàng.

So với các mỹ nhân đông phương, da của nàng căng mịn hơn nhiều, thân thể nàng như có một sức hấp dẫn ma quỷ.

Hơn nữa. nàng lại là một mỹ nhân nhiệt tình tràn trề, và táo bạo hơn.

đưa hắn đi đến sự hưởng thụ tột đỉnh.

Irony lúc này nũng nịu như con mèo Ba Tư co mình trong lòng hắn. thỉnh thoảng nàng lại ngẩng đầu lên hôn lên môi hắn. lên làn da hắn.

Ngày hôm nay, lần đầu tiên nàng được nếm vị trái cấm. nếm tình ái nam nữ. cái khoái cảm như có thể hòa tan lòng người này khiến nàng khắc cốt ghi xương.

Bây giờ nàng thật sự không muốn rời xa người đàn ông này dù chỉ một khắc một giây.

“Nàng là lần đầu tiên ư?”

Ánh mắt Lý Khánh An không khỏi nhìn vào đốm đốm hoa đỏ đang nở rộ trên nệm.

Trong lòng hắn kinh ngạc vô cùng. người Byzantium hình như đều đắm chìm trong dục nhục, đó là một thành phố của sự xa xỉ thác loạn, nhưng tình hình trước mắt lại khiến hắn có phần không dám tin.

Một mỹ nhân người Tây Dương xinh đẹp như thế mà lại là một trinh nữ.

Irony chậm rãi cười nói.

“Ngươi không biết được rằng; thân thể của ta là tài sản đắt giá nhất của Byzantium ư?

Ta có thể đổi lấy một quốc gia về cho phụ thân.

Một báu vật như thế thì ta làm sao có thể dễ dàng trao cho người khác?”

“Vậy vì sao lại là ta?”

Nàng ngồi dậy cầm chiếc lược vẫn đặt trên đầu giường lên. bắt đầu từ từ chải từng lọn tóc dài vàng óng ả như nàng tiên cá của mình.

Nàng nhìn Lý Khánh An cười nói: “Vì ta muốn kết thân với An Tây.”

“Ý của nàng là. nàng muốn gả cho ta?”

Lý Khánh An cười nói.

Irony cũng cười cười.

“Bây giờ đúng là ta đang rất muốn gả cho ngươi, nhưng sau khi mặc quần áo vào, có lẽ ta sẽ không muốn nữa!”

Lý Khánh An cũng ngồi dậy ôm chầm thân thể ngọc ngà trắng như tuyết của nàng vào lòng, hắn thủ thỉ: “Vừa rồi cũng là đàm phán của chúng ta ư?

Chúng ta đã phối hợp rất ăn ý, có phải nó cũng như lời tiên đoán rằng hợp tác quân sự của chúng ta cũng ăn ý như thế?”

“ngươi không muốn cưới ta ư?

Không muốn để ta làm vợ của ngươi ư?”

Nàng nửa đùa nửa thật nhìn chằm chằm hắn cười hỏi.

Lý Khánh An cười nói: “Một nữ nhân xinh đẹp như thế, ta tất nhiên muốn chiếm làm của riêng, nhưng cũng như nàng đã nói, nàng là báu vật quý giá nhất của đế quốc Byzantium. liệu phụ thân nàng có nỡ để giao nàng cho ta không?

Dù người có nỡ đi chăng nữa. thì theo lễ thường của người Đông Phương bọn ta. à. mà hình như phương Tây cũng thế, phụ thân nàng sẽ phải chuẩn bị của hồi môn cho nàng, vậy người sẽ chuẩn bị của hồi môn gì cho nàng?

Đất đai hay tài phú?”

“Ngươi biết phụ thân ta đã gả ta cho hoàng tử nước Mark đã cho của hồi môn gì không?

Đó là đảo Cyprus.

đương nhiên, đảo Cyprus vẫn trong tay người Ả Rập, nhưng chỉ cần nước Mark xuất binh đoạt về nó.

Nếu ta lấy ngươi, ta nghĩ chắc sẽ là Armenia. chỉ tiếc là Armenia vẫn trong tay người Ả Rập, cũng cần các ngươi xuất binh để đoạt lại nó về.”

“Phụ thân của nàng quả thật biết tính toán! chỉ tiếc là ta sẽ không đi đánh Armenia, càng không đi đánh Cyprus. ta chỉ đi đánh Khurasan.

Vậy công chú điện hạ cứ làm tình nhân của ta.

để giữa chúng ta không có giao dịch lợi ích.

để giữa chúng ta chỉ có tình yêu nam nữ.”

“Ta đoán trên thế gian này không người đàn ông nào dám cưới ta. ai muốn cưới ta cũng phải trả một giá quá đắt.”

Irony lại không giải thích ý nghĩa câu nói này, nàng nhanh chóng mặc áo quần vào, kéo cửa khoang và đi ra ngoài.

Làn gió biển mát lạnh bỗng chốc ập đến thổi tung đu đưa đùa khẽ với làn tóc bồng bềnh của nàng. nàng bỗng nhiên quay đầu lại nhoẻn nụ cười duyên dáng với hắn: “Dù là làm thê tử của ngươi. hay làm tình nhân của ngươi cũng sẽ đều không ảnh hưởng đến hợp tác quân sự của chúng ta; và cũng sẽ không ảnh hưởng đến ân ái của chúng ta.

Ta sẽ đi thỉnh cầu với phụ thân, xin người cho phép ta có thể đến nước đất phương Đông xa xôi này sinh sống.”

Lúc này, tiếng chuông du dương trên mũi tàu vang lên.

đấy là thông báo cho tàu sắp cập bến.

Lúc chiều.

Lý Khánh An cùng Irony đã đến Đống Thành, đó là một tiểu thành phụ thuộc của Toái Hiệp, trước mắt đã có hơn ba ngàn hộ dân di cư đến nơi này.

Đồng thời, nơi đây cũng là cứ điểm huấn luyện cung nỏ của tân binh An Tây.

Bắt đầu từ năm ngoái, mỗi một tân binh An Tây quân đều phải bắt đầu tiếp nhận tập huấn cung nỏ.

Bọn họ được chia theo đợt đến đây, thời gian tập huấn là ba tháng, phải trải qua kỳ tập huấn kỳ cực tàn khốc.

Thuyền cập bến hồ, bọn Lý Khánh An lại đổi thành cưỡi ngựa đến Đống Thành.

Đống Thành cách bến hồ chỉ chừng chục dặm đường, không bao lâu họ đã đến doanh trại.

Lúc này bọn binh sĩ đều đã chuẩn bị xong.

Ba ngàn binh sĩ sắp hoàn thành đợt tập huấn sẽ diễn tập uy lực trận tiễn nỏ.

Khi chỉ còn cách doanh trại một dặm.

Lưu Trí Viễn của luyện đoàn Đống Thành đã ra nghênh đón.

Lưu Chí Viễn cũng là một lão binh của Giang Đô đoàn luyện doanh năm xưa. là người Giang Ninh, và cũng là một trong số những người may mắn còn sống sót sau trận chiến thành Thạch Bảo.

Năm xưa hắn chỉ là một tiểu binh, giờ đã được thăng chức trung lang tướng nhờ chiến công tích lũy.

Hắn huấn luyện binh sĩ rất ư nghiêm khắc, thiết diện vô tư được mệnh danh là Lưu Diêm La trong doanh.

thân hình hắn vạm vỡ, thân bận mình quang khải giáp lại càng uy phong lẫm liệt, hắn bước nhanh lên phía trước khom người thi lễ: “Mạc tướng Lưu Chí Vân tham kiến đại tướng quân!”

“Lưu tướng quân miễn lễ. tất cả đã chuẩn bị xong cả rồi chứ?”

“hồi bẩm đại tướng quân, tất cả đều đã vào chuẩn, có thể bắt đầu bất kỳ lúc nào!”

“Được!”

Lý Khánh An gật gật đầu. xong quay sang nhìn Irony vừa thay áo giáp quân Đường nói: “Công chúa điện hạ. xin xuống ngựa cùng ta đi vào doanh!”

Dáng Irony rất cao, sau khi thay bộ giáp quân Đường nghiễm nhiên như một tướng lĩnh Đại Đường anh vũ.

Lý Khánh An còn đặc biệt tặng nàng một cây cung phức hợp tinh tế, nó chỉ nặng mỗi ba cân. rất thích hợp cho nàng sử dụng.

Đây cũng là một trong số các cây bảo cung mà Lý Khánh An yêu nhất, toàn thân cung một màu đỏ.

Vì nó hơi nhỏ, sức bắn cũng hơi yếu nên vẫn bị nó treo trong xe ngựa để làm trang sức.

Bây giờ hắn đem tặng Irony.

để làm vật chứng cho quan hệ đặc biệt giữa hai người họ.

Irony rất thích cây cung quý này, nàng cầm nó rất thuận tay, và sức bắn tốt. khiến cung thuật của nàng lại được tiến bộ thêm một bậc.

Vì thế, khi vừa được tặng, nàng đã lập tức dùng nó thay thế cây cung cũ thường dùng của mình.

Nàng theo sau Lý Khánh An. tay cầm cung tiễn, lưng đeo bình đựng tiễn.

Mái tóc dài óng ả của nàng lúc này cũng được cột lại.trông nàng lại càng có vẻ của một anh tư đầy sức sống.

Nàng đi theo Lý Khánh An vào trong doanh, và đi lên một bục huấn luyện.

Nơi đây là bục chỉ huy huấn luyện của quan nỏ.

Dưới bục là một bãi luyện tập rộng lớn những năm trăm mẫu.

Lúc này, dưới bục ba ngàn tân binh sắp hoàn tất đợt huấn luyện đã xếp thành hàng ngang.

Đợt tập huấn trước của họ là tiếp nhận huấn luyện kỵ thuật.

Và bài tập huấn tiếp theo nữa sẽ đến Hạ Lạp thành tiếp nhận tập huấn đao pháp và thương pháp, từ trong số đó sẽ chọn ra những người ưu tú nhất tham gia vào tập huấn Mạch đao.

Cuối cùng là tập huấn dàn trận.

Thời gian huấn luyện của tân binh tổng cộng là một năm. bao gồm kỵ, xạ.

đấu vật tay không, bố trận.

Thời gian gấp rút. nhưng yêu cầu lại cực nghiêm khắc, nhưng chỉ có như thế mới có thể tập được những đội quân tinh duệ nhất.

Ba ngàn binh nỏ đã vào chỗ, trong tay mỗi người đều cầm một cây nỏ quân dụng, đằng sau lưng là một bình đựng tiễn, một ngàn năm trăm người trong đó sẽ dùng nỏ tay, và một ngàn năm trăm người còn lại dùng nỏ chân. cứ năm trăm người xếp thành một dàn. tiến hành bắn ba đợt liên tục.

“Bắt đầu!”

Lý Khánh An trầm giọng hạ lệnh.

Cờ đỏ phấp phới, tiếng trống bắt đầu rầm vang.

“Đừng!

Đùng!

Đùng!”

nỏ trận của ba ngàn người bắt đầu phát động, khoảng cách giữa các binh sĩ dần giãn ra để đủ không gian để lập thế bắn nỏ .Vì nỏ chân phải dùng chân để chân đạp để kéo huyền, nên khoảng cách giữa các binh sĩ sẽ lớn hơn.

Lúc này tại khoảng cách cách đo năm trăm bước bỗng xuất hiện một bầy cừu. có khoảng ngàn con. chúng đang bị lùa về phía các tay nỏ thủ, vừa đi được vào tầm ngắm hai trăm bước, binh sĩ đuổi cừu kia lập tức trách ra. rất hiểu nhiên, bầy cừu này chính là công cụ dùng để diễn tập.

Lý Khánh An không khỏi lén liếc sang Irony, hắn thấy rõ sắc mặt nàng dần trở nên hứng thú. nàng hoàn toàn không chút xót xa hoặc không nhẫn tâm của những người phụ nữ khác khi nhìn thấy bầy cừu bị đồ sát. ngược lại. trong cặp mắt xanh biếc của nàng đang bừng lên ngọn lửa khát khao máu tươi, phảng phất đang khát vọng chờ đợi bầy cừu bị giết.

Trong lòng Lý Khánh An thầm cảnh giác.

Trên thực tế, hắn căn bản không hiểu gì về người phụ nữ này, cùng lắm chỉ là chìm đắm trong mỹ sắc của nàng.

Sau khi chiếm đoạt được thân thể nàng, dục vọng đã thỏa. lý trí của hắn cũng dần quay lại.

Thành thật mà nói, việc liên hôn với Byzantium có thể sẽ mang lại một số lợi ích chiến lược nhất định, nhưng như thế cũng sẽ làm tổn hại đến nỗ lực vào làm chủ Trung Nguyên của hắn. hơn nữa người phụ nữ này không phải bậc nữ nhi yếu ớt chỉ biết chăm sóc chồng con.

Ngược lại. nàng quá mạnh mẽ, là một người phụ nữ có tham vọng chinh phục mãnh liệt.

Nếu nàng trở thành một trong các nữ chủ nhân của An Tây, nàng chắc chắn sẽ không thể an phận trong hậu cung. mà ngược lại nàng sẽ đòi hỏi nhiều lợi ích hơn nữa từ An Tây cho Byzantium.

Nghĩ thông điểm này, hắn không khỏi thầm thấy thật may mắn cho mình, may mà hắn không nhận lời cưới nàng làm vợ, chỉ để nàng trở thành người tình của mình. (* tên này khôn thiệt!)

Lúc này, tiếng trống càng lúc càng gấp, một ngàn năm trăm binh sĩ dùng nỏ chân hô khẽ một tiếng, năm trăm binh sĩ dàn đầu tiêng bắt đầu kéo cỏ.

“Crắc!” , tiếng động cợ nỏ vừa vang lên. năm trăm cây nỏ tiễn cùng đồ ập về phía đàn cừu.

Vừa bắn xong, bọn họ lại lập tức đạp nỏ lên huyền.

Cùng lúc này, nỏ tiễn dàn thứ hai cũng được phóng ra. và tiếp liền sau đó là nỏ tiễn dàn thứ ba.

Một ngàn năm trăm cây nỏ tiễn như đàn ong dày đặc vù vù bay trên không trung. chỉ trong tích tắc đã phong đến chỗ bầy cừu.

Bầy cừu đứng cách đấy một trăm tám mươi bước, chỉ một chốc đã thét lên tiếng kêu thảm khốc.

Đợt tiễn đầu tiên bắn xong, cả ngàn con cừu phần lớn đều bị cắm chặt dưới đất. chết tươi, máu me chảy đầy một vùng, chỉ còn vài chục con ngơ ngác đứng bất động tại chỗ.

“Tuyệt quá!”

Irony không khỏi vỗ tay tán thưởng, uy lực hùng hậu của thế trận tiễn cung nỏ khiến nàng không kiềm nổi kích động.

Bầy cừu trước mặt nàng bỗng chốc như hóa thành các kỵ binh Ả Rập.

Đây chính là vũ khí mà Byzantium cần. có loại cung nỏ này, bọn họ sẽ có thể hoành hành Amemia.

Nàng không kiềm nổi quay sang nhìn Lý Khánh An thỉnh cầu: “Lý đại tướng quân, xin hãy để ta được phép đưa một trăm binh sĩ về nước, ta sẽ để họ được diễn tập trước mặt phụ thân ta.

để người được tận mắt nhìn thấy thực lực của quân Đường.Ta tin rằng người nhất định sẽ đồng ý hợp tác cùng quân Đường.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 336: Vị khách không mời

Từ Bái Chiếm Đình trở về.

Lý Khánh An lập tức triệu tập hội nghị khẩn cấp, thảo luận cục thế khu vực Hà Trung, cho dù báo cáo hắn đưa cho Lệ Phi Nguyên Lễ là duy trì hiện trạng, nhưng duy trì hiện trạng không phải là cách giải quyết nguy cơ, ngược lại. nếu không làm gì, nguy cơ sẽ càng lúc càng sâu.

Người tham dự hội nghị đều là các văn võ cao quan trước mắt ở Toái Hiệp, bao gồm quan chỉ huy quân sự tối cao của khu vực Hà Trung Lệ Phi Nguyên Lễ và quan hiệp điều hội nghị liên tịch Hà Trung La Khải Minh vừa mới trở về, La Khải Minh là con của La Phẩm Phương của ̉n Long Hội, cũng chính là cậu trên danh nghĩa của Lý Khánh An. tinh thông tiếng Ả Rập và tiếng Túc Đặc, hắn cũng là chức sự quan duy nhất của ̉n Long Hội trong quân An Tây, hắn trên danh nghĩa là hiệp điều quan của hội nghị liên tịch các nước Hà Trung, tương đương với bí thư trưởng liên minh gì đó của hậu thế, nhưng trên thực tế hắn lại nắm quyền lực hành chính tối cao nhất của khu vực Hà Trung.

Cục thế nguy cấp của Hà Trung làm cho La Khải Minh gấp rút quay về báo cáo tình hình với Lý Khánh An. báo cáo mà Lý Khánh An phê duyệt trên xe ngựa chính là do hắn viết.

“Đại tướng quân, các vị sứ quân, xung đột giáo phái của Hà Trung không phải là hôm nay mới xảy ra. bọn họ oán thù đã lâu, khi Bạch Y Đại Thực thống trị Hà Trung, ép buộc đẩy mạnh giáo phái Islam. bóc lột Áo giáo đồ, đem một lượng lớn bọn họ bán làm nô lệ. phá hủy thần miếu của họ, lúc đó thù oán của Áo giáo đồ và giáo đồ Islam đã rất sâu sắc, khởi nghĩa chống trả của Áo giáo đồ hết đợt này nối tiếp tới đợt khác, nhưng lần nào cũng bị trấn áp tàn khốc, bây giờ quân Đường chiếm lĩnh Hà Trung, ở một mức độ nhất định ủng hộ Áo giáo đồ, điều này làm cho thù hận mấy chục năm của họ bùng phát, gia tăng sự báo phục giáo đồ Islam.

đây chính là căn nguyên sự xung đột của bọn họ, sự tranh giành miếu thần chẳng qua là vẻ bề ngoài, ta bây giờ hoài nghi Đại Thực đã phái người ẩn núp trong Hà Trung góp gió thôi lửa.

Bố Cáp Lạp gần với Đại Thực nhất, sự bạo loạn của nó rất có thể chính là kết quả của sự kích động từ Đại Thực.”

Lúc này, Lệ Phi Nguyên Lễ đứng dậy nói: “Theo ta thấy, chúng ta nên giống như Mục Tư Lâm năm xưa trấn áp khởi nghĩa Thập Hiệp Phái vậy, dùng sự giết chóc tàn khốc khuất phục giáo đồ Islam. chúng ta tuyệt đối không được nhân từ nương tay.”

Hắn vừa dứt lời, bèn nghe thấy có người hừ mạnh một tiếng, Lý Khánh An quay đầu nhìn đi. là Thôi Kiền Hữu. hắn cũng là hôm nay mới trở về, chuẩn bị thuật chức với Lý Khánh An. bèn cũng tham gia hội nghị khẩn cấp thảo luận về cục thế Hà Trung lần này.

Lý Khánh An thấy Thôi Kiền Hữu hình như có lời muốn nói, bèn khoát tay, để hắn tạm thời đừng phát ngôn, hắn nói với La Khải Minh: “Ngươi có phương án giải quyết nguy cơ gì không?

Đây mới là báo cáo mà ta hi vọng nghe thấy.”

La Khải Minh gập người nói: “Thuộc hạ cũng suy nghĩ qua. ty chức cho rằng trước hết là chúng ta không thể quá thiên vị Áo giáo đồ, điều này không những không giải quyết được vấn đề, hơn nữa lại gia tăng thêm sự mâu thuẫn, đây là bài học trong thời gian hơn một năm qua của chúng ta. vốn dĩ xung đột giữa hai giáo phái, chúng ta chỉ cần lập trường công bằng; thì chúng ta sẽ đóng vai trò người hòa giải để điều giải mâu thuẫn giữa hai bên.

để hai bên ngồi xuống đàm phán, nhưng vấn đề bây giờ chúng ta ở trong một năm qua quá thiên vị Áo giáo đồ, làm cho Thập Hiệp phái Islam không còn tin tưởng chúng ta.

đã bắt đầu thù địch chúng ta. vì vậy chúng ta đã mất đi tác dụng của người hòa giải, vì thế ta cho rằng, chúng ta nên đánh Áo giáo đồ hai mươi trượng to, không cho bọn họ tùy ý ở các nơi làm càn phá hủy Thanh Chân tự, làm giãn mâu thuẫn giữa chúng ta với Thập Hiệp giáo, sau đó mới lấy hội nghị liên tịch nắm giữ vai trò chủ đạo, chúng ta thì ở phía sau âm thầm điều giải mâu thuẫn của hai bên. tìm ra một phương án chiết trung mà cả hai đều có thể tiếp nhận, sau đó lại tiếp tục lấy ra phương pháp hữu hiệu, ổn định cục diện, đả kích sự thâm thấu của Đại Thực đối với Hà Trung, thuộc hạ cho rằng, như vậy mới có thể thật sự ngăn chặn bạo loạn ở Hà Trung."

Lý Khánh An nghe ra La Khải Minh trong lời có lời.

La Khải Minh trên thực tế là đang ám chỉ Lệ Phi Nguyên Lễ can thiệp sự vụ Hà Trung nên mới đưa đến mâu thuẫn trở nên gay gắt. chẳng qua hắn không dám đắc tội Lệ Phi Nguyên Lễ, không dám nói rõ, Lý Khánh An gật đầu, lúc này mới quay qua hỏi Thôi Kiền Hữu: “Thôi tướng quân có cách giải quyết tốt không?”

Thôi Kiền Hữu trước giờ vẫn muốn thay thế Lệ Phi Nguyên Lễ trở thành đầu não quân chính của Hà Trung, cơ hội này hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua. hắn đứng dậy gập người thi lễ với Lý Khánh An. lại chắp tay thi lễ với mọi người, chậm rãi nói: “Ta cho rằng phương án giải quyết khu vực Hà Trung phải là một phương án tổ hợp, nhìn ra lâu dài mà nói. ta ủng hộ phương án của La sứ quân, quả thật phải từng bước kiến lập sự tín nhiệm giữa giáo đồ hai phái, quân Đường tuyệt không thể tham dự đấu tranh giáo phái, lại càng không thể thiên vị Áo giáo đồ, đây là thất sách trọng đại trong một năm qua của Lệ Phi tướng quân.”

Lệ Phi Nguyên Lễ nghe hắn chỉ đích danh mình, không khỏi biến sắc, đang định cự lại.

Lý Khánh An lại trừng mắt nhìn hắn một cái, sợ đến hắn lời trách giận đến cửa miệng lại nuốt trở vào bụng, thật ra Lý Khánh An cũng có chút bất mãn Lệ Phi Nguyên Lễ, lúc đó, khi hắn giao Hà Trung cho Lệ Phi Nguyên Lễ và La Khải Minh, đã từng căn dặn nhiều lần. quân Đường không thể thiên vị bất kỳ bên nào, trừ khi là muốn lật đổ sự chiếm lĩnh của quân Đường, nếu không quân đội không được tham dự tranh chấp địa phương, tranh chấp địa phương chỉ có thể do hội nghị liên tịch đứng ra giải quyết, không ngờ Lệ Phi Nguyên Lễ lại không để tâm đến lời nói của hắn. mà là phái quân đội giúp đời Áo giáo đồ phá hủy Thanh Chân tự. như vậy bèn dẫn đến mâu thuẫn thêm gay aắt hơn, làm cho Thập Hiệp phái chỉ giáo nhọn về phía quân Đường, thậm chí kêu gào ra khẩu hiệu ‘quân Đường cút khỏi Hà Trung’, ‘giết chết Lý Khánh An’, điều này không thể không làm cho người ta tiếc nuối, trên vấn đề này, Lệ Phi Nguyên Lễ quả thật có một trách nhiệm không thể trốn tránh.

Thôi Kiền Hữu nói không hề sai.

Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc xử phạt Lệ Phi Nguyên Lễ. bây giờ An Tây trong lo ngoài loạn, không thể tạo thêm mâu thuẫn nữa, hắn không khiên trách Lệ Phi Nguyên Lễ, bèn nói với Thôi Kiền Hữu: “Cứ tiếp tục nói, biện pháp ngắn hạn là gì.”

“Biện pháp ngắn hạn của ty chức là chia để trị, cũng chính là chia tách giáo đồ Thập Hiệp phái và Áo giáo đồ, nếu Bố Cáp Lạp rối loạn nhất, thì hãy bất tay từ Bố Cáp Lạp, mặt Thủy chạy qua Bố Cáp Lạp thành, chia Bố Cáp Lạp ra làm đôi, đây vừa đúng có thể lấy mặt Thủy làm ranh giới, để giáo đồ hai phái mỗi bên ở một nơi. không cho họ qua lại, thậm chí Thanh Chân tự dấy nên bạo loạn cũng tạm thời đóng cửa, không cho giáo đồ Islam đến cầu nguyện, điều này cũng có thể làm dịu sự bất mãn của Áo giáo đồ, đồng thời tiến hành lục soát toàn thành, điều tra ra thám tử do Đại Thực phái đến.”

Phương án của Thôi Kiền Hữu làm cho Lý Khánh An nghĩ đến mối chia cắt ́n Độ - Pakistan (*) của hậu thế, cho dù có hậu hoạn, nhưng ở một mức độ nào đó, quả thật là biện pháp giải quyết mâu thuẫn xung đột nhanh chóng, nhưng điều mà Lý Khánh An nghĩ đến lại là đem giáo đồ Islam dời đến phía tây sông Amul cũng chính là Khurasan, để bọn họ ở đó lập quốc, thành lập một quốc gia do Thập Hiệp phái nắm quyền, như vậy, phía tây Đại Thực đã xuất hiện một quốc gia đối địch, trở thành sự khống chế lớn nhất của Đại Thực, hắn không thể đặt quá nhiều hi vọng vào Byzantium.

[(*) Sự chia cắt ́n Độ là quá trình các vùng thuộc chủ quyền Anh trong tiểu lục địa ́n Độ được độc lập vào những năm thập niên 1940.

Anh chia vùng đó ra khi họ giành được độc lập thành các miền khác nhau về tôn giáo và sắc tộc.

Việc chia cắt đó tạo ra bốn quốc gia độc lập: ́n Độ, Miến Điện (nay là Myanma), Tích Lan (nay là Sri Lanka) và Pakistan (sau đó chia thành Pakistan và Bangladegh) và là mầm mống cho các cuộc xung đột sau này giữa ́n Độ và Pakistan.]

Nhưng là chuyện sau này, Lý Khánh An tạm thời vẫn chưa muốn nói ra. hắn bèn gật đầu nói: “Phương án của Thôi tướng quân có thể làm một trong những phương án hậu bị, mọi người còn có phương án tốt hơn không?”

Ngay lúc Chính sự đường triệu tập hội nghị khẩn cấp giữa đêm. trong nhà Lý Khánh An cũng đã đến một vị khách không lời mời, trong phủ Lý Khánh An trên chủ khách đường.

Minh Nguyệt.

Vũ Y, Như Thi Như Họa bốn người thần tình nghiêm túc, ngồi đối diện với bọn họ là công chúa Irony của Byzantium mới vừa từ Đông thành trở về, ở bên cạnh nàng là Tiểu Liên nét mặt đầy sự ngượng ngùng. nàng là phiên dịch giữa bọn họ.

Vốn dĩ Irony là quý khách của bọn họ, nhưng mà nàng vừa bước vào cửa đã nói ra lời làm cho các nàng nhìn mặt nhau, nàng hôm nay là phải thảo luận với bọn họ về chuyện hôn nhân giữa bọn họ và Lý Khánh An. chính vì câu nói này làm cho nàng mất đi đãi ngộ quý khách vốn có. thậm chí ngay cả trà nước vốn sẽ dâng cho nàng cũng chẳng còn chén nào.

Vũ Y ngồi ở phía dưới Minh Nguyệt, chỗ ngồi của hai người cách nhau chưa tới một thước, vị trí của hai nàng là Như Thi có ý sắp xếp, từ khi đêm hôm qua sau khi cãi vả ngay trước mặt Lý Khánh An. hai người bèn không có nói qua một lời, bây giờ hai nàng chịu ngồi chung với nhau, đây cũng nhờ có Như Thi.

Như Thi không phụ sự phó thác của Lý Khánh An. dưới lời khuyên tận tình không mỏi mệt. hôm nay mâu thuẫn giữa hai người đã có chút dịu đi. không còn gay gắt thêm nữa.

đặc biệt là đêm hôm qua vì Lý Khánh An giận dỗi bỏ đi Chính sự đường, làm cho Vũ Y cũng có chút hối hận. giữa trưa hôm nay nàng bèn phái người đi mời tỷ tỷ của Triệu tham quân đến. hôn thiếp của Triệu tham quân đã hoàn lại cho nàng ấy, đã hối từ hôn sự này.

Việc này Minh Nguyệt rất nhanh đã biết được, cho dù nàng cũng biết đây thật ra là ý của Lý Khánh An. nhưng từ bản thân việc này xem ra. cũng nói rõ Vũ Y thật ra là đang nhượng bộ, đây cũng khiến nàng có mặt mũi, nỗi giận trong lòng đã voi đi vài phần.

Cho nên lúc Như Thi sắp xếp nàng và Vũ Y ngồi chung với nhau, nàng cũng không nói gì. cho dù hai người các nàng vẫn là không nói chuyện, nhưng dù sao cũng đã ngồi chung rồi.

Lúc này, Minh Nguyệt phát hiện bảo cung màu đỏ sau lưng Irony hình như chính là thanh cung ở trên xe của Lý Khánh An. nàng càng nhìn càng quen mắt. bèn cuối cùng không chịu được mà lầm bầm nói: “Cung tên đó của nàng ấy rất quen mắt.”

Minh Nguyệt tuy là tự lẩm bẩm một mình, nhưng tiếng lại lớn một chút.

Vũ Y bên cạnh đã nghe được, sự chú ý của nàng cũng lập tức rơi vào trên cây cung đó, cây cung đó nàng đã từng ngắm nhìn qua. quen thuộc hơn cả Minh Nguyệt, nàng vừa nhìn đã nhận ra. bèn nói: “Thật sự là thanh cung kia trên xe ngựa.”

Hai người nhìn nhau một cái. trong mắt đều tràn ngập sự kinh ngạc nghi ngờ, cung của Lý Khánh An chưa bao giờ dễ dàng tặng người, tại sao lại ở trên người của công chúa phương tây?

Không lẽ là...

Lúc này, Irony nhìn ra sự kinh ngạc nghi ngờ của hai nàng, bèn đem cung cầm trên tay đắc ý cười nói: “Cây cung này quả thật là Lý Khánh An tặng ta. là vật đính ước của hắn cho ta.”

Tiểu Liên bên cạnh sợ đến mức suýt té ngã. câu nói này nàng không dám phiên dịch, chỉ hàm hồ nói: “Nàng nói. cây cung này là lễ vật đại ca tặng nàng.”

Không ngờ Như Họa bên cạnh từ đầu đến giờ lặng thinh lại có thể nghe hiểu mấy câu tiếng Đột Quyết, nàng nghe hiểu từ mấu chốt mà Irony dùng, bèn xen vào nói: “Không đúng rồi!

Cái nàng nói là vật đính ước, câu nói này ta nghe hiểu.”

Câu nói này nàng vừa nói ra. ba nữ nhân còn lại đều ngây cả người, qua một lúc lâu sau.

Minh Nguyệt nói với Tiểu Liên: “Tiểu Liên, muội không nên có bất kỳ che giấu nào, việc này rất quan trọng với các tỷ, muội cố ý che giấu bọn tỷ, kỳ thật không phải là tốt cho bọn tỷ, mà là sẽ làm hỏng đại sự. muội biết không?”

Tiểu Liên đỏ bừng cả mặt gật đầu: “Minh Nguyệt tỷ, muội đã hiểu rồi.”

“Được!

Muội hỏi nàng. nàng cuối cùng đã phát sinh quan hệ gì với đại lang?

Cái gì gọi là vật đính ước?”

Tiểu Liên đã phiên dịch ra.

Irony cười nói: “Đây còn phải hỏi nữa sao?

Tối hôm qua ta và hắn đã có quan hệ phu thê. vì vậy ta mới đến tìm các nàng.”

Tiểu Liên nói không nên lời. nàng lắp bắp, hồi lâu mới nói: “Nàng nói. nàng đêm qua và đại ca đã thân thiết với nhau rồi.

đã cái ấy rồi, vì vậy nàng mới viếng cửa đi tìm các tỷ.”

“Ngươi đang ăn nói tầm xàm!”

Vũ Y tức tối vô cùng, nước mắt đã sắp chảy xuống, tối hôm qua Lý lang lẽ ra bên cạnh nàng, không ngờ lại chạy đi tìm con hồ ly tinh này.

“Tỷ đừng sốt ruột, để muội đi hỏi nàng ấy!”

Minh Nguyệt biết những lời vị công chúa này nói là sự thật, nàng rất có thể đã kết thân với trượng phu của mình rồi, vì vậy nàng mới có được cây cung này, tuy là trong lòng nàng cũng hận muốn chết được, nhưng nàng kìm nén được cơn giận. bèn hỏi Irony nói: “Vậy nàng đi viếng cửa đến tìm bọn ta làm gì?”

Irony không chút hoang mang nói: “Ta nhớ ta từng nói với các ngươi. ta đích thân bắn chết vị hôn thê quá khứ của ta. là bởi vì hắn đã phản bội ta. có người nữ nhân khác, ta trước giờ không tiếp nhận trượng phu của ta có thê tử khác, tín ngưỡng của ta khiến ta tuân thủ chế độ một phu một thê. ta cũng đặc biệt hỏi qua.

Đại Đường là cho phép phu thê chia ly, các ngươi đều không thể sinh con cho hắn. nghe nói trường hợp này chỉ cần một bức thư thôi vợ là được rồi. vì vậy ta hi vọng các ngươi có thể tự mình rời khỏi Lý Khánh An. bởi vì ta muốn gả cho hắn.”

những lời này của Irony, giống như đất bằng nổi lên một tiếng sét vang, làm cho bốn người các nàng đều rúng động sững sờ, các nàng trước giờ chưa hề nghe qua việc hoang đường như vậy, nhưng vị công chúa này lại nghiêm trang đàng hoàng, căn bản không giống như nói giỡn, lúc này, Như Họa đôi môi khô khốc nói: “Ba vị tỷ tỷ, nàng hình như đang nói thật, muội nghe người ta nói qua. tôn giáo mà người Byzantium tín ngưỡng quy định bọn họ phải là một phu một thê.”

Minh Nguyệt lại lắc đầu.

Nghiêm Trang nói với Irony: “công chúa điện hạ. ta tôn trọng tín ngưỡng của người, cũng tôn trọng hôn nhân quan của người, nhưng ta là thê tử hôn phối đàng hoàng của Lý Khánh An.

Vũ Y cô nương bên cạnh ta cũng là thê tử của Lý Khánh An. nàng chỉ xếp sau ta. hơn nữa nàng đồng thời cũng có được Hạo mệnh của triều đình, được sự bảo vệ của luật pháp Đại Đường, còn về hai muội muội này, bọn họ cũng là thê tử của Lý Khánh An. là thê tử mà ta thừa nhận, đây là chế độ hôn nhân của Đại Đường chúng ta. nếu như người muốn gả cho Lý Khánh An. thì tất yếu phải thông qua sự thừa nhận và đồng ý của ta. nhưng thật cáo lỗi. ta không tiếp nhận người. ta hi vọng người có thể tìm được một đấng trượng phu có cùng tín ngưỡng với người.

đó mới là thích hợp với người nhất.

Lý Khánh An không phải.”

Irony nghe xong phiên dịch, nàng cười lạnh hai tiếng. nói: ‘Ta biết các ngươi không muối rời xa Lý Khánh An. ta cũng lý giải. dù sao ta cũng là nữ nhân, nhưng mà. ta sẽ thuyết phục phụ thân dùng món đồ mà Lý Khánh An muốn có nhất làm của hồi môn. ta cũng hi vọng các ngươi có thể lý giải, hôn nhân nhiều lúc lại càng là một mối giao dịch lợi ích giữa nước và nước với nhau.

Nói xong, nàng ấy xoay người hiên ngang đi khỏi.

Minh Nguyệt nhìn vào bóng dáng nàng ấy biến mất. nàng khẽ thở dài. nói với Vũ Y: “Vũ Y tỷ, ta muốn bàn với tỷ một chút.”

nữ nhân đa số thuộc loại động vật khá cảm tính, bọn họ thường sẽ dựa vào tình cảm của mình mà quyết định một việc, khi nàng nằm trong một trạng thái giận dữ, việc đơn giản thường sẽ trở nên khá nghiêm trọng, nhưng khi nàng bình tâm thoải mái hoặc tâm trạng vui vẻ, vốn dĩ sự việc nghiêm trọng cũng sẽ trở nên đơn giản, dĩ nhiên, còn có một tình huống nữa. khi nàng gặp được một việc mà nàng cho rằng là việc quan trọng hơn. thì việc nghiêm trọng ban đầu cũng sẽ trở nên đơn giản.

Minh Nguyệt và Vũ Y chính là thuộc tình huống cuối cùng, cho dù hai người các nàng đang tranh chấp vì quyền lực nghĩa vụ của thê thiếp, cho dù tranh chấp quyền lực nghĩa vụ này đối với các nàng đều rất quan trọng, nhưng khi hôn nhân các nàng đồng thời bị đe dọa bởi bên thứ ba. tranh chấp của các nàng lập tức sẽ trở nên không quan trọng nữa. các nàng cần đạt được thỏa hiệp nào đó, cùng nhau đối phó với uy hiếp của bên thứ ba.

Trong tiểu khách phòng của đông viện, hai nữ nhân tranh chấp đã hai ngày cuối cùng đã mặt đối mặt ngồi xuống, không có sự hiện diện của người thứ ba.

Minh Nguyệt khẽ thở dài, cáo lỗi nói với Vũ Y: “Là muội có chút quá nông nỗi. một số sự việc chỉ nghĩ là lẽ đương nhiên, mà không suy nghĩ đến cảm nhận của tỷ, Ngọc Nô và tỷ tình như tỷ muội, hôn sự của muội ấy muội không nên xen vào, muội nói lời xin lỗi với tỷ.”

Vũ Y là một người điển hình chịu mềm không chịu cứng, người ta kính nàng một thước, nàng trả lại người ta một trượng. nàng không có tâm kế gì. cái nàng cần chỉ là một sự tự tôn. sự cứng rắn của Minh Nguyệt chỉ làm cho lòng tự tôn của nàng càng thêm nhạy cảm. sẽ làm cho sự phản kháng của nàng càng thêm kịch liệt, nhưng khi Minh Nguyệt chủ động cáo lỗi với nàng, tâm trạng chống trả trong lòng nàng cũng theo đó mà tan theo mây khói, thậm chí trình độ mềm mỏng còn vượt qua Minh Nguyệt, đương nhiên, sự vô lễ và uy hiếp của công chúa Byzantium cũng đồng thời làm nàng phẫn hận không thôi, nàng cũng hiểu rõ, nhất quyết phải liên hiệp lại với Minh Nguyệt, mới có thể giữ gìn hôn nhân chung của hai người.

Vũ Y cuối đầu nửa buổi trời lặng thinh, trong lòng nàng cũng thở dài một tiếng, êm ái nói: “Thật ra ta nên cáo lỗi với muội, dù sao muội mới là chủ mẫu của một nhà. là trường của ta. việc ngọc Nô ta nên thương lượng với muội, đề xuất ý kiến và suy nghĩ của ta. rồi mới nghe xem ý kiến của muội thế nào, chúng ta ắt sẽ tìm ra một biện pháp nhất trí, nhưng ta lại không phân tốt xấu đã nghiêm giọng cự tuyệt muội, đây là ta không đúng. ta cũng nên suy nghĩ đến cảm nhận của muội, ta nói lời xin lỗi với muội!”

Nói xong.

Vũ Y gập người thi lễ với Minh Nguyệt.

Minh Nguyệt lập tức ngăn nàng lại. kéo tay nàng nói: “Chúng ta đều là tỷ muội, đều là người một nhà. người một nhà có va chạm là chuyện bình thường, thông cảm lẫn nhau một chút, sự việc đều có thể giải quyết, muội không phải là một người có lòng dạ hẹp hỏi. việc này muội tuyệt không để trong lòng, muội cũng hi vọng Vũ Y tỷ cũng đừng để trong lòng, chúng ta sau này vẫn là tỷ muội tốt.”

Sự khoan dung của Minh Nguyệt cũng làm cho Vũ Y cảm thấy có chút hổ thẹn, nàng gật đầu, thành khẩn nói: “Ta sẽ không để tâm chuyện này, sau này ta sẽ gọi muội là Minh Nguyệt tỷ, dù sao muội cũng là trưởng, ta là thứ.”

“Vậy thì chúng ta ai gọi theo cách của người ấy. ta gọi tỷ Vũ Y tỷ, tỷ gọi muội là Minh Nguyệt tỷ, như vậy xem như hòa nhau.”

Trong lòng của Minh Nguyệt cũng thầm kêu một tiếng hổ thẹn, nàng hôm nay mới hiểu rõ một đạo lý, giải quyết mâu thuẫn phải tùy người mà khác nhau, không thể cứ dùng sự mạnh mẽ cứng rắn. có khi nhường một bước, trái lại có thể làm cho mâu thuẫn theo đó mà hóa giải, đặc biệt là đối với Vũ Y, mình nhường một bước, cho nàng sự tự tôn. nàng bèn sẽ nhượng bộ nhiều hơn. có thể giải quyết mâu thuẫn giữa nàng và Vũ Y, trong lòng Minh Nguyệt cũng vô cùng hân hoan, nàng là chủ mẫu. nếu như mâu thuẫn giữa nàng và Vũ Y không giải quyết được, khi người khác nhìn vào, thì đó là sự bất tài của nàng, bây giờ vấn đề giải quyết rồi. nàng đã cảm thấy có một sự vui mừng của thành công.

Nàng kéo tay Vũ Y ngồi xuống. căm giận nói: “Bây giờ chúng ta thương lượng một chút, nên đối phó với đại lang đào hoa kia của nhà ta như thế nào!”

Minh Nguyệt đứng dậy, đi đến trước cửa dặn dò một viên a hoàn mời tỷ muội Như Thi Như Họa đến.

Vũ Y thấy Minh Nguyệt thần sắc nghiêm túc. trong lòng nàng cũng có chút bất an. bèn hỏi: “tỷ nói đại lang có lấy ả nữ nhân tây Hồ đó thật không?”

“Theo tỷ thì sao?”

Minh Nguyệt hỏi ngược lại nói.

Vũ Y nghĩ một chút nói: “Ta biết rất nhiều hôn nhân thật sự là vì một thứ lợi ích giữa hai nước mà kết hợp lại. nếu như nữ nhân kia không kiên trì một phu một thê, có lẽ đại lang sẽ nạp nàng làm thiếp, hoặc là trắc phi, nhưng ta cảm thấy đại lang chắc sẽ không vì nàng mà bỏ rơi chúng ta.”

Vũ Y nói đến đây, thấy Minh Nguyệt vẫn lo lắng phiền muộn, lòng nàng cũng không khỏi khẽ thắt lại. hỏi: “Không lẽ ta nói không đúng sao?”

“Muội biết, muội nên tin đại lang không phải là hạng người vô tình vô nghĩa như vậy.”

Minh Nguyệt thở dài, kéo tay Vũ Y nói: “Nhưng ta quả thật rất lo lắng, ta không hiểu lòng của nam nhân, có nam nhân vì quyền thế và chức quan, không tiếc bán đứng người thân của mình, ví dụ như phụ thân của muội chính là người như vậy, người không chỉ muốn đem muội dâng cho hoàng đế. hơn nữa đại tỷ của muội chính là vì người, mà bị ép gả cho người Khiết Đan. cuối

cùng chết thảm nơi tha hương.

Vũ Y, trong lòng muội thật sự có chút hồi hộp.”

“Đại tỷ không cần lo lắng!”

Vũ Y lựa lời khuyên nhủ, an ủi nàng nói: “Ta cảm thấy đại lang có thể nào đi nữa cũng sẽ không lấy một nữ tử tây Hồ làm chính thê. như thế không chỉ trong lòng tướng sĩ An Tây sẽ bất mãn. dân chúng Trung Nguyên cũng sẽ không thể chấp nhận, ta nghĩ đại lang sẽ không ngốc như vậy.”

Minh Nguyệt là người trong cuộc mê muội, nàng bởi vì việc của phụ thân đã để lại nỗi ám ảnh trong nàng, công chúa Byzantium kia lại nhắc đến liên minh An Tây và Byzantium. lại càng làm cho nàng cảm thấy có lẽ sẽ có khả năng này, thêm vào đó nàng trước giờ vẫn chưa có mang, vì vậy nàng lo lắng trượng phu thật sự sẽ từ nàng. mà đi lấy công chúa Byzantium làm vợ, nhưng lời nói của Vũ Y lại thoáng chốc thức tỉnh nàng, đúng a!

Nếu trượng phu thật sự lấy nữ tử tây Hồ làm chính thê, sĩ dân Trung Nguyên đâu còn dung nạp hắn nữa chứ?

Nghĩ thông suốt điểm này, tâm trạng của Minh Nguyệt lại tốt hẳn. trong lòng không khỏi cảm kích Vũ Y, lúc này, cửa đã mở, tỷ muội Như Thi Như Họa bước vào, hai nàng thấy Minh Nguyệt Vũ Y hai người có nói có cười, trong lòng đều ngây ra.

đều thầm nghĩ: “Đêm qua còn cãi nhau dữ dội. bây giờ tại sao lại làm hòa rồi?”

Như Họa phản ứng cực nhanh, nàng lập tức liền nghĩ thông suốt, cười nói: “Đại tỷ, là vì chuyện của nữ nhân ban nãy kia phải không?”

“Đúng vậy!”

Minh Nguyệt kéo hai nàng tới cười nói: ‘Hai muội mau ngồi xuống. chúng ta cùng nhau thương lượng một chút, làm sao giáo huấn tên đại lang đào hoa nhà ta một trận.”

Họp xong, Lý Khánh An trở về trong nhà. vừa bước vào cửa. hắn vẫn có cảm giác lạnh tanh trống vắng. cũng như hôm qua. lúc trước hắn trở về nhà đâu phải như vậy. ít ra có hai thê tử sẽ cười tươi như hoa ra nghinh đón ân cần hỏi han. kéo hắn đi ăn cơm. một nhà quây quần bên bàn ăn nói nói cười cười, nhưng bắt đầu từ hôm qua. cảm giác ấm áp hòa thuận đã không còn. trong lòng Lý Khánh An thật uể oải, hai người vợ cửa thành bị cháy, nhưng tai họa lại là do con cá ao như mình phải hứng chịu.

Nhưng có một điểm hắn lại cảm thấy kỳ lạ. không những không nhìn thấy một người thê tử. ngay cả hạ nhân cũng không có, cả phủ trạch tối đen như mực. cũng giống như đêm khuya tĩnh mịch mọi người đều đã nffủ say rồi. nhưng bây giờ thời gian rõ ràng còn sớm. rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

hẳn đi qua cửa ngoài, đi đến trung viện, chỉ thấy thiên điện bình thường các thê tử sinh hoạt hợp mặt đèn đuốc sáng trung, hơn nữa chỉ có gian này có ánh đèn. không lẽ là Như Thi?

Lý Khánh An trong lòng một phen mừng rỡ, rảo bước đi tới đó, ‘kẽo kẹt!' hắn đây cửa ra. một ánh sáng đèn chói mắt chiếu đến. làm cho hắn mở cả mắt.

đợi từ từ nhìn rõ tình hình bên trong nhà. hắn lại phút chốc ngây người ra.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng. chỉ thấy bốn thê tử của hắn đang ngồi với nhau ghé tai thì thầm, nhưng thấy hắn trở về, bốn người đồng thời khóa miệng lại. ngồi thẳng người, Lý Khánh An có chút không dám tin vào mắt mình, hắn ban nãy thấy rất rõ, Minh Nguyệt đang nói chuyện với Vũ Y, trong lòng hắn hơi mê hoặc, rốt cuộc có chuyện gì. không lẽ bọn họ lại hòa nhau rồi?

“Lòng của nữ nhân thật sự khó mà nắm bắt a!”

Lý Khánh An cảm khái vạn phần, đêm hôm qua còn cãi nhau dữ dội. nhưng giây phút này lại làm lành với nhau rồi, trong lòng hắn đã yên tâm rồi. cười ha hả đi lên trước cười nói: “Tại sao đều tụ tập ở chỗ này, hình như không hoan nghênh ta lắm a!”

Sắc mặt của bốn nữ nhân đồng thời trầm xuống, ai cũng không ngó ngàng đến hắn.

Lý Khánh An ngẩn người: “Các muội vậy là làm sao?”

Minh Nguyệt đứng lên. nói với ba nữ nhân còn lại: “Các tỷ muội, sắc trời đã không còn sớm nữa. chúng ta đều trở về nghỉ ngơi cả đi!”

Vũ Y, Như Thi Như Họa đều đứng dậy cả. từ bên cạnh hắn đi qua. căn bản là phớt lờ sự tồn tại của hắn.

Lý Khánh An cũng có chút tức giận rồi. có gì hãy nói rõ ra. như vậy là sao. ra oai với mình sao? sắc mặt của hắn cũng trầm lại.

“Các muội đứng lại cho ta!”

Hắn thấp giọng mệnh lệnh nói.

Lý Khánh An ở An Tây nhất ngôn cửu đỉnh, quân lệnh như núi đồ, lần đầu tiên mệnh lệnh đã không linh nghiệm, bốn thê tử của hắn ai cũng không để ý tới hắn. không có chút lưu luyến, không có chút do dự. các nàng rảo bước đi nhanh ra khỏi thiên sảnh, trực tiếp đi về phía nội trạch, bỏ rơi Lý Khánh An ở trong thiên sảnh.

Hắn đứng ở chỗ đó không động đậy, vừa nghi hoặc, vừa tức giận, một lúc lâu, hắn hừ mạnh một tiếng, xoay người đi về phía ngoại thư phòng của mình.

Trong ngoại thư phòng tối đen như mực. hắn sờ soạng trong chỗ tối đốt đèn lên. ngồi phịch xuống ghế mây của hắn.

âm thầm tự hờn dỗi. hắn vẫn chưa dùng bữa tối. nhưng ai cũng không ngó ngàng hắn. thậm chí cả Như Thi cũng không đến xem hắn.

Lý Khánh An trong lòng vô cùng nghi hoặc, cả Như Thi cũng bỏ mặc hắn. chỉ có thể nói vấn đề rất nghiêm trọng rồi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Không lẽ là...

Lý Khánh An đột nhiên sực nhớ đến Irony, không lẽ bị các nàng ấy biết được?

Xảy ra ở trên thuyền, các nàng không thể nào biết được, nếu không phải là chuyện này, thì sẽ là vì sao?

Không lẽ là đêm qua mình không ở trong nhà ngủ, đã chọc giận các nàng sao?

Ngẫm lại cũng không thể nào, nếu là như vậy, ít ra Như Thi sẽ không nổi giận.

Trong đầu Lý Khánh An suy nghĩ miên man. nhưng không có chút manh mối nào, hắn tựa vào ghế mây. bất giác đã ngủ thiếp đi, nửa đêm. hắn bị một tiếng sột soạt làm tỉnh giấc, trong phòng tối đen như mực, đèn không biết đã tắt tự khi nào. từ nóc cửa sổ nhìn ra. trời đêm ánh sao lấp lánh, vẫn là trời đêm.

Lý Khánh An ngủ đến lưng ê vai mỏi, hắn chật vật xoay người đổi một tư thế khác, đúng lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy hình như trong thư phòng có người, hắn không động đậy, khẽ vang lên tiếng ngáy, nhưng lỗ tai lại như cái ra-đa. mọi động tĩnh trong phòng, đều bị hắn thu vào trong lỗ tai.

chỉ nghe thấy khẽ có tiếng bước chân đến gần hắn. mắt Lý Khánh An tít lại. tiếng bước chân ở bên cạnh hắn ngừng lại, chỉ nghe thấy một tiếng than nhẹ sâu lắng, trên người hắn đột nhiên bị đè nhẹ, chỉ cảm thấy tấm chăn lông thật dày trên giường đắp lên người hắn, tỉ mỉ kéo ngay ngắn bốn góc cho hắn.

Lý Khánh An đã nghe ra tiếng thở dài. chính là ái thiếp Như Thi của hắn.

Ngay lúc tiếng bước chân vừa sắp rời khỏi phòng.

Lý Khánh An đột nhiêm trầm tiếng nói: “Ta cả ngày đều chưa ăn cơm. muội không lẽ để mặc sao?”

người đến đắp chăn cho Lý Khánh An chính là Như Thi, cho dù các nàng đã thương lượng xong, trong vòng ba ngày, ai cũng không ngó ngàng Lý Khánh An.

để hắn nếm mùi bị người khác phản bội, nhưng đến ban đêm.

Như Thi cuối cùng vẫn là không cầm lòng được đến thăm hắn.

đắp chăn lông cho hắn. không ngờ lại bị hắn phát hiện.

Như Thi giống như bị cây đinh đóng chặt, đứng trước cửa không động đậy, tuy trượng phu cả ngày không ăn cơm làm nàng đau lòng, nhưng tên nữ nhân kia viếng cửa khiêu khích cũng đồng thời khiến nàng cảm thấy phẫn nộ, trong lòng nàng mâu thuẫn dị thường. cuối cùng có nên chuẩn bị bữa ăn cho huynh ấy không?

“Muội hãy nói thật với ta. rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lý Khánh An không hỏi việc này vẫn ổn. hỏi đến việc này rồi, lập tức nhắc nhở Như Thi, bốn người các người đã nhất trí với nhau rồi, nếu như nàng nửa chừng phản bội, đây há không phải sẽ đắc tội với ba người kia. cũng đắc tội với chủ mẫu Minh Nguyệt, nghĩ đến đây, Như Thi bèn lạnh lùng nói: “Việc của bản thân đại ca đã làm. ca rõ hơn ai hết, trên bàn có điểm tâm.

đói rồi thì tự mình ăn.”

Nàng kéo cửa ra. rảo bước đi nhanh ra ngoài, “muội đứng lại!”

Lý Khánh An ở phía sau nhỏ tiếng gọi. nhưng Như Thi đầu không ngoảnh lại. tăng tốc bước đi xa.

Lý Khánh An bất lực nằm xuống, hắn thở dài. xem ra các nàng nhất định đã biết chuyện của công chúa Byzantium rồi.

Trời vừa sáng.

Lý Khánh An đã lặng lẽ rời khỏi nhà.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 337: Bạo loạn Hà Trung

Thời gian lại thấm thoát qua đi mười ngày, cùng với việc sứ đoàn Byzantium trở về nước, sóng gió nhà Lý Khánh An cũng dần dần được bình ổn.

Irony từ khi hùng hồn đến bái phỏng nhà Lý Khánh An xong, nàng cũng không còn đề cập đến việc này, thậm chỉ không đề cập đến việc sẽ phát sinh quan hệ đặc biệt với Lý Khánh An, phảng phất như chưa hề có gì xảy ra.

Nhưng về mặt quân sự. song phương đã soạn xong, và đạt đến ý nguyện sau cùng là song phương hỗ trợ chi viện, cùng đối phó với đại thực, trở thành một khâu trong hợp tác quân sự.

Và cũng vì muốn bày tỏ thành ý của mình.

Lý Khánh An quyết định phái một trăm người trong quân đội cung nỏ đến Byzanting, để biểu diễn uy lực khả năng nỏ tiễn hùng mạnh của quân đội Đại Đường.

Đồng thời, hắn cũng cùng sứ đoàn Byzanting ký kết biên bản sẽ bán ba ngàn bộ nó tiễn trong kho quân Đường cho Byzanting với giá mỗi bộ năm mươi tiền vàng Solid.

Và ngày mồng năm tháng hai, sứ đoàn Byzanting rời khỏi Toái Hiệp, nhưng lúc này, tất cả sự chú ý của Toái Hiệp đều dồn về phía Hà Trung.

Cục diện Hà Trung ngày càng trở nên gay gắt.

Lý Khánh An không thể không phái Lý Tự Nghiệp trấn thủ tại Thạch Quốc dẫn hai vạn tân binh đến chi viện Hà Trung. nhưng trên đường quân Đường đến Samarkand, Bukhara đô thành An Quốc đã xảy ra bạo loạn quy mô lớn.

Trời vừa tờ mờ sáng, một trận bạo loạn được tích lũy đã lâu cuối cùng cũng đã bùng nổ trong cổ thành Bukhara Hà Trung.

Trên quảng trường miếu thần lớn nhất của Bukhara. gần vạn người tín đồ Hỏa giáo đương định san bằng đền thờ của tín đồ phái Thập Hiệp vừa xảy ra cuộc chiến đẫm máu với những tín đồ Islam cố thủ bảo vệ đền thờ tại đây.

Bọn họ trừng trừng cặp mắt đỏ lỡm, dùng trường đao và gậy liều mình chém giết lẫn nhau.

Tiếng hô, tiếng khóc hỗn loạn khắp quảng trường.

Một giáo đồ Hỏa giáo trẻ tuổi vừa bị đánh gã xuống. ngay lập tức, cả đám giáo đồ phái Thập Hiệp lập tức cùng xông lên. dùng gậy đánh lia lịa lên người hắn.

Chàng thanh niên này ôm đầu lăn lộn trên sản, hắn khóc lóc van xin, nhưng thù hận đã ngấm sâu vào lòng mỗi người. chỉ một chốc, chàng thanh niên đó đã bị đánh chết tươi.

Cũng đấng bi kịch như vậy lập tức được trả đũa lại với tín đồ trẻ tuổi khác của phái Thập Hiệp.

Trên quảng trường la liệt xác người bị giết chết, bị đánh chết.

Lúc này, từ xa vang lên tiếng vó ngựa vội vã. năm ngàn kỵ binh quân Đường đang từ bốn phương tám hướng ập đến.

Bọn họ xông vào đám đông giáo đồ Thập Hiệp, vô tình giết chết những giáo đồ Islam hòng bảo vệ đền thờ của mình.

Giáo đồ Islam bỏ chạy tứ tán. các tín đồ Hỏa giáo được cổ động đã mừng rỡ hô hào xông vào giáo đường của Islam; không đến nửa canh giờ, tòa giáo đường căn nguyên của mọi thù hận Bukhara đã đùng đùng sụp đổ.

Giáo đồ Islam phẫn nộ đến tột cùng đã dẫn ngọn lửa bạo loạn đến từng ngõ ngách thành Bukhara.

Bọn họ bắt đầu triển khai báo thù đẫm máu. bất chắp tất cả giết sách cha mẹ và vợ con của giáo đồ Hỏa giáo. nhưng tín đồ Hỏa giáo mất đi người thân dưới nỗi đau tột cùng, lại thề thốt phải báo thù.

Thế là những cuộc giết chóc máu me này lại xảy ra trên người già trẻ nhỏ Muslim.

Chiến lửa trong thành Bukhara bùng lên khắp nơi. cục diện đã hoàn toàn không còn trong tầm khống chế.

Hàng ngàn hàng vạn dân chúng tranh nhau trốn khỏi thành phố ngập tràn thù hận này, trốn khỏi ngôi thành đầy giết chóc đẫm máu này.

Mãi ba ngày sau. quân Đường mới khống chế được cục diện, chỉ tiếc rằng lúc này tòa thành phồn vinh một thời này, giờ chỉ là một ngôi thành ma. hơn hai vạn người bị thảm sát. cả quân Đường cũng đã có bốn trăm người trận vong.

Bạo loạn Bukhara tuy đã được bình ổn. nhưng hạt giống thù hận đã được gieo rắc.

An Quốc cũng như khắp khu vực Hà Trung có thể sắp bùng nổ nội chiến và khởi nghĩa quy mô lớn.

Bạo loạn tại Bukhara dẫn đến sự cảnh giác cao độ của quân Đường.

Hà Trung trấn thủ phó sứ Bạch Hiếu Đức một mặt khẩn cấp báo cáo tình hình với Toái Hiệp, một mặt hạ lệnh các nước Hà Trung đều thực thi giới nghiêm, không cho phép dân chúng tham gia bất cử hoạt động công cộng nào, nhất là thành phố thủ phủ Hà Trung Samarkand.

Canh gác của quân Đường lại càng nghiêm ngặt hơn.

Từng đội từng đội quân Đường đi khắp phố tuần tra. chỉ cho phép cư dân trong thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi đi ra ngoài mua lương thực và nước; không cho phép tụ tập quá hai mươi người; và hủy bỏ tất cả lễ bái.

Vào lúc trưa, chính là lúc cư dân được phép ra ngoài mua lương thực.

Trên các khu phố lớn nơi nơi đều là cư dân đứng tụ lại mua lương thực, ai nấy đều thần sắc vội vã. người quen gặp nhau cũng chẳng còn thì giờ mà chào hỏi nhau.

Bọn họ chỉ có một canh giờ.

Sau một canh giờ, tất cả cư dân đều phải quay trở về nhà. ai không về nhà sẽ lập tức bị bắt, ai dám phản kháng sẽ bị giết không tha.

Lúc này, trước cửa hoàng cung Khang Quốc có một sứ giả thần bí đã đến.

Hắn lặng lẽ thông qua thông báo, chẳng mấy chốc đã được binh sĩ dẫn vào trong cung.

Trong mật thất, quốc vương Khang Quốc Sảo Phân đã đến tiếp kiến vị sứ giả bí mật này.

“Đây là thư do chính tay tổng đốc Khurasan Mộc Tư Lâm đã viết cho quốc vương điện hạ. ”

Sứ giả đặt một cuộn da dê lên bàn. sắc mặt Sào Phân nghiêm lại, hắn từ từ cầm cuộn da dê kia lên mở ra đọc.

Trong thư, Mộc Tư Lâm đã nói rõ yêu cầu hắn phát động khởi nghĩa tín đồ Thập Hiệp phái tại Samarkand.

Sảo Phân đọc đi đọc lại hai lượt, trong thư không nói sẽ bù đắp lại cho hắn những gì.

Hắn không khỏi chau mày, thở dài nói: “ Sự tình không đơn giản như tổng đốc các hạ đã nghĩ.

Quân Đường đóng tại Samarkand có những hai vạn người, lại cho thực thi chết độ aiới nghiêm nghiêm khắc nhất.

Chắc ngươi cũng nhìn thấy, giờ đầu đường góc phố đâu đâu toàn quân Đường.

Cư dân còn không được tụ tập quá hai mươi người để nói chuyện, thế thì làm sao để liên lạc khởi nghĩa?

Hơn nữa. quân Đường tàn bạo hung tàn. và lại thiên vị cho tín đồ Hỏa giáo, Bukhara đã có hơn một vạn tín đồ Thập Hiệp bỏ mạng, khắp thành phố gần như bị hủy, ta chỉ sợ khởi nghĩa không thành, mà cuối cùng túi đồ Islam lại bị biến mất tại Hà Trung.”

Sứ giả thấy khẩu khí Sảo Phân vẻ như không chấp nhận yêu cầu của Mộc Tư Lâm, mặt hắn trầm lại, uy hiếp nói: “Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, phản kích của chúng ta với Hà Trung chính là lúc này, ngươi hiện không chịu lập công chuộc tội.

đợi khi binh sĩ Khurasan tiến vào Samarkand, lúc ấy đầu của ngươi sẽ bị treo cao trước cửa thành.

Ngươi hiểu rồi chứ?”

Sào Phần vừa lau mồ hôi trên trán, vừa nói: “Ta không nói là sẽ không làm theo, ta chỉ thỉnh cầu hãy cho ta thêm một ít thời gian, đợi sau khi quân đường cho hủy lệnh giới nghiêm. ta sẽ lập tức cho tổ chức khởi nghĩa.”

“Không được!”

Sứ giả thẳng thắn cự tuyệt yêu cầu của hắn.

“Nếu quân Đường giới nghiêm mười năm, vậy ngươi sẽ mười năm bất động mười năm ư?

Ta mặc kệ ngươi dùng cách gì, dù thế nào quân lệnh của Mộc Tư Lâm ngươi cũng phải tuân thủ.

Quân lệnh của Mộc Tư Lâm đã nói, cùng lắm cho ngươi một tháng, nếu không thì ngươi cứ chờ chết đi!

Tự ngươi suy nghĩ lại đi!”

Sứ giả nói xong rồi bỏ đi.

để lại một mình Sào Phân, hắn ngồi phịch xuống, tay cứ liên tục xoa xoa thái dương, hắn nên làm thế nào đây?

Trời chưa sáng Lý Khánh An đã nhận được tin hỏa tốc của Bạch Hiếu Đức đưa đến: bạo loạn của tín đồ Islam phái Thập Hiệp tại Bukhara, dân chúng trong thành bị thương và chết hàng loạt.

Bây giờ thành Bukhara đã trở thành một tòa thành trống.

Tại các thành khác ở Hà Trung, mâu thuẫn giữa tín đồ phái Thập Hiệp và tín đồ Hỏa giáo đã đạt đến mức gay gắt. hiện nay chỉ có thể khống chế bằng cách giới nghiêm, nhưng nếu không giải quyết được vấn đề mâu thuẫn hai bên, việc khởi nghĩa quy mô của các tín đồ Islam khu vực Hà Trung nhất định sẽ bùng nổ.

Tin này đã khiến Lý Khánh An lập tức cho khởi động phương án khẩn cấp.

Hắn lệnh cho quân Đường Hà Tây lập tức trở lại An Tây; lại lệnh cho hai vạn quân Đường Sơ Lặc vào trú quân Tiểu Bột Luật; sau đó hắn lại khẩn cấp điều Lý Quang Bật đang trú quân tại Cự Chiến Đề dẫn thêm một vạn quan đội đến Ngân Thành, chuẩn bị phối hợp với quân Đường Sơ Lặc tấn công Sindh.

Và cùng lúc này, Lý Khánh An cũng bắt đầu truy cứu trách nhiệm việc cục diện Hà Trung trở nên ác nghiệt.

Tình hình nghiêm trọng của Hà Trung khiến hắn không thể dung tình, về tình hình Hà Trung trở nên ngày càng ác liệt này, trách nhiệm của Lệ Phi Nguyên Lễ không thối thoát vào đâu được.

Hắn miễn đi chức Hà Trung trấn thủ sứ của Lệ Phi Nguyên Lễ, và cho hắn đi trú quân tại Ninh Viễn quốc, đồng thời hắn cũng cho bồ câu đưa thư cho Bạch Hiếu Đức, lệnh hắn tạm thời nhận chức Hà Trung trấn thủ sứ, và tiếp tục thực thi giới nghiêm.

Trong phòng công vụ của Lý Khánh An, Lý Khánh An đang cúi gầm mặt đứng phía dưới, hắn đứng đấy để cho Lý Khánh An mặc sức mắng nhiếc mà không hó hé một lời.

“Lúc trước ta giao Hà Trung cho ngươi, ta đã dặn ngươi cái gì?

Nếu không có thỉnh cầu của La Khởi Minh, dù một binh một tốt ngươi cũng không được phép xuất binh, nhưng ngươi đã làm gì nào?!

Ngươi cứ làm theo những gì mình thích, muốn dùng binh thế nào thì dùng, muốn giết người thì giết, cứ thiên vị cho giáo đồ Hỏa giáo.

Giờ ngươi xem!

Cục thế Hà Trung đã loạn thành thế này đây, ngươi giải thích với ta thế nào?”

Càng nói.

Lý Khánh An càng tức giận, hắn đập mạnh bàn. giờ hắn chỉ muốn bóp cổ cái tên khốn này đến chết thì thôi.

Lệ Phi Nguyên Lễ vẫn cúi xầm mặt. mãi một lúc sau. hắn mới mấp mấy cặp môi dày của mình, khẽ giọng giải thích: “Chủ yếu là do quân Đường Hà Trung phần lớn đều là nô lệ đến từ Ngân Thành, bọn họ chủ yếu đều là giáo đồ của Hỏa giáo, là do họ thiên vị người của mình.”

“Thế mà ngươi nói được ư!”

Lửa giận của Lý Khánh An ngút trời, hắn cầm cái nghiêng mực trên bàn ném thẳng vào hắn. nhưng đến đoạn cuối hắn vẫn hơi lệch tay. chỉ nghe một tiếng “Binh!” nghiêng mực ném thẳng vào tường vỡ ra mấy mảnh.

“ngươi không hạ lệnh xuất binh, bọn họ dám trấn áp giáo đồ phái Thập Hiệp ư?

Là ai khiến ngươi xuất binh, ta có hạ chỉ với ngươi không?”

Lý Khánh An cố khắc chế lửa giận trong lòng, hắn hung hăng lườm Lệ Phi Nguyên Lễ nói: “Ta vốn định giáng ngươi làm một tiểu tốt. nhưng vì nê tình ngươi đã theo ta bao nhiêu năm nay, giờ ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, ngươi đến Ninh Viễn quốc thay cho Lý Quang Bật.

Ta cho ngươi ba điều nghiêm lệnh nữa. nếu ngươi dám làm trái, ta sẽ đập nát đầu ngươi!”

Lệ Phi Nguyên Lễ sợ run cả mặt gan. hắn lúng túng đáp: “Ty chức không dám!”

“Được!

Ngươi nhớ kỹ cho ta; điều một. ta cấm ngươi nạp thiếp nữa. cấm ngươi không được phép chơi bời phụ nữ tại Ninh Viền quốc; điều hai. nếu không có ũy quyền của ta. ngươi không được phép điều động quân đội trên trăm ngươi; điều ba. ngươi không được phép can thiệp vào sự vụ của bản thân Ninh Viễn quốc, bất kỳ chính vụ nào ngươi cũng không được phép can thiệp.

Ba điều này ngươi đều nghe rõ rồi chứ!”

Lệ Phi Nguyên Lễ vừa lau mồ hôi. vừa đáp: “Ty chức sẽ ghi nhớ, tuyệt không dám làm trái!”

Lý Khánh An nhìn chằm chằm hắn một lúc, mới từ từ nói: “Tương lai ngươi có còn được trọng dụng nữa hay không thì xem biểu hiện của ngươi tại Ninh Viễn quốc thế nào.

Nếu ngươi làm tốt. ta sẽ lại để ngươi dẫn binh đánh trận, nhưng nếu ngươi làm không tốt. vậy ngươi hãy trở lại Túc Lâu Phong thú bảo làm thú chủ.

Đừng trách ta không niệm tình xưa. ngươi đi ra đi!”

“Tuân lệnh!

Ty chức xin cáo lui!”

Lệ Phi Nguyên Lễ từ từ lui ra. hai thân binh vội đến thu dọn nghiên mực bị hắn ném vỡ.

Lý Khánh An vẫn ngồi tại chỗ, hắn lật lật một cuốn báo cáo trong tay, xong lại dặn dò: “Để Thôi Càn Hữu vào đây!”

Một lúc sau.

Thôi Càn Hữu đi vào thi lễ: “Thuộc hạ tham kiến đại tướng quân!”

Lý Khánh An cười cười chỉ vào chiếc ghế bên cạnh nói.

“Ngồi xuống hẳn nói!”

“Đa tạ đại tướng quân!”

Thôi Càn Hữu vừa ngôi xuống, dáng ngồi của hắn rất thẳng, mà trong lòng hắn vẫn thổn thức.

Cuốn vạn ngôn sách trên bàn làm việc của Lý Khánh An chính là đối sách Hà Trung mà hắn đã viết, hắn đã nghe nói Lệ Phi Nguyên Lễ vừa bị miễn chức Hà Trung trấn thủ sử. vậy liệu hắn có cơ hội đến Hà Trung không?

Lý Khánh An cầm cuốn sổ vạn ngôn trên bàn lên cười nói: “Thôi tướng quân kiến nghị hợp chư quốc Hà Trung làm hai nước, để tín đồ Hỏa giáo và tín đồ Thập Hiệp phái tự lập quốc, kiến nghị này tuy tốt. nhưng Thôi tướng quân có nghĩ rằng, rồi có một ngày, tín đồ Thập Hiệp phái trở lại với Đại Thực, chỉ còn tín đồ Hỏa giáo quy thuận Đại Đường.

Thôi tướng quân nghĩ có khả năng này xảy ra không?”

“Thuộc hạ có nghĩ đến. hai năm trước Đại Thực thẳng tay trấn áp phái Thập Hiệp, thù hận của bọn họ không phải ngày một ngày hai có thể làm dịu. thuộc hạ nghĩ chí ít trong vòng mười năm.

Đại Thực không thể gộp được nước của phái Thập Hiệp vào nước mình.”

“Mười năm?”

Lý Khánh An cười nhạt, nói: “Nếu A Bạch Tư lâm bệnh qua đời.

Mạn Tô Nhĩ (*Mangur) chấp chính, với hận thù giữa hắn với A Bố Mộc Tư Lâm. hắn chỉ cần giết A Bố Mộc Tư Lâm tạ lỗi với giáo đồ Thập Hiệp tại Hà Trung, và xoa dịu quan hệ với phái Thập Hiệp, ngươi nói mười năm này còn nữa hay không?”

“Nhưng...”

Thôi Càn Hữu khôngphục nói: “Nhưng Khalifah của họ lúc nào mới băng hà?

Đây chỉ là phán đoán của đại tướng quân, ai cũng không nói trước được, nếu hắn mười năm sau vẫn chưa chết thì sao?”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Biết người biết ta. trăm đánh trăm thắng.

A Bạch Tư trong trận chiến sông Tigris bị trúng tiễn thọ thương.

đến nay nội thương vẫn chưa khỏi, ngươi muốn biết hắn vì sao phải chỉ định người anh em của mình làm người kế vị, chứ không phải con trai mình không?

Chính là vì hắn biết rõ thương tích của mình sẽ không mà khỏi được.

Nếu ta đoán không lầm. nhiều lắm là trong vòng một hai năm nay, A Bạch Tư chắc sẽ không qua khỏi, không tin chúng ta cứ chống mắt mà xem!”

Lý Khánh An biết trong lịch sử A Bạch Tư chỉ làm bốn năm Khalifah. nhưng hắn không biết vì sao A Bạch Tư lại lâm bệnh qua đời.

Dưới sự giúp đỡ của Hán Đường hội. hắn cuối cùng cũng biết tin A Bạch Tư bị trúng tiễn trong trận chiến sông Tigris, do thế mà hắn suy luận ra được A Bạch Tư chắc chắn chết vì lý do này.

Thôi Càn Hữu mãi một lúc không nói được câu nào.

Lúc này, Lý Khánh An đứng dậy từ từ đi đến trước mặt hắn. cười nói: “Nói nửa ngày, kỳ thật ta chỉ hi vọng ngươi có thể tiếp tục lưu lại vùng Mạc Bắc. tiếp tục thống lĩnh binh tam bộ của ta.

Vì ta biết rằng.

Mạc Bắc sắp xảy ra biến cố.”

Thôi Càn Hữu ngỡ ngàng. hắn vội hỏi: “Sao đại tướng quân lại nói thế?”

Lý Khánh An khoát tay sau lưng đi lại trong phòng vài bước, rồi quay đầu lại nói: ‘Trước khi ta trở về An Tây, đã có an bài xong sách lược tại Hà Tây.

Sau khi khai xuân.

Hồi Hột nhất định sẽ đại cử nam hạ xâm lược Hạ Lan.

Lúc ấy, An Tây quân ta nhất định có thể danh chính ngôn thuận xuất binh đánh Hồi Hột. ngươi có thể thừa cơ hội nha trướng Hồi Hột trống vắng, nhất cử đi đánh sào huyệt người Hồi Hột ở phía đông, để bọn họ không còn đủ sức để đánh Bắc Đình. chỉ có lúc này, ta mới có thể chiến đấu cùng Đại Thực mà không phải lo toan phía sau. ngươi hiểu ý ta rồi chứ?”

Thôi Càn Hữu đứng phắt dạy, ưỡn thẳng lưng nói: “Thuộc hạ đã hiểu, ta hạ sẽ không còn nghĩ về việc tại Hà Trung nữa!”

Lý Khánh An tán thưởng gật đầu nói: “Tốt lắm!

Bây giờ ngươi lập tức trở về, ta đoán chừng trễ nhất là một tháng, phía Sóc phương sẽ có tin tức truyền đến.”

“Thuộc hạ cáo từ!”

Lý Khánh An vỗ vỗ vai hắn cười nói: “Ta đương có việc phải ra phía trước, thuận tiện tiễn ngươi một đoạn!”

Lý Khánh An dặn dò thân binh vài câu bèn đưa Thôi Càn Hữu ra khỏi đại viện, đi về phía Chính sự đường.

Dù cho tình hình Hà Trung bất ổn, nhưng phía Trường An hắn cũng không thể đứng trơ ngồi nhìn không làm gì cả.

Tiền bạc An Tây đã bắt đầu được đúc lượng lớn, hắn cần phải vận chuyển số tiền bạc này vào nội địa, thu mua lượng lớn tơ tằm. gốm sứ và các vật xa xi khác mà người Byzantium cần.

Lý Khánh An đưa Thôi Càn Hữu ra đến cửa lớn Chính sự đường.

Mãi đến khi nhìn thấy hắn đã đi xa, Lý Khánh An mới quay trở lại Chính sự đường tìm Vương Xương Linh.

Lúc này chính là thời gian ăn trưa.

Chính sự đường không bao vấn đề cơm nước, không ít quan viên trung hạ cấp và các thái học sinh đến An Tây giúp đỡ một thời gian đều lũ lượt kéo ra ngoài, đến tiểu tửu tứ phụ cận dùng com. ngoài ra không ít thương nhân đến nộp thuế và làm thủ tục quá cảnh vì giờ nghỉ trưa nên đang cùng đợi sau cửa lớn. người qua người lại rất ư náo nhiệt.

“Đại tướng quân!”

Không ít quan viên khom mình chào Lý Khánh An.

Lý Khánh An cũng chấp tay chào lại.

Hắn đi thẳng vào cửa lớn, ở đó có một khu chờ, là thông đạo nhỏ hẹp giữa cửa ngoài và cửa trong.

Mấy mươi tên Hồ thương đang ngồi đấy nghỉ ngơi chờ đợi.

Trong tay họ phần lớn đều cầm theo chiếc rương đựng tiền bạc Đại Thực chuẩn bị đóng thuế.

Giờ nghỉ trưa hơn nửa canh giờ, thời gian này cấm không cho thương nhân vào Chính sự đường.

An Tây giờ đã trở thành Tài thuế thự, chuyên môn phụ trách trưng thu thuế thương vụ.

Tổng thự tại Toái Hiệp.

Ngoài ra, tại Samarkand, Cự Chiến Đề, Thác chỉ thành.

Đát La Tư, Quy Tư, Kim Mãn, Vu Điền, Sơ Lặc tám thành này đều có chi nhánh.

Thương thuế được thống nhất là ba mươi thuế một. dùng thuế suất thấp để cổ vũ mậu dịch.

Thuế thự ở Toái Hiệp do vẫn chưa xây xong, quan viên thuế thự tạm thời đều làm việc tại Chính sự đường.

Vì thếu bọn thương nhân đều nhất thiết phải đến Chính sự đường để nộp thuế.

Sau khi đóng thuế, họ phải đến nha môn của Tiết độ sứ để nhận lãnh một tờ áấy phép quá cảnh.

Đây là quy củ mới vừa được thực thi vào đầu năm nay.

Trước chỉ cần biên đóng thuế đã có thể quá cảnh, nhưng biên lai thuế không thể đại diện cho ý kiến phía quân đội, nên mới phải đến Toái Hiệp để làm thêm giấy phép quá cảnh.

Do ban trưa không có người làm công vụ, và cũng không cho phép lưu lại trong Chính sự đường, bọn thương nhân thường đều sẽ nghỉ ngơi tại hành lang giữa cửa ngoài và cửa trong. nơi đây có đặt hai mươi mấy chiếc ghế gỗ rộng, đã có không ít thương nhân bắt đầu tụ tập lại trong hành lang, vừa uống nước vừa ăn lương khô, vừa nhẫn nại đợi chờ thời gian làm việc buổi chiều bắt đầu.

Thông thường Lý Khánh An sẽ không đi cửa lớn, mà từ một cửa bên hông cách đấy vài trăm bước trực tiếp ngồi xe ngựa vào khu phía đông Chính sự đường, đến thẳng khu làm việc của mình, nhưng hôm nay vì tiễn Thôi Càn Hữu ra cửa lớn mà hắn mới rảo bước trở về Chính sự đường.

Lúc này, mấy tên thương nhân Túc Đặc từ xa xa đã nhìn thấy Lý Khánh An đương từ cửa lớn trở lại.

Bọn họ nhanh chóng nháy mắt ra hiệu, cố che lậy lại niềm vui tột cùng trong mắt mình.

Bọn họ là tín đồ phái Thập Hiêp đạo Islam. từ Bukhara giả làm thương nhân đến Toái Hiệp.

Mục tiêu của bọn họ rõ ràng lắm.

đó chính là ám sát Lý Khánh An.

Bọn họ đến Toái Hiệp đã lâu, nhưng mãi không tìm thấy cơ hội. không ngờ hôm nay lại gặp được hắn tại đây.

Trong lòng họ vẫn cố kiềm nén được sự cảm động mãnh liệt, bình thản ngồi khum xuống chiếc rương trước mặt mình.

Hai bên họ cách đó không xa có mấy mươi tên quân Đường đang đứng gác.

Muốn vào cửa phải đăng ký, sau khi được thôngbáo mới được vào.

Thường người Hồ đều có đeo đao kiếm hoặc vũ khí phòng thân bên người.

Lúc này sẽ được lưu lại tại cửa ra vào, không được phép mang vào, sau khi vào cửa trong sẽ phải tiến hành kiểm tra nghiêm khắc, đề phòng trường hợp thích khách lẻn vào.

Ngay lúc này, Lý Khánh An đương đi vào cửa ngoại, đi qua hành lang dài.

Cửa lớn của Chính sự đường rất rộng, khí thế nguy nga. giữa cửa nội và ngoại có một hành lang chừng ba mươi mấy bước.

Hai mươi mấy tên thân binh Lý Khánh An đều cầm đao để hộ tống Lý Khánh An vào trong Chính sự đường.

Chính ngay lúc này, một Hồ thương trẻ ở phía đông bỗng cao giọng hô hào: “Đại tướng quân, tiểu nhân oan uổng quá!”

Hắn giơ cao một cuộn giấy da dê chạy đến trước mặt Lý Khánh An. và quỳ sụp ngoài ba trượng.

Hắn vừa khóc lóc vừa khấu đầu liên tục nói: ‘Tiểu nhân phải kiện Lệ Phi Nguyên Lễ. hắn đã cướp thê tử của tiểu nhân.”

Tình hình đột xuất này bỗng chốc làm phân tán sự chú ý của binh lính, cả ánh mắt của Lý Khánh An cùng tất cả mọi người đều cùng nhìn về phía người đến kiện cáo.

Trong khoảnh khắc họ không chú ý đó, ba tên thương nhân người Túc Đặc phía tây cùng lúc phát động.

Bọn họ rút đoản đao được giấu trong ngăn kín nắp rương nhào ra. cùng nhào đến chỗ Lý Khánh An.

Ngay tại lúc này, hai thân binh đứng cạnh bên Lý Khánh An cùng phát hiện thích khách, bọn họ không mảy may suy nghĩ lập tức rút đao ra đỡ, và lớn tiếng hô hào: “Có thích khách!”

Trong hành lang bỗng chốc đại loạn, các thương nhân khác không ngờ trong số họ lại có thích khách, ai nấy cũng đều sợ khiếp vía. khập khiễng trốn ra hai bên.

Binh sĩ đứng gác cũng cùng xông vào, đánh đổ những tên thương nhân đó.

Các thân binh của Lý Khánh An ai nấy đều cường hẳn vô cùng, họ đã chém chét tên người cáo kiện kia. mười mấy người họ đều cùng giơ cao khiên để bảo vệ Lý Khánh An.

Mười thân binh khác thì vây lấy ba thích khách ở phía tây.

Lý Khánh An đảo mắt một vòng hiện trường, chỉ thấy có mỗi ba thích khách, bèn cao giọng hạ lệnh: “Bắt sống!”

Ba tên thích khách này đã không còn cách nào ám sát Lý Khánh An. chúng đều tuyệt vọng ngẩng cao đầu lên trời hô to: “Nguyện chân chủ phù hộ Hà Trung. phù hộ huynh đệ Muslim! ”

Nói xong. chúng đều cùng giơ ngược mũi đao, đâm thẳng vào lồng ngực mình.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 338: Ngón đòn sóng đôi ( Thượng )

Vụ án ám sát xảy ra tại chính sự đường đã khiến Lý Khánh An hạ quyết tâm cuối cùng, hắn đã ý thức được, mâu thuẫn của Hà Trung dần dần thành một sự bế tắc, cho dù hắn không muốn dùng võ lực để giải quyết bạo loạn của Thập Hiệp phái Muslim, nhưng ngoại trừ làm như vậy ra. hắn đã rất khó tìm được biện pháp nhanh chóng nhất có thể dập tắt tình trạng bất ổn tại Hà Trung.

Nếu không dập tắt được tình trạng bạo động tại Hà Trung, một khi Thập Hiệp phái được tổ chức lại, bùng nổ cuộc khởi nghĩa với quy mô lớn.

Hà Trung sẽ đổi chủ từ tay đại Đường về tay của Đại Thực.

Vì tránh với mức độ tối đa không sử dụng vũ lực, Lý Khánh An quyết định đích thân đến Hà Trung, đi giải quyết nguy cơ của khu vực Hà Trung.

Ngay tại ngày thứ hai sau vụ ám sát. hắn liền cấp tốc chạy tới Hà Trung, một ngàn kỵ binh phi nước đại giữa thảo nguyên rộng mênh mông và vùng núi non trùng điệp.

Đây là một lần hành quân với tốc độ cao, mỗi viên kỵ binh trang bị ba con chiến mã loại tốt của Đại Uyển, ngày đêm không ngừng nghỉ mà lao nhanh về phía tây.

Bốn ngày sau, đội kỵ binh đến đô thành của Ninh Viễn quốc là Khát Tắc thành, ở nơi đó thay đổi chiến mã lại tiếp tục phóng nhanh mà đi.

Tám ngày sau, đội kỵ binh đến Cự Chiến Đề, ở nơi đó vượt qua sông Trân Châu, cuối cùng vào giữa trưa ngày thứ mười một. một ngàn kỵ binh hộ vệ Lý Khánh An đã đến Samarkand.

Lần hành quân này là một cuộc thứ thách về thể lực và ý chí.

Một ngàn kỵ binh ở dọc đường đã thay đổi một vạn con chiến mã, chỉ tại Cự Chiến Đề ngủ được một đêm trọn vẹn. dùng đúng mười một ngày đã chạy xong lộ trình phải cần đến hai mươi ngày mới có thể chạy xong được.

Các kỵ binh đã sức cùng lực kiệt, vừa vào tới đại doanh ở bên ngoài thành Samarkand. bọn họ vừa ngã xuống đất bèn lăn ra mà ngủ.

Lý Khánh An cũng mỏi mệt không chịu nổi, nhưng thế cục nguy cấp của Hà Trung làm hắn khó có thể nhấm mắt ngủ được, không chỉ có Samarkand giới nghiêm, những thành đô lớn của các vương quốc còn lại cũng đều đã xuất hiện dấu hiệu tụ tập lại của Thập Hiệp phái Muslim, quân Đường không thể không thực hiện toàn diện giới nghiêm.

Nhất là Samarkand. giới nghiêm suốt thời gian dài gây ra cho cư dân bên trong thành nghiêm rất nhiều sự bất tiện và khó khăn trong cuộc sống, giá cả hàng hóa tăng cao, rất nhiều hộ gia đình lương thực thiếu thốn, nghèo rớt mồng tơi.

Để có miếng cơm mà ăn. rất nhiều người thậm chí cố ý trái với lệnh cấm để bị bắt.

Nguy cơ về lương thực khiến cho Hỏa giáo đồ cũng bắt đầu bất mãn.

Để làm dịu nguy cơ đó, Bạch Hiếu Đức không thể không thả lỏng giới nghiêm. từ thời gian tự do trong một canh giờ, mở rộng tới hai canh giờ, cho dù là như thế này, việc bên trong thành không đủ lương thực, vẫn không ngừng dẫn phát bạo loạn, quân Đường không thể không ở đầu đường phát cháo cứu tế.

Lý Khánh An lúc tới Samarkand vừa đúng lúc gặp phải tình trạng đó.

Không có thời gian để nghỉ ngơi.

Lý Khánh An lập tức triệu kiến Bạch Hiếu Đức và La Khải Minh, hỏi tình hình trong thành.

Bạch Hiếu Đức đã có chút sứt đầu mè trán rồi.

Lý Khánh An đến khiến cho hắn thở phào nhẹ nhõm, điều này có nghĩa là cục thế của Hà Trung sắp xuất hiện hiện dấu hiệu tốt rồi, có rất nhiều quyết định trọng đại không phải hắn Bạch Hiếu Đức có thể vỗ bàn một cái là quyết định xong được, nhất định phải có quyết định đồng ý của Lý Khánh An mới được.

“Bẩm báo Đại tướng quân, việc giới nghiêm tại Samarkand đã không thể tiếp tục được nữa. giá cả của lương thực đã tăng gấp mười lần so với trước lúc thực hiện giới nghiêm. những hộ gia đình giàu có thì người ta còn có thể miễn cưỡng duy trì nữa. nhưng các hộ dân thường người ta đều vì giá lương ngày càng mà trở nên nghèo thêm, những phạm nhân bị tạm giữ đã vượt qua năm nghìn người.

Sự bất mãn của cư dân Samarkand đối với quân Đường càng ngày càng nghiêm trọng.

Buổi chiều ngày hôm qua. hơn một trăm Hỏa giáo đồ xông vào đánh quan nha.

La sứ quân cũng đã bị thương.”

Lý Khánh An quay đầu lại nhìn sang La Khải Minh, hắn thấy lúc La Khải Minh tiến vào có đeo một chiếc mũ. bèn cảm thấy có chút kỳ lạ. hiện tại hắn đại khái đã đoán được nguyên nhân rồi.

“La sứ quân, thương thế của ngươi như thế nào rồi?”

La Khải Minh cũng là từ ba ngày trước ra roi thúc ngựa chạy đến Samarkand. buổi chiều ngày hôm qua. sạp bằng tre dùng để phát cháo cứu tế ở trước cửa nha môn đã xảy ra xung đột. khiến cho hắn cũng bị một vết thương nhẹ.

Hắn tháo mũ xuống. trên trán xuất hiện một vết thương, liền cười khổ một tiếng nói: “Bị một cục đá lỡ chọi trúng vào trán, chảy một chút máu. thương thế không nặng lắm.”

Lý Khánh An gật đầu nói với Bạch Hiếu Đức: “Ta đã hạ lệnh từ Cự Chiến Đề hỏa tốc vận chuyển hai mươi vạn thạch lương thực đến Hà Trung, khoảng chừng vài ngày sau sẽ lục tục chuyển đến, bây giờ ngươi cố gắng phân phát phần lương thực còn tồn trong kho.

Ngoài ra.

đem giói nghiêm ở Samarkand đổi thành cấm đi lại ban đêm. cho phép cư dân ban ngày sinh hoạt bình thường, sau khi trời tối nghiêm cấm ra đường, các thành thị khác vẫn giới nghiêm như trước, không được thả lỏng, ngay bây giờ lập tức đi chấp hành.”

“Vâng ạ!”

Bạch Hiếu Đức đáp ứng một tiếng, xoay người đi, Lý Khánh An lúc này mới hỏi La Khải Minh: “Tình hình của Hội nghị liên tịch như thế nào rồi?”

La Khải Minh lắc đầu nói: “Hội nghị liên tịch hiện tại tựa như chỉ còn là cái vỏ thôi, mỗi lần hợp cũng xảy ra những vụ tranh cãi kịch liệt.

Bọn họ chia làm hai phái rất rành mạch, ba vương quốc lớn Khang, An.

Sử là một phe.

Thạch quốc và các tiểu quốc khác là một phe, bọn họ hoàn toàn không phục nhau, làm cho bất kỳ thảo luận nào cũng đều khó có thể đưa ra quyết sách cuối cùng được.

Hôm trước ty chức đã phái người đi thông báo với tất cả quốc vương, yêu cầu mở cuộc hợp để giải quyết tình thế trước mắt, mặt khác, ty chức còn có một việc phải báo cáo nữa.”

“Ngươi nói!”

La Khải Minh thấp giọng nói: “Có thị vệ trong hoàng cung của Khang quốc lén lút bẩm báo với ty chức, nói rằng quốc vương Khang quốc Sào Phân cấu kết với Đại Thực. sứ giả Đại Thực đã tới ba lượt. mặt khác, chính vương An quốc và chính vương Sử quốc hiện tại đều đang ở Samarkand, ty chức hoài nghi bọn họ đang bí mật mưu đồ tạo phản.”

Quốc vương ở khu vực Hà Trung cấu kết với Đại Thực, điều này nằm trong dự đoán của Lý Khánh An, đối mặt với sự rối loạn trong thế cục của Hà Trung, thái độ thở ơ của Đại Thực mới là làm người ta cảm thấy kỳ lạ, bọn họ nhất định sẽ nắm bắt lấy cơ hội này mà làm cho cục thế thêm loạn ra, có thể khẳng định, cục thế rối loạn của Hà Trung và Đại Thực có quan hệ mặt thiết với nhau.

Trong lòng Lý Khánh An cũng hiểu rõ, Đại Thực xuất binh Hà Trung đã là điều hẳn nhiên, mấu chốt quan trọng là thời cơ mà bọn hắn xuất binh.

Hiện tại Bukhara tuy rối loạn, nhưng bạo động vẫn còn chưa bùng nổ xuyên suốt khắp toàn bộ các vương quốc ở Hà Trung.Nó tạm thời bị quân Đường dùng phương pháp giới nghiêm cưỡng chế mà ngăn chặn lại, một khi xuất hiện bất kỳ tình trạng nào, tỷ như nguy cơ về lương thực ở Samarkand, sẽ lập tức trở thành việc châm ngòi cho cuộc bạo động với quy mô lớn.

Căn cứ trên ý này mà nói, hắn kịp thời đến Hà Trung, hoàn toàn là quyết định đúng đắn.

“Đại tướng quân, chúng ta có cần lập tức khống chế bọn họ không?

Ý ty chức muốn nói là quốc vương của ba vương quốc.”

Lý Khánh An lắc đầu: “Không nên gấp gáp, nếu chúng ta đã biết bọn họ có ý đồ, sẽ không sợ bọn họ có trở mình lên trời, phái thêm nhiều người giám sát bọn họ.

Ngoài ra có thể dùng tiền mua chuộc những người bên cạnh bọn họ, luôn nắm giữ đường đi nước bước của bọn họ, nhất là phải tìm ra đồng lõa của bọn họ, khi thời cơ chín mùi liền thả lưới bắt hết cả mẻ.”

“Ty chức hiểu được, ty chức sẽ đi sắp đặt thật kỹ càng.”

“Chờ một chút!”

Lý Khánh An gọi hắn lại, hắn lấy ra một quyển sổ thật dày, cười nói: “Đây là vạn ngôn thư mà Thôi Càn Hữu trình lên cho ta. về phương án giải quyết vấn đề của Hà Trung, kiến nghị về lâu dài của hắn là dựa trên sự khác nhau về tín ngưỡng, chia làm hai vương quốc, điều này ta không tán thành lắm, nhưng phương án về thời kỳ ngắn hạn của hắn thì ta đồng ý.”

“Đại tướng quân muốn nói là dựa theo cư dân mà phân chia khu vực sinh sống?”

La Khải Minh nhớ rõ là ở trên hội nghị, Thôi Càn Hữu từng đề cập qua phương án này.

“Không!

Phương án kia đã bị ta phủ quyết, hắn đã thay đổi một phương án mới.”

Lý Khánh An nói: “Hắn đề nghị phân chia ra mà hóa giải, trong Thập Hiệp phái sẽ có phe ngang ngạnh và phe ôn hòa. chỉ cần tìm được thủ lĩnh của hai phe, chúng ta đả kích mạnh vào phe ngang ngạnh, ủng hộ hết mình cho phe ôn hòa. chỉ cần chúng ta thỏa thuận được với phe ôn hòa. sau đó chế ngự hành vi quá khích của Hỏa giáo đồ, ta thiết nghĩ mâu thuẫn sẽ có thể dịu xuống rất nhiều, thế cục cũng sẽ dần dần ổn định trở lại.

Đây là một đề nghị rất tuyệt vời, hơn nữa nếu ta đoán không lầm. quốc vương của Đại Thực và Khang quốc cũng nhất định đang tranh thủ lãnh đạo của phe mạnh trong Muslim. cho nên nhiệm vụ của ngươi chính là mau chóng tìm được thủ lĩnh của phe ôn hòa. ta muốn đích thân đàm phán với bọn họ.”

Từ khi quân Đường chính thức giải trừ giới nghiêm, ngoài đường phố chợ lạnh lẽo của Samarkand lập tức trở nên náo nhiệt hẳn lên.

đàn ông ùa ra đường, với tốc độ nhanh nhất mà nhắm hướng tiệm bánh và cửa tiệm lương lao đi.

Mười mấy sạp bằng tre bên trong thành cũng đều nhanh chóng xếp đầy hàng dài.

Phụ nữ và trẻ con cầm lấy bình đồng. lọ cao sốt ruột ngước nhìn về phía trước.

ở bên bờ sông mặt thủy, lại càng chen chúc đầy những nam nữ đông như mắc cửi tới lấy nước, tiếng người ồn ào, Hỏa giáo đồ và giáo đồ đạo Islam chen chung một chỗ, liên tiếp tranh nhau múc nước ở bên hồ.

Không ít những đứa nhỏ đều nhảy cả xuống sông, vô tư vô lự nô đùa cười to, hưởng thụ ánh mặt trời và tự do, giờ khắc này, sự tranh chấp giữa tín ngưỡng đã không còn là việc quan trọng nữa. sinh tồn mới là điều quan trọng trước tiên.

Trên đường cái người qua kẻ lại, những thương nhân dắt lạc đà đã xuất hiện, từng đội từng đội binh sĩ ở trên đường tuần tra. duy trì trật tự. bọn họ không còn tùy ý can thiệp vào hành vi của dân chúng nữa. chỗ nào cũng có thể bắt gặp được những nơi tụ tập hơn hai mươi người, điều này có ý nghĩa là việc giới nghiêm chính thức hủy bỏ.

Lý Khánh An ngồi trong xe ngựa nhìn các cảnh tượng bền ngoài đầu đường, từng dãy từng dãy những ngôi nhà mái bằng trùng trùng điệp điệp nối đuôi nhau khắp trong thành, khắp nơi đều có thể nghe thấy những tiếng la lo lắng sốt ruột, thỉnh thoảng có thể thấy một đám người trẻ tuổi truy đuổi nhau, tranh đoạt miếng bánh khô kẹp trong ngực.

Tòa thành bị đày đọa bởi sự lo âu, nạn đói và xung đột tôn giáo này, khiến trong lòng Lý Khánh An nặng trịch.

Samarkand là tòa thành lớn nhất của khu vực Hà Trung, mà còn hỗn loạn như thế, có thể thấy, những tòa thành nhỏ khác sẽ trở nên đáng lo âu như thế nào.

Lý Khánh An bắt đầu ý thức được sự thỏa hiệp lúc ban đầu của mình là một sai lầm lớn. chính vì hắn muốn ổn định thế cục của lúc đó, bèn bào lưu lại tất cả thế lực, bao gồm các quốc vương của các vương quốc tại Hà Trung, nhưng chính những quốc vương bụng dạ khó lường này làm cho Hội nghị liên tịch trở thành một cái vỏ bề ngoài, khu vực Hà Trung cuối cùng trở thành một nơi quyền lực trống rỗng vô chính phủ, khiến cho thủ lĩnh của các giáo phái có thể nhanh chóng đắp vào chỗ quyền lực bị trống rỗng này, có thể nói, đây là nguyên nhân quan trọng gây ra sự tranh chấp.

Nếu muốn thay đổi cục diện này, thì nhất định phải dựng ra một khung sườn quyền lực mới, để cho chính phủ của thế tục lấy được quyền chủ đạo.

Lý Khánh An đang suy xét tất cả các phương án khả thi, hủy bỏ Hội nghị liên tịch, khôi phục quyền tự trị của các vương quốc, thành lập chính phủ thân Đường, Đại Đường chỉ nắm giữ quân đội.

đợi khi Đại Đường hoàn toàn khống chế được Hà Trung rồi, mới dần dần thực thi các loại cải cách, không thể nóng vội, Lý Khánh An từ từ tìm được biện pháp lâu dài giải quyết nguy cơ của Hà Trung, phối hợp thêm thủ đoạn ngắn hạn. cục diện hẳn là có thể ổn định lại được.

Lúc này xe ngựa đi qua hoàng cung Khang quốc, Lý Khánh An nhìn tòa cung điện khổng lồ này, hắn không khỏi hừ lạnh một tiếng, hắn sớm muộn gì cũng sẽ thu thập cái bọn quốc vương bụng dạ khó lường này.

Ngay tại lúc Lý Khánh An đi ngang qua hoàng cung Khang quốc, ở trong mật thất của hoàng cung, chính vương Sảo Phân của Khang quốc, chính vương Dã Giải của An quốc, chính vương Na Khúc Nhạ của Sử quốc, cùng với đặc sứ Tái Nghĩa Phu (*Saif) của Abu - Muslim mới vừa tới ngày hôm qua. bốn người đang mở cuộc hợp khẩn cấp, thảo luận phương án hành động của bước tiếp theo.

“Các vị, ta muốn báo với mọi người một tin làm phấn chấn lòng người trước, Abu - Muslim tổng đốc đã ở bờ tây sông Amul tập kết bốn vạn đại quân, sẵn sàng vượt qua sông Amul tiến công Hà Trung, thời khắc các ngươi dốc sức vì Abu - Muslim Tống đốc đã đến rồi.”

Tái Nghĩa Phu là một gã đàn ông cao gầy trên dưới bốn mươi tuổi, hắn từng là quan thuế vụ của Đại Thực trú tại Bukhara.

đối với tình hình Hà Trung vô cùng rành mạch, bởi vậy hắn được Abu - Muslim lựa chọn, trở thành quan liên lạc của khu vực Hà Trung; thấy ba vị quốc vương không nói một tiếng nào cả. hắn liền cười lạnh nói với Sảo Phân: “Khang quốc quốc vương điện hạ. ngài chẳng lẽ không vì tin tức này cảm thấy phấn chấn sao?”

Sảo Phân âm thầm thở dài một tiếng, đuổi quân Đường đi khỏi thì sao, người Đại Thực cũng sẽ thống trị Hà Trung.

Túc Đặc chư quốc chẳng qua là cục bột mì của hai đại đế quốc bọn hắn mà thôi, tùy bọn họ vo tròn nắn dẹp, hồ đi rồi lại có lang sói đến. không có gì khác nhau cả. tụi quốc vương bọn họ đối với bên nào cũng chỉ là con rối cả thôi.

Hắn không dám biểu lộ cảm xúc ra ngoài mặt. liền cố gắng gượng miệng cười nói: “Ta làm sao lại không cảm thấy vui mừng chứ?

Quân Đại Thực đến rồi, có nghĩa là ngày mà chúng tôi lật ngược tình thế đã đến. ta nhất định sẽ ủng hộ hết mình.”

“Thế còn hai vị thì sao?”

Ánh mắt của Tái Nghĩa Phu lại nhìn về phía chính vương của An quốc và Sử quốc.

Chính vương Sử Na Khúc Nhạ lập tức thể hiện sự ủng hộ của mình, cho dù hắn cũng không thích người Đại Thực, nhưng vẫn tốt hơn là hoàn toàn bị quân Đường tước mất quyền lực.

Nhưng chính vương An quốc Dã Giải lại mặt ủ mày chau, hắn là ở vào lúc Bukhara phát sinh bạo loạn nghiêm trọng trốn ra khỏi thành, đến Khang quốc tị nạn.

Ngày hôm qua hắn nhận được tin tức. hoàng cung của hắn đã bị đốt hủy, tiền của và những vật quý giá trong quốc khố đều bị cướp sạch không còn gì cả. ngoại trừ thê tử nguyên phối và đứa con trai cùng hắn trốn được ra ngoài, còn lại mấy thê tử khác cũng không biết tung tích ở đâu. hiện tại hắn là hai bàn tay trắng.

Trong lòng Dã Giải hối hận vô cùng, có thể nói việc bạo loạn của Thập Hiệp phái ở Bukhara trong một chừng mực nhất định có liên quan đến sự ủng hộ và giựt dây của hắn. nhưng kết quả lại ra ngoài dự đoán của hắn. khi cục thế không thể khống chế được nữa. hắn đã trở thành kẻ bị hại lớn nhất.

Hiện tại Tái nghĩa Phu lại muốn hắn tỏ thái độ, hắn lắc đầu. thở dài nói: “Ta hiện tại cái gì cũng đều không có cả. ta tỏ thái độ thì có ý nghĩa gì?”

“Không thể nói như vậy được.”

Tái Nghĩa Phu vừa cười vừa an ủi hắn nói: “Ngài dù sao cũng là quốc vương của An quốc, tài sản tuy rằng đã không còn nữa. nhưng uy danh của ngài vẫn còn đó, chỉ cần ngài hô hào dân chúng An quốc ủng hộ Đại Thực, kêu gọi bọn họ khởi nghĩa đuổi quân Đường đi, ngài sẽ lập được công đầu.

đến lúc đó Tổng đốc nhất định sẽ một lần nữa lập ngài làm quốc vương, cho ngài những ích lợi mà ngài đáng có.”

Tái Nghĩa Phu tính toán rất khôn khéo, nếu quân Đại Thực tiến công Hà Trung, trạm thứ nhất chính là An quốc, mà An quốc còn có ba vạn quân Đường đóng quân, trực tiếp uy hiếp đến việc quân Đại Thực vượt qua sông Amul.

Nếu người An quốc có thể đồng loạt cùng đứng lên chống lại quân Đường, như vậy bọn họ sẽ thay quân Đại Thực tiêu hao một bộ phận sức lực của quân Đường, trở thành một sự cam đoan vững chắc cho việc quân Đại Thực vượt qua sông.

Từ góc độ này mà nói, quốc vương An quốc vẫn còn rất hữu dụng.

Dã Giải không thể lựa chọn, hắn đành phải tỏ thái độ nói: “Thôi được!

Ta ủng hộ quyết định của tổng đốc Khurasan.”

Tái Nghĩa Phu thấy mọi người đều đã tỏ rõ thái độ, liền vui vẻ nói: “Tốt lắm. cứ quyết định như vậy, ta vừa mới nhận được tin tức, quân Đường đã giải trừ giới nghiêm. như vậy bắt đầu từ bây giờ trở đi, các ngài chia nhau ra liên hệ với các thủ lĩnh của Thập Hiệp phái.

Hãy tổ chức bọn họ lại, mười ngày sau. hãy phát động cuộc khởi nghĩa với quy mô lớn, bất luận như thế nào, lần này chúng ta nhất định phải thành công, đến lúc đó sẽ căn cứ theo công lao của mỗi người mà ban thưởng.”

Buổi chiều, có tin tức truyền đến, những chiếc thuyền của đợt vận chuyền lương thực đầu tiên chờ năm vạn thạch lương thực xuất phát từ Cự Chiến Đề đã tiến vào lãnh thổ của Khang quốc, trễ nhất là ba ngày sau. thuyền chờ lương thực sẽ đến Samarkand.

Sau khi nhận được tin tức xác thực này. quân Đường lập tức đưa hết ba vạn thạch quân lương còn tồn trong kho ra ngoài thị trường của Samarkand, dùng cho việc bình ổn giá lương thực.

Lương thực trên thị trường tăng lên rõ ràng và tin tức có lợi đó truyền đến, khiến cho mức giá vẫn ở mức cao vọt của Samarkand lập tức bị tụt một cách nhanh chóng, sự vui sướng thay thế cho nỗi lo âu, nhanh chóng truyền khắp toàn thành, tâm trạng bất mãn của mọi người bắt đầu được dịu xuống.

Lúc trời chập choạng tối, La Khải Minh dẫn năm vị Muslim cao tuổi đến lều lớn của Lý Khánh An.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 339: Ngón đòn sóng đôi ( Hạ )

Năm trưởng giả theo La Khởi Minh đi vào đại trướng.

Bọn họ đều là thủ lĩnh của phái Thập Hiệp ôn hòa tại Samarkand và Bukhara.

Hôm nay quân Đường giải trừ giới nghiêm. cho phép dân chúng tụ hợp, bọn họ liền ngồi lại với nhau bàn về đối sách về sau, không ngờ lại bị quân Đường bao vây và dẫn về doanh trại quân Đường.

Dù trên đường đi La Khởi Minh đã tốn không ít hơi sức để an úi họ, bày tỏ chỉ là muốn thương tháo tình hình Hà Trung cùng họ mà thôi, nhưng bọn họ vẫn có phần thổn thức bất an.

Nếu đàm phán không thành, liệu họ còn mạng để quay về không?

Vừa đi vào đại trướng.

Lý Khánh An đã đợi sẵn trong đó.

Hắn vừa chợp mắt được một lát. tinh thần khá khẩm hơn.

Hắn đã được tin từ trước, người mà hắn đợi chính là phái ôn hòa Muslim.

Hắn thấy La Khởi Minh dẫn năm trưởng giả vào liền cười tán thướng: “Tốc độ La sứ quân nhanh qua!”

La Khởi Minh thi lễ.tiếc nuối nói: “Kỳ thực tình báo của bọn chúng thuộc hạ đã sớm nắm được.chỉ là do bị trở ngại bởi nhiều nhân tốc bất lợi, khiến thuộc hạ không cách nào triển khai đàm phán.”

Lý Khánh An biết hắn chỉ sự cứng rắn của Lệ Phi Nguyên Lễ, liền nói: “Việc đã qua thì không nhấc lại nữa, bắt đầu từ bây giờ. hãy làm theo cách của ta.”

La Khởi Minh liền quay lại giới thiệu Lý Khánh An với năm người họ: “Vị này là An Tây Tiết độ sứ Lý đại tướng quân của bọn ta, người đặc biệt đến Toái Hiệp để giải quyết nguy cơ tại Hà Trung.”

Tin Lý Khánh An đã đến Hà Trung vẫn nằm trong bảo mật cao độ, năm trưởng giả không ngờ người muốn gặp họ chính là An Tây Tiết độ sứ.Bọn họ đều kinh ngạc vô cùng, ngơ ngác nhìn nhau, xong lập tức đi lên thi lễ, “Đại tướng quân chí cao vô thượng, bọn tiểu nhân không lúc nào không mong người đến đây giải trừ khổ đau của bọn ta.

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Ta đến Hà Trung chẳng qua là muốn giải quyết nguy cục tại Hà Trung.

Ta đã mang thành ý của mình đến, hi vọng các ngươi đừng lo lắng gì cả, cứ tự nhiên nói hết những điều nghĩ trong lòng với ta, để tìm biện pháp tốt nhất và nhanh nhất bình ổn cục diện.

Ta không hi vọng bị ép phải dùng vũ lực.”

Lý Khánh An dùng tiếng Đột Quyết bàn bạc cùng họ, mọi người đều có thể nghe hiểu.

Bọn họ cũng có thể cảm nhận được thành ý của Lý Khánh An. càng nghe hiểu quyết tâm đằng sau lời nói của hắn.

Nếu không thể dùng phương pháp hòa binh giải quyết nguy cơ hắn sẽ dùng vũ lực, năm trưởng giả cũng lần lượt bày tỏ thái độ: “Bọn ta hi vọng có thể giải quyết nguy cơ nhanh nhất.

Chiều hôm nay bọn ta đã cùng ngồi thương thảo đối sách, có thể ngồi bàn cùng đại tướng quân, đúng là điều bọn ta hằng mơ ước.”

“Được!

Các vị mời ngồi.”

Mọi người cùng lần lượt ngồi xuống.

Lý Khánh An cũng không nhiều lời hàn thuyên, mà vào thẳng vấn đề: “Trước tiên ta muốn hỏi các vị một câu, các vị hoan nghênh quân Đường hay quân A Bạch Tư, đương nhiên, không có lựa chọn thứ ba.”

Lựa chọn thứ ba là dù cho cả hai đại đế quốc này đều không hoan nghênh, Lý Khánh An phủ nhận khả năng này trước.

Năm trưởng giả nhìn nhau, bọn họn đưa một đại biểu có uy tín nhất ra trả lời vấn đề này.

“Trước tiên ta xin tự giới thiệu với đại tướng quân, ta là Bác La Đa, mọi người đều gọi ta là Lão Bác La, ta là một thầy thuốc, hành nghề y đã năm mươi năm nay.”

La Khởi Minh bên cạnh bổ sung: “Lão Bác Đa là thầy thuốc có tiếng nhất vùng Hà Trung. y thuật cao siêu, rất có uy tín trong lòng dân chúng Hà Trung.”

Lý Khánh An cười cười, “Tốt lắm, ngươi cứ nói tiếp.”

Lão thầy thuốc Bác La Đa này thở dài nói tiếp: “Nói thật, bọn ta vô cùng căm ghét vương triều A Bạch Tư, bọn chúng đã phản bội lại hiệp định ban đầu, không để cho Sa Lý Khắc làm Khalifah, mà tự ý cướp ngôi Khalifah.

Sau khi lên ngôi, hắn lại tàn nhẫn trấn áp khởi nghĩa Muslim tại Hà Trung.

Hắn tác uy tác quái khiến bọn ta không thể tha thứ được, nhưng quân Đường trong một năm qua lại quá thiên vị giáo đồ Hỏa giáo, áúp bọn họ phá hiểu thần điện của bọn ta.

Họ cũng làm khổ bọn ta không kém, bọn ta chỉ hi vọng có thể quay trở lại bốn mươi năm về trước, chư quốc Hà Trung đều là nước lệ thuộc của Đại Đường, nhưng Đại Đường lại không can thiệp vào nội chính của bọn ta.

Đó thật sự là khát khao của bọn ta.”

“nhưng ngươi có từng nghĩ rằng, chính vì vương triều Đại Đường hoàn toàn không hỏi han về nội chính của các ngươi nên mới khiến người Đại Thực không ngừng khuếch trương về hướng đông thành công, và nuốt chửng các ngươi.

Trên thực tế, bây giờ đã không còn cách nào quay trở lại như bốn mươi năm về trước.

Các ngươi nằm giữa hai đại đế quốc, các ngươi không còn lựa chọn nào khác.”

Lý Khánh An cũng rất thẳng thắn, hắn lại nói: “Để phòng ngừa quân đội vương triều A Bạch Tư khuếch trương tại khu vực Hà Trung, quân Đường không thể không đóng trọng binh tại Hà Trung.

Đương nhiên, ta cũng đã tự kiểm điểm lại mình, ta thừa nhận do quân Đường thiên vị Hỏa giáo giáo đồ là nguyên nhân chủ yếu khiến nguyên cơ Hà Trung ngày càng trầm trọng, nhưng đây không phải ý ban đầu của ta.

Vì thế ta đã cho miễn chức của Lệ Phi Nguyên Lễ,trong tương lại sẽ do tướng quân Bạch Hiếu Đức nắm quyền quân Hà Trung. và quân Hà Trung sẽ được đối thành quân Hán tại Thạch Quốc.

Còn đội quân trước đây sẽ được điều đến Thổ Hỏa La.”

Kỳ thực Lý Khánh An cũng biết giải thích của Lệ Phi Nguyên Lễ là có lý. quân Hà Trung chính là hàng vạn nô lệ được giải phóng khỏi mó bạc Ngân Thành năm xưa tổ thành.

Bọn họ gần như đều là tín đồ Hóa giáo.lúc ở ngân Thành đã chịu áp bức dữ dội, vì thế trong lòng lại càng hận thù đạo Islam mãnh liệt hơn.

Đó chính là lý do chủ yếu vì sao Lệ Phi Nguyên Lễ thiên vị Hỏa giáo hơn.

Hắn phải mua chuộc lòng người thú hạ, còn bọn binh sĩ này tự ý giết hại Muslim lại lần nữa xảy ra. khó mà cấm tuyệt, dân Muslim tất nhiên sẽ tính hết vào đầu quân An Tây, và đầu Lý Khánh An hắn.

Cho nên Lý Khánh An vừa phải điều Lệ Phi Nguyên Lễ đi, và cũng phải điều đội quân này đi đổi thành một đội quân Hán có lập trường trung lập.

Có như thế mới có thể phần nào xoa dịu mâu thuẫn giữa quân Đường và dân Muslim.

Năm vị trưởng lão nhìn nhau, tuyên bố của Lý Khánh An khiến họ vừa mừng vừa ngạc nhiên, bọn họ cùng đứng dậy cung kính tạ lễ với Lý Khánh An: “Quyết định cua đại tướng quân khiến bọn tạ cảm kích vô cùng.”

“Không phải khách sáo, các vị mau ngồi xuống!”

Lý Khánh An mời họ ngồi xuống thành khẩn nói: “Ta đã thể hiện rõ lập trường,sau này quân Đường chắc chắn sẽ không còn hành động thiên vị một phía.

Nói chính xác hơn. quân Đường cho đóng quân tại Hà Trung chẳng qua vì Đại Thực, bọn ta sẽ cố gắng không còn thiệp vào việc của bổn quốc các vị, nên các vị không phải lo lắng nữa, hơn nữa ta còn đảm bảo sẽ không còn có tình hình phá hủy thánh điện của các vị, ta sẽ đối đãi công bằng giáo đồ Islam cũng như giáo đồ Hỏa giáo. nhưng những điều này đều là việc của tương lai.

Ta quan tâm hơn cả là hiện tại, trước mắt nhất định phải bình ổn thế cục bạo loạn hiện nay, ta hi vọng có ngươi sẽ hỗ trợ ta về việc này.”

Lúc này, một trưởng giả thận trọng hỏi: “Đại tướng quân, nếu không thể bình ổn bạo loạn thì sao, đại tướng quân định sẽ thế nào?”

Lý Khánh An nhìn hắn một hồi, từ từ nói: “Ta không hi vọng có tình hình này xảy ra. nhưng ta không thể không nghĩ đến kết quả xấu nhất.

Nếu thật sự như thế, vậy ta chỉ còn cách áp dụng thủ đoạn cứng rắn nhất, đuổi tất cả giáo đồ Muslim qua bên kia sông Amul và đuổi toàn bộ giáo đồ Hỏa giáo đến Thổ Hỏa La.

Khu vực Hà Trung ta sẽ cho ba mươi vạn Hán dân đến ở.

Như thế sẽ chẳng bao giờ còn bạo loạn tại đây.”

Sự cứng rắn của Lý Khánh An khiến năm trưởng giả kinh hoàng.

Giáo đồ Islam tại khu vực Hà Trung có những trăm vạn, đuổi họ qua sông Amul thì tất cả bọn họ đều sẽ trở thành nô lệ, không biết sẽ bị bán về đâu.

Lý Khánh An hiển nhiên không phải đang nói đùa. hắn đích thân đến Hà Trang chắc chắn đã tính đến đường xấu nhất.

Bác La Đa đứng dậy nói: “Đại tướng quân, bọn ta tuyệt không không muốn rời khỏi cố hương của mình, bọn ta nhất định sẽ dốc toàn tâm toàn sức để bình ổn nguy cục trước mắt, nhưng không phải tất cả giáo đồ Islam đều nghe theo bọn ta.

Bọn ta thật sự lo lắng một phần giáo độ cực đoan...”

Không đợi hắn nói hết, Lý Khánh An đã khoát tay cắt ngang lời hắn.

“Ta hiểu ý ngươi, các ngươi yên tâm.

Các ngươi thuộc phái ôn hòa, ta sẽ ủng hộ các ngươi hết mình, còn việc phái cực đoan, hay phái cánh tả, cứ chờ đấy, ta sẽ không để họ có bất kỳ cơ hội nào đâu.”

Năm người trưởng giả vừa ra về, Lý Khánh An lại ngồi sau án thư trầm tư.

Hắn thật sự một lúc bốc đồng, hay cứ đuổi cổ bọn Muslim ra khỏi sông Amul cho rảnh nợ.

Nhưng một bên lý trí lại nhắc nhở hắn, nếu thật sự làm thế thì Hà Trung chắc chắn sẽ trường kỳ lâm vào thế hỗn chiến.

Đó há chẳng phải điều Đại Thực đang chào đón.

Trăm vạn Muslim Hà Trung chí ít có hai mươi vạn là trai trẻ lực lường, nếu làm thế Đại Thực sẽ lập tức vũ trang cho họ, phát đao kiếm để họ đi đoạt lại quê nhà.

Sau đó chính là cuộc hỗn chiến tàn sát giữa Muslim và giáo đồ Hỏa giáo.

Cuối cùng là quân Đại Thực qua sông đuổi Hỏa giáo đi, để cho cả Hà Trung được triệt để Islam hóa.

Đấy chẳng phải điều Lý Khánh An mong nhìn thấy.

Nếu thật sự làm vậy chẳng khác chỉ giẫm lại lên bánh xe đổ mâu thuẫn của người Do Thái và Muslim, chỉ khác ở chỗ là người Do Thái thay bằng người Túc Đặc.Đó sẽ trở thành khúc mắc vĩnh viễn không có ngày hóa giải.

Hiện nay mâu thuẫn giữa hai tôn giáo vừa mới nổi lên, còn có cơ hội cứu vãn.

Lúc này, La Khởi Minh bước nước đại đi vào đại trướng, hắn khom mình thi lễ nói: “Đại tướng quân, thuộc hạ vừa nhận được tin của hoàng cung Khang Quốc.”

“Bọn chúng lại có âm mưu gì phía dưới thế?”

Lý Khánh An hỏi.

“Đúng!

Quốc vương ba nước Khang.

An, Sử và đặc sứ Đại Thực đã thương lượng cả canh giờ trong mật thất, nhưng nội dung vẫn chưa biết được.”

“Nội dung không cần nói ta cũng đoán được!”

Lý Khánh An cười lạnh, hắn nói tiếp: “A Bố Mộc Tư Lâm đã đồn bốn vạn đại quân tại phía tây sông Amul hắn chỉ chờ mỗi Hà Trung động loạn thôi!”

“Đại tướng quân, thuộc hạ kiến nghĩ bây giờ động thủ bất người, dẫu sau thì chúng ta cũng biết được thủ lĩnh của bọn phe cánh tả là ai rồi.

để tránh đêm dài lắm mộng.”

Lý Khánh An trầm tư một lúc, nhưng vẫn lắc đầu, “Không! phải đợi thêm chốc nữa. ta phải nhỏ cỏ tận gốc bọn chúng.”

nói xong, hắn lập tự hạ lệnh nói với thân binh: “Lập tức cho Bạch Hiếu Đức đến gặp ta!”

chỉ một lát sau Bạch Hiếu Đức đã vội vã đi vào chấp tay thi lễ: “Tham kiến đại tướng quân!”

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc, bỗng kiên quyết hạ lệnh: “Cho hủy lệnh giới nghiêm cấm túc ban đêm. lập tức chấp hành!”

Sắc trời bên ngoài đã tối đen như mực, Bạch Hiếu Đức đương chuẩn bị phái binh sĩ lên đường chấp hành lệnh giới nghiêm, dù hắn nghe lệnh rất lấy làm kinh ngạc, nhưng cũng không dám hỏi han nhiều, mà lập tức quay người đi chấp hành mệnh lệnh.

Lý Khánh An từ từ nhắm tịt mắt lại, hắn cần phải nghỉ ngơi một lúc để dưỡng lại thần đã!

Màn đêm từ từ buông xuống.

Hà Trung hạ tuần tháng hai đã tràn trề sắc xuân.

Làn gió mát từ mặt sông mặt Thủy đã có hơi hơm của sự ấm áp, lúc tối trời đã không còn lạnh giá.

Quân Đường cũng không còn cấm dân chúng ra ngoài đường, nhưng trên phố vẫn thưa thớt bóng người qua lại.

Thời cục của Samarkand không ổn định, khiến dân chúng ban đêm cũng không dám ra khỏi nhà. chỉ sợ gặp bất trắc.

Nhưng cũng có một số người đi lại về đêm. họ mượn ánh trăng dẫn đường,vội vã qua lại.

Mục tiêu đều rất rõ ràng, đó là phụ cận hoàng cung Khang Quốc.

Người đi đêm nơi đây tương đối nhiều hơn.

Cửa sau hoàng cung hình như không khóa, và còn cả quản gia hoàng cung đứng đấy.

Hắn chốc chốc lại lấm lét nhìn quanh quẩn.

Lúc này, hai tên người áo đen hành tung vội vàng chạy đến, quản gia hoàng cung lập tức chạy ra nghênh đón, “Hãy mau theo ta đi vào!”

“Mọi người đều đến cả rồi chứ?”

Một người áo đen hỏi.

“Đều đến rồi. chỉ còn thiếu các ngươi thôi.”

Quản gia đẩy cửa sau hoàng cung ra. ba người họ liền nhanh chóng đi vào.

Cửa sau lại được đóng lại, bên ngoài lại trở về với màn đêm như vốn dĩ của nó.

Lúc này, từ phía ngõ đối diện có một người lẻn ra. hắn mượn ánh trăng để điểm danh danh sách trên tay.

Đã chín người!

Xong hắn lập tức co giò phóng về phiá ngoại thành.

Trong hoàng cung đèn đuốc sáng sủa. mười mấy người cùng ngồi đầy trong một phòng hội nghị trong phiến đường, và đang triệu tập hội nghị.

Khi quốc vương Sảo Phân của Khang Quốc hạ quyết tâm theo Đại Thực, năng suất làm việc của hắn cũng tăng lên vùn vụt. chỉ trong một buổi chiều, hắn đã phái tâm phúc truyền miệng báo tin cho lãnh tụ của phái Thập Hiệp tại Samarkand.

Và đồng thời, thư tay của quốc vương An Quốc cũng được đưa đến lãnh tụ phái Thập Hiệp An Quốc sống tại Samarkand.

Tối ngày hôm đó liền có chín người đi đến. trong đó có ba người An Quốc.

Chín người này đều là lãnh tụ phái cánh tả chống đối quân Đường và Hỏa giáo của Muslim. trong đó có ba người đến từ An Quốc lại càng là lãnh tụ đã phát động bạo loạn Bukhara.

Bọn họ đều đến từ các phái hệ khác nhau, nhưng đều có chung chủ trương đuổi quân Đường ra khỏi Hà Trung. khôi phục thống trị của Muslim tại Hà Trung.

Từ lúc nguy cơ Hà Trung phát sinh, bọn họ đã mạnh ai nấy hành độngxhính vì nguyên do này mà Samarkand không phát sinh bạo loạn như Bukhara. nhưng hôm nay quốc vương của họ hạ lệnh triệu tập, lần đầu tiên tập trung họ lại.

Trong phòng hội nghị đông đủ. mọi người bắt đầu xầm xì bàn tán. trao đổi cho nhau các kinh nghiêm phảng kháng quân Đường.

Một tên nam tử tự xưng là lãnh tụ phái chân chủ Samarkand quay sang kể công với Tái nghĩa Phu ngồi bên cạnh: “Một tháng hơ trước đây, ta đã phía bốn tên thích khách đến Toái Hiệp ám sát Lý Khánh An. ta hi vọng họ có thể đắc thủ. chỉ cần trừ đi Lý Khánh An.

An Tây tất sẽ đại loạn.

Lúc ấy cơ hội của chúng ta sẽ đến.”

Tái Nghĩa Phu rất có hứng thú với tin này, hắn bèn cười nói: “Thế rốt cuộc có nhận được báo cáo không?”

Tên nam tử ấy vội trả lời: “Hai mươi hôm trước ta đã nhận được tin tức từ bọn họ, họ nói đã phát hiện được sơ hở của quan phủ Toái Hiệp, đang chờ thời cơ để giết Lý Khánh An ”

“Tốt lắm!”

Tái Nghĩa Phu vỗ vỗi vai hắn cổ vũ: “Nếu bọn họ mà thành công.

Khalifah nhất định sẽ đích thân tiếp kiến ngươi.”

Lúc này, Sảo Phân Khang Quốc nãy giờ vẫn ngồi lặng lẽ bỗng đứng dậy khoát tay nói: “Xin mọi người hãy im lặng!”

Cả phòng hội nghị lập tức yên tĩnh trở lại.

Sảo Phân có phần đắc ý liếc sang Tái nghĩa Phu.

Hắn chính là muốn khoe năng lực trước Tái Nghĩa Phu.

Dù cho hai năm nay hắn đã bị quân Đường rút hết lực lượng.nhưng uy tín vẫn còn. quan trọng là phải biết biểu hiện đúng lúc.

Như bây giờ chẳng hạn. bọn thủ lĩnh của Muslim phái tả này đều phải nghe chỉ huy của hắn.

“Các vị. quân Đường đã cho giải trừ giới nghiêm, cơ hội của chúng ta đã đến.

Hôm nay ta cho triệu tập mọi người chính là để thương lượng khởi nghĩa quy mô tại Khang Quốc.triệt để đuổi quân Đường khỏi Hà Trung, phía dưới đây ta sẽ giới thiệu sơ với mọi người.”

Hắn mời Tái Nghĩa Phu đứng dậy giới thiệu cho mọi người: “Vị này chính là đặc sứ của tổng đốc A Bố Mộc Tư Lâm đến hỗ trợ chúng ta khởi nghĩa lần này.”

Ngoài hai người bên cạnh biết thân phận của Tái nghĩa Phu ra. những người khác đều lần đầu nghe nói.

Mọi người không khỏi thẫn thờ, có người vui mừng, nhưng cũng có người bất mãn.

A Bố Mộc Tư Lâm hai năm trước đã từng tàn khốc trấn áp khởi nghĩa của họ, giờ nỗi đau vẫn còn khắc sâu trong lòng họ.

Tái Nghĩa Phu nghe Sảo Phân cố tình đề cập đến cái tên A Bố Mộc Tư Lâm nhạy cảm. trong lòng có phần bất mãn liếc sang hắn. xong Tái Nghĩa Phu vẫn đứng dậy giải thích với mọi người: “Nói chính xác hơn. ta là đặc sứ do Khalifah phái đến.

Tuy trong quá khứ chúng ta từng có những điều không vui với nhau, nhưng vì lợi ích của một cộng đồng Islam. chúng ta nên cùng tay nắm tay như những người anh em.đuổi quân Đường ra khỏi Hà Trung.

Ta xin thay mặt Khalifah hứa với mọi người, chỉ cần đuổi quân Đường đi. bọn ta sẽ hủy hết tất cả thần điện của Hỏa giáo, toàn bộ xây thành thánh đường của chúng ta.”

“Vậy sau này sẽ thu thuế như thế nào?”

Có người hỏi.

Trước mắt thương thuế của quân Đường là ba mươi thuế một. thuế đầu người là mỗi người một năm ba Dinar, điền thuế mỗi mẫi một Dinar.

Có thể nói, mức thuế này tương đối thấp.

Đây cũng là điểm duy nhật bọn họ có thể chịu đựng được quân Đường, không như đế quốc A Bạch Tư trước đây.

Bọn người A Rập Damascus không những không đóng thuế, đã thế hàng năm còn được hưởng tiền năm. chỉ cần nộp ra 2.5% của tiền năm đã đủ để nộp thuế.

Còn Muslim Hà Trung bọn họ tuy cũng đã quy y đạo Islam. nhưng họ vẫn phải đóng thuế đầu người trầm trọng.

Lúc tô thuế cao nhất từng đạt đến một phần ba thu nhập hàng năm của họ.

Sự bất bình đẳng này khiến họ vô cùng phẫn uất.

đây cũng là lý do chủ yếu vì sao họ đã cùng vương triều A Bạch Tư phản lại vương triều Oa Mã Á. nhưng sau khi A Bạch Tư kiến lập, chúng cũng trung thu thuế như thế, thậm chí còn thu thuế trầm trọng hơn.

Đây chính là điều khiến họ cực kỳ bất mãn về vương triều A Bạch Tư.

Cho nên. khi Tái nghĩa Phu nhắc đến Khalifah liền lập tức có người hỏi về vấn đề tô thuế. bản thân Tái nghĩa Phu chính là quan thuế vụ của Khalifah. hắn đương nhiên hiểu về cái điều ẩn khúc trong đấy, nhưng hắn chỉ nhẽo mồm cho qua: “Khalifah điện hạ có nói, nếu có ngươi có thể khởi nghĩa đuổi bọn dị giáo đồ đi. vậy các Muslim khu vực Hà Trung cũng chính là công thần của vương triều A Bạch Tư. sẽ được nhận tiền năm như của người Ả Rập, không phải đóng thuế đầu người nữa.”

Nghe nói không cần phải đống thuế nữa. mọi người đều trở nên kích động, bắt đầu xôn xa xôn xao bàn tán việc khởi nghĩa.

Sảo Phân thấy thời cơ đã chín mùi. bèn cùng ba quốc vương thò thè thương lượng.

Hắn lại trưng cầu ý kiến của Tái Nghĩa Phu. sau khi được sự đồng ý của hắn.

Sảo Phân liền đứng dạy tuyên bố: “Thời gian khởi nghĩa thống nhất vào thời khắc mặt trời vừa mọc ba ngày sau.

Mulim tại Samarkand và cả Khang Quốc sẽ cùng lúc đồng loạt khởi nghĩa, các vị có ý kiến gì không?”

Thấy không ai phản đối.

Sảo Phân bèn nói: “Vậy được, cứ thống nhất quyết định như vậy, mọi người hãy cùng đi thông báo cho người ủng hộ của mình biết, nói họ nhất định phải bảo mật!”

Hắn vừa dứt lời. bên ngoài bỗng có tiếng bước chân rầm rộ, một thị vệ hoảng hốt thông báo: “Quốc vương điện hạ. bên ngoài.. .bên ngoài có vô số quân Đường đang vây lấy hoàng cung của chúng ta.”

“Á!”

Ai nấy mặt mày đổi sắc, họ cùng đứng dậy, trong phòng hội nghị bỗng chốc đại loạn.

Mọi người tranh nhau bỏ trốn, chẳng may có người làm đổ nến. trong phòng lập tức chìm trong bóng tối.

Sảo Phân khẽ kéo Tái Nghĩa Phu. hắn có một con mật đạo trốn ra ngoài cung, hai người họ vội vàng từ cửa bên rời khỏi phòng hội nghị đi về phía mật đạo .

Còn chánh vương của Sử Quốc và An Quốc.

Sảo Phân cũng không còn dư hơi sức mà lo toang đến họ.

Bên người hoàng cung ánh đuốc sáng lập lòe. năm ngàn quân Đường đã bao vây kín hoàng cung đến một giọt nước cũng không chảy ra ngoài được.

Trong tay họ cầm đuốc làm cả bầu trời đêm sáng trưng như ban ngày. giữa đội ngũ.

Lý Khánh An thân mặc bộ thiết giáp xám vàng. cưỡi trên lưng tuấn mã.

Ánh mắt hắn lạnh lùng chăm chú nhìn cửa lớn hoàng cung.

Lúc này, Bạch Hiếu Đức chạy đến bẩm báo: “Đại tướng quân, bọn thuộc hạ đã tìm ra mật đạo, hiện đang có ba trăm huynh đệ túc trực ở bên ngoài mật đạo.”

“Được!”

Lý Khánh An chỉ roi ngựa vào thẳng cửa lớn cung điện hạ lệnh: “Hãy vào tấn công hoàng cung, ai phản kháng giết không tha!”

Năm ngàn quân Đường hô lên một tiếng nhận lệnh, bắt đầu phát động tấn công hoàng cung.

Hai trăm người cùng ôm một khúc cự mộc vừa hô: “Hai, ba!”

Bọn họ cùng dùng sức tông mạnh vào phía cửa lớn. chỉ nghe một tiếng ầm. cửa hoàng cung đã được mở ra.

Hàng ngàn quân Đường như nước lũ ập vào.

Cửa sau cũng bị tông ra. hàng trăm binh sĩ tử phía cửa sau xông vào cung, tiếng hô hào rầm vang một sóc trời cung đình.

Không đầy một khắc giờ sau. chín người đến dự cuộc hợp gồm thủ lĩnh Muslim cùng quốc vương An Quốc.

Sử Quốc đều bị trói lại lôi đến trước chiến mã của Lý Khánh An. ngòai ra ba người con trai của quốc vương Khang Quốc cũng cùng bị bắt đến. nhưng Sảo Phân quốc vương Khang Quốc và đặc sứ Đại Thực lại chẳng thấy tông hơi đâu.

Quốc vương hai nước An, Sử thấy Lý Khánh An lại có mặt ở Hà Trung đều sợ chết khiếp, chúng lăn lê dưới đất cùng inh ỏi cầu xin tha mạng.

“Đại tướng quân.việc này không liên quan đến bọn ta. do Sảo Phân cả. hắn câu kết với Đại Thực, đều không phải bổn ý của bọn ta. xin đại tướng quân tha mạng!”

Chính người còn lại đều biết đại thế đã qua. trong lòng đầy tuyệt vọng, nhưng không một ai trong số họ van xin. mà chỉ cúi đầu lặng im.

Lý Khánh An lạnh lùng nhìn chúng không nói một lời.

Chẳng bao lâu sau.

Bạch Hiếu Đức hô to: “Đai tướng quân, bắt được rồi!”

chỉ thấy mười mấy tên binh sĩ đã tóm được quốc vương Khang Quốc Sảo Phân mặt mày trắng bệch, cùng đặc sứ Đại Thực Tái Nghĩa Phu từ bên ngoài.

Bọn họ trốn trong địa đạo, bị quân Đường xông khói, vừa đi ra khỏi địa đạo đã bị quân Đường túc trực ngoài ấy tóm cổ.

những người khác nhìn thấy hai người họ đào tẩu đều trừng mắt nhìn giận dữ.

Sảo Phân bỗng quỳ sụp trước mặt Lý Khánh An. khấu đầu van lạy: “Đại tướng quân, ta không biết người đã đến Hà Trung, ta nhất thời hồ đồ, cầu tướng quân hãy tha cho ta. ta sẽ không còn dám nữa!”

Lý Khánh An không thèm dòm ngó đến hắn. hắn dùng roi ngựa chỉ thẳng vào Tái Nghĩa Phu. hỏi: “ngươi chính là đặc sứ của A Bố Mộc Tư Lâm ư?”

Tái Nghĩa Phu ngẩng cao đầu không nói một lời.

Lý Khánh An nhìn điệu bộ hắn cười mỉa một tiếng, roi ngựa hắn chỉ thẳng.

“Chặt đầu của hắn xuống!”

Lệnh vừa hạ. vài tên quân Đường liền xông lên đè chặt Tái Nghĩa Phu xuống đất một đao chặt đứt đầu hắn. ngay lập tức, máu tuôn ào ào, toét lên cả đầu cả mặt Sảo Phân, khiến hắn hoảng hồn kêu gào lên rồi ngất đi.

Lý Khánh An nhìn hắn đầy chán ghét, tiếp liền sau đó hắn liền hạ lệnh: “Xử trảm hết tất cả những người này, một kẻ không tha!”

Bọn binh sĩ thế tựa hổ báo lập tức lôi chúng xuống, ba quốc vương liên tiếp cầu xin: ‘Tha mạng!

Đại tướng quân tha mạng!”

Lúc này, La Khởi Minh đi lên khẽ giọng khuyên can: “Hay là cứ giữ lại chín người đó lại.

để họ đầu hàng Đại Đường.”

Lý Khánh An vẫn kiên quyết lắc đầu nói: “Lúc trước chính vì ta đã quá nhường nhịn.cứ dễ dàng nhượng bộ bọn chúng để tạo thành mối họa hôm nay.

Bây giờ ta tuyệt không thể tiếp tục yếu lòng nữa.

Đối với bọn phần tử cứng nhắc này, phải dùng thủ đoạn cứng rắn nhất, để đoạn tuyệt hậu hoạn.”

Xong, hắn quay đầu lại nghiêm giọng hạ lệnh: “Hành hình!”

Tin tức của chín người lãnh tụ bị giết ở ngày thứ hai đã lan truyền ra. một bộ phận các tín đồ Mục Tư Lâm (*Muslim) của phái cứng cõi ở buôi sáng đã xảy ra sự náo loạn, nhưng tổ chức không có người lãnh đạo, sự nổi loạn của bọn họ chỉ tỏ ra hỗn tạp lộn xộn. mạnh ai người ấy dàn phe, số người tham gia náo loạn cũng ít đi nhiều, bọn họ hoặc tụ tập trước cung điện Khang quốc, hoặc lẻ tẻ xông đến trước cửa quan phủ đập đánh quan nha. cũng có gần trăm người liều mạng xông ra thành chuẩn bị xông kích quân doanh.

Mà lúc này quân Đường đã chuẩn bị sẵn sàng.

Lý Khánh An hạ lệnh giới nghiêm một lần nữa. hai vạn quân Đường võ trang toàn thân bắt đầu ở thành Tát Mã Nhĩ Hàn (*Samarkand hay còn gọi Samarquand) trấn áp tàn khốc bộ phận náo loạn của phái cứng cỏi.

Lý Khánh An đã hạ chỉ lệnh kẻ không đầu hàng giết không tha. kỵ binh quân Đường ở đầu phố cuối ngõ truy kích những kẻ náo loạn cầm gậy gỗ và trường đao chạy trốn, đuổi kịp thì loạn đao chém chết, tuyệt đối không có chút khoan dung.

chỉ một canh giờ, náo loạn trong thành bèn được trấn áp, hơn hai nghìn người đầu hàng, hơn bốn trăm kẻ chống chọi còn sót lại bị giết, trung tâm của sự xáo động cuối cùng bèn tập trung ở cung điện Khanh Quốc, ở đây cũng là nơi số người náo loạn tập trung nhiều nhất.

Sáu nghìn kỵ binh quân Đường bao vây chặt cung điện, hơn một nghìn kẻ náo loạn núp vào cung điện giằng co với quân Đường, dùng đá tảng phản kích, quân Đường liên tục thông báo họ đầu hàng đã không hiệu quả. vào giữa trưa.

Lý Khánh An hạ lệnh thiêu hủy hoàng cung, khu vực Hà Trung chuyên sản xuất dầu lửa. từng cái hũ đựng đầy dầu lửa bị máy ném đá quẳng vào cung điện, cả cung điện tràn ngập mùi dầu hỏa hăng mũi. hơn một nghìn người ân giấu trong cung điện cuối cùng đã cảm nhận được sự áp sát của tử thần, bắt đầu lũ lượt có người đi ra đầu hàng, dầu lửa vẫn không ngừng bị ném vào hoàng cung, cả hoàng cung gần như bị dầu lửa nhấn chìm, lúc này đã có hơn bảy trăm người đi ra đầu hàng, vẫn còn gần sáu trăm người vẫn không chịu đầu hàng.

“Đốt lửa!”

Theo một tiếng ra lệnh của Bạch Hiếu Đức, hàng trăm mũi tên lửa bay lên trời, bắn vào trong hoàng cung, trong phút chốc, trong hoàng cung ánh lửa ngút trời, đã bùng lên ngọn lửa lớn hừng hực. lửa đó cuốn thành chiếc lưỡi lửa. nuốt chửng cả hoàng cung, khói đặc cuồn cuộn trực xông lên trời, tiếng rên la. tiếng thảm kêu từ trong hoàng cung truyền ra. gần một trăm người toàn thân bốc cháy từ trong hoàng cung khóc la lao ra. chỉ chạy ra được mấy chục bước đã ngã đất mà chết, trận lửa to cứ cháy đến ba ngày ba đêm. mang hoàng cung với diện tích gần mấy chục mẫu đốt thành đất trắng, theo việc năm trăm tám mươi kẻ phản Đường ngoan cố nhất bị thiêu chết, trận lửa thiêu hoàng cung to lớn này cũng đã trở thành dãi phân cách nổi tiếng trong lịch sử Hà Trung.

Trăm năm sau. có sử học gia đánh giá như sau: trận lửa to hoàng cung này đã thiêu rụi hi vọng cuối cùng của vương triều A Bạch Tư trong việc thu phục Hà Trung.

Cùng với sự hủy diệt của phái cứng cỏi Muslim ở Samarkand. phái ôn hòa đã chiếm thế thượng phong. lãnh tụ phái ôn hòa Bác La Đa đã viết ‘Một bức thư công khai gửi Mục Tư Lâm Hà Trung’, trong thư kêu gọi Muslim từ bỏ hận thù. xây dựng lại quê nhà. hô ứng với việc này, Lý Khánh An cũng đã hạ mệnh lệnh, cho phép Áo giáo đồ trùng tu miếu thần, nhưng không cho dở Thanh Chân tự nữa.

Cuối tháng hai, năm nghìn thạch lương thực đợt đầu tiên đã tới Samarkand. giá gạo đã hạ xuống trở về mức ban đầu. nguy cơ của Samarkand đã được giải trừ triệt để, Samarkand là một thành phố lớn nhất của Hà Trung, cũng là trung tâm của cả khu vực Hà Trung, hiệu ứng làm mẫu do nó gây ra đã nghnh chóng lan ra các nước khác, một số thành phố chuẩn bị khởi nghĩa náo loạn cũng theo đó mà bình lặng trở lại.

đầu tháng ba, quân Đường đã hủy bỏ sự giới nghiêm của tất cả thành phố, trật tự của Hà Trung bắt đầu từ từ được khôi phục.

Ba ngày sau.

Lý Khánh An đã đến thành phố lớn thứ hai Bố Cáp Lạp (*Bukhara) của Hà Trung. tòa thành thị này trong cuộc bạo động nghiêm trọng hai mươi ngày trước đã trở thành một thành phố ma. vốn dĩ hai mươi mấy vạn nhân khẩu, sau sự xung động đẫm máu chỉ mấy ngày chỉ còn lại chưa tới một vạn người, tuyệt đại đa số người đều rời bỏ thành phố này, hoặc trốn đi vùng núi hoang, hoặc đến Samarkand và những quốc gia Na Sắc Ba khác.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 340: Đặc lại nguyên tắc

Theo cục thế từ từ bình lặng lại, các cư dân Bukhara đã bắt đầu lũ lượt về nhà, đối với Bukhara, do thù hận giữa Áo giáo đồ và giáo đồ Muslim quá sâu nặng, Lý Khánh An bèn ở trong thành phố này áp dụng phương án của Thôi Kiền Hữu. chia ra để trị, lấy ranh giới một nhánh sông mặt Thúy chạy qua khu vực thành phố, căn cứ khu vực sinh sống chủ yếu của hai phái người, đem bọn họ lần lượt sắp xếp ở thành đông và thành tây, giáo đồ Muslim chủ yếu tập trung ở thành đông và thành bắc, vì vậy thành đông đã chia cho Muslim, thành bắc thì một phân thành hai, hai bên lấy sông làm ranh giới, thành tây tự nhiên chia cho Áo giáo đồ.

Dưới sự chủ đạo của quân Đường, trải qua đôi bên phái đại biểu của mình thương lượng, cuối cùng đã đạt được sự nhất trí ý kiến, đôi bên tự mình cứ người đi vào trong hạch khu của đối phương tháo dỡ miếu tự của mình, vận chuyển vật liệu trở về hạch khu của mình trùng tu lại miếu tự.

Khi Lý Khánh An đi tới thành phố này, quan chỉ huy quân Đường lâm thời Điền Trân trấn giữ tòa thành này đã vội vã báo cáo tình hình cho Lý Khánh An.

Bukhara vốn có một vạn trú quân, đều là do Áo giáo đồ khu vực Hà Trung hợp thành, khi Lý Tự nghiệp trấn giữ Thạch Quốc và Điền Trân dẫn hai vạn tân quân đi tới Bukhara. một vạn trú quân ở đây đã điều tới bờ đông sông Amul tiến hành phòng ngự. việc duy trì trị an của Bukhara bèn giao lại cho tân quân.

“Đại tướng quân, trước mắt Thạch Quốc tổng cộng có ba vạn quân Đường, Tự nghiệp soái lĩnh hai vạn quân đội phòng ngự ở bờ đông sôn Amul còn một vạn quân Đường do thuộc hạ phụ trách sắp xếp cho sự phân trị của Bukhara.”

Lý Khánh An gật đầu lại hỏi: “Vậy tình hình phân trị ra sao?

Khó khăn là gì?”

Điền Trân là mạch đao thủ trứ danh trong quân Đường, thân cao đủ một trượng, thân hình vô cùng hùng vĩ, giống như nửa tòa tháp đen vậy, tuy trông bộ dạng thô lỗ cục mịch, nhưng hắn lại vô cùng tỉ mỉ cẩn thận, làm việc cũng vô cùng tháo vát. hắn suy nghĩ rồi cười nói: “Có lẽ là hai bên đều bị giết đến sợ rồi. mọi người đều rất mực tán thành phân trị, trước mắt tiến triển thuận lợi, bọn họ tự mình tổ chức ra đoàn trưởng lão, đều là do người già đức cao vọng trọng hợp thành, phân phối phòng ốc, đăng ký nhân khẩu và tháo dỡ trùng tu miếu tự của hạch khu mỗi bên đều do đoàn trưởng lão hoàn thành, quân Đường không hề can thiệp, tiến triển trước mắt vô cùng thuận lợi, không hề xảy ra bất kỳ tranh chấp nào, nhưng mà... khó khăn cũng có.”

“Khó khăn gì?”

Điền Trân thở dài nói: “Chủ yếu là sự sở hữu của Bukhara đại Thanh Chân tự (*), đôi bên đều không chịu nhường. dưới sự điều giải của thuộc hạ. tranh chấp này tạm thời gác lại, nhưng vấn đề trước sau gì sẽ bộc phát ra. nếu như xử lý không tốt. thuộc hạ rất lo sau này lại là ngọn nguồn của sự bạo động.”

[(*) Thanh Chân tự: Thánh đường Hồi giáo hay nhà thở Hồi giáo là nơi thở phụng của những người theo đạo Hồi.

Thánh đường phải đủ chồ cho người hành lễ (ít nhất phải trên 60 người).

Mỗi Thánh đường được xây cất theo kiến trúc khác nhau, đa số theo kiến trúc trang đông với các tháp cao để phát đi tiếng gọi về hành lễ, người hành lễ sẽ hướng về Thánh Địa Makka (Kiblgh).

Trần có vòm lõm để khi đọc kinh thì âm thanh sẽ phát tán xa về phía sau cho người ở xa nhất trong phòng có thể nghe được, trong chính diện được bố trí thành hàng, người vào trước ngồi trước, vào sau ngồi sau, Hồi giáo không phân biệt giai cấp, mọi người đứng hành Lễ, và trực tiếp với Allgh. không qua trang gian nào cả.

Thánh đường là nơi tập trang hành lễ cho người Hồi giáo năm lần mỗi ngày.]

Việc thánh đường Hồi giáo ở Bukhara.

Lý Khánh An cũng đã suy nghĩ rất nhiều, hắn biết rõ nếu giải quyết không tốt, sớm muộn vẫn sẽ dẫn đến bạo loạn.

“Đi thôi!

Chúng ta đi Thanh Chân tự xem xem.”

Mấy trăm kỵ binh quay đầu ngựa lại, hộ tống Lý Khánh An đi về phía thánh đường Hồi giáo.

Đường phố của Bukhara vô cùng rối loạn, bây giờ là giây phút các cư dân dời nhà bận rộn nhất, khắp nơi có thể thấy các xe lừa xe ngựa kéo chờ vật phẩm đầy xe. nam nhân ở phía trước đuôi xe, trên nóc xe có mấy đứa con nít đang ngồi, nữ nhân thì ngồi ở cạnh xe, cẩn thận trông chừng tài sản ít ỏi của mình, từng cỗ xe lừa nối đuôi nhau đã hội tụ thành dòng xe thật hùng tráng, đi lại nườm nượp rầm rộ ở hai bờ sông mặt Thủy.

Điền Trân suy nghĩ vô cùng chu đáo, hắn mệnh sĩ binh bắt hai cây cầu lớn trên sông mặt Thủy, cách nhau mười dặm, để Áo giáo đồ và giáo đồ Muslim mỗi người sử dụng một cây cầu, cứ như vậy, hai bên cơ bản là không trộn chung với nhau, từ đó đã tránh được rủi ro xung đột.

Đội kỵ binh đi lại trong dòng người, khắp nơi đều là phố xá chật hẹp quanh co, nhà cửa đều là do nhà gạch ngói và nhà đất mái bằng hình thành nên. khá giống với Samarkand. tầng tầng lớp lớp, từ trong thành lan ra.

Thánh đường Hồi giáo mà Lý Khánh An muốn đi ở thành bắc, nằm sát với dòng sông băng ngang Bukhara, là một khu vực quảng trường rộng lớn.

Thư viện Bukhara. học viện Islam, thánh đường Hồi giáo Bukhara nổi tiếng do người Đại Thực kiến lập đều phân bố ở xung quanh khu vực quảng trường này.

Đây là trung tâm văn học nghệ thuật nổi tiếng khu vực Hà Trung, mỗi năm đều có hàng nghìn học sinh và học giả đến đây học tập truyền bá tri thức, ở cả thế giới Islam đều có danh dự rất cao.

Các Áo giáo đồ đều không hứng thú với thư viện và học viện, cái mà bọn họ quan tâm chính là tòa thánh đường Hồi giáo kia, nơi đó từng là ngôi miếu thần Thánh ghura Mazda lớn thứ hai khu vực Hà Trung, chỉ đứng sau miếu thần Samarkand, năm mươi năm trước sau khi Đại Thực đã chiếm lĩnh Bukhara.

đã phá hủy miếu thần, ở ngay tại nơi đó xây lên thánh đường Hồi giáo Bukhara. vì tòa thánh đường này đã chôn vùi lãnh tụ tinh thần trước đó của Thập Hiệp phái, vì vậy tòa thánh đường này lại trở thành thánh địa của Thập Hiệp phái.

Nhưng tòa Thanh Chân tự này cũng trở thành nỗi đau sâu nặng nhất trong lòng của các Áo giáo đồ, mấy chục năm qua bọn họ chưa bao giờ quên mối hận này, khi quân Đường chiếm lĩnh lại Bukhara, Áo giáo lại bắt đầu ngóc đầu lên lại. khôi phục miếu thần Thánh ghura Mazda của năm mươi năm trước, đã trở thành ước mơ lớn nhất của các Áo giáo đồ Bukhara. nhưng ước mơ này lại trở thành cội nguồn của bạo loạn Bukhara.

Lý Khánh An cưỡi ngựa đi vào quảng trường rộng lớn, quảng trường nằm ở bờ đông con sông, thuộc khu vực của Muslim. nhưng Áo giáo đồ chưa hề thừa nhận, gần như là tất cả mọi ranh giới cả hai đều xác định hết rồi. duy chỉ có khu vực này hai bên vẫn còn tồn tại sự tranh luận.

Lý Khánh An đánh một vòng xung quanh, tỉ mỉ quan sát địa hình của một vùng này, phía xa quảng trường là sông Bukhara rộng chừng hơn mười trượng, nó là một nhánh sông quan trọng của mặt Thủy, chia cả thành phố ra làm hai, cứ như vậy mà nó cũng trở thành dãy phân cách của giáo đồ hai phái, vốn dĩ có một chiếc cầu lớn thẳng ra quảng trường, nhưng bây giờ đã bị quân Đường hủy đi, ở hai bên quảng trường phân bố mấy tòa kiến trúc to lớn. lần lượt là thư viện và học viện Islam. còn một con đường lớn ngay trước mặt ở phía cuối cùng, chính là cội nguồn của sự bạo động lần này, thánh đường Hồi giáo Bukhara. nhưng thánh đường Hồi giáo đã sụp đồ, trong bạo loạn đã bị các Áo giáo đồ phá hủy, lúc này phụ cận thánh đường đã giới nghiêm. gần một nghìn kỵ binh quân Đường ở gần thánh đường tuần tra. không cho phép bất kỳ ai tới gần.

nhưng ở ngoại vi khu giới nghiêm lại có thể thấy từng đám các bóng dáng giáo đồ Muslim và Áo giáo, bọn họ đều không yên tâm đối phương, đặc biệt kéo tới nơi lân cận giám sát.

“Đại tướng quân có thấy không!”

Điền Trân chỉ vào hai đám người ở phía xa. cười nói: “Hai đám người đó chính là đoàn trưởng lão của mỗi bên, hôm qua còn ngồi đàm phán cùng nhau, hôm nay đã không còn quen biết nhau nữa.”

Lý Khánh An dùng tay che giữa trán nhìn một lúc lâu, gật đầu nói: “Dần bọn họ đến thư viện, tìm một gian phòng, ta phải hợp với họ thương lượng sự sở hữu Thanh Chân tự.”

Mấy chục kỵ binh phi ngựa đi lĩnh người, Lý Khánh An thì bước vào thư viện.

Thư viện là một tòa kiến trúc hình chữ nhật hoàn toàn khép kín.

ở giữa là thao trường và đất trống, một vòng bốn bề đều là phòng ốc dày đặc. giống như một nhà giam lớn, khác biệt là ở đây là học giả ở, rất nhiều học giả đều sống ở đây nhiều năm, Bukhara lịch sử lâu dài. mấy nghìn năm qua vẫn luôn là trung tâm văn hóa nghệ thuật của khu vực Hà Trung, còn Samarkand thì là trung tâm thương mại.

ở đây bề dày văn hóa rất sâu rộng, mỗi năm đều có một lượng lớn học giả đến từ Đại Mã Sĩ Cách (*Damascus) và Quân Sĩ Thành Đinh Bảo

(*Congtantinopolis) đến nơi đây nghiên cứu tôn giáo, lịch sử. số học và lịch pháp, thao trường ở giữa tòa kiến trúc chính là nơi họ tản bộ để tìm kiếm linh cảm. sau khi quân Đại Thực chiếm lĩnh Bukhara, nơi đây tự nhiên cũng trở thành trung tâm văn hóa của Islam.

Cho dù Bukhara xảy ra bạo động nghiêm trọng, mà Thanh Chân tự bên cạnh chính là trung tâm bạo động, nhưng mấy trăm học giả sống ở thư viện lại không chạy trốn, bọn họ khóa chặt cửa lớn. mang hàng chục vạn cuộn da dê đặt vào rương, cất vào trong mật thất dưới lòng đất. bọn họ cầm vũ khí lên. chuẩn bị liều chết bảo vệ các văn hóa điển tịch quý báu này.

Nhưng bọn họ cũng khá may mắn. sau khi Thanh Chân tự sụp đổ, các dân bạo loạn bèn rời bỏ quảng trường.

đi khu dân cư cướp bóc giết người, không ai lại có hứng thú với những cuộn da dê này.

Lý Khánh An dưới sự dẫn dắt của viện trường thư viện Dị Bộc La n (*Abrgham), hứng khởi tham quan trung tâm văn hóa lớn nhất khu vực hà trung này.

Abrgham là một học giả đến từ Damascus. lưu lại ở thư viện đã ba mươi năm. toàn bộ tâm huyết của hắn đều trút vào trên việc bảo vệ văn hóa điển tịch, hắn mở cửa một gian phòng giới thiệu với Lý Khánh An: “Đại tướng quân xin mời xem nơi này, ở đây có cất giữ ba nghìn cuộn da dê, chủ yếu là ghi chép số học và lịch sử. có nguồn aốc từ Damascus.

Thiên Trúc, còn có một số là đến từ bản sao chép của thư viện Athen.”

ở trước mặt Lý Khánh An là một căn phòng nửa sáng nửa tối, trần cao ktioảng năm trượng; giá sách to lớn kéo dài đến nóc nhà. mấy chục lão học giả đầu tóc bạc phơ cặm cụi dùng bút lông ngỗng ghi chép cuộn da dê, hết sức chăm chú. không ai ngẩng đầu nhìn về phía này một cái.

Abrgham giới thiệu nói: “Bọn họ đều là những học giả đến từ phương tây, thời gian ngắn nhất cũng đã là mười năm rồi. có rất nhiều thư tịch da dê đã có lịch sử mấy trăm năm rồi. sớm đã cũ nát mơ hồ, vì vậy cần phải cứu lấy sớm. bọn họ gần như dùng thời gian của cả đời hao phí vào việc ghi chép thư tịch.”

‘thời gian của cả đời?”

Lý Khánh An có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy!

Thời gian của cả đời. gồm cả ta.”

Abrgham khẽ thở dài một tiếng, thư viện đã không còn nguồn kinh phí nữa. hoàn toàn dựa vào sự tiếp tế của Thanh Chân tự kế bên. giờ đây Thanh Chân tự cũng đã hủy, bọn họ đã đoạn tuyệt nguồn kinh tế. không có nguồn kinh tế, cũng có nghĩa là không có bánh mì. không có giấy da dê, không có mực. bọn họ sẽ không sinh sống được, nhưng bây giờ, Lý Khánh An vô tình đi tới thư viện, điều này lại đem lại một tia hi vọng cho Abrgham. nếu như có thể có được sự ủng hộ của vị quyền lực tối cao của An Tây thậm chí là khu vực Hà Trung này, vậy thì thư viện sẽ có thể tiếp tục duy trì. văn hóa sẽ không đoạn tuyệt nữa.

Hắn hai tay chập lại, mang một ngữ khí khẩn cầu nói với Lý Khánh An: “Đại tướng quân, chúng tôi không lấy một đồng Dinar thù lao nào, mọi thứ mà chúng tôi làm đều là tự nguyện. chỉ vì đem những thư tịch này truyền cho con cháu đời sau. chỉ vì không để lịch sử và văn hóa cắt đứt trong tay của chúng tôi. chúng tôi nguyện hiến dâng thời gian cả đời mình, nhưng chúng tôi chỉ cần một chút bánh mì. chỉ cần một chút mực và giấy da dê.

để cho chúng tôi có thể tiếp tục sống, nhưng chúng tôi đã không còn bất kỳ nguồn kinh phí nào, chỉ khân cầu đại tướng quân có thể cho chúng tôi một ít kinh phí. ủng hộ tòa thư viện này tiếp tục không gián đoạn.”

Lý Khánh An nửa buổi trời cũng chẳng nói gì. hắn nghĩ đến quốc gia phương đông cũng cổ xưa như vậy, hậu thế mấy trăm năm tàn phá đối với văn hóa.

đến nỗi mà con cháu của họ nhắc đến lịch sử của mình, thì chỉ còn lại hai trăm năm. chỉ còn sót lại một sợi bím tóc nhục nhã. bọn họ đã quên mình đã từng có cường Hán thịnh Đường, còn từng có lưỡng Tống phồn hoa vô tận. quên đi mình còn có tổ tiên sắc máu. chiến đao và cung tên của họ làm cho phương tây run rẩy.

Có lẽ, bọn họ chính là thiếu đi một thư viện liên tục không ngừng ghi chép lịch sử như thế này.

“Ta biết rồi. quan phủ Bukhara rất nhanh sẽ được thành lập, đến lúc đó bọn họ sẽ trích cấp kinh phí dành riêng cho thư viện, hoặc là do Toái Hiệp chu cấp một khoản tiền quỹ riêng, điều này lão không cần lo lắng.”

Lý Khánh An nói đến đây, hắn nghĩ đến một việc lại nói: “Người Đại Thực đã từ Trường An học tập thuật làm giấy, chắc là truyền đến nơi đây còn cần một khoảng thời gian khá dài, lão có thể lựa ra một số người trẻ tuổi, đến Toái Hiệp học tập thuật làm giấy, hi vọng giúp đỡ được phần nào cho thư viện của các lão.”

Abrgham vui mừng quá đỗi. hắn từ trong tay thương nhân Túc Đặc đã thấy qua giấy gió của Đại Đường, nếu như có thể học được kỹ thuật tạo giấy này, điều này sẽ có tác dụng không thể ước lượng đối với việc bảo tồn điển tịch của thư viện.

“Đa tạ Đại tướng quân!

Đa tạ Đại tướng quân!”

Abrgham kích động đến nói năng lộn xộn.

Lý Khánh An quay đầu nói với phán quan Triệu Tư nghị đang tháp tùng hắn: “vấn đề kinh phí của thư viện và học tập thuật làm giấy thì giao cho ngươi vậy.”

Triệu Tư nghị vội vàng đáp ứng. lúc này, Điền Trân bước nhanh đi tới, bẩm báo nói: “Đại tướng quân, bọn họ đôi bên đều đã tới, thuộc hạ an bài ở một gian phòng hội nghị ở lầu hai. chỉ đợi đại tướng quân qua đó.”

“Được!”

Lý Khánh An cười xòa. nói với Abrgham: “Đa tạ lão đã dẫn ta đi tham quan thư viện, ta còn việc chính sự.

đi trước một bước vậy.”

Nói xong, hắn đi theo Điền Trân đi về hướng lầu hai.

Phòng hội nghị là một gian phòng đọc tạm thời đổi thành, quân Đường mang bàn ghế sắp thành hai dãy, hai bên mỗi bên đến tám người, ngồi đối mặt với nhau, đây là phương pháp đàm phán mấy ngày qua của họ, đôi bên có thể mặt đối mặt. thằn thắng nói ra yêu cầu và suy nghĩ của mình.

Phòng hội nghị bốn bề đều có binh sĩ quân Đường võ trang toàn thân đứng đầy cả phòng. từ trong một cánh cửa sổ lớn có thể thấy rõ Thanh Chân tự ở phía đối diện đã đổ nát, đây là sự sắp xếp có chủ ý của Điền Trân, như vậy đôi bên càng có thể đối diện với sự thật.

Tham gia lần đàm phán này ngoài Lý Khánh An. còn có An Quốc phó vương, khu vực người Túc Đặc cơ bản đều là chế độ song vương, có chia làm chính vương và phó vương. chính vương của An Quốc là Dã Giải đã bị Lý Khánh An giết chết, như vậy An Quốc phó vương La Cát Vọng bèn nổi lên trên mặt nước, La Cát Vọng trạc khoảng năm mươi tuổi, thuộc phái thân Đường, hắn và chính vương quan hệ ác liệt, bị bãi truất ở nhà trong thời gian dài. lần này đoàn trưởng lão hai phái đàm phán, hắn bèn đóng vai trò người trung gian tiến hành phối hợp.

Hai bên đều không nói chuyện, cho dù bọn họ đều là người Túc Đặc, nhưng tôn giáo tín ngưỡng lại cắt nứt tình huynh đệ của bọn họ. trên tất cả vấn đề bọn họ đều có thể đạt thành hiệp nghị, duy chỉ có sự sở hữu của tòa Thanh Chân tự này đôi bên vẫn khó đạt được sự nhất trí. ai cũng không chịu nhường bước.

Lúc này, bên ngoài truyền đến một tiếng bước chân, mấy chục binh sĩ quân Đường hộ tống Lý Khánh An đi vào trong phòng, đại tướng Điền Trân đi theo phía sau Lý Khánh An. hai phái người thấy hắn đi vào.

đều đồng loạt đứng dậy.

“Tất cả mọi người mời ngồi xuống!”

Lý Khánh An vừa cười vừa khoát tay, mời mọi người ngồi xuống, hắn cũng ngồi xuống, nói với mọi người: “Ta trước hết phải cảm tạ lý trí và sự nhường nhịn lẫn nhau của mọi người, làm cho Bukhara không phát sinh thêm xung đột nào, hôm nay chúng ta ngồi ở đây. chính là hi vọng có thể triệt để giải trừ căn nguyên của sự xung đột.”

Lý Khánh An chỉ vào Thanh Chân tự bên ngoài cửa sổ: “Chính là nó, ta hi vọng chúng ta có thể dùng thành ý lớn nhất hoàn thành cuộc đàm phán của hôm nay.”

Lúc này, một người già Muslim đứng dậy nói: “Đại tướng quân, về việc sở hữu của tòa miếu tự này chúng ta đã bàn qua ba lần rồi, nhưng đều không bàn ổn thỏa được, chúng tôi đồng ý dùng năm mươi vạn Dinar mua lấy tòa miếu tự này, nhưng đối phương không chịu đồng ý, nhưng cho dù nói như thế nào, Thanh Chân tự ở bờ đông dòng sông, nó phải thuộc sở hữu của Muslim. chúng tôi tuyệt đối không chấp nhận bờ đông sông xuất hiện một tòa miếu thần Áo giáo, hi vọng đại tướng quân có thể thấu hiểu.”

Một lão nhân Áo giáo đối diện cũng đứng dậy thi lễ. nói: “Lý đại tướng quân tôn kính, miếu thần Thánh ghura Mazda trước đây đã có lịch sử năm trăm năm. là một mảnh đất thánh địa của Áo giáo đồ ở Bukhara thậm chí Hà Trung, nó trước đây vốn cung phụng quyền trượng của Thánh ghura Mazda. cùng với con mắt quang minh cũng là thánh vật của Áo giáo Hà Trung, từ khi người Đại Thực xâm nhập Bukhara. bọn họ phá hủy miếu thần, cũng phá hủy thánh vật, điều này chúng tôi cũng đã nhịn rồi. nhưng chúng tôi tuyệt không cho phép trên miếu thần xây dựng Thanh Chân tự.

đây là sự xúc phạm đối với chủ thần, chúng tôi cũng xin đại tướng quân thông cảm.”

Lý Khánh An gật đầu nói: “Ta biết rồi. mâu thuẫn của các ngươi đã không thể nào hòa giải. vì vậy ta để ra ba phương án. các ngươi hãy nghe thứ phương án của ta.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 341: Hai quân đối đầu

Lý Khánh An đi từ từ đến trước cửa sổ, chỉ vào khoảng đất trống phía trước Thanh Chân tự nói: “Vừa rồi ta đã quan sát địa thế xung quanh, chúng ta có thể cho đào một con sông nhân tạo ngay đằng sau thư viện và học viện, để nó thông đến sông Bukhara.

Nếu như vậy thì quảng trường này sẽ trở thành một ốc đảo Hà Trung, không thuộc về Muslim. cũng chẳng thuộc về giáo đồ Hỏa giáo, mà sẽ là một nơi sinh hoạt chung cho Bukhara.

Còn về sở hữu của tòa miếu thần này, ta sẽ đưa ra ba phương án cho các ngươi lựa chọn.”

Mọi người đứng tại hai bên tròn xoe mắt nhìn nhau, biến quảng trường Bukhara thành một ốc đảo tại Hà Trung, thế mà hắn cũng nghĩ ra được!

Nhưng hình như đây là biện pháp duy nhất để giải quyết tranh chấp của hai bên.

để quảng trừơng này không thuộc về sở hữu của một bên nào, phó vương La Các Vọng đứng một bên bỗng hiểu ra ý của Lý Khánh An.

Lý Khánh An dùng phương pháp tách rời, nếu hai bên đều không chịu để đối phương có được thần điện này, vậy tốt nhất hai bên đều không được sở hữu nó.

Trong phòng hội nghị bỗng chốc trở nên yên lặng lạ thường.

Lý Khánh An cho đào vận hà. biến quảng trường thành ốc đảo, những quyết định này song phương đều không ý kiến.

Dầu sao Lý Khánh An mới là kẻ nắm quyền cao nhất Hà Trung này.chỉ cần hắn muốn, hắn thậm chí có thể cho gỡ bỏ cả cái thành Bukhara này còn được, ai dám phản đối việc hắn đào một con sông nhỏ?

Hơn nữa, điều song phương đều quan tâm chẳng qua là Thanh Chân tự thuộc về ai, giờ Lý Khánh An đưa ra phương án ba. bọn họ đều đồng ý rửa tai lắng nghe.

Lý Khánh An đảo mắt nhìn quanh một vòng mọi người, thấy không ai đưa ra ý kiến phản đối, hắn lại từ từ nói iếp: “Phương án thứ nhất là chia một thành hai, chia miếu tự thành hai nửa.

ở giữa cho xây một bức tường rào.

Ta xem miếu tự này khá ư rộng lớn, sau khi tách ra làm hai, lại thêm khoảng đất trống trước cửa miếu tự lúc đầu, song phương đều có thể cho xây một miếu tự mới cho mình.”

Hai bên vẫn lặng im, phương án xây bờ rào tách ở giữa này của Lý Khánh An trong lòng bọn Muslim miễn cưỡng có thể chấp nhậ. dẫu sao cái họ cần chỉ là mộ phần của tiền lãnh tụ, chỉ chần mộ phần kia có thể thuộc về họ, dù có phải chia một ít đất cho giáo đồ Hỏa giáo vẫn không sao. nhưng có điều, họ có thể chấp nhận được, không có nghĩa là trưởng lão phía Hỏa giáo đã chấp nhận được.

Thần thánh của họ là bản thân của cả các miếu thần, miếu thần phảng phất chính là hóa thân của chủ thần, chia một nửa cho Muslim. việc này như là một sự lăng mạ đối với chủ thần của họ.

Dù cho trong lòng song phương đều có cách nghĩ riêng, nhưng vẫn không ai nói một lời, đợi Lý Khánh An đưa phương án thứ hai.

Lý Khánh An lại gật gật đầu nói: “Phương án thứ hai chính là miếu thần chẳng thuộc về ai cả; cả mảnh đất ấy ta sẽ cho thu lại để xây dựng quan phủ.”

“Không ổn!”

Người của hai bên đều đồng thanh phản đối. dù là trưởng lão của Muslim hay của Hóa giáo, bọn họ đều không thể chấp nhận để cho một phương thứ ba chiếm giữ lãnh thổ của miếu tự.

Việc họ phản đối nằm trong dự liệu của Lý Khánh An.

Hắn mỉm cười nói tiếp: “Nếu phương án thứ hai không thể thông qua, vậy được, ta sẽ để ra phương án thứ ba.

Ta biết dù thế nào đi chăng nữa thì Hỏa giáo hay đạo Islam đều tôn sùng tự nhiên, tôn sùng sinh mạng màu xanh, nên phương án thứ ba của ta, đó là hãy cho tháo dời tất cả kiến trúc nhân tạo trên mảnh đất này.

Ta sẽ cho trồn một khu rừng rậm rạp tại khu vực này.

Nó thuộc về Muslim.

đồng thời cũng thuộc về Hỏa giáo,không cho phép bất kỳ ai đặt chân lên. các ngươi thấy thế nào?”

Phương án thứ ba của Lý Khánh An khiến cả hai phía đều có phần động lòng.

Nó không thuộc về bất kỳ ai, mà chỉ thuộc về tự nhiên.

Các trưởng lão Muslim nghĩ vị lãnh tụ của mình đã chìm trong giấc ngủ ngàn thu, dùng hương hoa và tiếng chim líu lo để làm bọn với người, đấy há chẳng phải là một điều quá tốt ư?

Còn có trưởng lão Hỏa giáo thì cho rằng, đây là sự nối tiếp sinh mệnh của chủ thần ghura Mazda. nó thuộc về ánh sáng; thuộc về tự nhiên.Và quan trọng hơn cả. nó vừa không phải là Thanh Chân tự, cũng chẳng phái miếu thần, và càng không phải kiến trúc được xây để phục vụ ai đó, mà chỉ là một khu rừng.

Phó vương An Quốc cũng thầm tán thưởng, hắn chỉ đoán được Lý Khánh An sẽ cho bỏ không mảnh đất này trường kỳ, để tranh thủ thêm thời gian tìm ra phương pháp giải quyết tranh chấp của hai bên.

Hắn nghĩ có lẽ phương án trước mắt là tốt nhất, nhưng hắn lại không ngờ Lý Khánh An lại có thể đề xuất cho trồng không khu rừng tại đây.

Như thế vừa không phải kéo dài thời gia.

để cho mảnh đất này đã có được một chủ nhân mới- tự nhiên, đó chính là ông trời, là thuộc về chân chủ trong lòng của tất cả Muslim. nhưng trong lòng tín đồ Hỏa giáo, tự nhiên chính là ghura Mazda chủ thần!

Tín ngưỡng vốn nhĩ đều ở tại tâm.khu rừng này chính là tín ngưỡng của họ, đây cũng chính là trí tuệ để tháo gỡ khúc mắc trong lòng song phương.

“Bọn ta đồng ý!”

Người đứng đầu đoàn trưởng lão Muslim bày tỏ.

Sau khi thương thảo một hồi, cuối cùng họ cũng đồng ý phương án thứ ba.

“Bọn ta hi vọng khu rừng này có thể tồn tại mãi mãi.”

Ánh mắt của Lý Khánh An lại chuyển sang phía trưởng lão Hỏa giáo.

Bọn họ cũng đang khẽ giọng thương lượng.

Cuối cùng, một trưởng lão đứng đầu nói: “Bọn ta miễn cưỡng đồng ý.”

sở dĩ là miễn cưỡng là vì trên mánh đất ấy vẫn còn đang có mộ phần của tiền thủ lĩnh tôn giáo phái Thập Hiệp.Nhưng thời gian hạ thổ đã cách đây bốn mươi mấy năm. rất khó mà tìm lại được hài cốt nhỏ bé ấy, hay cũng có lẽ nó đã hóa trở thành cát bụi. c ác trưởng lão Hỏa giáo bất đắc dĩ, bọn họ cũng không muốn gây xung đột đẫm máu tiếp tục, không muốn để cho người già và trẻ nhỏ lại có nguy cơ bị đồ sát.

Bọn họ cũng biết, phương án thứ ba của Lý Khánh An là phương án tốt nhất trước mắt. nên bọn họ đã chấp nhận nó!

Cùng với việc trưởng lão Hỏa giáo cuối cùng cũng lên tiếng, tất cả mọi người trong phòng hội nghị cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lý Khánh An mừng rỡ nói: “Nếu song phương đều biểu thị có thể chấp nhận, vậy chúng ta sẽ cho ký kết biên bản.

Việc trồng rừng có thẻ do quân Đường đảm nhiệm, nhưng việc đào sông, hi vọng hai bên các ngươi cùng đảo nhiệm.

Một khi sông được đào thành công, quảng trường này sẽ không còn mở cửa để cho mọi người vào dễ dàng. cả thư viện và học viện cũng thế.

Ta đều sẽ dời chúng về phía nam.

Tất cả các nhà cửa kiến trúc đều sẽ bị tháo gỡ, ta đều sẽ cho trồng cây để thành rừng.”

Các bên lại thảo luận thêm một số vấn đề chi tiết, cuối cùng đều đạt được ý kiến nhất trí.

Biên bản được quan viên văn chức của quân Đường có mặt soạn thảo, trưởng lão song phương cùng Lý Khánh An và cả phó vương An Quốc đều có ký tên trên đấy.

Từ nay về sau. căn nguyên hận thù của giáo đồ Islam và Hỏa giáo cuối cùng cũng đã được giải quyết.

Mâu thuẫn Bukhara cuối cùng cũng đã được hóa giải, vậy cũng có nghĩa là mâu thuẫn cả khu vực Hà Trung đã triệt để được hóa giải.

Lý Khánh An cũng lập tức hạ lênh điều một vạn năm ngàn binh sĩ tử Samarkand đến Thiết Môn Quan Sử Quốc chi viện quân đội đóng tại đấy, và lại từ Bukhara cho điều năm ngàn binh sĩ tăng viện Lý Tự Nghiệp.

Lúc này, tiêu điểm quan tâm của Lý Khánh An lại chuyển dời lại về phía sông Amul.

Quân Khurasan Đại Thực có thể tấn công Hà Trung bất kỳ lúc nào.

Hắn phải đến sông Amul ngay trong đêm nay.

Sông Amul còn có tên là sông Oxus. bắt nguồn từ Thông Lĩnh, sau đó chảy vào Hàm Hải (* Biển Oral là một vùng bồn địa trũng gồm một vài hồ nước mặn nằm ở Trung Á mà trước kia liên kết thành một biển kín (không thông thủy với các biển hay đại dương khác); phía bắc là Kazakhstan và phía nam là khu tự trị Karakalpakstan của Uzbekistan.

Aral có thể gọi là hồ vì nó không thông với biển khác, tuy vậy hồ duy trì được nồng độ muối khá cao, tương đương với nồng độ của đại dương.

Đến tháng 8 năm 2009, biển Aral hầu hết đã bị bốc hơi.) phía đông Khurasan là sa mạc mênh mông.

được người bản xử gọi là sa mạc màu vàng kim. sông Amul chính là xuyên qua sa mạc màu vàng kim. từng là đường ranh giới của hai đế quốc Đại Đường và Đại Thực.

Vào thời đại Oa Mã Á.

Đại Thực bắt đầu khuyếch trương về phía đông, vượt qua sông Amul từng bước nuốt chừng các khu vực lớn như Hà Trung.

Thổ Hỏa La và Sindh.

Punjab nghiêm trọng xâm phạm đến lợi ích của Đại Đường, để rồi song phương đụng độ chính diện tại thành Đát La Tư.

Lịch sử đã bị người hậu thế Lý Khánh An này thay đổi, người Đại Thực đã bị thất lợi trong trận chiến thành Đát La Tư. khiến họ bị mất đi bồn địa Fergang và khu vực Hà Trung, nhưng A Bố Mộc Tư Lâm không cam tâm.

Khalifah A Bạch Tư cũng không cam tâm.

Hắn đã lệnh cho A Bố Mộc Tư Lâm trong vòng hai năm phải đoạt này Hà Trung. thời gian bây giờ đã qua đi một năm rưỡi.

A Bố Mộc Tư Lâm đương đi dần đến đoạn cuối của kỳ hạn.

Áp lực và sự mệt mỏi đã không ngừng đè lên vai hắn. khiến hắn già đi nhiều trong vòng một năm rưỡi này.

Tóc hắn đã có lấm tấm muối tiêu, thân hình cũng gầy hơn xưa nhiều.

Dù cho thế đi chăng nữa. mỗi ngày hắn vẫn cố gắng chỉnh đốn tinh thần để tập huấn cho bọn tân binh.

Sau một năm nằm gai nếm mật. cuối cùng hắn đã huấn luyện ra một đội quân tinh duệ.

Đội quân này có tận bốn vạn người, tất cả bọn chiến sĩ này đều đến từ Khurasan.

A Bố Mộc Tư Lâm không những huấn luyện sức chiến đấu của quân đội.

đồng thời hắn cũng học tập vũ khí tiên tiến.

Hắn phát hiện cung tiễn của người Đột Quyết rất lợi hại. biết kỹ thuật chế tạo cung tiễn của người Đột Quyết là do xuất phát từ thợ người Hán từ Trung Nguyên trốn để thảo nguyên một trăm mấy năm trước vì bạo loạn, nên hắn đã cho bỏ bợ tiền để thuê mười người thợ chế cung Đột Quyết đến truyền thụ kỹ thuật chế tạo tiễn cho người Khurasan.

Như thế này, A Bố Mộc Tư Lâm dằn dần kiến lập được một đội cung thủ ba ngàn người của mình.

Thứ hai nữa là phát minh ra vũ khí dầu hỏa. một tên thợ tên Đỗ Hắc Mạn (*Rahman) đã phát minh ra một loại máy vận dụng kỹ thuật của máy ném đá khổng lồ để phát minh ra loại vũ khí có thể bắn ra hòa cầu lửa.

Máy ném đá khổng lồ thì vốn dĩ Đại Thực đã có. quan trọng là làm sao tạo hòa cầu lửa.

Loại cầu lửa có đường kính bằng chiều cao của con người này thực chất chính giữa là rỗng, được đổ đầy dầu hỏa. phía bên ngoài được quấn các lớp vải đã được tâm dầu hỏa.

Trong lúc nó được châm lửa hòa tốc ném ra ngoài, khi ném trúng vào mục tiêu, làm vỡ lớp bọc bằng mạt gỗ mỏng ở giữa. từ đó bắn lớp dầu hỏa ở giữa ra. sao khi đốt cháy tạo thành biển lửa.

Sau khi có được loại vũ khí này, A Bố Mộc Tư Lâm càng tự tin để đối phó với hỏa lôi của quân Đường hơn.

Hắn đặt tên cho loại vũ khí dùng dầu hỏa này là “Sự giận dữ của A Bố”.

Đây sẽ là loại vũ khí bí mật hắn dùng để đối phó quân Đường.

Lúc này đã vào tháng hai.

A Bố Mộc Tư Lâm vẫn chực chờ cơ hội mãi cuối cùng cũng thời cơ đã đến.

Hà Trung xảy ra xung đột giáo phái nghiêm trọng, giáo đồ phái Thập Hiệp bất mãn quân Đường thiên vị tín đồ Hỏa giáo, không ngừng phát sinh xung đột.

Vừa sau khi Bukhara xảy ra đại bạo loạn.

A Bố Mộc Tư Lâm liền bắt bắt đầu hành động.

Hắn lần lượt điều tập đại quân đến tiểu thành Chardzhou ở bên sông Arnul, đồng thời hắn cũng phái đặc sứ Tái Nghĩa Phu đến Samarkand liên hệ với các thế lực chống đối quân Đường.

A Bố Mộc Tư Lâm đã chuẩn bị sẵn thế xuất phát.

Hắn đang đợi chờ đại bạo loạn cuối cùng của khởi nghĩa Hà Trung.

Lúc ấy chính là thời khắc vĩ đại để hắn lại một lần nữa quay lại thu phục Hà Trung.

Nhưng thật đáng tiếc.

A Bố Mộc Tư Lâm đã phải thất vọng tràn trề.

Chẳng mấy chốc hắn đã nhận được tin. quân đường đã bình ổn biến động tại Samarkand.

Hắn biết các nơi khác tại Hà Trung đều nơi theo gương của Samarkand.

Nếu bạo loạn tại Samarkand đã được bình ổn. vậy cũng có nghĩa rằng đại khởi nghĩa tại Hà Trung mà hắn chờ đợi bao lâu sẽ không thể xảy ra.

Lúc này, A Bố Mộc Tư Lâm cũng ý thức được, điều này cực đại khả năng là do tên đối thủ Lý Khánh An đã kịp đến Hà Trung.

Vì chỉ có tên nắm quyền tối cao như Lý Khánh An mới có thể có khả năng cường mạnh này. chỉ trong chớp mắt đã dẹp loạn Hà Trung gọn gàng.

A Bố Mộc Tư Lâm không có được cơ hội phải đối diện với một lựa chọn, chiến hay không chiến?

Sông Amul nằm phía đông của Khurasan. dòng chảy của nó xuyên qua sa mạc vàng óng.

Vào đầu tháng ba hàng năm. khi băng tuyết tan chảy, nước sông sẽ dâng cao đột ngột.

Bề ngang của sông có thể sẽ rộng đến vài dặm. dòng chảy xiết, rất nguy hiểm.

Qua sông là việc rất nguy hiểm. khiến việc qua sông Amul trở nên khó khăn cực kỳ.

Thông thường mà nói. có hai vị trí lý tưởng nhất để qua sông Amul một là khu tiểu thành Chardzhou này, nước sông thấp và lặng, nếu dùng các chiếc bè da dê loại lớn(* Một loại bè thời cổ. da dê qua chế biến, thổi hơi vào để tạo thành phao, đóng các chiếc phao này dưới khung gỗ để nó có thể tự nổi lên trên nước thành chiếc bè da dê.nghe nói vùng Lan Châu Trung Quốc, có loại bè lớn nhất được gọp lại bởi 600 chiếc phao da dê. rộng 7m. dài 12m. có thể tải trọng được đến 20 đến 30 tấn.), một lần có thể chở

được cả trăm người qua sông. chỉ trong một đêm. bốn vạn đại quân của Đại Thực có thể toàn bộ qua sông.

Còn một nơi cửa sông khác có thể qua sông nữa là thành Đát Mạt (* Tirmer hay Termez. ngày nay thuộc nước Uzbekistan.) của nước Thổ Hỏa La.

Vùng đó tuy nước hơi xiết, nhưng được cái bề ngang sông tương đối hẹp.

Từ năm ngoái trở về trước khu vực đó còn có cầu bắt qua sông, là nơi lý tưởng để các đội lái buôn qua sông.

Bây giờ tuy cầu đã bị hủy, nhưng hoàn toàn có thể dùng thuyển để tạo cầu phao qua sông. chỉ là nếu qua sông ở đấy cũng có điểm bất lợi.

đó là bờ bên kia của sông không phải đồng bằng bằng phẳng. mà là núi đối trùng điệp hiềm trở, chỉ có thể thông qua Thiết Môn Quan mới có thể vào Sử Quốc.

Vì thế, việc đoạt Thiết Môn Quan trở thành điểm khó khăn nhất trong chiến lược nam tuyến.

Hoàng hôn. ánh tà dương đỏ tựa máu sôi phản ảnh trên dòng sông Amul gợn sóng lăn tăn.

Dòng Amul bị nhuốm một màu đỏ tươi, trong như dòng sông máu giữa địa ngục nóng bông.

Phía bên bờ tây, A Bố Mộc Tư Lâm đang đứng trên bờ thành Chardzhou. ánh mắt hắn vẫn dõi về bên kia bờ sông Amul.

Lúc thời tiết tốt. thường có thể nhìn thấy sa mạc phát sáng màu hoàng kim nơi ấy, thênh thang và rộng lớn. phảng phất như một bờ cát vàng lấp lánh bên đại dương.

Hôm nay gió mạnh dòng chảy xiết, hắn có gì cũng không nhìn rõ.

Dù cho thế, nhưng A Bố Mộc Tư Lâm vẫn biết tại phía bên kia sông. quân Đường nhất định đã dàn sẵn trọng binh, thủ sẵn đao kiếm đợi chờ.

Nếu gấp rút qua sông, đội quân của hắn nhất định sẽ bị gặp phải tập kích giữa dòng của quân đường, thương vong thảm trọng.

A Bố Mộc Tư Lâm bỗng nhớ ra một câu chuyện về phương Đông mà hắn từng được nghe.

Chuyện kể rằng có một quốc vương đã dàn binh bên sông, kết quả kể địch của hắn vượt sông và yêu cầu hắn phải rút về sau ba dặm.

Quốc vương vì nhân nghĩa. hắn đã cho quân lùi về phía sau ba dặm thật, cuối cùng để kẻ địch dễ dàng qua sông. khiến cho mình bị thất bại ê chề.

A Bố Mộc Tư Lâm nhếch mép nở một nụ cười khổ, Lý Khánh An liệu có đồng ý như thế không?

Có lẽ trong cõi u mê này thần vận mệnh đã an bài sẵn. hoặc cũng có lẻ đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Trên ngọn đổi thấp ở phía bờ đông của sông.

Lý Khánh An cũng đang nhìn sang đây.

Hai người họ cùng đứng trên một đường thẳng. chỉ tiếc rằng họ lại không nhìn thấy nhau.

Nếu không, ánh mắt của họ chắc cũng có thể cùng bắt tay trước khi khai chiến.

Có điều.

Lý Khánh An đã nhìn thấy thành Tra Nhĩ Châu (*Tiếng anh là Chardzhou một thành phố phía đông cũaTurkmenistan).

Thành Chardzhou cách đó vài dặm nhìn nhỏ bé như một chấm đen.

Lý Khánh An cũng biết đằng sau thành Chardzhou là nơi bốn vạn binh tân duệ của Khurasan đang đóng trại tại đấy.

A Bố Mộc Tư Lâm muốn đoạt lại Hà Trung. nên nếu binh lực của hắn mà thấp dưới bốn vạn người thì e rằng mục tiêu này sẽ là không tưởng.

Lý Khánh An cũng đang suy ngẫm về cách dùng binh của a Bố Mộc Tư Lâm. có thể nói. hắn cực kỳ am hiểu về người đối thủ lâu năm này của mình.

Mộc Tư Lâm tuyệt không dễ dàng mạo hiểm vượt sông.

Hơn nữa. chắc A Bố Mộc Tư Lâm cũng đã biết, Lý Khánh An hắn không thể không phái số lượng xích hầu đông đảo để tuần tra dọc theo phía bờ đông của sông.

Dù có Mộc Tư Lâm có dám mạo hiểm vượt qua sông đi chăng nữa. cũng không có được yếu tố bất ngờ trong cách dùng binh.

Với một thủ lĩnh cho một phương quân chính, không những phải biết đánh trận, mà còn phải biết cách đấu tranh chính trị.

Lý Khánh An biết được mâu thuẫn giữa A Bố Mộc Tư Lâm và Man Tô Nhĩ.

Một khi Khalifah A Bạch Tư qua đời, Man Tô Nhĩ sẽ lên ngai. lúc đó liệu A Bố Mộc Tư Lâm sẽ phải tự vệ bằng cách nào?

quân đội! chỉ có quân đội mới khiến Man Tô Nhĩ không dám dễ dàng động thủ. cho nên về mặt ý nghĩa nào đấy, A Bố Mộc Tư Lâm lại càng trân trọng đội quân trong tay mình hơn. hược có thể sau khi nguy cơ Hà Trung kết thúc, hắn đã không còn tâm tư để đoạt lại Hà Trung nữa.

Cách nghĩ của Lý Khánh An là hoàn toàn chính xác.

A Bố Mộc Tư Lâm đứng trên tường thành quả thực cũng đang suy ngẫm về đối sách ứng phố sau khi Khalifah A Bạch Tư từ trần.

Đối với hắn mà nói, Hà Trung đương nhiên phải rửa mối nhực năm xưa. nhưng Khurasan mới thật sự là căn cứ hắn có thể lập thân.

Nếu cả Khurasan cũng không giữa nổi, vậy hắn còn nói gì đến việc rửa hận hay không?

A Bố Mộc Tư Lâm đã nhận được tin.

Khalifah A Bạch Tư một tháng trước vết thương cũ lại tái phát, tình hình trầm trọng hơn cả lần tái phát năm ngoái.

Theo lời thầy thuốc, mùa xuân là thời gian đại kỵ của nội thương Khalifah. có thể cầm cự qua được mùa xuân này nổi không còn khó nói.

A Bố Mộc Tư Lâm không thể không ngẫm nghĩ cho tương lại của mình.

Bốn vạn quân tinh duệ trong tay chính là bùa hộ mệnh của hắn. có thật sự cần phải liều mình với quân Đường không?

Đáp án không chút nghi ngờ là không cần!

Nhất là khi hắn gặp phải khó khăn khi qua sông, hắn lại càng tiếc một binh một tốt của mình hơn.

Lúc này, đại tướng Tề Nhã Đức bước nước đại lên trước mặt hắn thi lễ: “Tổng đốc các hạ. người tìm thuộc hạ ư?”

A Bố Mộc Tư Lâm ngắm nhìn tên thuộc hạ từng bị quân Đường bắt làm tù binh được phóng thích này một lúc. có lẽ khát vọng rửa mối nhục xưa của tên này cấp bách hơn chăng?

“Tề Nhã Đức tướng quân, nếu ta cho ngươi một vạn quân đội. trước khi trời sáng của ngày mốt liệu ngươi có thể vượt qua sông Amul này không?”

“Ty chức nhất định có thể qua sông đúng lúc.”

“Được!

Ta đã chuẩn bị sẵn sàng. tối ngày mai qua sông. trưa ngày mốt. ta đợi tin tốt lành từ phía ngươi.”

A Bố Mộc Tư Lâm quay đầu lại nhìn bên kia bờ.

Dù thế nào đi chăng nữa. hắn cũng phải thứ một phen.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 342: Ngăn chận qua sông (Thượng)

Màn đêm lặng yên buông xuống bờ sông Amul một vầng trăng rằm treo trên bầu trời xanh thẫm, ánh trăng bạc chiếu xuống sa mạc mênh mông vô bờ bến, khiến cho những hạt cát vàng của sa mạc lại thay một chiếc áo khoác màu bạc.

Trong cơn gió đêm. thấp thoáng truyền đến tiếng sống vỗ bờ của sông Amul trên mặt nước sông mênh mộng sóng nước lấp lánh, làn sống xô đây nhau liên hồi.

Sông Amul kéo lê thần hình nặng nề của mình, hì hục đẩy dòng nước sông cuồn cuộn về phía phương bắc xa xôi.

ở bên bờ biển, từng đội từng đội xích hầu của quân Đường phi nước đại phóng qua. bọn họ ngóng nhìn trên mặt nước, khi trên mặt nước xuất hiện bất kỳ một chút động tĩnh nào, các xích hầu lập tức dừng chiến mã lại cẩn thận dò xét, e sợ đã bỏ qua manh mối nào đó, ở bên bờ kia đối diện thành Tra Nhĩ Chu (*Chardzhou.

Turkmengbat), quân Đường đã đề phòng trên mọi mặt.

Sông Amul xuất hiện hiện tượng mực nước hạ thấp xuống một cách dị thường, khiến quân Đường cảnh giác hẳn ra.

[(*) Chardzhou (phiên âm tiếng Hán là Tra Nhĩ Chu) hay Turkmengbat: Là tòa thành nằm ở miền đông của Turkmenistan, một nước Trung Á thuộc Liên Xô cũ, tại phía hạ lưu bờ tây của sông Amul.]

Bên bờ sông Amul Lý Khánh An đang xem xét tình trạng mực nước biển xuống thấp, chủ tướng Lý Tự Nghiệp, người phụ trách trận chiến tuyến ngăn chặn lần này cũng ở bên cạnh đang cùng nhau xem xét.

Hiện nay Lý Tự nghiệp nhậm chức quan An Tây Tiết độ phó sứ.

Đại Uyến binh mã sứ kiêm tân quân đô Đoàn luyện sứ (tên đầy đủ là Đoàn luyện thủ túc sứ. là một quân chế đời đường, là chức quan quân sự phụ trách thống lĩnh đoàn luyện (đội tự vệ) một khu vực, địa vị thấp hơn Tiết độ sứ).

Việc huấn luyện tân binh của quân An Tây, ngoại trừ cưỡi ngựa bắn cung được huấn luyện ở Toái Hiệp ra. phần huấn luyện đâu vật và bày trận vân vân, cũng đều được tiến hành tại Thạch quốc, do Lý Tự nghiệp phụ trách huấn luyện.

Việc ngăn chặn quân Đại Thực vượt sông Amul lần này, bởi vì quân chủ lực tinh nhuệ của An Tây đều ở Hà Tây chưa về, một bộ phận binh lực khác đặt ở Mạc Bắc. còn có một bộ phận binh lực chuyển dời đến Sơ Lặc, chuẩn bị dụng binh với Sindh (*) và Punjab (**), binh lực phân tán hơi nhiều, còn bốn vạn đại quân ở Hà Trung thì phần lớn là người địa phương Túc Đặc. sức chiến đấu hơi kém một chút, Lý Khánh An bất đắc dĩ. chỉ đành dùng đến tân binh còn đang huấn luyện này đến ứng phó nguy cơ của Hà Trung, điều này khiến cho Lý Tự nghiệp đang vô công rỗi nghề đã có đất để dụng võ.

[(*) Sindh hay gind (phát âm tiếng Hán là TÚI Đức) là một trong bốn tỉnh của Pakistan và là nơi cư trú truyền thống của người Sindh.

Người dân địa phương cũng thường gọi tỉnh là "Mehran".

Người Sindh theo Hồi giáo là thành phần dân cư lớn nhất trong tỉnh, bên cạnh đó là những nhóm dân tộc, ngôn ngữ và văn hóa khác.

Các khu vực lân cận của tỉnh Sindh là Balochistan ở phía tây và bắc.

Punjab ở phía bắc. bang Gụjarat và Rajasthan của Án Độ ở phía đông nam và nam, và Biên A Rập ở phía nam.

Ngôn ngữ chính của tính Sindh là Tiếng Sindh.]

[(**) Pumjab (phát âm tiếng Hán là Bàng Già Phổ) là tỉnh phát triển nhất, đông dân nhất và phồn thịnh nhất tại Pakistan.

Punjab là cửa ngõ đi xuốnangm Á của những kẻ xâm lược đến từ Hy Lạp, Trung Á.

Iran và Afghanistan.

Puĩýab từng là lãnh thổ của các để chế và triều đại khác nhau trong suốt chiều dài lịch sử. bao gồm Nền văn mình sông ́n, Aryang.

Kughan.

Scythian, Ba Tư.

Ả Rập, Thổ Nhĩ Kỳ.

Ghazngvid.

Timurid.

MughaỊ Afghan. gikh và người Anh.

Các khu vực lân cận là Azad Kaghmir (Pakistan) và Jammu và Kaghmir (́n Độ) ở phía đông bắc, bang Punjab và Rajasthan của ́n Độ ở phía đông, tỉnh Sindh ở phía nam. tỉnh Balochistan ở phía tây nam. tỉnh Khỵber Pakhtunkhwa ở phía tây, và lãnh thổ Thú đô Islamabad ở phía bắc.

Ngôn ngữ chính trong tỉnh là tiếng Punjab và tiếng Saraiki và các phương ngữ của tiếng Mewati và tiếng Potowari.

Tên gọi Puĩýab xuất phát từ tiếng Ba Tư "Panj" (Năm), và Ãb(Nước), năm dòng nước - đề cập đến 5 phụ lưu của sông n: Jhelum.

Chengb, Ravi, Beas và Sutlej.]

Trường An. việc hắn âm thầm điều động người cũng dần dần lộ ra hẳn ra. trọng dụng những tướng lĩnh tâm phúc của hắn như Lệ Phi huynh đệ, Đoàn Tú Thạch, Thôi Càn Hữu, chèn ép những đại tướng không thuộc phe hắn. nhất là một số tướng lĩnh có thể sẽ bị Lý Long Cơ mua chuộc hoặc những lão tướng trực tiếp uy hiếp đến địa vị của hắn.

Hắn cũng chọn dùng những thú đoạn khác nhau tiến hành khống chế, tỷ như Phong Thường Thanh, sau khi Lý Khánh An bị biếm làm Hà Nam đạo quan sát sứ. chính là Phong Thường Thanh nắm giữ lấy Bắc Đình của hắn, cho dù Lý Khánh An với thái độ rộng lượng hòa giải với hắn rồi, nhưng sau khi nguy cơ chớm xuất hiện, thì hắn vẫn là người thứ nhất bị hắn Lý Khánh An biếm truất, nhâm mệnh hắn làm đô đốc của Ngân thành, quản lý dân di cư của Thổ Phồn, tước đoạt hết hầu như toàn bộ quân quyền của hắn.

Người thứ hai chính là Lý Tự Nghiệp, cho dù Lý Khánh An và hắn có quan hệ cá nhân không tồi, nhưng Lý Tự nghiệp cũng đồng thời là một mối uy hiếp tiềm ẩn đối với hắn. chẳng qua Lý Tự Nghiệp khác với Phong Thường Thanh.

ở mức độ nào đó hắn là một đối tượng có thể tranh thủ được. bởi vậy Lý Khánh An bèn dùng một loại phương thức uyển chuyển hơn. phái hắn đến nơi Thạch quốc xa xôi huấn luyện tân binh.

Điều này cũng là do đích thân Lý Tự Nghiệp chủ động yêu cầu.

Từ những tình báo mà trước mắt Lý Khánh An nắm giữ trên mọi phượng diện mà xem, bàn tay độc của Lý Long Cơ còn chưa đụng đến Lý Tự Nghiệp, Lý Khánh An lúc này mới thuyên chuyển hắn đến sông Amul đối phó quân Đại Thực.

Đồng thời, Lý Khánh An cũng muốn lợi dụng cơ hội lần này tiến hành tìm hiểu Lý Tự Nghiệp, xem có thể hoàn toàn kéo hắn vào phe của mình hay không.

Một mối nguy cơ của Hà Trung, điều mà Lý Khánh An xem xét tuyệt đối không đơn giản chỉ là chiến tranh.

“Đại tướng quân, lúc buổi chiều rõ ràng nước sông ở ngay mức này mà, ngài xem!”

Lý Tự Nghiệp dùng cây tre chỉ vào tảng đá có thấm vết nước, nói: “Nhưng sao hiện tại lại giám xuống đến hơn một thước, con mẹ nó thật sự là quái dị quá.

Điều này làm cho ta nghĩ đến tình hình năm đó lúc đánh Liên Vân Vảo, chẳng lẽ cũng là ý trời?”

“Không thể là ý trời được.”

“Không phải là ý trời thế thì là cái gì?

Chẳng biết tại sao lại hạ xuống đến một thước.”

Lý Khánh An trầm tư một lát, hỏi: “Có phải là kết quả do bọn hắn ở nơi nào đó trên vùng thượng lựu của sông đào vét lớn khe hở, làm cho nước sông phân nhánh mà chảy rẽ ra hay không?”

“Rất có thể!”

Lý Tự nghiệp hướng xa xa vẫy tay lệnh nói: “Hãy tìm hướng đạo đến đây!”

Lát sau, mấy viên binh sĩ dẫn đến một lão nhân người Túc Đặc, Lý Tự nghiệp chỉ vào lão nhân giới thiệu với Lý Khánh An, nói: “Lão là dân chèo thuyền nhiều năm sinh sống bên bờ sông Amul đối với sông Amul không ai quen thuộc và rành mạch hơn lão cả.

Lão biết nói tiếng Đột Quyết.

Đại tướng quân có thể trực tiếp hỏi lão.”

Lý Khánh An ngồi xuống trên tảng đá.

ôn hòa hỏi han: “Lão trượng quý danh là gì?

ở bên bờ sông Amul đã bao nhiêu năm rồi?”

Lão nhân đã biết được đối phương chính là An Tây Tiết độ sứ, hắn cung kính mà đáp: “Tiểu nhân tên là Ba Kiết, ở bên bờ sông Amul này đã sinh sống bốn mươi năm rồi.

đối với tính khí của sông Amul này tiểu nhân rõ như lòng bàn tay.”

“Vậy ta muốn hỏi lão trượng, mực nước sông bỗng nhiên giảm xuống một thước, đó là duyên cớ gì vậy?”

Lão nhân tiến lên cẩn thận quan sát một lát rồi nói: “Loại tình huống này trước kia cũng từng xảy ra vài lần rồi. chính là lúc mùa hè đột nhiên có mưa to, nước sông dâng lên mạnh mẽ. cách phía nam một trăm dặm đã xảy ra vỡ đê nên mới có tình trạng đó.”

Lý Khánh An lập tức hỏi với theo, nói: “sông Amul có nơi nào có thể dễ dàng xảy ra chuyện vỡ đê không?”

“Có!

Có đến mấy chỗ lận. cách nơi này gần nhất có một chỗ chính là phía bờ tây cách phía nam một trăm dặm. người Túc Đặc chúng tôi gọi nó là ao hồ Abali. nơi đó là một khúc cua. lòng sông tương đối cạn. mặt nước sông cơ bản ngang bằng phần bờ sông. mà phần đất phía ngoài bờ đê tương đối trũng xuống, một khi gặp cơn mưa to thì sẽ làm cho nước sông dâng cao, nước sông sẽ tràn vào bờ, tràn vào trong sa mạc, nước sông ở khu vực hạ lưu sẽ xuất hiện hiện tượng mực nước bị hạ thấp xuống.”

Lý Khánh An ngẩng đầu nhìn xem sắc trời phía nam. bầu trời vẫn sáng sủa như nơi này vậy, không có hiện tượng mưa to gì. hắn lại hỏi: “Nếu không có mưa to, thì còn có nguyên nhân nào khác có thể làm cho vỡ đê hay không?”

Lão nhân khẳng định đáp: “Đó chính là có người cố ý làm vỡ đê, đó là do con người xả nước rồi.”

Lý Khánh An và Lý Tự Nghiệp liếc mắt nhìn nhau, quả nhiên là như thế này, do quân Đại Thực gây nên.

đây rất có thể là điềm báo trước đợt tấn công mà bọn họ sắp phát động.

Lý Khánh An nhíu mày lại hỏi: “Lão trượng, sông nước này chỉ giảm xuống có một thước, nó có làm cho việc qua sông trở nên dễ dàng hơn không?”

“Có, đừng xem thường việc mực nước hạ xuống có chút xíu như vậy.”

Lão nhân chỉ vào mặt nước sông rồi nói: “mời các ngài xem trên mặt sông, sóng nước rõ ràng đã giảm bớt rất nhiều, như vậy qua sông sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Hơn nữa căn cứ theo kinh nghiệm của lão đây, mực nước sẽ còn có thể tiếp tục giảm xuống nữa. khi đó qua sông sẽ càng thêm dễ dàng.

Trước đây tiểu nhân đã từng thấy qua quân đội Đại Thực qua sông. là dùng một loại phà khổng lồ làm bằng da dê. một lần có thể vận chuyển một trăm người qua sông, nhìn mà khiến cho người ta sợ hãi.”

Lý Khánh An gật gật đầu: “Lão trượng, đa tạ!”

Để cho binh sĩ dẫn lão nhân đi khỏi, Lý Khánh An lập tức nói với Lý Tự nghiệp: “Hiện tại có thể khẳng định là người Đại Thực sắp tấn công rồi.

Nhưng khi nào tấn công thì chúng ta không biết được, có lẽ đêm nay, có lẽ đêm mai. có lẽ là từ khúc sông khác, bất luận như thế nào chúng ta cũng không có thể có chút sơ ý nào được, ngươi lập tức tăng thêm người tuần tra dọc bờ sông. có một chút động tĩnh nào đều phải báo lại.

Mặt khác phải xác định xem có phải có vỡ đê ở ngoài trăm dặm hay không, nếu đúng như vậy, thì chúng ta có thể đại khái suy đoán ra vị trí vượt sông của đối phương.”

Lý Tự Nghiệp liên thanh đáp ứng. nhanh chóng đi sắp đặt phương án ứng đối.

Lý Khánh An ngóng nhìn một mảng đen kịt phía bờ bên kia. không khỏi lầm bẩm: “Abu - Muslim. ngươi thật sự không thèm để ý bản thân mình sao?”

Xích hầu quân Đường ở ven bờ sông phóng gấp đi, rất nhanh, quân Đường liền xác định được vị trí vỡ đê của bờ bên kia.

ở ngoài một trăm dặm của phía nam.

ở ngay tại vị trí mà lão nhân Ba Kiết đã nói. mặt sông bên kia xuất hiện việc dị thường, khi thả gỗ xuống, khúc gỗ nhanh chóng trôi sang hướng bờ bên kia. hơn nữa mực nước ở vùng thượng lưu cũng không có giảm bớt. chỉ có nơi này mực nước bắt đầu giảm xuống.

Đêm càng lúc càng sâu. mức giảm xuống của mực nước bỗng nhiên ngưng lại.

“Thất Lang, ta tựa hồ cảm nhận được một luồng sát khí đang hướng chúng ta lao tới!”

Giọng nói của Lý Tự Nghiệp rất thấp trầm, hắn nhìn chăm chú vào bờ bên kia. tay nắm chặt chuôi đao, trong ánh mắt tràn ngập sát khí.

Lý Khánh An liếc mắt nhìn Lý Tự Nghiệp một cái, trong lòng hắn khẽ cảm thấy kinh dị, vừa rồi Lý Tự Nghiệp tự nhiện xưng hô hắn ‘Thất Lang', đây là ở lúc hắn bất tri bất giác mà nói ra.

Giờ khắc này, Lý Khánh An bỗng nhiên cảm thấy mình lại trở về với những tháng ngày trước đây, lúc hắn cùng Lý Tự Nghiệp sát cánh bên nhau chiến đấu, một sự cảm động len lõi trong lòng hắn. hắn khẽ cười rồi nói: “Hay là chúng ta thi tài với nhau một lần nữa, xem ai giết địch nhiều nhất?”

Lý Tự Nghiệp kinh ngạc mà nhìn Lý Khánh An. hắn từ trong ánh mắt của Lý Khánh An nhìn thấy được một niềm vui mừng an ủi, thấy được sự ấm áp trong tình bằng hữu, trong lòng hắn cũng vô cùng cảm động, bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười to nói: “Tốt!

Chúng ta sẽ so tài với nhau một lần nữa.”

Tay hắn hướng về phía sau mà ngoắc: “Hãy lấy mạch đao của ta đến đây!”

Lý Khánh An ra lệnh với thân binh nói: “Hãy lấy cung tiễn của ta đến đây.”

ở bờ bên kia, dưới thành Chardzhou. tám ngàn quân Đại Thực đã xếp thành hàng chờ phân phó, Ziyad (*Tề Nhã Đức) cưỡi phía trên chiến mã, ánh mắt hắn rất nham hiểm, mang theo một sự thù hận thấu xương nhìn về phía bờ bên kia.

Hắn hận thấu xương, lúc hắn phải trải qua ngày nọ qua ngày kia mà không ngừng bổ cuốc sắc. phải ném mỗi buổi tối một mâm đậu đen mốc meo, phải chịu những trận đòn bằng roi da đau thấu xương ĩũy quật vào người, và còn phải chịu gông xiềng chân nặng nề, không những khóa xiềng lấy thân thể của hắn. cũng tàn phá linh hồn hắn. những hình ánh tồi tệ đó của quá khứ đang hiện ra trong đầu của hắn. sự ném trải của tù binh không chỉ làm nhục sự tự tin của hắn. mà còn hủy diệt cả tiền đồ của hắn.

Ziyad hướng nhìn về phía thành lâu, trên thành lâu, hắn nhìn thấy một thân ảnh cao ốm. giống như một thân cây đứng ở nơi đó không hề nhúc nhích, trong lòng Ziyad không khỏi nảy sinh một nỗi bi thương.

Abu Muslim và hắn cũng là kẻ thất bại, hắn có thể lý giải tâm trạng của kẻ thất bại, thắng bại đã không còn quan trọng nữa. quan trọng là hắn đã bước ra một bước trên con đường phục thù, dũng khí này không phải người thường có thể cảm nhận được.

“Tướng quân Ziyad. chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng!”

Một gã tướng lĩnh của Đại Thực ghìm con chiến mã lại. hướng hắn bẩm báo nói.

Ziyad ngẩng đầu ngắm nhìn ánh trăng trên bầu trời, bóng đêm thâm trầm, ánh trăng cong như lưỡi liềm, một đám mây đen bay qua. che khuất ánh trăng, bao phủ một màn đêm khắp mặt đất. lúc này là thời khắc để giết người đã đến. hắn lại nhìn sang Abu - Muslim.

Trên tường thành thân hình của Abu - Muslim vẫn không hề thay đổi chút nào. tựa như cuộc chiến đấu sắp bùng nổ không có chút liên quan đến hắn cả.

“Hãy gõ trống!

Ba nghìn quân vượt sông!”

đội môi khép chặt lại của Ziyad hạ đạt mệnh lệnh chiến tranh.

“Tùng!

Tùng!

Tùng!”

Tiếng trống trận thấp trầm vang vọng hẳn lên. quân tiên phong đợt thứ nhất tổng cộng gồm ba nghìn binh sĩ xếp thành hàng tiến về phía bờ sông.

ở ven bờ sông.

đã đặt sẵn gần trăm chiếc phà khổng lồ bằng da dê, phà da dê được dùng với gỗ thô là khung sườn, mặt trên phủ kín bằng da dê, hình thể rất lớn. một chiếc phà da dê như vậy cần dùng đến da của một ngàn con dê để may lại.

Loại phà da dê này đã từng đem đến những chiến thắng huy hoàng cho quân đội Abbgid.

Hai mươi vạn đại quân chính là dựa vào loại phà da dê này vượt qua sông Tisris và sông Euphrates (*), đem quân đội Umayyad (*ủy Mã Á) đánh tan hoàn toàn, hôm nay, quân đội Khurasan sẽ đi trên chính chiếc phà da dê này vượt qua sông Amul chinh phục Hà Trung.

(*) Áu Phát Lạp Để (*Euphrates) là con sông phía tây trong hai con sông làm nền tảng cho nền văn mình Lưỡng Hà (sông kia là Tigris). khởi nguồn từ Angtolia.

Tiếng Việt trước thế kỷ 20 còn phiên âm Euphrates là sông Yêu Phách.

Tên Euphrates bất nguồn từ tiếng Sumeria và tiếng Akkadia, lần lượt là “Buranun” và “Pu-rat-tu”.

Cái tên sau được ghi nhận từ thế kỷ 22 sau trước công nguyên, dưới triều vua Gudea. về mặt từ nguyên học, “Euphrates” là hình thức tiếng Hy Lạp của tên sông trong nguyên gốc, Phrat. có nghĩa là “sinh sôi nảy nở” hay “màu mỡ, tốt tươi”.

Ngoài ra. phần sau của từ “Euphrates” có thể có nguồn gốc từ tiếng Ba Tư “Ferat” hoặc tiếng Hy Lạp, đều có nghĩa là “mang tới”, “đưa tới”.

Phà da dê một lần có thể vận chuyển trăm người, nhưng xem xét đến việc sẽ gặp phải sự ngăn chặn, phà da dê bèn không có chờ đủ quân số đó, một chiếc phà da dê chỉ chờ ba mươi người cùng với chiến mã của bọn họ, trong đó mười người cầm tấm chắn đứng ở ngay phía trước, phòng ngự cung tiễn của quân Đường bắn tới, mặt khác hai mươi người còn lại chia ra ngồi ở hai bên. ra sức mà khua động mái chèo, đem chiếc phà da dê chèo sang bờ bên kia.

Chiếc pha đầu tiên đã xuống nước, mười mấy binh sĩ dẫn ngựa đứng ở phía trên phà. mỗi bên có bảy tám người đẩy chiếc phà ra giữa dòng, ngay trong khoảnh khắc chiếc phà đi vào giữa dòng nước, bọn họ nhanh chóng trèo lên phà. ra sức khua động mái chèo hướng bờ bên kia đi tới.

Ngay sau đó chiếc phà thứ hai. chiếc phà thứ ba... hàng trăm chiếc pha da dê lần lượt xuống nước, kéo dài đến ba dặm. những chiếc phà như đàn kiến dày đặc hướng bờ bên kia mà chèo tới.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 343: Ngăn chận qua sông (Hạ)

Trên tường thành, Abu Muslim (*A Bố Mộc Tư Lâm) nhàn nhạt nhìn đội quân chuẩn bị xuất phát.

Hắn hiểu chiến thuật của Ziyad (*Tề Nhã Đức) định dùng.

Ziyad muốn dùng chiêu ai ương đông kích tây để có thể cập bờ thành công.

Abu Muslim bỗng nhiên cảm thấy một sự mệt mỏi khó tả. nếu thật sự sang sông thành công thì sao?

Một vạn quân liệu đủ chiến thắng, đủ đánh bại quân Đường ư?

Hắn dõi theo bóng dáng thẳng tắp của Ziyad không khỏi lắc đầu.

Người tướng quân thật sự không phải chỉ cần ưỡn thẳng lưng sẽ có thể chiến thắng, quan trong là phải có đầu óc. có được cái đầu lý trí bình tĩnh và trí tuệ biết người biết ta.

Hắn căn bản không lĩnh hội được dụng ý thật sự của mình.

Thật ra trận chiến qua sông này kỳ thực không nhất thiết phải xảy ra, hắn hoàn toàn có thể làm trái với mệnh lệnh của mình, không để cho những binh sĩ này đi nộp mạng, nhưng hắn đã chấp hành mệnh lệnh không một chút nghĩ suy.

Abu Muslim nhếch mép, điều hắn cần há chẳng phải chính là một thủ hạ trung thành chấp hành mệnh lệnh của mình ư?

Lúc này, một binh sĩ phóng lên phía trước bẩm báo: “tổng đốc các hạ, Ziyad tướng quân thỉnh cầu đốt phong hỏa!”

“Đốt đi!”

Nói xong, Abu Muslim quay đầu nhìn về hướng đỉnh cao nhất của thành bảo, chỉ thấy trong bầu trời đêm, trên thành đã lửa cháy ngất trời lại càng bắt mắt hơn.

Phía bờ đông, quân Đường đã phát hiện quân Đại Thực đương qua sông.

Tiếng trống của bờ bên kia đã khiến họ nhiệt huyết sôi sục.

Bọn họ đang xếp thành từng đội chầu chực sẵn trên bờ.

Tâm trạng hồi hợp và kích động đang phập phồng trong lòng, họ đều là những tân binh khát vọng được chiến đấu.

Khát khao lập công đang không ngừng cổ vũ cho ý chí chiến đấu trong lòng, hô hào dũng khí không lùi bước của họ. chỉ một tiếng lệnh hạ. bọn họ nhanh chóng kéo máy nỏ.

đặt cây nỏ tiễn chuyên dụng vào rãnh, cầm nỏ nửa quỳ dưới đất đợi chờ giây phút mong chờ đã lâu đi đến.

Hàng trăm khung nỏ cơ động được xe bò từ từ kéo đến sát bên bờ sông.

Nhờ sức kéo của bỏ kéo căng những vòng da tạo tiếng ken két.

Lý Tự Nghiệp đứng trên cùng, thân hắn cao quá trượng, vai hổ lưng hùm trông như tòa tháp vẫn chắc.

Hắn một tay chắp eo5 một tay cầm cán mạch đao, mũi đao cắm thẳng xuống đất. hai mắt trừng trừng dõi theo các chấm đen thấp thỏm giữa lòng sông.

Dưới ánh trăng. những chấm đen trong lại càng rõ ràng hơn.

Ánh mắt của Lý Tự Nghiệp bắt đầu tràn trề phấn khích và đợi chờ.

Lý Khánh An nghiêng tay cầm cung cứng trên một tảng đá khổng lồ.

Ánh mắt của hắn rất ư là bình tĩnh.

Giờ đứng trên vị trí của kẻ nắm cao quyền đã khiến hắn không dễ gì kích động như xưa. nhưng trong lòng hắn vẫn có chút kỳ vọng.

Hắn đã rất lâu rất lâu rồi không được nếm cảm giác giết địch trên chiến trường.

Đứng cao nhìn ra xa nên hắn có thể nhìn rõ hơn.

Hắn nhìn thấy hàng trăm chiếc bè da đang tiến về phía bên này, nhưng đồng thời hắn cũng có thể nhìn thấy điểm sáng lửa đốt kia trong đêm tối.

Hắn lập tức quay phắt đầu nhìn sang hướng nam.

Hắn phát hiện phía xa xa thấp thoáng có một đốm sang.

“Phong hỏa!”

Trong đầu hắn bỗng chốc hiện lên hai chữ này.

“Không nhẽ.. .không nhẽ bọn chúng đang giương đông kích tây?

Quân Đại Thực kỳ thực sẽ qua sông từ phía nam của sông?!”

Lý Khánh An chau mày lại ngẫm nghĩ một lúc.

Chắc không thể có việc ấy!

Hắn đã lệnh cho người đi điều tra thủy văn. dù cho mực nước đã hạ gần hai thước năm tấc, khiến dòng chảy của cửa sông trước mặt chậm hơn nhiều, và dễ dàng qua sông hơn. nhưng đối với các khúc sông khác thì ảnh hưởng lại không lớn. nước vẫn rất xiết, cực kỳ khó qua sông. nên hắn đoán quân Đại Thực nhất định sẽ qua sông tại vị trí này.

Nhưng hắn tận mắt nhìn thấy phong hỏa cũng khiến lòng hắn hơi lo, không lẽ quân Đại Thực quyết định liều một phen, mạo hiểm qua sông?

Tiếng trống vang lên trên lòng sông, quân Đại Thực đã không còn ngại lộ tung tích, trong lòng họ cũng đầy kỳ vọng với cuộc chiến sắp diễn ra. người ta bảo, con nghé non không biết sợ cọp, những tên tân binh Khurasan này sau khi trải qua một năm rưỡi huấn luyện khổ cực, bọn họ đã bị huấn luyện thành những cổ máy giết người.

Trong mắt họ không có bất kỳ cái gì. dù là quân Đường hay quân La Mã. mà họ chỉ những thấy tất cả đều chỉ như loài kiến cỏ. không chắc đỡ nổi một đòn của mình.

“Giết!”

Tiếng hô hào vang lên trời của quân Đại Thực trên hàng trăm chiếc bè đang sang sông kia. những cặp cánh tay trần truồng, hơi ngâm đen và tráng kiện của chúng đang hưng phấn gõ trống, gắng sức chèo mái.

Đã càng lúc càng gần!

Bọn chúng bắt đầu trở nên sát khí đằng đằng, trong mắt họ dần xuất hiện sự hưng phấn và hung hãn của dã thú lăm le con mồi.

“Bằng!

Bằng!”

Một loạt tiếng nỏ tiễn được bắn ra từ trên bờ vang lên.

Một trăm cây nỏ tiễn to đón gió phát đi.

Loại nỏ tiễn này dài những ba thước, được bắn ra từ khung nỏ to khỏe, uy lực có thể xuyên thủng kim loại, bắn mẻ đá tảng.

Hàng trăm cây nỏ tiễn đâm thủng làn sương mỏng trên mặt sông, xuyên qua không khí bỗng chốc với tiếng gió vèo vèo ghê rợn phóng thẳng vào đám bè da.

Đúng, trong mắt của bọn chúng, quân Đường chính là một bầy linh dương đang bất lực chờ bị giết.

Bốn trăm bước... bọn họ đã đi vào tầm bắn của khung nỏ.

Trái ngược với bọn quân đi đang phấn khích ngồi trên bè da dê ở giữa sông, quân Đường trên bờ vẫn nghiễm nhiên duy trì sự trầm mặc, có chăng chỉ là tiếng kít két do khung nỏ phát ra.

Lý Khánh An không can thiệp vào chỉ huy lâm chiến của Lý Tự Nghiệp, ánh mắt của hắn vẫn chăm chú ngắm nhìn phong hỏa ở nơi xa xăm kia mà chìm đắm vào suy tư của bản thân.

“Ba trăm bước rồi!”

Một tên binh sĩ quan sát cự ly la lên.

Thời khắc của cuộc đại chiến cuối cùng cũng đã đến.

Lý Tự nghiệp huơ mạnh mạch đao của mình một cái rồi nghiêm giọng nói: “Bắn!”

“Á!”

Một tiếng rên thảm thiết đầu tiên vang lên.

Một tên binh sĩ Đại Thực cầm khiên đỡ đầu tiên bị bắn trúng, nỏ tiễn bắn nát tâm khiên trên tay hắn. xuyên qua lồng ngực hắn. và đẩy một tên binh sĩ đang cầm mái chèo khác xuống sông.

Tiếng kêu thảm vang lên tứ phía, vài chục người bị nỏ tiễn bắn chết, trên mặt sông vang lên tiếng va vào nhau “Bằng!

Bằng!”.

Đó là tiếng nỏ tiễn bắn vào trúng các phao da và khung gỗ phía dưới.

Có ba chiếc bè da đồng thời bị bắn tiễn nỏ bắn trúng, khung gỗ vỡ nát. tan rã.

Trên bè bỗng chốc đại loạn.

Sau một hồi rung chuyển dữ dội, bè bị lật. các binh sĩ Đại Thực rơi xuống sông giãy giụa được một lúc rồi bị nước cuốn trôi đi.

Các chiếc bè da vẫn tiếp tục thẳng tiến, tiếng trống vẫn đầy phấn khích như cũ, nỏ tiễn của quân Đường tuy lợi hại, nhưng số lượng lại không nhiều, vẫn không thể tạo thành uy hiếp chí mạng đối với quân Đại Thực.

Lúc này, các chiếc bè da đã cách bờ không đến hai trăm bước.

Tiếng trống được đổi thành tiếng tù và xông trận, tốc độ của bè tức tốc được tăng lên.

Sau một đợt nỏ tiễn được phát ra. phía bờ đông bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

Lý Tự nghiệp nhếch mép lộ nụ cười xảo quyệt.

Hắn đương nhiên không hi vọng quân Đại Thực giữa đường quay đầu bỏ chạy. nỏ tiễn chẳng qua là khúc dạo đầu.

Hắn hi vọng chúng có thể đến gần hơn.

Nếu chúng đến gần hơn nữa. hắn sẽ có thể dốc toàn sức diệt sạch đội giặc đến xâm phạm này.

Còn Lý Khánh An. lúc này hắn cũng chẳng phải đang ngẫm nghĩ về kẻ địch trước mắt.

Hắn vẫn đang suy ngẫm về sách lược của người Đại Thực.

Nếu người đưa ra sách lược của phía Đại Thực đổi lại là mình, hắn nếu thực sự muốn tấn công từ phía nam thì Tiễn trận dày đặc của quân Đường khiến những tên tân binh Khurasan không biết trời cao đất rộng này lạnh xương sống.

Mười mấy chiếc bè da đằng sau đã bắt đầu bỏ chạy, còn những chiếc bè phía trước không thể quay đầu. các binh sĩ Đại Thực còn lại chỉ khác nhau ở chỗ là chết sớm hơn hay muộn hơn mà thôi.

Hàng trăm tên quân Đại Thực trong lúc tuyệt vọng phải bỏ bè nhảy xuống sống. có kẻ vụng về không thoát nổi đã bị nước sông cuốn trôi, người thông minh hơn thì biết trốn dưới bè da. nhưng nó cũng chẳng có ý nghĩa gì. chỉ trong chớp mắt họ đều bị nỏ tiễn bắn chết dưới nước.

Dòng sông lại yên tĩnh trở lại, những chiếc bè da không còn người đẩy lặng lẽ lềnh bềnh trôi trên dòng Amul xa dần xa dần.

để rồi biến mất trong màn đêm tĩnh mịch.

Lúc này, Lý Tự Nghiệp cũng phát hiện dị trạng bờ bên kia.

Quân Đại Thực đã không còn thêm quân hậu bị phía sau.

Hắn kinh ngạc vô cùng.

Ba ngàn quân tiên phong này rõ ràng là đến để nạp mạng.

“Lý tướng quân, mau xem. phong hỏa!”

Có binh sĩ chỉ vào phong hỏa ở phía xa hô hào.

Lúc này, một tên kỵ binh phóng nhanh đến hét to: “Lý tướng quân, ngoài hai mươi dặm kia phát hiện kẻ địch có dấu hiệu muốn qua sông.”

Lý Tự Nghiệp suy ngẫm một lúc, hắn lập tức phản ứng kịp thời, hô to: “Nhanh!

Một vạn kỵ binh hỏa tốc đến phía nam ngăn lại.”

“Khoan đã!”

Lý Khánh An một tiếng cắt ngang, can lại đội quân đương chuẩn bị xuất phát.

Lý Tự Nghiệp cấp bách nói: “Đại tướng quân, đây là kế giương đông kích tây của quân địch, quân chủ lực của chúng chắc chắn sẽ sang sông từ phía nam.”

“Ta biết!”

Lý Khánh An bình thản trả lời hắn: “Ta đã để ý rất lâu rồi. ngươi phái quân đội đi phía nam thì mới là trúng kế điệu hồ ly sơn của bọn chúng thật sự.

Nếu ta đoán không lầm thì chủ lực của bọn chúng vẫn ở ngay đối diện!”

Lý Tự nghiệp ngỡ ngàng.

đầu hắn bỗng chốc hồ đồ.

Hắn không hiểu vì sao Lý Khánh An lại nói như thế.

Lý Khánh An lại tiếp tục nói: “Ngươi có thể phái ba ngàn kỵ binh tức tốc nam hạ. trên tay mỗi ngày cầm năm bó đuốc, tạo thanh thế như quân chủ lực Đường quân đương nam hạ.

Có như thế, dù cho là chủ lực của quân địch có thật sự nam hạ. thì ba ngàn quân cũng có thể cầm cự một lúc.”

“Được!

Thuộc hạ sẽ hạ lệnh ngay!”

Nói xong.

Lý Tự Nghiệp lập tức phóng trở về đại đội ban lệnh.

Lý Khánh An lại nhìn nhìn về hướng bờ bên kia. hắn lắc đầu lẩm bẩm một mình: “Bốn vạn quân đội sao khi mất đi căn cứ của mình, không có trợ cấp hậu cần nữa thì dù có sang được sông thì cũng có thể làm gì cơ chứ?

Không lẽ đến giờ phút này ngươi còn không thể tỉnh táo sao?”

Ziyad bỗng phát hiện phía đối phương xuất hiện một con rồng lửa đang phóng như bay về hướng nam.

Trong lòng hắn đại hỷ, thế là kế điệu hổ ly sơn đã thành công!

Bây giờ trong tay hắn có còn chưa đến năm ngàn quân, hắn cũng biết năm ngàn quân dù có vượt qua được sông Amul đi chăng nữa thì cũng chả có tác dụng gì.

Tình hình trước mặt như thế, hắn vội băng thẳng lên thành, đứng ngay bờ tường thành để ngóng về phía Abu Muslim.

“Đô đốc các hạ. quân được đã trúng kế của chúng ta.chủ lực của chúng đã nam hạ. thuộc hạ thỉnh cầu đô đốc lập tức cho qua sông! ”

“ngươi nghĩ Lý Khánh An sẽ trúng kế ư?”

Abu Muslim cười mỉa mai một tiếng nói.

“Nhưng mà...người xem!”

Ziyad chỉ về phía con rồng lửa dài đằng đẵng đã dần đi xa ở phía bên kia bờ đó vội nói: “Quân chủ lực của bọn chúng đã nam hạ. thuộc hạ đã tính toán sơ qua. theo mặt độ ánh sáng này chí ít cũng có một vạn năm ngàn người đã nam hạ.

Quân Đường bờ bên kia có tất cả hai vạn người , vậy giờ bên ấy chưa lại năm ngàn người đứng canh gác, xin hãy lập tức cho đại quân qua sông!”

Abu Muslim lại nở một nụ cười nhàn nhạt nói: “Ngươi đã quá xem thường Lý Khánh An. một người trong vòng vài ngày ngắn ngủi có thể giải quyết gọn gàng nguy cơ của Hà Trung như hắn. ngươi nghĩ hắn có thể mắc lừa ư?

Ta nói cho ngươi rõ vậy!

Ngươi định dùng cách gì để lừa hắn. giờ hắn sẽ dùng lại cách đó để lừa ngươi.

Phương Đông có một ngạn ngữ. là gậy lưng đập lưng ông. ngươi giờ đã hiểu rồi chứ?”

Ziyad cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc.

Hắn dần hiểu ra. nếu chủ lực của Lý Khánh An thực sự đã nam hạ vậy thì việc cớ gì còn phải đốt lửa để thông báo cho mình biết chứ?

Việc này quả thực cũng đầy sơ hở như hắn đã đốt phong hỏa.

“Hắn cho đốt đuốc không phải là để thông báo cho ngươi biết, mà kỳ thực hắn muốn cảnh cáo ta. hi vọng ta có thể sớm cho rút quân đi.”

Ánh mắt của Abu Muslim phức tạp dõi về phía bờ bên kia.

Hắn biết Lý Khánh An kỳ thực đã nhìn thấu bản thân.

Nghĩ thế, hắn lại không khỏi thở dài, có được một người đối thủ như thế cũng xem như sinh bình có phúc.

“Hắn hi vọng tổng đốc rút binh?”

Ziyad thật sự có phần ngỡ ngàng. sao hắn hoàn toàn chẳng nghe hiểu ý của câu nói này.

“Đấy là chính trị. ngươi có hiểu không?!”

Abu Muslim lại thở dài một tiếng.

Lúc này, hắn cảm thấy bản thân mệt mỏi cùng.

Trực giác nói với hắn rằng.

Abbgid (*A Bạch Tư) đã không còn cầm cự qua nổi mùa xuân này.

“nhưng mà. tổng đốc các hạ. không lẽ chúng ta lại phải bổ Hà Trung mà đi dễ dàng thế sao?”

Ziyad không cam tâm hỏi.

“Có được Hà Trung cũng đồng nghĩa chúng ta sẽ phải ruồng bỏ Khurasan. ngươi đã hiểu rồi chứ?

Huống hồ chỉ là chúng ta sẽ phải đối mặt với hai mươi vạn đại quân của Lý Khánh An, để rồi cuối cùng chúng ta sẽ thành trắng tay.”

Abu Muslim đã không còn lòng dạ chiến tranh.

Một khi bốn vạn đại quân qua sông Amul cũng có nghĩa Khurasan sẽ trở nên trống vắng, lúc ấy e rằng Mangur (*Mạn Tô Nhĩ) sẽ rất kịp thời đến bổ sung vào chỗ trống vắng này.

“Truyền mệnh lệnh của ta. toàn bộ đại quân rút về Mộc Lộc (*Merv) !”

Abu Muslim vừa hạ mệnh lệnh xuống. ngay lập tức có một đội kỵ binh từ phương xa phóng như bay đến.

Từ xa xa chúng đã giơ cao một lá thư hô hào: “Đô đốc các hạ. có thư khẩn cấp từ Khố Pháp (*Kufgh)!”

Abu Muslim giật thót tim. không hiểu sao bất giác hắn lại cảm thấy có điềm trong lòng, hắn vội hạ lệnh: “Hãy mau đưa thư cho ta!”

Tên binh sĩ đưa thư lập tức phóng lên thành giao thư cho hắn.

Abu Muslim run run tay mở thư trong tay ra.

Hắn bỗng dưng như vừa bị sét đánh giữa trời quang, đứng trơ người tại chỗ bất động đánh rơi cả thư.

Dưới ánh đuốc rọi, một hàng chữ bắt mắt lọt vào mắt của Ziyad: Khalifah Abbgid bệnh phát băng hà.

Mùa xuân năm Thiên Bảo thứ mười hai. người sáng lập của đế quốc Abbgid.

Abu Abbgid đã bênh phát băng hà tại Kufgh.

Đệ đệ hắn Mangur tiếp vị Khalifah tại Damascus.

Abu Muslim trong lòng tự cảm thấy nguy cơ trùng trùng, vội cho rút binh về thủ phủ Men' của Khurasan.

Nửa tháng sau đó, hắn nhận được ý chỉ của Mangur, lệnh cho hắn phải đến Damascus tham dự đại điển kế vị của Khalifah.

Hoàng cung Damascus. trong đại điện trưng bày thảm đất, treo hàng nghìn tấm thảm các loại, cả hoàng cung treo hai vạn hai nghìn tấm thảm, chúng đã tổ chức lại thành một quang cảnh tuyệt đẹp trong hoàng cung.

Mangur (*Mạn Tô Nhĩ) ngây ngất nhìn vào mấy tấm thảm treo ở bước tường chính diện, thảm rực rỡ tuyệt đẹp. công may tinh xảo khéo léo, đó là do đệ nhất danh tượng Ba Tư dâng lên. nhưng trong mắt của Mangur không có gì cả. trên thực tế hắn cái gì cũng không nhìn, tất cả mọi thứ đều quen thuộc như vậy, mấy năm nay hắn ngày ngày nhìn thấy, hắn thậm chí có thể chính xác nói ra các tranh vẽ và vị trí của mỗi một tấm thảm, nhưng lúc này chúng lại xa lạ đến vậy, xa lạ đến hắn cơ bản không biết trước mắt đang treo thứ gì?

Thảm đất không thay đổi, thay đổi là người ngắm thảm, trước kia hắn là một thần tử. là lấy góc độ của người thường thức đi ngắm nhìn những món đồ nghệ thuật đẹp đẽ này, nhưng bây giờ hắn là chủ nhân của hoàng cung này, là người sở hữu của những tấm thảm này, bao gồm cả cái cung điện này, bao gồm cả một đế quốc, cũng đều thuộc về hắn Mangur, hắn đăng lên ngôi vị hoàng đế chí cao vô thượng này đã được nửa tháng, nhưng hắn vẫn chưa thể hoàn toàn thích ứng; khi hắn một mình, trong lòng hắn bèn sẽ ở trong một trạng thái mơ màng. hắn phải trị lý đế quốc này như thế nào cho tốt?

“Khalifah bệ hạ!”

Một viên hoạn quan người da đen nhỏ giọng làm gián đoạn hắn trầm tư: “Ha Lập Đức (*Khalid) tới rồi.

ở ngoài cung chờ gặp!”

Mangur từ trong trầm tư bừng tỉnh, hắn lập tức dặn dò nói: “Mời hắn đến Địa Đồ cung điện!”

Ha Lập Đức (*Khalid) cũng chính là Khalid Barmakids. trường tứ đích tôn của Ba Tư danh môn Barmakids gia tộc, trong hai năm qua hắn được sự trọng dụng cực lớn.

được nhậm mệnh làm quan tài chính tối cao của đế quốc, quản Lý tài quyền của đế quốc, hắn và Mangur quan hệ vô cùng thân mặt. trưởng tử Mghdi (*Mạch Hải Địch) của Mangur là do thê tử của Khalid cho bú, khi Mangur kế vị, Khalid bèn trở thành người có khả năng cao nhất trong việc tranh đoạt Vizier (Tể tướng), Khalid đi qua tầng tầng lớp lớp cửa lớn hoàng cung, được dẫn vào trong một cung điện có treo một tấm bản đồ khổng lồ, bản đồ bao quát cả toàn lãnh thổ của đế quốc A Bạch Tư (*Abbgid), trong đó hai mảnh đất Tây Ban Nha và Hà Trung bị tô thành màu đỏ, Mangur đứng ngay trước bản đồ, trở nên nhỏ bé làm sao, trông thật lo âu canh cánh làm sao.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 344: Cái chết của danh tướng

Cục diện mà Mạn Tô Nhĩ (*Mangur) đối diện có thể dùng thù trong giặc ngoài để hình dung.

Thù trong chính là thúc thúc của hắn Ali Abdullgh không thừa nhận địa vị Khalifah của hắn. lão Ali là Syria tổng đốc, nhưng bây giờ hắn ở Ai Cập, trong tay nắm giữ gần mười vạn đại quân, hắn cho rằng mình mới là người kế thừa hợp pháp của Khalifah. yêu cầu Mangur hạ đài.

Kế đó bèn là Khurasan tổng đốc Abu Muslim. hắn là nhân vật lớn thứ hai của đế quốc Abbgid, luôn là chính địch của Mangur, tuy hắn trong trận chiến Taraz (*Đát La Tư) đã bại cho quân Đường, làm cho thực lực hắn giám mạnh, nhưng lúc ấy Abbgid Khalifah không đồng ý kiến nghị của mình, thừa dịp diệt trừ Abu Muslim. mà là cho phép hắn tái mộ binh đoạt lại Hà Trung, bây giờ trong tay Abu Muslim lại có bốn vạn quân Khurasan tinh nhuệ, đã trở thành tâm phúc đại hoạn của hắn.

Tiếp đó chính là giặc ngoài, một là thế lực tàn dư của ủy Mã Á (*Umayyad) vẫn còn chiếm cứ Tây Ban Nha, Lạp Hách Mạn (*Rghman) không những không bị tiêu diệt, trái lại trong chiến tranh trở nên lớn mạnh hơn.

Hai là quân Đường của phương đông, Mangur vô cùng quen thuộc An Tây chỉ vương Lý Khánh An.

đây cũng là chư hầu địa phương có hùng tài thao lược, hắn hoàn toàn không giống những quân thần của trung ương vương triều Đường, những quân thần mà hắn được tiếp xúc, ánh mắt tầm nhìn của bọn họ rất hạn hẹp, của bọn họ chỉ có một khu vực phương Đông, còn quan của Lý Khánh An lại bao quát cả vương quốc Pháp Lan Khắc (*Frankigh) của phương tây, đây là một đối thủ đáng sợ, hắn đã chiếm cứ Hà Trang, hoàn toàn thay đổi sự thống trị trên danh nghĩa trước đây của vương triều Đường, đã thực hiện sự chiếm lĩnh quân sự.

Thù trong giặc ngoài khiến cho Mangur không có thời gian hưởng thụ cuộc sống xa hoa của Khalifah. thậm chí cũng không có thời gian trải nghiệm mùi vị quyền lực chí cao vô thượng này của Khalifah, hắn cần nhanh chóng xoay chuyển cục diện bất lợi cho mình.

“Khalifah bệ hạ. thần tới rồi.”

Mangur quay đầu lại, chỉ thấy Ha Lập Đức (*Khalid) đứng ở phía sau hắn.

Mangur lo âu thở dài nói: “Khalid. ta bây giờ rất ưu phiền!”

“Khalifah bệ hạ. thần nguyện thay người giải ưu.”

Mangur trầm mặc chốc lát. hắn nở mặt cười nói: “Chúng ta tạm thời không nhắc đến chuyện phiền muộn, nói nói thu nhập tài chính đi!

Nghe nói thu nhập của năm ngoái đã đột phá bảy nghìn vạn Dinar rồi?”

“Đúng vậy, năm ngoái chúng ta tuy đã ít đi một nghìn vạn Dinar của Hà Trung, nhưng chúng ta lại từ Ai Cập và Armenia đã tăng thu ba nghìn vạn Dinar, như vậy, thu nhập đã có sự gia tăng khá lớn.”

Khalid khi trả lời câu hỏi luôn đứng thật thẳng, luôn khiêm tốn như vậy, giọng nói nhẹ nhàng, làm cho Mangur cảm thấy vô cùng hài lòng, hắn từ bên cạnh tường nhật lên một cây gỗ dài dài. chỉ vào bản đồ nói: “Lúc Abbgid Khalifah tại vị đã luôn suy nghĩ đến việc trùng kiến thủ đô, người đã cứ ra rất nhiều người đi các nơi lựa chọn, sự nghiệp vẫn chưa hoàn thành bèn đã qua đời, ta kế thừa di chí của người. trong lòng ta đã có một phương án sơ bộ.”

Mangur dùng cây gỗ chỉ vào một vùng đất trống trên bờ sông Tisris nói: “nơi này có một vùng đất ta vô cùng hài lòng, mảnh đất này hiện nay là một làng chài nhỏ gọi là Ba Cách Đạt (*Baghdad), ta bước đầu quyết định ở nơi này kiến lập đô thành mới của ta. tên đô thành thì gọi là Baghdad.”

Hắn thu cây gỗ lại cười nói với Khalid: “Xây dựng tòa đô thành này chắc là phải dùng ba trăm vạn Dinar, bên chỗ khanh không có vấn đề gì chứ?”

Cho dù Khalid biết một khi khởi công, ba trăm vạn Dinar tuyệt đối không đủ, nhưng hắn không có bất cứ do dự nào, lập tức trả lời: “Không có vấn đề!”

“Tốt lắm!”

Mangur hài lòng gật đầu, dĩ nhiên, hắn tìm Khalid đến tuyệt không phải là đòi tiền hắn đơn giản như vậy, hắn là xem Khalid như Vizier của đế quốc, hắn muốn thương lượng với hắn làm thế nào giải quyết hoàn cảnh khốn khó mà mình gặp phải.

“Mời ngồi xuống đi!”

Mangur mời hắn ngồi xuống, lại mệnh người rót một chén trà nồng cho hắn, hắn cười nói: “Năm ngoái ta đi một chuyến vương triều Đường, thu hoạch khá nhiều, không chỉ học được thuật làm giấy của bọn họ, cũng đã thích một loại thức uống của họ, họ gọi là trà. thật ra trước đây người Đột Quyết cũng có mang đến bán qua, nhưng mà thứ mà người Đột Quyết bán là trà kém chất lượng, còn cái mà ta uống được ở Trường An lại là trà thượng hạng thật sự. ta rất thích, khanh cũng nếm thử xem.”

Khalid ngồi xuống hút lấy một ngụm, gật đầu cười nói: “Quả thật không tồi.”

“Nếu thích, đợi chút ta sẽ tặng khanh một ít, sau này chúng ta cũng có thể tiến hành mậu dịch với vương triều Đường.”

Nhắc đến vương triều Đường, nụ cười trên nét mặt Mangur từ từ biến mất. hắn trầm mặc chốc lát rồi nói: “Năm ngoái ta đi Trường An cùng vương triều Đường ký kết hiệp nghị hòa giải, lúc đó chẳng qua là kế hoãn binh để trao đổi tù binh, nhưng bây giờ, ta thật sự muốn tạm thời hòa giải với vương triều Đường.”

Khalid cũng trầm mặc, một lúc sau. hắn nói: “Thần lo là Lý Khánh An không chịu buông tay, thần càng lo là hắn sẽ thừa dịp nội loạn của chúng ta mà tiến công Sindh.”

Mangur thở dài nói: “Ta cũng đã nghĩ đến. nói thật, nội bộ vương triều Đường chỉ có hứng thú với Toái Hiệp của phía tây Thông Lĩnh, bọn họ chẳng có bất kỳ hứng thú nào với Hà Trung.

Sindh. nhưng tên Lý Khánh An này lại không phải thế. hắn có hứng thú vất mọi vùng đất. ta hoài nghi hắn thậm chí cũng có hứng thú với Damascus. vì vậy biện pháp tốt nhất chính là mượn tay của đế vương triều Đường trừ khử hắn.

đổi một tân Tiết độ sứ không hứng thú với đất đai, trên thực tế ta đã phái người đi làm rồi.”

“Khalifah bệ hạ quả nhiên cao minh!”

Khalid khen một câu. nhưng hắn lại đề xuất quan điểm của mình: “Nhưng thần lo lắng nội bộ triều Đường đổi người cần có thời gian, đợi khi bọn họ đổi người, Lý Khánh An đã chiếm được Sindh và Punjab.”

“Điểm này ta cũng lo lắng tới rồi.”

Mangur có chút đắc ý cười nói: “Năm ngoái ta đã phái một người Túc Đặc, giả dạng thành thương nhân đi Hồi Hột liên lạc tù trưởng bên đó, ta nghe nói Lý Khánh An và Hồi Hột quan hệ ác liệt, vì vậy ta muốn lợi dụng Hồi Hột tạm thời khống chế Lý Khánh An. làm cho hắn không rảnh tay nam hạ Sindh. tù trưởng Hồi Hột cũng nhận lời ngay, nghe nói họ cũng rất có dã tâm với Bắc Đình của triều Đường, đồng thời sông Amul cũng có thể duy trì bình lặng, để ta có thể tập trung tinh lực giải quyết thù trong trước, hơn nữa nói không chừng cuộc chiến Hồi Hột vẫn còn chưa kết thúc, Lý Khánh An đã bị đế vương của họ chặt đầu, đây há chẳng phải là nhất cứ tam tiện hay sao?”

Khalid vô cùng bội phục, hắn đứng dậy cung kính nói: “Khalifah điện hạ quả nhiên là hùng tài thao lược, hạ thần kính phục vô cùng.”

“Mời ngồi!

Mời ngồi!”

Mangur khẽ cười cười, lại với hắn nói: “Vê phần Abu - Muslim. ta muốn điều hắn đi Ai Cập xử lý lão Ali. khanh cảm thấy thế nào?”

Khalid suy nghĩ, nói: “Nhưng thần lo là hắn nếu liên thủ với Abdullgh. ngược lại sẽ càng sinh ra hậu hoạn.”

Mangur không nói gì; hắn nhìn chăm chú Khalid rất lâu. trên thực tế hắn chỉ là dò thám Khalid một chút, hắn biết Abu Muslim và gia tộc Barmakids quan hệ cực tốt. hắn muốn xem xem thái độ của Khalid. nếu như Khalid ủng hộ phương án ban nãy của hắn. thì hắn sẽ đừng hòng làm Vizier của mình nữa. bất luận là ai, chỉ cần tội nghiệp Abu Muslim. hắn nhất loạt không dùng, vẫn may, Khalid đã chịu được thử thách, hắn cười nhạt nói: “Đối phó Abu Muslim. ta đã sắp xếp xong hết rồi.”

Mộc Lộc (*Merv), trước cửa Khurasan tổng đốc phủ vắng vẻ lạnh tanh, chỉ có mấy chục binh sĩ ngồi ở bục thang ngủ gật. tổng đốc Abu Muslim ở mười ngày trước đã xuất phát đi Damascus rồi, trong phủ tống đốc đã không còn chủ nhân, các thuộc hạ cũng trở nên uể oải tinh thần, lúc này từ trong phủ đi ra một viên quan quân, tên là Adambera, là tông quản tông đốc phủ của Abu Muslim. hắn thấy các binh sĩ đứng gác đều ngủ xiêu vẹo ngổn ngang khắp nơi, bất giác giận dữ quát lên một tiếng: “Tất cả đứng lên hết cho ta!”

Mười mấy binh sĩ sợ đến nhảy lên. có vài binh sĩ động tác chậm hơn một chút, bị Adamberg xông lên đá túi bụi, các binh sĩ hốt hoàng xếp thành hai hàng, cúi đầu xuống không ai dám nói năng.

Adambera sau khi chửi lớn một trận bèn chuẩn bị trở về. lúc này. hắn đột nhiên nghe thấy tiếng vó ngựa dữ dội. phảng phất có hơn nghìn con ngựa, hắn nhìn ra phía xa. rất nhanh đã nhìn thấy phía cuối đường chạy ra một đội kỵ binh, đủ hơn ba nghìn kỵ binh, khí thế băng băng, như đất bình dậy sấm quét đến bên đây.

Adamberg hoàng sợ biến sắc, tổng đốc Muslim nghiêm cấm ở đường Men’ phóng ngựa, là ai mà to gan như vậy?

Một nghìn kỵ binh thoáng chốc đã tới trước cửa tổng đốc.

đại tướng dẫn đầu chính là quan chỉ huy quân đội tối cao hiện nay Tề Nhã Đức (*Ziyad), hắn ghìm dây cương chiến mã. chiến mã hí một tiếng dài, vó trước hất cao, Ziyad chỉ roi vào Adamberg, quát lên: “Tức tốc mở cửa lớn tông đốc phủ, nghinh tiếp Khurasan tân tổng đốc.”

Adamberg sững sốt, hắn bất giác ngóng ra đằng sau, phía sau trên phố lớn trống rỗng, không có ai cả, trong mắt hắn trở nên mơ màng, hỏi: “Ai là tân tổng đốc?”

Ziyad ngạo nghễ nói: “Nhậm mệnh mới nhất của Mangur Khalifah, ta Ziyad là Khurasan tân nhiệm tổng đốc.”

“ngươi?”

Adambers không tin nhìn vào hắn. trầm giọng hỏi: “Vậy tổng đốc Muslim đâu?”

“Abu Muslim chuyển nhiệm Yemen tổng đốc.”

“Ngươi làm sao có thể xưng hết tên của tổng đốc?”

Vừa dứt lời, Adamberg bỗng dưng sực phản ứng, không cần nói, là tên Ziyad trước mắt này đã phản bội tổng đốc Muslim. nhất định là như vậy, tổng đốc Muslim làm sao có thể bỏ Khurasan đi Yemen nhậm chức, chỉ có quân quyền bị đoạt mới như vậy, Adambera phẫn nộ đến toàn thân run rẩy, hắn chỉ vào Ziyad chứa to nói: “Tổng đốc Muslim là tin tưởng ngươi mới giao quân đội cho ngươi, ngươi lại phản bội ngài, tên khốn vong ân bội nghĩa nhà ngươi, ngươi sẽ bị thánh Allgh trừng phạt!”

Ziyad giận tím cả mặt. hắn phóng ngựa xông lên trước, một đao đâm chúng lồng ngực của Adamberg, ở bên tai hắn hung tợn nói: “Ngươi đã quản nhiều quá rồi!”

Adamberg trừng mắt nhìn hắn khàn giọng nói: “Ngươi đã phản bội... tổng đốc Muslim!”

Ziyad rút đao một cái, Adamberg ngẩng mặt ngã xuống, binh sĩ đứng gác sợ đến chạy tán loạn, trước phủ tổng đốc đã không còn ai, Ziyad từ từ ngẩng đầu lên, nhìn vào ngôi nhà lớn tượng trưng cho quyền lực tối cao của Khurasan này, giây phút này, Abu Muslim ở trước mặt hắn từ từ phai nhạt dần. trước mắt hắn hiện ra năm ngoái ở Thổ Hỏa La lúc trao đổi tù binh những lời mà Mangur nói với hắn.

“Ngươi có thể lựa chọn, nếu ngươi trung thành với Abu Muslim, vậy ngươi bây giờ sẽ đi trở về, nếu ngươi trung thành với Mangur ta, vậy con ngựa này ta sẽ tặng cho ngươi.”

Ziyad râu ria lởm chởm, áo quần lam lũ thấp giọng nói: “Ta trung thành với Khalifah.”

‘Tương lai ta chính là Khalifah!’

‘Vậy...

Ta trung thành với Mangur điện hạ.’

Mangur ngửa đầu cười to, tiếng cười hắn biến mất, vỗ vào vai Ziyad thật mạnh, nhìn thẳng vào hắn nói: ‘Tin ta đi, sẽ có một ngày, ngươi sẽ trở thành tổng đốc Khurasan.’

“Tin ta đi. sẽ có ngày, ngươi sẽ trở thành tổng đốc Khurasan!”

Ziyad nhìn vào tổng đốc phủ tự lẩm bẩm một mình, hắn đột nhiên bật thẳng lưng, quay đổi hô to với mọi kỵ binh nói: “Từ bây giờ trở đi, ta Ziyad ibn Salih chịu sự nhậm mệnh của Mangur Khalifah bệ hạ, chính thức trở thành Khurasan tổng đốc.”

Ba nghìn kỵ binh cùng nhau hô ứng: “Tổng đốc vạn tuế!

Tổng đốc vạn tuế!”

Ziyad nhìn Tổng đốc phủ một lần nữa thật lâu, hắn cuối cùng đã lấy đủ dũng khí. lấy thân phận chủ nhân sải bước đi vào trong phủ Tổng đốc.

Mấy ngày sau. thư tự tay của Ziyad viết đã đưa tới trước bàn của Mangur, Mangur mở thư ra xem, không khỏi đắc ý mỉm cười, năm ngoái hắn ở Thổ Hỏa La chôn giữ con cờ này cuối cùng đã phát huy tác dụng, trong thư Ziyad biểu thị, đã hoàn toàn khống chế quân Khurasan rồi.

đã thay đổi tướng lĩnh do Abu Muslim đề bạt. tướng lĩnh bây giờ đều thề nguyện trung thành với Khalifah.

Như vậy, hắn đã không cần phải dè chừng Abu Muslim nữa.

Mangur lập tức hạ lệnh nói: “Đi đối một chỗ cung điện cho Abu Muslim.

để tỏ ân đức của ta!”

Abu Muslim vừa tiến vào Damascus. bèn bị giam lỏng lại, Abu Muslim không hề sợ hãi. hắn biết Mangur không dám giết hắn. hắn có bốn vạn quân Khurasan trung thành với hắn.

Mangur nếu dám giết hắn. thì có nghĩa là nội chiến bùng phát, quân Khurasan của hắn sẽ cùng quân Ai Cập của lão Ali kẹp công hai lưu vực sông, hắn tin rằng Mangur không dám mạo hiểm này.

Cho dù là bị giam lỏng, Abu Muslim lại không hề hồi hộp, hắn thư thả đọc sách, viết thơ, viết sự kiến lập của vương triều Abbgid. cứ vậy đã qua được một tháng. buổi trưa hôm nay, hơn ba trăm viên cận vệ quân hộ tống một cỗ xe ngựa ngừng lại ở chỗ ở giam lỏng hắn, một viên cung đình thị vệ cung kính nói với hắn: “Mangur Khalifah điện hạ ba ngày sau sẽ chính thức tiếp kiến Tổng đốc các hạ. bây giờ mời tổng đốc thay đổi cư trú Nguyệt Cung!”

Abu Muslim lạnh lùng hừ mạnh một tiếng, lên xe ngựa, ngoài xe ngựa trang trí lung linh rực rỡ, nhưng bên trong lại dùng thép ròng đúc thành một cái lồng sắt. cửa xe đóng lại, cửa xe đi tới khu đông Damascus tàn nát nhất, trong khu vực cư trú của dân thường Damascus.

đã xây nên một cung điện màu trắng, cung điện không lớn. xung quanh lại canh chừng nghiêm ngặt, các cận vệ quân trực tiếp đưa Abu Muslim đi vào chỗ sâu cung điện nhốt lại. cửa lớn của cung điện cũng theo đó mà khép lại thật mạnh.

Trong phòng giam giữ Abu Muslim không có giường, cũng không có bất kỳ đồ đạc nào. chỉ có một tấm da dê cũ rách, trời đã tối.

Abu Muslim sau khi ăn một bữa cơm tối tồi tệ, bèn ngủ ngay trên tấm da dê, hai mươi năm trước, hắn cũng từng là một tên nô lệ. tài sản duy nhất chính là một tấm da dê cũ nát.

Abu Muslim hiểu rõ ý của Mangưr, hắn chính là muốn nói cho mình biết, mình chẳng qua là một tên nô lệ mà thôi, hắn để mình quay lại hai mươi năm trước, dùng thủ đoạn này để hạ nhục mình.

Abu Muslim trong sự hồi ức bất giác ngủ thiếp đi. cả Damascus cũng từ từ đi vào trong giấc ngủ say. bên cạnh cung điện giam giữ Muslim chính là sông đào của Damascus. nước sông lặng lẽ trôi, lúc đêm khuya vắng người, hơn một trăm bóng đen xuất hiện ở bên cạnh sông đào, bọn họ cẩn thận tháo hủy bờ để sông đào, nước sông ào ạt từ lỗ hồng bắn trào ra. cuốn vào trong xung quanh mảnh đất cư trú của cư dân. khu vực cư dân bỗng chốc vang lên tiếng kêu gào kinh hãi. cũng may là sông đào lượng nước không lớn. chỉ ngập đến đầu gối của người, cho dù vậy, trong khu dân nghèo vẫn là một phen kinh hãi.

Abu Muslim bỗng nhiên từ trong mơ bừng tỉnh, nước sông ngập vào trong phòng hắn. nước sông lạnh lẽo trực tiếp ngâm vào trong mình hắn. hắn luống cuống đứng dậy, dựa sát vào tường. nước sông chỉ ngập tới bắp chân của hắn.

đối với hắn không gây ra sự tổn hại nào, hắn không hiểu Mangur đang làm gì?

Thả một chút nước như vậy có tổn hại gì đến hắn đâu?

Abu Muslim nghĩ trăm bận không hiểu được, lúc này hắn trong lúc vô ý môi đụng phải vạt áo, hắn bỗng chốc ngây ngán, dùng ngón tay chấm một chút nước đưa vào trong miệng, nước vừa mặn vừa đắng, đột nhiên, tường mà hắn dựa vào lại trở nên lung lay, trong phút chốc Abu Muslim đã hiểu ra. tòa cung điện này lại dùng muối kiến tạo mà thành.

Cung điện màu trắng sập xuống ầm ầm. một đời danh tướng Đại Thực Abu Muslim chết thảm trong nước mặn chua xót.

Abu Muslim âm thầm chết đi, nhưng sông Amul vẫn bình lặng chảy sang phía bắc, mây đen của chiến tranh đã tiêu tán trên không sông Amul quân Đường ở bờ đối diện thành Tra Nhĩ Chu (*Chardzhou, Turkmengbat) cũng xây dựng một tòa thành khổng lồ, gọi là ô Hử thành, trú binh ba nghìn người phòng ngự.

Chủ lực quân Đường đã rút về Bukhara và Samarkand, Lý Khánh An không vội quay về Toái Hiệp, hắn đã dùng thời gian nữa tháng điều chỉnh lại cơ cấu chính quyền của khu vực Hà Trung, hắn dĩ nhiên sẽ không để cho quyền lực thế tục của Hà Trung chịu sự khống chế của tôn giáo, rút bài học sâu sắc từ bạo loạn Hà Trung, làm cho Lý Khánh An ý thức được quyền lực hành chính của Hà Trung không thể bị treo lửng, một khi mất đi chức quyền hành chính.

Hà Trung rất dễ bị quyền lực tôn giáo khống chế, việc đầu tiên của Lý Khánh An làm bèn là giải tán cơ cấu ‘hội nghị liên tịch’ trống rỗng vô quyền này, lại suy nghĩ tới vương triều Đường tạm thời vẫn không thể kiến lập quan phủ ở các nước Hà Trung.

Lý Khánh An bèn khôi phục do quốc vương các nước quản lý quốc gia của mình, đồng thời mang các con cái của quý tộc các nước đưa tới Toái Hiệp đi học, dạy chúng học tập tiếng Hán và văn hóa Trung Nguyên, dĩ nhiên, đây cũng là một loại con tin biến tướng.

Nhưng điều mà Lý Khánh An khôi phục chỉ là quyền hành chính, quyền lực quân sự lại không có chút dao động nào, các nước Hà Trung không được sở hữu quân đội. do ba vạn quân Hán thường trú Hà Trung, do sự bạo động thời gian dài làm cho nam tử Túc Đặc giám đi một lượng lớn, Lý Khánh An bèn cho phép binh sĩ thông hôn với nữ tử Túc Đặc, đồng thời cổ vũ bọn họ an gia ở Hà Trung.

để cổ vũ dân chúng tầng lớp thấp ở Hà Trung học tập và sử dụng tiếng Hán.

Lý Khánh An lại kiến lập nên thị dân đại học ở ba thành phố Samarkand.

Bukhara và Na Sắc Ba, với hình thức miễn phí học tập, mở ra cho tất cả mọi người. bất kỳ ai cũng có thể đến nơi đây học tập tiếng Hán. tìm hiểu văn hóa nghệ thuật của Đại Đường, đồng thời định ra luật pháp, các cấp quan lại của Hà Trung đều phải biết nói tiếng Hán. cho thời gian học tập nới lỏng một năm. ba năm sau, các nước Hà Trung sẽ thông qua thi cứ lựa chọn quan viên, trong đó viết thơ Đường và viết Hán văn chính là khoa mục thi cứ quan trọng nhất, năm năm sau. ngôn ngữ chính phủ của Hà Trung chính thức sửa làm Hán ngữ. luật pháp của Hà Trung cũng sẽ sửa thành Đường luật.

Cùng lúc đó, hắn lại phái người đi Trường An, ra sức khuyên những thương nhân Túc Đặc nhiều năm sinh sống ở Trường An quay về, những người này đa số tài lực hùng hậu, bọn họ chịu sự hun đúc sâu sắc của văn hóa Đại Đường, sự trở về của bọn họ, ắt sẽ xúc tiến sự truyền bá văn hóa Đường ở khu vực Hà Trung.

Nếu nói sự chiếm lĩnh Hà Trung của một năm rưỡi trước đó là một sự chiếm lĩnh quân sự. là một thủ đoạn cứng rắn tuyên bố chủ quyền của vương triều Đường tại Hà Trung, vậy thì sự tái chiếm lĩnh một năm rưỡi sau đó thì là một sự chiếm lĩnh sức mạnh mềm.

đã kéo ra màn mở đầu của sự thẩm thấu của văn hóa Đường từ các mặt khác nhau đối với khu vực Hà Trung.

Ban đêm, các thân binh của Lý Khánh An đã thu dọn xong hành lý, sáng sớm ngày mai.

đại tướng quân của bọn họ sẽ trở về Toái Hiệp rồi. trong viện từ mà bọn họ ở một cảnh tượng ngổn ngang, mấy chục cái rương đựng đầy các vật phẩm thường nhật, còn không ít lễ vật mà Lý Khánh An mua cho người nhà.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng.

Lý Khánh An đang tiếp đón khách, khách này là Khang Quốc tân nhiệm quốc vương Nặc Mã Kiều, hắn vốn dĩ là tiểu vương tử Khang Quốc, phụ thân là Khanh Quốc phó vương, thuộc phái thân Đường kiên định, sau khi Đại Thực xâm nhập vào Hà Trung, phụ thân hắn mang theo hắn lúc đó nhỏ tuổi trốn về Đại Đường, ở Lạc Dương sinh sống gần bốn mươi năm. phụ thân hắn đã qua đời từ sớm.

Nặc Mã Kiều cũng từ một đứa con nít trở thành người trung niên, năm ngoái Lý Khánh An từng viết thư mời hắn về nước, Nặc Mã Kiều là ở mười ngày trước trở về cố hương đã xa cách bốn mươi năm. do Khang Quốc chính vương Sảo Phân đã chết, Lý Khánh An bèn để hắn kế thừa vị trí phó vương, chính thức trở thành quốc vương Khang Quốc.

“Đại tướng quân ngày mai sẽ quay về Toái Hiệp , không biết khi nào thì mới quay lại Hà Trung?

Nặc Mã Kiều tỏ vẻ có chút lo âu khôn xiết, hắn tuy là được lập làm quốc vương Khang Quốc, nhưng hắn không có chút tự tin. hắn từ nhỏ sống ở Lạc Dương, ngoại trừ vẻ ngoài vẫn là người Túc Đặc, trên thực tế ngôn ngữ, văn hóa và thói quen sống của hắn đã không khác gì người Hán. hắn cũng sớm đã xem mình như một thành viên người Hán rồi. thậm chí thê tử của hắn cũng là người Hán họ Trương, hai con trai của hắn đều có một nửa huyết thống người Hán.

Lúc mới đến Khanh Quốc làm quốc vương. sự việc lộn xộn không phép tắc, Nặc Mã Kiều căn bản không biết nên bắt tay từ đâu, ở Lạc Dương hắn chẳng qua là một hạng dân thường, bân giờ lại trở thành quân vương của một nước, sự thăng trầm quá lớn này làm cho hắn không thể nào thích ứng được.

Lý Khánh An nhìn ra sự lo âu trong lòng hắn. bèn cười xòa an ủi hắn nói: “Ngươi không cần lo lắng, việc gì cũng từ từ. thành thục có thể làm thợ, chỗ nào không hiểu thì thương lượng nhiều với La Khải Minh. ít thì ba tháng, nhiều nhất là nửa năm. ngươi chắc chắn sẽ làm được ra trò trống, hơn nữa ngươi là vương tử Khang Quốc, người Khang Quốc cũng đã chấp nhận ngươi rồi.

đây là điều mấu chốt nhất, chỉ cần được quốc dân đón nhận, ngươi cần kiệm tự luật, đừng áp bức quốc dân. chú ý quan tâm nỗi khổ dân gian, chỉ cần làm được mấy điểm này. ngươi sẽ là một quân chủ hợp lệ, ngươi yên tâm. ta vẫn sẽ thường đến Hà Trung, hơn nữa mỗi năm tháng mười ngươi đều phải đi Toái Hiệp thuật chức với ta. lúc đó ngươi có yêu cầu gì. chúng ta có thể bàn ngay mặt.”

Nặc Mã Kiều được an ủi. trong lòng vững vàng hơn nhiều, hắn thấy trời đã tối. bèn đứng dậy cáo từ.

Nặc Mã Kiều vừa đi, La Khải Minh lại vội vã chạy tới, hắn mang theo một người già Muslim. người này chính là lãnh tụ của phái Muslim ôn hòa Bác La Đa. hắn đồng thời cũng là một bác sĩ y thuật tinh thâm.

La Khải Minh chỉ vào Bác La Đa bên cạnh cười nói: “Bác La Đa nghe nói đại tướng quân ngày mai đã phải trở về Toái Hiệp rồi. lão bèn đến tìm ta. hi vọng có thể cùng đại tướng quân đi chung về Toái Hiệp.”

“Đây là vì sao?”

Lý Khánh An tò mò nhìn người già này, khẽ cười nói.

Bác La Đa đứng dậy thi lễ với Lý Khánh An. cung kính trả lời: “Đại tướng quân đã hòa bình giải quyết nguy cơ của Muslim Hà Trung, đặc biệt là đã giải quyết tranh chấp Thanh Chân tự Bukhara.

để giáo đồ Islam của chúng tôi có thể an cư lạc nghiệp, tiếp tục sinh sống ở cố thổ của mình, trong lòng chúng tôi đều tràn ngập sự cảm kích đối với đại tướng quân, chúng tôi nhất định sẽ có báo đáp với đại tướng quân.”

Lý Khánh An lắc đầu cười nói: “Bình ổn bạo động không chỉ là sự mong mỏi của các ngươi. cũng là sự kỳ vọng của ta.

đây không có gì. nhưng ta vẫn chưa hiểu, lão muốn báo đáp ta. có liên quan gì đến việc lão theo ta đi Toái Hiệp?”

Bác La Đa nét mặt nghiêm túc nói: “Ta nghe nói đại tướng quân lấy vợ nhiều năm nhưng đến nay vẫy chưa có con nối dõi. người Đường nói. bất hiếu hữu tam. vô hậu vi đại. ta nghĩ đại tướng quân nhất định cũng khá phiền muộn, đúng lúc lão hành nghề y nhiều năm.

đối với việc trị liệu nam tử hiếm muộn cũng khá sở trường. nhưng trị lành căn bệnh này cần phải có thời gian nhất định, vì vậy ta hi vọng có thể cùng đại tướng quân trở về Toái Hiệp chung.”

(Trên lịch sử. người bị cung điện muối sập xuống đè chết là thúc thúc lão Ali của Mangur, trên thực tế Mangur xây dựng cung điện trên đất muối, thả nước ngập nền cung điện, dẫn đến cung điện sụp đổ, kỳ thực một ly rượu độc thôi chẳng phải xong chuyện rồi sao, quả thật không hiểu được, lão Ali ở đây chuyển đến trên người Abu Muslim.

Abu Muslim thật ra là ở ngoài cung đình chờ gặp bị côn đồ hành hạ đến chết, ở đây xin nói rõ luôn.)

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 345: Khói lửa chiến tranh

Mùa xuân đã trở lại trên thảo nguyên, thảo nguyên bất tận như vừa được trải lên mình tấm thảm màu lục dầu dầu trên lớp đất màu mỡ.

Đủ các loại côn trùng cùng thức giấc sau kỳ ngủ đông dài đằng đẵng, để thêu dệt lên bức tranh sinh động nên thơ.

Nào chuột, nào rắn. nào linh dương, hươu nai...chạy khắp trên thảo nguyên.

Từng đàn từng đàn cừu trắng toát đang thư thái ngậm cỏ.

Dưới trời xanh mấy trắng, tuấn mã mặc sức tung chạy, tiếng cao giọng hò hét của bọn dân du mục đuổi theo bầy ngựa.

Chốc chốc trong lều lại vang lên tiếng khóc inh ỏi của đứa trẻ vừa được sinh trong ngày xuân.

Nơi đây chính là nơi sở tại của nha trướng Hồi Hột. và cũng là một trong những vùng đất màu mỡ tươi đẹp nhất của thảo nguyên.

Đi thêm hai mươi dặm về phía nam có thể nhìn thấy các túp lều trải dài trên thảo nguyên.

Nơi đây có mười mấy vạn người Hồi Hột sinh sống.

Đại trướng đỉnh vàng của Khả hãn Cát Lặc đặt đặt giữa số đó.

Dù cho màu xuân thảo nguyên tươi đẹp tràn trề sức sống, nhưng con gió hòa bình vẫn không thối được vào kim trướng của Khả hãn Hồi Hột.

Trong đại trướng, mùa đông băng giá của sự chết chóc vẫn bao trùm, xung quanh vẫn sát khí trùng trùng.

Hai mươi mấy tên tướng lĩnh cao cấp của Hồi Hột và do trường các bộ tộc hôm nay đã có mặt đầy đủ.

Bọn họ đều đầy bụng phẫn nộ ngồi thương thảo đối sách tác chiến với quân Đường.

Năm ngoái là một năm phẫn nộ nhất của người Hồi Hột.

Phần lớn các bộ tộc phía tây Hồi Hột đều bị đuổi đi hoặc bị giết.

Tất cả tài sản của họ bị cướp sạch khiến hàng ngàn dặm thảo nguyên bị bỏ hoang.

Điều này đã phạm đến lợi ích căn bản của quý tộc các bộ Hồi Hột.

Dù cho việc chiếm lĩnh và đồ sát là hành vi của ba bộ lạc Cát La Lộc. nhưng người Hồi Hột lại không cho là thế.

Họ cho rằng ba bộ lạc phía tây này chẳng qua là con chó gác cổng của quân Đường, quân Đường mới là kẻ đứng sau giật dây.

Kêu gọi đánh quân Đường Bắc Đình trở thành đề tài nóng hổi nhất của các bộ tộc. nhưng Khả hãn Cát Lặc vẫn không nói một lời.

Hắn hình như không mấy mặn mà với việc đánh An Tây.

Dù cho Khalifah Đại Thực hồi cuối năm ngoái đã từng phái người đến gặp gỡ hắn. hi vọng Hồi Hột có thể hợp sức cùng Đại Thực đối phó quân Đường An Tây, nhưng trong lòng Cát Lặc lại rõ hơn ai hết.

Bây giờ thực lực của Hồi Hột không chiếm ưu thế. tuy các bộ tộc Hồi Hột đều có phần nhinh hơn ba bộc lạc phía tây kia. nhưng nếu hai mươi vạn quân Đường An Tây tham chiến.

Hồi Hột chắc chắn bị đẩy vào thế hạ phong.

Hắn không phải là đối thủ.

Đại Thực tất nhiên là mời họ cùng đánh An Tây, nhưng hắn không chịu động thủ trước.

Khả hãn Cát Lặc phảng phất như một con cáo sảo quyệt trên thảo nguyên, có muốn đánh thì cũng Đại Thực đánh trước, đợi sau khi An Tây đã trống vắng hắn mới động thủ.

Dù cho trong đại trướng đã cãi vã động trời, nhưng Khả hãn Cát Lặc vẫn không có động tĩnh gì.

Ánh mắt của hắn nhìn về phía do trường Bộc Cổ Hoài n.

Mấy hôm trước Bộc Cổ Hoài n có nói chuyện với hắn.

Bộc Cổ Hoài n đã rất thẳng thắn mà nói.

Hồi Hột giờ còn lâu mới là đối thủ của An Tây.

Bộc Cổ Hoài n cũng có tham gia trận chiến Đát La Tư.

Hắn biết quân Đường có một loại vũ khí uy lực vô cùng lợi hại.

Nếu bộ lạc Hồi Hột đột ngột tấn công quân An Tây, cả bộ Hồi Hột e rằng sẽ chiêu đại họa diệt tộc.

Đối với lời của Bộc Cổ Hoài n.

Khả hãn Cát Lặc không chút nghi ngờ.

Hắn căn bản không muốn động vũ lực với An Tây, nhưng hắn biết, do trường các bộ tộc trong nha trướng đều hận ba bộ phía tây thấu xương, hắn nhất định phải có hành động gì mới hòng dẹp yên. nếu không e rằng hắn khó mà có thể khống chế lượng lực tại thảo nguyên.

Nên đánh như thế nào trong lòng Khả hãn Cát Lặc ắt biết rõ, nhưng hắn lại chẳng muốn nói.Sau khi nhận được nháy mắt của Cát Lặc khả hãn.

Bộc Cổ Hoài n bèn đứng dậy.

Hắn ho khụ một tiếng rồi nói với mọi người: “Mọi người xin giữ yên lặng, xin hãy nghe ta nói một lời.”

Trong đại trướng dần lắng lại, mọi người đều nhìn về phía Bộc Cổ Hoài n.

Ai ai cũng biết tên này từng làm quan to của Đại Đường, và cũng am hiểu tình hình của An Tây, kiến nghị của hắn nhất định sẽ có ý mới.

Mặt Bộc Cổ Hoài n dần hiện nét phẫn nộ trên mặt. hắn hừ giọng nói: “Ta dẫn một vạn năm ngàn quân Sóc Phương đến nương tựa An Tây, thế mà tên Lý Khánh An ấy đã đoạt mất quân quyền của ta. và còn muốn giết ta diệt khẩu.

Ta và Lý Khánh An có mối thù không đội trời chung. hận này không rửa Bộc Cô Hoài Ản ta thể không làm người.”

“Nói hay lắm!”

Các tướng lĩnh trong đại trướng thi nhau vỗ tay tán thưởng, lời của Bộc Cổ Hoài n bọn họ đều thích nghe.

Bộc Cổ Hoài n thấy tình hình đang nghiêng về phía mình, hắn lại gỡ mũ xuống hành một lễ với mọi người, xong hắn lại tiếp tục nói: “Có điều cách báo thù có rất nhiều, một là đoạt thành tước trại, diệt trừ tất cả chướng ngại giết chết kẻ thù mà bản thân không chút hao tồn; một nữa là đánh cho một mất một còn. tuy cuối cùng cũng giết được kẻ thù nhưng để rồi vợ con bản thân cũng mất hết; và một nữa là đại thù chưa báo mà đã thân vong, mà một cọng tóc của kẻ thù vẫn chưa chạm đến được thì bản thân đã ngã xuống, để rồi bị kẻ thù cướp đi vợ con mình, sung sướng hưởng lạc suốt đời... ”

Lời của Bộc Cổ Hoài n còn chưa nói xong thì trong tiếng giận dữ nguyền rủa đã xôn xao khắp đại trướng: “Đấy là hành vi của kẻ ngu muội!

Đó thì gọi là báo thù gì?!

Thật đúng là làm mất mặt dũng sĩ thảo nguyên chúng ta. chỉ có cách đầu tiên mới đáng là hành động của bậc nam tử trượng phu.”

Cả đại trướng bỗng chốc hỗn loạn cả lên. tiếng chửi rủa của người Hồi Hột cứ nối tiếp không ngừng; Bộc Cổ Hoài n và Cát Lặc Khả hãn nhìn nhau.

Cát Lặc Khả hãn gật đầu tán thưởng với hắn.

Bộc Cổ Hoài n này dẫn dắt vấn đề đúng là không tồi!

Bộc Cổ Hoài n đắc ý cười cười, đợi cho đại trướng yên lặng trở lại, hắn lại tiếp tục cao giọng nói: “Nếu chúng ta đi đánh An Tây thì cũng như chúng ta đã chọn cách trả thù thứ ba. không những không thể đánh vào An Tây, mà ngược lại còn bị Đại Đường cùng ba bộ tộc kia nuốt chửng chúng ta.”

Trong đại trướng bỗng chốc im lặng hẳn. mọi người nhìn nhau, mặt lộ vẻ hoài nghi.

Cát Khất La do trường bộ Bạt Duệ cố hỏi: “Lời ngươi nói có căn cứ gì?”

“căn cứ?”

Bộc Cổ Hoài n cười lạnh một tiếng trả lời: “Các ngươi có biết quân Đường An Tây có bao nhiêu binh lực?

Ta nói cho các ngươi biết, chí ít là hai mươi vạn. nhưng không những thế, vì hai mươi vạn là con số binh sĩ giới hạn mà triều đình Đại Đường cho phép sở hữu.

Trên thực tế, năm ngoái đã có mười vạn hộ dân di dân từ Trung Nguyên dời đến An Tây. cứ coi như mỗi hộ có một người tòng quân, vậy chí ít có thêm mười vạn tân binh, và còn chưa tính binh lực của các nước Tây Vực.

Nếu cộng tất cả lại, ta đoán chí ít có ba mươi năm đến ba mươi sáu vạn. mà Hồi Hột chúng ta lại có bao nhiêu binh lực?”

Mọi người trong trướng không nói gì. do trường Bạt Duệ cố lại tiếp tục hỏi: “Dũng sĩ Hồi Hột của chúng ta có thể một chọi mười, dù chúng đông người thì có gì đáng sợ? những người Hán đó dám đọ kỵ binh với chúng ta ư?

Có thể địch nổi chúng ta trên lưng ngựa ư?”

“Đúng rồi!

Kỵ binh Hồi Hột chúng ta vô địch, mỗi một dũng sĩ của chúng ta đều lớn lên trên lưng ngựa từ bé.

đây đâu phải những người Hán cầm cuốc từ bé có thể so sánh?”

Các tướng lĩnh trong đại trướng đồng loạt gật đầu đồng ý với Các Khất La.khẩu khí tôn uy phong người khác lên. tự đạp mình xuống như Bộc Cổ Hoài n khiến tất cả mọi người đều không vui.

“Đúng là kẻ điếc không sợ súng!”

Bộc Cổ Hoài n lắc lắc đầu nói: “Các vị chắc đều có biết quân Đại Thực.

Năm xưa chúng hoành hàng Hà Trung oai phong nhường nào, thế mà cuối cùng chẳng phải đại bại dưới tay Lý Khánh An sao?

Cả Hà Trung cũng mất trong tay hắn. và còn cả Mạch đao quân An Tây, chắc các vị cũng chẳng xa lạ gì!

Bây giờ đã có sáu ngàn người, nếu các vị cả Mạch đao quân cũng chả biết, vậy ba bộ lạc Cát La Lộc, Đồng La.

Sa Đà thì cũng quen đấy chứ!?

Bọn họ cùng là những người lớn lên trên lưng ngựa, và uống sữa ăn thịt như các vị, bọn họ cộng lại có tất cả bốn vạn người. và còn có Hiệt Già Tư vẫn đang âm thâm câu kết với chúng, thậm chí quân Đường không cần phải xuất binh mà chỉ bốn bộ tộc này cũng đủ đọ sức với chúng ta.

Vậy các vị nói thử xem, nếu khai chiến với An Tây, không phải kết quả thứ ba thì sẽ là gì?”

Các tướng lĩnh đều im lặng, dù cho trong lòng họ phẫn nộ bất bình nhưng họ không thể phủ nhận những gì Bộc Cổ Hoài n đã nói.

Bọn họ quả thật không phải đối thủ của An Tây.Trong đại trướng bỗng chốc trở nên im phăng phắt.

Ai ai đều phẫn nộ bất bình, có một luồng lửa giận trong lòng mỗi người dù làm thế nào cũng không thể dập tắt.

Mùa đông vừa rồi họ quả thật bị đánh cho tan tác, mối hận này thế nào cũng không nuốt nổi.

Lúc này, Khả hãn Cát Lặc thấy thời cơ đã đến. hắn bèn đứng dậy nói: “Vậy được, ta sẽ phát ngôn vài lời.”

Bộc Cổ Hoài n lúc này đã ngồi xuống. nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành, hắn đã có thỏa thuận với Khả hãn Cát Lặc trước.

An Tây họ không nhảy vào nổi, nhưng để có thể bình ổn chúng nộ, bọn họ nhất thiết phải có biểu thị.Hắn làm như thế là vì Ca Thư Hàn có một lá thư mật gửi hắn. hi vọng hắn có thể thuyết phục Khả hãn Cát Lặc gây áp lực với Đại Đường.

Nếu được như thế.

Ca Thư Hàn ắt sẽ hậu tạ.

Bộc Cổ Hoài n và Ca Thư Hàn tư giao rất tốt, về mặt tình cảm cá nhân mà nói, Bộc Cổ Hoài n nguyện ý giúp Ca Thư Hàn việc này.

Huống chi là Ca Thư Hàn là Tiết độ sứ Lũng Hữu.

Hà Tây, Bộc Cổ Hoài n phải tìm cho mình một con đường lui nữa.

Vì thế hắn đã cực lực thuyết phục Khả hãn Cát Lậc.May thay lúc này Đại Thực lại phái sứ giả đến. nên Bộc Cổ Hoài n bèn chỉ ra nếu chỉ tọa sơn quan hổ đấu. chi bằng để An Tây và Đại Thực đấu. cho lưỡng bại cư thương, cuối cùng Hồi Hột sẽ ngồi ngư ông đắc lợi.

Chính sách lược này đã thuyết phục Cát Lặc Khả hãn, cuối cùng hắn cũng đã chấp nhận kiến nghị của Bộc Cô Hoài n.

Cát Lặc Khả hãn biết quân Sóc Phương không nhiều, đại chiến Thạch Bảo thành và thêm lần A Bạch Tư đại loạn đã khiến quân Sóc Phương đại thương nguyên khí.

Triều đường Đại Đường tuy có đủ binh lực nhưng sẽ không đến nhanh như thế.

Bây giờ Sóc Phương cùng lắm có ba vạn quân, còn quân đội Lũng Hữu lại phải đóng căn cứ tại Hà Hoàng, có thể nói Lũng Hữu đã trống rỗng. nếu tạo chút áp lực với Lũng Hữu không chừng sẽ thu được hiệu quả thần kỳ.

Cát Lặc khã hãn lại nhớ ra việc họ phái sứ giả đến Trường An năm ngoái đã bị hạ nhục, mối hận này hắn cũng không thể nào nuốt xuôi được.

Các tướng lĩnh trong đại trướng nghe Khả hãn phát ngôn đều không dám nói gì, mà chỉ lặng lẽ đợi chờ quyết định cuối cùng của Khả hãn.

Cát Lặc Khả hãn từ từ nói: “Ta biết mùa đông này mọi người đều chịu phải thiệt hại, nhưng chúng ta nhất định sẽ đòi lại thiệt hại này về. không phải đòi của An Tây, mà là đòi của hoàng đế Đại Đường.

Chó cắn phải chúng ta thì chúng ta đi đòi tiền bồi thường của chủ nó, các ngươi nói phải không?”

Mọi người nghe Khả hãn ví von An Tây là cho đều bật cười, lũ lượt nói: “Khả hãn nói đúng!

Chó chạy nhanh qua chúng ta không đuổi theo kịp thì đi đòi của chủ nhân nó.”

tinh thần AQ khiến tâm trạng vừa rơi xuống vực thẳm của họ lại được quật dậy, Cát Lặc Khả hãn hừ lạnh một tiếng: “Mùa đông năm ngoái quân An Tây đã trăm điều hiếp đáp chúng ta, sứ giả ta phái đến Trường An đòi lại công bằng thì bị triều đình Đại Đường hạ nhục.

Qua đó khiến ta hiểu rõ một lý lẽ ở đời, nếu phải đi cầu xin kẻ khác ban bố cho mình một sự công bằng, chi bằng tự dùng đao mà đòi!

Hãy dùng thiết kỵ của chúng ta mà đi đòi lấy.

Hãy nghe mệnh lệnh của ta, các vị hãy lập tức chỉnh đốn quân đội, mười ngày sau chúng ta sẽ tiến về phía núi Hạ Lan.”

Bộ máy chiến tranh của các bộ bộ Hồi Hột đã được khỏi động.

Toàn bộ dân chúng của họ đều là binh sĩ, tất cả đàn ông đều cùng khoát áo giáp, cầm đao kiếm lên. các chỉ các đội kỵ binh bắt đầu từ bốn phương tám hướng tụ tập về hướng nha trướng của Hồi Hột.

Mười ngày sau, Cát Lặc Khả hãn tụ tập được tám vạn đại quân hùng hổ tiến về phía Đại Đường.

Chẳng mấy chốc, biên giới Đại Đường lại phong hỏa ngất trời, cảnh báo được truyền ngay đến Sóc Phương tiết độ phủ.

Vương triều Đại Đường không giống những vương triều khác trong lịch sử. phòng nhờ trưởng thành đề phòng ngự các dân tộc thiểu số phương bắc.

Đường triều không có trùng tu lại trưởng thành, chủ yếu là dựa vào ba thành chịu hàng (thành thọ hàng)Tây, Trung, Đông của m Sơn đề phòng Bắc Hồ đến phạm.

Trên thực tế, vào thời Sơ Đường.

Lý Thế Dân càng đích thân dẫn đại quân tấn công Đột Quyết phía Bắc.

Vương triều Đại Đường dựng nước hơn một trăm năm chưa từng phải bị động phòng thủ Bắc Hồ, mà đội kỵ binh mạnh mẽ của họ sẽ chủ động đi chinh chiến. nhưng đến thời Trung Đường, quốc lực suy yếu. bốn phía chịu địch lại công thêm tình hình gom góp ruộng đất quá nghiêm trọng, dẫn đến binh chế bại hoại, vương triều Đại Đường đã không còn uy nghiêm như thời mới kiến quốc.

Theo phân chia của Tiết độ sứ. việc phòng ngự các dân tộc du mục phía bắc bành trướng về phía nam la do Phạm Dương Tiết độ sứ phía đông nam cùng Sóc Phương Tiết độ sứ trung bộ, và Bắc Đình Tiết độ sứ phía tây đảm nhiệm, nhưng lần này Hồi Hột nam tiến lại đi đường giữa, sẽ do Sóc Phương Tiết độ sứ chính diện đón địch.

Trước mắt.

Sóc Phương Tiết độ sứ là An Tư Thuận, hắn vốn dĩ có bảy vạn đại quân nhưng sau trận chiến Thạch Bảo thành hắn bị mượn đi ba vạn quân đội và từ đó không được trả lại. công thêm năm ngoái A Bạch Tư dẫn bộ hạ bỏ trốn về phía tây khiến Sóc Phương nguyên khí đại thương.

Dù cho Sóc Phương vẫn không ngừng chiêu mộ binh sĩ. nhưng binh lực vẫn nghiêm trọng không đủ. trước mắt chỉ có ba vạn sáu ngàn binh. chỉ có bấy nhiêu binh lực thế mà năm ngoái còn bắt đầu bị thuật đế vương của Lý Long Cơ chia rẽ.

Hắn phong con trai mình Biện vương Lý Kính làm Thiện Vu đô hộ phủ đại đô hộ kiêm Sóc Phương tiết độ phó sứ, trấn thủ Cửu Nguyên, giao hết một vạn năm ngàn người của Cửu Nguyên.

Hoành Tái, Yến Nhiên quân và thành thọ hàng Tây cho hắn quản. bản thân Lý Kính trấn thủ tại Cửu Nguyên, đang đợi thời cơ chính mùi sẽ tước hết quân đội của An Tư Thuận.

Sau khi đại quân Hồi Hột vượt qua m Sơn. các thành bảo vùng biên giới đều lập tức cho đốt cháy phong hỏa.

Do thanh thế quân Hồi Hột hùng hồ, quân hoành Tái, Tây thọ hàng thành và Yến Nhiên thành đều lần lượt bị quân Hồi Hột công phá, có quân trấn thủ lần lần bị đánh bại.

Trung tuần tháng ba.

đại quân Hồi Hột đã vượt qua sông Hoàng Hà tại phía nam Tây thọ hàng thành, chiếm cứ Hà Sáo, mặc sức cướp bóc, và sau đó chúng lại tiếp tục tiến về phía Cửu Nguyên thành.

Lúc này, quân Hồi Hột đã cho thả chậm lại bước tiến của mình.

Phúc địa của họ giờ đang trống vắng.

Cát Lặc Khả hãn không dám thâm nhập vào, hắn phải phòng ngừa Lý Khánh An thừa cơ đông tiến, và cũng sợ An Lộc Sơn từ Phạm Dương xuất binh.

Trên thực tế.mục đích thật sự của Khả hãn Cát Lặc là một được tống được một món tiền to từ Đại Đường để bồi thường tổn thất của hắn năm ngoái.còn việc đi đánh Đại Đường thật hắn còn chưa có cái gan đó cũng như thực lực ấy.

Cửu Nguyên cũng chính là Bao Đầu ngày nay, là một đại thành vùng Tái Bắc. trong thành có mười vạn quân dân. tường thành cao vững, kiên cố vô cùng.

Người trấn thủ Cửu Nguyên chính là Biện vương Lý Kính con trai của Vũ Hiền Nghi, cũng chính là con trai nhỏ nhất của Lý Long Cơ.

Năm nay hắn mới mười tám tuổi, hắn sống trong nhưng lụa phấn thơm của thâm cung từ bé, chuông văn ghét võ.

Tuy không phải dạng công tử bột ăn chơi, nhưng hắn chẳng qua cũng chỉ là một bậc thư sinh nhu nhược.Sau khi được tin đại quân Hồi Hột vượt qua sông Hoàng Hà, hắn đã bủn rủn tay chân, vội chuẩn bị bỏ thành mà chạy trốn.

Trong thành Cừu Nguyên bỗng chốc đại loạn, đầu đường góc phố đều là dân chúng hoang mang hỗn loạn.

Mọi người dẫn theo vợ con tiền tài chuẩn bị đi chạy nạn, kẻ giàu có hơn thì có xe ngựa.

Tiếng khóc, tiếng thét inh ỏi, phố phường đại loạn.

Lúc này, có không ít tin đồn rằng Khả hãn Hồi Hột đã dẫn theo ba mươi vạn đại quân nam hạ, họ đòi dùng máu tắm qua vùng Quan Trung Lũng Hữu. và cũng có tin cho rằng Biện vương Lý Kinh đã bỏ dân tháo chạy.

Dân chúng nghe tin lại càng hoang mang hỗn loạn, cả binh sĩ cũng thấy thổn thức không yên không còn tâm trí trấn thủ cửa thành.

Cửa lớn Biện vương phủ tại thành bắc Cửu Nguyên thành vẫn đóng chặt, nhưng phía cửa sau lại được lại dần hé ra.

Lý Kính lúc này cải trang thành bình dân. dưới sự hộ tống của mấy mươi thị vệ hắn chuồn ra khỏi cửa sau, chuẩn bị từ cửa nam trốn đi.

Nhưng ngay lúc này, từ xa xa có mười mấy tên kỵ binh phóng đến chặn đường hắn lại. người đứng đầu là một lão tướng gần lục tuần, hắn chính là Cửu Nguyên thái thú sứ Quách Tử Nghi, đồng thời hắn còn là Sóc Phương tiết độ hữu binh mã sứ.

Binh mã Cừu Nguyên vốn dĩ do hắn thống lĩnh, nhưng sau khi Lý Kính đến đã tước quân quyền của hắn.

Trước mắt tình hình khẩn cấp, Quách Tử Nghi cũng không thể quan tâm đến mình có phạm thượng hay không, hắn không chút nghĩ suy vội đến ngăn chặn Lý Kính bỏ chạy.

Hắn đi lên trước một bước thi một lễ với với Lý Kính, vội nói: “Điện hạ vạn vạn tuyệt không thể bỏ đi.

điện hạ mà bỏ đi, Sóc Phương tất thất thủ!”

Lúc này Lý Kính đã hoảng khiếp vía. giọng hắn nghẹn ngào van xin: “Lão tướng quân, ba mươi vạn đại quân của Hồi Hột sắp giết đến đây, chúng ta chỉ có một vạn năm ngàn người làm sao có thể chống đối.

Nếu ta mà ở lại thì cũng chỉ có chết mà thôi, lão tướng quân hãy để cho ta đi!”

Quách Tử nghi lắc lắc đầu trầm giọng nói: “Điện hạ đừng nghe những lời đồn đại ấy, ta đã đặc biệt xác minh lại với Nhạc tướng quân tại Tây thọ hàng thành, quân Hồi Hột cùng lắm được bảy tám vạn người, hơn nữa. ta dám chắc chắn bọn chúng chẳng dám đến xâm lăng Đại Đường thật, điện hạ xin cứ yên lòng.”

Nghe thế. lòng bàng hoàng của Lý Kính cũng dần trấn tĩnh lại. hắn vội hỏi: “Lão tướng quân làm sao biết người Hồi Hột không phải đi xâm lăng Đại Đường thật?”

Quách Tử Nghi mỉm cười: “Rất đơn giản, nếu Hồi Hột toàn lực tấn công Đại Đường. hậu phương của chúng nhất định sẽ trống vắng, không lẻ bọn họ lại không sợ Lý Khánh An sẽ từ phía tây qua càn quét đại bổn doanh của chúng sao?

Ta chỉ cần nhìn quân Hồi Hột đã thả chậm tốc độ tiến công liền bắt được kỳ thực chúng không có ý tấn công Đại Đường, xin điện hạ không phải kinh hoảng.”

Lý Kính nghe hắn phân tích có lý cũng thở phào một hơi dài.

Quách Tử Nghi vội thừa thắng xông lên tiếp tục khuyên giải: “Cửu Nguyên thành chúng ta nguyên có mười năm vạn người, người, lương thực thì no đủ, thành trì kiên cố, chỉ cần quân dân một lòng thì hoàn toàn có thể thủ được.

Hơn nữa người Hồi Hột chỉ sở trường dã chiến, tuyệt không sở trường công thành, thủ được Cừu Nguyên thành dễ như trở bàn tay.”

Lý Kính đã bị thuyết phục, hắn vội cởi ngoại bào ra. có phần hổ thẹn nói: “Ta thật thất lễ quá.

đa tạ lão tướng quân đã khuyến cáo. nếu không ta cũng không còn mặt mũi để quay về gặp phụ hoàng.

Thủ thành không phải là sở trường của ta. mọi việc xin nhờ lão tướng quân. ”

Quách Tử Nghi cười nói: “Điện hạ quá khiêm tốn rồi. việc thủ thành còn phải do điện hạ làm chủ. ta chỉ là hỗ trợ điện hạ. góp ý thêm cho điện hạ. hoặc chịu sự chỉ huy của điện hạ mà thôi.”

Lý Kính thầm cảm kích, hắn mừng rỡ nói: “Vậy xin lão tướng quân chỉ giáo, bây giờ ta phải làm như thế nào?”

“Việc cần làm hiện tại là ổn định lòng quân và lòng dân. xin điện hạ hãy đến thành lâu.”

quân Đường không mở cửa thành, khắp phường khắp phố bá tánh hỗn loạn, hàng vạn người chen chúc ngay tại cửa thành nam cầu xin.

Lúc này, tiếng trống đùng đùng vang lên từ trên thành lâu như sấm. trấn tĩnh lại kinh hoảng phía dưới.

Một đội nhân mã thân bận ngân giáp hộ tống Biện vương Lý Kính xuất hiện nơi đầu thành.

Dân chúng dưới thành thấy Biện vương không có bỏ trốn, trong lòng của họ lại bắt đầu thắp lên hi vọng.

Sau khi từ từ bình tĩnh lại. họ bắt đầu ngẫng đầu lên nhìn vị vương gia tuổi này cùng với lão tướng quân Quách Tử Nghi.

Lý Kính cao giọng nói: “Quân Hồi Hột còn chưa đến năm vạn người, bọn chúng không có vũ khí để công thành, như thế thì làm sao đánh Cừu Nguyên?

Quân dân trong thành chúng ta có đến hơn mười vạn. lương thực chúng ta dư thừa, binh sĩ lại dũng mãnh, nếu thủ thành chúng ta có thể thủ được một năm. ta là thân vương Đại Đường còn chưa sợ, há sao các ngươi lại phải sợ?”

Giọng nói hắn sang sảng vang đi rất xa. không ít thanh niên trai trẻ chen chúc tại cửa thành đã phải hổ thẹn cúi gầm mặt xuống.

Lý Kính thấy mọi người chịu nghe lời hắn lại càng tự tin hơn. hắn lại tiếp tục: “Người Hồi Hột không thể tấn công vào thành ắt sẽ vòng đường khác mà đi.

Giờ các ngươi tay không tấc sắt tháo chạy thì liệu có thắng nổi thiết kỵ của Hồi Hột ư?

Ra khỏi thành chẳng khác chỉ đi nạp mạng, ở lại cùng đối kháng với địch mang ra có con đường sống, kẻ bỏ chạy chỉ có chết mà thôi.

Các ngươi hãy đi theo ta.

ở lại kiên thủ thành trì!”

“Kiên thủ thành trì!”

các binh sĩ cùng giơ cao đao thương cao giọng hô hào. khí thế hùng hục; dân chúng dưới thành cũng dần bị lây nhiễm bầu không khí chùng, cùng giơ cao tay hô: “Kiên thủ thành trì.”

Cửa thành ngoài thành Cửu Nguyên được đóng đùng lại. mười vạn hơn dân quân dưới sự bố trí của Quách Tử Di bắt đầu trận chiến thủ thành.

(* Chú thích: trong lịch sử Biện Ai vương Lý Kính, nhưng hắn đã bị mất từ bé.

Hắn vốn dĩ là biện vương, nhưng do chết từ bé. nên trong phong hiệu có thêm chữ “Ai”.

Vì cần thiết trong lúc xây dựng tình tiết truyện, tác giả có phần hư cấu thêm về nhân vật này.)

Tin tức kẻ địch Hồi Hột xâm lấn biên thùy được truyền đến Trường An với tốc độ nhanh nhất, ngay lập tức khiến cho triều đình Trường An bàn tán xôn xao cả lên. cũng gây nên lửa giận của nhiều người.

Một tiểu bộ lạc hoang man mà mấy năm trước mới được Đại Đường hỗ trợ nâng đỡ, sao lại nhanh như vậy liền trở mặt cắn người rồi. các đại thần đồng loạt dâng sớ lên Lý Long Cơ, yêu cầu nghiêm trị kẻ vong ân phụ nghĩa.

kẻ địch Hồi Hột xâm lấn biên thùy cũng đồng thời khiến cho rất nhiều người lo lắng; kỳ thật rất nhiều người đều biết Quan Trung binh ít.

Trung Nguyên thì không có binh, đây là một sự thật chắc như đinh đóng cột. cũng không phải một ngày hai ngày có thể thay đổi được, mọi người vẫn hy vọng ở vào trước khi khối mủ nhọt của quy chế quân đội hỗn loạn này tiêu tan. có thể duy trì được một đoạn thời gian yên bình, nhưng không ngờ rằng kẻ đâm thủng mù nhọt này, không phải vị Tiết độ sứ nào, mà là người Hồi Hột trên thảo nguyên.

Vì thế, Lý Long Cơ đặc biệt ở Tử Thần điện mở cuộc hợp khẩn cấp trong triều, thương nghị việc phòng ngự Hồi Hột.

Nói ra thật sự làm người ta cảm thán lắm. triều hội lần này là lần đầu tiên trong năm nay mà Lý Long Cơ công khai lộ diện.

Ngoại trừ một số sự kiện trọng đại và những việc mà hắn cảm thấy hứng thú ra. tất cả những công việc triều chính và những việc vật vành khác hắn nhất loạt chẳng hề quan tâm. toàn bộ đều đẩy cho hoàng trưởng tôn Lý Dự và hữu thừa tướng Dương Quốc Trung, còn hắn thì sa vào hưởng lạc với mỹ nhân.

Điều đáng nhắc tới chính là. sự lục đục giữa hắn và Dương quý phi cũng không có dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp.

Dương quý phi vẫn ở Thái Chân quan không hề ra ngoài, còn Lý Long Cơ thì ngoài việc sủng ái Võ Hiền Nghi ra. lại say đắm hai mỹ nhân trẻ tuổi mới.

Lô Phi Yến của Hà Đông và Diệp Tư Tư của Giang Nam.

đồng thời gia phong hai mỹ nhân làm Tiệp dư.

Hai người đều là quốc sắc, rất giỏi thuật mê hoặc người, đến cả Lý Long Cơ đã từng phong lưu mấy chục năm là thế mà còn bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo.

Lúc này Lý Long Cơ đã quên lời thề tại nơi Trường sinh điện, ngoài việc ngẫu nhiên nhìn thấy vật cũ còn có thể nhớ tới Dương quý phi ra. hắn sớm đem chuyện cũ người xưa ném lại phía sau đầu rồi. sa vào niềm hoan lạc về xác thịt với mỹ nhân mới không hề biết tiết chế là gì.

Đương nhiên.

Lý Long Cơ cũng không phải là chuyện gì cũng không để ở trong lòng, có một số việc hắn vẫn là luôn quan tâm chú ý, tỷ như việc của Lý Khánh An và việc tước đoạt quân quyền của các đại tiểu độ sứ nơi biên cương.

Do Lý Khánh An ở cách hắn quá xa. khiến cho hắn tay với không tới. hơn nữa việc Lý Khánh An xuất binh Hà Tây đã tỏ ra vô cùng ngang ngạnh, khiến cho trong lòng hắn ít nhiều có chút kiêng kị.

Nhưng ngoại trừ Lý Khánh An ra. việc sắp đặt tước quyền đối với những Tiết độ sứ khác, hắn đều đang tiến hành đâu vào đấy cả rồi.

Nguyên ý của Thọ vương Lý Mạo tọa trấn Kinh Tương là đốc thúc việc tiền và lương, nhưng rất nhanh.

Lý Mạo liền góp nhặt binh sĩ ở các quân phủ của Kinh Tương, tổng cộng gom được hơn ba vạn người. trực thuộc phủ đại đô đốc của Kinh Châu, do Lý Mạo thống soái, ở phía bên Kiếm Nam.

Dĩnh vương Lý Giao cũng thành công đoạt lấy một bộ phận binh lực của Cao Tiên Chi, Thành Đô phủ trở về phía bắc đều nằm trong sự khống chế của Lý Giao; bên kia Lũng Hữu của Ca Thư Hàn.

Tây Lương vương Lý Tuyền cũng tiến triển thuận lợi. hắn xuất nhậm Lũng Hữu tiết độ phủ và Thiện Châu đô đốc, thừa dịp Ca Thư Hàn chinh Thổ Phồn tôn binh hao tướng, bèn đoạt lấy ba vạn trọng quân của Hà Hoàng.

Các nơi đều có tin vui truyền ra. lúc này ánh mắt của Lý Long Cơ liền dừng ở phía Sóc Phương và Phạm Dương, du rằng hắn tín nhiệm An Lộc Sơn. nhưng vì giang sơn họ Lý, An Lộc Sơn hắn cũng chỉ đành nhịn đau mà từ bỏ mối yêu thích của mình thôi.

Dựa theo kế hoạch của Lý Long Co, thì phải là Vinh vương Lý Uyển, người đảm nhiệm chức Hà Đông Tiết độ sứ kiêm nhiệm Phạm Dương Tiết độ sứ. nhưng Lý Uyển ở trên việc khống chế quân quyền đã xảy ra một chút sự cố nho nhỏ, không thể đi đến Phạm Dương được.

Điều này khiến cho kế hoạch của Lý Long Cơ xuất hiện một chút trục trặc.

Ngay tại lúc Lý Long Cơ tạm thời buông tha huynh đệ họ An. chuẩn bị tập trung tinh lực tước đoạt lấy quân quyền tại Lũng Hữu của Ca Thư Hàn trước, thì lại truyền đến tin tức Hồi Hột xâm lược phía nam bờ cõi.

Mới vừa nghe được tin tức Hồi Hột xâm lược bờ cõi phía nam. trước tiên là Lý Long Cơ cả kinh đến trợn mắt há hốc mồm. nhưng rất nhanh hắn liền từ sự kinh hoảng mà bình tĩnh trở lại.

Hồi Hột xâm lược bờ cõi phía nam cũng không có gì đáng sợ cả. trái lại.

điều này đã mang đến một cơ hội ngàn năm có một. có thể đồng thời đoạt lấy quyền lực của An Tư Thuận cùng Ca Thư Hàn hai người.

Lý Long Cơ nhanh chóng định ra kế hoạch thật chu đáo chặt chẽ.

đồng thời, hắn không hề biểu lộ bất kỳ điều gì mà mở cuộc hợp khẩn cấp trong triều để ứng đối sự xâm lược bờ cõi của kẻ địch Hồi Hột.

Trên Từ Thần điện, mười mấy vị trọng thần ngồi theo thứ tự sắp đặt theo chức quan, đây có thể được xem như một cuộc hợp triều đình loại nhỏ có tính chất lâm thời.

Ngoại trừ mấy vị tướng quốc của chính sự đường ra. những vị đầu não chủ chốt của các tỉnh đài cũng đều có mặt để tham gia hội nghị.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 346: Nổi lo của Lý Dự

Các đại thần trong Tử Thần điện đồng loạt bàn tán xôn xao, trong giọng nói phần lớn đều toát ra sự thống hận đối với việc vong ân phụ nghĩa của người Hồi Hột. nhưng cũng có rất nhiều đại thần vô cùng lo lắng.

Quan Trung - Lũng Hữu đều trống rỗng không có binh lực. người Hồi Hột có thể đánh thẳng một đường tiến vào Trường An hay không. và sẽ nghiêm trọng tổn hại đến ích lợi của bọn họ chăng?

“Trương thượng thư. ta cho rằng người Hồi Hột cưỡi ngựa bắn cung lợi hại. nếu bọn họ không để ý tới việc công thành, lấy việc cướp bóc để để tăng hậu cần. bọn họ rất có thể sẽ một đường đánh thẳng vào Trường An. chúng ta không thể không phòng a!”

Trần Hi Liệt là người lo lắng nhất, thê thiếp con cháu của nhà hắn rất nhiều, gia tài rất lớn. hắn rất lo lắng mình sẽ không kịp rút khỏi Trường An.

Trương Quân cười xòa an ủi hắn nói: “Trần Các lão không cần lo lắng, cho dù bọn họ giống như ngài nói vậy một đường thẳng đánh tới đây. thì bọn họ cũng vào không được Quan Trung.

Lại nữa. chúng ta có binh lực của Sóc Phương, Lũng Hữu, Hà Tây ba đại tiết độ phủ.

ở Quan Trung còn có gần tám vạn cấm vệ quân, chẳng lẽ quân đội chúng ta là kẻ ăn chay hay sao?

Nói thật, ta một chút cũng không lo lắng.”

“Trương thượng thư nói đúng, chúng ta quả thật không cần lo lắng.”

Vương Củng ở bên cạnh cũng vừa cười vừa nói xen vào: “Theo ta được biết, binh lực của Hồi Hột nhiều nhất cũng chỉ là mười vạn. bọn họ lần này vận dụng tám vạn đại quân xâm nhập phía nam, điều này có nghĩa là trên thảo nguyên sẽ trống không.

Lúc này, Lý Khánh An bèn có thể từ phía tây xuất binh, đánh thẳng vào sào huyệt rỗng không của bọn chúng.

Hồi Hột cũng có thể hiểu rõ điểm này, cho nên ta nói, người Hồi Hột không dám ở Trung Nguyên lâu dài được, bọn họ sẽ nhanh chóng quay về thảo nguyên ngay thôi.”

Lời nói của Vương Củng khiến cho Trần Hi Liệt nhẹ nhõm trong lòng, vội vàng chắp tay cười nói: “Đa tạ Vương tướng quốc đã giải thích rõ vấn đề. như vậy thì ta an tâm rồi.”

Lúc này, hắn bỗng nhiên nghe thấy sau lưng truyền đến một tiếng hừ lạnh, vừa quay đầu lại, chỉ thấy Dương Quốc Trung sa sầm mặt mày ngồi ở vị trí đầu, không nói được một lời nào, Trần Hi Liệt gượng cười một tiếng nói: “Vương tướng quốc nói không sai đấy!

Dương tướng quốc nghĩ sao?”

Dương Quốc Trung liếc mắt nhìn hắn. trong ánh mắt tràn ngập miệt thị, vừa miệt thị ánh mắt hắn quá thiển cận. chỉ nghĩ đến chút lợi nhỏ nhoi của chính mình, chẳng khác nào những tên thương buôn đầu đường xó chợ, lại miệt thị hắn không có cốt khí, vừa mới bị Vương Củng cướp đi chức tả thừa tướng, lúc này đã quên ngay đi nỗi nhục nhã của mình rồi. còn xưng người ta Vương tướng quốc.

Đương nhiên, trong lòng Dương Quốc Trung còn có một chút bất mãn, vào lúc tháng giêng, trong phủ của Trần Hi Liệt đánh chết một ả nô tỳ, bị Vương Củng bắt lấy tang chứng dâng sớ tố cáo hắn. kết quả Trần Hi Liệt bị miễn đi chức tả thừa tướng, cho Vương Củng tới tiếp nhậm.

Vương Củng bởi vậy nắm giữ môn hạ tỉnh trong tay, luôn đối nghịch với Dương Quốc Trung trên mọi phương diện.

Mỗi lần trung thư tỉnh phát ra chỉ lệnh và ý chỉ. cũng đều không hề ngoại lệ mà bị môn hạ tỉnh bác bỏ trả về, công thêm phe đông cung ở bên cạnh thêm dầu vào lửa.

Vị hữu thừa tướng Dương Quốc Trung này phải cất lên những bước đi thật gian nan, khiến cho hắn hận Vương Củng đến thấu xương, phải vạch ra một rào kẽm rõ ràng với hắn. thế nhưng vừa rồi Trần Hi Liệt lại thân với Vương Cũng đến thế, điều này khiến trong lòng Dương Quốc Trung nổi lên một trận lôi đình.

Dương Quốc Trung hừ một tiếng, không thèm nhìn Trần Hi Liệt.

Trần Hi Liệt gặp phải gai nhọn, trên mặt ngượng ngùng vô cùng.

Trong lòng hắn cũng rất bất mãn với Dương Quốc Trung.

Từ khi Dương quý phi gần như bị ném vào lãnh lãnh cung, địa vị của Dương gia liền tụt dốc một cách thê thảm, cũng ảnh hưởng tới cả Dương Quốc Trung.

Rất nhiều đại thần đã không xem trọng hắn ta nữa.

Nhất là lúc đầu năm Vương Cũng được thăng làm tà thừa tướng, điều này rõ ràng là muốn dùng để chế ngự quyền lực của Dương Quốc Trung.

Rất nhiều người trong đó bao gồm cả Trần Hi Liệt đều đoán chừng Dương Quốc Trung nhiều nhất cũng chỉ có thể làm thêm một hai năm nữa thôi.

Tài cán và năng lực của Dương Quốc Trung vốn đã không được đánh giá cao rồi. mà lại thích độc đoán ngang ngược, càng bởi vì hắn đã không còn có người chống đỡ phía sau nữa rồi, Thánh Thượng làm sao lại có thể để cho hắn đảm nhiệm chức hữu thừa tướng này quan trọng này lâu dài được.

Trần Hi Liệt cũng đã không còn sùng kính hắn như trước đây nữa. hắn thậm chí có một chút hối hận. nếu năm đó hắn không phản bội Lý Lâm Phô mà đầu quân sang phe Dương Quốc Trung, như vậy hiện tại hẳn sẽ là do hắn tiếp nhận vị trí của Lý Lâm Phổ rồi. mà không phải là Vương Củng, trong lòng Trần Hi Liệt vô cùng hối hận.

đồng thời hắn cũng càng có ác cảm đối với Dương Quốc Trung.

Hiện tại Dương Quốc Trung lại còn bày sắc mặt cho hắn xem. hắn không khỏi âm thầm cười lạnh một tiếng, trong lòng mắng: “Đã không có quý phi làm chỗ dựa rồi, chẳng qua là tên hề mua vui mà thôi, lại còn dám vô lễ với lão phu!”

Lúc này, trên đại điện truyền đến tiếng hô vang của thị vệ: “Bệ hạ giá lâm!”

Trong Tử Thần điện lập tức lặng ngắt như tờ, chỉ nghe một loạt tiếng bước chân vang lên, Lý Long Cơ từ cửa hông chậm rãi đi vào, các đại thần cùng nhau đứng lên. khom người thi lễ nói: “Tham kiến bệ hạ!”

Lý Long Cơ ngồi vào chỗ ngồi phía trên, hắn khoát tay nói: “Đây không phải là triều hội gì cả, các vị ái khanh thoải mái một chút, hãy bình thân!”

“Tạ ơn bệ hạ!”

Chúng đại thần đều ngồi xuống, rất nhiều người nhìn trộm Lý Long Cơ một cái, thảy đều chấn động. chỉ thấy hắn râu tóc đã toàn bộ bạc trắng, làn da trên mặt không có sức đàn hồi. không hề sáng bóng.

Hắn năm nay còn không đến bảy mươi tuổi, nhưng thoạt nhìn đã giống như một lão già hơn tám mươi tuổi, có một số quan viên tỉ mỉ thậm chí còn chú ý tới, lúc nảy khi Thánh Thượng vừa mới tiến vào, chiếc long bào có vẻ đặc biệt lớn rộng thùng thình, hắn rõ ràng là đã lùn hơn so với trước đây, xem ra lời đồn đãi Thánh Thượng đã biến thành lưng còng là sự thật.

Bọn quan viên thở dài không thôi, vài năm trước Thánh Thượng còn tinh thần khỏe khoắn, đi lại nhanh nhẹn, thế mà mới chỉ vài năm công phu thôi, đã già đến như thế này rồi.

Nghe nói hắn hàng đêm hoan lạc, chuyện phòng the không hề tiết chế, phải dựa vào một loại thuốc đến duy trì thể lực. rất nhiều đại thần cũng không khỏi thở dài, đoán chừng Thánh Thượng cũng sống không được vài năm nữa, cũng may có hoàng thái tôn, giang sơn Đại Đường còn có thể tiếp tục duy trì.

Lý Long Cơ tuy rằng không có lưng còng. nhưng hắn quả thật có chút hơi gập người về phía trước, nhưng đây là điều đại kỵ của hắn, ai dám đề cập, liền lập tức bị đánh chết.

Hắn mới vừa ngồi xuống, đầu bỗng nhiên cảm thấy quay cuồng, gần đây cảm giác quay cuồng này của hắn càng ngày càng nghiêm trọng, hơi đi nhiều thêm mấy bước thôi, là hắn bèn cảm thấy trời đất quay cuồng, không cần ngự y khuyến cáo, chính hắn cũng biết vấn đề là do loại hương hoa trợ tình mà ra cả, nhưng hắn đã không thể bỏ được loại thuốc này rồi.

Từng có một buổi tối hắn thử không dùng loại thuốc này, hắn liền cảm thấy như mình thống khổ đến cơ hồ muốn chết đi được, nửa đêm liền lòm còm bò dậy mà dùng thuốc, hơn nữa một lần phải dùng đến ba viên mới có hiệu quả.

Hắn cũng đã phái người đi tìm An Lộc Sơn hỏi, An Lộc Sơn đưa tới hộp tựa như là thuốc giải gì đó, nhưng mà căn bản vẫn không hiệu quả.

Trong lòng Lý Long Cơ cũng sợ hãi vô cùng, nhưng hắn càng sợ hãi, lại càng kị phải uống thuốc, ngự y hơi nói một chút không tốt thôi, hắn liền lập tức sai người đánh cho nhừ tử.

Hiện tại ngay cả chính hắn cũng không biết cuối cùng rồi sẽ ra sao nữa.

Lý Long Cơ nhắm mắt lại thật lâu sau. cảm giác quay cuồng mới dần dần biến mất. hắn mở to mắt ra. thấy quần thần đều nhìn hắn. liền có chút không vui nói: “Phía dưới bắt đầu đi!”

Hắn tập trung một chút tinh thần, lại tiếp tục nói: “Hôm nay trẫm triệu các vị ái khanh đến đây, là vì muốn thương thảo việc Hồi Hột xâm nhập phía nam.

Việc này liên quan đến an nguy của hàng vạn dân chúng nơi Lũng Hữu. trẫm hy vọng mọi người đề xuất ra một phương án thiết thực mà hữu hiệu.”

Hắn nhìn thoáng qua Dương Quốc Trung, rồi nói: “Dương tướng quốc, do khanh bắt đầu đi!”

Dương Quốc Trung đứng lên. vui vẻ nói với Lý Long Cơ: “Bệ hạ. trên đường thần đến Tử Thần điện, vừa mới nhận được tin tức mà phi cáp đưa đến từ Cửu Nguyên, rằng người Hồi Hột tấn công Cửu Nguyên thất bại. hiện tại bị ngăn trở ở ngoại thành Cửu Nguyên, tạm thời không có nam tiến được.”

tinh thần Lý Long Cơ phấn chấn hẳn lên.

điều này quả là một tin tốt.

Hắn vẫn đang lo lắng tình hình của đứa con trai út Lý Kính, hiện tại xem ra Lý Kính đã không có làm cho hắn thất vọng, hắn lại vội vàng hỏi: “Thư phi cáp ở đâu?

Mau đưa cho trẫm xem.”

Một gã hoạn quan bưng một cái khay vàng có đặt thư phi cáp ở trên đi lên trước, đem đem thư phi cáp trình cho Lý Long Co, Lý Long Cơ vội vàng mở ra. chỉ thấy mặt ở trên đó chỉ viết có mấy câu đơn giản: Biện vương làm gương cho binh sĩ. cố vũ sĩ khí. lão tướng quân Quách Tử Nghi chỉ huy thích đáng, đại bại người Hồi Hột công thành, dưới thành Cửu Nguyên giết địch mấy ngàn người.

Lý Long Cơ gật gật đầu. hắn đương nhiên hiểu được năng lực của đứa con mình là bao nhiêu, quan trọng là Quách Tử Nghi này, không hổ là lão tướng, ở thời khắc mấu chốt bèn thể hiện được tài năng, càng đáng khen ở chỗ vị lão tướng này lại chịu phò tá đứa con trai của mình, để cho đứa con trai của mình có thể ở trong chiến tranh mà rèn luyện.

Quách Tử Nghi là một người đáng dùng.

Trong nháy mắt đó, Lý Long Cơ liền đưa ra quyết định, sau khi bãi miễn An Tư Thuận, thì có thể trọng dụng Quách Tử Nghi này.

Hắn buông thư phi cáp xuống, cười nói với mọi người: “Hồi Hột không biết tự lượng sức mình, tưởng rằng Đại Đường không còn người, một thành Cửu Nguyên bèn đã đủ dạy cho bọn họ một trận rồi, thật sự đã làm cho trẫm hú vía một hồi.”

Mọi người cũng đều thở ra nhẹ nhòm, như vậy là tốt nhất, hy vọng người Hồi Hột có thể biết khó mà rút lui. không dám tiếp tục cả gan làm loạn nữa. hoàng trưởng tôn Lý Dự thì rất tỉnh táo, hắn đứng lên nói: “Bệ hạ. tôn thần có một lời muốn nói.”

Lý Long Cơ rất yêu thích vị trưởng tôn này, cho tới bây giờ, hắn vẫn rất hài lòng với vị trưởng tôn này.

Hắn tuy rằng đã khơi mào cho sự tranh chắp giữa trung thư tỉnh và môn hạ tỉnh, nhưng đại bộ phận quyết nghị của triều đình vẫn còn có thể truyền xuống được.

Mấu chốt quan trọng chính là vị trưởng tôn của mình rất giỏi về sự điều giải, khiến cho công vụ của triều đình không vì sự tranh chấp giữa Dương Quốc Trung và Vương Củng mà đến mức phải tạm dừng. như vậy, trong tương lai này hắn bèn hoàn toàn có thể yên tâm mà đem xã tắc giao cho trưởng tôn.

Hắn vừa cười vừa gật đầu nói: “Nói đi!”

Lý Dự thi lễ với hoàng tổ phụ rồi nói: “Đa tạ bệ hạ!”

Lại chắp tay nói với chúng thần: “Các vị đại thần.

Hồi Hột sở dĩ binh bại Cửu Nguyên, ta cho rằng cũng không kỳ quái, bản thân dân tộc Hồi Hột vốn là giỏi về đánh nhau trên ngựa, về phần công thành thật sự không là sở trường của bọn hắn. bại là chuyện bình thường, không bại mới là việc lạ.

Chuyện mà ta lo lắng không phải Cửu Nguyên, ta cho rằng người Hồi Hột tuyệt đối sẽ không tiêu tốn thời gian ở Cửu Nguyên, bọn họ rất có thể sẽ bỏ Cửu Nguyên mà tiến về phía nam.

đánh thẳng vào Linh Châu, đánh Linh Châu một cái trở tay không kịp.

Ta thậm chí lo lắng bọn họ cũng không đánh Linh Châu, mà là trực tiếp tiến nhanh xuống phía nam. cướp bóc tại Lũng Hữu. vì thế, chúng ta phải xuất binh ứng đối.”

Lý Dự vừa dứt lời, chỉ thấy ngoài điện truyền đến một loạt tiếng bước chân chạy dồn dập, chỉ nghe một gã thị vệ la lớn: “Khẩn cấp quân tình!”

Xoạt một cái. ánh mắt mọi người đều hướng ra ngoài điện mà nhìn, chỉ thấy một gã thị vệ chạy vào, hắn giơ lên một phần quân báo khẩn cấp, nói: “người Hồi Hột vòng qua Cửu Nguyên, ven theo Hoàng Hà Nam xuống Linh Châu, ở thành Định Viễn đại bại quân đội của An Tư Thuận, ba huyện Hoài Viền.

An Tịnh.

Ninh Võ đã mất đi, Linh Châu bị vây. tình thế nguy ngập vô cùng.”

Trong đại điện lặng ngắt như tờ, mọi người hai mặt nhìn nhau, vừa rồi cục diện còn có lợi lập tức đã bị xoay, Lý Long Cơ xem xong quân báo, sắc mặt sa sầm đến cực điểm.

Tên An Tư Thuận chết tiệt này, rõ ràng binh lực không đủ. lại còn muốn đi đánh bữa với người Hồi Hột. nên đã tổn hại đến gần nửa số binh, làm cho cục diện hiện tại trở nên bị động, thật sự là trăm cái chết của hắn cũng không đủ để chuộc cái tội này, nhưng mà cũng tốt. vừa lúc có cớ để bãi miễn chức Tiết độ sứ của hắn.

Lý Long Cơ đem quân báo ném mạnh xuống mặt đất. lạnh lùng nói: “Truyền ý chỉ của trẫm, bãi miễn ngay tại chỗ chức Sóc Phương Tiết độ sứ của An Tư Thuận, chuyển làm đô đốc Linh Châu, giữ thành để chuộc tội.

Tạm thời cho Cửu Nguyên thái thú Quách Tử Nghi tiếp nhận chức vụ Tiết độ sứ Sóc Phương.”

ở trong này, Lý Long Cơ không có trực tiếp nhâm mệnh Biện vương Lý Kính làm Tiết độ sứ. làm như vậy dấu vết của sự đoạt quyền sẽ quá rõ ràng, hắn cần uyển chuyền một chút, trước tiên để cho Quách Tửnghi đến làm một lá chắn trước đã.

Hắn vốn định cùng các đại thần thương nghị một chút, nhưng hiện tại hắn đã quá khẩn cấp rồi, ngừng một chút, hắn liền lại tiếp theo xuống chỉ nói: “Truyền thêm ý chỉ của trẫm. mệnh Lũng Hữu Tiết độ phó sứ.

Thiện Châu đô đốc Lý Tuyền dẫn sáu vạn quân Lũng Hữu tức khắc đến phía bắc chi viện cho Linh Châu, một vạn quân Lương Châu cũng đồng thời tiến lên phía bắc, nhất loạt do Lý Tuyền thống soái, không được có một khắc chậm trễ.”

Ý chỉ này của Lý Long Cơ vừa ra. tất cả mọi người đều hiểu được mục đích thực sự của hắn.

Trong trận chiến Thổ Phồn, mười bốn vạn đại quân của hai đại Tiết độ sứ phủ tại Lũng Hữu.

Hà Tây tồn thất thảm trọng. bao gồm cả thương binh ở bên trong thì vẫn chỉ còn hơn mười vạn người sống còn.

Lý Tuyền trong tích tắc đã mang đi bảy vạn tinh nhuệ, số còn lại cho Ca Thư Hàn đều là thương binh và binh sĩ già. lần này Ca Thư Hàn quân quyền mất hết.

Lý Long Cơ lợi dụng Hồi Hột xâm lược phía nam.

đã lập tức tước đoạt lấy quân quyền của hai đại Tiết độ sứ, cho dù chức Tiết độ sứ của Ca Thư Hàn tạm thời không bị mất. nhưng cũng không có ý nghĩa gì nữa.

Lý Dự khẽ mở môi, hắn còn có điều muốn nói. nhưng cuối cùng hắn cái gì cũng không có nói ra. trong lòng thở dài một tiếng.

Triều hội tan rồi. vốn là do mọi người cùng thương nghị đối sách, nhưng cuối cùng lại bị Lý Long Cơ tự mình đưa ra phương án giải quyết dứt khoát.

Vương Củng.

Trương Quân đều không có đưa ra phương án nào được nữa.

Tất cả mọi người trong lòng đều biết rõ, Lý Long Cơ kỳ thật cũng không quan tâm làm thế nào để đánh bại người Hồi Hột.

điều duy nhất hắn quan tâm vẫn là việc đoạt quyền. ngay lúc này ai cũng không dám làm hòng đại kế của hắn. mọi người chỉ đành thở dài trong lòng.

đều tự ai về nhà nấy.

Trong ngự thư phòng, tâm trạng của Lý Long Cơ rất tốt. hắn đang vì thủ đoạn cao siêu của mình mà đắc ý, nhưng hắn không cảm thấy hài lòng, hắn đang suy nghĩ bước tiếp theo của kế hoạch, bước tiếp theo nên ra tay với ai đây, nghĩ tới nghĩ lui. có thể đáp ứng cơ hội đoạt quyền cho việc lợi dụng Hồi Hột xâm lược phía nam lần này, chỉ có An Lộc Sơn.

Kỳ thật Lý Khánh An cũng có thể đủ để vét biên, chỉ là hắn quá xa. khó có thể khống chế được.

Làm thế nào để cho An Lộc Sơn ngoan ngoãn mà giao ra quân đội hắn đây?

Lý Long Cơ nghiêng người nửa nằm nửa ngồi ở trên giường dốc sức mà suy nghĩ, lúc này, một gã hoạn quan nhỏ giọng bẩm báo nói: “Bệ hạ. hoàng trưởng tôn cầu kiến.”

Lý Long Cơ cười xòa. nói: “Để cho hắn vào đi!”

Lát sau.

Lý Dự được hoạn quan dẫn vào, hắn tiến lên một bước khom người thi lễ nói: “Tham kiến hoàng tổ phụ!”

Lý Long Cơ liếc mắt nhìn hắn. cười nói: “ở trên đại điện trẫm thấy con muốn nói lại thôi, hình như có điều gì đó muốn nói. nhưng tựa hồ lại không dám nói.

Con không cần phải sợ điều gì cả. trẫm sẽ không trách tội con đâu, hiện tại con có thể nói rồi đó.”

Lý Dự trầm ngâm một lát. thấp giọng nói: “Tôn nhi rất lo lắng nhị thập cửu thúc (người chú thứ hai mươi chín) không quen đánh trận, viện quân Lũng Hữu mà thúc ấy thống lĩnh bị Hồi Hột đánh bại. thì khi đó cục thế của Lũng Hữu - Quan Trung sẽ thật sự nguy cấp đó.”

Điều này kỳ thật không chỉ có Lý Dự lo lắng, tất cả trọng thần đều lo lắng sẽ xuất hiện hậu quá đáng sợ này.

Lý Tuyền mới hai mươi tuổi, hắn có thể thống lĩnh tốt bảy vạn đại quân sao?

Hắn căn bản là không có kinh nghiệm đánh trận thực tế, càng không có kinh nghiệm đối phó với kỵ binh du mục. một khi hắn thất bại, điều lo lắng của Trần Hi Liệt thật sự sẽ trở thành sự thật.

Chúng đại thần lén thương nghị nửa ngày, liền tìm tới Lý Dự, khẩn cầu hắn đi khuyên bảo Thánh Thượng.

Lý Dự cũng lo lắng chuyện này, quân Hồi Hột đi lại như giỏ. trận chiến tấn công và phòng thủ quân Đường còn có thể chiếm thượng phong, nhưng một khi phải đánh dã chiến với kỵ binh, e rằng quân Đường cũng không phải là đối thủ.

Nếu là người khác.

Lý Long Cơ một câu cũng sẽ nghe không lọt tai, nhưng lời nói của trưởng tôn Lý Dự. thì hắn không thể không nghe, dù sao giang sơn xã tắc cũng sẽ truyền cho trưởng tôn nối dõi mà.

Lý Long Cơ trầm tư thật lâu sau, hắn không thể không thừa nhận là có thể có khả năng này, Lý Tuyền quả thật quá trẻ tuổi, có lẽ người Hồi Hột một lần đánh lén ban đêm bèn được rồi, nếu thật sự đến bước đó, thì tình thế sẽ trở nên nguy hiểm.

“Thế hoàng tôn có thượng sách gì không?”

“Tôn nhi đề nghị, có thể mệnh Lý Khánh An từ Bắc Đình xuất binh, đánh thẳng vào sào huyệt của người Hồi Hột. khi đó căn bản sẽ không cần phí sức như thế, thì người Hồi Hột bèn nhất định sẽ rút quân.”

Lý Long Cơ nhìn chằm chằm lên nóc nhà. nửa ngày không nói một lời nào cả.

Hắn đương nhiên biết để cho Lý Khánh An từ Bắc Đình xuất binh chính là biện pháp tốt nhất, nhưng một khi như vậy, hắn còn có cơ hội tước đoạt lấy quân quyền của Ca Thư Hàn và An Tư Thuận sao?

Không!

Kiến nghị này hắn bất luận như thế nào cũng không thể chọn được.

Lý Dự bỗng nhiên quỳ xuống, che mặt khóc nói: “Hoàng tổ phụ nếu đã lập hoàng tôn làm đông cung rồi, vì sao lại khiến cho các hoàng thúc nắm hùng binh bên ngoài?

Bảy vương của triều Hán gây loạn, tám vương tranh vị của triều Tấn, hoàng tổ phụ đều quên rồi sao?”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 347: Rút củi đáy nồi

Lý Long Cơ bỗng chốc hóa thành pho tượng sáp, hắn chung hứng nhìn trưởng tôn đang quỳ dưới đất khóc lóc kia mà mãi không nói được lời nào.

Hậu quả của việc ngoại phiên quá mạnh trong khi tông chủ lại yếu sao hắn lại có thể chưa nghĩ đến?

Hắn đã làm hoàng đế đến bốn mươi mấy năm nay.

Hắn biết quá rõ hậu quả khi làm như vậy sẽ thế nào, nhưng hậu quả này hắn mặc kệ.

Trong mắt hắn. trọng thần biên cương nắm binh quyền tự lập đó mới là vấn đề to tát.

Đấy cũng có nghĩa là giang sơn nhà họ Lý sẽ có nguy cơ thay triều đổi đại.

Dù thế nào đi chăng nữa trong lúc sinh thời của mình hắn tuyệt phải đoạt hết binh quyền của những Tiết độ sứ này về mà giao hết cho con mình.

Đây mới là cách ổn thỏa nhất.

Còn hậu quả sau khi các con trai hắn nắm quyền như thế nào, theo hắn là chẳng quan trọng.

Chẳng qua là để con trai thay cháu trai mà thôi, hay người con trai này thay thế người con trai khác mà thôi.

Dù là ai lên ngôi đi chăng nữa thì với hắn mà nói có khác gì nhau!

Nhưng những lời này làm sao hắn có thể nói với cháu mình?

Hắn đâu thể nói trắng ra là dù sao đi nữa. người đó cũng là hoàng thúc của cháu, các ngươi ai làm hoàng đế có gì khác nhau!

Không. hắn khôngthể nói được!

Hắn biết điều này đồng nghĩa với cái chết giành cho cháu mình, nhưng hắn cũng có nỗi niềm ích kỹ của riêng mình.

Hắn nghĩ. dù là con trai hay là cháu trai đi chăng nữa. người cuối cùng có thể lên ngôi để làm hoàng đế được chính là kẻ mạnh nhất, nên giang sơn nhà Lý xứng đáng thuộc về hắn.

Trong lòng Lý Long Cơ áy náy.

Hắn không khỏi thở dài. dịu dàng an ủi cháu mình: “Đây chỉ là kế sách đối phó tạm thời. cứ để hoàng thúc của cháu đoạt lại binh quyền đã. sau đó trẫm sẽ lại từ tay họ đoạt binh quyền giao về cho cháu.

Cháu cũng biết là Trung Nguyên thì trống vắng, trong khi binh quyền biên cương quá mạnh, khó mà đảm bảo được một ngày nào đó bọn đại thần biên cương sẽ không có dị tâm.

Bọn họ nếu khởi binh tạo phản hoặc tự xưng vương cũng đều là mối đại họa đối với giang sơn nhà họ Lý chúng ta.

Vì thế.trong lúc còn sống trẫm phải giải quyết nguy cơ này.

Cháu cứ yên tâm!

Trẫm sẽ không ra đi nhanh như thế, trẫm nhất định sẽ để lại một ngai vàng toàn vẹn cho cháu. ”

Giải thích của hoàng tổ phụ khiến Lý Dự thở dài. với tình hình phóng túng mặc xác sức khỏe của hoàng tổ phụ hiện nay, liệu cuộc sống của người còn có thể duy trì được bao lâu?

Lý Dự không nói được lời nào, mãi một lúc sau hắn mới nói: “Hoàng tổ phụ, cháu vẫn kiến nghị để Lý Khánh An xuất binh Hồi Hột. cháu nghĩ đây là cách giải quyết nguy cơ trước mắt thỏa đáng nhất.”

Lý Dự cũng biết hoàng tổ phụ của mình sẽ khó mà thay đổi sách lược đã định, hắn đành phải cầu điều thứ yếu hơn.

để có thể giải quyết nguy cơ Hồi Hột xâm lăng.

Hắn rất ư lo lắng về bảy vạn quân Đường sẽ đi lên bắc chi viện.

Việc để một tiểu vương gia không có chút kinh nghiệm chỉ huy rất có khả năng bị người Hồi Hột một trận đánh cho tơi bời.

Nếu như thế này thì dù người Hồi Hột không đánh vào Quan Trung thì cả Lũng Hữu cũng sẽ bị người Hồi Hột phá hoại tan hoang.

nhưng tâm ý của Lý Long Cơ đã quyết, hắn không thể dung tha cho bất kỳ ai đến phá hoại kế hoạch đoạt quyền của mình.

Lông mày hắn chau lại, hắn kéo dài giọng nói: “trẫm biết rồi!

Trẫm sẽ xử lý ổn thỏa việc này, ngươi không cần phải can thiệp việc này nữa!”

Lý Dự bất lực.

Hắn đương định cáo lui thì bỗng nhớ ra một việc, bèn hỏi: “Hoàng tổ phụ. cháu muốn đến thăm phụ thân cháu, không biết hoàng tổ phụ có thể cho phép cháu không?”

Lý Long Cơ gật đầu nói.

“Ngươi muốn tận hiếu nghĩa thì ta sao có thể cấm đoán.

Sức khỏe phụ thân ngươi không tốt. ngươi phải quan tâm đến hắn nhiều hơn.

đi đi!”

“Cháu xin cáo lui!”

Lý Dự cáo lui, để lại một mình Lý Long Cơ với cơ thể mỏi mệt dị thường.

Hắn cố gắng vươn vai một cái. dạo này lưng hắn đã khó mà ưỡn thẳng được.

Điều này khiến trong lòng hắn đau khổ vô cùng.

Hắn lại đổi một tư thế khác để nằm xuống cho thoải mái.

Hắn đưa tay lên xoa xoa trán, và nghĩ ngợi về nỗi lo của cháu mình.

Đúng là để một mình Lý Tuyền dẫn bảy vạn đại quân đi chi viện, đấy quả thật là điều khiến người khác khó mà yên tâm được, nhất định phải có một đại tướng kinh nghiệm phong phú dẫn dắt hắn. mà đại tướng này lại nhất thiết phải là người hắn tin tưởng được.

Hắn nghĩ ngợi một lúc bèn hạ lệnh: “Lập tức cho truyền trưởng tôn Toàn Thụy đến gặp trẫm!”

Tin tức Hồi Hột nam tiến như một cơn gió chẳng mấy chốc đã thổi đến mọi ngóc ngách đầu đường của Trường An.

Dân chúng khắp nơi trong thành đều xôn xao dư luận.

Khác với âu lo của bọn quan lại trong triều, phần lớn dân thường đều không mấy để tâm việc này. họ chẳng cho rằng Hồi Hột có thể đánh vào đến Trường An nổi.

Trong tửu tử tên Thái nguyên tửu tử ở gần cửa phường Tuyên Dương ở chợ Đông. vì đông chủ vốn là người Thái Nguyên nên đặt tên tửu quán như thế.

Chẳng có tửu tứ nào gần chợ Đông lại không đắt khách.

Thái Nguyên tửu tử cũng thế.

Nó là một tửu tử có bốn lầu. lầu một và hai là đại đường, lầu ba và bốn là nhã thất.

Mỗi khi đến thời gian ăn cơm trong đây đều có khách ngồi đầy, mãi đến khi tiếng trống báo hiệu đóng cửa phường về đêm vang lên thì khách khứa mới no say giải tán.

Tửu tử là chỗ công cộng tất nhiên cũng sẽ là nơi tập hợp được đủ các loại tin tức. từ kỳ nhân chí sự ở các nơi Đại Đường cho đến tin trăng gió của các đại thanh lâu, và cả các câu chuyện tranh giành đấu trí triều đường đều là những đề tài nóng hổi được mọi người yêu thích.

Nhất là khi Trường An quan lại nhiều, hầu như nhà nhà hộ hộ ít nhất đều có họ hàng xa xôi làm quan này chức nọ trong triều.

Vì thế các đề tài như bí sự quan trường hay quan lại thăng tiến vân vân và vân vân.

đều rất được mọi người quan tâm.

Vào thời điểm giữa trưa.

Thái Nguyên tửu quán vẫn khách ngồi chật cứng, cơ hồ mỗi bàn đều được ngồi đầy.

Hoặc ngồi, hoặc nằm. mạnh ai nấy vây quần tán gẫu, náo nhiệt vô cùng.

Trước một chiếc bản nhỏ cạnh cửa sổ ở lầu hai. hắn một mình một bàn. xung quanh có hai tùy tùng to khỏe đứng cạnh. người hắn bận chiếc trường bào màu tím. lưng đeo thắt lưng ngọc.

Hắn có một cặp mắt rất dài và hơi nhỏ, nhưng ánh mắt lại sắt sảo có thần.

Đó chính là tiền thái tử Lý Hanh đã bị phế ba năm trước đây.

Từ khi trưởng tử vào làm chủ Đông Cung.

Lý Hanh đã hoàn toàn được trả tự do.

Lý Long Cơ cũng cho rút hoạn quan giám sát hắn về, cho phép hắn được tự do ra ngoài.

Sau gần hai năm sống dưới sự giám sát.

Lý Long Cơ có thể khẳng định Lý Hanh đã không còn là mối uy hiếp đối với ngai vị của mình.

Hắn đã hoàn toàn không là gì.

Đương nhiên, đó cũng liên quan đến sách lược đại cử trọng dụng thân vương của Lý Long Cơ.

Không chỉ là Lý Hanh, tự do của các thân vương khác về cơ bản đều đã được thả lỏng.

Không những thế. vì để xoa dịu Lý Dự.

Lý Long Cơ còn cải phong Lý Hanh làm Trung vương.

Đây là phong hiệu của Lý Hanh trước khi làm thái tử. khôi phục lại thân phận vốn có của hắn.

đó cũng nói rõ Lý Long Cơ đã triệt để bình phán lại vụ án vu thuật của hắn lúc trước.

Lúc này, Lý Hanh đang ngồi tựa vào ghế thư thả uống một chén trà thuốc.

Hai tai hắn vẫn tập trung để lắng nghe những người khách khác tán gẫu.

Hắn trước đây sống trong thâm cung, hoàn toàn không tiếp xúc với dân chúng.

Bây giờ hắn lại rất thích đến các tửu tử. trà quán để đi trải nghiệm dân tình.

Tửu tử này cũng là một nơi hắn hay đến.

ở đây còn có một chiếc bàn riêng giành cho hắn.

Ngược lại với sức khỏe Lý Long Cơ ngày càng già yếu.

Lý Hanh lại ngày càng khỏe ra.

Hắn không còn phải lo ưu phiền trong triều đường, rảnh rỗi thì đến Lê Viên nghe khúc, không thì đến quán trà uống trà. bằng không lại đến dã ngoại săn bắn.

Hắn suốt ngày vô tư lự. vừa sống thoải mái lại cộng thêm tự bản thân hắn cẩn thận chăm chút sức khỏe, nên thân thể vốn dĩ yếu ớt lúc xưa giờ cũng dần cường tráng lại.

Có điều, hôm nay Lý Hanh cũng có phần lo lắng.

Hắn vừa nghe được vài tin không tốt. trong đó quan trọng nhất là Hồi Hột nam tiến.

Dù cho Lý Hanh không quản việc triều chính, nhưng Hồi Hột đến xâm lăng lại liên hệ an toàn xã tắc Đại Đường.

Hắn cũng rất quan tâm.

Hắn nghĩ triều đình nên lập tức điều Lý Khánh An và An Lộc Sơn từ hai phia đông và tây tiến quân vào phúc địa của thảo nguyên, ép quân Hồi Hột rút quân.

Nhưng bây giờ hắn cũng có khác chỉ bá tánh bình thường. muốn kiến nghị cũng chả có chỗ mà kiến nghị.

Lúc này, tiếng nói chuyện bàn bên cạnh đã gây sự chú ý của hắn.

đó là mấy tên thái học sinh tuổi trẻ.

Bọn người trẻ tuổi nói chuyện thường chả bao giờ để ý đến cảm xúc của người khác, vì thế mà giọng của họ đặc biệt vang.

“Các ngươi đã nghe nói gì chưa.

An Tây Lý Khánh An lại có dã tâm muốn xưng đế!”

Một sĩ từ vừa gầy vừa đen lớn tiếng nói.

“Ta cũng có nghe nói, bây giờ khắp Trường An đều vang ầm lên.

Lý Khánh An đi chiêu binh mãi mã khắp nơi.

Quân đội hắn sở hữu đã không chỉ hai mươi vạn. chí ít có ba mươi lăm vạn. nghe nói cung cách của hắn tại An Tây chẳng khác chỉ hoàng đế. thật là đáng sợ quá!”

“Hắn vốn dĩ đã là thổ hoàng đế của An Tây rồi còn gì. hơn nữa hắn lại là tông thất, là hậu duệ của thái tử Kiến Thành.

Nếu sau này hắn mà tự lên ngôi làm hoàng đế, ta cũng không chút gì kinh ngạc.”

những lời này người thường đều không dám tùy tiện nói. cho dù có nói vẫn phải khe khẽ thủ thỉ hay dùng nước viết lên bàn đề phòng tai vách mạch dừng, nhưng bọn người có học này lại chẳng để ý chỉ.

Hơn nữa. bọn họ vừa mới có chút rượu vào bụng, lại càng hỗn xược hơn. cứ thế mà há to họng oang oang nghị luận, thu hút hết mọi sự chú ý của cả tửu tử lại.

Các người giúp việc không khỏi thầm kêu khổ. nhưng nếu đi ngăn bọn họ lại thì không khéo ảnh hưởng đến việc làm ăn.

Mấy tên sĩ tử này thấy mọi ngươi chăm chú nhìn mình, thì lại càng đắc ý hơn.

“Kỳ thực, ta lại hi vọng Lý Khánh An có thể lên ngôi.”

Một tên sĩ tử đầy miệng khẩu âm Hà Đông nói: “An Tây do hắn quản Lý rất tốt. không có việc gom góp ruộng đất. tô thuế lại nhẹ nhàng.

Ta có một người cậu. cả nhà họ đều đã dọn đến Toái Hiệp ở.

Cách đây không lưu ta có nhận được thư từ của cậu. nghe câu kể cuộc sống của họ ở đấy rất tốt.

Cả nhà được chia cho năm mươi mẫu đất thượng điền, và còn phân thêm một con ngựa, cộng thêm một con trâu tự bỏ tiền mua.

Điền thuế ba mươi lấy một. bây giờ đã vào vụ xuân canh, trước khi thu hoạch quan phủ đều cho lương ăn tạm thời cùng vải vóc.

Em họ ta đến xưởng dệt tơ của quan phủ tổ chức làm việc, mỗi ngày con được tiền công hai trăm văn tiền, mỗi tuần có một ngày nghỉ, đã thế ngày nghỉ còn được cho năm mươi văn tiền. cứ tính thế này, mỗi tháng được những sáu quan tiền!

Cả ta nghe còn thấy động lòng!

Em họ ta từ nhỏ đã đính hôn với ta. ta cũng định đến An Tây cưới nàng, và thuận tiện sẽ tìm một công việc làm ở An Tây.”

Lý Hanh ngồi một bên từ từ nâng chén trà lên. và một chữ không sót chăm chú lắng nghe câu chuyện của họ.

Kỳ thực hắn không phải lần đầu tiên nghe người khác nhắc đến việc này.

Hai ngày nay khắp nơi loan truyền tin Lý Khánh An có dã tâm muốn xưng đế.

Trong lòng Lý Hanh cũng ý thức được, rất có khả năng là có người đang cố tình loan tin đồn.

Nếu là ngoại địch thì đấy là kế ly gián.

Cặp mày hắn chau lại. cục diện của Lý Khánh An xem ra bất lợi rồi!

Ngay lúc này, một loạt bước chân vội vã vang lên chỗ cầu thang.

Tiếng bàn luận nhiệt huyết của lầu hai bỗng chốc im lặng.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía cầu thang, mới thấy một nam tử trung niên trong tựa quản gia đi lên. có thể mọi người mới tự dung thở phào.

Vì thấy không phải là nha dịch quan phủ, mọi người trong đại đường tiếp tục xôn xao thảo luận.

Nhưng Lý Hanh lại đặt nhẹ chén trà xuống.

Người vừa đến chính là quản gia nhà hắn.

Quản gia bước nước đại đến trước mặt hắn. thủ thỉ bên tai hắn bẩm báo: “Vương gia. thái tôn điện hạ vừa đến thăm người, hiện đang đợi trong phủ.”

tinh thần hắn bỗng chốc phấn chấn hẳn.

Từ đầu năm đến nay, hắn chỉ được gặp qua con trai mình một lần.

Đó còn là ngày mùng năm tháng giêng, con trai hắn thay phụ hoàng chủ trì triều hội tân niên, hắn đứng xa xa nhìn thấy mặt con mình.

Thoáng chốc đã một tháng qua đi, cũng chẳng biết hắn lúc này có gì thay đổi không đây!

Hắn lập tức đứng dậy nói: “Ta sẽ về ngay!”

Thái Nguyên tửu tử cách phủ Lý Hanh không xa. chỉ một khắc giờ sau, xe ngựa của Lý Hanh đã từ từ dừng lại trước cửa phủ.

Hắn nhanh chân bước xuống xe ngựa.

Một tên tùy tùng lập tức chạy lên bẩm báo: “Thái tôn điện hạ đã đợi từ lâu.”

“Ta biết rồi!”

Lý Hanh liếc sang đội nghi trượng đang đứng bên kia đường, có những vài trăm người.

Trong lòng hắn bèn rõ, con trai mình không phải lén lút đến gặp, mà chắc đã được phụ hoàng cho phép.

Xem ra con trai mình hôm nay vừa mới gặp với Lý Long Cơ xong, tất nhiên mục đích buổi gặp hôm nay không gì khác ngoài việc Hồi Hột xâm lăng. chắc chắn phía Đại Đường đã có đối sách với việc Hồi Hột nam xâm.

Từ hồi sức khỏe khá hơn. suy nghĩ của hắn cũng nhạy bén hơn.

Lý Hanh chỉ từ mỗi đội nghi trượng của con trai đã có thể phán đoán ra rất nhiều việc.

“Đợi lát dẫn hắn đến thư phòng gặp ta!”

Hắn xuyên qua cửa giữa trực tiếp đi đến thư phòng ở hậu viện.

Lương đễ (* Thiếp của thái tử) Trương thị bưng bát cháo yến sào vào cho hắn.

Tiền thái tử phi của Lý Hanh Vi thị vì vụ án Vi Kiên năm thứ năm Thiên Bảo đã bị truất phế, bị ép phải xuất gia làm ni.

Còn một vị thê tử được hắn sủng ái khác là Đỗ lương để cũng vì vụ án Đỗ hữu Lân của phụ thân nàng mà bị đuổi khỏi Đông Cung, biếm làm dân thường.

Nghe nói giờ nàng đã gả cho một người bình dân.

Sau này vì được Lý Long Cơ thương tình.

Lý Hanh lại lập một thị thiếp mới là Trương thị lương đễ.

Trương lương đễ dịu dàng đảm đang. không chỉ hầu hạ chu đáo cho Lý Hanh, mà còn quản lý mọi việc trong phủ đâu ra nấy, rất được Lý Hanh sủng ái. ngoài ra. nàng đã từ mười mấy năm trước sinh hạ thứ tử Lý Hệ cho Lý Hanh, nay được phòng làm nam Dương vương.

Vì thế nàng thay thế vị trí của Vi phi cũng là hợp tình hợp lý.

Lý Hanh nhận lấy bát yến sào bèn cười nói: “Nàng chuẩn bị thêm một bát nữa.

Dự Nhi đã đến.”

“Lão gia yên tâm. thiếp đã chuẩn bị sẵn rồi.”

Lúc này, ngoài cửa vang lên giọng của Lý Dự.

“Phụ vương, con có thể vào được không?”

Lý Hanh tiện tay cầm cuốn sổ trên bàn lên. cười nói: “Vào đi!”

Vừa mở cửa đã thấy Lý Dự tâm sự trùng trùng đi vào.

Hắn quỳ xuống lạy phụ thân và kế mẫu: “Hài nhi bái kiến phụ thân, bái kiến mẫu thân.”

“Đứng dậy đi!”

Lý Hanh nhìn con trai từ đầu đến chân, thấy hắn có vẻ già dặn chững chạc hơn trước nhiều, liền gật đầu cười nói: “Con ta quả nhiên lại tiến bộ một bậc.”

Trương lương đễ vì nghĩ đến con trai mình, bà lại càng nhiệt tình với Lý Dự hơn.

Bà cười cười đích thần ra ngoài bưng cháo yến sào vào đặt trước mặt Lý Dự nói: “Dự Nhi. con ăn đi!”

“Đa tạ mẫu thân!”

Trương lương đễ cười nói: “Hai cha con cứ nói chuyện, ta đi đóng cửa cho hai người.”

Nói xong, bà đi ra đóng cửa và tự động ra ngoài, để lại hai cha con Lý Hanh trong phòng, Lý Hanh cười nói: “Cảm giác làm thái tôn thế nào?

Chắc là mệt lắm.”

“Cũng hơi, nhưng con vẫn còn chịu đựng được.”

Lý Hanh cười ha hả.

“Nếu con không chống đỡ nổi nữa thì để phụ thân đi làm thay con. ta có kinh nghiêm trong việc này.”

Trong lòng Lý Dự bàng hoàng, hắn không biết phụ vương nói thế là ý gì. vội nói: “Nếu phụ vương muốn, hài nhi có thể nhường vị bất cứ lúc nào.”

Nụ cười trên mặt Lý Hanh biến mất.

đôi mắt nhỏ hẹp của hắn nheo lại chăm chú nhìn con trai mình: “Con thật sự đồng ý ư?”

“Nếu phụ thân muốn, hài nhi có thể đi nói với hoàng tổ phụ.”

Lý Hanh lại cười phá lên nói: “Ta chỉ là nói đùa với con thôi, con tuyệt không thể xem là thật.”

Hắn thở dài nói: “Trải qua bao thăng trầm, lòng ta đã nguội lạnh, con à.

May thay ông trời đã cho ta một đứa con trai giỏi giang, để con có thể đi tiếp trên con đường sự nghiệp ta chưa hoàn thành.

Con vào làm chủ Đông Cung còn khiến ta vui mừng hơn là bản thân ta vào Đông Cung.

Ta chỉ lo lắng hoàng tổ phụ của con quá khắt khe. sợ người cũng đối xử với con như năm xưa với ta.

Nhưng bây giờ xem ra người đối xử với hoàng trưởng tôn tốt hơn lúc trước với ta nhiều.

Mà có điều con cũng phải cẩn trọng!”

Lý Dự gật gật đầu: “Hài nhi sẽ sự sự cẩn trọng, tuyệt không để người khác nắm được cán.”

“Thế là tốt!”

Lý Hanh vừa húp cháo yến sào vừa cười nói: “Hôm nay con đã gặp hoàng tổ phụ ư?”

“Vâng. thưa cha!

Sáng nay có triều hội khẩn cấp, sau khi kết thúc con đã đơn độc gặp riêng người.”

“Người thế nào rồi?

Ý ta là sức khỏe của người vẫn còn khá chứ? ” Lý Hanh hỏi khéo.

“Rất không tốt!”

Lý Dự khẽ lắc đầu.

“Hoàng tổ phụ trông có vẻ ngày càng già yếu. nhìn như một lão nhân hơn tám mươi, hơn nữa lưng người đã bắt đầu gù.”

“Ngự y nói thế nào?”

Mãi một lúc sau, Lý Dự mới khẽ giọng nói: “Ngự y lo rằng hoàng tổ phụ nếu cứ sống phóng túng thế này tiếp, e rằng người sẽ không qua khỏi năm nay.”

Trong khoảnh khác này, trong mắt Lý Hanh toát lên hận ý sâu sắc, nhưng chỉ trong chớp mắt lại biến mất.

Hắn mỉm cười nói: “Hãy nói thứ ta nghe việc của Hồi Hột xem!

Đối sách cuối cùng là thế nào?

Có phải để Lý Khánh An xuất binh không?”

Sắc mặt Lý Dự thiu não, hắn lại thở dài nói: “Vương tướng quốc, Trương thượng thư. thậm chí cả Dương Quốc Trung đều nghĩ để Lý Khánh An xuất binh sẽ là cách giải quyết lý tưởng; nhưng hoàng tổ phụ không tán đồng.”

“Không tán đồng?!”

Lý Hanh ngỡ ngàng.

“Vậy người muốn giải quyết thế nào?”.

“Hoàng tổ phụ đã bãi miễn chức Sóc Phương Tiết độ sứ của An Tư Thuận để Quách Tử nghi thay hắn. và lại lệnh cho nhị thập cứu hoàng thúc dẫn bảy vạn quân Lũng Hữu.

Hà Tây bắc tiến chi viện Sóc Phương.”

Lý Hanh mãi không hó hé gì.

Hắn chỉ một chốc đã hiểu ra.

đúng là thủ đoạn đoạt quyền cao tay của phụ hoàng mình, lợi dụng việc Hồi Hột đến quấy rối biên cảnh đoạt binh quyền của hai đại Tiết độ sứ Lũng Hữu và Sóc Phương!

Hắn không khỏi khẽ thở dài: “Sợ chỉ sợ người nóng vội rút tay vào chảo nóng lấy bỏng ngô, bỏng ngô chưa thấy mà đã bỏng phải tay!”

“Đúng!

Nhi thần và mọi người cũng cho là thế.

Lý Tuyền mới chỉ hai mươi tuổi, hắn chẳng qua do mẫu thân Vũ Hiền Nghi đắc sủng mà được phụng mệnh đến Lũng Hữu. bản thân hắn căn bản không có tài năng gì xuất chúng.

Hắn căn bản còn chưa đánh qua trận, nhi thần lo hắn sẽ bị Hồi Hột một trận đánh bại, nguy cập an toàn cả Lũng Hữu.

Lúc ấy chỉ sợ Quan Trung cũng không còn giữ được.”

Nói đến đây, mắt Lý Dự đỏ hoe, hắn bi phẫn nói: “Con đã khẩn cầu hoàng tổ phụ đừng nâng đỡ cho Phiên Di mạnh lên mà làm yếu Đông Cung đi. như thế tương lai sẽ dễ dẫn đến bát vương nội chiến, nhưng hoàng tổ phụ lại chẳng để tâm gì cả. người đã quyết chí muốn phân phong chư vương.

Phụ vương, nếu người không chống chọi qua nổi năm nay, thì con nên thế nào đây?”

Lý Dự quỳ xuống khấu đầu khóc: “Con đã mệt mỏi lắm rồi. cầu xin phụ thân hãy chỉ bảo cho con.”

Lý Hanh vội dìu con trai mình đứng dậy, hắn an ủi nói: “Con ta không phải lo lắng, phụ thân ắt có lương sách.”

Lý Dự nghe xong mừng rỡ vô cùng, hắn biết thế nào phụ thân cũng sẽ có cách.

Hắn vội đứng dậy đầy kỳ vọng nhìn cha mình.

Lý Hanh cười lạnh một tiếng, hắn nghiến răng nói: “Từ sau khi nạp con dâu làm quý phi, người ngày càng trở nên hôn dung vô đạo, trọng dung gian thần, bãi miễn lương tài lại giết Hán tướng. tự hủy Trường An.

Cục diện ngày hôm nay đều do một tay người tạo nên cả thôi.

Người đã không còn sức để cứu vãn nên không tiếc dùng thủ đoạn hi sinh bá tánh và hoàng trưởng tôn để giải quyết nguy cơ.

Người biết rõ việc tăng cường Phiên Di sẽ dẫn đến cuộc chiến tranh vị nhưng vẫn ngoan cố, chẳng qua là vì muốn bảo đám ngai vị của mình sẽ nằm trong tay con trai mình mà quyết bỏ mặc sống chết của con.

Hừ!

Nếu như người đã bất nhân, chúng ta cũng đành phải bất nghĩa thôi! ”

Lý Hanh nhỏ giọng nói với con trai: “Chúng ta có thể dùng kế sách sóng đôi. lập tức viết thư dùng bồ câu đưa tin cho Lý Khánh An. lệnh hắn cấp bách xuất binh Hồi Hột. ép Hồi Hột lui binh càng sớm càng tốt.

Thứ hai nữa là dù Ca Thư Hàn hay An Tư Thuận đi nữa đều không dễ gì giao nộp binh quyền.

Bây giờ hắn phải đoạt lại quyền của hai người này.

Đây chính là cơ hội của con. nhất là Ca Thư Hàn và ta vốn dĩ quan hệ không đến nỗi nào, con có thể âm thầm lệnh Ca Thư Hàn đừng giao quyền.

Như thế này, Lý Tuyền cũng không thể dẫn nhiều binh như thế đi.

Ta nghĩ sau việc này, Ca Thư Hàn cũng sẽ chuyển sang nương tựa vào con.

Kế này gọi là rút lửa đáy nồi, mất cái này nhưng được lại cái khác.”

Lý Dự vẫn còn đang do dự.

Nếu làm như thế này chẳng phải là bất nghĩa với hoàng tổ phụ ư?

Lý Hanh hiểu thấu lòng con mình, hắn hừ lạnh một tiếng nói: “Con nghĩ tranh đoạt hoàng vị là gì?

Nhân nghĩa trung hiếu chẳng qua là thứ quan sử viết cho người đời sau đọc, nếu con thật sự làm thế. nó cũng đồng nghĩa là con đang tự sát một cách ngu xuẩn.

Con hãy suy nghĩ kỹ lại đi!”

Lý Dự thở dài nói: “Con sẽ đi viết thư cho Lý Khánh An liền, có điều phía Ca Thư Hàn. con vẫn chưa tìm được một ứng viên thích hợp.”

Lý Hanh ưỡn thẳng ngực, cười nhạt nói: “Dầu sao thì ta cũng đang rảnh rỗi. ta sẽ đi một chuyến này cho con!”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 348: Xuất binh Hồi Hột

Khi nhận được tin Hồi Hột xuất binh Sóc Phương, Lý Khánh An bèn lập tức kéo đến Bắc Đình, tin tức này làm hắn cảm thấy phấn chấn, có nghĩa là Ca Thư Hàn cuối cùng đã hạ quyết tâm, Hồi Hột tiến công Sóc Phương sẽ sáng tạo ra cơ hội cho Lý Long Cơ chiếm đoạt quân quyền Sóc Phương, Lý Khánh An tin rằng Lý Long Cơ nhất định sẽ không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm một thuở này.

Nhưng mục đích của Lý Khánh An cũng chỉ là sáng tạo ra cơ hội, hắn không hề hi vọng Hồi Hột thật sự đánh vào khu vực Quan Lũng, cướp diệt sạch sẽ Quan Lũng, Lý Long Cơ có để hắn xuất binh hay không không quan trọng, hắn từ lâu đã không để tâm đến ý chỉ của Lý Long Cơ nữa, xuất binh hay không là do hắn Lý Khánh An quyết định, hắn dĩ nhiên sẽ xuất binh, đây cũng là một cơ hội tốt hiếm có thu dọn Hồi Hột, cũng là một bước mấu chốt trong việc thực hiện chiến lược thảo nguyên của hắn.

Điều mà Lý Khánh An quan tâm chính là thời cơ xuất binh.

Trên thảo nguyên mênh mông bạt ngàn phía bắc Kim Mãn huyện, một con sông nhỏ lượn lờ chảy qua. lúc này là đầu tháng tư. chính là thời tiết rạng rỡ sắc xuân nhất của Bắc Đình, ven sông, muôn vàn loài hoa nhỏ lập lòe nở rộ, màu sắc xinh tươi rực rỡ phủ khắp cả thảo nguyên.

ở vùng lân cận sông nhỏ hai ngày nay có thêm một tòa quân doanh, mấy trăm chóp lều chỉnh tề có trật tự. một chòi canh bằng gỗ cao cao sừng sững ở phía bắc quân doanh, binh sĩ tuần tra đang cảnh giác quan sát tình hình xung quanh.

Nơi đây chính là quân doanh lâm thời của Lý Khánh An. hắn vừa đi tới Bắc Đình, chuẩn bị đi tiếp đến Kim Sơn đại doanh, cũng đúng lúc hắn đi tới Bắc Đình, thư nhanh bồ câu của trữ quân Lý Dự cũng đưa tới Kim Mãn huyện, trong đại trướng.

Lý Khánh An mở thư danh của Lý Dự ra.

Thư bồ câu viết không được bao nhiêu chữ. nhưng trong vỏn vẹn mấy chục chữ.

Lý Khánh An đã thấu hiểu tâm trạng sốt ruột của Lý Dự.

“Tốc xuất binh Hồi Hột, là triều dã mong mỏi’, mười chữ cuối cùng này đủ để chứng minh sự cấp thiết của triều dã Trường An thỉnh cầu Lý Khánh An xuất binh.

Lý Khánh An khép lại thư. tiện tay đưa cho quân sư Nghiêm Trang, bản thân hắn thì chìm đắm trong sự trầm tư, Nghiêm Trang xem qua thư một lượt, cười nói: “quả nhiên không ngoài dự đoán của chúng ta, thánh thượng không hi vọng nhìn thấy đại tướng quân xuất binh.”

“Vậy theo ý của tiên sinh, ta bây giờ phải làm sao?”

Nghiêm Trang suy nghĩ một chút bèn nói: “Thuộc hạ cho rằng đại tướng quân nên nén lòng lại, đừng vội xuất binh, phải để lại đủ thời gian cho thánh thượng, nếu không đại tướng quân một khi xuất binh.

Hồi Hột sẽ lập tức triệt lui phía bắc. như vậy, An Tư Thuận và An Lộc Sơn sẽ có cơ hội nghỉ ngơi dưỡng sức. khó mà bức phản bọn họ, chi bằng hãy đợi thêm chút nữa, đợi thánh thượng và An Tư Thuận mâu thuẫn gay gắt hơn.

đợi An Lộc Sơn bộc lộ rõ dã tâm của hắn. lúc đó đại tướng quân mới xuất binh Hồi Hột. ngồi hưởng lợi ngư ông, đại tướng quân vẫn nên hành sự theo sách lược đã định.

Lý Khánh An trầm ngâm lặng thinh, đấu tranh chính trị nhiều năm đã làm cho hắn không còn nhiệt huyết hấp tấp như hồi còn trẻ nữa. rất nhiều sự việc hắn đều sẽ đắn đo nhiều lần, suy nghĩ từ nhiều góc độ khác nhau, như vậy phương án hắn đặt ra cũng sẽ trọn vẹn mà không có nuối tiếc, đương nhiên, hoàn hảo tuyệt đối là không có, mấu chốt là phải giành được lợi ích lớn nhất, mang nhân tố bất lợi giảm đến thấp nhất.

Lúc đầu khi hắn xúi giục Ca Thư Hàn. chỉ suy nghĩ tới để Lý Long Cơ giải quyết nguy cơ Sóc Phương trước, làm bùng nổ mâu thuẫn của huynh đệ An thị, đặc biệt là mối họa ngầm An Lộc Sơn lớn nhất của Trung Đường này, cho dù hắn bây giờ có tạo phản hay không, nhưng lòng tạo phản của hắn nhất định tồn tại, khi ngọn lửa đoạt quyền của Lý Long Cơ đốt lên đến đầu hắn. hắn sẽ không thật thà đến nỗi giao ra quân quyền, hắn chắc chắn sẽ làm ra một tư thế phản kháng nào đó, bộc lộ dã tâm của hắn. ngọn lửa tước phiên của Lý Long Cơ thì nhất thời một chốc cháy không tới An Tây, còn hắn Lý Khánh An sẽ có cơ hội mò cá ở hồ nước đục này.

Đây là cách nghĩ của Lý Khánh An trong mấy tháng nay, nếu như theo cách nghĩ này, hắn sẽ không lập tức xuất binh Hồi Hột. vì xuất binh quá sớm sẽ làm rối kết hoạch của hắn. rất có thể Lý Long Cơ còn chưa kịp thu dọn An Tư Thuận, bèn đã thủ tiêu Ca Thư Hàn trước rồi. nhưng bây giờ suy nghĩ của hắn đã có chút thay đổi rồi.

Trong thư đến của Lý Dự. làm cho hắn đột nhiên ý thức được đây lại là một cơ hội lấy được đại nghĩa, sự xuất binh của hắn là sự mong mỏi của triều dã. nếu hắn lập tức xuất binh Hồi Hột. giải quyết được nguy cơ Hồi Hột nam xâm. hắn sẽ giành được sự ủng hộ của triều dã.

Nếu lấy ích lợi này đem so sánh với ích lợi bức phản An Lộc Sơn. rõ ràng là cái trước hấp dẫn hơn nhiều, dương mưu của việc giành lấy đại nghĩa mới là hoàng đạo, âm mưu của cái sau tương đối mà nói đã trở thành hạ sách.

Nghĩ vậy, Lý Khánh An thở dài nói với Nghiêm Trang: “Hồi Hột nam xâm ít nhiều là do ta mà ra. ta nếu không kịp thời thu dọn cục diện rối rắm này, để người Hồi Hột đồ thán Quan Lũng, mai này ta cho dù giành được giang sơn, cũng sẽ khiến lòng ta không yên.

Huống chi ta lúc này xuất binh Hồi Hột. giải trừ mối nguy Quan Lũng, sẽ khiến ta giành được đại nghĩa, giành được sự ủng hộ của đại tộc Quan Lũng, vì vậy ta suy đi nghĩ lại. vẫn là quyết định lập tức xuất binh, triệt để đánh tan người Hồi Hột.”

“Không đúng!”

Nghiêm Trang vẫn là khá không tán thành Lý Khánh An lập tức xuất binh, hắn khuyên nhủ lần nữa: “Kỳ thật để người Hồi Hột ở Quan Lũng náo loạn một thời gian. cũng chưa chắc là chuyện xấu, đại tộc Quan Lũng cũng giống như thương lữ đi vội trong sa mạc, chỉ có sau khi họ tuyệt đi nguồn nước, đại tướng quân lúc này đi đưa nước sạch thì mới khiến họ cảm động rơi lệ, xuất binh quá sớm sẽ chỉ làm nhạt đi lòng cảm ân của họ, đại tướng quân phải canh đúng thời cơ này a!”

“nhưng ta lo lắng thật sự đến nước đó, thánh thượng sẽ để quân Hà Đông đến viện, hoặc quân Hà Bắc của An Lộc Sơn đến viện, thế thì ngược lại mới làm nhạt đi tác dụng của ta.”

Nghiêm Trang lại lắc đầu cười nói: “Quân Hà Đông đến viện có lẽ là có khả năng. nhưng An Lộc Sơn, thuộc hạ nắm rõ hắn như lòng bàn tay, hắn tuyệt sẽ không đi viện trợ Quan Lũng, hoặc là xuất binh Mạc Bắc, hắn sẽ chỉ thừa cơ hội quân Hà Đông tây viện, xuất binh chiếm lĩnh Hà Đông trống trải, khát khao của hắn đối với Hà Đông đã không phải là một ngày hai ngày rồi.”

Lý Khánh An chắp tay đi lại trong đại trướng, kẻ giỏi đấu cờ thường sẽ nhìn thấy ngoài mấy chục bước, kẻ hấp tấp chỉ có thể nhìn được trước mắt, cho dù Hồi Hột xuất binh gây ra sự rối loạn sẽ phủ một lớp sương mở cho cục thế Trung Nguyên, nhưng có một điểm là chắc chắn, sau khi ổn định cục thế Hà Trung. trọng tâm sau này của hắn phải từng bước chuyển dời đến Trung Nguyên, hắn phải có sự chuẩn bị đầy đủ.

Trước mắt quân đội hắn có thể khống chế tổng cộng có hai mươi bốn vạn người. ngoại trừ năm vạn Hồ binh của Kim Sơn tam bộ, trên thực tế chỉ có mười chín vạn người, trong mười chín vạn quân đội này còn có eần sáu vạn là các nước Tây Vực. bao gồm quân đoàn người Túc Đặc của Hà Trung, như vậy Hán binh mà hắn có thể dùng chỉ có mười ba vạn người.

Hà Trung có trú binh hai vạn.

Toái Hiệp thường trú binh ba vạn. các binh quân khác tản trú các nơi khoảng hai vạn người.

Lệ Phi Thủ Du dẫn theo Tiểu Bột Luật một vạn. quân Bắc Đình một vạn. như vậy tính ra. bộ đội cơ động của hắn cũng chỉ có chưa tới bốn vạn.

Lương thực hắn không lo, trong tay hắn có đầy đủ lương thực cầm cự. mấu chốt là quân đội. chiến tuyến của hắn quá rộng, phán tán ra quá nhiều binh lực, bất lợi cho hắn tranh đoạt . năm xưa Tây Lương kiêu hùng Đông Trác sở dĩ dám tiến quân Trường An. chính là bởi vì trong tay hắn đã có hai mươi vạn hùng binh.

Thời đại vũ khí lạnh, đánh được vẫn là quân đội a!

Trong lòng Lý Khánh An âm thầm thở dài. cho dù hắn chiếm đất rộng lớn. nhưng hơn phân nửa đều là khu vực không người, khu vực Hà Trung chiến tranh bạo động liên miên nhiều năm. hàng loạt thanh niên trai tráng bị người Đại Thực bắt đi làm nô lệ, nam tử thanh niên trai tráng vô cùng hiếm hoi.

đây cũng là một trong những nguyên nhân chủ yếu mà bọn họ không thể náo loạn nổi được, mà những nước nhỏ Tây Vực khác nhân khẩu ít ỏi, không có đủ nguồn binh, trong tay hắn tuy đã có gần hai mươi vạn hộ người Hán di dân. nhưng đây là căn bản để hắn cải tạo An Tây, chưa đến lúc bức bách bất đắc dĩ hắn sẽ không động đến. về điềm này, hắn rất cảm kích sự kiến nghị mà trước đó tham mưu Lý Bí đã đưa cho hắn.

ở An Tây dân Hán kiến lập chế độ đoàn luyện, phòng theo dân tộc du mục thực hiện toàn dân đều là binh, để nhà nhà hộ hộ đều sở hữu binh khí khỏi giáp, giấu binh trong dân. lúc nông nhàn tập trung huấn luyện, một mặt là vì để bọn họ tự bảo vệ mình, mặt khác là lúc nguy cơ, hắn bèn có thể động viên ít nhất mười vạn đại quân.

Từ năm ngoái trở đi.

An Tây đã bắt đầu đẩy mạnh phép đoàn luyện, hiệu quả vô cùng không tồi. nhưng thời gian có chút ngắn ngủi, muốn trở thành sức chiến đấu còn cần có thời gian.

“Đại tướng quân vẫn còn do dự sao?”

Nghiêm Trang thấy Lý Khánh An hình như thất thần, liền cười hỏi.

“Ta đang suy nghĩ tập kết binh lực, binh lực không đủ a!”

“Điều này thì phải trách đại tướng quân có chút tham lam rồi.”

Nghiêm Trang cười xòa. thiện ý phê bình hắn nói: “Đại tướng phía bắc phải đánh Hồi Hột. phía nam phải phòng Thổ Phồn, lại phải khống chế Hà Trung. hơn nữa lại muốn đánh Thổ Hỏa La và Sindh. bây giờ lại phát hiện Trung Nguyên có cơ hội, cứ phảng phất ba đầu sáu tay vậy, như vậy, quân đội làm sao đủ dùng?

Ta kiến nghị đại tướng quân thu hẹp phòng tuyến.

Thổ Hỏa La tạm thời hãy buông tay một chút, bên Thổ Phồn cũng đừng trú đóng quá nhiều binh lực, như vậy, trong tay ít nhất có sáu bảy vạn quân đội, động viên thêm một số đoàn luyện binh tòng quân trú đóng Toái Hiệp, mà đem tỉnh binh Toái Hiệp điều tới Bắc Đình, như vậy trong tay đại tướng quân đã có mười vạn binh lực cơ động có thể dùng, đủ để ứng phó khi có chuyện xảy ra.”

Lý Khánh An suy nghĩ một chút, bây giờ đánh Sindh và Thổ Hỏa La quả thật không phải là lúc, hắn mới vừa thu binh với Đại Thực, một khi đánh Sindh. lại sẽ dấy lên chiến tranh đối kháng với Đại Thực, như thế sẽ làm cho hắn không ngoi tay can thiệp Trung Nguyên nữa. chỉ có đợi cục thế Trung Nguyên ổn định trở lại, mới quay đầu nam hạ Sindh.

Nghĩ vậy, Lý Khánh An tự mình cũng cười lên: “Tiên sinh nói đúng, lòng người không bao giờ là đủ như rắn nuốt voi. ta thật là quá tham lam một chút rồi.

Được!

Ta nghe lời tiên sinh, tạm thời điều về quân của Lệ Phi Thủ Du.

đồng thời điều tỉnh binh Toái Hiệp điều tới Bắc Đình.”

“Vậy Hồi Hột thì sao?”

Nghiêm Trang truy vấn nói: “Đại tướng quân có phải là đợi một chút rồi mới đánh!”

“Không!

Hồi Hột ta không muốn đợi nữa, chúng ta cách Quan Lũng quá xa. rất khó nắm chắc cơ hội, một khi làm lỡ thời cơ, làm cho Quan Lũng gặp phải đồ thán, sẽ làm cho ta trở thành tội nhân của Đại Đường, ta phải lấy cái đại nghĩa này.”

Lý Khánh An dứt khoát hạ quyết tâm, lập tức quay đầu lại lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta. lập tức khởi hành đi Kim Sơn đại doanh!”

Mồng sáu tháng tư.

Lý Khánh An đi tới Kim Sơn đại doanh, chính thức hạ lệnh quân Đường An Tây xuất binh Hồi Hột.

đại tướng quân Đường Thôi Kiền Hữu soái lĩnh Cát La Lộc, Sa Đà, Đồng La.

Hiệt Kiết Tư bốn bộ sáu vạn liên quân cùng với sáu vạn Đường quân, rầm rộ giết về hướng thảo nguyên sâu thẳm.

Lý Khánh An lập tức quay về Y Châu, hắn vừa điều binh khiển tướng, vừa lặng lẽ theo dõi cục thế phát triển của Trung Nguyên.

Từ Kim Sơn xuất binh về nơi đặt nha trướng Hồi Hột núi ô Đức Kiện (*Otuken) hành trình suốt mấy nghìn dặm. không phải một ngày hai ngày có thể đến được, cùng lúc với quân Đường An Tây xuất binh Hồi Hột. cục thế Quan Lũng cũng phát sinh sự biến hóa kỳ diệu.

Bàn ý của quân Hồi Hột không phải thật sự muốn nhập xâm Đại Đường, lúc bắt đầu chỉ là muốn dùng vũ lực uy hiếp, ép buộc triều đình Đại Đường phái người đến đàm phán với họ, từ đó hả hê vơ vét Đại Đường một khoản lớn.

để bù đáp sự tổn thất gặp phải từ mùa đông năm ngoái, sau đó bèn trở về thảo nguyên, dù sao Cát Lặc Khả hãn rất lo lắng Lý Khánh An sẽ thừa dịp xuất binh vào vùng trung tâm thảo nguyên đang trống rỗng.

Nhưng sự phát triển của cục thế thường là không chuyền dời theo ý nguyện của con người, khi quân Hồi Hột ở Định Viễn thành kích bại ba vạn đại quân của An Tư Thuận, dã tâm của Cát Lặc Khả hãn bắt đầu bành trướng, hắn ý thức được lần nam hạ này sẽ là một chuyến bán buôn có thể kiếm chác được lợi ích, hắn lập tức chia binh hai lộ, một lộ do Bộc Cốt Hoài n soái lĩnh, tiếp tục vây khốn Linh Châu, bản thân hắn thì đích thân lĩnh bốn vạn đại quân tiếp tục nam hạ, chuẩn bị càn quét cướp sạch khu vực Quan Lũng phồn thịnh của Đại Đường.

Hạ tuần tháng ba, Cát Lặc Khả hãn soái lĩnh đại quân công phá Diêm Châu.

Diêm Châu thái thú Lưu nghĩa tự sát, người Hồi Hột như châu chấu ùa vào thành trì.

điên cuồng đồ sát dân thường tị nạn ở Diêm Châu, hơn một vạn nam tử và người già yếu bị giết, mấy nghìn phụ nữ bị cướp vào quân doanh, người Hồi Hột đã cướp giết sạch Diêm Châu thành, bọn họ ngay sau đó lại chia binh bốn lộ, đến các châu của phía bắc Quan Nội đạo cướp bóc tài sản.

Diêm Châu thảm án gây chấn động Quang Lũng, các dân tị nạn đông đảo ở Hạ, Ngân.

Khánh.

Nguyên chạy trốn về phía nam, dân chúng tẩu nạn trên quan đạo nhìn không hết tầm mắt. dân chúng các tộc Hán.

Đảng Hạng, Thất Vi, Thổ Dục Hồn v.v... trộn lẫn vào nhau, chạy bán mạng về phía nam xa xôi.

Cùng lúc đó, quan viên các châu các huyện cũng đồng loạt tổ chức thanh niên trai tráng tiến hàng kháng cự. nghĩa quân kháng nhưng (*nhưng: giặc tây bắc) một toán nối tiếp một toán phất cờ nổi lên.

Vùng xung quanh Hạ Châu Trường Trạch huyện có một bộ lạc Đảng Hạng mạnh mẽ sinh sống, nhân số khoảng hơn một vạn người, thủ lĩnh bộ lạc gọi là Phòng Đương Lạc, là thủ lĩnh của Phòng Đương bộ trong Đảng Hạng tám bộ. hắn có một trai một gái, nữ nhi Anh khả.

đã gả cho đại tù trưởng Đảng Hạng Thác Bạt Hùng làm thê tử. nhi tử tên Phòng Đương Anh Nghĩa, tuổi trạc khoảng hai mươi lăm sáu tuổi, thân cao hơn một trượng, sức lực lớn vô cùng, được xưng là đệ nhất dũng sĩ Đảng Hạng.

Đáng Hạng là một nhánh người Khương, thời Tùy di dời đến một vùng quanh bắc bộ Quan Lũng, vốn dĩ sống một cuộc sống du mục bình lặng. nhưng lần này người Hồi Hột nam xâm. cũng đã phá vỡ sự bình lặng của người Đảng Hạng, trong Diêm Châu thám án. hàng nghìn người Đảng Hạng cũng bị giết cùng với người Hán. cũng đã gây ra sự phẫn nộ của người Đáng Hạng, Đảng Hạng đại tù trưởng Thác Bạt Hùng hạ lệnh các bộ Đáng Hạng chống cự sự nhập xâm của Hồi Hột, Hạ Châu thái thú La Tầy nghiễn cũng kêu gọi dân chúng các tộc trong vùng chống cự sự cướp bóc của người Hồi Hột.

Sáng hôm nay, Trường Trạch huyện Huyện lệnh Dương ứng Viễn đã tới bộ lạc người Đảng Hạng, tìm đến thủ lĩnh bộ lạc Phòng Đương Lạc, hi vọng hắn có thể lĩnh bộ tham gia nghĩa quân kháng nhưng của Trường Trạch huyện, nhưng Phòng Đương Lạc đã uyển chuyển từ chối phương án của Dương ứng Viễn.

“Quyết tâm chống cự người Hồi Hột của Dương huyện lệnh khiến người ta bội phục, nhưng người Đảng Hạng xưa nay xông xáo một mình đã quen, không quen với việc cùng tác chiến với các tộc khác, ta đã quyết đĩnh dẫn đấng nhi lang bàn bộ bảo vệ quê nhà, xin Dương huyện lệnh yên tâm.”

Dương huyện lệnh đã thuyết phục một một toán bộ lạc Thổ Dục Hồn khác trong vùng tham gia quân kháng nhưng, nhưng sự từ chối khéo của Phòng Đương Lạc làm hắn thất vọng, hắn vẫn muốn khuyên thêm, đúng lúc này, nhi tử Phòng Đương Anh Nghĩa của Phòng Đương Lạc xông vào như một cơn gió, hô to nói: “Phụ thân, tỷ tỷ phái người đến báo tin, một toán quân Hồi Hột hơn một vạn người đang công đánh Hạ Châu, khẩn cầu chúng ta đến viện trợ.”

Phòng Đương Lạc lập tức đứng dậy nói: “Dương huyện lệnh, Thác Bạt bộ nguy cấp, ta phải lập tức đi cứu viện, thời gian cấp bách, chúng tôi đi trước đây!”

Dương huyện lệnh không ngờ bọn họ nói đi là đi. không khỏi trợn mắt há mồm, trong một phen hỗn loạn, Phòng Đương Lạc và nhi tử Phòng Đương Anh Nghĩa trở mình lên ngựa.

Phòng Đương Anh Nghĩa giơ cao một cái còi hiệu loại to, thổi mạnh

lên trời: ‘U ’ Tiếng còi hụ tu lên vang dội trong không trung, ba nghìn kỵ binh

Đảng Hạng nhanh chóng tập kết, Phòng Đương Anh Nghĩa vung cây đại đồng côn lên hét to: “Xuất phát!”

Kỵ binh Đảng Hạng lập tức khởi động, chạy như bay ra hướng bắc, làm tung bụi vàng lên mù mịt.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 349: Không cam phế truất

Sau khi đắc thủ Diêm Châu, Khả hãn Cát Lặc chia đại quân làm bốn lộ bắt đầu cướp bóc tài sản và lương thực ở các châu bắc bộ Quan Lũng để bổ sung vào phần hậu cần của mình.

Do thấy An Tây không có dấu tích xuất binh, quân Hồi Hột bèn đại cứ nam xâm. trong đó đội quân Hồi Hột tấn công Hạ Châu chính là Tư Kết bộ trong cửu bộ Hồi Hột. thủ lĩnh là Tư Kết Ôn hãn.

Hạ Châu vốn dĩ cũng có một quan phủ, như sau khi phủ binh dần dần bại hoại, quân phủ Hạ Châu cũng dần trở thành một doanh trại trống không, chỉ có vài trăm hương dũng (* Lực lượng hỗ trợ thêm cho quân đội, đại loại như phường đội địa phương ngày nay. giúp duy trì trị an địa phương.) do thái thú Hạ Châu chiêu mộ để duy trì trị an, nhưng phần lớn người sống trong cảnh nội Hạ Châu đều là người Đảng Hạng.

Trong dó bộ lạc lớn nhất Đảng Hạng chính là Thác Bạt bộ, được phia bố tại hai Hạ Châu và Ngân Châu.

Khi quân Hồi Hột đột nhiên đến xâm lăng, do trường Thác Bạt bộ Thác Bạt hùng đương dẫn theo thê tử đến thương lượng với việc mượn lương thảo với thái thú Hạ Châu trong thành Hạ Châu.

Thác Bạt Hùng chỉ dẫn theo ba ngàn người hộ vệ, căn bản không chống đỡ nổi tiến công của người Hồi Hột. nên đành phải rút quân về trấn thủ tại thành Hạ Châu, đồng thời phái người đến Ngân Châu cầu chi viện.

Thê tử Thát Bạch Hùng là Anh khả, chính là con gái của Phòng Đương Lạc, nàng cũng vội viết thư cầu viện với phụ thân và huynh đệ.

May thay là thủ đoạn công thành của quân Hồi Hột quả thật cấp thấp, chúng cũng chẳng có thang mây, cũng dùng mỗi gỗ cứng để tông cửa thành, vì thành mà tranh đoạt cửa thành đã trở thành tiêu điểm của trận ác chiến song phương.

Bốn bề Hạ Châu đều có hộ thành hà. chỉ cần kéo cầu treo lên thì sẽ không thể đến gần cửa thành. nhưng do cầu treo cửa đông do được xây đã từ quá lâu. giờ hư hại không thể kéo lên được, vì thế nơi đây đã trở thành nơi tấn công chính của người Hồi Hột.

Hàng vạn kỵ binh Hồi Hột xếp dày đặc ngoài ngoại ô ở phía đông thành.

Bọn chúng đang phấn khích đến cực độ, ánh mắt chúng đầy thèm khát tham lam như đàn sói đói. chỉ cần tiến vào trong thành được, thì tất cả tài sản và phụ nữ trong thành đều sẽ thuộc về bọn chúng.

Có điều việc tiến công của chúng lại chẳng thuận lợi gì.

Hạ Châu không phải con cừu non yếu ớt đợi chờ người ta đến cắt tiết như Diêm Châu.

Hạ Châu lại có quân thủ, có điều số quân trấn thủ này vẫn chưa đủ để ngăn chặn lòng tham cuồng dại của quân Hồi Hột.

Hàng trăm tên đại hán Hồi Hột lực lường cùng ôm khúc cự mộc dài năm trượng vừa hô hào cùng tông vào cửa thành.

Trên thành lâu đá tảng được ném xuống rào rào như mưa rơi. không ngừng có quân Hồi Hột trúng phải đá mà ngã gục.

Có quân Hồi Hột phía sau cùng phát đợt tiền đến hàng vạn mũi cùng bắn về phía thành lâu.

Dù cho cung tiễn của Hồi Hột thua xa của quân Đường, nhưng được cái bọn chúng số lượng đông đảo, lấy nhiều đè ít. trận mưa tiễn dày đặc đã vẫn đủ sức ép cho người Đảng Hạng trên thành lâu khônangóc đầu lên nổi.

“Đùng!”

Một tiếng vang ầm trời, cục mộc tào vào cửa thành, cả tường thành đều lảo đảo, cửa thành cũng rung lên dữ dội, nhưng vẫn còn chưa bị tông ra.

“nữa!”

Tư Kết Ôn hẳn quất roi ngựa nghiêm giọng thét lên.

Hàng trăm người lập tức lùi ra sau lấy trớn.

Lúc này thế tiễn của quân Hồi Hột đã bớt dần. từng mảnh đá từ trên thành lại lần nữa rào rào ném xuống. lại vài chục người bị đá văng trúng rơi xuống hộ thành hà.

“Mẹ bà nó, người trên thành lâu không phải quân Đường.”

Tư Kết Ôn hàn bỗng nhìn rõ, người đứng trên thành lâu là một số người Đảng Hạng mặc áo trắng.

Hèn chi bọn chúng không có loại cung tiễn lợi hại như của quân Đường.

Tư Kết Ôn hàn đột nhiên phấn khởi hẳn lên. hắn hô to: “Kẻ đầu tiên xông được vào thành có thể tự ý lựa chọn một trăm người phụ nữ.”

Lời hắn vừa dứt đã làm binh sĩ Hồi Hột gào rú lên điên cuồng.

Lại vài ngàn người cùng xông lên phía trước.

Bọn chúng giơ cao khiên hộ vệ cho những binh sĩ ôm cự mộc tông cửa.

Hàng ngàn tấm khiên khổng lồ đã bảo vệ cự mộc nghiêm ngặt, nhìn nó cứ như một con rết thiết giáp trăm chân.

Cự mộc lại một lần nữa tông vào thành môn.

Lúc này đá ném từ trên thành xuống đã không còn hiệu quả như vừa rồi. cùng lắm chỉ tạo được tiếng lẻng kẻng khi rơi vào các tấm khiêng được quân Hồi Hột giơ cao chắn đỡ.

Và cùng lúc ấy, quân Hồi Hột lại một lần nữa phóng hàng vạn cây tiễn, vài chục người phía quân Đường do tránh đi không kịp đã bị tiễn bắn phải, thét lên tiếng kêu thảm rồi rơi xuống thành.

Lại một tiếng tông cửa thành đùng đùng chấn động.

Cửa thành đã chao đảo dữ dội như một ngọn đèn chong cheo trước gió, mắt thấy cũng chẳng còn cậm cự được bao lâu.

Có lẽ chỉ cần một giọt nước tràn ly, một đòn cuối cùng nữa thôi!

Thái thú La Tẩy Nghiễn trên bờ thành đã biết đại thế sắp qua. hắn từ từ rút kiếm ra nhìn bọn người Hồi Hột đông đúc và tai hại như bọn cào cào thở dài một tiếng.

Hắn đưa kiếm kề sát vào cổ, ai ngờ Thác Bạt Hùng đằng sau đã ôm chằm lấy hắn thét to: “La thái thú vạn vạn không thể làm thế, kỵ binh của ta nhất định sẽ có thể bảo vệ ngươi bình an rời khỏi nơi đây!”

La Tẩy Nghiễn lắc lắc đầu. thần sắc nghiêm túc nói: “Ta là quan phụ mẫu một phương, đương nhiên phải cùng tồn vong với thành trì. làm sao lại có thể bỏ lại phụ lão cả thành tự mình bỏ trốn!”

Lúc này, quân Hồi Hột đã phát động đợt công kích lần thứ ba.

Chúng lùi lại sau chừng trăm bước, dồn hết sức mạnh vào khúc cự mộc. miệng lại cùng hô hào phát động rồi xông thẳng đến.

Đợt công kích này sẽ quyết định số phận bi thảm của thành Hạ Châu.

Ngay tại lúc này, phía sau quân Hồi Hột bỗng chốc đại loạn. chỉ thấy xa xa cát vàng cuồn cuộn, hình như đang có một chi quân đội đã đến. chỉ trong chớp mắt họ đã xông vào đại quân Hồi Hột đang mong đợi vào thành kia.

Đội quân đến chi viện lợi hại vô cùng. họ đánh cho kỵ binh quân Hồi Hột tan tác. những người Đảng Hạng đứng trên thành trông mà mừng rỡ reo hò, Thác Bạt Hùng cũng nhìn thấy rõ, mãnh tướng đứng đầu tướng vóc hùng tráng vạm vỡ khác người. tay hắn cầm một thanh gậy đồng to tướng, từng phát đòn của hắn đều đủ cho quân Hồi Hột đầu vỡ máu chảy. chỉ trong một chớp mắt quân Hồi Hột đã bị giết chỉ còn lại vài chục người.

Thác Bạt Hùng túm lấy tay của La Tẩy Nghiễn quên mình reo lên: “Mau nhìn, đó chính là em vợ của ta. viện binh của chúng ta đã đến.

Các anh em đâu. chúng ta ra ngoài thành giết địch nào!”

Việc công thành của người Hồi Hột cũng đã dừng lại. bọn chúng bắt đầu quay đầu người tiến hành phản kích.

Nhưng lúc này, cửa thành ở sau lưng lại được mở to, ba ngàn kỵ binh Đảng Hạng ùn ùn xông ra.

Bọn chúng sĩ khí cao ngất, trong ngoài cùng phối hợp đánh cho quân Hồi Hột đại bại.để rồi cuối cùng phải bỏ giáp đào tẩu.

Quân Hồi Hột bị Đảng Hạng giết không dưới bốn ngàn người.

Đại thắng Hạ Châu đã trở thành bước ngoặc lớn cho cuộc xâm lăng của Hồi Hột lần này. chiến thắng của nó đã cực liệt động viên sĩ khí của quân dân kháng chiến của các nơi.

Người Hán. người Đảng Hạng.

Thổ Dục Hỗn đều thi nhau chống đối lại kỵ binh Hồi Hột.

Đầu tháng tư cùng năm, Khả hãn Cát Lặc của Hồi Hột đã ý thức được khó mà gây nên trò trống gì cho Đại Đường, nên cũng chỉ đành bắt buộc phải bỏ việc cướp bóc tại phía bắc Quan Lũng, thu hồi binh lực trở về Cửu Nguyên. cũng bỏ việc vây Linh Châu.

Lúc này, người Hồi Hột lại trở về sách lược ban đầu. phái sứ thần đến Trường An. yêu cầu đàm phán điều kiện rút quân với triều đình Đại Đường.

Cùng với việc Hồi Hột rút quân về phía bắc.

Linh Châu thành cuối cùng đã được giải vây.

An Tư Thuận cũng thở phào một hơi dài, nhưng nguy cơ này vừa mới qua đi thì nguy cơ khác lại ập đến.

Vừa đuổi được quân Hồi Hột đi, ý chỉ của Lý Long Cơ lại đến.

Vì đại bại của An Tư Thuận thành Định Viễn, hắn bị miễn đi chức Tiết độ sứ. lệnh hắn tạm thời làm đô đốc Linh Châu, sau khi giao quân quyền xong phải hồi Kinh báo cáo công tác.

Vừa tiễn sứ giả ra đi.

An Tư Thuận lập tức nổi cơn lôi đình, hắn xé nát cả thánh chỉ, chỉ tay về hướng Trường An chửi rủa: “Thắng bại là lẽ thường tình của binh gia, Ca Thư Hàn tổn binh hao tướng thì lại được phong vương, An Lộc Sơn thảm bại Khiết Đơn không bị gián mà còn được thăng, Dương Quốc Trung đại bại tại Nam Chiêu lại được làm thừa tướng, còn ta chỉ thua có mỗi trận này mà lại đòi bãi miễn chức ta, công bằng ở đâu?

Đạo trời ở đâu cơ chứ?”

Lúc này, ái tướng tâm phúc Cao Tú Nham khuyên hắn nói: “Đại soái, đây chẳng qua là cái cớ để thánh thượng đoạt lại quân quyền mà thôi, đúng là lòng dạ Tư Mã Chiêu, ai ai cũng thấy rõ.

Thuộc hạ chỉ lo là đại soái một khi vào kinh chỉ e rằng lành ít dữ nhiều.

Thánh thượng để đảm bảo Biện vương có thể nắm vững Sóc Phương nhất định sẽ giết đại soái, cũng giống như năm xưa giết Vương Trung Tự rồi đưa Ca Thư Hàn lên vậy.

Đại sớm phải sớm có quyết định!”

Lửa giận trong lòng An Tư Thuận hừng hực bừng cháy, hắn hậm hực nói: “ngươi nói quả thật không sai, hắn thu thập tên Lý Khánh An trước mà lại không thành công, nên giờ bèn quay sang đối phó bọn Tiết độ sứ gần hắn hơn như chúng ta. chi tiết là binh lực trong tay ta không nhiều, nếu khôngta nhất định sẽ phán cho hắn xem!”

Cao Tú Nham bèn nham hiểm cười nói: “Đại soái đã quên Đông Bình quận vương rồi sao?

Tuy rằng binh lực của đại soái không nhiều, nhưng Đông Bình quận vương lại tướng nhiều binh lắm, sao không ta lại không nhờ hắn tạo áp lực tại Hà Bắc, ép thánh thượng phải bỏ hành động muốn đoạt quyền của các đại thần biên cương.”

An Tư Thuận trầm tư một lúc.

Hình như ngoài như thế ra hắn không còn bất kỳ cách nào khác.

Hắn từ từ gật đầu nói: “Ngươi nói đúng!”

Hắn lập tức cho thảo lá thư rồi hỏa tốc đưa đến cho An Lộc Sơn.

Đồng thời hắn cũng phúc chỉ cho Lý Long Cơ rằng: cục thế Sóc Phương hiện nay bất ổn. việc hắn rời chức sẽ ảnh hưởng đến quân tâm. nên hắn tạm thời sẽ không từ đi chức Tiết độ sứ.

đợi khi Hồi Hột rút quân rồi sẽ định đoạt sau.

Đây rất rõ ràng là đã cự tuyệt ý chỉ bãi miễn của Lý Long Cơ.

Tại huyện Thiện Thành Lũng Hữu, Ca Thư Hàn vừa mới tiễn tiền thái tử Lý Hanh vừa đến thăm viếng bí mật về.

Hắn khoát tay sau lưng bồi hồi đi lại trong phòng.

Trên án thư của hắn vẫn còn chiếu chỉ của hoàng đế Đại Đường Lý Long Cơ, lệnh cho hắn phải giao quyền khống chế của Lan Châu, Lương Châu, Hà Châu, Thao Châu, Khoác Châu và các quân bào lân cận Thanh Hải.

Cũng có nghĩa là hắn phải giao quân đội của những vùng này cho Tây Lương vương Lý Tuyền, để Lý Tuyền dẫn đi chi viện Sóc Phương.

Đồng thời cũng để lại cho hắn một con đường lui, đó là vào triều nhậm chức Công bộ thượng thư.

Lý Tuyền là đô đốc Thiện Châu, bản thân hắn đã sở hữu ba vạn quân đội, nếu có thêm số quân đội này cũng có nghĩa là trong tay hắn sẽ nắm được bày vạn đại quân.

Cơ hồ tinh duệ quân của vùng Lũng Hữu và Hà Tây đều năm trong tay hắn. còn Ca Thư Hàn sẽ trở thành một Tiết độ sứ có tiếng mà không có miếng.

Đây rất rõ ràng là đang đoạt đi quân quyền của Ca Thư Hàn hắn.

Xem ra Lý Khánh An vẫn còn quá xem nhẹ dã tâm của Lý Long Cơ, hắn không những muốn tước đoạt quyền lực của An Tư Thuận, mà cả quyền lực của Ca Thư Hàn hắn cũng không muốn buông tha.

Nếu hắn không giao quân quyền thì sao?

Hậu quả sẽ như thế nào?

Ca Thư Hàn nghĩ đến cái chết của Vương Trung Tự mà không khỏi lạnh rung cả người.

Hắn biết rõ hậu quả của việc hắn có chút biểu hiện do dự.

Lý Long Cơ sẽ sẵn sàng giết chết hắn không chút do dự.

Nhưng Lý Hanh lại khuyên hắn đừng giao binh quyền ra. khuyên hắn hãy đi đầu vào tận trung với chư quân.

Đó cũng mở ra một cánh cửa khác cho Ca Thư Hàn.

Đông Cung đáng!

Ca Thư Hàn hắn cũng gia nhập vào Đông Cung đàng nối bước theo Lý Khánh An ư?

Hay nên nói là Ca Thư Hàn sẽ chịu làm nền để tôn vinh thêm cho Lý Khánh An?!

Hắn lắc lắc đầu. hắn vẫn có phần không cam tâm để đóng dấu ấn của Đông Cung đảng vào mình.

Một bên là Lý Long Cơ đang ép bức hắn giao quyền, sau khi giao quyền sẽ phong hắn làm Công bộ thượng thư, để hắn vào triều đường làm thừa tướng; còn một bên là lời kêu gọi đầy quyến rũ của chư quân Lý Dự. nương nhờ vào chư quân thì con cháu của hắn cũng sẽ được chư quân bảo hộ.

Nên đi đâu về đâu?

Nó khiến Ca Thư Hàn thật khó mà quyết định, mà mộ liêu tâm phúc Cao Thích của hắn lại bị hắn phái đi Trường An. giờ cũng chẳng còn ai có thể đưa ra chủ ý giúp hắn.

Trong lòng Ca Thư Hàn nôn nao thổn thức vô cùng.

Hắn ra phối kiếm ra bắt đầu múa kiếm trong phòng.

Ánh đao lấp lánh, kiếm phong vù vù bên tai.

Hắn bắt đầu có phần không kiềm được lòng khẽ giọng ngâm nga: đán Sứ Long thành Ca Thư tại, bất giáo Hồi Hột độ m Sơn.

Hắn một đao chém lên trụ gỗ, rồi thở dài một tiếng nói: “Đương kim thánh thượng hôn dung, sao lại có thể lập một tên tiểu tử làm đại tướng cơ chứ!”

Ngay lúc này, gia nô của hắn Tà Xa phóng nhanh vào vội vàng bẩm báo: “Đại soái, trong quân có biến!”

“Cái gì?”

Ca Thư Hàn giật mình, hắn vội hỏi lại: “Rốt cuộc đã xảy ra việc gì?”

“Binh mã sứ Tuyên Thành quân Dương cảnh Huy và binh mã sứ Hà Nguyên quân Vương Nan Đắc dẫn quân rời khỏi vị trí đóng quân mà đang đi về hướng Thiện Châu.”

“Xoàng!”

Phối đao của Ca Thư Hàn rơi xoàng xuống đất.

Tin này đã làm hắn chưng hứng ngỡ ngàng.

Hắn đương nhiên biết là đã xảy ra việc gì.

Đây chắc chắn là do Lý Long Cơ đã hạ mật chỉ. khuyên Dương cảnh Huy và Vương nan Đắc phản lại hắn.

Hai người họ đều có quân đội hơn một vạn người, là tinh duệ của Lũng Hữu.

Trong lòng Ca Thư Hàn chua xót, Lý Long Cơ lại có thể hạ thủ sau lưng hắn như thế ư?

“Cao tiên sinh đã đến!”

Ngoài đại trướng vang lên tiếng bẩm báo của thân binh.

Ca Thư Hàn đại hỉ.

Cao Thích về thật đúng lúc, hắn vội la lên, “Mau!

Mau mời vào!”

Hắn nhanh chân bước ra, chỉ thấy cửa vừa mở, Cao Thích người đầy phong trần của kẻ đã trải dặm trường đi đường trở về.

“Tiên sinh cuối cùng cũng đã trở lại.

Ta đã gặp phải nguy cơ, xin tiên sinh hãy chỉ giáo.”

Ca Thư Hàn thi một lễ với Cao Thích.

Cao Thích khoát khoát tay nói: “Đại soái không phải khách sáo, ta chính vì việc này mà đặc biệt từ Trường An trở về.

Chúng ta hãy từ từ nói chuyện.”

“Được!

Tiên sinh mời ngồi.”

Ca Thư Hàn mời Cao Thích ngồi xuống, xong hắn lại còn đích thân rót ly trà mời Cao Thích.

Sau khi hớp một ngụm trà nóng.

Cao Thích mới thở phào một hơi mệt mỏi tích lũy cả chặng đường dài nói: “ Thuộc hạ có nghe được một số tin đồn trên đường đi, nghe nói thánh thượng đã chuẩn bị phóng đại soái làm Công bộ thượng thư?”

“Tin đồn quả không sai, chỉ cần ta chịu giao binh quyền, người quả thật có hứa sẽ phong ta làm Công bộ thượng thư.”

Ca Thư Hàn đưa thánh chỉ cho Cao Thư xem, xong hắn lại thở dài nói: “Hắn quả thật cay độc quá, ta vừa mới nhận được tin tức tức thì.

Dương cảnh Huy và Vương nan Đức đều đã dẫn binh đi nương nhờ Lý Tuyên.

Các tên tiểu tử hi mũi chưa sạch Lý Tuyên kia đương nhiên không có bản lĩnh lớn thế để dụ hàng bọn chúng, chắc chắn là do thánh thượng đã âm thầm hạ mật chỉ cho bọn chúng.

Khiến ta bây giờ trở nên bị động vô cùng!”

“Việc này thì ai biết được?

Nhưng có một điềm có thể khẳng định, thánh thượng từ sau lúc sử dụng loại thuốc này sức khỏe đã ngày một suy yếu, giờ đây lại càng trông như một lão ông tám mươi, cả lưng cũng bắt đầu gù.

Đương nhiên, nguyên nhân sâu xa nhất vẫn là do người hành lạc quá độ, nhưng cũng chính vì loại thuốc này mà khiến dục vọng của người lại càng thịnh vượng hơn thường.

Có thể nói người bị gián tiếp hủy hoại bởi loại thuốc này.”

Ca Thư Hàn thở một tiếng dài.

Hèn chi hắn lại hôn dung đến thế, hóa ra tất cả tâm chỉ sức lực hắn đều để giành cho nữ nhân hết.

Ca Thư Hàn cúi đầu trầm ngâm một lúc mới nói: “Ta hiểu ý của tiên sinh rồi, tiên sinh muốn ta đến nương nhờ chư quân, nhưng chư quân đã có trụ cột là Lý Khánh An. ta còn đi theo sau lưng Lý Khánh An nữa thì trong lòng ta thật sự không cam tâm!”

“Ai nói đại soái nhất định phải đi theo sau lưng Lý Khánh An cơ chứ?”

Ca Thư Hàn bỗng chốc ngộ ra.

Giờ khắc này hắn cuối cùng cũng đã hạ quyết tâm, tay hắn nắm thành quyền đấm mạnh nói: “Được!

Cứ quyết định như thế!

Ta cứ nói là Thổ Phồn có dấu hiệu phản công, ta phải dẫn binh tây tiến!”

Sáng sớm ngày hôm sau.

Ca Thư Hàn lập tức hạ lệnh cho quân đội khắp nơi điều động tập kết, và lại lệnh thêm cho một vạn trọng binh đóng quân tại Lương Châu từ Đại Đấu Bạt cốc rút khỏi Hà Hoàng.

Cùng lúc ấy, hắn cũng lại phái Cao Thích đến Thiện Châu để tạm thời giữ chân Lý Tuyên, thối thác nói đợi sau khi quân đội tụ tập đông đủ sẽ chính thức giao cho hắn.

Sau mười ngày, năm vạn đại quân đều đã tập kết tại Thiện Thành.

Chính ngay lúc này, Ca Thư Hàn bỗng dựng lại thối thác nói quân Thổ Phồn có dấu tích xuất binh, hắn liền lập tực dẫn quân nam hạ Đại Phi Xuyên, và cho đồn binh tại Thạch Bảo thành, để tránh Lý Tuyền truy đuổi.

Lúc này Lý Tuyền mới hiểu ra mình đã bị mắc lừa của Ca Thư Hàn.

Lúc hắn phát hiện đuổi theo thì cùng đã muộn, hơn nữa lúc này Lý Long Cơ đã tuyên liền đến ba đạo kim bài thối thúc hắn khởi binh đi lên phía bắc.

Bất đắc dĩ.

Lý Tuyền đền phải dẫn bốn vạn binh của bổn bộ đi lên Linh Châu phía bắc.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 350:Năm sách lược

Sự hồi đáp của An Tư Thuận cho triều đình rất trễ vẫn chưa đưa đến Trường An, nhưng thư cầu cứu hắn đưa cho An Lộc Sơn lại vô vàn cấp tốc, bốn ngày sau bèn đưa tới Hà Bắc.

Cũng giống như An Tây của Lý Khánh An.

An Lộc Sơn cũng đồng thời kiêm nhiệm thống lĩnh Phạm Dương kinh lược chỉ độ Doanh điền sứ, hắn không chỉ nắm giữ quân quyền, đồng thời cũng khống chế quyền tài chính địa phương, điều này đã làm cho hắn có tài lực và vật lực hùng hậu tiến hành khuếch trương binh lính, ở năm trước khi công đánh Khiết Đan. hắn phát binh sáu vạn đại quân, kết quả đại bại quay về, sáu vạn đại quân tồn thất hơn phân nửa, nhưng An Lộc Sơn đã lợi dụng tài lực trong tay bèn nhanh chóng bổ sung binh lực.

So với An Tây, Hà Bắc dân số đông đúc. tài lực hùng hậu. tài nguyên mà An Lộc Sơn sở hữu mạnh hơn Lý Khánh An rất nhiều, hơn nữa thú hạ chiến tướng của hắn nhân tài vô số kể, danh sĩ mộ liêu nhiều như mưa sa, điều này đã làm cho An Lộc Sơn trở thành Đại Đường đệ nhất cường phiên trên danh nghĩa là xếp thứ nhì. nhưng thật chất lại là đứng thứ nhất.

Cho dù An Lộc Sơn thế lực lớn mạnh, nhưng bản thân hắn lại vô cùng kín đáo, hắn thích thiết yến mời khách, hắn luôn nói với mọi người trên yến tiệc, An Tây đất đai rộng lớn. binh lực đông đảo, Lý Khánh An mới là Đại Đường đệ nhất cường phiên, không chỉ nói trên yến tiệc, hắn còn phái người đi khắp các nơi Trường An Lạc Dương tuyên truyền An Tây thực lực lớn mạnh, với ý đồ chuyển sự chú ý của mọi người đến An Tây.

Hắn biết mình không giống Lý Khánh An núi cao hoàng đế xa.

Lý Long Cơ rất khó quản chặt, còn Hà Bắc của hắn gần sát Trung Nguyên, quan viên địa phương đông đúc, hắn hễ có chút gió thổi cỏ lay, liền sẽ truyền đến tai của Lý Long Cơ, vì vậy hắn đâu đâu cũng biểu hiện sự trung thành với Lý Long Cơ. khắp nơi lùng sục kỳ trân dị bào, đưa tới cho Dương quý phi và Lý Long Cơ, sau khi Dương quý phi bị lạnh nhạt, hắn lại ra sức bợ đỡ Võ Hiền Nghi, cả thị nữ hầu cận Võ Hiền Nghi cũng âm thầm nhận được nghin quan hối lộ của An Lộc Sơn. vì vậy, Võ Hiền Nghi đắc sủng tự nhiên ra sức tỉ tê thổi gió kề gối cho Lý Long Cơ, làm cho Lý Long Cơ càng thêm tín nhiệm An Lộc Sơn. không những rút đi hoạn quan giám quân của hắn. thậm chí Tiết độ sứ các nơi đều có thân vương trấn giữ. mà chỗ của An Lộc Sơn lại không có.

Cho dù có được sự tín nhiệm của Lý Long Cơ, nhưng An Lộc Sơn không hề gối cao bớt phiền lòng, hắn vẫn âm thầm bí mật tiến hành trù bị, năm ngoái hắn mệnh tâm phúc trong triều phóng hỏa đốt cháy kho binh khí Trường An. làm cho ba mươi vạn binh khí Đại Đường tích lũy mấy mươi năm hủy hoại chỉ trong chốc lát, đối nội, hắn đã có được quyền đúc tiền, bèn ào ạt đúc ra tiền bạc kém chất lượng, vơ vét tiền của trong dân gian, lại phái người đi Bột Hải nấu muối, ở Trung Nguyên bán lén muối lậu số lượng lớn. lại học chế độ đoàn luyện của Lý Khánh An ở khu vực Phạm Dương và Bình Lô thực hiện chế độ liên bào, đem dân chúng tập trung sinh sống trong thành bảo, ngày thường huấn luyện số lượng lớn dịch quân nhân dự bị, hắn đã có thể huy động hai mươi vạn đại quân.

Cơn bão tước phiên từ cuối năm ngoái trở đi cũng không tránh khỏi quét tới Phạm Dương.

An Lộc Sơn vô cùng hồi hộp, trong lòng hắn hiểu rất rõ, Phạm Dương của hắn sớm muộn gì cũng sẽ bị Lý Long Cơ dòm ngó.

Lý Long Cơ có túi nhiệm hắn đến mấy, cũng sẽ không tín nhiệm bằng con trai của mình, giang sơn Đại Đường là họ Lý, chứ đâu phải họ An.

để ứng phó với nguy cơ, hắn mệnh Trường An liên lạc quan Lưu Lạc Cốc lúc nào cũng chú ý động thái của triều đình, đồng thời ra sức hối lộ cận vệ thị tùng trong cung, phải nắm bắt nhất cứ nhất động của Lý Long Cơ.

Ngay sau khi bùng nổ sự kiện Hồi Hột nam xâm.

Lý Long Cơ mượn việc này bắt đầu chính thức tước phiên.

An Lộc Sơn bèn biết ngày tháng không còn nhiều, hắn đã không còn màng tới có thể sẽ tiết lộ dã tâm. bèn lập tức hạ lệnh ở Bình Lô tập kết dân đoàn, trên danh nghĩa hoa mỹ là huấn luyện mùa xuân, trên thực tế bèn là chuyển bọn họ thành quân chính quy.

Tối hôm nay, thư cầu cứu của An Tư Thuận đã đưa tới Đông Bình quận vương phủ của An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn tuy tài văn hạn hẹp, nhưng thư phòng của hắn lại vô cùng quý giá. cũng không thể nói là có phong cách gì. chỉ là cứ đem các vật quý giá khác nhau cất đặt trong phòng là được, tranh của Ngô Đại Từ.

Diêm Lập Bồn. chữ thảo của Trương Húc, thơ của Lý Bạch.

Vương Duy, các loại bút tích nguyên gốc tùy ý treo trong phòng, còn các loại kinh Phật sách Đạo và kinh điển Nho gia lại càng là nhiều không đếm xuể, chất đầy cả ba gian phòng.

Nhưng những tự họa và thư tịch của những danh nhân này An Lộc Sơn trước giờ đều khinh khi chẳng thèm ngó đến. cái hắn duy nhất thấy hứng thú chính là một chiếc bản đồ sa bàn.

đây là học được từ bên Lý Khánh An. ba trăm công tượng mất thời gian một năm đem non nước địa hình, thành phố nhân khẩu, cầu đường trú binh v.v... của các nơi Hà Bắc, Hà Đông.

Hà Nam và Quan Trung dùng bùn dựng nên. vô cùng trực quan sinh động. chiếc sa bàn này cũng là một vật yêu thích nhất của An Lộc Sơn.

đã từng có một thị nữ bất cẩn mang một chén trà đồ lên sa bàn. kết quả làm cho hắn nổi giận lôi đình, đích thân rút kiếm đâm chết thị nữ. từ đó về sau. bất kỳ hạ nhân nào không cho bước vào phòng đặt sa bàn của hắn.

Sa bàn đặt trong một ngôi nhà trơ trọi, trong nhà không có cửa sổ bốn góc treo lơ lửng mười viên dạ Minh Châu to bằng trái bưởi. trong phòng được chiếu sáng như ban ngày.

An Lộc Sơn yên tĩnh đứng trước sa bàn. ánh mắt dán chặt rất lâu vào mảnh đất Quan Trung béo bở kia. có lẽ nói Quan Trung hắn cũng không hề quan tâm, hắn chỉ quan tâm một điểm nhỏ như đầu kim kia trong Quan Trung, đó mới là thứ mà hắn thật sự có hứng thú.

Dã tâm của An Lộc Sơn không phải trời sinh mà có. năm Thiên Bảo thứ sáu về trước, hắn vẫn còn chúi đầu luồn lách suy nghĩ làm sao mới có thể giữ lấy vị trí Tiết độ sứ của mình, nhưng từ sau khi khi hắn vô tình nhìn thấy quý phi diễm lệ tuyệt sắc, tâm trí hắn từ từ xảy ra thay đổi kỳ diệu, phải muốn có được Dương quý phi, hắn chỉ có thể thay thế vào vị trí của Lý Long Cơ, cho dù An Lộc Sơn đối với Dương quý phi ngày nhớ đêm mong, nhưng năm Thiên Bảo thứ mười về trước, hắn vẫn chỉ muốn cầm binh tự lập, trở thành chủ nhân Hà Bắc danh chính ngôn thuận.

Hắn thật sự có dã tâm chiếm đoạt aiang sơn Đại Đường lại là sau khi Lý Lâm Phổ do bệnh mà lùi nhạt dần ra trung tâm quyền lực của Đại Đường, không có sự uy hiếp của Lý Lâm Phổ, đã nghiễm nhiên làm tiêu tan đi một sợi dây xích xiết chặt trên cổ của An Lộc Sơn. chuyển đến do Dương Quốc Trung mà hắn trước giờ xem thường nắm giữ quyền tướng của Đại Đường, lúc này, việc xâm chiếm đất đai ở các nơi Đại Đường ngày càng trở nên nghiêm trọng, nhân dân khốn khổ, chế độ quân đội bại hoại, Trung Nguyên trống rỗng không binh, dân oán sục sôi như nấu.

An Lộc Sơn cuối cùng đã nảy sinh dã tâm chiếm đoạt giang sơn Lý thị, kiến lập vương triều An thị.

ở phía sau lưng An Lộc Sơn. mưu sĩ của hắn Cao Thượng đang ngồi trên một chiếc giường tre, từ tốn nhìn vào thư cầu cứu của An Tư Thuận, chốc chốc lại cầm hớp một ngụm trà bốc hơi nóng hổi.

Cục diện hôm nay sớm đã nằm trong dự liệu của Cao Thượng, hắn biết Lý Long Cơ nếu không động Ca Thư Hàn trước, thì tất nhiên là đối phó An Tư Thuận.

Ca Thư Hàn là vì gần với Trường An, vì vậy hạ thủ gấp gáp, còn An Tư Thuận lại là vì thực lực của hắn là yếu nhất trong số mấy đại Tiết độ sứ. là nơi dễ tước phiên nhất, tựa như một trái hồng mềm. vì vậy Lý Long Cơ dọn dẹp hắn trước, cũng không có gì là lạ.

nhưng Lý Long Cơ lại đồng thời muốn tước phiên hai đại Tiết độ sứ Ca Thư Hàn và

An Tư Thuận, đây quả thật nằm ngoài dự liệu của Cao Thượng.

“Tiên sinh cho rằng, ta là giúp hay là không giúp?”

An Lộc Sơn cuối cùng đã mở miệng, giọng nói của hắn có chút khản đục. ánh mắt lo lắng làm hắn có vẻ tư lự phiền muộn.

An Tư Thuận là tộc huynh của hắn. bọn họ trước giờ vẫn có thư từ qua lại. giao tình không phải tầm thường, lúc này An Tư Thuận viết thư cầu viện hắn. cho dù trong lòng hắn không muốn nhiều chuyện, nhưng mối thâm tình lại khiến hắn không thể mất mặt phen này, trong lòng hắn cực kỳ khó xử.

Cao thượng lại uống ngụm trà. cười nói: “Thuộc hạ chỉ muốn hỏi đại soái rốt cuộc có muốn giúp hắn không?”

An Lộc sơn lắc đầu.

“Nói thật, ta không muốn giúp, bây giờ vẫn chưa phải là lúc trở mặt với Lý Long Cơ, bây giờ giúp hắn đối với ta trăm hại mà không có lấy một lợi.”

“Vậy là đúng rồi. nếu đại soái cũng đã biết trăm hại không có lấy một lợi, vậy tại sao phải giúp chứ?”

Nói đến đây, nét mặt của Cao Thượng trở nên nghiêm trọng hẳn. nói: “Đại soái, tha lỗi thuộc hạ nói thẳng, cho dù hai người thân như huynh đệ. nhưng ở thời khắc quan hệ đến tiền đồ cá nhân này, ngài không những không thể giúp hắn. hơn nữa còn phải đại nghĩa diệt thân, bày tỏ với Lý Long Cơ thái độ ngài ủng hộ hắn bãi truất An Tư Thuận, không để ngọn lửa tước phiên cháy đến trên mình ngài, đây không phải là bo bo giữ mình, mà là đại soái cần thời gian tiến hành chuẩn bị, tuyệt không thể lúc này làm con chim đầu đàn.”

Ánh mắt của An Lộc Sơn vẫn dán chặt vào điểm nhỏ bằng đầu kim kia của Quan Trung, hắn khẽ thở dài nói: “Tiên sinh nói quả không sai a!

Nói thật, ta cả nằm mơ cũng muốn đăng lên ngai vàng kia, quân lâm , không biết đến khi nào ước mơ này của ta mới có thể trở thành sự thật?”

“Đại soái không cần nóng vội, chỉ cần theo lời thuộc hạ từng bước cẩn trọng, trong vòng năm ba năm, tất có thể đăng lên ngôi cứu ngủ. nhưng trước mắt, đại soái phải nhịn, không chỉ phải nhịn, hơn nữa còn phải đưa nó vào hành động, ta có năm sách lược, hi vọng đại soái có thể thực thi theo.”

An Lộc Sơn cũng ngồi xuống, nói: “Tiên sinh mời nói, ta nhất định sẽ thực thi theo.”

Điều Cao Thượng thích nhất chính là điểm này của An Lộc Sơn, đối với mình răm rắp nghe theo, làm một mưu sĩ, có thể để cho chủ công mà mình theo phò răm rắp nghe theo, sự nghiệp của hắn xem như đã thành công phân nửa. sau này hắn tiếp tục giúp đỡ chú công đi lên vị trí cao, bản thân hắn cũng sẽ dần dần đi lên con đường quan to lộc hậu.

Cao Thượng trong số những mộ liêu của An Lộc Sơn xếp hạng vốn ở sau Nghiêm Trang, nhưng sau khi Nghiêm Trang ra đi.

Cao Thượng bèn nhảy vút lên thành người dẫn đầu mộ liêu, mà hắn cũng có được một chút tin tức, Nghiêm Trang có thể ở chỗ Lý Khánh An làm mưu sĩ.

đối với tin tức này, Cao Thượng vẫn luôn che giấu An Lộc Sơn. hắn không phải sợ Nghiêm Trang trở về tranh vị với hắn. mà là hắn lo lắng An Lộc Sơn hoài nghi hắn cũng sẽ đi với cảnh cao khác, để rồi làm giảm sự tín nhiệm với hắn.

Cao Thượng khẽ vuốt chòm râu dê, nhắm tít đôi mắt nhỏ cười nói: “Ban nãy nói đến dâng sớ Lý Long Cơ, ủng hộ hắn bãi miễn An Tư Thuận chính là sách lược đầu tiên, thuộc hạ sẽ không nhiều lời nữa, nói tiếp sách lược thứ hai, chính là hối lộ Dương Quốc Trung thật nhiều.”

“Dương Quốc Trung?”

An Lộc Sơn cắt ngang lời nói của Cao Thượng, khinh bỉ nói: “Tên ngu xuẩn kia có thiết phải bợ đỡ hắn không?

Trước kia ta đổ bao nhiêu vốn liếng trên người hắn. nhưng có nhận được sự đền bù nào đâu?

Hơn nữa quỹ phi đã thất thế, tên tướng quốc như hắn còn có thể làm bao lâu, còn không chắc nữa là?”

“Đại soái!”

Cao Thượng nhấn mạnh thêm ngữ khí. nói: “Bất kể Dương Quốc Trung sau này có rơi đài hay không, nhưng ít ra trước mắt hắn vẫn là hữu tướng quốc, sức ảnh hưởng trong triều rất lớn. hơn nữa việc tước phiên cũng trong vòng một hai năm này hoàn thành, giai đoạn này Dương Quốc Trung có đi xuống hay không, điều mà An soái quan tâm không phải chính là điểm này hay sao?”

An Lộc Sơn miễn cưỡng gật đầu. nói: “Nói không sai, vậy thì ta sẽ tiếp tục hạ mình hối lộ hắn lần này, đợi ta lên đài, ta sẽ cho Dương gia ói ra cả vốn lẫn lãi.”

Trong đầu An Lộc Sơn đột nhiên xuất hiện dung mạo tư thế tuyệt thế vô song của Dương quý phi, hắn ngây dại, lẩm bẩm nói: “Còn nàng nữa. nàng cũng sẽ thuộc về ta.”

Cao Thượng thấy hắn hình như đã thất thần, bất giác ho một tiếng mạnh.

An Lộc Sơn tỉnh lại. vội vã cười xòa một tiếng nói: “Tiên sinh mời tiếp tục nói, sách lược thứ ba là gì?”

“Sách lược thứ ba này, bèn là đại soái phải chủ động mời thân vương trấn giữ Phạm Dương.”

“Đây...

đây có chút làm quá không?”

Cho dù An Lộc Sơn đối với Cao Thượng là nghe theo răm rắp, nhưng sách lược này hắn lại có chút khó mà chấp nhận, hắn biến sắc. có chút không vui nói: “Tiên sinh những sách lược khác đều có thể bàn bạc, còn để thân vương đến trấn giữ Phạm Dương, chi bằng ta hai tay dâng quân quyền ra, nếu để người khác biết được, còn không cười An Lộc Sơn ta là một tên ngu xuẩn sao?”

“Đại soái xin khoan hẵng nóng vội!”

Cao Thượng khẽ mỉm cười nói: “Mục đích của chúng ta chính là để người khác cho rằng đại soái ngu xuẩn không ai bằng, như vậy bọn họ mới sẽ không có lòng đề phòng.”

“Nhưng mà... ta vẫn cảm thấy không ổn.”

“Ta xin hỏi đại soái, nếu như Lý Long Cơ thật sự phái thân vương trấn giữ Phạm Dương.

đại soái có thể ngăn cản không?”

“Điều này... có lẽ không thể.”

“Vậy là đúng rồi. có phái thân vương đến Phạm Dương trấn giữ hay không, quyền quyết định ở Lý Long Cơ, mà không ở đại soái, hắn nếu muốn phái thân vương đến Phạm Dương; không cần đại soái thỉnh cầu. hắn cũng cứ sẽ phái đến. hắn nếu không muốn phái thân vương đến Phạm Dương, cho dù đại soái quỳ xuống cầu hắn. hắn cũng sẽ không phái đến thôi.”

An Lộc Sơn hình như có chút hiền ra. hắn chần chừ hỏi: “Ý của tiên sinh là. ta chỉ là làm tư thế ra thôi.”

“Đúng vậy!”

Cao Thượng thấy An Lộc Sơn cuối cùng đã thấu hiền, không khỏi vui mừng cười nói: “Thật ra những hành động bây giờ của đại soái đều là đang làm tư thế. bao gồm cả ủng hộ bãi miễn An Tư Thuận, chẳng qua là bày tỏ thái độ mà thôi, đương nhiên.

Lý Long Cơ sẽ không vì đại soái tư thế làm tốt. mà sẽ không tước quân quyền của đại soái nữa. hắn vẫn sẽ tước quyền, nhưng điều mà chúng ta cầu không phải là cái này, mà điều mà chúng ta cần là thời gian, để cho hắn để trể nhất mới suy nghĩ tước quyền của đại soái, như vậy chúng ta đã đạt được mục đích, nói không chừng cuối cùng sẽ bỏ ngang treo lơ.

đại soái đã hiểu chưa?”

“Ta hiểu rồi. thôi được!

Ta tiếp thu sách lược thứ ba của tiên sinh, mời tiên sinh nói tiếp sách lược thứ tư.”

Cao Thượng tiếp tục nói: “Sách lược thứ tư này cũng là biện pháp mang tính thực chất, chính là mang con của đại soái đặt ở Trường An làm tin.

đồng thời thay cậu cầu hôn công chúa, đây thật ra là một sự dò hỏi, chỉ cần Lý Long Cơ nhận lời chiêu làm phò mã. là nói rõ hắn tạm thời vẫn chưa muốn tước quyền của đại soái, thì chúng ta vẫn còn đường sống, nếu hắn từ chối thẳng, thì cho thấy hắn sắp sửa động thủ với đại soái, chúng ta sẽ phải áp dụng đối sách khẩn cấp.”

“Nhưng nếu hắn là vì làm tê liệt ta mà cố ý chiêu con ta làm phò mã thì sao?”

An Lộc Sơn nghĩ đến một khả năng khác.

“Đương nhiên có khả năng này, nhưng đại soái đừng quên.

Lý Long Cơ bây giờ đã không phải là Lý Long Cơ của mấy năm về trước nữa. căn cứ mấy tháng này hắn cứ ra toàn chiêu hồ đồ, khả năng này không lớn. hơn nữa chỉ cần đại soái kiên trì không vào kinh, hắn muốn động đại soái cũng không dễ dàng như vậy.”

An Lộc Sơn cũng đắc ý cười nói: “Hắn là không được như xưa nữa. uống phải loại thuốc đó, hắn sớm muộn gì cũng sẽ chết trên bụng đàn bà. nhưng mà hắn lại có thể cầm cự đến ba năm.

đây hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của ta.”

An Lộc Sơn hóp một ngụm trà. cười nói: “Sách lược thứ tư này ta cũng chấp nhận, tiên sinh mời nói sách lược thứ năm.”

Cao Thượng thấy bốn sách lược trước An Lộc Sơn đều chấp nhận hết. trong lòng hắn cực kỳ hả hê, bèn vui vẻ nói: “Mấu chốt là bốn sách lược trước, sách lược thứ năm chỉ là bổ sung.

đại soái có thể phái người đi Trường An khắp nơi tuyên truyền.

Cao Tiên Chi cũng được, Lý Khánh An cũng được, tóm lại là phải để tất cả mọi người tin tưởng, bọn họ đều có ý mưu phản, đông miệng chảy vàng, nói nhiều rồi, mọi người sẽ từ từ tin tưởng, để cho bọn họ lúc nào cũng tung hứng ở nơi đón gió đầu ngọn sóng của dư luận, chúng ta thì kín đáo ở phía sau tiến hành chiến bị. tóm lại. mục đích của chúng ta chỉ có một.

đó là tranh thủ thời gian bằng mọi khả năng.”

Thành Trường An đêm đã về khuya, nhưng có điều trong thành hôm nay lại không đóng cửa phường.

Đã liền ba đêm nay.

Trước chỉ có năm mới và đêm Thượng nguyên mới được thế, tất cả những ngày còn lại trong đêm đều không ngoại lệ. nhưng mở cửa phường liền ba đêm nay như lần này là lần đầu tiên trong mười mấy năm nay.

Bình dân bá tánh không hiểu nguyên cớ sâu xa trong đó, thấy đêm không đóng cửa phường thì đến nhà bạn bè thân thích thăm viếng nhau, hay uống rượu đến tận khuya mới về nhà; nhưng với những người hiểu thời cuộc thì vẫn thấm thoát đoán được, đây chắc chắn liên quan đến nguy cơ tước phiên gần đây.

Trên thực tế, đây là quyết định của mấy vị tướng quốc Chính sự đường đã cùng quyết định, nội trong năm đêm không đóng cửa phường, để tiền cho mọi người thông báo tình hình khẩn cấp cho nhau khi cần.

Đêm đến. cơn mưa rào bất chợt ập đến. từng hạt mưa tí tách rơi. sương khói mịt mù cả phố phường đã góp thêm chút hơi lạnh cho mùa xuân ấm áp.

Trên đại lộ Chu Tước, một chiếc xe ngựa đã phóng như bay trong đêm mưa.

Xe được bọc kín mít. chỉ để lộ chút ánh sáng từ bên trong qua khe cửa sổ.

Trong xe. một ngọn đèn dầu nho nhỏ thoát tỏ thoát mờ đua đưa cùng từng bước chân ngựa phi.

Đằng sau chiếc bàn nhỏ, Trương Quân đang nhắm tịt mắt dưỡng thần, phảng phất như một lão tăng tịnh tu.

Trên bàn vẫn đặt lá thư. do Cao Tiên Chi - Tiết độ sứ Kiếm Nam đã gửi hắn.

Cao Tiên Chi không chút nghi ngờ chính là người của phía Trương Quân.

Trong các vị Tiết độ sứ, Trương Quân quan tâm nhất chính là Kiếm Nam Tiết độ sứ.

Chính vì có chỗ quen biết là Cao Tiên Chi, nên rất nhiều môn sinh của Trương Quân đều được điều đến khắp nơi Ba Thục để làm quan, chính đàn của vùng Ba Thục đã dần nằm trọn trong tay hắn.

Để báo đáp, Trương Quân cũng giúp đỡ Cao Tiên Chi rất nhiều, về khoảng tài sản vật tự hắn luôn thiên vị cho Kiếm Nam quân, giúp Kiếm Nam quân ngày càng phát triển hơn.

Nhất là vào tháng bảy năm ngoái, Trương Quân đã thuyết phục được Lý Long Cơ khuyếch trương thêm Kiếm Nam quân, để Kiếm Nam quân đã từ ba vạn chín ngàn người tăng lên đến chín vạn một ngàn bốn trăm người. gần bằng với Phạm Dương Tiết độ sứ.

Cũng vì thế.

Kiếm Nam quân đã trở thành đại Tiết độ sứ thứ ba của Đại Đường.

Nếu không phải vì Ca Thư Hàn thân kiêm Lũng Hữu, Hà Tây hai đại Tiết độ sứ, Cao Tiên Chi sẽ trở thành Tiết độ sứ thứ ba danh đúng như thực.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 351: Lá thư mật

Bắt đầu từ năm ngoái cơn sóng đoạt quyền biên cương cũng dần xô đến Kiếm Nam.

Lý Long Cơ nhậm mệnh cho Dĩnh vương Lý athủ ích Châu, đốc thú mỏ muối và sắt khu vực Ba Thục, nhưng rất nhanh sau đó lại phong thêm cho hắn làm Kiếm Nam tiết độ phó sứ.

Lý Giao là người có năng lực, chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi, binh lực từ Thành Đô phủ trở về bắc đều nằm trong tay của Lý Giao, nắm giữ bốn vạn quân, cơ hồ là bổ đôi quyền lực thống trị với Cao Tiên Chi tại Kiếm Nam.

Trong mấy người con trai của mình.

Lý Long Cơ yên tâm nhất chính là Lý Giao, vì thế hắn cũng chả vội vã gì với việc tước quyền tại vùng Kiếm Nam.

Hắn tin rằng Lý Giao có thể toàn quyền nắm giữ Kiếm Nam.

nhưng cách đây không lâu Kiếm Nam xảy ra một việc lớn. ích Châu thái thú Thôi Viên gửi thư cáo mật cho Dương Quốc Trung.

Lý Giao cẳn bản không có đoạt quyền của Cao Tiên Chi. hai người đang câu kết lẫn nhau.

Lý Giao bị hiềm nghi là có ý tự lập.

Với cái giá là dùng chức Tiết độ sứ Kiếm Nam để trao đổi, Cao Tiên Chi sẽ toàn lực ủng hộ hắn tự xưng đế.

Lá thư cáo mật này tối hôm qua đã được đưa đến phủ của Dương Quốc Trung, nhưng Thôi Viên hành sự không đủ chu mặt. chiều hôm nay tin đã bị lộ ra ngoài.

Trương Quân bèn nhận được thư mật của Cao Tiên Chi. một mặt khẩn cầu hắn có thể giúp mình giữ lại chức Kiếm Nam Tiết độ sứ. mặt khác, hắn hi vọng Trương Quân có thể can Dương Quốc Trung lại, đừng dâng thư cáo mật của Thôi Viên lên Lý Long Cơ.

Vì thế tối hôm nay, Trương Quân bèn đi đến phủ Dương Quốc Trung hòng thuyết phục hắn giữ thư mật của Thôi Viên lại.

Dưới ánh sáng chập chờn lúc tỏa lúc mở, lòng Trương Quân lại càng thấp thỏm ư lo.

Hắn biết mình đang đi nước cờ hiểm, nhưng tình thế nguy cấp. một khi Dương Quốc Trung trao thư mật cho Lý Long Cơ, tính mạng của Cao Tiên Chi e là không giữ nổi.

Trương Quân trong chính đàn Đại Đường được mệnh danh là con lật đật hay gã khổng lồ không bao giờ đổ; hắn trường kỳ chú quản Hộ bộ, không những vì hắn là con trai của tướng quốc nổi tiếng của thời Trung Đường Trương Duyệt, quan trọng hơn nữa là hắn rất am tường việc trao đổi lợi ích.

để không gây thù kết oán mà thuận lợi aặt hái thành công.

Vì thế dù là lúc Lý Lâm Phổ hay Dương Quốc Trung nắm quyền, Trương Quân vẫn có thể yên sống hòa bình với họ.

Lần này Trương Quân cũng đã chuẩn bị sẽ tiến hành trao đổi lợi ích với Dương Quốc Trung, giải quyết nguy cơ của Cao Tiên Chi.

Người Trương Quân cũng lắc lư theo xe ngựa, hắn vẫn đang suy ngẫm nên dùng gì để trao đổi với Dương Quốc Trung đây?

Kỳ thật hắn biết rất rõ địch thủ chính trường lớn nhất của Dương Quốc Trung chính là Vương Củng, mà đang phái của Vương Củng phần lớn đều là tướng quốc đàng trước đây của Lý Lâm Phổ, nên Dương Quốc Trung vẫn canh cánh trong lòng muốn hạ thủ với gia tộc của Lý Lâm Phổ, để dùng phương pháp chu di này để đánh đổ người của tướng quốc đàng.

Trước đó không lâu, Dương Quốc Trung từng đã ám chỉ với hắn muốn có được sự ủng hộ của hắn trong việc này; nhưng Trương Quân lúc đó đã không có biểu thị gì rõ ràng.

Hôm nay hắn đương chuẩn bị sẽ tỏ rõ lập trường của mình.

Xe ngựa xông thẳng vào đêm mưa miên man tiến về hướng đại môn của cửa phường Tuyên Nghĩa.

Phía trước không xa đã là phủ đệ của Dương Quốc Trung.

Hôm nay vừa đúng lại gặp ngày thọ thần của Bùi Nhu vợ Dương Quốc Trung, nhưng khác với tiệc long trọng náo nhiệt của mọi năm. tiệc năm nay lặng lẽ hơn nhiều, không những Dương Quốc Trung, tất cả các người nhà họ Dương đều thế.

Từ khi Dương quý phi lục đục với Lý Long Cơ, Dương gia cũng mất đi vẻ huy hoàng ngày trước.

Bọn họ cũng như những chiếc lá trong mưa. bị hạt mưa đánh cho tơi bời. giờ đều trở nên lặng lẽ trong thành Trường An này. ngoài ra. lão đại Tần quốc phu nhân trong ba tỷ muội Dương gia năm ngoái mắc bệnh qua đời, và điều này cũng khiến Dương gia phủ lên một lớp bụi mờ báo hiệu chẳng lành.

Nên năm nay Bùi Nhu mừng thọ cũng trở nên lặng lẽ nhiều, người đến chúc mừng đều là người nhà Dương gia.

Hàn Quốc phu nhân Dương ngọc Bội.

Quắc Quốc phu nhân Dương Hoa Hoa. và còn một một số huynh đệ trong tộc dẫn theo thê tử của Dương Quốc Trung.

Dương gia đã lâu lắm mới có dịp được buổi hợp mặt thế này, vì thế trong đại sảnh khá ư là náo nhiệt, mọi người có nói có cười tụ lại uống rượu tán ngẫu, và ai cũng cố gắng không nhắc đến những việc không vui gần đây.

Bùi Nhu hôm nay là nhân vật chính, ả bới búi tóc mây, trên đầu đeo đầy các loại trám ngọc châm vàng, lấp lánh rạng ngời. ả hôm nay bận chiếc váy rộng lục phúc màu xanh nhạt được may bằng vải Thục cấm rất quý giá.

Ngoài trời mưa vẫn rơi. trời hôm nay hơi chớm lạnh, nên ả lại kháng thêm một chiếc áo khoát ngắn tay lửng, cổ áo rất thấp, gần như để lộ hơn nửa bầu ngực của ả trắng xóa ra ngoài.

Dù cho Bùi Nhu làm quan phu nhân đã nhiều năm nay, hiện nay lại còn được phong làm cáo mệnh nhị phẩm. nhưng trên người ả. có khí khái nhỏ nhen của kẻ đầu đường xóm chợ vẫn không bỏ được.

Như thể những món đồ trang sức đang đeo trên đầu ả. nếu là là một người nữ tử cao quý thật sự thì chỉ cần đeo một cây bộ dao tinh xảo ắt được, vừa giản dị vừa quý phái, như thế sẽ càng bộc lộ phong thái duyên dáng yểu điệu.

Nhưng trên đầu Bùi Nhu lại cấm đến vài chục món kim thoa, trâm ngọc quý giá khác nhau, nhìn thì đúng là ngọc ngà châu báu thật, nhưng lại cho người khác một cảm giác như của kẻ trưởng giả học làm sang, cố tỏ ra ta đây.

Thú thiệt, nhìn ả người ta không khỏi hoài nghi, phải chăng đây chính là nữ trưởng quầy của tiệm vàng bạc đá quý?!

Ngược lại với ả, Dương Hoa Hoa bên cạnh lại trong ung dung hoa quý, một vẻ đẹp quý phái tự nhiên.

Đó là vẻ đẹp của việc không cần phấn sơn, cùng là một chiếc váy dài rộng, khác hãn với vẻ nặng nề của Bùi Nhu, mặc trên người ả lại ra phong thái thanh thoát tú mỹ làm sao.

Hơn nữa.

Dương Hoa Hoa tính tình tháo vát nhanh nhẹn, lại giỏi nói năng, bất tri bất giác ả trở thành trung tâm của buổi yến tiệc lúc nào không hay.

Còn nhân vật chính Bùi Nhu lại thành nền của ả.

Trong lòng Bùi Nhu không vui, chợp được thời cơ, ả bèn kinh ngạc chỉ vào mặt của Dương Hoa Hoa lớn tiếng nói: “Tam muội, đuôi mắt của muội sao lại có nếp nhăn thế này?

Có phải do muội đêm đêm thức quá khuya không?”

Trong lời của ả còn lời, mấy tên thiếu niên Dương gia bụm miệng phì cười, mặt Dương Hoa Hoa bỗng chốc tối sầm lại, lập tức phản hồi lại: “Đuôi mắt của ta không có nếp nhăn, chẳng qua là do trên đầu tam tẩu sáng quá. làm mặt ta cũng bị rọi hoa hết.”

“Làm sao có thể thế được!

Muội xem.

đây rõ ràng là nếp nhăn!”

Bùi Nhu đi lên trước đếm từng nếp: “Một. hai, ba,..

Ả thở dài một tiếng: “Ái da!

Tam muội, xem ra muội đã có phần già rồi, ta chẳng qua là quan tâm muội, muội đừng để bụng lời ta nói nhé!”

Dương Hoa Hoa cười lạnh nói: “Ta làm sao mà để bụng được!

Ta biết tam tẩu thích nhất là đếm. ví dụ như tối nay tam tẩu nhất định sẽ nhốt mình lại trong phòng, ngồi đếm thọ lễ tỉ mỉ. một quan, hai quan, ba quan... í!

Không đúng!

Sao quan tiền ở đây lại chỉ có chín trăm văn tiền, là thọ lễ do ai tặng thế, ai dám chơi xỏ lão nương đây!”

Sắc thái âm thanh kết hợp biểu diễn của Dương Hoa Hoa rất ư sống động, khiến cả đại đường bỗng cùng cười phá lên.

Không ít nữ quyến còn ôm bụng cười ngất ngửa làm Bùi Nhu giận tím mặt.

Bùi Nhu cũng hầm hầm đáp đòn: “Ta rất nghèo.

đâu có như ai đó, được hoàng đế muội phu lén ban phúc lộc, có thể muốn gì được nấy.”

Câu nói này vừa buông ra, cả đại đường lập tức im phăng phắt.

Bùi Nhu cũng thấy mình đã nói quá lời, liền lẩm bẩm nói: “Ta chỉ là lỡ lời, tam muội đừng có để bụng.”

Dương Hoa Hoa lại cũng chẳng quan tâm.

Ả uể oải ưỡn ngực, nói rất nhạt: “Trong đại đường buồn chán quá, muội phải đi ra ngoài hít chút không khí tươi mát.”

Ả nói xong bè đứng dậy đi ra ngoài.

Đợi sau khi nàng rời khỏi, cả đại đường lại trở lại với không khí náo nhiệt ban đầu.

Dương Hoa Hoa đi dọc con đường mòn nhỏ trong vườn hoa. chẳng mấy chốc nàng đã đến tây trắc viện tương đối yên tĩnh.

Nơi đây là phòng quý khách của Dương Quốc Trung.

A lẻn vào trong nhà, rút gương đồng trong lòng ra ngắm nghía kỹ đuôi mắt của mình.

Quá nhiên đã có vài nếp nhăn thấp thoáng.

Nhìn thấy thế, ả không kiềm được nỗi uất hận trong lòng, ném mạnh gương xuống một cái ầm.

“Là ai?”

Trong nhà bỗng vang ra tiếng thét dò hỏi.

Hóa ra là tiếng của Dương Quốc Trung.

“Tam ca, là huynh ư?”

Dương Hoa Hoa kinh ngạc vô cùng.

Sao Dương Quốc Trung lại ở đây?

Ả chợt nghĩ, hay Dương Quốc Trung đang lén lút vụn trộm ở đây?

Nghĩ thấy, ả bụm miệng cười: “Tam ca!

Không sao cả, hai người cứ tiếp tục, muội sẽ ra ngoài ngay!”

Ả đương định chuồn ra thì gặp Dương Quốc Trung đi ra cười nói: “Tam muội, muội định đi đâu thế này, ta là đường đường hữu tướng quốc, muốn tìm phụ nữ thì còn cần phải lén lút ở đây nữa sao?”

“Vậy tam ca trốn trong đây làm gì thế?”

Dương Hoa Hoa hiếu kỳ hỏi.

“Haiz!”

Dương Quốc Trung thở dài nói: “Không giấu gì muội, tâm phúc của An Lộc Sơn Lưu Lạc Cốc có dâng vài rương lễ vật quý giá lên cho ta. ta rất lấy làm khó xử không biết có nên nhận không?”

“lễ vật ở đâu?

Cho muội xem với!”

Yêu thích trang sức đá quý là thiên tính bẩm sinh của phụ nữ.

Dương Hoa Hoa nghe đến lễ vật đã mắt sáng lên.

Ả ùa ngay vào phòng như một cơn gió.

Trong phòng đèn đuốc sáng sủa. quả thật có bốn chiếc rương to trên sản.

Thân rương được khắc bằng loại gỗ trầm hương ớn. nhìn đã sang trọng vô cùng.

Dương Hoa Hoa là người sành sỏi. ả vừa nhìn đã nhận ra ngay sự quý giá của những chiếc rương này, liền ngồi sụp xuống dùng tay xuỷt xoa.

“Tam ca. muội có thể mở ra xem thử được không? ”

“Muội xem đi!”

Dương Quốc Trung cũng tìm chỗ ngồi xuống.

Trong lòng hắn tâm sự trùng trùng, thích được đút lót là bản tính của hắn. nhưng An Lộc Sơn lại tặng lễ vật hắn vào thời khắc nhạy cảm này, thì việc này e không đơn giản như thế.

Phải chăng hắn muốn mình kéo hoãn việc đoạt quyền tại Phạm Dương giúp hắn chăng?

Việc khác thì dễ, nhưng duy việc này không phải tầm thường. chỉ cần đi sai một bước, chọc đúng vào tâm đen của Lý Long Cơ, nhẹ là mất chức, nặng chắc sẽ mất mạng.

Lễ vật này không thể nhận à!

Lúc này, Dương Hoa Hoa đã mở một chiếc rương trầm hương ra. ả thấy mắt mà lóa cả lên. vàng kim trước mặt chói rọi quá!

Trong rương được xếp đầy những thỏi vàng to tướng, cả một rương đầy!

Ả thử cầm một thỏi lên. nặng trĩu!

Ả cố mà vẫn không cầm lên nổi.

Ả không khỏi chậc lưỡi: “Tam ca.

đây là bao nhiêu vàng thời thế này?”

“Ba rương lớn đều là vàng. tổng cộng là một vạn lượng; rương còn lại là địa khế của ba vạn mẫu thượng điền.

An Lộc Sơn tặng lễ lớn này, thật nhận không nổi!”

“Nếu tam ca không nhận nổi thì hãy tặng cho muội đi!

Muội có thể nhận.”

Dương Hoa Hoa cười tít mắt nói.

“Muội cũng không nhận nổi đâu!

Đây là số tiền hắn muốn dùng để mua lại quân quyền sắp mất.

Bây giờ thánh thượng đã không còn là Lý Tam Lang của trước đây nữa. tam muội, muội sẽ không còn ảnh hưởng được người nữa.”

“Muội chẳng qua chỉ là đùa thôi mà.

An Lộc Sơn có phải tặng cho muội đâu!”

Dương Hoa Hoa cười cười quay sang nói với Dương Quốc Trung: “Tam ca. muội khuyên huynh nên nhận số quả này.

Huynh có bản lĩnh thế nào, An Lộc Sơn biết rõ.

Nếu huynh không có bản lĩnh đó. hắn cũng sẽ không tặng lễ vật hậu hĩnh như thế cho huynh.

Huynh cũng chẳng cần thiết phải cố tình đi giúp hắn chỉ cần tìm một lý do thối thác cho hắn hắn chẳng phải muốn giữ lại chức Tiết độ sứ sao? lý do đều do con người ta nghĩ ra cả thôi, chỉ cần tam ca giúp hắn việc này, còn thành hay không lại là việc khác.

Nếu thật sự không ồn nữa thì trả lại lễ vật cho hắn cũng không muộn, tam ca thấy muội nói có lý không?”

Dương Quốc Trung nghĩ ngợi một lúc. quả thật là thế thiết, vạn nhất thánh thượng không đoạt nổi quyền ở biên cương. rồi cuối cùng đổi đối sách khác, vậy hậu lễ này không phải hắn nhận cũng rất ư an lòng sao?

Giờ đúng là còn gì phải ngẫm nghĩ nữa. hắn bỗng thấy lòng nhẹ nhõm, liền cười nói: “May nhờ tam muội nhắc nhở!

Kẻ thấy có phần, tam ca cũng chẳng nhỏ nhen gì. trong ba rương vàng này huynh sẽ tặng muội một rương.”

Dương Hoa Hoa mừng rỡ: “Cho muội thật ư?”

“Ta đã nói dối muội bao giờ, đợi một chốc ta sẽ cho người khuâng lên xe ngựa của muội, có điều muội tuyệt không thể nói cho tam tẩu muội biết.”

“Muội đương nhiên không nói!”

Trong lòng Dương Hoa Hoa vui như trẩy hội.

đến dự buổi tiệc mừng thọ này thật chẳng phí hoài.

Vừa rồi cãi nhau một trận với ả bủn xin Bùi Nhu xong mà giờ lại được một rương vàng ròng, thật không uổng công!

Lúc này, ngoài viện vang lên tiếng bẩm báo của quản gia:

“Lão gia.

Trương thượng thư có việc gấp cầu kiến, đương đợi ngoài phủ.”

Dương Quốc Trung thừ người, khuya thế này Trương Quân đến tìm mình để làm gì đây?

Hắn chợt nghĩ ra, không lẽ là vì lá thư mật của Thôi Viên ư?

Làm sao hắn biết được cơ chứ?!

“Mau mời!”

Trương Quân được mời đến thư phòng ngoài của Dương Quốc Trung, vừa vào cửa hắn đã chấp tay cười nói: “Ta không biết hôm nay là thọ thần của tướng quốc phu nhân, chưa chuẩn bị lễ vật, xin tướng quốc thứ lỗi.

để ngày mai ta sẽ đến tặng bù sau.”

Dương Quốc Trung cũng hồi lễ cười nói: “Trương thượng thư quá khách sáo rồi, Trương thượng thư có phải đến để tham gia tiệc mừng thọ.

đâu cần phải tặng lễ vật làm gì; cứ để các nàng ấy tự mừng thọ lấy, chúng ta bàn chuyện chính sự! ”

Trương Quân nghe ra từ khẩu khí của Dương Quốc Trung hình như đã đoán được dụng ý đến đây của mình, liền mỉm cười nói: “Vậy tại hạ xin làm phiền tướng quân đây.”

Khách chú hai người vừa vào chỗ thì thị nữ cũng bưng trà lên.

Dương Quốc Trung cười nói: “Ta vẫn cảm thấy vào đêm không đóng cửa phường sẽ tốt hơn.

Trương thượng thư thấy sao?”

“Đúng!

Nếu không tối nay tại hạ đã không thể đến bái phỏng tướng quốc, trên đường đi ta liền nghĩ đến hay là triệu tập mọi người thượng tấu thánh thượng, chính thức phế trừ chế độ đóng cửa phường về đêm.”

Dương Quốc Trung xoa xoa tay, cười nói: “Đúng anh hùng chí lớn gặp nhau, ta cũng đương có ý này, chúng ta cùng thượng tấu thánh thượng, Trương thượng thư thấy thế nào?”

Trương Quân thấy hắn cứ dùng thành ngữ loạn lên, cái gì gọi là “anh hùng tư tưởng lớn gặp nhau” ?!

Trong lòng không khỏi thầm lắc đầu.

đường đường một đấng hữu tướng quốc lại dùng từ sai ý, đúng là chuyện lạ hiếm thấy của Đại Đường.

Trong lòng hắn khinh miệt nhưng bề mặt vẫn thành khẩn nói: “Vậy chúng ta cứ định như thế, Dương thượng thư đứng đầu, ta sẽ đứng thứ hai.”

Hai người lại ngồi hớp ngụm trà, dần dần dẫn câu chuyện trở lại với chính sự.

“Mấy hôm trước, việc mà Dương tướng quốc đề nghị ta về phủ suy nghĩ đã rất lâu, cảm thấy hay chúng có thể thương lượng thương lượng.”

“Việc mà Trương thượng thư chỉ là việc gì?”

Dương Quốc Trung giả vờ ngây ngô hỏi.

Trương Quân không nói gì, hắn chỉ từ từ ngồi thường thức trà ngon.

Mãi một lúc sau, Dương Quốc Trung bỗng chốc tỉnh ngộ, hắn vỗ trán cười nói: “Ta nghĩ ra rồi, hóa ra là việc đó.”

“Dương tướng quốc đã nghĩ ra rồi ư?”

Trương Quân cười sâu xa nhìn hắn nói.

“ừm!

Ta nhớ ra rồi, vậy việc đó thế nào?”

Nhưng Trương Quân lại không nói nữa, mà lại bỗng đánh trống lãng sang vấn đề biên cương.

Hắn khẽ thở dài nói: “Ta cảm thấy thánh thượng trong việc thu quyền của Tiết độ sứ quả thật không đủ lý trí, không khéo lại còn dễ dẫn đến loạn lạc của Đại Đường.”

“Ý Trương thượng thư là đang chỉ việc An Tư Thuận không chịu giao trả quyền Sóc Phương tiết độ ư?”

Tin An Tư Thuận không chịu giao trả quân quyền Sóc Phương ba hôm trước đã đến Trường An, nghe nói Lý Long Cơ đã nhảy dựng lên, xém tí còn bị tái phát bệnh cũ vì nghe tin.

Liên tiếp ba hôm hắn đã giam mình trong cung, ai cung không gặp.

Vì thế Dương Quốc Trung cũng không cách nào đưa thư mật của Thôi Viên vào cùng.

Nếu không, với sự cấp bách muốn thu hồi quyền Kiếm Nam của Dương Quốc Trang, hắn chắc chắn đã đi bẩm báo từ lâu.

Trương Quân gật gật đầu nói: “Tuy An Tư Thuận nói rất hàm súc, và cũng lấy cớ nhưng trên thực tế hắn vẫn kháng chỉ.

Một Tiết độ sứ tay năm quân quyền mà dám không tuân theo thánh chỉ. từ Lý Khánh An cho đến An Tư Thuận,đây chẳng phải là nguy cơ của Đại Đường ta ư?

Ta đoán chắc Ca Thư Hàn cũng sẽ không tuân thánh chỉ.”

Dương Quốc Trung thở một hơi dài nói: “nhưng đây chẳng phải là điều những thần từ như chúng ta có thể thay đổi được, Trương thượng thư không lẽ khôngphát hiện ra tính tình của thánh thượng mấy tháng nay đại biến ư?

Không những sức khỏe suy sụp, hơn nữa tất cả những hành vi của người hình như đều là do một mình người quyết làm, đấy chỉ là thứ ảo tưởng không thực tế.

Người có vẻ không bình thường lắm.”

Dương Quốc Trung chỉ chỉ vào thái dương, khẽ giọng nói: “Hình như là chỗ này không ổn lắm.”

Theo quan điểm của hiện nay, Lý Long Cơ hình như đã mắc phải chứng hoang tường tuổi già, chỉ là mức độ vẫn chưa nghiêm trọng, nhưng cả Dương Quốc Trung và Trương Quân đều không hiểu.

Họ chỉ cảm nhận được là Lý Long Cơ có vấn đề mà thôi.

Trầm mặc một lúc, Trương Quân nói: “Cho nên chúng ta không thể tiếp tục thêm dầu vào lửa. không thể dùng việc tước quyền các đại thần biên cương để kích thích người, có một số việc chúng ta nhất định phải giữ im lặng.”

“Trương thượng thư đang nói việc gì thế?

Có thể đưa một ví dụ không?”

Dương Quốc Trung tuy tài cán chính trị không cao, lại thường làm những việc dại không thể tường, nhưng được cái hắn cũng là người cực thông minh, dần dần nghe hiểu ý của Trương Quân, bèn nói rõ là cứ nói thẳng không phải vòng vo.

Trương Quân cười cười nói: “Như lá thư Thôi thái thú đưa đến chẳng hạn, chúng ta liệu có thể giữ im lặng không?”

quả nhiên là việc này, Dương Quốc Trung thấy mình đoán cái trúng ngay trong lòng không khỏi đắc ý, bèn cười nói: “Giữ im lặng cũng không phải không thể. chỉ là ta phải mạo hiểm khá lớn, nếu có người đàn hạch ta, ta sẽ không cách nào mà đối đáp với thánh thượng, cho nên.. .Trương thượng thư, ngươi đã hiểu ý ta rồi chứ?”

“Vậy được rồi!”

Đã nói đến nước này, Trương Quân cũng không cần thiết vòng vo nữa. hắn ho khụ một tiếng rồi đưa thành ý của mình ra.

“Việc mấy hôm trước Dương tướng quốc đã nói với ta, ta cũng đã suy nghĩ qua lại nhiều lần, Lý Lâm Phổ tuy đã qua đời, nhưng có những khoản nợ cũ, ta nghĩ cũng nên phải tính rõ ràng.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 352: Thái Chân gặp nạn

‘Soạt!' một tiếng vang nhỏ, một mũi tên vàng được phóng lên cao, xẹt qua một đường lóe sáng ở trong không trung, ánh sáng mặt trời chiếu trên mũi tên vàng, vô cùng chói mắt. lúc thế tên lao xuống, ánh sáng bắt đầu chìm nghỉm. ‘Keng!' một tiếng giòn vang, tên vàng có vẻ cô quạnh mà phóng vào trong chiếc lọ đồng cổ nhỏ.

“Nương nương, vào rồi!”

Một ả thị nữ vui mừng mà vỗ tay không ngớt, một ả thị nữ khác thì chạy lên trước, từ trong chiếc lọ đồng lấy ra mũi tên vàng, đưa lên cười duyên nói: “Nương nương. trong vòng bốn trượng mà năm mũi tên đều trúng cả năm. chúng ta có thể thử ở khoảng cách năm trượng rồi.”

ở ngoài mấy bước, Dương Ngọc Hoàn ngồi ở trên một chiếc bồ đoàn thêu hoa. lấy ra một cái khăn khẽ lau những hạt mồ hôi lấm tấm trên trán.

Kiếp sống tu hành gần nửa năm nay khiến nàng gầy đi rất nhiều, nhưng dung mạo vẫn xinh đẹp tuyệt luân như trước, không hề bị bị ảnh hưởng bởi thời gian.

Mỗi ngày khảy đàn đánh khánh, hoặc là ném tên vàng. ngày tháng cứ thế mà lặng lẽ trôi qua.

Cho dù nàng vẫn là quý phi, trên danh nghĩa vẫn là người đứng đầu sáu cung. nhưng chuyện lớn nhỏ xảy ra trong cung nàng đã không còn quan tâm đến nữa.

Hiện tại Đại Minh cung là của Võ Hiền Nghi rồi. khắp nơi đều có tai mắt của nàng ta.

Mai phi được sủng ái chẳng qua chỉ là một độ hoa nở mà thôi.

Nàng cạnh tranh không lại Võ Hiền Nghi, tựa như hoa mai của ba tháng. ảm đạm mà héo tàn đi. chỉ có Thái Chân Quan của Dương Ngọc Hoàn là Võ Hiền Nghi không thể chen chân vào được thôi. nhưng nàng ta vẫn ở phụ cận Thái Chân Quan bố trí đầy những tâm phúc hoạn quan và cung nữ của mình, luôn canh chừng giám sát lấy những hành động đối với bên ngoài của Dương Ngọc Hoàn.

nhưng hết thảy những điều này Dương Ngọc Hoàn cũng không hề quan tâm, lòng nàng yên tĩnh như nước hồ thu. chuẩn bị ở Thái Chân Quan mà lặng lẽ sống nốt nửa cuộc đời còn lại của mình.

Hôm nay ánh nắng tươi đẹp, Dương Ngọc Hoàn ở lâu ngày trong quan qua lặng lẽ cũng muốn ra ngoài vận động chân tay, liền đến tiểu viện phía sau của Thái Chân Quan ném tên vàng.

Dương Ngọc Hoàn rất thông minh, cho dù năm đó Lý Khánh An chỉ dạy nàng không đến hai canh giờ, nhưng nàng đã nắm bắt được những điều quan trong khi ném tên.

ưỡn ngực để mông, tay nắm ngay vị trí ở phần hai tấc của mũi tên. tìm xúc cảm thích hợp nhất, sau đó ném tên ra.

những điểm quan trọng nàng đã vô cùng quen thuộc, việc còn lại chính là không ngừng lần này qua lần khác mà luyện tập.

Khoảng cách ném tên của Dương Ngọc Hoàn cũng dần dằn từ một trượng xa biến thành ba trượng, và cho đến hiện tại đã là ngoài bốn trượng.

“Nương nương, thứ thêm một lần ở ngoài năm trượng đi!”

Thị nữ của nàng là băng Nô đề nghị.

Tâm phúc trong cung của Dương Ngọc Hoàn đã bị Võ Hiền Nghi tìm đủ các loại cớ mà triệt bỏ cả rồi. hiện tại chỉ còn lại có hai thị nữ bên người, một người tên là Băng Nô, một người tên là Tuyết Nô, cũng đều đã đi theo nàng nhiều năm.

đối với nàng rất trung thành và tận tâm.

Dương ngọc Hoàn cười xòa nói: “Không ném nữa. có chút mệt mỏi rồi, tuổi càng lớn.

đã càng không có thể lực như lúc còn trẻ nữa rồi.”

Băng Nô có chút thương cảm nói: “Nương nương mới ba mươi mấy tuổi, làm sao mà gọi là già chứ?”

Tuyết Nô bên cạnh cũng khuyên nhủ: “Nương nương, người hãy cúi đầu trước Thánh Thượng đi! chỉ cần người chịu cúi đầu.

Thánh Thượng nhất định sẽ tha thứ cho người, như vậy người sẽ có thể được sủng ái như trước, không cần phải qua những tháng ngày khổ sở như vậy nữa.”

Dương Ngọc Hoàn lắc đầu. thấp giọng nói: “Ta không hề sai, sao lại phải cúi đầu, hắn tha thứ hay không tha thứ cho ta. lại có quan hệ gì chứ?

Đời người cũng chỉ có mấy chục năm ngắn ngủi vậy thôi, đảo mắt bèn đã qua ngay.

Trong mười mấy năm qua. ta đã mệt mỏi lắm rồi, ở trong này yên lặng mà tu thân dưỡng tính, có cái gì không tốt chứ? ít ra ta không cần mỗi ngày phải gượng gạo mà nở nụ cười.”

Băng Nô thở dài, nói: “Nương nương nếu gả đến cho gia đình thường dân. có trượng phu yêu thương, có con cái hiếu thuận, thì làm sao giống như hiện tại vậy chứ. sa chán vào chốn thâm cung tựa biển sâu, khi nào mới là ngày sáng sủa chứ?”

Đúng lúc này, phía sau các nàng bỗng nhiên truyền tới một tiếng nói lanh lảnh: “Nương nương. nói chuyện phải chú ý chừng mực!”

Ba người quay đầu lại. chỉ thấy phía trước bậc thang có mấy tên hoạn quan đứng đó, chắp tay sau lưng. thái độ lãnh đạm. người vừa mới nói đó chính là một gã hoạn quan có vóc dáng cao gầy, tên là Ôn Tiến Trung. là một trong sáu đại tông quản của Đại Minh cung mà Võ Hiền Nghi vừa mới đề bạt. chủ quản thức ăn cung phụng, hắn chắp tay sau lưng lạnh lùng nói: “Võ nương nương biểu nô tài tới hỏi một câu, chỗ của quý phi nương nương có cần cái gì hay không?”

Thái Chân Quan là cấm địa riêng của Dương ngọc Hoàn, chưa bao giờ chuẩn cho bất kỳ kẻ nào trong cung bước vào cả.

Đây là quy củ mà người nào trong cung cũng đều biết cả. bình thường khi đến đưa vật phẩm cũng chỉ đặt ở cửa mà thôi, hôm nay lại có hoạn quan dám cả gan vào đến đây, hơn nữa là tự tiện xông vào, Dương Ngọc Hoàn không khỏi giận tím mặt. chỉ ra bên ngoài nổi giận nói: “Ngươi hãy đi ra ngoài cho ta!”

“Nương nương.

Võ nương nương có ý tốt. người cũng đừng nên không biết tốt xấu.”

“Cút!

Cút ra ngoài!”

Dương Ngọc Hoàn hận đến trong mắt nổ lửa. nàng tùy tay vơ lấy tên vàng bèn xông đến phía mấy tên hoạn quan: “Bản cung giết mấy tên cẩu nô tài các ngươi!”

Mấy tên hoạn quan sợ tới mức xoay người trốn đi liền, Ôn Tiến Trung chạy chậm hơn một chút, bị Dương ngọc Hoàn đâm một mui tên vào bên vai trái, đau đến hắn hét thảm một tiếng, ôm lấy bả vai. nghiêng ngả lảo đảo chạy ra bên.

Dương Ngọc Hoàn thấy bọn họ trốn xa. lúc này mới nói với giọng căm hận: “Hãy đóng cửa lớn lại, không cho bất kỳ ai tiến vào!”

Ôn Tiến Trung suốt đường nghiêng ngả chao đảo chạy trở về nội cung của Võ Hiền Nghi.

Dương Ngọc Hoàn dù sao cũng chỉ là phụ nữ chân yếu tay mềm. hơn nữa mũi tên vàng cũng không sắc bén lắm. bởi vậy Ôn Tiến Trung mặc dù bị đâm tróc một chút da. nhưng kỳ thật cũng không đáng ngại lắm.

Cho dù như thế.

Ôn Tiến Trung vẫn khóc la rầm trời, giống như hắn lập tức sẽ chết ngay vậy.

“Nương nương, cứu nô tài a!”

Hắn chạy đến nỗi thở không ra hơi. lập tức quỳ gối trước mặt Võ Hiền Nghi, với giọng khóc nức nở hô: “Nương nương, nô tài sắp chết rồi, hãy cứu nô tài a!”

Võ Hiền Nghi đang ngồi ở trước giường uống một chén cháo tổ yến. bị Ôn Tiến Trung bỗng nhiên xông vào là cho giật cả mình, nàng ta đưa bát ngọc đặt thật mạnh xuống bàn. nổi giận nói: “Chuyện gì thế. chút xíu đã kinh sợ đến như vậy, ngươi làm sao sắp chết chứ?”

“Nô tài...

Nô tài bị quý phi nương nương đâm một mũi tên.”

Ôn Tiến Trung sờ sờ bả vai. chỉ cảm thấy dính dính, đau điếng cả người: “Có máu a!

Nương nương, nô tài sắp chết rồi.”

“Câm miệng!”

Võ Hiền Nghi thét lên một tiếng nổi giận nói: “Đừng có mà ở đó làm mất mặt ta nữa.”

“Dạ!

Dạ!”

Ôn Tiến Trung không dám khóc la nữa.

Võ Hiền Nghi chắp tay sau lưng đi đến phía sau hắn mà nhìn một cái. nói: “Không có vấn đề gì lớn lao cả. chẳng qua chỉ rách một chút da thôi, thoa một chút thuốc là được rồi.”

Võ Hiền Nghi quan tâm đến chính là tình hình của Dương Ngọc Hoàn, nàng lạnh lùng hỏi: “Nàng ta hiện giờ thế nào rồi?”

Ôn Tiến Trung vội vàng bước lên phía trước thấp giọng nói: “Lúc nô tài đến đó, các nàng không có phát hiện ra nô tài, nô tài nghe được rất rõ ràng, nàng ta rất oán hận Thánh Thượng, và cả hai thị nữ của nàng ta cũng thế, xúi giục nàng ta lấy người khác.”

Ôn Tiến Trung liền đem những việc vừa rồi hắn nghe thấy từ đầu chí cuối nói ra hết, cuối cùng nói: “Nô tài nghe được rất rõ ràng, dám lấy đầu mình ra đảm bảo, tuyệt đối không có nửa lời dối trá.”

Võ Hiền Nghi híp mắt nở nụ cười, cười đến vô cùng đắc ý, Dương Ngọc Hoàn rốt cục cũng có những sơ hở bị rơi vào tay nàng ta rồi. nàng ta gật gật đầu. khen ngợi Ôn Tiến Trung: “Ngươi làm tốt lắm, bản cung thường cho ngươi một trăm quan tiền, hãy đi dưỡng thương cho khỏe đi!”

“Đa tạ nương nương ban cho!”

Ôn Tiến Trung vui mừng vô hạn mà đi lĩnh tiễn.

Võ Hiền Nghi hừ một tiếng. xoay người hướng tĩnh thất Lý Long Cơ mà đi.

ở trong Đại Minh cung, tư cách của Võ Hiền Nghi lão làng hơn nhiều so với Dương Ngọc Hoàn, cô cô của nàng chính là Võ Huệ phi, phi tử mà Lý Long Cơ từng sủng ái nhất.

Nàng cũng được ban cho một cái tên ‘Tiểu Võ phi’.

Dòng máu đang chảy trên người nàng thuộc huyết thống của Vũ Tấc Thiên, bởi vậy nàng ở trong cung cũng vô cùng ương ngạnh.

Nàng từng được Lý Long Cơ sủng ái qua.

đã từng sinh cho hắn mấy đứa con. nhưng phần lớn chết non.

Từ khi Dương Ngọc Hoàn tiến cung.

Võ Hiền Nghi cũng giống như tất cả những phi tần khác, mất đi sự sủng ái của Đại Đường hoàng đế, bèn cô đơn như vậy mà trải qua mười năm.

Nàng có được một cơ hội ngàn năm một thuở, Dương ngọc Hoàn và Lý Long Cơ đã xảy ra mâu thuẫn, nàng liền nắm bắt lấy cơ hội trong tích tắc này, từng bước từng bước một mở rộng thành quả, và đã một lần nữa nắm được trái tim của Lý Long Cơ siết chặt ở trong tay.

Lúc mới bắt đầu nàng lặng lẽ nhẫn nại, không dám quá mức kiêu ngạo, nhưng từ khi Dương Ngọc Hoàn vào Thái Chân Quan, nàng liền lập tức lộ ra sương mặt dữ tợn của mình, đem tất cả hoạn quan và cung nữ trong Đại Minh cung từ trên xuống dưới đều hết thảy đổi đi.

đem toàn bộ những cung nhân trung thành với Dương Ngọc Hoàn đuổi đi hết cả.

Nhưng như vậy còn chưa đủ.

Dương ngọc Hoàn vẫn còn ở trong Đại Minh cung.

Lý Long Cơ và nàng ta lúc nào cũng có thể tình cũ bùng cháy lại. nàng nhất định phải hoàn toàn đoạn tuyệt hy vọng của Dương ngọc Hoàn.

Mấy tháng qua. nàng luôn luôn kiên nhẫn mà chờ đợi cơ hội, mà hiện tại, cơ hội đã tới, cơ hội không chỉ vì Dương Ngọc Hoàn nói lỡ lời, đồng thời cũng bởi vì mấy ngày nay tâm trạng của Lý Long Cơ rất khác thường. tính tình đặc biệt nóng nảy, điều này khiến cho Võ Hiền Nghi cảm thấy là một cơ hội, cho nên hôm nay nàng mới phái riêng Ôn Tiến Trung đi dò hỏi tình hình thực hư của Dương Ngọc Hoàn.

Võ Hiền Nghi nhanh bước đi qua một chiếc cầu bằng bạch ngọc, bèn đi tới Tĩnh Tâm điện của Lý Long Cơ, thị vệ gác cửa đang muốn đi bẩm báo, Võ Hiền Nghi đã khoát tay hỏi: “Thánh Thượng thế nào rồi?”

Thị vệ nhỏ giọng nói: “Hôm nay hơi im lặng một chút, ngự y nói Thánh Thượng không thể chịu thêm kích thích được nữa.”

“Ta đã biết, ta đi xem ngài đây!”

Võ Hiền Nghi bước nhanh hướng cung điện nội đi đến.

Trong một tịnh thất tại Tĩnh Tâm điện.

Lý Long Cơ khòm lưng đứng trước cửa sổ, hắn đang nhìn mấy cây lựu đang nở rộ những đóa hoa xinh mà nhìn một cách xuất thần.

Tâm trạng của hắn hôm nay đích thật đã bình tĩnh rất nhiều.

Bốn ngày trước hắn nhận được tin tức, An Tư Thuận cự tuyệt tiếp nhận chiếu thư bãi miễn chức Sóc Phương Tiết độ sứ của hắn. trên một mức độ nào đó, đây chính là ủng binh tự lập rồi, ngay cả Lý Khánh An cũng không dám đi bước đi này, nhưng An Tư Thuận đã đi bước này rồi.

Tin tức này khiến cho con thú cuồng nộ trong lòng Lý Long Cơ như được thả ra, mấy năm qua chìm trong sắc dục và lạm dụng thuốc men đã phá hủy thể xác và tinh thần của hắn. hắn mất đi phong thái đáng có của một đế vương, điên loạn mà ở trong cung la hét, đánh người, giết người, tựa như ở Đại Minh cung quét lên một trận bão tố, mỗi người đều sợ tới mức run lẫy bẫy, bọn họ bèn giống như những cây con dưới cơn mưa dông bão táp, lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm đến tử vong, ngay cả Võ Hiền Nghi cũng không dám đến gặp hắn.

Cũng may cuối cùng Lý Long Cơ đã tự nhốt mình trong Tĩnh Tâm điện, không ăn không uống, không cho bất kỳ ai tiến vào Tĩnh Tâm điện một bước, mãi cho đến buổi chiều hôm qua, Lý Long Cơ mới bắt đầu ăn uống trở lại.

Sự tra tấn về tinh thần trong mấy ngày qua khiến cho Lý Long Cơ tiều tụy đến khó tả nổi. hình như lại già nua thêm vài tuổi.

Đối với người bình thường mà nói, sau khi hắn phạm phải những sai lầm lớn lao trong đời. thường thường sẽ tỉnh tâm mà suy nghĩ lại, để tìm ra chỗ mấu chốt của cái lỗi mà mình phạm phải đó nó nằm ở đâu. nhưng đối với Lý Long Cơ đã không phải là chuyện như vậy rồi. hắn có lối suy nghĩ khác hẳn với người thường, hắn không những không ý thức được hành động quá kích và cấp tiến của mình, ngược lại cho rằng chính mình bình thường quá mức nhu nhược, quá nhân nhượng mấy vị Tiết độ sứ này, cho nên bọn họ căn bản không xem những ý chỉ của mình ra gì cả.

Hắn đang lẳng lặng mà suy nghĩ, hắn cần áp dụng một số biện pháp mạnh, hắn phải để cho tất cả mọi người trong dưới uy thế đế vương của hắn mà run cằm cập.

Lý Long Cơ nắm tay lại và dần dần xiết chặt lấy, lúc này hắn chẳng những không có quay đầu lại mà sám hối. ngược lại ở trên lối rẽ sai lầm càng chạy càng xa.

Lúc này, bên ngoài tịnh thất truyền đến một loạt tiếng bước chân khe khẽ, ngay sau đó là giọng nói của Võ Hiền Nghi: “Bệ hạ. thần thiếp có thể vào được không?”

“Hãy đi vào đi!”

Cửa mở, Võ Hiền Nghi từ bên ngoài thướt tha đi vào, công bằng mà nói.

Võ Hiền Nghi cũng là một nữ tử dung mạo tuyệt luân.

Nàng năm nay đã gần đến bốn mươi, nhưng nhìn nàng vẫn như mỹ nhân chỉ mới hơn hai mươi tuổi.

Nàng rất thích mặc váy màu xanh, váy xanh khi mặc lên càng làm nổi bật làn da trắng mịn của nàng, liền giống hệt một chiếc lá non của tháng tư.

Trước giờ, người duy nhất có thể trấn an tính khí nóng nảy của Lý Long Cơ, không phải là Võ Hiền Nghi, mà là Dương Ngọc Hoàn.

Dương Ngọc Hoàn bèn tựa như cơn mưa xuân, những hạt mưa nhỏ và dày làm dịu trái tim già nua và cô độc của Lý Long Cơ.

Nhưng hiện tại.

Võ Hiền Nghi đạ không để cho Dương Ngọc Hoàn có cơ hội này nữa. lúc Dương ngọc Hoàn không thể đuổi kịp ngõ lòng khúc khuỹu của Lý Long Cơ, đã tạo cho kẻ đã sớm bí mật rình rập bên cạnh là Võ Hiền Nghi một cơ hội ngàn vàng, nàng vừa đúng lúc xuất hiện ở bên cạnh Lý Long Cơ, đồng thời lạnh lùng bỏ mặc Dương ngọc Hoàn ở bên ngoài cửa.

Dung mạo của nàng chỉ đứng sau Dương Ngọc Hoàn và Mai phi thôi, nhưng tâm cơ của nàng thì hai người trước không thể bì kịp.

Dương ngọc Hoàn thành thật đôn hậu.

Mai phi là người tự phụ mà cô đơn. còn tâm cơ và lòng dạ của Võ Hiền Nghi thì thâm sâu hơn cả biển rộng, độc hơn cả rắn độc.

Nàng tựa như một đầu bếp rất am hiểu việc mổ trâu, còn Lý Long Cơ chính là con trâu dưới ngọn dao của nàng, bất kỳ một biến hóa nhỏ nào trong lòng của Lý Long Cơ, đều bị nàng nắm rất rành mạch, nàng biết mình nên làm thế nào mới có thể đạt tới mục đích.

Nàng chậm rãi đi đến bên cạnh Lý Long Cơ, dịu dàng đỡ cánh tay hắn. nhỏ nhẹ nói: “Bệ hạ cảm thấy khỏe hơn một chút nào không?”

“trẫm cảm thấy tốt hơn nhiều rồi. hai ngày nay tâm trạng của trẫm không tốt. khiến cho ái phi phải chịu khổ rồi.”

“Bệ hạ. thần thiếp có tội!”

Lý Long Cơ nhìn nàng một cái, kỳ quái nói: “Ái phi có tội gì?”

“Thần thiếp không có hầu hạ tốt bệ hạ. thần thiếp vô dụng, thần thiếp khẩn cầu bệ hạ tha thứ cho Ngọc Hoàn, để nàng ấy tới hầu hạ bệ hạ.”

“Nàng ấy?”

Lý Long Cơ cười lạnh một tiếng: “Đợi nàng ta chịu cúi đầu trước trẫm hẳn nói sau. trẫm không tin là không thể thu phụ được nàng ta!”

“Bệ hạ. kỳ thật thần thiếp cho rằng không phải do Ngọc Hoàn có vấn đề, nàng ấy là người thật thà. cũng có tình cảm với bệ hạ. thần thiếp cho rằng người bên cạnh của nàng đang xúi giục nàng kháng cự lại bệ hạ.”

“Ái phi nghe được cái gì sao?”

“Thần thiếp không dám dùng chuyện nhỏ nhặt ấy đến làm phiền nhiều bệ hạ.”

“Nói!”

Bộ mặt của Lý Long Cơ sa sầm xuống hẳn: “Không cho phép nàng có nửa điểm giấu diếm ta.”

Võ Hiền Nghi vạn bất đắc dĩ. chỉ đành thở dài nói: “Thần thiếp hôm nay phái hoạn quan thăm Ngọc Hoàn, hoạn quan trong lúc tình cờ nghe được một thị nữ tên là Băng Nô nói với Ngọc Hoàn, nếu Ngọc Hoàn gả đến cho nhà thường dân. thì sẽ được trượng phu yêu thương, sẽ không phải chịu nhiều nỗi khổ như vậy.”

“Thần thiếp không dám giấu diếm bệ hạ. cũng không dám bịa lời nói dối, bệ hạ nếu không tin. có thể giáp mặt mà đối chất.”

“Không cần đối chất!”

Lý Long Cơ bỗng nhiên cao giọng hẳn. lớn tiếng quát: “Người đâu!”

Từ bên ngoài chạy vào mấy tên thị vệ, Lý Long Cơ gằn từng tiếng lệnh nói: “Lập tức đi Thái Chân Quan, hãy đem ả thị nữ tên Băng Nô dùng gậy đánh chết cho ta!”

“Vâng ạ!”

Mấy tên thị vệ chạy gắp mà đi.

Võ Hiền Nghi mặt mày biến sắc, cả kinh nói: “Bệ hạ. tha nàng ta một mạng đi!

Thần thiếp chỉ là nói vậy mà thôi.”

Nàng quỳ xong; cầu xin nói: “Nếu để cho quý phi nương nương biết là do thần thiếp lỡ miệng nói ra. nàng sẽ không tha cho ta đâu. bệ hạ. quý phi nương nương chính là người đứng đầu sáu cung a!

Xin hãy tha cho người thị nữ ấy đi!”

“Nàng đã xuất gia. từ nay về sau. sẽ không còn là người đứng đầu sáu cung nữa.”

Lý Long Cơ xoay người hướng ngoài điện đi ra: “Truyền giá. trẫm muốn đến ngự thư phòng.”

Võ Hiền Nghi nhìn bóng dáng Lý Long Cơ đi xa. nàng không khỏi âm hiểm mà nở nụ cười, đánh chết thị nữa bên người Dương Ngọc Hoàn.

Dương Ngọc Hoàn còn quay về bên cạnh hắn sao?

Lý Long Cơ đi tới ngự thư phòng, hắn ngồi xuống liền hỏi: “Mấy ngày nay có sự kiện gì trọng đại không?”

Ngư Triều Ản đứng bên cạnh lập tức cung kính đáp: “Buổi sáng hôm nay, Dương tướng quốc có đến tìm bệ hạ hai lần. nói là có việc khẩn cấp muốn bẩm báo bệ hạ. hắn vẫn đang đợi bên ngoài cung.”

“Lập tức triệu hắn tới gặp trẫm!”

Sau một lúc lâu. một gã hoạn quan õng ẹo đi vào, thấp giọng nói: “Bệ hạ. quý phi nương nương có thư gửi cho bệ hạ.”

“Thư ở đâu nào?”

Hoạn quan trình lên một phong thư.

Lý Long Cơ mở ra xem. chỉ thấy trên đó hỗn độn viết: ‘Thả thần thiếp ra khỏi cung, thần thiếp muốn đến Ngọc Tuyền Quan xuất đạo, một canh một khắc cũng không muốn ở lại hoàng cung giết người máu tanh này cả!'

Nếu là trước đây, Lý Long Cơ nhất định sẽ sợ tới mức chạy đến vừa khuyên vừa giỗ dành, khán cầu Dương ngọc Hoàn hồi tâm chuyên ý, nhưng hiện tại Lý Long Cơ đã không thể dùng lối suy nghĩ của người bình thường mà đo lường được, quan trọng hơn nữa là trái tim hắn đối với Dương Ngọc Hoàn cũng đã phai nhạt.

Cơn lửa giận của hắn vừa mới hạ xuống lại bốc lên. cơn nóng sôi trào trong nháy mắt đã nuốt chửng lý trí của hắn.

‘Xoạt!

Xoạt!' vài tiếng, hắn đem lá thư xé thành mảnh nhỏ, ném mạnh lên không trung, gào thét la hét nói: “Hãy để nàng cút đi!

Cút khỏi Đại Minh cung của trẫm. không tiến cung một bước nào nữa.”

Ngư Triều n và các hoạn quan sợ tới mức quỳ rạp xuống đất. liên tục dập đầu: “Bệ hạ bớt giận!

Bệ hạ bảo trọng long thể!”

Lý Long Cơ một hơi thở không ra. hắn cảm thấy mình đã bị thương tổn rất sâu nặng.

Dương Ngọc Hoàn cả gan dám nói Đại Minh cung là hoàng cung giết người máu tanh, hắn bất luận như thế nào cũng không thể tha thứ cho nàng, cho dù nàng đến khẩn cầu mình đi nữa. hắn cũng tuyệt đối không tha thứ!

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 353: Cương mà không phản

‘Soạt!' một tiếng vang nhỏ, một mũi tên vàng được phóng lên cao, xẹt qua một đường lóe sáng ở trong không trung, ánh sáng mặt trời chiếu trên mũi tên vàng, vô cùng chói mắt. lúc thế tên lao xuống, ánh sáng bắt đầu chìm nghỉm. ‘Keng!' một tiếng giòn vang, tên vàng có vẻ cô quạnh mà phóng vào trong chiếc lọ đồng cổ nhỏ.

“Nương nương, vào rồi!”

Một ả thị nữ vui mừng mà vỗ tay không ngớt, một ả thị nữ khác thì chạy lên trước, từ trong chiếc lọ đồng lấy ra mũi tên vàng, đưa lên cười duyên nói: “Nương nương. trong vòng bốn trượng mà năm mũi tên đều trúng cả năm. chúng ta có thể thử ở khoảng cách năm trượng rồi.”

ở ngoài mấy bước, Dương Ngọc Hoàn ngồi ở trên một chiếc bồ đoàn thêu hoa. lấy ra một cái khăn khẽ lau những hạt mồ hôi lấm tấm trên trán.

Kiếp sống tu hành gần nửa năm nay khiến nàng gầy đi rất nhiều, nhưng dung mạo vẫn xinh đẹp tuyệt luân như trước, không hề bị bị ảnh hưởng bởi thời gian.

Mỗi ngày khảy đàn đánh khánh, hoặc là ném tên vàng. ngày tháng cứ thế mà lặng lẽ trôi qua.

Cho dù nàng vẫn là quý phi, trên danh nghĩa vẫn là người đứng đầu sáu cung. nhưng chuyện lớn nhỏ xảy ra trong cung nàng đã không còn quan tâm đến nữa.

Hiện tại Đại Minh cung là của Võ Hiền Nghi rồi. khắp nơi đều có tai mắt của nàng ta.

Mai phi được sủng ái chẳng qua chỉ là một độ hoa nở mà thôi.

Nàng cạnh tranh không lại Võ Hiền Nghi, tựa như hoa mai của ba tháng. ảm đạm mà héo tàn đi. chỉ có Thái Chân Quan của Dương Ngọc Hoàn là Võ Hiền Nghi không thể chen chân vào được thôi. nhưng nàng ta vẫn ở phụ cận Thái Chân Quan bố trí đầy những tâm phúc hoạn quan và cung nữ của mình, luôn canh chừng giám sát lấy những hành động đối với bên ngoài của Dương Ngọc Hoàn.

nhưng hết thảy những điều này Dương Ngọc Hoàn cũng không hề quan tâm, lòng nàng yên tĩnh như nước hồ thu. chuẩn bị ở Thái Chân Quan mà lặng lẽ sống nốt nửa cuộc đời còn lại của mình.

Hôm nay ánh nắng tươi đẹp, Dương Ngọc Hoàn ở lâu ngày trong quan qua lặng lẽ cũng muốn ra ngoài vận động chân tay, liền đến tiểu viện phía sau của Thái Chân Quan ném tên vàng.

Dương Ngọc Hoàn rất thông minh, cho dù năm đó Lý Khánh An chỉ dạy nàng không đến hai canh giờ, nhưng nàng đã nắm bắt được những điều quan trong khi ném tên.

ưỡn ngực để mông, tay nắm ngay vị trí ở phần hai tấc của mũi tên. tìm xúc cảm thích hợp nhất, sau đó ném tên ra.

những điểm quan trọng nàng đã vô cùng quen thuộc, việc còn lại chính là không ngừng lần này qua lần khác mà luyện tập.

Khoảng cách ném tên của Dương Ngọc Hoàn cũng dần dằn từ một trượng xa biến thành ba trượng, và cho đến hiện tại đã là ngoài bốn trượng.

“Nương nương, thứ thêm một lần ở ngoài năm trượng đi!”

Thị nữ của nàng là băng Nô đề nghị.

Tâm phúc trong cung của Dương Ngọc Hoàn đã bị Võ Hiền Nghi tìm đủ các loại cớ mà triệt bỏ cả rồi. hiện tại chỉ còn lại có hai thị nữ bên người, một người tên là Băng Nô, một người tên là Tuyết Nô, cũng đều đã đi theo nàng nhiều năm.

đối với nàng rất trung thành và tận tâm.

Dương ngọc Hoàn cười xòa nói: “Không ném nữa. có chút mệt mỏi rồi, tuổi càng lớn.

đã càng không có thể lực như lúc còn trẻ nữa rồi.”

Băng Nô có chút thương cảm nói: “Nương nương mới ba mươi mấy tuổi, làm sao mà gọi là già chứ?”

Tuyết Nô bên cạnh cũng khuyên nhủ: “Nương nương, người hãy cúi đầu trước Thánh Thượng đi! chỉ cần người chịu cúi đầu.

Thánh Thượng nhất định sẽ tha thứ cho người, như vậy người sẽ có thể được sủng ái như trước, không cần phải qua những tháng ngày khổ sở như vậy nữa.”

Dương Ngọc Hoàn lắc đầu. thấp giọng nói: “Ta không hề sai, sao lại phải cúi đầu, hắn tha thứ hay không tha thứ cho ta. lại có quan hệ gì chứ?

Đời người cũng chỉ có mấy chục năm ngắn ngủi vậy thôi, đảo mắt bèn đã qua ngay.

Trong mười mấy năm qua. ta đã mệt mỏi lắm rồi, ở trong này yên lặng mà tu thân dưỡng tính, có cái gì không tốt chứ? ít ra ta không cần mỗi ngày phải gượng gạo mà nở nụ cười.”

Băng Nô thở dài, nói: “Nương nương nếu gả đến cho gia đình thường dân. có trượng phu yêu thương, có con cái hiếu thuận, thì làm sao giống như hiện tại vậy chứ. sa chán vào chốn thâm cung tựa biển sâu, khi nào mới là ngày sáng sủa chứ?”

Đúng lúc này, phía sau các nàng bỗng nhiên truyền tới một tiếng nói lanh lảnh: “Nương nương. nói chuyện phải chú ý chừng mực!”

Ba người quay đầu lại. chỉ thấy phía trước bậc thang có mấy tên hoạn quan đứng đó, chắp tay sau lưng. thái độ lãnh đạm. người vừa mới nói đó chính là một gã hoạn quan có vóc dáng cao gầy, tên là Ôn Tiến Trung. là một trong sáu đại tông quản của Đại Minh cung mà Võ Hiền Nghi vừa mới đề bạt. chủ quản thức ăn cung phụng, hắn chắp tay sau lưng lạnh lùng nói: “Võ nương nương biểu nô tài tới hỏi một câu, chỗ của quý phi nương nương có cần cái gì hay không?”

Thái Chân Quan là cấm địa riêng của Dương ngọc Hoàn, chưa bao giờ chuẩn cho bất kỳ kẻ nào trong cung bước vào cả.

Đây là quy củ mà người nào trong cung cũng đều biết cả. bình thường khi đến đưa vật phẩm cũng chỉ đặt ở cửa mà thôi, hôm nay lại có hoạn quan dám cả gan vào đến đây, hơn nữa là tự tiện xông vào, Dương Ngọc Hoàn không khỏi giận tím mặt. chỉ ra bên ngoài nổi giận nói: “Ngươi hãy đi ra ngoài cho ta!”

“Nương nương.

Võ nương nương có ý tốt. người cũng đừng nên không biết tốt xấu.”

“Cút!

Cút ra ngoài!”

Dương Ngọc Hoàn hận đến trong mắt nổ lửa. nàng tùy tay vơ lấy tên vàng bèn xông đến phía mấy tên hoạn quan: “Bản cung giết mấy tên cẩu nô tài các ngươi!”

Mấy tên hoạn quan sợ tới mức xoay người trốn đi liền, Ôn Tiến Trung chạy chậm hơn một chút, bị Dương ngọc Hoàn đâm một mui tên vào bên vai trái, đau đến hắn hét thảm một tiếng, ôm lấy bả vai. nghiêng ngả lảo đảo chạy ra bên.

Dương Ngọc Hoàn thấy bọn họ trốn xa. lúc này mới nói với giọng căm hận: “Hãy đóng cửa lớn lại, không cho bất kỳ ai tiến vào!”

Ôn Tiến Trung suốt đường nghiêng ngả chao đảo chạy trở về nội cung của Võ Hiền Nghi.

Dương Ngọc Hoàn dù sao cũng chỉ là phụ nữ chân yếu tay mềm. hơn nữa mũi tên vàng cũng không sắc bén lắm. bởi vậy Ôn Tiến Trung mặc dù bị đâm tróc một chút da. nhưng kỳ thật cũng không đáng ngại lắm.

Cho dù như thế.

Ôn Tiến Trung vẫn khóc la rầm trời, giống như hắn lập tức sẽ chết ngay vậy.

“Nương nương, cứu nô tài a!”

Hắn chạy đến nỗi thở không ra hơi. lập tức quỳ gối trước mặt Võ Hiền Nghi, với giọng khóc nức nở hô: “Nương nương, nô tài sắp chết rồi, hãy cứu nô tài a!”

Võ Hiền Nghi đang ngồi ở trước giường uống một chén cháo tổ yến. bị Ôn Tiến Trung bỗng nhiên xông vào là cho giật cả mình, nàng ta đưa bát ngọc đặt thật mạnh xuống bàn. nổi giận nói: “Chuyện gì thế. chút xíu đã kinh sợ đến như vậy, ngươi làm sao sắp chết chứ?”

“Nô tài...

Nô tài bị quý phi nương nương đâm một mũi tên.”

Ôn Tiến Trung sờ sờ bả vai. chỉ cảm thấy dính dính, đau điếng cả người: “Có máu a!

Nương nương, nô tài sắp chết rồi.”

“Câm miệng!”

Võ Hiền Nghi thét lên một tiếng nổi giận nói: “Đừng có mà ở đó làm mất mặt ta nữa.”

“Dạ!

Dạ!”

Ôn Tiến Trung không dám khóc la nữa.

Võ Hiền Nghi chắp tay sau lưng đi đến phía sau hắn mà nhìn một cái. nói: “Không có vấn đề gì lớn lao cả. chẳng qua chỉ rách một chút da thôi, thoa một chút thuốc là được rồi.”

Võ Hiền Nghi quan tâm đến chính là tình hình của Dương Ngọc Hoàn, nàng lạnh lùng hỏi: “Nàng ta hiện giờ thế nào rồi?”

Ôn Tiến Trung vội vàng bước lên phía trước thấp giọng nói: “Lúc nô tài đến đó, các nàng không có phát hiện ra nô tài, nô tài nghe được rất rõ ràng, nàng ta rất oán hận Thánh Thượng, và cả hai thị nữ của nàng ta cũng thế, xúi giục nàng ta lấy người khác.”

Ôn Tiến Trung liền đem những việc vừa rồi hắn nghe thấy từ đầu chí cuối nói ra hết, cuối cùng nói: “Nô tài nghe được rất rõ ràng, dám lấy đầu mình ra đảm bảo, tuyệt đối không có nửa lời dối trá.”

Võ Hiền Nghi híp mắt nở nụ cười, cười đến vô cùng đắc ý, Dương Ngọc Hoàn rốt cục cũng có những sơ hở bị rơi vào tay nàng ta rồi. nàng ta gật gật đầu. khen ngợi Ôn Tiến Trung: “Ngươi làm tốt lắm, bản cung thường cho ngươi một trăm quan tiền, hãy đi dưỡng thương cho khỏe đi!”

“Đa tạ nương nương ban cho!”

Ôn Tiến Trung vui mừng vô hạn mà đi lĩnh tiễn.

Võ Hiền Nghi hừ một tiếng. xoay người hướng tĩnh thất Lý Long Cơ mà đi.

ở trong Đại Minh cung, tư cách của Võ Hiền Nghi lão làng hơn nhiều so với Dương Ngọc Hoàn, cô cô của nàng chính là Võ Huệ phi, phi tử mà Lý Long Cơ từng sủng ái nhất.

Nàng cũng được ban cho một cái tên ‘Tiểu Võ phi’.

Dòng máu đang chảy trên người nàng thuộc huyết thống của Vũ Tấc Thiên, bởi vậy nàng ở trong cung cũng vô cùng ương ngạnh.

Nàng từng được Lý Long Cơ sủng ái qua.

đã từng sinh cho hắn mấy đứa con. nhưng phần lớn chết non.

Từ khi Dương Ngọc Hoàn tiến cung.

Võ Hiền Nghi cũng giống như tất cả những phi tần khác, mất đi sự sủng ái của Đại Đường hoàng đế, bèn cô đơn như vậy mà trải qua mười năm.

Nàng có được một cơ hội ngàn năm một thuở, Dương ngọc Hoàn và Lý Long Cơ đã xảy ra mâu thuẫn, nàng liền nắm bắt lấy cơ hội trong tích tắc này, từng bước từng bước một mở rộng thành quả, và đã một lần nữa nắm được trái tim của Lý Long Cơ siết chặt ở trong tay.

Lúc mới bắt đầu nàng lặng lẽ nhẫn nại, không dám quá mức kiêu ngạo, nhưng từ khi Dương Ngọc Hoàn vào Thái Chân Quan, nàng liền lập tức lộ ra sương mặt dữ tợn của mình, đem tất cả hoạn quan và cung nữ trong Đại Minh cung từ trên xuống dưới đều hết thảy đổi đi.

đem toàn bộ những cung nhân trung thành với Dương Ngọc Hoàn đuổi đi hết cả.

Nhưng như vậy còn chưa đủ.

Dương ngọc Hoàn vẫn còn ở trong Đại Minh cung.

Lý Long Cơ và nàng ta lúc nào cũng có thể tình cũ bùng cháy lại. nàng nhất định phải hoàn toàn đoạn tuyệt hy vọng của Dương ngọc Hoàn.

Mấy tháng qua. nàng luôn luôn kiên nhẫn mà chờ đợi cơ hội, mà hiện tại, cơ hội đã tới, cơ hội không chỉ vì Dương Ngọc Hoàn nói lỡ lời, đồng thời cũng bởi vì mấy ngày nay tâm trạng của Lý Long Cơ rất khác thường. tính tình đặc biệt nóng nảy, điều này khiến cho Võ Hiền Nghi cảm thấy là một cơ hội, cho nên hôm nay nàng mới phái riêng Ôn Tiến Trung đi dò hỏi tình hình thực hư của Dương Ngọc Hoàn.

Võ Hiền Nghi nhanh bước đi qua một chiếc cầu bằng bạch ngọc, bèn đi tới Tĩnh Tâm điện của Lý Long Cơ, thị vệ gác cửa đang muốn đi bẩm báo, Võ Hiền Nghi đã khoát tay hỏi: “Thánh Thượng thế nào rồi?”

Thị vệ nhỏ giọng nói: “Hôm nay hơi im lặng một chút, ngự y nói Thánh Thượng không thể chịu thêm kích thích được nữa.”

“Ta đã biết, ta đi xem ngài đây!”

Võ Hiền Nghi bước nhanh hướng cung điện nội đi đến.

Trong một tịnh thất tại Tĩnh Tâm điện.

Lý Long Cơ khòm lưng đứng trước cửa sổ, hắn đang nhìn mấy cây lựu đang nở rộ những đóa hoa xinh mà nhìn một cách xuất thần.

Tâm trạng của hắn hôm nay đích thật đã bình tĩnh rất nhiều.

Bốn ngày trước hắn nhận được tin tức, An Tư Thuận cự tuyệt tiếp nhận chiếu thư bãi miễn chức Sóc Phương Tiết độ sứ của hắn. trên một mức độ nào đó, đây chính là ủng binh tự lập rồi, ngay cả Lý Khánh An cũng không dám đi bước đi này, nhưng An Tư Thuận đã đi bước này rồi.

Tin tức này khiến cho con thú cuồng nộ trong lòng Lý Long Cơ như được thả ra, mấy năm qua chìm trong sắc dục và lạm dụng thuốc men đã phá hủy thể xác và tinh thần của hắn. hắn mất đi phong thái đáng có của một đế vương, điên loạn mà ở trong cung la hét, đánh người, giết người, tựa như ở Đại Minh cung quét lên một trận bão tố, mỗi người đều sợ tới mức run lẫy bẫy, bọn họ bèn giống như những cây con dưới cơn mưa dông bão táp, lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm đến tử vong, ngay cả Võ Hiền Nghi cũng không dám đến gặp hắn.

Cũng may cuối cùng Lý Long Cơ đã tự nhốt mình trong Tĩnh Tâm điện, không ăn không uống, không cho bất kỳ ai tiến vào Tĩnh Tâm điện một bước, mãi cho đến buổi chiều hôm qua, Lý Long Cơ mới bắt đầu ăn uống trở lại.

Sự tra tấn về tinh thần trong mấy ngày qua khiến cho Lý Long Cơ tiều tụy đến khó tả nổi. hình như lại già nua thêm vài tuổi.

Đối với người bình thường mà nói, sau khi hắn phạm phải những sai lầm lớn lao trong đời. thường thường sẽ tỉnh tâm mà suy nghĩ lại, để tìm ra chỗ mấu chốt của cái lỗi mà mình phạm phải đó nó nằm ở đâu. nhưng đối với Lý Long Cơ đã không phải là chuyện như vậy rồi. hắn có lối suy nghĩ khác hẳn với người thường, hắn không những không ý thức được hành động quá kích và cấp tiến của mình, ngược lại cho rằng chính mình bình thường quá mức nhu nhược, quá nhân nhượng mấy vị Tiết độ sứ này, cho nên bọn họ căn bản không xem những ý chỉ của mình ra gì cả.

Hắn đang lẳng lặng mà suy nghĩ, hắn cần áp dụng một số biện pháp mạnh, hắn phải để cho tất cả mọi người trong dưới uy thế đế vương của hắn mà run cằm cập.

Lý Long Cơ nắm tay lại và dần dần xiết chặt lấy, lúc này hắn chẳng những không có quay đầu lại mà sám hối. ngược lại ở trên lối rẽ sai lầm càng chạy càng xa.

Lúc này, bên ngoài tịnh thất truyền đến một loạt tiếng bước chân khe khẽ, ngay sau đó là giọng nói của Võ Hiền Nghi: “Bệ hạ. thần thiếp có thể vào được không?”

“Hãy đi vào đi!”

Cửa mở, Võ Hiền Nghi từ bên ngoài thướt tha đi vào, công bằng mà nói.

Võ Hiền Nghi cũng là một nữ tử dung mạo tuyệt luân.

Nàng năm nay đã gần đến bốn mươi, nhưng nhìn nàng vẫn như mỹ nhân chỉ mới hơn hai mươi tuổi.

Nàng rất thích mặc váy màu xanh, váy xanh khi mặc lên càng làm nổi bật làn da trắng mịn của nàng, liền giống hệt một chiếc lá non của tháng tư.

Trước giờ, người duy nhất có thể trấn an tính khí nóng nảy của Lý Long Cơ, không phải là Võ Hiền Nghi, mà là Dương Ngọc Hoàn.

Dương Ngọc Hoàn bèn tựa như cơn mưa xuân, những hạt mưa nhỏ và dày làm dịu trái tim già nua và cô độc của Lý Long Cơ.

Nhưng hiện tại.

Võ Hiền Nghi đạ không để cho Dương Ngọc Hoàn có cơ hội này nữa. lúc Dương ngọc Hoàn không thể đuổi kịp ngõ lòng khúc khuỹu của Lý Long Cơ, đã tạo cho kẻ đã sớm bí mật rình rập bên cạnh là Võ Hiền Nghi một cơ hội ngàn vàng, nàng vừa đúng lúc xuất hiện ở bên cạnh Lý Long Cơ, đồng thời lạnh lùng bỏ mặc Dương ngọc Hoàn ở bên ngoài cửa.

Dung mạo của nàng chỉ đứng sau Dương Ngọc Hoàn và Mai phi thôi, nhưng tâm cơ của nàng thì hai người trước không thể bì kịp.

Dương ngọc Hoàn thành thật đôn hậu.

Mai phi là người tự phụ mà cô đơn. còn tâm cơ và lòng dạ của Võ Hiền Nghi thì thâm sâu hơn cả biển rộng, độc hơn cả rắn độc.

Nàng tựa như một đầu bếp rất am hiểu việc mổ trâu, còn Lý Long Cơ chính là con trâu dưới ngọn dao của nàng, bất kỳ một biến hóa nhỏ nào trong lòng của Lý Long Cơ, đều bị nàng nắm rất rành mạch, nàng biết mình nên làm thế nào mới có thể đạt tới mục đích.

Nàng chậm rãi đi đến bên cạnh Lý Long Cơ, dịu dàng đỡ cánh tay hắn. nhỏ nhẹ nói: “Bệ hạ cảm thấy khỏe hơn một chút nào không?”

“trẫm cảm thấy tốt hơn nhiều rồi. hai ngày nay tâm trạng của trẫm không tốt. khiến cho ái phi phải chịu khổ rồi.”

“Bệ hạ. thần thiếp có tội!”

Lý Long Cơ nhìn nàng một cái, kỳ quái nói: “Ái phi có tội gì?”

“Thần thiếp không có hầu hạ tốt bệ hạ. thần thiếp vô dụng, thần thiếp khẩn cầu bệ hạ tha thứ cho Ngọc Hoàn, để nàng ấy tới hầu hạ bệ hạ.”

“Nàng ấy?”

Lý Long Cơ cười lạnh một tiếng: “Đợi nàng ta chịu cúi đầu trước trẫm hẳn nói sau. trẫm không tin là không thể thu phụ được nàng ta!”

“Bệ hạ. kỳ thật thần thiếp cho rằng không phải do Ngọc Hoàn có vấn đề, nàng ấy là người thật thà. cũng có tình cảm với bệ hạ. thần thiếp cho rằng người bên cạnh của nàng đang xúi giục nàng kháng cự lại bệ hạ.”

“Ái phi nghe được cái gì sao?”

“Thần thiếp không dám dùng chuyện nhỏ nhặt ấy đến làm phiền nhiều bệ hạ.”

“Nói!”

Bộ mặt của Lý Long Cơ sa sầm xuống hẳn: “Không cho phép nàng có nửa điểm giấu diếm ta.”

Võ Hiền Nghi vạn bất đắc dĩ. chỉ đành thở dài nói: “Thần thiếp hôm nay phái hoạn quan thăm Ngọc Hoàn, hoạn quan trong lúc tình cờ nghe được một thị nữ tên là Băng Nô nói với Ngọc Hoàn, nếu Ngọc Hoàn gả đến cho nhà thường dân. thì sẽ được trượng phu yêu thương, sẽ không phải chịu nhiều nỗi khổ như vậy.”

“Thần thiếp không dám giấu diếm bệ hạ. cũng không dám bịa lời nói dối, bệ hạ nếu không tin. có thể giáp mặt mà đối chất.”

“Không cần đối chất!”

Lý Long Cơ bỗng nhiên cao giọng hẳn. lớn tiếng quát: “Người đâu!”

Từ bên ngoài chạy vào mấy tên thị vệ, Lý Long Cơ gằn từng tiếng lệnh nói: “Lập tức đi Thái Chân Quan, hãy đem ả thị nữ tên Băng Nô dùng gậy đánh chết cho ta!”

“Vâng ạ!”

Mấy tên thị vệ chạy gắp mà đi.

Võ Hiền Nghi mặt mày biến sắc, cả kinh nói: “Bệ hạ. tha nàng ta một mạng đi!

Thần thiếp chỉ là nói vậy mà thôi.”

Nàng quỳ xong; cầu xin nói: “Nếu để cho quý phi nương nương biết là do thần thiếp lỡ miệng nói ra. nàng sẽ không tha cho ta đâu. bệ hạ. quý phi nương nương chính là người đứng đầu sáu cung a!

Xin hãy tha cho người thị nữ ấy đi!”

“Nàng đã xuất gia. từ nay về sau. sẽ không còn là người đứng đầu sáu cung nữa.”

Lý Long Cơ xoay người hướng ngoài điện đi ra: “Truyền giá. trẫm muốn đến ngự thư phòng.”

Võ Hiền Nghi nhìn bóng dáng Lý Long Cơ đi xa. nàng không khỏi âm hiểm mà nở nụ cười, đánh chết thị nữa bên người Dương Ngọc Hoàn.

Dương Ngọc Hoàn còn quay về bên cạnh hắn sao?

Lý Long Cơ đi tới ngự thư phòng, hắn ngồi xuống liền hỏi: “Mấy ngày nay có sự kiện gì trọng đại không?”

Ngư Triều Ản đứng bên cạnh lập tức cung kính đáp: “Buổi sáng hôm nay, Dương tướng quốc có đến tìm bệ hạ hai lần. nói là có việc khẩn cấp muốn bẩm báo bệ hạ. hắn vẫn đang đợi bên ngoài cung.”

“Lập tức triệu hắn tới gặp trẫm!”

Sau một lúc lâu. một gã hoạn quan õng ẹo đi vào, thấp giọng nói: “Bệ hạ. quý phi nương nương có thư gửi cho bệ hạ.”

“Thư ở đâu nào?”

Hoạn quan trình lên một phong thư.

Lý Long Cơ mở ra xem. chỉ thấy trên đó hỗn độn viết: ‘Thả thần thiếp ra khỏi cung, thần thiếp muốn đến Ngọc Tuyền Quan xuất đạo, một canh một khắc cũng không muốn ở lại hoàng cung giết người máu tanh này cả!'

Nếu là trước đây, Lý Long Cơ nhất định sẽ sợ tới mức chạy đến vừa khuyên vừa giỗ dành, khán cầu Dương ngọc Hoàn hồi tâm chuyên ý, nhưng hiện tại Lý Long Cơ đã không thể dùng lối suy nghĩ của người bình thường mà đo lường được, quan trọng hơn nữa là trái tim hắn đối với Dương Ngọc Hoàn cũng đã phai nhạt.

Cơn lửa giận của hắn vừa mới hạ xuống lại bốc lên. cơn nóng sôi trào trong nháy mắt đã nuốt chửng lý trí của hắn.

‘Xoạt!

Xoạt!' vài tiếng, hắn đem lá thư xé thành mảnh nhỏ, ném mạnh lên không trung, gào thét la hét nói: “Hãy để nàng cút đi!

Cút khỏi Đại Minh cung của trẫm. không tiến cung một bước nào nữa.”

Ngư Triều n và các hoạn quan sợ tới mức quỳ rạp xuống đất. liên tục dập đầu: “Bệ hạ bớt giận!

Bệ hạ bảo trọng long thể!”

Lý Long Cơ một hơi thở không ra. hắn cảm thấy mình đã bị thương tổn rất sâu nặng.

Dương Ngọc Hoàn cả gan dám nói Đại Minh cung là hoàng cung giết người máu tanh, hắn bất luận như thế nào cũng không thể tha thứ cho nàng, cho dù nàng đến khẩn cầu mình đi nữa. hắn cũng tuyệt đối không tha thứ!

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 354: Hồi Hột lui binh

Dưới Cửu Nguyên thành trong đại trướng Hồi Hột. mấy mươi viên tướng lĩnh Hồi Hột cao cấp tề tựu đông đủ. uống rượu hưởng lạc. bọn họ đã nhận được tin tức.

Đại Đường hoàng đế Lý Long Cơ sẽ đích thân đến Cửu Nguyên đàm phán việc rút binh, để biểu thị thành ý đàm phán.

Lý Long Cơ đặc biệt mệnh người trước hết đưa tới một nghìn gánh rượu dê và mấy nghìn con dê bò, xem như khao thường cho người Hồi Hột.

Trong đại trướng đèn đuốc sáng trưng, tiếng cười ngông cuồng không ngớt vang lên. hơn một trăm thiếu nữ bị cướp bắt đến trang phục diêm dúa. bị ép hầu bọn họ uống rượu hành lạc.

Một tướng lĩnh Hồi Hột ôm một thiếu nữ cười to nói: “hoàng đế của Đại Đường thật là con mẹ nó để tiện, cướp nữ nhân của hắn. san bằng thành trì của hắn. hắn lại còn tặng rượu đến khao thường chúng ta. thật sự là trước giờ chưa từng thấy.”

Một tướng lĩnh Hồi Hột khác ùng ục uống hết mấy ngụm rượu lớn. chùi mép miệng nói: “Đây là hoàng đế Đại Đường không xem con dân của hắn như con người, nếu đã đến cầu hòa. thì chúng ta phải vơ vét hắn một phen, để không uổng công đi chuyến này.”

Lúc này, Các Lặc Khả hãn khoát tay cười nói: “Mọi người nghe ta nói.

đàm phán lần này, chúng ta phải vừa đánh vừa bàn. hấp thu bài học lần trước, không đi gây hấn với bọn người Đảng Hạng dũng mãnh kia. chúng ta sẽ trực tiếp giết tới phía nam Quan Lũng, ở đó đều là nơi tụ tập của người Hán.

ở đó càng trù phú hơn. nữ nhân càng xinh đẹp hơn. chúng ta phải cướp bóc hắn một phen hả hê. giết bọn chúng một phen sảng khoái, hoàng đế triều Đường tự nhiên sẽ nhượng bộ thôi.”

Trong đại trướng nhất thời nổ ra tiếng cười cuồng ngạo, đúng lúc này, ngoài đại trướng truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, một viên binh sĩ Hồi Hột chạy vội vào trướng, trên mặt và thân hình hắn đều là màu nâu đen.

đó vốn dĩ là máu. nhưng dọc đường đầy cát bụi, gió thổi nắng chói làm cho máu trên người hắn rám thành một cái vỏ ngoài.

“Khả hãn!”

Hắn kêu lên một tiếng bi thương, trong đại trướng vẫn không ngớt tiếng cười, nhưng mấy người ở gần hắn nhất đều đã ngừng lại, kinh ngạc nhìn vào hắn. sự kinh ngạc này giống như một mầm bệnh nhanh chóng lan tỏa. trong đại trướng từ từ yên lặng, mọi người đều sửng sốt.

đặt chén rượu trong tay xuống.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Cát Lặc Khả hãn chăm chú nhìn vào viên binh sĩ toàn thân là máu này, trong lòng bắt đầu có một cảm giác không ổn.

“Khả hãn!

Đại quân An Tây đột nhiên giết đến. chúng ta từ thương nghiêm trọng.

Bạt Làm đại tướng quân soái lĩnh hơn một vạn người đi ngăn chặn, kết quả ít không thắng đông. toàn quân bị diệt, quân An Tây đã đuổi kịp phụ nữ trẻ con và người già chạy trốn, tên Thôi Kiền Hữu ra tay tàn nhẫn, hắn đem toàn bộ nam nhân đều giết chết, thậm chí trẻ con cũng không buông tha. mười mấy vạn mục dân a!

Cuối cùng kẻ chạy thoát chưa tới vạn người.”

Trong đại trướng thoáng chốc lặng yên như chết đi, cùng với mấy tiếng kêu la thê lương, tướng lĩnh Hồi Hột đều nhảy lên như điên cuồng, gia quyến con cái của họ đa số để lại ở thảo nguyên, có người chửi ầm lên. có người la trời thét đất. có người đập đầu xuống đất. tiếng khóc thương, tiếng gào thét trong đại trướng ầm ĩ cả lên.

“Tất cả đều im lặng hết cho ta!”

Cát Lặc Khả hãn gầm lên giận dữ. trong đại trướng lập tức im lặng trở lại, hắn hít thật sâu một hơi, hỏi: “Tại sao ta đến giờ vẫn chưa nhận được tin tức, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Khả hãn. quân An Tây xảo quyệt dị thường. bọn họ trước hết là phái đội thám báo ở phía nam chặn giết kẻ báo tin. cùng báo tin với thuộc hạ có ba mươi người. nhưng chỉ có mình thuộc hạ giết khỏi vòng vây, những người khác toàn bộ đều bị chặn giết hết rồi.”

Cho dù Cát Lặc Khả hãn trong lòng vô cùng kinh hoàng rối loạn, nhưng hắn vẫn kìm chế sự sốt ruột trong lòng hỏi: “Bọn chúng có bao nhiêu binh lực?

Quân Đường có bao nhiêu?

Bây giờ bọn chúng ở đâu?”

“Bọn họ có năm sáu vạn người, nhưng quân Đường không nhiều, chỉ có mấy nghìn người, còn lại đều là Đồng La bộ, Cát La Lộc bộ5 Sa Đà bộ và người Hiệt Kiết Tư. nhưng thủ lĩnh lại là quân Đường đại tướng Thôi Kiền Hữu. lúc thuộc hạ rời đi, bọn chúng mang theo của cải cướp được và nữ nhân các bộ đang định quay về.”

“Khả hãn!

Mau đi đuổi theo, tuyệt đối không thể thả bọn chúng đi!”

Trong đại trướng bỗng chốc nổi lên tiếng gào thét.

Cát Lặc Khả hãn khoát tay, trong đại trướng lại yên lặng trở lại, mọi người đều sốt ruột nhìn vào hắn. ngọn lửa lo lắng bồn chồn đang đốt cháy trong mắt họ.

Cát Lặc Khả hãn trong lòng càng bồn chồn hơn. mấy trăm nữ nhân của hắn bị cướp đi rồi. năm con trai và mười mấy con gái của hắn không rõ sống chết, nhưng thân là Khả hãn. hắn không thể tỏ ra nôn nóng như vậy. hắn quét qua mọi người, từ từ nói: “Nếu như quay về như vậy, chúng ta sẽ không có được bất kỳ sự bù đắp nào hết. việc đàm phán với hoàng đế Đường triều xem như thất bại. các ngươi không quan tâm sao?”

“Sau này có thể đến đánh lại, nhưng phải đoạt lại nhà cửa và nữ nhân của chúng ta.

Khả hãn.

đi thôi!”

“Khả hãn.

đi thôi!”

Trong đại trướng đồng thanh la lên.

Cát Lặc Khả hãn đá nhào chiếc bàn trước mặt. rượu thịt rơi vãi khắp mặt đất. hắn cằm đao thét lên một tiếng nói: “Được!

Quay về trước, giết chết kẻ xâm phạm, đoạt lại nữ nhân của chúng ta.”

“Giết trở về!”

Các tướng lĩnh Hồi Hột kêu gào xông ra đại trướng, trong đại doanh trở nên rối loạn, đại quân Hồi Hột nhận được tin tức. chỉ có thể dùng bốn chữ ‘hoảng hốt rút quân' để hình dung, chỉ trong một đêm. quân Hồi Hột ngoài Cửu Nguyên thành đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. khắp nơi đều là lều bạt mà bọn họ vứt bỏ, các vật phẩm như rương và dê bò, không ít nữ nhân cướp được không kịp mang đi. bị bọn họ giết chết hết.

Bọn họ giống như một bầy châu chấu bị xua đuổi. giăng kín cả một vùng lao đi trong chốn sâu thăm của thảo nguyên.

Trời vẫn còn tờ mở sáng, quân Đường của Cửu Nguyên thành đã phát hiện Hồi Hột lui quân rồi. mấy vạn quân dân cùng nhau ùa lên đầu thành, nhìn vào đại doanh Hồi Hột trống vắng, đều không nhịn được cùng nhau hoan hô cả lên.

Lúc này, Quách Tử Nghi cao giọng lệnh nói: “mở cửa thành, phái người đi khắp nai dò la tình hình.”

Biện vương Lý Kính bên cạnh vội nói: “Lão tướng quân, cẩn thận gian kế người Hồi Hột. chúng ta không thể sơ ý.”

Quách Tử Nghi cười to nói: “Điện hạ yên tâm. người Hồi Hột nhất định là quay về rồi. nếu ta đoán không lầm.

đây tất nhiên là quân An Tây xuất binh Hồi Hột.

đánh úp sào huyệt của bọn chúng. ta hiểu rõ người Hồi Hột. bọn họ không có nhiều mưu kế như vậy đâu.”

Lý Kính sững người một lúc sau. hắn đột nhiên gọi nói: “Lão tướng quân, nếu người Hồi Hột thật sự rút quân, chúng ta phải lập tức kéo đi Linh Châu, phụ hoàng có chỉ lệnh tới, mệnh hai ta lập tức kéo đi Linh Châu hợp mặt với người.”

Quách Tử Nghi thất kinh, thánh thượng lại đến Sóc Phương ư?

Hắn căn bản là không hề biết, hắn vội hỏi nói: ‘Thánh thượng bây giờ ở đâu?”

“Ta cũng không biết, ta mười ngày trước nhận được phi cáp mật chỉ. nói phụ hoàng đã rời khỏi Trường An đến Sóc Phương tuần tra. bây giờ đã đến đâu. ta thật sự không biết được.”

Quách Tử Nghi ngần người đứng trên tường thành, hắn dĩ nhiên biết đây là thánh thượng đích thân đến Sóc Phương đoạt quyền, chỉ là hắn chưa nghĩ đến cục thế lại trở nên nghiêm trọng đến vậy, thánh thượng vì đoạt quyền An Tư Thuận, đích thân đến Sóc Phương. hơn nữa còn là cờ xí rầm rộ, đến nước như vậy, An Tư Thuận còn thật thà mà ở Linh Châu thành đợt chết không?

Trong đầu của Quách Tử Nghi hiện lên vô số ý niệm, hắn đột nhiên ý thức được, đây là một cơ hội của hắn. nếu nắm bắt cơ hội lần này, sẽ là thời khắc hắn Quách Tử Nghi hoàn toàn trở mình, hắn từ khi đỗ võ cứ nhân đến nay, vẫn luôn không có tiếng tăm gì nổi trội, cơ hội này hắn đã chờ đợi mấy mươi năm rồi. hắn làm sao có thể không nắm bắt cơ hội ngàn năm một thuở này.

Nghĩ vậy.

Quách Tử Nghi lập tức thấp giọng nói với Lý Kính: “Điện hạ. mời qua đây một bước, thuộc hạ có việc thương lượng với điện hạ.”

Lý Long Cơ dưới sự hộ tống của tám vạn đại quân Quan Trung hiên ngang long trọng rời khỏi Trường An.

đi tới Sóc Phương, cho dù hắn hận không thể chắp cánh bay đến Sóc Phương, đem tên An Tư Thuận cả gan kháng chỉ không tuân nghìn đao ngàn nhát chém, nhưng hắn cũng biết, quân đội hắn mang đến vẫn không đủ bảo vệ sự an toàn của mình, đặc biệt Hồi Hột có tám vạn đại quân ở một vùng quanh Cửu Nguyên, nếu như hắn một phút lơ là bị người Hồi Hột tập kích bắt được, thì quả là mối nhục thiên cổ rồi, Lý Long Cơ đến được Khánh Châu bèn dừng chân không đi nữa. chờ đợi quân Hà Đông và quân Lũng Hữu kéo đến hợp mặt với hắn.

Lý Long Cơ tuy là giản phục xuất tuần, nhưng sự phô trương của hắn chẳng giảm đi một chút nào, Khánh Châu thái thú Trương Diêu vì nghinh giá.

đặc biệt huy động hơn trăm phú hộ địa phương quyên tiền hai mươi vạn quan, lại trưng dụng một vạn dân phu sửa chửa tu bổ mới lại một tòa hành cung cũ nát của Tùy Dương đế, do xung quanh hành cung không có cây cối. bọn họ bèn từ các nơi nhố cây đến trồng lên. lại dùng lụa là gấm vóc quấn quanh cây, làm cho hành cung trông thật xa hoa. cũng làm cho Lý Long Cơ rất ư hài lòng.

Hơn nữa thái thú Trương diêu lại từ Bạch Mã huyện tìm đến hai thiếu nữ trăm ngàn vẻ xinh đẹp hầu phụng Lý Long Cơ, điều này lại càng nịnh đúng ý của Lý Long Cơ, làm cho Lý Long Cơ khen ngợi hắn nhiều hơn. hứa hẹn sẽ điều hắn vào kinh nhậm trọng chức.

Chính là những sự sắp xếp tỉ mỉ chu đáo này làm cho Lý Long Cơ không cảm thấy sự vất vả khi đi đường, ngược lại có một niềm vui tuần du. nhưng mà rất nhanh.

Lý Long Cơ bèn không vui vẻ nổi nữa.

Ba ngày sau, Tây Lương vương Lý Tuyền dẫn bốn vạn quân đội đã đến Khánh Châu trước.

Lý Tuyền sợ phụ hoàng trách mắng. vẫn luôn không mang tin tức Ca Thư Hàn kháng chỉ không tuân truyền cho phụ hoàng, nhưng bây giờ hắn đã không còn có thể che giấu được nữa.

Lý Tuyền chỉ đành đến trước mặt phụ hoàng quỳ xuống thỉnh tội.

Nếu nói Lý Kính vẫn có thể xem như một người có học khá thông minh, cho dù nhát gan. nhưng ít ra hắn biết dùng người, biết được có thể tín nhiệm Quách Tử Nghi, vậy thì tên Lý Tuyền này chính là một công tử ăn chơi đích thực, hắn dung mạo tuấn tú. phong lưu đa tình, rất mực được sự sủng ái của Lý Long Cơ, đối với sự phóng đãng hoang đường, gây gổ thị phi đầy rẫy ở bên ngoài của hắn. cũng chỉ là mắt nhắm mắt mở. như vậy lại càng dung tírng thêm cho Lý Tuyền, hắn mới hai mươi hai tuổi, nhưng tiếng ác đã truyền đến những mười năm ròng.

ở Trường An Lý Tuyền có thể tùy tâm mà làm. không ai dám quản, nhưng trong quân Lũng Hữu, hắn lại không sửa tính xấu. nhiều lần phạm đến quân quy, làm cho trên dưới quân Lũng Hữu ghét bỏ, vì vậy bốn vạn quân Lũng Hữu này hắn dẫn binh vô cùng gian nan. nếu không phải trưởng tôn Toàn Tự kịp thời chạy đến. thay hắn trấn giữ quân tâm. hắn căn bản là không tài nào dẫn quân đội ra khỏi Hà Hoàng.

Lý Tuyền trong lòng hoảng loạn không yên. hắn đem việc Ca Thư Hàn lừa gạt hắn. tỉ mỉ tường tận kế lại một lượt, cuối cùng khóc nói: “Nhi thần kinh nghiệm không đủ, quá tin tưởng Ca Thư Hàn.

đến nỗi bị hắn lừa gạt. hắn đã lĩnh quân trốn đến Đại Phi Châu, nhi thần trong lòng sợ hãi, không biết nên nói với phụ hoàng như thế nào, xin phụ hoàng giáng tội!”

Mãi cho đến lúc này, Lý Long Cơ mới nhận được tình báo thật sự. con trai của hắn.

Tây Lương vương Lý Tuyền không có được bảy vạn đại quân như dự định, chỉ vỏn vẹn có được bốn vạn quân, còn những quân đội khác toàn bộ bị Ca Thư Hàn mang đi Đại Phi Châu.

Đây lại là một đòn giáng nặng nề khác mà Lý Long Cơ gặp phải trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, không chỉ An Tư Thuận kháng chỉ không tuân, ngay cả đại tướng quân Ca Thư Hàn chính thống mà một tay hắn đề bạt cũng dám không ngó ngàng đến ý chỉ của hắn. tự ý mang quân đội bỏ đi.

“Crắc!” một tiếng. viết trong tay Lý Long Cơ bị bẻ gãy thành hai khúc, trong lòng hắn lại bùng lên ngọn lửa giận ngút trời, nhìn vào con trai quỳ trên mặt đất. hắn hận không thể một cước đá văng thằng con trai vô dụng này, nhưng mà lần này hắn không mất đi lý trí của đế vương, hắn từ từ trấn tĩnh lại. hỏi: “trẫm chỉ hỏi ngươi một câu. ngươi tại sao lại che giấu việc này, mãi cho đến hôm nay mới nói với trẫm?”

Lý Tuyền đã được sự chỉ dạy của trưởng tôn Toàn Tự. hắn dập đầu một cái. rơi lệ nói: “Nhi thần vốn dĩ muốn lập tức nói với phụ hoàng, nhưng nhi thần nghe nói việc An Tư Thuận đối với phụ hoàng đà kích rất lớn. nhi thần sợ phụ hoàng sẽ không chịu nổi đả kích này của Ca Thư Hàn. vì vậy nên không dám đem việc này nói với phụ hoàng, nhi thần là xuất phát từ một lòng hiếu thảo, mong phụ hoàng mình xét!”

Lý Long Cơ thở ra một hơi bực tức trong lòng, việc đã đến nước này. hắn cũng là không thể làm gì hơn. cũng đâu thể mang con trai mình giết đi!

Có lẽ nó thật sự là lo nghĩ cho mình, nghĩ đến đây, Lý Long Cơ mang ngọn lửa giận này đè nén trong lòng, nhưng đồng thời sát khí trong đáy lòng hắn lại phát ra. hắn âm thầm hạ quyết tâm. tất cả Tiết độ sứ hắn không tha cho ai hết. mỗi Tiết độ sứ hắn đều phải kiên quyết giết chết.

Đúng lúc này, ngoài cửa có hoạn quan bẩm báo: “Bệ hạ.

Dương tướng quốc cầu kiến!”

“Mệnh khanh ấy tiến vào.”

Lý Long Cơ không phải là một người đến Sóc Phương tuần tra. hữu tướng Dương Quốc Trung và Binh bộ Thượng thư Trần Hi Liệt cũng cùng hắn đến Sóc Phương. thật ra Dương Quốc Trung sớm đã nhận được tin tức Ca Thư Hàn kháng chỉ không tuân, việc này từ khi Lý Long Cơ quyết định tuần tra Sóc Phương, bèn đã lan truyền ồn ào sôi nổi ở Trường An. nhưng Dương Quốc Trung không đem việc này nói với Lý Long Cơ, hắn lo lắng Lý Long Cơ không chống chọi được với đả kích mà đi đời nhà ma. thì ngày tháng hạnh phúc của hắn sẽ không còn nữa.

Hắn vừa nghe nói Lý Tuyền đã đến. bèn biết rằng sự việc sắp bại lộ, lập tức vội vàng hoang mang chạy đến. vừa bước vào cửa. hắn bèn tỉ mỉ quan sát Lý Long Cơ từ trên xuống dưới, vẫn may, hình như không có vẻ gì là bệnh cũ tái phát, cũng không có thất kinh phát cuồng. trong lòng hắn nhẹ nhõm rồi, cuối cùng lòng cũng được bình yên lại.

“Dương tướng quốc có chuyện gì sao?”

Lý Long Cơ thấy Dương Quốc Trung sắc mặc mang nét vui mừng, không khỏi có chút kỳ lạ hỏi.

Dương Quốc Trung tiến lên thi lễ nói: “Thần vừa mới nghe mấy người Đảng Hạng nói. có quân đội vượt sông Hoàng Hà mà đến. thần đoán là Vinh vương điện hạ lĩnh binh kéo đến rồi.”

“Chắc là nó rồi!

Trẫm tính toán thời gian, nó cũng nên tới rồi.”

Tin tức này làm cho Lý Long Cơ cảm thấy có chút vui mừng, sắc mặt hắn có chút dịu lại. liền hỏi: “Người Đảng Hạng mà khanh nói có phải là những người Đảng Hạng mà trẫm sắp phải tiếp kiến không”

“Đúng vậy!

Bọn họ đã tới rồi, đang ở bên ngoài chờ gặp.”

Lý Long Cơ gật gật đầu. nói: “Có thể triệu bọn họ yết kiến.”

Lát sau. các thị vệ dẫn theo mấy người Đảng Hạng bước vào đại điện hành cung. mấy người Đảng Hạng này chính là đại tù trưởng Đảng Hạng Thác Bạt Hùng và thê tử của hắn. cùng với Phòng Đương bộ tù trưởng Phòng Đương Lạc và con trai của hắn Phòng Đương Anh Nghĩa, bọn họ vì trong việc chống đỡ sự xâm nhập Hồi Hột đã lập công lớn mà được Lý Long Cơ tiếp kiến.

Hành cung của Lý Long Cơ canh phòng nghiêm ngặt, ba bước một trạm, năm bước một gác. mấy nghìn viên Vũ Lâm quân tinh nhuệ bảo vệ nghiêm ngặt khắp các ngõ ngách của hành cung, qua kích sắc bén. sát khí dày đặc, cung điện của hành cung dĩ nhiên là kém xa khí thế hùng vĩ của cung điện Đại Minh cung. nhưng cũng khá là sâu rộng.

Lý Long Cơ ngồi trên ngai rồng cao cao, trông hắn uy nghiêm mà thần bí. làm cho bốn người Đảng Hạng không dám ngước nhìn, đều cúi người quỳ trên mặt đất.

Thác Bạt Hùng rung giọng nói: “Đảng Hạng bộ tiện dân Thát Bạt Hùng khấu kiến ngô hoàng vạn tuế. chúc bệ hạ vạn tuế vạn vạn tuế!”

Tiện dân là là ti xưng của Thác Bạt Hùng, kỳ thật phụ thân Thát Bạt Xích của hắn đã từng xuất nhiệm Diêm Châu thái thú. nhưng bản thân hắn không được triều đình thụ quan, chỉ là một giới dân thường.

Lý Long Cơ thấy mấy người họ thân hình hùng tráng, hèn mọn mà hiểu lễ, trong lòng không khỏi có chút ấn tượng tốt. bèn cười nói: “Lần này Hồi Hột nam xâm. may nhờ người Đảng Hạng các ngươi đứng ra giúp đỡ, vì trẫm phân ưu. vì nước giải nạn. trẫm phải trọng thường các ngươi thật tốt.

Các ngươi tự nói đi!

Muốn cho điều gì?”

Mấy người Đảng Hạng đều không nói năng. lúc này Dương Quốc Trung ở bên cạnh cười nói: “Hiếm khi bệ hạ lại có tâm trạng tốt như vậy, để tự các ngươi lựa chọn ban thưởng, đây không phải là điều dễ dàng có được, hãy thật trân trọng cơ hội này đấy!”

Thát Bạt Hùng và Phòng Đương Lạc âm thầm trao đổi ánh mắt với nhau, thật ra bọn họ đã sớm bàn bạc xong xuôi rồi.

đây là một cơ hội quật khởi của người Đảng Hạng bọn họ, một khi bỏ lỡ, bọn họ sẽ trở thành tội nhân của Đảng Hạng bộ, Phòng Đương Lạc càng biết nói chuyện hơn. tiếng Hán nói cũng tốt hơn. sau đây chính là do hắn đề nghị; hắn dập đầu một cái thật mạnh nói: “Cũng giống như lời bệ hạ nói. người Đảng Hạng cũng là con dân của bệ hạ. sẽ vì bệ hạ phân ưu. làm việc cho Đại Đường là bổn phận của chúng tiểu nhân, người Đảng Hạng không cần bất kỳ ban thưởng nào, để bảo vệ biên cương của Đại Đường, để bảo vệ nhà cửa của mình, người Đảng Hạng nguyện làm khuyển của bệ hạ. thay bệ hạ trấn thủ bắc đại môn Quan Lũng, vì bệ hạ cống hiến!”

Mấy câu nói này nói rất hay, cũng rất hấp dẫn. làm cho Lý Long Cơ vô cùng động lòng, hắn chính là khổ vì Sóc Phương binh lực không đủ. mới làm cho Hồi Hột có thể trực xông thẳng vào, đánh đến quân Sóc Phương đóng cửa không ra ngoài, nếu phải mộ binh, lại phí tiền phí lương, binh mộ được cũng chưa chắc có thể đánh trận, mà người Đảng Hạng bẩm sinh dũng mãnh, lại giỏi cưỡi ngựa thiện chiến, điều quan trọng hơn là. bọn họ không cần một đồng tiền một miếng lương của mình, có thể giảm nhẹ quân phí triều đình vốn dĩ đã quá tải vô cùng.

Dương Quốc Trung bên cạnh cũng động lòng không thôi, miền phí được một toán quân đội. cớ sao mà không làm. hắn lập tức thấp giọng đề nghị với Lý Long Cơ nói: “Bệ hạ. có thể suy nghĩ!”

Lý Long Cơ lại trầm tư trong chốc lát. cuối cùng gật đầu, nói: “Hôm nay hữu tướng quân cũng có mặt. vậy trẫm cùng quyết định với tướng quân, có thể đem sự phòng ngự của hai châu Hựu.

Hạ giao cho người Đảng Hạng, trẫm mệnh Thác Bạt hộ tù trưởng làm Hạ Châu đô đốc, phong Liên Cốc huyện công; nhậm mệnh Phòng Đương bộ tù trưởng làm Hựu Châu đô đốc. phong Diên n huyện công, chuẩn mỗi người kiến lập quân Đảng Hạng sáu nghìn người, chịu sự quản hạch của Sóc Phương tiết độ phủ.”

Thác Bạt Hùng và Phòng Đương Lạc trong lòng vui mừng như điên, nếu như vậy, người Đảng Hạng cuối cùng đã có cơ hội kiến quân, bọn họ có thể sở hữu quân đội của chính mình, mà không giống như trước đây, chỉ là dân đoàn bộ lạc, binh khí khỏi giáp đều có hạn chế. mà chính thức trở thành quân đội. người Đảng Hạng bèn có cơ hội phát triển lớn mạnh.

Mấy người họ cùng dập đầu tạ ơn: “Chúng thần tạ bệ hạ long ân. nguyện vì Đại Đường cống hiến sức mọn khuyển mã!”

Người Đảng Hạng đã lui xuống.

Lý Long Cơ tâm trạng khá tốt. nỗi u ám mà Ca Thư Hàn mang lại tạm thời biến mất trong lòng hắn. hắn cười nói với Dương Quốc Trung: ‘Thật ra trẫm cũng biết, cho phép người Đảng Hạng kiến quân là ban ân lớn lao đối với họ, đây là một sự kiện trọng đại. lẽ ra nên do Chính sự đường thảo luận trước rồi sau đó mới do trẫm quyết định, nhưng trẫm suy nghĩ đến sự trống rỗng binh lực phía bắc Quan Lũng, chiêu mộ binh sĩ cũng không phải là một ngày hai ngày có thể làm được, vừa lúc có thể lợi dụng sức mạnh người Đảng Hạng vì trẫm chế ngự Hồi Hột nam xâm. vì vậy việc này Chính sự đường không cần thảo luận nữa. do trẫm làm chủ vậy!”

Dương Quốc Trung vội vàng cười nói: “Thần vô cùng đồng ý với quyết định của bệ hạ. chuyện này thần sẽ giải thích cho các vị tướng quốc khác, xin bệ hạ yên tâm!”

Lý Long Cơ vui vẻ gật đầu, về điềm này Dương Quốc Trung vô cùng làm hắn hài lòng, không dùng tướng quyền đối kháng với quân quyền, có thể tiếp tục thừa kế Lý Lâm Phổ. lúc này, Lý Long Cơ đột nhiên lại nghĩ đến một việc, bèn lãnh đạm nói: “An Lộc Sơn sai con vào kinh làm tin. việc này trẫm cho phép, nhưng hắn muốn thay con xin làm phò mã. trẫm cần suy nghĩ thêm, ngươi hãy thay trẫm hồi một lá thư cho hắn. mệnh hắn nhanh chóng vào kinh thuật chức!”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 355: Cự tuyệt giao quyền

Hai ngày sau.

Vinh vương Lý Uyển cùng bốn vạn quân Hà Đông đổ bộ Khánh Châu.

Như vậy bên cạnh Lý Long Cơ đã có mười sáu vạn quân.

Cùng lúc này, Biện vương cũng phái người đưa tin đến, quân Hồi Hột đã rút khỏi thảo nguyên, mối nguy của Sóc Phương đã được giải quyết.

Được tin này, Lý Long Cơ đã không còn tư lự gì, hắn lập tức hạ lệnh cho toàn quyền bắc tiến Linh Châu.

Hạ tuần tháng tư. mười sáu vạn đại quân hùng hổ tiến về phía Linh Châu nơi mà Tiết độ sứ phủ Sóc Phương sở tại.

Linh Châu chính là Ninh Hạ Linh Vũ huyện ngày nay.

Nó nằm sát cạnh Hoàng Hà.

Lưu vực Hoàng Hà rộng lớn, các nhánh chỉ nhiều, đất đai phì nhiêu là khu vực sản xuất lương thực nổi tiếng phía bắc Quan Lũng.

Thành Linh Châu cũng là đệ nhất đại thành bắc bộ Quan Lũng.

Chính vì nó tài nguyên phong phú. dân khẩu đông đúc, vì thế mà nơi đây trở thành nơi sở tại của Tiết độ sứ Sóc Phương.

người Hồi Hột bỏ đi không mang lại một chút thời gian cho Tiết độ sứ Sóc Phương An Tư Thuận để kịp thở, ngược lại, nó lại khiến An Tư Thuận có cảm giác sợ hãi bàng hoàng như sắp tận thế.

Chiều hôm đó An Tư Thuận nhận được tin, Lý Long Cơ đã rời Khánh Châu, mười mấy vạn đại quân của hắn đang đi về hướng Linh Châu.

Trễ nhất hai ngày nữa đại quân sẽ có thể đến Linh Châu.

Trong một căn phòng âm u, An Tu Thuận đang thẫn thở nhìn lên trần nhà.

Hắn đã tự nhốt mình trong căn phòng này hai canh giờ,hắn phải hạ một quyết định cực khó khăn, để biết mình sẽ đi đâu về đâu.

Trên thực tế, hắn đã có quyết định.

Bây giờ hắn cần có quyết tâm này.

An Tư Thuận đã chạc năm mươi, cuộc đời mấy mươi năm quân lữ chinh chiến đã tạo nên tính cách khát mát của hắn.

Trong cuộc đời này hắn không biết đã có bao nhiêu quyết định, trong đó bao gồm cả việc giết Lý Khánh An năm xưa. hắn cũng chỉ dùng thời gian một trà đã hạ quyết định.

Một chén trà là thời gian giới hạn cho mỗi quyết định.

Lần nào hắn cũng đều không quá khỏi thời gian này, nhưng hôm nay, hắn đã mất hết ba ngày.

Nắm quân tự lập đây là điều mà An Tư Thuận chưa bao giờ nghĩ đến.

Thậm chí hắn còn chưa bao giờ có ý tưởng này.

Nắm binh tự lập, đây có nghĩa là sẽ cắt đứt mọi quan hệ với Đại Đường, sẽ trở thành thổ hoàng đế của một phương.

Đại Đường dựng nước hơn trăm năm đến nay chưa có tiền lệ này bao giờ, mà An Tư Thuận hắn sắp sẽ phải là người đầu tiên đi bước này.

Sau khi suy đi nghĩ lại ba ngày, và mất hai canh giờ để quay mặt vào tường trầm tư.

An Tư Thuận đã dần hạ quyết tâm. hắn phải đi bước đầu tiên.

Trên thực tế, hắn đã không còn đường nào khác, nếu hắn không tự lập thì chỉ có con đường chết.

Trước mắt An Tư Thuận là một bản đồ vùng Quan Lũng.

Hắn tạm thời còn chưa có sa bàn.

Hắn đã phái người đi chế tác, chỉ là tạm thời chưa hoàn thành.

Thực tế hắn cũng chẳng cần sa bàn.

Một núi một sông ở Quan Lũng hắn đều quen thuộc vô cùng.

Trong đó hắn quen nhất là vùng Hà Tây.

Hắn đã làm Tiết độ sứ nhiều năm ở đây. lúc này ánh mắt của hắn lại đặt vào vùng hành lang Hà Tây.

Cũng giống như Lý Khánh An. hắn cũng nhìn ra cơ hội của Hà Tây.

Ca Thư Hàn đã rút sạch quân lực của vùng Hà Tây, Hà Tây đương lúc thành trống không còn binh lực, đây là một cơ hội ngàn năm có một.

Ánh mắt của An Tư Thuận ngày càng trở nên kiên quyết.

Nó đã biểu hiện quyết tâm của hắn.

Hắn lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ cười mỉa. lâm bâm nói: “Lý Long Cơ.

đây là do ngươi ép ta mà thôi, ngươi đừng có mà hối hận!”

“Đại soái!” ngoài cửa bỗng vang lên giọng hơi kinh ngạc của Cao Tú Nham.

“Việc gì?”

“Thuộc hạ vừa nhận được tin. có xích hầu phát hiện Quách Tử Nghi từ Cửu Nguyên dẫn binh nam hạ.

đã sắp đến huyện An Định.”

An Tư Thuận giật thót tim. vội hỏi: “ở Hoàng Hà Đông hay Hoàng Hà Tây?”

“ở Hoàng Ha Tây.”

Lòng An Tư Thuận bỗng hồi hộp, không lẽ Quách Tử Nghi đã phát hiện ra ý đồ của mình rồi ư?

Rất có khả năng này, nếu không Quách Tử Nghi đã không cần thiết đến bờ tây của Hoàng Hà. phải làm sao đây?

An Tư Thuận khoát tay sau lưng đi lại trong phòng không ngừng nghĩ đối sách.

Lúc này, Cao Tú Nham lại nói: “Đại soái, Ty chức còn có một việc muốn bẩm báo.”

“Vào đi!”

Cửa được mở ra.

Cao Tú Nham đi vội vào.

An Tư Thuận đã ngồi vào vị trí. hắn nhìn Cao Tú Nham lạnh nhạt nói: “Nói đi. việc gì?”

Theo lý, Cao Tú Nham là tâm phúc của hắn. hắn sẽ không lạnh lùng thế, nhưng trên thực tế hắn lại phát hiện Cao Tú Nham không trung thành với mình như hắn từng nghĩ.

Đã có người bẩm báo với hắn. là tên này có tư tâm.

Hắn đã lén lút đưa vợ và con chuyển đi.

Đương nhiên, An Tư Thuận có thể hiểu được sự lo lắng của hắn,hắn chuyển gia sản và gia đình đi nơi khác không có gì để nói, quan trọng là Cao Tú Nham lại không bẩm báo với hắn.

Trong tình trạng hoàn toàn giấu giếm mà lặng lẽ làm hết những việc này, có thể nói rõ hắn không tin tưởng là mình sẽ qua khỏi lần này.

Điều này khiến An Tư Thuận có chút bất mãn về hắn.

Sự lãnh đạm của An Tư Thuận mà Cao Tú Nham hoàn toàn không phát hiện.

Hắn biết An Tư Thuận hiện nay rối như con kiến trong chảo lửa, đã lục thần vô chủ; vì hắn chưa bao giờ thấy An Tư Thuận nhốt mình trong phòng những hai canh giờ.

Hắn khoát cửa lại bước lên một bước nói: “Đại soái đã suy nghĩ xong đường lui rồi chứ?”

Trong lòng An Tư Thuận bỗng chốc cảnh giác, hắn lẳng lặng thở dài nói: “Không có, ta thật sự không biết đi đâu về đâu!”

“Đại soái, thuộc hạ có kiến nghị thế này.”

“Ngươi nói mau!”

An Tư Thuận lập tức ngồi thẳng lưng, mắt đầy trông đợi nhìn hắn. cảm giác như người sắp chết khát trên sa mạc tìm thấy hồ nước.

Cao Tú Nham phấn chấn tinh thần vội nói: “Đại soái, thuộc hạ nghĩ đi nghĩ lại, đại soái nếu muốn qua được ải này, chỉ có một con đường, không biết đại soái có nghĩ đến chưa?”

“Ta đang nghĩ liệu có thể đi đến nương nhờ người anh em An Lộc Sơn của mình không, nhưng vẫn chưa hạ được quyết tâm.”

An Tư Thuận thăm dò hỏi.

Cao Tú Nham cười cười dựng ngón cái lên tán thưởng: “Đại soái, ý thuộc hạ cũng là thế.

Thuộc hạ nghĩ con đường thoát duy nhất của đại soái chính là nương nhờ vào Đông Bình quận vương, phố thiên chỉ hạ. người duy nhất có thể tiếp nhân đại soái chỉ có Đông Bình quận vương mà thôi.”

“nhưng ta cũng đang nghĩ sẽ đầu hàng với Lý Long Cơ.”

An Tư Thuận tiếp tục thăm dò hỏi: “Ta nghĩ chỉ cần mình chủ động đầu hàng, Lý Long Cơ tuy không để ta quản quân quyền, nhưng chí ít hắn sẽ không giết ta.

Với kinh nghiệm của ta. còn có thể đảm nhận thái thú của một châu, vậy cũng chẳng khác chỉ đi nương nhờ An Lộc Sơn.”

“Đại soái không nhẽ đã quên kết cục của Vương Trung Tự rồi sao?”

Cao Tú Nham bắt đầu có phần nôn nao, hắn khuyên giải: “Năm xưa Vương Trung Tự chính là vì không chịu tấn công Thạch Bảo thành, làm trái ý chỉ của thánh thượng, kết quả bị biến làm cứu Giang thái thú.

Lý Long Cơ tuy không giết hắn tại chỗ, nhưng một năm sau Vương Trung Tự lại đột ngột qua đòi.

Đây chắc chắn là do Lý Long Cơ hạ thủ.

Hắn giỏi nhất là giở trò này.

Vi Kiên.

Vương Phổ Duy mình không phải đều thế cả sao?

Trước tiên là bị biên chức, để nghĩ hắn nhân từ.

Đợi sau khi người không để mắt. hắn mới hạ thủ.

Những người này đều không phải chết đi một cách kỳ lạ sau một năm sao?

Đại soái nếu đầu hàng, một năm sau ắt cũng sẽ chết đi như thế.”

“Việc này.. .để ta suy nghĩ lại đã.”

“Đại soái không phải nghĩ nhiều nữa, Đông Bình quận vương là tộc đệ của người.

đều là tử đệ An gia, chỉ có hắn mới đối đãi tốt với đại soái, và giữ lại thực lực cho đại soái.”

An Tư Thuận liếc nhìn sang hắn. rồi thở dài một tiếng nói: “An Tư Thuận ta nào đã từng phải tốn nhiều thời gian suy nghĩ quyết sách như lúc này, mà thôi!

Cứ làm theo phương án của ngươi, đi Phạm Dương nhờ tộc đệ của ta vậy, Ta sẽ viết một lá thư cho hắn rồi phái người đưa đi.”

An Tư Thuận nhanh chóng thảo một lá thư.

đưa cho thân binh ngay trước mặt Cao Tú Nham nói: “Lá thư này ngươi hãy lập tức mang đi cho ta. cấp báo tám trăm dặm, nội trong hai ngày chắn chắc phải đến nơi.

Trễ một ngày thì hãy mang đầu ngươi đến gặp ta.”

Thân binh nhận lấy thư rồi bước nhanh ra ngoài.

Cao Tú Nham mừng thầm trong lòng, hắn lại nói: “Đại soái, đại quân của Lý Long Cơ cách chỗ này chỉ còn hai ngày lộ trinh, nếu đợi đến lúc Đông Bình quận vương hồi thư mới đi, e rằng sẽ không còn kịp, hay chúng ta lập tức xuất phát.”

An Tư Thuận gật gật đầu: “Kết hoạch của ta chính là xuất phát giữa đêm nay, ngươi cũng về chuẩn bị đi.”

“Vậy thuộc hạ xin cáo lui.”

Cao Tú Nham vừa ra khỏi phòng.

An Tư Thuận từ từ đi đến bên cửa sổ, chăm chủ nhìn bóng hình của hắn biến mất sau sân.

Hắn cười mỉa mai nói: “Hóa ra ngươi cũng là một con chó của An Lộc Sơn.”

Hắn lại quất tay gọi thân binh trong sân. thân binh nhanh chóng đi đến bên cửa sổ: “Xin đại soái có việc cứ dặn.”

“Hãy theo dõi tên Cao Tú Nham kia cho ta. chú ý nhất cứ nhất động của hắn.

Hắn mà có bất kỳ động tĩnh nào, ngươi hãy lập tức bẩm báo với ta ngay!”

Nhà Cao Tú Nham ở tại thành tây, vợ con hắn đều đã được bí mật phái người hộ tống đến Lạc Dương, cả một đại trạch giờ chỉ còn mỗi mình hắn ở.

An Tư Thuận đoán chẳng sai, hắn quả thực đã vào phe cánh của An Lộc Sơn.

Đất lành chim đậu. hắn cũng phải lo cho tiền đồ của mình.

Từ khi An Tư Thuận cự tuyệt ý chỉ của Lý Long Cơ, Cao Tú Nham đã biết An Tư Thuận chắc sẽ không còn sống được bao lâu.

Lý Long Cơ nhất định hạ thủ với hắn trước tiên, và Quách Tử Nghi tiếp nhiệm lại quan hệ không tốt với mình.

Nếu Quách Tử Nghi nhậm chức, vậy Cao Tú Nham còn làm sông sống yên ổn nổi?

Ngay lúc này, An Lộc Sơn lại phái người đến bí mật gặp hắn, hắn chẳng qua là thừa thế sáp vào phe cánh của An Lộc Sơn, được An Lộc Sơn nhậm mệnh làm Bình Lư đô binh mã sứ. nhưng An Lộc Sơn cũng có điều kiện của mình, đó là hắn nhất định phải thuyết phục An Tư Thuận đến Phạm Dương.

Nếu An Tư Thuận không chịu đến Phạm Dương, vậy chức binh mã sứ Lư Bình đô của Cao Tú Nham chỉ còn là ảo vọng.

Ông trời không phụ người có tâm, An Tư Thuận quả thật đã bị hắn thuyết phục, nguyện ý đi đến Phạm Dương.

Cao Tú Nham có phần không kiềm nỗi sự kích động trong lòng,lập tức trở về nhà.

Vừa về đến,hắn đã đi thẳng vào hậu viện tìm lồng bồ câu.

Đó là năm con bồ câu mà An Lộc Sơn lệnh người mang đến cho hắn để dùng khi đưa tin.

Cao Tú Nham viết nhanh hai bức thư bồ câu y hệt nhau liền.

Trong thư báo cáo cho An Lộc Sơn biết, An Tư Thuận sẽ khởi binh nửa đêm đi đến Phạm Dương, để An Lộc Sơn chuẩn bị tốt khâu đón binh.

Hắn lần lượt nhét thư vào ống đặt thư rồi lại nhanh chân đi đến bên lồng tóm hai con bồ câu khỏe nhất ra, để cột thư lên chân chúng.

Hắn đã cẩn thận xác định là xem thư đã cột chặt mới dám tung chim lên trời.

Hắn chăm chú dõi theo bóng hình hai chú chim câu vỗ cánh bành bạch tung bay dẫn theo cả ước mơ thăng quan của mình, bay về hướng Phạm Dương xa xôi.

Giữa đêm. tiếng trống vang lên trong đại doanh quân Sóc Phương, hai vạn đại quân giật mình tỉnh giấc trong giấc ngủ nồng.

Bọn chúng mơ mơ màng màng cầm vũ khí.khoát lại manh giáp chạy khỏi doanh trại.

“Đã xảy ra việc gì?”

“Không biết, có khi nào quân Hồi Hột đã đến không?”

Đủ các tin đồn được lan truyề trong bọn binh sĩ này, nhưng lại không ai giải thích nguyên nhân cho họ, và cũng không ai ra trách cứ gì họ, thậm chí thời gian chỉnh đốn quân đội cũng không có thì cả đại đội đã hốt ha hốt hải chạy đến bên bờ sông Hoàng Hà.

An Tư Thuận suy nghĩ một hồi lâu. hành quân thì không được trách xảo trá. tốt nhất là hãy giữ chân Quách Tử Nghi ở đây, còn hắn sẽ qua sông từ khúc Hội Châu. nghĩ đến đây, hắn lại gọi một đại tướng tâm phúc đến khẽ giọng dặn dò vài câu.

Đại tướng nhận lệnh xong lại tức đi xuống.

Lúc này, Cao Tú Nham từ phía sau đuổi lên bám theo.

Trong lòng hắn kinh hãi vô cùng.

An Tư Thuận không phải đòi đi Phạm Dương sao?

Đi Phạm Dương sau thì phải đi về hướng đông chứ?

Sau lại qua Hoàng Hà từ phía tây?

Linh Châu thành nằm sát Hoàng Hà, cách bờ sông không đến mười dặm. quân Sóc Phương có hơn một trăm chiếc thuyền đậu trên Hoàng Hà, mỗi lần qua sông có thể đưa hai vạn người vượt Hoàng Hà.

Lúc này, An Tư Thuận cùng mười mấy vị tướng tâm phúc đã đến trước.

Hắn dõi theo mặt sông đem ngòm trầm tư một hồi.

Hắn biết phía bên kia sông có quân đợi của Quách Tử Nghi đang đợi.

Nếu qua sông như vậy, không đợi đến lúc kịp lên bờ hắn đã bị chặn lại, nên hắn tuyệt không thể qua sông tại đây.

“Đại soái, người không phải là...”

“Yên tâm. ta đi Phạm Dương!”

An Tư Thuận vỗ vỗ vai hắn.cười cười an ủi: “Nếu đi hướng đông,ta sẽ bị đại quân của Lý Long Cơ chặn lại, nên ta phải đi hướng tây trước, sao đó lại vành về phía nam trở về sau lưng của Lý Long Cơ đổi đi hướng đông, ngươi hiểu rồi chứ?”

“nhưng.. ,”Cao Tú Nham còn định nói là đi hướng bắc đến Phạm Dương sẽ nhanh hơn. nhưng An Tư Thuận đã không còn cho hắn cơ hội phát ngôn, cắt ngang lời hắn: “Ngươi lên thuyền trước, chúng ta sẽ ngồi thuyền nam hạ!”

Hắn ra hiệu với mấy tên thân binh, thân binh lập tức “hộ tống” Cao Tú Nham đi về hướng thuyền lớ.

Vừa đi được vài bước, Cao Tú Nham bỗng hiểu ra, không đúng!

An Tư Thuận tuyệt không phải đi về hướng Phạm Dương.

“An soái, thế là thế nào?”

Cao Tú Nham hô to một tiếng, hắn cố vùng vẫy khỏi tay bọn thân binh, không ngờ bọn chúng đều sức lớn lực mạnh, cứ lôi thẳng hắn đi về phía thuyền.

“Người đâu!”

Cao Tú Nham bắt đầu cầu viện với thân binh của mình.

Hắn vừa hô một tiếng đã bị một tên thân binh dùng cán đao đập mạnh vào sau gáy, ngất lịm đi.

“Đại soái, quân đội đã đến bên bờ, giờ phải làm gì?”

An Tư Thuận nhìn bờ bên kia u ám.

đột nhiên, hắn quay người lại hạ lệnh: “Lệnh cho đại quân chuyên đi hướng nam. nói với các binh sĩ là người Hồi Hột tiến công Hà Tây, thánh thượng lệnh cho chúng ta nhanh chống chi viện Hà Tây.”

Trong bóng đêm , hai vạn quân Sóc Phương quay đầu tiến về hướng nam. xuất phát về hướng Hội Châu.

Cùng lúc ấy, một trăm chiếc thuyền lớn cũng rời bến.

Năm mươi chiếc đi về bờ bên kia. năm mươi chiếc còn lại xuôi theo dòng chảy đi về hướng bắc. quân đội Quách Tử Nghi đã từ phía bắc cứu Châu đến, năm mươi chiếc thuyền lớn này sẽ đi ngược phía Cửu Nguyên.

Thành Ưu Châu, bồ câu đưa thư của Cao Tú Nham tối ngày hôm sau đã đến Ưu Châu, và lập tức được đặt lên bàn An Lộc Sơn.

Lúc này, An Lộc Sơn đương thương lượng việc xuất binh cùng các mưu sĩ và đại tướng.

Hắn đã quyết định xuất binh.

Trong kế hoạch lúc ban đầu, An Lộc Sơn đã định sẽ nhúng nhịn, tranh thủ để trở thành đối tượng cuối cùng bị Lý Long Cơ đoạt quyền. nhưng tình hình thay đổi cấp bách, hắn vạn vạn không ngời rằng Lý Long Cơ lại có thể điều quân chủ lực Hà Đông đi Quan Lũng, khiến binh lực phòng thủ cả vùng Hà Đông chỉ còn vỏn vẹn một ít.

Tình hình này đã khiến An Lộc Sơn lòng dạ lung lay.

Có thể nói. bắt đầu từ vài năm trước, An Lộc Sơn đã trừng mắt đăm đe Hà Đông, hắn dùng đủ thủ đoạn để kiêm nhiệm Hà Đông Tiết độ sứ, nhưng mãi chưa được toại nguyện.

Trong lúc hắn tuyệt vọng nhất thì cơ hội đã đến: Hà Đông đang trống vắng.

“Các vị tướng quân, cách nghĩ của ta chắc mọi người đã hiểu.

Bây giờ ta đương muốn trưng cầu ý kiến của mọi người, chúng ta nên đoạt Hà Đông thế nào đây?”

Trong phòng sa bàn có bảy người, đều là tâm phúc của An Lộc Sơn. gồm mưu sĩ Cao Thượng, đại tướng Sử Tư Minh.

Thái Hy Đức, Điền Càn Chân, Lý Quy Nhân, Trương Thông Nho và thứ từ An Khánh Thụy của An Lộc Sơn.

Tiến công Hà Đông là một đại sự, An Lộc Sơn không những phải nghe chủ ý của mưu sĩ. mà còn phải nghe kiến nghị của các đại tướng thủ hạ.

Những vị đại tướng này, ai ai cũng có thể độc lập tác chiến, đều là những vị tướng thiện chiến.

Mưu sĩ Cao Thương nói trước: “Theo như tình báo thuộc hạ nhận được, quân đội Hà Đông chỉ có hơn một vạn người, đều bị phân bố rài rác. trong đó nơi tập trung tương đối đông quân là Bắc Đô Thái Nguyên, có binh lực năm ngàn người.

Kế tiếp nữa là tỉnh Dương Quan ích, có quan ngàn quân trấn thủ.

Nên nói là đoạt Hà Đông dễ như trở bàn tay, quan trọng là chúng ta đoạt như thế nào mà thôi, là cưỡng bức xuất binh, hay lấy cớ nào đó.

Cá nhân thuộc hạ nghiêng về hướng tìm một cái cớ.”

An Lộc Sơn gật gật đầu. hắn cũng nghĩ như thế, hắn thấy những đại tướng khác đều lặng im. bèn có phần không vui nói: “Các ngươi cũng nói gì đi chứ, sao cứ đứng đấy nín thỉnh thế?”

Lúc này, Sử Tư Minh mới đi lên một bước từ từ nói với mọi người: “Cá nhân thuộc hạ nghĩ nên dùng thú đoạn thép, tìm cớ đi vào không dễ.

Đó đều không quan trọng, quan trọng là sau này, chúng ta có thể chiếm giữ Hà Đông lâu dài không? hơn nữa, sau khi chiếm Hà Đông thì bước tiếp theo chúng ta phải làm là gì?

Và con Lý Khánh An có tiến công Hà Tây không?

Nếu thế thì chúng ta còn tìm cớ làm gì. cứ trực tiếp xuất binh thôi!”

Người Sử Tư Minh quan tâm nhất chính là Lý Khánh An.

Bao nhiêu năm nay, hắn vẫn không tài nào thoát khỏi ám ánh của Lý Khánh An.

Mối nhục bao nhiêu năm trước đã trở thành con ác mộng của đời hắn. hắn thường bất tri bất giác lại chợt nhớ đến Lý Khánh An.

đấy đã ăn sâu vào máu thịt của hắn.

Mọi người hiểu căn bệnh này của hắn. ai cũng không dám chê cười hắn.

Lúc này, Thái Hy Đức vừa muốn mở miệng thì đã bị An Lộc Sơn can lại: “Hy Đức không phải nói nữa. ta hiểu ý của ngươi rồi.”

Thái Hy Đức là một người nói làm là làm. việc gì đã quyết định thì sẽ lập tức làm ngay.

Dù việc khó khăn đến đâu. hắn đều không đạt mục đích tuyệt không bỏ cuộc.

An Lộc Sơn đương nhiên hiểu hắn định nói gì. hắn chắc chắn muốn nói rằng ngày đêm xuất binh đoạt Hà Đông.

An Lộc Sơn lại nhìn nhìn Điền Càn Chân.

Đây là một đại tướng văn võ song toàn rất được An Lộc Sơn trọng dụng.

Điền Càn Chân tên thân mặt là A Hào, có nhân duyên rất tốt tại Phạm Dương, tất nhiên là ngoài Sử Tư Minh ra.

Điền Càn Chân có mối thù không đội trời chung với Sử Tư Minh.

Điều này An Lộc Sơn cũng biết, nên hắn cố gắng ít khi an bài hai người họ cùng làm chung một việc.

“A Hạo, ngươi nói thử xem. ngươi nghĩ thế nào?”

Điền Càn Chân đi lên thi một lễ nói: “An soái, cách nghĩ của thuộc hạ cũng giống Cao tiên sinh.

Hà Đông chắc chắn phải đoạt, nhưng quan trọng là đoạt như thế nào.

Thuộc hạ chủ trương tìm cớ xuất binh, như thế mới danh chính ngôn thuận.

Trừ khi An soái quyết định chiêu thị muốn thay thế giang sơn họ Lý, nếu không, cẩn thận vẫn hơn.

Còn kế hoạch sau khi chiếm Hà Đông thì thuộc hạ lại cho rằng không quan trọng. thời cuộc đã thay đổi. cũng giống như mới một tháng trước đây An Soái còn hành sự lén lút. nhưng giờ đã quyết định xuất binh Hà Đông, nên kế hoạch không quan trọng, quan trọng là quan tâm thời cục thay đổi.”

Nói xong, hắn lại liếc sang Sử Tư Minh, trong lòng không khỏi hừ lạnh một tiếng.

Sử Tư Minh lúc này trầm mặt lại không nói một lời.

“Nói quả thật không sai!”

An Lộc Sơn tán thưởng gật gật đầu.

Điền Càn Chân phân tích rất hợp ý hắn.

Hắn lại nhìn nhìn những người khác.

Lý Quy Nhân.

Trương Thông Nho và An Khánh Thụy đều biểu thị nên đoạt Hà Đông, trở thành Tiết độ sứ Hà Đông thực tế.

Hiện này tiến quan Hà Đông đã được thống nhất, quan trọng là nên tìm cớ gì đây?

Đâu thể học Lý Khánh An dùng cớ là đi diệt cướp tại vùng Hà Đông?!

Hà Đông căn bản không có thô phi để mà diệt.

Trong lúc mọi người đang trầm tư nghĩ cớ thì một thân binh chạy vào lặng lẽ đưa một lá thư bồ câu cho An Lộc Sơn.

“An soái, là thư của Cao Tú Nham.”

An Lộc Sơn chưng hửng. hắn mở thư ra xem.

An Tư Thuận quả nhiên đã quyết định đến nương tựa Hà Bắc.

Ngay lúc này, trong đầu An Lộc Sơn bỗng lóe lên một ý nghĩ.

Hắn đã nghĩ ra một cái cớ tuyệt diệu.

“Các vị, An Tư Thuận muốn đến nương nhờ Hà Bắc, chúng ta nên giúp đỡ thánh thượng, đến Hà Đông chặn An Tư Thuận lại. mọi người thấy lý do này được chứ?”

Cùng lúc với An Tư Thuận định rút khỏi Linh Châu, đại quân của Lý Long Cơ đã đến Thanh Cương Lĩnh.

Đây là ranh giới giữa Diêm Châu và Linh Châu.vùng này đường núi hiểm trở, rừng sâu nước độc, đã thế trời còn đang mưa như trút nước, càng lúc càng to khiến đại quân khó khăn tiến bước.

Lý Long Cơ cũng bị ướt sũng mình mẩy.

Mấy hôm nay hắn đêm đêm ân ái cùng hai mỹ nhân vừa chiếm được, sức khỏe lại càng yếu ớt hơn.

Sau khi bị mưa. chẳng mấy chốc hắn đã đổ bệnh.

Lý Uyển lập tức lệnh cho tam quân dừng lại đóng trại, đợi mưa tạnh rồi tiếp tục hành trình.

Lý Uyên tay cầm ô dầu đi từ từ đến trước đại trướng phụ vương.

Thị vệ canh gác lập tức lên bẩm báo: “Điện hạ. long thể thánh thượng không khỏe, không thể quấy giễu đến người.”

“Ta biết rồi, ta chỉ đến hỏi thăm tình hình thôi.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 356: Sơ triển tài năng

Lý Uyển từ từ đi đến cửa trướng đứng lại lắng nghe một lúc. chỉ nghe trong trướng chốc chốc lại có tiếng ho khụ khụ của phụ hoàng vọng ra.

Lòng Lý Uyển nặng trĩu, hắn biết rõ phụ hoàng mình sẽ không còn sống được bao lâu nữa.

ước muốn để phụ hoàng đổi chư vương e rằng sẽ không còn thực hiện được nữa.

Mắt thấy trưởng tôn Lý Dự sắp lên ngôi, khiến lòng Lý Uyển hụt hẫng vô cùng.

Lý Uyển là người con thứ sáu của Lý Long Cơ, vốn nổi tiếng tài tình phong nhã. rất có tiếng tăm trong mắt bọn vọng tộc.

Hắn vốn rất xem nhạt vấn đề quyền thế.

Trước khi xuất nhiệm Tiết độ sứ Hà Đông.

Lý Uyển ít khi nghĩ đến việc đoạt vị.

Hắn vốn cho rằng hoàng vị không có duyên với mình, nhưng lòng người luôn thay đổi theo biến đổi của hoàn cảnh.

Khi làm Tiết độ sứ Hà Đông, trong tay nắm quân quyền thực tại. hắn lần đầu tiên nếm được vị ngọt của quyền lực.

Thế giới nội tâm của hắn cũng thay đổi một trời một vực.

Hắn bắt đầu khát khao ngôi vị hoàng đế, liệu hắn có hi vọng không? vốn dĩ hắn vẫn còn một tia hi vọng.

Hắn đã mang theo hi vọng đó đến Khánh Châu này. nhưng giờ đây, chính mắt hắn nhìn thấy sức khỏe phụ vương ngày một yếu đi, hắn liền biết, khả năng này không còn cao nữa.

Phụ hoàng dù thế nào cũng không thể lấy việc làm lung lay xã tắc ra mạo hiểm mà lập thái tử nữa.

Lý Uyển thầm thở dài một tiếng rồi quay lưng định rời đại trướng. không ngờ ngay lúc này, trong đại trướng lại vọng ra giọng yếu ớt của Lý Long Cơ.

“Là Uyển Nhi ư?”

“Vâng!

Phụ hoàng, là con đây.”

“Con..vào đây đi.”

Lý Uyển đi vào đại trướng.

Lý Long Cơ đang nằm trên giường, bên cạnh hắn không còn là hai ả nữ tử Khánh Châu vừa có được, mà là Vũ Hiền Nghi cùng rời Kinh với hắn.

Vào giờ phút này, người hắn cần nhất chính là người phụ nữ quen thuộc.hiểu hắn và có thể chăm sóc cho sức khỏe hắn.

“Phụ hoàng!”

Lý Uyển quỳ xuống thi lễ.

Lý Long Cơ gắng sức gượng dậy nói: “Trẫm đương có muốn việc muốn tìm con.”

“Phụ hoàng cứ nói!”

“Trẫm suy ngẫm rất lâu. quân Sóc Phương cũng là quân đội của trẫm. trẫm không muốn có bất kỳ chết chóc khi giao chiến với quân Sóc Phương, nên trẫm quyết định cho An Tư Thuận một cơ hội nữa.

Nếu hắn chịu đến đầu hàng trẫm. trẫm sẽ phong hắn làm Hà Nam Độ quan sát sứ. và không giết hắn.

Con thấy thế nào?”

“Phụ hoàng nhân từ, đây là cơ hội cuối cùng cho An Tư Thuận, hắn nếu còn không chịu sửa lại lỗi lầm. trời xanh cũng không thể dung tha cho hắn.”

“ừm!”

Lý Long Cơ khẽ gật đầu nhìn hắn cười nói: “Cho nên trẫm đang nghĩ, rốt cuộc là sẽ phái ai đi làm sứ giả là tốt nhất, nghĩ đi nghĩ lại. vẫn thấy hoàng nhi con đi là thích hợp nhất!”

Lý Uyển tuyệt đối không ngờ tới rằng phụ hoàng lại phái mình đi Linh Châu, trong lòng hắn đầy chua sót. hắn đương nhiên biết đi Linh Châu mang ý nghĩa gì chứ. không chỉ có phải đối mặt với nguy hiểm bị An Tư Thuận bắt làm con tin. quan trọng hơn là quân Hà Đông của hắn sẽ giao cho ai?

Đột nhiên, Lý Uyển hiểu ra được nguyên nhân đích thực mà phụ hoàng mệnh lệnh hắn đến Quan Lũng hộ giá rồi. không là hộ giá gì cả. mà là mượn danh nghĩa hộ giá.

để đoạt quân quyền của hắn. nghĩ sâu sắc thêm chút nữa. có lẽ hai người con trai của Võ Hiền Nghi cũng giống như mình vây mà thôi, cũng chẳng qua là kẻ trợ sức cho phụ hoàng mà thôi.

Khó trách phụ hoàng lại chịu đáp ứng yêu cầu của người Hồi Hột.

để cho bọn họ phòng ngự Hồi Hột. hắn muốn đem quân Sóc Phương quân mang về Trường An.

đến lúc đó mười tám vạn đại quân, đồng loạt giao cho hoàng trữ Lý Dự.

đây có lẽ chính là nguyên nhân đích thực mà phụ hoàng muốn đích thân đến Sóc Phương.

“Như thế nào! ngươi không chịu đi sao?”

Lý Long Cơ ho khan hai tiếng, ngữ khí dần dần trở nên nghiêm khắc hẳn lên.

đúng như suy đoán của Lý Uyển.

Lý Long Cơ lần này đến Sóc Phương quả thật là vì muốn tập hợp quân đội.

Quan Trung chỉ có tám vạn quân, phần lớn là tân binh, những quân đội đó làm sao có thể ngăn cản được hùng binh của Tiết độ sứ.

Lý Long Cơ làm hoàng đế gần bốn mươi năm nay, đạo lý này hắn hiểu chứ.

đây cũng là nguyên nhân mà hắn cực lực muốn đánh Thổ Phồn, đánh cho Thổ Phồn phế đi, Lũng Hữu và Hà Tây sẽ không phải chịu sự uy hiếp lớn như vậy.

Như thế hắn bèn có thể điều bộ phận quân đội quay về phòng ngự Trường An.

Còn về phần hắn ngự giá tuần tra Quan - Lũng, một mặt đương nhiên là muốn đích thân đoạt quyền của An Tư Thuận, còn về một phương diện khác, hắn cũng muốn lợi dụng cơ hội này tập hợp binh lực, để cho những quân đội này quay về phòng ngự Trường An.

đây chính là sự mưu tính hoàn mỹ của hắn.

Lúc này, hắn cảm thấy đứa con trai đã nhìn ra tâm tư đích thực của mình, trong ánh mắt hắn không khỏi lộ ra một tia sát khí. cơ mặt run lên bần bật. vẻ từ ái trên mặt đã không còn nữa. vẻ mặt trở nên dữ tợn đến đáng sợ, nói: “Chẳng lẽ ngươi cũng muốn kháng chỉ phải không?”

“Con không dám. sáng sớm ngày mai con sẽ xuất phát ngay.”

“Không!

Ngươi hiện tại phải đi ngay, ngay lúc này phải xuất phát ngay!”

Lý Uyển bất đắc dĩ.

đành phải run giọng nói: “Con tuân chỉ.”

Đợi Lý Uyển đi rồi.

Võ Hiền Nghi lau mồi hồi trên trán cho Lý Long Cơ, thấp giọng trách hắn nói: “Bên ngoài tối đen như vậy, trời còn đang mưa nữa. chi bằng sáng ngày mai mới để cho hắn xuất phát.”

Lý Long Cơ không có trả lời câu hỏi của nàng, nhắm hai mắt lại. qua một lát sau. trên mặt hắn bỗng nhiên lộ ra vẻ mặt thống khổ, vội la lên: “Mau!

Mau đưa thuốc đó cho trẫm.”

Võ Hiền Nghi hoảng sợ, cuống quít nói: “Bệ hạ. thân thể của người không khoẻ. không thể dùng thuốc đó được, ngự y luôn mãi dặn dò, lúc sinh bệnh không thể dùng được.”

“Nàng mau...

Cho trẫm!”

Lý Long Cơ bắt lấy cổ tay nàng. dùng lực rất mạnh, cơ hồ bẻ gẫy cánh tay của nàng, trong ánh mắt hắn lộ ra một tia sáng rất kỳ dị, tia sáng kỳ dị đó khiến cho Võ Hiền Nghi cảm thấy rợn cả người.

“Thần thiếp cho người là được.”

Nàng không dám cự tuyệt nữa. liền từ trong rương lấy ra một chiếc hộp gỗ đàn hương nhỏ, mở ra. bên trong là mấy chục viên thuốc tròn màu đỏ rực lớn cờ một trái nho, cái màu đỏ rực đó khiến cho Võ Hiền Nghi nghĩ tới ánh mắt vừa rồi của Lý Long Cơ, trong lòng nàng càng cảm thấy lo lắng không yên.

“Nhanh lên!”

Lý Long Cơ lại thúc giục nàng.

Võ Hiền Nghi đành phải lấy ra hai thuốc viên, bước nhanh đi đến trước mặt hắn. thật cẩn thận đỡ hắn dậy, đem một viên thuốc nhẹ nhàng nhét vào miệng hắn.

Lý Long Cơ tựa như một kẻ vô cùng đói khát vậy, vài cái liền nhai nát viên thuốc, nuốt chửng đi.

Võ Hiền Nghi lại đưa nước cho hắn uống hai ngụm, bèn len lén đem một viên thuốc viên lặng lẽ nắm ở lòng bàn tay, không ngờ Lý Long Cơ liếc nhìn tay nàng một cái. nổi giận nói: “Còn nữa!”

Võ Hiền Nghi bất đắc dĩ trong lòng thở dài một tiếng, đành phải đem một viên thuốc khác cũng nhét vào miệng hắn.

Lý Long Cơ xuống thuốc xong, chậm rãi nằm xuống.

Sau một lúc lâu. tia sáng kỳ dị kia lại xuất hiện trong ánh mắt của hắn. tay từ từ thò vào trong váy của Võ Hiền Nghi.

Võ Hiền Nghi hoảng hốt. chặn lấy tay của Lý Long Cơ lại. cầu xin nói: “Bệ hạ. thân thể của người nhiễm bệnh nhẹ a!

Chờ sức khỏe của người khỏe lại một chút, thần thiếp nhất định hầu hạ người thực tốt mà. hiện tại bệ hạ không thể như vậy được, phải dường sức khỏe mình cho tốt đã.”

Lý Long Cơ có chút thô bạo mà kéo tay nàng ra. tay tiếp tục dọc theo bên trong đùi của nàng dần dần lần mò lên phía trên, trong lòng Võ Hiền Nghi vừa sợ hãi lại vừa khẩn trương, không biết nên làm thế nào mới tốt.

Bỗng nhiên, cả người nàng run lên. có chút xụi lơ quỳ rạp xuống trước mặt Lý Long Cơ, theo lực đạo trên tay của Lý Long Cơ tăng dần lên. nàng cũng khe khẽ rên rỉ lên.

Hai ả cung nữ bên cạnh cuối cùng cũng phát hiện được điều khác lạ. các nàng vội vàng kéo màn che lại, lại đem cửa rèn kéo ngay lại.

Hai nàng đứng ở bên ngoài tấm rèm. kinh hồn táng đảm mà nhìn nhau.

Thánh Thượng thật sự là không muốn sống nữa rồi. bệnh nặng như vậy mà còn làm chuyện ấy nữa.

Lúc này chỉ nghe thấy bên trong màn che truyền đến một tiếng hét lên khe khẽ của Võ Hiền Nghi và chiếc giường vang lên những tiếng kẽo kẹt. hai ả cung nữ trong lòng khẽ thở dài một tiếng, lén lút rời khỏi.

Bên ngoài trời mưa càng lúc càng lớn.

Hội Châu ở kế bên Linh Châu, cũng chính là khu vực tỉnh Cam Túc Tĩnh Viễn ngày nay, nơi này là khu vực vùng núi Lục Bàn Sơn. núi non liên miên, địa thế gập ghềnh, cho dù cách Linh Châu cũng không xa lắm. nhưng quân Sóc Phương phải xuyên qua Lục Bàn Sơn. hơn nữa trời đang mưa to, điều này đối với việc hành quân bọn họ cũng là một thử thách rất gian nan.

Mãi cho đến buổi chiều ngày hôm sau. quân Sóc Phương mới khó nhọc mà vượt qua được Lục Bàn Sơn.

Lúc này bọn họ mới đi được một nửa lộ trình, đang ở địa bàn huyện Ô Lan.

An Tư Thuận lòng như hỏa đốt. hắn biết hành tung của mình nhất định đã bị Lý Long Cơ biết được, nếu hắn còn không qua sông. một khi bị đại quân triều đình đuổi tới. hắn sẽ chết mà không có đất chôn thây.

“Đại soái!”

Một gã quan quân chạy như bay đến. bẩm báo nói: “Thám tử nhận được tin tức, bởi vì trời mưa quá to, mực nước sông Hoàng Hà dâng cao, ban đêm gió to sóng lớn. không thể qua sông được.”

“Có tin tức mới nhất của Thánh Thượng không?”

“Tạm thời không có, bọn họ hẳn là còn ở tại Thanh Cang lĩnh, thám tử nói bên kia cơn mưa càng lớn hơn nữa.”

An Tư Thuận suy nghĩ một hồi. quả quyết nói: “Không đến Hội Châu qua sông nữa. trực tiếp từ độ khẩu Ô Lan qua sông.”

Huyện Ô Lan là một cửa ải quan trọng của Hoàng Hà.

ở bờ bên kia chính là chỗ đóng quân của quân Tân Tuyền.

Không đến nửa canh giờ, đại quân đã đến độ khẩu, bởi vì dòng sông nơi này yên ả hơn. qua sông dễ dàng hơn. bởi vậy từ xưa đến nay nơi này thường là nơi thương mậu phồn thịnh, huyện Ô Lan cũng bởi vậy mà hình thành.

Đụng lúc mưa to, đại đa số thuyền bè cũng đều nao đậu ở độ khẩu, những chiếc thuyền nao đậu dày đặc đến nỗi mắt nhìn không thấy bến bờ.

Giữa trưa, đúng vào buổi cơm trưa, đại đa số thuyền dân cũng đều ở bên trong thuyền mà ăn cơm.

đúng lúc này, một ngàn quân tiên phong phóng ào tới, bọn lính tốp năm tốp ba xông lên thuyền lớn, thét gầm lên mà mắng, cướp đoạt thuyền, lát sau. hơn hai trăm chiếc thuyền chờ khách và hàng hóa đã bị quân Sóc Phương trưng thu.

Không đến nữa canh giờ, đại quân của An Tư Thuận đã chạy tới độ khẩu, hơn mấy chục chiếc thuyền mà đại đội quân tiên phong dùng biện pháp cưỡng chế mà trưng thu được đang chờ ở đó đã lâu rồi.

An Tư Thuận lập tức thét lên ra lệnh lên thuyền, nhưng lúc này lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Trong quân đội bắt đầu có lời đồn đãi, An Tư Thuận không phải là muốn đi Hà Tây chống lại quân Hồi Hột, mà là đại quân triều đình sắp đến Linh Châu.

An Tư Thuận vì tránh né mới đi Hà Tây thôi.

Lời đồn đãi rất nhanh đã lan rộng ra. tam quân hò hét. cũng không chịu lên thuyền.

“Xin An soái nói rõ ràng rồi hẳn đi!”

An Tư Thuận bất đắc dĩ.

đành phải sai người dựng một cái đài cao. dưới cơn mưa bụi dày đặc, hắn đi lên đài cao.

“Các vị huynh đệ, hiện tại có lời đồn đãi nói ta là tránh né Thánh Thượng mà đi Hà Tây, ta biết lời đồn này là từ đâu mà ra.

Ta có thể vỗ ngực mà nói với mọi người, tuyệt đối không hề có việc này!

Ta nhận được tin tức, người Hồi Hột từ Cư Diên Hài tiến xuống Trương Dịch ở phía nam, tình thế nguy cấp. mà quân Hà Tây bị Ca Thư Hàn điều đi. binh lực Hà Tây trống không. ta được ý chỉ của Thánh Thượng, vốn không thể nói cho các huynh đệ biết được, nhưng nếu mọi người hoài nghi, ta đây bèn đưa mọi người xem vậy!”

Hắn từ trong lòng lấy ra một bản thánh chỉ.

đây là ý chỉ mà hắn bị miễn đi chức Sóc Phương Tiết độ sứ. hắn giơ cao lên cao giọng hô: “Các ngươi đã thấy rõ rồi chứ?

Đây chính là thánh chỉ!”

Hắn đi xuống bậc thang, đem thánh chỉ mở ra, đưa ngay trước mắt các binh sĩ. lớn tiếng hét: “Các ngươi thấy rõ rồi chứ?

Thấy rồi phải không?”

Không nói đến làn mưa che đi tầm mắt. không thể nhìn thấy rõ ràng chữ viết ở trên đó, cho dù thấy rõ đi chăng nữa. bọn binh sĩ phần lớn đều không biết chữ. ai cũng không biết trên đó viết cái gì, nhưng thái độ này của An Tư Thuận đã tạm thời xóa đi mối nghi ngờ của các binh sĩ.

An Tư Thuận thấy mọi người tin tưởng, liền lập tức vung tay lên ra lệnh nói: “Toàn quân lên thuyền!”

Đại quân bắt đầu lục tục lên thuyền, lúc này một gã tướng lĩnh tâm phúc chậm rãi đi đến trước mặt An Tư Thuận, thấp giọng nói: “chỉ có thể che giấu được trong nhất thời mà thôi, sau khi tới Hà Tây rồi, không thấy có quân Hồi Hột.

đại soái về sau lại phải giải thích như thế nào đây?”

An Tư Thuận nhìn những binh sĩ đông nghìn nghịt đang xếp hàng lên thuyền, khẽ thở dài một hơi: “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên!”

Hơn hai trăm chiếc thuyền lớn dưới cơn mưa to dày đặc chậm rãi hướng bờ bên kia đi tới. trên mặt sông mưa rất lớn. gió sắt sóng dữ. thuyền lớn ở trên mặt sông tròng trành rất kịch liệt, đi trên mặt nước rất khó khăn, hơi bất cần liền có nguy cơ bị lật thuyền.

Trong thời tiết kiểu này thông thường người ta không bao giờ ra khơi cả.

Nhưng dưới sự cưỡng bức của các quân sĩ. các phu chèo thuyền đành phải cắm đầu mà lái thuyền đi giữa ngọn sóng, tốc độ của thuyền vô cùng chậm chạp.

Đi được đã hơn một canh giờ rồi, các con thuyền rốt cục cũng lục tục cập đến bờ bên kia.

An Tư Thuận ngồi trong con thuyền đi ở giữa đoàn thuyền, con thuyền của hắn là con thuyền lớn nhất, nặng đến ngàn thạch, có thể vận chuyển hơn năm trăm người, con thuyền đang chờ An Tư Thuận và hơn hai trăm viên thân binh của hắn.

Chiếc thuyền lớn còn chưa có cập bờ.

An Tư Thuận đã phát hiện sự khác lạ ở bờ bên kia. chỉ thấy từng đội từng đội kỵ binh đang lao nhanh trên bờ, tách binh sĩ của hắn ra. các kỵ binh đang lớn tiếng nói gì đó với bọn binh sĩ.

An Tư Thuận giống như một chạy đạp vào chỗ hụt vậy, ngã xuống vực sâu vạn trượng, hắn đã phản ứng lại kịp, những kỵ binh đó không phải quân đội của hắn. thế thì chỉ có thể là truy binh của Quách Tử Nghi đã đuổi tới.

Lúc này, bên bờ sông dần dần xuất hiện đại đội quân mã. chỉ thấy phía trước đội ngũ là một vị lão tướng, thiết khỏi ngân giáp, uy phong lẫm lẫm. lạnh lùng mà nhìn chăm chú vào con thuyền lớn của hắn. chính là tân Sóc Phương Tiết độ sứ Quách Tử Nghi, người sắp sẽ chính thức thay thế hắn.

Hắn vẫn không có bị mình lừa được, An Tư Thuận đau khổ đến cơ hồ muốn nhảy xuống sông Hoàng Hà cho xong.

Hắn quá rõ ràng uy danh của Quách Tử Nghi ở trong lòng quân sĩ Sóc Phương, ngoại trừ thân binh của mình ra. tất cả binh sĩ cũng đều tin phục hắn ta. xong rồi, mình xem như hoàn toàn xong đời rồi.

Lúc này, hơn vạn binh sĩ đã lên bờ đồng loạt phát ra một tiếng hò hét: “Tuyệt không phản bội Đại Đường, đi theo Quách tướng quân!”

Thậm chí bao gồm cả mấy vị tướng lĩnh tâm phúc của hắn cũng đang vung tay hô to, trong lòng An Tư Thuận nổi lên từng cơn từng cơn lạnh đến run người, lúc này một gã thân binh tiến lên nói: “An soái, chúng ta lập tức quay về bờ bên kia đi!”

An Tư Thuận nhẹ nhàng lắc đầu. tuy lớn. nhưng làm sao còn có nơi để hắn dung thân nữa chứ.

An Lộc Sơn chỉ vì nhắm trúng quân đội của hắn. hiện tại quân đội của hắn đã mất hết, đã không có giá trị lợi dụng gì nữa cả.

An Lộc Sơn còn có thể mạo hiểm mà chứa hắn sao?

Huống hồ bọn họ vốn đã không có quan hệ huyết thống nào cả.

An Lộc Sơn chẳng qua là mạo nhận họ An của hắn mà thôi.

“Đem thuyền lái lên phía trước, ta muốn nói chuyện với Quách Tử Nghi!”

Thuyền lớn chậm rãi cập vào bên bờ, An Tư Thuận đi đến đầu thuyền, cao giọng nói: “thỉnh Quách tướng quân tiến lên nói chuyện!”

Quách Tử Nghi giục ngựa tiến lên.

ở trên ngựa ôm quyền nói: “An soái, thật là có lỗi. ta không thể cho ngài đến Hà Tây được?”

“Ngài biết ta muốn đi Hà Tây?”

An Tư Thuận nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn nói.

Quách Tử Nghi gật gật đầu: “Trên thực tế ngoài Hà Tây ra. ngài đã không còn chỗ để đi rồi.”

“Nếu ta đi nương nhờ Phạm Dương thì sao?”

“Đại soái muốn nương nhờ Phạm Dương, chi bằng đầu hàng bệ hạ. với tính cách của đại soái thà dẫn đầu đàn gà, chứ không chịu làm đuôi trâu, thì ta liền biết, đại soái nhất định sẽ không đi nương nhờ An Lộc Sơn. hơn nữa.

Cao Tú Nham nói cho ta biết, đại soái nương nhờ An Lộc Sơn chẳng qua chỉ là một sự ngụy trang mà thôi.”

“Hừ!”

An Tư Thuận lạnh lùng hừ lạnh một tiếng, nói: “Lần này ngươi ngăn chặn ta thành công, nhất định sẽ nhận được sự trọng thường của Lý Long Cơ chứ gì!”

“An Tư Thuận!”

Quách Tử Nghi trợn trừng mắt. lạnh lùng nói: “Ngươi bây giờ còn không đổi ý sao?”

An Tư Thuận nở nụ cười, hắn càng cười thanh âm càng lớn. cuối cùng ngửa mặt lên trời cười ha hả. cười đến nước mắt đều chảy cả ra. tiếng cười của hắn đột nhiên dừng lại. khinh bỉ nói với Quách Tử Nghi: “Quách Từ nghL ngươi cho rằng Lý Long Cơ thật tâm phong ngươi làm Sóc Phương Tiết độ sứ sao?

Ngươi đừng có nằm mộng, hắn chẳng qua tạm thời lợi dụng ngươi, ngươi sớm muộn gì cũng sẽ thành con quý dưới đao của hắn.

Kết cục hôm nay của ta chính là kết cục ngày mai của ngươi đó!

Nếu ngươi buông tha ta. ta sẽ phụng ngươi làm chủ, ta làm phó tướng của ngươi. chúng ta cùng gầy dựng một phen đại sự ở Hà Tây, như thế nào?”

Cho dù An Tư Thuận biết hy vọng xa vời. nhưng hắn vẫn muốn thứ một lần. kỳ tích không có xảy ra.

Quách Tử Nghi nhẹ nhàng lắc đầu: “An Tư Thuận, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, cúi đầu chịu trói, ta sẽ nói giúp với Thánh Thượng, khẩn cầu ngài tha cho ngươi một mạng.”

“Nếu ta không đáp ứng thì sao?”

Quách Tử Nghi không nói lời nào nữa. hắn khoát tay một cái, gần ngàn kỵ binh đồng loạt đưa đoản mâu lên. ngàn chiếc đầu mâu sắc lạnh như băng nhắm ngay người hắn.

Tuy rằng ngày mưa không thể dùng nỏ tiễn, nhưng ngàn cây đoản mâu này cũng đủ đâm hắn đến tả tơi rồi.

Hắn thậm chí ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có, An Tư Thuận tự biết đã không thể may mắn thoát khỏi, hắn bỗng nhiên rút ra bội kiếm, cười một tràng dài: “Ta An Tư Thuận đứng giữa thiên địa này, dù không thể độc bá một phương. thì cũng không thể sống lê lết dưới nhân thế được.

Kiếp này ta đã mất hy vọng rồi. như vậy thì sẽ đợi kiếp sau vậy!”

Hắn dùng kiếm lướt qua cổ mình, máu tươi bắn phụt ra. nhuộm đỏ cả cây bảo kiếm, cổ họng hắn răng rắc vang lên mấy tiếng, một lượng máu lớn lại trào ra.

Hắn ngóng nhìn trên mặt sông, cuối cùng liếc mắt nhìn sang hàng vạn binh sĩ đang ngơ ngác đứng thẳng ở bên bờ, trên mặt hắn lộ nụ cười sầu thảm, bèn thẳng tắp như vậy và ngã gấp xuống về phía sau.

Quách Tử Nghi cúi đầu thở dài một tiếng; dặn dò tả hữu nói: “Lấy thủ cấp của hắn. cẩn thận cất vào trong hộp, truyền mệnh lệnh của ta.

đại quân lại qua sông lần nữa.”

Hắn quay đầu ngựa lại. buồn bã hướng về phía quân đội chậm rãi mà đi.

Lời nói của An Tư Thuận dường như còn vang vọng bên tai hắn: ‘Ngươi cho rằng Lý Long Cơ thật tâm phong ngươi làm Sóc Phương Tiết độ sứ sao?

Ngươi đừng có nằm mộng, hắn chẳng qua tạm thời lợi dụng ngươi. ngươi sớm muộn gì cũng sẽ thành con quỳ dưới đao của hắn.

Kết cục hôm nay của ta chính là kết cục ngày mai của ngươi đó!'

Quách Tử Nghi ngẩng đầu hướng lên bầu trời mông mông mà nhìn, những hạt mưa dày đặc tạt vào trên mặt của hắn. trong ánh mắt hắn cũng đầy vẻ hoang mang, chẳng lẽ đúng như lời nói của An Tư Thuận.

Thánh Thượng không đáng để trung thành sao?

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 357: Miếu đường đứt gảy

Mưa vẫn không ngừng rơi.

Theo người bản xử nói đã mấy năm liền không mưa liên tục như thế này.

Chính vào sáng sớm ngày hôm sau, Thanh Cang sơn bỗng xảy ra trận sạt lở đất đá lớn từ trên, vùi lắp cả con đường đi.

Dòng đất lỡ còn chảy mãi đến chỉ cách doanh trại không đến trăm bước, tiêu hủy một trạm gác, và khiến mười mấy binh sĩ tuần tra bất hạnh hi sinh.

Quân đội kinh hoảng lập tức cho lùi về phía nam ba dặm tránh xa núi Thanh Cang.

Mãi năm sáu ngày tiếp liền sau đó, quân đội vẫn chưa nhổ trại tiến quân Linh Châu.

Lý Long Cơ đã nhận được tin An Tư Thuận bỏ thành đào tâu.

đại quân không cần phải tiếp tục tiến về phía bắc.

Bây giờ điều Lý Long Cơ quan tâm là tung tích của An Tư Thuận, hắn dẫn theo hai vạn quân, vậy hắn sẽ trốn đi đâu?

Trực giác nói với hắn rằng An Tư Thuận rất có khả năng trốn về phía Hà Tây đang trống vắng quân đội.

Nếu bị An Tư Thuận đoạt được Hà Tây đó sẽ là một việc rất rắc rối.

Lý Long Cơ bất an nằm trong long sàn. tâm trạng hắn lại bắt đầu nôn nao, hắn đã phái vài trăm xích hầu tứ phía dò la tin tức của An Tư Thuận. chỉ một chốc, hắn lại hỏi tin. nếu chưa có tin mới hắn lại nổi giận đùng đùng lập tức hạ lệnh đánh người. chỉ trong vòng một ngày một đêm ngắn ngủi đã có hơn trăm người bị phạt nặng liệt giường.

Hắn lại lệnh cho Lý Tuyền dẫn một vạn kỵ binh cùng trưởng tôn Toàn Thụy đi về hướng Hội Châu chặn An Tư Thuận lại.

Lý Long Cơ bệnh thể chưa khỏi. tiều tụy không tả. trong lòng hắn phẫn nộ phảng phất như núi lửa phun trào, có thể nuốt chửng và làm tan chảy mọi thứ.

Hắn như một con dã thú thọ thương bị uy hiếp, nửa nằm trên giường mà mắt đỏ ngầu thấy rõ sợi máu. trong rất ư đáng sợ.

Hắn đã hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh và khí độ của một để quân vương.

“Mau mang thuốc đến nữa!”

Lý Long Cơ chỉ vào rương gỗ hạ lệnh với Vũ Hiền Nghi.

Trong lòng Vũ Hiền Nghi hoảng sợ đến cực điểm, nàng vừa rơi lệ vừa lắc đầu nói: “Bệ hạ. người không thể dùng thêm loại thuốc đó nữa!”

“Nàng có đi hay không?”

Bộ mặt của Lý Long Cơ bắt đầu méo mó, trông hung hẳn vô cùng.

Vũ Hiền Nghi vén chân váy lên quỳ sụp trước mặt Lý Long Cơ, khóc lóc can: “Bệ hạ không trân trọng long thể, chúng sinh thì biết nương tựa vào đâu?”

Lý Long Cơ lạnh lùng lườm nàng. hung hãn và tàn bạo.

Bỗng nhiên, hắn quơ cú đấm về phía Vũ Hiền Nghi, trúng ngay vào mũi nàng.

Vũ Hiền Nghi kêu lên thảm thiết rồi ôm mặt té nhào.

Máu mũi nàng bắt đầu ứa đầy tay.

Mấy ả cung nữ đứng bên cạnh đã sợ khiếp vía. bọn họ chưa bây giờ thấy thánh thượng thất lễ đến thế.

Giờ người lại có thể động thủ đánh người.

Các ả đứng như trời trồng, còn Vũ Hiền Nghi nằm rên rỉ dưới đất.

Mãi một lúc cung nữ mới kịp phản ứng vội đi lên dìu nàng dậy.

Đầu tóc nàng rối bù. mặt ướm mắt bê bết.

Từ nhỏ đến giờ, nàng chưa lúc nào mà bị uất ức đến thế.

Hôm nay lại bị thánh thượng đánh gẫy mũi. chỉ nghĩ thôi mà nàng không khỏi bi ai.

ôm mặt nức nở.

Bọn thị vệ bên ngoài sợ run người.

Ai cũng biết bây giờ ai mà dám đi vào thì chỉ có chết.

Một bầu không khí kinh hoàng bao trùm trong đại trướng.

Ngay lúc này, một đoàn binh sĩ từ xa xa phóng đến. trong tay quan quân đứng đầu tay cầm chiếc hộp gỗ, kích động vạn phần.

“Mau vào bẩm báo điện hạ. có chiến báo khẩn cấp!”

Hai tên thị vệ không dám chậm chạp, lập tức vào đại trướng bẩm báo: “Điện hạ. chiến báo khẩn cấp!”

Lý Long Cơ cố sức gượng dậy muốn đến bên rương gỗ, nghe tin hắn bèn dừng lại nói: “Tuyên bọn chúng vào trướng bẩm báo!”

chỉ một chốc sau. vài tên lính tín báo được thị vệ dẫn vào.

Quan quân đứng đầu quỳ sụp xuống dâng cao hộp gỗ, oang oang nói: “Bẩm báo điện hạ.

Quách Tử Nghi tướng quân đã thành công chặn An Tư Thuận lại bên bến Tân Tuyền, hai vạn quân Sóc Phương đã toàn bộ quy thuận Quách tướng quân.

An Tư Thuận không còn đường lui, cắt cổ tự vẫn.

Đây là thủ cấp của hắn. xin dâng lên điện hạ hiến công!”

nghe được tin này.

Lý Long Cơ vốn dĩ đã bị bệnh tật làm cho rã rời thân xác cũng đứng phất dậy, vui mừng nói: “Quân Sóc Phương không đi Hà Tây ư?”

“Không, toàn bộ quân Sóc Phương đều đã quy thuận Quách tướng quân.

An Tư Thuận chi loạn đã triệt để được bình ổn.”

“Tốt lắm!

Tốt lắm!

Tốt lắm!”

Lý Long Cơ nói liền ba lần “tốt lắm”.

Hắn thật sự không kiềm nổi sự kích động trong lòng, run tay nhận lấy chiếc hộp gỗ, không ngờ nó quá nặng, hắn xém chút đã đánh rơi xuống đất.

Cũng may là một thị vệ nhanh tay tiếp lấy, dâng nó lên án thư rồi cẩn thận mở ra.

Trong đó là thủ cấp của An Tư Thuận đặt trong thạch cao.

Cặp mắt hắn trợn trừng trắng bệnh nhìn chằm chằm Lý Long Cơ.

“An Tư Thuận, trẫm có thể phong ngươi làm thái thú, thậm chí có thể để ngươi làm thừa tướng, nhưng ngươi lại cứ muốn kháng ý chỉ của trẫm, nên cuối cùng chỉ còn con đường chết này thôi.

Ngươi đừng có trách trẫm.”

Lúc này trong lòng Lý Long Cơ đầy hoan hỉ.

Quân quyền Sóc Phương cuối cùng cũng đã được giải quyết thành công.

Dù cho quá trình đầy chông gai, nhưng hắn đích thân xuất kích thì vấn đề nhất định sẽ có thể giải quyết.

Đây đủ chứng minh quyền uy của hắn vẫn khó ai có thể làm lung lay được.

Quan quân Sóc Phương được giải quyết khiến quân đội trong tay hắn lại lên được hai mươi vạn. giải quyết được một Tiết độ sứ hắn lại có được thực lực mạnh hơn.

Quách Tử Nghi này quả thật là một nhân tài, lại trung thành hết mực, dù cho tuổi tác có hơi cao nhưng vẫn có thể giữ lại cho hoàng tôn sau này để ổn định xã tắc giang sơn của hắn.

Có điều, quan trọng nhất bây giờ là khích lệ sĩ khí.

Nghĩ đến đây hắn bèn chỉ vào thủ cấp An Tư Thuận hạ lệnh: “Hãy trên cao nó lên để tất cả tướng sĩ...

Không!

Để tất cả mọi người trong thấy, đây chính là kết cục của việc dám kháng mệnh ý chỉ của trẫm!”

Mọi người mang thủ cấp An Tư Thuận ra ngoài. tâm trạng Lý Long Cơ đang rất tốt. hắn phát hiện mình đã có thể đi lại bền từ từ đi đến phía trước rương gỗ mở chiếc rương gỗ đàn ấy ra.

Bên trong rương có một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ tử đàn. từ từ mở ra chỉ thấy trong đấy toàn những viên thuốc màu đỏ chư sa.

Lý Long Cơ từ từ thò tay đến các viên thuốc bắt mắt ấy, do dự một lúc, nhưng cuối cùng hắn cũng lấy liền bốn viên thuốc ra.

Đây là liều lượng gấp đôi ngày thường vẫn dùng, hắn ngắm nghía chúng một lúc, trong mắt hắn lại xuất hiện hình ảnh ma mị mấy ngày trước.

Sức hấp dẫn của những viên thuốc này quá lớn. hắn thật sự không còn kiềm nổi nuốt vội chúng vào bụng, rồi lại cầm ly lên nuốt nước ừng ực.

Hắn quay lại bên giường, lại nằm xuống. chỉ một chốc sau. lửa dục mãnh liệt lại nhen nhóm từ bụng dưới.

Dục vọng nồng cháy như thế mấy năm nay hắn đã chưa từng có, hắn bây giờ lại bắt đầu thèm thuồng, thèm khát có một trăm người phụ nữ.

“Đi!

Đi gọi Hoa Nhụy và Tư Kiều đến cho trẫm!”

Một lát sau. hai thiếu nữ Khánh Châu được dẫn đến trước mặt Lý Long Cơ.

Hai nàng một người họ Lục, người họ Vưu.

đều là con gái xuất thân gia đình đại hộ.

Hai nàng đều trông rất xinh đẹp, vì rất biết cách chiều chuộng Lý Long Cơ, nên giờ đã được phong làm tài nhân.

Hai người cùng quỳ xuống hành lễ: “Thần thiếp tham kiến điện hạ!”

Cung nữ đã đi lên vén màn. mấy tên thị vệ vội lui ra ngoài đại trướng.

Lý Long Cơ bắt đầu nheo mắt ngắm nghía bầu ngực đẫy đà của hai nàng hạ lệnh: “cởi hết quần áo ra!”

Mưa tạnh dần. trong doanh trướng.

Dương Quốc Trung đang khoát tay nôn nao qua lại.

Hắn vừa nhận được tin tức khẩn cấp của Dương Quang Kiều Thái Nguyên duẫn.

An Lộc Sơn lấy cớ chặn An Tư Thuận đã xuất binh Hà Đông.

Điền Kính thủ tướng Triệu Á Quang nghe tin đã bỏ chạy, mười vạn đại quân đã chia làm hai đường.

Sử Tư Minh dẫn bảy vạn quân tấn công phía nam.

Điền Càn Chân dẫn ba vạn quân đánh phía bắc. thế như chẻ tre.

Lúc này, Dương Quốc Trung chỉ thấy sắp sứt đầu mẻ trán.

Hắn vạn vạn không ngờ đến An Lộc Sơn lại xuất binh Hà Đông.

Hai hôm trước hắn còn vỗ ngực đảm bảo, nói chắc như đinh đóng cột trước mặt Lý Long Cơ rằng An Lộc Sơn tuyệt không dám có dị tâm. nhưng bây giờ lại...

Dương Quốc Trung thấy trong lòng chua chát vô cùng, những rương vàng An Lộc Sơn cho đưa đến đáng lẽ đã vàng óng lấp lánh thế nào, thế nhưng bây giờ nó lại trở nên nặng trĩu vô cùng.

“Dương tướng quân thật là rảnh rỗi nhỉ!”

Một giọng nói bỗng vang lên từ sau lưng hắn.

Dương Quốc Trung quay đầu thì thấy Trần Hy Liệt đang khoát tay sau lưng đứng ngoài cửa.

Hắn nở nụ cười thần bí nhìn Dương Quốc Trung.

“Ta đâu có rảnh rỗi thế.

Trần thượng thư thật biết nói đùa!”

Dương Quốc Trung cười ha hả đỡ đòn.

Hắn quả thật phản cảm Trần Hy Liệt lại đến tìm mình lúc này.

Hắn chau mày lại nói: “Trần thượng thư tìm ta có việc chỉ thế?”

Trần Hy Liệt đi vào, cũng không cần Dương Quốc Trung mời mà tự ý ngồi xuống cạnh áường, cười nham hiểm: “Kỳ thực Dương tướng quốc chắc phải hồi hộp lắm mới phải chứ?!”

Lòng Dương Quốc Trung giật thót, hắn cảnh giác lườm sang Trần Hy Liệt, không lẽ hắn đã biết rồi ư?

Không thể nào, ai đã tiết lộ tin này với hắn?

Trần Hy Liệt thấy hắn hạ lệnh đuổi khác bèn đứng dậy cười ha hả nói: “Thật đáng tiếc!

Đáng tiếc quá đi!”

Hắn nói liền hai lần đáng tiếc xong bèn đứng lên bỏ đi.

Cả đời Trần Hy Liệt hối hận nhất là đã đi nương nhờ vào Dương Quốc Trung.

Lúc trước Dương Quốc Trung quyền thế tựa ánh dương trên trời, còn Lý Lâm Phổ lại dần suy thoái, hắn ngưỡng mộ quyền thế của Dương Quốc Trung nên đã thoát ly tướng quốc đảng đi vào vây cánh Dương Quốc Trung, không ngờ Lý Long Cơ lại không cho phép Dương đảng được lớn mạnh một mình, nên đã bãi miễn chức tả tướng quốc của hắn mà đổi cho chức Hình bộ thượng thư, và ủy nhiệm chức tả tướng cho Vương Củng. có thể thì cũng không nói làm gì. nhưng ai ngờ quý phi lại đột ngột thất sủng, bị Vũ Hiền Nghi nắm giữ hậu cung.

Hậu thuẫn của Dương Quốc Trung bỗng nhiên bị ngã ngựa.

Ai cũng có thể thấy được Dương Quốc Trung không còn làm tướng quốc được bao nhiêu năm nữa.

Hơn nữa nếu không có hậu thuẫn, năng lực của Dương Quốc Trung căn bản không ổn.

Và quan trọng hơn nữa. một khi hoàng tôn lên ngôi, Dương Quốc Trung chắc chắn không sống nổi.

Một số đại thần định nương nhờ Dương Quốc Trung đều lũ lượt đổi hướng, và không ít vây cánh quan cấp thấp hơn của Dương Quốc Trung đã chuyển dần sang Vương đảng và Đông Cung đảng.

Trần Hy Liệt đang nằm trong một tình hình khó xử. hắn phản bội tướng quốc đảng đã bị mang danh nghĩa bất trung, nếu hắn giờ còn thoát ly tướng quốc đảng, danh tiếng của hắn sẽ triệt để bị hủy hoại.

Hắn đầy bụng phẫn uất không chỗ trút, giờ tất nhiên trút hết lên đầu Dương Quốc Trung.

Hắn hận mình có mắt như mù, lại càng hận Dương Quốc Trung lôi mình xuống nước.

Hôm nay, hắn từ miệng binh sĩ báo tin được biết An Lộc Sơn tiến quân Hà Đông.

Tin này như một lưỡi dao, khiến hắn ý thức được nó có thể đâm mạnh Dương Quốc Trung một nhát.

Dương Quốc Trung mấy ngày trước đã tán thưởng An Lộc Sơn hết mình trước mắt hắn. giờ xem hắn còn giải thích thế nào!

Hắn đến tìm Dương Quốc Trung vốn dĩ định sỉ vả hắn một trận, thỏa sức ngắm nhìn bộ mặt hoảng hốt hắn. rồi cuối cùng mới đi mách với Lý Long Cơ, không ngờ tên Dương Quốc Trung này lại tỏ ra lạnh nhạt đến thế, khiến quyết tâm đi tố tụng của hắn lại càng tự tin thêm vài phần.

Ra khỏi đại trướng, mặc cho mưa làm ướt áo, hắn lập tức đi vội đến đại trướng của Lý Long Cơ.

Trên trời mây mù mông lung, chỉ một chốc đã làm hắn ướt như chuột lột.

Hắn chạy nhanh đến trước đại trướng của Lý Long Cơ, nhưng lại bị bọn thị vệ ngăn lại: “Trần thượng thư xin dừng bước!”

Trần Hy Liệt vội chấp tay nói: “Ta có việc gấp phải bẩm báo với thánh thượng.”

Thị vệ khó xử: “Trần thượng thư. hiện nay thánh thượng long thể bất an. không mấy tiện tiếp thượng thư.”

Ánh mắt Trần Hy Liệt liếc về đằng sau. chỉ thấy Dương Quốc Trung đang từ từ tiến đến. hiểu nhiên là do hắn đang gây trở ngại mình đây.

Trong lòng Trần Hy Liệt hoảng hốt: “Đây quả thật là việc gấp rút không thể chậm trề can hệ đến xã tắc Đại Đường, xin hãy để ta được bẩm báo ngoài trướng.”

Bọn thị vệ nhìn Trần Hy Liệt đầu tóc ướt sũng, trông vô cùng lết thết, ánh mắt lại vội vã đầy thỉnh cầu. nghe hắn nói liên quan để xã tắc Đại Đường. chúng cũng chẳng dám ngăn cản. bèn nói: ‘Trần tướng quốc cứ bẩm báo bên ngoài trướng là được.”

“Ta biết!”

Trần Hy Liệt bước nhanh đến trước đại trướng.

Trong đại trướng tiếng thở hổn hển vang lên liên tục.

Cùng với tiếng thở nặng nề.

Lý Long Cơ tay đỡ lấy eo mỹ nhân không ngừng xông pha.

Mặt hắn đỏ bừng phảng phất như vừa bị lửa đốt. mắt hắn cũng đỏ lòm vì xông máu. phảng phất như con la già gắng gượng với ngàn cân hành lý.

Dục hỏa trong lòng như muốn thiêu hủy hắn. bệnh thời gian gần đây vẫn chưa khỏi. lại phóng túng bản thân đã nghiêm trọng vắt kiệt sức khỏe của hắn.

Vừa rồi hắn lại uống liền bốn viên hương hoa trợ tình, đây là liều lượng hắn chưa bao dùng.

Loại thuốc này dược tính rất mạnh, một viên đã đủ hắn vất cạn tinh lực cả một đêm. mà lần này hắn lại một lần uống gấp bốn lần. giờ hắn đã khó mà khống chế được bản thân.Thân thể hắn phảng phất như đã bị ma nhập, hoàn toàn không còn thuộc về hắn.

Lúc này, ngoài trương vang lên tiếng Trần Hy Liệt.

“Điện hạ. thần có đại sự cần bẩm báo!”

Trong lòng Lý Long Cơ giật mình, nhưng thân thể của hắn vẫn không thể dừng lại được.

“Việc gì?”

Hắn hổn hễn dùng giọng nói run rẩy của mình hỏi.

“Điện hạ. mười vạn đại quân của An Lộc Sơn đột ngộ xuất binh Hà Đông, hắn đã tạo phản!”

Tin này như một gáo nước đá tạt ngay vào lò than rực lửa. năng lượng hắc ám tích tụ trong mấy năm nay trong thân thể hắn cuối cùng đã bị cọng rơm này làm quỵ một con lừa.

Lý Long Cơ chỉ thấy sống lưng mình như bị ai đó đập mạnh một gậy, đau thấu xương.

Hắn thét lên một tiếng thảm thiết rồi ngã quỵ xuống đất.

Ngày hai mươi tháng tư năm Thiên Bảo thứ mười hai.

Lý Long Cơ lại lần nữa phát bệnh trong quân trại.

Bệnh tình tích tụ mấy năm nay như núi long đất lỡ bộc phát.

Lần này hắn đã không còn may mắn như trước đây, ngự y cấp cứu suốt một đêm. tuy miễn cưỡng có thể giữ lại hơi thở yếu ớt cho hắn.nhưng hắn đã không còn cách nào thức tỉnh. ngự y nói với Dương Quốc Trung, thánh thượng đã không còn cách nào quản lý quốc sự. người sẽ hôn mê không biết đến bao giờ mới tỉnh lại.

Trong doanh trại, lòng Dương Quốc Trung nóng như hòa thiêu, hắn ngây dại cả người, vì giả sử Lý Long Cơ băng hà lúc này, thì đại hạn của hắn cũng đã đến.

Hắn lập tức hạ lệnh cho thị vệ phong tỏa tin tức, không cho bất kỳ ai tiết lộ tin này, và đều chuốt rượu độc cho mấy người ngự y cùng tài nhân mới có mặt tại hiện trường.

Xong lại lệnh người cho giam giữ Trần Hy Liệt, đề phòng khi hắn đánh liều trốn về Kinh thành.

Thán vương mà Dương Quốc Trung ủng hộ vốn dĩ là Đệ vương Lý Diễm, nhưng Lý Diễm bị giam trong Ưng cáu phường, đã không còn tiền đồ.

Lúc này, Thọ vương Lý Mao lại lặng lẽ đến bên Dương Quốc Trung, muốn hợp tác cùng hắn. nên cuối cùng Dương Quốc Trung chuyển sang ủng hộ Thọ vương.

chỉ là Thọ vương ở tận Tương Dương xa xôi, đã không còn kịp.

Dương Quốc Trung rối như tơ vò, dù hắn biết thân thể Lý Long Cơ suy nhược .nhưng không ngờ người lại ngã quỵ vào thời khắc này để rồi hôn mê bất tỉnh, không biết bao giờ mới khỏe lại.

Thế hắn phải làm sao đây?

Một khi Lý Dự biết được tin này, hắn sẽ thừa thế lên ngai, chỉ sợ lúc ấy ngày chết của Dương Quốc Trung hắn đã đến.

Bây giờ dù thế nào cũng không thể để Lý Dự biết được tin này.

Ngoài Lý Dự ra.

Dương Quốc Trung còn lo lắng anh em Lý Tuyền.

Lý Kính sẽ được tin. mẫu thân Vũ Hiền Nghi của họ là đối thủ của Dương quý phi. nếu ả được thế thì cũng sẽ bất lợi cho mình.

Nghĩ đi nghĩ lại. chỉ có Vinh vương Lý Uyển là quan hệ khá tốt với hắn.

Tuy hắn không có liên minh với Dương Quốc Trung như Lý Mạo nhưng chí ít giữa họ vẫn không oán không thù. nên chắc có thể lợi dụng lẫn nhau.

Hơn nữa Lý Uyển còn nắm quân quyền trong tay, Dương Quốc Trung rất lo lắng hai mươi vạn đại quân này mà phản, bản thân hắn sẽ bị chết trong tay quân loạn, nhưng khổ nỗi giờ lại không tìm được một đại tướng đáng tin cậy.

Hắn cần gấp Vinh vương để nắm giữ hai mươi vạn đại quân này.

Nếu Vinh vương lên ngôi.

Dương Quốc Trung hắn cũng có công ủng hộ.

Nghĩ đến đây, hắn lập tức cho thảo một lá thư lệnh ngươi đưa gấp cho Lý Uyển.

Sau khi lo xong mọi việc, hắn lại quay đầu muốn khỏa lắp các lỗ hổng.

Lúc này hắn mới chợt nhớ ra. hóa ra hắn vẫn chưa khống chế Vũ Hiền Nghi lại. bèn vội lệnh cho vài thủ hạ tâm phúc: “Các ngươi hãy lập tức đến lều của Vũ Hiền Nghi giam lỏng ả ta lại. không cho ả liên hệ với bất kỳ ai bên ngoài.”

Bọn thủ hạ nhận lệnh xong lập tức đi ngay.

Lúc này, Dương Quốc Trung mới mệt mỏi ngồi xuống.

Hắn đưa tay xoa nhẹ thái dương, suy ngẫm xem mình còn gì chưa làm đến nơi đến chốn.

Trong đầu hắn hỗn loạn, lòng trống rỗng.

Nghĩ đi nghĩ lại hắn cũng chẳng nghĩ ra gì được, cảm giác hình như mình đã bịt tất cả các chỗ sơ hở.

Dù cho Dương Quốc Trung đã gắng hết sức phong tỏa mọi tin tức đến mức có thể, nhưng trong lúc bối rối vẫn có chỗ hở.

Một cung nữ có mặt sau khi Lý Long Cơ vừa ngã xuống đã sợ ngất đi bị lôi ra sau trướng.

Trong lúc mọi người hoảng loạn lo trước lo sau thì đã bị ả trốn mất.

Cung nữ này là tâm phúc của Vũ Hiền Nghi. mỗi lần sau khi Vũ Hiền Nghi cùng Lý Long Cơ hành phòng sự kết thúc đều do ả ta lau mình mẩy cho nàng.

Ả bị lôi ra sau trướng không bao lâu đã tỉnh lại.

Từ đối thoại giữa các thị vệ trong trướng. ả đã biết hết thực tình.

Thừa lúc mọi người không chú ý, ả vội lẻn đi.

Trước khi Dương Quốc Trung kịp khống chế Vũ Hiền Nghi, ả đã thông báo tin này cho nàng.

Vũ Hiền Nghi bị đánh vỡ mũi đang trốn trong một trướng khác, nghe tin này nàng lạnh hết cả người, vội túm lấy ả cung nữ khóc lóc: “Ngươi có thật sự chắc chắn là thánh thượng vẫn còn?”

Cung nữ sợ rung người, lẩy bẳy nói: “Nương nương, thánh thượng quả thực chưa băng hà. nhưng người đã hôm mê suốt một đêm chưa tỉnh, có thể uống thuốc nhưng lại không tỉnh được.

Dương tướng quân đã phong tỏa tất cả tin tức, nghe nói còn giết ngự y vùng hai tài nhân.”

“Vậy ta phải làm sao đây?

Phải làm sao đây?”

Vũ Hiền Nghi lục thần vô chủ đi qua đi lại suốt.

Lúc nay cung nữ mới nhắc nhở nàng: “Nương nương, hay là cứ báo tin này cho hai tiểu vương gia biết.”

Vũ Hiền Nghi như chặt tỉnh ra. cũng đúng!

Nàng có thể thông báo cho hai người con trai của mình để họ quyết định nên làm gì.

Xong nàng lập tức viết hai bức mật thư ngắn.

“Thánh thượng bệnh nguy, mau đến đại doanh!”

Sau khi đóng dấu. nàng liền phái hai hoạn quan tâm phúc lén khỏi đại trướng chia nhau đi đưa thư cho hai người con trai mình.

Bọn hoạn quan vừa đi khỏi thì người Dương Quốc Trung phái đến.

“Nương nương, tướng quốc có dặn nếu không có việc gì xin đừng rời khỏi đại trướng. có gì cần liên hệ với bên ngoài có thể thông qua bọn Ty chức liên hệ.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 358: Nằm ngoài dự liệu

Hoạn quan phụ trách thông báo Tây Lương vương Lý Tuyền ở Nguyên Châu tiểu quan huyện bèn đã gặp phải đoàn người Lý Tuyền và Quách Tử Nghi đang trên đường về, tiểu quan huyện nằm ở phía bắc Nguyên Châu, cách Thanh Cang Lĩnh chừng hơn trăm dặm. lúc này Lý Tuyền vì một đêm hành quân, thân thể mệt nhọc, đang trú doanh nghỉ ngơi.

Điều quan trọng hơn là Lý Tuyền không hề muốn trở về đại doanh, sự thay đổi thất thường và tính tình đổ lửa của phụ hoàng làm cho hắn nơm nớp lo sợ, còn quân Sóc Phương của Quách Tử Nghi cũng tạm thời nghe theo chỉ huy của hắn.

Lũng Hữu quân của hắn đã bị phụ hoàng lấy đi. trong thời khắc cục thế hỗn loạn này, hắn muốn cố gắng kéo dài thời gian một chút, xem thử có biến cố xảy ra hay không.

Lý Tuyền chỉ nuôi lấy một chút hi vọng may mắn. nhưng nét may mắn này cũng đã được thực hiện, hắn đang ở trong đại trướng nói chuyện với trưởng tôn Toàn Tự. lúc này một thân binh đến bẩm báo: “Điện hạ. hoạn quan bên cạnh Võ nương nương Ôn Tiến Trung khẩn cấp cầu kiến.”

Lý Tuyền ngẩn ra. vội vàng nói: “Hãy để hắn vào!”

trưởng tôn Toàn Tự đứng dậy cười nói: “Nếu đã là việc nhà điện hạ. ta đây cáo từ trước.”

Lý Tuyền mỉm cười gật đầu: “trưởng tôn tướng quân mời!”

trưởng tôn Toàn Tự vừa đi tới trước cửa trướng. chỉ thấy một viên hoạn quan như gió gấp lửa đổ xông thẳng vào doanh trướng, hắn né vội người, nhường qua một bên. hoạn quan Ôn Tiến Trung gần như là lăn lốc lòm còm xông vào, mặt như đưa đám nói vội: “Điện hạ.

Thanh Cang Lĩnh đại doanh đã xảy ra chuyện lớn rồi!”

trưởng tôn Toàn Tự tim chợt nảy lên. hắn bất giấc thả chậm bước chân, giả vờ khom người sửa sang ủng da. nhưng đối thoại trong đại trướng lọt vào trong tai hắn không sót chữ nào.

“Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?

Nói mau!”

“chỉ biết thánh thượng đã xảy ra chuyện, cụ thể xảy ra chuyện gì không biết.

Dương Quốc Trung đã phong tỏa tin tức.

đây là mật thư của nương nương. chỉ là nói thánh thượng bệnh nặng, bảo điện hạ tức tốc quay về.”

trưởng tôn Toàn Tự sửng sốt. lập tức đứng dậy đi về phía doanh trướng phía xa của mình, doanh trướng của trưởng tôn Toàn Tự khắp nơi canh gác chặt chẽ, không có sự cho phép của Trưởng Tôn Toàn Tự. bất kỳ ai không được phép đi vào, doanh trướng tông cộng do một đại trướng và hai tiểu trướng hợp lại.

Trưởng Tôn Toàn Tự là phó tướng quân đội.

đại trướng của hắn là nơi làm việc, hai tiểu trướng thì là nơi hắn sinh hoạt ngủ nghỉ, thông thường, tẩm trướng của tướng lĩnh cao cấp đều là nơi riêng tư của mình, người thường không dám tùy tiện ra vào, chỉ có thân binh tâm phúc nhất mới có thể thụ quyền bước vào, doanh trướng của trưởng tôn Toàn Tự cũng như vậy.

trưởng tôn Toàn Tự bước nhanh đi tới trước hậu trướng, vén màn trướng bước vào. trong đại trướng ánh sáng hơi tối. thấp thoáng có một người đang chắp tay đi lại. người này tuy thân mặc quân phục, nhưng khí chất trong cử chỉ động tác của hắn hoàn toàn không giống quân nhân.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn vừa quay đầu lại cười nói: “trưởng tôn tướng quân có tin tức gì không?”

Ánh sáng từ trong khe hở màn trướng hắt vào chiếu trên khuôn mặt hắn. người này lại là tiền thái tử Lý Hanh.

Lý Hanh xuất hiện trong quân doanh không hề kỳ lạ. cục thế của Sóc Phương khó bề nắm bắt. giăng đầy sát khí.

Lý Long Cơ mang đi gần như là toàn bộ binh lực Quan Trung, ở một mức độ nào đó nó can thiệp đến lợi ích cốt lõi của Lý Dự, Lý Dự là trưởng tôn giám quốc, không thể nào rời khỏi Trường An, nhưng Lý Hanh lại là thân tự do, kéo đến Sóc Phương tham dự đấu trí trong cuộc, dĩ nhiên không thể nào thiếu được phần của hắn.

Người Lý Dự tìm đến là trưởng tôn Toàn Tự. gia tộc trưởng tôn là đại tộc Quan Lũng, hoàng thất tông thân, lúc Lý Hanh còn làm thái tử. hắn bèn có quan hệ cực tốt với Lý Hanh, tuy Lý Hanh đã ảm đạm lui ra triều đường, nhưng trưởng tôn Toàn Tự lại là kẻ ủng hộ trung thành với hoàng trưởng tôn Lý Dự. cũng chính vì lẽ đó, Lý Long Cơ mới mệnh trưởng tôn Toàn Tự đi phù trợ Tây Lương vương Lý Tuyền.

Lý Hanh là ngày hôm trước đi tới Khánh Châu, nghe nói trưởng tôn Toàn Tự đã đi Hội Châu, hắn bèn chuyén đường đến Hội Châu, ở Hội Châu đã đuổi kịp quân Đường.

Trưởng Tôn Toàn Tự bèn đem hắn già dạng thành thân binh, giấu kín trong trướng mình, đúng lúc này, trưởng tôn Toàn Tự đã nghe lén được tin tức Lý Long Cơ bệnh kịch, bèn gấp rút chạy đến bẩm báo Lý Hanh.

trưởng tôn Toàn Tự khom người thi lễ nói: “Điện hạ.

Võ Hiền Nghi phái người đến khẩn cấp thông báo Lí Tuyền, nói Thánh Thượng bệnh tình nguy kịch, bảo Lý Tuyền lập tức chạy về Thanh Cang Lĩnh.”

“Cái gì!”

Lý Hanh cũng kinh hãi, nụ cười trên mặt biến mất, hắn lập tức ý thức được tính nghiêm trọng của tin tức này.

“Tình huống cụ thể của Thánh Thượng, có biết không?”

“Không biết, phỏng chừng Lí Tuyền cũng không biết, điện hạ, hiện tại chúng ta nên làm thế nào cho phải?”

Lý Hanh cúi đầu trầm tư, kỳ thật hắn đại khái đã đoán được vấn đề xuất phát từ đâu rồi?

Rất có thể là phụ hoàng dùng thuốc trợ tình hương hoa thời gian dài đã xảy ra vấn đề, hắn đã sớm nghe ngự y nói qua, đó kỳ thật là một loại xuân dược mạnh, dùng thời gian dài gây tổn hại rất lớn đối với sức khỏe, lần trước phụ hoàng đã vì vậy mà ngã xuống qua một lần, may mắn bị cứu được cứu hồi, nhưng mà người không biết hối cải, ngược lại đã sử dụng nó không tiết chế, không xảy ra chuyện mới là lạ.

Hiện tại rất có thể là bệnh tình bộc phát lần nữa, hơn nữa lần phát bệnh thứ hai sẽ nguy hại đến tính mạng, sự phát bệnh lần nữa của phụ hoàng nằm trong dự liệu của Lý Hanh, nhưng đây không quan trọng, điều quan trọng là hắn nên sử dụng biện pháp nào, mới là sự cấp thiết trong những thứ cấp thiết của hắn.

Không hề nghi ngờ, mối quan tâm lớn nhất của Lý Hanh là quân quyền, đây cũng là mục đích thật sự của hắn đến Sóc Phương, bây giờ một vùng quanh Thanh Cang Lĩnh có gần hai mươi vạn đại quân, lần lượt là đến từ Quan Trung, Hà Đông, Lũng Hữu và Sóc Phương, phụ hoàng khi không có vấn đề gì. bốn lộ đại quân này hắn đều có thể khống chế. nhưng bây giờ phụ hoàng bệnh kịch, như thế thì bốn lộ quân bèn mạnh ai người ấy thành trận.

Dương Quốc Trung tuy có thể phong tỏa tin tức, nhưng hắn lại không thể chỉ huy quân đội, những quân đội này đều là chịu sự chỉ huy trực tiếp của phụ hoàng, không phải là giả truyền thánh chỉ là có thể thay thế được.

“Điện hạ, ty chức có thể khống chế được quân đội Quan Trung, nhưng quân đội Sóc Phương, Lũng Hữu và Hà Đông, thuộc hạ có thể không có cách nào.” trưởng tôn Toàn Tự thấy Lý Hanh trầm tư lặng thinh, liền thấp giọng nói.

Lý Hanh ngẩng đầu nói: “Ngươi tốc đi mời Quách Tử Nghi lão tướng quân đến nơi đây gặp ta.



Lúc này, ngoài trướng có thân binh bẩm báo nói: “trưởng tôn tướng quân, vương gia phái người đến truyền lời, quân đội phải lập tức xuất phát, xin tướng quân mau chóng thu dọn đồ đạc.”

“Ta biết rồi!”

trưởng tôn Toàn Tự bước nhanh đi ra lều lớn.

Lý Hanh chậm rãi ngồi xuống, đem mặt vùi vào trong lòng bàn tay, trong lòng rối như tơ vò, chẳng lẽ thời khắc mà hắn hy vọng đã gần hai mươi năm. rốt cục đã đến rồi sao?

Không bao lâu, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, màn trướng kéo lên.

Quách Tử Nghi đi vào, lúc này Quách Tử Nghi trong lòng tràn ngập kinh ngạc, hắn thật không ngờ Lý Hanh lại ở trong quân, hắn cũng ý thức được, chuyện Lý Hanh tìm chính mình chỉ sợ sẽ không đơn giản như vậy.

Cho dù trong lòng kinh ngạc hoài nghi, nhưng trên mặt Quách Tử Nghi lại không biểu lộ nửa phần, hắn nửa quỳ hướng Lý Hanh hành một quân lễ nói: “Thần Quách Tử Nghi tham kiến Ung vương điện hạ!”

Lý Hanh rất hài lòng với thái độ của Quách Tử Nghi, thông thường, đại tướng có cấp bậc như Quách Tử Nghi chỉ hành quân lễ nửa quỳ đối với hoàng đế hoặc trữ quân, mà đối với thân vương như hắn đây, chỉ hành lễ khom mình là đủ rồi, nhưng Quách Tử Nghi vẫn hành lễ nửa quỳ với mình, đây không phải là Quách Tử Nghi không hiểu lễ, trái lại, Quách Tử Nghi đã là lão tướng gần sáu mươi tuổi rồi, hắn hiểu lễ hơn bất kỳ ai.

đây là hắn vẫn xem mình là thái tử mà tôn trọng, đây là một lão tướng rất biết nhân tình thế thái.

chỉ một cái quỳ, Lý Hanh đã hiểu rõ trong lòng, hắn có thể không chế Quách Tử Nghi, hắn chắp tay trả lễ, thân thiết cười nói: “Lão tướng quân, lần trước chúng ta gặp nhau còn là năm Thiên Bảo thứ bảy phải không!”

“Vâng ạ!

Điện hạ trí nhớ tốt.”

“Khi đó ta còn là thái tử. nhưng bây giờ đã là người bạch thân (*thân phận của kẻ bị phế truất), còn lão tướng quân đã thăng chức làm Sóc Phương Tiết độ sứ. chúc mừng lão tướng quân rồi.”

Quách Tử Nghi trong lịch sử sở dĩ có thể có bắt đầu và kết thúc tốt đẹp.

ở một mức độ lớn chính là Quách Tử Nghi rất giỏi xem xét thời thế, có thể ở lúc mấu chốt giao ra quân quyền, khi triều đình ở lúc cần thiết, hắn lại không chút do dự mà phụng mệnh trong lúc nguy nan. làm cho mấy đời đế vương đều tin tưởng hắn sâu sắc không chút nghi ngờ.

Từ sau khi An Tư Thuận tự vận mà chết đi.

Quách Tử Nghi bèn luôn luôn suy nghĩ mình nên đi đâu về đâu. hắn cũng rất rõ cục thế nhạy cảm trong triều, các thân vương cất cứ địa phương, tuy hắn nên tận trung Lý Long Cơ không chút nghi ngờ, nhưng bệnh tình của Lý Long Cơ hắn cũng rất rõ, không lâu dài được, vậy sau Lý Long Cơ hắn sẽ tận trung với ai?

Quách Tử Nghi cuối cùng đã quyết định, tận trung trữ quân, đó mới là quân chủ chính thống nhất của Đại Đường.

Vì vậy khi hắn gặp được Lý Hanh, bèn đã sáng tỏ, Lý Hanh chắc chắn là đến lôi kéo mình, dĩ nhiên điều này cũng là điều hắn trông chờ.

Lý Hanh và Quách Tử Nghi trong lòng đều đã rõ, bọn họ không cần phải aiài thích thêm điều gì nữa. lúc này mọi sự lôi kéo đều trở nên dư thừa.

“Quách tướng quân, Thánh Thượng bệnh tình nguy kịch, ta hy vọng ngươi có thể thay ta nắm lấy toàn bộ quân đội ngoại trữ quân Quan Trung, thời gian rất khân cấp, Quách tướng quân có thể nói cho ta biết có thể nắm chắc bao nhiêu phần thắng không?”

Quách Tử Nghi trầm ngâm một chút nói: “Sóc Phương quân không có vấn đề. thuộc hạ cũng từng ở Lũng Hữu làm tướng, trong quân Lũng Hữu khá được lòng người, thuộc hạ có thể thuyết phục bọn họ đi theo thái tử. ngoài ra chỉ còn lại quân Hà Đông, nhưng thuộc hạ nghĩ, nếu ba toán quân đội kia đều nằm trong khống chế của chúng ta. thì quân Hà Đông sẽ là một cây khó chống vững nhà. việc duy nhất chúng ta cần phải làm. là phải ở lúc trước khi Vinh vương điện hạ trở về, giành trước nắm giữ quân Hà Đông.”

Lý Hanh gật gật đầu nói: “Quách tướng quân có thể đi trước một bước, ta sẽ bào trưởng tôn Toàn Tự giữ chân Lý Tuyền.”

Quách Tử Nghi lập tức tuân lệnh mà đi.

Lý Hanh chắp tay ra sau đi tới trước cửa trướng, ngóng nhìn bầu trời phía bắc, hắn đột nhiên cười lạnh một tiếng nói: “Tứ đệ, đệ e là nằm mơ cũng sẽ không nghĩ tới ta lại ở nơi đây!”

quả thật, mọi người các nơi Sóc Phương đều không ngờ rằng Lý Hanh lại giấu mình trong quân doanh của trưởng tôn Toàn Tự. nhưng ngoài điều này ra, điều khiến cho mọi người không thể nào nghĩ đến. còn có Lương Châu thành, một toán kỵ binh ba nghin người vào ba ngày sau khi Lý Long Cơ hôn mê. từ An Tây kéo đến Lương Châu, bọn họ vào trú Lương Châu thành, phong tỏa toàn bộ tin tức với bên ngoài, đối với bá tính trong thành Lương Châu lại nói là tạm thời thay thế quân Hà Tây trú phòng Lương Châu, một khi triều đình tổ chức quân đội mới, quân An Tây sẽ lập tức rút khỏi.

Đối với sự đi tới của quân An Tây, quan viên của Lương Châu đều mang thái độ hoan nghênh. không chỉ là vì phòng bị của Lương Châu trống vắng làm cho bọn họ thấm thỏm không yên, một khi người Hồi Hột thật sự từ Cư Diên Hài nam hạ. bèn có thể dễ dàng càn quét Hà Tây, cướp đi mọi của cài con dân. sự đi đến của quân An Tây bèn làm cho bọn họ phảng phất nuốt vào một viên thuốc định tâm. hơn nữa quân An Tây quân kỳ nghiêm minh, không bao giờ quấy nhiễu địa phương, điều này càm làm cho các quan địa phương có ấn tượng rất tốt với quân An Tây, bọn họ gần như đều có một sự hiểu ý nhau, cố ý thay quân An Tây che giấu tin tức.

Mà người soái lĩnh toán quân ngũ này, chính là An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An.

Lý Khánh An cùng lúc với Lý Long Cơ rời khỏi Khánh Châu bèn đã từ Sa Châu xuất phát, hắn đường xá xa xôi, dọc đường bôn tẩu. buổi chiều hôm nay, cuối cùng đã đến được Lương Châu thành.

Vừa vào Lương Châu thành.

Lý Khánh An bèn nhận được tình báo khẩn cấp do Hán Đường hội Hà Đông chuyén đến, An Lộc Sơn đã tiến quân Hà Đông. tin tức này tuy nằm trong dự liệu của Lý Khánh An, nhưng nó thật sự xảy ra rồi, lại làm cho Lý Khánh An cũng không nhịn được phát ra một tiếng cảm thán.

Đương nhiên, đây không thể so sánh với mối loạn An Sứ trong lịch sử.

An Lộc Sơn không hề công khai tạo phản, lại càng không có quyết tâm trực tiếp giết vào Quan Trung, hắn chỉ là muốn lấy Hà Đông, vì vậy mới nghĩ ra một cái cớ ngăn chặn An Tư Thuận.

An Lộc Sơn cuối cùng là có được một chức vị Hà Đông Tiết độ sứ. vì vậy hắn mới có năng lực tạo phản.

Mà hiện tạ, lịch sử hình như đang dùng một phương thức vòng vo, tiếp tục quỹ tích ban đầu. một khi An Lộc Sơn lấy được Hà Đông, tài nguyên kinh tế và thực lực quân sự trong tay hắn sẽ phình to, làm cho hắn cuối cùng tất nhiên đi tới tạo phản.

Trên tường thành Lương Châu, gió đêm thổi phầng phật, Lý Khánh An đứng trên chỗ lõm tường thành, nhìn vào phương đông thật lâu.

“Hình như An Lộc Sơn tiến quân Hà Đông, làm cho đại tướng quân cảm nhận sâu sắc a!

Nghiêm Trang từ từ đi tới phía sau Lý Khánh An cười nói.

“Đúng vậy!

An Lộc Sơn quả thật rất nhanh nhẹn quyết đoán.”

Lý Khánh An khẽ thở dài, cười khổ một tiếng nói: “Ta có một linh tính, khi thánh thượng nghe được tin tức này. hắn chắc chắn sẽ cảm thấy kinh hãi dị thường, không biết thân thể của hắn có chịu đựng được không?”

“Thuộc hạ cho rằng thánh thượng tuy sẽ chấn nộ dị thường, nhưng có một điểm có thể chắc chắn, hắn sẽ lập tức phát binh tiến công Hà Đông, tính quan trọng của Hà Đông không phải tầm thường, là vùng đất lập nghiệp của Đại Đường, không thể để mất.”

“Hắn tuy là nghĩ như vậy, hắn thậm chí hận không thể bầm thây An Lộc Sơn ra làm ngàn mánh, nhưng ta dám khẳng định, hắn cuối cùng vẫn sẽ bổ phong An Lộc Sơn làm Hà Đông Tiết độ sứ.”

Lý Khánh An quay đầu nhìn Nghiêm Trang một cái, thấy vẻ mặt của hắn, tựa hồ như có chút không đồng ý với ý kiến của mình, bèn mỉm cười, tiếp tục nói: “Trên thực tế, trên tay thánh thượng chỉ có hai mươi vạn nhân mã, cộng thêm quân đội của Giang Hoài.

Tương Dương cùng với Kiếm Nam, nhiều nhất chẳng qua bốn mươi vạn, trong bốn mươi vạn này hắn không thể toàn bộ tập trung lại đối phó An Lộc Sơn. nhiều nhất chỉ có thể dùng ba mươi vạn. còn quân đội trên tay An Lộc Sơn cũng có hai mươi mấy vạn rồi, binh lực chẳng xê xích với hắn là bao, nhưng sức chiến đấu lại vượt trội hơn quân đội triều đình, ta nghĩ trong lòng thánh thượng có lẽ cũng toan tính hết rồi, một khi trở mặt đánh nhau, giang sơn Đại Đường của hắn có giữ được hay không, vẫn là một vấn đề lớn.”

“Đại tướng quân tuy nói rất có lý, nhưng An Lộc Sơn chiếm cứ Hà Đông, triều đình cũng tuyệt đối không chịu dễ dàng để yên. có lẽ sẽ chưa trở mặt, nhưng tranh đấu nhất định vẫn sẽ tiếp tục, nhưng mà đối với đại tướng quân là một tin tức tốt, sau này sức chú ý của triều đình sẽ chuyên đến trên người An Lộc Sơn. mà không phải là đại tướng quân nữa.”

Nghiêm Trang không khỏi vạn phần cảm khái, thở dài nói: “Lúc chúng ta đến. còn có rất nhiều tướng lĩnh đều không hiểu tại sao đại tướng quân không thừa cơ chiếm lĩnh Hà Tây, chỉ là trú phòng Sa Châu thôi, bây giờ xem ra. quyết sách của đại tướng quân quả thật rất anh minh, không tồi. rất không tồi!”

Nghiêm Trang không nhịn được giơ ngón cái lên.

Lý Khánh An cười nói: “Kỳ thật ta chỉ là muốn thêm một chút thời gian củng cố thực lực của mình thôi, hãy để triều đình đấu với An Lộc Sơn. chúng ta thì vùi đầu làm việc, đợi bọn họ đấu đến hai bên thương bại, chúng ta hẵng tới ngồi hưởng lợi ngư ông.”

Hai người đang nói chuyện, đột nhiên từ phía xa chạy đến mấy kỵ binh, đều là thám báo vòng ngoài của quân An Tây, ở giữa họ mang theo một người, đang chạy như bay về phía cửa thành.

“Trên thành có phải là đại tướng quân?”

Một viên quan quân thám báo lớn tiếng hô to.

“Đúng vậy, có chuyện gì sao?”

“Ung vương điện hạ phái người đưa một lá thư nhanh khẩn cấp cho đại tướng quân.”

“Dẫn hắn lên thành.”

Không bao lâu. vài tên thân binh mang theo một nam tử đi đến trước mặt Lý Khánh An. nam tử khom mình hành lễ nói: “Tại hạ Vương Vân. thị vệ của Ung vương điện hạ. phụng điện hạ chỉ lệnh, đi An Tây đưa một lá thư nhanh cho Đại tướng quân, không ngờ Đại tướng quân lại ở Lương Châu.”

Thị vệ đem một phong thư niêm phong chặt giao cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An tiếp nhận thư hỏi: “Ưng vương điện hạ hiện tại ở nơi nào?”

“Lúc viết thư là ở tiểu quan huyện, nhưng bây giờ có lẽ đã tiến vào đại doanh Thanh Cang Lĩnh.”

Lý Khánh An mở thư ra. mượn ánh lửa xem qua một lượt, sắc mặt của hắn đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm trọng.

Nghiêm Trang rất ít khi nhìn thấy nét mặt nghiêm túc như vậy của Lý Khánh An. hắn không khỏi kinh ngạc nói: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Trên thư nói thánh thượng bệnh nặng, đoán chừng đã không còn có thể xử Lý quốc sự nữa.”

Lý Khánh An thở dài một tiếng.

“Đại Đường sắp bước vào thời buổi rối loạn rồi!”

“Đại tướng quân, điện hạ Ưng vương còn có một câu muốn Ty chức chuyển lời cho tướng quân.”

Thị vệ bình tĩnh nói lại.

Lý Khánh An thừ người ra. hắn không khỏi quan sát tên thị vệ này kỹ lưỡng.

Tên này có vẻ hơi quen quen, bèn cười nói: “Ta hình như đã từng gặp ngươi thì phải?!”

“Đại tướng quân đúng là từng gặp qua ty chức là thị vệ của Đại Minh cung, phụ thân là Vi Hoán, ty chức tên là Vi Ứng Vật. năm ngoái mới bị điều đến Ưng vương phủ xuất nhậm chức tham quân.

Lần này ty chức đi theo Ưng vương điện bí mật đến Lũng Hữu.”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Ta nhớ ra rồi. lúc trước ở trước cửa Vi phủ, lúc ấy ngươi đi chung với cha ngươi.”

“Đại tướng quân quả thật nhớ không sai!”

Vi Ứng Vật lại cười cười nói: “Vậy đại tướng quân có nguyện ý nghe lời thuật miệng lại mà Ưng vương muốn Ty chức chuyển lời không?”

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc nói: “Được!

Ngươi cứ nói!”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 359: Kỳ binh An Tây

“Ung vương nói rằng, nếu Lý Khánh An ngaiyện ý, có thể vào triều làm hữu tướng. còn An Tây Tiết độ sứ kế nhiệm sẽ do Lý Khánh An tự định đoạt.”

“Ung vương điện hạ đã nói thế thật sao?”

“Bẩm tướng quân, Ty chức đã chuyển nguyên văn lời của Ưng vương, một chữ không thiếu.”

“Vậy ta cũng xin nhờ ngươi chuyển lời đến Ưng vương.

Lời của vương gia. ta đều toàn bộ khắc ghi.”

“Vậy Ty chức xin cáo từ!”

Vi Ứng Vật hành một lễ xong rồi quay lưng đi xuống thành.

Lý Khánh An nhìn bóng hình hắn biến mất trong màn đêm đen này rồi mới quay đầu lại nói với Nghiêm Trang: “Tiên sinh đã nghĩ ra gì rồi?”

Nghiêm Trang đương vừa đình mở miệng thì Lý Khánh An lại cắt ngang lời hắn. cười nói: “Chúng ta có thể mô phỏng Khổng Minh và Chu Du. mỗi người đều tự viết lên tay mình, xem có thể tư tưởng lớn gặp nhau như họ không?”

giữa Khổng Minh và Chu Du năm xưa đã làm việc gì.

Nghiêm Trang tuy không biết rõ, nhưng hắn lại hiểu ý là viết trên tay.

Hắn bèn mượn đuốc viết hai chữ lên lòng bàn tay mình.

Lý Khánh An cũng viết hai chữ.

Hai người họ nắm chặt tay đi đến gần nhau, và cùng mở lòng bàn tay ra.

Dưới ánh lửa sáng trung, chỉ thấy trên tay hai người cùng viết: “Vào Kinh!”

Hai người họ nhìn nhau hiểu ý, nhất thời không kiềm được ngưỡng cao đầu cười to.

Lý Long Cơ đang bệnh nguy, Quan Trung đang trống vắng.

An Lộc Sơn lại lăm le Hà Đông, người Trường An chắc chắn sẽ lòng người bàng hoàng.

Nếu bây giờ mà thừa cơ vào Kinh.

Lý Khánh An chắc chắn sẽ có thể chiếm được toàn bộ thiên thời, địa lợi, nhân hòa của .

Một canh giờ sau. ba ngàn thiết kỵ quân An Tây đã xuất phát rời khỏi Lương Châu, phóng thẳng về hướng của Trường An.

Trong đại doanh Thanh Cang lĩnh, sự việc ngoài dự đoán của mọi người lại một lần nữa diễn ra.

Vinh vương Lý Uyển bị ép đến Linh Châu khuyên An Tư Thuận đầu hàng, nhưng trong lòng hắn biết rõ lúc này đi Linh Châu chẳng khác nào cừu vào miệng cọp nên hắn căn bản không đi về hướng Linh Châu.

Sau khi vượt qua Thanh Cang Lĩnh, hắn đã trốn trong một thôn trấn ở phụ cận.

Không ngờ chính nhờ quyết định này của mình, mà khiến hắn nhận được tin sớm hơn một ngày so với Lý Hanh. chỉ là đường xá Thanh Cang Lĩnh do mưa to làm sạt lở mấy ngày nay, hắn căn bản không thể quay trở lại bằng con đường cũ, nên đành phải vòng qua Thanh Cang Lĩnh để quay về.

Dù cho thế đi chăng nữa. hắn vẫn kịp trở về đại doanh tại Thanh Cang Lĩnh sớm hơn Quách Tử Nghi nửa canh giờ.

Lý Uyển quỳ trước giường bệnh của Lý Long Cơ đã.

Lý Long Cơ vẫn lặng lẽ nằm trên giường.

Hắn đã hôn mê hết năm ngày.

Sự túng dục quá độ cùng với tác hại của xuân dược đã đẩy hắn đi đến ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Nhưng cũng thật may cho hắn. là hắn vẫn chưa chết đi.

Tuy đã ngày càng gầy gò, nhưng hắn vẫn có thể ăn các loại thức ăn lỏng như cháo, sinh mạng của hắn vẫn giữ được.

Mạng sống của hắn có thể tiếp tục. nhưng e rằng cuộc đời đế vương của hắn đã tận.

Dù là các phe lực lượng chính trị của Đại Đường, hay là triều thần và cả dân thường, không ai có thể chấp nhận một đế vương hôn mê bất tỉnh.

Dương Quốc Trung cũng ý thức được điểm này.

Cả Lý Uyển bây giờ cũng ý thực được, vị hoàng đế mới của Đại Đường sắp chào đời, trong lòng hắn rối bởi.

Hắn vẫn chưa kịp chuẩn bị gì cả. sự tình diễn ra quá đột ngột.

Hắn không biết mình nên đối phó như thế nào.

Vì hoang mang nên hắn vẫn quỳ trước giường phụ hoàng, mãi không thể hạ quyết tâm.

Dương Quốc Trung bên cạnh nôn như lửa cháy trong lòng.

Hắn hi vọng Lý Uyển có thể nghĩ đến đại cuộc, đứng ra chỉ huy quân đội.

Hắn nên đi triệu tập các tướng lĩnh cao cấp để mở cuộc hợp hội nghị; để các tướng lĩnh tự động quy thuận sang tận trung cho hắn. chứ không phải trốn ở một xó xinh để thương cảm cho phụ thân mình.

Mắt thấy đã sắp nửa canh giờ qua đi, Lý Uyển vẫn hoàn toàn chưa có chút ý hành động.

Dương Quốc Trung đã không còn ngồi yên nổi.

Hắn đi lên trước nhẹ nhàng dìu Lý Uyển dậy, khuyên giải: “Điện hạ xin hãy phấn chấn lên.

điều cấp bách trước mắt là phải ổn định quân tâm. tránh trường hợp quân đội đại loạn, điện hạ hiểu chứ?”

“Ta biết!”

Lý Uyển thở dài nói: “Ta đã cho thu hồi quân quyền của quân Hà Đông. còn các quân khác như Lũng Hữu và Quan Trung quân e rằng sẽ không dễ nắm bắt đến thế.

Đợi khi đêm xuống, ta sẽ hẹn gặp lần nữa với bọn họ, ta tin rằng mình chắc chắn có thể thuyết phục được họ!”

“Đêm xuống?!”

Dương Quốc Trung bỗng chốc sốt ruột không chịu được, hắn chưa bao giờ gặp tên nào có thể chần chừ không quyết như tên thân vương này.

Vào thời khắc quan trọng như thế này. mà hắn còn phải đợi đêm xuống mới đi hẹn gặp lại để bàn bạc.

Dương Quốc Trung quả thật không kiềm nỗi nôn nao trong lòng, hắn cũng nói thẳng tuồn tuột ra: “Điện hạ không nhẽ không hiểu sao, nếu điện hạ nắm trong tay hai mươi vạn đại quân này, ngôi vị hoàng đế Đại Đường sẽ thuộc về điện hạ.

Vào thời khắc sống chết này, sao điện hạ còn có gì để mà do dự cơ chứ?

Xin điện hạ hãy lập tức cho triệu tập hội nghị càng nhanh sớm càng tốt.

Sau khi được bọn họ đồng ý tận trung.

Hai người con trai của Vũ Hiền Nghi đã trên đường đến đây, nếu để chậm hơn một bước nữa. thì cơ hội ngàn năm có một này cũng sẽ không còn! ”

Lời Dương Quốc Trung vừa dứt thì đã nghe thị vệ bên ngoài vội vàng đến bẩm báo: “Tướng quốc, Sóc Phương Tiết độ sứ Quách Tử Nghi đã đi vào đại doanh, đến cùng với hắn còn có ba ngàn kỵ binh.”

Dương Quốc Trung ngỡ ngàng. hắn lập tức quay ra gào lên: “Ai?

Ai đã to gan như thế mà dám để hắn đi vào doanh?”

“Không có người có thể quyết định, bọn binh sĩ gác cửa tất nhiên sẽ thả hắn vào thôi!”

Dương Quốc Trung nhảy cẩng lên: “Thôi rồi!

Điện hạ. phen này đúng là thôi rồi!’

Không còn chút nghi ngờ gì. tên Quách Tử Nghi này đến chắc chắn là đến để đoạt quyền, mồ hôi bắt đầu chảy dài từ trán của Dương Quốc Trung.

Hắn quả thật là có mắt như mù. dám đặt tất cả hi vọng vào người tên thân vương chỉ biết do dự không dứt khoát này.

Dương Quốc Trung giờ hối hận không nguôi, nhưng giờ hắn cũng đâu còn lựa chọn nào khác.

Hắn vội túm lấy Lý Uyển vẫn đang thẫn thở không biết làm gì, vội nói: “Bây giờ quan trọng nhất là chúng ta hãy mau nắm lấy quân Hà Đông trong tay đã.”

Lão tướng Quách Tử Nghi đã kịp thời đến khiến tình thế trong đại doanh Thanh Cang Lĩnh biến chuyển một trăm tám mươi độ.

Quách Tử Nghi với quen biết rộng rãi trong quân Lũng Hữu của mình, hắn đã giành được sự ủng hộ của đại tướng Lũng Hữu Dương cảnh Huy và Vương nan Đức, khiến bốn vạn quân Lũng Hữu chuyển sang tận trung cho chư quân Lý Dự.

Nhưng Vinh vương Lý Uyển lại thành công đoạt về quân quyền của Hà Đông quân.

Trong tình thế hỗn loạn, hắn và Dương Quốc Trung đã dẫn quân Hà Đồng rút về phía đông nam hai mươi dặm, chống đối cùng đại doanh Thanh Cang Lĩnh.

Lúc này, Lý Hanh lại xuất hiện trong quân doanh.

Hắn tiếp quản việc chăm sóc cho sức khỏe của Lý Long Cơ đang bệnh trọng, và phái Trần Hy Liệt hỏa tốc hồi Kinh, tuyên bố tin quan trọng Lý Long Cơ đang hôn mê này với đại thần trong triều .

Cùng lúc với Lý Hanh xuất hiện tại doanh trại, thì hai người con trai Vũ Hiền Nghi lậ Lý Tuyền và Lý Kính cũng đã đến kịp thời.

Bọn họ cho hợp binh lực tại một chỗ, tổng cộng khoảng hai vạn người, đóng quân tại phía tây của Thanh Cang Lĩnh.

Cùng với quân đội của Lý Uyển, hai bên mỗi người một phương, một đông một tây cùng gây áp lực với Lý Hanh, lệnh hắn phải giao Lý Long Cơ ra.

Ba phương hiện nay cùng lâm vào cục diện gây cấn.

Lý Khánh An dẫn ba ngàn thiết kỳ vượt sông Hoàng Hà tại Hội Châu.

Bọn họ đang ngày đêm không nghĩ phóng thẳng về hướng đông.

Từ Chế Thắng Quan xuyên qua Lục Bồn sơn đi vào cảnh nội Kinh Châu.

Quan Trung đang trống vắng quân đội. suốt chặng đường họ đi đều rất suôn sẽ không bị ai ngăn chặn.

Hai ngày sau, ba ngàn thiết kỳ đã đến bờ bắc của Vệ Hà.

Sau vài ngày hành quân không ngủ nghỉ này, cả người và ngựa đều đã mệt rã rời, sức lực vắt cạn.

Lý Khánh An thấy mọi người đều mệt mỏi. hắn bèn hạ lệnh cho binh sĩ tạm vào trú quân tại một quân trại thuộc huyện Kinh Dương nằm sát bên sông Vệ Hà.

Lúc này trời đã đến lúc xế chiều.

Lý Khánh An cười ngựa đi đến bên bờ sông Vệ Hà.

Hắn thúc ngựa phóng lện một dốc cao đứng sừng trên đấy.Thấp thoáng đã có thể thấy được Trường An nguy nga hùng vĩ.

Từng cơn gió thoảng thổi qua. ánh tà dương trên bầu trời Trường An đã từ từ chuyển từ màu vàng óng sang đỏ rực.

Xa xa.

Đại Minh cung khí thế hiên ngang trên Long Thủ nguyên đã bị nhuốm một màu đỏ hoa hồng, trông tựa đóa hoa lấp lánh vĩnh hằng dưới vòm trời sắc tím.

“Giang sơn tú lệ nhường này, hỡi sao anh hùng cổ kim lại không cúi mình!”

Lý Khánh An lẩm bẩm một mình.

Nhìn tòa thành tráng lệ cử thế vô song, lớn nhất phương đông trước mặt. như gần mà lại xa vời.

đến bao giờ hắn mới thật sự vào làm chủ của tòa thành lớn này được đây?

Lúc này, tướng lãnh tâm phúc Nam Tế Vân cưỡi ngựa từ từ tiến đến bên cạnh Lý Khánh An. khẽ giọng nói: “Đại tướng quân, Ty chức nghĩ đây là một cơ hội tốt.

Quan Trung đang trống vắng.

An Tây quân chúng ta có dũng sĩ vài chục vạn. chỉ cần năm vạn người thôi đã hoàn toàn có thể khống chế Quan Trung.”

Lý Khánh An lắc lắc đầu, cười nhạt nói: “nam Bát.

đây chẳng phải là cơ hội. mà chỉ là một cái bẫy.

Ta nếu lúc này mà tiến công vào Trường An. vậy ta sẽ chẳng khác gì Đổng Trác năm xưa. sớm muộn gì cũng thân bại danh liệt, chết bất đắc kỳ tử.”

“nhưng mà đại tướng quân, lúc này chẳng phải thời Hán mạt.

đại tướng quân cũng chẳng phải Đổng Trác, An Lộc Sơn mới là Đổng Trác.

Ty chức cho rằng đây là cơ hội ngàn năm mới có, đại tướng quân nếu đành lòng để nó qua đi như thế thì thật là đáng tiec.”

“Từ An Tây điều năm vạn quân qua đi. một đi một lại chí ít cũng mất hơn một tháng.

Trong thời gian này sẽ xảy ra việc gì. ngươi có từng nghĩ đến chưa?”

“ngươi nhìn chiếc thuyền đó xem. tuy bổn thân nó kết cấu rất ư kiên cố, nhưng nếu không có nước sông đây nó đi. không có sức gió thổi buồm, và không có những thuyền viên kia thao tác, thì liệu nó có thể ngược dòng mà đi không?

Trong mắt ta. nước sông cũng giống như thân thế xuất thân của ta. tuy là hậu duệ của Kiến Thành, nhưng dẫu sao ta vẫn không phải là chính thống.

Muốn được cả triều đường và dư luận ủng hộ đấy không phải việc một sớm một chiều có thể làm được.

Còn cánh buồm chính là địa lợi.

đó chính là thời cơ xuất binh.

Ngươi nói bây giờ Quan Trung đang trống vắng, chúng ta có thể xuất binh liền.

Kỳ thực không hẳn thế, sao khi đoạt được Quan Trung thì sao nữa?

Cùng lắm làm một Quan Trung vương. hơn nữa còn phải gánh trên mình cái tiếng tạo phản.

Năm xưa sở dĩ Tào Tháo có thể áp thiên từ mà lệnh chư hầu.

đó là vì hắn đã nắm đúng được thời cơ.

Hán Hiến để bị Đổng Trác ép buộc, Tào Tháo đi cứu giá. nên hắn mới được tất cả mọi người trong thừa nhận, còn ta thì là gì?

Cùng lắm chỉ có thể làm Đổng Trác; để An Lộc Sơn trở thành Tào Tháo, hiệu lệnh . dẫn mười tám chư hầu đến tiến đánh Trường An ư?”

Nói đến đây, Lý Khánh An lại thấy Nam Tế Vân trầm mặc không nói gì. bèn đưa tay vỗ vỗ vai hắn nói: “Quan trọng là còn có tướng sĩ An Tây, bọn họ cũng giống như những người thợ chèo thuyền, liệu họ có thể thật sự đoàn kết đồng tâm hiệp lực, nguyện ý toàn tâm toàn lực ủng hộ ta. ngươi là tâm phúc của ta. ngươi đương nhiên sẽ ủng hộ ta. nhưng không phải mỗi một tướng sĩ An Tây quân đều nguyện ý ủng hộ ta đến cùng.

Ta vẫn cần thời gian mới có thể hoàn toàn khống chế được An Tây quân.

Nếu ta quá nóng vội trong việc này, e rằng một khi trong nội bộ mà xuất hiện rạn nứt thì sẽ cực kỳ dễ dàng bị người khác chia rẽ.

Nếu bị kẻ địch công phá thành công tử phía trong, thì e rằng sẽ khó mà còn gượng dậy nổi.”

Nam Tế Vân gật gật đầu.

Mãi một lúc sau. hắn mới cười nói: “Thuộc hạ đã hiểu ý của đại tướng quân.

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa. ba yếu tố này thiếu một cái đều không thể. với thanh vọng của đại tướng quân hiện nay, thì nếu làm một An Tây vương hoàn toàn không có vấn đề gì. nhưng nếu muốn thay thế Trường An thì quả thật thời cơ vẫn chưa đến.

Thuộc hạ đã suy ngẫm vấn đề quá giản đơn.

Có điều thuộc hạ vẫn chưa hiếu được, vì sao đại tướng quân lại phải dẫn ba ngàn quân đến Trường An?”

“Rất đơn giản, ngươi quên rằng ta cũng là tướng quốc của một nước sao?”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Trong lúc giao thời tân cựu vương hoán vị này, ta làm sao có thể đứng ngoài ngắm nhìn.

Có điều tối hôm nay ta phải đi gặp một người trước đã.”

Màn đêm lặng lẽ buôn xuống đất trời, một vòm trăng sáng từ từ ló mặt treo giữa không trung.

Tuy còn khuyết nửa. vẫn cách xa ngày vẹn tròn đoàn viên, nhưng nó vẫn thỏa sức rãi sáng chiếu rọi cả nhân gian, núi đổi. rừng trúc, ruộng nương, hàng rào và đống rơm...nơi nơi đều nhuốm một màu bạc thanh khiết mong lưng, trông thanh thoát và thần bí đến lạ kỳ.

Lệ Sơn nằm ngoài phía đông ngoại ô Trường An chừng vài chục dặm.

Dưới chân Lệ Sơn chính là Hoa Thanh cung trứ danh.

Quân đội tại Hoa Thanh cung cũng bị Lý Long Cơ dẫn đi. chỉ còn lại vài trăm tên Vũ Lâm quân làm hộ vệ cho cung đình mùa đông của Đại Đường này.

Lý Khánh An dưới sự hộ tống của ba trăm thân binh đã đến núi Lệ Sơn. nhưng hắn không phải đến Thanh Hoa cung.

Hắn để mười mấy thân binh lại dưới chân núi trông coi đàn ngựa, còn bản thân hắn lại dẫn những người còn lại tiếp tục leo lên Lệ Sơn.

Đường núi ngập nghềnh. cây cối um tùm, nước suối róc rách, phong cảnh rất ư tú lệ.

Bọn họ leo đến giữa núi liền thấy một dòng thác xa xa. tiếng nước ào ạt không ngừng chảy xuống mặt hồ phía dưới.

Cách thác nước không xa là vườn trúc, thấp thoáng giữa rừng mái hiểu của một toàn tự viện.

Ngay lúc này, mười mấy bốn đen lập tức từ bốn phía xuất hiện.

Từng động tác của chúng đều nhanh nhẹn, thân thủ bất phàm.

Trên người mỗi người không phải kiếm dài thì là cung tiễn.

Đứng đầu là một nam tử chạc tuổi di lập.

Trong tất cả mọi người thì võ nghệ của hắn cao cường nhất.

Hắn bước nhanh lên trước, quỳ một chân thi lễ với Lý Khánh An: “Ty chức An Tây quân xích hầu hiệu úy Dư Thành Tuấn xin tham kiến đại tướng quân.”

Dư Thành Tuấn là một trong những thân binh tâm phúc của Lý Khánh An. và được hắn an bài vào làm phó thủ lĩnh thám tử tại Trường An.

Một tháng trước, hắn nhận được thư báo bằng bồ câu của Lý Khánh An. lệnh hắn đi chấp hành một nhiệm vụ bí mật.

ở đây cũng cần nói sơ qua. từ năm ngoái Hán Đường hội bị bại lộ, Lý Hồi Xuân gặp nạn, Lý Khánh An liền mượn cơ hội đó tiếp tay vào chỉnh đốn lại Hán Đường hội.

Tất cả những người mà Lý Đang có quen biết đều bị hắn điều hết về An Tây và Toái Hiệp, và phái một lượng lớn người mới đến khắp nơi Trung Nguyên để chủ trì phân đà của Hán Đường hội.

Trong số những người mới này, có một sộ đông đều được điều ra từ trong An Tây quân.

Lý Khánh An đã mượn cơ hội này để cài tố Hán Đường hội thành cơ quan tình báo của bản thân mình.

Hắn đã mượn đủ loại ngành nghề để làm yểm trợ, đưa một lượng tình bảo khổng lồ về An Tây.

Trước mắt. người phụ trách tại Trường An vẫn là Thường Tiến, trợ thủ của hắn chính là Dư Thành Tuấn trước mặt này.

Mười mấy người mặc áo đen kia đều là những thành viên võ nghệ cao cường của Hán Đường hội.

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Tình hình của nàng ấy giờ thế nào rồi?

Có người đến quấy nhiễu nàng chứ?”

“Tạm thời vẫn chưa, nơi này rất kín đáo, người thường đều không biết được.”

“Vậy nàng có biết sự tồn tại của các ngươi chứ?”

Dư Thành Tuấn do dự một lát nói: “Bọn nữ đạo sĩ trong đạo quán chắc có biết một phần.”

“Bọn ngươi tiếp tục bố trí phòng ngự ở bốn phía, đừng để làm phiền đến nàng ấy tu hành.”

Lý Khánh An lại quay sang nói với bọn thân binh: “Mọi người hay phòng vệ ở bốn phía, chỉ cần vài người đi theo ta vào là được.”

Dưới sự hộ tống của vài tên thân binh tâm phúc, Lý Khánh An đã dọc theo con đường mòn đi vào rừng trúc.

Qua khỏi rùng trúc, trước mắt bỗng xuất hiện một đạo quán được xây dựng sát núi.

Nó không lớn lắm. nhưng trông kiến trúc khá ư cứng cáp, không khó gì nhận ra đây là một đạo quán mới xây vài năm gần đây.

Lý Khánh An từ từ đi lên bậc thang, hắn mặt mắt đã nhìn thấy ngay tấm bài biển có ba chữ trên cửa “Tịnh Tâm quán”.

Hắn cười cười đưa tay gõ gõ khuyên cửa. chỉ một chốc sau phía trên đã vọng ra tiếng bước chân, và tiếng nói của một vài người phụ nữ già: “Ai đấy?”

“Một hương khách mộ danh mà đến.”

Két một tiếng, cửa được mở ra một khe nhỏ, từ bên trong ló ra một khuôn mặt nhăn nheo, đầu đội đạo quan, thân mặc chiếc đạo bào dài màu xám.

Đấy là một nữ đạo sĩ đứng tuổi.

Ả không ngờ bên ngoài lại là mấy người quân nhân, nhìn thấy họ ả phát hoàng lập tức định đóng cửa lại.

Lý Khánh An đã sớm liệu được như thế vội đưa một chân lên gán lại không cho đóng.

“Vô lượng Thiên tôn, xin hỏi...

Các ngươi đến có việc chỉ thế?”

Nữ đạo sĩ hồi hộp vô cùng ấp a ấp úng hỏi.

“Ta muốn được gặp quý phi.”

Khuôn mặt nữ đạo sĩ lập tức biến sắc, vội nói: “ở đây...không có quý phi gì. thí chú nhất định có nhầm lẫn gì đấy.”

Lý Khánh An cười mỉm hỏi: “Thật sự không có ư?”

“Không có!”

Trong cửa lại có vài đạo cô đi đến, đứng đầu là một nữ đạo sĩ hơn tứ tuần, thân hình vừa cao vừa to.

Bà nhìn Lý Khánh An đầy cảnh giác, kiên quyết lắc đầu phủ định: “Ngươi nhầm rồi, xin hãy về đi!”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng, hắn vỗ vỗ tay, chỉ thấy phía bìa rừng trúc bỗng xuất hiện một đoàn binh sĩ đông đảo, sát khí đằng đằng.

Nữ đạo sĩ lập tức tái xanh cả mặt. vội lùi ra sau vài bước run giọng hỏi: “Rốt cuộc thì ngươi là ai?”

Lý Khánh An nhẹ nhàng hành lễ, cười nói: “Xin hãy bẩm báo quý phi, cứ nói là An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An đến thăm nàng.”

“Hóa ra ngươi chính là Lý Khánh An!”

Vài nữ tu sĩ kinh ngạc thốt ra.

Lý Khánh An cười cười gật đầu nói: “Chính là tại hạ!”

Từ trong lòng, hắn rút ra một cây kim tiễn đưa cho vị nữ đạo sĩ trung niên nói: “Xin nhờ đạo cô hãy giao vật này cho nàng giúp ta. còn chịu gặp hay không thì cứ để nàng tự quyết định.”

nữ đạo sĩ trung niên nhìn hắn chằm chằm một lúc mới chịu nhận lấy kim tiễn, nói: “Được thôi!

Ngươi đợi cho một lát. tạm thời đừng vào trong.”

“Ta sẽ đứng đợi ở đây”

Cửa lại bị đóng lại. tiếng bước chân phái trong xa dần.

Một lát sau. trong cửa lại vọng ra tiếng bước chân, và một lần nữa cửa được mở ra. nữ đạo sĩ vừa rồi đương chắp tay lại thi lễ: “Đại tướng quân, xin hãy đi theo ta.”

Lý Khánh An đi vào cửa lớn. vài tên thân binh cũng định đi theo, nhưng nữ đạo sĩ lại nói: “Chân nhân nói. chỉ để một mình tướng quân đi vào thôi.”

“Các ngươi cứ đứng đây đợi ta. ta không sao cả.”

Lý Khánh An dặn dò vài câu xong bèn đi theo nữ đạo sĩ đi vào trong đạo quán.

Sau khi xuyên qua ba thanh điện vào đến một viện tử. nữ đạo sĩ mới dẫn hắn đi đến trước một cánh cửa nhỏ, chỉ chỉ vào trong khẽ giọng nói: “Nàng đang ở bên trong, ngươi có thể tự đi vào!”

Lý Khánh An im lặng gật đầu. tự mình đi vào cánh cửa nhỏ đó.

Trong cửa là một tiểu viện, giữa sân có một giản nho bỏ đây lá xanh mơn mởn. chồi non bỏ khắp.

Gió đêm thoảng qua. khiến lòng người cũng yên bình thoải mái.

Lý Khánh An thấy một góc sân có một giá đặt đàn nho nhỏ. cùng một cây đàn trên đấy mà không khỏi lắc đầu.

Hắn đi nhanh đến trước cửa nhà. không đợi hắn lên tiếng, bên trong đã vọng ra tiếng nói dịu dàng của Dương quý phi: “Lý tướng quân, mời vào!”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 360: Quý phi làm khách

Lý Khánh An kéo tấm rèm ra. một mảng ánh sáng dịu nhẹ của ngọn đèn từ trong phòng rọi ra. dưới ánh sáng của ngọn đèn. chỉ thấy trong phòng, một nữ nhân đang quay lưng về phía hắn ngồi ở trên một chiếc bồ đoàn, đang vùi đầu viết cái gì đó, nàng mặc một chiếc áo đạo bào màu vàng nhạt, trên đầu không có mang nón quan, chỉ đơn giản dùng dây tóc buộc lên. một mái tóc dài đen mượt tựa như dòng thác nước xõa trên vai.

Nghe thấy tiếng rèm cửa vang lên. nàng buông bút xuống xoay người lại, đôi mắt như long lanh như nước hồ thu. ánh mắt lấp lánh, đôi má khẽ ửng hồng, nụ cười như hớp hồn. chính là Đại Đường quý phi Dương Ngọc Hoàn.

Lý Khánh An đã có chút ngây ngẩn cả người.

Dương Ngọc Hoàn lúc này đã hoàn toàn khác với quý phi nương nương trong trí nhớ của hắn.

Dương quý phi lúc đó dáng quỳnh dung mạo như hoa. hoa lệ loá mắt. có sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành, còn lúc này nàng có vẻ hao gầy đi, không hề đánh phấn tô son. không có trâm cài ngọc bội, không có áo váy sáu mảnh tay rộng váy dài quét đất. chỉ mặc một chiếc áo đạo bào có chút cũ kỹ, vẻ hoa lệ khí khái đã mất. nhưng có một nét thanh tú của người con gái thường dân. có một vẻ tao nhã của tiên nữ chốn nhân gian.

Cho dù như thế đi chăng nữa. nhưng da thịt của nàng vẫn mịn màng như trước, vẫn nõn nà bóng láng, đó là vẻ đẹp trời cho khó mà thay đổi của nàng.

“Như thế nào, Lý tướng quân không biết ta sao?”

Dương Ngọc Hoàn mỉm miệng cười, dưới ánh sáng ngọn đèn. trong ánh mắt sâu như nước hồ ấy có một sức hấp dẫn làm mê mẫn lòng người.

“Có một chút không quen biết rồi.”

Lý Khánh An cảm thấy mình cũng có chút thất thần, liền áy náy mà cười xòa nói: “Quý phi nương nương không phấn không son. cảm giác biến hóa rất lớn.”

“Không phải biến hóa lớn. mà là Dương quý phi đã chết rồi.”

Dương Ngọc Hoàn khẽ cười nói: “Ta hiện tại là Ngọc Hoàn chân nhân, ngươi có thể gọi ta chân nhân, cũng có thể xưng ta Ngọc Hoàn, nhưng hy vọng ngươi đừng gọi ta là quý phi. bắt đầu từ bây giờ.”

Lý Khánh An yên lặng gật đầu. hắn quan sát xung quanh căn phòng một chút, cách bày trí trong phòng vô cùng đơn giản, chỉ có một chiếc giường và một cái bàn. cùng một cái tủ sách với một chiếc rương lớn. tuy rằng đơn sơ, nhưng được dọn rất gọn gàng sạch sẽ. không nhiễm một hạt bụi nào.

Lý Khánh An hơi có chút cảm khái, ngày xưa cuộc sống của Dương quý phi giàu sang xa xi. người thường khó có thể tưởng tượng được, mà lúc này nàng lại đơn sơ đến như thế. sự đối lập mạnh liệt như vậy, khiến Lý Khánh An thật sự cảm giác được, nàng đã chán ghét cuộc sống trước đây, nàng thật đã xuất gia rồi.

Dương Ngọc Hoàn thấy ánh mắt hắn rất phức tạp, liền đưa tay cười nói: “Mời ngồi xuống đi!”

Nàng tha thướt đứng dậy, từ trong rương lấy ra một tấm nệm để ngồi, đích thân trải dưới đất cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An đứng ở một bên. yên lặng mà nhìn chăm chú vào từng cử chỉ của nàng.

Dương Ngọc Hoàn tuy rằng thân mặc đạo bào, nhưng đạo bào cũng khó che giấu được phong thái diễm lệ của nàng, mỗi một cử động của nàng cũng đều vô cùng thướt tha xinh đẹp, mỗi một động tác đều dịu dàng mềm mại đến vậy.

Đôi tay ngọc ngà của nàng. tựa như mềm mại không xương. khiến Lý Khánh An cũng nhịn không được mà động lòng đến nỗi tim đập thình thịch.

Dương ngọc Hoàn lại rót cho hắn một chén trà nóng. hai tay nâng lên. chuẩn bị đưa cho hắn. vừa ngần đầu.

đã nhìn thấy ánh mắt sáng ngời của hắn đang nhìn mình, hai gò má không khỏi đỏ lên. giống hệt sắc hồng phản chiếu của ánh bình mình trên tuyết trắng.

“Ngươi uống trà!”

Dương Ngọc Hoàn đem chén trà nóng hôi hổi đưa cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An lúc này mới bừng tỉnh, hắn ho khan hai tiếng. tiếp nhận chén trà ngồi xuống.

“Ngươi ở một mình hay sao?

Ta muốn nói là. ngươi không có thị nữ sao?”

Dương Ngọc Hoàn cũng tự rót cho mình một chén trà nóng, cầm ở trong tay khẽ hớp lấy một ngụm, đôi môi nhỏ nhắn tựa anh đào đó khẽ vén lên. môi đỏ mọng, khe khẽ thổi đi làn hơi nóng màu trắng từ chén trà toát ra. lại có một vẻ nghịch ngợm của thiếu nữ.

Thần thái tựa như thiếu nữ này của nàng tuy rằng không hợp với tuổi của nàng, nhưng không có một chút vẻ gì của sự gượng gạo làm dáng cả. nó thể hiện với một vẻ vô cùng tự nhiên, và vô cùng gợi cảm.

“Thị nữ thì có một người, vừa lúc đàn của ta bị hòng rồi, Tuyết Nô liền đem đến Trường An thay ta sửa chữa, phải đến ngày mai mới có thể trở về được.”

Dương Ngọc Hoàn liếc nhìn Lý Khánh An một cái, lại cười nói: “Minh Nguyệt hiện tại như thế nào rồi. có từng làm mẹ chưa vậy?”

Lý Khánh An lắc đầu cười khổ nói: “Không có, ta còn chưa có con nhỏ.”

“Đã là người hơn ba mươi tuổi đầu rồi. làm sao lại có thể ngay cả đứa nhỏ cũng không có được, điều này thì không thể được rồi.”

Nói đến này, Dương Ngọc Hoàn cũng che miệng khẽ cười lên. thần thái mỉm cười đó vô cùng hấp dẫn xinh đẹp, sóng mắt như thu thủy, ánh mắt long lanh, nụ cười đó, khiến cho Lý Khánh An say mê vô cùng, đã thốt ra: “Hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh!”( Mỗi lần ngoảnh lại nhoẻn miệng cười lộ ra trăm vẻ đáng yêu)

Dương Ngọc Hoàn đầu tiên là ngẩn ra. trong mắt lập tức toát ra một một chút oán trách một chút nũng nịu, như mắng yêu: “Lý tướng quân!”

Khuôn mặt tuấn tú của Lý Khánh An nóng ran lên. vội vàng cúi đầu uống trà.

Dương ngọc Hoàn nhìn hắn. sau một lúc lâu. nàng cúi đầu thở dài, nói: “Ngươi đến tìm ta làm gì vậy?”

“chỉ là muốn đến thăm ngươi thôi!”

‘Thật sự chỉ là đến thăm ta sao?”

Trong ánh mắt Dương Ngọc Hoàn lộ ra một tia cười ma mãnh: “Như vậy thăm xong rồi, ngươi có thể đi rồi.”

Lý Khánh An cũng nở nụ cười, hắn vội vàng buông chén trà xuống, giơ hai tay lên nói: “Thôi được!

Ta thừa nhận còn có việc.”

“Nói đi!

Chuyện gì?”

“Chuyện của Thánh Thượng người có nghe nói qua không?” ánh mắt Lý Khánh An nhìn nàng không hề nháy mắt.

“Hắn làm sao vậy?”

Dương Ngọc Hoàn cúi đầu xuống, nhỏ giọng hỏi.

“Hắn hôn mê bất tỉnh, sinh mệnh đang lâm nguy, bây giờ còn đang ở Khánh Châu - Thanh Cang Lĩnh.”

Trong nháy mắt đó trong ánh mắt Dương Ngọc Hoàn, phụt ra một tia tình cảm phức tạp, lập tức lại trở về bình thản, giống như chuyện của Lý Long Cơ đã không có nửa điểm quan hệ tới nàng nữa.

“Như thế nào, ngươi có biết không?”

Dương Ngọc Hoàn khe khẽ lắc đầu, trong ánh mắt nàng lóe ra một tia cười lạnh đầy châm chọc, nói: “Ta cũng đoán được, hắn đi đến kết cục của hôm nay. trên thực tế, ở hai năm trước ta bèn đoán được rồi.”

Nàng bỗng nhiên ngẩng đầu, có chút cảnh giác mà nhìn Lý Khánh An nói: “ngươi muốn ta đi Trường An sao?”

Lý Khánh An thầm khen Dương Ngọc Hoàn thông minh, hắn cũng thẳng thắn mà nói: “Đúng vậy, bổn ý của ta hôm nay tới đây chính là muốn mời ngươi theo ta đi Trường An, nhưng hiện tại ta đã không muốn nữa.”

“Tại sao vậy?”

“bởi vì ta cũng không muốn ngươi trở thành Dương quý phi lần nữa.”

Dương ngọc Hoàn chăm chú nhìn Lý Khánh An thật lâu, nàng mới phá lên cười, hai lúm đồng tiền hai bên má long lanh, nàng chậm rãi cúi đầu nhỏ giọng nói: “Chẳng lẽ ngươi thật sự không có một chút ý định muốn đến thăm ta hay sao?”

“ngươi nói gì vậy?”

Lý Khánh An mỉm cười.

“Ta nghĩ ngươi từng là sư phụ của ta, đồ đệ gặp nạn, sư phụ sao lại có thể khoanh tay đứng nhìn được?”

Dương ngọc Hoàn chỉ chỉ bên ngoài. hé miệng cười nói: “những người bảo hộ đạo quán, cũng đều là người do ngươi phái tới phải không!”

“Xem ra ngươi cái gì cũng đều biết cả. thôi được!

Qua thêm vài ngày nữa ta lại đến thăm ngươi. ta không quấy rầy ngươi nghỉ ngơi, xin cáo từ trước.”

“Ta tiễn ngươi đi ra.”

Dương Ngọc Hoàn đứng dậy đưa hắn ra cửa. hai người sóng vai nhau chậm rãi đi ra.

Dương ngọc Hoàn cảm thấy thân thể cao lớn khỏi ngô của hắn bao phủ lấy mình, nhưng lại làm cho nàng có một cảm giác an toàn.

Nàng không khỏi ngẩng đầu nhìn thoáng qua Lý Khánh An. vừa lúc Lý Khánh An cũng cúi đầu nhìn nàng, trong ánh mắt tràn ngập sự thân thiết và quan tâm. trong lòng nàng dâng lên một luồng ấm áp, dịu dàng nói: “Ngươi có thể đến thăm ta. ta thật sự rất vui.”

Lý Khánh An thấy ánh mắt của nàng sáng ngời, cảm thụ được thân thể đẫy đà diễm lệ của nàng đang tựa bên mình, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người nàng. hắn lại một phen rạo rực trong lòng.

Đi đến trước cánh cửa nhỏ, Dương Ngọc Hoàn dừng bước, giọng khe khẽ nói: “Ta sẽ không đưa tiễn ngươi nữa. ngươi lúc nào cũng có thể đến thăm ta.”

Lý Khánh An cùng nàng một đường đi ra. chỉ cảm thấy nàng là một nữ nhân xinh đẹp, đặc biệt nàng là nữ nhân đẹp nhất của Đại Đường, là một trong tứ đại mỹ nhân trứ danh trong lịch sử.

Cảm giác đặc biệt này khiến cho nỗi lòng của hắn sôi trào, mà trong chốc lát này, Lý Khánh An lại bỗng nhiên phát hiện một thứ tình cảm ẩn chứa sâu trong đáy lòng của Dương Ngọc Hoàn, hết thảy đều biểu hiện ra trên mặt của nàng, lúm đồng tiền ở hai gò má kia mới mê người làm sao, đôi môi cong nhỏ nhắn với đường cong tuyệt đẹp. tia cười long lanh trên toàn bộ khuôn mặt. trong ánh mắt lóe ra ánh sáng của niềm vui sướng, phong thái mê người khó mà diễn tả được, hết thảy cũng đều khiến Lý Khánh An cảm thấy thần hồn điên đảo.

Lý Khánh An xoay người nhanh bước rời đi, Dương Ngọc Hoàn yên lặng mà nhìn chăm chú vào bóng dáng của hắn.

Sáng sớm hôm sau.

Trần Hi Liệt cũng về tới Trường An. hắn đã mang tới tin tức Thánh Thượng đã lâm vào hôn mê ở Khánh Châu - Thanh Cang Lĩnh.

Tin tức này tựa như một quả bom nặng ký nổ tung ở trên bầu trời Trường An. nhất thời cả triều chấn động.

Điều này so với việc An Lộc Sơn xuất binh Hà Đông càng khiến cho các triều thần cảm thấy rung động.

Tin tức này vừa làm cho người ta vui mừng, lại làm cho họ lo lắng; vui mừng là vì, việc Lý Long Cơ hôn mê có nghĩa là tân hoàng đế Đại Đường sắp đăng cơ, chấm dứt việc ngượng ngừng vì triều đình trường kỳ thiếu đế vương, với biểu hiện cần cù việc triều chính trong khoảng thời gian này của hoàng trưởng tôn.

Đại Đường rất có thể sẽ xuất hiện một hoàng đế chấn hưng .

nhưng các đại thần trong lòng lo lắng cũng là việc không chút nào che giấu được, đó chính là mấy đại thân vương úng binh tọa trấn địa phương.

Lý Long Cơ còn chưa kịp giải quyết xong bọn họ bèn đã ngã gục xuống.

Việc này đem đến một sự uy hiếp rất lớn cho ngội vị hoàng đế của Lý Dự.

Những thân vương ủng binh tự lập này cũng đều là hoàng thúc của Lý Dự. người nào người nấy dã tâm bừng bừng, bọn họ có thể dễ dàng chịu đựng việc đăng cơ ngôi vị hoàng đế của đứa cháu trẻ tuổi này sao?

Hơn nữa Quan Trung trống không, thì mối nguy hiểm này càng cao gấp bội.

Buổi chiều cùng ngày, chính sự đường dưới sự vắng mặt của hữu thừa tướng Dương Quốc Trung đã mở cuộc hợp hội nghị khẩn cấp, thương nghị việc đăng cơ của Đại Đường tân đế, nhưng hội nghị này lại không thể đạt thành ý kiến nhất trí.

Cho dù bọn người Vương Cũng.

Lý Nghiên.

Vi Hoán ... cũng đều ủng hộ mạnh mẽ cho hoàng thái tôn lập tức đăng cơ, nhưng thế lực của phe phản đối lại càng lớn mạnh hơn, các tướng quốc Trương Quân.

Vi Kiến Tố, Dương Thừa Căng.

Trần Hi Liệt ... thì nhất trí biểu hiện, dưới tình trạng bệnh tình của Thánh Thượng còn không rõ như thế nào, không nên nóng lòng xem xét tân đế, mà nên chờ đợi sau khi Thánh Thượng quay về kinh, xác minh rõ việc bệnh tình ra sao mới hãy đưa ra quyết định.

Theo việc các tướng quốc ở chính sự đường chia làm hai phái, thì trong triều thái độ của các đại thần cũng phân biệt ra rõ ràng, hai phái bên nào cũng cho là mình phải, người ủng hộ khá đông, người phản đối cũng không ít. mà lúc này.

đông cung Lý Dự tức thời biểu lộ một cách rõ ràng thái độ của mình: trong lúc Thánh Thượng còn chưa quay về kinh, hắn tuyệt đối sẽ không đăng cơ.

Tranh luận tựa hồ vì thế mà đã lắng xuống rồi, lúc này, một tin tức hành lang nhanh chóng lưu truyền trong thành Trường An.

Lý Khánh An lúc này đang ở tại Quan Trung, tin tức này làm cho rất nhiều người đều lắc đầu không tin, nếu Ca Thư Hàn ở kinh thành còn có thể lý giải, dù sao Lũng Hữu cũng gần hơn nhiều, nhưng Lý Khánh An là An Tây Tiết độ sứ. hắn làm sao có thể đi vào Quan Trung?

Vào lúc buổi chiều, tin tức hành lang này rất nhanh liền biến thành sự thật, một đôi kỵ binh An Tây ước chừng khoảng ba nghìn người đột nhiên xuất hiện tại Xuân Minh môn. yêu cầu vào thành, đại tướng cầm đầu.

đúng là An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An.

Tuy rằng Lý Long Cơ mang đi tám vạn quân chủ lực Quan Trung, nhưng hắn vẫn để lại năm nghìn người trấn thủ Trường An. phụ trách bảo vệ hoàng cung, duy trì trật tự tại kinh thành. nhưng mà những binh sĩ này phần lớn là hạng người già kẻ yếu, đối phó với dân chúng bình thường còn có thể. nhưng nếu muốn chống lại với An Tây thiết kỵ tinh nhuệ nhất của Đại Đường, thì có là ba vạn quân Quan Trung cũng chưa chắc đã ngăn cản được.

Tin tức này làm cho cả triều văn võ đều lâm vào trạng thái vô cùng bất an. phải biết rằng Lý Khánh An chính là hậu duệ của Lý Kiến Thành, cũng là tôn thất của Đại Đường, nhưng hắn đã giấu diếm thân phận của mình trong một khoảng thời gian dài, dụng ý như thế ai cũng hiểu ra được.

Hắn lần này đột nhiên đi đến đây, có phải muốn thừa dịp Quan Trung trống không, mà cướp lấy để vị Đại Đường hay không.

Trong chính sự đường tại Đại Minh cung, các vị tướng quốc vừa mới kết thức hội nghị lúc sáng sớm lại khẩn cấp tụ cùng một chỗ, thương nghị sự ảnh hưởng của việc Lý Khánh An đột nhiên đến kinh.

“Các vị tướng quốc, ý kiến của ta là Lý Khánh An hẳn là không có ác ý gì. hắn chỉ mang theo ba nghìn người vào kinh, đã nói lên hắn cũng không có dã tâm gì, hoặc là nói hắn chỉ là vào kinh theo lệ thường thôi, chúng ta không cần quá đỗi ngạc nhiên như vậy mà làm gì.”

người dẫn đầu lên tiếng chính là Vương Cúng, ở một mức độ nào đó, hắn là đồng minh của Lý Khánh An ở trong triều chính, cho dù loại quan hệ đồng minh này tạm thời cũng chưa mang lại cho lợi ích thiết thực nào cho cả hai cả. nhưng có một điểm rất rõ ràng đó là.

Lý Khánh An cũng ủng hộ cho Lý Dự.

Tại thời khắc nhạy cảm này, việc vào kinh của Lý Khánh An, không thể nghi ngờ rằng sẽ góp thêm một phần sức mạnh cho phe đông cung.

Còn những kẻ kịch liệt phản đối việc Lý Khánh An vào thành, lần này lại biến thành là Trương Quân.

Trương Quân cho tới bây giờ đều là phái trung gian, thích ở giữa Dương Quốc Trung và Vương Cúng làm người hoà giải, hắn rất ít để lộ ra ý nghĩ đích thực của mình, hắn tựa như chiếc hồ lô nhìn không thấu được, ai cũng không biết trong lòng hắn bán thuốc gì.

Nhưng hôm nay, Trương Quân lại phá lệ đến hai lần trở thành kẻ phản đối việc này một cách kiên quyết. bởi vì hắn cũng hiểu rất rõ, giờ phút này đã là thời khắc mẫu chốt quan trọng trong việc phân ra các phe quyền lực, đề cập đến lợi ích thiết thực của hắn.

Trong lúc hắn còn chưa xác định được lợi ích xác thực cuối cùng của mình, hắn chỉ có thể dùng biện pháp kéo dài thời gian.

để dành đủ thời gian để mình lưu để mình xoay sở.

Buổi sáng hôm nay. hắn khó khăn mới thuyết phục được Trần Hi Liệt, ở thời khắc biểu quyết cuối cùng bỏ cho mình một phiếu, khiến cho bọn hắn cuối cùng với bốn so với ba, chiếm cứ đại đa số, mà Lý Khánh An vào kinh, chắc chắn sẽ xoay chuyển ưu thế lúc sáng sớm của mình.

Lý Khánh An cũng là một trong số những tướng quốc của chính sự đường, hơn nữa lại dẫn theo ba nghìn quân đội, hắn nhất định phải giơ cao ngọn cờ phản đối Lý Khánh An vào kinh.

“Vương tướng quốc sai lầm rồi, vô cùng sai lầm!”

Trương Quân đứng lên. lời nói kịch liệt mà phản đối nói: “Vương tướng quốc làm sao mà biết được Lý Khánh An không có dã tâm, làm sao mà biết Lý Khánh An chỉ mang ba nghìn người vào kinh.

Chúng ta căn bản không có được bất kỳ tin tức gì cả.

điều này cho thấy đội quân mà Lý Khánh An mang đến nhất định sẽ rất khổng lồ.

Hắn tại thời điểm khẩn cấp như vậy mà vào kinh, nhất định bụng dạ khó lường.

Ta không rõ Vương tướng quốc vì sao lại hy vọng hắn vào kinh đến thế, chẳng lẽ Vương tướng quốc đã cấu kết với hắn hay sao?”

“Trương thượng thư lời này đã quá nghiêm trọng rồi.”

Lý nghiên bên cạnh đứng lên chắp tay nói: “Ta chỉ muốn nói vài câu công bằng mà thôi, nếu Trương thượng thư không thích nghe, vậy xin hãy phản bác lại ta!”

Hắn đi đến trước cửa sổ, đẩy cửa sổ ra. chỉ ra ngoài cửa sổ nói: “Ta muốn hỏi Trương thượng thư một câu. trong Trường An rốt cuộc còn có bao nhiêu quân đội?

Năm nghìn người.

đúng không!

Không nói đến những binh sĩ này cũng đều là người già kẻ yếu. không chịu nổi một kích, chúng ta coi như những binh sĩ này có thể lấy một chọi mười.

Như vậy, năm nghìn người này phân bố ở các cửa thành Trường An. và cả hoàng thành nữa. cùng với Đại Minh cung.

Hưng Khánh cung Trương thượng thư có biết là. có bao nhiêu quân đội canh giữ tại Xuân Minh môn. không biết đúng không!

Ta có thể nói cho ngươi biết, ba trăm năm mươi người, không tin ngươi có thể tự mình đi đếm thử xem.

Ba trăm năm mươi người này có thể ngăn cản được ba nghìn nhân mã của Lý Khánh An sao?

Không!

Theo ý của Trương thượng thư. còn không chỉ như vậy thôi, có đến hàng vạn người.

Nếu Lý Khánh An thật sự là có dã tâm mà đến. một tòa thành với ba trăm năm mươi người trấn thủ cửa thành ngăn được hắn sao?”

Lý Nghiên thấy mọi người đều trầm mặc không nói. lại tiếp tục nói: “Nếu ngăn không được, thế thì vì sao lại phải xé rách da mặt mà cùng hắn xung đột thẳng thừng như vậy?

Không cho hắn vào thành, mọi người cùng ngồi một chỗ thương lượng đại sự. nói không chừng ba nghìn người còn có thể trở thành quân chủ lực bảo vệ Trường An nữa là.

Đây là ý kiến của riêng ta. mọi người có thể xem xét lại.”

Lúc này, Vi Kiến Tố mở miệng: “Ta ủng hộ ý kiến của Lý sứ quân, chúng ta không có khả năng ngăn trở Lý Khánh An.

Vậy thì hãy đơn giản hơn là mời hắn vào thành, giáp mặt hỏi hắn rốt cục là đến Trường An làm cái gì?”

“Ta cũng ủng hộ!”

Trần Hi Liệt cũng đưa tay lên. nhà cửa tiền tài và nữ nhân của hắn đều ở Trường An cả. hắn lo lắng đem Lý Khánh An chọc giận rồi, sau khi vào thành thì việc đầu tiên sẽ lấy bọn họ ra khai đao.

Trương Quân thấy người của phe mình đã có hai người theo ý bên kia rồi, còn có một Dương Thừa Căng còn đang do dự. hắn bèn biết đại thế đã mất. việc Lý Khánh An vào thành đã là điều tất nhiên, liền gật đầu nói: “Thôi được chúng ta đi hỏi thái tử xem, nếu ngài cũng không ý kiến, thì chúng ta bèn mở cửa nghênh đón Lý Khánh An vào thành”

Đông cung, hoàng thái tôn Lý Dự vừa mới biết được Lý Khánh An đến Trường An, hắn vốn vô cùng lo lắng lập tức thở phào ra nhẹ nhõm.

Hắn thật không ngờ đại đa số mọi người bên chính sự đường lại không tán thành hắn lập tức đăng cơ, lý do xem ra rất đầy đủ. tình hình của Thánh Thượng còn chưa rõ, sau khi đợi quay về kinh rồi hẳn thương nghị, nhưng lúc nào thì Thánh Thượng có thể quay về kinh?

Theo tình báo mà phụ thân vừa mới gửi tới mà xem. thì ba đội quân còn đang giằng co ở Khánh Châu, nhất thời khó có thể trở về.

Nếu thời gian càng kéo dài về phía sau, mà Quan Trung vẫn trống không, thế thì Dĩnh vương Lý Giao ở Ba Thục có thể dẫn đại quân vào kinh hay không?

Còn Thọ vương Lý Mạo ở Tương Dương, cơ hội này hắn sẽ bỏ qua sao?

Thậm chí còn có An Lộc Sơn. hắn chiếm đoạt Hà Đông, dã tâm ủng binh tự lập đã biểu hiểu quá rõ ràng, hắn có thể thừa dịp tiến công Trường An hay không?

Mấy vấn đề này đáp án rất đơn giản. bọn họ nhất định sẽ dùng đủ loại cớ để mà đánh đến Trường An này, như vậy mục đích mà Trương Quân phản đối mình đăng cơ, rất có thể chính là muốn kéo dài thời gian.

Điều này khiến cho Lý Dự cảm thấy vô cùng lo âu, nhưng hắn lại không thể không đưa ra thái độ, tỏ vẻ tạm thời không muốn đăng vị, mà hiện tại Lý Khánh An tới rồi, điều này khiến cho nội tâm đang lo âu của Lý Dự thấy được một tia hy vọng, Lý Khánh An đã đến đúng là một cơ hội thay đổi vận mệnh của hắn.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 361: Trở về kinh thành

Lúc này, một gã hoạn quan vội vàng chạy vào nội điện, khom người nói: “Điện hạ, các tướng quốc đều tới cả rồi, đang chờ ở bên ngoài điện.”

“Mời bọn họ tiến vào đi!”

Hoạn quan vừa muốn đi ra, Lý Dự lại khoát tay nói: “Không cần, ta đi ra ngoài gặp bọn họ.”

Hắn khoác lên một chiếc áo bào, bước nhanh ra ngoài điện, chỉ thấy dưới các bậc thang, bày vị tướng quốc của chính sự đường đang xếp thành hàng một. thấy hắn đi ra, cùng nhau khom mình hành lễ nói: “Tham kiến điện hạ!”

“Các vị đại thần, có việc gấp gì sao?”

Vương Củng tiến lên cười nói: “Chúng tôi đang thương lượng có nên để cho Lý Khánh An vào thành hay không.

Hiện tại cái nhìn của mọi người trên cơ bản đã thống nhất, chỉ muốn nghe một chút ý kiến của điện hạ.”

“Cái gì!

Lý Khánh An còn ở ngoài thành?”

Lý Dự vô cùng kinh hãi, hắn vội vàng nói: “Thế mọi người có cái nhìn như thế nào?”

“Chúng ta cho rằng có thể để cho Lý Khánh An tiến vào Trường An. mấu chốt quan trọng là ba nghìn kỵ binh của hắn. có thể cùng tiến vào Trường An hay không, xin điện hạ đưa ra quyết định.”

Nói thật.

Lý Dự kỳ thật cũng có chút lo lắng quân đội của Lý Khánh An, nếu chỉ có một mình Lý Khánh An vào kinh, thì đối với hắn là chuyện tốt, nhưng Lý Khánh An dẫn theo ba nghìn kỵ binh, điều này khiến cho Lý Dự cảm thấy trong lòng bất an, dù sao thân phận của Lý Khánh An hắn cũng biết, hoàng tổ phụ sở dĩ kiên quyết muốn giết Lý Khánh An, chính là lo lắng trong tương lai hắn có ngày sẽ tước đoạt ngôi vị.

Điều lo lắng này.

Lý Dự cũng tượng tự như vậy, trong lòng hắn rất mâu thuẫn, rốt cuộc có nên để cho quân đội của Lý Khánh An vào thành hay không?

Lúc này, hắn bỗng nhiên thấy khóe miệng của Trương Quân xuất hiện một tia cười lạnh, không khỏi lập tức tỉnh ngộ, nếu Lý Khánh An thật sự có dã tâm soán vị, thì ai có thể ngăn cản được hắn?

“Ta quyết định đích thân đi Xuân Minh môn nghênh đón Lý Khánh An vào kinh, mời các vị đại thần hãy cùng ta đi ra đón vậy.”

Ngoài Xuân Minh môn, Lý Khánh An chờ đợi đã lâu.

Hắn cũng chẳng nôn nao làm chi, cứ bình thản đứng đợi cửa thành mở.

Bọn họ đợi gần một canh giờ thì cửa thành vẫn chưa có bất kỳ động tình gì.

Lúc này, Nam Tề Vân mới nói nhỏ sau lưng Lý Khánh An: “Đại tướng quân, chúng ta dẫn quân đến đây, xem ra bọn chúng vẫn đang nghi kỵ!

Có điều xem ra phen này binh lực trong thành đúng là đã trống trơn!”

Lý Khánh An nghe trong thành vọng ra tiếng vó ngựa lộc cộc, bèn cười đáp: “Bọn họ đã đến!”

Cửa thành được mở ra keng két. một đội kỵ binh hộ tống vài chục vị đại thần đi ra thành môn.

Người đứng đầu chính là hoàng trữ Lý Dự.

Lý Khánh An giơ cao tay, ba ngàn kỵ binh lập tức cùng nhảy xuống ngựa, động tác đồng đều trông rất ư uy vũ và đẹp mắt.

Bọn họ cùng quỳ một chân hành lễ.

đồng đều thốt lên: “hoàng trưởng tôn điện hạ thiên tuế!”

Ba ngàn người cùng cao giọng hô hào khí thế rất hùng tráng, khiến binh sĩ trên dưới thành không khỏi hãi hùng.

Trương Quân và Trần Hy Liệt đều mặt mày biến sắc.

Trương Quân bất mãn hừ mạnh một tiếng, trong lòng hắn cực bất mãn.

Hắn thầm nghĩ, tên Lý Khánh An này phải chăng đang thị uy với mình đấy ư?

Lý Khánh An bước nhanh lên trước hai bước, hắn quỳ một chân hành lễ cho Lý Dự.

“Thần Lý Khánh An tham kiến hoàng trưởng tôn điện hạ!”

Lý Dự vội đi lên đỡ hắn dậy, cười nói: “Đại tướng quân không phải khách sáo, ngươi có thể kịp thời trở về Trường An. khiến lòng ta cuối cùng cũng yên lòng.”

Lý Khánh An cười cười: “Thần vào Kinh là để bẩm báo tình hình Hà Trung và vấn đề di dân với thánh thượng, nhưng giữa đường nghe nói Trường An đang trống vắng quân đội, thần lo lắng Trường An bị kẻ tiểu nhân thừa cơ, bèn vội vã về Kinh mà chưa kịp bẩm báo trước, thần thật có lỗi.”

“Không nói những điều này nữa, chúng ta vào Kinh thôi.”

Lý Dự liếc nhìn đội kỵ binh tinh duệ lợi hại hơn thường trước mặt nói: “Lý tướng quân định để đội quân này đóng trại ngoài thành, hay để họ vào trú quân trong doanh trại nội thành?”

“Thần xin nghe theo an bài của điện hạ. nếu điện hạ nguyện ý để đội quân này bảo vệ Đông Cung, vậy họ có thể trường kỳ đóng quân trong nội thành, mọi việc xin điện hạ cứ sắp xếp.”

Lý Dự nghe ra ý trong lời của Lý Khánh An.

Ánh mắt hai người đụng nhau, ý của đối phương đã quá rõ ràng.

Lý Dự bỗng hiếu ra, Lý Khánh An phen này đến Trường An là vì mình, hắn liền niềm nở cười nói: “Nếu đại tướng quân đã để ta làm chủ, vậy ta cũng không khách sáo nữa.

Các doanh trại quân đội trong thành Trường An đều rộng rãi và có chỗ trống, đủ để họ ở lại.

Vậy cứ để quân đội này vào thành thôi!

Có thể để họ ở lại trong hoàng thành. ”

“Thần tuân lệnh!”

Lý Khánh An quay lại khẽ gật đầu ra hiệu với Nam Tề Vân; nhận lệnh, Nam Tề Vân lập tức quơ tay chỉ huy: “Vào thành!”

Đại đội kỵ binh bắt đầu từ từ đi về phía quân doanh, còn Lý Khánh An thì đi lên phía trước thi lễ với các đại thần khác.

“Các vị đồng liêu, đã lâu không gặp!”

Mọi người lần lượt hồi lễ lại.

Vương Củng còn cười nói: “Đại tướng quân phen này hồi Kinh chuẩn bị sẽ ở lại bao lâu?”

“Có thể thời gian sẽ không quá dài.

Ta lo rằng người Hồi Hột lại có ý trả đũa Bắc Đình, nên cùng lắm là ở lại nữa tháng thì sẽ phải trở về.”

Mọi người lại cùng hàn thuyên vài câu, vừa nói vừa quay đầu vào thành.

Lúc này, Bùi Mân mới đi đến sau lưng Lý Khánh An, vỗ vỗ vai hắn khẽ giọng nói: “Khánh An, tối nay đến phủ ta, thế nào?”

Lý Khánh An vội hoàn lễ lại đáp: “Tối nay cháu phải đến Độc Cô phủ. hay cậu đi cùng với cháu?”

“Cũng được!

Ta cũng thuận tiện đi thăm em gái ta. vậy tối nay gặp nhau tại Độc Cô phủ!”

Mọi người vào đến thành thì cũng sắp đến thời gian hạ triều, nên mạnh ấy nấy đều trở về triều đường.

Lý Dự vẫn tiễn Lý Khánh An đến tận Chu Tước Môn. hắn cười nói: “Được rồi, ta phải trở về Đông Cung trước, đại tướng quân dọc đường vất vả rồi. hãy nghỉ ngơi cho khóe, ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện nhiều hơn.”

“Cung tiễn điện hạ!”

Lý Khánh An cáo từ Lý Dự xong bèn dẫn quân vào hoàng thành.

Binh bộ đã an bài xong, do số người của bọn họ khá ít. nên được xếp vào doanh trại của Tả Lệnh quân vệ, điều kiện nơi ấy tốt nhất, lại khá gần với Chu Tước Môn. là nơi đóng quân lý tưởng của bọn họ.

Nam Tề Vân đích thân đi an bài doanh trại, còn Lý Khánh An thì dẫn theo một trăm mấy thân binh cùng đi đến phường quỹ Tụ Hải Đường chợ Đông.

Phường quỹ Tụ Hải Đường là do An Tây quân mở, chủ yếu là để tiện cho Hồ thương gửi tiền tài văng lai giữ hai khu vực Trường An và An Tây.

Hồ thương sẽ gửi tiền tại An Tây, sau đó mang theo biên nhận đến Trường An nhận tiền.

Lý Long Cơ tuy hận Lý Khánh An thấu xương, nhưng hắn vẫn không dám động đến phường quỹ Tụ Hải Đường, vì phần lớn tướng lĩnh An Tây đều có góp vốn trong phường quỹ, già sử hắn mà cho phong Tụ Hải Đường thì cũng có nghĩa là đắc tội hết phần lớn tướng lĩnh An Tây.

Tụ Hải Đường vài tháng trước vừa mở thêm hai phường quỹ mới tại Trường An; hơn nữa. tại Lạc Dương.

Thành Đô, Dương Châu.

Thái Nguyên, mỗi nơi mở một chi nhánh.

Nó giờ đây làm ăn càng ngày càng phát đạt, đã dần dần trở thành phường quỹ lớn số một tại Trường An, nhất là khi tiền bạc của An Tây lũ lượt vận chuyển đến đều do Tụ Hải Đường phụ trách phát hành, nên khiến nó dần trở thành ông trùm trong giới phường quỹ Đại Đường.

Đại trưởng quầy phường quỹ vốn do con thứ của Lý Hồi Xuân đảm nhiệm, giờ được đổi một người mới. do em trai Thường Tiến - Thường Phương đảm nhiệm.

Nghe nói Lý Khánh An vừa đến, Thường Phương vội đi ra nghênh đón. hắn khom người hành lễ nói: “Đại tướng quân dọc đường vất và rồi!”

Thường Phương và anh trai Thường Tiến có khuôn mặt khá giống nhau, và đều là bậc đại trương phu tính tình phóng khoáng, thân hình cao to và làn da hơi ngâm đen do có huyết thống của người Hồ Tây Vực.

Tuy bề ngoài trông có phần thô kệch, nhưng trên thực tế Thường Phương lại là một người rất tỉ mỉ cẩn trọng, vấn đề gì cũng được hắn suy nghĩ chu đáo, đến giọt nước cũng không lọt; hơn nữa hắn lại rất năng động, làm trưởng quầy chưa được nửa năm liền một lúc mở liền sáu phường quỹ chi nhánh.

Lý Khánh An nhảy phóc xuống ngựa. hắn thấy phía trước cửa phường xa ngựa qua lại tấp nập, bọn thương nhân ra ra vào vào liên tục, bèn chấp tay mỉm cười nói: “Thường trưởng quầy, làm ăn phát đạt đấy chứ?”

“Nhờ phúc của đại tướng quân, thời gian này đúng là làm ăn khấm khá. xin mời đại tướng quân vào trong!”

Lý Khánh An từ cửa bên đi vào phường quỹ, xong hắn bèn quay đầu nói: “Đi mời Thường Tiến vào đây!”

“Đại tướng quân yên tâm, thuộc hạ đã phái người đi mời, hắn sẽ đến liền.”

Thương Phương dẫn Lý Khánh An vào trong nhà.

Vừa ngồi xuống thì thị nữ đà dâng trà lên cho hắn.

Hắn vừa uống ngụm trà vừa nói: “Ta muốn tìm hiểu về tình hình của tiền bạc, không biết là tình hình lưu thông tại Trường An thế nào?”

Thường Phương vội lấy một các hộp gỗ trong tù đựng bên cạnh ra.

Trên mảnh vải lụa đó trong hộp là hai mươi mấy đồng tiền bạc khác nhau, trong đó to nhất và tròn nhất chính là đồng tiền bạc An Tây.

“Mời đại tướng quân xem, đây là mười mấy loại tiền đồng lưu thông trên thị trường Trường An. có quan tiền do Thiếu phủ Tự đúc, có tiền bạc do bọn hoàng thân quốc thích đúc. có tiền Ưu Châu, có tiền Thục, và có cả tiền Lũng Hữu nữa. nhưng số tiền này hàm lượng bạc trong đó còn chưa chiếm tới một nửa. và phần lớn bị trộn chỉ trắng và đồng vào.

Mọi người đều gọi những tiền này là tiền đen, giá thị trường của chúng là một trăm văn. nhưng trên thực tế cũng chỉ chừng hai đến ba mươi văn là cùng.

Quan tiền thì khá hơn một chút, vốn dĩ đổi được bảy mươi văn. nhưng trên thị trường tiền quan nhái có rất nhiều, căn bản khó mà phân biệt được thật già, hơn nữa bắt đầu từ năm nay. tiền quan già còn có số lượng nhiều hơn cả tiền thật, nên khiến giá của tiền quan rốt thảm thê.

Bây giờ chỉ còn đáng ba mươi văn tiền.

Đây là một thủ đoạn bóc lột dân chúng Đại Đường biến tướng.

Oán khí của dân chúng sôi sục, có rất nhiều cửa tiệm đã không còn nhận số tiền bạc này nữa.”

“Đại tướng quân xin mời xem đồng tiền này.”

Thường Phương rút ra một đồng bạc nói: “Đây là tiền Ưu Châu của An Lộc Sơn đúc, giá thị trường thấp nhất, chỉ có hai mươi văn.”

Hắn hơi dùng chút hơi sức trên tay đè lên, chỉ nghe một tiếng “coong!”, ngay lập tức tiền bạc đó đã bị hắn bẽ làm đôi, đưa cho Lý Khánh An, “Đại tướng quân nhìn xem ắt sẽ hiểu.”

Lý Khánh An nhìn sơ qua mà không khỏi ngỡ ngàng.

Hóa ra đồng tiền này lại có thể chỉ có một lớp bạc mỏng phủ lên. bên trong đều là chì và đồng màu đen.

Tên An Lộc Sơn này đúng là hơi quá đáng rồi!

Lúc này, hắn lại nhìn thấy một đồng bạc đã bị phủ lên lớp mốc màu xanh rêu mà không khỏi hiếu kỳ cầm lên. chỉ thấy trọng lượng của nó rất nặng, không giống tiền bạc. bèn cười hỏi; “Đây là tiền bạc của nhà ai thế?”

“Cái này ư?

ồ!

Đó chính là tiền bạc do Dương Hoa Hoa đúc.”

Thường Phương vừa ngãi ngãi đầu vừa cười nói: “Sao ta lại có thể quên mất nó nhỉ.

đây là loại tiền bạc không đáng tiền nhất, trong đó có lõi sắt. chỉ đáng mười văn.”

“chỉ đáng mười văn?”

Lý Khánh An không nhịn nổi phì cười, ả nữ nhân ấy đúng là tham tiền quá rồi.

Lý Khánh An đặt đồng tiền xuống, lại hỏi: “Vậy đồng bạc An Tây của ta thì sao?”

“Tiền bạc An Tây của chúng ta thì đúng là bảo bối!”

Nhắc đến tiền bạc An Tây, vẻ khinh miệt trong mắt Thường Phương hoàn toàn biến mất.

Thay vào đó là sự tự hào đắc ý, hắn cẩn thận cầm đồng bạc An Tây lên. dùng ngón trỏ và cái kẹp nhẹ đưa lên miệng thổi, tiếng vang thanh thoát của kim loại vang lên tiếng ung ung liên miên.

Mắt hắn híp lại thành một đường phảng phất như đương thưởng thức thứ âm nhạc mỹ miều nhất của thế gian.

“Đại tướng quân, đồng bạc của chúng ta là được ưa chuộng nhất.

Chúng ta trước sau đã tung ba đợt tiền vào thị trường, tổng cộng mười vạn đồng tiền bạc, kết quả chẳng mấy chốc đã bị hốt sạch, vốn dĩ giá đồng bạc của chúng ta là một quan tiền, nhưng giờ nó đã tăng giá đến một quan hai trăm văn tiền.

Đã thế trên thị trường còn rất hiếm khi nhìn thấy, đều bị mọi người đem giữ lại.”

Lý Khánh An cũng cầm một đồng bạc lên đưa lên thổi một cái, rồi lại đặt sát tai để nghe. chỉ nghe tiếng ung ung thanh thanh của kim loại vang vọng một hồi. phảng phát như tiếng vang của dây huyền nhạc khí.

Hắn lại cười hỏi: “Có ai làm giả không?”

“Đương nhiên có, không ít nữa là đằng khác, nhưng đồng bạc An Tây của chúng ta chúng cũng khó mà làm giả được.

Có muốn làm giả thì lại phải bỏ ra cùng số lượng bạc. bọn làm giả kia làm sao có thể làm được điều đó?

Dân chúng cũng chả ngốc, xem độ tinh xảo của đồng tiền, lại cân trọng lượng; và quan trong hơn cả là nghe tiếng, nên nếu làm giả tiền bạc An Tây sẽ rất giả bị nhân ra. rất ít khi có người bị lừa được.”

Lý Khánh An cũng gật gật đầu nói: “Chẳng bao lâu sẽ có đợt tiền thứ hai, gồm năm mươi vạn đồng bạc được vận chuyển đến.

Mục đích của ta chẳng phải là để mọi người đem tiền đó tàng trữ lại. mục đích của ta là muốn để đồng bạc An Tây dần dần trở thành tiền tệ quan trọng nhất của Đại Đường, để thay thế tiền bạc Đại Đường bây giờ để cùng tiền đồng trở thành tiền tệ lưu thông chủ yếu.

Ta hi vọng Tụ Hải Đường có thể giúp ta làm được việc này, để đồng bạc sớm được lưu thông.”

“Tuân lệnh!

Thuộc hạ nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

Lúc này, phía bên ngoài lại có tiếng bước chân đi đến. giọng Thường Tiến vang lên: “Đại tướng quân, thuộc hạ đã đến.”

“Mời vào!”

Cửa rèm được vén lên, Thường Tiến nhanh chân bước vào, hắn quỳ xuống tham bái Lý Khánh An: “Thường Tiến tham kiến chúa công.”

Hắn đang dùng lễ tiết của ̉n Long Hội tham bái Lý Khánh An.

Thường Phương đứng bên cạnh có phần ngỡ ngàng.

Hắn tuy là thành viên của Hán Đường Hội, nhưng bí mật của ̉n Long hội cả hắn cũng không biết được.

Hán Đường Hội tuy đẳng cấp phân minh rất nghiêm ngặt, nhưng trước giờ chẳng bao giờ phải quỳ lạy thi lễ.

Hơn nữa.

đại ca của mình lại có thể quỳ cả hai chân thi lễ với Lý Khánh An, điều này quả khiến Thương Phương trợn tròn mắt ngạc nhiên.

Lý Khánh An vội dìu Thường Tiến đứng dậy,hắn mỉm cười nói: “Ta đã nói từ lâu rồi, các ngươi không phải hành lễ quỳ bái với ta. sao giờ ngươi lại phạm phải thế này?”

Thường Tiến gãi gãi đầu cười nói: “Thuộc hạ được gặp chúa công, trong lòng kích động nhất thời quên mất.”

“Vậy lần sau ngươi phải ghi nhớ, ngồi xuống thôi!”

Thường Tiến bèn ngồi xuống cười nói: “Chúa công đột nhiên xuất hiện tại Trường An quả thật là làm dấy động toàn thành, khắp đầu đường cuối ngõ đều đồn ầm lên nói chúa công đến để tranh đoạt ngôi vị hoàng đế.

Mọi người còn nói sắp có Huyền Vũ môn chi biến tái diễn.”

“Đó đều chỉ là lời của kẻ ưa thị phi. ta nếu đến để đoạt vị thì sẽ không chỉ dẫn mỗi ba ngàn người.”

Lúc này, Thường Tiến bỗng có cảm giác mình thật dư thừa, bèn đứng dậy nói: “Mọi người cứ nói chuyện, thuộc hạ phải đi lên phía trước chăm lo việc trong tiệm.”

Hắn bước nhanh ra khỏi phòng và trước khi đi còn cẩn thận đóng cửa lại giúp họ.

Trong phòng giờ chỉ còn Lý Khánh An và Thường Tiến hai người.

Lý Khánh An nói: “Ta đến đây kỳ thực chủ yếu là đến tìm ngươi, ta muốn tìm hiểu về tìm hình mạng lưới tình báo, triều đình còn tiếp tục đi sát phạt Hán Đường Hội nữa không?”

Thường Tiến bây giờ là người đứng đầu về gián điệp tình báo của Lý Khánh An.

Từ sau khi Lý Hồi Xuân mất.

Thường Tiến tiếp quản Hán Đường hỏi.

Hắn đã nghe theo mệnh lệnh của Lý Khánh An, cài tạo Hán Đường Hội thành cơ quan tình báo bí mật của Lý Khánh An.

Nụ cười cung kính trên mặt Thường Tiến biến mất, hắn trầm ngâm một lát nói: “Từ sau năm mới. tất cả tinh lực của Lý Long Cơ đều chuyển hướng sang phía Lũng Hữu và Sóc Phương, cũng bắt đầu cho dừng việc truy lùng Hán Đường Hội.

Các thành viên khắp nơi phần lớn chỉ cần đóng tiền thì có thể được thả ra.

Trước mắt, Hán Đường Hội có tất cả ba ngàn ba trăm người ở khắp nơi trên đất Đại Đường,phần lớn đều dùng thân phận người buôn để che giấu, nhưng không ít người đã vào quan phủ.

Thuộc hạ lấy tám thành phố lớn là Trường An, Thành Đô, Thái Nguyên.

Ưu Châu, Lạc Dương.

Thương Dương, Dương Châu.

Thiện Châu.quảng Châu là trung tâm. cho dựng phân đà tình báo ở mỗi nơi.

Tất cả đều là liên hệ một chiều.Đây kỳ thực chính là cách thức liên hệ như hồi Hán Đường Hội trước đây.

Trước đây chủ yếu là thu thập tình hình của dân ở khắp nơi là chính, bây giờ thì phạm vi tương đối rộng hơn. bao gồm cả tình hình trú quân, dự trữ lương thực, xây dựng thành trì. quan viên địa phương ...

Tất cả những điều này đều nằm trong phạm vi tình báo của chúng ta.

Thuộc hạ chuẩn bị sẽ cho lập một phường tình báo tại Phụng Thiên huyện, phụ trách tổ hợp lại tình báo từ khắp nơi gửi đến.

Dự tính tháng sau sẽ có thể hoàn thành.”

“Vì sao lại chọn huyện Phụng Thiên.”

Lý Khánh An thấy có phần kỳ lạ thắc mắc.

Thường Tiến cười nói: “Đó là vì huyện lệnh Phụng Thiên huyện Dư Tri Tiết cũng là thành viên của Hán Đường Hội chúng ta. và cả huyện thừa, huyện úy và chủ bạc đều đã bị chúng ta mua chuộc.

Như thế này thì huyện Phụng Thiên sẽ là một nơi an toàn.

Nếu là ở Trường An thì hằng ngay có lượng lớn chim câu đưa thư ra ra vào vào nhất định sẽ làm người khác sinh nghi.”

“ừm! ngươi nói quả thật không sai.”

Lý Khánh An gật đầu tán thưởng cười n ói: “Không những ở Trường An là như thế. mà cả ở các thành trì khác thì tình hình cũng như nhau thôi, nên hãy đặt phân đà tình báo vào một tiểu huyện ở vùng phụ cận, cố gắng không gây sự chú ý của người khác.”

“Thuộc hạ hiểu ý chúa công, thuộc hạ nhất định sẽ làm theo.”

Dừng lại một lúc, Lý Khánh An lại nhớ ra một việc, bèn hỏi: “Lý Đang thế nào rồi?”

Thường Tiến hừ mạnh một tiếng nói: “Cũng do bản thân hắn mà ra cả thôi, nghe nói đang bị giam trong nhà ngục tại huyện Trường An. có điều hắn giờ đã trở nên điên loạn, lời hắn nói cũng chẳng còn mấy người có thể tin tưởng được.”

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc bèn nói: “Có lẽ đây sẽ là chốn về tốt nhất của hắn. thôi thì cứ để hắn được ở lại trong đó vậy!”

Nói đến đây.

Lý Khánh An lại đứng dậy nói: “Thôi được rồi. ta chỉ nói thế này thôi, có việc gì ngươi có thể bẩm báo với ta bất cứ lúc nào.”

Xong hắn lại dặn dò Thường Tiến thêm vài câu rồi mới rời khỏi phường quỹ Tụ Hải Đường đi về hướng phường Vụ Bôn.

Đến phường Vụ Bổn tất nhiên là đến Độc Cô phủ.

Lúc này trời đã vào xế, phố phường trong phường nội rất ư náo nhiệt.

Có hàng gánh buôn rau. những tên sánh hàng rong tạp hóa. những hàng bánh bao mới xuất nổi nóng hổi; tiếng rao tiếng bán khắp nơi.

Lý Khánh An đi qua một ngã tư, đi thêm chừng trăm bước nữa đã đến Độc Cô phủ.

“Xem!

Tỷ phu của ta đã đến.”

Minh Châu kích động hô hào, cả một đàn nữ tử vù vù quay đầu lại.

“ôi!

Mỹ nhân xinh đẹp! ” Một thân binh bên cạnh thất thanh thốt lên.

Lý Khánh An không khỏi thúc cương ngựa lại, đầu hắn lại bắt đầu nhoi nhói đau.

Cái tình cảnh trước đây lại sắp lặp lại.

Xa xa. một đám đông các cô gái trẻ đang đứng đầy ngoài bờ tường phủ Độc Cô.

Ai nấy đều ăn diện diễm lệ đang chí cha chí chóe bàn tán về điều gì đấy.

Bỗng nhiên, một người trong số họ quay đầu lại nhìn về hướng xa xa này.

Đấy chẳng phải là Minh Châu sao?

chỉ thấy, hình như ai trong số các tiểu nương này đều đã bỏ không ít công sức để ăn diện, phía dưới chiếc váy dài ngũ sắc rực rỡ, trông ai cũng càng thanh thoát và cao ráo hơn.

Phía trên là chiếc áo ngắn được vẽ hoa văn phức tạp, khoác thêm ở ngoài là tấm vải van mỏng trong suốt như đôi cánh tiên nữ.

Trong lòng Lý Khánh An không khỏi thầm cảm thán, ôi!

Đám mỹ nương tử này hiện lên như một bước tranh mỹ miều trước mặt hắn.

Lúc này, Lý Khánh An cười ngựa đi từ từ đến trước mặt họ, hắn bỗng nhận ra.

đây chẳng phải là bọn tiểu nương ăn mặc và trang điểm kỳ quái năm xưa sao?

Năm xưa hắn còn tặng cho mỗi người một cây tiễn, bây giờ ai ai cũng đã lớn thế này rồi ư?

“Ha ha!

Ta vẫn còn nhớ các ngươi.”

Lý Khánh An cười nói: “Các ngươi giờ đều đã xinh đẹp thế này rồi cơ!”

“Tỷ phu. vậy huynh còn nhớ muội là ai không?”

Minh Châu vội nhảy ra tinh nghịch nháy mắt với hắn. cười nói: “Huynh chắc sẽ không nói.

ôi!

Đây là con gái nhà ai, sao mà lại nhìn quen thế nhỉ?”

“Cái con tiểu nha đầu này!”

Lý Khánh An cười cười nhảy xuống ngựa rồi giao dây cương cho thân binh.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 362: Ông Tế giải hòa

Cửa phủ đã mở ra, Bùi phu nhân cùng hai a hoàn bước nhanh tới, bà đã được người hầu gác cửa bẩm báo, nói là đã nhìn thấy Lý Khánh An. bà lập tức mệnh lệnh người hầu dọn dẹp phòng ốc, sắp đặt bàn tiệc, chuẩn bị nghênh đón con rề trở về. nhưng đợi mãi không thấy đến.

Bùi phu nhân liền đi ra xem thế nào, liền vừa liếc mắt một cái đã thấy một đám tiểu nương vây quanh Lý Khánh An. cầm đầu mặc váy màu vàng kia. chẳng phải chính là con gái nhỏ Minh Châu của mình sao?

Bùi phu nhân nhất thời giận đến tím cả mặt.

để nó đi xem mắt thì biểu là không có thời gian, quấn quýt bên tỷ phu thì rất hăng hái.

Bùi phu nhân sa sầm mặt xuống, nhanh bước đi lên trước trách mắng: “Ngươi ở đây làm cái gì?”

Các cô gái đều sợ tới mức nín thin, tản cả ra hai bên.

Minh Châu e sợ mẫu thân, cúi đầu xuống thấp.

Bùi phu nhân liếc mắt nhìn nàng một cái, thấy nàng vẽ mắt tô mi.

đôi môi sơn lên đỏ tươi, ăn mặc vô cùng sặc sỡ, nhưng ngày hôm qua để cho nó đi xem mắt. nó lại nói nó mà trang điểm lên sẽ nổi mẩn đỏ, gương mặt để không như vậy, lại ăn mặc lôi thôi lếch thết mà đi xem mắt.

để cho người khác ở sau lưng chê cười, nhưng hiện tại lại cách ăn mặc trang điểm như yêu tinh vậy.

Bùi phu nhân càng nghĩ càng giận. cả giận mà mắng nàng: “Còn không mau quay vào trong nhà mà đi gột sạch nó đi.

đừng ở đây mà chường mặt cho cười chê.”

Minh Châu bị mẫu thân mắng chửi ngay trước mặt Lý Khánh An. trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức. mắt nàng đỏ lên. nức nở nói: “Đi thì đi!

Nào có ai như mẫu thân lại đi mắng chửi người ta như thế chứ?”

Nàng quay đầu vừa khóc vừa chạy vào trong phủ, các cô gái đều cảm thấy mất cả hứng, mà tự giải tán đi khỏi.

Bùi phu nhân nhìn theo bóng dáng của con gái. không khỏi thở dài trong lòng. bà quay đầu lại cười khổ, nói với Lý Khánh An: “Ai!

Nha đầu này đã mươi chín tuổi rồi, vẫn cứ như đứa con nít vậy, không biết khi nào thì mới có thẻ lớn lên được?”

Lý Khánh An cười xòa.

Bùi phu nhân lại nói: “Có người nói nó ngây thơ trong sáng, khiến cho người ta thích, nhưng ta lại cảm thấy ngây thơ trong sáng thì cũng phải xem độ tuổi chứ.

Nó mười ba tuổi ngây thơ trong sáng sẽ khiến người ta thích, nhưng mươi chín tuổi rồi còn ngây thơ trong sáng, thì có chút làm cho người ta đau đầu đấy.”

Bùi phu nhân lắc đầu: “Thôi quên đi, không nói nó nữa.

Thất Lang mau theo ta vào trong phủ.”

Lý Khánh An theo nhạc mẫu đi vào trong phủ. vừa đi vừa hỏi: “nghe nói trượng nhân(cha vợ) bị giáng chức làm thái thường thiếu khanh, đó là vì chuyện gì vậy?”

“Điều này cũng đều do hắn sau khi uống rượu say mà lỡ lời. cùng một đám bằng hữu họp mặt. sau khi uống rượu say rồi thì buông lời trách móc Thánh Thượng là hôn quân vô đạo, kết quả bị người ta tố cáo, cũng còn may, Vương tướng quốc thay hắn cầu tình mới không có bị hạ ngục, bằng không ngay cả quan cũng làm không thành rồi.”

Bùi phu nhân thở dài. nhưng mà Lý Khánh An chịu hỏi han chuyện của trượng phu bà. cũng làm cho bà cảm thấy vui mừng.

Bà vẫn luôn có một khúc mắc.

đó chính là làm thế nào để dung hòa quan hệ giữa trượng phu và con rễ, cho dù lúc trước trượng phu từng phản đối việc hôn sự này, nhưng điều đó đã là chuyện của quá khứ rồi.

Con gái đã gả cho Lý Khánh An. nên Bùi phu nhân hy vọng trượng phu có thể cùng Lý Khánh An giải hòa.

Điều này không chỉ là vì con gái, nó cũng là vì sự suy tính cho tương lai của gia tộc.

Lúc Bùi phu nhân ra ngoài đã có nói với trượng phu rồi. những hắn chỉ để ý cúi đầu mà đọc sách, không có hé răng tiếng nào cả. nàng đành phải để cho đệ đệ của mình tới mà khuyên nhủ trượng phu.

Lý Khánh An thấy Bùi phu nhân tựa hồ có tâm sự. bèn không hỏi nhiều nữa. vừa cười vừa nói: “cữu phụ đâu? cữu phụ hẹn hôm nay cũng đến mà. tới rồi chứ?”

“Tính của hắn nôn nóng, sớm đã tới rồi. một nhà già trẻ đều tới cả rồi.”

Bùi phu nhân hình như nhớ tới điều gì. vừa quay đầu lại. chỉ thấy một vị tiểu nương e thẹn nép sát bọn họ, bà vội vàng vừa cười vừa kéo tiểu nương qua bên mình rồi nói: “Cô cô vừa rồi chỉ là mắng biểu tỷ của con thôi, con đừng có sợ hãi.”

Lý Khánh An thấy tiểu nương này dáng vẻ mi thanh mục tú. xinh xắn thon thả. cũng chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi. vừa rồi hình như nàng cũng ở trong đám thiếu nữ kia. liền vừa cười vừa hỏi: “Nàng là ai vậy?”

“Đây chính là tiểu nữ của cữu phụ con đó, tên là Bùi Vũ.”

Bùi phu nhân lại dặn dò nàng nói: “Vũ nhi, gọi tỷ phu chưa?”

“Tý phu!”

Bùi Vũ cúi đầu xuống, khẽ gọi một tiếng giống như tiếng kêu của con mèo nhỏ vậy.

Lý Khánh An vội vàng từ trong lòng lấy ra một viên trân châu to bằng ngón tay cái.

đưa cho nàng cười nói: “Cái này cho muội, xem như lễ gặp mặt.”

Bùi Vũ cuống quít lắc đầu. rụt tay ra sau người, không chịu nhận.

Bùi phu nhân cười nói: “Không quan hệ gì đâu.

đều là người một nhà.

đây là tâm ý của tỷ phu con. con hãy nhận lấy đi!”

Bùi Vũ được cô cô nói như vậy, lúc này mới miễn cưỡng tiếp nhận hạt châu, nói một lời cảm tạ với Lý Khánh An rồi nói: “Con đi tìm Minh Châu tỷ.”

Nàng đỏ bừng mặt mà cúi đầu xuống, vội vàng chạy đi, Bùi phu nhân nhìn theo bóng dáng của nàng thở dài nói: “Mấy năm trước thấy nó vẫn là một tiểu nha đầu không hiền chuyện, chỉ chớp mắt liền trở thành một đại cô nương rồi, qua thêm hai năm nữa là có thể xuất giá rồi. ai!

Con nha đầu nhà ta khi nào thì mới có thể không làm cho ta phải lo lắng nhỉ?”

“Mỗi người đều có duyên phận của mình cả. mẫu thân cũng đừng quá sốt ruột làm gì.”

Lý Khánh An an ủi Bùi phu nhân vài câu. liền cùng bà bước vào cửa phủ.

Trong thư phòng của Độc Cô phủ, Bùi Mân đang khuyên Độc Cô Hạo Nhiên giải hòa với Lý Khánh An.

“Hạo Nhiên, chuyện này không phải ta nói ngươi, ngươi căn bản không nhất thiết phải nhớ thù này làm gì. hắn là con rể ngươi. là vãn bối của ngươi.

Hắn tuổi còn trẻ bèn có thể làm đến quan lớn cực phẩm. từ cái nhỏ mà nói.

đây là vinh dự của ngươi. từ việc lớn mà nói.

đây cũng là cơ hội để cho Cô Độc gia tộc của ngươi một lần nữa quật khởi trở lại.

Từ việc hắn vào kinh lần này, ta liền đã nhìn ra. hắn chính là đặc biệt đến ủng hộ việc lập hoàng trưởng tôn đăng cơ.

điều này có nghĩa là hắn sắp nắm giữ quyền lực lớn rộng hơn nữa.

Hạo Nhiên, lần này đây là một cơ hội, ngươi nhất định phải nắm bắt lấy cơ hội này.”

Độc Cô Hạo Nhiên ngồi trên tấm đệm đọc sách, hắn cúi đầu không nói một tiếng nào.

Lúc trước, bởi vì Thánh Thượng cũng ung ý đứa con gái của mình, hắn bèn có ý muốn đưa con gái tiến cung, tuy rằng do bị ép buộc, hắn không thể không đồng ý Lý Khánh An cưới con gái của mình.

Nhưng sĩ diện này của hắn vẫn không thể xuống nước mà làm hòa được.

Hơn nữa Tết năm nay, hắn cùng mấy vị bằng hữu uống rượu, sau khi uống say đã nói lỡ lời. chọc giận Thánh Thượng, bị giáng chức làm thái thường thiếu khanh.

Chuyện này xem ra thì hình như không có liên quan gì đến Lý Khánh An cả. nhưng Độc Cô Hạo Nhiên lại nhất định cho rằng. chính là bởi vì chuyện của Minh Nguyệt đã đắc tội với Thánh Thượng, nên hắn mới bị biếm truất.

Nói cho cùng thì vẫn là bị Lý Khánh An liên lụy, sự bất mãn đối với Lý Khánh An thủy chung ở trong lòng hắn khó có thể xóa đi được.

nhưng buổi sáng hôm nay, hắn cũng nghe nói Thánh Thượng đã xảy ra chuyện, lâm vào hôn mê bất tỉnh.

Tin tức này làm cho hắn chắn động, hắn vẫn cho rằng Thánh Thượng còn có thể ngồi trên ngai vàng thêm mười năm hoặc là hai mươi năm nữa cơ, không ngờ rằng nhanh như vậy mà đã ngã gục rồi.

Việc này lại khiến cho hắn thầm cảm thấy may mắn. cũng may không có đem con gái đưa vào cung, nếu không hại con gái không nói, giấc mộng làm tướng quốc của hắn cũng làm không được vài ngày.

Chính vì xảy ra việc này. thành kiến của Độc Cô Hạo Nhiên đối với Lý Khánh An cũng giảm đi vài phần, hơn nữa được Bùi Mân khuyên giải lần này, hắn cũng có vài phần động lòng, hiện tại mấu chốt là sĩ diện của hắn khó mà xuống nước được.

Bùi Mân đã nhìn ra tỷ phu cũng động lòng rồi, liền lại tiếp tục khuyên hắn nói: “buổi chiều hôm nay ra khỏi thành nghênh đón Khánh An. ngươi không có mặt ở hiện trường, nhưng ta đã đi ra ngoài nghênh đón.

Có thể thấy được thái tử rất tin cậy hắn.

Hiện tại Thánh Thượng gặp phải bất trắc, mắt thấy thái tử sắp đăng cơ, cho nên Lý Khánh An mới phải vội vả trở về gấp như thế.

Như vậy, hắn liền có công trong việc ủng hộ thái tử đăng cơ, luận công ban thưởng, hắn sẽ là người xếp đầu bảng.

Đồng thời, những kẻ như Dương Quốc Trung.

Trần Hi Liệt cũng sẽ bị biếm truất.

Thái tử tất sẽ đề bạt một đám người mới, mà ngươi là trượng nhân của Lý Khánh An. cũng từng làm tướng quốc.

Nếu hắn thay ngươi nói mấy câu. như vậy ở tân chính sự đường nhất định sẽ có vị trí của ngươi.

Hạo Nhiên, người khác nằm mơ cũng không có được, ngươi lại có được dễ như trở bàn tay, cho nên ta mới nói.

đây là cơ hội của ngươi a!”

Đã nói đến bước này rồi. nếu nói Độc Cô Hạo Nhiên còn không động tâm.

đó chính là lừa mình dối người, hắn nằm mơ cũng muốn trở lại cương vị tướng quốc, muốn đem con gái đưa vào cung, kỳ thật cũng chính là vì tướng vị.

Việc khuyên bảo của Bùi Mân rốt cục đã đả động được hắn. hắn thở dài một hơi nói: “Ta không phải vì cái tướng vị gì cả. ta chỉ vì muốn tốt cho con gái mà thôi.

Ta cũng không muốn cho con gái phải chịu ấm ức.

đành vậy, vì con gái, ta liền dẹp đi cái sĩ diện già của mình, đi cùng hắn uống chén rượu vậy!”

Bùi Mân thấy hắn đáp ứng rồi, không khỏi mừng rỡ, vội vàng nói: “Có ta ở đây mà!

Ta sẽ dàn hòa cho các ngươi, sẽ không để cho ngươi cảm thấy ngại ngùng đâu. chúng ta đi thôi!”

Hai người đứng lên. một trước một sau đi về phía trước viện.

Tiệc rượu đã được dọn xong, kỳ thật chỉ là buổi tiệc gia đình, các loại sơn hào hải vị được đặt đầy ra cả bàn tiệc, rượu là loại rượu nho tốt nhất của Cao Xương, ở trong hầm rượu của Độc Cô gia đã được cất giấu hai mươi năm. chỉ có lần trước Minh Nguyệt thành hôn từng lấy ra một lần.

Chủ khách cũng không nhiều, vợ chồng Độc Cô Hạo Nhiên, vợ chồng Bùi Mân cùng với hai người con trai là mình Ý và Tri Lễ. cộng thêm hai cô gái.

Minh Châu và Bùi Vũ.

Ngoài ra.

Trương phu nhân cũng có tham gia yến tiệc, tổng cộng mười người, vừa chỉ một bàn tiệc.

Độc Cô Hạo Nhiên là chủ nhân, ngồi ở vị trí ngay chính giữa. hai bên là Bùi Mân và Lý Khánh An ngồi. những nữ nhân và các con thì tùy ý mà ngồi.

Kỳ thật luận bối phận trong nhà. thì Trương phu nhân phải ngồi trên vị trí chủ tọa. nhưng bà chết sống cũng không chịu ngồi, mọi người đành phải để bà ấy tùy ý mà ngồi.

Bùi phu nhân thấy trượng phu nghe lời khuyên mà đi ra. bà không khỏi vui mừng ra mặt.

đích thân rót rượu cho mọi người, bà rót cho trượng phu và Bùi Mân mỗi người một ly trước, lại rót đầy một ly cho Lý Khánh An. có chút tiếc nuối nói: “Đáng tiếc là Minh Nguyệt không thể trở về cùng một lúc. nếu không cả nhà đã được tề tựu đông đủ rồi.”

Lúc này Minh Châu đã tẩy đi những son phấn trên mặt đi, thay đổi một chiếc váy dài bình thường khác, sự bất mãn lúc nãy vì bị mẫu thân la mắng, nàng sớm đã quăng lên chín từng mây rồi. nàng bứt một trái nho, ném vào trong miệng, vừa ăn vừa nói: “Nương, tỷ tỷ bên đó cũng là một đại gia đình, nếu tỷ ấy trở về. cả nhà bên đó sẽ lộn xộn mất.”

Bùi phu nhân trừng mắt nhìn nàng một cái. nói: “người lớn nói chuyện, con nít đừng có mà xen vào!”

Minh Châu cúi đầu xuống, bĩu môi nói khẽ: “Lúc nảy còn nói con không hiền chuyện, lúc này lại nói con là con nít.”

Bùi phu nhân thấy nàng còn dám đáp trả lại, tức giận đến lớn tiếng mắng nàng: “Ngươi không nói chuyện không ai cho rằng ngươi là kẻ câm cả.

Ngươi xem xem người ta Vũ nhi, nhỏ hơn ngươi nhiều lắm. nhưng người ta nhu mì lễ phép, đâu có như người cứ nói năng bữa bãi, làm cho người ta cảm thấy một chút giáo dường cũng không có.”

“Thế cũng là bởi vì mẫu thán đã không dạy cho tốt!”

Minh Châu vểnh môi cãi lại nói.

“ngươi!

“ Bùi phu nhân tức giận đến đem bầu rượu đặt xuống bàn một cái thật mạnh.

thê tử của Bùi Mân vội vàng khuyên nhủ: “Đại tỷ, hôm nay là ngày Khánh An trở về nhà. khó được mọi người đoàn tụ như vậy, tỷ đừng có mà giận Minh Châu nữa.”

Trương phu nhân cũng cười nói: “Đều là người một nhà cả mà. trong bữa tiệc gia đình nói nói cười cười cũng là chuyện bình thường.

Minh Châu ở bên ngoài vẫn rất ngoan ngoãn lễ phép, tuyệt đối không bữa một câu nào cả. cứu cứu của nó, Hạo Nhiên, các ngươi nói đúng không nào!”

Độc Cô Hạo Nhiên và Bùi Mân đều gật gật đầu.

Bùi Mân cười nói: “Đại tỷ, kệ đi!

Dù sao cũng là gia yến. không có người ngoài nào cả. ta cũng cảm thấy mọi người thoải mái một chút vẫn tốt hơn.”

Bùi phu nhân thấy tất cả mọi người cũng đều nói như vậy. chỉ đành trừng mắt nhìn con gái một cái: “Hừ!

Quay đầu lại sẽ thu thập ngươi sau.”

Minh Châu khe khẽ lè đầu lưỡi ra một cái. xoay chuyển ánh mắt.

đã thấy Lý Khánh An bưng chén rượu đang nhìn nàng, trong mắt mang một tia cười trêu chọc, Minh Châu đành phải phẫn nộ mà ngoảnh đầu đi, đi trò chuyện cùng với Bùi Vũ.

Lúc này, Bùi phu nhân lại cười nói với Lý Khánh An: “Thất Lang lần này trở về. chuẩn bị ở lại bao lâu thế?”

Lý Khánh An vội vàng khom người nói: “Công việc ở An Tây bận rộn.

Khánh An nhiều nhất chỉ có thể ở lại nửa tháng mà thôi.

Nếu sự việc thuận lợi. thì Khánh An có lẽ chỉ có thể ở lại được mười hôm thôi.”

Độc Cô Hạo Nhiên mở miệng nói: “Vậy ngươi trở về là làm chuyện gì thế?”

Lý Khánh An nói một cách rất lễ phép: “Lần này trở về vốn dĩ là muốn hồi bẩm với Thánh Thượng tình hình của Hà Trung.

Nhưng Khanh An ở dọc đường nghe nói Thánh Thượng gặp chuyện không may, lại lo lắng cục diện hỗn loạn trong triều, liền vội vàng tới gấp để duy trì trật tự trong triều.”

“ừm!

Ta nghe nói ngươi dẫn theo ba nghìn kỵ binh trở về, hơn nữa thái tử cũng chuẩn ngươi vào thành đóng quân, vậy ngươi cần phải ước thúc quân kỷ, không thể để cho bọn lính ở kinh thành gây chuyện.”

“Trượng nhân xin hãy yên tâm. quân An Tây từ trước đến nay quân kỷ nghiêm minh, tuyệt đối sẽ không ở kinh thành gây sự.”

Bùi phu nhân thấy Lý Khánh An đã giáp mặt cùng trượng nhân, bà e sợ trượng phu ngạo mạn không nể tình, làm hòng ý tốt của Lý Khánh An. liền vội vàng ra hiệu bằng mắt cho huynh đệ.

Bùi Mân hiểu ý, liền cười ha hả đứng dậy nâng chén nói: “Lại đây!

Chén rượu này là vì Khánh An về nhà tẩy trần ăn mừng hợp mặt. chúng ta cùng nhau cạn hết nó đi.

Chúc Khánh An sớm được quý tử. chúc tỷ tỷ, tỷ phu sớm bồng cháu ngoại, chúc Trương phu nhân giữa mãi tuổi thanh xuân, cũng chúc Minh Châu sớm ngày tìm được lang quân như ý, đương nhiên cũng chúc Minh Ý và Tri lễ nhanh chóng làm quan phát tài.

để cho ta sớm hưởng phước thanh nhàn.”

Tất cả mọi người nở nụ cười, cùng nhau nâng chén nói: “Mọi người cùng cạn chén rượu này!”

Nâng chén rượu lên. mọi người uống một hơi cạn sạch.

Lý Khánh An cũng đặc biệt nâng ly riêng với Độc Cô Hạo Nhiên cười nói: “Cũng chúc trượng nhân sớm ngày lên làm tướng quốc.”

Trong lòng Độc Cô Hạo Nhiên đập mạnh một cái. híp mắt nở nụ cười, cùng Lý Khánh An nhẹ nhàng chạm cốc: “Cũng chúc ngươi ủng hộ việc đăng cơ của thái tử thành công.”

Hai người ánh mắt chạm nhau, cũng đều trong lòng biết rõ, đồng loạt nâng chén, đem rượu uống một hơi cạn sạch, mọi người ngồi xuống, cười nói vui vẻ, trên bữa tiệc trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Lúc này, Bùi Minh Ý và Bùi Tri Lễ ở dưới sự mách nước của phụ thân, vội tới kính rượu Lý Khánh An. hai người cũng đều mới hơn hai mươi. thông minh tài cán.

Lý Khánh An rất thích, liền cười nói: “Hai vị biểu đệ hiện tại đang làm gì thế?”

Minh Ý là huynh trưởng. vội vàng nói: “Chúng đệ cũng đều học ở Hoằng Văn quán, năm nay cũng đều đã thông qua cuộc thi của khoa minh kinh, tục ngữ nói.

“Tam thập lão minh kinh, ngũ thập thiếu Tiến sĩ (Ba mươi tuổi đậu minh kinh đã là già. năm mươi đậu Tiến sĩ vẫn là trẻ), cho nên chúng đệ còn muốn tham gia cuộc thi khoa cử tiến sĩ sang năm. về sau này còn mong tỷ phu chiếu cố nhiều hơn.”

“Đều là huynh đệ trong nhà cả.

điều đó là nhất định rồi.

Nếu các đệ chịu đến An Tây, ta sẽ có thể sắp đặt một chút việc cho các đệ làm.”

Lý Khánh An trầm ngâm một lát. lại nói: “Hoặc là Hà Tây cũng được.”

Bùi Mân và Độc Cô Hạo Nhiên liếc mắt nhìn nhau, bọn họ cũng đều nghe hiểu ngụ ý trong lời nói của Lý Khánh An, Bùi Mân vội vàng hỏi: “Khánh An phải chuyển công tác sang Hà Tây sao?”

Lý Khánh An lắc đầu, cười nói: “bởi vì binh lực thiếu một cách nghiêm trọng, thái tử rất lo lắng Hồi Hột xâm lấn Hà Tây.

Hôm nay bèn đáp ứng Khánh An. chuẩn bị tạm thời đem phía bắc Trương Dịch quy cho An Tây, Lương Châu quy cho Lũng Hữu. như vậy Cam Châu, Túc Châu, Qua Châu và Sa Châu sẽ do Khánh An đến quản hạt.

Nếu hai vị biểu đệ không chê, có thể ở chọn một huyện của một trong bốn châu này xuất nhậm huyện thừa hoặc là chủ bộ.”

Bùi Mân mừng rỡ, hai đứa con trai của hắn cũng đều đã thông qua cuộc thi khoa minh kinh, về mặt khoa cử cũng đã đủ tư cách rồi. bởi vì nhất thời còn chưa có chỗ trống, cho nên hắn mới để cho con trai tiếp tục tham gia cuộc thi khoa tiến sĩ.

Nhưng nếu Lý Khánh An có tâm bồi dưỡng hai đứa con trai của mình, thì bọn họ sẽ không cần phải đi thi tiến sĩ nữa rồi.

Hắn biết Hà Tây có mấy huyện khá tốt. như là huyện Trương Dịch, huyện Tửu Tuyền và huyện Đôn Hoàng. cũng đều là những huyện có dân cư đông đúc. và giàu có, dễ dàng làm ra chính tích.

Để cho bọn họ làm vài năm huyện thừa hoặc chủ bộ, sau đó điều trở vào kinh, thì việc lên chức sẽ dễ dàng hơn.

“Vậy thì cậy nhờ vào Khánh An rồi. lại đây!

Minh Ý và Tri lễ, huynh đệ các con hãy kính tỷ phu một chén rượu nữa đi.”

Hai huynh đệ lại kính Lý Khánh An thêm một chén rượu, lúc này, Độc Cô Hạo Nhiên bên cạnh cũng có chút động lòng rồi. hắn ở dưới bàn khẽ đá thê tử một cước, nháy mắt với nàng. chỉ chỉ Lý Khánh An.

Bùi phu nhân hiểu được ý tứ của trượng phu, hắn vì sĩ diện mà khó có thể hạ mình xuống nước được, liền để cho mình mở miệng, bà bèn cười nói: “Thất Lang. ngươi có thể đề bạt cho ca ca của Minh Nguyệt một chút được không, hắn làm người quá thật thà. chỉ biết vùi đầu làm việc, không biết nịnh hót với cấp trên, làm quan bốn. năm năm nay rồi, vẫn là chức chủ bộ của một huyện nhỏ, hãy để cho hắn đến giúp ngươi đi!”

Vợ chồng Độc Cô tổng cộng có bốn đứa con. ba đứa con gái Minh Kiếng.

Minh Nguyệt và Minh Châu.

Trong đó trường nữ Minh Kiếng đi hòa thân chết ở Khiết Đan. bọn họ còn có một đứa con. tên Độc Cô Minh Viễn, không có thi lên khoa cử. dựa vào cái bóng của phụ thân mà được một chức quan nhỏ, làm chủ bộ của huyện thành Nhâm Định ở Quang Châu, và Quang Châu thái thú quan hệ rất căng thẳng, vẫn khó mà được đề bạt.

Con đường làm quan của chính Độc Cô Hạo Nhiên cũng không ổn định, cho nên cũng khó mà giúp đỡ được cho đứa con trai.

Kỳ thật Bùi phu nhân cũng nghĩ qua muốn nhờ Lý Khánh An hỗ trợ, chỉ là bà lại không muốn để cho đứa con con đến An Tây, chồ đó quá xa xôi.

Hôm nay Lý Khánh An lại nhắc tới Hà Tây, tuy rằng vẫn là nơi có một chút hơi xa. nhưng so với An Tây thì tốt hơn nhiều.

Bùi phu nhân liền động lòng.

Lý Khánh An gật đầu nói: “Kỳ thật Minh Nguyệt cũng từng nói với Khánh An rồi. con lần này trở về, có một mục đích rất quan trọng chính là muốn đề bạt một chút huynh đệ trong nhà. nếu Minh Viễn chịu đi. con tính nhâm mệnh hắn ấy làm Cam Châu lục sự tham quân kiêm huyện lệnh của huyện Trương Dịch, chủ quản chính vụ Cam Châu.”

Vợ chồng Độc Cô vô cùng mừng rỡ, lúc này Độc Cô Hạo Nhiên đã hoàn toàn từ bỏ thành kiến đối với Lý Khánh An, hắn vui vẻ nói: “Thế ta sẽ lập tức viết thư gọi Minh Viễn quay về kinh, còn làm phiền Khánh An nói với Lại bộ một tiếng.”

Lý Khánh An cười nói: “Không ngại, thái tử đáp ứng ta rồi. huyện lệnh và quan viên cấp dưới huyện lệnh đều do con trực tiếp nhâm mệnh, mà lục sự tham quân là chức quan văn trong quân ngũ. lại càng không cần thông qua triều đình, ta trực tiếp nhâm mệnh là được.

Bất luận An Tây hoặc là Hà Tây cũng đều là đô đốc châu, cũng không có thái thú, cho nên. quyền nhâm mệnh thực tế cũng đều nằm ở trên tay của con, có thể để cho Minh Viễn trực tiếp đi Trương Dịch, con tự sẽ lưu hồ sơ cho Lại bộ.”

Thật ra giải hòa với Độc Cô Hạo Nhiên, cũng là mục đích chính trong lần về kinh này của Lý Khánh An.

Gia tộc Độc Cô là đại tộc tại Quan - Lũng, bọn họ và gia tộc trưởng tôn, gia tộc Vũ Văn cùng với gia tộc Bùi thị cũng đều có quan hệ rất tốt. cùng kết thông gia. tỷ như Độc Cô Hạo Nhiên đã cưới con gái của Bùi Diệu Khanh làm vợ, còn thê tử Bùi Mân chính là em gái của trưởng tôn Toàn Tự.

Chính mối quan hệ thông gia này, khiến cho bọn họ dần dần hình thành một tập đoàn chính trị có cùng lợi ích chung.

Lý Khánh An đã cưới Độc Cô Minh Nguyệt, thế thì hắn đã cùng những đại tộc tại Quan - Lũng này có quan hệ với nhau.

Hắn cần được sự ủng hộ toàn lực của bọn họ, trái lại, hắn cũng phải giúp đỡ đại tộc tại Quan - Lũng, khiến cho bọn họ có quyền lên tiếng trong thế cục chính trị của Đại Đường.

Lúc này, Lý Khánh An lại cười nói với Độc Cô Hạo Nhiên: “Con nghe Minh Nguyệt nói qua, qua mười mấy ngày nữa bèn là sinh nhật của trượng nhân, chi bằng mời thêm nhiều thân bằng quyến thuộc, cùng nhau tới chúc thọ cho trượng nhân.

Cũng đúng lúc con có mặt ở Trường An, có thể thuận tiện làm quen với một số thân thích bằng hữu.”

Bùi Mân phản ứng rất nhanh, hắn lập tức bèn hiểu được dụng ý của Lý Khánh An. liền cười nói: “Tốt lắm.

đến lúc đó ta đến làm chủ sự, đem những đại gia tộc có quan hệ với chúng ta cũng đều mời đến cả, đồng loạt giới thiệu để cho Khánh An làm quen.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 363: Gặp lại người xưa

Sau khi dùng cơm tối, sắc trời vẫn sớm.Lý Khánh An bèn định đi qua chợ Tây dạo một vòng.

Bùi phu nhân cũng chẳng ngăn cản gì.Biểu hiện của Lý Khánh An và chồng bà lúc dùng cơm đã đủ khiến bà mãn nguyện, chỉ còn bước được bước hòa giải đầu tiên này, thì những bước tiếp theo cũng sẽ đâu vào nấy thôi. cứ từ từ. cũng không cần phải vội vã làm chi.

Dục tốc bất đạt!

Lúc này đương là thời gian mộ xuân, thoáng thoáng là có gió xuân ấm áp thổi qua. tiết trời rất ấm. người Trường An cũng cởi bỏ áo đông dày cọm. thay vào đó là áo đơn mùa hạ. nam nhân phần lớn mặt áo bào, đặt mũ khăn để bằng, trong rất là ung dung thư thái.

Còn nữ nhân thì lại ăn diện cực kỳ rực rỡ đua thăm cùng sắc hoa mùa xuân, thay áo đông bằng váy dài áo đơn.

Áo đơn thường được may bằng vải lụa. nhẹ nhàng bay bổng lại đa sắc đa màu.

Chiếc áo lụa mỏng gần trong suốt kia càng tôn vinh thân hình đẫy đà uyên chuyến của người phụ nữ hơn. khiến người xem không thể nào rời mắt. phảng phất như một bức họa Đại Đường, rực rỡ và hài hòa sắc xuân.

Từ sau khi lệnh giới nghiêm được bỏ, buổi tối tại chợ Tây lại càng náo nhiệt hơn.

Trên phố phường rộng lớn la liệt đủ các món hàng hay ho, nào là phấn thơm, trâm gài tóc, lược, gương đồng rẻ tiền, phần lớn đều là vật dụng của nữ nhi.

Trên đường quả thực nữ nhân vẫn nhiều hơn; nhất là đâu đâu cũng có thể thấy từng nhóm thiếu nữ đi chung. trông cứ như những con chim sẽ non nót chí cha chí chóe dọc các hàng quán trả treo giá cả với chủ tiệm.

Lý Khánh An cũng thay bộ thường phục, lưng thắt dây ngọc, đầu đội mũ ô sa. chỉ tiếc là lúc này chiếc quạt gấp vẫn chưa được du nhập từ Nhật, nếu không hắn ắt sẽ trông hào hoa phong nhã.

đẹp trai không khác gì Phan An.

Hắn cũng chẳng phải đi dạo một mình, mà dẫn theo Minh Châu cùng Bùi Vũ. con gái nhỏ của Bùi Mân cùng đi.

Minh Châu diện bộ váy lựu. trên người là chiếc áo đơn vải lụa màu xanh, đầu chải bím song hoàn.

Đây là đặc trưng của con gái chưa chồng.

Nàng và Bùi Vũ mỗi người cầm một chiếc quạt lụa mỏng đi sát sao lưng Lý Khánh An. chốc chốc lại phấn khởi ngó quanh ngó quân.

Đi theo còn có hai mươi mấy người thân vệ đang mặt mày căng thẳng quan sat tình hình xung quanh.

Chợ Tây được mệnh danh là chợ Vàng, ngoài ra còn có buôn lương thực, vải vóc, trà... tất cả các loại thương phẩm của Trường An đều được tập trung tại đây.

Và chợ Tây cũng như thước đo của kinh tế Đại Đường, chợ Tây phồn thịnh hay suy thoái cũng trực tiếp phản ánh tình hình kinh tế Đại Đường lúc bấy giờ.

Có điều bây giờ là buổi tối, các cửa tiệm lớn buôn lương thực và vải vóc đều đã đóng cửa. chỉ còn một ít tiệm buôn lụa là. son phấn và trang sức là còn làm ăn.

Lý Khánh An đi đến một cửa tiệm bán hàng trang sức lớn.

Năm xưa hắn đã mua không ít trang sức cho Cao Vụ chính tại nơi đây.

Lúc ấy cửa tiệm chỉ là hơi to, chứ về đẳng cấp thì cũng chỉ bình thương, phần lớn là các loại trang sức giá trị chỉ một hai quan tiền.

Đương nhiên, so với những món trang sức buôn bán lề đường chỉ đáng vài chục văn. thì trang sức trăm văn cũng đã cao cấp hơn.

Xem ra mấy năm nay tiệm này đã làm ăn phát đạt. khách khứa kéo đến lũ lượt.

Mấy mươi tên người giúp việc bận rộn giới thiệu đủ loại trang sức với khách hàng.

“Đại ca muốn mua trang sức gì cho bọn muội thế?”

Minh Châu nhìn đủ kiểu trang sức lấp lánh treo trên tường mà mắt sáng rực. những sở thích nữ tính trong con người Minh Châu vẫn đến chậm hơn so với những cô gái khác.

Người khác chạc mười ba mười bốn đã bắt đầu có biểu hiện yêu thích rõ rệt với các loại trang sức, phục trang; còn Minh Châu lúc ấy vẫn đang chơi trò leo cây quậy phá. lớn hơn một chút lại bắt đầu yêu thích mặc những bộ kỳ trang dị phục, ăn mặc rất quái gở.

Mãi đến sau mười tám tuổi, khi những cô gái khác đã lần lượt làm mẹ, nàng mới từ từ có biểu hiện tâm Lý của một cô gái bình thường, bắt đầu có tâm sự. thích thú với phục sức.

Cô nàng bình thường bên cạnh nàng chính là Bùi Vũ.

Dù cho mới chỉ mười bốn tuổi, nhưng trông nàng đã lão luyện đứng lựa chọn các món trang sức. nào là hỏi thăm giá cả với người bán hàng. cặp mày thanh tú chốc chốc lại chau lại.

Hiển nhiên là giá cả quá cao, mẫu thân của nàng mỗi tháng chỉ cho nàng mỗi năm trăm văn tiền tiêu vặt. nàng cùng lắm chỉ đủ tiền mua trâm bạc thôi.

Lúc này, nhị trưởng quầy trong tiệm thấy Lý Khánh An không phải người thường. sau đó còn có nhiều binh sĩ tùy tùng theo sau đến thế.liền vội đi lên chào mời: “quý khách cứ tự ý lựa chọn hay muốn mua những món trang sức cao cấp nhất của tiệm?”

“ở chỗ các ngươi có trang sức cao cấp chứ?”

Lý Khánh An cười hỏi.

“Có!

Có!

Quý khách xin hãy đi theo ta.”

Nhị trưởng quầy liền dẫn Lý Khánh An vào trong tiệm.

Lý Khánh An lại gọi theo Minh Châu.

Minh Châu đang đứng lựa vài món trang sức bạc cùng Bùi Vũ. nghe Lý Khánh An gọi bèn kéo theo Bùi Vũ đi đến.

“Đại ca. gọi muội có việc gì thế?”

“Đi theo ta. vào trong ấy chọn!”

Lý Khánh An bèn dẫn hai nàng đi vào trong nội đường.

Trong đấy có phần nhỏ hơn tiền đường, xung quanh đều chỉ chít giá gỗ, trên đấy là đủ các loại hộp gỗ đàn nhỏ, mà phía trên hộp đều có dán chú thích tên gọi kiểu dáng của vòng, trâm gài tóc, đá quý...

Khác với bên ngoài. các món trang sức đều được treo trên tường, để người khác mặc sức lựa chọn. giữa nội đường lại ngay ngắn xếp liền mười mấy cái giường gỗ to dùng để ngồi.

Trên giường có một chiếc bàn nhỏ.

Trong tiểu đường đã có hai giường có người ngồi nghe người bán hàng có kinh nghiệm giới thiệu về các loại trang sức quý giá.

“Quý khách mời ngồi!”

Nhị trưởng quầy mời Lý Khánh An và hai tiểu nha đầu ngồi, xong lại lệnh người hầu dâng trà lên.

Lúc này hắn mới cười nói: “Không biết quý khách định mua gì?”

“Hai muội muốn mua gì?”

Lý Khánh An cười hỏi hai nàng.

Minh Châu nghĩ ngợi một chút bèn cười: “Muội muốn mua tặng mẫu thân cặp vòng, còn bản thân muội thì muốn mua một dây đeo cổ.

Mấy ngày nữa sẽ đến thôi nôi của con trai Thôi Yên Yên. muội phải mặc một bộ váy cổ thấp, nếu để trơ cổ không đeo gì sẽ không đẹp.”

“Được!

Vậy mời chủ tiệm đi lấy.”

Lý Khánh An lại quay sang nhìn Bùi Vũ cười: “Thế còn muội?

Muốn mua gì nào?”

Bùi Vũ có phần ngượng ngừng vội khoát tay nói: “Muội không cần gì cả. muội chỉ là đi chung với Minh Châu tỷ tỷ thôi.”

“Ai nói thế?

Ngươi chẳng phải muốn đi mua trâm gài tóc sao?”

Minh Châu đính chính lời của nàng.

Bùi Vũ có phải e thẹn nhỏ nhẹ nói: “Đồ ở đây đắt quá. e muội không mua nổi.”

Lý Khánh An cười ha hả quay sang nói với nhị trường quỹ: “Đi!

Đem hết trâm gài trong tiệm ra đây.”

Một chốc sau. nhị trưởng quỹ dẫn theo hai người giúp việc bưng ba chiếc hộp gỗ đàn ra lần lượt đặt trên bàn.

Vừa mở rương ra toàn thấy ngọc ngà châu báu. lấp lánh lung linh, khiến hai tiểu nha đầu nhìn thấy đã thốt lên kinh ngạc.

Một chiếc hộp này gồm ba tầng, mỗi tầng có mười hai ngăn.trên mỗi ngăn đều được phủ lớp lụa đỏ.đặt trên đấy là một món trang sức thượng hạng.

Đây đúng là chiếc hộp đựng báu vật.

trưởng quầy và tên giúp việc rút từng ngăn ra.

Trong ba chiếc hộp này có tổng cộng chín tầng, hai tiểu nha đầu nhìn mà hoa cả mắt.

Dù cho hai nàng đều xuất thân là con gái nhà đại hộ, nhưng gia giáo thâm nghiêm, những loại trang sức quý giá này bọn họ căn bản chưa được nhìn thấy bao giờ.

Ngày thường đi chung với những cô bạn gái cùng trang lứa thì cũng chỉ đều mua hàng trang sức rẻ tiền ba, năm chục văn tiền ngoài hàng gánh lề đường.

Loại trang sức cao cấp này trước lúc hai nàng đi lấy chồng, e rằng sẽ khó mà được bén duyên.

Có điều hôm nay Lý Khánh An dẫn hai nàng đến đây thì xem như hôm nay là ngày sẽ được bội thu của hai nha đầu.

Lý Khánh An cười nói: “cứ lựa thoải mái. chọn trúng cái nào thì cứ mang về, bao nhiêu món cũng được.”

Nhị trưởng quầy một bên nghe mà trợn tròn mắt.

Hắn biết Lý Khánh An không phải hạng tầm thường. nhưng mà có thể thốt ra câu: “chọn trúng cái nào thì cứ mang về” này, thì dù là thân vương cũng không dám dễ dàng phát ngôn.

Rốt cuộc kẻ này là ai?

Nhị trưởng quầy thấy hắn và tùy tùng đều không mang theo bị to chuyên dùng để đựng tiền, liền cẩn trọng nhắc nhở: “Quý khách, những món trang sức này, món rẻ nhất giá cũng phải trên một trăm quan.”

Bùi Vũ đang chọn một cây trâm thúy vũ có khảm đá lam bảo ngọc, nghe hắn nói thế mà phát hoảng, vội bỏ lại xuống.

Cái thứ trên một trăm quan này nàng làm sao dám lấy.

Có điều nàng đâu biết được, hạt châu quả gặp mặt mà Lý Khánh An tặng lúc ban ngày chí ít cũng đáng giá trên ngàn quan!

Minh Châu cũng có phần do dự.

Dù Lý Khánh An là tỷ phu của nàng, nhưng hai năm nay mẫu thân quản giáo rất nghiêm ngặt, nàng làm sao dám dễ dàng ba thả mình.

Ngược lại với hai nàng.

Lý Khánh An lại chẳng mấy để tâm. hắn chỉ khoát tay nói: “Ta nói rồi, thích cái nào thì cứ lấy.

Minh Châu, muội hãy chọn hai món cho mẫu thân muội và Trương phu nhân.

Tiểu Vũ. muội cũng chọn hai món cho mẫu thân muội, xem như là tâm ý của ta.”

Xong Lý Khánh An lại hạ lệnh: “Hãy đem tất cả những chiếc rương khác đến đây!”

Hắn cũng phải chọn vài món làm quà tặng cho thê thiếp mình.

Nhìn khí thế của hắn làm cho khách khứa trong tiệm sợ quá bỏ chạy, mà cũng làm chấn động đến đại trưởng quầy trong tiệm.

Hắn được tin cũng vội chạy ra chào Lý Khánh An.

“Tại hạ Lưu Lạc, là đại trưởng quầy của bổn tiệm, xin hỏi quý tánh đại danh của quý khách là?”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Ta họ Lý, hôm nay đặc biệt đến để mua vài món nữ trang.”

Lúc này, nhị trưởng quầy lén lút kéo đại trưởng quầy sang một bên khẽ giọng thỏ thẻ bên tai: “Ta phát hiện trên người họ không mang nhiều tiền đến thế.”

Dù cho hắn đã nói rất khẽ, nhưng tiếc là vẫn bị Lý Khánh An nghe được, Lý Khánh An bèn cười lạnh một tiếng rút trong ngực ra một nén tiền bạc An Tây đặt trên bàn nói: “Tiền bạc An Tây có nhận chứ?”

Đại trưởng quầy thấy khách đã nghe thấy nội dụng hai người vừa nói. không khỏi trừng mắt lườm tên nhị trưởng quầy một cái.

Xong hắn vội đi lên trên cười huề: “Đắc tội quý khách quá. tiền bạc An Tây giờ là tiền uy tín nhất của Đại Đường còn gì. một đồng bạc có thể đổi một quan ba trăm văn. nhưng nếu quý khách mua mười món..

Lời phía sau của hắn còn chưa nói hết. nhưng ý tứ thì quá rõ ràng. mười món hàng trang sức là hơn một ngàn quan, vậy chí ít phải có một ngàn tiền bạc An Tây. một ngàn đồng tiền bạc An Tây thì chí nhất bọn họ phải vác cái bị mang theo đựng mới phải.

Lý Khánh An lại rút ra một phiến kim bài đặt trên bàn lạnh nhạt nói: “Hãy mang kim bài này đến Tụ Hải Đường phường quỹ rút tiền bạc An Tây, đừng nói một ngàn tiền bạc, mà đến mười ngàn cũng không có vấn đề gì.”

Lúc này, mắt đại trưởng quầy trợn tròn, hắn bỗng đoán được vị khách trước mắt này là ai.

Hắn hoảng quá vội quỳ xuống khẩn cầu: “Thảo dân không biết đại tướng quân Tiết độ sứ giá đáo, ngôn từ có phần đắc tội. khẩn cầu đại tướng quân hãy bao dung.”

Nhị trưởng quầy sợ rung người vội quỳ xuống.

Lý Khánh An lại khoát tay nói: “Đều đứng dậy cả đi. ta có giận các ngươi đâu.

đừng có nhát gan đến thế.”

Hai vị trưởng quầy lau lau mồ hôi trên trán cùng đứng dậy.

Lúc này, trong nhà lại vọng ra tiếng một người phụ nữ: “Nghe nói có khách quý đến đây, sao lại không báo ta một tiếng.”

“Lý tướng quân, đông chủ của tiệm chúng tôi đã đến!”

Đại trưởng quầy vội giới thiệu nói.

Lý Khánh An nghe giọng nói là quen thuộc vô cùng, hóa ra lại là một người quen cũ!

Hắn cầm chén trà lên. cười mỉm mỉm đợi nữ đông chủ này đến. chỉ một lúc sau. tà áo váy màu vàng nhạt xuất hiện trước mắt. thiếu phụ diễm lệ đi vào.

Đó chính là đối thủ cũ của Lý Khánh An.Quắc Quốc phu nhân Dương Hoa Hoa.

“Đúng là đời người nơi đâu chẳng tương phùng, tam tỷ, lâu nay không gặp tỷ thế nào rồi?”

“Hóa ra là ngươi!”

Mắt Dương Hoa Hoa ánh lên một vẻ vui mừng ngạc nhiên.

Ả không ngờ được lại gặp Lý Khánh An ở đây.

Sau bao nhiêu năm qua đi, ả đã biết mình sẽ không tài nào chiếm đoạt được Lý Khánh An. tình cảm trong lòng ấy cũng dần nhạt nhòa.

Mỗi lần nghĩ lại Lý Khánh An.

điều còn lại trong lòng phần lớn là tiếc nuối và hụt hẫng.

Ả nghe nói hôm nay Lý Khánh An vào Kinh, nhưng lại không ngờ lại gặp được hắn ở đây.

Đúng là việc khiến ả vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng.

A vội đi lên trước nói: “Thất Lang, sao ngươi lại biết cái tiệm này của ta?”

Lý Khánh An cười nói: “Ta chỉ là dẫn hai tiểu muội đi mua sắm. muốn mua chút lễ vật cho hai nha đầu này, chứ làm sao ta biết cái tiệm này của tỷ.

Tam tỷ phát tài rồi thật!”

“Ôi!

Phát tài gì. ta chẳng qua chỉ là muốn đem bán những món trang sức người khác tặng đi.

để lấy chút tiền tiêu vặt nuôi gia đình thôi!”

Dương Hoa Hoa lại đến ngồi xuống bên cạnh Lý Khánh An.ả lại cười: “Cái tên này, giả sử như hôm nay mà không gặp ngươi ở đây. chắc ngươi cũng chẳng thèm đến thăm ta.”

Minh Châu không thích Dương Hoa Hoa.nghe khẩu khí nũng nịu của ả nói với Lý Khánh An mà không khỏi lộn tròng mắt.

Nàng ho khan một tiếng nói: “Tỷ phu, sắc trời đã không còn sớm. chúng ta cũng nên quay về thôi!”

“tỷ phu?”

Dương Hoa Hoa liếc sang Minh Châu, thấy cô nàng mặt mày sáng sủa lại nhan sắc hơn người, làn da trắng nõn hồng hào, toàn thân đều là sức sống tràn trề của tuổi thanh xuân mà trong lòng ả không khỏi chua xót.

So với các nàng, ả quả thật đã già rồi.

“Ngươi chính là Minh Châu ư?

Quả nhiên xinh đẹp như tỷ tỷ của ngươi.”

Minh Châu dẫu sao tuổi vẫn còn nhỏ, vẫn thua xa miệng lưỡi của Dương Hoa Hoa.bị ả khen cho một câu. nàng lại liền thấy mình có phần đã quá hà khắc với kẻ khác, trong lòng lại bắt đầu thấy áy náy.

Lòng Lý Khánh An sáng như gương, hắn cười cười xong liền rút ra một xâu chuỗi bảo thạch bảy màu từ trong hộp đặt lên trước ngực Minh Châu so so .Hắn nghiêng đầu ngắm ngía một lúc cười nói: “xâu chuỗi này rất thích hợp với muội, ta sẽ mua cho muội cái này.”

Nói xong. hắn bèn đưa xâu chuỗi cho đại trưởng quầy nói.

“Hãy gói nó lại cho ta!”

“Đợi một lát!”

Dương Hoa Hoa can hắn lại.

Ả nhận lấy xâu chuỗi, chau mày nói: “Thật là áy náy quá!

Thất Lang, hôm nay ta đến đây là muốn xem kỹ lại, chọn ra những món trang sức có ý nghĩa kỷ niệm, không thể bán. hay là các ngươi mai hẳn đến đi!”

Lý Khánh An cười nhạt: “Vậy ta trả giá tiền gấp mười lần để mua xâu chuỗi bảy màu này, tỷ bán chứ?”

“Mười lần?”

Mắt Dương Hoa Hoa xoay vòng. cười nói: “Thất Lang. ngươi biết xâu chuỗi này của ta bán một ngàn quan tiền, nếu gấp mười lần thì là một vạn quan tiền, ngươi thấy đáng chứ?”

“Có gì đâu không đáng?

Nếu là tam tỷ muốn, thì ta thậm chí có thể tặng tỷ cả một mỏ bạc, nhưng thế tam tỷ sẽ không phải đúc tiền bạc nữa.”

Dương Hoa Hoa cười đến rung cả người: “Cái tên này, bản lĩnh khác không biết, chứ nói móc người khác thì quả là không ai bằng.”

Xong ả lại rút xâu chuỗi bào thạch bảy màu ra nhét vào tay Minh Châu cười nói: “Thôi vậy, ta vốn là kẻ nhỏ nhen về khoảng tiền bạc, thôi thì hôm nay xem như ta cũng hào phóng một phen. xâu chuỗi này ta sẽ tặng cho ngươi, mất công ta lại chọc giận tỷ phu Tiết độ sứ của ngươi.”

“Không!

Không!”

Minh Châu vội vàng cự tuyệt: “Đây là món quả quý phi tặng bà. ta làm sao có thể nhận được!”

“Ta chỉ nói đùa thôi, chứ nếu là quý phi tặng ta thật thì ta đã không rao bán ở đây làm gì.

Đây là xâu chuỗi Thánh Thượng thưởng cho ta. trong mắt người khác có thể là thứ gì đó quý giá,nhưng với ta đó chẳng qua là một xâu chuỗi tương đối đắt tiền mà thôi.

Coi như ta tặng ngươi vậy! ”

Xong nàng lại rút ra một cây thúy vũ trâm khảm lam bào thạch nhét cho Bùi Vũ: “Tiểu muội muội, cây thúy vũ trâm này ta sẽ tặng ngươi, xem như quà gặp mặt.”

Hai tiểu nha đều đều có phần ngại ngùng, nhưng Lý Khánh An lại cười nói: “Các ngươi cứ nhận lấy đi!

Hiếm khi gặp tam tỷ hào phóng thế lắm.”

Bắc đô Thái Nguyên, một đội kỵ binh khoảng ba nghìn người từ Hà Bắc đến từ từ bước vào tòa long hưng chi thành của đế quốc Đại Đường, ở giữa đội kỵ binh, bảo vệ nghiêm ngặt một chiếc xe ngựa, An Lộc Sơn vén màn xe lên, híp lại đôi mắt nhỏ bằng hạt đậu xanh của hắn quan sát tòa thành trì hùng vĩ này, quân đội lúc này của hắn đã chiếm lĩnh toàn bộ khu vực Hà Đông, ngoại trừ Bồ Châu xa tít phía nam sát bên Đồng Quan, đây là chủ ý của Cao Thượng, lưu lại ít nhiều một chút cự ly với Quan Trung, sẽ làm cho triều đình ngấm ngầm cho phép sự chiếm lĩnh của hắn đối với Hà Đông.

An Lộc Sơn đã tiếp thu kiến nghị này. trên thực tế hắn chiếm lĩnh Bồ Châu chỉ cần thời gian nữa ngày, giữ chút sỉ diện cho triều đình, có lợi cho hắn thuận lợi đảm nhiệm Tiết độ sứ Hà Đông.

Có được vùng đất giàu có trù phú Hà Đông có thể nói là hắn An Lộc Sơn đã trông ngóng nhiều năm, điều này làm cho hắn không những có thể có được nguồn binh quy mô lớn. cũng có thể có được của cài đầy đủ, nhưng nguyên nhân để An Lộc Sơn chạy đến Thái Nguyên lại không phải là vì Thái Nguyên đầu hàng. mà là An Lộc Sơn nhận được tin tức,

Đại Đường hoàng đế Lý Long Cơ ở Sóc Phương Thanh Cang Lĩnh bệnh tình nguy kịch, tin tức này làm cho dã tâm của An Lộc Sơn nhanh chóng bành trướng, hắn đã không còn ngồi yên được nữa. không quản ban đêm vội vã kéo đến Thái Nguyên.

Khi quân đội của An Lộc Sơn vừa mới bước vào cửa thành.

Hà Đông chủ tướng Sử Tư Minh và mưu sĩ Cao Thượng ở Hà Đông đốc sát quân kỳ đã ở nơi cửa thành chờ đợi nhiều giờ rồi, hai người vội vã đi tới trước xe ngựa hành lễ.

“Đại soái dọc đường vất vả rồi!”

An Lộc Sơn kéo màn xe cười nói với hai người: “Hai ngươi mới là vất vả, ta khắc sẽ luận công ban thưởng, tuyệt không bạc đãi các tướng sĩ.”

Sử Tư Minh ôm quyền nói: “Đa tạ đại soái thông cảm cho tướng sĩ. ty chức nguyện làm tiên phong, thay đại soái đánh thẳng vào Trường An.”

“Ha ha!

Ngươi dũng khí đáng khích lệ, nhưng sự việc không đơn giản như ngươi nghĩ vậy đâu.”

An Lộc sơn khoát tay, khẩu khí dần dần trở nên nghiêm khắc, “Trách nhiệm hiện tại của ngươi là quản thúc tốt quân đội. không được để xảy ra sự kiện tương tự như Thọ Dương huyện nữa, nếu không ta bất ngươi hỏi tội.”

Đại quân An Lộc Sơn từ Tỉnh Hình đi vào Hà Đông suốt đường thuận lợi, ban đầu binh sĩ cũng phục tùng quân kỹ, tuy sự kiện tác quái lẻ tẻ đôi lúc cũng xảy ra. nhưng không xảy ra cướp bóc giết chóc quy mô lớn, một toán quân đội ba nghìn người khi công đến Thọ Dương huyện gặp phải sự cự tuyệt của huyện lệnh, đồng thời lên án mạnh mẽ An Lộc Sơn tạo phản, chủ tướng Hà Thiên Niên thẹn quá hóa giận, mệnh quân đội tông mở cửa thành, mang cả nhà huyện lệnh công khai lăng trì lóc thịt người sống, đã gây ra dân phẫn to lớn. dân huyện Thọ Dương bắt đầu phản kháng quân đội của An Lộc Sơn.

lúc này xảy ra một sự kiện năm viên binh sĩ lẻn vào hộ dân cưỡng dâm phụ nữ bị giết, Hà Thiên Niên nổi giận đùng đùng, hạ lệnh tàn sát cả thành, hơn một vạn huyện dân bị đồ sát, toán huyện bị cướp giết sạch.

Sự kiện này truyền đến tai của An Lộc Sơn, An Lộc Sơn nổi giận đùng đùng, lúc này sách lược của hắn là lấy dân tâm . vẫn chưa có ý định trực tiếp tạo phản, hành động này của Hà Thiên Niên chẳng khác nào là trên chính trị mang lại cho An Lộc Sơn một sự bị động cực lớn. gây càn trở cho việc hắn trưng binh tại Hà Đông, hắn lập tức ra lệnh mang Hà Thiên Niên chém đầu, mang tất cả mọi phụ nữ bị bắt thả về hết, đồng thời phái Cao Thượng làm Quân kỷ Quan sát sứ, đi Hà Đông đốc sát quân kỷ.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 364: Nguy cơ ló dạng

Trên sự kiện Thọ Dương Sử Tư Minh cũng phải chịu trách nhiệm của chủ tướng. lúc này hắn không dám biện bạch, chỉ đành thấp giọng đáp: “Ty chức ghi nhớ, nếu còn có xảy ra sự kiện đồ thành, xin đại soái hỏi tội ty chức.”

An Lộc Sơn sắc mặc hơi dịu lại, gật đầu nói: “Đi đi!

Hôm nay nếu ta đã đến. có thể sắp xếp khao thường tam quân, để các tướng sĩ nhớ ân đức của ta.”

Sử Tư Minh chắp tay hành lễ xong bèn lui xuống, An Lộc Sơn lại cười nói với Cao Thượng: “Tiên sinh mời lên xe, ta có chuyện thương lượng với tiên sinh.”

Cao Thượng trong lòng hiểu rõ, hắn cũng không chối từ, bèn lên xe ngựa của An Lộc Sơn. lên xe xong, Cao Thượng thở dài nói: “Có một điểm đại soái cần phải nói rõ với chư vị đại tướng, đại soái vào Hà Đông chỉ là tiếp nhận chức vị Tiết độ sứ Hà Đông. không phải là tạo phản chiếm cứ Hà Đông, nếu không đại tướng một khi hiểu sai ý, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”

An Lộc Sơn ngẩn người. vội vàng hỏi: “Lời này của tiên sinh có nghĩa gì?”

“Đại soái ở Hà Đông rải binh quá rộng, gần như mỗi châu đều có quân đội đóng quân, vụ án trộm cướp của dân, gian dâm phụ nữ lâu lâu lại xảy ra. khó mà nghiêm cấm.

điều này làm cho quan viên các châu huyện Hà Đông đã này sinh sự hoài nghi nghiêm trọng đối với động cơ của đại soái, một số châu huyện đã nhen nhóm xuất hiện việc chiêu mộ nghĩa quân, thuộc hạ lo lắng nếu cứ tiếp tục như vậy, các châu huyện Hà Đông sẽ dấy lên số đông phản kháng, không chỉ Hà Đông khó bảo toàn, Hà Bắc cũng sẽ bị liên lụy, đến lúc đó đại soái không những không chiếm được Hà Đông, hơn nữa còn sẽ đánh mất cả Hà Bắc, được không đủ để bù mất a!”

An Lộc sơn trầm ngâm lát sau. gật đầu nói: “Tiên sinh nói không sai, ta nếu đã tiếp nhận chức vụ Hà Đông Tiết độ sứ. quả thật không nên đóng quân quá rộng, vậy thì y theo lời tiên sinh, thu hẹp quân đội đến châu huyện quan trọng, đồng thời nghiêm túc quân kỹ.”

Cao Thượng thấy An Lộc Sơn tiếp nhận sự khuyến cáo của mình, trong lòng không khỏi cảm thấy an lòng, bèn cười nói: “Thật ra đại soái không cần lo lắng phía bên triều đình, chỉ cần đại soái có thể giữ aìn sự bình ổn của Hà Đông, không nhúng tay vào chính vụ địa phương, thuộc hạ nghĩ triều đình rất nhanh sẽ thừa nhận đại soái kiêm nhiệm Hà Đông Tiết độ sứ, triều đình cũng là cần có sĩ diện.”

“Sĩ diện ta sẽ cho triều đình, nhưng cái ta cần tuyệt đối không chỉ là một Hà Trung thôi, tiên sinh có hiểu không?”

“Thuộc hạ đương nhiên hiểu được!”

Cao Thượng khẽ vuốt chòm râu ngắn cười nói: “Thuộc hạ đã căn cứ trên thời cục trước mắt đã nghĩ xong ba sách cho đại soái, có thể bảo đảm đại soái cuối cùng nhập chủ Quan Trung, ngồi ôm .”

An Lộc Sơn mừng rỡ, đây chính là mục đích thật sự của hắn đến Thái Nguyên, hắn vội vàng phấn chấn tinh thần nói: “Tiên sinh mời nói.”

“Kế chia viễn trung cận ba sách, thuộc hạ xin nói cận sách trước, bây giờ quân đội Quan Trung đã bị Lý Long Cơ dẫn đến Sóc Phương, nay đang giằng co ở Thanh Cang Lĩnh, chúng ta chi bằng thừa cơ hội này nhập chủ Quan Trung, khống chế triều đình, ép thiên tử mà lệnh chư hầu.”

Không đợi Cao Thượng nói xong, An Lộc Sơn liền vỗ tay cười to nói: “Kế sách của tiên sinh, chính hợp ý ta, ta lập tức phái binh nhập Quan Trung.”

“Không!

Không!

Không!”

Cao thượng vội vàng xua tay, “Không thể trực tiếp phái binh, đây có khác gì tạo phản, hơn nữa Đồng Quan vẫn còn một chút quân trấn giữ, chưa chắc có thể công vào. thuộc hạ có một kế che trời vượt biển, có thể thực hiện kế hoạch này.”

“Làm sao che trời vượt biển, tiên sinh mời nói!”

Cao Thượng híp mắt cười nói: “Lần trước quan viên Trường An không phải than thở dân tị nạn Hà Đông nhập Quan Trung, lén giết rất nhiều trâu cày sao?

Đại soái chi bằng lấy đó làm cớ, đưa một bầy trâu cày và ngựa vào kinh, cứ nói là sự bù đắp của Hà Đông, sau đó một con trâu một con ngựa mỗi con phái một dân phu chăm sóc, như vậy, ba nghìn con trâu và ba nghìn con ngựa, thì có sáu nghìn người đi theo vào kinh, đại soái hiểu không?”

“Hay!

Hay cho một kế lừa trời vượt biển.”

An Lộc Sơn khen ngợi nói: “Như vậy ta đã có sáu nghìn quân đội vào Quan Trung, trong đó có ba nghìn kỵ binh, ta cũng phải cùng theo vào kinh.”

“Đại soái chi bằng hoãn chậm lại, có thể để Khánh Tự vào kinh trước, đại soái lĩnh ba vạn quân đợi ở ngoài Đồng Quan, chỉ cần Khánh Tự khống chế được triều đình, đại soái bèn có thể phụng chỉ tiến kinh.”

“ừm!

Không tồi, kế sách hay, vậy sau đó thì sao?”

“Sau đó chính là trung sách, đại soái đã khống chế triều đình, có thể úng lập Lý Dự làm để, đại soái làm hữu tướng, mệnh Khánh Tự về Hà Bắc cầm quân, đợi thời cục ổn định lại. mới để Lý Dự chết bất đắc kỳ tử, đại soái lập một ấu để, vậy há chẳng phải nằm trong lòng bàn tay của đại soái rồi sao?

Đại soái mới lấy lòng nhân sĩ . ép uy nghiêm của thiên tử bình định chư hầu, đợi thời cơ chúi mùi, bèn có thể mệnh Lý thị nhường lại giang sơn, xây dựng lại triều đại mới, đây là viễn sách, cứ cận trung viễn tam sách như vậy, có thể từ từ là thực hiện, thiết không thể nóng vội hấp tấp, càng phải chú ý thu mua lòng người.

đây cũng chính là nguyên nhân mà thuộc hạ nhiều phen xin đại soái nghiêm túc quân kỳ.”

“Tiên sinh sao không nói sớm, bây giờ một lời nói làm ta như bừng tỉnh cơn mê. tốt lắm. ta nhất định làm theo, việc cấp bách bây giờ là nhanh chóng tìm trâu.”

Cao Thượng cười nói: “Không cần tìm trâu gì đâu, chẳng qua là một cái cớ đưa cho triều đình mà thôi, vào kinh rồi hẵng giải thích, trâu tìm không được, đều đổi sang ngựa rồi. có gì không được?”

An Lộc Sơn vỗ ót một cái, thất thanh cười nói: “Ta thật sự ngu xuẩn, còn định đi tìm trâu thật ấy chứ, vậy được, ta mệnh Khánh Tự lập tức vào kinh.”

Hắn lập tức lệnh nói: “Hãy để An Khánh Tự lập tức tới gặp ta!”

Lúc này Cao Thượng lại bổ sung nói: “Nếu muốn kế hiến trâu thành công, vẫn phải hạ chút công phu mới được, hơn nữa.

đại soái ở trong triều lực lượng quá yếu. cũng có thể nhân cơ hội này lôi kéo một nhóm triều thần, đại soái chi bằng suy nghĩ một chút, trong triều ai thích hợp nhất?”

phủ đệ của Binh bộ Thượng thư Trần Hi Liệt cũng ở Vụ Bàn phường, cách Độc Cô gia không xa, chỉ cách hai con đường, mấy hôm nay. tâm trạng của Trần Hi Liệt khá bất an, hắn đi theo Trương Quân phản đối Lý Dự đăng cơ, hắn là sợ Lý Long Cơ lại tỉnh trở lại, nhưng phản đối xong rồi, hắn lại hối hận. vạn nhất Lý Long Cơ không tỉnh lại, hắn há chẳng phải đắc tội với Lý Dự?

Từ sau khi Lý Khánh An dẫn binh tiến kinh, hắn bèn chìm đắm trong tâm trạng thấp thỏm bất an.

Cho dù Trần Hi Liệt ở Thanh Cang Lĩnh quan hệ rạn nứt với Dương Quốc Trung, bày tỏ trung thành hiến sức cho Lý Hanh, nhưng hắn sau khi vào triều lại làm một chuyện ngu xuẩn, đó chính là không chịu nổi sự lôi kéo của Trương Quân, đi theo hắn cùng nhau phải đối Lý Dự đăng cơs việc này làm cho Trần Hi Liệt hối hận không thôi, nói cho cùng vẫn là vì năm xưa hắn phản bội Lý Lâm Phổ.

đi theo Dương Quốc Trung mà lưu lại họa căn. hắn cũng giống như một nữ nhân không ngừng tái giá. cứ muốn tìm một tấm chồng tốt nhất, nhưng liên tục gả đi mấy lần đều thất vọng rồi, hắn mới cuối cùng sực phản ứng. tấm chồng tốt chưa chắc muốn lấy hắn nữa.

vấn đề là. quan trường không thể so với hôn nhân, nữ nhân tái giá cuối cùng vẫn có thể xuất giá được, nhưng chính khách thất tiết thì chưa chắc có tiền đồ nữa.

Lý Dự chắc chắn sẽ không tha thứ hắn. hắn thậm chí còn không bằng Dương Quốc Trung.

Trần Hi Liệt tâm ý nguội lạnh rồi. nhưng trong lòng hắn trước sau vẫn có chút không cam tâm. kết thúc cuộc đời quan trường của mình dễ dàng như vậy sao?

Hắn nằm mơ còn muốn làm mấy năm hữu tướng nữa!

Hai hôm nay Trần Hi Liệt cũng không còn lòng nào thượng triều nữa. hắn suốt ngày nhốt mình trong phòng mượn rượu giải sầu. than vàn vận mệnh bất công, sáng hôm nay, Trần Hi Liệt đang trốn trong thư phòng uống rượu, đột nhiên có người đến báo, binh bộ Cát thị lang cầu kiến.

Trần Hi Liệt là Binh bộ thượng thư.

Cát Ôn chính là phó thủ của hắn. giao tình của Trần Hi Liệt và Cát Ôn rất tốt. khi xưa bọn họ cùng nhau hiến sức cho Lý Lâm Phổ, thường cùng nhau uống rượu bàn luận chính sự. sau này Lý Lâm Phổ đô đài. bọn họ mạnh ai nấy đi, Cát Ôn đã nương nhờ An Lộc Sơn. trở thành người phát ngôn trong triều đình của An Lộc Sơn.

Trần Hi Liệt đã nương nhờ Dương Quốc Trung, thì lại bị bãi miễn Tả tướng; giáng làm Binh bộ thượng thư.

Cho nên.

Cát òn tuy rằng là phó thủ của Trần Hi Liệt, nhưng danh vọng và thực quyền của hắn ở trong triều lại cao hơn Trần Hi Liệt, hắn có hậu đài lớn là kẻ nắm giữ quân quyền An Lộc Sơn. không ai dám đắc tội hắn.

Trần Hi Liệt thì bị rút đi cột sống, thay đổi thất thường, các triều thần đều ghét bỏ hắn.

“Hỏi hắn có chuyện gì?”

Trần Hi Liệt có chút không vui.

Cát Ôn bình thường không đến tìm hắn. lúc này lại đi tìm mình, hắn không hề có tâm trí xử Lý triều vụ chút nào.

“Cát thị lang nói. không liên quan đến triều vụ, chỉ là đến thăm lão gia.”

“Nói hắn biết, sức khỏe ta rất tốt. không cần thăm viếng.” lời vừa vuột miệng.

Trần Hi Liệt tâm niệm chuyển qua.

đắc tội người như vậy không ổn. hắn lại dịu giọng lại: “Thôi được!

Mời hắn đến thư phòng của ta.”

Trần Hi Liệt vùng vẫy ngồi dậy, mệnh thị thiếp nhanh chóng quét dọn thư phòng, mang hết bình rượu ly rượu đi, lại đốt chút hương liệu, nhưng cho dù vậy, khi Cát Ôn vừa bước vào phòng, vẫn ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc.

Không cần phải nói, Cát Ôn chính là phụng mệnh của An Lộc Sơn đến lôi kéo Trần Hi Liệt.

An Lộc Sơn đã nhắm trúng Trần Hi Liệt, tư cách rất già. lại không giống như Trương Quân có mối quan hệ day dưa trăm nghìn mối với thân vương nào đó, bối cảnh đơn giản, hơn nữa hắn từng nương nhờ Dương Quốc Trung, có lẽ rất dễ lôi kéo.

An Lộc Sơn ở Trường An có hai tâm phúc, một là thiên tướng Lưu Lạc Cốc, hắn không nằm trong trung tâm quyền lực, không thuộc thể hệ quan trường, tương đương với chủ nhiệm văn phòng đại diện trú kinh của An Lộc Sơn. rất nhiều hoạt động hắc ám phi pháp chính là do Lưu Lạc Cốc đi làm.

Người còn lại chính là Cát Ôn.

Cát Ôn quan làm đến chức Binh bộ thượng thư. vị cao quyền trọng, hắn là người phát ngôn trong quan trường của An Lộc Sơn. rất nhiều phương án sách lược liên quan đến An Lộc Sơn đều do Cát Ôn đề xuất với triều đình, chẳng hạn.

An Lộc Sơn lấy cớ người Đột Quyết biên cảnh khó quản thúc, yêu cầu sắp xếp họ vào trong quân, nhưng lại không thuộc vào biên chế bình thường của quân Phạm Dương, để án quan trọng này chính là do Cát Ôn đề xuất, sau khi dâng báo lên Lý Long Cơ cuối cùng được phê chuẩn.

Cũng chính vì sự thành công của việc này, làm cho An Lộc Sơn càng thêm tín nhiệm Cát ỏn. trở thành tâm phúc của hắn.

Lần này Cát Ôn đến lôi kéo Trần Hi Liệt cũng là nhận được thư đích thân do An Lộc Sơn viết, luôn dặn đi dặn lại hắn. nhất thiết phải lôi kéo Trần Hi Liệt vào được trong phe cánh của mình.

Cát Ôn vừa vào nhà đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, nếu như ban đêm ngửi được mùi rượu còn lý giải được, nhưng bây giờ là buổi sáng.

Trần Hi Liệt rất giỏi việc dường thân, không ngời lại uống rượu như vậy, Cát Ôn trong lòng bèn đã chắc chắn, sự lôi kéo hôm nay, có chín phần có thể thành công.

“Thuộc hạ Cát Ôn tham kiến tướng quốc!”

Cát Ôn vừa bước vào cửa bèn gập người thi một lễ, Trần Hi Liệt khoát tay nói: “Cát thị lang không cần khách sáo, mời vào ngồi đi!”

Cát Ôn ngồi xuống, thị thiếp dâng trà cho hai người họ, Trần Hi Liệt có chút men say, vội vàng uống mấy ngụm trà nhuận hầu. lúc này mới đằng hắng một tiếng nói: “Lão phu hai hôm nay thân thể không khỏe, không có thượng triều, không biết trong triều đã xảy ra chuyện gì?

Binh bộ có việc lớn gì không?”

Cát òn chỉ về hướng bắc cười nói: “người xảy ra chuyện chính là sống ở gần Trần tướng quốc, Trần tướng quốc có thể không cảm thấy sao?”

“Ta sao mà không biết được cơ chứ?

Hai hôm nay Độc Cô phủ trước cửa đông như trẩy hội. trọng thần vi thần đến từng tốp từng tốp, ài. người ta chính là gió chiều nào rạp chiều đó!

Không giống như ta. cách gần như vậy, ta chính là không chịu đi, cho dù ra ngoài cũng phải vòng đường. làm người nên có chút khí tiết mới được.”

Trần Hi Liệt ngửa mặt lên trời thở dài. phảng phất người trong đều là khí tiết không giữ được, duy chỉ có hắn Trần Hi Liệt là ngạo tuyết một nhành mai vậy, thật ra. nếu Lý Khánh An thật sự đến thăm cửa hắn. e là hắn cả giày cũng không kịp mang mà chạy ra nghênh đón rồi, chỉ hận là Lý Khánh An căn bản là không hề có lòng đến viếng cửa hắn.

Cát Ôn trong lòng khinh bỉ. ngoài miệng lại nói nương theo: “Trần tướng quốc xưa giờ là triều thần mẫu mực, là rường cột của Đại Đường ta. nếu triều thần ai ai cũng giống như Trần tướng quốc, thì Đại Đường ta cũng không đến nỗi suy yếu đến nước này, lòng người bạc bẽo a!”

Sự nịnh nọt của Cát Ôn làm cho trong lòng Trần Hi Liệt vô cùng thoải mái, hắn híp mắt lại. khẽ vuốt hai chòm râu bạc dài có phong thái tiên gia. ha hả cười to.

“Cát thị lang quá khen rồi, ta chỉ là không nguyện đứng chung hàng với phường tiểu nhân, nên mới ở nhà tĩnh dưỡng, ai!

Trong triều tràn ngập hắc khí.

đã không còn chốn dung thân của ta nữa.”

Cát Ôn thấy Trần Hi Liệt chủ động khơi chuyện, bèn nương theo lời hắn nói: “Triều đình làm sao có thể không có Trần tướng quốc, kỳ thật người làm đại sự. không chỉ phải giống Trần thượng thư tiết khí thanh cao, cũng phải giói vận dụng các điều kiện có lợi cho mình, ở phương diện này, cá nhân thuộc hạ thì cảm thấy Trần tướng quốc hơi kém hơn Trương thượng thư một chút.”

Câu nói này của Cát Ôn tuy có chút khó nghe. nhưng đã điểm trúng yếu hại của Trần Hi Liệt.

Đúng vậy!

Trương Quân mới là kẻ đầu sỏ phản đối Lý Dự đăng cơ, nhưng Lý Khánh An chẳng những không xem hắn là kẻ địch, mà còn đích thân lên cửa viếng thăm, điều này đã làm cho Trần Hi Liệt vô cùng căm giận. tuy hắn cũng hiểu rõ nguyên cớ trong đó, nhưng hắn chính là không chịu đối mặt. cũng chưa từng nghĩ tại sao Trương Quân được xưng làm lật đật không đổ trên quan trường.

Đây chính là nhược điểm của nhân tính, đại đa số người gặp phải trắc trở thường hay đổ trách nhiệm cho người khác, cứ cảm thấy người khác đã gây ra sự thất bại của mình, mà chưa bao giờ chịu tự kiêm điểm lại mình, Trần Hi Liệt cũng là như vậy, hắn vì đắc tội với Lý Dự mà hoảng sợ không chịu nổi một ngày, nhưng hắn lại không thừa nhận là mình lập trường không chắc, mà là trách cứ Trương Quân rắp tâm bất lương. xui khiến hắn phạm sai lầm, hoặc là oán trách vận mệnh không may và sự bất công của ông trời, tóm lại, hắn là không suy nghĩ đến vấn đề của mình.

Mãi đến hôm nay Cát Ôn thẳng thắn điểm trúng yếu hại của hắn, lúc này mới làm cho Trần Hi Liệt có chút tỉnh ngộ, hắn cúi đầu lặng thinh.

Cát Ôn lại chộp lấy cơ hội nói tiếp: “Tuy rằng Trương thượng thư có các mối quan hệ do lão tướng quốc để lại. nhưng thuộc hạ cho rằng nguyên nhân thật sự là hẳn rất áỏi lôi kéo các lực lượng các bên. chẳng hạn như bản thân hắn chính là lãnh tụ văn nhân Trường An, lại nắm giữ Hộ bộ thời gian dài, bây giờ Hộ bộ ngoại trừ Tả thị lang Bùi Mân ra. còn lại đều là người của hắn. vì vậy Dương Quốc Trung đến nay vẫn khó vào Hộ bộ, không chỉ có vậy, điều quan trọng hơn là hắn có sự ngoại viện lớn mạnh.”

“Ý ngươi là nói Kiếm Nam Cao Tiên Chi và Dĩnh vương?”

“Đúng!

Đây mới là nguyên nhân thật sự hắn dám dẫn đầu phản đối Lý Dự. hắn kỳ thật là vì Dĩnh vương sáng tạo cơ hội đăng cơ, chỉ cần Lý Dự không đăng cơ được, một khi Dĩnh vương soái quân kéo về, hoàng vị này thì chưa chắc là của Lý Dự nữa. thì Trương thượng thư sẽ là Hữu tướng quốc, Vương Cũng có Lý Khánh An làm chỗ dựa, Tả tướng cũng chạy không khỏi, chỉ có Trần tướng quốc lực lượng mỏng manh, đến lúc đó sẽ hai bàn tay trắng.”

nguyên nhân Trần Hi Liệt cũng biết, chỉ là hắn không chịu đối mặt, bây giờ bị Cát Ôn vạch ra trong phút chốc.

Trần Hi Liệt không khỏi mọi suy nghĩ đều hóa cát bụi, trong lòng hắn vô cùng chán nản, thở dài nói: “Ta chuẩn bị cáo lão hoàn hương, không muốn làm quan nữa.”

Cát Ôn thấy Trần Hi Liệt không ngờ lại có chút tính khí trẻ con. nói đến gió thì là mưa, hoàn toàn không hề có lòng dạ sâu sắc khó dò như Trương Quân, hắn không khỏi buồn cười trong bụng, liền chuyển đề tài nói: “Thật ra Trần tướng quốc hoàn toàn có cơ hội giằng co với Trương thượng thư. thậm chí còn có thể chấp chính sự bút.

đăng lên vị trí Hữu tướng, Trần tướng quốc tại sao lại dễ dàng bỏ cuộc?”

Trần Hi Liệt tinh thần phấn chấn hẳn lên. vội vàng chắp tay nói: “Xin Cát thị lang vui lòng chỉ giáo!”

Cát Ôn cười mà không nói, Trần Hi Liệt lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, Cát Ôn là chỉ An Lộc Sơn. hắn tâm niệm chuyển rất nhanh, trong này người duy nhất có thể giằng co với Lý Khánh An, thì chỉ có An Lộc Sơn thôi, lần này An Lộc Sơn chiếm đoạt Hà Đông. gây ra rất nhiều tranh cãi, nhưng Trần Hi Liệt lại không cho rằng việc đó có gì sai, Lý Khánh An không phải cũng chiếm đoạt Hà Tây hay sao?

Triều thần tại sao không nói hắn?

Nếu mình có thể có được sự ủng hộ của An Lộc Sơn, thì Trương Quân đáng là gì, Vương Cũng đáng là gì, Dương Quốc Trung lại đáng là gì?

Trần Hi Liệt tuy có lòng lập bài vị, nhưng lại không làm chuyện lập bài vị, giây phút này, bàn tính thay đổi thất thường của hắn lại trỗi dậy, hắn phút chốc chắp tay nói: “Nếu có thể có được sự ủng hộ của Đông Bình quận vương, ta nguyện vì ngài hiến sức. xin Cát thị lang thay ta chuyển cáo Đông Bình quận vương.

Trần Hi Liệt nguyện vì ngài hiến chút sức mọn khuyên mã.”

Ngay cả Cát Ôn cũng không ngờ Trần Hi Liệt lại đáp ứng nhanh nhẩu như vậy, vốn dĩ hắn còn cho rằng Trần Hi Liệt phải bàn bạc một chút về điều kiện chẳng hạn, xem ra hắn thật sự là cùng đường rồi, Cát Ôn bất giác âm thầm khinh bỉ sự hèn mọn của nhân phẩm người này, không ngờ còn là Binh bộ Thượng thư nữa chứ!

Nếu Trần Hi Liệt đã quyết định nương nhờ An Lộc Sơn.

Cát Ôn cũng không vòng vo tam quốc nữa, hắn lấy ra một lá thư nói: “Đây là thư đích thân Đông Bình quận vương viết cho Trần tướng quốc, ngài cần vận chuyển trâu cày và ngựa vào kinh, xin Trần thượng thư nhất thiết phải đạt thành việc này.”

Trần Hi Liệt đón lấy thư nhìn qua một lượt, hắn trầm ngâm chốc lát nói: “Việc như vậy thường phải thánh thượng đồng ý mới được, nhưng thánh thượng không có ở đây, Dương tướng quốc cũng không có ở đây, thật ra chỉ cần các bộ tự trưởng quan phê chuẩn là được, ngựa và tạp súc đều do Thái bộc tự quản lý, Thái bộ Tự khanh Đạt Hề Tuần là môn sinh của ta. việc này ta có thể bảo hắn phê chuẩn, ta là Binh bộ thượng thư, ta sẽ mệnh Đồng Quan đại soái Vương Tư Lễ thả trâu ngựa vào quan.”

(Trong lịch sử.

Trần Hi Liệt quả thật đã đầu hàng An Lộc Sơn, trở thành Môn hạ Thị trung của Đại Yến Quốc của An Lộc Sơn.)

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 365: Lộc Sơn tặng trâu

Lý Khánh An về Trường An đã được ba ngày.

Trong ba ngày này, hắn cơ hồ đã trở thành người phát ngôn của Lý Dự.

Từng đợt từng đợt quan lại văn võ trong triều đến bái phỏng hắn. và hầu như ý mà họ muốn biểu đạt đều không khác gì nhau.

Bọn họ nguyện ý tận trung cho hoàng trưởng tôn. hi vọng hoàng trưởng tôn có thể lên ngôi sớm.

Thông qua thống kê của Lý Khánh An. cơ hồ có hơn tám phần mười triều thần ủng hộ Lý Dự lên ngôi, nhưng đó cũng không có nghĩa là Lý Dự có đủ căn cứ để được lên tiếp quản ngôi báu Đại Đường.

Đây chẳng qua là hiện tượng ăn theo của lóp quan lại trung hạ cấp.

Nếu Lý Long Cơ tỉnh lại. bọn họ thế nào cũng sẽ nói là do hoàng trưởng tôn Lý Dự tự ý lên ngôi, nên giờ quan trọng là phải thông qua biểu quyết cuối cùng của Chính Sự đường.

Lý Khánh An cũng chẳng vội vàng gì, mấy hôm nay hắn đã đi bái phỏng không ít đại thần, trong đó có cả Hộ bộ thượng thư Trương Quân, và thăm dò phong thanh trong miệng hắn.

Trương Quân là một nhân vật quan trọng, nếu hắn biểu thị ủng hộ Lý Dự lên ngôi. vậy lực lượng ủng hộ của Chính Sự đường sẽ chiếm một số lượng lớn.

Như thế Lý Dự chắc chắn sẽ xem như thuận theo đạo trời. chỉ tiếc rằng Trương Quân lại duy trì chú kiến của mình, hắn phải đợi sau khi Thánh Thượng hồi cung mới quyết định.

Đương nhiên.

Lý Khánh An vẫn có thể dùng biện pháp mạnh để đưa Lý Dự lên ngôi.

Dựa vào ba ngàn kỵ binh của hắn không ai có thể phản đối. nhưng vấn đề lại xảy ra trên người Lý Dự.

Lý Dự kiên quyết phải đợi Thánh Thượng hồi cung, nhưng nếu Chính Sự đường mà cho thông qua thì hắn vẫn đồng ý tạm thời nhận hoàng vị nhiếp chính.

Vào lúc giữa trưa, Lý Khánh An đương chuẩn bị rời khỏi nhà đến Đông Cung, thì lại gặp đúng huyện lệnh huyện Vạn Niên Thôi Quang Viễn lại có việc khẩn cấp tìm gặp hắn.

Theo sau Thôi Quang Viễn là một quan viên cấp thấp.

Thôi Quang Viễn là một trong số quan viên ít ôi đi theo tận trang của Lý Khánh An, hắn vốn là định sẽ bỏ đi chức quan huyện lệnh nho nhỏ kia để đến An Tây nhậm chức, nhưng lại bị Lý Khánh An khuyên can.

Thôi Quang Viễn lưu lại Kinh thành làm quan sẽ còn có tác dụng hơn cả đến An Tây.

quả thật thế, dưới sự giúp đỡ của Thôi Quang Viễn, không ít hội viên nồng cốt của Hán Đường Hội bị tóm đã thuận lợi trốn khỏi Trường An.

Tửu tứ Nhiệt Hải Cư của Thường Tiến cũng nhờ hắn mà không bị niêm phong điều tra.

Nơi đó là nơi đã tàn trừ trăm vạn quan tiền của Hán Đường Hội. nó được may mắn thoát nạn toàn nhờ Thôi Quang Viễn.

Nhưng hôm nay, Thôi Quang Viễn lại có việc đại sự quan trọng hơn đến tìm Lý Khánh An.

“Đại tướng quân, Ty chức có việc quan trọng cần bẩm báo.”

Vừa vào khách đường.

Thôi Quang Viễn đã không đợi được vội bầm.

Lý Khánh An liếc sang vị quan viên đang đứng sau lưng Thôi Quang Viễn.

Hắn trông chạc tứ tuần, tướng mạo bình bình, chỉ là một vị tiếu quan cấp thấp hoàn toàn không có gì đặc sắc, chắc việc đại sự mà Thôi Quang Viền nói có liên quan đến người này.

Lý Khánh An cũng không kinh ngạc, hắn chỉ cười cười nói: “Thôi sứ quân, người đứng sau lưng ngươi là?”

Vị quan viên đó vội khom mình thi lễ với Lý Khánh An: “Ty chức là Diêu Thăng Bình thự lệnh Điển cứu thự Thái Bộc tự, Ty chức và Thôi huyện lệnh là bạn thân chí cốt. chuyên đến thỉnh cầu Thôi huyện lệnh có thể dẫn Ty chức đến gặp đại tướng quân, Ty chức có việc trong đại cần phải bẩm báo.”

Điển cứu thự phụ trách nuôi bò ngựa, chăm sóc cho bọn chúng. thự lệnh là một tiểu quan thất phẩm; Lý Khánh An không khỏi thắc mắc, Điển Cứu thự lệnh tìm hắn để làm gì?

Không lễ là những con ngựa mà kỵ binh của hắn dùng đã có vấn đề gì ư?

“Đã xảy ra việc gì thế này?”

Diêu Thăng Bình ngẫm nghĩ một lúc bèn nói: “Sáng sớm hôm nay Ty chức vô tình biết được một tin.

An Lộc Sơn đang đưa sáu ngàn con trâu và ngựa vào thành.”

“Hon nữa Thái Bộc tự khanh Đạt Hề Tuần cũng đã phe chuẩn thỉnh cầu của An Lộc Sơn.”

Thôi Quang Viễn ở một bên bổ sung thêm.

“Vì sao An Lộc Sơn lại phải đưa ngựa và trâu vào Kinh?”

Lý Khánh An có phần không hiểu ý của bọn họ.

Diêu Thăng Bình nói: “nghe nói là dân vùng thiên tai Hà Đông trong quá trình chạy nạn đến Quan Trung từng có không ít người trộm trâu bò trong vùng để giết thịt, An Lộc Sơn muốn bồi thường lại cho Quan Trung, cho nên hắn đã phái người đưa trâu và ngựa vào Kinh thành.”

“Thế không phải kỳ lạ sao, muốn đưa trâu ngựa vào hoàn trả Quan Trung, đây là việc của quan địa phương, liên quan gì đến An Lộc Sơn hắn?”

Lý Khánh An quả thật không thể lý giải được dụng ý của An Lộc Sơn.

Hắn khoát tay sau lưng đi được hai bước thì bỗng quay phất lại hỏi: “Nếu chăm sóc cho đàn trâu ngựa kia vào Kinh thì nhiều nhất cần bao nhiêu tùy tùng?”

Diêu Thăng Bình rất có kinh nghiệm, hắn lập tức trả lời: “Xem độ cẩn thận trong lúc chăm sóc.

Thông thường mà nói một người có thể chăm sóc năm con ngựa trâu trên đường đi, nhưng nếu cần cẩn thận hơn thì có thể một người chăm sóc một con.

Với những loại chiến mà thượng đẳng thì phải chăm sóc như thế.”

“Một con một người, vậy sáu ngàn con ngựa trâu thì cần sáu ngàn người?!”

Lý Khánh An lẩm bẩm, hắn bỗng hiểu ra vấn đề nghiêm trọng trong đó.

An Lộc Sơn đang dẫn binh vào Kinh thành!

Nghĩ đến điểm này hắn lập tức hạ lệnh: “Lập tức chuẩn bị xe ngựa. ta phải vào Đông Cung ngay!”

Xong hắn lại quay sang tán thưởng Diêu Thăng Bình nói: “Ngươi đã báo cáo rất ư kịp thời, nếu âm mưu của An Lộc Sơn mà bị phá hoại, ngươi sẽ là người lập công đầu.

Diêu Thăng Bình có phần được ca ngợi quá mà kinh hoàng thối thoát không dám nhận: “Ty chức không dám.

Ty chức chỉ là cảm thấy việc này có phần kỳ lạ.”

Lý Khánh An gật gật đầu, hắn lại quay sang nói với Thôi Quang Viễn: “Quang Viễn, ngươi hãy giúp ta làm một việc, ngươi đi điều tra thử xem An Lộc Sơn có tất cả bao nhiêu sản nghiệp. bao nhiêu người làm và nô lệ tại Trường An hay trong Quan Trung, có thông tin gì lập tức báo cho ta biết.”

“Ty chức đã hiểu, Ty chức sẽ đi điều tra ngay.”

Thôi Quang Viễn nhận lệnh xong vội vàng dẫn theo Diêu Thăng Bình lui xuống.

Còn Lý Khánh An chỉ đơn giản chỉnh chu lại chút ít liền ngồi xe ngựa tức tốc đến Đông Cung.

Lý Khánh An đã ý thức được, nguy cơ đầu tiên đã đến.

Trong Đông Cung, Lý Dự đang khoát tay sau lưng đứng ngay bên cửa sổ.

Ánh mặt trời sau giờ trưa quả thật quá chói mắt.

Chúng cứ chiếu rọi lên mặt Lý Dự. khiến mắt hắn ti hí lại không tài nào mở lên nổi.

Có điều xuyên qua từng tia sáng chói rọi đó vẫn không khó gì nhìn rõ sự lo lắng không giấu được ai trong mắt hắn.

Tuy hắn đã công khai bày tỏ thái độ, phải đợi Thánh Thượng trở lại thì mới bàn đến việc lên ngôi của mình, nhưng đây tuyệt không phải xuất phát từ bổn ý hắn.

Trong lòng Lý Dự thổn thức bất an.

Hắn biết rõ hơn ai hết, Quan Trung đang trống vắng, nếu hôm không mau định hoàng vị của mình lại, thì một khi cường binh vào Quan, địa vị của hắn e rằng sẽ khó mà giữ lại được.

Những tên quân phiệt địa phương Đại Đường bây giờ phần lớn có quan hệ liên can đến các thân vương. người có thể tỏ rõ ý ủng hộ hắn chỉ có mình Lý Khánh An.

Ca Thư Hàn tuy từng biểu thị sẽ ủng hộ, nhưng sau biến cố lần này, phía Ca Thư Hàn đã hoàn toàn bặt âm vô tín. kỳ thực thái độ của hắn như thế đã quá rõ ràng.

Lý Dự lo lắng rằng quân Kiếm Nam sẽ bắc thượng.

Hắn đã biết được tin Dĩnh vương câu kết với Cao Tiên Chi.

Dĩnh vương dã tâm đầy mình nay còn có được quân đội hậu thuẫn đằng sau thì làm sao lại có thể không chút tơ tưởng với ngai vàng?

Và còn An Lộc Sơn nữa. hắn giờ đã xuất binh chiếm lĩnh Hà Đông, liệu có còn chỉ kiếm về Quan Trung nữa không?

Trong lòng Lý Dự đầy ưu lo.

Cục diện mà hắn sắp phải đối diện sẽ rất ư phức tạp hỗn loạn.

Nếu muốn trùng kiến lại thịnh thế thì há phải chuyện dễ.

Đừng nói là Khai Nguyên thịnh thế, mà dù chỉ là thống nhất lại Đại Đường, diệt trữ quân phiệt địa phương cũng khó tựa lên trời.

Tài chính không đủ. binh lực yếu ớt, đất đai đã bị xâu xé nghiêm trọng dẫn đến tình trạng đào hộ ngày càng gay gắt.

Dân chúng lầm than, tình hình quan dân mâu thuẫn đã còn trong tình trạng chờ giọt nước tràn ly.

Như thế này, thì hắn lấy gì mà đi bình định tứ phương đây?

Lý Dự thở dài.

“Sư phụ. loạn cục ở giữa này, đồ đệ nên hạ thủ thế nào đây?”

Sau lưng không xa chính là sư phụ Lý Bí của hắn.

Từ sau khi rời khỏi Lý Khánh An.

Lý Bí đã chuyên tâm phò tá Lý Dự.

Lý Bí khuyên can hắn tích cực tham dự vào việc triều chính, dần dần nắm lại quyền trong triều, nhất là phải tin tưởng Lý Khánh An để sau này có kẻ chi viện từ sau.

Lý Bí hiểu được nỗi phiền não của Lý Dự. hắn từ từ đi lên trước nói: “Điện hạ cũng không còn phải sốt ruột như thế, phàm việc gì cũng đều có quy luật vận hành của nó, có sinh ắt sẽ có diệt, tuy thời cuộc bây giờ không phải tốt lắm. nhưng cũng không đến nỗi quá xấu.

Dầu sao điện hạ của là chính thống. ai cũng không dám dễ dàng đứng ra. ngay cả An Lộc Sơn cũng chỉ dám nói là tiếp quản Tiết độ sứ Hà Đông mà thôi.

Điều quan trọng bây giờ là phải ổn định lại cục diện, đừng để nó bị lâm vào tình trạng không còn khống chế nổi.

Sau đó sẽ từ từ giải quyết từng việc một. tuyệt không thể bứt dây động rừng, đợi cơ hội xuất hiện thì mới quả quyết ra tay.”

“Sư phụ, phàm sự đều có nặng nhẹ nhanh chậm.

Việc trước mắt này thì nên như thế nào?

Việc này gấp, việc nào còn có thể hoàn?

Xin sư phụ hãy chỉ dạy cho ta.”

“Điện hạ. việc gấp trước mắt là phải lên ngôi trước, phải có được sự ủng hộ của dân chúng .

Việc này không thể nào chậm trễ được nữa. nếu kéo dài hơn nữa ắt sẽ có biến cố.

Điện hạ. có một câu nói này, tại hạ không biết có nên nói hay không.”

“với ta. tiên sinh còn có gì để ngại ngùng?

Xin sư phụ cứ nói thẳng.”

Lý Bí thở dài một hơi, nói: “Kỳ thực ta lo lắng nhất không phải là chư vương hay Tiết độ sứ. người ta lo lắng nhất chính là Ưng vương.”

“Phụ vương ta?!”

Lý Dự ngỡ ngàng, hắn vội xác minh lại: “Tiên sinh nói thế này là vì sao?”

“Điện hạ không cảm thấy thời gian Ưng vương ở lại Sóc Phương quá dài rồi ư?”

Trong mắt Lý Bí đầy lo âu.

Lũng Hữu rõ ràng đã sở hữu binh lực có ưu thế tuyệt đối. hoàn toàn có thể dẹp gọn Vinh vương trong chốc lát. nhưng hắn lại cứ để mình rơi vào tình thế bế tắc với bọn chúng, mãi không rút ra được; để mặc cho Trường An trống vắng.

Qua đó khiến người ta không thể không hoài nghi về động cơ của hắn.

Lý Dự mãi không thốt lên từ nào được, mãi một hồi hắn mới khàn giọng hỏi: “Hay phụ thân có nỗi khổ tâm gì khác, người vì ta bôn ba khắp chốn, chúng ta không nên hoài nghi người.

Hơn nữa. hoàng vị này vốn dĩ là của người, nếu người muốn thì ta có thể nhường lại cho người.

Đây mới là bốn phận của bậc làm con cái.”

Lý Bí lặng lẽ gật đầu. hắn lại cố nở nụ cười nói: “Dù thế nào đi chăng nữa.

điện hạ cũng phải lên ngôi càng sớm càng tốt. không thể nào để kéo dài thêm nữa.

Việc này ta sẽ đi thương lượng cùng Lý Khánh An.”

Hắn vừa nói xong thì ngoài cửa đã có thị vệ đến bẩm báo: “Điện hạ.

An Tây quận vương cầu kiến, nói là có việc khẩn cấp.”

Lý Dự thừ người ra một lúc, là Lý Khánh An đến!

Hắn vội nói: “Mau mau mời vào!”

Lý Bí từ từ đi lên phía trước, sắc mặt nghiêm túc nói: “Hắn nói có sự tình khẩn cấp, đây chắc chắn là đã xảy ra đại sự rồi!”

Một lát sau.

Lý Khánh An bước nước đại đi vào, hắn khom người thi một lễ với Lý Dự: “Tham kiến điện hạ!”

“Đại tướng quân không phải khách sáo, tướng quân đến gấp thế có phải là xảy ra việc gì không?”

“Thần vừa nhận được một tin.

An Lộc Sơn muốn vào Kinh dâng trâu, ngựa trâu mỗi loại ba ngàn con. không biết điện hạ có biết việc này không?”

Lý Dự kinh ngạc nói: “Việc này ta hoàn toàn không biết, đại tướng quân nghe tin từ đâu?”

“Ta cũng vừa mới biết được tin này, An Lộc Sơn mượn cớ bồi thường cho hành vi cướp trâu của dân tỵ nạn tại Quan Trung, nên giờ dâng trâu ngựa trả triều đình, hơn nữa đã được Thái Bộc tự phê chuẩn.”

Lông mày Lý Dự chau lại một đống.

Kinh Triệu quả thực không ít huyện từng phản nàn về hành vị trộm cướp của dân tỵ nạn Hà Đông. việc này hắn từng nghe qua. nhưng cũng không đến nỗi để An Lộc Sơn phải đích thân mang trâu đến trả.

Đây là điều cực không hợp lý, và thường đằng sau việc không hợp Lý sẽ toát lên một số manh mối kỳ quái.

Rốt cuộc An Lộc Sơn có ý gì đây?

Lúc này, Lý Bí bên cạnh nãy giờ vẫn im lặng đã lên tiếng: “Ý của đại tướng quân ta hiểu, An Lộc Sơn muốn tiến quân vào Quan Trung.”

“Tiên sinh nói thế là ý gì?”

Lý Khánh An cũng thở dài nói: “Tiên sinh nói quả thật không sai. sáu ngàn con súc vật đi vào Quan Trung, mỗi con có một người đi kèm chăm sóc. vậy sẽ là quân đội sáu ngàn người. hơn nữa còn là kỵ binh, đây là kế dấu trời vượt biền để che mắt (*kế thứ nhất trong tam thập lúc kế.)

Lý Dự có phần ngỡ ngàng, điều hắn lo lắng nhất chính là An Lộc Sơn sẽ ra tay. vội hỏi: “Nếu thật sự như thế thì chúng ta nên ứng phó thế nào đây?”

Lý Bí không nói gì. việc này còn nghĩ thế nào nữa?

Nếu An Lộc Sơn đã chủ động đến. vậy đối sách ứng phó đương nhiên rơi vào người Lý Khánh An thôi.

Lý Dự cũng kịp phản ứng. hắn nhìn sang Lý Khánh An thi một lễ, khẩn cầu nói: “Quan Trung đang trống vắng, việc này còn mong đại tướng quân có thể giúp ta phân ưu!”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “An Lộc Sơn vào Kinh chẳng khác chỉ Đổng Trác vào kinh.

Quan Trung binh lực trống vắng, ta tuy binh lực bạc nhược, nhưng vẫn không thể trốn tránh trách nhiệm của mình.

Ta nghe nói nguyên soái Đồng Quan Vương Tư lễ đã đến nương nhờ điện hạ. ta hi vọng điện hạ có thể lập tức viết lá thư cho hắn. nhờ hắn nhất định phải phục tùng mệnh lệnh của ta.

để ta còn tập trung quân lực, may ra như thế có thể hóa giải âm mưu của An Lộc Sơn.”

Lý Bí cũng nói: “Điện hạ.

đại tướng quân nói chí phải.

Đồng Quan cũng có ba ngàn quân phòng thủ.

Vương Tư Lễ nếu tuân thủ mệnh lệnh của đại tướng quân, vậy trong tay chúng ta sẽ có sáu ngàn quân, đủ để ứng phó với tấn công của An Lộc Sơn, xin điện hạ hãy lập tức thảo thư.”

Với những lời đề nghị của Lý Bí.

Lý Dự luôn lắng nghe răm rắp.

Không một chút do dự, Lý Dự bèn lập tức viết hai lá thư và cho đóng dấu ấn của Đông Cung, một lá thư giao Lý Khánh An, một khác giao cho thị vệ tam phúc hỏa tốc đưa đến Đồng Quan, lệnh cho Vương Tư Lễ không được tự tiện để cho đội trâu, ngựa của An Lộc Sơn vào quan, mà tất cả phải nghe theo lệnh của Lý Khánh An.

Lúc này, Lý Khánh An lại nói: “Nếu ta mà đi Đồng Quan, chỉ duy lo lắng cho phòng ngự tại Trường An.

Trong thành chỉ có hai ngàn quân, vừa phải bảo vệ cho hoàng cung, lại vừa phải trấn thủ thành môn, binh lực như thế quá ít.

Ta đề nghị là lập tức cho chiêu mộ hương dũng từ các huyện của Trường An.

để gia tăng sức phòng ngự của thành.

Ta biết có nhiều dân lưu vong tại Trường An kỳ thực trước đây đều là phủ binh, điện hạ chỉ cần xá miễn cho tội đào tẩu của họ, chiêu mộ quân đội hơn vạn người là hoàn toàn không có vấn đề.

Nếu được như vậy, thì việc phòng thủ của thành Trường An sẽ có thể gia tăng, xin điện hạ hãy áp dụng chính sách này. ”

“nhưng ta lo rằng Trương Quân sẽ ngăn cản việc này, e rằng Chính Sự đường khó mà thông qua được.”

“Không sao cả, ta có thể đảm bảo Trương Quân sẽ không cách gì ngăn chặn việc này, điện hạ có thể khẩn cấp cho triệu tập hội nghị Chính Sự đường.”

Vừa rời khỏi Đông Cung, Lý Khánh An đã lập tức cho mệnh người tìm Nam Tế Vân đến nói với hắn: “Ngươi có thể giữ năm trăm ngươi lưu lại trấn giữ Trường An. phụ trách chỉ huy hương dũng mà chư quân sẽ chiêu mộ.”

Nam Tế Vân phát hoàng, vội hỏi: “Vậy đại tướng quân sẽ đi đâu?”

“An Lộc Sơn đến xâm phạm biên cảnh, ta phải hỏa tốc đến Đồng Quan phòng ngự, nhưng ta lo ngại An Lộc Sơn có lưu lại một nước phòng hở, hay Dĩnh vương sẽ dẫn binh vào Kinh, nên người tuyệt đối phải bảo đảm được an toàn của Trường An.

Nếu không có mệnh lệnh của ta, tất cả quân đội tuyệt đối không được vào thành.”

“Ty chức tuân lệnh!”

Nam Tế Vân đương định đi thì bị Lý Khánh An gọi lại, hắn khẽ giọng nói với Nam Tế Vân: “Chiều hôm nay chư quân sẽ cho triệu tập hội nghị Chính Sự đường khẩn cấp, bây giờ Trương Quân đang ở trong phủ. ngươi có thể dẫn lính đến chắn ngay trước cửa nhà hắn. không cho hắn ra khỏi phủ một bước.

Ngươi hiểu ý ta rồi chứ?”

Nam Tế Vân ngỡ ngàng. hắn mếu máo nói: “Thuộc hạ chỉ lo là như thế sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng đại tướng quân mà thôi!”

Lý Khánh An mỉm mỉm cười, hắn vỗ vỗ vai Nam Tế Vân nói: “Sự tình trên thế gian này không có trắng hoặc đen tuyệt đối, chỉ là xem ngươi giải thích thế nào về hành động của mình thôi.

Ai nói ngươi chắn trước cửa nhà hắn. ngươi chỉ là phụng mệnh của ta đi đến bảo vệ Trương thượng thư.

Gần nhà hắn phát hiện có thích khách, ngươi chỉ là lo cho an nguy của hắn. hiểu ý ta rồi chứ?”

Nam Tế Vân cuối cùng cũng hiểu ý của Lý Khánh An. trên khuôn mặt nghiêm túc lạnh như tờ mọi khi của hắn cũng không kiềm nổi nở nụ cười đểu giả: “Vậy thuộc hạ sẽ đi làm một phen thích khách vậy!”

Lý Khánh An cười ha hả nói, “Thật không ngờ là Nam Bát cũng có thể dùng âm mưu quỷ kế.

Được!

Được!”

Hắn khen liền hai tiếng, xong lại dặn dò thêm vài câu mới dẫn hai ngàn năm trăm kỵ binh phóng về hướng cửa thành.

(Trong lịch sử.

An Lộc Sơn đã lấy cớ là đưa ngựa vào Kinh thành, nhưng mỗi con ngựa lại có hai mã phu, đúng là lòng da lang sói; chỉ tiếc là âm mưu của hắn đã bị quan viên địa phương phát hiện, khẩn cấp thượng thư lên trên để lột trần mưu mô của An Lộc Sơn.)

Lý Khánh An dẫn đội kỵ binh phi nước đại trên đường Chu Tước, tiếng vó ngựa như sấm.

đã sớm có kỵ binh ở phía trước mở đường, lớn tiếng quát to nói: “những người ở phía trước kia mau tránh ra.

đại quân có nhiệm vụ khẩn cấp phải ra khỏi thành!”

Người đi đường trên đại lộ Chu Tước đồng loạt tránh sang hai bên. bọn họ nhìn theo quân An Tây như một cơn gió lốc bay vút qua trước mắt. khí thế kinh thiên động địa đó, khiến cho người đi đường sợ tới mức che mặt không dám nhìn thẳng trực tiếp, đợi đại quân đi xa rồi, thì bọn họ lúc này mới dám bàn tán xôn xao, không biết đã xảy ra chuyện gì?

Đội kỵ binh vọt thẳng ra tới cửa thành mới dần dần giảm tốc độ xuống, theo thứ tự xuyên qua cửa thành.

Lúc Lý Khánh An xuất hiện.

Thôi Quang Viễn sớm đã chờ sẵn ở bên cửa thành lập tức hô lớn: “Đại tướng quân, xin dừng bước!”

Lý Khánh An thả chậm dây cương. tiến lên cười nói: “Quang Viễn huynh, đã tra ra được tình hình gì rồi chưa?”

Thôi Quang Viễn tiến lên chắp tay nói: “Thời gian cấp bách, ta cũng chỉ là hiểu được tình hình một cách đại khái mà thôi.

An Lộc Sơn ở Quan Trung có khoảng bảy tám trang viên, mỗi một chỗ chiếm đất với quy mô cũng không nhỏ, có thuê công nhân và nô lệ từ trên dưới mấy trăm người tới mấy ngàn người.

Hiện tại chỉ biết được số tình báo như vậy thôi.

Ty chức sẽ tiếp tục thu thập, đến ngày mai có thể sẽ tường tận hơn một chút.”

“Tốt lắm!

Nếu ngươi đã thu thập được những tình báo tường tận hơn. có thể liên hệ với tướng quân Nam Tề Vân. hắn sẽ bằng tốc độ nhanh nhất đem tình báo truyền đến cho ta.”

“Ty chức tuân lệnh!”

Lý Khánh An thấy hắn muốn nói lại thôi, liền cười nói: “Còn có chuyện gì sao?”

Thôi Quang Viễn lắc đầu: “Đã không còn nữa rồi, chúc Đại tướng quân thuận buồm xuôi gió.”

“Tốt lắm. ta cũng hy vọng nghe thấy tin ngươi thăng chức.”

Lý Khánh An liền ôm quyền, quay đầu ngựa lại. hướng cửa thành ngoại chạy nhanh mà đi, Thôi Quang Viền nhìn bóng dáng của các kỵ binh An Tây kỵ đi xa dần. không khỏi lẩm bẩm: “Hoàng sa bắc chiến xuyên kim giáp, bất phá lâu lan chung bất hoàn" (*Bắc phạt, bụi vàng xuyên áo giáp, Chưa diệt Lâu Lan. chẳng về làng._Người dịch Phụng Hà).

Không biết Thôi Quang Viễn ta khi nào mới có thể khoát lên người chiếc hoàng kim giáp nhỉ?”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 366: Phi viện Đồng Quan

Một canh giờ sau, chính sự đường đã mở hội nghị khẩn cấp dưới sự đề nghị của Lý Dự.

địa điểm của hội nghị thiết lập tại đông cung, thành viên của chính sự đường đều vội tiến đến đông cung.

Mấy viên hoạn quan đang khẩn trương bố trí hội trường, trong lòng Lý Dự có chút khẩn trương. chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong phòng.

Hội nghị này của hôm nay đối với hắn mà nói nó vô cùng quan trọng, lần đầu tiên đông cung có được quân đội của riêng mình, ở trong quân chế của Đại Đường Lục suất phủ của đông cung cũng có cơ cấu quân sự tương ứng. có binh sĩ tương ứng. phục tòng sự chỉ huy của đông cung.

nhưng trên thực tế.

Lý Long Cơ vô cùng kiêng kị đông cung có được quân đội, khiến cho Lục suất phủ của đông cung vỏn vẹn chỉ là một cái hư danh, chẳng những một binh một tốt cũng không có, thậm chí ngay cả những chức vị tướng lĩnh tương ứng cũng không có thiết lập, cho dù có quân đội, cũng đã được nắm giữ nghiêm ngặt dưới bàn tay của Lý Long Cơ.

Mà hôm nay Lý Khánh An đề nghị với danh nghĩa đông cung mộ binh hai vạn người, điều này có nghĩa là Lý Dự lại có thêm một trụ cột vững chắc trên con đường đi đến ngôi vị hoàng đế.

Hôm nay hắn sắp mở ra một tiền lệ mới mà từ trước đến nay Đại Đường chưa hề có, lần đầu tiên khiến đông cung chính thức có được quân đội, lúc này, một gã thị vệ dẫn theo Nam Tề Vân vội vàng đi vào đông cung.

Lý Dự có được quân đội của riêng mình cũng không phải là một việc đơn giản như vậy, tựa như hứng nước vậy, đầu tiên cần phải có một cái lọ, loại lọ này không những phải có được danh chính ngôn thuận, đồng thời tiền lương của việc mộ binh cũng phải có được sự đảm bảo.

Quan trọng hơn là phải có năng lực thống soái đội quân này.

Lý Dự cho dù là giám quốc, nhưng trong ba điều kiện này hắn một cái cũng không có.

Danh chính ngôn thuận đầu tiên là phải nhắc đến sự cho phép của Thánh Thượng, đương nhiên.

Thánh Thượng hôn mê, như vậy việc thông qua sự chấp thuận của chính sự đường đã trở thành một việc hết sức quan trọng.

Một khi chính sự đường được thông qua. thì sẽ được chính danh rồi.

Tiền lương cho việc mộ binh cũng là một vấn đề.

Hộ bộ khống chế ở trong tay của Trương Quân, cho dù trước mắt chính sự đường đã thông qua quyết nghị, mà hộ bộ cuối cùng không phê chuẩn thì cũng là uổng công, cũng may Lý Khánh An đã hứa hẹn toàn bộ tiền lương cần thiết sẽ do An Tây phụ trách, như vậy, cho dù hộ bộ lấy cớ tiền lương trong kho tàng không đủ, không thể chỉ được, thì mộ binh cũng có thể duy trì tiếp được.

Lúc này, Nam Tề Vân vội vàng tiến lên. quì một gối ôm quyền nói: “Thần Hàn Hải quân binh mã sứ, trung lang tướng Nam Tề Vân tham kiến thái tử điện hạ!”

Lý Dự vội vàng đỡ hắn dậy. quan sát hắn từ trên xuống, thấy hắn thân hình cao lớn, diện mạo tuấn tú. không khỏi vui vẻ cười nói: “nam tướng quân nổi danh ta sớm đã nghe thấy, hôm nay gặp mặt. quả nhiên rất uy vũ, danh bất hư truyền.”

Lý Dự lo lắng nhất vẫn là việc hắn không có năng lực chỉ huy quân đội mới chiêu mộ, cho dù dưới tay hắn nhân tài đông đúc, nhưng lại không có một ai có thể điều binh khiển tướng mà đánh trận được.

Tuy rằng quan văn Đại Đường cũng có không ít danh tướng, nhưng ở nơi này của Lý Dự thì không có.

Lý Khánh An để lại Nam Tề Vân. dụng ý cũng rất rõ ràng, một khi hắn đã ra tiền ra lương, thì tức nhiên phải để Nam Tề Vân đến phụ trách chiêu mộ và chỉ huy đội quân mới này của đông cung.

Lý Dự cũng hiểu được dụng ý của Lý Khánh An, do Nam Tề Vân đến chỉ huy đội quân này. cũng có nghĩa là hắn vẫn phải chịu sự khống chế của Lý Khánh An. nhưng qua sự cân nhắc suy xét việc lợi hại khá lâu. hắn rốt cục vẫn phải chấp nhận kết quả này.

Dù sao hắn hiện tại chỗ nào cũng bị người khác quản chế, chỗ dựa duy nhất chính là Lý Khánh An.

để cho Nam Tề Vân nắm quân chẳng qua là dựa vào Lý Khánh An để mà duy trì thôi, đợi khi mình chính thức lên nắm quyền rồi, mới từ từ xử lý những việc khó giải quyết này, ít nhất có thể đế vương Tư Lễ tới thay thế cho Nam Tề Vân.

Nghĩ tới đây, Lý Dự cười nói: “nam tướng quân, ta tính hôm nay sẽ bắt đầu chiêu mộ quân đội. hết thày đều phải cậy nhờ nam tướng quân rồi.”

“Thái tử điện hạ.

Đại tướng quân nhà ta ba lần bảy lượt nghiêm nghị ra lệnh, mệnh ta phải hết thảy nghe theo chỉ huy của thái tử. thần sẽ cố gắng làm hết sức mình.”

“Tốt!

Có được lời nói này của ngươi, ta rất an tâm.”

Lúc này, một gã thị vệ chạy tới, bẩm báo nói: “Điện hạ, các vị tướng quốc phần lớn đã đến đông đủ cả rồi, duy chỉ thiếu có mỗi mình Trương thượng thư thôi, không biết vì sao, Trương thượng thư chần chừ chưa đến.”

Lý Dự quay đầu lại nhìn về phía Nam Tề Vân.

Nam Tề Vân cười nói: “Phụ cận phủ đệ của Trương thượng thư xuất hiện thích khách, để đảm bảo an toàn cho Trương thượng thư, ty chức đã mệnh hai trăm binh sĩ hộ vệ ở chung quanh phủ trạch của Trương thượng thư, đoán chừng hôm nay hắn có thể tới không được rồi.”

Lý Dự mừng rỡ, Trương Quân quả nhiên tới không được, vậy có nghĩa là trở lực lớn nhất đã biến mất. hắn lập tức hạ lệnh nói: “Thời gian không thể đợi lâu được, nếu như Trương thượng thư tới không được, chúng ta sẽ không đợi nữa. hội nghị của chính sự đường lập tức bắt đầu ngay.”

bởi vì Trương Quân vắng mặt, khiến cho chính sự đường thuận lợi thông qua phương án mộ binh, từ trong mấy chục vạn dân lưu vong ở Trường An mộ tập hai vạn quân đội, người nào từng là phủ binh sẽ được ưu tiên, kẻ tòng quân không những được tiền lương, mà còn có thể được đặc xá tội đào binh trước đó.

Tin tức truyền ra, dân lưu vong sinh sống tại các phường khắp Trường An vô cùng sôi sục.

đồng đoạt gấp gáp chạy tới ba điểm mộ binh được thiết lập tại hai chợ đông - tây và trước cửa Chu Tước Môn để báo danh.

Do năm trăm danh thân vệ mà Lý Khánh An để lại phụ trách việc chiêu mộ, chia đều mỗi người suất lĩnh bốn mươi danh tân binh. khoản tiền hai mươi vạn quan mà việc mộ binh cần dùng, do quỹ phường Tụ Hải Hàng tạm thời ứng ra trước.

Vệ úy Tự cung cấp mấy vạn bộ khôi giáp, binh khí. chỉ vỏn vẹn hai ngày trời, một đội quân hai vạn người liền đã trang bị sẵn sàng, trực thuộc Lục cung lục suất phủ.

Nam Tề Vân cũng từ Hàn Hải quân binh mã sứ lắc mình một cái biến thành lục suất phủ tướng quân của đông cung.

Đồng Quan nằm ở phía đông đồng bằng Quan Trung, hùng cứ nơi đầu mối quan trọng của ba vùng Quan Nội.

Hà Đông.

Hà Nam.

Địa hình của Đồng Quan rất hiểm trở, phía nam có ngọn núi Tần Lĩnh, phía đông nam có cốc cấm, phía nam cốc lại có 12 liên thành; bắc có Vị, Lạc hai xuyên gặp sông Hoàng Hà ôm lấy Quan Trung đi xuống.

Phía tây gần Hoa Nhạc, chung quanh núi non trập trùng, núi này nối tiếp núi nọ, cốc vực sâu và hiểm trở, núi cao ngõ hẹp.

ơ giữa có một con đường núi nhỏ hẹp quanh co, đường chỉ đủ cho một chiếc xe một con ngựa qua lại.

Trước đây người ta thường dùng từ ‘Tiểu lộ hiểm dĩ viên hầu tranh’ (*Đường nhỏ cheo leo tựa khi vượn), ‘Nhân gian lộ chỉ Đồng Quan hiểm’(*con đường dưới nhân gian hiểm trở nhất là ở Đồng Quan) để ví von địa thế hiềm trở của khu vực này.

Đỗ phủ ở trong bài ‘Đồng Quan lại’ cũng đã viết ra câu thơ:

‘Trượng nhân thị yếu xứ Chính hiệp dung đan xa Gian nan phấn trường kích Vạn cổ dụng nhất phu’

(*Cụ thấy nơi đây hiểm.

Giáo dài khó dọc ngang.

Mỗi xe qua lôi hep,

Muôn thưở một người ngăn)

Đồng Quan vốn có một vạn năm ngàn người đóng quân, nhưng Lý Long Cơ thân chỉnh Sóc Phương, mang đi một vạn hai ngàn người, Đồng Quan chỉ còn sót lại ba ngàn người phòng thủ, do phó nguyên soái của Đồng Quan là Vương Tư Lễ thống lĩnh.

Vương Tư Lễ tuổi chừng hơn ba mươi, thân cao bảy thước, vóc dáng lưng hùm vai aấu, mặt như táo đỏ, là một danh hổ tướng tiếng tăm lừng lẫy của thời Trung Đường.

Hắn nguyên là thiên ngưu vệ tướng quân, ở trong cuộc tranh giành giữa các phe phái, Vương Tư Lễ thuộc phe tướng quốc, bị Lý Lâm Phổ lôi kéo, sau khi Lý Lâm Phổ mất, phe tướng quốc giải tán.

Vương Tư Lễ liền dứt khoát đầu phục thái tử Lý Dự. nhưng lại bị các quan văn dưới tay của Lý Dự bài xích, hắn liền được phái ra khỏi kinh, đến Đồng Quan đảm nhiệm phó tướng, hiện tại chủ tướng đã ra đi, hắn bèn trở thành chủ tướng tại Đồng Quan.

Đêm qua.

Đồng Quan xuất hiện một sự kiện lạ. một đội trâu ngựa đến từ Hà Đông xin được quá quan, tiểu giáo tra xét báo lại, ước chừng có hơn năm ngàn con ngựa và hơn ba trăm con trâu, trên ngựa có chờ vải đoan trắng, còn có sáu ngàn người chăn ngựa, do hơn ba trăm danh binh sĩ áp tải. người phụ trách chính là thủ hạ đại tướng của An Lộc Sơn: Tôn Hiếu Triết.

Hắn phái người đưa tới phong thư. nói đây là mệnh lệnh của triều đình.

Vương Tư lễ đương nhiên cũng biết Hà Đông đã bị An Lộc Sơn chiếm lĩnh, bản nhân Vương Tư Lễ đối với việc này vô cùng căm phẫn, nhưng hắn chỉ là một vị tướng lĩnh bình thường, đối với vấn đề đề cập đến đại sự của giang sơn xã tắc thế này hắn không tiện bình luận bậy bạ.

Lúc này, Vương Tư Lễ đứng ở phía trên tường thành, nhìn chăm chú vào đội trâu ngựa từ từ tiến vào Đồng Quan.

Đã có hơn một ngàn người ngựa đi vào Ung thành.

Quân thủ thành của Đồng Quan cũng đều lên trên tường thành cả.

đang tò mò mà quan sát đội trâu ngựa kỳ lạ này.

Từ trong thành đến ngoài thành chỉ có ngắn ngủn mấy trăm bước, chật ních đông ngựa và người chăn ngựa chen chúc nhau.

Gió mạnh quét xuyên qua thành, tinh kỳ phần phật, gió cuốn cờ bay, đã hoàn toàn che đi một viên quan quân mặc thiết khỏi thiết giáp. chỉ thấy hắn dáng người cao to dị thường, chính là kẻ thống lĩnh Tôn Hiếu Triết, hắn là tiên phong, ở phía sau cùng của đội trâu ngựa còn có An Khánh Tự.

Vương Tư lễ nhìn Tôn Hiếu Triết có chút nghi hoặc.

Tôn Hiếu Triết thân cao những tám thước, hùng tráng dị thường, tay cầm một cây đại thiết thương. con ngựa đang cưỡi lại càng là một con tuấn mã U Châu thượng đẳng.

Đây rõ ràng là một đại tướng có thể địch nỗi vạn người, chứ không giống như lời ghi trên công văn. chỉ là một gã hiệu úy.

Nếu bình thường.

Vương Tư lễ sẽ không chuẩn cho bọn họ vào Quan, nhưng hắn vừa mới nhận được điệp văn của Thái Bộc Tự khanh Đạt Hề Tuần, nói đàn trâu ngựa này do Thái Bộc Tự đặt trước, xin hắn cho vào Quan Nội, đồng thời hắn lại nhận được mệnh lệnh của binh bộ, trên điệp văn mệnh lệnh có chữ ký do đích thân thượng thư Trần Hi Liệt tự tay viết và đại ấn của binh bộ, mệnh hắn không được ngăn trở, phải cho người nhập quan.

Có điệp văn của Thái Bộc Tự và mệnh lệnh của binh bộ, Vương Tư lễ không có lý do gì ngăn chặn đội trâu ngựa ngày nữa. liền hạ lệnh mở cửa cho đi.

bởi vì đường núi nhỏ hẹp, chỉ có thể đi một người một ngựa. nên cố nhiên đội trâu ngựa đi vào quan rất chậm chạp, gần ba trăm con trâu vào quan đã tốn hơn nửa canh giờ, ngay sau đó là người ngựa vào quan, tốc độ rõ ràng nhanh hơn. hai canh giờ, đã vào hơn ngàn nhân mã.

“Mau!

Hay gia tăng tốc độ hơn nữa!”

Vương Tư Lễ nghe thấy dưới thành có người chăn ngựa hạ thấp giọng thúc giục, đôi mày hắn không khỏi từ từ nhíu lại. loại khẩu khí thúc giục này thường chỉ có quân đội thường dùng, ngắn gọn mà mạnh mẽ. hiện tại lại xuất hiện từ miệng của một người chăn ngựa, điều này không khỏi khiến cho người ta cảm giác có chút quái dị.

Vương Tư Lễ lại cẩn thận quan sát những người chăn ngựa này, người nào người nấy to và khỏe, bước đi mạnh mẽ và nhanh nhẹn.

Phần lớn bọn họ trên thắt lưng phía sau đều có vắt đao, một tay cầm chuôi đao, thúc giục cho ngựa đi.

Vương Tư Lễ từ tư thế nắm đao của bọn họ liền nảy sinh lòng nghi ngờ.

những người này rõ ràng chính là quân nhân, hơn nữa lại quân tinh nhuệ nữa. làm sao lại là người chăn ngựa gì chứ.

Lúc này hắn bỗng nhiên lại phát hiện, những con ngựa đó cũng đều là những con ngựa đã thiến qua. không phải là những con ngựa bình thường.

Trong lòng hắn lập tức nảy ra một ý niệm táo bạo trong đầu. chẳng lẽ đây là một đội quân?

Quân đội của An Lộc Sơn.

Lúc này, mấy viên binh sĩ vội vàng dẫn đến một gã thị vệ cung đình, thị vệ tiến lên trình lên một phong thơ nói: “Vương tướng quân, thái tử có thư khẩn cấp.”

Vương Tư Lễ lại liếc mắt nhìn đội người ngựa phía dưới một cái. lúc này mới mở thư của Lý Dự ra xem. chỉ vội vàng nhìn qua một lượt, hắn cả kinh nhảy dựng lên. liên thanh hô to: “Mau!

Đóng cửa cửa thành lại. không được cho đoàn ngựa vào quan!”

“Keng!

Keng!”

Tiếng cảnh báo được đánh vang khắp bầu trời Đồng Quan, mấy trăm danh binh sĩ cùng ùa cả lên. dùng trường mâu bức lui đoàn ngựaẸ.

“Đi ra ngoài!

Toàn bộ lui ra ngoài.”

Lúc này, cửa trong thành bắt đầu kéo keng két mà đóng cửa lại.

đại tướng Tôn Hiếu Triết kẻ thống lĩnh đoàn trâu ngựa này thấy sự tình đã bại lộ, hắn không cần nghĩ ngợi, huơ mạnh cây thương hô to: “Xông vào đi, cướp lấy Đồng Quan!”

Ra lệnh một tiếng. những kẻ đang chăn dắt trâu, người chăn ngựa đang dẫn ngựa lập tức biến mất. trở thành một đội quân đằng đằng sát khí.

Bọn họ xé toạt áo bên ngoài đi, lộ ra áo giáp vảy nhỏ bên trong, rút ra chiến đao và cung tên đã được giấu ở trong các vải vóc, thét to lên mà ùa cả về phướng Ung thành.

Chung quanh tiếng kêu rung trời, tiếng binh khí va chạm chói tai đến đáng sợ.

Tôn Hiếu Triết liếc mắt một cái thoáng nhìn quan gác cổng thành đang đánh chuông cảnh báo, hắn trương cung cài tên. một chiếc tên mạnh mẽ từ cây cung bắn ra. mũi tên xuyên thấu qua cô viên quan gác công thành.

Hắn kêu lên thảm thiết rồi từ trên thành lâu cao đến bảy tám trượng ngã mạnh xuống đất.

Tiếng hét thảm thiết này tựa như tiếng chuông đưa tang trong đêm tối.

đã đánh tỉnh tất cả các binh sĩ trên Đồng Quan, cũng chọc giận luôn bọn họ.

Binh sĩ trên thành khai cung bắn tên. ném đá xuống thành, ngay lập tức những mũi tên tựa như cơn mưa dày đặc.

đá như mưa đá. những con chiến mã trúng tên nhảy dựng lên. tiếng hí vang xé tan cả bầu trời.

quân đội của An Lộc Sơn thì dùng kiêng đỡ ngăn cản. bị áp chế ở trên đường núi. nhưng sáu ngàn quân nhân mà An Lộc Sơn phái tới cũng đều là những quân Phạm Dương tinh nhuệ nhất mà hắn tỉ mỉ chọn lựa ra. người nào người nấy võ nghệ cao cường. dũng mãnh thiện chiến, đều đã trải qua đến trăm trận chiến.

Cho dù địa hình bất lợi với bọn họ, nhưng thế tấn công của bọn hắn vẫn như nước lũ cuốn tới. nhắm hướng phía trong thành mà từng đợt từng đợt tiến công vào.

Dưới sự so sánh như thế, thì quân thủ thành của Đồng Quan phần lớn cũng đều là những binh già sức yếu đã bị bỏ chọn lại, tỉnh binh cũng đều bị Lý Long Cơ mang đi cả.

Nhân số cũng không nhiều, bọn họ vỏn vẹn chỉ có thể dựa vào địa hình có lợi thế của Đồng Quan mà tiến hành ác chiến với quân của An Lộc Sơn.

Nhưng bọn hắn vĩnh viễn không phải là đối thủ của quân An Lộc Sơn. không bao lâu, mấy trăm quân Đường ở bên trong Ung thành bèn đã bỏ mình quá nữa rồi.

Hiện tại mấu chốt chính là sự tranh đoạt Ung thành.

Đồng Quan gồm Ngoại thành, Ung thành và Nội thành ba bộ phận hợp thành, chỉ có thông qua cửa nội thành, mới xem như chính thức vào quan.

Ngoại thành đã thất thủ, quân của An Lộc Sơn hơn ngàn nhân mã đã vào thành đều tập trung ở tại Ung thành, Ung thành một khu đất chiếm diện tích mấy trăm trượng đất bằng phẳng, nằm ở giữa Nội thành và Ngoại thành, bốn phía đều là tường thành, là nơi bọn binh sĩ thường đổi ca canh gác và kiểm tra những kẻ lui tới. hiện tại đã trở mấu chốt quan trọng trong cuộc chiến tranh giành giữa song phương.

Bên trong Đồng Quan cửa thành gồm hai tầng cửa. cửa lớn là dùng loại gang thép thật dày mà đúc thành, sức lực căn bản không thể lay động được, phải có công cụ khổng lồ dùng để công thành có thể phá ra được.quân của An Lộc Sơn không có mang theo công cụ công thành, nếu muốn mở cửa thành chỉ có một biện pháp, chính là xông lên thành lâu.

đoạt được bàn kéo, dùng bàn kéo để mở cửa thành ra.

Như vậy, trọng tâm của sự tranh đoạt giữa hai bên chính là một con đường chật hẹp thông lên thành, đây là thông đạo duy nhất từ Ung thành đi lên thành lâu. chỉ có thể đi được hai người sóng vai nhau mà thôi.

Hơn một ngàn viên quân của An Lộc Sơn quân và hơn một ngàn quân canh gác Đồng Quan, ở trên thông đạo dài chẳng qua năm trượng này triển khai cuộc ác chiến cực kỳ thảm khốc.

Mấy chục danh kỵ binh quân Đường xông lên phía trước nhất, các binh lính phía sau theo sát mà tiến lên.

Cùng lúc đó hơn ngàn quân của An Lộc Sơn xông tới như thủy triều, bọn họ không kịp xếp thành đội hình, quơ trường đao, tay cầm kiêng đỡ, cung tiễn lên huyền, chống chọi với cơn mựa tên mà xông về phía trước không ngừng bắn tên.

Nhất thời ánh đao lạnh lẽo, tên dài ngậm máu. mấy chục viên quân Đường ở bên trong Ung thành bôn đào không kịp, bị lưỡi đao chém rớt đầu.

Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh khiến cho quân của An Lộc Sơn trở nên hung bạo dị thường.

Cho dù những người đã bị giết chết ở phía trước khi họ xông lên. nhưng binh lính phía sau vẫn điên cuồng xông lên. chống lấy những lá chắn bằng thi thể, lực đẩy mạnh đến nỗi đã đem mấy chục kỵ binh chiến mã ở phía trước quật ngã xuống đất. tức khắc đem kẻ địch bị ngã rơi xuống đất chém thành thịt nát tương.

Mấy trăm viên quân Đường sống chết cũng phải canh giữ lấy thông đạo, bọn họ và quân địch chen chúc thành một đống.

đến nỗi đao cũng đưa lên không nỗi, bèn dùng răng cắn. dùng quyền mà đấm. dùng chủy thủ đâm. một bước cũng không chịu lui về phía sau. chỉ nghe thấy tiếng gãy của xương, và tiếng răng rắc nơi cổ họng trước khi chết, người chết và người sống chen chúc nhau cùng một chỗ, nghẹt thở đến khiến cho người ta có thở cũng thở không ra được.

Càng ngày càng nhiều quân của An Lộc Sơn ùa vào cửa thành, dưới sự thống lĩnh của Tôn Hiếu Triết quân Đường với thế công mạnh bạo hơn.

Tôn Hiếu Triết được xưng là một trong ba mãnh tướng của Phạm Dương.

Cao Huy, Lý Nhật Việt, Tôn Hiếu Triết, trong đó Tôn Hiếu Triết là binh mã sứ của thiết kỵ U Châu.

Trên lịch sử chính hắn là người dẫn quân đánh vào Trường An.

Bên trong Ung thành đã giết đến thi thể ngỗn ngang khắp nơi. trên đầu tường thượng quân Đường bắn tên xuống phía dưới, không ngừng có kẻ địch trúng tên mà chết thảm.

Nhưng sức chiến đấu của quân Đường đã thua rất xa so với quân của An Lộc Sơn.

Trên thông đạo, quân Đường càng ngày càng ít. mà quân của An Lộc Sơn càng ngày càng nhiều.

Lúc này, Tôn Hiếu Triết hạ lệnh dùng xác người xác ngựa dựng thành thang, tuy rằng còn không thể leo lên tường thành được, nhưng đã có thể từ bên hông công lên thông đạo.

Vương Tư Lễ thấy tình thế nguy cấp, hắn hét lớn một tiếng. từ trong tay thân binh đoạt qua đại đao, nhảy xuống thông đạo.

Hắn đứng ở phía trên đầu người khua mạnh đại đao, máu tươi phụt ra. bảy tám tên quân địch bị một đao chém thành hai đoạn, từ trên thang thịt ngã nhào xuống.

Tính khí hung hẳn của Vương Tư Lễ tựa hồ đã lây truyền cho mỗi một viên quân Đường; lại có gần trăm viên quân Đường lao xuống thông đạo, bọn họ ngoan cường mà ác chiến, đem quân địch đã áp sát tới gần đầu thành mà giết trở xuống.

Tôn Hiếu Triết giận tím mặt. hắn lén lút nấp ở phía sau một con ngựa, giương cung cài tên. nhắm ngay Vương Tư Lễ đang đại triển thần uy, một mũi tên bắn lén ‘Soạt!' một cái bắn về phía Vương Tư Lễ.

Vương Tư Lễ tránh né không kịp, mũi tên trúng ngay bả vai. sức lực trên tay hắn biến mất.

đại đao rời tay mà bay ra.

Giờ khắc này, hắn thấy càng ngày càng nhiều quân của An Lộc Sơn xông vào Ung thành, trong mắt quân Đường đều lộ ra vẻ tuyệt vọng.

Vương Tư Lễ không khỏi quì một sối. một tiếng thở dài nói: “Không thể ngờ rằng Vương Tư Lễ ta lại trở thành tội nhân của Đại Đường!”

Tôn Hiếu Triết đắc ý cười đến cuồng dại: “Ngu xuẩn. ngày chết của ngươi đã tới rồi!”

Hắn rút mạnh trường kiếm ra. lưỡi kiếm mang theo một ánh lửa.

Đúng lúc này, ở phía tây của Đồng Quan truyền đến một tiếng còi hiệu: ‘ồ-' thổi mạnh, phá tan đám mây đen u ám. giống như sự đáp trả. từ phương xa lại truyền đến một loạt tiếng còi hiệu, tiếng còi vang vọng khắp sơn cốc Đồng Quan, phá tan sự trói buộc của từ vong. mang đến ánh sáng của hy vọng, tiếng còi thổi lên hết mình, viện quân của Lý Khánh An rốt cục cũng đã đến kịp.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 367: Nổi ám ảnh khó phai

Nội thành môn của Ưng Thành mà quân An Lộc Sơn hằng khát khao cuối cùng đã được mở nhưng cánh cửa này lại không mang đến hi vọng, ngựơc lại là sự chết chóc.

Hàng trăm kỵ binh An Tây ùa vào như trút nước phóng thẳng về phía quân địch đang chết đứng trồng trời.

Đây là đội kỵ binh mạnh nhất trong quân An Tây, từng tham gia cuộc vạn lý trường chinh tại Tiểu Bột Luật, tham gia qua chiến dịch Đát La Tư.

Bọn họ không biết đã từng trải qua bao chiến trường. ngay cả tử thần cũng phải tránh xa ba bước.

Chiến mã ầm ầm tung bước, tả xung hữu đột. chiến đao, trường mâu xuất kích. chỉ trong khoảnh khắc đã đầu người lăn lóc đầy dưới đất. tay chân rơi rớt.

Cả Ung Thành rơi vào cảnh hỗn loạn thảm khốc.

Trong Ung Thành nhỏ hẹp, kỹ thuật khống chế ngựa của quân An Tây đã được phát huy đến tận cùng.

Sự chêch lệch thực lực của kỵ binh và bộ binh lúc này đã được bộc lộ rõ.

Dù cho quân đội An Lộc Sơn phái đến lần này đều là quân Phạm Dương tinh duệ. nhưng đứng trước kỵ binh An Tây lợi hại hơn. quân đội An Lộc Sơn rõ ràng ở thế yếu cơ hơn. họ hầu như là phía bị đánh đổ.

Trong thành Ưng Thành bỗng chốc trở thành địa ngục tu la.

đâu đâu toàn xác chết la liệt, máu chảy thành sông.

Tôn Hiếu Triết tựa sát tường thành bàng hoàng.

Dù hắn biết viện quân của quân Đường đã kịp đến nơi. nhưng hắn chưa bao giờ nhìn thấy một đội quân mạnh đến thế. không đến ba trăm kỵ binh trong cảnh nội eo hẹp của Ưng Thành mà có thể tung hoành ngang dọc giết địch, đánh cho quân tinh duệ của hắn tơi bời.

Dù thế nào đi chăng nữa hắn cũng không dám tưởng tượng sao Đại Đường lại có thể có một đội quân như thế này?

Đội quân này rốt cuộc là người gì.

Lúc này, con ngươi hắn co lại dữ dội. hắn nhìn hắn một người - Lý Khánh An.

đang từ từ đi vào nội thành môn.

Hóa ra là quân An Tây!

Lúc này, trong mắt hắn chỉ còn lại nỗi kinh hoàng.

Lý Khánh An đã kéo sẵn cung, mũi tên sắc nhọnbăng giá đó đang chỉ thẳng vào hắn.

Tôn Hiếu Triết đã hồn bay phách lạc, phản xạ có điều kiện ôm chặt đầu.

Trường tiễn đã xuất hiện trước mặt hắn.

“Crắc!”

Tiễn phóng đi như bay xuyên thẳng ngực hắn.

Tôn Hiếu Triết chỉ kịp rú lên một tiếng thảm thiết đã bị cây tiễn siêu tốc kia đóng thẳng lên tường, chết tươi.

chủ tướng chết thảm, quân đội phía An Lộc Sơn cũng không còn tâm trí chiến đấu.

Bọn chúng lê lết bỏ vội xuống núi, chỉ một chốc đã rút sạch khỏi Ưng Thành. cùng với một tiếng “Đùng!”

ầm vang. ngoại thành môn cũng từ từ được đóng lại.

Trong Ưng Thành tan hoang sau trận chiến, đâu đâu đều là chân gãy tay đứt.

đầu người la liệt, máu chảy nhuốm đỏ nền nhà.

Quân An Tây vẫn đang dùng trường mâu lật xác dưới đất lên kiểm tra. những binh sĩ Phạm Dương chỉ bị thương chưa chết thảm thiết rên rỉ cầu mong được tha cho, nhưng vẫn bị kỵ binh An Tây một mâu kết liễu tuyệt không lưu tình.

Trận chiến này phía An Lộc Sơn tổng cộng có hơn tám trăm binh sĩ bị giết.

Thủ thành tướng của Đồng Quan cuối cùng cũng hoàn thần lại.

Ba ngàn quân thủ thành giờ chỉ còn lại một ngàn bốn trăm người, thương vong hơn nửa.

Lúc này, Vương Tư lễ được hai binh sĩ dìu đến.

Hắn ngoài bị trúng tiễn của Tôn Hiếu Triết ra còn bị chém hai nhát đao vào mình, cũng may là không thương đến chỗ yếu hại.

Vương Tư lễ liếc sang Tôn Hiếu Triết bị cắm trên bờ tường, mặt mày mếu máo ghê tởm. chết không nhắm mắt mà trong lòng không khỏi kinh hoảng.

Mặc dù hắn đã nghe danh thần tiễn vô song của Lý Khánh An từ lâu. nhưng không ngờ hôm nay được tận mắt nhìn thấy lại lợi hại nhường này.

Vương Tư Lễ đẩy binh sĩ dìu hắn ra. tự quỳ xuống trước Lý Khánh An cảm kích nói: “May mà đại tướng quân kịp thời đến. nếu không Đồng Quan đã không còn giữ nổi.

Vương Tư lễ sẽ trở thành tội nhân thiên cổ của Đại Đường mất.”

Lý Khánh An vội dìu hắn dậy cười nói: “Vương tướng quân dùng ba ngàn quân già yếu chống cự lại sáu ngàn quân hổ tướng của An Lộc Sơn thật sự khiến ta bái phục.

Vương tướng quân thật không hố danh là mãnh tướng uy danh lẫy lừng.”

Vương Tư Lễ trong lòng hổ thẹn,nhưng nghĩ đến An Lộc Sơn lại dám tập kích Đồng Quan trong lòng lại phẫn nộ bất bình, không khỏi giận dữ nói: “Dã tâm lang sói của tên An Lộc Sơn chiếm lĩnh Hà Đông chưa đủ mà còn dám đăm đe cả Quan Trung, hắn thật sự muốn tạo phản rồi!”

“Tạo phản thì chắc hắn vẫn chưa dám, hắn chỉ là muốn học Đổng Trác vào thành, khống chế Thánh Thượng để từ đó khống chế .

Nếu ta đoán không nhầm thì đội quân này chẳng qua là đội tiên pho Na, chắc còn đội nhân mã hùng dũng phía sau.”

Vương Tư Lễ không khỏi ngỡ ngàng, hắn có phần ưu lo nói: “Thủ hạ của Ty chức đều là binh sĩ già yếu. hơn nữa còn thương vong hết hơn nữa.

Binh lực của đại tướng quân cũng chẳng nhiều, nếu An Lộc Sơn cho lực lượng hùng hậu đến công kích thì chúng ta phải làm thế nào?”

Lý Khánh An không trả lời hắn. hắn từ từ đi đến trước mặt Tôn Hiếu Triết chia vào thi thê ghê rợn này cười nói: “Vương tướng quân, ngươi có biết tên này là ai không?”

Vương Tư Lễ lắc lắc đầu nói: “Ty chức không biết, nhưng người này tương đối dũng mãnh chắc không phải kẻ tầm thường vô danh.”

“người này là Tôn Hiếu Triết đại tướng thủ hạ của An Lộc Sơn, võ lực xếp hàng thứ ba”

“Hóa ra là hắn.

Hèn chi dũng mãnh đến thế.

Nhưng dù hắn có xếp hàng thứ ba đi chăng nữa cũng không cự nổi phi tiễn của đại tướng quân.”

Nhưng Lý Khánh An lại lắc đầu nhè nhẹ nói: “Nếu thật sự một chọi một với hắn trên chiến trường, ta còn lâu mới là đối thủ của hắn.

Có điều ta không muốn đấu võ với hắn. nhưng hắn vẫn sẽ chết dưới tay ta, Vương tướng quân hiểu ý ta rồi chứ?”

Vương Tư Lễ ngẫm nghĩ một lúc bèn hiểu ra ý của Lý Khánh An. không phải tác chiến đối diện với An Lộc Sơn. bọn họ có Đồng Quan hiểm trở trời phú. dù cho binh lực của An Lộc Sơn có đến bao nhiêu thì nào có chỉ đáng sợ?

nghĩ đến đây, trong lòng Vương Tư Lễ lại thấy nhẹ nhõm hẳn.

Hắn nhìn Lý Khánh An chấp tay hành lễ: “ hoàng trưởng tôn có lệnh, lệnh Ty chức phải nghe chỉ huy của đại tướng quân.Bắt đầu từ bây giờ Ty chức chính là phó tướng của đại tướng quân,mọi việc xin đại tướng quân làm chủ.”

Lý Khánh An rất thích Vương Tư Lễ.

đây là một nhân tài hiếm có.

Trong lòng hắn bèn có ý chiêu lạm. nhưng nghĩ lại người này tận trung cho Lý Dự. nếu hắn biểu hiện quá rõ ràng, e rằng Lý Dự sẽ sinh nghi.

Nên cuối cung hắn bèn cố kiềm lại sự hưng phấn trong lòng, cười nhạt nói: “Ta chỉ là phụng mệnh của hoàng trưởng tôn đến Đồng Quan, đợi sau khi đánh bại An Lộc Sơn ta sẽ lại trở về An Tây, sau này trọng trách trấn thủ Đồng Quan vẫn phải trông chờ vào Vương tướng quân.”

Vương Tư Lễ thở dài nói; “An Lộc Sơn chiếm lĩnh Hà Đông lộ rõ dã tâm.

Ty chức chỉ lo triều đình không đủ sức kiềm hắn lại mà nhượng bộ nhiều hơn. chỉ sợ đến lúc ấy nhưng tướng lĩnh phía dưới như chúng ta không biết còn phải nhẫn nhịn bao nhiêu, nhất là lần này lại ra sức ngăn chặn An Lộc Sơn vào Kinh, hắn nhất định sẽ hận ta thấu xương, chỉ hi vọng sau này triều đình đừng dâng ta lên cho An Lộc Sơn.

Ty chức thật sự rất lo lắng cho khả năng này.”

Nói xong, ánh mắt Vương Tư Lễ lo lắng trùng trùng.

Hắn đi đến gò thành phía trước nhìn về phía phương bắc xa xa.

Trong lòng phiền não vô cùng, hắn bỗng huơ tay hô to: “ rộng lớn không lễ không có chốn để Cương Tư Lễ ta dung thân ư?”

Lý Khánh An chăm chú dõi theo bóng hình Vương Tư Lễ.

Hắn có thể hiểu được nỗi khổ tâm của một đại tướng Đại Đường, đó là sự bất mãn về triều đình nhu nhược, sự lo lắng về tương lai của Đại Đường.

Hắn từ từ đi lên sau lưng Vương Tư Lễ. từng câu từng chữ nói: “Nếu thật sự có một ngày như thế, Vương tướng quân có thể đến An Tây tìm ta.

Cánh cửa An Tây ta luôn mở rộng để chào ngươi.”

Vương Tư Lễ vội quay đầu lại nhìn chằm chằm vào mắt Lý Khánh An.

Từ ánh mắt của hắn.

Vương Tư Lễ nhìn thấy sự thành khẩn, là sự lo lắng thật sự của hắn với mình mà không khỏi cảm động.

Hắn lầm lì gật đầu. trầm giọng nói: “Hi vọng có một ngày ta cũng có thể vượt qua quan sơn đến An Tây dựng công lập nghiệp!”

Lý Khánh An vỗ mạnh vai hắn, nhìn vào mắt hắn nói: “Ta tin rằng chắc chắn sẽ có một ngày này!”

Dự liệu của Lý Khánh An hoàn toàn chính xác, vào lúc chiều thì m ột đội quân ba vạn người của An Lộc Sơn đã đến Đồng Quan.

Theo sách lược của Cao Thương chắc sẽ để An Khánh Thụy dẫn sáu ngàn người đến khống chế Trường An trước, sau đó đại quân Hà Bắc sẽ lũ lượt đi vào Quan Trung.

Nhưng An Lộc Sơn cũng có một sự thay đổi nho nhỏ, hắn cho An Khánh Thụy dẫn đoàn ngựa trâu đến đoạt Đồng Quan trước, sau đó đại quân mới vào Quan Trung.

Dù cho thay đổi thế nào đi chăng nữa, thì kết quả của hai kế này cũng giống nhau cả thôi.

Quân đội của An Lộc Sơn sẽ khống chế Trường An và Quan Trung, áp thiên tử để lệnh chư hầu, để hoàn thành bá nghiệp của An Lộc Sơn.

Nhưng cả An Lộc Sơn và Cao Thượng đều không ngờ được Lý Khánh An sẽ dẫn ba ngàn kỵ binh đến Trường An. và vạch trần âm mưu của hắn.

để bọn chúng bị phá sản trong âm mưu đoạt Đồng Quan. nhưng lúc này An Lộc Sơn vẫn chưa biết được kế hoạch của mình đã thất bại.

Hắn đi đến giữa đường thấy không khỏe, giờ đang tạm dừng tại huyện Vấn Hỷ Giáng Châu dưỡng bệnh, lệnh Sử Tư Minh dẫn ba vạn viện binh vào Quan Trung trước.

Ba vạn đại quân đóng tại ngọn đồi nhỏ cách Đồng Quan chừng năm dặm.

Đứng trên đồi thấp thoáng Đồng Quan nơi xa, xa hơn chút nữa chính là Hoàng Hà cuồn cuộn uyển chuyển đi về hướng Đông.

Trong đại doanh Sử Tư Minh giận tím mặt, hắn lạnh lùng nhìn An Khánh Thụy vẫn kiên quyết không chịu nhận trách nhiệm.

Sử Tư Minh là cánh tay trái phải của An Lộc Sơn. có địa vị cực cao trong quân Hà bắc. hơn nữa năm xưa cũng chính hắn đã đi theo An Lộc Sơn khi mới chỉ là tên lái buôn biên cảnh, rồi từng bước từng bước nắm giưa Phạm Dương quân và Lư Bình quân.

Có thể nói hắn là một nguyên lão dồi dào kinh nghiệm. là vai chú bác của An Khánh Thụy, nên dù là con của An Lộc Sơn đi chăng nữa.

An Khánh Thụy đứng trước Sử Tư Minh vẫn không dámn ngông cuồng.

Dưới quân kỳ nghiêm minh.

Sử Tư Minh hoàn toàn có thể giết chết hắn.

Cho nên trong lòng An Khánh Thụy vẫ có phần bất an.

Hắn biết hậu quả của việc mình đã không đoạt được Đồng Quan là khiến cho kế hoạch của phụ thân đổ sông đổ bể.

Hắn quỳ dưới đất cực lực biện giải cho bản thân: “Phó soái, ta tuy là chủ tướng đoàn trâu ngựa, nhưng người để Tôn Hiếu Triết đi làm tiên phong lại là đại soái.

Chúng ta tổng cộng có mỗi hai đại tướng, hắn làm tiêu phong rồi thì ta đương nhiên phải ở lại trấn thủ phía sau, nếu không bọn ta đều đi tranh công, hậu cần không ai trấn áp, đó là đại kỵ của binh gia. cho nên Đồng Quan binh bại hoàn toàn là trách nhiệm của Tôn Hiếu Triết.

Đợi khi ta được tin. thì đội tiên phong đã bị đuổi khỏi Đồng Quan.

Tôn Hiếu Triết hi sinh tai Quan Trung, xin phó soái minh xét.”

Sử Tư Minh cố nén lửa giận trong lòng, hắn hừ mạnh một tiếng nói: “Tiền phong là Tôn Hiếu Triết không sai. nhưng người bài binh bố trận lâm chiến là người, ngươi làm sao có thể để ba trăm con trâu tốc độ quá chậm đi trước, để lãng phí thời gian không đáng.

Nếu đội kỵ binh đi trước, quân đội vào thành sẽ nhiều hơn.Ba ngàn quan già yếu của Vương Tư Lễ thì liệu còn chống đối nổi ư?

Đây căn bản do ngươi không biết dùng binh, ngươi còn có giải thích gì nữa không?”

An Khánh Thụy còn chưa kịp bẩm báo toàn bộ tình hình với Sử Tư Minh, nên hắn vẫn chưa biết viện binh của quân Đường đã đến, thiết nghĩ đội đưa trâu kia bị ba ngàn quân lữ yết kém kia đánh bại.trong lòng cực kỳ bất mãn.

An Khánh Thụy vội giải thích: “Phó soái, bọn ta không phải bị đội quân yếu kém của Vương Tư Lễ đánh bại, ngưc lại, bọn ta mắt thấy đã sắp đắc thủ. thì viện quân của bọn chúng đã đến kịp.

Thế địch hung mãnh vô cùng, chỉ mỗi ba trăm kỵ binh của họ đã giết cho quân ta máu chảy thành sông, thảm bại bỏ chạy. ”

“Là ai?”

Sử Tư Minh đập mạnh lên bàn giận dữ nói: “Đội viện binh nào mà lại ngông cuồng thế? cả sáu ngàn quân tinh duệ mà An soái đích thân lựa chọn cũng không chống đỡ nổi chúng ư?

Ngươi nói xem. rốt cuộc chúng là ai?”

Sử Tư Minh có phần không thể tin được lời An Khánh Thụy.

Lúc này, ánh mắt An Khánh Thụy lóe lên vẻ mỉa mai khó thấy, hắn từ từ nói: “Người này chắc phó soái quên thuộc hơn ta nhiều, hắn chính là Lý Khánh An quân An Tây.”

“Cái gì?!”

Sử Tư Minh bất giác đứng phắt dậy, rồi lại từ từ té phịch xuống ghế.

Lại là Lý Khánh An cơ chứ?

Hắn như thẫn thờ cả người, trước mắt phảng phất lại hiện lên cây tiễn phá không phóng đi cùng với tiếng trống vang lên.

Một chốc sau, tiếng hắn trở nên khàn khàn hỏi: “Sao lại có thể như thế?

Sao hắn lại xuất hiện tại Trường An?

Hắn phải ở An Tây mới phải chứ!”

“Đáng lý phó soái cũng nên phải Ưu Châu ấy chứ. thế sao giờ lại xuất hiện ở Đồng Quan?”

An Khánh Thụy khẩu khí khó giấu vẻ chế giễu.

Lúc này, Sử Tư Minh đã không còn tâm trí đi phân biện khẩu khí của An Khánh Thụy, lòng hắn rối bời, quơ tay ra hiệu: “Ngươi lui xuống đi!

Việc này ta sẽ bẩm báo với đại soái!”

An Khánh Thụy như trút như gánh nặng ngàn cân bèn cáo lui.

Cả đại trướng bỗng chốc lại trống vắng, bọn thân binh đều đã lui xuống, để lại một mình Sử Tư Minh lòng rối như vò.

Hắn khoát tay sau lưng từ từ đi qua lại trước đại trướng mà mắt vẫn dõi về tòa thành hùng vĩ cách đấy năm dặm.

Hắn không khỏi nhớ lại chuyện cũ không muốn quay đầu nhìn lại kia.

Hắn muốn quên đi, nhưng sao lại càng lúc càng rõ nét.

để rồi hóa thành cơn ác mộng trong đòi.

Lý Khánh An. cái con người mà cả đời hắn cũng chẳng muốn gặp lại này lúc này lại đứng trên Đồng Quan, trở thành con kỳ đà cản mũi của hắn.

“Lý Khánh An. vì sao oan gia lại cứ phải gõ hẹp chứ?”

Sử Tư Minh lầm bầm khẽ nói.

giữa đêm. thư hồi âm của An Lộc Sơn đã đến. trong thư hắn không tiếc lời mắng nhiết An Khánh Thụy vô dụng, lại hạn cho Sử Tư Minh nhất thiết trong vòng ba ngày phải đoạt được Đồng Quan, nếu không thì hãy mang đầu đến gặp hắn.

Vào lúc canh tư. một vạn đại quân của An Lộc Sơn đã rời khỏi đại doanh đi về hướng Đồng Quan.

Bọn họ muốn thứ khả năng tập kích ban đêm.Trong bóng đêm tối mịt như tờs giơ tay còn không thấy rõ ngón tay, quân đội đã từ từ mỏ theo con đường núi ngoằn ngoèo ruột dê không ngừng trèo lên phía trên.

Lúc này, một binh sĩ phía An Lộc Sơn định sẽ dời khúc cây gẫy chắn ngang lối đi ra chỗ khác thì bị bẫy báo động quan Đường gài trong núi phát hiện.

Cùng với tiếng động vang ầm. tảng đá khổng lồ nặng hàng trăm cân bắt đầu rơi xuống trên dốc núi.

đè bẹp liền năm sáu tên binh sĩ.

Trong đêm đen. tiếng kêu thảm khốc thét lên. xé tan sự yên tĩnh của màn đêm.

Tiếng trống bỗng chốc đùng đùng vọng lại từ Đồng Quan phía trên, đèn đuốc được đốt lên sáng trưng khắp một vùng.

Tiếng cung tiếng huyền lũ lượt vang lên. tiền rơi như mưa. chỉ một chốc, vài trăm binh sĩ trong phạm vi tầm ngắm trăm bước đã thương vong hơn nữa. chỉ còn lại hơn trăm người đang cố sức bỏ về phía chân núi bỏ chạy.

Tiếp liền sau đó, hai tảng đá khổng lồ lăn từ trên thành, dọc theo con đường núi ngoằn ngoèo rơi thẳng vào đầu đoàn quân sĩ Hà Bắc.

Trong đêm đen lại một loạt tiếng kêu thảm thiết, lại một lần nữa. gần trăm người bị đá đè bẹp, máu me be bét.

Binh sĩ sợ rung cầm cập cùng hô hào, xong bèn quay lưng bỏ chạy về hướng chân núi.

Binh sĩ phía sau được cô động cũng cùng trốn luôn. chỉ trong một chốc, binh sĩ trên cả con đường núi đều chạy sạch, chỉ để lại la liệt bao nhiêu xác chết.

Trời đã dần dần sáng dần. vầng dương đỏ rực bắt đầu ló dạng chiếu rọi cả ngoại thành Đồng Quan.

Lúc này, Sử Tư Minh dưới sự hộ tống của đội thân binh đương dắt ngựa đi lên một con đường nhỏ.

Bọn họ đường vẫy cờ ra hiệu để binh sĩ trên thành đừng phóng tiền.

Sử Tư Minh bất đắc dĩ. hắn nhất định phải đoạt lại thi thể của Tôn Hiếu Triết.

Tôn Hiếu Triết là ái tướng của An Lộc Sơn. và đã cưới cháu gái An Lộc Sơn.

đoạt lại xác Tôn Hiếu Triết cũng là mệnh lệnh của An Lộc Sơn.

Sử Tư Minh hiểu rõ sự khó khăn khi muốn đoạt được Đồng Quan.

Đồng Quan địa thế hiềm trở, chỉ cần một người gác thì cho dù thiên binh vạn mã cũng khó công hạ. huống hồ chỉ giờ lại có thêm quân An Tây hung hãn.

Vương Tư lễ sở trường lại là thủ thành, được mệnh danh thủ tướng đệ nhất như thế, muốn đoạt Đồng Quan cơ hồ là mơ giữa ban ngày.

Có thể lấy lại được xác của Tôn Hiếu Triết đã là hay lắm rồi!

Đương nhiên, hắn cũng có thể phái người khác đến đàm phán cùng Lý Khánh An. nhưng trong lòng Sử Tư Minh lại có một bí mật nho nhỏ không ai biết, hắn muốn lợi dụng lần mặt đối mặt đàm phán cùng Lý Khánh An để kiểm tra xem độ ảnh hưởng của Lý Khánh An với hắn.

Hắn hi vọng có thể cởi bỏ được ám ảnh đã khắc sâu trong lòng.

Trên thành, hàng ngàn cây cung nỏ đang lạnh lùng nhắm thẳng vào hắn.

Sử Tư Minh đứng trên một tảng đá to nhô ra. hai tay đưa lên miệng hô to: “Xin Tiết độ sứ đại tướng quân ra để nói chuyện.”

Lúc này, vài tên binh sĩ trên thành tránh vội ra.

Lý Khánh An đương cầm cây cung tiễn đi đến gò thành nhìn Sử Tư Minh cười nói: “Hóa ra là người xưa.

Sử tướng quân lâu nay vẫn khỏe chứ?”

“Đại tướng quân, ta nghĩ chúng ta chắc có hiểu nhầm gì ở đây, đại soái nhà tại hạ nói do Quan Trung trống vắng, người chỉ sợ Quan Trung sẽ bị kẻ xấu tập kích, làm hại đến hoàng trưởng tôn nên bèn quyết định vào Kinh hộ giá, không ngờ lại xảy ra sự hiểu lầm này, làm biết bao binh sĩ bị thương, thật khiến người ta đau lòng.”

“Nếu đã là hiểu nhầm, vậy Sử tướng quân có thể dẫn quân đi về rồi.Quan Trung giờ đã có ta hộ giá, An soái cũng không còn phải lo lắng.

Hắn tốt nhất là quản thúc tốt cho lính của mình là được!”

Một kẻ ở trên thành, người ở phía dưới, một nói một đáp cùng với hàng vạn binh sĩ đang dõi theo.

Trên núi đổi chim chóc cũng đã lặng im ngủ say, chỉ có tiếng nói hàn thuyên già tạo của hai người vang vọng.

Sử Tư Minh bèn đánh liền nói: “chỉ cần đại tướng quân giao trả xác của Bạch Hiếu Triết cho ta. ta bèn lập tức rút quân.

Đây là điều kiện duy nhất của mạc tướng.”

Lý Khánh An lạnh lùng cười nói: “Sử tướng quân sao không nói xấu. cái xác thối đó khiến ta nhìn thấy ghê tởm, nên đã sai người đem đi cho chó nó ăn.

Thật đáng tiếc, bây giờ đã không còn nữa.”

“Lý Khánh An,ngươi thật to gan!”

Sử Tư Minh nổi giận đùng đùng, hắn chỉ thẳng vào Lý Khánh An mắng: “Tôn Hiếu Triết tướng quân là danh tướng Hà Bắc, sao ngươi lại dám lăng nhục hắn đến thế, ngươi không sợ quả báo ư?”

Lý Khánh An kéo mạnh dây cung, đầu mũi tên đã nhắm thẳng vào Sử Tư Minh nói: “Danh tướng chết tiệt, chẳng qua là tên phản tặc.

Sử Tư Minh, ngươi còn có gan đến đàm phán với ta ư?”

lòng Sử Tư Minh phảng phất bị đẩy xuống vực thẳm vạn trượng, hắn thẩn thờ nhìn tiễn của Lý Khánh An. hình ảnh năm xưa lại ập về.

Tiễn...tiễn của Lý Khánh An.

Sự đáng sợ của nó, một nỗi kinh hoàng khắc sâu trong lòng bỗng chốc lại nuốt chửng Sử Tư Minh.

“Không!

Không!

Lý Khánh An, ngươi đừng bắn!”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng buông dây cung phóng tiễn, trung ngay vào giữa mũ giáp của Sử Tư Minh.

Sử Tư Minh bỗng chốc như hóa đá bất động. hai mắt hắn trắng bệch, phủ lên một màu xám xịt chết chốc.

Hắn bỗng dưng gào to: “Ta chết mất!”

Sử Tư Minh bất chấp tất cả nhảy xuống đá tảng đang đứng, vất áò lên cổ chạy về phía chân núi.

Sợi chỉ cột tóc bị vướng phải cảnh cây đứt đoạn, quân phục bị xé rách, giày rơi mất một chiếc, hắn cũng mặc kệ.

Trong đầu hắn chỉ có một chữ: “Trốn!” , trốn càng xa tên Lý Khánh An này càng tốt.

Hàng vạn binh sĩ hai bên trợn tròn mắt nhìn.

Sử Tư Minh như một tên điên, đầu tóc rối bù, chân trần, hoảng loạn huơ kiếm khập khiễng chạy về phía chân núi.

Binh lính ồ lên như ong vỡ tổ, dẫu sao thì Sử Tư Minh cũng là danh tướng Hà Bắc, đảm nhiệm chức Phạm Dương tiết độ phó sứ.

Thế mà đứng trước Lý Khánh An, hắn lại có thể không ra gì đến thế ư?

Lý Khánh An dõi theo bóng hình của hắn lắc đầu khinh miệt, lẩm bẩm nói: “Sử Tư Minh, cả đời ngươi đừng hòng mà thoát khỏi được nỗi ám ảnh của ta!”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 368: Lui mà kết lưới

Giữa trưa ngày hôm sau, hai vạn đại quân tiếp theo của An Lộc Sơn cũng đến Đồng Quan, cùng lúc đó, do nha trướng đô úy Hà Dĩnh Xuyên của Lý Khánh An suất lĩnh năm nghìn tân mộ quân cũng đi tới Đồng Quan.

Năm nghìn tân quân này vốn dĩ cũng đều là phủ binh của các nơi, vì nguyên nhân của việc sát nhập đất đai mà tháo chạy nên trở thành dân lưu vong, hiện tại lại một lần nữa được tổ chức thành độ quân trở lại.

Đây chính là sách lược của Lý Khánh An, hắn không thể ở lại Trường An lâu dài được, thậm chí ở lại ngắn hạn cũng đã rất khó khăn, một khi chủ lực của Lý Hanh trở về kinh, hắn nhất định phải lập tức rời khỏi Trường An. nhưng Trường An lại phải có thể lực của hắn. hai vạn tân quân này chính là thế lực đại biểu của hắn, vì thế, hắn cố ý để lại năm trăm thân vệ cho Nam Tề Vân, năm trăm thân vệ này mỗi người dẫn dắt bốn mươi viên tân quân, như vậy, toàn bộ đội quân đã được quân An Tây khống chế một cách nghiêm mật.

Năm nghìn tân mộ quân đã đến. giúp lực lượng phòng ngự của Đồng Quan tăng thêm một sức mạnh rất lớn. cũng khiến cho dã tâm của An Lộc Sơn nhập quan khống chế triều đình đã hoàn toàn bị đánh tan.

Trên tường thành Đồng Quan, vẻ mặt Lý Khánh An rất phức tạp khi nhìn về quân doanh của An Lộc Sơn ở phía xa.

Hắn vừa mới nhận được một phần tình báo khấn cấp, đại doanh xa ở Thanh Cang Sơn tại Khánh Châu xuất hiện dị động.

Xích hầu quân An Tây phái đi giám sát tình hình ở đó phát hiện sứ thần của Ca Thư Hàn bí mật đến đại doanh ở Thanh Cang Sơn. không lâu sau quân Đường ở đại doanh Thanh Cang Sơn liền phát động cuộc tấn công mạnh mẽ với huynh đệ Biện Vương, không đợi Vinh vương kịp tới cứu viện, bèn đã với một trận chiến đánh tan hơn một vạn quân của Biện vương và tây Lương vương.

Cho đến lúc này, Lý Khánh An mới hiểu được mục đích đích thực mà Lý Hanh vẫn án binh bất động. theo lý hắn có được ưu thế tuyệt đối về binh lực, lại có lão tướng Quách Tử Nghi kinh nghiệm phong phú như vậy, vậy mà hắn lại giằng co đến những mười ba ngày với quân đội của Biện vương và Vinh vương lâu như thế, điều này khiến cho người ta không thể không hoài nghi động cơ của Lý Hanh.

Thì ra Lý Hanh đã kết mối quan hệ cùng với Ca Thư Hàn.

Cũng bởi vậy có thể thấy được, Ca Thư Hàn hiểu nhiên đã về phe Lý Hanh, cho nên hắn mới thoải mái tay chân, ra sức tấn công hai phe của thân vương khác.

Tâm trạng của Lý Khánh An vô cùng phức tạp, thời gian mà đại quân Lý Hanh quay về kinh đã sắp tới.

Tình thế hỗn loạn của Đại Đường đã sắp đến, thời gian và cơ hội dành cho hắn đã không còn nhiều.

Hắn nên làm như thế nào để nắm bắt lấy cơ hội thuộc về mình?

Thời cơ, thời cơ thoáng chốc sẽ qua đi, hắn có thể nắm bắt được cơ hội lướt qua trong thoáng chốc này không?

“Tham kiến Đại tướng quân!”

Nha trướng đô úy Hà Dĩnh Xuyên của Lý Khánh An nhanh bước đi lên trước, nữa quỳ thi lễ với Lý Khánh An.

Hà Dĩnh Xuyên được Lý Khánh An chiêu mộ vào năm đó tại Đoàn luyện binh ở Dương Châu, bị trọng thương ở trong trận chiến Thạch Bảo thành, vẫn tĩnh dưỡng gần hai năm nay mới dần dần hồi phục, trở thành một trong ba thân vệ đô úy của Lý Khánh An.

Lần này Lý Khánh An vào kinh, ngoại trừ Nam Tề Vân ra, hắn bèn là vị tướng lĩnh chỉnh yếu.

Dựa theo sự sắp đặt của Lý Khánh An, Nam Tề Vân trấn thủ kinh thành.

Hà Dĩnh Xuyên thì đóng ở Kính Châu, như vậy song phương có thể tiếp ứng cho nhau, tạo thành góc hỗ trợ, nếu gặp nguy cơ, bọn họ cũng có thể từ Kính Châu rút khỏi Quan Trung.

Giờ khắc này Đồng Quan nguy cấp, Hà Dĩnh Xuyên liền tạm thời không đi Kính Châu, mà tới Đồng Quan trợ giúp.

“Tân mộ quân cảm giác như thế nào?”

Lý Khánh An vừa cười vừa hỏi.

“Tân quân mới chiêu mộ được của chúng ta lần này tuyệt đại đa số đều thuộc phủ binh trước đây, ít nhất có đến trên sáu phần cũng đều là người Quan Trung, có căn cơ rất tốt, cung nỏ đao pháp đều vô cùng thuần thục, gần như không cần huấn luyện mấy thì bọn họ đã có thể xuất chiến được rồi.

Từ việc hành quân cấp tốc lần này liền có thể thấy được, kỷ luật rất tốt. không có một ai bị tụt lại phía sau cả.”

Hà Dinh Xuyên đối với bộ hạ mới của hắn không tiếc lời khen ngợi. có thể thấy hắn rất thích đôi quân mới này.

Lý Khánh An gật đầu nói: “Hai vạn quân này các ngươi phải khống chế chặt trong tay của mình, khi thời cơ chín mùi có thể chia từng nhóm đưa nồng cốt đến An Tây huấn luyện, mặt khác phải đối đãi bọn họ cho tốt.

Quân lương cần thiết sẽ có quỹ phường Tụ Hải Hàng cung cấp.

Ta cũng sẽ mệnh cho quan viên An Tây phân phối quân điền cho bọn hắn ở An Tây, đối đãi với bọn họ như là quân An Tây vậy, cho bọn hắn cảm thấy được công nhận, về sau ta không ở Trường An. các ngươi phải thường xuyên giữ liên lạc với ta.

đến lúc đó tự khắc sẽ có người đến tìm các ngươi.”

“Mạc tướng tuân lệnh!”

“Còn có một việc ngươi phải nhớ kỹ, nhất định quân kỷ phải nghiêm minh, không cho phép các ngươi ở Trường An bại hoại danh dự của ta. nghe thấy chưa?”

“Mạt tướng tuyệt đối không dám. nhất định sẽ quản thúc tốt các thuộc hạ của mình.”

“Không chỉ phải quản thúc quân đội, nếu có người cả gan dám giả mạo các ngươi đi phá hoại thanh danh của ta. các ngươi phải nghiêm tra cho đến cùng.

Ta đã nói qua với Nam Tề Vân. hôm nay nói với ngươi một lần nữa. không cần mềm yếu quá. ai dám mạo phạm đến ích lợi của An Tây ta. thì các ngươi đứng ra bảo vệ ngay.”

“Vâng ạ!

Mạt tướng nhớ kỹ rồi.”

“Thế thì ngươi đi đi!

Hãy nghĩ ngơi và chỉnh trang quân đội cho tốt.

Lúc ta không có mặt. hãy hỗ trợ Vương tướng quân phòng thủ Đồng Quan.”

Hà Dĩnh Xuyên xoay người cất bước đi, nhưng hắn lại dừng bước, nhỏ giọng hỏi: “Đại tướng quân chuẩn bị khi nào thì rời khỏi Đồng Quan?”

“Nhanh thì đêm nay, chậm nhất cũng sẽ vào ngày mai.”

Lý Khánh An ngóng nhìn đại doanh An Lộc Sơn. hắn cần quan sát động tĩnh của An Lộc Sơn. mới có thể quyết định đường đi của mình, xem ra hắn cần phải dùng một loại cảnh cáo đặc biệt rồi.

Bên trong và ngoài đại doanh An Lộc Sơn. mười mấy tên hành hình thù đang ấn An Khánh Tự xuống mà nện mạnh vào, đánh tới An Khánh Tự gào thét lên như con heo bị chọc tiết.

Các tướng lãnh chung quanh ai nấy đều e sợ, ai cũng không dám vào trong trướng nói giúp cho.

Trong lều lớn.

An Lộc Sơn mới khỏi bệnh đang nổi trận lôi đình, đàn trâu ngựa sáu ngàn con gặp thất bại hoàn toàn đã đi đứt hy vọng nhập chủ Quan Trung của hắn.

Giấc mơ uy hiếp thiên tử để lệnh chư hầu của hắn đã tan biến như mây khói.

An Lộc Sơn tuy rằng đã mệnh lệnh Sử Tư Minh trong vòng 3 ngày đánh hạ Đồng Quan, nhưng bản thân hắn lại hiểu rất rõ ràng, việc trong vòng 3 ngày đánh hạ Đồng Quan cơ hồ không có khả năng thực hiện được, huống hồ ở Đồng Quan còn có Lý Khánh An.

Mỗi khi nghĩ đến Lý Khánh An thì lại làm hắn tức đến sùi bọt mép, đem tất cả sự phẫn hận đều phát tiết lên trên người đứa con trai.

Chính vì sự vô dụng của nó khiến cho mình sắp đi đến thành công lại gặp phải thất bại.

Nếu hắn đã gắng hết sức rồi mà gặp thất bại thì còn có thể tha thứ, vì dù sao An Lộc Sơn cũng biết sự lợi hại của quân An Tây, nhưng chính vì hắn căn bản không làm được gì cả. sau khi Tôn Hiếu Triết tấn công Đồng Quan, nhưng hắn lại không có tổ chức được sự viện trợ hữu hiệu.

Cái này khó trách An Lộc Sơn sao lại nổi trận lôi đình được, Sử Tư Minh quỳ ở dưới đất, sắc mặt trắng bệch, hắn biết xử trí xong An Khánh Tự, người kế tiếp sẽ đến phiên chính mình.

Hắn ở ngay trước mặt mọi người lâm trận đào thoát, cho dù không xử trảm. ít nhất một trăm quân côn cũng là không thể thiếu được rồi.

Sử Tư Minh không ngừng nháy mắt với Cao Thượng đang đứng ở một bên. hiện tại người duy nhất có thể cứu bọn họ chính là mưu sĩ Cao Thượng, nhưng Cao Thượng lại đang cúi đầu trầm tư, tựa hồ đang suy nghĩ chuyện gì đó, khiến cho Sử Tư Minh tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Đúng lúc này, ngoài cửa đi vào một gã tiểu giáo, tay bưng một cái bao bố to, bẩm báo nói: “Đại soái.

Lý Khánh An sai người đưa tới bao bố này, nói là thủ cấp của Tôn tướng quân.”

Nhắc tới Tôn Hiếu Triết, An Lộc Sơn bèn vô cùng đau lòng, đó chính là một trong những thủ hạ đắc lực nhất của hắn. lại còn là cháu rể của hắn. thế mà đã bị vọng mệnh tại Đồng Quan.

“Cái người đưa thủ cấp tới kia đang ở đâu?”

An Lộc Sơn hỏi một cách dữ dằn.

“Đại soái, chỉ là một vị lão nông địa phương, không phải quân nhân An Tây.”

An Lộc Sơn hừ một tiếng: “Xem như hắn biết điều!”

Ánh mắt hắn dừng ở trên cái bao bố lớn, lệnh nói: “Hãy tháo nó ra!”

Một gã thân binh cẩn thận tháo miệng bao bố ra. bên trong lại là một cái hộp gỗ lớn, thân binh do dự một chút, không có mở ra. hắn đang chờ đợi mệnh lệnh của An Lộc Sơn.

“mở ra!”

“Chậm đã!”

Lúc này, Cao Thượng bỗng nhiên mở miệng, hắn nói với An Lộc Sơn: “Đại soái, ở bên trong lều lớn mà mở ra những vật không rõ ngọn ngành của kẻ địch, là việc tối kỵ trong quân, đại soái phải cẩn thận đấy.”

An Lộc Sơn lập tức tỉnh táo hẳn. hắn liền tránh xa khỏi hộp gỗ nói: “mở ra đi!”

Hai gã thân binh mở hộp gỗ ra. chỉ nghe ‘Rắc!’ một tiếng vang nhỏ, hộp gỗ mở ra. bên trong quả nhiên có một chiếc đầu người, nhưng điều làm người ta kỳ quái chính là. giữa hộp gỗ lại toát ra làn khói nhẹ.

Mấy tên thân binh vây lại. chuẩn bị lấy đầu người ra.

An Lộc Sơn cũng đang muốn lên trước, ngay trong nháy mắt này, hộp gỗ lại hiện lên một đạo ánh sáng đỏ rực. ngay sau đó là một tiếng nổ vang kinh thiên động địa.

Hộp gỗ bị nổ thành muôn mảnh nhỏ, mấy viên thân binh ngay trước mặt ngã sấp xuống. tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Chiếc hộp gỗ này hiền nhiên không thể so sánh được với bức bản đồ bằng cát đã nổ chết Tán Phổ của Thổ Phồn.

Lý Khánh An cũng không phải thực sự muốn giết chết An Lộc Sơn. nếu đã không có An Lộc Sơn. thì hắn Lý Khánh An còn có thể có cơ hội hay sao?

Hắn chỉ là gửi cho một cái cảnh cáo thôi, thậm chí không có ở trong hộp gỗ để một chút đinh sắt hay sắt vụn đã tẩm độc, cho nên ngoại trừ gã thân binh gần hộp gỗ nhất bị nổ bay mất một cánh tay ra. ba gã thân binh còn lại cũng đều chỉ là bị vết thương nhẹ. còn về việc trên mặt đất đầy máu thịt, đó là cái đầu người của Tôn Hiếu Triết bị nổ banh ra.

Khói thuốc súng tan đi, trong lều lớn trở nên yên lặng như tờ, ngay cả việc hành hình bên ngoài cũng đã ngưng đánh.

Mười mấy người trong lều lớn đều đứng như trời trồng, lát sau, vô số binh lính hướng lều lớn bên này chạy tới. cả đám thân binh đang muốn xông vào lều lớn.

An Lộc Sơn bỗng nhiên hét lớn một tiếng: “Hết thảy hãy dừng lại cho ta!"

Một tiếng rống này của hắn tựa như phép định thân trong tiên thuật vậy, gần trăm tên thân binh đang muốn xông vào lều lớn cũng đều khựng lại ở ngay trước cửa lều. bất cứ ai cũng không có xông vào.

An Lộc Sơn chậm rãi đi đến bên bàn. hộp gỗ bị nổ bay đi hơn phân nửa. còn có cái đấy hộp để lại trên bàn. hắn đứng ngây người đến nửa ngày trời, lẩm bẩm nói: “Đây chính là Phích lịch lôi của Lý Khánh An rồi. ta rốt cục cũng được tận mắt chứng kiến rồi.”

Phích lịch lôi là một mơ ước của An Lộc Sơn. năm đó sau trận chiến Thạch Bảo thành, lúc đó An Tư Thuận đang nhậm chức Hà Tây Tiết độ sứ. từ trong miệng một số binh sĩ Thổ Dục Hồn đã tham gia trận chiến Thạch Bảo thành biết được Lý Khánh An có loại này vũ khí bí mật. ngay sau đó hắn đã nói cho An Lộc Sơn biết.

Mấy năm nay An Lộc Sơn nằm mơ cũng muốn có được loại vũ khí này, nhưng hắn lại không có chỗ nào để mà xuống tay, quân An Tây xem loại này vũ khí coi như là cơ mặt tối cao, cho dù là quan lớn như Lệ Phi Nguyên Lễ đi chăng nữa cũng không biết Phích lịch lôi cái gì cả. chỉ có mười mấy viên thân vệ đi theo Lý Khánh An đã từng cận kề cái chết mới biết được bí mật này, mà những thân binh đó đều ở Thạch quốc cả.

An Lộc Sơn ở xa tận Trung Nguyên lại càng không thể nào biết được rồi.

Năm trước hắn xin Lý Long Cơ ép bức Lý Khánh An giao ra phương thức đó, nhưng sau khi hắn thí nghiệm mấy chục lần rồi. hắn mới tỉnh ngộ ra. cái mà Lý Khánh An gọi là phương thức ấy căn bản là đồ giả. mà lúc đó thì Lý Khánh An sớm đã quay trở về An Tây rồi.

An Lộc Sơn ước mơ và khao khát đã mấy năm. hôm nay hắn rốt cục cũng đã tận mắt nhìn thấy, lúc này, hắn bỗng nhiên phát hiện phần đáy đó còn lưu lại một chút bột phấn màu đỏ rực.

An Lộc Sơn mừng rỡ như điên, tựa như kẻ nghiện ở đời nay khi đã không còn hàng để dùng nữa. ánh mắt tham lam. và cẩn thận mà lấy ngón tay khẽ túm lấy chút ít bột phấn màu đỏ rực đó, cuối cùng có được một chút bột phấn to như một hoàn thuốc vậy.

Cao Thượng cũng đi lên trước, cách cái bàn ba thước xa liền dừng bước, đưa cổ ra. rất giống một tể tướng rùa đang bị kinh sợ.

“Đại soái, đây chính là phích lịch lôi sao?

Ta cảm thấy uy lực của nó cũng chẳng ra sao a!”

“ngươi là văn nhân, không hiểu đâu.”

An Lộc Sơn có chút không vui mà liếc nhìn Cao Thượng một cái, nói: “Ngươi không biết chiến dịch Đát La Tư cuối cùng.

Lý Khánh An đã dùng loại phích lịch lôi này, một lần đã nổ chết bao nhiêu người, trên mặt đất cũng nổ ra một cái hố to mấy chục trượng, đây là chuyện có thật, cái hộp gỗ hôm nay không đựng được nhiều như vậy, nếu không ngươi và ta đều đã mất mạng rồi.”

Nói đến này, An Lộc Sơn cúi đầu ngửi mội hơi thứ bột phấn đỏ đó, bỗng nhiên một mùi hơi nồng nặc kích thích lỗ mũi của hắn. hắn nhịn không được đánh một cái hắt xì kinh thiên động địa. trong lòng hắn thầm kêu không ồn. chờ hắn định thần nhìn lại, thì những bột phấn đỏ đó đã mất cả tăm hơi rồi.

An Lộc Sơn nện mạnh một quyền xuống dưới bàn. nghiến răng kêu keng két. mắng to: “Hận đến muốn giết cả chính ta!”

Kỳ thật An Lộc Sơn nếu cẩn thận một chút, hắn sẽ phát hiện đầy mặt đất đều là bột phấn đỏ, cái đó chẳng qua chỉ là vôi dùng để đặt đầu người thôi, nhuộm thành màu đỏ rực, dùng để mê hoặc An Lộc Sơn. cái đích thực có tác dụng chính là những hoa giấy đầy trên mặt đất ấy.

đó là xác pháo sau khi đốt lên.

đặt ở trong đầu người, sớm đã không biết nổ bay đi nơi nào rồi.

về sau An Lộc Sơn rốt cục cũng phát hiện bột phấn đỏ rực ở trên mặt đất. hắn sai người thu thập lên để nghiên cứu. nghiên cứu mấy tháng, rốt cục vẫn chẳng có thu hoạch được gì.

Vụ nổ mạnh đột nhiên này đã làm xáo trộn hẳn kế hoạch của An Lộc Sơn. cũng đánh tan ý đồ muốn tấn công mạnh vào Đồng Quan của hắn.

Lý Khánh An có phích lịch lôi ở trong tay, Đồng Quan làm sao có thể công hạ được chứ.

Ngay tại lúc An Lộc Sơn đang vạn phần chán nản đó, Cao Thượng đưa ra kế hậu bị cho hắn. tên là ‘Lui mà kết lưới'.

“Đại soái, kỳ thật ty chức cũng đã nghĩ đến. nếu như không vào được Quan Trung thì sẽ nên làm gì bây giờ?”

An Lộc Sơn nằm ở trên giường, cơ thể để trần, đang hưởng thụ sự xoa bóp một cách dễ chịu của hai ả thị nữ trên những thớ thịt béo khắp người hắn.

Bên ngoài quân doanh đã thu dọn sẵn hành trang. chuẩn bị quay về Hà Đông.

An Lộc Sơn gặp phải sự thất bại nặng nề5 lòng tin đang mất đi, hắn lười nhác nói: “ngươi nói đi!

Ta hiện tại nên làm cái gì bây giờ?”

“Thật ra thì biện pháp mà ty chức muốn nói cũng giống với việc tiến vào Quan Trung. khống chế triều đình thôi, chẳng qua chỉ dùng một loại thủ đoạn khác để đoạt thành.”

An Lộc Sơn có chút hứng thú rồi. hắn vung tay lên. mệnh hai ả thị nữ đi xuống, hắn ngồi dậy phủ thêm một chiếc áo bào, cười nói: “Tiên sinh mời nói. ta cảm thấy rất có hứng thú.”

Cao Thượng cười nói: “Thật ra biện pháp mà ty chức muốn nói, Cao Tiên Chi cũng đã đang dùng rồi.

đại soái không ngại đoán thử xem.”

“Ngươi thì hay thích để cho ta đoán!”

Tuy rằng nói như vậy, nhưng An Lộc Sơn vẫn hăng say nhíu mày mà đoán, hắn bỗng nhiên cười nói: “Chẳng lẽ ngươi cũng muốn ta bắt một vị thân vương đến chơi một chút?”

“Đại soái cao minh, vừa đoán đã trúng rồi.”

Cao Thượng giơ ngón tay cái lên. nịnh An Lộc Sơn một cái thật đúng chỗ, nói: “Đại soái suy nghĩ một chút, trong tay ngài có một vị thân vương. hết thảy liền lấy danh nghĩa của hắn ta để ra lệnh.

Ty chức đoán chừng sau khi Lý Dự đăng cơ, những thân vương có quân quyền trong tay ở bên ngoài cũng sẽ không thừa nhận việc này.

Thân vương trong tay đại soái đương nhiên cũng không sẽ thừa nhận, đợi thời cơ chín mùi, đại soái nâng đỡ vị thân vương trong tay xưng đế, dùng danh nghĩa của hắn thảo phạt chư hầu. từng bước tăng lực lượng của mình lên.

Sau đó lại dùng danh nghĩa của hắn tiến công Trường An.

Lúc đó mới khử hẳn thân vương trong tay đi. lập một vị ấu vương làm để, kết quả không phải giống nhau sao?”

An Lộc Sơn vỗ vỗ vào đầu một cái, cười to nói: “Vẫn là quân sư của ta dùng được, lại có thể có được thượng sách hậu bị hay như thế, khôngđể ta thất vọng a!”

‘Thế đại soái muốn chơi vị thân vương nào?”

An Lộc Sơn híp mắt suy nghĩ một lúc nói: “Hai tên tiểu bạch diện mà Võ Hiền Nghi sinh ra ta rất thích, thì cứ chọn bọn họ vậy đi!

Nếu có thể đem cả Võ Hiền Nghi đến chơi một chút, thế thì còn gì bằng.”

“Đại soái muốn hai tên tiểu bạch diện kia. rất đơn giản, chị cần nghe sự an bài của ty chức, không chỉ có Biện vương.

Tây Lương vương hai tên tiểu bạch diện này, còn có lão bạch diện Vinh vương nữa. vận khí tốt hơn. thậm chí còn có cả bốn vạn quân Hà Đông trong tay hắn nữa.”

“Tốt!

Lần này đây ta đối với tiên sinh nhất định nói gì nghe nấy, tuyệt đối không sửa đổi.”

Vào lúc ban đêm.

An Lộc Sơn liền rút hết đại quân, vượt sông Hoàng Hà lên phía bắc.

Hắn hoàn toàn nghe theo sự an bài của Cao Thượng, đại quân đóng quân tại Giáng Châu nằm ở phía nam Hà Đông. án binh bất động, bày ra thiên la địa võng, chỉ chờ con mồi mắc câu.

Đồng Quan.

Lý Khánh An rốt cục cũng nhận được tin tức xác thực.

An Lộc Sơn quả thật đã rút quân đi rồi.

ở ngày hôm sau khi trời còn chưa sáng tỏ, hắn dẫn hai nghìn năm trăm kỵ binh ra Đồng Quan, ven Hoàng Hà đi lên phía bắc, nơi này là cao nguyên đất vàng mênh mông. hướng tây dãy núi trập trùng. khó có thể vượt qua. chỉ có thể đi dọc theo bờ biên Hoàng Hà lên phía bắc. càng đi về hướng bắc thì đường đi càng gian nan.

Ba ngày sau.

Lý Khánh An dẫn binh khó khăn lắm mới đến Mạnh Môn Sơn.

Đi về phía trước thêm vài dặm nữa chính là thác nước nổi tiếng Hồ Khẩu (*thác Hukou). từ nơi đó đi thẳng về hướng nam đều là những nơi địa thế hiểm yếu. dòng nước chảy xiết, không thể qua sông, chỉ có đi qua Mạnh Mô Sơn. tới khu vực Diên Châu, mới có thể qua sông.

Nhất là quan độ (*cảng quan) Hoàng Hà của huyện Môn Sơn. từ xưa đã là nơi thương nhân tụ hợp, thuyền lớn qua sông rất nhiều.

Mục tiêu mà Lý Khánh An chọn chính là Môn Sơn quan độ.

Hắn phái ra mấy chục viên xích hầu. suốt đường nghe ngóng, còn hắn thì ẩn núp đi.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 369: Chặn quân hà đông

Trải qua gần nửa tháng giằng co, Lý Hanh rốt cục đã chờ đợi được việc mà hắn đã khao khát bấy lâu, Ca Thư Hàn phái ra tâm phúc đến cùng hắn đối mặt tọa đàm.

Lúc này Ca Thư Hàn lại một lần nữa lại quay trở thung lũng Hà Hoàng.

Binh lực của hắn suy yếu. vật chất thiếu thốn, muốn ủng lập, tự lập thì không đủ thực lực, chỉ có thể tiếp tục ủng hộ triều đình.

Hắn biểu lộ rõ ràng. kiên quyết ủng hộ hoàng trưởng tôn đăng cơ, nguyện ý phục tòng sự điều khiển của triều đình.

Đương nhiên, phải có điều kiện.

Lý Hanh đáp ứng sẽ không tước bỏ chức Lũng Hữu Tiết độ sứ của Ca Thư Hàn.

đồng thời trợ giúp tiền lương cho Lũng Hữu.

Giải quyết xong vấn đề của Ca Thư Hàn.

đại cục đã định.

Lý Hanh lập tức mệnh lệnh Quách Tử Nghi động binh.

Quách Tử Nghi sớm đã chuẩn bị đầy đủ. mới khẽ dùng dao trâu mổ gà. một trận chiến liền đánh tan quân đội của huynh đệ Lý Tuyền và Lý Giao, tiện đà quay đầu hướng nam. lao thẳng tới quân đội của Vinh vương đóng quân ở Phu Châu.

Quách Tử Nghi lo lắng Vinh vương nam xuống Trường An. hắn chia binh làm hai đường, trước tiên mệnh đại tướng Lý Quốc Lương suất lĩnh hai vạn quân bao bọc đánh Phường châu, cắt đứt con đường rút về phía nam của Vinh vương.

Quách Tử Nghi theo sau đích thân dẫn tám vạn đại quân ven Hoa Trì Thủy nam xuống, tiến sát Phu Châu, từng bước một co rút lại tuyến phòng ngự của Vinh vương, bức Vinh vương tới huyện Phục Lục ở phía bắc Phu Châu.

Trời lại nổi lên cơn mưa phùn mông lung, đem sự khô ráo của mấy ngày liền cùng với đầy trời bụi đất đều rửa sạch đi. trong không khí lại có một cảm giác tươi mát và ẩm ướt.

Trong đại doanh của Quân Đường.

Lý Hanh đang cầm một chiếc dù bằng giấy dầu, bước nhanh tới phía trước lều lớn của Quách Tử Nghi.

Từ khi Lý Hanh hạ lệnh phát động tiến công tới nay, hắn cũng đều buông tay cho Quách Tử Nghi đi phái binh bày trận, không hề can thiệp vào, nhưng hai ngày nay Lý Hanh rốt cục vẫn là có chút nhịn không được nữa rồi, hôm trước, rõ ràng có thể ở khu vực Đại Bàn Sơn chặn được quân đội của Vinh vương, nhưng Quách Tử Nghi vẫn đã để cho hắn chạy thoát, điều này khiến cho Lý Hanh nghĩ mãi không ra nguyên nhân.

“Ung vương điện hạ đến!”

Trước lều lớn. vệ binh thấy Lý Hanh đã đến. lập tức cao giọng hô.

Lý Hanh vội vàng khoát tay, ý bảo vệ binh không cần thông báo, nhưng lúc này Quách Tử Nghi đã nghe thấy, đi ra đón.

“Điện hạ. bên ngoài trời mưa. sao lại không ở trong lều tạm nghỉ?”

“ừm!

Trời mưa phiền muộn, bèn muốn ra ngoài đi lại một chút, hít thở không khí. vừa lúc đến nơi này của lão tướng quân, liền muốn đến xem lão tướng quân.”

“Điện hạ mau mời vào trong!”

Quách Tử Nghi nhường lối đi để Lý Hanh tiến vào, chính giữa lều lớn đặt một bồn cát lớn. cái này cũng là do Lý Long Cơ để lại.

Lý Long Cơ trước mắt vẫn còn đang hôn mê nghiêm trọng, do Võ Hiền Nghi đến phụ trách chăm sóc cho hắn.

Bên bồn cát còn có mấy vị đại tướng đang đứng, có thể thấy được bọn họ đang thao luận kế hoạch tác chiến.

Lý Hanh đi vào lều lớn. hắn chậm rãi đi đến trước bồn cát. thấy phía trên huyện Phục Lục cắm một lá cờ đỏ. liền cười nói: “Lão tướng quân chuẩn bị ở huyện Phục Lục cùng Vinh vương quyết chiến sao?”

Quách Tử Nghi lắc đầu cười nói: “Nếu muốn quyết chiến, hôm trước ở Đại Bàn Sơn đã có thể đánh rồi, làm gì phải chờ đến hiện tại?”

Lý Hanh nhíu mày lại. nói: “Thế ta lại không hiểu rồi. lão tướng quân đánh lại không đánh, chiến lại bất chiến, rốt cuộc là ý gì đây?”

Quách Tử Nghi cười mỉm nói: “Quân đội của Vinh vương lúc còn ở Lạc Giao huyện ta đã phái người đến cho di dời dân chúng Phục Lục huyện đi hết, đến một hạt thóc cũng không còn. lương thảo của Vinh vương đã không còn đủ.

Xích hầu tối qua ta phái đi thám thính đã nghe tiếng thét rú bi ai của chiến mà trong doanh trại Hà Đông. nghe nói quân Hà Đông đã phải giết ngựa để ăn.

Vinh vương nếu đã hạ quyết tâm giết ngựa thì càng nói rõ hắn đã không còn ý đi lên phía bắc.

Hiện nay hắn chỉ còn con đường duy nhất để đi.

Đó là vượt sông trở về Hà Đông, thời cơ ta đang đợi chính là đây.”

Quách Tử Nghi dùng gậy gỗ chỉ vào huyện Môn Sơn. xong hắn lại tiếp tục: “Nơi đây cách Phục Lục huyện gần nhất và cũng là bến cảng lớn nhất, có xích hầu đến bóa đã có một đội quân Hà Đông đi về phía Môn Sơn huyện, bọn họ nhất định là đến đó trưng tập thuyền qua sông.

Lúc quân Hà Đông qua sông cũng chính là thời cơ để chúng ta phát động tổng tắn công.

Lúc ấy quân tâm chúng đang rời rạc. không ai còn tâm chí chiến đấu. thậm chí không cần một binh một tốt đã có thể quy nạp quân Hà Đông vào dưới trướng điện hạ.

Đều là huynh đệ quân Đường, không cần thiết phải động đao thương, đây há chẳng phải sẽ là kết cục tốt nhất ư?”

Lý Khánh An thế mới hiểu cách bài binh bố trận của Quách Tử Nghi, không khỏi cảm thán: “Bước bước liệu trước quân địch, quả nhiên là cao minh, hơn nữa lại có lòng nhân nghĩa.

được lão tướng quân là sự may mắn của ta!”

“Không dám!

Không dám!

Ta chẳng qua là tài nghệ mọn.

điện hạ mới là thủ đoạn cao minh, được tận lực cho điện hạ là may mắn của Quách Tử Nghi.”

Đúng như Quách Tử Nghi dự liệu, quân đội của Lý Uyển đã cạn kiệt lương thực.

Hắn vốn định đến Phục Lục huyện bổ sung lương thực, nhưng không ngờ giờ Phục Lục huyện đã trở thành một tòa thành không, cả một hạt thóc cũng không để lại cho hắn.

Vạn bất đắc nhĩ.

Lý Uyển đành phải giết chiến mã để làm quân lương.

Trong đại doanh quân Hà Đông, tâm trạng của Lý Uyển đang u ám vô cùng. hắn cuối cùng cũng ý thức được mình đã phạm một sai lầm mang tính chiến lược như thế nào.

Trong thời gian đối đầu mười mấy ngày kia hắn vì sao lại không phái một đội quân vào Trường An khống chế triều đình trước, mà lại ngồi đây phí hoài thời gian với Lý Hanh như một tên đại ngốc.

Để mất trắng mười mấy ngày thời gian thế này, mãi đến khi quân đội của Lương Quốc Lương phong tỏa đường nam hạ của hắn. hắn mới đột nhiên tỉnh ngộ, nhưng lúc ấy đã quá muộn màng.

Lúc này, Lý Uyển đang một mình ngồi uống rượu trong doanh trướng giải sầu.

Lòng hắn hối hận muốn vỡ tung, ông trời đã cho hắn một cơ hội tốt như thế mà hắn lại không chịu nắm lấy, chỉ sai một bước là đi một dặm. có lẽ kết cục của hắn cuối cùng cũng sẽ chết vạn lần cũng không xong.

Hắn hiện chỉ còn nước đi Hà Đông mà thôi, nhưng lại nghe nói Hà Đông đã bị An Lộc Sơn chiếm giữ. không có vị trí của hắn.

Lý Uyển bèn nghĩ hay mượn đường Hà Đông để đi Hà Nam Độ, nhất là Duyện Châu.

Từ Châu của vùng Tề Lỗ, đất đai phì nhiêu, nhân khẩu đông. từ cổ đến nay đều là nơi phồn thịnh.

Hắn đến đấy làm một tề vương là chỉ.

Điều duy nhất hiện hắn lo lắng là sợ bị An Lộc Sơn chặn lại.

Lúc này, ngoài cửa có tiếng bước chấn của một xích hầu thở hổn hễn. chạy vội đến bẩm báo quân tình: “Điện hạ. phía Hà Đông có tin tức.”

Lý Uyển tinh thần phấn chấn, vội hỏi: “Ngươi mau nói. phía Hà Đông có tin tức gì rồi?”

‘Tin đầu tiên là anh em Biện vương.

Lương vương đã dẫn ba ngàn bai binh qua Hoàng Hà từ Diên Thủy huyện sáng sớm hôm nay đi sang Hà Đông trước.”

“Hai cái tên vương bát này đúng là chuồn nhanh hơn ai hết!”

Lý Uyển nghĩ nghĩ, không đúng!

An Lộc Sơn thì sao, sao không có tin tức của hắn?

Vội hỏi.

“An Lộc Sơn đâu?

Sao không có tin tức gì của hắn?”

“An Lộc Sơn đã dẫn đại quân đến Đồng Quan mấy hôm trước, hiện này Hà Đông đang trống vắng.”

“Cái gì?”

Lý Uyển kinh ngạc.

An Lộc Sơn muốn dẫn binh vào Quan Trung ư?

Như vậy Đại Đường chẳng phải là xong rồi ư?

Tuy nghĩ thế, nhưng hắn nghĩ đến nhiều hơn cả vẫn là Hà Đông.

Hà Đông đang trống chẳng phải đây sẽ là cơ hội tốt cho hắn?

Hắn lúc này đã không còn tâm tư lo nghĩ cho nguy hiểm qua sống, gần như không chút do dự hắn đã hạ lệnh: “Truyền lệnh của ta xuống, đại quân lập tức đến bên mình Sơn. nói với binh sĩ là chúng ta sẽ trở lại Hà Đông.”

Bốn vạn quân Hà Đông lại bắt đầu nhổ trại giữa đêm.

Lúc từ Hà Tây đến đây vốn dĩ chiến mã đã không nhiều, giờ hơn nữa số ngựa đó lại đã dùng làm quân lương, chỉ còn không đến năm trăm con. do Lý Uyển và năm trăm thân binh của hắn cưỡi.

Các thân binh yểm trợ Lý Uyển phóng đến huyện Môn Sơn cách đó sáu mươi dặm trước.

Lúc này, Quách Tử Nghi cũng nhận được tin. nhưng hắn cũng chẳng phải vội vã gì.

Hắn lệnh cho quân Đường nhố trại, đi theo quân Hà Đông về hướng Đông từ xa xa.

Môn Sơn huyện là một tòa trung huyện đệ thuộc Diên Châu, có cư dân khoảng hai ngàn hộ.

Đại bộ phần họ đều sống nhờ trồng lúa và Hoàng Hà.

Môn Sơn huyện là bến cảng cuối cùng của hạp cốc Hoàng Hà. nếu đi về hướng nam nữa thì vài trăm dặm ven Hoàng Hà cũng đều không thể qua sông.

Vì thế mà bến cảng này trở nên rất quan trọng, thương xuyên có dân chúng và thương nhân qua lại tấp nập, hai bên bờ Hoàng Hà ở đây thương đậu vài trăm chuyến thuyền qua sông.

Quân xích hầu Hà đông được tin là anh em Lý Tuyền.

Lý Kính đã đến bên Diên Thủy huyện phía bắc sớm hơn nửa ngày, làm kinh động đến các thuyền ven bờ Hoàng Hà.

đại bộ phận họ đều chạy trốn hết.

Vì thế đoàn quân đến trước của Lý Uyển cũng chẳng thu thập được bao nhiêu thuyền sang sông, chỉ đoạt được chừng mười mấy thuyền.

Như vậy đại quân Hà Đông sẽ không thể một lần qua sông, đành phải chia vài đợt.

Lý Uyển vừa nôn vừa giận, nhưng cũng đành chịu.

Cuối cùng hắn bèn hạ lệnh lập tức sang sông, chỉ mong là tìm thêm được một ít thuyền phía bờ bên kia. nếu không thì bốn vạn đại quân e rằng khôngthể sang sông hết.

Đợt đầu tiên gồm khoảng hơn một ngàn người lên thuyền trước.

Trên bờ phần lớn quân Hà Đồng đã kịp đến.

Tiếng gọi, tiếng chửi rủa ỉ ôi hỗn loạn.

Lý Uyển đứng trên một chỗ hơi nhỏ cao đầu bến. hắn có phần nôn nao bất an hối thúc binh sĩ lên thuyền.

Lúc này, một thân binh chạy đến hô hào: “Điện hạ. người hãy lên thuyền thôi!”

“Ta đợi một lát mới sang sông!”

“Điện hạ!”

Thân binh đi gần hắn khẽ tiếng nói: “Xích hầu đã phát hiện có kỵ binh từ phía đông nam đến. sắp đến sẽ đến chỗ này!”

“Hả?!”

Mặt Lý Uyển trắng bệch, không lễ quân đội của Quách Tử Nghi đã đến nhanh thế ư?

“Có bao nhiêu người đến?”

Hắn vội vàng hỏi.

“Không rõ, nhưng nghe nói khí thế che trời phủ đất rất ư đáng sợ.”

Thân binh vừa nói xong, thì trên bờ bỗng vọng đến tiếng hô ầm ĩ rất ư đáng sợ, xa xa chỉ toàn thấy cờ quân phấp phới đầy trời đang ùn đến phía bến càng với tốc độ cực nhanh.

Trên bờ, quân Hà Đông đã chen chúc tranh nhau lên thuyền loạn ầm lên.

Có một chiếc thuyền đã vì bị chen đầy làm lật, vài trăm binh sĩ rơi tõm xuống sông, lớn tiếng hô hào.

Trên bờ đại loạn, bọn thân binh Lý Uyên thấy tình thế nguy cấp, chúng vội lôi Lý Uyển chạy về phía một chiếc thuyền lớn. chỉ một chốc đã chạy lên thuyền, lớn tiếng hối thúc: “Mau!

Cho thuyền chạy mau!”

Mười mấy chiếc thuyền lần lượt rời khỏi bến.

Trên bến bốn vạn binh sĩ Hà Đông chen chúc.

Tiếng khóc của họ vang ầm. tứ tán bỏ chạy.

Lương thực quân Hà Đông đã cạn kiệt, trong lòng lại lo sợ Quách Tử Nghi, sĩ khí đã rơi xuống đến tận đáy.

Trong lòng họ đã sớm quên đi mình chính là một quân nhân, quên đi họ có những bốn vạn người, đủ để đối kháng với bất kỳ đội quân nào.

Luc này, bao gồm cả tướng lĩnh, bọn họ nhìn thấy Vinh vương bỏ chạy liền biết đại thế đã mất. trong đầu chỉ còn mỗi một ý nghĩ: “bỏ chạy!”

Tất cả mọi người đều không ngờ được, người đến không phải đại quân của Quách Tử Nghi, mà là đội kỳ quân đang mai phục gần đấy, kỵ binh An Tây chỉ có chừng hai ngàn năm trăm người.

Lý Khánh An đã chầu chực ở đây một ngày một đêm. hắn biết mình binh lực không đủ. nên phải đợi đến thời cơ tốt nhất mới có thể xuất hiện, đó chính là lúc quân Hà Đông bắc đầu vượt sống.

Việc giấu đi lượng lớn thuyền của họ đều là hành vi của hắn.

Hắn đã lệnh người cho đóng giả làm đào binh lẻ tẻ, ngang nhiên đến cướp thuyền qua sông, khiến phần lớn thuyền đều đã trốn qua bờ bên kia.

Như thế sẽ gây khó khăn cho quân Hà Đông khi qua sông.

quân An Tây đang ồ ạt ập đến. trên tay mỗi người họ cầm ba cây cờ lớn. cho người ta có ảo giác là trời đất bị muôn vạn lá cờ che lấp. khiến quân Hà Đông bỗng chốc xôn xao đại loạn.

chỉ trong chớp mắt. kỵ binh của An Tây đã ùn ùn kéo đến.

Bọn họ vây lại thành một hình bán nguyệt vây chặt bốn vạn quân Hà Đông, đao bén rút ra. chiến mã dựng đứng, sát khí đằng đằng.

Lúc này, quân Hà Đông phát hiện kỵ binh đang đến số lượng không nhiều, hơn nữa hình như không phải là quân đội của Quách Tử Nghi.

Có một số tướng lĩnh nhận ra.

đội quân này hình như của Lý Khánh An.

Sự hoảng loạn của quân Hà Đông dần dần được bình ổn lại.

Lúc này, Lý Khánh An mới phóng ngựa xông ra. hắn cao giọng nói: “Ta là An Tây Lý Khánh An. tướng sĩ Hà Đông quân không phải kinh hoảng!”

Trên bên cảng lập tức im lặng dần.

Lý Khánh An có uy tín cực cao trong quân Đường.

Sự phất lên của bản thân hắn vốn dĩ đã là một truyền kỳ, là khuôn mẫu sùng bái của vô vàn tướng sĩ Đại Đường.

Hắn nam chinh bắc chiến lập không biết bao công trạng hiển hách trong công cuộc bảo vệ cương thổ của Đại Đường.Nhất là hắn lại thưởng phạt phân minh, thiện đãi sĩ tốt. cho người nhà họ có được mảnh đất để sinh sống. và cấm tuyệt mọi thứ hù bại trong quân đội. luôn tranh thủ trợ cấp tốt nhất cho tướng sĩ đã trận vong.

Nhưng sự tích này đã sớm đi vào lòng mỗi tướng sĩ Đại Đường, khiến danh vọng của Lý Khánh An đã cao tựa Vương Trung Tự.

Nên khi hắn đột ngột xuất hiện trước mặt bốn vạn tướng sĩ. không những không gây xáo loạn, ngược lại. sự xuất hiện của Lý Khánh An còn mang lại niềm hi vọng mới cho bốn vạn binh sĩ Hà Đông.

Bốn vạn binh sĩ. ai ai cũng dùng ánh mắt đầy trông đợi nhìn vị An Tây Tiết độ sứ uy danh hiển hách này.

“Chúng ta đều là tướng sĩ Đại Đường, không cần thiết phải tàn sát lẫn nhau.

Nếu để người của mình giết chi bằng đồng tâm hiệp lực đi đối phó với người Hồi Hột đang nam xâm kia.

Ta từ An Tây đến đây chính là muốn bình ổn cuộc nội đấu đau lòng này.

Hỡi các tướng sĩ. hãy nghe an bài của ta. chúng ta cùng tận trung là tân hoàng đế của Đại Đường. tuyệt không để nội chiến xảy ra!”

Giọng của Lý Khánh An thanh cao vang vọng, từng chữ hắn nói đều đi theo gió thoáng truyền đến tai mỗi binh sĩ và quan quân Đại Đường, rất ư truyền cảm.

Lúc này, Lý Khánh An lại cao giọng hô hào: “Tướng quân Đỗ Dực Phi. tướng quân Mạnh Vân. tướng quân La Chính Nghĩa, các ngươi có mặt không?”

Ba người này chính là ba tướng lĩnh chủ chốt của quân Hà Đông, nghe đến Lý Khánh An truyền gọi. hai vị đại tướng từ trong quân đội đi ra.

Một người chấp tay nói: “Tại hạ Mạnh Vân. binh mã sứ quân Đại Đông. xin tham kiến đại tướng quân.”

Còn một người nữa cũng chấp quyền nói: “Tại hạ La Chính nghĩa. binh mã sứ quân Thừa Thiên, tham kiến đại tướng quân.”

Lý Khánh An hồi lễ lại cho hai người hỏi: “Đỗ Dực Phi tướng quân có mặt không?”

Mạnh Vân chỉ về chấm đen xa dần trên mặt sông nói: “Đỗ Dực Phi tướng quân đã ngồi thuyền đi trước, đội quân của hắn tạm thời đang không có người thống soái.”

“Vậy phó tướng có mặt không?”

Mạnh Vân quay đầu lại vắt tay, hô to: “Mời tướng quân Ngô Dung qua đây.”

Một tướng lĩnh khác lại từ trong đội ngũ đi ra.

Hắn còn khá trẻ, hình như chưa đến ba mươi.

Hắn đi lên thi lễ nói: “Mạc tướng ngô Dung, binh mã phó sứ quân Thái Nguyên, tham kiến đại tướng quân.”

“Tướng quân Đỗ Dực Phi không có mặt. tạm thời sẽ do ngươi thống lĩnh đội chúng.”

Mệnh lệnh của Lý Khánh An ngắn gọn nhưng đầy quyền uy, tuyệt không để người khác có thể cự tuyệt.

“Mạc tướng tuân lệnh!”

Lúc này, Lý Khánh An lại nhìn nhìn ba người họ, hắn rút ra lá thư thân bút của Lý Dự.

Trong thư không chỉ yêu cầu tướng quân thủ thành Đồng Quan phải nghe điều động của Lý Khánh An. mà còn bao gồm cả các quân đội khác.

Hắn đưa thư cho ba người nói: “Đây là lá thư thân bút của hoàng trưởng tôn.

Hiện này Hà Đông đã bị An Lộc Sơn chiếm lĩnh, các ngươi qua sông sẽ bị An Lộc Sơn tiêu diệt toàn bộ.

Ta sẽ bẩm mình với hoàng trưởng tôn an bài lại cho các ngươi.

đề phòng hở xảy ra nội loạn, hi vọng các ngươi tạm thời hãy nghe sự chỉ huy của ta.

Liệu như thế có thể làm được không?”

Ba người truyền cho nhau lá thư của Lý Dự. trong thư nói rất rõ ràng, yêu cầu các quân đội tại Đồng Quan.

Hà Đông và Lũng Hữu phải nghe chỉ huy của Lý Khánh An.Lại nghĩ đến giờ Hà Đông đã bị An Lộc Sơn chiếm, bọn họ cũng không còn nơi nào có thể đi, ba người họ nhìn nhau như hỏi ý một hồi.

Dầu sao thì từ trước họ đã nghe danh Lý Khánh An là người ủng hộ trung thành của Lý Dự.

đi theo hắn chắn không có vấn đề gì.

Quan trọng hơn cả là bọn họ giờ đã không còn nơi nào để đi. một là đầu hàng Lũng Hữu. nhưng nếu muốn đầu hàng Lũng Hữu thì lúc ở Thanh Cương Lĩnh họ đã có thể đầu hàng, để đến bây giờ, họ cũng không còn vốn liếng để mà trả treo cùng hắn.

Còn Lý Khánh An này lại xuất hiện với thân phận là người điều tiết được sự ũy thác của hoàng trưởng tôn. nếu đi theo hắn...

Suy nghĩ của ba không cuối cùng lại không hẹn mà gặp, nên cùng khom người thi lễ: “Bọn ta nguyện nghe chỉ huy của đại tướng quân!”

Lý Khánh An mừng rỡ.

Binh lực hắn dẫn đến quá ít. nếu muốn hàng phục quân Hà Đông thì phải rất mạo hiểm, điều duy nhất hắn có thể dựa vào chính là thư thân bút của Lý Dự mà thôi.

Hắn đang cược các tướng lĩnh cao cấp quân Hà Đông có ý muốn phản bội triều đình không.

Giờ xem ra hắn đã đặc cược thành công, hắn lập tức hạ lệnh:

“Truyền mệnh lệnh của ta. toàn bộ quân Hà Đông vào đóng quân tại Môn Sơn huyện.”

Mệnh lệnh của hắn vừa hạ, các đại tướng đã quay đầu lại chỉ huy quân đội của mình.

Bốn vạn quân Hà Đông bắt đầu hùng dũng xuất phát về phía Môn Sơn huyện.

Càng Môn Sơn huyện chẳng qua cách có mười dặm,khi Lý Khánh An dẫn đại quân đến huyện thành, đại quân của Quách Tử Nghi cũng đã đến, xuất hiện cách đây năm dặm.

Lý Khánh An lập tức hạ lệnh cho binh sĩ gia tăng tốc độ vào thành, đồng thời phái người đến tiếp xúc với Quách Tử Nghi.

Quách Tử Nghi đã cho dừng quân đội lại.

Thật ra lúc còn cách mười mấy dặm, hắn đã nghe tin một đội kỵ binh An Tây hơn hai ngàn người đã đến bến cảng trước, và hình như đã thành công chiêu lạm được bốn vạn quân Hà Đông.

Sự tình này quả thật khiến Quách Tử Nghi giật mình.

Vì đây là việc hắn đương định làm, thừa quân Hà Đông không còn đường lui thì chiêu lạm bọn chúng vào làm bộ hạ của mình.

Không một tướng quân nào chê lính của mình quá nhiều.

Quách Tử Nghi cũng thế. nhưng khi nghe được tin thứ hai, hắn cũng hết thấy sốt ruột, đó là do Lý Khánh An đích thân xuất mã. chiêu lạm bốn vạn quân Hà Đông.

Thật tình có một việc Quách Tử Nghi nghĩ mãi không ra.

để để phóng quân An Tây và quân Lũng Hữu đi lên phía bắc. hắn đã cho một lượng lớn xích hầu mai phục ven sông Hoàng Hà.

đã gài vài tuyến phòng ngự. thế sao tên Lý Khánh An này làm sao lại qua sông được, mà hoàn toàn không để hắn phát hiện?

Không lẽ hắn mọc cánh bay qua ư?

Quách Tử Nghi nghĩ mãi cũng khôngthể biết được, Lý Khánh An căn bản không phải từ Hà Tây qua đây, mà từ Đồng Quan đến đây, nên đội xích hầu của hắn căn bản không có tác dụng gì.

“Lão tướng quân.

Lý Khánh An cho người đưa hai bức thư đến.”

Một binh sĩ đi vào bẩm bắt cắt ngang suy nghĩ của Quách Tử Nghi.

Hắn có phần lơ mơ nhận lấy thư, một lá thư giành cho hắn. một lá giành cho Lũng Hữu: “Sóc Phương Tiết độ sứ Quách đại tướng quân nhận”, “Ung vương địa hạ nhận”.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 370: chia sáu

Chữ trên thư da viết rất rối rắm. cả lão vũ phu như Quách Tử Nghi cũng đã nhìn ra.

Lý Khánh An viết chữ rất kém. không ít con nít bày tám tuổi còn viết tốt hơn hắn.

Quách Tử Nghi không khỏi khẽ thở dài, đây thì phỏng có ích gì? thủ đoạn của Lý Khánh An quả thật hắn đã lĩnh giáo, không chút tăm hơi núp ở chỗ tối, nhân lúc sơ hở mình vẫn chưa tới. mà quân Hà Đông đã bắt đầu vượt sông, nhất cứ xuất binh đoạt đi quân Hà Đông, cơ hội này chỉ có một canh giờ, mà Lý Khánh An đã chính xác nắm bắt một canh giờ này, không lãng phí dù chỉ một ly, thậm chí bao gồm việc hắn viết lá thư này trấn tĩnh mình, điều này làm cho Quách Tử Nghi không khỏi cảm khái muôn vàn, hắn đã từng viết thư cho lão bộ hạ Lý Quang Bật quay về Sóc Phương, nhưng Lý Quang Bật lại hồi thư nói với hắn. hắn nguyện làm việc cho Lý Khánh An, lúc đầu Quách Tử Nghi không lý giải. nhưng bây giờ hắn đã lý giải rồi, năng lực nắm bắt cơ hội của Lý Khánh An. là tất cả mọi người đều không ai bì kịp, càng không phải nói đến việc hắn chỉ cần dùng hai nghìn kỵ binh bèn khống chế được bốn nghìn người, nếu như hắn trước đó không có sự sắp xếp trước, đó chỉ có thể nói rằng danh vọng của hắn đã không còn là mình có thể so sánh được, danh vọng!

Quách Tử Nghi thở dài.

“Lão tướng quân muốn bảo toàn quân tâm Hà Đông, Khánh An kính phục, Khánh An cũng muốn học tập nhân nghĩa của lão tướng quân, làm cho quân Hà Đông có thể để cho trữ quân sử dụng.”

Xem đến đây, Quách Tử Nghi bèn biết rằng không còn cần thiết phải xem tiếp thêm nữa. hắn có đại nghĩa, Lý Khánh An há chẳng có đại nghĩa, cũng đều là lấy chiêu bài của trữ quân, chỉ là xem ai có thể vang dội hơn thôi.

“Truyền mệnh lệnh của ta!

Đại quân rút lui.'

Quách Tử Nghi quay đầu ngựa. hắn lại không nhịn được quay đầu về phía Môn Sơn huyện nhìn một cái, hắn rất muốn bàn một chút với Lý Khánh An, sau này vậy!

Lý Khánh An đứng trên đầu thành, xa xa ngóng nhìn đại quân Quách Tử Nghi đi xa. trong lòng hắn cũng không khỏi nảy sinh một chút cảm giác kính nể, hắn biết Quách Tử Nghi từ bỏ việc tranh đoạt quân Hà Đông với mình, không phải là hắn sợ mình, hắn căn bản là không sợ, chỉ cần Môn Sơn huyện vây khốn dăm ba ngày, quân Hà Đông đói khát sẽ giơ tay đầu hàng.

Quách Tử Nghi là không mong muốn quân Đường tàn sát lẫn nhau, mà thà rằng đem quân Hà Đông chắp tay tặng cho mình, đây mới là phong thái của một đại tướng, đương nhiên, ở bên trong này còn một phần nhân tình.

Lý Khánh An cũng lĩnh hội được một mặt ứng xử dày dặn già đời của Quách Tử Nghi.

“Tên này cáo già thật!”

Một mặt là kính nể, nhưng hắn cũng đồng thời không nhịn được khẽ chửi Quách Tử Nghi một câu.

“Các ngươi thả ta ra. lũ khốn nạn các ngươi. các ngươi biết ta là ai không?

Ta là đường đường hữu tướng quốc của Đại Đường.”

Một trận tiếng chửi cáu đột nhiên từ sau lưng truyền đến.

Lý Khánh An thoắt xoay người, chỉ thấy mấy viên thân binh áp giải một người tiến lên, chính là Đại Đường hữu tướng Dương Quốc Trung, hắn thân bận một bộ y phục lão nông cũ rách, trên mặt còn không tây sạch bụi than, bị người bắt hắn dùng một sợi dây buộc trâu trói lại, đôi tay bắt chéo sau lưng, đang ra sức áãy dụa, trông có chút vật vã.

Dương Quốc Trung ở ba ngày trước đã chạy ra từ trong quân doanh của Vinh vương. theo hắn, Vinh vương đã không còn là người cùng chuyến đường với hắn. chết chung với hắn.

đây là việc mà Dương Quốc Trung tuyệt đối không làm, bèn suy nghĩ việc đào tẩu hồi kinh, khi bắt đầu Vinh vương canh giữ hắn rất nghiêm, hắn cơ bản là không có bất kỳ cơ hội nào, nhưng theo việc Vinh vương bản thân mình còn lo chưa xong, việc canh giữ hắn cũng ngày càng lỏng lẻo, cuối cùng đã cho Dương Quốc Trung nắm được một cơ hội, dấu mình vào trong một chiếc xe chờ lương trốn ra ngoài, hắn không dám trực tiếp về kinh thành, mà là lẻn vào Môn Sơn huyện, thuê một căn nhà nhỏ, đã sống tạm bợ được một thời gian, cứ nghĩ rằng đợi tình thế bình ổn lại. hắn mới ung dung vào kinh, không ngờ hôm nay bốn vạn quân Hà Đông xông vào huyện thành, khắp nơi cướp bóc lương thực, cướp đi tiền phòng thân chuẩn bị về kinh của Dương Quốc Trung, hắn cả giận mà bộc lộ ra thân phận thật sự. bèn bị binh sĩ bắt lại.

Giờ phút này Dương Quốc Trung mới phát hiện, người ở trước mặt hắn, lại là đối thủ già Lý Khánh An của hắn.

Dương Quốc Trung lập tức im lặng. miệng há hốc, vẻ mặt kinh ngạc vạn phần, “Tại sao lại là ngươi?”

Lý Khánh An quan sát Dương Quốc Trung một chút, khẽ cười nói: “Ngươi như vậy đi kinh thành, đi ở trên đường cái, cũng cam đoan không ai tin tưởng ngươi chính là hữu tướng quốc.”

Hắn khoát tay, “mở trói!”

Mấy viên thân binh cởi trói cho Dương Quốc Trung, Dương Quốc Trung vươn mình một cái, vừa định cáu nạt thân binh.

Lý Khánh An lại cướp lời cười nói: “Các binh sĩ chưa trải sự đời nhiều, thấy một lão nông quê mùa mạo xưng Dương tướng quốc, bèn muốn đánh cho một trận, sau đó bất lại báo tin.

Dương tướng quốc, đây là đang bảo vệ thanh danh cho ngươi đấy!”

“Cái này...”

Dương Quốc Trung sờ sờ khuôn mặt bị đánh đến mặt mũi bầm dập, một câu cũng nói không nên lời.

“người đâu!

Khiêng chiếc ghế dựa tới cho tướng quốc ngồi xuống, rồi rót tiếp chén trà đến.”

Uống một ngụm trà nóng, Dương Quốc Trung cuối cùng đã từ trong nỗi hoảng loạn bất an khôi phục được một chút phong độ của tướng quốc, hắn thở dài, ảm đạm nói: “Chắc là thánh thượng sẽ không qua khỏi lần này nữa rồi, đã gần hai mươi ngày rồi, vẫn là hôn mê bất tỉnh, ai!

Đại Đường gặp nạn rồi.”

“Đại Đường có thái tử ở đây, sẽ không gặp nạn gì, mà là ngươi Dương tướng quân e là sẽ gặp nạn đấy!”

Dương Quốc Trung trong lòng nhảy dựng, lắp bắp nói: “Đại tướng, lời này của ngài có ý gì?”

Lý Khánh An cười xòa. nói tránh đi: “Ta muốn hỏi Dương tướng quốc một câu, hiện tại muốn đi nơi nào? trở lại kinh thành, hay là đi Hà Đông, đi Thành Đô hoặc là Tương Dương?”

Dương Quốc Trung trầm mặc. cúi đầu lặng thinh.

Lý Khánh An lại thản nhiên cười nói: “Dương tướng quốc xin đừng hiểu lầm. ta không phải hỏi lập trường của ngươi. ta là muốn phái người hộ tống ngươi, vì vậy phải biết ngươi đi đâu?”

Dương Quốc Trung trầm mặc thật lâu sau. hắn thở dài một tiếng nói: “Vậy quay về Trường An đi!”

Phục Lục huyện.

Lý Hanh mặt mày bình thản mở thư của Lý Khánh An đưa cho hắn. trong lòng hắn có chút bất mãn với việc Quách Tử Nghi lại dễ dàng bỏ qua bốn vạn quân Hà Đông như vậy, nhưng sự bất mãn này đã bị hắn ép ở trong lòng.

Lý Hanh không phải là một người khoan hồng đại lượng, hắn bạc tình bạc ân. cực kỳ thù dai, trên lịch sử nhiều năm sau khi Lý Lâm Phổ chết đi, hắn vẫn là canh cánh trong lòng, kiên quyết không xá miễn Lý Lâm Phổ, thậm chí bao gồm Cao Lực Sĩ và phụ thân hắn. cũng cũng là sau này từ từ tính sổ, bao gồm đối với Lý Khánh An. cho dù Lý Khánh An đã từng rất mực trung thành với hắn. lúc hắn bị tất cả mọi người phản bội xa lánh, chỉ có Lý Khánh An vẫn còn trung thành với hắn. nhưng những thứ đó hắn đã không nhớ nữa. hắn chỉ nhớ rằng Lý Khánh An đã từng làm trái mệnh lệnh của hắn.

Chẳng hạn bây giờ.

Lý Khánh An ngang nhiên đoạt đi bốn vạn quân Hà Đông, đã làm hắn cực kỳ bất mãn.

Lý Hanh từ từ mở thư ra.

đơn giản xem qua một lượt.

“Lý Khánh An kính gởi Ưng vương điện hạ.

Quan Trung trống vắng.

An Lộc Sơn muốn trộm miếu thần, phát binh mười vạn ở Đồng Quan.

Khánh An lo lắng trữ quân, ngàn dặm bôn ba. chống cự An Lộc Sơn ở Đồng Quan, bây giờ Trường An ngôi để trống không, kẻ dòmngó vô số kề. mong Ưng vương sớm ngày trở về Trường An. phủ lập trữ quân, đáp ứng lòng mong mỏi của người trong .”

Sắc mặt của Lý Hanh khẽ biến đổi. hắn không hề biết việc An Lộc Sơn công đánh Đồng Quan, hắn cũng từng lo lắng Quan Trung trống trải, nhưng hắn lại ôm ấp một chút hi vọng le lói, có lẽ Quan Trung vô sự. nếu so ra. việc chiêu làm Ca Thư Hàn đối với hắn mà nói quan trọng hơn nhiều, không ngờ Quan Trung quả thật đã xảy ra chuyện.

Sắc mặt của Lý Hanh thay đổi đến mấy lần. cuối cùng hắn thu thư lại, trầm ngâm chốc lát. lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta cho Quách lão tướng quân, có thể để lại hai vạn quân phòng thủ Sóc Phương, đại quân còn lại lập tức trở về Trường An!”

Tháng năm năm Thiên Bảo mười hai.

Ưng vương Lý Hanh soái lĩnh mười vạn đại quân trở về Trường An, cùng trở về. còn có Đại Đường hoàng đế Lý Long Cơ hôn mê không tỉnh đã gần hai mươi ngày, lúc này Dương Quốc Trung cũng mặt dày trở về Trường An. lý do của hắn rất đơn giản, hắn bị Vinh vương ép bức, vất vả muôn bề mới trốn ra được, để làm trữ quân cảm động, quá trình và những vất vả gặp phải khi bản thân hắn trốn ra đã viết thành một sớ tấu vạn chữ dài dằng dặc.

ở cuối cùng của sớ tấu. hắn cũng không quên thổi thêm một chút tình cảm: vì ủng hộ trữ quân lên ngôi, hắn cho dù là bỏ cũng bỏ về Trường An.

Lý Dự đã rộng lượng mà tha thứ cho hắn. vẫn kiến nghị hắn làm hữu tướng quốc, còn ban thưởng một nghìn quan tiền bạc cho hắn.

để biểu dương sự trung thành của hắn. dù sao Dương đáng vẫn là đệ nhất đại đảng của triều đình, bây giờ vẫn chưa đến lúc trở mặt. sự trung thành của Dương Quốc Trung đối với hắn đủ để triệt tiêu sự phản đối của Trương Quân đối với hắn.

Trong đông cung.

Lý Dự gần như một đêm không chợp mắt. khích động và hưng phấn làm hắn khó mà ngủ được, phụ thân dẫn dắt mười vạn đại quân quay về, làm cho việc đăng cơ của hắn cuối cùng đã hoàn toàn xác thực, không còn bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào nữa.

Hắn tự cầm một chén trà. cung kính quỳ trước mặt phụ thân, mang trà dâng hai tay cho hắn: “Mời phụ thân đại nhân uống trà!”

Lý Hanh tiếp nhận chén trà. uống một ngụm trà cười nói: “Hoàng nhi có phải là lo lắng phụ thân không đem quân quyền giao cho con?”

“Hài nhi không dám. chưa bao giờ có nỗi lo lắng này.”

“ừm!

Con không có mối lo lắng này là chính xác. phụ thân trải qua nhiều sóng gió, đã sớm nhàn nhạt với quyền lực sĩ đồ, lần này nếu không phải vì con. vi phụ cũng tuyệt không đi Sóc Phương bôn ba hơn nửa tháng trời này.”

“Con hiểu, con cảm tạ sự chiếu cố phụ thân đối với con.”

Lý Hanh khá vừa lòng thái độ của con trai, hắn lấy ra một tấm hồ phủ.

đây là quân phủ điều động quân Quan Trung, luôn ở trong tay Lý Long Cơ, sau này đã lọt vào trong tay hắn Lý Hanh.

Hắn đặt hổ phủ trên bàn. kéo dài âm thanh dạy dỗ con trai nói: “Quân phủ ta đã chính thứ giao lại cho con. nhưng quân đội trên tay con vẫn còn quá ít. ít nhất phải có ba mươi vạn quân đội mới có thể bảo vệ hoàng vị của con. ngoài trừ vi phụ. con ai cũng không thể tin tưởng, nhớ rõ chưa?”

“Lời nói của phụ thân, con sẽ khắc trong tâm khảm.”

“Nếu ngươi nhớ kỹ, kia vi phụ sẽ thấy vất vả hai năm. cho ngươi chiêu mộ binh mã. vi phụ sở dĩ làm như vậy là bởi vì vi Lý Khánh An mộ binh giáo huấn bãi ở nơi nào, mỗi người đều đã có tư tâm.

đánh giặc hay là muốn phụ tử binh, ta nghĩ đạo lý này ngươi cũng có thể hiểu được.”

“Nếu con đã nhớ kỹ rồi, vậy vi phụ sẽ vất vả thêm hai năm. vì con chiêu mộ binh mã. vi phụ làm như vậy là vì bài học Lý Khánh An mộ binh đặt ở đó. mỗi người đều sẽ có lòng ích kỷ, đánh trận vẫn phải cần phụ tử binh, ta nghĩ đạo Lý này con có lẽ cũng hiểu.”

Lý Dự mặc dù có chút không muốn, nhưng hắn nhưng cũng không thể làm gì được, phụ thân là có ý tốt. hắn làm sao có thể mở lời cự tuyệt.

“Con chỉ lo lắng cho sức khỏe của phụ thân.”

“Sức khỏe của ta không có vấn đề, lần này ở Thanh Cang lĩnh, ta còn đích thân dẫn binh đánh trận, nói thật, ta cũng có chút muốn đi làm Tiết độ sứ rồi. ha ha!”

Lý Dự chỉ có thể đáp ứng nói: “Vậy làm phiền phụ thân vất vả thêm.”

Lý Hanh gật gật đầu.

“Vậy được rồi!

Con tự lo liệu đấy, ta cáo từ trước đây.”

Lý Hanh nói xong, có chút lưu luyến nhìn thoáng qua hổ phủ lần cuối, đứng dậy đi khỏi.

Lý Dự vẫn quỳ trên mặt đất.

đợi phụ thân đi khỏi, hắn mới đứng dậy, rảo bước đem hồ phủ trên bàn cầm lấy trong tay, hắn híp mắt. có chút tham lam quan sát tỉ mỉ tấm hồ phủ này, quân quyền, hắn bây giờ cảm nhận được một cách sâu sắc sự quan trọng của quân quyền.

Quan Trung trống vắng, nếu như không có Lý Khánh An. e là hắn bây giờ đã trở thành con rối của An Lộc Sơn rồi, chính là vì trong tay hắn vô binh, hắn bây giờ mới hiểu, nguyên nhân hoàng tổ phụ tại sao nhất định phải thu hồi binh quyền các đại tiết độ. thân cây yếu mà nhánh cây mạnh, quả thật là vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

Lúc này, Cao Lực Sĩ đi vào, khom người thi lễ nói: “thái tử điện hạ tìm lão nô sao?”

Cao Lực Sĩ bây giờ đã già nua đi rất tệ hại. lưng cũng có chút gù. cả đầu tóc bạc, hắn luôn sống trong đông cung, nhưng Lý Dự lại rất ít khi tìm hắn. một mặt cố nhiên là vì hắn từng là tâm phúc của hoàng tố phụ. một mặt khác, Lý Dự không chủ trương hoạn quan tham gia chính sự. có việc gì hắn đều tìm Lý Bí thương lượng, đối với Cao Lực Sĩ hắn cơ hồ là hở hừng không ngó ngàng gì.

Nhưng hôm nay hắn cần Cao Lực Sĩ. hắn muốn nghe kiến nghị của Cao Lực Sĩ đối với việc hắn đăng cơ hoàng vị.

“A ông. ngươi đã là nguyên lão bổn triều rồi.

đã trải qua đăng cơ của hoàng tổ phụ. vì vậy ta muốn thỉnh giáo với A ông.

đã có đại thần kêu gọi ta đăng cơ, ta nên ứng đối ra sao?”

“Điện hạ đăng cơ đã là mong mõi chung của mọi người, lão nô không có gì có thể nói nữa. chỉ để ra ba kiến nghị, xin điện hạ tham tường.”

“A Ông mời nói!”

Lý Dự ngồi xuống, nhưng hoàn toàn không màng Cao Lực Sĩ đứng ở đó có vẻ có chút chật vật.

Cao Lực Sĩ chậm rãi nói: “đề nghị thứ nhất, chính là điện hạ đừng vội vã nhận lời, nhất định phải thoái lại. năm xưa thánh thượng cũng là thoái từ đến ba lần mới đón nhận sự nhường ngôi của phụ thân, tư thế này điện hạ nhất định phải làm. còn về thoái lại mấy lần. là do bản thân điện hạ tự mình châm chước.”

Lý Dự gật gật đầu. cái này kiến nghị rất nhiều, hắn có thể chấp nhận, lại hỏi: “Vậy đề nghị thứ hai thì sao?”

“đề nghị thứ hai là điện hạ phải nhanh chóng ngồi vững hoàng vị, đối với ngoại phiên và thân vương cố gắng áp dụng sách lược thỏa hiệp, đừng dễ dàng dấy lên chiến tranh, nếu không điện hạ hoàng vị chưa ngồi vững đã động thủ, rất dễ để cho một số đại thần sinh lòng dị tâm.

để lê dân cũng bất an. hạ thấp sự công nhận chính thống của đối với điện hạ.”

Kiến nghị này nói hệt như Lý Bí. trước hết là nhân nhượng để ngồi vững hoàng vị, rồi hãy từ từ suy nghĩ tước phiên.

Lý Dự gật đầu bèn nói: “Vậy kiến nghị thứ ba thì sao?”

“Kiến nghị thứ ba của lão nô chính là sự cách tân của điện hạ đừng quá hấp tấp nóng vội. rất nhiều cách tân đều sẽ động chạm đến lợi ích của đại tập đoàn, ví dụ như đất đai sát nhập, điện hạ nếu ngang nhiên lấy đất đai khai đao, tất sẽ đắc tội với toàn tông thất, điều này khá là bất lợi với điện hạ. lão nô kiến nghị điện hạ vẫn là lấy vững làm đầu.

ổn định mấy năm. mới từ từ mưu hoạch.”

“Điều này ta tự khắc có toan tính, không cần A ông lo nghĩ nhiều nữa.”

Điểm này Lý Dự không tán thành lắm. hắn làm Giám quốc một năm. rất rõ tình hình thực tế của Đại Đường.

đã đến mức lửa nước không dung hòa. thuế má quá nặng. dân chúng lầm than, nhưng triều đình lại không có tiền lương; nói cho cùng vẫn là vì hộ dân nạp thuế đã giảm đi rất nhiều, mà các loại quân phí chỉ tiêu lại gia tăng kịch liệt, một giảm một tăng, tài chính triều đình làm sao mà không căng thẳng cho được, bổng lộc của các kinh quan cũng đã nợ hai năm rồi. nếu không nghĩ cách giải quyết vấn đề tài chính, hắn lấy tiền gì đi mộ binh?

Khoảng thời gian trước mộ binh hai vạn. cuối cùng lại thay Lý Khánh An làm áo cưới, Lý Dự quả thật rất bất lực. triều đình cơ bản là lấy không ra tiền.

Lý Khánh An ra tiền ra lương, quân đội đương nhiên phải quy hắn khống chế.

Vì vậy Lý dự sau khi quyết tâm đăng cơ, bèn phải bắt tay từ cải cách thuế phủ. nhanh chóng cải thiện tình hình khốn khó về thiếu thốn thuế phủ. còn về đất đai sát nhập, đó là cội nguồn của mọi tội ác, Lý Dự thể rằng phải ở ba năm sau, triệu để xoay chuyển sự chuyển biến xấu của đất đai sát nhập.

Cao Lực Sĩ thấy Lý Dự hình như không tán đồng kiến nghị thứ... của hắn. hắn không khỏi ngầm thở dài, cũng không muốn nói gì thêm, bèn nói: “Điện hạ, lão nô tuổi tác đã cao, e là không thể hầu hạ điện hạ được nữa. khẩn xin điện hạ đồng ý lão nô đi hầu thánh thượng, để tận mối tình chủ bộc cuối cùng.”

“Được, ta chuẩn đấy.”

Lý Dự đối với Cao Lực Sĩ đã không còn lưu luyến, hắn lập tức phê chuẩn thỉnh cầu của Cao Lực Sĩ, chuẩn hắn đi hầu cạnh Lý Long Cơ đang hôn mê.

Cùng với việc ngự y chẩn đoán Lý Long Cơ đã hoàn toàn không có hi vọng tỉnh lại, bắt đầu có càng lúc càng nhiều quan viên dâng biểu Chính sự đường, yêu cầu Trữ quân đăng cơ, tiếng hô càng lúc càng cao, cả các tông thất của Trường An cũng tỏ thái độ ủng hộ trữ quân.

Chính sự đường triệu tập hội nghị một lần nữa, lần này, Chính sự đường thông qua với toàn bộ lá phiếu.

Dương Quốc Trung dẫn quần thần đến đông cung mời Lý Dự đăng cơ, Lý Dự lại uyển chuyển từ chối thỉnh cầu của quần thần, đồng thời rơi lệ nói: “Hoàng tổ còn ở đây, ta đức độ tài cán chỉ, dám lĩnh xã tắc?”

Tin tức truyền đến. quần thần thổn thức không thôi, lại quỳ lạy đông cung, xin Lý Dự đăng cơ, ‘Thái tôn không chịu, sinh linh phải làm sao?’

Lý Dự vẫn là uyển cự. ba lần như vậy, Lý Dự vẫn không chịu hoàng vị, cuối cùng khi mấy nghìn quần thần khóc bái ở thái miếu.

Lý Dự cuối cùng mới chịu mềm lòng, khi vì hoàng tổ giữ giường ba ngày, rồi mới tiếp nhận đăng cơ.

Ba ngày sau.

Lý Dự quỳ bái thái miếu, tiếp nhận lấy Đại Đường xã tấc. chính thức đăng cơ ở Hàm Nguyên điện, sửa niên hiệu là Đại Lịch, đại xá , tôn quý phi Dương thị làm Văn An thái hoàng thái hậu, mời về Thanh Hoa cung ở suốt, đồng thời sách phong chính phi Thâm thị của hắn làm hoàng hậu, thứ phi Thôi thị làm quý phi. lập trưởng tử Thích làm hoàng thái tử, tôn phụ thân Lý Hanh làm thái thượng hoàng, tổ phụ Lý Long Cơ làm thái tổ thượng hoàng, ban Hưng Khánh cung làm Tĩnh Tâm cung của Lý Long Cơ, sắp xếp hắn ở trong đó dưỡng bệnh.

Lý Dự ở ngay ngày đăng cơ bèn luận công ban thưởng, phong Lý Khánh An làm Thái úy, binh mã Phó nguyên soái, đồng thời đồng ý thỉnh cầu của hắn, mang bốn vạn quân Hà Đông thay đổi trú đóng hai châu Cam, Túc, vì hắn là tông thất, nên gia phong thêm làm Triệu vương, thực phong hai nghìn hộ, lệnh Tông chính tự chính thức thu nhận ghi chép tên hắn. thừa nhận hắn là hậu nhân của ̉n thái tử.

Còn những đại thần còn lại chức quan đều không thay đổi, sau khi hiệp thương với Chính sự đường, quyết định Chính sự đường mở rộng thêm mười một người, Hộ bộ Thị lang Bùi Mân và Lại bộ Thị lang Lệnh Hồ Phi cả hai cùng nhập các, còn nhạc phụ Độc Cô Hạo Nhiên của Lý Khánh An cũng đã được trọng dụng, thay thế em Trương Quân là Trương Tự làm Thái Thường Tự khanh, Trương Tự chuyển công tác Hồng Lư tự khanh.

về mặt ngoại phiên và thân vương, gia phong An Lộc Sơn làm Hà Đông tiết độ, các quan tước khác không đổi, gia phong Ca Thư Hàn làm Phiêu kỵ Đại tướng quân.

Khai phủ nghi đồng tam ty, thực phong nghìn hộ, đồng thời nhậm mệnh con hắn làm Đại Lý tự Thiếu khanh, phong Quách Tử Nghi làm Sóc Phương Tiết độ sứ. quán quân Đại tướng quân, thái tử Thiếu sư, Cao Tiên Chi thêm Thái tử Thiếu phó.

Đối với thân vương lĩnh quân bên ngoài, trong triệu thư của Lý Dự chỉ nhắc đến ba người.

Vĩnh vương Lý Lân, phong Dương Châu đại đô đốc, sửa phong Ngô vương; Thọ vương Lý Mạo, phong Kinh Châu đại đô đốc, cải phong Kinh vương, Dĩnh vương Lý Dao, phong ích châu đại đô đốc, cài phong Thục vương, đây là một sự thỏa hiệp của Lý Dự.

Cho dù như vậy, ba thân vương không hề cảm kích, bọn họ không tạ ân, cũng không thừa nhận Lý Dự đăng cơ, mà là duy trì một sự trầm mặc, lấy trầm mặc để đối kháng Lý Dự.

Từ đó, Đại Đường trên thực tế chia sáu .

đông nam Ngô vương Lý Lân. trung nam Kinh vương Lý Mạo; tây nam Thục vương Lý Dao, cộng thêm quyền tự trị cực cao An Lộc Sơn và Lý Khánh An. cùng với triều đình trung ương, trở thành sáu đại thế lực .

Đại Đường đã bước vào một thời đại kỳ diệu với phiên trấn cắt cứ.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 371: Khánh An có hậu

Tháng sáu, Lý Khánh An đã trở về An Tây.

Theo thỏa thuận giữa hắn và Lý Dự, Hà Tây sẽ phân làm hai, Lương Châu chia cho Lũng Hữu. còn Cam Châu.

Túc Châu.

Qua Châu.

Sa Châu gộp vào An Tây.

Việc này dù là với Lý Khánh An hay với An Tây thì đều là đại sự.

Có hành lang Hà Tây, vật tư và nhân khẩu Trung Nguyên cũng sẽ thuận lợi đi đến An Tây.

Vì việc này hắn đã dừng chân lại Trương Dịch suốt năm ngày, để an bài mọi việc.

Quan trọng nhất là hắn phải để lại một đại tướng thủ hạ đáng tin tại Hà Tây, vừa phải trấn áp bốn vạn đại quân Hà Đông, lại vừa phải quán triệt cách nghĩ về thống trị Hà Tây của hắn. cũng có nghĩa là phải văn võ song toàn. nghĩ đi nghĩ lại hắn thấy chỉ mỗi Lệ Phi Thủ Du là thích hợp nhất, nên lập tức thảo thư. lệnh Lệ Phi Thủ Du đang ở lại Y Châu lập tức hỏa tốc đến Trương Dịch nhậm chức.

Sau khi đã an bài xong việc tại Hà Tây, Lý Khánh An bèn xuất phát trở về An Tây.

Hắn rất quan tâm việc của Hồi Hột. dù cho lần này An Tây đã giáng một đòn mạnh cho Hồi Hột. nhưng hắn biết, dù đã có thực lực triệt để tiêu diệt Hồi Hột. nhưng vẫn chưa phải lúc.

Một khi Hồi Hột bị diệt, các bộ tộc thảo nguyên như Cát La Lộc sẽ lớn mạnh dần.

đó là điều hắn không muốn nhìn thấy.

Hắn muốn triệt để đánh cho các dân tộc thảo nguyên tan tác, chứ không phải để một con sói khác đến thay thế con sói cũ.

Lý Khánh An muốn thảo luận một lúc với Thôi Càn Hữu, để làm rõ những đầu tơ dây mối trong đầu. dẫu sao việc của thảo nguyên hắn không đích thân nhúng tay, nên giờ vẫn không rõ lắm.

Có điều, vừa đi đến huyện Kim Mãn. hắn lại nhận được một tin.

Đó là việc riêng của hắn. dù hắn vốn là người công tư rất phân minh, nhưng nghe được tin này, hắn vẫn lập tức bỏ ngay ý định đi gặp Thôi Càn Hữu. mà nhảy cẫng lên phóng về Toái Hiệp.

Đó là một tin rất quan trọng với hắn: ái thiếp Như Thi của hắn vừa có mang.

Hắn hiểu rất rõ đó là do trị liệu của lão y sĩ người Muslim đã có tác dụng.

Lão đã giúp hắn giải quyết được vấn đề cấp bách hiện nay.

Đó là hậu duệ của Lý Khánh An. nó liên quan đến mức độ tận trung của cả binh sĩ An Tây đối với hắn.

Không có một tướng lĩnh An Tây bất kỳ có thể kiên định tận trung cho một chúa công không có hậu duệ.

Nhưng quan trọng hơn cả.

đó là hắn sẽ có một đứa con thuộc về mình.

Con đường từ Bắc Đình đến Toái Hiệp đã được tu sửa. tuy không phải bằng phẳng lắm. nhưng cũng không còn gian nan ngập ghềnh như trước đây.

Thời gian đi đường của hắn cũng được rút ngắn đi nhiều.

Thông thường, chí ít phải mất mười ngày mới có thể đến nơi. nhưng do Lý Khánh An sốt suột như bị lửa thiêu, hắn chỉ mất bảy ngày đã về đến Toái Hiệp.

Như Thi quả thật là đã có mang từ một trong những lần thử nghiệm của Lý Khánh An.

Lúc ấy Lý Khánh An đã nam hạ Lương Châu, được tin Độc Cô Minh Nguyệt đã lập tức phái người đi đón Như Thi về.

Nàng cũng nghĩ phải hậu tạ cho lão y sĩ người Muslim đã chừa khỏi bệnh cho chồng mình, nhưng ông lão chỉ để lại lá thư rồi quay trở lại Hà Trung.

Toàn bộ tâm sức của Độc Cô Minh Nguyệt cuối cùng lại dồn hết lên mình Như Thi.

Đây là đứa con đầu lòng của Lý Khánh An. tuy có phần hơi đáng tiếc nó không phải đứa con do mình đẻ ra. nhưng là một chủ phụ.

Minh Nguyệt có trách nhiệm phải lo cho đứa con đầu tiên của Lý Khánh An bình an ra đời.

Hơn nữa.

Như Thi có thể mang thai, vậy nàng cũng không còn phải chờ bao lâu nữa. nàng cũng phải an bài mọi việc đâu vào nấy trước khi mình có mang.

Tìm y sĩ. mướn bà sản. thuê vú nuôi, và cả đầu bếp chuyên môn. hơn nữa còn phải thuê người đến may quần áo trẻ con. thậm chí còn phải suy nghĩ đến việc mời thầy dạy về cho thằng bé sau này. vốn dĩ gia nhân trong phủ Lý Khánh An không nhiều, chỉ chừng hai mươi người.

Nhưng vì Như Thi mang thai mà lại kéo về thêm bảy tám người.

Lý Khánh An đương nhiên không thiếu tiền, chỉ là cái tên tự xưng tiên phong đại cải cách gia An Tây mà bị gọi là gã điên cải cách Vương Xương Linh kia.

đầu năm nay hắn lại ban thêm một điều lệnh mới.

Các gia đình quan viên tứ phẩm trở xuống không được thuê quá hai mươi người gia nhân.

Do nữ công phường dệt vải nhân lực không đủ. nên đành phải mời một số đại nương có tuổi đến làm việc.

Nhưng các đại nương này hiệu suất làm việc lại quá thấp, mà tiền phúc lợi trợ cấp phải trả lại quá cao, động một chút lại phải về nhà bế cháu chăm con. khiến cả bọn quản sự công phường chịu thua.

Kỳ thực những cô gái trẻ cũng có rất nhiều, chỉ là họ bị bọn gia đình đại hộ thuê hết.

Từ khi Lý Khánh An bỏ chế độ nô lệ. bọn nha hoàn đều được thả tự do, muốn đi thì đi, những gia đình đại hộ muốn giữ nha hoàn lại đều trả tiền lương tháng khá cao, để rồi khiến cho giá nhân công leo thang.

Tiền lương của nha hoàn đã cao hơn nữ công, hơn nữa còn rất khó kiếm người.

Giúp việc trong nhà đại hộ, công việc nhẹ nhàng; lại ăn ngon mặc sướng, không giống như trước đây phải chịu mắng chịu đánh.

Hơn nữa đi theo chủ nhân nhiều còn được học hỏi thêm nhiều điều, vì thế nha hoàn trở thành nghề mà nhiều cô gái theo đuổi, để rồi khiến nữ công nhân lực không đủ.

Bọn quản sự công phường đều đến than vãn với Vương Xương Linh.

Thế là cuối cùng hắn lại cho ra điều lệ mới.

Đương nhiên.

Vương Xương Linh cũng có tâm tư riêng của mình.

Quan huân An Tây thật ra lại có liên quan đến việc từ làm thiện mở trường học.

Như ai trợ giúp người nghèo, mở trường dạy học. việc thiện làm nhiều thì sẽ được thẳng chức quan huân tứ phẩm. lúc ấy họ có thể thuê thêm vài người làm. nâng cao chất lương cuộc sống.

Tính ra thì Vương Xương Linh đang gián tiếp cổ động khuyến học.

Phủ đệ của Lý Khánh An không chịu sự hạn chế của điều đệ này, nhưng dẫu sao cũng là An Tây đệ nhất gia. cũng phải làm gương cho mọi người nơi theo, nên Độc Cô Minh Nguyệt đành phải đưa năm lão bộc tuổi đã cao về quê an dưỡng tuổi già. cho chút tiền chút ruộng để họ không phải lo lắng cho cuộc sống về sau.

Khó khăn lắm mới giảm số người xuống còn hai mươi, giờ Như Thi mang thai, mọi kế hoạch của nàng lại lộn cả lên.

Mà nàng cũng đành mặc kệ, việc bảo đảm an toàn cho đứa bé trong bụng Như Thi là quan trọng nhất, nhất định phải xứng đáng với tin tưởng của Lý Khánh An.

Như Thi trên đường trở lại An Tây đã làm động đến thai khí. nên khiến cả phủ Lý Khánh An như đại loạn.

Cả nhà như đảo ngược cả lên. tìm đủ mọi cách bôn ba. chỉ khổ cho Như Thi vốn thích yên tĩnh, bà sản cứ mỗi ngày lại đến ba lần. dùng ống tre chìa lên bụng nàng để lắng nghe âm thanh của thai nhi.

Như Thi lúc đầu không chịu, nhưng bà sản cứ dỗ dành nghe như thế có thể đoán ra nam hay nữ. nàng muốn xuôi lòng. nhưng rất nhanh sau đó, nàng lại bắt đầu cảm thấy thắc mắc. mới mỗi ba tháng. bụng cũng chỉ hơi nhỏ ra thì làm sao bà lão nhìn giống con chim ưng già này có thể nghe được nam hay nữ?

“Tỷ tỷ, bà ấy là bà sản có tiếng nhất từ Toái Hiệp thành đến An Tây đấy, nghe nói bà ấy giỏi nhất là trị thai lệch.

Bà đã có kinh nghiệm đỡ đẻ bốn mươi năm. thai nhi yểu thọ dưới tay bà chỉ có mỗi năm người thôi.

Bây giờ bà đã ít khi đỡ đẻ nữa. mời ba đến một ngày phải mất nhưng hai mươi quan tiền. ”

Em gái song sinh Như Họa nhìn ra tỷ tỷ không thích bà sản này, bèn cười cười giải tòa nghi hoặc trong lòng chị mình.

“Nghe nói sinh con rất khó, một khi thai vị bất chính thì sẽ bị đẻ khó, chỉ sợ lúc ấy cả người lớn và trẻ nhỏ đều không sống nổi. nên đại tỷ mới kiên quyết phải mời bà sản Diêm này đến.”

Nghĩ đến sự quan tâm của đại tỷ với mình, trong lòng Như Thi đầy cảm kích.

Tiền không phải quan trọng nhất, quan trọng là đại tỷ thật sự tận tâm tận lức muốn bảo vệ cho đứa con của mình.

Nàng vốn nghĩ mình mang thai trước đại tỷ sẽ không vui. nên lòng vốn thổn thức bất an. nhưng tấm chân tình của Độc Cô Minh Nguyệt đã làm rung động nàng, khiến nàng cảm kích trong lòng.

“Như Họa. tỷ hi vọng đứa con trong bụng mình là con gái.”

Như Thi bỗng đâu thốt ra một câu không đầu không đuôi.

“Tỷ tỷ nói đùa gì thế. ai ai cũng hi vọng con mình là con trai, có mỗi tỷ muốn có con gái thôi.”

Như Họa có phần không vui về ý nghĩ kỳ lạ của tỷ tỷ mình.

Như Thi cười nhạt, trên khuôn mặt tú lệ của nàng toát lên vẻ dịu dàng của người mới làm mẹ.

Muội muội nàng sẽ không thể hiểu được mình nghĩ gì.

Một đứa con gái. trưởng huyện chủ.

đây mới là nơi về tốt nhất cho đứa con của mình.

“Như Họa. tỷ hơi mệt rồi. muốn nghỉ một lát. muội nhờ mọi người nói chuyện nhỏ tiếng một chút giúp tỷ, hai hôm nay tỷ không ngủ được.”

“Được, được, muội sẽ đi dặn dò mọi người.”

Ngay lúc này, một cơn lao nhao từ viện tử bên ngoài vang vọng. hai nha hoàn kêu réo lên.

Như Họa giận dữ chạy ra hô lên: “Các ngươi đừng làm ồn nữa. yên lặng nào!”

“Tứ phu nhân, lão gia đã về!”

Như Thi trong phòng vừa chợp mặt. nghe thấy câu này không khỏi “Á" lên một tiếng, cố gượng ngồi dậy.

Tim nàng hồi hộp đập thình thịch.

Lúc này, trong sân đã vang lên tiếng cười hưng phấn của Lý Khánh An.

“Như Họa. tỷ tỷ nàng đâu?”

“Đại ca. nói nhỏ chút đi, tỷ tỷ đang ngủ.”

“Không sao!”

Như Thi vội cao giọng nói: “Muội chưa ngủ.

đại ca mau vào đi!”

Cửa được mở ra.

Lý Khánh An bước nhanh vào, theo sau hắn là cả một đoàn nữ nhân.

Minh Nguyệt.

Vũ Y, Như Họa - các vợ của hắn đều đã đến.

Lý Khánh An đến ngồi cạnh giường Như Thi, hắn nắm lấy tay nàng hỏi: “Minh Nguyệt nói nàng vừa cảm thấy khó chịu, giờ thế nào rồi?”

Như Thi cảm kích nhìn sang Minh Nguyệt, nàng nhỏ tiếng nói: “Nhờ đại tỷ tận tâm chăm sóc, giờ cảm thấy đã ổn định lại. tối qua muội bắt đầu cảm thấy được thai nhi đang động đậy.”

Minh Nguyệt đi lên cười nói: “Đây là việc đại sự của nhà chúng ta. chỉ nghĩ sau này nhà mình sẽ náo nhiệt vui vẻ. bọn muội đều đang chờ đợi đây!”

Trong lòng Lý Khánh An vui mừng nói: “Ta cũng chờ đợi vô cùng.

Minh Nguyệt, nàng chuẩn bị vài trăm phần bánh và trửng đỏ mang đến tặng hàng xóm.

để mọi người cũng cùng chung vui với ta.”

Vũ Y ngồi bên cạnh nhoẻn môi cười nói: “Đại lang thật là hồ đồ quá!

Mọi người đều đợi sau khi đứa bé sinh ra mới đi tặng trứng đỏ chứ. huynh bây giờ tặng có phải có phần hơi sớm không?”

Lý Khánh An gãi gãi đầu. cười ha hả: “Ta thật sự là mừng hồ đồ rồi, vậy thì thôi bỏ trứng đỏ. chỉ tặng bánh trái thôi.

Tóm lại, ta phải để mọi người biết, ta sắp được làm cha rồi!”

“Đại ca. còn có một việc nữa!”

Như Thi kéo nhẹ tay áo hắn. thỏ thẻ bên tai hắn nói: “Lần này huynh về có thể ở thêm vài hôm không?”

“Ta biết rồi!”

Lý Khánh An không kiềm được sự hưng phấn trong lòng. hắn nhoẻn miệng cười: “Lần này ta về. chính là để các muội ai ai cũng biến thành..."

Trong phòng toàn tiếng nguýt dài không chịu nổi của các mỹ nhân.

Sau bữa cơm tối.

Lý Khánh An cũng đi tắm và thay bộ quần áo sạch sẽ thoải mái.

đang ung dung ngồi trong thư phòng.

Bôn ba suốt tháng nay đã vắt kiệt sức hắn. nhưng tự dưng về đến nhà. hắn lại thấy mọi sự mệt mỏi đều tiêu tan hết.

Tâm trạng vui vẻ khiến hắn thoải mái và nhẹ nhàng chưa từng có.

Hắn vừa nhắm nháp chén trà. vừa đọc sách dưới ánh đèn.

Lúc này, Minh Nguyệt vừa bưng một chén chè hạt sen ô mai vào đặt trước mặt hắn xong. nàng vừa cầm trường bào lên khoát lên người hắn. dịu dàng nói: “Huynh đừng có quá sơ ý, tuy ban ngày nóng, nhưng ban đêm trời rất lạnh.”

Khánh An nắm tay nàng cùng ngồi xuống hỏi: “Như Thi đã đi nghỉ chưa?”

Minh Nguyệt gật gật đầu.

“Muội ấy gần đây mệt mỏi lạ thường. bà sản nói đấy là bình thường, muội phải nghỉ ngơi đủ mới được.”

‘Thật là cảm tạ nàng quá!”

“giữa vợ chồng chúng ta. có gì đâu phải cảm tạ.”

Minh Nguyệt cười dịu dàng: “Hơn nữa muội bây giờ đã là Triệu vương phi. làm gì thì cũng phải có lòng độ lượng của một vương phi chứ. phu quân nói có phải không?”

“Nàng đã biết việc tân hoàng đế sắp lên ngôi?”

“Tiết độ sứ phủ đã truyền tin. mọi người đều biết cả rồi. nói là phu quân được phong Triệu vương, muội phong Triệu phi không nói. mà cả Vũ Y cũng được phong làm phu nhân tam phẩm.

Như Thi.

Như Hoa cũng được tử phẩm.

Xem ra tân hoàng đế rất chiếu cố phu quân.”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng nói: “Triệu vương phi thì là gì chứ. sau này muội phải làm hoàng hậu nữa...”

Lý Khánh An bỗng im bặt. hắn giật mình vì lỡ miệng vội giả vờ cuối đầu đọc sách, hòng che đậy hành động vừa rồi.

Minh Nguyệt dựa sát vào người hắn. có phần ai oán nói: “Phu quân cả muội cũng muốn giấu nữa hay sao?”

Lý Khánh An đặt sách xuống, thở dài nói: “Có một số việc ta không muốn để các muội biết, ta hi vọng các muội có thể sống bình bình yên yên.”

“Mọi người có thể đứng ngoài cuộc, nhưng muội..."

Kỳ thực dã tâm của Lý Khánh An nàng cũng có phong phanh nghe nói, chỉ là việc như thế nàng cũng chẳng dám hỏi chính diện, mãi đến hôm nay tự hắn nói buộc miệng thì nàng mới dám đoan chắc là chồng mình có dã tâm này.

Điều này khiến nàng lo lắng vô cùng, nàng rất lo là không biết người nhà của mình có bị liên lụy không, nhưng những lời như thế nàng lại không mở miệng ra nói nổi.

Như đoán được tâm tư Minh Nguyệt, hắn đưa tay ôm nhẹ ôm vợ, an ủi nói: “Nàng yên tâm. ta tuyệt không phải người lỗ mãng. nếu ta nông nổi hơn thì bây giờ kẻ đang lên ngôi ở Trường An đã là ta rồi, chứ không phải Lý Dự.

Ta sẽ không đi tranh đoạt của Lý Đường, ngược lại, ta sẽ đi cứu vãn của Lý Đường, để tông thất Lý Đường và bọn đại thần phải khóc lóc cầu cạnh ta lên ngôi, ta tuyệt không để liên lụy đến Độc Cô gia tộc.”

“Đa tạ phu quân đã nghĩ đến phụ mẫu của muội!”

Minh Nguyệt lặng lẽ thở dài. nàng có phần e thẹn cúi gầm mặt lại: “Phu quân, kỳ thực muội lo lắng nhất chính là hài nhi của chúng ta sau này.

Trước giờ muội chưa bao giờ có cảm nghĩ như vậy, nhưng nhìn bụng dạ Như Thi ngày càng lớn dần. trong lòng muội lại có một cảm giác kỳ lạ.

Muội cũng bắt đầu quan tâm đến hài nhi của chúng ta.”

Nhìn nét mặt hàm xuân e ấp của vợ, Lý Khánh An sao có thể không hiểu ám chỉ của nàng.

Vợ hắn đang muốn có đứa con với hắn đây mà! chỉ nghe thế. hắn vội háo hức quay đầu thổi tắt nến...

Sáng sớm hôm sau, Lý Khánh An đã đến Chính Sự đường tại Toái Hiệp.

Vừa vào đến. hắn đã thấy Vương Xương Linh- trưởng sứ An Tây Tiết độ sứ phủ đang ôm một xấp văn thư cao ngất đến tìm hắn.

“Đại tướng quân, có vài việc thuộc hạ muốn báo cáo với người.”

“Nói việc của Byzantium trước, bây giờ mậu dịch với bọn họ thế nào rồi?”

So với những việc khác, Lý Khánh An quan tâm đến việc mậu dịch của Byzantium hơn.

Vài tháng trước đây, đoàn lái buôn đầu tiên do năm ngàn lạc đà hợp lại đã chờ đầy tơ lụa và gốm sứ. cùng ba ngàn bộ quân nỏ tồn kho của của Đại Đường xuất phát đến Byzantium.

Lý Khánh An vẫn đang mong mỏi tin từ đoàn lái buôn này.

“Đây chính là một trong các việc mà thuộc hạ muốn bẩm báo.”

Vương Xương Linh định thứ ba mới bẩm báo tình hình mậu dịch Byzantium, thấy Lý Khánh An hỏi. nên hắn vội tìm xấp báo cáo mà Bùi Du đã viết ra.

“Đoàn lái buôn đã quay về, trước mắt đang tạm dừng chân tại thành Đát La Tư.

Thương đội lần này tổng cộng lời được mười vạn tiền vàng Byzantium, và mang về sắc tỉnh luyện mà đại tướng quân muốn, và cả lọ vàng, mã não, đá quý, ngọc dạ quang... những thứ này đều là thứ đắt tiền tại Trường An.”

Dừng lại một chốc, Vương Xương Linh lại lấy một phần văn thư khác ra nói: “Còn có một việc liên quan đến Byzantium.”

“Tiên sinh xin cứ nói!”

“Đội thương của chúng ta gặp chiến tranh tại Byzantium.”

“Chiến tranh gì?”

Lý Khánh An hứng thú hỏi.

“Bọn họ nghe nói là Byzantium vì tranh giành một hòn đảo với Đại Thực mà phát sinh ra hải chiến.”

Lý Khánh An lập tức đoán ra là họ đang tranh giành đảo Síp (*Cyprus), vội hỏi: “Vậy kết quả thế nào?”

“Kết quả là Byzantium đã thua trận, nghe nói quân Đại Thực trên đảo đã phát hiện ra một loại cung tiễn tiên tiến khiến quân đội Byzantium thảm bại.

Bọn thương nhân nghe binh sĩ còn sống sót trở về kẻ lại, loại cung tiễn mới của quân Đại Thực chính là cung nỏ của chúng ta.”

Lý Khánh An gật gật đầu. cười nói: “Xem ra hoàng đế Byzantium chẳng mấy chốc sẽ phái sứ giả đến để ký kết hiệp định với chúng ta.”

“Phía Đại Thực có tin tức gì chưa?”

“Tạm thời chưa có!”

“Được!

Vậy ngươi báo cáo tiếp việc khác đi!”

Vương Xương Linh vội rút ra một cuốn sổ văn thư ra nói: “Thuộc hạ vốn định nói về việc ‘Điều lệ nhân công thuê có thời hạn.”

Nói thật.

Lý Khánh An thật chẳng muốn nghe loại báo cáo này.

Tên Vương Xương Linh này nhiều người đều gọi hắn là thằng điên, không muốn viết thơ nữa thì suốt ngày nghĩ đến việc cải cách. tư tưởng của hắn còn tiên tiến hơn cả người hậu thế như Lý Khánh An. suốt ngày cứ nào là nhân quyền, giải phóng...

Hắn trông cứ như lão bần nông hận thù đầy mình, chỉ hận không thể giải phóng hết nô lệ Đại Đường.

Vài tháng trước, có vài tên buôn nô lệ người Ba Tư dẫn một đoàn nô lệ Côn Luân đến Toái Hiệp để rao bán. hắn nghe được tin liền dẫn theo nha dịch đến tóm cổ bọn buôn người ấy, thả hết bọn nô lệ ra.

Kết quả là những người nô lệ này lạ nước lạ cái, ngôn ngữ lại không thông. không tài nào sống nổi. cuối cùng bèn rủ nhau đi cướp tiệm gạo để rồi bị bắt.

về việc này Vương Xương Linh đã bị rất nhiều người nhạo bang. nói hắn đầu óc thư sinh, có điều Lý Khánh An lại rất tán thưởng cách làm việc kiên quyết của Vương Xương Linh.

Hắn cũng không ngại khổ cực. không đạt mục đích tuyệt không bỏ cuộc, hơn nữa việc gì Lý Khánh An giao cho hắn làm. hắn đều làm đâu vào nấy, chỉ là có phần hơi...

Khi Vương Xương Linh đọc “Điều lệ nhân công thuê có thời hạn” đến một nửa.

Lý Khánh An không kiềm nổi ngáp một cái, lỗ tai lùng bùng. tối qua hắn ngủ không đủ giấc!

Vương Xương Linh ngượng ngừng nói: “Đại tướng quân, vậy thuộc hạ chỉ nói đơn giản thôi.”

“Không cần đâu!”

Lý Khánh An khoát khoát tay nói.

“Việc này ngươi có thể tự tiến hành trước, nếu người phản đối quá nhiều thì chúng ta mới bàn lại sau.

Bây giờ ta tạm thời chưa muốn nghe nói đến việc này.”

Vương Xương Linh bất đắc dĩ đành rút một tập sổ khác ra báo cáo: “Vậy thuộc hạ sẽ báo cáo tình hình Hán Hồ thông hôn.”

Lý Khánh An tinh thần phấn chấn được một chút, hắn vội ưỡn mình một cái, dẫu sao đây là đề tài hắn thích nghe hơn.

Vương Xương Linh thấy Lý Khánh An tinh thần hưng phấn không khỏi cười khổ, nói: “chủ yếu do khu vực Hà Trung nữ nhiều nam ít. thuộc hạ còn đang suy nghĩ xem có thể đưa một phần nữ công (nhân) từ đó đến Toái Hiệp.”

“Việc này thì liên quan gì đến vấn đề thông hôn?”

Lý Khánh An cắt ngang lời hắn.

“ở Toái Hiệp lâu rồi thì tất nhiên phải lấy các anh chàng người Hán ở đấy chứ!”

Lý Khánh An nghe hắn nói qua nói lại. rốt cuộc vẫn đang nghi ngợi việc của bọn nữ công, nên cũng chẳng còn chút hứng thú. liền khoát tay nói: “Thôi việc này ngươi tự an bài. ta chỉ nói hai chữ là ‘tự nguyện' không được cưỡng bức. không được cảm dỗ, phải đám bảo sự an toàn và thuận lợi trên đường đi cho họ. nếu không Hà Trung còn gây chuyện nữa thì ta sẽ không tha cho ngươi đâu.”

Dừng lại một hồi, Lý Khánh An lại hỏi: “Ta muốn hỏi ngươi về tình hình lương thực, bây giờ chúng ta còn bao nhiêu lương thực dự trữ?”

“Còn chín mươi vạn thạch, nhưng hai tháng nữa lương thực của chúng ta ở đây cũng sẽ bội thu. có thể cân bằng thu chỉ được.

Như thế chúng ta sẽ có thể dư được tám mươi vạn thạch lương thực.”

Tám mươi vạn thạch lương thực thì vẫn còn quá ít.

Hắn muốn phát triển Trung Nguyên thì trong tay chí ít phải có năm trăm vạn thạch lương thực mới đủ.

An Tây dẫu sao người cũng quá ít chỉ có thể canh tác một vụ mùa. không giống như phương nam. có thể canh tác hai thậm chí ba vụ.

Bây giờ Trung Nguyên đang rỗi, triều đình lại nhu nhược, chính là cơ hội tốt để An Tây của hắn khuếch trương lực lượng.

Ngay lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bẩm báo của thân binh: “Đại tướng quân, có một đội sứ thần Đại Thực đến.

đã đi vào đến thành Toái Hiệp.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 372: Hiệp ước Đế Quốc (Thượng)

Cuộc tranh giành đảo Síp* xảy ra ở bốn tháng trước, cuối cùng khiến cho hoàng đế Byzantium Quân Sĩ Thán Đinh đời thứ năm (*Constantine V) hạ quyết tâm kết minh với Đại Đường.

Người Đại Thực đóng quân ở trên đảo đã sử dụng một loại cung tiễn làm người ta kinh sợ, khiến cho quân đội Byzantium chết và bị thương rất thảm trọng, thất bại thám hại. nhưng vừa đúng mười ngày sau, đội thương nhân của Đại Đường vừa đến thành đô của Byzantium thành Quân Sĩ Thán Đinh Bảo (*Congtantinopolis), bọn họ cũng cũng mang đến một loại cung tiễn đặc thù của Đại Đường, người Đại Đường gọi tên là cung nỏ.

* Síp (tên tiếng Anh là Cyprus) là quốc gia trên hòn đảo cùng tên, lớn thứ ba ở Địa Trung Hải, nằm về phía nam Thổ Nhĩ Kỳ và phía tây của Syria.

Đồng bằng đồi trống chiếm phần lớn đảo. dãy núi Kireni kéo dài dọc bờ phía bắc, ở phía nam là núi Troodoc.

điểm cao nhất là núi Olympus (1.951m), vào thời cổ xưa ở đã khai thác đồng và chính tên gọi của kim loại (copper) có nguồn gốc từ tên đảo. nghề chính của dân trên đảo là nông nghiệp.

Du lịch giữ vao trò lớn hơn cả trong nền kinh tế, bởi vì đảo Síp có những bờ biển xanh và cát trắng phau, được mệnh danh là hòn đảo của tình yêu.

Đảo chiếm vị trí chiến lược quan trọng.

Loại cung nỏ này có uy lực rất mạnh khiến cho hoàng đế Byzantium ý thức được, người Đại Thực sử dụng chính là cùng một loại vũ khí này.

Loại vũ khí này làm hắn cảm thấy vô cùng rung động, hoàng đệ Joseph của hắn cũng rất mực tán tụng thành ý của An Tây.

Khi sứ thần Đại Đường Bùi Du đưa ra đề nghị song phương kết đồng minh, cùng nhau đối phó Đại Thực, Constantine V liền không chút do dự mà đáp ứng ngay.

Hắn thậm chí đích thân tới thành A Đế Nhĩ (*thành Arthur), đồng ý gặp mặt Lý Khánh An. cùng nhau ký kết hiệp nghị đồng minh giữa hai bên.

Thành Arthur nằm ở phía bắc thành Đát La Tư (*Taraz ), là con đường chính thuộc tuyến phía bắc của con đường tơ lụa.

Nó nguyên là một tòa thành nhỏ do người Đột Quyết khống chế, nhưng bởi vì nằm ở vị trí địa lý chiến lược, mà dần dần bị đế quốc Byzantium để mắt tới, theo sự quật khởi của Vương triều A Bạch Tư, đế quốc Byzantium vì tránh cho việc mậu dịch với phương đông chịu sự khống chế của người Đại Thực, bèn vào năm trước đã dùng ba ngàn con tuấn mã của Angtolia đổi lấy tòa thành trì này từ tay của người Đột Quyết.

Khiến nó trở thành một mánh đất riêng lẻ lệ thuộc đế quốc Byzantium, Byzantium lại đem tòa thành này mở rộng thêm ra. tương lai, thành Arthur chắc chắn trở thành tòa thành trung chuyên mậu dịch quan trọng giữa Byzantium và Đại Đường.

Tháng sáu, hoàng đế Byzantium Constantine V đến thành Arthur, chuẩn bị ở nơi này cùng An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An tiến hành gặp 2Ỡ. ký tên hiệp nghị đồng minh về quân sự giữa đế quốc Đại Đường và đế quốc Byzantium.

ở đây cần phải nói rõ ra một chút, Lý Khánh An tuy rằng chỉ là An Tây Tiết độ sứ. nhưng hắn sớm ở vào lúc trước khi bùng nổ chiến dịch Taraz. bèn đã từ trong tay Lý Long Cơ có được toàn quyền xử trí đối với tất cả mọi việc liên quan đến chiến dịch Đại Thực.

Cái quyền lực này.

Lý Long Cơ trước giờ vẫn chưa hề hủy bỏ qua.

Sau khi Lý Dự đăng cơ, quyền lực này của Lý Khánh An càng được tăng mạnh thêm.

Hắn có quyền đại biểu đế quốc Đại Đường xử trí đối với hết thảy mọi việc giữa các nước phương Tây, không chỉ có việc chiến tranh, cũng bao gồm cả văn hóa, mậu dịch, ngoại giao vân vân tất cả những việc liên quan đến các nước với nhau.

Nói cách khác hắn có được thư úy thác toàn quyền của Lý Dự, chỉ là sau sự việc thì phải tiến hành báo cáo lại với triều đình.

Nhưng đối với Constantine V, Lý Khánh An có hay không có cái quyền lực này cũng không quan trọng. quan trọng là Lý Khánh An có thể bán cho hắn thứ mà hắn muốn, ba ngàn bộ cung nỏ mạnh.

Một trăm viên binh sĩ của quân Đường được phái đi làm biểu thị bèn trở thành huấn luyện viên tốt nhất của binh sĩ Byzantium.

Hơn nữa Constantine V phát hiện binh sĩ của quân Đường có đeo hoành đao và áo giáp minh quang khải trên người bọn họ đều là những vũ khí không gì có thể so sánh nổi.

Hoành đao có thể sánh bằng với đại đao Damascus, mà minh quang khải lại càng là vật hộ thân mà các quý tộc tướng quân tha thiết ước mơ có được.

Có một vị quan quân quý tộc thậm chí dùng một vạn đồng tiền vàng để mua lấy từ trong tay một viên quân Đường bộ minh quang khải mà hắn đang mặc.

Hai cái bảo bối này cũng đều là thứ mà quân đội Byzantium không thể bì kịp.

Đây chính là nguyên nhân vì sao Constantine V chịu đích thân đến thành Arthur.

Lý Khánh An có hay không quyền đại biểu Đại Đường quả thật không phải là điều quan trọng, chỉ cần Lý Khánh An có thể bán cho hắn khôi giáp và hoành đao.

“Phụ thân, con cảm thấy phụ thân đã xem nhẹ một loại binh khí khác của người Đường rồi.”

Công chúa Irony cùng đi với Constantine V đang tiến đến giơ lên cung tiễn mà Lý Khánh An đã tăng cho nàng nói: “Phụ thân đã bỏ sót cung tiễn của người Đường rồi, trường cung của chúng ta hình thể khổng lồ, mũi tên bắn ra lại yếu đuối không có sức mạnh, còn cung của quân Đường nhỏ hơn so với cung của chúng ta đến một nữa, nhưng kình lực rất mạnh, có thể bắn ra rất xa.

Theo con được biết, cung tiễn của người Đột Quyết chính là học tự người Đường, nhưng bọn hắn vẫn kém rất xa so với cung tiễn của Đường.

Phụ thân, con đề nghị chúng ta phải mua vào một lượng lớn cung Đường, tổ chức một đội cung kỵ có lực sát thương rất mạnh.”

Constantine V là một người trung niên trên dưới năm mươi tuổi, dáng người khôi ngô, hắn có một mái tóc đen và rậm, nhưng tóc đen của hắn không có di truyền cho con gái.

Hai đứa con trai và một đứa con gái của hắn đều có một mái tóc vàng kim. bọn họ đã kế thừa sự di truyền của mẫu thân. mẫu thân của bọn họ là một quý tộc Viking*, đã qua đời từ nhiều năm trước.

*người Viking dùng để chỉ những nhà thám hiểm, thương nhân, chiến binh, hải tặc ở Bắc u vào thời đại đồ đá muộn, trên bán đảo Scandingvia. vùng Đan Mạch.

Na Uy, Thuỵ Điển và Phần Lan ngày nay.

Người ta thường nói tới các người Viking như các chiến binh lưu động trên các chiến thuyền hoặc những kẻ cướp biển, nhưng họ cũng là các nông dân và các nhà buôn giỏi.

Thời đại Viking bắt đầu khoảng cuối thế kỷ thứ 8 và kéo dài đến giữa thế kỷ 11.

́n tượng sâu đậm nhất mà Constantine V dành cho người ta không phải là mái tóc của hắn. mà là đôi mắt của hắn.

Hắn có một đôi mắt màu xám. trong ánh mắt thường toát ra một tia sáng tàn khốc lạnh lùng, tựa như sự âm hiểm của lang sói, làm người ta ran như cầy sấy.

Nhưng sự hung ác đó chỉ nhằm vào kẻ địch, hắn với con gái thì vô cùng yêu thương, thậm chí dung túng và thiên vị.

Lúc Irony giết chết vị hôn phu. vị hoàng tử Marc xúi quẩy đó, rồi trốn trở về vương quốc, khiến cho hai vương quốc gặp phải sự tranh chấp lớn trong vấn đề ngoại giao, nhưng hắn không những không có trách cứ con gái, ngược lại một mực khẳng định hoàng tử Marc đã nhục mạ công chúa trước, là hắn tự chuốc lấy họa vào thân mà thôi, một lời từ chối ngay lời đề ra yêu cầu trừng phạt Irony của vương quốc Marc, suýt nữa dẫn phát chiến tranh giữa hai vương quốc.

Hiện tại con gái đưa ra việc yêu cầu tổ chức một đội quân cung kỵ.

điểm này khiến cho Constantine V có chút động lòng.

Cung của Byzantium cũng đều là cung đơn. bình thường hình thể của cung rất lớn, cao đến hơn cả chiều cao của người, lúc bắn tên một đầu phải cắm vào trong đất, kỵ binh mang theo vô cùng bất tiện, bởi vậy quân đội Byzantium vẫn không có đội binh cung kỵ.

Constantine V đương nhiên biết được sự kỳ diệu bên trong đó, kỵ binh tăng thêm khả năng đánh xa, chính xác là như hổ thêm cánh.

Hắn đón lấy cung đỏ, Irony đưa lên một mũi tên. hắn đắp tên vào, hai cánh tay cân bằng sức lục kéo ra, ‘Phập!’ một tiếng, một mũi tên bắn thẳng lên không trung.

Loại sức căng và độ chính xác đều khiến cho Constantine V chậc lưỡi khen ngợi: “quả nhiên hảo cung, tốt ta đáp ứng con. sẽ cùng Lý Khánh An nói chuyện thêm về việc mua cung.”

“Không!

Con đích thân đi bàn với hắn.”

Irony nở một nụ cười đầy vẻ yêu kiều, đôi gò má ửng hồng.

Constantine V nhìn thấy ánh mắt tràn ngập khát khao của con gái, hắn bỗng nhiên hiểu được một chút gì đó.

Tháng sáu ở Đát La Tư (*Taraz ) cũng là một mùa nóng nhất trong năm, không khí oi bức như trong lò lửa tràn đầy trên bầu trời Taraz.

Con người khẽ động một chút cũng cảm thấy mồ hôi ướt đẫm cả người, làm người ta khó có thể chịu được. buổi hoàng hôn hôm đó, ở thành Taraz có một đội gồm một vạn kỵ binh quân Đường đi đến. những lá cờ bay rợp trời, tiếng còi hiệu rền vang, đây chính là Đại Đường An Tây Tiết độ sứ, Triệu vương Lý Khánh An vừa tới.

Ước Sắt (*Joseph) làm sứ giả đi đến Toái Hiệp, bày tỏ với hắn ý nguyện của hoàng đế Byzantium muốn cùng hắn gặp aỡ tại thành Arthur.

Lý Khánh An không chút do dự liền đáp ứng ngay, đây là lễ nghi chính thức giữa hai vương quốc với nhau, không thể có nửa điểm lơ là.

đồng thời hắn đã nói với Joseph. hắn đã được sự ủy quyền của hoàng đế Đại Đường, có thể đại biểu hoàng đế bệ hạ của Đại Đường ký kết bất kỳ hiệp nghị nào với hoàng đế Byzantium.

“Đại tướng quân, thành Taraz này hình như có chút khác lạ so với lần trước đến đây.”

Người đang nói chuyện chính là Joseph, cho dù thời tiết oi bức đến có thể làm cho người cũng nấu chín, nhưng hắn vẫn ăn mặc rất kín đáo, cẩn thận Nghiêm Trang, những hạt mồ hôi lấm tấm từ trên trán chảy dài xuống.

Hắn thỉnh thoảng lấy khăn tay lau mặt, nhưng trên lời nói và cử chỉ vẫn không mất chút lễ nghi.

Sau trận chiến thành Taraz.

Lý Khánh An liền hạ lệnh mở rộng xây dựng thành Taraz.

Lần trước Joseph đến đây khi đó đã sắp xây dựng xong, nhưng chính như vẽ đẹp của tân nương tử cũng phải nhờ đến sự trang điểm trong bước cuối cùng mới có thể hoàn toàn xinh đẹp được.

Sau khi thành Taraz cuối cùng dọn lại một cách mới mẻ, liền hoàn toàn thay đổi hình dạng, đừng nói Joseph, ngay cả Lý Khánh An cũng nhịn không được phải thốt lên khen ngợi.

Thành Taraz sẽ là tòa thành thứ nhất kết nối Đại Đường với Byzantium, tương lai sẽ ở có tác dụng quan trọng đối với mậu dịch giữa Byzantium và đại Đường, không những chỉ vì vị trí địa lý thương nghiệp, giá trị chiến lược của nó lại nổi bật.

Thành Taraz là cửa khẩu ở phía bắc của Toái Hiệp, đồng thời cũng là cửa lớn đi xuống phía nam đến Thạch quốc, nắm giữ lấy thành Taraz trong tay, cũng chính là ngăn chặn sự uy hiếp của dân tộc du mục phương bắc đối với khu vực Hà Trung.

Nguyên thành Taraz vốn chỉ là một tòa thành nhỏ, chỉ có thể chứa mấy ngàn quân đội, nhưng thành mới đã mở rộng gấp ba, không những có thể chứa hơn vạn quân đội đóng quân, đồng thời cũng có thể dành cho mấy ngàn hộ cư dân sinh sống.

Một con kênh đào dùng để bảo vệ tòa thành rộng đến ba trượng vòng quanh thành mà chảy qua, tường thành cao lớn dày rộng, cao đến sáu trượng, phải thang mây mới có thể lên thành, cây thang bình thường đã không thể trèo lên được.

Tường thành được xây bằng những tảng đá xanh khổng lồ, toàn bộ thành trì dưới ánh chiều tà có dáng vẻ vô cùng tráng lệ, cầu treo được treo cao, tường thành phảng phất một tầng ánh sáng xanh.

Lý Khánh An cao hứng dạt dào, dùng roi chỉ về phía thành trì cười nói: “Thành Taraz vừa mới được xây mới lại hoàn toàn, trong tương lai nơi này sẽ trở thành tòa thành trung chuyển mậu dịch quan trọng, cùng với thành Arthur trở thành hai viên Minh Châu sáng lấp lánh về mậu dịch trên thảo nguyên.”

“Thế có quân đội đóng quân?”

Joseph có chút lo lắng hỏi.

“Làm sao lại không có quân đội chứ?

Có sáu ngàn trú binh của Đại Đường ta.

ở thành Bạch Thủy cách phía nam hơn mười dậm có một vạn quân đội Thạch quốc, nếu thành Arthur gặp phải nguy hiểm, các ngươi có thể đến thành Taraz cầu cứu. hoặc là chúng ta thành lập đài phong hỏa để liên lạc, song phương duy trì liên hệ chặt chẽ.

đây chính là chỗ tốt của việc ký kết liên minh về quân sự.”

Lý Khánh An cười nói.

Lúc này, trên tường thành Taraz vang lên một loạt tiếng còi hiệu, mấy chục viên kỵ binh hướng bên này chạy tới, đại tướng dẫn đầu chính là lão tướng Hạ Lâu Dư Nhuận của quân An Tây, hắn hiện nay là Taraz binh mã sứ.

“Tham kiến Đại tướng quân!”

Hạ Lâu Dư Nhuận ôm quyền hành lễ nói.

Lý Khánh An đáp lễ cười nói: “Hạ Lâu tướng quân vất vả rồi.”

“Hồi bẩm Đại tướng quân, từ Taraz một đường thẳng lên phía bắc đều bình an vô sự, mạt tướng mỗi ngày phái xích hầu tuần tra, không có gì dị thường cả.”

Lý Khánh An ngắm nhìn sắc trời, nắng chiều đỏ rực như máu, đã tới lúc hoàng hôn, liền quay đầu lại lệnh nói: “Truyền lệnh đại quân ngay tại chỗ hạ trại nghỉ ngơi, sáng mai ra mới xuất phát.”

Đại quân bắt đầu dựng lều trại, lúc này Hạ Lâu Dư Nhuận cùng với Lý Khánh An tiến vào thành Taraz.

“Đại tướng quân.

An Tây chúng ta sắp phải đánh Thổ Hỏa La sao?”

Thừa dịp không người chú ý, Hạ Lâu Dư Nhuận lặng lẽ hỏi.

“Ngươi làm sao mà biết?”

Lý Khánh An vừa cười vừa nhìn hắn một cái.

“Ty chức cảm thấy Đại tướng quân và Byzantium thành lập minh ước, hẳn chính là muốn đối phó Đại Thực, cho nên ty chức đoán Đại tướng quân có thể sẽ động thủ với Thổ Hỏa La rồi.”

“ừm! ít nhiều cũng có một chút nhân tố này, nhưng mà đánh Thổ Hỏa La vẫn là kế hoạch đã định sẵn từ trước của ta. cho dù không có cùng Byzantium kết minh, ta cũng vẫn phải đánh, cùng Byzantium kết minh, thì sẽ có cơ hội chiến thắng nhiều hơn.”

Nói đến này, Lý Khánh An bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, quay đầu lại cười nói với Hạ Lâu Dư Nhuận: “Ngươi vì sao lại muốn hỏi chuyện này?”

Hạ Lâu Dư Nhuận bị Lý Khánh An nhìn thấu tâm sự, liền tiến lên năn nỉ nói: “Đại tướng quân, cho ta một cơ hội đi!

ở Taraz đã sắp làm ta nghẹn đến sinh bệnh rồi.”

“nhưng nếu ngươi đi rồi, thành Taraz ai tới trấn thủ?”

Hạ Lâu Dư Nhuận nghe ra lời nói của Lý Khánh An đã nới lỏng ra rồi, vội vàng bất lấy cơ hội nói: “Phó tướng Triệu Kim Bằng hoàn thành có thể đàm đương một mình, hắn có thể thay thế ty chức trấn thủ thành Taraz.”

“Chuyện này để cho ta suy nghĩ một chút, nếu cần thiết, ta tự sẽ điều động ngươi.”

Hai người vừa nói vừa đi. rất nhanh liền vào trong thành Taraz. thành cũ trước đây chỉ có trăm hộ dân cư, thành mới sau khi mở rộng ra, gia tăng thêm gần hai ngàn hộ dân cư. trở thành một tòa thành lớn.

Hai ngàn hộ dân trên cơ bản đều là gia quyến của quân đóng trú, tuyệt đại bộ phân đều là người Hán. bọn họ ở chung quanh thành Taraz có được một miếng đất rộng lớn.

Đất nơi này vô cùng phì nhiêu, rắc hạt mầm xuống, năm thứ hai sẽ đạt được vụ mùa bội thu. ngoài đất đai ra. phần lớn mọi người đều có nghề phụ. hoặc làm mậu dịch, hoặc mở khách điểm tửu quán.

Lần này đội thương buôn An Tây từ Byzantium trở về, cư dân trong thành bèn kiếm được một mối lời thật to, chỉ mỗi một tiểu buôn bán nước trà cũng kiếm lời được mười mấy quan tiền.

Trật tự trong thành rất nề nếp, người đến người đi. bên trong những cửa tiệm lớn đều trưng đầy những hàng hóa đến từ Byzantium. da thú, lọ vàng, đồ bằng bạc, mã não, vân vân các loại thủ công mỹ nghệ tinh xảo, các tửu quán, trà lâu, khách điểm vân vân mọc lên như nấm, không có sự cũ kỹ và rách nát, nơi nơi đều là những cảnh tượng tràn đầy sức sống.

Lúc này mấy viên quan văn cũng tới hành lễ. bọn họ dẫn dắt Lý Khánh An đi một vòng trong thành, khi đi đến chỗ cửa thành, một viên thân binh chạy tới bẩm báo, đặc sứ của hoàng đế Byzantium tới rồi, đang chờ đợi tại bên trong quân doanh.

Lý Khánh An lập tức quay trở về quân doanh.

Đặc sứ đã ở lều lớn chờ hắn. vào trong lều lớn.

Lý Khánh An không khỏi giật mình, hắn nhìn thấy một mỹ nữ tóc vàng dáng người cao ráo, đang nửa đùa nửa thật mà nhìn hắn.

“Nhanh như vậy đã không biết ta rồi sao?”

“Thì ra là công chúa Irony, thúc thúc Joseph của người nói cho ta biết, ngươi lần này sẽ không đến. cho nên sự xuất hiện của ngươi làm cho ta thật sự cảm thấy kinh ngạc.”

“Kinh ngạc?

Ta khiến cho ngươi cảm thấy kinh ngạc sao?”

Lý Khánh An đi vào trong, nhìn chăm chú vào nàng nói: “Không phải kinh ngạc, mà là mừng rỡ.”

Irony khẽ vuốt ve mái tóc vàng óng ánh của nàng. với vẻ biếng nhác mà cười nói: “Kỳ thật ta vốn không muốn đến. nhưng khi nghĩ rằng đã quá hời cho ngươi như vậy, thì ta lại không cam lòng, cho nên ta lại tới nữa. ta muốn cầu ngươi hãy từ bỏ những đứa trong nhà kia đi. cưới ta làm thê tử của ngươi.”

Lý Khánh An trước giờ vẫn không hề biết Irony từng nói với các thê tử của hắn cùng một câu nói như vậy, sự việc đó vẫn còn đang che giấu hắn. cho nên lúc Lý Khánh An nghe cách nói như vậy, không khỏi kinh ngạc cực kỳ, tựa như nghe được một việc vô cùng hoang đường vậy.

“Công chúa điện hạ. ngươi đang nói đùa hả!”

Irony lắc đầu, vô cùng nghiêm túc nói: “Ta là giáo đồ Cơ Đốc, ta sẽ không lấy chuyện này mà đùa với ngươi.

Phụ thân ta có ý nguyện này, cha hy vọng thông qua việc kết thân giữa ta với ngươi, khiến cho hiệp ước của hai vương quốc chúng ta càng thêm vững chắc.

Cho nên ta có ý tới đây, chính là muốn có một câu trả lời rõ ràng của ngươi.

Nếu ngươi muốn vì việc kết minh của hai vương quốc mà lấy ta làm vợ. thì việc đầu tiên ngươi phải quy y Cơ Đốc giáo, chung thân chỉ lấy một mình ta làm vợ, ta sẽ tận tâm làm một thê tử đủ tư cách, sẽ không bởi vì ta là công chúa Byzantium mà tổn hại đến ích lợi của Đại Đường.

Lý tướng quân, có lẽ phụ thân ta sẽ nói với người về chuyện này, cho nên ta muốn ngươi có một câu trả lời rõ ràng cho ta trước, ngươi sẽ vì việc kết minh giữa hai vương quốc mà lấy ta làm vợ chứ?”

Lý Khánh An thấy vẻ mặt của nàng rất nghiêm túc, hắn liền kiên quyết mà trả lời nàng nói: “Nếu vì kết minh của hai vương quốc, ta có thể cưới ngươi làm thê tử của ta. nhưng ngươi phải chấp nhận lễ chế của Đại Đường, trở thành một trong những Vương phi của ta.

Ta không có vì ngươi mà từ bỏ bất kỳ một thê tử nào của ta cả. lại càng không thể quy y đạo Cơ Đốc. công chúa Irony, ngươi hiểu được ý tứ của ta chứ?”

Trong ánh mắt của Irony toát ra một vẻ thương cảm kỳ lạ. thật ra nàng ngay từ ban đầu bèn đã hiểu được, nàng và Lý Khánh An không thể có kết quả gì đâu.

Lý Khánh An sẽ không vì nàng mà từ bỏ thê tử trong nhà. cũng như vậy, nàng cũng sẽ không vì Lý Khánh An mà từ bỏ tín ngưỡng của mình.

Nàng đêm đó đi đến nhà Lý Khánh An. chẳng qua là vì muốn đem nỗi phiền muộn trong lòng mà phát tiết ra thôi, sau đó cũng không có nói cho Lý Khánh An biết, liền lặng lẽ rời khỏi.

“Ta hiểu được ý tứ của ngươi, ta tỉnh táo hơn so với bất kỳ lúc nào.

Thật ra ta chỉ là nói vậy thôi, ta hiện tại là người thừa kế ngai vàng thứ hai của đế quốc Byzantium.

Trong tay nắm giữ ba quân đoàn, ta làm sao có thể vì gả cho ngươi mà từ bỏ những quyền lực đó được.

Ta chỉ là muốn nghe từ chính miệng ngươi cự tuyệt ta mà thôi.”

Irony thở dài. trên mặt lại dần dần lộ ra một nụ cười mê người: “Lý tướng quân, chúng ta dù sao cũng từng có một mối tình, hy vọng ngươi có thể xem trên phương diện tình cảm này, bán cho ta một vạn cây cung Đường, ta có thể cho ngươi một cái giá làm ngươi hài lòng.”

“Vậy ngươi nói cái giá đi!”

Lý Khánh An vừa cười vừa ngồi xuống, hắn đang dùng nụ cười để che giấu một tia mất mát trong lòng.

Vị nữ nhân này vô cùng thông minh, nàng biết lần gặp gỡ này có lẽ sẽ bàn đến việc kết hôn theo chính trị. cho nên nàng vội tới trước, cự tuyệt hắn một cách rõ ràng, dùng lý trí phân tích mà nói với hắn. nàng không có khả năng vì gả cho hắn mà từ bỏ cơ hội kế thừa ngôi vị hoàng đế và quyền chỉ huy ba quân đoàn.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 373: Hiệp ước Đế Quốc (Trung)

Nhưng việc chối từ một cách rõ ràng của Irony làm cho Lý Khánh An cũng thở phào ra nhẹ nhõm, kỳ thật chính hắn cũng hiểu rất rõ, cưới nàng làm vợ, sẽ mang đến cho mình sự phiền não vô cùng tận. sự sai biệt về văn hóa và tôn giáo tín ngưỡng bất đồng, khiến nàng rất khó ở chung với người nhà của mình.

Hắn tuyệt đối không thể vì tham luyến sắc đẹp mà tự đào mộ chôn mình.

Nếu Irony đã xoay chuyển đề tài. hắn cũng không nhất thiết phải vướng víu đến việc đó nữa.

Lý Khánh An nâng chung trà lên cười nói: “Nếu ta ngay cả nỏ cũng đã bán cho các ngươi rồi, cung càng không cần phải nói. có thể, ta có thể đáp ứng. mấu chốt là giá cả. hai mươi đồng tiền vàng một cái.

đây là giá cả thấp nhất.”

Một vạn cái cung tiễn chính là hai mươi vạn tiền vàng, đây là một con số khá kinh người.

Irony có chút khó xử. nàng kế thừa ba quân đoàn của huynh trưởng. những thứ trang bị vũ khí này cũng đều là tiền mà chính cô ta phải bỏ, cho dù nàng đồng thời cũng kế thừa một món tiền tài kết xù của huynh trưởng, nhưng hai mươi vạn đồng tiền vàng vẫn là quá đắt.

Đương nhiên, nàng cũng hiểu được, Lý Khánh An cũng không có chào giá lung tung.

ở Byzantmm. một cái trường cung chào giá cũng là mười lăm đồng tiền vàng rồi. mà làm một cái cung Đường ít nhất cần phải tốn hai năm trời, hai mươi đồng tiền vàng quả thật không đắt. mà nếu nàng đem hai mươi vạn đồng tiền vàng cũng đều cho Lý Khánh An. thế thì trên tay nàng thật sự đã không còn mấy tiền nữa.

“Lý tướng quân, ta có thể chia ra mà chi trả cho ngươi hay không?

Ta có thể trả trước cho ngươi mười vạn. còn lại mười vạn đồng vàng ta chia ra mà trả cho ngươi, ngươi xem có thể hay chấp nhận được hay không?”

“Có thể chấp nhận được, nhưng ta muốn ngươi dùng một thứ để thế chấp, nếu ngươi đáp ứng. ta có thể đem thời hạn trả tiền kéo dài đến ba năm. hơn nữa không thu ngươi một văn tiền lợi tức nào cả.”

Trong mắt Irony hiện lên một tia vui mừng, vội vàng nói: “Vậy ngươi nói. ngươi muốn cái gì làm thế chấp?”

Lý Khánh An híp mắt quan sát cơ thể trắng nõn và đầy đặn của nàng, khẽ cười nói: “Dùng ngươi tới làm thế chấp, ta muốn ngươi làm người tình của ta trong vòng ba năm. ngươi có thể ở Byzantium. nhưng khi ta phái người đem thư đưa cho ngươi. thì ngươi phải tới thành Taraz ngay, thế nào, cũng chỉ có một cái điều kiện này thôi.”

Thành Arthur nằm ở phía tây bắc cách thành Đát La Tư (*Tazar) chừng năm trăm dặm. phải vượt qua phía bắc bồn địa Fergang.

đi qua sa mạc thênh thang do người Khazars thống trị mới có thể đến nơi.

Thành Arthur nằm giữa một đồng bằng rộng lớn.

Nó vốn thuộc lãnh thổ nước Khazars.

Người Khazars là một chi người Đột Quyết, bọn họ xưa sống tại vùng Bắc Đình, nhưng sau đó di cư về phía tây đến các nước lân cận rộng lớn của Bắc Đình.

Thủ lĩnh đầu tiên của người Khazars mới đến vùng đất mới này đã hạ lệnh dâng tám trăm thiếu nữ cho quốc vương Caucasus.

để rồi được sự ủng hộ của võ sĩ nước họ, giúp người Khazars đánh bại người Slavic.

Sau đó người Khazars định cự lại nơi đây, và cuối cùng trở thành chủ của vùng đất này.

Sau gần năm trăm năm phát triển, người Khazars đã xây dựng lãnh thổ phía tây đến tận hồ Balkhash. phía động đến Biển Đen.

Cùng với việc Tây Đột Quyết diệt vong, hãn quốc Khazars dần kế thừa tây Đột Quyết, ngày càng lớn mạnh.

Sau vài trăm năm dời về phía tây, vào thời kỳ trung Đường. hãn quốc Khazars đã dần tây hóa.

Tín ngưỡng của bọn họ từ đạo Shaman chuyên sang đạo Do Thái.

Với vương triều Đại Đường, bọn họ cũng khó mà phân biệt người Khazars với người Đột Quyết, nên đều xem họ là người Đột Quyết, chí ít ở An Tây, người ta vẫn quen gọi chúng là người Đột Quyết Khazars.

hãn quốc Khazars có quan hệ cực tốt với Byzentine (*Byzantium), từ trước đến nay liên minh chiến lược, lợi ích thương nghiệp của hai nước cũng không tách rời nhau.

Sự tồn tại của hãn quốc Khazars đã hữu hiệu giúp Byzantium chống lại người Ba Tư và Ả Rập khuếch trương.

Hai nước tự xưng là anh em. thường đi đến thăm viếng thủ đô của nước còn lại.

Bất kỳ hoàng đế Byzantium nào cũng phải xem trọng hãn quốc Khazars. và Constantine V cũng thế.

Sau khi hoàng hậu trước của Constantine V qua đòi, hắn đã cưới hoàng hậu bây giờ. là người Khazars.

Năm trước, hắn đã cho ba ngàn con chiến mã Angtolia làm sính lễ, cưới công chúa Khazars về Constantine.

Dưới yêu cầu của hắn, hãn quốc Khazars đã rộng lượng cho thành Arthur làm của hồi môn tặng cho triều đình Byzantium.

Lần này Constantine V đích thân đến thành Arthur để gặp An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An của Đại Đường, hãn quốc Khazars cũng đã để cho có được tiện lợi và túi nhiệm lớn nhất, không những cho phép hoàng đế Byzantium dẫn ba vạn quân ngự lâm quá cảnh, mà còn cung ứng lương thực và cô khô dọc đường.

Thậm chí quốc vương Khazars còn cũng đến tham gia hội đàm.

Đô thành của khả quốc Khazars nằm ở cửa sông Volga, có tên là thành Itil cũng là một thành thị trung chuyển mậu dịch.

Lúc mới bắt đầu, nước Khazars chủ trương đưa thành Itil của họ thành trạm trung chuyển mậu dịch của Đại Đường và Byzentine, nhưng đặc sứ Bùi Du của An Tây không tán thành.

Hắn kiên quyết phải chọn thành Arthur tương đối gần Đát La Tư hơn để làm trạm trung chuyển.

Vì thế mà có thể thấy hoàng đế Byzentine rất có mắt nhìn, từ sớm đã nhìn ra tính quan trọng của tòa thành Arthur không bắt mắt này.

Lúc này thành Arthur đã như một biển người, ba vạn kỵ binh hoàng kim từ đế quốc Byzantium và hai vạn kỵ binh lạc đà từ thành Itil đã đóng quân ngay ngoài thảo nguyên thành Arthur.

Những túp lều khổng lồ trải dài đến tận chân trời.

Phía tây hãn

quốc Khazars dân số ít ỏi. do cương thổ quá rộng rãi khiến họ không mấy biết quý trọng đất đai.

Năm xưa Constantine chỉ cần thành Arthur làm của hồi môn. nhưng người Khazars phóng khoáng lại còn tặng thêm cho họ trăm dặm thảo nguyên và rừng rậm xung quanh thành.

Người Arthur cũng chẳng ngốc, vì như thế họ không chỉ có quan hệ thông hôn với người Byzantium. thêm mảnh đất mà người Byzantium không dễ bỏ qua này. sẽ trở thành mối liên kết chặt chẽ nhất cho quan hệ hai nước.

Tiếng tù và vang lên. một đội kỵ binh lạc đà ba trăm người hộ tống quốc vương Bố Lan của hãn quốc Khazars đi đến phúc địa của quân đội Byzantium đến trước túp lều hoàng kim khổng lồ.

Đây là một đại trướng được dệt bởi năm trăm cân chỉ vàng và lông cừu. cả tòa đại trướng trông sắp lấp lánh dưới ánh dương chan hòa như một biểu tượng tôn vinh thêm cho mỹ danh đế quốc hoàng kim của Byzentine.

“Vàng của La Mã. bạc của Ả Rập”, đây là câu danh ngôn truyền đời nổi tiếng thời trung cổ phương Tây.

Khả hãn Bố Lan năm nay vừa hơn tứ tuổi, thân hình trung bình, khuôn mặt có cả đặc trung của dòng máu đông phương và tây phương, cùng cặp mắt xanh nhạt khảm trên bộ mặt bằng phãng.

Tuy tướng mạo hắn không có gì đặc biệt, nhưng hắn lại là một người rất năng động.

Từ việc hắn đưa cả nước lên theo đạo Do Thái đã thấy rõ.

Sau chiến dịch Đát La Tư. thế lực Đại Đường đi vào Hà Trung. cũng có nghĩa là thời đại mậu dịch hoàng kim đã đến.

Hãn quốc Khazars đã tây hóa vài trăm năm nay.

Bọn họ đã sớm rời bỏ lưng ngựa.

Dưới sự ảnh hưởng của triều đình Byzantium dần xây dựng nhà nước lấy thương làm quốc sách.

Con đường tơ lụa đến Byzantium phải qua hãn quốc Khazars. nên khiến nó trở thành nước có vị trí địa lý thuận lợi. người Khazars là một chỉ của người Đột Quyết, trong dòng máu của họ vẫn thiếu đi tố chất của một con buôn.

Phần lớn lợi ích thương nghiệp của họ đều bị đế quốc Byzantium hốt hết.

để bù đắp cho kinh nghiệm kinh thương ít ỏi của dân tình, có thể mưu lợi trong mậu dịch sắp hưng vượng, Khả hãn Bố Lan đã có một quyết định động trời.

Hắn cử quốc đi theo Do Thái giáo, để dùng thế hấp dẫn người Do Thái giỏi thương mại đến hãn quốc Khazars.

Đồng thời hắn cũng dùng chính sách lường toàn, vừa không đắc tội nước Byzantium tín đồ Cơ Đốc, cũng không đắc tội đế quốc Ả Rập theo đạo Islam.

Lần này, đế quốc Byzantium và Đại Đường An Tây quân liên minh khiến Khả hãn Bố Lan cũng động lòng.

Hắn biết đây là cơ hội ngàn năm có một.

Tham gia vào cuộc hội ngộ này hãn quốc Khazars cũng sẽ có cơ hội đi vào làn sóng mậu dịch sắp được mở ra. nên đã đến tham dự với thân phận người công chứng.

“Điện hạ Kopronymos. nhìn khí sắc điện hạ đã hồng hào hơn nhiều.”

Vừa vào đại trướng, Khả hãn Bố La đã lớn tiếng cười nói, và gọi thẳng tên của Constantine V, tuy có phần thất lễ. nhưng binh sĩ hai bên vẫn không ai dám hó hé.

Khả hãn Bố Lan là bố vợ của hoàng đế điện hạ Byzentines nhạc phụ gọi con rễ thì tùy tiện chút cũng chẳng sao.

Dù cho vị nhạc phụ này còn nhỏ hơn con rể mình đến vài tuổi!

Kopronymos là tên của Constantine V.

Vị hoàng đế này lúc này đang cúi đầu trầm tư sự tình, nhưng lại bị tiếng cười hơi thô lỗ và vô lễ của nhạc phụ cắt ngang.

Constantine V tuy thân hình vạm vỡ, nhưng sức khỏe hắn không tốt. thường xuyên bị bệnh, hơn nữa tính khí nóng nảy.

Có điều hôm nay tâm trạng hắn khá tốt. sự vô lễ của Khả hãn Bố Lan cũng không khiến hắn nổi giận.

Hắn đứng dậy cười nói: “Sao?

Nghe tin ta sẽ đàm phán cùng quân Đường, ngươi đã đứng ngồi không yên rồi à?”

Hai người ôm nhau nồng thắm, xong cùng ngồi xuống.

Trong đại trướng hoàng kim này được bố trí rất ư là sa hoa. nơi nơi đều được dát vàng óng ánh. với đủ các loại bình lọ bằng vàng, cốc vàng, ấm vàng, chiếc khay vàng, và ngay cả ghế ngồi cũng được khảm đá quý và viền vàng.

Dưới đất là lớp thảm Ba Tư sang trọng.

Trong đại trướng còn được bày một số 2ốm sử tỉnh mỹ đến từ phương đông.

Trên tường là thổ cẩm ngũ sắc rực rỡ.

Khả hãn Bố Lan một chiếc cốc đựng đầy rượu nho lên ngắm ngía một lúc.

Mắt hắn như sáng lên. tổ tiên Khả hãn Khazars cũng đến từ phương đông, bản thân hắn cũng thu thập không ít đồ gốm sứ. nhưng loại cốc đựng rượu này là thượng phẩm mà hắn chưa thấy bao giờ, chất liệu mịn màng, xanh biếc trong suốt không một chút tạp chất mà lại mỏng như giấy, đặt nó trên tay chẳng thấy có chút trọng lượng.

Hắn chỉ mới nhìn đã thấy thích.

“Đây là lễ vật của Lý Khánh An tặng ta. chỉ có hai chiếc, nếu ngươi thích, ta sẽ tặng ngươi một cái.”

“Vậy ta không khách sáo nữa.”

Khả hãn Bố Lan cũng chẳng khách sáo gì. hắn vừa nốc cạn rượu trong cốc liền rút một chiếc khăn lụa trắng ra. cẩn thận bộc cái cốc sử xanh kia lại cất vào lòng.

Xong xuôi hắn mới cười nói: “Điện hạ biết ta hối hận nhất là gì không?

Đó là tặng thành Arthur cho điện hạ!”

“Đợi đã!”

Constantine V khoát tay cắt ngang hắn. cười nói: “Ta phải nói rõ trước, thành Arthur không phải do ngươi tặng ta. mà là của hồi môn khi con gái ngươi lấy ta. ngươi không thể đòi lại.”

“Vỗn dĩ ta định lấy lại. nhưng điện hạ đã nói thế thì ta thì ta đành không thu hồi vậy, nhưng ta có một điều kiện.”

“Lại tìm được lý do rồi ư?

Nói đi, điều kiện gì?”

Constantine V có phần rất thoải mái. giữa hắn và Khả hãn Bố Lan hoàn toàn không có chút không khí thận trọng và nghiêm túc của hai nguyên thủ quốc gia gặp mặt. mà lại giống hai lão bằng hữu hơn.

Khả hãn Bố Lan cười nói: “Điều kiện của ta là ngươi phải chia một miếng bánh cho ta.

để chúng ta cùng được hưởng lợi ích trong mậu dịch của với Đại Đường.”

“Đoàn lái buôn hai nước đều đi trên quốc thổ của ngươi, làm sao ngươi lại không được hưởng lợi?”

“Không!

Ý ta không phải là thế, ý ta là thành Itil sẽ trở thành thành phố mậu dịch trung chuyển.”

Khả hãn Bố Lan nhìn đối phương không chớp mắt.

Đây là mục đích căn bản cho việc hắn đến đại trướng hoàng kim này hôm nay.

Hắn phải thuyết phục Byzanzium chừa miếng bánh cho mình.

Thông thường mà nói, thành phố trung chuyển mậu dịch đều sẽ tự hình thành trong quá trình thương mại, như Đôn Hoàng.

Quy Tư.

Toái Hiệp... tất cả những trọng trấn nằm trên con đường tơ lụa đều có cơ hội này, nhưng đôi khi cũng do ảnh hưởng của người khác.

Như thành Itil nằm trên cửa sông Volga, vị trí địa lý vô cùng quan trọng, nhưng trước khi thành Arthur phát triển, nó vẫn là thành phố trung chuyển mậu nhất lớn nhất phương bắc. nhưng giờ có thành Arthur phất lên, để mậu dịch chuyên về thành bang của mình, Constantine V rất có khả năng sẽ hạ lệnh không cho các thương đội triều đình đi qua thành Itil và từ đó từ từ ảnh hưởng đến bọn lái thương thường, để rồi cuối cùng thành Itil sẽ đi dần đến bại lạc.

Cho nên, Khả hãn Bố Lan đã giả vờ nói đùa để nhắc khéo Constantine V đừng làm quá. nếu không hắn có rất có thể sẽ thu hồi lại thành Itil bất cứ lúc nào.

Constantine V đương nhiên nghe hiểu hơi hớm uy hiếp từ khẩu khí của đối phương, nhưng hắn vẫn vui vẻ cười nói: “Bố Lan. ngươi biết rõ chúng ta là thân thích, ta đã cưới con gái của ngươi nên ta cũng sẽ nghĩ đến lợi ích của người.

Ta sẽ để thương đội của ta đi đến sông Volga tắm rửa. nhưng thương đội của Đại Đường thì ta không dám đảm bảo.

Việc đó cần ngươi đích thân đi tìm họ để bàn bạc. ”

“Ta sẽ đi bàn với họ, nhưng ta phải được lời hứa của điện hạ đã.” sắc mặt của Khả hãn Bố Lan dần nghiêm túc, hắn vẫn không chịu buông tha.

“Vậy được!

Ta sẽ nhận lời ngươi.”

Constantine V bất đắc dĩ đành phải nhận lời.

“Vậy ta không làm phiền điện hạ suy ngẫm nữa.”

Khả hãn Bố Lan đặt tay lên trước ngực nhã nhặn thi lễ xong liền lui ra.

Constantine V dõi theo bóng hình hắn không khỏi lấm bẩm: “Không có đóng góp quân sự thì sẽ không thể nào có được lợi thế thương nghiệp, nhạc phụ đại nhân thân mến.”

Sáng sớm tinh mơ, một vạn kỵ binh Đại Đường đã tiến sát gần thành Arthur, chỉ còn cách mỗi ba mươi dặm.

Kỵ binh quân Đường vượt qua vùng núi phía bắc bồn địa Fergana. giờ đã đi vào lãnh thổ nước Khazars.

Tình hình quân đội tùy ý vào lãnh thổ nước khác trong thế giới hiện đại là điều không thể tưởng tượng nổi. nhưng trong quá khứ vẫn chưa quốc tế hóa thì chẳng là việc to tát gì.

điều quan trọng là nhân khẩu, việc cướp đoạt quốc dân mới là điều các nước quan tâm.

Lý Khánh An cưỡi trên lưng ngựa, hắn nhìn quanh quần vùng đất xa lạ này, đây là lần đầu tiên hắn đến một nơi ở phía bắc của Đát La Tư.

Nơi đây rừng rậm um tùm. nhân khẩu ít ỏi. với những dòng sông như từng dãi suối ngọc chảy đầy trên thảo nguyên, nơi nơi toàn những bầy hươu đang ung dung uống nước dọc sông.

Chúng chốc chốc lại ngước mặt lên ngơ ngác nhìn đoàn quân xa xa mà không chút bàng hoảng sợ hãi.

“Bẩm đại tướng quân, phía trước có binh báo tín đến!”

Một thân binh chỉ về phía xa hô hào.

Lý Khánh An đã sớm nhìn thấy một đội kỵ binh như những chấm đen nhỏ li ti xuất hiện từ xa xa. và càng lúc càng đến gần.

Ước chừng có khoảng hai mươi mấy người, bộ đội tiên phong của Lý Khánh An đã đến thành Arthur trước, để chuẩn bị cho việc Lý Khánh An sẽ đến.

Đặc sứ xuất sứ đến Byzantium là Bùi Du và phủ đô hộ phụ trách việc ngoại giao An Tây Dương Phụng Xa cũng đã đến đấy trước.

Lần này có không ít quan viên quan trọng cùng Lý Khánh An đi đến tham gia thảo luận liên minh.

Ngoài đặc sứ Bùi Du và Dương Phụng Xa ra. còn có trợ thủ của Vương Xương Linh.

Hầu Nghĩa Vân phụ trách giao dịch đối ngoại, và Trương Triều phụ trách tài chính độ chi của An Tây, đại tướng Lý Quang Bật và cả mấy người mộ liêu của Lý Khánh An. trong đó có cả Nghiêm Trang.

Là người đứng đầu An Tây, Lý Khánh An không tham gia đàm phán liên minh cụ thể, hắn chỉ quan tâm một số việc liên quan về mặt nguyên tắc, nhưng mức độ liên minh giữa hai quốc gia. mức độ gắn bó hai chỉ là liên minh hình thức.

Trong lòng hắn đã khá nôn nóng, hắn đã vạch sẵn kế hoạch đánh Thổ Hỏa La và Sindh.

Lúc này, hắn cần đế quốc Byzantium giúp hắn khống chế quân đội chủ lực của Đại Thực ở phương tây, để chúng không rảnh mà lo được phương đông.

Lý Khánh An nhìn đội kỵ binh dần tiến lại gần. hắn bỗng phát hiện trong đội có hai người đàn ông ăn mặc kỳ quái, đội chiếc nón cao vào rộng, mặc áo bào dài may bằng vải bố màu nhạt, lưng áo dắt một dãi vải vừa rộng vừa dài. nhìn có phần giống người Ô Tôn ở Bắc Đình.

“Bọn họ chính là người Khazars.”

Một thân binh bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở.

Một lát sau.

đội kỵ binh đã phóng lên. một quân quan chấp tay hành lễ: “Đại tướng quân, quốc vương Khả hãn Khazars phái sứ giả đến gặp.”

Hai người Khazars đi lên khom người thi lễ: “Tham kiến đại tướng quân An Tây vương.”

Bọn họ vẫn nói tiếng Đột Quyết, tuy có phần khác với người Đột Quyết ở Toái Hiệp, nhưng Lý Khánh An vẫn có thể nghe hiểu.

“Quốc vương các vị đâu?”

“Bẩm đại tướng quân, quốc vương bọn đang ở ngoài hai mươi dặm. người muốn gặp đại tướng quân, hi vọng có thể được đại tướng quân chấp nhận.”

Lý Khánh An cười nói: “Quốc vương các vị khách sáo quá. ta hiện vẫn đang đứng trên thổ địa của Khazars. nên là ta đi bái phòng người mới đúng, sự khách sáo của các vị khiến ta cảm thấy bất an.”

Sự khiêm nhường của Lý Khánh An khiến hai sứ giả ngỡ ngàng, bọn họ mừng rỡ nói: “Nói như thế là đại tướng quân nguyện ý đi gặp quốc vương của bọn ta?”

“Vì sao lại không?”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Gặp tại đây đi!

Ta sẽ ở đây đợi quốc vương các vị đến.”

Hai sứ giả nghe xong lập tức quay đầu phóng về nơi xa.

Mãi đến khi bóng dáng họ biến mất khỏi cuối chân trời thảo nguyên.

Lý Khánh An mới quay đầu hỏi Hầu Nghĩa Vân: “Đặc sản của nước Khazars là gì?

Ý ta nói là những món hàng có giá trị chiến lược ấy!”

về mặt này Hầu Nghĩa Vân nắm trong lòng bàn tay, hắn lập tức trả lời: “Bẩm đại tướng quân, nước Khazars nổi tiếng sản xuất đá quý và bạc, nhưng do dân số không đông nên sản lượng không nhiều.

Ngoài ra họ còn nổi tiếng về lạc đà và chiến mã. nhất là lạc đà. số lượng nhiều, chất lượng tốt. có rất nhiều nười Đại Thực đều đến đây mua.”

“Lạc đà!”

Lý Khánh An lẩm bẩm: “Đây là thứ ta đang cần.”

Hắn lại hỏi: “Vậy giá cả là bao nhiêu tiền một con?”

“Trên thị trường Itil một con lạc đà trưởng thành là ba tiền vàng Byzantium. lạc đà nhỏ thì rẻ hơn.”

Năm tiền vàng cũng tương đương tám quan tiền Đại Đường, vậy cũng tương đối rẻ.

Trên thị trường An Tây, một con lạc đà trưởng thành giá phải đến ba mươi quan.

Đấy là lời to!

“Vì sao lại rẻ đến thế?”

“chủ yếu là do người Khazars thích nuôi lạc đà. số lượng khổng lồ nên giá cả sẽ rẻ đi nhiều.

Nếu đại tướng quân có hứng thú có thể hỏi mua vài ngàn con của họ, để làm phương tiện vận chuyển cũng được.”

“Ta cũng có ý này!”

Một lát sau. một đàn quân vài ngàn con lạc đà đã dừng chân ngoài ba dặm.

Lý Khánh An lúc này cũng hạ lệnh cho dựng một túp lều trại màu trắng giữa đường để làm nơi đàm phán của song phương.

Khả hãn Bố Lan và hắn đại thần quan trọng của mình dưới sự hộ tống của mấy mươi thị vệ cùng đi đến trước đại trướng.

Lý Khánh An ra nghênh đón. cười nói: “Làm láng giềng bao nhiêu lâu nay, đây còn là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, thật áy náy qua!

Khả hã Bố Lan thấy Lý Khánh An lại có thể nói được đầy miệng tiếng Đột Quyết lưu loát cảm thấy rất ư kinh ngạc, lại thấy hắn tuổi vẫn trẻ mà không khỏi cảm thán.

Hắn dang rộng hai tay nhiệt tình đi lên chào đón: “Lý tướng quân thân mến. ta đã nghe uy danh của tướng quân từ lâu. tộc người ta đều nói người là con chim ưng hùng dũng nhất vùng Fergana. hôm nay được gặp quả danh bất hư truyền.”

Hai ngươi họ cười to ôm chặt nhau, tay vỗ vào lưng đối phương của nhau, mũi và trán chạm vào nhau, đây là lễ nghi của huynh đệ.

Khả hãn Bố Lan đang dùng một lễ tiết long trọng để biểu thị sự hoan nghênh của mình đối với Lý Khánh An.

“Xin mời vào đại trướng nói chuyện.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 374: Hiệp ước Đế Quốc (Hạ)

Lý Khánh An dựa Khả hãn Bố Lan vào đại trướng tạm bợ, trong đấy đã được trải sẵn thảm, và đặt một chiếc bàn dài.

Mấy tên quan cao An Tây đã đợi sẵn trong đấy.

Lý Khánh An giới thiệu từng người cho Khả hãn Bố Lan: “Đây là mộ liêu hàng đầu của ta, Nghiêm tiên sinh!”

Nghiêm Trang nhìn hắn gật đầu mỉm cười.

“Vị này chính là đại tướng thủ hạ của ta.

đô đốc Cự Chiến Đề tướng quân Lý Quang Bật.”

Lý Quang Bật nghiêm chỉnh đi lên chấp quyền thi lễ với hắn.

“Vị này chính là lục sự tham quân Hầu Nghĩa Vân chuyên phụ trách mậu dịch An Tây, vị này là phán quan Trương Triều, người nắm giữ tài chính của An Tây.”

So với những người khác, Khả hãn Bố Lan rõ ràng là quan tâm đến Hầu Nghĩa Vân hơn.

Hắn thân mặt kéo tay Hầu Nghĩa Vân tỏ ý, như thế Lý Khánh An bèn biết rõ ý đến của Khả hãn Bố Lan.

Hắn đến để bàn việc mậu dịch vãng lai, quả nhiên, hai tên cao quan đến cùng Khả hãn Bố Lan đều chủ yếu chủ quản mậu dịch.

Hai bên vừa ngồi xuống thì Lý Khánh An cười nói: “Lúc cho dựng thành tại Di Bạt hải có thủ hạ đã kiến nghị với ta là bờ tây Di Bạt hải cũng có vài tòa thành bảo.

Lúc đó ta cũng có đi quan sát, nơi đó không một bóng người, nhưng do vấn đề thời gian nên cuối cùng ta cũng không dựng thành tại bờ tại Di Bạt hải.

Sau này ta mới biết, hóa ra phía tây Di Bạt hải đã là lãnh thổ của quý quốc, thật là đắc tội quá!”

Khả hãn Bố Lan mỉm cười nói: “hãn quốc Khazars của bọn ta địa vực rộng rãi, nhưng dân số lại quá ít. chủ yếu chỉ tập trung sinh sống tại lưu vực sông Volga.

ở vùng Di Bạt hải bọn ta quả thật khó mà quản lý, cơ hồ là không hỏi han gì đến.

Nếu đại tướng quân nguyện ý, ta có thể vạch hai trăm dặm vùng Di Bạt hải về tây để dâng cho Đại Đường; để cả vùng lãnh thổ bên bờ Di Bạt hải đều trở thành đất đai của Đại Đường.”

Nếu trước trận chiến Đát La Tư mà vị quốc vương này có thái độ hào phóng đại lượng thế Lý Khánh An chắc sẽ cảm kích vạn phần, nhưng bây giờ hắn đã được cả bồn địa Fergang. hắn mới biết quản lý cả một vùng cương thổ rộng lớn như thế thật chẳng dễ dàng gì.

Hắn từ Toái Hiệp đi một phen Hà Trung.

đi đường đã mất hết một tháng trời của hắn.

Phần lớn thời gian của hắn đều bị làng phí trên đường đi. mà vị quốc vương điện hạ này có ý tặng cả Di Bạt hải cho hắn kỳ thực cũng phải nhân tình lớn lao chỉ, chẳng qua do lãnh thổ của hắn quá rộng lớn. tặng một ít cho Đại Đường căn bản không đáng là bao.

Dù là thế nhưng vẻ mặt của Lý Khánh An vẫn tỏ ra rất ư cảm kích, có thể đoạt được cả khu hồ Balkhash toàn vẹn đấy cũng là một phần ước mơ của hắn.

“Vậy ta xin đa tạ lòng khảng khái của quốc vương điện hạ. như thế ta đã có thể xây thành bảo tại khu vực Di Bạt hải về tây.”

“Đại tướng quân không phải khách sáo, cứ tự nhiên mà xây dựng”

Khả hãn Bố Lan nhượng Di Bạt hải ra xong. trong lòng bèn có thêm tự tin. như thế hắn đã có thể đi vào bàn vấn đề chính với Lý Khánh An.

“Hôm nay ta đến gặp Lý Khánh An chủ yếu là muốn bàn về hợp tác mậu dịch hai nước.

Người Khazars bọn ta đã dời về phía tây vài trăm năm nay, đã không còn là dân tộc du mục như trước đây. hãn quốc Khazars giờ đã trở thành nước mậu dịch, ta hi vọng Đại Đường không chỉ xây dựng quan hệ hợp tác mậu dịch với đế quốc La Mã. mà còn có thể tạo mối quan hệ hợp tác với nước ta.

để thương nhân Đại Đường có thể đến thành Itil.

Ta sẽ đón chào họ nhiệt liệt nhất.”

Lý Khánh An gật đầu cười nói: “Ta từng nghe lạc đà của hãn quốc Khazars rất nổi tiếng, vừa đúng lúc phía An Tây định cho lập vài đoàn thương đội lớn. ta muốn mua một vạn con lạc đà của quý quốc, và thuê một ngàn người điều khiên lạc đà. không biết quốc vương điện hạ có nguyện ý đạt thành món giao dịch đầu tiên của chúng ta không?”

Mua lạc đà chẳng qua là để giải quyết vấn đề vận chuyển trong chiến dịch Thổ Hỏa La sắp tới, thậm chí còn cả nam hạ Sindh.

Hắn không cách nào xây dựng tuyến bồ sưng vật tư xa đến thế, mà cho dù có xây dựng được đi chăng nữa cũng rất có khả năng bị đứt đoạn vì chịu tập kích, nên hắn liền nghĩ ra sẽ xây dựng đội ngữ hậu cần hùng hậu. và lạc đà chính là phương tiện vận chuyển hợp Lý nhất.

Cơ hội ngày hôm nay như thế sao Lý Khánh An có thể bỏ qua!?

Đối với Khả hãn Bố Lan. bán lạc đà thì không sau. thuê một người người cười lạc đà cũng chẳng sao, điều hắn quan tâm là địa vị của thành Itil hắn nhất định phải để Đại Đường thừa nhận nó là thành trung chuyển mậu dịch.

“chỉ cần đại tướng quân hứa sẽ để thành Itil của thành có địa vị ngang bằng thành Arthur, trở thành thành phố trung chuyển mậu dịch của thương nhân Đại Đường. ta không những bán lạc đà cho ngươi. mà còn mượn hai ngàn quân nhân lạc đà cho tướng quân, giúp đại tướng quân chăm sóc cho một vạn con lạc đà này.”

“Được!

Chúng ta nhất ngôn cửu đỉnh!”

(*Chú thích tác giả: Constantine V hoàng đế Byzantium lúc này mới chỉ chạc ba lăm. ba sáu tuổi, tác giả viết hắn có phần hơn già. mong mọi người thông cảm.

Khả hãn Khazars đúng là nhân vật có trong lịch sử. có điều vẫn chưa chắc chắn được lãnh thổ của hắn kéo dài đến vùng hồ Balkhash.)

Cát Tát hãn quốc (* hãn quốc Khazars) chỉ có thể xem như là một bản nhạc đệm ngẫu nhiên xuất trong buổi gặp gỡ giữa hai đại đế quốc mà thôi, cho dù bản nhạc đệm này có chút lấn át cả nhạc chủ để. nhưng hãn quốc Khazars vẫn đã mang đến cho Lý Khánh An một sự thu hoạch ngoài mong đợi.

Hắn có được toàn bộ Di Bá Hải. có được một vạn con lạc đà to khỏe, điều này đem đến cho hắn một hậu cần mạnh mẽ cho việc chi viện trong trận chiến Thổ Hỏa La.

Khi tia sáng đầu tiên của buổi sáng tinh sương chiếu xuống thảo nguyên, quân đội của triều Đường rốt cục cũng xuất hiện tại đường chân trời mà ở thành Arthur có thể nhìn thấy được, giống hệt như một đường chỉ đen nhấp nhỏ tiến về phía thành Arthur.

Tiếng còi thôi vang trên đầu tường thành Arthur: ‘Hú - hú' tiếng còi hú vang vọng trong gió, Constantine V và cả đoàn tùy tùng lớn đi lên trên tường thành, hướng mắt nhìn về phía quân Đường ở phương xa.

“Đây là sự mở màn cho một thời đại mới!”

Constantine V thì thào lẩm bẩm một mình, nhìn kỵ binh quân Đường càng ngày càng gần. như thác lũ cuốn đến. hắn có một cảm giác như đang tạo ra lịch sử vậy.

“Phụ thân đang cùng một tên vô lại hợp tác!”

Irony đứng bên cạnh oán hận nói.

Vì một vạn cây cung tiễn, nàng lại một lần nữa trả giá bằng thân thể của mình.

Nhưng một khi nghĩ đến trong ba năm sắp tới nàng đều phải hạ mình với tên tướng quân phương đông này, thì trong lòng của Irony liền sinh ra một mối hận thù. phải là đàn ông khuất phục dưới nàng, chứ không phải nàng khuất phục dưới đàn ông.

“Công chúa yêu dấu. hôm trước lúc con trở về, ta còn nghe con tán tụng sự hào phóng của người này mà.

Tại sao khi hắn tới trước mắt rồi. con lại biến thành bất mãn vậy?”

Constantine V nhìn đứa con gái hay thay đổi mà khẽ cười nói.

Irony cắn môi. nói: “Nếu hắn thật sự hào phóng, thì hắn nên đem một vạn cây cung tiễn tặng cho con. mà không phải là bán cho con?”

Nghĩ đến thân thể của mình chỉ có thể đổi lấy sự ưu đãi là trả góp, trong lòng Irony lửa giận càng bốc lên ngùn ngụt.

Nàng cảm thấy Lý Khánh An đã xem nhẹ mình một cách quá đáng.

Hắn phải miền đi một nửa nợ của mình mới đúng, hắn vì sao lại không chịu.

“Con chim hoàng oanh nhỏ của cha. nếu con cảm thấy không thể gánh vác nổi việc chi trả cho một vạn cây cung tiễn, phụ thân của con chịu vì con chia sẻ món tiền quân phí đắt giá này.”

Constantine V hiểu được tâm tư của con gái, là một người vừa mới kế thừa được một gia tài kết xù. tiền ở trong người còn chưa được nóng, thì đã phải đưa ra một phần lớn rồi.

Hắn có thể lý giải sự đau lòng của con gái, hắn vừa cười nói: “Ta chỉ hy vọng trong trận chiến với người Ả Rập, quân cung kỵ của con có thể dùng để thay ta dẫn đầu đoạt lại đảo Síp.”

Được sự trợ giúp của phụ thân, trong lòng Irony mừng rỡ, điều này có nghĩa là nàng không cần phải thực hiện hiệp ước ba năm với Lý Khánh An rồi, cho dù nội dung của hiệp ước này nàng cũng rất có hứng thú, nhưng nàng tuyệt đối không muốn chính mình bị một tờ hiệp ước trói buộc lấy.

“Phụ thân, hai mươi vạn tiền vàng đối với con mà nói nó quá nặng nề rồi. hy vọng phụ thân có thể thay con chia sẽ gánh vác nó, ta sẽ mau chóng đánh hạ đảo Síp.”

“Thôi được!

Món tiền này ta trả thay con.”

Nói xong, ánh mắt Constantine V lại hướng sang phía kỵ binh quân Đường đang càng lúc càng gần kia.

Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm một cây cọc tiêu màu đỏ cắm trên mặt đất. hắn đã đàm phán với triều Đường có nghĩa là đã đạt thành hiệp nghị, quân đội Đường triều không thể vượt qua cái cọc tiêu đó.

Đây là một khoảng cách an toàn, trước khi song phương con chưa ký kết hiệp ước đồng minh, hai bên phải duy trì một khoảng cách nhất định, loại khoảng cách này không phải là giữa hắn và Lý Khánh An. mà là giữa quân đội của họ, nói cách khác là khoảng cách của quân đội đối phương đối với mình.

người Byzantium cực kỳ coi trọng khế ước, cũng tin tưởng khế ước. cái đó có liên quan đến tư tưởng thương nghiệp và lập quốc của bọn họ. nhưng trước khi hiệp ước đồng minh còn chưa ký tên, thì hắn cũng không tin quân đội Lý Khánh An, cho nên quân đội Đường triều có thể vượt qua cây cọc tiêu kia hay không, bèn trở thành thủ đoạn quan trọng để hắn khảo nghiệm Lý Khánh An, xem Lý Khánh An có trung thành với khế ước giống như hắn hay không.

Quân đội Đường triều cách cọc tiêu càng lúc càng gần, trái tim của Constantine V như muốn ngưng đập, đúng lúc này, kỵ binh quân Đường bắt đầu thả chậm tốc độ, cuối cùng ngừng lại ngay phía trước cọc tiêu.

Constantine V trở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra nụ cười, Lý Khánh An không có làm hắn thất vọng.

Lý Khánh An ghìm con chiến mã lại, ánh mắt hắn cũng dừng ở trên cây cọc tiêu này.

Cái cây cọc tiêu màu đỏ dài đến ba trượng này, cứ lẻ loi như thế mà cắm ở trên thảo nguyên này.

Từ phía xa mười dặm liền có thể thấy được ngay, nếu là người bình thường. sẽ không có khả năng lý giải được ý nghĩa của cây cọc tiêu này, nhưng hắn Lý Khánh An có thể lý giải, hắn đã nhận được bản báo cáo mà Bùi Du phái người đưa tới.

Bùi Du đã cùng đối phương ký kết hiệp nghị về cây cọc tiêu này, quân Đường không được vượt qua cọc tiêu này.

Lý Khánh An biết, cây cọc tiêu này chính là khế ước tinh thần của người phương Tây, cũng không có ý muốn làm nhục mình, song phương đạt thành khế ước. thì phải trung thực mà chấp hành nó, nếu không bọn họ sẽ không có cơ sở gì để mà hợp tác nữa. thì còn nói đến việc quân sự đồng minh gì nữa?

“Đại tướng quân, chúng ta chịu khuất phục dưới sự sắp đặt của hắn như vậy, lúc đàm phán chỉ e chúng ta phải thất thế mất!”

Lý Quang Bật đứng bên cạnh có chút bất an mà nói, là một viên Đại tướng, hắn cảm thấy quân Đường bị một cây cọc tiêu ngăn cản. có vẻ quá bị động rồi.

“Quang Bật. ngươi phải nhớ kỹ, lần này chúng ta không phải đến đánh giặc!”

Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn. nói: “Chúng ta là tới tìm bằng hữu. hoặc là nói là đến tìm một người hợp tác lâu dài. một khi ký kết minh ước này rồi, ít nhất có thể cam đoan An Tây chúng ta trong vòng trăm năm đó có thể bình an vô sự.”

“Nhưng kẻ địch của chúng ta không chỉ có Đại Thực, còn có Hồi Hột và Thổ Phồn, nếu...”

Lý Quang Bật còn muốn nói thêm gì nữa. lại bị Lý Khánh An phất tay cắt ngang: “Sự tranh giành trong . nói cho cùng vẫn là cuộc tranh giành giữa các đại quốc với nhau.

Hồi Hột và Thổ Phồn tuy rằng khu vực đất đai rộng lớn. nhưng bọn hắn dù sao cũng đều có hạn chế. một bên thì dân cư thưa thớt, một bên thì hoàn cảnh khắc nghiệt, bọn họ không có một thực lực hùng hậu làm hậu thuẫn, vĩnh viễn cũng không thể chống lại được đế quốc Đại Đường, chỉ với một An Tây ta đã có thể tiêu diệt hai vương quốc này. nhưng Đại Thực thì khác, nó và đế quốc Đại Đường chúng ta đều cường thịnh như nhau, không phải một trận chiến Taraz đã có thể hoàn toàn đánh bại nó được, nếu ta điều động hết toàn bộ vật tư và binh lực An Tây, dùng hai đến ba năm thì có lẽ sẽ có thể đánh bại nó, nhưng nếu như vậy, thì ta sẽ không rảnh để lo cho bên phía đông được nữa.

Một khi nội bộ Đại Đường phát sinh bạo động, ta dùng cái gì để đối phó đây?”

Lý Quang Bật yên lặng gật đầu. nói: “Đại tướng quân nói đúng, tân đế tuy rằng đăng cơ, nhưng các nơi chư hầu cắt cứ, một khi phát sinh thiên tai nhân họa, Trung Nguyên rất có thể sẽ đại loạn, chúng ta quả thật khó có thể lo tới được, căn cơ của chúng ta đều ở Trung Nguyên, Trung Nguyên mới là nơi mục tiêu chiến lược của chúng ta.”

Bất luận những danh tướng trong lịch sử như Lý Quang Bật, Lý Từ Nghiệp hay là Phong Thường Thanh, bất luận quan hệ các nhân giữa bọn họ và Lý Khánh An có tốt đẹp bao nhiêu đi chăng nữa. nếu Lý Khánh An lấy phương thức tạo phản để chiếm lấy Đại Đường, thì bọn họ cũng không thể chấp nhận được.

Không chỉ có bọn hắn. hàng ngàn hàng vạn tướng sĩ An Tây cũng không muốn đi theo tạo phản.

Trong lịch sử An Lộc Sơn sở dĩ có thể tạo phản, đó là bởi vì hắn dùng tướng Hồ thay thế tướng Hán. những binh sĩ và quan quân đi theo hắn tạo phản, tuyệt đại bộ phận đều là người Hồ, cho nên hắn mới có thể càn quét Trung Nguyên.

Đạo lý này Lý Khánh An hiểu rõ hơn ai hết, cho nên hắn mới dùng trăm phương ngàn kế chứng minh chính thân phận chính thống của mình.

Hắn hiện tại đã là Triệu vương Đại Đường, chính thức được triều đình thừa nhận là tôn thất, như vậy. hắn đã có tư cách đăng cơ.

Nhưng chính vì như thế này, hắn vẫn không thể hành động thiếu suy nghĩ. hắn còn phải đợi chờ cơ hội, đợi tới khi Trung Nguyên đại loạn, hắn mới có cơ hội xuất binh Trung Nguyên.

Cho nên Lý Quang Bật bọn họ cũng công nhận phương thức này, bọn họ nhận định Lý Khánh An có tư cách đăng cơ Đại Đường, đây cũng là ích lợi và tiền đồ của bọn hắn.

Đây chính là nguyên nhân Lý Quang Bật cự tuyệt Quách Tử Nghi quay về Sóc Phương nhậm chức.

Lúc này, một đội kỵ binh Byzantium chạy như bay đến. sự xuất hiện của bọn họ khiến cho tướng sĩ Đại Đường vô cùng hứng thú.

Bọn họ quả thật chưa từng gặp qua loại kỵ binh như thế.

Bọn họ đầu đội kim khỏi, thân mang áo giáp xích bằng vàng. tay cầm mâu và thuẫn bằng vàng, thậm chí ngay cả chiến mã của bọn họ cũng khoác áo giáp bằng vàng.

Một đội kỵ binh dưới sự chiếu rọi xuống của ánh mặt trời, có vẻ huy hoàng loá mắt.

Lý Khánh An cũng từng nghe Irony nói qua. phụ thân nàng có một đội hoàng kim Ngự lâm quân gồm ba vạn người, khôi giáp và binh khí đều mạ vàng, nhưng năm ngàn kỵ sĩ thuộc đội thân vệ thân cận nhất của hắn thì hoàn toàn là kỵ sĩ hoàng kim cả.

Tất cả vũ khí khôi giáp đều là dùng vàng chế tạo ra. chỉ với vỏn vẹn năm trăm người đã dùng hết lượng vàng có thể mua đứt một vương quốc.

Nháy mắt.

đội kỵ sĩ hoàng kim chạy như bay tới, một viên quan quân tuổi trẻ anh tuấn ở trên ngựa thi lễ với Lý Khánh An. dùng tiếng Đột Quyết không trôi chảy lắm nói: “Lý Đại tướng quân tôn kính, ngã hoàng bệ hạ hoan nghênh quân Đường đến thành Arthur, chúng tôi đã vì quân Đường chuẩn bị sẵn khu vực để cắm lều trại cho việc nghỉ ngơi, mời quý quân theo chúng tôi đến đó.”

Lý Khánh An gật gật đầu.

đang muốn quay đầu lại hạ lệnh xuất phát, viên quan quân kia lại nói tiếp: “Lý Đại tướng quân, ngã hoàng bệ hạ đã chuẩn bị điểm tâm phong phú, đang đợi ngài cùng dùng chung, mời ngài theo tại hạ đi.

Ngài có thể mang ba trăm hộ vệ đi cùng.”

“Không cần. ta đến dẫn hắn đi!”

Xa xa một viên kỵ binh chạy như bay tới. trên ngựa chính là công chúa Byzantium Irony.

Nàng phi ngựa tiến lên. cười nói với Lý Khánh An: “Lý tướng quân, trước giờ cũng đều là ta làm khách nhân của ngươi, hiện tại rốt cục cũng có thể để ta thể hiện thịnh tình của chủ nhân.”

“Vậy đa tạ!”

Lý Khánh An quay đầu lại lệnh nói với Lý Quang Bật: “Dẫn dắt các huynh đệ đến chỗ đóng quân trước, bố trí nhiều xích hầu một chút, không thể sơ ý được.”

“Thuộc hạ hiểu được!”

Lý Quang Bật gật gật đầu, liền quay đầu lại vung tay lên nói: “Đại quân đi theo ta!”

Đại đội kỵ binh quân Đường đi theo kỵ sĩ hoàng kim nhắm hướng tây mà đi, rất nhanh liền chỉ còn lại có Lý Khánh An và ba trăm thân vệ của hắn.

“Đi theo ta đi!”

Lý Khánh An đi theo Irony một trước một sau tiến về phía thành Arthur mà đi.

Irony bỗng nhiên thả chậm dây cương, cười nói: “Đúng rồi, ta quên nói với người, phụ thân đã đem thành Arthur phong cho ta, ta chính là nữ chủ nhân của nơi này.”

“Thế thì tốt lắm. về sau chúng ta đã là hàng xóm rồi, nếu không có việc gì có thể thường xuyên qua lại rồi.”

Lý Khánh An cười nói.

Irony hiểu được ngụ ý bên trong câu nói đó của Lý Khánh An. nàng hung hăng trừng mắt nhìn Lý Khánh An một cái, bỗng nhiên lại nghĩ tới cái gì, liền thản nhiên cười nói: “Có lẽ ta không có thời aian đến chỗ của ngươi rồi.

Nếu ta có ý, ta sẽ phái người mời ngươi đến thành Arthur làm khách.”

“Tại sao vậy?

Chẳng lẽ ngươi bỗng nhiên lại có tiền rồi sao?”

“Đúng vậy, ta có thể một lần thanh toán dứt điểm tiền cho ngươi, không cần phải thực hiện cái hiệp ước chết tiệt kia nữa rồi.”

Irony hận mà cắn môi cắn đến trắng bệch, tên khốn nạn này không có một chút tình ý nào hết. dám dùng loại phương thức chỉ có thương nhân mới dùng này đến ép buộc mình.

“Kỳ thật ta cũng không muốn làm như vậy.”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Ngươi có thể không mua cung tiễn, hoặc là chỉ mua một nửa. như vậy, ngươi hoàn toàn có thể cự tuyệt điều kiện của ta. nói cho cùng, cũng vì bản thân ngươi mà thôi, ta cũng đâu có ép buộc, không phải sao?”

Lý Khánh An lấy ra bản ‘Hiệp ước tình nhân’ đưa cho Irony, cười nói: “Trả lại cho ngươi này!

Trên đó còn có chữ kí tên và con dấu xinh đẹp của ngươi, nội dung thì có một chút không phù hợp với thân phận của ngươi. thật có lỗi, công chúa điện hạ!”

Irony đỏ mặt đón lấy hiệp ước, đem nó cất kỹ, lúc này mới thấp giọng nói: “Kỳ thật ngươi nếu không ép buộc ta. ta thật có thể xem xét lại!”

“Ngươi không cần xem xét lại rồi, ta đã không còn tâm trạng đó nữa rồi. ngươi vẫn có thể trả góp cho ta. nhưng điều kiện đi kèm ta hủy bỏ.”

Lý Khánh An bỗng nhiên đối với nữ nhân này đã không còn có hứng thú gì nữa. dục vọng về quyền lực của nữ nhân này quá mạnh mẽ, cùng nàng duy trì quan hệ thân mật. không phải là một cử chỉ sáng suốt.

Cũng giống như việc hoàng đế Byzantium cho mình lập một cây cọc tiêu vậy, mình cũng cần phải lập một cây cọc tiêu với nàng.

Irony có chút ngạc nhiên, nàng thoát khỏi sự khống chế của Lý Khánh An , liền trái lại muốn để cho Lý Khánh An trở thành con diều trong tay của nàng, được nàng dùng một sợi dây mà khống chế lấy, không ngờ Lý Khánh An lại nhanh chóng mà chặt đi nó, đoạn tuyệt khả năng trở thành con diều của nàng.

Nàng nhìn Lý Khánh An một lúc lâu. cho đến khi từ trong ánh mắt hắn không nhìn ra bất kỳ sự khát khao của một người đàn ông nữa. nàng lúc này mới tin tưởng Lý Khánh An nói chính là sự thật, không khỏi cúi đầu mà thở dài, trong lòng lại dâng lên một cảm giác mất mát.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 375: Dùng người không nghi (1+2)

“Hú...”

Một tràng tiếng còi hiệu thật dài truyền đến. xa xa chạy tới một đội kỵ sĩ hoàng kim, người cầm đầu, tuổi chừng hơn bốn mươi, có một chùm râu rậm rạp, chòm râu thật dài thẳng đến trước ngực, ánh mắt thâm thúy.

Lý Khánh An liếc mắt một cái nhìn thấy vương miệng vàng trên đầu của hắn, liền biết là ai tới rồi.

Hắn giục ngựa đi lên nghênh đón, chắp tay chào nói:

“hoàng đế bệ hạ của đế quốc La Mã, tại hạ An Tây Lý Khánh An, chúng ta rốt cục cũng gặp mặt rồi.”

Constantine V không nghĩ rằng Lý Khánh An lại trẻ tuổi như thế. nếu không phải Lý Khánh An tự giới thiệu, hắn còn tưởng rằng đây là quan thị vệ của Lý Khánh An.

Hắn mặc khôi giáp không khác gì với quân Đường bình thường, hắn ngấn người một chút, lại nhìn sang con gái, bỗng nhiên cười to nói: “Là ta thất lễ rồi, ta thật không ngờ Lý tướng quân lại trẻ tuổi như thế.”

Hắn cười nói tiến lên. thân thiết mà bắt tay Lý Khánh An: “Ta cũng rất muốn gặp ngươi đấy, lần này ta đặc biệt tới gặp ngươi, cảm tạ ngươi đã bán cung nỏ cho ta, để cho ta có thể chống lại được với người Ả Rập.”

Sự thẳng thắn của Constantine V làm cho Lý Khánh An rất thích hắn. hắn khẽ gật đầu cười nói: “Đối phó người A Rập là nguyện vọng chung của chúng ta. hy vọng chúng ta lần này gặp mặt, có thể đem nguyện vọng của nhau biến thành văn bản khế ước.”

“Hào!

Đúng như ý nguyện của ta, xin Lý tướng quân theo ta đến doanh trướng.”

Hắn quay đầu ngựa lại làm ra một tư thế mời, Lý Khánh An vui vẻ gật đầu.

đúng lúc này, Constantine V giất mạnh con chiến mã, chiến mã chạy như bay mà đi. chỉ nghe hắn cười to: “Lý tướng quân, ta đi trước một bước, ở gò cao phía trước chờ ngươi.”

Lý Khánh An không nghĩ rằng đường đường Constantine V lại vẫn có một tính trẻ con. nhưng hắn không biết, đây là màn dẫn trước mà các quý tộc Byzantium khi tiến hành đàm phán thương nghiệp thường xuyên dùng đến, đua ngựa, trước tiên dùng thuật cưỡi ngựa áp đảo đối phương; sau đó bàn tới ích lợi. cũng như Lý Quang Bật đã nói, lấy được ưu thế về tâm lý.

Tuy rằng không biết quy củ này, nhưng lòng thích tranh hơn thua của Lý Khánh An nảy ra, hắn cũng quất mạnh roi xuống con chiến mã, hướng đối phương mà truy đuổi theo.

Con chiến mã của hắn là giống ngựa nổi tiếng của Ả rập, ở Ả rập cũng là ngàn con chọn một đấy, mã tốc lướt nhanh như gió, nháy mắt liền đuổi theo Constantine V.

Constantine V không nghĩ rằng Lý Khánh An lại có mã tốc như bay vậy, nhanh như thế bèn đã đuổi theo, trong lòng hắn quá khẩn trương, quật mạnh lên con chiến mã, lại tăng thêm mã tốc lên.

Con chiến mã của hắn cũng là vua của loài ngựa.

Hai con ngựa lao đi như gió, khi trước khi sau. lại một hơi đồng thời cùng xông lên gò cao.

Hai người quay nhìn nhau, cùng nhau cất tiếng cười to. mạnh mẽ mà một kích chưởng.

Hiệp ước liên minh quân sự giữa Đại Đường và Byzentium không có sự cố gì thì sẽ được ký kết thành công.Song phương đã đính ước trong vòng ba năm hai nước sẽ không đối phó với đế quốc Abbus (*A Bạch Tư), trong đó bao gồm cả hành động hỗ trợ quân sự. tức là một khi một phương khai chiến, nước còn lại cũng nhất định phải cùng hỗ trợ tác chiến.

Trên hiệp ước này, Lý Khánh An đã ký tên mình thay mặt cho phía quân Đường, và đồng thời đóng ấn phủ của hắn.

Nhưng đây chỉ là sườn của hiệp ước, về nội dung chi tiết song phương cũng chỉ ký thêm vài hiệp ước bổ sung, bao gồm cả hiệp ước Đại Đường sẽ lần lược bán cho Byzentine một vạn bộ giáp minh quang khải cùng một vạn thanh hoành đao trong vòng ba năm sắp tới; ngoài ra còn tăng thêm hai ngàn bộ cung nỏ Đại Đường.

Tất cả những vũ khí này sẽ mang đến hai trăm vạn tiền vàng cho Đại Đường.

Còn một hiệp ước bổ sung chính là thời gian tác chiến song phương cùng hỗ trợ tác chiến lần đầu.

Song phương đều định sẽ vào thượng tuần tháng tám theo lịch Đại Đường. hai bên cùng phát động chiến tranh với Đại Thực.

Byzentine đế quốc phải chiếm đảo Cyprus. còn quân Đường phải đoạt Sindh và Punjab.

Còn khoảng năm mươi ngày, thời aian đã vô cùng gấp rút, Lý Khánh An thậm chí còn không tham gia phần thương thảo tiếp sau đó, hắn đã trực tiếp dẫn quân quay trở lại Toái Hiệp, giao việc thương thảo đại sự cho Dương Phụng Xa hoàn thành.

Hắn một mặt phái người vào Kinh bẩm báo việc ký kết hiệp ước này với triều đình; mặt khắc, hắn cũng phát liền mười mấy lệnh trên đường đi, truyền lệnh quân An Tây chia làm ba đường đông, tây, trung chuẩn bị chiến đấu cùng Thổ Hỏa La và Sindh.

Tây tuyết là Cự Chiến đê. hắn lệnh cho đại tướng Lý Quang Bật làm chủ tướng quân tây lộ, thống lĩnh ba vạn quân liên minh Đường Hồ chuẩn bị tấn công Thổ Hỏa La.Trung tuyến là cửa núi ô Vân của Y Nhĩ Sa Đức (* Irghad).

Từ miệng núi này có thể trực tiếp đi vào cốc địa Ngõa hẳn (* tên tiếng anh là Wakhan). nơi đây cũng là nơi con đường tơ lụa nam buộc phải đi qua.

Đông tuyến sẽ từ Liên Vân Bào đi đến Tiểu Bột Luật, rồi từ Tiêu Bột Luật thông quan Đại Bột Luật đến Cái Thất mặt (* Phía đông Ismalabad.

Kaghmir của ́n Độ ngày nay).

Từ nơi đây có thể trực tiếp đi vào Thiên Trúc.

Lý Khánh An giao quân đội đông tuyến cho đại tướng Phong Thường Thanh, người mà đã bị hắn đoạt đi quân quyền.

Hắn lệnh cho Phong Thường Thanh phải dẫn năm ngàn quân đến Liên Vân Bảo đi vào Tiểu Bột Luật.

Trung tuần tháng bảy, Lý Khánh An đã kịp đến sơn khẩu ô Vân sơn. nơi đây nằm cách trạm gác Thông Lĩnh hai trăm dặm về phía tây, đó là là cửa vào cốc địa Wakhan trứ danh.

Người Thổ Phồn đã cho xay dựng một toàn thành bảo có thể dung nạp hơn vạn người tại đây - Ô Vân Bảo.

Nắm giữ được tòa thành này cũng chính là con đường tất nhanh nhất có thể chặn quân An Tây nam hạ Thổ Hỏa La.

Năm đầu Thiên Bảo miệng núi ô Vân bị người Thổ Phồn công hạ.

Bọn chúng đã cho đóng một vạn quân tại đây.

Sáu năm sau, Cao Tiên Chi chuẩn bị tấn công Tiểu Bột Luật, nhưng quân Đường vẫn không cách nào đoạt được cốc đia Wakhan. nên chỉ đành vòng đi đi qua Ngoại A Lãi sơn. rồi xuyên qua vùng giữa cốc địa Wakhan để đi vào Hộ mật đạo.

Lần hành quân gian khổ ấy chính là con đường phất lên của Lý Khánh An.

Sau trận chiến Tiểu Bột Luật, một vạn quân Thổ Phồn trấn thủ tại sơn khẩu núi ô Vân cũng vì do hậu viện bị cắt đứt mà buộc phải rút quân nam hạ.

Ô Vân Bảo cũng từ đó bị quân Đường chiếm lĩnh.

Quân Đường đã đóng quân ba ngàn người tại đây, khống chế vùng cốc địa Wakhan.

Đồng thời, họ cũng cho khôi phục lại nam tuyến của con đường tơ lụa.

Kỳ thực từ nửa năm trước, Lý Khánh An đã bắt đầu bắt tay chuẩn bị cho chiến dịch Thổ Hỏa La.

Hắn từ từ tăng thêm binh lính trấn thủ tại Ô Vân Bảo lên tám ngàn người. vận chuyển gần mười vạn thạch lương thực,và lượng vật tư khổng lồ như lều trại, túi ngủ hành quân, cung tiễn, thịt khô, túi lương khô, muối, bánh trà. rượu, thuốc trị thương... tất cả đều được tập trung trong Ô Vân Bảo.

Quân Đường lập tức cho nhổ trại dời doanh trại đến nơi có địa hình cao nhất đề phòng khi nước lũ trên núi bùng phát.

Trại còn đang đóng dở thì nước mưa như trút nước đổ ập đến.

Quân Đường hét lên cùng lũ lượt trốn vào những trại đã đóng xong trú tạm.

Thế mưa càng lúc càng to, phảng phất như muốn nhấn chìm cả cốc địa Wakhan này.

Lý Khánh An dẫn hai vạn quân Toái Hiệp đến Ô Vân Bảo.

Nơi đây còn có năm ngàn quân Đông Tuyến đi trực tiếp từ cốc địa Wakhan đến thẳng Ô Vân Bảo.

Sáng ngày hôm đó cuồng phong dậy khắp nơi, cửa núi ô Vân cát đá mịt mù. mây đen từ phía tây nam ùn ùn kéo đến. báo hiệu một trận mưa to sắp đến.

“Mưa bão thế này thì dù ở vào điểm giữa hè cũng không mấy khi gặp.

Trong kí ức của ta chỉ vào lúc Trung Nguyên của năm Thiên Bảo thứ tám mới từng có cơn mưa bão khiến người ta khó quên như vậy.

Trận mưa năm ấy kéo dài suốt ngày năm đêm. nước lũ trên núi tràn về khiến một đoàn thương nhân từ Thổ Hỏa La về đã chẳng may gặp nạn. chỉ tiếc là mạng vạn lượng bạc mà họ mang theo cũng chẳng may biến mất tông mất tích.”

Người nói là binh mã sứ ô Vân Bảo Triệu Sùng tiết.

Hắn là nhị đệ của tiền binh mã sứ Sơ Lặc Triện Sùng Bân.

Triệu Sùng Bân đi theo Cao Tiên Chi đến Kiếm Nam. nhưng hai người em trai của hắn vẫn lưu lại An Tây làm tướng.

đó là Triệu Sùng Tiết và Triệu Sùng Kỷ.

Triệu Sùng Tiết từng tham gia vào chiến dịch Tiêu Bột Luật năm Thiên Bảo thứ bày.

Lúc ấy hắn chỉ là một lữ soái, chỉ thấp hơn Lý Khánh An một cấp, hắn được phân đi theo Tịch Nguyên Khánh, không thuộc đội xích hầu của Lý Khánh An. vì thế con đường thăng tiến của hắn rõ ràng là chậm hơn nhiều.

Trong vòng sáu năm hắn chỉ được thăng mỗi hai cấp, thăng làm Ô Vân Bảo binh mã sứ. phong làm lang tướng.

Binh mã sứ An Tây có hai loại, một là đô đốc kiêm binh mã sứ. như binh mã sứ Hàn Hải quân kiêm đô đốc Đình Châu Thôi Càn Hữu.

Đấy là đại binh mã sứ. có thể thống soái trên năm ngàn quân, quan bái trung lang tướng hoặc tướng quân, chức quan nhàn cũng được tam phẩm. nhưng còn một loại binh mã sứ là binh mã sứ thành bảo, thống lĩnh dưới năm ngàn quân, như Triệu Sùng Tiết chính là binh mã sứ Ô Vân Bảo,là lang tướng hoặc trung lang tướng.

Triệu Sùng Tiết vì không tham gia trận chiến Đát La Tư nên quan chức của hắn cũng hơi thấp, chỉ được làm lang tướng.

Lần này đúng là lúc này lúc nọ, Lý Khánh An muốn đánh Thổ Hỏa La và Sindh. cơ hội cuối cùng cũng đến tai hắn.

Triệu Sùng Tiết chờ đợi cơ hội này đã lâu.

Năm Thiên Bảo thứ tám hắn từng theo Cao Tiên Chi đi tấn công Thổ Hỏa La nhưng sau đó bị thảm bại.

Trận chiến năm ấy là mối nhục lớn nhất của đời hắn,lần này hắn nhất phải làm ra trò trống gì để rửa mối nhục năm xưa.

Triện Sùng Tiết là Đường tướng quen thuộc vùng cốc địa Wakhan này nhất.

Trận mưa to chợt đến này cũng là do hắn phát hiện đầu tiên mà kịp thời dời doanh trại quân Đường lên nơi có địa thế cao.

Lý Khánh An không quen với Triệu Sùng Tiết lắm. nhưng hắn lại cực thân với huynh trưởng của Triệu Sùng Tiết - Triệu Sùng Bân, nên với hai huynh đệ của Triệu Sùng Bân, Lý Khánh An cũng chiếu cố hơn phần.

Lần tấn công Thổ Hỏa La này Triệu Sùng Tiết bèn trở thành quan tham mưu tùy quân.

Trong đại trướng được trải một tấm bản đồ Thổ Hỏa La khổng lồ.

Đây là bản đồ hành quân mà năm xưa Cao Tiên Chi đã để lại.

Trong đó được ghi chú tỉ mỉ.

Lý Khánh An đứng trước bản đồ, cặp mày kiếm chau lại.

Tình báo của Thổ Hỏa La và Sindh không đủ khiến hắn có phần không mấy nắm được phần thắng trong trận chiến này.

Lý Khánh An lại đi đến cửa trướng nhìn chằm chằm cơn mưa đang ào ào trút xuống này.

Bất chợt, hắn bỗng nhiên quan đầu hỏi: “Triệu tướng quân, căn cứ theo kinh nghiệm của ngươi, trận mưa to này sẽ ảnh hưởng đến hành quân trong cốc địa Wakhan chứ?”

“Hồi bẩm đại tướng quân, xem tình hình trận mưa to này; nếu trong thời gian ngắn. thì sẽ không ảnh hưởng đến hành quân; nhưng nếu mưa trên ba ngày thì rất có khả năng sẽ dẫn đến nước lũ trên núi bùng phát, thậm chí là sạt lở núi.

Lúc ấy e rằng đường đi sẽ bị hư hại mà ảnh hưởng đến hành quân.

Có điều phải nằm ở nơi hẹp nhất của cốc địa Wakhan thì mới như thế, chứ thông thường cốc địa Wakhan đều rộng đến gần mười dặm. nơi rộng nhất thậm chí trên trăm dặm. sẽ không có ảnh hưởng gì cả.”

Lý Khánh An gật gật đầu.

Hắn lại liếc sang Phong Thường Thanh vẫn đang nhìn chằm chăm bản đồ không hó hé một lời, bèn cười nói: “Lão Phong, sao ngươi không nói gì cả?”

Phong Thường Thanh hôm qua mới từ Ngân Thành đến ô Vân Bảo.

So với lúc năm ngoái,hắn điển hình đã gầy đi nhiều.

Hắn cũng chẳng phải kẻ ngốc, hắn đương nhiên biết mình đã bị Lý Khánh An đoạt đi quân quyền, nhưng hắn cũng chẳng oán hận gì Lý Khánh An. mật chỉ và bức thư thân bút của Lý Long Cơ vẫn nằm trên người hắn!

Vì thế trong lòng hắn thiu não vô cùng.

Lý Long Cơ nghĩ quá đơn giản mà lệnh hắn phải hợp tác cùng Khánh vương đoạt quyền.

Điều đó dễ dàng thế ư?

Hiện nay bóng hình của Khánh vương ở đâu hắn còn chưa nhìn thấy, nghe nói đã bị Lý Khánh An giam lỏng tại Thạch Quốc, còn Phong Thường Thanh hắn thì cũng bị giam lỏng tại Ngân Thành đấy thôi!Hẳn không thể tự ý bỏ đi. hắn thậm chí không điều động nòi năm mươi binh sĩ.

Hóa ra phó soái An Tây lại có thể đến nông nỗi này!

Phong Thường Thanh không cần nghĩ cũng đoán ra được rất có khả năng Lý Khánh An đã biết được việc Lý Long Cơ bí mật gửi mật chỉ cho hắn.

Lần này hắn đột nhiên được dùng đến, nguyên nhân cũng rất rõ ràng.

Đại Đường đã đổi thiên tử mới. bức mật chỉ kia của Lý Long Cơ đã không còn ý nghĩa gì.

Nghe Lý Khánh An hỏi hắn, Phong Thường Thanh miễn cưỡng cười nói: “Thuộc hạ cảm thấy đại tướng quân nghĩ quá xa. giờ cách lúc ký kết xong hiệp ước với Byzentium còn những hai mươi hôm. không nhẽ đại tướng quân bây giờ đã muốn xuất binh?”

Lý Khánh An lắc lắc đầu nói: “Lão Phong, ngươi vẫn chưa làm rõ điều ước hay sao.

Đồng thời tấn cong Đại Thực là chỉ đồng thời đi tấn công Đại Thực, chứ không phải là cùng lúc xuất phát từ đây, vậy cũng có nghĩa là hai mươi ngày sau quân Đường phải xuất hiện trên lãnh thổ mà người Đại Thực thống trị, phát động chiến tranh với quân Đại Thực, một là Thổ Hỏa La. khongthì cũng là Sindh.”

“nhưng không phải vẫn còn quân Tây Lộ của Lý Quang Bật tướng quân sao?

Chỗ hắn gần Thổ Hỏa La nhất, nên chắc sẽ đến kịp chứ!”

Lý Khánh An nhìn Phong Thường Thanh cười phá lên.

“Lão Phong. không nhẽ ngươi mới làm một năm quan văn xong giờ cả đánh trận cũng không còn biết cách đánh nữa sao?”

Mặt già của Phong Thường Thanh để ngây, hắn khom mình chậm rãi nói: “Xin đại tướng quân chỉ giáo!”

Lý Khánh An đi đến trước bản đồ dùng gậy gỗ chỉ thẳng vào vị trí Thổ Hỏa La nói: “Ta lần này sẽ chia quân ra làm ba lộ, mục tiêu chiến lược rất rõ ràng.

Nhiệm vụ của Lý Quang Bật là đoạt lấy Thổ Hỏa La, đuổi thế lực của quân Đại Thực ra khỏi khu vực sông Amul.

Như thế trận chiến này của hắn nhất định phải đánh trước.

Một khi giao chiến cùng Thổ Hỏa La, theo lý thường chắc chắn phía Đại Thực sẽ phái quân Khurasan đến chi viện. nhưng lúc ấy để Byzentium gây áp lực với Đại Thực phía bắc, Mangur (*Man Tô Nhĩ) sẽ không đặt trọng tâm ở phương Đông nữa.

Hắn chắc chắn sẽ tập trung binh lực đề phòng chống đại quân của Byzentium nam hạ.

Và cứ như thế này, Mangur rất có khả năng sẽ điều động đội phía Sindh và Panjub để cứu viện cho phía Thổ Hỏa La.”

Gậy gỗ trên tay Lý Khánh An chỉ tiếp qua Sindh và Punjab tiếp tục nói: “Nếu như vậy thì Sindh và Panjub nhất định sẽ bị trống vắng quân đội. lúc ấy thì đúng là ngàn năm có một cho ta.”

Phong Thường Thanh thở dài một hơi tán thưởng: “Chiến lược của đại tướng quân ngày càng cao minh, thuộc thạ đúng là có mơ cũng không theo kịp nổi tướng quân.”

Dừng lại một lúc. hắn bỗng chau mày nói: “Nhưng nếu như thế thì một chỉ quân đội của đại tướng quân đủ công hạ Sindh và Punjab, vậy vì sao thuộc hạ lại phải đi phía Tiểu Bột Luật?

“Câu này của ngươi hỏi hay lắm!”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Vì ta muốn để ngươi đi đánh Thiên Trúc.”

“Thiên Trúc?”

Phong Thường Thanh thừ cả người ra.

“Đúng vậy!

Chính là đi tấn công Thiên Trúc! chỉ tiếc là ta không có bản đồ Thiên Trúc tại đây, khó màn nói rõ với ngươi quá. nhưng ta biết được địa hình Thiên Trúc bằng phảng,dân cư đông đúc, lương thực cực kỳ trù phú.

Hơn nữa, quân đội của họ lại chẳng thiện chiến.

Năm xưa sứ thần Đại Đường của chúng ta chỉ dựa vào sức bản thân mà càn quét Thiên Trúc.Còn ngươi đặt dẫn năm ngàn quân đi vào đánh Thiên Trung, chắc chắn sẽ hơn hẳn kẻ tiền bối của chúng ta.”

“nhưng mà...Chúng ta tấn công Thiên Trúc như thế hình như Sư xuất vô danh?”

Phong Thường Thanh vẫn còn hơi do dự.

“Chả có gì là sư xua vô danh danh bất thuận cả.

Ta không cần thổ địa cua chúng, cũng chẳng phải đồ sát nhân dận của chúng, không cần thiết!

Ta cả phải là kẻ cuồng sát đâu. nhưng ta muốn có vàng và lương thực của chúng.

Lần này ngươi tấn công Thiên Trúc chí ít phải mang về số lương thực hơn hai trăm vạn thạch cho ta.

Còn vàng và bạc ta sẽ không đưa con số cho ngươi, càng nhiều càng tốt.”

Lý Khánh An thấy Phong Thường Thanh vẫn còn đang do dự bèn vỗ vỗ vai hắn nói: “Lão Phong, ta cần lương thực và vàng cũng chẳng phải vì muốn thỏa tư dục của bản thân. mắt thấy Trung Nguyên đại loạn sắp dậy, dã tâm của An Lộc Sơn cũng như lòng Tư Mã Chiêu, ai ai cũng nhìn thấy. chỉ sợ một khi hắn tạo phản, quân Trung Nguyên chắc chắn tất bại. chỉ thương cho dân chúng lầm than.

Ta cần lương thực để cứu tế họ.

Ta cần vàng để cứu vãn tài chính tô thuế Đại Đường sớm muộn cũng suy sụp.

Ngươi hiểu rồi chứ?

Ta chẳng qua là đang nghĩ về tương lai cho Đại Đường.”

Có một số lời Lý Khánh An không cần phải nói quá rõ, Phong Thường Thanh cũng hiểu, Lý Khánh An hiện là Triệu vương Đại Đường,là hậu duệ của thái tử Kiến Thành, chỉ của hắn là tại .

Phong Thường Thanh vốn cho rằng bản thân mình đã không còn cơ hội, có lẽ sẽ phải ru rú trong Ngân Thành hết cuộc đời còn lại, nhưng hắn không ngờ Lý Khánh An lại có thể trọng dụng lại hắn.

Có lẽ đây chính là cơ hội cuối cùng.

Nếu hắn không biết nắm bắt. vậy có lẽ của cuộc đòi của hắn sẽ không còn gì nữa, có lẽ phải u uất đến già.

Đạo lý này hắn hiểu thấu.

Dù cho Lý Long Cơ có đích thân đến An Tây đi chăng nữa. e rằng hắn cũng không cách nào đoạt nổi quân quyền của Lý Khánh An.

Mà xem ra chính sách đoạt quyền của Lý Long Cơ đã hoàn toàn thất bại, không những xé lé một Đại Đường đang yên đang lành, còn giúp cho An Lộc Sơn lớn mạnh hơn. ngay cả bản thân Lý Long Cơ cũng ngã gục ngay tại Sóc Phương, sống dở chết dở.

Như thế này, hắn làm sao còn cần thiết phải tận tụ một lòng cho lão hoàng đế hại nước hại dân này sao?

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 376: Nguy cơ áp sát (1+2)

Không!

Phong Thường Thanh hắn nên đi đường của mình, lợi ích của hắn đã đặt hết lên người Lý Khánh An. quân An Tây ai ai cũng đều tận trung Lý Khánh An. vậy vì sao hắn lại không làm thế?

Lý Khánh An có tấm lòng rộng lượng, lại một lần nữa trọng dụng hắn. vậy sao hắn lại không quý cơ hội lần này?

Nghĩ đến đây, trong lòng Phong Thường Thanh kích động vô cùng.

Hắn rút trong lòng ra mật chỉ của Lý Long Cơ giao cho Lý Long Cơ, áy náy vạn phần nói: “Đại tướng quân, đây là mật chỉ mà tiên để đã đưa cho thuộc hạ, lệnh thuộc hạ phải hỗ trợ Khánh vương, đoạt lấy quân quyền của đại tướng quân. mật chỉ này thuộc hạ vẫn để bên mình suốt.

Nó như hòn đá nặng đè lên lòng thuộc hạ mãi, khiến thuộc hạ mỗi ngày cứ dài đằng đẵng như một năm.

Hôm nay thuộc hạ xin giao nó cho đại tướng quân, xin thỉnh tội cùng đại tướng quân.”

Nói xong, hắn giơ mật chỉ lên cao quá đầu, quỳ sụp trước mặt Lý Khánh An rơi lệ nói: “Năm xưa đại tướng quân không để bụng thù cũ, đích thân đến Quy Tư mời thuộc hạ về, trọng dụng thuộc hạ. thế mà thuộc hạ lại lấy oán trả ơn. lại còn muốn hãm hại đại tướng quân, vô tình vô nghĩa đến cùng cực, xin đại tướng quân hãy xử phạt thuộc hạ!”

Lý Khánh An nhận lấy mật chỉ. hắn xem cũng không xem mà trực tiếp đưa nó vào lửa đốt đi.

Chẳng mấy chốc lửa bừng cháy nuốt chúng cả mật chỉ. một lát sau chỉ còn lại tro bụi.

Hắn chỉ phẩy phẩy tay thì tất cả đều đã bay theo làn gió thoảng.

Hắn đi lên dìu Phong Thường Thanh dậy thành khẩn nói: “Dưới gối nam nhi là hoàng kim.

đừng có dễ dàng quỳ ta như thế.

Chuyện đã qua thì ta cũng chẳng muốn nhắc làm gì.

điều ta quan tâm là sau này.

Ta tin rồi sẽ có một ngày, Phong Thường Thanh ngươi sẽ là chủ soái của quân Đường An Tây,thay ta chinh phạt tứ phương.”

“Mạc tướng nhất định sẽ không để đại tướng quânphải thất vọng!”

(Chú thích: Sindh và Punjab chính là miền trung và miền nam Pakistan ngày nay.)

Cho dù là thời hiện đại hay là thời Trung Đường một nghìn ba trăm năm trước, tình báo đối với một trận chiến tranh mà nói mãi luôn là cực kỳ quan trọng, cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng, nhưng sự xa xôi của thời gian và không gian làm cho tình báo đạt được cũng đặc biệt khó khăn.

Hành động của quân Đường ở Thổ Hỏa La đối với Damascus rõ ràng chính là như vậy.

Damascus hoàng cung trên dưới, vẫn còn chìm đắm trong sự thoải mái vừa mới bình ổn phản loạn Lão Ali, phương đông xa xôi sắp sửa xảy ra chiến sự. bọn họ hoàn toàn không hay biết gì.

Mạn Tô Nhĩ (*Mangur) sau khi đăng cơ, mâu thuẫn nội bộ của đế quốc A Bạch Tư (*Abbas) lập tức đã lộ ra ngoài, Abu Muslim ở Khurasan úng binh tự lập.

Ben Ali thì ở phía bắc Syria triệu tập quân đội của hắn công khai đối kháng với Mangur, thanh thế lớn mạnh, bức bách Mangur không thể không tạm thời dời đô Khố Pháp (*Khufa).

Nguy cơ thống trị làm cho Mangur đã từ bỏ tiến công Tây Ban Nha.

đã ký hiệp nghị đình chiến với Arhaman lục y, hắn cần tập trung tinh lực giải quyết kẻ địch nội bội.

ở Khurasan. hắn thông qua việc mua chuộc đại tướng Tề Nhã Đức (*Ziyad) mà đoạt đi quân quyền của Abu Muslim. kế đó là giết chết Abu Muslim, hắn năm xưa đã hứa hẹn. tuyệt đối sẽ không giết chết Abu Muslim, hắn bèn dùng một phương thức thiên tai, để cho Abu Muslim chết trong sự đổ nát của căn phòng.

Tiếp theo đó chiến đao của Mangur lại nhắm chuẩn vào thúc phụ lão Ali của hắn. hắn không chút nương tình, không có đàm phán, không khuyên bảo, mà là lập tức điều động đại quân phát động đợt tắn công mạnh mẽ vào quân đội của Ali. hắn đồng thời kêu gọi dân chúng và các sĩ binh Syria: “Ban đầu là ta giải cứu các ngươi từ trong núi quặng của quân Đường, các ngươi làm sao có thể vong ân phụ nghĩa?”

Sự kêu gọi của Mangur đã nhận được hiệu quả to lớn. quân đội của Ben Ali trong một đêm đã nối tiếp nhau sụp đổ, binh sĩ của Syria không chịu bán mạng cho hắn. lũ lượt tháo chạy, hơn bốn vạn quân đội chỉ còn lại chưa đến một vạn đám quân chí cốt trung thành với hắn.

Mangur tận tay chém chết người thúc phụ làm hắn hận đến thấu xương này, lại mang những kẻ thân thiết trung thành với Ali toàn bộ đưa lên giá treo cổ, dùng thủ đoạn tàn khốc nhất đồ sát hơn một vạn loạn đảng ủng hộ Lão Ali.

Mangur lại quay đầu đi đến Ai Cập, nơi đó vẫn còn quân đội ủng hộ Lão Ali đang tạo phản, trải qua sự trấn áp máu tanh mấy tháng trời.

Mangur cuối cùng đã hoàn toàn bình ổn phản loạn của Ben Ali. trở về Damascus.

Hắn có chút đắc ý vênh váo, liên tiếp hơn mười ngày đều không xử Lý công vụ. mang bản thân nhốt ở trong cung mặc sức thường thức rượu ngon mỹ nhân, hưởng thụ sự thơm ngọt của chiến thắng.

Lúc này, Ha Lập Đức (*Khalid) đã ở ngoài cung chờ đợi một buổi trưa, nắng sắt lạnh lùng thiêu đốt hắn. làm cho hắn lòng nóng như đốt. nội bộ đế quốc tuy bình ổn. nhưng đảo mắt bốn bề, lại là ngoại địch trùng trùng, bắc có kẻ địch muôn thuở người La Mã và ngựời Cát Tát (*Khazars), tây có nghiệp dư của ủy Mã Á (*Ưmayyad), thù hận không thể hòa giải, đông có Đại Đường lăm le chờ chực.

Mangur nhanh như vậy đã bắt đầu hưởng thụ rồi sao?

“Đi xem một cái.

Khalifah bệ hạ đã dùng xong cơm trưa chưa?”

Hắn cao giọng thét lên. lửa giận làm cho Khalid trở nên đặc biệt nóng nảy, hắn có chút mất đi lý trí rồi, hai viên hoạn quan da đen sợ đến chạy vội mà đi.

Trong cung điện.

Mangur đang nằm trong lòng mấy mỹ nhân trăm vẻ yêu kiều, trước mặt đầy ắp các loại sơn hào hài vị và nước bồ đào thơm ngon, một đội vũ cơ ở trước mặt hắn lượn lờ nhảy múa. thân hình mỹ miều đang thủ thỉ lời tình yêu động lòng người, Mangur đăng cơ đã gần nửa năm. chỉ có nửa tháng này, hắn cuối cùng mới hưởng thụ được cuộc sống xa xi trác táng của đế vương, hắn cảm thấy mình đã mệt rồi. cần phải điều dường mấy tháng cho thật tốt.

Nhưng trên thực tế. cuộc sống nửa tháng tửu sắc vô độ, làm cho thân người của Mangur đã gầy đi một vòng rõ rệt. mí mắt sung lên. ánh mắt đục ngầu, đã không còn sự ngời sáng tinh anh như hồi xưa. hắn không những không điều dường tốt thân thê. trái lại đã hủy hoại đi một thân thể cường tráng.

Lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy một tiếng quát rất khẽ, vừa quay đầu lại. chỉ thấy tổng quản nội cung ở ngoài cửa la mắng một viên hoạn quan.

“Chuyện gì?”

Hắn có chút không vui hỏi.

Tổng quản nội cung vội vã đi lên nói: “Khalifah bệ hạ.

Vizier (*tể tướng) đại nhân lại đến nữa rồi, ở ngoài cung cầu kiến, thuộc hạ bảo hoạn quan không đến quấy rầy bệ hạ nữa.”

Mangur suy nghĩ một chút, liền khoát tay nói: “Không!

Hãy để khanh ấy vào, dẫn khanh ấy đến Địa Đồ cung của ta.”

“Vâng ạ!

Thuộc hạ đi ngay.”

Nội cung tổng quản lui xuống.

Mangur ngồi dậy, chỉ cảm thấy một trận choáng váng mặt mày, hắn vội vã ổn định thân người, nói với thị thiếp phía sau: “Các ngươi đều lui xuống đi!”

Trong lòng hắn rất đỗi bực tức, hắn mới vừa tròn bốn mươi, thân thể tại sao lại tệ đến dường này...

Khalid đi theo tổng quản nội cung đi qua hết cánh cửa này lại đến cánh cửa khác, lúc này tâm trạng của hắn nóng lòng như đốt đã bình lặng trở lại, hắn vừa đi, vừa suy nghĩ làm thế nào mới có thể khuyên phục Khalifah bệ hạ vực dậy lại.

Đi đến trước một cánh cửa lớn to dày, nội cung tổng quản thấp giọng nói: “Bệ hạ đang ở trong đó, đại nhân xin mời vào!”

Khalid vừa lúc đẩy cửa bước vào, nội cung tổng quản đột nhiên nhiên ở phía sau hắn nhỏ giọng nói: “Để Khalifah bệ hạ cảm nhận được nguy cơ, có lẽ là một biện pháp không tồi.”

Khalid ngẩn ra. vừa quay đầu. chỉ thấy nội cung tổng quản nét mặt không chút biểu cảm đứng ở đó, hắn gật đầu. bèn đấy cửa bước vào.

Trong đại điện ánh sáng hơi tối, bốn mặt tường treo đầy các loại bản đồ khác nhau.

Mangur chắp tay mà đứng, quay lưng với cửa lớn.

Khalid bước vào đại điện, tay để trước ngực, gập người thi lễ: “Khalifah bệ hạ!’ “Baghdad đã xây dựng đến đâu rồi?”

Tiếng Mangur thấp trầm hỏi.

“Dang trong giai đoạn xây dựng, cần phải gia tăng tiền vốn.”

“Thuế phủ các nơi vào sổ bao nhiêu tiền?”

Mangur hỏi ra những lời này, nhất thời làm cho trong lòng Khalid trở nên vui sướng, điều này nói rõ Khalifah điện hạ vẫn còn quan tâm đế quốc, không hề chúi đầu chỉ theo đuôi hưởng lạc. nhưng thuế khóa quả thật rất không lạc quan, hắn có chút ảm đạm nói: “Thu nhập thuế phủ năm nay không tốt lắm. nữa năm đầu chỉ vào sổ ba nghìn vạn Dinar, so với năm ngoái ít hơn đến năm trăm vạn, chủ yếu là thương thuế giám mạnh.”

“Vì sao?”

Mangur thình lĩnh xoay người hỏi.

“Ta đã nhận được tin tức, triều Đường và La Mã đã đạt thành điều ước trực tiếp mậu dịch, một lượng hàng hóa lớn trực tiếp từ Toái Hiệp vận chuyển đến Congtantinopolis, không còn qua tay chúng ta mậu dịch nữa.”

“Đây là chuyện từ khi nào, tại sao lại không sớm báo cáo với ta?”

Giọng nói của Mangur trở nên nghiêm khắc, hắn rất rõ hậu quả của việc này, một khi Đại Đường trực tiếp mậu dịch với Congtantinopolis.

điều đó có nghĩa là Á Rập sẽ mất đi vị trí trung tâm của mậu dịch phương đông tây, bị cách li ra ngoài.

“Thần là mười ngày trước biết được tin tức này, đến tìm bệ hạ ba lần. nhưng đều không có cách nào gặp được bệ hạ.”

“Ta biết rồi, còn gì nữa?”

“Còn có...

đảo Síp.”

Ngữ khí của Khalid có chút ấp a ấp úng, thật ra đây mới là nội dung hôm nay hắn gấp gáp phải báo cáo.

“đảo Síp lại làm sao nữa?

Bị người La Mã cướp đi rồi sao?”

“Không có. vẫn còn nằm trong tay chúng ta. nhưng là...”

“nhưng là cái gì, ngươi nói rõ ràng cho ta!”

Khẩu khí của Mangur có vẻ có chút bực tức.

“Vâng!

Hôm trước người La Mã nhân phát động một cuộc tiến công quy mô nhỏ với đảo Síp, có thể kết luận đây là một lần tiến công mang tính dò thám, tuy rằng thủ quân của ta dấy lên phản kháng, nhưng kết quả có chút không ổn, thủ quân của ta lại trận vong hơn bảy trăm người, bị nỏ tiễn của đối phương bắn chết.”

“Khanh nói cái gì?”

Mangur chợt trừng mắt to ra: “nỏ tiễn?

Ngươi nói là đối phương cũng có nỏ tiễn rồi sao?”

“Là như vậy, hơn nữa tầm bắn xa hơn. vượt qua thập tự cung của chúng ta, nỏ tiễn của bọn họ và quân Đường giống nhau như đúc, thuộc hạ dám chắc, bọn họ từ trong tay quân Đường đã mua được nỏ tiễn.”

“Thánh Allah a!

Tại sao có thể như vậy?”

Mangur có chút chưng hửng không biết phải làm sao, bọn họ mô phỏng nỏ cung của quân Đường làm ra cung nỏ của mình, thập tự cung, trong trận chiến tranh đoạt đảo Síp lần trước, bọn họ dựa vào thứ vũ khí lợi hại này, đem hai vạn người La Mã công đảo đánh đến tan tác thám hại, còn giết chết một hoàng tử của bọn họ, không ngờ, người La Mã nhanh như vậy mà đã sở hữu được nỏ tiễn của quân Đường, điều này làm cho Mangur cảm thấy có một sự khiếp sợ, bọn họ không thể hoàn toàn mô phỏng chế tạo nỏ tiễn của quân Đường, uy lực của thập tự cung rõ ràng vẫn là kém hơn Đường nỏ, bây giờ người La Mã đã có được nỏ tiễn giống như bọn họ, có lẽ còn sở hữu vũ khí trang bị vượt qua bọn họ, như vậy bọn họ còn có thể chống đối với người La Mã nữa không?

“Bệ hạ. hiện tại nguy cơ của chúng ta vô cùng nghiêm trọng rồi, về mặt mậu dịch và quân sự cũng đều bất lợi, bệ hạ, chúng ta không thể ngồi chờ chết như vậy.”

Mangur suy sụp ngồi xuống, một lúc sau. hắn thở dài một tiếng nói: “Vậy khanh nói thử xem. chúng ta nên ứng phó như thế nào?”

“Bệ hạ.

điều thần lo lắng nhất chính là triều Đường có phải đã kết thành đồng minh quân sự với người La Mã hay không, cùng nhau đối phó với chúng ta.”

“Bọn họ sẽ vậy sao?”

Trong mắt Mangur tràn ngập cảnh giác, đây là kết cục mà hắn không hi vọng nhìn thấy nhất.

Trong lòng Khalid lại thở dài, Khalifah bệ hạ quả thật là bị tửu sắc làm mê hoặc ý nghĩ. việc rõ ràng như vậy mà cũng không nhìn ra được sao?

“Bệ hạ. triều Đường nếu đã chịu bán vũ khí cho bọn hắn, khả năng này cũng rất lớn.”

Trong cung điện vô cùng tĩnh lặng, hai người bọn họ ai cũng không nói năng, kết luận này khiến người ta khiếp hãi này nặng trịch đè lên trong lòng bọn họ, làm cho bọn họ khó mà đối mặt.

“Chúng ta nên làm thế nào đây?”

“Phòng ngừa chu đáo, đẩy nhanh bị chiến, thuộc hạ đoán là người La Mã rất nhanh sẽ tiến công quy mô lớn với đảo Síp, nhưng bất luận thế nào, bệ hạ không thể chìm đắm tửu sắc thêm nữa. phải chấn chỉnh tinh thần ứng phó với nguy cơ mậu dịch và quân sự sắp sửa kéo đến.”

“Điều này không cần khanh nhiều lời, ta tự có chừng mực.”

Câu Chiến đê, cũng chính là Leningbad của Tajikistan ngày nay.

Đây chính là tuyến đầu mối giao thông đường thủy then chốt lớn của An Tây, nó nằm ở chỗ giao nhau giữ Trân Châu hà và Dược Sát thúy, giao thông vô cùng tiện lợi, thông qua Trân Châu hà vận chuyển đường thủy về phía tây có thể đến Hà Trung, về phía đông có thể đến Toái Hiệp, còn phía bắc là Thạch Quốc đô thành Thác chỉ thành, về phía nam là trung tâm mỏ bạc của An Tây, ngân thành của Ba Tất sơn, nó đồng thời cũng là một tòa thành trì An Tây kết nối với Thổ Hỏa La gần nhất, từ nơi đây về phía nam ba trăm dặm. vượt qua Ba Tất sơn, bèn có thể đi tới Giải Tô Quốc của Thổ Hóa La. thương nhân bốn bể ở nơi đây tụ họp lại.

Tuy nhiên ý nghĩa chiến lược của Câu Chiến đê còn ở chỗ việc vận chuyển hàng hóa trung chuyển và tồn trữ vật tư của nó, trên các càng khổng lồ có thể chứa đến mấy trăm chiếc thuyền lớn đồng thời cập bến chất dỡ hàng hóa, một lượng lớn vật tư ở nơi đây tập hợp và phân tán, trên bến tàu. mấy trăm nhà kho khổng lồ thể hiện địa vị của tòa thành trì này.

Sau liên minh thành A Đế Nhĩ (*Arthur), đã hơn một tháng trôi qua. chiến bị của quân Đường đã đến thời khắc mấu chốt nhất, hơn một vạn Hán quân từ Thạch Quốc và Ninh Viễn Quốc xuôi dòng đến đã cập bến Câu Chiến đê. còn có hơn hai vạn quân Đường của bản thân Câu Chiến đê cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Quân Đường của Câu Chiến đê không phải là Hán quân, mà là người Túc Đặc Hà Trung tín ngưỡng Áo giáo, bọn họ vốn dĩ là nô lệ của ngân Thành, sau khi được quân Đường giải phóng, những nô lệ này đại bộ phận đều gia nhập vào quân Đường, theo thời gian trôi qua, đã có một nửa quân nhân đều thoái ngũ về nhà, những người ở lại đều là chiến sĩ trẻ tuổi, bọn họ đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc, cũng từ từ trở thành quân Túc Đặc chiến đấu dũng mãnh.

Hiện nay đại tướng quân Đường trấn thủ Câu Chiến Thành chính là Lý Quang Bật. hắn theo Lý Khánh An bắc tiến thành Arthur, tiếp nhận trọng trách Lý Khánh An giao cho hắn.

đảm nhiệm chủ soái tuyến tây của chiến dịch Thổ Hỏa La. lĩnh ba vạn quân chiếm đoạt Thổ Hỏa La.

đồng thời tuyến tây của Lý Quang Bật cũng là tổng đội hậu cần của toàn cuộc nam chinh, sau khi bọn họ tiến vào Thổ Hỏa La. sẽ trực tiếp cung cấp hậu cần chi viện cho quân Lý Khánh An ở tuyến trung.

Hai ngày này, đại đội một vạn con lạc đà từ nước Khazars đi lại. bắt đầu lũ lượt đi tới Câu Chiến Thể, Lý Quang Bật vô cùng bận rộn. việc đi đến của đoàn lạc đà này, cũng mang ý nghĩa chiến tranh sắp vén màn bắt đầu.

Trên bến cảng, mấy nghìn con lạc đà tụ tập một chỗ, bất an mà chen chúc nhau, trong không khí trên bến cảng tràn ngập mùi hỏi gay mũi. hơn một trăm người Khazars đi cùng với lạc đà đang bận rộn chăm nom lạc đà. nghe theo sự sắp xếp của nhân viên quản lý bến cảng.

đem lạc đà có trật tự mang đi.

Khi quốc vương Khazars nhận lời Lý Khánh An là phái hai nghìn quân lạc đà đến hiệp trợ quân Đường, sự thật là một loại phái binh tham chiến, binh khống chế lạc đà không cần phải nhiều người như vậy. hai trăm người thuần lạc đà chuyên nghiệp bèn đủ để chăm lo cho một vạn con lạc đà.

Bố Lan Khả hãn là một người thông minh, để lấy lòng triều Đường - người hàng xóm lớn mạnh này, hắn đã dùng một biện pháp trực tiếp hơn để biểu đạt thành ý của hắn. hắn đã phái đến một toán quân lạc đà hai nghìn người, và một vạn con lạc đà cùng kéo đến Câu Chiến đê. không làm lỡ chiến tranh, điều này đủ để chứng minh Bố Lan biết mục đích thực sự của một vạn con lạc đà. không phải là mậu dịch gì. mà là dùng vào chiến tranh.

Lý Quang Bật dưới sự hộ tống của mấy chục viên thân binh, cưỡi ngựa kéo đến bến cảng, một chiếc đỏ chờ đầy lạc đà lúc này đang kêo kẹt cập bến. vừa mới sát bờ, chủ thuyền bịt mũi bèn vội đến không chờ được thôi thúc lạc đà nhanh chóng lên bờ.

“Các ngươi thì không thể khống chế lạc đà không ở trên thuyền ta bài tiết sao?”

chủ thuyền lửa giận vạn trượng, dẫm chân mắng to mấy người Khazars nghe không hiểu tiếng của hắn và mấy trăm con lạc đà cũng nghe không hiểu tiếng của hắn.

Lý Quang Bật cưỡi ngựa xông tới. cao giọng hỏi chủ thuyền: “Szilard. bờ đối diện có quân đội đến không?

Ta không phải nói quân Đường, mà là những người Khazars đội mũ cao, bận giáp da. bọn họ có lẽ là quân nhân.”

“Hình như có đó!

Ta nhìn thấy mấy nghìn binh sĩ cổ quái cưỡi lạc đà.

ở phía bờ đối diện ấy!

Bọn họ hình như rất sợ ngồi thuyền, trông rất nhút nhát.

Lý tướng quân, nhóm quân đội này không lấy còn hơn. sẽ kéo chân ngài lại mà xem.”

“Đừng nói nhiều lời. nhanh đi đem bọn họ vận chuyển qua đây.”

“Một chiếc thuyền không đủ. tiểu nhân kêu thêm mấy chiếc thuyền, cùng vận chuyển bọn họ qua đây.”

Lý Quang Bật gật gật đầu. nói với một viên thân binh: “Ngươi chờ ở đây, sau khi đã đủ số người, dẫn bọn họ đi chỗ kho hàng gặp ta.”

Lý Quang Bật căn dặn xong; quay phắt ngựa lại chạy gấp về phía kho hàng Câu Chiến đê.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến
 
Thiên Hạ Full
Thiên Hạ 8


Thiên Hạ

Tác giả: Cao Nguyệt

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự

Nhóm dịch: Huyết Tiễn Ngũ Gia và Huntercd

Nguồn: Mê Truyện và Vip Văn Đàn

Ebook by: Kiếm Giới

Creator by: Thủy Hỏa Thần

-------o0o-------

Chương 377: Tình báo là trên hết

Trong lúc quân Đường đánh trống gõ kẻng chuẩn bị chiến tranh, thì đội xích hầu của họ đã thâm nhập vào từng góc ngách của vùng Thổ Hỏa La và Sindh.

Punjab.

Dãy núi Hindu Kugh liên miên đã chắn ngang vùng đông bộ của Thổ Hỏa La từ nam sang bắc. chia nó ra làm hai.

Vùng phía tây là vùng tương đối bằng phẳng. là nơi cư trú của người Đại Nguyệt Thị.

Trên lịch sử.

đế quốc Quý Sương (* Kughan) từng xây dựng nền văn minh của mình nơi đây.

cùng với sự suy yếu của đế quốc Kughan.

để cuối cùng bị người Yêm Đát. nơi đây đã bị phân chia thành nhiều nước nhỏ.

Cũng giống như các tiểu quốc Túc Đặc, phải sống giữa hai đế quốc Đại Đường và Đại Thực.

Vài chục năm trước, đế quốc Ả Rập bắt đấu thảo phạt bành trướng về phía đông, vô số tiểu quốc Thổ Hỏa La đã bị người Ả Rập chinh phục và trở thành nước phụ thuộc. người Ả Rập chẳng mấy chốc đã phát hiện ra mỏ bạc nơi đây, và nó đã trở thành nơi sản xuất bạc trắng cho Ả Rập.

Mỏ bạc được phát hiện lại càng cổ động cho khát vọng đông chiếm của người Ả Rập, nhưng do bị dãy núi Hindu Kugh chặng lại, không cách nào đi vào Tây Vực của Đại Đường, nên đành quay đầu lại đánh về phía nam.

Vó ngựa người A Rập đã đi thẳng về phía Thiên Trúc.

Sau vài chục năm chinh chiến, bọn họ đã dần chiếm lĩnh phía Tây Bắc bộ của Thiên Trúc.

đấy chính là vùng Sindh và Punjab. truyền bá đạo Islam đến đấy, nhưng lại lấy đi vô số tài sản và lương thực từ đó.

Thời gian thoáng chốc đã mười năm qua đi. cùng với thế lực ngày càng lớn mạnh của quân Đường tại Tây Vực. hai đế quốc không tránh khỏi đụng độ hết lần này đến lần khác.

Lần này, đế quốc Đại Đường đã giơ bàn tay của mình đến Thổ Hỏa La và Sindh.

Sáng sớm, một đội kỵ binh chừng ba mươi người đang phóng ngựa hết mình dọc theo bờ sông Sindh.

Xa xa. làn sương khói mỏng bao trùm lên vùng đất đai phì nhiêu này, xa hơn nữa là đâu đâu đều có thể nhìn thấy rừng rậm xung quanh.

Nhiều thôn làng đã được dựng lên ven rừng.

Trong sương mơ, những người dân lao động cần cù đã bắt đầu một ngày làm việc chăm chỉ hai bên sông Sindh.

Bọn họ đều là người La Kỳ Phổ Đặc (*Rajput).

Vốn dĩ họ là chủ nhân của vùng đất này, nhưng hiện này, đất nước của họ đã bị diệt vong, người Rạịput cũng trở thành nô bộc của người Đại Thực, họ phải sống dưới sự áp bức của tổng đốc Đại Thực như loài kiến cỏ, dùng bàn tay của mình để sản xuất ra vô số tài sản mà giao cho chủ nhân mình đưa về vùng Damascus xa xôi.

Hai bên bờ sông Sindh chen đầy các nữ nhân dậy sớm giặt giũ.

Nơi đây khí hậu nóng bức, áo quần đều phải giặt mỗi ngày, để cho bớt mồ hôi bám trên áo, vì thế việc giặt giũ mỗi sáng trở thành công việc nhà quan trọng của phụ nữ bản địa.

Nơi đây nhân tình phóng khoáng. chốc chốc lại có nữ nhân không chịu nổi sự nóng bức của tiết trời, cởi bỏ áo quần đi xuống sông tắm gội.

Tiếng cười đùa hí hứng của các nữ nhân đằng xa lọt vào tai kỵ binh, khiến không ít kỵ binh trẻ lòng nôn nao khôn nguôi.

Lúc này, một kỵ binh trẻ cười nói với quan quân trẻ của mình: “Hạ Diên lữ soái, áo quần bên trong của bọn thuộc hạ đều bị mồ hôi ướt đẫm. hay là chúng ta cũng xuống sông tắm thôi!

Dầu sao trời nóng thế này,có chút nắng mặt trời thì sẽ khô ngay thôi mà!”

Hạ Diên hiệu úy tên gọi là Hạ Diên Tự là con trai của đại tướng Hạ Diên Dư Nhuận, năm nay mới chỉ mười tám tuổi, nhưng hai tòng quân đã được hai năm. tích lũy công trạng mà thăng chức lữ soái.

Lần này Lý Khánh An đã phái mười đội quân xích hầu đến thâm nhập Sindh thám thính tình báo.

Đội quân xích hầu do Hạ Diên Tự dẫn này chính là một trong số đó.

Để không gây chú ý, bọn họ đều đã thay quân phục lính đánh thuê Sindh.

Lính đánh thuê Sindh là quân đội do người Rajput bản đội tổ thành.

Trước mặt. người Đại Thực có tông cộng hơn mười ngàn quân đội chính thức tại Sindh và Punjab.

để hữu hiệu thống trị vùng đất rộng lớn này, người Đại Thực đã chiêu mộ mười vạn quân đội từ người Rajput. và dùng họ làm cốt cán tiếp tục khuếch trương sang vùng Thiên Trúc.

Do đội quân này bị người bản địa khinh rẻ.nên người địa phương cũng gọi chúng là lính đánh thuê Sindh một cách miệt thị.

Hạ Diên Tự là một tướng quân trẻ tuổi nghiêm túc, không biết nói đùa.

Ngoài thừa kế thân hình vạm vỡ cao to của phụ thân, hắn còn có thêm sự tinh anh và cẩn thận mà phụ thân không có.

Hắn tham gia vào quân xích hầu, đây là đội quân được yêu cầu nghiêm ngặt nhất trong quân An Tây, nhưng cũng là quân chúng có địa vị cao nhất, thậm chí còn vượt qua Mạch Đao quân. chỉ vì chủ soái Lý Khánh An của họ cũng xuất thân từ quân xích hầu. vì thế quân xích hầu cũng là quân chúng mà vô số binh lính muốn hướng đến.

Muốn vào quân xích hầu không những phải qua tuyển chọn nghiêm khắc, còn phải vượt qua được kỳ khổ luyện một năm tại Ninh Viền quốc, sau khi đạt tiêu chuẩn mới được thành quân xích hầu.

Cho nên về mặt nào đó, quân xích hầu thuộc bộ phận đặc nhiệm của quân An Tây, bao nhiêu nhiệm vụ khó khắn đều do quân xích hầu đảm nhiệm.

Trinh sát chỉ là một trong số đó5 ngoài ra còn có các nhiệm vụ đặc biệt như đột kích, thích sát đều do quân xích hầu đám nhiệm.

Hạ Diên Tự dẫn đội quân này từ Ô Vân Bảo xuất phát.xuyên qua tám trăm dặm cốc địa Wakhan. từ Gandhara đi vào lưu vực Sindh; sau đó dọc theo sông Sindh nam hạ. dần dần đi sâu vào vùng đất Sindh bị người Đại Thực chiếm lĩnh.

Lúc này, bọn họ đã đi sâu vào sáu trăm dặm lãnh thổ Sindh. còn khoảng trăm dặm nữa sẽ đến thủ phủ Sa Bố La (*Chabro) của Sindh.

Lúc này, Hạ Diên Tự liếc sang tên binh sĩ đang nói đùa kia. hắn dùng tiếng Thổ Hỏa La lạnh lùng nói: “Ta đã nói rồi, không được nói tiếng Hán. nó sẽ nguy hại đến sự sống của chúng ta.

Ta nói với ngươi một câu cuối, không được nói tiếng Hán. nghe rõ chưa?”

Tên binh sĩ đó sợ quá cúi gầm mặt xuống không dám nói một câu.

Hạ Diên Tự lại quay sang nói với mọi người: “Ta biết mọi người đã mệt mỏi, nhưng chúng ta phải tìm ra kho lương thực chủ yếu của người Đại Thực ở đâu.

Đây là nhiệm vụ chính của chúng ta.

Hiện quân Đường chủ lực chắc đã xuất phát, thời gian cấp bách vô cùng.

Ta hi vọng mọi người có thể khắc phục mệt mỏi, sớm hoàn thành nhiệm vụ.”

Mọi người cùng hô hào nghe theo.

Hạ Diên Tự bèn gật đầu nói: “Vậy được, chúng ta tiếp tục lên đường thôi, vào giờ trưa sẽ nghỉ ngơi.”

Lúc này, phía trước đi đến một nhóm phụ nữ đầu đội bình nước.

Các ả nhìn thấy đội kỵ binh này bèn kêu réo len.

Bọn họ tương đối to khỏe.Ngay sau đó.các ả bèn đặt bình xuống. và hùa nhau lấy đá ném họ.

Các anh em xích hầu trở tay không kịp, không ít người còn bị ném trúng. một tên xích hầu nổi giận muốn rút đao giết người, nhưng bị Hạ Diên Tự lớn tiếng can lại: “La Kỳ, không được gây sự!”

Cuối cùng, hắn cũng đành ấm ức thúc mạnh vào bụng ngựa phóng thẳng.

Bọn xích hầu đi theo Hạ Diên Tự. chẳng mấy chốc đã đi xa.

Các ả nữ nhân kia vẫn không ngừng chỉ theo sau lưng lớn tiếng mắng rùa. phi nhồ.

Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên họ gặp phải, đội quân đánh thuê của Sindh có danh tiếng cực xấu với dân đại phương.

đừng nói là chúng địch ta không phân, giúp quân Đại Thực ức hiếp đồng bào mình, tấn công các nước Thiên Truc. mà đội quân này quân kỷ thật chẳng ra gì. gái gú bài bạc. chơi bời trộm cắp cái gì cũng có phần.

Người Đại Thực không hỏi không han. thậm chí còn cố tình dung túng để lửa giận của người bản địa trút hết lên mình đội quân nàysđề chuyển dời sự thù hận của dân chúng với mình.

Xích hầu quân Đường lại đi thêm hơn một canh giờ, chiến mã đã bắt đầu kiệt sức nên họ buộc phải thả tốc độ chậm lại. tứ phía tìm chỗ dừng chân.

Cuối cùng mọi người tìm thấy một khu rừng bèn xuống ngựa nghỉ ngơi.

Ba mươi mấy quân xích hầu Đại Đường cùng nằm la liệt dưới đất, vừa nhai các bánh thịt bỏ khô khan vừa uống nước ừng ực cho trôi.

Còn chiến mã cũng được họ thả rong lặng lẽ ăn cỏ một bên.

Bây giờ trời đương tháng tám. khí hậu xung quanh nóng bức như lò hấp, lúc đang cười ngựa thì còn chút gió, nhưng giờ ngồi xuống mới chốc lát thì đã đầm đìa mồ hôi.

“Mẹ bà nó.cái nơi quý quái này sao mà nóng thế không biết, nếu để ta định cư ở đây. dù có tặng cho tăng mười mẫu ruộng ta cũng chẳng thèm.”

Một binh sĩ cằn nhằn, áo quần hắn không biết đã bị mồ hôi làm ướt đẫm bao nhiêu phen như ướp dưa.

Mà không chỉ riêng hắn. tất cả mọi người ở đây đều thế, mọi người đều mời mệt. cũng chẳng buồn nói chuyện gì.

Một tên binh lớn tuổi hơn chút đã cười nói: “Kỳ thực nông dân thích nhất là khí hậu thế này, ngươi xem chúng ta đi đường cũng mười mấy hôm nay, chỉ có hai ngày có mưa. hơn nữa đất đai lại phì nhiêu, nguồn nước sung túc, lại thêm khí hậu nóng, như vậy mới là thời tiết thích hợp để có sản lượng lương thực cao.

Ta đoán năm nay chắc sẽ được bội thu. lương thực sẽ không thành vấn đề ở đây!”

“Hèn gì!

Năm ngoái còn có được hai trăm vạn lương thực từ đây.

Nơi đây đúng là kho lương thực!”

Đội trường La Kỳ thấy Hạ Diên Tự mãi không nói một câu bèn cười nói: “lữ soái đang nghĩ gì thế?”

Hạ Diên Tự ngẫng dầu lên nhìn mọi người nói: “Các ngươi thứ nói thử xem. người Sindh vì sao lại ghét quân đội của mình đến thế?”

“lữ soái, huynh phải làm rõ một điểm, không phải họ ghét quân đội của mình, đấy là quân đội của người Đại Thực, quốc gia của bọn họ cũng đã diệt vong rồi, còn đâu quân đội của mình?”

“Cũng không thể nói thế. bọn họ giờ đều là thần dân của Khalifah gì đó của Đại Thực, quân đội của Sindh đương nhiên cũng được xem là quân đội của họ5 hoặc có lẽ do kỳ cương quân đội không tốt quấy nhiễu dân lành nên mới bị mọi người ghét chăng?”

“những nữ nhân kia trần truồng đi xuống sông tắm. thì sao lại có thể không quấy nhiễu chứ?

Nói thật, đệ cũng muốn đi góp phần làm xấu thêm danh tiếng của chúng!”

“Ha ha!

Thôi đi! những nữ nhân đó như hùm như beo, họ mà cùng ùa lên vồ ngươi kéo xuống sông, lúc ấy chỉ sợ quý phong lưu chưa làm được thì đã thành hà bá rồi!”

Mọi người đang nói tới đề tài hứng thú nhất, lập tức mỗi người một câu.

Hạ Diên Tự cũng chẳng ngăn họ làm gì. chỉ cần họ không nói tiếng Hán làm lộ thân phân.thích nói gì thì tùy.

Nghe tại thời điểm đó, trong rừng bỗng vang lên tiếng huýt sáo cao vút, đó là tiếng huýt báo hiệu trong quân đội; có chuyện rồi!

Mọi người lập tức bừng dậy kéo chiến mã. nhảy phóc lên lưng ngựa.

“Xảy ra việc gì?”

Hạ Diên Tự khẽ hỏi.

Một tên lính gác phóng lên báo: “Có một đội quân đến. có khoảng ba ngàn người.”

Hắn vừa dứt lời đã thấy có tiếng hô hào từ bên ngoài, hình như bọn họ đã bị phát hiện, chỉ là đối phương dùng tiếng thổ ngữ. mọi người đều nghe không hiểu.

Hạ Diên Tự nói với mọi người: “Mọi người đừng hoảng hốt.hãy cất kỹ cung nỏ, cùng ta đi lên trước ứng phó.”

Hắn cười ngựa ra khỏi rừng, chỉ thấy một đội quân vài ngàn người đang nằm ngang nằm dọc khắp nơi.Bọn chúng cũng đến đây nghỉ ngơi.

Mười mấy tên quan quân muốn tiến vào rừng, kết quả bèn phát hiện ra họ.

Đội quân này cũng mặc quân phục giống đội xích hầu. chỉ là màu sắc hơi khang khác, bọn họ đều thuộc đội lính đánh thuê, tất nhiên cũng chẳng có áo giáp.

Bọn họ đều mặc trường bào, giữa lưng thắc mọi dây vải dài. trên đầu quấn đầy băng trông giống như một quả bóng; chân cũng được quấn vải.

Kỳ thực cách ăn mặc của bọn họ chẳng khác dân thường Sindh bao nhiêu, chỉ là trên lưng có dắt theo một thanh đao cong, và một ít binh sĩ khác có đeo cung tiễn loại thô sơ.

Có điều đội quân này hình như cũng không đến tồi. có hai trăm mấy con chiến mã.

Bọn binh sĩ có một phần mười người có giày để mang, không giống như những đội quân khác, đều phải đi chân trần, cả quan quân cũng không ngoại lệ.

Dù cho quân phục giống nhau, nhưng tướng mạo quá khác. những người lính Sindh này đều để râu rậm rạp, hầu như ai ai cũng thế, khiến người ta khó mà phân biệt họ, còn bọn quân xích hầu thì lại chả ai để râu.

Một quan quân đi lên ngắm ngía họ họ lúc, bỗng đổi sang dùng tiếng Thổ Hỏa La hỏi: “Các ngươi là quân đội của đâu?”

Hắn nhìn ra Hạ Diên Tự không phải người người La Kỳ Phổ Đặc (*Rajput), nhìn lại có vẻ giống người Thổ Hỏa La phía bắc.

Kỳ thực Hạ Diên Tự là người Ô Tôn An Tây, đội xích hầu này ngoài đội trường La Kỳ là người Hán ra. tất cả những người khác đều là người Ô Tôn hay người Đột Kỵ Thi.

Quân Sindh này ít hiểu biết, thấy mặt mày không giống mình bèn đoán họ là người Thổ Hỏa La.

Hạ Diên Tự gật gật đầu nói: “Bọn ta từ Khách Bố Nhĩ (*Khabul) đến để đưa thư cho tổng đốc Sindh.”

Quan quân kia cười nói: “Ta e rằng các ngươi không thể đưa thư được.”

“Vì sao?’ Hạ Diên Tự ngỡ ngàng.

“Đô đốc hiện không ở Sindh.

đang ở Punjab.”

“Vậy ta có thể đưa thư cho người của phủ đô đốc.để họ chuyển giao, không nhất thiết phải gặp bổn nhân ngài đô đốc.”

“ừ nhỉ. sao ta lại không nghĩ ra nhỉ.”

Thời tiết quá nóng, khiến đầu óc của tên quan quân này cũng trở nên chậm chạp.

Hắn căn bản không chút hoài nghi gì với bọn Hạ Diên Tự.

đã thế còn nhiệt tình mời mọc: “Bọn ta phải đi Chabro, hãy đi chúng bọn ta!

Người của các ngươi quá ít. nếu bị dân làng đang nổi giận bao vây thì coi như tiêu đời!”

Hắn nhìn tướng tá Hạ Diên Tự mà ngương mộ hết lời. vì Hạ Diên Tự cao hơn hắn những một cái đầu. hắn cố nhón chân lên so thứ với Hạ Diên Tự xong mà không khỏi ta thán: “Cái tên này, sao lại có thể cao thế cơ chứ.

đúng là hiếm thấy!”

Hạ Diên Tự đang khổ sở không cách gì môi móc tình báo, giờ đối phương đã chủ động mời, hắn sao có thể khách sao, nên bèn vui mừng nói: “Vậy được, bọn ta sẽ cùng đi chung với các ngươi.”

Đội quân này nghi được một lát bèn bắt đầu lên đường, bọn xích hầu quân cũng thành một nhóm trà trộn vào họ.

Tên quan quân kia có vẻ rất hứng thú với Hạ Diên Tự. hắn thúc ngựa đến bên Hạ Diên Tự

“Ta tên Tô Ma La (*Sumaroo) ngươi tên gì?”

“Ta là Diên Tự, người Hộ Mật.”

“Ha ha!

Ta từng đi Hộ Mật. nơi đó là hạp cốc trên núi, có điều người ở đó vừa đen vừa lùn. làm sao cao như ngươi được, không một ai. cùng lắm là đến lưng ta. trong cứ như khi ấy! ”

Hạ Diên Tự lại cười nói: “Phụ thân ta là người An Tây Sơ Lặc, là một thương nhân, cha ta cưới bốn người vợ tại Hộ Mật. sau đó định cư ở đấy luôn.”

“Sơ Lặc là một nơi tốt!

Nghe nói ai ai ở đó cũng đều giàu chảy mỡ, người bình thường cũng đều mặc áo vải lụa. dùng đồ sứ.

ơ đây chỉ có địa chủ và người thượng đẳng trong thành mới dùng nổi.

Vợ ta muốn ta mua cho mụ khúc vải lụa đã hai mươi năm nay, mà mãi còn chưa thấy bóng đâu. ”

Hạ Diên Tự rút từ trong ngực ra khúc vải. cười nói: “Đây là do quốc vương tặng cho ta. ta tặng cho ngươi!”

Sumaroo nhận lấy khúc vải. nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve. mắt hắn sáng lên.

“Huynh đệ, tặng ta khúc vải này ngươi thật sự không tiếc ư?”

“Dầu sao khi quay về quốc vương còn tặng cho ta thứ khác, thôi thì tặng ngươi, chúng ta làm bạn.”

“Thật là người an hơn tốt!”

Sumaroo cười tít mắt. hắn sợ Hạ Diên Tự hối hận vội vội vàng vàng nhét khúc vải lụa vào lòng hắn. cười nói: “Mảnh vải này mà tặng cho mụ vợ ta thì hơi tiếc, ta có thể dùng nó để cưới cô vợ trẻ khác.”

Hạ Diên Tự cười cười, hỏi: “Vừa rồi nghe ngươi nói, chúng ta sẽ bị dân làng nổi giận đánh chết, dân làng ở đây hận binh lính đến thế ư?”

“Trước đây thì không đến nỗi. nó chỉ mới bắt đầu từ tháng này.”

Nói xong, hắn lấm lét ngó quanh, rồi mới khẽ giọng nói: “Có thể sắp tới sẽ xảy ra bạo loạn đấy.”

“Vì sao?”

“Xuỵt!

Khẽ thôi!

Đừng để ai nghe thấy!”

Hắn nhỏ tiếng nói: “Người Ả Rập vốn hứa là nếu quy y thánh Ala thì cũng sẽ được hưởng chế độ tiền trợ cấp năm như của Muslim Ả Rập, không phải đóng thuế, bắt đầu từ năm sau sẽ được hưởng. nhưng tự dung tháng trước tổng đốc lại đột ngột tuyên bố, sẽ hủy lời hứa này, những người đã theo thở thánh Ala đều phải đóng thuế, còn không vào Islam thì phải đóng thuế gấp đôi,nên đã làm dân chúng bất mãn aay gắt.nghe nói ở Punjab đã bắt đầu có người nhiễu sự. nên tổng đốc mới phải chạy đến đó.”

“Không lẽ các ngươi đi Chabro chính là để trấn áp bạo loạn ư?”

“Ha ha!

Ngươi thật là thông minh!

Đoán cái là trúng!

Bây giờ nơi nơi đều điều binh về Chabro, bọn ta cũng bị điều đi để bảo vệ kho lương của Chabro.

để tránh dân bạo loạn cướp kho lương.”

Hạ Diên Tự không ngờ đối phương lại là đi bảo vệ kho lương, nhất thời niềm vui từ trời giáng xuống, nhiệm vụ của hắn chính là tìm được kho lương lớn của Thổ Hỏa La. hắn đang phiền não không biết đâu mà lần. vậy mà nó lại tự mình đến gõ cửa.

Hạ Diên Tự kiềm chế sự kích động trong lòng, thản nhiên như không cười nói: “Sindh khắp nơi đều là kho lương lớn. không biết nơi lão huynh đi là cái nào?”

Tô Ma La (*Sumaroo) hoàn toàn không hoài nghi thân phận của Hạ Diên Tự. hắn căn bản là không nghĩ đến người triều Đường sẽ dán mắt đến Sindh.

điều này cũng khó trách, trên lịch sử người Hán chưa hề đến qua Sindh. cho dù là năm xưa Đường sứ Vương Huyền Sách máu rửa Thiên Trúc, hắn cũng chỉ là mượn quân đội của ngpal và Thổ Phồn, còn về Sindh. cả Đường Tăng thỉnh kinh vẫn chưa đi qua.

để cho một quan quân trung hạ cấp như Sumaroo tin tưởng Đại Đường sắp nhập xâm Sindh.

đây chẳng khác nào là một việc quá sức tưởng tượng.

“Huynh đệ nói thật không sai, Sindh khắp nơi là kho lương, nhưng những nơi đó đều chỉ là kho lương nhỏ, kho lương lớn thật sự ở Sa Bố La (*Chabro), lương thực tích lũy ở đó có thể cung cấp cho toàn thể người Sindh chúng tôi ăn hai năm.”

“Ý huynh là bạo dân sẽ cướp sạch kho lương?”

“Chắc là vậy, đó đều là thuế tô mà bọn họ nộp lên, nếu người Ả Rập đã không giữ lời hứa. bọn họ đương nhiên phải lấy trở về, vì vậy tổng đốc mới điều binh bảo vệ lương khố.”

Lúc này, trên tay của Hạ Diên Tự giống như biết ào thuật xuất hiện ra một ly sứ tinh xảo, hắn đưa cho Sumaroo cười nói: “Cái này cũng là quốc vương thường đệ, tặng cho huynh đấy!”

mắt Sumaroo cũng trợn tròn, tay của hắn cũng giống như bị bỏng một cái, nhanh chóng vô cùng đón lấy ly sứ từ Hạ Diên Tự, trong mắt lộ ra thần sắc tham lam: “Thánh Allah a!

Đây thật sự giống như ngọc vậy.”

Hắn hưng phấn đến vui vẻ ra mặt, ly sứ này ở trong thành ít nhất có thể đổi ba con trâu, phen này mình lại có thể lấy một cô vợ xinh đẹp rồi. nếu đã cho quả tình cảm.

Hạ Diên Tự bèn không hề khách sáo đề xuất yêu cầu của mình: “Sumaroo đại ca. nhân số của chúng tôi quá ít, sợ là bị bạo dân làm bị thương, vậy đi theo huynh nhé!”

“Ha ha!

Đây không có vấn đề gì, cái trong lương khố có là lương thực, hoàn toàn có thể nuôi sống mọi người, lão hãy đi theo ta vậy!”

Giờ phút này, hắn hoàn toàn quên đi nhiệm vụ của bọn Hạ Diên Tự là đưa thư cho tổng đốc, hắn quơ cánh tay nhỏ dài như chân hạc: “Mọi người tăng tốc, đi kho lương ăn cơm tối.”

Một toán quân đội trộn lẫn thám báo quân Đường, hiên ngang đi về phía tây Chabro.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 378: Huyết chiến Nguyệt Thị (Thượng)

Trải qua nửa tháng trời hành quân, chủ lực trung tuyến của quân Đường cuối cùng đã đi ra khỏi khe núi Wakhan vắng dấu chân người, còn năm nghìn quân Đường đông tuyến do Phong Thường Thanh soái lĩnh thì ở mười ngày trước rẽ đường với bọn họ, đi tới Liên Vân Bảo, chuẩn bị vượt qua Thản Câu Lĩnh tiến về tiểu Bột Luật.

Lúc này chủ lực tuyến trung do Lý Khánh An soái lĩnh đang ở trong lãnh thổ Hộ Mật Quốc, cách Hộ Mật Quốc đô thành Tái Già Thấm thành (*thành Sikashim) còn hai mươi dặm.

đại quân ở bờ bắc Phún Xích hà (*sông Panj) hạ doanh trướng, sông Panj cũng chính là thượng nguồn sông ô Hử hà.

ở đây núi cao khe sâu. chông chênh cheo leo, nước sông ở giữa rặng núi tuôn trào, ngoài mấy chục dặm bèn có thể nghe thấy tiếng ầm ầm long trời, vượt qua khe sâu. chỉ có đi về phía thành Sikashim.

ở thành tây có một chiếc cầu mây khổng lồ, có thể để quân đội vượt qua sông Panj tiếp tục tiến lên hướng nam.

Lý Khánh An ngồi trên một tảng đá lớn ngóng về phía xa rặng núi phau phau, nhìn vào trong khe núi nước sông tuôn trào, sương mù dày đặc. làm ướt toàn thân của hắn. hắn chìm đắm trong hồi ức dĩ vàng, cảm giác quen thuộc này làm cho hắn không khỏi lại nhớ đến chiến dịch Tiêu Bột Luật của sáu năm trước, lần hành quân gian khổ cùng cực đó, sự tôi luyện ý chí mang đến cho hắn đến nay vẫn còn ảnh hưởng hắn.

đến nỗi hắn đến hôm nay vẫn cho rằng, lần hành quân đó mới là khỏi điềm của cuộc đòi hắn. sáu năm sau đến lại chốn cũ, hắn đã trở thành thống soái tối cao của An Tây, trở thành một nhân vật đủ để làm rung chuyển chính cục Đại Đường, thậm chí có thể lay chuyển toàn . cảm giác từ núi cao ngước lên từng bước đi lên đỉnh cao chót vót làm cho hắn nảy sinh sự cảm khái vô hạn. từ một cung tiễn thủ thắp hèn cho đến Triệu vương Đại Đường.

Đại Đường đệ nhất chư hầu thống lĩnh hai mươi vạn đại quân, chỉ mất thời gian có bảy năm vỏn vẹn.

đây là vì nguyên do hắn là người xuyên việt từ tương lai?

Không hoàn toàn là thế. ít ra hắn Lý Khánh An cho rằng là vậy, ký ức của đời trước trong đầu hắn đã càng lúc càng xa. thân phận xuyên việt trên mình hắn cũng càng lúc càng nhạt, hắn không cách nào xâu chuỗi giữa thành tựu của mình với sự xuyên việt, không là xuyên việt, mà là một thứ năng lực, một thứ năng lực nắm bắt cơ hội. chính là khả năng siêu việt này mới là bí quyết hắn từng bước đi đến thành công, hắn không thể nào truyền thụ cho bất kỳ ai. có lẽ sự huấn luyện bắn tên ngày qua ngày, có thể giúp hắn nắm bắt thời cơ chớp nhoáng trôi đi.

Lúc này, xa xa truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, một đội ngũ hơn trăm người đang cưỡi ngựa chạy về phía này, chạy đến phía trước, chính là Binh mã sứ Triệu Sùng Tiết được phái đi thành Sikashim liên hệ ô Vân Bảo, Lý Khánh An đứng dậy, đây chắc là Hộ Mật quốc vương đã đến.

Lát sau.

đội kỵ binh đã đến gần. từ trong đội ngũ đi ra một người già. trạc khoảng năm mươi mấy tuổi, dáng người nhỏ gầy, hắn bước nhanh đến bên người Lý Khánh An. quỳ xuống: “Nô Hộ Mật vương Chân Đàn khấu kiến Triệu vương đại tướng quân điện hạ!”

Đây vẫn là lần đầu tiên Lý Khánh An được người ta xưng là điện hạ. cách xưng hô xa lạ này, danh hiệu làm cho hắn có chút hổ thẹn này, lần đầu tiên của nó lại nói ra từ trong miệng của tiểu quốc vương của Khánh Đô Khố Thập Sơn (*núi Hindu Kugh), điều này làm cho nụ cười trên mặt của Lý Khánh An có một thoáng ngưng đọng lại, nhưng sự ngưng đọng này chỉ là chợt lóe qua. hắn vẫn thần tình tươi cười dìu Hộ Mật vương dậy: “Quốc vương bệ hạ. chúng ta đã lâu không gặp rồi.”

Hộ Mật vương Chân Đàn cũng từng tham gia chiến dịch Tiểu Bột Luật của năm xưa. hắn soái lĩnh hai nghìn quân hiệp trợ quân Đường tác chiến, trong lúc công đánh Liên Vân Bảo tồn thất hơn phân nửa. lúc đó quốc vương Thất Ca Diên của một tiểu quốc khác Thức Nặc Quốc trong lúc tiến công bất hạnh thân vong, sau khi chiến dịch kết thúc, Lý Long Cơ luận công ban thưởng, gia phong hắn làm Tả Kim Ngộ vệ đại tướng quân đồng chính viên, thường lụa ba vạn sắp, Lý Khánh An năm xưa cũng từng gặp qua hắn. vì việc của đệ đệ hắn Ca Lam vương.

Chân Đàn còn đặc biệt cáo lỗi với Lý Khánh An. thời gian thấm thoát đã sáu năm qua đi. xích hầu hiệu úy năm xưa lại trở thành An Tây chi vương, đây khiến Chân Đàn cũng không khỏi cảm khái.

“Điện hạ.

Hộ Mật Quốc đồng ý vì quân Đường cung cấp mọi sự viện trợ, chúng tôi đã quyết định phái ba nghìn binh, hiệp trợ quân Đường nam chinh, chỉ là ta tuổi đã già, chỉ có thể để con trai thay ta góp sức cho đại tướng quân.”

Nói xong, hắn khoát tay ra phía sau. một nam tử ba mươi mấy tuổi rào bước chạy lên, quỳ xuống thi lễ với Lý Khánh An nói: “Hộ Mật Quốc vương tử Hiệt Lý Bặc tham kiến Triệu vương đại tướng quân điện hạ!”

“Tốt lắm!

Tốt lắm!”

Lý Khánh An cảm nhận được trước thành ý của phụ tử họ, nói với hai người họ: “Các ngươi đã làm ta cảm nhận được thành ý của Hộ Mật Quốc, ta sẽ đối xử tốt với những quốc gia chân thành giúp đỡ quân Đường, sự cống hiến của các ngươi cho quân Đường, sẽ nhận được sự đền bù gấp đôi.”

“Vì Đại Đường góp sức là bổn phận của chúng tôi. không dám lấy đền bù của điện hạ.

ở đây điều kiện gian khô, không thích hợp hạ trại, mời quân Đường theo chúng tôi vào thành Sikashim trú doanh, để chúng tôi tận tình địa chủ.”

“Thôi được!

Nếu Hộ Mật đã thành ý như vậy, thì ta đây cung kính không bằng tuân mệnh rồi.”

Lý Khánh An lập tức giao phó tả hữu nói: “Truyền lệnh đại quân khởi doanh, đến thành Sikashim đóng quân.”

Lý Khánh An một tiếng ra lệnh, quân Đường liền rầm rộ khỏi hành , bọn họ sẽ tạm trú ở thành Sikashim. chờ chiến báo của Thổ Hỏa La.

Cuộc nam chinh lần này, Lý Khánh An chia làm đông, trung, tây ba tuyến, trên thực tế hắn là chia làm ba chiến trường, chiến trường Thổ Hỏa La của tây tuyến, chiến trường Sindh.

Punjab của trung tuyến và chiến trường Thiên Trúc của đông tuyến.

Trên thực tế, chiến trường Thiên Trúc chỉ là một sự tiến công mạo hiểm theo phương thức hài tặc, vùng đất xa lạ đó, bản thân Lý Khánh An cũng không có chút chắc chắn nào, vì vậy lúc hắn chia tay với Phong Thường Thanh, bèn dặn đi dặn lại hắn.

đừng tham công liều lĩnh xông pha, lấy bảo toàn quân Đường làm đầu.

Điều hắn thật sự quan tâm, vẫn là chiến dịch Thổ Hỏa La của Lý Quang Bật. chiến dịch lần này, từ sau khi chiến dịch Đát La Tư (*Taraz) kết thúc hắn bèn bắt đầu hoạch định, đã chuẩn bị ròng rã suốt ba năm.

đánh chiếm Thổ Hóa La.

đem thế lực Đại Thực đuổi đến phía tây sông Amul làm cho Toái Hiệp và An Tây không có nỗi lo hậu phương, trận chiến này Lý Khánh An đã chờ đợi ba năm.

để bào đám sự thành công của chiến dịch lần này, Lý Khánh An không dám có chút lơ là, hắn tuy là đem quyền chủ tướng giao cho Lý Quang Bật, nhưng hắn không hề dám hoàn toàn buông tay, quân trung lộ của bản thân hắn thì dừng lại ở Hộ Mật Quốc, đây là một vị trí cực kỳ kỳ diệu, hướng phía nam có thể trực tiếp giết vào Sindh và Punjab, đồng thời lại hình thành một tư thế vây chặn Thổ Hỏa La từ phía nam.

Lý Khánh An đang quan sát. nếu Lý Quang Bật công đánh Thổ Hỏa La bất lợi, hắn sẽ trực tiếp từ phía nam tiến hành hiệp công, trước khi chiến cục Thổ Hỏa La chưa rõ ràng, Lý Khánh An không dám lập tức tiến công Sindh. nếu không quân Đường ở Thổ Hỏa La một khi mất lợi, Đại Thực rất có thể sẽ phong tỏa đường về bắc của hắn. làm cho quân trung lộ của hắn gặp phải tai nạn diệt vong.

Ngay lúc Lý Khánh An ở Hộ Mật quan sát chiến dịch Thổ Hóa La. chiến dịch Thổ Hóa La đã khai hỏa.

Ba vạn quân Đường vòng qua Ba Tất Sơn. như một thanh gươm bén đâm thẳng Thổ Hỏa La. trận chiến đầu tiên đã khai hỏa ở Giải Tô Quốc.

Giải Tô Quốc cũng chính là thủ đô Dushanbe của Tajikistan, nó là trạm đầu tiên của Câu Chiến đê nam hạ, sau khi Tây Đột Quyết diệt vong, vào năm Long Sóc thứ ba Đại Đường ở đây đã thiết lập Thiên Mã đô đốc phủ, đô thành của nó là thành Dali Bohe. về mặt pháp lý của Đại Đường, nó là một châu ràng buộc của Đại Đường, nhưng trên thực tế, quốc gia này sớm đã bị Đại Thực chinh phục, năm Thiên Bảo thứ tám.

Cao Tiên Chi viễn chinh Thổ Hỏa La. thảm bại mà quay về.

Hôm nay, vó ngựa sắt của Đại Đường lại một lần nữa xuất hiện trên mảnh đất rộng lớn này, ba vạn quân Đường An Tây xuất hiện trên đường chân trời, ánh chiều tà như máu, cát vàng tung bay, sát khí xung thiên.

Quân Đường đã chậm rãi dừng bước chân.

Lý Quang Bật lạnh lùng ngóng nhìn thành Dali Bohe ở phía xa.

đại quân của hắn vào trong lãnh thổ Giải Tô Quốc đã ba ngày rồi. nhưng mãi cho đến nay, Giải Tô Quốc vẫn chưa có bất kỳ người nào đến liên hệ với hắn.

“Đưa thêm một lá thư. trong vòng một canh giờ nếu ta vẫn chưa thấy Giải Tô Quốc vương quỳ phục trước mặt ta. thành hủy người vong.”

Trên đầu thành, mấy nghìn binh sĩ Giải Tô Quốc thấp thỏm lo lắng nhìn vào quân Đường thanh thế to lớn ở ngoài mấy dặm, không ngừng có người thổi vang còi hiệu, bọn họ trông có vẻ kinh hoàng hoảng loạn, Giải Tô Quốc quốc vương Tư mặt Đốt (*Schmitt) sắc mặt trắng bệch, nhìn vào quân Đường sát khí đằng đằng, trong mắt hắn lộ ra thần sắc kinh hãi. hắn sớm đã bần thần rối loạn, không biết mình nên làm như thế nào mới phải.

Theo bán ý của hắn mà nói. hắn rất muốn đầu hàng, nhưng Nguyệt thị chư quốc ở bốn năm trước sau khi Cao Tiên Chi máu rửa Thổ Hỏa La. bèn đã dưới sự chủ đạo của người Đại Thực đạt được hiệp nghị đồng minh, không cho phép bất kỳ một quốc gia nào tự tiện đầu hàng vương triều Đường, bắt buộc phải phối hợp hành động. nếu không nó sẽ là công địch của Thổ Hỏa La, sẽ chịu sự chế tài nghiêm tắc.

Hiệp nghị đồng minh này hiển nhiên là không công bằng đối với Giải Tô Quốc, nó nằm ở phía bắc xa xôi nhất của Thổ Hỏa La, nếu như Đại Đường từ phía bắc tiến công, Giải Tô Quốc rõ ràng là đứng mũi chịu sào, nó cũng từng nêu ra sự bất mãn của mình, nhưng sự bất mãn của nó không có bất kỳ hiệu quả nào, rất nhanh đã bị vùi lấp trong áp lực của Thổ Hỏa La chư quốc và sự phẫn nộ của đế quốc Đại Thực.

Tuy nhiên lo lắng bất hạnh đã trở thành sự thật, Đại Đường quả nhiên là từ phía bắc đánh đến. binh áp sát dưới tường thành.

Một viên kỵ binh quân Đường lao nhanh mà tới, từ bờ thành phóng vút qua. một tên bắn lên đầu thành, trên mũi tên xuyên một lá thư. một binh sĩ nhật được thư, nhanh chóng lao như bay về phía quốc vương.

Schmitt tay run rẩy mở thư ra, trong thư chỉ có một câu nói, “Hẹn trong một canh giờ đầu hàng, nếu không san bằng thành Dali Bohe.”

Schmitt thở dài một tiếng, ném thư xuống, hắn không khỏi lo lắng ngóng mắt về phía nam, khi quân Đường vừa bước vào lãnh thổ Giải Tô Quốc, hắn bèn phái người đi A Hoãn thành cầu cứu. hiện nay liên quân Thổ Hỏa La đang đóng quân nơi đây, nhưng mà đã ba ngày trôi qua, A Hoãn thành bên kia vẫn không có một chút tin tức nào gửi tới.

“Phụ vương, chúng ta nên làm thế nào?”

Vương Tử Tô Đốt (*Scott) muôn vàn lo âu hỏi.

“Ta cũng không biết.”

Schmitt thở dài một hơi, hắn chợt nghĩ ra điều gì. gấp gấp nói với con trai: “Con lập tức đi A Hoãn thành, nói với Khuất Chiêu Mộc đại quân triều Đường áp sát biên giới, cứu binh của hắn trễ nãi không đến, Giải Tô Quốc đã không còn bảo tồn được nữa.”

“Phụ vương, người định chống cự sao?”

“Điều này không cần con lo, con mau đi.

đi mau!

Đi từ thành nam.”

Schmitt lớn tiếng gầm lên giận dữ, vương tử Scott bất đắc dĩ. chỉ đành dậm chân xoay người mà đi.

Schmitt nhìn con trai đi xa, lúc này mới quay vụt đầu lại, la to với các binh sĩ: “Bốn năm trước quân Đường tàn bạo, giết ấu lão ta. nhục phụ nhân ta. hôm nay quân Đường lại đến. chúng ta thể chết mà chiến đấu đến cùng, tuyệt không đầu hàng!”

Trên đầu thành một tiếng còi hiệu ngân vang không dứt, đây là tín hiệu ứng chiến, công khai tỏ rõ với quân Đường, bọn họ tuyệt không đầu hàng.

ở ngoài xa bốn dặm.

Lý Quang Bật đã nghe tiếng còi hiệu ứng chiến, con ngươi của hắn từ từ co lại, sát khí bừng lên. hắn từng chữ từng câu lệnh nói: “Lập tức lắp ráp máy ném đá.”

Ba trăm danh tượng đi theo quân đội đã bắt đầu hành động, bọn họ từ trong đội quân nhu lạc đà dỡ xuống linh kiện máy ném đá khổng lồ, bắt đầu lắp ráp lại, Lý Khánh An và Karazs hãn quốc đàm phán mua về một vạn con lạc đà.

ở cuộc nam chinh lần này đã phát huy tác dụng to lớn. chúng có thể thồ nặng, thạo việc lặn lội đường xa. làm cho hậu cần lương thảo và các loại quân nhu hạng nặng của quân Đường có thể tùy quân mà đi.

đã mang lại sự tiện lợi cực lớn cho quân Đường, chưa đến nửa canh giờ, các công tượng tài giỏi bèn đã lắp ráp xong hai mươi chiếc máy ném đá khổng lồ, loại này có thể ném đá lớn nặng trăm cân. sức lực mạnh mẽ, một tảng đá là có thể phá hủy lầu thành, mỗi một chiếc máy ném đá cần hai trăm lực sĩ kéo bắn. giống như hai mươi tên khổng lồ đang đứng sừng sững ở dưới thành.

Còn An Tây vũ khí thự còn nghiên cứu chế tạo ra hỏa dầu thiên lôi uy lực to lớn. cũng chính là bắn phát quả cầu bông khổng lồ nhúng đầy dầu hỏa. nặng năm mươi cân. loại hỏa dầu thiên lôi này chủ yếu dùng để công đánh cửa thành.

Lúc này, một viên binh sĩ chạy lại về phía Lý Quang Bật. to tiếng bẩm báo nói: “Lý tướng quân, máy ném đá đã chuẩn bị sẵn sàng!”

Lý Quang Bật quay đầu về hướng tây nhìn đi. mặt trời đã lặn xuống đường chân trời, màn trời đã nhuốm lên một lớp màu tím đỏ, lộ ra vẻ bi thương của sự hạ màn.

“Bắt đầu tấn công!”

Lý Quang Bật đã hạ xuống mệnh lệnh tiến công, hắn nhìn vào tường thành đồng thời bị nhuốm thành màu tím. lầm bẩm nói: “Ta đã cho ngươi cơ hội. nếu đã không chịu nhận lấy, vậy thì đừng trách ta dùng Giải Tô Quốc để tế đao.”

‘Tùng!

Tùng!

Tùng!’

Tiếng trống khổng lồ vang lên. mỗi một tiếng vỗ trống đều đánh vào trong lòng binh sĩ trên thành, đánh đến bọn họ tim đập chân run. bọn họ tay cầm cung tên. lực lượng mỏng manh, sững sờ nhìn vào hai chục chiếc máy to xác như quái thú ở dưới thành, trong lòng mỗi người bọn họ đều tràn đầy sự tuyệt vọng.

Tiếng trống đã ngừng lại. trong trời đất một sự tĩnh lặng. bất thình lĩnh, mấy chục cái bóng đen lớn bay bống lên không trung, vạch ra mấy chục đường cong. bay ngang giữa trời, phát ra tiếng rít chói tai.

“A!”

Trên đầu thành phát ra một tiếng kêu tuyệt vọng. ‘Đùng!

Đùng!” không ngừng vang lên tiếng nổ lớn. trên đầu thành cát bụi mù mịt. làn khói phả vào mặt. tường thành của các nước Thổ Hỏa La đa số là dùng bùn đất và gạch ngói dựng nên. tường thành thông thường không cao, dưới sự xông kích của cự thạch nặng hơn trăm cân. tường thành đã xuất hiện mảng sụp lớn. ‘Bùng!’ một tiếng nổ lớn. một tảng đá lớn đập trúng vào lỗ châu mai trên đỉnh đầu quốc vương Schmitt. lỗ châu mai trên tường bị đập đến nát vụn.

đá vụn văng tử tung, cự thạch sức đi vẫn còn. quét ngang mà tới, mười mấy thị vệ bị đập thành thịt vụn ngay tại chỗ, máu thịt tung tóe, binh sĩ trên đầu thành kêu la thất thanh, đợt công kích đầu tiên bèn đã từ thương hơn ba trăm người, một tòa lầu thành bị hai tảng cự thạch đồng thời đánh trúng, ầm ầm sụp đổ, mười mấy binh sĩ bị chôn vùi trong đống bùn đá đổ nát.

Đợt công kích cự thạch lần hai ngay sau đó đã phát động, hai mươi tảng đá lớn hơn trăm cân xoay chuyến trên không trung, mang theo sức mạnh hủy diệt đất trời, lao thẳng vào tường thành, lại một tiếng va đập thật lớn mà nặng trịch, một đoạn tường thành cuối cùng đã chịu không được sự va đập liên tục của cự thạch, đã xuất hiện vết nứt đáng sợ, lung lay sắp đổ, đúng lúc này, lại một khối đá tảng to tròn giá không bay đến.

đập trúng đúng vào vết nứt. tường thành đã đổ sụp, giống như miếng da bị xé toạt, thoáng chốc bị kéo ra hai mươi mấy trượng, bùn cát bỏ vào ở lớp giữa của bức tường thành đổ như trút xuống, hình thành nên một sườn dốc lên thành.

Schmitt cuống đến đỏ cả mắt. lớn tiếng gào lên: “Mau dùng bao cát lũy tường!

Mau!”

Hàng nghìn binh sĩ vác theo bao cát chạy về phía lỗ hổng, bất chấp tất cả mà ném bao cát vào lỗ hồng, những mong kiến tạo lại một bức tường thành, phía xa. quân Đường vẫn án binh bất động, bọn họ đội ngũ chỉnh tề, đội hình lạnh lùng, lạnh lùng theo dõi sự bận rộn trên thành, bọn họ cơ bản là khinh thường, đối với họ, tòa thành trì này chẳng chịu nổi một kích.

“Một. hai. ba. phóng!”

Hai trăm viên lực sĩ quân Đường đồng thời phát lực, vai sào dài dài ném lên. phát ra “vù!” một tiếng gió, một đốm hòa cầu khổng lồ bay ngang không trung, tiếp theo đó là hai đốm. ba đốm. bốn đốm... tổng cộng mười đốm hỏa cầu cháy hừng hực. rít lên lao về phía cửa thành, sự va đập liên tục làm cho cửa thành lung lay kịch liệt, tuy nhiên hòa cầu khổng lồ vẫn không hề bị búng bay, chúng giống như bùn lòng dính chặt trên cửa lớn. hỏa dầu chảy đầu cửa thành, cả cửa thành bắt đầu bùng cháy lên dữ dội. lửa đỏ bập bùng, thế lửa ngập trời, khói đặc tràn ngập trong ngoài cửa thành.

Màn đêm đã buông xuống, bầu trời giăng đầy tinh tú sáng ngời, đây phải là một buổi tối tuyệt vời, chàng trai trẻ tuổi gãy ra tiếng đàn vui tai. cô gái xinh đẹp tung bay vũ điệu trong tiếng đàn. nhưng tình cảnh tuyệt vời này đã không còn tồn tại. mây đen của chiến tranhy đã che phủ bầu trời của thành Dali Bohe, vị thần tai họa đang từng chút giáng lâm.

Tiếng kêu la và tiếng khóc gào hoảng sợ hòa lẫn vang lên. cửa lớn thiêu đốt hừng hực. ánh lửa sáng rực làm nhói đau con mắt của mỗi người.

Cửa thành là làm bằng gỗ, lớp ngoài bọc bằng da sắt. ngọn lửa lớn đã đốt ra mấy cái lỗ lớn. mỗi một lỗ lớn bên trong đều thập thò chiếc lưỡi lửa đáng sợ, làm cho sự cứu hỏa trong thành trở nên bất lực dường nào, hòa cầu không ngừng ném tới làm cho thế lửa càng lúc càng mãnh liệt, nửa canh giờ sau. cuối cùng đã đốt cửa lớn thành ra khung tro, cả da sắt cũng đã chảy ra. lúc này, một tảng cự thạch xẹt ngang.

“Bằng!” một tiếng nổ lớn. cự thạch đã đập vờ vụn tan nát khung tro cuối cùng, cửa thành đã hoàn toàn khoét rỗng.

Giây phút tuyệt vọng cuối cùng đã tới.

Schmitt quỳ lạy dưới ánh sao ngước mặt lên trời đau xót tột cùng: “Thánh Allah a!

Hãy thương xót cho con của ngài đi!”

Lý Quang Bật chậm rãi rút chiến đao ra. chỉ vào thành Dali Bohe nghiêm giọng quát: “Giết vào trong thành, kẻ chống cự một loạt giết hết. nam nữ già trẻ đuổi ra khỏi thành, tài sản trong thành mặc cho các ngươi cướp lấy!”

“Sát!”

Ba vạn quân Đường phát ra tiếng thét vang trời, bọn họ vung chiến đao, cuốn trời đắp đất. giống như sóng thần ào ạt cuốn tới. càn quét về phía thành Dali Bohe.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 379: Huyết chiến Nguyệt Thị (Trung)

Trong màn đêm, quân Đường tay cầm đuốc thắp sáng cả một vùng trời đêm, hàng vạn nam nữ già trẻ bị quân Đường đuổi ra khỏi thành.

Bọn họ vừa khập khiễng đi ra, vừa khóc lóc inh ỏi.

Trên tay những người nữ nhân vẫn bế theo con nhỏ, những người già nâng đỡ nhau đi ra. những nam tử trẻ tuổi nắm chặt nắm đấm mắt đầy tuyệt vọng và căm phẫn.

Thành Dali Bohe đã trở thành biển lửa.

Mái nhà bị phá hủy, lương thực bị đoạt đi. bây giờ tử thần sắp đến ôm lấy họ.

Mỗi người đều ý thức được quân Đường sắp tiến hành đồ sát với họ.

Lý Quang Bật đang cưỡi trên mình tuấn mã cao to, vài trăm kỵ binh vây quanh hắn. hắn lạnh lùng nhìn những người nam nữ già trẻ bị đuổi ra. trong mắt không chút xót thương.

căn bản không cần xót thương, chiến tranh vốn dĩ là có chết chóc của con người, và tranh giành lãnh thổ.

Hắn đã từng cho họ cơ hội. nhưng họ tự bỏ qua, vậy thì bây giờ đã đến lúc họ phải chịu trách nhiệm với quyết định của mình thôi.

Một đội kỵ binh áp giả một trăm mấy nam nữ đi đến, nhìn trang phục hoa lệ trên mình họ, đoán chắc đây chính là quý tộc của nước Giải Tô, người đàn ông đứng tuổi đi đầu chính là quốc vương Tư Mật Đốt (*Schmitt).

Ánh mắt hắn thờ thẫn vô thần lê từng bước đi máy móc.Lúc này lòng hắn đầy hối hận, hắn vốn nghĩ kỵ binh quân Đường từ nơi xa đến đây sẽ không có vũ khí công thành, nên quyết định kiên thú chờ viện binh đến. nhưng không ngờ cuối cùng lại thảm bại như vậy.

Quân Đường cơ hồ không cần tốn công sức gì đã có thể phá toang cửa thành họ, để hắn và thần dân lâm vào tình thế đẫm máu mà quân Đường sắp triển khai.

“Quỳ xuống!”

Hai tên quân Đường đầy hắn quỳ xuống trước mặt Lý Quang Bật, Schimitt rung cầm cập quỳ xụp trước ngựa Lý Quang Bật.

Giờ phút này, nỗi sợ hãi của cái chết đã khiến hắn quên đi lòng tự trọng của một quốc vương.

“ngươi chính là quốc vương nước Giải Tô Schimitt?”

Lý Quang Bật khom người xuống ngắm nhìn ông lão đang rung bần bật trước mặt mình.

Hắn hoàn toàn không cảm thấy được chút khí thế của một bậc quân.mà chỉ thấy sự nhu nhược và ích kỷ của lão.

“Chính là thảo dân!”

“Vì sao ngươi lại tự xưng là thảo dân, đang biểu hiện sự khuất phục với ta ư?

Hừ!”

Lý Quang Bật hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng cười nói:

“ngươi nghĩ chỉ cần tỏ ra thuần phục với ta thì không phải chết ư?

Không!

Ngươi đã không còn đường sống!”

Schmitt từ từ ngẩng đầu lên, lời nói của Lý Quang Bật đã làm lòng hắn nhói đau.

Hắn mím môi nói: “Ta nguyện chết để đổi lấy sự dung thứ của tướng quân với thần dân của ta.”

“Thần dân của ngươi?

Ngươi đã không còn thần dân nữa!”

Lý Quang Bật dùng roi ngựa chỉ vào hắn nói: “Ngươi hãy

nghe cho kỹ đây, An Tây Tiết độ sứ Lý Khánh An đại tướng quân đã mệnh lệnh như thế nào!”

Hắn đứng thẳng quay sang nói với một binh sĩ: “Hãy đọc cho hắn nghe!”

Binh sĩ giờ mệnh lệnh của Lý Khánh An ra lớn tiếng độc: “Chư quốc Thổ Hỏa La phàm đầu hàng Đại Đường. tự nguyện giải trừ vũ trang. có thể khoan dung kỳ quốc, liệt vào thuộc quốc Đại Đường, đóng tô thuế, phục tùng lao dịch định kỳ, trở thành thần dân Đại Đường; kẻ dùng vũ lực đối kháng Đại Đường, nhất luật giết không tha, cả nam nữ của nước ấy sẽ đưa đến núi Ba Tích làm nô lệ khai quật mỏ, các đời nối tiếp nhau, không được thay đổi hộ tịch.”

“Đây là trách nhiệm của ta. không liên quan đến người dân, ngươi có thể giết ta, nhưng xin hãy tha cho họ.”

Schmitt run giọng van nài.

“Ngươi hãy biết thõa mãn đi!

Đại tướng quân không muốn giết phụ nữ trẻ nhỏ dân thương đây đã là khai ân lắm rồi. nhưng cái tội chống đối của các ngươi không thể nào được xá miễn, nếu không thì làm sao phục chúng?”

Nói xong Lý Quang Bật lạnh lùng hạ lệnh: “Lôi hắn xuống, treo cổ!”

Vài tên binh sĩ lập tức đến lôi Schimitt đi.

Lý Quang Bật thúc ngựa đi lên trước, hắn dùng roi ngựa chỉ vào đám đông được ánh đuốc rọi sáng trong màn đêm đen, truyền lệnh: “Hãy trả lương thực cho họ, cắt đứt mọi khả năng chống đối của họ và phái binh dẫn họ di dời đến núi Ba Tích, nhập tịch Ngân Châu, triệt để tiêu hủy thành Dali Bohe.”

Trời đã dần sáng, tường thành cuối cùng của Dali Bohe đã đổ xuống trong nắm ban mai ngày mới. hàng vàn dân chúng Giải Tô lưu luyến quay lại nhìn quê nhà mình lần cuối.

Dưới áp giải của quân đường, họ đã cùng bước về phía Ba Tích sơn xa xôi..

Ánh mắt Lý Quang Bật lại nhìn về phương nam.

Hắn biết, trận ác chiến khác đang đợi hắn.

Lúc này trong lòng hắn phấn khởi vô cùng, hoài bão bấy lâu, cuối cùng hắn đã được dùng nó trong chiến dịch Thổ Hỏa La này.

Nguyệt Thị quốc, nơi đây là trung tâm thống trị của nước Quý Sương cũ, cũng chính là nước lớn nhất của Thổ Hỏa La. quản hạch hai mươi lăm châu, gần triệu dân khẩu.

Long Sóc nguyên niên, Đại Đường vương triều đã cho đặt đô đốc phủ Nguyệt Thị tại đây, đô thành là A Hoãn thành.

Từ khi Đại Thực bành trướng về phía đông, nước Nguyệt Thị là nước đầu tiên bị Đại Thực xâm chiếm, trở thành nước phụ thuộc Đại Thực, gánh trên mình tô thuế trầm trọng.

Năm Thiên Bảo thứ sáu. sau trận chiến Tiểu Bột Luật, chúng từng mong trở lại quy thuận Đại Đường, nhưng lại do chịu khống chế sâu sắc của quân Đại Thực, cuối cùng vẫn không thể thực hiện ước nguyện quy thuận Đại Đường.

Năm Thiên Bảo thứ sáu, Cao Tiên Chi vì dư uy của đại thắng Tiểu Bột Luật, đã phát động thế tấn công với chư quốc Thổ Hỏa La. nhưng do người Đại Thực can thiệp quân sự, khiến Thổ Hóa La thảm bại, Đại Đường không thể không rút ra khỏi Thổ Hỏa La.

Dù đã bốn năm qua đi, quân Đường lại một lần nữa tấn công Thổ Hóa La, mà lúc này quân đội Thổ Hỏa La đã chuẩn bị bốn năm nay, Nguyệt Thi, Vương Đình.

Cao Phụ, Đại hãn.

Cô Mặc... năm đại quốc của Thổ Hỏa La mỗi bên đóng góp một đến ba vạn người, tổ thành liên quân Thổ Hỏa La mười vạn người.

Do xuất binh nhiều nhất là Nguyệt Thị quốc vương Khuất Chiêu Mộc làm thống soái, còn phó tổng đốc Tát Y Đức Khurasan đảm nhiệm nhiệm vụ quân sự tổng giáo chỉ huy đội quân địa phương này.

Trong hoàng cung A Hoãn thành , Khuất Chiêu Mộc thổn thức đi lại trong phòng.

Hắn vừa nhận được tình báo mới nhất.

Giải Tô Quốc đã bị diệt vong.

Quân đường cho hủy toàn bộ thành Dali Hobe, bắt gần năm vạn dân Giải Tô Quốc áp giải về phương bắc xa xôi. chỉ trong vòng một ngày mà Giải Tô Quốc bị diệt, đương nhiêu, tuy nó chỉ là một nước nhỏ, dân số không tới mười vạn. không so được cùng Nguyệt Thị. nhưng Giải Tô Quốc bị diệt quá nhanh, khiến Khuất Chiêu Mộc bàng hoàng vô cùng.

Trên thực tế, lúc đầu quân Đường tấn công nước Giải Tô, Khuất Chiêu Mộc đã nhận được cầu cứu của nước Giải Tô, nhưng lúc hắn điều động quân đội.

đồng thời cũng phái người đến xin chi viện từ Đại Thực, nhưng trên việc giải cứu Giải Tô chư quốc Thổ Hỏa La đã có mâu thuẫn.

Cao Phụ quốc vì ở sát Giải Tô Quốc, nên đã quyết liệt xin cứu viện Giải Tô Quốc, nhưng Vương Đình Đại hãn và Cô Đặc ba nước lại không hi vọng giao trực diện cùng quân Đường.

Vhil vì tiếng nói nội bộ không thống nhất mà dẫn đến liên quân mắt nhắm mắt mở để nhìn nước Giải Tô bị diệt. chỉ nghĩ thế mà Khuất Chiêu Mộc lòng đau nhói, mà bất giác lo lắng cho tiền đồ của Thổ Hỏa La.

Quốc vương La Bì của Cao Phụ quốc ở bên cạnh thở dài nói: “Ta vẫn câu đó thôi, quân đội quân Đường nam hạ kỳ thực không nhiều, nếu chúng ta còn không quyết đoán đối diện để họ diệt quốc, thì chẳng bao lâu sau. nỗi kinh hoàng về quân Đường sẽ lan rộng khắp Thổ Hỏa La.

Lúc đó chúng ta có muốn tác chiến với quân Đường e là binh sẽ cũng không còn muốn đánh trận nữa.”

Cao Phụ quốc nằm phía nam Giải Tô Quốc, sau khi quân Đường diệt Giải Tô Quốc, bước tiếp theo sẽ chỉ mũi nhọn vào Cao Phụ, điều này khiến quốc vương Cao Phụ bàng hoàng cực cùng, hắn đích thân chạy đến Nguyệt Thị quốc cầu viện.

Khuất Chiêu Mục gật gật đầu nói: “Ta làm sao mà không hiểu cục diện này, đúng là không thể để vậy được nữa. nhưng ngươi cũng biết, quyền quyết định cuối cùng về quân đội không nằm trong tay ta, phải người đó quyết định mới được!”

Hai người lại nhìn nhau trầm mặc.

“Người đó” mà Khuất Chiêu Mục nói chính là Tát Y Đức phó tổng đốc Kharasan. trên thực tế mười vạn liên quân đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.

Nếu hắn không gật đầu thì ngay cả một binh một tốt của mười vạn liên quân cũng đều không động được.

“Vậy sao hắn lại án binh bất động?”

La Bì có phần không cam tâm hỏi.

“Ta đoán hắn còn phải xin hỏi ý của Tề Nhã Đức (*Ziyad), trước khi đoán được ý đồ của quân Đường, chúng sẽ không dám tự tiện tấn công quân Đường.

Người Đại Thực đã không còn mạnh như chúng ta tưởng tượng.”

Khuất Chiêu Mộc thở dài, đây chính là điều đao khổ của bọn chúng.

Lúc người Đại Thực mạnh thì chúng lại phản bội lại Đại Đường nương nhờ người Đại Thực, giờ khi thế lực Đại Đường dần mạnh lên thì người Đại Thực lại đang đà đi xuống.Vậy bọn chúng nên đi đâu về đâu đây?

Lại nương nhờ Đại Đường ư?

Sao chúng lại có mặt mũi làm thế!

Lúc này, một thị vệ phóng như bay vào bẩm báo: “Quốc vương điện hạ, Tát Y Đức tướng quân đến.”

Hai quốc vương nhìn nhau một hồi cùng đứng dậy.

Tát Y Đức đến rất có khả năng là người Đại Thực đã có kết luận.

Một lát sau, Tát Y Đức được hai thị vệ dẫn vào cung điện.

Hắn năm nay chừng bốn mươi, hắn vốn là một tướng quân của quân cận vệ Damascus.

Khi Mangur xử tử Mộc Tư Lâm (*Muslim), hắn đã cho đại sự điều động nhân sự.

Tát Y Đức liền được điều đến nhậm chức phó tổng đốc Khurasan, chủ quản mọi việc của Thổ Hỏa La.

Quân Đường đại cửa tấn công Thổ Hỏa La.

Tát Y Đức lập tức bẩm báo với tổng đốc Ziyad.

Lúc này, hồi âm của Ziyad vẫn chưa tới, nhưng Giải Tô Quốc đã bị diệt vong, hắn còn chưa đưa ra đối sách.

Mangur sẽ không tha cho hắn, hơn nữa hắn cũng lo lắng rằng Thổ Hỏa La chư quốc chịu ảnh hưởng của Giải Tô Quốc thi nhau đầu hàng, lúc ấy e rằng hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

“Quốc vương điện hạ, ta đã quyết định xuất binh nghênh chiến, không thể để bị động mãi nữa.”

Tát Y Đức hành động nhanh gọn lẹ. vừa vào cửa đã tuyên bố tác chiến.

Khuất Chiêu Mộc vội nói: “Bọn ta cũng đương có ý này, nguyện ý sẽ tác chiến cùng tướng quân.”

“Vậy được.

Hãy truyền lệnh cho Thổ Hỏa La chư quốc, liên quân sẽ chính thức tuyên chiến với quân Đường.”

Như thế này, sau khi Giải Tô Quốc bị diệt ba hôm, liên minh Thổ Hỏa La dưới sự xúc tiến của Tát Y Đức tướng lĩnh Đại Thực đã chiến thức quyết định, tuyên chiến quân Đường, mười vạn liên quân Thổ Hỏa La cũng chỉ làm ba đường đi về biên cảnh nước Cao Phụ.

Cao Phụ quốc là cách Đại Đường vương triều gọi nó, người bản địa gọi nó là nước Cốt Đốt Thi, là một trong năm đại quốc của Thổ Hỏa La. dân khẩu vài chục vạn.

Lúc này là ngày thứ tư sau khi Giải Tô Quốc bị diệt vong, đại quân của Lý Quang Bật đang ở thành ô Tư nằm phía tây của Cao Phụ quốc.

Thành ô Tư là thành lớn thứ ba của Cao Phụ Quốc, có dân khẩn hơn năm vạn, là vùng sản xuất lớn nhất của Cao Phụ quốc, chuyên sản xuất tiểu mạch.

Nơi đây cũng là ngôi thành đầu tiên đầu hàng quân Đường.

Giải Tô thành bị diệt vong khiến dnh chúng trong thành ô Tư trốn gần sạch, chỉ còn lại một vạn năm ngàn người.

Khi quân Đường hai ngày trước đến bao vây thành, thành chú ô Tư đã sợ hãi sẽ đi theo vết xe đố của thành Dali Bohe. bèn mở cửa thành đầu hàng Lý Quang Bật.

Quân Đường cũng lập tức vào thành, kiên thú thành trì.

Lúc này, được tin xích hầu, mười vạn đại quân Thổ Hỏa La sẽ chia làm ba lộ, đương vòng sang hai bên và phía sau của ô Tư. quân Đường đang chỉnh đốn quân đội đợi chờ nghênh chiến cùng mười vạn liên quân Thổ Hỏa La này.

trời đã khuya, sao đầy trời lấp lánh như những viên đá quý long lanh khám đầy vòm trời, chiếu rọi cả một vùng.

Gió đêm vù vù thổi tung lá cờ long kỳ của Đại Đường.

Dười long kỳ, hơn ngàn quân Đường đang đứng tuần tra trên thành đầu, cảnh giác quan sát tình hình phía xa.

Lý Quang Bật cũng có mặt trên đầu thành, hắn thân mặc áo giáp màu xám bạc, đứng thẳng tựa cây bạch dương toát lộ khí chất kiên định bất khuất của một người lính, ánh mắt đang dõi về phía phương nam xa xôi.

Hắn đương suy ngẫm về chiến lược tiếp theo, số lượng quân đội của hắn chỉ bằng một phần ba của đối phương, có thể quân Đường dũng mãnh thiện chiến, nhưng không có nghĩa là hắn có thể khinh địch chủ quan.

Hắn biết rõ đạo lý kiêu binh tất bại, hắn hoàn toàn không có một chút tình báo về sức chiến đấu của liên quân Thổ Hỏa La, nên hắn không thể chủ quan kết luận có thể dễ dàng đánh bại chúng.

Ngược lại, quân đội Thổ Hỏa La lại có quá nhiều thông tin về quân Đường. vậy trận chiến này, quân Đường rất có khả năng bị bại, lúc ấy đại tướng quân Lý Khánh An đã xâm nhập sâu vào Sindh e rằng sẽ bị lâm vào tình cảnh hiểm nguy.

Lý Quang Bật rất rõ hậu quả của việc chiến bại, hắn không dám có một chút sơ ý, đương trầm tư suy ngẫm.

“Lý tướng quân thật sự chuẩn bị đánh trận vừa công vừa phòng với liên quân Thổ Hỏa La sao? ”

Người nói chuyện là phó tướng của Lý Quang Bật.

đại tướng Hạ Lâu Dư Nhuận, hắn nhận được điều lệnh của Lý Khánh An tương đối trễ, khi hắn dẫn năm ngàn quân đến Thổ Hỏa La. chiến dịch của Giải Tô Quốc vừa kết thúc.

Lúc ấyy hắn cũng nghe được tin mười vạn quân đến tập kích.

Tin này khiến hắn tâm sự trùng trùng, bèn lên tường thành tản bộ, thế nào lại cũng bắt gặp Lý Quang Bật ở đây.

“Không!

Đấy không phải bổn ý của ta!”

Lý Quang Bật bị giọng oan oan của Hạ Lâu Dư Nhuận làm giật mình, hắn quay đầu lại mỉm cười nói: “Dùng binh là ở mưu lược, tô ô Tư chẳng qua là mồi nhử mà ta giăng ra để lừa liên quân Thổ Hỏa La cắn câu mà thôi.”

Điều mà Hạ Lậu Dư Nhuận lo lắng nhất chính là Lý Quang Bật sẽ cho thủ thành trống, nghe hắn nói như thế thì Hạ Lậu Dư Nhuận cũng yên tâm phần nào, hắn đi lên trước cười nói: “Ta nghĩ Lý tướng quân chắc không phải người bị động như thế. tập hợp tất cả quân trong thành ô Tư.

Nếu quân địch một khi đến vây thành, dân chúng trong thành lại trong tiếp ứng ngoài, quân Đường chắc chắn sẽ gặp nguy.”

Lúc này, Lý Quang Bật trầm tư một lát. bỗng hắn quay sang nói với Hạ Lậu Dư Nhuận: “Nhưng việc thủ thành vẫn là điều tất yếu phải làm.

Hạ Lâu tướng quân, ta sẽ cho ngươi sáu ngàn quân, ngươi có thể tạm thời thay ta giữ thành này trong ba ngày được không?”

“Ngươi chắn chắn chỉ cần ba ngày ư?”

“Đúng! chỉ cần ba ngày, chỉ cần ngươi giữ thành cho ta được ba ngày, ta có đủ tự tin đánh bại mười vạn liên quân này.”

trời dần sáng, khi ánh dương đầu tiên hé thắp sáng cả đầu thành ô Tư. tiếng trống cảnh báo của thành ô Tư đã vang lên tiếng “Tang!

Tang!...”, năm ngàn tướng sĩ phóng lên thành, tay cầm cung tiễn và nỏ, bố trận nghiêm ngặt đợi chờ.

ngoài thành, liên quân Thổ Hỏa La đã hiên ngang đến bao phủ cả một vùng.

Quân của chúng được chia làm bốn đại phương trận, đang từ bốn phía thành ô Tư ùa đến.

Tiếng tù và. tiếng trống vang lên như sấm.

Bộ binh, kỵ binh, lạc đà binh của mười vạn quân liên minh đang dồn dập tiến đến.

Khi còn cách thành khoảng ba dặm. chúng từ từ dần lại.

Trên đầu binh sĩ Thổ Hỏa La đều có quấn khăn. thân mặc giáp da. dưới thân là một chiếc quần lồng đèn rộng to.

Vũ khí của chúng là đao cong và trường mâu. và cũng có một lượng lớn cung tiễn.

Mặc dù nước Đại Hạ và nước Quý Sương cùng xây dựng nên nền văn mình huy hoàng tại đây, nhưng nền văn mình này lại bị gãy khúc; không những không để lại được gì cho con cháu đời sau; ngược lại, nền văn minh của họ còn bị thay thế bởi sự lạc hậu và dã man của kẻ hủy diệt.

Mười vạn đại quân chỉ có hơn trăm cái thang đơn sơ. họ không có thang mây, không có máy ném đá. không có xe lâu. chùy công thành; họ phảng phất như những dân tộc man di đến từ thảo nguyên, trong tay chỉ có những vũ khí nguyên thủy đơn sơ nhất.

Liên quân Thổ Hỏa La cũng ý thực được vấn đề công thành cấp bách, vài trăm cái thang không đủ để công hạ thành ô Tư.

Tát Y Đức vội phái ra vài trăm người đi đốn một cái cây đại thụ ngàn năm. bọn chúng cần thân cây to khô này phá cửa thành ô Tư.

Tát Y Đức lạnh lùng nhìn thành trì xa xa. những lá cờ phấp phới trên đầu thành, những tên lính Đại Đường đứng đầy.

Sau lưng họ là vai trăm cái mấy ném đá được xếp đều trên tường thành.

Tát Y Đức từng tham gia trận chiến tấn công thành Damascuc, biết rõ uy lực của loại máy ném đá này.

Năm xưa chính vì máy ném đá của vương triều Oa Mã Á mà làm quân đội A Bạch Tư tồn thất thảm trọng. chỉ đành vây thành vài tháng, đợi khi các con quái vật chùy công thành xuất hiện thì mới công hạ được Damascus.

chỉ tiếc rằng hắn lại không ngờ được quân Đường đột ngột đại cứ tấn công Thổ Hỏa La. càng không ngờ được quân Đường lại phòng thủ thành trì. khiến quân đội Thổ Hỏa La không có bất kỳ chuẩn bị nào cho công thành, càng không có cái loại công thành chùy như quái vật kia. khiến trong lòng Tát Y Đức (* Saeed) đầy lo lắng.

“Saeed tướng quân, gỗ công thành đã chuẩn bị xong!”

Một quan quân phóng đển bẩm báo.

Saeed quay đầu lại nhìn, thấy một khúc cự mộc đang được vào trăm con lạc đà kéo đến. nó dài những bảy trượng.

đường kính sáu thước, cần hàng ngàn ngươi cùng đỡ mới mong bên nó lên nổi để công thành.

Dù cho trong lòng Saeed có chút lo lắng với máy ném đá của quân Đường, nhưng hắn cũng muốn xem thử uy lực của máy ném đá đó rốt cuộc lớn nhường nào.

“Lệnh cho quân đoàn ba phát động công kích.”

Quân đoàn ba chính là quân đội của nước Cao Phụ. hiện nay đang tác chiến ngay trên lãnh thổ nước họ, họ sẽ tuyệt không từ chối xuất trận đầu tiên.

“Đùng!

Đùng!”

Tiếng trống tấn công bắt đầu vang lên. quân đoàn thứ ba tại thành bắc bắt đầu phát động đợt tiến công đầu tiên.

Một vạn quân Thổ Hỏa La ùa về trước như nước vỡ bờ.

Chúng khiêng mấy mươi các thang, tay hươ đao cùng trường mâu. miệng hô hào phóng như bay về thành môn.

Tiễn phóng như mưa. phóng tiễn từ ngay ngoài thành vài trăm bước mà không lợi ích gì. chỉ tổ làm thương tích không ít người của phía mình.

Đằng sau làn sóng quân đội đang dâng lên kia. một khúc gỗ công thành khổng lồ dưới sự vận chuyển của hơn ngàn đại hán vạm vỡ đang từ từ tiến lại gần thành môn.

Trên thành đầu, mười chiếc máy ném đá của quân Đường đã được ì ạch kéo dây.

Do đánh từ trên xuống. nên các công trượng của quân Đường đã điều chỉnh cự lỵ, đặt một đòn bảy mượn lực khéo léo khiến máy ném đá không còn cần đến hai trăm người để kéo, chỉ cần năm mươi người đã có thể phát động.

Tảng đá khổng đồ được đặt lên bệ phóng máy ném đá.

Hạ Lậu Dư Nhuận vừa một tiếng lệnh hạ. mười bộ máy ném đá đồng thời phóng đòn. mười tảng cực thạch từ cao rơi xuống. sau khi vẽ ra đường cung tuyệt đẹp trên không liền phóng thẳng về phía đám đông.

“Đùng!”

Một tiếng vang động trời, tiếng kêu thảm thiết inh ỏi khắp nơi. vài tên lính Thổ Hỏa La vì tránh không kịp bị đá tảng đè bẹp.

Quán tính quá mạnh khiến đá vẫn tiếp tục lăn liền hai mươi mấy bước đến đoàn quân đông đúc phía dưới với tốc độ cực nhanh.

Binh sĩ Thổ Hỏa La liều mình tránh sang hai bên. nhưng vẫn có năm sáu mươi người chết dưới hòn đá khổng lồ này, thương cũng không dưới một trăm.

Đợt đá thứ hai, thứ ba...cứ liên tục nối tiếp nhau, đồng thời cung nỏ quân Đường cũng phóng tiền như mưa từ trên thành.

Tình hình địch dưới thành thương vong thảm hại.

Mỗi một tảng đá ném xuống đều có vài trăm người thương vong, nó đúng là một cỗ máy giết người đúng nghĩa, mang lại thảm họa diệt vong với quân đội Thổ Hỏa La.

Máy ném đá trong trận chiến thủ thành đã phát huy tác dụng không gì tả nổi.

Trong lịch sử.trận chiến bảo vệ Thái Nguyên trong An Sứ chi loạn.

Lý Quang Bật binh lực nghèo nàn chính dùng mấy mươi cỗ máy ném đá này mà đè chết bảy vạn đại quân phản loạn, giành được chiến thắng huy hoàng trong trận chiến bảo vệ Thái Nguyên đó.

ở Thổ Hỏa La cũng thế, quân Đường vận dụng loại máy ném đá tiên tiến nhất thế gian này đã mang lại sức sát thương khổng lồ cho quân đội Thổ Hỏa La.

Trên chiến trường bỗng chốc đã xác chết la liệt, nơi nơi đều là những cái xác bị đè bẹp, máu chảy thành sông nhuốm đỏ từng tảng đá được ném xuống.

lúc này, gỗ công thành đã dần dần tiến lại gần cửa thành, quân đường lại điều thêm năm mấy ném đá hạng trung đến.

Họ cho đốt thiên lôi hỏa dầu. năm quả cầu lửa hừng hực phóng đến chỗ cự mộc nằm ngoài hai trăm bước kia.

cầu lửa ném chúng vào đám đông. chỉ một chốc đã nhấn chìm tất cả trong biển lửa.

Vô số người bị dầu hỏa thiêu cháy, họ không ngừng dang rộng hai tay chạy khắp nơi cầu cứu,chỉ tiếc là chưa đi được vài bước đã té nhào xuống, để ngọn lửa cuốn trôi.

Đạn dầu hỏa của quân Đường đã tạo một đòn đả kích chí mạng, cùng với việc ngọn lửa lan dần ra. cực mộc cũng bị bắt lửa.

Lượng lớn binh sĩ ôm gỗ công thành này bỏ chạy để lại nó rơi ầm xuống đất rồi bị ngọn lửa nuốt chửng.

Sau khi thương vong gần bốn phần quân, quân đội Thổ Hỏa La trong đạt tấn công đầu tiên này lại như nước thủy triều hạ vội vàng rút lui.

Thanh cự mộc kia chưa phát huy được tác dụng đã bị lửa thiêu hủy.

Tát Y Đức chung hứng nhìn thành đầu.

Dù hắn biết sự lợi hại của máy ném đá. nhưng không ngờ nó lại lợi hại nhường này, và còn đạn hỏa dầu đáng sợ kia nữa.

Đấm tức tối đấm mạnh vào gỗ công thành, nghiếng răng nói: “Truyền lệnh của ta. cho dừng tấn công, đại quân bao vây thành Ô Tư.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 380: Huyết chiến Nguyệt Thị (Hạ)

Ngày hôm sau sau khi quân liên quân Thổ Hỏa La bao vây thành ô Tư.

Lý Quang Bật đã dẫn hai vạn quân Đường chủ lực xuất hiện tại thành A Hoàn.

Dưới ánh trăng sáng, thành A Hoãn yên tĩnh lạ thường, chỉ có một lượng quân ít ỏi đóng trong thành phòng thủ.

Với hai vạn quân Đường được chuẩn bị kỹ càng đang đến. tòa thành lớn nhất Thổ Hỏa La có mười mấy vạn dân này gần như là một tòa thành không phòng hộ.

Đây chính là sách lược của Lý Quang Bật. dùng một ít quân Đường để giữ chân quân chủ lực của địch, còn bản thân hắn thì dẫn quân chủ lực nhảy ra chiến trường, dùng kỵ binh có tính cơ động cao càn quét hậu phương trống trải của quân địch, cắt đứt nguồn cung ứng hậu cần của họ, để cuối cùng giữ chân mười vạn đại quân của họ đến chết mới thôi.

Ánh mắt lạnh lùng của Lý Quang Bật chằm chằm nhìn thành A Hoàn đang lặng lẽ đứng giữa màn đêm. hắn đã phái ba ngàn người đi đến tập kích thành trì trước, hắn đang đợi tin từ quân tiên phong.

Lúc này, một đám lửa bồng chốc cháy bùng trên thành đầu. cửa thành đã được mở.

Lý Quang Bật vội giơ cao chiến đao hô hào: “Tiến vào thành!”

“Giết!”

Hàng vạn vó ngựa lốc cốc phóng đi, quân Đường nhất cứ công phá thành A Hoãn, hai vạn đại quân giết vào trong thành.

A Hoãn thành bỗng chốc chìm trong biển lửa.

Damascus.

Khalid vẻ mặt ngưng trọng, vội vàng đi vào hoàng cung, dưới sự dẫn dắt của tổng quản nội cung, nhanh chóng hướng Địa Đồ đại điện đi đến.

“Hiện tại tình trạng Khalifah ra sao rồi?”

Khalid có chút lo lắng hỏi. hắn nghe nói hai ngày nay Mangur rất bực dọc, đã giết mười mấy viên hoạn quan và cung nữ. hắn rất lo lắng Mangur sẽ mất đi lý trí.

nhưng tổng quản nội cung lại không quá lo lắng, hắn cười nói: “Vizier (Tể tướng) điện hạ xin hãy yên tâm. tình trạng của Khalifah hiện tại rất tốt.

Tuy rằng tính tình nóng nảy một chút, nhưng không còn chìm vào tửu sắc giống như trước nữa. ngài mỗi ngày đều cần mẫn với triều chính, phần lớn thời gian đều là ở Địa Đồ cung xem xét đại sự của vương triều.”

Hai người bước nhanh đi tới trước Địa Đồ cung, tổng quản nội cung dừng bước, hắn không dám tùy ý đi vào, Khalid trực tiếp đi vào cửa lớn.

Địa Đồ cung có tên như vậy là vì bên trong cung điện treo đầy bản đồ, là nơi làm việc của Mangur, cũng tương đương với ngự thư phòng.

Khalid đi vào cung điện, chỉ thấy Mangur khoanh tay đứng ở phía trước một bức bản đồ thật lớn.

Chiến cuộc được Khalid đoán trúng. mười ngày trước.

đế quốc La Mã điều động cả ngàn chiến thuyền, xuất động gần mười vạn đại quân, theo ba phương hướng tấn công vào đảo Síp (*Cyprus) ba vạn quân Ả rập canh giữ trên đảo Cyprus đã liên tục gửi thư đến cầu cứu.

Cung chữ thập của bọn họ đã không còn ưu thế gì nữa. kỵ binh cung thủ và bộ binh cung nỏ thủ của quân đội La Mã đã sử dụng loại cung tiễn lợi hại hơn hẳn. khiến cho quân đội Ả rập liên tiếp bại lui, mắt thấy đảo Cyprus sắp khó giữ được nữa.

đề phòng ngừa quân La Mã phát động tiến công trên đất liền.

Mangur hạ lệnh mười lăm vạn đại quân các nơi hướng thành Ai Đức Tát (*Edessa) tập kết, nhưng ngay tại lúc đó, bọn họ lại nhận được tin tức từ phương đông, đại đôi quân Đường đang tiến công Thổ Hỏa La.

“Khalid ta cảm thấy đế quốc chúng ta đang lung lay sắp đổ.”

Mangur thở dài một hơi, tình thế quá rõ ràng.

Lý Khánh An đã cùng với người La Mã cấu kết lại rồi.

“Khalid ngươi nói hiện tại ta nên làm cái gì bây giờ?”

“Bệ hạ. thuộc hạ cho rằng tình thế còn chưa tới mức tồi tệ nhất.”

“Tồi tệ nhất?”

Mangur đột nhiên quay đầu lại, hỏi: “Vậy ngươi nói, thế nào mới là tồi tệ nhất?”

“Tây Ban Nha cũng có tham dự vào, mới là khoảnh khắc tồi tệ nhất.”

Mangur có chút giật mình, hắn bỗng nhiên hiểu ra ý tứ của Khalid, nếu tình huống chuyển biến xấu đi. kéo dài xuống như vậy, rất có thể bên Tây Ban Nha kia cũng sẽ tham chiến, vương triều của mình ba mặt gặp phải kẻ địch, thì tình huống đó mới thật sự nguy hiểm, ý tứ của Khalid là mau chóng chấm dứt nguy cơ trước mắt.

“Vậy ngươi nói chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”

“Thuộc hạ cho rằng, đảo Cyprus rất có thể sẽ giữ không được nữa. thế thì chi bằng tạm thời rút quân khỏi đảo Cyprus, người La Mã tự nhiên sẽ ngưng chiến.”

“Mà nếu bọn họ không chịu ngưng chiến thì sao?”

“Không bọn họ nhất định sẽ ngưng chiến, bệ hạ đừng quên, kẻ địch của người La Mã ngoại trừ chúng ta, còn có Bulgaria, nếu người La Mã thật sự muốn khai chiến, thì chúng ta bèn cùng Bulaaria kết minh, để cho nó hai mặt đều gặp kẻ địch.”

Mangur trầm ngâm một lúc lâu. hắn đành phải thở dài: “Thế phương đông làm sao bây giờ?”

“Phương đông hãy giao cho Ziyad đi xử lý, nếu hắn xử lý không tốt, thì bệ hạ bèn đích thân đến Khurasan, bệ hạ không phải đã sớm muốn thay Ziyad đi sao?”

Mangur chậm rãi đi đến phía trước bản đồ, hắn lo âu mà nhìn phương đông, không chỉ có Thổ Hỏa La. còn có Sindh và Punjab, khiến cho hắn vô cùng lo lắng.

Lý Khánh An suất lĩnh quân Đường chú lực trung tuyến đến thành gikashim đóng trú suốt mười ngày.

Hắn vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi tin tức của Lý Quang Bật. kỳ thật theo khoảng cách thẳng góc mà nói.

Lý Khánh An cách A Hoãn thành cũng không xa. chỉ có hơn bốn trăm dặm. nhưng thế núi cao lớn và dựng đứng, tầng tầng cách trở, khiến cho việc truyền tin tức trở nên vô cùng gian nan. mãi cho đến mười ngày sau, Lý Khánh An rốt cục mới có được tin tức quân Đường ở tuyến phía tây.

Lý Quang Bật đã công phá được tòa thành lớn thứ nhất của Thổ Hỏa La là thành A Hoãn và tòa thành lớn thứ hai là Bộ Sư thành, đốt hủy toàn bộ quân lương của quân đội Thổ Hỏa La.

nhưng cho đến hiện tại, Lý Quang Bật vẫn là không chịu cùng đại quân của Thổ Hỏa La chính diện giao phong, mà là kéo bọn họ chạy lòng vòng, khiến cho đại quân Thổ Hỏa La mệt mỏi vì chạy đôn chạy đáo.

Nghe được tin tức này, Lý Khánh An không khỏi khe khẽ thở phào nhẹ nhõm, không hổ là danh tướng thời Trung Đường, chiêu này của Lý Quang Bật với sách lược tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu dùng đến vô cùng cao minh, đã nắm chắc lấy thế chủ động của trận chiến, đương nhiên, Lý Khánh An cũng biết được Lý Quang Bật có hành vi buông thả cho binh lính đánh cướp thành trì, nhưng hắn cũng không muốn bởi vậy mà xử phạt Lý Quang Bật.

Lý Khánh An cũng đã đích thân trải qua hàng trăm trận chiến, hắn biết đây là một thứ thú đoạn khích lệ sĩ khí quan trọng.

ở sự vận động trong cuộc chiến, quân Đường cũng vất vả mỏi mệt.

để duy tri sĩ khí, chỉ có thể dùng phương pháp thả lỏng binh sĩ để cổ vũ ý chí chiến đấu.

Điều này trong binh pháp không hề có, nhưng nó đích thực là một thủ đoạn hữu hiệu nhất.

Điều mà hắn đang quan tâm chính là Lý Quang Bật rốt cục là chuẩn bị khi nào thì mới động thú đây?

Lý Khánh An đứng ở phía trước bản đồ, trầm tư thật lâu không nói một lời.

Thật ra hắn rất lo lắng động tĩnh của quân Đại Thực, cho dù hắn và Byzantium đã ký kết hiệp nghị đồng minh quân sự, hắn cũng tin tưởng Byzantium sẽ tuân thú hiệp ước mà hướng Đại Thực phát binh.

Nhưng dù sao địa vực rộng lớn, trong đó tồn tại một sự chênh lệch về thời gian, nếu quân Đại Thực của Khurasan còn chưa có nhận được mệnh lệnh từ Damascus. bọn họ rất có thể sẽ xuất binh Thổ Hỏa La. trợ giúp cho người Nguyệt Thị.

Hơn nữa nếu Byzantium tiến công bất lợi, cũng sẽ giảm bớt áp lực của Đại Thực, khiến cho bọn hắn đem trọng điểm quân sự nhắm sang phương đông.

Cho đến tận lúc này đây, quân Đại Thực bên phía Sindh cũng không có động tĩnh gì cho thấy sẽ tiến lên phía bắc chi viện cho Thổ Hỏa La.

Nếu như vậy có phải sẽ do chính quân Đại Thực tại Khurasan tiến đến chi viện cho Thổ Hỏa La hay không, nếu Lý Quang Bật để thời gian kéo dài quá lâu, tình thế sẽ bất lợi cho hắn.

Đương nhiên.

Lý Khánh An cũng xem xét đến sự ảnh hưởng của quân Đại Thực tại Khurasan xuất binh Thổ Hóa La.

Hắn đã hạ lệnh quân Hà Trung chuẩn bị sẵn sàng đón quân địch, một khi quân Khurasan tiến đánh Thổ Hỏa La với quy mô lớn. quân Hà Trung sẽ không chút do dự đánh sang Khurasan.

Cho dù như thế, Lý Khánh An vẫn cần cố hế sức xem xét sao cho thật chu toàn.

“Triệu tướng quân, bốn năm trước tình hình cụ thể của việc quân Đại Thực chi viện cho Thổ Hỏa La ngươi còn nhớ rõ không?

Ý ta muốn nói là tốc độ hành quân của bọn họ.”

Triệu Sùng Tiết trầm ngâm giây lát nói: “hồi bẩm Đại tướng quân, trận chiến của bốn năm trước ty chức vẫn nhớ như in. tốc độ hành quân của quân Đại Thực thật ra cũng không nhanh.

Khi bọn hắn vượt qua sông Amul chúng ta liền có xích hầu phát hiện ra. nhưng vấn đề chính là ở chỗ lúc ấy người Đại Thực phái binh đi tiến công Toái Hiệp, khiến cho Cao soái không thể không chia binh ra đi cứu Toái Hiệp, và lại Cao soái cũng không cam lòng phải rút khỏi Thổ Hỏa La một cách chật vật như vậy.

Những chuyện đã xảy ra về sau này đã ra ngoài dự kiến của hắn. quân Đại Thực cũng lớn mạnh hơn so với suy nghĩ của hắn.

Nói cho cùng, cũng bởi vì hắn đã quá xem nhẹ người Đại Thực, cho rằng bọn họ chẳng qua cũng là những người Hồ như các vương quốc tại Hà Trung vậy, kết quả mới dẫn đến sự thảm bại trong lúc cuối cùng.”

“Thế sức chiến đấu của quân Thổ Hỏa La thì sao?”

Lý Khánh An lại hỏi.

“Sức chiến đấu của quân Thổ Hỏa La thì cũng bình thường thôi, thì cũng tương tự như quân Hà Trung vậy, hơn nữa trang bị lạc hậu. bì giáp của bọn họ căn bản không ngăn được tên nó của quân Đường, nếu quân Đường có năm vạn người, thì bọn họ có thể một trận chiến đánh tan mười vạn liên quân Thổ Hỏa La.”

“Mà nếu quả quân Đường chỉ có ba vạn người thì sao?”

“Ty chức cho rằng, nếu là như vậy, thì cần quân Đường đòi hỏi phải biết vận dụng binh pháp mưu lược tốt, cứ đụng nhau là đánh, thuộc hạ cho rằng tỉ lệ phần thắng không lớn.”

Lý Khánh An gật gật đầu, Triệu Sùng Tiết nói không sai, mấu chốt chính là xem Lý Quang Bật dùng binh pháp như thế nào.

Lúc này, ánh mắt của hắn dừng ở trên sông Panj, thật ra con sông này có rất nhiều chuyện có thể làm, phải xem Lý Quang Bật có giỏi lợi dụng nó hay không thôi.

giữa tháng tám. cách thời gian quân Đường tiến công Thổ Hỏa La đã qua đi tám ngày, cuộc chiến cũng còn chưa phân ra thắng bại, nhưng mười vạn quân Thổ Hỏa La đã lâm vào thế bị động chưa từng có.

Sau khi tin tức quân Đường chủ lực công phá được A Hoàn thành được truyền đến.

đại quân Thổ Hỏa La gần như điên cuồng, bọn họ liều lĩnh chạy về A Hoàn thành, nửa đường lại nhận được tin tức, tòa thành lớn thứ hai của Thổ Hỏa La. thành Bộ Sư đã bị quân Đường công phá được.

Sự tổn thất lớn lao đó khiến cho các quốc vương chư quốc trong quân đội Thổ Hỏa La vô cùng bất mãn đối với chiến thuật của Tát Y Đức (* Sayid), nhất là nguyệt Thị quốc, cung điện hoàng thành bị quân Đường với một ngọn lửa đốt sạch, thê thiếp của hắn bị giết, con cái không biết kết cuộc ra sao.

Điều này khiến cho Khuất Chiêu Mục vô cùng phẫn nộ, hắn ngang ngạnh mà yêu cầu đại quân lập tức đánh trở về A Hoãn thành.

Nhưng lúc này đô thành của Vương Đình quốc là Bộ Sư thành cũng bị quân Đường công phá.

Quốc vương Vương Đình quốc A Lan thì mãnh mẽ yêu cầu liên quân chuyển hướng sang Bộ Sư thành. giữa hai quốc vương đã xảy ra tranh chấp, cùng lúc đó, ba vương quốc Cao Phụ.

Cô Mặc, Đại hãn quốc cũng lo lắng cho thành đô của mình bị tập kích, cũng đưa ra cùng một yêu cầu như thế, yêu cầu quân đội bảo vệ vương quốc của mình.

Vì lợi ích đã xuất hiện sự tranh chấp, chiến thuật đánh hạ từng người một của Lý Quang Bật tựa như một thanh nậy thật lớn.

đã nậy ra khe dính liền nhau không vững chắc giữa các liên quân, liên quân Thổ Hỏa La bắt đầu từng bước một đi đến sự chia rẽ.

Sông Punj cũng chính là thượng du của sông Amul triều Đường gọi là ô Hừ Hà. nó đồng thời cũng là con sông mẹ của các khu vực Thổ Hòa La. chạy qua những khu vực đông dân nhất, đất đai màu mỡ nhất của Thổ Hỏa La.

Mấy đại quốc của Thổ Hỏa La cũng đều phân bố ở ven bờ ô Hử Hà.

Lúc này quân Đường chủ lực của Lý Quang Bật đang ở phía bờ nam của sông Punj, cách thành đô của Cô Mặc Châu khoảng chừng ba mươi dặm.

Sông Punj đi tới nơi này, thế nước đã trở nên êm ả. hai bờ sông cũng không có sường dốc vách núi dựng đứng nữa. mà là một mảng những vùng đất sa mạc và bãi đá hoang vắng xen lẫn nhau.

Hơn hai vạn quân Đường và hơn một vạn lạc đà đang ở trên một bãi cát rộng lớn nghỉ ngơi, chờ đợi các thợ xây dựng cầu nổi.

Lý Quang Bật ngồi ở trên một khối đá lớn bằng phẳng. hắn giơ bình nước lên uống một ngụm nước, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào phía bờ bên kia. nơi thấp thoáng có thể nhìn thấy hình dáng của Đát Một thành.

Tám ngày nay, chiến thuật của hắn quả nhiên đã thành công, trước sau phá hủy hai tòa thành lớn. nhưng Lý Quang Bật cũng biết, sự thành công của hắn ít nhiều có mang một chút may mắn. hắn cũng thật không ngờ rằng năng lực của xích hầu quân Thổ Hỏa La lại thấp đến như thế.

Hai ngày trước.

Quân đội của hắn chính là từ phía sau mười vạn đại quân của kẻ địch mà đi xuyên qua.

Hắn vốn còn tưởng rằng đại quân Thổ Hỏa La sẽ bám theo sau mà đến. nhưng đối phương đã không hề phát hiện bọn họ, khiến cho hắn không thể không dùng cách chủ động cảnh báo để nhắc nhở cho đối phương biết.

Lúc này, mấy con chiến mã vội vàng chạy tới. xích hầu trên ngựa xoay người xuống ngựa, tiến lên thi lễ bẩm báo nói: “Bẩm báo Lý tướng quân, quân đội Thổ Hỏa La đã chia binh làm hai đường, một đoàn khoảng chừng sáu vạn người đang bám theo sau chúng ta đuổi đến. cách chúng ta ước chừng ba mươi dặm đường. một đoàn khác gồm bốn vạn người đang đi song song phía nam chúng ta. cách chúng ta ước chừng bảy mươi dặm.”

Tin tức tới một cách đột ngột này khiến cho Lý Quang Bật bỗng dưng đứng lên. trong ánh mắt bình tĩnh đó cuối cùng cũng lộ ra một nỗi hưng phấn khó có thể che giấu được.

Thổ Hỏa La rốt cục cũng chia binh làm hai đường, đây chính là sự chờ đợi của hắn. cũng là kết quả mà hắn đã rất nổ lực có được.

Lý Quang Bật cố kiềm chế sự kích động trong lòng.

Hắn lấy bản đồ ra rồi mở ra ở trước mắt, cẩn thận tìm ra con đường hành quân của hai đoàn quân này.

Từ trên bản đồ mà xem. thì ý đồ của quân Thổ Hỏa La đã rất rõ ràng. từ nơi này sang phía tây nam chính là Đại hãn quốc.

Bọn họ hiểu nhiên đã tiếp thu được bài học từ ô Tư thành, lo lắng quân Đường sẽ đột kích Đại hãn quốc nữa. bởi vậy binh chia hai đường, vừa có thể bọc đánh quân Đường, lại có thể phòng ngừa quân Đường ở phía nam tập kích Đại hãn quốc, điều này chính là sự hy vọng của hắn Lý Quang Bật.

Nhưng nếu muốn nắm bắt lấy thời cơ bên trong đó. việc này đòi hỏi hắn phải có khả năng điều binh rất cao siêu, nghĩ đến đây, Lý Quang Bật lập tức hạ lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta. trong nửa canh giờ phải dựng xong cầu nổi.

để trễ một khắc, đều xử trảm!”

Nơi quân Đường qua sông là chỗ thế nước êm ả nhất của sông Punj, sông rộng chừng một dặm. cũng là độ khấu chủ yếu mà Cô Mặc quốc qua sông đi xuống phía nam.

Nguyên có một cây cầu hẹp, nhưng ba ngày trước Đát Một thành vì sợ hãi quân Đường tập kích, đã phá hủy cầu đi. khiến cho quân Đường muốn qua sông chỉ có thể xây dựng lại một chiếc cầu mới.

Cho dù quân Đường cũng đã trung thu được tới mấy chục chiếc thuyền nhỏ. nhưng dựa vào những chiếc thuyền nhỏ đó để qua sông thì rất hão huyền, nhưng mà lại có thể lợi dụng chúng để dựng cầu nổi.

đó cũng giống như kế liên hoàn của mà quân Tào đã dùng ở Xích Bích, dùng sợi xích đem mấy chục chiếc thuyền nhỏ khóa lại.

ở phía trên phủ bằng những tấm ván gỗ.

Để cho quân Đường có thể nhanh chóng thông qua. dưới nghiêm lệnh của Lý Quang Bật. các thợ và binh sĩ của quân Đường rất nhanh liền dựng thành một chiếc cầu nổi đơn sơ.

Lúc này, bảy vạn đại quân của Thổ Hỏa La cách quân Đường còn có mười lăm dặm. thời gian vô cùng gấp gáp, quân Đường tăng nhanh tốc độ qua sông.

“Lý tướng quân, ngài xem!”

Một viên binh sĩ chỉ về phía xa hô to.

Lý Quang Bật giơ tay giữa trán hướng phía đông mà nhìn, chỉ thấy xa xa bụi đất tung bay. bão cát che lấp cả bầu trời, giống như bị một trận bão cát đột kích, quân đội Thổ Hỏa La rốt cục cũng tới rồi.

Lý Quang Bật thậm chí có thể cảm nhận được tâm trạng phẫn nộ và cấp thiết của đại quân Thổ Hỏa La. bọn họ nôn nóng muốn tìm mình báo thù.

“Cừu hận sẽ che đậy đi ánh mắt các ngươi!”

Lý Quang Bật khe khẽ lầm bầm một mình, hắn vung tay lên lệnh nói: “Qua cầu!”

Cuối cùng một ngàn người hộ vệ Lý Quang Bật bước lên trên cầu nổi. nhanh chóng hướng bờ bên kia chạy đi, lát sau. một đoàn kỵ binh lạc đà của Thổ Hỏa La dẫn đầu chạy tới trước, đây là quân đội của Cô Mặc quốc.

Liên quân Thổ Hỏa La có được tin tức của quân Đường chủ lực là vào lúc sáng sớm. bọn họ liền liều lĩnh mà đuổi theo, nhất là Cô Mặc quốc, hướng đi của quân Đường rõ ràng chính là nhằm vào thành đô của bọn họ5 bọn họ gấp đến độ gần như phát điên mất.

Nhưng trong quá trình đuổi theo, bên trong nội bộ liên quân lại xảy ra tranh chấp trái ngược nhau.

Nguyệt Thị, Cao Phụ, Vương Đình và Cô Mặc quốc bởi vì ích lợi các nhân bị tổn thất nghiêm trọng, bọn họ chủ trương lập tức quyết chiến với quân Đường. nhưng Sayid lại đề nghị chờ đợi viện quân Đại Thực Khurasan đến đã. như vậy hai quân liên hợp bóp chết sự xâm lấn của quân Đường sẽ chắc chắn hơn.

Hắn lo lắng nhất là việc quân Đường với kế chia binh mà kéo giữ lấy quân chủ lực của mình, khiến cho bọn hắn dẫm theo vết xe đổ của ô Tư thành, hắn đề nghị cùng quân Đường duy trì một khoảng cách nhất định, phòng ngừa quân Đường chủ lực từ Đại hãn quốc đi xuống phía nam.

Nhưng đề nghị của Sayid chỉ được sự ủng hộ của Đại hãn quốc, bốn vương quốc khác kiên quyết phản đối. song phương đều không chịu nhượng bộ, Sayid bất đắc dĩ, không thể không chia binh hai đường.

Bản nhân hắn dẫn bốn vạn quân từ phía nam vòng lại, phòng ngừa quân Đường chủ lực chạy mất. mà Khuất Chiêu Mục và A Lan dẫn sáu vạn quân liên hợp, từ chính diện truy kích quân Đường, trước khi đi.

Sayid mãi dặn dò, song phương ở bên bờ sông tụ hợp, cùng đánh quân Đường. tuyệt đối không thể tự ý hành động.

Nếu là trước đây, quyết định của Sayid sẽ không được phản đối, nhưng mấy ngày nay, sự chỉ huy của Sayid xuất hiện những sai lầm rất nghiêm trọng, làm cho A Hoãn thành và Bộ Sư thành bị quân Đường chủ lực phá được, hai tòa thành trì bị cướp sạch không, nhất là vương thất quý tộc cơ hồ bị quân Đường giết tận.

Đó đã khiến cho Sayid mất đi quyền uy thường ngày.

Quốc vương nguyệt Thị quốc Khuất Chiêu Mục và quốc vương Vương Đình quốc A Lan đều vô cùng bất mãn với hắn. mà hai vương quốc ở trong liên quân lại chiếm binh lực nhiều nhất.

Quan trọng hơn là hành động quân sự của Lý Quang Bật đã nậy lỏng đi căn cơ liên hợp vốn không chặc chẽ bên trong Thổ Hỏa La. khiến các vương quốc chỉ xem xét đến ích lợi cá nhân.

Khi sáu vạn đại quân giết tới bờ sông.

Cô Mặc quốc vương Kì Tát lòng nóng như lửa đốt. cũng không cùng mấy vương quốc khác thương lượng, dẫn sáu ngàn quân Cô Mặc ven theo chiếc cầu nối mà quân Đường để lại, hướng bờ bên kia đuổi giết tới.

Dưới sự dẫn dắt của quân Cô Mặc. quân đội của hai vương quốc Nguyệt Thị và Vương Đình cũng đi theo vượt cầu mà đuổi theo.

Lúc này Sayid từ phía nam bọc đánh đến. cách chiếc cầu nổi đã không tới mười lăm dặm, chỉ cần nửa canh giờ nữa thôi bèn có thể đuổi tới nơi, chính là nửa canh giờ ngắn ngủi đó, cơ hội mà Lý Quang Bật chờ đợi xuất hiện ngay tại giờ khắc này.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 381: Trận chiến sông PANJ

Khi bốn vạn quân của Tát Y Đức đến Phún Xích hà (*sông Panj), hắn nhìn thấy cảnh tượng tuyệt vọng khác.

Trên mặt sông khói lửa nghi ngút, chiếc cầu phao do từng tàu nhỏ ghép lại đã bị nhấn chìm trong biển lửa. ngọn lửa này không những cắt đứt con đường qua sông duy nhất của Tát Y Đức. mà còn thiêu cháy hi vọng cuối cùng của hắn.

“Tiêu rồi, Thổ Hỏa La phen này tiêu thật rồi!”

Nhìn hòa diệm bùng cháy, Tát Y Đức thốt lên ta thán.

Lý Quang Bật cũng như một cao thù chơi cờ, hắn nắm bặt được cơ hội thoáng hiện trong nháy mắt. quả quyết thiêu hủy cầu nổi. chia mười vạn quân Thổ Hỏa La làm hai.

Lúc này, hai vạn năm ngàn đại quân Lý Quang Bật đang lặng lễ bố trận trên một thảo nguyên rộng lớn.

Đội vận chuyển vũ khí của hắn vẫn ở cách đây hai dặm. do hai ngàn kỵ binh lạc đà hãn quốc Khazar bảo hộ.

Hai vạn năm ngàn quân Đường kết cấu không có gì phức tạp. ba ngàn cung binh, ba ngàn nỏ binh, tám ngàn bộ binh.chín ngàn khinh kỵ binh, ngoài ra còn có hai ngàn quân xích hầu.trong đó nỏ binh đứng đầu tiên, cung binh đứng sau. tiếp đó là bộ binh, cuối cùng là kỵ binh, còn hai ngàn xích hầu thuộc kỳ binh, chuyên dùng để công kích điểm yếu nhất của địch.

Thông thường mà nói. thì sẽ còn một đội quân trú doanh để bảo vệ chủ soái, đám bảo trận doạnh không bị đánh loạn, nhưng Lý Quang Bật lần này không có quân trú doanh, vì bản thân hắn đích thân dẫn kỵ binh cùng các tướng sĩ xông trận.

Một cơn gió to thổi qua thổi bay cát đá. lá cờ to của quân Đường phấp phới tung bay. ngựa của Lý Quang Bật phóng đầu tiên, ánh mắt hắn dưới sắc trời chiều tà dần nheo lại, hắn đã nhìn thấy bóng dáng đại quân Thổ Hỏa La. trận chiến hắn chờ đợi bấy lâu cuối cùng đã đến.

Hắn từ từ rút chiến đao ra. ánh đao ánh phản quang lóe sáng như nhuốm màu máu.

Thời gian dần đến lúc hoàng hôn. nhưng khát vọng giết người vẫn không hề lụi tàn vì màn đêm sắp buông xuống.

Ngược lại. ngọn lửa phục thù trong lòng quốc vương Khuất Chiêu Mộc của nước Nguyệt Thị lại càng bùng cháy mãnh liệt.

Hai người họ gào thét, phẫn nộ chỉ huy đại quân tức tốc tiến lên phía trước: “Quân đội của chúng ta nhiều gấp đôi quân Đường, có gì đâu phải sợ?”

Đại quân hiên ngang thẳng tiến như làn sóng đen ngòm nhấp nhô quét ngang qua thảo nguyên.

Trường mâu như những rừng cây rậm rập di động toát lên mùi chết chóc giữa ánh hoàng hôn đò vàng.

Hai đội quân càng lúc càng tiến lại gần. chỉ còn cách nhau ba dặm.

Lúc này.

đại quân Thổ Hỏa La bỗng dừng chân lại. trên thảo nguyên phía trước họ có cắm đầy vài trăm cây trường mâu. và trên mỗi cây đều có treo một đầu người.

Dưới ánh tà dương trong rất ư đáng sợ.

Khi Khuất Chiêu Mộc cùng A Lan nhìn thấy vài trăm cái đầu người. bỗng chốc ngâng cao đầu lên nhìn trời gào rú. vừa vỗ ngực vừa khóc rú lên.

Vài trăm cái đầu người này chính là của thê thiếp con cái họ, là phụ mẫu huynh đệ họ.

Tất cả đều bị quân Đường chặt đầu đưa đến chiến trường cho họ.

Trong nỗi đau vạn phần, thù hận đã che mở lý trí họ, hắn lúc này chỉ có một ước nguyện: Giết!

Giết sạch đội quân Đường đến xâm lược Thổ Hỏa La để rửa hận báo thù cho người thân mình.

“Giết!”

Khuất Chiêu Mộc bi phẫn thét lên: “Giết sạch quân Đường!

Một người cũng không được tha!”

Quân đội Thổ Hỏa La đã phát động tiến công mãnh liệt, bọn họ gào thét, kèm theo khí thế dời non lấp bể, giống như sóng thần bùng phát, chiến mã như bay, binh sĩ lao xả. khua mạnh trường mâu và chiến đao, càn quét đánh vào quân Đường như vũ bão.

So với sự tiến công kích liệt của đại quân Thổ Hỏa La. quân Đường thì lại bình tĩnh như một trái núi to, chẳng chút động đậy, trong mắt của mỗi người binh sĩ đều lộ ra một màu mắt tàn khốc, nhấp nháy sự sắc lạnh như một con dã thú ăn thịt người.

Khuôn mặt của Lý Quang Bật cương nghị như đá hoa cương điêu khắc nên. không nhìn ra bất kỳ biểu lộ nào, khi quân đội Thổ Hỏa La xông đến còn có một dặm. hắn đã lạnh lùng hạ lệnh.

“Cung nỏ thủ chuẩn bị!”

Ba nghìn nỏ xạ thủ và ba nghìn cung thủ bước lên trước hai mươi bước, liệt thành sáu hàng, mỗi hàng có một nghìn người, xếp cách nhau hai bước.

nỏ xạ thủ hàng thứ nhất nửa quỳ xuống. dùng đầu gối và bả vai giương cung cài tên.

điều chỉnh đầu nhắm, hơi chếch lên trên, ngón trỏ quặp lấy huyền đao, từ từ nín thở lại, mắt nheo lại thành một đường, một trăm năm mươi bước, đây là cự ly đợt đánh trả đầu tiên của bọn họ.

Cho dù là người Đột Quyết hay là Thổ Phồn, hoặc là Khiết Đan.

Hồi Hột cho đến người Đột Kỵ Thi và người Đại Thực, tất cả mọi quân địch tác chiến với quân Đường khi nhắc đến quân Đường; điều khiếp sợ nhất chính là cung nỏ của quân Đường. loại vũ khí đánh tầm xa này có thể vô tình mà xuyên thũng giáp da và khiêng gỗ của bọn họ, làm cho bọn họ trước khi chưa giao chiến đã tử thương thảm hại. nghiêm trọng đả kích nhuệ khí tiến công của bọn họ5 cung nỏ của quân Đường, từ trước đến nay vẫn luôn là ác mộng của bọn họ.

Vì vậy, kẻ địch của quân Đường đều sẽ trăm phương nghìn kế né tránh cung tên của quân Đường. bọn họ hoặc là dùng trọng giáp xung phong ở phía trước, hoặc dùng kỵ binh tinh thông kỵ thuật.

Lý Quang Bật cũng đã nghĩ đến khả năng này, vì vậy, mấy trăm cái đầu người quý tộc đã trở thành mồi lửa đốt cháy lửa giận ngút trời của người Thổ Hỏa La. hắn đã thành công. khi hắn nhìn thấy đại quân Thổ Hỏa La giết đến như cuốn trời lấp đất, khóe miệng của hắn cuối cùng đã lộ ra một nụ cười đắc ý.

Khí thế hùng tráng của đại quân Thổ Hỏa La khi từ từ tiến sát quân Đường đã bắt đầu từ từ tiêu tan dần.

đầu mũi tên lạnh như băng của cung nỏ quân quân Đường bao trùm một mùi chết chóc, làm cho họ cảm thấy không ngớt rợn người, bọn họ rất nhiều người đều nghĩ đến. màn đêm sắp đến. nên thu binh hồi doanh rồi.

Trong lòng phân tâm. làm cho bước chân xung phong của họ bắt đầu ngập ngừng, nhưng quán tính to lớn khiến bọn họ không thể quay đầu. bọn họ đã thân bất do kỷ mà bị bao kẹp lấy, lao về phía rừng mũi tên chết chóc đó, càng lúc càng sần. bộ binhxông ở phía trước khiếp sợ đến thảm kêu lên.

Hai trăm bước, trong trận địa quân Đường đã vang lên tiếng trống trầm thấp mà dày đặc.

đây là đang nhắc nhở quân Đường, kiểm tra lần cuối thật tốt.

Một trăm năm mươi bước, tiếng trống của quân Đường bỗng biến mất. ‘Khắc!' Tiếng va chạm của dây cung máy nỏ vang lên một hồi. một nghìn cây nỏ tiễn xé toạt bầu trời mà bay lên. trong không trung hình thành một mảng đốm đen dày đặc. nhanh như chóp bắn vọt về phía binh sĩ Thổ Hỏa La.

Đội ngũ của binh sĩ Thổ Hỏa La tập trung quá dày đặc. gần như không cần nhắm chuẩn, một nghìn mũi tên thoáng chốc bắn vào đám đông dày đặc, tung tóe lên một vùng máu đỏ, giáp da bọn họ không tài nào phòng ngự được nỏ tiễn cực mạnh của quân Đường, tên bắn xuyên qua thân thể của bọn họ, trong đội ngũ đã truyền đến tiếng thảm kêu liên hồi, chiến mã hí lên đau đớn. ngã nhào xuống đất. kỵ binh trên ngựa lăn xuống ngựa, không đợi bọn họ đứng dậy, bèn bị người ngựa phía sau xông lên đổ nhào, trên mặt đất lăn lốc la hét. cuối cùng bị vô tình dẫm đạp mà chết.

Một ngàn người trận vong trong năm sáu vạn người cũng như một hoa nước nhỏ trong biển cả. chẳng mấy chốc sẽ không thấy đâu.

Tiếp liền sau đó là đợt tiễn thứ hai, ba vèo vèo phóng đến.

Thương vong hơn bốn ngàn người, số người chết càng lúc càng tăng khiến quân đội Thổ Hỏa La thả chậm lại tốc độ thẳng tiến.

Thông tin về số người chết đã được truyền ra đến phía sau.

Bước chán xông pha của chúng bắt đầu do dự.

đã không còn dũng khí và hào khí của lúc đầu.

Từ khí thế hừng hực, giờ bắt đầu trở nên hỗn loạn.

Tuy nhiên, cơn ác mộng này mới chỉ bắt đầu. bọn họ đã đi vào phạm vị tấn công của binh cung.

Một trăm bước, ba ngàn cung binh cùng phóng tiễn, cung tiễn bay vút trên không được gia tăng gấp bội. che phủ cả ánh mặt trời, như thế màn đêm đã buông xuống. lại phảng phất như tử thần được cười nhạo những con người trần gian ngu muội trên đấy.Sức sát thương lớn mạnh của quân cung nỏ Đại Đường đã hoàn toàn bộc lộ trong thời khắc này, chỉ thấy từng đám từng đám quân Thổ Hỏa La ngã gục.

Chiến giáp của chúng có cũng như không, căn bản không cách gì ngăn lại sức xuyên thấu mạnh mẽ của cung tiễn, cả khiên của chúng cũng bị xuyên thủng.

Kết cục duy nhất mà họ có chỉ là cái chết!

Sinh mạng của người Thổ Hỏa La trong thời khắc này thật rẻ mạt. nhưng cỏ dại bị diệt trong ruộng. không cách nào chống trở nôi nhưng mũi tên lạnh lùng.

Cung tiễn vẫn trút xuống như mưa. xuyên thấu tâm can, xuyên thấu đầu họ, xác chết la liệt, máu chảy thành sông, nhưng con chiến mã thọ thương phát cuồng phóng chạy giữa tàn dương cuối chiều, như ma quỷ đến từ địa ngục.

Quân Đường vẫn án binh bất động, đứng sững như từng ngọn núi uy nga.

Từ đầu chí cuối họ vẫn không có biến hóa gì.

Lý Quang Bật lạnh lùng dùng quân Thổ Hỏa La hỗn loạn, hắn biết mình đã đánh giá quá cao đội quân này, kỳ thực mười vạn đại quân của họ, hắn chỉ thế thôi đã có thể đánh bại.

“Tiếp tục phóng tiễn!

Kỵ binh chuẩn bị!”

Quân đội Thổ Hỏa La cách trận doanh của quân Đường còn năm mươi bước, nhưng đã chết hơn vạn người, chúng không tránh kịp trong những trận mưa tiễn dày đặc, lũ lượt rơi xuống thân ngựa.

Dù là quý tộc hay nô lệ đi chăng nữa. trước mặt của tử thần, mọi người đều bình đãng.

Quốc vương A Lan bị một tiền xuyên qua đầu.thét lên thảm thiết rồi rơi xuống ngựa.

Cái chết của A Lan trở thành giọt nước làm tràn ly, dưới đả kích kịch liệt của tiễn trận quân Đường, quân Thổ Hỏa La cuối cùng cũng tan rã.

Bọn chúng quay đầu bỏ chạy như sóng biển rút về.

Lúc này, Lý Quang Bật thấy cơ hội đã đến. hắn bèn giơ cao chiến đao hô hào: “Hời các kỵ binh đế quốc Đại Đường, cơ hội lập công của chúng ta đã đến. giết!”

“Giết!”

Tiếng trống như sấm. kỵ binh quân Đường bắt đầu thúc người, hơn một vạn kỵ binh bỗng chốc ùa về phía bại quân Thổ Hỏa La.

Chúng xông pha thẳng tiến, quân Thổ Hỏa La đang gào rú sợ hãi trước sự tiến đến của họ, đua nhau bỏ chạy, té nhào, cùng những con chiến mã phẫn nộ phóng qua người họ.

“Kháng chiến!

Kháng chiến!”

Khuất Chiêu Mộc thét lớn. nhưng dù hắn có hô hào gào thét kiểu gì cũng không hiệu quả. sĩ khí của đội quân của hắn đã mất hết.

đã không còn ý chí chiến đấu. bọn họ đều chỉ muốn bỏ chạy, nỗi sợ hãi tự nhiên với quân Đường khiến đội quân này tan rã.

Mà ngay lúc này, từ góc tây bắc bông xuật hiện một đội kỵ binh quân Đường.

Đó chính là sáu ngày kỵ binh của Hạ Lậu Dư Nhuận, bọn họ phát động tấn công quyết liệt với quân Thổ Hỏa La rút lui bỏ chạy từ bên hông.

Dưới sự truy kích của kỵ quân đường hai bên. quân đội Thổ Hỏa La cuối cùng cũng không còn thoát được.

Trên thảo nguyên rộng lớn đâu đâu toàn quân Thổ Hỏa La chạy tứ tán. nhưng dù chạy thế nào vẫn không thoát khỏi tay kỵ binh quân Đường. kẻ bị giết, người quỳ lạy van nài.

Cho đến lúc trời tối hẳn. quân Đường đuổi ra đến tận ba mươi dặm. sát vạn quân Thổ Hỏa La toàn bộ bị diệt sạch.

Khuất Chiêu Mộc cũng chết giữa loạn quân.

Trận chiến sông Panj cũng trở thành trận chiến thành danh của Lý Quang Bật. hắn dùng ba vạn quân Đường đánh bại sáu vạn quân Thổ Hỏa La. trảm thù hơn hai vạn người, bắt sống gần bốn vạn người; còn bản thân quân Đường chỉ mới hi sinh chừng ba trăm ngời.

Chiến công huy hoàng, uy lực của cung nỏ quân Đường trong trận chiến này được phát huy hoàn toàn.

Trận chiến sông Panj khiến lòng chống đối của chư quốc Thổ Hỏa La bỗng chốc tiêu tan. nước Cô Mặc đầu hàng Đại Đường đầu tiên, tiếp đó là nước Cao Phụ.

Vương Đình và Nguyệt Thi là nước cuối cùng đầu hàng Lý Quang Bật.Còn Tát Y Đức dẫn bốn vạn nhân mã sau khi nghe tiếng thảm bại của trận chiến Panj, quân đội đã rạn nứt nghiêm trọng.

Đại tướng Nguyệt Thi La Tiên dẫn hai vạn đại quân trở về nước đầu hàng quân Đường bị Lý Quang Bật mệnh làm tân quốc vương của nước Nguyệt Thi.

Quốc vương Đại hãn quốc Đa cốt cũng dẫn một vạn quân bồn quốc về trấn thủ thành Hoạt Lộ, không muốn theo Tát Y Đức rút về Khurasan.

Sau khi Đại hãn quốc rút lui khiến liên quân triệt để tan rã. chỉ trong một đêm. có vô vàn đào binh, cuối cùng Tát Y Đức đành dẫn ba ngàn quân đội vượt sông Amul trở về Khurasan.

Ngày hai mươi tháng tám.

Lý Quang Bật dẫn quân đến Côn Khư quốc bên dòng Amul Quốc vương Côn Khư quốc mở cửa thành đầu hàng quân Đường.

Từ đó, ngoài nước Ba Tư phía nam nhất chưa đầu hàng, toàn cảnh Thổ Hỏa La đều đầu hàng quân Đường, chiến dịch Thổ Hỏa La tạm kết thúc.

Còn lúc này, trận chiến tắn công Sindh của Lý Khánh An cũng vừa mở màn.

Hạ tuần tháng tám.

Lý Khánh An dẫn hai vạn đại quân đến Gandhara. cũng chính là Islamabad ngày nay.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 382: Viển Chinh SINDH (thượng)

Càn Đà La (*Gandhara) cũng thuộc một trong chư quốc Thổ Hỏa La, nhưng không giống với các nước Nguyệt thị, nó không bị người Đại Thực chinh phục, dãy núi Khánh Đô Khố Thập (*Hindu Kugh) trải dài cao ngút đã ngăn chặn vó ngựa sắt của người A Rập đông tiến.

Gandhara là một đất nước nông nghiệp truyền thống. trong sơn cốc khổng lồ, đất đai phì nhiêu và nguồn nước dồi dào đã làm cho Gandhara sản xuất ra nhiều lương thực và hoa quả, cũng đã nuôi sống phần đông dân cư nơi này.

[(*) Càn Đà La (*Gandhara.

Gandhara.

Gandha-vati) là một vùng miền Tây bắc ́n Độ, ngày nay thuộc về Afghanistan và một phần của Pakistan.

Ngày xưa Càn Đà La là một trung tâm văn hoá nghệ thuật Phật giáo.

Trong thế kỉ thứ 1, 2, Phật giáo Đại thừa cũng bắt đầu xuất hiện tại đây.

Ngày nay, các đạo trường Phật giáo không còn bao nhiêu dấu tích vì bị phá huỷ trong thế kỉ thứ 5.

Theo kí sự của Huyền Trang thì đạo Phật tại đây đã bị huỷ diệt trong khoáng thế kỉ thứ 7.]

Gandhara thuộc phái thân Đường, trong mấy chục năm qua. quốc vương Gandhara mấy lần khiển sứ giả nhập Đường yết kiến, đã nhận được ban thưởng của triều đình Đại Đường, được phong làm Thổ Hỏa La diệp hộ, nơi này lại là thánh địa Phật giáo, khắp nơi đâu cũng thấy cây bồ đề cao to như chóp và phật tự rực rỡ huy hoàng. tăng lữ. nông dân. thương nhân lai vãng.

ở đây đã trở thành một quốc gia giàu có mà yên tĩnh.

Hạ tuần tháng tám, Lý Khánh An soái lĩnh một vạn ba nghìn quân viễn chinh Đại Đường và hơn hai nghìn quân đội của Hộ Mật Quốc đi đến hoàng thành của Gandhara - Purusapura.

Gandhara quốc vương Thất Lý Ca La (*Srimangala) dẫn theo hoàng hậu và mấy chục quan viên xuất thành mười dặm nghênh tiếp.

Đại đội quân Đường từ từ ngừng bước chân đi lên, Bạch Ca (*Barca) nhanh chân đi mấy bước, dẫn theo một đoàn người đông đảo quỳ ở trước ngựa Lý Khánh An. hắn tâm trạng thấp thỏm không yên. nói: “Hoan nghênh đại tướng quân giá lâm tệ quốc, tệ quốc nguyện vì quân Đường cung cấp mọi sự tiện lợi.”

Từ nơi đây tiếp tục hướng nam là tiến vào Sindh, cũng chính là đích đến của quân Đường trong cuộc nam chinh lần này, Gandhara sẽ trở thành căn cứ của quân Đường nam hạ.

đặc biệt là nơi đây sản xuất nhiều lương thực, nó có thể cung cấp quân lương thiết yếu cho quân Đường, Gandhara rất quan trọng đối với cuộc nam chinh của Lý Khánh An. thái độ của quốc vương Gandhara vẫn khá kính cẩn phục tùng, cũng bày tỏ ý nguyện của bọn họ chịu dốc toàn lực tương trợ quân Đường, về điểm này Lý Khánh An vô cùng hài lòng, hắn nhảy xuống ngựa, tiến lên đỡ Barca dậy, cười nói: “Đa tạ quốc vương điện hạ đã ủng hộ quân Đường, lần nam chinh này của quân Đường chính là vì muốn đem thế lực của Đại Thực đuổi ra khỏi Sindh và Punjab, đây cũng là vì để Gandhara không bị bàn tay của Đại Thực vấy vào, vì vậy ta hi vọng lần nam chinh này đồng thời cũng sẽ trở thành quốc sự của Gandhara, hi vọng các ngươi cũng có thể dốc một phần sức lực.”

Hộ Mật vương từ đem ý của Lý Khánh An phiên dịch lại cho Srimangala, hắn phiên dịch rất chuẩn.

đã làm cho Srimangala nghe hiéu ý trong lời nói của Lý Khánh An, chính là để cho Gandhara đồng thời xuất binh, hiệp trợ quân Đường công đánh Sindh, nhưng Gandhara không phải là Hộ Mật Quốc, Hộ Mật Quốc nằm ở khu vực miền núi, xuất binh chỉ là vì tình cảm. còn Gandhara một khi hiệp trợ quân Đường, cũng có nghĩa là bọn họ công khai đối kháng với người Ả Rập, nếu như mai này quân Đường rút đi, người Đại Thực trở về lại Sindh.

Gandhara sẽ trở nên nguy hiểm.

Srimangala cảm thấy rất khó xử, hắn không chịu xuất binh hiệp trợ. hắn thà ra tiền ra lương, dốc hết sở hữu của quốc gia. nhưng lời này hắn lại không thể nói rõ ra trước, nói quá rõ ràng trái lại sẽ làm quân Đường sinh nghi.

“Đại tướng quân, lương thực súc mã.

Gandhara sẽ dốc hết tất cả trợ giúp quân Đường.”

Ngữ khí của Srimangala tuy cung kính, nhưng thái độ thoái thác của hắn lại làm cho Lý Khánh An rất không thích.

Lý Khánh An cũng không nói toạt ra, bèn điềm đạm nói: “Việc này về sau hẵng nói!”

Hắn không còn bận tâm đến Srimangala, quay đầu lệnh nói: “Đại quân trú đóng ngay tại chỗ, nghỉ ngơi chỉnh đốn hai ngày.”

Các kỵ binh quân Đường đồng loạt xuống ngựa, dỡ bỏ các loại vật tư. các túp lều trại rất nhanh đã xuất hiện trong bình nguyên rộng lớn bên cạnh sông Tín Độ hà (*sông Sindhu), Srimangala trong lòng thấp thỏm không yên, Lý Khánh An đã không còn ngó ngàng đến hắn nữa. hắn hồi thành cũng không phải, ở lại nơi đó cũng không phải, quan trọng hơn là bọn họ đã vì quân Đường chuẩn bị xong nơi trú doanh, nhưng quân Đường căn bản là không ngó ngàng hắn, mà là tự mình quyết định nơi trú đóng, đại doanh của bọn họ vừa lúc đánh gãy con đường nối liền Gandhara đến Khách Bố Nhĩ (*Khabul). làm cho người vãn lai không còn đường để đi, Srimangala trong lòng vừa sốt ruột vừa hối hận, hắn không biết mình nên giải thích với Lý Khánh An như thế nào.

Thê nữ và hạ thần của Srimangala đều hồi thành rồi.

Srimangala như một nam nhân vô gia cư, ở trước đại doanh quân Đường đi lại loanh quanh, hắn muốn bàn bạc một lần nữa với Lý Khánh An.

đây không thể nào trách hắn, người Thổ Hỏa La đều là như vậy. dùng cách nói bây giờ. chính là chủ nghĩa thực dụng và chủ nghĩa cơ hội điển hình, ai mạnh họ theo kẻ ấy, bây giờ triều Đường cũng muốn rờ rẫm Thổ Hỏa La. thắng thua cuối cùng vẫn chưa phân rõ, hắn làm sao có thể toàn lực ủng hộ Đại Đường, nếu lỡ Đại Thực thắng thì sao?

Lúc này, một binh sĩ quân Đường từ trong đại doanh đi ra, lên trước chắp tay thi lễ nói: “Quốc vương điện hạ, đại tướng quân nhà ta mời ngài vào trong.”

Srimangala mừng rỡ, Lý Khánh An cuối cùng lại cho hắn cơ hội rồi, hắn vội đi theo binh sĩ đi vào đại doanh.

Trong đại doanh, một viên thám báo vừa từ Sindh trở về, mang theo tin tức của Hạ Diên Tự trở về, Hạ Diên Tự đã tìm thấy cụm kho lương lớn nhất của Sindh. nơi đó có bốn trăm vạn thạch lương thực và hai nghìn vạn Dinar tiền bạc mà người Đại Thực vơ vét được từ Sindh và Punjab, bây giờ được ba vạn quân đội địa phương của Sindh trông coi. ngoài ra còn có hai nghìn quân Đại Thực, mà Sindh tông đốc Ben Ibrahim đang soái lĩnh chú lực quân Đại Thực ở Puniab trấn áp phản loạn người La Kỳ Phổ Đặc (*Rajput).

Điều làm cho Lý Khánh An cảm thấy hứng thú là.

Hạ Diên Tự bây giờ lại trở thành tổng quản của một trong những kho lương, đảm nhiệm chức vụ của đại đội trưởng quân Sindh. thủ hạ có một nghìn người, nguyên nhân là hắn đã thành công giành được tín nhiệm của một viên quan quân Sindh. mà thúc thúc của viên quan quân này lại là một tướng lĩnh cao cấp trong quân Sindh.

“Đại tướng quân.

Hạ Diên lữ soái rất lo lắng Sindh xảy ra bạo loạn, làm lương thực gặp phải tổn thất, lữ soái nói những binh sĩ này đều không đáng tin cậy, nếu như xảy ra bạo loạn, bọn họ sẽ dẫn đầu cướp tiền cướp lương, lữ soái khẩn cầu đại tướng quân mau chóng phát binh Sindh.”

Lý Khánh An khép lại báo cáo của Hạ Diên Tự, cười nói:

“Hạ Diên tướng quân có số làm quan a!

ở chỗ ta chỉ là một lữ soái nho nhỏ, ở Sindh. mới có thời gian mấy ngày đã bay đến vị trí đại đội trưởng, đó tương đương với lang tướng của Đại Đường ta chứ chẳng vừa. xem ra ta đây đã mai một nhân tài rồi.”

Lời nói bông đùa của Lý Khánh An nghe đến binh sĩ mồ hôi đầy trán, hắn vội vàng thay Hạ Diên Tự giải thích nói:

“Trong quân Sindh căn bản là bát nháo ô hợp, không hề có bất kỳ quy củ và quân chế nào, mọi thứ đều là huyến thống và quan hệ, chỉ cần là người Rajput. cho dù là binh non vừa mới tòng quân, cũng có thể soái lĩnh những lão binh người hạ đăng dày dặn kinh nghiệm.

Hạ Diên tướng quân và bọn họ ngôn ngữ còn chẳng thông nữa!

Vậy mà đã thăng quan rồi.”

Lý Khánh An hiểu được ý của hắn. hắn là đang nói chế độ dòng giống của Thiên Trúc, Lý Khánh An cười xòa bèn hỏi nói:

“Ý ngươi là. các ngươi là thuộc loại người thượng đẳng?”

“Vâng!

Bọn họ đều cho rằng bọn thuộc hạ là người Quỹ Sương (*Khusan), thuộc Sát Đế Lợi (*Kshatriya/ Kashtriya), vì vậy vị tướng quân của bọn họ đã hào phóng cho Hạ Diên tướng quân một quan chức đại đội trưởng.”

Lý Khánh An gật gật đầu.

“Ta biết rồi. ngươi tạm thời đi nghỉ ngơi trước, ta còn cần ngươi dẫn đường, nghỉ ngơi và chỉnh quân hai ngày, đại quân liền nam hạ Sindh.”

Báo tin binh thi một quân lễ rồi lui đi. lúc này, thân binh lại dẫn Gandhara quốc vương Srimangala vào, Srimangala quỳ xuốn. dập đầu thỉnh tội với Lý Khánh An nói: “Nô tội đáng muôn chết, kháng lại mệnh lệnh của đại tướng quân, đặc biệt đến lĩnh tội!”

Phiên dịch bên cạnh nhỏ giọng nói. vẻ mặt của Lý Khánh An trở nên lạnh lùng đứng lên.

“ngươi cũng biết ngươi có tội sao?”

“Nô biết!

Cho nên đến đây thỉnh tội.”

Lý Khánh An nhìn hắn một lúc lâu. mới chậm rãi nói: “Ta là chủ của An Tây. còn không từ gian nan. soái cánh quân của vua nam hạ. chính là muốn vì các ngươi giải trừ nỗi khổ bị người Đại Thực nô dịch, có lẽ các ngươi cho rằng Gandhara không bị người Đại Thực chiếm lĩnh, vì vậy có thể không hề chỉ. nhưng nếu như không có quân Đường ở Hà Trung khống chế người Đại Thực, ngươi cho rằng ngươi bây giờ còn là quốc vương Gandhara nữa sao?”

“Nô biết, nếu không có đoàn quân của vua ngăn chặn người Đại Thực đông tiến, bây giờ Gandhara đã sát nhập vào Sindh rồi.”

“ngươi cũng biết thế, nhưng ngươi lại tiếc thân, không chịu phái quân đội hiệp trợ quân vua. cả tiểu quốc như Hộ Mật cũng không bằng, quốc vương điện hạ. ngươi đã làm ta rất thất vọng a!

Nếu không phải là ta nghĩ cho ngươi thêm một cơ hội nữa. bây giờ quốc vương của Gandhara có lẽ đã không phải là ngươi nữa rồi.”

Sự uy hiếp trắng trợn của Lý Khánh An làm cho Srimangala cả đầu mồ hôi đầm đìa. hắn liên tục dập đầu. một câu cũng không dám nói nhiều, quy củ của An Tây là thà bất kính với Đại Đường hoàng đế, cũng không thể đắc tội chút nào với An Tây Tiết độ sứ.

An Tây Tiết độ sứ giết những quốc vương bọn họ giống như giết một con gà vậy.

‘Thôi được!

Nể tình ngươi đã biết sai, tha cho ngươi một lần.”

Lý Khánh An sắc mặt thoáng dịu đi, liền lệnh nói: “Lần tấn công Sindh này, ta muốn Gandhara dốc hết toàn quốc lực, bao gồm tiền lương và quân đội, tự ngươi nói, ngươi chuẩn bị ra bao nhiêu?”

Lần này, Srimangala không dám có chút gì che giấu, trong lòng hắn tính toán một chút, bèn nói: “Trong quốc khố của nô vẫn còn một trăm vạn thạch lương thực, có thể cho hết quân Đường. còn có sáu nghìn cân vàng, nô cũng nguyện cống hiến làm quân hưởng, còn về quân đội.

Gandhara có thể ra năm nghìn quân voi và hai vạn bộ binh, đi theo quân Đường tác chiến.”

Nói đến tượng quân, chợt nhắc nhở Lý Khánh An. hắn lập tức hỏi: “Sindh và Punjab có bao nhiêu voi nuôi bằng nhân công?”

“Chắc phỏng chừng có mấy vạn con!

Ven bờ sông Sindhu rất nhiều thôn trang hầu như nhà nhà đều nuôi voi.”

Srimangala nghĩ đến tổn thất của mình, đau lòng vạn phần, trả lời câu hỏi của Lý Khánh An cũng không còn tinh thần nữa, Lý Khánh An hiểu rõ tâm ý của hắn. bèn mỉm cười với hắn nói: “Quốc vương điện hạ chịu trợ binh quân vua. từ đó có thể thấy lòng trung thành đối với Đại Đường, ta sẽ không bạc đãi ngươi, sau khi chiếm được Sindh và Punjab, ta sẽ sát nhập bọn họ vào Gandhara. thành lập vương quốc Sindh nghìn dặm lãnh thổ, ngươi sẽ là quốc vương nhiệm kỳ đầu tiên.”

Srimangala mắt trợn tròn cả lên. hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới Gandhara của hắn lại có thể sát nhập luôn Sindh và Punjab, nhưng bây giờ hắn lại thật sự nghe thấy, Lý Khánh An muốn đem Sindh và Punjab đưa cho hắn. hắn vỗ vỗ trán của mình, nhỏ tiếng hỏi: “Đại tướng quân không gạt nô chứ!”

Nghe xong lời phiên dịch, Lý Khánh An mặt trầm xuống, có chút không vui nói: “Ta là Đại Đường Triệu vương.

Chính sự đường tướng quốc, đường đường một An Tây tiết độ sứ, không lẽ ta còn gạt ngươi sao?”

Srimangala lần này thật sự tin tưởng rồi. hắn kích động đến nỗi dập đầu bùng bùng nói: “Nô nguyện vì đại tướng quân tận sức khuyển mã.”

“Đương nhiên, để đề phòng người Đại Thực cuốn gói trở lại. quân Đường sẽ trú binh Sindh. giúp đỡ ngươi huấn luyện quân đội, chống cự sự xâm lấn của người Đại Thực, về điểm này, ta phải nói trước với ngươi.”

Srimangala có chút khôi phục lại một ít lý trí, hắn hiểu rõ ý của Lý Khánh An.

Sindh và Punjab kỳ thục vẫn là thuộc về triều Đường, chẳng qua là để hắn thay Lý Khánh An bưng trên tay, cho dù như vậy, Srimangala vẫn là vui mừng khôn xiết, triều Đường chỉ lấy phần mà họ muốn lấy, phần mà họ không muốn lấy vẫn là thuộc về mình.

“Đại tướng quân, nô lập tức trở về điểm binh!”

“Đi đi! ngày mốt giờ ngọ, đại quân đúng giờ xuất phát.”

Sông Sindhu cũng chính là sông ́n Độ (*gọi tắt là sông ̉n) ngày nay, chảy qua toàn lãnh thổ của Pakistan, lưu vực sông Sindhu của một nghìn ba trăm năm trước là kho lương lớn nổi tiếng thế giới.

Nơi đây đất đai màu mỡ, ánh nắng và nguồn nước đều vô cùng đầy đủ. thêm vào đó dân số đông đúc, làm cho nơi đây trở thành căn cứ lương thực quan trọng của người Đại Thực, trước khi người Đại Thực đông tiến, toàn bộ khu vực bắc Thiên Trúc đều là người La Kỳ Phổ Đặc (*Rajput) thống trị, người Rajput là chúng tộc mới do người Quý Sương (*Khusan), Hung Nô, Cổ Gia La (*Gujar/ Gujarat) cùng với dân tộc ngoại lai An Tích (*Parthia) một vùng Thổ Hỏa La dung họp với thổ dân bản địa mà thành, ở bắc Thiên Trúc chiếm cứ địa vị thống trị, thuộc giai cấp Sát Đế Lợi (*Kshatriya/ Kashtriya), thống trị hàng nghìn hàng vạn người thổ dân bản địa.

người Rajput không phải là vương quốc thống nhất, mà là chia tách ra làm ba mươi sáu tiểu quốc, hỗn chiến với nhau.

Sau khi người Đại Thực đông tiến, nơi bị chinh phục đầu tiên sẽ là Sindh và Punjab, một bộ phận người người Rajput bị ép sửa tín ngưỡng đạo Islam. người Đại Thực từng hứa hẹn bọn họ, sẽ không cần nộp tô thuế nữa, nhưng do đế quốc Đại Thực liên tục thất bại cho Đại Đường. thêm vào đó triều Đường đã bắt đầu trực tiếp tiến hành mậu dịch với Byzantium, đây làm cho thương thuế của Đại Thực giám mạnh, ép bức người Đại Thực không thể không hủy bỏ hứa hẹn ban đầu, giáo đồ Muslim của Sindh vẫn phải nộp thuế, những dân chúng khác thì phải gia tăng việc nộp tô thuế, để bù đắp tôn thất tài chính của Đại Thực.

Chính sách trọng thuế của Đại Thực đã ááng một đòn nặng nề về chính trị cho sự thống trị Sindh và Punjab của họ, người Rajput cực kỳ bất mãn. dưới sự cố ý xúi bẩy của một số quý tộc và đại địa chủ, rất nhiều khu vực đều bùng lên khởi nghĩa, trong đó khới nghĩa của thành Adiputra của Punjab là kịch liệt nhất, nguyên quốc vương bị ủng hộ đăng cơ trở lại. công khai đối kháng người Đại Thực.

Sindh tổng đốc Ibrahim tức giận dị thường, đích thân dẫn tám nghìn quân Đại Thực và năm vạn quân nô bộc Sindh đi Adiputra trấn áp khời nghìa.

để đàm bảo lương khố lớn của Sindh không gặp phải tổn thất, Ibrahim lại từ các nơi điều về ba vạn quân nô bộc Sindh bảo vệ an toàn của lương khố, do phó tổng đốc Ben Raaaed thống lĩnh.

Ba vạn quân đội này đều là đến từ các nơi ở Sindh. thuộc các phe phái riêng lẽ, trong đó một vạn quân đội đến từ thành A Di Địch La (*Amidilo) ở phía bấc Sindh phụ trách trấn thủ lương thảo phía đông, Hạ Diên Tự bèn đảm nhiệm một chức đại đội trưởng trong cánh quân này.

Đại đội trưởng là quân chế của người Đại Thực, do Khalifgh nhiệm kỳ cuối cùng Mạch Nhĩ Vượng đời thứ hai (*Malik II) của vương triều Umayyad (*ủy Mã Á) mô phỏng quân chế La Mã sửa lại mà thành, tiếng A Rập gọi là Kurds. một quân đoàn do mười đại đội hợp thành, phía dưới lại có trung đội và tiểu đội, Hạ Diên Tự bèn đảm nghiệm đại đội trưởng của một đại đội bên trong đó. nắm giữ một nghìn binh sĩ.

Nói ra cũng khiến người ta khó mà tưởng tượng được.

Tô Ma La (*Sumaroo) - bạn vong niên mà Hạ Diên Tự dùng một mảnh tơ lụa và một ly sứ đã kết giao được lại có một thúc thúc làm quân đoàn trưởng, gọi là Á Đô Đức La (*Jadot Droz), do một trong số những đại đội trường mắc chứng bệnh lỵ nghiêm trọng, ở nửa đường tới đây chết tức tưởi, Jadot Droz bèn đế cho cháu trai Sumaroo của mình kiêm nhiệm chức vụ của đại đội trưởng chết vì tiêu chảy này, Sumaroo bèn tiến cử Hạ Diên Tự đảm nghiệm phó thủ của mình, trong sự nhìn nhận huyết thống.

Jadot Droz tri thức uyên bác khẳng định Hạ Diên Tự là thuộc người Mã Kỳ Đôn (*Macedonia), có một quan hệ thân thích nào đó với tổ tiên của hắn. cũng chính vì quan hệ thân thích ngớ ngẩn này, đã làm Jadot Droz hủy bỏ chức kiêm nhiệm của cháu trai, thay vào đó nhậm mệnh Hạ Diên Tự làm đại đội trưởng.

Còn về ngôn ngữ không thông không hề quan trọng, quan trọng là phải đề phòng binh sĩ tự ý trộm lương.

Hạ Diên Tự là một người trẻ tuổi cực kỳ thông minh, chỉ trong thời gian nữa tháng ở chung với Sumaroo, hắn đã học được một chút tiếng Sindh.

đã có thể tiến hành đối thoại đơn giản.

Trời vừa sáng.

Hạ Diên Tự đã được thông báo, hắn phải đi họp trong đại trướng của quân đoàn trưởng, thời gian đã đến đầu tháng chín, nhưng thời tiết của Sindh vẫn oi bức dị thường, mười mấy tướng lĩnh tụ tập một nơi, trong đại trướng tràn ngập một mùi hỏi thối.

Hạ Diên Tự đã quen rồi, hắn đi đến bên cạnh Sumaroo ngồi xuống, cười hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Sumaroo là một người không có chí lớn. hắn không hề để ý Hạ Diên Tự đã đoạt đi chức kiêm nhiệm của hắn. hắn vẻ mặt nghiêm túc nói: “Phía bắc truyền đến tin tức, người Gandhara lại xâm nhập Sindh quy mô lớn. quân đoàn trưởng bèn nóng lòng họp mọi người lại thương nghị đối sách.”

Hạ Diên Tự thoắt nghĩ một cái. bèn lập tức hiểu ra.

đây làm sao là người Gandhara gì đó xâm lấn. rõ ràng chính là quân Đường đã đến. trong lòng hắn âm thầm kích động, nhưng hắn không hé lộ một chút sắc mặt nào, đảo mắt nhìn xung quanh một cái. nói: “Vậy quân đoàn trưởng đâu?

Tại sao không thấy mặt ngài?”

“Quân đoàn trưởng cũng đi họp rồi.

để chúng ta chờ ở đây.”

Một việc mà Hạ Diên Tự đau đầu nhất chính là Sindh làm việc vô cùng lề mề, một việc rất đơn giản, bọn họ cần dùng thời gian rất dài để giải quyết, hội họp đặc biệt lâu.

đại đa số thời gian đều qua đi trong đợi chờ, ít nhất phải đợi nửa ngày.

Hạ Diên Tự vẫn là tính sai. hắn từ sáng sớm đợi mãi đến trời tối, ở trong đại trướng dùng hai bữa cơm. lại ngủ được một giấc, ở trong cơn mơ màng bị lay tỉnh, quân đoàn trưởng đã họp xong trở về.

Gia tộc của Jadot Droz đời đời nắm giữ thành Amidilo ở phía bắc, bản thân hắn là một lão quân bĩ (tên lưu manh trong quân đội) trạc khoảng năm mươi tuổi, có lợi ích gì tuyệt đối không thể thiếu được hắn. có rắc rối. thì cũng tuyệt đối không nhìn thấy được bóng dáng hắn. hắn để một bộ râu xồm rậm rạp, có một cặp mắt nhỏ tinh khôn, đến nỗi mà mắt hắn thường bị che bởi râu. cho người ta một cảm giác khó nắm bắt.

“Hôm nay họp lâu hơn một chút, chủ yếu là mọi người đều không ai nhường ai. mọi người ai cũng muốn ở lại canh giữ kho lương, mà không chịu đi đánh trận với người Gandhara thấp hèn.

điều đó sẽ làm nhục thân phận người thượng đẳng của chúng ta.”

Thật ra người Gandhara cũng là người Rajput. nếu xét về huyết thống, thậm chí còn chính thống hơn cả bọn họ, chỉ là bọn họ tìm cớ không chịu đi bán mạng mà thôi.

“Vậy kết quả thì sao?”

Sumaroo lớn tiếng hỏi. hắn đang chuẩn bị lấy thêm một bà vợ, chẳng có thời gian đi đánh trận đâu đấy.

“Kết quả mọi người đều không chịu đi. người Ả Rập đã tức giận. bèn để mọi người rút thăm.”

“Vậy ngươi đã rút được cái gì?”

Tất cả mọi người đều ngồi thẳng lưng lên. vô cùng quan tâm vận may của quân đoàn trưởng của họ.

Jadot Droz đắc ý mỉm cười, “Các ngươi cho rằng ta sẽ rút trúng sao?

Chúng ta ở lại nơi đây, để những người khác đi đánh trận.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 383: Viển Chinh SINDH (Hạ)

Trong đại trướng bỗng chốc hoan hô sấm dậy, những người khác đều đi rồi, có nghĩa là lương thực và tiền của trong lương khố này đều thuộc về họ rồi.

Hạ Diên Tự lại âm thầm kêu khổ, đánh trận với quân Đường. bọn họ bèn có thể thừa cơ quay về đội ngũ, phen này rắc rối rồi, lúc này mọi người đều quay về ngủ rồi, Jadot Droz lại gọi hắn lại: “Sumaroo, Diên Tự. hai ngươi ở lại, ta có lời nói với hai ngươi.”

Đợi mọi người đi hết, Jadot Droz mới thấp giọng nói với hai người họ: “Ta nhận được tin. sự việc e là không đơn giản như vậy, có thể không phải là người Gandhara đánh tới, mà là quân đội của triều Đường đã đến rồi.”

“người triều Đường!”

Sumaroo mở bừng đôi mắt ra. vội nói: “Vậy bọn họ có khi nào mang rất nhiều tơ lụa và đồ sứ. như vậy không phải là không đáng tiền rồi sao?”

Hắn lo lắng mảnh tơ lụa và đồ sứ trong tay mình có khi nào rớt giá hay không, Jadot Droz trừng mắt liếc hắn một cái, mắng: “Đồ ngu!

Quân đội triều Đường sẽ không mang theo tơ lụa hay đồ sức gì tới, bọn họ chỉ sẽ giết sạch hết chúng ta.”

“Vậy quân đoàn trưởng cho rằng chúng ta nên làm thế nào?”

Hạ Diên Tự hỏi.

“Ta cho rằng chúng ta nên lấy đi hai nghìn vạn Dinar tiền bạc trong kho lương, trở về thành Amidilo làm địa chủ.”

Jadot Droz cười nham hiểm nói.

Trong đại trướng hơi tối, Hạ Diên Tự cùng mấy tên thủ hạ đang khẩn trương thảo luận đối sách.

Tình hình bây giờ tương đối nguy cấp, phó đô đốc Sindh Lạp Cát Đức (*Raased) dẫn hai vạn quân đến nghiên chiến với quân đội Gandhara, còn nhiệm vụ bảo vệ kho lương được giao lại cho Á Đô Lắc La, nhưng tên này lại có dị tâm, muốn chiếm đoạt tiền thuế rồi rút. chỉ cần quân đội của hắn mà rút, vài trăm vạn thạch lương thực trong kho sẽ bị dân bản địa cướp sạch, vậy khi quân Đường vào Sindh sẽ phải đối đầu với hiểm nguy thất bại.

“Lữ soái, hay chúng ta cho người phán lại Jadot Droz đi.

để hắn ở lại bán mạng cho quân Đường!”

La Kỳ nói.

Hạ Diên Tự lắc lắc đầu: “Người này là kẻ phản phúc điển hình, nếu quân Đường không kịp đến Chabro, mà tổng đốc Sindh lại trở về thì hắn nhất định sẽ lại trở về với phe phái cũ. rất khó mà đoán được cách nghĩ thật của hắn lắm.

Ta chỉ lo thân phận chúng ta bại lộ mà bị hắn hãm hại.”

“Vậy Sumaroo thì sao, ta thấy người này cách nghĩ tương đối đem giản, lại khá dễ khống chế, hơn nữa hắn rất được lòng mọi người, cả đại đội trưởng còn phải nể mặt hắn.”

Hạ Diên Tự cúi đầu ngẫm nghĩ một lát, Sumaroo đúng là không tồi,có thể thử xem, nhưng người này lại có nhược điểm là nhút nhát, nhất định phải tính toán chu toàn đã, mọi người lại thương nghị thêm một hồi, quyết định tối hôm đó sẽ hành động.

Sumaroo dẫn đại đội dương phụ trách gác kho bạc, trong kho bạc có hai ngàn hai trăm vạn tiền bạc Dinar, là tiền thuế hai năm của Sindh và Punja. vốn định sẽ chuyển về Đại Thực, nhưng do phản loạn tại Punjab mà tạm hoãn.

Giữa đêm, Hạ Diên Tự dẫn hai tên thủ hạ trực tiếp xông vào chỗ ở của Sumaroo.

“Có việc gì thế này?

Giữa đêm chạy đến làm ta giật cả mình!”

Sumaroo bị Hạ Diên Tự làm thức giấc, hắn vừa dụi mắt vừa cằn nhằn.

“Ngươi không muốn phát tài ư?”

Hạ Diên Tự quá hiểu Sumaroo, vào thẳng vấn đề nói ra thứ Sumaroo yêu nhất, chỉ nghe thôi hắn đã phấn chấn tinh thần, tỉnh táo hắn. cười tít mắt hỏi: “Ta sao lại không muốn phát tài, ta cả mơ cũng muốn được cưới ba bà vợ!”

“Ngươi cũng chẳng ra gì quá đi, ta nói phát tài là ngươi có thể cưới ba trăm bà vợ.”

Mắt Sumaroo trợn tròn, hắn bỗng nghĩ ra gì đấy vội hỏi:

“Đợi đã. ngươi không phải đang nói về việc của kho bạc đấy chứ?

Đó sẽ không có phần cho chúng ta, chú ta không phải nói rồi sao?

Chúng ta có thể lấy lương thực, nhưng cả kho bạc đều thuộc về hắn!”

“Không!

Không phải, ta đang nói tơ lụa và gốm sứ Đại Đường, tất cả những thứ đến từ Đại Đường sẽ đều do ngươi khống chế, ngươi sẽ trở thành thương nhân số một của Sindh. và cũng chính là người giàu nhất Sindh. không lẽ ngươi không muốn ư?”

“Ta trở thành người giàu nhất của Sindh ư?”

Sumaroo lẩm bẩm: “Sao lại có thể như thế được!”

“Sao lại không thể? chỉ cần ngươi nghe theo an bài của ta, ngươi không những trở thành giàu nhất Sindh. mà còn sẽ trở thành Ksatriya (* giai cấp thống trị).”

“ngươi?”

Sumaroo kinh ngạc nhìn Hạ Diên Tự, hắn bỗng cảnh giác hỏi: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

“Ta nói thật cho ngươi biết!

Kỳ thực ta là tiên phong của quân Đường.”

“Quân Đường?!”

Sumaroo giật mình nhảy dựng lên, hắn bàn năng định mở miệng la toáng lên nhưng đã bị Hạ Diên Tự kịp thời bịt miệng hắn lại.

Hạ Diên Tự dùng đao kề sát cổ họng hắn. nhỏ giọng nói: “Ngươi mà dám la, ta sẽ giết chết ngươi ngay!”

Mất Sumaroo lộ vẻ sợ hãi, hắn ngoan ngoãn gật đầu.

Hạ Diên Tự rút đao lại, bỏ tay bịt trên miệng hắn xuống, cười nói: “Không lẽ lão huynh thật sự muốn bán đứng ta sao?”

Sumaroo lắc đầu vội nói: “Lão đệ!

Ngươi mau đi đi, chú ta rất hận người Đường, nếu bị hắn biết thì chỉ sợ các ngươi sẽ mất mạng thôi.”

“Vì sao?”

“Chú ta có hai người con trai đến Đại Đường làm mậu dịch, nhưng kết quả bị thổ phỉ Đại Đường giết chết, không còn quay lại nữa. hắn thề là sẽ phải báo thù cho con trai mình.”

Hạ Diên Tự trầm mặc một lát nói: “Ta muốn để ngươi thay thế vị trí quân đoàn trưởng của chú ngươi, ngươi có muốn thế không?”

Sumaroo hoảng hốt khoát tay từ chối: “Không!

Không!

Ta không làm quân đoàn trưởng được đâu, các ngươi tìm người khác đi.”

Nói xong hắn bèn định dậy định đi, nhưng Hạ Diên Tự lại lôi hắn ngồi xuống, thành khẩn nói với hắn: “ Sumaroo lão huynh, kỳ thật ta chỉ muốn cho ngươi một cơ hội phát tài thôi.

Quân Đường lần này có năm vạn đại quân đến. năm xưa ở trận chiến Đát La Tư quân Đường cũng chỉ dùng bảy vạn đại quân đánh bại mười mấy vạn binh tinh duệ của Đại Thực hơn đứt quân Sindh. người Đại Thực tại Sindh chỉ có tám ngàn người. mà Thổ Hỏa La cũng bị quân Đường chiếm, như thế này thì Sindh và Punjab nhất định sẽ rơi vào tay quân Đường, nếu ngươi chịu giúp quân Đường bảo vệ kho lương thực này, vậy phần thưởng của ngươi sẽ lớn hơn bất kỳ ai.

Nhưng nếu ngươi nguyện ý, ngươi thậm chí có thế làm quốc vương của Sindh.

Nếu ngươi chỉ muốn có tiền thôi, quân Đường sẽ thưởng cho ngươi vô vàn nhung lụa và gốm sứ. và còn cho ngươi một tòa thành nữa.

Ngươi hãy suy nghĩ kỹ đi.

Đây sẽ là thời khắc có thể thay đổi cả cuộc đời ngươi!

Cơ hội này không biết bao nhiêu người muốn có được, bây giờ nó đang trước mắt ngươi. vì ngươi đã từng giúp ta nên ta mới báo đáp ngươi.

Ngươi hãy suy nghĩ cho con cái và vợ ngươi đi!

Lão huynh Sumaroo.”

Mắt Sumaroo dần dần sáng lên. hắn hiểu nhiên là đã động lòng.

Hắn cũng bắt đầu ý thức được đây là một cơ hội vạn năm hiếm có.

Hắn cũng chẳng muốn làm quốc vương gì.chỉ cần phát tai. trở thành phú ông lớn nhất vùng Sindh này.

“Nhưng ta làm sao đối phó với thúc thúc, người là thúc thúc của ta!”

“Thúc thúc của ngươi thì không cần ngươi động thủ, ngươi chỉ cần khống chế được quân đoàn giúp ta. giữ lại lương thực thì xem như ngươi đã thành công.”

Dừng lại một hồi.

Hạ Diên Tự lại hỏi: “Vậy ngươi nói cho ta biết, nhược điểm lớn nhất của thúc thúc ngươi là gì?”

Một lúc sau.

Sumaroo mới khẽ tiếng nói: “Hoàng kim và bảo thạch, nhìn thấy hai món này thì người bỏ cả mạng cũng được.”

Sumaroo nghĩ đến việc mình sẽ bán đứng chú mình mà trong lòng như bị phủ lên một lớp bụi u ám. nhưng nghĩ đến sự bủn xỉn của chú mình, hắn có đến vài trăm người vợ, nhưng mình thì chỉ có mỗi một mụ vợ, lại còn rất xấu xí; nghĩ thế thôi trong lòng đã thấy bất mãn.

Ba trăm người vợ xinh đẹp đang đợi hắn đây!

Hắn thở dài một hơi nói: “Ta không biết mình phải đang làm một việc ngốc ngếch nhất đời mình không đây!”

Hạ Diên Tự vỗ mạnh lên vai hắn. nhìn chằm chằm vào ánh mắt hơi ngượng ngùng của hắn nói: “Không phải, ngươi đang làm một việc sáng suốt nhất trong cả cuộc đời ngươi, chẳng mấy chốc ngươi sẽ được báo đáp thôi.”

Jadot Droz giữa đêm bị Hạ Diên Tự gọi dậy, hắn bực bội hỏi: “Việc gì?”

“Quân đoàn trưởng, thủ hạ của thuộc hạ đã phát hiện vật này trong một nhà kho.”

Hạ Diên Tự đưa một chiếc túi nặng trĩu cho hắn.

Jadot Droz vừa mở túi ra. mắt hắn bỗng chốc trợn tròn, trong đấy toàn vàng óng ả cùng đá quý thượng hạng lấp lánh.

Giọng hắn rung rung vì quá kích động.

“Còn nữa không?”

“Còn không ít?

Thuộc hạ chỉ tùy tiện lấy vài miếng.”

Sự tham lam làm mở mắt của Á Đô Đức La. và cũng trầm trọng làm giảm trí tuệ của hắn.

Hắn vội mặc áo vào nói: “Ngươi mau dẫn ta đi xem!”

“Quân đoàn trưởng.

đừng nhiều người quá. cũng không thể để lộ tin tức.”

‘Ta biết rồi, ngươi mau dẫn ta theo.”

Jadot Droz chỉ dẫn theo năm người thủ hạ bèn vội vàng đi theo Hạ Diên Tự đến kho mà hắn gác giữ.

“Chỗ các người có tất cả bao nhiêu người biết chuyện.”

“Không nhiều lắm. chỉ khoảng ba bốn người.”

“Bảo bọn chúng câm miệng lại, ta sẽ chia cho các ngươi mỗi người một phần.”

“Rõ thưa quân đoàn trưởng.”

Hạ Diên Tự dẫn Jadot Droz đến trước cửa kho, chỉ có lác đác vài tên xích hầu thủ hạ của hắn đang đứng canh gác ngoài cửa.

Hạ Diên Tự vừa nháy mắt ra hiệu với họ, mấy tên quân Đường này lập tức mở cửa.

“Quân đoàn trưởng, mời vào trong!

ở bên trong có một núi hoàng kim và đá quý chất đống.”

Jadot Droz nhìn thấy bên trong kho tối om. vốn vẫn đang do dự. tự dưng nghe nói đến có hoàng kim và đá quý chất đống lập tức không còn biết lo lắng gì. hắn bước nhanh vào trong kho.

Kho rất lớn. trong đấy chất đầy từng bao từng bao lương thực.

Jadot Droz thắp sáng đuốc đi xuyên qua từng dãy lương thực trong kho.

Hạ Diên Tự đi trước dẫn đường.

“Quân đoàn trưởng, cẩn thận, nó ở ngay phía trước.”

Bất tri bất giác, hắn cùng năm thủ hạ đã theo Hạ Diên Tự đi vào sâu trong kho, cửa lớn đã bị đóng lại từ lúc nào.

Lúc này, Hạ Diên Tự chỉ vào một góc tối nói: “Đấy!

Chính là là chỗ đó, toàn là hoàng kim và đá quý!”

Lòng Á Đố Đức La kích động vô cùng, hắn nhìn thấy chút sáng óng ả trong màn đêm. mắt hắn giờ phảng phất như nhìn thấy toàn các thành vàng và đá quý chất đống.

Đây chính là kho báu của quốc vương Sindh đã cất hàng trăm năm ở đây ư?

Ánh mắt hắn toát lên sự tham lam vô đáy, hắn từ từ bước đến.

Dưới ánh đuốc chiếu rọi, màn đêm dần dần lùi lại.

Jadot Droz bỗng dừng chân lại. hắn thừ người ra. bóng tối đã biến mất. trước mắt hắn chẳng có vàng cũng chẳng có đá quý, mà là một con người - một binh sĩ có nụ cười lạnh lùng trên môi. trên tay hắn đang cầm cái gì đấy tựa cung tiễn, và nó đang chỉ vào trán hắn. cái ánh sáng lúc nãy chính là mũi tên này.

Á Đô Đức ra phát hoảng vội buông tay đánh rơi bó đuốc trên tay.

Nhưng trong cái tích tắc trước khi nó kịp chạm đất thì một cây tiễn nỏ được phóng thẳng tới trước mặt hắn. tiếng thét thảm thiết vang vọng mãi trong kho.

Tiếp liền sau đó là năm tiếng thét thảm khét. chỉ một chốc, nhà kho lại trở lại với vẻ yên lặng ban đầu.

Ngày hôm sau.

Sumaroo triệu tập hết mọi người đến. hắn giơ cao quân phù của Jadot Droz nói với họ, thúc thúc của hắn đã đến Punjab báo cáo với tống đốc, bây giờ quân đội tạm thời do hắn chỉ huy.

Quân kỷ của lính đánh thuê Sindh vốn dĩ khá lỏng lẻo, tuy không phải do chính miệng Jadot Droz thông báo, nhưng các đại đội trưởng đều không mấy để tâm. bọn chúng có mơ cũng không nghĩ là quân đoàn trưởng đã bị khử.

Thêm vào đó là do Sumaroo khác được lòng mọi người, lại hào phóng hơn ông chú bủn xỉn của hắn nhiều, nên mọi người đều biểu thị nguyện ý nghe chỉ huy của hắn.

Hạ Diên Tự mạo hiểm thành công.

Hắn cũng lập tức phái người đến bẩm báo với Lý Khánh An. kho lương chính của Sinhdh đã trong tay họ, thỉnh cầu quân Đường hòa tốc đến tiếp quản.

Quân đội Đại Đường và Gandhara suốt chặng đường đều thế như chẻ tre không ai cản nổi, chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi đã đi đến thành Đa Lan Gia Tư.

Đa Lan Gia Tư thành là một tòa thành lớn rất có ý nghĩa chiến lược, nó nằm bờ tây sông Sindh. rất đông dân. là vùng đất phì nhiêu nhất Sindh. chuyên sản lương thực và bông vải.

Tại thành Đa Lan Gia Tư có một kho lương khổng lồ, có chứa hai trăm vạn thạch lương thực, vải bông chất cao như núi.

Thành Đa Lan Gia Tư vốn dĩ có hai vạn quân trấn thủ, nhưng trước khi quân Đường đến một ngày lại có thêm hai vạn viện binh Chabro đến Đa Lan Gia Tư.

Sáng sớm hôm đó, hai vạn quân Gandhara tiên phong đã đến đồng bằng cách thành Đa Lan Gia Tư mười dặm.

Raased tổng đốc Sindh quyết định xuất thành nghênh chiến.

Hắn dẫn bốn vạn đại quân từ từ bố trận trên thảo nguyên rộng lớn.

Trong bốn vạn đại quân đó có năm ngàn quân Khurasan Đại Thực, ba vạn năm ngàn người còn lại đều là quân đánh thuê Sindh. trong đó có ghi vạn lính tượng, đây chính là đội quân lợi hại nhất Sindh. do năm ngàn con voi khoác chiến giáp to khỏe tố thành, trên lưng mỗi con voi có cõng theo bốn binh sĩ. một người phụ trách điều khiển voi. hai cung binh, một lính ném mâu.

Tiếng tù và vang lên giữa thảo nguyên, năm ngàn quân Đại Thực từ từ cho dừng chiến mã.

Ragged ngóng về doanh trại quân Đường ở xa. trong mắt lộ vẻ lo âu.

Raeaed từng tham gia trận chiến Đát La Tư mà theo Muslim trốn về Khurasan.

Hắn vẫn nhớ như in sự mạnh mẽ của quân Đường, đặc biệt là tiếng nổ kinh thiên động địa cuối cùng kia vẫn thường xuất hiện trong từng cơn ác mộng mỗi khi đêm về.

Hiện giờ quân Đường tấn công Sindh khiến lòng hắn đầy lo lắng cho tiền đồ Sindh.

Thế lực của Đại Thực liệu có như lúc ở Hà Trung sẽ bị quân Đường đuổi ra khỏi Sindh và Punjab không?

Ragged không mấy tin tướng vào quân đánh thuê Sindh. hắn biết trong tâm can người Sindh rất nhu nhược, cùng với quân kỳ lỏng lẽo của chúng.

Năm xưa vương triều Oa Mã Oa chỉ cần năm ngàn kỵ binh đã có thể đánh bại sáu vạn quân Sindh. vậy chúng làm sao mà chống đối với quân Đường?

Ragged thở dài, hắn hiện giờ chỉ duy nhất hi vọng là quân Đường đừng quá nhiều, mà chủ lực là quân Gandhara là chính, như thế may ra chúng còn có một tia hi vọng.

“Tướng quân.

Đại Thực chúng ta đánh trận đầu ư?”

Một quan quân nhỏ tiếng hỏi.

“Không!”

Ragged từ từ lắc đầu, “Để lính tượng đi lên làm tiên phong.”

“Uuuu..Tiếng tù và ngất trời, vài trăm con voi cong vòi lại phát ra tiếng rú inh ỏi.

“Đùng!

Đùng!”

Năm ngàn con voi dưới sự điều khiển của người cưỡi voi. chúng hất vòi. khí thế hừng hừng xông vào trận doanh của quân Đường.

Quân địch phát động tấn công trước, quân Gandhara rút lại về sau.

để lại đại trận của một vạn tám ngàn quân Đường.

Mười tám ngàn người này đều là kỵ binh, cung kỵ, mâu kỵ xen kẽ nhau lên trận, sát khí đằng đằng.

Đây đều là tinh duệ trong quân An Tây.

Đằng trước đội ngũ. ba trăm bộ giường nỏ đã sẵn sàng. loại giường nỏ này rất to, cánh cung dài một trượng năm thước, thân nỏ tám thước, có trương lực mười bốn thạch, đã vượt quá kỳ lục mười hai thạch của nỏ trung Đường, hơn nữa thân nỏ có thể cùng lúc lắp chín cây tiễn, chủ tiễn dài ba thước, đều được làm bằng sắt tinh luyện.Hai bên chủ tiễn có bốn cây tiễn nhỏ, một cung chín tiễn đây là giường nỏ tiên tiến nhất Đại Đường hiện nay, nhất là thiết kế tinh tế của dây huyền, thông qua một đòn bẩy dài trợ lực có thể dễ dàng cho phép hai người cùng kéo huyền.

Đây là hung khí quân Đường chuyên dùng để đối phó kỵ binh, cũng chính là chuẩn bị đặc biệt của Lý Khánh An giành cho nam chinh lần này.

Sức mạnh khó lường của giường nỏ đù xuyên qua thân thể một chú voi to khỏe, đủ đánh vỡ đầu chúng.

cùng với việc đàn voi càng lúc càng đến gần. mặt đất như rung chuyển vì chúng, cát bụi mù mịt. thấp thoáng đã có binh sĩ trên lưng voi bắt đầu phóng tiễn về hướng này.

Khí thế áp người của năm ngàn con voi khiến chiến mã của quân Đường bắt đầu bất an không yên. các kỵ binh nhà Đường phải không chế lại chiến mã. ánh mắt đầy hưng phấn và kỳ vọng.

Trận chiến với voi, đấy sẽ mang lại cảm giác mạnh nhường nào!

Tám trăm bước, đã đi vào tầm bắn của giường nỏ, Lý Khánh An lạnh lùng dổi theo đàn voi đang tiến lại gần.hắn nhìn thấy rất rõ, đàn voi này tuy mạnh nhưng những binh sĩ trên lưng nó lại chỉ là bọn ô hợp, cách quân Đường gần cả ngàn bước mà đã bắt đầu phóng tiễn?

Hắn vẫn đang đợi chờ, đợi kỵ binh voi đi vào vùng năm trăm bước - tầm bắn lợi hại nhất của giường nỏ.

Bọn voi này sẽ là công cụ vận chuyển lương thực lý tưởng của hắn. giết chết chúng có phần hơn tiếc, giờ phút này hắn lại có phần thương hại cho đàn voi này.

“Bắn!”

Bảy trăm bước, Lý Khánh An bèn hạ lệnh cho phép bắn.

Ba trăm bộ giường nỏ lập tức phát tiễn, hai ngàn bảy trăm cây tiễn sắt cùng phóng thẳng vào bầy voi.

Giường nỏ là vũ khí đánh xa lợi hại nhất của quân Đường, có thể đạt đến tầm bắn cả ngàn bước, nhưng do nó hơi nặng nề và bắn đi hơi chậm, nên thường chỉ dùng để thù thành, nhưng nó lại là khắc tinh của voi.

Thường cung nỏ đều khó mà xuyên thẳng được làn da dày của chúng. nhưng nỏ tiễn của giường nỏ lại khác.

Trên chiến trường, bỗng chốc vang đầy tiếng kêu thám thiết của voi, cả trăm con voi đi đầu bị nỏ tiễn xuyên qua thân thể, đầu, mình.

Hai chân chúng quỵ xuống, đau khổ té nhào.

Ngay tại lúc này, đợt nỏ thứ hai được phát, tiễn sắt phóng ra như mưa trút, lại một trăm con voi thảm thiết sào rú, đè bẹp binh sĩ Sindh đang trốn chạy tứ tán dưới thân.

Nhìn thấy đồng loại bị chết thảm làm những con voi trong đám còn lại khiếp đảm, chúng điên cuồng kéo nhau quay đầu bỏ chạy.

“Chiến đấu vì Đại Đường!”

Bọn họ cao giọng hô hào, “Đại Đường kỵ binh tung hoành !”

Kỵ binh thế như lôi đình, chỉ một chốc đã đuổi kịp nhưng tượng kỵ binh đào tẩu. còn thủ lĩnh của chúng đang phóng đi ở phía trước nhất, hắn lại đặt tiễn kéo cung, một lần nữa muốn thể hiện bàn sẳc anh hùng, liên tiếp bốn tiên.

Bốn binh sĩ Sinhd trên voi thà thiết thét lên ngã nhào xuống.

Hắn đi lại như gió, trăm bắn trăm trúng, mỗi tiễn hắn xuất đều có binh sĩ Sindh ngã gục.

Một vạn tám ngàn quan kỵ binh quân Đường chia làm hai tấn công từ hai bên đoàn đại quân voi, sự uy dũng của chủ soái đã khích lệ tinh thần họ rất nhiều, cung tiễn của cung kỵ binh lại được bắn ra như trút cắm đầy trên mình voi.

Binh sĩ Sindh sợ vỡ mật. thậm chí tiễn còn chưa đến, chúng đã ngã xuống voi để rồi bị bọn voi phát hoàng giẫm nát.

Lúc này, tiếng Chương của đại doanh quân Đường lại được vang lên. vội vã và dồn dập.

Đây là tín hiệu cảnh báo, Lý Khánh An lúc này mới phát hiện lại có một đội kỵ binh Đại Thực từ bên hông như nước vỡ bờ phóng về phía quân Đường.

“Kỵ binh cánh tả nghênh chiến!”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 384: Nguy cơ Hà Tây

Lạp Cát Đức (*Ragged) giống như một con sói hoang đang ẩn núp, hắn vẫn luôn dò tìm sơ hở của quân Đường. hắn biết, nếu không dùng kỵ binh, thì năm ngàn kỵ binh Đại Thực của hắn vốn không thể chiến thắng được với gần hai vạn quân Đường, chỉ có đánh trúng chỗ yếu trí mạng của quân Đường, thì có lẽ còn có một tia hy vọng.

Hắn rốt cục tìm được một chút ít ỏi cơ hội như vậy, đó chính là phía cánh trái của quân Đường, trên cơ bàn đều là cung kỵ binh, bọn họ cung pháp thuần thục, hiển nhiên là cung thủ chuyên môn. như vậy thì phương diện đánh nhau trên ngựa của bọn họ nhất định sẽ tương đối yếu hơn, có lẽ đây chính là chỗ yếu duy nhất của quân Đường.

Ragged lập tức suất lĩnh kỵ binh Đại Thực di chuyển sang phía trái của quân Đường, thừa dịp bọn họ chuyên chú đánh giết những quân Sindh trên mình voi, mà phát động cuộc tấn công mạnh vào cánh trái của quân Đường.

Ragged chẳng qua chỉ là phó Tổng đốc của Sindh.

ở trong số các tướng lĩnh dưới trướng của Abu Muslim năm đó, hắn chỉ có thể xếp vào hạng thứ hai mươi trở về sau, là một viên quan quân cấp trung không hề nổi bật chút nào. chỉ vì bên trong nội bộ của Đại Thực đã bị tẩy trừ một lượng lớn những khai quốc công thần và tướng lãnh cấp cao, không người có thể dùng, như trong đất Thục không có đại tướng vậy, nên được trở thành tiên phong.

Ragged bèn vinh quang mà thăng làm phó Tổng đốc.

Nhưng kẻ hắn gặp phải lại là chủ soái quân Đường Lý Khánh An, người mà năm đó đã đánh bại Abu Muslim. ngay cả Abu Muslim cũng đã hai lần bại dưới tay của Lý Khánh An. huống chỉ là tên vô danh tiểu tốt như hắn.

Hơn nữa trong tay hắn chỉ có năm nghìn kỵ binh Đại Thực, lại phải đối mặt với một vạn tám ngàn kỵ binh tinh nhuệ của Đại Đường.

Nếu hắn có thế trù tính chung toàn cục, hắn hẳn là đã lập tức rút quân quay về Chabro rồi.

đồng thời triệu tập tất cả quân đội quay về phòng ngự Chabro.

Nhưng hắn không có làm như vậy, hắn còn chưa có ý thức được nguy hiểm toàn cục của Sindh. còn muốn hy vọng dựa vào việc đánh lén mà may mắn thắng lợi.

Đó chỉ có thế nói rằng Ragged chỉ có thế là một viên đại tướng tiên phong mà thôi, mà tuyệt đối không phải là người có tài làm chủ soái.

Cái mà hắn phải đối mặt chính là một Lý Khánh An đã trải qua hàng trăm trận chiến và đội quân Đường đã được huấn luyện kỹ thuật.

Lý Khánh An lập tức phán đoán sắc bén ra, đội kỵ binh này mới là quân nòng cốt của Sindh.

đánh gục toàn bộ đội kỵ binh Đại Thực này sẽ có tác dụng rất quan trọng đối với trận chiến lần này.

Hắn thét lên một tiếng ra lệnh, kỵ binh quân Đường cánh trái lập tức buông việc công kích đối với voi chiến, binh chia hai đường, giống hệt một cây kéo, cắm trực tiếp vào hai phía trái phải của quân Đại Thực.

Quân Đường với khí thế như mãnh hổ, cung tiễn của cung kỵ binh biến mất, đã đồi thành hoành đao và trường mâu.

Hai đội kỵ binh ầm ầm đâm vào cùng một chỗ, tứ chỉ tàn rục, máu me văng khắp nơi, tiếng kêu thám thiết, tiếng khóc thét nổi lên tứ phía, kịch liệt đến khiến người ta nghẹt thở.

Lúc này kỵ binh quân Đường ở phía bên phải cũng bó việc tấn công voi chiến, bọn họ vòng qua chiến trường, đâm thẳng đến chiến tuyến phía nam. cắt đứt đường lui của kỵ binh Đại Thực, tiếp đó nhanh chóng hình thành một vòng vây, với thế gọng kiềm mà kẹp chặt lấy năm ngàn kỵ binh Đại Thực, khiến cho bọn hắn không còn cơ hội bỏ chạy.

Cho đến giờ phút này, Ragged mới ý thức được chính mình đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng.

Hắn đã mất đi cơ hội trốn chạy, giờ đây hắn đã không còn đường đế thoát, bị quân Đựờng bao vây chặt chẽ.

Hắn lo âu nhìn về phía quân Sindh. trông cậy vào bọn họ có thế tới cứu viện kịp, thay mình mở ra một đường máu, nhưng biểu hiện của quân Sindh đã làm hắn thất vọng vô cùng.

Bọn họ tựa hồ bị sự hung hãn của quân Đường làm cho khiếp vía, hoàn toàn vứt bỏ lòng tự trọng tối thiểu của một quân nhân, đi theo voi chiến mà trốn chạy sang phía nam. bị bọn người Càn Đà La (*Gandhara.

Gandhara.

Gandha-vati) mà bọn họ trước giờ vẫn khinh bi truy đuối như con chó vậy.

Từng đội từng đội một kỵ binh quân Đường phối hợp ăn ý, bọn họ sau khi bao vây lấy kỵ binh Đại Thực, liền bắt đầu phân cách đội ngũ của kỵ binh Đại Thực.

Một đội kỵ binh quân Đường hai ngàn người vô cùng hung hãn. bọn họ giống hệt một hoành đao sắc bén. sắc đến không thể cản được, đem kỵ binh Đại Thực sống sờ sờ mà cắt ra làm hai, làm rối loạn trận tuyến của kỵ binh Đại Thực.

Bên trong đội ngũ kỵ binh Đại Thực xuất hiện sự hỗn loạn, dần dần đi đến bên bờ sụp đổ.

Quân Đường càng đánh càng hãng, bọn họ rất kiên nhẫn, rất có hệ thống, từng chút, từng chút một mà đánh vào kỵ binh Đại Thực như tằm ăn lá dâu.

Kỵ binh Đại Thực tựa những con sâu đã lờ sa chân rơi vào trong lưới nhện vậy, sức phản kháng càng ngày càng mỏng manh, vị trí không gian càng ngày càng bị thu hẹp lại.

Khắp nơi thi thể đầy rẫy, máu chảy thành sông.

Raeaed thấy bại cục đã định, nhịn không được ngửa mặt lên trời thở dài: “Thánh Allah a!

Chẳng lẽ hôm nay ta phải chết tại nơi này hay sao?”

Đúng lúc này, hắn bỗng nhiên nhìn thấy chủ soái quân Đường, hắn quả thực bị kinh ngạc đến ngây người: “Khó trách!

Khó trách!”

Hắn thì thảo lầm bầm nói thầm một mình, giờ khắc này, sự tuyệt vọng trong lòng đã hoàn toàn bao trùm lấy hắn.

Hắn bỗng nhiên cao giọng hô lớn: “Buông vũ khí.

đầu hàng!”

Các kỵ binh Đại Thực đều đồng loạt quay đầu lại nhìn chủ soái của bọn họ, Ragged phóng ngựa chạy gấp, ở giữa đội ngũ giơ kiếm hô to: “Nghe theo mệnh lệnh của ta. buông vũ khí đầu hàng quân Đường!”

“Đầu hàng quân Đường!”

Trên chiến trường dần dần đình chỉ việc chém giết, các kỵ binh Đại Thực ngơ ngác mà nhìn chủ soái của mình: ‘Leng keng!’ không biết là ai ném trường mâu xuống trước, ngay sau đó một người kéo theo mười người, mười người kéo theo trăm người. ngàn người. càng ngày càng nhiều kỵ binh ném trường mâu đầu hàng.

Trên chiến trường, tiếng quát to gọi đầu hàng vang lên hàng loạt.

Lý Khánh An thấy quân địch không còn có ý chiến đấu nữa. cuối cùng hạ lệnh nói: “Chịu đầu hàng đi. nếu còn có người phản kháng giết không cần hỏi!”

Quân Đường nhanh chóng khởi động, đem hơn hai ngàn kỵ binh còn lại chia ra thành bốn. bắt đầu tịch thu lại vũ khí và ngựa của kẻ đầu hàng, hét ra lệnh bọn hắn ngồi dưới đất, tay đề trên đỉnh đầu. mấy chục kẻ có ý đồ chống lại liền bị giết ngay tại chỗ, đến tận lúc đó, năm ngàn quân Đại Thực đã bị quân Đường hoàn toàn tiêu diệt, bắt được hơn hai ngàn người, ba ngàn người bị giết.

Nhưng quân Gandhara đối với việc truy kích quân Sindh cũng không đắc lực lắm. ngoại trừ đuổi bắt được mấy ngàn con voi mờ mịt không biết làm sao ra. phần lớn quân Sindh cũng đều chạy thoát cả. bọn họ đánh giặc không được, nhưng chạy trốn thì nhanh hơn cả con thỏ đế.

Một trận chiến đầy máu tanh đã dần dần khôi phục lại sự yên bình, ánh trời chiều chiếu xuống vùng thảo nguyên, nơi nơi đều là từng đội từng đội tù binh ủ rũ, dưới sự áp tải của kỵ binh quân Đường, mờ mịt thất thần mà đi về phía thành Đa Lan Ca Tư (*Dalancas), bọn họ sẽ bị đưa tới mỏ bạc tại núi Ba Tất Sơn phục lao dịch trong năm năm.

Lúc này, một đàn voi gồm mấy trăm con voi đang chậm rãi đi tới. chiến tranh đã kết thúc, đàn voi cũng khôi phục lại tính đôn hậu của chúng, ngoan ngoãn mà tuân theo sự chỉ huy của quân Đường.

Lý Khánh An rất có hứng thú đối với đàn voi này, hắn đi lên trước vỗ vỗ vào chiếc vòi của một con voi. cười nói với Triệu Sùng Tiết: “Về sau này những đàn voi này sẽ là những phu khuân vác trung thành của chúng ta. ngươi phải đối xử thật tử tế với chúng nó.”

Triệu Sùng Tiết nghe ra được trong lời nói của Lý Khánh An hình như có ý để mình ở lại Sindh. hắn ngây người một chút, vội vàng nói: “Ty chức hiểu được!”

Lý Khánh An cười xòa. hắn lại nhìn một vòng đàn voi. liền nói với mọi người: “Thời gian đã không còn sớm nữa. bây giờ hãy theo ta vào thành đi xem lương khố cái đã.”

Mọi người hộ tống bên Lý Khánh An đang muốn vào thành, bỗng nhiên, phương xa mười mấy viên kỵ binh chạy như bay đến, từ phương bắc đến. các kỵ binh phong trần mệt mỏi, vẻ mật vô cùng lo lắng, Lý Khánh An không khỏi ngờ ngợ, một cảm giác không hay dâng lên trong lòng hắn.

Các kỵ binh chạy vội tới, từ rất xa đã hô lớn: “Đại tướng quân, có văn kiện khẩn cấp của Toái Hiệp!”

Các kỵ binh xuống ngựa thi lễ với Lý Khánh An, kỵ binh cầm đầu lấy ra một phong thơ nói: “Đây là thư mà Nghiêm tiên sinh viết cho Đại tướng quân, vô cùng gấp.”

Lý Khánh An đón lấy thư, nhanh chóng mở ra, dần dần.

đôi mày hắn cau lại, kinh thành đã xảy ra chuyện.

Nam Tề Vân được thăng lên làm tả võ vệ Đại tướng quân, Lý Dự mới nhâm mệnh Lý Quốc Lương làm đông cung lục suất phú tướng quân, đã tiếp nhận hai vạn binh sĩ của đông cung lục suất phủ.

đồng thời tuyên bố để giảm bớt gánh nặng của An Tây, quân lương lương thực của hai vạn binh sĩ đều đổi thành do triều đình chỉ cấp, sẽ không còn do An Tây gánh vác nữa.

Mà Lý Quốc Lương này chính là thủ hạ ái tướng của Quách Tử nghi. nói cách khác Lý Dự đã đoạt lấy hai vạn binh sĩ mà quân An Tây đã chiêu mộ tại Trường An.

Nghiêm Trang ở cuối thư còn nhắc tới một việc trọng đại nữa, hữu thừa tướng Dương Quốc Trung kiên quyết phản đối đem Hà Tây chia ra làm hai, vẫn đang chủ trương giữ lại chức Hà Tây tiết độ.

Ý kiến phản đối này của Dương Quốc Trung đã được sự ủng hộ của Trương Quân và Trần Hi Liệt, binh bộ cũng biểu hiện rõ phản đối chia cắt Hà Tây.

Tình huống đột ngột này khiến cho Lý Khánh An bỗng nhiên ý thức được, Lý Dự đã bắt đầu động thủ với hắn rồi, cho dù Lý Khánh An cũng biết, thời kỳ trăng mật giữa hắn và Lý Dự cũng sẽ không quá dài, nhưng hắn thật không ngờ nó lại chấm dứt nhanh đến như vậy.

Đó còn không đến nửa năm, Lý Dự bèn gấp đến khó mà dằn lòng nổi rồi, hai vạn quân đội tại kinh thành bị đoạt, có lẽ hắn còn có thể chấp nhận, vì dù sao đó cũng là địa bàn của người ta. nhưng Lý Dự muốn nhúng tay vào Hà Tây, điều này lại làm cho Lý Khánh An trong lòng sinh ra một tia lo âu, hắn lập tức hạ lệnh nói: “Đại quân hạ trại ngay tại chỗ!”

Quân Đường nhanh chóng đóng hạ đại doanh ngay trên thảo nguyên. từng căn lều lớn lần lượt xuất hiện, mấy trạm tháp canh gác rất nhanh được dựng lên xung quanh đại doanh.

Hai ngàn kỵ binh đi vào thành tiếp quản lương khố.

Hành động của quân Đường rất có nề nếp, hết thảy đều từng bước mà tiến hành.

Nhưng bầu không khí của khu vực phụ cận đại doanh của trung quân lại có một chút rất khác thường, hai ngàn kỵ binh khỏi giáp chưa cời, vẫn võ trang sẵn sàng như trước, mỗi người hai con chiến mã cũng theo bên người, bọn họ cũng đều là thân binh tâm phúc của Lý Khánh An.

Lý Khánh An hiển nhiên là sắp phải hành động rồi.

Triệu Sùng Tiết vội vàng đi tới doanh trướng, đi tới phía trước đại doanh trung quân, hắn chắp tay nói với một viên thân binh của Lý Khánh An: “Xin bẩm báo với Đại tướng quân, Triệu Sùng Tiết phụng mệnh tới gặp.”

“Triệu tướng quân xin chờ một chút, ty chức thay ngài đi bẩm báo ngay đây.”

Thân binh kéo rèn lên.

đi vào trong lều, Triệu Sùng Tiết vô cùng lo lắng mà nhìn vào những thân binh đang đội ngũ chỉnh tề đứng cách đó không xa, trong lòng thầm nghĩ: “Chẳng lẽ Đại tướng quân phải đi về rồi sao?”

Hắn tận mắt thấy Lý Khánh An nhận được một phong thơ, trong ánh mắt lộ ra vẻ sầu lo, rất có thể là An Tây đã xảy ra chuyện rồi, nếu không Đại tướng quân sẽ không nam chinh đến một nửa thì đã chạy trở về.

Lúc này thân binh đi ra lều. cười nói với hắn: “Triệu tướng quân.

Đại tướng quân mời ngài đi vào.”

“Đa tạ !”

Triệu Sùng Tiết kéo rèm lên, đi vào lều lớn.

Trong lều lớn.

Lý Khánh An đang viết một phong thơ. phong thư này là cho Phong Thường Thanh đang ở xa tận Thiên Trúc. bởi vì triều đình phát sinh biến cố, Lý Khánh An không thề không thay đổi kế hoạch nam chinh, từ bỏ việc chinh phạt Thiên Trúc, triệu Phong Thường Thanh về Sindh làm chủ tướng, tiếp tục tiến công quân Đại Thực, còn bản thân hắn thì phải lập tức chạy về Toái Hiệp, xử lý nguy cơ mà Hà Tây sắp phải gặp.

“Ty chức tham kiến Đại tướng quân!”

Triệu Sùng Tiết đi lên phía trước thi lễ.

“Ngươi ngồi đợi một chút, ta lập tức sẽ viết xong phong thư này thôi.”

Triệu Sùng Tiết có chút thấp thỏm không yên mà ngồi xuống, hắn thấy giữa lều lớn của Lý Khánh An hòm rương đều đã chuẩn bị xong, bèn càng thêm khẳng định chủ soái phải đi về.

Không lâu. từ bên ngoài lều lớn lại đi vào mấy vị tướng quân, đều là tướng lĩnh chính yếu theo Lý Khánh An nam chinh, trung lang tướng Nguyên Tụng, lang tướng Trương n Quyết, lang tướng Thi Vân và lang tướng Diêu Minh Chí, bọn họ cũng ngồi xuống.

Lúc này, Lý Khánh An viết xong thư, hắn buông bút xuống nhanh chóng đọc lại một lần. liền đem phong thư giao cho thân binh bên cạnh, thấp giọng dặn vài câu, mệnh hắn lập tức tìm người đưa thư đến Thiên Trúc cho Phong Thường Thanh, đưa xong thư, Lý Khánh An lúc này mới cười nói với đám người Triệu Sùng Tiết: “Các ngươi hẳn là đoán được mà!

Ta tìm các ngươi tới làm cái gì?”

“Đại tướng quân phải đi về sao?”

Triệu Sùng Tiết hỏi.

“Không sai, ta nhất thiết phải quay trở về ngay.”

Trong lòng Lý Khánh An cũng có chút tiếc nuối, đích thân dẫn dắt đại quân chinh phục Thiên Trúc vẫn là tâm nguyện bấy lâu nay của hắn. nhưng ông trời đã không để cho hắn cơ hội này, khiến cho hắn phải bỏ dỡ nửa chừng, hắn âm thầm thở dài rồi nói: “Trước khi ta về. ta nhất định phải an bài xong xuôi mọi việc mới được, các ngươi đừng có nói xen vào, nghe ta nói cho hết lời đã.”

“Vâng ạ!”

Lý Khánh An suy nghĩ một hồi bèn nói với mọi người: “Có ba việc ta muốn nói rõ ra. thứ nhất là sau khi ta đi rồi, ai sẽ thay ta tiếp tục nam chinh, ta đã đưa thư cho Phong Thường Thanh, ta đi rồi, sẽ do hắn tới thay ta làm chủ tướng nam chinh.

Trước khi hắn tới đây, tạm thời sẽ do Triệu Sùng Tiết tướng quân chủ quản quân vụ, tương lai Triệu Sùng Tiết tướng quân sẽ đảm nhiệm phó tướng của Phong tướng quân.”

Trong lòng Triệu Sùng Tiết có chút thất vọng, vốn tưởng rằng sẽ do mình đến đảm nghiệm chủ tướng, không nghĩ rằng lại là Phong Thường Thanh, nhưng mà thâm niên của Phong Thường Thanh thì hắn làm như thế nào cũng không sao mà bì kịp được, điểm này hắn thật cũng không thể nói gì hơn, hắn vội vàng đứng dậy tỏ thái độ: “Ty chức tuân mệnh!”

Lý Khánh An khoát tay để cho hắn ngồi xuống, lại nói tiếp: “Chuyện thứ hai là chuyện phía sạu này mà chúng ta phải làm gì, đả kích người Đại Thực đương nhiên là quan trọng, nhưng ta lo lắng quân Đại Thực ở Ba Tư sẽ từ phía đông viện trợ Sindh. cho nên chúng ta phải ở lúc trước khi viện quân Đại Thực chưa tới, cố gắng đem lương thực vận chuyển về Cự Chiến Đề. có thể lợi dụng voi đến chuyên chờ, chuyện này ta bèn giao cho Triệu Sùng Tiết tướng quân, phải nhanh chóng thi hành ngay.”

Ngay sau đó Lý Khánh An lại nói: “Cuối cùng chuyện thứ ba, đó chính là chúng ta cần phải để lại bao nhiêu quân đội ở lại Sindh.

điểm này ta đã ở viết rõ trong thư cho Phong Thường Thanh rồi, ở đây nói thêm cho các ngươi một chút, hiện tại một vạn tám ngàn quân Đường của chúng, thêm vào năm ngàn quân của Phong Thường Thanh, thì sẽ là hai vạn ba ngàn người, ta tính để tám ngàn quân Đường thường trú tại Sindh, thêm hai vạn quân Gandhara và tám vạn tân quân Sindh. chỉ cần huấn luyện tốt, hẳn là có thể đối phó được với người Đại Thực.

Quân đội còn lại, sau khi đem chiến sự kết thúc sẽ lần lượt quay về An Tây, còn về việc sẽ để lại tám ngàn người nào, sẽ do Phong Thường Thanh tướng quân quyết định, các ngươi khôngđược cãi lời!”

“Ty chức tuân lệnh!”

Mọi người đồng loạt đứng dậy tiếp lệnh.

Lý Khánh An gật gật đầu cười nói: “Triệu Sùng Tiết tướng quân ở lại, còn lại chúng tướng đều trở về chuẩn bị đi!”

Mọi người lui xuống, trong đại trướng lại yên tĩnh trở lại, Lý Khánh An đứng ở phía trước bản đồ cân thận mà xem xét cái gì đó, Triệu Sùng Tiết đứng ở một bên.

đợi chờ chủ soái lên tiếng.

“Ngay tại lúc vừa rồi ta nhận được tin tức do Hạ Diên Tự truyền đến. bọn họ đã ly gián thành công quân Sindh trông coi lương khố Chabro, trong lương khố có gần bốn trăm vạn thạch lương thực, điều này vô cùng quan trọng đối với chúng ta, chúng ta phải đoạt lấy lương khố Chabro trước khi quân Đại Thực ở Punj tiến lên phía bắc.”

Triệu Sùng Tiết hiểu được ý tứ của chủ soái, vốn dĩ bàn thân hắn phải dẫn quân đi xuống phía nam, nhưng hiện tại hắn không thể không quay về An Tây, liền đem nhiệm vụ này giao cho mình.

“Xin Đại tướng quân yên tâm, ty chức nhất định sẽ nhanh chóng đi xuống phía nam, cướp lấy lương khố Chabro.”

“Tốt lắm. ngươi phải xuất phát ngay bây giờ, dẫn một vạn binh đi xuống phía nam, có thể để cho Nguyên Tụng ở lại canh giữ thành Dalancas.

Ta đã xem bản đồ, Chabro cách nơi này không đến hai trăm dặm, hai người các ngươi có thể tạo aóc hỗ trợ nhau, giúp đỡ nhau, lấy việc phòng ngự là việc chính, tóm lại, trước khi Phong Thường Thanh còn chưa tới được, không cho phép các ngươi quyết chiến với quân Đại Thực, mặc kệ bọn họ dùng phương thức dụ dỗ các ngươi cái gì đi chăng nữa, cũng đều tuyệt đối không được xuất chiến, hãy từ thủ lương khố cho ta, nếu ngươi dám không vâng theo mệnh lệnh của ta. ta sẽ dùng quân pháp mà luận xử!”

Triệu Sùng Tiết nghiêm nghị hẳn. hắn khom người đáp: “Ty chức tuyệt đối không dám cãi lại mệnh lệnh của đại tướng quân!”

Lý Khánh An nhìn hắn một lúc lâu, lúc này mới gật gật đầu: “Thôi được!

Hiện tại tức khắc hành động.”

Ngay đêm hôm đó.

Triệu Sùng Tiết dẫn một vạn kỵ binh, hướng lương khố Chabro mà chạy vội đi, còn Lý Khánh An cũng ngay ban đêm xuất phát, dưới sự hộ vệ của hai ngàn thân vệ, quay về An Tây.

Ngày hôm đó là ngày mùng tám tháng chín của đại lịch nguyên niên triều Đường.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 385: Mối uy hiếp hàng đầu (1)

Trường An tháng chín đã bắt đầu có hơi hớm của mùa thu lặng lẽ chết chóc, nơi nơi lá vàng là tả trong gió, không khí đã có chút hơi lạnh.

Chợ Tây Trường An vẫn tấp nập buôn bán.

Cùng với việc năm mới sắp đến. việc giao dịch các thương phẩm đại tông lại càng đắt như tôm tươi. nào lương, vải vóc. trà. tơ lụa. mỗi ngày đều có một lượng hàng hóa lớn được xuất ra; những chiếc xe ngựa chất đầy hàng hóa đua nhau qua ại trên phố phường chợ Tây; từng đàn từng đàn lạc đà chất đầy khát vọng về sự giàu có từ Tây Vực đi vào đại môn thành Trường An.

Biết bao người Hồ đưa phí tiền do nha môn An Tây tiết độ khai đi vào phường quỹ vừa được đổi tên từ Tụ Hải Đường thành An Tây phường quỹ, đổi thành lượng lớn tiền bạc An Tây từ đây rồi trực tiếp đi vào chợ Tây.

Tiền An Tây đã dần trở thành tiền tệ quan trọng như Khai Nguyên thông bảo của Đại Đường.

Sáng ngày hôm đó, trong dòng người xô bồ qua lại của chợ Tây bỗng xuất hiện một đoàn người từ xa xa.

Đi theo họ phần lớn là những người đàn ông to khỏe trông như thị vệ hộ tống.

Người đàn ông đứng tuổi hơn chạc bốn mươi bảy, bốn mươi tám. da của hắn trắng trèo, mắt vừa nhô vừa dài. thân bận một cẩm bào màu hồng nhạt, lưng thắt dây lưng ngọc, đầu đội mũ ô sa.

Còn người đàn ông trẻ hơn thì trang phục cũng không khác mấy, hắn mặc một chiếc áo bào vải mà tím. lưng thắt dây ngọc, đầu đội ô sa. nhưng trên dãy ngọc đới lại có đeo chiếc túi từ kim ngư (*Túi kim ngư tượng trưng cho địa vị và quyền lực).

Cũng chính vì chiếc túi kim ngư này mà khiến không ít người nhìn hắn bằng con mắt khác, thắc mắc rốt cuộc hắn là ai?

nam tử trẻ tuổi còn chưa đến tuổi di lập, từng cử chỉ hành động của hắn cũng toát lên khí độ và oai nghiêm khó tả.

“Phụ thân.thôi thì tiệm này đi!”

Họ dừng chân trước một cửa tiệm lớn. trước tiệm có lá cỡ phướn lụa thêu chỉ đen hai chữ “Bùi ký” to tướng.

Đây là một tiệm tơ lụa vải hoa. là tiệm vải lớn nhất nhì của chợ Tây, có tin đồn rằng tiệm tơ lụa này có liên quan đến Bùi gia. nhưng Bùi gia tuyệt không chịu thừa nhận.

Tử đệ Bùi gia sao lại có thế đi kinh doanh mua bán cơ chứ!

nam tử trung niên gật gật đầu, hắn khoát tay sau lưng ngang nhiên đi vào tiệm.

Cửa tiệm không to, nhưng bậc thềm lại khá cao.

Nơi đây chẳng bao giờ bán lẻ. vì thế khách khứa cũng chẳng nhiều, nhưng mỗi lần có khách đến đều buôn bán vài trăm vài ngàn khúc vải là thường.

Hai cha con họ cùng đi vào tiệm tơ lụa. trước sau đều có thị vệ đi theo mở đường vào hộ tống.

Một tên giúp việc trong tiệm đương định chạy lên nghênh đón thì bị đẩy mạnh ra. xém chút đã ngã nhào xuống.

Tên giúp việc thừ người một lúc. rốt cuộc là người gì thế này?

Sao lại có thể bá đạo đến thế cơ chứ!

Tên giúp việc đương nhiên không biết được, nếu biết hắn đã tè cả ra quần. người nam tử trung niên kia chính là Ưng vương Lý Hanh được phong làm thái thượng hoàng, còn người nam tử trẻ tuổi kia đương nhiên là đương kim hoàng thượng Đại Đường Lý Dự.

Lý Dự lần này vi phục xuất tuần, lý do cho chuyến đi này là do Lý Hanh muốn chứng minh một sự thật thép với con trai mình.

Lúc này, đại trưởng quầy tiệm tơ lụa được tin đã đi ra nghênh tiếp.

Hắn hiển nhiên là người từng trải bao sóng gió, chỉ mới nhìn đã thấy ngay chiếc kim ngư đại được thắt giữa dây lưng Lý Dự. hắn vội khom người hành lệ: “trưởng quầy tiểu tiệm Bùi Trung Quý hoan nghênh quý khách giá lâm.”

“Tìm một thượng phòng sạch sẽ yên tĩnh, chủ nhân nhà ta muốn bàn bạc vụ làm ăn với ngươi.”

“Được!

Được!

Xin hãy đi theo ta vào phòng quý khách.”

Đại trưởng quầy nghe bàn làm ăn vội dẫn hai cha con họ vào phòng khách quý.

Trong phòng trang hoàng tương đối tao nhã. trên tường còn có dán họa hồng mai ngạo tuyết đồ, đường nét sắc xảo mạnh mẽ, không khó nhìn ra đây là bức họa từ tay danh gia. chính giữa phòng là chiếc giá gỗ tử đàn cùng bình phong bạch ngọc được khắc từ bạch ngọc đông hải. trong suốt và mát lạnh không chút tì vết, chỉ miếng ngọc này đã trị giá trên vạn quan.

“Hai vị quý khách xin mời ngồi!”

Đại trưởng quầy vẫn chưa đoán được gốc gác hai cha con họ. nên càng không dám nề hà.

Hắn vội mời hai cha con ngồi xuống, lại lệnh cho thị nữ dâng trà Mông Đỉnh thượng hạng lên mời. xong mới cười nói: “Không biết hôm nay hai vị ghé bổn tiệm là vì...”

Lý Dự cầm chén trà lên ngắm ngía bức bình phong bạch ngọc sau lưng.

Đường đường bậc đế vương như hắn đương nhiên không phải đến để bàn việc làm ăn.

Lúc này.

Lý Hanh bên cạnh bèn lên tiếng: “Là thế này, bọn ta định sẽ mua một vạn khúc vải lụa thượng hạng, muốn đến để hỏi thăm giá chút.”

“Giá tiền thì đều không cách nhau mấy, thường mỗi khúc là một quan năm trăm văn.”

“Một quan năm trăm văn?”

Lý Dự giật mình, hắn vội nói: “Ta nhớ năm ngoái mới chỉ bảy trăm văn thôi mà. sao mới có hai năm mà giá đã tăng gấp đôi rồi?”

Đại trưởng quầy nhìn Lý Dự một hồi, hắn bỗng ý thức được người này không phải là con buôn, nếu người làm ăn sao lại không biết giá cả thị trường.chỉ e người này thân phận không đơn giản.

Nghĩ thế trong lòng hắn lại càng lo lắng, không dám cười giễu họ vô tri, bèn nói: “chủ yếu là do từ năm ngoái triều đình cho tung tiền bạc ra thị trường dẫn đến vật giá leo thang, một đấu gạo đã mất một trăm năm mươi văn.

Trước khi tung tiền bạc ra. có lẽ chỉ cần bảy mươi văn. cũng cùng giá với lại lụa.”

Lý Dự trầm mặc, kỳ thực hắn ít nhiều có biết một số việc.

Từ khi hoàng tổ phổ năm ngoái cho ra tiền bạc. nhưng lại không khống chế, đã thế trước sau còn cho những hai mươi mấy người được đúc tiền.

Kết quả đã có vô số loại tiền được đẩy lên thị trường, dẫn đến giá cả của các loại vật phẩm đều tăng, nhưng hắn lại không ngờ rằng nó lại tăng đến mức này.

Lý Hanh lại không lấy làm kỳ lạ. trong lòng hắn đã biết từ lâu. nhưng lại không lộ chút biểu cảm hỏi: “Bọn ta muốn mua một vạn khúc, các ngươi sẽ nhận tiền tệ gì?”

Nói đến tiền tệ.

đại trưởng quầy lập tức hồi hộp, hắn vội nói: “Tiền bạc tiệm ta không nhận."

“Vì sao?

Triều đình không phải có quy định, tiền bạc và đồng đều dùng sao?

Một văn tiền bạc đáng một trăm văn tiền đồng, bọn ta định sẽ trả bằng tiền bạc.”

Dù trưởng quầy ý thực được thân phận của hai người không phải tầm thường, nhưng khi nói đến lợi ích thì tuyệt không nhượng bộ, “ Hai vị đại gia. tiền bạc không nhận, đây là quy định trong ngành.

Các vị có thể đi đến phường quỹ đổi thành tiền đồng, hoặc tiền bạc An Tây.

Ngoài hai loại tiền này ra. bổn tiệm sẽ không nhận bất kỳ tài hai vị trực tiếp trả bằng vàng bạc?”

“Nếu đã không nhận tiền bạc, vậy sao tiền bạc An Tây các ngươi lại nhận, đó là tại sao?”

Đây mới thật là mục đích thật sự mà hai người họ đến đây.

Lý Hanh muốn nói với con trai mình.

Lý Khánh An đã khống chế được tiền tệ của Đại Đường đến mức độ nào.

Lý Dự ngồi thẳng lưng tỏ vẻ rất quan tâm việc này.

Đại trưởng quầy có phần khó xử. hắn do dự một lúc mới nói: “Đây chắc là sự mà Đại Đường ai ai cũng biết, dù là Trường An hay là Dương Châu.

Đô Thành, tất cả cửa tiệm đều chỉ nhận tiền An Tây, người Tây Vực gọi là tiền bạc An Tây, kỳ thực cũng giống nhau cả. thậm chí còn có phần cứng cáp hơn so với Khai Nguyên thông bảo.

Nói thế này vậy, nếu ngươi dùng tiền đồng để mua lụa. vẫn là một quan năm trăm văn. nhưng nếu dùng tiền An Tây đến mua chỉ cần một quan ba trăm văn.

Đây là giá trong ngành rồi.”

Mắt Lý Dự toát lên phẫn nộ thoáng qua. hắn cố khắc chế sự giận dữ trong lòng hỏi: “Không lẽ không có ai làm nhái sao?”

Đại trưởng quầy lại rút trong ngục ra một đồng tiền bạc An Tây ra đặt trên bàn. hắn đưa đồng xu đến trước mặt Lý Dự cười nói: “Tiền bạc An Tây có một đặc điểm khiến không ai nhái được, đó là bạc đủ phần, một tiền bạc nặng một lượng, không ít không nhiều, ta còn có thể biểu diễn cho hai vị xem.”

Hắn cầm tiền bạc lên dùng hai ngón tay kẹp nó lại. sao đó thổi mạnh vào rìa của đồng xu rồi đặt bên tai Lý Dự.

để hắn nghe tiếng ung ung của kim loại.

“Nghe rõ chưa, đây chính là đặc trưng tiền bạc An Tây, không ai có thể làm giả.

Nếu bị làm giả rồi thì đâu còn ý nghĩa gì.”

Lý Dự cầm qua đồng xu ngắm ngía tỉ mỉ.

Đồng xu này quả thật công làm rất tinh tế, không có góc cạnh làm đau tay, trên đó còn có bốn chữ An Tây bạc tệ.

Hắn nhận ra bốn chữ này hình như xuất phát từ tay Lý Khánh An.

đằng sau là bức họa lạc đà xuyên qua sa mạc.

“ngươi khẳng định là nó còn đáng giá hơn cả tiền đồng ư?”

“đúng!”

đại trưởng quầy trả lời không chút do dự: “Tiền quan giá một quan một lượng, nhưng tiền An Tây lại một quan ba trăm văn một đồng.

Vì tiền quan còn có làm giả. nhưng An Tây lại không, hơn nữa mang theo nó rất tiện.

Mấy năm nữa thôi, đợi tiền bạc An Tây được tràn vào Kinh nhiều hơn. ta đoán tiền đồng chỉ có thể buôn bán nhỏ, làm ăn lớn sẽ không ai dùng tiền đồng.”

Nghe đến câu này mà mặt Lý Dự biến sắc.

Hắn hừ mạnh một tiếng đứng dậy.

trở về trong cung, nhưng phẫn nộ trong lòng Lý Dự vẫn chưa hết.

Hắn khoát tay sau lưng đi qua lại trong ngự thư phòng.

Hôm nay tận mắt hắn đã nhìn thấy, tận tai hắn đã nghe rõ, hắn thật sự bàng hoàng.

Không ngờ phụ thân nói chẳng sai, chỉ cần thêm hai năm nữa thôi, Lý Khánh An sẽ có thể triệt để khống chế tiền tệ của Đại Đường, có muốn cấm cũng chẳng cấm được.

Lúc ấy, Lý Khánh An sẽ trở thành người nắm quyền thực sự của Đại Đường.

Lúc này, Lý Hanh bên cạnh lại đổ thêm dầu vào lửa: “Hoàng nhi, Lý Khánh An không những sẽ khống chế được tiền tệ của Đại Đường, mà quan trọng hơn nữa là hắn thông qua việc phát hành tiền bạc, đã không ngừng dồn hết tất cả tài nguyên vật tư của Đại Đường về An Tây.

Theo như ta được biết, bắt đầu từ năm ngoái, bọn họ bắt đầu thu mua tơ tằm. trà. gốm sứ. sắt thô từ Trung Nguyên, hơn nữa còn chiêu mộ thợ lành nghề từ các châu huyện.

Dã tâm của Lý Khánh An. ai ai cũng có thể thấy, và quan trọng hơn. hắn có thể lên ngôi làm hoàng đế hợp tình hợp lý.

Hoàng nhi, con có hiểu không hả?

Nghe đến mấy chữ “lên ngôi làm hoàng đế” mà trong lòng Lý Dự như vừa bị đâm một nhát đao.

Triệu vương, hậu duệ của thái tử Kiến Thành, ba mươi vạn đại quân, sao hắn lại có thể không hiểu.

Hắn vốn nghĩ sẽ có thể lợi dụng Lý Khánh An thêm vài năm, để hắn đối phó An Lộc Sơn và các hoàng thúc dã tâm đăm đe.

Nhưng giờ đây hắn mới từ từ ý thức được rằng.

Lý Khánh An mới là mối uy hiếp đầu tiên với hoàng vị của hắn.

Lý Hanh thấy con trai đã hiểu rõ tình hình nghiêm trọng nhường nào, bèn tiếp tục nói: “Ai ai cũng bảo An Lộc Sơn là mối uy hiếp lớn nhất của triều đình, nhưng kỳ thực không phải thế.

So với Lý Khánh An, An Lộc Sơn căn bản chẳng là gì.

Hắn chẳng qua chỉ là một người Hồ, nếu hắn muốn tạo phản soán vị, người đều sẽ không thừa nhận hắn.

Nhưng Lý Khánh An lại khác, hắn là tông thất, hơn nữa lại là hậu duệ Lý Kiến Thành, rất nhiều người trong này đều đồng tình với thái tử Kiến Thành, cộng thêm hoàng nhi lại còn phong hắn làm Triệu vương.

Đây chẳng khác nào thừa nhận sự soán vị của hắn là hợp pháp.

Hoàng nhi. nếu không còn áp chế việc Lý Khánh An xâm thấu Trung Nguyên, ta lo rằng không cần mấy năm, hoàng nhi sẽ không còn tiền để trị vì . không thể không nhường ngôi cho hắn.”

Dù cho phụ thân có phần nói hơi quá hăm dọa, nhưng Lý Dự cũng biết tình hình thực tế tương đối trầm trọng, hắn trầm tự một lúc nói: “Phụ thân nói, liệu trẫm có cách nào để áp chế hắn. cấm tiền bạc An Tây lưu thông trong Đại Đường ư?”

“Không!

Con sẽ không cấm cản nổi, chính con cũng tận mắt nhìn thấy rồi chứ, ai ai đều thừa nhận tiền An Tây, ”

Lý Dự trầm ngâm một lúc, hắn đã hiểu ý của phụ thân.

“Ý phụ thân là Hà Tây ư?”

Lý Hanh đưa tay vuốt râu cười phá lên, “Hoàng nhi quả nhiên là nói một biết mười.

Hiện giờ Dương Quốc Trung.

Trương Quân và Trần Hy Liệt đều phản đối kịch liệt việc chia cắt Hà Tây, hoàng nhi sao không tiện thể giúp một tay, cho đặt lại tiết độ sứ Hà Tây, cắt đứt con đường về đông của Lý Khánh An?

Như thế, hắn không còn có được tài nguyên và nhân lực của Trung Nguyên, tiền bạc của hắn cũng không còn vận chuyển vào Trung Nguyên được.

Hơn nữa có Hà Tây ngăn cách, hắn cũng không thể trực tiếp xuất binh Quan Trung, nhưng vậy Hà Tây sẽ trở thành bảo địa chiến lược!”

“Nhưng trẫm lo là Ca Thư Hàn sẽ phản đối.”

“Ca Thư Hàn thì không sao cả, để ta đi thuyết phục hắn, quan trọng là phải nhậm mệnh một tiết độ sứ Hà Tây đắc lực.

Hoàng nhi, ta tiến cử Quách Tử Nghi kiêm nhiệm chức Hà Tây tiết độ sứ.”

Lý Hanh đã rời khỏi, để lại một mình Lý Dự ngồi thở thẫn nhìn ra ngoài cửa sồ trong ngự thư phòng.

Từ hồi hắn lên ngôi đến này đã nửa năm nay, nhưng sự lo lắng trong lòng hắn vẫn chưa một ngày yên.

Hắn không thể nào bình tĩnh được.

Cục diện Đại Đường càng lúc càng gian truân khiến hắn đêm đêm khó mà vào giấc.

Việc các trấn phủ biên cương chia cắt đã thành sự thật, thậm chí càng ngày càng trầm trọng.

Mắt thấy thời cục khó mà thanh bình, các nơi như Dương Châu.

Kinh Châu. ích Châu.

Hà Bắc.

An Tây .. triều đình trung ương đã không còn khống chế được.

Là hoàng đế Đại Đường, trong lòng Lý Dự lại biết rất rõ, nguy cơ vẫn chưa biến mất. ngược lại, nguy cơ đang ngày càng phát triển lây lan.

Theo tình báo mà hắn mới nhận được, ngô vương Lý Lân gần đây đang nhậm mệnh Dương Châu tư mã Thôi Kiêu làm Tô Châu thích sử.

Dù cho Lý Lân sau đó về danh nghĩa vẫn có báo với phía Hộ bộ, nhưng đây cũng không thể nào thay đổi được sự thật Lý Lân đã chiếm giữ Tô Châu.

Sự vô đơn chí.

An Lộc Sơn cũng đã cho thay ba mươi sáu Hán tướng trong quân Hà Bắc, toàn bộ được thế bằng tướng Hồ, và lại ngang nhiên chiêu binh trong người Đột Quyết.

Đây rõ ràng là đang công khai chuẩn bị cho việc tạo phản.

nghĩ đến đế vương gian nan.

Lý Dự lại không khỏi thở dài.

Lúc này, sau lưng hắn bỗng vang lên tiếng của Lý Bí: “Sao điện hạ lại thở dài thế?”

Lý Dự lắc đầu nhè nhẹ.

“Sư phụ chắc biết vì sao trẫm lại lắc đầu. quốc sự gian nan quá!”

Dù cho Lý Dự đã lên ngôi làm hoàng đế. nhưng hắn vẫn xưng Lý Bí là sư phụ. và phong hắn làm hàn lâm đại học sĩ. cho phép hắn có đặc quyền được tự do ra vào ngự thư phòng.

Lý Bí không những là sư phụ của hắn. càng là mưu sĩ số một của hắn.

Kế ngoài thăng trong hàng đoạt đi quân quyền của Nam Tế Vân chính là do Lý Bí nghĩ ra.

Mấy hôm nay Lý Bí phụng mệnh soạn thảo luật độc quyền muốn cùng Độ chi lang Đệ Ngũ Kỳ.

Giờ bộ luật này đã được định án hoàn chỉnh, hôm nay hắn đến chính là để bẩm báo với Lý Dự về việc này.

Lý Bí từ từ đi lên trước cười nói: ‘Trị quốc cũng như hầm thịt dê. phải dùng lừa nhỏ hầm từ từ cho nhừ. lại phải thêm đủ các gia vị thì mới mong có thể làm ra một nổi thịt dê hầm đủ sắc đủ màu thơm ngon.

Điện hạ tuyệt không thể nóng vội.”

“Nhưng mà trẫm lên ngôi đã gần nửa năm nay, nhưng lại chẳng làm được gì.

Sao trẫm lại có thể không sốt ruột, chí ít cũng phải tìm được một con dê, mới để trẫm từ từ dùng lửa nhỏ hầm cho nhừ. như thế mới có thể an tâm chứ!”

“Điện hạ. dê đã tìm ra rồi.”

Lý Bí đặt một tập tấu Chương dày dặn lên bàn. cười nói: “Đây là luật độc quyền muối mà ta cùng Đệ Ngũ Kỳ cùng thương thảo định ra.

Trong vòng hai năm. nếu làm đúng như những điều trong đây thì có thể giúp thuế muối triều đình gia tăng thêm một triệu quan.”

Việc tài chính nghèo nàn cũng là một trong số các vấn đề lớn mà Lý Dự gặp phải sau khi lên ngôi.

Lúc vừa lên ngôi.

Tả Tàng chỉ còn lại mỗi ba mươi vạn quan tiền, may mà trong nội khố của Lý Long Cơ còn lượng lớn vàng bạc châu báu, trong hoàng trang vẫn còn không ít lương thực tồn kho, Lý Dự đã cho bán đi gần nữa số vàng bạc này, được tiền trăm vạn quan, và ại cho chuyển tám trăm vạn thạch lương thực từ hoàng trang đến Kinh thành, có như thế hắn mới có chút vốn để chiêu mộ thêm mười vạn tân binh từ Quan Trung và Lũng Hữu. nhưng lời hứa sẽ phát bù bổng lộc còn nợ cho văn võ bá quan thì không biết đến bao giờ mới có thể thực hiện được.

Nếu là thường ngày, bản tấu chiết về luật độc quyền muối chắc hắn đã mừng rỡ hết cỡ, nhưng hôm nay Lý Dự có tâm sự. hắn chỉ tùy ý lật vài trang, rồi đặt lại lên bàn.

“Điện hạ.

đã xảy ra việc gì rồi ư?”

Lý Bí vô cùng hiểu tên học trò hoàng đế này của mình, thấy hắn tâm sự trùng trùng.

Lý Bí bèn lập tức ý thức được, thái thượng hoàng chắc chắn vừa nói gì đó với hoàng thượng.

Hắn biết Lý Hanh mới vừa về tức thì.

“Thái thượng hoàng khuyên trẫm nên hạ thủ với Lý Khánh An.”

Lý Dự thở dài. xong hắn bèn kể lại đầu đuôi câu chuyện ngày hôm nay và những lời khuyên của Lý Hanh với Lý Bí.

Cuối cùng, hắn nói: “Hạ thủ với Lý Khánh An không phù hợp với sách lược kết xa đánh gần mà sư phụ đã dạy, nhưng việc An Tây lũng loạn tiền tệ Trung Nguyên lại ngày một trầm trọng, trẫm thật sự rất lo lắng.

Hiện nay trong lòng trẫm rối như tơ vò, xin sư phụ hãy chỉ dạy.”

Lúc này, điều Lý Bí lo lắng thật không phải là làm như thế nào để đối phó Lý Khánh An. mà là việc thái thượng hoàng can dự vào việc triều chính.

Hắn từng có một khoảng thời gian làm quân sư cho Lý Hanh, vô cùng thấu hiểu khát vọng quyền lực của Lý Hanh, theo lý, đứa con trai Lý Dự nếu như đã đăng cơ, với cương vị một phụ thân.

Lý Hanh nên lui về phía sau màn. không hỏi han đến chính sự nữa. nhưng Lý Hanh không những không hề lui ẩn. ngược lại còn dùng đủ các cớ để can thiệp triều chính, nhất là hắn đã đoạt đi quyền lực của mộ binh, đó càng làm cho người ta bất an.

Đương nhiên, hắn là phụ thân, quan tâm con trai là chuyên đương nhiên, nhưng Lý Bí vẫn luôn cảm thấy tay của Lý Hanh đã vươn ra quá xa rồi. hơn nữa sách lược mà hắn hạ thủ trước với An Tây, Lý Bí cũng không tán đồng, hắn luôn cảm thấy Lý Hanh có ý đồ khác.

“Thế suy nghĩ của bệ hạ thì sao?”

Lý Bí cũng không nóng lòng phản đối, hắn muốn nghe xem suy nghĩ của Lý Dự ra sao..

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 386: Khẩn cấp ứng đối

“Trẫm quả thật cũng muốn lấy lại Hà Tây, đem Lý Khánh An chặn lại ở An Tây.”

“nhưng mà bệ hạ có nghĩ tới không, dựa theo sách lược của Thái thượng hoàng, nghiêm trọng bố trí lại Hà Tây tiết độ. nhâm mệnh Quách Tử Nghi làm tiết độ sứ, như vậy không những thất hứa với Lý Khánh An, lúc trước chính là do chính miệng bệ hạ đã hứa sẽ đem bốn châu của Hà Tây cho An Tây, hơn nữa cả triều thần đều đã biết cả, như vậy mà còn có thể thất hứa với triều thần, thất hứa với . ngược lại để cho Lý Khánh An được người trong đồng tình, bệ hạ, không khôn ngoan a!”

“Thế sư phụ có biện pháp nào không, vừa có thể để cho trẫm lấy lại Hà Tây, lại không mất chữ tín.”

Lý Bí không còn biết nói gì nữa, Lý Dự cái gì cũng tốt, tiết kiệm cần mẫn trong việc triều chính, chăm lo việc nước, không ham nữ sắc. không gần hoạn quan, là một vị chủ anh minh của Đại Đường, nhưng hắn cũng có một điểm không tốt.

đó chính là ở trên những việc liên quan đến nguyên tắc thì thường khó mà đưa ra chủ ý được.

Vốn dĩ bọn họ đã quyết định dùng sách lược xa thân gần đánh, lôi kéo Lý Khánh An sang phía mình, chiếm lấy Hà Đông và Kinh Châu trước, nhưng Lý Dự dưới sự xúi giục của phụ thân, lại thay đối chú ý, lại muốn làm suy yếu thế lực của Lý Khánh An, phá hư mối quan hệ tín nhiệm với Lý Khánh An mà hắn vất và lắm mới xây dựng được, đây chính là một nhược điếm trí mạng của Lý Dự a!

Lý Bí có ý muốn khuyên nữa. nhưng hắn cũng biết khuyên nhiều quá. ngược lại sẽ làm hắn đánh mất sự tín nhiệm đối với mình, đối với vị hoàng đế thiếu kinh nghiệm chính trị này, chỉ có thể dùng cách làm cho thưa dần, mà không thề dùng biện pháp nhồi nhét.

“Bệ hạ thật sự rất muốn lấy lại Hà Tây sao?”

“Vâng!”

Lý Dự nói một cách khẳng định: “Trẫm quả thật là muốn lấy lại Hà Tây, trẫm thừa nhận lúc trước đã thất sách, nhưng lúc đó cũng là vì trấn an Lý Khánh An, nhưng hiện tại Lý Khánh An binh lực tập trung ở Hà Tây, khiến cho đồng bạc An Tây của hắn trở thành đồng tiền của Đại Đường, trẫm khó có được giấc ngủ yên.”

Lý Bí trầm tư thật lâu sau, nói: “Không bằng như vậy, bệ hạ vẫn dùng biện pháp đánh thọc vào sườn bên, đoạt thực quyền của Hà Tây, mà không động đến thể chế trên danh nghĩa của nó, chia Hà Tây ra cho Lũng Hữu, An Tây, nếu bệ hạ đã khẩu dụ . thì không nên sửa đổi nữa, Quách Tử Nghi cũng không cần nhậm chức Hà Tây tiết độ sứ nữa, mà chuyển nhậm chức Nhàn cứu sứ, chủ quản Hà Tây mã chính*.

Quân đóng trú tại Hà Tây vốn là đến từ Hà Đông, thời gian quy phụ về Lý Khánh An không lâu. lòng còn chưa ngã về phía hắn.

Hơn nữa Lý Khánh An cũng chưa có đem bọn họ điều đến An Tây, có thể thấy được Lý Khánh An đối với đội quân này cũng còn có lòng nghi ngờ, không dám để cho bọn họ vào An Tây, cho nên chỉ cần bệ hạ hứa với bọn họ quan to lộc hậu. rồi bằng uy danh của Quách lão tướng quân, thì việc đoạt lại quân quyền của Hà Tây không phải là không có khà năng, hơn nữa để cho Lý Khánh An phải ngậm bồ hòn làm ngọt, lại không thể để lộ ra được, bệ hạ.

đây mới là biện pháp ổn thỏa mà hữu hiệu nhất.”

*Mã chính: là công việc hành chính về nuôi ngựa. chăm sóc ngựa ở thời cổ đại, do khống chế việc dùng ngựa trong hoàng thất, quan thự, và việc sử dụng ngựa trong quân đội, nhu cầu về ngựa chiến của kỵ binh, quan viên phụ trách về Mã chính luôn nắm trong tay thế lực về chính trị rất mạnh.

“Tốt! cao minh.”

Lý Dự hưng phấn đến một kích chường khen rằng: “Sách lược của sư phụ quả nhiên là người thường khó mà bì được, hãy dựa theo sách lược của sư phụ mà hành sự.”

Lý Dự hưng phấn hẳn lên. hắn lập tức lấy ra một tờ giấy viết thư. chuẩn bị tự tay viết một phong thư cho Quách Tử Nghi. lúc này, Lý Bí lại ấp a ấp úng nói: “Bệ hạ. thần... còn có một đề nghị nữa.”

“Sư phụ cứ nói.”

“Là về Thái thượng hoàng.”

“Thái thượng hoàng làm sao vậy?”

Lý Dự buông bút xuống.

Lý Bí thực sự rất khó mà mở miệng được, đó là việc châm ngòi cho mối quan hệ cha con của người ta. nhưng có một số việc hắn lại không thể không nói.

Hắn đành phải dùng một cách nói hàm súc mà uyển chuyển rằng: “Ý của thần là muốn nói, Thái thựợng hoàng tuổi tác đã cao, bệ hạ nên tận lòng hiếu thảo mà để cho ngài di dưỡng tuổi già. chứ đừng để ngài phải vì việc mộ binh chạy ngược chạy xuôi.

Có thể đem việc huấn luyện mộ binh giao cho những đại tướng trung thành với bệ hạ như trưởng tôn Toàn Tự, Vương Tư Lễ chẳng hạn. bệ hạ hiểu được ý tử của thần không?”

Lý Dự là người thông minh, hắn làm thế nào mà nghe không ra ý nghĩa trong lời nói của Lý Bí được, đó kỳ thật cũng là một việc mà hắn rất khó xử.

Đã chiêu mộ mười vạn quân, cuối cùng lại nắm giữ trong tay phụ thân, và mười vạn quân Quan Trung vốn có nữa. cũng là phụ thân một tay nắm giữ lấy.

Bản thân hắn chỉ có hai vạn quân đoạt được từ trong tay của Lý Khánh An.

điều này ít nhiều khiến cho hắn đã có chút không thoải mái. nhưng dù sao cũng là phụ thân của mình.

Lý Dự cũng chỉ đành nhẫn nhịn vậy, hiện tại Lý Bí lại đưa chuyện này ra. hắn cũng không biết nên làm thế nào mới tốt.

đành phải thở dài nói: “Trẫm đã biết rồi, chuyện này từ từ rồi hẳn nói sau!”

Lý Bí không dám nhiều lời. liền thay đổi đề tài cười nói: “Bệ hạ. hãy để thần nói với bệ hạ các chính sách mới về muối đi!”

An Tây, Lý Khánh An đang trên đường chạy về, nhưng từng cái một từng cái một những tin tức bất lợi được đưa tới bằng bồ câu đã đưa đến Toái Hiệp, khiến cho các quan viên đang canh giữ Toái Hiệp vô cùng khẩn trương.

trời vừa sáng; Nghiêm Trang liền đi lên một chiếc xe ngựa vội vàng xuất môn. thân phận hiện tại của hắn vẫn là quân sư của Lý Khánh An. nhưng người An Tây ai ai cũng đều hiểu.

Nghiêm Trang có thực quyền trong tay, thậm chí ngay cả chủ chính Vương Xương Linh cũng chưa chắc đã có quyền lực lớn như hắn.

Mấy ngày nay, trong lòng Nghiêm Trang cũng rất bực bội. gần đây trong triều đình xảy ra một loạt những chuyện nhằm vào An Tây làm cho hắn trở tay không kịp, mỗi một bước đều bị động, hơn nữa trên quan trường Toái Hiệp cũng bắt đầu xuất hiện những lời bất mãn với hắn.

Vương Xương Linh công khai chỉ trích hắn xúi giục Lý Khánh An nam chinh, làm cho ngày hôm nay An Tây lâm vào cục diện vô chủ.

Kỳ thật chuyện này, Nghiêm Trang cũng là có khổ mà khó nói ra được, hắn cũng đã từng khuyên riêng Lý Khánh An. dù sao thì Sindh cũng ở quá xa. hy vọng hắn phái phó tướng nam chinh, mà không phải đích thân hắn thân chinh.

Nhưng Lý Khánh An lại quyết giữ ý mình, nhất định phải thân chinh Sindh.

Nghiêm Trang xem xét đến đây là một truyền thống nhất quán của An Tây Tiết độ sứ, liền tỏ thái độ ủng hộ Lý Khánh An thân chinh Sindh. nhưng hiện tại sự tình đã xảy ra rồi. hắn liền gánh vác lấy trách nhiệm.

Cái này cũng chưa tính. gần đây còn có một cách nói, cũng là nhằm vào hắn mà phát sinh, nói hắn đố kị người tài, độc chiếm ngôi vị mưu sĩ An Tây.

Cách nói này cũng là có căn cứ. năm trước Lý Khánh An ở Quy Tư thiết lập Chiêu Hiền quán, mời gọi nhân tài trong . do Nghiêm Trang chủ quản, nhưng kết quả cuối cùng lại là chiêu mộ được mấy trăm danh thợ giỏi tay nghề, mà mưu lược chi sĩ thì một người cũng không có.

Lý Khánh An luôn bận rộn suốt ở bên ngoài, không có thời gian hỏi đến việc này, nhưng không ít quan viên An Tây lại ghi tạc trong lòng, lúc Vương Xương Linh công khai chỉ trích hắn. thì những tiếng nói bất mãn đó cũng bộc phát ra luôn, làm cho Nghiêm Trang sứt đầu mẻ trán.

Nếu nói những lời Vương Xương Linh chỉ trích hắn ít nhiều cũng còn có một chút oan uổng cho hắn. thì việc Chiêu Hiền quán thất bại, hắn quả thật khó mà chối bỏ trách nhiệm được.

Nghiêm Trang quả thật có một chút tư tâm. cái tư tâm này kỳ thật từ lúc hắn làm mưu sĩ cho An Lộc Sơn thì đã lộ ra rồi, lúc ấy hắn và Cao Thượng tranh đấu gay gắt.

đều muốn trừ khử đối phương đi.

Nhưng cuối cùng Nghiêm Trang lại bởi vì hai lần hiến kế thất bại, khiến An Lộc Sơn bại dưới tay Lý Khánh An, mà cuối cùng bị An Lộc Sơn bỏ, sau đó hắn lại được Lý Khánh An trọng dụng, trở thành đệ nhất mưu sĩ của Lý Khánh An.

Lúc thời gian càng lâu dần, thì mặt tối của việc đố kỵ người tài trong lòng Nghiêm Trang lại dần dần được lộ ra ngoài.

Lý Bí rời khỏi Lý Khánh An, hắn thở phào một hơi thật nhẹ nhõm.

Mưu sĩ cũ của Khánh vương Diêm Khải mấy lần viết thư đến tỏ bày ý nguyện muốn làm việc cho Lý Khánh An, nhưng thư từ đều bị hắn đem giấu đi cả, không nói cho Lý Khánh An biết.

Lần này An Tây xuất hiện nguy cơ, rất nhiều tiếng nói bất mãn với hắn liền cùng nhau bạo phát, bao gồm cả việc Vương Xương Linh công khai chỉ trích hắn. kỳ thật cũng là một sự phát tiết đối với việc bất mãn với hắn.

Nghiêm Trang vừa ấm ức lại vừa bực bội. hắn không dám đến chính sự đường của An Tây, một khi qua bên đó, với tính tình nóng nảy của Vương Xương Linh tất sẽ tìm mà đập bàn vỗ ghế ngay, bọn quan viên An Tây cũng sẽ từ sau lưng mà đập gãy cả cột sống của hắn ngay.

Vương Xương Linh cả ngày hăng hái với việc cải cách cái này, thay đổi chế độ kia. sao bọn họ không đi đâm chọt cột sống của Vương Xương Linh đi, chỉ bởi vì mình năm trước cắt giảm việc tăng lương của quan viên An Tây, thì bọn này liền nhớ thù ngay.

Cho đến bây giờ, Nghiêm Trang vẫn cho rằng. bọn quan viên An Tây kỳ thật là đang tính số cho mối thù việc hắn cắt giảm tăng lương vào năm trước.

Nghiêm Trang chỉ có thể đến tìm Vương phi. nguy cơ của Hà Tây càng ngày càng nghiêm trọng.

Quách Tử Nghi được nhâm mệnh làm Nhàn cứu sứ. chủ quản mã chính Hà Tây, nghe nói đã rời khỏi Linh Châu, đang đi đến Cam Châu tiếp nhiệm.

Hiện tại chỉ có thể tận khả năng mà giảm bớt tổn thất của An Tây, mà việc này chỉ có Vương phi Minh Nguyệt mới có thể làm được.

Xe ngựa đang cấp tốc chạy tới phía Triệu vương phủ, Triệu vương phù chính là phủ đệ của hậu duệ Kiến Thành, cũng chính là nhà của La phu nhân, ở một mặt nào đó thì nó cũng là nhà của Lý Khánh An. cho nên người nhà của Lý Khánh An dọn đến tòa nhà khổng lồ bỏ trống này mà ở thì cũng là lẽ đương nhiên, nó được đồi tên thành Triệu vương phủ.

“Nhanh một chút!”

Nghiêm Trang không ngừng thúc giục phu xe, đúng lúc này, phu xe bỗng nhiên ngừng lại.

“Lão gia. có người chặn xe lại.”

“Nghiêm sứ quân, ta có chuyện muốn nói. xin ngươi dùng lại một chút.”

Giọng nói này có chút quen tai.

Nghiêm Trang kéo màn xe ra. chỉ thấy phía trước xe ngựa có một thư sinh trung niên nghèo túng, sở dĩ nói nghèo túng, là bởi vì người này còn mặc một chiếc áo đơn cũ nát.

đó là xiêm y của mùa hè, mà hiện tại đã là cuối mùa thu. sáng tối đều rất lạnh, tất cả mọi người đều mặc áo hai lớp cả.

Nghiêm Trang lập tức nhận ra ngay, người này chính là mưu sĩ Diêm Khải của Khánh vương trước đây, không biết hắn làm thế nào mà trở nên khốn khó như vậy, ngay cả một bộ quần áo đàng hoàng cũng không mặc nổi hay sao?

Khánh vương hiện tại bị giam lõng ở Thạch quốc, Diêm Khải sớm đã rời khỏi hắn. hắn mấy lần viết thư cho Lý Khánh An tỏ bày ý nguyện muốn làm việc cho hắn. nhưng thư mà hắn viết như muối bỏ biển, không có tin tức gì cả.

Diêm Khải ở các nơi của An Tây sống vất vưởng hơn nửa năm. hắn vai không thể sánh nặng được, tay không thể khuân vác được, buôn bán thì lại không có tiền vốn. làm sổ sách cho người ta thì hắn lại cảm thấy không cam lòng, bèn ở một học đường tại Toái Hiệp mà dạy học, kiếm một chút tiền lương tiền tiêu vặt qua ngày.

Kỳ thật hắn làm việc cũng không đến mức thảm như vậy, nhưng vì muốn tranh thủ sự thương hại. cũng vì muốn phát tiết nỗi ấm ức trong lòng, hắn cố ý ăn mặc nghèo túng thê lương, mỗi ngày đến trước phủ đệ của Lý Khánh An để tìm cơ may, nhìn xem có thể gặp được Lý Khánh An trở về hay không.

Hôm nay hắn vừa lúc thấy Nghiêm Trang, liền nhịn không được đi ra chặn đường.

Văn nhân thường khinh nhau.

Nghiêm Trang luôn luôn khinh thường Diêm Khải, hắn cũng từng khuyên qua Lý Khánh An. không nên dùng loại người phản chủ như thế, nhưng thấy hắn khốn đốn và nghèo túng như vậy, trong lòng Nghiêm Trang ít nhiều cũng này sinh một chút thương hại.

“Thì ra là Diêm tiên sinh.”

Nghiêm Trang đi xuống xe ngựa chắp tay cười nói: “Đã lâu không gặp. ta tưởng rằng Diêm tiên sinh đã quay về Trung Nguyên rồi, thì ra vẫn còn ở tại An Tây.”

Diêm Khải trở nên nghèo túng vất vưởng, chút ít ngạo khí trong lòng cũng không còn nữa. hắn hướng Nghiêm Trang thâm thi lễ nói: “Nghiêm sứ quân, không biết Triệu vương điện hạ bao lâu mới có thể trở về?”

“Cái này... ta cũng không rõ lắm. nhưng mà hẳn là sẽ nhanh thôi!”

Nói đến đây, đôi mắt của Nghiêm Trang bỗng nhiên xoay chuyển, Lý Khánh An trở về, quan viên An Tây tất nhiên sẽ tố cáo việc Chiêu Hiền quán của hắn với Lý Khánh An. hay là đem tên Diêm Khải này chiêu mộ ngay trước, làm cứng họng bọn quan viên này trước, cũng coi như là một sự giao phó rồi. hơn nữa hắn biết Lý Khánh An cũng không thích người này, cũng sẽ không uy hiếp đến vị trí của mình.

Hắn lập tức nhíu mày, tiến lên trước thân thiết mà kéo lấy hắn. có chút trách cứ nói: “Sao tiên sinh không tới tìm ta?

Ta đi khắp nơi hỏi thăm tin tức của tiên sinh, cuối cùng cũng để cho ta tìm được rồi.”

Vừa rồi Nghiêm Trang còn rất lãnh đạm, nhưng hiện tại lại đột nhiên trở nên nhiệt tình hẳn. thực sự khiến cho Diêm Khải khó có thể chấp nhận được, nhưng nhiệt tình vẫn tốt hơn là sự lãnh đạm.

Trong lòng hắn cũng ấm áp hẳn lên, không khỏi thầm hận mình vì sao lại không sớm đến tìm Nghiêm Trang, cũng sẽ không cần phải chịu đựng việc đám con nít ấy cả ngày trêu cọt.

“Sứ quân có điều không biết, ta vẫn đang đợi chờ Triệu vương điện hạ suốt ấy.”

“ngươi muốn nói đến Đại tướng quân?

Ta sẽ đề cử tiên sinh với Đại tướng quân, nhưng mà hôm nay không được, tiên sinh không ngại đi về trước, sáng mai tới tìm ta, ta sẽ trước an bài cho tiên sinh một chức vụ trước, chờ Đại tướng quân trở về, ta tức khắc đề cứ ngay.”

Diêm Khải ngàn ân vạn tạ ơn rồi đi về, Nghiêm Trang nhìn hắn đi xa. trong lòng cuối cùng cũng đã có một chút vững chắc hơn.

Hắn thấy đã cách Triệu vương phú không xa. liền sửa sang lại y quan, bước nhanh đến Triệu vương phủ mà đi.

Rất nhiều chuyện trong lúc khát khao nó thì nó luôn không bao giờ đến, nhưng khi không nghĩ đến việc đó nữa, thì sự việc ấy lại liên tiếp mà đến, con nối dõi của Lý Khánh An chính là một ví dụ điển hình, hiện tại không những chỉ có Như Thi đã có mang tám tháng.

Minh Nguyệt cũng mang thai, đã bốn năm tháng rồi.

Trong phủ vì thế lại tăng thêm mười mấy a hoàn bà tử. chỗ ở lúc ban đầu bèn có cảm giác quá nhó một chút, lúc này ý chỉ triều đình đã đến. chính thức sắc phong Lý Khánh An làm Triệu vương, sắc phong Độc Cô Minh Nguyệt làm Triệu Vương phi, mượn cơ hội này, chính sự đường An Tây liền đem tòa nhà khổng lồ chiếm đến ba mươi mẫu này tu sửa lại mới hoàn toàn, chính thức định làm Triệu vương phủ.

Sáng sớm, Minh Nguyệt đang viết thư cho mẫu thân, bỗng nhiên có a hoàn báo lại, Nghiêm tiên sinh tới rồi, có việc khẩn cấp cầu kiến Vương phi.

“Mời hắn đợi ở khách đường, ta lập tức đến ngay.”

Minh Nguyệt khoát lên một chiếc áo khoát ngoài, dưới sự giúp đỡ và đỏ đi của một a hoàn, chậm rãi đi ra phía bên ngoài nhà.

đi vào khách đường, chỉ thấy Nghiêm Trang đang ngồi ở đó uống trà. trên mật có vẻ đầy tâm sự.

“Nghiêm tiên sinh hôm nay sao lại nghĩ đến muốn tói đây vậy?”

Minh Nguyệt vừa cười vừa đi ra.

Nghiêm Trang vội vàng đứng dậy thi lễ nói: “Ty chức tham kiến Vương phi!”

Cũng giống như Lý Khánh An.

Minh Nguyệt cũng không thích người khác xưng nàng là Vương phi, nhưng người An Tây xưng Lý Khánh An là Đại tướng quân đã thành thói quen, ở trên sự xưng hô với Minh Nguyệt thì lại một chút cũng không hề hàm hồ, tất cả mọi người cũng đều xưng nàng Vương phi, không ai xưng nàng là phu nhân nữa.

Minh Nguyệt khoát tay cười nói: “Tiên sinh không cần đa lễ, mời ngồi!”

Nghiêm Trang ngồi xuống, cung kính mà nói: “Quấy rầy Vương phi nghỉ ngơi, Nghiêm Trang có tội. nhưng tình huống khẩn cấp, Nghiêm Trang không thể không đến.”

Minh Nguyệt mỉm cười nói: “Tiên sinh nói quá lời, đã xảy ra chuyện gì hả?”

“Vương phi có điều không biết, đêm qua thuộc hạ nhận được tình báo khẩn cấp, Thánh Thượng nhâm mệnh Sóc Phương tiết độ sứ Quách Tử Nghi làm Hà Tây Nhàn cứu sứ, rất rõ ràng.

Quách Tử Nghi chính là đến đoạt quân quyền của Hà Tây, hiện tại Đại tướng quân còn xa ở tận Sindh. thuộc hạ chỉ có thể tìm đến Vương phi rồi.”

Minh Nguyệt ngẩn ra, sau một lúc lâu mới nói: “Ta tuy là Vương phi, nhưng cũng không hỏi đến việc của quân chính, ta cho rằng tiên sinh nên đến cùng Vương trưởng sứ và Đoàn tướng quân thương lượng, tìm ta chỉ sợ sẽ làm tiên sinh thất vọng rồi.”

“Vương phi có điều không biết, hiện tại việc cấp bách là phải đem quân đội Hà Tây triệu về An Tây, không cho Quách Tử Nghi cướp đi quân quyền, mà quyền điều binh ở trên tay Đại tướng quân.

Cho dù là Vương Xương Linh hay là Đoàn Tú Thạch, bọn họ cũng đều không thể điều động được quân đội Hà Tây, ta lại càng không được.

Hiện tại chỉ có Vương phi thay Đại tướng quân hạ lệnh, tạm thời điều quân Hà Tây về An Tây, có lẽ quân Hà Tây sẽ tuân lệnh của Vương phi, tình huống khẩn cấp, xin Vương phi nhất định phải ra mặt phối hợp việc này.”

Minh Nguyệt vô cùng khó xử. lúc trước khi nàng theo Lý Khánh An đến An Tây, Lý Khánh An đã cùng nàng từng có ước hẹn với nhau, nàng không được hỏi đến việc quân chính An Tây.

Nhất là mẫu thân nàng là đích nữ (con gái do vợ chánh thất hạ sinh) Bùi gia thuộc danh môn Đại Đường, bản thân nàng lại là con gái của dòng họ Độc Cô, loại thân phận này càng khiến nàng vô cùng cẩn thận, chưa bao giờ hỏi đến việc của An Tây.

Hiện tại Nghiêm Trang lại muốn nàng thay phu quân thi hành quyền lực.

điều này sao có thể được chứ?

Nhưng Minh Nguyệt cũng biết tình huống khẩn cấp, nàng suy nghĩ một lúc lâu bèn nói: “Như vậy đi!

Tiên sinh có thế tìm Vương trưởng sứ và Đoàn tướng quân thương nghị, các ngươi cùng đề nghị qụân Hà Tây rút về, ta có thể kí tên ở phía sau các ngươi.

đề làm chứng minh, nếu chỉ để cho ta một mình hạ lệnh, ta có thể sẽ làm không được, xin tiên sinh lượng thứ.”

Nghiêm Trang trầm tư thật lâu sau, quả thật chỉ có thể làm như vậy thôi, cho dù hắn không muốn đi tìm Vương Xương Linh, nhưng tình huống khẩn cấp, hắn lập tức đứng dậy nói: “Thôi được!

Thuộc hạ đi cùng bọn họ thương nghị ngay đây.”

Nghiêm Trang lại chuyển tới chính sự đường, hắn vừa tiến vào cửa lớn, liền lập tức cảm nhận được những ánh mắt bất mãn từ bọn quan viên của chính sự đường nhìn về phía hắn. từng ánh mắt sắc lạnh đó bèn tựa như những cây gậy, đánh xuống cột sống của hắn. loại cảm giác đắc tội với tất cả mọi người này quả thật rất khó chịu đựng được.

“Chẳng qua chỉ là một tên mưu sĩ mà thôi, mà lại đố kị người tài đến thế, tiểu nhân a!”

“Hừ!

Ta xem hắn không riêng chân què rồi, ngay cả trái tim cũng bị tật luôn rồi.”

Dưới những tiếng thì thào bán tán dèm pha đó, Nghiêm Trang cố gượng mà đi tới trước phòng làm việc của Vương Xương Linh, chức vụ chính thức của Vương Xương Linh là An Tây tiết độ phủ trưởng sứ, được phong tán quan ngân thanh quang lộc đại phu, là từ tam phẩm hàm. chủ quản An Tây chính vụ. có thể nói là quan chính vụ cao nhất An Tây.

Còn Nghiêm Trang lại không hề có bất kỳ chức quan nào cả.

Hắn chỉ là mưu sĩ của Lý Khánh An. nhưng hắn lại nắm trong tay thực quyền, tỷ như lương thực phân phối, thổ địa phân phối, quan quân thăng chức bình phán, những thứ đó vốn thuộc quyền lực của Lý Khánh An, hắn không rành hỏi đến, bèn áao cho Nghiêm Trang thay hắn chấp hành, điều này cũng phù hợp với chế độ của triều Đường, mưu sĩ trong nhiều lúc chính là thay chủ công thi hành thực quyền.

Cho nên ở một mức độ nào đó, Nghiêm Trang và Vương Xương Linh có một chút xung đột trên mặt quyền lực. hơn nữa Vương Xương Linh là một người vô cùng ngay thẳng, không bao giờ che giấu sự bất mãn của mình.

Tháng mười năm trước, Vương Xương Linh tăng mỗi hộ di dân An Tây mỗi tháng thêm năm đấu lương thực trợ cấp, Lý Khánh An đã hứa miệng rồi, nhưng công văn cụ thể khi tới chỗ của Nghiêm Trang, hắn lại đổi thành mỗi hộ chỉ gia tăng ba đấu, lý do là quân lương ưu tiên trước, vì chuyện này Vương Xương Linh đã cùng Nghiêm Trang tranh cãi nhau dữ dội đến ba lượt.

Nhất là lần này đây, Vương Xương Linh ở trên cuộc hội nghị chính vụ của ba ngày trước, trước mặt trăm danh quan viên công khai chỉ trích mưu sĩ của Nghiêm Trang không đủ tư cách, không những không có khuyên can Đại tướng quân nam chinh, ngược lại còn xúi giục Đại tướng quân nam chinh, quả thực là cách làm của kẻ ngu muội, không hề nể mặt chút nào, Vương Xương Linh công khai chỉ trích làm cho Nghiêm Trang hận hắn đến nghiến răng nghiến lợi.

Nếu không phải tình huống khẩn cấp, Nghiêm Trang tuyệt đối sẽ không tìm đến Vương Xương Linh.

Có thể nói đây cũng là một loại đạo lý đối nhân xử thế.

Vương Xương Linh kiên quyết thi hành chế độ phế nô, lại không cho phép nhà giàu chiếm nhiều tôi tớ.

Bình thường lại trực tiếp trách cứ cấp dưới, không hề nể mặt chút nào, theo lý, những việc này đều là những việc đắc tội với người khác cả, nhưng bọn quan viên An Tây không hề hận Vương Xương Linh.

Nguyên nhân là hắn quang mình lỗi lạc, không hề có một chút tư tâm.

đều là vi công, vì sự lớn mạnh của An Tây, hơn nữa chính hắn đích thân thi hành trước.

Trong nhà cũng chỉ có hắn và lão thê, không có một người hầu nào cả.

ở An Tây cũng không hề có lấy một mẫu đất đai.

Có người muốn buộc tội hắn. bèn lén lút chạy đến Hà Đông Thái Nguyên quê nhà của hắn đi hỏi thăm, vốn tưởng rằng hắn ở quê nhà sẽ xa xỉ vô độ, có ruộng tốt nhà đẹp, không ngờ con trai của hắn lại ở tại mấy gian nhà cũ nát. trong nhà chỉ có mười mẫu đất cằn. lại còn là do hắn dùng bổng lộc An Tây mà mua lấy, đứa con trai con dâu còn phải tự mình xuống ruộng mà trồng trọt, điều này làm cho người muốn buộc tội hắn cảm động vô cùng.

Sau khi trở về ngược lại còn thay hắn biện hộ tuyên truyền, bởi vậy Vương Xương Linh tuy rằng trực diện vô tình, làm không ít việc đắc tội với người khác, nhưng nhân phẩm của hắn lại làm cho bọn quan viên vô cùng kính nể.

Trái lại.

Nghiêm Trang lại thật sự là đã đắc tội với quan viên An Tây, nhất là cấp quan viên bậc trung và hạ. lại càng hận hắn đến tận xương tủy.

Năm trước Lý Khánh An chuẩn bị tăng thêm ba phần lương bổng cho bọn quan viên, nhưng Nghiêm Trang lại kiên quyết phản đối. lý do là bổng lộc của quan viên An Tây đã cao hơn so với của quan viên triều đình rồi. hơn nữa quan viên triều đình còn bị nợ lương ba năm. nếu tăng thêm lương trên diện rộng nữa, sẽ làm cho quan viên triều đình ghen ghét với An Tây, sẽ luôn làm khó dễ An Tây, đạo lý rất đúng.

Lý Khánh An tiếp thu rồi, cuối cùng tăng một nửa của ba phần lương dự định ban đầu.

Nhưng vấn đề là bản thân Nghiêm Trang lại được tăng năm phần tiền lương, nhưng hắn lại nói một cách đường hoàng rằng. hắn là mưu sĩ, là do chính Lý Khánh An tự bỏ tiền túi, không có liên quan gì đến quan phủ cả. cho nên không phải chịu sự hạn chế của việc tăng lương, điều mình không muốn, lại thi hành với người khác, kêu người ta làm thế nào mà không hận hắn chứ.

Nghiêm Trang đi tới trước cửa phòng làm việc của Vương Xương Linh, vừa lúc Vương Xương Linh đang đi ra nhanh như một cơn gió, hai người suýt nữa đụng vào nhau rồi.

“Là ngươi!”

Vương Xương Linh thấy là Nghiêm Trang, hắn lập tức vẻ giận hiện ra mặt. trừng mắt nói: “ngươi tới làm cái gì?”

Trong lòng Nghiêm Trang hận đến muốn chỉ vào mặt hắn mắng to một trận, nhưng làm như vậy, quân Hà Tây sẽ thật sự toi rồi. hắn cố hết sức khắc chế sự bất mãn trong lòng, sa sầm mặt nói: “Ta vì công sự mà đến. mong ngươi công và tư rõ ràng.”

Phong cách của Vương Xương Linh là xem người chứ không xem việc, hắn không thích một người, thì sẽ không bao giờ giả vờ như không ghét, nhưng nếu là vì việc công, thì cho dù hắn có chán ghét người này đi chăng nữa, cũng sẽ giải quyết việc chung, sẽ không vì tâm trạng cá nhân mà ảnh hưởng đến việc công.

“Vậy ngươi đi vào trong hẳn nói đi!”

Vương Xương Linh xoay người vào phòng làm việc, trực tiếp ngồi xuống, Nghiêm Trang biết quy củ của Vương Xương Linh, ngoại trừ Lý Khánh An ra, hắn sẽ không rót trà cho bất kỳ ai, cũng không mời người ta ngồi xuống, muốn ngồi thì ngồi, không muốn ngồi thì hãy đứng ở đó, bởi vậy hắn vừa vào cửa liền không khách sáo mà ngồi xuống.

“Việc Quách Tử Nghi xuất nhậm Nhàn cứu sứ ngươi biết chứ!”

Vương Xương Linh gật gật đầu: “Ta vừa mới biết vào sáng hôm nay, nghe đồn là muốn phong Quách Tử Nghi làm Hà Tây tiết độ sứ, làm sao lại biến thành chủ quản mã chính, thực sự có chút khiến cho người ta không hiểu dụng ý của Thánh Thượng.”

“Đó là do ngươi không hiểu.”

Nghiêm Trang cười lạnh một tiếng: “Ta thì quá rõ rồi, đây là sách lược cao minh.”

“Sách lược gì?”

Bất tri bất giác.

Vương Xương Linh đã quên sự bất mãn đối với Nghiêm Trang, hắn quan tâm mà hỏi: “ngươi nói nhanh lên một chút xem. rốt cục là sách lược gì.”

“Hủy bỏ Hà Tây tiết độ, đem Hà Tây chia ra làm hai, đó là việc Thánh Thượng đã ban bố khẩu dụ rồi, đều biết cả.

Hắn nếu muốn đột nhiên húy bỏ khẩu dụ, tái phong Quách Tử Nghi làm Hà Tây tiết độ sứ.

điều đó nhất định sẽ thất tín với .

Cho nên hắn mới dùng việc nhâm mệnh Nhàn cứu sứ đế cho Quách Tử Nghi công khai đến Hà Tây nhậm chức, lúc này, hắn mới âm thầm lôi kéo quan lớn đóng quân tại Hà Tây, Lệ Phi Thủ Du thì hắn lôi kéo không được, nhưng đám người Mạnh Vân, La Chính Nghĩa, bọn họ vốn không phải thuộc phe An Tây, nếu Thánh Thượng hứa để cho bọn họ làm Đại tướng quân, lại phong tước vị cao, ngươi nói bọn họ còn có thể tái nguyện trung thành với An Tây sao?

Thêm vào uy danh của Quách Tử Nghi, với nước cờ kép này, thì quân Hà Tây khó giữ được rồi.”

Sự phân tích của Nghiêm Trang làm cho Vương Xương Linh cảm thấy rùng rợn đến nỗi cả da gà, hắn vội la lên: “Nhưng mà Đại tướng quân không ở An Tây, chúng ta không có quyền điều động quân Hà Tây, vậy phải làm sao bây giờ?”

“Cho nên ta mới đến tìm trưởng sứ thương nghị.”

Nghiêm Trang thấy Vương Xương Linh tựa hồ hoàn toàn quên mất việc đã đắc tội với mình, hắn không khỏi có chút phẫn nộ nói: “Ta vừa rồi đã đến tìm Vương phi. lúc này chỉ có Vương phi ra mặt, có lẽ mới có thể khiến cho quân Hà Tây phụng mệnh rút về An Tây. nhưng Vương phi không muốn một mình phát lệnh, biểu chúng ta thêm Đoàn tướng quân vào nữa, ba phương liên hợp hạ lệnh, nàng ở phía sau kí tên ủng hộ...”

Hắn còn chưa nói xong, Vương Xương Linh liền nhảy dựng lên: “Thế còn chờ gì nữa. ta đi tìm Đoàn Tú Thạch!”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 387: Đêm kinh hoàng tại Truong Dịch

Trung tuần tháng chín, vừa vào động thì luồng khí lạnh đầu tiên ập đến hành lang Hà Tây.

Khắp nơi bắt đầu chìm trong cái rét lạnh căm căm, vùng cao còn bắt đầu có tuyết roi, khiến bọn thương nhân đi đường gian nan gấp đôi.

Sáng ngày hôm đó. một đội kỵ binh xuyên qua hạp cốc Yên Chi sơn đi đến Kỳ Liên thành, một lão tướng quân thúc ngựa xông lên đồi. dùng tay che mắt ngắm về thành Kỳ Liên ở xa.

Hắn nhìn thấy một đàn chiến mã từ Kỳ Liên thành hỏa tốc phóng qua. không khỏi cười to nói: “Không ngờ Quách Tử Nghi ta lại đến Hà Tây này để chăn ngựa!”

nghe hắn nói quá khôi hài, mấy tên tùy tùng đằng sau không nhịn nổi cười phá lên.

Trình Thiên Lý đi Sóc Phương tiết độ phó sứ theo Quách Tử Nghi cùng đến cũng cười nói:

“Lão tướng quân có rảnh thì ghé An Tây mà nhìn xem, nơi ấy thảo nguyên rộng lớn. mới thật sự là đất lành để nuôi ngựa!”

Trình Thiên Lý số cũng hẩm hiu, hắn không trụ nổi ở An Tây bị ép hồi Kinh làm chức quan nhàn.

Sau này lại được Lý Dự tiến cử nhậm mệnh chứ Hà Động tiết độ phó sứ, nhưng khổ nỗi tiết độ sứ Hà Đông Vinh vương Lý Uyển lại không thích hắn. bèn rút hết lực lượng của hắn. chỉ để cho làm một tiết độ phó sứ hữu danh vô thực.

Tiếp liền sau đó lại là An Lộc Sơn chiếm lĩnh Hà Đồng, An Lộc Sơn có ý giữ hắn, nhưng Trình Thiên Lý không muốn bán mạng phục dịch An Lộc Sơn, bèn bỏ quan trốn về Trường An. cử chỉ này của hắn được tân hoàng đế Lý Dự thưởng thức, nên lại được nhậm mệnh là Sóc Phương tiết độ phó sứ.

Hắn lại được nhậm mệnh làm Sóc Phương tiết độ phó sứ.

Lần này Quách Tử Nghi phụng mệnh đến Hà Tây chấp hành sứ mệnh đặc biệt.

Lý Dự đã đặc biệt căn dặn. lệnh Quách Tử Nghi dẫn theo hắn đến.

Quách Tử Nghi nghe Trình Thiên Lý nói về An Tây cũng không khỏi cảm thán: “Ta tuổi tác đã cao, e rằng đời này kiếp này sẽ không còn cơ hội đến An Tây.”

“Ta thì lại không cho là thế.”

Trình Thiên Lý nhìn nhìn hai bên, nhỏ giọng thủ thỉ: “Lần này lão tướng quân nếu thuận lợi đoạt lại Hà Tây quân, ta nghĩ thánh thượng sớm muộn gì cũng sẽ phái lão tướng quân dẫn binh đến đánh An Tây.”

“Không được nói bậy!”

Quách Tử Nghi có phẫn bất mãn lườm hắn: “Thánh thượng không có ý này, chúng ta cũng chẳng có lý do nào để đánh An Tây!”

“nhưng...”

Không để hắn nói tiếp, Quách Tử Nghi bèn giơ tay ngăn hắn lại, “Trình tướng quân, ta hi vọng tướng quân hiểu một điểm, An Tây quân của Lý Khánh An là bức tường chắn phía tây của Đại Đường, không đến vạn bất đắc dĩ. ta không hi vọng bức tường này bị đổ.”

Nói xong. hắn bèn cho thúc ngựa phóng nhanh về hướng Kỳ Liên thành.

Trình Thiên Lý dõi theo bóng hình hắn mà không khỏi thở dài, lẩm bẩm: “Lão tướng quân, có một số việc đâu phải chỉ ta và ngươi có thể quyết định.”

Màn đêm bao trùm thành Trương Dịch, ánh trăng lạnh lẽo e thẹn lấp ló sau làn mây móng trên cao, chốc chốc xỏa từng sợ sáng nhạt xuống vạn vật, khiến thành Trương Dịch trông lại càng lạnh lẽo thê lương.

Lúc này, tiếng vó ngựa từ phương xa vọng lại; chỉ thấy một đội kỵ binh xuất hiện trên quan đạo từ xa xa đang tức tốc phóng lại gần cửa thành môn.

Tướng quân đi đầu đang vẫy tay hô to: “Ta là tướng quân La Chính Nghĩa, có quân tình khẩn cấp cần phải gặp Mạnh Vân tướng quân.”

Quân trấn thủ trên thành chính là bộ hạ của Mạnh Vân. bọn họ thấy người đến là La Chính Nghĩa bèn cho mở cửa thành để cho đội kỵ binh này phòng vào thành Trương Dịch.

Lúc này trong tổng quản nha môn hành doanh Hà Tây đèn vẫn sáng.

Lệ Phi Thủ Du cả đêm không ngủ.

Việc Quách Tử Nghi sẽ đến Hà Tây để nhậm chức Nhàn cứu sứ hắn đã biết, hơn nữa hắn còn được tình báo phức tạp hơn cả phía Toái Hiệp.

Quân đội của Ca Thư Hàn đã rút khỏi Lương Châu, hiện quân đang đóng tại Lương Châu chính là hai vạn quân của Sóc Phương.

Ngoài ra. tại vùng Đại Đấu Bạt cốc địa còn xuất hiện mười vạn quân Lũng Hữu. nói rõ quân Sóc Phương và quân Lũng Hữu đã hợp tác, tình hình trở nên trắc trở khó đoán.

Lệ Phi Thủ Du hiện nay vẫn đang trong thế lưỡng nan.

An Tây có chế độ điều động quân đội cực nghiêm khắc, ngoài thân binh của các tướng lĩnh ra, quân đội trên trăm người đều nhất quyết phải có ký tên và phong ấn của chủ soái An Tây Lý Khánh An.

Nếu hắn tự tiện điều quân đội khỏi Cam Châu, đó sẽ là tội nghiêm trọng nhất của quân An Tây, tội đáng chém đầu.

Đương nhiên, nếu tình thấn khẩn cấp, Lệ Phi Thủ Du hắn sẵn sàng gánh tội này để bào toàn cho quân đội.

nhưng nếu rút quân khỏi Hà Tây, vậy cũng có nghĩa là hai tay dâng Hà Tây cho người khác.

Hành lang quân An Tây vào Trung Nguyên cũng từ đó mà biến mất.

Hậu quả cũng nghiêm trọng không kém.

Hiện nay rốt cuộc là nên giữ người hay giữ đất khiến Lệ Phi Thủ Du lâm vào thế lưỡng nan.

Lúc này. ngoài cửa có tiếng bước chân vội vã. một tên thân binh bẩm báo bên ngoài: “Tướng quân, có thư khẩn cấp từ Toái Hiệp!”

Lệ Phi Thủ Du đại hỷ, hắn vội nói: “Mang mau vào đây!”

Thân binh đi vào trình một ống thư màu đỏ cho hắn.

Lệ Phi Thủ Du vừa mở ra xem mà không khỏi ngỡ ngàng.

Nội dụng thư rất ngắn ngọn. tình thế nguy cấp lệnh hắn lập tức rút quân về An Tây.

Phía dưới là đại ấn của Chính sự đường Toái Hiệp, có chữ ký của Vương Xương Linh.

Đoàn Tú Thực và cả Nghiêm Trang, quan trọng hơn cả là cuối cùng còn có cả chữ ký của vương phi Độc Cô Minh Nguyệt.

Lệ Phi Thủ Du từ từ bỏ thư mà bồ câu đến xuống.

Trong trí nhớ của hắn.

đây là lần đầu tiên hoàng phi công khai ký tên. về mặt nào đó mà nói.

đây quả thực là can thiệp vào quân chính An Tây, nhưng Lệ Phi Thủ Du biết, vương phi chẳng bao giờ can thiệp nội chính của An Tây, huống chi giờ nàng đang người lại đang mang thai.

Lần này vì Lý Khánh An không ở An Tây, chỉ có thể nói rõ do sự tình khẩn cấp.

Nếu như đã có chữ ký của vương phi, Lệ Phi Thủ Du cũng không còn gì để do dự, hắn lập tức hạ lệnh: “Lập tức truyền Mạnh Vân đến gặp ta.”

Trước mắt có bốn vạn quân đội đóng quân tại Hà Tây.

Đội quân này chính là Hà Đông quân mà mấy tháng trước Lý Khánh An đã thu vào.

Do thời gian ngắn ngủi, Lý Khánh An nhất thời chưa cách nào thay được đại tướng của quân Hà Đông, vẫn nhậm mệnh cho họ làm tướng.

Bốn vạn quân Hà Đông phân biệt được đóng trại tại Cam Châu, Túc Châu và Qua Châu.

Trong đó hai vạn quân của Mạnh Vân và La Chính Nghĩa đóng tại Cam Châu, còn hai vạn quân của Ngô Dung lại đóng tại Túc Châu và Qua Châu.

Trong ba tướng của Hà Đông, binh lực của Ngô Dung là nhiều nhất, còn binh lực của Mạnh Vân lại là tinh duệ nhất, còn quân đội của La Chính Nghĩa vừa ít lại vừa yếu nhất.

Trước mắt mười vạn quân trấn thủ tại Trương Dịch đều là bộ hạ của Mạnh Vân.

Mạnh Vân là người có kinh nghiệm già dặn nhất trong ba tướng Hà Đông, năm nay khoảng bốn mươi lăm sáu tuổi.

Hắn đã tòng quân tại Hà Đông hơn hai mươi năm nay, từ một tiểu binh ban đầu từng bước đi đến chức Đại Đồng quân binh mã sứ ngày nay, quan bái chức Vân Huy tướng quân, là người có uy tín nhất trong đại quân Hà Đông, hiện được nhậm mệnh phó tổng quản hành doanh Hà Tây, Cam Châu đô đốc. thủ hạ của hắn tông cộng có một vạn năm ngàn người, đều là tinh duệ từ quân Đai Đồng trung thành của hắn.

Lúc này, Mạnh Vân đương tiếp kiến La Chính Nghĩa vừa chân ướt ráo từ thành Kỳ Liên trở về.

La Chính Nghĩa là một người có thực lực yếu nhất trong tam tướng Hà đồng.

Hắn nguyên là binh mã sứ Thừa Thiên quân, quan bái Nghi Uy tướng quân, thấp hơn Mạnh Vân vài cấp, thủ hạ của hắn có năm ngàn bộ chúng, hơn nữa đều là tàn binh già yếu. vì thế La Chính Nghĩa có địa vị thấp nhất trong ba người, sau khi đến Hà Tây bị nhậm chức Kỳ Liên binh mã sứ kiêm Cam Châu phó đô đốc, trú quân tại Kỳ Liên thành.

Tuy chức vị của La Chính Nghĩa thấp nhất trong ba người, nhưng hắn lại là người đầu tiên mà Lý Dự lôi kéo.

Thúc phụ của hắn La Binh Chân àm thượng thư tả thừa tướng trong triều.

Lý Dự đã thông qua thúc thúc của hắn giao mật chỉ chiêu mộ tam tướng cho hắn.

Hôm nay.

La Chính Nghĩa từ Kỳ Liên thành chạy đến tìm Mạnh Vân cũng vì việc này.

“Đại ca, đây chính là ý chỉ mà đích tay hoàng thượng cho chúng ta, đây là một cơ hội đấy!”

La Chính Nghĩa khẽ giọng nói.

Hắn không dám làm kinh động đến trầm tư của Mạnh Vân.

Mạnh Vân bất động ngồi nhìn mật chỉ trên án thư.

Trên đấy viết rất rõ ràng đại danh của hắn.

Mạnh Vân nếu chịu tận trung cho trẫm, phong Kim Ngô quân đại tướng quân, Bình Di huyện công.

Huyện Bình Di Hà Đông chính là quê hương của Mạnh Vân. ban phong tước quê hương cho hắn, điều này quả thật khiến Mạnh Vân có phần rung động. nhưng hắn cũng biết rất rõ, nếu tận trung cho thánh thượng, vậy có nghĩa là phản bội lại Lý Khánh An.

Lúc xưa hắn đã thề độc, sẽ tận trung Lý Khánh An.

Nếu hắn phản bội Lý Khánh An. vậy lời thề đó sẽ như thế nào?

Hắn trầm tư rất lâu, sau lại trầm ngâm hỏi: “Quách lão tướng quân hiện đang ở đâu?”

“Quách lão tướng quân ở ngay tại Kỳ Liên thành.

Trình Thiên Lý cũng đã đến.”

La Chính Nghĩa rất ư hiểu Mạnh Vân, hắn biết Mạnh Vân đương trong thế do dự, bèn rút ra một lá thư đưa Mạnh Vân: “Đây là thư thân bút của Quách lão tướng quân.”

Mạnh Vân mở thư ra, trong đó chỉ viết vỏn vẹn nữa trang, ý tứ cũng rất đơn giản, phản bội Lý Khánh An chỉ là tiểu tiết, tận trung thánh thượng mới là đại nghĩa, là khí tiết, là lối sáng giữa mê trận, hắn khuyên Mạnh Vân hãy nắm lấy cơ hội này, đừng có mà mê muội không hối.

“Đại Nghĩa, khí tiết!”

Bốn chữ này cái búa nặng ngàn cân giáng một đòn mạnh vào lòng của Mạnh Vân, khiến hắn có cảm giác bỗng chốc nghĩ thông.

Đại nghĩa và khí tiết có thể hóa giải lời thề độc trước đây của hắn.

Ánh mắt hắn lại liếc về mật chỉ.

Giờ khác này, sắc phong đại tướng quân và Bình Di huyện công sao mà quyến rũ hắn đến thế.

“khốn kiếp!”

Hai tay hắn vỗ mạnh, đứng phắt dậy nói: “Ta đã quyết định rồi. ta sẽ tận trung thánh thượng.”

La Chính Nghĩa đại hỉ. nhưng lại vội hói: “Thế còn phía Ngô Dung thì sao?”

“Việc Ngô Dung không phải việc của ngươi và ta, Trình Thiên Lý từng là cấp trên của hắn. nếu Trình Thiên Lý đã về, vậy thì để hắn đi mà nói.”

Mạnh Vân nhìn nhìn thời gian, lúc này đã là canh một. bèn nói: “Ngươi lập tức trở lại Kỳ Liên thành, nói với Quách lão tướng quân, hãy cho ta thời gian ba ngày, ta sẽ tập hợp tất cả bộ chúng các nơi, sau đó giao lại binh quyền cho người.”

Hắn vừa nói dứt thì bên ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bẩm báo.

“tướng quân, Lệ Phi tướng quân mới ngươi tức tốc đến gặp, nói là có đại sự cần thương thảo.”

“Không xong rồi!”

La Chính Nghĩa kinh hãi nói: “Nhất định là Lệ Phi Thủ Du biết rằng ta đã trở về, hắn muốn hạ thủ với tướng quân.”

“Rất có khả năng này, không có địch tình thì sao giữa đêm hắn lại chiêu gọi ta đến, thật là kỳ quái!”

Mạnh Vân trầm ngâm một lúc bèn nói: “Hãy đi hồi phúc với Lệ Phi tướng quân, nói thân thể ta không khỏe, sáng sớm ngày mai sẽ đi gặp hắn.”

“Tuân lệnh!”

Thân binh nhận lệnh xong lập tức quay đi bẩm báo.

La Chính Nghĩa vội nói: “Đại ca, bây giờ phải làm thế nào đây?”

“Không phải lo lắng, binh sĩ trong thành Trương Dịch tuyệt đại đa số đều là bộ hạ của ta. hiện giờ chắc phải để Lệ Phi Thủ Du lo lắng mới phải!”

Nói xong, Mạnh Vân đi ra ngoài cửa lớn tiếng hạ lệnh: “Truyền lệnh của ta, phàm quan quân hiệu úy trở lên đều hãy lập tức đến gặp ta ngay!”

Lúc này, Lệ Phi Thủ Du có được hồi phúc từ phía Mạnh Vân, hắn lập tức ý thức được có gì đó không phải, lúc chiều gặp hắn rõ ràng mọi việc vẫn bình thường, sao giờ lại như thế cơ chứ?

Hơn nữa.

Lệ Phi Thủ Du là cấp trên của hắn. cấp trên có lệnh sao hắn dám không đến, chắc chắn là tên Mạnh Vân giờ đã có dị tâm.

Ngay tại lúc này, thân binh dẫn một quan quân trẻ chạy vào.

Đó là một hiệu úy thủ hạ của Mạnh Vân, họ Ngụy, phụ mẫu huynh đệ hắn năm trước đều đã di dời về An Tây, mà một tên ủng hộ trung thành của An Tây.

Quan quân trẻ tuổi ấy đi lên thi lễ nói: “Bẩm Lệ Phi tướng quân.

Mạnh tướng quân triệu tập vài trăm quan quân mở hội nghị. nói là thánh thượng có ý chỉ đến.

La Chính Nghĩa tướng quân cũng đã đến. e rằng sẽ có bất lợi cho tướng quân.”

Lệ Phi Thủ Du bàng hoàng. hắn vẫn có chú ý động tĩnh của Quách Tử Nghi, nhưng không ngờ ý chỉ của thánh thượng lại có thể đến trước.

Không chút do dự. hắn lập tức nhảy phóc lên ngựa, đồng thời hạ lệnh: “Truyền lệnh các quân trong thành, lập tức tập kết ra ngoài thành bắc. không được chậm trễ!”

Hắn lại khẽ nói với một thân binh khác: “Hãy mau đến Hổ bổn doanh của ta truyền lệnh, lập tức tập kết đến thành nam!”

Bộ hạ của Lệ Phi Thủ Du đều là những người theo Lý Khánh An nam chinh, bản thân hắn chỉ dẫn một ngàn quân đội đến Trương Dịch.

Nếu Mạnh Vân tạo phản, một ngàn quân đội của hắn sẽ rất nguy hiểm.

Lệ Phi Thủ Du giật mạnh dây cương chiến mã lại phóng vội về hướng cửa nam.

Lúc này, trong thành Trương Dịch đã bắt đầu dao động. nơi nơi đều có quân đội tập kết.

Tiếng binh sĩ chạy vội, chó sủa inh ỏi làm kinh động cả thành Trương Dịch, nhà nhà hộ hộ đều đóng kín cửa không ai dám ra ngoài, những bà mẹ ôm chặt con sợ hãi, cùng những người đàn ông núp sau cửa sổ nghe ngóng tin bên ngoài, không khí nặng nề kinh hãi bỗng chốc bao trùm khắp thành.

Mạnh Vân mũ giáp toàn thân, tay cầm đại đao dẫn vài ngàn người bao vây trùng trùng nha môn hành doanh của Lệ Phi Thủ Du.

Trên tay mỗi binh sĩ cầm bó đuốc, rọi sáng trời đêm không khác chỉ ban ngày.

Lúc này,vài tên binh sĩ từ trong nha môn chạy ra.

“Mạnh tướng quân.

Lệ Phi Thủ Du đã tẩu thoát, hắn từng hạ lệnh toàn quân tập kết ngoài thành bắc.”

“Chết tiệt!”

La Chính Nghĩa tức tối rủa: “Là ai?

Ai đã làm lộ tin tức?”

“Hiện giờ không phải lúc truy cứu ai đã làm lộ tin tức. tuyệt không thể để tên Lệ Phi Thủ Du này chạy thoát.”

Mạnh Vân lập tức cao giọng hạ lệnh: “Toàn quân truy đuổi về phía thành bắc, ai bắt sống Lệ Phi thủ Du thường tiền năm ngàn quan, ai lấy được thủ cấp hắn. thường tiền vạn quan!”

Quân đội quay đầu hiên ngang phóng về phía thành bắc.

Đây cũng là hợp lý, Lệ Phi Thủ Du muốn chạy trốn thì chỉ có thể trốn về phía bắc.

Ngay tại lúc này, một kỵ binh phóng đến. cao giọng bẩm báo: “Bấm tướng quân, phía nam môn phát hiện tông tích Hồ bổn doanh của Lệ Phi thủ Du.”

Mạnh Vân ngỡ ngàng, hắn đưa tay bạt mình một bạt tay, lớn tiếng hét lên: “Tất cả quay đầu.

đuổi về phía nam môn!”

Quân đội lại một lần nữa quay đầu phóng vội về phía nam môn.

Một đội kỵ binh đang phóng đi trên thảo nguyên miên man. thế giới bóng tối phóng qua hai bên. gió vù vù bên tai.

Lệ Phi Thủ Du và một ngàn Hổ bổn doanh của mình đã chạy ra khỏi Trương Dịch bốn trăm dặm.

Quân đội của Mạnh Vân đã không còn đuổi theo họ, nhưng Lệ Phi Thủ Du vẫn hạ lệnh mọi người tiếp tục chạy, không được dừng lại, mỗi người bọn họ được cấp ba con người, và không dừng đổi ngựa.người ngựa đều không ngừng nghỉ phóng đi trong đêm.

Khi những tia sáng ban mai đầu tiên hé lộ, bên chân trời xuất hiện vầng sáng hoàng kim nhàn nhạt, cuối cùng bọn họ cũng đã đến đại doanh của Kiện Khanh quân vùng biên cảnh.

Nơi đây chính là nơi trú quân của Ngô Dung.

Theo phán đoán của Lệ Phi Thủ Du.

Mạnh Vân phản lại An Tây là từ sau khi La Chính Nghĩa đến.

Hắn rất có khả năng đã mang đến ý chỉ của thánh thượng, vậy Mạnh Vân chắc sẽ là người đầu tiên tạo phản, tiếp sau đó bọn chúng chắc chắn sẽ đi đến Tửu Tuyền để khuyên Ngô Dung phản.

Nếu hắn có thể đến Cam Châu trước họ, chí ít vẫn còn có thể cứu vãn được một nữa. hai vạn đại quân của Ngô Dung tuyệt không thể phản bội lại An Tây.

Trời bắt đầu sáng, các kỵ binh tạm dừng lại trong một khu rừng liều nghỉ ngơi.

Hai ngày hai đêm bạt mạng phóng ngựa đã vắt kiệt sức lực họ, chiến mã cũng sẽ không còn chịu đựng nổi.

Ngoài đại doanh Kiện Khang quân mười dặm. từ nơi đây đã có thể thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng của doanh trại.

Lệ Phi thủ Du phái thân binh đi đã gần một canh giờ, nhưng vẫn chưa có tin tức gì trở về.

Lúc này, trong lòng hắn đầy lo lắng.

Dù hắn biết người đến khuyên hàn Ngô Dung chưa chắc có thể sớm hơn họ, nhưng lòng hắn vẫn nặng trĩu, chỉ sợ cả Ngô Dung cũng phán.

Nếu cả hắn cũng phản, vậy cả Sa Châu cũng không thể giữ lại được, An Tây quân sẽ triệt đế mất đi Hà Tây.

Hắn sẽ không cách nào mà đối diện với Lý Khánh An. chỉ còn biết dùng cái chết để tạ tội.

“Tướng quân mau nhìn!”

Một tên lính canh gác bỏ lên cây liễu ngóng về phía bắc la to.

Các binh sĩ khác lũ lượt đứng dậy nhìn về hướng bắc, nhưng dưới mặt đất chẳng ai nhìn thấy gì. chỉ thấy khói bụi cuồn cuộn.

Lệ Phi Thủ Du cũng nhảy lên một góc liều, ánh nắng chói chang làm hắn chẳng mở mắt lên nổi.

Vừa đưa tay lên che lại. phen này thì hắn nhìn rõ rồi!

chỉ thấy một đội kỵ binh đương phóng như bay về hướng này.

Bụi bay mù mịt. giờ chắc cách chỗ họ không đến năm dặm.

“Lên ngựa, chuẩn bị nghênh chiến!”

Lệ Phi Thủ Du nhảy lên ngựa, ta cầm giáo dài phóng về phía bìa rừng, một ngàn Hổ bổn doanh theo sau.

Bước chân của hai bên dần dần chậm lại. cách nhau còn chưa đến mười dặm.

Lúc này, một tướng lĩnh trẻ tuổi từ trong quân đội phóng ra. cười to: “Sao Lệ Phi tướng quân lại căng thẳng thế. không lẽ là lo sợ ta sẽ phản bội lại An Tây quân sao?”

Người đến chính là Túc Châu đô đốc Ngô Dung, thuộc một trong ba tướng Hà Đông.

Năm nay hắn mới chỉ hai mươi chín tuổi, tướng mạo rất ư anh tư bừng bừng.

Hắn vốn là Thái Nguyên binh mã phó sứ. sau khi chính sử theo Lý Uyển bỏ chạy, Lý Khánh An đã nhậm mệnh cho hắn tiếp quản hai vạn đại quân của Thái Nguyên binh mã sử.

Lệ Phi thủ Du không ngờ hắn lại có mặt tại đây, nghe khẩu khí của hắn. người của Quách Tử Nghi đã nhanh chân một bước, nhưng hình như vẫn chưa thành công, trong lòng Lệ Phi Thủ Du lại bắt đầu manh nha một tia hi vọng.

Hắn lập tức đi lên trước thi lễ: “Ngô tướng quân, sao tướng quân lại có mặt ở đây?”

Ngô Dung cũng khom người thi lễ lại: “Tối hôm qua ta đã vội vã đến đây để gặp cấp trên cũ Trình Thiên Lý.”

“Trình Thiên Lý có phải đã mang ý chỉ của thánh thượng đến?”

“Không sai. thánh thượng muốn phong ta làm hữu Võ Vệ đại tướng quân, và con hứa sẽ phong tước vị huyện công cho ta. nhưng ta không có nhận lời.”

“Vì sao?”

Lệ Phi thủ Du nhìn chằm chằm hắn nói: “Vì sao ngươi lại không nhận lời?”

Ngô Dung kiêu hãnh cười, “Đại trượng phụ. lời hứa như ngàn vàng, ta đã thề sẽ tận trung cho đại tướng quân thì đương nhiên phải giữ lời.

Hơn nữa, đại tướng quân khi trọng dụng ta đã không chút nghi ngờ, Ngô Dung ta làm sao lại có thể vong ơn bội nghĩa. chỉ biết nghĩ đến danh lợi.”

Lệ Phi Thủ Du nhìn vị tướng trẻ tuổi này, ánh mắt hắn trong suốt và đầy kiên định.

Cuối cùng Lệ Phi Thủ Du cũng không kiềm nổi thở dài: “Đại tướng quân trọng dụng Ngô tướng quân quả thật là may mắn của An Tây!”

Đại Lịch nguyên niên, Lý Dự lợi dụng cơ hội Lý Khánh An không có mặt tại An Tây, phát động biến cố Hà Tây.

Hai trong tám tướng Hà Đông là Mạnh Vân và La Chính Nghĩa vì không chịu nổi cám dỗ quan cao chức lớn của Lý Dự đã phản bội Lý Khánh An.

Nhưng vị tướng trẻ Ngô Dung lại cự tuyệt cám dỗ, không chịu phản bội Lý Khánh An.

Bốn vạn quân Hà Tây một chia làm hai, Mạnh Vân và La Chính Nghĩa dẫn hai vạn quân đầu hàng Quách Tử Nghi, còn hai vạn quân khác dưới sự dẫn dắt của Lệ Phi Thủ Du và Ngô Dung đã lui về trấn thủ tại Ngọc Môn Quan.

Quách Tử Nghi tiếp sau đó cũng từ đi chức Nhàn cứu sứ (*Chức vụ trông coi ngựa cung đình cùng Thái bộc tự Điện trung tinh), Lý Dự chuyển sang nhậm mệnh cho Trình Thiên Lý làm Hà Tây Nhàn cứu sứ kiêm đô đốc Cam.

Túc hai châu, nắm quyền hai vạn quân Hà Tây đầu hàng, còn Mạnh Vân và La Chính Nghĩa thì hồi Kinh làm quan, tham dự vào việc huấn luyện tân binh.

Lúc này Ca Thư Hàn cũng từ đi đô đốc Lương Châu một chứ, Lý Dự một lần nữa nhậm mệnh cho Trình Thiên Ly kiêm chức đô đốc Lương Châu, và phong hắn làm An Tây tiết độ phó sứ, tổng đốc binh mã ba châu Lương, Cam, Túc.

Biến cố Hà Tây trở thành một đại sự kiện chính trị đầu tiên của Lý Dự kể từ khi lên ngôi.

Nó cũng như ngụ ý sự hợp tác giữa Lý Khánh An và Lý Dự kết thúc từ đây .Biến cố Hà Tây không những chỉ là quyết định ba châu Hà Tây rốt cuộc sẽ thuộc về ai, mà quan trọng hơn cả là Lý Dự đã mượn ba châu Hà Tây cắt đứt tiền bạc An Tây tiếp tục thâm nhập vào Quan Trung, và cắt đứt cả con đường di dân và hàng hóa tây tiến, kiềm lại khí thế phát triển mạnh mẽ nhờ mượn tay của An Tây, đưa mâu thuẫn giữa An Tây và triều đình ra công khai.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 388: Ngàn dặm cầu tuyển

Cuối tháng chín, hai ngàn quân của Lý Khánh An đi đến thành đô A Hoãn thành của Nguyệt Thị quốc.

Nguyệt Thị quốc là cách gọi của người Đường, dân bản xứ thì xung là Thổ Hỏa La quốc.

Sau khi cuộc chiến Thổ Hỏa La kết thúc vào mấy tháng trước, A Hoãn thành bèn trở thành trụ sờ chỉ huy của quân Đường.

Đội kỵ binh quân Đường đang trên con đường thông thương đến A Hoãn thành chậm rãi cất bước, có vẻ rất trầm mặc, nơi này cách A Hoãn thành còn khoảng mười dặm. hai bên đều là những đồi núi thấp bé, rừng cây rậm rạp.

Lý Khánh An ngồi trên lưng ngựa, hắn đang ngẩng đầu nhìn mấy con chim ưng đang lượn lờ trên không trung.

Lúc hắn ở huyện Kim Mãn cũng từng nuôi qua một con liệp ung. nhưng sau khi hắn dọn đến Toái Hiệp, chim ưng của hắn không có đi theo, vẫn ở lại Thiên Sơn. có lẽ đó là con chim ưng quyến luyến với cố hương.

Lý Khánh An cười xòa, ánh mắt lại dừng ở trên A Hoãn thành phía xa xa.

Đây là lần đầu tiên hắn bước lên trên mảnh đất Thổ Hỏa La này, hắn vốn phải chạy về An Tây để xử lý nguy cơ của Hà Tây, nhưng khi đi tới Thạch Hãn Na (*Saghaniyan). bèn nhận được tin tức từ An Tây, nguy cơ Hà Tây đã là sự đã rồi, An Tây đã bị mất hai châu Cam, Túc và hai vạn quân, phải nói rằng kết quả này tốt hơn dự đoán của hắn. hắn vốn tưởng rằng chỉ có thể giữ được Sa Châu, không có hy vọng có thể giữ lấy quân đội. nhưng cuối cùng dưới sự cố gắng của các đồng liêu An Tây, rốt cục đã giữ được một nửa binh lực.

“Hừ!

Đoạt Hà Tây của ta. hắn nghĩ rằng như vậy là thôi được hay sao?”

Lý Khánh An cũng không làng tránh sự bất trắc, hắn đã viết thư trở về, tự mình sánh vác lấy trách nhiệm của biến cố Hà Tây, hắn là chủ soái, không nên thân chinh Sindh nơi xa xôi như vậy, khiến An Tây xuất hiện quyền lực bị bỏ ngỏ, đây là sự sai lầm của hắn trong việc an bài chiến thuật, hắn nên để cho Lý Quang Bật đi nam chinh Sindh. mà bản thân hắn đánh Thổ Hỏa La.

Tiếp theo là hắn đã xem nhẹ sự đề phòng của Lý Dự đối với mình, hắn cũng biết mình và Lý Dự sớm muộn gì cũng sẽ trở mặt. nhưng hắn không dự đoán được rằng bọn họ lại trở mặt đến nhanh như vậy, đây là sự sơ ý của hắn. hắn quả thật không có dự đoán được, nếu không trước khi nam chinh, nhất định sẽ sắp đặt đâu vào đấy sự phòng ngự tại Hà Tây.

Nhưng mà, có một điểm Lý Khánh An làm thế nào cũng không nghĩ ra.

Lý Dự vì sao lại đột nhiên xuống tay với Hà Tây.

Theo lý, hắn tứ phía đều có kẻ địch, ở trong hoàn cảnh mà chưa có bất kỳ một đối thủ nào được xử lý xong như thế, mà đã xuống tay ngay đối với mình, một người ở mặt ngoài vẫn còn là liên minh của nhau như thế, thì đó là một kẻ ngu dốt về mặt chính trị.

Theo như hắn được biết về Lý Dự mà xem. hắn sẽ không thể phạm loại sai lầm thiển cận này, huống chi bên cạnh hắn còn có Lý Bí.

Lần này ngay cả Lý Bí cũng không có khuyên can hắn, nói rõ ra bên trong này ắt hẳn có một nguyên nhân khiến Lý Dự không thể không động thủ với mình.

Nguyên nhân này rốt cục là cái gì?

Điều này khiến cho Lý Khánh An suy nghĩ mãi không ra kết quả.

“Đại tướng quân.

Lý tướng quân tới rồi!”

Giọng nói của một viên thân binh cắt ngang dòng suy nghĩ của Lý Khánh An.

chỉ thấy xa xa chạy tới một đội kỵ binh, người cầm đầu chính là chủ tướng Thổ Hỏa La Lý Quang Bật, lát sau.

Lý Quang Bật chạy vội lên trước, hắn xoay người xuống ngựa, nửa quỳ mà chào Lý Khánh An theo nghi thức quân đội: “Mạt tướng Lý Quang Bật tham kiến Đại tướng quân!”

Lý Khánh An vội vàng xuống ngựa, đỡ hắn đứng lên. cười nói: “Cuộc chiến Thổ Hỏa La lần này, đều nhờ cả vào Quang Bật huynh rồi.”

Lý Quang Bật vội vàng khiêm tốn nói: “Ty chức chỉ là nhờ may mắn mà giành được thắng lợi. nếu không có quân Hà Trung ngăn chặn quân Đại Thực tại Khurasan viện trợ ở phía đông, trận chiến này thắng thua về tay ai còn chưa biết được.

Điều trước tiên là ty chức muốn thỉnh công cho quân Hà Trung.”

Lý Khánh An gật gật đầu: “Công của quân Hà Trung ta tức sẽ xem xét, nhưng Quang Bật huynh rất khiêm tốn, quả thật làm người ta kính nể.”

“Không dám!

Không dám!

Đại tướng quân quá khen.”

Lúc này, Lý Quang Bật lại chỉ vào người đàn ông Thổ Hỏa La trung niên hơi mập mạp đứng bên cạnh nói: “Vị này chính là Nguyệt Thị quốc tân quốc vương La Tiên, nghe nói Đại tướng quân đã tới đây. có ý tới bái kiến.”

La Tiên vội vàng quỳ xuống, cung kính khấu đầu với Lý Khánh An: “Nguyệt Thị nô La Tiên bái kiến Triệu vương điện hạ!”

Lý Quang Bật ở một bên lại giới thiệu nói: “La Tiên quốc vương nguyên là đại tướng Thổ Hỏa La. dẫn ba vạn quân đầu quân sang quân Đường, bởi vì lão quốc vương đã chết, ty chức bèn tạm lập hắn làm tân vương, còn mong Đại tướng quân phê chuẩn.”

“Thì ra là thế!”

Lý Khánh An vừa cười vừa đỡ hắn dậy: “Quốc vương điện hạ xin đứng lên. dẫn quân đầu quân sang Đại Đường, đủ thấy được thành ý của ngươi rồi. như vậy bắt đầu từ bây giờ, ta chính thức đồng ý ngươi làm tân vương Nguyệt Thị quốc.”

La Tiên vội vàng bái tạ. hắn lại nhịn không được khóc nói: “Triệu vương điện hạ.

Nguyệt Thị vốn là thuộc quốc của Đại Đường, sau khi Đại Thực đông khuếch.

Thổ Hỏa La chư quốc liên tiếp cầu cứu với Đại Đường, nhưng vì thiên binh không tới.

Thổ Hỏa La khó có thể chống cự lại với người Đại Thực, bất đắc dĩ mà phải hàng.

Hiện Thiên triều đại quân đã đóng tại Thổ Hỏa La. trả lại tự do cho chúng tôi.

Chúng tôi nguyện làm thuộc dân của Đại Đường, hàng năm nộp thuế phục dịch, chỉ khẩn cầu Triệu vương điện hạ có thể để chúng tôi ở tại cố quốc, đừng để cho chúng tôi phải xa xứ.”

Lý Khánh An nhìn thoáng qua Lý Quang Bật.

Lý Quang Bật chỉ về phía bắc. lúc này hắn mới hiểu được, dựa theo mệnh lệnh lúc ban đầu của mình, kẻ chống cự thì toàn quốc đều phải dời đến Ba Tất Sơn làm hộ đào mỏ, như vậy các đại quốc Thổ Hỏa La như Nguyệt Thị, Cao Phụ, Vương Đình vân vân không một vương quốc nào thoát hết, đều phải dời đi.

Tuy rằng như vậy rất không thực tế, mấy trăm vạn người Thổ Hỏa La làm thế nào có thể dời đi được, đúng là lời nói ngoa.

Lý Quang Bật cũng tạm thời không có chấp hành, nhưng hắn không có quyền hủy bỏ, chỉ có chờ Lý Khánh An đến mới có thể hủy bỏ mệnh lệnh này.

Lý Khánh An không có trực tiếp trả lời, hắn thản nhiên nói với La Tiên: “Chuyện này ta tự sẽ cùng Lý Quang Bật tướng quân thương nghị. ngươi hãy lui đi một lúc trước đi!”

“Vâng ạ!”

La Tiên cuống quít thi lễ, lui xuống.

Lý Khánh An chờ hắn đi xa. lúc này mới nói với Lý Quang Bật: “Thợ mỏ khuyết thiếu vẫn đang là vấn đề trói buộc với An Tây, tuy rằng toàn dân dời làm hộ đào mỏ không thể là việc thực tế, nhưng Thổ Hỏa La phải đưa ra thợ mỏ cho ta.”

Lý Quang Bật đã suy nghĩ một ra một phương án chính chắn hơn. hắn vội vàng nói: “Đại tướng quân, không ngại dùng phương thức phục dịch, cũng giống như Trung Nguyên vậy, đàn ông Thổ Hỏa La hàng năm phải đi phục dịch hai tháng; để cho bọn họ đi đào mỏ, đồng thời có thể kéo dài thời gian phục dịch đế trừ cho tiền thuế.

Ty chức đã cố ý điều tra qua.

Thổ Hỏa La đều nguyện lấy việc phục dịch để trừ tiền thuế.”

Lý Khánh An suy nghĩ một hồi. liền gật đầu đáp: “Biện pháp này có thể thực hiện được, nếu có thể hình thành chế độ, người của Giải Tô quốc cũng có thể thả trở về. cũng chấp hành chế độ phục dịch như vậy.”

Giải quyết được việc đại sự này, trong lòng Lý Quang Bật lập tức cảm thấy thoải mái hẳn. liền cười nói: “Đại tướng quân dọc đường vất vả rồi. mời theo ty chức vào thành nghỉ ngơi.”

“Quả thật có chút mệt mỏi. muốn ngủ một giấc cho đã.”

Hai người vừa cười vừa nói hướng bên trong thành mà đi, trên đường đi, Lý Khánh An hỏi: “Bên Khurasan đó có động tĩnh gì không?”

“Cho tới bây giờ, còn chưa có động tĩnh, nhưng mà ty chức đoán chừng, người Đại Thực tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, sau nửa năm. bọn họ nhất định sẽ với quy mô lớn mà đông chinh.”

“vì sao lại là nửa năm?”

Lý Khánh An cười hỏi.

“người Đại Thực đối với chúng ta cũng coi như đã hiểu biết về nhau rồi. không có nửa năm để chuẩn bị. bọn họ sẽ không dễ dàng đông chinh, nhưng một khi đã chuẩn bị nửa năm. sự đánh trả của bọn họ nhất định sẽ là với đại quân ập vào biên cương.

Đại tướng quân, chúng ta cũng phải bắt đầu bắt tay vào cho việc chuẩn bị rồi.

để tránh đến lúc đó trở tay không kịp.”

“Ngươi nói không sai, người Đại Thực tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, ta lần này gấp gáp trở về, cũng là vì chuẩn bị cho cuộc chiến với Đại Thực.”

Nói đến đây, Lý Khánh An chuyển đổi đề tài cười nói:

“Việc của Hà Tây ngươi đã nghe nói chưa?”

“Ty chức cũng là vừa mới biết được, triều đình lợi dụng cơ hội Đại tướng quân không ở An Tây, bất ngờ ra tay với Hà Tây, thật sự là nắm bắt cơ hội rất khá. nhưng mà ty chức cho rằng, đánh mất Cam.

Túc hai châu, vị tất là đã việc xấu.”

“ừm? ngươi nói xem. chuyện tốt ở chỗ nào?”

“ít nhất đã để cho chúng ta biết trước hai tên phản tặc, mà Đại tướng quân lại có thêm một nhân tài.”

“Quan điểm của ngươi ta đồng ý, đất đai đánh mất còn có thể đoạt lại, nhưng nhân tài thì không phải là lúc nào cũng đều có thể gặp được.

Ngô Dung làm cho ta cảm thấy vừa vui mừng mà vừa được an ủi. người này quả thật có thể trọng dụng. nhưng mà việc của Hà Tây còn chưa dứt.

đợi ta giải quyết xong người Đại Thực, ta sẽ làm cho bọn họ khó mà chịu nổi. lấy đi như thế nào. bèn phải trả về cho ta thế ấy.”

Lúc này, Lý Quang Bật bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, liền cười nói: “Nói đến nhân tài. ta lại nghĩ tói một chuyện, có một vị văn sĩ họ Lưu, nói là từ Trường An đến nương nhờ ngài, không ngại đường xa ngàn dặm, một lòng muốn đi Sindh tìm ngài, nhưng lại ngã bệnh tại A Hoãn thành, người này quả nhiên là kẻ sĩ nhưng mà thật sự có chút kiến thức.”

“Hắn có kiến thức gì vậy?”

“Hắn nói Thánh Thượng tất nhiên sẽ phải động thủ đối với Hà Tây, ngài thân chinh Sindh mà không ở An Tây, chỉ sợ khó có thể vãn hồi nguy cơ của Hà Tây.”

Lý Khánh An ngẩn ra. vội vàng hói: “Người này đang ở đâu?”

“người này ở ngay tại A Hoãn thành, dưỡng bệnh gần một tháng, bệnh cũng sắp khỏi rồi, lại nói muốn đi Sindh tìm ngài.”

“Mau dẫn người này tới gặp ta!”

Vào thành rồi.

Lý Khánh An ngủ lại ở hoàng cung Nguyệt Thị, lát sau, Lý Quang Bật dẫn một người tới gặp Lý Khánh An.

Lý Khánh An thấy người này tuổi ước chừng ba mươi bốn. ba mươi lăm. có lẽ do bệnh nặng vừa mới khói, thân thể có vẻ rất gầy yếu. liền cười nói: “Nghe nói ngươi muốn đi Sindh tìm ta?”

Người nọ vội vàng bước lên phía trước khom người thi lễ: “Hạ quan tham kiến tiết độ sứ Đại tướng quân!”

Lý Khánh An ngẩn ra: “Ngươi là quan viên?”

“Hạ quan là Tây thị thường bình thự thự lệnh, nhưng đã từ đi chức quan, không ngại ngàn dặm xa đến An Tây tìm tiết độ sứ Đại tướng quân cầu tuyến.”

Lý Khánh An gật gật đầu, xua tay cười nói: “Tiên sinh mời ngồi!”

Văn sĩ nghiêng người ngồi xuống, Lý Khánh An lại hỏi: “Xin hỏi tiên sinh quý tánh?”

Văn sĩ lúc này mới nhớ tói rằng mình đã không có báo danh, vội vàng áy náy nói: “Tại hạ họ Lưu tên Yến, tự Sĩ An, người Tào Châu.”

“Lưu Yến?”

Lý Khánh An bỗng nhiên nhớ tới người này hình như cũng là nhân vật nổi tiếng thời Trung Đường, với tài giỏi về quản lý tài sản mà lưu danh sử sách, nhưng mà quá nhiều những danh nhân thời Trung Đường đối với Lý Khánh An đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Hắn thậm chí ngay cả bọn người Đỗ Phủ, Vương Duy vân vân cũng lười đi tìm, ý niệm trong đầu chỉ chợt lóe rồi biến mất, hắn liền cười nói: “Ta nghe Lý tướng quân nói, tiên sinh đã có thể biết trước việc của Hà Tây, đó là vì sao vậy?”

Lưu Yến cũng đã nghe nói đến biến cố của Hà Tây, hắn vẫn là chậm một bước, trong mắt không khỏi có chút ảm đạm. bèn thở dài nói: “Kỳ thật triều đình nguy cơ tứ phía, họa ngoại xâm đầy rẫy.

Phía bắc có An Lộc Sơn lòng lang dạ sói, bên trong lại có Ngô vương.

Kinh vương, Thục vương dòm ngó đến xã tắc, binh khí sẵn sàng mà đánh nhau, người trong triều cũng đều cho rằng tất cả họa ngoại xâm thì An Lộc Sơn là mối họa đáng lo nhất.

Thánh Thượng muốn trừ khử An Lộc Sơn trước nhất, nhưng hạ quan lại cho rằng, Thánh Thượng nhất định sẽ ra tay với Đại tướng quân trước, tất nhiên sẽ đánh Hà Tây trước.”

Đó chính là gút mắc mà Lý Khánh An không tài nào hiểu nổi, hắn lập tức tinh thần phấn chấn, vội vàng dặn dò tả hữu nói: “Mau dâng trà lên cho tiên sinh!”

Tả hữu thân binh dâng một ly trà lên, Lưu Yến nâng chung trà lên, uống một ngụm trà. lúc này mới không nhanh không chậm nói: “Đại tướng quân nhất định rất kỳ quái, Thánh Thượng vì sao lại nóng lòng đánh Hà Tây, trên thực tế đó là mối họa do đồng bạc An Tây gây ra.”

‘Đồng bạc An Tây?’ Lý Khánh An có chút khó hiểu, chính mình đưa một lượng lớn đồng bạc vào Trung Nguyên, đó là chuyện tốt mà, cũng như thời Minh Thanh với lượng lớn bạc trắng chảy vào vậy, có thể gia tăng tài phú một cách mạnh mẽ, làm thế nào mà lại trái lại gây ra mầm tai vạ nhỉ? nhưng hắn không có hỏi nhiều, nói: “Tiên sinh xin hãy nói tiếp đi!”

“Mấu chốt là hiện tại trong Tả Tàng cất giữ số tiền đồng không đến ba mươi vạn quan, hiện tại vấn đề tài chính của triều đình vô cùng quẫn bách, ngay cả chức quan từ thất phẩm tiểu quan như hạ quan đây cũng đã bị nợ hai năm lương bổng, mà tiền thuế của những nơi giàu có như Giang Hoài, Kinh Tương, Ba Thục, Hà Bắc, Hà Đông này lại không thể vận chuyển vào kinh được.

Thánh Thượng vì muốn gom tiền đã mau gấp đến muốn điên lên rồi...”

“Đợi một chút!”

Lý Khánh An cắt ngang lời nói của hắn. kỳ quái nói: “Triều đình không phải có công bộ, tướng tác giám hay sao?

Bên trong có quan tượng mấy vạn người, bọn họ có thể đốt chế đồ sứ. chế tạo giấy, có thể bán cho An Tây, ta trả cho hắn đồng bạc thực sự, như vậy không phải đã có tiền rồi hay sao?

Làm thế nào mà lại hết đường xoay sở?”

“Việc mà Đại tướng quân nói đã là chuyện xưa rồi.”

Lưu Yến cười khổ một tiếng nói: “Hiện tại ngoại trừ quân khí giám còn có một số quan tượng ra, làm sao còn có các thợ thủ công khác nữa. họ đều đã tự mưu sinh rồi.

Cho dù có quan tượng, không có tiền mua nguyên liệu cũng là uổng công, vốn dĩ quan phủ địa phương còn có một chút hàng hóa loại nhẹ như tơ lụa còn tồn trong kho, nhưng đã sớm bị Dương Quốc Trung bán sạch rồi, đổi lấy những gấm đắt cũng đã bị tiên đế tiêu xài hoang phí sạch trơn rồi.

Hạ quan thường đến Tả Tàng và các kho của quan phú tại Quan Trung, cũng đều đã là trống rỗng cả rồi.

Hiện nay tình hình của Đại Đường là dân giàu quan nghèo, dân ở đây không phải là thảo dân bình thường, mà là các tôn thất quyền quý, danh môn hào phú. nghe đồn chỉ nội Quắc Quốc phu nhân thôi đã có không dưới ngàn vạn quan tiền tài.

Triều đình nghèo đến rỗng không, bọn quyền quý lại giàu đến chảy mỡ.

Thánh Thượng cần tiền để chiêu binh mãi mã, nhưng trong tay lại không có tiền, làm sao đây?”

“Thái thượng hoàng đó không phải cùng Dương gia có cừu oán sao?

Làm thịt Dương gia, tiền không phải đã cuồn cuộn mà chảy đến sao?”

Lý Khánh An có chút khinh thường nói.

“Sự việc không phải đơn giản như vậy, Thôi quý phi của Thánh Thượng bèn là con gái của Hàn Quốc phu nhân, còn có hữu thừa tướng Dương Quốc Trung này ở đây, Thánh Thượng không dám dễ dàng động đến những quyền quý đó.

Thật sự mà náo động lên. bèn có cơ hội đế cho các phiên vương mượn cớ này, bọn họ sẽ liên hợp phát binh.

Bên ngoài có đại binh áp sát biên cương, bên trong có quyền quý thông đồng, thậm chí còn có thể tổ chức trang đinh nội loạn, mà binh lực của triều đình không đủ, dùng cái gì ứng đối?”

“Cho nên hắn lấy ta để khai đao, nhưng việc này và đồng bạc An Tây ta có quan hệ gì chứ?”

“Đại tướng quân có điều không biết rồi, Độ chi lang trung Đệ Ngũ Kì là bạn tốt của hạ quan.

Hắn hé lộ riêng với hạ quan.

Thánh Thượng từ trong nội khố của Tiên đế có được một lô bạc nén, ước chừng ba mươi vạn cân.

Thánh Thượng bèn chuẩn bị dùng để phát hành tiền bạc. hàm lượng bạc là mỗi đồng bạc chứa bạc hai phần đồng tám phần, với một tiền có thể được năm mươi tiền, ở các nơi cưỡng chế hoán đổi tiền đồng, đồng thời nghiêm cấm tư nhân đúc tiền bạc.

Điều này kỳ thật chính là sự biến tướng của việc phát hành đồng tiền.

Như vậy bèn có thể nhanh chóng có được hai trăm bốn mươi vạn quan tiền, đế mà mộ binh, đây là biện pháp nhanh nhất thấy được hiệu quả ngay.

Nhưng bởi vì đồng bạc An Tây tồn tại với một lượng lớn. khiến cho phương pháp tiền mới của Thánh Thượng không thể thi hành được.”

Lý Khánh An đại khái có chút hiểu ra rồi. liền cười nói: “những nén bạc đó của hắn cũng là do ta tặng cho tiên đế, nhưng mà ta còn có chút hoài nghi, đồng bạc An Tây của ta có sức ảnh hưởng lớn như vậy sao?”

“ảnh hưởng tương đối lớn!”

Lưu Yến thở dài nói: “Hạ quan là Thường bình thự thự lệnh, làm sao mà không biết được sự quan trọng của đồng bạc An Tây.

Lúc mới bắt đầu.

đồng bạc An Tây chủ yếu là bị cất giấu, lưu thông thật không lớn.

Nhưng sau này càng ngày càng nhiều, các nơi đều xuất hiện cả rồi, thì bắt đầu lưu thông với lượng lớn.

Hiện nay đã trở thành đệ nhất tiền tệ của Đại Đường.

Chính vì sự tồn tại của nó. tiền bạc mà trước đây tiên đế đã đúc. vốn dĩ là một đồng xem như một trăm văn. nhưng hiện tại trên thị trường chỉ đáng giá năm văn. tuyệt đại đa số cửa tiệm còn không chịu thu.

Còn về phần tiền bạc kém chất lượng mà những người khác đúc, lại càng không có người hỏi han tới nữa. người Trường An mua gạo cũng không thu.

Thử hỏi. dưới tình huống như vậy, tiền bạc mà một đồng tương đương năm mươi văn của Thánh Thượng làm sao có thể phát hành được chứ? cưỡng chế hoán đổi tiền đồng chỉ có thể làm cho đại loạn mà thôi.

Cho nên Thánh Thượng nhất định phải ngăn chặn đồng bạc An Tây chảy vào, một khi nơi phát nguồn của đồng bạc An Tây được ngăn chặn, tiền bạc mới sẽ nhanh chóng đem đồng bạc An Tây đẩy lùi ra khỏi thị trường.

Đại tướng quân hiểu chưa?

Cái này gọi là đồng tệ kém đẩy lui đồng tệ tốt. chỉ có khống chế lấy Hà Tây, mới có thể ngăn chặn được đồng bạc An Tây.”

‘Thật sự là ếch ngồi đáy giếng!”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng nói: “ rộng lớn. hắn nghĩ rằng lấy được Hà Tây thì có thể ngăn chặn đồng bạc của ta sao?

Ta có thể mượn đường Thồ Phồn, có thể mượn đường Hồi Hột. thậm chí ta có thể từ Punjab rời bến.

đi đường biển đến Quảng Châu, hắn có thể chặn được sao?

Từ những hành động và lời nói của hắn ở đông cung, ta còn tưởng rằng hắn chính là một vị hoàng đế lấy dân làm gốc chứ. xem ra sau khi đăng cơ rồi, vẫn là cá mẻ một lứa. không dám động quyền quý lấy một sợi lông, chỉ dám lấy dân chúng sức yếu thế cô mà khai đao.”

Lưu Yến cúi đầu thở dài một tiếng. nói: “Hạ quan vốn dĩ cũng cho là như thế, hạ quan kỳ vọng rất cao vào hắn. nhưng hắn đăng cơ không đến nửa năm. liền muốn biến tướng phát hành đồng tiền lớn.

đoạt lấy tài phú của dân chúng sức yếu thế cô, khiến cho hạ quan vô cùng thất vọng. cho nên hạ quan bỏ đi chức quan thấp hèn đó, đến An Tây nguyện vì Đại tướng quân dốc sức.”

Nói xong.

Lưu Yến đứng lên khom người đến sát đất: “Thần Lưu Yến nguyện vì Triệu vương điện hạ dốc sức. khẩn cầu điện hạ thu dụng.”

“Tốt!

Tốt!”

Lý Khánh An vui vẻ nhận lời: “Tiên sinh có thể tạm thời làm mưu sĩ của ta. thay ta trù hoạch tiền lương cho An Tây.”

(Trong lịch sử Lý Hanh đăng cơ một năm. liền chọn dùng biện pháp Đệ ngữ Kỳ, thi hành trọng luân càn nguyên tiền, một đồng tương đương năm mươi tiền, bóc lột tiền của dân. gom góp quân phí.

ở đây mượn dùng sự thật lịch sử mà thay đổi đi chút ít.)

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 389: Trở về An Tây

Lời của Lưu Yến như một chiếc chìa khóa, đã giải tỏa biết bao thắc mắc trong lòng Lý Khánh An.

Dù hắn cũng biết lời Lưu Yến nói chưa đủ toàn diện, như thể thân phận Triệu vương của hắn luôn là mối uy hiếp to hơn An Lộc Sơn không biết bao nhiêu lần.

Nếu có thể dồn hắn lại tại An Tây, Lý Dự sẽ có khả năng tập trung tinh lực vào phương Đông, đối phó với An Lộc Sơn và ba vương khác.

Nhưng dù sao đi nữa. cuộc chiến tiền tệ là một nhân tố quan trọng, chí ít đó là một mồi lửa để Lý Khánh An nhìn thấy mặt yếu đuối cũng như nóng ruột của Lý Dự.

Lý Dự đang phải tiết kiệm tài chính để chiêu mộ binh lực, nhưng hắn rốt cuộc vẫn không dám đắc tội quyền quý, và như thế chỉ tổ khiến nhiều người hơn nữa phải thất vọng về hắn.

Lưu Yến là người đầu tiên, nhưng tuyệt không phải là người cuối cùng.

nghỉ ngơi tại thành A Hoãn nhưng hai người. cuối cùng Lý Khánh An lại tiếp tục đi lên phía bắc.

Nửa tháng sau, cuối cùng đoàn người của Lý Khánh An đã trở về đến Toái Hiệp.

“Ta bây giờ mới biết được, thánh thượng quyết định rạn nứt với tướng quân thực sự là một sai lầm lớn nhất mà hắn đã phạm phải.

Hắn hoàn toàn có thể có được sự ủng hộ của đại tướng quân, ôi!

Đó toàn là những nén bạc trắng sáng.”

Lưu Yến không kiềm nổi lại một lần nữa thở dài.

Câu này hắn nói lần này đã là lần thứ ba.

Từ khi hắn từ mỏ bạc núi Ba Tích nhìn thấy mỏ bạc khổng lồ cùng với những nén bạc chất cao như núi. cái tên cao thủ xử lý tài chính này như vừa bị một cú sốc không nhỏ, dọc đường hắn hết than ngắn lại thở dài. trông cứ tràn đầy xúc cảm thế nào, khiến cho cả đoàn thân binh của Lý Khánh An cũng không khỏi buồn cười.

“Kỳ thực điều mà tiên sinh nhìn thấy chẳng qua là một góc tài phú của An Tây mà thôi.”

Lý Khánh An thả chậm lại tốc độ ngựa để đi sóng đôi với hắn. cười nói: “Mậu dịch kinh thương giữa chúng ta và Byzentium thu lại lợi nhuận hậu hĩnh, và còn có đất đai nữa.

Tiên sinh có nhìn thấy những vùng đất phì nhiêu thẳng cánh cò bay không, đấy đều là tài sản lớn nhất của An Tây chúng ta.

Và còn những quan viên thanh liêm làm việc hiệu quả cùng những binh sĩ trung thành quả cảm.

Đây càng là tài phú của An Tây chúng ta.”

“nhưng ta chỉ có hứng thú với mỗi bạc và hoàng kim thôi.”

Lưu Yến chớp chớp cặp mắt nhỏ của mình bổ sung thêm:

“Không còn cách nào khác, đó là sở thích trời sinh!”

Lý Khánh An nghe hắn nói thẳng thắn đến đáng yêu, liền không nhịn nổi cười ồ lên nói: “Được!

Vậy chúng ta cứ nói về hoàng kim và bạc trắng cũng được, kỳ thực mỏ bạc mà tiên sinh đã nhìn thấy tại núi Ba Tích chẳng qua chỉ là một phần rất nhỏ, lượng trữ bạc của núi Thiên Tuyền còn lớn hơn cả núi Ba Tích; và còn cả mỏ bạc tại Thông Lĩnh, chất lượng tốt. lại dễ khai thác, trữ lượng còn là số một .

Bọn ta đã tìm ra nó, chỉ là do còn thiếu người để khai quật.

Và con kim sa tại Toái Hiệp hà sẽ khiến tiên sinh cảm thấy, tài sản sao mà lại dễ dàng có được thế này.

Bọn ta đã chuẩn bị cho tổ chức người đi khai quật hoàng kim. tiên sinh nếu có hứng thúc cũng có thể đi theo đội tàu khai thác vàng đi xem thử. ”

Mất Lưu Yến sáng lấp lánh, miệng hắn lẩm bẩm: “Ta phải đi, ta nhất định phải đi xem!”

Hắn bỗng nhiên nhớ ra điều gì, vội hỏi: “nhưng nếu như triều đình đoạn tuyệt mậu dịch giữa Trang nguyên và An Tây, cầm bao nhiêu vàng và bạc mà lại không trao đồi được hàng hóa thì phải làm thế nào bây giờ?”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Tiên sinh lo xa quá rồi, nếu không có hàng hóa của Trung Nguyên, chúng ta vẫn có thể tự sản xuất được.

Trên thực tế chúng ta đã sớm dự liệu được sẽ có một ngày như thế này, cho nên An Tây có rất nhiều công phường.

Tơ lụa. vải bố trắng. gốm sứ. sắt thô, đồ đồng. binh khí. giấy, bút...

đủ các loại vật phẩm.

Thậm chí bao gồm cả trà. bọn ta cũng vẫn có thể ra khơi từ thành Tô Thích Sá của Punjab, dùng thuyền đến vùng ven biển Đại Đường mua trà. những điều này bọn ta đều đã suy nghĩ đến.

Ta thật sự không lo lắng gì cả. ”

Lưu Yến không khỏi phấn khởi cười nói: “Xem ra. việc ta đến An Tây làm một việc làm quá đúng.”

“Việc làm đầu tiên mà tiên sinh hiện nay phải làm chính là tăng tốc, nếu không chúng ta phải đến nửa đêm mới về đến nhà.”

Lý Khánh An dùng roi ngựa quất mạnh lên chiến mã. toàn đội cùng tăng tốc phóng thẳng về phía thành Toái Hiệp còn cách đấy vài chục dặm.

Dù cho Lý Khánh An đã dùng tốc độ nhanh nhất có thể, nhưng hắn cũng phải đến canh hai mới về đến Toái Hiệp thành, quân đội của hắn đã trực tiếp đi vào doanh trại ở ngoại thành nghỉ ngơi.

Lưu Yến cũng mỏi mệt vô cùng. tự tìm một túp lều trại trong quân doanh mà ngủ.

Còn Lý Khánh An do lo lắng tình hình trong nhà. nên hắn đã dẫn theo một trăm mấy thân binh của mình vào thành.

Con đường chính của thành Toái Hiệp cũng gọi là Chu Tước đại lộ, hai bên đường được trồng đầy những cây táo xanh tươi.

Mỗi độ thu về, cây trĩu đầy quả đỏ tròn trịa, khắp thành thấp thoáng ngập tràn hương thơm táo nhẹ nhàng quyến rũ.

Nhưng giờ đã là tháng mùa. hơi lạnh đầu mùa đã ập đến Toái Hiệp thành.

Tuy vẫn chưa có tuyết, nhưng giờ chỉ cần hà ra một hơi thở cũng phì phò khói trắng. như để chứng minh với mọi người rằng là mùa thu đã qua đi.

Trời đêm nay khá sáng và quang đàng, có thể nhìn thấy rõ các vì tinh tú đang nhắp nháy đầy khắp không trung.

Lý Khánh An cố gắng thả nhẹ vó ngựa, bước nhỏ chậm chậm đé tránh tiếng lộc cốc phá vỡ xé toang màn đêm tĩnh lặng này.

Chẳng mấy chốc hắn đã đi đến đằng sau Chính sự đường.

Nơi đây là nhà của hắn. nhưng nhìn tình hình trước mắt khiến hắn không khỏi thừ người.

Nhà hắn sao trở thành một gian nhà trống thế này.

Quan phủ Toái Hiệp đã treo một tấm biển bài màu trắng to tướng ngay trước cửa nhà hắn. trên đó có ghi rõ ràng bảy chữ: “Nhà trống, không phận sự miễn vào!”

Lý Khánh An chưng hửng nhìn cửa lớn. dọn nhà đi rồi ư?

Sao hắn không biết tin gì cả thế này?

Lúc này, từ xa xa vọng đến tiếng mỏ: “Túc!

Túc!

Túc”.

Giờ đã là canh ba.

“Đi!

Mau đi tìm phu mỏ đến đây cho ta!”

Khánh An vừa nhỏ tiếng hạ lệnh xong thì lập tức có hai tên thân binh nghe lệnh phóng đi. chỉ một chốc sau hai người đã túm lão gõ mõ về.

đấy là một ông lão tuổi đã quá sáu tuần.

Lý Khánh An đã từng có biết mặt lão, lão vẫn hay đi gõ mỏ ở khu vực gần nhà hắn.

“Lão trượng. lão vẫn còn nhớ ta chứ?”

ông lão đầu óc có phần không minh mẫn lắm. nhìn hắn một hồi lâu lão mới nghĩ ra là ai rồi vội quỳ xuống khấu đầu:

“Đại tướng quân, tiểu nhân không biết là tướng quân, xin tướng quân tha tội!”

Lý Khánh An nheo mắt ám hiệu cho thân binh để họ dìu lão phu mỏ già đứng dậy.

“Lão trượng. ta định về nhà. nhưng nhà ta không còn nữa. nên ta định hỏi ngươi xem. là nhà ta rốt cuộc dọn đi đâu rồi?”

Bác mỏ giờ mới hiểu ra. lão ngãi ngãi đầu cười nói: “Hóa ra là đại tướng quân không tìm thấy nhà của mình.

Nhà đại tướng quân mấy tháng trước đã dọn đi rồi. dọn về trạch tử của La phu nhân, cái phủ đệ lớn nhất của Toái Hiệp ấy, nơi có một tòa tháp màu trắng rất cao.”

“Ta biết chỗ đó rồi, thật cảm ơn lão trượng!”

Lý Khánh An rút trong túi ra nén bạc nhét vào tay lão. xong hắn lại quay đầu nhìn bọn thân binh cười nói: “phủ đệ đó to lắm.

đủ cho mọi người cùng ở, đi thôi!”

Xong hắn lại nhảy lên lưng ngựa dẫn theo đoàn thân binh cùng phóng về phía cuối phố.

Lão phu mỏ nhìn nén bạc nặng những hai mươi lượng mà thừ người tại chỗ, phảng phất như vừa rồi chỉ là một cơn mơ.

Đi qua hai con đường, cuối cùng Lý Khánh An cũng về đến nhà mới của mình.

Không sai vào đâu được, phía trên cửa lớn có treo biển bài ba chữ rồng phương múa ‘Triệu vương phủ” to tướng.

Trong ký ức của Lý Khánh An. trên đây vốn dĩ làm tấm biển bài “Lý phủ”.

Bây giờ đã vật về với chủ. trở thành phủ đệ của hắn.

Trước cửa phủ đệ rất yên tĩnh, hai bên là hai chiếc lồng đèn to tướng nặng nề tỏa ra chút sáng yếu ớt.

Lúc này, một tên thân binh của hắn đã chạy đến trước cửa lộc cộc gõ vang khuyên cửa. chỉ một chốc, trong ô cửa nhỏ ở cạnh bên thò ra cái đầu lơ mơ ngáp ngủ ra xem ai gọi.

Vừa nhìn thấy người ngoài cửa mà không khỏi ngỡ ngàng.

“ngươi lơ mơ cái gì đấy, còn không mau mở cửa.

đại tướng quân đã trở về.”

“Á!”

Tên gác cửa giật mình kêu toáng lên vội vội vàng vàng mở cửa đón.

“Dậy mau!

Dậy mau!

Lão gia đã về nhà.”

Hắn hô toáng lên đương định chạy vào trong phủ bẩm báo, thì đã bị một thân binh nhanh tay túm lấy.

Lý Khánh An cũng đi lên trước nói: “Bây giờ đêm đã khuya rồi, ngươi đừng kinh động đến mọi người, chỉ cần gọi Trương quản gia đến đây cho ta là được.”

“Vâng!

Vâng!”

Tên gác cửa kia lập tức chạy vào trong bẩm báo.

Mọi người dắt ngựa lần lượt đi vào.

Lúc này, Trương quản gia cũng nghe tin chạy ra, hắn đi lên thi lễ với Lý Khánh An: “Tiểu nhân không biết lão gia đã về, chưa kịp chuẩn bị, mong lão gia tha tội!”

Lý Khánh An gật gật đầu cười nói: “Ta không có trách ngươi, ngươi đi an bài chỗ nghỉ cho các binh sĩ trước đã.

Đúng rồi. mọi người trong nhà vẫn khỏe chứ?”

“Khỏe!

Khỏe!

Mọi người đều khỏe cả. phu nhân cũng rất khỏe, lão gia đi vào trong nội trạch nghỉ ngơi trước đã!”

Trương quản giả vội để hai nha hoàn dẫn Lý Khánh An vào phủ. còn hắn thì bận đi an bài nơi ăn chốn ở cho các binh sĩ.

Hai nha hoàn đi trước đã chong đèn dẫn Lý Khánh An đi dọc theo một hành lang uốn khúc quanh co để đi vào nội phủ.

Vừa đi, Lý Khánh An vừa ngắm nghía phủ đệ khổng lồ này.

Tòa phủ đệ này của hắn là tòa nhà lớn nhất của thành Toái Hiệp, chiếm địa đã hơn ba mươi mẫu.

Trong phủ đệ nhà cửa trùng điệp, có gần vài trăm gian nhà, đã thế đằng sau còn có một khu vườn rộng rãi.

được trồng đủ các loại hoa cỏ um tùm, thấp thoáng ẩn hiện bao nhiêu kiến trúc đình đài lâu các.

Trong đó còn có một tòa tháp đá cao mười mấy trượng, trắng xóa từ trên xuống dưới, rất có tiếng tại Toái Hiệp thành này.

Người Toái Hiệp gọi nó là Bạch tháp (*tháp trắng).

Trước khi tòa Chung lâu của Chính sự đường được khánh thành, nó vẫn là tòa kiến trúc cao nhất của Toái Hiệp, là do hậu duệ đời thứ nhất của thái từ Kiến Thành xây nên.

đứa trên tháp nhìn về phía động phảng phất như có thể nhìn rõ quê hương ở phương xa. cho nên nó còn có một tên gọi khác là Tư Hương tháp.

Xuyên qua khu vườn trong viện, phía trước có con sông nhỏ cùng cây cầu gỗ xinh xắn.

đi qua cây cầu này sẽ là nội trạch.

Lúc này, phía trước bỗng xuất hiện vài chiếc lồng đèn đang tiến dần về phía này.

Lồng đèn đã đi lên cầu nhỏ, Lý Khánh An chỉ liếc sơ qua đã nhận ra,người đang đi đến chính là thê tử của hắn - Độc Cô Minh Nguyệt.

“Có phải phu quân đó không?”

Minh Nguyệt cũng đã nhìn thấy hắn.

Trong lòng Lý Khánh An nóng ran. hắn bước nhanh về phía trước chỗ thê tử.

“Là ta.

Minh Nguyệt!”

Minh Nguyệt vừa nghe được tin phu quân mới vừa trở về.

Nàng kinh ngạc mừng rỡ xen lẫn vào nhau, cả đầu tóc còn chưa kịp chải, chỉ vuốt sơ tóc tai. khoát vội cái áo bèn lập tức ra nghênh đón.

Lúc này, nàng nghe ra giọng của phu quân mình, trong lòng kích động vô cùng.

Nàng chạy vội xuống chiếc cầu nhỏ, nhưng không ngờ do thân mình nặng nề, xém chút đã ngã nhào, may mà có nha hoàn ở bên cạnh đã kịp giữ người nàng lại.

Lúc này Lý Khánh An mới phát hiện cái bụng lộ ra của vợ.

Hắn không khỏi thừ người ra.

Nửa năm nay hắn vẫn chinh chiến ở ngoài, hơn nữa lại ở xa quê nhà. liên lạc cực không tiện lợi, hắn hoàn toàn không nhận được chút thông tin từ nhà.

Hắn có lo lắng cũng chỉ lo cho Như Thi, toan tính nàng cũng sắp đến ngày sinh đẻ, chứ hoàn toàn không biết là Minh Nguyệt cũng đã có mang.

Minh Nguyệt vốn nghĩ là phu quân nhìn thấy nàng sẽ mừng rỡ xông lên ôm chầm mình vào lòng, nàng đã đứng đấy để đợi chờ biểu hiện của hắn. nhưng không ngờ hắn lại đứng như trời trồng chưng hửng nhìn chằm chằm vào bụng mình.

Thấy thấy, nàng không khỏi nũng nịu mắng: “Huynh mơ màng gì đó, còn không mau đến dìu muội đi vào.”

Lúc này, Lý Khánh An mới chợt bừng tĩnh, hắn vội vã đi lên trước dìu vợ mình lại.

“Đây...đây..rốt cuộc là thế nào?”

Minh Nguyệt nghe hắn hỏi thật không ra gì mà phát tức trong lòng, nhưng ngại có nha hoàn bên cạnh nên nàng chỉ đành âm thầm véo mạnh lên tay hắn.

“Ý huynh là sao?”

Trong lòng Lý Khánh An mừng rỡ không xiết, hắn lại sắp có thêm một đứa con nữa rồi.

Lúc này, một cơn gió sông thổi qua. làm Minh Nguyệt lạnh run người.

Lý Khánh An vội cởi áo choàng khoát lên người vợ, và dìu nàng vào trong nội trạch, vừa đi vừa nói: “Bên ngoài lạnh, chúng ta mau vào nhà thôi!”

Minh Nguyệt lúc mới mang thai phản ứng nghén rất trầm trọng.

Nàng đã chịu không ít khổ sở, bây giờ cuối cùng cũng nghe được lời quan tâm hỏi han của chồng.

trong lòng nàng vừa ấm ức lại vừa cảm động, bèn làm nũng ôm lấy tay chồng, đầu tựa vào vai hắn. nhỏ nhẹ nói: “Muội vốn định viết một lá thư cho huynh, nhưng lại sợ huynh sẽ bị phân tâm. nên cuối cùng quyết định sẽ cho huynh một bất ngờ, huynh có thấy vui không?”

“Đương nhiên là ta vui mừng. còn vui mừng hơn cả việc đánh thắng một trăm trận chiến.”

Lý Khánh An ôm chằm lấy người vợ mình cười nói: “Lần này về nhà. dù thế nào đi chăng nữa ta nhất định cũng phải nhìn thấy con mình chào đời, ta phải để cho quân và dân An Tây cùng chia sẻ niềm vui cùng ta.”

“Phu quân.

Như Thi cũng rất tốt. bà sản nói rồi. trong mấy ngày này Như Thi sẽ sinh.”

“Ta cũng đoán Như Thi sẽ sinh mấy ngày này, nên mấy hôm nay ta chắc sẽ ở nhà. không đi đâu nữa.”

“ừm. bà sản nói lúc này ta không thể gặp nàng ấy, thôi thì nàng cố gắng giúp ta chăm sóc cho Như Thi nhé!”

Hai người vừa đi vừa nói rồi cùng đi vào viện tử mà Minh Nguyệt ở, đèn trong phòng đã được thắp sáng.

Lúc này một bà sản đi lên nói: “Phu nhân, nước nóng đã được chuẩn bị sẵn. cơm nước cũng được bày lên liền.”

Minh Nguyệt gật gật đầu nói.

“Vất vả mọi người quá rồi, mọi người đi nghi đi!”

Nàng lại quay sang nhìn Lý Khánh An cười nói: “Muội đoán bụng huynh đã đói rồi, trong bếp có sẵn cơm canh nên muội nhờ mọi người hâm lại cho huynh.”

Lý Khánh An cười nói: “Kỳ thực đâu phải phiền hà thế, chỉ cần ngâm chân với nước nóng, rồi ăn vài miếng bánh là đủ. sau đó là tìm một chỗ để ngủ.”

Minh Nguyệt kéo tay phu quân vào phòng.

Chậu than trong phòng đã được thấp, thoáng chốc phòng đã ấm hãn lên.

Minh Nguyệt giúp chồng phủi đi lá thông vẫn còn bám trên bờ vai hắn. xong nàng lại cởi áo bào cho hắn.

Thấy phu quân mình sau chuyến nam chinh này trông lại vừa đen vừa gầy, trong lòng nàng không khỏi xót xa nói: “Huynh ấy!

Bây giờ có phải lúc đi đánh trận ở bên ngoài đâu. xem huynh kìa. gầy đơ gầy đét thế này.

Thời gian này muội nhất định phải bồi bổ cho huynh mới được.

Lúc này, hai nha hoàn đã bưng mâm cơm đi vào.

Trên bàn được đặt đầy bằng mười mấy đĩa thức ăn. lại còn có cả bình rượu được hâm nóng.

Minh Nguyệt quay sang nói với hai nha hoàn: “Các ngươi mau đi ngủ đi.

ở đây có ta là được rồi. bát đĩa để ngày mai dọn cũng được.”

“Dạ vâng!”

Hai nha hoàn cùng lui xuống.

Lý Khánh An cũng ngồi xuống cạnh bàn cười nói: “Nàng không ăn chung cùng ta à?”

Minh Nguyệt lắc lắc đầu mỉm cười nói: “Huynh mau ăn đi!

Cơm canh đều nguội hết cả rồi!”

Lý Khánh An quả thực cũng đói cồn cào, hắn cầm bát cơm lên ăn ngấu ăn nghiến như hùm.

Minh Nguyệt ngồi chống cằm hạnh phúc nhìn chồng ăn cơm.

Chốc chốc nàng lại cầm bình rượu lên rót đầy ly cho hắn.

Lúc này, nàng bỗng nhớ ra một việc, vội nói: “Phu quân, có việc này muội phải nói với huynh.”

“Việc gì thế?”

Lý Khánh An vừa nuốt cơm vừa ú ớ nói.

“Sự kiện Hà Tây lần trước, muội cũng có ký tên trên lệnh rút quân, huynh không trách muội chứ?”

Minh Nguyệt vốn dĩ rất lo lắng về việc này, nàng chỉ chờ phu quân về để nói rõ việc này với hắn.

Việc Minh Nguyệt ký tên Lý Khánh An cũng đã biết, hắn chỉ cười cười nói: “Việc đó nàng xử lý rất đúng, không có vấn đề gì cả.”

“Như vậy thì muội yên tâm rồi. muội cứ lo lắng là người khác sẽ chỉ trích muội đã can thiệp vào chuyện chính sự!”

“Nàng nghĩ nhiều quá rồi. người khác đều đang khen ngợi muội thì có!

Nói là sao vương phi lại có thể đức hạnh đến thế, luôn quan tâm và giúp đỡ kẻ yếu.”

Minh Nguyệt cười cười đưa cốc rượu cho hắn nói: “Huynh ngồi đó mà nói dóc đi nhé!

Lúc muội được phong vương phi thì huynh vẫn đang ở phương nam. bây giờ lại giữa đêm mới trở về, thế huynh đã nghe ai nói nào?”

“Dẫu sao thì ta biết không thể sai vào đâu được!”

Nói xong.

Lý Khánh An lại một hơi nốc cạn chén, hắn vỗ vỗ bụng cười nói: “Đúng là ăn uống no say!”

Lúc này, Lý Khánh An bỗng nhớ ra điều gì. ánh mắt hắn bèn liếc sang cái bụng phình to của Minh Nguyệt, hắn đưa tay áp sát vào bụng nàng khẽ nói: “Đi vào phòng thôi, để ta nghe thử hài nhi của chúng ta.”

Minh Nguyệt thấy cửa đã khép lại, bèn e thẹn gật gật đầu.

Nàng kéo tay hắn đi vào buồng trong.

Hai người họ cùng nằm trên giường.

Lý Khánh An kéo nhẹ áo váy vợ, để lộ chiếc bụng tuyết xóa to tròn của vợ.

Hắn áp sát tai vào đó cẩn thận lắng nghe.còn Minh Nguyệt nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve đầu phu quân, nàng khẽ giọng nói: “Phu quân nghe thấy rồi chứ?

Tên tiểu gia hỏa này lém lĩnh lắm!”

“Phu quân!”

Minh Nguyệt cảm giác sao phu quân mình không còn chút động tĩnh nữa. nàng đưa tay đây đây người hắn hỏi: “Phu quân, huynh có nghe muội nói không?”

Trả lời lại nàng chỉ có tiếng ngáy phì phò của chồng, hóa ra hắn đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Minh Nguyệt cố gượng dậy để cởi giày tất cho hắn. dốc sức kéo chân hắn lên giường, cuối cùng là đắp chăn cho hắn.

Nhìn khuôn mặt mệt mỏi của chồng, nàng vui mừng thở dài, rồi cuối cùng cúi người xuống dịu dàng hôn nhẹ lên má hắn. lầm bầm nói: “Cái tên này, cuối cùng cũng đã về nhà rồi!”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 390: Thượng binh dụng mưu công phạt

Sáng sớm hôm sau, Lý Khánh An liền đi tới An Tây chính sự đường.

Chính sự đường là tên gọi chung của một quần thế kiến trúc lớn, tương ứng với sáu bộ của triều đình, thiết lập lại. hộ, lễ. binh, hình, công của lục tào tham quân sự. lại có tài chính và thuế vụ. giám ngục, quân khí, ti nông, đúc tiền, sùng văn, lý Phiên, tượng tác tất cả chín thự, cùng với giám sát. nội vụ hai phủ. hình thành một hệ thống hành chính giám sát hoàn chỉnh, gồm có hơn hai trăm quan viên các cấp.

Quan quân chính cao nhất đương nhiên là tiết độ sứ Lý Khánh An. nhưng trường quan hành chính cao nhất lại là tiết độ phủ trưởng sứ Vương Xương Linh, ngoài ra còn có phán quan Sầm Tham phụ trách kiềm tra sổ sách và phê duyệt, cùng với hai viên lục sự tham quân và hai viên phán quan sai khiến, làm trợ thủ cho Vương Xương Linh và phán quan.

Triều phòng làm việc của Lý Khánh An nằm bên cạnh chính sự đường, tên gọi là Cần Chính viện, vốn dĩ là một cái sân hoàn toàn khép kín, canh phòng thâm nghiêm, nhưng mấy tháng trước đã điều chỉnh lại, xây dựng một thẳng tắp rộng lớn dành cho xe chạy, nối thăng chính sự đường.

Trước đây hai bên công văn lui tới ít nhất phải cần đến một khắc, nhưng hiện tại thời gian một chén trà nhỏ liền có thể truyên đạt đến rồi.

Tin tức Lý Khánh An quay về đã truyền cả ra rồi, mới sáng sớm. mười mấy quan viên và các binh sĩ của cần Chính viện cũng đều đang bận rộn dọn dẹp phòng.

Quan viên của cần Chính viện khác với quan viên của Chính sự đường, quan viên của Chính sự đường thuộc loại biên chế chính thức của quan địa phương, trên nguyên tắc là do Lại bộ của triều đình nhâm mệnh.

Đương nhiên, trên thực tế chỉ là nhâm mệnh trên hình thức, còn quan viên cần Chính viện thì thuộc nhân viên ngoài biên chế, kỳ thật chính là mưu sĩ riêng của Lý Khánh An, do Lý Khánh An tự xuất tiền túi phát bổng lộc.

Nhưng mưu sĩ này phần lớn là những người học thức uyên bác, chủ yếu là phụ trách chỉnh lý công văn. biên soạn các loại mệnh lệnh của Lý Khánh An, có điểm giống với hàn lâm học sĩ của triều đình, trong đó Nghiêm Trang bèn là mưu sĩ đứng đầu trong số đó.

Lúc Lý Khánh An bước vào căn phòng đã được dọn dẹp láng bóng không nhiễm một hạt bụi của mình, các mưu sĩ đã bắt đầu một ngày làm việc bận rộn của họ.

Hai viên quan lớn của chính sự đường.

Vương Xương Linh và Sầm Tham đã ngồi ở gian ngoài chờ hắn đã lâu.

“Tham kiến Đại tướng quân!”

Hai người thấy Lý Khánh An tiến vào, cùng nhau khom người thi lễ.

“Đã lâu không thấy hai vị. hình như Vương trưởng sứ hơi mập ra một chút rồi!

Có phải gần đây hơi rảnh rang một chút hay không?”

Lý Khánh An thân thiết mà cùng hai người đùa vui, Vương Xương Linh cười nói: ‘Thật ra Đại tướng quân trở nên vừa đen vừa gầy thì có, nghe nói bên chỗ Sindh rất nóng, ánh nắng mặt trời rất độc.”

Lúc này, Sầm Tham nhìn thấy được Lưu Yến đang đi theo phía sau Lý Khánh An, không khỏi khẽ ngẩn người, hắn cảm thấy rất quen mặt. tựa hồ đã gặp qua ở đâu rồi?

“Đại tướng quân, vị này là...”

“Ta giới thiệu với các vị một chút!”

Lý Khánh An vội vàng kéo Lưu Yến đi lên. giới thiệu với hai người nói: “Vị này là mưu sĩ mới của ta Lưu Yến.

Tào Châu - Lưu Sĩ An. nguyên là Tây thị thường bình thự thự lệnh, đã từ đi chức quan, đến An Tây nơi nương ta.”

“ngươi chính là thần toán tử Lưu Yến!”

Sầm Tham bỗng nhiên nhận ra rồi. người được xưng Thái Phủ tự đệ nhất thần toán.

Lưu Yến thấy hắn nhận ra mình, vội vàng vừa cười vừa đáp lễ: “Chính là tại hạ.”

Lý Khánh An vừa cười vừa giới thiệu hai người cho hắn nói: “Hai vị này đều là người đã đi theo ta nhiều năm. một người là tiết độ phủ trưởng sứ Vương Xương Linh, người ta gọi là Vương cường ngưu, thơ viết rất khá. ngươi hẳn là đã nghe nói qua rồi!”

Lưu Yến nghiêm nghị đầy kính cẩn: “Thì ra là Ngọc Hồ tiên sinh, hạ quan lúc còn trẻ đã nghe đại danh của ngài, hôm nay được gặp mặt.

đúng là may mắn từ ba kiếp.”

Vương Xương Linh nghe hắn nói rất thành khẩn, không khỏi nảy sinh cảm giác tốt với hắn. cũng mỉm cười nói: “Tên của Lưu sứ quân hình như ta cũng đã nghe nói qua. năm Khai Nguyên thứ mười bốn. tiên đế phong Thái Sơn. có một thiếu niên thần đồng tám tuôi đã dâng bài ‘Tụng’ mà được phong Bí thư tinh thái tứ chính tự. chính là ngươi sao?”

Lưu Yến có chút ngượng ngùng mà khoát tay cười nói: “tuổi nhỏ hết sức ngông cuồng, làm cho tiền bối chê cười.”

Lúc này, Lưu Yến bỗng nhiên cũng nhận ra Sầm Tham, kinh ngạc nói: “Thì ra là Sầm huynh, chúng ta gặp qua a!”

“Không sai!

Tại đại yến Thừa Thiên Môn. năm Thiên Bảo thứ năm. chúng ta không phải đã cùng ngồi chung sao?

Sau đó lại còn đi Khúc Giang lưu ẩm phú thơ, ngươi không viết ra được thơ, đã tự mình nốc rượu đến say mèm. lấy cớ say rượu chuồn mất. ta nhớ rõ lắm đấy.”

Hai người nói lên chuyện cũ của bảy năm trước, không khỏi có cảm giác tựa tha hương ngộ cố nhân, kích động đến bắt tay cười ha hả.

Lý Khánh An thấy tất cả mọi người đều quen biết, không khỏi ha hả cười nói: “Thì ra đều là người quen cả. thế thì còn gì tốt hơn nữa.”

Hắn lại với nói Vương, Sầm hai người: “Lưu Yến tạm thời làm mưu sĩ cho ta, phụ trách thay ta vạch kế hoạch cho tiền hàng của An Tây, tháng sau sẽ bồ làm tài chính và thuế vụ thự lệnh, kiêm An Tây lưu chuyển sứ.”

Lưu Yến thấy Lý Khánh An tín nhiệm chính mình như thế, không khỏi vô cùng cảm động, vội vàng thật thi lễ: “Đa tạ Đại tướng quân tín nhiệm, Lưu Yến sẽ tận tâm tận lực vì An Tây mà dốc sức.”

Lý Khánh An gật gật đầu, nói với Vương, Sầm hai người: “Các vị hãy đến phòng hội nghị trước mà chờ ta, ta an bài cho Lưu tiên sinh đã. lập tức sẽ đến ngay.”

“Tiên sinh xin hãy đi theo ta.”

Lý Khánh An dẫn Lưu Yến đi đến căn phòng kế bên. căn phòng kế bên là một căn phòng rất lớn. là phòng văn thư. có năm sáu mưu sĩ ở trong này chỉnh lý công văn, hắn quét một vòng, nhưng không có thấy Nghiêm Trang, liền hỏi: “Nghiêm tiên sinh đâu?”

Một người đứng lên thi lễ nói: “Hồi bẩm Đại tướng quân.

Nghiêm tiên sinh đến Hạ Liệp thành hiệu kiểm quân lương đi rồi, buổi chiều mới quay về.”

Lý Khánh An thấy người trả lời hắn. lại là mưu sĩ của Khánh vương - Diêm Khải, không khỏi ngẩn ra, Diêm Khải vội vàng bước lên phía trước thi lễ, thấp giọng nói: “Đại tướng quân, ty chức một năm trước bèn đã rời khỏi Khánh vương, vẫn luôn ở Toái Hiệp dạy học kiếm sống, sống nghèo túng vất vưởng. ngẫu nhiên ở đầu đường gặp Nghiêm tiên sinh.

Nghiêm tiên sinh liền an bài ty chức tới nơi này làm việc.”

Lý Khánh An nhớ tới năm đó ở Dương Châu khi lần đầu tiên gặp Diêm Khải, hắn khi đó muôn phần đắc ý. mà hiện tại sống tự ti nghèo túng, làm một tiểu lại chỉnh lý công văn, sự chênh lệch mãnh liệt đó khiến cho hắn cũng có chút cảm khái, liền gật đầu nói: “Thôi được!

Ngươi hãy ở lại bên cạnh ta, chờ có cơ hội, ta an bài một chức vị khác cho ngươi, để thỏa với tài cán và hoài bảo của ngươi.”

Diêm Khải mừng rỡ, hắn sở dĩ ở trong này nhẫn nhịn làm một tiểu lại, chính là chờ đợi cơ hội để gặp được Lý Khánh An. hiện tại Lý Khánh An tuy rằng không có nói rõ ra cho mình làm mưu sĩ. nhưng đã thừa nhận mình có tài năng, như vậy, mình sẽ có cơ hội phát huy.

Hắn vội vàng thi lễ: “Ty chức nguyện vì Đại tướng quân dốc sức.”

Lý Khánh An lại trấn an hắn vài câu. lúc này mới quay đầu lại nói với Lưu Yến: “Vốn định để cho tiên sinh gặp mưu sĩ Nghiêm Trang của ta một lần, không ngờ hắn đi ra ngoài, buổi chiều hẳn nói sau vậy!

Tiên sinh hãy ngồi ở đây trước.”

Lý Khánh An tìm một chỗ trống cho hắn ngồi. lại sai người đem đến những bản báo cáo về tài tài chính và thuế vụ của An Tây. một chồng lớn rất dày, ngoài ra còn có văn phòng tứ bảo (*giấy, bút. mực, nghiên).

“Tiên sinh từ từ mà xem, có cần cái gì thì cứ tới tìm ta. ta ở ngay vách bên cạnh thôi, không cần giữ lễ tiết.”

Lưu Yến chắp tay nói: “Đại tướng quân cứ việc đi làm việc, hạ quan sẽ tự biết an bài cho mình.”

Lý Khánh An lại giao phó những người khác vài câu. lúc này mới đi trở về phòng hợp.

Lúc này Đoàn Tú Thạch cũng tới rồi, Đoàn Tú Thạch đương nhiệm An Tây tiết độ phó sứ, Toái Hiệp châu đô đốc. mãi cho đến phía bắc diện của tòa thành Di Bá Hải, đều là phạm vi hắn quản hạt.

Hắn hiện nay là tâm phúc của Lý Khánh An. cũng là nhân vật thứ ba của quân An Tây.

Thấy Lý Khánh An tiến vào, ba người đồng loạt đứng lên.

Lý Khánh An khoát tay cười nói: “Không cần khách khí. cứ tự nhiên.”

Mấy người đều ngồi xuống, thân binh dâng trà lên. lại đóng cửa lại, lúc này Vương Xương Linh cười nói: “Đại tướng quân, trước khi bước vào cuộc hợp chính thức, ty chức có một phương án biến pháp muốn hội báo một chút trước.”

Đoàn Tú Thạch và Sầm Tham cùng nhìn nhau, hai người nhức cả đầu, Vương Xương Linh trong ba câu không rời từ biến pháp, bọn quan viên chính sự đường đã bị hắn dày vò đến sợ, không biết hắn hôm nay lại nghĩ ra chiêu gì nữa đây, Lý Khánh An cười nói: “Vừa rồi khi giới thiệu ngươi với Lưu Yến. phải gọi ngươi là Vương biến pháp, ngươi nói xem, lại có pháp cũ nào phải đổi thay đây?”

“Hai người các ngươi không cần phải nhíu mày như vậy, chỉ vì ta đã nói quen miệng rồi, kỳ thật không phải biến pháp.”

Vương Xương Linh trừng mắt nhìn Đoàn Tú Thạch và Sầm Tham một cái, nói với Lý Khánh An: “Không phải biến pháp, là việc làm đường.”

“Làm đường!”

Lý Khánh An cảm thấy rất có hứng thú. liền cười nói: “Hãy nói cụ thể xem, làm đường gì?”

“Kỳ thật việc này cũng không phải là ty chức đột nhiên mà nghĩ ra. mấy năm trước thương nhân cùng quân lữ cũng đều đã từng đề nghị qua, chính là làm hai con đường, xuất phát từ Toái Hiệp, một đường thông đến Bắc Đình thành, một đường khác thông đến Quy Tư.

Như vậy có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian để đi đến hai nơi đó, đem Bắc Đình.

An Tây và Lĩnh Tây ba nơi liên kết chặt chẽ lại với nhau.

Trước kia vì không đủ tiền lương và nhân lực, hiện tại điều kiện đã chín muồi, có thể khởi công rồi.”

Vương Xương Linh vừa dứt lời, Lý Khánh An ba người đồng thời trầm trồ khen ngợi, Lý Khánh An cười nói: “Phương án nay ta phê chuẩn ngay bây giờ, nếu nhân lực không đủ. ta có thể cho Lý Quang Bật áp tải một đám tù binh Thổ Hỏa La đến làm việc, đòi tiền đưa tiền, cần người có người, ta chỉ cần ngươi mau chóng khởi công.”

Xây dựng đường thẳng nối Toái Hiệp và Bắc Đình cùng An Tây lại với nhau, trước giờ vẫn là nguyện vọng của Lý Khánh An. dựa theo những mãnh đất mà hắn chiếm cứ càng ngày càng nhiều ra, làm đường đế kết nối sự liên kết giữa các khu vực lại với nhau, bèn là việc cấp bách như lừa sém lông mày vậy, hắn hoàn toàn đồng ý phương án làm đường của Vương Xương Linh.

Chuyện này bọn họ đã quyết định xong ngay tại chỗ, nói xong việc làm đường, hội nghị liền chính thức bắt đầu.

Lý Khánh An nói: “Nói việc nam chinh với các vị trước, trận chiến Thổ Hỏa La.

Lý Quang Bật đã viết báo cáo rồi, chắc rằng các vị cũng đều đã xem rồi. ta sẽ không nhiều lời nữa. nói cụ thể về cuộc chiến Sindh.”

Lý Khánh An uống một ngụm trà. lại nói tiếp: “Từ đại cục mà xem. trận chiến Sindh đã không còn hồi hộp nữa. binh lực giữa quân Đại Thực và chúng ta quá chênh lệch, bọn họ có thể trốn quay về Đại Thực đã là may mắn lắm rồi.

Còn về phần quân đội bản địa của Sindh và Punjab lại càng không chịu nổi một đòn, ta gần như bỏ qua không tính đến. trận chiến Sindh lần này, mục đích của chúng ta chính là vì lương thực, hiện tại theo thống kê sơ bộ, chỉ mỗi một Sindh thì đã có sáu trăm vạn thạch lương tồn kho.”

Vương Xương Linh thất kinh hô to một tiếng: “Sáu trăm vạn thạch, đó đã đủ cho An Tây chúng ta dùng ăn năm năm rồi.”

Lý Khánh An cười xòa: “Sindh là nơi giàu về lương thực, sản lượng rất cao, nếu chúng ta chiếm cứ được Sindh. hàng năm ít nhất có hai trăm vạn thạch lương thực đầu vào. như vậy. chúng ta sẽ có thể di dời đi càng nhiều dân chúng An Tây đến xường làm việc, khiến cho triều đình không thể phong tỏa chúng ta. hơn nữa ta có kế hoạch thành lập một hải cảng tại Punjab, làm một cửa khẩu ra biển cho chúng ta.”

“Nhưng đường xá xa xôi thì làm sao đây?”

Đoàn Tú Thạch ngắt lời nói: “Phải biết rằng từ Punjab đến Toái Hiệp, ít nhất đến mấy ngàn dặm. hơn nữa đường đi khó khăn, ty chức cho rằng không phải là một việc thực tế.”

“Điểm này ta đã suy xét qua. khu vực Sindh cũng đều là đồng bằng không thành vấn đề, chủ yếu là đoạn từ bắc bộ đến Thổ Hỏa La.

đường khó đi nhất cũng chỉ mấy trăm dặm này.

Sindh có một lượng lớn lao động chịu được khổ nhọc, có thể cho bọn họ đến xây dựng đoạn đường này. chỉ cần đem đoạn đường mấy trăm dặm này thông hành được, như vậy ít nhất có thể tiết kiệm một nửa thời gian, cũng như Vương trưởng sứ vừa rồi đã nói, làm đượng đé tiện bề đi lại.”

“Đại tướng quân cần hải cảng làm cái gì?”

Sầm Tham đột nhiên hỏi.

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Dùng để làm mậu dịch hải ngoại, có lẽ tương lai sẽ có một ngày, ta sẽ đi thuyền đến Đại Đường.”

Nói đến bước này, đã không còn nhất thiết phải nói thêm gì nữa. lúc này, Vương Xương Linh liền đem đề tài kéo sang một việc cần bàn khác của hôm nay.

“Đại tướng quân, biến cố Hà Tây tuy rằng đã chấm dứt. nhưng chúng ta cần phải tò thái độ với triều đình, cho họ thấy lập trường của An Tây trong việc của Hà Tây lần này. chuyện này cần Đại tướng quân đến quyết định.”

Lý Khánh An trầm tư giây lát. hỏi: “Bọn quan viên đã có ý kiến gì?”

“Bọn quan viên Chính sự đường ở trong chuyện này đã từng có tranh luận, rất nhiều quan viên cũng đều cho rằng triều đình tuy rằng đã thu hồi Cam.

Túc hai châu, nhưng triều đình vẫn thừa nhận hai châu này thuộc về An Tây. chỉ là hai châu này không còn nằm trong sự khống chế của chúng ta mà thôi.

Tất cả mọi người đều cho rằng, kỳ thật triều đình cũng không có trở mặt trắng trợn, chỉ là ở sau lưng sử dụng cách đánh lén.

hơn nữa chúng ta căn bản không thể kháng nghị, cho nên đại đa số quan viên đều cho rằng duy trì im lặng là tốt nhất, không biết Đại tướng quân tán thành hay không?”

Lý Khánh An không có trả lời. hắn lại hỏi Đoàn Tú Thạch: “Thế phía quân đội thì có thái độ gì?”

“Đánh một trận, đoạt lại Cam.

Túc hai châu!”

Đoàn Tú Thạch trả lời một cách rốp rảng lưu loát: “Thái độ của bọn binh sĩ rất đơn giản.”

Lý Khánh An gật đầu nói: “Chuyện này ta cũng đã trằn trọc suy nghĩ mãi. chúng ta sắp phải đối mặt với sự trả kích mãnh liệt từ phía Đại Thực.

Trong vòng nửa năm sắp tới. chiển lược trọng tâm của chúng ta vẫn là ở phương Tây, không phải ở phương đông.

Nếu cùng triều đình đối kháng, thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng rất lớn đến việc chuẩn bị cho cuộc chiến của chúng ta. cho nên thái độ của ta rất rõ ràng, chúng ta phải dốc toàn lực chuẩn bị chiến tranh với Đại Thực.”

Thái độ của Lý Khánh An có chút hàm hồ, rốt cuộc là đánh hay là im lặng, ba người liếc mắt nhìn nhau, Sầm Tham cân thận hỏi: “Ý của Đại tướng quân là thừa nhận triều đình giữ lấy Cam.

Túc hai châu, mà tiếp tục im lặng hay sao?”

“Vì sao phải tiếp tục im lặng?”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng nói: “Trên đời này có một loại người, ngươi đối xử tốt với hắn. hắn liền cho rằng ngươi đang lấy lòng hắn. sợ hắn. hắn sẽ không nhớ ơn; ngươi yếu đuối, hắn sẽ càng thêm hiếp đáp ngươi, càng thêm lấn tới mà đè ngươi ra đánh; trái lại. ngươi biểu hiện dữ dằn.

đánh cho hắn một trận nhừ tử, hắn ngược lại sẽ sợ hãi, từ đó về sau không dám làm phiền ngươi nữa.

Thật không may, vị hoàng đế trẻ tuổi của chúng ta chính là người như vậy. ta ủng hộ và giúp hắn đăng cơ, ở Đồng Quan thay hắn chặn quân đội An Lộc Sơn. nhưng hắn không những không nhớ ơn. không những không đi đánh An Lộc Sơn. không đi đánh Ngô vương.

Kinh vương.

Thục vương. không đi đánh những kẻ công khai đối địch với hắn. người thứ nhất hắn xuống tay lại là ta. chỉ bởi vì ta dễ ăn hiếp sao?”

Nói đến này, Lý Khánh An đứng lên, nói chắc như đinh đóng cột: “Ta có thể không làm mậu dịch với Trung Nguyên, cũng có thể không chuyển đến Trung Nguyên một đồng bạc nào, nhưng ta là An Tây tiết độ sứ. không chấp nhận Trình Thiên Lý làm An Tây phó sứ.

Mạnh Vân và La Chính Nghĩa dẫn quân bất ngờ tạo phản, mưu hại cấp trên, chưa được mệnh lệnh của ta. tự tiện điều quân, dựa theo quân quy đáng xử trảm.

Triều đình nhất định phải đem đầu của hai kẻ tặc tử này giao cho quân An Tây, nếu không, ta sẽ dẫn binh vào kinh, tự mình đi lấy thủ cấp của hai kẻ tặc tử này, đây bèn là thái độ của ta.”

Vương Xương Linh quá sợ hãi, vội vàng khuyên nhủ: “Đại tướng quân, ngàn vạn lần không thể làm như thế, nếu như vậy, Đại tướng quân bèn có cớ bị cho là mưu phản, sẽ hủy đi thanh danh của Đại tướng quân.”

Đoàn Tú Thạch cũng khuyên nhủ: “Đại tướng quân, việc này phải suy nghĩ kỹ mới được, không thể lỗ mãng, hắn dù sao cũng là thiên tử Đại Đường, Đại tướng quân kẻ dưới phạm thượng, sẽ bị cho là bất nghĩa.”

Lý Khánh An thấy vẻ mặt ba người khẩn trương, liền mỉm cười nói: “Ta tốt xấu cũng là Triệu vương của Đại Đường, đường đường An Tây tiết độ sứ, tranh hơn thua với nhau nhiều năm như vậy . chẳng lẽ ngay cả đạo lý này cũng đều không hiểu sao?

Ta nói rồi, chúng ta hiện tại phải tập trung tinh lực chuẩn bị chiến tranh Đại Thực, ta sẽ không xuất binh tấn công Hà Tây.”

“Thế ý của Đại tướng quân là..”

“Thượng binh phạt mưu, ta sẽ làm cho hắn sứt đầu mẻ trán mà đến khẩn cầu ta.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 391: Cuộc chiến tiền tệ (Thượng)

Hội nghị kết thúc, ba người họ cáo từ đi về.

Một mình Lý Khánh An ngồi lặng lẽ trong phòng.

Hắn cần một đối sách để xử lý một lượt sự thể Hà Tây.

Từ trên đường Sindh về đây, hắn vẫn đang suy ngẫm mãi việc này.

Biến cố Hà Tây trên một mức độ nào đấy là sự thể đột phát, tuy việc lần này đã tạo thành không ít tổn thất cho hắn, hắn đế mất hai vạn đại quân tại Cam, Túc hai châu, và khiến kết hoạch đoạt Thiên Trúc của hắn phá sản. nhưng biến sự lần này như một tấm gương sáng để hắn có thể nhìn thấy khâu yếu nhất của bản thân.

Nền tảng quan liêu của hắn quá bạc nhược, không cách nào hiệu quả khống chế được địa phương, mọi việc đều phải trông chờ vào quân sự để khống chế, để một khi hắn không có mặt tại An Tây, cơ cấu quyền lực An Tây bèn không còn khống chế được Hà Tây.

Hiện nay bùng nổ nguy hiềm ở Hà Tây. nhưng lần sau sẽ là ở đâu?

Bắc Đình, Quy Tư hay là Hà Trang?

Hắn tự dưng có cảm giác lực bất tòng tâm trong lòng.

Lực bất tòng tâm này không phải do thực lực quân sự của hắn không đủ. ngược lại, lực lượng quân sự của hắn quá đủ, mà các thực lực phần mềm khác của hắn lại thiếu.

Dùng một hình tượng để so sánh, hắn cũng giống như một gã đại hán ngoại hình mạnh mẽ. xem tướng mạo thì cao to, cơ bắp phát triển, nhưng thể chất bên trong lại cực kỳ yếu đuối, không thề duy trì được thể lực quá lâu.

Với lại sự phối hợp mắt mũi, cùng độ linh hoạt đều không đủ, một khi bị người khác nắm phải điểm yếu, hắn sẽ không còn nào ứng phó.

Lần này Lý Dự đã chơi một đòn rất đẹp, hắn đã dùng thân phận của một đế vương để đổi chủ tướng Hà Tây, dùng Trình Thiên Lý có bối cảnh An Tây đến thay thế cho Lệ Phi Thủ Du không mấy tiếng tăm.

Mọi việc đều không có gì thay đổi. trên danh nghĩa Hà Tây vẫn còn thuộc về An Tây, vẫn chịu sự chú quản của Lý Khánh An. nhưng trên thực tế quyền khống chế đã thay đổi, cho nên trên dưới triều đình toàn hân hoan ủng hộ, dự luận vẫn nghiêng về phía Lý Dự. còn cơ cấu quyền lực hành chính trong sự kiện Hà Tây lần này căn bản không cách gì trà đòn, thậm chí còn cần cả thê tử của Lý Khánh An hắn xuất đầu lộ diện.

Bọn họ đã không thể có hiệu quả khống chế Hà Tây, đấy chính là điểm yếu nhất của Lý Khánh An, không có một cơ cấu quyền lực hành chính mạnh mẽ, chỉ dựa vào võ lực để duy trì e là không phải kế lâu dài, chỉ khi ăn cả trong lẫn ngoài mới là hoàng đạo.

Hắn hiện tại thiếu nhất là nhân tài, sau khi Lý Dự lên ngôi, bao nhiêu quan viên nội địa và sĩ tử mượn từ nội địa cũng được điều trở về Trang Nguyên.

Lý do của bọn họ đưa ra phần lớn là nhớ nhưng quê nhà người thân.

An Tây cách Trung Nguyên quá xa, sinh hoạt không tiện...

Lý Khánh An cũng biết An Tây là nơi hèo lánh, không thu hút được bao nhiêu nhân tài.

Đây kỳ thực chẳng qua là một hình thức, thực chất là do hắn vẫn chưa đủ tính hợp pháp.

Dù cho binh lực của hắn có mạnh đến đâu đi chăng nữa, dù cho hắn có là Triệu vương của Đại Đường đi chăng nữa, dù cho hắn có là hậu duệ của thái tử Kiến Thành đi chăng nữa, nhưng đây chỉ là do Lý Dự khiếp sợ trước thực lực của hắn mà bị bức ép phải thừa nhận thân phận của hắn mà thôi, chứ không phải một sự tồn tại tất lẽ dĩ ngẫu.

Hắn có sức ảnh hưởng chưa đủ lớn với sĩ nhân Trung Nguyên. áai cấp quan liêu triều đình và thế lực hào cường truyền thống vẫn chưa thể thực sự chấp nhận hắn.

Đó chính là nguyên nhân thật sự mà vẫn chưa thể thu hút được bao nhiêu nhân tài Trung Nguyên đến nương nhờ hắn.

Tính hợp pháp của hắn không đủ. không cách nào thu hút lượng lớn phần tử tri thức ưu tú đến An Tây. có tin đồn là do Nghiêm Trang aanh ghét hiền tài, không thể dung nạp kẻ sĩ tài cán. khiến người tài không chịu đến An Tây.

Cách nói này Lý Khánh An không đồng tình, một Nghiêm Trang căn bản không thể càn trở được nhiệt tình của nhân sĩ muốn đến, như Lưu Yến chính là một ví dụ điên hình.

Nguyên nhân căn bản vẫn là do người Trung Nguyên không đủ tin hắn. có thành kiến với hắn và với An Tây.

Từ góc độ nào đó mà nói. hắn cảm tạ biến cố lần này, để hắn có thể tĩnh tâm lại ngẫm nghĩ lại điểm thiếu sót và mặt yếu của mình.

Nếu không, hắn không biết phải đến bao giờ mới có thể phát hiện ra vấn đề của mình.

Có điều, cục diện nhân tài không đủ không phải ngày một ngày hai có thể thay đổi, mà cần một thời gian, nhất là khi hắn đi vào trung tâm quyền lực của Hán Đường Hội, giải trừ thành kiến của người đời đối với hắn.

Đây chỉ đành xem để sau cùng, việc cấp bách trước mắt. hắn cần phải cho Lý Dự một bài học trước khi quân Đại Thực đáp trả quy mô lớn. hắn nhất định phải để Lý Dự hiểu rằng đắc tội hắn thì Lý Dự sẽ không thể nào thành công trong bất kỳ việc gì.

Phương án dạy cho Lý Dự bài học hắn đã suy ngẫm chín muồi trong đường đi, hiện giờ đã đến lúc thực thi nó.

Lý Khánh An tùy tay lấy qua một cuốn sổ dày dặn.

đây là báo cáo về tiền đúc mới nhất của An Tây.

Từ khi đoạt được mỏ bạc núi Ba Tích đến nay Lý Khánh An đã hạ lệnh cho khuếch trương lò đúc tiền, số lương lò đúc tiền từ ba cái đã được khuếch trương lên thành năm mươi tám cái, và cộng thêm hàng trăm thợ thủ công lành nghề từ nội địa đến An Tây, cộng thêm học đồ và lao động chân tây, số người tham dự vào công việc đúc tiền đã vượt quá bốn ngàn người.

Vì thế còn chuyên môn thành lập Đúc tiền thự. là cơ quan chức năng quan trọng chỉ sau Binh khí thự của An Tây.

Vài chục cân bạc từ núi Ba Tích vận chuyển đến đây được đúc thành từng đồng bạc An Tây được làm công tinh tế, sau đó vận chuyển vào Trung Nguyên để đổi lấy đủ các loại hàng hóa vật phẩm.

Tiền bạc hai năm nay chuyển vào nội địa Đại Đường đã đạt đến hơn một trăm năm mươi vạn đồng, hơn nửa được lưu vào thị trường, còn lại hơn bốn mươi vạn đồng vẫn được tồn trong kho của phường quỹ An Tây khắp nơi, trong kim khố Toái Hiệp vẫn còn gần trăm vạn đồng tiền bạc.Làm thế nào để vận chuyển trăm vạn tiền bạc này đến Trường An đây?!

Xem ra hắn cần phải tốn chút công sức để suy ngẫm vấn đề này.

Lúc này, ngoài cửa có thân binh bẩm báo: “Đại tướng quân.

Thường phủ lệnh đã đến.”

“Để hắn vào đây!”

cửa được mở ra, Thường Tiến đi vào trong phòng Lý Khánh An.

Năm ngoái, Lý Khánh An đã thành lập nội vụ phú An Tây làm cơ quan tình báo của An Tây, đế hắn quản lý trực tiếp.

An Tây nội vụ phủ trên thực tế chính là được chuyển hóa từ Hán Đường Hội.

Sau khi Lý Hồi Xuân chết, Lý Khánh An bèn triệt để cãi tố Hán Đường Hội.

đế một tổ chức bí mật dân gian thay đầu đổi diện thành bộ phận chức năng nhà nước của An Tây. n Long Hội hoàn toàn không can thiệp vào sự cãi tố của Lý Khánh An. ngược lại, bọn họ rất ủng hộ Hán Đường Hội có thể phát huy tốt tác dụng của mình.

Đương nhiên, tiền đề phải là để Hán Đường Hội phục vụ cho lợi ích của Lý Khánh An.

Thường Tiến chính là phủ lệnh nhiệm kỳ đầu tiên của phủ nội vụ. tổng quản tán ngàn thành viên Hán Đường Hội của khắp nơi Đại Đường, trực tiếp chịu sự quản hạch của Lý Khánh An.

“Thuộc hạ tham kiến đại tướng quân!”

Thường Tiến hành một lễ, Lý Khánh An đặt báo cáo trở lại trên bàn, cười nói: “Lần này tình báo Hà Tây các ngươi đã đưa đến thật kịp thời, đáng được khen thưởng.”

Thường Tiến có phần áy náy nói: “Mật chỉ của Lý Dự bọn thuộc hạ không có nhận được tình báo nên dẫn đến việc cuối cùng đề bọn Mạnh Vân và La Chính Nghĩa phản biến.

Thuộc hạ thật hổ thẹn với hai chữ ‘khen thường’.”

“Đây quả thực là điểm thiếu sót của phủ nội vụ, chúng ta cần phải có được tình báo từ phía cung trung.

điểm này An Lộc Sơn đã làm rất tốt, chúng ta cũng phải bỏ thêm chút vốn liếng.”

“Thuộc hạ tuân lệnh, thuộc hạ sẽ lập tức phát thư cho Hồ Vân Bái.”

Lý Khánh An cười cười, hắn rút một đạo lệnh ra đưa cho Thường Tiến nói: “Ta có một việc cực kỳ quan trọng muốn giao cho phủ nội vụ đi làm. việc này can hệ trọng đại. ngươi hãy căn cứ theo từng yêu cầu trong thư của ta đi làm. tuyệt không thể có bất kỳ sơ suất, càng không được để chậm trễ.”

Thường Tiến nhận lấy thư cẩn thận cất vào lòng. hắn khom người nói: “Đại tướng quân không có việc gì khác thuộc hạ xin cáo lui trước.”

“Đợi một lát!”

Lý Khánh An lại gọi hắn lại.

Hắn trầm ngâm một lúc bèn hỏi: “Trong ̉n Long Hội, có người đang đả thính Lý Đang ư?”

Thường Tiến cười lạnh một tiếng cười nói: “Không có người quan tâm sống chết của Lý Đang, hắn đã hại chết Lý Hồi Xuân, cho dù có chết cũng không thể chuộc được lỗi lầm này.

Có điều La Phẩm Phương đang đả thính tông tích của phu nhân, dẫu sao thì cũng là con gái của mình.

Hắn rất là lo lắng.”

“Ngươi đi nói với hắn thay ta. bà là thân mẫu của ta. ta đã tuân theo ý nguyện của bà sắp xếp mẹ con bà được sống trong một tiểu thành tại Giang Nam. bà hiện đang sống rất tốt. bà cũng không muốn nghe thấy việc của phía Toái Hiệp nữa. nói hắn đừng có lo lắng nữa!”

“Tuân lệnh!

Thuộc hạ sẽ chuyển lời cho La Phẩm Phương.”

Dừng lại một lúc.

Thường Tiến lại khẽ giọng nói: “Tên Lý Đang kia chi bằng ta cứ trừ khử hắn đi để miễn sinh hậu hoạn!”

Lý Khánh An lắc lắc đầu nói: “Hắn giờ cũng đã phát điên, đã không còn ý nghĩa gì nữa. giữ lại một mạng cho hắn để cùng mẫu thân an hưởng tuổi già vậy!”

Thường Tiến thầm thở dài nói: “Vậy thuộc hạ xin cáo lui trước!”

“ngươi lui đi!

Việc ta giao cho ngươi làm ngươi phải lập tức xử lý ngay, không được chậm trễ.”

“Tuân lệnh!”

Thường Tiến thi lễ xong quay mình lui ra.

Lúc này, Lý Khánh An lại rút ra một đồng tiền bạc đặt trên bàn xoay tròn nghịch ngợm.

Nhìn đồng tiền tròn trĩnh ấy xoay vòng liên tục. trong mắt Lý Khánh An lộ ra nụ cười khinh miệt, hắn lẩm ba lẩm bẩm một mình: “Lý Dự. ngươi nghĩ sự tình quá đơn giản rồi đấy!”

Xong hắn lại lập tức lấy giấy bút ra đích thân viết một lá thư giao cho thân binh nói: “Lập tức phái người đến Bắc Đình giao cho Thôi Càn Hữu!”

Phường quỹ của Đại Đường cũng là mô hình thô sơ ban đầu của ngân hàng sau này, được phát triển thịnh nhất vào thời Trung Đường, thu phí gửi tiền, cho vay lấy lãi,là nghề kiếm tiền nhất của Đại Đường.

Những người có thể mở phường quỹ đều nhất định phải có bối cảnh và hậu thuẫn, và quan trọng hơn nữa là phải có vốn hùng hậu, có số lượng tiền gửi lớn; thậm chí lúc triều đình kiệt quệ kinh tế, cũng không thể không tránh được phải mượn tiền của phường quỹ.

Vì thế phường quỹ Đại Đường tuy là kinh thương, nhưng nó cũng có một sức ảnh hưởng không thể xem thường đối với triều chính.

Từng địa phương của Đại Đường đều có phường quỹ, nhưng Đại Đường có bảy đại phường quỹ.

Ngoài phường quỹ Bạch Ký Dương Châu và phường quỹ Dương Kỹ Thành Đô ra. năm đại phường quỹ khác đều có tổng bộ tại Trường An. trong đó Vương Bảo Ký phường quỹ được xem là phường quỹ số một.

Phường quỹ Vương Bảo Ký là do cự phú Vương Nguyên Bảo kinh doanh, tương truyền rằng đằng sau Vương Nguyên Bảo có gia tộc Trương Quân hậu thuẫn.

Vương Bảo Ký đều có chi nhánh trong mười bốn thành đô lớn của Đại Đường, vốn liếng hùng hậu.

Còn tổng bộ của Vương Bảo Ký tọa lạc tại chợ Đông Trường An. cách phường quỹ An Tây không xa lắm.

Nhưng phủ đệ của đại đông chủ Vương nguyên Bảo phường quỹ Vương Bảo Ký lại nằm ở phường Bình Khang, chiếm địa ba mươi mẫu.

Đại Đường có khá nhiều quy định hạn chế đối với thương nhân, như là không được cưỡi ngựa, không được làm quan, không được tham gia kỳ thi khoa cử v.v, nhưng đây cũng không phải là hoàn toàn.

Giai cấp thống trị vì muốn thúc đẩy phát triển kinh tế, vẫn có khoan dung ngoại lệ với một số thương nhân.

Như thê vào những năm Trinh Quan, lúc Nhan Sư cố làm bí thư thiếu giám từng nhậm mệnh cho đại phú thương làm hiệu thư lang.

Hiệu thư lang là một chức quan địa vị tuy không cao, nhưng lại là chức quan trọng, thường phải vào sĩ đô rồi mới có tư cách đảm nghiệm.

Như thời Võ Tắc Thiên.

Trương Dịch chỉ trong nội điện thiết yến. mời các Thục thương như bọn Tống Bá Tử đến vào cung lấy chút uy phong trước mặt Võ Tắc Thiên, thương nhân không những được vào chính giới, còn được vào cả quân giới, như Chiêu Nghĩa tiết độ sứ Lưu Tùng Gián đã từng nhậm mệnh cho thương nhân làm hành thự nha tướng.

Nhất là sau thời thịnh thế Khai Nguyên, kinh tế phồn vinh, Lý Long Cơ đối đãi với bọn thương nhân vẫn tương đối khoan dung.

Như cự thương Vương Nguyên Bảo vốn dĩ là không có tư cách gì để ở phủ đệ lớn ba mươi mẫu đất, nhưng Lý Long Cơ đã đặc cách cho hắn được phép vào ở, đã thế còn cho hắn được phép quyên tiền để được chức quan vinh dự Thượng khinh xa đô úy.

Ráng chiều hôm này, đại trưởng quầy Ngụy Tấn Sinh của phường quỹ Vương Bảo Ký chợ Đông đang vội vã đi đến phú đệ của Vương Nguyên Bảo.

Hắn đã mang theo một tin tức kinh người đến. người giúp việc của hắn phát hiện, phường quỹ An Tây đang bí mật vận chuyển hàng hóa vào mỗi tối, từng rương từng rương to hàng hóa sẽ được chất lên thuyền đã liên tục mấy ngày liền.

Phường quỹ An Tây tuy không phải lớn lắm. nhưng nó lại là nơi độc quyền phát hành tiền An Tây nên vì thế mà được xếp vào phường quỹ lớn thứ hai Đại Đường, vì thế mà chỉ cần nó có động tĩnh dị thường gì thì Ngụy Tấn Sanh đều đặt biệt để ý.

Vương Nguyên Bảo năm nay đã sáu mươi, da hắn hơi ngâm đen, người rất béo lại cộng thêm tướng hơi cao nên nhìn xa xa trông cứ như con gấu đen.

Tương ngoại mạo không mấy dễ nhìn, nhưng hắn quả thực là một người rất ư tinh anh.

Trong lúc hưởng thụ cuộc sống sa hoa.

đồng thời hắn cũng rất áỏi kiếm tiền nên nhìn chung hắn vẫn được tiền vào như nước, phú quý liên miên.

Hơn nữa hắn là người rất chịu bỏ vốn liếng cho việc tìm một hậu thuẫn tốt.

Lúc mẫu thân Trương Quân mừng thọ bày mươi, hắn đã tặng tượng quan âm khác bằng ngọc bích cực phâm cao những một trượng. chỉ mỗi bảo tọa hoa sen của tượng phật bà quan âm đã được đúc bằng vàng ròng vài trăm cân nặng, và phải dùng ngũ đấu trân châu thượng phẩm khám khắc, đáng giá cả tòa thành.

Cây tó thì gió lớn, nhưng cũng chính nhờ sự chiếu cố của Trương Quân mà Vương Nguyên Bảo dù cây to mà vẫn không chiêu gió lớn.

Các quan viên địa phương đều kính nể phường quỹ của hắn.

Bốn năm trước, Lý Lâm Phổ vì mừng thọ cho quý phi Tả tàng kiệt quệ, triều đình không rút tiền ra nổi; Lý Lâm Phổ đã dùng danh nghĩa triều đình mượn ba mươi vạn quan tiền của phường quỹ Vương Bảo Ký; sau đó mới trả hết trong thời hạn vay mượn, chỉ như vậy cũng đủ thấy sức ảnh hưởng của Vương Nguyên Bảo.

Vương Nguyên Bảo đương được một tỳ thiếp hầu hạ ăn cháo yến sào.

Sau khi nghe đại trưởng quầy bẩm báo, hắn trầm mặc suy nghĩ một hồi, hắn cũng có thu được một ít tin nội bộ từ phía triều đình.

Sau khi đoạt được Cam, Túc hai châu, triều đình đã chặn chết con đường đông tiến của của An Tây.

Nghe nói đấy là do triều đình muốn chuẩn bị cho việc phát hành tám vạn quan tiền bạc. một tiền bằng năm mươi, đó chính à bốn trăm vạn quan tiền.

Không nhẽ phường quỹ An Tây vận chuyển hàng hóa chính là vì việc này ư?

“Ngươi có biết hàng hóa bọn họ vận chuyển là gì không?”

Đại trưởng quầy Ngụy Tấn Sinh vội nói: “chắc là tiền bạc gì đấy, vì nghe nói có người giúp việc nhìn thấy tiền đồng từ trong rương rơi ra!”

“Vậy bọn họ đã đi đến đâu?”

“Hồi bẩm đông chủ, thuộc hạ phái người theo dõi phát hiện bọn họ đã dọc theo sông Tào Hà ra khỏi thành, nơi đến không rõ.”

Vương Nguyên Bảo nghĩ một hồi trả lời: “Việc này ngươi mặc kệ, đừng can thiệp vào nữa. việc của An Tây chúng ta không nhây vào được, coi như không có gì xảy ra.”

“nhưng thuộc hạ chỉ lo triều đình phát hành tiền bạc, thuộc hạ đã có được tin từ Thiếu phủ giám, tiền bạc mới này vốn một phần bạc chín phần đồng, sau này đồng không đủ lại đổi thành một phần đồng, sáu phần đồng, ba phần chì; cơ hồ chỉ được trán một lớp bạc mỏng ở ngoài.

Tiền như thế còn một đồi năm mươi, hậu quả quá nghiêm trọng.

Chúng ta có cần phải tìm đối sách gì không.”

Ngụy Tấn Sinh tâm sự trùng trùng hỏi.

Vương Nguyên Bảo cũng rất lo lắng.

Triều đình phát hành tiền bạc chẳng qua là muốn phát cho quan viên làm bổng lộc, hoặc đem đến vùng Giang Hoài để thu mua lương thực, thêm nữa là cưỡng bức phường quỹ hoán đổi tiền đồng đề phường quỹ cho vay ra ngoài, hoặc dùng tỉ lệ 1:50 để đổi thành tiền bạc cho khách.

Nếu là điều sau, phường quỹ Vương Bảo Ký của hắn sẽ là người đầu tiên chịu trận. nhưng hắn vẫn chưa có biện pháp hay nào để đối phó.

Trừ khi là đóng cửa dừng hoạt động, nhưng như thế cũng sẽ dấy lên cơn sóng chống lại việc đồi tiền, phường quỹ của hắn coi như cũng xong đời.

Lúc này, có một gia nhân chạy vào bẩm báo: “Lão gia, Hình tam gia đã đến. nói là muốn gặp lão gia.”

Hình Tam Gia chính là Hình Tề, là phú hào Trường An mà năm xưa đã đựơc Lý Khánh An cứu.Hắn là huynh đệ kết nghĩa với Vương Nguyên Bảo, có một tiệm bán trà khô lớn nhất Trường An tại An Tây, có Vương Củng làm hậu thuẫn, cũng là một nhân vật nổi như cồn tại Trường An.

“mời hắn đi vào!”

Gia nhân do dự một lúc nói: “Hình Tam Gia còn dẫn theo một người khách đến.”

“Khách gì?”

Vương Nguyên Bảo hiếu kỷ hỏi, Hình Tể vốn chẳng bao giờ tự dưng dẫn người đến.

Dù có dẫn đến. hắn cũng sẽ có thông báo trước.

Hôm nay rốt cuộc là thế nào?

“Tiểu nhân có hỏi, nhưng Hình Tam Gia không chịu nói, chỉ nói là rất quan trọng, vị khách này cũng che mặt lại, tiểu nhân không nhìn thấy rõ mặt.”

“Quan trọng!?”

Trong lòng Vương Nguyên Bảo lung lay, người khách này tuyệt không đơn giản.

Hắn lập tức dặn dò nói: “Dẫn quý khách vào phòng khách quý, ta sẽ lập tức đến ngay.”

Xong hắn lại quay sang nói với Ngụy Tấn Sinh: “Ngươi đi vào trước đi. phải tiếp tục lưu ý tình hình phía phường quỹ An Tây, nhưng đừng có áp sát lại quá, nếu có biến hóa gì phải bẩm báo với ta ngay lập tức.”

Nói xong Vương Nguyên Bảo liền ngồi lên kiệu đi về phía phòng khách quý.

Trong phòng dành cho khách quý, Hình Tể đang uống trà. ánh mắt thỉnh thoáng quét về phía Hắc y nhân ở phía sau, kỳ thật hắn cũng không quen biết Hắc y nhân này, nhưng người này đã đưa ra kim bài của Lý Khánh An, chính miệng Lý Khánh An nói cho hắn biết, người cầm trong tay kim bài của hắn. xin Hình Tể tận lực giúp đỡ cho.

Việc Hình Tể từng gặp kiếp nạn đã qua hai năm, so với lúc đó, hắn rõ ràng đã mập hẳn ra. hơn nữa mỗi một động tác cử chỉ, đều trở nên rất tự tin.

Điều này cũng khó trách, người nâng đỡ hắn là Vương Củng đã lên làm tả thừa tướng, địa vị của hắn ở Trường An đương nhiên cũng là nước lên thì thuyền lên, hơn nữa hắn đã mở cửa hiệu trà lớn nhất Trường An, chỉ một An Tây thôi trong một năm qua bèn đã đặt hàng hắn đến hai mươi vạn gánh, khiến cho hắn tiền vào như nước, đã giàu to rồi.

Hình Tể là người biết nhớ lấy ơn nghĩa của người khác, đối với cái ơn cứu mạng của Lý Khánh An hắn vẫn nhớ mãi không quên, nhưng hắn cũng biết, với địa vị của Lý Khánh An. hắn chỉ e rất khó mà báo đáp rồi, chỉ có thể lập một cái sinh từ bài vị cho Lý Khánh An, bốn mùa tế bái.

Không ngờ hôm nay Hắc y nhân này tìm tới mình, đưa ra kim bài của Lý Khánh An. nói là phụng Lý Khánh An chi mệnh muốn gặp Vương Nguyên Bảo. nhờ hắn dẫn đến gặp mặt.

Hình Tể không nói hai lời, lập tức dẫn người này tới phủ đệ Vương Nguyên Bảo.

Hắn vài lần mở miệng muốn hỏi, nhưng thấy người này không có ý muốn trả lời mình, đành phải quên đi, lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng cười của Vương Nguyên Bảo: “Giờ cơm chiều tới nhà của ta. là muốn ăn nhờ sao?”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 392: Cuộc chiến tiền tệ (Trung)

Cửa mở, bốn gã người hầu khiêng một chiếc kiệu tiến vào, kiệu đặt xuống đất. những người hầu đỡ Vương Nguyên Bảo béo mập đi ra.

“Người quá béo mập thì rất phiền toái đấy, ngay cả đến bục cửa cũng không bước qua nỗi, ai!

Thất lễ rồi.”

Vương Nguyên Bảo vừa cười vừa chắp tay chào hai người bọn họ, Hình Tể đáp lễ cười nói: “Ta trước tiên xin nói rõ, ta đã dùng cơm nước xong mới đến, không muốn ăn nhờ bữa cơm chiều của ngươi, hơn nữa nhìn thấy ngươi như vầy, ta đã không dám ăn thêm nữa rồi.”

“Nói gì vậy, châm chọc ta béo sao?

Ta giận đó.”

Ngoài miệng nói giận, nhưng Vương Nguyên Bảo trên mặt lại cười hì hì. không có một chút tức giận gì cả. hắn nhìn thoáng qua Hắc y nhân, thấy hắn tháo chiếc nón chùm vải xuống, ước chừng ba mươi bốn. ba mươi lăm tuôi, dáng người cao gầy, hai cánh tay rất dài. hai gò má gầy, một đôi mắt chim ưng sáng ngời có thần, dáng vẻ cực kỳ khôn khéo tài cán.

Vương Nguyên Bảo thấy hắn đội nón có vải che lại mà đến phủ của mình, trong lòng không khỏi có một loại cảm giác cổ quái, người này quá thần bí, hắn chắp tay thi lễ với người ta, hỏi Hình Tể: “Vị này là...”

Hình Tể ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói: “người này do Lý Khánh An phái tới, rất thần bí. ta cũng không biết hắn ta là ai cả?”

Vương Nguyên Bảo trong lòng vô cùng kinh ngạc, sao Lý Khánh An lại phái người tới tìm mình, hắn bỗng nhiên nhớ tới quỹ phường An Tây xảy ra việc lạ, trong lòng vô cùng kinh ngạc và nghi hoặc không thôi.

Lúc này, người tới lấy kim bài ra.

đặt lên bàn nói: “Đây là thân phận của ta, tại hạ họ Hồ, đứng hàng thứ năm, Vương đông chủ không ngại gọi ta Hồ Ngũ Lang.”

người này tên Hồ Vân Bái. vốn là người phụ trách ở Lạc Dương của Hán Đường hội. cũng là một trong những thành viên của ̉n Long Hội. hắn hiện tại là tổng phụ trách của nội vụ phù An Tây ở Trường An. cũng là người đứng đầu nhóm tình báo An Tây ở nội địa Đại Đường.

Hắn nhận được tin dùng bồ câu đưa tới của An Tây, đến đích thân chấp hành nhiệm vụ quan trọng mà Lý Khánh An giao phó.

Lý Khánh An tổng cộng có hai mươi bốn miếng kim bài, phát cho các tâm phúc ái tướng của hắn. chuyện này rất nhiều người đều biết cả, Vương nguyên Bảo cũng hiểu biết được một phần.

Hắn đón lấy kim bài mà nhìn.

Hắn mới lần đầu tiên nhìn thấy kim bài của Lý Khánh An. chỉ thấy mặt phải là một con rồng như ẩn như hiện, đang bây lượn trên mây, phía dưới có chữ ‘An Tây Lý Khánh An’, mà mặt trái là số thứ tự, số mười sáu.

Vương Nguyên Bảo âm thầm cả kinh, người này ở trong số tâm phúc của Lý Khánh An đúng hàng thứ mười sáu. tuyệt đối không phải là một nhân vật đơn giản.

Vương nguyên Bảo tuy rằng không biết kim bài thiệt giả. nhưng Hình Tề hẳn là biết rõ, Vương Nguyên Bảo lập tức hai tay hoàn trả lại kim bài, cung kính nói: “Hân hạnh được gặp Hồ sứ quân.”

“Vương đông chủ không cần khách khí. nói ra chúng ta còn là đồng đạo ấy.”

Hồ Vân Bái vừa cười vừa lấy ra một cái ấn sư từ bằng bạch ngọc đặt ở trước mặt Vương Nguyên Bảo, cái này Vương Nguyên Bảo biết, đây là bảo ấn của quỹ phường An Tây, bình thường chỉ có những người cấp bậc đông chủ mới có thôi, ngay cả đại chưởng quỹ đều lấy không được, cái này Vương Nguyên Bảo tin. hắn vội vàng khoát tay chặn lại: “Hồ sứ quân mời ngồi!”

Hồ Vân Bái hiển nhiên là một người chú ý đến hiệu quả công việc hơn hết. hắn một không uống trà. hai không vòng vo dỗ ngọt. sau khi ngồi xuống liền đi thẳng vào mục đích mà hắn hôm nay tới: “Ta hôm nay đến. bởi vì Đại tướng quân của chúng tôi muốn cùng Vương đông chủ làm mối giao dịch.”

Vương Nguyên Bảo đang nâng chung trà lên uống trà. nghe thấy những lời này, tay sợ tới mức run lên. nước trà bị tạt ra một nửa. hắn cũng không kịp lau đi vết trà trên người.. vội vàng buông chén trà chắp tay nói: “Hồ sứ quân, không bằng đến thư phòng của ta mà bàn.”

“Cũng tốt. ta liền theo ý của chủ nhà vậy.”

Hồ Vân Bái vừa cười vừa đứng lên. nhìn thoáng qua Hình Tể, Hình Tể lại cười nói: “Các ngươi đi đi!

Ta ở trong này nghỉ ngơi uống trà.”

Hắn là người thông minh, có một số việc biết được càng ít càng tốt. hắn cũng không muốn tự rước lấy họa vào thân.

Hồ Vân Bái cũng không miễn cường hắn. gật gật đầu. liền đi theo Vương Nguyên Bảo đến thưphòng của hắn.

Kỳ thật đến thư phòng chỉ là một cái cớ của Vương Nguyên Bảo, hắn cần một chút thời gian để suy nghĩ đối sách.

Lý Khánh An tự nhiên muốn cùng với hắn hợp tác, ngoài trừ quỹ phường ra.

Lý Khánh An còn có thể cùng hắn hợp làm cái gì?

Vương Nguyên Bảo lập tức nghĩ tới sự dị thường của quỹ phường An Tây trong mấy ngày nay, trong lòng hắn không khỏi có chút thấp thỏm không yên.

Hắn là một thương nhân, giao thiệp với giới chính trị chẳng qua là muốn tìm một chỗ để dựa mà thôi, hắn cũng không muốn thật sự tham dự đến việc đấu tranh chính trị làm gì.

Nhưng Lý Khánh An hắn lại không thể trêu vào, Vương Nguyên Bảo đành phải aắng gượng mà dẫn Hồ Vân Bái đến thư phòng của hắn.

Đi đến trước cửa thư phòng. tình cỡ gặp được đứa con cả tìm hắn có việc, đứa con cả của Vương Nguyên Bảo tên Vương Mục Vân. phụ trách việc quan hệ đối ngoại của gia tộc Vương thị.

Vương Nguyên Bảo vừa mới quẹo vào cái cua. một bức tường che chắn lấy Hồ Vân Bái ở phía sau.

Vương Mục Vân không có nhìn thấy, hắn tiến lên thi lễ nói: 'Phụ thân, con có chuyện quan trọng muốn bẩm báo với phụ thân.”

Vương Nguyên Bảo vội vàng xua tay, nháy mắt về phía sau một cái, Vương Mục Vân lúc này mới thấy Hồ Vân Bái. hắn không khỏi ngẩn ra.

đó là ai thế?

“Đây là Hồ sứ quân, vị khách nhân rất quan trọng; con cũng đến thư phòng của phụ thân đi!”

Vương Mục Vân nghi hoặc mà nhìn thoáng qua Hồ Vân Bái, liền gật gật đầu. cùng phụ thân tiến vào thư phòng.

Thư phòng là một phòng tuyến tự do cuối cùng của đàn ông. cái này không có liên quan đến việc đọc sách nhiều hay ít gì cả. cho dù là thương nhân giàu có như Vương Nguyên Bảo cũng có thư phòng riêng của mình.

Trong thư phòng bài trí rất xa hoa. chiếc bàn đọc sách làm bằng gỗ từ đàn. giá sách được làm bằng vàng.

ống đựng bút được trạm trồ bằng khối ngọc quý giá. trên tường treo đầy bức tranh và thư pháp của các danh nhân, về phần sách thì ngược lại không hề bắt mắt.

Vương Nguyên Bảo mời Hồ Vân Bái ngồi xuống, đứa con cả Vương Mục Vân thì đứng ở phía sau hắn. một ả thị nữ dâng trà lên. hai người rốt cục cũng đi vào vấn đề chính.

Vương Nguyên Bảo uống một ngụm trà.

đè nén sự khẩn trương trong lòng xuống. nói: “Hồ sứ quân xin cứ nói đi!

Triệu vương điện hạ muốn cùng với bậc thảo dân như tại hạ mà hợp tác làm cái gì?”

“Vương đông chủ khiêm tốn rồi.”

Hồ Vân Bái cười xòa. rồi nói: “Ta muốn hỏi trước một câu. trong quỹ phường Vương Bảo Ký còn cất giữ bao nhiêu tiền, ý ta là chỉ tiền đồng. phạm vi là Quan Trung và Hà Nam phủ.”

“Cái này...”

Vương Nguyên Bảo có chút khó xử, đây chính là chuyện cơ mật trong nghề của hắn. mà đối phương thì đại biểu cho quỹ phường An Tây, hắn có thể nói sao?

Hắn cười khổ một chút, liền hàm hồ nói: “Tại hạ cũng không có con số cụ thể, đại khái mấy chục vạn quan ấy!”

“Có hơn trăm vạn quan không?”

“Không có!”

Vương nguyên Bảo thở phào ra nhẹ nhõm, vội vàng nói: “ngay cả năm mươi vạn quan cũng không tới.”

Hồ Vân Bái gật gật đầu, nói: “Nếu chúng tôi dùng đồng bạc An Tây thu mua lấy tiền đông trên tay của Vương đông chủ, không biết Vương đông chủ có đồng ý hay không?”

Mi mắt của Vương Nguyên Bảo giật mạnh mấy cái, dùng đồng bạc An Tây đổi tiền đồng của mình, điều này từng là việc mà hắn tha thiết ước mơ. bởi vì đồng bạc An Tây rất được thương nhân hoan nghênh, đại bộ phận thương nhân đến quỹ phường của hắn lấy tiền, cơ hồ đều nói yêu cầu đổi thành đồng bạc An Tây, vì thế, Vương Nguyên Bảo gần một năm nay đã đổi một lượng đồng bạc An Tây rất lớn.

Hắn thậm chí mơ thấy một giấc mơ, mơ thấy mình suất lĩnh một đám lớn tiểu nhị xông tới tầng hầm của quỹ phường An Tây, đem toàn bộ đồng tiền bạc của bọn họ làm của riêng. nhưng hiện tại, khi giấc mơ của hắn sắp phải trở thành sự thật, hắn lại do dự.

Đồng bạc An Tây không biết vì cái gì đột nhiên trở nên có chút phỏng tay hẳn.

Kỳ thật vấn đề không ở đồng bạc An Tây, đồng bạc An Tây vẫn đáng yêu như xưa, mà là người trước mắt kia, kẻ cầm kim bài số mười sáu của Lý Khánh An, hắn rốt cuộc muốn làm gì?

Vương nguyên Bảo vừa uống trà. vừa giả bộ đang suy tư, kỳ thật trong lòng hắn đang rối như tơ vò.

Hồ Vân Bái dường như biết được tâm sự của hắn vậy, lại tung ra một miếng mồi thật lớn: “Đương nhiên, nếu hợp tác, chúng tôi cũng sẽ xem xét đến lợi ích của Vương đông chủ.

Chúng tôi có thể đưa ra một giá cả lấy một đổi một, một đồng bạc An Tây đồi một quan tiền đồng, Vương đông chủ có bao nhiêu tiền đồng, chúng ta toàn bộ đều đổi cả.”

Thương nhân nhất định phải dùng ích lợi mà dụ, quả nhiên, nghe đến giá cả, lòng của Vương Nguyên Bảo lập tức đập mạnh thình thịch.

Hiện tại đồng bạc An Tây ở trên chợ đen giá cả đã là một quan ba trăm văn tiền rồi, nói cách khác An Tây trực tiếp tặng cho hắn ba phần lợi ích (tương đương ba mươi phần trăm tiền lời).

Mối lợi ích khổng lồ này lập tức liền che đi phần rủi ro trong đó.

Trong lòng Vương Nguyên Bảo nhanh chóng tính toán, kỳ thật hắn ở Trường An và Lạc Dương có một trăm vạn quan tiền đồng, đổi thành một trăm vạn đồng bạc An Tây, hắn liền dễ dàng lời được ba mươi vạn quan, cho dù kiếm không đến ba mươi vạn quan, hai mươi vạn quan nhất định không có vấn đề.

đó đã là lãi ròng trong một năm của hắn.

Hơn nữa tạo được mối quan hệ tốt với An Tây, thì hắn cũng có thể trực tiếp từ An Tây nhập đồng bạc, đó sẽ là ích lợi lâu dài về sau nữa.

Vương Nguyên Bảo trầm tư aiây lát, lúc này hắn nhớ tới một việc, bọn họ lấy ra được nhiều đồng bạc như vậy sao?

Hắn biết triều đình sau khi lấy được Hà Tây, ngăn chặn lấy con đường đông tiến của đồng bạc.

Trong khoảng thời gian này ở trên thị trường lại đổi đồng bạc với một lượng lớn như thế, hắn rất lo lắng đối phương không có nhiều bạc như vậy.

“Hồ sứ quân, nếu ta từ các nơi điều tiền, điều một trăm vạn quan tiền đồng đổi đồng bạc của các ngươi, các ngươi lấy ra được nhiều bạc như vậy sao?”

“Trường An không có nhiều đồng bạc như vậy, chỉ có bốn mươi vạn bạc.”

Hồ Vân Bái thẳng thắn nói: “nhưng rất nhanh sẽ có một lượng lớn đồng bạc lục tục vào kinh, chúng tôi không chỉ có phải đổi lấy tiền đồng trên tay của Vương đông chủ. mà còn muốn đổi hết những tiền đồng có thể nữa.

Vương đông chủ hãy yên tâm, triều đình ngăn chặn không được chúng tôi.

Chúng tôi có thể ở trong một tháng điều hai trăm vạn đồng bạc tới Trường An.

Chúng tôi chuẩn bị mua toàn bộ tiền đồng, nếu Vương đông chủ đồng ý, việc hoán đổi tất cả tiền đồng chúng tôi đều có thể ủy thác cho quỹ phường Vương Bảo Ký đến làm, quỹ phường Vương Bảo Ký có thể đổi cùng giá với quỹ phường An Tây.”

Đôi mắt híp nhỏ ti hí của Vương Nguyên Bảo cũng đã sáng ngời hẳn lên, loại cơ hội phát tài này hắn nếu bỏ qua. lão tổ tông của hắn cũng sẽ không tha cho hắn.

Hắn vừa muốn một tiếng nhận lời ngay, không ngờ đứa con trai đứng ở phía sau hắn lại dùng đầu gối chạm khẽ vào lưng của hắn một cái.

Vương Nguyên Bảo nhất thời tỉnh ngộ, hắn vội vàng vội ho một tiếng, nói: “Hồ sứ quân, việc này vô cùng quan trọng, hãy để cho ta suy nghĩ cho kỹ đã.”

“Được!

Ta cho ngươi một buổi tối để suy nghĩ, nếu ngươi nghĩ thông suốt, phiền Vương đông chủ hãy đích thân đến quỹ phường An Tây một chuyến, hãy nói một tiếng với Thường đại chưởng quỹ của quỹ phường, thời gian là phải trước giờ ngọ ngày mai, qua canh giờ này, hợp tác của chúng ta xem như thất bại, xin cáo từ.”

Hồ Vân Bái xoay người bèn đi. khi đi tới cửa. hắn lại dừng bước, cũng không quay đầu lại nói: “Ta nhắc nhở Vương đông chủ một lần nữa, đây là hợp tác giữa An Tây tiết độ sứ Lý Đại tướng quân và Vương đông chủ. hy vọng Vương đông chủ nhớ kỹ điểm này.”

Hắn kéo cánh cửa ra bèn lớn bước đi khỏi.

Vương Nguyên Bảo tiễn bước Hồ, Hình hai người xong, lúc này mới vội vàng chạy về thư phòng, vừa tiến vào thư phòng liền nói với đứa con trai: “Phương diện này có vấn đề gì sao?”

Vương Mục Vân đóng cửa lại, lúc này mới không chút hoang mang nói: “Phụ thân có suy nghĩ qua hay không, Lý Khánh An làm như vậy mục đích là cái gì?

Hắn vì sao lại muốn mua tiền đồng của Trường An và Hà Nam phủ?”

Một câu nhắc nhở Vương Nguyên Bảo, kỳ thật đã thấp thoáng nghĩ tới cái gì đó, nhưng lại như ngắm hoa trong làn sương mù vậy, ý nghĩ không phải rõ ràng lắm.

đứa con trai lại một lần nữa nhắc nhở, làm cho hắn có hiểu được một chút.

“Ý con là nói, Lý Khánh An là nhằm vào việc triều đình sắp phát hành tiền bạc?”

Vương Mục Vân gật gật đầu: “Ta cho rằng chính là như thế này, Lý Khánh An cố ý phá hỏng việc triều đình phát hành tiền bạc.”

“nhưng mà hắn thu đổi tiền đồng thì có thể phá hỏng sao?

Ta có một chút không hiểu lắm.

Đại Đường trăm năm nay không biết đã đúc bao nhiêu tiền đồng rồi, hắn có thể thu mua hết bao nhiêu chứ?”

“Việc này Phụ thân đã không hiểu rồi. hắn không phải vì muốn thu mua tiền đồng của Đại Đường, hắn là vì phá hỏng việc triều đình phát hành tiền bạc, chỉ cần rút đi mối lưu hành của tiền bạc, thì hắn đã đạt tới mục đích rồi.”

Vương Nguyên Bảo cũng là một người khôn khéo, hắn lập tức bèn hiểu được, mục đích phát hành tiền bạc là vì muốn dùng tỉ lệ một đội năm mươi để đổi tiền đồng.

Tiền đồng của Đại Đường tuy nhiều, nhưng tuyệt đại đa số đều ở chốn dân gian, dân chúng thường và thương nhân không có ai thèm lấy loại tiền bạc kém cỏi đó.

Hai năm nay việc cái hại của việc lạm phát tiền bạc đã lãnh giáo đủ rồi.

Mà những quyền quý có trong tay một lượng lớn tiền đồng lại càng không hội chịu thua.

Triều đình chỉ có thể phát cho quan viên, nhưng số lượng cũng sẽ không nhiều lắm.

Mấu chốt vẫn là dùng thủ đoạn cưỡng chế để hoán đổi cho quỹ phường có lượng tiền lớn nhất.

Cho nên Lý Khánh An liền tiên hạ thủ vi cường, dùng đồng bạc từ trong các quỹ phường đổi đi tiền đồng trong kho của họ, rút củi dưới đáy nồi, để cho quỹ phường không có tiền đề đổi.

Nhưng Vương Nguyên Bảo nhíu mày lại nói: “Ta vẫn còn không rõ, nếu triều đình lại đổi thành cưỡng chế đổi đồng bạc. tỷ như dùng một đổi hai mươi đến đổi đồng bạc, đó không phải giống nhau sao?”

“Không!

Không giống nhau.”

Vương Mục Vân dù sao cũng là người lăn lộn nhiều với người chốn quan trường, nhìn thấu triệt hơn so với phụ thân, hắn lắc đầu cười nói: “Phụ thân đã quên sao?

Thánh Thượng mấy ngày hôm trước mới xuống chỉ. không thừa nhận đồng bạc An Tây là tiền tệ của Đại Đường.

Nếu hắn công khai dùng tiền bạc đổi đồng bạc, đó chẳng phải là lại thừa nhận đồng bạc An Tây là tiền tệ của Đại Đường sao?

Nếu không thì là lấy cớ đồng bạc trái pháp luật mà cưỡng chế tịch thu. nhưng mà ai lại ngu như vậy, để cho bọn họ đoạt lấy đồng bạc đi?

Còn nữa, những người mở quỹ phường đều có kẻ đứng sau chống đỡ, cùng lắm thì bèn ngừng kinh doanh đem đồng bạc chuyển đi, không có tiền để đổi, xem hắn làm sao đây?”

Vương Nguyên Bảo rốt cục cũng hiểu được dụng ý của Lý Khánh An. trong lòng hắn thật có chút sợ hãi hẳn.

Nếu hắn cuốn vào cuộc đấu tranh giữa Thánh Thượng và Lý Khánh An, thì sẽ khiến Vương gia lâm vào hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm, đó không phải là việc hắn muốn làm. nhưng ích lợi khổng lồ đó lại khiến hắn có chút luyến tiếc, hắn liền hỏi đứa con trai: “Vân nhi, con nói xem chúng ta rốt cuộc có làm mối giao dịch này hay không?

Ta thực sự có chút lo lắng.”

“Phụ thân, vừa rồi con ngăn cản phụ thân nhận lời ngay, cũng không phải nói chúng ta không làm mối giao dịch này, ý của con là muốn nói, tốt nhất nên xin chỉ thị của Trương tướng quốc đã, nghe xem ý ngài thế nào, hắn chính là chỗ dựa của chúng ta a!”

Vương Nguyên Bảo gật gật đầu, đứa con trai của mình nói rất đúng.

Trương Quân vẫn còn nhậm chức hộ bộ thượng thư. tại ngôi vị này hắn đã ngồi gần mười năm. cơ hồ đã nắm giữ chật chẽ hộ bộ, nhưng bắt đầu từ đầu năm nay, hắn đối với việc khống chế hộ bộ đã có chút lực bất tòng tâm rồi. nguyên nhân là do Bùi Mân xuất nhậm hộ bộ thị lang, hơn nữa sau khi Lý Dự đăng cơ, còn lên chức Bùi Mân vào chính sự đường làm tướng quốc.

Rất rõ ràng.

Lý Dự là đang dùng Bùi Mân để lấy đi mất quyền lực của hắn.

Bùi Mân là cậu vợ của Lý Khánh An.

được sự ủng hộ của Lý Khánh An.

Bùi Mân cũng sẽ không dễ dàng chịu sự lôi kéo của mình.

Trương Quân cũng không đi tranh giành. hắn đành ở trong nhà trồng hoa câu cá, di dưỡng tính tình, lấy lùi làm tiến, chờ đợi cơ hội xuất hiện.

Buổi tối, Trương Quân theo thường lệ ở trong thư phòng đọc sách.

Lúc đọc sách, Trương Quân không thích bị người quấy rầy, nhưng huynh đệ Trương Tự của hắn lại không mời mà đến.

“Đại ca, đệ nghe được một tin tức!”

Trương Tự áống hệt như một cơn gió mà xông vào trong thư phòng của Trương Quân, lão quản gia ở phía sau đuổi không kịp, liên tục giậm chân, Trương Quân buông sách xuống, nhướng mày nói: “Đệ gấp cái gì?

Đã năm mươi mấy tuổi đầu rồi, ngay cả một chút phép tắc cũng không có sao?”

“Nhưng mà tin tức này rất quan trọng, đệ không thể không gấp!”

Trương Tự vừa muốn mở miệng.

Trương Quân lại chặn hắn lại, phất tay với quản gia. mệnh hắn lui ra.

“Nói đi!

Cái tin tức gì khiến cho đệ gấp như vậy?”

Trương Tự xoay người đóng cửa. hắn tới gần huynh trưởng hạ giọng nói: “Đệ vừa mới từ trong cung có được tin tức, tiên đế đã tỉnh rồi.”

“Cái gì!”

Trương Quân vô cùng chấn động: “Đệ nói là tiên đế?

Tiên đế mà ở trên núi Thanh Cang Sơn vẫn đang hôn mê bất tỉnh?”

Hắn quả thực không thể tin được cái lỗ tai của mình nữa.

“Vâng! nhưng đây là tin tức tối mật, đệ cũng vậy vừa mới nhận được thôi, hắn tạm thời còn không thể nói chuyện được, nhưng đã mở mắt ra rồi.”

“trời ạ!”

Trong lòng Trương Quân kinh hãi không thôi.

Lý Long Cơ đã tỉnh, điều này có nghĩa là gì?

Có nghĩa là Đại Đường xảy ra cục diện hỗn loạn, nếu hắn xuống chỉ thân vương về triều, thì những thân vương này chịu nghe không?

Quan trọng hơn là nếu Lý Long Cơ khôi phục lại sức khỏe, hắn sẽ cam tâm với sự cô đơn không có quyền lực trong tay sao?

“Đại ca. chúng ta làm sao bây giờ?”

Trương Tự khẩn trương hỏi.

Trong lòng Trương Quân rối ren hẳn, hắn cố hết sức để mình bình tĩnh trở lại, nói: “Chúng ta cái gì cũng không làm, hãy chờ đó mà xem sự việc.”

Lúc này, quản gia lại xuất hiện ở bên ngoài cửa.

đầy ra một khe cửa. bẩm báo nói: “Lão gia, Vương Nguyên Bảo tới rồi. yêu cầu gặp lão gia!”

Trương Quân hiện tại nào có tâm trạng mà gặp hắn, liền vung tay lên nói: “Nói cho hắn biết, ta không khoẻ, ngày khác gặp hắn sau.”

quản gia do dự một chút lại nói: “Nhưng hắn nói hắn có sự việc trọng đại cần bẩm báo với lão gia. nói sự việc vô cùng khẩn cấp.”

Có khẩn cấp đến mấy đi nữa cũng chẳng qua chỉ là giới thương nhân thôi, trong lòng Trương Quân chỉ nghĩ đến việc Lý Long Cơ tỉnh lại, hắn bực bội nói: “Ta đã nói rồi. không gặp!”

Trương Tự ở bên cạnh lại động lòng, tháng sau chính là ngày mừng thọ của hắn rồi, hắn còn chờ Vương Nguyên Bảo đưa lễ vật hậu hĩnh cho hắn nữa. hắn là thần tài ấy làm sao lại có thể chối từ ngay bên ngoài cửa chứ.

Hắn liền khuyên đại ca rằng: “Đại ca hãy gặp hắn đi!

Gần đây không phải nghe đồn Thánh Thượng muốn phát hành tiền bạc sao?

Nói không chừng và việc này có liên quan đấy.”

“ừm!”

Trương Quân gật gật đầu rồi nói: “Thôi được!

Dẫn hắn vào đi.'

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 393: Cuộc chiến tiền tệ (Hạ)

quản gia dẫn Vương nguyên Bảo đến trước cửa thư phòng, hắn khẽ giọng nói: “Lão gia tâm trạng đang không được tốt, Vương lão gia cẩn thận kẻo nói sai.”

“Đa tạ quản gia!”

“Lão gia, Vương Nguyên Bảo đã đến.”

“Mời vào!”

Vương Nguyên Bảo hít một hơi thật sâu, xong mới nhanh chân bước vào thư phòng.

Hắn vừa vào đến đã quỳ xuống nói với Trương Quân: “Thảo dân Vương Nguyên Bảo, tham kiến Trương tướng quốc.”

Có lẽ là do nghĩ đến trọng lễ mà Vương Nguyên Bảo đã tặng, sắc mặt Trương Quân cũng dịu lại được phần nào, hắn chỉ khoát tay nói: “Xin mời ngồi!”

Tuy miệng Vương Nguyên Bảo lúc nào cũng nói Trương Quân là hậu thuẫn của mình, nhưng thực tế bôn nhân Trương Quân căn bản không thừa nhận.

Hắn xuất thân là Hàn lâm đại học sĩ, là lãnh tụ của văn đàn Đại Đường, sao hắn có thể thừa nhận mình có mối qan hệ mật thiết với một thương nhân cơ chứ?

nhưng thương nhân rộng rãi như Vương Nguyên Bảo lại là nguồn tiền tài trợ mà hắn cần, vì thế Trương Quân vẫn cho phép con trai mình vãng lai với Vương gia.

Còn bản thân hắn ít khi gặp Vương Nguyên Bảo, như việc hôm nay để Vương Nguyên Bảo vào thư phòng của hắn càng là việc trước giờ không có.

Trong lòng Vương Nguyên Bảo kích động vô cùng, Trương Quân lại có thể mời hắn vào thư phòng, đây là một vinh dự khác thường khiến hắn nhất thời quên mất ý đến. hắn ấp a ấp úng nói: “Trương tướng quốc không hồ danh là Đại Đường đệ nhất tướng quốc, đã khuya như thế mà vẫn không quên quốc sự.”

Trương Quân rõ ràng đang đọc sách, thế thì liên quan gì đến quốc sự?

Vương Nguyên Bảo đúng là nịnh chẳng đúng chỗ, nào là Đại Đường đệ nhất tướng quốc, hắn chăng phải hữu tướng cũng chăng phải tả tướng, như thế thì lấy đâu ra đệ nhất?

Đương nhiên, nếu xét về mặt kinh nghiệm thì đúng là hắn thuộc hàng lão làng nhất, nhưng dù là thế, nếu là Lý Khánh An gọi hắn như thế may ra hắn còn mừng thầm trong lòng.

đằng này người nói lại là kẻ nịnh nọt mình sặc mùi tiền, Trương Quân nghe mà không khỏi chau mày, hắn có phần hối hận vì sao lại để cho tên này đi vào thư phòng của mình.

“Ngươi có việc gấp gì thì hãy mau nói đi!”

Vương nguyên Bảo cũng không dám nhiều lời, hắn vội nói: “Bẩm Trương tướng quốc, hôm nay Lý Khánh An đã phái người đến tìm gặp tiểu nhân.”

Vương Nguyên Bảo bèn kể lại đầu đuôi việc Hồ Vân Bái đến tìm mình, nhưng tất nhiên hắn sẽ giấu bớt phần hắn được hưởng lợi, cuối cùng hắn nói: “Hắn phải dùng tiền bạc để mua lượng lớn tiền đồng.

Bọn tiểu nhân hoài nghi là việc này có liên quan đến việc triều đình sắp phát hành tiền bạc mới. tiền đồng trên thị trường sẽ không đủ, tiền ạc e rằng khó mà tung ra thị trường được.

Sự tình khẩn cấp nên tiểu nhân vội đến bẩm báo với tướng quốc.”

Trương Quân càng nghe càng kinh ngạc, lúc này hắn đã quên khuấy việc Lý Long Cơ đã tỉnh lại.

Trong đầu hắn chỉ toàn thắc mắc một việc, rốt cuộc Lý Khánh An định làm gì?

Trương Quân là ư chứ?

Hắn đã làm Hộ bộ thượng thư mười năm. hắn làm sao không hiểu mục tiêu của Lý Khánh An là ai?

Lý Khánh An rất rõ ràng là muốn dạy cho Lý Dự bài học về việc đoạt Hà Tây, thậm chí là bắt ép Lý Dự nhượng bộ.

Hay sâu xa hơn. nếu Lý Khánh An thật sự mua lượng lớn tiền đồng, e rằng việc phát hành tiền mới của Lý Dự sẽ có khả năng thất bại rất cao.

Nếu Lý Dự thất bại. vậy kế hoạch chiêu mộ hai mươi vạn tân binh của hắn cũng sẽ phá sản.

Thời gian cứ tiếp tục kế dài thì về mặt quân sự hắn sẽ phải lâm vào cục diện cực bất lợi.

Đừng nói An Lộc Sơn, mà cả tam vương còn lại cũng rất có khả năng bùng phát.

Bọn họ sẽ không thể cho phép Lý Dự ngồi trên ngai vàng quá lâu.

Trên việc Lý Dự chủ trương phát hành tiền mới, lòng Trương Quân tương đối mâu thuẫn.

Hắn một mặt hi vọng Lý Dự thất bại. khiến hắn không có năng lực chiêu mộ binh sĩ. nhưng một mật khác, hắn lại mong thấy cục diện dân chúng phẫn nộ do phát hành tiền mới gây ra.

để rồi tam vương còn lại sẽ có cớ đến trách tội quân vương.

Trong lòng Trương Quân đầy mâu thuẫn, hắn trầm ngâm không nói.

Lúc này Trương Tự ở một bên chợt hói: “Ngươi nói người đó đã mang kim bài của Lý Khánh An đến gặp ngươi?

Ngươi đã từng gặp hắn rồi chứ?”

Vương Nguyên Bảo lắc lắc đầu.

“Tiểu nhân lần đầu tiên gặp hắn. hơn nữa Hình Tể cũng lần đầu mới gặp hắn.

Người này rất thần bí. chỉ biết họ Hồ chứ không biết tên, cũng không biết rõ thân phận, hơn nữa ngày mai hắn đã không nguyện ý gặp ta nữa.”

Trương Tự cũng trầm ngâm một lúc, xong hắn quay sang nói với Trương Quân: “Đại ca, ta hoài nghi người này chính là người đứng đầu của Hán Đường Hội.

Đại ca vẫn nhớ việc Lý Khánh An bị bại lộ thân phận chứ?

Hắn có một tổ chức bí mật tại Trung Nguyên.”

Trương Tự trầm ngâm một lúc bèn quay sang nói với Trương Quân: “Đại ca, đệ hoài nghi người này chính là người đứng đầu của Hán Đường Hội.

đại ca vẫn còn nhớ việc thân phận Lý Khánh An bị bại lộ chứ?

Hắn có một tổ chức bí mật tại Trung Nguyên.”

“người này không quan trọng, dù có quan trọng, ngươi cũng không thể tìm ra hắn được nữa.”

Trương Quẩn thở dài nói: “Hắn sẽ không còn lộ diện nữa, nhị đệ, đừng để ý đến người này nữa. có muốn thì hãy quan tâm bản thân của sự thể.

Lý Khánh An muốn đọ sức cùng Thánh thượng.”

“Chằng qua là đồi trăm vạn quan tiền, đại ca có quá xem trọng việc này không đấy?!”

Trương Quân lắc lắc đầu nói với Vương nguyên Bảo: “Xin Vương đông chủ tạm thời tránh đi một lúc!”

Vương Nguyên Bảo biết anh em Trương Quân có việc cơ mật phải bàn, một người ngoài như hắn không thể có mặt, hắn vội đứng dậy lui ra ngoài.

Trong thư phòng rất ư yên tĩnh.

Trương Quân khoát tay sau lưng đi lại trong phòng.

Hắn đi đến trước cửa sổ, nhìn ra bầu trời tối mịt bên ngoài.

Rất lâu sau đó, hắn trầm giọng hỏi: “Kỳ thực Thánh thượng phát hành tiền bạc ta cũng không nghĩ sẽ thành công.

Dù không có Lý Khánh An.

An Lộc Sơn.

Thục vương, Ngô vương cũng sẽ ra tay phá hoại.

Phát hành tiền mới không phải việc ngày một ngày hai.hành động này của hắn không được lòng người, sớm muộn gì cũng chuốc lấy thất bại lên mình.

Kỳ thực điều ta lo lắng là cái này.”

“Vậy đại ca lo lắng điều gì?”

“Ta rất lo là Lý Khánh An còn có thủ đoạn gì khác!”

Trương Quân bất lực thở dài một tiếng, hắn từ từ nói: “Số lượng lớn tiền đồng mà lần này hắn mua vào, xem thì giống như là để đối kháng với Thánh thượng, nhưng kỳ thực không phải vậy, mục đích thực sự của hắn không ở đây!



“Đúng là hắn muốn ngăn Tân tiền pháp không sai, nhưng mà nếu mắt ngươi chỉ dừng lại ở mức ấy. thì ngươi đã nghĩ Lý Khánh An quá đơn giản.”

Trương Tự kinh ngạc nói: “Không nhẽ hắn không phải vì muốn ngăn lại Tân tiền pháp của Thánh thượng ư?”

Trương Quân cười lạnh một tiếng, hắn nói tiếp: “Mục đích thực sự của hắn là muốn không chế tiền tệ của Đại Đường, dùng tiền bạc An Tây của hắn cuối cùng thay thế tiền Khai Nguyên thông bảo, hay chí ít có thể dùng tiền bạc An Tây là chính.

Khai Nguyên thông bảo là phụ.

Việc này không phải hôm nay mới bắt đầu, chứ mấy năm trước hắn đã bắt tay vào làm rồi!

Hắn từng bước vững bước thúc tiến, ta vẫn có quan sát nhất cử nhất động của hắn.

Thánh thượng cũng đã phát hiện ra việc này, vì thế mà người mới tung ra biến cố Hà Tây, muốn chặng lại con đường đông tiến của Lý Khánh An.

Lý Khánh An đương nhiên không cam tâm khoanh tay đứng nhìn kế hoạch mình bị thất bại. hắn chắc chắn phải phản đòn.

Đương lúc này Thánh thượng lại phát hành tiền bạc mới.

Việc này đã trở thành điểm sơ hở để Lý Khánh An nắm lấy.

Lần này nếu Lý Khánh An phản công thành công, triều đình sẽ không còn đủ sức để năng tiền bạc An Tây vào Trung Nguyên, tiền tệ của Đại Đường sớm muộn gì cũng bị An Tây khống chế.”

Trương Tự nghe mà bàng hoàng. hắn vội nói: “Nếu đại ca đã phát hiện được âm mưu của Lý Khánh An từ sớm vậy sao lại không ngăn hắn lại?

Việc này e rằng sẽ bất lợi cho chúng ta.”

Ánh mắt của Trương Quân lại nhìn ra ngoài cửa Sồs hắn hình như lại chìm vào suy ngẫm của bản thân, nhưng trong mắt hắn vẫn lộ một ý cười nhạo báng.

Hắn bỗng chốc quay đầu lại nhìn huynh đệ mình: “Ta hi vọng ngươi có thể hiểu được ba việc.

Việc đầu tiên, việc gì cũng phải suy nghĩ kỹ lưỡng, đừng dễ dàng đưa ra kết luận, cùng đừng dễ dàng phản đối hoặc ủng hộ việc gì đó.

Đấy cùng là nguyên nhân vì sao ngươi mãi không làm tướng quốc được.

Điều thứ hai, trận tấn công tiền bạc của Lý Khánh An không ai ngăn lại được, nguyên nhân rất đơn giản, vì dân chúng Đại Đường đều thích tiền An Tây, thậm chí cả ngươi, chẳng phải cũng thích sao?

Tiền bạc của triều đình vì sao sẽ trở thành rác rưởi, lúc trước ai đã gieo gió thì bây giờ người ấy sẽ phải gặt bão thôi.

Luân hồi thiên đạo, báo ứng là lẽ thường.

Điều thử ba. ta cũng hi vọng Tân tiền pháp của Thánh thượng bị thất bại.

Nếu hắn không thất bại. vậy ta lúc nào mới lại được trở lại?”

“Vậy ý của đại ca là.."

“Rất đơn giản. chúng ta cứ thúc tiến cho Vương nguyên Bảo hợp tác cùng Lý Khánh An. sau đó để mặc đó, tọa sơn quan hổ đấu.”

Sáng sớm hôm đó, phường quỹ An Tây tại chợ Đông và Tây của Trường An đều đóng cửa ngưng hoạt động.

Tiền tài trong phường quỹ đã được khuâng đi sạch, cả tông tích của trưởng quầy và giúp việc trong phường quỹ cũng không biết đi đâu, giờ cả phường quỹ chỉ còn lại gian nhà trống. cả mảnh giấy cũng không để lại.

Tin tức vừa loan ra. thương nhân hai chợ lại tức ùn ùn kéo đến.

Đã có rất nhiều người đều có gửi không ít tiền trong phường quỹ.

Bọn họ đều sốt ruột phát điên.

Nếu phường quỹ An Tây thật sự đóng cửa, vậy họ phải đi đòi tiền ai đây?

Trước cửa phường quỹ An Tây chợ Tây đã mênh mông biển người. bọn thương nhân đều lớn tiếng la hét. chen chúc cố len lỏi vào.

Thông báo ngưng hoạt động dán trên cửa lớn. có người cao giọng đọc: “Do chỉnh đốn nội bộ, phường quỹ An Tây các nơi tạm thời ngưng hoạt động hai tháng.

Những sự vụ chưa giải quyết xong, tạm thời ủy thác cho phường quỹ Vương Bảo Ký thay mặt giải quyết.

Phàm khách thương có gửi tiền trong phường quỹ An Tây có thể dùng tín vật và biên lai của phường quỹ An Tây đến phường quỹ Vương Bảo Ký nhận lại tiền gửi.

Phường quỹ Vương Bảo Ký sẽ trả đủ bằng tiền bạc An Tây, hoặc đợi sau khi phường quỹ hoạt động lại.

Sự tình đột ngột đã gây phiền hà cho quý khách, mong quý khách rộng lượng bỏ qua!”

Sau khi được tin phường quỹ Vương Bảo Ký có thể rút tiền, cả đoàn thương nhân lại quay đầu chạy như bay đến phường quỹ Vương Bảo Ký gần đấy. chỉ một chốc sau. trước cửa phường quỹ Vương Bảo Ký đã chen đầy người, đầy tiếng la hét inh ỏi.

Dù cho phường quỹ Vương Bảo Ký đã có chuẩn bị, nhưng lớn thương nhân lũ lượt kéo nhau đến lấy tiền vẫn khiến bọn giúp việc sứt đầu mẻ trán.

Cũng khó trách, phường quỹ An Tây là đệ nhị đại phường quỹ Trường An.

Vì nó có thể đổi tiền bạc An Tây, mà đã thu hút lượng lớn khách đến gửi tiền, và chỉ riêng khu vực Trường An. tiền trữ lượng đã hơn đạt bốn mươi vạn quan.

Phường quỹ An Tây đêm đêm vận chuyên, phải những mười hôm mới có thể dọn sạch tiền trữ trong kho.

Phường quỹ An Tây đột ngột đóng cửa, cơn sóng đòi lại tiền phường quỹ bỗng chốc dấy lên.

Hàng ngàn thương nhân nghe tiếng ập đến chen đầy phường quỹ Vương Bảo Ký tại hai chợ Đông Tây đòi lấy lại tiền.

Nhìn dòng người ùn ùn đến đòi tiền, người giúp việc và trưởng quầy của Vương Bảo Ký liều mạng bảo vệ tài sản của mình.giọng Lưu trưởng quầy khàn khàn: “Một quan ba trăm văn, đúng!

Một văn cũng không được thiếu.”

Tiền bạc được tung ra nhiều khiến tỉ lệ đổi tiền bạc ra tiền động từ một thành một quan hai trăm năm mươi văn, nhưng Vương Bảo Ký tuyệt không nhượng bộ, một quan ba trăm văn. nếu không thì đừng rút tiền nữa.

“Xạch!

Xạch!”

Năm trăm đồng tiền bạc trắng xóa rơi xoành xoạch vào trong túi, cả một túi tiền nặng trĩu được giao cho khách hàng. người khách rút tiền xong cũng liều mình lui vào một góc. rút từng đồng tiền ra thổi và nghe để kiểm tra.

Mãi đến khi kiểm chứng xong, hắn mới lại thỏa mãn cười tít mắt đi ra khỏi phường quỹ.

Phường quỹ An Tây đóng cửa và phường quỹ Vương Bảo Ký chen đầy người rút tiền đối vói thương nhân Trường An cũng như chiến trường sống chết, nhưng đối với đại bộ phận dân chúng Trường An thì đấy chẳng qua là một việc nhỏ, thua xa những câu chuyện phong hoa tuyết nguyệt, tài từ giai nhân.

Và cùng ngày hôm đó, trong Bích Phượng Lâu của phường Bình Khang, danh kỹ Chu Tuyết Nương bỏ nghề gả cho tài tử Tương Châu Chu Chính Đào đã rầm rang khắp phố phường, thu hút hết toàn bộ ánh mắt của người Trường An.

Dù cho trận chiến đòi tiền của phường quỹ Vương Bảo Ký vẫn đang gợn sóng cuồn cuộn, nhưng những người hóng chuyện cũng dần dà tản đi. dồn hết về tửu tứ để nghe ngóng chuyện của Chu Tuyết Nương.

Cách phường quỹ Vương Bảo Ký cách chợ Tây chừng hai trăm bước còn có một

tòa tửu tử ba tầng tên là Quỵ Khứ Lai Hề tửu tử.

Vào lúc giữa trưa, khách khứa đã chen đầy tửu tử, trong đó cũng có những “kẻ chiến thắng” từ phường quỹ Vương Bảo Ký giành được tiền trở lại.

đang ly nhỏ chén to uống rượu an mừng thắng lợi của mình.

Trong tửu tử rất ư náo nhiệt, phần lớn người đền đang thảo luận việc Chu Tuyết Nương tòng lương, nào là dung nhan và vũ kỹ của Chu Tuyết Nương. nào là thân hình uyển chuyển, thậm chí cả việc Chu Tuyết Nương có từng tiếp khách hay không cũng bị bọn khách rượu bàn tán xì xèo.

Nhưng trong một phòng nhã thất tại lầu ba thì lại đang nói về một đề tài chẳng liên quan gì đến Chu Tuyết Nương.

Trong đấy có ba người, một trong số họ chính là Hồ Vân Bái trùm tình báo của An Tây tại Trung Nguyên, người ngồi bên cạnh hắn chính là lễ bộ viên ngoại lang Miêu Dịch.

Miêu Dịch là người Hán Toái Hiệp, vào những năm Khai Nguyên đã cả nhà dọn về Trung Nguyên.

Hắn cũng là thành viên của Hán Đường Hội, là một trong số ít quan viên ít ỏi của làm quan trong triều của Hán Đường Hội.

Còn người nữa ngồi cạnh hai họ chính là Dã thự thừa Trịnh Thiếu Du Thiếu phụ giám.

Dã thự thừa chỉ là một chức quan nhỏ như hạt mẻ. chuyên quản lý việc rèn đúc vàng bạc.

đồng sắt... tuy quan chức của hắn nhỏ, nhưng lại nắm trong tay một số thông tin quan trọng liên quan đến tiền mới sắp phát hành của Lý Dự kỳ này.

Từ tư thế ngồi của ba người họ có thể đoán ra chút ít.

Hồ Vân Bái ngồi trên nệm mềm. trong rất thư thái, nắm quyền chủ động của cả cuộc nói chuyện này.

Còn Miêu Dịch chỉ là kẻ bàng quan đi theo, công việc của hắn là liên tục rót rượu cho hai người còn lại. chủ yếu là góp phần làm không khí nhẹ nhàng hơn.

Còn về mặt Trịnh Thiếu Du thì căng thăng vô cùng. hắn chốc chốc lại xoa xoa lòng bàn tay vào nhau, người hơi chúi về trước chăm chú nghe Hồ Vân Bái nói chuyện.

Hồ Vân Bái trước khi đến gặp Trịnh Thiếu Du đã phái người điều tra kỹ thân thế của hắn. mẫu thân của hắn năm nay đã bảy mươi, và lại còn có một người đại ca đang bệnh liệt giường. phía dưới còn có ba người con nhỏ phải nuôi, cả nhà đều sống qua ngày nhờ bổng lộc của Trịnh Thiếu Du.

Triều đình thiếu bổng lộc hai năm nay. khiến nhà hắn gần như lâm vào tuyệt cảnh, cả một ít ruộng đất cũng bán sạch.

Hiện nay còn phải nhờ vợ hắn đi giặt áo quần thuê cho người khác mà qua ngày, hơn nữa Trịnh Thiếu Du từng có ghi nhận là hắn từng bị bắt vì tội trộm bạc thô, do cấp trên thương tình mà không xử phạt, nhưng vì thế mà đánh giá thành tích năm của hắn đã bị phê loại hạ hạ. không có hi vọng thăng chức, phạt bổng lộc ba tháng. chỉ những tin tức này, Hồ Vân Bái bèn phán đoán người này dễ hạ thủ, hơn nữa không thể cho hắn quá nhiều lợi ích. nếu cho nhiều quá e rằng sẽ làm hắn phát hoảng.

“Lý tướng quân là người đối xử rất tốt với thuộc hạ. và dùng người ắt sẽ không nghi.

Trịnh thự thừa chắc cũng biết trận chiến Thạch Bảo thành chứ?

Tất cả những binh sĩ hi sinh trong trận chiến đó, người nhà của họ đến nay vân còn nhận được trợ cấp của tướng quân, không thiếu một ai. người đến An Tây, thì cũng được phân chia đất đai và miễn thuế; còn những người không muốn rời xa quê hương. thì cũng sẽ được cung cấp tiền gạo phụng dưỡng hàng tháng.

Tất cả thủ hạ của tướng quân phần lớn đều nguyện ý hết mình vì tướng quân.

những lời này ta cũng không muốn nói nhiều, thôi thì thế này, nếu Trịnh thự thừa nguyện ý tận trung cho đại tướng quân, mỗi tháng bọn ta sẽ trả bổng lộc mỗi tháng cho Trịnh thự thừa theo mức của một quan viên tử phâm của An Tây, ngoài ra một lần nữa xin biếu ba ngàn tiền bạc cho Trịnh thự thừa.

Trịnh thịnh thừa thấy thế nào?”

Niềm vui trong lòng Trịnh Thiếu Dư đã không còn kiềm nén nổi. hắn làm sao lại không nguyện ý, nhà hắn rớt mồng toi, vừa già vừa trẻ. giờ được ba ngàn tiền bạc vậy giác trị đó đáng ba ngàn chín trăm quan, và còn có tiền bổng lộc hậu hĩnh hàng tháng.

Xem ra những tháng ngày vất vả của hắn cuối cùng cũng đã tận.

Lúc này lòng hắn đầy kích động và khát kháo được tận trung.

Đừng nói là tận trung cho Lý Khánh An. dù để hắn đi chết hắn cũng cam tâm tình nguyện.

“Cần ta làm gì thì Hồ tiên sinh xin cứ nói.”

Hồ Vân Bái nhìn hắn đã hoàn toàn thừa nhận, bèn mỉm cười nói: “Kỳ thực yêu cầu của chúng ta rất đơn giản, mỗi ba ngày phải viết một báo cáo đúc tiền của triều đình, sau đó sẽ có người đến tìm ngươi, ngươi cũng phải kịp thời bẩm báo.”

“Không vấn đề gì cả. ta nhất định sẽ làm theo!”

Có lẽ do cảm thấy tiền quá dễ kiếm, hắn có phần ngại ngùng bèn nói: “Kỳ thực ta có quan hệ cực tốt với Trương thự thừa Đúc tiền thự. nếu Hồ tiên sinh cần ta có thể giúp tiên sinh liên hệ.”

Vừa dứt lời thì Trịnh Thiếu Du đã thấy hối hận. vậy chẳng khác gì tự hủy cơ hội của mình.

Trong lòng hắn bắt đầu thồn thức bất an. nhưng Hồ Vân Bái hình như lại chẳng nghe thấy kiến nghị của hắn. hắn chỉ chăm chú nhìn dòng người chen chúc trước phường quỹ Vương Bảo Ký ở cách đấy không xa.

Hắn quay đầu lại cười cười nói: “Ta hiện giờ muốn biết tiền mới của triều đình đã đúc được bao nhiêu?

Chuẩn bị lúc nào sẽ phát hành?”

Nghe nói Trịnh Thiếu Du tinh thần phấn chấn hẳn lên. việc này hắn cũng biết một hai, hắn vội nói: ‘Tiền bạc mới đã đúc được hai vạn quan, theo tỉ lệ một năm mươi.

đây chính là một trăm vạn quan tiền.

Nếu tiên sinh cần thì ta cũng có thể kiếm hai ba đồng về cho tiên sinh xem.”

“Được!

Vậy lúc nào phát hành?”

Trịnh Thiếu Du nghĩ nghĩ một hồi nói: “Ngày cụ thể phát hành thì ta không biết, nhưng ta đã có được thông báo là năm ngày sau. cũng chính à ngày mồng tám tháng mười một.

đạt tiền bạc hai vạn bạc đầu tiên sẽ được ra kho, chúng ta cần có mặt để kiểm nghiệm cuối cùng.”

“Năm ngày sau!?”

Hồ Vân Bái có phần đắc ý cười, ngày nào giống hệt như tin tức mà hắn đã nhận được trước đây.

Trong ngự thư phòng của Từ Hoàn điện Đại mình Cung.

Lý Dự đang nghe Độ chi lang trung Đệ Ngũ Kỳ báo cáo.

Nắng trưa chan hòa rọi vào, khiến cả phòng ấm áp hẳn lên.

Lý Dự vừa ngồi nghe báo cáo mà không khỏi thất thần.

Hai ngày nay tâm trạng hắn rất ư phức tạp, mừng lo lẫn lộn.

Mừng là vì phụ thân không còn can thiệp vào việc chính vụ của hắn.

Sau sự kiện Hà Tây, hắn vì không nghe theo sắp xếp của phụ thân, hai người đã cãi nhau một trận, kết quả là phụ thán từ đó trở đi đã không hỏi han việc trong triều, quyền chiêu mộ binh cũng đều giao trả cho hắn. phảng phất như là triệt đé buông tay, việc đó cũng giúp Lý Dự thở phào nhẹ nhõm.

nhưng việc của phụ thân vừa xong, thì hoàng tổ phụ của hắn. cũng chính là tiên đế Lý Long Cơ lại tỉnh lại.

Dù cho trạng thái không mấy tốt. vẫn chưa thể nói năng gì. nhưng dẫu sao hắn cũng đã tỉnh lại.

Việc này lại làm lòng Lý Dự nặng trĩu, phảng phất như bị một tảng đá đè nặng trong lòng.

Vị trí Đông Cung của hắn tuy do hoàng tổ phụ định, nhưng hắn lên ngôi lại chưa được hoàng tổ phụ đồng ý, không có chiếu thư thoái vị của hoàng tổ phụ, thậm chí cũng chưa được sự đồng ý của tông thất, và cả hoàng hậu tiên đế Dương Quý Phi vẫn chưa bày tỏ thái độ gì; chỉ có mỗi các đại thần ủng hộ lên ngôi.

Như thế này, về mặt pháp lý thì vẫn còn thiếu sót.

đấy cũng là cái cớ mà Thục vương.

Ngô vương.

Kinh vương không chịu thừa nhận hắn.

Bọn họ đã tuyên bố với người . thánh thượng vẫn chưa thoái vị, tiểu tử làm sao có thể lên ngôi đại thống?

Trên thực tế. chỉ trích của tam vương cũng có Lý của tam vươn.

Theo cách làm chính xác. hắn phải làm hoàng thái tôn giám quốc đã.

đợi khi tiên đế băng hà hắn mới có thể chính thức lên ngôi. nhưng khổ cái hoàng tổ phụ lại mắc một bệnh không rõ sống chết.

Nếu hoàng tổ phụ hai mươi năm không tinh, vậy hắn không lẽ sẽ làm giám quốc hai mươi năm ư?

Chính vì suy nghĩ đến điều này mà hắn đã nhận lời thỉnh cầu của các đại thần, chính thức lên ngôi làm hoàng đế.

Điều mong chờ duy nhất của hắn chính là mong hoàng tổ phụ vĩnh viễn đừng bao giờ tỉnh lại, hoặc có thể từ đây mà chết đi.

Phụ thân của hắn trước đây không lâu mới ám thị cho hắn. nửa năm đã qua đi rồi. có thể để hoàng tổ phụ qua đời vì bệnh.

Nhưng bây giờ hoàng tổ phụ lại bỗng nhiên tỉnh lại, như thế này chăng phải trên thực tế Đại Đường sẽ có hai vị hoàng đế, đó là một việc rất ngượng ngạo.

“Điện hạ!”

Hộ bộ thị lang Bùi Mân vừa định phát ngôn đã phát hiện Lý Dự đang thất thần, bèn khẽ giọng nhắc khéo.

Lý Dự bỗng chốc giật mình tỉnh ngộ, hắn áy náy cười cười nói: “Bùi ái khánh xin cứ nói!”

Trong ngự thư phòng ngoài Đệ Ngũ Kỳ và Hộ bộ thị lang Bùi Mân ra. còn có hữu tướng Dương Quốc Trung, thiếu phụ giám Dương Thịnh Dư. và cả hàn lâm đại học sĩ Lý Bí. bọn họ đương đang thảo luận đề tìm biện pháp cụ thề để phát hành tiền bạc.

Từ khi Lý Dự quyết định phát hành tiền bạc mới đã gặp phải không ít phản đối của các trọng thần, nhất là Hộ bộ thị lang Bùi Mân là gay gất nhất.

Hắn đã ba lần thượng thư với Lý Dự. chỉ ra đây là hành vi giết gà lấy trứng.

Tuy trước mắt có thể có được một số tiền nhất định, nhưng lợi ích này là do bóc lột dân chúng mà có, sẽ nghiêm trọng ảnh hưởng đến uy tín chế độ tiền tệ của triều đình, dẫn đến vật giá leo thang, dân chúng lầm than.

Cùng quan điểm với hắn.

Hình bộ thượng thư Lý Nghiên cũng chỉ ra, hai năm trước tiền bạc lạm phát khiến giá gạo không gần tăng, đã có rất nhiều hộ dân tầng lớp cấp thấp đã bị ảnh hưởng trầm trọng.

Giờ phát hành thêm tiền bạc chất lượng kém chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa, thậm chí sẽ dẫn đến bạo loạn của dân chúng.

Dưới sự phản đối liên tục của các đại thần.

Lý Dự hông thể không nhượng bộ, một là siàm thiêu lượng phát hành, giám số tiền bạc định phát hành ban đầu từ ba mươi vạn quan xuống còn hai mươi vạn quan, tỉ lệ giá trị từ một năm mươi ban đầu xuống còn một ba mươi, và hàm lượng đồng trong đợt tiền thứ hai sẽ được nâng cao lên chút ít là bạc ba đồng năm chỉ hai.

Như thế này, về cơ bản phù hợp với tỉ lệ tiền bạc một mười thông thường.

Sau khi Lý Dự nhượng bộ xong.

Chính sự đường cuối cùng cũng phê chuẩn cho kế hoạch phát hành tiền bạc.

Thời gian phát hành đã được định là ngày mồng tám tháng mười một. và cũng chính là năm ngày sau sẽ chính thức phát hành tiền bạc mới.

Thời gian phát hành tiền bạc này là tuyệt mật. chỉ có một số ít ỏi người biết đế đề phòng tin tức bị tiết lộ ra ngoài sớm hơn mà gây nên hỗn loạn trong thị trường.

Nhưng lúc này, lại xuất hiện một vấn đề mới, Hộ bộ thị lang Bùi Mân đối với việc phát hành đợt tiền bạc đầu tiên, vì đợt này hai vạn quan tiền đều được đúc theo tỉ lệ bạc một đồng sáu chỉ ba. hàm lượng bạc trong một văn tiền rất thấp, nếu một đổi mười may ra có thể phù hợp với tỉ lệ đồi tiền bạc thông thường, nhưng Lý Dự lại theo tỉ lệ một ba mươi đã nói trước đây, kiên quyết không chịu nhượng bộ.

“Điện hạ. thần lo lắng nhất là một khi tiền bạc mới tạo thành ấn tượng xấu, đến khi phát hành đợt tiền thứ hai e rằng sẽ không còn ai tin tưởng, điện hạ. chúng ta tuyệt không thể sơ ý!”

Lúc này, Đệ Ngũ Kỳ lại nói: “Điện hạ. cách nghĩ của thần khác với Bùi thị lang.

Thần đã từng điều tra. kỳ thực là tiền mới hay tiền cũ đi chẳng nữa thì dân chúng đều không nguyện ý.

Hai năm trước đây có rất nhiều tiền chất lượng kém tràn trề, nên sau đó trừ khi là tiền bạc do An Tây phát hành, nhưng chúng ta không thể làm như thế, một là phát hành tiền lớn. dùng một đổi năm mươi.

Thần nghĩ như thế chỉ bằng phát hành tiền bạc, vì sau khi đợt tiền bạc thứ hai phát hành, mọi người sẽ từ từ phát hiện, hàm lượng bạc trong tiền không đủ. như thế sự nghi hoặc cũng sẽ biến mất theo thời gian, cho nên cũng chẳng khác gì là phát hành trước hay phát hành sau.”

Lý Dự nghĩ ngợi một lúc, lại hỏi Dương Quốc Trung: “Theo ý Dương tướng quốc thì sao?”

‘Thần ủng hộ cách nghĩ của Đệ ngũ lang trung.”

Dương Quốc Trung không mấy nhiệt tình với việc phát hành tiền bạc mới.

Trước đây đó là địa bàn của Trương Quân, còn bây giờ Trương Quân không còn nữa. nhưng toàn bộ tâm tư của hắn lại đặt hết vào việc điều chỉnh quan lại bắt đầu từ tháng sau.

Hôm nay Lý Dự chiêu hắn đến bàn về việc phát hành tiền bạc, hắn cũng miễn cường đến.

sở dĩ Dương Quốc Trung ủng hộ Đệ Ngũ Kỳ kỳ thực chẳng liên quan gì đến bản thân tiền bạc, mà chỉ vì hắn không thích Bùi Mân.

Bùi Mân là cậu vợ của Lý Khánh An. trước đây thuộc người đảng thái tử. từng có quan hệ gay gắt với hắn.

Hắn vẫn nhớ năm xưa Bùi Mân từng đàn hạch hắn có phòng ngoài với Lý Long Cơ, khiến hắn bị Lý Long Cơ mắng cho một trận té tát. còn tiểu thiếp đáng yêu của hắn cũng bị ép phải tặng người khác.

Việc đó khiến hắn đến nay vẫn canh cánh trong lòng ghi hận Bùi Mân.

cho nên chỉ cần là việc Bùi Mân phản đối thì hắn sẽ ủng hộ.

‘Thần nghĩ tiền bạc không quan trọng là mới hay cũ. cần phải có thời gian để dân chủng từ từ thức nghi.

Bùi thị lang lần lượt gây cản trở kế hoạch ”

Nói xong. hắn lại liếc sang Bùi Mân. ánh mắt hắn đầy ý cười nhạo, hắn cần phải nhắc nhở thánh thượng.

Bùi Mân chính là cậu vợ của Lý Khánh An.

“Dương Quốc Trung, ngươi đừng hòng mà ngậm máu phun người. thánh thượng vừa mới lên ngôi, vì kỳ vọng của bá tánh . ta phải bảo vệ thanh danh cho thánh thượng, vậy thì có ân tình gì chứ?”

Bùi Mân thi một lễ với Lý Dự.

“Điện hạ. thần một lòng trung thành một lòng vì nước, xin bệ hạ minh giám.”

“Bùi thị lang hiểu lầm rồi.

Dương tướng quốc không có ý gì. khanh không cần phải để trong lòng.

Trẫm biết khanh rất mực trung thành, trẫm không có ý trách ngươi.”

Tuy nói là nói thế, Lý Dự quả thực bất chợt nhớ ra Bùi Mân chính là cậu vợ của Lý Khánh An. trong lòng hắn lại bắt đầu thấy không thoải mái.

Hắn trầm ngâm một lúc. xong lại quay sang hỏi Lý Bí: “Ý của tiên sinh thế nào?”

Lý Bí kỳ thực là ủng hộ ý kiến của Bùi Mân. nhưng có một điểm Bùi Mân không biết, đó là Lý Long Cơ đã tỉnh lại.

Nếu Lý Long Cơ có thể hồi phục sức khỏe, còn Lý Dự vẫn yếu thế như hiện nay, e rằng Lý Dự sẽ bị rơi vào tình thế cực bị động.

Lý Long Cơ chưa chắc cho phép hắn mộ tập quân đội. cho nên hòa tốc chiêu mộ ngay một đội quân đội trung thành trước khi Lý Long Cơ hồi phục sức khỏe. những việc này đều cần tiền, nếu như đợt tiền bạc có hàm lượng bạc cao ở đợt hai này mà được đúc ra. chí ít phải đợi hơn một tháng sau nữa.

Chính vì lý do này mà Lý Bí chủ trương lập tức phát hành tiền bạc. cưỡng bức đổi một đợi tiền đồng để chiêu mộ binh sĩ.

Sau đó đợi đợt tiền thứ hai được tung ra. sẽ cho thu hồi lại đợt tiền đầu. làm như vậy sẽ phần giảm thiểu lại hậu quả gây ra.

Lý Bí bèn gật gật đầu.

“Thời gian để đúc đợt tiền thứ hai quá dài, e rằng sẽ phát sinh biến cố, thần đồng ý kiến nghị của Đệ Ngũ trung lang, phát hành tiền bạc mới theo đúng ngày kế hoạch ban đầu.”

Thái độ của Lý Bí như thể đã cho Lý Dự một viên thuốc định tâm.

Hắn thấy Bùi Mân còn có gì muốn nói bèn khoát tay cắt ngang hắn. dùng một thái độ tuyệt không cho phép phản đối nói: “Phát hành tiền bạc trẫm lần lữa trưng cầu ý kiến của mọi người, cái có thể thì ta đã nhượng bộ.

Bây giờ vẫn còn lại năm ngày, trẫm không muốn có bất kỳ thay đổi nào, bất kỳ phương án nào trẫm cũng không muốn chắp nhận. cứ thế quyết định, phát hành tiền bạc mới theo đúng kế hoạch.”

Nói xong, ánh mắt của hắn gay gắt nhìn Bùi Mân đợi chờ hắn bày tỏ thái độ.

Nếu hắn còn dám nói một tiếng phản đối mình thì sẽ lập tức cho bãi miễn chức hắn ngay.

Bùi Mân lặng lẽ thở một hơi dài, kỳ thực vẫn còn một phương án.

đó chính là mượn tiền phường quỹ ứng gấp, đợi tiền bạc thứ hai đúc xong dùng nó để trả lại cho phường quỹ.

Dù thế nào đi chăng nữa thì tiền bạc đợt thứ nhất này tuyệt không thể phát hành, nên để vào lò đúc lại. chỉ tiếc là hắn không còn cơ hội nhắc lại.

“Thần tuân chỉ!”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 394: Để lộ tin tức

Toái Hiệp, màn đêm đã buông xuống. trong nội thư phòng của Lý Khánh An đèn đuốc sáng trưng, một chậu than lửa cháy hừng hực. chốc chốc lại bập bùng một chuỗi sao lửa. nổ lên bích bác, trong một lư đồng tía ở xó nhà. một làn khói trắng ẩn hiện lượn lờ, trong phòng tràn ngập một mùi đàn hương thoang thoảng.

Lý Khánh An đang ngồi dưới ánh đèn tập trung tinh thần đọc sách, hắn giơ tay lấy chén trà lại. từ từ đưa lên miệng, nhưng bỗng chốc phát giác, chén trà đã sạch veo.

Lúc này, cửa đã mở, thiên phi Như Họa của hắn bưng một chén trà đi vào, thấy Lý Khánh An đang cầm chén trà ngẩn người, không khỏi hé miệng cười nói: “Muội đến thật đúng lúc a!”

Nàng quỳ ngồi xuống, đem khay trà đặt lên bàn.

đem một chén trà nóng hổi đổi cho hắn.

Lý Khánh An nhướng mày: “Là trà sâm?”

Như Họa cười nói: “Đây là việc đại tỷ căn dặn. huynh phải muốn uống hết.”

Lý Khánh An đặt sách xuống, mỉm cười đẩy chén trà cho nàng: “Muội biết ta không thích uống trà sâm. thứ đồ này dễ gây nóng, nào, đi thay một chén trà Mông Đỉnh cho ta. hoặc là nước lọc cũng được.”

nhưng Như Họa đã chắp tay ra sau. lắc đầu cười nói: “Muội mặc kệ, đại tỷ biết được, sẽ nói muội ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng không làm được, chỉ bằng huynh hãy uống một ngựm trà sâm trước, muội mới đi nấu trà Mông Đỉnh cho huynh.”

“Các muội thì chỉ nghe lời của đại tỷ thôi, lời của ta thì không nghe sao?

Ta đã nói với muội rồi, uống trà sâm ta dễ bị nóng.”

Lý Khánh An véo khuôn mặt nõn nà của nàng một cái, cười nói: “Mau đi đi!

Lần này nghe lời của ta. ban đêm ta sẽ thường cho muội thật tốt.”

Như Họa mắt mị như tơ, nhẹ nhèng liếc hắn một cái: “Ai! chỉ có huynh là khó hầu hạ. vậy huynh hãy đợi chút đi.”

Như Họa đong đưa eo thon, phong tình muôn vẻ đi khỏi. lát sau. nàng lại bưng một chén trà đi vào, quỳ người xuống đem chén trà đưa cho Lý Khánh An: “Đại ca. trà Mông Đỉnh thật ra đã nấu xong cho huynh rồi.”

Lý Khánh An vừa uống trà. vừa ôm Như Họa. tay trên người nàng nhẹ nhàng sờ soạng.

Như Họa rúc vào trong lòng hắn. trong tay mân mê một đồng bạc trên bàn. lúc này nàng bỗng nhiên nhớ tới một việc, vội vàng ngồi thẳng người cười nói: “Lúc ăn cơm muội có nói qua với huynh, muội có một kiến nghị với huynh liên quan đến tiền bạc An Tây, huynh có nghe không?”

“Là kiến nghị gì. muội cứ nói thử xem.”

Như Họa nâng tiền bạc An Tây trong lòng bàn tay cười nói: “Tiền bạc An Tây của huynh tốt thì tốt. nhưng giá trị đồng tiền quá lớn. một đồng tiền bạc đáng giá một quan mấy tiền, mua một thứ đồ lớn còn được, nhưng nếu mua một món đồ nho nhỏ, ví dụ như những thứ đại loại như bút mực giấy nghiên hai ba trăm văn. cầm theo hai ba trăm văn tiền ra ngoài, lại thấy quá nặng, người ta thối lại mình bảy trăm văn tiền, lại còn nặng hơn. vì vậy mình đang bàn là. có thể nào làm tí tiền bạc nhỏ, ví dụ như một đồng tiền bạc trị giá khoảng năm mươi văn.

ở giữa tiền bạc An Tây và tiền đồng. như vậy thì càng tiện lợi hơn nữa.”

Thật ra phát hành tiền bạc nhỏ cũng từng có quan viên đề nghị qua. nhưng suy nghĩ đến việc tiền bạc bị giả mạo, sẽ tổn hại đến danh tiếng của An Tây, vì vậy bị mọi người bác bỏ rồi.

Lý Khánh An cười cười lại nói: “Phát hành tiền bạc nhỏ dễ bị giả mạo, cũng giống như triều đình phát hành tiền bạc vậy, triều đình phát hành một đồng tiền bạc. bên ngoài bèn có thể làm ra mười đồng tiền bạc giống hệt nhau, khó phân biệt thật giả. cuối cùng bị người ta ruồng bỏ, vấn đề này không thể giải quyết được, phát hành tiền bạc sẽ không còn ý nghĩa nữa.”

“Huynh cũng có thể dùng biện pháp khác mà!”

Như Họa cười nói: “Ví dụ như huynh có thể phát hành hào bạc nhỏ, một miếng lớn như ngón tay út. hoặc là vuông vức, hoặc là hình ngũ giác, nhỏ nhắn tinh xảo, làm cho người ta vừa nhìn bèn biết đó là bạc ròng, muốn giả mạo cũng không giả mạo được, trọng lượng đâu giống nhau được!

Hoặc là ở giữa khoét thêm một lỗ, để người ta vừa nhìn đã có thể nhìn thấy bên trong, một hào bạc trị giá năm mươi văn. hoặc ba mươi văn. như vậy giữa tiền đồng và tiền bạc đã có đồng tiền quá độ, như vậy không phải còn tốt hơn sao?”

Lý Khánh An có chút nghe đến ngây dại. kiến nghị này của Như Họa tuyệt a. dùng hào bạc. hắn tại sao lại không nghĩ đến. cũng giống như bạc vụn sau này vậy, rất khó bị giả mạo, hơn nữa làm thành hình dạng và trọng lượng tiêu chuẩn. lại càng tiện lợi nhanh chóng, đây quả thật là một kiến nghị tuyệt diệu, hắn thích thú đến mức ôm chầm lấy Như Họa hôn một cái thật mạnh vào mặt nàng: “Muội quả thật là nữ tài thần gia. kiến nghị của muội ta tiếp thu đấy.”

Như Họa mắt mị như tơ, giơ đôi tay trắng ngần ôm lấy cổ của Lý Khánh An.

ở bên tai hắn thì thầm nói: “Đại ca. vậy huynh cảm tạ người ta như thế nào?”

“Tiều yêu tinh, vậy muội muốn như thế nào!”

“Ta muốn huynh a...”

Như Họa giơ ra hai ngón tay búp măng, khẽ bóp lấy tim đèn. trong phòng bỗng chốc trở nên tối đen một mảng.

Trường An. một tin tức nhanh chóng truyền bá khắp mọi đầu đường cuối ngõ, triều đình sắp sửa phát hành tiền bạc mới, bạc một đồng sáu chỉ ba. lấy một văn xem như ba mươi văn. sẽ cưỡng chế hoán đổi tiền đồng của các quỹ phường. tin tức như gió bay truyền khắp mọi ngõ ngách trong thành Trường An. rất nhanh lại lan truyền đến các châu huyện Quan Trung, nhất thời Trường An lòng người hoảng sợ, các tin tức đủ loại lưu truyền trong các nơi công cộng như tửu quán, trà lầu v.v...

“Triều đình tuyên bố tiền bạc An Tây phi pháp chính là vì việc phát hành tiền bạc mới...”

“Lần này triều đình sẽ phát hành tiền bạc trị giá ba trăm vạn quan, nếu như dân gian không chịu hoán đổi. triều đình sẽ thu mua lương thực để hoán đổi.”

Các thứ tin tức rất nhanh đã gây ra một loạt hậu quả xâu chuỗi nghiêm trọng.

Trước hết là các quỹ phường đã bùng phát trào lưu chen nhau đổi tiền, không chỉ là thương nhân, các nhà bình dân gửi tiền ở quỹ phường cũng điên cuồng đi đến đổi tiền, lo sợ tiền đồng mà mình gửi sẽ trở thành tiền bạc.

chỉ trong vỏn vẹn một ngày, quỹ phường Hứu Thị xếp thử tư trong kinh thành đã bị lấy đi ba mươi vạn quan tiền đồng, lượng tồn tiền đồng bị quét sạch veo, không thể không đóng cửa sớm.

Quỹ phường Vương Bảo Ký với một trăm vạn tiền đồng đã sớm bị hoán đổi đi.

đổi lại là bốn mươi vạn tiền bạc và giấy nợ của sáu mươi vạn tiền bạc.

Trong phong trào rút tiền lần này, quỹ phường Vương Bảo ký đã kiếm lời to, trong vòng hai ngày, bốn mươi vạn tiền bạc bị toàn bộ rút đi, nó hai ngày mà đã kiếm được mười hai vạn quan ròng, cuối cùng hầm tiền bị rút sạch, cũng không thể nào không đóng cửa ngừng kinh doanh.

Kế đó là tiền bạc An Tây một lần nữa trở thành đối tượng bị theo đuổi điên cuồng, mọi nhà đều tranh nhau đem tiền đồng hoán đổi tiền bạc An Tây, đặc biệt là cửa tiệm thương buôn, lại càng sợ hãi bị triều đình cưỡng chế hoán đổi.

đều trăm phương ngàn kế đem tiền đồng hoán đổi thành tiền bạc giấu đi. nhất thời, tiền bạc An Tây giá cả tăng vụt. giá chợ đen đã tăng vọt đến một đối một quan năm trăm văn. hơn nữa còn rất khó đổi được, ở trong tình huống này, bất luận là quỹ phường hay là cửa hiệu, vì tự bảo vệ mình, đồng loạt mang tiền đồng vận chuyển ra ngoài hoặc cất giấu.

nhưng chịu ảnh hưởng sâu sắc nhất vẫn là giá lương thực, hai năm trước triều đình phát hành tiền bạc hậu quả là tiền lương thực trở giá một phen, mọi người ký ức hãy còn mới mẻ, dưới sự cổ động của tin tức tiền bạc mới sắp sửa phát hành, ở khắp nơi Trường An cũng bùng lên phong trào cướp gạo, mọi hộ mọi nhà đều đi mua gạo, nhất thời giá gạo tăng vọt. gạo Hồ Châu mắc nhất từ mỗi đấu bốn trăm văn. chỉ trong một buổi chiều mà đã vọt lên một đấu gạo bảy trăm văn.

Trời chập choạng tối. trong sảnh đường của tửu quán Quy Khử Lai Hề cãi nhau ầm ĩ. gần trăm thương nhân ở nơi đây dùng bữa đều đồng loạt chửi ầm vào phép tiền mới mà triều đình sắp sửa tung ra.

“Con mẹ nó, muốn có tiền thì đi đúc tiền đồng đi. không có bạc lại muốn phát hành tiền bạc, ta xem bọn chúng là thèm tiền đến điên cả rồi.”

“Tần Đại Lang. vậy là không hiểu rồi.

đúc tiền đồng thì có được bao nhiêu, làm sao giống với tiền bạc, một đổi năm mươi, một đổi một trăm, tiền thì rốt cuộc không phải cuồn cuộn mà đến rồi sao?

Nhanh đến thế cơ mà. ngươi tưởng rằng người ta ngu sao?”

“Lời ngươi nói là không đúng rồi.

đây khôngphải là phát hành tiền lớn sao?

Vậy thì chỉ bằng trực tiếp phát hành tiền lớn.

Đại Lịch Trọng Bảo gì đấy, một đổi năm mươi, há chẳng phải là nhanh hơn sao?”

“Nói ngươi ngốc thật chẳng ngoa!

Người ta là người trọng sĩ diện, tiền bạc, hiểu không?

Là tiền đúc từ bạc, mai này sử quan viết sách, ngày nào tháng nào năm nào, thánh thượng phát hành tiền bạc, nghe rõ chưa, là tiền bạc, chứ không phải là tiền lớn.”

“Lão Ngũ.

đừng nói lung tung. coi chừng bị quan phủ bắt đi đấy.”

“Lão tử sợ cái rắm. hắn dám phát hành tiền bạc. lão tử bèn dám mắng!”

“Ai!

Thói đời tung tác, lòng người xấu xa. nay thánh thượng đăng cơ chưa lâu. có lẽ vẫn chưa hiểu những điều này, chắc là nịnh thần lộng hành, che dối thánh thượng, nên mới dẫn đến lấy tiền bạc làm giả tiền lớn.”

“Đúng vậy!

Cái tên Độ chi lang trung tên Đệ Ngũ Kỳ kia. chẳng phải luôn cổ xúy phát hành tiền lớn sao?

Nhất định chính là tên gian tặc này đang xúi báy.”

“Gian tặc!”

Trong tửu quán ngập đầy tiếng chứa mắng, ngồi trước cửa sổ có một nam tứ trung niên trạc khoảng bốn mươi tuổi, cúi đầu uống rượu giải sầu. mặt mày tái mét. nghe tiếng chửi mắng của mọi người, hắn mấy lần giận tím cả mặt. cuối cùng đều không còn cố sức chịu đựng được nữa.

nam tứ trung niên này chính là gian tặc Đệ Ngũ Kỳ mà mọi người đang chửi mắng.

Đệ Ngũ Kỳ là đại thần tài chính có tiếng của Trung Đường; trên lịch sử hắn đã làm hai việc làm cho tiếng tăm hắn lưu danh trong sử sách, một là phát hành tiền lớn cướp đoạt tiền tài của dân.

đương nhiên, hắn chỉ là chịu tội thay người, động cơ thật sự của việc phát hành tiền lớn là ở trên cần trù hoạch quân phí. hai là thi hành các diêm pháp (*chế độ thu bán muối độc quyền tại chỗ giữa quan với quan), loại diêm pháp này đến nay vẫn còn sử dụng.

chỉ là các diêm pháp của hắn tuy nghĩ rất hay, nhưng khi đi vào thực hiện lại có chút khó khăn, quan trọng là diêm trường (*bãi muối) đều không nằm trong sự khống chế tuyệt đối của triều đình, bãi muối Giang Hoài nằm trong tay Ngô vương Lý Lân.

Ba Thục tinh diêm (*muối giếng đào) lại chịu sự khống chế của Thục vương, một vùng Nam Hải tuy trực thuộc sự quản hạt của triều đình, nhưng đường đến Kinh Tương lại bị Lý Mạo cách trở, làm cho các diêm pháp của hắn quang cảnh ban đầu tuy tuyệt đẹp, nhưng khó mà thực thi.

Trọng tâm của Đệ Ngũ Kỳ tự nhiên chuyển đến trên việc phát hành tiền bạc, đây là một việc mà hắn một lòng muốn đầy mạnh, ngày mai chính là ngày chính thức phát hành tiền bạc rồi. nhưng hoạt động tẩy chay tiền bạc mới trong dân gian thanh thế to lớn lại làm hắn chán nản muôn vàn.

đến nỗi cáu giận dị thường, thánh thượng năm lần bảy lượt nghiêm cấm tiết lộ việc này, nhưng tin tức vẫn bị tiết lộ ra.

đây rốt cuộc là ai đã gây ra việc này?

Đệ Ngũ Kỳ vừa uống rượu buồn, vừa nghe tiếng mắng giận của các thương buôn, trong đầu lại bay qua thoăn thoắt rất nhiều ý niệm, lúc này một manh mối đã bắt đầu hiện ra rõ nét.

Thánh thượng từ việc suy nghĩ đúc tạo tiền bạc đến thảo luận, quyết sách, mãi đến chuẩn bị chính thức phát hành tiền bạc.

ở giữa đó đã tiêu hao thời gian là một tháng rưỡi, trong một tháng rưỡi này vẫn chẳng có bất kỳ tin phong phanh nào, tuy quỹ phường An Tây ở ba ngày trước đóng cửa. nhưng Đệ Ngũ Kỳ cho rằng đó là vì xuất phát từ việc đoạn tuyệt nguồn tiền bạc An Tây, không liên quan đến việc phát hành tiền bạc. mà tin tức phát hành tiền bạc là từ hôm qua đột ngột lan truyền, điều này nói rõ là có người cố ý phá hoại, mà thời gian nắm bắt vô cùng chính xác, ngay lúc hai ngày trước khi chính thức phát hành tiền bạc, điều này lại nói rõ người này biết được ngày cụ thể phát hành tiền bạc.

Mà người biết được ngày phát hành này, chỉ có sáu người, thánh thượng.

Dương Quốc Trung, hắn.

Bùi Mân, Dương Thừa Dư.

Lý Bí. cũng chính là nói, một người trong số sáu người này đã tiết lộ ra ngoài, người này sẽ là ai?

Đệ Ngũ Kỳ dùng phép bài trừ, người thứ nhất loại đi. thánh thượng không thể nào, mình cũng không thể nào, Lý Bí không thể nào, vậy thì chỉ còn ba người, Dương Quốc Trung, Bùi Mân và Dương Thừa Dư. phải nói là bọn họ đều có khả năng.

Tộc muội Quắc Quốc phu nhân Dương Hoa Hoa của Dương Quốc Trung là đại đông chủ của đệ tam đại quỹ phường Dương Thị quỹ phường, có lợi ích thiết thân.

Thiếu phủ giám Dương Thừa Dư là huynh đệ của Lễ bộ Thượng thư Dương Thừa Căng, mà Dương Thừa Căng là theo phe Trương Quân, cũng rất có khả năng là Trương Quân phóng tên lén. nhưng hiềm nghi lớn nhất lại là Bùi Mân.

Bùi Mân là cậu vợ của Lý Khánh An. phát hành tiền bạc sẽ trực tiếp có xung đột lợi ích trực tiếp với tiền bạc An Tây, nếu như là hành vi do Lý Khánh An làm. vậy tất nhiên là Bùi Mân đã để lộ ra tin tức.

“Bùi Mân!”

Đệ Ngũ Kỳ hận đến mức cắn răng nghiến lợi, hắn biết Bùi Mân là người kiên quyết phản đối phát hành tiền bạc, hắn phản đối không thành, thì dùng biện pháp này đến phá hoại sao?

Đệ Ngũ Kỳ không còn ngồi yên được nữa, hắn đẩy bàn ra đứng dậy, tiểu nhị sớm đã chú ý đến hắn lập tức chạy lên: “Khách nhân, muốn tính tiền sao?”

“Tính tiền?”

Đệ Ngũ Kỳ sững người một cái, không vui nói: “Bao nhiêu tiền?”

Trong tay tiểu nhị cầm một tờ đơn. cung kính nói: “Vị đại gia này, hai vò rượu thập lý hương thượng hạng, nửa chiếc đùi dê nướng, một con cá chép om. một miếng bánh thịt bỏ, một khay củ quả theo mùa. một tô canh thơm, tổng cộng là hai quan năm mươi văn.”

Đệ Ngũ Kỳ tay móc vào túi. trong túi hắn chỉ có một nắm tiền bạc, đây còn là tiền bạc mà Lý Long Cơ phát hành vào năm ngoái, một văn tương đương trăm văn. hắn móc ra một nắm tiền đặc trên bàn: “Ngươi xem thử đủ chưa?”

Tiểu nhị nhất thời thay đổi sắc mặt. lắc đầu nói: “Khách nhân, bổn điếm không thu tiền bạc. chỉ thu tiền bạc An Tây hoặc là tiền đồng, nếu khách nhân ngại tiền đồng không dễ mang. thì hãy dùng tiền bạc An Tây trả tiền vậy!”

Đệ Ngũ Kỳ nhất thời nổi giận lôi đình, hắn dùng đốt ngón trỏ gõ mạnh vào bàn. hung tợn nói: “Đây là tiền bạc do triều đình phát hành, có luật pháp quy định bắt buộc phải thu. tiền bạc An Tây, triều đình đã cấm lưu thông rồi, các ngươi còn dám dùng sao?”

Giọng nói oang oang của hắn gây nên sự chú ý của mọi người có mặt tại đó, mọi người nhìn vào tiền bạc trên bàn. lại nhìn nhìn Đệ Ngũ Kỳ, cứ giống như đang nhìn một quái nhân vậy, thứ tiền bạc này nửa năm trước đã không còn ai dùng nữa. hắn lại còn lấy ra thanh toán, đây rõ ràng là muốn quịt tiền rượu mà.

“Ê!

Tên hán tử nhà ngươi. không nói lý lẽ sao?”

Có người đã bắt đầu thấy bất bình, chỉ trích Đệ Ngũ Kỳ nói: “Bây giờ ai còn dùng tiền bạc, tiểu nhị thu tiền bạc của ngươi rồi, hắn thì phải tự mình móc tiền túi ra đền tiền rượu, tiểu nhị này không thù không oán với ngươi, ngươi sao lại hại người ta?”

“Này hán tử mới từ núi Chung Nam xuống đây hả?”

Có người nháo nhào nói.

Trong đại đường nhất thời cười ồ cả lên.

Đệ Ngũ Kỳ tức đến tím cả da mặt. một câu cũng nói không nên lời, tiểu nhị không buông tha cho hắn. sầm mặt lại nói: “Khách nhân nếu trên người không có tiền, thì hãy cởi y phục xuống để trả. nếu không hãy cho bọn tôi một địa chỉ. bọn tôi bây giờ lập tức đi nhà ông đòi. tóm lại.

ông không trả tiền, thì đừng hòng rời khỏi.”

Lúc này trưởng quầy chen qua đây: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Tiểu nhị vội vàng chỉ vào Đệ Ngũ Kỳ thấp giọng nói với trưởng quầy: “Người này thiếu hai quan tiền rượu, nhưng lại lấy tiền bạc thanh toán, tôi không chịu, hắn bèn lấy luật pháp để uy hiếp tôi.”

trưởng quầy ít nhiều có chút kiến thức, hắn thấy Đệ Ngũ Kỳ ăn mặc cầu kỳ, khí độ bất phàm, hơn nữa trong danh sách ghi chép phường ăn quịt hình như không có nhân vật như vậy, không khỏi đắn đo trong bụng, đừng là cao quan gì gì đấy nhé! nhưng cao quan phải có tùy tùng mới phải, người này lại là độc thân đến đây, trưởng quầy nhất thời cũng không quyết định được, nhưng khách khí thì không thể thiếu được.

Hắn tiến lên chắp tay nói: “Vị khách nhân này, tiểu điếm vốn ít lãi thấp, không kham nổi sự thiếu tiền, vậy đi!

Chúng tôi sai người đi theo khách về nhà lấy tiền, mọi người hòa nhã vui vẻ, đừng xé mặt nhau ra làm gì.”

Đệ Ngũ Kỳ mặt âm trầm ngồi xuống, tay vỗ lên tiền bạc một cái: “Tiền bạc này là triều đình quy định phải dùng, một văn tương đương một trăm.

Ông là thu hay là không thu?”

“Cái này...”

trưởng quầy có chút khó xử. tiền bạc là tuyệt đối không thể thu. mở ra cái lệ này rồi, tất cả các phường ăn quịt đều lấy tiền bạc chạy đến ăn cơm chùa, hắn không trả giá nôi, nghe nói có tên ác nhân lợi dụng kẽ hở này, lấy tiền bạc đi cường ép bán mua. không lẽ kẻ trung niên trước mắt này lại là loại ác nhân đó!”

nghĩ vậy, trưởng quầy chắp tay nói: “Vị đại gia này, bữa cơm này xem như là tiểu điếm mời ngài, tiền bạc này bọn tôi không thu. mời thu hồi lại đi!”

Đệ Ngũ Kỳ cảm thấy mình gặp phải sự sỉ nhục to lớn. tửu quán này lại chế nhạo mình không có tiền thanh toán, hắn không còn khắc chế được lửa giận trong lòng nữa. vỗ bàn gào thét nói: “Bổn quan là Đại Đường Độ chi lang trung, ngươi dám sỉ nhục bổn quan sao?”

Trong sành đường bỗng chốc im phăng phắc, qua một lúc lâu, có người lạnh lùng nói: “Hắn chính là Đệ Ngũ Kỳ!”

“Đánh, đánh chết tên gian tặc này!”

Vô số nắm đấm đánh lên người của Đệ Ngũ Kỳ, tiếng chửi bới, tiếng gào thét phẫn nộ hòa lẫn vào nhau, tửu quán gần như sắp bị chìm ngập trong phẫn nộ.

Hựu Châu bờ tây sông Hoàng Hà, cát vàng mênh mông trải dài về phía tây, nơi này là bắc bộ núi Hạ Lan.

đi về phía bắc thêm mấy trăm dặm, chính là Lang Sơn chằng chịt, nơi này đã hình thành một cửa gió khổng lồ, sự ăn mòn của bão cát mấy trăm vạn năm. làm cho nơi nay từ từ hình thành một vùng hoang mạc bãi cát, thỉnh thoảng có thương lữ từ bắc đến.

đi qua hoang mạc mênh mông, từ nơi này vượt sông Hoàng Hà tiến vào Đại Đường.

Sau mối loạn An sứ, Hà Tây và An Tây bị người Thổ Phồn chiếm cứ, con đường tơ lụa bị ép dời sang bắc đến Mạc Bắc, con đường này sau này bèn trở thành trục đường chinh bắc con đường tơ lụa, nhưng lúc này, nơi đây vẫn còn là một con đường tắt đề các thương buôn thảo nguyên thỉnh thoảng đi vào Quan nội.

Lúc này đã là đầu tháng mười một, áó lạnh thét gào. giữa đất trời một sự hiu quạnh bao trùm, mùa đông đã đến, đất mẹ bát ngát, trông đặc biệt rét lạnh, Hoàng Hà đã đóng băng, mặt băng trắng lóa trải dài nam bắc, giống như một dãi lụa ngọc sáng ngời, hoàng hôn hôm nay, từ phương xa có một cánh thương lữ đi tới, do mấy trăm con lạc đà hợp lại, trên vai lạc đà chở đầy rương gỗ to lớn, dưới cái rét lạnh của đầu đông, chậm rãi chạy về phía Đại Đường.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 395: Phụ Tử trở mặt

Cánh thương đội này tổng cộng có hơn năm trăm người, người đứng đầu là một người trẻ tuổi chưa đến ba mươi tuổi, thân hình vạm vỡ, mắt to mày rậm. thân người đứng thăng như cây viết vừa nhìn đã biết là một quân nhân, hắn tên Trương Vĩnh Khánh, vốn là một trong những thân binh của Lý Khánh An. hiện nhậm chức Hãn Hải quân đệ nhị binh mã sử. phong làm lang tướng, lần này hắn phụng mệnh vào kinh, là phải đem một trăm năm mươi vạn tiền bạc An Tây đưa vào Trường An.

Hà Tây đã phong tỏa đường đi, bọn họ bèn đánh vòng qua Mạc Bắc, vượt qua vùng đất khống chế Cư Diên Hải của quân Đường An Tây, chuẩn bị từ nơi này tiến vào Quan nội.

Sau khi tiếng vào Quan nội. bọn họ bèn xé chẵn ra lẻ. do Hán Đường hội hiêp trợ bọn họ vào Quan nội, các cửa khẩu dọc đường đều đã sắp xếp thòa đáng, mấu chốt chính là phải trải qua khu vực đóng quân của quân Sóc Phương.

Nơi đây cách Hoàng Hà còn hai mươi dặm. bờ đông Hoàng Hà mới xây nên một thành bảo, gọi là Bạch Sa quân, có đóng quân nghìn người, chỉ cần qua khỏi tòa thành bảo này, bọn họ sẽ đi vào địa phận Hựu Châu.

Lúc này, một viên binh sĩ chỉ vào phương xa la to:

“Trương tướng quân, phía trước có người tới.”

Trương Vĩnh Khánh vung tay lên.

đội lạc đà ngừng lại, hắn đứng thẳng người che tay giữa trán ngóng ra xa. hắn đã nhìn thấy đằng xa có động tĩnh.

Lát sau. phía xa chạy về ba viên kỵ sĩ. nhanh chóng phóng đến trước đội lạc đà. ba người không phải là thám báo mà hắn phái ra. mà là quan viên An Tây mấy ngày trước đã đến mở đường trước.

Một quan viên khá lớn tuổi một chút ở trên ngựa chắp tay nói: “Trương tướng quân dọc đường vất vả.”

Trương Vinh Khánh vội vàng đáp lễ, “Đa tạ Hàn phán quan, không biết có tin tức gì không?”

“Bọn ta đã tiếp xúc với một số quan quân của quân Sóc Phương, bên phía Quách Tử Nghi là không thông qua được, nhưng có thể mua chuộc được quan phòng giữ bên dưới, bèn có thể tiến vào Quan nội.”

“Vậy không biết tình hình Bạch Sa quân phía trước ra sao?”

Hàn phán quan khẽ cười nói: “chỉ cần chịu ra vốn liếng, không có hố sâu nào là không qua được, quân Sóc Phương trấn giữ Bạch Sa bảo là người Đảng Hạng, thủ lịnh gọi là Phòng Đương Nô Nô, bọn ta đã bàn bạc xong, mỗi lần trả giá một vạn con dê. có thể vào ban đêm từ chỗ đóng giữ của hắn đi qua.

Trương tướng quân, cửa lớn đã mở rồi.”

Trương Vĩnh Khánh mừng rỡ, hắn nhìn nhìn sắc trời, trời đã sắp tối rồi. hắn quay đồi khoát tay gọi: “Xuất phát, ban đêm vượt sông Hoàng Hà!”

Đội lạc đà lần nữa đã xuất phát, tiếng lục lạc vang lên.

đi về phía hai mươi dặm xa của Hoàng Hà.

Trong Đông Cung. tiếng đọc sách oang oang từ trong nội điện vọng ra. nghe giọng nói ấy còn có phần non nớt. không khó nhận ra đây là giọng của một thiếu niên lang đang đọc sách.

Tử viết: Vi chính dĩ đức, thí như Bắc thần, cư kỳ sở nhi chúng tinh cung chi (*khổng từ nói: cầm quyền phải có đức, giống như sao Bắc đẩu ở nơi cố định cho các ngôi sao vây quanh.)

Tử viết: Thi tam bách, nhất ngôn dĩ tế chi, viết: “Tư vô tà”.(*Khổng từ nói: Kinh Thi có 300 bài. một câu tóm tắt là: không có suy nghĩ tà xấu ở trong bụng.)

Tử viết: Đạo chi dĩ chính, tề chi dĩ hình, dân miễn nhi vô gì.

đạo chi dĩ đức. tề chi dĩ lễ. hữu si thả cách.(*khổng tử nói: Lãnh đạo dân bằng pháp luật đều dùng hình phạt, dân có thể tránh được sai phạm nhưng mất lòng tự trọng.

Lãnh đạo dân bằng đức độ và lễ khiến người ta biết xấu hổ mà tự cảm hóa.)

Tử viết: Ngô thập ngũ nhi chí ư học; tam thập nhi lập; tứ thập nhi bất hoặc; ngũ thập nhi tri thiên mệnh; lục thập nhi nhĩ thuận; thất thập nhi tòng tâm sở dục bất du cũ.. (*khổng từ nói: Lúc mười lăm tuổi ta đã lo nỗ lực học tập; ba mươi tuổi đã xác định được chí hướng; bốn mươi tuổi đã hiểu được lý sự. không còn bị lầm lẫn; năm mươi tuổi đã hiểu được mệnh trời; sáu mươi tuổi nghe người khác nói đều thuận tai cả; bảy mươi tuổi có thể theo lòng mong muốn mà không vượt ra ngoài giới hạn.)

Trong một gian thư phòng chất đầy sách, một thiếu niên lang chừng mười một mười hai tuổi đang khoát tay nghiêm túc trả bài “Luận ngữ”.

Còn đối diện cậu chính là một nam tử trung niên sắc mặt nghiêm khác, chỉ cần cậu thiếu niên dừng lại chút ít. hắn lại chau mày giận dữ. khiến cậu thiếu niên sợ hãi vô cùng.

Cậu thiếu niên này chính là đương kim thái tử.

Lý Thích trưởng tử của Lý Dự. hắn sinh ra vào năm Thiên Bảo nguyên niên, năm nay mười hai tuổi. cậu bé có khuôn mặt khá giống Thẩm hoàng hậu mẹ cậu, tuấn tú bất phàm, tài trí hơn người.

Từ ngày phụ thân lên ngôi hắn đã được sắc phong làm thái tử. sống ở Đông Cung.

Ngày thường cậu ở Sùng văn Quán đều có danh sư phụ đạo, và có không ít thiếu niên quyền quý cùng học chung, nhưng hôm nay cậu lại không đi Sùng văn Quán, mà ở lại trong phòng trả bài.

Người đàn ông trung niên ngồi trước mặt cậu không phải đại nho sĩ dạy cậu học. mà cũng chẳng phải hoạn quan chăm sóc cho cậu mỗi ngày, mà là hoàng tổ phụ của cậu.

đương kim thái thượng hoàng Lý Hanh.

Lý Hành vì sách lược Hà Tây ý kiến không hợp mà tranh luận với con trai, không vui trong lòng bèn không hỏi han gì việc chính sự.

Tuy không hỏi han. nhưng cũng không có nghĩa là lại thư thả đi dạo uống trà. tu tâm dưỡng tánh; ngược lại. hắn bắt đầu giao kết với trọng thần, không thì đến Đông Cung thúc đốc cháu đọc sách.

Như hắn đã nói lúc giận, lòng hắn giờ đã nguội lạnh, không còn trông mong gì ở con trai, hắn đặt hết hi vọng gửi gắm cho cháu.

“Dừng lại!”

Lý Hanh khoát ta cắt ngang bài cháu mình đang trả.

“Cháu có biết mình đang trả bài gì không đấy?”

“Bẩm tổ phụ. cháu đang trả bài trong ‘Luận ngữ - Vi chính'.”

“Thế ta hỏi cháu, thế nào là chính?”

Lý Thích còn nhỏ suy ngẫm một lúc nói: 'Phụ vương nói. dân là chính.”

“Phụ hoàng cháu nói không đúng. nên là quân vi chính, xã tắc quy chính.

Phụ hoàng cháu nếu thật sự lấy dân vi chính, thế sao hắn lại còn phát hành tiền bạc?

Hắn chẳng qua nói thế thôi, trên thực tế hắn vẫn chỉ là quân vi chính, dân chẳng qua chỉ là danh nghĩa. cháu nhớ rõ chưa? ”

“Hài nhi không dám nói sau lưng phụ hoàng.”

“Cháu không dám nói nhưng ta dám. hắn với ta giờ chẳng qua là đứa con chẳng ra gì. cháu tuyệt không thể nơi theo gương của hắn.”

Hắn vừa dứt lời. thì sau lưng vang lên tiếng ho khụ.

Lý Thích vừa nhìn đã hoảng hốt quỳ xuống thi lễ: “Tham kiến phụ hoàng!”

Lý Hanh quay đầu lại chỉ thấy Lý Dự đang đứng ngoài cửa. hắn hừ một tiếng. xong lại quay đầu vào nhà.

Lý Dự nghe nói những ngày này phụ thân hay đến Đông Cung. trong lòng không khỏi kỳ lạ. bèn thừa lúc chiều đang rỗi ghé đến Đông Cung xem thử.

Không ngờ lại gặp ngay lúc phụ thân đang dạy những tư tưởng không tốt cho con mình, điều này khiến lòng hắn bất mãn.

Nếu Lý Hanh can thiệp vào chính trị, giành quyền chiêu mộ binh, hắn còn có thể nhún nhịn, nhưng việc phụ thân truyền thụ những lời ngỗ ngược này quả thật Lý Dự không thể nhịn nổi.

Hắn tuyệt không thể dung thứ cho bất kỳ ai dạy những điều cay độc cho con trai mình, dù là phụ thân hắn cũng không thể.

Mắt Lý Dự lạnh như tiền đi vào nhìn con trai mình nói: “Thích Nhi. ngươi về thẩm cung trước, ta có vài lời muốn nói với tổ phụ con.”

“Vâng thưa phụ hoàng!

Hài nhi xin cáo lui.”

Lý Thích hành một lễ xong bèn lui xuống, trong phòng bỗng chốc lại yên tĩnh như tờ.

Mãi một lúc sau.

Lý Dự mới lạnh lùng nói: “Phụ thân có gì bất mãn với con thì cứ nói thẳng. sao lại nói những lời không thích đáng như thế trước mặt Thích nhi?”

Lý Hanh hừ một tiếng.

“Ngươi là hoàng đế Đại Đường, ta làm sao dám bất mãn với ngươi. ta không dám nhảy vào ngươi. ta chỉ là đang dạy dỗ cháu ta tương lai nên làm đế vương thế nào, đừng để những cái gọi là nhân nghĩa hại phải thân.”

“Lời này của phụ vương là ý gì?”

Mặt Lý Dự lạnh tanh: “Không nhẽ con làm hoàng đế Đại Đường thì không được đề xướng nhân nghĩa ư?

Không nhẽ con phải bỏ cả lễ nghi liêm sỉ. vậy thì sẽ là một hoàng đế tốt ư?”

“Ta không nói ngươi không cần nhân nghĩa, vấn đề của ngươi là lúc nên nhân nghĩa ngươi không nhân nghĩa, những lúc không nên nhân nghĩa thì ngươi lại giả nhân giả nghĩa.

để làm ngộ đại sự của bản thân, và còn hại cả cháu ta.”

lời của Lý Hanh rất hà khắc, khiến Lý Dự bỗng chốc không còn chút sĩ diện nào, nhưng nghĩa đến hắn đã nói xấu mình trước mặt con trai, Lý Dự bỗng chốc bị lửa giận che mờ mắt.

điệu nói của hắn cũng cao giọng hẳn.

“Xin phụ thân hãy nói rõ. trẫm đã làm gì giả nhân giả nghĩa?

Trẫm lúc nào hại đến con trai của mình?

Trẫm vẫn đang cố gắng nhún nhường phụ thân, cố nén nhịn việc phụ thân chỉ tay chỉ chân vào xã tắc giang sơn của trẫm.

Vì trẫm là con trai của người, nhưng phụ thân xem mình có đáng mặt là một thái thượng hoàng không?

Hôm nay còn dám nói trẫm giả nhân giả nghĩa. phụ thân hãy nói rõ với con nào?”

“Không lẽ không phải ư?

Ngươi cứ mở miệng là lê dân bá tánh, nhưng ngươi đã làm gì nào?

Để phát hành tiền bạc. cướp đoạt tài sản của dân chúng.

đây không phải giả nhân giả nghĩa ư?

Ngươi vừa mới lên ngôi mà đã tự hủy thanh danh, đây là lúc ngươi nên nhân nghĩa, nhưng ngươi lại bất nhân bất nghĩa; mà ta khuyên ngươi thu hồi lại Hà Tây, cho lập lại Hà Tây tiết độ, trực tiếp trở mặt với Lý Khánh An. nhưng ngươi lại cứ sợ trước sợ sau, dùng thủ đoạn tay dưới để đoạt Hà Tây của hắn. ngươi nghĩ hắn sẽ không dùng thủ đoạn như thế để đoạt lại ư? chi bằng ngươi cứ trở mặt. như thế hắn còn không dám manh động.

Đấy là lúc ngươi không nên nhân nghĩa, nhưng ngươi lại nhân nghĩa.”

Lý Hanh càng nói trong lòng lại càng hận. hắn hạ thấp giọng xuống nói: “Còn nữa. ta nói ngươi trực tiếp tiễn hắn về miền cực lạc, lúc này thì liệu ai sẽ hoài nghi đến ngươi. nhưng ngươi thì sao?

Còn niệm gì tình ông cháu, giờ hắn tỉnh lại rồi đấy, ngươi xem giờ phải làm sao đây?

Nếu hắn không niệm tình ông cháu, không thừa nhận ngươi là hoàng đế, lúc ấy ngươi đừng có mà khóc!”

lời của phụ thân.

Lý Dự càng nghe càng phản cảm. hắn không nhịn nổi đáp trả: “người là tổ phụ của con. cũng giống như người là phụ thân của con. con có thể làm việc không có nhân luân này ư? những lời này xin phụ thân sau này đừng nói nữa.”

“Hừ!

Hoàng vị thì chỉ có một.

đứng trước hoàng vị thì còn tình thân nhân luân gì để nói?

Ta xem ngươi càng lúc càng hồ đồ, sớm muộn thì ngươi cũng sẽ chết dưới tay hắn thôi, ngươi cứ đợi đấy!”

Nói xong.

Lý Hanh quay người bỏ đi. lúc đi đến cửa. hắn lại nghe Lý Dự lạnh lùng nói: “Ta không có phụ thân giống người, Thích Nhi cũng không có một người tổ phụ như thế, sau này người đừng đến Đông Cung nữa.”

Toàn thân Lý Hanh rung lên. hắn đi mạnh mạch cả đầu cũng không ngoảnh lại.

Lý Dự nhìn chằm chằm bóng hình của phụ thân, mãi đến ngày hôm nay hắn mới nhìn rõ bộ mặt thật của phụ thân.

Khoảnh khắc này hắn thấy lòng mình sao chất chứa đầy bi ai.

Lý Dự mệt mỏi trở lại Đại mình Cung.

Lúc này trời đã tối hẳn. hắn vừa về đến thẩm cung thì đại thái giám ngự thư phòng Trương Chấn Anh đã chạy đến bẩm báo, “Điện hạ.

Dương tướng quốc và Đệ Ngũ lang trung có việc khẩn cấp cầu kiến, đã đến đợi từ lâu.”

Lý Dự thế mới nhớ ra ngày mai là ngày phát hành tiền mới, dù hắn cảm thấy mỏi mệt nhưng vẫn cố gắng phấn chấn tinh thần nói: “Đi ngự thư phòng!”

Xa ngựa lập tức quay đầu đi về hướng Tử Thần Các.

Trong Tử Thần Các ngoài ngự thư phòng.

Dương Quốc Trung và Đệ Ngũ Kỳ đợi chờ đã lâu.

Một canh giờ trước.

Đệ Ngũ Kỳ bị đánh một trận, may mà có trưởng quầy cùng người giúp việc ngăn lại hắn mới trốn thoát được từ cửa sau.

Dù cho thế, mặt mày mình mẩy hắn vẫn bầm tím. một con mặt bị đánh cho thâm đen. mũi cũng bị đánh vỡ, trong rất ư tội nghiệp.

Sau khi từ tửu tử trốn thoát.

Đệ Ngũ Kỳ trực tiếp đi đến phủ đệ Dương Quốc Trung.

Hắn đã bẩm báo đầu đuôi việc hôm nay với Dương Quốc Trung.

Dương Quốc Trung hình như cũng ý thức được sự thể nghiêm trọng, lập tức dẫn hắn vào Tử Thần Các gặp hoàng thượng.

Đệ Ngũ Kỳ ngồi trên một chiếc ghế mềm. lưng tựa từơng. sau gáy hắn vẫn canh cánh đau.

Dương Quốc Trung khẽ giọng an ủi: “Đệ Ngũ sứ quân xin yên tâm. ta đã lệnh Kinh Triệu Doãn phái người đuổi theo kẻ đánh người hiềm nghi. ta sẽ để trưởng quầy tửu từ phải cho một câu trả lời, nếu hắn không mà không làm gì được, ta sẽ bắt hắn thay tội. nhất định sẽ phải có cách nói thỏa đáng với sứ quân.”

“Đa tạ tướng quốc, ta chỉ không ngờ lần này lại có người tiết lộ tin tức, khiến việc phát hành tiền bạc phải đối diện với uy hiếp thất bại.

Tướng quốc, giặc trong không trừ e rằng quốc gia không yên.”

“Vậy Đệ Ngũ sứ quân nghĩ ai sẽ là người tiết độ tin tức?”

Đây mới là điều Dương Quốc Trung quan tâm. hắn chẳng quan tâm gì việc phát hành tiền bạc, hắn quan tâm tranh đấu quyền lực, có thể nhờ thế mà tạo cơ hội cho hắn trừ khử ai nấy.

Trong lòng hắn lần này cũng đã có tính toán.

“Hạ quan nghĩ Bùi Mân là khả nghi lớn nhất, hắn vẫn phản đối việc phát hành tiền bạc, ta hoài nghi hắn tiết lộ tin này cho Lý Khánh An, để Lý Khánh An tiếp tay loan tin đồn.”

Nếu là mấy ngày trước.

Dương Quốc Trung nhất định sẽ tán đồng suy luận của Đệ Ngũ Kỳ, nhưng sau khi nghe lời khuyên của quân sư Lệnh Hồ Phi, hắn đã thay đổi chủ ý.

Trong mắt hắn.

Lý Khánh An tuy là loài lang sói. nhưng ở quá xa, không mấy hại đến hắn. nhưng Trương Quân lại là con rắn độc, Trương Quân ủng hộ Thục vương Lý Giao, còn bản thân Dương Quốc Trung lại ủng hộ Kinh vương Lý Mạo.

Tuy hai người có hợp tác, nhưng lại thủy hỏa bất dung.

Nếu Dương Quốc Trung mà có chút sơ suất, chắc chắn sẽ bị tên này thừa nước đục phóng tiễn, cho nên Bùi Mân tuy khiến hắn phải hận. nhưng sự tồn tại của Bùi Mân sẽ đè nén được Trương Quân, một khi Bùi Mân đố, Trương Quân sẽ lập tức quay lại tác uy tác quái.

Dương Quốc Trung giả vờ trầm ngâm, nói: “Ta cảm thấy khả năng của Lý Khánh An không cao, đầu tháng chúng ta mới quyết định sẽ chọn ngày mồng tám phát hành tiền bạc, chẳng qua có bảy ngày, An Tây xa như thế thì dù để bồ câu đưa thư. một đi một lại cũng không kịp. ta cảm thấy không phải do Bùi Mân tiết lộ.”

Đệ Ngũ Kỳ thừ người ra. ba người đáng nghi nhất ngoài Dương Quốc Trung và Bùi Mân ra vậy thì chỉ còn lại là Dương Thận Dư, không lẽ là hắn?

“Ý của Dương tướng quốc là do Dương Phủ Giám làm?”

“Điều này chỉ là đoán, không có chứng cứ, ta cũng không dám nói bữa.”

Đệ Ngũ Kỳ suy ngẫm một lúc, hắn bỗng hiểu ra, Dương Quốc Trung muốn dùng việc này đề quấy Trương Quân.

Ngay lúc này, không xa vọng lại tiếng của hoạn quan hô hào: “Điện hạ giá đáo!”

Đệ Ngũ Kỳ và Dương Quốc Trung cùng đứng dậy, chỉ thấy xa xa có một chiếc lồng đèn dần dần đến gần.

Lý Dự được đoàn hộ vệ hộ tống đi nhanh về phía này.

“Chúng thần tham kiến điện hạ!”

“Hai vị ái khanh bình thân, chúng ta vào ngự thư phòng hẳn nói.”

Lý Dự trực tiếp đi thẳng vào ngự thư phòng.

Trong phòng đèn sáng trưng, đã có hoạn quan đốt sẵn lò than ấm áp từ lúc nào.

Hắn ngồi xuống, lúc này hắn mới phát hiện được dị dạng của Đệ Ngũ Kỳ nên kinh ngạc hỏi: “Đệ Ngũ ái khanh, khanh làm sao thế này?”

“Điện hạ. thần bị một đám bạo dân phản đối tiền bạc vây đánh.”

Đệ Ngũ Kỳ bèn tường thuật lại chuyện xảy ra trong tửu tử. cuối cùng hắn phán: “Thần cảm thấy việc này có phần kỳ lạ. sao lời đồn này lại bắt đầu lưu truyền đúng trước lúc tiền mới phát hành hai ngày, rõ ràng có ngươi đang cố tình phá hoại tiền mới tung ra.

Điện hạ. chúng ta tuyệt không nên quá sơ ý.”

Lý Dự hồi lâu không nói gì. trên mặt hắn dần lộ nộ ý, hắn vỗ mạnh bàn thốt lên: “Đây là do ai đã tiết lộ cơ mật?

Trẫm nếu biết được chắc chắn phải giết hắn!”

Lúc này Dương Quốc Trung khom mình nói: “Điện hạ. người biết được ngày chính xác phát hành tiền bạc chẳng qua chỉ có sáu người, ngoài ba người chúng ta ra còn có Bùi thị lang.

Lý hàn lâm và Dương Phủ Giám.

Bùi thị lang tuy phản đối việc phát hành tiền bạc. nhưng hắn là người của danh môn Bùi gia. hắn sẽ mình gián chứ tuyệt không dám hành xử mưu mô đằng sau.

Thần nghĩ sẽ không phải hắn. và cũng chẳng liên quan đến Lý Khánh An An Tây.

Đường xá xa xôi. về mặt thời gian hắn sẽ không kịp làm thế. bỏ hắn ra. thì còn lại Lý hàn lâm và Dương Phủ Giám.”

“Lý Bí là sư phụ của trẫm. hắn tuyệt không thể nào phản bội trẫm. trẫm có thể tin tưởng vào hắn.”

Lúc này, ba người đều không nói gì.h iện nay chỉ còn một mình Dương Thận Dư của Thái phủ tự giám, là hắn ư?

Có những lời không cần Dương Quốc Trung nói.

Lý Dự cũng biết.

Dương Thận Dư là em trai của Dương Thận Căng, và cũng là tâm phúc của phe cánh Trương Quân.

Lần này phát hành tiền bạc là để chiêu mộ binh, để đối phó với tam vương.sự thể liên quan đến lợi ích của Thục vương Lý Giao, vậy sao Trương Quán có thể đứng yên không ra tay?

Đáp án gần như đã trồi lên khỏi mặt nước.

Mặt Lý Dự trầm lại đi tới lui trong ngự thư phòng.

Không hiểu vì sao, hắn cứ nhớ lại câu nói, “Lúc nên nhân nghĩa không nhân nghĩa, lúc không nên nhân nghĩa lại đi nhân nghĩa.” về mặt nào đó, câu này hoàn toàn không nói sai.

Hắn có lúc quá yếu đuối, như Trương Quân chẳng hạn. rõ ràng hắn biết rõ Trương Quân ủng hộ Thục vương, và thầm phản đối mình, nhưng Lý Dự lại không thể làm gì hắn. không lẽ thực sự không động vào hắn được ư?

Ánh mắt của Lý Dự liếc thấy mặt mày đầy hi vọng của Dương Quốc Trung. hắn bỗng nhớ đến lời của Lý Bí. hãy biết lợi dụng sự mâu thuẫn giữa các đại thần bè phái khác nhau, đó mới là thuật đế vương thật sự.

Nếu Dương Quốc Trung đã có ý đối phó Trương Quân.vậy sao hắn không thể giúp một tay?

Nghĩ đến đây, Lý Dự quay sang nói với Dương Quốc Trung: “Dương tướng quốc, việc điều tra vụ án bí mật bị lộ sẽ do ngươi toàn quyền phụ trách, dù việc liên quan đến ai đi chăng nữa. chỉ cần chứng cứ đầy đủ. trẫm nhất định sẽ trừng trị thăng tay tuyệt không dung thứ.”

Dương Quốc Trung đại hỉ. có câu nói này của Lý Dự thì hắn đã có thể thẳng tay mà làm.

Hắn lập tức khom mình thi lễ: “Thần tuân chỉ!

Thần xin lập tức đi tìm manh mối.”

Đợi Dương Quốc Trung lui xuống.

Lý Dự mới thở dài nói với Đệ Ngũ Kỳ: “Đệ Ngũ ái khanh, hiện giờ dư luận cực bất lợi cho tiền bạc chúng ta sắp phát hành, ngươi có đối sách gì không?”

“Điện hạ. thần vẫn là câu nói cũ, cứ phát hành tiền trước rồi để dân chúng từ từ thích nghi.

Hiện dân chúng khiếp sợ tiền bạc là do trước đây tiền bạc tiên đế phát hành không được tốt mà ra.

Lúc trước một đổi một trăm tiền, giá này quả thật là giá trên trời, hơn nữa tiền làm nhái lại quá nhiều.

Theo như thần điều tra. nếu chúng ta nâng cao chút ít hàm lượng bạc trong tiền, và giảm giá thấp xuống một chút thì dân chúng cuối cùng cũng có thể chấp nhận.

Quan trọng là có sự tồn tại của tiền An Tây, dù thế nào chúng ta cũng tranh không lại nó. chỉ cần có sự tồn tại của nó, thì tiền bạc sẽ không cách nào lưu thông.

Hiện giờ điện hạ làm rất tốt.

đã nguồn vào của tiền An Tây, như vậy tiền An Tây sẽ ngày càng ít trên thị trường, vì mọi người sẽ giữ nó lại trong nhà. không ai nỡ đem ra mà dùng, như thế nó cũng mất đi giá trị lưu thông, mà trở thành một loại tài báu. nên thần rất có tự tin. chỉ cần đợt tiền thứ hai của chúng ta vào thị trường. thì đồng bạc An Tây sẽ không còn bóng dáng trên thị trường.

Lúc ấy điện hạ thêm chiếu chỉ phế trừ tiền bạc cũ. cho phép dùng tiền cũ đổi tiền mới. như vậy trên thị trường chỉ còn lại tiền đồng và tiền bạc Đại Lịch mà thôi, và tiền bạc của chúng ta cũng sẽ phát hành thành công.”

Phân tích của Đệ Ngũ Kỳ đã làm phấn trấn lòng tin của Lý Dự rất nhiều, hắn nghĩ nghĩ rồi nói: “Tuy nói là như thế. nhưng chúng ta vẫn phải kịp thời thay đổi đối sách, tuyệt không thể quá bị động.

Nếu vẫn phát hành tiền bạc mới theo kế hoạch ban đầu vào ngày mai. trẫm rất lo là trên thị trường sẽ không còn tiền để đổi. chúng ta phải lập tức hành động ngay.”

“Điện hạ định thế nào?”

Sau một lúc trầm ngâm Lý Dự bèn lập tức hạ lệnh: “Hãy tức tốc cho truyền trưởng tôn Toàn Tự vào gặp trẫm!”

trưởng tôn Toàn Tự hiện đang nhậm chức đại tướng quân Vũ Lâm quân, nắm trong tay quân quyền tám vạn quân đội tận trung cho Lý Dự. là một trong các đại thần được Lý Dự tin tưởng nhất.

Hôm nay là ngày hắn trực, nghe thấy tuyên triệu hắn đã lập tức đến gặp Lý Dự.

“Thần trưởng tôn Toàn Tự tham kiến điện hạ!”

“trưởng tôn tướng quân, trẫm có một việc nhờ ngươi.”

“Xin điện hạ cứ hạ lệnh, dù có phải chết thần cũng không chối từ.”

“Tốt lắm!”

Lý Dự gật gật đầu hạ lệnh: “Ngươi đêm nay lập tức phái quân khống chế các quỹ phường Trường An và các cửa hiệu lớn trong hai chợ cho ta. dù hậu thuẫn của chúng là ai đi chăng nữa cũng không được bỏ qua.

Tóm lại, không cho phép chúng chuyển một tiền đồng nào ra ngoài.”

“Thần tuân chỉ!”

trưởng tôn Toàn Tự bước lớn ra ngoài, giờ khắc này Lý Dự bỗng cảm thấy lòng dạ mình bỗng trở nên cứng rắn. cuối cùng cũng có chút cảm giác mình là bậc đế vương.

“Người chẳng phải nói ta không thành tài. nhu nhược vô dụng ư?

Đêm nay ta sẽ để người được thấy đoạn lôi đình của ta!”

Lý Dự lẩm bẩm nói một mình.

Trong màn đêm. từng đội quân sĩ vũ trang đầy mình xông vào chợ Đông và chợ Tây.

Bọn chúng phá cửa nhìn cửa hiệu lớn.

đuôi hết chưởng quỹ và giúp việc trong tiêm vào các gian nhà trống giam lại, và niêm phong lại tủ tiền và kho tiền không để họ chuyển đi.

Thông thường mà nói. khi triều đình phát hành tiền lớn hay tiền bạc đều có mấy cách, một là cưỡng bức thu mua hàng hóa.

đặc biệt là các loại lương thực hoặc vật dụng dân sinh, như thế sẽ khiến vật giá thị trường leo thang, sau đó triều đình sẽ bán lại lương thực hơi thấp hơn giá thị trường chút ít ra. về danh nghĩa là điều chỉnh giá lương thực, nhưng thực chắt sẽ thu về lượng lớn tiền đồng. và sau đó tung tiền đồng ra thị trường.

Hai năm trước Lý Long Cơ phát hành tiền bạc đã làm như thế, dẫn đến giá lương thực tăng gấp đôi, cũng may mà lương thực Lũng Hữu năm ngoái bội thu. nếu không chắc giá lương thực còn tăng ngất trời.

Một cách còn lại chính là cưỡng chế đổi tiền tại các nơi tập trung tiền đồng, chủ yếu như các quỹ phường và cửa tiệm lớn.

Do Lý Dự lên ngôi chưa lâu, nếu dùng cách thu mua lương thực sẽ dẫn đến giá lương leo thang, từ đó mà gây nên chúng phẫn.

Hơn nữa hiện nay giá lương thực đã không còn thấp, nếu còn tăng nữa e rằng sẽ dẫn đến thảm kịch có người bị chết đói. thậm chí là dân chúng bạo loạn, nên hắn phải dùng cách thứ hai, bắt ép quỹ phường cưỡng chế đổi tiền. người đến quỹ phường aừi tiền phần lớn là thương nhân, cho nên cuối cùng người tốn thất là thương nhân, chứ dân thường Trường An tổn thất không lớn.

Từ cổ chí kim. triều đình ra tay thì thương nhân luôn là người đầu tiên bị hạ thủ.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 396: Một đòn chí mạng

Quỹ phường Dương Ký là đại quỹ phường thứ ba của Trường An. là do Dương Hoa Hoa Quắc Quốc phu nhân mở, lần này phát hành tiền mới nó cũng không khỏi không bị liên lụy.

Dương Hoa Hoa hai hôm nay cũng nghe được tin tiền mới sắp được phát hành.

Cũng như những quỹ phường khác, quỹ phường của ả cũng gặp phải việc bị người gửi tiền chen chúc đòi tiền.

Tiền khố tại quỹ phường chợ Tây của ả có tông cộng hai mươi năm vạn quan tiền tồn kho, chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, đã có mười lăm vạn quan tiền bị rút sạch.

Dương Hoa Hoa phát hoảng lập tức hạ lệnh quỹ phường dùng danh nghĩa tiền tồn trong kho cạn sạch đóng cửa.

Một mặt khác, ả cũng lợi dụng lúc trời đêm vạn chuyển mười vạn quan tiền trong kho đi.

Tối hôm qua. bọn họ đã vận chuyển đi sáu vạn quan tiền, đêm nay bọn họ định sẽ chuyển nốt bốn vạn quan còn lại. cửa lớn quỹ phường đóng chặt, đèn dầu trong đại đường âm u. ba mươi mấy tên giúp việc hồi hộp ngồi kiểm kê tiền đồng xong rồi đóng vào rương.

Dương Hoa Hoa cũng đích thân đến giám đốc.

Ả chốc chốc lại hối thúc: “Nhanh lên. không phải kiểm nữa.

đóng vào rương đã. thuyền đang đợi bên ngoài đây.”

Ngay tại lúc này, cửa lớn bỗng nhiên bị gõ ầm. bên ngoài là giọng nói hung hãn: “Mau mở cửa. quân đội đến kiểm tra!”

Tiếng gõ cửa đột ngột làm cho trong đại sánh bỗng chốc trở nên im lặng. mọi người nhìn mặt nhau, trong tim hồi hộp đến sắp nhảy thót ra.

đại trưởng quầy vội vàng thấp giọng nói: “Đông chủ. làm sao đây?”

“Hãy mặc họ, lập tức vận chuyển tiền đi.”

Dương Hoa Hoa quả quyết nói.

“Đông chủ, chỉ sợ không kịp, sáu trăm cái rương lớn a!”

Đêm nay bọn họ sẽ vận chuyển bốn vạn quan tiền đi. bốn vạn quan tiền cũng chính là hơn hai mươi bốn vạn cân. theo một cái rương đựng bốn trăm cân. vậy thì cần sáu trăm cái rương, phải vận chuyển mười mấy chiếc thuyền mới có thể toàn bộ chuyển đi, mà bây giờ bọn họ mới đựng được hơn một trăm chiếc rương, làm sao mà làm kịp.

“mở cửa!”

Tiếng đập cửa bên ngoài lại kịch liệt hơn. cửa bị đập đến vang lên bùng bìms. gần như là bị đập nát.

Dương Hoa Hoa trong lòng hận thầm, nếu mà Lý Long Cơ vẫn còn tại vị, ai dám vô lễ như vậy với Dương gia. ả chỉ đành nói với mọi người: “Các ngươi tìm đồ che tiền lại. ta đi ứng phó.”

Ả dưới sự đi cùng của mấy tiểu nhị.

đi đến chỗ cửa lớn. nói với tiểu nhị: “Hãy mở cửa hông ra.”

Hai tiểu nhị mở cửa hông ra. ‘Bùng!’ một tiếng vang lớn. cửa bị đá tung ra.

ở bên ngoài một luồng sáng chiếu vào, một viên quan quaân đô úy nhấc chân đá nhào tiểu nhị mở cửa. chửi nói: “Con mẹ nó, dám bạc đãi với lão tử!”

“Làm càn!”

Dương Hoa Hoa giận dữ. bước nhanh đi tới. trợn mắt nhìn tên quan quân kia nói: “Các ngươi ăn gan hùm tim báo rồi sao, đây là quỹ phường của gia tộc Dương gia. các ngươi dám vô lễ như vậy sao?”

“Mặc các người Dương gia Ngưu gia. nhất loạt đều phải tiếp nhận kiểm tra!”

Quan quân kia thấy trước mắt lại là một thiếu phụ diễm lệ. mắt hắn lập tức cười tít lại. giơ tay véo lấy má ả. cười hắc hắc nói: “Tiêu nương tử, xinh đẹp đấy chứ! chỉ bằng theo quân gia...”

Hắn lời còn chưa dứt.

Dương Hoa Hoa giận khôngthể át. ‘Bác!' một tiếng cho hắn một cái tát. chỉ vào mũi hắn mắng to nói: “Con mắt chó ngươi mù rồi, ngươi dám bỡn cợt với lão nương.”

Tên quan quân đô úy bị đánh đến xây xẩm mặt mày, bị mất mặt trước mặt quân sĩ thủ hạ. không khỏi giận dữ. rút kiếm quát lên: “Phản rồi. phản rồi. kẻ phản kháng giết không bàn cãi. người đâu!

Hãy bắt người đàn bà này đi cho ta.”

Lúc này, một viên quan quân khác sau lưng hắn lại quen biết Dương Hoa Hoa. vội vàng kéo quan quân đô úy lại, ở bên tai hắn thấp giọng nói: “Nữ nhân này chính là Quắc Quốc phu nhân.”

Năm xưa quyền thế của Dương Hoa Hoa nhất thời lẫy lừng, ngay cả Lý Lâm Phủ nhìn thấy xe ngựa của ả đều phải nhường đường, tuy bây giờ đã lụi tàn dần. nhưng ả dù sao vẫn còn là nhất phẩm phu nhân.

Dương Quốc Trung vẫn còn là hữu tướng quốc, dư uy vẫn còn. tên quan quân đô úy kia không ngờ Dương Hoa Hoa lại có mặt ở đây, tưởng rằng chỉ là hạng tiểu thiếp của trưởng quầy gì đó, biết được thân phận thật sự của Dương Hoa Hoa rồi. hắn sợ đến giật mình.

Quắc Quốc phu nhân tuy không có quyền, nhưng có thể tố cáo đến nơi thánh thượng, hắn cũng sẽ bị bay đầu thôi.

“Phu...

Phu nhân, hạ quan thất lễ!”

Hắn cuống quít thi lễ, sự đau rát trên mặt cũng không còn hơi sức chăm lo.

Dương Hoa Hoa chỉ ra ngoài, “Cút ra ngoài cho ta!”

Quan quân đô úy vô cùng khó xử. bọn họ nhận được mệnh lệnh, bất kể là ai, đều phải kiểm tra kỹ càng, nhưng thật sự gặp phải loại quyền quỹ như Quắc Quốc phu nhân đây, bọn họ cũng không dám làm càn nữa. nhưng không kiểm tra. lại không thể nào giao phó với cấp trên, lúc này, quan quân phía sau vội vàng nói: “Bọn ta đi ngay đây, đi ngay đây!”

Hắn kéo lấy quan quân đô úy, đi ra khỏi cửa hông. cửa hông lập tức ‘ầm!’ một tiếng đóng lại, quan quân đô uy không khỏi trách giận đồng bọn nói: “Không tra soát chúng ta làm sao giao phó với cấp trên đây?”

Viên quan quân kia thấp giọng nói: “Nếu Quắc Quốc phu nhân ở đây, trong quỹ phường chắc chắn có đồ, xé toạt mặt ra lại không tốt. chúng ta chỉ vây chặt quỹ phường lại. không đề cho họ vận chuyển đi, rồi quay về bẩm báo với trưởng tôn đại tướng quân.”

“ừm!

Biện pháp này của ngươi không tồi, chúng ta cứ làm như vậy.”

Quan quân đô úy khoát tay: “Vây chặt lại!”

Mấy trăm binh sĩ chạy nhanh, vây chặt lại quanh quỹ phường, nhất là cửa sau sát mé một con sông nhỏ, mười mấy chiếc thuyền nhỏ chờ vận chuyển tiền trên sông thấy tình thế không ổn. lập tức chèo đi.

Cửa lớn trong quỹ phường đóng chặt, mấy chục tiểu nhị đang đợi mệnh lệnh của Dương Hoa Hoa. lúc này, một tiểu nhị sợ hãi chạy đến bẩm báo: "Phu nhân, những binh sĩ kia đã hoàn toàn bao vây quỹ phường rồi. thuyền nhỏ trên sông cũng đã bỏ đi. làm sao bây giờ?”

“Lũ quân khốn nạn này!”

Dương Hoa Hoa cắn vỡ răng ngọc, ả đã hết kế khả thi, chỉ đành nói: “Mang toàn bộ tiền khiêng về khố phòng. ta đi tìm Dương tướng quốc.”

Các tiểu nhị bắt đầu bắt tay khiêng tiền.

Dương Hoa Hoa vội vã chạy ra ngoài, trong màn đêm. xe ngựa của ả chạy tới phủ đệ của Dương Quốc Trung.

Dương Hoa Hoa không hề biết rằng, ả vừa đi khỏi, chợ đông và chợ tây bèn bắt đầu thực hiện lệnh cấm. trưởng tôn Toàn Tự cũng kéo đến quỹ phường của ả. hắn hạ lệnh đánh vỡ cửa lớn của quỹ phường Dương Thị. các binh sĩ xông ùa vào, đuổi toàn bộ tiểu nhị và trưởng quầy vào trong căn nhà đen nhốt lại. mang bốn vạn quan tiền đồng của ả đựng vào rương khiêng đi, đây là một món thu hoạch lớn nhất trong cuộc hành động của đêm đó.

sắc trời dần dần sáng ra. chợ đông và chợ tây hỗn loạn một đêm rốt cục cũng bình lặng trở lại, nhưng lệnh cấm vẫn chưa giải trừ. cửa lớn hai chợ kín mít. trên phố lớn trong chợ chỉ có binh sĩ đang đi lại tuần tra. không cho phép người trong cửa tiệm đi ra ngoài, vùng lân cận thị thự chợ tây càng là canh phòng nghiêm ngặt, một nghìn binh sĩ vũ trang toàn thân đi lại tuần tra. nghiêm cấm bất kỳ người nào tiến vào thị thự. trong đại đường rộng rãi của thị thự. các loại rương chồng chất như núi. mỗi chiếc rương đều có dán tên của cửa hiệu ở trên, đây là tiền đồng trong một đêm lục soát được từ các cửa hiệu, mấy chục trướng phòng tiên sinh (người phụ trách quản lý sổ sách tiền bạc) đang bận ghi chép các khoản mục tiền, đợi sau khi tiền bạc vận chuyến đến. sẽ lấy tỉ lệ một đổi ba mươi hoán đổi tiền bạc trả lại cho mọi người, đây chính là sự cưỡng chế hoán đổi.

Lúc này, Đệ Ngũ Kỳ dưới sự đi cùng của mấy quan viên đã đi tới thị thự. hắn tìm thấy trưởng tôn Toàn Tự. chắp tay nói: “Thánh thượng mệnh ta đi kiểm tra tình hình. ta muốn biết, bây giờ đã thu thập được bao nhiêu tiền đồng?”

trưởng tôn Toàn Tự nhìn vào tờ đơn thống kê sơ bộ trên tay, nói: “Tổng cộng thu thập được hai mươi bốn vạn quan tiền đồng.”

Đệ Ngũ Kỳ khẽ nhướng mày, mới có hai mươi bốn vạn quan, hôm nay phải phát hành hai vạn quan tiền bạc. theo cách đôi một lấy ba mươi, lẽ ra phải sáu mươi vạn quan tiền đồng mới đủ. theo số liệu trước nay, lượng tồn tiền đồng hai chợ bao gồm cả quỹ phường lẽ ra là trên ba trăm vạn quan, tại sao bây giờ ngay cả một thành cũng không tới.

trưởng tôn Toàn Tự dường như biết được cách nghĩ của hắn. thở một hơi dài nói: “Chúng ta vẫn là chậm đi một bước, đại bộ phận cửa hiệu đều đã mang tiền chuyển đi chỗ khác, quỹ phường Vương Bảo Ký chỉ có hai trăm quan tiền tồn. quỹ phường An Tây đã đóng cửa. một tờ giấy cũng không còn. còn quỹ phường Dương Thị lại có được bốn vạn quan tiền đồng, phỏng chừng Quắc Quốc Phu Nhân sẽ không đáp ứng.”

“Vậy tiền bạc đâu?

Có lục soát được chút nào không.”

trưởng tôn Toàn Tự lắc đầu nói: “Đồng bạc dễ dàng mang theo, lại càng ít đến đáng thương, trên cơ bản đều dời đi hết rồi. chỉ có lục soát được sáu nghìn đồng tiền.”

“Cái này...”

Đệ Ngũ Kỳ thẩn thờ, mới có bốn mươi vạn quan, cả một nữa còn chưa tới.

đây làm sao mà giao phó với thánh thượng đây?”

Lúc này, một quan viên Hộ bộ bên cạnh bất mãn nói: “Ta xem chắc là ủy thác nhân tình quá nhiều, do trưởng tôn đại tướng quân chưa tận hết tâm chứ gì?”

“Khốn nạn!” trưởng tôn Toàn Tự giận dữ. chỉ vào quan viên mắng: “Các huynh đệ cả đêm không ngủ. còn làm khuân vác. làm tướng cướp cho các ngươi. cột sống sắp sửa bị gãy rồi. một đám khốn nạn các người ăn sung mặc sướng, cái gì cũng không làm. chỉ biết ở đó mà mồm mép thôi sao?”

Đệ Ngũ Kỳ cũng có chút không vui rồi, kéo dài tiếng nói: “trưởng tôn đại tướng quân, chủ yếu là tiền quá ít. không có cách giao phó a!”

“Đó là do các người quá ngu đần chậm chạp, người ta đã chạy trốn hai ngày rồi. các người mới kịp phản ứng lại, có liên quan gì đến ta.”

trưởng tôn Toàn Tự cực kỳ phản cảm với tên Đệ Ngũ Kỳ trước mặt này, hắn cho rằng đây thật sự không phải là ý của thánh thượng, mà là kết quả của tên nịnh thần Đệ Ngũ Kỳ xúi bẩy mà ra, đã phá hoại danh tiếng của thánh thượng.

trưởng tôn Toàn Tự khắc chế lửa giận trong lòng, trầm giọng nói: “Đệ ngũ lang trang, thứ lỗi ta nói thẳng, việc ban đêm cưỡng chế lục soát cửa tiệm chẳng khác nào hành vi của tướng cướp, chỉ có thể thỉnh thoảng làm mà thôi, xin Đệ ngũ lang trung chuyển cáo thánh thượng, hành động này sẽ đánh mất lòng dân. các thương nhân sẽ dời khỏi Giang Hoài Ba Thục, cứ thế mãi, Trường An sẽ không còn thương nhân nào nữa, ai còn dám vận chuyển lương gạo dầu trà đến Trường An, đây chẳng khác nào mổ gà lấy trứng.”

Đệ Ngũ Kỳ nghĩ đến phát hành tiền bạc gần như xem như thất bại rồi, chỉ đành bất đắc dĩ nói: “Bây giờ nói những điều này đã không còn ý nghĩa gì nữa, tiền bạc lập tức sẽ chuyển đến. hãy hoán đổi trước đi!

Chúng ta nhìn xem tình hình sau khi hoán đổi rồi hãy về bẩm báo thánh thượng.”

Hắn thở dài, xoay người đi khói, Trưởng Tôn Toàn Tự nhìn bóng dáng hắn đi xa. không khỏi hung hăng nhổ ra một ngụm nước bọt.

“Phì!

Nịnh thần.”

Mười mấy chiếc xe ngựa cuối cùng chậm rãi tiến vào cửa lớn chợ tây, xe ngựa đều dùng vải dầu bao phủ, mỗi chiếc xe ngựa tả hữu đều có mấy chục viên thị vệ đi theo, hộ vệ vô cùng nghiêm mật.

Cách cửa lớn chợ tây khoảng trăm bước, đám đông người nghe tin mà đến đang chen chúc để xem náo nhiệt, cũng có không ít thương nhân tụ chung một chỗ thì thầm bàn tán. khoảng mấy trăm người, bọn họ đa số là đông chủ cửa hiệu sống ở bên ngoài, nghe nói đêm qua hai chợ giới nghiêm lục soát, bọn họ đều kéo đến kiểm tra tình hình, có người sốt ruột vô cùng, có người thì lại âm thầm cảm thấy may mắn. kẻ sốt ruột là vì tiền vẫn còn chưa hoàn toàn rút khỏi cửa hiệu, người thấy may mắn dĩ nhiên là đã trước một bước đem tiền chuyển đi rồi.

Lúc này, mười mấy binh sĩ trong tay cầm bố cáo, nhanh bước đi tới. bọn họ đi tới bên hông của một tòa tửu lâu ở ven đường, bên đó là nơi chuyên môn dán bố cáo, các binh sĩ quét bột hồ lên tường, đem một tờ bố cáo có đóng dấu đõ lớn dán lên trên đường. thương nhân kéo ùn lên. ngước nhìn tấm bố cáo có liên quan đến gia sản tính mạng của bọn họ.

quả nhiên là thông báo phát hành tiền bạc. có người đọc:

“nay quốc dụng không đủ. tiền nặng hàng nhẹ, nên thỉnh đúc tiền bạc Đại Lịch, song song lưu hành cùng tiền Khai Nguyên Thông Bảo, lấy một đổi lấy ba mươi để hành dụng..

“Lấy một đổi ba mươi!”

Có người la lên sửng sốt.

“Con mẹ nó, bọn họ tối hôm qua nhất định là cưỡng chế đổi tiền a!”

Có người chửi lên. mọi người tâm trạng kích động. mấy trăm thương nhân quay đầu chạy về chợ tây, vừa chạy được mấy bước, mấy chục kỵ mã chạy bay tới, quan quân dẫn đầu cao giọng nói với các thương nhân: “Các ngươi tạm thời quay về hết. giữa trưa sẽ giải trừ giới nghiêm. giữa trưa hãy quay lại đi!”

Một người thương nhân lấy can đảm hỏi: “Xin hỏi quân gia. tiền của chúng tôi bây giờ an toàn không?”

“Tiền của các ngươi rất an toàn, chúng tôi sẽ không đoạt tiền tài của các ngươi.”

Quan quân dừng lại một chút, lại nói: “Các ngươi yên tâm đi!

Tiền sẽ trả lại các ngươi không thiếu một phân văn đâu.”

Câu nói này vừa dứt. các thương nhân bắt đầu có chút xáo động, ý ở ngoài lời của quan quân này, tiền của bọn họ đã bị lấy đi. quả nhiên là nỗi lo của bọn họ đã ứng nghiệm. triều đình muốn cưỡng chế phát hành tiền bạc rồi, bọn họ lấy đi tiền đồng của mình, những gì trả lại sẽ là tiền bạc. trong mười mấy chiếc xe ngựa này đựng chắc chắn chính là tiền bạc, các thương nhân lập tức chửi to lên. quan quân lại không thèm đếm xỉa tới họ, quay đầu ngựa bèn đi khỏi.

Lúc này, sau lưng đột nhiên có người hô lên: “Mọi người đừng lo lắng, tổn thất của mọi người An Tây sẽ bù đắp cho mọi người.”

Tất cả ánh mắt đều đồ dồn cả về phía sau. chỉ thấy mấy nam tử mặc áo đen cỡi ngựa đi tới. một nam tử tiếp tục nói:

“Lần này triều đình dùng thủ đoạn cưỡng chế hoán đổi tiền đồng của mọi người, làm cho không ít người phải gánh chịu tổn thất, vì vậy lần này An Tây sẽ dùng giá cả thích đáng dùng tiền bạc An Tây hoán đổi tiền bạc mà các người bị ép phải lấy trong tay. giảm thiểu tổn thất của các người, nhưng chỉ giới hạn lần này.”

Cho dù tất cả mọi người nửa tin nửa ngờ, nhưng đại đa số người vẫn là nhịn không được mà cất tiếng hoan hô, có người hỏi: “Dùng giá cả gì đổi tiền bạc của chúng tôi?”

Người dẫn đầu trong mấy nam tử hắc y chính là Hồ Vân Bái, hắn đêm qua vừa nhận được thư phi cáp của Lý Khánh An. nhiệm vụ của hắn lại có sự tăng thêm, không chỉ là phá hoại triều đình phát hành tiền bạc, hơn nữa phải không cho tiền bạc Đại Lịch lưu thông trong thị trường, như vậy việc thu mua tiền bạc trong tay thương nhân, bèn là một biện pháp cực tốt.

nghe thấy có người hỏi giá thu mua.

Hồ Vân Bái tiến lên nói: “Chúng tôi không thể theo nguyên giá thu hồi, các ngươi cũng biết giá cả phát hành là một đổi ba mươi, vậy chúng tôi chỉ có thể theo giá một đổi hai mươi mà thu hồi, đương nhiên, các ngươi nếu chê giá cả thấp, cũng có thể không bán. chúng tôi sẽ không miễn cưỡng, hơn nữa chúng tôi chỉ thu năm ngày, quá thời hạn không tiếp, bắt đầu từ chiều hôm nay, quỹ phường An Tây chính thức thu tiền bạc.”

Mọi người lại một lần nữa thất vọng ê chề, cũng chính là nói. bọn họ sẽ có sự tổn thất mười văn. mọi người thở dài có, giậm chân chửi mẹ cũng có, mắng tuyệt đến cả tổ tông mười tám đời của Đệ Ngũ Kỳ rồi.

Trong hẻm Tây lĩnh bên cạnh chợ tây, tửu quán Nhiệt Hải Cư vẫn tồn tại. chỉ là buôn bán lại càng ế ẩm hơn. từ sáng đến tối cũng khó có được mấy khách hàng đến dùng bữa, nơi đây vẫn là một trong những cứ điểm ở Trường An của Hán Đường hội, lúc này, một nam tử trẻ tuổi vội vã đi vào tửu tứ, hắn chìa một ngân bài ra, rồi đi thẳng một mạch vào nội viện, nói vài câu với một nam tử có bộ dạng một tiểu nhị, tiểu nhị bèn lập tức dẫn hắn đến trước một căn nhà của nội viện, gõ gõ cửa.

“Hồ tổng đường, hắn tới rồi.”

“Vào đi!”

Tiểu nhị mở cửa. với nói với nam tử trẻ tuổi kia: “Vào đi!”

nam tử trẻ tuổi lắc mình đi vào, cửa lại nhẹ nhàng khép lại, căn phòng không có cửa sổ, ánh sáng le lói, tuy là buổi sáng, trong phòng vẫn đốt đèn. có mười mấy người đang ngồi, người ngồi ở giữa chính là Hồ Vân Bái, hắn vừa nhận được tin tức, đợt tiền bạc đầu tiên từ Sóc Phương phân tán qua đây đã đến Phụng Thiên huyện rồi. hắn lập tức triệu tập nòng cốt, bây giờ đang bàn bạc làm sao vận chuyên tiền bạc vào kinh.

Thật ra vận chuyển tiền bạc vào kinh có rất nhiều cách, đi tào vận đi cửa thành đều được, quan trọng là phải dùng cách ổn thỏa nhất, thật ra cách ổn thỏa nhất chính là mua chuộc quân đội giữ thành, quân đội giữ thành đa số là hai vạn binh sĩ mà Lý Khánh An chiêu mộ đầu năm. tuy bị Lý Dự đoạt đi quân quyền, nhưng rất nhiều quan quân bậc trung đều hướng lòng về An Tây, rất dễ bị mua chuộc, bây giờ cửa phường ban đêm đã không đóng nữa. chỉ cần mua chuộc quân đội thú thành, ban đêm vận chuyển tiền bạc vào thành, gần như là chuyện dễ như trở bàn tay.

Phương án đã chắc chắn xong, lúc này, một nam tử trẻ tuổi đi vào, thi một lễ cho Hồ Vân Bái. từ trong lòng lấy ra một túi vài, cung kính đưa cho hắn: “Tống đường mời xem!”

Tổng đường là xưng hô trước kia của Hán Đường hội, Hồ Vân Bái là đầu lĩnh của tổng đường Lạc Dương, vì vậy mọi người đều quen miệng gọi hắn là Hồ tổng đường.

Hồ Vân Bái đón lấy túi vải. trải ra trên bàn. cười nói: “Mọi người đều đến xem đi!”

Mọi người cùng nhau xông lên. dưới ánh đèn. chỉ thấy trong túi vải là mười mấy đồng tiền bạc, trên mặt tiền có đúc hai chữ ‘Đại Lịch‘tiền bạc Đại Lịch! có người kêu lên kinh ngạc.

Tiền bạc Đại Lịch chính là tiền bạc mới mà hôm nay sắp phát hành, vẫn còn chưa có phát hành cơ mà!

Bọn họ ở đây đã có rồi.

“Đây là tiền bạc Đại Lịch mà chúng ta đúc được, mọi người xem xem có giống không.

Nói xong.

Hồ Vân Bái lấy ra một chiếc hộp nhỏ, mở ra. bên trong cũng có hai đồng tiền Đại Lịch, nó lại là tiền thật, đây là tiền mẫu mã là Dã thự thừa Trịnh Thiếu Du lén mang ra đưa cho bọn họ.

Hồ Vân Bái lấy một đồng tiền giả và tiền thật đặt cùng nhau, cười nói: “Mọi người xem thử có gì khác nhau?”

Mọi người tỉ mỉ quan sát. hai đồng tiền bạc lớn nhỏ như nhau, chính diện là hình vẽ Hàm Nguyên Điện, phía sau là bốn chữ ‘Đại Lịch Thông Bảo' ở giữa khắc một chữ ‘Ngân', biểu thị nó là tiền bạc, những hình vẽ hai đồng tiền này đều không có gì khác nhau.

‘Thật giống a!

Quả thật là không phân biệt được.”

“vẫn là có điểm khác nhau, các ngươi nhìn xem màu sắc.”

Mọi người lúc này mới chú ý tới, tiền thật màu sắc nhạt hơn. tiền giả thì mới hơn một chút, nhưng phỏng chừng đây là thời gian khác nhau đúc nên.

đợi thời gian lâu hơn một chút, sẽ không phân biệt được nữa.

Hồ Vân Bái cười xòa nói: “Thật ra trọng lượng cũng không giống nhau, tiền thật là bạc một đồng sáu chì ba. ít nhiều còn có chút bạc. còn tiền giả của chúng ta là một nửa đồng một nửa chì trắng, không chứa một chút bạc, nặng hơn. chỉ là trên bề mặc xi một lớp bạc, thời gian lâu rồi sẽ bị bào mòn.

Hắn lại hỏi người trẻ tuổi nói: “Hiện tại đã đúc bao nhiêu?”

“Hồi bẩm tổng đường, chúng ta hiện tại đúc một trăm quan, mười ngày sau tranh thủ đúc ra thêm hai ngàn quan nữa. hiện tại một trăm quan giả tiền bạc ở ngay ngoài thành.”

“Không cần phải đúc nữa.”

Hồ Vân Bái khẽ cười nói: “Một trăm quan tiền giả đã đủ rồi. thật ra chỉ cần một viên đá nhỏ là đủ để vấy lên sóng trào vạn trượng.

đi đi!

Đem một trăm quan tiền vận chuyển vào thành là được.”

“Tuân mệnh!”

Người trẻ tuổi thi lễ. rồi vội vàng đi khỏi.

Hồ Vân Bái đứng dậy nói với mọi người: “Bây giờ ta bắt đầu bố trí nhiệm vụ.”

Mọi người lập tức ngồi thẳng người lên.

Hồ Vân Bái chậm rãi quét mắt qua mọi người nói: “Bắt đầu từ hôm nay, tiền bạc Đại Lịch sẽ ra đời, nhưng chúng ta đã thực hiện các biện pháp ứng phó, phỏng chừng đại bộ phận tiền bạc sẽ đến hoán đổi với chúng ta. sẽ chỉ có một số nhỏ chảy vào thị trường, bây giờ chúng ta cần làm hai việc, trước hết, đem một trăm quan tiền bạc Đại Lịch giả toàn bộ đầy vào thị trường, bất kể dùng phương thức gì. tặng người cũng được, vung tiền cũng được, tóm là phải để cho tiền giả xuất hiện trong mọi ngõ ngách của Trường An; sau đó, chúng ta bắt đầu ra sức tuyên truyền, nói tiền bạc Đại Lịch là một nửa đồng một nửa chì trắng, căn bản là không chứa bạc, đây là cái cớ của triều đình dùng tiền bạc mà phát hành tiền kém chất lượng, là để cưỡng đoạt hết tiền tài dân gian, nhất định phải để dân chúng Trường An tin tưởng, loại tiền này còn không bằng Khai Nguyên Thông Bảo có hàm lượng đồng cao, căn bản là không đáng một văn. mọi người hiểu rồi chứ?”

Mọi người đứng dậy đáp ứng.

Hồ Vân Bái gật đầu cười nói: “Tốt!

Mọi người có thể quay về rồi. ta sẽ lập tức đem tiền chia đến trong tay mọi người, bây giờ là giờ Tỵ một khắc, một canh giờ sau. cũng chính là giờ ngọ một khắc, mọi người ở địa bàn riêng của mình đồng thời phát động!”

Chưa đến giữa trưa, lệnh cấm cuối cùng đã giải trừ. tiền bạc Đại Lịch từ Thị thự phát hành cũng liên tục phát đến các cửa hiệu, cùng đưa đến. còn có một bức văn thư giống như hóa đơn hoán đổi. ngữ khí ở trên đó rất khách sáo, mượn đi bao nhiêu tiền, lấy một đổi ba mươi, hoán đổi thành tiền bạc mới. nên trả lại bao nhiêu tiền bạc. viết rất rõ ràng, nhưng viết rõ ràng đến mấy thì có ích gì. các thương nhân tức đến nhảy dựng lên như sấm. những đồng tiền bạc Đại Lịch này chẳng khác gì so với tiền bạc Thiên Bảo trước đây, thậm chí màu sắc càng lợt lạt hơn.

đúc còn thô ráp hơn.

đây quả thật là đang giựt tiền một cách trắng trợn a!”

Có một số người vẫn còn ôm một chút ảo tường, nếu như hàm lượng bạc cao một chút, cũng sẽ không cần lỗ vốn bán cho quỹ phường An Tây nữa. nói không chừng còn thật sự có thể lấy một đổi ba mươi mà dùng ra ngoài, nhưng bọn họ căn cứ theo kinh nghiệm phán đoán, trong đồng tiền bạc này nhiều nhất cũng chỉ là một thành (10%) hàm lượng bạc, lấy một đổi mười còn được, quan trọng hơn là. một khi tiền giả tràn lan. e là cả một đổi mười cũng không có, cũng giống như tiền bạc Thiên Bảo lúc đầu vậy. căn bản là không có ai lấy, chính xuất phát từ nỗi lo này, tuyệt đại đa số thương nhân đều quyết định, thà tổn thất mười văn tiền, cũng không đem nó chuyển bán cho quỹ phường An Tây, vẫn là đi đổi tiền bạc An Tây có thể thổi vàng còn hơn.

đó mới là vàng thật bạc trắng.

Các thương nhân đều lần lượt cất tiền bạc đi. cứ như vậy; tiền bạc không hề được lưu thông, nhưng song song đó. các nơi công cộng của Trường An như tửu tử. trà quán, thanh lâu. khách sạn. sòng bạc của các phường và các chợ phường của các phường đều xuất hiện đồng thời tiền bạc Đại Lịch vừa mới phát hành, một mẩu tin tức lan truyền một cách ghê gớm. loại tiền bạc này cơ bản là không chứa bạc, chỉ là xi một lớp bạc, một nửa đồng một nửa chì trắng. cả một văn còn không đáng.

đây là màn kịch lừa dối của triều đình.

Các phường đều có người hiểu chuyện không tin. dùng đao cắt ra nghiệm chứng ngay tại chỗ, bên trong quả nhiên là đồng và chì trắng, nhất thời Trường An sôi lên sùng sục. dân chúng Trường An vô cùng hoảng sợ, giá gạo theo đó mà tăng, chỉ trong nửa canh giờ, gạo Hồ Châu vừa từ một đấu gạo bảy trăm văn hạ xuống sáu trăm văn. lại tăng vọt đến bảy trăm năm mươi văn. giá mạch Lũng Hữu cũng tăng đến mỗi đấu năm trăm văn.

Nhìn thấy tình hình ngày càng nghiêm trọng. các quan viên đều đồng loạt dâng sớ thiên tử Lý Dự. mãnh liệt yêu cầu lập tức đình chỉ phát hành tiền bạc mới.

đồng thời đàn hạch Đệ Ngũ Kỳ hại nước hại dân. yêu cầu nghiêm trị tội hắn.

Bùi Mân lại càng ở trước cửa Đơn Phụng Môn vung tay gào to bi thương với mấy trăm quan viên: “Tiền xấu sẽ hủy đi danh dự của triều đình, mọi người hãy theo ta đi khuyên can thánh thượng. thu hồi tiền bạc. nghiêm trừng Đệ Ngũ Kỳ!”

Các đại thần nghe tin lập tức hành động. nhất là các quan viên tầng lớp trung thấp, bọn họ lại càng lo lắng Lý Dự dùng loại tiền xấu này thay thế việc trả bổng lộc nợ hai năm của họ, bọn họ khích động muôn vàn.

đi theo Bùi Mân tiến lên Tử Thần các thỉnh xin ý nguyện.

Trong ngự thư phòng.

Đệ Ngũ Kỳ quỳ trên mặt đất. chờ đợi sự xử trí của Lý Dự.

Lý Dự suy sụp ngồi trên ngai rồng thẩn thờ, trên ngự án trước mặt hắn đặt ba đồng tiền bạc giả kém chất lượng bị cắt ra. giống y chang như tiền bạc của hắn. nhưng điều khiến hắn càng tâm trạng phức tạp hơn là hắn vừa nhận được một tấu Chương , là một bức thư do tận tay Lý Khánh An viết cho hắn.

đem thư cấp dán lên trên sớ tấu.

Trong thư.

Lý Khánh An lời nặng lòng sâu khuyên bảo Lý Dự, kẻ ngu dân chính là tự ngu mình, bây giờ lối thoát duy nhất của hắn chính là dùng Đệ Ngũ Kỳ làm con dê chịu tội thay, nếu không hắn Lý Dự sẽ thất tín trước . cùng mang đến với thư một lượt, còn có một đồng tiền vàng An Tây vàng lóng lánh.

“Bệ hạ nếu không thích đồng bạc An Tây, vậy thần sẽ dùng tiền đồng thay thế, thế nào?”

Đây chính là một sự uy hiếp trắng trợn, nếu Lý Dự không thừa nhận tiền bạc An Tây là tiền tệ Đại Đường, vậy thì An Tây sẽ phát hành tiền vàng.

Trong lòng Lý Dự tràn ngập sự chua xót. hắn bây giờ đã cùng đường, phát hành tiền bạc thất bại. không chỉ là tiền bạc thất bại, mà danh dự của hắn cũng sẽ hoàn toàn bị hủy hoại trong gang tấc. bị Lý Khánh An dùng một thủ đoạn độc ác nhất hủy hoại, đúng vậy, hắn đã biết đây là hành vi của Lý Khánh An. thư bồ câu từ An Tây đến đây tốc độ nhanh nhất là bảy ngày, Lý Khánh An vẫn còn ở Toái Hiệp, vậy chính là mười ngày, cũng chính là nói Lý Khánh An ở mười ngày trước đã biết được kết quả này, vậy thì ván này không phải hắn sắp đặt. thì còn ai vào đây nữa?

Từng bước một.

đưa hắn đi vào đừng chết, đây chính là sự trả thù sự bội bạc phụ nghĩa của hắn. lúc này, Lý Dự thấp thoáng nghe thấy bên ngoài có tiếng thỉnh nguyện của đại thần: “Bệ hạ, xin nghiêm trừng Đệ Ngũ Kỳ!”

Bao gồm cả quân đội, trưởng tôn Toàn Tự cũng dâng sớ yêu cầu xử từ Đệ Ngũ Kỳ, hắn gần như là trở thành người cô đơn trơ trọi rồi.

Lý Dự nhìn Đệ Ngũ Kỳ một cái, khe khẽ thở dài nói: “Đệ Ngũ ái khanh, là sự hồ đồ của trẫm đã hại khanh rồi!”

Đệ Ngũ Kỳ toàn thân rung động, Lý Dự nói lời này, chính là sắp ra tay với hắn rồi, trong lòng hắn cũng bi thương khôn xiết, thỏ chết cáo buồn, hắn không chết, Lý Dự tại sao buồn.

Đệ Ngũ Kỳ dập đầu một cái. run giọng nói: “Thần nguyện lĩnh tội!”

“Ngươi có tội hay không, trẫm rất rõ, nhưng trẫm không thể không xử phạt ngươi.

đi Trung Châu nhậm chức trưởng sứ đi hãy mưu cầu phúc lợi thật tốt cho bá tánh một phương.”

“Thần tạ ơn bệ hạ nhân từ!”

Nước mắt từ trong mắt của Đệ Ngũ Kỳ trào ra.

Ngoài Tử Thần các, Bùi Mân dẫn mấy trăm đại thần vẫn chấp trước hô to: “Bệ hạ vô tội!

Tội ở Đệ Ngũ Kỳ, xin nghiêm trừng hắn!”

Lúc này, một viên hoạn quan đi ra, tay cầm một thủ dụ do Lý Dự viết, hắn mở thủ dụ ra nói: “Bệ hạ có chỉ. xin các đại thần lặng nghe!”

Mọi người phút chốc trở nên im lặng, chỉ nghe hoạn quan cao giọng đọc lên: “Trẫm bị lời xu nịnh của Đệ Ngũ Kỳ mê hoặc, đến nỗi phạm phải sai lầm lớn, bây giờ trẫm đã tỉnh ngộ, đặc biệt cãi chính lại như sau. giáng Đệ Ngũ Kỳ làm Trung Châu trưởng sứ, cách chức Độ chi lang trung của hắn. sửa lại do Hộ bộ Thị lang Bùi Mân kiêm nhiệm; phế trừ tiền bạc Đại Lịch, triều đình sẽ không phát hành tiền bạc hoặc tiền lớn, mệnh Thượng bình thự bán ra mười vạn thạch gạo, để bình ổn giá lương, tiền bạc An Tây sửa tên tiền bạc Thiên Bảo, cho phép nó lưu thông Đại Đường, lưu hành song song với Khai nguyên Thông Bảo, khâm thử!”

“Bệ hạ thánh minh!”

Một cuộc chiến tranh tiền tệ xảy ra vào tháng mười một đầu năm Đại Lịch chấm dứt với sự thám bại của Lý Dự. hai vạn quan tiền bạc Đại Lịch vừa phát hành chưa đến một ngày đã bị quỹ phường An Tây toàn bộ thu mua. tân tiền pháp mà Lý Dự đã trù hoạch gần hai tháng gần như đã trở thành một trò khôi hài, do không đảm bảo đủ hàm lượng vàng bạc.

điều này đã an bài nên nó không thể cạnh tranh với tiền bạc An Tây

Sự thất bại trong trận chiến tiền tệ này, làm cho Lý Dự không thể không thừa nhận tiền bạc An Tây là tiền tệ pháp định của Đại Đường, do nó xuất hiện giữa năm Thiên Bảo, vì thế sửa tên lại là Thiên Bảo Ngân Nguyên, đến nay, Thiên Bảo Ngân Nguyên và Khai Nguyên Thông Bảo cùng nhau trở thành tiền tệ pháp định của Đại Đường

Tuy nhiên Lý Khánh An vẫn chưa dừng lại ở đó, sau hai tháng, trên thị trường Trường An lại xuất hiện một thứ tiền hào bạc thuần An Tây hình ngũ giác, tổng cộng có hai quy cách, một loại nặng nửa tiền, đôi được năm mươi tiền, một loại nhẹ hơn một nửa.

đổi được hai mươi tiền.

Loại hào bạc này trọng lượng rất nhẹ, rất dễ phân biệt, khó làm giả. sự xuất hiện của nó đã đem lại sự tiện lợi rất lớn cho tiền tệ Đại Đường, lập tức thịnh hành Trường An.

được các tầng lớp trong Đại Đường tiếp nhận rộng rãi, trở thành loại tiền tệ thứ ba của vương triều Đường, cho dù lần này triều đình không thừa nhận nó là tiền tệ pháp định, nhưng nó lại được dân gian thừa nhận.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 397: Đào vàng tại Sở Hà

Trung tuần tháng mười một.

Lý Khánh An đã được một cú song hỉ lâm môn.

Một hỉ là hắn được tin từ phía Trường An. triều đình chính thức đổi tên tiền bạc An Tây làm tiền bạc Thiên Bảo, thừa nhận nó là tiền tệ pháp định của Đại Đường.

Lý Khánh An cũng biết, đấy là kết quả của trận chiến tiền tệ.

Trong trận chiến này công của Hồ Vân Bái là lớn nhất, chính nhờ hắn từng bước hoạch định mới khiến kế hoạch của Lý Dự bị thảm bại, không thể không tiếp nhận hiện thực là tiền bạc An Tây đã được dân chúng thừa nhận.

Điều này cũng có nghĩa là hắn đã nắm trong tay chiếc chìa khóa tiền tệ của cả Đại Đường; hiện giờ chỉ cần dần gia tăng thêm số lượng tiền bạc tung ra thị trường. sớm muộn cũng có một ngày, tiền bạc sẽ thay thế cho tiền đồng trở thành tiền tệ số một.

Nhưng điều khiến hắn hạnh phúc hơn cả chính là điều hỉ thứ hai. hắn cuối cùng đã có một đứa con của mình, vào năm hắn ba mươi tuổi, ngày mười hai tháng mười một.

đứa con đầu tiên của hắn đã chào đời.

Đứa con Như Thi sinh ra là con sái. vừa sinh hạ đã nặng bảy cân. mặt mày của nó nom đã có nét giống mẹ, mật trái xoan cùng cặp mắt to to, đôi mày thon thon, nhưng miệng và mũi lại giống Lý Khánh An, môi trên hơi hơi nhếch lên, trông rất có hồn.

Theo quyết định mà mọi người đã bàn trước, tiếu gia hỏa này sẽ được đặt tên là Lý Tư Đóa.

Lý Khánh An lần đầu làm cha lòng vui phơi phới, hắn đã làm theo phong tục Toái Hiệp chuẩn bị vạn phần bánh trái và trứng hỉ (*Trứng nhuộm màu đỏ) phát cho các hộ tại Toái Hiệp, và lại mời vài đoàn ca múa đội từ Thạch Quốc, Khang Quốc đến biểu diễn múa hát trong thành, để dân quân Toái Hiệp cùng chia sẻ niềm vui cùng hắn.

Sau khi ra đời ba ngày, con hắn đã nở nụ cười đầu tiên trong đời. nụ cười ấy đã làm mọi người bao trùm trong niềm hạnh phúc chung, chỉ tiếc là thời kỳ ấy chưa có máy ảnh. không cách gì lưu lại khoảnh khắc đáng nhớ cho con.

Nhưng cũng không có gì Lý Khánh An không làm được, hắn đã mời họa sĩ nổi tiếng nhất đến vẽ lại nụ cười của con mình.

Bức họa này đã đặt trên bàn hắn.

để hắn mỗi ngày đều có thể nhìn thấy.

Sáng sớm.

Lý Khánh An rón rén đi đến ngoài cửa phòng của con. phòng con gái hắn nằm ngay cạnh phòng Như Thi, có nhũ nương chuyên chăm sóc.

Hắn vốn nghĩ sẽ được nhìn thấy con gái mình ngủ say sưa. nhưng có điều hắn không khỏi hụt hẫng, vì chào đón hắn chỉ có căn phòng không.

Lúc này, phòng bên bỗng vọng đến tiếng cười vui vẻ của nữ nhân, chạy đến gần mới phát hiện mình đã đến trễ.

Con hắn đang được Như Họa bồng trên tay, trong phòng còn có mẫu thân của nó, Minh Nguyệt đang bụng mang dạ chứa và cả Vũ Y, các nàng đang cùng tụ lại thảo luận tướng mạo của đứa bé.

Như Thi vẫn nằm trên giường, miệng nở nụ cười hạnh phúc, nàng bỗng phát hiện Lý Khánh An đang lấp ló ngoài cửa. bèn cười nói: “Cha của tiểu nha đầu đã đến!”

“Xem huynh, muốn vào còn không dám vào nữa à?”

Minh Nguyệt nũng nịu ghẹo hắn.

“Ta sợ làm ồn đến nó.”

Lý Khánh An giơ cao hai tay, nhẹ chân nhẹ tay đi vào, hắn vươn dài cổ ngó nghiêng rồi cười nói: “Ái da!

Xem nó ngủ say như con lợn con. có quấy cũng không chịu dậy rồi!”

“Nào!

Để phụ thân bồng một lúc nào!”

Lý Khánh An giơ tay đón lấy con. lúc giao con cho hắn Như Họa cứ dặn đi dặn lại: “Đại ca. huynh cẩn thận, phải đỡ phần đầu lại. cẩn thận!”

“Ta biết rồi. phải đỡ lấy cái đầu.”

Hắn cẩn thận bồng con trong lòng, chốc chốc lại dùng hàm râu mình chà chà lên khuôn mặt bé tí của cô bés trìu mến nói: “Ui!

Tiểu gia hỏa. sao con không chịu mở mắt lên nhìn cha thế này?”

“Phu quân, sau khi có con có cần phải báo lên triều đình không?”

Minh Nguyệt ở bên cạnh cười nói.

Minh Nguyệt vừa nhắc hắn mới nhớ, hắn giao trả con cho Như Thi, ngồi trên bìa siường hỏi mọi người: “Ta phải báo phong hiệu của tiểu nha đầu cho triều đình, trước đây Thánh thượng từng hứa. con của ta dù là đích hay thứ (*con đích là con do vợ cả sinh ra. con thử là con do thiếp sinh ra) đều sẽ được phong tước.

Ta là thân vương, vậy tiểu nha đầu sẽ là huyện chủ, nhưng phong huyện chủ gì, các nàng thử nghĩ xem coi có phong hiệu nào hay hay, dùng tên huyện của An Tây chúng ta.”

Mọi người bắt đầu trầm tư suy ngẫm.

Minh Nguyệt cười nói: “Hay là gọi Kim Mãn huyện chúa?

Tên phong hiệu này vừa phú quý lại vừa cát tường.”

“Hay thì có hay, nhưng ta muốn có một phong hiệu nghe tao nhã hơn.”

Lý Khánh An lắc đầu. từ chối phong hiệu này.

Như Họa bỗng cười nói: “Vậy thì gọi là Khánh An huyện chúa đi!

Phía bắc chẳng phải có một huyện Khánh An sao?

Lấy cả tên cha của nha đầu vào!”

“Không được!

Không được!”

Như Thi vội khoát tay nói: “Sao lại có việc lấy tên cha làm phong hiệu, còn ra thể thống gì?”

Lúc này, Vũ Y mỉm cười nói: “Vậy đại lang đặt một phong hiệu đi!

Muội đoán huynh chắc đã nghĩ sẵn rồi.”

Mặt Lý Khánh An nóng bừng, hắn đúng là đã nghĩ sẵn. nhưng lại ngại không dám nói ra. giờ bị Vũ Y đoán trúng tim đen. hắn không khỏi cười khan một tiếng nói: “Kỳ thực Kim Mãn huyện chúa cũng hay, nhưng có phần hơi thường, hay là gọi Câu Lan huyện chúa?”

Trong phòng bỗng chốc im phăng phắt, hồ sơ của Lý Khánh An các nàng đều biết rõ mồn một.

Câu Lan là ai các nàng cũng đều biết.

Minh Nguyệt lẳng lặng lắc đầu. cũng hay là phu quân vẫn còn nhớ đến người con gái bất hạnh ấy, nàng nháy mắt với Như Thi.

Như Thi hiểu ý bèn gật đầu cười nói: “Muội tán thành con đặt tên là Câu Lan huyện chúa, các tỷ thấy sao?”

“Muội là mẫu thân của nó. nếu muội tán thành, thì các tỷ không ý kiến, đợi sau này con gái tỷ, tỷ sẽ đặt tên là Kim Mãn huyện chúa sau.”

Minh Nguyệt cười cười nhìn Lý Khánh An. lại nói: “Bọn muội không nói nữa.

Như Thi đang thời kỳ kiêng cử sau khi sinh, bọn muội không tiện ở lại làm phiền, mọi người về phòng trước đây!”

Ba nàng cùng ra về, trong phòng lúc này lại còn lại hai người Lý Khánh An và Như Thi.

Lý Khánh An ngồi gần nàng hơn. quan tâm hỏi han: “Hai ngày nay nàng cảm thấy có đỡ hơn không?”

Như Thi cuối đầu hôn lên trán con. cười nói: “nghỉ ngơi vài ngày, muội thấy khỏe hơn nhiều rồi, không như ngày mới sinh xong, chỉ thấy rã rời cả thân xác.”

Nói đến đây. trong ánh mắt Như Thi lại có chút áy náy, nàng khẽ nói: “Đại ca. muội không thể sinh con trai cho huynh được, muội thật cảm thấy áy náy quá!”

Nhưng Lý Khánh An lại lắc lắc đầu nói: “Muội đang nói gì thế, chỉ cần mẹ con muội mẹ tròn con vuông, ta đã cảm thấy vui lắm rồi. hơn nữa.

đây là con gái bảo bối của ta. ta yêu nó lắm. muội còn không biết sao?

Người làm cha ai cũng thích con gái cả!”

“Nhưng mà...”

“Không nhưng nhị gì cả!”

Lý Khánh An cắt ngang lời của nàng.

“Sinh con trai hay con trai hay con gái không phải do nàng quyết định, nàng chỉ cần tập trung vào dưỡng lại sức khỏe, năm sau sinh cho ta một đứa.

đứa đó chắc chắn sẽ là con trai, đợi khi hắn lớn lên. ta sẽ phong cho nó làm An Tây vương, thế này được không?”

“ừm!”

Như Thi khẽ gật đầu nói.

“Đại ca. huynh đi lo việc của huynh đi!”

Hắn liếc sang chiếc đồng hồ cát góc nhà. lúc này đúng là không còn sớm nữa. bèn đứng dậy cười nói: “Hôm nay ta còn có một hội nghị quan trọng, ta phải đi trước đây, muội ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe vào.”

“Đại ca. thơm con một cái nào.”

Như Thi bồng con lên để Lý Khánh An cuối đầu hôn lên má nó, hắn cười nói: “Tiểu bảo bối của ta. hãy hay ăn chóng lớn.

để cha còn dùng những viên kim cương đẹp nhất thế gian này để tô điểm cho con.”

Hắn lại quay sang thơm Như Thi một cái. khẽ giọng thủ thỉ bên tai nàng: “Còn đại bảo bối này nữa. nàng hãy mau dưỡng lại sức khỏe, chúng ta lại sinh thêm một thằng cu.”

Như Thi e thẹn gật gật đầu, xong Lý Khánh An mới quay lưng đi ra.

Lý Khánh An lúc đi đến cửa Chính sự đường thì bắt gặp Vương Xương Linh.

Vương Xương Linh cũng đến để tham dự hội nghị.

“Đại tướng quân, ta đương có việc muốn bẩm báo với tướng quân.”

Vương Xương Linh rút trong lòng ra một xấp văn thư nói: “ Đây là phương án xây dựng đại học đường tại An Tây mà lần trước đại tướng quân đã nói, vì thời gian tương đối gấp rút. thuộc hạ định dùng nơi ở cũ của đại tướng quân sửa sang lại để dùng, không biết đại tướng quân có đồng ý không?”

Xây dựng An Tây đại học đường không chỉ là chiêu học sinh đến đây học. mà là nơi đề tiến hành giáo huấn bồi dưỡng cho văn võ bá quan của An Tây, có phần giống với trường chính trị Đàng của đời sau. chủ yếu là để đảm bảo các quan viên có cùng chung chí hướng chính trị với hắn. nhất là sau khi Lưu Yến đến nương tựa hắn. phía Bắc Đình liên tục có tin truyền đến hai mươi mấy vị quan viên Hà Tây và Lũng Hữu như Hà Tây hành quân tư mã Bùi Miện, phán quan Đỗ Hồng Tiệm và thị ngự sứ Thôi Y... cùng muốn đến An Tây cầu chức.

Đương nhiên, việc này cũng liên quan đến việc bọn họ bị Trình Thiên Lý xử ép.

Những quan viên có trọng lượng này đến nương tựa khiến Lý Khánh An càng thôi thúc ý tưởng xây dựng đại học đường.

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Những việc như vậy không cần phải hỏi ý ta. ngươi cứ toàn quyền phụ trách thực thi là được.”

Hai người vừa nói vừa đi vào trong phòng hội nghị.

Hôm nay chủ yếu là thương thảo việc khai quật mỏ và đúc tiền.

Trong phòng hội nghị, vài quan viên trụ cột đều đã có mặt, Đoàn Tú Thực, Sầm Tham.

Mậu dịch thự lệnh Hầu Vân Nghĩa, Chú tiền thự lệnh Trương Triều, và cả Lưu Yến vừa được đề bạt chức Tài thuế thự lệnh đều có mặt đông đủ.

Mọi người ngồi xuống.

Trương Triều cẩn thận rút ra một chiếc hộp gỗ nhỏ nhẹ nhàng đặt lên bàn cười nói: “Theo chỉ thị của đại tướng quân, đồng hào bạc đã đúc xong, xin đại tướng quân xem qua.”

Lý Khánh An nghe mà tinh thần phấn chấn, hắn vội đứng dậy với lấy.

Hào bạc này quả thực là việc rất sáng tạo, do giá trị chênh lệch giữa tiền đồng và tiền bạc quá lớn. nên có một loại tiền tệ quá độ ở giữa. cũng như tiền mười tệ và hai mươi tệ của hậu thế.

Vốn dĩ tiền bạc là tiền tệ tốt nhất, nhưng triều đình bạc trắng không nhiều, không cách gì phát hành lượng lớn. nên đành phải dùng tiền tệ có hàm lượng bạc. nhưng như thế dân chúng lại không chịu, và quan trọng hơn nữa rất dễ có tiền giả và dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, nhưng nếu là đồng hào bạc thì dễ tránh được khả năng làm giả.

Trương Triều mở hộp ra. chỉ thấy trong đấy có hai ngăn đều chứa đầy các đồng bạc thuần nho nhỏ, một ngăn là hào bạc năm mươi tiền, một ngăn còn lại là hào bạc hai mươi tiền.

Cái gọi là hào bạc này chẳng qua là có nén bạc nhỏ có hình dáng tiêu chuẩn.

Hào bạc năm mươi tiền có hình ngũ giác lớn bằng hạt lạc, còn hào bạc hai mươi tiền có hình tam giác lớn bằng hạt ngô, được đánh bóng loáng.

Lý Khánh An đưa tay nắm một nắm đưa lên xem. chất lượng quả không tồi!

Trương Triều giải thích: “Loại hào bạc này rất khó làm giả. nếu mà pha chì hoặc đồng trắng vào thì trọng lượng lập tức sẽ khác, chỉ cần dùng tay đong nhẹ ắt sẽ biết thật hư.

Hiện nay đã đúc được năm trăm cân. chuẩn bị sau khi đủ một ngàn cân sẽ đưa đến Trung Nguyên.”

Thời gian này Lưu Yến vẫn đang cố làm quen với tình hình An Tây. việc đúc hào bạc này hắn chẳng biết gì cả. hắn cũng kinh ngạc nắm một nắm bạc trong tay, ngắm nghía một lúc mà không khỏi tán thưởng luôn miệng, hỏi: “Cái này làm sao mà đánh bóng thế, cả cái góc cũng không còn!”

Trương Triều cười nói: “Bọn ta bỏ hào bạc còn thô sơ cùng các bi sắt vào trong một chiếc lọ to, sau đó dùng lực nước để lọ lắc lư. sau một thời gian thì các góc cạnh của hào bạc sẽ được bi sắt mài sạch.

Trong tương lai lại hào bạc này sẽ được sử dụng rất thường xuyên, lâu dần thì góc cạnh của nó cũng sẽ bị mài nhẵn, nên vấn đề này không đáng lo.”

Một người đều cười phá lên nói: “Được, vậy thì cứ theo kế hoạch, một tháng sau bắt đầu vận chuyển đến Trung Nguyên, để triều đình sau sự kiện tiền bạc An Tây tiếp tục nếm thử mùi hào bạc An Tây, nói không chừng Thánh thượng lại đổi tên nó thành hào bạc Đại Lịch.”

“Ta xem hoàn toàn có khả năng này.”

Vương Xương Linh cười nói: “sở dĩ triều đình đấu không lại chúng ta chính là vì Trung Nguyên không có một mỏ bạc to như thế, cho nên bọn họ không cách nào dùng bạc thuần như chúng ta.

Có thể nói đây chính là ưu thế của chúng ta, không những có mỏ bạc lớn, mà còn có mỏ vàng và đồng, chỉ cần triều đình chịu thừa nhận tiền vàng bạc, thì chẳng cần mấy năm, tiền tệ của cả Đại Đường đều bị An Tây khống chế.

Lúc ấy, cả nhân sự lẫn vật tư đều sẽ được chuyển đến An Tây đều đều.”

Nhắc đến mỏ vàng, mọi người lại bắt đầu đi vào chủ đề của ngày hôm nay, về tình hình phát hiện cát vàng tại thượng du sông Toái Hiệp, người Đột Quyết và người Đột Kỵ Thi từ rất sớm đã phát hiện cát vàng trên thượng du dòng chảy Toái Hiệp, nhưng vẫn không mấy được chú trọng.

Mãi đến khi An Tây tiết độ sứ dời đến Toái Hiệp, có đội thám thính mỏ chuyên môn mới phát hiện ra mỏ cát vàng trên dòng Toái Hiệp lại là một mỏ vàng lớn chất lượng cao, hơn nữa còn có nước sông chảy vào hà cốc Toái Hiệp,và còn phát hiện vài mỏ bạc và lưu huỳnh lớn, giá trị khai quật rất cao.

Nghĩ đến việc phải xây dựng vào nguồn khai quật bạc khác nhau, An Tây Chính sự đường bèn quyết định bắt đầu từ mỏ bạc phía bắc Toái Hiệp, và đồng thời cũng cho đào vàng từ giữa dòng Toái Hiệp.

Hôm nay hợp chính là để thảo luận các việc cụ thể liên quan.

“Quan trọng là nhân lực không đủ!”

Vương Xương Linh vẫn tiếp tục nói: “Bọn thuộc hạ vừa cho xây dựng mười mấy công phường gồm dệt vải, xe tơ, gốm sứ. làm rượu... sau lại thêm vài công phường binh khí. cũng cần lượng lớn nhân lực. may mà đã có lượng lớn lương thực từ Sindh gửi đến. giúp không ít lao động đã thoát khỏi công việc đồng áng. nhưng việc khai quật mỏ bạc chí ít cần trên vạn nhân lực, chúng ta e rằng khó mà làm được.”

Lý Khánh An trầm tư một lúc bèn nói: “Như thế này, mỏ bạc Toái Hiệp có thể để tù binh của Thổ Hỏa La đến khai quật, chỗ trống của tù binh Thổ Hỏa La kia sẽ để người Sindh thay vào.”

Nói đến đây, Lý Khánh An lại cười nói: “Nếu có thể, ta còn có thể kéo một vạn con voi đến để vận chuyển, có điều ta muốn đích thân được đi khảo sát công trường khai quật, thuận tiện đi thị sát hà cốc Toái Hiệp.”

Lý Khánh An thấy ánh mắt Lưu Yếu đầy trông đợi. hắn chợt nhớ ra mình đã từng hứa với Lưu Yến. bèn cười nói: “Lưu thự lệnh cũng đi cùng vậy!”

Toái Hiệp hà còn gọi là Sở Hà. bắt nguồn từ vùng núi phía bắc Đát La Tư, thượng du chảy qua sa mạc đi vào hà cốc Toái Hiệp, cuối cùng đồ vào Nhiệt Hải. dài hơn năm trăm dặm. trong đó có hai trăm dặm sông đi ngang qua hà cốc Toái Hiệp, trở thành nguồn nước tưới quan trọng nhất tại hà cốc Toái Hiệp.

Hà cốc Toái Hiệp là một sơn cốc khổng lồ, chỗ rộng nhất còn hơn trăm dặm. chỗ hẹp nhất cũng hai mươi mấy dặm.

Hai bên sơn cốc núi tuyết sừng sững. nhờ có dãy núi cao nhất đã chắn hết luồng khí lạnh ập vào, nên khí hậu trong hà cốc rất ấm áp ầm ướt. cùng mấy mươi nhánh sông lớn nhỏ cùng chảy vào sông Toái Hiệp, nên lượng nước dồi dào, đất đai phì nhiêu, núi rừng rậm rạp, hà cốc Toái Hiệp trở thành một vùng đất mênh mông phì nhiêu.

Nơi đây vốn dĩ có người Đột Quyết và Đột Kỵ Thi sống tản cư. sau khi có lượng lớn người Hàn di dời về phía tây này, người Đột Quyết và Đột Kỵ Thi lại định cư tại khu vực Hạ Lạp thành và Đóng Thành.

Trong hà cốc Toái Hiệp bèn xuất hiện mười mấy cứ điểm người Hán tụ tập lớn nhỏ, ít nhất cũng ngàn hộ, nhiều thì có thể lên đến vài ngàn. và có hơn một vạn quân trú quân, cùng quân quyến phân bố trong khu vực hà cốc.

Sau hai năm phát triển, thành trì cũng dần xuất hiện.

Trong Toái Hiệp hà cốc có năm huyện thành mới được thành lập, và xung quanh huyện thành đâu đâu cũng có thể nhìn thấy ruộng đất mênh mông cùng nông trang.

Chiều ngày hôm đó, Lý Khánh An dẫn theo một ngàn người đi đến cảnh nội Sở Hà huyện cách Toái Hiệp khoản tám mươi dặm.

Sở Hà huyện là một tân huyện, năm ngoái mới thành lập, có hơn ba ngàn hộ dân.

ở nội địa như thế cũng thuộc trung huyện.

Bọn họ cách huyện thành còn những mười dặm. giờ đương đi dọc theo một nhánh chỉ sông Toái Hiệp, phía trước không xa có khu đồi không cao, trên đồi được trồng đầy cây dâu tằm cùng cây trà.

Dù cho trời đã chuyên đông, nhưng khí hậu hà cốc vẫn rất ấm áp, nước sông cũng không đóng bãng. chỉ là nước giờ rất cạn.

đang róc rách chảy, mọi người có thể trực tiếp đi qua mặt sông.

“Đại tướng quân nhìn kìa!”

Lưu Yến chỉ vào một chiếc cối xay nước khổng lồ thấp thoáng đằng sau rừng hoan hỉ hô hào, phong cảnh mỹ miều dọc đường cuối cùng đã khiến hắn không kiềm nổi lầm bầm: “Nơi đây đúng là còn trù phú hơn cả Quan Trung.”

“Không những chỉ trù phú hơn Quan Trung. nơi đây còn có không ít điều mà nông dân Quan Trung có mơ cũng không dám nghĩ đến.”

Lý Khánh An chỉ chỉ vào khu rừng dầu rậm rạp trên đồi cùng gần bốn trăm mẫu lương điền cạnh hai bên cối xay, cười nói: “những tài sản này đều do một hộ gia đình sở hữu. hộ gia đình này ta còn nhớ, hình như họ ngụy.

Năm ngoái ta từng đến thị sát. họ vốn là một hộ dân lưu vong từ Hà Đông. cả nhà có bảy người, trên đường đến An Tây hai cụ già xém chết đói tại Hà Tây.

Hiện nay họ đã an cư lạc hộ tại nơi này.

Con trai út đang tòng quân tại Bắc Đình, đi theo Thôi Càn Hữu.

Bọn họ là quân hộ, nên ở đây không phải đóng một đồng thuế, cũng không phải nộp lương thực, càng không phải chịu cảnh bị kẻ khác nuốt mất ruộng đất của mình.”

“Nếu không phải là quân hộ thì sao?”

Lưu Yến hồ hởi hỏi.

“Nếu không phải là quân hộ, sẽ là ba mươi thuế một. ba năm đầu miễn thuế.

Nếu không trồng ruộng thì sẽ thu hộ thuế, một năm một trăm văn. nhưng sau khi sinh con. quan phù An Tây sẽ một tháng trợ cấp lại một quan tiền, như thế cũng không đến nỗi nào!”

Lưu Yến chưng hửng cả một hồi lâu mới thở dài nói: “Sự tình tốt như thế này, đại tướng quân sao không đến Trung Nguyên mà tuyên truyền?

Nhất định sẽ có lượng lớn di dân từ khắp nơi ùn ùn kéo đến. lúc ấy còn phải sầu việc nhân lực không đủ sao?”

“Đợi năm sau đã!

Sau khi hết kỳ nghỉ xuân của năm sau. ta sẽ đi xử lý tên Trình Thiên Lý, đả thông lại hành lang Hà Tây, và lại chiêu mộ di dân.”

Vài tên nông dân đương ngồi tu sửa lại cống rãnh, thấy có đội kỵ binh đi đến đều dừng tay ngẩng mặt ngóng nghía.

Lý Khánh An bỗng nhận ra một cụ già trong số đấy, bèn thúc ngựa lên trước cười hỏi: “Ngụy lão trượng. lão còn nhận ra ta chứ?”

Cụ nhìn nhìn Lý Khánh An một hồi lâu mới chợt quỳ xuống khấu đầu: “Tiểu nhân không biết đại tướng quân giá lâm. thật đáng chịu tội!”

Mấy người nông dân bên cạnh thấy thế phát hoảng quỳ xuống khấu đầu liên tục: “Bọn tiểu nhân không biết đại tướng quân đến.”

“Mọi người không phải thế, ta chỉ đi ngang qua đây thôi.”

Lý Khánh An để thân binh dìu họ đứng dậy, xong hắn quay đầu dặn dò binh sĩ: “Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ một lúc.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 398: Sơn cốc cấm địa

Bọn binh sĩ nghe lệnh đều xuống ngựa tìm chỗ nghỉ.

Lý Khánh An cũng xuống ngựa.

Hắn tìm một tảng đá to bên đường ngồi xuống, rồi quay sang nói với Lưu Yến bên cạnh: “Lưu thự lệnh cũng qua đây ngồi nghỉ một lát.”

Lưu Yến đi đến ngồi cạnh.

Lúc này, một thiếu nữ thanh tú bung mát bát nước cho Lý Khánh An. hắn nhận lấy vào cười nói: “Ngụy lão trượng. ta nhớ đây là cháu gái của lão, đúng không?

Năm ngoái còn là một tiểu nha đầu. thế mà năm nay đã lớn thế này.”

nghe hắn nói mà mặt thiếu nữ đỏ ửng lên vội trốn sau lưng tổ phụ.

Ngụy lão trượng cũng ngồi trên một tảng đá ta cười ha hả: “Đúng là thiếu nữ mười tám lắm đổi thay, năm nay nó đã mười bốn.

định tháng sau sẽ đến công phường dệt Toái Hiệp làm việc. ”

“Sao?

Cả công phường cũng đã tìm trước rồi à?”

“Mấy hôm trước có quan viên phía Toái Hiệp đến tìm công nhân, mười mấy công phường đều tuyển người, cháu gái ta đã tự chọn vào làm việc tại công phường dệt.”

Việc này Lý Khánh An không biết, ngày thường hắn cũng chẳng hỏi han gì. giờ nghe thế không khỏi quan tâm: “Vậy có nói một thắng bao nhiêu tiền công không?”

Ngụy lão trượng rút một bộ văn thư trong lòng ra đưa cho Lý Khánh An.

“Đây là khế ước. cháu gái ta sẽ đến công phường dệt Toái Hiệp làm việc hai năm.

Trương huyện lệnh của bọn ta đã làm người bảo đảm giúp.”

Khế ước này cũng tựa hợp đồng lao động đời sau. nhưng đây không phải là do Lý Khánh An nghĩ ra.

Thông thường các công phường ở Trung Nguyên mà tuyển người làm đều sẽ ký khế ước trước, giấy trắng mực đen ghi rõ là tiền công và chỗ ăn ở, thường sẽ ký ba năm. có thêm địa bảo làm trung gian, ba phương cùng ký tên đóng dấu chỉ tay.

chỉ có điều công phường Toái Hiệp đều do quan phủ tổ chức, nên thống nhất để Tượng tác thự quản lý, khế ước cũng có mẫu tiêu chuẩn do Lý Khánh An đích thân tham gia soạn thảo, hắn biết rất rõ. nhưng Lưu Yến lại lần đầu tiên nhìn thấy khế ước này, hắn không khỏi hiếu kỳ thò đầu sang nhìn.

Lý Khánh An khoe khoan chỉ vào tiền công trên khế ước cười nói: “Ngươi nhìn thấy chưa?

Tiền công mỗi tháng là mười tiền bạc, mỗi tuần được nghỉ một ngày, ăn ở miễn phí. nếu so với công phường ở Trường An thì thế nào?”

Lưu Yến cười mếu: “Theo ta được biết, những người giúp việc làm được việc nhất tại chợ Tây mỗi ngày đều phải dậy sớm thức khuya, không từ vất vả và cũng không được nghỉ ngơi. nhiều nhất mỗi ngày hai trăm tiền, một tháng sáu quan tiền. tiểu nương như cô nương này nhiều nhất được ba quan tiền công, mười đồng tiền bạc giá chợ đen cũng gần bằng mười ba quan tiền, cả ta còn chưa được bổng lộc cao như thế!”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Đó là tất nhiên, ngươi có biết là ở Toái Hiệp muốn tuyển công nhân khó khăn nhường nào, nếu không trả giá cao thì ai thèm đến?

Đừng nói công nhân, cả nha hoàn nhà ta. mỗi tháng tiền công cũng đã là mười lăm đồng tiền bạc. một tháng nghỉ bốn ngày, mà ta còn phải tự móc hầu bao để trả.”

Lưu Yến lại than vãn: “Tiền công cao nhất Đại Đường, giá lương thực lại thấp nhất Đại Đường, trước khi đến đây có người khuyên ta là An Tây chỉ là vùng đất hoang sơ, đúng là ăn nói xàm hồ!”

Ngụy lão trượng cũng chen miệng nói: “Kỳ thực ta không muốn để cháu gái đi Toái Hiệp, bản thân ta đã trồng hai mươi mẫu nương dâu và mười mẫu vườn trà. nương dâu năm sau sẽ bắt đầu có lá. có thể bắt đầu nuôi tằm. trong nhà cũng cần người, nhưng cháu gái ta lại thích sự phồn vinh và náo nhiệt của Toái Hiệp, không còn cách nào nên đành để nó đi.

Ôi!

Ta thật không yên tâm chút nào!”

“Xin lão trượng có yên tâm. cháu gái lão có gì khó khăn có thể đến tìm ta. ta không có ở nhà. tìm thê tử ta cũng được.”

Hắn đưa một tấm danh thiếp cho thiếu nữ. nàng vừa nhận danh thiếp vừa mặt đỏ bừng nói: “Đại tướng quân, hay là tiểu nữ đến phủ tướng quân làm nha hoàn?”

Lý Khánh An hơi ngỡ ngàng, một chốc sau hắn ha hả cười to, giơ cao khế ước lên nói: “Thế không được, ta dám cướp người của công phường làm nha hoàn, bị lão Vương biết được, chắc dán giấy khắp thành mắng chết ta.”

Lúc này, từ xa có vài con ngựa phóng đến trước mặt hắn. vài quan viên xuống ngựa, tay vừa vén áo bào vừa chạy đến.

Ngụy lão trượng nhận ra vị quan viên trẻ đi phía trước, cười nói: “Đại tướng quân.

Trương huyện lệnh của bọn ta đã đến.”

Lý Khánh An cũng nhận ra vị huyện lệnh trẻ tuổi này chính là Trương Chí Hòa cháu của Lý Bí.

Chàng trai này nửa năm trước từng viết một bài thơ, từ Toái Hiệp truyền đến Trường An. chấn động một thời.

“Tây tái sơn tiền bạch lộ phi.

đào hoa lưu thủy quyết ngư phi. thanh nhược lạp, lục thoa y, tà phong tế vũ bất tu quy.”

(*Trước non Tây Tái nhộn cò bay, nước chảy hoa đào mập cá rô, nón lá mảnh, áo tơi phờ, mưa phùn gió rít vẫn làm ngơ.

- Nguyễn Chi Viễn dịch)

Cái hắn miêu tả chính là cảnh sắc Giang Nam vùng tái ngoại.

Trương Chí Hòa vội vàng đi lên trên, khom mình hành lễ nói: “Ty chức tham kiến Đại tướng quân!”

Trương Chí Hòa là năm ngoái tới An Tây, trước giờ vẫn tham dự việc di dời dân Hán. trong khảo bình về sự vụ thực tế có được sự bình phẩm rất tốt. lại đoạt được hạng hai trong kỳ thi quan viên của năm đầu. vì vậy Lại Tào Tư trong lúc định chức vụ đã phá vỡ lệ thường người mới thường phải làm từ Chủ bộ (*viên quan phụ giúp việc văn thư) đi lên. trực tiếp nhậm mệnh hắn làm huyện lệnh nhiệm kỳ đầu tiên của Sở Hà huyện, hắn đảm nhận huyện lệnh đã gần nửa năm. tuy trẻ tuổi, có chút thiếu thốn kinh nghiệm. nhưng hắn lại bỏ ra sự nổ lực cực lớn. thành tích làm ra cũng là tận mắt chứng kiến, trong khảo hạch của Giám sát Thái phông sứ (*cai quản việc kiểm tra hình ngục và kiểm tra quan lại châu huyện) đối với hắn. dân vọng của hắn có điểm cao nhất, nhắc đến Sở Hà huyện Huyện lệnh, không ai không khen ngợi hắn. cũng chính vì như vậy, Lý Khánh An không hề vì hắn là cháu ngoại của Lý Bí mà nhìn hắn mà hạ thấp một bậc. mà là trông việc mà bàn việc, thừa nhận chính tích của hắn.

Lý Khánh An chắp tay đáp lễ cười nói: “Bọn ta chỉ là đi ngang Sở Hà huyện, quấy rầy Trương Huyện lệnh rồi.”

“Đâu có, đại tướng quân đi ngang Sở Hà huyện, ty chức đương nhiên phải đến gặp.”

Trương Chí Hòa nói xong. ánh mắt liếc đám người lão Ngụy một cái. có vẻ có chút hồi hộp, hắn dù sao cũng là Huyện lệnh, quan phụ mẫu một huyện, dân huyện bên dưới ở trước mặt An Tây Tiết độ sứ nói mình ra sao, hắn ít nhiều cũng có chút lo âu.

đây cũng là lẽ nhân tình bình thường; Lý Khánh An nhìn ra sự lo lắng của hắn. bèn vỗ vỗ vai hắn cười nói: “Thanh danh của ngươi rất tốt. ta dọc đường qua đây, nhìn thấy không ít người, đều khen ngợi ngươi một lòng vì dân.

Hãy làm thật tốt đi!

Ngươi chỉ cần liên tục ba năm khảo bình loại tốt. ta sẽ thẳng chức ngươi làm Châu thái thú.

để ngươi trở thành châu quan trẻ tuổi nhất của Đại Đường.

ở nơi này của ta không có xem thâm niên mà xếp vai vế. chỉ xem tài năng của ngươi.”

Trương Chí Hòa mừng rỡ, hắn gập người thi lễ nói: “Đa tạ đại tướng quân tín nhiệm, ty chức sẽ tận tâm tận lực, nhất định sẽ làm điều trông mong của Đại tướng quân trở thành sự thật.”

“Nào!

Ngồi xuống nói chuyện.”

Lý Khánh An bảo Trương Chí Hòa ngồi xuống, cười nói: “Hãy nói một chút nỗi khó khăn ngày thường của ngươi, đúng lúc ta ở nơi đây, nói không chừng bọn ta có thể hiệp thương giải quyết vấn đề.”

Mấy người nông dân bọn lão Ngụy vội vã muốn đi xa.

Lý Khánh An gọi bọn họ lại: “Mọi người cùng nhau nghe xem. các ngươi đều là người thực tế, nói không chừng có biện pháp còn tốt hơn cả ta.”

Trương Chí Hòa khá hồi hộp, ở một mức độ nào đó5 đây kỳ thực chính là một kỳ thi của Lý Khánh An dành cho hắn. còn để cho dân chúng bản địa bên cạnh lắng nghe, đây làm cho mức độ khó của hắn càng lớn hơn nữa. hắn trầm ngâm chốc lát. bèn nói: “Ty chức quả thật là có một suy nghĩ, nói cho đại tướng quân tham khảo.”

“Ngươi nói!”

Trương Chí Hòa nhìn lão nông bên cạnh một cái, nói: “Ty chức cho rằng thuế má của dân chúng An Tây có chút thấp hơn mức thường, không có lợi cho phát triển lâu dài.”

Mấy nông dân nhìn nhau, huyện lão gia của họ lại chê thuế má quá thấp, đây làm sao có thể được, lão Ngụy muốn mở miệng phản đối. nhưng thấy Lý Khánh An nét mặt nghiêm túc, chỉ đành mang lời nói phản đối nuốt vào lại trong bụng.

Lý Khánh An cũng không ngờ hắn lại cho rằng thuế má quá thấp, bèn hiếu kỳ hỏi: “Vậy ngươi nói xem.

đây là vì nguyên cớ gì?”

“Đại tướng quân, tuy An Tây sản xuất nhiều vàng bạc, lương thực cũng có thể từ nơi khác lấy được, không cần thuế tô mà dân chúng nộp vào, nhưng nếu như vậy, dân chúng thiếu đi áp lực, người sẽ từ từ trở nên rảnh rỗi lười nhác, nhất là người trồng ruộng. dù sao thì thuế tô rất thấp, lương thực cũng rất rẻ. bọn họ sẽ không cần cực khồ trồng lương thực nữa. rảnh rỗi thì vào thành làm công lẻ. tiền công cũng không ít. rồi mua chút lương thực nộp thuế tô, còn về ruộng lương có thể thu bao nhiêu lương thực, cũng không quan trọng. vốn dĩ hoàn toàn có thể một mẫu sản xuất năm trăm cân. nhưng cuối cùng chỉ sản xuất ba trăm cân. nếu cứ mãi như thế. sự phiền nhiêu của đất đai trở nên xấu đi không nói. người cũng trở nên lười biếng, tục ngữ có câu sống yên ổn nghĩ đến ngày gian nguy, nhưng bây giờ là sống yên ổn nghĩ đến ngày an nhàn, đại tướng quân, ty chức cho rằng việc này tuy nhỏ, nhưng nếu không kịp thời khống chế sớm. sớm muộn gì cũng sẽ tích lũy thành ra hậu hoạn.”

Lý Khánh An chìm đắm vào trầm tư. lúc này lão Ngụy cuối cùng đã không nhịn được nói: “Đại tướng quân, tiểu dân cũng có lời muốn nói.”

“ngươi nói đi!”

Lão Ngụy thi một lễ với Trương Chí Hòa trước, rồi mới nói: “Trương huyện lệnh nói là vì thuế tô thấp làm cho người ta trở nên lười, không chịu trồng ruộng; tiểu dân không cho rằng như vậy, cứ lấy bản thân tiểu dân nói vậy, tiểu dân cả nhà chiu được ruộng đất một trăm năm mươi mẫu. hai năm nay lại khai khẩn thêm hơn hai trăm mẫu ruộng hoang, vì quan phù có quy định, khai hoang trồng ruộng mười năm. ruộng đất có thể thuộc về mình, vì vậy tiểu dân và con trai lớn của tiểu dân cày sâu cuốc bẫm. chưa từng có một ngày lười biếng, để nâng cao sản lượng lương thực, tiểu dân còn lắp đặt xe nước, đúng vậy, thuế tô rất thấp, nhưng đây tuyệt không phải là lý do lười biếng của bọn tiểu dân. vì mọi người đã nếm trải đủ nỗi khổ không có ruộng đất rồi. vì đất đai là của bọn tiểu dân. vì vậy tiểu dân mới nghĩ rằng hãy làm nó tốt nhất, có lẽ cũng có loại người như Trương huyện lệnh nói vậy, nhưng tiểu dân tin rằng đó là số ít. tuyệt đại đa số người đều sẽ không trở nên lười.”

“Lão trượng nói ngược rồi, người giống lão đây cần mẫn trồng trọt là số ít. tuyệt đại đa số người đều là tìm mọi kẽ hở đi kiếm tiền, vì trồng lương thực cơ bản là không kiếm ra tiền, ai lại chịu lãng phí thời gian và tinh lực vào việc trồng lương thực.”

Trương Chí Hòa từ trong túi đồ tùy thân lấy ra một quyển sổ, lật ra hai trang nói với Lý Khánh An: “Đại tướng quân, chỗ này của ty chức có sự thống kê của năm nay, năm ngoái Sở Hà huyện mỗi hộ khai khẩn đất hoang khoảng tám mươi mẫu. mà mười tháng đầu của năm nay mỗi hộ khai khẩn đất hoang bình quân chỉ có năm mẫu. gần như là không có đất đai khai khẩn mới, tại sao, vì đa số người trẻ tuổi đều chạy vào thành làm công rồi. hoặc là trồng trà trồng dâu. chỉ là không ai chịu trồng lương thực nữa. nếu tiếp tục như vậy mãi. qua vài năm nữa. e là An Tây sẽ không có lương thực của riêng mình nữa.”

Lý Khánh An bây giờ mới nghe ra một chút vấn đề cốt lõi, tên Trương Chí Hòa bề mặt thì đang nói thuế tô khá thấp, thực tế là đang công kích An Tây trọng công thương mà khinh nông. lúc này, Lưu Yến bên cạnh cũng cười nói: “Đại tướng quân.

Trương huyện lệnh làm người ta cảm thấy tuy trẻ tuổi, nhưng kiến thức lại rất già dặn. thuộc hạ tán đồng suy nghĩ của ngài ấy, nếu đại tướng quân chịu nghe, thuộc hạ có thể kể một câu chuyện.”

“Hai người các ngươi. một người gõ hông, một người thọc sườn.

Nói đi!

Ta nghe đây.”

Lưu Yến cười xòa. bèn chậm rãi nói: “Ngày xưa Quản Trọng cưỡng bức dân chúng nước Tề trồng lương thực, đồng thời mua vào tơ lụa nước lân bang với giá cao, rồi bán lương thực cho nước lân bang với giá thấp, kết quả người nước lân bang thấy có lợi ích có thể mưu cầu. trồng lương không có ích. bèn đồng loạt hủy ruộng trồng dâu. nuôi tằm dệt lụa. từ đó nước Tề kiếm được số tiền rất lớn. sau đó Quản Trọng thấy thời cơ đã đến. bèn đột nhiên hét giá lương cao tận trời bán cho nước lân bang, đồng thời nghiêm cấm nhập khẩu tơ lụa. nước lân bang đã xảy ra nạn đói, không thể tiếp tục được nữa.

đành phải giơ tay đầu hàng với nước Tề. tiền kiếm được của mấy năm đó, lại quay trở về trong quốc khố nước Tề.”

Trương Chí Hòa gật đầu nói: “Đại tướng quân, ta chính là có ý này, lương thực bây giờ là từ Sindh đưa tới, một khi chúng ta quen dựa dẫm lương thực của Sindh. ai cũng đều đi làm công kiếm tiền, hoặc là hủy ruộng trồng dâu. nếu như sau mấy năm Sindh không còn lương thực đưa tới nữa. lúc đó An Tây sẽ xảy ra nạn thiếu lương rồi.”

Dân dĩ thực vi thiên, đạo Lý này Lý Khánh An dĩ nhiên hiểu, bèn nói: “Ta hiểu ý của các ngươi, nhưng người trẻ tuổi quả thật là muốn đi làm công kiếm tiền, công phường đã mở rồi cũng không thể nào đóng cửa. vậy các ngươi nói nên làm thế nào?”

Lưu Yến cười nói: “Kỳ thật biện pháp rất đơn giản, chính là nâng cao giá lương trên thị trường An Tây. hoặc là người trồng lương cho trợ cấp. phải để thu nhập của trồng lương không thấp hơn công phường, như vậy, hàng hóa của công phường bán đi Đại Thực hoặc Byzantium kiếm nhiều tiền, mang tiền kiếm được lấy một phần trợ cấp người trồng lương.

đừng chê lương thực nhiều, lương thực mãi là vật tư chiến lược, chúng ta chỉ phải lo xây thêm kho hàng, đợi Đại Thực xảy ra nạn thiếu lương, chúng ta hãy cao giá bán cho bọn họ.”

“Chờ một chút!”

Nét mặt của Lý Khánh An trở nên vô cùng chấn động, vội nói: “Ngươi lúc nãy nói gì. lặp lại lần nữa xem nào.”

“Thuộc hạ nói là lương thực mãi là vật tư chiến lược, chúng ta chỉ phải lo xây thêm nhiều kho hàng.”

“Không phải câu này, là câu sau.”

“Câu sau?”

Lưu Yến nghĩ ngợi, nói: “Đợi Đại Thực xảy ra nạn thiếu lương, chúng ta hãy bán cho họ với giá cao.”

Chính là câu nói này, trong đầu Lý Khánh An như lửa xẹt điện chớp nảy ra một ý niệm, người Đại Thực mấy chục năm đều là dựa vào lương thực của Sindh. bây giờ kho lương lớn của Sindh bị mình chiếm lĩnh, vậy Đại Thực có xảy ra nạn đói không?

Tuy rằng vùng châu thổ sông Nil cũng là vùng đất phì nhiêu, nhưng theo Bùi Du nói, ở đó chủ yếu là trồng bông, mà không phải là lương thực, mấu chốt là hai lưu vực sông, nhiều năm có được một lượng lớn lương thực của Sindh. vậy thì hiện nay còn có bao nhiêu người chịu trồng lương.

Nghĩ vậy, Lý Khánh An bỗng nhiên ý thức được, nếu Đại Thực thật sự đã xảy ra nguy cơ lương thực, như vậy người Đại Thực sẽ không kéo dài tới nữa năm sau rồi mới khai chiến, có lẽ chiến tranh sẽ đến sớm hơn.

Ý thức được điểm này, Lý Khánh An phát hiện mình phạm phải sai lầm của một chủ nghĩa kinh nghiệm, cứ chiếu theo lẽ thường mà phán đoán thời gian bị chiến của Đại Thực, nếu như Đại Thực có tình hình đặc biệt xảy ra, như nguy cơ lương thực, vậy thì bọn họ chắc chắn sẽ lập tức phát động chiến tranh để giải quyết.

Trong lòng hắn trở nên có chút sốt ruột, bèn nói với Lưu Yến: “Thượng du Sở Hà một đi một về phải mất nửa tháng. sẽ làm lỡ chính sự. ta sẽ không đi nữa.

Lưu thự lệnh có thể thay ta đi thị sát. ta sẽ toàn quyền ủy thác cho ngươi vậy.”

“Đại tướng phải về Toái Hiệp sao?”

“Không!

Ta đi Thác Chi thành một chuyến.”

Từ Toái Hiệp hướng tây, đi qua A Sử Bất Lai thành.

Câu Lan thành, bèn có thể đến được vào địa phận Thạch Quốc, rồi chuyền đường sang nam. sáu ngày sau, Lý Khánh An dẫn quân đi tới Thạch Quốc đô thành Thác Chi thành.

Theo kết quả cuộc chiến Đát La Tư, địa vị của Thạch Quốc không giống như Hà Trung chư quốc, Thạch Quốc thuộc hiệp tòng quốc của quân Đường, vì vậy nó không giống như chư quốc Hà Trung khác trở thành vùng đất chiếm lĩnh của quân Đường, nó ít nhiều có chút quyền tự trị.

Quốc vương vẫn là Cáp Tang, quyền hành chính của Thạch Vương vẫn thuộc hắn chấp quán, nhưng quân quyền đã không còn nữa, Thạch Quốc chỉ bảo lưu lại năm nghìn quân đội, lúc này gần ba vạn đại quân bình thường dùng đế duy trì trị an, mà trú đóng Thạch Quốc thì quy về Đại Uyên đô đốc chấp chưởng, trong đó sáu nghìn người trú đóng Đát La Tư. hai nghìn người trú đóng Bạch Thủy thành, hai vạn người đóng quân ở Thác Chi thành.

Đại Uyên đô đốc đương nhiệm là đại tướng Điền Trân, đô đốc Lý Tự Nghiệp trước kia trong lúc Lý Khánh An công đánh Sindh.

đã bị điều đi Hà Trung, xuất nhiệm Hà Trung quân Đô binh mã sứ.

Thác Chi thành một vùng thảo nguyên rộng lớn. sản xuất nhiều ngựa tốt Đại Uyên, là căn cứ quan trọng quân Đường huấn luyện quân mới, sau khi ở nơi đây tiếp nhận sự huấn luyện kỵ binh cuối cùng thời hạn bảy tháng, tân binh bèn chính thức bắt đầu phục dịch, phản phối đến binh mã sứ các nơi. mà đợt binh sĩ mới lại bị đưa tới. cứ luân phiên như vậy, bao giờ cũng duy trì ở mức quy mô hai vạn người.

Lý Khánh An đến Thác Chi thành không phải để thị sát tân binh, mà là để thị sát binh khí thự của Thác Chi thành.

Thác Chi thành cũng là một trong những căn cứ chế tạo vũ khí quan trọng nhất của quân Đường, nhất là cơ khí công thành loại lớn. các vũ khí hạng nặng như thang mây. chùy công thành, chiến xa. máy ném đá. máy nỏ v.v...

đều ở đây nghiên chế sản xuất hàng loạt, chủ yếu là cây cối ở phụ cận Thác Chi thành vô cùng cứng rắn. thích hợp chế tạo vũ ký hạng nặng, mà công tượng lành nghề của Thạch Quốc cũng khá nhiều, có đủ nguồn nhân lực tài nguyên.

Thác Chi thành ngoài xa ngót hai mươi dặm. còn có một nơi thí nghiệm vũ khí bí mật. bèn là căn cứ thí nghiệm hỏa dược của quân Đường, nằm ở trong một sơn cốc, nơi đây giới bị nghiêm ngặt, có hai nghìn lính gác. bất kỳ ai cũng không được đi vào, tuyệt đại đa số người Thạch Quốc không biết nơi này đang làm gì. thậm chí cả quốc vương Cáp Tang cũng không biết đó chính là căn cứ chế tạo thiên lôi của quân Đường.

Vào lúc chạng vạng.

Lý Khánh An dưới sự bảo hộ của mấy trăm viên thân binh, đi tới thiên lôi cốc, đây là một tòa sơn cốc khổng lồ, phảng phất một quả núi to bị chặt ra làm đôi. kỳ thực nơi đây là lòng chảo sông Đại Uyên Hà.

Đại Uyên Hà sau khi sửa tuyến, nơi này bèn từ từ khô cạn. hình thành một chiếc cốc hẹp, dài khoảng mười mấy dặm. chỗ rộng nhất năm dặm. chỗ hẹp nhất chẳng qua mười mấy trượng, hai bên núi cao vách dựng, mọc đầy thảm thực vật dày đặc, trong sơn cốc rất khô ráo, thích hợp tàng trữ hỏa dược.

Sơn cốc đã trở thành cấm địa. người có thể vào tòa sơn cốc này, không quá hai trăm, lưu huỳnh vận chuyển từ núi Thiên Tuyền, saltpeter (*nitrat kali) vận chuyển từ Bạt Hãn Na Quốc, bèn là ở đây phối hợp thành vũ khí lợi hại nhất Đại Đường: hỏa dược.

Lý Khánh An dẫn hai mươi thân binh đi vào sơn cốc, thủ lĩnh quan quân của sơn cốc cũng từng là thân binh của Lý Khánh An. tên gọi là Trịnh Quốc Lương, năm xưa ở đảo Long Câu. hắn chính là phụ trách chế tạo pháo lớn. bây giờ hắn là người phụ trách toàn bộ sản xuất hỏa dược, được phong làm Lang tướng, sau chiến dịch Đát La Tư bèn vẫn sinh sống ở đây, đã trải qua gần bốn năm rồi.

“Mạt tướng tham kiến Đại tướng quân!”

Trịnh Quốc Lương quì một gối, thi lễ với Lý Khánh An.

Lý Khánh An vội vàng nâng hắn dậy cười nói: “Không cần giữ lễ tiết như vậy, đứng lên đi!”

“Bẩm báo Đại tướng quân, hai tháng trước nhận được mệnh lệnh của Đại tướng quân, ty chức đang soái lĩnh các huynh đệ đẩy nhanh tiến độ chế tạo hỏa khí. xin Đại tướng quân thị sát.”

Lý Khánh An gật gật đầu. vừa đi vừa hỏi hắn: “Nghe nói chấn thiên lôi đã làm ra rồi. có thể tin được không?”

Chấn thiên lôi chính là bao hỏa dược vỏ bọc sắt. làm một loại có uy lực lớn nhất trong số vũ khí hóa dược nguyên thủy, thời triều Tống phát minh, lúc uy lực lớn nhất có thể làm rung sập cả tường thành, người và đá đều thành bột vụn, đây chính là vật mà Lý Khánh An một mực muốn chế tạo ra. hắn chỉ là có một khái niệm, mọi thứ đều phải dựa vào công tượng không ngừng tìm tòi thí nghiệm, mấy tháng trước.

Trịnh Quốc Lương viết thư đến báo cáo, Chấn thiên lôi đã chế tạo ra rồi.

nhưng điều Lý Khánh An quan tâm chính là tính ổn định, vũ khí cực mạnh này nếu không ồn định, phát nổ ngay trong quân mình, hậu quả thật không thể tưởng tượng, vì vậy rất nhiều lúc. hắn thà không dùng hỏa dược, cũng phải bảo đảm ổn định.

Trịnh Quốc Lương cười nói: “Đại tướng quân yên tâm. bọn thuộc hạ đã thí nghiệm hơn trăm lần. rất ổn định rồi. hiện tại đã làm ra năm mươi mấy cái. ty chức dẫn Đại tướng quân đi xem.”

Hắn dẫn Lý Khánh An đi vào sơn cốc. bên trong sơn cốc có mấy tòa vật kiến trúc màu trắng, nơi đó chính là ký túc xá của các công tượng và kho trữ nguyên liệu, còn công phường chế thuốc thì ở trong sơn động, sơn cốc hai bên phân bố rải ra hai mươi mấy huyệt động lớn nhỏ, đều là đá hoa cương, khô ráo mà rắn chắc, trở thành một nơi tự nhiên dùng để tàng trữ thuốc nô và các loại tác phường của bọn họ.

Lý Khánh An theo hắn đi vào một sơn động khổng lồ, cao tầm mười mấy trượng, sâu đến mấy dặm. cửa sơn động đặt một dãy bàn dài dài. mười mấy công tượng đang chế tác hỏa dược tiễn.

Trịnh Quốc Lương nhặt một hỏa dược tiền giới thiệu với Lý Khánh An nói: “Bản thân của loại tên này là đại tiễn do máy nỏ phát xạ. trên thân tên cột một chiếc ống hỏa dược, hỏa dược sau khi đốt cháy sẽ gia tăng lực đây. làm cho đại tiền phát ra có thể đi xa hơn. chúng thuộc hạ đã làm thí nghiệm qua. tầm bắn có thể đạt tới hai dặm.”

Lý Khánh An rất có hứng thú với loại hỏa dược tiền này, hắn nhặt một mũi tên nhỏ hơn. quay đầu nói: “Lấy cung ta đến đây!”

Thân binh lập tức mang cây hắc long cung của hắn đưa cho hắn.

Lý Khánh An đã thu thập mười mấy chiếc cung tốt. còn chiếc cung này là chiến cung của hắn. theo hắn tác chiến, cũng là cung cứng thất thạch, do đệ nhất cung tượng An Tây mất thời gian hai năm mới làm thành, cả cây cung đen láy như sơn. khi dùng cực kỳ thuận tay.

Lý Khánh An sải bước lớn ra ngoài động.

đáp hoàn dược tiễn lên cây cung, từ từ kéo cung thành hình trăng tròn, nhắm chuẩn vào phía tận cùng của sơn cốc, bên kia bèn là bãi thí nghiệm, tạm thời không có người, thân tên rất dài, đủ để bảo đảm sau khi kéo căng cây cung hỏa dược vẫn còn ở ngoài cung. lúc này, một công tượng cẩn thận dùng chiếc châm lửa châm kíp nổ, kíp nổ đốt cháy vô cùng đều đặn.

đợi đến lúc đốt đến một nửa. mũi tên thoát khỏi dây cung mà bắn ra. vẽ ra một đường cong đẹp mắt. trực tiếp bắn đến nơi xa rộng rãi. bắn ra khoảng chừng một trăm năm mươi bước, tên đột nhiên tăng tốc lên. bốc lên khói trắng nồng đậm. tên đã biết mất không thấy nữa. lát sau. một viên binh sĩ lấy mũi tên chạy về kêu lên: “Đại tướng quân, bắn ra bốn trăm năm mươi bước.”

Một mũi tên nhưng lại bắn ra bốn trăm năm mươi bước, làm cho Lý Khánh An không khỏi suýt xoa không thôi, Trịnh Quốc Lương có chút đắc ý cười nói: “Hỏa dược tiễn kỳ thật có hai loại, một loại là gia tốc. một loại là dùng chữ thập cố định một chiếc bao hỏa dược loại nhỏ, trong bao chứa đinh sắt nhỏ đã tẩm độc, dùng để đối phó chiến mã của đối phương, rất có công hiệu, chỉ là loại hỏa dược tiền này thôi chúng thuộc hạ đã nghiên chế gần một năm.”

“vì sao?”

Lý Khánh An có chút không hiểu.

“Kỳ thật không phải là bản thân hỏa dược tiễn này. chủ yếu là hỏa dược, đại tướng quân có phát hiện không, loại hỏa dược này với hỏa dược đảo Long Câu trước đây có gì khác biệt không?”

Lý Khánh An nghĩ ngợi rồi nói: “Hình như đốt cháy vô cùng nhanh đều, hình như có thể dùng kíp nổ khống chế thời gian.”

“Đại tướng quân nói thật không sai chút nào, bọn thuộc hạ đã dùng thời gian một năm nghiên cứu nếu nghiền mài hỏa dược thành viên tròn, cuối cùng dùng lòng trắng trứng và lưu huỳnh để ngưng đọng hỏa dược, kích thước lớn nhỏ của viên hỏa dược vô cùng đều đặn. viên dược khi làm xong còn phải dùng đá graphite mài nhẵn, như vậy thì sẽ chống ẩm hơn. viên dược to nhỏ đều đặn thì có thể khống chế tốc độ đốt cháy, bọn thuộc hạ còn suy nghĩ chế tạo một loại bàn kíp nổ, để cho hỏa dược từ từ đốt cháy, sau một khắc giờ mới phát nổ. như vậy quân địch càng khó lòng phòng bị.”

“Không tồi!

Rất không tồi!”

Lý Khánh An tán thưởng hai tiếng, lại hỏi: “Chấn thiên lôi đâu?”

“Đại tướng quân mời đi theo ty chức.”

Trịnh Quốc Lương dẫn theo Lý Khánh An đi vào trong chỗ sâu hang động. chỗ này ánh sáng đã khá mờ, nhưng có mờ đến đâu cũng tuyệt không thể đốt đuốc, lúc này Lý Khánh An mới phát hiện, hai bên có không ít huyệt động, bên trong hình như có đặt thứ gì đó.

“Huyệt động này vừa râm mát lại khô ráo, vô cùng thích hợp tồn trữ hỏa dược.”

Hắn từ trong một huyệt động lôi ra một chiếc rương gỗ, khoảng một thước vuông (*bình phương), hắn cạy nắp ra. bên trong lờ mờ là một thứ đen ngòm, hình tròn dẹp, rất giống ấm nước nóng làm bằng đồng.

“Đại tướng quân mời xem.

đây chính là chấn thiên lôi!

Bắt buộc phải dùng máy ném đá cỡ to phát xạ.”

Lý Khánh An nhặt thứ đồ thiết nặng khoảng hai mươi mấy cân hình tròn dẹp này lên. vỗ vỗ vào cái bụng của nó, hiếu kỳ cười hỏi: “Uy lực của nó như thế nào?”

“Bọn thuộc hạ đã dùng cự thạch xây nên một thú bảo cao ba trượng, khi chấn thiên lôi ở bên trong phát nổ. tiếng nổ truyền ra ngoài mười dặm.

đem cả tòa thú bảo đều nổ san bằng hết.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 399: Tập kích Ba Sắc Na

Vương triều A Bạch Tư (*Abbsid) không xảy ra nạn đói nghiêm trọng như Lý Khánh An tưởng tượng, nhưng bọn họ quả thực đã phải phải một số thử thách của mùa đông khắt nghiệt.

Hai kho lương lớn tại Sindh và Punjab khiến giá lương thực vùng Damascus tăng lên vùng vụt, lại công thêm vương triều Đại Đường hợp tác mậu dịch với người La Mã. khiến lợi ích mậu dịch của người Ả Rập bị giảm sút trầm trọng, bao nhiêu nỗi bất lợi trùng trùng bao phủ trên bầu trời đế quốc A Bạch Tư (*Abbsid), khiến lòng người bàng hoàng.

Giá cả các mật hàng đều leo thang, giai cấp thống trị vương triều Abbsid cuối cùng cũng ý thức được.

Đường triều chính là kẻ thù mạnh nhất của họ, chí ít họ đã tiêu hủy thế lực đông tiến của người Ả Rập mấy mươi năm nay.

Người Đường triều đã thay thế kẻ thù truyền thống người La Mã.

Ý thức được hậu quả nghiêm trọng này, Khalifah Mansur cuối cùng đã quyết định hòa giải với người La Mã. thừa nhận đảo Cyprus thuộc về Congtantinopolis.

đồng thời phái Khalid làm đặc sứ xuất sứ Congtantinopolis.

Trong hoàng cung Damascus.

Mansur lo lắng đi qua lại cạnh Địa Đồ điện.

Hắn phảng phất nghe rõ tiếng chửi rủa bất mãn của dân chúng ngoài cung.

Vài ngàn người dân thuộc giai cấp thấp hèn của Damascus đã bất mãn giá lương tăng, mượn cơ hội lễ bái để bộc phát nỗi bất mãn trong lòng.

Mansur đã hạ lệnh cho điều động lương thực từ phía Ai Cập, nhưng đấy chỉ là biện pháp tạm thời.

Phía Ai Cập cũng vừa xảy ra biến động, nếu tước đoạt quá nhiều tài sản từ Ai Cập, e rằng sẽ lại càng khiến tình hình mâu thuẫn gây gắt mà cuối cùng tạo thành đại bạo loạn.

Kỳ thực Mansur lo lắng không phải vấn đề lương thực, mà là lãnh thổ của hắn. quyền uy của hắn.

Vương triều Umayad bại lạc còn có thể mở mang lãnh thổ phía đông, có thể thu được tài phú bất tận từ phương đông; nhưng còn hắn?

Vương triều A Bạch Tư (*Abbsid) phi phàm của hắn lại không mở rộng về phía đông.

đã thế còn hết lần này đến lần khác đánh mất thành quả của tiền triều đề lại. thế người Ả Rập sẽ nghĩ gì về hắn?

Ba năm trước đánh mất Hà Trung, Abus chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ cuộc, hắn đã đợi chờ cơ hội để thu phục lại Hà Trung, giờ Abus bất hạnh qua đời, nhiệm vụ thu phục Hà Trung sẽ rơi vào mình Mansur.

Mansur chưa bao giờ thừa nhận là đã đánh mất Hà Trung, đàm phán giữa hắn và Đại Đường chẳng qua là kế hoãn binh, bọn họ cần phải đối phó với dư đảng của Umayad ở Tây Ban Nha, nhưng giờ không những chưa thu hồi Hà Trung được mà còn bị mất cả Sindh và Punjab.

Mansur nhìn lãnh thổ phía đông sông Amul trên bản đồ mà bất giác nắm chặt nắm đấm.

“Điện hạ Khalifah, tướng quân Ziyad đến.”

“Á!

Mau mời hắn vào!”

Mansur mừng rỡ, Ziyad đến cũng có nghĩa là hiềm khích giữa họ sẽ sắp biến mất, Mansur từng nghĩ sẽ trừ khử Ziyad, vì hắn đã không trở thành tâm phúc của mình như Mansur từng nghĩ.

Khurasan vẫn giữ một khoảng cách nhất định với Damascus.

Ziyad chẳng qua là thay thế vị trí của Muslim (*Mộc Tư Lâm), trở thành chủ của Khurasan.

Điều này khiến Mansur bất mãn. sự bất mãn đạt đến đỉnh điểm khi Đại Đường cho quân tấn công Thổ Hỏa La mà Ziyad vẫn bình chân như vại đứng nhìn, trơ mắt nhìn Thổ Hỏa La bị mất.

Giờ khắc ấy, sự bất mãn của Mansur đã diễn biến thành cơn giận đùng đùng.

Nhưng hiện nay tình thế đã thay đổi, khiến Mansur lại có việc phải cầu cạnh Ziyad.

Tháng trước hắn đã thường cho Ziyad một trăm nữ nô xinh đẹp, Ziyad hiểu ý bèn lập tức phúc đáp một bức thư cho Mansur, giải thích lý do vì sao hắn không chi viện cho Thổ Hỏa La.

Quân Đường đã gia tăng lực lượng quân sự tại khu vực Hà Trung, cho đóng bốn vạn quân dọc sông Amul chỉ cần bọn họ cho quân đến Thổ Hỏa La, quân Đường sẽ đại cử tiến công Khurasan. còn quân đội của Damascus thì lại đang bị người La Mã giữ chân, căn bản không thể chi viện phía đông, để không mất Khurasan, Ziyad đành phải án binh bất động.

Giải thích của hắn đã được sự đồng tình của Mansur, như thế này, Ziyad bèn đến diện kiến hắn như đã hẹn.

Ziyad nhanh chân bước vào cung điện bản đồ.

Hắn cung kính thi lễ với Mansur:

“Điện hạ Khalifah tôn kính, thần tử Ziyad ibn Salih xin bày tỏ sự tôn kính với ngài.”

“Tướng quân Ziyad dọc đường vất vả rồi, xin mời ngồi!”

Mansur thị ý hắn ngồi xuống, và lại đích thân rót một ly trà Đại Đường mời hắn. cười tít mắt nói: “Thế nào?

Thị nữ ta tặng ngươi, ngươi có thích không?”

“Đa tạ điện hạ. thần rất thích, chỉ là thần thật sự không biết đền đáp ơn ngài thế nào!”

“Ta không cần ngươi đền đáp, chỉ cần ngươi tuân thủ theo lời hứa.

đó chính là sự đền đáp lớn nhất!”

“Điện hạ chỉ...Hà Trung ư?”

Ziyad nhớ lại lúc nhận chức đô đốc Khurasan. hắn từng hứa với Mansur, trong vòng ba năm sẽ giành lại Hà Trung.

Hiện giờ vẫn còn một năm rưỡi.

Mansur gật gật đầu.

“Hiện nay đã đến lúc ngươi thực hiện lời hứa.”

Ziyad do dự một lúc nói: “Nhưng Khurasan chỉ có bốn vạn quân, nếu muốn đoạt Hà Trung.

đối kháng quân Đường chí ít cần mười vạn đại quân.

Năm xưa Muslim cũng cho là như thế, hơn nữa còn cần vũ khí tiên tiến.”

Có lẽ do Ziyad đã đề cập đến cái tên mà Mansur cực không muốn nghe, sắc mặt hắn dần trầm lại. không vui nói: “Cần bao nhiêu quân đội để đối phó quân Đường ta biết rõ hơn ngươi. ngươi chỉ là một trong số đội quân ta sẽ phái đi. ngươi cũng chẳng phải chủ tướng tác chiến với quân Đường, chính ta sẽ là chủ soái, nhưng cũng phải tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của ta. hiểu ý ta rồi chứ?”

Ziyad quỳ xuống.

đặt bàn tay Mansur lên trán mình, trầm giọng nói: “Điện hạ Khalifah vô cùng kính mến. thần tuyệt không có ý bất kính với ngài, thần sẽ trung thành chấp hành mệnh lệnh của ngài, xin ngài hãy hạ lệnh cho ta!”

Mansur trầm mắt nhìn hắn. trong mắt của hắn.

Mansur quả thật nhìn thấy chút ít trung thành, khiến hắn không khỏi nhớ lại Ziyad mà năm xưa hắn đã gặp tại núi Ba Tích. sắc mặt của Mansur cũng dần dịu lại, gật đầu nói: “Ngươi hãy về chờ, chẳng bao lâu sau ta sẽ hạ lệnh cho ngươi.”

Ziyad cáo lui, chỉ còn lại một mình Mansur đứng cạnh bản đồ, trầm mặc nhìn vùng lãnh thồ rộng lớn phía đông sông Amul.

Trước mắt hắn lại hiện lên mặt Lý Khánh An chủ soái quân An Tây mà hắn từng được hội ngộ vài lần.

Cái tên chủ soái quân Đường đầy dã tâm kia nghe nói giờ đã trở thành thân vương của Đại Đường vương triều, không biết hắn đã chuẩn bị đủ để nghênh đón trận đại chiến với người Ả Rập chưa?

“Điện hạ triệu kiến thần ư?”

Sau lưng hắn vang lên tiếng của Khalid. hôm qua Khalid mới từ Congtantinopolis trở về.

Mansur đầu còn chưa quay lại đã hỏi: “Ngươi nói hoàng đế La Mã thật sự đã ký hiệp ước quân sự với quân Đường, liệu hắn có xuất binh chi viện quân Đường không?”

“Điện hạ nếu nửa năm sau may ra có thể, nhưng hiện nay hắn lo thân mình chưa xong.

Lúc thần đến Congtantinopolis. hắn đương cho tu sửa lượng lớn thành bảo, để chống lại người tây phương đến xâm lăng.”

“Ý ngươi đang nói là Bungaria?”

“Đúng!

Thần vừa nhận được tin. người Bungaria đề xuất cưới công chúa Irony cho hoàng tử nước họ, nhưng bị cự tuyệt, người Bungaria đã phát động tấn công với người La Mã, nên thần cho rằng, nếu bỏ quân Đường ra. thời khắc này là cơ hội tốt để chúng ta giành lại đảo Cyprus.”

“Không!”

Mansur không chút do dự cự tuyệt kiến nghị tấn công đế quốc La Mã của Khalid.

“kẻ thù lớn nhất của chúng ta hiện nay ở phương đông.

Ngày này ta đợi đã ba năm nay.”

Lúc này đã vào đầu tháng mười hai. dòng chảy sông Amul cũng đã đến mùa băng giá. năm nay mùa đông đặc biệt lạnh, gió mùa phía bắc vù vù mang hơi lạnh khắc nghiệt về bao trùm sông Amul.

Dòng Amul kéo dài ngàn dặm trông như một sợi dây ngọc long lanh trong suốt.

ngày hôm đó, trời bỗng có tuyết.

Đấy là trận bão tuyết dữ dội tại khu vực sông Amul mấy mươi năm nay cũng ít gặp.

Tuyết phủ đầy đất trời, gió bão lạnh giá cuốn theo tuyết hoa hoành hành trên không trang. chỉ nửa ngày ngắn ngủi, hai bờ sông Amul đã được sơn một màu trắng xóa.

Chiều hôm đó, sa mạc phía tây sông Amul đã xuất hiện một đoàn kỵ binh lạc đà ba ngàn người.

Đó là một đội quân được trang bị tinh duệ của Khurasan.

đầu đội mũ giáp sắt. thân bận thiết giáp vầy màu bạc, sau lưng là đôn bài cùng cung tiễn, trong tay cầm trường mâu sắc nhọn.

Trên người họ có khoát áo khoát màu trắng, rất khó phát hiện được họ trong thế áới trắng xóa toàn tuyết này.

Bọn họ hành quân thần tốc, hoàn toàn không chịu ảnh hưởng của bão tuyết đang phóng mình nhắm đến phía sông Amul cách đấy mười dặm.

Sông Amul được người Đại Đường gọi là sông Oxus, bây giờ dòng sông này đã trở thành ranh giới phân chia thế lực giữa Đại Thực và Đại Đường.

Quân Đường mấy tháng trước trong lúc phát động chiến dịch Thổ Hỏa La và Sindh.

đã triệt để đuổi thế lực Đại Thực qua bờ bên kia sông Amul.

Để tránh trường hợp Khurasan đến chi viện Thổ Hỏa La.

Hà Trung đô đốc, binh mã sứ Lý Tự Nghiệp đã cho bố quân vài vạn tại bờ tây sông Amul khiến quân Khurasan của Đại Thực cuối cùng không dám manh động.

Hiện giờ chiến dịch Thổ Hỏa La đã kết thúc, nhưng Lý Tự nghiệp vẫn cho hai vạn quân đóng cạnh bờ Amul lần lượt phân bố trong mười lăm thành bảo khác nhau.

Mỗi thành đều có phong hỏa đài để liên hệ, phong hỏa đài được xây dựng kéo dài đến tận Samarkand tạo thành một hệ thống phòng hộ nghiêm ngặt.

nhưng hôm nay, do gặp phải trận bão tuyết mấy mươi năm mới có một lần mà khiến phòng hộ của quân Đường yếu hắn. ngoài mấy mươi dặm đã không còn thấy bất kỳ gì. quân Đường đều trốn trong thành bảo đợi chờ bão tuyết kết thúc.

Trời đã tối dần. bão tuyết vẫn hoành hành hai bên bờ sông Amul Đông Tam thành là thành bảo thứ bảy mà quân Đường cho tu sửa dọc sông Amul và cũng là tòa thành lớn thứ ba trong mười lăm tòa thành bảo.

Lúc này, ngoài thành bảo đã bị một màn đêm đen bao phủ, khắp nơi như đã bị ám khí yêu quái nuốt chửng.

Cách thành tám dặm về phía nam. ba ngàn quân Đại Thực đã đến bờ sông Amul bọn họ hành quân cũng gặp phải khó khăn, căn bản không thấy gì phía trước, chỉ toàn tiến về phía trước nhờ cảm giác.

Ba ngàn quân cùng lạc đà đều dựa vào sự liên hệ của mấy cọng dây thừng dưới chân, bước từng bước chậm rãi trên mặt sông đóng băng.

Thủ lĩnh đội quân này tên là Shahim. là ái tướng thủ hạ của Ziyad. lần này hắn đã được lệnh của Ziyad dẫn ba ngàn kỵ binh thâm nhập Hà Trung, đé thám thính tình bố trí quân lực và phản ứng của quân Đường, nên nói là hành động lần này của họ cũng như một nhiệm vụ cảm từ, khó có cơ hội trở lại. chỉ một đội quân vỏn vẹn vài ngàn người này thâm nhập phúc địa,bọn họ đã không còn đường lui, nhưng quân lệnh như sơn.

Higham không thể không dẫn quân đội mạo hiểm vượt sông Amul.

Dù cho dưới chân người và lạc đà đều được cột dây thừng to, nhưng mật băng trơn trượt vẫn không ngớt khiến bọn binh sĩ cùng lạc đà té nhào, tiếng la toáng liên miên, may mà trời đêm bão tuyết, phía bờ bên kia không có quân Đường tuần tra.

để họ dễ dàng qua sông.

Tuyết vẫn cứ rơi, chẳng mấy chốc lại che phủ hết dấu vết chân mà họ đã để lại.

Vượt qua sông Amul ba ngàn quân Đại Thực lại tiếp tục thẳng tiến, phía trước vẫn là sa mạc mênh mông.

Và sáng hôm sau. tuyết cuối cùng đã tạnh, trong buổi hừng đông sương mờ, bọn họ đã nhìn thấy được núi Đại Niên phía xa.

Shahim lòng đầy xúc cảm. nơi đây hắn vô cùng quen thuộc.

Năm xưa. chính hắn đã trú quan đằng sau lưng dãy núi to kia. nơi ấy chính là nơi sản xuất bảo thạch trứ danh của khu vực Hà Trung - Na Sắc Ba. cũng là mục tiêu của chuyến đi mạo hiểm lần này, tập kích Na Sắc Ba. chấn động chư quốc Hà Trung.

để tạo thanh thế cho việc tấn công kế tiếp.

“Gia tăng tốc độ!

Trước khi trời tối phải đến được Na Sắc Ba!”

Shahim vừa hạ lệnh, ba ngàn kỵ binh lại lũ lượt thúc hối lạc đà rầm rầm phóng về phía đông bắc.

Na Sắc Ba là đô thành của nước Tiểu Sử. cũng là một tiểu quốc gần Đại Thực nhất của chư quốc Hà Trung.

Na Sắc Ba được mệnh danh là ngôi thành đá quý, nơi đây nổi tiếng sản xuất các loại đá quá. và cũng nhờ nó mà mang lại tài phú dồi dào cho tòa thành trì này, có điều tài phú do đá quý mang lại lại không lọt vào được túi người Na Sắc Ba, mà vào túi của vài gia tộc lớn đến từ Samarkand hay Bukhara.

Bọn họ đã khống chế việc kinh doanh đá quý tại Na Sắc Ba. còn người bản địa lại trở thành người giúp việc cho những đại gia tộc này.

Tiểu Sử quốc nằm ngay phần rìa phía tây nhất của bồn địa Femaaa.

Nơi đây có dãy núi lớn. thế núi nhấp nhỏ kéo dài hơn trăm dậm vùng phía nam Na Sắc Ba, nhưng nổi tiếng nhất vẫn là Thiết Môn Quan, đó là điểm nối nguy hiểm nhất của khu vực Hà Trung và Thổ Hỏa La. có vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng.

Đầu bên kia của Thiết Môn Quan chính là tiểu quốc đầu tiên mà quân Đương tấn công trong chiến dịch Thổ Hỏa La - giải Tô quốc.

Quân Đường đã cho đóng quân năm ngàn tại Thiết Môn Quan.

Shahim cũng biết, nếu chỉ dựa vào ba ngàn ỵ binh lạc đà của họ khó mà công hạ Thiết Môn Quan, mũi kiếm của hắn cũng không chỉ về Thiết Môn Quan, mà là Na Sắc Ba.

Dựa vào sự hiểu biết về địa hình khu vực ấy, hắn có thể từ phía bắc vòng qua mạch núi rồi từ sông Độc Mạc nam hạ, trực tiếp đến thành Na Sắc Ba.

Do quân Đường đóng quân dọc sông Amul vì đóng quân tại chư quốc Hà Trung không nhiều lắm, nhất là Tiểu Sử quốc, phần lớn qua đội đều trú tại Thiết Môn Quan, nên Na Sắc Ba chỉ có hơn ngàn quân Đường trú quân, chỉ yếu chỉ để duy trì trật tự an ninh trong thành.

Khác với ở Bukhara. mâu thuẫn Muslim và tín đồ Hỏa giáo trong thành Na Sắc Ba không gay gắt. thậm chí có thể nói là hòa bình chung sống, họ mạnh ai nấy có miếu tự của mình, lúc thường cũng nước sông không phạm nước giếng.

Trong thành Na Sắc Ba có hơn ba mươi ngàn người. có gần một nửa người sống nhờ nghề khai quật khoảng sản, đem phần lượng khoảng nham bảo thạch mà họ khai quật được ra, sau đó bắt đầu mài đá và tìm các loại đá quý trong đó.

Sau khi quân Đường chiếm lĩnh Hà Trung, ngành đáu quỹ nơi đây vẫn hung thịnh như xưa, chia là vốn dĩ lúc trước đá quý được bán cho người Đại Thực, còn bây giờ thì bán cho người Đường, thường thì nó được bán đến Toái Hiệp, rồi để thương nhân Toái Hiệp vận chuyển đến Trung Nguyên.

Cũng như vùng sông Amul, Na Sắc Ba chịu phải sự tập kích của cơn bão tuyết chưa từng có trong mấy mươi năm nay.

Đêm cuối năm trời chẳng mấy chốc đã tối sầm. bắt đầu từ lúc trưa, trời lại rơi tuyết lớn. tuyết bao phải khắp đất trời.

Khi màn đêm đến. trong ngoài thành Na Sắc Ba đã rơi vào thế giới mông lưng đen tối.

Vài chục tên quân Đương đang đứng gác thù trên đầu thành, lúc này cửa thành đã được đóng, các binh sĩ cùng vây quanh lò lửa trong căn phòng nhỏ.

Các binh sĩ Đại Đường có nói có cười, trên lò than còn đang nướng nửa chiếc đuôi dê to tướng, khắp phòng ngất ngây vì mùi thịt nướng thơm lừng.

Lúc này, một binh sĩ hình như đã phát hiện điều lạ. nó bèn quay sang nói với phó úy của mình: “Tôn phó úy, dưới thành hình như có người đang la hét.”

“Vậy ngươi đi xem thử tình hình!”

Tôn phó úy đang giành toàn bộ tâm trí vào miếng thịt nướng, cũng để ý gì đến tên binh sĩ này.

Binh sĩ đứng dậy, một lát sau. hắn lại chạy vào bẩm báo: “Phó úy, đó là một đội thương nhân, thuộc hạ nghe có tiếng của rất nhiều lạc đà.”

“Thương nhân từ đâu đến thế?”

“Bọn họ nói đến từ Samarkand. xin chúng ta mở cửa cho vào.”

“Trời tối đóng cửa.

đây là quy tắc.”

Tôn phó úy hết kiên nhẫn quơ tay nói: “Ngươi để họ ở ngoài thành một đêm. sáng mai mới vào thành.”

Ngay tại lúc này, một tiếng va mạnh bên ngoài, “Đùng!” vang ầm. cả tòa thành lâu như bị lưng lay.

Vài tên binh sĩ đứng không vững ngã đùng xuống đất. thịt nướng trên giá cũng bị rơi rớt. miếng thịt dê sắp hoàn thành đã rơi xuống sàn.

Quân Đường nhìn nhau không biết xảy ra việc gì. bỗng nhiên, một tiếng vang ầm trời, tường thành một lần nữa lưng lay dữ dội.

Tôn phó úy kịp phản ứng ra. lớn tiếng thét lên: “Hãy mau cảnh báo, có người đang phá cửa thành!”

“Tang!

Tang!”

Tiếng chung cảnh báo chói tai vang rọi khắp thành trong đêm đen.

Vài chục tên quân Đường đứng gác xong lên đầu thành.

Màn đêm đen tối là màn ngụy trang tốt nhất của quân địch, quân Đường chẳng nhìn thấy bóng người, nhưng họ vận đặt tiễn kéo cung phóng về phía dưới thành.

Dưới thành không ngừng có tiếng kêu thảm thiết vọng đến.

Ngay lúc này. cửa thành một lần nữa vọng đến tiếng của cú tông mạnh, làm cả đất trời cũng như rung chuyển theo.

Cửa thành cuối cùng cũng không cầm cự nổi, đùng đùng ngã đổ.

Ba ngàn kỵ binh lạc đà Đại Thực hô hào xông vào thành Na Sắc Ba.

Lúc này lại có một đoàn quân Đường chừng bốn trăm người xông ra.

Trong đêm tối. bọn họ đã thấy thân hình của một đoàn lạc đà đông đúc chạy ùa vào thành bèn cùng phóng cung tiễn ra đòn. chỉ một chốc, tiễn phóng như bay, vèo vèo như mưa cùng nhằm vào đoàn kỵ binh lạc đà.

đánh cho quân Đại Thực người ngã lạc đà gục. tiếng thảm kêu vang lên từng hồi.

Shahim nhìn mà sốt ruột, hắn một lòng muốn vào thành, mà không ngờ trong thành là phản đòn quyết liệt, hắn không cam tâm. giơ cao chiến đao thét lên: “Xông lên. nếu không chiếm được Na Sắc Ba thì thà chết còn hơn!”

Quán Đại Thực thét gào xông lên. dùng đôn bài của mình để chống lại những mũi tên lợi hại của quân Đường. chỉ một chốc đã xông đến trước mặt quân Đường.

Quân Đường lúc này cũng thả cung tiễn xuống, dùng trường mâu chiến đấu.

Trong cửa thành trận hỗn chiến đẫm máu tiếp diễn.

Kỵ binh Đại Thực không ngừng ùa vào thành.

Lúc này, một ngàn quân Đường trấn thủ Na Sắc Ba đều toàn bộ có mặt.

Tình hình khẩn cấp, bọn họ vẫn chưa kịp lên ngựa, đều chiến đấu trong trạng thái bộ binh.

Phong hỏa đài trên đầu thành Na Sắc Ba đã nghi ngút hỏa diệm.đặc biệt bắt mắt trong màn đêm đen này.

Bọn họ đang cầu viện của quân trấn thủ Thiết Môn Quan phía nam.

Chiến đấu trong bóng đêm càng thảm khốc hơn. bọn họ chẳng nhìn rõ mặt đối phương, chỉ có thể dựa vào cảm giác cao thấp và cảm nhận mùi máu để xông pha.

Quân Đại Thực là kỵ binh nên sẽ cao hơn. còn quân Đường là bộ binh sẽ thấp hơn.

Bọn họ không nhìn thấy vũ khí của đối phương, thường một mâu đâm xuyên lồng ngực của đối phương, bản thân mình cũng bị chém đứt đầu.

Tiếng kêu thảm thiết liên tục. xác thịt la liệt, máu tung tứ phía.

Binh mã sứ trấn thủ tại Thiết Môn Quan là La Diên Quan, là một lang tướng, hắn đã là lão quân An Tây, từng tham gia trận chiến Cự Chiến Đề và Đát La Tư. kinh nghiệm của hắn tương đối phong phú.

Hắn đã phát hiện ra số người của quân Đại Thực hơn đứt phía mình, hơn nữa lại là kỵ binh lạc đà. chiếm ưu thế hơn bộ binh quân Đường nhiều, quân Đường mạnh ai nấy đánh rõ ràng là đang ở thế hạ phong.

Hắn vội lớn tiếng hô hào: “Bộ binh kết trận!

Bộ binh kết trận!”

Dưới sự chỉ huy của hắn. quân đường được từng được huấn luyện nghiêm khắc lập tức tập kết. tức tốc từ trạng thái hỗn loạn ban đầu lập tức kết thành phương trận bộ binh, họ lưng tựa lưng dùng trường mâu tạo thành mâu trận, hỗ trợ phối hợp từng bước tiến lên. dùng sức mạnh lực lượng bắt đầu phát đầu tấn công quân Đại Thực.

Lúc này, trong màn đêm khó mà nhìn rõ, sức chiến đấu của hai bên chính là dựa vào sự tập huấn thường ngày.

Nếu là quân Thổ Hỏa La hoặc Sindh e rằng một ngàn bộ binh quân Đường đã có thể càn quét ba ngàn kỵ binh, nhưng tiếc rằng đối thủ hôm nay lại là quân tinh duệ Khurasan, nhất là ba ngàn người này lại là tinh duệ trong tinh duệ của bốn vạn quân Khurasan, bọn chúng thậm chí còn có thể xông ra khỏi mê hồn trận của bão tuyết để đến đây, chỉ thế thôi cũng biết được sức chiến đấu họ đến đâu.

Lúc này, đại đa số quân Đại Thực đã xông vào thành.

Shahim bắt đầu bố trận, cứ từng một trăm người làm một đội từ bốn phương tám hướng phát động đòn tấn công mạnh với bộ binh Đại Đường.

Song phương cùng lâm vào trận chiến quyết liệt.

Một quân Đường đứng đầu đã bị trường mâu của quân Đại Thực xuyên qua lồng ngực, hắn thảm thiết hét lên rồi ngã sục, một binh sĩ quân đường sau lưng hắn lập tức đi lên thay vị trí của hắn tiếp tục chiến đấu. cùng phối hợp với trái phải đâm mâu về phía quan quân Đại Thực.

Quan quân Đại Thực rú lên thảm thiết, thân thế của nó bị ba cây mâu này đâm thẳng giơ cao...

Thời gian dần qua đi. tình hình chiến cục càng lúc càng bất lợi cho quân Đường, bọn họ đã trận vong gần nửa.

Dù cho quân Đại Thực cũng lũ lượt ngã xuống, nhưng ưu thế quân số đã ngày càng rõ rệt.

Từ một chọi ba, dần dần trở thành một chọi năm.

La Diên Quan biết rõ có đánh tiếp quân Đường chỉ có con đường là toàn quân hi sinh, bèn lập tức hạ lệnh: “Bỏ thành, mở con đường máu!”

Năm trăm quân Đường còn lại lập tức dùng hết sức mình xông ra khói bao vây của quân Đại Thực, lập tức rút về phía nam.

Bọn họ lợi dụng sự am hiểu về đường phố ở đây, lập tức chạy về chuồng ngựa doanh trại, lấy được chiến mã lập tức rút khỏi thành Na Sắc Ba từ cửa nam.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 400: Mưa gió giăng lối

Được tin Na Sắc Ba thất thủ, Lý Tự nghiệp nổi giận đùng đùng, lập tức bãi miễn chức chủ tướng của Đông Tam bào, tin tức mà thám báo nghe ngóng được, người Đại Thực đang từ nơi phía nam Đông Tam bào tám dặm qua sông.

Lý Tự Nghiệp một mặt điều binh khiển tướng thu phục Na Sắc Ba, đồng thời tăng cường phòng ngự sông Amul một mật khác, hắn viết một lá thư.

đem tình báo Na Sắc Ba thất thủ cấp tốc báo cho Lý Khánh An.

Lúc này, Lý Khánh An vừa đến Câu Chiến Đề, thị sát việc Sindh bắc vận (*vận chuyển ra bắc) lương thực, chiến sự của Sindh đã bình ổn.

Phong Thường Thanh soái lĩnh một vạn quân Đường trong trận chiến Punjab đánh tan quân Đại Thực Sindh. tàn quân Đại Thực đào tẩu về Ba Tư.

Phong Thường Thanh lập tức tổ chức lương thực bắc vận. trải qua nổ lực của hơn hai tháng, một trăm vạn thạch lương thực đã đi tới kho hàng lớn phía đông núi Ba Tất, đang không ngớt vận chuyển đến Câu Chiến Đề.

Lúc này, tình báo của Na Sắc Ba đã đưa tới trong tay Lý Khánh An.

Lý Khánh An trên bến tàu của Câu Chiến Đề đi qua đi lại, thân binh của hắn thì từ xa đứng ở một bên. không dám quấy rối suy nghĩ của hắn.

Từ sự miêu tả của tình báo, ba nghìn Đại Thực chính là đơn độc thâm nhập Hà Trung. không có hậu viện, cũng không có quân chú lực Đại Thực chính diện tập kích sông Amul bọn họ mượn sự yểm hộ của gió tuyết, tránh được tuyến phòng ngự của quân Đường, tập kích Na Sắc Ba bất ngờ mà đắc thủ. hơn nghìn quân Đường trấn giữ Na Sắc Ba sau khi thương vong quá bán, bị bức bách rút lui.

Lý Tự nghiệp đã điều binh một vạn người, chuẩn bị đoạt lại Na Sắc Ba.

Kỳ thực những thứ này Lý Khánh An không hề quan tâm.

điều hắn quan tâm là. quân Đại Thực bất ngờ tập kích Na Sắc Ba với mục đích gì?

Ba nghìn kỳ binh này đơn độc thâm nhập, hiển nhiên là đến tìm cái chết, mà Na Sắc Ba cũng không phải là vùng đất chiến lược trọng yếu gì, Thiết Môn Quan mới đúng, vậy bọn họ tập kích bất ngờ Na Sắc Ba là do xuất phát từ một suy nghĩ nào, đương nhiên không phải là vì chiếm đoạt một chút bảo thạch, cho dù có chiếm được, bọn họ cũng không mang về được.

Dụng ý của người Đại Thực làm cho Lý Khánh An trăm bận suy nghĩ cũng không lý giải nổi, có lẽ là một sự dò thám, dò thám sự phòng ngự của quân Đường và lỗ hổng đang tồn tại, nếu như là vì nguyên nhân này, vậy thì bọn họ lựa chọn thời tiết bão tuyết vượt sông Amul là tuyệt đối không sáng suốt, sông Amul không phải là mỗi ngày đều có bão tuyết, bọn họ căn bản là không thử ra được năng lực phòng ngự thật sự của quân Đường.

Lý Khánh An chắp tay ra sau châm chú quan sát hướng tây, mệnh lệnh này là do ai ban xuống, là Tề Nhã Đức (*Ziyad) ư?

Lý Khánh An khẽ lắc đầu, Ziyad sẽ không phái ba nghìn tinh nhuệ đến tự sát, hắn không có sự quyết đoán, mà từ chiến thuật mà nói, cách làm xâm nhập vào địa phận kẻ địch không có ý nghĩ nào, trừ phi là phái một vạn người, có lẽ còn có hiệu quả trước sau gọng kìm, không thể nào là ý của Ziyad, vậy sẽ là ai?

Lý Khánh An nghĩ đến một người, Mạn Tô Nhĩ (*Mansur), chỉ có Mansur mới có thể đưa ra quyết định quyết đoán như vậy, vậy thì thân là hoàng đế của một quốc gia, mục đích của việc hắn làm vậy là gì?

Nếu như từ góc độ của Mansur mà suy nghĩ.

Lý Khánh An bèn lờ mờ tìm được một chút đáp án. nhưng đáp án này vẫn chưa rõ ràng, giống như cảm giác trong sương mù xem hoa vậy.

Lúc này, xa xa truyền đến tiếng xáo động, Lý Khánh An không khỏi tò mò nhìn ra phía bến tàu, chỉ thấy công nhân trên bến tàu đồng loạt chạy về phía đằng xa. phảng phất đã xảy ra chuyện gì rồi?

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Lý Khánh An hỏi thân binh nói.

Thân binh lập tức đi hỏi thăm, lát sau trở về bẩm báo:

“Hồi bẩm Đại tướng quân, có một đội voi vận chuyển tới rồi, tất cả mọi người chạy tới kho lương bên kia xem náo nhiệt.”

“A?

Đi!

Đi xem thử.”

Lý Khánh An cũng rất hứng thú, hắn trở mình lên ngựa, lao đi về phía kho lương, kho lương lớn Câu Chiến Đề, một đội vận chuyển do một nghìn con voi hợp lại, đang vận chuyển gần vạn thạch lương thực đi tới, Câu Chiến Đề gần như xuất động cả toàn thành, dìu già dắt trẻ tiến lên ngắm nhìn sự đi tới của đội voi vận chuyển, lát sau, Lý Khánh An cũng đã chạy đến nơi kho lương.

“Đại tướng quân, mau nhìn xem!”

Mấy thân binh kích động chỉ vào phương xa kêu lên: “Đội voi vận chuyển đã tới.”

chỉ thấy phương xa đã xuất hiện một đội ngũ đông nghịt, một nghìn con voi, trên lưng thồ lương thực nặng nề, đang xếp hàng từ từ đi về phía này, khí thế vô cùng hoành tráng, ở hai bên con voi. một đội kỵ binh tả hữu hộ vệ.

Lúc này kỵ binh hộ vệ cũng đã phát hiện Lý Khánh An. hơn mười kỵ binh chạy vội tới. xa xa đã có người hô to: “Đại tướng quân, ty chức ở đây!”

Lý Khánh An nở nụ cười, hắn đã nhận ra người tới chính là được hắn nhâm mệnh làm Sindh phó đô đốc Triệu Sùng Tiết.

Triệu Sùng Tiết chạy vội tới. hắn xoay người xuống ngựa. hướng Lý Khánh An nửa quỳ thi một quân lễ, kích động nói:

“Mạt tướng Triệu Sùng Tiết, tham kiến Đại tướng quân!”

“Triệu tướng quân mau mau mời đứng lên!”

Lý Khánh An đỡ hắn dậy, thấy hắn vừa đen vừa gầy, không khỏi khẽ thở dài: “Triệu tướng quân dọc đường vất vả rồi.”

“Ty chức có thể đem lương thực bắc vận trở về. tuy rằng vất vả một chút, nhưng cũng cảm thấy rất có thành tựu.”

“Nói không sai. nào! ngồi xuống nói chuyện.”

Lý Khánh An xếp bằng ngồi xuống đất.

Triệu Sùng Tiết cũng ngồi xuống.

Lý Khánh An cười nói: “Hãy nói một chút về tình hình Sindh.

đánh một trận với quân Đại Thực, nghe nói có chút nguy hiểm, nói cụ thể một chút xem.”

Triệu Sùng Tiết gật đầu. nói: “Quả thật rất nguy hiểm, tổng đốc Sindh của người Đại Thực tên Ibrahim. người này vô cùng xảo quyệt, hắn dùng quân sĩ Sindh giả dạng quân chủ lực Đại Thực từ Punjab bắc tiến.

Phong tướng quân soái lĩnh một vạn năm nghìn quân đi nghinh chiến, nhưng nửa đường nhận được tin tức. hai vạn chủ lực quân Đại Thực đã vòng đường đi tập kích kho lương lớn thành A Bố La. kho lương thành A Bố La chỉ có ba nghìn quân Đường canh giữ. lúc đó đang là ban đêm. mọi người gấp đến giậm chân, hận không thể chắp cánh bay về kho lương, nhưng Phong tướng quân lại chỉ phái ba nghìn người giả dạng một đội lớn kinh hoàng chạy về, chủ lực của người đi theo phía sau. chúng tướng đều không hiểu rõ, Phong tướng quân chỉ là cười mà không nói gì. quả nhiên không quá hai mươi dặm. hai nghìn quân Đường bèn bị chủ lực Đại Thực đang mai phục phục kích, kết quả chủ lực của Phong tướng quân lại từ phía sau ồ ạt áp sát.

đánh phục binh Đại Thực một vố không kịp trở tay, tám nghìn chủ lực Đại Thực gần như toàn quân bị diệt, Ibrahim mang mấy trăm người chạy trốn, giết chết hơn bốn nghìn người. bắt sống ba nghìn năm trăm người. cái tên Lạp Cát Đức (*Ragged) đã từng đánh một trận với đại tướng quân cũng bị bắt sống. quân Đường chỉ thương vong hơn tám trăm người, có thể nói là chiến tích huy hoàng.”

“quả nhiên không phụ sự phó thác của ta. trận này đánh thật đẹp.”

Lý Khánh An liên tục khen ngợi, hắn lại hỏi: “Vậy Phong tướng quân làm sao biết được chủ lực của quân Đại Thực sẽ ở dọc đường mai phục?”

“Sau đó chúng thuộc hạ cũng hỏi Phong tướng quân, tướng quân làm sao biết được sẽ có mai phục?

Phong tướng quân nói, nếu người Đại Thực dùng sĩ quân Sindh giả dạng chủ lực. vậy thì chủ lực Đại Thực đi công đánh kho lương cũng chưa chắc là thật, vì tướng quân cũng nhận được tình báo, quân chủ lực Đại Thực chỉ có hơn tám nghìn người, nếu như nó là mang quân Sindh đi công đánh kho lương. vậy thì sẽ không chỉ mang hơn một vạn người, sẽ không phải là tỳ lệ như vậy, ít nhất là một ba. tổng binh lực phải là bốn vạn người trở lên mới bình thường, đây là kết luận mà Phong tướng quân từ trong miệng của tù binh nghiên cứu chủ soái quân Đại Thực mà đúc kết được, thói quen của tên Ibrahim kia trước giờ đều là một quân Đại Thực phối hợp ba viên bộc tòng quân, vì vậy tướng quân mới suy đoán, chủ lực quân Đại Thực đi công đánh kho lương rất có thể là giả mạo, mục đích là đế làm giảm sự cảnh giác của quân Đường, mà chủ lực ở nửa đường mai phục, kết quả thật sự đã bị Phong tướng quân đoán trúng rồi.”

“Biết người biết ta. mới có thể trăm trận trăm thắng.

Phong tướng quân đã cho ta sự gợi ý rồi a!”

Lý Khánh An muôn vàn cảm khái, vấn đề lớn nhất của hắn bây giờ chính là không biết người, hắn không biết tình hình điều binh của người Đại Thực, cũng không biết nguyên nhân của ba nghìn người tập kích Na Sắc Ba là gì?

Mà mấu chốt của những vấn đề này, là ở chỗ hắn chẳng biết tí gì về tình hình của quân đội Đại Thực, mạng tình báo của Hán Đường hội ở Damascus cũng chỉ là biết được một chút sự việc ở bề nối mà thôi.

Nghĩ vậy, Lý Khánh An lại hỏi: “Lần này vận chuyển lương thực đến?”

“Hồi bẩm Đại tướng quân, lần này chúng ta vận dụng hai vạn con voi vận lương, còn có một số lớn xe ngựa, một lần duy nhất vận chuyển hết gần năm mươi vạn thạch lương thực, bỏ đi sự tiêu hao dọc đường. gần như có bốn mươi vạn thạch vận chuyển đến kho lương núi Ba Tất.”

“Voi không sợ lạnh sao?”

Lý Khánh An có chút tò mò hỏi.

“Voi thích nóng, nhưng cũng không sợ lạnh, chủ yếu là dọc đường đi khó tìm thức ăn cho voi, dọc đường gần như tất cả quốc gia đều phát động người đi tìm rau quả dại cho voi, đây là chuyện gian nan nhất, vận chuyển chuyến này xong phải tạm thời ngừng lại mấy tháng, đợi mùa xuân đến rồi vận chuyển tiếp.”

Nói đến đây, Triệu Sùng Tiết nghĩ đến một việc, từ trong lòng rờ lấy ra một hộp gấm cười nói: “Vốn định phái người đưa đi Toái Hiệp, không ngờ ở nơi đây gặp được đại tướng quân, đây là một vật chiến lợi phẩm mà Phong tướng quân công đánh miền bắc Thiên Trúc có được, mệnh thuộc hạ đưa đến dâng cho đại tướng quân.”

Việc Phong Thường Thanh soái lĩnh năm nghìn kỵ binh càn quét mười mấy tiểu quốc ở bắc bộ Thiên Trúc Lý Khánh An đã biết được, người La Kỳ Phố Đặc (*Rajput) ở bắc Thiên Trúc đã xây dựng mười mấy tiểu quốc, bọn họ tự mình dàn trận, kết quả bị năm nghìn thiết kỵ của Phong Thường Thanh đánh tan từng nước một. bảy tiểu quốc đầu hàng quân Đường.

Phong Thường Thanh từ nơi đó chiếm được một lượng lớn vàng bạc châu báu và gần trăm vạn thạch lương thực, chuẩn bị đưa đến Toái Hiệp ở phía bắc.

Lý Khánh An bèn đoán được, trong hộp gấm chắc chắn là báu vật hiếm thấy.

Hắn tiếp nhận hộp gấm cười nói: “Là vật gì?”

“Đại tướng quân mở ra nhìn xem sẽ biết.”

Lý Khánh An mở hộp gấm ra. bên trong lại là một viên kim cương thạch màu vàng lấp lánh, lớn bằng nắm đấm của em bé. quý báu dị thường. cho dù là Lý Khánh An thấy báu vật vô số, nhưng kim cương thạch lớn như vậy, hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, hắn không khỏi kinh ngạc nói: “Đây là vật mà Phong tướng quân đoạt được phải không?”

“Vâng, đây là báu vật trấn quốc của một tiểu quốc, được khảm ở trên vương miện của quốc vương của bọn họ, lúc đầu hàng, đã đem vương miện hiến cho Phong tướng quân.”

Lý Khánh An nở nụ cười, nói: “ngươi trở về thay ta mang lời nhắn cho Phong tướng quân, cứ nói là ta có được một đứa con gái cưng, viên kim cương thạch này xem như lễ vật mà hắn tặng cho con gái ta. vương phi của ta cũng sắp sinh rồi, chắc là một tiểu tử. bảo hắn chuẩn bị thêm một lễ vật nữa. ta sẽ bù đắp cho hắn.

đợi hắn quay về. ta sẽ mời hắn ăn trứng gà đỏ và bánh ngọt.”

“Tiểu vương gia ra đời rồi hả?”

Triệu Sùng Tiết mừng rỡ nói.

“Vân chưa đâu! nghe sản bà nói có thể là một tiểu tử. chỉ mong là bà mụ kia đừng là một người miệng quạ.”

Đùa giỡn một chút.

Lý Khánh An bèn viết ngay một lá thư ngắn, dán kín xong.

đưa cho Triệu Sùng Tiết nói: “ngươi lập tức trở về Sindh. nói với Phong tướng quân.

Đại Thực rất nhanh sẽ phản công, rất có thể sẽ đánh Sinhd. bảo hắn bị chiến cho tốt!

Nhưng cũng không cần quá lo lắng, ta đã hạ lệnh Lý Quang Bật phối hợp Sindh. cùng nhau phòng ngự Đại Thực.”

Triệu Sùng Tiết nhận lấy thư cất kỹ, đứng dậy rồi thi lễ.

“Ty chức xin cáo từ ngay.”

“Đi đi!

Một đường cẩn thận.”

Triệu Sùng Tiết xoay người lên ngựa. hướng về kho lương chạy đi.

Lý Khánh An mãi nhìn hắn đi xa. lúc này mới quay trở về bến tàu. ngay tại bến tàu Câu Chiến Đề.

Lý Khánh An ban hạ lệnh tập kết điều binh, từ Toái Hiệp điều năm vạn đại quân đi đến Hà Trung. lại từ Thạch Quốc và Ninh Viễn quốc mỗi nơi điều một vạn quân đội tây tiến, cộng thêm ba vạn quân đội của Hà Trung, như vậy đã triệu tập được mười vạn đại quân, lại mệnh Câu Chiến Đề điều năm mươi vạn thạch lương thực đi đến Tát Mã Nhĩ Hàn (*Samarkand), xem như quân lương.

Đồng thời, Lý Khánh An lại viết thư cho Byzantium hoàng đế Kopronymos, xin hắn làm theo hiệp nghị. chuẩn bị cùng quân Đường chiến đấu với người A Rập.

Từng mệnh lệnh một sau khi được ban ra.

Lý Khánh An đã rời khỏi Câu Chiến Đề, hướng Samarkand mà đi.

Na Sắc Ba thành, một vạn quân Đường đã áp sát dưới thành, lúc này, cách quân Đại Thực chiếm lĩnh Na Sắc Ba thành đã qua năm ngày, gió tuyết đã ngừng hẳn, trong ngoài thành đều biến thành một thế giới tuyết trắng phau.

Cùng với tiếng trống ‘Tùng!

Tùng!’ vang lên, một vạn quân Đường ở ngoài thành năm dặm dừng bước lại, bọn họ không nóng lòng tiến công, mà là đóng hạ doanh trướng ngay tại chỗ, từng túp lều trại màu xám xuất hiện trong thế giới màu trắng, đặc biệt bắt mắt.

đại kỳ của quân Đường An Tây trong gió bay phần phật.

Trên tường thành, chủ tướng quân Đại Thực Sa Hi Mỗ (*Shahim) hồi hộp nhìn chăm chú tình hình bên ngoài thành, theo mệnh lệnh của Ziyad. hắn cần phải ở Na Sắc Ba kiên trì mười ngày, nếu hắn có thể thành công quay về Khurasan, như vậy hắn sẽ được Mansur phong làm tổng đốc Libya.

Sức hấp dẫn của lợi ích to lớn làm cho Shahim đem nguy hiềm quăng lại ở phía sau não, hắn đã quyết tâm giữ thành mười ngày, sau đó mới phá vòng vây trở về Khurasan, vì điều này, hắn đã có sự chuẩn bị to lớn, hắn cưỡng bức Muslim trong thành dốc sức cho hắn. hắn đã dỡ bỏ cung điện và nhà cửa một vùng ven tường thành của Tiêu Sử Quốc, có được một lượng lớn các đá tàng, để bổ sung vào cung tiễn mà bọn họ vốn không chiếm ưu thế, ngoài ra. hắn lại phái người dùng cự thạch bít chặt hai cửa lớn. bọn họ cho dù là tông cửa mà vào. biết được cửa thành của Na Sắc Ba vốn không rắn chắc.

Để ủng hộ sĩ khí, Shahim còn hạ lệnh tịch biên phong tỏa nhà của mấy đại thương nhân Samarkand. có được một lượng lớn bảo thạch tồn kho, hắn đem những bảo thạch này chia cho binh sĩ. xem đó là phần thưởng mà bọn họ đi theo mình tử chiến.

Cho dù Shahim hi vọng quân Đường ở mười ngày sau mới trở lại, nhưng tình hình không được tuyệt vời cho lắm. hoàng hôn ngày thứ năm. một vạn quân Đường đúng hẹn mà đến.

chỉ đến có một vạn quân đội.

điều này làm cho Shahim trong lòng lại dâng lên một tia hy vọng, nếu bọn họ phòng thủ được thành công. một vạn người chưa chắc có thể đánh hạ Na Sắc Ba thành.

sắc trời âm trầm, màn đêm lặng lẽ buông xuống. ngay lúc sắc trời vừa mới vấy đen. trong đại doanh quân Đường bỗng nhiên vang lên tiếng trống trận âm vang, quân Đại Thực trên thành đều sợ tới mức nhảy dựng lên. hồi hộp nhìn chăm chú ngoài thành, đại doanh quân Đường đã xuất hiện động tĩnh, chỉ thấy hơn mười cái thang mây thật lớn xuất hiện từ trong doanh trướng, bộ binh quân Đường rợp trời cuốn đất đi theo xung quanh thang mây, từng bước tiến sát vào tường thành.

“Chuẩn bị đá tảng. chuẩn bị chiến đấu!”

Shahim lớn tiếng quát to, hắn không rõ quân Đường tại sao lại lựa chọn ban đêm công thành, trong đêm đen thấy không rõ đối phương, sinh tử chỉ có thể do trời.

Dưới thành, chủ tướng quân Đường chính là Hà Trung đô đốc Lý Tự Nghiệp, hắn tự mình dẫn quân đến đoạt lại Na Sắc Ba thành, thề đem tất cả quân Đại Thực xâm lấn toàn bộ giết chết.

Lý Tự Nghiệp ánh mắt bình tĩnh, dõi theo mười lăm chiếc thang mây to lớn từ từ đẩy sát tường thành, bên dưới chiếc thang mây này là một tòa đáy rất to, phía dưới có lắp bánh gỗ, mỗi chiếc thang mây do năm mươi con lạc đà kéo đi. tòa đáy thang mây đồng thời là đài phòng ngự lưu động, dưới mỗi tòa đáy của thang mây đều ẩn nấp mấy trăm quân Đường.

Thang mây do thang chủ và thang phụ hợp thành, thang chủ cố định ở trên tòa đáy, thang phụ thì vô cùng linh hoạt, co rút dễ dàng. cao nhất có thể đạt mười trượng.

đủ để kê lênh tuyệt đại đa số tường thành, đồng thời chỗ cao nhất có móc to, dùng để móc vào tường thành.

Thành Na Sắc Ba tuy là tòa thành lớn thứ ba của Hà Trung. nhưng đó chỉ là nói nó đông dân và mậu dịch phát triển, không phải chỉ tường thành của nó rộng dày, ngoại trừ Samarkand và Bố Cáp Lạp (*Bukhara), thành trì của chư quốc Hà Trung đều không hề cao to, cũng không giống như thành trì của triều Đường đào một dòng sông vệ thành, tường thành của Na Sắc Ba chỉ cao năm trượng, tường thành không kiên cố, không có sông vệ thành, dùng chùy công thành có thể trực tiếp tông thành, nhưng quân Đường không mang theo chùy công thành, mười lăm chiếc thang mây này gần như là vũ khí công thành toàn bộ của bọn họ.

Thang mây khổng lồ cuối cùng đã tới được dưới thành, thang phụ dài dài từ thang chủ vươn ra.

ầm một tiếng kề sát tường thành, cái móc bấu chặt vào ngói thành, quân Đường ở phía dưới khóa chặt thang chủ phụ. quân Đường bèn từ trong tòa đáy bỏ ra. mau chóng vô cùng xông lên đầu thành, trên thành dưới thành tên như mưa đặc.

đá tảng giống như mưa đá đập xuống, trường mâu lao bay, tiếng thét giết run trời, một trận ác chiến thảm thiết từ từ mở màn.

Trên mười mấy chiếc thang mây, binh sĩ quân Đường một tay cầm khiêng, một tay cầm đao, chống đỡ mưa tên bắn xuống từ trên thành, gian nan trèo lên phía trên, chốc chốc lại có binh sĩ bị đá tảng đập trúng, thảm kêu lăn lốc xuống thang mây, quân Đại Thực trên thành vô cùng điên cuồng, bọn họ ôm đá tảng lên ném đập mạnh xuống dưới, cự thạch trên đỉnh đầu quân Đường lăn quay, liên tiếp đập xuống bốn năm người, thảm kêu mà rơi xuống, đa số rơi xuống đất chết thảm.

Nhưng cung tiễn của quân Đường lại lợi hại dị thường, như châu chấu bắn tới rợp trời cuốn đất. quân Đại Thực có chút ngóc đầu lên. bèn lập tức bị cung tiễn bắn trúng khuôn mặt. bỏ xác đầu thành

Lúc này, Shahim soái lĩnh mấy chục sĩ binh Đại Thực, dùng chĩa chống chặt thang mây, cùng nhau dùng sức, trong tiếng la thét om sòm. móc sắt trên thang mây từ từ rời khỏi tường thành, bị quân Đại Thực cạy bỏ ra ngoài, thang phụ ngã đồ ầm ầm. mấy chục quân Đường trên thang cũng theo thang mây mà rơi xiỉống tường thành, tiếng thảm kêu vang dội.

Không ngừng có binh lính quân Đường xông lên đầu tường, nhưng rất nhanh bị quân Đại Thực hung hãn giết chết, ném xác ra ngoài thành, chiến sự thảm thiết dị thường.

Lý Từ Nghiệp lạnh lùng nhìn vào sự ác chiến trên tường thành, trận chiến công thành lần này, hắn không có vận dụng quân đội mạnh nhất của mình, năm nghìn mạch đao quân, dùng mạch đao quân công thành, cung tiễn và đá tảng của quân Đại Thực đều cũng sẽ không có tác dụng, cũng giống như năm đó hắn đích thân tiến công Liên Vân Bảo vậy.

Mà lần này, hắn nhận được chỉ lệnh của Lý Khánh An, phải thí nghiệm một thứ vũ khí bí mật.

Lý Tự Nghiệp thấy thời cơ đã chín muồi, bèn khẽ khoát tay, trong đại trướng, mấy bóng đen dưới sự yểm hộ của màn đêm. nhanh chóng vòng qua tường thành, đi đến thành đông, sự tiến công của quân Đường đều tập trung ở thành bắc, tuyệt đại bộ phận quân Đại Thực cũng phòng ngự ở thành bắc, chỉ có rất ít một phần nhỏ trấn giữ ở thành nam, còn thành đông thì rất trơ trọi, không có một quân Đại Thực nào phòng thủ, vì nơi đây không có cửa thành, không cần thiết phải phòng thú.

Mấy bóng đen lao nhanh đến dưới tường thành, bọn họ tìm được một viên ngói thành thích hợp, dùng đục sắt men theo khe hở thành khoét từng chút một, tường thành là dùng đá tàng xây nên, ở giữa có vữa. bọn họ móc vữa ra, để lộ một khe hở rộng bằng lóng tay, thông với bên trong tường thành, mấy bóng đen lập tức dùng móc sắt đưa vào khe hở, cùng nhau dùng sức, từng chút kéo ngói thành ra, cuối cùng liên tục ba viên ngói thành bị kéo ra.

đề lộ một cái động lớn rộng dài hai thước.

Một bóng đen lập tức lấy một gói đồ ở phía sau ra, từ bên trong lấy ra một đồ sắt hình tròn dẹp, nặng đến ba bốn mươi cân.

Mấy tên bóng đen cẩn thận đem đồ sắt đó nhét vào trong cái động của tường thành. ‘Xè’ một tiếng, một ngọn lửa dấy lên. chiếu sáng khuôn mặt hồi hộp của hắc y nam tử, hắn cẩn thận đốt cháy dây dẫn lừa quấn trên đồ sắt đó.

‘Bụp!’ Dây dẫn lửa đã đốt cháy rồi, bắt đầu nhanh chóng thiêu đốt, lúc này, mấy bóng đen co giò chạy nhanh, bất chấp tất cả chạy nhanh ra xa. lát sau, bọn họ chĩ chạy ra hơn bốn trăm bước, chỉ thấy một tiếng phát nổ kinh thiên động địa, đất mẹ đều đang run lên. mấy tên bóng đen ngã phịch xuống đất, ôm đầu trối chết, tiếng phát nổ mạnh đến đinh tai nhức óc, khói đặc phóng lên bầu trời, đá vụn bắn tung tóe, bay ra ngoài mấy dặm. ngay sau đó lại là một tiếng nổ to ầm ầm, bức tường của thành đông bị hoàn toàn nổ sụp, lộ ra một lổ hồng lớn rộng gần mười mấy trượng.

Na Sắc Ba thành đã không còn tử thủ được nữa.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 401: Thương nhân Túc đặc

Samarkand trước lúc đại chiến, thành Samarkand vừa bình lặng được nữa năm nay lại một lần nữa bị mây đen chiến tranh bao trùm, nhưng người Samarkand đã quen với chiến tranh cũng không tỏ ra bàng hoàng hoảng hốt. bọn họ vận lẳng lặng đến rồi đi, vẫn tiếp tục cuộc sống thường ngày của mình.

Tại thành đông thành Samarkand có một tòa kiến trúc to lớn màu trắng. nơi đây chính là tổng bộ của hiệp hội thương nghiệp Túc Đặc.

Hiệp hội thương nghiệp Túc Đặc là tổ chức dân gian có thể lực nhất tại khu vực Hà Trung, người Túc Đặc nổi tiếng về kinh doanh, trong vài trăm năm lịch sử mậu dịch, thương nhân Túc Đặc vì lợi ích chung bèn dần dần kết hợp lại với nhau, cuối cùng hình thành hiệp hội thương nghiệp Túc Đặc.

Hiệp hội thương nghiệp Túc Đặc có thể lực rất lớn, bọn họ từng có quyền quyết định ứng viên quốc vương của chư quốc Hà Trung.

Trãi qua bao lần chiến tranh, hiệp hội thương nhân Túc Đặc cũng đã gặp phải cú đòn mạnh, nhất là khi quân Đường và Đại Thực đang ở thế đối địch, đã giảm thiểu đáng kể lợi ích mậu dịch của bọn họ.

Hiệp hội thương nghiệp Túc Đặc bị lâm vào nguy cơ trước giờ không có, vì thế bọn họ đã bôn ba khắp nơi, hi vọng có thé tìm được đầu ra kinh doanh.

Sáng hôm đó, các thương nhân trong hiệp hội đã tụ tập, vài trăm hội viên của hiệp hội đến từ các nước Hà Trung đều tụ tập nơi đây.

Lo lắng về nguy cơ chiến tranh và tiền đồ Hà Trung, họ không thể cứ thế ngồi chờ được nữa.

Chính ngay lúc này bọn họ đã nhận được thông báo của hiệp hội.

An Tây tiết độ sứ Lý Khánh An sẽ đến Samarkand. thương thảo vấn đề tiền đồ mậu dịch của người Túc Đặc.

Bọn thương nhân Túc Đặc nghe tin tạm bỏ lại việc trong tay, cùng đến Samarkand.

Trong tiền sảnh của hiệp hội thương vụ, vài lãnh tụ của hiệp hội đương ngồi bàn về

nội dung sẽ thảo luận với Lý Khánh An. về yêu cầu họ sẽ đưa ra.

Trong hiệp hội tổng cộng có mười lãnh tụ.

đều lần lượt đến từ các nước Túc Đặc, trong đó thương nhân Khanh Quốc nhiều nhất.

Đó cũng do vị trí các nước Túc Đặc quyết định, như trung tâm văn hóa nghệ thuật nổi tiếng của Bukhara. nhưng hơi hớm kinh doanh thì tương đối nhạt, còn Samarkand lại là trung tâm mậu dịch thủ công nghiệp, chính vì thế mà nó trở thành trung tâm mậu dịch lớn nhất của chư quốc Hà Trung, nhiều đại thương nhân, mười lãnh tụ hiệp hội thương nghiệp thì họ đã chiếm bốn người.

Lần này người triệu tập hội nghị là Mikhail. lão năm nay khoảng bảy mươi. là người già nhất tại đây, cũng là đại thương nhân có gia nghiệp hùng hậu nhất.

Đồng thời, hắn cũng là một Muslim ngoan đạo.

Dù trong mười lãnh tụ này có Muslim cũng có Hòa giáo đồ, nhưng khi đứng trước lợi ích cộng đồng chung, tín ngưỡng không còn là bức tường ngăn của họ.

“Các vị. hiện này tình thế không cần ta nói chắc mọi người đã rõ, chiến tranh đã dừng mậu dịch giữa vương triều Đại Đường và vương triều Abbisd. cũng giống như cây cầu bị gẫy, chúng ta trở thành những người bất lực trong ốc đảo của mình, hơn nữa Đường vương triều trực tiếp khai thông mậu dịch với Byzantium. chúng ta lại không được hưởng một chút lợi trong đó.

Bây giờ tình cảnh của chúng ta rất nguy cấp, có thể nói chỉ mành treo chuông, lần này Triệu vương điện hạ đến Samarkand. vốn dĩ định đến bị chiến với vương triều Abbsid. nhưng hôm qua ta đã liên hệ với trưởng sứ La đại nhân.

Hắn biểu thị nguyện ý giúp chúng ta cầu xin với Triệu vương điện hạ. căn cứ theo tin tức vừa có được, hôm nay Triệu vương điện hạ đến hiệp hội thương nghiệp của chúng ta. cho nên.

đây sẽ là cơ hội quyết định vận mệnh của chúng ta. chúng ta nhất định phải nắm giữ.”

“Mikhail đại thúc, ngươi là trường bối có kinh nghiệm nhất của chúng ta. ngươi hãy nói thử về suy nghĩ của mình xem!”

Mikhail khoát ta nói tiếp với mọi người: “Kỳ thực cách nghĩ của ta rất đơn giản, chính là thuyết phục Triệu vương điện hạ. cho phép bọn ta tham dự vào mậu dịch với phía Congtaninopolis.

Đến giờ người Túc Đặc chưa một ai lấy được giấy phép kinh doanh với phía Toái Hiệp, bọn ta hi vọng có được cơ hội như vậy.

Đồng thời, ta cũng hi vọng có thể cho phép bọn ta tiếp tục mậu dịch với người Ả Rập.”

“Mikhail đại thúc, tiếp tục kinh doanh với người Túc Đặc e rằng sẽ có khó khăn. dẫu sao giờ hai nước đang có chiến tranh bùng phát, quân đội không thể cho phép chúng ta quá cảnh.”

“Ta biết!

Ta biết!”

Mikhail vội nói: “Cho nên chúng ta phải giải thích với hắn. chúng ta sẽ không vận chuyển những hàng hóa quan dụng đến Ả Rập, chúng ta chỉ bán các loại xa xi phẩm như gốm sử. tơ lụa. trà...

Nếu hợp tình hợp lý ta tin thái độ của Triệu vương điện hạ cũng sẽ thả lỏng hơn.

Ta còn vì thế mà mời vài người bạn đặc biệt đến giúp một tay.”

Nói đến đây, Mikhail gật gật đầu với hai lão nhân ngồi trong cùng.

Thật ra mọi người đã nhìn thấy hai người họ từ đầu. nhưng đều không biết họ là ai.

Người có làn da ngăm đen đứng dậy tự giới thiệu: “Ta tên Tát Nhĩ Đạt.

đến từ thành Thác Chi, và cũng là hội viên của hiệp hội.”

Có người từng nghe nói đến lão, không khỏi gật đầu.

Đây chính là lão thương nhân đi đến Đại Đường mậu dịch.

Mikhail cười nói thêm với người: “Tát Nhĩ Đạt và Triệu vương bảy năm trước từng có giao tình.

Lúc ấy Triệu vương điện hạ vẫn còn là một lữ soái của quân Đường, lúc ấy Tát Nhĩ Đạt đi cùng với công chúa Câu Lan của Thạch Quốc, cũng chính là thánh nữ Câu Lan sau này đi An Tây.”

Trong mắt mọi người lộ rõ ngưỡng mộ. người có giao tình với Triệu vương, tên Tát Nhĩ Đạt này có thể phát tài to!

Tát Nhĩ Đạt cười khổ: “Đã bảy năm qua đi, không biết Triệu vương điện hạ có còn nhớ ta không!?”

Lúc này, một người già ở cạnh bên cũng đứng dậy nói: “Ta là Bác La Đa!”

Bác La Đa là vị lãnh tụ tinh thần của Muslim tại Samarkand. y thuật cái thế, có uy vọng rất cao tại Khang Quốc, chỉ là ngày thường lão ít khi lộ diện, nên mọi người phần lớn đều chỉ nghe danh chứ chưa được gặp bao giờ.

Mọi người nghe nói đây là Bác La Đa. mọi người không kiềm nối đứng dậy vỗ tay.

Bác La Đa chính là vị thầy thuốc đã trị khỏi bệnh cho Lý Khánh An, quan hệ của hắn với Lý Khánh An cũng rất tốt.

Mikhail mời lão đến cũng là hi vọng lão có thể giúp hiệp hội một tay.

Được hai người này giúp đỡ, mọi người lại cảm thấy có hi vọng trở lại, tinh thần cũng đều phấn chấn lên.

Lúc này, có một thương nhân vội vàng chạy vào, cao giọng nói: “Triệu vương điện hạ đã đến!”

Mọi người đều đứng phóc dậy đi theo Mikhail đi ra ngoài cửa nghênh đón.

Từ ba năm trước đoạt được Hà Trung, Lý Khánh An đã ba năm không đến Samarkand. lần này đã là lần thứ tư. nhưng hiệp hội thương nghiệp Túc Đặc lại là lần đầu hắn đến.

Lý Khánh An không phải không biết tính quan trọng của mậu dịch phương đông phương tây với người Túc Đặc. nhưng thế lực của thương nhân Túc Đặc quá lớn, trong lần bạo loạn Hà Trung lần trước, bọn họ không những không giúp Lý Khánh An bình ôn sự thái, đã thế còn lén lút ủng hộ xung đột của giáo đồ hai phái, nhất là ủng hộ phái phản động Mulsim tạo phản.

Việc này sau khi bị vạch trần khiến Lý Khánh An cực kỳ bất mãn người Túc Đặc.

Để trừng phạt người Túc Đặc không trung thành, hắn đã hạ lệnh không cho thương nhân Túc Đặc tham gia và mậu dịch với Byzantium, đồng thời cho dừng tiến hành mậu dịch với Đại Thực, ngoài ra quan phủ Toái Hiệp cũng hạn chế số lượng và quy mô thương nhân Túc Đặc đến Đại Đường buôn bán.

Thông qua một hệ thống biện pháp nghiêm ngặt. hắn đã hữu hiệu giáng một cú đòn trầm trọng vào thương nhân Túc Đặc.

Lúc này hắn đến Samarkand chỉ vì chỉ huy chiến tranh với Đại Thực, nhưng La Khải Minh chủ quản chính vụ Hà Trung đã mấy lần thỉnh cầu hắn nới lỏng chèn ép với thương nhân Túc Đặc, nghĩ đến tác dụng của thương nhân Túc Đặc, Lý Khánh An cuối cùng cũng nhận lời của La Khải Minh đến tham quan hiệp hội thương nghiệp Túc Đặc.

Lý Khánh An dưới sự hộ tống của hơn trăm thân binh đi vào cửa lớn của hiệp hội thương nghiệp.

Vài trăm thương nhân Túc Đặc đã đứng hai bên. hàng ngàn quân Đường đã đi vào trước, vũ trang toàn thân, cứ ba bước thì có một người đứng, năm bước có trạm gác. canh gác nghiêm ngặt, ngăn bọn thương nhân ra hai bên, không cho họ đến gấn Lý Khánh An, nhất à thời khắc sắp có chiến tranh này, trang bị càng phải nghiêm ngặt hơn.

Lúc này, mười lãnh tụ của hiệp hội thương nghiệp cùng đi lên nghênh đón, Mikhail dẫn đầu quỳ xuống, kích động nói: “Hiệp hội thương nhân Túc Đặc cung nghênh Triệu vương đại tướng quân điện hạ!”

Lý Khánh An cười nhạt nói: “Tham quan hiệp hội thương nghiệp Túc Đặc vốn dĩ là nguyện vọng của ta, lần trước ta vốn định đến, nhưng chịu sự ảnh hưởng của nội loạn Hà Trung, nên bèn phải hủy bỏ.”

Lời Lý Khánh An như một mũi đao sắc bén. hắn đã hàm xúc nhắc nhở về vụ nội loạn Hà Trung, và cũng đã nói với họ, chính vì nội loạn Hà Trung mà khiến hắn bỏ hiệp hội thương nghiệp Túc Đặc.

Những người thương nhân Túc Đặc này ai ai cũng tinh vi vô cùng, họ làm sao nghe không ra ẩn ý của Lý Khánh An.

Mikhail lập tức thành khẩn nói: “Năm nay cục thế Hà Trung bình lặng. dân chúng an cư lạc nghiệp, Samarkand cũng dần khôi phục lại sự phồn vinh của trước đây.

Những điều này đều nhờ điện hạ ban phước, trong lòng mỗi người Túc Đặc bọn ta đều đầy cảm kích.

Hiệp hội thương nghiệp Túc Đặc càng kỳ vọng dưới sự thống trị của điện hạ tại Hà Trung sẽ trở nên càng phồn thịnh.

Vì thế, bọn ta toàn lực ủng hộ mỗi quyết định của điện hạ.”

Dù cho Lý Khánh An hi vọng thương nhân người Hán tại Trung Nguyên có thể thay thế người Túc Đặc, có thể hoạt động năng động trên con đường tơ lụa. nhưng hắn cũng biết, chí ít trong vòng năm sáu năm vẫn chưa thể làm điều này.

Đừng nói là di dân An Tây phần lớn đều là nông dân đến từ Trung Nguyên, ý thức kinh doanh còn tương đối mờ nhạt, mà Lý Khánh An cũng cần họ giúp mình cũng cố sự chiếm lĩnh với lãnh thố, nhất là trên mậu dịch với Byzantium, An Tây chủ yếu quan thương là chính, nhưng chỉ dựa vào quan phủ thì vẫn chưa đủ, hơn nữa quan thương còn quá cứng nhắc, thua xa sự linh hoạt của thương nhân Do Thái.

Gần đây, lượng lớn người Do Thái tham gia vào mậu dịch của Byzantium và An Tây, nên Lý Khánh An cuối cùng vẫn quyết định bỏ hạn chế mậu dịch của người Túc Đặc.

Hôm này là ngày hiệp hội thương nghiệp Túc Đặc, Lý Khánh An cũng phải lắng nghe và quan sát ngôn từ hành động của họ.

Thái độ của bọn họ hôm nay khá tốt, xem ra đã có phần biết hối lỗi, nhưng như thế vẫn chưa đủ, hắn còn cần hành động thực tế của thương nhân Túc Đặc.

“Các ngươi hãy đứng dậy đi, để ta xem đã!”

Mễ Ha Y Nhĩ (*Mikhail) vội đứng dậy dẫn Lý Khánh An đi vào trong.

Vừa đi đến cửa thì Lý Khánh An bất gặp Bác La Đa, hắn không khỏi chưng hửng, lần trước ở Hà Tây lão ra đi không một lời từ biệt, không ngờ lần này lại gặp lão ở đây.

Lý Khánh An lập tức thân thiết kéo lão qua một bên, khẽ giọng cảm tạ lão nói: “Thê tử ta đã có mang.

Như Thi cũng đã sinh một đứa con gái, ta thật sự phải hậu tạ Bác ông.”

“Đại tướng quân không phải cảm tạ ta. trị bệnh chữa thương là bổn phận của ta, ta chỉ thỉnh cầu đại tướng quân nể tình người Túc Đặc cũng là một phần tử của An Tây,

cho những thương nhân tội nghiệp này một con đường sống.

Người Túc Đặc vốn dĩ xem thương là gốc. nếu không cách nào làm thương nghiệp, đó sẽ là mối họa diệt tộc của người Túc Đặc.

Ta cũng là người cùng tộc sao lại có thể không sốt ruột.

Nếu đại tướng quân muốn cảm tạ ta. xin hãy cho chúng tôi một cơ hội.”

Nói xong.

Bác La Đa còn quỳ xuống trước mặt hắn.

Lý Khánh An vội dìu lão dậy, thở dài nói: “Bác ông quả thật không hổ danh người đức hậu nhân từ.

Được rồi!

Nể tình Bác ông. ta sẽ cho họ một cơ hội, đợi một hồi ta sẽ bàn lại với họ!”

Lúc này, Tát Nhĩ Đạt cũng đi lên thi một trọng lễ với Lý Khánh An. nói: “Đại tướng quân, tướng quân còn nhớ lão thương nhân này chứ?”

Khánh An thấy lão hơn quen quen, nhưng nhất thời lại chẳng nhớ ra.

“Ngươi là.."

“Đại tướng quân, năm xưa công chúa Câu Lan chính là đi theo ta đến An Tây.”

“ngươi là...

Tát Nhĩ Đạt đại thúc!”

Lý Khánh An bỗng nhiên nhớ ra.

“Không dám. không dám. lão thật sự không dám để điện hạ gọi ta đại thúc. ”

Gặp lại Tát Nhĩ Đạt.

Lý Khánh An lại nhớ đến công chúa Câu Lan. hắn lẳng lặng gật đầu: “Tát Nhĩ Đạt đại thúc cũng nằm trong hiệp hội thương nghiệp chứ?

Nếu đại thúc có gì giúp đỡ, có thể đến Toái Hiệp tìm ta. ta sẽ cố hết sức giúp đại thúc.”

“Ta giờ đã đi không nổi nữa rồi. con trai ta giờ kế thừa sự nghiệp của ta. hắn muốn đi Congtantinopolis và Trường An. nhưng hắn không có giấy phép kinh doanh, không qua được quân biên cảnh, khẩn cầu đại tướng quân cho phép người Túc Đặc tham gia vào kinh doanh với người La Mã. ta thật sự cảm kích”

Hai người quen lần lượt đến cầu tình, tình này Lý Khánh An không thể không nể, hắn gật gật đầu nói với Mikhail: “Vào phòng hội nghị của các ngươi, ta sẽ nói chuyện với các ngươi.”

Mikhai mừng rỡ, hắn vội cung kính mời Lý Khánh An vào phòng hội nghị.

Phòng hội nghị đã được bố trí xong.

Bọn thương nhân này vì muốn lấy lòng của Lý Khánh An. từng chỉ tiết nhỏ đều được chuẩn bị chu đáo.

Trước tiên, họ không dám ngồi ngang hàng ngang vế với Lý Khánh An mà cố tình đi học lễ nghi của người Đường, cho trải chiếu mềm trên sàn. mọi người cùng ngồi trên chiếu.

Lý Khánh An ngồi ngay giữa.

Trên một tấm chiếu dắt vàng, thương nhân và quan viên lần lượt mỗi người ngồi một bên.

Ngoài mười lãnh tụ của hiệp hội thương nghiệp ra. ba mươi mấy người thương nhân có thực lực cũng lẳng lặng chen lên vào bên cạnh lắng nghe.

Lý Khánh An ngồi xuống, một thiếu nữ Túc Đặc xinh đẹp lên dâng trà cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An Nghiêm Trang. hắn trầm mặt nói với mọi người: “Có câu này ta phải nói rõ trước, từ đầu năm đến nay, ta vì sao phải chèn ép thương nhân Túc Đặc. nguyên nhân chính là trong xung đột tôn giáo Hà Trung hồi đầu năm có không ít người trong các ngươi đều đóng một vai trò không mấy vẻ vang, ta đã cố sức để bình ổn xung đột hai phái, nhưng trong các ngươi lại có người âm thầm đi ủng hộ phần tử cực đoan.

Ta đã tìm được danh sách trong hoàng cung của quốc vương Sảo Phân các ngươi, có hơn hai trăm người. trong đó hiệp hội thương nghiệp Túc Đặc sẽ có một trăm hai mươi tám người. tuy người xưa có dạy pháp bất trách chúng. nhưng với ta mà nói thì là chu di trách chúng, cho nên các người không được giấy phép kinh doanh của với người La Mã.

Ta biết các ngươi đã có người lén lút kinh doanh với người La Mã. nhưng ta cũng phải nói cho các người biết, tháng trước, có ba thương nhân Túc Đặc bị hiềm nghi buôn hàng lậu, bị quân Đát La Tư xử trảm ngay tại chỗ, hàng hóa tịch thu.

Đây là trừng phạt ta giành cho các ngươi.”

Ánh mặt nghiêm ngặt của Lý Khánh An quét qua mấy mươi thương nhân Túc Đặc có mặt. khiến bọn họ đều hoảng hốt cúi đầu.

Mikhail đứng dậy áy náy nói: “Điện hạ. bọn ta đều đã biết lỗi. từ nay về sau bọn ta sẽ toàn lực ủng hộ mọi quyết định của điện hạ. cả chiến tranh với Đại Thực, bọn ta cũng sẽ nguyện ý quyên góp tiền tài. ủng hộ quân đội An Tây.”

sắc mặt Lý Khánh An có phần dịu lại. hắn gật gật đầu nói: “Hôm nay sở dĩ ta có mặt ở đây chính là muốn xem thành ý của các ngươi. kỳ thực cá nhân ta mà nói, tuyệt không có ý khinh miệt thương nhân, ta thậm chí còn tổ chức mậu dịch giữa quan thương với người La Mã. mậu dịch có thể trao đổi vật tư giúp phát triển kinh tế, giúp thu nhập thuế má của quan phủ được bảo đảm. nhất là An Tây cần vật tư của nội địa Trung Nguyên, cho nên ta vần đặt mậu dịch lên hàng đầu.

Ta đã cho lập lục tư cừu thự.

đệ nhất tư là Hộ bộ.

đệ nhất thự sẽ là Tài thuế thự. chỉ thế cũng có thể thấy rõ ta rất xem trọng mậu dịch.

Lý Khánh An ta cũng là người có tấm lòng rộng rãi. chỉ cần các ngươi có thể dùng hành động đế chứng minh sự ủng hộ của các ngươi với An Tây, ta đều sẽ cho các ngươi tư cách mậu dịch bình đẳng, thật sự xem các ngươi là thần dân của Đại Đường.”

“Sự khoan dung của điện hạ khiến bọn ta cảm kích vô cùng, không biết điện hạ còn cần bọn ta làm gì. xin điện hạ cứ nói rõ!”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Rất đơn giản, ta chỉ có một điều kiện, đó là các ngươi phải có được tư cách huân tước.

Các ngươi phải đạt được đẳng cấp mậu dịch tương ứng. tư cách huân quan càng cao thì sẽ càng được nhiều ưu đãi mậu dịch, không những có thể đến Trường An kinh doanh, còn có thể buôn bán với người La Mã. thậm chí có thể tiếp tục buôn bán với người Đại Thực.

Người có đẳng cấp cao hơn. ta thậm chí có thể miễn thuế cho các ngươi. phái quân đội hộ tống an toàn cho các ngươi, cho nên điều kiện của ta rất đơn giản, đó là huân tước.

Muốn có giấy phép kinh doanh với người La Mã. vậy chí ít các ngươi phải được huân tước của thượng kỵ đô úy.”

Huân tước là một biện pháp để quảng bá Hán học tại Hà Trung của Lý Khánh An. như học tập Hán học, Hán lễ, hay đưa con cái đến Hán học đường...

đều có thể đạt được huân tước vân kỵ úy cấp thấp nhất.

Sau khi được huân tước sẽ có rất nhiều lợi thế, như thể được giảm miễn thuế, được đồng bài cửu tế những năm thiên tai. tu sửa nhà cửa có thể được sự giúp đỡ của quân đội... muốn có được huân tước cao hơn thì nhất định phải nỗ lực nhiều hơn. như thượng kỵ đô úy mà Lý Khánh An nói. chí ít phải xây hai học đường Hán học. hoặc chi viện cho năm mươi thiếu niên Túc Đặc đến Toái Hiệp ở trọ học ba năm.

Thương nhân Túc Đặc có thể lực rất lớn trong khu vực Túc Đặc. bản chất của thương nhân là lợi ích trên hết. bọn họ cũng chẳng để tâm đến việc Túc Đặc liệu có bị Hán hóa không, họ vãng lai giữa Đại Đường và Tây Vực. phần lớn họ đều ngưỡng mộ văn hóa Đại Đường, không ít người đều chủ động tiếp nhận văn hóa Đường.

Vói điểm này, Lý Khánh An nhìn thấy rất rõ, hắn muốn lợi dụng thế lực của thương nhân Túc Đặc, để họ thay mình quảng bá Hán học.

Nghe điều kiện Lý Khánh An đề ra. các lành đạo của hiệp hội thương nghiệp bắt đầu lao xao bàn tán.

Lúc này, Mikhail nói: “Điện hạ.

điều kiện của thượng kỵ đô úy liệu có quá cao không, dẫu sao thì người muốn buôn bán với người La Mã khá nhiều, không phải ai cũng có năng lượng lấy được huân tước thượng kỵ đô úy. ”

Lý Khánh An lắc đầu nói: “Đấy là do ta đã suy nghĩ cẩn thận mới quyết định, nếu tạm thời chưa có năng lực, vậy thì tạm thời chỉ kinh doanh giữa Tây Vực và Trung Nguyên, đợi khi có năng lực rồi hẳn đi Congtantinopolis.Điều khoản cụ thể ta đã giao cho La trưởng sứ. ngươi có thắc mắc gì có thể đi hỏi hắn.”

Nói đến đây, Lý Khánh An lại cười nói: “Ngoài ra. ta cũng sẽ mở một tuyến đường kinh doanh mới cho các người, đó chính là Sindh.

Punjab và Thiên Trúc, điều kiện cũng là lấy được huân tước thượng kỵ đô úy sẽ có thể đi đến đấy kinh doanh.

Ta sẽ lệnh cho quân đội bảo vệ an toàn cho các ngươi.

Nếu các ngươi có hửng thú. ta thậm chí có thể cho đóng tàu biển, từ cảng biển ở Punjab đi đến miền nam Đại Đường, nơi ấy có rất nhiều cơ hội để các ngươi buôn bán. người kinh doanh biển ta không những cho miễn trừ thuế phú của hàng hóa. và miễn phí cung cấp lương thực và nước ngọt.

Thế nào?

Ai có hửng thú có thể thử xem.”

Đa số thương nhân Túc Đặc đều há hốc mồm.

để họ tiến hành mậu dịch biển, có điều cũng có người theo thuyền hàng của người Đại Thực và Ba Tư đến Quảng Châu, biết được mậu dịch hải ngoại thu lợi hậu hĩnh, nghe điều kiện Lý Khánh An đưa ra mắt mọi người đều sáng cả lên.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 402: Nhìn thấu mê cục

Ngay buổi chiều nói chuyện xong với các thương nhân Túc Đặc, Lý Khánh An bèn khởi hành đi tới Na Sắc Ba, hắn có được tin do Lý Tự Nghiệp truyền đến.

Na Sắc Ba đã bị đánh hạ.

Từ Samarkand đến Na Sắc Ba kỳ thật cũng không xa. chỉ có hơn ba trăm dặm, Lý Khánh An suốt đường chạy vội, hai ngày sau, hắn và hai nghìn thân binh đã đến được thành Na Sắc Ba.

Chiến dịch công đánh thành Na Sắc Ba đã kết thúc, trong trận chiến dịch thảm liệt này. một vạn quân Đường từ thương gần ba nghìn người, quân Đại Thực cũng tử thương hai nghìn người, thương vong quân Đường cao hơn so với quân Đại Thực, không chỉ như vậy, trận chiến này quân Đường cũng đánh tương đối tồi tệ, lúc công thành tử thương nghiêm trọng, nếu không có sự giúp đỡ của chấn thiên lôi. quân Đường chưa chắc công hạ thành Na Sắc Ba, nhất là điều làm cho Lý Tự nghiệp căm tức là. quân Đường sau khi oanh tạc lỗ hổng xông vào thành, chủ tướng quân Đại Thực Shahim lại thừa lúc quân Đường chuyển đến thành đông, soái lĩnh năm trăm người từ cửa bắc đột phá. chạy trốn khỏi thành Na Sắc Ba.

đến nay không rõ tông tích.

“Đại tướng quân, từ trận này xem ra, chiến lực của người Đại Thực không thể coi thường a!”

Lý Tự Nghiệp cảm khái vạn phần, “Ba nghìn quân Đại Thực, không chỉ đột phá phòng tuyến của chúng ta. chiếm lĩnh Na Sắc Ba thành, đánh ngang ngửa với quân Đường, cuối cùng tên chủ tướng gọi là Shahim còn có thể lĩnh quân trốn thoát, chạy trốn được ngay trước cánh mũi của thuộc hạ.

đây là mối nhục nhã ê chề của thuộc hạ.”

Lý Khánh An nghe Lý Tự Nghiệp ngữ khí phẫn uất bất bình, bèn mỉm cười nói: “Chúng ta đã qua lại với quân đội Đại Thực nhiều năm, quân đội của Khurasan trước giờ vẫn là tinh nhuệ của họ, ba nghìn người này nói về trang bị, tất nhiên lại là tinh binh của Khurasan, là tinh nhuệ trong tinh nhuệ của họ, nếu như ngay cả quân đội như vậy cũng biểu hiện bình bình, vậy thì người Đại Thực còn có ý nghĩa đối kháng gì nữa, quan trọng là chúng ta không thể khinh địch.”

Lý Tự Nghiệp thở dài, nói: “Đại tướng quân nói không sai, thuộc hạ quả thật là có chút khinh địch, kỳ thật thuộc hạ có thể điều động hai vạn quân đến vây thành, nhưng thuộc hạ cảm thấy một vạn quân như vậy đủ rồi. kết quả chính là thuộc hạ khinh địch, làm cho đại thực chủ tướng chạy thoát, thuộc hạ thật thẹn quá a!”

Lý Khánh An vỗ vỗ bờ vai của hắn. cười nói: “Không nói những thứ này nữa. ta muốn đi xem hiệu quả của chấn thiên lôi.”

Nhắc tới chấn thiên lôi, Lý Tự Nghiệp tinh thần phấn chấn hẳn lên. giục ngựa bèn dẫn theo Lý Khánh An hướng thành đông mà đi.

Nơi tường thành đông bị nổ sập vẫn duy trì hiện trạng, không hề động đến. khắp nơi là ngói tàn vách nứt. một đoạn tường thành lưng lay sắp đố, miệng tường thành bị nổ sập rộng đến mười mấy trượng, cát vàng trong ruột tường trút xuống. hình thành một dốc thoải, quân Đường chính là thông qua dốc thoải này đi vào trong thành.

“Loại chấn thiên lôi này quả nhiên cực kỳ lợi hại.

đại tướng quân không biết đêm hôm đó lúc phát nổ, sự rung chuyển đất trời đó, đôi bên đang sát phạt ở bắc thành đều sừng sờ, hai bên đã dừng lại chiến đấu trong chốc lát. không ít chiến mã cũng bị kinh sợ. chạy tán loạn khắp nơi. vì vậy mà còn làm bị thương mười mấy huynh đệ.”

Nói đến này, Lý Tự Nghiệp có chút lo lắng nói: “Uy lực của thứ hỏa dược này quá mãnh liệt, thuộc hạ lo lắng một khi cơ mật tiết lộ ra ngoài. kẻ địch cũng có được thứ vũ khí này, thì đó sẽ là mối đe dọa nghiêm trọng đối với chúng ta.”

Lý Khánh An gật đầu nói: “Mối lo của huynh chẳng sai chút nào, trên đời không có bức tường nào không lọt gió, làm sao để bảo vệ cơ mật của hỏa dược, quả thật là một việc rất khó làm được, vì điều này, ta quyết định vẫn là giảm thiểu tối đa việc sử dụng loại vũ khí này, tiếp đó là phải tuyệt đối giữ vững cơ mật. ngoại trừ mấy người tướng lĩnh hạch tâm chúng ta. bất kỳ người nào cũng không thể biết được đây là thử gì?

Ta chuẩn bị sáng tạo ra một cơ hội, tiết lộ một chút cơ mật đối với bên ngoài, nói đây thật ra là một loại đá đặc biệt chỉ có ở trong dãy núi Thông Lĩnh, gọi là hỏa lôi thạch, gặp lửa sẽ phát nổ.”

“Hỏa lôi thạch, chỉ có đệ mới nghĩ ra. nếu để An Lộc Sơn biết được, hắn không biết sẽ phái bao nhiêu người đến Thông lĩnh tìm loại đá này.”

Hai người vừa nói vừa đi. từ chỗ lỗ hổng tiến lên tường thành, bọn họ đi đến chỗ thành bắc.

Lý Khánh An chậm rãi dừng bước chân lại. ánh mắt chăm chú nhìn ra dãy núi phía xa. chìm vào trong sự trầm tư.

“Đại tướng quân đang suy nghĩ điều gì?”

Lý Tự Nghiệp đi lên trước hỏi.

“Ta đang nghL bọn họ tại sao lại phải công đánh Na Sắc Ba. ý nghĩa của việc này ở đâu?”

‘Thật sự thuộc hạ cũng đang nghĩ về vấn đề này, nói thật, quả thật làm người ta rất kinh ngạc, bọn họ ngoại trừ tổn thất hai nghìn năm trăm người, không thu hoạch được gì.

đương nhiên, bọn họ đã được nếm mùi chấn thiên lôi. có lẽ bọn họ muốn dò thám sức chiến đấu của chúng ta.”

“Không!

Không phải như vậy.”

Lý Khánh An khẽ lắc đầu. trầm giọng nói: “Vấn đề này ta đã suy nghĩ rất lâu. ta nghĩ đây chắc là kế sách của Mansur, là một âm mưu chiến lược của hắn.

‘m mưu chiến lược?'

Lý Tự Nghiệp ngẩn ra. hắn không hiểu đó có ý nghĩa gì. vội vàng nói: “Xin Đại tướng quân nói cặn kẽ.”

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Nếu phán đoán theo lẽ thường, xảy việc Na Sắc Ba bị chiếm lĩnh, vậy huynh sẽ áp dụng đối sách ra sao?”

“Tăng cường phòng ngự!”

Lý Tự Nghiệp không chút do dự nói: “Tuyệt không cho phép xảy ra thêm việc tương tự như vậy lần thứ hai.”

“Vậy thì đúng rồi!

Người bình thường đều cũng sẽ làm vậy, chắc chắn sẽ trọng binh đóng tại phụ cận Na Sắc Ba. hơn nữa chúng ta sẽ hình thành xu hướng tư duy cố định, nếu đội quân tiên phong của kẻ địch rất dễ đột phá phòng ngự của Na Sắc Ba. như vậy chủ lực của kẻ địch vẫn sẽ từ nơi đây tấn công, như vậy sẽ dẫn đến. chúng ta sẽ đem chủ lực bố trí ở tuyến trung bộ sông Amul nhất là Na Sắc Ba lân cận.

Tự Nghiệp, huynh nói đến lúc đó, chủ lực của quân Đại Thực sẽ từ nơi nào tiến công?”

nghe xong phân tích của Lý Khánh An.

Lý Tự Nghiệp sực hiểu ra. quyền chường vỗ một cái: “Ta hiểu rồi. bọn họ phái ba nghìn người tiến công Na Sắc Ba. mục đích chính là vì tạo ảo giác cho chúng ta. sau đó dụ dỗ chúng ta mang chủ lực bố trí ở một vùng này, nhưng chủ lực thật sự của người Đại Thực lại là từ phía bắc hoặc phía nam đánh tới, nếu bọn họ nhắm vào Thổ Hỏa La. vậy thì bọn họ sẽ từ phía nam đánh tới, nếu bọn họ nhằm vào Hà Trung. vậy thì bọn họ rất có thể từ phía bắc đánh tới. nói chung. bọn họ tuyệt đối sẽ không đi tuyến giữa.”

“Huynh lý giải vô cùng thấu đáo, bây giờ việc ta vô cùng khó xử là. chủ lực của quân Đại Thực rốt cuộc là đi phía bắc hoặc phía nam. ta không phán đoán dứt khoát được, nên không thể nào bố binh được.”

“chi bằng vậy đi!”

Lý Tự Nghiệp trầm ngâm lát sau nói: “Không cần chờ chủ lực của bọn họ đến. chúng ta trực tiếp đánh qua sông, chú động đánh vào Khurasan. chiếm trước tiên cơ, quấy rối sự bố trí binh lực của họ.”

“Để ta suy nghĩ một chút, phương án của huynh có lẽ là một biện pháp tốt.”

Lý Khánh An chau mày lại.

Đúng lúc này, phương xa xuất hiện một đội kỵ binh, ước chừng trăm kỵ, đang phóng như bay sang bên này, mấy viên binh sĩ quân Đường đi lên nghênh đón. lát sau, một kỵ binh trở về bẩm báo, “Đại tướng quân.

Hãn quốc Khazars có đặc sứ cầu kiến.”

“Hãn quốc Khazars!’ Lý Khánh An không khỏi ngẩn người.

Hãn quốc Khazars đến cầu kiến sẽ có chuyện gì?”

“Dẫn hắn tới đây.”

Rất nhanh, mấy viên quân Đường đã dẫn theo một nam tử trẻ tuổi oai dũng và một nam tử trung niên đi tới, Lý Khánh An cảm thấy nam tử trẻ tuổi có chút quen mặt, hình như lúc mình hội mật với Bố Lan khả hãn, hắn cũng có mặt.

nam tử trẻ tuổi tiến lên thi lễ nói: “Hãn quốc Khazars vương tử Boulogne tham kiến đại tướng quân!”

Lý Khánh An chắp tay cười nói: “Thì ra là vương tử điện hạ, ta nói sao mà nhìn quen mắt, chúng ta đã gặp qua.”

Lúc này ánh mắt của Lý Khánh An lại rơi vào trên người của nam tử trung niên kia.

đây là một nam tử thân hình vạm vỡ, cái đầu rất lớn. một khuôn mật râu rậm, nhất là mắt hắn làm cho Lý Khánh An ấn tượng sâu sắc, đó là một ánh mắt bất khuất.

Suy nghĩ của Lý Khánh An lại quay trở lại, cười nói với vương từ Boulogne: “Không biết Khazars hãn quốc tìm ta có việc gì?”

Boulogne lấy ra một lá thư da dê, giao cho Lý Khánh An: “Đây là thư do đích thân phụ thân ta viết cho đại tướng quân, xin đại tướng quân xem qua.”

Lý Khánh An mở thư ra. trong thư.

Bố Lan khả hãn luôn miệng xưng vương triều Đường và Khazars hãn quốc là huynh đệ chi bang, vì tình nghĩa huynh đệ. hắn bày tỏ nguyện xuất binh một vạn người, hiệp trợ quân Đường công đánh người Ả Rập.

Lý Khánh An không khỏi âm thầm cười lạnh một tiếng, nhiệt tình của Hãn quốc Khazars này không hề khiến hắn cảm động, trái lại. hắn đã nhìn thấu sự tính toán xảo quyệt của Hãn quốc Khazars.

đây là một quốc gia rất giỏi đầu cơ. từ trước đó rất lâu bọn họ vì củng cố tuyến đường mậu dịch, bèn phái ra hai nghìn kỵ binh lạc đà đi theo mình nam chinh Sindh. quân đội tuy không nhiều, nhưng bọn họ đã giành được một mối nợ nhân tình từ quân Đường.

Mà lần này đồng ý hiệp trợ mình tiến công người Đại Thực cũng vậy, không phải là tình nghĩa huynh đệ gì đó, mà là vì lợi ích mậu dịch, một khi tuyến đường mậu dịch của đông tây phương chuyển trở về Ả Rập. vậy thì đó sẽ là một sự đả kích nặng nề đối với thế lực Do Thái của Khazars hãn quốc.

Hơn nữa. giúp đời quân Đường đánh bại người Ả Rập, hãn quốc Khazars sẽ chen chân vào hàng ngũ của nước lớn. với tư thế nước chiến thắng, sẽ sánh vai ngang hàng với đế quốc Đường, đế quốc Byzantium và đế quốc Ả Rập.

Từ sau khi tiếp xúc với hãn quốc Khazars.

Lý Khánh An cũng từ nguồn thông tin khác tìm hiên được dân tộc du mục tách ly từ Đột Quyết, đã dần tây phương hóa này.

Trăm năm nay, Khazars hãn quốc luôn bị kẹp giữa người La Mã và người Ả Rập, đé không đắc tội với hai nước lớn. bọn họ vừa không dám lựa chọn Cơ Đốc giáo, cũng không dám lựa chọn đạo Islam. mà cuối cùng lựa chọn lấy đạo Do Thái, đây chính là vì muốn tìm kiếm một sự cân bằng giữa hai nước lớn. và theo sự cường thịnh dần của thực lực hãn quốc Khazars. bọn họ đã không còn hài lòng trong vai diễn em trai nữa. bọn họ muốn làm một nước lớn có tiếng tăm hẳn hơi, lần này chiến tranh giữa triều Đường và người A Rập, đối với họ đây chính là một cơ hội, mượn sự hợp tác với vương triều Đường mà ở phương bắc quật khởi.

Đây chính là bàn tính như ý mà hãn quốc Khazars nhắm tới, nghĩ đến đây, Lý Khánh An mỉm cười, vừa không nhận lời hắn. cũng không cự tuyệt, lúc này, ánh mắt của hắn một lần nữa nhìn vào nam tử trung niên kia. cười hỏi với Boulogne nói: “Vị này là ai?”

nam tử trung niên sải bước tiến lên.

ở trước mặt Lý Khánh An quỳ một gối, hắn đặt tay trước ngực, vô cùng thành khẩn nói: “Arslan nước Khwarezm xin tỏ lòng tôn kính nhất đối với An Tây đại tướng quân.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 403: KHWAREZM

Cuối cùng Lý Khánh An cũng đã uyển chuyển từ chối ước mong xuất binh của hãn quốc Khazars.

“Trước tiên, ta thật sự rất cảm kích tình nghĩa anh em của hãn quốc Khazars. nhưng quân An Tây ta đã đủ thực lực để đối phó với người Ả Rập, hơn nữa ta cũng đã hoàng thành việc bố trí quân đội.

Nếu bây giờ quý quốc cũng tham gia vào, ta nghĩ còn có thể làm loạn mất phần bố trí của quân lực.

Đương nhiên, nếu hãn quốc Khazars thật sự một lòng muốn đối đầu với người Ả Rập, vậy cũng có thể xuất binh tại Á Mỹ Nê Á (*Armenia); còn chiến dịch tại phương đông, quân Đường hoàn toàn có thể ứng phó. ”

Những lời của Lý Khánh An đã đánh ngay vào điểm yếu của hãn quốc Khazars.

Nếu hãn quốc Khazars thật sự muốn cùng đánh người Ả Rập với quân Đường, vậy bọn họ nên độc lập tác chiến, xuất binh ngay tại Armenia thuộc vùng phía tây của Lý Hải (*Biển Caspi), chứ không phải đi sau lưng quân Đường để thừa nước đục thả câu như bây giờ.

Nếu đã không thực sự muốn góp sức, mà lại muốn được hưởng một phần lợi ích từ tay quân Đường, trên đời này làm gì có việc như vậy.

Hoàng tử Bố La Ni (*Boulogne) nước Khazars thấy thái độ Lý Khánh An kiên quyết, không đồng ý để họ tham chiến, bất đắc dĩ. hắn đành không công quay về bẩm báo với phụ thân.

Nhưng quốc vương Á Nhĩ Tư Lan (*Arslan) của nước Hoa Lạt Tử Mô (*Khwarezm hay Chorasmia) đã vong quốc lại không nguyện ý theo hắn cùng về.

Hai người không mấy vui vẻ gần như đã trở mặt nhau.

Boulogne trong lòng giận dữ vạn phần, nhưng hắn lại không dám phát tác trước mặt Lý Khánh An, nên chỉ đành tức tối bỏ về.

Lúc ráng chiều, hai thân binh đã dẫn Arslan đi đến gặp Lý Khánh An.

Lúc này, hắn cũng đã tắm rửa sạch sẽ. thay quần áo mới. râu ria cũng được cạo tươm tất. trông hắn có vẻ trẻ hơn nhiều so với ban đầu.

Trong lòng Arslan thôn thức không yên.

Lúc chiều hắn đã bày tỏ rõ những điều trong lòng mình nghĩ với Lý Khánh An. nhưng Lý Khánh An vẫn chưa bày tỏ thái độ gì. thậm chí còn không đếm xỉa đến hắn là đằng khác.

Đương nhiên.

Arslan cũng biết rõ, trước mặt người Khazars.

Lý Khánh An không thể nào cho hắn bất kỳ câu trả lời nào.

Lúc này, lòng Arslan vừa hồi hộp, nhưng đồng thời lại bắt đầu tràn trề hi vọng.

Hắn được binh sĩ dẫn vào một đại trạch được cai bị nghiêm ngặt.

Sau một hồi đi đến trước một gian nhà thì nghe binh sĩ bẩm báo: “Đại tướng quân, quốc vương Khorezm đã được dẫn đến.”

“Đi vào đi!”

Arslan được dẫn vào phòng. trong phòng đèn đã sáng trưng.

Ánh sáng trong phòng rất rõ, Lý Khánh An đã dùng xong cơm tối. hắn đương cầm cây đèn dầu đứng trước tấm bản đồ khổng lồ khắc bằng gỗ chăm chú suy nghĩ điều gì đấy.

Ánh mắt của Arslan vô cùng nhạy bén. hắn bỗng phát hiện vùng đất đang được ánh đèn dầu rọi sáng kia chính là vùng tam giác biển mặn Aral. là cố hương của Khwarezm bọn họ.

Nhìn thấy thế. trong lòng hắn bỗng chốc không kiềm nổi đập thình thịch.

Kỳ thực nước Khwarezm vẫn còn. chỉ là họ đã bị người Ả Rập chinh phục.

Tân quốc vương Thi Phân chính là hậu duệ của quý tộc Khwarezm năm xưa đầu hàng người A Rập, đã thần phục trước Damascus từ lâu.

Nếu cả Lý Khánh An cũng không thừa nhận hắn. mà thừa nhận quốc vương hiện tại của Khwarezm. vậy ước mơ phục quốc của hắn cũng sẽ bị vỡ tan.

Nghĩ đến đây, lòng Arslan lại lập tức hồi hộp đến cực độ.

Hắn không biết được rằng Lý Khánh An lúc này không suy ngẫm về việc của nước Khwarezm. mà đang ngẫm nghĩ về đường tiến công mà người Đại Thực có thể sẽ đi.

Hắn nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy khả năng người Đại Thực tấn công từ phía bắc là lớn nhất.

Một mặt vì quân Đường vừa chiếm được Thổ Hỏa La. nên chắc chắn sẽ cho đóng trọng binh tại nước Thổ Hỏa La. hơn nữa lại có sự phối hợp của quân đội Hà Trung.

Nhất là bọn họ vừa cho thử nghiệm tại Tiểu Sử quốc.

Thiết Môn Quan của Tiểu Sử Quốc nằm sát cạnh Tô Giải quốc của Thổ Hỏa La. nếu quân Đại Thực tiến công Thổ Hỏa La thì quân Đường tại Hà Trung sẽ có thể nhanh chóng đến chi viện, nên sẽ rất nguy hiểm với bọn chúng. ngược lại, quân Đường hầu như chẳng mấy đóng quân tại khu vực hạ du sông Amul. hơn nữa khu vực Hà Trung mới là hạch tâm lợi ích của người Đại Thực, quan trọng hơn Thổ Hỏa La nhiều.

Một mặt khác, hạ du sông Amul là lành thồ thuộc về nước Hỏa Tầm.

đến giờ vẫn chịu sự khống chế của người Đại Thực.

Bọn chúng sẽ có thể chuyển dời trọng binh về Hòa Tầm quốc, sau đó chờ đợi cơ hội nam hạ.

Cho nên dù từ góc độ nào mà suy xét đi chẳng nữa. khả năng quân đội Đại Thực tấn công từ phía bắc rất lớn.

Đương nhiên, cũng có thể có khả năng là kết hợp tấn công hai tuyến, quân Đại Thực Khurasan sẽ giả vờ đánh Thổ Hỏa La phía nam để làm mồi nhử. còn một đội quân Đại Thực chủ lực khác sẽ đóng quân tại Hỏa Tầm quốc phía bắc Hà Trung, xuyên qua sa mạc Karakum. men theo sông Amul nam hạ.

đánh thẳng về Hà Trung.

Nghĩ đến đây, Lý Khánh An bèn đặt đèn dầu xuống. quay sang nhìn Arslan vừa vào nhà cười nói: “Quốc vương điện hạ. xin mời ngồi!”

Arslan vội vàng vừa thi lễ vừa nói: “Ta là kẻ vong quốc lưu vong, không dám xưng quốc vương.”

Nói xong, hắn thổn thức bất an ngồi xuống.

Lúc này một viên thân binh của Lý Khánh An đã mang trà lên cho hắn.

Lý Khánh An cũng ngồi xuống. hắn cầm chén trà lên nhấp môi một ngụm. thư thái chậm rãi nói: “Nghe nói ngươi đã trở mặt cùng hoàng tử Boulogne của Khazars. không lẽ ngươi không cảm thấy lo lắng ư? ”

Arslan vội hỏi: “Ý của đại tướng quân là chỉ ba ngàn kỵ binh Khwarezm trung thành dưới trướng của ta ư?”

“Đúng!

Ý của ta là thế!”

Arslan tự xưng là lưu vong tại ngoại đã năm mươi bốn năm nay, hắn được sự giúp đỡ năm mươi bốn năm của hãn quốc Khazars. vậy sao giờ vừa gặp mình hắn lại muốn đường ai nấy đi với hãn quốc Khazars.

Sự thay đổi này cũng quá nhanh rồi!

Vì thế mà trong lòng Lý Khánh An đã có chút nghi ngờ, hắn nghi ngờ giữ hai người bọn họ đang kết hợp giả vờ để lừa mình.

Nhưng Arslan lại thở dài nói: “Kỳ thực ta cũng không giấu gì đại tướng quân, bọn ta đã dời đến bán đảo Crimea từ bốn mươi năm trước đây để cầu xin sự bảo hộ của người La Mã.

Lần này ta đến tìm đại tướng quân, hoàn toàn vô tình gặp được Boulogne giữa đường.”

“Vì sao lại muốn rời khởi hãn quốc Khazars?”

Lý Khánh An hỏi liền.

Trong mắt Arslan toàn sự thù hận. hắn từng câu từng chữ nói: “Đó là vì bốn mươi năm trước tân khả hãn La Lí ô của hãn quốc Khazars lên ngôi.

Hắn cũng chính là phụ thân của quốc vương Bố Lan. hắn không chỉ chiếm đoạt tất cả tài sản của bọn ta. còn cướp đi năm trăm người phụ nữ, trong đó có cả mẫu thân và chị gái ta.

Phụ thân ta dẫn người trong tộc đi giải cứu họ, nhưng lại được tin là mẫu thân và chị gái ta đã chết thảm trong quân trại.

Trong lúc tức giận, phụ thân ta đã dẫn theo đoàn người Khwarezm lưu vong về phía tây, cầu xin sự bảo hộ của người La Mã.

Người La Mã đã an bài cho bọn ta được sinh sống tại bán đảo Khắc Lí Mộc (*Crimea, thoáng cái đã bốn mươi năm qua đi. nhưng trong lòng bọn ta chưa bao giờ ngưng cố gắng để được phục quốc.

Phụ thân ta trước lúc chết đã nước mắt ròng ròng nắm lấy tay ta. ta biết mong ước của người là được an táng tại cố hương.

Ba năm trước, bọn ta đã được sự cho phép của người La Mã.

đã thành lập quân đoàn Crimea gồm ba ngàn người.

Bọn ta mỗi ngày khắc khồ luyện tập, ngày đêm mong đợi có một ngày có thể trở về cố hương.

Lý Khánh An chăm chú nhìn vào mắt của hắn.

Trong ánh mắt của hắn.

Lý Khánh An có thể nhìn thấy lửa hận bừng bừng cùng vẻ kiên cường bất khuất, và Lý Khánh An cũng như thấu hiểu được niềm tin bất diệt của cả một dân tộc.

Lý Khánh An gật gật đầu lại nói: “ Việc các ngươi muốn trở về cố hương, người La Mã có đồng ý không?”

“Mấy tháng trước ta có đến cầu kiến quốc vương Constantine V, hắn có viết cho ta một lá thư nói ta có thể giao nó cho đại tướng quân.”

Arslan rút từ trong lòng ra một bức thư. hai tay dưng lên.

Thân binh bên cạnh lập tức nhận thư giao cho Lý Khánh An.

Hắn mở thư ra. quả nhiên trong đó là nét chữ của quốc vương Byzentium Constantine V, và còn có dấu ấn của hắn.

Trong thư được dùng chữ Đột Quyết để viết, nội dung trong đó cũng chẳng khác mấy lời của Arslan. cho phép bọn họ trở về phục quốc và thỉnh cầu Lý Khánh An có thể giúp đỡ họ.

Đến cuối thư.

Constantine V còn viết: Người Bungaria đã phát động khiêu khích với họ, Byzentium sắp có chiến tranh bùng nổ với nước Bungaria. có lẽ trong vòng hai năm Byzentium không thể thực hiện theo hiệp ước. cùng Đại Đường đánh Đại Thực.

Lý Khánh An chau mày lại nói: “người La Mã và người Bungaria đã khai chiến rồi ư?”

Arslan cười mếu máo trả lời: “Hồi bẩm đại tướng quân, người La Mã thích gây thù địch bốn phương, không những với người Ả Rập, cả người tây phương Bungaria bọn họ cũng đi gây chiến.

Hoàng đế La Mã quá cao ngạo, Constantine V và phụ thân của hắn Leo III đã phát động vận động phá hoại tượng thánh, bỏ tượng thánh xuống biển, kết quả đã đắc tội người của giáo đình, và cũng đắc tội cả phương tây.”

“Vậy xem ra quan hệ của họ và người Khazars cũng không mấy tốt?”

Lý Khánh An rất bình thản dễ dàng tung ra một câu hỏi, nhưng lại hỏi ngay vào trọng điểm.

Trong lòng Arslan rất ư bàng hoàng.

Arslan không ngờ được vị chủ soái trẻ tuổi của quân Đường trước mặt này lại có tầm nhìn chính trị sâu sắc như thế, chỉ cần nghe sơ đã nhìn ra được dụng ý sâu xa của người La Mã.

Arslan không khỏi đưa tay lên lau bớt mồ hôi ử ra trên trán.

Hắn cũng không dám chó chút giấu siếm. thành thật nói: “Trên bề mặt. người La Mã và người Khazars có quan hệ rất tốt. thậm chí hoàng hậu của người La Mã bây giờ còn là người Khazars. nhưng trên thực tế. quan hệ của bọn họ đã rạn nứt từ lâu.

Người Khazars càng lúc càng lớn mạnh, đã từ một nước nô bộc của người La Mã mà trở thành bằng vai bằng vế, nhất là từ mười ba năm trước họ cử quốc đổi theo thờ phụng Do Thái giáo, một lượng lớn người Do Thái lũ lượt kéo đến nước Khazars. hãn quốc Khazars cũng trở nên ngày càng cao ngạo, khiến cảnh giác của người La Mã với bọn họ cũng trở nên trầm trọng hơn.

Lần này Constantine V cho phép bọn ta trở về phục quốc chính là hi vọng bọn ta có thể khắc chế được phía nam của hãn quốc Khazars.

Ta tuyệt không dám có nửa lời giấu giếm đại tướng quân.”

Lý Khánh An cười nhạt, quả nhiên đã bị hắn đoán trúng!

Người La Mã chịu thả cho họ về chính là để họ trở thành khắc tinh của hãn quốc Khazars. thậm chí ba năm trước người La Mã đồng ý để họ thành lập quân đoàn Khắc Lí Mộc (*Crimea) chắc cũng vì lý do này.

Kỳ thực từ cái lúc trước hội ngộ tại thành Arthur, Lý Khánh An đã phát giác được sự bất mãn của quốc vương Constantine V với khả hãn Bố Lan. nhất là khi biết được việc Bố Lan đã giành đi gặp Lý Khánh An trước mình, sắc mặt của Constantine V rất khó coi. nhưng trên bề mật Constantine V vẫn vờ như nhiệt tình thân thiết.

Nếu nói Lý Khánh An hoàn toàn không để tâm đến hãn quốc phương bắc Khazars đó là dối người dối ta.

Hãn quốc Khazars dù đã được tây hóa rất nhiều, nhưng trong ruột gan của họ thì vẫn còn chảy dòng máu của người Đột Quyết - dòng máu chứa phần tử chiếm đoạt mãnh liệt.

Kỳ thực Constantine V đã an bài Arslan đến đối phó hãn quốc Khazars. với Hà Trung đây cũng chẳng phải là việc xấu.

Lý Khánh An hắn há chẳng phải cũng cần một quốc gia như thế ư?

Nghĩ đến đây, Lý Khánh An bèn chỉ vào bờ phía nam của biển mặn Aral nói: “Khwarezm chính là Hỏa Tầm quốc ngày nay, ta chiếm lĩnh Hà Trung đã ba năm nay, nhưng quốc vương Hỏa Tầm quốc lại chưa từng đến bày tỏ sự trung thành với ta bao giờ. thậm chính cả ý sẽ thỏa hiệp cũng không có.

Điều này nói rõ bọn họ vẫn ngoan cố chỉ muốn tận trung với người A Rập, ta tuyệt không thể dung thứ cho việc này xảy ra.

Vốn dĩ lần này ta định sẽ diệt Hóa Tầm quốc từ nay, nhưng lại đương gặp các ngươi cũng muốn phục quốc.

Thôi cũng được, vậy ta sẽ coi như giúp đỡ các ngươi.”

Arslan nghe xong quỳ vội xuống, hắn kích động đến mức òa khóc, cố lắm mới kiềm nén lại được chút ít sự kích động trong lòng, hắn quỳ sắp xuống đất nghẹn ngào: “Nước Khwarezm ta nguyện ý sẽ tận trung với Đại Đường. trở thành nước lệ thuộc của Đại Đường.”

“ngươi giờ không cần phải kích động thế!

Ta hỏi ngươi, quân đội của ngươi hiện giờ đang đang ở đâu?

Ta lo rằng hoàng tử Khazars kia quay về sẽ bất lợi cho họ!”

“Hồi bẩm đại tướng quân, quân đội của ta đang ở thành Á La Nhĩ Tư Khắc (*Aralsk) thuộc vùng cực bắc của biển mặn Aral.

Đấy là một tòa thành cũ bị bỏ hoang, người Khazars không biết được địa điểm này.”

“Được!

Vậy ngươi hãy lập tức quay trở về dẫn quân đội của mình đến nước Đông An tại Hà Trung đế tụ hợp với ta.”

Arslan vừa lui xuống.

Lý Khánh An đã khoát tay đi tới lui trong phòng trầm tư.

Nếu như quân chủ lực của Đại Thực thật sự từ Hỏa Tầm quốc của sông Amul nam hạ. vậy chiến cục sẽ trở nên rất bất lợi cho Đại Đường.

Thượng du sông Amul là vùng sa mạc rộng lớn. quân đường không thể thích ứng được tác chiến trên sa mạc, còn người Đại Thực lại sở trường là chiến tranh sa mạc. kết quả sẽ cực bất lợi cho quân Đường.

Cho nên Lý Khánh An hắn cần phải tiên phát chế nhân, ra đòn đánh phủ đầu diệt Hòa Tầm quốc trước khi người Đại Thực ra tay, động núi để dọa hổ, đồng thời cũng để người Đại Thực biết, kế hoạch của bọn chúng đã bị mình đoán được, ép bọn họ bỏ kế hoạch ban đầu.

Nghĩ đến đây, Lý Khánh An bèn cầm một tiểu binh bằng sắt vào vị trí của Hỏa Tầm quốc, hắn đã quyết định dùng binh với nơi này.

Lúc này, ngoài cửa vang lên giọng nói của Lý Tự nghiệp.

“Đại tướng quân có ở đây không?”

Lý Khánh An bị cắt ngang dòng suy nghĩ cười nói: “Ta có, ngươi vào đi!”

Bóng dáng cao to như cột tháp đen bóng của Lý Tự nghiệp lù lù xuất hiện trước cửa. hắn đi vào phòng chấp tay cười nói: “Đại tướng quân, thế thì ta cũng không đa lễ nữa!”

“lễ nhiều người ta cũng không trách mà. huynh có đa lễ, ta cũng không trách huynh đâu.”

Lý Khánh An vừa nói đùa xong lại nói: “Huynh không phải muốn đi giám sát tu sửa tường thành sao?

Sao giờ lại đến rồi?”

“Thuộc hạ chỉ cần đi dặn dò đôi câu là đủ. chứ ta làm sao có thể ở đó mãi được.”

Lý Tự Nghiệp đi đến bên cạnh bản đồ, thấy Lý Khánh An đặt tiểu binh bằng sắt xuống vị trí của Hòa Linh quốc, bèn cười nói: “Sao?

Đại tướng quân vẫn cho rằng chủ lực của quân Đại Thực vẫn sẽ từ phía bắc đến sao?”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Nếu chúng mà đến từ phía nam. vậy việc tập kích thành Na Sắc Ba của chúng cũng chăng còn ý nghĩa gì.

Nếu vậy chúng nên đi tập kích thành Bukhara mới đúng.”

“Có lý, thuộc hạ cũng cho rằng quân Đại Thực chủ lực sẽ từ phía bắc qua đây, vì sở trường của chúng ta không giỏi về tác chiến sa mạc.”

“Ta cũng đương lo lắng điều này đây, cho nên ta quyết định sẽ hạ thủ xử lý Hỏa Linh quốc này trước, ép người Đại Thực phải hủy bỏ kế hoạch bắc tiến.”

Lý Khánh An khoát tay sau lưng đi được hai bước, hắn lại trầm giọng nói: “Tự nghiệp, ta đã quyết định rồi. ta sẽ cho phép nước Khwarezm được phục quốc.”

Lý Tự Nghiệp không khỏi chau mày nói: “Kỳ thực đây cũng là do thuộc hạ muốn nhắc nhở đại tướng quân, nếu nước Khwarezm phục quốc, chúng ta đối xử với nó cũng phải giống như các nước Hà Tây khác không cho phép chúng sở hữu quân đội của riêng mình, nếu không, e rằng sẽ dễ dẫn đến bất mãn của các nước khác.”

Nhưng Lý Khánh An lại lắc lắc đầu nói: “Đối với nước Khwarezm. ta sẽ để dành cho họ hai lựa chọn.”

Nói xong.

Lý Khánh An đi từ lại trước bản đồ, hắn chỉ vào sông Amul nói: “Lấy sông Amul làm ranh giới, nếu như bọn họ muốn vùng đất phía động của sông Amul. vậy Khwarezm chắc chắn cũng sẽ như các nước Hà Tây khác, không thể sở hữu quân đội của chính mình, việc phòng ngự sẽ do quân Đường đảm trách.

Đây là lựa chọn đầu tiên dành cho họ.

Còn lựa chọn thứ hai sẽ là bỏ vùng lành thô phía đông của sông Amul.

Ta cho phép họ có thể dựng nước ngay tại sông Amul và vùng Lý Hải (*Biển Caspi).

Như thế này, bọn họ tuy cũng là một trong các nước phụ thuộc của Đại Đường, nhưng họ lại có thể sở hữu quân đội của mình.

Ta sẽ để họ được phép tự do lựa chọn, ta không miễn cường.”

“Đại tướng quân sao lại đặc biệt với bọn họ thế?”

Lý Tự nghiệp không hiểu nổi.

Lý Khánh An cầm gậy gỗ chỉ vào phía bắc trên bản đồ nói: “Kỳ thực ta không mấy lo lắng sự uy hiếp của người Ả Rập, điều ta lo lắng là người Các Tát (*Người Khazars).

Mối uy hiếp của người Đại Đường luôn luôn đến từ phương bắc, đế phòng ngừa những mối uy hiếp sẽ xuất hiện trong tương lai. ta nhất định phải phù trợ cho một nước đối địch với người Khazars. và nước Khwarezm không nghi ngờ gì chính là lựa chọn tốt nhất.

Đây kỳ thực cũng là dụng ý của Byzentium.

Để Khwarezm dựng nước ngay tại vùng phía đông của biển Caspi sẽ tạo thành mối nguy hiếp trầm trọng đối với phúc địa của người Khazars. khiến người Khazars không thể không dồn hết tinh lực vào phương tây.

Như thế cả Đát La Tư và Toái Hiệp đương nhiên đều sẽ trở nên thanh bình hơn.”

“nhưng mà nếu như nước Khwarezm trở nên ngoan cố bất trị. như thế há chẳng phải lại quay ngược mũi đao trở thành mối nguy uy hiếp Hà Trung ư?”

Lý Khánh An cười phá lên ha hả, “Phía bắc có người Khazars, phía nam có người Á Rập, đã thế lại thêm Byzentium luôn luôn lăm le, ngươi nghĩ liệu Khwarezm có thể dễ dàng để mất đi hậu thuẫn lớn như Đại Đường sao?”

(*chú thích của tác giả: nước Khwarezm, Hán Việt đọc là Hoa Lạt Tử Mô, chứ không phải Hoa Thích Từ Mô, là một cổ quốc nổi tiếng trong lịch sử, đã nhiều lần bị diệt vong nhưng lại phục quốc.

Một lần bị đế quốc Quý Sương (*Kughan) diệt quốc, sau đó đã được phục hưng lại; và cũng có lần bị nước Ba Tư, Ả Rập, và Mông Cổ diệt quốc nhưng sau đó vẫn phục hưng lại được.

Đến năm 1920 nước cộng hòa liên bang xô viết Khwarezm được thành lập, đến năm 1924 thì nhà nước giải tán. lãnh thổ của nó bị gộp vào nước Uzbekistan và nước Turkmenistan, chỉ là không biết trăm năm sau liệu nước Khwarezm này có còn được phục hưng một lần nữa không thì vẫn là câu hỏi chưa ai trả lời được.)

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 404: Quốc tình chi mạng

trải qua sự khuếch trương gần trăm năm, thế lực của người Ả Rập đã chiếm lĩnh lãnh thổ rộng lớn của phía tây sông Amul phía nam biển AraỊ trong thời đại vương triều Umayyad (*Uy Mã Á) còn từng có thời gian vượt sông Amul chỉ kiếm sang phương đông, chiếm lĩnh toàn bộ khu vực Túc Đặc, nhưng ba năm trước nổ ra chiến dịch Đát La Tư. vương triều A Bạch Tư (*Abbsid) mới hưng thịnh bị quân Đường đánh bại, bị ép thoái lui về phía tây sông Amul vương triều Abbsid tuy đã thất bại, nhưng nó chưa từng thừa nhận phạm vi thế lực của hai nước sẽ khẳng định giới hạn từ đó, chưa bao giờ muốn từ bỏ lưu vực sông Amul trù phú, bọn họ khuyến binh nuôi ngựa, tích cực bị chiến, chuẩn bị cuốn đất đánh trở về Hà Trung, hắn thậm chí còn muốn tiến quân sang đông lại, đánh thẳng đến Thông Lĩnh, khôi phục phạm vi thế lực trước chiến dịch Đát La Tư.

nhưng nội loạn của vương triều Abbsid lại làm cho bọn họ không thể không tạm thời bỏ lại hùng tâm thu hồi phương đông, tập trung tinh lực giải quyết vấn đề nội bộ, theo việc địa vị Khalifah của Mansur dần dần cúng cố ổn định, nội loạn của vương triều Abbsid cũng được bình ổn, mà lúc này, phạm vi thế lực phương đông của người Ả Rập tiếp tục gặp phải đà kích trọng đại, kho lương lớn Sindh và Punjab của họ bị quân Đường chiếm lĩnh.

Tình thế nghiêm trọng bức bách Mansur cuối cùng phải đưa ra quyết định, bọn họ phải phải phản kích lại sự sự đe dọa ngày một lớn mạnh của quân Đường, nếu như bọn họ tiếp tục mềm yếu thêm nữa. thế lực của quân Đường rất có thể sẽ vượt qua phía tây sông Amul đế quốc của hắn sẽ phải đối mặt với nguy cơ sụp đổ.

Để toàn lực đối kháng Đường triều, đặc sứ Khalid của Mansur và người La Mã đã đạt được sự nhất trí trên bàn ghi nhớ thông cảm, vương triều Abbsid thừa nhận đảo Cyprus thuộc về Byzantium. hai nước ở biên giới rút quân, theo việc ký kết hiệp nghị đình chiến.

Byzantium rút quân bắc tiến, tập trang tinh lực đối phó với người Bungaria không ngừng đến khiêu chiến, còn Mansur thì hạ lệnh từ biên cảnh rút về mười vạn đại quân đông chinh, đồng thời nhậm mệnh Iraq tổng đốc Haman làm Emir (*) của quân đông chinh, thống lĩnh mười vạn đại quân tiến quân sang Khwarezm. lại mệnh lệnh Tề Nhã Đức (*Ziyad) của Khurasan soái lĩnh bốn vạn đại quân áp sát sông Amul với hi vọng thu hút chủ lực quân Đường sang vùng trung du sông Amul.

[(*) Emir: bắc nguồn từ chữ ‘amir’ trong tiếng Á Rập, có nghĩa là ‘người thống lĩnh người khác’ hoặc ‘quốc vương’, nghĩa gốc ban đầu của nó có nghĩa là thống soái quân sự, được dùng sớm nhất cho ý nghĩa thống soái quân sự và thống đốc các nơi mà Khalifah phái đóng bên ngoài, cũng được dùng làm xưng hiệu quý tộc cao cấp nhất]

Mộc Lộc (*Merv), trong phủ tổng đốc Khurasan, Ziyad sắc mặt nghiêm trọng lắng nghe báo cáo của Shahim.

Shahim trải qua lắm nỗi gian nan cuối cùng đã trốn về được Merv, hắn và năm trăm thủ hạ từ Na Sắc Ba chạy ra trong lúc qua sông gặp phải sự chặn đường của quân Đường, năm trăm người từ thương hơn phân nửa. cuối cùng chỉ còn chưa tới một trăm người đi theo Shahim vượt qua khỏi sông Amul.

“ngươi có thể khẳng định vũ khí phá thành mà quân Đường sử dụng chính là hỏa lôi trong trận chiến Đát La Tư sao?”

Shahim đặt tay ngay trước ngực, lòng vẫn còn sợ hãi nói: “Thuộc hạ có thể khẳng định, hỏa lôi mà bọn họ sử dụng lần này uy lực càng to lớn hơn, trực tiếp nổ sập tường thành của Na Sắc Ba. thánh Allah của ta. tình hình lúc đó thuộc hạ quả thật giống như đang nằm ác mộng vậy.”

sắc mặt của Ziyad trở nên trắng bệch, hắn không nói lời nào, đi đến trước bản đồ ngân người nhìn vào Hà Trung, trong đầu hắn phảng phất lại xuất hiện cảnh tượng đáng sợ nhất kia trong trận chiến Hà Trung, quân Đường đã đốt cháy chiến xa của người Cát La Lộc giả vờ đầu hàng, phát nổ dữ dội trong quân đội Đại Thực dày đặc, hàng vạn người bị nổ chết, tình cảnh như địa ngục ấy làm cho hắn đến nay vẫn khó mà quên được, quân Đường có thứ vũ khí đáng sợ như vậy. vậy quân đội của hắn còn có thể có cơ hội chiến thắng không?

Hơn nữa Khalifah là dùng quân Khurasan làm mồi nhử. cũng chính là nói quân Khurasan sẽ đối diện với chủ lực của quân Đường.

Lần tiến công Hà Trung này, hắn vốn tưởng rằng Khalifah sẽ nhậm mệnh mình làm chủ soái quân đông chinh, không ngờ hắn lại nhậm mệnh đệ đệ Haman của Khalid làm Emir của quân đông chinh, mười vạn đại quân đi Khwarezm. còn mình thì đi thu hút chú lực quân Đường, hắn hoài nghi Khalifah là có ý đồ khác.

Không biết vì sao, Ziyad lại nghĩ đến Abu Muslim, nếu như hắn lần này lại chiến bại, Mansur có khi nào giống như giết Abu Muslim vậy, cũng sẽ làm thịt hắn không?

Ziyad biết rằng, quân đội của Khurasan luôn là một bệnh căn trong lòng của Mansur.

Nghĩ vậy, Ziyad thở dài, mệt mỏi nói với Shahim: “Ngươi lui xuống đi!

Ta biết rồi.”

“nhưng mà...”

Shahim do dự một lát, nói: “Ta lần này tấn công Na Sắc Ba, phải có được phong thưởng gì chứ?”

“phong thưởng?”

Ziyad lạnh lùng liếc hắn một cái, không nói phong thưởng thì thôi, nhấc đến phong thưởng, hắn bèn nghĩ đến việc ba nghìn quân đội tinh nhuệ nhất của mình toàn quân bị diệt, hắn không truy cứu trách nhiệm đã là rộng lượng lắm rồi, Shahim lại còn dám đòi phong thưởng.

Shahim trước đây vốn là đội trưởng thân binh của Mansur, ba năm trước bị điều đến quân đội Syria xuất nhiệm phó quân đoàn trưởng, nhưng lại gặp phải trận chiến Đát La Tư, sau khi binh bại trốn về Syria. bị Abbsid miễn đi chức vụ, ở nhà nhàn rỗi được hai năm. theo việc Mansur đăng cơ, hắn lại tái xuất trở lại, đến Khurasan nhậm chức, tuy thâm niên của hắn không cao, nhưng vì nguyên nhân từ Mansur, Ziyad đặc biệt chiếu cố hắn. nhậm mệnh hắn làm tướng quân, đồng thời tuyên bố với bên ngoài rằng Shahim là ái tướng của hắn. nhưng trên thực tế hắn lại vô cùng cảnh giác người này, đâu đâu cũng đề phòng hắn. lần này Ziyad muốn mượn tay của quân Đường trừ khử người này, nhưng không ngờ hắn lại trốn về, làm cho trong lòng Ziyad tức giận không thôi, hắn trầm mặt xuống nói: ‘thông thường của ngươi chính là ta không giết ngươi. không truy cứu tội trách ngươi toàn quân bị diệt, đi đi!”

“Cái gì!”

Shahim nổi giận đùng đùng. hắn trải bao gian khổ, cửu tử nhất sinh, nhận được phong thưởng lại là không giết mình, hắn đã không còn nhịn được nữa. vỗ bàn một cái tức giận nói: “Ba nghìn người thâm nhập vào lòng quân địch, không có hậu viện, không có đường lui. bị mấy vạn người quân Đường tàn sát. bọn ta có thể không toàn quân bị diệt sao?

Tuy ta không thể kiên trì mười ngày, nhưng ta đã kiên trì sáu ngày, cũng giết chết được mấy nghìn quân Đường, không lẽ vậy cũng không có chút công lao gì. tướng quân Ziyad. ngài đừng quên chính miệng ngài đã nói với ta rằng.

Khalifah bệ hạ đã từng hứa hẹn. chỉ cần ta kiên trì mười ngày, thì sẽ phong ta làm tổng đốc Libya. ta tuy không ở thành Na Sắc Ba kiên trì mười ngày, nhưng trong lòng quân Đường, ta đã kiên trì mười một ngày, đây đã xem là hoàn thành xong nhiệm vụ, cho dù không có tông đốc Libya. cũng không đến nỗi chẳng có gì cả chứ. tướng quân Ziyad. ta không phục quyết định của ngài.”

Ziyad không hề đả động gì cả. vẫn lạnh lùng nói: “Ta là quân nhân, chỉ biết luận quân công phong thưởng, đối với một tướng lĩnh mà toàn quân của hắn đều bị diệt, thì ta làm thế nào có thể phong thưởng cho hắn?

Ta làm sao mà giao phó với quân đội?

Ta không giết ngươi đã là một ân huệ cho ngươi rồi. ngươi còn dám đòi phải phong thưởng sao?

Nếu phong thưởng cho ngươi, làm sao còn có công bằng nữa?”

Shahim phẫn nộ cực kỳ, hắn quơ cánh tay quát: “Ngươi công bằng sao?

Ibrahim để mất Sindh và Punjab, cũng toàn quân bị giết, nhưng ngươi vẫn nhâm mệnh hắn làm phó Tổng đốc Khurasan. không truy cứu bất kỳ trách nhiệm gì của hắn cả. vậy ngươi sao lại không nói công bằng?

Chỉ bởi vì ngươi cưới muội muội của hắn. chỉ bởi vì ta xuất thân từ quân đội Syria. không phải thuộc phe phái của ngươi, cho nên ngươi bèn luôn làm khó dễ ta.

để cho ta đi chấp hành những nhiệm vụ cửu tử nhất sinh này.

May mắn là ta mạng lớn. lại sống sót mà trở về, cho nên đã làm cho ngươi thất vọng rồi.”

Shahim bỗng nhiên lui về phía sau một bước, nhìn chằm chằm Ziyad, ánh mắt như muốn nảy lửa: “Ta hiểu rồi. kỳ thật Khalifah căn bản không có để cho ta vượt qua sông Amul là ngươi tự ý thay đổi quyết định của Khalifah, để cho ta đi tấn công thành Na Sắc Ba. còn đế ta phải kiên trì trong mười hôm, ngươi kỳ thật chính là muốn mượn tay quân Đường để diệt trừ ta. có phải hay không!”

“Hỗn láo!”

Ziyad rút ra kiếm, chỉ vào hắn lạnh lùng nói: “Ngươi còn dám ăn nói bừa bãi nữa. ta sẽ lập tức giết ngươi ngay tại chỗ!”

Lúc này, Shahim bỗng nhiên tỉnh táo lại, giơ tay lên nói: “Thôi được!

Là ta sai rồi, Ziyad tướng quân, ta bị hỏa lôi của quân Đường làm cho kinh sợ đến hồ đồ rồi, thỉnh cầu người tha thứ.”

Ziyad chậm rãi thu hồi kiếm, nhìn chằm chằm hắn thật lâu sau nói: “Nể tình ngươi đã trốn về mà báo tin. ta tha cho ngươi lần này, lần sau ngươi còn dám vô lễ với ta. ta một kiếm chặt đứt đầu của ngươi, cút đi!”

Shahim cố kiềm nén sự phẫn nộ kịch liệt trong lòng, chậm rãi lui xuống, Ziyad nhìn cho đến khi hắn đi khỏi, không khỏi bực bội trong lòng.

Kỳ thật hắn không dám giết Shahim. tên Shahim này được điều đến từ Syria, ngay cả một chức Tổng đốc địa phương nhỏ nhoi cũng không sánh bằng, nhưng Khalifah lại hứa cho hắn làm tổng đốc Libya, coi trọng hắn như vậy, chẳng lẽ là muốn cho hắn tới thay thế vị trí của mình?

Ziyad trầm tư giây lát, lập tức hạ lệnh nói với thân binh tả hữu: “Hãy trông chừng người này, hắn có bất kỳ động tĩnh gì. lập tức báo lại với ta.”

Lúc này, Ibrahim vội vàng đi vào phòng, tay đặt ở trước ngực thi lễ với hắn nói: “Tướng quân, tại sao không giết Shahim?

Đây là cơ hội hiếm có đấy!”

Ibrahim chính là tổng đốc Sindh bị phong thưởng Thanh đánh bại ở Punjab, hắn là anh cả của vợ Ziyad, chính vì có tầng quan hệ này, Ziyad mới cực lực nói thay cho hắn. trên chiến báo gửi cho Mansur nói rằng chủ soái Lý Khánh An của quân Đường đích thân dẫn mười vạn đại quân tiến công Sindh.

Ibrahim binh lực quá ít, mới bị quân Đường đánh bại, để che giấu sự thất bại của Ibrahim ở Sindh.

Hiện tại hắn lại nhâm mệnh Ibrahim làm phó Tổng đốc Khurasan. thay hắn chưởng quản một nửa quân đội, có thể nói Ibrahim chính là tâm phúc mà hắn tín nhiệm nhất.

Ziyad thở dài, nói: “Ta không phải không muốn giết hắn. mà là giết hắn rồi, Khalifah nhất định sẽ không bỏ qua cho ta đâu.”

“Mà nếu không giết hắn, tướng quân cho rằng Khalifah sẽ bỏ qua cho ngươi sao?”

Một câu nói của Ibrahim đánh trúng vào chỗ yếu của Ziyad, Ziyad mệt mỏi ngồi xuống ghế, ôm đầu. mười ngón tay cắm vào bên trong tóc.

đau khổ nói: “Ibrahim. ngươi nói ta nên làm cái gì bây giờ?

Ta không nghe lệnh, Khalifah đòi giết ta, mà nếu ta nghe lệnh đi đánh quân Đường chủ lực, thất bại rồi, Khalifah vẫn muốn giết ta.

Lần này Khalifah rõ ràng có tư tâm, để cho quân Khurasan và quân Đường chủ lực huyết

chiến, mà cuối cùng thắng lợi để lại cho Haman. hắn quả thực rất tàn độc.”

Ibrahim không chỉ là tâm phúc của Ziyad. mà còn là quân sư của hắn.

ở thời điểm then chốt có thể thay hắn quyết định, hắn sớm đã có đối sách, nói: “Tướng quân, kỳ thật chỉ có biện pháp cũ mà ta nói thôi.”

Ziyad chậm rãi ngẩng đầu. nói: “Ngươi muốn nói là để cho ta làm nhưMuslim. giữ lấy Khurasan?”

Ibrahim gật gật đầu: “Kỳ thật Khalifah Addsid đã muốn giết Abu - Muslim. nhưng chính bởi vì trong tay Muslim có quân đội Khurasan.

Abbsid mới không thể động vào hắn được, mà Mansur kỳ thật cũng không động vào Muslim được, nhưng hắn có thủ đoạn hơn. lợi dụng tướng quân đến đoạt quyền, khiến cho Muslim đã không còn có chỗ dựa vào, đó mới giết hắn được.

Bài học này, tướng quân nhất định phải hấp thụ, một khi đã không có quân đội, thì ngươi chỉ còn cách để cho Mansur giết mà thôi.”

Đôi mắt của Ziyad mị thành một đường chỉ.

Ibrahim nói không sai một chút nào, hắn chẳng qua là công cụ mà Mansur dùng để xử lý Muslim thôi, mà không phải là tâm phúc của hắn.

Tâm phúc của hắn là những người của gia tộc Barmakids như Khalid.

Haman. là loại rắn độc như Shahim ẩn núp bên cạnh mình.

Mansur tuyệt đối sẽ không để cho hắn đến nắm giữ Khurasan.

Hiện tại Muslim đã chết, lão Ali đã chết, kẻ kế tiếp sẽ đến phiên hắn Ziyad. giờ khắc này Ziyad rốt cục cũng đã có chủ ý, hắn quyết không thể nghe theo sự sắp đặt của Mansur.

Nghĩ vậy, hắn hói: “Vậy ngươi nói, ta nên làm thế nào để giữ lấy quân đội Khurasan của ta?”

Ibrahim cười một cách hiểm độc nói: “Kỳ thật rất đơn giản, tướng quân chỉ cần xuất binh trễ hai mươi ngày thôi, để cho quân Đường nhìn ra ý đồ của Khalifah, như vậy quân Đường chủ lực sẽ bắc tiến Khwarezm. sau đó tướng quân hãy tập trung tại sông Amul thậm chí có thể âm thầm phái người liên hệ Lý Khánh An. nói vói hắn. ngươi sẽ không vượt sông Amul.

Như vậy, để cho Haman đi đối mặt với quân Đường chủ lực, nếu hắn thắng, tướng quân hãy qua sông tiến công Hà Trung, nếu hắn đánh bại. tướng quân bèn có thể rút về.

Khi đó thực lực của Khalifah đã giảm đi rất nhiều, càng không làm gì được tướng quân, kế sách một hòn đá ném hai chim này, tướng quân cho rằng như thế nào?”

“cao minh!”

Ziyad vỗ vỗ bờ vai của hắn. khen: “Rất cao minh, nhưng mà ta không cần phái người đi nói với Lý Khánh An. năm đó hắn và Muslim đã từng có sự ngầm hiểu nhau, ta tin rằng hắn hẳn là rất rõ tình cánh của ta.”

Lúc này, bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân dồn dập, một gã thân binh xông vào phòng nói: “Tướng quân.

Shahim muốn trốn chạy, bị chúng tôi bất được.”

“Cái à!”

Ziyad đứng phắt dậy, giận dữ nói: “Hắn dám cả gan như thế sao!”

Ibrahim vội vàng khuyên nhủ: “Tướng quân, nếu không giết người này, ắt sẽ để lại hậu hoạn về sau.”

Ziyad gật gật đầu, hạ lệnh nói: “Đưa hắn đi lập tức xử trảm ngay, thông lệnh quân đội, Shahim bán đứng bộ hạ mà một mình trốn về, quân pháp khó tha!”

Đáng thương cho Shahim cửu tử nhất sinh mới có thể trốn về, không có chết trong tay quân Đường, lại chết ở trong cuộc tranh đấu nội bộ của người Đại Thực.

Mùa đông năm nay đặc biệt rét, một luồng khí lạnh tập kích các nơi của Đại Thực, Damascus cũng trở nên rét lạnh vô cùng, người nào người nấy đều mặc vào người áo da thật dày.

Cùng với đợt khí lạnh, là một lời đồn đãi cũng lạnh lùng như thế, mấy ngày nay đang lưu truyền ở khắp đầu đường cuối ngõ Damascus.

Khurasan đòi độc lập dựng vương quốc mới, Tổng đốc Khurasan Ziyad chuẩn bị tự xưng quốc vương, công khai cùng Khalifah phân liệt, này tin tức không biết là ai đã truyền ra. ngọn nguồn đã không thể truy tra. nhưng lời đồn đãi này lại tựa như mọc cánh, nhanh chóng truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ Damascus.

Hoàng cung Damascus.

Khalid dưới sự dẫn dắt của hai gã hoạn quan người da đen, vội vàng xuyên qua một tòa cung điện, đi thẳng tới phía trước cung Địa Đồ, chủ quản hoàng cung nói khẽ với Khalid: “Tể tướng các hạ, xin đừng chọc giận Khalifah bệ hạ nữa. lúc này đây ngài đang trong cơn giận dữ.”

“Ta biết, ta sẽ có chừng mực.”

chủ quản hoàng cung đẩy cửa ra, để cho Khalid đi vào, tuy rằng ban ngày, nhưng trong cung Địa Đồ bốn phía đều buông rèm cửa sổ xuống, ánh sáng âm u, Mansur đang khoanh tay mà đứng ở phía trước bản đồ của đế quốc.

Thân hình vốn cao to cường tráng đã có chút hơi gù.

Khalid âm thầm thở dài, hắn biết rõ áp lực mà Khalifah gặp phải, một đế quốc mới hưng thịnh vốn tràn trề sinh khí là thế, nhưng lại trở nên nguy cơ tứ phía, thậm chí có nguy cơ sụp đổ và bị chia cắt.

Dã tâm. trong đế quốc kẻ có dã tâm quá nhiều rồi.

“Khalid.”

Giọng nói của Mansur rất thấp trầm, biểu lộ ra một sự uể oài nặng nề: “Ta lần trước nên giết Ziyad đi.”

Khalid quì một gối, đưa tay đặt tại trước ngực. dùng một loại khẩu khí vô cùng cung kinh thấp giọng khuyên nhủ:

“Khalifah bệ hạ tôn kính, sau lưng những lời đồn đãi trong góc phố ngỏ hẻm phần lớn ẩn chứa những mục đích đen tối, đang lúc kẻ địch mạnh ở phía trước mặt, thì càng có thể là kế ly gián của kẻ địch, Ziyad mặc dù có một chút kiệt ngạo bất tuân, nhưng nói hắn muốn tự lập làm quốc vương. thì thần tuyệt đối không tin.”

“Ta là Khalifah vĩ đại, những lời đồn đãi trong góc phố ngỏ hẻm ta tự nhiên sẽ không tin, nhưng ta lại nhận được chứng cứ vô cùng xác thực, làm cho ta không thể không tin những lời đồn đãi trong góc phố ngỏ hẻm đó có lẽ là thật, chứng cớ ở ngay trên bàn trước mặt ngươi.”

Khalid lúc này mới phát hiện trên bàn có đặt một phong thơ, hắn chần chừ cầm thư lên. thư là do Shahim viết và gửi đến.

Khalid còn nhớ rõ, Shahim từng đội chính thân binh của Mansur, một quan quân trẻ tuổi hung mãnh mà tràn ngập dũng khí. hiện tại hình như là ở Khurasan.

Hắn nhìn xem nội dung lá thư, không khỏi có chút ngây ngẩn cả người.

Ziyad lại dám phái Shahim dẫn ba nghìn người đi cướp lấy thành Na Sắc Ba, còn nói là mệnh lệnh của Khalifah. nhưng hắn nhớ rõ rõ ràng, mệnh lệnh của Khalifah là mệnh Shahim dẫn ba vạn người đóng quân ở bờ tây sông Amul già bộ đánh Na Sắc Ba, sao lại biến thành ba nghìn người đi tấn công Na Sắc Ba?

Khalid lập tức ý thức được, đây là do Ziyad giả truyền mệnh lệnh của Khalifah. rất có thể là vì muốn diệt trừ Shahim.

“Shahim đã chết rồi!

Phong thư này là tâm phúc của hắn liều chết đưa tới.”

Giọng nói của Mansur có chút thương cảm: “Hắn chiếm lĩnh Na Sắc Ba, hoàn thành mệnh lệnh của chủ soái, lại cửu tử nhất sinh từ Na Sắc Ba trốn trở về, mà bị chủ soái của hắn với lý do lâm trận đào thoát mà giết đi. không có chết ở trên chiến trường, lại chết ở trong tay của người trong nhà.”

Trong lòng Khalid vô cùng lo lắng, hắn rất hiểu Mansur.

Mansur đã không còn tức giận Ziyad. thì đã nói lên rằng hắn đã quyết tâm muốn giết người này.

Khalid lo lắng chính là điều này, hiện tại mắt thấy chiến tranh sắp bùng nổ.

đang là lúc cả nước đế quốc trên dưới đồng tâm. cùng nhau đối phó vương triều Đường của phương đông, nhưng lại chọn vào lúc này xảy ra chuyện, xuất hiện sự không tín nhiệm, ngờ vực lẫn nhau giữa Khalifah cùng quyền thần, nếu cứ như vậy, làm sao có thể đánh thắng cuộc chiến tranh này.

“Khalifah bệ hạ. cho dù Ziyad có một vạn cái lý do đáng chết đi chăng nữa. hiện giờ bệ hạ vẫn phải cố gắng kiềm chế sự phẫn nộ đối với hắn.

Hiện tại bệ hạ đang dốc hết toàn lực đối kháng vương triều Đường, phía bên trong nội bộ của chúng ta tuyệt đối không thể xuất hiện nội chiến, chờ đánh xong trận chiến này, thần nhất định lại đích thân lừa Ziyad đến. giao cho bệ hạ xử trí. khi đó thần nhất định sẽ là người thứ nhất ủng hộ việc giết chết Ziyad.”

Mansur chậm rãi xoay người.

đi trở về vị trí của mình ngồi xuống. hắn trầm tư thật lâu sau nói: “Trận chiến dịch này ta suy xét vô cùng căn kẽ. cần Ziyad và Haman phối hợp ăn ý mới có thể thành công, nhưng hiện tại ta lo lắng Ziyad có tư tâm. sẽ không thật sự chấp hành mệnh lệnh của ta một cách đàng hoàng.

Khalid ta rất lo lắng trận chiến dịch này, nếu lại chiến bại, phấn đất đai ở phương đông của chúng ta cũng sẽ không lấy lại được rồi.”

‘Thế bệ hạ chuẩn bị làm sao bây giờ?”

Khalid thắp giọng hỏi.

Mansur suy nghĩ thật lâu, trong ánh mắt của hắn cuối cùng cũng lộ ra vẻ kiên quyết, nói một cách chắc chắn như đinh đóng cột: “Ta nghĩ, hiện tại biện pháp duy nhất, chính là ta đích thân đi Khurasan đốc chiến, không cho phép hắn có nửa điếm tư tâm.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 405: Không chiến mà phục người

Khwarezm tọa lạc tại tam giác châu biển mặn Aral hạ du sông Arnul, bị bao vây bởi sa mạc Kyzylkum tại phía đông và sa mạc Karakum tại phía nam. là vùng đất khô hạn hiếm hơi cây xanh, nhưng nhờ nguồn nước dồi dào của sông Amul cung cấp nguồn nước tưới thuận lợi giúp Khwarezm trở thành khu vực có nền nông nghiệp phát triển mạnh.

Năm mươi bốn năm trước, vó ngựa của người Ả Rập đã chinh phục vung đất này, quốc vương Khwarezm đã dẫn theo thần dân và quý tộc đào vong ra nước ngoài.

Tiếp sau đó, người A Rập đã sắc phong cho quý tộc đầu hàng của nước này làm tân quốc vương, đến nay đã hai đời quốc vương lên ngôi.

Quốc vương hiện nay là Thi Phân đã quy y vào đạo Islam.

Năm nào bọn họ cũng phải đóng thuế cho người A Rập, cung cấp lao dịch. người Đại Thực cũng phái quân đến đóng tại nơi này, nước Khwarezm hoàn toàn trở thành thuộc quốc của người A Rập, quốc vương Khwarezm chẳng qua chỉ là bù nhìn, quân chính toàn quốc thực chất đều do đô đốc Khwarezm mà phía Khurasan phái đến nắm toàn quyền.

Nước Khwarezm được Đại Đường xung lại là Hòa Tầm quốc, vào những năm Thiên Bảo, Hỏa Tầm quốc còn từng phái sứ giả đến diện kiến hoàng thượng Đại Đường tại thành Trường An, nhưng mục đích của họ chẳng phải đề quy thuận Đường vương triều, mà là hi vọng có thể được hưởng lợi ích mậu dịch từ Đường vương triều, hi vọng có thể gầy dựng lại đường thủy lộ từ Hòa Tầm quốc đến Byzentium tại nhánh chi phía bắc của con đường tơ lụa.

Mà về mặt chính trị. bọn họ chẳng qua là ứng phó tạm bợ với Đường triều, bề mặt thì tiếp nhân sắc phong của Đường vương triều, nhưng trong xương cốt vẫn là nước nô bộc trung kiên bất di bất dịch của người Ả Rập.

Dù cho quân Đường đã chiếm lĩnh toàn bộ khu vực Hà Trung, nhưng Khwarezm vẫn không chịu khuất phục vương triều Đại Đường.

Trên thực tế bọn họ cũng chẳng cách nào đầu hàng, người Ả Rập tổng đốc nắm trong tay tất cả vận mệnh của họ.

Nhờ có sa mạc làm màn chắn, mà đến nay họ vẫn chưa bị quân Đường tấn công.

Nhưng cùng với việc chiến tranh giữa Đại Đường và người Ả Rập một lần nữa vén màn. nước Khwarezm đã không còn có thể đứng ngoài, nó sẽ trở thành trung tâm bão táp của trận chiến này.

Trung tuần tháng mười hai. một đội quân Đường gầm ba vạn người đã hiên ngang tiến về phía nước Khwarezm.

Đoàn người đi dọc theo sông Amul tiến về phía bắc này ngoài ba vạn quân Đường ra còn có một đội kỵ binh đặc biệt gồm ba ngàn người, đó chính là quân đoàn Crime của người La Mã. và cũng chính là hậu duệ lưu vong tại hài ngoại của hoàng tộc Khwarezm.

Ngày hôm nay, bọn họ sẽ trở về cố hương của mình, giành lại độc lập và tôn nghiêm của Khwarezm.

Arslan đứng ở đầu đội.

Hắn chăm chú nhìn đất đai và bầu trời xanh ngắt của cố hương, tham lam hít vài hơi thở thật sâu bầu không khí nơ quê nhà. lúc nào sa mạc mênh mông cát bụi này trong mắt hắn cũng trở quyến rù xinh đẹp như những bãi cát hoàng kim óng ánh.như những tòa thành hùng vĩ được đắp bằng cát vàng, khiến hắn như say như đắm.

Hắn phảng phất như mình lại được ngồi lên ngai vàng của phụ thân mình, đó là chiếc ghế bằng vàng ròng được khảm đầy đá quý, là ngôi báu mà đến lúc chết phụ thán hắn của không thể nào quên.

Hắn sẽ ngồi trên ngai vàng ấy, đầu đội vương miện, tay cầm quyền trượng để đón như sự hô hào chào đón. reo hò hoan hì của dân chúng.

Lúc này, một kỵ binh quân Đường phóng nhanh đến cạnh hắn. lớn tiếng nói: “Điện hạ Arslan.

đại tướng quân của bọn ta mời ngài đến gặp.”

Tiếng hô hào của kỵ binh đã cắt ngang giấc mộng đẹp của Arslan. lôi hắn trở về với thực tại, “Ta sẽ đi liền!”

Hắn không dám chậm trễ, lập tức đi theo tên kỵ binh ấy phóng về phía đoàn quân Đường.

Lý Khánh An đang đi giữa đoàn quân Đường, sắc mặt của hắn không mấy dễ chịu, mà thay vào đó là lo lắng.

Hắn vừa nhận được tình báo, xích hầu quân Đường đã phát hiện quân chủ lực của Đại Thực tại vùng ven phía bắc sa mạc Karakum. có khoảng bốn vạn người, giờ cách Khwarezm chừng ba trăm năm mươi dặm.

Mà bốn vạn quân này chỉ là một phần, trên thảo nguyên xa hơn chút còn có sáu vạn đại quân.

Vậy cũng có nghĩa là chủ lực của người Đại Thực có những mười vạn người, bọn họ cũng đang đang hùng dũng tiến về phía Khwarezm.

nhưng quân Đường lại chỉ có hơn ba vạn người, sách lược của Lý Khánh An vốn dĩ định sẽ chiếm Khwarezm. bức ép Đại Thực phải thay đổi kế hoạch, nhưng từ tình hình trước mắt mà xem. sách lược của hắn đã khó mà thực hiện.

Ưu thế duy nhất của hắn hiện nay là bọn họ cách Khwarezm không đến sáu mươi dặm. hơn nữa trang bị họ khá ư nhẹ nhàng, chứ không có đoàn xe nặng nề mà dẫn đến hành động chậm chạp như Đại Thực.

Theo tốc độ hành quân hiện tại của Đại Thực mà xét, bọn họ sẽ đến Khwarezm sau bốn hôm. giờ thời gian của hắn đã khá cấp bách.

Lúc này, Arslan đang đi đến. hắn ngồi trên lưng ngựa hơi khom người hành lễ nói: “Kính chào đại tướng quân.”

Lý Khánh An tạm thời bỏ quân đội Đại Thực lại. mỉm cười nói: “Quốc vương điện hạ.

đã sắp đến cố hương của ngươi rồi.

đi năm mươi dặm nữa sẽ đến thành Khiva. lựa chọn ta đưa ra. ngươi đã quyết định rồi chứ?”

“Bẩm tướng quân, ta đã có quyết định.”

Arslan đã suy ngẫm kỹ càng gần nửa tháng nay, cuối cùng hắn cũng đã có quyết định cho vận mệnh của Khwarezm.

“Ta đã quyết định sẽ dời đến phía ta của sông Amul. xây dựng vương quốc mới của mình giữa biển mặn Aral và biển Caspi.”

“Tốt lắm. ta tin là ngươi đã có quyết định đúng đắn.

Vậy ngươi đã định sẽ lấy niềm tin tử thần dân của mình như thế nào?

Làm sao để họ tin rằng ngươi chính là vương tử của nước Khwarezm trước đây?”

“Ta có một tín vật.”

Arslan rút chiếc vương miện hoàng kim khảm đầy đá quý từ trong túi da bên hông chiến mã nói: “Đây chính là vương miện của nước Khwarezm. là tín vật cha ta đế lại.

Năm xưa khi rời khỏi thành Khiva. người đã từng hẹn ước cùng thần dán. rồi một ngày nào đó, người hoặc con trai của người sẽ đội chiếc vương miện này trở về Khwarezm.

Và ta còn có bảng phả hệ vương thất của Khwarezm. có thể chứng minh được thân phận của mình.”

Lý Khánh An khẽ lắc đầu cười nói: “Quốc vương điện hạ yêu quý, nếu như đó là sự tình mới xảy ra hồi năm ngoái, thì cái vương miện và bảng phả hệ của ngươi còn dùng được, đằng này đã năm mươi bốn năm qua đi, nước Khwarezm đã trở thành nước phục tùng trung thành nhất của người Ả Rập.

Ngươi nghĩ liệu còn hai biết được lời hẹn ước của năm mươi bốn năm về trước?”

Mặt Arslan hé lộ nụ cười tự tin.

“Đại tướng quân, ta không phải lần đầu tiên trong năm mươi bốn năm nay mới tiếp xúc với Khwarezm. như đại tướng quân đã nói, phụ thân ta và ta vẫn phái người lén lút liên hệ với vài trường lão Hỏa giáo của cố quốc.

Năm ngoái họ còn viết một lá thư cho ta. hi vọng ta có thể sớm trở lại quê nhà.”

“Trong nước Khwarezm giờ còn giáo đồ Hỏa giáo ư?”

Lý Khánh An kinh ngạc hỏi.

“Còn. cũng giống như các chư quốc Hà Trung khác, trước mắt Khwarezm cũng có một nửa tín đồ Hỏa giáo, một nửa tín đồ Muslim. chỉ là tín đồ Hỏa giáo địa vị thấp, cuộc sống nghèo khổ, còn giáo đồ Islam thì phần lớn giàu có, nhất là giai cấp quý tộc. bọn họ đều được người Đại Thực cung cấp...”

Hắn chưa dứt lời đã bị Lý Khánh An cắt ngang.

Lý Khánh An không có thời gian để nghe hắn miêu tả về xã hội Khwarezm.

điều hắn quan tâm là tình hình quân đội của Khwarezm và người Đại Thực.

Những thông tin này hắn đều mù tịt, từ lúc quân Đường chiếm lĩnh Hà Trung đến nay, nước Khwarezm đã không còn bất kỳ vãng lai nào cùng các nước Hà Trung khác, cả thương nhân Túc Đặc cũng không còn đi đến Khwarezm, nó bỗng chốc như trở thành một đất nước bị lãng quên.

Nếu như Arslan biết rõ tình hình, vậy hắn nên nói rõ với mình những tình báo quan trọng này.

“Ta muốn biết được tình hình nhân khẩu và đóng quân của Khwarezm.”

Arslan gật gật đầu nói: “Đến hồi cuối năm ngoái, Khwarezm có tổng cộng hơn ba mươi tám vạn người, quân đội hơn một vạn người, ngoài ra còn có ba ngàn quân Đại Thực đóng quân tại đó.

Quân đội chủ yếu tập trung tại thành Khiva phụ cận, còn nông dân thì tập trung tại vùng tam giác châu gần phía bắc.”

“Đại tướng quân, mau nhìn, thành bảo kìa!”

Một thân binh chỉ về phương xa hô lên.

Lý Khánh An cũng giơ tay lên chắn ngang trán để nhìn cho rõ.

Hắn đã nhìn thấy phía trước chừng sáu bày dặm. tòa thành bảo giữa các đồi cát bán nguyệt, màu đỏ rực sừng sững trong ánh sáng chói chang cùng vòm trời xanh ngắt.

“Đấy nhất định chính là Hồng Thành.”

Arslan kích động, đây là kiến trúc đầu tiên của quê hương mà hắn được nhìn thấy, tòa thành mà cha hắn đã từng nói với hắn không chỉ một lần.

“Phụ thân ta từng nói, từ phía nam đi vào Khwarezm, tòa thành đầu tiên nhìn thấy sẽ là Hồng Thành.

Tòa thành này chính là tòa thành hùng vĩ trấn biên của Khwarezm.”

Khẩu khí của Arslan đầy tự hào, nhưng trong mất Lý Khánh An. sự xuất hiện của tòa thành này cũng có nghĩa là chiến tranh sắp bắt đầu.

“Truyền lệnh của ta, tòa thành bảo này sẽ do quân Ninh Viễn tấn công!”

Ba vạn đại quân mà Lý Khánh An đang dẫn này là do quân Đường Ninh Viễn quốc, quân Đường Thạch Quốc, và quân Đường Samarkand tố thành, mỗi chỉ có một vạn người.

Trong đó chủ tướng của quân Đường Ninh Viễn chính là Lệ Phi Nguyên Lễ, chủ tướng quân Đường Thạch Quốc là Điền Trân, còn chủ tướng quân Đường Samarkand là Bạch Hiếu Đức, đều là đại tướng hiển hách trứ danh của quân An Tây.

Arslan ngỡ ngàng.

Hắn bỗng ý thức được, việc đầu tiên quay về cố hương chính là chiến tranh.

Hắn bỗng ưỡn thẳng lưng, không sai, là chiến tranh!

Hắn phải dùng chiến tranh để đuổi bầy lang sói đang xâm lăng lãnh thổ quê hương mình, trận chiến mà hắn mang đến là một trận chiến chính nghĩa.

“Đại tướng quân, tòa thành bảo đầu tiên này hãy để bọn ta được phép chinh phục!”

Lý Khánh An trầm ngâm một hồi, cuối cùng hắn cũng gật gật đầu nói: “Được thôi!

đổi lại để quân Crime tấn công thành bảo!”

Arslan quay đầu ngựa phóng về phía quân đoàn của mình.

Lòng hắn nhiệt huyết sôi sục, sự chờ đợi đằng đẵng năm mươi bốn năm nay chính là mong đợi giờ phút này.

Hắn hít thở một hơi thật sâu. rồu từ từ rút kiếm ra.

Hắn tung mã phóng đi trước toàn đoàn, dùng trường kiếm gõ vào mũi giáo của các binh sĩ. giọng oang oang run rẳy trong gió: “Hỡi các binh sĩ Khwarezm.

đây là trận chiến đầu tiên cho hành trình phục quốc của chúng ta. nếu chúng ta có chết đi.thì hãy để máu tươi của chúng ta được tưới trên lãnh thổ của cố hương này.”

Ba ngàn hậu duệ của người Khwarezm cùng giơ cao giáo hô hào: “Vì phục hưng cố quốc mà chết!”

“Ùuuu....”

Tính tù và của quân đoàn Khwarezm bỗng chốc vang vọng xé toạt bình yên của đất trời xung quanh, chiến mã bắt đầu tung vó, lười giáo óng ánh dươi dương quang sáng chói.

Trên khuôn mặt của vô vàng chiến sĩ đã bắt đầu rơi lệ.

Giờ khắc này, họ chỉ nguyện được chết trên mảnh đất quê hương này.

Hồng Thành (tòa thành màu đỏ) tại Khwarezm còn gọi là thành Kyzyl Kala. thành này không lớn. dài rộng chừng bốn mươi bước, tường thành kép, rộng bốn trượng. cao bảy trược chia làm hai từng, tần dưới là trụ cột cao hai trượng, thành môn được dung trên bậc thềm cao, chùy công thành cũng khó mà phát huy tác dụng tại đây.

Tầng trên của thành là thành bảo cao, toàn tòa thành bảo đều được xây bằng đá tảng vuông vức khổng lồ, được nối lại chắc chắn kiên cố, đến nay đã được bảy trăm năm lịch sử.

Trong thành bảo có một ngàn quân, theo tỉ lệ 1:3 thì ba trăm quân Đại Thực bảy trăm quân địa phương Khwarezm. chủ tướng là Hầu Tái Nhân(*Hussgin), một cái tên rất bình thường, hắn chỉ là một quân quan cấp thấp trong quân đội Đại Thực.

Quân gác trong thành đã nhìn thấy đội quân Đường hiên ngang kéo đến. nhìn đoàn quân vây đầy dưới thành mà ai nấy đều run như cầy sấy.

Bảy trăm quân bản địa Khwarezm đã hai đời nay không có tham gia bất kỳ trận chiến nào, còn ba trăm quân Đại Thực kia thì từng có mười mấy người từng tham gia vào nội chiến, còn những người Đại Thực còn lại đều là nông dân được chiêu mộ từ bắc bộ.

Nhìn đoàn quân Đường như sóng triều biển Caspi dâng tràn, với họ chẳng khác nào cánh cửa địa ngục vừa mở toang.

Hussien từng tham gia chiến dịch tại sông Tigris.

đã từng thấy máu và chiến tranh, dù hắn cũng bay mất vía. nhưng vì nghĩ đến thành trì kiên cố, nếu không có máy ném đá tuyệt không thể lay động một phân thì lòng hắn lại yên tâm phần nào.

Đoàn quân Đường trải đầy khắp hai dặm sa mạc. bọn họ dừng lại từ vị trí cách thành hai dặm. nhường cơ hội tấn công cho quân đoàn Crime.

Nhưng một sự thật đau lòng đã hiển nhiên trước mặt họ, bọn họ đều là kỵ binh, không cách nào phóng ngựa cao quá tường thành, nên chỉ có thể phóng tiễn tấn công.

Tiếng tù và lại một lần được nổi, quân đoàn Crime đã được phát động, ba ngàn ky binh phóng đi như sấm chớp xông thẳng về phía trước, phóng ngựa xoay quanh tường thành.

Bọn họ phóng tiễn như mưa liên tục vế phía thành đầu.

Lúc bắt đầu đã thu được hiệu quả. vài chục tên lính gác vì không kịp phản ứng đã bị trúng tiền ngã gục, tiếng kêu thảm liên tục thét lên rơi xuống thành.

Niềm vui thắng lợi đã cổ động tinh thần binh sĩ. chiến mã của họ lại phóng càng nhanh hơn. tiền phóng càng nhiều hơn. chỉ có điều chẳng mấy chốc đã mất hết tác dụng vì các quân gác trên thành đều tìm chỗ trốn tránh tiễn.

Arslan lòng nôn như lửa đốt. môi hắn trắng bệch vì nghiến răng. nhưng lại không thể làm gì.

Cuối cùng; hắn đành phóng ngựa đến trước mặt Lý Khánh An. khom người nói: “Xin đại tướng quân hãy để dũng sĩ của ta được xông trận đối phó với thành bảo, bọn ta không còn cách nào khác.”

Lý Khánh An quan sát đã được một lúc. hắn chỉ mỉm cười nói: “Kỳ thực muốn đoạt tòa thành này cũng chăng cần phải tốn bao nhiêu binh mã. ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là không cần chiến mà vẫn có thể khuất phục địch của người phương đông!”

Nói xong. hắn lập tức hạ lệnh: “Thu binh!”

Tiếng trống đùng đùng vang ên. quân Đường bắt đầu từ từ rút về phía sau.

Dưới sự dẫn dắt của quân Đường. quân đội của Arslan cũng bỏ việc công thành, rút về phía nam những mười dặm.

Lúc này, binh sĩ gác thành mới dần ló đầu ra nhưng những con chuột chũi.

Bọn chúng nằm sát trên tường thành, kinh ngạc nhìn quân Đường rút quân, không biết vừa xảy ra việc gì.

Lúc này, một đội quân Đường chừng ba trăm người phóng về phía trước.

Trong lòng mỗi người ôm bốn năm cây giáo ngắn xông thẳng đến cách tường thành năm mươi bước thì dừng lại và ném mạnh giáo ngắn lên trên, nhưng tiếc rằng giáo căn bản không phóng lên được tới trên, mà chỉ trúng vào bờ tường rồi lại rơi xuống, dẫn đến tiếng cười nhạo báng trên thành.

Bọn chúng chưa bao giờ nhìn thấy quân Đường qua. nhìn quân Đường vụng về ném giáo mà sự sợ hãi trong lòng bỗng chốc được quét sạch, bọn chúng bắt đầu to gan thò người ra ngoài bờ tường cười nhạo, cố tình dùng thân thể mình đề làm mồi nhử quân Đường; nhưng những phát giáo ném của quân Đường lại mãi không trúng được họ.

Ba trăm quân Đường sau khi đã ném hắn những cây giáo trên tay mình bèn rút về, thay vào đó lại năm trăm người khác đi lên. cũng là giáo ngắn, nhưng động tác cũng vẫn vụng về không kém.

Các tướng sĩ trên thành bắt đầu dùng những lời lẽ cay độc nhất để chửi rủa sỉ vả quân Đường. và kết quả cũng vẫn lại là một lượt ném thất bại của quân Đường. cứ liên tiếp như thế hết ba lượt người.

Hết ngàn người tác chiến, thế mà chỉ có mỗi một người ném được giáo ngắn lên đầu thành, nhưng lại bị Hussien dùng tay nắm được cán giáo và ném ngược lại xuống, sức ném mạnh đến mức cắm sâu xuống cát. làm cả đám quân Đường hoảng hốt chạy tán loạn.

Nhìn tình cảnh nhốn nháo của quân Đường, binh sĩ trên thành lại không kiềm nổi cười phá lên chế giễu.

Kỵ binh của Arslan đi theo đằng sau từ xa xa.

Hắn chưa bao giờ nhìn thấy quân Đường tác chiến, dù hắn biết quân Đường từng chiến thắng người Ả Rập cường hàn. nhưng biểu hiện của quân Đường lúc này lại hèn hạ đến mức hắn phải chau mày.

Lại một đoàn quân Đường ba trăm người đi đến. cũng tay cầm giáo.

Lúc này, Arslan mắt không khỏi trợn tròn vì bỗng phát hiện chủ soái Lý Khánh An của quân Đường đang trà trộn vào giữa các binh sĩ.

Lần này binh sĩ quân Đường không còn đi lên ném giáo, mà dừng lại tại vị trí cách thành khoảng một trăm hai mươi bước.

Các quân sĩ đứng gác trên thành đều kinh ngạc nhìn họ, không biết bọn họ đang định làm gì.

Lúc này, một trong số các binh sĩ đó bỗng nhiên phóng lên. tại vị trí năm mươi bước bắn thăng một tiễn kèm theo phong thư lên thành đầu.

Tên này không có đầu nhọn. mà chỉ có cán kèm theo một lá thư viết bằng chữ Ả Rập.

Một tên lính gác trên thành nhặt được thư vội chạy đến đưa cho Hussien.

Ngay cái thời khắc Hussien cầm thư. phát tiễn từ vị trí một trăm hai mươi bước của Lý Khánh An đã phát động, tiễn vù vù phóng đi như sấm chớp, mọi người chỉ kịp thấy một tia sáng màu đen lướt qua. phát tiễn mạnh mê này đã trúng phóc vào mặt của Hussien.

“Phụt!”

Tiền xuyên thẳng qua đầu của Hussien.Lực phóng của tiễn mạnh đến mức kéo Hussien lùi ra sau những vài ba bước, cắm thẳng vào tường.

Mùi tên đã xuyên qua miệng qua đầu hắn. mắt hắn lồi ra. mật mũi mếu mỏ trông rất đáng sợ.

Xác hắn vẫn cắm trên bờ tườngxác binh sĩ xung quanh bỗng chốc im phăng phắt, không ai còn nói được lời nào.

Tim của Arslan như ngưng đập, hắn chưa bao giờ nhìn thấy tiễn pháp bá đạo nhường này.

Giờ khác này, lòng hắn đầy sự khiếp đảm đối với Lý Khánh An.

“Đùng!Đùng!

Đùng!”

Tiếng trống của quân Đường vang lên, trấn động lòng người.

Đột nhiên, hai vạn kỵ binh quân Đường cùng ào ào kéo đến tựa sóng thần vỡ bờ, tứ bề bỗng chốc cát bụi mịt mù.

Cái khí thế cuốn trôi tất cả ấy khiến đất trời cũng phải biến sắc, hai vạn kỵ binh ầm ầm kéo đến, trong tay mỗi người là một túi vải đựng đầy đất cát.

Lúc phóng ngang qua tường thành, họ sẽ ném túi cát ra để mặc cho đất cát nuốt chừng cả thành bảo.

Khi kỵ binh lui về, cát bụi đã lắng, từng gò đất cát chất cao kéo dài đến thành đầu được tạo thành sát cạnh tường thành, chỉ cần tung ngựa là có thể phóng thẳng lên thành đầu.

Ngay tại lúc này, hai vạn kỵ binh bỗng bạo phát tiếng hét long trời lờ đất, họ dùng tiếng Đột Quyết thét to: “Đầu hàng miễn chết!”

Tiếng trống trầm lại lần nữa vang dội, “Đùng!

Đùng!” từng tiếng một như muốn đè nặng nhịp tim của người khác.

Arslan bất lực quỳ dưới đất. khí thế của quân Đường đã chinh phục hắn.

Tình cảnh hôm nay e là sẽ khắc ghi mãi mãi trong lòng hắn.

Thế đòn tâm lý mạnh mẽ của quân Đường khiến cho quân Khwarezm bản địa đã hai đời chưa từng lên chiến trường thực sự đã triệt đế tan rã, đã không còn ai ngăn càn được chúng, chúng lũ lượt vứt bỏ võ khí. mở cửa thành bất chấp tất cả xông ra, hai tay giơ cao quỳ xuống thét toáng lên: “Bọn ta đầu hàng!

Đầu hàng!”

Tiếng đến, ba trăm quân Đại Thực cũng kéo nhau đầu hàng.

Bọn quân Đại Thực này tuyệt đại đa số là nông dân phương bắc Đại Thực chưa từng gặp qua khí thế này, cái chết của Hussgin đã khiếp họ sợ vỡ mật.

Binh sĩ Đại Đường đi lên tiếp nhận đầu hàng và thành bảo.

Lúc này, Lý Khánh An từ từ thúc ngựa đi đến trước mặt Arslan. mỉm cười nói: “Ngươi hiểu rồi chứ?Đây chính là không cần chiến mà khuất phục binh sĩ của địch!”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 406: Máu lửa Hòa Tằm

Khwarezm ở thời Đường triều chỉ là một tiểu quốc ở vùng châu thổ biển AraỊ kém xa so với Khwarezm ở thời hậu thế trở thành một đế quốc lớn trải dài biển AraỊ biển Caspi (*Lý Hải), khi ba vạn quân Đường xuất hiện ở dưới chân thành đô thành của nó - thành Khiva.

đất nước cổ xưa này lập tức rơi vào bờ vực suy sụp.

Thành Khiva là một tòa thành lớn hùng vĩ đứng sừng sững trong sa mạc. có dân số hơn mười vạn người, gần như chiếm một nửa dân số toàn quốc, tường thành của nó cao đến mười trượng, rộng bốn trượng, trên thành có thể rong ngựa, toàn bộ tường thành dùng cự thạch xây nên. vô cùng kiên cố, cho dù dùng máy ném đá to lớn cũng khó mà mảy may làm sứt mẻ nó, nhưng cho dù là một tòa hùng thành kiên cố như vậy, sĩ binh phòng ngự nó cũng chẳng qua mới có sáu nghìn người.

Khwarezm có ba mươi mấy vạn người, nếu tính theo chỉ tiêu mười đinh tráng ra một binh, binh lực bình thường của nó cũng chắc là ngót trên dưới ba vạn người, nhưng trên thực tế, nó chỉ có hơn bảy nghìn người, cộng thêm ba nghìn quân Đại Thực, cũng chẳng qua hơn một vạn người. binh lực ít ỏi nghiêm trọng.

điều này có liên quan đến sách lược tát ao bắt cá của người Đại Thực, dân chúng phổ thông cần phải chịu đựng tô thuế rất nặng, lương thực sản xuất ra cũng đa số bị vận chuyển đi. làm cho Khwarezm không có sức sánh chịu thêm quân phí nữa.

đồng thời tổng đốc Đại Thực để cân bằng số người trong quân đội. hắn cũng không cho phép Khwarezm chiêu mộ thêm binh sĩ bản địa nữa.

Ba vạn quân Đường đã hạ liên doanh ở ngoài xa thành Khiva năm dặm. từng túp doanh trướng tràn ngập sát khí dưới sự phản chiếu của ánh tà dương, nghiễm nhiên như nhuộm qua máu, làm cho thủ quân trên thành ai nấy đều kinh hồn táng đảm.

Khwarezm tổng đốc Ben Alsar tay nắm chặt chuôi đao, ánh mắt lạnh lùng quan sát đại doanh quân Đường.

Alsar tuy không tham gia chiến dịch Taraz (*Đát La Tư), nhưng hắn biết được quân đội ngay cả Abu Muslim cũng có thể đánh bại. bất luận thế nào cũng không phải là hắn có thể chống đỡ được, nhưng trong lòng hắn vẫn ôm một tia hi vọng, đó chính là viện quân, mười vạn viện quân do Haman soái lĩnh đang trên đường đến viện bất quản đêm sao, nếu có thể cầm cự đến thời khắc viện quân kéo đến. vậy hắn chính là anh hùng của người Ả Rập.

Quân Đường biểu hiện rất im lặng, hạ trại doanh X0Ĩ12; bọn họ không hề nóng vội tiến công, nhưng theo việc từng chiếc máy ném đá khổng lồ hoàn tất lắp ráp, một sát khí lớn mạnh đã không thể khống chế từ trong đại doanh quân Đường phát ra bên ngoài, khi màn đêm sắp sửa kéo đến. hai mươi chiếc máy ném đá khổng lồ bắt đầu ầm ầm đẩy về phía tường thành, gió bắc phần phật, gió rét từ biển Aral quét đến chốc chốc lại cuộn cát bụi bay đầy trời.

Máy ném đá theo thế gió, từng bước áp sát vào thành trì. khi cách thành trì còn có sáu trăm bước, máy ném đá đã ngừng việc tiến lên. bắt đầu việc chuẩn bị tiến công, đây là máy ném đá to lớn nhất của quân Đường, mỗi chiếc cao đến hai trượng, có thể đem cự thạch nặng trăm cân ném đến ngoài xa tám trăm bước, mỗi chiếc máy cần huy động hai trăm người mới có thể kéo nối.

Một cơn gió rét thồi qua sa mạc, một lần nữa dấy lên một vìrng cát bụi mịt mù. lúc này, máy ném đá hạng nặng của quân Đường đã bắt đầu phát động, đã phát ra tiến kéo máy cọt kẹt inh tai. mấy viên quân Đường đem một vật thể hình cầu khổng lồ đặt trong túi ném. thủ quân trên thành phút chốc trở nên kinh sợ, trên thành cũng có máy ném đá. nhưng cự ly ném xa chỉ có bốn trăm bước, rõ ràng là thua kém quân Đường.

đối diện với sự đe dọa to lớn của quân Đường, tiếng chuông đỗ trên thành vang lên liên hồi, không ít binh sĩ hoảng loạn to tiếng gào thét, thậm chí có người đã chạy trốn xuống dưới thành.

“Uỳnh!” một tiếng, năm trái cầu tròn khổng lồ bị ném lên cao cao, góc độ ném bắn vô cùng kỳ lạ. không phải là trực tiếp đánh vào đầu thành, mà là bắn ra một đường cong cao, chuẩn bị vượt qua tường thành, đúng vào lúc quả cầu tròn vừa bay đến trên không đầu tường, bỗng ‘đùng!5 một tiếng phát nổ, một luồn khói đen dày đặc bay ra. quả cầu tròn nứt ra làm hai. từ trong quả cầu tròn bay ra một cuộn tròn các mảnh giấy, lập tức biến thành hàng nghìn hàng vạn mảnh giấy, cuộn tròn trong không trung, theo hướng gió bay vào trong thành, năm quả cầu tròn thả ra mấy vạn mầu giấy nhỏ, không ít bay xuống trên tường thành, gần như mỗi binh sĩ đều nhặt được một mảnh giấy.

Trên mảnh giấy dùng văn tự Túc Đặc. văn tự Ả Rập và văn tự của bản thân Khwarezm viết rằng: vua đã trở về. con trai Arslan của quốc vương Asunto sẽ kiến tạo lại độc lập, vương quốc Khwarezm không còn chịu khống chế của người Ả Rập, ánh sáng của thánh ghura Mazda sẽ chiếu rọi lại Khwarezm.

Theo việc một lượng lớn các truyền đơn bay vào trong thành, tin tức này chỉ trong chốc lát.

đã truyền đi khắp toàn thành, trong thành Khiva bắt đầu xuất hiện sự xáo động, một lượng lớn các Áo giáo đồ bắt đầu chạy ra hoan hô, trong một tòa miếu thở thánh Allah cuối cùng vẫn chưa tháo dờ đỗ ra tiếng chuông to, với một tâm trạng muôn vàn kích động đón mừng thời khắc lịch sử này, còn giáo đồ Muslim thì lại sa sầm nét mặt. bước đi vội vã.

đây không chỉ là sự đối lập của tôn giáo, bọn họ tuyệt đại đa số tài sản đều bị tịch thu. lương thực cực khô lao động canh tác một năm mới có được cũng bị cướp đi, chỉ giữ lại một chút miếng lương bọn họ dựa vào đó mà sống, năm dông tháng dài, sống như kiếp sống của kiến, không có tiền của. không có tôn nghiêm, ở trong một căn nhà đá vừa tối vừa nhỏ, thấp bé như hang động vậy, nhưng lại phải gánh chịu việc làm cực khô mỏi mệt nhất, còn nếu quy y đạo Islam. tô thuế sẽ lập tức hạ xuống hơn phân nửa. cho dù như vậy, các Áo giáo đồ chấp nhất với tín ngưỡng vẫn cam chịu bần khổ, bị người Ả Rập chiếm lĩnh được năm mươi bốn năm. vẫn còn có trên một nửa Áo giáo đồ không chịu thay đổi tín ngưỡng của bọn họ.

Sự bất công nghiêm trọng trong sự phân phối tiền của. làm cho vương quốc Khwarezm chia ra làm hai giai tầng, lấy tôn giáo làm ranh giới. hai bên đối địch nhau, hai bên không dung nạp nhau.

Arslan từ nhiều năm về trước rất lâu bèn đã luôn có mối liên hệ qua lại với Áo giáo đồ, hắn đã trở thành hi vọng có được cuộc sống mới của bọn họ, hôm nay, Arslan cuối cùng đã trở về, làm sao mà các Áo giáo đồ không hoan hỉ vui mừng cho được.

Nhưng binh sĩ thủ thành vẫn duy trì sự bình lặng. tất cả binh sĩ đều là giáo đồ Islam.

Áo giáo đồ là không có tư cách tòng quân, bọn họ đều thở một hơi dài.

đối với bọn họ, một vạn lá đơn tuyên truyền cũng không thể bì được sự trực tiếp hữu hiệu của một tảng đá lớn.

Đứng trước một chiếc máy ném đá.

Lý Khánh An nhìn ra tường thành cao ngút ở phía xa. trời đã tối rồi. sao giãng khắp trời, ánh sao chiếu lên trên thành Khiva. phủ lên nó một lớp ánh sáng trắng dìu dịu, sa mạc. ánh sao, chóp cao thành bảo vút lên tận mây, bất ngờ mang lại cho Lý Khánh An một ảo giác xuyên việt thời không, phảng phất Đại Đường cách hắn xa đến đã không chỉ là khoảng cách không gian, hơn nữa còn có một sự xa xôi về thời gian, nhất thời, hắn đã có chút thất thần.

“Đại tướng quân, có thể quấy rầy một chút không?”

Lý Khánh An khẽ sừng người, quay đầu thấy là Lệ Phi Nguyên Lễ đi tới, nụ cười có chút không tự nhiên, trong mắt hiện rõ một nỗi sợ hãi, trong lòng Lý Khánh An không khỏi âm thầm cười khồ một tiếng. cùng với thực lực của hắn càng lúc càng lớn mạnh, uy quyền của hắn cũng càng lúc càng nặng. các chiến hữu ngày xưa có thể khoác cổ quàng vai bông đùa cũng không dám phóng túng ở trước mặt hắn. bao gồm cả người thô kệch như Lệ Phi Nguyên Lễ cũng không dám ở trước mặt hắn có chút phóng túng nào

Đôi khi Lý Khánh An cũng khá hoài niệm ngày tháng hắn ở Quy Tư cùng với mọi người thoải mái phóng túng uống rượu tìm vui. nhưng hắn biết, ngày tháng như vậy đã không thể nào quay lại nữa. cũng giống như người không thể này quay về tuổi thơ, hoàn cảnh đã thay đổi tâm cảnh, hắn cũng không luyến tiếc quá khử nữa. ánh mắt phóng tới tương lai cao hơn.

“Có chuyện gì?”

Lý Khánh An khẽ cười nói.

Lệ Phi Nguyên Lễ chậm rãi đi tới. có chút ngượng ngùng nói: “Mãi không nói cho tướng quân hay, thuộc hạ đã có đứa con trai, đã một tuổi rồi.”

Lý Khánh An ngẩn ra. lập tức trong lòng áy náy khôn xiết, hắn chỉ quan tâm thê nhi của chính mình, chỉ quan tâm con trai mình khi nào chào đời. nhưng lại chẳng quan tâm hỏi han gì đến việc của thuộc hạ. con trai của Lệ Phi Nguyên Lễ đã một tuổi rồi, bản thân mình lại hoàn toàn không biết gì cả.

Hắn vội vàng cười nói: “Lão Lệ, chúc mừng, đợi đêm nay đánh hạ thành Khiva. vương miện của quốc vương Khwarezm sẽ tặng cho con trai ngươi làm quà gặp mặt.”

“Vương miện thì... không quan trọng lắm.”

Lệ Phi Nguyên Lễ hình như muốn nói điều gì. nhưng lại không nói nên lời.

Lý Khánh An nhìn thấu tâm tư hắn. bèn cười nói: “Nói đi!

Ngươi muốn gì?

Dứt khoát một chút."

“Đại tướng quân có thể nói với triều đình một câu. thuộc hạ muốn có một tước vị, nhưng không phải cho thuộc hạ. mà là cho con trai ta.”

Lý Khánh An nở nụ cười, vỗ vai hắn nói: “Xem nhà ngươi kìa. cho dù là cha mong con nên người, cũng không cần phải nóng vội đến vậy. mới một tuôi. thì sốt ruột gì chứ. thôi được!

Ta nhận lời ngươi, sẽ cho ngươi một tước vị.

đánh trận này xong, ta sẽ cắt cứ ngươi cho triều đình làm Huyện công, ngoài ra. vương miện của quốc vương Khwarezm vẫn sẽ tặng cho con trai ngươi làm quả gặp mật.

đây là tâm ý của ta.”

Lệ Phi Nguyên Lễ mừng rỡ, nhe răng cười nói: “Vậy tư trang của hoàng hậu Khwarezm. ta muốn lấy cho vợ ta.”

Lý Khánh An cười ha ha.

đánh một đấm vào vai hắn: “tiểu tử ngươi lòng tham không đáy, không được đâu.

đó phải chia cho các huynh đệ.”

Lệ Phi Nguyên Lễ xoa xoa bờ vai. cú đấm này của Lý Khánh An đánh hắn khá là đau. lúc này hắn sực hiểu ra. kinh ngạc nói: “Ý của đại tướng quân là.

đêm nay sẽ công hạ thành Khiva?”

Lý Khánh An gật đầu. nét mặt trở nên nghiêm túc hẳn lên: “Ta vừa mới nhận được tin tức, một toán quân tiên phong của quân Đại Thực, khoảng một vạn người, đã cách chỗ này của chúng ta chưa đến trăm dặm. nhanh nhất là trước sáng ngày mai sẽ kéo đến. vốn dĩ cho rằng chủ lực bọn họ phải sau bốn ngày mới kéo đến. không ngờ người Đại Thực lại phái ra tiên phong, xem ra bọn họ cũng ý thức được chúng ta sắp tiến đánh Khwarezm rồi.”

“Vậy để thuộc hạ đi chặn đánh toán tiên phong này.”

“Không!”

Lý Khánh An lắc đầu nói: “Nếu đối phương là mấy ngàn người, thì không hề chỉ. nhưng đối phương binh lực cũng không ít. hơn nữa ta lo lắng phía sau một vạn người này còn có đại đội, không thể mạo hiểm như vậy.”

Nói tới đây, Lý Khánh An lại trầm ngâm một chút nói: “Nhưng thật ra có một việc khác cần ngươi đi làm.”

“Đại tướng quân xin giao phó!”

“ngươi lập tức dẫn đội ta tiến đến châu thồ biển Aral ở ngoài ba mươi dặm. nơi đó là khu nông nghiệp của Khwarezm. ngươi đem tất cả mọi người toàn bộ đuổi đến nơi đây, đoạt đi tất cả lương thực của bọn họ, lấy không được thì đốt sạch toàn bộ, nếu như bọn họ thật sự không chịu rời khỏi, thì thôi vậy, nhưng lương thực nhất định phải đốt hết, không được giữ lại một chút nào hết, việc này vô cùng quan trọng, ta hạn ngươi ngày mai trước khi trời tối quay về.”

“Vâng!

Ty chức nhất định hoàn thành nhiệm vụ.”

Lệ Phi Nguyên Lễ xoay người đi ngay, Lý Khánh An nhìn bóng dáng hắn đi xa. loáng thoáng nghe thấy hắn đang lớn giọng quát to, mệnh bàn bộ binh sĩ tập hợp, rất nhanh, đại đội quân mã phóng đi như bay, đi thăng về phía khu nông nghiệp của phía bắc.

Lúc này, Lý Khánh An quay phắt đầu lại. nhìn chăm chú vào tường thành đen ngòm, dứt khoát hạ lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta. bắt đầu công thành!”

Tiếng trống tiến công ầm ầm của quân Đường lần nữa vang lên. hai mươi chiếc máy ném đá hạng nặng bắt đầu phát động. từng chiếc máy ném đá trong bóng đêm giống như những con thú khổng lồ, mà lần này từ trong quân Đường đã có một toán quân đội đặc biệt xuất hiện, chỉ có năm trăm người, bọn họ dẫn theo mười mấy cỗ xe ngựa, thùng xe được vải dầu che đậy kín mít. vận chuyển một loại vật phẩm thần bí. các binh sĩ vén vải dầu ra. bắt đầu bận rộn hẳn lên. hồi hộp lại cẩn thận đem từng chiếc thùng gỗ khiêng xuống, có đến hai trăm chiếc thùng gỗ lớn. bọn họ ở trước máy ném đá đặt mười chiếc thùng gỗ, bọn họ cạy mở thùng gỗ ra. khiêng ra một thứ đồ màu đen tròn dẹp, những thứ này đều được đúc từ gang, đặc biệt nặng nề.

đây chính là vũ khí chấn thiên lôi lợi hại nhất của quân Đường.

Vốn dĩ Lý Khánh An không hề muốn ở Khwarezm sử dụng loại vũ khí tuyệt sát này, nhưng biến cố đột ngột xảy đến làm cho hắn không thể không thay đổi kế hoạch.

Lệ Phi Nguyên Lễ đã mang đi một vạn người, trong tay hắn chỉ có hai vạn người, mà thù quân của đối phương cũng có đến sáu bày nghìn người, thêm vào đó là tường thành kiên cố cao to, trước tình hình này, nếu không dùng hỏa dược, hắn rất khó chiếm lấy thành Khiva trước khi trời sáng.

Lúc này, tiếng trống của quân Đường đã kinh động đến thù quân của thành Khiva. bọn họ cầm lấy vũ khí chạy lên đầu thành, đứng trên lỗ châu mai hồi hộp nhìn vào đại doanh quân Đường đã thắp sáng ngọn đuốc ở đằng xa.

Trong bóng tối. chỉ nghe thấy Khwarezm tổng đốc Alsar đang to tiếng quát lớn: “chuẩn bị máy ném đá. chuẩn bị cung tiễn!

Không được kinh hoảng!”

Các chiếc máy ném đá trên đầu thành cũng chuẩn bị phát động, máy ném đá của bọn họ hiển nhiên nhỏ hơn rất nhiều so với quân Đường, chỉ cần hai mươi người đẩy, tầm bắn không đến bốn trăm bước.

Lúc này, máy ném đá của quân Đường đã kéo căng dây huyền, tầm bắn định ở sáu trăm bước, sóc độ cũng đã điều chỉnh xong, đang đúng ở vị trí một vùng tường thành, hai viên quân Đường mang chấn thiên lôi đặt vào trong túi ném. một người đốt cháy kíp nổ, một làn khói trắng bốc lên. bắt đầu đốt lên xèo xèo, tốc độ rất ổn định, kíp nổ định giờ này do các công tượng hỏa dược của Thác Chi thành mất thời gian hai năm mới nghiên chế ra. thật ra chính là đảm bảo hỏa dược đốt cháy tốc độ đều đặn. việc ném đi phát nổ tầm xa này trên thực tế rất khó khống chế. ném trễ thì sẽ phát nổ sớm. ném sớm hơn. thì sẽ bị quân địch cắt đứt kíp nổ, hoặc là ở trên ngói thành va gãy kíp nổ, vì vậy để khắc phục cửa ải khó khăn này, ngoài việc bảo đảm kíp nổ đốt cháy với tốc độ đều đặn đế định giờ, một viên công tượng còn phát minh ra biện pháp vò trong vò ngoài, đem bàn kíp nổ đốt cháy trong vỏ sắt. lại cách một lớp vỏ mông với hỏa dược, như vậy, kíp nổ đốt cháy trong vỏ sắt. ngoại trừ dùng nước dập, nếu không ở trên tường thành sẽ không va gãy được, cũng không thể nào bị người ta cắt đứt.

Một viên binh sĩ quân Đường hồi hộp quan sát khắc độ đốt cháy, khi kíp nổ cháy đến bên rìa vò sắt. hắn phắt mạnh cỡ xuống: “Phóng!”

Hai trăm binh sĩ cùng lúc thả dây, “uỳnh!” một tiếng nổ vang, tay máy ném đá bay ra.

đem chấn thiên lôi đen láy đang bốc khói trắng ném ra cao cao, vẽ ra một đường cong vút. chính xác hướng ra đầu thành bắn đi. chấn thiên lôi đúc bằng aang đập lên đầu thành, lập tức phát nổ, tiếng nổ long trời lờ đất. ngọn lửa phát ra. thi cốt bay tử tung.

đá nát chọc trời, gần như toàn bộ quân Đường đều bịt chặt tai lại. chiến mã bị kinh sợ đến tung vó kêu loạn xạ. ngay sau đó là chấn thiên lôi quả thứ hai. thứ ba cũng liên tiếp phát nổ, cũng có quả phát nổ ở ngay dưới thành, nổ đến mức đá vụn bắn tung tóe, khói dày nghìn nghịt che phủ cả đầu thành.

Tiếng nổ liên tiếp không ngừng như long trời lờ đất. ngay cả mấy nghìn quân Đường điều khiên máy ném đá cũng sợ đến mức khó lòng kiềm chế. bọn họ ôm đầu, quỳ rúc dưới đất.

đợi mãi đến khi tiếng nổ dừng lại rất lâu. trong tai của họ vẫn còn đang vang lên râm ran.

Gần như mỗi một quân Đường trong đại doanh quân Đường đều bị sợ đến ngây người, cho dù là vụ nổ trong trận chiến Đát La Tư năm xưa cũng không hãi hùng như hôm nay. bọn họ có một sự bàng hoàng giống như trời đất không còn tồn tại nữa vậy, ba nghìn binh sĩ quân đoàn Crimea đều cúi rạp người trên mặt đất. thỉnh tội với sự chấn nộ của thánh Aramazd của họ.

Ngay cả chủ soái Lý Khánh An của quân Đường cũng không ngờ rằng, hai mươi quả chấn thiên lôi liên tục phát nổ lại có uy lực to như vậy, trong lòng hắn cũng kinh hăi vô cùng, không khỏi từ từ quỳ xuống, sửng sờ nhìn vào đầu thành ngập đầy khói thuốc súng. ngay cả hắn cũng cảm thấy được loại vũ khí này gây tổn thương đến thiên hòa. là hành vi nghịch với đạo trời, sẽ khiến ông trời nổi giận.

Khi khói đặc nghìn nghịt từ từ tan đi. tường thành vẫn còn đó, nhưng đã là một đống đổ nát. toàn bộ thành bắc trải dài ba dặm cơ hồ là bị san thành bình địa. bốn mươi mấy đài đá của máy ném đá bị nổ đến banh xác. không để lại vết tích nào, hơn hai nghìn thủ quân đã hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng nào nữa.

“Đại tướng quân, phái người dùng chấn thiên lôi trực tiếp oanh tạc cửa thành đi!”

Bạch Hiếu Đức ở sau lưng Lý Khánh An thấp giọng ngò lời nói.

“Không!

Chấn thiên lôi phạm phải thiên hòa. chưa đến vạn bất đắc dĩ, đừng nên sử dụng nữa.”

Lý Khánh An thở dài trong lòng, hắn dứt khoát hạ lệnh nói: “Dựa theo kế hoạch ban đầu. dùng chùy công thành!”

“Tu...”

Tiếng còi hiệu đồng loạt vang lên. một chiếc chùy công thành vô cùng đồ sộ vừa lắp đặt xong đã xuất hiện, khung gỗ của chùy công thành cao ba trượng, dài mười trượng, phía dưới có bốn mươi chiếc bánh xe gỗ to lớn.

ở giữa khung gỗ chính là thân chùy công thành, đây là một cây gỗ to nghìn năm dài đến tám trượng, đường kính đến một trượng, là một loại thiết mộc chỉ có ở khu vực Hà Trung. chất gỗ nhỏ dày, rất là nặng, năm trăm thiết tượng Samarkand tốn thời gian ròng rã nửa năm.

đã chế tạo ra ba sợi xích sắt dài trăm trượng, đem cự mộc treo lơ lửng trên không khung gỗ, hơn nữa còn ở phần thân trước lắp đặt đầu đụng bằng thép nguyên chất, sức đụng đến cả vạn quân.

Chiếc chùy công thành này tên là ‘Phá quân’, cần nghìn viên quân Đường điều khiển, nhưng để kéo chùy công thành tiến lên trước, lại không phải là chiến mã hoặc lạc đà. mà là năm mươi con voi chiến trường thành, đây là đội quân bí mật mà quân Đường Cự Chiến Đề mang đến. tổng cộng có một trăm con voi chiến, lần này công đánh Khwarezm.

đã mang tới năm mươi con voi chiến trường thành thê trạng cường tráng.

Tượng nô cởi trên lưng chỉ huy voi tiến lên. năm mươi con voi chiến kéo theo chùy công thành to lớn ầm ầm tiến lên. từng bước từng bước áp sát vào cửa thành.

Ngay lúc cách cửa thành chỉ còn hai mươi bước, trên tường thành bắc cuối cùng đã xuất hiện binh sĩ phòng thủ. lúc này viện quân từ các tường thành khác kéo đến. bọn họ bị sự phát nổ hai mươi viên chấn thiên lôi làm cho sợ đến mức hồn phi phách tán. không ít người đều bị sợ đến ngất đi. những binh sĩ Khwarezm cả hai đời người đều chưa từng trải qua chiến tranh này, trái tim của bọn họ đều là nhỏ bé và yếu ớt. mà lại gặp phải sự phát uy quy mô lớn lần đầu tiên của thứ vũ khí mạnh bạo nhất trên đời, hơn nữa lại xuất hiện ngay trước mặt những binh sĩ trái tim nhỏ yếu này, làm cho bọn họ không thể nào chịu đựng được.

Khi bọn họ chưa trấn tình lại sự kinh hồn.

đã lập tức giải tán ngay, chạy trối chết vào trong thành, đi bảo vệ người nhà của họ, trên đầu thành phút chốc chỉ còn lại chưa đến hai nghìn quân Đại Thực, chủ soái của bọn họ, Khwarezm tổng đốc Alsar đã tan xương nát thịt trong vụ nổ, các binh sĩ chỉ tìm thấy một cánh tay của hắn. còn cầm lấy một thanh đao gãy.

Khi các binh sĩ hốt hoảng cuống cuồng bỏ lên đầu thành, tình hình trước mắt đã làm cho bọn họ sửng sốt. chỉ thấy một chiếc chùy công thành vô cùng hùng vĩ đang từng bước áp sát cửa thành, lại là một quái thú mà bọn họ chưa bao giờ được thấy, những nông dân Đại Thực chiêu mộ từ Armenia và ven bờ biển Caspi kiến thức hạn hẹp, cũng đều chưa từng nhìn thấy voi bao giờ.

Bọn họ sợ đến tim sắp muốn ngừng đập.

đồng loạt quỳ xuống. khẩn cầu thánh Allah phù hộ, đúng lúc này, ‘ầm!’ một tiếng vang lớn.

đất mẹ như bị chấn động, tường thành đang lưng lay dữ dội. cửa lớn đúc từ gang phát ra một thứ tiếng giống như ác ma ngàn năm gầm thét, tiếng động này trực thấu lòng người, làm cho các binh sĩ Đại Thực sợ hãi quỳ trên mặt đất la to, nhưng cửa sắt to lớn cao tám trượng đã chịu đựng được một đòn công như núi đổ đất vỡ này.

Nền văn minh cao độ của Khwarezm chính là biểu hiện ở trên kiến trúc của họ, bọn họ không chỉ có tường thành kiên cố nhất, ngay cả cửa thành cũng là độc nhất vô nhị, cánh cửa khổng lồ bằng aang cao đến tám trượng này, chỉ có chùy công thành sức bật vạn quân (*quân: đơn vị đo lường, một quân bằng ba mươi cân) này mới có thể công phá nó.

Một nghìn binh sĩ quân Đường lại hò hét lên một tiếng, lợi dụng quán tính dội ngược của cự chùy công thành, một lần nữa kéo động thân chùy, lại một tiếng vang to ầm ầm. cửa thành đã không chịu đựng được, thân tường xung quanh bắt đầu xuất hiện vết nứt. then sắt ngoài cửa cũng xuất hiện vết nứt gãy.

Lại là một sự va chạm dữ dội, lần này, cửa thành đã phát ra tiếng kêu ré đau khổ, then sắt cuối cùng đã nứt gãy, cửa sắt mở ra ầm ầm.

Lý Khánh An thấy cục thế đã định, giơ đao lên hô to một tiếng: “Giết vào trong thành!

Chống cự giết ngay không bàn cãi!”

“Sát!”

Hai vạn quân Đường vó sắt tung bay. ùa vào trong thành Khiva.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 407: Sa mạc nổi lửa

Cục diện trong thành Khiva chẳng mấy chốc bị quân Đường khống chế, và cũng rất nhanh được bình ổn.

Arslan thở dài, trong thành Khiva không xuất hiện tình hình cướp bóc hãm hiếp mà hắn đã từng lo lắng.

Dù cho Lý Khánh An có hứa với hắn tuyệt không thà lỏng quân kỹ, nhưng Arslan vẫn lo lắng cực.

Hai vạn quân Đường đằng đằng sát khí thế này, liệu lời hứa của Lý Khánh An có còn tác dụng không?

nhưng sự thật lại khiến Arslan không nói được gì.

Kỵ binh quân Đường đang hóa tốc xuyên suốt đường to phố nhỏ, bao vây cả thành Khiva lại.

Bọn họ cũng chẳng giết người cướp của ai; nhưng lại có một nhiệm vụ rất rõ ràng, đó là đuổi hết tất cả dân chúng từ trong nhà ra, và thu gom lương thực trong nhà họ.

Không sai, là lương thực.

Quân Đường không cướp tài sản. mà là lương thực.

Từng túi từng túi nhỏ lúa mì và bánh mì bị quân Đường tìm ra. từng đàn cừu kêu be be bị quân Đường cất tiết vứt lên xe ngựa chờ đi.

Lòng Arslan đầy lo lắng, hắn thấp thoáng đoán được dụng ý tước đoạt lương thực của quân Đường có lẽ chính nhằm vào mười vạn đại quân chú lực của Đại Thực.

Nếu là như thế, vậy người Khwarezm liệu có trở thành vũ khí để đối phó người Đại Thực không?

Arslan thật sự không dám nghĩ tiếp, hắn thúc mạnh cương ngựa phóng nhanh về hướng hoàng cung Khwarezm.

Hoàng cung Khwarezm hiện này đang là hành doanh tiết độ sứ lâm thời của quân Đường, quốc vương và hoàng phi cùng phi tử và con gái đều bị giam cầm.

Hai ngàn binh sĩ Đại Đường đương tức tốc kiểm tra tài sản trong cung.

Trong một cung điện rộng rãi, Lý Khánh An và mấy tướng lĩnh quân Đường đương khẩn trương thương thảo phương án hành động cụ thể tiếp theo.

Trên bàn là một tấm bản đồ Khwarezm khổng lồ và tỉ mỉ.

Lý Khánh An vừa nhận được tình báo mới nhất, một vạn đại quân Đại Thực đang tạm thời dừng bước tại bờ tây sông Amul.

Rất hiển nhiên là bọn chúng đã được tin quân Đường vừa chiếm Khwarezm, hiện cục diện đang cực kỳ nhạy cảm, có thể nói chỉ cần sai một bước là đi một dặm. thua cả ván cờ.

“Ta đang nghĩ, liệu chúng ta có thể thay đổi sách lược, không rút về Hà Trung, mà trực tiếp dẫn ba vạn quân Đường đối kháng mười vạn đại quân Đại Thực?”

Lý Khánh An nhìn chằm chằm vào bản đồ, hắn từ từ nói: “Ta cũng biết ba vạn quân đối đầu với mười vạn là một khó khăn lớn, hơn nữa chúng ta lại không giỏi về tác chiến sa mạc, nhưng chúng ta vẫn có thể phòng thủ thành trì. vừa đánh vừa thú với địch, đây lại còn là sở trường của chúng ta, hơn nữa ta đang đoán quân Đại Thực đang có một nhược điểm lớn nhất.”

Bạch Hiếu Đức và Điền Trân nhìn nhau, nếu bây giờ người thương thảo chiến thuộc với họ là Lý Tự Nghiệp thì may ra họ còn tham gia đóng góp thảo luận, nhưng trước mặt họ giờ là chủ soái Lý Khánh An. làm sao lại có chỗ cho hai người họ lên tiếng?

Hai ngươi đều cùng khom người nói: “Xin đại tướng quân hãy hạ lệnh, bọn thuộc hạ phục tùng mệnh lệnh.”

Lý Khánh An ngỡ ngàng, hắn lập tức cười nói: “Bây giờ không phải là lúc ta hạ lệnh chỉ huy, hai ngươi đều là đại tướng đã từng trải qua hàng trăm trận chiến, với cục diện trước mất chắc hai ngươi cũng có cách nghĩ của mình, nếu không thì ta làm sao có thể yên tâm để các ngươi độc lập tác chiến.

Thôi Càn Hữu ở lại Mạc Bắc, Lý Tự nghiệp tại Hà Trung. phong thưởng Thanh tại Sindh.

Lý Quang Bật tại Thổ Hỏa La. bộ họ đều có thể độc lập hành binh, lần sau sẽ đến lượt các ngươi.

Nghĩ thế nào các ngươi cứ nói, không phải lo ngại gì cả!"

Hai người họ đều có phần ngại ngùng, Bạch Hiếu Đức nói trước: “Vậy thuộc hạ xin hỏi đại tướng quân, nhược điểm lớn nhất của quân Đại Thực có phải là lương thực không đủ không?”

“Thế mới được chứ!”

Lý Khánh An bằng lòng gật gật đầu cười nói: “Rõ ràng có cách nghĩ của mình mà lại không chịu bày tỏ.

Đây không phải là điều ta muốn.

Ngươi cứ nói tiếp, vì sao nhược điểm lớn nhất của quân Đại Thực lại là lương thực? ”

Bạch Hiếu Đức nghe ra tán thưởng trong khẩu khí của Lý Khánh An. hắn biết mình đã nói đúng mà không khỏi tinh thần phấn chấn cầm cán gỗ lên chỉ vào bản đồ nói: “Từ Khwarezm tứ phía có thể nhìn thấy bốn bề đều là sa mạc thênh thang, nhất là sau mạc Karakum ở phía tây sông Amul rộng đến cả ngàn dặm, nơi hoàn toàn không có bất kỳ chu cấp.

Quân Đại Thực đi đông chinh, mục tiêu của chúng là Hà Trung, vậy bọn chúng nhất định phải mang theo lượng lớn xe lâu công thành, như thế này sẽ không thể mang quá nhiều lượng thực và nước.

Thuộc hạ cho rằng đây chính là lí do vì sao Đại Thực không trực tiếp xuống Hà Trung mà phải vòng qua Khwarezm cách Hà Trung vài trăm dặm này.

Chúng cần phải có được chu cấp từ httm. không phải nước ngọt. chắc còn có lương thực, cho nên đấy chính là vấn đề nghiêm trọng của quân Đại Thực, mười vạn đại quân hậu cần không đủ.”

Điền Trân ở cạnh bên cũng tiếp lời: “Nếu đã như thế vậy chi bằng đại tướng quân cho đốt tất cả lương thực, dẫn binh rút về phía nam, để quân Đại Thực bị giữ chân tại Khwarezm không còn lương thực, thế không phải tốt hơn sao?”

Lý Khánh An gật gật đầu, “Kỳ thực đây là kế hoạch ban đầu của ta, vì chúng ta còn có bốn ngày, thiêu húy lương thực, đuôi người Khwarezm về phía nam.

Ta đã tính hết rồi, vẫn kịp.

Nhưng một vạn đại quân Đại Thực tiên phong lại phá loạn hết kế hoạch ta.

Nếu ta vẫn thực thi theo kế hoạch ban đầu không khéo một vạn người này không dám đuổi theo chúng ta.

Nhưng quân chủ lực Đại Thực sẽ vì thế mà bỏ dự định nhận chu cấp của Khwarezm. họ sẽ quay về Đại Thực, đến lúc ấy chuanl ta sẽ phải đối diện với tiến công của quân chủ lực Khurasan.”

“Không lẽ đại soái sợ quân Khurasan sao?”

Điền Trân vẫn có phần không phục, hắn nói: “Quân Khurasan chẳng qua là kẻ bại trận của chúng ta. có gì đáng sợ?”

Lý Khánh An liếc hắn cười nói: “Lão Điền, đây không phải chiến tranh, mà là chính trị.

Quân Khurasan toàn bộ bị tiêu diệt, Mansur còn cảm kích chúng ta, nhưng mười vạn quân phương bắc bị tiêu diệt, Đại Thực sẽ phải đối diện với việc chia rẽ, cục diện Hà Trung sẽ từ đây ổn định.

Như thế chúng ta sẽ có thể chuyển trọng tâm chiến lược về phương đông.

Cho nên dù thế nào đi chăng nữa. ta cũng cận mười vạn quân chủ lực của Đại Thực đến Khwarezm.”

Trên mặt Điền Trân lộ vẻ hổ thẹn, hắn khom người nói: “Mạc tướng kiến thức nông cạn. xin đại tướng quân thứ lỗi!”

Lý Khánh An khoát khoát tay, cười: “Không sao!

Ngươi không đứng ở vị trí đó quả thực sẽ không thể nào nghĩ đến. ngươi cứ tiếp tục nói chiến thuật.”

Điền Trân trầm ngâm một lúc nói: “Thành Khiva kiên cố, chúng ta đều có thể thấy, đại tướng quân dùng ba vạn quân để phòng ngự mười vạn quân, chỉ cần lương thực đủ. cố thủ nữa năm cũng không thành vấn đề.

Ngoài ra. thuộc hạ còn kiến nghị là chúng ta nên lập một đội kỵ binh cơ động bên ngoài để tập kích chu cấp hậu cần của Đại Thực. chỉ cần quân Đại Thực không có lương thực, không cần một tháng chúng ắt sẽ đại loạn.”

“Vậy nguồn nước thì giải quyết thế nào?”

Bạch Hiếu Đức tiếp lời: “Trong thành có vài mạch nước ngầm thông thẳng với sông Amul có thể đào giếng lấy nước, người Đại Thực cũng khó mà hạ độc được, và cũng khó mà cắt nguồn nước của ta.”

Lý Khánh An vuốt tay cười nói: “Ba tên thợ thuộc da hơn một Chư Các Lượng mà, quả không sai!

Không sai!”

Lúc này, một binh sĩ chạy vào bẩm báo: “Đại tướng quân, Arslan điện hạ có việc khẩn cấp cầu kiến.”

“Hắn đến thật đúng lúc, mau mời hắn vào!’

Lý Khánh An quay đầu nói với Bạch Hiếu Đức: “Ngươi đi đốc thúc quân kỷ, không được để cướp tài sản dân chúng hay hãm hiếp phụ nữ xảy ra.

Quan trọng nhất là những gia đình Muslim giàu có, phải tìm ra vũ khí và lương thực dự trữ. tín đồ Hóa giáo có thể bỏ qua.”

Hắn lại nói với Điền Trân: “Ngươi dẫn them người của ngươi đến chi viện cho Lệ Phi Nguyên Lễ, ta lo rằng quân lực của Lệ Phi Nguyên Lễ bị phân tán sẽ rất dễ bị quân tiên phong Đại Thực tập kích, như thế hậu quả sẽ nghiêm trọng.

Và ngươi nói thêm với Lệ Phi Nguyên Lễ cố gắng vận chuyển hết lương thực về.

Còn bất quá thì dùng lửa đốt đi.”

Bạch Hiếu Đức và Điền Trân khom người thi lễ: “Mạc tướng tuân lệnh!

Hai người vừa quay đi thì Arslan đã vội vã đi vào, hắn thi lễ với Lý Khánh An xong liền hỏi: “Đại tướng quân, loạn cục trong thành không biết bao giờ mới kết thúc?”

Lý Khánh An mời hắn ngồi xuống, lại lệnh người dâng trà, xong mới từ từ mỉm cười nói: “Điện hạ không phải lo lắng, ta đã hạ lệnh không làm động đến tín đồ Hóa giáo ủng hộ ngươi, hiện giờ chỉ nhằm vào tín đồ Islam mà thôi.”

Lòng Arslan cũng yên tâm, hắn uống một ngụm trà, lại nói tiếp: “Không biết kế hoạch tiếp theo của đại tướng quân là gì?

Vì sao lại phải thu gom lương thực?

Ta nghe nói trong kho có rất nhiều lương thực, chắc đủ cho quân Đường dùng.”

Lý Khánh An cười cười: “Đoạt thành Khiva chẳng qua là bước đầu tiên.

Bước tiếp theo chúng ta sẽ kiên cố thù thành nghênh chiến cùng mười vạn đại quân, nên lương thực phải thực hiện theo chế độ phân phối.

Để phòng việc Muslam sẽ giúp đỡ người Đại Thực, nên ta đành phải nắm hết lương thực nguồn sống của họ trong tay mình, có như thế họ mới ngoan ngoãn nghe lời.

Ngươi yên tâm, ta đã hứa với ngươi sẽ trả lại một Khwarezm hoàn chỉnh cho ngươi thì ta tuyệt sẽ giữ lời.”

Arslan có chút không tự nhiên, ấp úng nói: “Đại tướng quân, ta không phải ý này, ta chỉ lo sợ là kích thích mâu thuẫn hai giáo phái quá tương lai sẽ khó điều tiết lại, không biết tướng quân định sẽ xử trí Thi Phân thế nào?”

Thi Phân hiện là quốc vương của Khwarezm.

Arslan một lòng muốn giết hắn.

Sau khi vào thành Arslan đã dẫn quân vào hoàng cung, không ngờ Thi Phân đã bị quân Đường khống chế.

Trong lòng Arslan đầy lo lắng.

Hắn rất sợ Lý Khánh An sẽ không giết Thi Phân, và sau này hắn sẽ trở thành chướng ngại của mình.

Lý Khánh An hiểu tâm tư của hắn. bèn cười nhạt nói: ‘Thi Phân giờ vẫn không thể giết, sự tồn tại của hắn sẽ giúp tạm bình ổn Muslim trong thành.

Còn sau này có giết hay không ta cũng hi vọng ngươi hiểu một sự thật, người Ả Rập tuyệt không cho phép sông Amul xuất hiện đất nước của tín đồ Hỏa giáo, bọn họ không dám đánh Đại Đường, nhưng lại có thể tiêu diệt ngươi dễ dàng.

Ngươi phải tự suy nghĩ xem vì sao ta không giết Thi Phân?”

Arslan nghe hiểu ý của Lý Khánh An.

Hắn trầm giọng nói: “Ý của đại tướng quân là sau này sẽ có hai Khwarezm?”

“Việc có hai Khwarezm là chắc chắn.

Nếu ngươi có năng lực thuyết phục tín đồ Islam của Khwarezm quay trở lại với Hỏa giáo, vậy ta sẽ không còn gì để lo lắng.

Còn không, dù ta có giết sạch Muslim của Khwarezm đi chăng nữa thì Mansur cũng sẽ giết sạch các ngươi. chỉ khi để cho Mansur còn lo ngại thì hắn mới tha cho các ngươi.

Điện hạ Arslan. ta hi vọng ngươi học được cách nhượng bộ.”

Arslan không nói lên được lời nào, Lý Khánh An nói đều là sự thật.

Sau năm mươi bốn năm qua đi.

Khwarezm đã bị phán hóa. và hắn cũng đã bị thần dân quên lãng.

Nếu hắn có được sự ủng hộ của tín đồ hỏa giáo mà phục quốc vậy đó là may mắ của hắn. hắn còn đâu dám trông chờ vào tín đồ Muslim có thể quay lại với Hỏa giáo.

Hắn căn bản không có năng lực xử lý mâu thuẫn tôn giáo này, và nội chiến sớm muộn cũng xảy ra.

Việc chia làm hai như thế này may ra là kế sách hay.

Hắn thở dài nói: “Ta hiểu rồi, cảm tạ đại tướng quân đã nghĩ xa trông rộng.”

Men theo các đồi các nhấp nhỏ ngoài thành Khiva đi về hướng bắc hơn bốn mươi dặm một chút, đồi các khổng lồ sẽ không còn. thay vào đó là vùng đất nửa khô hạn nửa sa mạn.

Đi thêm vài dặm về phía trước bèn có thể nhìn thấy đất ruộng thẳng cánh cò bay.

Hai bên sông Amul đều là đất đai phì nhiêu, từng dòng kênh dẫn nước tưới chằn chịt.

Nơi đây chính là tam giác châu biển mặn Aral nổi tiếng, đất đai phì nhiêu, công thêm nguồn nước dồi dào do sông Amul mang lại khiến nơi đây trở thành cái nôi của nền văn minh Khwarezm.

Nơi đây là vùng đông dân thứ hai của Khwarezm. mười mấy vạn người Khwarezm đều phân bố đầy trên ba mươi mấy dặm đồng bằng rộng lớn này.

trời đã tờ mở sáng. giờ đang là tháng mười hai giữa đông, sương khói trắng xóa ban mai bao trùm khắp mặt đất hoang vu. gió lạnh vi vu. từng thôn trang như càng tĩnh mịch không chút sức sống, có nhiều gian nhà còn đang ngi ngút khói như vừa bị đốt. nơi nơi đầy tường đổ vất vưởng, hoang tàn.

Đi thêm năm dặm về phía trước chính là Thổ Thành- thành trì lớn nhất của tam giác châu biển mặn.

Lúc này ngoại ô Thổ Thành đã tụ tập đông đủ dân Khwarezm. nào già trẻ lớn bé từ khắp nơi. trên người họ nào thảm, nào chăng; có những ả nữ nhân tay bông tay bế. nam nhân tay cầm dây cương dắt ngựa đi, với chút gia sản mọn và lương thực qua ngày trên lưng ngựa.

Trong đội ngũ còn có xen lẫn dòng xe bỏ xe ngựa chờ theo người già và trẻ con.

Và trên xe còn một ít tài sản và lương thực có thể mang đi.

Tiếng khóc inh ỏi của bọn trẻ con. cùng tiếng chửi rủa của người già. tiếng ngựa bỏ kêu rít hòa lẫn vào nhau.. .cùng quân Đường cầm giáo đốc thúc hai bên.

Thần dân Khwarezm rung rẩy trong gió rét. trên mặt mỗi người đều đầy vẻ kinh hoàng bất an.

Họ được tin là lãnh thổ quê nhà của mình sắp bùng nổ chiến tranh giữa quân Đường và quân Ả Rập, tất cả mọi người đều phải rời khỏi thành Khiva để đi lánh nạn.

Trên khoảng đất trống phía tây Thổ Thành, quân Đường đang chất đống lương thực thu gom được từ nhà dân bản địa.

Tam giác châu Khwarezm là vùng sản xuất lương thực dồi dào, nhà nhà hộ hộ đều có chút lương thực dư dả. ngoài phần sẽ mang đi. tất cả lương thực còn lại đều bị tịch thu.

Lương thực được chất cao như núi. và vẫn không ngừng có kỵ binh tiếp tục phóng ngựa đến góp thêm chiến lợi phâm mà họ vừa tìm được vào.

Từ tới qua đến giờ quân Đường đã bắt đầu đuổi ba thần dân của vùng tam giác châu Khwarezm đi và thu gom lương thực.

Đây đã là đợt dân thứ hai.

đạt đầu được đưa đi có hơn hai vạn người.

Lúc này, Lệ Phi Nguyên Lễ dẫn một đội kỵ binh từ trong Thổ Thành đi ra. hắn cao giọng hỏi: “Đợt này có bao nhiêu người?”

Một quân quan tiến lên bẩm báo: “Hồi bẩm tướng quân, đợt này có khoảng hai vạn năm ngàn người.”

“Vậy không cần chờ nữa. hãy lập tức đưa họ đi. lệnh cho các huynh đệ mỗi người đến nhận một túi lương thực.”

“Tuân lệnh!”

Viên quân quan ấy huơ tay: “Chuẩn bị đi!”

Tiếng tù và vang lên. một ngàn quân Đường phụ trách hộ tống người Khwarezm đi từ bốn phương tám hướng phóng đến. sau khi mỗi người đều có một túi lương thực trong tay bèn bắt đầu hối thúc những người Khwarezm lên đường.

Cả đoàn người cùng xuất phát về phia nam.

đoàn người khổng lồ này càng lúc càng dài. hình thành một đoàn dân tỵ nạn rồng rắn. những người dân này rơi lệ tạm biệt cố hương, tiến về phía thành Khiva xuất phát, trên đường đi còn có không ít người Khwarezm khác không ngừng gia nhập vào đoàn.

Từ xa xa. một đội kỵ binh quân Đường từ phương nam phóng đến. hiệu úy đi đầu đã hỏi: “Lệ Phi tướng quân có ở đây không?”

“Trước cửa Thổ Thành.”

Có người trả lời.

Kỵ binh lập tức thúc ngựa phóng nhanh hơn nữa về phía Thổ Thành.

Trước cửa thành đã có quân Đường châm dầu đốt lương thực, khói lửa ngút trời, khiến Lệ Phi Nguyên Lễ chỉ nhìn đã thấy đau lòng.

Đây toàn là lương thực cả !

Đốt như thế thật tiếc quá!

Lúc này đội kỵ binh phóng đến. hiệu úy nhảy xuống ngựa nửa quỳ hành lễ. bẩm báo: “Lệ Phi tướng quân.

Điền tướng quân phụng mệnh của đại tướng quân đến hỗ trợ vận chuyển lương thực, đã sắp đến rồi!”

Lệ Phi Nguyên Lễ thử người ra. một lúc lại không khỏi chửi tục: “Bà nội nó!

Sao không đến sớm hơn. làm lão tử đã đốt mất lương thực!”

Rất nhanh sau đó Điền Trân đã dẫn năm ngàn kỵ binh đến.

Điền Trân hạ lệnh, năm ngàn kỵ binh lập tức xuống ngựa nghỉ ngơi, còn hắn thì đi nước đại đến cạnh Lệ Phi Nguyên Lễ.

Hắn thấy cách đấy không xa đang lửa cháy ngi ngút, chí ít có cả vạn thạch lương thực bị đốt đi mà không khỏi chau mày từ xa: “Lão Lệ, bọn ta đến để giúp ngươi chuyển lương thực đây, sao ngươi lại đốt mất chúng đi?”

Lệ Phi Nguyên Lễ ngồi xổm dưới đất không chịu nổi nói: “Ai biểu ngươi không chịu đến sớm hơn!”

“Ngươi cũng nôn nóng quá đi”

Điền Trân đi lên có phần trách móc: “Đại tướng quân chỉ nói là đợi khi nào thật sư không mang đi được mới phải đốt. sao ngươi đã cho đốt ngay thế này?”

“May mà lão từ chỉ đốt có một phần, nếu không chắc bị ngươi rủa ta chết mất!”

Lệ Phi Nguyên Lễ đứng dậy chỉ về phía Thổ Thành nói: “Phần ta đốt chỉ là lương thực lặt vặt rà soát được từ nhà của người dân Khwarezm. trong Thổ Thành còn có mười mầy vạn thạch quan lương, ta định sau đó sẽ đốt sạch cả thành trì.”

Điền Trân nghe nói có mười mấy vạn thạch lương thực không khỏi đại hỉ: “Vậy số lương thực này ta phụ trách vận chuyên đi.”

“Không gấp, còn có rất nhiều người sẽ bị đuổi về đây.

đến lúc ấy ta sẽ chọn ra một số trai trẻ cường tráng vận chuyển giúp ngươi.”

Nói đến đây, Lệ Phi Nguyên Lễ bỗng nhớ ra một việc, hắn lo lắng hỏi: “Trên đường các ngươi đến đây có nghe được tin quân tiên phong của Đại Thực là ai không?”

Điền Trân gật gật đầu nói: “Kỳ thực bọn ta đã đến từ sớm. nhưng do không yên tâm quân tiên phong Đại Thực nên vẫn đi tuần tra tại khu vực phía tây sông Amul nhưng không phát hiện tông tích gì. nên chắc là họ đã rút về trước rồi.”

“Vậy thì tốt quá. ta vẫn lo lắng quân tiên phong Đại Thực đột nhiên đánh đến mà huynh đệ ta lại phân tán đi hết.

Nếu bọn họ mà ập đến. vấn đề sẽ nghiêm trọng đây.”

“Đại tướng quân cũng lo lắng như thế nên mới lệnh ta đến tiếp ứng ngươi.

Ta đã lệnh cho Chu Chính dẫn năm ngàn quân tuần tra dọc sông Amul.

Nếu có tin gì hắn sẽ lập tức báo cho chúng ta.”

“Vậy được! ngươi trấn thủ Thổ Thành, ta đi đuổi người Khwarezm.”

Nói xong.

Lệ Phi Nguyên Lễ dẫn người phóng về phía bắc.

Dòng người Khwarezm đông đảo di dời tại vùng tam giác châu biển mặn Aral kéo dài hai ngày.

Gần mười lăm vạn người Khwarezm từ khắp nơi tam giác châu biển mặn bị đuổi đi.

Sau khi tập trung tại Thổ Thành lại từng đợt được đưa đến thành Khiva.

Sau hai ngày, khi Lệ Phi Nguyên Lễ châm lửa đốt Thổ Thành, đoàn quân Đường cuối cùng của quân Đường cũng rút lui.

Cả tam giác châu biển mặn Aral giờ đây đã trở nên trống trải, thôn trang thành trì khắp nơi đều thành chốn không người.

Từng bầy chó hoang xuyên suốt khắp nơi tìm thức ăn. tiếng quạ kêu thảm thiết.

Khi gió rét một lần nữa thoáng qua. khắp trời xung quanh lại càng tiêu điều.

Ba ngày sau. xích hầu quân Đường được tình báo chính xác.

đợt quân chủ lực năm vạn người đầu tiên của Đại Thực đã đến Phong Thành cách bờ tây sông Amul năm mươi dặm.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 408: Trận chiến vây thành (Thượng)

chủ soái quân Đại Thực Haman Barmakids cũng là con cưng của danh môn Ba Tư, gia tộc Barmakids.

Hắn là em trai của Khalid, quyền thần số một của đế quốc, năm nay mới ba mươi hai tuổi, bèn đã trở thành Tổng đốc Iraq của Vương triều Abbsid.

Hắn cũng từng tham dự vào trận chiến sông Tiaris nổi tiếng, từng tham gia vào trận chiến vây khốn Damascus. sau khi thành được phá, hắn đích thân suất lĩnh năm nghìn dũng sĩ chiếm lĩnh hoàng cung Damascus.

Với xuất thân cao quý, phong thái lịch thiệp và tài quân sự thiên phú trác tuyệt, khiến cho hắn hai mươi tám tuổi đã trở thành thủ lĩnh quân cận vệ của Khalifah Abbsid, khi Mansur đăng cơ, hắn lại nhoáng một cái lắc mình trở thành Tổng đốc Iraq nổi đình nổi đám.

Không thể phù nhận, con đường mây xanh thẳng tiến của hắn có quan hệ rất lớn với thân thế thuộc danh môn. gia tộc Barmakids trở thành gia tộc cao quý nhất của đế quốc Abbsid. khiến trên người Haman như khoác lên ánh hào quang tựa kim cương.

Hắn tuổi trẻ, anh tuấn, khí chất tao nhã.

địa vị tôn quý, ở trong vũ hội của giới thượng lưu Damascus. chỉ cần hắn xuất hiện, hắn bèn sẽ trở thành tiêu điểm thu hút mọi sự chú ý tại nơi đó, trở thành đối tượng được vô số các phu nhân tiểu thư ưu ái vây quanh.

Lần này Haman thay thế Ziyad trở thành chủ soái quân đông chinh của Đại Thực, đó cũng là một sự sắp đặt tinh tế của Mansur.

Haman và Ziyad cũng đều cùng xuất thân từ Ba Tư, nếu Haman ở trên chiến trường cũng có thể lấy được chiến tích lẫy lừng. như vậy hắn sẽ có thể thay thế được Ziyad trở thành một vinh dự của người Khurasan.

Nhưng Khalid lại kiên quyết phản đối đệ đệ đảm nghiệm chủ soái quân đông chinh, hắn biết rõ Haman không thích hợp trở thành đối thủ của Lý Khánh An.

Lý Khánh An và quân Đại Thực đã trải qua vô số cuộc chiến đấu kịch liệt, đối với sự tác chiến của quân Đại Thực rõ như lòng bàn tay, mà Haman lại chưa từng có kinh nghiệm tác chiến với quân Đường, cho dù hắn có tài quân sự thiên phú, nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ của Lý Khánh An.

Khalid kiên quyết phản đối làm cho Mansur cũng có chút do dự. nhưng người duy nhất có thể đối kháng được với Lý Khánh An là Abu Muslim thì đã bị hắn giết rồi, nếu không dùng Haman. thì ai có thể gánh nổi trọng trách này?

Dưới sự lần lựa khuyên can của Mansur, Khalid cuối cùng cũng đồng ý để Haman đảm nhiệm chủ soái, nhưng hắn có một điều kiện, hắn đề cứ nguyên phó Tổng đốc Syria Sa Y Hách (*Shaikh) làm phó tướng cho Haman.

Shaikh là chú tướng quân đoàn thứ hai của quân Syria, từng tham gia vào trận chiến Đát La Tư.

Hắn đi theo Muslim trốn thoát được vận mệnh bị bắt giữ làm tu binh, trở về Syria xuất nhận chức phó Tổng đốc.

Hắn có kinh nghiệm phong phú trong thực chiến, nhưng hắn ở trong cuộc nội loạn của Vương triều Abbsid đầu năm nay lại chọn sai phe, đi theo lão Ali thúc thúc của Abbsid đối kháng với Mansur, sau khi lão Ali thất bại, Shaikh bị bãi miễn hết thảy chức vụ. trục xuất hồi hương.

Khalid biết kinh nghiệm và tài năng của hắn. bèn đề cử hắn làm phó tướng của Haman.

Mansur cho dù không thích, nhưng cuối cùng vẫn đáp ứng điều kiện này.

trải qua gần một tháng rưỡi hành quân.

Haman cuối cùng cũng dẫn đại quân đến sông Amul.

Lúc này có mấy tên bại binh trốn trở về.

Haman bèn biết được tin quân Đường đã chiếm lĩnh Khwarezm, đồng thời cũng biết được chủ soái quân Đường ở Khwarezm. chính là Lý Khánh An.

Lúc này, Haman cũng không có vội vàng mà vượt qua sông Amul hắn đang chờ đợi Shaikh đến, Haman cũng không phải xuất phát từ lòng tôn trọng đối với phó tướng Shaikh của hắn. trái lại, xuất thân cao quý như hắn, trước giờ vốn không xem xuất thân thấp hèn như Shaikh ra gì cả. hơn nữa phe phái của hai người cũng khác nhau, gia tộc Barmakids thở phụng Thập Hiệp phái (*ghia Islam), mà Shaikh thì lại là phái Sunni Muslim (*), điều này càng khiến cho Haman rất phản cảm với Shaikh, sự phản cảm này cũng là xuất phát từ sự bất mãn với huynh trưởng của hắn.

Haman sở dĩ chờ đợi Shaikh đến, là bởi vì đồ dùng quân nhu lương thảo đều ở hậu quân của Shaikh. hắn không thể không chờ đợi.

[(*) Sunni Muslim: Hồi giáo Sunni là nhánh lớn nhất của đạo Hồi, còn được gọi là ghl as-Sunngh.

Gần 9 trong 10 tín đồ Hồi giáo trên thế giới là Sunni và còn lại là Shia, Shmadiyya và Kharijite.]

Ba ngày sau, bốn vạn hậu quân của Shaikh cũng tới Phong thành hội hợp cùng với chủ lực của Haman. như vậy, chủ lực của quân Đại Thực đã đạt tới mười vạn đại quân, thanh thế lớn. nhưng Shaikh lại vô cùng lo lắng. vừa đến Phong thành liền vội tìm tới Haman.

“Thống soái điện hạ. ngài không có nhận được thư của ta gửi cho ngài sao?”

Shaikh ở sáu ngày trước từng viết một lá thư gửi cho Haman. xét thấy quân Đường đã nhìn thấu chiến thuật của Khalifah. hắn hy vọng quân chủ lực tạm thời rút về biển Caspi, chờ đợi bước quyết định tiếp theo của Khalifah.

Shaikh năm nay ước chừng năm mươi tuổi. dáng người thấp bé, diện mạo xấu xí. so với dáng vẻ thanh nhã tuấn tú của Haman hoàn toàn tương phản, nhưng Shaikh thân kinh bách chiến, kinh nghiệm tác chiến cực kỳ phong phú, là một lão tướng vô cùng cẩn trọng.

Hắn cho rằng một trận chiến không phải một ngày hai ngày có thể chấm dứt. rất có khả năng, sẽ kéo dài liên tục mấy tháng thậm chí một năm.

ở trong thời điểm cấp thiết, phải căn cứ tình thế biến hóa mà kịp thời điều chỉnh sách lược, vốn dĩ hắn ủng hộ sách lược của Mansur, dùng quân Khurasan đến kiềm chế quân Đường chủ lực. sau đó chủ lực bên ta sẽ tiến vào chiếm giữ Khwarezm.

được tiếp viện lương thực từ Khwarezm, mới ven theo sông Amul đi xuống phía nam tập kích bất ngờ Hà Trung.

Đây tuyệt đối là một một sách lược cực kỳ cao minh, khiến cho quân Đường roi vào hai đầu đều bị động.

Nhưng điều kiện tiên quyết của sách lược này là không thể bị quân Đường nhìn thấu, một khi bị nhìn thấu rồi. quân Á rập sẽ bị lâm vào một hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm, lúc đó thì nhất định phải thay đổi sách lược.

Cho dù Shaikh hy vọng sách lược này cuối cùng có thể thành công được, nhưng sự thật lại là. sách lược này vẫn là bị quân Đường nhìn thấu, quân Đường đã giành trước một bước, chiếm lĩnh Khwarezm. như vậy trong kế hoạch vốn định ban đầu liền sẽ xuất hiện một vấn đề nghiêm trọng, bọn họ rất có thể không có được sự tiếp viện lương thực từ Khwarezm. mười vạn đại quân sẽ lâm vào khốn cảnh tiến thối lưỡng nan.

Haman lạnh lùng nhìn hắn một cái, trên người lão đàn ông già xấu xí này toát ra ra một mùi cơ thể nồng nặn khiến cho hắn cảm thấy muốn nôn, sự chán ghét về mặt sinh lý khiến cho hắn vô cùng phản cảm với Shaikh.

Cho dù hắn đối với mình rất ư cung kính, không dám cãi lại ý của mình, nhưng đó cũng không thể thay đôi thành kiến của Human đối với hắn. mà loại thành kiến này trên một mức độ rất lớn là sự kéo dài nỗi bất mãn đối với huynh trưởng Khalid. huynh trưởng kiên quyết phản đối hắn làm chủ soái quân đông chinh, điểm này Haman tuyệt đối không thể tha thứ.

“Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì, tướng quân Shaikh.”

Haman chán ghét Shaikh. nhưng hắn vẫn giữ lấy một phong thái lịch sự tao nhã.

điều này xuất phát từ nền giáo dưỡng cao quý của hắn. rít gào như sấm.

đó là biểu hiện của kẻ thấp hèn. hắn khinh thường điều đó.

Shaikh vội la lên: “Thống soái điện hạ. lương thực của chúng ta nhiều nhất cũng chỉ có thể duy trì nửa tháng, nếu quân Đường chiếm lĩnh Khwarezm. chúng ta sẽ không có lương thực bổ sung, sẽ rơi vào thế bị động rất lớn.”

“Lương thực mang thiếu, đó là trách nhiệm của ngươi, hy vọng ngươi có thể hiểu được điểm này, tướng quân Shaikh” Ngữ khí của Haman vẫn lạnh như băng, bèn giống như đang nói đến một việc chẳng hề liên quan gì đến hắn cả.

Shaikh hết chỗ nói rồi, tuy rằng mang bao nhiêu lương thực là quyết định của hắn. nhưng Haman lại là một kẻ theo chủ nghĩa duy vũ khí hạng nặng, hắn kiên trì phải mang một lượng lớn vũ khí hạng nặng, chính những thứ vũ khí hạng nặng đó đã chiếm cứ quá nhiều chỗ của đồ dùng quân nhu. khiến cho lương thực không thể không mang ít đi, mà hiện tại tên công tử trác táng này lại đem trách nhiệm đùn đẩy cho mình.

Shaikh có chút phẫn nộ rồi.

Cũng giống như Haman xem thường hắn, hắn cũng xem thường tên danh môn quý tộc được xung là ‘Ngôi sao danh dướng của đế quốc’ này, hắn xưng Haman là công tử trác táng, bởi vì hắn suốt ngày chìm đắm trong yến tiệc giao tế của xã hội thượng lưu, mà không phải là cùng ăn cùng ở với các binh sĩ, cho dù là giả vờ cũng được, nhưng một ngày cũng không có, chiến công của hắn chẳng qua là sau khi phá thành soái quân chiếm lĩnh hoàng cung Damascus. từ đó mà phù lên một lớp hào quang chói mắt nhất, do đó được xưng là danh tướng, hắn đã vấy bẩn lên hai chữ ‘danh tướng’, Shaikh một mực tôn sùng danh ngôn của Abu Muslim: danh tướng thật sự không phải là bạn có thể giết chết bao nhiêu kẻ địch, mà là có mấy binh sĩ chịu bán mạng cho bạn.’

Shaikh khấc chế sự phẫn nộ trong lòng, nói: “Chúng ta hành quân phải đi qua đại sa mạc Karakum. dọc đường không chu cấp gì, bất luận là mang bao nhiêu lương thực đều không có ý nghĩa.

Khalifah mới quyết định đến Khwarezm trước, có được sự chu cấp lương thực, sau đó mới nam hạ Hà Trung, nhưng bây giờ quân Đường đã chiếm lĩnh Khwarezm, kế hoạch chu cấp của chúng ta thất bại, vậy thì có phải là nên thay đổi kế hoạch, lùi về biển Caspi, chờ đợi phương án mới, nếu như chúng ta hấp tấp kéo qua đó như vậy, không hiểu một chút gì về quân địch, vậy chúng ta ất sẽ chuốc lấy thất bại.



“Ai nói ta không hiểu chút gì về quân Đường!”

Haman gia tăng ngữ khí. hắn bất mãn thái độ nói chuyện của Shaikh với mình, cao giọng nói: “ngươi mới qua đây biết gì chứ?

Quân Đường chỉ có ba vạn người, mà chủ soái Lý Khánh An của bọn họ chính là ở ngay Khwarezm, đây là cơ hội nghìn năm một thuờ, nếu như bất được Lý Khánh An. vậy thì những mãnh đất Hà Trung, Sindh bị chiếm lĩnh đều sẽ quay về hết, chúng ta có mười vạn đại quân, gấp ba lần quân Đường, ngươi lại có thể nói ra những lời ê chề như vậy, Shaikh tướng quân, ta vì ngươi cảm thấy hổ thẹn!”

Shaikh đã không còn khấc chế được sự phẫn nộ trong lòng, hắn đã đánh mất lý trí, vung cánh tay gầm lên nói: “Lý Khánh An là miếng mồi ngọt lịm, chính là để gạt tên đại ngốc như ngươi đi mắc câu.”

‘Câm miệng cho ta!’

Haman bị chọc giận, vỗ vào bàn đứng dậy, bộ ngực thon nhỏ như nữ nhân phập phồng dữ dội. hắn hung hãn nhìn chằm chằm vào Shaikh, gằn lên từng chữ: “Ta nói một lần cuối với ngươi, ta là chủ soái, nên đánh thế nào do ta quyết định, ngươi dám vượt quyền nữa, ta sẽ giết ngươi!”

Đúng lúc người Ả Rập sắp sửa vượt sông Amul sự bị chiến của thành Khiva đang tiến hành sát sao gấp rút. hai hôm nay, Lý Khánh An liên tiếp nhận được tin tức khiến người ta vui mừng, một tin là sáu vạn quân Đường Toái Hiệp tinh nhuệ đã đi tới Hà Trung, trong đó hai vạn quân chi viện quân Đường Na Sắc Ba, còn bốn vạn đại quân khác thì kéo quân đến Khwarezm chi viện cho hành động quân sự của chủ soái Lý Khánh An.

Còn có một tin tức khiến người ta vui mừng là việc tư của Lý Khánh An. thê tử Minh Nguyệt của hắn đã sinh hạ một đứa con trai cho hắn.

Toái Hiệp toàn thành hoan hỉ ăn mừng, quân đội Toái Hiệp dùng phương thức thư bồ câu đem tin hỏa tốc truyền đến Hà Trang.

Lý Tự nghiệp lập tức mệnh người đưa thư dùng tốc độ nhanh nhất đem tin tức đưa tới Khwarezm

Tin tức này làm cho Lý Khánh An mừng rỡ như điên, hắn lập tức hạ lệnh, đem tiền của hai mươi đại hộ Muslim và một nửa của cãi trong quốc khố Khwarezm thu nạp được ban thưởng cho tướng sĩ ba quân, để tất cả quân Đường chia sẻ sự vui mừng của hắn. nhất thời ba quân tiếng hoan hô như sấm dậy, sĩ khí phấn chấn hẳn lên.

Sáng sớm.

Lý Khánh An đi đến đầu thành thị sát việc tu sửa tường thành.

Khwarezm sở hữu công tượng kiến trúc ưu tú nhất . thành Khiva thủ phủ của họ cũng xứng danh là thành trì kiên cố nhất , hai mươi quả chấn thiên lôi gần như đồng thời phát nổ, chỉ tạc hủy một số lỗ châu mai trên bề mặt tường thành và đài đá của máy ném đá, còn chủ thế của tường thành lại không chút tổn hại nào, ngoài ra chú yếu là tu sửa cửa thành, khi chùy công thành to lớn va đập cửa thành, tường thành xung quanh đã bị một chút tôn thất.

“Đại tướng quân mời xem những ngói tường này, thật khiến người ta trầm trồ!”

Bạch Hiếu Đức đi đến trước một miếng ngói thành đá vôi, nhè nhẹ vỗ vào tàng đá vôi to dài đến một trượng, rộng năm thước, cao ba thước này. tảng đá vôi lớn bóng lưỡng phăng phiu, đều tăm tắp giống như đậu hủ dùng dao gọt vậy.

“Ta thật sự nể phục bọn họ, bọn họ từ đâu tìm thấy vật liệu đá này, xung quanh đều là sa mạc, công tượng của bọn họ có thể đem đá lớn xây đến mức kín mít sát sao như thế, mấy vạn tàng đá lớn xây nên. thì đã trở thành một trái núi đá rồi.”

Lý Khánh An gật đầu. hắn nhìn vào mấy nghìn công tượng xây dựng đang bận rộn này, nói: “Đợi đánh trận xong, chúng ta có thể dẫn một số công tượng quay về, để bọn họ đem tài nghệ xây dựng thành đá truyền cho Đại Đường, còn sự cung nước thoát nước của thành trì bọn họ, đều là ống nước lớn làm bằng đất nung, dẫn nước vào thành, quả thật không tồi, đáng để chúng ta học tập.”

Lý Khánh An lại đi lên tường thành, trên tường thành mấy nghìn dân phu đang khuân vác đá tàng lớn, có Áo giáo đồ, cũng có giáo đồ Muslim. tuy bọn họ cũng dốc sức như nhau, động cơ lại hoàn toàn không giống nhau, Áo giáo đồ là vì bảo vệ thành trì. bảo vệ sự tôn nghiêm mà bọn họ cuối cùng đã có được, còn giáo đồ Muslim lại là để tranh thủ thêm một chút lương thực nuôi dưỡng gia đình, miếng lương bọn họ mỗi ngày chia được chỉ là một nửa của Áo giáo đồ, nếu không ra ngoài làm việc kiếm lương, thì phải để cả nhà nhịn đói mà thôi.

Đá lớn là đem trạch tử của hoàng cung và hai mươi đại hộ Muslim phá hủy mà có được, có đến mười mấy vạn tàng, đây là vũ khí của máy ném đá, trên tường thành bắc bị nô san bằng, các loại công sự càng là bận rộn tu sửa. chủ yếu là xây dựng lại lỗ châu mai và lắp đặt máy ném đá loại to, lần này quân Đường đã mang theo năm mươi chiếc máy ném đá hạng nặng, lần lượt lắp đặt ở bốn đầu thành, từ trên cao chia xuống, có thể ném ra trên nghìn bước, còn có hai trăm chiếc khung nỏ, các loại mũi tên tính theo tiêu chuẩn mỗi binh sĩ mang ba lọ tên, bèn đã có trên ba trăm vạn tiễn, chuẩn bị vô cùng đầy đủ.

Lúc này, Lý Khánh An từ trên đầu thành đột nhiên nhìn thấy Arslan. hắn xuất hiện trong một con hẻm phố gần sát tường thành bắc. mặt một chiếc trường bào tơ lụa màu trắng có viền vàng, đầu đội miện vàng, tay cầm quyền trượng, dưới sự bảo hộ dày đặc của mấy chục thị vệ, đang từng hộ từng nhà hỏi thăm dân chúng của hắn.

Arslan có được sự ủng hộ của Áo giáo đồ, ở ba ngày trước đã chính thức đăng cơ. mà vào lúc đăng cơ suýt chút là bị một giáo đồ Muslim thích sát. giáo đồ Muslim hận hắn thấu xương, đây cũng là một thứ tâm lý kỳ lạ. bọn họ không hận quân Đường đã chiếm lĩnh Khwarezm. lại hận Arslan đã bán đứng lợi ích của bọn họ, dẫn sói vào nhà.

“Đại tướng quân, đi xem một chút không?”

Bạch Hiếu Đức vừa cười vừa hỏi.

Lý Khánh An lắc đầu. nói: “Hắn hiện tại là quốc vương. ta đi thì hắn phải hướng ta mà khom lưng hành lễ, sẽ ảnh hưởng đến uy tín trong dân chúng của hắn. thôi vậy, buổi chiều ta sẽ bàn với hắn thêm về vấn đề an trí di dán. ta muốn chiêu mộ thêm ba vạn dán phu hiệp trợ chúng ta giữ thành, chắc là không có vấn đề gì thôi!”

Bạch Hiếu Đức nghĩ nghĩ nói: “Hẳn là vấn đề không lớn. trong thành hiện tại có ba mươi mấy vạn dân cư. trong đó hai mươi vạn là Áo giáo đồ, từ trong bọn họ chọn ra ba vạn dán phu. ty chức cho rằng vấn đề không lớn.”

Lúc này, Lệ Phi Nguyên Lễ bước nhanh đi lên trước, khom mình hành lễ nói: “Đại tướng quân, tướng quân tìm thuộc hạ sao?”

Lý Khánh An ôm bờ vai của hắn.

đem hắn dìu đến một bên. thấp giọng cười hỏi: “Thế nào, vương miện kia tạm được chứ!”

Lệ Phi Nguyên Lễ nhếch môi cười lên hắc hắc.

“Không tồi, nhất là viên bảo thạch trên vương miện ta rất thích, chỉ là thuộc hạ không ngờ đại tướng quân thật sự đem trang sức của hoàng hậu cũng ban thưởng cho ta. ta thay nương tử đa tạ đại tướng quân rồi.

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Trang sức là sự ban thưởng đối với việc siết chặt quân kỹ, vốn dĩ ta lo lắng ngươi sẽ phóng túng binh sĩ. nhân cơ hội đuôi cố người Khwarezm mà sẽ ồ ạt gian dâm cướp bóc, không ngờ chỉ xảy ra mười vụ gian dâm. hơn nữa sau đó ngươi trách đánh họ ngay trước mặt mọi người, bảo vệ sự nghiêm khắc của quân kỷ, điều này nói rõ ngươi đã tiến bộ, sự ăn năn hối lỗi ở Ninh Viễn quốc rất có hiệu quả.

Lão Lệ. ngươi đã thông qua thử thách của ta.”

Lệ Phi Nguyên Lễ ánh mắt trợn tròn, miệng mở rộng ra cả nửa ngày cũng không thể khép lại, hắn tuyệt đối không nghĩ tới việc phái hắn đi vùng châu thổ biển Aral, lại là thử thách của Lý Khánh An dành cho hắn.

“Đại tướng quân, cái này... này.”

Hắn nửa buổi trời cũng không nói được một câu hoàn chỉnh.

Lý Khánh An vỗ vào vai hắn cười nói: “Đùng cái này, cái nọ nữa. ta thử thách ngươi là sẽ không nói cho ngươi biết trước đâu. bây giờ ta phải giao cho ngươi một nhiệm vụ mới.”

Lệ Phi Nguyên Lễ tinh thần phấn chấn hẳn lên.

ưỡn thẳng sống lưng nói: “Ty chức biết là nhiệm vụ gì. nhất định sẽ quét sạch tiền chu cấp của bọn họ, quyết không làm cho Đại tướng quân thất vọng.”

“Tốt lắm!

Ta cho ngươi ba nghìn kỵ binh, phối thêm cặp ngựa, ngươi nếu như có thể xử lý tiền chu cấp của người Đại Thực, ta sẽ tiến cử ngươi làm Cao Xương huyện công.

Cam Châu đô đốc. quán quân đại tướng quân, nhưng nếu ngươi không hoàn thành được nhiệm vụ, vậy thì ngươi xách đầu tới gặp ta!”

giữa trưa hôm sau. thám báo truyền đến tin tức. mười vạn đại quân của quân Đại Thực đã vượt qua khỏi sông Amul thành Khiva cách sông Amul chỉ có hai mươi dặm. cũng chính là nói. chủ lực quân Đại Thực đã tới rồi.

Lý Khánh An lập tức kéo đến đầu thành, nhìn ngóng về phía xa. lúc này, tiếng trống của đầu thành bắt đầu đánh vang, đây là tháp viễn vọng của quân Đường đã phát hiện quân Đại Thực, tháp viễn vọng là một tòa tháp nhọn cao hai mươi trượng, chót vót đến tận mây.

ở đỉnh cao của tháp nhọn, có một đài viễn vọng có thể dung nạp hai người. hai binh sĩ quân Đường nhãn lực cực tốt đang đảm nhiệm viễn vọng viên ở đây.

Lý Khánh An cũng đã nhìn thấy, tận cùng chân trời tây có lẽ là mặt sông đóng băng sáng trắng. nhưng phán quang trên mặt băng đã không nhìn thấy nữa. chỉ thấy một làn đường đen nho nhỏ, dài chừng mấy dặm. gần như đã phủ kín cả mặt sông, khi làn đường đen càng lúc càng gần.

đại mạc cát vàng mịt mù trước đó đã trở thành đại dương màu đen.

đây chính là mười vạn tinh nhuệ người Ả Rập đến từ Syria.

Iraq và Armenia, có kỵ binh, có bộ binh, tiếng trống to lớn vang lên ầm ầm. mười toán quân đoàn vạn người giống như hải triều che trời lấp đất, nhấp nhỏ tiến lên. tiếng bước chân đạp theo tiết tấu của trống giục, rung chuyển đất trời, trường mâu dày đặc hình thành nên một mảnh rừng nhìn không thấy bến bờ, một lá cỡ đen to lớn có thêu ngôi sao và trăng lười liềm đang bay phất phơ ở trên mảnh rừng trường mâu. phía sau đoàn quân thì là mấy vạn con lạc đà. chúng đang thồ lương thực, nước sạch, lều bạc và các thứ quân nhu.

Lý Khánh An nhìn vào mấy vạn con lạc đà. hắn bỗng nhiên phát hiện mình đã tính sai, người Đại Thực kỳ thật không thiếu lương thực.

Vương triều A Bạch Tư thở phụng màu đen. mười vạn đại quân ở ngoài xa mười dặm bắt đầu hạ trại, chỗ thị lực có thể đạt đến. khắp nơi là lều bạc màu đen và màu đỏ sậm. hợp thành một cự trận hình trăng lưỡi liềm to lớn.

đây chính là phong cách của Haman. hắn chưa bao giờ bao vây toàn thành trì. mà là tập trung một mặt. dùng binh lực lớn mạnh nhất ưu thế nhất đè bẹp phòng ngự của quân địch.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 409: Trận chiến vây thành (Trungg 1+2)

Haman lạnh lùng nhìn bức tường thành cao vời kia, đây chính là thành Khiva được mệnh dạnh là đại môn biển mặn Aral ư?

Không ít gì cả đâu, mười vạn đại quân thành Damascus rồi cũng sẽ công phá nó, một đô thành tiểu quốc thì làm sao có thể càn nổi đại quân đế quốc?

Haman chẳng để Khiva vào trong mất. hắn quả thật muốn xem thử cái tên Lý Khánh An được Khalifah xung làm kẻ cường địch lớn nhất của người Ả Rập kia mặt mũi ra sao.nghe nói hắn cũng cỡ tuổi mình, vậy liệu hắn có là đối thủ của mình không đây?

Haman ngạo mạn ngẩng cao đầu, trong mất hắn tên Lý Khánh An này hoàn toàn không lợi hại như tưởng tượng, chỉ dựa vào một tòa thành kiên cố mà muốn dùng ba vạn quân Đường để chống đối mười vạn đại quân ư?

Hắn hừ mạnh một tiếng quay đầu nói với Shaikh vẫn im lặng nãy giờ: “Đây chính là Lý Khánh An mà ngươi sợ như sợ cọp đấy ư?

Ta xem chẳng qua là một tên ngốc không biết gì về binh pháp mà thôi.”

Shaikh vẫn kiên định ý kiến: “Ngươi cứ đánh một trận rồi biết rõ.”

“Hừ!

Ta sẽ!

Chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ thấy binh sĩ Iraq đã công thành thế nào!”

Haman quay đầu ngựa đi về hướng đại doanh.

Bắt đầu từ lúc chiều cho đến lúc khuya, trong doanh trại quân Đại Thực đều bận rộn túi bụi với việc chuẩn bị vũ khí công thành, từng chiếc máy ném đá, xe leo thành đồ sộ đều được xuất động, hàng ngàn binh sĩ hô hào chung sức kéo chiếc chùy công thành dài mười trượng lên lắp vào giá gỗ.

Hàng ngàn con lạc đà thồ theo hóa đạn khổng lồ đến giữa trung tâm của doanh trại.

Loại đạn nhược này là do Abu Muslim phát minh để chống đối lại với hỏa lôi của Đại Đường.

Loại hỏa đạn này thật chất là bình đựng dầu hỏa bằng gỗ, trong đó là hỏa dầu mà người Đại Thực đã phát minh ra nhờ nghiên cứu trong lúc phá già ngọn lửa Hi Lạp.

Trên thực tế đó là một đầu dầu mỏ đã được điều chế, hỏa lực cực mạnh, được đựng trong quả cầu gỗ, bên ngoài quấn thêm một lớp vài tẩm dầu hỏa.

Đây cũng là một loại vũ khí uy lực cực lớn. hỏa diệm có thể thiêu hủy tất cả.

Haman là người theo chủ nghĩa vũ trang, hắn chẳng bao giờ xem Abu Muslim ra gì, nhưng với loại vũ khó này hắn quả thật phải tán thưởng Abu Muslim.

Hắn đã gọi nó là thiên hòa. chuyên dùng đế đối phó thiên lôi của Đại Đường.

Trong màn đêm, Haman nhìn vào tòa thành chìm trong bóng tối đó, khuôn mặt tuấn tú của hắn không khỏi nở nụ cười ghê tởm, hắn lẩm bẩm: “Lý Khánh An, chiến thắng ngươi ta sẽ có thể vượt qua được Abu Muslim.

Ngươi hãy đến tỉ thí cùng ta nào!

Ngày hôm nay ta đợi chờ đã quá lâu!”

Trên thành đầu quân Đường đang vừa khẩn trương vừa hồi hộp, bọn họ phải dời những cổ máy ném đá nặng đến thành bắc, mà trên thành đông có ba tòa thạch bào kiên cố, năm trăm quả chấn thiên lôi đều được để ở đấy.

Để tiện vận chuyển, quân Đường đã kéo một dây cáp giữa thành bắc và thành đông; phía đông cao, phía bắc thấp, nên sẽ dễ dàng chờ chấn thiên lôi đưa qua thành bắc với tốc độ nhanh nhất.

Cạnh mỗi cỗ máy ném đá đều đặt năm quả chân thiên lôi.

Theo nguyên tắc phòng hờ. cạnh mỗi máy ném đá đều có một thùng gỗ to cao gấp rưỡi người, trong đó đựng đầy nước, để phòng khi ném thất bại sẽ dùng nước xử lý chấn thiên lôi khẩn cấp mà không làm tổn thương đế binh sĩ phía mình.

Ngoài chấn thiên lôi ra. một vạn cây đại tiễn giường nỏ có trợ lực của hỏa dược đã được sẵn sàng.

Chúng được cất trong các rương sắt. một trăm giường nỏ cũng đã được bố trí sẵn.

Hàng vạn tên quân Đường đang tranh thủ thời gian ngủ nghi, ngày mai sẽ là một trận chiến sống chết gay gắt.

Tại một góc tường thành phía đông bắc, Lý Khánh An đang đứng nhìn chằm chằm đại doanh quân Đại Thực.

Hắn thấp thoáng có thể nhìn thấy sự tấp nập trong đại doanh kia.

Bầu trên đêm trên đại doanh ấy còn thấp thoáng những chiếc bóng đen khổng lồ, trông như những con quái thú đang đăm đe thành trì trong bóng tối.

Mười vạn quân Đại Thực đã tập trung tại thành bắc, mà bỏ qua tiến công các cửa thành khác.

Vậy lạ họ sẽ tập trung lực lượng để công thành.

VỊ chủ soái của Đại Thực này là người vừa khai chiến sẽ phát động tấn công lôi đình, hơn nữa người này rất thông minh, biết quân Đường từng tấn công thành bắc, nên tường thành thành bắc này chắc chắn không bằng nơi khác.

Đồng thời, hắn lại không cho vây thành môn của nam thành, để quân Đường có một con đường rút. chính là để triệt tiêu toàn bộ quyết tâm chống đối của quân Đường. chỉ cần quân Đường rút đi. vậy trong sa mạc rộng lớn này, binh lực lại thua đối phương, quân Đường chỉ có một kết cục là bại trận thảm hại.

Đây cũng là một chủ soái biết dùng binh của Đại Thực.

Lý Khánh An đang từng chút đoán ra thực lực đối thủ. hắn đã biết được chủ soái đối phương là một người ham công háo danh, một chủ soái không biết dùng chiến lược.

Người này không biết được sự thất bại của hắn sẽ mang lại hậu quả gì cho Đại Thực, chỉ biết mỗi việc Lý Khánh An hắn có trong thành bèn đại cử cho công thành.

Dần dần. miệng Lý Khánh An hé lộ một nụ cười thần bí.

Nếu đối phương đã nôn nóng như thế, vậy hắn cũng chẳng ngại tỏ ra yếu đuối trước mặt đối phương thêm chút lửa để hắn bị ngủ quên trong chiến thắng!

Nghĩ đến đây Lý Khánh An lại quay đầu trầm giọng hạ lệnh: “Truyền lệnh của ta xuống. cho thu chấn thiên lôi về, và rút bớt một nửa máy ném đá và giường nỏ, chỉ để lại phòng ngự ít nhất trên thành đầu.”

Vào lúc canh năm. phía đông vừa chuyển sắc, trời đã dần sáng thì ngay lúc này lính gác quân Đường đã phát hiện địch tình, quân doanh Đại Thực đã có động tĩnh, hàng trăm máy ném đã hạng nẵng đã bắt đầu rời doanh tiến lại gần hướng đầu thành.

Cùng lúc ấy, tiếng trống báo hiệu tấn công của quân Đại Thực cũng bắt đầu vang lên nhưng tiếng sấm giữa ban mai.

Đây là bài bản công thành thường thấy của quân Đại Thực, dùng máy ném đá để mở đường, giáng đòn nặng đánh cho quân đội thù thành của địch tan tác rồi đại cứ công thành.

Thường thì họ sẽ dùng chùy công thành phá cửa thành, còn gần trăm cỗ máy ném đá này chính là bước đầu tiên của quân Đại Thực.

Chúng đang từ từ đi dọc theo các bãi đất trong giữa sa mạc tiến lại gần thành Khiva.

Mỗi một máy ném đá đều cao ba trượng ngang tầm như của phía quân Đường, cự thạch ném ra cũng đạt được khoảng cách tám trăm bước, và cần hai trăm người để thao tác.

Hàng trăm cỗ máy đang từ từ di chuyển.

Haman cũng đứng giữa đội ngạo mạn nhìn tòa thành trì mà thành đầu đã bị hắn dùng hỏa đạn khổng lồ đốt cho bạc cả màu.

ngay lúc này, ngoài thành đầu phát ra tiếng động lạ. tiếp liền sau đó không trên bắt đầu xuất hiện các chấm đen cùng tiếng động chói tai càng lúc càng gần- hàng trăm mũi tên sắt vèo vèo phóng đến. có tên ngang qua đầu mọi người, có tên bắn trúng máy ném đá. những bộ máy ném đá đi trên cùng đều bị trúng tiễn mà đứt băng tải mà hỏng toàn bộ.

Haman cũng xém chút trúng tiễn, cây tiễn ấy đã xẹt ngang qua đầu hắn làm cho chiến mã kinh hoảng mà giơ cả hai chân trước lên sào rú ầm L may thay có mười mấy thân binh vội dìu hắn xuống ngựa: “Thống soái đại nhân, hay mau vào doanh!”

“Không!”

Haman đẩy thân binh ra. hắn nhìn chằm chằm vào mười mấy chấm đen đang phóng ngang không trung, đó là cự thạch mà quân Đường ném tới.

“Đùng!”

Một tiếng rơi mạnh xuống làm cát bụi xung quanh bay lên cuồn cuộn.

Lại một tiếng vang ầm cùng tiếng thét thảm thiết liền sau đó, mấy máy ném đá đều bị quân Đường phá cho tan bành, thương vong ít nhất vài trăm người.

“Số lượng của họ không nhiều, không phải sợ hãi!”

Haman gào to một tiếng: “Phát xạ thiên hỏa!”

Vài chục tên quân sĩ Đại Thực tay cầm đuốc lửa đốt bắt đầu đốt cháy những quả cầu bông kia.

Sau khi bông đã tầm dầu lập tức bừng cháy biến thành những quả cầu lửa khổng lồ. các binh sĩ bắt đầu hô to, máy ném đá hoạt động phát nó đi.

Hàng chục quả cầu lửa khổng lồ bừng bừng khí thế xuyên qua không trung phóng thẳng về hướng tường thành.

“Đùng!”

Một tiếng nổ vang to. một quả cầu lửa đã trúng tường thành.

Quân Đường lũ lượt hét lên rồi nằm sắp xuống.

Vài tên quân Đường do chạy không kịp đã bị quả cầu lửa rơi trúng lập tức bị cháy thành ngọn đuốc sống.

Võ gỗ vỡ tung, lượng lớn dầu hỏa tràn ra lại gặp vải bông đang cháy, hòa diệm cứ thế mà dọc theo dòng chảy hỏa dầu tràn ra tử phía.

Chu vi mười mấy trượng bỗng chốc trở thành biển lửa.

Mười mấy quân Đường đã bị lửa thiêu sống, mười mấy cố máy ném đá hạng nặng và giường nỏ cũng bị ngọn lửa nuốt chửng.

Và bi thảm nhất là hơn hai người quân Đường đang bỏ chạy tứ tán. có kẻ bị lửa nuốt chứa thiêu thành than, mà phần lớn quân Đường do giáp sắt và tốc bị cháy xén. lăn lốc dưới đất rên rỉ thảm thiết.

Lúc này, bờ thành phía bắc lửa vẫn chưa kịp cháy đến. mấy máy ném đá hạng nặng đương phát cự thạch.

Bạch Hiếu Đức sốt ruột đỏ hoe cả mắt. hắn quay sang Lý Khánh An nhảy nãy thét lên: “Đại tướng quân, nếu đá tàng không có hiệu quả chỉ bằng chúng ta mau đổi sang dùng chấn thiên lôi?”

Lý Khánh An nhìn quân Đường kêu gào bỏ chạy trong lửa. dù thế nào đi chăng nữa giờ vẫn chưa phải là lúc dùng chấn thiên lôi, môi hắn chảy cả máu vì nghiếng răng nhưng hắn vẫn kiên quyết lắc đầu: “Không được dùng chấn thiên lôi, truyền lệnh toàn bộ quân Đường rút ra khỏi thành bắc.”

chỉ một chốc sau. phía đông của thành bắc cũng bị trúng đạn của mười mấy đạn lửa. cả thành bắc đều bị chìm trong biển lửa.

CHƯƠNG 409: TṚN CHIẾN VY THÀNH (Trung - 2)

Haman nhìn ngọn lửa ngất trời trên tường thành, nhìn các binh sĩ quân Đường bị thiêu sống không ngừng rơi xuống thành đầu rên rỉ thảm thiết giữa ngọn lửa mà không khỏi đắc ý cười to.

Hắn lập tức hạ lệnh: “Lệnh cho quân đoàn một, hai, ba và bốn ập tức phát động tấn công, nhất định phải đoạt được thành Khiva trước trưa nay.”

“Thống soái điện hạ. chúng ta không thể điều quá nhiều binh lực vào, đạn hóa lôi của quân Đường vẫn chưa được dùng, như thế chúng ta sẽ bị tổn thất nặng nề!”

Shaikh xông lên thỉnh cầu: “Thống soái điện hạ. chúng ta chỉ có thể điều một quân đoàn đi trước để thám thính thực lực của quân Đường. ”

“Tướng quân Shaikh. xem ra ngươi đã già rồi, trận chiến thành Đát La Tư làm cho ngươi trở nên nhát gan như thỏ đế, ngươi đã nhìn thấy chưa?

Máy ném đá của quân Đường đã bị thiêu hủy!”

Hắn lại một lần nữa đắc ý cười phá lên.

Quân Đường thì có gì đáng sợ chứ?

Phen này hãy xem hắn bất sống Lý Khánh An như thế nào!

Từng quả cầu lửa lại xẹt qua không trung, bay qua đầu của binh lính Đại Thực phóng thẳng lên phía thành đầu.

Trên thành đầu lửa cháy hừng hực, bốn bề inh ỏi tiếng hò hét ầm ĩ của quân Đại Thực, bốn vạn quân Đại Thực phát động tấn công.

Trên bãi cát mênh mông dưới chân thanh đâu đâu được bố đầu quân đội Đại Thực, bọn chúng được xếp thành bốn phương trận lớn, trông như bốn tấm thám đen dày, từng tiếng hô từng bước đi của chúng cũng cực kỳ đồng đều, khí thế kéo theo sát khí cuồn cuộn đang từ từ tiến lại gần thành Khiva. rừng giáo rậm rạp nhấp nhỏ theo từng bước tiến của đại quân, từng chiến xe leo thành trong như những ngọn núi nhỏ đang từ từ tiến lên giữa quân đoàn.

Khác với thang mây của quân Đường, người Đại Thực dùng xe leo thành, nó cũng giống như xe lâu của quân Đường, thường sẽ cao năm đến sáu trượng, được dựng thành từ những khúc gỗ to. nhưng để tấn công được tường thành cao mười trượng của Khiva, xe leo thành của người Đại Thực được làm cao hơn, đế rộng năm trượng bọc bằng da bỏ sống, dưới đáy có bánh xe gỗ, phải dùng ba trăm con lạc đà mới kéo đi nổi,trông như một con quái vật đồ sộ.

Ngoài ra, trên xe leo tường còn có thể chờ thêm hơn trăm người ở phần đinh xe. sau khi kéo căng tấm ván gỗ to có bọc da bỏ phía trên sẽ có thể phòng hộ được cung tiễn của quân địch, đồng thời.trên tấm ván này cũng có khai thông lỗ bắn tiễn, cứ chốc chốc lại đồng loạt phóng tiễn lên tường thành.

Khi xem leo thành chỉ còn cách tường thành một trượng, tấm ván gỗ khổng lồ được thả xuống để tạo thành cầu gỗ rộng cho binh sĩ Đại Thực xông lên thành đầu.

Xe leo thành có hiệu quả rõ ràng trong lúc công thành, nhưng khuyết điềm cũng quá rõ đó là sẽ trở thành tấm bia lớn cho máy ném đá đến phá hủy nó.

Khi quân Đại Thực gần tiến đến sát tường thành, cầu lửa cũng ngùng phát.

Đó là chắn chắn, vì nếu không sẽ làm tổn hao đến quân đội của chính chúng, hơn nữa như thế cũng khó mà leo thành được.

Cùng với việc hỏa đạn ngưng phóng, hóa diệm cũng bắt đầu lụi tắt dần.

Lúc này, đám đông dân phu cùng ùa lên thành đầu.

Bọn họ đã chuẩn bị sẵn nước lạnh để hạ nhiệt cho thành đầu, và vận chuyển những thi thề quân Đường bị cháy đen đi, lại dùng cát dập tắt lửa vẫn đang bập bùng đâu đấy.

Và cùng lúc ấy, một vạn quân Đường cũng lập tức từ hai bên tường thành đông tây cùng đi vào trận địa bắc thành.

Hàng trăm cỗ máy ném đá nhỏ linh hoạt hơn lập tức được lắp ráp sẵn sàng.

Quân Đường chờ đợi chính là khoảnh khắc ngắn ngủi này, nếu mất thời kỳ hoàng kim này thì không những kế hoạch phản kích của Lý Khánh An thất bại, mà cả thành Khiva sẽ phải đối diện với hiểm nguy bị công phá.

Đấy còn phải trông chờ vào tố chất cực cao của quân Đường, dùng tốc độ nhanh nhất để đi vào trạng thái chiến đấu trong thời gian ngắn nhất.

Trên thành đầu im phăng phắt, tám ngàn quân Đường đã đặt sẵn cung tiễn, một trăm phát đạn thiên lôi đầu tiên đã được đặt vào máy ném đá chỉ chờ đợi mệnh lệnh cuối cùng sẽ lập tức bắt đầu phản công.

Ánh mắt Lý Khánh An gay gắt nhìn bốn vạn đại quân đang trùng trùng vây kín dưới chân thành, chí ít có hai vạn đại quân của Đại Thực đã đi vào tầm bắn.

Hai mươi chiếc xe leo thành chỉ còn cách tường thành không đến mười trượng.

Hắn thậm chí còn nhìn rõ từng khuôn mặt đằng đằng sát khí đang ngồi trên xe.

Thời cơ phản kích đã chín muồi, Lý Khánh An cắn răng hạ lệnh: “Phản kích!”

Tiếng trống đùng đùng vang lên. từ trên thành bỗng chốc hàng vạn mũi tên cùng bắn. vèo vèo phóng xuống dày đặc như trút nước xông thẳng đến hàng ngàn quân Đại Thực đi đầu chưa kịp trở tay.

Quân Đại Thực lần lượt ngã gục. người ngựa cùng bị tiêu diệt.

Phản kích của quân Đường lại khiến quân Đại Thực thêm hưng phấn, chúng hô hào xông lên. có nhóm cùng ùa lên đẩy xe leo thành, bánh xe lộc cộc vang dội. khí thế binh sĩ Đại Thực dưới thành hùng hực công kích. nhưng ngay tại lúc này, trên trời bỗng xuất hiện vài chấm đen.

đó chính là chấn thiên lôi của Đại Đường.

Trong phạm vi khoảng hai trăm bước, một chấn thiên lôi đang bốc khói trắng từ trên trời rơi xuống.

Tất cả quân Đại Thực này đều lần đầu tiên gặp phải loại vũ khí hình cầu dẹp này, chúng đều ngơ ngác ngẩng đầu nhìn.

Bỗng nhiên, một chấn thiên lôi nổ tung ngay trên đầu giữa đoàn quân Đại Thực, chỉ thấy một tia sáng màu vàng xẹt qua. tiếng liền sau đó là tiếng nô kinh thiên động địa. khói đen mịt mù.

Vài chục tên quân Đại Thực ở dưới đã bị nổ tan xác. và vài trăm tên quân Đại Thực gần đấy cũng bị hất bay đi, thương vong vô số.

Sauk hi vỏ sắt bên ngoài nổ tung, kèm theo trong đó là hàng trăm viên bi sắt tẩm thuốc độc bắn ra bốn phương tám hướng, lại một loạt tiếng kêu thét thảm khốc vang lên.

Tiếp liền sau đó chín mươi chín chấn thiên lôi liên tục bùng nổ giữa đoàn quân Đại Thực, tiếng động vang trời chấn động khắp sa mạc.

Cảnh tượng bùng nổ kiến binh sĩ Đại Thực bàng hoàng như điên như dại, bọn chúng vứt lại vũ khí bỏ chạy tán loạn, người đạp người. chiến mã hoảng loạn giẫm lên binh sĩ chạy tứ tán. nhưng bọn họ cũng không đi đâu được, xung quanh toàn sự chết chóc, chiến trường bỗng chốc trở thành địa ngục, nơi nơi toàn mảnh xác bị nổ tung của đồng đội. xác thịt lẫn lôn. máu chảy thành sông.

Trong phạm vị hai trăm buốc quân Đại Thực đã gặp phải đại nạn hủy diệt.

Chúng như nương mạch sau cơn bão, ngã đồ hàng loạt cơ hồ không còn ai đứng vững nổi, chỉ có kẻ còn sống sót giãy giụa rên rỉ giữa vũng máu thịt.

Hai mươi cổ xe leo thành đã có mười hai cổ bị phá hủy, xác xe đồ sộ ngã nghiêng bên cạnh xác chết la liệt cùng máu thịt ngốn ngang.

Đợt tấn công đầu tiên của quân Đường đã diệt sạch hai quân đoàn của Đại Thực, gần hai vạn người thương vong.

Quân Đại Thực trước giờ chưa thấy qua loại vũ khí nào ghê gớm nhường này.

Trong chiến trường thảm khốc này, quân đội phía sau, sau khi thử người một lát lập tức bỏ chạy bán mạng, cả binh sĩ đang điều khiển máy ném đã cũng kinh hoàng vô cùng mà bỏ chạy theo. chỉ trong một chốc đã binh bại như núi đổ.

Trong khoảnh khắc bùng nổ kia. tim của Haman như ngừng đập, hắn thật sự không dám tin vào những gì mình đã nhìn, đã nghe thấy.

Sao trên đời này lại có loại vũ khí hung hàn như thế.

Hắn không tài nào tìm được từ ngữ thích hợp để diễn tả cảm giác trong lòng.

Vị thống soái trẻ tuổi này bỗng chốc thấy lạnh xương sống, hắn thậm chí thấy tuyệt vọng.

Ả Rập không nên đối địch với Đại Đường.

Có điều những ý tưởng này chỉ lóe qua trong đầu, lòng kiêu ngạo của hắn không cho phép hắn tiếp nhận sự thất bại này.

Không!

Hắn vẫn chưa thất bại.

Haman rút bảo kiếm ra hô hào: “Không được bỏ chạy!

Bắn thiên hỏa đạn thiêu sạch quân Đường, truyền lệnh tất cả đại quân cùng lên. kẻ nào rút lui chém không tha!”

“Thống soái điện hạ. ngài không thể làm việc hồ đồ như thế, ngài sẽ hủy cả đế quốc chúng ta.”

Shaikh lớn tiếng thét lên sau lưng hắn.

Shaikh đã nhìn ra sách lược của Lý Khánh An. sẵn sàng bỏ dùng các cỗ máy vũ khí lớn để làm mồi nhử quân đội Ả Rập cùng tiến lên. rồi dùng thiên lôi giết hàng loạt. chỉ tiếc là Haman lại không nhìn ra.

Shaikh chỉ nghĩ thôi đã sốt hết ruột gan.

“Điện hạ. tuyệt không thể đề đại quân cùng xông lên. chúng ta sẽ bị giết toàn bộ.”

Haman phảng phất như không còn tỉnh táo, hắn chỉ ngay mũi kiếm vào Shaikh mắng rủa: “ Câm miệng cho ta ngay, con chó già bẩn thỉu!”

Shaikh như bị đánh một đòn đâu. nước mắt giản giụa trong khoét mắt hắn.

Xong rồi.

đế quốc Abbisd xem như hủy trong tay tên ngốc này rồi.

Không kiềm nổi. hắn ngưỡng cao đầu thở dài: “Khalifah điện hạ. anh minh cả đời của điện hạ cuối cùng lại bị hủy vì dùng người sai lầm.”

trong lúc Haman hạ lệnh, tiếng trống tiến công của quân Đại Thực đùng đùng vang lên. hàng trăm quả hỏa đạn đang bốc cháy vù vù phóng về phía thành đầu của quân Đường.

Lần này quân Đường đã tức tốc tản đi, cả thành đầu bỗng chốc lâm vào biển lửa ngất trời.

Bảy vạn đại quân Đại Thực dưới tiếng trống khích lệ lại lần nữa dũng mãnh xông pha về phía thành Khiva.

Vài chục chiếc xe leo thành lại từ từ tiến về trước, chùy công thành lúc này cũng đã xuất hiện.

Cùng năm trăm con lạc đà cũng được từ từ tiến lại gần thành môn.

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 410: Trận chiến vây thành (Hạ

Lần này quân Đại Thực đã không cho quân Đường bất kỳ cơ hội nào, đạn đốt cháy một đợt nối tiếp một đợt ném ra. không chỉ trên đầu thành đốt lên ngọn lửa lớn ngút trời, ngay cả trên vách tường thành và trong thành cũng ánh lửa rợp trời, nhưng quân Đường vẫn lặng lẽ. không có bất kỳ phản kích nào, quân đội Đại Thực càng lúc càng gần. một lần nữa tiến vào trận địa thảm khốc nhất, không ít binh sĩ Đại Thực bắt đầu cứu viện chiến hữu vùng vẫy trong vũng máu. tức tốc khiêng họ ra khỏi chiến trường.

‘̀m ầm!’ một tiếng, một chiếc xe đăng thành cuối cùng đã áp sát nơi phía tây xa không có ánh lửa thiêu đốt. tấm gỗ to lớn đặt xuống, hơn một trăm binh sĩ Đại Thực tay cầm khiêng đỡ và trường mâu ùa lên đầu thành như ong vỡ tổ, la thét xông đi đầu thành tây, xe đãng thanh đã hình thành nên một con đường bắt nối. càng nhiều binh sĩ Đại Thực từ cầu thang bên trong leo trèo lên trên, cuồn cuộn đổ dồn lên trên tường thành.

Nhưng hai nghìn nỏ tiễn thủ quân Đường đã chờ đợi nhiều giờ, khi quân Đại Thực vừa xông qua góc thành, lập tức nghìn tên cùng bắn ra. mưa tên dày đặc phong tỏa hết đường tiến lên của binh sĩ Đại Thực, trong bảy mươi bước, nỏ tiễn mạnh đến bắn thủng khiêng chắn của họ, binh sĩ Đại Thực nhất thời từ thương vô số, binh sĩ xông lên đợt đầu tiên gần như toàn quân bị diệt, bọn họ đồng loạt thoái lùi. bị ép vào trong một góc nhỏ hẹp của thành bắc.

Đúng lúc này, ác mộng của quân Đại Thực lại giáng lâm một lần nữa. từ hai cánh của đầu thành đông và đầu thành tây đồng thời bắn ra mấy chục quả chấn thiên lôi. chúng tuy không thể bắn ra tám trăm bước xa giống như máy ném đá của Đại Thực, nhưng xa nhất lại có thể bắn ra năm trăm bước, hơn nữa là năm trăm bước, ba trăm bước và hai trăm bước đều có, xa gần trước sau. ba cự ly đan xen nhau, trong quân Đại Thực dày đặc đó phát nổ dữ dội, giống như trong đại dương đen ngòm dấy lên vô số bọt sóng màu máu. từng lớp từng lớp lớn sĩ binh Đại Thực bị nổ banh, binh sĩ Đại Thực gào thét thảm kêu. ngay sau đó lại là mấy chục quả chấn thiên lôi ném tới. liên tiếp nối đuôi nhau phát nổ dữ dội trong đám đông, máu thịt tung bay, tử thi ngổn ngang, tử thương cực kỳ nghiêm trọng.

Haman đã ở trong trạng thái bán điên cuồng, hắn nhìn từng tốp từng tốp lớn quân đội bị giết chết, mắt đỏ ngầu lên. khán giọng mà ra sức gào to: “Máy ném đá tiến lên.

đem thành đông và thành tây đốt thành đất trắng!”

Một viên quan quân hoảng hốt. tiến vội lên nói: “Emir điện hạ. quân đội của ta đã công lên thành, không thể mở rộng tiến công.”

“Khốn kiếp!”

Haman nổi giận lôi đình, một nhát kiếm đâm chết quan quân, vung trường kiếm đang vấy máu rống to: “Máy ném đá tiến lên. phát bắn đạn đốt cháy!”

Máy ném đá ầm ầm tiến lên. lại tiến lên được khoảng hai trăm bước, ‘uỳnh!' một cái bắn ra đạn đốt cháy, mấy chục quả cầu lửa cháy hừng hực bay ngang không trung, vượt qua tường thành bắc. hướng về hai phía đầu thành đông tây đánh úp mà tới.

Trên đầu thành tây. hỏa cầu to lớn bắn rít tới, ở sát chỗ quẹo nhất, có một nghìn binh sĩ quân Đại Thực đã xông lên đầu thành đang núp ở phía sau chỗ quẹo tiến hành trận chiến cung tiễn với quân Đường, bọn họ nằm mơ cũng không ngờ rằng lửa lớn lại cháy đến trên đầu của họ, mấy chục quả cầu lửa đập vào trong chỗ ẩn náu của bọn họ, trong phút chốc, đầu thành bị biển lửa nuốt chửng, sĩ binh Đại Thực rống lên thảm thương. mấy trăm người lửa giơ tay chạy tán loạn, chưa chạy được mấy bước, bèn ngã lăn quay, nhưng ảnh hưởng lớn nhất lại là xe đãng thành, bốn chiếc xe đăng thành vừa áp sát đầu thành bị cầu lửa đập trúng, lập tức nhóm lên ngọn lửa lớn hừng hực. mấy nghìn quân Đại Thực tụ tập trong xe đăng thành trở nên rối loạn, giẫm đạp nhau mà bỏ chạy xuống dưới, chậm một bước liền bị lửa lớn nuốt chửng, toàn bộ bị thiêu sống mà chết trong xe đãng thành.

Ngoài xa trăm bước của đầu thành tây, cung nỏ thủ của quân Đường cũng gặp phải sự tấn công của lửa rực. thoáng chốc, mấy trăm binh sĩ quân Đường bị biển lửa nuốt đi. binh sĩ quân Đường đồng loạt rút lui ra sau. một ngọn lại một ngọn lửa to vồ tới, lửa cháy đã dồn sát máy ném đá trên đầu thành, mà bên cạnh máy ném đá có chấn thiên lôi, nguy cơ bắt đầu xuất hiện.

Lúc này một binh sĩ chạy như bay tới. lớn tiếng la lên: “Đại tướng quân có lệnh, chấn thiên lôi lập tức rút lui xuống thành!

Đại tướng quân có lệnh, chấn thiên lôi lập tức rút lui xuống thành!”

Tình huống vô vàn nguy cắp. mấy nghìn binh sĩ đồng loạt ôm lấy chấn thiên lôi chạy nhanh xuống thành, máy ném đá không thể rút đi, loáng chốc bị ngọn lửa lớn ngấu nghiến. ngọn lửa của quân Đại Thực rợp trời phủ đất ập tới, cả một vùng phía bắc của thành Khiva đều chìm trong ngọn lửa lớn cháy rực, trong thành khắp nơi hỗn loạn, cư dân kinh sợ muôn vàn kêu thét rút về thành nam. không ít dân chúng chạy trốn không kịp, bị ngọn lửa ăn tươi nuốt sống, ‘bùng!' một tiếng nổ to, một quả chấn thiên lôi phát nổ trong ngọn lửa thiêu đốt.

đã đánh sập đường thông xuống dưới thành, hơn bốn trăm quân Đường cuối cùng không còn đường chạy, chết thảm trong tay của ngọn lửa.

Tuy phòng ngự của quân Đường đã gặp phải sự áp chế cực lớn. nhưng quân Đại Thực cũng đồng thời không thể tiến công, lúc này, mười lăm chiếc máy ném đá hạng nặng của quân Đường ở trong thành phản kích, từng quả chấn thiên lôi vượt qua tường thành, hướng vào binh sĩ Đại Thực dày đặt ở ngoài thành ném bắn ra. khi một quả chấn thiên lôi đen bóng bay ra. binh sĩ Đại Thực lập tức kinh hoàng vô cùng, tranh nhau chạy thục mạng ra phía sau. nhưng quân Đại Thực quá dày đặc. mỗi một quả chấn thiên lôi phát nổ, luôn có mấy trăm người bị oanh tạc chết thảm.

Binh sĩ Đại Thực một lần lại một lần lui xuống, nhưng lại một lần tiếp nối một lần bị mấy nghìn quân áp trận đuổi trở về, Emir điện hạ có nghiêm lệnh, phải không tiếc bất kỳ giá nào chiếm lấy thành Khiva. bắt sống Lý Khánh An.

Lúc này, Haman tất cả cơ hội đều aừi gấm vào trên chùy công thành, hắn cũng phát hiện, thiên lôi quân Đường từ trong thành bắn ra đa số tập trung ở hai bên. còn vùng ở giữa thành trì gần như là không có, điều này đã mang lại một tia hi vọng công hạ cửa thành cho hắn.

Mặt đất bị rung động mạnh, mấy nghìn binh sĩ Đại Thực liều mạng đẩy mạnh chùy công thành từng bước từng bước di chuyển lên phía trước, vốn dĩ năm trăm con lạc đà kéo nó đã bị chiến sự thảm liệt làm khiếp sợ đến liệt đi. không chịu ra sức thêm nữa. chỉ phải dùng sức người thay thế. chiếc chùy công thành này càng to xác hơn nhiều so với chiếc mà quân Đường đã sử dụng, chỉ là thân chùy đã đến mười trượng, cộng với khung gỗ, dài đến mười lăm trượng, cao đến bốn trượng, cần phải có ba nghìn người mới đầy được.

Chiếc chùy công thành này chính là vũ khí lợi hại năm xưa đánh hạ Damascus. người Ả Rập xưng tên nó là ‘ác ma’, do hai nghìn công tượng ở Khufa (*Khố Pháp) chế tạo, năm xưa. hai mươi vạn quân đội của A Bạch Tư (*Abbsid) vây đánh Damascus mãi không được, cuối cùng chính là nhờ chiếc chùy công thành này công phá cửa thành của Damascus.

Ba nghìn binh sĩ Đại Thực hò lên một cách có tiết tấu. chùy công thành ầm ầm di động về trước, hai quả cầu lửa rơi xuống trước cửa thành, lửa cháy rực trời, chùy công thành tiến lên trong trận cháy và tiếng phát nổ.

Lúc này, một quả chấn thiên lôi rơi vào trong đám người bên cạnh chùy công thành, phát nổ lên dữ dội, luồng khí mạnh nổ bay mấy trăm người, đinh sắt xanh thãm thẳm bắn ra tử tung, tiếng thảm kêu trỗi lên liên hồi. chùy công thành nghiêng mạnh về bên bên trái, xích sắt lắc rắc vang lên. thân chùy to lớn lắc lư qua hai bên. sợ đến hai viên quân Đại Thực đồng thanh hô to, thánh Allah phù hộ, chùy công thành cuối cùng đã ổn định trở lại.

Chùy công thành tiếp tục tiến lên. lại đi được trăm bước, cuối cùng đã tới được cửa thành.

Lúc này, hơn hai nghìn binh sĩ Đại Thực ra sức kéo xích sắt. rống to lui bước ra sau. thán chùy bị từ từ kéo cao, một viên quan quân giơ cỡ phất xuống, chúng quân cùng nhau thả xích, thân chùy đập mạnh về phía cửa thành, giống như một đòn giáng mạnh làm rung chuyển đất trời, ‘uỳnh!’ một tiếng nổ trầm, trái tim của mỗi người gần như là sắp bị chấn động đến rơi ra ngoài, cửa thành luy lay dữ dội. ngói thành vừa mới tu sửa lại một lần xuất hiện ra khe hở.

Trong thành, trên cửa thành do bốn lớp đá vôi xây nên. cho dù là vậy, sức công phá to lớn vẫn làm cho bốn lớp đá vôi trước sau lắc lư. giống như đang động đất vậy, hai tảng đá vôi ở ngoài bìa rơi xuống, suýt chút là đập chết quân Đường ở phía dưới.

Một viên hiệu úy quân Đường thấy tình thế không ồn. nhanh chân chạy về phía sau. hắn xông qua chỗ lửa cháy, rất nhanh đã tìm được Lý Khánh An đang chỉ huy ném chấn thiên lôi.

“Đại tướng quân, kẻ địch dùng chùy công thành công cửa. sức mạnh quá to lớn. cửa lớn e là không chống đỡ được!"

Ban nãy Lý Khánh An cũng đã cảm thấy sự rung động dưới chân, tuy nhiên, tháp viễn vọng đứng sừng ngay giữa thành trì chiếm diện tích quá lớn.

đã che đi tuyến đường tiến công, làm cho máy ném đá hạng nặng không thể ném bắn vào giữa cửa thành, mà tháp viễn vọng bốn bề đều là lửa cháy bốc lên không trung, thế lửa cực nhanh và mạnh, máy ném đá không thể dời lên trước.

Lý Khánh An cũng không thể không thở dài. liệt hỏa cầu của quân Đại Thực quả thật quá mãnh liệt, còn dầu lửa trào ra từ trong hỏa cầu không phải là thứ dầu mỏ đặc dính của quân Đường, mà là một loại xăng nhẹ giống như hậu thế đã qua tinh luyện, hòa lực càng nhanh mạnh hơn nữa.

Lúc này, lại một sự lắc lư dữ dội. chùy công thành lại là một đòn giáng nặng.

Lý Khánh An chau tít mày lại, hắn biết ngói thành vừa tu sửa xong vẫn chưa khô hết. e là không thể nào chống đỡ đòn đập mạnh của chùy công thành, hắn lại ngước đầu lên nhìn về phía đầu thành, hòa cầu vượt qua đầu thành bay tới hình như đã yếu đi, máy ném đá của người Đại Thực có lẽ cũng không chịu đựng được sự ném bắn thường xuyên.

Hiện tại chỉ còn một cách, hắn dứt khoát mệnh nói: “Xích hầu doanh số một phái người lên thành, sức người ném bắn chấn thiên lôi.”

Lập tức có mấy trăm dũng sĩ mang các thùng nước dội từ đầu xuống, lại gánh khối băng và cát mịn. dùng chăn bông bó chặt mấy chiếc thùng gỗ có đựng chấn thiên lôi. nhất tề gánh chúng chạy về đầu thành bắc.

Tuy rằng mục tiêu tiến công chủ yếu của Đại Thực đã chuyển về hai bên đông tây và trong thành, nhưng hỏa dầu trên đầu thành bắc quá nhiều, hòa dầu khắp mặt đất vẫn đang cháy hừng hực. ngọn lửa cao đến hơn một người.

Các binh sĩ cùng khối băng và cát mịn nhanh chóng đắp ra một con đường thẳng tắp, nối liền với phía trên cửa thành, mấy trăm binh sĩ quân Đường xếp thành một hàng người dài tít. chịu đựng sự thiêu đốt của ngọn lửa ở phía sau lưng, mang ba quả chấn thiên lôi nhanh chóng truyền lên trước lỗ châu mai. chín viên quân Đường sáp gần lỗ châu mai ngồi xốm xuống, dùng đao nhỏ cạy thùng gỗ ra. ba người một nhóm, hai người khiêng ra chấn thiên lôi vỏ sắt nặng hơn bốn mươi cân.

Ngay lúc này, quân Đại Thực phía dưới lại là một tiếng hô đồng thanh, quan quân hiệu úy hô to một tiếng: “Mau ngồi xổm xuống!” sợ đến quân Đường ôm chấn thiên lôi ngồi phắt xuống, chỉ nghe thấy một tiếng ‘ầm!' vang thấp, tiếng vang thấp này làm cho trái tim mỗi người đều gần như sắp nổ tung, đầu thành lưng lay dữ dội. mấy mươi quân Đường đứng không vững, rơi vào trong lửa đỏ, thoáng chốc toàn thân bốc lửa. cả đầu tóc cũng bốc cháy, quân Đường xung quanh luống cuống tay chân, kéo họ qua dập đánh, cho dù như vậy, vẫn còn mười mấy người thảm kêu bị đốt chết.

chỉ nghe thấy trước cửa thành quân Đại Thực đồng thanh hoan hô. cửa lớn đã bị tông ra.

để lộ ra cự thạch chống cửa xanh um ở bên trong, lúc này chỉ cần giáng thêm một đòn nữa. cửa lớn sẽ bị phá vỡ, quân Đại Thực từ bên ngoài bèn có thể khiêng đá tảng đi, đại quân sẽ đánh vào trong thành.

Tình thế đã đến thời khắc vô cùng nguy ngập, nhưng trời xanh đã sắp đặt để Lý Khánh An thay đổi lịch sử. ngay lúc quân Đại Thực chưa dứt tiếng hoan hô, chỉ thấy từ đầu thành ném xuống ba quả hình tròn dẹp đen bóng, đang bốc khói trắng, rơi vào trên tấm đế của chùy công thành, mấy trăm binh sĩ Đại Thực xung quanh sợ đến gan nứt tim tan. ai nấy hồn bay phách lạc. quay đầu là chạy, nhưng đã muộn, một trong những quả chấn thiên lôi đã phát nổ ra dữ dội, nổ đến hơn trăm binh sĩ xung quanh bay lên. hai quả chấn thiên lôi còn lại bị nổ bay, rơi vào trong đám đông phía sau. liên tiếp phát nổ, khắp nơi là tay chân thi thể đẫm máu và khối thịt tung tóe.

Tấm đế của chùy công thành bị nổ ra. mười mấy chiếc cột bên to lớn đã nứt gãy, khung chùy đã không còn chịu đựng được chiếc chùy công thành nặng đến mấy vạn cân.

đổ sụp ầm ầm. xích sắt bay loạn sạ.

đường kính là một trượng, thân chùy dài đến mười trượng rơi xuống, đem hơn trăm binh sĩ Đại Thực đập thành thịt vụn.

những người may mắn sống sót còn sót lại hô to một tiếng, quay đầu chạy ra phía sau. chùy công thành đổ sụp làm cho tình thế chiến tranh xảy ra sự nghịch chuyển, quân Đại Thực sĩ khí hạ thấp, không còn lòng dạ đề chiến đấu tiếp nữa. còn chủ soái Haman bị chấn động đến há mồm trợn mắt. hắn nhìn vào binh sĩ bị đạn hỏa lôi của quân Đường nổ đến trở nên rải rác phân tán. quân đoàn sớm đã rối đội hình, bảy vạn binh sĩ gần một nửa đã biến mất. còn thành Khiva vẫn đứng sừng sững trong biến lửa. hắn cuối cùng đã ý thức được mình đã phạm phải tội tày trời.

“Rút... quân!”

Hắn lửa giận công tâm. trước mắt chợt tối sầm lại.

đã lập tức ngất đi.

Đây là một trận chiến cực kỳ thảm khốc, đôi bên không xảy ra việc giáp lá cả. mà là ai nấy đều sử dụng vũ khí bạo tàn nhất phát động công kích với đối phương, nhưng số người từ trận của binh sĩ Đại Thực vượt xa so với quân Đường, quân Đường bị lửa lớn thiêu chết cháy thương tuy gần ngót ba nghìn người, nhưng số từ trận một buổi sáng của quân Đại Thực đã vượt qua bốn vạn. vì điều này quân Đường đã tích lùy ném ra hơn bốn trăm quả chấn thiên lôi.

Trận chiến công thành khốc liệt ngày đầu tiên cuối cùng đã đến hồi kết, trên đầu thành.

Lý Khánh An dõi theo quân Đại Thực từ từ rút lui. có thể nhìn thấy rất rõ, trong số quân Đại Thực rút lui có mang theo một lượng lớn các thương binh. ít nhất có đến vạn người.

Lý Khánh An híp mắt lại. vẻ mặt phức tạp, ai cũng không biết hắn đang suy nghĩ điều gì?

Chiến tranh đã bình ổn. quân Đại Thực rút về đại doanh ngoài xa mười dặm. nhưng không khí vẫn bay đến mùi tanh hỏi nồng nặc của thi thể bị đốt khét, rất lâu vẫn không tan. trong trận địa quân Đại Thực, khắp nơi đều nằm la liệt những binh sĩ quân Đại Thực bị thương, không ngớt có người chết đi bị khiêng đi. rất nhiều người cơ thể trúng độc dịch bắt đầu phát tác, vết thương đen thủi sưng to, chảy nước mũ. các quân y Đại Thực đã bận không ngoi tay. các binh sĩ chỉ có thể tự mình giải quyết, dùng đao cắt bỏ phần thịt bị trúng độc, thậm chí có người chặt đứt cả cánh tay, tiếng thảm kêu vang lên không dứt. sĩ khí hạ thấp đến cực độ.

Trong soái trướng.

Haman đôi mắt thất thần nằm trên giường, quan nội vụ đang báo cáo với hắn chiến báo vừa thống kê được, binh sĩ trên chiến trường không trở về có ba vạn chín nghìn người, trong đại quân lui về lại có một vạn sáu nghìn thương quân, không ngừng có người trọng thân chết đi. những người còn lại gần như đều đã mất đi sức chiến đấu.

Một trận chiến đấu hơn nửa buổi trời, mười vạn đại quân của hắn liền đã từ thương gần phân nửa. tuy biểu hiện bề mặt là hắn đã chiếm thế thượng phong, quân Đường bị đạn hòa dầu của hắn đánh đến không có sức đánh trả. nhưng trên thực tế, hắn mới là kẻ thảm bại thật sự.

Haman trong lòng đau xót cùng cực. hắn đột nhiên cổ họng hơi ngọt, một ngụm máu phun ra ngoài, mấy viên quân y vội vã thay hắn cầm máu.

Haman khoát tay, tiếng nói vô cùng yếu ớt nói: “Đi mời tướng quân Shaikh tới đây!”

Một viên thân binh đi ra. lát sau. mời phó tướng Shaikh tướng quân đi vào, Shaikh sa sầm nét mặt. lặng thinh không nói tiếng nào.

Haman thở dài nói: “Shaikh tướng quân, việc quân lương lần trước, ta sở dĩ không nghe ý kiến của tướng quân, là do ta cho rằng chúng ta có mấy vạn con lạc đà. thật sự không thể được thì có thể giết lạc đà làm quân lương, nhưng ta không nói rõ bèn đã trực tiếp giáo huấn tướng quân, là ta không đúng, ta cáo lỗi với tướng quân!”

Đây e là lần xin lỗi đầu tiên trong suốt một đời của Haman. sắc mặt của Shaikh cuối cùng đã dịu đi một chút, hắn ngẩng đầu lên trời thở dài một tiếng, nói: “Ta thật sự không hề khiếp sợ hỏa lôi của quân Đường, bởi vì hỏa cầu thiêu cháy của chúng ta hoàn toàn không thua kém uy lực của nó, điều ta khiếp sợ chiến là chiến thuật của Lý Khánh An.

điện hạ chắc là cũng tận mắt chứng kiến rồi. thật ra quân Đường có máy ném đá hạng nặng y như chúng ta. nếu như bọn họ vừa bắt đầu đã dùng máy ném đá hạng nặng phát bắn đạn hỏa lôi về phía chúng ta. vậy thì chúng ta căn bản là không có cơ hội bắn ném hỏa cầu thiêu cháy, nhưng mà bọn họ không dùng, đây chính là điểm đáng sợ của chiến thuật Lý Khánh An. thà đế mình nằm vào thế bị động công phòng, cũng phải thu hút quân đội chúng ta đại cứ áp sát. sau đó hắn lại dùng hỏa lôi sát thương một số lượng lớn binh sĩ của chúng ta.

đây chính là sách lược của Lý Khánh An. tiêu diệt năng lực hữu sinh của chúng ta.

điện hạ có nghĩ đến hậu quả của việc này không?”

Haman cúi đầu xuống, không nói năng gì.

Shaikh liếc hắn một cái. lại chậm rãi nói: “Ta cũng là sau này mới nghĩ thông, bởi vì Lý Khánh An biết được mâu thuẫn nội bộ của chúng ta. giết chết một lượng lớn quân đội trung thành với Khalifah. như vậy sức mạnh khống chế đế quốc của Khalifah sẽ suy yếu đi5 như vậy thì Ziyad của Khurasan cũng sẽ tương ứng mà trở nên lớn mạnh, đế quốc của chúng ta rất có thể sẽ xuất hiện nội chiến, như vậy thì Ai Cập trung thành với lão Ali sẽ bị chia cắt. còn có Tây Ban Nha và thế lực tàn dư của vương triều Umayyad (*ủy Mã Á), thế lực của chúng không hề yếu, đế quốc sẽ lâm vào nguy cơ nghiêm trọng, đây chính là chiến lược của Lý Khanh An.”

“nhưng mà... nhưng mà chúng ta bất luật thế nào cũng không phải là đối thủ của hỏa lôi của quân Đường, hỏa lôi của bọn họ thật sự quá lợi hại.” sắc mặt Haman trắng bệch, thì thào thấp giọng nói.

“Không!

Ta đã nói rồi, hỏa lôi của quân Đường không hề lợi hại, mà là mưu lược của Lý Khánh An lợi hại.”

Shaikh thấy Haman đến bây giờ vẫn còn chấp mê bất ngộ, vẫn chỉ nhận thức được vũ khí. hắn không khỏi vô cùng đau đớn nói: “Chúng ta hoàn toàn có cơ hội đánh bại hắn. chỉ cần lúc bắt đầu chúng ta giả vờ quân lương không kham nổi mà rút quân, như vậy Lý Khánh An muốn tiêu diệt chúng ta, thì chỉ có thể bị ép mà đuổi theo chúng ta. có lẽ hắn từ bỏ thành trì rút về nam, chỉ cần dụ hắn rời khỏi Khiva. chúng ta lại phái quân chật đứt đường lui của hắn. chủ lực mới đại cứ phản công, vậy thì tác chiến trong sa mạc. binh lực của ta sẽ chiếm ưu thế, quân Đường cho dù có chấn thiên lôi cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của chúng ta, trận chiến này chúng ta tất thắng, đáng tiếc a!

Chúng ta bị kế sách dụ địch của hắn đánh lừa, không nắm bất được cơ hội chiến thắng này.”

sắc mặt của Haman trắng bệch đến mấy lần. nữa buổi trời hắn mới có chút oán trách nói: “nhưng lúc đó ngươi không nói ra kế sách này, ngươi chỉ nói là quân lương không đủ, nếu không ta cũng sẽ không đại cứ công thành.”

Shaikh lặng thinh, thật ra hắn cũng là sau này mới nghĩ đến sách lược này, nhưng đã quá trễ, lúc bắt đầu hắn cũng không nhìn rõ mục đích thật sự của Lý Khánh An. sau này mới từ từ hiểu ra. chỉ là Gia Cát Lượng của việc đã rồi mà thôi.

Hai người đều không nói năng gì.

đại trướng trở nên yên tình, một lúc sau.

Haman khàn giọng nói: “Vậy chúng ta bây giờ phải làm sao?

Tiếp tục rút quân dụ hắn ra đây sao?”

Shaikh lắc đầu: “Bây giờ đã có chút trễ rồi, năm vạn chọi ba vạn. sĩ khí hạ thấp, còn mang theo nhiều thương binh như vậy, chúng ta không hề chiếm ư thế, mà hỏa cầu thiêu đốt của chúng ta cũng sắp dùng hết rồi, cung tiễn của quân Đường trên cơ bản vẫn chưa sử dụng, cho dù là giao chiến trong sa mạc. chúng ta vẫn chưa chắc là đối thủ của họ, bây giờ, chúng ta chỉ có thể thật sự rút quân, nhân lúc hắn không phòng bị, rút quân ngay trong đêm.”

“Vậy chúng ta có thể đợi viện quân của Khalifah đến không.”

“Không!

Không!

Không đợi viện quân của Khalifah đến. viện quân của quân Đường đã tới trước rồi, lúc đó thì chúng ta mới thật sự phải toàn quân bị diệt, chúng ta phải rút đi, như vậy mới có thể bảo toàn phân nửa binh lực.”

Haman trầm tư chốc lát. cuối cùng gật đầu nói: “Thôi được!

Chúng ta rút quân ngay trong đêm.”

Đúng lúc này, một binh sĩ nghiêng ngả lảo đảo chạy vào cấp báo: “Emir điện hạ. không... không xong rồi, kỵ binh quân Đường đánh tới rồi.”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 411: Đuổi cùng diệt tận

Nếu như quân Đại Thực đóng quân tại thành nam thì hoặc may Lý Khánh An đã có chút do dự, dẫu sao quân Đại Thực còn số quân hơn nửa, lại cộng thêm thành nam là địa hình sa mạc thênh thang, quân Đường sẽ khó mà chiếm được thế thượng phong ở đấy, nhưng thành bắc lại khác.

Thành bắc đã không mấy có địa hình sa mạc, đi thêm về phía bắc nữa sẽ là vùng châu thổ biển Aral; đi về phía tây sẽ là sông Amul chỉ sau khi vượt qua sông Amul đi thêm năm mươi dặm thì mới gặp sa mạc Karakum; còn phía đông là thảo nguyên nửa khô hạn. và đi mãi thêm một trăm dặm mới gặp sa mạc Kyzylkum.

Chính vì địa hình có lợi này mà Lý Khánh An mới yên tâm hạ quyết định quân Đường sẽ tập kích quân Đại Thực, tuyệt không thể để cho chúng được tản ra.

Để thực hiện được chiến lược của mình.

Lý Khánh An phải lập tức hỏa tốc đuổi cùng diệt tận mười vạn đại quân này.

Trên thảo nguyên nửa khô hạn mênh mông bất tận. hai vạn năm ngàn kỵ binh quân Đường đang ào ào kéo đến.

Tiếng vó ngựa lốc cốc chấn động cả một vùng đất trời, cát bụi cuồn cuộn bao tỏa mờ cả nhân ảnh. hung hãn như trận bão cát bụi ùn ùn kéo đến doanh trại quân Đại Thực.

Binh sĩ Đại Thực vừa mói mệt trở về đại doanh, còn chưa kịp ăn cơm tối, người thì trị liệu vết thương, kẻ thì nằm thẳng xuống ngủ. nhưng không ai trong họ ngờ được rằng, một trận đại chiến vừa kết thúc, quân đường lại đột nhiên đến tập kích.

Thông thường mà nói, dù có tiếp tục chiến tranh cũng nên đuổi theo khi họ bắt đầu rút quân, chứ tuyệt không phải lúc này.

Tiếng chuông cảnh báo trong đại đoanh Đại Thực vang lên, “Tang!

Tang!” tiếng nào tiếng nấy chói tai dị thường.

Cả đại doanh bồng chốc rơi vào hỗn loạn.

Bọn binh sĩ bị thương kêu gào, khóc lóc khẩn cầu đồng đội dẫn mình theo.

Lúc này, cả Haman và Shaikh đều phóng khỏi đại doanh, sắc mật lập tức đại biến, vì kỵ binh quân Đường đang tung ngựa liều mình phóng đến. họ chỉ còn cách đại doanh Đại Thực ba dặm thôi.

Sát khí ngất trời cơ hồ như bóp nghẹt cả hơi thở chúng lại.

Haman toàn thân run rẩy không nói nên được lời nào.

Shaikh sốt hết cả ruột, hắn nắm chặt tay lại hô to:

“Nhanh!

Hãy mau dùng máy ném đá trả đòn!”

“Tướng quân Shaikh. máy ném đá đều đang tu bổ, không cách nào sử dụng.”

“Khốn nạn!

Vậy dùng cung tiễn, truyền lệnh của ta xuống; cung tiễn thủ quân đoàn bảy, tám hãy lập tức đi lên trước doanh ngăn chặn, đại quân lên ngựa chuẩn bị nghênh chiến!”

Mệnh lệnh vừa được truyền xuống, hàng ngàn cung tiễn thủ lập tức xông ra trước đại doanh.

Lúc này khí thế hùng hậu của kỵ binh Đại Đường thế như sóng vỡ bờ, vút bay phóng đi như vũ bão, giờ họ chỉ cách quân doanh Đại Thực còn chưa đến một dặm.

Dưới ánh trăng bạc sáng màu giáp Quang Minh Khải đen óng ánh lên hàn quang lạnh lùng, rừng giáo thăm thẳm, vó ngựa như lôi.

Một kỵ binh phóng đi có thể thanh thế bắt tai, trăm kỵ binh cùng xông pha khí thế có thể hãi hùng, nhưng khi hai ngàn năm trăm kỵ binh cùng xông trận, khí thế hùng dũng cũng không thua gì những đàn bỏ hoang trên sa mạc châu Phi. có thể làm đổi sắc đất trời.

chỉ còn ba trăm bước nữa thôi, trong doanh trại Đại Thực đang hỗn loạn bắt đầu phóng tiễn ra.

Ba ngàn phát tiễn cùng phóng dệt thành tấm lưới tiễn trên không.

Quân Đường cũng không thua kém. lập tức một tay giơ cao khiên đỡ, một tay còn lại giơ giáo trường.

Tiếng hô hào của binh sĩ hai bên vang ầm. không ngừng có chiến mã quân Đường trúng tiễn ngã gục. cũng có kỵ binh quân Đường trúng tiễn thét lên thảm thiết ngã xuống; nhưng tiễn chỉ bắn được một đợt thì kỵ binh quân Đường đã xông đến trước mặt. bọn cung tiễn thủ Đại Thực ngay cả cơ hội quay lưng bỏ chạy cũng không có. chỉ trong một chốc, quân Đường đã xông vào đến giữa đám cung tiễn thù như sóng gầm bão táp cuốn qua trận doanh quân địch, cuốn trôi tất cả dưới vó ngựa của mình.

Hoành đao xuất thù đầu rơi cổ gẫy, giáo trường đâm xuyên lồng ngực, giết hết tất cả. hủy diệt tất cả.

Cùng với tiếng bùng nổ rầm vang, hai vạn năm ngàn kỵ binh quân Đường và bốn vạn năm ngàn kỵ binh vẫn chưa sẵn sàng tổ thành đội doanh của quân Đại Thực đã đụng độ.

Hai quân lập tức triển khai chiến trận quyết liệt, những tên thương binh không ai quản, bọn chúng không thể tham gia vào chiến đấu. nên tứ tán bỏ chạy, tự tìm đường sống.

Kỵ binh quân Đường cứ mỗi mười người lập thành một nhóm, trăm người làm một đội. năm trăm người là một doanh, năm ngàn người là một quân, mạnh ai nấy tác chiến trên vị trí của mình.

Hạch tâm của toàn quân là đội quân kỵ binh vạn người lợi hại nhất.

Thân hình họ ai ai đều tráng kiện vạm vỡ, hai cánh tay cơ bắp cuồn cuộn tựa hai cú đấm thép, đang tả xung hữu đột giữa quân Đại Thực hỗn độn.

Trách nhiệm của bọn họ là đánh loạn đánh tản quân đội Đại Thực, còn hai quân kỵ binh còn lại sẽ phụ trách tiêu diệt những kỵ binh Đại Thực bị đánh tản ra đó.

Dùng phương pháp nhiều vây đánh ít.

Chiển thuật giản đơn nhưng Chương pháp rõ ràng.

Chủ soái Lý Khánh An dẫn năm ngàn cung kỵ binh thì phụ trách phóng ngựa ngang dọc hai bên. mỗi người có năm bình tiễn trên ngựa, người đeo ba cây cung, cung như lôi đình, tiễn như phi hoàng, phụ trách bắn giết quân địch bên rìa.

Lý Khánh An tung ngựa như bay, hắn kéo căng cung tiễn, chỉ một chốc tiễn đã phóng đi nhanh tựa sao băng.

Hắn chuyên bắn quân quan Đại Thực, mỗi tiễn bắn ra đều có một quân quan thảm thiết thét lên ngã xuống ngựa thân vong. chỉ trong một chốc, ba bình tiễn của hắn đã giết hơn trăm tên quân quan.

Thần tiễn của chủ soái khiến quân Đường sĩ khí đại chấn, tiếng trống lại vang lên ầm ầm như sấm không ngừng khích lệ quân Đường dũng mãnh chiến đấu.

Tuy binh lực chỉ bằng một nửa đối phương. nhưng lại đánh cho quân Đại Thực lùi binh liền liền.

Chủ soái Haman của Đại Thực đã sớm không thấy tông tích, chỉ thấy Shaikh đang chỉ huy kỵ binh Đại Thực chiến đấu cùng quân Đường.

Dưới sự chỉ huy đầy sức mạnh của Shaikh. quân Đại Thực đã dần bình ổn lại. bắt đầu chia làm bốn quân đoàn tiến hành đọ sức cùng quân Đường.

Trận chiến này từ trưa đánh đến tối khuya, từ vị trí ban đầu cũng đã dần dời về hướng tây những mười dặm. kéo đến gần bên sông Amul.

Lúc này kỵ binh Đại Thực tuy chỉ còn hai vạn. nhưng quân Đường cũng chết hơn một vạn người, thương vong hơn nửa.

Thông thường mà nói. quân đội chỉ cần hao binh tổn tướng ba phân đã phải rút lui. tồn một nửa thì sẽ có thể bị đánh bại.

Nhưng hai quân hôm nay đã phá bỏ thường quy này, bọn họ đều biết rõ.

Hôm nay ai bại ai vong. ai kiên trì đến phút cuối thì sẽ là kẻ chiến thắng.

Quan điểm này đã ăn sâu vào trong lòng mỗi binh sĩ và quân quan.

Dù là quân Đại Thực hay quân Đường, đều không ai dám rút lui.

đều vắt cạn sức mình để liều một trận tứ chiến.

Tình hình chiến sự rất thảm khốc, bảy quân đoàn trưởng của quân Đại Thực đã trận vong hết sáu, bốn quân đoàn cũng chỉ còn lại hai, ngay cả chủ soái Haman cũng bị Lý Khánh An một tiễn kết liễu trong lúc chiến loạn, và đích thân chém đứt đầu hắn.

Còn phía quân Đường cũng trận vong hết năm trung lang tướng.

Bạch Hiếu Đức bị một mũi tên bắn xuyên qua vùng bụng, chảy hết cả ruột ra ngoài ngất lịm đi, may mà có thân binh của hắn liều chết cứu về. ngay cả chủ soái Lý Khánh An cũng bị loạn tiễn của quân địch bắn trúng vai trái, máu chảy rào rào. nhưng hắn cũng chỉ băng bó tạm rồi lại lâm trận, kiên quyết không chịu lui về.

Hắn biết nếu mình mà lui về sẽ cực kỳ ảnh hưởng đến sĩ khí của quân Đường, chỉ cần hắn vẫn còn. thì có thể cổ vũ tinh thần binh sĩ quân Đường chiến đấu đến cùng.

Cái chết của Haman chẳng ảnh hưởng gì đến sĩ khí của quân Đại Thực, bọn chúng đã xem Shaikh giàu kinh nghiệm chỉ huy như chủ soái của mình, đặt toàn bộ hi vọng vào hết người hắn.

Cho dù có là thế đi chẳng nữa.

Shaikh cũng sắp không còn trụ nổi.

Hắn đã trúng ba mũi tên. trong đó một mũi trúng vào mắt trái, gần như ngất đi, hắn cũng chỉ dựa vào một hơi thở cuối cùng để trụ lại không cho mình ngã sục.

Lúc này, cả hai bên đều đã cạn kiệt sức lực, cơ hồ đã đến thời khắc suy sụp cuối cùng, chỉ là xem ai sẽ trụ được đến phút cuối.

Nhưng ngay tại lúc này, lại có một đội quân từ đâu ập đến tập kích sau lưng quân Đại Thực vào thời khắc quan trọng nhất như bầy sói xảo quyệt.

Đó chính là đội kỵ binh ba ngàn người ở ngoại vi của Lệ Phi Nguyên Lễ, bọn họ không thấy được quân đội hậu cần của quân Đại Thực, nhưng cuối cùng lại bắt gặp được trận chiến máu lửa trên thảo nguyên của kỵ binh hai đội.

Lệ Phi Nguyên Lễ đã mai phục bên sông Amul từ lâu, hắn mãi không lộ diện để chờ đợi cơ hội đến.

Cuối cùng đến lúc hai bên sắp không còn cầm cự nổi thì ba ngàn quân tràn trề sức sống của hắn mới đột nhiên xông ra giáng cho địch đòn trở tay không kịp.

Ba ngàn kỵ binh của Lệ Phi Nguyên Lễ chính là cọng rơm cuối cùng làm gãy lưng lạc đà.

Trong bóng tối. ba ngàn kỵ binh Đại Đường khí thế hừng hực.

đánh cho quân Đại Thực máu chảy thành sông. chúng như một thanh kiếm sắc nhọn đâm thẳng sau lưng đại quân Đại Thực.

Quân Đại Thực tan rã. còn Lệ Phi Nguyên Lễ gào lên như sấm.

đại đao của hắn rồng bay phương múa chém bay không biết bao nhiêu đầu của binh sĩ Đại Thực, tiếng khóc thảm ầm trời.

Raschel quân đoàn trưởng cánh trái của Đại Thực đã đùng đùng nổi giận, hắn gào to một tiếng. tay vung giáo trường đâm về phía Lệ Phi Nguyên Lễ.

“ngươi đến thật đúng lúc!

Vừa có thể làm mồi nhắm cho lão từ!”

Lệ Phi Nguyên Lễ cười hí hí né tránh mũi giáo trường của hắn. và đồng thời.

Lão Lệ cũng nhanh tay đánh trả một đao nhanh như chớp vào cho hắn.

Tên đoàn trưởng Raschel tội nghiệp kia vốn đã sức cùng lực kiệt, hắn làm sao còn đủ sức để tránh đao của Lệ Phi Nguyên Lễ.

“Phựt!” một tiếng vang lên.

đầu Raschel bị xén hết một nửa. chiến mã hoảng sợ lôi xác hắn phóng đi.

Lệ Phi Nguyên Lễ lại đắc ý cười phá lên.

Cùng với việc quân đoàn trưởng cuối cùng bị giết, cánh tả quân Đại Thực bắt đầu tan rã. chẳng bao lâu sau cũng ảnh hưởng đến cánh hữu.

Kỵ binh Đại Thực bỏ chạy tán loạn, quân không thành quân.

Shaikh biết rằng đại thế đã mất.

Hắn thở dài một tiếng. ngẩng đầu nhìn trời thét lên: “Đế quốc Abbisd. còn đâu nữa!”

Ngay tại lúc này, độc nhãn của hắn bỗng nhìn thấy soái kỳ của quân Đường.

Hắn lập tức phấn chấn tinh thần, tiềm lực cuối cùng trong cuộc đời đã bị một nỗi khát khao thôi thúc.

Nếu như hắn giết được Lý Khánh An. vậy trận chiến này tuy bại, nhưng chí ít người Ả Rập sẽ có thể đoạt được thắng lợi toàn chiến cục.

Hắn nắm chặt giáo dài, lớn tiếng hô hào với ba trăm binh sĩ cuối cùng của mình: “Hãy theo ta đi giết Lý Khánh An!”

Bọn chúng cùng thúc ngựa phóng đến nơi soái kỳ của quân Đường, hàng ngàn quân Đường cùng ùa lên vây quần lấy chúng.

Shaikh đã cố giết địch để mở con đường máu.

Lúc này hắn cách soái kỳ còn chưa đến năm mươi bước, một mình một người hắn vẫn xông về phía soái kỳ, nhưng sắc trời u tối. soái kỳ phóng qua lại giữa hàng ngàn quân Đường. thị lực một mắt của hắn nhòe dần. hắn đã nhìn không rõ rốt cuộc Lý Khánh An ở đâu.

Hắn nôn ngo thét lên. dùng tiếng Đột Quyết hô hào: “Lý Khánh An. ngươi ở đâu...?”

Vừa dứt lời, bỗng hắn thấy yết hầu đau nhói, một cây tiễn bén dọn đã xuyên qua cổ họng hắn.

Lúc này, cuối cùng hắn cũng nhìn rõ, đứng cách hắn hơn năm mươi bộ một chút kia. có một đại tướng quân Đường đầu đội mũ giáp hoàng kim. tay cầm đại cung đang lạnh lùng nhìn hắn.

“ngươi muốn tìm ta ư?”

Trên mặt Lý Khánh An hoàn toàn không chút biểu cảm.

Mười mấy tên thân binh xông lên định giết chết Shaikh. nhưng đã bị Lý Khánh An khoát ta ngăn lại.

“Để hắn được bình thản chết đi!”

Shaikh đã không nói lên được lời nào, tay hắn nắm chặt cán tiền, đầu ngẩng cao lên trời sao, vầng trăng cong cong đang treo trên bầu trời đêm mượt mà như nhung lụa kia trông càng thanh khiết hơn thường.

Hắn chợt nhớ ra. hình như hôm nay là năm mới của người phương đông.

Trước mắt hắn. mọi thử đã trở nên nhòe nhòa.

Hắn lại nhìn về phía Lý Khánh An. khó khăn nói lời cuối của đời mình: “Được chết trong tay ngươi, là vinh hạnh của ta!”

Vừa nói dứt lời. hắn đã rơi xuống ngựa đứt hơi.

Lý Khánh An thúc ngựa đi lên lẳng lặng nhìn vị địch thù ngoan cường này, một chốc hắn khẽ thở dài một tiếng nói: “Hãy an táng hắn theo phongtục của người Ả Rập!”

Chiến dịch mà cả hai bên đều nghĩ ít nhất phải đánh vài tháng, cuối cùng đã kết thúc sau một ngày ngắn ngủi.

Trận chiến đã diễn ra quá nhanh ngoài dự liệu của mọi người, nhưng đây là trận chiến khốc liệt nhất giữa quân Đường và người Ả Rập mấy năm gần đây.

Cả hai bên đều đã sử dụng vũ khí tiên tiến và lợi hại nhất, giết địch không nương tay.

Mười vạn đại quân cuối cùng chỉ còn lại vòn vẹn hơn trăm người bỏ trốn về được Damascus.

Mười vạn đại quân hoàn toàn bị tiêu diệt. cộng luôn cả phó chủ soái vào trong tổng cộng có gần chín vạn người bị trận vong, chỉ có hơn một vạn người bị bắt làm tù binh.

Đồng thời phía quân Đường cũng đã chết một vạn hai ngàn người, bảy ngàn người bị thương, thậm chí cả ba ngàn quân tử đệ của Khwarezm cũng bị thương vong hơn nửa.

Trận chiến này sau này được sử học gia hai nước gọi là “huyết chiến thành Khiva”, nhưng kết quả chiến dịch này đã ảnh hưởng cực sâu xa. nó khiến người Ả Rập không còn vượt qua sông Amul. triệt để thay đổi cục diện Trung Á.

Ngày rằm tháng giêng năm Đại Lịch thứ hai.

Lý Khánh An dẫn quân quay lại Hà Trung.

Sau khi về đến Na Sắc Ba. hắn đã đích thân thảo một lá thư gửi Khalifah hiện đang trú quân tại bờ bên kia của sông Amul.

“Ta hi vọng chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện chính thức!”

Quyển 10: Tứ quốc đại chiến

Chương 412: Hiệp nghị đình chiến

Khalifah Mansur của vương triều Abbsid lúc này đang ở bờ tây sông Amul đề đốc thúc Ziyad thực hiện sách lược của hắn. hắn đích thân đi đến Khurasan. lúc này bốn vạn đại quân Khurasan và một vạn cận vệ quân đang đóng quân ở vùng ven sa mạc ở ngoài sông Amuil chừng mười dặm.

Một vùng Na Sắc Ba bờ đối diện sông Amul quân Đường cũng là đại quân tập kết, ít nhất có bảy vạn đại quân, hai quân giằng co đã sắp một tháng.

Mansur vẫn luôn chờ đợi tin tức của Khwarezm, theo sự tính toán về thời gian. mười vạn đại quân chắc sớm đã đi đến Khwarezm, bây giờ có lẽ là trên đường nam hạ Hà Trung, có lẽ là bên Haman không có bất kỳ tin tức nào truyền đến.

Mansur tâm thần không yên. một cảm giác vô cùng bất an luôn lởn vởn mãi trong lòng hắn. nỗi bất an này lúc hắn rời khỏi Damascus đã được gieo mầm.

Khalid khẩn cầu hắn. bất luận Haman làm ra chuyện gì, xin cũng đều đừng trách tội gia tộc của hắn.

Mansur đã nhận lời. nhưng lời thỉnh cầu của Khalid đã phủ một lớp ám ảnh trong tim hắn. khi mãi không nhận được tin của Khwarezm.

Mansur rốt cuộc đã có chút hối hận. có lẽ hắn đã sai rồi. không nên nhậm mệnh Haman làm chủ tướng.

Hắn nhậm mệnh Haman làm chủ tướng cũng không phải là nhất thời nảy hứng, Abu Muslim đã chết đi gần hai năm. nhưng uy danh của hắn vẫn không phai nhạt trong quân đội đế quốc, có lẽ là âm hồn không tan biến, vì vậy, Mansur mới sốt ruột tìm một đại tướng trong quân đội thay thế Abu Muslim.

Haman Barmakids chính là người lựa chọn lý tưởng nhất mà hắn nhắm đến, hắn và Abu Muslim đều là người Ba Tư. hơn nữa hắn xuất thân danh môn. khí chất cao nhã. ngoại hình rất tốt, lại tham gia qua nhiều trận đại chiến, vì điều này còn bị thọ thương. hắn đã trở thành thần tượng mà rất nhiều các binh sĩ trẻ tuổi Ả Rập sùng bái.

để tiến thêm một bước tạo dựng Haman làm thần, Mansur bèn quyết định để hắn dẫn quân đông chinh, để hắn lấy binh lực tuyệt đối giành lấy đại thắng tuyến bắc, Mansur suy nghĩ rất cặn kẽ thấu đáo, hắn cũng rất rõ Haman tuyệt không phải là đối thủ của Lý Khánh An. nhưng Lý Khánh An bây giờ chắc là ở phía đối diện với hắn.

đang đối mặt với hắn. khu vực Hà Trung chắc là một quân Đường bình thường mới đúng, cho dù Haman khá yếu, nhưng vẫn còn Shaikh thực tài già dặn phò trợ, chắc sẽ không có vấn đề gì to lớn.

ở trận quyết chiến cuối cùng, hắn đích thân đi chỉ huy đại quân.

nhưng Mansur không đọc qua câu chuyện Điền Kỵ đua ngựa của người phương Đông, không biết trong mưu trí của người phương Đông có sách lược dùng ngựa hạ đẳng chọi với ngựa thượng đẳng. hắn là Khalifah của vương triều Abbsid nhưng Lý Khánh An lại chưa chắc chiếu theo lễ nghi ngoại giao mà đích thân đánh trận với hắn.

Mấy ngày nay Mansur rốt cuộc cũng cảm giác được sự bất ồn. hình như Lý Khánh An không hề có mặt trong chủ lực quân Đường ở phía bờ đối diện sông Amul hắn cũng từng suy nghĩ đến Lý Khánh An sẽ nhìn thấu mưu lược của hắn.

đích thân đi Khwarezm. nhưng dù sao khả năng này cũng rất thấp, hắn sẽ không nhằm vào một khả năng xảy ra rất thấp mà đi bày binh bố trận, nhưng bây giờ...

Mansur hai hôm liên tiếp không ngon siấc, hắn bồn chồn lo lắng, mong mời Haman có thể mang đến tin tức tốt cho hắn. sáng sớm.

Mansur vừa dùng bữa sáng xong, hắn đang uống trà. nói ra thì cũng khá châm biếm, chiếc ly sử trắng hắn cầm trong tay chính là vật mà năm xưa Lý Khánh An đã tặng cho hắn.

Lúc này, một thị vệ vội đi vào, quỳ xuống thi lễ với hắn: “Bệ hạ.

Lý Khánh An phái người đưa thư cho bệ hạ.”

“A!”

Mansur tay khẽ run lên. tát ra một chút nước trà.

Lý Khánh An phái người đến rồi, trong lòng hắn lại nhen nhóm một tia hi vọng, vậy thì Lý Khánh An không hề có mặt ở Khwarezm chứ?

“Mau dẫn vào!”

Rất nhanh, mười mấy thị vệ dẫn vào hai quan viên văn chức quân Đường trẻ tuổi, một trong hai người khom người thi lễ với Mansur, dùng tiếng Đột Quyết nói: “Tại hạ Trần Thiếu Du.

Đại Đường An Tây tiết độ phủ văn chức lang. phụng mệnh An Tây Tiết độ sứ.

Phiêu kỵ Đại tướng quân Triệu vương điện hạ.

đưa một lá thư cho bệ hạ. còn có một món lễ vật.”

Nói đến lễ vật. quan viên trẻ tuổi phía sau hắn mang một hộp gỗ đặt trên bàn.

Mansur đón lấy thư. không xem. mắt hắn dán chặt vào chiếc hộp gỗ kia. một linh tính xấu một lần nữa trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng hắn. hắn hình như ngửi thấy một chút mùi máu tanh.

“mở hộp ra!”

Hắn hít một hơi thật sâu. mệnh lệnh tả hữu thị vệ, Trần Thiếu Du và chiến hữu của hắn đã lui đến cạnh tường. khóe môi lộ ra một nụ cười lạnh lùng.

Hai thị vệ tiến lên trước, dùng dao nhỏ cạy chiếc hộp gỗ ra. mở nắp hộp ra. vén một lớp giấy dầu ra.

đột nhiên hai người ‘a!’ một tiếng kêu to, sợ đến sắc mặt trắng bệch, cùng nhau lui về sau hai bước, mắt dán chặt vào đồ vật trong chiếc hộp, một thị vệ kêu lên: “Bệ hạ. là tướng quân Haman!”

Mansur đã nhìn rõ rồi. trong hộp là một đầu người. bộ mặt trông rất sống động, chính là Haman Barmakids mà hắn gửi gấm kỳ vọng.

Mansur chỉ cảm thấy trong lòng có một sự đau đớn khó mà chịu đựng, giống như có một con dao chọc mạnh vào trong trái tim của hắn. cảnh tượng trước mặt trở nên mơ hồ, thân mình hắn lắc lư. mắt thấy sắp phải ngã xuống.

Mấy thị vệ cuống cuồng đỡ lấy hắn. hai thị vệ khác thét lớn một tiếng. rút dao lao về phía Trần Thiếu Du.

“Dừng tay!”

Mansur đã ngăn bọn họ lại. hắn dù sao cũng là vua một nước, cuối cùng đã khắc chế được sự thất thố, ngay sau đó một sự bi thương to lớn ập vào hắn. hắn biết.

Haman đã tiêu rồi. mười vạn đại quân của hắn cũng xong rồi.

Hắn sửng sờ nhìn vào hộp gỗ rất lâu. cuối cùng, hắn đã mở miệng, giọng nói trở nên vô cùng thấp trầm, hỏi Trần Thiếu Du: “Đại tướng quân các người đã trở về chưa?”

Trần Thiếu Du tiến lên thi lễ nói: “Đại tướng quân đã quay về, ngài nói điều cần nói đều ở trên thư. xin bệ hạ xem qua.”

Mansur từ từ nhặt thư lên. chỉ thấy trên thư da viết: ‘Kính gửi Khalifah bệ hạ đế quốc Abbsid.'

“Đế quốc?”

Mansur cười khồ một tiếng, mở thư ra.

Lý Khánh An ở đầu thư đã nói: “Triệu vương đế quốc Đại Đường.

An Tây Tiết độ sứ Phiêu kỵ đại tướng quân gửi đến Khalifah bệ hạ đế quốc Abbsid ta đã từ Khwarezm quay về, nguyện thành tâm trò chuyện với bệ hạ.”

Đây là thư do tận tay Lý Khánh An viết, trong từng dòng từng chữ đều tràn đầy thành ý, Mansur thở dài, trong thư viết rất rõ ràng, mười vạn đại quân của hắn đã toàn quân bị diệt.

Lý Khánh An khuyên nhủ hắn nên chú tâm nhiều đến nguy cơ trong nước, Hà Trung và Thổ Hỏa La vốn dĩ chính là phạm vi thế lực của vương triều Đường, xin hắn đối diện với sự thật.

“Quân Đường vô ý vượt qua sông Amul nguyện ý cùng bệ hạ ngồi xuống đàm đạo ven sông, nếu bệ hạ không đồng ý, vậy thì Lý Khánh An ta không ngại đi thêm vài bước, đi Damascus nói chuyện mặt đối mặt với ngài.”

“Bệ hạ đứng trên đầu thành của Damascus. có lẽ sẽ nhìn thấy ta.”

Mansur đọc thư hết lượt này đến lượt khác, hắn chìm vào trong sự trầm tư. không ai dám quấy rối hắn, sứ giả quân Đường Trần Thiếu Du cũng yên lặng đứng ở một bên chờ đợi sự phúc đáp của hắn.

Không biết đã qua bao lâu, Mansur phảng phất từ trong mơ bừng tỉnh, hắn khẽ gật đầu: “Thôi được, xin ngươi chuyển cáo lại đại tướng quân các ngươi, ta chịu trò chuyện với hắn một phen.”

Na Sắc Ba.

Lý Khánh An đang để mình trần ngồi trong phòng, một danh y đang cẩn thận thay thuốc cho hắn. vốn dĩ vết tiễn thương không nghiêm trọng, nhưng một mũi tên cuối cùng bắn Shaikh làm cho vết thương nứt ra, đã có chút nhiễm trùng.

Lúc này Lý Tự Nghiệp đẩy cửa đi vào, Lý Khánh An nghe ra tiếng bước chân của hắn. bèn hỏi: “Chuyện trợ cấp đều sắp xếp xong xuôi rồi chứ?”

“Đều đã sắp xếp xong, ngoại trừ tướng sĩ chết cháy dùng hũ tro cốt. những thi cốt các tướng sĩ tử trận đều đựng vào trong quan tài, đã từ Samarkand bắt đầu vận chuyén đi, theo tin tức vừa mới truyền đến từ Toái Hiệp, các quan viên chủ chốt như Vương Xương Linh.

Đoàn Tú Thực, Sầm Tham đều đã chiếu theo danh sách tử trận đi các nhà các hộ an úi, gời tiền bạc trợ cấp và chứng nhận trợ cấp, sẽ nghiêm khắc theo chế độ trợ cấp của An Tây tiến hành động viên an úi, xin đại tướng quân an tâm.”

Lý Khánh An thở dài một tiếng, nói: “Hai lần chiến đấu mà đã tử trận một vạn năm nghìn người, đây là một lần thương vong nặng nề nhất từ lúc ta dẫn dắt An Tây đến nay, ta thẹn với phụ lão hương thân của An Tây, truyền mệnh lệnh của ta. lần này trở về, không được cứ hành bất kỳ nghi thức ăn mừng hoặc khải hoàn nào, trong vòng một tháng, toàn vùng An Tây không cho phép bất kỳ sự giải trí nào, kẻ nào dám vi phạm mệnh lệnh, cho dù can thiệp đến bất kỳ ai, nhất loạt phạt nặng một trăm năm mươi gậy, nếu là thê tử ta vi phạm, thì sẽ do ta lĩnh gậy này.”

“Mạc tướng tuân lệnh!”

Lý Tự Nghiệp vội vàng giao phó một quan văn thư bên cạnh đi phác thảo quân lệnh, bản thân hắn lại không rời đi, hắn có một chút chuyện còn muốn nói với Lý Khánh An.

Lúc này quân y đã rửa sạch vết thương cho Lý Khánh An. cuối cùng đắp thuốc lên. trịnh trọng căn dặn hắn nói: “Đại tướng quân thương thế khá nặng, thương đến gân cốt. trong ba tháng không thể dùng sức, trong vòng một năm không thể dùng cung, nếu không đại tướng quân cả đời cũng không thể dùng cung nữa.”

Lý Khánh An chỉ cảm thấy vai trái đau buốt khó chịu đựng, sau khi đắp thuốc, lập tức cảm thấy mát dịu hãn. hắn khẽ thở phào một cái. cười nói với Lý Tự Nghiệp: “Nói ra ta vẫn là may mắn.

Bạch Hiếu Đức đứt luôn cả ruột. ít nhất phải nằm nửa năm.”

Lý Tự Nghiệp thở dài nói: “Đại tướng quân thân gánh trọng trách An Tây, không nên mạo hiểm đích thân xách tên xông trận giết địch, nếu có chút gì không hay xảy ra.

An Tây nguy ngập a!”

“Ta nếu không ra trận giết địch, tướng sĩ làm sao chịu ra sức bán mạng, hai vạn năm mươi ngàn người chọi năm vạn người, đôi bên đều là quân tinh nhuệ, ta cũng chỉ có thể liều mình một phen, nếu không quân Đại Thực ắt sẽ rút đi.”

“Đại tướng quân nóng ruột đến vậy sao?”

Lý Khánh An gật đầu: “Trận chiến này có ý nghĩa phi phàm đối với ta. nếu không thể tiêu diệt toàn bộ quân Đại Thực, đề họ chạy trốn, vậy trong vòng ba năm.

Hà Trung đừng hòng yên ôn được.

Mansur tuyệt sẽ không cam tâm từ bỏ dễ dàng như vậy, nhưng tiêu diệt toàn bộ mười vạn quân, có lẽ đòn đả kích về quân sự vẫn chưa thể xem là hủy diệt, nhưng sự đả kích đối với tâm lý của Mansur lại là khó mà đoán chừng được, ta có lòng tin. ít nhất trong vòng năm năm. người A Rập sẽ không nghĩ đến việc khuếch trương phía đông nữa. vậy thì ta có thời gian quay đầu chiếu cố phía đông rồi.”

Trên thực tế tính cấp thiết đối với trận chiến này của Lý Khánh An vượt xa so với Mansur, bây giờ đã là năm Thiên Bảo mười ba. trên lịch sử năm Thiên Bảo mười bốn bùng nổ mối loạn An sử. cho dù lịch sử đã bị hắn làm xáo trộn, nhưng căn nguyên dẫn đến mối loạn An sử, hắn lại không thể thay đổi. trên một mức độ rất lớn. mối loạn An sử cũng là các loại mâu thuẫn xã hội sắc nhọn đến mức sắp bức phá giới hạn mới gây ra. vì vậy năm Thiên Bảo thử mười bốn cũng sẽ là điểm tới hạn của các nguy cơ xã hội bùng nổ, vì vậy ánh nhìn và tinh lực của hắn đều phải lập tức đặt về phía quốc nội.

Vì điều này, hắn cần phải cùng Mansur đạt được một phần hiệp nghị đình chiến.

Trải qua giai đoạn bàn bạn tiền kỳ mấy lần. song phương rốt cuộc đã xác định, sẽ ký kết hiệp nghị đình chiến trên mặt băng của sông Amul, thời gian là giữa trưa ba ngày sau.

Thời gian rất nhanh bèn đi tới ngày này, sáng sớm. thời tiết vẫn rét lạnh, trên mặt băng của sông Amuỉ phủ lên một lớp sương trắng mong mỏng, sông Amul thường vào thượng tuần tháng hai bắt đầu tan băng. bây giờ vẫn là ngày cuối cùng của trung tuần tháng giêng, trên mặt sông vẫn đóng một lớp băng thật dày.

Khi ánh dương đầu xuân ấm áp chiếu trên mặt băng.

ở giữa lòng sông Amul đã xuất hiện một túp lều trắng to lớn. song phương mỗi bên ra một trăm người tham dự bố trí phương tiện bên trong lều. thật ra bố trí rất đơn giản, trên mặt băng phủ ba lớp thảm dày, ở giữa đặt một chiếc bàn thật dài, văn bản đình chiến do song phương cùng đồng ý, dùng ba loại văn tự tiếng Ả Rập, tiếng Hán và tiếng Đột Quyết viết ra.

Nội dung cũng không nhiều, song phương đều là vô điều kiện đồng ý ngừng chiến, bắt đầu từ ngày ký tên. trong vòng năm năm song phương không được tái chiến, vương triều Abbsid thừa nhận khu vực Hà Trung và Thổ Hỏa La thuộc về phạm vi thế lực của vương triều Đường.

Hơn nữa xuất phát từ việc quân Đường đã ký hiệp ước quân sự với Bỵzantium. vậy thì quân Đường có nghĩa vụ sửa lại hiệp ước với người La Mã. trong vòng năm năm. chỉ cần vương triều Abbsid tuân thủ điều ước đình chiến, hơn nữa quân đội của vương triều Abbsid không chủ động phát động tiến công quân sự với Byzantium. thì quân Đường sẽ không tham dự hành động quân sự của Bỵzantium đối với A Rập.

Đồng thời đôi bên còn ký kết bản ghi nhớ thông cảm về Khwarezm.

Khwarezm sẽ một phân thành hai, Áo giáo đồ và giáo đồ Muslim sẽ ở phía tây sông Amul và vùng châu thồ biển Aral tự kiến lập nước riêng, vương triều Đường và vương triều Abbsid đều sẽ không can thiệp nội chính của hai nước Khwarezm này, cũng không được xuất binh can dự chiến tranh giữa họ.

Cách dùng từ của đôi bên vô cùng cẩn trọng, hơn nữa mỗi bên đều có thỏa hiệp riêng, ví dụ như sông Amul làm tuyến ngừng chiến, chứ không phải là biên giới, vương triều Abbsid chỉ thừa nhận Hà Trung là phạm vi thế lực của vương triều Đường, mà không phải là lãnh thổ; lại ví dụ như. quân đội của vương triều Abbsid nếu như chủ động phát động tiến công quân sự với Byzantium, vậy thì quân Đường sẽ phải thực hiện tuân thủ hiệp ước quân sự với Bỵzantium.

đây chính là vì ngăn chặn người A Rập lợi dụng hiệp nghị ngừng chiến phá vỡ hiệp ước quân sự giữa triều Đường và Byzantium.

về vấn đề liên quan tới Byzantium.

đôi bên đặc biệt dùng tiếng La Mã viết ra, ngoài ra đôi bên còn hẹn ước, toàn diện mở cửa mậu dịch, cố vũ thương nhân đến mậu dịch giữa hai nước, các loại thuế và tiền tệ thì chiếu theo điều khoán trước trận chiến Đát La Tư mà chấp hành.

Vào giữa trưa, thời gian đôi bên hẹn ước đã tới, theo hẹn ước, đôi bên sẽ ở cùng một thời gian tiến vào đại trướng ở giữa lòng hồ, mỗi người chỉ có thể mang theo một phó tướng, hai quan văn và ba trăm thị vệ, hơn nữa song phương mỗi bên phái người đi giám sát đốc thúc đối phương, các chi tiết đều phải suy nghĩ thấu đáo đến không nhiễu một giọt nước nào.

Phó tướng mà Mansur mang theo là tổng đốc Ziyad của Khurasan, trên bề mật mà nói. quan hệ của hai người tương đối dung hòa.

Ziyad cũng là tuân theo răm rắp, nhưng chinh lại là sự tuân theo răm rắp của Ziyad đã bộc lộ tâm thuật bất chính của hắn. tạm thời vẫn không thể dùng từ ‘dã tâm’ này.

Nếu như là tuân theo răm rắp, vậy thì Mansur mệnh hắn phối hợp Haman, thì hắn phải lập tức xuất binh sông Amul mới đúng. nhưng trên thực tế, Ziyad rất trễ vẫn không chịu xuất binh, điều này đã mâu thuẫn với sự tuân theo răm rắp của hắn.

Điểm này, Mansur trong lòng biết rất rõ, hắn hiện tại cũng không thể làm gì được Ziyad. tướng lĩnh chủ yếu của quân Khurasan đều là do Ziyad một tay đề bạt, hơn nữa là lợi dụng cơ hội Mansur mệnh hắn thủ tiêu bộ hạ của Abu Muslim mà có được.

Nếu như hắn giết đi Ziyad. một khi quân Khurasan bất ngờ làm phản, không chỉ hắn Mansur sinh mạng phải lo âu. quân Đường cũng sẽ thừa cơ mà vào, hậu quả thật không thể tưởng tượng, lúc này, Mansur không muốn phát sinh thêm dây rễ khác nữa.

“Ziyad tướng quân, chúng ta đi qua đó đi!”

Mansur cười nhạt nói.

Ziyad cung kính thi lễ: “Bệ hạ mời đi trước!”

vẻ mặt của hắn vô cùng thành khẩn, chẳng có gì khác biệt so với lúc một tháng trước khi gặp được Mansur, nhưng trong lòng của hắn lại có sự thay đổi rồi, cho dù Mansur đã đè nén tin tức của chiến dịch Khwarezm, nhưng Ziyad vẫn là nhận được một chút tin tức, Haman đã tử trận, đầu của hắn bị Lý Khánh An đưa tới, sự từ trận của chủ soái cũng đồng nghĩa với việc quân chủ lực ở chiến tuyến phía bắc đã toàn quân bị diệt, Ziyad tin tưởng sự phán đoán của mình, nếu không Mansur tuyệt sẽ không cùng quân Đường ký điều ước đình chiến năm năm này.

Trên thực tế Ziyad đã sớm biết được Lý Khánh An không hề ở bờ đối diện sông Amul nhưng hắn không nói với Mansur, như vậy bây giờ Lý Khánh An đem đầu người của Haman đưa tới, thì chứng tỏ chiến dịch Khwarezm là do Lý Khánh An đích thân đi đánh trận.

Ziyad từ đủ mọi dấu vết bèn phán đoán được tình thế, trong lòng hắn âm thầm vui mừng, mười vạn đại quân bị tiêu diệt hoàn toàn, vậy thì quân Khurasan của mình đã trở thành đệ nhất quân đội của đế quốc.

Mansur ở một số sự việc nào đó thì phải nhượng bộ với hắn rồi.

Ziyad không hề kỳ vọng mình có thể trở thành Khalifah. nhưng hắn hi vọng mình có thể trở thành quốc vương Khurasan. có đủ quyền tự trị.

Hắn vừa đi cùng Mansur về hướng đại trướng, trong lòng lại âm thầm toan tính làm sao thực hiện ước mơ quốc vương của hắn.

“Ziyad tướng quân, lần ký hiệp ước này ta rất nghiêm túc. ta quả thật định trong vòng năm năm không suy nghĩ đến việc phương đông nữa. chuẩn bị tập trung tinh lực đối phó với Tây Ban Nha, không biết Ziyad có hứng thú trở thành chủ soái quân tây chinh không?”

Mansur nửa đùa nửa thật nhìn vào hắn.

Ziyad vội vàng cung kính nói: “Thần tài năng thấp kém. e là không thể đảm nghiệm, sẽ làm lỡ đại nghiệp đông chinh của bệ hạ, thần nguyện vì bệ hạ tiến cử nhân tài tốt.”

“Ha ha!

Ta chỉ là đùa một chút thôi.”

Hai người đều nở nụ cười, cười đến chua chát vô cùng.

Ngay lúc Mansur và Ziyad đi tới đại trướng, đội ngũ của Lý Khánh An cũng đồng thời qua đây, phía sau hắn đi theo Lý Tự Nghiệp.

Mansur và Lý Khánh An xoay người xuống ngựa, vừa cười vừa mở rộng cánh tay nghênh đón về phía đối phương: “Lý Đại tướng quân, chúng ta đã hai năm không gặp rồi nhỉ!”

“Thân thể của bệ hạ vẫn còn tráng kiện như vậy.”

Hai người cười to ôm chặt vào nhau, thân thiết phảng phất như bạn chí cốt ba mươi năm chưa gặp, Lý Khánh An đột nhiên chau mày lại.

ấn vai trái một cái áy náy nói: “Bệ hạ. vai trai ta có thương tích, thất lễ rồi.”

“A!

Đó là ta đã lỗ mãng.

Nào! cùng tiến vào lều.”

Hai người kéo vai nhau, thân thiết đi vào đại trướng. ai có thể nghĩ đến giữa bọn họ vừa kết thúc chiến dịch thảm thiết nhất, các thị vệ ở phía sau của hai bên ai nấy cười khổ không thôi, dối trá chính trị a!

Trong túp lều đã chuẩn bị xong, hai người theo vị trí của mình mà ngồi xuống. thị vệ đôi bên lần lượt đưa tới một ly trà.

Lý Khánh An cầm ly trà nóng hổi lên cười nói: “Ta nghe nói bệ hạ thích uống trà.

đặc biệt mang mười cân lá trà tốt nhất Trường An. hi vọng điện hạ có thể thích.”

“Ta rất thích!

ở đâu vậy?”

Lý Khánh An đặt ly trà xuống, vẫy tay một cái, từ trong tay thị vệ đón lấy một gói trà.

đưa cho Mansur, Mansur vội vàng đón lấy 2Ói trà.

đặt lên mũi ngửi ngửi, vui vẻ nói: “Đây là trà Mông Đỉnh thượng hạng!”

Lý Khánh An giơ ngón tay cái lên vừa cười vừa khen: “Bệ hạ quả nhiên thật không tầm thường.”

Mansur đặt bao trà xuống, thở dài nói: “Ta rất muốn để cho thần dân ta đều học được uống trà. không biết Đại tướng quân có thể tặng ta một chút giống cây trà.

để ta ở sông Tigris gieo trồng đại trà.”

Lý Khánh An lại mỉm cười nói: “Giống cây trà này không thể tặng được.”

“Vì sao?”

Mansur ngạc nhiên.

“Lá trà là bảo bối kiếm tiền của chúng tôi. tặng cho bệ hạ rồi, mai này lá trà của chúng tôi sẽ không kiếm được tiền nữa.”

Hai người nhìn nhau một cái, đều thầm hiểu không nói ra mà cười lên ha hả.

“Tuy nhiên, ta lại có một lễ vật đặc biệt tặng cho bệ hạ.”

Lý Khánh An thu nụ cười lại nói.

Mansur cảm thấy được trong lời nói của Lý Khánh An có gời gấm điều gì, bèn cũng thu nụ cười lại nói: “Không biết đại tướng quân muốn tặng ta lễ vật đặc biệt gì?

Không phải lại là hộp gỗ gì nữa chứ!”

Lý Khánh An cười xòa. cũng không trả lời hắn. mà là cầm lên văn thư hiệp nghị đình chiến ở trước mắt, tỉ mỉ đọc nó, Mansur trong lòng nghi hoặc, hắn không truy vấn. cũng cầm văn thư tỉ mỉ đọc, lát sau.

Lý Khánh An đặt văn thư xuống, từ trong ống viết lấy ra một cây viết lông, chấm một chút mực nước, dưới danh hiệu loằng ngoằng Triệu vương, An Tây tiết độ sứ, Phiêu kỵ đại tướng quân, chính thức ký lên tên mình: Lý Khánh An.

Hắn liên tiếp ký ba bàn.

đặt bút xuống, quan văn thư bên cạnh đóng thêm con dấu lên, Mansur ở đối diện cũng dùng bút lông ngỗng ký tên, đồng thời đóng thêm ngọc tỷ lên. sau đó trao đổi văn bàn ký tiếp, khi con dấu đỏ rực cuối cùng đóng xong, hiệp nghị đình chiến cuối cùng đã ký xong.

Lúc này, Lý Khánh An đặt bút xuống, cười nhạt với Mansur nói: “Để biểu thị thành ý của ta. ta sẽ phóng thích toàn bộ một vạn lẽ tám trăm bảy mươi lăm tù binh của quý quân, đây chính là lễ vật đặt biệt của ta dành cho bệ hạ.”

Chương 413: Thái Tổ Thượng Hoàng

Lễ Thượng Nguyên đã qua đi gần hai tháng, mấy chục chiếc lồng đèn trong Khánh Hung cung vẫn treo lác đác trên cột nhà của Khánh Hưng cung mà chưa bị gỡ xuống.

Tại một góc khá rộng rãi trong Khánh Hưng cung, Võ Nhị Nương Vũ hiền nghi một thời đương dìu Lý Long Cơ từ từ từng bước tập tễnh đi lập.

“Điện hạ. chầm chậm thôi, chầm chậm thôi!”

Lý Long Cơ đã tỉnh lại gần nữa năm nay.

Từ lúc vừa bắt đầu ăn được đến khi lắp bắp nói được vài câu. và giờ thì đã có thể đi lại từ từ.

Hắn đang hồi phục lại dần dần.

Nghe Vũ hiền nghi can ngăn. hắn lườm sang ả một phát, không vui nói: “Nhị Nương; ta đã nói với nàng bao nhiêu lần rồi, không được gọi ta là điện hạ nữa!”

“nhưng.. .nhưng mà..Tuân lệnh!

Thần thiếp biết rồi!”

Võ Nhị Nương cúi gầm mặt xuống, trong lòng ả ruột gan nóng như thiêu, con trai nhỏ Lý Giáo bị quân loạn giết trong lúc vượt sông Hoàng Hà, xác bị thả trôi sông, còn trưởng tử Lý Tuyền thì lại bị thất thủ tại Thái Nguyên, rơi vào tay An Lộc Sơn.

A đã mất đi một người con. lòng đau nhói. ả cầu xin Lý Long Cơ nghĩ cách cứu Lý Tuyền trở về.

Hắn đã hứa sẽ cứu con trai ả, thế nhưng mấy lần Lý Dự đến thăm hoàng tổ phụ, Lý Long Cơ lại nín thinh không nhắc gì đến việc con mình, khiến trong lòng Nhị Nương có phần cơn phẫn!

Từ lúc Lý Long Cơ bất tỉnh nhân sự cho đến bây giờ đã đi được cũng đều do một tay nàng chăm sóc, đổ bao nhiêu mồ hôi công sức. nhưng sao hắn lại có thể lạnh lùng ích kỷ đến vậy?

“Điện hạ. không phải Thánh thượng đã nói hôm nay sẽ đến thăm người sao?”

“Hắn có đến thăm ta hay không thì có liên can gì?

Ta không muốn nhìn thấy mặt hắn!”

Từ sau khi tỉnh lại đến giờ Lý Long Cơ vẫn bất mãn với Lý Dự.

Hắn vẫn chưa chính thức nhường ngôi, thế mà Lý Dự dám tự tiện ngồi lên ngai vàng.

Trong mắt Lý Long Cơ thì dù mình không còn xử lý quốc sự được chăng nữa. thì Lý Dự cũng chỉ có thể nắm quyền Đại Đường với thân phân Giám quốc thái tôn. chứ tuyệt không phải lên làm vua thay mình.

Đây là cử chỉ đại nghịch bất đạo, đã phụ lòng mình vun đắp bồi dưỡng cho hắn bấy lâu nay mà chỉ được một nghịch tôn như thế này!

Trong lòng Lý Long Cơ hận.

đến nỗi Lý Dự đã đến thăm hắn vài lần nhưng hắn cũng không thèm đếm xỉa.

Hơn nữa, hắn còn nhạy bén cảm nhận rõ những người xung quanh thực chất đang giám sát mình.

“Đúng là nghịch tôn!”

Lý Long Cơ giận dỗi nguyền rủa một câu. hắn bỗng nhiên hiểu ra. nhìn nhìn Võ Nhị Nương; thấy nàng chau mày buồn thám bèn nói: “Nàng đang lo lắng cho Tuyền Nhi đó ư?

Võ Nhị Nương nghe hỏi bèn quỳ xuống, khóc lóc: “Lòng dạ lang sói của An Lộc Sơn. nếu Tuyền Nhi rơi vào tay hắn không biết còn bị hắn dày vò thế nào nữa, xin khẩn cầu điện... khân cầu phu lang hãy nói với Thánh thượng, xin hãy cứu Tuyền Nhi của thiếp trở vê!

Thiếp... thiếp chỉ còn lại mỗi một người con trai này thôi!”

Một câu “phu lang” của Võ Nhị Nương khiến Lý Long Cơ nghe mà thất thần, hắn bỗng nhớ đến “Tam lang”, và cũng nhớ đến Dương ngọc Hoàn, nhớ đến kỹ niệm phổ khúc Lê Viên năm xưa của hai người, hắn đã thổi sáo, còn nàng hiến vũ, một khúc nghê thường vũ y cùng hoa lê diễm lệ lớt phớt cánh hồng, không biết bây giờ nàng như thế nào.

“Phu lang!”

Võ Nhị Nương phát hiện Lý Long Cơ thất thần bèn bất mãn trong lòng, nhắc nhở hắn một lần nữa.

Lý Long Cơ hoang man nhìn ả hói: “Nàng... nàng vừa nói gì?”

Võ Nhị Nương không khỏi tủi thân trong lòng, hóa ra nãy giờ Thánh thượng hoàn toàn không nghe ả nói, ả buồn bã nói: “Phu lang, thần thiếp đang nói, Tuyền Nhi hiện đang rơi vào tay của An Lộc Sơn. xin điện hạ hãy cứu Tuyền Nhi.”

“An Lộc Sơn!”

Một cơn lửa giận từ tận ngũ tạng lục phủ lại bùng phát.

Nếu như có thể được, hắn sẽ lập tức hạ lệnh bằm An Lộc Sơn nát như cảm.

Hận thù của hắn đối với An Lộc Sơn đã hơn đứt với bất kỳ ai.

An Lộc Sơn không chỉ hủy đi ngôi vị hoàng đế của hắn, mà còn hủy đi hi vọng làm một người đàn ông của hắn.

Lúc này, hoạn quan Ngư Triều n đang chạy như bay vào, từ xa xa đã nghe tiếng hắn hổn hển bẩm báo: “Thượng hoàng, Thánh thượng đã đến!”

Võ Nhị Nương cũng phát hoảng, lại một lần nữa ai oán khẩn cầu: “Điện hạ, thần thiếp cầu xin người!”

“Ta biết rồi, nàng dìu ta sang bên điện nhỏ trước đã. ”

Hình như nghĩ ra điều gì đó, Lý Long Cơ bỗng nhiên nắm lấy tay ả. khẽ giọng nói: “Nàng tuyệt không được sơ ý, bất kỳ dụng cụ chén đũa ăn uống của ta dùng nàng đều không được để người khác đụng vào, nhớ chưa?”

“Thần thiếp sẽ khắc ghi!”

Võ Nhị Nương lòng đầy hồi hộp từ từ dìu Lý Long Cơ đi sang điện nhỏ ở bên.

Lý Long Cơ vừa kịp ngồi xuống thì Lý Dự đã được mấy tên thị vệ hộ tống bước nhanh đi vào.

Ánh sáng trong điện nhỏ này có phần hơi tối, Lý Long Cơ trong như con dơi già ngàn tuổi, ngồi trong một góc tối u ám, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn vị hoàng tôn này của mình.

Những ngày này, hắn cũng đã biết được bao nhiêu việc đã xảy ra trong triều thời gian qua. nhất là việc tiền bạc và giác bạc An Tây đã trở thành tiền tệ chính thức của Đại Đường.

Lượng lớn tiền bạc và hào bạc từ phía An Tây ùa vào Trung Nguyên đã đẩy tiền Khai Nguyên thông bảo vào góc kẹt.

Đấy không chỉ tượng trưng cho việc Lý Khánh An đã khống chế tiền tệ của cả Đại Đường, mà còn tượng trưng cho việc hoàng loạt vật tư sẽ được đưa đến An Tây, thực lực của Lý Khánh An sẽ ngày càng lớn mạnh thêm.

Lúc này Lý Long Cơ đang cực kỳ bất mãn với Lý Dự, bất mãn sự do dự không dứt khoát của hắn. bất mãn sự nhu nhược của hắn. bất mãn hắn đã nhượng bộ với Lý Khánh An.

Lý Long Cơ đã day dứt hối hận vì sao năm xưa lại quyết định lập hoàng trưởng tôn Lý Dự làm hoàng thái tôn.

“Thượng hoàng.

Thánh thượng đã đến.”

Ngư Triều n thấy Lý Long Cơ không chút phản ứng bèn không kiềm được nhắc nhở hắn thêm lần nữa.

Lý Long Cơ lạnh lùng lườm hắn. trong lòng Lý Long Cơ không khỏi sinh cảnh giác.

Hoàng đế không vội mà thái giám đã nôn ra mật thế này, tên hoạn quan này xem ra có phần quá nhiệt tình rồi!

Lý Dự nhanh chân bước nước đại đi vào quỳ trước mặt Lý Long Cơ, “Hoàng tôn khấu kiến thái tổ thượng hoàng, chúc thái tổ thượng hoàng thân thể an khang, trường thọ vạn tuế.”

“Đứng dậy đi!”

Lý Long Cơ vẫn lạnh nhạt nói.

“Tạ thái tổ thượng hoàng!”

Lý Dự hành lễ xong bèn đứng dậy.

Hôm nay hắn đến gặp Lý Long Cơ là có chính sự để bẩm báo, nhưng nhìn thái độ lạnh lùng của Lý Long Cơ mà có phần chần chừ.

Lúc này, Võ Nhị Nương đang đứng sau lưng bóp vai cho Lý Long Cơ, nhìn tình cảnh này ả không khỏi mạnh tay hơn thường một chút.

Lý Long Cơ biết ý của ả. bèn hỏi: “Tình hình gần đây của Vinh vương thế nào rồi?”

Vinh vương chính là Lý Uyển.

Sau khi Sóc Phương loạn lạc, hắn đã ngồi thuyền trốn đến Hà Đông, may mắt thoát được phong tỏa của Lý Long Cơ, trốn đến Trần Lưu.

Hắn vốn dĩ kiêm nhiệm chức Hà nam Đạo quan sát sứ, nên giờ coi như thường trú tại Trần Lưu. thượng thư triều đình rằng hắn nguyện tiếp tục làm Hà nam Đạo quan sát sứ.

Lý Dự cung kính trả lời: “Hoàng tôn nghĩ Lục thúc thân thể không được tráng kiện, không thích hợp với công việc vất và. nên đã không nhận lời đê hoàng thúc tiếp tục nhậm chức Hà nam Đạo quan sát sứ, hi vọng hoàng thúc có thể hồi Kinh dưỡng bệnh.”

“Hắn có chịu nghe lời ngươi không?”

“Sau đó thì sao nữa?”

“Hồi bẩm thái tổ thượng hoàng, cháu đã phái người đến đó tuyên chi, bây giờ vẫn chưa nghe tin gì!”

“Sau đó cháu sẽ lại nhậm mệnh Vệ úy tự khanh Trương Giới Nhiên làm Hà nam Đạo tiết độ sứ.

đến Trần Lưu nhận chức.”

Sắc mặt Lý Long Cơ có phần dịu lại chút ít, bèn nói: “Trương Giới Nhiên chỉ là một giới thư sinh, e rằng không thể dẫn binh, ta kiến nghị ngươi nên đổi người khác.”

Lý Dự lập tức khom ngươi nói: “Xin thái tổ thượng hoàng chỉ thị!”

Lý Long Cơ lặng im một hồi, cuối cùng hắn cũng lảng đi không bàn việc này nữa, vấn đề lại được kéo trở lại về Lý Tuyền: “An Khánh Thụy không phải đang làm con tin tại Trường An sao?

Có thể dùng hắn để trao đổi Tây Lương vương với An Lộc Sơn, phái một ứng viên đắc lực mà đi, việc này phải xong càng nhanh càng tốt.”

“Tuân lệnh!

Cháu biết phải làm gì rồi!”

Có lẽ do thái độ của Lý Dự khiến Lý Long Cơ vừa lòng, sắc mặt hắn lúc này cũng dịu lại phần nào, hắn thấy Lý Dự ấp úng muốn nói gì đấy, bèn hỏi: “ngươi còn có việc gì nữa ư?

Nếu có thì nói đi!”

Lý Dự ấp a ấp úng nói: “Gần đây có vài trăm nông hộ của huyện Vệ nam đến tố trạng, nói gia nô Hoắc Quốc công chúa chiếm hàng trăm khoảnh lương điền của họ, và còn cho người đả thương mấy trăm nông hộ.

Trong số đất đai mà bà cường chiếm trong đó có bốn mươi khoảnh thượng điền tại Thất Bảo sơn. cháu đã cho người đi điều tra. việc này quả là có thật!”

Hoắc Quốc công chúa là chị gái của Lý Long Cơ, cũng là công chúa tuổi lớn nhất còn sống bây giỜ.

Năm Khai Nguyên thứ tám sau khi li hôn cùng người chồng mang tội Bùi Hư. bà cũng không tái giá. và rất được Lý Long Cơ kính trọng, chiếu cố đủ điều.

Chiếm trăm khoảnh lương điền trong Quan Trung!

Lý Long Cơ nghe tin mà mặt tối sầm lại. gia nô gì chứ.

đây rõ ràng là ám chỉ Hoắc Quốc công chúa đã chiếm ruộng đất. và cũng có nghĩa là Lý Dự đang định sẽ hạ thủ với Hoắc Quốc công chúa.

Lý Long Cơ vốn dĩ cũng đã nguôi giận. giờ nghe tin lại bắt đầu giãy nảy: “Ngươi là đương kim Thánh thượng, muốn giết ai bắt ai chẳng phải đều chỉ dựa vào một câu nói của ngươi thôi sao?

Thế thì ngươi còn việc gì phải xin ý kiến của ta?

Ngươi đi đi!

Nên giết ai thì giết, công chúa thân vương gì cơ chứ?

Tốt nhất là giết cho sạch sành sanh hết đi!”

Lý Dự thấy tổ phụ nổi cơn lôi đình vội quỳ xuống giải bày: “Hoàng tổ phụ xin bớt giận, việc khác thì dễ nói nhưng chỉ là Thất Bảo sơn trang là điền trạch mà năm xưa hoàng tổ phụ người đã ban tặng cho Lý Khánh An. giờ không thể manh động được!”

Lý Dự không nhắc đến Lý Khánh An còn đỡ, vừa nhắc đến tên Lý Khánh An.

Lý Long Cơ lại nổi giận đùng đùng, hắn đập mạnh bàn thét lên: “Hắn đã chiếm An Tây, thế còn dám chê là ít nữa sao?

Ngươi còn phải cho thêm đất đai Quan Trung cho hắn. vậy sao ngươi không dâng tặng cả Đại Minh cung cho hắn?”

Lửa giận của Lý Long Cơ đã hừng hực, đầu hắn bỗng chốc lại thấy choáng váng như sắp ngã. khiến Lý Dự phát hoảng khấu đầu liền liền: “Hoàng tổ phụ xin bớt giận!

Bảo trọng long thể là trên hết!”

Võ Nhị Nương vội đến đỡ lấy Lý Long Cơ rồi quay sang nói với Lý Dự : “Thánh thượng, người hãy về trước đi!

Hãy làm tốt việc mà hoàng tổ phụ đã căn dặn, hoàng tổ phụ điện hạ đã có ta chăm sóc.”

Bất đắc dĩ.

Lý Dự đành phải đứng dậy nói: “Thái tổ thượng hoàng xin hãy bảo trọng, cháu xin cáo lui trước.”

Nói xong, hắn từ từ lui ra.

Ngư Triều n bên cạnh vội đi lên nói: “Thánh thượng, nô tài cung tiễn điện hạ ra ngoài.”

Ngư Triều n bèn dẫn Lý Dự đi ra ngoài, lúc này cặp mắt nhắm chặt của Lý Long Cơ dần dần hé mở, nhìn thái độ a dua nịnh bợ của Ngư Triều n mà bỗng hiện sát khí.

Hắn khoát khoát tay nói với Võ Nhị Nương: “Nàng đi tìm một người đáng tin, sau đó dẫn Cao Lực Sĩ đến gặp ta.”

“Rầm!”

Lý Dự giận dỗi ném mạnh cái ống đựng bút bằng ngọc vào tưởng. ngọc vỡ bay tứ tung, mấy tên hoạn quan trong ngự thư phòng hoàng sợ run lẩy bẩy quỳ sụp xuống.

Bọn họ chưa bao giờ thấy Thánh thượng nổi giận đến mức này.

sắc mặt Lý Bí đen ngòm, hắn hạ giọng gào ầm lên: “Người đòi đối phó với Phiên quốc, dung túng việc chiếm đất đai để tạo thành ác quả không còn thuế để thu của ngày hôm nay, thế mà người còn muốn can thiệp vào quyết định của trẫm ư?

Trẫm sẽ cho cắt tiền phụng dưỡng, có giỏi thì người cứ mà đi xin của bọn hoàng thân quốc thích xem sao!”

Lý Bí đứng bên cạnh vẫn thật lòng khuyên nhủ: “Điện hạ xin nguôi giận, nóng giận như thế này cũng chăng giải quyết được điều gì.

Chúng ta bàn bạc lại xem đã!”

Lý Dự cố gắng hết sức khắc chế phẫn nộ trong lòng mình, từ tốn nói: “Người giờ đã không còn là hoàng đế nữa thế mà vẫn còn muốn can thiệp vào quyết định của trẫm ư?

Trẫm thật không thể nhịn nổi nữa rồi!

Lần này trẫm tuyệt không thể nghe theo lời người nữa!”

“Điện hạ nói chí phải!

Điện hạ nói việc này với thái tổ thượng hoàng biết là bày tỏ tôn trọng với người, nhưng nên xử lý như thế nào thì đấy còn phải để điện hạ quyết định.”

Lý Dự gật gật đầu. xong hắn lập tức quay sang hai bên nói: “Hãy hỏa tốc tìm Vương tướng quốc, Lý tướng quốc và Bùi thị lang đến đây cho ta! cứ nói là trẫm có việc quan trọng cần thương lượng với bọn họ.”

Sau khi năm mới qua đi, thống kê tô thuế các nơi cũng lần lượt được đưa đến.

Do phần trấn chia cắt giờ nơi mà triều đình thực tế khống chế đã không nhiều, chỉ còn nơi như Quan Nội Đạo.

Kinh Kỳ, Lũng Hữu.

Hà nam phủ.

Hà nam Đạo, còn các vùng đất trù phú như Hà Đông.

Giang Hoài.

Kinh Thương.

Thục Trung thì dù sai quan phủ thu thuế thì cũng khó mà vận chuyển đến Kinh Thành được, cho nên vì thế mà khiến thuế bị giảm thiểu rất nhiều.

Mà khổ nổi vùng đất đai mà triều đình khổng chế thì đều là vùng bị quyền quý thu gọp đất đai nghiêm trọng, hơn nữa thuế của vùng Lũng Hữu và Quan Nội Đạo đều phải nuôi quân Lũng Hữu và Sóc Phương.

Nơi mà triều đình thật sự có thể dựa dẫm thì cũng chỉ còn lại vùng Quan Trung và Hà nam.

Thống kê sau cùng tô thuế nguyên niên Đại Lịch của triều đình còn chưa đến hai phần mười của mọi năm. chỉ được vỏn vẹn hai trăm thạch gạo trắng cùng năm mươi vạn quan tiền, vấn đề này tương đối nghiêm trọng.

Năm mươi vạn quan, thu chỉ mỗi năm trong cung còn không đủ, còn hơn một trăm vạn quân gạo lộc của quan viên triều đình, cộng thêm hơn ba trăm vạn thạch gạo lộc trước đây còn nợ, và hơn hai trăm vạn quan tiền bổng lộc nữa.

Và càng không phải nói. lại còn quân phí của mười vạn quân Quan Trung trực thuộc Lý Dự nữa.

Triều đình gần như đã rơi vào tình cảnh không gạo để nấu. bổng lộc của quan viên đã nợ mấy năm nay không tiền trả. nghe đồn có quan viên cấp thấp vào đêm còn phải chạy đến hai chợ Đông Tây giúp Hồ thương làm việc để kiếm chút đỉnh bạc nuôi nhà. quan uy không còn.

Hiện giờ đã vào tháng ba. cùng lắm thêm nữa tháng nữa.

Lý Dự chắc chắn phải phát gạo lộc cùng tiền bổng cho bọn quan viên.

Từ lúc lên ngôi đến giờ, ngay cả một hạt thóc một xu tiền hắn cũng chưa từng phát, và còn hai trăm vạn quân phí của mười vạn đại quân kia.

đến tháng tư rồi cũng phải phát.

Nếu trong vòng nửa tháng mà hắn không kiếm đủ tiền và lương thì e rằng bọn quan viên trong triều sẽ bãi triều, quân đội sẽ nổi loạn.

Và e rằng lúc đó Lý Dự hắn sẽ phải thoái vị.

Kỳ thực với sự trù phú của Quan Trung hoàn toàn có thể trả nổi tiền lương thực này. vấn đề là bây giờ trong Quan Trung cơ hồ không còn nông dân tự canh tác. nguồn thuế bị đoạn tuyệt, chỉ có một số ít điền nông của tiểu địa chủ. vừa phải đóng thuế vừa phải đóng tô, mà tuyệt đại đa số đất tốt đất phì nhiêu đều bị bọn hoàng thân quốc thích chiếm hết làm trang viên, mà bọn họ thì chẳng bao giờ đóng thuế.

Vì thế Lý Dự đã hạ những ba đạo chiếu thư hối đóng thuế, thế mà cũng chẳng ai thèm màng đến hắn.

Bây giờ Lý Dự đã bị ép đến đường cùng.

để giữ lại chút uy tín quân vương cuối cùng của mình, và cũng vì muốn đoạt lại chút lợi ích mọn thì tay bọn hoàng thân quốc thích, hắn không thể không tìm người để hạ thủ.

Ngay đúng lúc này, vài trăm tên tiểu địa chủ cùng điền nông của huyện Vệ nam vào kinh cáo trạng.

Hoắc Quốc công chúa dung túng gia nô cưỡng bức chiếm đến vài trăm mẫu đất. nhất là trong đó lại còn có bốn mươi khoảnh ruộng vĩnh nghiệp của Lý Khánh An.

Hắn giờ vừa tiền tài cạn kiệt, lại đang có việc cầu Lý Khánh An. nên Lý Dự bèn quyết định dùng ra tay với lão công chúa vô quyền vô thế này.

chỉ một chốc sau. tả tướng Vương Củng và Hình bộ thượng thư Lý Nghiên và Hộ bộ thị lang Bùi Mân ba người vội vàng đi đến ngự thư phòng.

“Chúng thần tham kiến điện hạ!”

“Các vị tướng quốc bình thân, các khanh mời ngồi!”

“Tạ điện hạ!”

Bọn hoạn quan vội đi khiêng ba chiếc ghế mềm đến. ba người họ cùng ngồi xuống.

Lý Bí cũng ngồi một bên.

Lúc này, Lý Dự mới lấy tấu Chương của Kinh Triệu thiếu doãn Thôi Quang Viễn ra nói với họ: “Đây là tấu Chương mà Dương tướng quân chuyển đến.

Thôi Quang Viễn phản ánh huyện Vệ nam có vài trăm dân chúng đi tố tội Hoắc Quốc trưởng công chúa đã dung túng nô bộc chiếm đất, trẫm đã phái người đi điều tra. sự tình hoàn toàn có thật, trẫm quyết tâm lấy việc này làm gương, tiến hành trừng trị nghiêm ngặt."

Lý Bí bên cạnh cười cười bổ sung: “Hơn nữa ba trăm khoảnh đất này còn có bốn mươi khoảnh là ruộng vĩnh nghiệp của An Tây tiết độ sứ Lý Khánh An.

Nếu Thánh thượng không hỏi không rằng e sẽ khai tiền lệ cho kẻ khác bắt đầu đi chiếm ruộng vĩnh nghiệp của đại thần.”

Ba tên trọng thân ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ đương biết nguyên nhân thật sự là do tình hình tài chính triều đình đã gần đến bên bờ sụp đồ, Thánh thượng chỉ có thể hạ thủ với vài tông thất, mà Hoắc Quốc công chúa này lại xui xẻo không gặp thời.

Bùi Mân trẫm ngâm một lát nói: “Thần muốn biết điện hạ định sẽ đi đến đâu?

Là muốn trừng trị Hoắc Quốc công chúa hay muốn trừng trị gia nô của bà để giết một người cảnh cáo .”

Lý Nghiên bên cạnh cũng nói: “Thần cũng có ý này, mục đích thật sự của điện hạ là gì?”

Lý Dự khoát khoát tay cho mấy tên hoạn tạm thời lui xuống, hắn quay sang nói với ba người họ: “Trẫm đã điều tra qua.

Hoắc Quốc công chúa có ba mươi trang viên trong Quan Trung. chí ít có ba ngàn khoảnh đất. lương thực trong kho ít nhất có hơn trăm vạn thạch, vàng bạc và tiền đồng trong nhà nhiều vô số kể, trẫm muốn dùng tội cường chiếm đất đai để trị tội Hoắc Quốc công chúa để giải mối nguy cấp trước mắt.”

Lúc này, Vương Củng vẫn im thin thít nãy giờ bỗng nói: “Nhưng việc này lại liên quan đến Lý Khánh An. e rằng sự tình sẽ có phần phức tạp.”

“trẫm biết, thôi thì cứ để Lý Khánh An cùng trẫm gánh vác áp lực của việc này vậy!”

Chương 414: Triều đình vay tiền

Lý Khánh An từ Hà Trung trở về Toái Hiệp đã được gần một tháng, trong một tháng này, hắn luôn ở suốt tại nhà yên tình mà dưỡng thương, thương thế ở vai trái lúc trên đường hắn quay về Toái Hiệp lại tái phát, sinh mủ chảy máu. thương thế có chút chuyển biến xấu, sau khi trở về đến Toái Hiệp mới phát hiện, hắn bị mũi tên đó làm thương đến gân cốt, cũng may thân thể hắn cường tráng mới miễn cưỡng chống cự được, nếu đôi thành một người khác, vai trái nhất định là đã bị tàn phế rồi.

Dưới mệnh lệnh cưỡng chế của vị quân y hàng đầu trong quân An Tây, Lý Khánh An bị ép buộc ở nhà nghỉ ngơi một tháng, nhưng trong một tháng đó cũng khiến cho hắn nếm được sự ấm áp gia đình và niềm vui sướng của một vị phụ thân.

Trời vừa sáng.

Lý Khánh An bèn thức dậy rồi, rón rén đi thăm hai đứa con của hắn.

đứa con gái năm tháng tuổi và đứa con trai ba tháng tuòi.

Hai đứa con nhỏ đang ngủ rất ngon lành, Lý Khánh An khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của chúng, rồi rón ra rón rén rời khỏi đó, e sợ lỡ làm cho bọn nhóc giật mình thức tỉnh.

Lý Khánh An lập tức đi vào thư phòng, Như Thi đã mở cửa sổ để cho thông thoáng, bình hoa trên bàn được cắm một bó hoa mai đang nở rộ, dưới ánh nắng của ngày xuân càng có vẽ xinh tươi hơn hẳn.

Hắn ngồi xuống trước bàn. lật xem những tạp báo của An Tây mà lúc nửa đêm đưa tới, đây là thói quen hằng ngày của hắn.

Tạp báo luôn được in vao nữa đêm. sau đó lập tức đưa tới.

đàm bào cho hắn mỗi ngày đều có thể xem được.

Tạp báo An Tây được làm dưới sự chỉ thị của Lý Khánh An, phỏng theo tạp báo Khai Nguyên của triều đình, làm báo chí cho quan lại triều đình, chủ yếu là đăng một số quân chính đại sự, cũng có rất nhiều tin tức của Trung Nguyên.

Những tin tức này đều là tình báo của phú nội vụ, từ trong đó chọn lựa ra một số sự kiện không dính líu đến việc cơ mật mà đãng ra. gia tăng giá trị đọc của báo.

Cho dù rất nhiều tin tức cũng không là quân quốc đại sự gì. nhưng Lý Khánh An vẫn thích xem những tin tức vụn vặt đó, chỉ cần là những việc xảy ra ở Trung Nguyên, hắn cũng rất có hứng thú.

Nhưng hôm nay lại khiến cho Lý Khánh An có chút bất ngờ, tạp báo đêm qua cũng không có đưa tới, cái đặt trên bàn vẫn là tạp báo cũ của hôm trước, hắn lại lật tìm từ bàn trà bên cạnh, ngoại trừ mấy bản báo cáo ra. không có tạp báo mà đáng ra tối hôm qua sẽ đưa tới.

“Đại ca, đang tìm cái gì thế?”

Như Thi bưng một chén yến sào bước nhanh đến, hói: “Đang tìm tạp báo sao?”

“Đúng vậy!

Tại sao lại không có nhỉ?”

Như Thi đem yến sào đặt ở trước mặt Lý Khánh An, vừa cười vừa lấc đầu nói: “Tối hôm qua không có đưa tới.”

“Sao lại thế này?”

Lý Khánh An có chút hồ đồ, cho dù hắn không ở Toái Hiệp, tạp báo cũng sẽ mỗi ngày đưa tới, trước giờ vốn không có ngất qua lần nào cả. hôm nay sao lại không có.

“Thiếp đã để cho Hải Đường đi hỏi rồi, hẳn là lập tức sẽ có tin tức ngay.”

Nàng nói xong, trước cửa liền vang lên tiếng bẩm báo của một a hoàn: “Tam phu nhân!”

Là a hoàn Hải Đường của Như Thi đã trở về, Như Thi vội vàng mở cửa. chỉ thấy trước cửa đứng một viên a hoàn, trong tay cầm một phần báo vừa mới được in ấn xong.

Lý Khánh An liếc mắt một cái liền nhận ra ngay, chắc hẳn chính là báo chí của tối hôm qua.

“Tam phu nhân, lão gia. báo vừa mới mới đưa tới. người đưa báo nói. báo đã in xong tối hôm qua toàn bộ đều bị bỏ cả rồi.

đây là báo mà canh bốn hôm nay mới in xong, cho nên mới chậm trễ.”

“Thế hắn có nói là vì sao mà bỏ đi không?”

A hoàn lắc đầu: “Con đã hỏi rồi, hắn nói không biết.”

Lý Khánh An đón lấy tờ báo, quả nhiên là vừa mới in xong. còn thoang thoảng mùi thơm của mực in. hắn suy nghĩ một lúc. bèn viết một tờ giấy, để cho Như Thi giao cho a hoàn, nói: “Ngươi đem cái này giao cho Trương hiệu úy, để cho hắn đi hỏi nguyên nhân xem sao.”

A hoàn đi rồi.

Như Thi lại rót một ly trà. cũng không quấy rầy hắn. liền lặng lẽ rời khỏi.

Lý Khánh An thay đổi một tư thế ngồi thoải mái hơn. vừa uống trà. vừa xem báo của hôm nay, ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu lên phía sau lưng hắn. khiến cho vai trái của hắn cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Xem xong trang thứ nhất về chính vụ An Tây.

Lý Khánh An bèn theo thói quen mà lật sang trang thứ ba. trong đó có một số tin tức của Trường An và các nơi của Đại Đường.

Tin tức đầu tiên trong số đó đã thu hút sự chú ý của hắn, thái tử tả xuân phường lục sự Trương Dực vào ban đêm ở chợ Tây khiêng hàng hóa cho lái thương Hồ để kiếm tiền, làm mất thể thống, bị cách chức quan, ở bên dưới còn có một cái tin. một thê tử của quan viên bán xuân bị đồng liêu của trượng phu nhận ra. xấu hổ tự sát. tính danh và chức vụ của quan viên không được ghi rõ.

Nhìn thấy hai tin tức này, Lý Khánh An cảm giác còn khó chịu hơn là ăn phải ruồi bọ, đôi mày của hắn nhăn lại thành một đống, hắn cũng nghe nói quan viên triều đình đã ba năm chưa lĩnh bổng lộc rồi. nhưng làm thế nào mà đến mức độ này, không ngờ lại đến nông nỗi mà thê tử phải đi bán xuân, nói vậy chắn là quan viên này cũng không hay biết, nhưng kế sinh nhai túng quẫn đến nỗi mà ép buộc đến nỗi người phụ nữ trong nhà không còn cách để chọn lựa.

Lý Khánh An có chút ngồi không yên. hắn đi ra ngoài sân của thư phòng, lúc này, thân binh của hắn là hiệu úy Trương Kiệt tiến lên bẩm báo: “Đại tướng quân, thuộc hạ đã tra được rồi. là do Nghiêm tiên sinh tối hôm qua ngăn cản cho in tạp báo, hắn nói hắn sẽ đến giải thích với Đại tướng quân.”

“Không cần hắn đến giải thích, ta cũng phải tìm hắn.”

Lý Khánh An lập tức dặn dò nói: “Hãy chuẩn bị xe ngựa cho ta. ta muốn đi chính sự đường một chuyến.”

Rất nhanh xe ngựa đã đến, Lý Khánh An lên xe ngựa, xe ngựa dưới sự hộ vệ nghiêm ngặt của mấy trăm danh thân binh, hướng chính sự đường chạy đi.

Trong xe ngựa, Lý Khánh An tựa vào thành xe đang xem một phần báo cáo, đó là hôm trước chính sự đường đưa tới, triều đình muốn hỏi mượn An Tây một trăm vạn đồng bạc. cũng chính là một trăm vạn quan tiền.

Trên công văn của triều đình viết, vay tiền chủ yếu dùng cho việc chi trả bổng liêu đã nợ của các quan viên, nhưng Lý Khánh An lo lắng Lý Dự sẽ dùng món tiền này cho quân phí. bèn không có lập tức đáp ứng. cần phải suy xét lại.

Trên thực tế.

Lý Khánh An đã từ trong tình báo của phủ nội vụ biết được tình hình cặn kẽ của việc thu chi tài chính tại triều đình.

Tình trạng tài chính của triều đình gặp phải khốn cảnh của ngày hôm nay, cũng nằm trong dự đoán của hắn từ trước rồi. không thể mở ra những nguồn thu mới. cũng không tiết kiệm việc chi tiêu, nghe nói chỉ nội việc chi tiêu trong cung đình một năm đã phải tốn năm sáu mười vạn quan tiền, còn phải duy trì chi phí hằng ngày trong triều đình, căn bản là không đủ chi.

Lý Dự thậm chí còn phải nuôi những mười vạn đại quân.

Năm trước nếu không phải dựa vào tiền của trong nội phủ của Lý Long Cơ để mà duy trì. thì mười vạn đại quân của hắn đã sớm trốn hết rồi. mà hiện nay tiền của trong nội phủ hết rồi. như vậy tất cả những nguy cơ liền lập tức lộ cả ra.

Hiện tại Lý Dự chỉ có thể kiếm chác được một phần từ trên người các hoàng thân quốc thích, nếu không hắn sẽ chịu đựng không nổi đến tháng tư.

Xe ngựa vòng qua một khúc quanh, từ cửa hông của chính sự đường tiến vào triều phòng (*phòng làm việc) của Lý Khánh An.

Từ một mặt nào đó mà nói.

Lý Khánh An ở nhà nghỉ ngơi một tháng. cũng là muốn tận mắt nhìn xem. khi mình không có mặt ở An Tây thì tình trạng vận hành của chính vụ An Tây sẽ như thế nào, kết quả khiến hắn rất hài lòng, chính vụ An Tây vận hành rất ổn định.

Kỳ thật chính vụ An Tây cũng dựa theo chế độ ba tinh sáu bộ mà thiết lập, chế ngự lẫn nhau, tập thề quyết sách, nhất là sau khi hai mươi mấy quan viên quan trọng của Hà Tây và Lũng Hữu đến An Tây như hành quân tư mã Hà Tây Bùi Miện, phán quan Đỗ Hồng Tiệm cùng với thị ngự sử Thôi Y vân vân..., đã tăng cường một cách mạnh mẽ năng lực của chính vụ An Tây.

Trên lịch sử, bọn người Bùi Miện.

Đỗ Hồng Tiệm.

Lưu Yến. vân vân..., cũng đều là trụ cột triều đình sau thời kỳ loạn An Sử. rất nổi danh, đánh giặc bọn họ có lẽ không được, nhưng xử lý chính vụ, thì bọn hắn đều có kinh nghiệm khá phong phú.

Lý Khánh An đi vào triều phòng của chính mình, tuy rằng hắn không có ở đó, nhưng vẫn được dọn dẹp rất sạch sẽ. không nhiễm một hạt bụi, hắn mới vừa ngồi xuống.

Nghiêm Trang liền cầm một phần tạp báo đi đến.

“Đại tướng quân cần lấy phần báo này không?

Tối hôm qua in được một nửa, bị thuộc hạ ngăn lại.”

“Lấy đến ta xem xem!”

Lý Khánh An đón lấy tờ báo hỏi: “Vì sao phải ngăn lại vậy?”

“bởi vì trong này có một tin tức có liên quan đến Đại tướng quân, thuộc hạ cảm thấy in ra sẽ không ổn, liền ngăn lại, ở trên trang thứ ba.”

Trang thứ ba chính là tin tức các nơi của Đại Đường, Lý Khánh An mở ra trang thứ ba, Nghiêm Trang chỉ vào đầu đề tin tức nói: “Chính là chuyện này!”

chỉ thấy đầu đề tin tức viết: ‘Ba mươi danh địa chủ và mấy trăm hộ tá điền ở VỊ nam huyện trạng cáo gia nô của công chúa Hoắc Quốc với giá thấp hơn thị trường đến sáu phần mà chiếm đoạt ba trăm khoảnh ruộng tốt.’

‘VỊ nam huyện?’

Lý Khánh An bỗng nhiên nhớ tới trang viên của mình cũng ở VỊ nam huyện, có liên quan đến mình, chẳng lẽ là chỉ trang viên của mình sao?

Hắn tiếp tục xem xuống phía dưới, ở phần giữa tin tức, quả nhiên thấy tên của hắn. ‘Trong ba trăm khoảnh đất đai bị chiếm đoạt đó bao gồm bốn mươi khoảnh vĩnh nghiệp điền của An Tây tiết độ sứ, Triệu vương điện hạ.’

“Cái gì?

Công chúa Hoắc Quốc này không ngờ lại dám chiếm đoạt điền sản của ta!”

Lý Khánh An cả giận nói, công chúa Hoắc Quốc này dám cả gan không xem hắn ra gì.

“Đại tướng quân, ta đoán chừng công chúa Hoắc Quốc này cũng không biết trong đó có điền sản của ngài, nếu không cho bà ta một trăm lá gan cũng không dám, cái mà thuộc hạ nói không phải vấn đề này.”

“Thế là cái vấn đề gì?”

Lý Khánh An cảm thấy rất kỳ quái, tin tức này cũng đâu có gì; đơn giản là có một đối tượng để cho Lý Dự xuống tay mà thôi, cái đó có quan hệ gì đến mình?

“Đại tướng quân, trên tạp báo nói. bốn mươi mẫu điền sản là vĩnh nghiệp điền của Đại tướng quân, nhưng một trăm khoảnh vĩnh nghiệp điền của Đại tướng quân cũng đều ở An Tây cả.

đây đã được chính sự đường công khai rồi, nếu tạp báo truyền ra ngoài, mọi người sẽ cho rằng Đại tướng quân ở An Tây đã chiếm thêm bốn mươi khoảnh vĩnh nghiệp điền, sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Đại tướng quân.”

“Cái này...”

Điểm này Lý Khánh An quả thật không có nghĩ đến. trên thực tế bốn ngàn mẫu đất đai đó là do Lý Long Cơ thường cho hắn. cũng không có nói rõ là vĩnh nghiệp điền, hắn cũng không có đem số đất đai đó để ở trong lòng.

Vừa rồi tuy rằng vì chuyện công chúa Hoắc Quốc chiếm đoạt đất đai của mình mà tức giận.

đó chẳng qua là vấn đề mặt mũi mà thôi, đó không có liên quan gì đến đất đai cả.

Nhưng thật ra nhờ có Nghiêm Trang thận trọng như vậy, nếu không sẽ nghiêm trọng tổn hại đến thanh danh của hắn. vì hắn ở An Tây kiên quyết hạn chế việc sát nhập, chiếm đoạt đất đai.

nghĩ vậy, Lý Khánh An cảm kích mà cười nói với Nghiêm Trang: “Cũng nhờ có ngươi cả, ta quả thật là không nghĩ tới, nhưng mà điền sản đó không là vĩnh nghiệp điền của ta.

Lại bộ đăng ký là chức phận điền, thực tế ngay cả chức phận điền cũng không phải, đó là tài sản mà Lý Long Cơ thưởng cho ta. vĩnh nghiệp điền trước nhất của ta là ở Bạt Hoán Thành, một trăm mẫu, cũng không biết hiện tại thế nào rồi.”

Thấy Lý Khánh An đã tỏ ra không can hệ gì đến việc này, Nghiêm Trang bèn an tâm. liền nói: “Thế Đại tướng quân thấy thế nào về việc công chúa Hoắc Quốc bị người ta tố cáo?”

“Điều này còn phải nói sao?

Lý Dự đã mau bị tiền bức điên rồi, vừa lúc việc của công chúa Hoắc Quốc xảy ra.

Lý Dự tất nhiên sẽ lấy việc này mà moi móc, lấy bà công chúa này mà khai đao, từ chỗ bà ta bóc một chút tiền lương ra.

Nhưng mà sự tình không phải đơn giản như hắn nghĩ vậy, hắn cho rằng công chúa Hoắc Quốc không quyền không thể, có thể tùy hắn muốn làm sao thì làm. nhưng trên thực tế, sẽ có rất nhiều người đến bảo hộ bà ta. bao gồm cả Lý Long Cơ, thậm chí còn có mấy vị phiên vương địa phương nữa. bọn họ cũng sẽ gây áp lực đối với Lý Dự.”

“Nếu Lý Dự dùng danh nghĩa là bảo hộ điền sản của Đại tướng quân thì sao?

Dùng tội danh xâm phạm thân vương.

đó sẽ đem nỗi tức giận của mọi người chuyển sang người của Đại tướng quân, để cho mọi người tưởng rằng An Tây tiết độ sứ Lý Khánh An ở phía sau gây áp lực.”

Lý Khánh An gật gật đầu cười nói: “Hắn có lẽ sẽ làm như vậy, lấy ta đến làm kiêng đỡ, nhưng mà người khác cũng không phải kẻ ngốc, phải xem hắn muốn đem vụ án làm tới mức độ nào đây.

Nếu lấy việc mà luận việc, đem ba trăm khoảnh đất đai đó trả lại. rồi đem giết tên cho rằng là gia nô đó đi. như vậy có lẽ người khác sẽ cho rằng là ta đã gây sức ép, cũng không có ai sẽ đi tra xét đầu đuôi vấn đề làm gì. nhưng nếu hắn muốn đoạt lương thực của công chúa Hoắc Quốc, tịch biên gia sản của công chúa Hoắc Quốc, ngài hãy chờ mà xem!

Hậu quả chỉ sợ ngay cả Lý Dự chính mình cũng không thể tưởng tượng được đâu.”

Lúc này, thị vệ báo lại: “Đại tướng quân, Thường phủ lệnh tới rồi.”

“Mời hắn vào đi!”

Lát sau.

Thường Tiến vội vàng đi vào, hướng Lý Khánh An khom người thi lễ nói: ‘Tham kiến Đại tướng quân.”

Thường Tiến vẫn là xuất nhậm nội vụ phủ lệnh, chưởng quản hệ thống tình báo của An Tây, trực tiếp phụ trách với Lý Khánh An, nội vụ phủ không chỉ có nhân số đông đảo, hơn nữa lại thành lập mạng lưới tình báo hoàn thiện, dùng bồ câu đưa thư là chính, cho dù là tình báo xa tận Quảng Châu cũng có thể thông bồ câu đưa thư truyền tới Toái Hiệp.

“Ta muốn biết, tai mắt trong cung tiến triển như thế nào rồi?”

Thường Tiến vội vàng đáp: “Hồi bẩm Đại tướng quân, chúng ta hao tồn hai vạn đồng bạc, trước sau ở Đại Minh cung và Hưng Khánh cung mua chuộc được sáu mươi danh cung nữ và hoạn quan có địa vị nhất định, đã có được tình báo rồi.”

Nói xong.

Thường Tiến lấy ra một quyển cáp tín đưa cho Lý Khánh An, nói: “Đây là tin được đưa tới từ buổi sáng hôm nay, Thánh Thượng thăm Lý Long Cơ đã xảy ra mâu thuẫn, chủ yếu là vì chuyện của công chúa Hoắc Quốc.

Mặt khác, Lý Long Cơ yêu cầu Thánh Thượng dùng An Khánh Tông đi trao đổi Tây Lương vương với An Lộc Sơn. nhưng Thánh Thượng tựa hồ không có phản ứng, An Khánh Tông vẫn bị giam lỏng ở trong phú trạch của An Lộc Sơn.”

Lý Khánh An xem xong cáp tín. cười nói với Nghiêm Trang: “Xem ra Lý Long Cơ cũng không cam nỗi sự cô đơn.”

Nghiêm Trang gật đầu nói: “Đó kỳ thật có thể lý giải, hắn đã làm hoàng đế bốn mười mấy năm.

đã quen với cuộc sống chí cao vô thượng của đế vương, hiện tại đột nhiên tất cả đều mất đi, hơn nữa Lý Dự còn là tự ý mà đăng cơ, thì hắn làm thế nào có thể cam tâm. làm thế nào có thể cam nỗi sự cô đơn, nếu ta đoán không sai, Lý Long Cơ nhất định có mưu tính khôi phục lại.”

“Xem ra Trường An lại sẽ náo nhiệt rồi, ta thật sự rất muốn đi xem một cái.”

Nói đến này, Lý Khánh An nói với Thường Tiến: “phải tăng cường sự theo dõi đối với Trường An. ta sẽ cho ngươi một bàn danh sách, phải giám sát nhất cử nhất động đối với những người trên danh sách đó.”

“Thuộc hạ tuân lệnh!”

Thường Tiến thi lễ rồi vừa muốn rời đi, Lý Khánh An lại gọi hắn lại, cười nói: “Thường phủ lệnh khi nào trở nên nóng vội như vậy thế, hôm nay ta gọi ngươi tới việc chính sự còn chưa nói mà!”

“Thuộc hạ hổ thẹn!”

Thường Tiến ngượng ngùng mà gãi đầu. lại đi trở về: “Xin Đại tướng quân dặn dò.”

Lý Khánh An trẫm tư giây lát. rồi nói: “Có ba việc, thứ nhất tăng cường nhân lực ở Trường An, đem lực lượng ở các noi của Quan Trung và Lạc Dương đều tập trung đến Trường An; thứ hai tăng cường sự bảo vệ an toàn cho Hoa Thanh cung, ta đoán chừng Lý Dự sẽ cắt giảm chi tiêu của Hoa Thanh cung, nhưng chúng ta phải đảm bảo cho chi tiêu hằng ngày của quý phi, mặt khác, Độc Cô gia cũng cần phải phái người chuyên đến bảo hộ; việc thứ ba, chính là mệnh lệnh quỹ phường An Tây tiếp tế cho gia đình những quan viên nghèo khó, phải xem xét chu toàn một chút, đừng có quan tâm họ thuộc phe phái nào, cho dù là thuộc hạ của Dương Quốc Trung cũng phải tiếp tế, phải nói cho họ biết.

Lý Khánh An ta luôn luôn quan tâm bọn họ.”

Nói đến này, Lý Khánh An lại nói với Nghiêm Trang: “Ngươi đi nói với Vương trưởng sứ, để cho hắn gửi công văn cho triều đình, triều đình nếu muốn mượn một trăm vạn đồng bạc, được, dùng đầu người của Mạnh Vân và La Chính Nghĩa đến đổi.”

Nghiêm Trang muốn đi, Lý Khánh An vừa chuyển tâm niệm, bèn nói: “Ngươi hãy mời Vương trưởng sứ đến đây, hãy để ta đích thân nói với hắn.”

Chương 415: Lý Hanh thăm viếng

Trường An. chuyện công chúa Hoắc Quốc chiếm đoạt ruộng tốt tựa như tơ liễu bay khắp chốn lúc trọng xuân (*tháng hai), đã truyền khắp các ngõ ngách của Trường An.

Bà công chúa già năm đó từng vì chuyện cùng trượng phu ly hôn mà nổi danh một thời đó, sau khi chìm vào yên lặng được ba mươi mấy năm. lại một lần nữa trở thành tiêu điểm chú ý của dân chúng Trường An.

Kỳ thật dùng hai chữ ‘chiếm đoạt’ ít nhiều có chút đổ oan cho vị công chúa già này, phải dùng từ cưỡng bức mua mới thỏa đáng, hơn nữa giá cả mà bà mua đất cũng không thái quá lắm. chi dùng giá cả thị trường của ba năm trước mà thôi, giá cả còn hơi cao hơn thị trường, có lẽ do vị công chúa này đã quá già chăng.

đối với sự biến động giá cả bên ngoài thị trường có chút đỡ đẫn. mà lại không biết việc mở mang tiền bạc trong vòng hai ba năm nay, đã khiến giá đất đã đội lên một lần. bà dùng giá cũ mua đất mới. các địa chủ làm sao mà chấp nhận chứ.

Sự việc của công chúa Hoắc Quốc đã qua đi nửa tháng. không đợi kinh triệu phủ phán quyết, công chúa Hoắc Quốc đã chủ động trả lại đất đai đã chiếm, đồng thời cũng đem tên quản sự tự ý cưỡng bức mua đất ấy dùng dây thừng trói lại.

đưa đến quan phủ trị tội.

đồng thời công khai tỏ ra sẽ tuyệt không bao che.

Theo Lý, sự việc tới bước này rồi, chuyện mua đất ầm ĩ đó hẳn là cũng đến đoạn kết rồi, nhưng trên thực tế, chuyện này vẫn còn tiếp tục lên men. triều đình do hình bộ thị lang.

Đại Lý tự thiếu khanh và ngự sử trung thừa hợp thành đại tam ti hội thẩm, cùng nhau tra xét vụ án này, phải thanh tra triệt để những vấn đề vi phạm quốc pháp tương tự từ trước đến nay tại nơi ở của công chúa Hoắc Quốc.

Hơn nữa vụ án chiếm đất lần này cũng là vụ án lớn đầu tiên dính líu đến hoàng thân quốc thích từ khi Lý Dự tại vị tới nay, đặc biệt được chú ý, thêm vào đó lại dính líu tới An Tây tiết độ sứ Lý Khánh An.

đó bèn tạo thêm những việc ngoài lễ cho vụ đại án này tăng thêm rất nhiều phần hấp dẫn.

Trên dưới cả triều đình, trong thành ngoài thành, vụ án này gây xôn xao ầm ĩ không ngớt. cơ hồ tất cả mọi người cũng đều chú ý đến việc này, chuyện này đã trở thành sự mâu thuẫn giũa quyền quý Đại Đường và triều đình.

Quy Khử Lai Hề tửu tứ ở chợ Tây, từ khi nơi này xảy ra việc Đệ Ngũ Kỳ bị đánh, tửu tử này bèn có tiếng hãn. mỗi ngày những người mộ danh mà tới liên miên không dứt. tửu tử nhân cơ hội này mà kiếm tiền lớn. với mỹ tửu mỹ thực và cách phục vụ chu đáo đến khoản đãi khách đến. dần dần làm rất nhiều người đều trở thành khách rượu cố định.

Mỗi ngày khách rượu đầy sảnh đường, buôn may bán đắt. bởi vì sự kiện của Đệ Ngũ Kỳ mà khiến cho tửu tứ này mang một chút sắc thái của thời chính. bởi vậy thảo luận tình hình chính trị đương thời liền trở thành điểm đặc sắc lớn nhất của tửu tử này.

Vương triều Đại Đường đối với việc ngôn luận luôn rất khoan dung, chỉ cần không có ác ý công kích đương kim Thánh Thượng, nói chung đều có thể nói thoải mái.

Buổi sáng hôm nay, thái thượng hoàng Lý Hanh của Đại Đường vẫn như lúc bình thường, sáng sớm đi tới tửu tử này.

Từ khi quan hệ với Lý Dự chuyẻn biến xấu đi. hắn bị lấy đi hết thảy quyền lực. lại trở thành vị vương nhàn rỗi như ngày xưa vậy lại rảnh rỗi thì đến trà lâu dạo.

Lý Hanh tựa hồ cũng cũng không thèm đế ý. mỗi ngày sớm đi tối lại về.

đi dạo khắp nơi của Trường An.

Lý Dự cũng chẳng quan tâm hỏi han gì đến hắn. chỉ cần hắn không tham dự quốc sự. hết thảy tự nhiên muốn làm gì cũng được.

Lý Hanh dẫn theo vài viên tùy tùng vừa mới đi vào tửu tử. tiểu nhị liền nhiệt tình ra đón: “Lý gia. chỗ của ngài vẫn giữ trống cho ngài, tiểu nhân dẫn ngài đi.”

Lý Hanh cũng không có để lộ ra thân phận của mình, nhưng điếm tiểu nhị vẫn rất nhiệt tình, thái độ kính cấn. cũng không cần phải đưa ra thân phận gì. hắn vừa cười vừa gật gật đầu, quay đầu lại cười nói với mưu sĩ của hắn là Thi Chính Hoa: “Tiên sinh mời đi!”

Thi Chính Hoa là một gã đàn ông trung niên, xuất thân khoa Minh Kinh, không có được chức quan, liền ủy thân làm mưu sĩ cho quyền quý.

Hắn là hai năm trước được người ta giới thiệu cho Lý Hanh, hai người nói chuyện với nhau rất hợp ý, Lý Hanh đến nơi nào bình thường cũng sẽ đều dẫn hắn theo, Thi Chính Hoa vội vàng chắp tay cười nói: “Lý huynh là đông chủ, tự nhiên là mời Lý huynh đi trước rồi.”

‘Thôi được, ta lên lầu trước vậy.”

Hai người đi lên lầu hai, tiểu nhị dẫn bọn hắn đi vào một chỗ ngồi dựa vào cửa sổ, từ nơi này có thể nhìn rõ cửa lớn của chợ Tây, cũng có thể nghe thấy được sự trò chuyện từ đại sảnh đường, vị trí vô cùng lý tưởng.

Vị trí này là Lý Hanh đặt với một tháng ba mươi quan tiền, trong hai canh giờ ở mỗi buổi trưa, chỉ có thể để lại cho hắn. hắn ngồi xuống, nhìn sang bốn phía một cái, những chỗ ngồi tại đại sảnh đường trên cơ bản đều ngồi đầy rồi. hiện tại vừa lúc giờ cơm trưa, tiếng người ồn ào, thực khách vô cùng đông đúc.

Thi Chính Hoa rót cho Lý Hanh một chén rượu, chi chi bàn kế bên nói: “Hình như cũng đều đang nói đến vụ án của công chúa Hoắc Quốc.”

Lý Hanh cười lạnh một tiếng, hắn đương nhiên hiểu được Lý Dự đang làm chuyện gì rồi. muốn động đến công chúa Hoắc Quốc, nào có dễ dàng như vậy, người kia đã dần dần khôi phục sức khỏe, làm thế nào có thể chuẩn cho hắn động đến công chúa Hoắc Quốc.

Lúc trước chính mình khuyên hắn thừa dịp người kia hôn mê bất tỉnh hãy làm cho hắn hoàn toàn không thể tỉnh lại luôn, hắn lại nhân từ nương tay.

Hiện tại lại muốn động đến công chúa Hoắc Quốc.

Một khi bỏ lỡ giờ cơm trưa, bụng lại đói rồi. nào có sẵn cơm trưa để ăn đâu chứ. nhưng nếu lúc đó hắn giải quyết người kia đi, thì hiện tại hắn muốn tịch biên tài sản của nhà nào thì tịch biên tài sản nhà đó, ai dám hé răng, đáng tiếc a!

Nhân từ nương tay. lại muốn làm đại sự, vị hoàng đế này không đạt.

Lý Hanh không có hé răng, hắn bung chén rượu chậm rãi uống rượu, cái lồ tai lại vênh cao lên mà nghe.

đem tất cả những lời bàn tán chung quanh một chữ không thiếu mà nghe cả vào tai.

“Còn tưởng rằng triều đình là bị Lý Khánh An bức đấy chứ, hiện tại xem ra.

Lý Khánh An chỉ là một cái cớ của triều đình mà thôi, triều đình rõ ràng là muốn moi tiền từ chỗ công chúa Hoắc Quốc mà.”

Đây là câu chuyện phiếm của mấy thái học sinh tại Quốc Tử Giám đang uống rượu ở đó. mọi người lo cho nước cho dân. lại có một chút học thức, nói câu nào câu nấy đều là những câu có lý cả.

“Ai!

Triều đình cũng không dễ dàng. mẫy khu đất giàu có của Đại Đường đều bị phân ra mà phong cả rồi. sự túng quẫn của triều đình cũng có thể hiên được, nếu không phải thật sự chống đỡ không nổi nữa.

Thánh Thượng cũng tuyệt đối không có ý động đến tông thất rồi, dù sao cũng là đồng tông a!”

“Triều đình lần này muốn động thật sự rồi, không ngờ lại đưa ra đại tam ti hội thẩm, đòi phải truy tra gốc gác, những tôn thất quyền quý đó có mấy người là sạch sẽ đâu. lần này triều đình kiếm được đồng tiền lớn rồi.”

“ngươi đem sự việc nghĩ đến quá đơn giản rồi, đại tam ti hội thẩm thì thế nào, ngươi cho rằng là thẩm những kẻ tiểu dân sao?

Người ta không có ngốc đâu. công chúa Hoắc Quốc không phải đã đem đất đai trả lại rồi sao?

Còn trói cả quản sự đi nhận tội, những việc đó đều là kẻ phía dưới làm cả. không liên quan gì đến bà ta. ngươi cho là có thể tra ra tội gì. một câu nói của bà ta.

đó là do tiên đế ban tặng. ngươi thì làm được gì chứ?

Ta đoán chừng việc này sẽ không giải quyết được gì đâu.”

“Nếu là như thế này, thì Thánh Thượng sẽ khổ rồi. hắn moi lên thanh thế lớn như vậy. cuối cùng không giải quyết được gì cả. hoàng uy của hắn sẽ bị xem như quét rác, ai, những đại thần xúi giục Thánh Thượng này thật sự là nghiệp chướng quá nặng a!”

Lý Hanh nghe được âm thầm gật đầu. những thái học sinh này cũng có chút kiến thức, ngay cả thái học sinh cũng có thể nghĩ đến. thì những quan viên đó không thể nghĩ đến sao?

Không một ai nói gì cả. ngược lại còn xúi giục Lý Dự gióng trống khua chiêng làm việc, quả nhiên là dụng tâm đáng chém đấy.

Đáng tiếc kia kẻ ngu dốt đó tự cho là đúng, lần này thật đáng đời hắn đấy, Lý Hanh hận nó không nghe lời, đã quá thất vọng với Lý Dự lắm rồi.

Lúc này, mưu sĩ Thi Chính Hoa của hắn thấp giọng nói: “Sử quán, việc làm của Thánh Thượng đang hướng đến chỗ bất lợi. tại hạ kiến nghị sứ quân nên khuyên hắn đi.”

“Hừ!

Hắn chết sống thì có liên quan gì đến ta đâu?”

Lý Hanh lạnh lùng nói: ‘‘Nhân từ nương tay, tâm địa của phụ nữ. một mặt theo đuổi cái gọi là nhân nghĩa, lại không biết rằng quan viên cũng phải kiếm cơm mà nuôi gia đình bản thân, chỉ nghĩ đến chiếu cố ích lợi của thảo dân. thì những quan viên đó ai lại chịu thay ngươi làm việc?

Binh lính ai lại chịu thay ngươi đánh giặc?

Bây giờ còn không biết tỉnh lại. vẫn còn nghe theo bọn thư sinh kia an bài.

đứa con ngu như vậy ta không cần làm gì.”

Thi Chính Hoa không nói gì. hắn yên lặng mà uống rượu, tuy rằng thời gian hắn đi theo Lý Hanh cũng không ngắn ngủi gì. nhưng chỉ có gần đây hắn mới chính thức tiếp xúc đến con người thật của Lý Hanh.

Đó là một con người có dã tâm dục vọng rất lớn. tuy rằng trước mắt hắn cả ngày nhàn rỗi ăn không ngồi rồi. nhưng không có nghĩa là hắn sẽ khoanh tay đứng nhìn.

Thi Chính Hoa cảm giác Lý Hanh tựa hồ đang chờ đợi cái gì đó, nhưng cụ thể là cái gì hắn cũng không rõ lắm.

Con người Lý Hanh này lòng dạ rất sâu hiểm, khiến cho Thi Chính Hoa âm thầm sợ hãi. hắn e sợ cho chính mình nói sai lời nói.

Lý Hanh không có để ý đến tâm trạng biến hóa của Thi Chính Hoa. hắn vẫn đang hết sức chăm chú nghe sự bàn tán của bàn phía sau. hắn nghe được một đề tài mà hắn cảm thấy hứng thú.

Đó là ba tiểu quan ở cấp thấp nhất, hắn không biết đối phương, đối phương hẳn là cũng không biết hắn. chính bởi vì vậy, ba tiểu quan đã nói ra điều bí mật mà không thể để cho cấp trên cao biết được.

“tưởng lão đệ. ngươi hãy nói thật cho ta biết, An Tây rốt cuộc đã cho ngươi bao nhiêu tiền trợ cấp?

Hai chúng ta đều là từ bát phẩm. theo lý mà nói. tiền trợ cấp mà chúng ta có được cũng đều như nhau, nhưng ta cảm giác, ngươi nhất định nhiều hơn ta. ngươi hãy nói thật với ta. ta nhất định sẽ giữ bí mật.”

“Lão ca.

đó là ngươi đa nghi rồi. lúc An Tây đưa trợ cấp không phải đã nói rất rõ ràng sao?

Mỗi tháng dựa theo phẩm cấp mà đưa trợ cấp, không vì ít mà không chia đều, người ta An Tây tức nhiên biết điểm này, cho nên chúng ta nhất định là như nhau cả. nếu thật sự có khác nhau, đó chính là vì nương tử nhà ta rộng rãi hơn so với đại tẩu một chút, cho nên túi tiền của ta sẽ nhiều hơn của ngươi mấy đồng bạc thôi, hiểu chưa?

Ha ha!”

“Suỵt!

Nhỏ giọng một chút, chúng ta đã ký qua hiệp nghị là phải giữ bí mật đó, không được tiết lộ ra ngoài.”

“Đúng!

Đúng! uống rượu, uống rượu chúng ta chỉ nói chyện trăng hoa.”

Lý Hanh vô cùng chấn động, hắn nghe hiểu được cuộc trò chuyện giữa mấy quan viên đó, thì ra Lý Khánh An âm thầm cho bọn hắn trợ cấp, nói cách khác, Lý Khánh An lợi dụng khốn cảnh triều đình quẫn bách phát không ra bổng lộc.

âm thầm mua chuộc quan viên trong triều, nếu nói việc của công chúa Hoắc Quốc, Lý Hanh còn có thể thờ ơ lạnh nhạt mà đứng xem. thì việc An Tây âm thầm đưa trợ cấp cho quan viên đã khiến cho hắn có chút ngồi không yên. hậu quả của chuyện này vô cùng nghiêm trọng.

Hơn nữa chuyện này không ngờ lại không hề bại lộ ra. vậy có nghĩa là tất cả các quan viên có dính líu đều vui vẻ tiếp nhận trợ cấp của An Tây rồi.

Lý Hanh không khỏi rùng mình một cái.

Lý Khánh An đang làm cái gì vậy?

Điều này không chỉ đơn giản là việc đút lót như vậy, đó là hắn Lý Khánh An đang công khai tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, nếu không hắn dựa vào cái gì mà phát lương cho quan viên triều đình.

Điều càng làm cho Lý Hanh cảm thấy lo lắng chính là bọn quan viên nhận trợ cấp của An Tây. có phải là trên mức độ nào đó đã chấp nhận Lý Khánh An rồi hay sao?

Lý Hanh càng nghĩ càng sợ hãi. hắn đã không còn ngồi yên nổi nữa. lập tức đứng dậy nói với Thi Chính Hoa: “Ta vừa lúc có một việc quan trọng, tiên sinh có thể từ từ mà uống rượu, tiền rượu không cần phải lo lắng. mỗi tháng ta nhất tịnh sẽ kết toán.”

Thi Chính Hoa hiền được Lý Hanh không muốn dẫn mình theo, liền vội vàng đứng dậy chắp tay nói: “Sứ quân đi thong thả. tại hạ chờ một lát sẽ tự mình trở về.”

Lý Hanh lại nhìn thoáng qua kia ba quan viên cấp dưới, xoay người liền vội vàng đi khỏi.

Nửa canh giờ sau. xe ngựa của Lý Hanh chạy vào An Nghiệp phường, dừng lại ở trước một ngôi tiêu trạch, tòa nhà này chiếm khoảng một mẫu đất. bảy tám gian phòng ở, hơi có chút cũ kỹ, nơi này là nhà của Lý Văn Tuấn.

Quốc Từ Giám thái học trợ giáo.

Lý Văn Tuấn là bà con dòng họ xa của hoàng tộc Đại Đường, gia cảnh bần hàn. nhờ vào sự khắc khổ cố gắng của hắn vào đầu năm Thiên Bảo thi đậu tiến sĩ. bởi vì người chất phác, không giỏi việc giao tế, là một con mọt sách điển hình, làm không thật sự như ý, lúc trước cùng khoa tiến sĩ với hắn là Thôi Bình hiện tại đã làm được đến chức công bộ thị lang, mà hắn vẫn là vị trợ giáo từ thất phẩm.

Lý Hanh và phụ thân Lý Văn Tuấn giao tình khá tốt. từng cùng nhau học chung, phụ thân Lý Văn Tuấn mấy năm trước đã bị bệnh qua đời. trong nhà khốn cùng nghèo túng đến ngay cả mộ địa cũng không có, còn phải nhờ Lý Hanh cho gia đình bọn hắn một miếng mộ, khiến phụ thân Lý Văn Tuấn mới có thể an táng. giải quyết được sự khân cấp lúc đó. vì thế. cả nhà Lý Văn Tuấn vô cùng cảm kích đối với Lý Hanh.

Trong nhà Lý Văn Tuấn có sáu người, vợ chồng hai người, lão mẫu. một đôi trai gái và một vú nuôi đã cùng gia đình hắn qua ba mươi năm. một nhà sáu người phải dựa vào lộc gạo và bổng liêu của một mình Lý Văn Tuấn mà sống qua ngày.

Lý Văn Tuấn tuổi chừng ba mươi. thân thể vô cùng yếu đuối, nhưng hắn học vấn tài nghệ của hắn rất thâm sâu. rất được các thái học sinh kính trọng.

Hôm nay là ngày nghi của triều đình.

Quốc Tử Giám cũng được nghi phép, hắn đang ở trong nhà đọc sách, bỗng nhiên nghe mẫu thán nói ân nhân tới thăm, hắn lập tức không có phản ứng lại kịp, chờ đến khi đi ra gặp Lý Hanh, sợ tới mức hắn vội vàng quỳ xuống thi lễ: “Ty chức tham kiến thái thượng hoàng bệ hạ!”

“Đứng lên!

Đứng lên!

Ta không phải đến làm dáng đâu.”

Lý Hanh kéo hắn đứng lên. lại thấy quần áo hắn đầy những miếng chấp vá. không khỏi ngẩn ra.

Lúc này, thê tử của Lý Văn Tuấn cũng vội bước lên phía trước thi lễ, Lý Hanh thấy nàng vẻ mặt xanh xao, còn hai đứa con nhỏ cũng xanh xao vàng vọt. có thần sắc bệnh hoạn, không khỏi âm thầm thở dài một tiếng.

Lý Văn Tuấn tay không thể khiêng, vai không thể vác. một thư sinh văn nhược, ba năm không phát bổng liêu, những người trong nhà. thật sự là không biết bọn họ làm thế nào mà sông đến bây giờ được nữa.

“Ta đến xem các ngươi!” vốn dĩ trong lòng Lý Hanh đầy vẻ giận dữ. hiện tại cơn giận cũng không phát tiết ra được rồi.

“Thái thượng hoàng mời vào!”

Lý Văn Tuấn vội vàng mời Lý Hanh tiến vào khách sảnh.

Lý Hanh chắp tay sau lưng đi vào trong phòng, khi đi tới cửa đã thấy một cái sọt rác đầy đầy những cậy bút trọc, hắn không khỏi sửng sốt. hỏi: “Đây là chuyện gì thế?”

Lý Văn Tuấn thấy thê tử muốn mở miệng, vội vàng nháy mắt với nàng, gượng cười một tiếng nói: “Đó là những cây bút bị trọc mà ty chức đã dùng để luyện chữ.

đã làm cho thái thượng hoàng chê cười rồi.”

Lý Hanh không khỏi ha hả cười nói: “chữ của ngươi vốn đã viết vô cùng tốt. lại chịu khắc khổ như vậy, đợi lát nữa hãy viết cho ta một bức thư pháp.”

“Nhất định!

Nhất định!

Thái thượng hoàng mời.”

Lý Hanh vào trong khách sảnh, khách sảnh không lớn.

đồ dùng trong nhà cũng đều rất cũ kỹ, nhưng được quét rửa rất sạch sẽ. không nhiễm một hạt bụi.

Lý Hanh ngồi xuống, lúc này, thê tử hắn bưng lên hai chén nước, áy náy nói: “Trong nhà vừa lúc không còn bánh trà. thiếp lập tức đi mua ngay, tạm thời chỉ có thể lấy nước thay trà vậy, mong thái thượng hoàng thông cảm!”

“Không khách khí. không cần mua. các ngươi đi bận việc của mình đi, ta cùng cháu Văn Tuấn nói mấy câu với nhau thôi.”

Thê tử của Lý Văn Tuấn lui xuống, trong phòng chỉ còn lại có hai người bọn họ, Lý Văn Tuấn không dám ngồi xuống, khoanh tay đứng ở một bên.

Lý Hanh nhìn chăm chú vào hắn. thấy trong mắt hắn có chút mất tự nhiên, biết đó là một người không biết nói dối, nhưng Lý Hanh cũng không vội mà hỏi việc đó, bèn nói: “Ta muốn hỏi ngươi một chút, ba năm không phát bổng lộc. nhà các ngươi làm thế nào mà chịu qua được?”

Sau một lúc lâu.

Lý Văn Tuấn thấp giọng nói: “Bán đất đai. hai mươi lăm mẫu vinh nghiệp điền ở ba năm trước bèn đã bán đi rồi.”

“Bán được bao nhiêu tiền?”

Lý Hanh lại không nhanh không chậm mà hỏi.

“Nhà của chúng tôi là trung điền, lại ở Tam Thủy huyền xa xôi, tổng cộng bán được một trăm năm mươi quan tiền.”

“Một trăm năm mươi quan tiền dùng ba năm. hẳn là còn có thể miễn cường sống tạm đi!

Mà sao hai đứa con nhỏ của ngươi cũng đều gầy gò đến nỗi như vậy?”

Lý Văn Tuấn lắc đầu. vẻ mặt ảm đạm.

Lý Hanh híp mắt nhìn hắn nửa ngày, đột nhiên hỏi: “Ngươi đã nhận tiền của An Tây rồi sao?”

vẻ mặt của Lý Văn Tuấn bỗng dưng đỏ bừng. hắn quỳ xuống; dập đầu nói: “Ty chức không dám giấu diếm. ty chức quả thật đã nhận rồi, nhưng không dám dùng, đều đế ở trong rương, nếu triều đình có chỉ. ty chức bèn lập tức nộp lên.”

Lý Hanh nặng nề mà hừ một tiếng: “Ngươi nói cho ta biết, bọn họ cho ngươi bao nhiêu tiền?”

Lý Văn Tuấn môi cắn đến trắng bệch, hồi lâu mới nói: “Ty chức đã ký qua khế ước giữ bí mật. tuyệt đối không thể truyền ra ngoài.”

“Nói ra mà trái với lòng!”

Lý Hanh vỗ mạnh xuống bàn một cái, cả giận nói: “Nếu như ngươi đã muốn giao nộp lên. hiện tại sao lại không chịu nói. ngươi với ta thì bảo mật cái gì. ngươi nói hay là không?”

Vạn bất đắc dĩ.

Lý Văn Tuấn chỉ đành thấp giọng nói: “An Tây cho ty chức mỗi tháng ba mươi đồng bạc.

đến lúc đó sẽ có người chuyên môn đưa tới, nói là trợ cấp đặc biệt của An Tây, Triệu vương điện hạ nghe nói đến việc phu nhân của Dương binh tào bị sinh kế bức bách phải đi bán xuân cuối cùng tự sát. hắn rất đau lòng, để cho chúng tôi an tâm làm quan, không cần đi làm những việc thấp hèn này mà kiếm sống.”

“A!

Không tồi đấy!

Ba mươi đồng bạc một tháng, gần như gấp ba lần bổng liêu của ngươi rồi.

Lý Khánh An đối với ngươi rất rộng lượng. vậy ngươi nhất định rất cảm kích rồi.

đúng hay không?”

Ánh mắt Lý Hanh trở nên nghiêm khắc hẳn lên.

Lý Văn Tuấn cắn răng một cái nói: “Vâng ạ!

Ty chức vô cùng cảm kích, không chỉ là ty chức, tất cả quan viên đều vô cùng cảm kích, thái thượng hoàng có lẽ không biết, những ngày tháng của chúng tôi thật sự rất khổ, chúng tôi phải nuôi gia đình bản thân, nhưng triều đình ba năm không phát bổng liêu, muốn buôn bán thì không tiền vốn. cũng không thể mất mặt của người đó, chỉ có thể bán điền bán trạch, những đồng liêu trợ giáo của ty chức ban đêm đến chợ đông làm việc kiếm tiền, kết quả bị người ta nhục mạ. trở về thiếu chút nữa tự sát. những điều đó thái thượng hoàng cũng không biết chứ!

Chúng tôi ngay cả tiểu thương kẻ bán rong cũng không bằng, sĩ diện mất hết, chúng tôi cảm kích Triệu vương điện hạ. ít nhất hắn cho chúng tôi sự tôn nghiêm tối thiểu!

Lúc này, thê tử Lý Văn Tuấn cũng tiến vào quỳ xuống, khóc nói: “Văn Tuấn nhà ta cũng rất đáng thương a!

Vì phải nuôi gia đình bản thân, bèn đi chép sách thay người ta. mỗi ngày chép sách đến nửa đêm.

đã ba năm rồi. những cây bút viết trọc đã sắp đầy cả một sọt rác rồi.

ở ngay tại cửa đó, thái thượng hoàng lúc nãy không phải đã thấy rồi sao?”

Lý Hanh ngạc nhiên, sau một lúc lâu mới nói: “Các ngươi không phải bán đất được một trăm năm mươi quan tiền sao, một năm dùng năm mươi quan, tuy rằng ít một chút, nhưng cũng không đến mức phải khổ đến như vậy.”

Vợ chồng hai người rốt cuộc cũng nhịn không được, đều khóc cả lên.

Lý Văn Tuấn nức nở nói: 'Phụ thân qua đời đã mượn không ít tiền, chỉ trả nợ thôi đã dùng đi sáu mươi quan tiền, mẫu thân nhiều bệnh, ba năm này xem bệnh uống thuốc thì ít nhất cũng đã dùng sáu bảy mươi quan tiền, hiện tại giá gạo mỗi ngày mỗi tăng, ngày tháng thật sự rất khó qua. mấy ngày này đứa nhỏ lại sinh bệnh, nếu không phải An Tây đưa tới ba mươi đồng bạc, ty chức thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ ?”

Trong lý Lý Hanh mặc dù hận hắn nhận tiền của Lý Khánh An. nhưng thấy gia đình bọn họ quẫn bách đến như vậy, cũng có chút không đành lòng, chỉ đành thở dài nói: “Quên đi. tiền này ngươi cũng không cần phải giao nộp lên nữa. hay dùng đi!

Hãy xem bệnh cho đứa nhỏ, mua chút quần áo, dù sao cũng không phải chỉ mỗi mình ngươi lấy tiền, pháp không trách chúng. triều đình cũng sẽ không làm gì các ngươi đâu.”

Trong lòng Lý Văn Tuấn cảm kích, vội vàng dập đầu một cái nói: “Đa tạ thái thượng hoàng, chúng tôi cũng biết là nhận tiền của An Tây là không ổn. nhưng dù sao đây cũng không phải là tiền của An Lộc Sơn. ty chức nghĩ triều đình hẳn sẽ có thể lượng thứ cho chúng tôi, chỉ cần triều đình phát bổng liêu bình thường, ty chức liền tuyệt đối sẽ không nhận tiền của An Tây nữa.”

Thê tử hắn quỳ ở một bên có chút luyến tiếc, liền khẽ nhéo lên đùi trượng phu một cái, Lý Hanh xem ở trong mắt. trong lòng âm thầm không khỏi cười khổ, triều đình nào có tiền đê phát bổng liêu, không nói bọn họ, ngay cả chính mình đều đã một năm không có rồi, toàn dựa vào một chút tiền riêng mà thôi, cũng trách đứa nghịch tử của mình đã không chịu thua kém. chỉ muốn nuôi quân đội. lại không để ý đến quan viên, quan viên thuộc hàng trung vào cấp cao có lẽ gia cảnh giàu có, có bổng lộc hay không cũng không sao cả. nhưng những quan viên cấp dưới toàn dựa vào bổng liêu mà nuôi gia đình bản thân, hắn ít nhiều cũng nên phát một chút, thì cũng không đến mức bị Lý Khánh An chui này chỗ trống, bất lực a!

“Bất lực a!”

Từ nhà của Lý Văn Tuấn đi ra. trong lòng Lý Hanh bị đè nén đến phát hoảng. nhịn không được ngửa mặt lên trời thở dài.

Một năm trước, hắn hoàn toàn có thể thu thập Dương gia. có thể được một món tiền lớn. có thể giải quyết rất nhiều vấn đề. nhưng hắn lại không dám.

Hiện tại Dương gia đã đem tài sản dời đi cả rồi. bây giờ mới nghĩ đến thu thập công chúa Hoắc Quốc, thu thập cũng được đi, phái ba trăm binh lính bèn có thể giải quyết rồi. mà hắn lại phải làm cái gì đại tam ti hội thẩm, phải lấy lý để khuất phục người, nhưng người ta sẽ nghển cồ để cho chặt hay sao?

Sẽ nói lý lẽ với hắn sao? quả thực ngây thơ cực kỳ!

Lý Hanh liên tục cười lạnh, hắn cái gì cũng sẽ không đi nói. hãy xem xem hắn sẽ giải quyết như thế nào.

Chương 416: Hoắc Quốc công chúa

Trong lúc Lý Hanh vừa công khai vừa lẳng lặng điều tra.

Lý Dự đã cho triệu tập hội nghị trong ngự thư phòng thương lượng việc Hoắc Quốc công chúa cùng các đại thần.

Tình thế dần ép Lý Dự đi vào con đường cùng, không biết ai đã dám phao tin trong quân đội nói tài chính triều đình đang cạn kiệt, sẽ không có tiền để trả quân lương, và đã có mười mấy doanh bắt đầu gây sự.

Bức ép Lý Dự không thể không giải quyết quân lương của mười vạn quân trước để tạm thời ổn định lại quân tâm. nhưng từ đâu mà có tiền? ít nhất phải cần một trăm vạn quan, nhưng trong tay hắn chỉ có năm mươi vạn.

Vì thế Lý Dự không thể không mặt dày mà mở miệng vay tiền của Lý Khánh An.

Nhưng An Tây đã truyền tin đến.

An Tây đồng ý cho vay .mà phải có điều kiện kèm theo, phải dùng đầu người của Mạnh Vân và La Chính nghĩa đến đối.

Việc đó sao có thể được.

Mạnh Vân và La Chính nghĩa hiện đang là thủ hạ đại tướng của hắn. trong tay mỗi người đều có quân quyền, làm sao có thể lấy đầu người của họ dâng lên cho Lý Khánh An?

Bất đắc dĩ.

Lý Dự chỉ đành quay lại với vụ án của Hoắc Quốc công chúa.

Nhưng sau khi Hoắc Quốc công chúa chủ động hoàn trả lại đất. lại bắt trói hạ nhân đến nhận tội. thì trong đội ngũ trọng thần của hắn bắt đầu có ý kiến khác nhau trong vụ án này.

Vương Cũng nằm trong cánh phản đối. hắn từ lúc đầu đã không tán thành hạ thủ với Hoắc Quốc công chúa, lý do của hắn rất đơn giản.

Lý Dự vốn dĩ đã thế thân cô thế cô, nếu cường chế trị tội Hoắc Quốc công chúa thì chẳng khác nào đắc tội cả tông thất, đẩy mình vào thế đối lập với tông thất thì chỉ sợ lúc ấy hắn lại càng bị cô lập hơn.

Vương Củng biết nếu muốn thuyết phục Lý Dự. thì cần phải mở một con đường cho hắn. nên bèn cười cười đứng dậy nói: “Điện hạ. thần suy nghĩ rất lâu, kỳ thực chúng ta cũng có cách để mộ tập tiền tài.”

Lý Dự hôm nay trong lúc bãi triều đã cho triệu tập các tâm phúc đại thần đến để cùng thương thảo bước tiếp theo của vụ án công chúa, nhưng không ngờ Vương Củng lại nói có cách kiếm ra tiền.

Đương nhiên đây cũng là việc hắn quan tâm nhất.

Hắn lập tức cười nói: “Vương tướng quốc mời nói!”

“Đa tạ điện hạ!”

Vương Củng cười cười nói: “Thần mấy hôm nay vẫn đang điều tra trong hai chợ Đông Tây, thần phát hiện triều đình tuy không có tiền, nhưng dân gian thì không, sau vài chục năm tích lũy tài sản. giàu có không khác gì quốc gia.

Bọn họ vẫn chịu bỏ tiền ra mua một số thứ.”

“Vương tướng quốc không phải nói việc bán quan chứ?”

Lý Nghiễn bên cạnh tạt gáo nước lạnh vào đầu hắn.

Lý Nghiễn là đại thần nổi tiếng thanh cao, hắn vốn rất phán cảm Vương Củng.

Các sự tích của Vương Cũng hắn đều có phần xem thường, nếu không phải vì Lý Dự hắn tuyệt không muốn cùng ngồi chung một phòng với Vương Củng.

Vương Củng bị hắn vạch trần cách nghĩ không khỏi có phần giận dữ nói: “Xin Lý thượng thư đừng cắt ngang lời ta.”

Lý Dự khoát tay cười nói: “Mời Vương tướng quốc nói trước, rồi Lý thượng thư phát biêu ý kiến sau.”

Vương Củng lườm Lý nghiễn một phát rồi lại tiếp tục: “Ta nói là bán quan, nhưng không phải bán chức quan.

Chúng ta có thể bán các chức quan nhàn, hay cái quan huân, và cả tước vị.

Đặc biệt là tước vị. có rất nhiều thương nhân giàu có sẵn sàng bỏ bộn tiền để mua.

Bọn họ thà không cần ruộng đất ban tặng hay bổng lộc, nhưng chỉ cần các hư danh này, vì như thế có thể giúp thay đổi được thân phận thấp hèn của họ, lại có thể truyền cho con cháu.

Thần nghĩ việc này chẳng ảnh hưởng gì đến chính vụ triều đình, lại không có gánh nặng gì.

đây chẳng qua là một hư danh mà thôi, há chẳng phải vui cả đôi đường?”

Vương Củng vừa nói xong.

Bùi Mân bên cạnh đã cắt ngang lời hắn: “Vương tướng quốc định thọ danh hiệu cho thương nhân vì họ có tiền, nếu như vậy thì các tướng sĩ dùng máu lửa chiến đấu nơi biên cương sẽ nghĩ gì?

Họ dùng tính mạng mình đối lấy chút vinh dự. mà thương nhân chỉ cần có tiền đã có thể mua được.

Vậy thì lúc ấy họ sẽ nghĩ thế nào?”

Lý nghiễn tiếp lời: “Bùi thị lang nói đúng, quân tử có điều làm được, điều không thể làm. tiền không thể mua tất cả. nhưng có một số thứ dù thiếu tiền cũng không thể bán đi, nếu không, đấy không chỉ là bác chước vị. mà là bán cả cốt cách Đại Đường ta.”

“Ngươi!

Hừ!”

Vương Củng bị hai người họ chặn cho cứng họng, hắn giận dỗi ngồi uống.

Mặt Lý Dự cũng có phần khó xử. kỳ thực hắn cũng có phần động lòng.

Bán chước vị kỳ thực cũng không đến nỗi tồi, chỉ cần có thể kiếm ra tiền, thì hắn cũng chẳng để tâm những tiểu tâm tiết này. nhưng đại nghĩa của hai tên họ Bùi và Lý này lại khiến hắn không nói ra được lời nào.

Lúc này, Lý Nghiễn lại nói: “Kỳ thực thần cũng đã từng nghĩ, thần từng nhậm chức Kinh Triệu duẫn. rất hiểu rõ dân tình, biết nên ứng phó tạm thời thế này, ứng ra năm mươi vạn quan tiền chắc không không thành vấn đề.”

Lý Dự đại hỉ. nếu có thể kiếm ra năm mươi vạn quan tiền thì đã có thể giải quyết được nguy cấp trước mắt của hắn. chí ít hắn có thể giải quyết được một nửa quân phí.

“Lý ái khanh xin cứ nói!”.

Lý Nghiền đứng dậy nói: “Điện hạ. triều đình tuy không có tiền, nhưng vẫn còn không ít sản nghiệp nhà cửa. và còn có cửa tiệm ở hai chợ Đông Tây, đấy đều thuộc sờ hữu của triều đình, có thể đem bán đi một ít.

Nhất là các cửa tiệm tại chợ Tây, mỗi tiệm trị giá vạn quan, thế mà lúc trước triều đình chỉ thu hồi một ít tiền thuê mặt bàn ít ỏi.

Kỳ thực chúng ta hoàn toàn có thể gia tăng tiền cho thuê.

Nếu điện hạ thấy việc tăng tiền thuê vẫn quá chậm, vậy thì tạm thời cho bán bớt năm mươi gian.

Thần không tán thành bán quá nhiều là vì tiền mặt vạn quan tiền không phải thương nhân nào cũng có thể lấy ra trong một lúc được, hiếm thì mới quý, cùng lúc bán quá nhiều cũng dễ làm mất giá. nên chỉ cho bán năm mươi gian, một số thương nhân lớn nhất định chịu bỏ tiền ra mua. năm mươi vạn quan tiền, thần nghĩ hoàn toàn không thành vấn đề.”

Bùi Mân ở một bên cũng cười nói: “Thần cũng kiến nghị tạm thời có thể vay tiền của phường quỹ.

Năm xưa Lý Lâm Phồ cũng từng mượn tiền, sau hai năm mới trả.

Điện hạ cũng có thể mượn năm mươi vạn quan để trả tiền bổng lộc cho quan viên.

Thần biết có rất nhiều quan viên cấp thấp cuộc sống rất khó khăn, điện hạ phải thông cảm nỗi khổ của họ.”

Đề nghị của Lý Nghiền và Bùi Mân đều khiến Lý Dự sáng mắt. vấn đề nghĩ nát óc mấy ngày nay cuối cùng đã có đường ra.

Trong lòng hắn bỗng chốc lại nhẹ nhõm, cười nói: “Khanh nói quả không sai. trẫm nghĩ đây đúng là khả thi.”

Vương Củng thấy Thánh thượng tán thưởng bọn họ mà lại phủ định ý kiến của mình, trong lòng rất ư bất mãn.

Hắn lạnh nhạt nói: “Nếu như đã có tiền rồi. vậy thì không cần phải gây thêm xích mích với tôn thất, vụ án Hoắc Quốc công chúa, thần xem tốt nhất đến đây nên kết thúc.”

“Thần kiên quyết phản đối!”

Lý Nghiễn đứng dậy tranh cãi: “Vụ án Hoắc Quốc công chúa không chỉ đơn thuần vì tiền, mà hơn nữa còn vì muốn chống lại việc thâu tóm ruộng đất của Đại Đường ta.

để bọn tông thất quyền quý kia trả lại đất đã chiếm về.

Nếu không thể giải quyết vấn đề ruộng đất. vậy vấn đề tài chính năm sau phải làm thế nào đây?

Tài chính sau này thì phải làm sao?

Điện hạ. xin thứ lỗi cho thần nói thẳng, tình hình thâu tóm ruộng đất của Đại Đường ta càng lúc càng quyết liệt, hậu quả đã nghiêm trọng đến mức bên bờ vong quốc.

Nếu không tìm cách ngăn chặn hiệu quả. dân chúng không tài nào sống nổi.

Đại Đường ắt loạn.

Hơn nữa. mấy năm nay đế quốc Đại Đường đã không còn chịu đựng nổi sánh nặng của việc thâu tóm ruộng đất này.”

Vương Củng phản bác lại nói: “Ngươi nghĩ có thể dễ dàng bắt chúng trả lại ruộng đất thế ư?

Bọn dân đen biết làm loạn, tông thất quyền quý thì không ư?

Hơn nữa e là loạn ghê gớm hơn.

Tình hình này trong lịch sử đã có nhiều tấm gương đế noi theo.

Thần cho rằng cùng lắm là để họ trả lại một ít thuế ruộng, nhưng tuyệt không thể có thêm động thêm tay chân gì.

Hiện giờ thực lực của điện hạ vẫn còn yếu. không thể gây quá nhiều thù địch.”

Bùi Mân cũng không nhịn được nói: “Thần tán thành ý kiến của Lý thượng thư.

Đây là lần đầu tiên Thánh thượng đối đầu, nếu như thế đã cho qua chắc chắn sẽ khiến những người gửi gấm hi vọng nơi Thánh thượng thất vọng.

Điện hạ. nếu đã làm thì phải làm đến cùng, dù cho có thất bại thì cũng phải để mọi người nhìn thấy quyết tâm muốn giải quyết vấn đề thu chiếm ruộng đất.

Thần chủ trương tiếp tục truy tra vụ án Hoắc Quốc công chúa.”

Lý Nghiễn kiên quyết nói: “Điện hạ. thần nguyện ý đảm nhiệm chủ tra vụ án Hoắc Quốc công chúa lần này .Xin điện hạ cho phép, có bất kỳ hậu quả nào thần xin gánh chịu tất cả!”

Lý Dự nghe bọn họ tranh cãi mà nhức cả đầu. hắn khoát tay nói: “Vụ án Hoắc Quốc công chúa để trẫm suy nghĩ thêm, trẫm ắt sẽ có quyết định!”

Dừng lại một lát. hắn lại nói: “Có điều việc bán cửa tiệm tại chợ Tây và mượn tiền, hai việc này ta sẽ giao cho Bùi thị lang toàn quyền phụ trách, khanh phải kiếm đủ số tiền cho trẫm càng sớm càng tốt.

Quân đội phải bắt đầu xôn xao vì việc này rồi.”

Mấy vị đại thần cùng lui xuống, chỉ còn lại Lý Dự lòng đang rối bời.

Hắn từ từ đi đến bên cửa sô, thở thẫn nhìn cây cối xum xuê ngoài vườn.

Từ lúc lên ngôi đến giờ đã gần một năm. nhưng mấy việc xảy ra trong một năm nay qua thật đã khiến hắn tiều tụy cả tâm lực.

Đã không ít người chi trích hắn nhu nhược vô dụng, chi trích hắn không có năng lực dẫn dắt Đại Đường thoát ra khỏi hiểm cảnh trước mắt mà càng ngày càng khiến Đại Đường rơi vào vũng lầy suy sụp, vì thế trong lòng Lý Dự đầy nghi hoặc và uất ức.

Hắn không hiểu được, vì sao tất cả mọi người đều không nhân thấy nhân quả trước sau?

Nguyên nhân dẫn đến cục diện ác nghiệt của Đại Đường hôm nay là gì?

Hoàn toàn là do hoàng tổ phổ của hắn trong bốn mươi năm qua đã dung túng cho quyền quý mặc sức chiếm góp đất đai. mặc cho đánh mất không chế các đại thần biên cương; để cuối cùng không thể không phân phong Phồn vương để tăng cường sự khống chế với địa phương, và dẫn đến ngày đoạn tuyệt nguồn tài chính như hôm nay, ác quả mất đi quyền khống chế của địa phương, vấn đề tích lũy mấy mươi năm thậm chí hàng trăm năm bỗng chốc bùng phát mà bắt Lý Dự hắn phải giải quyết trong thời gian ngắn ngủi thì làm sao có thể làm được đây?

Trong lòng Lý Dự vô cùng phẫn nộ và uất ức.

Hắn phẫn nộ vì hoàng tổ phụ của mình đến nay vẫn không ngừng can thiệp vào việc triều chính, cái mà hoàng tổ phụ của hắn cần chẳng quả hoàng quyền, mà bất chấp sự suy sụp của cả một đế quốc.

Lý Bí bên cạnh ngồi sát tường, hội nghị lần này hắn từ đầu chí cuối không nói một lời.

Hắn chỉ lẳng lặng ngồi quan sát nhất cử nhất động trong hội nghị.

Hắn đã phát hiện được sự không dung hòa của nội bộ, phát hiện được sự mâu thuẫn giữ ba Vương Củng và hai người Lý, Bùi.

Trong sự mâu thuẫn này có tình cảm cá nhân, đồng thời cũng có sự xung đột về quan điểm.

Đấy cũng là việc khiến Lý Bí lo lắng.

Ba tên trọng thần này đều là trụ cột chấp chính của Lý Dự. nếu giữa họ xảy ra vấn đề thì vương vị của Lý Dự e rằng cũng sẽ nguy cấp.

Lý Bí cũng chưa vội nói với Lý Dự tình hình này, hắn chi ngồi một bên lẳng lặng nhìn hình dáng gầy gò của Lý Dự.

Hắn có thể hiệu được áp lực mà vị hoàng đế trẻ tuổi này phải hứng chịu.

Hắn hiện giờ không chỉ phải đối diện với sự ổn định của hoàng vị, mà còn phải đối diện với an nguy của cả đế quốc Đại Đường.

Bờ vai ốm yếu này liệu có đủ sức đế gánh chịu trách nhiệm nặng nề này?

Trong lòng Lý Bí quả thật đầy ưu lo.

“Tiên sinh, vụ án Hoắc Quốc công chúa này liệu trẫm có nên tiếp tục không?”

Cuối cùng Lý Dự đã mở miệng nói.

Hắn từ từ quay mặt lại nhìn sư phụ của mình, trong mắt đầy nghi hoặc, “Vương Củng nói quả không sai.

Lý Nghiễn nói cũng có lý. trong lòng ta cũng hoang mang, khẩu xin tiên sinh chỉ giáo. ”

Lý Bí suy ngẫm một lúc, sắp xếp lại các vấn đề mình vừa suy nghĩ.

Giờ hắn đã có đáp án. bây giờ đã đến lúc Lý Dự phải có lựa chọn.

“Điện hạ. thần chỉ muốn hỏi một câu, điện hạ muốn có gia hay muốn có quốc?”

Câu nói này của Lý Bí như tia chóp cắt ngang màn đêm chỉ rõ đường sáng cho Lý Dự. nhưng chỉ một chốc lại biến mất.

Hắn hiểu ra được một điều nhưng một chốc sau lại bị mắc khúc trong lòng nhấn chìm.

Hắn đi đến trước mặt Lý Bí. khom một chân quỳ xuống, dùng ánh mắt chân thành chăm chú nhìn Lý Bí nói: “Lúc này sẽ là bước ngoặc lớn trong cuộc đời đệ tử, xin sư phụ cứ nói thẳng, dù là lời gì đệ tử cũng có thể chịu đựng được.”

“Đúng!

Có một số lời ta phải nói thẳng!”

Giờ khắc này Lý Bí cũng đã hạ quyết tâm. nếu còn không nói thẳng e rằng cuối cùng sẽ hại đến Lý Dự. hủy cả giang sơn Đại Đường.

“Điện hạ. ý của Vương Củng đã rất rõ ràng, nhượng bộ với vụ án của Hoắc Quốc công chúa sẽ có thể giữ lại vương vị của điện hạ.

đây chính là gia của điện hạ; nhưng thái độ của Lý Nghiễn cũng rất rõ, điều tra nghiêm khắc vụ án Hoắc Quốc công chúa đến cùng là để giữ xã tắc giang sơn Đại Đường, đó chính là quốc của điện hạ.

Muốn giữ gia hay giữ quốc thì phải để điện hạ quyết định thôi.”

“Không thể lưỡng toàn ư?”

Lý Bí lắc lắc đầu, “Bỏ cuộc trong vụ án Hoắc Quốc công chúa thì điện hạ chỉ có thể giữ lại nhà của mình, nhưng giang sơn Đại Đường e rằng sợ phải lung lay trước sóng gió.

Như Lý Nghiền đã nói, đế quốc Đại Đường không thể chịu thêm gánh nặng của cơn sóng thâu tóm này; nếu điện hạ kiên quyết trong vụ án Hoắc Quốc phu nhân và dùng nó làm điểm đột phá. nghiêm trị điều tra các vụ thâu tóm ruộng đất trong Quan Trung. tuy thời gian ngắn có thể sẽ có bão táp mưa sa dữ dội, nhưng sau cơn mưa thì trời sẽ sáng.

Nên lựa chọn thế nào thì tùy thuộc vào điện hạ cả thôi.”

Lý Dự nghe hiểu ý của Lý Bí. hắn từ từ bước đến bên cửa sồ.

Bầu trời trong xanh vừa rồi bỗng chốc lại trở nên u ám trước mặt hắn.

Trong mắt hắn đầy đau khổ, hắn biết rõ cơn bão táp này chính là hoàng vị của mình, thậm chí liên quan đến tánh mạng của mình, hắn thật sự phải lựa chọn như thế ư...

Không biết bao lâu sau. cuối cùng hắn cũng mở miệng, trong khẩu khí của hắn có chút thương cảm nói.

“Kỳ thực có lúc trẫm cũng nghL nếu Lý Khánh An ngồi trên vị trí này của trẫm, thì Đại Đường sẽ thế nào?

Hắn chí ít có thể làm tốt hơn trẫm. hắn có quân đội, có tiền tài. lại năng động hơn trẫm.

Hắn đã nghiêm cấm việc thâu tóm đất đai tại An Tây, thái độ rất kiên quyết, thủ đoạn cũng rất đanh thép, khiến trẫm rất hổ thẹn vì không thể như hắn.

Hắn dẫn quân đi chinh chiến bốn phương. mở mang lãnh thồ cho Đại Đường, công đức cũng như Thái Tông. trẫm đã từng nói riêng với hoàng hậu. nếu có một ngày nào đó, trẫm phải giao ngôi vị hoàng đế này ra. trẫm thà giao nó cho Lý Khánh An. chí ít hắn có thể lập lại huy hoàng cho Đại Đường. có thể dẫn đế quốc Đại Đường đi đến hưng thịnh mà trẫm lại không thể làm được.

Đấy là mâu thuẫn giữa gia và quốc, vì gia. trẫm tuyệt không thể giao hoàng vị cho hắn. vì hắn sẽ giết trẫm. sẽ diệt hết con cháu trẫm; nhưng vì quốc, hắn lại là vị hoàng đế xửng đáng duy nhất mà trẫm thừa nhận.

Tiên sinh, trẫm phải làm sao đây?”

“Nhưng mà điện hạ. có nhiều lúc ta luôn thân bất do kỷ!”

“Trẫm biết, nhưng mà..Giọng Lý Dự dần dần trầm xuống dần.

Trong lòng Lý Bí rất mâu thuẫn, hắn luôn lo lắng cho vận mệnh của Lý Dự. hắn đã nhìn ra. dù thái độ Lý Dự trong vụ án Hoắc Quốc công chúa này có như thế nào đi chăng nữa. thì phen này thế lực tông thất chắc chắn sẽ không thể nhúng nhịn hắn nữa.

Việc Lý Long Cơ đột nhiên tỉnh lại cũng là một tín hiệu quá rõ, hắn là lãnh tụ tối cao của tông tộc, dù cho Lý Dự có là hoàng trưởng tôn do hắn chỉ định, là người kế vị được chọn ra. nhưng đó cũng phải trên tiền đề lớn là đợi sau khi hắn qua đời. thì Lý Dự mới được lên ngôi kế vị.Nếu không. hắn tuyệt không thể dung tha.

Hắn chắc chắn sẽ tập hợp tông thất lại ép Lý Dự lui xuống.

Chính vì thế Lý Bí mới ủng hộ Lý Dự nên có thái độ kiên quyết trong vụ án Hoắc Quốc công chúa này, giết gà để khỉ noi theo, trấn áp bọn hoàng tộc tông thất.

Như thế này Lý Dự may ra còn một tia hi vọng.

Cục diện trước mắt Lý Bí đã nhìn thấy rất rõ, dù cho hắn cử luôn miệng nói không siấu giếm gì Lý Dự. nhưng trên việc này hắn vẫn không dám nói thật hết.

Hắn biết một khi nói rõ với Lý Dự.

Lý Dự sẽ có phần lo ngại, không nhẫn tâm hại đồng tộc của mình.

Đây quả thật là nhược điểm lớn của Lý Dự. hắn vẫn không đủ độc ác.

Lúc này.

Lý Dự từ từ quay đầu lại. ánh mắt hắn nhấp nháy sự kiên định trước giờ không có.

Hắn đã hạ quyết tâm vì xã tắc lâu dài của Đại Đường, hắn quyết định sẽ hạ thủ với Hoắc Quốc công chúa.

“Tiên sinh, ta đã quyết định rồi!”

Phủ đệ Hoắc Quốc công chúa tọa lạc tại Tông Nhân phường, là một đại trạch rộng lớn.

Bà là con gái của Tuyền Tông Lý Đán. cũng là em gái của Lý Long Cơ, lớn trước được aả cho Quang Lộc thiếu khanh Bùi Hư làm vợ, nhưng do Bùi Hư bị tố đã lén lút giở trò mê tín dị đoan, qua lại với Kỳ vương Lý Phạm quá nhiều, làm Lý Long Cơ nổi giận, nên Khai Nguyên thứ tám bị lưu vong Lĩnh Nam.

Hoắc Quốc công chúa cũng bị ép phải ly hôn cùng hắn.

Sau khi ly hôn bà không tái giá. lặng lẽ sống hết ba mươi mấy năm nay, nhưng không ngờ vào tuổi hoa giáp lại lại bị cuốn vào cuộc tranh giành quyền lực của hoàng thất.

Nếu xét sâu xa mà nói, việc thâu tóm ruộng đất quả thật không liên quan đến Hoắc Quốc công chúa.

Hoắc Quốc công chúa vãn niên tin phật, mỗi ngày đều chìm đắm trong phật pháp, việc trong nhà bà hầu như không nhúng tay vào, mọi vấn đề đều do đứa con gái nuôi Bui Hoài Nương gây ra.

Hoắc Quốc công chúa do sức khỏe hơi yếu. không thể có con cái, sau khi bị bức ép ly hôn cùng chồng, bà đã nhận con gái của chị mình Tiết Quốc công chúa Bùi Hoài Nương làm dưỡng nữ. mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều giao hết cho Bùi Hoài Nương quản lý.

Hoắc Quốc công chúa vì bị ép phải bỏ chồng. lại thủ tiết không đi thêm bước nữa nên rất được Lý Long Cơ quan tâm. thường xuyên phong thường nên bà được gia tài muôn vạn.

Ngoài tiền dùng trong việc lễ phật ra. các khoản chi khác đều giao hết cho Hoài Nương quản lý.

Nếu dùng ánh mắt của thời hiện đại mà nhìn thì Hoài Nương này quả thật là một cao thủ đầu tư. ả đã bỏ lượng lớn tiền của vào đầu tư bất động sản như đất đai nhà cửa. và thu lợi hậu hĩnh.

Nhưng từ một góc độ khác mà xét. thì việc đầu tư của ả chính là thâu tóm đất đai nghiêm trọng ảnh hưởng đến căn cơ thống trị của Đại Đường, nuốt chửng lượng lớn đất canh tác để xây dựng trang viên.

Thời kỳ Trung Đường, sau hơn trăm năm tích lũy tài sản của Lý thị tông thất đã có năng lực đế tiến hành thâu tóm ruộng đất, cộng thêm triều đất bất lực trong việc nghiêm cấm. vì thế mà việc thâu tóm đã trở thành cơn sóng trong tông thất.

Hoài Nương cũng không ngoại lệ.

Sau mười mấy năm thâu tóm. cộng thêm phong thường của Lý Long Cơ, Hoài Nương đã có trên vạn khoảng lương điền, chỉ trong Quan Trung đã có ba ngàn khoảnh thượng điền.

Dù cho là thế thì xếp hạng trong tông thất của ả cũng chỉ mới thuộc hàng trung trung, người hơn ả còn rất nhiều.

nhưng Hoài Nương đã phạm phải một lỗi lầm chí mạng, đó là do một thủ hạ chấp sự đã nói cho hắn biết, năm ngoái huyện Vệ nam gặp phải nạn châu chấu, đất đai tụt giá trẫm trọng, vừa gặp Hoài Nương có một đại trang viên tại Vệ nam. thế là ả bèn cho thủ hạ thu tóm luôn phần đất đai xung quanh, không ngờ trong đó lại ngẫu nhiên có cả trang viên của Lý Khánh An.

Vì Lý Khánh An khá lặng lẽ trong việc trang viên này, và hắn cơ hồ chẳng bao giờ đến đấy, nên thủ hạ chấp sự cũng không biết việc này, bèn cưỡng bức mua cả trang viên của hắn.

Kết quả quản sự của trang viên Lý Khánh An bèn liên hợp với tiểu địa chủ và các điền nông trong trang viên của Lý Khánh An vào Kinh cáo trạng.

Đấy chính là họa lớn mà Hoắc Quốc công chúa gây ra.

Trời còn chưa sáng thì một đội lớn Vũ Lâm quân bỗng xuất hiện tại Sùng Nhân phường, bọn họ ai ai vũ trang toàn thân, sát khí đằng đằng; chỉ trong một thoáng đã vây kín của phủ đệ Hoắc Quốc công chúa.

Các binh sĩ tay cầm đuốc lừa. trưởng tôn Trường Thụy toàn thân áo mũ giáp, chỉ thẳng trường thương nói: “Đi phá cửa cho ta!”

Vài tên lực sĩ nghe lệnh lập tức xông lên đập cửa ầm ầm.

“Tong!”

Một tiếng vang ầm. cửa lớn sau một hồi chấn động thì được bọn gia nhân mở ra.

Bọn họ đương giận dữ đi ra thì phát hiện hóa ra là quân đội ở bên ngoài, bỗng chốc bủn rủn cả tay chân không nói được lời nào.

“Điện hạ có chỉ. mời Hoắc Quốc công chúa tiếp chỉ!”

Lúc này, một người phụ nữ hơn ba mươi bước nhanh ra. ả chính là Bùi Hoài Nương con nuôi Hoắc Quốc công chúa.

Trong ánh lửa, ả nhìn thấy bao nhiêu quân đội vây quanh cả phủ đệ công chúa bèn giận dữ đáp: “ Nơi đây là phủ đệ công chúa, các ngươi dám vô lễ thế ư?”

trưởng tôn Trường Thụy cố kiềm tức giận, nói lại: “Điện hạ có chỉ. xin Hoắc Quốc công chúa đến tiếp chỉ!”

Hoài Nương lạnh lùng nói: “mẫu thân ta không có nhà. có việc gì thì nói với ta!”

“Được!”

trưởng tôn Trường Thụy xẹt một cái giờ thánh chỉ ra. cao giọng nói: “Hoắc Quốc công chúa xâm chiếm lương điền, tự ý tố chức binh sĩ trong trang trại, vi phạm pháp luật Đại Đường; tội không thể dung thứ.

đặc lệnh Vũ Lâm quân phong kiềm chủ trạch Hoắc Quốc công chúa, phàm vật sờ hữu phi pháp đều tịch thu; tự ý tổ chức quân lính nhất luật giải tán.

Khâm thử!”

Bùi Hoài Nương bỗng chốc nhảy dựng lên chửi rủa: “ Vi phạm pháp luật gì?

Rõ ràng thấy mẫu thân ta dễ bắt nạt nên đến nhà cướp của đây mà!

Các ngươi giỏi sao không đi tra phong phủ Thục vương, còn phủ Ngô vương nữa!”

trưởng tôn Trường Thụy giơ trường thương chỉ vào ả. thét lên: “Hãy tóm lấy ả ta.

động thủ!”

Binh sĩ nghe lệnh cùng ùa lên ghì Bùi Hoài Nương và mấy tên gia nhân xuống đất trói lại.

Đội binh sĩ đông đảo lập tức xông vào phủ bắt đầu lục lọi, phủ công chú Hoắc Quốc trong một chốc bỗng gà bay chó nhảy, hỗn loạn không tả nổi.

trời vừa sáng. việc Hoắc Quốc công chúa phủ bị thanh tra đã dần đi đến đoạn cuối.

Các tài sản được tịch thu từ trong phủ công chúa chất đầy rương rổ, đủ loại vàng bạc châu báu cùng tiền đồng vô số, theo dự đoán sơ sài nhất của văn thư thì chí ít được trên hai trăm vạn quan, và còn có địa khế cả ngàn khoảnh, cũng chính là địa khế cả trăm vạn mẫu được đựng trong mười mấy chiếc rương to được binh sĩ khiêng ra.

Đó chính là tội trạng của Hoắc Quốc công chúa, theo luật pháp công chúa chỉ được có một trăm khoảnh đất ruộng vĩnh nghiệp, nhưng bà lại có sấp trăm lần con số đó, Lý Long Cơ đã từng ba lần hạ chỉ. nghiêm cấm tông thất thâu tóm ruộng đất. nếu không sẽ bị phạt nặng.

Tuy ba đạo ý chỉ đó không có hiệu quả gì. nhưng hiện giờ lại trở thành căn cứ của Lý Dự để trị tội Hoắc Quốc công chúa.

Lý Dự đã sớm điều tra kỹ lương điền của Hoắc Quốc công chúa ở đâu trong Quan Trung.

Trong lúc Vũ Lâm quân điều thanh tra phủ công chúa thì hắn cũng cho quân đội đang cắm trại ngoài ngoại thành Trường An xuất động đi đến các huyện trong Quan Trung. và cũng cho thanh tra trang điền của Hoắc Quốc công chúa, ba ngàn khoảnh thổ địa cùng lương thực tích lũy mấy mươi năm nay, chí ít cũng thu được trên trăm vạn thạch lương thực.

Sáng hôm đó, Lý Dự đột nhiên tập kích phủ đệ Hoắc Quốc công chúa đã làm chấn động toàn thành.

Chẳng bao lâu sau.

Lý Dự hạ liền ba chiếu chỉ. lệnh cho Hình bộ thượng thư Lý Nghiễn làm Thanh Điền sử, Hộ bộ thị lang Bùi Mân làm phó sử. toàn diện thanh tra việc đất đai trong Quan Trung, phàm có tông thất dám bá chiếm đất đai, hạn trong ba ngày phải giao trả lại đất đai ra thì sẽ được bỏ qua. nếu không thì cứ noi theo gương Hoắc Quốc công chúa.

Một trận bão táp lại sắp dấy lên trên bầu trời Trường An. mây đen lại sắp ùn ùn kéo đến.

Nếu nói vị hoàng đế Đại Đường lên ngôi một năm nay đã dần lộ vẻ phi thường, thì chi bằng nói hắn đã bị hiện thực tàn khốc bức ép đi về còn đường không lối lui này.

Khi phủ trạch bị tịch biên tài sản và niêm phong, công chúa Hoắc Quốc quả thật không ở trong phủ. bà đang ở Hưng Thiện tự làm pháp sự. cho dù gần một tháng nay, Hoắc Quốc công chúa vẫn luôn phải ở vào nơi đầu sóng ngọn gió, nhưng bà lại tâm tĩnh như nước, không đem chuyện này để ở trong lòng. bà đã sáu mươi mấy tuổi, đã đến tuổi về già. của cải được mất bà đã xem nhạt rồi. hoàng huynh Lý Long Cơ của bà đã hứa với bà.

Lý Dự sẽ không có uy hiếp gì đối với bà.

Hứa hẹn của Lý Long Cơ vẫn còn văng vẳng bên tai bà.

Vũ Lâm quân bèn đã xông vào trong phủ bà.

đả thương dưỡng nữ Hòe Nương.

đem của cải mấy mươi năm tích cóp được của bà vơ vét sạch.

Tin tức truyền tới.

Hoắc Quốc công chúa rốt cuộc cũng không kìm chế được sự phẫn nộ trong lòng. bà giận dữ rời khỏi Hưng Thiện tự. kéo đến Khánh Hưng cung. bà phải đi tố cáo với hoàng huynh Lý Long Cơ của bà về sự bất kính của Lý Dự đối với bà.

Hưng Khánh cung.

Lý Long Cơ đã thức dậy, hắn là bị tin tức Lý Dự đột kích phủ trạch Hoắc Quốc công chúa làm tỉnh giấc, nếu như ở mấy tháng trước, hắn bệnh tình trẫm trọng; lúc vừa mới từ trong hôn mê tỉnh lại. có lẽ sẽ vì hành vi quyết đoán của trưởng tôn mà cảm thấy vui mừng, nhưng bây giờ, hắn chỉ có phẫn nộ, Lý Dự lại dám ngay sau khi mình đã cảnh cáo nhiều lần không được động thủ với Hoắc Quốc công chúa, ngang nhiên hạ lệnh kê biên tài sản phủ Hoắc Quốc công chúa, đây chẳng khác nào giáng một chưởng thật mạnh vào mặt hắn.

Đồng thời, sự to gan làm càn của Lý Dự cũng để hắn hạ quyết tâm. hắn quyết tâm phế bỏ tên nghiệt tôn này, sắc lập lại người thừa kế ngôi vị hoàng đế Đại Đường.

Hoắc Quốc công chúa ở trước mặt Lý Long Cơ lệ già không ngớt khóc lóc kể lể: “Toàn bộ gia tài của muội đều là do hoàng huynh ban tặng. không hề vi phạm luật pháp Đại Đường mà có được, nếu triều đình quẫn bách, muội có thể hiến ra. nhưng không thể nào giống cường đạo xông vào phủ trạch muội, đem vật đáng giá trong nhà cướp bóc sạch sẽ. còn đả thương Hòe Nương, đáng thương cho đứa nhỏ đó là do ta nuôi nấng từ nhỏ, sau khi trượng phu mất đi đến nay vẫn thủ tiết ở nhà. sống nương tựa với muội, muội hôm nay cũng không có yêu cầu gì, chỉ xin hoàng thuynh tước đi tước vị CÔng chúa của muội, muội thà làm một tiểu dân bình thường, còn có thể bảo toàn gia sản gia đình, muội thật sự không muốn làm công chúa này nữa.”

Sự khóc lóc kể lể của Hoắc Quốc công chúa gây cho Lý Long Cơ sự phiền não rối bời. nhưng hắn lại không thể nổi nóng với Hoắc Quốc công chúa, dù sao lời hứa của hắn vừa mới qua hai ngày, làm cho hắn không còn mặt mũi nào..

“Hoàng muội đừng khóc nữa. gia sản của muội chỉ là đổi một chỗ khác bảo quản thôi, ta cam đoan với muội, gia sản sẽ hoàn trả đủ số, người đả thương Hòe Nương ta sẽ nghiêm trừng. nhất định sẽ có một lời giao phó cho muội, hai ngày nay muội hãy ở lại trong cung ta. nhiều nhất một tháng, ta sẽ để tên nghiệt tôn kia dập đầu tạ lỗi với muội.”

Lúc này, Võ Nhị Nương cũng tiến lên khuyên Hoắc Quốc công chúa: “Công chúa, thái tổ thượng hoàng cơ thể không khỏe, đừng gia tăng thêm phiền não cho ngài nữa, nếu ngài đã nhận lời làm chủ cho ngài. vậy thì hãy nhẫn nại chờ đợi, công chúa hãy đi theo ta!”

Hoắc Quốc công chúa đã có được sự bào đàm, lúc này bà cũng bất đắc dĩ. chỉ đành theo Võ Nhị Nương đi khỏi, lúc này, Lý Long Cơ thở dài nói với Cao Lực Sĩ ngồi đối diện bên cạnh: “A ông, tên nghiệt tôn này quả thật khiến ta thất vọng rồi.”

Cao Lực Sĩ dưới sự thỉnh cầu nhiều lần của Lý Long Cơ, mới quay trở về bên cạnh Lý Long Cơ, trài qua quá trình từ từ đến sinh.

Lý Long Cơ cuối cùng mới ý thức được, Cao Lực Sĩ mới là người duy nhất đáng để hắn tin cậy, cho dù Cao Lực Sĩ và Lý Khánh An mối giao hảo riêng tư cực tốt. cho dù Cao Lực Sĩ kiên quyết ủng hộ Lý Dự đăng cơ, nhưng Lý Long Cơ biết được, ở trước mặt lợi ích của mình, Cao Lực Sĩ tuyệt đối sẽ không bán đứng mình, còn về tên Ngư Triều n kia, Lý Long Cơ đã nhìn thấu hắn. hắn đã phản bội mình.

chỉ là Cao Lực Sĩ cũng không còn quắc thước như hồi xưa nữa. năm tháng đã vô tình nuốt dần đi sinh mệnh của lão, lão râu tóc đều bạc cả. ban người già đã có thể thấy rõ trên mặt và trên tay lão, khí thế quyền thịnh một thời năm xưa đã không còn nữa. lão đã biến đổi gần như làm người ta không thể nhận ra. nhưng điều duy nhất không biến đổi chính là lòng trung thành của lão đối với Lý Long Cơ, cho dù Lý Long Cơ từng tổn thương lão như vậy, nhưng lão vẫn không một câu oán hận, tận tâm tận lực hầu phụng hắn.

Bây giờ đã không gọi là hầu phụng nữa. lão tuổi tác đã cao, không thể ở hai bên hầu hạ, vai trò của lão bây giờ, là một người bầu bạn của Lý Long Cơ, ở bên hắn trò chuyện, hoặc là giúp hắn xoa bóp tấm lưng gù kia, còn về phần bày mưu tính kế, lão đã không còn có hứng thú nhiều nữa.

Nghe lời oán hận của Lý Long Cơ đối với người cháu.

Cao Lực Sĩ thở dài nói: “Thượng hoàng. lão nô cũng nghe nói tài chính triều đình kiệt quệ. nguồn tài đoạn tuyệt, với sự khoan dung nhân nghĩa của thái tôn, không đến mức bức bách bất đắc dĩ. ngài sẽ không đi ra bước này, thượng hoàng cũng thông cảm với ngài một chút vậy!”

“Ta có thể thông cảm hắn, vấn đề là hắn đã đi lầm đường, lại đem dao mổ nhắm ngay tông thất, hắn muốn làm gì, hắn muốn khoét đứt quốc mạch của Đại Đường ư?”

Lý Long Cơ vừa dứt lời, chỉ thấy một viên tiểu hoạn quan kinh hoàng chạy tới, từ rất xa đã cao giọng la to: “Thượng hoàng, không hay rồi, quân đội, quân đội đã bao vây Hưng Khánh cung, không cho phép bất kỳ kẻ nào ra vào.”

Lý Long Cơ cả kinh đứng phắt lên, hắn tức giận đến cả người phát run. giận dữ công tâm. không ngờ lập tức hôn mê bất tỉnh, sợ tới mức Cao Lực Sĩ và mấy viên hoạn quan tiến lên gọi to: “Thượng hoàng!

Thượng hoàng!”

Sau một lúc lâu.

Lý Long Cơ từ từ hồi tinh.

Cao Lực Sĩ vội vàng an ủi hắn nói: “Thượng hoàng, lão nô phỏng chừng đây là Thánh Thượng sợ xảy ra chuyện, cho nên mới không cho thượng hoàng tham dự vào việc này, ngài tuyệt đối không dám gây thương tổn đến thượng hoàng.”

“Ta thật sự hối hận những gì đã làm lúc trước a!”

Lý Long Cơ gắng sức ngồi dậy, trong lòng tràn đầy sự hối hận, hắn thật không nên lập tên thái tôn này, cuối cùng hắn lại động thủ với mình rồi, hắn sững sờ ngồi một lúc lâu.

đột nhiên cắn răng nói: “Nếu nó đã bất nhân, thì đừng trách ta bất nghĩa.”

Hắn quay đầu lại nói với Cao Lực Sĩ: “Cao ông. nó cũng không phải ai cũng đều ngăn được, ta viết một bức mật chỉ. ngươi tìm người thay ta đưa cho Trương Quân!”

Từ sau sự kiện tiền bạc của năm ngoái.

Trương Quân vì bị Dương Quốc Trung truy xét vai trò của hắn trong vụ án lộ mật tiền bạc. mà chủ động từ đi chức Hộ bộ Thượng thư.

đồng thời cũng từ chức Trung thư môn hạ Bình Chương sự. cũng chính là nói, hắn đã hoàn toàn thoát ly khỏi nội các của Lý Dự. không có sự ràng buộc của việc triều đình, cuộc sống của Trương Quân càng thêm an nhàn, hắn thích câu cá.

đọc sách, suốt ngày ở hậu viên buông cần. hoặc là ở thư phòng đọc sách, nhàn hạ thoải mái, vô tư vô lự. buổi chiều.

Trương Quân giống như ngày thường, ở một con sông nhỏ gần phủ trạch buông câu.

ở đây, hắn đã quen với một nhóm ông lão câu cá. lúc nhàn nhã trò chuyện nhân sinh phố phường, cũng không cảm thấy cô đơn.

Trương Quân đã ăn bận giống như một người câu cá rồi.

đầu đội mũ cói rộng vành, thân mặt vải thô áo bố, xắn ống quần lên một nửa. mang giày bố, chỉ là da dẻ trắng hơn bọn họ một chút, làm cho người ta rất khó tin rằng, ông lão này lại là Hộ bộ Thượng thư đã từng chấp chưởng tài quyền Đại Đường mười mấy năm.

Câu cá cần yên tĩnh, đại bộ phận thời gian mọi người đều rất yên lặng. giữ sự lặng thinh.

Trương Quân cũng không ngoại lệ5 hắn dán mắt vào chiếc phao trên mặt nước, trong đầu lại nghĩ đến đại sự xảy ra ở Trường An hôm nay, thành thật mà nói. hành động quyết đoán của Lý Dự đã vượt ra ngoài dự liệu của hắn cũng làm cho hắn tán thưởng không thôi, cho dù hắn biết Lý Dự là bị ép phải làm thế. nhưng Lý Dự lại đi ra khỏi bước của phá cục, chứng minh là Lý Dự vẫn còn khá tỉnh táo, nhìn rõ nguy cục ở trước mắt.

Trương Quân đương nhiên biết tình cảnh hiện giờ của Lý Dự. nếu nói năm ngoái tam vương địa phương còn có chút ngại ngùng về địa vị, bọn họ không có lý do gây sóng gió đối với triều đình trung ương. vậy thì sự tỉnh lại của Lý Long Cơ bèn đã thay đổi sự ngại ngùng này, Lý Long Cơ bèn đã trở thành sự dựa dẫm lớn nhất của tam vương địa phương, cũng vậy, Lý Long Cơ cũng sẽ dựa vào bọn họ, trên thực tế.

Lý Long Cơ đã làm như vậy, trong một tháng mấy này, hắn đã ba lần tìm mình đến Hưng Khánh cung mật đàm.

đã xác mình rõ rằng, hắn phải phế bỏ Lý Dự. cải lập thập tam lang, cũng chính là Thục vương Lý Giao làm thái tử.

Trương Quân cũng không thể không phục tên lão gia hỏa này, lại biết được quan hệ của mình và Lý Giao, bây giờ mới muốn cải lập Lý Giao, vậy trước đó đã làm gì rồi.

Lý Long Cơ nếu đã quyết định phế trừ Lý Dự. vậy cục thế trước mắt rất bất lợi với Lý Dự. nếu hắn còn không có hành động gì.

Lý Long Cơ sẽ phát động, vì vậy hành động của Lý Dự hôm nay có lẽ là chính xác, hắn lấy Hoắc Quốc công chúa làm điểm đột phá. cờ xí rõ ràng mà phế bỏ ruộng đất sát nhập, ít ra cũng sẽ giành được sự ủng hộ của nông dân và quan viên lớp trung và thấp, ở một mức độ nào đó, sách lược này của hắn vô cùng chính xác.

đáng tiếc có chút muộn màng. nếu như sớm hơn nửa năm nữa. vậy thì trong tay hắn đã có tiền có lương, có một cánh quân Quan Trung lợi hại. nhưng bây giờ, muộn rồi.

Lúc này, một con ngựa chạy nhanh về phía này, khóe miệng của Trương Quân lộ ra một nụ cười lạnh lùng, hắn biết Lý Long Cơ đến tìm mình rồi.

“sứ quân!”

Một gia nhân trên chiếc cầu gọi to: “Trong phủ có chuyện khẩn gấp mời ngài trở về.”

Trương Quân ở dưới cầu câu cá. giọng nói của gia nhân rất lớn. làm cho các ngư hữu của hắn đồng loạt chau mày lại. kêu như vậy, cá đều hoảng sợ bỏ chạy cả.

Trương Quân trầm mặt xuống, không vui nói: “Ta biết rồi, đừng kêu nữa.”

Gia nhân sợ đến không dám hó hés Trương Quân vẫn từ tốn chậm rãi câu cá của hắn. bốn bề lại trở lại yên tình, phảng phất như chuyện gì cũng không xảy ra. khoảng chừng qua đi một khắc giờ, Trương Quân rung cần lên. một con cá trích lớn dài nửa thước đã mắc câu. lăn lộn trong không trung, vảy lấp lánh phát sáng.

Trương Quân cười lên ha hả. không biết Lý Long Cơ có phải cũng là một con cá lớn không?

Hắn lúc này mới từ từ thu dọn ngư cụ. chắp tay cười với mọi người: “Các vị ngư hữu, trong phủ có việc, ta đi trước một bước nhé.”

“Trương sứ quân đi thong thả!”

Chúng ngư hữu đồng loạt đứng dậy đáp lễ, Trường An đi lên đầu cầu, một chiếc xe ngựa đã chờ sẵn từ lâu, hắn ngồi lên xe ngựa ra lệnh nói: “Hồi phủ!”

Ban đêm. một con bồ câu đưa thư vỗ cánh phành phạch bay về phía Kiếm Nam. mang theo mật thư của Trương Quân, mang theo ý chỉ của Lý Long Cơ, bay đi hướng Ba Thục đang nắm giữ mười vạn đại binh: Tiên đế muốn phế bỏ thái tôn, lập ngài làm đích tôn, ngài phải hỏa tốc thống binh vào kinh.

Lý Dự tịch biên phủ Hoắc Quốc công chúa, hạ chỉ tông thất giao ruộng, vây binh Hưng Khánh cung, đồng thời hạ lệnh quân đội ở Quan Trung thanh lý ruộng, Hình bộ Thượng thư Lý Nghiên khiêng quan tài đi nhậm chức Thanh điền sứ. một loạt những việc đại sự phát sinh đột ngột đã chấn động triều dã, cũng chấn động cả Đại Đường.

An Tây Kim Mãn huyện, Lý Khánh An đích thân lĩnh bốn vạn kỵ binh An Tây đi tới thành Bắc Đình, động tĩnh dị thường của thành Trường An làm cho dõi mắt theo, tự nhiên cũng thu hút vị chư hầu Tây Vực này, đối với Lý Khánh An vừa mới kết thúc chiến sự Tây Vực mà nói, cục thế đột biến của Trường An có thể nói là vừa đến thật kịp lúc, dĩ nhiên, mồi thế lực chính trị cũng đều có hứng thú với bữa tiệc chính trị thịnh soạn này của Trường An. gần như có thể khẳng định, mọi thế lực đều sẽ tham dự vào. cuối cùng ai có thể có được bao nhiêu lợi ích, thì xem thử thủ đoạn và thực lực của người hạ cờ rồi.

Phải nói rằng.

Lý Khánh An tuy có thực lực tuyệt đối, nhưng hắn cũng có nhược điểm lớn nhất, đó chính là khoáng cách quá xa. làm cho hắn có chút cảm giác rơi dài khó với, bởi vậy. cách Trường An gần một chút, gần thêm một chút, chính là việc cấp bách nhất hiện giờ của Lý Khánh An.

Chương 417: Đường vòng

Xe ngựa của Lý Khánh An đi giữa bốn vạn đại quân.

Lần này hắn không tự cười ngựa, mà chi ngồi trên một chiếc xe ngựa rộng rãi như căn phòng di động của mình.

Do xe được kéo bởi mười hai con tuấn mã. suốt dọc đường từng tây đến đông hắn đều ngồi làm việc trong xe.

Trong xe ngoài hắn ra còn có thị thiếp Như Họa của hắn đi theo để phụ trách chăm sóc cuộc sống hằng ngày của hắn.

Chiếc xe ngựa này vẫn là xe năm xưa Ca Thư Hàn tặng hắn. trong xe có trãi một lớp thảm Ba Tư dày.

Đây là một trong số các chiến lợi phẩm, xung quanh đều có khung gỗ thêm, lại có nệm dựa. bố trí rất tiện nghi, ở cạnh cửa sồ còn có một chiếc bàn nhỏ trên đấy đặt đầy văn phòng tứ bảo, đầu án còn có một xấp văn thư cao.

Đặc biệt là trong xe lại còn có một gian nội thất, trong đấy là tàng thư thất có đến tận ngàn cuốn sách.

Lúc này Lý Khánh An đương nằm xấp trên bàn phê duyệt văn thư An Tây đưa đến.

Thị thiếp Như Họa cũng co chân ngồi trong nội thất, tập trung hết tinh lực để đọc sách.

Nàng đi theo Lý Khánh An bao nhiêu năm nay, Như Họa cũng được đọc sách biết chữ. nắm giữ quyền tài chính trong phủ Lý Khánh An.

Chuyến đi lần này Lý Khánh An vốn định dẫn theo Vũ Y đi cùng mình, nhưng Vũ Y lại yêu thích sự yên tĩnh, không muốn đi đông đi tây, Minh Nguyệt nghĩ việc này lại hợp với tính Như Họa. nên bèn để Như Họa đi theo hắn.

Lý Khánh An phê duyệt xong một cuốn báo cáo bèn tiện tay cầm chén trà lên. vừa đưa lên nhấp môi mới phát hiện trong ly đã cạn sạch.

Hắn bèn bỏ chén xuống. mắt lấm lét nhìn ra phía sau. thấy Như Họa đang chăm chú đọc sách mà không khỏi lắc đầu cười khổ.

Nha đầu này nói là đi theo để chăm sóc sinh hoạt của mình, thế mà từ lúc đầu đến giờ mà cũng chưa từng rót qua một tách trà cho mình, suốt ngày cứ chìm đắm trong thế giới sách vở.

Nếu cứ tiếp tục thế này e rằng không ổn. hắn nhất định phải để nàng rót cho mình một chén trà mới được.

Hắn dùng chén gõ nhẹ lên bàn. nhưng vẫn không có phản ứng gì.

Hắn lại gõ thêm một lần. nhưng vẫn không có phản ứng. cuối cùng hắn không khỏi ho mạnh một tiếng gọi nàng: “Như Họa!”

Như Họa từ từ ngẩng đầu lên. trong mắt nàng vẫn đầy vẻ mơ màn vì quá tập trung vào tình tiết trong truyện.

Lý Khánh An chỉ chỉ vào ly trà. cười nói: “Rót trà cho phu quân nàng nào!”

“Vâng!”

Nàng vừa đứng dậy thì thốt lên tiếng “ủi da!” xong lại té nhào xuống, chau màu đau khổ nói.

“Đại ca. chân muội bị chuột rút.

Tê quá đi không nổi.”

“Nào, để huynh xem cho muội nào!”

Lý Khánh An đương vừa đứng dậy Như Họa vội khoát tay liên tục, “Huynh đừng qua đây, huynh tuyệt đối không được đụng vào muội, huynh mà đụng vào thì chỉ càng đau hơn thôi!”

Lý Khánh An biết cái cảm giác tê chân chuột rút này, cũng sợ nhất người khác đụng vào. nhưng khổ nỗi trên đời này lại có người luôn thích trêu người khác, cố tình đụng vào.

Hắn vốn dĩ chỉ định ghẹo ghẹo nàng, thấy nàng đau dữ dội quá thì lại bắt đầu lo lắng hỏi: “Nàng muốn ta phải làm gì nào?

Ta sẽ nghe nàng.”

“chỉ cần huynh không đụng vào huynh là được.”

Dừng lại một lát Như Họa lại nói: “Muội hơi khát nước, hay huynh rót giúp muội ly nước đi.”

Đoàn quân còn cách thành Bắc Đình mười dặm. lúc này, một kỵ binh báo tin hỏa tốc từ xa phóng đến. tay giƠ cao một ống thư màu đỏ, lớn tiếng hô hào: “Thư gấp Trường An!”

Thân binh nhận lấy ống thư rồi bước nhanh đến cửa xe, khẽ giọng nói: “Đại tướng quân, thư gấp Trường An!”

Lý Khánh An đương ngồi uống trà mình rót. nghe tiếng thân binh, hắn đặt chén xuống, mở cửa sổ ra nhận thư.

Đó là ống thư màu đò, có nghĩa là việc cực quan trọng.

Hắn vội mở ống. từ từ phô thư ra. chỉ thấy trên đó viết: “Kiếm Nam phát binh tám vạn.

đương đi về phía Trường An.”

Lý Khánh An giật mình.

Kiếm Nam phát binh, vậy có nghĩa là thời cục đã thăng cấp, lực lượng song phương bắt đầu từ bóng tối đi ra ánh sáng, công khai hóa.

Hắn trẫm tư một lúc rồi lập tức quay sang dặn dò thân binh: “Đi, gọi Trang tiên sinh đến cho ta!”

Nghiêm Trang đi giừa đoàn, hắn cũng ngồi trong một chiếc xe ngựa chi nhỏ hơn xe của Lý Khánh An chút ít.

Đương nhiên cũng chẳng có ty thiếp đi theo hầu hạ.

Lần này đông tiến hắn sẽ đi theo với thân phận mộ liêu.

Một chốc sau.

Nghiêm Trang vội vội vàng vàng chạy đến.

Lý Khánh An để hắn lên xe ngựa.

Đợi hắn vừa ngồi xuống.

Lý Khánh An bèn nói: “Tiên sinh.

Trường An lại có tình hình mới rồi!”

nói xong, hắn đưa thư cho Nghiêm Trang.

Nghiêm Trang liếc nhanh thư mà không khỏi ngỡ ngàng.

Dù là việc trong dự liệu, nhưng không ngờ lại nhanh đến mức này, hắn không khỏi lâm vào trẫm tư.

Lần này Như Họa cuối cùng đã mang hai chén trà qua. nàng quỳ xuống đặt nhẹ chén lên bàn rồi nhìn Lý Khánh An cười cười hô thẹn, tỏ ý xin lỗi Lý Khánh An về việc rót trà vừa rồi.

Lý Khánh An gật gật đầu chỉ chỉ vào nội thất, tỏ ý nàng đi vào nội thất đọc sách.

Cửa nhỏ vừa nhẹ nhàng khép lại.

Như Họa cũng chẳng làm phiền hai người bàn chính sự.

Nghiêm Trang cũng bừng tĩnh lại, bèn cười nói: “Nói thật, việc này cũng trong dự liệu của ta.

Lý Long Cơ muốn giành lại ngôi vua nhưng lại không có chỗ dựa. hắn chắc chắn sẽ tìm mấy người con trai mình.

Ngô vương ở quá xa. không tiện đến đây.

Kinh vương binh lực quá ít. không cách đối kháng triều đình, duy chỉ có Thục vương Lý Giáo, tên này tinh anh giỏi giang. lại có thể dẫn binh, và có Cao Tiên Chi phủ trợ, và quan trọng hơn nữa. trong tay hắn có mười vạn đại quân, và còn học tập chế độ dân đoàn của An Tây, lại tổ chức mười vạn quân dự bị.

Trên thực tế.

Lý Giáo có hai mươi vạn đại quân trên tay, nên Lý Long Cơ mới phải xem trọng hắn.

Ta đoán chắc hắn lại hứa hẹn gì với Lý Giáo, hay có thể là thái tử chẳng hạn nên hắn mới chịu dẫn quân bắc tiến.”

“Vậy tiên sinh có nghĩ là chúng ta phải làm gì không?”

“Đại tướng quân có một nhất cử giết thẳng vào Trường An. một chân bước thẳng lên Hàm Nguyên Điện không?”

“Không!”

Lý Khánh An kiên quyết lắc đầu.

“Thời cơ soán vị của ta hiện nay vẫn chưa chín mùi.

Bây giờ ta vẫn chưa muốn lên ngôi, nhưng có điều ta đã quyết định trực tiếp can thiệp vào chính sự triều đình, không còn khoanh tay đứng nhìn!”

“Nếu thật sự như thế thì bước đầu tiên của đại tướng quân sẽ là đoạt Hà Tây.

Đại tướng quân dời sư đoàn về Lương Châu, bố quân Lũng Hữu cách Trường An không xa.

Ta nghĩ chỉ có đại quân ở gần Trường An thì dù là ai đi nữa cũng sẽ nghĩ ngay đến lực lượng mạnh mẽ của An Tây.”

Lý Khánh An gãy gãy cằm.

đúng là đương nhiên phải chiếm Hà Tây và Lũng Hữu, tốt nhất là không phải đổ máu.

Trường An thành lúc này đã hỗn loạn vô cùng, tông thất các nhà các hộ đều bên bờ sóng gió.

Sau khi công chúa Hoắc Quốc bị thanh tra.

Lý Dự lại hạ lệnh cho đến xử lý phủ đệ của mười mấy nhà công chúa và thân vương nổi tiếng xấu vì thâu tóm ruộng đất, trong đó có cả phủ đệ của Khánh vương và Đệ vương.

Lý Dự vì thế mà được lượng lớn tiền và lương, kho phủ sung mãn. lương thực chứa đầy kho, một chốc giải quyết được nguy cơ tài chính.

Nhưng nguy cơ chính trị của hắn càng lấn càng sâu. tông thất và quyền quý cả các nhà bắt đầu liên thủ quy mô lớn. bắt đầu vũ trang và huấn luyện trang đỉnh, còn triều đình thì bắt đầu chia rẽ.

Sau Trương Quân.

Dương Thận Câm và Trần Hy Liệt trước sau từ chức.

Dương Quốc Trung và Vương Củng thì mạnh ai nấy bắt đầu quy tụ phe cánh của mình.

Bọn họ không ai còn đặt niềm tin vào Lý Dự. vì bị ảnh hưởng này mà mọi người trong triều bàng hoàng bất an. rất nhiều người đều trốn trong nhà không lên triều.

Các huyện trong Quan Trung đều có điểm tuyển binh.

Lý Dự hình như đặt hết tất cả vào phen này, hắn như một kẻ cờ bạc liều lĩnh, bất chấp tất cả.

Hắn bắt đầu động dụng tiền lương đê chiêu binh mãi mã. chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi đã chiêu được tám vạn người, giờ binh lực của hắn đã đạt đến mười tám vạn.

Giờ đang ngày đêm thao luyện.

Tuy trên triều dã đã sà bay chó nhảy, nhưng trên thị trường Trường An vẫn khá bình lặng.

Lý Dự đã tịch thu được gần năm trăm vạn thạch lương thực trong trang viên lớn nhỏ trong Quan Trung. ngoài hai trăm vạn thạch dùng cho quân đội. ba trăm vạn thạch còn lại hắn đã giao cho Hộ bộ, để tân nhậm Hộ bộ thị lang Bùi Mân toàn quyền phụ trách.Bùi Mân vì muốn bình ổn giá lương thực Trường An.nên đã trước sau tung bốn mươi vạn thạch lương thực vào thị trường Trường An. khiến giá lương Trường An vừa mới leo thang lại lập tức bị vùi xuống.

Giá lương mỗi đấu lương thực tụt xuống còn một trăm năm mươi văn. thấp nhất trong vòng hai năm nay.

Giá lương hạ thấp khiến dân an tám. dân chúng các phường Trường An vẫn sinh hoạt bình thường chưa có hiện tượng lạ gì.

Tại ngõ Tây Lĩnh một góc chợ Tây vốn là tửu tử Nhiệt Hải Cư. nơi đây đã trở thành đại bổn doanh thế lực của Lý Khánh An tại Trường An.

Trường An và khu vực Quan Trung lúc này ngoài hàng ngàn người của Hán Đường Hội ra. còn có thêm hai ngàn quân xích hầu được lần lượt phái đến từ An Tây.

Bọn họ chính là đội đặc chủng của An Tây, hóa trang thành bình dân.

Dưới sự yểm hộ của Hán Đường Hội tiềm ẩn vào các huyện phụ cận Trường An. kẻ làm giúp việc, người làm nhân viên trong quán trà. hay tay đánh thuê trong biêu cục, đồ đệ võ quán...muôn màu muôn vẻ, tích cực phối hợp với Hán Đường Hội chấp hành đủ các mệnh lệnh của An Tây nội vụ phủ.

Ngõ Tây Lĩnh tuy là đại bổn doanh của cơ quan tình báo Trường An. nhưng thư bồ câu vãng lai lại không ở đây.

Nơi đây gần sát chợ Tây, cư dân đông đúc, nếu bồ câu qua lại quá nhiều sẽ dễ khiến mọi người hoài nghi. bồ câu thường sẽ đưa đến thôn trang ngoài thành, phải có người đặc biệt phụ trách truyền đến.

Chiều hôm đó một chiếc xe ngựa phóng như bay vào ngõ Tây Lĩnh.

“Cạch!” một tiếng dừng lại trước cánh cửa sơn đen tuyền.

Người đi xuống là một thanh niên trẻ tuổi.

Hắn vội đi lên trước gõ mạnh cửa.

Cửa hé một khẽ nhỏ, chàng thanh niên vội giơ đồng bài ra rồi lẻn nhanh vào.

“Hồ tổng quản có đây không?”

Hắn khẽ giọng hỏi.

“Có!

Có phải có tin từ An Tây không?”

Chàng trai gật gật đầu.

“Là ống thư màu đỏ, hỏa tốc!”

“Xin hãy đi theo ta!” người trong phủ dẫn hắn đi vội vào nội trạch.

Sau khi xuyên qua vài cách cửa lớn.

đi mãi vào sâu trong nội việc thì gia nhân mới chỉ vào một gian nhà nói: “Hồ tổng quản đang hợp trong đó, ngươi tự vào tìm đi!”

Hồ tổng quản cũng chính là tổng quản Hồ Vân Bái của An Tây nội vụ phủ tại Trường An.

Do lập công lớn trong trận chiến tiền bạc mà được thăng chức trung lang tướng, thống quản ba ngàn thành viên của An Tây nội vụ phủ.

Lúc này, Hồ Vân Bái đương cùng mười mấy tên tâm phúc thương lượng vấn đề an toàn khi liên lạc.

Vì người đến quá nhiều, chỉ cần một chút sơ suất là có thể sẽ bị bại lộ.

Vì thế an toàn liên lạc trở thành vấn đề khẩn cấp trước mắt cần giải quyết.

Lúc này, ngoài cửa có tiếng bẩm báo, “Hồ tổng quản, có tin khẩn cấp từ An Tây, ống thư màu đỏ.”

ống thư màu đò là tình báo khẩn cấp, thường phải có chỉ thị Lý Khánh An mới phát, đại diện cho mệnh lệnh trọng đại.

Trong lúc thời cục gây cấn nhất mà lại nhận được ống thư bồ câu màu đỏ, Hồ Vân Bái đương nhiên không dám chậm trễ, hắn lập tức hạ lệnh: “Hãy mau mang vào!”

tên người trẻ tuổi đi vào đưa một ống thư màu đò cho hắn.

Hồ Vân Bái giờ ống thư rút cuộn giấy nhỏ trong đó ra.

Hắn nhanh chóng mở thư ra đọc.

Trong đó là thư thân bút của Lý Khánh An. chi vỏn vẹn năm chữ: “Giết An Khánh Tông ngay!”

An Khánh Tông bị giam lỏng trong phủ đệ của An Lộc Sơn tại Trường An. phủ tọa lạc tại phường Thân Nhân, là tòa phủ đệ đồ sộ được Lý Long Cơ ban tặng cho An Lộc Sơn. chiến địa hơn ba mươi mẫu.

Theo quy cách kiến trúc hiên cao mái cong, là trạch viện cấp bậc thân vương.

Trên thực tế trạch viện này trước đây là phủ công chúa Ngọc Trân em gái Lý Long Cơ. ngọc Trân công chúa sau khi xuất gia làm đạo sĩ thì nhà bị bỏ trống. nên cuối cùng Lý Long Cơ ban tặng cho An Lộc Sơn.

Trong đại trạch kiến trúc hoa mỹ, đình đài lầu các có đủ, kỳ hoa dị thảo không thiếu, bon sai hồ cá khắp nơi. tóm lại thì đấy là tòa trạch tử nguy nga. nhưng lúc này trông nó lại lạnh lẽo như ngôi nhà ma. không có một lấy một gia nhân tỳ nữ. chỉ có hai trăm binh sĩ đứng gác giam lỏng An Khánh Tông trong một tòa tiểu viện phía sau.

An Khánh Tông là con trưởng của An Lộc Sơn. vốn dĩ định vào Kinh Thành để xin làm phò mã. nhưng do An Lộc Sơn chiếm Hà Đông.

Lý Dự nổi cơn giận tam bành hạ lệnh giam cầm An Khánh Tông trong An trạch, vốn dĩ có năm trăm binh sĩ gác nghiêm ngặt, hơn nữa còn bị giam trong một gian nhà.

Nhưng một tháng trước trong cung có tin xác thực, Thánh thượng chuẩn bị dùng hắn để đồi lại Tây Lương vương Lý Tuyền, nên cũng nới lỏng việc canh gác hắn hơn.

Từ một gian nhà hắn được dời đến một tòa viện tử. binh sĩ giám sát cũng được giảm từ năm trăm xuống còn hai trăm, và còn phái hai người nô bộc để hầu hạ hắn.

An Khánh Tông cuối cùng cũng được phóng thích.

Hắn mỗi ngày dài cổ trông đợi cũng chỉ đợi cái ngày được phóng thích này, không ngờ chính cục đột nhiên chuyển biến, mâu thuẫn của Lý Dự và tiên đế Lý Long Cơ được công khai hóa. lại thanh tra nhà cửa ruộng vườn.

Trường An thành chốn hỗn loạn khiến người đời cũng như đã làng quên An Khánh Tông này.

Vào đêm. bọn binh sĩ cũng vẫn đi tuần tra ngoài An phủ như mọi khi.

Do cục thế triều đình gây cấn. trong phường Thân Nhân trời mới chớm tối đã vắng lặng lại.

Nhà nhà hộ hộ đều đóng kín cửa.

Trên phố cũng không mấy người qua lại.

Lúc này, từ xa xa vọng lại tiếng xe ngựa lốc cốc gõ trên mặt đường, chỉ thấy một chiếc xe ngựa đang từ từ đi đến dừng ngay trước An phủ.

Hai tên binh sĩ gác cửa cũng chăng kinh ngạc gì. vì chiếc xe ngựa này mấy hôm trước hôm nào chẳng đến. là xe ngựa của ngự sử Lý Động.

Sau khi triều đình quyết định dùng An Khánh Tông đổi Tây Lương vương Lý Tuyền.

Lý Động chính là người được giao nhiệm vụ phụ trách việc này.

Chính hắn đã an bài chỗ ở cho An Khánh Tông. lại an bài thêm hai người giúp việc cho hắn.

Lý Động đã mấy ngày không ghé qua. hôm nay lại đến chắc lại có an bài gì mới. chỉ có điều hắn đến lúc đêm khuya như thế quả thật khiến người ta lấy làm lạ.

Cửa xe vừa mở, Lý Động bước xuống xe ngựa, theo sau hắn là một người tùy tàng, không phải người lần trước, một người lạ mặt. nhưng điều này cũng chẳng có gì quan trọng, quan trọng là cái người theo sau nữa!

Dù cho người đó mặc chiếc áo bào đen.

đầu đội nón tre lại cộng thêm lớp van mỏng che hết mặt mũi lại, nhưng bọn lính gác vẫn nhận ra ngay đây là một người con gái trẻ.

Nhìn xuyên qua lớp van mỏng cũng có thể ước chừng mặt mày nàng cũng có chút nhan sắc.

Lý Động ườn thẳng người từng bước đi đến cửa lớn.

Tên tùy tùng và cô gái trẻ vẫn theo sát sau lưng.

Kỳ thực hắn đi cũng sắp không đi thẳng nổi, vai hắn phải sánh gông xiềng quá nặng.

Hai người con trai cùng vợ và mẫu thân của hắn đã bị một đám người lạ mặt bắt đi làm con tin.

Hắn không thể không làm theo chi lệnh của bọn người đó, nếu không, vợ con và mẫu thân hắn e rằng sẽ đầu rơi xuống đất.

“Lý ngự sử đến khuya thế có việc gì ư?”

Một quân quan đi ra chấp tay cười hỏi.

Lý Động gật gật đầu thủ thỉ vài câu bên tai quân quan rồi lại chi chỉ vào nữ tử theo sau.

Trong mắt quân quan kia đầy sắc nOTỜng mộ.

Triều đình quả thật suy nghĩ chu đáo!

Vì biết An Khánh Tông mấy ngày nay tôn thất bất an nên cho quan kỹ đến an ủi hắn.

Ôi!

Sao mà không ai nghĩ đến sự vất vả của binh sĩ nhi!

“Lý ngự sử mời vào!”

Lý Động vội nháy mắt ra hiệu cho tùy tùng và nữ tử bước nhanh vào trong trạch.

An Khánh Tông năm nay mới chạc ba mươi, thân hình béo tròn khá giống với cha mình.

Hắn vì muốn làm phò mã mà đến nay vẫn chưa lấy vợ. nên hắn vẫn độc thân tại Trường An.

Hắn bị giam đã nữa năm nay quả thực là gian khố muôn bề.

Mấy ngày nay cuối cùng cũng thở phào được. nhưng từ giam cầm mà đổi thành giam lỏng, điều kiện ăn ở cũng được cải thiện nhiều, và còn có người hầu hạ.

Có điều nỗi khổ của người cô quả khiến hắn phiền não vô cùng.

Tại Hà Bắc hắn chẳng đêm nào không có phụ nữ. còn bây giờ, hắn đã nửa năm không được động vào phụ nữ, khiến hắn đêm đêm trằn trọc.

Hắn chỉ mong sớm được thả ra ngoài, hắn chắc chắn sẽ cùng lúc tìm vài chục ả phụ nữ đến mua vui cho mình.

Hắn đương định đi ngủ thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng của Lý Động: “An công tử đã ngủ chưa?”

“Chưa..chưa ngủ!”

An Khánh Tông đại hỉ. không biết phải Lý Đông sẽ mang tin tức mới nhất đến cho hắn không đây?!

Hắn vội đi ra đón.

Ánh mắt của hắn lúc này đặc biệt nhạy bén. hắn chỉ nhìn liếc qua đã nhìn thấy người phụ nữ đi theo sau Lý Động.

Lúc này, tấm van che trước mặt của nàng đã được bỏ xuống, quả nhiên là xinh đẹp tựa hoa.

An Khánh Tông nhìn thẳng cả mắt.

Ả nữ tử này đừng nói là tuổi trẻ xinh đẹp, dù là một con heo nái thì trong mắt hắn cũng sẽ thành Điêu Thuyền thôi.

Hắn nuốt nuốt nước bọt nói: “Lý ngự sử. ngự sử đêm khuya đến tìm ta có việc ư?”

Lý Động nói khẽ bên tai hắn vài câu. rồi lại chỉ chỉ vào ả nữ tứ sau lưng ái muội cười phá lên.

An Khánh Tông lòng vui như hoa nở, liền tiếng nói: “Mời! mời!

Mau mời vào!”

Lý Động quay sang nói với nữ từ: “Mỹ Nương. ta không vào nữa. nàng vào đi!

Đợi một hồi ta sẽ dẫn nàng về!”

nữ từ gật gật đầu kéo van che xuống. nhưng trong khoảnh khắc đó, trong mắt nàng bỗng lộ sát khí ghê người.

Còn tùy tùng đi theo sắc mặt vẫn trầm lặng như mặt nước cùng đứng đợi với Lý Động ngoài sân.

Trong phòng chỉ nghe tiếng cười giòn giã của nữ tử. chẳng bao lâu ánh đèn trong phòng CŨng được thổi tắt.

Không biết bao lâu sau thì cửa lại được mở, nữ tử bước ra. trong tay cũng chẳng cầm gì. vẫn là chiếc áo bào màu đen. chỉ là tà áo rộng một cách khác thường.

“Xong chưa?”

Giọng Lý Động run run.

nữ tử gật gật đầu. bình thản nói: “An công tử đã ngủ say.”

“Vậy được!

Chúng ta đi thôi!”

Lý Động dẫn bọn họ đi ra thì gặp quân quan đang ngóng ngó ngoài cửa.

Hắn cười ám muội: “Xong việc nhanh thế ư?”

Lý Động cười ha hả: “An công tử nóng ruột, thân hình lại hơi tròn nên đương nhiên sẽ nhanh một chút.

Hắn giờ đã ngủ say, thôi đừng làm phiền hắn nữa.”

“Được!

Để ta tiễn các ngươi đi một đoạn.”

Lý Động dẫn hai người đi xa.

Quân quan kia cử nhìn chằm chằm bóng hình nữ tử kia mãi. chốc chốc hắn lại rờ rờ cằm cười nói: “Bà nội nó chứ. sao ả nữ tử này mập thế. mông lại còn to tròn nữa. thật tiếc quá đi!”

Ba người họ vừa lên leo xe. thì xe lập tốc lốc cốc lăn bánh. ả nữ tử kia rút từ hắc bào ra một bọc to tròn đưa cho tên tùy tùng cười lạnh: “Đã đắc thủ rồi!”

“Đẹp lắm!”

Tùy tùng giơ ngón cái lên tán thưởng.

Lúc này, Lý Động sợ hãi nói: “Vậy ..vậy ta phải làm thế nào? người nhà của ta đâu?”

Tùy tùng rút một túi tiền xu bạc ra cho hắn. cười nói: “tổng quản nhà ta sẽ không lừa ngươi đâu.

Người nhà của ngươi giờ đang ở Hàn Dương, địa chỉ cụ thể được bỏ trong bọc này, và trong đó còn có một tấm đồng bài.

Ngươi cứ giao đó cho người trông coi. bọn họ ắt sẽ thả người nhà của ngươi ra.

Sau đó bọn ta sẽ cho người đưa cả nhà ngươi đến An Tây.

An Tây luôn hoan nghênh người có học vấn như Lý ngự sử!”

Lý Động nhận lấy bọc vải thở phào nhẹ nhõm, hắn gật gật đầu nói: “Vậy được, ta sẽ rời khỏi Trường An trong đêm nay.”

Lúc này, tiếng trống đóng cửa thành vừa vang lên. xe ngựa phóng như bay rời khỏi phường Thân Nhân về hướng phường xuân mình.

“Sao các ngươi lại phải giết An Khánh Tông?”

“Lý ngự sử là người có học vấn. ngươi có thể đoán thử xem!”

“Để ta suy nghĩ một lát. ả!

Ta hiểu rồi!”

Chương 418: Không thể thỏa hiệp

Cái chết của An Khánh Tông, mãi đến trưa hôm sau mới bị phát hiện, mà là đầu người treo lên trước cửa lớn chợ đông, làm cho thành Trường An náo loạn đến sục sôi. mãi đến khi có quan viên lên cửa điều tra. binh sĩ tuần phòng của An phủ lúc này mới phát hiện An Khánh Tông sớm đã chết đi trên giường, đầu người đã không còn. suy xét nguyên nhân cái chết của hắn. rõ ràng là có liên quan đến đêm qua Lý Động đến viếng. binh sĩ thủ hộ vội vàng thượng báo, tin tức này từng lớp từng lớp bị đưa tới trước ngự án của Lý Dự.

Lý Dự nổi giận đùng đùng, lập tức phái người đi bắt Lý Động, nhưng lại được tin người nhà già trẻ của Lý Động toàn bộ ẩn trốn, không biết đi về đâu, Lý Dự rất giận, một mặt mệnh lệnh phạt nặng binh sĩ thủ hộ, mặt khác hạ chỉ tróc nã Thị ngự sử Lý Động.

Sự kiện An Khánh Tông bất ngờ bị giết đã làm rối loạn tâm trạng của Lý Dự. những ngày này hắn một đường liên tiếp gật hái thắng lợi. cao ca khúc khải hoàn, tiền của và lương thực có sự thu hoạch kinh người, khiến người ta không thể không cảm thán sự điên cuồng vơ vét của cải của tông thất, đồng thời, quân đội của hắn cũng binh lực tăng vọt. tin tức mới nhất, hắn đã chiêu mộ được mười vạn tân binh, đang sấp rút thao luyện, có tiền có lương có binh, làm cho tâm trạng luôn căng thẳng của hắn có chút thả lỏng, thả lỏng rồi thì sẽ xuất hiện vấn đề, An Khánh Tông bị giết rồi, đương nhiên, đây cũng có liên quan đến tình thế trước mắt. toàn bộ tinh lực của Lý Dự tập trung đến một tuyến Hán Trung. làm sao phòng ngự quân Kiếm Nam bắc tiến, bèn đã bỏ qua một số sự việc nội vụ.

đến nỗi sự phòng bị của An Khánh Tông đã xảy ra việc không ngờ tới.

An Khánh Tông bị giết làm cho Lý Dự lo lắng vô cùng, hắn đương nhiên biết hậu quả của việc này, việc này tất nhiên sẽ chọc tức An Lộc Sơn. cũng sẽ cho hắn một cái cớ tiếng quân Quan Trung.

Lý Dự đau đầu vô cùng.

đây lại là giờ thời khắc mấu chốt này khơi dậy sóng gió.

“Sư phụ cho rằng An Khánh Tông sẽ là người nào giết?”

Ánh mắt của Lý Dự rơi vào trên người Lý Bí đang ngồi ở cạnh tường.

Lý Bí vốn dĩ là đang công tác ở chỗ khác, nhưng gần đây cục thế căng thẳng, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Lý Dự. chỉ đành dời đến ngự thư phòng của hắn. cũng chính là vị trí ban đầu của sứ quan, lúc này hắn có chút thất thần, đang suy nghĩ về việc khác.

Lý Dự đột nhiên hỏi hắn. hắn nhất thời ngây ngấn, một lúc lâu mới nói: “Bệ hạ là hỏi người giết An Khánh Tông?”

“Vâng!

Ta rất muốn biết, đây rốt cuộc là do ai làm?”

“Thật ra ty chức cũng đã suy nghĩ qua. rất nhiều người đều có hiềm nghi, phiên vương ba vùng.

Lý Khánh An. thái tổ thượng hoàng thậm chí bản thân An Lộc Sơn.

đều có hiềm nghi, bệ hạ. thần cho rằng vụ án này có điều tra thêm cũng sẽ không thu được kết quả gì. nếu đối phương đã có sự chuẩn bị từ trước, dĩ nhiên sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào, bệ hạ. bây giờ không phải là suy nghĩ ai đã giết An Khánh Tông, mà là nên suy nghĩ đối sách.”

“Đối sách?”

Lý Dự do dự một chút, nói: “Sư phụ là chỉ An Lộc Sơn sẽ tiến công Quan Trung?”

Lý Bí gật gật đầu: “An Lộc Sơn tiến quân Quan Trung là điều tất nhiên, hắn luôn tìm kiếm cơ hội. vừa không muốn sánh vác tội danh tạo phản, lại muốn chắp chưởng . chỉ là khổ không có cớ, bây giờ An Khánh Tông bị giết, nếu như chúng ta không thể cho hắn một sự giao phó, hoặc là một sự giao phó vừa ý, hắn chắc chắn sẽ xuất binh Quan Trung.”

“nhưng hắn nếu muốn xem việc này làm cớ, thì chúng ta cho dù giải thích thế nào hắn cũng đều không hài lòng.”

“Vấn đều chính là ở đây, bệ hạ lại phải đi xuất binh ngăn cản quân Kiếm Nam bắc tiến, lại phải phái quân đội trấn thủ Đồng Quan, lại phải đề phòng trang đinh của trang viên các nơi làm loạn, tác chiến ba tuyến, bệ hạ cho rằng chúng ta có thực lực này không?”

Lý Dự ngây người.

đây chính là việc đáng lo nhất, chỉ là hắn một mực không muốn đối mặt. không dám đi nghĩ về nó, bây giờ lại bị Lý Bí vạch trần ngay, làm cho trong lòng hắn vô cùng rối bời.

“Vậy sư phụ có thể cho ta một phương án không?”

Lý Bí mỉm cười nói: “Kỳ thật ban nãy ta vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này, bây giờ mấu chốt của chúng ta không phải là binh lực không đủ, mà là binh lực không tinh, chiêu mộ được mười vạn tân binh, thiếu thốn huấn luyện, thậm chí phân nửa đều không có binh giáp, bọn họ nhiều nhất có thể đối phó với trang đinh của trang viên, còn đối phó với quân Hà Bắc và quân Kiếm Nam thì đừng hòng. không phải là ta đả kích bệ hạ. cho dù mười vạn lão quân cũng là không hứng nổi một đòn. nếu như có thiên hiểm Đồng Quan, chúng ta kiên thù không chiến, có lẽ có thể chống đỡ được An Lộc Sơn. nhưng nếu để bọn họ đi đối chọi với mười vạn quân Kiếm Nam.

đối phương có danh tướng như Cao Tiên Chi. lại thao binh khiển mã nhiều năm. mà chúng ta lại không có tướng lĩnh có kinh nghiệm thực chiến, bệ hạ. thần rất lo lắng a!”

“Vậy ý của sư phụ là?”

“Điều binh!”

Lý Bí quả quyết dứt khoát nói: “Từ Sóc Phương và Hà Tây điều binh, điều lão tướng Quách Tử Nghi đến đối phó Cao Tiên Chi. thần cho rằng chỉ có lão tướng như Quách Tử Nghi mới có thể đối phó với Cao Tiên Chi hoặc An Lộc Sơn.”

Lý Bí trẫm ngâm một lát nói: “Điều Quách Tử Nghi không có vấn đề, nhưng điều binh Sóc Phương và Hà Tây, trẫm có chút lo lắng.”

“Bệ hạ. không có điều gì đáng lo lắng, người Hồi Hột có An Tây trói buộc, bọn họ cãn bản là không có sức nam hạ. ba vạn quân đội của Sóc Phương có thể điều vào kinh theo số quân nắm được, ít ra còn có người Đảng Hạng ở biên cảnh, còn về hai vạn quân Hà Tây, thần cho rằng hoàn toàn là đồ trưng bày, bệ hạ cho rằng hai vạn quân này có thể chống đỡ được đại quân An Tây của Lý Khánh An không?

Chẳng thà để Lý Khánh An xuất binh chiếm lĩnh Hà Tây, chi bằng rộng lượng một chút, đem Hà Tây trả lại hắn. như vậy còn có được một tấm nhân tình, vốn dĩ Lý Khánh An chính là người của bệ hạ. như vậy thì đồng nghĩa với việc biến tướng nhận sai với hắn. thần nghĩ với trí tuệ của Lý Khánh An. hắn tuyệt sẽ không ở lúc này vấy vào dòng nước đục này, tuy Lý Khánh An có uy hiếp với bệ hạ. nhưng uy hiếp của hắn hiện tại đối với bệ hạ thua xa so với Thục vương và An Lộc Sơn. cái nào nặng cái nào nhẹ, cân nhắc lợi và hại. xin bệ hạ tức tốc định đoạt.”

“Hãy để trẫm suy nghĩ thêm!

Suy nghĩ thêm!”

Lý Dự ôm đầu ở trong phòng đi đi lại lại.

“Bệ hạ.

đừng nên do dự thiếu quyết đoán nữa. phải quả quyết, nếu không thì công dã tràng!”

Câu nói cuối cùng của Lý Bí phảng phất nhưng chuông sáng trống sớm gõ vang trong lòng Lý Dự. ‘công dã tràng!’ không thể, hắn tuyệt không thể công dã tràng, thời khắc này, Lý Dự cuối cùng đã hạ quyết tâm. tạm thời để mặc Lý Khánh An. phải toàn sức phòng ngự Cao Tiên Chi và An Lộc Sơn.

“Truyền ý chỉ của trẫm. tức tốc điều Quách Tử Nghi và quân Sóc Phương tiến kinh, tốc điều Trình Thiên Lý và hai vạn quân Lương Châu tiến kinh.”

Trời vào đêm.

Hưng Khánh cung vẫn bị ba nghìn quân đội bao vây, trong cung nội tối đen như mực. giống như sự chết lặng vậy, chỉ có ở trong Hưng Khánh điện mới đèn đuốc sáng trưng, trong điện.

Lý Long Cơ rất hưng phấn, tinh thần vô cùng phấn chấn, hắn mấy ngày nay mỗi ngày đều rất khuya mới ngủ. cho dù Lý Dự vây quanh Hưng Khánh cung đến mức chật như nêm cối. nhưng không thể phòng được nội tặc, ba đô úy lại có hai người bày tỏ sự trung thành với Lý Long Cơ, làm cho sự bao vây của quân đội giống như sự trưng bày cho có, mệnh lệnh của Lý Long Cơ quang minh chính đại ùn ùn truyền ra ngoài, thậm chí còn có vương gia tông thất lẳng lặng đến tìm hắn. nghe theo sự bố trí của hắn.

Chính là đã thành công mua chuộc được quân đội trông giữ hắn. làm cho Lý Long Cơ tràn đầy cảm giác thành tựu. cũng tràn đầy lòng tin. hắn rất phấn chấn, điều này nói rõ lòng người luôn thay đổi, rất nhiều người đều đánh giá cao ở mình.

Lúc này, trong Hưng Khánh cung Lý Long Cơ đang bí mật tiếp đãi hai trọng thần, hai trọng thần này dạo trước còn đấu nhau đến mức bán sống bán chết, nhưng bây giờ lại ngồi kề vai nhau, cùng Lý Long Cơ bàn bạc chuyện đại sự chung nhau, hai người này. một người là Trương Quân đã về vườn, một người khác lại là hữu tướng đương triều Dương Quốc Trung.

Thời cục đã đến thời khắc căng thẳng như thế, Dương Quốc Trung dĩ nhiên sẽ không ở trong nhà cờ bạc uống rượu, hắn cũng đang phán đoán cục thế, quyết định lập trường của mình, bây giờ là lúc phải đứng vào hàng rồi.

Dương Quốc Trung dĩ nhiên là sẽ không tận trung với Lý Dự rồi. người hắn nâng đỡ là thập bát tử Lý Mạo, bên trong này ít nhiều có nhân tố của Dương ngọc Hoàn.

Lý Mạo vốn dĩ là tiền phu của Dương Ngọc Hoàn, quan trọng hơn là trong số chư vương. duy chỉ có Lý Mạo đối đãi hắn là một mực cung kính có thừa, thậm chí đến Kinh Châu cũng không quên phái người đưa cho hắn đặc sản địa phương, điều này làm cho Dương Quốc Trung vô cùng cảm động. bèn quyết định lập trường hắn ủng hộ Lý Mạo.

Bí mật này cũng bị Lý Long Cơ nhìn thấu, vì vậy hắn hôm nay đặc biệt gọi Trương Quân và Dương Quốc Trung tới. một là phải thay hai người họ điều đình mâu thuẫn, thứ hai chính là hai người họ đại diện cho Thục vương và Kinh vương, có một vài lời nói hắn phải nói ra trước mặt.

“Hai vị ái khanh đều là lão thần của ta rồi. là một tay ta đề bạt.

Trương ái khanh thì không cần nói nữa. phụ thân của khanh là tướng quốc ta tín nhiệm nhất, huynh đệ của khanh đã lấy con gái của ta. còn về Dương ái khanh lại càng không phải người ngoài, là anh vợ của ta. vì vậy ở trước mặt các khanh, ta sẽ không nói lời thừa thải, ta nói thật với các khanh hay, ta phải tái phục vị trí cũ.

đem tên nghịch tôn tự tiện đăng cơ đuổi cổ xuống, phải đoạt lại vị trí thuộc về ta. vì vậy ta cần sự ủng hộ hết mình của hai vị ái khanh.

Trương Quân và Dương Quốc Trung cùng nhau quỳ xuống.

“Thần nguyện vì bệ hạ trở lại vị trí cũ tận tâm tận lực!”

“Tốt!

Tốt!

Hai vị ái khanh xin mau mau đứng lên.”

Lý Long Cơ cúi khom người, gập người về phía trước bối.

đưa bọn họ bọn họ hai người nâng dậy, lại nói: “Ta biết các ngươi cũng thực quan tâm. ta trở lại vị trí cũ sau khi, sẽ do ai đến nhập chủ đông cung?”

nghe Lý Long Cơ nói đến đây, mí mắt của Trương Quân nhảy lên một cái, đây có ý nghĩa gì?

Rồ ràng là thề thốt sắt son với mình rằng Thục vương nhập chủ đông cung. bây giờ lại muốn giở quẻ nữa sao?

Lý Long Cơ nhìn hắn một cái, bèn cười nói: “Thật ra thập tam lang Giao và thập bát lang đều là hoàng nhi mà ta thích nhất, thái tử đông cung mà ta muốn tuyển chính là một trong số hai đứa nó, nhưng chiếu theo trường ấu. nên là thập tam lang nhập đông cung trước, đối với thập bát lang, ta cũng tuyệt không bạc đãi nó, sẽ đề nó hài lòng, nếu nó đồng ý, ta sẽ phong nó làm An Tây vương.

đế nó đi An Tây xưng đế.

đây chính là sự sắp xếp của ta.”

Lý Long Cơ ngay trước mặt của hai người họ, định ra vị trí thái tử tương lai, thì đã cho Trương Quân ăn một viên thuốc an thần.

Dương Quốc Trung có chút chán nàn. nếu như là thập tam lang nhập chú đông cung, vậy tương lai nhất định sẽ là Trương Quân áp đảo mình rồi. nhưng hắn cũng là bất đắc dĩ. thực lực của Thục vương Lý Giao hoàn toàn vượt xa Kinh vương Lý Mạo, đứng trước thực lực, có nói gì cũng đều là vô dụng, nhưng đề cho Lý Mạo đi An Tây xưng đế.

Dương Quốc Trung lại có chút không tán đồng.

An Tây là địa bàn của Lý Khánh An.

đi chỗ đó xưng đế, thật không dễ dàng gì.

Khánh vương Lý Tông còn sinh tử chưa rõ nữa là!

Hắn trong lòng thở dài, bèn nói: “Sự sắp đặt của thượng hoàng, bất luận là vi thần hay là Kinh vương điện hạ, đều sẽ tuyệt đối phục tùng, theo vi thần được biết, Kinh vương đã xuất binh rồi, đang tăng tốc đi tới Quan Trung, thần tin rằng, không lâu nữa ngài sẽ kịp đến cứu thượng hoàng trong nước lửa. luận về hiếu tâm. không ai so sánh được với thập bát lang.”

Trương Quân bên cạnh ngạc nhiên, “Dương tướng quốc.

Kinh vương đã xuất binh ư?”

Dương Quốc Trung cười ngạo nghễ, nói: “Binh quý ở chỗ thần tốc, Kinh vương lo lắng cho sự an nguy của phụ hoàng, tự nhiên sẽ sốt ruột quay về.”

“Trương ái khanh, có điều gì không ổn sao?”

Lý Long Cơ thấy thần sắc Trương Quân có chút không ổn, bèn lo lắng hói.

Trương Quân khom người nói: “Thượng hoàng, thần rất lo lắng vụ án An Khánh Tông bị thích sát. từ việc thích khách gióng trống khua chiêng đem đầu người của An Khánh Tông treo lũng lẳng ở chợ đông, dụng ý của bọn họ chính là muốn để An Lộc Sơn biết được chuyện này, ta đoán là chậm nhất ngày mai, An Lộc Sơn sẽ biết được chuyện này, nếu như thần không đoán sai, hắn tất nhiên sẽ mượn cớ lùng bắt hung thủ mà tiến quân Quan Trung.

An Lộc Sơn dã tâm lang sói, cho dù hắn không tạo phản, cũng sẽ làm chuyện của Đổng Trác, chiếm cứ triều đình, thần rất lo lắng a!

Quân Quan Trung và quân Kiếm Nam. quân Kinh Châu ác chiến Hán Trung, cuối cùng người được lợi lại là An Lộc Sơn, lúc đó không chỉ an toàn của bệ hạ bị đe dọa.

Trường An cũng sẽ sinh linh đồ thán.”

Trường An suốt cả ngày đều trông có vẻ lo âu vô cùng, hắn cũng nhìn ra hậu quả của An Khánh Tông bị giết, đây là chuyện mà hắn không thể dự liệu tới, trước khi An Khánh Tông chưa bị giết, hắn cũng không ý thức được sự quan trọng của người này, người sau khi chết đi rồi, hắn mới phản ứng.

Trường An lại lâm vào nguy cơ.

Trương Quân là lão chính khách của nhiều năm, trên một số vấn đề nguyên tắc hắn bao giờ cũng không hồ đồ, giữa Lý Long Cơ và Lý Dự có đấu đến đâu.

đều là đấu tranh giữa hoàng thất, là quyền đối trong nội bộ triều đình, nhưng An Lộc Sơn lại khác, hắn là người Hồ, nếu bị hắn nắm giữ được triều đình, nắm giữ được Trường An, hậu quả thật sự không thể tưởng tượng, đó sẽ là thám kịch của Đại Đường, lúc đó, lợi ích của tất cả mọi người bao gồm cả hắn trong đó, đều sẽ bị sự tổn hại nặng nề.

Trương Quân thấy Lý Long Cơ không có phản ứng. bèn lại nói tiến thêm một bước: “Bệ hạ. thần kiến nghị tạm thời ngừng lại một chút, đê quân Kinh Châu và quân Kiếm Nam quay về, làm cho quân đội của Lý Dự có thể kịp thời kéo đi Đồng Quan, dù sao An Lộc Sơn tiến vào Quan Trung rồi, thần sợ giang sơn Đại Đường khó giữ được.”

“ngừng cái gì!

Quyết không thể ngừng!”

Giọng nói của Lý Long Cơ đột nhiên trở nên nghiêm khắc hẳn: “Khanh thay hắn lo lắng cái gì, khanh cho rằng bọn họ không nghĩ ra sao?

Trên tay hắn có hai mươi vạn đại quân, không lẽ thì không thể chia binh đi trấn thủ Đồng Quan sao?”

Có lẽ là cảm thấy ngữ khí của mình quá nghiêm khắc, Lý Long Cơ lại dịu ngữ khí lại nói: “Thật ra An Lộc Sơn khởi binh chưa chắc là chuyện xấu, hắn ít ra có thể phân tán quân đội của Trường An. làm suy yếu kẻ địch của chúng ta, bây giờ điều cấp thiết trước mắt, là phải để cho quân đội của thập tam lang và thập bát lang hỏa tốc tiến kinh, chỉ cần quân đội của chúng nó tiến kinh, ta sẽ có lòng tin xử lý được An Lộc Sơn, lúc đó cục thế sẽ nắm chắc trong tay ta, Trương ái khanh, ban nãy ngữ khí ta hơi nặng một chút, khanh không biết áp lực hiện giờ của ta, tuy nó không dám công khai giết ta. nhưng thời gian càng kéo dài hơn. khả năng nó giết ta sẽ càng lớn, ta không thể không gấp a!

“Thần hiểu rồi, thần lập tức quay về giục binh với Thục vương, để đại quân của Cao Tiên Chi lập tức tiến kinh.”

Trương Quân đứng dậy cáo từ, Dương Quốc Trung thấy thời gian cũng không còn sớm. hắn cũng phải quay về rồi, lúc này, Lý Long Cơ nói với Dương Quốc Trung: “Dương ái khanh nán lại một chút, ta có chút chuyện nhà phải hỏi khanh.”

Trương Quân biết hắn nhất định là muốn hỏi chuyện của Dương quý phi, bèn trước một bước cáo từ.

Trong đại điện chỉ còn lại Lý Long Cơ và Dương Quốc Trung, Cao Lực Sĩ cũng ở một bên. cách họ khoảng một trượng xa, Võ Nhị Nương chăm sóc Lý Long Cơ cũng không có mặt. sau khi có Cao Lực Sĩ. lúc Lý Long Cơ nói chuyện với đại thần, ả đã không thể tham dự vào.

“Quý phi có khỏe không?”

trẫm mật thật lâu.

Lý Long Cơ cuối cùng đã hói ra câu hỏi đã cất dấu trong lòng nửa năm này, Dương Ngọc Hoàn đã tìm 8 mang lại cho hắn một chuỗi đời rực rỡ nhất, bây giờ tuổi hoa đã trôi đi, tình yêu của hắn đã lui đến một góc tối tăm, vị phi tử một thời xinh đẹp nhất lục cung đã rời hắn thật xa rồi.

Nhưng đáng tiếc là một chút lưu luyến cuối cùng của hắn cũng không thể mang lại cho hắn một chút an ủi, Dương Quốc Trung thậm chí không hề biết chút gì về tình hình của Dương quý phi, hắn vẻ mặt vô cùng ngại ngùng, một hồi lâu mới nói: “Quỹ phi sống ở trong Hoa Thanh cung, canh vệ nghiêm ngặt, thần đi qua rất nhiều lần đều không thể gặp được quý phi.”

Lý Long Cơ trong lòng vô vàn thất vọng, hắn khẽ thở dài một hơi: “chỉ có mất đi rồi. mới biết được sự quý giá của sự mất mát. ta hối hận thì đã muộn rồi!”

“Thượng hoàng!”

Cao Lực Sĩ ở phía sau hắn nhỏ giọng nói: “Thượng hoàng sức khỏe dần dần khỏe lên.

đây mới là sự việc quý báu nhất.”

Lý Long Cơ quay đầu cảm kích nhìn hắn một cái, gật đầu cười nói: “Cao ông nói không sai. ta có thể khôi phục sức khỏe, đủ thấy sự chiếu cố của trời xanh đối với ta, ta đương nhiên tuyệt không thể phụ lòng này!”

Nói đến đây, hắn không còn suy nghĩ đến việc của Dương quý phi nữa. nói với Dương Quốc Trung: “Ta aiữ khanh ở lại, là muốn bảo khanh chuyển lời thập bát lang, năm xưa ta từng nhận lời với mẫu thân nó, sẽ lập nó làm đích tôn, bây giờ lời hứa hẹn của ta vẫn còn có hiệu lực, bây giờ ta cần phải nhờ cậy thập tam lang, không thể không nói một số lời nói dối lòng. nhưng ta đảm bảo, người cười đến cuối cùng, nhất định sẽ là Mạo nhi.”

Lợi Châu, đây là con đường phải đi qua khi đi từ Kiếm Nam đến Hán Trung, núi dốc vách cheo leo, khe sâu rừng dày, con đường bắc tiến vô cùng gian nan.

đường Thục khó, khó ở việc lên trời xanh, đó bèn là một trong số đó, hướng bắc đi thêm ba trăm dặm. bèn là Hán Trung đại thành Nam Trịnh.

Thời gian dần dần đến đầu hạ.

đang là mùa nhiều mưa ở địa phương. cơn mưa nhỏ rì rào trên bầu trời đã rơi suốt hai ngày hai đêm. làm cho đường đi trở nên vô cùng lầy lội, mười vạn quân Kiếm Nam cũng không hành quân bắc tiến nữa. tạm thời trú đóng ở nội ngoại thành Lợi Châu.

Chạng vạng hôm nay, một đội kỵ binh xích hầu dẫn theo ngựa gian nan hành tẩu trên đường núi lầy lội, quan quân dẫn đầu đã nhìn thấy đại doanh dưới chân núi.

“Mọi người nhanh thêm nữa nào, tình báo của chúng ta rất quan trọng, không thể chậm trễ thêm nữa!”

Cho dù các binh sĩ đều đã mệt nhoài cả người, nhưng cũng chỉ đành chấn chinh tinh thần mà đi về phía đại doanh quân Kiếm Nam dưới chân núi.

Trong đại doanh quân Kiếm Nam. lều trại từng chiếc liên tiếp nhau, kéo dài mấy dặm. mười vạn đại quân, khí thế hùng tráng, trong đại doanh.

Cao Tiên Chi đang đứng trước sa bàn suy nghĩ sắp xếp chiến thuật, từ sau khi Lý Khánh An đi tiên phong sử dụng sa bàn. sa bàn - thứ lợi khí đánh trận hành quân này đã đồng loạt được các quân Đại Đường sử dụng.

Cao Tiên Chi cũng không ngoại lệ. lão ở hai năm trước đã chế tạo ra sa bàn của một vùng từ Hán Trung đến Trường An, đối với địa hình đường đi của vùng này lão nắm rõ trong lòng bàn tay.

Điều duy nhất lão không dự liệu được là thời tiết, theo Lý mà nói, phải đến sau trung tuần tháng năm. vùng này mới lũ lượt trời mưa. nhưng mùa mưa đã đến sớm hơn. làm cho kế hoạch hành quân của lão gặp phải trở ngại, bọn họ đã đóng quân hai ngày rồi.

Cao Tiên Chi lòng nóng như lửa đốt. tình báo lão nhận được là. quân Quan Trung vẫn chưa đến Nam Trịnh, nếu lão có thể nhanh chân hơn quân Quan Trung chiếm Lĩnh Nam Trịnh, có được sự chu cấp lương thực của Nam Trịnh, chiếm cử địa lợi thuận tiện, như vậy đối với trận chiến quân Quan Trung. lão sẽ nắm trong tay chín phần thắng.

Nhưng ông trời không có mắt.

Cao Tiên Chi cũng bất đắc dĩ. nhìn sa bàn nửa ngày, hắn chẳng có kế sách gì. chỉ đành chắp tay quay về tiền trướng, lúc này, hắn đột nhiên nhìn thấy con gái ngồi trước cửa trướng.

Cao Vụ đã vinh dự thăng chức lên Trung lang tướng, lão không khỏi cảm thấy nhức đầu.

Con gái năm nay đã hai mươi bốn tuổi rồi, đến nay vẫn chưa xuất giá. thông thường, tuổi tác này đã rất khó xuất giá rồi, hơn nữa còn là nữ tướng quân, lại càng không ai dám lấy.

Cao Tiên Chi bèn từ bỏ ý định gả con gái đi.

Mấy năm trước thê tử ái tướng Triệu Sùng thứ của lão bệnh vong.

Triệu Sùng thứ bèn có ý muốn lấy con gái làm vợ sau. mấy lần bày tỏ tâm nguyện này, tuy Triệu Sùng thứ là tục huyền, trong nhà còn có con cái.

đem con gái gả cho hắn là có chút ấm ức, nhưng con gái quả thật cũng là không thể gả cho người khác.

Cao Tiên Chi bèn không phản đối, đồng thời ngỏ ý ngầm Triệu Sùng thử. chỉ cần con gái đồng ý, lão không có ý kiến.

Không ngờ con gái không chỉ kiên quyết không chịu, hơn nữa còn chạy đi thóa mạ Triệu Sùng thứ một trận, chửi đến hắn xấu hồ cả mặt. không còn dám nhắc đến việc này, Cao Tiên Chi cũng đành từ bỏ.

Nhưng trước đó không lâu đã xảy ra một chuyện lại làm cho Cao Tiên Chi vô cùng tức giận.

Thục vương chủ động đề xuất, nguyện nạp Cao Vụ làm bình phi, hạo mệnh tương đương vương phi.

điều này hiển nhiên là muốn tiến hành liên hôn với lão Cao Tiên Chi, tăng cường quan hệ giữa bọn họ, Cao Tiên Chi bèn khuyên nhủ con gái nhận lời. nhưng cô con gái quật cường này lại thà chết không chịu, lại rút gươm lấy tự vẫn ra đe dọa. làm cho Cao Tiên Chi vừa hận vừa giận, nhưng cũng bất đắc dĩ. chỉ muốn tìm kiếm cơ hội khuyên nhủ nàng thêm một lần.

Chương 419: Các lộ chư hầu

Lúc này đã là hoàng hôn. mưa phùn lất phất bay nghiêng vào trướng, làm ướt tóc của Cao Vụ. nàng lại hoàn toàn không hay biết, tay chống cằm. ngẩn người nhìn vào bầu trời phía tây, nàng mặc một thân khôi giáp, cuộc sống quân lừ nhiều năm làm cho khuôn mặt nàng trở nên có chút tiều tụy, nhưng đôi mắt nàng lại vẫn sáng ngòi như tám năm trước, sự kiên nghị ngày thường lúc này đã không nhìn thấy nữa.

đôi mắt biến thành giống con linh dương, dịu dàng mà nhạy cảm.

Cao Tiên Chi chỉ cảm thấy trong lòng đau nhói, lão biết con gái đang nhớ nhưng ai.

“Vụ nương!”

Lão chậm rãi đi đến trước mặt con gái, dịu giọng nói: “Tại sao lại không đi doanh trướng của mình?”

Cao Vụ vội vàng đứng lên. thấp giọng nói: “Nghe nói mẫu thân viết thư tới rồi. nữ nhi muốn xem một chút.”

“Chà!

Vừa mới đưa tới, ta cũng đang muốn phái người đưa đi cho con.”

Cao Tiên Chi từ trên bàn lấy qua một lá gia thư. mỉm cười đưa cho con gái.

Cao Vụ đón lấy thư. bèn khom người nói: “Phụ thân, vậy nữ nhi quay về đây.”

Cao Vụ xoay người liền đi.

Cao Tiên Chi gọi nàng lại, “Vụ Nương.”

“Phụ thân còn có chuyện gì sao?”

Cao Tiên Chi nhất thời cũng không biết nên nói thế nào, bèn cười cười rồi nói: “Không có gì. con về nghỉ ngơi sớm. chúng ta chậm nhất ngày mai sẽ xuất phát.”

“Vâng!”

Cao Vụ xoay người đi rồi.

Cao Tiên Chi nhìn bóng dáng nữ nhi, không khỏi khe khẽ thở dài, lẩm bẩm: “Nhiều năm rồi, con lại vẫn còn si tình như vậy, ai!”

Lúc này, một viên thân binh báo lại: “Đại soái, thám báo có tình báo khẩn cấp đưa tới.”

Cao Tiên Chi ngẩn ra. lập tức lệnh nói: “Để bọn họ vào đây!”

Lát sau. mấy viên thám báo đi vào đại trướng, nửa quỳ thi lễ, quan quân dẫn đầu nói: “Bẩm báo đại soái.

Nam Trịnh có tình báo mới nhất.”

“Nói!”

“Nam Trịnh đã bị bốn vạn quân Kinh Châu chiếm lĩnh.”

“Cái gì!”

Cao Tiên Chi chấn động, hắn quả thực không thể tin vào lỗ tai của mình, ‘quân Kinh Châu', tại sao lại vậy được?

Hắn bỗng xoay người chạy về trướng bên - nơi đặt sa bàn. tay cầm đèn dầu cúi đầu nhìn kỹ, hắn đã hiểu ra. quân Kinh Châu từ Nam Dương đến Tương Châu rồi đến Kim Châu, cuối cùng từ Kim Châu đi tới, nhưng mà đường sá xa xôi. chứng tô Lý Mạo đã xuất binh từ trước.

Cao Tiên Chi vừa hối vừa hận. không khỏi đập mạnh lên sa bàn. thấp giọng chửi nói: “Lũ khốn nạn này!”

Hắn chắp tay ở trong đại trướng đi đi lại lại, làm sao đây?

Quân Kinh Châu đã nhanh chân chiếm lấy tiên cơ, bọn họ đi nữa. là địch là bạn còn không biết, cho dù là bạn.

địa thế có lợi cùng với lương thực đều bị họ lấy rồi, quân Kiếm Nam sẽ nằm vào thế bị động.

Cao Tiên Chi ở trong đại trướng đi được vài vòng, lúc này trong đầu hắn chợt lóe lên suy nghĩ, nghĩ đến một sách lược của mấy hôm trước, lúc đó vội vã kéo đến Nam Trịnh, bèn từ bỏ sách lược này, mà lúc này, không phải vừa lúc có thể khởi động lại sách lược này sao?

Cao Tiên Chi lại quay người về lại trước sa bàn. ánh mắt dán sát vào một con đường phía tây trên sa bàn, lúc này, hắn nghĩ đến một chiến thuật nôi tiếng: “mình tu sạn đạo, ám độ Trần Thương.” (*Bề mặt là tu sửa sạn đạo, nhưng thật chất là lén men đường Trần Thương; tức là chiến thuật giương đông kích tây, đánh lạc hướng đối phương)

Đúng như mọi người đã đoán.

An Lộc Sơn sau khi nhận được tin con trai chết tức tối vỗ ngực, đau khổ khóc lóc, hắn đã thề sẽ báo thù cho con. lập tức hạ lệnh tam quân đeo tang.

Không đợi triều đình có ý chỉ gì đã dẫn mười vạn tinh binh ngang nhiên tiến về phía Đồng Quan, mượn cớ là truy tìm hung thủ đã giết con mình.

Và cùng lúc ấy, bốn vạn quan Kinh Châu dưới sự dẫn dắt của Lý Mạo đã đến Hán Trung, chiếm Lĩnh Nam Quan, chuẩn bị sẵn sàng nhắm thẳng về Trường An.

Mười vạn Kiếm Nam quân dưới dẫn dắt của Cao Tiên Chi đổi hướng đến Trần thương, chuẩn bị từ đấy vào Quan Trung.

Vài đội quân lớn từ bốn phương tám hướng. trong bỗng chốc cùng ập đến. bầu trời Trường An bị mây đen chiến tranh bao trùm.

Để ứng phó với thời cục phức tạp, Lý Dự đã tích cực sắp xếp.

Hắn một mật chia hai mươi vạn đại quân ra làm ba. tám vạn quân đến Đồng Quan, do Vương Tư Lễ đại soái Đồng Quan dẫn dắt.

Để phòng ngừa quân đội của An Lộc Sơn hắn lại phái thêm mười vạn đại quân đến Hán Trung, nhậm mệnh cho Kim ngô vệ đại tướng Mạnh Vân làm chú soái.

Tả Võ vệ đại tướng quân La Chính Nghĩa làm phó soái.

Cuối cùng để Trưởng Tôn Trường Thụy dẫnhai vạn quân trấn thủ Trường An.

Một mặt khác, Lý Dự lại cho hạ liền mấy đạo ý chỉ.

điều ba vạn quân Sóc Phương cùng hai vạn quân Lương Châu vào Quan Trung, hai quân hợp lại thành một. lệnh Quách Tử Nghi làm chủ soái, hỏa tốc về Trường An.

Từ khi Quách Tử Nghi nhậm chức tiết độ sứ Sóc Phương đến nay, hắn chú yếu nhận nhiệm vụ chiêu binh luyện binh, phải khôi phục lại quân Sóc Phương nhiều phen chịu đả kích trong thời gian sớm nhất có thể. nhưng do tiền lương triều đình đưa xuống không đủ, khiến lão mộ binh có hạn. cả năm nay chiêu được chưa đến hai vạn người.

Trong lúc bất đắc dĩ.

Quách Tử Nghi đành phải đôi phương án là luyện tinh binh, tăng cường huấn luyện quân đội, chỉ trong vòng một năm mà đã luyện tân binh Sóc Phương thành một đội quân tinh duệ, chỉ thiếu mỗi kinh nghiệm thực chiến thôi.

Nhận được ý chỉ của Lý Dự.

Quách Tử Nghi chỉ để lại năm ngàn quân lưu thủ Cừu Nguyên và Linh Châu.

Ba vạn tinh binh còn lại ba vạn quân toàn bộ nam hạ.

Ngày đêm hành quân đi đến Hội Châu để tập trung cùng quân Lương Châu.

Hai ngày sau đã bỏ xa thành Hội Ninh ở đằng sau.

Hội Châu chính là Tịnh Viễn Cam Túc ngày nay, nằm ở bờ đông Hoàng Hà.

Noi đây sông núi uốn lượn, đất đai rộng lớn, từ cổ đã là thông đạo đi từ Trung Nguyên đến Tây Vực, là trọng trấn bắc tuyến của con đường tơ lụa, vốn có tên là trung khu Tần Lũng, là yếu điểm chiến lược của Tây Vực khi đông tiến.

Nước sông vùng này khá êm. dễ dàng qua sông, tuyệt đại bộ phận thương nhân từ Tây Vực đều qua sông ở đây.

Hai bên bờ có hàng trăm chiếc tàu qua sông, người qua người rất ư náo nhiệt.

Mấy hôm nay trên sông vắng tanh, cũng chẳng có mấy bóng lái buôn, thuyền qua sông vắng lại bị một đội quân hoàn toàn chiếm giữ.

Một ngày một đêm này, trên sông đâu đâu toàn bóng dáng của quân sĩ.

Đội quân này chính là quân Lương Châu điều từ Hà Tây đến.

Bọn họ đã đến đây hai ngày, vẫn đang đợi quân Sóc Phương đến để tụ họp.

ý chỉ điều binh này của Lý Dự với Trình Thiên Lý mà nói đúng là phao cứu mạng.

Trong thời khắc nguy cấp nhất đã cứu mạng của hắn.

Suốt một năm nay Trình Thiên Lý vẫn phải chịu áp lực của quân An Tây.

Cư Diên hải phía bắc Cam Châu, tam bộ Hồ binh An Tây khoảng sáu vạn người dưới sự dẫn dắt của Thôi Càn Hữu luôn đăm đe Cam Châu.

Còn ở Túc Châu, bốn vạn quân An Tây đã sẵn sàng vũ khí. có thể phát động công kích hai châu Cam.

Lương bất cứ lúc nào.

Một năm nay Trình Thiên Lý đã ngày đêm không yên.

Mấy hôm trước hắn lại nhận được báo cáo của xích hầu, An Tây quân Cam Châu lại tăng thêm một lượng lớn quân, có hơn tám vạn người.

Trình Thiên Lý lập tức đoán ra rất có khả năng do Lý Khánh An đã nghe phong phanh gì, đích thân đến Túc Châu.

Tây có mười hai vạn tinh binh, bấc lại có sáu vạn đại quân như hùm beo, mười tám vạn đại quân An Tây đã vây quanh cả Hà Tây, làm Trinh Thiên Lý sợ xanh cả mặt, suốt ngày bàng hoàng không yên.

Nhưng ngay lúc này thì Thánh thượng lại có ý chỉ.

Trình Thiên Lý như trút được sánh nặng, hắn thậm chí cả quan phụ mẫu địa phương còn chưa kịp thông báo đã thừa đêm cho khởi binh.

Mãi đến khi vượt qua Hoàng Hà rồi thì lòng hắn mới nhẹ nhõm được phần nào.

Lúc này, một xích hầu bỗng chạy đến báo: “Đô đóc, quân Sóc Phương chỉ còn cách đây mười dặm.

Quách đại soái cũng đã đến.”

Trình Thiên Lý vội leo lên trạm gác nhìn về phương bắc xa xa, chỉ thấy nơi ấy khói bụi mịt mù. quả nhiên là một đội quân đông đảo đã đến!

Trong lòng hắn mừng rỡ, vội hô hào: “Chuẩn bị ngựa cho ta. ta phải đi nghênh tiếp đại soái!”

Một chốc sau.

Trình Thiên Lý dẫn một trăm mấy kỵ binh phóng về hướng bắc.

Đại quân Quách Tử Nghi dẫn dắt sau hai ngày hành quân cuối cùng cũng đã đến Hội Châu.

Thành trì phía trước chính là Hội Ninh huyện của Hội Châu.

Quách Tử Nghi người bận thiết giáp xám. oai phong lẫm liệt, khí khái khỏe khoắn, ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phương xa.

Nhiệm vụ vào Kinh lần này của hắn đã quá rõ, đó là nghênh chiến Cao Tiên Chi.

Nếu được lựa chọn.

Quách Tử Nghi sẽ không do dự chọn đối phó với An Lộc Sơn.

Dù nói thế nào, tính chất của An Lộc Sơn và Cao Tiên Chi hoàn toàn khác nhau.

An Lộc Sơn là một chư hầu địa phương có ý phản loạn, đối đầu với hắn chẳng qua là bảo vệ lợi ích Đại Đường, hoàn toàn khong có hại gì.

Còn Cao Tiên Chi lại khác, đối đầu với Cao Tiên Chi sẽ bị cuốn vào trận chiến tranh giành quyền lực của hoàng tộc, một là đương kim Thánh thượng, một là tiên đế, hai người đều là quân chủ của lão, khiến lão rất khó xử.

Lão cũng sẽ phải đối diện với lựa chọn lập trường, là trung thành với Thánh thượng hay tận trung tiên đế. vấn đề này khiến lão do dự mãi, thao thức cả tối qua.

Mãi đến bây giờ thì lão cuối cùng mới quyết tâm được là sẽ ủng hộ Thánh thượng.

Dầu sao Thánh thượng đã tín nhiệm lão, hơn nữa Thánh thượng có ý cải cách, là hi vọng của Đại Đường.

Tiên đế ngã đồ thì không nên có ý phải phục vị.

Quách Tử Nghi đã quyết định xong, tinh thần cũng bỗng chốc phấn chấn hẳn.

Lúc này. một thân binh bên cạnh hô hào: “Đại soái, phía trước hình như Trình đô đốc đã đến”

Quách Tử Nghi giơ mắt nhìn thì đúng là có một đội kỵ binh đang phóng đến, người đứng đầu là Trình Thiên Lý.

Xa xa hắn đã chấp tay cười nói: “Đại soái, dọc đường vất vả rồi!”

Trình Thiên Lý là đô đốc Lương Châu, còn Lý Khánh An lại là tiết độ sứ Hà Tây.

Theo lý, Thánh thượng phải chịu sự quản lý của Lý Khánh An, nhưng trên thực tế, Trình Thiên Lý lại là thuộc hạ của Quách Tử Nghi.

Cũng không phải do Quách Tử Nghi có thể quản Lương Châu, mà do Trình Thiên Lý còn kiêm nhiệm tiết độ phó sứ Sóc Phương, đây là một an bài kỳ quái, nhưng cũng là cả một sự bất đắc dĩ.

Quách Tử Nghi cũng mỉm mỉm cười chấp tay nói: “Trinh đô đốc cũng vất vả rồi.”

“Không dám!

Thánh thượng có ý chỉ, ta bèn vội vã dẫn quân đến liền.

Hiện nay hai vạn quân đã đóng quân tại phía trước, chi đợi đại soái đi lên trước hội binh.”

“Rất tốt!

Chúng ta sẽ lập tức đi hội binh, sau đó tức tốc đi về Trường An.

Trên đường đi ta đã liên tục nhận được ba kim bài hối binh của Thánh thượng.

Thánh thượng mệnh cho chúng ta hóa tốc tiến quân, ta đoán tình hình hiện nay đang cực nguy cấp.”

“nhưng mà các anh em hành quân cả chặng đường dài đến đây nhất định là mệt lắm rồi. hay là nghỉ ngơi nửa ngày hẳn đi tiếp?”

“Không được!”

Quách Tử Nghi hoàn toàn không chút nhượng bộ: “Cái thân già như ta còn không biết mỏi mệt, bọn chúng thì mệt gì?

Hội quân xong lập tức xuất phát.”

“Thuộc hạ tuân lệnh!”

Trình Thiên Lý lập tức cho quay đầu ngựa đồng hành cùng Quách Tử Nghi.

Lúc này, hắn khẽ aiọng hỏi: “Trước lúc lâm hành ty chức có nhận được quân tình của xích hầu.

An Tây quân gia tăng quân đội đóng tại Túc Châu lên đến tám vạn người, ta đoán chắc là Lý Khánh An đã đến. ”

Quách Tử Nghi bình thản nói: “Ngươi đã bẩm báo với Thánh thượng chưa?”

“vẫn chưa, thuộc hạ tất nhiên phải bẩm báo đại soái đã, nếu không sẽ phạm tội vượt quyền.”

Quách Tử Nghi liếc sang hắn. tên gia hỏa sảo huyệt này đúng là biết cách đầy hết trách nhiệm.

Lão trầm ngâm một lúc bèn lẳng lặng hỏi: “Vừa rồi ta nghe ngươi nói hình như Lý Khánh An đã đến, không lẽ ngươi không xác định được ư?”

“Thuộc hạ không thể chắc chắn, xích hầu không nhìn thấy Lý Khánh An, cũng không có bất kỳ manh mối nào để chứng mình Lý Khánh An đã đến.”

“ Nếu ngươi không thể chắc chắn thì không được đoán bậy, có thể chẳng qua là đổi gác thông thường.Hiện giờ quan trọng nhất là phải chấp hành mệnh lệnh của Thánh thượng, chứ không phải lúc phân tâm.”

Trình Thiên Lý lẳng lặng giơ tay tán thưởng. quả nhiên là lão hồ ly, chỉ một hai lời đã phủ định việc này.

Hắn vội hùa theo: “Đại soái nói thật không sai, điều quan trọng trước mắt chúng ta là phải vào Kinh, chứ không phải nghĩ việc khác.

Hơn nữa dù Lý Khánh An có đến đi chăng nữa Thánh thượng cũng nguyện ý giao Hà Trung cho hắn. nên cũng chăng sao.”

Quách Tử Nghi nghe mà chao mày lại.

Tên Trình Thiên Lý này càng giải thích lại càng không rõ ràng, bèn lập tức lấc đầu nói: “Đó là do ngươi nghĩ nhiều, Thánh thượng không có nói như thế, cũng không có ý này.”

Trình Thiên Lý còn định nói thêm gì nhưng lại bị Quách Tử Nghi khoát tay cắt ngang: “Trình tướng quân, ta vừa nói rồi, Thánh thượng đã hạ ba đạo kim bài hối chúng ta vào Kinh.

Chuyện tình gấp rút.

đừng nói nhiều việc khác nữa!”

Nói xong. lão thúc ngựa quay đầu nói với mọi người: “Mọi người gia tăng tốc độ, sẽ nghỉ một canh giờ tại Hội Ninh.”

Vào đêm thứ ba mà quân đội Sóc Phương và Lương Châu gặp nhau tại Hội Ninh, một đội quân khoảng năm vạn người đã rời khỏi Thiện Châu tiến nhanh về phía Trường An.

Lúc này, đội quân Lũng Hữu của Ca Thư Hàn cũng không còn cam chịu lặng lẽ nữa.

Từ khi Lý Dự lên ngôi đến nay Ca Thư Hàn lặng lẽ hẳn. khiến mọi người hầu như quên lãng con người này.

Nhưng chẳng phải do hắn không chút mảy may quan tâm đến việc trong triều, trên thực tế, hắn vẫn chăm chú theo dõi biến hóa của cục diện, đồng thời cũng bí mật chiêu mộ quân đội.

Lũng Hữu là vùng đất trù phú. dân khẩu đông đúc, thịnh sản lương thực, đảm bảo điều kiện chiêu mộ binh lực của Ca Thư Hàn.

Dù rằng như thế.

Ca Thư Hàn cũng không dám quá ngang nhiên, chiêu mộ quá nhiều.

Một là lo lắng triều đình trách tội. hai là quân dụng hắn không đủ. hắn căn bản không có đủ lượng vũ khí. áo giáp để cung cấp cho quân đội đông hơn.

Cho nên một năm nay Ca Thư Hàn cũng đã chiêu mộ được bốn vạn quân, cùng với bốn vạn vốn có, giờ trong tay hắn có tổng cộng tám vạn người.

Nguy cơ Trường An lần này Lý Dự không có thánh chỉ cho hắn.

Không phải Lý Dự đã quên hắn. chẳng qua là do không rõ thái độ của hắn. không biết hắn sẽ ủng hộ ai.

Và cả Lý Long Cơ cũng thế. do không biết hắn sẽ ủng hộ ai nên dám nghĩ đến hắn.

Vào đêm.

đại quân Ca Thư Hàn đã đến Lan Châu, hắn định sẽ sang Hoàng Hà tại đây.

Trời lúc này bắt đầu có mưa lăm răm.

Ca Thư Hàn cùng mười mấy tên tướng lĩnh của mình đến bên bờ Hoàng Hà để tra xét tình hình sang sông.

Trong cơn mưa lấm tấm. nước sông Hoàng Hà vẫn róc rách chảy.

Thế nước tuy êm ả. nhưng lại như đầy mai phục, vẫn có thể nhìn rõ từng ốc xoáy nhỏ trên mặt sông.

Lúc này, vài tên thân binh dẫn một lão thuyền phu đến nói: “Vương gia. lão thuyền phu này lái thuyền ở đây đã gần ba mươi năm. lão chắc biết rõ có thể qua sông không.”

Lão thuyền phu đi lên quỳ xuống hành lễ: “Tiểu dân tham kiếm Tây Bình quận vương.”

Khác với các tiết độ sứ khác đều thích được xung là đại soái hay đại tướng quân.

Ca Thư Hàn thích được gọi là vương gia hơn.

Vì hắn ả Bình Tây quận vương, vì tước vị này mà hắn xém cược cả mạng sống mình, nên sao hắn có thể bỏ đó không dùng.

Ca Thư Hàn liếc sang ông lão, thấy ông lão này vẫn không đến nỗi khó ưa. bèn cười nói: “Vậy lão thử nói xem. có thể qua sông Hoàng Hà vào lúc tối không?”

Lão thuyền phu vội khoái tay lia lịa nói: “Vạn vạn bất khả vương gia. có câu tục ngừ nói Hoàng Hà là ‘Hoàng Hà tháng năm ma lên tàu' ý chính là nói buổi tối mùa hè tuyệt không thể qua sông.”

“Vì sao lại không thể sang sông. ta xem nước sông khá êm đềm. không nhẽ thuyền lớn cũng không thể sang được sao?”

“Vương gia thế là không biết đấy thôi, lúc nhìn trên bờ thì không thấy gì. nhưng khi đi đến khúc giữa sông thì lại là một việc khác.

Nước vùng ấy rất xiết, lại thường hay có nước xoáy, rất dễ khiến tàu bị lật.

Thuyền lớn không phải không thể sang sông, nhưng phải mạo hiểm lắm.

Buổi tối không nhìn rõ được mặt sông, chỉ cần một chút sơ suất thì sẽ bị cuốn xuống đáy sông!”

Ca Thư Hàn thấy lão nói cứ như thật cũng bắt đầu có mấy phần tin. nên đành than thở nói: “Truyền lệnh của ta xuống, đại quân sẽ đóng quân tại chỗ, đợi ngày mai trời sáng hẳn sang sông.”

Vừa dứt lời thì một binh sĩ từ phía sau chạy lên giọng hớt hơ hớt hải gọi: “Vương gia!”

“Có việc gì?”

Thân binh thủ thỉ vài câu bên tai hắn. vừa nghe mà Ca Thư Hàn giật mình vội hỏi: “Hắn người đang ở đâu?”

“Đã đợi trong đại trướng của vương gia.”

Ca Thư Hàn nhảy phóc lên chiến mã nói với mọi người: “Lập tức truyền lệnh cắm trại, hôm nay mọi người nghỉ sớm. sáng sớm mai sẽ vượt sông!”

Nói xong, hắn vội thúc ngựa đi thẳng về phía đại quân đang dừng chân.

Năm vạn quân của Ca Thư Hàn đã bắt đầu cắm trại, từng túp từng túp lều trại được dựng lên giữa sương mở.

Đấy chi trại đóng thô sơ, chứ không thực sự sẽ dựng cột trụ.

Giờ binh sĩ đều mệt lả cả người, vừa chui đầu vào trại đã phì phò ngủ khò.

Đại trướng của Ca Thư Hàn đã được đóng xong, đặt ngay chính giữa doanh, cạnh bên còn có thêm còn có thêm một túp lều nhỏ, trong đó là chỗ ở của ba người thị thiếp của hắn.

Đây cũng là một đặc điểm của Ca Thư Hàn. hắn hầu như không một phút một giây có thể rời khỏi phụ nữ. hắn đi đâu cũng thích dẫn theo thị thiếp của mình.

Trong đại trướng đèn sáng trưng, thấm thoát có thể nhìn thế bóng người qua lại bên ngoài.

Ca Thư Hàn vừa đi vào đại trướng đã quay đầu lại dặn dò: “Không có mệnh lệnh của ta bất kỳ ai cũng không được đi vào!”

Hắn vừa đi vào trong đại trướng thì người đàn ông trong đấy bèn quay lại cười nói: “Xém chút đã không gặp được Ca Thư đại soái rồi!”

Dưới ánh đèn chập chờn, người đàn ông trẻ tuổi này hóa ra là Lý cầu. là con nuôi của Khánh vương Lý Tông, có điều hắn giờ đã không còn can hệ gì với Khánh vương nữa.

Hắn hiện là tâm phúc của thái thượng hoàng Lý Hanh.

Dù không có gọi Ca Thư Hàn là vương gia nhưng Ca Thư Hàn cũng chẳng để tâm chi. mà chỉ khoát tay nói: “Tiểu vương gia mời ngồi!”

Hai người vừa ngồi xuống thì một thị thiếp của hắn dâng trà lên.

Ca Thư Hàn cũng chỉ khoát khoát tay nói: “Lui xuống đi!”

Thị thiếp nghe lệnh lập tức lui xuống để lại hai người họ bàn chính sự.

Ca Thư Hàn bèn hỏi: “Tiểu vương gia có việc đến tìm ta ư?”

Lý Cầu vừa hớp một ngụm trà nống thơm lừng vừa cười nói: “Ta chiều nay vừa vượt sông Hoàng Hà.

đương chuẩn bị đi Thiện Châu tìm đại soái, kết quả đi đến giữa đường đã nghe nói đại soái đã đi qua lại bèn vội vàng quay đầu trở lại. may mà vẫn gặp được đại soái.”

“Sao?

Thánh thượng lại thay đổi chủ ý rồi ư?”

Lý Cầu lắc lắc đầu rút một lá thư ra cho Ca Thư Hàn nói: “Đây là thư thân bút của thái thượng hoàng cho đại soái, điều người muốn nói đều được viết trong thư.”

Ca Thư Hàn rút thư ra đọc một hồi mà mày chau lại nói: “Thái thượng hoàng không phải muốn ta tiến quân vào Trường An sao?

Sao giờ lại đổi thành đối phó Cao Tiên Chi?”

Lý Cầu cười cười: “Đại soái Ca Thư chưa sang sông có thể vẫn chưa biết, Quách Tử Nghi và Trình Thiên Lý đã dẫn quân vào Quan Trung, đang đụng độ Cao Tiên Chi tại Phụng Dịch, nhưng binh lực Quách Tử Nghi không bằng Cao Tiên Chi, rất có thể bị đánh bại. nếu năm vạn đại quân của đại soái kịp đến thì vừa đủ mười vạn để chống lại mười vạn quân kia. ”

Chương 420: Vị khách bất ngờ

thảo nguyên bên bờ sông Trương Dịch tựa như một biển cỏ rộng trải ra mênh mông bất tận, từng đàn từng đàn dê ở bên bờ sông nhàn nhã mà gặm cỏ, những con dê con sinh ra vào mùa xuân đã có thể đứng lên được rồi, chúng nó nhấc chiếc chân nhỏ lên. từng bước một theo sát bên dê mẹ, thỉnh thoáng tò mò mà nhìn đàn tuấn mã lớn từ cách đó không xa phóng chạy ngang qua.

Ánh nắng mặt trời buổi sáng sớm chiếu xuống sông Trương Dịch, tháng năm, chính là mùa nước nối, mặt sông rộng lớn, sóng nước lăn tăn. giống hệt những những tấm tơ lụa vừa cắt xong, đầy vẻ lấp lánh, một chiếc cầu gỗ mới xây bắt ngang qua sông Trương Dịch, kéo gần lại khoảng cách giữa hai bờ sông.

Lúc này, một đội kỵ binh ngàn người xuất hiện từ phía bấc thảo nguyên, bọn họ dọc theo sông Trương Dịch nhanh chóng chạy tới.

Đây là một đội kỵ binh An Tây mặc quang minh khài màu đen.

đại tướng cầm đầu có khuôn mặt đen gầy, dáng người cao gầy, hắn tựa hồ nghe thấy được cái gì đó, liền từ từ dừng lại, quan sát tình hình chung quanh, một đôi mắt híp lại chỉ còn hở một khe mắt nhỏ ấy lại có vẻ tàn khốc tựa như lang sói.

VỊ tướng lĩnh An Tây này chính là Thôi Càn Hữu vừa từ Cư Diên Hải tới, hắn phụng mệnh lệnh của Lý Khánh An tiến đến Trương Dịch.

Lúc này bọn họ cách Trương Dịch thành đã còn không xa.

Lúc này, xa xa một đội kỵ binh chạy như bay mà đến. là một đội xích hầu của quân An Tây, lát sau, xích hầu lên trước nghênh đón. hiệu úy đi đầu ở trên ngựa thi lễ nói: “Tham kiến Thôi tướng quân!”

“Không cần khách khí, Đại tướng quân ở nơi nào?”

“Đại tướng quân ở trong đại doanh bên ngoài thành Trương Dịch.”

“Ta biết rồi, các ngươi hãy đi đi!”

Các xích hầu thi lễ xong.

đều áục ngựa chạy đi, qua cầu gỗ rồi, chạy thẳng về hướng tây, Thôi Càn Hữu nhìn bọn họ đi xa, thúc giục chiến mã chạy về hướng Trương Dịch thành, hơn ngàn danh tùy tùng đồng loạt đều thét to, đi theo hắn cũng tăng mã tốc lên.

Mười vạn đại quân An Tây ở vào tối hôm qua đã đến Trương Dịch, trong vòng ba ngày, bọn họ ngày đêm không ngừng, vỏn vẹn đi hết 800 dặm. hành quân với cường độ cao khiến cho cả đại quân đều mệt đến nỗi không chịu nổi.

Lúc này trời vừa sáng, trong đại doanh vẫn yên lặng như tờ, chỉ có binh lính tuần tra ở quân doanh phụ cận tuần tra.

Lý Khánh An đã sớm thức dậy rồi, tối hôm qua tình báo từ Trường An liên tục không ngừng gửi tới cơ hồ khiến cho hắn một đêm không ngủ, nhất là Ca Thư Hàn cũng xuất binh Trường An, điều đó làm cho hắn không ngờ tới.

Trong lều lớn, Lý Khánh An đứng ở trước sa bàn suy xét bước sách lược tiếp theo, sách lược Trường An bọn họ đã định xong rồi, tạm thời lấy việc quan sát là chính, chờ đợi thời cơ, hiện tại việc quan trọng là làm sao xử lý khoáng trống mà sau khi quân Sóc Phương, Hà Tây và Lũng Hữu quân rút đi.

Tình huống hiện tại chính như loạn An Sử trên lịch sử vậy, quân đội của Sóc Phương; Hà Tây.

Lũng Hữu cũng đều bị điều vào Quan Trung, khác với lịch sử ở chỗ là, trên lịch sử thì là người Thổ Phồn chiếm lĩnh Lũng Hữu Hà Tây, mà ở đây thì, cơ hội lại dành cho hắn Lý Khánh An.

Hiện tại điều khiến cho Lý Khánh An có chút khó xử chính là.

Lũng Hữu phải trả lại hay là không trả đây?

Nếu phải giữ lại, thế tất phải phân tán binh lực của hắn. làm cho hắn khó có thể tập trung lực lượng làm việc, mà nếu không giữ, thì cơ hội này lại có một chút đáng tiếc.

Lúc này, Nghiêm Trang đứng ở bên cạnh nói: “Đại tướng quân, thuộc hạ kiến nghị giành lấy Sóc Phương trước, như vậy, ba khu vực Cư Diên Hải.

Linh Châu.

Lương Châu bèn có thể kết lại thành một mối. còn về phần Lũng Hữu, thuộc hạ đề nghị hãy giành lấy những châu huyện có dân cư đông đúc, để làm cãn cử cho tương lai mà chúng ta cần mộ binh.”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Ngươi nói rất có lý, kỳ thật Sóc Phương chúng ta cũng không cần phải giành lấy hoàn toàn, chỉ cần chiếm lĩnh Linh Châu, như vậy cánh cửa lớn phía bắc của toàn bộ vùng quan nội đã được mở ra rồi. ta còn muốn chiếm cử Hội Châu, như vậy, chúng ta tiến khả công. lui khả thú. toàn bộ thế cờ bèn sống dậy rồi.

đó kỳ thật là ý tưởng của ta ở vài năm trước.”

“Ý tưởng của vài năm trước của Đại tướng quân, hiện tại xem ra hoàn toàn có thể thực thi. nếu Đại tướng quân đã suy xét xong cả rồi, thuộc hạ đề nghị nắm chắc thời cơ thực hiện, không nên kéo dài.”

“Ta biết, ta sẽ tức khắc phái binh!”

Lý Khánh An cuối cùng đã hạ quyết tâm. hắn lập tức hạ ngay mấy mệnh lệnh, mệnh Lệ Phi Thủ Du dẫn một vạn quân đi đến Linh Châu, lại mệnh Nam Tề Vân dẫn năm nghìn quân đi đến Hội Châu, chiếm cứ cái địa thế chiến lược đó.

Lúc này, một gã thân binh ở ngoài trướng bẩm báo: “Đại tướng quân.

Thôi Càn Hữu tướng quân tới rồi.”

Lý Khánh An lập tức vui vẻ nói: “Mau mời hắn vào đây!”

Lát sau, Thôi Càn Hữu bước nhanh đi đến. quì một gối thi lễ nói: “Mạt tướng Thôi Càn Hữu. tham kiến Đại tướng quân!”

Lý Khánh An vội vàng đỡ hắn dậy, cười nói: “Vốn hẳn phải là ta đến Cư Diên Hải. an ủi các tướng sĩ. thật sự là quân vụ quá bận rộn. ta một khắc cũng không thể xén ra được mà đến đó.”

“Ty chức hiểu được, thế cục triều đình hỗn loạn.

Đại tướng quân phải lo lắng cho đại cục, hẳn phải do ty chức đến báo cáo công tác với Đại tướng quân mới đúng.”

Lý Khánh An cười xòa. liền vỗ vỗ bả vai hắn nói: “Lại đây!

Ngồi xuống chúng ta từ từ nói chuyện.”

Hai người ngồi xuống.

Nghiêm Trang cũng ở một bên ngồi xuống.

Thôi Càn Hữu khẽ gật đầu với hắn. xem như đã chào hắn. trong lòng hắn có chuyện, cũng không kịp hàn huyên, liền nói thẳng: “Đại tướng quân, ty chức lần này đến cũng là chịu sự thỉnh cầu của tù trưởng ba bộ tộc Cát La Lộc.

Sa Đà và Đồng La. toàn diện phát động cuộc chiến với Hồi Hột. mọi người đã chờ đợi nhiều năm.

đã có chút nén khó dằn nổi rồi.”

Lý Khánh An không có trả lời hắn ngay, hắn chắp tay sau lưng ở trong trướng chậm rãi mà bước qua lại. sau một lúc lâu. hắn quay đầu lại hỏi: “Ta muốn biết thái độ của ngươi?”

Thôi Càn Hữu suy nghĩ một hồi bèn nói: “Từ khi năm kia Hồi Hột bị chúng ta đánh lén được căn cứ của chúng, thực lực của bọn hắn giảm đi.

đến nay vẫn chưa có khôi phục lại nguyên khí. dựa trên thực lực mà nói, chúng ta đã vượt hẳn bọn họ, nếu hai quân khai chiến, chúng ta tất thắng không còn nghi ngờ gì nữa. nhưng dựa trên chiến lược mà nói. ty chức biết Đại tướng quân cũng khôngmuốn khai chiến quá sớm.”

“Thế ngươi có biết ta vì sao không muốn khai chiến quá sớm không?”

Lý Khánh An nhìn chăm chú vào Thôi Càn Hữu tiếp tục truy vấn nói.

“Cái này...

Ty chức biết một chút, nhưng lại nói không rõ được.”

“Thế hôm nay ta nói lại với ngươi lần nữa. ngươi hãy nhớ cho kỹ!”

Lý Khánh An chậm rãi nói: “Vô luận Hung Nô, Đột Quyết hay là ngũ Hồ loạn Hoa. mối uy hiếp của dân tộc Hán ta vĩnh viễn là đến từ phương bắc. vô luận là trước đây hay là tương lai, cho nên ta cũng không phải muốn cho một dân tộc du mục trên thảo nguyên thay thế một dân tộc khác, ý ta là phải có khả năng sát thương, đó chính là nguyên nhân vì sao ta để cho ngươi giết chốc người Hồi Hột không chút lưu tình.

Hiện tại diệt đi Hồi Hột. sẽ chi làm cho lực lượng ba bộ tộc khác lớn mạnh lên mà thôi.

Lực lượng của Hồi Hột kỳ thật cũng không có biến mất. chỉ là chuyển hóa thành người Cát La Lộc, chuyên hóa thành người Đồng La. chuyên hóa thành người Sa Đà.

đó không phải là điều ta muốn.

Điều ta muốn chính là người Hồi Hột diệt mà không vong, để cho các ngươi tận khả năng mà giết chết lực lượng nổi lên của Hồi Hột. chờ đến khi đem người Hồi Hột giết đến chừng mực nào đó rồi, sau đó hãy diệt vong hắn. khi đó lực lượng ba bộ tộc Cát La Lộc cũng sẽ bị suy xuyễn. sau đó, ta sẽ lại có bước tiếp theo, để cho bọn họ nội đấu. hoặc là dựng thêm một kẻ địch cho bọn họ nữa. tỷ như Khiết Đan.

đánh thêm vài năm nữa. chờ cho thế cục Trung nguyên dần dần ổn định, chờ cho lực lượng của Đại Đường dần dần khôi phục, chúng ta sẽ quay đầu lại thu thập bọn họ, triệt để diệt trừ thế lực du mục.

Thôi tướng quân, ta đem trọng trách này ũy thác cho ngươi, chính là hy vọng ngươi không cần có bất kỳ hành động thủ hạ lưu tình gì cả. hãy giết một cách triệt để cho ta.”

Thôi Càn Hữu chậm rãi gật đầu: “Ty chức hiểu được rồi, tuyệt đối sẽ không phụ lòng kỳ vọng của Đại tướng quân!”

“Thôi được!

Ngươi cũng mỏi mệt rồi. hãy đi xuống nghỉ ngơi trước, nghỉ ngơi cho tốt rồi. hãy mang một sốt tiền vật trở về ủy lạo cho huynh đệ bên dưới, sau đó, ngươi sẽ phải phát động thế công tiêu diệt vào mùa hạ. ta vẫn là bốn chữ đó: ‘Diệt mà không vong’, ngươi phải nhớ cho thật kỹ điểm này.”

Thôi Càn Hữu đi xuống rồi.

Lý Khánh An đứng ở phía trước sa bàn trẫm mặc hơn nửa ngày không nói gì cả.

Lúc này, Nghiêm Trang thấp giọng nói: “Đại tướng quân, thuộc hạ lo lắng Thôi tướng quân và ba bộ ở chung lâu rồi. sẽ sinh ra cảm tình, chỉ sợ không thể hoàn thành sự phó thác của Đại tướng quân.”

Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn. cười nói: “Kỳ thật ý ngươi là muốn nói. ngươi lo lắng Thôi Càn Hữu ủng binh tự lập, đúng không?”

Nghiêm Trang mặt đỏ lên. gật gật đầu: “Ty chức đúng là lo lắng điều này.”

“Kỳ thật sự lo lắng của ngươi không sai. không chỉ có Thôi Càn Hữu, còn có Lý Quang Bật ở Thổ Hòa La.

Phong Thường Thanh ở Sindh.

đều có khả năng này cả.

đó không phải là nguyên nhân của bọn hắn.

đó là do chế độ tạo thành.

Tựa như Lý Long Cơ vẫn nhâm mệnh An Lộc Sơn làm Phạm Dương tiết độ sứ. nhâm mệnh ta làm An Tây tiết độ sứ vậy thôi, một khi lâu rồi. thủ hạ dưới tay bèn chi trung thành với An Lộc Sơn, trung thành với ta.

Nếu muốn dự phòng xu hướng này, chủ yếu là thay đổi ở trên chế độ, thực hiện định kỳ hoán đôi binh tướng, đồng thời có giám sát ngự sử định kỳ tuần tra.

Mấu chốt là phải kiên trì. ta đã đang suy xét thực thi thực hiện chế độ định kỳ thay đổi binh tướng.

Nói chung. với ba năm làm giới hạn. sang năm ta bèn tính dùng Lệ Phi Nguyên Lễ đi thay Thôi Càn Hữu.”

Nghiêm Trang thấy Lý Khánh An đã sớm nghĩ đến. trong lòng cũng nhẹ nhõm hẳn. hắn liền khẽ cười nói: “Đại tướng quân tối hôm qua suốt đêm chưa ngủ. cũng đi nghỉ ngơi chốc lát đi!”

Lý Khánh An rướn vai một cái, liền cười nói: “Đúng là có chút mệt mỏi. ta đi ngủ một lúc đây, có chuyện gì buổi chiều hãy thương lượng vậy!”

Chương 421: Phe cánh thứ ba

Từ Lương Châu Trình Thiên Lý dẫn quân vào kinh, mới vài ngày thôi, trên con đường thương lộ của hành lang Hà Tây lại trở nên tấp nập hẳn lên. các thương nhân không chỗ nào là không chợt tới.

Lý Khánh An nhập chủ Hà Tây mới hai ngày, trên quan đạo bèn xuất hiện đội lạc đà của các thương nhân. những thương nhân đó vốn từ Cư Diên Hải để đến Linh Châu.

Quách Tử Nghi đối với các thương buôn vốn cũng không hà khắc, bình thường cũng đều để cho bọn họ nhập quan nội. nhưng dù sao cũng đã vòng qua một con đường khá dài, nếu như Lý Khánh An đã khôi phục lại việc thống trị đối với hành lang Hà Tây. như vậy thương đội liền có thể công khai mà đi hành lang Hà Tây.

Mấy trăm đến mấy ngàn con lạc đà của đại đội lái buôn đường dài và mười mấy con ngựa và la của các lái buôn nhỏ đường ngắn. bắt đầu xuất hiện nối đuôi nhau trên quan đạo.

buổi tối hôm đó. một đội tiểu thương gồm năm sáu người cùng với ba mươi mấy con ngựa đã đến Trương Dịch thành, bọn họ đến từ mặt phía đông, trên lưng ngựa chờ lương thực, từ bên ngoài mà xem. bọn họ hẳn là lái buôn nhỏ tới mua lương thực, nhưng hành tung của bọn hắn lại có chút quỷ dị. rõ ràng có dân Khương muốn hỏi mua lương thực của bọn hắn. nhưng bọn hắn lại không thèm đếm xỉa tới.

Đội tiểu tiểu thương này vừa không vào thành, cũng không tiến đến khu dân chăn nuôi, mà là trực tiếp đi tới phía trước đại doanh quân An Tây.

Bọn họ vượt qua vạch cảnh giới màu trắng vô cùng bắt mắt. tiến vào phạm vi hai trăm bước, không đợi bọn hắn tới gần. một mũi tên lệnh rít gió mà đến. cắm vào mặt đất phía trước mặt của bọn họ, lập tức có một đội kỵ binh tuần tra lao ra trước cánh cửa doanh, hô to: “Đứng lại!”

Bọn họ vượt qua giới tuyến cảnh cáo màu trắng, tất nhiên phải chịu sự kiểm tra. nếu hơi có chút hoài nghi. sẽ gặp lập tức bị cho rằng là thám tử mà bắt lại.

Một đội kỵ binh gồm ba trăm người lao tới nhanh như điện chớp, vây quanh lấy bọn họ, nỏ tiễn nhắm ngay bọn họ, hiệu úy cầm đầu quát: “Các ngươi là ai?”

Lúc này, trong đội tiểu thương đi ra một người trẻ tuổi, chắp tay nói: “Ta là lão bằng hữu của Đại tướng quân các người, đặc biệt đến bái phỏng ngài.”

Hiệu úy nhìn chàng trai trẻ tuổi từ trên xuống dưới một cái, thấy hắn tuy rằng ăn mặc theo kiểu của lái buôn, nhưng khí chất cao quý, dung mạo tuấn nhã. không giống như là một tiêu thương, khâu khí bèn dịu đi một chút, nói: “Ta là quan chấp cần của đêm nay, Đại tướng quân có lệnh, phàm người nào đến bái phỏng ngài, đều phải báo thật danh.”

‘Thì ra là như vậy.”

Chàng trai trẻ tuổi liền mỉm cười nói: “Thế mời ngươi chuyển cáo, hãy nói là cố nhân Lý Cầu có chuyện quan trọng cầu kiến.”

Lý Khánh An quả thật không ngờ Lý Cầu lại đến bái phỏng mình lúc này.

Hắn biết Lý Cầu là tâm phúc của thái thượng hoàng Lý Hanh.

Vậy Lý Cầu lúc này đến liệu sẽ mang tin tức gì của Lý Hanh theo đây?

Lý Khánh An trẫm ngâm chốc lát bèn gật gật đầu nói: “Dan hắn vào gặp ta!”

Chẳng mấy chốc thân binh đã dẫn Lý Cầu đi vào đại trướng.

Lý Cầu vừa vào đã khom người thi lễ: “Lý Cầu tham kiến Triệu vương điện hạ!”

“Tiểu vương gia không phải khách sáo, cứ gọi ta là đại tướng quân là được, người An Tây đều gọi thế cả.”

Lý Khánh An mỉm cười khoát tay nói: “Nào, mời ngồi!

Mời ngồi!”

Lý Cầu thấy thái độ hắn bình thản mà không khói thổn thức, hắn vừa ngồi xuống thì Lý Khánh An đã cho thân binh mang trà lên cho hắn. cười nói: “Tiểu vương gia từ Trường An đến đó ư?”

Lý Cầu giật mình phảng phất như bí mật của mình đã bị Lý Khánh An nhìn thấu, mắt hắn thoáng lộ vẻ hoảng hốt, xong hắn lại vội nói: “Đại tướng quân nói quả chẳng sai, ta chính là từ Trường An đến.”

Hoang mang trong mắt Lý Cầu hoàn toàn không thoát được mắt của Lý Khánh An.

Hắn cũng chẳng truy cứu mà chỉ cười cười: “Hôm nay tiểu vương gia đến quả thật ngàoi dự liệu của ta. không biết là do cục diện Trường An quá loạn, tiểu vương gia đến đây để trốn nạn ư?

Hay tiểu vương gia muốn biết tình hình của Khánh vương, muốn đến An Tây thăm viếng?”

Lý Cầu cười khan một tiếng.

“Đều không phải. kỳ thực ta chỉ là một người trung gian. chịu sự nhờ vả của người khác đến giao dịch với đại tướng quân.”

“Chịu sự nhờ vả... của ai?”

Lý Khánh An dò hỏi đến cùng.

“Điều này.. .đại tướng quân chắc phải biết là ai chứ?”

“Không!

Ta khôngbiết.”

trẫm mặc một lúc, Lý Cầu chỉ thở dài khẽ nói: “Là thái thượng hoàng.”

“Cái gì?”

Lý Khánh An giật mình, mắt hắn như sắp rớt ra, “ngươi nói cái gì, thái thượng hoàng ư?

Ta không nghe lầm chứ?

Sao lại có thể như thế?”

Lúc này, Lý Cầu chỉ muốn lên bóp chết Lý Khánh An, sao tên này lại có thể không biết được?

Hay hắn chỉ giả vờ hồ đồ.

Lý Cầu cố nén giận nói: “Đại tướng quân không phải kinh ngạc, lời ta nói đều là thực, quả thực là thái thượng hoàng lệnh cho ta đến tìm ngươi.”

Vừa nói.

Lý Cầu rút một kim bài ra đưa cho Lý Khánh An: “Đây là kim bài năm xưa thái thượng hoàng vẫn là thái tử đã giao cho đại tướng quân, sau đó đại tướng quân đã trả lại cho thái thượng hoàng, chính là kim bài kỳ lân, chắc đại tướng quân vẫn còn nhớ?”

Lý Khánh An nhận quan kim bài, hắn đưa tay chà sát một hồi thở dài nói: “Thoáng một cái đã vài năm qua đi, nhưng chuyện cũ vẫn như mới hôm qua. khiến người ta khó mà quên được.”

Hắn hồi tưởng một hồi lại hỏi: “Thái thượng hoàng không có thư từ gì giao cho ta sao?”

Lý Cầu vẫn lo Lý Khánh An không chịu thừa nhận quan hệ giữa mình và Lý Hanh, nhưng giờ thấy hắn cuối cùng đã chịu thừa nhận, tinh thần của Lý Cầu cũng phấn chấn hẳn. vội nói: “Có một số lời không thể dùng giấy mực viết lại.

Thái thượng hoàng đã lệnh cho ta mang lời đến cho đại tướng quân,nếu như đại tướng quân có lời gì cần chuyển cũng đừng viết lên giấy, cứ nói để ta chuyển lời.

Như thế song phương cũng khôngphải có áp lực gì.”

“Đúng là chu đáo nhỉ!

Được thôi, ngươi nói, ta nghe.”

Lý Cầu vừa định mở miệng, nhưng hắn lại nhìn nhìn vài tên thân binh bên cạnh, ấp úng không nói câu gì.

Lý Khánh An bèn cười nói: “Họ đều là tâm phúc của ta. tiểu vương gia cứ tự nhiên.”

“Là thế này, thái thượng hoàng để ta chuyển lời hi vọng đại tướng quân có thể như trước đây, toàn lực ủng hộ người.”

“ủng hộ hắn?”

Lý Khánh An thật sự có phần ngạc nhiên, mãi một hồi không phán ửng được, “Ý ngươi là thái thượng hoàng muốn lên ngôi?”

Cả Lý Khánh An cũng không tin được vào kết luận này của mình.

Lý Hanh không nhẽ muốn đoạt ngôi vị hoàng đế của con mình ư?

Lý Cầu lắc lắc đầu nói: “Khả năng này chắc không có, chỉ là thái thượng hoàng không vừa lòng với hành động của Thánh thượng. người cho rằng những quyết định sai lầm của Thánh thượng sẽ đẩy Đại Đường đến con đường diệt vong, người phải lập một tân hoàng đế khác, chắc sẽ là huynh đệ của Thánh thượng.

Hiện giờ là ai vẫn chưa rõ ràng, nhưng thái thượng hoàng hi vọng đại tướng quân có thể ủng hộ người.

Để báo đáp lại. người hứa sẽ đáp ứng tất cả điều kiện đại tướng quân đưa ra!”

Tin này đến đột ngột khiến Lý Khánh An có phần trở tay không kịp, hắn vốn chỉ chủ ý tranh đấu giữa Lý Dự và Lý Long Cơ, nhưng không ngờ trong thời khắc quan trọng này lại nhảy ra kẻ thứ ba.

đúng là cả tổ cháu ba đời nhà này cũng ai chịu rỗi, không lẽ Đường Túc Tông trong lịch sử cuối cùng cũng bước ra sân khấu.

Dù cho Lý Khánh An kinh ngạc vạn phần, nhưng hắn cũng phải cố bình tĩnh.

Hiểu hiểu tên Lý Hanh này, đây là một người rất thâm, tuyệt không nói điều không có, như việc lập tân hoàng đế này, đây không phải điều hắn có thể nói tùy tiện.

Hắn chắc chắn đã có căn cứ gì đấy mới dám nói. nhưng hắn dựa vào đâu?

nghĩ đến đây thì Lý Khánh An chau mày hỏi: “Ta tuy có chút ít thực lực, nhưng dẫu sao là An Tây tiết độ sứ. xa xôi cách trở với Trường An. ta lo rằng mình không thể với đến Trường An được, không giúp được thái thượng hoàng sẽ khiến người thất vọng thôi!”

Lý Cầu cười mỉm nói: “Không phải quân đội của đại tướng quân đã chiếm lĩnh Hội Châu, cách Trường An không xa sao?”

“Ha ha!

Tiểu vương gia thật biết nói đùa. kỳ thật ta chỉ là lo rằng lực lượng mình còn yếu. không giúp thái thượng hoàng phân ưu được.”

Lý Cầu nghe hiểu ý của Lý Khánh An. chẳng qua là vòng vo muốn thăm dò thực lực của Lý Hanh.

Trước lúc đi.

Lý Hanh đã dặn mình có điều có thể nói. có điều tuyệt không thể nói.

Hắn ngẫm nghĩ một lúc bèn nói: “Ta cũng chẳng giấu gì Lý tướng quân, tả tướng Vương Cũng và Binh bộ thượng thư Trần Hy Liệt đã tỏ rõ thái độ ủng hộ thái thượng hoàng. và còn có một phần người của đảng Đông Cung. chẳng hạn như nhạc phụ của đại tướng quân cũng nói chuyện rất hợp với thái thượng hoàng.”

Lý Khánh An nhìn nhìn Lý Cầu một hồi, hắn tin rằng lời của Lý Cầu là thật, nhưng hắn cũng hiểu trước khi có thể thỏa thuận thành công với mình bọn họ sẽ chẳng đời nào nói rõ thực lực với mình.

Nếu như cả tả tướng Vương Củng cũng bị khai ra như thế, thì liệu còn ai có thực lực hơn cả Vương Cũng nhỉ?

chỉ có quân đội. chỉ có sự ủng hộ của quân đội mới hơn được tả tướng quốc, chắc không phải An Lộc Sơn.

Trong tay An Lộc Sơn đã có Lý Tuyền, hắn tuyệt không thèm lão Lý Hanh này. vậy liệu sẽ là ai?

Hắn bất lộ thanh sắc hỏi: “Vậy quân đội thì sao?”

Lý Cầu nguầy nguậy lắc đầu. thở dài nói: “Chính vì không có quân đội. nên mới phải đến để cầu đại tướng quân.”

Lúc này, trong đầu Lý Khánh An bỗng nhảy ra một người.

Liên tưởng đến vẻ hoảng hốt của Lý Cầu vừa rồi, Lý Khánh An lập tức hiểu ra. trong lòng hắn đang cười hả hê, hóa ra là hắn!

“Đại tướng quân thấy thế nào?

Có thể suy nghĩ chứ?”

Lý Khánh An cười nhạt nói: “Việc này là chuyện trọng đại, xin hãy để ta suy nghĩ thêm đã.

Lần sau ta nhất định sẽ sẽ có phúc đáp chắc chắn với thái thượng hoàng.”

Lý Cầu đã cáo từ ra về, nhưng trong lòng Lý Khánh An lại có phần hỗn loạn, hắn cử khoát tay sau lưng đi tới lui trong lều.

Hắn không ngờ Lý Hanh lại ra tay.

Không ngờ con lang sói này lại có thể tiềm ẩn sâu xa đến thế, và cũng không ngờ được dã tâm của hắn lại lớn như vậy.

Đương nhiên.

Lý Khánh An cũng chẳng tin rằng Lý Hanh thật sự có lòng muốn bắt tay làm hòa với mình.

Và dã tâm của bản thân hắn cũng khó mà che giấu, đi tìm sự ủng hộ chẳng qua lại muốn lợi dụng đối phương để mưu lợi cho mình, giờ hắn tìm mình cũng chẳng qua là muốn lợi dụng, sau khi lợi dụng sau sẽ đem vứt bỏ như giẻ rách, nên những điều kiện nhìn xa trông rộng như di dân thì cũng coi như là không thể.

Kỳ thực hắn muốn lợi dụng mình, mình thì há cũng chẳng phải là muốn lợi dụng lại hắn đế đạt được mục tiêu của mình?

Mục tiêu đông tiến lần này của Lý Khánh An cũng rất rõ ràng, ngoài muốn thu lại Hà Tây, hắn còn muốn có mục tiêu chính trị sâu xa.

Ai ai cũng đều đăm đe cái ngôi vị ấy, chỉ là thủ đoạn và sách lược khác nhau mà thôi, mục tiêu của Lý Khánh An hắn là từng bước chậm mà chắc, ánh mắt xa rộng, hắn tin rằng thắng lợi cuối cùng nhất định sẽ thuộc về mình.

Chương 422: Rạn nứt hoàn toàn

Trường An thành cùng với đại quân của ba tiết độ sứ lần lượt vào Quan Trung, không khí trong thành càng lúc càng căng thẳng.

Đây là tình cảnh mà mười năm trước không một ai sẽ nghĩ đến. tất cả tiết độ sứ đều trở nên không an phận.

Kiếm Nam.

Sóc Phương.

Hà Tây, Lũng Hữu và cả An Lộc Sơn Hà Đông đều kêu cửa ngoài Đồng Quan, chỉ có An Tây của Lý Khánh An không đến hùa chung với họ.

Có điều cũng có người tin tức nhạy đã phao tin.

Lý Khánh An cũng chẳng ngoan ngoãn ngồi chờ ở An Tây, đại quân của hắn đã vượt Hoàng Hà đến Hội Châu, cũng chính là nói Lý Khánh An vào Quan Trung chỉ là việc sớm hoặc muộn mà thôi.

Nhưng kết cục này cũng trong dự liệu của đại đa số người 5 hai hoàng tranh quyền đoạt vị, cuối cùng chỉ có thể dựa vào quân đội, nên quân đội cùng đến Quan Trung thì cũng là việc bình thường, chỉ là khổ cho bình đầu tiểu dân.

Giá lương thực Trường An sau thời gian tạm tụt giá. giờ lại tăng vọt vù vù.

Nỗi lo sợ chiến tranh của các nhà các hộ đều bắt đầu tàng trừ lương thực.

Trường An lại dấy lên cơn bão giá lương.

Từ một đấu gạo trăm văn tăng vọt lên ba trăm vă. cuối cùng còn tăng lên đến ngàn văn.

Cuối cùng nhờ triều đình tung ra năm mươi vạn thạch lương thực giá thấp lần nữa thì mới xuống còn tám trăm văn. nhưng vẫn đã tạo ra một kỷ lục mới.

Năm Thiên Bảo đầu tiên, một đấu gạo chưa quá mười văn. nhưng chỉ trong vòng mười mấy năm ngắn ngủi đã tăng đến tám mươi lần. nhưng cũng có thể từ các khía cạnh xung quanh để thấy rõ Đại Đường đang đi xuống bại lụi.

Đương nhiên, liên quan đến chiến tranh không chỉ có lương thực, cả mắm cả muối ...

đều đang tăng giá vù vù.

Bọn họ sinh cũng không còn lòng dạ học hành, quan viên không lòng dạ lên triều, tửu tứ thanh lâu đều đầy khách khứa, vì rất nhiều người đều muốn hưởng thụ chút ít cuộc sống trước lúc loạn thế.

Thậm chí các đại võ quán Trường An cũng đều chật cứng, nhà nhà hộ hộ đều muốn đưa con trai đến đấy tập võ để mong có thể tự bảo vệ trong thời loạn thế.

Chiều hôm đó, tiếng chuông hạ triều trong hoàng thành và Đại Minh cung cũng vẫn như mọi ngày, trẫm lắng và nặng nề, nhưng quan viên đi ra chỉ còn vỏn vẹn vài người.

Cơ hồ các quan viên của bộ phận quan trọng như Hộ bộ, Lại bộ và Đại Lý Tự.

Thái phủ Tự...

Còn quan viên của các bộ phận nhàn rỗi như lễ bộ, Binh bộ, Quang Lộc Tự, Hồng Lư Tự.. .lại càng ít ỏi, còn các quan nha của Đông Cung lại càng chẳng thấy đâu.

nhưng trong ngự thư phòng của Tử Hoàn điện, thiên tử Đại Đường Lý Dự bị cục diện căng thẳng kia đè cho thở cũng không thở nổi. trận đánh Đồng Quan kia An Lộc Sơn đã phái hai vạn quân đội đánh thẳng Đồng Quan, còn Vương Tư Lễ dùng tám vạn quân đối địch.

Tuy quân đội An Lộc Sơn không công thành Đồng Quan mà rút quân, thương vong vài ngàn người. nhưng quân sĩ thủ tại Đồng Quan cũng đã thương vong gần một vạn năm ngàn người, một người thủ một người công. mà quân đội thủ lại thương vong nhiều hơn phía thủ chỉ có thể nói rõ là chiến lực của quân thủ quá yếu.

Lý Dự đã lo lắng trùng trùng vì điều này, nếu An Lộc Sơn mà bất chấp thương vong, lại cho tấn công Đồng Quan vài lần nữa. vậy liệu Đồng Quan có còn giữ nổi không?

Hay An Lộc Sơn cho đại quân vượt Hoàng Hà. từ phía tây tiến đến. cục diện phía Quan Trung cũng sẽ sụp đổ.

Ngoài An Lộc Sơn ra còn có một trận tiểu chiến dịch xảy ra tại Hán Trung, song phương đều có thương vong, không ảnh hưởng đến đại cục, kỳ thật Lý Dự lo lắng nhất lại là ba quân đụng độ tại Phụng Dịch.

Hắn vạn vạn không ngờ Ca Thư Hàn cũng xuất quân.

Ca Thư Hàn.

Cao Tiên Chi, Quách Tử Nghi tam quân cùng gặp nhau, không ai dám manh động ra tay, quả thật căng thẳng ú tim.

Làm sao đây?

Làm sao có thể phá vờ được cái cục diện gây cấn này?

Lòng Lý Dự nóng như lửa thiêu, hắn trừng trừng mắt nhìn sư phụ Lý Bí. nhưng Lý Bí cũng có phần chưa chắc chắn, hắn không biết được thái độ của Ca Thư Hàn.

đây là con cờ quan trọng nhất trong cả bàn cờ này.

Lúc này, bên ngoài bỗng có tiếng bước chân dồn dập ngày càng áp sát. một hoạn quan đang phóng như bay vào bẩm báo: “Điện hạ. tình báo khẩn cấp, quan phủ Diên Châu đến báo.phát hiện mấy vạn đại quân của An Lộc Sơn đã vượt qua sông Hoàng Hà!”

“À!”

Lý Dự bàng hoàng thốt lên.

Tin tức đại quân An Lộc Sơn vượt sông Hoàng Hà làm cho Lý Dự cảm thấy vô cùng kinh sợ. nếu nói Hà Đông còn có nơi hiểm yếu tự nhiên Đồng Quan ngăn trở An Lộc Sơn tiến vào Quan Trung, vậy thì hắn một khi vượt qua Hoàng Hà. bèn có thể từ Quan Nội Chư Châu nam hạ, tiến vào Quan Trung, vậy thì chẳng khác nào sói vào nhà.

đem cục thế Quan Trung rối ren góp vào thêm một bó lửa.

Lý Dự lòng nóng như lửa đốt, quay đầu nhìn về phía Lý Bí.

Lý Bí vẫn một mực lặng thinh, hắn không giống như Lý Dự biểu lộ sự thất kinh, An Lộc Sơn vượt Hoàng Hà nằm trong dự liệu của hắn. cho dù quân đội giữ Đồng Quan binh lực khá yếu, nhưng chỉ cần bế quan không chiến, An Lộc Sơn tinh binh có nhiều đến đâu cũng khó mà nhập quan, nhưng một khi An Lộc Sơn vượt qua Hoàng Hà, vấn đề sẽ trở nên rắc rối, Sóc Phương không binh tướng, các cánh đại quân đều tụ tập Quan Trung, đường Quan Nội trống rỗng, nếu như An Lộc Sơn chiếm phía bắc đường Quan Nội, vậy thì đối với Quan Trung, đối với Trường An chẳng khác nào là Thái Sơn áp đỉnh, triều đình sẽ lâm vào thế trứng xếp chồng chờ vỡ.

“Bệ hạ. việc cấp bách trước mắt là phải đem An Lộc Sơn đuổi về phía đông Hoàng Hà. có thể thỉnh cầu Lý Khánh An hiệp trợ, mời hắn chặn quân tiên phong của An Lộc Sơn.”

“Lý Khánh An. hắn sẽ làm sao?”

“Sẽ làm!

Nhất định làm. chỉ cần hắn còn tự cho rằng mình là tông thất, tự nhận mình là Triệu vương, thì nhất định sẽ đối phó An Lộc Sơn. một núi không thể chứa hai hổ, thật ra không cần bệ hạ xuất chỉ, hắn cũng sẽ nhất định xuất binh, chỉ là bệ hạ xuất chỉ thì càng danh chính ngôn thuận, có thể cột hắn vào trên mình bệ hạ, nhưng nếu là Hưng Khánh cung nhanh chân hạ chỉ trước, thì sẽ gặp rắc rối to rồi.”

Lý Dự gật gật đầu: “Trẫm hiểu rồi, trẫm lập tức ban chi.”

Lý Dự lập tức hạ chỉ, phong Lý Khánh An làm Quan Nội bắc đạo An phú sứ, thị sát Quan Nội Chư Châu, đây thực ra chính là mệnh hắn dẫn quân tiếp đòn An Lộc Sơn, lại phong Hộ bộ Thượng thư Bùi Mân làm Ngự sử đại phu.

đi đến trong quân Lý Khánh An ban chỉ.

nhưng ra quyết định này vẫn còn chưa đủ, để phòng An Lộc Sơn nhân cơ hội cục thế Quan Trung hỗn loạn mà công khai tạo phản.

Lý Dự quyết định nghị hòa với hoàng tổ phụ của hắn. tìm ra một phương án thỏa hiệp mà đôi bên đều có thể chấp nhận, để tập trung binh lực đối phó An Lộc Sơn.

Hưng Khánh cung, những ngày này Lý Long Cơ cũng ở trong một nỗi lo âu bồn chồn và căng thẳng, hắn đã nhận được tin tức, Thục vương Lý Giao đã đến trước đại doanh tiền quân, nhưng cũng chính vì sự xuất hiện của hắn.

Cao Tiên Chi tiến công với khi thế nhanh mạnh đột nhiên thả chậm thế công lại, trú binh núi Bào Kê phía nam Trần Thương. không chịu dễ dàng động binh nữa, điều này làm cho Lý Long Cơ hận đến ngứa ngáy tận gốc răng, hắn biết đứa con trai thập tam này của mình thật ra không hề là một người dụng binh cẩn trọng gì. lại càng không chịu bán mạng cho hắn, để bảo tồn thực lực, hơn nữa Lý Mạo của Hán Trung cũng đã đánh một trận như tượng trung vậy, nếm xong là dứt, cũng vì bảo tồn thực lực.

Trong lòng Lý Long Cơ nổi lửa. nhưng khó có thể nói hết. chỉ đành thở dài nói với Cao Lực Sĩ: “Hai đứa con này của ta đều thiếu sự quyết đoán khi làm đại sự, nhất là thập tam lang, uông công có mười vạn đại quân, lại sợ này sợ nọ, không thể thành đại sựa!”

“Thượng hoàng, chi bằng hãy nghị hòa với hoàng tôn đi!”

Cao Lực Sĩ dè dặt kiến nghị nói.

“Nghị hòa?”

Lý Long Cơ cảnh giác nhìn Cao Lực Sĩ một cái, không vui nói: “Tại sao lại nghị hòa?

Hắn chịu nhường ngôi cho ta sao?

Ta xem ngươi là càng già càng hồ đồ, ngay cả sức phán đoán tối thiểu nhất CŨng không có.”

Cao Lực Sĩ biết sự cố chấp của Lý Long Co, tuy không cố chấp vô dụng giống như hắn lúc lâm bệnh, nhưng so với vị hoàng đế trẻ tuổi luôn nghe theo lời khuyên gián, nhuệ khí bừng bừng cũng hoàn toàn không còn là một người nữa. muốn khuyên phục hắn. quả thật là khó càng thêm khó, nhưng Cao Lực Sĩ vẫn muốn thứ một phen.

“Nhưng mà thượng hoàng, ngài dù sao cũng là đứa cháu của người, trên hoàng vị của ngài, chính là tiếp tục kéo dài của giang sơn Đại Đường, nhưng nếu bị hạng người như An Lộc Sơn đánh cắp được giang sơn. vậy thì sẽ là sự bất hạnh của Đại Đường ta. thượng hoàng. chúng ta không thể nội đấu mà lợi cho ngoại tặc a!”

“ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi.

An Lộc Sơn chẳng qua là tên hề diễn tiểu xảo, không cần phải để tâm đến hắn làm gì. cần lo đến cũng là để cho tên nghịch tôn kia đi lo, ta chính là một câu nói, đó là tên nghịch tôn kia không hạ đài, thì ta tuyệt đối không dễ dàng để yên được.”

Cao Lực Sĩ thấy Lý Long Cơ chấp mê bất ngộ, chỉ đành thở dài nói: “Thượng hoàng ra ngoài đi dạo một chút đi!

Ở mãi trong phòng không tốt cho sức khỏe. lão nô hầu thượng hoàng đi hậu hoa viên dạo một vòng.”

“Cũng tốt!

Ta cũng muốn phơi nắng một chút, ngươi đi cùng ta vậy!”

Bọn họ vừa dứt lời. bèn nghe bên ngoài loáng thoáng truyền đến tiếng hò hét, Lý Long Cơ khẽ chau mày, nói với hoạn quan bên cạnh: “Đi xem thử.

đã xảy ra chuyện gì?”

Hoạn quan vội chạy ra ngoài, lát sau bèn quay về nói gấp: “Thượng hoàng. là thánh thượng đã đến.

ở ngay bên ngoài điện, ngài muốn cầu kiến thượng hoàng.”

“Hắn tới làm cái gì?

Không gặp!”

Lý Long Cơ nhất thời trở nên tức giận, quát nói với tả hữu: “Đi!

Hãy đuổi nó đi cho ta. ta không có đứa cháu như vậy.”

Cao Lực Sĩ vội vàng khuyên nhủ: “Thượng hoàng, gặp một lần đi!

Ngài lúc này đến. chắc chắn sẽ có việc đại sự. chi bằng nghe ngài muốn nói gì đã. sau đó thượng hoàng hẵng quyết định cũng không muộn.”

Lý Long Cơ cười lạnh mấy tiếng liền: “Hừ!

Nó phái binh vây khốn ta.

đã không niệm tình ông cháu, ta tại sao phải nhượng bộ, ta thà chết trong Hưng Khánh cung, cũng sẽ không gặp nó nữa. bảo nó cút!”

“Thượng hoàng bớt giận, nói không chừng ngài là đến nhượng bộ, thượng hoàng hãy nghe xem ngài ấy nói thế nào đã. rồi mới đuổi ngài đi cũng không muộn.”

Lý Long Cơ nét mặt khá u ám. bèn nói với Cao Lực Sĩ: “Vậy ngươi đi nghe xem nó nói thế nào đi!

Ta sẽ không gặp nó nữa. ngươi nói với nó, ta xấu hố khi gặp loại người áp bức tông tộc như nó."

‘Thôi được!

Lão nô đi xem thử trước đã.”

Cao Lực Sĩ bất đắc dĩ. chỉ đành bước nhanh đi ra ngoài cung.

ở trên quãng trường trước Hưng Khánh điện, Lý Dự quỳ trước bậc thang, lưng ưỡn lên thẳng tắp, cao giọng nói hết lần này đến lần khác: “Xin hoàng tổ phụ gặp tôn nhi, có đại sự thương lượng!”

Mấy viên hoạn quan kinh hoàng khôn xiết, mấy lần muốn đến đỡ hắn. nhưng bị hắn đẩy ra. bất luận thế nào, hắn hôm nay nhất định phải thuyết phục hoàng tổ phụ, đình chỉ nội đấu, nhất trí đối ngoại, nếu như hoàng tổ phụ có thể đưa ra một tân hoàng mới mà hắn cũng có thể chấp nhận, vậy ngôi vị hoàng đế này hắn có thể nhường lại, vì sự trường tồn yên ổn thịnh trị của xã tắc Đại Đường, vì triệt để giải quyết vấn đề sát nhập ruộng đất gây ra sự chấn động không dứt của Đại Đường, hắn thà từ bỏ hoàng vị này, cũng phải để hoàng tổ phụ biết rằng, hắn là vì lo cho giang sơn mà tiên tổ đánh hạ, mà tuyệt không phải là muốn lưu luyến ngôi vị hoàng đế này.

“Xin hoàng tổ phụ gặp tôn nhi, có đại sự thương lượng!”

Lúc này, Cao Lực Sĩ nhanh bước đi ra ngoài, từ xa hắn đã nghe thấy tiếng hô gọi của Lý Dự. trong lòng hắn âm thầm thở dài, một đứa cháu tốt như vậy, một vị hoàng đế tốt như vậy, Lý Long Cơ lại một lòng sắt đá muốn đuổi hắn hạ đài, luôn miệng nói là vì hắn đã xâm phạm lợi ích của tông thất, nhưng trên thực tế, vẫn là một chữ ‘quyền!’ đang tác quái, Lý Long Cơ đã là người sắp hạ thổ rồi. nhưng lại nhìn không thấu chữ quyền này, hắn muốn ngồi lên ngôi vị hoàng đế này, đến chết mới thôi, nhưng lại bất chấp sau lưng là nước lụt ngập trời.

Cao Lực Sĩ vội tiến lên, định đỡ Lý Dự dậy: “Thánh thượng, đứng lên đi!”

Lý Dự lại cố chấp lắc đầu. nói; “Cao Ông, ta phải gặp mặt bàn bạc với hoàng tổ phụ. thương lượng về vận mệnh của xã tắc Đại Đường, nếu như người không đến gặp ta. thì ta tuyệt không đứng dậy.”

Cao Lực Sĩ lại thở dài nói: “Hoàng tổ phụ của ngài tuổi tác đã cao, người đã mệt mỏi. có chuyện gì; ngài hãy nói cho ta biết, ta sẽ đi chuyển lời với người, khuyên bảo người.”

“Cao Ông. xã tắc Đại Đường đã đến giây phút sinh tử tồn vong, thù trong giặc ngoài, bức bách lòng người, ta thân là hoàng đế Đại Đường, trách nhiệm trọng đại, nếu như hoàng tổ phụ cảm thấy ta vô dụng, vậy thì ta và người có thể thương lượng, cùng nhau đề cử ra một tông tộc hiền tài, lựa chọn ra một tân hoàng có thể dẫn dắt Đại Đường đi ra khỏi cảnh khốn đốn. vậy thì ta có thể thoái vị, Cao Ông, ta hôm nay đến chính là muốn bàn một số chuyện với hoàng tổ phụ. xin hoàng tổ phụ hãy suy xét vì xã tắc.”

“Thôi được!

Ta đi nói với hoàng tổ phụ của ngài, nhưng ngài đừng quỳ nữa, đứng lên đi!”

“Không!

Ta nhất định phải đợi người đến gặp ta.

đây là thành ý của ta.”

Cao Lực Sĩ lắc đầu, chỉ đành phải tiến vào cung lại, vừa tiến vào điện.

Lý Long Cơ liền lạnh lùng hỏi: “Hắn nhận lời thoái vị không?”

“Thượng hoàng, thánh thượng nói muốn đối mặt bàn bạc với người, bây giờ cục thế vô cùng đáng lo, hi vọng hai người có thể tạm thời từ bó sự bất đồng, sau đó ngồi xuống bàn bạc thương lượng lại, cùng nhau tiến cử ra một tân hoàng mà hai người đều có thể chấp nhận, thượng hoàng, thánh thượng rất có thành ý a!”

“Thành ý?

Hừ!”

Lý Long Cơ chẳng thèm đếm xỉa gì đến thành ý của Lý Dự. nói: “Ta chấp chính bốn mươi mấy năm. một chút tiểu xảo này của nó ta còn không rõ nữa sao, trước đó là dụ ngọt ta nhượng bộ, đợi sau khi nó đạt đến mục đích rồi, mới trở mặt, hắn cho rằng ta thật sự lão hồ đồ rồi sao?

Trên miệng thì nói mấy câu nói tốt. thì là thành ý?

Ngươi đi nói với nó, nó nếu thật sự có thành ý, thì hãy đem điền sản tịch thu được trả lại tông thất, đem của cải và lương thực cướp đi đều thoái hoàn lại đúng số, rồi công khai ban bố với chiếu tội kỷ (*chiếu kể tội bản thân), như vậy ta sẽ tin thành ý của nó, nếu không, ta với nó không còn gì để nói.”

Trong mắt Cao Lực Sĩ lộ ra vẻ đau lòng, hắn thật sự không thể Lý giải, tại sao Lý Long Cơ lại trở nên cố chấp như vậy, đề xuất ra điều kiện mà Lý Dự không thể nào đáp ứng.

để hắn thoái điền, thoái lương, nói lời không giữ lời. như vậy sẽ đánh mất hết nhân tâm .

Lý Long Cơ mới là không có thành ý.

Cao Lực Sĩ bất đắc dĩ lại đi ra khỏi cung điện, đi vào bên cạnh Lý Dự. hắn ngồi xôm xuống khuyên nhủ: ‘Thánh Thượng, nghe lão nô một lời đi!

Hãy quay về giải quyết chuyện rắc rối trên tay, hoàng tổ phụ bên này của ngài rất khó thuyết phục người, hay là thôi đi vậy!”

“Hoàng tổ phụ của ta nói thế nào?”

Lý Dự cố chấp hỏi.

“Hoàng tổ phụ của ngài đã ra điều kiện, bảo ngài thoái điền, thoái tiền, thoái lương, đem những thứ đoạt được từ chỗ tông thất toàn bộ hoàn trả lại, rồi sau đó ban bố chiếu tội kỷ với . thì người có thể tha thứ cho ngài, rồi sau đó mới thương lượng với ngài việc tân hoàng.”

Lý Dự cúi thấp đầu xuống. trong lòng đau khổ dị thường. hắn không ngờ hoàng tổ phụ lại đưa ra điều kiện hà khắc như vậy, hắn cơ bản là không thể chắp nhận những điều kiện này, cuối cùng hắn cắn răng một cái, lại nói: “chỉ cần hoàng tổ phụ chấp nhận sự sửa đổi chế độ ruộng đất của ta. ta có thể tiếp tục thỏa hiệp, đề người chỉ định tân hoàng, nhưng mà phải cho ta thời gian một năm.

để ta hoàn toàn xoay chuyển sự sát nhập đất đai. trả đất cho nông dân. một năm. ta chỉ cần thời gian một năm. sau đó sẽ giao trả hoàng vị lại cho người.”

“Bệ hạ!”

“Cao Ông! thỉnh cầu ngươi đi nói lại với hoàng tổ phụ.”

‘Thôi được!

Ngài chờ đó.”

Cao Lực Sĩ lại một lần trở vào trong điện.

Lý Long Cơ đã đứng dậy, dưới sự dìu dắt của Võ Nhị Nương. chuẩn bị quay về nội cung nghỉ ngơi, thấy Cao Lực Sĩ tiến vào, hắn cười lạnh nói: “Nó đi rồi sao?”

“Không, ngài đồng ý tiếp tục thỏa hiệp, để thượng hoàng chỉ định tân vương, nhưng phải cho ngài thời gian một năm.

để ngài giải quyết vấn đề sát nhập đất đai.”

“Không được!”

Lý Long Cơ dứt khoát cự tuyệt: “ngươi nói với nó, đừng hòng dùng chiến thuật kéo thời gian để dụ gạt ta. sát nhập đất đai không cần nó lo, ta tự sẽ giải quyết, nếu nó không muốn nói lời không giữ lời. không muốn hạ chiếu thư tội kỹ, được! ta không cần hắn hạ chiếu tội kỳ. việc thoái điền thoái tiền lương. ta sẽ thay nó làm. nhưng tiền đề là nó ngày mai phải thoái vị, đây là giới hạn cuối cùng của ta. không thể nhượng bộ thêm.”

Nói xong.

Lý Long Cơ vịn lấy Võ Nhị Nương bèn đi vào nội điện, không còn quay đầu lại một lần nào nữa.

Cao Lực Sĩ ngây người nhìn hắn biến mất. cuối cùng thở dài một tiếng, vẻ mặt chán chường đi ra khỏi đại điện.

Lão đi đến trước mặt Lý Dự.

đỡ hắn đứng lên. lắc đầu: “Hoàng tổ phụ của ngài muốn ngài ngày mai thoái vị, những việc khác để người thay ngài làm. thánh thượng. mâu thuẫn của hai người đã không còn cứu vãn được nữa.”

Lý Dự sững sờ đứng lặng. trong đầu hoàn toàn trống rỗng. hắn gần như bị Cao Lực Sĩ mang ra khỏi Hưng Khánh cung, ra khỏi Hưng Khánh cung.

Lý Dự lúc này mới ngước đầu. nhìn lên bầu trời thở một hơn thật dài, tia hi vọng hòa giải cuối cùng của hắn cũng đã bị chặt đứt.

Ra khỏi Hưng Khánh cung.

Cao Lực Sĩ thấy tả hữu không còn hoạn quan nào khác, bèn hạ thấp giọng nói: “Bệ hạ. lão nô có một kiến nghị, có thể để cho bệ hạ đi khỏi khốn cục.”

Lý Dự tinh thần phấn chấn hẳn.

Cao Lực Sĩ không phải là hoạn quan tầm thường, nhàn quang chính trị và sự nhìn xa trông rộng của lão, không phải là người bình thường có thể bì kịp, Lý Dự lập tức nói: “Xin Cao Ông chỉ giáo!”

“Bệ hạ nếu đã lo cho giang sơn Đại Đường, vậy thì dũng cảm tín nhiệm Lý Khánh An.

để hắn trở thành ngoại viện mạnh nhất có thể tiếp sức cho bệ hạ. bệ hạ đừng lảng tránh thán phận của hắn. phải mượn sức mạnh của hắn diệt trừ An Lộc Sơn. diệt trừ phiên vương chia quyền, sau đó hai người hẵng ngồi xuống bàn bạc. tìm kiếm một phương án cả hai đều có thể chấp nhận, như vậy, mới có thể giữ lấy một chút căn cơ trung hung cho Đại Đường, lão nô nói lời chân thành, xin bệ hạ suy nghĩ thận trọng.”

Nói xong.

Cao Lực Sĩ vội vàng đi trở về Hưng Khánh CUng .

Mấy nghìn Ngự Lâm quân hộ tống long liễn của Lý Dự chậm rãi đi trên phố lớn.

Lý Dự đang suy nghĩ kiến nghị của Cao Lực Sĩ. thật ra kiến nghị này trên cơ bản là tương đồng với suy nghĩ của sư phụ.

đều nói là bây giờ Lý Khánh An là lực lượng duy nhất thống nhất Đại Đường, trong lúc đêm khuya vắng người hắn cũng nghL thôi thì cử nhường quách ngôi vị hoàng đế cho Lý Khánh An. mình mang theo vợ con đi Chung nam sơn ẩn ư.

đi sống một cuộc sống điền viên vô tư lự. không có nỗi phiền lo về quốc sự, không có sự ưu tư về binh loạn, nhưng Lý Dự cũng lại biết, đây chỉ là một sự hoang tưởng không thực tế. lịch sử sớm đã nói cho hắn biết rằng, bất kỳ đế vương nào không phải tự nhiên mà thay đối.

đâu đâu cũng là máu chảy thành sông, trừ cỏ tận gốc, hắn nhường ngôi cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An cũng chắc chắn sẽ giết tận cả nhà hắn. cho dù kiến nghị của Cao Lực Sĩ cũng không thi hành được, một khi Lý Khánh An bình định ngoại phiện, cũng có nghĩa là hắn hoàn toàn khống chế được giang sơn Đại Đường, mình có thể toàn thân mà thoái lui hay không cũng là một sự vọng tưởng xa vời rồi.

Lúc này, hắn lại nghĩ đến điều kiện khắc nghiệt mà hoàng tổ phụ đề xuất ra. chẳng qua là để mình nhận lỗi với tông thất, khôi phục đất đai sát nhập, làm sao có thể được!

Lý Dự lúc này mới nghĩ đến lời Lý Nghiên khuyên hắn. tịch thu toàn bộ gia tài điền sản của Hoắc Quốc công chúa, nếu đã đi ra bước này, thì đừng kỳ vọng tông thất sẽ tha thứ cho hắn.

Lý Nghiên nói rất đúng, nếu đã làm rồi. thì thà dứt khoát mạnh bạo đến cùng, dốc hết mọi khả năng cướp giữ lương thực và tiền của. mộ binh cho chính mình

Giờ khắc này.

Lý Dự đã hạ quyết định, chỉ cần thủ hạ của mình có năm mươi vạn đại quân, rồi dùng lão tướng như Quách Tử Nghi thống soái, thì đâu cần đến Lý Khánh An. cái gì An Lộc Sơn.

Thục vương.

Kinh vương.

Ngô vương, hắn đều có thể càn quét sạch sẽ.

Lý Dự trong lòng trở nên rộng mở bừng sáng, hắn vội vã muốn quay về Đại Minh cung, lúc sắp đến Đại Minh cung, một viên thị vệ ở ngoài long liễn bẩm báo nói: “Bệ hạ. tả tướng Vương Củng có việc gấp cầu kiến!”

Lý Dự gật gật đầu.

“Mời Vương tướng quốc đi ngự thư phòng của trẫm hậu kiến.”

Chương 423: Nghênh chiến An Tặc (Thượng)

Lý Dự đi thẳng về ngự thư phòng.

Lúc này đã là thời khắc xế chiều, Lý Bí đã trở về phủ đệ của mình, Lý Dự một mình ngồi lại trên vị trí của mình, hắn lập tức dặn hoạn quan hai bê: “Lập tức đi mời Lý thượng thư qua đây!”

Hoạn quan vừa đi, Lý Dự mới ngả lưng một chút, đưa hai xoa nhẹ thái dương thì hắn bỗng nhớ ra Vương Cúng còn ngồi chờ cầu kiến bên ngoài bèn vội hạ lệnh: “Mau mời Vương tướng quốc vào đây!”

Một lát sau, Vương Cũng vội vàng đi vào, vừa vào đến hắn đã khom người thi lễ:

“Thần tham kiến điện hạ!”

“Tướng quốc, khanh nói có việc khẩn cấp tìm trẫm, là việc gì thế?”

“Điện hạ. thần phát hiện một chút manh mối, dù cho là Thục vương hay Kinh vương, bọn họ đều mình triết bảo thân không chịu liều mạng, thần bèn nghĩ, cho dù họ đấu đá thế nào đi chăng nữa. dù cho có chiến thắng đi chăng nữa nhưng vị trí Đông Cung sau này cũng chỉ có một, như thế thì họ sẽ chia như thế nào?

Nếu thần không đoán sai thì vị trí này sẽ đã được định cho Thục vương, vậy giữa Thục vương và Kinh vương sẽ có mâu thuẫn, cho nên thân có một kế này, có thể li gián hai người họ. chí ít để Kinh vương rút quân Kinh châu.

Như vậy, quân đội của Mạnh Vân tướng quân sẽ có thể rút về Trường An phòng thủ, không biết điện hạ có đồng ý không?”

Lý Dự hào hứng gật đầu cười nói: “Vậy khanh nói thử xem, chúng ta sẽ li gián như thế nào?”

“Điện hạ có thể phong Thục vương làm Tần vương, như thế bên ngoài sẽ có một ảo giác tưởng giữa điện hạ và tổ thượng hoàng đã đạt thành thỏa hiệp nào nấy, tương lai sẽ do Thục vương vào làm chủ Đông Cung, Kinh vương chắc chắn sẽ vì thế mà lòng sinh hiềm khích.

Sau đó, điện hạ lại phái người giả làm Dự Chương thái thú thượng thư.nói Ngô vương Lân dẫn tám vạn đại quân đi xuống dọc theo sông Dự Chương tiến quân về phía Kinh Thương, cho Dương Quốc Trung một ảo giác, đồng thời chúng ta cũng tuyên dương rộng rãi tại Hán Trung, đề Kinh vương đa nghi kia lo lắng là địa bàn mình sắp bị diệt.

Tiến hành sóng đôi như thế thần tinh rằng Kinh vương nhất định sẽ rút quân. ”

Lý Dự suy ngẫm một lúc, Lý Mạo này quả thật là một người đa nghi, cách này quả không tồi, có thể áp dụng.

Hắn lập tức vui vẻ nói: “Phương pháp này trẫm tiếp nhận, trẫn sẽ hạ lệnh ủy quyền tướng quốc toàn quyền xử lý việc này.

Việc Thục vương nên phong Tần vương ngày mai trẫm sẽ hạ chỉ.”

Vương Cũng thấy Thánh thượng chịu tiếp thu ý kiến mình bèn vui vẻ ra về, chỉ một chốc sau lại có hoạn quan đến báo, “Lý thượng thư đã đến!”

Lý Dự vội dặn: “Mau mời hắn vào!”

Trong lòng hắn đầy mong mỏi, hắn phải bàn kỹ với Lý Nghiễn làm sao để mở rộng thanh lý việc tông thất quyền quý thâu tóm ruộng đất.

Sau khi đại quân của Lý Khánh An chiếm Lương Châu cũng không dừng lại bao lâu.

đại quân lại tiếp tục thẳng tiến, mục tiêu của hắn là Hội Châu.

Chiều hôm đó, sau hai người vượt sông, tám vạn đại quân của Lý Khánh An đã có năm vạn qua sông Hoàng Hà.

Cùng với sắc trời dần tối, gió trên mặt sông lại càng mạnh, nước xiết sóng cao, Lý Khánh An bèn hạ lệnh dừng việc qua sông, hai quân dừng lại đóng trại tại ven sông Hoàng Hà.

Lý Khánh An đã qua sông, đại quân của hắn được đóng tại khoáng đất trống rộng rãi cách sông Hoàng Hà chừng năm dặm.

Hội Ninh huyện của Hội Châu cách đấy chỉ còn sáu dặm. thấm thoát đã có thể nhìn thấy tường thành xám xịt.

Lúc này Hội Ninh huyện cũng đã bị An Tây chiếm lĩnh, trên tường thành có phong hỏa đài cao chót vót, già sử có địch quân đến tập kích, phong hỏa đài sẽ có thể lập tức báo cho đại doanh quân Đường cách đấy vài dặm hay.

Trong đại doanh rất yên tĩnh, các binh sĩ sau một ngày thao luyện đều đã đi nghỉ từ sớm.

Đèn trong đại trướng của Lý Khánh An vẫn sáng trung, mười mấy vị tướng lãnh cấp cao đương tập hợp đầy đủ ở đây cùng thương thảo chiến dịch với An Lộc Sơn.

Lúc này, ý chỉ của triều đình vẫn chưa được truyền đến đây, nhưng tin quân đội An Lộc Sơn đã qua sông Hoàng Hà từ Diên Châu đã nằm trên bàn Lý Khánh An.

Trận chiến với An Lộc Sơn này là chắn chắn, đó không chỉ là trận chiến cần thiết cho tranh đoạt Quan Nội Đạo, mà còn là trận chiến đông chinh đầu tiên của An Tây quân.

Hai mãnh hồ tranh đấu, kẻ dũng mãnh ắt thắng.

Bao nhiêu năm nay, tranh cãi về quân phiệt có thực lực mạnh nhất của quân Đường rốt cuộc là quân Phạm Dương hay quân An Tây đến nay vẫn chưa ngớt.

Do quân An Tây vốn ở vùng Tây Vực xa xôi, cách Trung Nguyên quá xa nên không được người đời hiểu nhiều, nên ngoài một số quan viên triều đình ra. dân chúng Đại Đường cơ hồ đều công nhận quân Phạm Dương của An Lộc Sơn mạnh hơn An Tây quân.

Đây là điều mất thấy tai nghe của nhiều người.

An Lộc Sơn có ba mươi vạn đại quân, từ Hà Bắc đánh thẳng đến Hà Đông, sát khí đằng đằng, đoàn quân hùng hậu trãi dài đến đường chân trời này quả thực khắc sâu trong lòng quân dân Đại Đường, còn quân An Tây chỉ là một sự tưởng tượng xa vời.

Bọn họ ở tận Toái Hiệp, và chỉ tác chiến với dị tộc. trước giờ chưa bao giờ lộ diện tại Trung Nguyên, nên khó được dân Đường biết đến.

“Các vị tướng quân, đây là trận chiến đầu tiên của chúng ta vào Trung nguyên. và cũng là trận chiến liên quan đến quân An Tây ta.

Dã tâm lang từ của An Lộc Sơn, lúc ở Hà Đông thì ức hiếp bóc lột dân chúng, khiến dân Hà Đông lầm than kêu trời kêu đất.

Cho nên việc đánh bại giặc An không chỉ là mong mỏi của dân nhân Đại Đường, mà còn là mong mỏi của quân An Tây ta.

Ta được tình báo mới nhất, đại quân vượt sông của An Lộc Sơn lần này có khoáng chín vạn người, cũng xấp xi quân ta, lần này chính là một thử thách của quân An Tây ta, cho cả Đại Đường thấy ai mới thực sự là đội quân mạnh nhất Đại Đường.”

Lởi lẽ kêu gọi động viên chiến tranh của Lý Khánh An đơn giản nhưng hiệu quả. các quan quân trong trướng ai ai cũng xoa tay xoa chân đợi chờ trận chiến, nhất là đại tướng Ngô Dung Hà Đông năm xưa đã đầu hàng Lý Khánh An thì lại còn nôn nóng hơn ai hết.

Hai vạn bộ chúng thủ hạ của hắn đều là người Hà Đông, phụ mẫu và vợ con đều ở tại Hà Đông, bây giờ người nhà của họ đều rơi vào tay An Lộc Sơn, và cũng có tin loan rằng có không ít người đã bị hãm hại dưới tay An Lộc Sơn, ai ai cũng hận An Lộc Sơn thấu xương, chỉ mong có ngày được đánh tiến về quê hương.

Lúc này, Lý Khánh An mới hỏi: “Bây giờ các ngươi ai nguyện làm tiên phong, thay đại quân mở đường phía trước?”

Nghe thế, Ngô Dung bèn đứng dậy nói: “Ty chức nguyện ý!”

Lý Khánh An thấy tinh thần hắn kích động bèn mỉm cười nói: “Ta sợ ngươi dẫn binh đi quá xa sẽ trực tiếp đánh về đánh Thái Nguyên.”

Lời nói đùa của Lý Khánh An khiến mọi người trong trướng cười phá lên.

Lúc này .đại tướng Điền Trân cũng đứng dậy nói: “Đại tướng quân, vị trí tiên phong này ngoài ty chứ ra thì còn ai?”

Mặt Ngô Dung đỏ bừng, hắn lập tức quỳ một chân xuống thỉnh cầu: “Phục tùng quân lệnh là bôn phận của người lính, ty chức nếu đã nguyện làm tiên phong thì tuyệt không dám tự tiện hành động, ty chức nguyện ý dùng đầu mình để đảm bảo!”

Điền Trân cũng không nhượng bộ: “Ty chức cũng nguyện ý dùng đầu mình để làm đảm bảo, nếu có thất thoát gì thì xin hãy chém ty đầu chức tạ tội!”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Được!

Ta sẽ bổ nhiệm hai ngươi làm tả hữu tiên phong, mỗi người dẫn năm ngàn tinh binh đi trước mở đường cho đại quân ta ở sau!”

Lúc này, một tên binh sĩ chạy thủ thỉ bẩm báo vài câu bên tai hắn.

Lý Khánh An nghe xong cười nói: “ý chỉ triều đình đã đến. mọi người đi về chuẩn bị trước, đợi ba vạn quân sang sông, đại quân sẽ lập tức hành động.”

Các quân quan nghe lệnh xong lũ lượt kéo nhau ra về, xong thân binh cũng nhanh chóng thu dọn đại trướng, chỉ một chốc sau thì quân quan trực bèn dẫn Bùi Mân đi vào.

Bùi Mân là cậu ruột của Minh Nguyệt, có quan hệ khá tốt với Lý Khánh An.

Lý Dự phái hắn đến chính là lợi dụng quan hệ giữa hắn và Lý Khánh An để đạt được mục đích của mình.

Bùi Mân vừa đi vào đã chấp tay cười nói: “Đại tướng quân, chúng ta đã lâu không gặp!”

Lý Khánh An cũng vội hoàn lên nói: “Cậu quá khách sáo rồi. nào nào nhanh nhanh mời ngồi!”

Hai người cả khách và chủ cùng ngồi xuống thì thân binh đã mang trà nóng lên.

Bùi Mân nói: “Nghe nói Minh Nguyệt đã sinh một cậu con trai, chúc mừng cháu rễ.”

Lý Khánh An cười mếu nói: “Nói ra thì thật hổ thẹn, cháu năm nay đã ba mươi hai tuổi, đến nay mới được đứa con trai, rất nhiều người tuổi cháu đã làm tổ phụ rồi!

Con cháu không vượng. thật có lỗi với tổ tông!”

“Cháu đừng nói thế, cháu trường kỳ chinh chiến bắc nam tất không có nhiều thời gian chăm sóc gia đình, nhưng cháu đã đánh hạ không biết bao nhiêu bờ cõi cho Đại Đường ta. không những thu phục Toái Hiệp, mà còn đuổi quân Đại Thực qua bên kia sông Oxus. khôi phục thống trị Đại Đường với Hà Trung.

Cháu không biết thôi, triều đường Trường An nghe tin mà phấn khởi nhường nào!

Dân chúng Trường An cũng thế, không chỉ nể phục cháu mà đồng thời còn rất thích tiền bạc An Tây của cháu.

Ha ha!

Ta là Hộ bộ chủ quản cũng rất thích nó!”

Sự vui tính của Bùi Mân khiến hai người chuyện trò khá vui vẻ. không khí trong đại trướng cũng trở nên nhẹ nhàng.

Lúc này.

Bùi Mân vừa hớp ngụm trà vừa bắt đầu đi vào vấn đề chính.

“Cháu biết vì sao ta lại tận trung là Thánh thượng không?”

Bùi Mân thở dài nói tiếp: “Vụ án Hoắc Quốc công chúa vừa xảy ra. tất cả bọn ta đều nghĩ cùng lắm là lệnh bắc bà ta hoàn trả lại ruộng đất. sau đó sẽ coi như không có gì.

Từ cổ chí kim quyền quý phạm pháp thì chẳng phải đều xử như thế. nhưng vạn vạn không ngờ Thánh thượng lại tịch thu hết điền khế gia sản Hoắc Quốc công chúa, và dùng đó làm mở đầu bắt đầu thanh tra tất cả ruộng đất tông thất đã chiếm hữu trong Quan Trung, và đã có bảy nhà bị tịch thu.

Năng động như thế hoàn toàn khác với sự yếu đuối của người trước đây, khiến cho người ta hiểu ra, người thật sự đang xử lý có thói xấu xã hội của Đại Đường. chỉ một chốc lại khiến triều thần bắt đầu có ý muốn ủng hộ người.”

“nhưng như thế e rằng sẽ chuốc họa sát thân với người thôi, sẽ khó mà lâu dài được!”

“Sát thân vì nghĩ, cái chết thì có đáng là chi?”

Lý Khánh An không tán đồng với cách làm của Lý Dự. hắn biết Lý Dự chú yếu là vì bước cùng cực về tài chính nên mới phải đi đến bước này, nhưng hắn thấy Bùi Mân sùng bái Lý Dự đến thế nên cũng không nói gì, chỉ cười cười cho qua.

“Lần này cậu đến đây chắn có trọng chức trên người?”

Bùi Mân gật gật đầu. rút thánh chỉ của Lý Dự trong người ra đưa cho Lý Khánh An nói: “Lễ tiết rườm rà thì miễn đi.

đây là ý chỉ chính thức mà Thánh thượng đưa cho cháu, cháu tự mình đọc đi!”

Lý Khánh An cầm thánh chỉ lên đọc lướt thật nhanh.

Đúng như hắn dự liệu, Lý Dự đã phong hắn làm Quan Nội Đạo an phú sứ, hi vọng hắn có thể xuất binh nghênh chiến An Lộc Sơn.

Bùi Mân ở bên cạnh cũng nói lời khuyên can: “Tục ngữ có câu danh chính thì ngôn mới thuận, cháu là An Tây tiết độ sứ, đã không có chiếu thư của Thánh thượng, lại không có thỉnh nguyện của bá quan, nhưng lại vượt qua sông Hoàng Hà đến Quan Lũng, nói truy cứu đến cùng thì hắn cũng sẽ có cớ đế nói thôi, nói là nhất thời tức giận nên mới làm thế thì cũng có thể được.

Còn Cao Tiên Chi, hắn có ý chỉ của tiên đế, Quách Tử Nghi là phụng triệu vào Kinh, hai người đều có lý có căn để người khác không thể nào nói gì được.

Chi duy có cháu và Ca Thư Hàn là tự tiện vào Kinh, khó mà cha được miệng lưỡi của đời.

Có điều giờ đã khác rồi. hiền đệ đã nhận thánh chỉ, phụng chỉ đi thảo phạt An Lộc Sơn.

Một khi đánh bại An Lộc Sơn. cháu sẽ có thể lập công với xã tắc, khiến người tín phục.

Cháu ả.

đây chính là cơ hội để cháu lập uy, đánh bại An Lộc Sơn, cháu sẽ trở thành đại diện của chính nghĩa.”

Dù cho Bùi Mân liền liền dùng lời lẽ thiện ý dỗ dành, hết lời khuyên can. nhưng Lý Khánh An cũng chẳng mấy chịu nghe.

Hắn chau mày lại nói: “Lời của cậu quả có lý, nhưng cậu cũng phải biết, đại quân của An Lộc Sơn vượt sông lần này lên đến chúi vạn người, lại do An Lộc Sơn đích thân dẫn dắt. còn cháu chỉ có tám vạn. binh lực của cháu vẫn yếu thế hơn.

Tuy nói quân An Tây thiện chiến, nhưng quân Phạm Dương trường kỳ tác chiến với Khiết Đơn. thực lực cũng chẳng yếu hơn. cháu lần này mà đối đầu với Phạm Dương thì đều là quân tinh duệ,dốc hết sức quyết chiến thì ắt đây sẽ là trận huyết chiến, tướng sĩ phải dùng tính mạng để đổi.

Nếu thất bại, cháu chỉ có thể rút về An Tây, phải mất vài năm cũng chưa chắc phục hồi được.

Giá này quá lớn, nếu Thánh thượng chỉ cho cháu vài lời cổ vũ thế thôi, thì cháu khó mà phục chúng được. ”

Bùi Mân hiểu ý của Lý Khánh An. bây giờ đang đàm phán điều kiện, hắn lập tức nói: “Trước lúc đi, Thánh thượng đã đồng ý, chỉ cần An Tây quân chiến thắng lần này, cháu sau này sẽ được phép phong thườa quan tước cho tướng sĩ, Thánh thượng đều sẽ nhất nhất phê chuẩn, và cháu sẽ được thực phong vạn hộ với chức tước Triệu vương, cháu có thể không biết, thân vương tuy phong vạn hộ nhưng đấy chỉ là danh nghĩa, trên thực tế cao nhất chỉ có ba thiên hộ, còn ngươi sẽ là vạn hộ đầu tiên.”

Lý Khánh An uống một ngụm tra. chậm rãi nói: “Vạn hộ hay không vạn hộ cháu cũng chẳng để tâm. dẫu sao lý tưởng cả đời của cháu là tu thân trị quốc bình . nếu nói về tướng chức thì cháu giờ đã là An Tây tiết độ sứ, đánh bại Đại Thực, lãnh thồ mở mang cho Đại Đường đâu chi ngàn vạn, có thể nói là bách chiến bình , còn kẻ phàm dung như Dương Quốc Trung lại vào chức hữu tướng bao nhiêu năm nay.

Lý Khánh An bất tài, nhưng vẫn muốn tự tiến cử. nguyện xin thay thế Dương Quốc Trung.”

Bùi Mân ngỡ ngàng, hắn không ngờ là điều kiện của Lý Khánh An lại là chức hữu thừa tướng.

Một hồi sau, hắn mới do dự nói: “Vậy còn An Tây thì sao?”

Lý Khánh An cười cười, “Năm xưa Lý Lâm Phổ chẳng phải cũng kiêm nhiệm cả An Tây tiết độ sứ đó sao?”

“Việc này...”

Bùi Mân trẫm ngâm một lúc bèn nói: “Cháu rễ, việc này hệ trọng, ta không có quyền nhận lời cháu, ta sẽ lập tức đi về bẩm báo với Thánh thượng.”

Hắn cũng đứng dậy chấp tay nói: “Vậy tax in cáo từ trước.”

Lý Khánh An cũng đứng dậy nói: “Binh quý thần tốc,chiến cơ không thể để mất, cháu có thể xuất binh nghênh chiến An Lộc Sơn trước.

Đê tỏ thành ý của. cháu nhờ cậu chuyển lời cho Thánh thượng.

Cháu nếu được làm hữu thừa tướng. trong vòng ba năm cháu sẽ thay người bình ôn chư hầu đã tách ly của này, đê trả lại một vùng trời trong xanh cho Đại Đường.

Sau đó cháu sẽ trở lại An Tây, cháu và người sẽ dùng Hoàng Hà về tây làm biên giới, ai nấy tự quản một phương giang sơn. ”

Bùi Mân nghe mà không khỏi lung lay, cao giọng nói: “Được!

Ta nhất định sẽ thuyết phục Thánh thượng, ta cáo từ đây!”

Lý Khánh An thi lễ mỉm cười, “Cậu đi cẩn thận!”

Hai ngày sau. tám vạn đại quân của Lý Khánh An đã chinh binh hoàn tất, một vạn quân tiên phong được đại tướng Điền Trân và Ngô Dung dẫn dắt chia hai đường đi, một nam một bắc đi về Túc Quan huyện và Binh Cao huyện của Nguyên Châu.

Lần này An Lộc Sơn vượt sông Hoàng Hà tây chinh tổng cộng có chín vạn đại quân, với tiên phong là đại tướng Sử Tư Minh, do An Lộc Sơn đích thân thống lĩnh đại quân.

Còn phía Đồng Quan thì do con trai hắn An Khánh Thụy và đại tướng Thái Hi Đức tiếp tục tấn công, nhưng binh lực chỉ có ba vạn. chủ yếu binh lực đều tập trung để vượt sông tây chiến.

An Lộc Sơn từ Diên Châu vượt sông, sau khi vượt sông nghỉ ngơi chinh đốn hết ba ngày rồi lại lập tức tiếp về phía tây.

Lúc này đại quân của An Lộc Sơn đã từ huyện Hoài An Khánh Châu đi qua Khánh Châu, Ninh Châu và Kinh Châu đi vào khu vực Quan Trung.

Kỳ thực phải mất khoảng năm ngày, nhưng An Lộc Sơn rất cẩn trọng, hắn cũng chẳng vội vào kinh, mà chỉ phái người vào kinh để liên hệ với các tâm phúc tại Kinh thành của mình như bọn Lưu Lạc Cốc, để hiểu cục diện phát triển của Trường An. sau đó mới tìm cơ hội vào Kinh.

Nhưng An Lộc Sơn vào Khánh Châu chưa được bao lâu thì đã nghe nói đại quân của Lý Khánh An qua sông tại Hội Châu.

Tin này khiến hắn cảm thấy hồi hộp.

Hắn không ngờ cả Lý Khánh An cũng đã từ An Tây đến đây, quân An Tây nếu đã vượt sông Hoàng Hà vậy hai quân cùng Quan Nội Đạo vào Quan Trung, ngõ hẹp tương phùng, xem ra sẽ khó mà tránh được một trận ác chiến.

Nếu nói Đại Đường vẫn còn đối thủ khiến hắn phải nể thì có lẽ chỉ còn quân An Tây của Lý Khánh An.

Hắn và quân An Tây đã từng giao thủ nhiều năm. năm xưa Lý Khánh An với thân phận hiệu úy vào Kinh, vừa được phong trung lang tướng không được vài ngày thì đã bức ép mình đánh què chân con trai An Khánh Thụy, và lại đại bại Sử Tư Minh trong thọ yến của Quắc Quốc phu nhân.

Hai việc này khiến hắn ấn tượng khó phai.

Hắn lúc ấy đã ý thức được Lý Khánh An tuyệt không phải là cá chép trong ao.

Nhưng hắn không ngờ, cuối cùng Lý Khánh An lại trở thành An Tây tiết độ sứ. và còn là hậu duệ của thái tử Kiến Thành, phong tước Triệu vương thống lĩnh ba vạn đại

quân An Tây.

Nếu An Lộc Sơn biết được tương lại sẽ có một ngày Lý Khánh An trở thành địch thủ mạnh nhất của mình thì chắc năm xưa hắn sẽ bất chấp thủ đoạn giết chết Lý Khánh An. tuyệt không cho hắn cơ hội.

Thời gian không thể quay lại được, An Lộc Sơn hối hận không kịp chỉ có thể phấn chấn tinh thần, chuẩn bị quyết chiến thắng bại một trận cùng quân An Tây.

Kỳ thực đây cũng là trông chờ trong lòng hắn, nếu hắn có thể đánh bại quân An Tây, vậy này hắn còn phải sợ ai?

Hắn sẽ có thể quét ngang . một chân đập bay tông tộc Lý thị.

An Lộc Sơn hắn sẽ lên ngôi vua. kiến lập Đại Yến vương triều.

Đây là giắc mơ aần mười năm nay, áấc mơ này có thể thực hiện hay không thì còn phải đê trận chiến này quyết định.

Đại quân của An Lộc Sơn đóng tại Hoài An huyện, do quân An Tây đến đây mà hắn không tiếp tục nam hạ mà chuẩn bị đương đầu quyết sống chết một trận cùng quân An Tây.

An Lộc Sơn đứng trên tường thành của huyện Hoài n nheo đôi mắt nhỏ của mình ngắm nhìn địa hình bốn phương.

Đây là vùng đồi núi, đâu đâu đều có đồi núi thấp, phía trước vài dặm còn có dòng Bạch Mã, nước sông rộng khoảng năm trượng, thấp thoáng thấy được cây cầu nối hai bờ nam bắc.

Giờ đương là mùa hạ. thời tiết nóng bức, trên mặt sông như được phủ lên một lớn khói phú dầy đặc.

An Lộc Sơn chau mày, chi tay nói: “Phái người đi tháo gỡ cây cầu kia cho ta. chi nhìn thôi đã chướng mất.”

Lúc này, đại tướng Điền Càn Chân bên cạnh cẩn trọng kiến nghị: “Đại soái, thuộc hạ cho rằng nơi đây không phải là nơi tốt để quyết chiến cùng Lý Khánh An.”

“Vì sao?”

An Lộc Sơn lườm hắn hỏi.

“Vì thược hạ cảm thấy địa hình vùng này bất lợi, nếu không có thành trì chống địch, lại không có núi hiển để dựa dẫm. một tòa tiểu thành lại không phải đường chắc chắn phải đi ngang khi vào Trường An.

Đại soái trấn thủ tại đây tuy là chờ địch đến, nhưng giả sử Lý Khánh An không đi qua đây mà lại chờ chực lại chúng ta trên được vào Quan Trung ở phía nam thì chúng ta có nên đi không?”

Điền Can Chân là đại tài văn võ song toàn ít ỏi dưới chướng An Lộc Sơn, hắn nhìn ra được An Lộc Sơn có phần sợ hãi trước Lý Khánh An.

Trong khi bóng của Lý Khánh An còn chưa thấy thì đã phái người đi dỡ cầu.

Chỉ hành động này đã để lộ sự sợ hãi của hắn. nên hắn không dám nam hạ. chi dám trấn thủ tại tiểu huyện này để có thể ở gần Hoàng Hà hơn, đợi một khi bỏ chạy thì cũng nhanh nhẹn hơn.

Nhưng Lý Khánh An thì làm sao lại có thể ngoan ngoãn mà đến đây?

Đó là việc chắc chắn không có, hắn nhất định sẽ giành chiếm lấy vùng địa thế có lợi, như Nguyên Châu của Lũng Sơn Quan.

Đàn Tranh hạp, sau đó sẽ chực chờ lại quân Phạm Dương đi qua.

Chỉ tiếc là An Lộc Sơn tuy qua sông sớm hơn Lý Khánh An, nhưng lại cứ sợ trước sợ sau, hành quân chậm chạp đế An Tây giành tiên cơ.

An Lộc Sơn mãi không thốt lên được lời nào, mưu sĩ của hắn Cao Thương đã khuyên hắn nam hạ càng sớm càng tốt, nhưng hắn đã không nghe, giờ Điền Càn Chân lại khuyên như thế, An Lộc Sơn thật có phần lung lay.

Lúc này, chỉ thấy một đội kỵ binh xích hầu từ xa đến. chỉ một chốc đã đến dưới thành, người quân quan đi đầu đã lớn tiếng hô hào: “Đại soái, tám vạn quân An Tây đã dừng lại đóng quân tại huyện Bình Cao Nguyên Châu, không còn tiếp tục đông tiến.”

Điền Càn Chân thầm thở dài. quả nhiên như hắn đã dự liệu!
 
Thiên Hạ Full
Thiên Hạ 9


Thiên Hạ

Tác giả: Cao Nguyệt

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự

Nhóm dịch: Huyết Tiễn Ngũ Gia và Huntercd

Nguồn: Mê Truyện và Vip Văn Đàn

Ebook by: Kiếm Giới

Creator by: Thủy Hỏa Thần

-------o0o-------

Chương 424: Nghênh chiến An Tặc (Trung)

Cũng giống như An Lộc Sơn coi trọng Lý Khánh An.

Lý Khánh An đồng thời cũng cực kỳ coi trọng An Lộc Sơn, cực kỳ coi trọng trận chiến này, trận chiến này hắn không thể thua, cũng giống như hắn nói với Bùi Mân vậy, một khi hắn thất bại, hắn chỉ có thể trở về An Tây, mấy năm không thể trở mình lên được.

Đây là một trận chiến ngang tài ngang sức, là một chiến dịch coi trọng thiên thời, địa lợi. nhân hòa, nếu có chút sơ sầy, đều sẽ là nguy hiểm chí mạng.

Lần này An Lộc Sơn mượn cớ tử thương(*con chết, tang con), tấn công ồ ạt vào Quan Trang, tuy chưa phất cờ tạo phản, nhưng thật sự đang làm việc phản nghịch, trước là ngang nhiên tấn công Đồng Quan, sau là vượt sông vào Quan Nội. dã tâm lang sói của hắn đủ tỏ rõ như ban ngày, người trong không ai không biết.

Danh không chính tắc ngôn không thuận, danh nghĩa của việc xuất binh cực kỳ quan trọng, cho dù An Lộc Sơn có thể che mắt bịt tai, bất chấp sự dị nghị của . nhưng binh thủ hạ của hắn thì sẽ canh canh trong lòng, chưa chắc chịu theo hắn tiến hành hành động phản nghịch, không chịu dốc sức liều mạng cho hắn. cứ như vậy, sĩ khí và sức chiến đấu của quân đội hắn sẽ giảm mạnh, đây là điều tất nhiên, thủ hạ của An Lộc Sơn chưa hẳn hoàn toàn là Hồ binh, đại bộ phận vẫn là Hán binh, tướng lĩnh người Hán cũng không phải là ít. vào lúc vương triều Đại Đường vừa từ Khai Nguyên thịnh thế đi ra. bèn ngang nhiên thực hiện việc tạo phản, là tuyệt đối không đắc nhân tâm được.

Tuy nhiên Lý Khánh An lại không dám lơ là. hắn một mật phái người đi Trường An ra sức tuyên truyền hắn là phụng chỉ thảo phạt An Lộc Sơn.

để cầu lấy được sự ủng hộ của dư luận, đồng thời phái người đi châu huyện khắp nơi liên hệ quan phủ địa phương, khuyên nhủ dân chúng sơ tán. một mặt khác, hắn lại phái ra một lượng lớn xích hầu kéo đến các nơi trong Quan Nội, nhất là đi dán chặt mắt vào ba quân đang giằng co ở Phượng Tường, để phòng ngừa bọn họ từ phía sau lưng tập kích mình.

Lúc này tuy là đầu hạ. nhưng vầng thái dương nóng như lửa, ánh nắng nóng cháy nấu chảy mặt đất, thân mang khôi giáp vũ khí mấy chục cân hành quân, sẽ cực kỳ hao tổn thể lực, thời tiết như vậy, ai có thể nhàn nhã chờ chực, kẻ đó sẽ chiếm lấy thiên thời.

Từ lúc bất đầu.

Lý Khánh An bèn phát hiện An Lộc Sơn đã phạm phải một sai lầm. hắn lại ở Khánh Châu chờ đợi mình, mà không đi chiếm cứ địa thế có lợi nhất là Nguyên Châu.

‘Lương thu bát nguyệt Tiêu Quan đạo, bắc phong thổi đoạn Thiên Sơn thảo’

(‘Mùa thu tám tháng lối Tiêu Quan, gió bấc thổi đứt cỏ Thiên san’ - người dịch Bùi Hạnh cẩn.

Việt Anh - “Bài ca khèn Hồ, tiễn Nhan Chân Khanh đi sứ Hà Lũng”)

Đông Hàm Cốc, nam Hào Võ, Tây Tán Quan, Bắc Tiêu Quan, từ xưa chính là bốn quan ải lớn của Quan Trung, Tiêu Quan ở đây không phải là Tiêu Quan huyện của phương bắc hơn hai trăm dặm xa. mà là điểm giao hội giữa cửa núi Lục Bàn và đường cũ Tiêu Quan nằm ở chừng ba dặm xa phía tây nam huyện Bình Cao (nay là huyện cố Nguyên), phía sau kề sát núi Lục Bàn. phía nam nắm giữ nhất hiệp tam quan nổi tiếng phía bắc Quan Trang: Đàn Tranh hiệp, Lục Bàn quan.

Lũng Sơn quan.

Ngõa Đình quan, địa thế rộng mở, tiến có thể công, lùi có thể thủ, ở vị trí cao mà ngóng xuống, chiếm cứ địa hình có lợi nhất.

Tin tức hiện tại là. tiên phong của An Lộc Sơn vẫn chưa đi tới Bình Cao huyện, để nhanh chân một bước chiếm lĩnh địa hình có lợi nhất nơi này, đại tướng quân An Tây tiên phong Điền Trân và Ngô Dung suất quân dọc đường chạy nhanh, vòng qua Khuất Ngô Sơn. ngày đêm hành quân, nhất định phải nhanh hơn quân tiên phong của An Lộc Sơn. chiếm lĩnh tòa quan ải quan trọng nhất này.

Cùng lúc đó, phó tướng Sử Tư Minh của An Lộc Sơn cũng phái thủ hạ đại tướng Tiết Hao dẫn quân một vạn.

đêm sao bay nhanh đến huyện Bình Cao, cũng với ý đồ chiếm lĩnh vùng quan ải này.

Trời vừa tờ mờ sáng, tiên phong quân An Tây đi tới trấn Úy Như ngót năm mươi dặm xa phía tây bắc huyện Bình Cao. trấn Úy Như vì nằm sát với sông Úy Như mà có tên này, nhân số khoảng hơn bốn trăm hộ, có thể xem là một tòa đại trấn.

Vào tiết đầu hạ. tròi sáng khá sớm. trong trấn đã vô cùng náo nhiệt, khắp nơi là nông dân dậy sớm vội đi ruộng mạch phía đông thị trấn thu hoạch, mắt thấy đã sắp đến mùa thu hoạch, trong ruộng mạch đã là một màu vàng óng.

Khi một vạn quân An Tây tiến vào thị trấn, ngôi trấn nhỏ này bỗng chốc im phăng phắc, nhà nhà đóng cửa bế hộ, mọi người lo sợ từ khe cửa nhìn ra ngoài, e sợ toán quân đội này xông vào dân trạch mặc sức cướp bóc vơ vét. có người trong số họ nhận được tin tức, ở Hồ Lô trấn phía đông sông Úy Như và thôn Trường An phụ cận.

đêm qua gặp phải sự cướp bóc của một đoàn quân đội. gian dâm đốt giết.

Hồ Lô trấn và bốn thôn trang phụ cận gần như đều trờ thành ngôi thành ma. chỉ có mười mấy thanh niên trai tráng bơi qua sông Úy Như mới có thể may mắn thoát khôi.

Dần dần. dán chúng trên trấn đã thả lòng tâm trạng căng thẳng, toán quân đội này hình như vẫn xem như quân kỷ nghiêm minh, không quấy nhiễu bọn họ, rất nhanh, bọn họ bề đã biết được rằng, toán quân đội này lại là quân An Tây, quân An Tây ờ Đại Đường thanh danh cực tốt. không bao giờ xảy ra việc nhiều dân.

đã bắt đầu có người ra cửa đi nghe ngóng tin tức.

Sau khi quân An Tây tiến vào trấn Úy Như, bèn có được thời gian nghỉ ngơi một canh giờ, các sĩ binh một đêm hành quân, người ngựa đều đã mệt mỏi cùng cực, đơn giản đi chăm cho ngựa chiến ãn một chút, bèn đồng loạt ngã người ngủ khò khò, dưới một gốc cây hòe lớn ở phía đông thị trấn.

Điền Trân và Ngô Dung đang thương lượng hành động của bước tiếp theo.

Tuyến đường hành quân của hai người vốn dĩ không giống nhau, nhưng sau khi vượt qua núi Khuất Ngô, hai người lại hội binh một chỗ, tập trung binh lực nhanh một bước chiếm lấy Tiêu Quan, hai người quan tước tuy như nhau, nhưng thâm niên của Điền Trân già hơn nhiều, tuổi tác cũng lớn. vì vậy Lỷ Khánh An mệnh lệnh Điền Trân làm chủ tướng tiên phong.

Ngô Dung làm phó tướng.

“Ngô tướng quân, ta có một loại linh cảm. quân đội của An Lộc Sơn rất có thể ờ phụ cận chúng ta.”

Điền Trân đứng trên một phiến đá lớn. ngóng nhìn về phía đông, hắn là mạch đao tướng trử danh của An Tây, thân hình cao to vạm vờ.

đôi cánh tay đặc biệt dài, chi là trên khuôn mặt có một vết sẹo đao vừa dài vừa sâu. quẹt qua nsuyên khuôn mặt bên trái của hắn. nhìn trông rất khiếp sợ, đây cũng là kỳ niệm mà hắn lưu lại trong chiến dịch Khwarezm. trận chiến dịch tanh máu đó, trên người hắn may mắn không bị thọ thươns. nhưng vết sẹo đao trên mặt này lại trông thật rợn người. phá đi tướng của toàn bộ khuôn mặt hắn.

Ngô dung gật đầu: “Cách huyện Bình Cao càng gần. khả năng chạm mặt quân đội An Lộc Sơn càng lớn. chúng ta phải cần thận sấp đôi.”

‘Thật ra chiếm lĩnh Bình Cao huyện không quan trọns. quan trọng là chiếm lĩnh Tiêu Quan, đợi xích hầu truyền đến tin tức, chúng ta lập tức tiến lên. phải dốc hết sức kéo tới Tiêu Quan.”

Lúc này, mấy viên binh sĩ dẫn theo một người già vội vã chạy đến. binh sĩ tiến lên nói: “Điền tướng quân, Lý Chính trong trấn đã tới. hắn có tin tức của quân An Lộc Sơn.”

Điền trân mừng rỡ, vội nói với binh lính: “Mời Lý Chính đến đây hỏi chuyện.”

Lý Chính của Úy Như trấn chính là một người già trạc khoảng sáu mươi tuồi, hắn tiến lên quỳ xuống: “Tiểu dân Úy Như trấn Lý Chính Tào Kiến khấu kiến tướng quân.”

Điền Trấn vội vàng đỡ hắn dậy, cười nói: “Lý Chính không cần đa lễ, mau mau mời ngồi!”

Tào Lý Chính đứng dậy nói: “Binh sĩ của các ngài nói cho tiểu dân biết, các ngài muốn biết tin của quân đội An Lộc Sơn. có phải là quân đội An Lộc Sơn hay không tiểu dân không biết, nhưng đêm hôm qua.

Hồ Lô trấn ở bờ đối diện đã có một toán quân đội đi tới, đốt giết cướp bóc, giày vò mãi đến nửa đêm mới bình ổn trở lại, bây giờ bọn họ có phải đã rời khỏi, chúng tôi cũng không biết.”

Điền Trân và Ngô Dung nhìn nhau, bây giờ quân đội xuất hiện, nếu không phải là bọn họ, thì tất nhiên sẽ là quân đội An Lộc Sơn.

Ngô Dung vội hỏi: “Xin hỏi Lý Chính, bọn họ có bao nhiêu quân đội.”

“nghe người nhảy qua sông nói. ít nhất có năm sáu ngàn người, có lẽ còn nhiều hơn.”

“Vậy phụ cận có chiếc cầu nào qua sông không?”

Tào Lý Chính trong lòng vẫn không nguôi sợ hãi nói: “Vốn dĩ ở chỗ phía trước này ba dặm có một tòa cầu. nhưng lâu năm thiếu tu sửa. vào tháng trước đã sập rồi, vốn dĩ quan phủ nói sẽ nhanh chóng sửa lại, nhưng đến nay vẫy không có động tĩnh gì. cũng may là như vậy, quân đội bờ đối diện mới không thể qua sông, bây giờ mọi người qua SÔng. chỉ có thể dựa vào đưa đò.”

“Vậy chiếc cầu gần nhất là ở đâu?”

“ở huyện Bình Cao ngoài xa năm mươi dặm.

ở phụ cận đây cũng không còn chiếc cầu nào.”

“Đa tạ Lý Chính

Điền Trân vội nói với Ngô Dung: “Bất kể đối phương có khởi hành chưa, chúng ta đều phải lập tức xuất phát, dùng tốc độ nhanh nhất kéo đến Tiêu Quan, nếu không chúng ta sẽ làm lỡ đại sự.”

Lúc này, Tào Lý Chính bên cạnh tiếp lời nói: “Đi Tiêu Quan thật ra có một lối đi gần. có thể tiết kiệm một canh giờ, ngựa CŨng có thể đi qua. tiểu dân có thể tìm mấy người trẻ tuổi dẫn các ngài đi.”

Điền Trân quá đỗi vui mừng. lập tức hạ lệnh nói: “Gọi các huynh đệ thức dậy, lập tức xuất phát!”

Quán sĩ An Tây đang trong cơn ngủ mê đồng loạt bị kêu tỉnh, bọn họ bất chấp cơ thể mệt mỏi.

đem hành Lý thu dọn đơn giản, bèn trở mình lên ngựa xuất phát.

Song song với thời gian xuất phát của quân An Tây, quân đội An Lộc Sơn ở bờ đối diện cũng đã dẫn trước bọn họ eần một canh giờ, với khoảng cách gần mười dặm. toán quân đội này của An Lộc Sơn do đại tướng Tiết Hao thống lĩnh, cũng đồng thời là một vạn người.

Hán Hồ mỗi bên một nửa. người Hồ đại đa số là người Đột Quyết nương nhờ Phạm Dương, còn có bộ phận người Khiết Đan và người Hề, những dân tộc thiểu số này tác chiến cho An Lộc Sơn. là vì của cải và nữ nhân, mà chủ tướng Tiết Hao của bọn họ cũng là một người cực kỳ tàn độc, trị quân không nghiêm. từ Diên Châu dọc đường qua đây, Tiết Hao bèn phóng túng binh sĩ cướp bóc gian dâm.

đã mang lại tai nạn nghiêm trọng sâu sắc cho dân chúng dọc đường, nhưng đồng thời cũng làm cho tốc độ hành quân của bọn họ chậm đi rất nhiều, đi được bốn ngày ba đêm. vẫn còn chưa đến Bình Cao huyện.

Vốn dĩ Tiết Hao bị Sử Tư Minh hối thúc, nhanh chóng chiếm lĩnh Bình Cao huyện.

Bình Cao huyện lại là nơi hiện diện châu trị của Nguyên Châu, nhân khâu đông đúc. giàu có trù phú.

Tiết Hao và bộ hạ của hắn sớm đã thèm nhỏ dãi rồi, cũng muốn với tốc độc nhanh nhất chiếm lĩnh huyện Bình Cao, đề phòng các con dê béo chạy mất. không ngờ đêm hôm qua. một thủ hạ của hắn đã hiến cho hắn một nữ tứ xinh đẹp trên huyện Hồ Lô, trong lúc hành gian hắn lại bị nữ tử bóp thương phía dưới, Tiết Hao cả giận đùng đùng, một kiếm giết chết nữ tử. lại hạ lệnh máu rửa Hồ Lô trấn và thôn trang xung quanh, bọn họ ở Hồ Lô trấn đã tung tác khắp cả đêm. làm lỡ đến năm canh giờ.

Có lẽ chính là sự an bài run rủi của tạo hóa. trời xanh không thể nào để cho bọn họ chiếm hết lợi ích. chính vì sự chậm trễ năm canh giờ này, đã thay đổi số mệnh của quân đội An Lộc Sơn. cũng đã làm xoay chuyển toàn chiến cục.

Lúc này, Tiết Hao cũng nhận được tin tức của xích hầu. bờ đối diện đã phát hiện tông tích của quân An Tây, hắn lúc này mới vội vã thức dậy. thét lên hạ lệnh binh sĩ cấp tốc tiến lên. nhưng do quân đội của hắn cướp đoạt một lượng lớn của cải. dẫn bỏ dắt lừa. mỗi người đều lỉnh khỉnh quá tải, trên ngựa của rất nhiều binh sĩ còn chờ cả nữ nhân, tốc độ hành quân không thể tăng nhanh.

Tiết Hao ba lần hạ lệnh bỏ lại của cải nữ nhân, nhưng không có một ai nghe lệnh.

Tiết Hao cả giận, liên tiếp giết chết ba tướng lĩnh người Hồ không nghe mệnh lệnh.

Hồ binh lúc này mới sợ hãi.

đồng loạt bỏ lại những của cải to như trâu, lừa và nữ nhân, mà để lại vàng bạc châu báu. bắt đầu tăng tốc tiến lên hướng huyện Bình Cao.

Hai toán đại quân rầm rộ chạy đi trên hai bờ sông Úy Như. kẻ đuổi người chạy, gần như là cùng nhau thẳng tiến, đều là vì nhanh chân chiếm lấy nơi hiểm yếu chiến lược, một vùng này là rặng núi cuối cùng của núi Lục Bàn. thế núi nhấp nhô, hành quân gian nan. không giống như ở bình nguyên có thể phóng ngựa lao đi như bay, cần phải vượt qua hết đỉnh núi này đến đỉnh núi khác, lộ trình năm mươi dặm. mà đã hao phí thời gian một ngày, nhưng quân An Tây đã có được sự giúp đỡ của người địa phương. từ một con đường tắt trực tiếp đi thẳng Tiêu Quan.

Khi sắc trời từ từ tối dần.

Tiêu Quan chủ bảo hùng vĩ kiêu kỳ đã có thể thấy rõ dưới bóng đêm. một viên xích hầu đi tới bẩm báo: “Điền tướng quân, trên Quan Tiêu chủ bảo chỉ có ba trăm quân Quan Trung trú giữ. quân đội An Lộc Sơn vẫn còn chưa kéo đến.”

Lại một viên xích hầu báo lại: “Quân An Lộc Sơn đã sắp tới huyện Bình Cao, cách chỗ này của chúng ta chưa tới mười dặm.”

Điền Trân cuối cùng đã thở phào nhẹ nhõm, hắn lau mồ hôi một phen cười nói với Ngô Dung: “May mà chúng ta chọn đường gần. nếu không, đã bị quân An Lộc Sơn giành trước rồi.”

Lúc này, trong lòng Ngô Dung đã toát ra một ý niệm to gan trong đầu, hắn kề sát tai của Điền Trân nhỏ giọng nói mấy câu.

Điền Trân chau tít mày lại, một lúc lâu. hắn quyền chưởng đập vào nhau nói: “Không vào hang cọp, làm sao bắt được cọp con. cứ như vậy làm!”

Quân đội An Lộc Sơn cuối cùng đã ở lúc màn đêm buông xuống, vắt kiệt sức kéo đến Bình Cao huyện.

Tiêu Quan chính là ở ngoài xa ba dặm phía tây nam huyện Bình Cao, lúc này, thành trì ở phía không xa có thể thấy rõ, cửa thành đóng kín. tiền quân đột nhiên dừng lại; Tiết Hao thét lên: “Tại sao dừng bước?”

“Tướng quân, các huynh đệ muốn vào thành!”

“Nói xàm!”

Tiết Hao nổi giận đùng đùng. chửi to nói: “Cướp tiền cướp nữ nhân quen rồi sao?

Nhìn thấy thành trì là muốn vào, hãy vòng qua thành cho ta. kéo đến Tiêu Quan.”

Nghe nói không thể vào thành, các Hồ binh đều nháo nhào cả lên: “Tướng quân đã từng nhận lời, vào thành Bình Cao nghi phép ba ngày, tại sao bây giờ lại nói lời không giữ lời?”

Tiết Hao không dám chọc giận đám binh Hồ vô pháp vô thiên này, chỉ đành nhẫn nhịn hô to: “Các huynh đệ nghe đây, bây giờ chúng ta phải nhanh chân hơn quân An Tây đoạt lấy Tiêu Quan, đây là mệnh lệnh của sứ đại tướng quân, nếu để lỡ đi quân cơ, ai cũng không chịu hết tội được, ta nhận lời với mọi người, hãy chiếm giữ Tiêu Quan trước, rồi quay lại ta mới đi cướp tiền cướp nữ nhân, để cho mọi người ai cũng thu hoạch đầy ắp mà trở về.

ở đây Tiết Hao cưỡng bức kiêm dụ dỗ xuống; bọn lính cuối cùng buông tha cho tiến công bình cao huyền, vạn phần bất mãn địa nhiễu thành mà đi.

Dưới sự uy bức lẫn dụ dỗ của Tiết Hao, các binh sĩ cuối cùng đã từ bỏ đi vào tiến công huyện Bình Cao, bất mãn muôn vàn vòng qua thành mà đi.

Qua khỏi huyện Bình Cao, đường đi lập tức trở nên vô cùng hiểm trở, một tòa nối tiếp một tòa thạch đôn to lớn cũng giống như từng con từng con quái thú to xác, đứng sừng sừng trong màn đêm. quân Phạm Dương đêm qua gần như cả đêm chưa ngủ, lại gấp gáp hành quân một ngày, mọi người đều đã có chút kiệt sức rã rời, tuy vận vẫn phải vượt núi băng lĩnh, tiến về quan ải hùng vĩ ngoài xe ba dặm. ba dặm đường tuy không dài.

ở vùng đất bằng vượt qua là được, mà ở nơi đây, lại trở nên vô cùng gian nan. ngựa không thể cưỡi nữa. chỉ có thể dắt ngựa cuốc bộ hành quân. ít nhất phải đi nửa canh giờ.

Các binh sĩ tiếng oán hận tiếng kêu la. hùng hồ mà mon men sờ soạng hành quân tiến lên trước, lúc này, một viên thám báo kéo tới bẩm báo nói: “Tiết tướng quân, ngoài xa sáu dặm tây bắc đã phát hiện tiền phong quân An Tây, khoảng ba nghìn người, bọn họ đang liều mạng chạy nhanh về Tiêu Quan.”

Tiết Hao thất kinh, hắn tưởng rằng quân An Tây vẫn còn ở ngoài xa mười mấy dặm. hắn gấp đến thét to một tiếng: “Truyền lệnh các huynh đệ gia tăng tốc độ, một trăm huynh đệ nào tới trước được Tiêu Quan chủ bảo, mỗi người thường ba nữ nhân, một ngàn quan tiền.”

Dưới sự kích thích của tiền và nữ nhân, các binh sĩ thủ hạ của hắn bắt đầu nghêu ngao điên cuồng phóng về phía Tiêu Quan, vốn dĩ đã mệt mỏi khôn cùng, nhưng bây giờ ai nấy đều bừng tỉnh gấp trăm lần. một vạn người trong sơn cốc rầm rộ hiên ngang lao đi Tiêu Quan ở ngoài xa ba dặm.

Nhưng vào lúc cách Tiêu Quan chủ bảo vẫn còn hai dặm. bọn họ đã đi vào một khe núi dài chừng một dặm rười, sau khi đi ra khỏi khe núi. chính là một lối đi chật hẹp thông ra chủ bảo ở phía trên, lối đi rộng chưa tới một trượng, nhiều nhất đi được ba người cùng lúc, có thể nói là một người giữ quan ải. vạn người không thể vượt qua.

Sự hiểm trở của Tiêu Quan chính là ở chỗ này, khắp nơi đều là triền núi nối liền nhấp nhô, kéo dài mãi đến dãy núi Lục Bàn cao vút. một nhánh núi của núi Lục Bàn ở chỗ này trũng xuống, địa hình phá nát. hình thành một vùng khe cốc to lớn. rộng hơn mười dặm. dài chừng mấy trăm dặm. cửa tam quan và Đàn Tranh hiệp nổi tiếng chính là nằm trong này, Kính Thủy chảy đến Quan Trung cũng bắt nguồn từ nơi này.

Mà Tiêu Quan chính là quan ải đứng đầu của liên tiếp những quan ải này.

Tiết Hao ngồi trên lưng ngựa, nhìn vào rặng núi đen ngòm hai bên. trong lòng hắn có chút bất an. nơi đây là vùng đất tốt để đánh mai phục, trên núi hai bên có thể mai phục một lượng lớn quân đội. mà quân đội của mình hành quân tiến lên trong khe núi hẹp dài này, không có bất kỳ sự ngăn trở nào, cả một bóng cây cũng không có, hắn âm thầm hối hận. mình chi lo giành trước chiếm lĩnh Tiêu Quan, mà lại không nghĩ tới quân An Tây có thể sẽ có khả năng mai phục.

Nhưng bây giờ đã quá muộn, đại đội chủ lực của hắn toàn bộ đều đã tiến vào khe núi. chỉ có thể chịu trận mà nhanh chóng vượt qua nơi này.

Tiền quân tăng nhanh tốc độ, mau chóng đi khỏi khe núi!”

Ngay lúc tiền quân An Lộc Sơn vừa đi ra khỏi khe núi.

đột nhiên, khắp nơi vang lên tiếng mõ, trong màn đêm. hàng vạn mũi tên cùng bắn tới. tên mưa dày đặc như châu chấu, che trời lấp đất bắn vào trong đại quân An Lộc Sơn không hề phòng bị gì cả. nhất thời tiếng thảm kêu. tiếng rên la vang khắp sơn cốc, từng tảng từng tảng đá to lớn bị bẳy xuống, ào ào mà đập xuống trên đầu của binh sĩ trong khe núi.

đập đến máu thịt be bét, thi thể ngổn ngang khắp nơi.

Tiết Hao biết đã trúng phải mai phục, gấp đến hắn dậm chân hô to: “Trấn tĩnh!

Trấn tĩnh!”

Nhưng không ai nghe lời hắn nữa. bọn họ căn bản là quân kỷ không nghiêm.

ở trước giờ khắc sinh tử. lại càng không ai chịu suy nghĩ vì người khác, trong quân An Lộc Sơn rối loạn hẳn lên. một vạn đại quân vùng vẫy trong mưa tên. chen nhau mà chạy trốn về nơi vừa đi qua. bọn họ giẫm đạp lên nhau, khóc thét van nài. tử thương cực kỳ thảm trọng...

Trên triền núi, Điền Trân nhìn vào đám đông người dày đặc ở bên dưới, không khỏi tiếc nuối thở dài: “Đáng tiếc không thể mang theo mấy quả chấn thiên lôi đến. nếu không, đó mới gọi là đã ghiền.”

Ba ngày sau. bảy vạn đại quân chủ lực của Lý Khánh An đã đến được huyện Bình Cao, Điền Trân dẫn theo mấy trăm binh sĩ và một đoàn quan địa phương thứ sử. huyện lệnh Nguyên Châu đã hầu chờ ở ngoài thành.

Điền Trân tiến lê thi một quân lễ nói: “Mạt tướng may mắn không làm nhục mệnh, nhanh một bước chiếm lĩnh được Tiêu Quan, bây giờ một vạn quân đội đều phân bố ở Tiêu Quan và các quan ải phía nam của nó, không có bất kỳ rủi ro nào.”

Lý Khánh An gật đầu cười nói: “Nghe nói các ngươi ở giờ phút cuối cùng quan trọng nhất đã từ bỏ tiến vào Tiêu Quan, mà là phục kích quân An Lộc Sơn giành thắng lợi. rất có quyết đoán, ta phải tuyên dương các ngươi thật tốt.”

“Hồi bẩm đại tướng quân, đây là sách lược của Ngô tướng quân, tướng quân còn dẫn ba nghìn người giả dạng nghi quân, thành công lừa gạt được xích hầu của quân An Lộc Sơn.

đây là công lao của Ngô tướng quân.”

“Tốt lắm!

Ngươi có công mà không tự phụ. nhường công lao cho đồng liêu, hai người các ngươi ta đều muốn ban thường, ta bây giờ muốn biết, chiến quả cuối cùng thế nào?”

“Bẩm báo đại tướng quân, một vạn quân tiên phong của An Lộc Sơn. bị chúng ta giết chết hơn năm ngàn người, bắt sống ba ngàn, cuối cùng chỉ có không đến hai ngàn người chạy thoát, đáng tiếc là chủ tướng Tiết Hao của họ cũng đã trốn thoát.

Lý Khánh An trẫm ngâm trong chốc lát bèn hạ lệnh nói: “Toán quân đội này dọc đường phóng lửa giết người gian dâm vô độ, những nơi đi qua đều trở thành thành ma, thật là tội ác tày trời, truyền lệnh của ta, ban ngàn tên bắt sống toàn bộ chặt đầu, để răn đe bạo quân của An Lộc Sơn.”

Chương 425: Nghênh chiến An Tặc (Ha)

Bình Cao huyện cách Trường An chẳng qua là vài trăm dặm, trận đối đầu lần một của Lý Khánh An và An Lộc Sơn như không cánh mà bay, loan khắp toàn thành Trường An. và khu vực Quan Trung.

Nhất là sau khi quân An Tây chiếm lĩnh Tiêu Quan, nắm trong tay con đường vào Quan Trung của An Lộc Sơn. lại càng khiến người Trường An phải vỗ tay khen hay.

Khắp phố phường Trường An đều đánh trống thổi kèn. pháo nổ ầm ầm.

Thời khắc này, về một mặt nào nấy, quân An Tây gần như trở thành thần hộ vệ của dân chúng Quan Trung.

Cùng với việc quân An Tây tham chiến, giá gạo Trường An tụt liền liền.

Từ tám trăm văn đấu gạo mà cuối cùng chỉ còn lại một trăm năm mươi văn. khiến hàng trăm hộ đại thương gia đã trữ sẵn gạo phải tán gia bại sản, dân chúng Trường An không ai không vẫn tay khen hay.

Còn một mật khác, quyết định Lý Khánh An cho chém giết ba ngàn tù binh đã gây ra trận tranh cãi lớn.

Cơ hồ các tửu quán đều đang bàn luận về sự kiện này, có người tán thành, kẻ phản đối, cũng có người lo lắng Lý Khánh An giết người quá thẳng tay, nhưng lại có kẻ kiên quyết ủng hộ.

Đại quân An Lộc Sơn đi đến đâu đều cho cướp của giết người, hãm hiếp phụ nữ, giết hại người già, tất cả các hành vi bạo ngươi kia đều khiến người ta phẫn nộ, nhất là đội quân của Tiết Hao lại càng tàn bạo vô đối. nơi nào hắn đi qua đều bị san làm bình địa. một ngàn ba trăm hộ bình dân tại Mã Lĩnh huyện không một ai thoát được, hàng ngàn phụ nữ bị hà hiếp đến chết, cũng như Lý Khánh An đã thượng thư với triều đình.

“Không trừng phạt tội trạng của bọn chúng, trời đất cũng không tha.”

Trong Đại Minh cung, Lý Dự từ từ đặt bàn tấu Chương của Lý Khánh An lên bàn. hắn bất giác thở dài một tiếng.

Quân An Tây có thể cắt đứt con đường nam hạ của quân Phạm Dương đây quả là một tin tốt lành.

Hai hôm nay tâm trạng hắn khá tốt. tin tốt lành cứ nối đuôi nhau.

Kế phản gian của Vương Cũng đã có hiệu quả, quân Kinh Châu rút khỏi Hán Trung, quân đội của Mạnh Vân và La Chính Nghĩa cũng trên đường trở về Kinh thành.

Tuy Lý Bí khuyên Lý Dự thừa cơ hội Thục Trung trống vắng lệnh Mạnh Vân đánh thẳng vào Thục Trung.

đứt đường lui của Cao Tiên Chi, nhưng tả tướng Vương Củng và Binh bộ thượng thư Trần Hy Liệt lại kiên quyết phản đối.

Trần Hy Liệt cho rằng quân đội Quan Trung huấn luyện chưa đủ. một khi Cao Tiên Chi trở lại Thục Trung thì đội quân này cũng sẽ bị tiêu diệt.

Vương Củng cũng nói thẳng, với cách dùng binh cẩn thận của Cao Tiên Chi. hắn tuyệt không thể xuất động toàn bộ quân lực, Thục Trung chắc chắn vẫn còn binh dự bị.

Bây giờ Trường An trống vắng nên để lại binh lực bảo vệ Trường An.

Lý Dự cuối cùng cũng tiếp nhận kiến nghị của Vương Cũng và Trần Hy Liệt, lệnh Mạnh Vân bảo vệ Trường An. lần đầu tiên không nghe khuyến cáo của Lý Bí.

Một tin tốt lành khác mà Lý Dự nhận được từ Lý Nghiễn.

Lý Nghiễn cùng trưởng tôn Trường Thụy dẫn năm ngàn quân đã công phá liền bày đại trang viên tại huyện Kinh Dương và Vân Dương, dập tắt ba đợt mưu đồ tạo phản của trang đinh, kẻ chủ mưu nghi vương Lý Toại tự sát không thành bị áp giải về Kinh.

Trong bảy trang viên chiếm địa rộng lớn này, Lý Nghiền tịch thu được lương thực gần năm trăm vạn thạch, nhất là trong trang viên Bạch Thủy Hà của Vân Dương huyện, binh sĩ còn thu được tài sản mà mười tám hộ tông thất Trường An đã tàng trữ tại đây, tổng cộng là bốn trăm hai mươi vạn quan, gồm vô sô các loại vàng bạc châu báu.

Tin này giúp Lý Dự vui mừng khôn xiết, hắn hạ lệnh vận chuyển phần lớn tiền lương về quốc khố, hàng vạn khoảnh đất đai lại được phân bổ lại cho canh nông.

Lý Dự xem xong tấu Chương của Lý Khánh An, với yêu cầu đề xuất một trăm vạn thạch quân lương và một trăm vạn quan tiền, hắn bèn phê chuẩn hoàn toàn không chút do dự.

Hắn giờ tiên và lương đều có, chỉ cần Lý Khánh An có thể giúp hắn tiêu diệt được quân An Lộc Sơn. nếu thế hắn tuyệt không tiếc của gì.

Lý Dự vừa đặt bút xuống vừa cười nói: “Trẫm phát hiện từ khi Lý Khánh An tham chiến, tình hình đã thay đổi theo hướng ngày càng có lợi cho triều đình.

Tên Lý Khánh An này quả là phúc tinh của trẫm.”

Lý Dự thấy Lý Bí không nói gì hắn bèn đi thẳng đến bên cửa sổ ưỡn thẳng lưng, vừa nhìn bầu trời trong xanh vừa tràn trề chí khí nói: “Nếu theo đà tiến triển này thì cho trẫm thêm hai tháng nữa. trẫm sẽ có thể giải quyết được vấn đề thâu tóm ruộng đất của Quan Trung, sau đó hạ thủ với Hà nam phủ. trẫm tin rằng chỉ cần một năm thôi sẽ có thể gia tăng thêm hai trăm vạn hộ tự canh nông, mang lại thu nhập tài chính ổn định cho triều đình.

Đại Đường trong tay trẫm cũng có thể từ từ trở lại trung hung. ”

So với phấn khởi của Lý Dự.

Lý Bí lại thấy không mấy lạc quan.

Hắn phát hiện Lý Dự đã đi lên con đường cùng hoàn toàn rạng nứt với tông tộc.

Sau từng lần tịch thu tài sản và ruộng đất. hắn gần như đang lạc vào thú vui cướp đoạt này, và hầu như là không ngừng nghỉ.

Đây tuyệt không phải tư tưởng bình thường của một bậc đế vương, mà ngược lại. giống hành vi của một thủ lĩnh phe cánh tạo phản thấp hèn.

Lý Bí cảm thấy Lý Dự đang từng bước đi lên con đường bị cô lập, không còn ai.

Vì thế, đã mấy lần Lý Bí khuyên giải Lý Dự. nhưng đều không được Lý Dự quan tâm.

‘Trẫm đã cho thanh lý nhà của Hoắc Quốc công chúa, giờ cũng không ngại gì cho thanh lý thêm một trăm phủ để Hoắc Quốc công chúa.

Trong mắt trẫm.nó cũng chẳng có gì khác nhau.”

Đây chính là đáp án Lý Dự cho hắn.

“Sư phụ. ngươi đang lo lắng điều gì?”

Lý Dự thấy hắn nãy giờ vẫn im thin thít, cuối cùng không nhịn được bèn hỏi.

Lý Bí cười khổ nói: “Điện hạ nếu đã xem trọng Lý Khánh An. vậy điều kiện hắn đưa ra.

điện hạ có chấp thuận không?”

“Ý sư phụ là chi chức hữu thừa tướng của hắn ư?”

“Đúng!

Điện hạ thực sự muốn phong hắn làm hữu thừa tướng ư?”

Lý Dự gật gật đầu.

đáp như đinh đóng cột: “Đúng thế!

Trẫm quả thật định phong hắn làm hữu thừa tướng.

Trong lòng trẫm biết rõ, việc thay đổi chế độ đất đai tuyệt không thể rời khỏi sự ủng hộ của quân đội mạnh.

Lý Khánh An tuy có dã tâm. nhưng hắn cũng giống trẫm.

đều phản đối việc thâu tóm đất đai.

Từ các việc hắn làm tại An Tây, trẫm có thể nhìn ra. hắn nhất định ủng hộ trẫm trong việc thay đổi chế độ đất đai.

Có quân đội hắn ủng hộ, trẫm nhất định có thể gầy dựng lại trinh quan Đại Đường.”

Lý Dự lại nhìn nhìn cửa sồ bên ngoài, hắn nhìn từng đám mây trắng trên không, phảng phất như đấy là thiên quốc lý tưởng của mình: người cày có ruộng, người ở có nhà. người bị xử trảm một năm không quá mười, ai ai cũng lễ phép nhường nhịn, gặp của rơi không lấy, dân chúng nhà có lương thực dư. con cháu đầy nhà. kẻ làm quan kho lương dồi

dào, xe cô tấp nập dẫn các phồn quốc kính ngưỡng Đại Đường đến Trường An.

Hắn thở dài một hơi. giọng đầy thương cảm nói: “chỉ cần cho trẫm thêm ba năm trị vì. như thế. dù là hắn đề xuất muốn có xả tắc Đại Đường thì trẫm cũng nguyện ý dâng tặng giang sơn cho hắn.”

Lý Bí không nói được lời nào, hắn phảng phất như hôm nay mới thật hiểu về Lý Dự. trong Lý Dự như con phượng hoàng sáng rực, vì lý tưởng sẵn sàng tự thiêu hủy sinh mệnh của mình.

Một chốc sau.

Lý Bí khẽ hỏi: “Nếu điện hạ đã quyết định phong hắn là hữu tướng quốc, vậy bước tiếp theo của điện hạ là gì?”

5

Lý Dự cũng chẳng buồn quay lại, lạnh toanh nói: “Bước tiếp theo, trẫm định sẽ hạ thủ với Dương gia.”

Mấy ngày nay, trong đại quân An Lộc Sơn quân tâm bất ổn, Lý Khánh An cho chém giết ba ngàn tù binh đã làm chấn động quân Phạm Dương, có người phẫn nộ nguyền rủa, nhưng nhiều hơn nữa là bàng hoàng bất an.

Thông thường mà nói, thường song phương giao chiến sẽ thiện đãi tù binh để mong nhiều người đầu hàng hơn nữa, nhưng Lý Khánh An lại làm ngược lại.

Hắn cho giết tù binh để biểu hiện khí thế mạnh mẽ tự tin của mình, mà sự tự tin này lại khiến binh sĩ An Lộc Sơn khiếp sợ liệu mình có phải là đối thủ của quân An Tây không?

Tâm trạng của An Lộc Sơn vốn dĩ cũng ỉu xìu không kém, thất bại trong tranh đoạt Tiêu Qaun.

An Lộc Sơn cuối cùng đã ý thực được sự nghiêm trọng của vấn đề, đây không chỉ bị Lý Khánh An cắt đứt con đường vào Quan Trung, hơn nữa sau lưng lại là Hoàng Hà. tám vạn đại quân chỉ có thể lên tàu đê trở lại Hà Đông, nhưng Lý Khánh An sẽ cho hắn cơ hội ung dung qua sông ư?

Kỳ thực hắn đã không còn đường lui, chỉ có triệt để đánh bại Lý Khánh An, thì hắn mới có cơ hội trở lại Hà Đông.

Tuy hi vọng như thế, nhưng An Lộc Sơn lại không còn chút tự tin.

Một vạn binh tinh duệ của hắn đã dễ dàng bị tiêu diệt, tuy nói là vì nôn nóng muốn tranh đoạt thành bảo mà trúng phải mai phục, nhưng nghe binh sĩ trở về tưởng thuật, thương vong của An Tây quân chẳng qua là hai ba trăm người, và còn là vì lúc đuổi theo tù binh mà song phương giao thủ. chứ trong quá trình mai phục, quân An Tây thậm chí từ đầu chí cuối còn không lộ diện, chi dùng cung tiễn bắn tia, và còn một lượng lớn binh sĩ chết vì do giẫm đạp lên nhau, dùng cái chết của một trăm người đồi lấy một vạn quân bị diệt vong.

Hắn không khỏi nghĩ đến vũ khí hỏa lôi thần bí nhất trong tay Lý Khánh An.

Bao nhiêu năm nay hắn đã làm đủ cách nhưng vẫn không được biết về nó, nghe nói đó là một loại đá trong núi Thông Lĩnh, châm lửa thì có thể nổ. nhưng liệu có ai có thể nói cho hắn biết, loại đá này nằm ở đâu trong Thông Lĩnh?

Tin tức bất lợi dồn dập khiến An Lộc Sơn không còn chút tự tin, hắn dốt mình trong đại trướng, thậm chí cũng chẳng buồn đi ra để củng cố lại lòng quân.

“Đại soái, Cao tiên sinh đã đến.” ngoài trướng vang lên tiếng bẩm báo của thân binh.

An Lộc Sơn ỉu xìu nói: “Hãy đề hắn vào đây!”

Màn vén lên. mưu sĩ Cao Thượng của hắn đi vào.

Mấy hôm trước Cao Thượng đi đến Hoàng Hà hối lương, sáng hôm nay mới kịp quay lại.

Vừa về đến thì nghe tin Tiết Hao thảm bại, nhưng trong mắt Cao Thương, thắng bại là việc binh gia thường sự. cái tên gốc Tiết Hao này dọc đường cướp bóc để lỡ quân cơ thì sao có thể không bại?

Cao Thượng không phải để tâm binh bại, điều hắn quan tâm là lòng quân liệu có thể ổn định được không, và còn ý chí tiêu điều của An Lộc Sơn.

đấy mới là điều tồi tệ nhất.

Vừa vào đến đại trướng.

Cao Thương bèn nói: “Đại sư có phải bị Lý Khánh An đánh cho sợ hãi rồi không?”

An Lộc Sơn thở dài thiu não nói: “Ta chi hối hận sao lúc trước không nghe lời khuyên của tiên sinh, cố chấp muốn vượt Hoàng Hà.

Bây giờ xem ra việc vượt Hoàng Hà là một quyết định sai lầm nhất, ta thật sự quá nôn nóng.”

Cao Thượng liếc An Lộc Sơn một phát, bệnh lớn nhất của An Lộc Sơn là không chịu được thất bại, chỉ cần ngã một lần là tinh thân suy sụp, hoàn toàn không quan tâm đến tiếp theo sẽ phải làm gì nữa.

Cao Hao bèn kiên nhẫn khuyên hắn nói: “Kỳ thực lần này không phải do Lý Khánh An lợi hai, thuộc hạ khi nghe nói Sử Tư Minh phái Tiết Hao làm tiên phong hỏa tốc giành Tiêu Quan thì thuộc hạ đã biết hắn chắc chắn sẽ thua.”

“Vì sao?”

An Lộc Sơn một chốc lại thấy tinh thần dồi dào, vội hỏi.

Cao Thượng khẽ thở dài nói: “Dùng binh thì phải biết tướng, nếu đi trấn áp tạo phản, giết người để lập uy Tiết Hao không tồi, tên này đủ tàn nhẫn ra tay thẳng thừng, mỗi trận chiến đều cho quân mặc sức cuớp bóc, xem mạng người như sâu bọ. nhưng nếu đề tên này hành quân ngàn dặm đi tập kích giành quan ải thì chắc chắn là lầm người.

Đại soái có thấy tên này dọc đường nào giết người cướp của. chặng đường đi ba ngày mà hắn phải mất đến bốn ngày ba đêm.

Lúc đi qua huyện Mã Lãnh hắn còn cho đồ thành hết một đêm.

đề người như thế này liệu có thể giành được quan ải không?

Hắn dọc đường gây không ít tội ác. lại làm chậm trễ thời gian hành quân, nhưng khi hắn phát hiện sắp bị nhỡ việc quân cơ bèn bất chấp tất cả phóng bạt mạng, thậm chí cả cho xích hầu đi tra thám dọc đường cũng không chờ nổi, người như thế này sao lại có thể không bại?

Nếu đồi thành Điền Càn Chân đi đoạt quan, thuộc hạ tin rằng kết quả sẽ hoàn toàn khác, kẻ thua chắc chắn phải là An Tây quân.

Cho nên nói chúng ta thua là do bản thân mình, chứ không phải do bị quân An Tây đánh bại.”

Cao Thượng bài bàn phân tích, An Lộc Sơn vừa nghe vừa gật gù.

Lòng tin của hắn lại từ từ trở lại.

Hắn vỗ mạnh bàn mắng lớn: “Hay cho tên Sử Tư Minh, ta phái hắn làm tiền quân, thế mà hắn lại chọn người như thế ư?

Ngay cả đạo dùng người căn bàn hắn cũng không biết ư!?”

Cao Thượng lẳng lặng lấc đầu, cười khổ: “Đại soái để Sử Tư Minh làm đại tướng tiền quân cũng là một quyết định sai lầm!”

An Lộc Sơn ngạc nhiên hỏi: “Vì sao tiên sinh lại nói thế?”

“Đại soái quên rồi sao?

Sử Tư Minh là cứ gặp ‘An’tất bại!”

An Lộc Sơn bỗng chốc hiểu ra, tên An này không phải An Lộc Sơn hắn mà là Lý Khánh An.

Sử Tư Minh sợ Lý Khánh An cứ như chuột sợ mèo, sao mình lại có thể quên mất điều này.

Hắn vỗ mạnh vào trán nói: “Ta biết sai rồi, lập tức triệu Sử Tư Minh quay về.”

An Lộc Sơn cũng có một ưu điểm lớn.

đó là hắn rất chịu khó nghe lời can gián. chỉ cần mưu sĩ nói có lý, hắn sẽ đều nghe theo.

Cao Thượng thấy hắn đã tiếp thu kiến nghị của mình, trong lòng cũng an ủi phần nào bèn cười nói: “Thuộc hạ có một kế này, có thể để Lý Khánh An mất đi ưu thế địa lợi.”

An Lộc Sơn đại hỉ. vội nói: “chỉ cần tác chiến với Lý Khánh An trên đồng bằng thì ta không sợ hắn.”

Cao Thượng gieo cặp mắt bé tí của mình lại, mỉm cười nói: “Ta đoán Lý Khánh An muốn mượn việc đánh bại đại soái để lập oai, chứ không đơn giản là muốn đuổi đại soái về Hà Đông.

Nếu đã như thế, chúng ta có thể lợi dụng dã tâm diệt quân Phạm Dương của Lý Khánh An để dụ rắn rời hang. ”

“Không biết tiên sinh định sẽ dụ như thế nào?”

“Rất đơn giản, chúng ta có thể loan tin đồn tại các châu huyện xung quanh, nói quân Khiết Đơn tấn công Phạm Dương, và phải tuyệt đối khắc ghi, tin này tuyệt không thể để binh sĩ biết được, chỉ có thể loan tin tại châu huyện, để xích hầu An Tây biết, sau đó đại soái chiêu hồi Sử Tư Minh, bắt đầu từ từ rút quân, thuộc hạ tin rằng Lý Khánh An nhất định sẽ đuổi theo.”

An Lộc Sơn chau mày hỏi: “Nếu bị hắn biết tõng thì sao?”

Cao Thượng lắc đầu cười nói: “chỉ cần hắn muốn diệt quân Phạm Dương, thì dù hắn có biết tổng hắn cũng sẽ đuổi theo.”

“Còn nếu hắn không đuổi theo?”|

“Vậy chúng ta cứ thế rút quân về Hà Đông, bảo tồn thực lực.”

Chiều ngày hôm sau, đội quân đóng tai phía nam huyện An Định của Sử Tư Minh đã rút quân về bắc.

Và đồng thời, đại quân An Lộc Sơn đã bất đầu chuẩn bị nhổ trại, rút về phía đông.

Tin này lập tức loan nhanh như gió truyền đến tai quân An Tây đang đóng tại huyện Bình Cao.

Đồng thời, còn có tin đồn rằng Khiết Đơn tấn công Phạm Dương, quân sĩ Phạm Dương hoang mang bất ổn.

Trong đại doanh của Lý Khánh An, Nghiêm Trang từ Hội Châu vừa đến. vừa vào đại trướng đã cười lớn nói: “Đại tướng quân, đây chắc chắn là chủ ý của Cao Thượng, để quân Phạm Dương giả vờ rút lui làm mồi nhử quân An Tây đuổi theo.”

Nghiêm Trang thấy Lý Khánh An đang dùng viết than cùng thước đứng tính toán gì đó trước bản đồ, bèn tiếp tục nói: “Thuộc hạ rất am hiểu An Lộc Sơn, nếu hắn thật sự muốn rút quân, hắn chắc chắn sẽ lệnh Sử Tư Minh tiến quân Bình Cao huyện, chứ không phải rút về.

Đây là sách lược thường thấy của hắn.

đại tướng quân đừng có để bị trúng kế.”

Lý Khánh An đặt bút xuống, hắn ngẩng đầu lên thở dài nói: “nhưng dù hắn có định rút thật hay giả đi chăng nữa ta cũng không thể nào khoanh tay đứng nhìn.

Tên Cao Thượng này nhìn thấu tâm can ta, ta quả thật không thể để An Lộc Sơn chạy mất, ta thừa nhận ta không thể thua trong keo này.”

Người mà cả đòi này Nghiêm Trang hận nhất chỉ có mỗi mình Cao Thượng, hắn nghe Lý Khánh An tán thưởng Cao Thượng trong lòng cực khó chịu, bèn nói: “Đại tướng quân không phải nâng hắn lên như thế, ta có một kế này có thể để hắn tự khiêng đá đến bỏ chân mình.”

Lý Khánh An nhìn ra Nghiêm Trang không vui trong lòng, bèn mỉm cười nói: “Tiên sinh cứ nói. ta rửa tai xin nghe!”

Nghiêm Trang trầm ngâm một lúc nói: “Kế này của Cao Thương có một khuyết điểm lớn nhất, nếu để lời đồn của hắn cho binh sĩ mình biết, sẽ tạo thạnh khủng hoàng lo lắng, đại tướng quân có thể lệnh xích hầu nghĩ cách đưa tin đồn này vào đại doanh của An Lộc Sơn.

để hắn gậy lưng đập lưng ông.”

Lý Khánh An gật đầu cười cười: “Kế này của tiên sinh quả thật quá hay, nhưng vẫn chưa đủ khí thế.

Trận chiến này của ta không chỉ là muốn tiêu diệt chín vạn đại quân của An Lộc Sơn, mà còn muốn thu phục Hà Đông.

Dù cho Cao Thượng dùng kế gì đi chăng nữa thì ta vẫn phải nghênh chiến.

Có lẽ tiên sinh không biết được, ta đã an bài sẵn một đội kỳ binh tại Trương Dịch.”

Dừng lại một lát.

Lý Khánh An lại tiếp tục: “Nhưng không sao, kế sách của tiên sinh có thể hỗ trợ, cứ đùa với An Lộc Sơn tí, há chẳng phải cũng thú vị không kém.”

Nghiêm Trang trẫm ngâm một lúc bỗng cười nói: “Ta và Cao Thượng quan hệ vốn không được tốt.

đấu đá bao nhiêu năm nay, chỉ cần chột được cơ hội lại không khỏi muốn đả kích hắn vài câu. thế mà làm thuộc hạ quên bén mất chính sự phải chạy vội đến đây.”

“Có việc gì tiên sinh cứ nói.”

Nghiêm Trang đi đến trước bản đồ, thấy Lý Khánh An dùng bút than vẽ một đường dài trên thảo nguyên phía bắc kéo dài đến phía đông.Hắn không khỏi bàng hoàng, đường chỉ đen kia khiến hắn có cảm giác mình phảng phất vừa gặp một đội quân đang phóng trên thảo nguyên, trong lòng hắn cũng có chút manh mối.

Hắn lập tức quay trở lại thực tại, chỉ vào bản đồ nói: “Đại tướng quân mỏi xem. lần này đại quân An Lộc Sơn vào Quan Nội Đạo, thuộc hạ đoán bọn chúng có hai ý.

Một là muốn vào khống chế triều đình Quan Trung, nếu sách lược này không thành công thì bọn chúng sẽ bỏ sang phương án hai, chiếm lĩnh Quan Nội Đạo.

Đất đai vùng Quan Nội Đạo phì nhiêu, dân số đông đúc, lại cách căn địa cao nguyên ngăn trở với đồng bằng Quan Trung, núi rừng liên miên, sẽ khó mà đi từ nơi này đến nơi kia.

An Lộc Sơn tuy chi lưu một lượng quân ít ỏi thì đã có thể chiếm lĩnh vùng đất phì nhiêu này, và không đến ba năm sẽ có thể sờ hữu mười vạn đại quân.

Chiếm được nó cũng chẳng khác gì đặt một thanh đao sắc dọn trên đầu Trường An. lúc nào cũng có thể ập vào Quan Trung, chi tiếc là An Lộc Sơn không ngờ An Tây quân lại đến, làm vỡ mộng hắn.

Nhưng với đại tướng quân thì đầy là một cơ hội ngàn năm có một.

đại tướng quân phải lợi dụng cơ hội này phái một đội quân đến đóng tại Quan Nội Đạo, cho mộ binh và tập huấn tại đây, đê lập nền tàng vững chắc cho đại tướng quân sau này xưng bá Trung Nguyên.”

Lý Khánh An nghĩ nghĩ bèn nói: “Tiên sinh nói thật không sai, ta cũng có ý này, vì thế mà ta đã xinh trạch vạn tiền lương của Thánh thượng chính là để chiêu mộ binh sĩ. nhưng ta muốn biết, tiên sinh nói An Lộc Sơn cần ba năm mới luyện được mười vạn quân, vậy ta thì cần bao lâu?”

Nghiêm Trang giơ ngón cái lên: “An Lộc Sơn tàn nhẫn bạo ngược, dân chúng hận hắn thấu xương, nên hắn cần ba năm.

Còn đại tướng quân quảng bá nhân nghĩa, thu phụ dân tâm nên chỉ cần một năm.

Hơn nữa binh lực chiêu mộ được còn không chỉ mười vạn.

Nói tóm lại, dù có bị nói là mặt dày đi chăng nữa. vô liêm sĩ đi chăng nữa thì vùng đất này cũng phải chiếm lấy.”

Lý Khánh An trẫm ngâm một lát, bỗng cười phá lên: “Ta xém ti quên mất. ta aiờ là Quan Nội Đại an phú sứ. an ủi dân chúng, thu phụ dân tâm chính là phận nội sự của ta!”

Cùng với việc quân Phạm Dương rút quân, chủ lực An Tây cũng rời khỏi huyện Bình Cao dời dần với hướng Đông.

Lý Khánh An lệnh Ngô Dung làm Bình Cao chủ tướng, dẫn một vạn quân phòng thủ Tiêu Quan và các quan khẩu quan trọng khác.

Lý Khánh An thì dẫn bày vạn đại quân đi về hướng Khánh Châu, đại quân không vì quân đội An Lộc Sơn rút về hướng đông mà đuổi theo bạt mạng, ngược lại.lại dùng phương án chậm mà chắc, đi vững từng bước.

Chương 426: Kỳ binh Mạc Bắc

Cỏ trên thảo nguyên đầu hạ xanh ngắt trông tựa tấm thảm nhưng trải dài, mạch núi m Sơn phía nam trông như con rồng khồng lồ uể oải nằm ưỡn kéo dài đến ngàn dặm.

Đi đến đây đã là đuôi của mạch núi. nơi đây là thảo nguyên phía nam của Mạc Bắc, giáp với Vân Trung quận của Đại Đường. cỏ xanh vùng này tươi tốt. trời xanh mây trắng, sông biếc như ngọc cùng từng túp lều mọc lên như những cây nấm trên thảo nguyên, chốc chốc lại có khói lam nghi ngút.

Xa xa toàn đàn dê, cho sãn và cả những người phụ nữ siêng năng đứng vắt sữa bò.

Đâu đâu tràn trề sức sống.

Bỗng chốc, cuối chán trời thảo nguyên xuất hiện một dãy vải đen như thể mây đen kéo đến. thấp thoáng còn nghe tiếng sấm ngầm, không hiểu là do sắc trời đổi thay hay tiếng vó ngựa ầm ầm. những người dân du mục sợ hãi. cả tài sản đồ đạc cũng không kịp dọn đi bèn dẫn theo người nhà chạy trốn về phương bắc.

Dãy vải đen đó càng lúc càng đến gần.

đó là đội kỵ binh vạn người. bọn chúng phóng đi như sấm chớp, như sóng biển thét gào chỉ một chốc đã nhấn chìm cả một vùng thảo nguyên, nhưng bọn họ cũng chẳng có hành động đồ sát những người dân du mục hiền lành này, mà chỉ vù vù phóng qua lều trại của họ đi về hướng Đông.

Từ trang bị vũ trang của họ.không khó nhận ra đây chính là kỵ binh quân Đường, có khoảng tám ngàn người, mỗi người một cặp ngựa, chiến đao, giáo trường, cung tiễn, khiên...được vắt ngang trên lưng ngựa còn có thảm và túi ngủ quân dụng.

Dù bọn họ không đủ theo dân du mục, nhưng vài ngàn con bò dê trên thảo nguyên kia lại không thoát, chỉ một chốc chúng đã bị bọn kỵ binh này cườm đi để xung quanh lương thảo hành quân của họ.

Đây là đội quân An Tây hai mươi ngày trước từ Cư Diên Hải qua đây .do đại tướng Lôi Vạn Xuân dẫn dắt. bọn họ đã ngày đêm đi đường, dọc đường nhờ cướp đàn dê của dân du mục đế làm lương thực đến đây đã đi được hàng ngàn dặm.

Mục tiêu của họ chính là Phạm Dương Ưu Châu cách đó hơn ngàn dặm.

Lúc này họ đã đến được thảo nguyên mạc bắc song song với Vân Châu của Hà Đông. nếu đi thêm vài trăm dặm nữa bọn họ sẽ chuyển vào quan, đi vào địa giới Hà Bắc.

Lúc này, đại quân An Lộc Sơn đều ở Hà Đông, quan nội, Hà Bắc đương trống vắng, đội quay kỳ binh này sẽ có thể giải quyết cả hướng đi cục diện của cả Quan Nội Đạo.

Lúc này, một đội quân xích hầu đi trước từ phía nam phóng về chắ ngay hướng đi của đại quân, hiệu úy xích hầu phóng đến trước mặt Lôi Vạn Xuân bẩm báo: “Bẩm tướng quân.

Vân Châu ở ngoài hai trăm dặm phía nam m Sơn giờ phòng ngự đang trống vắng, trú quân không đến một ngàn, quan ải đều không đủ trăm người.”

Quân phòng ngự Vân Châu chính là bộ hạ của Ngô Dung đầu hàng Lý Khánh An. có căn duyên sâu nặng với quân An Tây, đến nay gia quyến của họ vẫn còn ở lại phụ cận Vân Châu.

Từ nơi đây vào quan là thích hợp nhất.

Lôi Vạn Xuân trẫm ngâm một hồi bèn nhớ đến lời dặn của Lý Khánh An. chỉ cần tạo thanh thế chứ không cần phải giết địch, bèn lập tức hạ lệnh: “Đại quân quay đầu nam hạ. từ Vân Châu nhập cảnh!”

Tám ngàn quân Đường lập tức quay đầu ngựa phóng về hướng của m Sơn ở cách đấy trăm dặm. chỉ trong chớp mắt đã biến mất tại cuối chân trời.

Vào ngày hai mươi tháng năm năm Đại Lịch thứ hai, chiến sự Quan Nội Đạo đương gay cấn.

Sau khi quân An Tây từ Khánh Châu đi vào Diên Châu thì không còn hành động gì. lúc này họ cách quân An Lộc Sơn không đến trăm dặm. chi đi một ngày nữa thôi, cách Hoàng Hà cũng không đến một trăm ba mươi dặm.

Lý Khánh An hạ lệnh đại quân dừng lại đóng trại tại chỗ. hắn cũng chẳng vội giao chiến với quân đội An Lộc Sơn. hắn đợi tin từ phương bắc. quân đội của An Lộc Sơn cũng dừng lui quân, đóng trại tại huyện Diên Xuyên phụ cận. hai quân đăm đe nhau đến nay đã mười hôm.

Đại doanh An Tây đóng tại một vùng đất trống có địa thế tương đối cao, chiếm địa rất rộng, đằng sau là con sông nhỏ hơi nông bắt nguồn từ vùng núi cách đấy ba dặm. dòng nước trong xanh đủ cung cắp lượng nước uống cho toàn quân.

Toàn khu doanh trại được bao bọc bởi hàng rào thô sơ, bốn sóc đều có trạm gác cao mười trượng có thể nhìn xa hơn mười dặm.

Trên ngọn núi phía đông cách đấy hai mươi dặm còn có một tòa phong hòa đài tạm thời.

Như thế này thì quân An Lộc Sơn chỉ cần xuất hiện trong phạm vi ngoài ba mươi dặm thì đại doanh quân An Tây sẽ lập tức nhận được tin.

Ngoài phong hòa đài ra. xích hầu mà rất được xem trọng trong quân An Tây cũng đã được phái đi cả trăm đội gần ngàn người xuất động đi đến các nơi Quan Nội Đạo.

Trong đại doanh rất ư là náo nhiệt, chốc chốc lại vang ầm tiếng reo hò cồ vũ. tiếng trống ầm ầm.

ở giữa là khoảng đất trống dài năm mươi trượng, rộng ba mươi trượng, hai đội mã cầu thủ đang quyết liệt giao thủ, xung quanh là biển người quân sĩ hào hứng.

Đây là trận tỉ thí của đội mã cầu thứ nhất Toái Hiệp cùng đội mã cầu Bắc Đình.cùng là trận giao đấu giữa vùng Lĩnh Tây và Lĩnh Đông.

Hai đội mã cầu đều đại diện cho trình độ mã cầu cao siêu của An Tây, trận đấu đã thu hút được bốn vạn binh sĩ đến tham quan.

Trận đấu mã cầu là truyền thống An Tây, hàng trăm năm nay vốn là thủ đoạn tốt nhất để binh sĩ duy trì sĩ khí khi đi chinh chiến tại ngoại.

Năm nay Lý Khánh An chính là xạ thủ xuất sắc nhất của đội mã cầu An Tây.

Viễn chinh Quan nội. trong lúc đối đầu với đại An Lộc Sơn. cuộc sống của binh sĩ quá khô khan, tiến hành tỉ thí mã cầu quả thật có thể giúp phấn chấn tinh thần binh sĩ. vì thế mà Lý Khánh An còn đưa cả thể chế thi đấu của giải mã cầu Trường An. bắt đầu triển khai thi đấu từ trong doanh, sau đó đến các quân, cuối cùng sẽ chọn ra bảy đội mã cầu để đi vào vòng chung kết.

Giải thường quán quân cực kỳ hậu hĩnh, là ba ngàn tiền bạc An Tây, thậm chí các binh sĩ cấp thấp chỉ cần tham gia vào thi đấu thì đều được thường hai đồng tiền bạc, vì thế mà thu hút được lượng lớn binh sĩ tham gia.

Quân An Tây chính chiến trong quan nội cơ hồ đã trở thành một trận đấu mã cầu.

Sân mã cầu nằm ở phía góc tây bắc, cả Lý Khánh An cùng mười mấy tướng lĩnh cao cấp đều đến xem trận đấu.

Lúc này, tiếng trống vang lên. nửa hiệp đấu kết thúc, các cầu thù đều vào nghỉ ngơi và thay ngựa, tỉ số trước mắt đương là 4:3, đội mã cầu Toái Hiệp tạm thời dẫn trước.

Lúc này, không biết ai là người bắt đầu hô hào: “Đại tướng quân ra sân!”

Tiếp theo đó là hàng trăm hàng ngàn người cùng hô, để đến cuốn cùng là hàng vạn người cùng hô lên: “Đại tướng quân ra sân!”

Các tướng lĩnh xung quanh Lý Khánh An cũng cười cười nói, “Đại tướng quân, các huynh đệ đều muốn tướng quân lộ vài chiêu kìa!”

Lý Khánh An thấy binh sĩ đang nhiệt tình bừng bừng, hắn bèn cười to nói: “Được!

Để ta cũng thứ chơi một lát nào!”

Hắn bước nhanh đến sân cầu cười ngựa. chỉ một chốc, trên sân mã cầu lại nhộn nhịp xôm tụ. tiếng vỗ tay như sấm. tiếng trống động trời, từng đội kỵ binh xông pha.

đứng đầu là đại tướng mặc hắc bào đầu đội mũ giáp vàng, thân hình vạm vỡ cưỡi trên con tuấn mã hùng dũng dị thường - cũng chính là chủ tướng Lý Khánh An của họ.

Hắn một tay giơ cao gậy đánh, binh sĩ xung quanh lập tức cùng reo hò rầm vang.

Lý Khánh An từng là xạ thủ mã cầu số một của An Tây, hắn đã tạo kỳ lục vô tiền khoán hậu phá cầu môn trong cực lỵ năm mươi bước.

Trong lòng mã cầu thủ An Tây, hắn chính là một nhân vật như thần thánh, binh sĩ giờ đổ xô đến. nào vẫy tay nào reo hò.

Lý Khánh An phóng ngựa trong cầu trường, đi đến đâu tiếng reo hò vang ầm đến đó.

Hắn xông đến giữa sân. phóng thẳng vào vùng bốn mươi bước, nhưng ngay lúc này, một quả mã cầu màu đỏ được ném ra phóng thẳng đến chiến mã Lý Khánh An. chỉ thấy hắn hơi nghiêng mình quơ gậy và nghe tiếng “Bóc!” chói tai. mã cầu vèo một phát theo đường vòng cung tuyệt mỹ tức tốc vù vù vào thẳng lưới.

Tiếng reo hò lại vang lên như sấm.

Xạ môn trong khoảng cách bốn mươi bước, đây là cầu nhất phẩm, tiếng reo hò vẫn chưa đủ quyết liệt, các binh sĩ vẫn trông đợi được chứng kiến lại cảnh xạ môn từ năm mươi bước như truyền thuyết.

Đấy chính là xạ môn mà họ chưa bao giờ được thấy.

chỉ thấy Lý Khánh An quay đầu ngựa phóng ngựa đi đến tuyến đường ngoài năm mươi bước, trong sân cầu bỗng chốc im phăng phắt.

Ai ai cũng hồi hộp chăm chú theo dõi chủ soái của mình đến chớp mắt cũng không dám. nín thở thật sâu. ngay tại lúc này, tiếng trống dồn dập càng lúc càng nhanh vang lên. lòng của hàng vạn đại quân đều như nhảy thót lên. chính là lúc này đây, tiếng trống đột nhiên dừng lại.

chỉ thấy một chiếc mã cầu màu vàng vù vù phóng đến. góc độ của quả cầu hơi nghiêng ra sau. tên ném cầu cũng có phần căng thẳng.

Quả cầu này rõ ràng là đã mắc lỗi khi phát cầu. ngoài năm mươi bước sẽ khó mà đánh trúng quả cầu này, nhưng Lý Khánh An cũng chẳng bỏ cuộc.

Trong cái tích tắc cầu được phát ra. hắn đã bắt đầu điều chỉnh góc độ, chiến mã cử lùi dần về sau. trong cái khoảnh khắc tiếng trống dừng lại. gậy phát cầu của hắn đã được quơ.

Mắt ngắm. cảm giác tay, dùng sức, khống chế ngựa. tất cả sẵn sàng.

“Binh!” một tiếng vang lên. cùng với tiếng thốt kinh ngạc của tam quân, cầu đã vạch một đường cong trên không nhanh chóng phóng về phía cầu môn. mã cầu đã phóng thẳng vào lỗ một cách chuẩn xác.

Tay cầm cơ giơ cao cờ đỏ biểu thị cầu đã vào lỗ, trên sân lập tức bùng nổ tiếng hò hét tán thưởng kích động ngất trời, cầu vừa rồi của Lý Khánh An lại được xạ từ khoảng cách sáu mươi bước, đây lại lại một kỉ lục mới của An Tây.

Phát sút cầu vô tiền khoán hậu này đã triệt để chinh phục các binh sĩ mê mã cầu An Tây, tiếng reo hò càng lúc càng hồ hời. mãi không chịu dứt.

Không ít binh sĩ vừa đến vì không được chứng kiến màn vừa rồi đã tức tối nhảy nây.

Lý Khánh An giơ cao gậy đánh, trên sân lại một lần nữa chìm ngập trong tiếng vỗ tay long trời lở đất.

Khác với sự náo nhiệt trong doanh trại quân An Tây, trong đại doanh quân Phạm Dương cách đấy chừng trăm dặm lạnh lẽo vô cùng, xung quanh bị bao trùm bởi sự bất an và nặng nề.

An Lộc Sơn cho phao tin Khiết Đơn đến tấn công Phạm Dương. không biết vì sao mà tin này lại loan vào trong quân doanh.

Tin này chẳng mấy chốc đã loan khắp doanh, khiến mọi người lòng bàng hoàng không ngớt.

Kỳ thực từ khoảng cách đường thẳng mà tính, thì vị trí hiện nay của họ chỉ cách Hà Đông vài chục dặm. nhưng chỉ vì sông Hoàng Hà chắn ngang ở giữa mà kéo dài khoảng cách tâm lý của các binh sĩ. phảng phất như họ đã cách Phạm Dương muôn trùng núi non.

Đội quân mà An Lộc Sơn dẫn đến này tuyệt đại bộ phận đều là quân Hà Bắc, đều là lão binh đã theo hắn bao nhiêu năm nay.

Quê nhà họ phần lớn ở vùng phụ cận Ưu Châu, dù cho An Lộc Sơn đã để cho quân quan giải thích nhiều lần với binh sĩ. người Khiết Đơn không có đến tấn công thật, nhưng trong lòng binh sĩ vẫn lo lắng.

Hà Bắc bây giờ đang trống vắng đấy là sự thật ai ai cũng biết.

Dù cho tin Khiết Đơn đến tấn công Phạm Dương chẳng qua là tin lừa đảo do An Lộc Sơn tung ra. nhưng trong đại trướng quân An Lộc Sơn không khí rất ư hồi hộp.

Trong đại trướng.

An Lộc Sơn khoát tay đi lại tới lui, mày hắn chau lại một đám. trùng trùng lo lắng.

Người Khiết Đơn đến chỉ là đồn nhảm, nhưng hắn lại vừa nhận được tin khần. một đội kỵ binh quân Đường hơn vạn người đã đi từ Mạc Bắc vào Vân Châu, và đang đi dọc theo sông Tan Can đến Phạm Dương.

Tin này làm An Lộc Sơn bàng hoàng, quân Đường từ Mạc Mạc nhảy ra.

đây như tin trời giáng không thể tin được.

Mạc Bắc chỉ có người Hồi Hột và Đột Quyết, lấy đâu ra quân Đường?

Tin này làm hắn chẳng khác nào gặp ma giữa ban ngày!

Hắn vốn có hai mươi vạn đại quân, ở Hà Đông một năm lại chiêu thêm mười vạn người, tổng cộng ba mươi vạn. ngoài quân Hà Đông đóng tại các châu Hà Đông ra còn có hai mươi vạn quân Hà Bắc.

Hắn đã dẫn chín vạn quân đến quan nội, và còn ba vạn đang công thành tại Đồng Quan. ngoài ra.

đại tướng Lý Quy Nhân dẫn năm vạn quan trú tại Tương Châu phía nam. binh áp Hà nam Đạo; hai vạn tại Lư Lũng phòng ngự Khiết Đơn.

Ưu Châu chỉ có một vạn quân lưu lại phòng thủ do con trai thứ ba An Khánh Hòa thống soái, tướng yếu binh ít. quân lực không là bao.

Nếu thực sự có quân Đường từ Mạc Bắc đến công địa bàn Ưu Châu của hắn. thì hậu quả đó hắn thật sự không dám nghĩ đến.

Trong đại trướng, ngoài An Lộc Sơn ra còn có mưu sĩ Cao Thượng, đại tướng Sử Tư Minh.

Điền Càn Chân.

Tiết Hao và đại tướng An Thái Trung...

Đội kỳ binh từ trên trời rơi xuống này khiến không ai tin được, ai cũng không ngời sẽ có quân Đường từ Mạc Bắc đến.

Cao Thượng thở dài nói: “Đại soái, nếu ta đoán không sai thì đội quân này là của An Tây quân.

Bọn họ chắc chắn từ Diên Cư Hải đến. ta vừa tính qua. hành quân hai mươi mấy ngày quả thực có thể đến Vân Châu.”

“Nhưng làm sao bọn chúng lại không gặp quân Hồi Hột giữa đường?”

Sử Tư Minh thắc mắc hỏi.

Cao Thượng cười khổ: “Bọn người Hồi Hột này hồi năm ngoái dã tâm hừng hực đòi tấn công Đại Đường, nhưng ại bị quân An Tây đánh cho tan tác, tổn thất thê thảm, đến giỜ vẫn chưa thể hồi phục nguyên khí. nghe nói giờ bọn chỉ dám co mình lại tại khu vực sông Độc Lạc, An Tây quân không đến gây chuyện với chúng là bọn chúng đã cảm tạ trời đất rồi. còn sao dám đến nhây vào bọn An Tây quân này.

Nên đội quân kỵ binh An Tây này chắc chắc đã không gặp chút trở ngại nào.”

“Lý Khánh An quả thật lợi hại, đến cả cho kỳ binh tấn con Ưu Châu từ Mạc Bắc cũng nghĩ ra.

Lợi hại!”

Điền Càn Chân cũng vô cùng thán phục.

Lúc này, An Lộc Sơn thở dài nói: “Các ngươi không phải đưa kẻ địch lên để hạ sĩ khí mình xuống, hiện giờ chúng ta nên làm gì?

Các ngươi nói đi, định đánh hay định rút?”

Sử Tư Minh khom người nói: “Đại soái, thuộc hạ cho rằng Lý Khánh An chỉ ngồi chầu chực mà không chiến với chúng ta cực có thể là đang đợi chờ tin tức của đội kỳ binh này, nhưng tin tức của hắn tại Hà Tây không nhanh bằng chúng ta.

Hắn hiện giờ chắc vẫn chưa biết, thuộc hạ đề nghị trước lúc tin tức truyền đến tai binh sĩ. chúng ta nên càng sớm rút càng tốt.”

“Sử tướng quân nói quá đơn giản, rút quân?

Rút như thế nào?”

Người nói là Điền Càn Chân, hắn và Sử Tư Minh vốn dĩ không hợp nhau, chỉ cần đề nghị của Sử Tư Minh thì thế nào hắn cũng sẽ phàn đối.

Hắn từ từ đi lên trước nói: “Vị trí đóng quân của Lý Khánh An hiển nhiên đã thông qua suy xét kỹ càng, cách chủng ta không đến trăm dặm. nhung lại cách Hồi Hột cũng chi một trăm ba mươi dặm. chỉ cần một ngày đã có thể đuổi theo, còn chúng ta đến Hồi Hột chí ít mất ba ngày.

Vậy có nghĩa là.

Lý Khánh An sẽ có thể ập đến khi chúng ta vừa qua sông được một nửa.

Tình cảnh lúc ấy chắc ta không còn nói thì mọi người cũng sẽ hình dung được.”

“Vậy ngươi nói phải làm thế nào đây?”

Sử Tư Minh bất mãn nói.

Điền Càn Chân quay đầu lại nói với An Lộc Sơn: “Đại soái.ý kiến của ty chức là chiến, dẫu sao chúng ta nhiều hơn An Tây quân một vạn người, binh lực ưu tú. chúng ta còn có một vạn thiết kỵ Ưu Châu, chiến lực tuyệt không thua bọn chúng, chỉ cần sách lược thích hợp, tướng sĩ dốc sức thì trận chiến này của chúng ta chưa chắc đã thua.

Đại soái, đánh bại An Tây quân chúng ta sẽ danh chấn !”

Dù cho Điền Càn Chân nói rất phấn khích, nhung An Lộc Sơn vẫn không thấy được nhiệt huyết, hắn vẫn còn lo lắng đủ điều, nên cuối cùng chỉ khoát khoát tay nói: “Các ngươi hãy lui xuống trước đi!

Hãy để ta suy nghĩ thật kỹ.”

Mọi người đều rút uống.

An Lộc Sơn lại đựng cạnh cửa đại trướng than ngắn thở dài. hắn thật sự không nên nông nỗi nhất thời, vượt sống đến Quan Nội Đạo, để rồi bây giờ trờ thành thời khắc khó khăn nhất của cả đời mình.

Hắn nên làm thế nào đây?

Hắn cũng từng không chỉ một lần muốn đối đầu với Lý Khánh An. nhưng giờ thật sự đụng độ thì hắn lại sợ hãi.

Quân Mạch Đạo, thiên hỏa lôi của An Tây, đấy đều là những thực lực hắn không đối mặt.

Nhưng Điền Càn Chân cũng nói đúng, bọn họ thực sự không thể vượt sông, vượt sông chắc chắn sẽ bại trận, hoặc may còn còn thể đánh một trận với Lý Khánh An.

An Lộc Sơn nghĩ tới nghĩ lui, trong lòng rối như tơ vò.

Lúc này, ngoài trướng có tiếng binh sĩ bẩm báo: “Đại soái, Cao tiên sinh cầu kiến.”

“Mời hắn vào đây!”

Vừa nãy hắn thấy Cao Thượng muốn nói lại không dám nói. giờ mới ngộ ra.

đúng là hắn nên nghe thử ý kiến của Cao Thượng.

Tuy kế sách của Cao Thượngkhông thể thập toàn thập mỹ nhung dẫu sao cũng đã thành công đưa được Lý Khánh An đến đây.

Sự thay đổi của diễn biến đúng là kỳ lạ. khi Lý Khánh An thù tại nơi hiểm yếu của huyện Bình Cao, hắn đã nghĩ đủ cách để dụ Lý Khánh An ra. nhưng giờ thật sự dụ được Lý Khánh An đi ra thì hắn lại hối hận.

Hiện giờ nếu Lý Khánh An còn ờ lại huyện Bình Cao thì tốt biết mấy nhỉ?

Một chốc sau, Cao Thượng đi vào cười nói: “Đại soái vẫn chưa chọn được quyết sách ừ?”

“Đúng!

Ta thật sự khôngbiết nên làm sao?

Trận chiến này đánh hay rút đây?”

An Lộc Sơn hai tay chống lấy cái đầu to như quả bí đỏ của mình đau khỏ cúi gầm mặt.

Cao Thượng khuyên giả: “Thuộc hạ chỉ sợ đại soái chưa nhìn kỹ tình thế. nên đặc biệt đến khuyên đại soái.”

An Lộc Sơn ngẩng đầu hỏi: “Tiên sinh nói thử xem. tình hình trước mặt là thế nào?”

Cao Thượng thở dài nói: “Đại soái đã biến quân An Tây tập kích Phạm Dương, vậy muộn lắm là một hai ngày nữa.

Lý Khánh An cũng sẽ biết.

Lúc ấy hắn sẽ loan tin này ra. binh sĩ sẽ lại sĩ khí hừng hực. ngược lại phía chúng ta. binh sĩ sẽ ỉu xìu. mất hết sĩ khí.

Nên chiến hay không chiến, đại soái nhất định phải có quyết định ngay.

Nếu đại soái không quyết, vậy thuộc hạ có thể đưa ra ba phương án cho đại soái lựa chọn.”

“Ngươi nói thử xem. ta nghe!”

“Nói hạ sách trước, đó là kiến nghị của Sử Tư Minh, lập tức rút quân, đại soái có thể đi trước, căn cứ theo lộ trình hiện nay của Lý Khánh An. tám vạn đại quân của chúng ta có thể thành công qua sông ba vạn. còn lại năm vạn người. một là bị giết sạch, không thì đầu hàng.”

“Không!”

An Lộc Sơn rõ ràng bày tỏ phản đối: “Hạ sách này ta tuyệt không thể chấp nhận!”

“Vậy được, thuộc hạ sẽ nói chính sách, trung sách mà ty chức muốn đề nghị là phái hai vạn quân ngụy trang làm chủ lực nghênh chiến đại quân An Tây.

Đại quân ta sẽ thừa đêm rút về phương bắc.

Quân An Tây chắc sẽ dừng lại một thời gian, nửa ngày hay một ngày gì đấy.

Nếu là một ngày, vậy chúng ta sẽ có thể tranh thủ được hai ngày để vượt sông Hoàng Hà. có thể nhanh chóng rút về bến SÔng huyện Diên Phúc tai Tuy Châu, ở đó có bến sông tốt nhất của cả hạp cốc Quan Phổ, chúng ta chỉ cần hai ngày sẽ có thể đưa được sáu vạn quân sang sông.

Tuy tổn thất hai vạn đại quân, nhưng sẽ bảo tồn được chủ lực.”

An Lộc Sơn không tỏ thái độ gì. lại nói: “Vậy xin tiên sinh nói thượng sách.”

“Đại soái.thượng sách rất đơn giản, đó là theo sách lược của Điền Càn Chân, chiến một trận với An Tây quân, dùng thực lực để đoạt đệ nhất quân.”

An Lộc Sơn sau một hồi trầm tư. cuối cùng mới chậm rãi nói: “Ta nghiêng về hướng trung sách hơn.”

Vào đêm. trăng cao gió gấp, ánh sao không rõ, mây đen che phủ một vùng trời.

Có lẽ do ông trời đã giúp, XUng quanh đều bị màn đêm bao phủ không nhìn rõ ngón tay, một đội quân chừng hai vạn người đã rời khỏi đại doanh quân Phạm Dương, ngang nhiêu hành quân về phía đại doanh quân An Tây cách đấy trăm dặm.

Đội quân này giương cờ bắt mắt. thanh thế rầm vang giả vờ làm sáu vạn chủ lực, do đại tướng Điền Càn Chân dần dắt.

Sau nửa canh giờ đội quân này rời đại doanh, sáu vạn quân chủ lực của An Lộc Sơn lập tức phóng thăng về phía bắc xa xôi.

Bọn họ rời khởi đại doanh khá gấp gáp, tất cả xe lâu. lương thảo và doanh trướng đều để lại. binh sĩ chi mang theo lương thực đủ cho hai ngày đã tức tốc nhẹ nhàng lên đường.

Chính tại lúc đoàn quân An Lộc Sơn vừa có động tác đã bị xích hầu của An Tây phát hiện.

Bọn chúng bèn phóng mười con bồ câu. hỏa tốc đưa tin về đại doanh.

Phong vân đổi sắc. chiến tranh có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Quyển 11: Quay đầu đông cố

Chương 427: Diệt Dương Gia

Trung sách của Cao Thượng cũng không đến nỗi tồi. dùng hai vạn người giả làm chủ lực xuất phát lúc đêm để lừa đối phương, để giành thêm một ngày thời gian.

Mà cách tính thời gian của hắn cũng rất chuẩn xác, qua sông tại Diên Thủy thì chí ít bọn họ cần ba ngày, còn đến huyện Diên Phúc phương bắc để qua sông, sáu vạn người chỉ cần một ngày rưỡi là có thể qua sông toàn bộ.

Tuy sẽ tồn thất hai vạn quân, nhưng có thể giữ lại chủ lực.

Hơn nữa không chừng Điền Càn Chân có thế đánh một trận đẹp, giết địch ba ngàn, nên có thể nói đây là một diệu kế, đặt ở đội quân thông thường vẫn có thể áp dụng được.

Nhưng có điều Cao Thượng quên mất một điều, đội quân họ đang đối diện không phải là quân đội thông thường của Trung Nguyên, mà là quân An Tây.

Quân An Tây có đội xích hầu mạnh nhất của Đại Đường, và đồng thời cũng là đội kỵ binh mạnh nhất quân Đường, cả chiến mã cũng là những con tuấn mã ưu tú nhất của Á Rập và Đại Uyên (*Yavana), có thể truy đuổi đường dài với tốc độ nhanh nhất và cao độ nhất.

Khi hành động của An Lộc Sơn vừa tiến hành chưa được một canh giờ thì Lý Khánh An đã lập tức nhận được bồ câu đưa thư của năm đội xích hầu. tường tận báo cáo lại tình hình Điền Càn Chân xuất kích cùng An Lộc Sơn rút quân về phía bắc.

Trong đó có một đội xích hầu thậm chí còn nhìn thấu được ngụy trang của Điền Càn Chân, nói bọn chúng chỉ có khoảng hai vạn người.

Trong đại trướng.

Lý Khánh An đương thương thào đối sách khẩn cấp cùng các tướng lĩnh cấp cao.

Hắn một tay cầm đèn dầu. soi tìm cẩn thận cái bến càng có thể sang sông ờ phía bấc trên bản đồ.

Trung lang tướng Lỗ Song Hoàn một bên đứng giàng giải tình hình của khu vực.

Hắn là người Diên Châu, rất quen thuộc với vùng Hoàng Hà này.

Hắn nói: “Hoàng Hà phía bắc tuyến Quan Nội đều nằm trong Quan Phổ đại hạp cốc. nơi có thể vượt sông không nhiều, và nơi dễ dàng để qua sông chính là vùng ngã ba sông Hoàng Hà, không những đường xa mà còn khó mà điều được thuyền, nên khà năng không lớn.

Vậy ngoài bến Diên Thủy thì chỉ còn bến Diên Phúc mà thôi, chỉ có hai nơi này, hơn nữa bến

Diên Phúc do bề ngang sông hẹp, thời gian qua lại của thuyền sẽ được rút ngắn, nên việc vượt sông tại bến Diên Phúc lại càng dễ dàng hơn. ”

Lúc này, Lý Khánh An đã ý thức được sự gấp rút phải trờ về phương bắc của An Lộc Sơn. rất khả nãng tin tức kỳ binh An Tây vào Hà Bắc đã đến tai hắn. nên hắn mới phải vội vã phải rút quân như vậy.

Hơn nữa từ việc họ bỏ cả xe lâu. lương thảo thì thấy họ càng vội vàng hơn. cho nên chắc sẽ không đi nơi quá xa để sang sông.

Vậy khả năng lớn nhất chính là bến Diên Phúc.

Đèn dầu trên tay Lý Khánh An dời đến vị trí bến sông Diên Phúc huyện, hắn chăm chú nhìn vào khu vực này một hồi nói: “Mặc cho An Lộc Sơn từ đâu vượt sông, chúng ta cũng đều phải hỏa tốc đuổi theo!”

“Điền Chân tướng quân!”

Điền Chân một bước đi ra. chấp tay nói: “Có mạc tướng!”

“Ngươi dẫn đội một quân Toái Hiệp, và cũng giả làm chủ lực trú thù đại doanh, đừng có tác chiến với bọn chúng, chi dùng cung tiễn và nỏ đối phó là được, đợi ta xử tên An Lộc Sơn xong mới quay đầu lại xử bọn chúng.”

Lý Khánh An lập tức hạ lệnh: “Truyền lệnh của ta xuống, sáu vạn người còn lại lập tức lên ngựa. khinh trang xuất hành, mang theo lương khô đủ trong ba ngày rồi lập tức xuất phát!”

Cửa doanh trại An Tây quân đại mở, trong bóng đêm. sáu vạn quân An Tây như nước vỡ bờ ùa khỏi đại doanh, phóng về phía tây bắc.

“Hãy dốc sức đuổi cho ta. trong một ngày một đêm phải đuổi kịp An Lộc Sơn!”

Trong thời khắc quân An Tây và quân Phạm Dương tiến hành cuộc so tài cuối cùng.

Trường An cũng xảy ra một loạt các đại sự.

Lý Dự cuối cùng cũng hạ thủ với Dương gia. ngoài Lân Đức điện Đại Minh cung.

Thôi Ngưng Bích mới được phong quý phi không lâu đang quỳ trước điện không chịu đứng dậy.

Thôi Ngưng Bích là con gái của chị hai Dương Ngọc Hoàn- Hàn Quốc phu nhân Dương Ngọc Bội, mấy năm trước Lý Dự định cưới Độc Cô Minh Nguyệt không thành, mà lại được gán cho cưới Thôi Ngưng Bích làm thứ phi.

Dù cho Lý Dự không thích người phụ nữ nếu theo vai vế thì đáng là dì mình này. nhưng theo lễ tiết, hắn sau khi lên ngôi vẫn ban tăng nàng địa vị theo đúng lễ tiết.

Khi dì của nàng Dương Ngọc Hoàn xuất gia. bỏ đi phong hiệu quý phi.

Lý Dự bèn đem vòng hào quang này đặt lên đầu Thôi Ngưng Bích, phong nàng làm Thôi quý phi.

Trong một năm qua Lý Dự vẫn rất khoan dung với Dương gia.

Dương Quốc Trung vẫn là hữu tướng, mười mấy người con cháu Dương gia vẫn làm quan trong triều, chỉ vì Dương quý phi xuất gia mà hào quang mờ nhạt, họ cũng trở nên lặng lẽ hơn, nhưng dù thế Dương gia vẫn là một trong hào môn đại gia thành Trường An.

Lý Dự vừa mới lên ngôi, nên duy trì ổn định của triều đình là một trong số sách lược quan trọng của hắn. nhưng cùng với việc hắn bị tù túng bởi vấn đề tài chính, chính thức giơ cao lưỡi đao đồ tể với tông tộc Lý thị đã nguy hại tới căn cơ thống trị của Đại Đường, lưỡi dao ấy đương nhiên cũng sẽ đồng thời nghiêng về phía các quyền quý có quan hệ mật thiết với tông tộc Lý thị, Dương gia chính là một trong số quyền quý xấu số ấy.

Và một phần cũng là vì điều kiện hữu thừa tướng mà Lý Khánh An đặt ra.

Thôi Ngưng Bích quỳ trước thềm ngoài điện đã gần một canh giờ, thân thể yếu ớt của nàng cùng sắc mặt trắng bệch, chiếc váy sáu mảnh rộng rãi mặc trên người nàng lại càng nom không hợp.

Khác với nhưng cô gái đầy đặn hồng hào của Đại Đường, nàng trông như một cây giá đỗ gầy gò.

Lúc này, trong lòng Thôi Ngưng Bích đầy bi ai, sự bi ai này không phải vì tối qua mẫu thân nàng đã thỉnh cầu nàng đi cầu tình với hoàng thượng, mà là vì hôn nhân của nàng, chẳng qua là một cuộc hôn nhân tuyệt vọng mà thân bất do kỹ.

Nàng đến nay vẫn chưa có con cái. không phải vì nàng không thể sinh đẻ, tuy sức khỏe hơi yếu, nhưng nàng vẫn là một người phụ nữ trưởng thành bình thường. căn bản vì nàng hoàn toàn không có cơ hội để được thụ thai.

Hắn đã không còn nhớ rõ lần trước đây nhất mà người chồng hoàng thượng mình đến sủng ái mình là lúc nào, ba tháng hay nửa năm.. .Nàng thấy mình chẳng khác nào nhưng phi tần bị thất sủng, chỉ duy một điều là họ phải sống trong Thái Cực cung điêu tàn ẩm ướt, suốt ngày phải trông chờ vào sắc mặt của hoạn quan mà sống, còn nàng tuy ở trong Lăng Ỷ điện nguy nga của Đại Minh cung, trên đầu vẫn đội mũ miện quý phi, nhưng trong lòng lại hiu quạnh, đau khổ.

“Điện hạ, thần thiếp cầu tình cho Dương gia!”

Thôi Ngưng Bích bất lực gọi từng tiếng, giọng nàng nho nhỏ yếu ớt cùng với thân hình tiều tụy nhỏ gầy của mình đến nỗi các cung nữ hoạn quan xung quanh cũng không nhẫn tâm.

Đã có mấy cô cung nữ chạy lên đỡ nàng dậy khuyên giải: “Nương nương, đừng quỳ nữa.

đứng dậy đi!”

Thôi Ngưng Bích nhẹ nhàng lắc đầu, gông xiềng nặng nề của cả gia tộc đang đè nặng lên vai nàng, nàng không đứng dậy nổi, “Tồn vong của cả Dương gia đều trông chờ vào con cả rồi đấy!”

Đấy là lời mà mẫu thân nàng đã nói, gánh nặng tồn vong của cả gia tộc lúc này đang đặt hết vào người con gái yếu đuối này.

“Điện hạ. thần thiếp cầu tình cho Dương gia!”

Lý Dự lúc này ở trong Lân Đức điện, tiếng van nài của Thôi Ngưng Bích hắn không nghe thấy, cho dù có nghe thấy đi chăng nữa thì hắn cũng vờ không biết.

Hắn đã quyết tâm hạ thủ với Dương gia, trước mặt hắn là cả một danh sách dài đằng đẵng. người đầu tiên là Dương Quốc Trung, thứ hai là Quang Lộc tự khanh Dương Kỳ, và còn Dương Tiêm, Dương Sử.

Dương Thiết.

Dương Tuyên, Dương Tình.

Dương Chiêu, và còn đáng cánh quan trọng của Dương Quốc Trung như Lại bộ thị lang Lệnh Hồ Phi, Công bộ thượng thư Vi Kiến Tố, thượng thư hữu thừa Thôi Kiều, Binh bộ thị lang Đạt Hề Tuần... hơn ba mươi trọng thần.

Những người này đều là đối tượng hắn phải tiêu diệt.

Diệt Dương thị gia tộc và Dương đảng là kế hoạch từ lâu của Lý Dự. chỉ vì Dương Quốc Trung và Kinh vương Lý Mạo quan hệ mật thiết khiến Lý Dự mưu cầu ổn định đánh chó cũng phải trông chủ nhân, mà nhẫn nhịn đến ngày hôm nay, nhưng giờ hắn không phải nhún nhường nữa.

Mọi người đã trở mặt trắng trợn.

Lý Mạo xuất binh Hán Trung, lại bị bức ép phải rút quân quay về khiến Lý Dự lại càng thêm tự tin.

Hắn vừa nhận được tin của trưởng tôn Trường Thụy, trong lúc dẫn quân chuẩn bị thanh tra một trang viên chiếm địa rộng lớn của Dương gia tại huyện Tân Phong đã bị hơn một ngàn trang đinh chống đối.

Theo điều tra, trong trang viên có vài nhân vật lớn của Dương gia, họ từ chối đầu hàng, chỉ huy trang đinh tiến hành chống đối.

Lý Dự đã ý thức được công hạ trang viên này chính là mấu chốt để diệt Dương gia.

Hắn tối sầm mặt hạ lệnh: “Trước khi trời tối phải làm chủ được trang viên, ai dám chống đối binh sĩ nhất luật giết không tha!”

Cùng với lúc Lý Dự hạ lệnh.

Thôi Ngưng Bích quỳ bên ngoài đã không còn trụ nổi, nàng yếu ớt rên rỉ.

“Điện hạ. thần thiếp cầu tình cho Dương gia!”

Vừa dứt lời thì ngất lịm trên thềm.

Trang viên Bạch Thủy huyện Tân Phong là một trang viên có chiếm địa rộng lớn. hơn ngàn khoảnh, nông dân của mười mấy thôn trang xung quanh đều trở thành nông hộ của nó.

Tòa trang viên này là sản nghiệp của Dương Hoa Hoa. một phần là thọ lễ mà An Lộc Sơn đã tặng ả năm xưa. còn một phần là thành quả có được do ả cưỡng bức mua lại của nông dân năm xưa khi Dương gia còn thời hưng thịnh.

Lúc này lúa mạch đã gần đến thu hoạch, xung quanh đâu đâu toàn những thửa ruộng màu hoàng kim. nhưng trên ruộng lại lạnh lẽo không một bóng người. ngược lại. trên quan đạo phía tây của ruộng thì lại đứng đầy quan binh, ước chừng cũng có vài ngàn người.

ở góc tây bắc ruộng lúa mạch là dãy nhà kho bát ngát, bảy gian kho khồng lồ nối đuôi nhau, ở chính giữa kho chính là tòa tiểu lâu hai tầng màu xám.

đó là nơi quản Lý của cả tòa trang viên này, mỗi vụ thu hoạch thu hạ. nông dân đều đến đây nộp thuế, và giao nộp tô điền cho quan phủ cho chủ nhân, còn chủ nhân của trang viên này có nộp lên cho triều đình hay không thì họ cũng chẳng biết được.

Xung quanh kho là một tưởng rào cao vời được lát bằng đó tảng to, rất ư kiên cố.

Lúc này. trên tường rào đã đứng đầy người, bọn họ đều là trang đinh bảo vệ ruộng của Dương gia được hội tụ từ các trang viên khắp nơi. có hơn ngàn người.

Trên tay mỗi người đều cầm đao, vác cung đối kháng quan binh.

Cung và đao đều chỉ là vũ khí hạng nhẹ. không nằm trong hạng mục cấm của triều đình, dân chúng có quyền được sử dụng, vì thế các trang đinh vũ trang tồn tại vẫn nằm trong ranh giới giữa hợp pháp và phi pháp, thường nếu không ảnh hưởng đến thống trị của triều đình thì Đại Đường vương triều cũng mắt nhắm mắt mở không can thiệp.

Nhưng lần này lại khác, lần này trang đinh Dương gia công khai chống đối quan phủ, và tối qua đã đuôi quan viên đến thanh tra điền sản cùng hai trăm binh sĩ đi cùng đi, kết quả năm người chết, hơn mười ngục bị thương, diễn tiến sự kiện xung đột vũ trang nghiêm trọng. trưởng tôn Trường Thụy lập tức điều tập ba ngàn quân đội vay kín khu kho này, đồng thời xin chỉ thị của Lý Dự.

Hắn phát hiện những nhân vật quan trọng của Dương gia như Dương Kỳ, Dương Tiêm.

Dương Sử, và Quắc Quốc phu nhân Dương Hoa Hoa đều có mặt ở đây.

ý chỉ của Lý Dự đã đến.

“Tấn công trang viên, kẻ cản đường giết không tha!”, nhưng trưởng tôn Trường Thụy vẫn còn chút do dự.

Dầu sao thì Dương Kỳ và Dương Tiêm đều là trọng thần trong triều.

Quắc Quốc phu nhân là nhất phẩm phu nhân, nếu thật sự đả thương họ, một khi Thánh thượng sau này hối hận. hắn Lý Long Cơ nổi giận. vậy trưởng tôn Trường Thụy hắn chẳng phải sẽ trở thành con cừu chết thay ư.

trưởng tôn Trường Thụy bước nhanh đến trước mặt thanh điền sứ Lý Nghiên, khẽ giọng nói: “Lý thượng thư. công hay không công?”

Lý Nghiên giờ rất gầy và đen. hai tháng bôn ba này hắn cũng mỏi mệt vô cùng, nhưng trong mắt hắn lại đầy hưng phấn, đầy tự hào. chỉ trong vòng một tháng hơn. hắn đã tịch thu gần một nửa số ruộng bị thâu tóm trước đây trong Quan Trung.

Mối lo thâu tóm ruộng đất lớn nhất của Đại Đường đã được dùng thủ đoạn thép giải quyết, nhanh gọn lẹ!

Hai hôm nay Lý Nghiên đặc biệt phấn khởi, Thánh thượng cuối cùng cũng hạ thủ với Dương gia.

Đây cũng là việc hắn chờ đợi bấy lâu nay.

Khác với sự khôn khéo của Trưởng Tôn Trường Thụy, Lý Nghiên là một quan viên rất chính trực.

Trên người hắn lúc nào cũng đầy gai góc, chẳng bao giờ sợ mình sẽ đắc tội ai.

Hắn hếch mày lên nói: “Công! ý chỉ của Thánh thượng đã xuống rồi, sao lại không công? trưởng tôn tướng quân, tướng quân không phải sợ gì cả. hãy ra sức mà đánh cho ta. kẻ dám chống cự quan binh, giết không tha!”

Có Lý Nghiên làm đệm cho mình. trưởng tôn Trường Thụy tất nhiên cũng chẳng còn gì để sợ. hắn giơ cao kiếm, hô hào: “Nào anh em. phá cửa xông vào!”

Vài ngàn tên binh sĩ cùng hô hào xong vào kho, xung quanh kho đều vây đều người. bọn chúng bỏ chạy trên ruộng lúa mạch, chỉ một chốc cả một khoảng ruộng lúa mạch gần đến ngày thu hoạch đã bị phá hủy. trên tường cao bọn trang đinh bắt đầu phòng tiễn, nhưng có điều tiễn của họ vừa mềm vừa yếu. hoàn toàn không có chút lực sát thương.

Bọn quan binh đã có bài học tập kích của ngày hôm qua. hôm nay ai ai cũng cầm theo khiên, cản lại tất cả các cây tiễn lẻ tẻ phóng đến.

Trong tường rào còn xen lẫn tiếng nói phẫn nộ của một người phụ nữ. ả chính là chủ nhân của trang viên này - Quắc Quốc phu nhân Dương Hoa Hoa.

Từ khi triều đình bắt đầu xuất hiện biểu hiện bất lợi cho Dương gia. ả bèn trốn đến trang viên này.

Trang viên này tương đối hẻo lánh rất khó bị phát hiện, nên Dương gia huynh đệ đều đem hơn nửa gia sản của mình cất giấu tại đây. và cho điều động hơn ngàn trang đinh từ các trang viên khác trong Quan Trung đến hộ vệ.

Họ vốn dĩ cho rằng triều đình sẽ không phát hiện nơi này sớm thế, không ngờ trên tay Lý Nghiên đã có tình báo tường tận.

Lý Dự quyết chí động thủ với Dương gia.

Lý Nghiên bèn lập tức dòm ngó nơi này, cho cả đội quân đến càn quét.

Để bảo vệ tài sản quý như mạng sống của mình.

Dương Hoa Hoa đã bất chấp tất cả. ả tay cầm bảo kiếm đứng trên hòn non bộ cao giọng thét lên: “Bắn cho ta!

Bắn chết một quan binh ta sẽ thưởng năm mươi quan tiền.”

Tiếng thét thảm thiết không ngừng vang lên. nhưng có điều người chết lại không phải quan binh, mà là các trang đinh của ả lũ lượt trúng tiễn ngã nhào xuống.

Lúc này, lại một tiếng thét thảm thốt lên. giọng này sao mà quen thuộc thế, Dương Hoa Hoa quay đầu lại nhìn mà tưởng chừng như đứng tim tại chỗ, chỉ thấy Dương Tiêm từ trong lầu chạy ra lại vừa trúng một mũi tên lạc đạn vào ngay yết hầu.

Hắn ngã xuống co lại thành một đống, đau đớn quằn quại.

Lúc này, hai tên trang đinh xông lên khiêng hắn vào trong tiểu lầu.

Xong họ lại đứng lên lắc đầu với Dương Hoa Hoa. thị ý là Dương Tiêm không qua nổi nữa rồi!

Dương Hoa Hoa phảng phất như điên như dại, ả xông lên trên thấy Dương Tiêm đang co lại giờ đã đứt hơi.

Phen này Dương Hoa Hoa thật sự thấy sợ hãi. ả lui ra sau mấy bước liền, bảo kiếm trong tay cũng rơi tõm xuống đất.

Ả lúc này mới ý thức được, hóa ra cái chết đã kề sát mình đến thế.

“Đùng!”

Một tiếng vang động rời. cửa sắt chấn động dữ dội. quan binh đang dùng khúc gỗ to để phá cửa. các trang đinh đều thi nhau nhảy xuống, bắt đầu tứ tán bỏ chạy.

Ngay lúc này, trên tường rào lại vang lên một tiếng động rõ to, một góc tưởng đã bị quan binh phá đồ, một đám đông kỵ binh cùng xông vào trong kho. cứ gặp người là giết.

Dương Hoa Hoa hoảng hốt thết lên quay đầu bỏ chạy lên lầu. chỉ huy trang đinh tiếp tục bắn tiễn.

Dương Sở không kịp bỏ chạy, bị mấy mươi tên kỵ binh vây lại chém chết.

Đám đông trang đinh đã chạy tứ tán cũng bị bắt lại. quỳ đầy trong sân.

Từng chiếc rương đựng đầy tiền đồng, châu báu.

địa khế được quan binh khiên từ trong tầng hầm lên. chất đầy trong sân.

Lúc này, Dương Kỳ và Dương Hoa Hoa đều bị áp giải đi ra.

Dương Kỳ thất thểu như con gà trống thua trận.

Dương Hoa Hoa lại từ tốn không chút sợ hãi.

Ả biết được rằng đám binh sĩ này không dám giết mình, nhưng ả nhìn thấy những rương tiền của mình bị đào lên. trong mắt lại đầy oán hận.

Ngẫu nhiên gặp Lý Nghiên cười ngựa vào đại viện lại đụng mặt với Dương Hoa Hoa. ả nghiến răng nói: “Lý thượng thư. lần này ngươi quả thật đã lập được một CÔng lớn.

Dương gia ta thật sự cảm tạ ngươi hết lời!”

Lý Nghiên liếc mắt nhìn Dương Tiêm đã bị bắn chết, hắn cũng không khỏi đáp trả. lạnh lùng nói: “Không dám không dám. ta chỉ là không ngờ Ngũ Dương các ngươi cũng có ngày hôm nay!”

Cùng với việc Bạch Thúy Hà trang viên bị quan binh công thành.

Thái Thường tự thiếu khanh Dương Tiêm và Lễ bộ nguyên ngoại Dương Sở bị loạn quân giết chết, cũng đồng nghĩa với việc Dương gia đã đến ngày tận thế.

Ngày hôm sau Lý Dự chính thức hạ lệnh, bãi miễn chức hữu thừa tướng của Dương Quốc Trung, miễn đi tất cả tước vị cùng quan chức của hắn, biếm làm Dư Châu tư mã.

Tần Quốc phu nhân đã chết, đã bị truy đoạt tước vị.

Hàn Quốc phu nhân.

Quắc Quốc phu nhân bị miễn tước vị, giáng làm thứ dân.

Tử đệ Dương gia nhất luật bị miễn quan tước và công danh, giáng làm bình dân. tất cả đất đai và tiền bạc được phong thưởng trước đây đều bị tịch thu vào công quỹ.

Tiếp liền sau đó, đạo ý chỉ thứ hai của Lý Dự được hạ, miễn chức của các đại thần cao quan như Lại bộ thị lang cùng Trung Thư môn hạ của Lệnh Hồ Phi. miễn Công bộ thượng thư Vi Kiến Tố, thượng thư hữu thử Thôi Kiều, Binh bộ thị lang Đạt Hề Tuần... vây cánh chủ yếu của Dương Quốc Trung bị đánh một đòn triệt để.

Nhưng Lý Dự cũng không đến nỗi diệt tận gốc. ít ra Thôi Ngưng Bích vẫn được ở lại trong cung làm quý phi, Dương gia tử đệ vẫn không bị đày đi Lĩnh Nam.

Các quan viên hạ tầng của Dương đảng vẫn được giữ lại, Lý Dự không truy cứu trách nhiệm của họ, chỉ trách lệnh họ phải thoát li quan hệ với Dương Quốc Trung.

“Phàm những người từng nương tựa Dương Quốc Trung, nhất luật tự kiểm điểm!”

Dương gia suy sụp và Dương Quốc Trung bị biếm có thể nói là cao trào nhất trong việc cải chế thổ địa cùng tổ chức lại cơ cấu quyền lực của Lý Dự. và cũng là điểm nhấn quan trọng nhất trong cuộc đời hoàng đế của Lý Dự.

Nó phảng phất như rút đi cây trụ cột quan trọng trong miếu đình, cục diện chính trị Trường An lung lay như sắp đổ vỡ.

Nó cũng giống như vừa đâm một nhát đao vào người Lý Long Cơ, vô tình tiêu hủy ách chủ bài của Lý Long Cơ.

Cơ hồ cùng ngày Dương Quốc Trung bị biếm, trận chiến của hai đại chư hầu tại Quan Nội Đạo cũng đi đến hồi cuối.

Quân An Tây với lực lượng mạnh nhất đuổi theo, chỉ một ngày một đêm đã đuổi đến Tuy Châu cách hai trăm dặm đường đi. cách đại quân An Lộc Sơn không đến ba mươi dặm.

Lúc này, đại quân An Lộc Sơn đã dàn sẵn thế trận đứng chờ tại phía đông huyện Tuy Châu.

Giờ họ chỉ còn cách Hoàng Hà hai mươi dặm. nhưng quân An Tây hỏa tốc đuổi theo khiến kế hoạch sang sông của An Lộc Sơn bị phá sàn.

Hắn bị bức ép phải thay đổi kế hoạch, chuẩn bị sẽ đánh một trận tử chiến cùng quân An Tây.

Gió mạnh thổi vù vù, cờ bay phấp phới, trên bãi đất trống thênh thang gió cuốn cát bay, cát bụi mù mịt cả trời đất, sáu vạn quân Phạm Dương đã đứng vững trận doanh, cung binh, nỏ binh, thương binh, kỵ binh...

đều đã vào hàng xếp theo thứ tự, trong đó lợi hại nhất là một van kỵ binh U Châu với chính giữa là An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn dựng ngựa đứng dưới cán cờ, ánh mắt hắn đầy tình cảm phức tạp khi dõi về dòng chỉ đen đang từ từ đến gần nơi xa xa.

Hắn là tiết độ sứ của phía cực đông Đại Đường.

Lý Khánh An là tiết độ sứ cực tây Đại Đường. vốn dĩ họ sẽ chăng bao giờ có cơ hội giao chiến, nhưng ông trời lại cố ý an bài để ngày hôm nay hai tên kiêu hùng này được đụng độ ngay tại trung tâm của đế quốc.

Rốt cuộc thì hươu sẽ chết dưới tay ai đây thì còn phải đợi chờ hạ hồi phân giải?

Thời khắc này, trong lòng An Lộc Sơn cũng đầy trông đợi cho một trận chiến quyết liệt sắp tới.

Chương 428: Huyết chiến Tuy Châu

Đại quân An Tây không hề đi lên nghênh chiến, mà là ở cách đó mười dặm dừng lại. bọn họ đuổi theo một ngày một đêm. binh sĩ chiến mã đều vô cùng mỏi mệt. mà lập tức chiến đấu ngay đối với bọn họ sẽ rất bất lợi, các binh sĩ quân An Tây lợi dụng thời gian nghỉ ngơi chỉ có chốc lát này, đều đồng loạt xuống ngựa cho chiến mã uống nước, cho ngựa ăn cỏ, bản thân cũng vội vàng ăn mấy miệng lương khô cho no bụng.

Lúc này, xa xa trận địa của đại quân An Lộc Sơn thấp thoáng truyền đến tiếng trống, một sã binh sĩ ở trên đài cao quan sát từ xa la lớn: “Quân địch đã hướng chúng ta mà đến!”

Lý Khánh An nhìn về phía phương xa. lúc này đang vào buổi sáng, hàng vạn tia sáng mặt trời từ đám mây đen xuyên xuống, chiếu sáng đồi cao đất vàng phương xa. chỉ thấy đại quân An Lộc Sơn đang từng bước từng bước đi về hướng bên này, bọn họ cũng nhìn ra vẻ mỏi mệt của quân An Tây, bắt đầu chủ động xuất kích.

Lý Khánh An lập tức lạnh lùng ra lệnh nói: “Đại quân lập tức chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu!”

“Hú ”

Tiếng còi hiệu trẫm thấp thổi vang trên bầu trời quân An Tây, tiếng trống trận ầm ầm vang lên. binh sĩ quân An Tây đồng loạt lên ngựa, ghìm chặt lấy dây cương. trương cung cài tên. trường mâu chậm rãi giơ lên.

Ưu thế lớn nhất của quân An Tây là chiến mã. bọn họ ở vùng đất An Tây mênh mông có được mười mấy vạn con chiến mã. ngựa Đại Uyên, ngựa Arập, những chiến mã ưu tú đó đã khiến cho bọn hắn có được tính cơ đông mà quân đội Trung Nguyên khó có thể sánh kịp, hơn nữa quân An Tây thân kinh bách chiến, đã từng chiến đấu với những vương quốc và chủng tộc khác nhau, thực lực của bọn họ đã vượt qua bất kỳ một quân đội Đại Đường nào.

Mây đen lại một lần nữa khép kín. ánh mặt trời tan biến mất. dưới đám mây đen. gió mạnh gào thét, quân An Tây xếp thành quân trận hình tam giác, tinh kỳ phấp phới bay, khôi giáp đen thui, trường mâu hình thành rừng rậm sắc bén.

ở dưới đất trời âm trẫm đó tràn ngập sát khí.

đủ khiến cho bất kỳ một cái đối thủ nào lâm vào sợ hãi.

Đại quân Phạm Dương ở cách đó ba dặm ngừng lại, đại quân Phạm Dương có độ rộng kéo dài mười dặm. tám ngàn cung nỏ thủ xếp thành ba hàng. thế trận sẵn sàng đón quân địch, bọn họ chờ mong An Tây sẽ phát động cuộc CÔng kích đầu tiên, khiến cho cung tiễn bọn hắn có thể phát huy uy lực.

Nhưng An Tây không hề phát động cuộc công kích, song phương đều đang chờ đợi. chủ tướng Sử Tư Minh ở bên cánh tả trong lòng có chút thấp thỏm không yên. nói khẽ với phó tướng Tiết Tung đứng bên cạnh: “Ngươi có nhìn thấy không, quân An Tây vốn không có ý tiến công, đoán chừng đại soái muốn dùng cung nỏ thủ áp chế đối phương sẽ gặp phải thất bại đây.”

Tiết Tung khẽ thở dài: “Song phương đều là quân Đường. ai lại không rõ thế trận của đối phương chứ?

Đại soái cử tưởng đối phương là người Khiết Đan ấy!”

“vẫn là có điểm khác nhau.”

Sử Tư Minh lắc đầu nói: “Quân An Tây toàn bộ đều là kỵ binh, đó không phải thế trận của quân Đường, hơn nữa bọn họ tựa hồ đã từ bỏ mạch đao quân lợi hại nhất, điểm này đáng để cảnh giác a!”

Thời gian từng chút một trôi qua. song phương vẫn đứng giằng co, ai cũng đều không có chủ động khởi xướng tiến công, bèn giống như đang khảo nghiệm sự bền lòng và sự chịu đựng, xem ai sẽ không chịu đựng nỗi được trước.

Lúc này, Tiết Tung bỗng nhiên chỉ vào thế trận của đối phương hô lên: “Sử tướng quân, đối phương hình như có động tĩnh rồi!”

Sử Tư Minh ngưng thần suy nghĩ mà nhìn về phía xa. chỉ thấy thế trận của quân An Tây bắt đầu xuất hiện biến hóa. một đội kỵ binh An Tây khoảng chừng bảy ngàn người rời khỏi chủ trận, đi theo đường xiên chạy đến mặt bên trái của quân Phạm Dương cách đó hai dặm. rất rõ ràng là muốn tiến công bên hông của cung nỏ thủ.

Đó là một uy hiếp rất lớn đối với cung nỏ thú. nếu An Lộc Sơn còn không biến trận, cung nỏ thủ sẽ gặp phải đòn đánh trí mạng.

Sử Tư Minh thoắt cái quay đầu lại nhìn về hướng quân An Tây chủ trận, chỉ thấy một đội kỵ binh phóng chạy ở phía trước đại trận, cầm đầu là một vị đại tướng kim khôi giáp sắt.

“Là Lý Khánh An!”

Sử Tư Minh bỗng nhiên nhận ra. trong lòng hắn không khỏi một phen khiếp đảm, người này là cơn ác mộng trong cuộc đời hắn.

Trước thế trận của quân An Tây, Lý Khánh An đang tiến hành việc điều động lần cuối cùng, hắn phóng ngựa chạy như bay, chiến đao trong tay va chạm với trường mâu của tướng sĩ. cao giọng hô: “Các tướng sĩ An Tây, các vị anh hùng đã đi theo ta trải qua hàng trăm trận chiến.

Hôm nay sẽ là trận chiến đầu tiên của chúng ta đông tiến Đại Đường, hãy dùng sinh mệnh và nhiệt huyết của chúng ta để chứng minh, chúng ta mới là đội quân cường hàn nhất của Đại Đường, các vị anh hùng, hãy theo ta anh dũng giết địch!”

“Anh dũng giết địch!”

Tướng sĩ quân An Tây đồng thanh hò hét. tiếng vang như sấm rền: “Anh dũng giết địch!”

“Tả hữu hai cánh, đánh ra theo đường cong!”

Lý Khánh An một tiếng ra lệnh, trống trận ầm ầm rền trời vang dậy, hai cờ đỏ và xanh phấp phới ở trên đài chỉ huy, đây là hiệu lệnh tiến công theo đường cong, quân An Tây chợt phát động rồi. chỉ thấy hai góc đáy của trận thế hình tam giác tách ra hai bên. hình thành nên hai nhánh đường cong, giống như hai chiếc sừng của sơn dương vậy.

Bốn vạn đại quân kỵ binh hình thành hai luồng sóng màu đen hung mãnh, mỗi cái rộng chừng vài dặm. hướng hai cánh tả hữu của An Lộc Sơn mà đánh tới.

Trường mâu chiến đao, dày đặc tựa hệt rừng rậm. chiến mã lao đi. bụi đất tung bay trên không trung, khí thế bi tráng sôi sục. khiến cho đất trời cũng biến sắc.

cùng lúc này đây, tiếng còi hiệu trẫm thấp vang lên. bảy ngàn kỵ binh sắp đặt ở bên cánh phải của An Lộc Sơn dưới sự suất lĩnh của đại tướng Nam Tề Vân. cũng phát động tiến công, bọn họ hướng bên hông của cung nỏ thủ mà tiến đánh.

An Lộc Sơn cũng nhìn thấu ý đồ của quân Đường, hắn vội vàng hạ lệnh nói: “Quân Hố Phần nghênh chiến cánh quân địch bên hông.

CUng nỏ thủ hướng cánh tả tập trung, bắn hạ quân địch!”

Một đội kỵ binh Phạm Dương một vạn người dưới sự suất lĩnh của đại tướng An Thù Trung. nghênh chiến với cánh quân An Tây đánh tới từ bên hông. song phương càng ngày càng gần. lười mâu lóe sáng, khí thế hừng hực.

Nam Tề Vân hô to một tiếng: “Chia binh!”

Hắn phóng ngựa chạy như bay về phía nam. hai ngàn kỵ binh cưỡi trên chiến mã ả Rập, đi theo hắn vòng qua tiên phong của quân Phạm Dương quân, vô cùng nhanh chóng đánh về phía cung nỏ quân bên hông, chiến mã ả Rập vĩ phẩm chất ưu tú ở giờ khắc này biểu hiện đến vô cùng nhuần nhuyễn.

Bọn họ nhanh như điện chớp mà phong chạy, vòng qua tiên phong của quân kỵ binh Phạm Dương, với một khí thế như chẻ tre, vọt vào giữa quân cung nỏ đang tập kết ở mặt bên.

Binh cung nỏ của Phạm Dương dưới sức xông kích lớn mạnh của kỵ binh mà ngã nhào xuống đất cả. chỉ một thoáng, đầu người lăn lốc. máu me vẩy ra. tiếng kêu rên vang vọng hàng loạt, đao chém mâu đâm. chiến mã đụng nhau, chiến mã ở trong đám người lao đi như điên cuồng, quân cung nỏ khó có thể ngăn cản đội kỵ binh An Tây vô cùng sắc bén này, trận thế của cung nỏ cánh tả bị công kích đến lăn lộn cả ra.

Mà năm nghìn kỵ binh An Tây khác cùng với một vạn quân Hồ Phần của An Thù Trung chạm vào nhau ầm ầm.

đang vật nhau, mâu sậy chạm vào nhau, trường đao đâm nhau, chém giết nhau một cách kịch liệt.

Lúc này, bốn vạn quân chủ lực An Tây đã đánh tới, như cuốn phăng cả đất trời mà ập tới hai cách tả hữu của quân An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn thấy cung nỏ thủ cánh tả dưới sự công kích của kỵ binh quân An Tây, đã mất đi chức năng bắn hạ của nó, hắn lập tức hạ lệnh: “Quân cung nỏ cánh tả rút về. quân Long Tương lên nghênh chiến!”

Dù sao quân Phạm Dương cũng là một trong những đội quân hùng mạnh của Đại Đường, đã được huấn luyện rất kỹ, ba ngàn cung nỏ thủ phía cánh tả cho dù bị kỵ binh của Nam Tề Vân làm rối loạn trận thế, không thể phát huy uy lực của tên nỏ, nhưng bọn hắn vẫn nhanh chóng đi theo dấu hiệu biến hóa của quân kỳ mà rút lui về phía sau.

Lúc này một vạn viên binh Long Tương cầm thương và bốn ngàn kỵ binh kết thành thương binh đại trận với bộ binh và kỵ binh cùng tương trợ, nghênh chiến với hai vạn kỵ binh An Tây đang đánh về phía cánh tả.

Nam Tề Vân đã đạt tới mục đích, hắn thổi vang còi hiệu lên. múa may trường thương, suất lĩnh hai ngàn kỵ binh đi đến viện trợ cho kỵ binh Hàn Hải của mình ở cánh bên hông.

Việc đột nhiên đánh ngang tới của Nam Tề Vân. phá hủy sự sắp đặt của quân cung nỏ ở cánh tả của An Lộc Sơn. khiến cho quân kỵ binh An Tây ở cánh hữu được vô cùng suông sẽ, trong nháy mắt liền giết tới. hai vạn kỵ binh như cơn sóng cuồn cuộn mà mãnh liệt lao tới. từ bốn phương tám hướng ập đến phát đông cuộc công kích như vũ bão vào thương binh đại trận.

Thương binh đại trận là An Lộc Sơn huấn luyện ra. là lợi khí dùng để đối phó kỵ binh Khiết Đan. có điểm giống với quân đoàn Mã Kỳ Đôn (*Macedonia), chủ yếu là lợi dụng lực lượng tập thể. dùng trường thương dài hai trượng đối phó với kỵ binh, cánh hông là nhược điểm của bọn hắn. bởi vậy hai bên lại có hai ngàn kỵ binh hộ vệ.

chỉ huy quân kỵ binh An Tây cánh hữu chính là Toái Hiệp đệ nhất quân vệ đại tướng Mạnh Tư Lễ, hắn nguyên là phó tướng của Lý Tự nghiệp, từng tham gia trận chiến Đát La Tư.

đi theo Lý Từ Nghiệp đánh tan quân đoàn Mã Kỳ Đôn (*Macedonia) của người Đại Thực.

Hắn đối với việc làm thế nào đánh bại loại thế trận bộ binh này rất có kinh nghiệm. mấu chốt là phải đánh bại hai đội kỵ binh hộ vệ ở hai sườn, như vậy sẽ để lộ ra điểm yếu ở hai bên của thương binh trận, thương binh trận sẽ rất dễ dàng bị đánh tan.

Mạnh Tư Lễ lớn tiếng hô: “Tập trung công kích kỵ binh bên trái, cung kỵ binh bắn thương binh!”

Một vạn kỵ binh An Tây với thế công như nước lũ. thế công sắc bén. tựa như gió lốc, đợt sóng sau tiếp đợt sóng trước mà tấn công vào kỵ binh hộ vê ở bên trái, mà năm ngàn cung kỵ binh An Tây thì chạy ở ngoại vi, trương cung cài tên. tên như cào cào, dày đặc mà bắn về phía đám thương binh...

Kỵ binh cánh hữu của An Tây được lợi khi quân cung nõ của Phạm Dương rút về. nhưng kỵ binh cánh tả lại gặp phải sự ngăn cản của cung cứng nỏ mạnh của quân Phạm Dương.

Hai vạn kỵ binh cánh tả của An Tây thế như sấm đánh, tiếng chém giết rung trời.

Bọn họ chạy như bay về phía trước, làm tung bụi cát cuồn cuộn.

Bọn họ một tay giơ lên cao kiêng đỡs một tay cầm trường mâu. nghênh đón làn mưa tên dày đặc.

Lúc đến một trăm năm mươi bước, trận cung nỏ của quân Phạm Dương bắt đầu bắn tên rồi. mưa tên ngập cả đất trời mà bắn thẳng về phía quân kỵ binh An Tây, thỉnh thoảng có binh sĩ quân An Tây bị bắn ngã xuống, chiến mã đố nhào xuống, người lăn lộn trên mặt đất, nhưng đại quân kỵ binh vẫn cuồn cuộn tựa như cơn nước lũ đen ngòm.

ầm ầm sôi sục, đánh về phía quân Phạm Dương.

Đối chọi say sắt. ba ngàn nỏ kỵ binh đang xông xáo ở phía trước cũng bắn sang thế trận cũng quân địch, cái mà bọn họ dùng là hộp nỏ liên hoàn được thợ rèn của An Tây chế tạo một cách rất tinh tế, tức là ở trên thân nỏ có gắng một chiếc hộp gỗ, một hộp có mười hai mũi tên. sau khi một mũi tên bắn ra. nó có thể tự động cài tên. kỵ binh chỉ cần ở trong lúc đang phi ngựa mà kéo cung.

ở trong khoảng cách một trăm năm mươi bước, bọn họ có thể bắn ra bốn mũi tên.

Từng đợt nỏ tiễn tựa như đàn châu chấu bay đến phía địch, một đám lớn quân cung nỏ Phạm Dương đồng thời bị bắn ngã. trong khoảng cách một trăm năm mươi bước trong nháy mắt đang chạy đến. cung nỏ thủ Phạm Dương đồng loạt đều buông cung tiễn xuống. trốn chạy về phía sau. một vạn kỵ binh Phạm Dương nghênh chiến mà đến. mặt sau đi theo năm ngàn quân đao thuẫn và hàng ngàn cung nỏ thủ vừa mới cầm lấy trường thương, từ bên cạnh trợ chiến.

‘Đùng!' một tiếng nổ vang, tựa như hai ngón sóng cuồn cuộn va đập vào nhau, chi thoáng chốc sát khí làm mê loạn mắt người, binh qua đánh nhau, khôi giáp chạm vào nhau, phát ra những tiếng leng keng.

Hai đội đại quân đang ác chiến kịch liệt với nhau, tiếng chém giết, tiếng kêu thảm thiết, đầu người rơi xuống đất. máu chảy thành sông, chiến mã nổ tung, cũng giống như chủ nhân hai chân trước đá nhau và cắn nhau, điên cuồng đụng chạm nhau.

Chiến tranh tàn khốc đến mức độ này, sinh mệnh của binh sĩ ở giờ khắc này lại hèn mọn như cây cỏ vậy.

Một danh kỵ binh An Tây thảm kêu một tiếng.

đầu bị búa chém thành hai nửa. máu tươi huyết tương văng khắp nơi. chiến mã vác theo hắn bỏ chạy.

Hai gã binh sĩ dáng người khỏi ngô đánh giáp lá cả. cùng nhau té lăn trên đất. binh sĩ An Tây đè đối phương xuống. tiện tay từ trên mặt đất nhặt lấy một mũi tên. nhắm ngay cái trán của hắn từng mũi từng mũi mà đâm chọc xuống, đối phương bị nghẹn mà nghẹt thở, chết thảm trên mặt đất.

Nhưng cho dù hai cánh tả hữu chiến đấu kịch liệt như thế nào đi nữa. trung quân của An Lộc Sơn lại thủy chung sừng sững mà bất động, đó là đặc điểm của An Lộc Sơn.

Một vạn hai ngàn thiết kỵ U Châu bên cạnh hắn sẽ không dễ dàng tham chiến.

Nếu hắn gặt hái được thắng lợi, thiết kỵ của hắn sẽ đi ra mà chiến đấu.

đi ngắt lấy kết quả của thắng lợi, nhưng mà nếu quân đội của hắn rơi vào tình thế bất lợi. thì thiết kỵ U Châu đó tuyệt đối sẽ không xuất kích, nhiệm vụ của bọn họ là bảo hộ an toàn cho bản thân hắn.

Lúc này, An Lộc Sơn vô cùng lo lắng, hắn đã nhìn ra quân đội của bản thân hắn không phải là đối thủ của quân An Tây, cùng là sáu vạn người, vô luận là đơn binh tác chiến hay là phối hợp tác chiến, bọn họ cũng đều không thể so sánh được với quân An Tây, nhất là về kinh nghiệm tác chiến, lại càng có sự cách biệt rõ ràng.

Cho dù quân An Tây không có sử dụng thiên hỏa lôi, cũng không có phái ra quân mạch đao, nhưng thực lực của kỵ binh bọn hắn. lại mạnh mẽ đến nỗi mà chính mình chưa bao giờ gặp qua.

Vũ khí trang bị của bọn họ cũng không có gì khác với quân Phạm Dương, nhưng chiến mã của bọn hắn lại vĩnh viền không phải là quân Phạm Dương có thể so sánh được.

Quán Phạm Dương đều là ngựa Mạc Bắc. thân ngựa thấp bé, mặc dù có thể chạy rắt bền bi ở đoạn đường dài. nhưng sức bật và sức xông trận lại rõ ràng không đủ.

Trái lại chiến mã quân An Tây, thì con nào con nấy nhanh nhẹn dũng mãnh, thân cao lưng cao, tử chân mạnh mẽ thon dài. vô luận sức bật hay là phóng chạy, cũng đều có vẻ mạnh mẻ hùng dũng, nhất là trong bọn chúng là một loại tuấn mã cao to. tốc độ cực nhanh.

An Lộc Sơn cũng mang máng đoán được, đó chắc chắn chính là tuấn mã hùng dũng nhất trên . chiến mã Đại Thực được xung là vua của loài ngựa. quân An Tây tác chiến trường kỳ với người Đại Thực, có được loại chiến mã này cũng chẳng có gì là lạ.

Đối với kỵ binh mà nói, chiến mã chính là sinh mệnh thứ hai của bọn họ, cái tốt và tệ của chiến mã sẽ quyết định trực tiếp đến thực lực của kỵ binh.

Rất hiển nhiên, kỵ binh Phạm Dương không phải là đối thủ của kỵ binh An Tây.

Đúng lúc này, một gã thán binh bên cạnh An Lộc Sơn hô to một tiếng: “Đại soái, mau nhìn!”

Hắn chỉ vào phía trước, sắc mặt hoảng sợ, An Lộc Sơn nhìn theo ngón tay chi của hắn. cũng bị chấn động theo, chỉ thấy từ trong quân An Tây đi ra một đội kỵ binh, khoảng ba ngàn người, những con chiến mã vốn cao to ở bên dưới bọn họ trở nên vô cùng nhỏ gầy.

Thể trạng của đội kỵ binh An Tây này vô CÙng cao to, trên mình mỗi người bọn họ cũng đều khoác áo giáp nặng. ngay cả mũ giáp cũng vô cùng kín. chi từ hai cái lô nhỏ để lộ ra ánh mắt của bọn họ.

Mỗi người cũng đều tay cầm mạch đao, thì ra đội quân này chính là đội quân chủ bài của An Tây - quân mạch đao.

ở thời khắc cuối cùng. bọn họ rốt cục cũng đã xuất hiện, quân mạch đao ở cách đó một dặm đã xuống chiến mã. bắt đầu xếp thành hàng, ba ngàn quân mạch đao sắp hàng tựa như vách núi. từng bước từng bước một đi đến trung quân của An Lộc Sơn. khí thế ngưng trọng như núi, không gì cản nổi. chiến mã của An Lộc Sơn liên tục lui lại phía sau mấy bước, hắn giống như cảm nhận được thứ áp lực tựa như như núi này, hắn hết sức ổn định tinh thần, trường kiếm vung lên. quát: “Lý Nhật Việt, ngươi dẫn năm ngàn thiết kỵ nghênh chiến!”

Lý Nhật Việt là một trong bốn mãnh tướng Phạm Dương.

Cao Huy, Lý Nhật Việt.

An Thái Thanh.

Tôn Hiếu Triết, trong đó Tôn Hiếu Triết bị Lý Khánh An bắn chết ở Đồng Quan.

Lý Nhật Việt và Cao Huy chính là đại tướng hộ vệ tả hữu của An Lộc Sơn. mỗi người dẫn năm ngàn thiết kỵ U Châu.

Lý Nhật Việt nghe thấy mệnh lệnh của An Lộc Sơn. hắn lập tức giơ còi hiệu lên.

thổi vang hiệu lệnh, mấy chục danh binh còi hiệu cùng nhau thổi lên.

Lý Nhật Việt vung lên đại đao lên. dẫn năm ngàn thiết kỵ U Châu xông lên đón đánh quân mạch đao.

Năm ngàn thiết kỵ U Châu là kỵ binh bán trọng giáp, trên ngựa có khoác áo giáp, có thể chống đỡ cung tiễn, kỵ binh là từ hơn mười vạn quân Phạm Dương mà tuyển chọn ra. người nào người nấy võ nghệ xuất chúng, trang bị tinh xảo, trở thành đội thân binh thiết kỵ của An Lộc Sơn. rất ít tham dự chiến đấu. nhưng hôm nay An Lộc Sơn hãi sợ trước quân mạch đao của An Tây, rốt cục mệnh lệnh bọn họ xuất chiến.

Năm ngàn thiết kỵ phóng ngựa lao đi, giống như một luồng chảy bằng sắt. trong nháy mắt đã đằng đằng sát khí mà xông đến trước mặt quân mạch đao, ‘Đùng!' một tiếng nổ vang, lực xông đến mãnh liệt của thiết kỵ khiến cho mấy trăm danh quân mạch đao ngã nhào trên mặt đất, nhưng quân mạch đao ở phía sau lại vừng như núi mà sừng sững không ngã đổ.

Bọn họ đồng loạt hét lớn lên. mạch đao tung bay, chỉ một thoáng liền đem mấy trăm kỵ binh chém thành mấy ngàn khúc, nhất thời những phần chân tay bị cụt thân thế bị đứt. mùi máu tanh gay gắt. khiến người bị nghẹn mà ngộp thở.

Quán mạch đao là khắc tinh của kỵ binh, cho dù thiết kỵ U Châu dũng mãnh dị thường, nhưng ở trước mặt vách núi mạch đao vững chải đó, bọn họ vẫn vô kế khả thi. bị quân mạch đao từng bước áp sát. giết đến bọn hắn liên tục lui về phía sau. lười đao đi qua. người ngã ngựa đổ, máu phun thành vòi.

Lý Nhật Việt bị giết đến thẹn quá hóa giận, hắn hét lớn một tiếng, phóng ngựa nghiêng nghiêng tiến lên. dùng hết sức lực ngàn cân. hoành đao chém ra.

đao này của hắn không ngờ lại đem đầu của ba gã mạch đao binh sĩ chém bay đi. máu nóng văng đầy người hắn.

Lý Nhật Việt đắc ý mà cười ha hả. tiếng cười chưa dứt. hai danh quân mạch đao, một trái một phải, lười đao xẹt qua. chiến mã của hắn kêu lên một tiếng thảm thiết, hai chán trước bị chặt đứt một cách đều đặn. rầm một tiếng đồ sập trên mặt đất, đem Lý Nhật Việt ném văng ra hai trượng xa.

Mấy danh thân binh khiêng hắn lên liền tháo chạy về phía sau.

Kỵ binh U Châu không dám nghênh mặt tác chiến với quân mạch đao.

Bọn họ từ trước và sau vây lấy quân mạch đao, tìm kiếm kẻ hở của bọn họ.

Nhưng quân mạch đao lập tức cải biến thế trận, bọn họ dựa lưng vào nhau, ngăn cản sự tấn công trước sau của kỵ binh U Châu kỵ.

Đúng lúc này, cánh tả của đại quân An Lộc Sơn xuất hiện nguy cơ, kỵ binh hộ vệ ở phía cánh trái của thương binh trận bị quân An Tây chém giết hết sạch, lộ ra kẻ hở ở cánh trái của thương binh trận, nơi này là điểm yếu của thương binh trận.

Mạnh Tư Lễ hét lớn một tiếng: “Đánh sâu vào cánh trái thương binh trận!”

Ba ngàn quân kỵ binh An Tây hung hàn xông lên. xông kích như phong ba bão tố, trong nháy mắt liền xông phá được trận tuyến của thương binh trận.

Cái thương binh đại trân này đã chết và bị thương đầy rẫy, chịu đủ sự tập kích của cung tiễn quân An Tây cuối cùng đã chịu không được nữa. thế trận đại loạn, xuất hiện dấu hiệu suy sụp.

Lúc này, tiếng còi hiệu từ xa lại vang lên. tiếng trống trận của quân An Tây như sấm.

Lý Khánh An hạ đạt mệnh lệnh công kích cuối cùng.

Hắn đích thân dẫn một vạn kỵ binh tinh nhuệ, tiếng chém giết rung trời, chiến mã nhanh như điện chớp, vó ngựa cuồn cuộn, giống hệt cơn cuồng phong dưới đám mây đen. lao về phía trung quân của An Lộc Sơn.

Cao Thượng thấy tình thế không ổn. lập tức nói với An Lộc Sơn: “Đại soái, hiện tại phải rút lui gấp, nếu không, đại soái sẽ nguy đến tánh mạng mất.”

Sắc mặt An Lộc Sơn trắng bệch, hắn không nói được một lời.

đi lên xe ngựa liền hô lớn: “Lập tức rút quân, sang hướng cảng Diên Phúc!”

Xe ngựa của lao nhanh đi như bay, bảy ngàn thân vệ hộ tống hắn chạy về phía cảng Diên Phúc cách đó hơn hai mươi dặm. tháo chạy theo chủ soái, sĩ khí quân Phạm Dương bị sốc nặng, thương binh đại trận dẫn đầu sụp đổ, ngay sau đó cánh hữu không địch lại sự xông kích của quân An Tây, cuối cùng cũng tan tác. sự tan tác của hai cánh tả hữu khiến cho quân Phạm Dương binh bại như núi đổ.

“Sát!”

Tiếng la hét của quân An Tây rung cả đất trời, sĩ khí đại chấn, đuổi theo quân địch mà đánh.

Bại binh đông nghìn nghịt tan tác mà tháo chạy trối chết.

Bọn họ giẫm đạp lên nhau, nghẹt thở mà chết, đị đạp chết.

Cách phía đông không xa không xa bèn là sông Diên Phúc Hà. sông rộng chừng năm trượng, nguyên có một cây cầu gỗ, nhưng sau khi An Lộc Sơn tháo chạy qua cầu rồi đã chặt phá hủy cây cầu đi rồi.

Bại binh không chỗ có thể trốn được, đồng loạt nhảy cả xuống sông mà bơi.

Đại bộ phận quân Phạm Dương cũng không biết bơi. vô số người bị chết đuối ở dưới sông, đến nỗi thi thể làm tắc nghẹn cả con sông, cơ thể chất chồng, xác chất cao như núi.

đến nỗi trở thành một chiếc cầu bằng xác người.

Bại binh ở phía sau dẫm đạp lên thi thể đồng đội. tháo chạy về phía bờ bên kia. chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ. tiếng thét chói tai, tiếng khóc tiếng la hàng loạt, hết thảy đều giống như phát cuồng vậy, khùng khiếp, hỗn loạn.

Lý Khánh An loan tin tức sẽ chém giết tù binh khiến cho những binh sĩ đáng thương đó không dám đầu hàng, chi biết liều mạng mà tháo chạy.

Trên mảnh đất Tuy Châu, khắp nơi đều là tàn binh Phạm Dương tháo chạy tứ phía.

Nhưng bọn hắn trốn không thoát bao xa. liền bị kỵ binh An Tây đuôi theo vây lấy, người phán kháng đồng loạt bị giết chết.

Cuối cùng, đại bộ phận quân Phạm Dương cùng đường chỉ đành dập đầu cầu xin tha mạng.

Lý Khánh An dẫn một vạn kỵ binh tinh nhuệ đuổi giết An Lộc Sơn. bọn họ ra rơi thúc ngựa, ở dưới tiếng gió rít gào mà phóng nhanh như bay, không đến nửa canh giờ, liền đuổi tới cảng Diên Phúc.

Cảng Diên Phúc người qua kẻ lại tấp nập, khắp nơi đều là những con chiến mã bị chủ nhân vứt bỏ, mấy chục chiến thuyền lớn chật ních binh lính tháo chạy.

Một chiếc thuyền lớn đã bị lật chìm, cơn lốc xoáy nước đem mấy trăm danh sĩ binh cuốn vào dưới đáy Hoàng Hà.

Một vạn kỵ binh An Tây ập trời cuốn đất mà lao đến. thuyền lớn đồng loạt rời bến. hướng bờ bên kia chèo tới. những binh sĩ không có lên thuyền, hoặc là quỳ xuống đất đầu hàng. hoặc là ven theo bờ sông tháo chạy sang hai bên.

Lúc này, Lý Khánh An nhìn thấy được xe ngựa của An Lộc Sơn. một danh phu xe đang muốn đánh xe chạy trốn.

Lý Khánh An chiến đao chỉ một một cái. quát: “Hãy bắt lấy hắn!”

Mấy trăm thân binh đồng loạt lao tới, vây lấy xe ngựa. phu xe sợ tới mức giơ tay hô to: “Xin tha mạng!

Xin tha mạng!”

Lý Khánh An giục ngựa tiến lên. lớn tiếng quát hỏi: “An Lộc Sơn ở chỗ nào?”

Phu xe hốt hoảng chỉ vào một con thuyền ở giữa sông nói: “An đại soái và Cao quân sư đều lên thuyền rồi, là người đầu tiên rời khỏi.”

Lý Khánh An chậm rãi phóng ngựa đi tới bên bờ sông, ngưng thần nhìn về thuyền lớn ở giữa sông, con thuyền mà An Lộc Sơn đi đã thành một chấm đen nhỏ, Lý Khánh An không khỏi âm thầm mà thở dài: ‘Cuối cùng vẫn bị tên đó chạy thoát, trời không tuyệt hắn!'

Chương 429: Viên đá dậy sóng trào

Sau khi quân An Tây đánh bại quân Phạm Dương tại Tuy Châu lại lập tức trở về đại doanh, ở đấy còn có hai vạn đại quân của An Lộc Sơn, nhưng họ vừa đến Diên Châu thì gặp quân đội Điền Càn Chân đến chi viện.

Được biết quân An Lộc Sơn đã bị đánh bại.

Điền Càn Chân tự biết không địch lại nổi bèn dẫn quân đầu hàng Lý Khánh An.

Đến nay, chín vạn đại quân vào Quan Nội Đạo của An Lộc Sơn xem như hoàn toàn bị diệt.

Quân đội còn sống sót theo An Lộc Sơn trốn về Hà Đông không đến hai ngàn.

Mấy người đại tướng của hắn ngoài Điền Càn Chân đầu hàng ra.

Lý Nhật Việt bị bất sống, còn bọn Sử Tư Minh đều may mắn chạy về Hà Đông.

Chín vạn đại quân trước sau bị giết chết là bốn vạn. ngoài ra đều đã đầu hàng quân An Tây.

Nhưng trận chiến Tuy Châu quân An Tây cũng thương vong trên vạn.

Lý Khánh An lệnh cho đại tướng nam Tế Vân ở lại giải quyết hậu sự. còn bản thân hắn dẫn ba vạn đại quân lại một lần nữa đồn binh tại Bình Cao huyện chờ đợi tin tức từ Trường An.

Huyện Trần Thương Phượng Tường, mười vạn quân Kiếm Nam đã đóng quân tại đây gần cả tháng trời, còn Quắc huyện ở bờ bên kia Vệ Hà thì có năm vạn đại quân của Quách Tử Nghi.

Một bên còn lại, ngô Sơn huyện Lũng Hữu thì có năm vạn đại quân của Ca Thư Hàn.

Ba đội quân này đều đang chực chờ lăm le nhau, nhưng lại không ai dám manh động.

Tuy có yếu tố thực lực không đồng đều trong đó, nhưng một phần là do cục diện chưa rõ, mọi người đều chưa dám manh động.

Sáng sớm lúc trời còn chưa sáng hẳn. trong sương khói mù mở, một đội kỵ binh phóng như bay đến đi về hướng đại doanh quân Kiếm Nam ở hướng đông huyện Trần Thương.

Trong đại doanh rất ư yên tĩnh, chỉ có binh sĩ trực qua đi tuần tra.

Lúc quân Kiếm Nam vừa vào Quan Trung, mỗi ngày trời chưa sáng đã thức dậy thao luyện, nhưng từ khi Thục vương đến đại doanh, binh sĩ lại bất đầu biếng nhát.

Tính cả ngày hôm nay, bọn chúng đã ba ngày không rèn luyện lúc sáng.

Trong đại trướng tại trung tâm đại doanh đèn vẫn sáng bừng, Cao Tiên Chi đã thao thức cả đêm.

Hắn đứng trước bản đồ lẳng lặng suy tư điều gì đấy, trước mặt hắn là bản đồ Quan Nội. trên đấy cắm đầy các cây gậy đỏ.

Hắn quan theo dõi đại chiến quân Phạm Dương và An Tây, vì thế mà hắn đã phái cả trăm quân xích hầu đến Quan Nội. rồi dùng bồ câu mang tin về báo cáo tình hình chiến sự.

Tin tức của hắn thực tế chi trễ hơn thời gian chiến sự một hai ngày. sở dĩ Cao Tiên Chi cả đêm không ngủ là vì hắn phải phân tích tình báo các loại, để rút ra kết luận chiến tranh của hai quân đã đến thời khắc quyết định cuối cùng.

Đối với quyết chiến của hai đội quân.

Cao Tiên Chi không nghĩ quân Phạm Dương có cơ hội chiến thắng.

Đây cũng chẳng liên quan gì vấn đề tình cảm cá nhân, hắn chi nhắm vào việc mà phân tích.

An Lộc Sơn phạm quá nhiều đại kỵ của binh gia. hắn quá do dự không quyết đoán khi quyết định chiến hoặc không chiến, phân tán binh lực, phao tin hoặc chúng mà cuối cùng lại làm tốn hại lại mình, đây sẽ là đòn đả kích mạnh đến sĩ khí binh sĩ.

Hơn nữa về thực lực mà nói, Cao Tiên Chi cũng công nhận quân An Tây quá ưu tú.

Hắn quá hiểu đội quân này, quân kỳ nghiêm mình, có thể chịu thương chịu khó, hơn nữa biểu hiện của Lý Khánh An cũng rất xuất sắc.

Một tiểu binh thú bảo năm xưa mà mình đã một tay đề bạt. cuối cùng lại dẫn quân An Tây đánh bại người Đại Thực, đuổi người Đại Thực qua khỏi sông Amul.

Trong lòng Cao Tiên Chi hiểu hơn ai hết.

đây là cả một thành tựu đáng gờm.

Dù cho hắn rất đố kỵ với Lý Khánh An. nhưng hắn không thể không thừa nhận.

Lý Khánh An quả thật đã làm tốt hơn hắn.

Cao Tiên Chi lại nhìn nhìn tình báo vừa nhận được, An Lộc Sơn đã rút quân về bắc.

Cao Tiên Chi lập tức nhạy bén rút ra kết luận An Lộc Sơn định đánh vào việc chênh lệch thời gian để vượt sông tại Tuy Châu.

Hắn không khỏi thời dài một tiếng, không biết ai đã cho An Lộc Sơn cái chủ ý này, người này thật đúng là chăng hiếu An Tây quân.

Điều Cao Tiên Chi tiếc nuối nhất chính là năm xưa lúc rời An Tây đã không mang theo một đoàn chiến mã.

Sau khi đến Thục trung hắn mới phát hiện, chiến mã Ba Thục căn bản không thể nào sách bằng chiến mã của Tây Vực.

Chiến mã An Tây dù là tăng tốc xông trận hay chạy đường dài đều khỏe như nhau, nhất là Lý Khánh An đã nhiều lần đánh bại người Đại Thực, nhất định sẽ thu thập được càng nhiều chiến mã ưu tú từ phương tây hơn nữa.

An Lộc Sơn hiển nhiên không nghĩ đến nhân tố này, nên hắn bèn vội vã quyết định sẽ rút quân về Tuy Châu.

Đã thế. hắn còn cho chia quân ra làm hai đội.

Cao Tiên Chi đã có được phán đoán sơ bộ. quân An Tây nhất định có thể đuổi kịp An Lộc Sơn và còn đại thắng.

Cao Tiên Chi ngẩng đầu nhìn nhìn sắc trời bên ngoài, trời sắp sáng rồi, hắn lại một lần nữa thôi thúc thân binh nói: “Ngươi mau đi xem xem. sao giờ vẫn chưa có tình bảo đưa đến?”

Hắn vừa dứt lời thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân vội vã. và một thân binh bẩm báo bên ngoài: “Bẩm Cao soái, có tình báo khẩn cấp!”

Thân binh giơ cao ống thư tình báo chạy như bay vào đại trướng.

Cao Tiên Chi vừa nhận ống thư đã vội vã rút nó ra. chỉ một chốc sau. hắn thở khẽ một tiếng.

Quả nhiên như hắn dự đoán, quân Phạm Dương đại bại, cơ hồ là toàn quân bị diệt.

An Lộc Sơn thì may mắn trốn thoát.

Hắn lắc lắc đầu. xong bèn lập tức hạ lệnh: “Hãy mau đi mời vương gia đến chỗ này của ta.”

Dừng lại một lúc. hắn lại nói: “Không!

Ta sẽ đích thân đi gặp vương gia!”

Hắn chi đơn giản chuẩn bị lại chút ít lại vội vàng chạy về hướng vương trướng cách đấy không xa.

Vương trướng của Lý Giao khác với các đại trướng khác, nó được tô hợp lại bởi hai mươi mấy đại trướng độc lập, đều là trướng da cừu.

ở giữa được nối lại bằng chỉ vàng, nên mỗi độ nắng lên chiếu vào lại càng lấp lánh chói mắt.

Thục vương Lý Giao lần này từ Đô Thành đến đây đã dẫn theo hơn năm trăm tùy tùng, chi xe lâu hạng nặng các loại đã hơn ngàn, và còn dẫn theo ba mươi mấy người thê thiếp của mình.

Trong đại trướng được trang hoàng tráng lệ không khác gì hoàng cung. hoàn toàn trái ngược hẳn với đại trướng giản dị của Cao Tiên Chi.

Lý Giao cao ngạo dâm loạn Cao Tiên Chi không nói được gì. dẫu sao hắn là thân vương Đại Đường. lại là Ba Thục chi chủ. nhưng Cao Tiên Chi cực bất mãn với việc sau khi Lý Giao đến đã cho lệnh phế truất buổi tập luyện lúc sáng.

Thật ra Cao Tiên Chi cũng có nghe nói một số nguyên nhân.

Nghe nói hai ái thiếp của Lý Giao bị mắc chứng khó ngủ, vào đêm thì không ngủ được, chỉ có thể ngủ được vào lúc trời gần sáng.

Hay nàng thường phàn nàn là quân sĩ thao luyện buổi sáng làm ồn đến giấc ngủ của các nàng.

Chỉ tiếc là Cao Tiên Chi không phải là Tôn Vũ Tử. hắn không thể lôi hai ả nữ nhân họa thủy này ra ngoài được, nên đành phải ngậm ngùi nuốt vào bụng.

Đồng thời, hắn cũng thầm thấy may thay, may mà mình không gả con gái làm thứ phi cho tên vương gia này, nếu gả cho người như thế thì chẳng khác nào hủy hạnh phúc cả đời của con mình, chi bằng cứ để Vụ Nương tự do tự tại đi theo mình suốt đời.

Cao Tiên Chi đi đến trước vương trướng nói với thị vệ đang đứng gác: “Ngươi đi vào chuyển lời với vương gia. nói ta có việc cầu kiến!”

Thị vệ có phần khó xử nói: “Cao soái không biết, tối qua vương gia giữa đêm mới ngủ. bây giờ đi gọi vương gia. vương gia sẽ nổi giận.

Bọn tỵ chức không dám đắc tội!”

“Chết tiệt!”

Cao Tiên Chi nổi giận đùng đùng: “Không nhẽ ta không biết sao?

Ta có đại quân cơ cực quan trọng. nếu nhỡ đại sự, các ngươi hãy mang đầu đến gặp ta!”

Thị vệ thấy Cao Tiên Chi nổi giận vội vàng chạy đi.

Một lát sau. hắn lại mếu mặt quay lại nói: “Cao soái, vương gia mời người đi vào!”

Cao Tiên Chi bước nhanh đi đến trước trướng, hai người tỳ thiếp của Lý Giao ra dấu tay mời hắn đi vào.

Hắn vừa vén màn đã nghe mùi son phấn sáp thơm ập đến.

Cao Tiên Chi do dự một lúc, nếu là lúc thường hắn vạn vạn sẽ không vào, nhưng giờ tình thế nguy cấp, nên đành đánh liều xông vào.

Trong trướng được trải lớp thảm lông dày, xung quanh treo đầy có tấm vải Thục cẩm hoa lệ cùng bày đầy các loại ngọc khí bình sử đắt tiền.

Lý Giao lúc này đã dậy, trên ngoài khoát một chiếc áo trung y màu trắng, ngồi bàn chân trước gương đồng cùng hai thị thiếp mặc xuân y mỏng cánh đang chậm rãi chải tóc cho hắn hai bên.

Cao Tiên Chi thầm lắc đầu, đây là quân doanh mà Thục vương làm thế thì có phần quá đáng.

Hắn bước nhanh lên trước, khom người thi lễ nói: “Cao Tiên Chi tham kiến vương gia!”

Lý Giao khoát khoát tay, “Cao soái không phải khách sáo.”

Lý Giao năm nay vừa hơn ba mươi, da hắn trắng trẻo, mày dài mắt nhỏ trong có vài phần thanh tú.

Hắn là con trai thứ mười ba của Lý Long Cơ. trong số các con của Lý Long Cơ hắn được tiếng là giỏi võ dũng cảm. nhưng sau khi nắm quân Ba Thục trong tay cuộc sống của hắn lại ngày càng sa đọa.

Làn da vốn hơi ngâm đen cũng được nuôi dưỡng thành trắng nõn mịn màng hẳn.

Và hắn cũng trở nên dã tâm hơn. mỗi ngày nằm mơ hắn cũng thấy mình trở thành cửu ngũ chi tôn của Đại Đường.

Lần này xuất quân Quan Trung rất rõ ràng là đang nhắm vào ngôi vị hoàng đế mà đến.

Sau khi được phụ hoàng hứa hẹn. dã tâm của hắn lại càng bành trướng hơn.

Lý Giao liếc sang Cao Tiên Chi, thấy hắn đầy vẻ lo lắng bèn cười nói: “Cao soái có việc gì khán cấp vậy?”

Cao Tiên Chi thở dài nói: “Vương gia có lẽ không biết, Lý Khánh An đã đại bại quân An Lộc Sơn tại Tuy Châu, quân Phạm Dương toàn bộ bị diệt!”

“Cái gì?”

Lý Giao bàng hoàng thốt lên, hắn cơ hồ có phần không tin nổi vào tai mình: “ngươi nói là quân Phạm Dương toàn quân bị diệt ư?!”

Cao Tiên Chi gật gật đầu.

“Theo tin xích hầu của ta, An Lộc Sơn may mắn chạy về được ra, chín vạn đại quân còn lại toàn bộ bị mất sạch!”

Lý Giao nghe mà chưng hửng, mãi một hồi hắn mới phản ứng lại.

Cao Tiên Chi lại tiếp tục nói: “Lý Khánh An nếu như đã có thể tiêu diệt quân An Lộc Sơn thì mục tiêu tiếp theo của hắn sẽ chắc chắn là Quan Trung, vương gia, nếu như ta đoán không sai, Lý Dự nhấn định sẽ lệnh cho hắn quay sang đối phó chúng ta.

Vương gia, tình thế nguy cấp, xin vương gia sớm định đoạt. ”

“Việc này...”

Lý Giao lòng rối bời, hắn khoát khoát tay, lệnh hai ty thiếp đi xuống, mình hắn đứng lên đi qua lại trong trướng.

Kỳ thực Cao Tiên Chi đã có đối sách, nhưng hắn không có nói gì. chỉ lặng lẽ đợi Lý Giao đưa ra quyết định.

Hắn rất ư hiểu vị vương gia này. tên này rất ư độc đoán chuyên quyền, trước khi hắn bó tay chịu thua lên tiếng hỏi mà mình chủ động nói, thì dù có là lương sách trời cho đi chăng nữa, ừ thì hắn có thể chấp nhận, nhưng sau khi sự việc kết thúc hắn sẽ mãi canh cánh trong lòng, và hơn nữa về sau còn vì thế mà đi bới lông tìm vết cắc cớ trong các sự việc khác, chỉ tổ rắc rối!

Lúc này, bên ngoài trướng bỗng có tiếng bẩm báo: “Bẩm điện hạ và Cao soái, Lũng Hữu quân tại Ngô Sơn huyện đã có dị trạng, đang có dấu tích tiến về phía đông.”

“Tên Ca Thư Hàn chết tiệt, hắn phản xạ đúng là nhanh thật!”

Lý Giao nguyền rủa một câu, hắn bỗng nhớ ra điều gì đấy nên bèn quay lại nhìn Cao Tiên Chi. thấy Cao Tiên chỉ có vẻ nắm chắc phần thắng bèn không mấy vui vẻ nói: “Cao soái chắc đã có đối sách rồi đúng không?

Thế vì sao nãy giờ lại không nói?”

“Thuộc hạ chỉ là có một số cách nghĩ thiển cận thôi, sợ nói ra điện hạ không đồng

ý!”

“Thì ngươi cứ nói, nếu thật sự đối sách không tồi, ta ất sẽ đồng ý thôi!”

Cao Tiên Chi trẫm ngâm một lúc bèn nói: “Điện hạ. ta đã nhận được tin là sau khi quân Kinh Châu rút khỏi Hán Trung không lâu thì quân Quan Trung cũng rút quân về Trường An.

Hiện giờ Quan Trung đang trống trải, hay là chúng ta tiến quân Hán Trung, trú quân ở đây tiến có thể vào Trường An, lùi có thể về Ba Thục, trợ cấp lương thảo cũng được đàm bảo, hơn nữa còn có thể phòng ngừa quân đội Quan Trung thừa lúc Ba Thục đang trống vắng sẽ tập kích từ sau lưng chúng ta.

Không biết điện hạ thấy thế nào?”

Lý Giao khoát tay sau lưng một hồi, đây quả thật là đối sách tốt nhất trước mắt.

Đúng như Cao Tiên Chi đã nói, tiến có thể vào Trường An. lùi có thể về Ba Thục.

Hắn gật gật đầu nói: “Cao soái nói chí phải, ta đồng ý rút về Hán Trung.”

“Vậy ty chức sẽ đi an bài liền.”

Cao Tiên Chi vừa định quay lưng rút lui thì Lý Giao bỗng nhớ ra một việc, gọi hắn lại: “Đại soái xin dừng bước, bồn vương còn có một việc!”

Cao Tiên Chi dừng chân quay lại nhìn hắn nói: “Xin điện hạ có việc chi cứ căn dặn!”

Lý Giao có phần ám muội cười nói: “Cao soái, lần trước ta có nói là muốn cưới Vụ Nương làm thứ phi.

Cao soái nói là phải đi thương lượng cùng Vụ Nương, không biết hai người thương lượng xong chưa?”

Cao Tiên Chi mặt lộ vẻ khó xử, một hồi sau mới đáp lại: “Thời gian này do bận rộn đại sự của điện hạ mà ta đã quên mất việc này, đợi khi việc Quan Trung kết thúc, ta sẽ bàn kỹ việc này cùng Vụ Nương.”

Lý Giao mặt trẫm lại. hắn kéo dài giọng nói: “Đây không phải là lời lẽ thoái thác của Cao soái chứ?”

“Thuộc hạ không dám.

điện hạ nghĩ nhiều rồi!”

Cao Tiên Chi vội cười cười giải thích: “Được điện hạ thích là phúc của Vụ Nương, ta nhất định sẽ thuyết phục được nó!”

“Được!

Vậy ta sẽ kiên nhẫn đợi chờ!”

Lý Giao miễn cưỡng cười nói: “Việc này không gấp, Cao soái cứ đi lo việc rút quân đã. việc này chúng ta sau này hẳn nói!”

Cao Tiên Chi thi lễ xong vội vàng lui ra.

Lý Giao dõi theo bóng hình của Cao Tiên Chi mà lắc đầu nguầy nguậy, lẩm bẩm nói: “Cao Tiên Chi. không nhẽ ngươi cũng có dị tâm không bằng?”

Do quân An Tây sắp vào Quan Trung, quân Kiếm Nam thấy áp lực nặng nề, dưới sự đề nghị của Cao Tiên Chi.

Lý Giao cuối cùng cũng quyết định rút quân về Hán Trung ở phía nam.

Vào buổi chiều mà họ quyết định, mười vạn quân Kiếm Nam đã nhổ trại rút về Hán Trung, nhưng cục diện gay cấn tại Phượng Tường vẫn không thay đổi.

Cùng với việc đại quân Ca Thư Hàn tiến quân Phượng Tường, phong tỏa kẹt cứng quân Sóc Phương của Quách Tử Nghi tại Phượng Tường, cho đến lúc này, không ai biết rốt cuộc trong hồ lô của Ca Thư Hàn là bán thuốc gì!

Nhưng cục diện Trường An cùng với việc quân An Lộc Sơn bị đại bại đã xuất hiện phá cục chi tướng.

Trường An. tin quân An Tây đại thắng quân Phạm Dương chỉ trong vòng một ngày đã như gió xuân tháng ba. quét đến từng sóc ngách ngõ hẻm của Trường An.

Quân Hồ tàn bạo cùng quân An Lộc Sơn như mây đen u ám đè nặng lên lòng mỗi ngày cả tháng nay, lúc này đã bị cơn gió xuân chiến thắng xua tan sạch sẽ' đâu đâu toàn vẻ mặt mừng rỡ hoan hỉ.

Dân chúng khua chiêng gõ trống khắp nơi mừng chiến thắng.

Giá gạo Trường An lại lần nữa tụt đến còn hai trăm văn tiền đấu gạo.

Nhảy múa vui mừng cùng thứ dân còn có các quan viên triều đình.

Các quan viên lại bắt đầu kéo nhau về triều phòng.

Đại Minh cung và Hoàng thành lại một lần nữa trở lại cảnh tượng náo nhiệt.

Mọi người bắt đầu tụ lại bàn tán về xu thế thời cục.

An Lộc Sơn bị giáng một đòn nặng. chí ít trong vòng ba năm không dám dòm ngó đến Quan Trung; có quan viên cho rằng quân An Tây sẽ thừa thắng xông lên. triệt để tiêu diệt An Lộc Sơn. nhưng cũng có không ít quan viên không tán thành.

Tuy An Lộc Sơn đã gặp phải trắc trở, nhưng thực lực của hắn vẫn mạnh. sở dĩ hắn thất bại trong Quan Trung này chẳng qua do hắn đã rời bồn bộ. nếu trận chiến này mà diễn ra tại Hà Bắc. e rằng chưa chắc An Lộc Sơn đã thua.

Các quan viên ai cũng có ý kiến riêng, tranh cãi vẫn không ngớt.

Trong Tử Thần điện Đại Minh cung.

Bùi Mân đang hồ hởi chạy đến ngự thư phòng của Lý Dự. trong tay hắn cầm một bản tấu Chương , mặt mày hớn hở kích động.

Hắn không chỉ nhận được tin mừng chiến thắng của Lý Khánh An mà còn nhận được tin quân Kiếm Nam rút quân về Hán Trung.

Trong ngự thư phòng, tin Lý Khánh An đại thắng đã dần hạ nhiệt, thiên từ Lý Dự đương thương thảo về một ngàn khoảnh hoàng trang tại huyện Vệ Nam cùng Lý Nghiên.

Đấy là hoàng điền của cá nhân Lý Long Cơ.

Lý Dự vốn mãi không dám động chạm vào nó, nhưng cùng với việc rạng nứt triệt để với Lý Long Cơ, Lý Dự cuối cùng cũng quyết tâm động thủ với khu ruộng rộng lớn này.

Một vạn khoảnh đất đai phì nhiêu nhất, nếu chia theo một hộ hai mươi mẫu. vậy như thế sẽ có thể gia tăng thêm hai vạn hộ nông tự canh, mỗi năm có thể gia tăng thuế của hai vạn hộ và ba mươi vạn thạch lương thực tô thuế.

Chi nghĩ thôi cũng đủ khiến Lý Dự rung động.

“Điện hạ. hoàng trang này tuyệt không thể xem thường, nó là cả một cột mốc, nếu triệt để tiêu hủy nó cũng đồng nghĩa với việc triệu báo với về quyết tâm giải quyết vấn đề ruộng đất.

Thần kiến nghị điện hạ công khai ban bố việc này trước quần chúng .

để các châu huyện Đại Đường cũng sẽ noi theo, phàm công thân có công trong việc hoàn trả ruộng đất cho nông dân.

điện hạ sẽ đề bạt và trọng dụng.”

Lý Dự trầm tư một hồi lâu. cuối cùng hắn mới chậm rãi lắc đầu nói: “Ái khanh nói chí lý, có điều theo trẫm vẫn nên giải quyết triệt để vấn đề thâu tóm ruộng đất trong Quan Trung trước đã rồi từ từ thúc tiến đến Hà Nam phủ và Hà Nam Đạo.

Hiện giờ tạm thời vẫn chưa thích hợp đẩy mạnh ra toàn quốc, trẫm lo là dẫn đến toàn quốc đại loạn, hơn nữa hiện nay trong Quan Trung chi mới giải quyết được phần đất ruộng do bọn hoàng thân quốc thích chiếm dụng. nên trẫm nghĩ trong Quan Trung vẫn phải tiếp tục có cải cách cơ chế ruộng đất sâu sắc hơn.

Bước tiếp theo, trẫm định sẽ thanh tra ruộng đất của trọng thần và cao quan, nếu có thể trẫm sẽ chuẩn bị rút ra một phần làm quân điền.”

Lý Dự khoát tay đi được hai bước lại nói: “Lần này hoàng trang huyện Vệ Nam sự tình hệ trọng, trẫm quyết định đích thân đi Vệ Nam một chuyến, tuyên bố hoàng trang chính thức chuyên làm quan điền, trẫm nghĩ đây cũng là cách bày tỏ thái độ.”

“Thần tán thành quyết định của điện hạ.

điện hạ đích thân đến hoàng trang tuyên bố sẽ mang một ý nghĩa phi phàm.”

Lúc này, một hoạn quan đi vào bẩm báo: “Điện hạ.

Lý hàn lâm và Bùi thượng thư đã đến.”

Lý Dự cười cười: “Mời họ đi vào!”

Hắn lại quay sang nói với Lý Nghiên: “Việc của hoàng trang không thể để lâu hơn được nữa.

Ngày mai trẫm phải triệu tập hội nghị Chính sự đường, e rằng sẽ không có thời gian, ngày mốt trẫm và khanh sẽ cùng đi Vệ Nam giải quyết việc này!”

“Được!

Thần sẽ phái người đi chuẩn bị!”

Hai người đã hạ quyết định, lúc này, Lý Bí và Bùi Mân mới bước nhanh đi ra.

Lý Bí cười nói: “Điện hạ.

Bùi thượng thự đã mang tin đến.”

Bùi Mân đi lên hành lễ nói: “Điện hạ.

Phượng Tường có tin vui đến.”

“Không phải vội. các khanh đều mời ngồi!”

Lý Dự nhiệt tình mời các trọng thần tâm phúc của mình ngồi xuống, lại lệnh người cho người dâng trà cho họ rồi mới quay sang nhìn Bùi Mân nói: “Bùi thượng thư mời nói!”

“Điện hạ.

Thục vương đã rút quân về Hán Trung.”

“Quả nhiên là một viên đá nhỏ có thể làm dậy lên nghìn trùng sóng xô.”

Lý Dự bức xúc vạn phần nói: “Lý Khánh An đại bại An Lộc Sơn.

Thục vương cảm nhận được uy hiếp bèn chủ động rút quân, có điều rút về Hán Trung cũng chỉ là tạm thời mà thôi, bọn chúng rất có khả năng lại trở lại, quan trọng là chúng ta phải có đủ thực lực.”

Hắn nhìn nhìn Lý Bí. thấy hắn trầm tư không nói. bèn cười nói: “Lý hàn lâm đang nghĩ gì?”

‘Thần đang nghĩ Ca Thư Hàn. người này rất kỳ lạ. hắn dẫn quân vào Kinh dụng ý đến nay vẫn chưa rõ, hiện nay lại siừ Quách Tử Nghi lại. thần có phần lo lắng, cực có khả năng là hắn đang có mưu mô gì khác.”

“Trẫm cũng lấy làm kỳ lạ. trẫm nguyên nghĩ hắn đến là giúp trẫm. bây giờ xem ra không phải thế, trẫm quyết định sẽ phái người đi chất vấn hắn.”

Mọi người đều trẫm mặc, cử động của Ca Thư Hàn quả thật khiến người ta nghi ngờ, nhưng lại không ai rõ nguyên do.

Lý Dự lại khoát khoát tay cười nói: “Thôi không nói hắn nữa. nếu hắn có ý tạo phản, trẫm sẽ để quân An Tây và quân Sóc Phương diệt hắn.

Hiện giờ chúng ta hãy bàn thử xem việc của Lý Khánh An.

Nếu như Dương Quốc Trung đã bị biếm, vị trí hữu thừa tướng trống ra. trẫm quyết định chính thức phong hắn làm hữu tướng trung thư lệnh, đồng thời kiêm luôn chức An Tây đại đô hộ và An Tây tiết độ sứ. các vị ái khanh có ai phản đối không?”

Chương 430: Dương gia không cam lòng

Tại Hoa Thanh cung ở Lệ Sơn. nơi này là Ly cung của Đại Đường hoàng đế dành để nghỉ ngơi vào mùa đông và xử lý công vụ triều chính, ở trên lịch sử thời Trung Đường, nơi này từng được viết qua một nét thơ đầy xuân sắc nồng nàn: ‘Xuân hàn tử dục Hoa Thanh trì.

ôn tuyền thủy hoạt tẩy ngưng chi’ (Trời xuân lạnh suối tuôn mạch ấm.

Da mở đông kỳ tắm ao Hoa — Trích đoạn trong bài Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị. bàn dịch: Tản Đà), trôi theo đoạn lịch sử phong lưu đó cho đến khi kết thúc, Hoa Thanh cung cũng trở nên lạnh lẽo hoang vắng, nó đã không còn có bất kỳ ý nghĩa chính trị gì nữa. cũng không có triều thần tới nơi này thảo luận quân quốc đại sự, nó dần dần đã bị con người quên đi.

Trong Hoa Thanh CUng lúc này, ngoại trừ mười mấy viên hoạn quan cung nữ trông coi CUng điện ra. trong tòa quần thể cung điện to lớn như vậy chỉ ở có một người có vận mệnh gắn liền với nó, một nữ tử yếu mềm. người đã cắt đứt với khói hoa phồn thịnh của Trường An.

Khu phụ cận của Hoa Thanh cung chỉ có một doanh trại đóng quân, không đến năm trăm danh sĩ binh.

Buổi sáng hôm nay, hai cỗ xe ngựa xuất hiện từ phía xa xa trên quan đạo, đi theo mười mấy viên kỵ mã người hầu. khi xe ngựa chậm rãi đến gần Hoa Thanh cung, màn xe được kéo ra. lộ ra gương mặt vẫn kiều diễm như xưa của Dương Hoa Hoa. mà nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện thấy khuôn mặt của nàng đã tiều tụy đi rất nhiều.

Việc cải biên chế độ điền ruộng của Lý Dự đã khiến nàng gặp phải những đả kích rất trầm trọng.

Một trăm năm mươi vạn quan tiền tài mà nàng giấu ở điền trang cũng đã bị Lý Dự đoạt hết toàn bộ đi.

Nàng cũng chẳng hề quan tâm sự chết sống của Dương gia. nhưng nàng không thể chấp nhận được món tiền tài khổng lồ của mình bị tổn thất lớn. danh dự Quắc Quốc phu nhân của nàng có thể không cần. nhưng tiền lại là sinh mệnh của nàng.

Giờ khắc này, ánh mắt phức tạp của Dương Hoa Hoa đang nhìn chăm chú vào nóc cung điện thấp thoáng sau lùm cây phía phương xa. tuy rằng nàng đối với chuyến đi này cũng không có nắm chắc phần thắng lắm. nhưng vô luận như thế nào nàng cũng phải thử một phen.

Ngồi ở phía đối diện với nàng chính là nhị tỷ Dương Ngọc Bội, cũng chính là Hàn Quốc phu nhân ngày trước, bà bị đoạt đi danh tước, trượng phu cũng đã đánh mất chức quan, không chỉ có như thế, mười vạn quan tiền mà bà giấu ở điền trang của Dương Hoa Hoa cũng bị quan binh đoạt đi rồi.

Dương Ngọc Bội chán chường đến cực điểm, đó là tiền dưỡng lão mà bà đã tích cóp được từng tí một. không ngờ lại bị cướp đi.

điều này làm cho bà cơ hồ phải suy sụp.

Bà vốn muốn định đi tìm đứa con gái đang làm quý phi của mình, nhưng trong cung có tin tức truyền đến. con gái có thể sẽ vì bị Dương gia liên lụy mà bị phế. làm bà sợ đến không dám vào cung tìm con gái nữa. bất đắc dĩ, bà đành phải tìm đến tam muội, vừa lúc Dương Hoa Hoa định đến Hoa Thanh cung. bà liền cùng theo tới.

“Tam muội, ngươi nói Ngọc Hoàn chịu thay chúng ta ra mặt không?”

Dương Ngọc Bội vô cùng lo lắng, dựa vào trực giác của bà. việc này sẽ không có kết quả khả quan, tử muội của họ ngay cả quý phi cũng có thể từ bỏ, còn có thể giúp bọn họ sao?

“Đây không phải là vấn đề nàng có chịu hay không, đây là việc mà nàng ấy nhất định phải làm.”

Dương Hoa Hoa nghĩ đến tiền của ruộng tốt bị cướp đi, nàng hận đến nghiến răng nghiến lợi một phen, nói: “chỉ cần nàng vẫn một thành viên của Dương gia. thì nàng nhất định phải thay chúng ta ra mặt.

Lúc trước chúng ta bởi vì nàng mà giàu có, hiện tại Dương gia chúng ta suy bại. nàng làm sao có thể bỏ mặt được?”

“Nhưng mà ...”

Dương Ngọc Bội còn muốn nói nữa. chỉ sợ Lý Long Cơ cũng không có cách nào nữa. nhưng thấy vẻ mặt của Dương Hoa Hoa càng thêm sa sầm xuống. những lời nói mà bà không kịp nói ra. lại nuốt trở vào.

Lúc này, quản gia của bọn họ đã bàn xong với binh sĩ canh giữ ở Hoa Thanh cung rồi. quân sĩ đã cho xe ngựa của họ đi, Dương Hoa Hoa nhìn bóng người trên một cây đại thụ. thật lâu sau. nàng lạnh nhạt nói: “chỉ cần nàng muốn quản, không có việc nào mà nàng làm không được cả.”

ở trong một ngôi đạo quan tại góc phía đông bắc Hoa Thanh cung, tay của Dương Ngọc Hoàn đang vọc một nắm lúa mạch cho mười mấy con chim hỷ tước ăn. hai con sóc ở trên một cây to bên cửa số dằn không nổi mà chồm lên nhảy xuống, đang chờ đợi hai miếng bánh ngô khô ở phía sau Dương Ngọc Hoàn.

“Đừng nóng vội, đợi ta cho chim hỷ tước ăn xong đã, sẽ cho các ngươi ăn mà.”

Dương Ngọc Hoàn vừa cười vừa nói với sóc.

Trên người nàng mặc một chiếc áo đạo bào màu trắng, mái tóc đen láy xõa trên vai, trên mặt không có lấy một chút phấn son. nhưng làn da vẫn trắng nõn nà. dung mạo xinh đẹp lay động lòng người, nàng đã tẩy sạch sự xa hoa, thêm mấy phần thanh nhã xuất trần thoát tục.

Đã ở trong Hoa Thanh cung hơn một năm rồi, Dương Ngọc Hoàn đã quen với sự thanh nhã yên tĩnh của nơi này, với sóc làm em trai, với chim hỷ tước làm con trai, qua cuộc sống đạm bạc nơi này.

Cho dù Lý Dự đem cả tòa Hoa Thanh cung đều cho hết nàng làm nơi tịnh dưỡng, nhưng Dương ngọc Hoàn lại chưa hề rời khỏi ngôi đạo quan này lấy một bước.

Những ôn tuyền điện các, đối với nàng mà nói đã là chuyện cũ xa xôi rồi. nàng chỉ muốn ở trong này qua hết nửa đời còn lại của mình một cách đạm bạc, không muốn hỏi đến những việc ân oán tình cừu nữa.

Lúc này, cánh cửa bỗng nhiên đẩy ra, thị nữ Tuyết Nương vẫn đi theo Dương Ngọc Hoàn bước nhanh đi vào, “Chân nhân!”

Nàng gọi lên một tiếng, mười mấy con hỷ tước sợ đến vỗ cánh phành phạch mà bay đi, Dương Ngọc Hoàn không khỏi có chút hờn trách nói: “Sao ngươi lại vội đến thế, ngươi đã làm cho chúng sợ đến chạy hết rồi.”

Tuyết nương bất đắc dĩ cười nói: “Có khách nhân tìm chân nhân.”

“Khách nhân?”

Dương Ngọc Hoàn lắc đầu nói: “Ta không phải đã nói, ngoại trừ Lý Khánh An ra, ta ai cũng không gặp sao?”

“Chân nhân, là nhị phu nhân và tam phu nhân.”

Dương Ngọc Hoàn đã gần hai năm không nhìn thấy mấy tỷ tỷ của mình, bao gồm luôn đại tỷ đã bệnh vong của nàng, nàng đều chưa tham gia việc đưa tang, nàng suy nghĩ một chút, bèn gật đầu nói: “Dẩn các tỷ ấy đến gian ngoài đợi ta.”

Dù sao cũng là tỷ muội, nàng không thể không gặp, Dương Hoa Hoa đem lúa mạch và bánh bắp đặt trong chiếc chậu gỗ to đặt ở ngoài cửa sổ, rửa tay một chút, bèn vội vã đi về phía gian ngoài.

Dương Hoa Hoa và Dương Ngọc Bội đã được dẫn vào trong phòng, các nàng đang quan sát xung quanh gian phòng, trong phòngbố trí vô cùng đơn giản, một pho tượng lão quân, mấy chiếc đệm ngồi chăn bố, ngoài ra không còn gì hết.

Tuyết Nương từ bên gian trong bưng tới một chiếc bàn nhỏ, mang ba tấm đệm ngồi sắp xếp ngay ngắn ở hai bên chiếc bàn. bèn cười nói với các nàng: “Hai vị phu nhân mời ngồi!

Ta đi rót trà cho hai người.”

Dương Ngọc Bội nhướng mày nói: “Tử muội nơi này cũng quá đơn sơ một chút rồi!

Thật sự là xuất thế rồi.”

Dương Hoa Hoa tựa hồ ngửi thấy được cái gì. ánh mắt của nàng lướt ra xung quanh, cuối cùng thoáng nhìn thấy một chiếc bình hoa trên ô cửa sổ, bên trong có cắm mấy cây bông lài nở thơm lừng, nàng không khỏi lạnh lùng nói: “Muội ấy người tuy đã xuất thế rồi. nhưng tâm thì lại chưa chắc.”

Lúc này, sân bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.

Dương Ngọc Hoàn đi vào, cười nói: “Hai vị tỷ tỷ, chúng ta rất lâu không gặp rồi.”

“Tử muội!”

Dương Ngọc Bội ánh mắt đỏ lên. tiến lên kéo lấy tay của Dương Ngọc Hoàn, giọng nức nở nói: “Tử muội, muội nhất định phải giúp đỡ tỷ tỷ.”

“Nhị tỷ, tam tỷ, các tỷ hãy ngồi xuống trước đã. chúng ta từ từ nói.”

Ba tỷ muội ngồi xuống.

Tuyết Nương bung ba chén nước trà thanh đi ra. dâng trà lên cho các nàng.

Dương ngọc Hoàn nhìnthoáng quaDương Hoa Hoa. cười nói: “Tam tỷ, tại sao nãy giờ không nói gì.”

Dương Hoa Hoa cười nhạt nói: “Ta đang hâm mộ sự thanh tình nhàn nhã của muội, không giống như những tục nhân như các tỷ đây, suốt ngày vì một chút miếng lương giữ mạng mà bôn ba không ngớt.”

“Tam tỷ thật sự biết nói đùa. tỷ đường đường là một Quắc quốc phu nhân, gia sản quan tiền đồ sộ, còn phải lo đến việc no đủ hay sao?”

Dương Hoa Hoa và Dương Ngọc Bội nhìn nhau một cái, thì ra là tử muội của họ hoàn toàn không hề biết được Dương gia xảy ra chuyện.

Dương Hoa Hoa bèn lắc đầu nói: “Bắt đầu từ mười ngày trước, ta đã không phải là Quắc quốc phu nhân gì nữa. nhị tỳ của muội cũng không phải là Hàn quốc phu nhân, bia mộ của Tần quốc phu nhân cũng bị người ta đập rồi. chỉ là ba dân phụ mà thôi, nhị ca đã đi gặp Diêm vương gia rồi. người duy nhất của Dương gia vẫn còn làm quan, là tam ca Quốc Trung của muội, chẳng qua là huynh ấy từ Dương hữu tướng trở thành Dương tư mã. chuẩn bị về quê nhà nhậm chức, gia tài của chúng ta đều bị đoạt đi. ban nãy trên đường đi ta và nhị tỷ của muội thương lượng nên mưu sinh thế nào, nhị tỷ của muội chuẩn bị đi giặt giũ y phục cho người ta.

Dương Hoa Hoa ta vẫn là về quê trồng ruộng, làm một nông phụ còn hơn.”

Dương Ngọc Hoàn sau một lúc lâu không nói gì. trong mắt của nàng trở nên ảm đạm khôn xiết, nói: “Không ngờ nhị ca đã qua đời. ta sẽ vì huynh ấy tụng kinh cầu phúc.”

“Tử muội!”

Dương Hoa Hoa có chút không vui rồi.

đã nói nhiều như vậy rồi. mà nàng ấy chỉ quan tâm đến người chết, người sống thì để mặc rồi sao?

“Muội đừng giả hồ đồ nữa. bọn ta hôm nay đến tìm muội, trong lòng muội phải rõ hơn ai hết là chuyện gì?”

Dương ngọc Hoàn lắc đầu: “Muội quả thật không biết các tỷ còn có việc gì tìm đến muội, ba người tỷ muội bọn mình đã sắp hai năm không gặp, không lẽ nhất định phải có chuyện gì. các tỷ mới chịu đến thăm viếng muội sao?”

Lúc này Dương Ngọc Bội cũng nhịn không được nói: “Tứ muội.

Dương gia chúng ta đã bại lạc rồi, đoạt tước miền chức, tịch thu gia tài, Đại Đường đệ nhất gia của năm xưa rơi vào tình cảnh thê lương như vậy, muội thật sự thờ ơ không chút rung động, không mảy may quan tâm mà đứng ngoài cuộc sao?”

Dương ngọc Hoàn ánh mắt rơi vào trên mấy cây hạnh trong sân nhà. nhìn chăm chú vào mấy quả hạnh xanh nhỏ nhỏ xum xuê trên cây, qua một lúc sau. nàng mới thấp giọng nói: “Xuân đến hoa nở, xuân đi hoa tàn. hoa không thể nở mãi. người không thể phú quý hoài, phồn hoa tuy không còn. nhưng lại lưu lại hạnh xanh đầy cành, phú quý tuy không còn. nhưng người lại bình yên vô sự. tông tộc Dương thị được nối tiếp, muội cho rằng đây là chuyện may mắn của Dương gia. nhiều năm trước muội đã cầu mong như vậy, nay cuối cùng đã thực hiện, đây phải xem là hỉ sự to lớn mới phải.”

Nói không hợp lời.

Dương Hoa Hoa giận đến truyền lên cả lông mày, nàng nén nhịn một hơi mà nói: “Không làm quốc phu nhân gì đó cũng thôi vậy, ruộng tốt đất đai bị quan phủ đoạt đi chia cho dân thường, các tỷ cũng cam chịu, nhưng quan phủ đoạt đi gia sản mấy trăm vạn quan của chúng ta. số tiền của này quan phủ phải trả lại cho chúng ta chứ hả?

Tử muội, cho dù muội làm ni cô cũng được, nữ đạo sĩ của được, nhưng dù sao muội cũng là một thành viên của Dương gia. toàn bộ tộc già trẻ của Dương gia đều trông cậy vào muội, muội thật sự nhẫn tâm đem Dương gia đã sinh muội nuôi muội một cước đá văng ra xa sao?”

Bên cạnh Dương Ngọc Bội cũng khuyên nhủ: “Đúng vậy!

Tứ muội chỉ cần đi Hưng Khánh cung một chuyến, đi tìm tiên đế. bảo ngài niệm chút tình xưa nghĩa cũ, thay Dương gia chúng ta góp lời, lấy lại thứ mà chúng ta nên có, sau đó muội đi xuất gia của muội, bọn ta tuyệt đối sẽ không đến quấy rầy muội nữa, tứ muội, nhị tỷ cầu xin muội đó.”

Dương Ngọc Hoàn lặng thinh, một lúc lâu. nàng chậm rãi lắc đầu nói: “Ta và Hưng Khánh cung đã không còn bất kỳ quan hệ gì nữa. cho dù có quan hệ. tiên đế cũng sẽ không giúp gì được cho chúng ta. nếu đương kim thánh thượng còn có chút nghi kỵ, chúng ta cũng đã không thể thảm như vậy, đạo lý dễ hiểu rõ ràng như vậy, các tỷ còn không hiểu sao?”

Trong mắt Dương Ngọc Bội trào ra nét thất vọng vô cùng, thật ra đêm qua lúc bà và trượng phu thương lượng cũng đã nghĩ đến điểm này, nếu như đương kim thánh thượng vẫn còn niệm một chút tình cũ của tiên đế, thì tuyệt sẽ không động đến Dương gia. nếu Dương gia đã lụi bại, tìm tiên đế thì phỏng có ích gì, mười vạn quan tiền của bà a!

Dương Hoa Hoa lại không biểu lộ trên nét mặt. nàng rõ hơn ai hết, tên lão già sống dai kia bây giờ còn có khả năng gì nữa. nàng hôm nay đến tìm Dương Ngọc Hoàn, tuyệt không phải là để nàng đi tìm Lý Long Cơ.

“Tứ muội, ta chỉ hỏi muội một câu. muội còn chịu giúp Dương gia một lần?

Một lần cuối cùng.”

Dương Ngọc Hoàn cười khổ một tiếng nói: “Không phải ta có chịu giúp các tỷ hay không, mà là ta bất lực.”

“Ý của tứ muội có phải là nói. muội vẫn chịu giúp Dương gia một lần?”

Dương Hoa Hoa từng bước ép sát nói.

Dương Ngọc Hoàn bị ép buộc bất đắc dĩ, đành phải gật gật đầu nói: “Muội hiện tại đã xuất gia theo đạo, cách giúp đỡ Dương gia của muội, chỉ có vì người nhà ngày đêm tụng kinh cầu phúc.”

“Không!

Muội vẫn còn có năng lực giúp bọn ta. chỉ xem muội có chịu đi làm hay không, tỷ nói đến không phải là Hưng Khánh cung, tỷ hoàn toàn không hề trông cậy đến lão già vô tình vô nghĩa kia, tỷ nói đến là một người khác.”

Nói xong, ánh mắt của Dương Hoa Hoa dán chặt vào Dương Ngọc Hoàn, thấy trong mắt Dương Ngọc Hoàn nháy qua một chút không tự nhiên, nàng không khỏi âm thầm đắc ý, nàng Dương Hoa Hoa này làm sao đi làm chuyện không nắm chắc phần thắng?

Dương Ngọc Bội bên cạnh lại cảm thấy ngạc nhiên, tam tỷ đang nói ai, không lẽ là nói con gái mình ư?

Dương Ngọc Hoàn nhẹ nhàng cắn môi một cái nói: “Tam tỷ, ta không hiểu tỷ đang nói gì?”

“Muội hiểu đấy, trong lòng muội rõ hơn bất kỳ ai.”

Nói xong, Dương Hoa Hoa uống một hơi cạn sạch trà trong ly, đứng dậy nói: “Thôi, các tỷ không quấy rối muội thanh tu. chuyện của Dương gia giúp hay không tùy muội, năm xưa là muội đã chiêu bọn ta tiến kinh, muội đã nâng bọn ta lên trời, bây giờ lại để bọn ta ngã thật mạnh xuống, trách nhiệm này muội không chịu gánh. thì cũng do muội thôi, chỉ có thể nói là đây là số của bọn ta, nhị tỷ, chúng ta đi thôi!”

Dương Hoa Hoa kéo Dương Ngọc Bội dậy bèn đi ra bên ngoài, rất xa nghe nàng nói to: “Nhị tỷ, tỷ biết có người đang rình rập chúng ta không? chỉ cần chúng ta có hành vi bất kinh chút xíu. hai ta sẽ lập tức bay đầu. tỷ có tin không?”

“Tam muội, ta không hiểu muội đang nói gì?”

“Tỷ không hiểu, nhưng có người hiểu rõ!”

Dương Hoa Hoa cười to mà đi như cơn gió.

Dương ngọc Hoàn bỗng nhiên cảm thấy mình mỏi mệt không chịu nổi. nàng nhẹ nhàng khoát tay áo, nói với thị nữ Tuyết Nương: “Ngươi đi đi!

Đóng cửa lại, đừng đến quấy rầy ta.”

Nàng cúi đầu thở dài một tiếng.

Vào thời gian giữa trưa, trong Đại Minh cung truyền ra một tin tức kinh người. thánh thượng Lý Dự chính thức hạ chỉ. nhậm mệnh An Tây tiết độ sứ. triệu vương Lý Khánh An làm Đại Đường Trung thư lệnh Hữu tướng, chấp bút chuyện chính sự.

đồng thời kiêm nhiệm Lại bộ Thượng thư. chính thức thay thế Dương Quốc Trung, còn Lý Khánh An vẫn là An Tây đại đô hộ, An Tây tiết độ sứ.

đồng thời không vì thế mà đoạt đi quân quyền của hắn.

Tin tức này truyền ra, làm cho triều dã chấn động, nhưng lại không phải là quan to ở biên quan không thể đảm nhiệm tướng quốc, năm xưa Hà Tây tiết độ sứ Ngưu Tiên Khách bèn đã xuất nhiệm tả tướng.

Lý Lâm Phú lúc làm hữu tướng, cũng lại đồng thời kiêm nhiệm Sóc Phương tiết độ sứ và An Tây tiết độ sứ, Đại Đường việc phân chia văn võ không hề nghiêm khắc mấy, hình mẫu quan văn có thể đánh trận chỗ nào cũng có.

Mấu chốt ở đây là Lý Khánh An song song với việc đảm nhận chức hữu tướng, còn thực lĩnh An Tây tiết độ sứ, cũng chính là hắn không chỉ chưa hề đánh mất quân quyền, mà còn nắm giữ cả tướng quyền, đây quả thật là quyền khuynh triều dã. trường hợp nắm quyền quân chính cùng lúc như vậy. từ lúc Đại Đường thành lập đến nay vẫn là lần đầu tiên.

Nhất thời triều dã dân chúng nghị luận không ngớt, có người phản đối, mà kẻ ủng hộ cũng có khối người. kẻ phản đối chủ yếu tập trung ở cao quan quyền quý, Lý Khánh An ở An Tây hạn điền phế nô (*hạn chế nắm giữ ruộng đất, phế bỏ chế độ nô lệ) làm cho họ không ôm bất kỳ ảo tưởng nào đối với Lý Khánh An. còn người ủng hộ chủ yếu tập trung ở quan viên lớp giữa và lớp dưới cũng như quảng đại bình dân.

Bọn họ không hề quan tâm ai chấp chưởng quyền hành, bọn họ chỉ quan tâm bổng lộc lương hưởng của mình có đủ mức cấp phát không. chi quan tâm giá lương Trường An có giữ gìn ổn định hay không.

Lý Khánh An chấp quyền, đồng bạc An Tây tất nhiên sẽ ào ạt đổ xô tới, quân đội An Tây tất sẽ trú đóng ở Quan Trung, đây là một việc tốt đến không thể nào tốt hơn.

Khi trời sắp tối, Trường An Đại Nghiệp phường, một cỗ xe ngựa dưới sự hộ tống của một trăm viên thị vệ tiến vào cửa phường, xe ngựa lại đi được mấy dặm. cuối cùng ngừng lại ở ngay trước một tòa đại trạch, tòa đại trạch này là phủ đệ của tiền Lại bộ Thị lang Lệnh Hồ Phi, Lệnh Hồ Phi là tâm phúc hàng đầu của Dương Quốc Trung, cũng là mưu sĩ mà hắn túi nhiệm nhắt, từ mười ngày trước.

Dương Quốc Trung sau khi bị biến truất làm hữu tướng.

Lệnh Hồ Phi cũng bị miễn đi chức Lại bộ Thị lang, nhàn cư tại nhà. vốn dĩ trước cửa phủ ngựa xe như nước, náo nhiệt phi thường, bây giờ trước cửa cũng trở nên vắng tanh.

Xe ngựa dừng lại ở trước cửa phủ của Lệnh Hồ Phi, một thị vệ chạy lên trên bục thang, chắp tay hỏi người gác cửa: “Xin hỏi Lệnh Hồ sứ quân có ở nhà không?”

Người gác cửa nghi hoặc nhìn vào chiếc xe ngựa có màn xe kín mít nói: “Lão gia nhà ta có ở nhà. xin hỏi các vị là..

Thị vệ thấp giọng nói: “Ngươi tức tốc đi thông báo lão gia nhà ngươi, cứ nói Thái thượng hoàng có chuyện quan trọng đến viếng.”

Chương 431: Dàn trận chặc chẻ

Tại Hoa Thanh cung ở Lệ Sơn. nơi này là Ly cung của Đại Đường hoàng đế dành để nghỉ ngơi vào mùa đông và xử lý công vụ triều chính, ở trên lịch sử thời Trung Đường, nơi này từng được viết qua một nét thơ đầy xuân sắc nồng nàn: ‘Xuân hàn tử dục Hoa Thanh trì.

ôn tuyền thủy hoạt tẩy ngưng chi’ (Trời xuân lạnh suối tuôn mạch ấm.

Da mở đông kỳ tắm ao Hoa — Trích đoạn trong bài Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị. bàn dịch: Tản Đà), Trời tối dần. khi ánh tà dương cuối cùng cuối chân trời cũng biến mất. màn đêm triệt để đến xâm chiếm cả vùng trời thành Trường An.

Lý Hanh ở trong phủ Lệnh Hồ Phi chưa đến nữa canh giờ đã cáo từ về trước.

Lý Hanh vừa về thì Lệnh Hồ Phi lập tức thay quần áo ngồi xe ngựa qua phủ Dương Quốc Trung tìm hắn.

Dương Quốc Trung tuy bị biển làm Du Châu tư mã. nhưng hắn đến nay vẫn chưa đi nhậm chức.

Trên thực tế hắn căn bản sẽ chẳng bao giờ đi Du Châu, hắn không chấp nhận quyết định của Lý Dự.

Trong thời khắc thời cục hỗn loạn này, hắn làm sao có thể rời khỏi Trường An được?

Dương Quốc Trung không thích câu cá giống Trương Quân, hắn cũng chả thích đọc sách, hắn chỉ thích mỗi phụ nữ với bài bạc.

Đấy là sở thích cả đời của hắn. về nữ nhân thì hắn đã bị nương tử quản lý nghiêm ngặt, hắn không dám lộng hành, nhưng bài bạc thì nương tử hắn lại không quản nổi.

Vì đây là sở thích ngoài giờ của hắn. dù cho có làm tướng quốc đi chăng nữa, phải chú trọng hình tượng, nhưng hắn vẫn thường len lén trốn đi ra chơi vài ván.

Giờ hắn không phải làm tướng quốc nữa, nhưng để chuẩn bị cho tương lại còn có ngày trở lại, hắn vẫn phải để ý đến hình tượng mình. chỉ là trong phủ hắn nhàn quá không việc gì làm.

Dương Quốc Trung đã ngứa tay ngứa chân lắm rồi, nên bèn đầu tư tiền mở một sòng bạc ở cách phủ đệ hắn không xa.

Dương Quốc Trung thường hay bôi trét cho mặt mình thành màu vàng khẽ. lại dính thêm râu rậm lên mặt. mày cũng được vẽ cho đen dày, hóa trang thành một người Hồ để trà trộn vào trong các tay cờ bạc giữa đại đường.

Hôm nay hắn đặc biệt phấn khích vì gặp phải một tay cao thủ.

Tên này đã thắng hắn liền ba ván.

ăn mất của hắn một ngàn năm trăm đồng tiền bạc.

Thua tiền thì chẳng là gì. nhưng quan trọng là đã lâu lắm rồi hắn không có được cảm giác hưng phấn như thế.

Dương Quốc Trung rút ra bốn thẻ vàng.

Loại thẻ vàng này chính là chips đánh bạc thời hậu thế (*thẻ đổi tiền, còn có tên tiếng Anh là token, cheques.), thẻ vàng là mức

ngạch cao nhất, một thẻ vàng trị giá bằng năm trăm tiền bạc.

Dương Quốc Trung đặt mạnh thẻ vàng lên bàn. thét lên: “Hai nghìn tiền bạc, ngươi dám theo không?”

Đối thủ của Dương Quốc Trung là một ả nam tử hơn ba mươi, cao cao gầy gầy.

Nghe nói gã là một đại thương nhân đến từ Dương Châu, là cao thủ Xư bổ (*Xư bổ là một loại trò chơi bài thắng thua), hắn một lúc thắng liền ba ván nên cũng đang hào hứng, nên giờ hoàn toàn không chút do dự rút ra bốn thẻ vàng đặt lên bàn.

“Ta quyết chơi đến cùng với ngươi phen này!”

Trò mà bọn họ chơi là xư bổ, một loại bài hình thoi có hai mặt. mặt trắng mặt đen; thường mặt đen sẽ vẽ trâu, mặt trắng vẽ gà. mỗi nhóm có con. sau khi tung ra. căn cứ theo có hình họa trên cờ tổ hợp ra mà phân thắng bại.

Thường mặt đen là bài tốt. mặt trắng là bài xấu. bài xấu nhất là năm con đều trắng.

Xư bổ không thể chơi quá đông, chỉ có hai người chơi với nhau.

Lúc này các con bạc khác trong sòng đều tụ hợp lại đông đủ bên đại đường để được chứng kiến trận quyết đấu cao thủ này.

Bọn họ ai cũng không ngờ, cái tên người Hồ Tây Vực mặt vàng râu ria này lại chính là hữu thừa tướng Đại Đường một thời.

Kẻ thắng được phép ra quân trước, gã nam tử cao gầy kia từ từ đưa tay mò bài xư bổ để tìm cảm giác.

Hắn bỗng hô to một tiếng rồi tung quân bài ra.

“Bụp!” xu bổ đã được xuống, bốn con đen. một con trắng, xung quanh ồ lên tiếng kinh ngạc.

Tên này lại được trĩ.

đây là nước bài cao thứ hai trong xư bổ.

Trên mặt gã đàn ông này đầy sự tiếc nuối, mấy lần trước bài hắn đều là lô cả. thế mà bây giờ chỉ được trĩ. tình thế tự nhiên trở nên bị động.

Dương Quốc Trung rất ư đắc ý.

Tuy đã thua liền ba ván. nhưng hắn lại thấy càng lúc càng thuận tay, đợt bài lần này, hắn tin chắc mình sẽ được lô.

Dương Quốc Trung nhặt xư bổ lên rờ rẫm quân bài trên tay .

đợi đến thời khắc hắn thấy chắc chắn nhất bèn tung bài ra.

Quả nhiên là thế, năm con đều mặt đen.

Bỗng chốc, trong đại đường tiếng vỗ tay ầm ầm.

Lô là bài cao nhất trong xư bồ.

Dương Quốc Trung đắc ý ngưỡng mặt cười to.

Ngay lúc này, một tên thị vệ tâm phúc chạy vội đến bên hắn thủ thỉ vài câu.

Hắn gật gật đầu quay sang nói với gã nam tư cao gầy kia: “Tại hạ họ Dương. chiều ngày mai chúng ta tiếp tục chơi, ngươi có dám đến nữa không?”

Gã nam tử đó đưa tay lau nhẹ mồ hôi trên trán, nói: “Được!

Ta sẽ chơi với ngươi!”

Dương Quốc Trung chấp tay thi lễ, xong bèn quay lưng đi ra khỏi tiệm sòng bạc.

Bên ngoài cửa lớn sòng bạc tám chiếc lồng đèn to đã được thấp lên. xung quanh sáng như ban ngày.

Hắn chỉ một mắt đã nhìn thấy xe ngựa của Lệnh Hồ Phi.

Thấy Lệnh Hồ Phi vất vắt tay chào, hắn ngạc nhiên đi lên trước hỏi: “ngươi có thể nhận ra ta ư?”

Lệnh Hồ Phi mỉm cười nói: “Thị vệ của người nói, người mày rậm râu rạp chính là tướng quốc, như thế thì làm sao tại hạ lại không nhận ra?”

“Hóa ra là thế!”

Dương Quốc Trung cười ha hả nói: “Làm ta còn nghĩ sao ngươi lại có thể nhận ra ta!”

Lệnh Hồ Phi thu nụ cười lại, nghiêm túc nói: “Thuộc hạ có việc quan trọng phải thương lượng với sứ quân.”

Dương Quốc Trung gật gật đầu: “Chúng ta về phủ hẳn nói.”

Nói xong, hắn bèn ngồi lên xe ngựa Lệnh Hồ Phi. hai người cùng đi về phủ đệ cách đấy không xa.

về đến phủ đệ, Dương Quốc Trung quay vào cởi bỏ ngụy trang trước rồi mới dẫn Lệnh Hồ Phi vào thư phòng.

Hai người họ cùng ngồi xuống.

Dương Quốc Trung hớp một ngụm trà để bình ổn lại tâm trạng phấn khích lúc chơi bài bạc vừa rồi. xong mới quay sang hỏi Lệnh Hồ Phi: “Có phải phía Lý Long Cơ có động tĩnh gì không?”

Dương Quốc Trung bị Lý Dự cho bãi miễn chức tướng quốc, nhưng Lý Long Cơ lại không hỏi không nói gì. phảng phất như việc này hoàn toàn không liên quan gì mình.

Trong lòng Dương Quốc Trung biết rõ, sau khi Lý Mạo rút quân.

Lý Long Cơ căn bản không xem hắn ra gì. nên cái việc đưa Lý Mạo lên chẳng qua là tạm thời dỗ ngọt mình.

Tâm tư của Lý Long Cơ toàn bộ đều đặt trên quân Kiếm Nam.

Sau khi hắn bị bãi chức, Trương Quân cứ chốc chốc hai ba ngày lại chạy vào Khánh Hưng cung.

Còn hắn, Lý Long Cơ căn bản không thèm tuyên gọi gì!

Lý Long Cơ bạc bẽo như thế cũng khiến lòng Dương Quốc Trung nguội lạnh.

Ngay cả cách xưng hô cũng thay đổi. hắn đã không còn dùng kính ngữ như xưa mà thẳng thừng xưng tên chỉ họ.

Lệnh Hồ Phi cười nói: “ Thái thượng hoàng Lý Hanh vừa đến tìm thuộc hạ tức thì.”

Dương Quốc Trung nhếch miệng chế giễu: “Hắn tìm người làm gì, không nhẽ hắn còn có thể đại diện cho con trai mình nữa sao?”

“Không phải!”

Lệnh Hồ Phi ghé sát tai Dương Quốc Trung khe khẽ thú thi hai câu, Dương Quốc Trung nghe mà trợn mắt ngạc nhiên, mãi một lúc sau hắn mới thốt lên được: “Ngươi nói thật đấy chư?”

Lệnh Hồ Phi từ tốn gật đầu.

Dương Quốc Trung bỗng chốc có chút hồ đồ, hắn hiểu không thông.

Lý Hanh có quen hệ xấu với mình đến thế, hai người đấu đá bao nhiêu năm nay, làm sao lại có thể hóa giải các mối thù xưa, bắt tay làm hòa với mình được?

Hơn nữa.

Lý Hanh lại còn có nhiều tham vọng nhường này, mà trong khi ngày thường hắn hoàn toàn không hé lộ.

Lệnh Hồ Phi cười lạnh nói: “Sứ quân tuyệt không phải lạ lùng gì, hắn muốn làm đại sự thì làm sao có thể cả chút lòng bao dung này cũng không có.

Đứng trước quyền lực, trên thế gian này không có thân tình thù địch gì có thể nói được, dù có là con trai ruột đi chăng nữa hắn cũng sẽ chẳng tha đâu, huống chỉ là chút thù mọn với sứ quân năm xưa thì lại càng không đáng gì.”

Dương Quốc Trung trầm tư một lúc bèn hỏi: “Vậy theo ý ngươi là sao?”

“Theo ý của ta, sứ quân không ngại gì hợp tác với hắn.

Ta xem tên này rất tỉnh táo, không chừng đây chính là một đội quân bất ngờ.

Trên thực tế sứ quân cũng đâu còn lựa chọn nào.

Lý Mạo cũng chẳng ra tích sự gì.

Lý Long Cơ thì chúng ta không dựa vào được, Lý Dự cũng không thể dung nạp chúng ta.

Nếu Lý Hanh đến tìm chúng ta, vậy nói rõ chúng ta vẫn còn giá trị lợi dụng, vậy sao không giúp hắn một tay? ”

Dương Quốc Trung vẫn còn chút do dự. hắn đã không phải là thằng đầu đường xó chợ cái gì cũng không biết năm xưa. trải qua bao nhiêu năm đấu đá quan trường, những cuộc tranh đấu quyền lực này hắn hiểu hơn ai hết.

Hắn biết bây giờ đúng là Lý Hanh muốn lợi dụng mình, nhưng còn sau này?

Đợi khi hắn đã lợi dụng mình xong, vậy hắn sẽ an bài mình như thế nào?

Dương Quốc Trung vẫn không quên mình và Lý Hanh có mối thù sâu nặng dường nào.

Hắn làm sao có thể dễ dàng tha cho mình? nhưng Lệnh Hồ Phi cũng nói đúng, trong tranh đấu quyền lực, không bao giờ có bạn bè mãi mãi hay kẻ thù truyền kiếp mà chỉ có lợi ích!

Lệnh Hồ Phi thấy Dương Quốc Trung còn có phần do dự, bèn khuyên giải: “Sứ quân không cần phải lo lắng, nếu hắn nắm được quyền rồi. thuộc hạ dám chắc chắn hắn sẽ đối xử tốt với sứ quân.

Dù thế nào hắn cũng phải làm ra bộ vẻ này, hắn cần phải cho người biết được rằng, Lý Hanh hắn không phải là người lòng dạ hẹp hòi, có thể bao dung với kẻ thù một thời của mình. ”

Dương Quốc Trung vì bị Lệnh Hồ Phi không ngừng khuyên can cuối cùng cũng động lòng, hắn quả thật không còn đường lui nào.

Lý Hanh có tha cho hắn hay không tạm thời vẫn chưa biết được, nhưng Thục vương sẽ tuyệt không tha hắn.

Nếu để tên này lên nắm quyền, e rằng người đầu tiên hắn giết chính là mình.

Bây giờ, hắn một là đến Du Châu làm tư mã. không thì liều một phen. trẫm ngâm một lúc, cuối cùng hắn lại nói: “Ngươi nói là hắn có chỗ dựa gì?”

Dương Quốc Trung vẫn còn hơi lo ngại về thực lực Lý Hanh.

Lệnh Hồ Phi cười cười nói: “Hắn tuy không có nói với ta, nhưng ta đã đoán được, nếu đoán không lầm. thì Ca Thư Hàn chính là người của hắn.”

Dương Quốc Trung vỗ mạnh vào trán mình.

Hèn chi!

Hèn chi không ai đoán được dụng ý của Ca Thư Hàn. hóa ra là Lý Hanh.

Hắn gật gật đầu. cười nói: “Ta hiểu rồi!

Được thôi, nếu đã quyết định liều, ta sẽ đặt cược hết vào ván này, hãy xem ta lại lô lần nữa!”

sở dĩ Lý Hanh không thăm dò gì mà đã đến gặp Lệnh Hồ Phi là vì tình hình khẩn cấp.

Lý Khánh An không bao lâu nữa sẽ vào Trường An. nếu còn không hành động, hắn e rằng không còn cơ hội.

Và cũng như hắn, Lệnh Hồ Phi cũng hiểu, thời gian không còn nhiều nữa.

Dưới sự thuyết phục của Lệnh Hồ Phi, tối hôm đó Dương Quốc Trung lập tức đi đến phường Thông nghĩa của Trường An.

Trường An từ sau khi Lý Dự lên ngôi đã chính thức hủy lệnh giới nghiêm.

Ngoài nơi thành môn ra. các cửa phường về đêm không còn đóng cửa, dân chúng Trường An có thể tự do đi lại. nhưng sau vụ án Hoắc Quốc công chúa, để tránh trường hợp tông thất thông đồng vào đêm.

Lý Dự lại bắt đầu cho thi hành lại chế độ giới nghiêm vào đêm. chỉ là hai ngày nay do Lý Khánh An đại bại An Lộc Sơn, giới nghiêm tạm thời được nới lóng.

Xe ngựa của Dương Quốc Trung phóng thẳng về hướng phường Thông Nghĩa. và cuối cùng dừng lại trước cửa một đại trạch rộng lớn.

Đây vốn dĩ là phủ đệ của em họ Lý Long Cơ - Ưu vương Lý Thủ Lễ.

Sau khi Lý Thủ Lễ qua đời năm khai nguyên thứ hai mươi tám. phủ đệ này được trưởng tử Lý Thừa Hoành của hắn thừa kế.

Lý Thừa Hoành được phong làm Võ vương, hắn không chỉ được kế thừa muôn vạn tài sản của phụ thân mình, mà còn được kế thừa cả mấy trăm thê thiếp mà phụ thân mình đế lại, và còn cả cái tính ăn chơi hưởng lạc suốt ngày của phụ thân mình cùng cách sống suốt ngày rượu chè gái gú. nhưng trong cơn bão cải tổ chế độ thổ địa lần này, Lý Thừa Hoành đã bị đả kích trầm trọng.

Một vạn khoảnh lương điền trong Quan Trung của hắn đã bị tịch thu. và đồng thời kho lương thực mà hắn đã tích tụ gần năm năm nay cũng bị tịch thu.

Hắn còn chưa kịp đem bán thì đã bị Lý Dự phái quân đi khiêng sạch sành sạch nhà kho, ngay cả bản thân hắn còn không biết được rốt cuộc mình đã bị tổn thất bao nhiêu lương thực.

Không những như thế, Lý Thừa Hoành còn bị bức ép phải nộp phạt một trăm vạn quan tiền phí an trí tá điền cho Lý Dự. trên thực tế có đóng số tiền này sẽ được miễn thanh tra tài sản.

Còn dám không đóng. hắn chí ít phải bị gán ghép cho mười mấy hạn trọng tội, nhất là điều dùng vũ khí cấm để vũ trang cho gia đinh cũng đã đủ cả nhà hắn bị niêm phong lưu đày.

Trong số những người trong tông thất xui xẻo thì hắn được xem như bị tổn thất khá nặng nề.

Lý Thừa Hoành năm nay đã hơn năm mươi, tổ phụ của hắn chính là Lý Hiền con đích thứ sáu của Đường Cao Tông, cũng chính là thứ tử của Võ Tắc Thiên, phụ thân hắn là đích trưởng tử. bản thân hắn cũng là đích trưởng tử.

Có thể nói, Lý Thừa Hoành là người có địa vị cao quý, là hoàng tộc có dòng máu thuần chính nhất trong tông thất Lý thị, vì thế hắn có uy danh cực cao trong tông tộc Lý thị.

Trong liên mình tông thất phải đối Lý Dự lần này, hắn chính là lãnh tụ chú yếu nhất.

Lúc Dương Quốc Trung đến tìm.

Lý Thừa Hoành đương cùng vài tên tông thất chủ chốt thương thảo việc của Lý Dự.

Lý Thừa Hoành và Dương Quốc Trung quan hệ cực tốt.

Năm trước hắn xuất nhậm Tông Chính tự khanh cũng là do Dương Quốc Trung đề nghị.

Sau khi Lý Dự lên ngôi, trong lòng hắn khôngphục bèn từ chức về nhà.

nghe nói Dương Quốc Trung đến. hắn đã đích thân ra nghênh đón.

Hắn đi lên đá nhẹ lên vai Dương Quốc Trung một cách thân mật nói: “Dương tướng quốc, ngươi đã hai năm không đến chỗ ta rồi đấy!”

“Vương gia nhớ sai rồi!

Chính xác là một năm lẻ ba tháng. năm ngoái lúc ngươi từ chức, không phải ta đã đến khuyên ngươi đó ư?”

Hai người nhìn nhau rồi cùng cười phá lên.

“Nào!

Nào!

Lại đây!

Nếu đã đến rồi thì phải uống cùng ta một ly chứ.

Ta sẽ cho chuẩn bị rượu và món ngon, tối nay mà uống say thì cứ ngủ lại tại phủ ta.

Ta sẽ để La Cơ xinh đẹp nhất hầu hạ ngươi tối nay.”

Dương Quốc Trung đưa tay vuốt râu cười hi hí. cái ả La Cơ xinh đẹp kia thật ra hắn lọt vào mắt hắn bấy lâu, hôm nay nàng đến thật là đúng lúc!

“Vậy được, ta sẽ cung kính không bằng tuân lệnh vậy!”

Hai người cùng dắt tay nhau đi lên bậc thềm thì lại ngẫu hợp thế nào gặp Lý Thừa Ninh - huynh đệ của Lý Thừa Hoành.

Khắc với anh trai mình.

Lý Thừa Ninh thân hình cao to, lực lường khỏe mạnh, lại thêm cái quả cảm hiếu chiến, ra tay thì rộng rãi phóng khoáng, nên cũng khá được mỹ danh Tiểu Mạnh Thường trong đám hào hiệp Trường An.

Đại ca hắn còn cho nuôi một đám mỹ thiếp trong nhà. còn hắn thì nuôi võ sĩ.

Trên một mức độ nào đấy.

Lý Thừa Hoành gặp phải đòn giáng đau cũng là do người huynh đệ này của hắn mà ra.

Lý Thừa Ninh cho huấn luyện năm trăm dũng sĩ trong trang viên của đại ca mình.

Hắn cử kiên quyết là dũng sĩ phải dùng nỏ, người phải mặc giáp, đã nghiêm trọng làm trái với quản chế quân khí của Đại Đường.

Nói trầm trọng hơn thì hắn có hiềm nghi tạo phản.

Hắn đã cho tập luyện mấy năm nay nhưng cũng chẳng có việc gì xảy ra. nhưng sau vụ án Hoắc Quốc công chúa hắn đã bị người khác tố cáo, do vũ sĩ được trốn trong trang viên của đại ca hắn. nên cũng liên lụy cả Lý Thừa Hoành, bị bức ép giao phạt một trăm vạn quan tiền miền tội.

Dương Quốc Trung hôm nay đến cũng chính là để tìm Lý Thừa Ninh, hắn vội kéo Lý Thừa Ninh sang một bên cười nói: “Thật trùng hợp!

Mọi người cùng đi uống rượu thôi.”

Anh em Lý Thừa Hoành hơi do dự. bèn ra ra với hắn cười nói: “Cùng đi vậy!”

Ba người cùng đi đến thư phòng của Lý Thừa Hoành, vừa ngồi xuống thì mấy ả thị thiếp đã nhanh tay lẹ chân bày rượu cùng vài món nhắm lên.

Lý Thừa Ninh định để ba thị thiếp lên hầu rượu.

Dương Quốc Trung đương nhiên cũng khoái chí trong lòng, nhưng hôm nay hắn đến còn có chính sự. nên bèn cười nói: “Uống rượu xong hẳn nói sau vậy!

Ta còn có vài lời không thể tiết lộ ra ngoài.”

Hai huynh đệ Lý Thừa Hoành nhìn nhau một hồi như thể thấu hiểu, tên Dương Quốc Trung này không việc gì chắc chắn không ghé điện Tam Bảo!

Nghĩ thông điểm này. không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề. không còn thoải mái như lúc ban đầu.

Lý Thừa Hoành rót một ly rượu cho Dương Quốc Trung cười nói: “Tuy lão đệ bị biên đi chức tướng quốc, nhưng đã gọi quen bao nhiêu năm rồi, nên vẫn cử gọi là tướng quốc vậy.

Ta biết tướng quốc đến phủ thăm ta nhất định là có việc chính sự. thôi thì ngươi cứ nói thẳng, chúng ta quen biết bao nhiêu năm nay, nên ngươi cũng không có gì phải ngại cả!”

Dương Quốc Trung nốc cạn ly rượu trên tay, nói: “Ta đến là để nhắc nhở các ngươi một việc, Lý Khánh An đã được phong làm hữu thừa tướng, không bao lân nữa hắn sẽ hồi Kinh làm tướng quốc.

Lý Khánh An đến sẽ là lúc cơn ác mộng của các ngươi bắt đầu!”

“Lời này của Dương tướng quốc có phần hơi quá rồi đấy!”

Lý Thừa Ninh bên cạnh chen miệng.

Lý Thừa Hoành khoát khoát tay với huynh đệ, xong hắn lại rót đầy ly cho Dương Quốc Trung, trẫm áọng nói: “Tướng quốc xin cứ tiếp tục nói, vì sao Lý Khánh An đến lại là lúc bắt đầu cơn ác mộng của bọn ta?”

Dương Quốc Trung lắc lắc đầu nói: “Xem ra các ngươi đều không mấy quan tâm việc tại An Tây, Lý Khánh An đã làm gì ở An Tây?”

Hắn lại một hơi nốc cạn ly rượu, mắt vẫn chăm chú nhìn ly trên tay nói: “Lúc ở An Tây, Lý Khánh An đã ban chế hạn điền hạn nô, thủ đoạn của hắn không biết lợi hại hơn Lý Dự gấp bao nhiêu lần.

Ai dám kháng lệnh lần đầu cảnh cáo, cho thời hạn sửa đối, nếu đến hạn vẫn không sửa thì sẽ phạt gậy đánh chết.

Căn cứ theo nguồn tin của ta biết, cả năm ngoái. phú hộ quá hai lần vi phạm lệnh hạn điền cấm nô bị tố giác mà đánh chết tổng cộng là một trăm năm mươi mốt người.

Người trốn ra khỏi An Tây tổng cộng là bốn trăm bốn mươi sáu hộ, nhưng điền sản nhà cửa đều bị tịch thu hết.

Người như thế này sắp tới sẽ đám nhiệm chức hữu thừa tướng của Đại Đường. các ngươi không nhẽ không thấy sợ sao?”

Anh em Lý Thừa Hoành ít nhiều cũng có nghe phong phanh một số tin, chỉ là họ không có được con số chính xác như của Dương Quốc Trung.

Giờ nghe Dương Quốc Trung thông kê, hai người họ há hốc mồm nhìn nhau mà không thốt lên được lời nào.

Dương Quốc Trung liếc họ một phát, xong lại tiếp tục nói: “Lý Dự sỡ dĩ chịu để Lý Khánh An đảm nhiệm chức hữu thừa tướng tuyệt không phải do hắn đã chiến thắng An Lộc Sơn. mà do hai người họ có cùng một mục tiêu.

Đó là làm thịt các ngươi như làm thịt những con cừu béo tốt.

Lý Khánh An tất nhiên sẽ điều quân An Tây vào Quan Trung, kỳ thực chẳng cần đợi bao lâu nữa thôi.

Trong tay Lý Khánh An giờ đã có vài vạn quân, nếu như ta đoán không sai, thì trong vòng ba đến năm ngày, đại quân của hắn chắc chắn sẽ vào Trường An.

Vậy lúc ấy liệu các ngươi còn chạy đâu cho thoát được nữa?”

Mắt Lý Thừa Hoành lộ vẻ sợ hãi.

Lúc này, Lý Thừa Ninh không còn nhẫn nhịn được nữa. hắn đập mạnh lên bàn nói: “Việc không thể đợi chờ thêm nữa. chúng ta nhất định phải xử lý tên Lý Dự này càng sớm càng tốt. ủng hộ tiên đế lên ngôi lại mới được!”

Lý Thừa Hoành khẽ giọng khiển trách: “Tam đệ, không được nói bậy!”

Dương Quốc Trung vừa vuốt râu vừa cười nói: “Kỳ thực lần này tam vương gia đã nói đúng!”

Lý Thừa Hoành ngỡ ngàng: “Dương tướng quốc thật sự muốn diệt Lý Dự ư?”

“Không phải ta muốn khử hắn đi, mà chỉ tại ta không có bản lành này.

Ta giờ chỉ là Dư Châu tư mã. hai ngày nữa ta sẽ phải đến đó nhậm chức, chỉ là ta không thể nào nuốt trôi được cục tức này, nên ta mới đến nhắc nhở các ngươi. thời gian của các ngươi đã không còn nhiều nữa!”

Lý Thừa Hoành trẫm ngâm một hồi lâu mới nói: “Cho dù muốn giết Lý Dự đi chăng nữa thì chúng ta làm gì có cơ hội!”

“Không!

Có một cơ hội đấy!”

Mắt của Dương Quốc Trung nheo lại. hắn cười nham hiểm nói: “Không phải là ngày mốt Lý Dự phải đi hoàng trang một chuyến ư?”

Chương 432: Ba điều kiện

Dương Quốc Trung cuối cùng cũng không có ở trên phủ của Lý Thừa Hoành qua đêm. hắn còn phải đi tìm Lệnh Hồ Phi. uống xong rượu liền cáo từ ra về.

“Hai vị không cần tiễn nữa. ta tự mình có thể trở về được, ta không có say, ha ha!

Chưa từng tỉnh táo như hôm nay đấy.”

Hắn thất tha thất thểu leo lên xe ngựa. vung tay lên nói: “Về phủ!”

Xe ngựa khỏi động. hướng cánh cửa phường mà đi, Lý Thừa Hoành nhìn theo xe ngựa của Dương Quốc Trung cho đến khi biến mất. lập tức dặn dò huynh đệ nói: “Hãy đi mời tất cả mấy vị Vương gia đó đến cả đây, nói là ta có chuyện quan trọng muốn cùng mọi người thương lượng.”

“Đại ca thật sự muốn hành động rồi sao?”

Lý Thừa Hoành gật gật đầu: “Dương Quốc Trung nói không sai. chúng ta quả thật không có thời gian.”

“Ta biết được rồi, ta sẽ đi liền đây.”

“Chờ một chút!”

Lý Thừa Hoành lại gọi huynh đệ lại, hắn đi lên trước thấp giọng nói: “Đem thủ hạ dưới tay của ngươi cũng tập trung cả lại. nuôi quân ngàn ngày, nên dụng binh một lúc này rồi.”

“Đại ca yên tâm. trong lòng ta đã có dự tính cả.”

Lý Thừa Ninh sai người dắt con ngựa của hắn đến. xoay người lên ngựa. chạy như bay mà đi. trong lòng Lý Thừa Hoành tâm sự ngổn ngang đành sai người thu dọn dẹp trước cửa. cửa lớn ầm ầm đóng lại.

Trước cửa phủ không có người. chỉ có hai ngọn đèn lồng âm u lay động trong gió.

Lúc này, trên một cây to rậm rạp phía đối diện với phủ đệ bỗng nhiên lộp bộp bay ra hai con bồ câu. sải cánh bay về hướng tây bắc.

Bình Cao huyện ở Nguyên Châu.

Lý Khánh An đang ở phía trong châu nha mở tiệc chiêu đãi hơn hai trăm đại biểu của dân đến từ các châu trong Quan Nội, đó đều là những vị đức cao vọng trong của các châu các huyện cùng với các đại tông tộc, ở dân gian rất có uy danh, phần lớn đều là các vị trường giả đã qua tuổi tuổi hoa giáp, cũng đều được quan phủ các nơi đề cử đến.

Trong đại sánh không thể chứa nổi hết. nên yến hội liền được đặt ở trước sân phía trước đại sảnh đường, hơn hai trăm người chen chúc trong sân.

Mọi người chuyện trò vui vè5 vô CÙng náo nhiệt, dưới đất trải chiếu ngồi, mỗi hai người là một cái bàn. trên bàn bày ra rượu ngon trái cây tươi. chiên cá nướng dê, món ăn cũng rất phong phú.

Đó được cung cấp bởi đại tửu tử lớn của Bình Cao huyện, mười mấy danh tiêu nhị đang bận rộn bung thức ăn đưa rượu, tiếp đón các vị lão nhân gia ăn cơm.

Lý Khánh An thì ngồi ở phía trên, trước những dãy bàn thật dài có mười mấy vị thái thú và trưởng sứ của các châu đang ngồi, phía trước hai bên bàn còn có hai mươi mấy vị quan huyện đang ngồi, trong Quan Nội đất đai rộng lớn. dân cư dày đặc, rất nhiều châu huyện, nơi này chỉ là một phần các quan viên châu huyện.

“Triệu vương điện hạ trong một trận chiến này đã toàn bộ tiêu diệt quân đội An Lộc Sơn. khiến cho chúng tôi không còn phải chịu bạo quân đồ thán, chén rượu này ta đại biểu hương thân phụ lão của Diên Châu, kính với điện hạ.”

Người đang nói chuyện chính là thái thú Diên Châu Hứa Đoan mình, thời gian quân đội An Lộc Sơn ở lại Diên Châu dài nhất, đối đãi với dân chúng vùng này bạo ngược tàn nhẫn nhất, Hứa Đoan mình cũng bị chịu nhục, trong lòng hắn đối với Lý Khánh An tràn ngập cảm kích.

Lý Khánh An cũng đứng lên cạn chén với hắn. cười nói: “Hứa thái thú khách khí rồi, về sau quân An Tây sẽ có một đội ngữ đóng quân Diên Châu, phòng ngự An Lộc Sơn lại qua sông. còn mong Hứa thái thú chiếu cố nhiều hơn.”

“Nhất định!

Nhất định!

Ta cầu còn không được nữa là.”

Hai người uống một hơi cạn sạch chén rượu.

Lý Khánh An lại rót một chén rượu, bưng chén rượu lên cao giọng nói với mọi người: “Các vị hương thân phụ lão, các vị sứ quân châu huyện, xin nghe ta một lời.”

Trong sân lớn nhất thời im lặng hẳn. ánh mắt mọi người đồng loạt ngước về phía trên người Lý Khánh An.

Lý Khánh An cất cao giọng lên. chậm rãi nói: “Quan Nội từ xưa đã là con đường nhất định đi qua của dân du mục phương bắc khi vào Quan Trung, tự thời Hán tới nay, Hung Nô, Đột Quyết.

Hồi Hột. cùng với ngũ Hồ loạn Hoa. cũng đều mang đến cho Quan Nội những nạn tại trầm trọng.

Hai năm này đầu tiên là Hồi Hột xâm lấn. hiện tại lại có binh sói Phạm Dương tây tiến, tàn sát giết chóc hàng loạt dân trong thành, trong thôn trấn không hề nghe thấy tiếng gà chó.

Tuy nhiên triều đình suy nhược, không thể phát binh cứu các vị phụ lão trong cơn nước lửa.

Lý Khánh An thân là tôn thất Đại Đường, mỗi khi nghĩ đến đó, trong lòng áy náy vạn phần.

Lần này ta chịu sự sắc phong của Thánh Thượng làm Quan Nội đạo An phủ sứ.

đó chính là Thánh Thượng đã đem Quan Nội phó thác cho ta. ta tuyệt đối không phụ thánh ân. cũng không phụ lòng kỳ vọng của các vị phụ lão hương thân, cho nên ta quyết định ở Quan Nội tạm thời trú binh hai vạn. vì Quan Nội bắc chống giặc cỏ, đông cự hồ lang, hai vạn người này cũng đều là tinh binh của An Tây, xưa nay quân kỷ nghiêm mình.

Nhưng để phòng chống những binh sĩ cá biệt vô lễ với địa phương, ta quyết định ở Khánh Định huyện của Khánh Châu thiết lập quân kỳ giám sát ty, do An Tây giám sát thự trực tiếp quản hạch, quân An Tây chỉ cần có bất kỳ hành vi trái pháp luật phạm quân kỉ nào, các vị hương thân cử việc đến mà tố cáo, quân quy An Tây nghiêm ngặt, chắc chắn sẽ nghiêm trị không tha!”

Lý Khánh An nói đến đây, khơi lên một loạt tiếng vỗ tay nhiệt liệt, tiếng vỗ tay của các quan viên phần lớn là một loại xã giao, nhất là thái thú quan châu, nhìn vấn đề với góc độ sâu xa hơn. bọn họ nghe hiểu hàm ý bên trong lời nói của Lý Khánh An. quân đội của hắn sẽ không rời khỏi rồi.

Thế lực của quân An Tây sẽ chính thức vươn ra đến Quan Nội. tin tức này khiến cho có người vui mừng có người sầu não.

Mà tiếng vỗ tay của hơn hai trăm vị thuộc phe hương thân lại nhiệt liệt hơn nhiều, rõ ràng xuất phát từ sự ủng hộ thật sự trong lòng, những phụ lão hương thân đó cũng đều thật thà nhân hậu. bọn họ không hề để ý đến mục đích mà Lý Khánh An đóng quân ở Quan Nội.

Sự mưu tranh quyền lực trong triều đình không liên quan gì đến bọn họ.

Bọn họ chi hy vọng có một đội quân hùng mạnh đến bảo vệ sự an toàn của bọn họ, quân An Tây đánh bại quân đội hung hàn của An Lộc Sơn. không thể nghi ngờ gì đó bèn trở thành chỗ dựa tốt nhất cho bọn họ.

Hiện tại Lý Khánh An tuyên bố ở Quan Nội đóng quân, lại thực hiện nghiêm mình quân kỳ. khiến cho những vị lão nhân gia đó kích động không thôi, lại cùng nhau hoan hô vang dậy.

Lý Khánh An vừa cười vừa khoát tay, trong sân lại im lặng hẳn ra.

Lý Khánh An lại tiếp tục nói: “An Tây đường xá xa xôi. lương thảo hậu cần cung cấp khó khăn, cho nên ta không có khả năng phái nhiều quân đội được, nhiều nhất chỉ có hai vạn. mà hai vạn quân đội chủ yếu đóng giữ ở biên giới phía bắc. phòng ngự Hồi Hột lại xâm nhập phía nam lần nữa. như vậy khu vực trung tâm của Quan Nội vẫn có vẻ bị trống.

An Lộc Sơn mặc dù đã bại. nhưng hắn thực lực hùng hậu, ta dám nói thẳng ra. hắn sẽ lại hưng binh với quy mô lớn mà đến.

để trả mối sĩ nhục mà toàn quân bị diệt lần này.

Nếu hắn dẫn mười vạn đại quân vượt sông Hà Tây nữa. kẻ chịu trận vẫn là các vị phụ lão hương thân, cho nên ta quyết định, sẽ ở ngay tại Quan Nội chiêu mộ mười vạn quân huynh đệ. ta sẽ huấn luyện bọn họ thành một đội quân hùng mạnh, bảo vệ các vị phụ lão hương thân đang ngồi ở đây không còn bị An Lộc Sơn đồ thán nữa!”

Hai câu nói sau cùng của Lý Khánh An nói một cách rất dõng dạc hào hùng, khiến cho các lão nhân đang ngồi nghe mà nhiệt huyết sôi sục, tiếng vỗ tay lại nhiệt liệt vang lên.

Nhưng mười mấy viên châu quan trưởng sứ lại nhìn mặt nhau, chiêu mộ binh dễ dàng, nhưng ai sẽ là người nuôi toán quân đội này?

Chính Lý Khánh An cũng đã nói.

An Tây vận lương qua đây không thuận tiện, gánh nặng này rõ ràng là sẽ rơi vào người của bọn họ, lúc này, Kinh Châu thái thú Thôi Tuần không nhịn được ngắt lời nói: “Triệu vương điện hạ. tiền lương cho việc mộ binh nuôi binh nên giải quyết thế nào?”

Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn một cái. khẽ cười nói: “Đây chính là chuyện ta sắp muốn nói phía dưới đây, lần này đánh tan quân đội An Lộc Sơn. bọn ta đã thu được một lượng lớn tiền lương vật tư. ngoài ra.

An Tây cũng sẽ đưa một số tiền bạc qua đây, tiền lương mộ binh có thể giải quyết, còn về việc nuôi binh sau này, ta chuẩn bị thực hiện chế độ đồn điền, sau đó mới từng bước khuếch đại số lượng nông dân tự canh, làm cho lương thực thuế phú của Quan Nội đạo có thể có được sự cải thiện đáng kể. từ trong lương thực thuế phú lấy ra một phần cho việc nuôi quân, như vậy bèn đã có thể giải quyết vấn đề cấp dưỡng cho quân đội.”

Lý Khánh An nói xong, mấy vị thái thú sắc mặt đại biến, bọn họ đã nghe ra ý ở ngoài lời của Lý Khánh An. cái gì gọi là tăng nông dân tự canh, nói trắng ra là muốn bắt chước Quan Trung tiến hành hạn điền, nghe đồn An Tây đối với việc sát nhập ruộng đất xử phạt cực kỳ nghiêm khắc, không lẽ hắn lại muốn ở Quan Nội đạo thi hành cách làm như An Tây ấy chứ?

An Tây đất rộng người thưa có lẽ khả thi.

Quan Nội đạo có thể thi hành được ư?

Thôi Tuần trong lòng thở dài. hắn lại nói: “Ta đề nghị Triệu vương điện hạ tốt nhất nên thương lượng một chút với triều đình.

Quan Nội đạo không thể so với An Tây, dân cư đông đúc, lợi ích dính líu rất lớn. hy vọng điện hạ có thể thận trọng hành sự.”

“Điều này ta rất rõ!”

Lý Khánh An không hề tức giận. sự dội ngược của quan viên địa phương nằm trong dự liệu của hắn. hắn biết sự dội ngược này thật ra không phải là đụng chạm đến lợi ích của bọn họ, đại đa số quan địa phương đều là giữ quy cũ nề nếp cả.

điều động thường xuyên, rất ít có người nào làm quan mà chiếm đất rộng nhập ruộng chiếm đất. chỉ là bọn họ sợ hãi đụng chạm đến lợi ích của quyền quý mà tổn hại đến con đường làm quan của mình, vì vậy không dám dấn thân can thiệp vào trong đó.

“Ta còn có một tin tức không chính thức lắm nói với mọi người, ngay vào sáng hôm qua. thánh thượng đã chính thức hạ chỉ. phong ta làm Trung thư lệnh hữu tướng. ít ngày nữa thánh chỉ vừa đến. ta sẽ tiến kinh nhập chủ Chính sự đường, việc thanh tra đất đai của Quan Nội đạo sau khi ta nhập chủ Chính sự đường, sẽ do triều đường đến chính thức chấp hành.”

Tin tức này của Lý Khánh An. như một quả chấn thiên lôi loại nhỏ nổ vang trên bàn tiệc, các quan châu quan huyện có mật đều chưng hửng.

Lý Khánh An sẽ là hữu tướng, sức chấn động của tin tức này đối với những quan viên này mà nói. còn vượt xa hơn cả việc đánh bại An Lộc Sơn. trước khi biết được việc này, Lý Khánh An là An Tây tiết độ sứ. tuy là xuất nhiệm Quan Nội đạo An phủ sứ. nhưng đó chỉ là một chức vụ lâm thời, tượng trung nhiều hơn là thật chất, không có quyền lực thực tế nào, Lý Khánh An vẫn là quân chức, đối với thể hệ quan văn mà nói trên cơ bản là nước giếng không phạm nước sông, nhưng hắn làm hữu tướng thì hoàn toàn khác rồi. hữu tướng là người đứng đầu bá quan, là thủ lĩnh của những thái thú huyện quan như bọn họ, quan viên dưới năm phẩm, hắn có thể trực tiếp thăng chức bãi miền, quan viên từ tam phẩm trở xuống, hắn có thể đề xuất sớ thăng chức bãi miễn, giao cho thánh thượng phê chuẩn, thông thường mà nói. rất ít khi bị bác bỏ.

Chúng quan sợ đến mức phải đứng lên thi lễ chào lại, Lý Khánh An vội vàng khoát tay cười nói: “thánh chỉ vẫn còn chưa tới. bây giờ nói việc này vẫn còn quá sớm, nào!

Ta kính mọi người thêm một ly rượu, hi vọng sau này các vị sẽ chiếu cố nhiều hơn trú quân An Tây.”

Mọi người không dám chậm trễ, đều lật đặt đứng dậy uống một hơi cạn sạch rượu, không khí căng thẳng trên bàn tiệc lập tức dịu lại, lúc này, một thân binh nhanh bước đi tới bên cạnh Lý Khánh An, thấp giọng nói mấy câu, Lý Khánh An gật đầu, bèn cười nói với mọi người: “Ta có chút quân vụ phải xử lý, xin phép vắng mặt trong chốc lát, quý vị cứ trò chuyện trước!”

Hắn lại ra hiệu mắt với Nghiêm Trang ngồi ở bên cạnh.

Nghiêm Trang bèn đứng dậy đi theo hắn ra ngoài, hành dinh lâm thời của Lý Khánh An bèn ở kế bên châu nha. rất nhanh, bọn họ đã đi vào hành dinh, vừa bước vào đã gặp Điền Chân nghênh ra cầm một bản báo cáo tiến lên bẩm báo nói: “Đại tướng quân, tù binh đã giải tống đến Linh Châu.

Lệ Phi tướng quân phái người đưa đến toàn bộ kế hoạch.”

“Hãy đặt trên bàn ta trước, việc này đợi chút hẵng nói.”

Lý Khánh An đi vào trong phòng, Nghiêm Trang theo vào liền hỏi nói: “Đại tướng quân, đã xảy ra chuyện gì?”

Hắn biết, Lý Khánh An vội vã rời khỏi yến hội, nhất định là có đại sự đã xảy ra.

“Trường An có tình báo khẩn cấp đưa tới, bộ phận tôn thất sẽ làm điều bất lợi cho Lý Dự. có thể ngay tại hai ngày nay.”

Nghiêm Trang thở dài một tiếng nói: “Rất hiển nhiên.

Đại tướng quân sắp vào triều làm tướng. thời gian không còn nhiều, có người sắp phải chó cùng rứt giậu.”

Lý Khánh An chắp tay sau lưng đi được vài bước, hắn trầm tư chốc lát, nói: “Mấu chốt là chúng ta nên làm gì bây giờ?

Có nhắc nhở Lí Dự không?”

“Đại tướng quân không cảm thấy đây là một cơ hội sao?”

Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn một cái, thấy Nghiêm Trang cười có phần thâm ý, liền cười nói: “Tiên sinh nói rõ ràng một chút, cơ hội gì?”

Nghiêm Trang nhẹ nhàng vuốt chòm râu dê ngắn dưới cằm một chút rồi nói: “Thật ra thuộc hạ đã sớm có dự cảm, Lý Dự chiếm đoạt tiền tài ruộng tốt của tông thất quy mô lớn như vậy, những tông thất này làm sao có thể dung nạp hắn. bọn họ trước là đặt kỳ vọng vào Lý Long Cơ, nhưng thời gian đã lâu như vậy, Lý Long Cơ vẫn chưa thể thay bọn họ ra mặt. hắn chỉ có thể tự bảo vệ mình, nếu như đại tướng quân không vào Quan Trung, thời gian này có lẽ sẽ dài hơn một chút, nhưng đại tướng quân được phong làm Hữu tướng, bọn họ chỉ có thể ra tay sớm hơn dự định.

Lý Dự một khi xảy ra chuyện, việc kế thừa hoàng vị tất sẽ lâm vào hỗn loạn, bất luận là ai đăng ngôi đều sẽ không được danh chính ngôn thuận, đây chính là đem lại cho đại tướng quân một cơ hội cho tương lai.”

“Ý của tiên sinh là. chúng ta nên đứng ngoài cuộc?”

“Đúng!

Ta kiến nghị đại tướng quân đừng nên gấp gáp tiến kinh, cũng đừng nhúng chân vào trong đó, để tránh lưu lại lời dèm pha cho người khác, có thể thờ ơ lạnh nhạt mà làm người ngoài cuộc, đợi khi sự việc ló ra rồi mới đánh vào trong kinh, khuếch trương việc chủ trì công đạo, nhân cơ hội triều đình náo loạn mà bắt đầu kiến lập thế lực của mình.”

Kiến nghị của Nghiêm Trang đã nói đến trên tâm khám của Lý Khánh An, tuy thực lực quân sự của hắn lớn mạnh, nhưng thực lực chính trị của hắn lại rất yếu, trong triều gần như không có phe đảng của hắn. hắn tuy có được địa vị của tôn thất, nhưng thê hệ của Lý Kiến Thành đã sớm huyết mạnh đoạn tuyệt, bây giờ là con cháu của Lý Thế Dân nắm giữ , những tông thất này tuyệt đối sẽ không ủng hộ hắn Lý Khánh An đăng ngôi, nếu hắn tiến kinh làm tướng, ở một mức độ rất lớn là giúp đỡ Lý Dự cũng cố hoàng vị, tuy có thể ức chế cục diện ác hóa đất đai của Đại Đường, nhưng đối với tương lai của bản thân hắn lại bất lợi, vì vậy kiến nghị của Nghiêm Trang tuy có chút bất nhân, nhưng kiến nghị này lại là cử chỉ sáng suốt.

Nghĩ vậy, Lý Khánh An liền gật đầu nói: “Thôi được!

Vậy thì cứ theo lời tiên sinh nói. thờ ơ lạnh nhạt mà làm một kẻ ngoài cuộc.”

Lúc này, một thân binh ở ngoài cửa bẩm báo nói: “Đại tướng quân.

Trường An có cố nhân tới thăm.”

“Là ai?”

“Chính là vị cố nhân lần trước ở Cam Châu đêm viếng đại tướng quân.”

‘Lý Cầu!'

Lý Khánh An đã sự phản ứng kịp, hắn liền cười nói: “Mời hắn vào đây!”

Hắn lại cười nói với Nghiêm Trang: “Tiên sinh có thể đi tiệc rượu thay ta giao thiệp trước, nghe một chút xem các tên châu quan này đang bàn luận điều gì?”

“Vậy ty chức đi trước một bước.”

Nghiêm Trang đi rồi. lát sau. mấy viên thân binh dẫn Lý Cầu tiến vào, Lý Cầu vừa vào cửa liền thi lễ thật sâu nói: “Ty chức tham kiến tướng quốc!”

Hành động này của Lý Cầu nhìn thì như có một chút lỗ mãng. kỳ thật lại không phải vậy, hắn là đang tỏ thái độ với Lý Khánh An. bất kể Trường An xảy ra chuyện gì.

Lý Hanh vẫn thừa nhận Lý Khánh An là hữu tướng, đây là một điều kiện tiền đề, chỉ cần thỏa mãn điều kiện tiền đề này, bọn họ mới có thể tiếp tục bàn bạc tiếp.

“Tiểu vương gia đã lỡ lời rồi, ta bây giờ vẫn chưa phải là tướng quốc, cho dù thánh chỉ đã hạ. ta có chịu tiếp nhận không vẫn còn là một chuyện khác, xin mời ngồi trước vậy!”

“Đa tạ...

Đại tướng quân!”

Lý Cầu không dò xét chính xác được thái độ của Lý Khánh An. tâm trạng hắn có chút thấm thỏm không yên ngồi xuống, bèn nói: “Lần trước đại tướng quân nói, cần có thời gian suy nghĩ điều kiện, không biết đã suy nghĩ thế nào rồi?”

“Ta đã suy nghĩ xong rồi.”

Lý Cầu mừng rỡ, bọn họ chỉ sợ Lý Khánh An không chịu suy nghĩ bất kỳ điều kiện gì.

đó cũng có nghĩa là Lý Khánh An sẽ có khả năng trở mặt với bọn họ, sự việc sẽ rắc rối to, chỉ cần Lý Khánh An chịu suy nghĩ điều kiện, vậy thì việc gì cũng dễ thương lượng, hắn trước khi ra đi, Lý Hanh đã thụ quyền cho hắn. hắn có thể đáp ứng mọi điều kiện của Lý Khánh An ngoại trừ hoàng quyền.

Hắn vội vàng nói: “Mời Đại tướng quân cứ nói!”

Trên thực tế, điều kiện của Lý Khánh An khi qua Hoàng Hà bèn đã nghĩ xong cả rồi, tuy rằng hắn không biết Lý Hanh lại phải đi đến bước tột cùng này, nhưng bất luận Lý Hanh xuất phát từ mục đích nào đi chăng nữa. hắn chỉ việc nói thách mà đưa ra điều kiện của mình.

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Ta có ba điều kiện, chỉ cần thái thượng hoàng có thể đáp ứng; ta liền toàn lực ủng hộ hắn.”

“Đại tướng quân cứ việc nói!”

“Được!

Thứ nhất, ta phải kiêm nhiệm Sóc Phương tiết độ sứ kiêm Quan Nội quan sát sứ.”

Nói xong.

Lý Khánh An nhìn Lý Cầu. chờ đợi hắn đáp lại.

Lý Cầu yên lặng gật gật đầu.

điều kiện thứ nhất của Lý Khánh An nằm trong dự đoán của Lý Hanh.

Lý Khánh An đã xuất binh chiếm lĩnh Linh Châu, mà sau khi đánh bại An Lộc Sơn. thì trên thực tế hắn cũng đã chiếm lĩnh Quan Nội. hiện tại chẳng qua muốn đem việc chiếm lĩnh của hắn hợp pháp hóa mà thôi, điều này tranh luận với Lý Khánh An đã không còn có ý nghĩa gì nữa. nhưng Lý Cầu cũng không vội mà tỏ thái độ, bèn nói: “Mời Đại tướng nói tiếp đi!”

“Thôi được!

Ta nói tiếp, điều kiện thứ hai của ta. là Bùi Mân chấp chưởng Lại bộ, làm Lại bộ thượng thư kiêm Lại bộ thị lang.”

Đó cũng là một điều kiện rất quan trọng.

Lý Khánh An tại triều đình không có một vây cánh hùng mạnh nào cả. tuy rằng Hán Đường hội có hai người làm quan ở trong triều, nhưng địa vị cũng đều rất thấp, không làm được việc lớn. mà nhạc phụ hắn tuy rằng không tồi. nhưng giữa bọn hắn còn cần một sự hòa giải, chỉ có Bùi Mân. vừa là trọng thần danh môn. lại là cậu của vợ mình, có thể ủy thác và trọng dụng, hơn nữa hắn rất lo lắng Bùi Mân sẽ bị lọt vào danh sách tiêu diệt, cho nên hắn phải bảo vệ hắn trước.

Điều kiện này chắc chắn là cũng không thành vấn đề.

Lý Khánh An lại nói: “Điều kiện thứ ba của ta.

đó là ta phải kiêm nhiệm binh mã đại nguyên soái.”

Điều kiện này làm cho Lý Cầu có chút khó xử. binh mã đại nguyên soái cũng có nghĩa là Lý Khánh An muốn nắm giữ quân đội trong .

đương nhiên, hiện tại quân phiệt cắt cử. tất cả mọi người cũng đều nắm siừ quân đội riêng.

Lý Khánh An thực tế cũng quản không được cái gì cả. nhưng có danh nghĩa này rồi, thì hắn có thể danh chính ngôn thuận ở các nơi của Đại Đường mộ binh, cho dù trong việc cấm kỵ đối với quan tước của Lý Hanh không có hạng mục này, nhưng cá nhân Lý Cầu thì cho rằng, điều kiện này tuyệt đối không thể đáp ứng được.

Lý Hanh cũng sẽ không chấp nhận.

Hắn do dự một chút, bèn nói: “Điều kiện thứ nhất và thứ hai. ta có thể đại biểu cho thái thượng hoàng, không hề e dè mà đáp ứng. nhưng điều kiện thứ ba. mong Đại tướng quân có thể châm chước cho một một chút được không.”

Lý Khánh An biết bọn họ sẽ không đáp ứng. nhưng để tạo thủ đoạn cho việc đàm phán, đầu tiên phải đưa ra một điều kiện cao ngất mới được, đợi cho đối phương cự tuyệt, trên tâm lý ở vào thế thua thiệt, sau đó mới đưa ra điều kiện đích thực của mình, như vậy, đối phương mới có thể hoàn toàn đáp ứng.

Hắn cười xòa rồi nói: “Thôi được rồi!

Nếu tiểu vương gia khó xử. ta liền lui mà chọn bước khác vậy, điều kiện thứ ba sửa lại một chút, đổi thành trong vòng ba năm. dời năm mươi vạn hộ người Hán đến An Tây định cư. như thế nào?

Điều kiện này không quá đáng chứ!”

Thang đã thay đổi. nhưng thuốc thì lại không đổi. năm mươi vạn hộ người Hán nhập cư An Tây, bèn có nghĩa là Lý Khánh An ở trong vòng ba năm. ít nhắt có thể gia tăng thêm hai mươi vạn quân đội. thậm chí còn không chỉ có thể, Lý Cầu thở dài trong lòng một tiếng.

Lý Khánh An vô cùng thực tế. những điều kiện đưa ra cũng đều rất có châm chước, nhưng hắn không có sự lựa chọn, liền chậm rãi gật đầu nói: “Điều kiện thứ ba ta cũng có thể đại biểu thái thượng hoàng đáp ứng.”

Chương 433: Đêm kinh hoàng tại Hoàng trang (Thượng)

Bình Khanh phường là nơi tụ tập vui chơi giải trí của cả thành Trường An. nhạc quán, thanh lâu. tửu tử. khách điếm mọc đầy trong phường.

Nơi đây là nơi tụ tập người ngoại lai.

đi qua đầu đường cuối phố của phường Bình Khang, người ta có thể nghe thấy đủ các khẩu âm của người từ thiên nam địa bắc đến.

Tại tường đông của phường Bình Khang có một ngõ nhỏ tên là ngõ Vu Sơn. có hai mươi hộ người ở, điều kiện trung bình. phần lớn là các căn nhà ngói bốn năm gian, công thêm một cái sân nhỏ.

Sâu trong ngõ nhất là nhà của một gia đình họ Diêu, là người Lan Châu Lũng Hữu. bọn họ mới dọn đến Trường An từ năm ngoái, mua nhà tại đây.

Nhà của họ rộng khoảng nửa mẫu. tổng cộng có bảy gian nhà cùng một sân nhỏ.

Gia đình họ Diêu này có người con trai làm việc trong cung, kỳ thực nói trắng ra là hoạn quan.

Gia đình họ có tổng cộng bốn người con trai, do nhà quá nghèo không nuôi nổi. nên vào năm cậu con trai út mười bốn tuổi bèn đưa cậu vào cậu.

đến nay đã được sáu năm.

Gần hai năm nay, do Diêu Tử Lang cũng biết được vài mặt chữ mà được điều đến ngự thư phòng làm việc, cũng gọi là làm ăn khấm khá. còn gửi không ít tiền cho nhà.

Cuộc sống Diêu gia cũng vì thế mà được cải thiện không ít.

Cuối cùng là con trai lớn của Diêu gia Diêu Đại Lang do ngưỡng vọng phồn hoa của Trường An. nên bèn cả nhà dắt tay nhau vào Kinh mưu sinh.

Hắn dùng tiền Diêu Tử Lang gửi về mua căn nhà này.

Còn bản thân Diêu Đại Lang cũng tìm được một công việc khổ sai tại thanh lâu. kiếm chút tiền nuôi nương tử và hai con.

Hai năm nay vật giá Trường An leo thang, cuộc sống thật không dễ dàng gì.

Diêu Đại Lang lai bắt đầu dòm ngó tử đệ của mình, nên bèn để đứa con nhỏ hai tuổi của mình cho Diêu Tứ Lang làm con nuôi, để làm hậu duệ cho tử đệ không không thể sinh con đẻ cái.

để sau này Diêu Tứ Lang già còn tiễn đưa hắn đi đoạn đường cuối.

Như thế này, Diêu Tử Lang phải thường xuyên đến nhà đại ca để thăm con. mỗi lần đều mang một ít tiền hoặc đồ ăn trong cung đến. lâu dần Diêu Đại Lang cũng kiếm được chút đỉnh.

Chí nguyện lớn nhất bình sinh của Diêu Đại Lang là mở một thanh lâu. nhưng tiền trong tay hắn giờ ngay cả một căn phòng của thanh lâu cũng chưa mua nôi.

Có điều mấy hôm nay Diêu Đại Lang như đồi đời. hắn đã quen biết với một đại thương nhân họ Thi. là người gốc Trường An. nghe nói là đông chủ của một phường quỹ.

Diêu Đại Lang làm việc ở thanh lâu lâu rồi nên cũng có chút ít hiểu biết.

Tại Trường An nếu không có mười mấy vạn quan tiền vốn e rằng không mở nổi phường quỹ.

Đương nhiên, tên Thi đông chủ này thèm ngó ngàng đến tiểu nhân vật như hắn thì cũng có nguyên nhân.

Thi đông chủ muốn thông qua Diêu Đại Lang để giao kết với tứ đệ của hắn. cho nên hắn đặc biệt rộng rãi với Diêu Đại Lang, vừa biếu tiền vừa tặng quả. chí ít cũng đã có năm trăm quan tiền, hơn nữa Thi đông chủ còn hứa. chỉ cần Diêu Tứ Lang giúp hắn làm một việc, hắn sẽ dâng một vạn quan tiền lên để trả công.

Diêu Đại Lang nghe mà sướng trong lòng. nên cứ bức ép Tử đệ mình phải làm quen với người này.

Một vạn quan tiền a! số tiền này đủ cho hắn mở bao nhiêu thanh lâu đây?

Vào lúc trưa.

Thi đông chủ lại đến. trong một gian phòng của Diêu Đại Lang, hắn đã gặp Diêu Tử Lang lại đến thăm con.

Diêu Tứ Lang hôm nay có việc xuất cung nên bèn lén lút lẻn về nhà.

Hai người bắt đầu bàn bạc đến giao dịch cuối cùng.

Dù cho không biết hắn định nhờ mình làm gì. nhưng Diêu Tử Lang vẫn vô cùng rung động trước lời hứa một vạn quan tiền của Thi đông chủ.

“Tử Lang, ngươi ngày mai phải đi huyện Vệ Nam chứ?”

Thi Chính Hoa cười cười hỏi Diêu Tứ Lang.

Diêu Tử Lang đã tiếp xúc tên Thi đông chủ này được vài lần, biết tên của Thi đông chủ chính là Thi Chính Hoa. hắn không phải là thương nhân hay gì. mà là mộ liêu của

một quyền quý tông thất, cho nên việc hắn biết mình sẽ đi huyện Vệ Nam cũng không lấy gì làm kỳ lạ.

“Đúng.

Ngày mai Thánh thượng phải đi huyện Vệ Nam. tất cả hoạn quan trong ngự thư phòng đều phải đi theo người đến huyện Vệ Nam.

Thi tiên sinh, không biết cái việc đó ngươi định đế ta làm vào lúc nào?”

Thi Chính Hoa thấy hắn nôn nóng bèn mỉm cười, rút một bao bọc vải đỏ đầy nhẹ đến trước mặt Diêu Tử Lang nói: “Nội dung thư chính là việc mà chủ nhân nhà ta muốn ngươi phải làm.

Ngươi bây giờ tạm thời đừng đọc, trước khi hồi cung rồi hẳn xem.”

Nói xong, hắn lại đặt một bọc vải đỏ lên bàn.

đẳy nhẹ đến trước mặt Diêu Tử Lang nói: “Trong đây có vài thứ. ngươi hãy cất giữ cẩn thận, trong đó còn có thêm ngân phiếu năm ngàn quan tiền của phường quỹ Vương Bảo Ký, xem như là một nửa tiền sẽ trả cho ngươi, ngươi có thể kiểm tra lại.”

Diêu Tử Lang sướng đến mức mà mắt nổi đom đóm.

Hắn run rẩy cầm lấy và nhanh tay dùng vải đỏ bọc kín nó lại. nhưng lại bị Thi Chính Hoa ghì tay hắn lại, lạnh toanh nói: “Trước khi ngươi lấy tiền, thì ta cũng xin nói trước.”

Hắn lại trầm mặt lại tiếp tục nói: “Nếu sự tình không làm nổi thì bọn ta cũng chẳng trách gì ngươi, bọn ta vẫn sẽ cho ngươi năm trăm quan trả công ngươi đã vất vả làm việc như giao ước. sau này có cơ hội bọn ta vẫn sẽ tiếp tục dùng ngươi.

Nhưng nếu ngươi dám cả gan mà phản bội lại bọn ta. ta nói cho ngươi biết, không chỉ cái mạng hèn của ngươi không giữ lại được, mà cả nhà của ngươi, cả nhà đại ca ngươi tại Trường An này, và phụ mẫu huynh đệ ngươi tại Lan Châu, bọn ta cũng sẽ giết sạch.

Hơn nữa ta cũng dám nói chắc rằng, sẽ để cho họ chết một cách thê thảm, cả xác thịt cũng sẽ vứt cho chó hoang ăn thịt, ngươi đã nghe rõ rồi chứ?”

Diêu Tứ Lang nghe mà lạnh cả xương sống. hắn run lẩy bẩy nói: “Ta...ta ..hiểu rồi!”

“Hiểu là tốt. tự bản thân ngươi liệu chừng lấy!”

Nói xong.

Thi Chính Hoa bèn đứng dậy ra đi.

đi đến ngoài cửa thì nghe thì nghe hắn nói với Diêu Đại Lang: “Đại Lang. cả nhà ngươi xem ra phải chuyển chỗ ở mới thôi, không cần phải dọn dẹp gì cả. ngoài cửa có xe ngựa.

Huynh hãy dẫn theo con trai lên xe thôi!

Ta sẽ không để ngươi phải khổ đâu!”

Diêu Tử Lang chưng hửng nhìn vải bọc đỏ nằm lặng lẽ trên bàn. hai mắt hắn từ từ nheo lại. lóe lên một tia sáng của tham lam.

Đấy là một vạn quan đây!

Huyện Vệ Nam nằm cách Trường An hai trăm dặm về phía đông, đấy là huyện có đất đai phì nhiêu nhất trên đồng bằng Quan Trung, đồng thời cũng là huyện chịu cơn sóng thâu tóm ruộng đất nghiêm trọng nhất trong Quan Trung.

Tự canh nông hầu như hoàn toàn bị xóa bỏ tại nơi này, các trung tiểu địa chủ càng lúc càng ít đi.

Cả một vùng đất đai thênh thang thẳng cánh cò bay đều là trang viên thuộc sở hữu của quyền quý nào đấy.

Các nông dân tại thôn trang gần đó đều trở thành người phủ sống phụ thuộc vào điền trang, quanh năm suốt tháng bán lưng cho trời mà cũng chỉ có thể kiếm được chút lương thực ít ỏi để qua ngày. chỉ cần gặp phải chút ít thiên tai thì sẽ có một lượng lớn nông dân bị phát sản. hoặc phải bán thành làm nô lệ không thì phải bỏ giếng nước mái đình tha hương cầu thực.

Điền trang lớn nhất của huyện Vệ Nam chính là hoàng trang, cũng chính là trang viên của hoàng đế Đại Đường.

Lý Long Cơ tại vị bốn mươi mấy năm nay cũng đã tập hợp được không ít điền trang trong tay, nằm rải rác khắp các nơi trên đất nước Đại Đường.Bản thân hắn cũng là một đại địa chủ của Đại Đường, hoàng trang của huyện Vệ Nam chẳng qua là một trong số đó. chiếm địa đã là một vạn khoảnh.

Chia hoàng trang ra cho các tự canh nông là việc chưa từng có trong lịch sử kiến quốc trăm năm nay của Đại Đường, vì thế nó có một ý nghĩa đặc biệt, về mặt nào đó mà nói, đây chính là một cột mốc để bày tỏ thái độ của hoàng đế đối với việc thâu tóm ruộng đất của quyền quý. có thể đem cả ruộng đất của mình ra chia, cũng chính là hành động bày tỏ thái độ kiên quyết nhất của hoàng đế Đại Đường trong việc thống trị đất đai.

Đây chính là lý do mà Lý Dự đích thân đến huyện Vệ Nam. hắn phải tỏ rõ thái độ của mình với người .

Trời vẫn chưa sáng thì ba ngàn quân Ngự lâm đã hộ tống long giá của Lý Dự xuất phát, và cả Thanh điền sứ Lý Nghiền và hai mươi mấy vị quan viên cùng cả một đoàn nhân mã hiên ngang xuất phát về phía huyện Vệ Nam.

Vốn dĩ Lý Dự còn định dẫn thái tử Lý Thích CÙng đi. nhưng Lý Thích bỗng nhiên đau bụng, không thể theo được, nên cuối cùng Lý Dự đành phải tự đến huyện Vệ Nam.

Lúc này trời đã vào hạ. khí trời dần trở nên oi bức, trời vẫn chưa sáng hẳn. trên đồng bằng Quan Trung đã phủ đầu một lớp sương mỏng.

Tiểu mạch của vụ mùa mùa đông đã chín mùi, trên đồng bằng Quan Trung như đươc trải lên một tám thảm màu hoàng kim. trong ruộng lúa mạch đâu đâu đều là nông dân đang lom khom bận bịu với nông vụ.

Xe ngựa của Lý Dự được Ngự lâm quân hộ tống đã đi quan đạo phóng đi như bay.

Lộ trình hai trăm dặm chí ít cần hai ngày.

Xe ngựa của Lý Dự ngồi thể tích rất rộng, khoang xe rộng ba trượng, dài tám trượng, được ngăn làm ba gian phòng lớn.

Trong đó một gian là phòng làm việc, một gian là phòng ngủ. một gian là phòng sinh hoạt.

Cả chiếc xe phải dùng tám mươi mốt con ngựa kéo đi. những chiếc bánh xe khổng lồ lăn trên quan lộ bằng phẳng phóng đi đặc biệt nhanh.

Trong xe ngựa.

Lý Dự đã có phần chán ngán cảnh sắc ngoài cửa sổ, từng làn khí nóng trong do thời tiết ập đến khiến hắn khó chịu.

Hắn kéo quách rèm cửa xuống, tiện tay mở một cuốn tấu Chương ra phê.

Đây là tấu Chương của thái thú Hồ Châu thượng tấu.

Kho quan Hồ Châu đã đầy, có hai trăm vạn thạch lương thức và một trăm năm mươi vạn quan tiền hi vọng có thể vận chuyển đến Trường An càng sớm càng tốt.

Cuốn tấu Chương này khiến Lý Dự khẽ thở dài, vừa vui nhưng đồng thời cũng vừa lo.

Vui vì các châu huyện Giang nam đã không còn hoàn toàn không khống chế được.

Trong cuốn tấu Chương này đã có nhắc đến Việt Châu.

Hàng Châu, Minh Châu đều có tình hình tương đương, thái thú tứ châu chuẩn bị mùa thu sẽ cùng vào Kinh đế báo cáo công tác. ngô vương Lý Lân tuy đã khống chế được vùng từ Dương Châu đến Tô Châu, nhưng hắn vẫn chưa thể một tay che trời, nói rõ quan phủ địa phương vẫn chưa hoàn toàn trung thành tận trung cho hắn. tin này khiến Lý Dự cảm thấy hân hoan trong lòng.

Nhưng điều hắn lo lại là tám vạn đại quân của Lý Lân đã hoàn toàn nắm hoàn toàn cất đứt đường sông, các châu tại Triết Đông dù có bao nhiêu lương thực đi chăng nữa nhưng vẫn không thể vận chuyển về Trường An. cuối cùng đành phải cho tên Lý Lân kia hưởng.

Lý Dự nhắm tịt mắt lại, hắn đang trầm tư suy ngẫm đối sách.

Nếu để Lý Khánh An vào triều làm tướng quốc, vậy biết đâu có thể lợi dụng hắn để diệt Lý Lân, nhưng thế nhất định có thể đàm bảo lại được nguồn tiền và lương thực dồi dào của vùng Giang nam sẽ được liên tục vận chuyển về Quan Trung.

Hắn lại trầm tư một hồi. xong mới dặn dò tiểu hoạn quan ở một bên rằng: “Tứ Lang, ngươi đi mời Lý tiên sinh đến đây cho ta!”

“Tuân lệnh!

Nô tài đi liền!”

Tiểu hoạn quan tên Tử Lang kia nghe lệnh lập tức chạy đi.

Một hồi sau.

Lý Bí đã đến.

Hắn đi lên xe ngươi khom người thi một lễ với Lý Dự nói: “Thần tham kiến điện hạ!”

“Sư phụ mời ngồi. ngồi xuống hẳn nói!”

Lý Bí vừa ngồi xuống thì Lý Dự đích thân rót một ly trà mát mời hắn. cười nói: “Sư phụ. trời nóng thế này, uống ly trà mát cho đỡ khát.”

“Đa tạ điện hạ!”

Lý Bí vừa hớp một ngụm trà vừa hỏi: “Điện hạ tìm thần không biết có việc gì?”

Lý Dự gật gật đầu nói: “Trẫm muốn thương lượng với tiên sinh về việc của Lý Khánh An!”

Hắn thở dài một hơi, nói: “Trẫm vừa mới nhận được tin.

Lý Khánh An đã phái binh chiếm lĩnh vùng Linh Châu, hơn nữa hắn cho Diên Châu.

Khánh Châu mỗi nơi cắm ba ngàn binh sĩ.

Trẫm lo là hắn cả Quan Nội Đạo cũng sẽ không chịu bỏ qua.”

Việc này cũng khiến Lý Bí đau đầu không kém. vốn dĩ mức giới hạn thấp nhất có thể cho phép là Lý Khánh An chiếm lĩnh vùng Hà Tây, không ngờ bụng dạ Lý Khánh An lại to thế. lại thừa cơ Linh Châu.

Quan Nội Đạo đang trống vắng, nhất cử chiếm lĩnh cả những vùng này.

Đấy thật sự đã vượt quá giới hạn của họ, và cũng khiến Lý Bí không nghĩ ra đối sách gì.

Hắn nghĩ nghĩ một lúc bèn nói: “Nếu như thần đoán không lầm.

Lý Khánh An chắc chắn còn muốn cho đóng quân thêm trong Quan Trung, như thế với bản thân hắn cũng là một sánh nặng lớn.

Hắn không có nhiều quân đội đến thế, cách duy nhất là phải chia nhỏ ra. mỗi nơi cho cắm một ít quân.như thế không những không thể thực sự chiếm lĩnh, mà còn khiến dân chúng Đại Đường phản cảm. hoài nghi động cơ của hắn.

Lý Khánh An chắc cũng sẽ hiểu được điểm này.

Ý kiến của thần là điện hạ không cần phải nói gì cả. cũng không cần thừa nhận hắn đã chiếm lĩnh, mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.

đợi khi hắn phí công phí sức rồi. thì hắn sẽ phát hiện thật sự hắn không thể nuốt được một vùng rộng lớn như thế.

Lúc ấy hắn ắt sẽ đến trả treo giá cả với điện hạ.

để đồi lấy lợi ích khác.”

Lý Dự nghĩ kỹ, quả thật chỉ có thể làm thế. cứ để tự nhiên vậy.

Xong. hắn lại đưa tấu Chương trong tay mình cho Lý Bí nói: “Đây là tấu Chương mà Hàn Bân thái thú Hồ Châu đã đưa đến.

Từ trên tấu Chương có nhắc thế lực của Lý Lân vẫn chưa bành trướng đến vùng Triết Đông.

đây đúng là tin khiến người khác phải vui mừng.

Trẫm ngẫm nghĩ, xem có thể mượn sức của Lý Khánh An để diệt trừ tên Lý Lân này giúp trẫm không, để tiền và lương thực vùng Giang nam có thể thuận lợi chuyển về Kinh.”

Lý Bí cười nói: “Điện hạ xin hãy yên tâm. dù cho điện hạ không nhắc việc này thì Lý Khánh An cũng sẽ nghĩ đến.

Hắn nếu đã làm hữu thừa tướng, thì tình hình này hắn cũng phải biết rõ, đến lúc ấy e rằng hắn còn nôn hơn cả điện hạ.

Kỳ thực trong nhiều lúc, quan điểm và lợi ích của điện hạ và hắn đều giống nhau, điện hạ không phát hiện ư?

“Trẫm cũng thấy thế. nên trẫm mới quyết định nhậm mệnh cho hắn là hữu thừa tướng.”

Lý Dự nhẹ nhàng ưỡn ưỡn người, cười nói: “Chí ít trong vòng hai ba năm nay, trẫm sẽ không phải mệt mỏi như thế.”

Trong lúc Lý Dự xuất phát về huyện Vệ Nam. một đội ngữ đặc biệt cùng từ Trịnh Huyện Hoa Châu.

Trịnh Huyện chỉ cách huyện Vệ nan một trăm mấy dặm. chỉ cần một ngày là có thể đến nơi.

Đội ngũ này sáng thì ngủ nghỉ, đến đêm mới bắt đầu hành động, nên trông lại càng thần bí hơn.

Đội ngữ này tổng cộng có năm trăm người, mọi người trong đội đều tráng kiện vạm vỡ, động tác nhanh nhẹn, không khó gì nhận ra đây đều là những người từng học võ.

Đội quân ngũ này là võ sĩ của mười ba nhà tông thất hoàng tộc tổ thành, bọn họ đều là những kẻ lang bạt giang hồ, nhiệm vụ của họ chính là lèn vào hoàng trang huyện Vệ Nam ám sát Lý Dự thiên tử Đại Đường đến thị sát hoàng trang. thủ lĩnh của nhóm người này chính là em trai của Lý Thừa Ninh Quáng Võ vương Lý Thừa Hoành.

Trong vụ ám sát lần này Lý Thừa Hoành đóng vai trò là người khởi xướng và vạch kế hoạch.

Vốn dĩ một mình Lý Thừa Ninh đã nuôi năm trăm võ sĩ.

đã hoàn toàn đủ độc lập hành sự. nhưng Lý Thừa Hoành vì muốn trói buộc can hệ các tông thất khác với mình hơn trong vụ này nên đã để mười hai nhà tông thất khác cũng góp người góp của chung, để tổ hợp thành đội ngũ năm trăm người này.

Bọn võ sĩ này toàn bộ đều mặc hắc bào, bên trong là áo giáp nhẹ.

Năm trăm người họ được chia là ba nhóm, một trăm người cầm giáo, hai trăm người cầm đao, và còn hai trăm người còn lại là nỏ tiễn thủ. về mặt số lượng thì họ thua xa Vũ lâm quân của Lý Dự. nhưng lại được cái họ võ nghệ cao cường, không ít người có thể một chọi mười, tổng thể thực lực mà nói hoàn toàn không thua.

Chính vì thế, Lý Thừa Hoành đã đặc biệt gửi gấm nhiều kỳ vọng vào hành động kỳ này, quyết chí thành công.

Vào thời khắc canh tư. một đội ngũ đã lẻn vào huyện Vệ Nam. cách hoàng trang đã không đến mười dặm.

Lý Thừa Ninh đảo nhìn một vòng môi trường xung quanh, quan đạo tử phía đều là ruộng lúa mạch, khoảng ba dặm ngoài từ hướng tây bắc hắn tìm được một khu rừng khoảng mười mấy dặm.

Khu rừng này là nơi ẩn mình hắn đã chọn trước, vị trí không tồi chút nào, cách xá quán hoàng trang chỉ có sáu dặm.

đứng trên đỉnh cây bèn có thể nhìn rõ tình hình trong hình tra.

Hơn nữa xung quanh khu rừng còn có một con sông nhỏ uốn lượn, không dễ gì qua sông, người thường cũng ít khi đến đây. nên đây là nơi ẩn mình lý tưởng nhất hắn có thể tìm thấy.

“Đến khu rừng phía tây bắc!”

Lý Thừa Ninh hạ thấp giọng ra lệnh.

Năm trăm người áo đen trên quan đạo lũ lượt nhảy xuống ngựa.

Sau khi lấy binh khí. bình nước và túi lương khô rồi cùng phóng về phía rừng, còn ngựa thì được người đặc biệt đến dắt đi.

Một mặt vì người ngựa cùng ở chung một chỗ sẽ dễ dàng bị bại lộ mục tiêu, một mặt vì nơi đây cách hoàng trang đã không còn xa. không còn cần đến ngựa nữa.

Một lát sau. mọi người đều đi vào trong rừng, làm chim rừng sợ hãi cùng tung cánh bay đi.

Giờ vẫn chưa có gì để lo lắng.

Lý Dự chí ít phải đến tối mai mới kịp đến. trong hoàng trang chỉ có hơn mười tên hoạn quan đến trước để phụ trách sắp xếp chỗ ăn chỗ ở.

Trong những hoạn quan này đã có người bị Lý Thừa Ninh mua chuộc, giúp hắn rất hiểu về tình hình trong hoàng trang. ngoài hoạn quan ra. trong hoàn trang còn có năm mươi mấy người thị vệ. những tên thị vệ này cũng đã có người của Lý Thừa Ninh.

Bọn chúng phụ trách đến trước để làm tốt nhiệm vụ bảo vệ an toàn, nhưng phạm vi tuần tra của chúng chi ở vòng bán kính ba dặm xung quanh khu vực xá quán, sẽ không kéo dài đến vùng rừng này, nên Lý Thừa Ninh cũng chẳng cần phải lo lắng về phần thị vệ.

“Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ, không được phát ra tiếng động, ngày mai trước khi trời tối không ai được phép rời khỏi rừng một bước.”

Năm trăm người bôn ba đi đường đã gần năm canh giờ, ai ai cũng có mệt rã rời. giờ nghe lệnh nên bèn vội tìm một chỗ khô ráo ngả lưng, có người ăn lương khô uống nước, có người ngả xuống là ngủ thiếp đi. chỉ một chốc sau cả khu rừng chỉ còn lại tiếng gáy khò, phần lớn mọi người đều đã đi vào giấc ngủ say.

Lý Thừa Ninh có phần hồi hộp, hắn cũng từ từ trèo lên một cây đại thụ.

Lúc này trời đã gần sáng, phía trời đông đã dần ửng trắng. và trên đại thụ còn có một lính gác đứng canh nãy giờ.

“Sao?

Đã nhìn thấy hoàng trang chưa?”

“Bẩm. có thể nhìn thấy rồi!”

Lính gác chỉ vào cụm kiến trúc đen đen ở xa xa nói: “nơi đó chính là quán xá của hoàng trang. có thể nhìn thấy rất rõ.”

Lý Thừa Ninh thuận theo tay chi của tên lính gác ấy chỉ thấy trong trời ban mai tờ mờ thấp thoáng góc cạnh của một cụm kiến trúc rộng lớn.

Hoàn toàn khác với nông xá của nông thôn, nơi đấy là quán xá của hoàng trang.

Vào tối ngày mai.

Lý Dự sẽ ở lại nơi đây!

Chương 434: Đêm kinh hoàng tại Hoàng trang (Trung)

Quân đội đóng giữ tại Trường An hiện nay tổng cộng aồm hai hệ thống lớn, người Trường An gọi là hai quân nam bắc, bắc quân là chi hệ thống Vũ Lâm quân, bao gồm hai vạn Vũ Lâm quân và một vạn vạn kỵ doanh, cũng đều do Vũ Lâm quân Đại tướng quận trưởng tôn Toàn Tự thống soái, bình thường đóng quân ở hoàng thành và tây nội uyên, phụ trách bảo vệ an toàn cho hoàng thành và cung thành.

Mà nam quân là chi Kim ngô vệ và quân Quan Trung mới vừa thành lập, Kim ngô vệ có một vạn người, đóng quân ở bên ngoài Chu Tước Môn, phụ trách tuần phòng các đường và phường của Trường An. còn quân Quan Trung thì có tám vạn người, đóng quân ở ba tòa đại doanh bên ngoài thành nam của Trường An. bởi vậy được xưng là nam quân, nam quân ngoại trừ phòng ngự phạm vi bên ngoài thành Trường An ra. còn phụ trách chưởng quản các cửa thành của Trường An. bởi vì quân Quan Trung là do đương nhiệm Kim Ngô vệ Đại tướng quân Mạnh Vân thống soái, bởi vậy Kim Ngô vệ cũng được liệt vào hệ thống của nam quân.

Nhưng cho dù là nam quân hay là bắc quân, cũng đều chịu sự trực thuộc của thiên từ Lý Dự.

được điều binh bằng thủ lệnh và kim bài của Lý Dự.

Ngay sau khi Lý Dự rời đi Trường An nửa ngày, nam quân Trường An cũng đã xảy ra dị động, năm vạn nam quân rời khỏi quân doanh, dưới sự suất lĩnh của Mạnh Vân phi nước đại về phía Vị Nam huyện.

Quân Quan Trang cũng chính là hai mươi vạn đại quân mà Lý Dự trước sau đã chiêu mộ ở Quan Trung, trong mối nguy cơ của hai tháng gần đây, tám vạn người bị điều sang Đồng Quan trấn giữ. chịu sự thống soái của Đồng Quan đại soái Vương Tư Lễ. còn Mạnh Vân và La Chính Nghĩa thì dẫn mười vạn người lao tới Hán Trung, đối đầu với quân Kinh Châu. nhưng bởi vì Vương Củng đã sử dụng kế phản gián, khiến cho quân Kinh Châu lui về Tương Dương.

Sau khi để lại hai vạn quân trấn thủ các quan ải trọng yếu như Tử Ngọ cốc, thì Mạnh Vân và La Chính Nghĩa liền dẫn tám vạn đại quân quay trở về Trường An. bảo vệ an toàn cho Trường An.

Bọn họ về tới Trường An vừa đúng mười ngày, nam quân liền đã xảy ra dị động.

Cho dù nam quân đóng quân ở ngoài thành, việc rời đi của nó thông thường dân chúng bình thường rất khó phát hiện, nhưng đối với một số những nhân sĩ mẫn cảm đang đứng cạnh cơn bão táp, sự đột ngột rời đi của nam quân vẫn là khiến cho bọn họ cảnh giác, do thế cục không rõ ràng, các loại suy đoán cũng lặng lẽ mà nảy sinh, trong đó điểm làm cho người ta nghi hoặc nhất chính là.

Thánh Thượng rõ ràng là do trưởng tôn Toàn Tự đích thân hộ vệ5 cho dù phải tăng binh hộ vệ. cũng phải tăng thêm Vũ Lâm quân mới đúng, mà điều nam quân đến Vị Nam. thì có vẻ không hợp lý cũng rất khác thường.

Hưng Khánh cung.

Lý Long Cơ cũng đang trong tâm trạng khấn trương và bất an. từ sau khi quân An Tây đại bại quân Phạm Dương.

Lý Long Cơ liền trẫm mặc hẳn. nhất là quân Kiếm Nam lại đột nhiên rút quân quay về Hán Trung, càng làm cho Lý Long Cơ trở tay không kịp.

Hắn vừa tức giận lại vừa sợ hãi. hắn biết Lý Khánh An một khi vào kinh, hắn Lý Long Cơ chắc chắn sẽ bị vây chết trong cung. tựa như đứa con cả Khánh vương Lý Tông vậy, đến nay sống chết cũng không biết thế nào. cơ hồ mọi người đều quên bẵng hắn đi rồi. hắn Lý Long Cơ cũng sẽ bị người ta quên đi như vậy, ý thức được điểm này, Lý Long Cơ liền bắt đầu tự bảo vệ mình, biện pháp tự bảo vệ mình của hắn chỉ có một. trốn khỏi Trường An.

Quán đội đang vây khốn Hưng Khánh cung hiện nay có tổng cộng hai ngàn người, phân biệt đến từ nam quân và bắc quân, bôn ý của Lý Dự là muốn để cho bọn họ tự ai nấy dàn trận, dò xét lẫn nhau, nhưng hắn tuyệt đối cũng không thể tưởng tượng được, đầu lĩnh của đội quân cũng đều bị Lý Long Cơ hứa cho quan to lộc hậu mà mua chuộc rồi.

Trong Hưng Khánh điện.

Lý Long Cơ đang khẩn cấp tiếp kiến nam quân trung lang tướng Vương phủ.

“Thượng hoàng.

Mạnh tướng quân đột nhiên rời đi. làm cho quân đội ngoại thành bị thiếu, đêm nay ty chức sẽ được điều đến ngoài thành đóng quân, đến lúc đó sẽ có Vũ Lâm quân tới tiếp thay việc phòng ngự của ty chức, thượng hoàng nếu muốn rời khỏi Trường An.

đêm nay sẽ là cơ hội duy nhất rồi, cũng là cơ hội cuối cùng. xin thượng hoàng định đoạt.”

Trong lòng Lý Long Cơ rối như tơ vò, hắn đã không còn lòng dạ nào đi suy nghĩ tại sao Mạnh Vân lại đột nhiên rời đi. trong lòng hắn chỉ có hai lựa chọn, đi hay là không đi.

Theo bổn ý hắn mà nói, hắn không muốn đi. hắn rời xa ngôi vị hoàng đế một bước, thì trong lòng hắn sẽ tuyệt vọng thêm một phần, nhưng hắn lại hiểu rất rõ, nếu hắn không đi. hắn sẽ càng xa ngôi vị hoàng đế hơn.

đó là quyết định làm cho hắn rối rắm nhất.

“Ngươi chừng nào thì rời đi?”

“Ty chức sẽ rời đi sau một canh giờ nữa, nếu bệ hạ muốn đi, có thể thay quân phục trà trộn vào trong quân đội mà ra khỏi thành, thừa dịp trời tối đen. có thể đảm bảo vô cùng suông sẽ.”

“Thôi được rồi!

Hãy để cho ta suy nghĩ thêm một chút nữa. ngươi có thể chuẩn bị thêm mấy bộ quân phục.”

“Vâng ạ!

Ty chức đi chuẩn bị ngay đây.”

Trung lang tướng Vương phủ đi rồi, Lý Long Cơ tâm trạng rối bời, hắn suy nghĩ thật lâu, thủy chung không đưa ra được chủ ý, liền quay đầu lại hỏi Cao Lực Sĩ vẫn đang trẫm mặc ở bên cạnh đó: “Cao Ông. ngươi nói xem ta nên đi hay là không đi?”

“Thượng hoàng, lão nô chỉ có thể đại biểu cho ý kiến ca nhân mà thôi.”

Cao Lực Sĩ nói một cách chậm chạp.

“Ta biết, ngươi mau nói là được rồi!”

Lý Long Cơ có chút không kiên nhẫn nói.

“Bệ hạ. ý của lão nô là ở lại Trường An.”

“ở lại?

Vì sao thế?”

Suy nghĩ của Cao Lực Sĩ khác xa so với Lý Long Cơ, khiến cho hắn vô cùng kinh ngạc, Cao Lực Sĩ chậm rãi nói: “Thượng hoàng đã già cả rồi.

đáng lẽ phải an dưỡng tuổi già, tu thân dưỡng tính, tìm kiếm phương pháp trường thọ, không nên đi tranh đoạt những thứ quyền lợi hư vô nữa.

Thượng hoàng ở lại Trường An, chỉ cần không hỏi đến chính sự, lão nô tin tưởng, với sự nhân hậu của trưởng tôn, ngài nhất định sẽ hết lòng chăm sóc thượng hoàng, cho thượng hoàng sự phụng dưỡng tốt nhất, nhưng nếu đi đến Ba Thục, Thập Tam Lang sẽ đối đãi với thượng hoàng như thế nào, thì lão nô không biết được rồi.”

Sự khuyên bảo của Cao Lực Sĩ rất chân tình, hắn kỳ thật là muốn ám chỉ với Lý Long Cơ, hắn đến Ba Thục tranh quyền với Lý Giao, chưa chắc có thể chiếm được thượng phong.

Ba Thục đất đai nhỏ hẹp, một núi làm sao có thể chứa được hai hổ, Cao Lực Sĩ vốn có lòng tốt. nhưng lòng tốt của hắn lại ở một hướng trái ngược mà kiên định quyết tâm của Lý Long Cơ, nếu hắn ở lại. thì sẽ phải hoàn toàn chịu sự sắp đặt của Lý Dự rồi.

Lý Long Cơ dứt khoát hạ quyết tâm.

đi!

“Cao Ông. nếu ta đi Ba Thục, ngươi có đi hay không?”

Cao Lực Sĩ thản nhiên nói: “Lão nô ở trên thế gian này đã không còn lưu luyến, đành chết ở bên cạnh thượng hoàng vậy!”

Vào lúc hoàng hôn.

Lý Dự dựa theo kế hoạch đã định đi tới hoàng trang quán xá. hoàng trang quán xá chính là cơ cấu quản lý của hoàng trang, là có một thâm trạch đại viện tổ hợp lại mà thành, khoảng chừng hơn hai trăm gian phòng, trong đó phong cảnh như lầu đài đình các. cầu nhỏ nước chảy đâu đâu cũng có thể thấy được, nói một cách thông tục một chút, nơi đây thực ra là biệt thự riêng tư của hoàng đế. hoàng đế thỉnh thoảng đến đây ở một hai ngày, hưởng thụ một chút phong tình điền viên nông xá thật sự. vì vậy các kiến trúc về kho trữ mạch trường (*bãi lúa mạch) nơi đây là không hề có, mà ở nơi khác, dĩ nhiên, người thiết kế nông trang suy nghĩ đến thú nông nhàn của hoàng đế. cũng đã xây dựng nên một kho lương và một sân phơi mạch thu nhỏ trong hoàng trang quán xá mang tính tượng trưng.

Đội ngũ rầm rộ hiên ngang của Lý Dự đã rời khỏi quan đạo rộng rãi. chuyển vào một ngõ đường nhỏ giữa ruộng, xe ngựa của hắn không thể đi vào được lối đi nhỏ hẹp này, Lý Dự bèn thay thành cỡi ngựa, dưới sự hộ vệ nghiêm mật của mấy trăm Vũ Lâm quân, đi về phía ngoài mấy dặm xa của quán xá.

Đang độ hoàng hôn. ánh tà dương chiếu rọi trên ruộng mạch mênh mông bát ngát, ruộng mạch màu vàng óng như biển cả vàng kim bao la vô bờ bến. nhấp nhô gợn sóng trong ánh trời chiều gió dịu êm. người đi trong ruộng mạch, cứ như chém sóng xẻ sóng mà đi. cực kỳ hoành tráng.

Lý Dự chưa từng nhìn thấy qua phong cánh tráng lệ như vậy, nhìn đến hắn không ngớt suýt xoa.

đúng lúc này, ở phía trước truyền đến một sự xáo động nhỏ, hình như có người đang chửi bới.

Lý Dự khẽ chau mày lại. hỏi tả hữu nói: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Một gã thị vệ chạy lên trước, lát sau trở về bẩm báo nói: “Hồi bẩm bệ hạ. là mười mấy lão nông đang khóc mà khẩn cầu.”

“Hãy dẫn bọn họ lên đây!”

trưởng tôn Toàn Tự ở bên cạnh vừa muốn phản đối.

Lý Dự lại trừng mắt nói: “Các ngươi muốn ngăn cản trẫm thăm hỏi ý dân sao?”

Lý Dự chụp xuống một chiếc mũ lớn. mọi người bèn không dám cản trở, chỉ đành tăng cường phòng hộ, rất nhanh, mười mấy lão nông được thị vệ dẫn đến. bọn họ ở trước mặt Lý Dự quỳ xuống khóc nói: “Thảo dân tham kiến bệ hạ!”

Lý Dự ôn tồn gật đầu nói: “Các ngươi không cần sợ hãi. có điều chi uất ức. cứ việc nói với trẫm. trẫm sẽ thay các người làm chủ.”

Một lão nông lớn tuổi nhất nói: “Bệ hạ. chúng tiểu dân là đại diện cho ba mươi mấy thôn, gần tám nghìn hộ tá điền xung quanh hoàng trang thỉnh mệnh với bệ hạ. khân cầu bệ hạ cho phép chúng tiểu dân gặt mạch, nếu tiếp tục không thu mạch nữa. thì sẽ không còn kịp mà cấy mạ nữa.”

Quan Trung khí hậu ôn hòa. thường là hai mùa lúa mạch, vào tháng năm sáu gặt gấp mạch, rồi gieo gấp lúa. thời gian vô cùng gấp gáp, Lý Dự trong suốt dọc đường tới đây. nhìn thấy lúa mạch ở các nơi gần như đều sắp thu hoạch xong. rất nhiều ruộng mạch đã bắt đầu thả nước ươm mạ. nhưng hoàng trang lại vẫn một màu sóng mạch vàng óng. không có chút dấu hiệu thu gặt nào, được sự nhắc nhở nhất thời của nông nhân.

Lý Dự lúc này mới cảm thấy có chút kỳ lạ. bèn hỏi: “Các ngươi tại sao lại không thu gặt?”

Lão nông dập đầu nói: “Chúng tiểu dân đã sớm muốn thu gật. nhưng hoàng trang chấp sự không cho phép, nói bệ hạ phải đi tuần tra. không cho phép chúng tiểu dân hủy đi cảnh sắc ruộng mạch, nhưng nếu như cứ tiếp tục không thu gặt nữa.

ươm mạ sẽ không còn kịp nữa.”

Lý Dự nhất thời sa sầm mặt lại. không vui nói với Lý Nghiên: “Lý thượng thư.

đây là ý của khanh phải không?”

Hắn đến hoàng trang tuần tra là do Lý Nghiên một tay an bài. tuy rằng là hôm trước hắn mới ra quyết định, nhưng chuyện này Lý Nghiên rất sớm đã bắt đầu lập kế hoạch.

Lý Nghiên bị Thánh Thượng chất vấn. hắn trong lòng sợ hãi, vội vàng xuống ngựa khom người nói: “Bệ hạ. thần chính là đã sớm căn dặn xuống dưới, nói là bệ hạ phải đến tuần tra. nhưng thần tuyệt đối không có sai bảo người phía dưới vì giữ lại cảnh sắc mà không tiếc chậm trễ vụ mùa. thần sẽ không thực hiện sự an bài như vậy.”

Lý Nghiên nổi tiếng với thanh danh ngay thẳng, sẽ không làm việc a dua như vậy, về điểm này Lý Dự rất rõ, hắn biết rằng đây ắt hẳn không phải là ý của Lý Nghiên, ắt hẳn là người bên dưới cố tình suy đoán thánh ý mà làm. hắn không khỏi khẽ thở dài nói: “Bề trên có kẻ ưu chuộng. bên dưới tất sẽ làm theo, trẫm mùa xuân đã từng nói. thích thú nhìn cảnh tượng nhà nông ruộng mạch bội thu. không ngờ rằng người bên dưới bèn cố ý lấy lòng, không tiếc hại nông, đây là lỗi sai của trẫm!

Truyền khẩu dụ của trẫm. chuẩn nông dân thu hoạch lúa mạch, bất kỳ ai cũng không được cản trở.”

trưởng tôn Toàn Tự kinh hãi, vội vàng nói: “Bệ hạ. một lượng lớn nông nhân vào ruộng. sẽ bất lợi với an toàn của bệ hạ. chi bằng chờ bệ hạ sau khi rời đi mới gặt gấp.”

Lý Dự lắc đầu. ngừ khí kiên định nói: “Vụ mùa quý như vàng, không cho phép đợi thêm nữa. truyền khẩu dụ của trẫm. nông nhân có thể sặt mạch bất kỳ lúc nào.”

“Tạ ơn bệ hạ!”

Mấy lão nông kích động đến liên tục dập đầu.

Lý Dự mỉm cười nói: “Các ngươi đi trước thông báo cho hương thân thu mạch đi! ngày mai có thời gian, trẫm muốn cùng các ngươi bàn chuyện một chút.”

Hơn mười lão nông được dẫn đi lui khỏi, Lý Nghiên thở dài: “Bệ hạ thương cho nông nhân, thật sự là nhân đức chi quân a!”

Lý Dự cũng vạn phần cảm khái nói: “kẻ làm nông, sốc rể của nước, nhưng cái trẫm cần không phải là tá điền, lại càng không phải là nông nô, cái trẫm cần là tự canh nông, như vậy quân chế Đại Đường mới không bị bại hoại, triều đình mới có thuế phú, dân mới có thể an cư. mới không bí quá hoá liều đi tạo phản, giang sơn Đại Đường mới có thể cùng cố trường tồn mãi.

Lý thượng thư. thụ dân ư điền, ý nghĩa trọng đại a!”

Lúc này, Lý Dự đã không còn lòng dạ nào đi ngắm cảnh sắc tráng lệ của ruộng mạch nữa. sự tráng lệ này là được xây dựng trên sự lo lắng và khóc lóc của nông dân. làm cho Lý Dự áy náy vạn phần, bèn đã gia tăng tốc độ, hướng hoàng trang quán xá mà đi, sau nửa canh giờ, một lượng lớn những nông nhân từ trong các thôn chạy ra. nam nữ lão ấu. gần như là vỡ thôn mà ra. tiến vào trong mạch điền bắt đầu suốt đêm gặt gấp lúa mạch.

Năm trăm hắc y nhân ẩn nấp trong cánh rừng đã dấu mình được một ngày trời, cử tưởng rằng ban ngày sẽ có nông nhân đến sặt mạch, phát hiện bọn họ, vì thế hắc y nhân bận rộn cả một canh giờ, đã đào đứt một con đường nhỏ thông đến bìa rừng, làm cho cánh rừng trở thành hòn đảo biệt lập bị sông nhỏ chảy quanh, nhưng điều kỳ lạ là. suốt một ban ngày qua đi, bọn họ không hề nhìn thấy bóng dáng của một người nông dân nào. thể chế tình báo của Lý Thừa Ninh vẫn còn chưa hoàn thiện, lại không biết rằng hoàng trang đại quản sự ở mười ngày trước bèn đã hạ nghiêm lệnh, bất kỳ ai không được phép xuống ruộng thu hoạch lúa mạch, làm cho bọn họ bỏ công bận rộn một phen, theo bóng đêm từ từ buông xuống, một viên thám tử chạy như bay mà đến. gấp giọng bẩm báo nói: “Vương gia. bọn họ đã đến. mục tiêu đã bước vào quán xá.”

“Có bao nhiêu quân đội hộ vệ?”

“Có ba nghìn Vũ Lâm quân, không ngờ trưởng tôn Toàn Tự lại đích thân tới đây.”

“Tên ranh mãnh này, những cơ hội được thể hiện như thế này hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua.”

Lý Thừa Ninh cười lạnh một tiếng, lại hỏi: “Có bao nhiêu thị vệ?

Lâm Thắng có tin tức chưa?”

Lâm Thắng chính là gián điệp ẩn giấu ở trong đám thị vệ, hắn ở trong hành động lần này sẽ có một tác dụng rất lớn.

Thám tử đáp: “Hồi bẩm Vương gia. khoảng hơn một trăm danh thị vệ, Lâm Thắng còn chưa có tin tức, đoán chừng đợi lát nữa lúc tuần tra sẽ xuất hiện.”

“Tiếp tục đi tra xét. không thể có nửa điểm sơ ý được!”

Thám tử đáp ứng một tiếng, liền đi xuống rồi, lúc này. trên cái cây to truyền đến tiếng khẽ hô của lính gác: “Vương gia!

Có động tĩnh rồi.”

Lý Thừa Ninh ngửa đầu hỏi: “Nói rõ ràng một chút, có động tĩnh gì!”

“Trong mạch điền đã xuất hiện một lượng lớn các nông nhân, đang gặt gấp lúa mạch.”

Lý Thừa Ninh ngẩn ra. dăm ba bước nhảy lên cây đại thụ, chăm chú hướng mạch điền nhìn ra. quả nhiên, trong bóng đêm mở ảo, khắp nơi đều là bóng người lay động, đây không phải là binh lính tuần tra. mà là nông nhân đang thu hoạch lúa mạch, nông dân lại vào ban đêm bắt đầu thu mạch rồi.

Lý Thừa Ninh vui mừng quá đỗi.

đây quả thực chính là ông trời đang trợ giúp hắn. hắn nhịn không được một tiếng cười dài. nói với thuộc hạ phía dưới: “Mọi người chuẩn bị một chút, chúng ta cũng phải đi thu mạch rồi.”

Lý Dự tiến vào quán xá sau khi thu dọn ổn thỏa, đã là đêm khuya rồi. bốn bề thật yên tĩnh, chỉ nghe tiếng côn trùng kêu vang và tiếng ổn của ếch nhái, Lý Dự sống trong một viện tử trong quán xá tên là Mẫu Đơn lâu. nằm ở chính giữa quán xá. khắp nơi trồng đầy mẫu đơn mà có được tên này.

Mẫu Đơn lâu tổng cộng có ba tầng.

Lý Dự ở tầng trên cùng, phía dưới thì cho thị vệ của hắn ở, bố trí trong tâm phòng gần như là giống hệt như Đại Minh cung.

Lý Dự về mặt ăn mặc rất tiết kiệm, cũng rất ít khi xuất cung tuần tra. sợ phô trương lãng phí. nhưng hắn đối với tầm phòng lại vô cùng coi trọng, trong vòng ba trượng XUng quanh không được có người ở, để cầu sự yên tĩnh, từ sau khi đăng cơ đến nay. giấc ngủ của hắn luôn không tốt.

đặc biệt là khi tài chính nguy cấp, lại càng là cả ngày cả đêm mất ngũ. vì vậy hoàng hậu của hắn đối với hoàn cảnh ngủ nghỉ của hắn vô cùng hà khắc, không có màu sắc sáng rõ, giường ngủ mềm mại rộng lớn. cũng không để Lý Dự đi chỗ của những phi tần khác qua đêm. mà là mang phi tần đưa đến trong phòng của Lý Dự. sau khi mây mưa xong bèn rời khỏi.

để bảo đảm cho giấc ngủ yên tĩnh của Lý Dự.

ở phòng xá biệt quán, rất nhiều hoạn quan đã đến từ trước, cũng chính là vì bố trí tẩm phòng cho Lý Dự.

Lúc này, Lý Dự ngồi ở trước cửa sổ phê duyệt tấu Chương . kể từ lúc đăng cơ hơn một năm nay, hắn mỗi ngày đều phải phê duyệt tấu Chương đến đêm khuya mới ngủ. cả ngày đều không dám biếng nhát, đây là một hoàng đế cần mẫn. vốn dĩ có thể khai sáng một thời đại lịch thịnh thế, tiếc rằng hắn vừa đăng cơ đã gặp phải nguy cơ bùng phát đã tích lũy trăm năm của Đại Đường, hắn hao hết tâm huyết, những mong cân bằng lợi ích của các phe, làm cho tất cả mọi người đều ủng hộ sự cải cách của hắn. nhưng hiện thực tàn khốc đã làm hắn bừng tỉnh, đăng cơ hơn một năm. hắn không những không giải quyết nguy cơ, nguy cơ còn phát triển sang hướng sâu sắc hơn. sự nhượng bộ của hắn không những không cân bằng được lợi ích các phe phái, các tập đoàn lợi ích còn bắt nạt sự yếu đuối của hắn mà từng bước ép sát hắn. gần như là sắp bức chết hắn. muôn vàn bất đắc dĩ. hắn đã áp dụng thủ đoạn cực đoan nhất để cường chế giải trừ ngọn nguồn của nguy cơ: sát nhập ruộng đất.

Lý Dự không hề ngu xuẩn, hắn biết mình thật sự đã là mọi người thân thích đều xa lánh, ngoại trừ một số ít đại thần như Lý Nghiên và Bùi Mân ủng hộ hắn. sự bãi triều bình thường của quan viên và uy hiếp quân sự nối đuôi nhau kéo tới bèn đủ để chứng minh điều này, nhưng hắn tuyệt đối không hối hận. hắn đã hạ quyết tâm sắt đá triệt để diệt trừ sự chiếm hữu của tập đoàn đối với đất đai. trả đất cho dân. làm cho kẻ canh tác có ruộng của mình, đây là lý tưởng của hắn. cho dù có phải trả giá sinh mạng, hắn cũng phải mang một Đại Đường hồi sinh giao lại cho kẻ kế nhiệm, để cho Đại Đường có thể ở trên tay người kế nhiệm trung hưng trở lại. bất luận là kẻ kế thừa là con trai của hắn hay là kẻ thù của hắn. chỉ cần hắn vẫn còn mang họ Lý, vẫn là tông thất của Đại Đường, vậy là đủ rồi.

Lý Dự suy nghĩ vạn tơ nghìn mối, hắn từ từ đặt xuống, quay đầu nhìn vào một bức chữ trên tường. ‘Canh giả hữu kỳ điền’ (*kẻ canh tác có ruộng của mình), năm chữ lớn. ngày mai. hắn sẽ tận tay đem đất đai của hoàng trang chia cho mỗi người nông dân trồng trọt, đây sẽ là hắn tuyên bố với người . thay đổi cơ chế ruộng đất. hắn Lý Dự cũng không ngoại lệ.

Lúc này. ánh mắt của hắn rơi vào trên người một hoạn quan nhỏ gầy, trong phòng có ba viên hoạn quan đang đứng, mà tên tiểu hoạn quan dưới bức hoành này gọi là Diêu Tứ Lang, từ lúc trong Quảng Thành vương phủ đã đi theo hắn. trên đỉnh đầu của hắn vừa lúc nhắm thẳng vào chữ ‘điền’ trên bức hoành, cũng giống như thân hình thấp kém nhỏ bé này sẽ gánh vác trọng trách đất đai .

Diêu Tử Lang thấy Lý Dự chăm chú nhìn hắn. hắn vội vàng nở nụ cười lấy lòng.

Lý Dự cũng mỉm cười, tự giễu mà cười xòa. hắn làm sao lại nảy sinh ý niệm hoang đường như vậy, đem đất ruộng đi liên tưởng với một tên tiểu hoạn quan thấp hèn. hắn lại quay đầu lại, tiếp tục đắm chìm trong từng chuyện từng chuyện đại sự trong tấu Chương , hắn không hề biết rằng. trên khuôn mặt của viên tiểu hoạn quan phía sau hắn. lại lộ ra một nụ cười ác độc. nét ác độc, nụ cười dữ tợn này, làm cho chữ ‘điền’ trên đỉnh đầu hắn cũng có vẻ như trở nên vặn vẹo.

Hoàng trang quán xá khắp nơi đều là ruộng mạch bao la bát ngát, trong màn đêm. hàng vạn nông dân đang ra sức sặt gắp trong ruộng mạch, khắp nơi đều là từng đám nông dân khom lưng sặt mạch, bóng người trong mạch điền lay động, từng khóm lúa mạch đã gặt ngã. các nông dân cảm kích sự nhân đức của hoàng đế. bọn họ đa số ở ven ruộng mạch thu gặt. cách xa hoàng trang quán xá.

để tránh quấy rối sự nghỉ ngơi của thánh thượng.

Nhưng trong một ruộng mạch cách hoàng trang khoảng ba trăm bước xa. cũng có một đám người đang gặt mạch, động tác chỉnh tề, cũng giống như đang biểu diễn tế vũ của việc cắt mạch, vừa gặt mạch, vừa ép sát vào hoàng trang, bọn họ chính là năm trăm võ sĩ do Lý Thừa Ninh soái lĩnh, nông dân ở giữa đêm gật mạch đã giúp đỡ hắn rất to lớn. làm cho họ lại có thể dễ dàng không nhọc công mà tiến gần hoàng trang quán xá. không hề gây ra sự hoài nghi của lính canh, cách bờ tường xung quanh hoàng trang cao lớn chỉ còn hai trăm bước rồi, đã có thể rõ ràng nhìn thấy trên lầu canh gác có bóng người đang lay động.

Lý Thừa Ninh không dám tiến lên thêm, bèn bò xuống tại chỗ, để sóng mạch che giấu đi thân hình của bọn họ. lúc này, một thám tử chạy đến. thấp giọng bám báo nói: “Vương gia.

đã có được bản đồ phòng vệ do Lâm Thắng về.”

Lý Thừa Ninh mừng rỡ, vội đón lấy một cuộn bản vẽ, mượn ánh trăng nhàn nhạt, lờ mờ có thể nhìn rõ nội dung trên bản vẽ.

Vũ Lâm quân chủ yếu phân bố ở bốn góc, nhưng điều này không quan trọng, một khi đánh nhau, bọn họ đều sẽ chuyển đổi vị trí. mấu chốt là Lý Dự ở nơi đâu?

Rất nhanh hắn bèn tìm được nơi ở của Lý Dự. nằm ở ngay chính giữa quán xá. là một tòa tiểu lầu ba tầng hình bát giác, xung quanh mọc đầy hoa cỏ, viết hai chữ ‘Mau Đơn\ nhìn thấy điểm này Lý Thừa Ninh đã hiểu ra. hắn đối với kết cấu của hoàng trang quán xá nắm rõ như lòng bàn tay, Lý Dự ở trên Mẫu Đơn lâu.

Thời cơ đã chín mùi. hắn dứt khoát hạ lệnh nói: “Một lần cuối cùng, tất cả mọi người kiểm tra binh khí.”

Chương 435: Đêm kinh hoàng tại Hoàng trang (Hạ)

Lý Dự vì danh tiếng nên cho phép bọn nông dân của hoàng trang thu hoạch lúa mạch, nhưng trưởng tôn Toàn Thụy lại rất lo lắng.

Lý Bí đã dặn đi dận lại hắn nhiều lần. nhất định phải gia tăng phòng bị.

Hắn biết việc sừa đổi điền chế của Thánh thượng đã đắc tội rất nhiều người. những tên quyền quý này sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Bọn chúng nhất định sẽ lợi dụng đủ các cơ hội để đối phó với Lý Dự.

Lý Dự đến khào sát hoàng trang là lần xuất tuần đầu tiên kể từ khi lên ngôi, đồng thời đây cũng là cơ hội đối với bọn quyền quý hận hắn thấu xương.

trưởng tôn Toàn Thụy không dám có chút sơ sót, hắn cho gia tăng lính gác, không cho nông dân đi đến gần vùng tưởng vây chừng trăm bước thu hoạch, và cũng lệnh cho tất cả Vũ lâm quân đêm nay không được ngủ. phải nghiêm ngặt bảo vệ an toàn của quán xá hoàng trang.

Cho dù thế này trưởng tôn Toàn Thụy vẫn không yên tâm, hắn lại phái mười mấy đội kỵ binh đến phụ cận hoàng trang tuần tra.

Thời gian đã dần cận kề canh một. nhưng bọn nông dân trong ruộng vẫn cần cù thu hoạch, xem ra bọn họ đã quyết chí thức cả đêm để tác chiến.

Liền mấy canh giờ không chút động tĩnh gì, trưởng tôn Toàn Thụy cũng có phần lơ là.

Hắn ngồi trên giường không ngừng gật gù. nhưng ngay lúc này, bên ngoài bỗng nhiên nghe tiếng bước chân gấp rút, Trưởng Tôn Toàn Thụy lập tức tinh hẳn người dậy.

“Việc gì thế?” hắn có phần không vui hỏi lại.

“trưởng tôn đại tướng quân, phát hiện có chút bất thường trong ruộng.”

“Bất thường gì?

Mau vào nói chuyện.”

Một tên quân sĩ đi vào khom người thi lễ: “Hơn hai canh giờ trước trạm gác đã phát hiện phía đông của ruộng lúa mạch có một đám người đang đứng thu hoạch, nhưng sau hai canh giờ qua đi.

đám người đó vẫn đứng thu hoạch ngay tại chỗ đó. vấn đề là họ hoàn toàn không thu hoạch chút gì trong khu ruộng họ làm việc.”

trưởng tôn Toàn Thụy nghe cũng thấy có chút kỳ quái, đám người này đứng không thu hoạch, vậy rốt cuộc làm gì?

Nửa đêm nửa hôm còn đứng tụ lại một chỗ để làm gì?

“Hãy bị mã cho ta. ta phải đích thân đi xem mới được!”

Trong màn đêm.

Lý Thừa Ninh và thủ hạ của hắn vẫn đang chờ đợi thời cơ, nhưng bọn họ lại không ý thức được là mình đã bị trạm gác đằng sau tường rào kia chú ý, cũng giống như họ có thể nhìn thấy được bóng người qua lại trên lầu gác, những lính gác trực cũng có thể nhìn thấy bóng người lấp ló trong ruộng lúa mạch.

Lúa mới bắt đầu trạm gác có thể không phát hiện ra được cử chỉ dị thường của họ, nhưng thời gian càng qua đi thì sơ hở của những tên nông dân thu hoạch lúa mạch này càng lúc càng lộ rõ.

Đó là vì sao bọn họ đi thu hoạch bao nhiêu lâu mà lại chăng thấy có chút diện tích thu hoạch được gia tăng?

Có lẽ là do Lý Thừa Ninh có phần hồi hộp, hắn không ý thức được là bọn họ đã xuất hiện sơ hở.

Hắn vẫn đang đợi. tình báo của Lâm Thắng cho biết, vào lúc canh hai sẽ có một đợt tuần tra lớn. và có khoảng một ngàn binh sĩ ra khỏi quán xá hoàng trang để tuần tra. lúc ấy binh sĩ trong quán xá chỉ còn lại hai ngàn, thời khắc mà Lý Thừa Ninh chờ đợi chính là đây.

Lúc này, tiếng vó ngựa thấp thoáng từ xa xa vọng đến. càng lúc càng đến gần. hình như có người đang đi về hướng này, Cuối cùng chỉ thấy một đội binh sĩ đương đi về hướng họ, đứng đầu là một đại tướng cưỡi trên tuấn mã. và dừng lại khi chỉ còn cách họ trăm bước.

“Các ngươi rốt cuộc là ai?”

Tim Lý Thừa Ninh đập thình thịch, tay nắm cán giáo của hắn vã mồ hôi ướt sũng.

Hắn nhận ra giọng nói này, đấy lại là Trưởng Tôn Toàn Thụy.

Ngay lập tức. hắn bèn ra hiệu mắt với thủ hạ ở cạnh bên.

Tên thủ hạ hiểu ý lập tức trả lời: “Bọn ta là nông dân thu hoạch của Vương Ngũ trang. thừa ruộng này là đất của bọn ta.”

Trong đêm tối trưởng tôn Toàn Thụy không nhìn thấy rõ được mặt hắn. cộng thêm phần lớn người đều ẩn mình sau các đám lúa mạch rậm rạp, che đi áo quần của bọn họ.

Có điều trưởng tôn Toàn Thụy cũng vẫn nhận ra được vấn đề. sao các thôn trang khác có nam nữ già trẻ cùng đi thu hoạch, mà thôn này lại toàn là nam tử. hơn nữa hình như đều là người rất lực lưỡng vạm vỡ.

Trong lòng hắn càng nghĩ lại càng nghi ngờ, nên bèn nói với binh sĩ thủ hạ: “Đi lên xem thử!”

Mười mấy tên binh sĩ đi dọc theo thành ruộng bước nhanh lên phía trước thăm dò.

Lý Thừa Ninh biết rằng bọn họ đã bị bại lộ, bèn quyết chí liều một phen này: “Chuẩn bị phóng tiễn!”

Hai trăm tên nỏ thủ tay nắm chặt lấy cung nỏ, binh sĩ càng lúc càng đến gần. chỉ còn cách họ có ba mươi bước thôi.

“Đại tướng quân, có vẻ không ổn!” có một binh sĩ đã phát hiện ra vũ khí của bọn họ.

Lý Thừa Ninh lớn tiếng hô lên: “Bắn!”

Hai trăm bộ cung nỏ đồng loạt giơ cao nhằm thẳng về phía binh sĩ và trưởng tôn Toàn Thụy ở ngoài trăm bước. trưởng tôn Toàn Thụy giật mình, hắn lập tức nằm úp người xuống lưng ngựa theo phản xạ. cũng nhờ thế mà tránh qua được hai cây tiễn chí mạng. nhưng chiến mã của hắn lại không may mắn thoát nạn. mà cùng lúc bị trúng liền ba tiền.

Chiến mã rú lên một tiếng dài thảm thiết rồi lăn lùng ngã xuống chết tươi. trưởng tôn Toàn Thụy cũng bị hất văng xuống ruộng.

Ba trăm thủ hạ hắn dẫn đến cũng bị liên tục trúng tiễn, tiếng rên thảm thiết vang lên tứ phía.

“Lên!

Khử bọn chúng đi!”

Lý Thừa Ninh hô to một tiếng cầm giáo xông lên.

Năm trăm thủ hạ của hắn cũng nối đuôi theo sau.

Lúc này, tiếng chuông chói tai trên trạm gác vang ầm.

“Có thích khách!

Có thích khách!”

Linh gác lớn tiếng báo hiệu.

trưởng tôn Toàn Thụy từ trong ruộng lúa mạch bỏ ra. may nhờ lớp lúa mạch dày dặn đó đã giữ lại các mạng hắn. nhưng tai hắn đã bị một tiễn xuyên thủng, máu tươi vẫn chảy ròng rã.

Hắn chưa bao giờ phải chịu ấm ức như vậy, nghĩ mà không khỏi phẫn nộ vạn phần, có điều chỉ một chốc hắn đã bình tĩnh lại.

Đây là thích khách, muốn giết Thánh thượng, chứ không phải Trưởng Tôn Toàn Thụy hắn.

Nếu hắn chết ở đây thì ai sẽ chỉ huy Vũ lâm quân phòng ngự?

“Không hay rồi!

Lập tức quay lại hoàng trang.”

Trưởng Tôn Toàn Thụy quay lưng phóng vội đi. nhưng tên người hắc y này võ nghệ cao cường. chúng nhất định được những sát thủ được tuyén chọn ra.

Nếu chúng lẻn được vào trong hoàng trang thì hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng, bảo vệ hoàng thượng là trên hết!

Hắn lúc này không còn phong thái gì để nói. cứ co giò chạy, thủ hạ hắn cũng chạy bán mạng.

Lý Thừa Ninh thấy những tên binh sĩ này chạy nhanh như sóc mà không khỏi hừ lạnh mắng: “Chạy cứ như thỏ ấy!”

“Không cần đuổi theo nữa. cử vượt tưởng vào trang!”

Hắn vừa hạ lệnh, năm trăm quân cảm tử lập tức phóng nhanh về phía tưởng rào của hoàng trang. bức tường rào này cao khoảng ba trượng bọc quanh quán xá trong hoàng trang, vừa dày vừa rộng. mặt tường cũng rất láng khó mà leo trèo vào được.

Nhưng bọn người áo đen này đều trải qua tập huấn đặc biệt, bọn chúng nhanh chóng rút dây có móc ra vứt lên bờ tưởng.

Ngay lập tức, năm trăm người hắc y thoăn thoắt như vượn trèo lên bờ tường.

Tiễn được phóng như mưa đến. các Vũ Lâm quân mai phục từ phía trên đã có chuẩn bị từ trước.

Trong hoàng trang bốn góc đều có trạm gác. trước mắt chỉ có phía đông có thích khách.

Vũ lâm quân cho mai phục hai ngàn trọng binh chực chờ thích khách đến. còn một ngàn người còn lại thì vây quanh Mẫu Đơn Lâu thiết lập trùng trùng bảo vệ.

Bọn người hắc y này có phần khinh địch, trong mắt của người Trường An.

Vũ Lâm quân đều là tử đệ danh môn.

ăn mặc bảnh bao, dáng người cao to. nhưng đó cũng chỉ là binh nghi trượng có vẻ ngoài đẹp mã. trên thật tế toàn một lũ vô tích sự chỉ biết gái gú chơi bời. thật sự mà vào trận thì chẳng ra gì.

Vào thời của Lý Long Cơ thì ý nghĩ này đã ăn sâu vào đầu của người dân Trường An.

Nhưng Vũ lâm quân của Lý Dự lại khác, Vũ lâm quân của hắn có một phần là quân Sóc Phương, năm xưa trưởng tôn Toàn Thụy nắm trong tay một phần quân Sóc Phương tại đại doanh Thanh Cương lĩnh. những quân Sóc Phương này về sau bèn gia nhập vào Vũ lâm quân và Vạn kỳ doanh.

Lần này đông tuần.

Lý Dự không muốn phô trương thanh thế nên nhiều nhất chỉ cho dẫn ba ngàn người đi.

Lý Bí kiến nghị trưởng tôn Toàn Thụy nên chọn hộ vệ tinh nhuệ, nên ba ngàn Vũ lâm quân này không phải là danh môn tử đệ, mà toàn bộ đều là tinh nhuệ quân Sóc Phương năm xưa. cho nên vũ khí trong tay đều là binh khí giết người không ghê tay.

Người áo đen không ngờ tiễn của quân Vũ lâm lại lợi hại thế, chỉ trong một chốc mà chết đến bốn mươi mấy người, thét lên thảm thiết rồi ngã gục liền liền, nhưng người còn lại bị áp chế. lũ lượt nhảy ra khỏi ruộng.

Lúc này, Lý Thừa Ninh cũng đã bình tĩnh lại, hắn nhớ ra phương án đối phó lúc đầu. nếu như bị phát hiện thì sẽ chia nhau ra để vào.

Nghĩ thế hắn lập tức hạ lệnh: “Chia rẽ ra. từ bốn phía đi vào. mục tiêu là Mau Đơn Lâu.”

Năm trăm người đã được phân chia ra thành mười nhóm trước, mỗi nhóm có năm mươi người. và đều có nhóm trưởng, nhiệm vụ cũng được phân chia hết.

Thấy dùng sức mạnh đánh không lại, năm trăm người họ bắt đầu chia rẽ ra từ bốn phía bờ tường đột nhập vào biệt viện.

Lần này bọn họ đã tấn công hiệu quả.

Vũ lâm quân phải chia rẽ ra đối phó bọn họ, mưa tiễn cũng không còn dày đặc như vừa rồi.

Không ngừng có người hắc y thành công nhảy vào đại viện bắt đầu xông vào hỗn chiến quyết liệt với Vũ Lâm quân , không biết ai đã đốt cháy đóng cỏ khô gần đấy, trong sân bỗng chốc sáng bừng lên.

Tiếng chém giết inh ỏi trong quán xá hoàng trang, có ánh lửa được châm, tiếng vang vọng đến ngoài mười dặm. nhưng người nông dân đi thu hoạch sợ quá bỏ chạy về thôn.

Trong ruộng lúa mạch thênh thang này bỗng chốc không còn bóng người.

Nhưng ở phía tây quán xa. trên quan đạo cách đấy mười dặm lại có một đoàn đại quân chực chờ, toàn đoàn kéo dài đến hàng dặm.

đứng đầu là đại tướng Mạnh Vân - người được phong đại tướng quân Kim ngô vệ.

Sau khi phán bội Lý Khánh An tại Hà Tây hắn đã được Lý Dự trọng dụng.

Bây giờ hắn đã trở thành đại tướng mạnh nhất của Trường An. nắm trong tay nhiều binh lực nhất.

Ánh mắt Mạnh Vân lạnh lùng nhìn về phía quán xá. hắn vẫn ngồi trên chiến mã không chút phản ứng gì. cơ hồ như sống chết của Lý Dự hoàn toàn không liên can đến mình.

Lúc này, một con ngựa khác từ từ đi đến. trên ngựa là một nam tử trung niên, ánh trăng chiếu rọi trên mặt hắn. mọi người nhìn rõ đấy chính là thái thượng hoàng Lý Hanh.

Mạnh Vân thấy hắn đến bèn khom người thi lễ. nhưng Lý Hanh lại khoát tay nói hắn không phải câu nệ.

Lý Hanh nhìn ngóng ngía một hồi nói: “Ngươi nghĩ bọn chúng sẽ đắc thủ chứ?”

Mạnh Vân lắc lắc đầu.

“Ba ngàn Vũ lâm quân mà trưởng tôn Toàn Thụy lần này dẫn theo đều là tinh nhuệ của quân Sóc Phương, sức chiến đấu rất mạnh.

Hơn nữa bọn thích khách này không phải quân đội. tuy võ nghệ cao cường. nhưng kỳ thực chỉ là nhóm ô hợp, không biết chiến thuật, không có kỹ luật, chỉ biết dùng sức đọ sức. tuy

dũng mãnh nhưng lại không thể cầm cự được bao lâu.

Sau khi bị mài hết duệ khí thì chúng cũng sẽ dễ dàng bị đánh bại thôi.

Thái thượng hoàng hãy bình tĩnh quan sát. cùng lắm là nửa canh giờ nữa sẽ có kết quả thôi.”

Lý Hanh cười cười nói: “Mạnh tướng quân quả nhiên là lão tướng kinh nghiệm dày dặn. nhìn rất thấu vấn đề và có tầm nhìn xa trông rộng.”

Mặt Mạnh Vân hơi đỏ, hắn vội nói: “Thái thượng hoàng quá lời. ty chức thật hổ thẹn!”

Lý Hanh gật gật đầu tán thưởng nói: “Mạnh tướng quân không phải khiêm tốn. cả Lý Khánh An cũng bị một vố đau trong tay tướng quân, mà đến nay hắn vẫn canh cánh trong lòng, chứng tỏ Mạnh tướng quân có năng lực hơn người, ta không nhìn nhầm đâu. xin tướng quân cứ yên tâm. ta đã hứa thì chắc chắn sẽ làm.”

Mạnh Vân tuy áy náy với Lý Dự nhưng hắn chỉ nghĩ đến lời hứa của Lý Hanh thì lại bừng bừng nhiệt huyết, đại nghĩa trung quân gì đều bị hắn vứt đi đâu. hắn nghiến răng nói: “Ty chức nguyện tận trung vì thái thượng hoàng!”

Lý Hanh cười tít mắt. khổ nhục kế phản gián của Vương Củng quả thật lợi hại.

Nếu không có tên Mạnh Vân này hồi Kinh, đại sự của hắn e rằng đã khó thành.

“Vậy chúng ta hãy bình tĩnh mà quan sát thêm đã.

đợi thời cơ của chúng ta thật sự đến thì mới bắt đầu lên sân khấu!”

Ánh mắt của Lý Hanh lại lần nữa nhìn về hướng biệt viện hoàng trang lấp lánh ánh lửa. trong mắt Lý Hanh đầy thứ tình cảm phức tạp.

Có lẽ trong lòng hắn vẫn còn chút trắc ẩn. nhưng dần dần. cùng với ánh lửa mập mờ trong mắt hắn dần biến thành ngôi hoàng vị chí cao vô thượng, khi cái vị trí mà hắn khát vọng bấy lâu nay, cái lòng trắc ẩn kia cũng biệt tăm. thay vào đó là vô tình và tàn nhẫn.

Hắn lẩm bẩm trong lòng: “Ngươi không thể trách ta được. ngươi đã từng nói nguyện ý dâng hoàng vị cho ta. nhưng ngươi đã không làm vậy..

Mạnh Vân ở sau lưng nhìn bờ vai hơi gầy guộc của Lý Hanh mà trong lòng không khỏi thở dài, tình phụ tử thiên luân khi đứng trước hoàng vị thì cũng trở nên bạc bẽo, không đáng một xu.

Xem ra không phải ai cũng có thể nhắm vào cái vị trí ấy, ít ra Mạnh Vân hắn không làm được.

Hắn cũng chỉ đành biết thở dài tiếc nuối.

Lúc này, Lý Hanh bỗng quay lại nói: “Mạnh tướng quân, các việc phía sau ta giao cho ngươi hết. ta sẽ không xuất hiện nữa.”

“Thái thượng hoàng yên tâm. kế hoạch của chúng ta thập toàn thập mỹ, trưởng tôn Toàn Thụy là người thông minh, hắn biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.”

Lý Hanh gật đầu nhẹ. xong hắn từ từ lui về phía cờ, dưới bóng râm của cờ lớn hoàn toàn bao trùm hắn lại. cả người hắn như thể trở thành hư vô.

Năm vạn đại quân lẳng lặng đi vào ruộng lúa mạch, đi về hướng quán xá hoàng trang, chỉ trong một chốc, đại quân đông nghịt đã vây kín cả quán xá. nhưng Mạnh Vân lại không hạ lệnh cho tiến công, hắn chỉ cho bao vây, và đợi chờ thời khắc cuối cùng.

Đằng sau bức tường rào của hoàng trang trận chiến đang gây cấn. cũng như Mạnh Vân đã phán tích, nhưng người hắc y này võ nghệ cao cường, nhưng giữa họ lại thiếu sự phối hợp ăn ý, mạnh ai nấy đánh.

Còn Vũ Lâm quân tuy võ nghệ yếu cơ hơn nhưng được các phối hợp rất ăn rơ, có thể bù trừ cho nhau, và vì thế lại ngang sức với bọn người hắc ý, cộng thêm bọn họ có số lượng gấp ba đối phương, cung tiễn lại lợi hại, chẳng mấy chốc bọn người hắc ý đã bắt đầu yếu thế.

Ba mươi mấy thích khách hắc y đã chạy đến gần Mẫu Đơn Lâu lại bị binh sĩ vây chặt.

Sau vài lần định phá vòng vây không thành, đã có hai mươi mấy người bị phanh thây, không một ai sống nổi.

Đèn trong Mẫu Đơn Lâu bị dập tắt hết, một trăm mấy thị vệ của Lý Dự vây kín cả tiểu lâu.

đến một con muỗi cũng khó mà lọt được, như thể đại địch sắp đến.

Bản thân Lý Dự lại lặng lẽ đứng sau cửa sổ chăm chú quan sát chiến trường ở xa xa.

Hắn lo lắng cho chỗ ở của Lý Bí và Lý Nghiễn hơn. bọn họ ở tại phủ Dung Lâu. cách Mau Đơn Lâu trăm bước, và gần với chiến trường hơn.

Cũng có hai trăm mấy tên binh sĩ vây kín phủ Dung Lâu. hữu hiệu ngăn lại công kích của thích khách.

Cùng với việc thích khách bị binh sĩ cản lại, lửa giận trong lòng Lý Dự lại bắt đầu bùng phát.

Hắn đương nhiên biết những thích khách này do ai phái đến. cái bọn khốn nạn kia lại dám dùng thủ đoạn đê hèn như vậy để đối phó hắn.

Lý Dự không khỏi cười lạnh.

Cũng tốt!

Bọn người ngu xuân này đã cho hắn một cái cớ cuối cùng để có thể thẳng tay trừng trị tịch thu toàn bộ nhà cửa ruộng vườn chúng.

Lúc này, Diêu Tử Lang bưng một bát cháo yến sào lạnh lên.

Đây là thói quen của Lý Dự, mỗi ngày giữa đêm tỉnh dậy hắn đều phải ăn một bát cháo yến sào.

Lý Dự gật gật đầu, hắn chỉ chỉ lên bàn. lệnh Diêu Tử Lang đặt cháo lên bàn.

Hắn giờ vẫn chưa muốn ăn.

Diêu Tử Lang đặt cháo xuống xong bèn lui xuống, và đứng bên tường.

Bỗng nhiên, từ phía cầu thang có tiếng bước chân vội vã. thị vệ gác tại cầu thang la toáng lên: “Ai?”

chỉ nghe một binh sĩ cao giọng nói: “trưởng tôn tướng quân đã lệnh bẩm báo thánh thượng.

Mạnh Vân tướng quân đã dẫn năm vạn đại binh đến.

Mạnh Vân tướng quân nói nhận được tin có người định hành động bất lợi với Thánh thượng, bèn đến hộ giá.”

Tin này khiến Lý Dự không khỏi kinh ngạc.

Hắn cảm thấy có điểm gì đó không ổn lắm. nếu không có thủ lệnh và kim bài của hắn. sao Mạnh Vân dám tự tiện xuất binh?

Đây không phải một việc nhỏ, mà liên quan đến quân quyền.

Trong lòng Lý Dự rất bực bội. nếu nói nghiêm trọng hơn thì tên Mạnh Vân này đã tạo phản.

Nhưng nếu nói Mạnh Vân tạo phản thì hắn cũng không có lý do gì để phán.

Dù Mạnh Vân là vì muốn cứu giá. nhưng cuối cùng Lý Dự cũng phải nghiêm trị Mạnh Vân.

đây là vấn đề nguyên tắc.

Hắn quyết không thể dung thứ cho bất kỳ đại tướng nào được tự tiện xuất binh, một lần cũng không được.

nhưng hắn cũng yên tâm chút ít. năm vạn đại quân đã đến. vậy có nghĩa là đợt hành thích lần này đã hoàn toàn thất bại.

Hắn cố hết sức dõi về phía xa. trong bóng đêm không nhìn rõ tình hình ngoài hoàng trang.

Lý Dự cố gắng khoan dung mỉm cười, thở phào nhẹ nhàng.

Hắn ngồi xuống; thuận tay cầm bát cháo yến sào lên.

Chiếc bát bạch ngọc vẫn mát rượi, trong mùa hạ nóng bỏng này cầm nó lên lại càng thấy mát lạnh.

Tâm trạng hắn cực tốt. vừa mỉm cười vừa đưa thìa ăn từng tí cháo yến sào.

Diêu Tử Lang ở góc tường, con ngươi mắt hắn thu lại đến mức nhỏ nhất, hắn sợ đến mức không thở nổi, hai chân run cầm cập, hai hàm răng va vào nhau ken két.

“Tử Lang, ngươi đang sợ điều gì?”

Lý Dự phát hiện được bất thường của hắn bèn cười hỏi.

“Nô tài.. .nô tài sợ thích khách.”

Diêu Tứ Lang lời lẽ không còn rõ ràng.

“Cái tên vô dụng, bọn thích khách này chẳng qua là những tên hề thôi, ngươi nghĩ trẫm dễ dàng bị ám sát đến thế ư?”

Lý Dự cười khinh miệt, xong hắn ăn nốt thìa cháo cuối cùng, gật gật đầu nói: “ừm. cháo yến hôm nay ngon đấy, tuy vị không thuần lắm. nhưng được cái ướp lạnh, trẫm ăn rất ngon miệng.”

“Điện hạ. có muốn ăn thêm bát nữa không?”

“Thôi, không cần nữa.

ăn nhiều quá trẫm lại thấy bụng khó chịu.”

Đặt bát xuống.

Lý Dự tiện tay cầm tấu Chương lên. xong hắn lại bỏ xuống.

Trong phòng không có đèn. hắn căn bản không làm gì được, không khỏi thở dài hỏi: “Lúc nào thì trẫm mới được phép chong đèn?”

Trận chiến trong quán xá đã đến hồi kết thúc, dù cho năm trăm tên người hắc y đã cạn kiệt sức lực, nhưng ba ngàn Vũ Lâm quân lại cứ như mình đồng da sắt.

Bọn thích khách muốn công phá kiểu gì cũng không thể vượt qua nổi họ, khiến những tên thích khách hắc y kia thiểu não vô cùng.

Lúc này bọn thích khách đã thương vong hơn một nửa. không ít người đã dần chuyển đổi mục tiêu, bắt đầu phá vây ra ngoài.

Nhưng phá vây cũng khó khăn không kém. chỉ cần bọn họ thoát khỏi bọn Vũ Lâm quân thì sẽ lập tức có tiễn phóng đến như mưa.

đã có hơn chục người bị bắn chết dưới chân tường.

Lý Thừa Ninh càng chiến càng thấy tuyệt vọng.

Tình báo đại ca hắn cho đã không chính xác. nhưng tên Vũ Lâm quân này không phải bọn công tử bột yếu như bún. ngược lại bọn chúng đều là các binh sĩ biên cương hung hãn. không biết sợ chết nên kế hoạch ám sát của hắn đã không thể thành công.

Trán Lý Thừa Ninh ướt đẫm mồ hôi. hắn cố hết sức vùng khỏi sự níu giữ của các binh sĩ. nhanh chóng chuồn ra phía sau.

Hắn lúc này mới phát hiện, năm trăm người của hắn giờ chỉ còn lại không đến hai trăm người đang khổ sở chống cự. những người còn lại không chết thì cũng đã chạy trốn, xác chết la liệt khắp nơi.

Trong lòng Lý Thừa Ninh bị tuyệt vọng bao trùm.

Thất bại của hắn không chỉ là một vụ ám sát thất bại. mà người nhà và tông tộc của hắn sẽ phải đối diện với một lần càn quét đẫm máu quy mô lớn.

Trong lòng hắn hối hận vô cùng, nhưng cũng đã vô phương cứu chữa.

Lý Thừa Ninh đột nhiên hô to một tiếng: “Rút!”

Hắn dẫn đầu quay lưng bỏ chạy để những người ở sau có thể chắn cung tiễn lại cho mình.

Cùng với việc thủ lĩnh bỏ chạy, những người hắc y kia lũ lượt quay đầu đào tẩu. nhưng dù có chạy nhanh cỡ nào cũng không thắng nổi CUng tiễn của quân Vũ Lâm.

Chỉ trong tích tắc.

Tiễn phóng đi như vũ bảo, gần trăm người rú lên thảm thiết rồi ngã lăn xuống đất. chỉ có vài chục người là còn kịp nhảy qua khỏi tường.

Quân Vũ lâm quân vẫn vội vàng đuổi theo.

Nhưng trưởng tôn Toàn Thụy lại khoát tay ngăn binh sĩ lại nói: “Không phải đuổi theo nữa!”

Hắn đã nhận được tin. hàng vạn nam quân đã trùng trùng vây kín bên ngoài xá quán hoàng trang. những tên thích khách này sẽ không thể trốn thoát, nhưng trong lòng trưởng tôn Toàn Thụy vẫn đầy bất mãn với bọn nam quân. nam quân chỉ bao vây bên ngoài mà không chịu vào cứu viện, dù cho quân Vũ Lâm có thể trấn áp thích khách đi chăng nữa thì vậy ý nghĩa bọn chúng đến là để làm gì?

Hơn nữa lại còn đến những năm vạn đại quân.

Điểm này khiến lòng trưởng tôn Toàn Thụy đầy thắc mắc, năm vạn đại quân thật sự chỉ để đối phó trăm tên thích khách ư?

“Xoạt!”

Mấy chục cuốn tấu Chương đã bị lật đồ rơi vãi đầy dưới đất. cơn đau dữ dội ở bụng khiến Lý Dự không thể nào chịu đựng nổi, hắn hơi khom người bấu lấy thành bàn. từng hạt từng hạt mồ hôi hột vãi đầy trán, sắc mặt hắn trắng bệch xám xịt.

Hai hoạn quan trong phòng sợ quá vội đến dìu lấy hắn.

“Điện hạ!

Điện hạ vẫn ổn chứ?”

“Mau!

Mau đi truyền ngự y đến. mau!”

Một tên hoạn quan co giò lên cổ mà chạy, vừa đi hắn vừa hét toáng.

“Vương ngự y, mau đến!

Điện hạ gặp chuyện rồi!”

Lúc này, Lý Dự đã ý thức được đây không chỉ do mỗi bát cháo yến sào biến chất mà ra. trực giác nói với hắn rằng, rất có khả năng hắn đã bị trúng độc, “Độc!”

Sao hắn lại có thể trúng độc được?

Hắn bỗng nghĩ ra điều gì đấy, mắt hắn quét vội sang Diêu Tử Lang, chỉ thấy tên hoạn quan này sợ hãi núp ở góc tường, người hắn run cầm cập.

Bọn chúng đã nói với hắn. loại thuốc này phải sau ba ngày mới phát tác, lúc ấy đủ thời gian cho hắn chạy trốn, nhưng giờ đây...

Hắn đã hoảng hồn. chân tay bủn rủn đứng còn không vững.

Lý Dự nhìn thấy cái ánh mắt sợ hãi sau khi phạm tội trong mắt hắn.

Như bỗng chốc hiểu ra chân tướng, hắn lảo đảo đi đến gần Diêu Tứ Lang.

đưa tay bóp chặt lấy cổ họng hắn.

Mắt Lý Dự đỏ ngầu như sắp nhỏ ra máu.

“Là ngươi!

Chính ngươi đã làm!”

“Điện hạ. nô tài...nô tài...”

Diêu Tứ Lang bị bóp chặt nghẹt cổ họng không thở được, hai mắt hắn lồi ra như hai quả cầu trắng.

Cơn đau dữ dội khiến Lý Dự không cách nào khống chế được mình, mặt hắn bắt đầu méo mó biến dạng, hung hăng hỏi: “Ngươi nói. là ai...là ai đã sai ngươi làm vậy?”

“Là thái thượng...hoàng.”

Diêu Tứ Lang liều mình vùng vẫy, hắn cố lắm chỉ thốt được bốn chữ này ra khỏi miệng.

Hắn đã tra được lai lịch năm ngàn quan tiền kia trong phường quỹ Vương Bảo Ký, tra được chủ mưu đằng sau muốn mua chuộc hắn hạ độc ám sát hoàng thượng. vốn dĩ hắn định bụng sẽ bí mật này sẽ có thể tự bảo vệ mình, nhưng giờ xem ra cũng không còn ý nghĩa gì!

“Á!”

Lý Dự lùi liền vài bước, hắn phảng phất như bị phải một cú sét đánh ngang tai. nhói đau ở bụng cũng không còn. thay vào đó, là một nỗi đau khác, quằn quại hơn. hắn cảm thấy cả ngũ tạng lục phủ của mình đều như bị thiêu hủy.

Nỗi đau đằng sau chân tướng này hắn khó có thể chấp nhận được.

Đó là phụ thân hắn. phụ thân hắn muốn giết hắn.

Ý thức của hắn càng lúc càng mơ hồ.

Trong mắt. tai. mũi hắn bắt đầu trào máu.

Hắn nhào đến bên cửa sổ, thờ thẫn nhìn về phương xa. nước mắt và máu hòa vào nhau.

Trong thời khắc cuối cùng của đời mình, lòng hắn sáng như gương.

Hắn cuối cùng cũng đã hiểu ra.

Mạnh Vân đã phản bội mình.

Phụ thân mình giờ khắc này nhất định có mặt ở trong quân đội.

“Phụ thân!”

Hắn không kiềm được thét lên tiếng cuối cùng rồi ngã lăn ra bên cửa sổ.

“Điện hạ!

Điện hạ!”

trưởng tôn Toàn Thụy vội phóng lên trước kiểm tra tình hình của Thánh thượng thì vừa trùng hợp nghe phải tiếng thét Lý Dự. cả một đoàn thị vệ vội vã cùng xông lên lầu ba.

Bọn họ nghe thấy Thánh thượng đứng bên cửa sổ la hét bèn lập tức đoán được đã xảy ra chuyện.

Lúc này Trưởng Tôn Toàn Thụy dừng bước chân lại. hắn nín chặt hơi thở, từ từ từng bước một đi lên. trong lòng hắn lúc này sợ đến cực độ.

Tay hắn run run đưa lên đặt trước mũi Lý Dự. xong hắn thất thần một lúc, toàn thân run rẩy quỳ sụp xuống đất. hắn đau đớn ngẩng đầu lên trời thét to: “ôi, bệ hạ!”

Chương 436: Ai là Tân Đế

Tháng sáu năm thứ hai Đại Lịch, thiên tử Đại Đường Lý Dự vừa mới tại vị một năm đã băng hà tại hoàng trang ở VỊ Hà huyện.

Triều đình vừa mới tuyên bố Thánh Thượng do bị bạo bệnh mà chết, nhưng lập tức lại tuyên bố một cái tin tức, Thánh Thượng ở hoàng trang tại Vị Hà huyện gặp phải thích khách, trúng độc tiễn mà vong mạng.

Tin tức này như tiếng sét giữa trời xanh, cả thành Trường An đều khóc thương, từ tướng quốc, cho tới thứ dân.

đều mặc đồ trắng để tang, cơ hồ mỗi nhà mỗi hộ cũng đều cúng tế vong linh của Thánh Thượng, toàn bộ Trường An đều đắm chìm trong sự bi thống.

Cho dù cả thành bi ai phúng điếu, nhưng cũng có người vỗ tay tỏ ý vui mừng, nhất là những tôn thất quyền quý đã bị Lý Dự cướp đi đất đai và tài sản. lại càng giơ tay cùng vui mừng, hô to trời cao có mắt.

Bắt đầu từ giữa trưa, bầu không khí của thành Trường An bắt đầu khẩn trương hẳn lên. cửa thành ầm ầm đóng lại, ba vạn nam quân và binh sĩ Kim ngô vệ tiếp quản công việc phòng ngự Trường An, từng đội từng đội kỵ binh nam quân phóng ngựa chạy trên đường cái, dân chúng Trường An sợ tới mức đồng loạt trốn cả vào trong nhà.

Các cửa tiệm của hai chợ đông tây mọi nhà đều đóng cửa im ỉm.

Phường Thông Nghĩa lại càng như gặp phải đại địch, ba ngàn binh sĩ nam quân vây kín phủ đệ của Võ vương Lý Thừa Hoành, không cho bất kỳ kẻ nào trốn đi, nhưng rất nhanh liền truyền ra tin tức, Lý Thừa Hoành tự từ mà chết.

Cái chết của Thánh Thượng khiến cho dân chúng bi thương chưa hết. mà việc kế thừa ngôi vị hoàng đế Đại Đường lại trở thành đề tài gây chú ý nhất, không có gì phải nghi ngờ, thiên tử băng hà, phải do thái tử kế vị, nhưng đông cung thái tử Lý Thích năm nay còn chưa đầy mười ba tuổi. tuổi còn quá nhỏ, tâm trí và năng lực của nó cũng đều không thể thống trị , càng không thể khống chế cục diện chính trị phức tạp nhất hàng trăm năm nay của Đại Đường.

Như vậy, thực hiện theo chế độ nhiếp chính vương giám quốc hay là lập tân quân khác, liền trở thành tiêu điểm tranh luận của các quan văn võ khắp triều, nói chung, tân hoàng đăng cơ là do tiên đế quyết định, nhưng trong trường hợp mà tiên đế còn chưa kịp chỉ định đã băng hà, hoặc là đã xuất hiện cục diện phức tạp, tân hoàng hoặc là do tôn thất ở thái miếu quyết định, hoặc là do văn võ bá quan nhất trí ủng hộ quyết định, tỷ như Lý Dự kế vị đăng cơ bèn là kết quả của văn võ bá quan ủng hộ.

nhưng lúc này đây, quyết định những việc của tân hoàng lại gặp phải sự ngượng ngùng của hai phương diện, tiên đế Lý Long Cơ vừa mới ở ba ngày trước trốn khỏi Trường An, mất đi cơ hội quyết định tân hoàng, mà mọi người đều biết, quan hệ giữa Lý Dự và tôn thất rất ác liệt, do tôn thất đến quyết định người được chọn có lẽ không thích hợp lắm. càng bởi vì cái chết của Lý Dự. tôn thất khó mà trốn khỏi hiềm nghi mưu sát. cho nên do tôn thất đến quyết định tân đế Đại Đường đã không có khả năng đó rồi.

Nhưng bá quan triều cũng gặp phải vấn đề, đó chính là số lượng tướng quốc của chính sự đường không đủ, chính sự đường vốn có chín vị tướng quốc gồm Dương Quốc Trung, Vương Củng.

Trương Quân, Trần Hi Liệt, Lý Nghiên, Bùi Mân.

Lệnh Hồ Phi.

Dương Thừa Căng.

Lý Khánh An.

Sau khi Dương Quốc Trung và Lệnh Hồ Phi bị bãi miễn.

Trương Quân và Dương Thừa Căng từ chức, Lý Nghiên và Lý Khánh An ở bên ngoài, Trường An chỉ còn lại có Vương Củng, Bùi Mân và Trần Hi Liệt ba vị tướng quốc, không đủ để quyết định tân đế đại sự.

Quan trọng hơn là Lý Khánh An vừa mới vừa được nhâm mệnh làm hữu thừa tướng đang ở cách Trường An không xa, hoàn toàn có thể rất nhanh đi tới Trường An. bởi vậy. rất nhiều quan viên đều chờ đợi Lý Khánh An có thể nhanh chóng chạy về Trường An chủ trì đại cục.

Hậu cung của Đại Minh cung, cái chết của Lý Dự như tòa nhà sụp đổ, hậu cung tiếng khóc ngập trời, hoàng hậu Thẩm Trân Châu lại càng khóc đến ngất đi mấy lần.

được các hoạn quan cung nữ cứu cho tỉnh lại.

Vệt nước mắt của Thẩm Trân Châu đã khô cạn. nàng ngơ ngác nhìn ra ngoài cung điện, tuy rằng cái chết của trượng phu khiến cho nàng tan nát cõi lòng, nhưng với cương vị một mẫu thân, nàng không thể không khắc chế nỗi đau khổ lớn lao đó, lo toan cho vận mệnh của đứa con trai.

Con trai của nàng chính là thái tử Lý Thích, mới chỉ là một thiếu niên mười ba tuổi, hắn có thể kế thừa sự nghiệp của phụ thân không?

Thẩm Trân Châu nhớ rõ trượng phu từng nói qua. nếu thái tử đã qua tuổi cặp kê, như vậy hắn sẽ rất tự nhiên mà đăng cơ hoàng đế, nhưng nếu trượng phu xảy ra việc gì ngoài ý muốn, thái tử còn vị thành niên, như vậy việc đăng cơ của thái tử sẽ không thuận lợi lắm đâu.

Thật trớ trêu là lời tiên đoán của trượng phu lại trở thành sự thật.

Thẩm Trân Châu ở trong sự đau khổ, lại còn phải lo lắng cho vận mệnh của con trai.

Lúc này, một danh cung nữ bước nhanh vào, thi lễ nói: “Nương nương.

Vương tướng quốc đã ở bên ngoài cung chờ đợi.”

“Xin hắn hãy chờ ở bên ngoài điện, ta sẽ đi gặp hắn ngay.”

Thẩm Trân Châu khẽ thu xếp một chút, liền dưới sự hộ tống của một đám cung nữ đi về phía Lân Đức điện.

Vương Củng phụng mệnh triệu kiến của hoàng hậu đến Đại Minh cung yết kiến, hắn chắp tay sau lưng đứng ở trên các bậc thang phía trước Lân Đức điện đi qua đi lại. thời Trung Đường về sau. việc hậu cung tham gia vào chính sự triều đình đã không còn nghiêm trọng như thời kỳ trước nữa. là một hoàng hậu.

Thẩm Trân Châu đã không thể quyết định việc kế thừa ngôi vị của tân hoàng Đại Đường.

Vương Củng tới gặp Thầm hoàng hậu. trên một mức độ rất lớn cũng là sự ứng phó.

Giờ khắc này, Vương Củng đang suy nghĩ đối sách tiếp theo, cục thế trong triều cực kỳ phức tạp, các loại thế lực đan xen vào nhau, bất luận là đại tướng hay là trọng thần, cũng đều có thể ảnh hưởng đến tân đế, nhưng người có khả năng đăng cơ ngôi vị hoàng đế chi cũng chỉ có ba người Lý Long Cơ, Lý Hanh.

Lý Thích mà thôi, cuối cùng sẽ là ai đăng cơs hiện tại thế cục vẫn đang khó bề phân biệt.

Lúc này, Vương Củng thấy một đám lớn CUng nữ hộ tống một chiếc kiệu nhỏ từ cửa hông vào cung, hắn liền biết đây là Thám hoàng hậu tới. hắn vội vàng ổn định lại tinh thần, trong đầu bắt đầu suy tính những lời cần ứng đối với Thẩm hoàng hậu.

Lát sau. một gã hoạn quan đi ra nói: “Vương tướng quốc, nương nương cho mời ngài!”

Vương Củng sửa sang lại áo quan một chút, liền theo hoạn quan nhanh bước đi vào trong cung, bên hông điện, hoạn quan đã kéo lên một bức rèm sa.

Thẩm Trân Châu ngồi ở phía sau rèm sa.

Vương Củng thấp thoáng nhìn thấy nàng đang lau lệ. trong lòng không khỏi thở dài, tiến lên khom người thi lễ nói: “Bệ hạ đã ra đi. không thể sống lại được, mong nương nương nén cơn bi thương, bảo trọng phượng thể!”

Thẩm Trân Châu rơi lệ nói: “Thánh Thượng đang tuổi trai tráng, đã bỏ lại cô nhi quả phụ chúng tôi mà ra đi. thái tử còn trẻ, còn không thể tự chủ. khẩn cầu Vương tướng quốc nể tình Thánh Thượng đã đối đãi khanh không tệ với ngài, mà phò trợ thái tử một phen, để cho con nó có thể kế thừa di chí của phụ thân, sớm ngày đăng cơ.”

Nói xong, không ngờ Thẩm Trân Châu lại ở sau rèm sa quỳ xuống: “Khẩn cầu Vương tướng quốc tương trợ!”

Vương Củng cũng sợ tới mức vội vàng quỳ xuống: “Nương nương, đã khó xử cho thần rồi. thần nhất định sẽ tận tâm tận lực. trợ giúp thái tử.”

Mấy danh cung nữ đỡ Thẩm Trân Châu đứng dây, Thẩm Trân Châu nhận được sự cam đoan của Vương Củng, trong lòng an tâm được một chút, liền hỏi: “Vương tướng quốc, nước không thể một ngày không vua. không biết đại thần trong triều có ý sẽ lập tân quân hay không?”

Vương Cũng trẫm ngâm một lát nói: “Thật không dối gạt nương nương, hiện ở trong triều đang tranh luận rất lớn. tuy rằng thần chủ trương gắng sức muốn lập thái tử làm vua. nhưng đã chịu không ít thế lực lớn phản đối. như Dương Quốc Trung.

Trương Quân, cùng với những tông thất hoàng tộc rất hận Thánh Thượng.

Bọn họ đều cho rằng thái tử còn trẻ, tài trí và năng lực cũng không đủ để đăng cơ làm hoàng đế.

Trước mắt ý kiến chính yếu nhất trong triều cũng đều chủ trương là đón tiên đế trở về trước, với đức cao vọng trọng của tiên đế, nhất định có thể cân bằng lực lượng của các bên. dẫn dắt Đại Đường đi ra khốn cảnh.

Thật không giấu gì nương nương, hiện ở trong triều tiếng hô ứng chia ra hai phe với tỉ lệ hai tám. tám phần thì mọi người cũng đều ủng hộ tiên đế tái đăng ngôi vị hoàng đế, chỉ có không đến hai phần người trong đó là ủng hộ thái tử đăng vị.”

Thẩm Trân Châu sợ hãi đến biến cả sắc mặt. nếu là Lý Long Cơ một lần nữa đăng cơ, con trai của nàng thế là xong rồi, trượng phu không chỉ một lần nói cho nàng biết, tiên đế đã hận hắn thấu xương, nếu tiên đế một lần nữa đăng cơ, hắn sẽ lập thập tam thúc làm hoàng trữ. về sau ngôi vị hoàng đế sẽ do thế hệ của thập tam thúc mà tiếp nối, không những con trai của mình sẽ không có duyên với đế vị. hơn nữa tánh mạng khó giữ, những thúc phụ như lang tựa hổ, có thể tha cho con trai mình sao?

“Vương tướng quốc, chẳng lẽ một chút biện pháp cũng không có sao?”

Vương Củng thở dài nói: “Thần là đại thần tâm phúc của Thánh Thượng, tiên đế đối với thần cũng hận thấu xương, thần đương nhiên hy vọng thái tử có thể đăng cơ, đây cũng là thần đang nghĩ cho chính mình, thần đã suy đi nghĩ lại, có lẽ có một biện pháp có thể khiến thái tử tránh được kiếp nạn này.”

Thẩm Trân Châu mừng rỡ, vội nói: “Mời Vương tướng quốc cứ nói!”

Vương Củng thấy Thẩm hoàng hậu từ từ tiến vào cạm bẫy, trong lòng hắn không khỏi âm thầm đắc ý, tuy rằng nội cung không thể tham gia vào chính sự, nhưng nàng dù sao cũng là hoàng hậu. hơn nữa thái độ của nàng cũng đại biểu cho ý kiến của thái tử, có một sức ảnh hưởng rất quan trọng.

Vương Củng liền không chút hoang mang nói: “Nương nương, mấu chốt của thế yếu thái tử là chỗ hắn tuổi còn quá ít. không thể độc lập chấp chính.

Nếu có một vị trưởng bối mà chúng ta tin tưởng được đăng cơ làm hoàng đế trước, chờ cho hắn trăm năm sau khi đó sẽ đem ngôi vị hoàng đế nhường lại cho thái tử. khi đó thái tử đã trưởng thành, ai cũng không thể lấy tuổi tác của ngài để viện cớ nữa, thần đang nghĩ, chỉ có một người có thể đám nhận trách nhiệm này, nương nương nghĩ tới chưa?”

“ngươi là nói thái thượng hoàng?”

Thẩm Trân Châu nghe hiểu ý tứ của Vương Củng; không ngờ lại là muốn cho thái thượng hoàng đăng cơ.

“Nương nương, thần đúng là ý này, thái thượng hoàng lúc ban đầu cũng từng là đông cung thái tử, uy tín lớn lao, thái tử lại là đích trưởng tôn của ngài, huyết mạch tương liên, nếu thái tử có thể chủ động đem ngôi vị hoàng đế nhường cho tổ phụ, như vậy không chỉ có những người ủng hộ tiên đế không lời nào để nói nữa. hơn nữa, sau khi thái thượng hoàng trăm năm rồi, chắc chắn sẽ đem ngôi vị hoàng đế truyền lại cho thái tử.

Như vậy, thái tử có thể ở đông cung ra sức học hành, trở thành nhân tài, tương lai kế thừa di chí của Thánh Thượng, sau khi đăng cơ sẽ trở thành trung hưng chi chủ của Đại Đường.”

Vương Củng nói rất ư ba hoa. nhưng Thẩm Trân Châu lại trầm ngâm, tuy rằng nàng lúc này vô cùng sợ hãi lo lắng. cũng không có chủ kiến gì. nhưng nàng có một ưu thế, đó chính là tuyệt đối tin tưởng trượng phu. trượng phu từng nói với nàng, thái thượng hoàng dã tâm quá lớn. không ngờ lại châm ngòi cho mối quan hệ giữa hắn và thái tử. cho dù Vương Củng nói quá bùi tai, cũng nhất định có đạo lý của nó.

Nhưng Thẩm Trân Châu nhớ tới những lời mà trượng phu từng nói qua. nàng không dám dễ dàng tỏ thái độ, lại càng không dám công khai hứa hẹn cái gì.

Vương Củng thấy hoàng hậu trẫm ngâm không nói. liền lại khuyên nhủ: “Nương nương, tình huống vô cùng khẩn cấp, thần đoán chừng thái thượng hoàng trễ nhất là ngày mai sẽ về đến Trường An.

Một khi hắn về đến Trường An. nắm giữ được thế cục triều chính, thì khi đó hết thảy liền đã chậm rồi. nương nương. xuống chỉ quyết định đi!”

Mặc kệ Vương Củng khuyên như thế nào, Thẩm Trân Châu cũng không dám xuống quyết định này, trừ phi con trai của nàng đăng cơ, nếu không, nàng tuyệt đối không dễ dàng đáp ứng bất kỳ việc gì.

“Vương tướng quốc, chuyện này hãy để cho ta suy nghĩ thêm nữa. suy nghĩ xong rồi, ta nhất định sẽ phái người nói với tướng quốc, hiện giờ trong lòng ta rất rối rắm. xin lỗi không tiếp được nữa rồi.”

Thẩm Trân Châu đứng dậy liền đi vào nội cung, bỏ mặc Vương Củng ở lại cung điện bên hông.

Vương Củng sa sầm mặt xuống. hắn không ngờ rằng Thẩm hoàng hậu này lại khó thuyết phục như vậy, hắn không khỏi hừ mạnh một tiếng, xoay người đi khỏi.

Không ngờ Thẩm Trân Châu chỉ nấp sau cánh cửa. nàng muốn nhìn xem phản ứng của Vương Củng, vừa lúc nghe thấy được tiếng hừ lạnh cực kỳ không hài lòng của hắn.

Tiếng hừ lạnh đó và con người trung thành tận tâm lúc nãy của hắn hoàn toàn như hai người khác nhau vậy, khiến cho Thâm Trân Châu sợ đến nỗi đưa tay ôm ngực, tựa như nàng thấy được một kẻ ác ma mặt người dạ thú vậy, tim nàng đập thình thịch, lúc này nàng mới hiểu được thì ra tên Vương Cũng này cũng cũng không có lòng tốt gì.

Thẩm Trân Châu vô cùng lo lắng mà về tới tẩm cung. kỳ thật hai người nàng tin tưởng nhất chính là sư phụ phụ của trượng phu Lý Bí và Lý Nghiên, trượng phu từng nói với nàng, chỉ có hai người này là một lòng trung thành với hắn mà thôi, đáng tiếc hai người này cũng đều không có mặt ở Trường An. bây giờ nên làm sao đây?

Lúc này, thị nữ tâm phúc của nàng nói: “Nô tỳ nhớ rằng Thánh Thượng đã cho nương nương một chiếc hộp bằng vàng. nương nương đã quên rồi sao?”

Một câu nhắc nhở được Thẩm Trân Châu, nàng nghĩ ra rồi, nửa tháng trước, trượng phu từng đưa cho nàng một chiếc hộp bằng vàng, nói rằng hắn từng đắc tội rất sâu với tôn thất, sẽ không được người ta dung tha đâu. nếu hắn gặp chuyện không may, thì nàng hãy nhìn vào trong cái hộp bằng vàng này.

Lúc ấy nàng trách trượng phu nói đến điểm xấu. liền đem chiếc hộp bằng vàng ném sang một bên.

Thẩm Trân Châu vội vàng đứng dậy nói: “Chúng ta mau tìm xem. cái hộp bằng vàng đó ở nơi nào?”

Nàng cùng với mấy thị nữ tâm phúc bắt đầu lật tung rương tủ trong tẩm cung mà sục tìm. bỗng nhiên, một ả thị nữ nói: “Nương nương, nô tỳ tìm được rồi!”

Chiếc hộp bằng vàng ở ngay tại trong rương gỗ đặt nơi đầu giường.

Thẩm Trân Châu vội vàng tiến lên nói: “Mau đưa cho ta!”

Nàng tiếp lấy hộp bằng vàng, vội vàng mở ra xem. bên trong là một tấm vải cẩm trắng, nàng chậm rãi mở ra. chỉ thấy phía trên đó là chữ mà trượng phu tự tay viết ra. chỉ có một câu: ‘Mau triệu Quách Tử Nghi vào kinh”.

Lần này, Thẩm Trân Châu không còn chần chờ nữa. nàng lập tức ra lệnh nói: “Mau chuẩn bị bút mực. ta muốn viết thư!”

Thẩm Trân Châu viết một phong mật chỉ. lại đóng vào con dấu ngọc của hoàng hậu. mệnh cho một danh tâm phúc hoạn quan hóa trang thành bình dân. ngay đêm đó rời khỏi Trường An. chạy nhanh về phía Mị huyện.

Giờ khắc này Quan Trung thay đổi bất ngờ, đại quân của Quách Tử Nghi đóng quân tại Mị huyện ở phía nam Vị Hà. hắn nhận được tin do bồ câu đưa đến từ Trường An, Thánh Thượng băng hà. hắn không khỏi khóc ngã xuống đất, sau đó mệnh tam quân để tang.

Buổi tối ngày hôm sau, hắn liền nhận được chiếu thư của Thẩm hoàng hậu, liền lập tức hạ lệnh tam quân hướng Trường An xuất phát.

Cùng lúc này, Ca Thư Hàn đóng quân tại Kỳ Sơn huyện ở bờ bắc VỊ Hà cũng nhận được tin do bồ câu đưa đến của Lý Hanh, mệnh hắn dẫn đại quân vào kinh.

Hắn gần như khởi binh cùng lúc với Quách Tử Nghi.

Hai đội quân, một ở bờ nam VỊ Hà, một ở bờ bắc VỊ Hà. dường như đang thi nhau mà hành quân vậy, cấp tốc đi về hướng Trường An.

An Định huyện ở Kính Châu.

Lý Khánh An dẫn bốn vạn quân An Tây ở nơi này đã đóng quân hai ngày rồi.

Từ lúc Lý Dự khởi hành đến hoàng trang tuần tra.

Lý Khánh An liền suất lĩnh bốn vạn đại quân rời khỏi Bình Cao huyện, tiến vào Đàn Tranh hiệp, tiến thẳng vào Kính Châu, qua khỏi Kính Châu bèn là khu vực Quan Trung rồi.

Hắn phái một đội xích hầu đi theo đến Vị Nam huyện, xích hầu trực tiếp từ Vị Nam huyện đưa tin Lý Dự băng hà cho hắn biết.

Trong đại trướng, các thân binh đang khẩn trương thu dọn vật phẩm, chuẩn bị vào kinh.

Lý Khánh An chắp tay sau lưng đứng bên dưới một gốc cây đại thụ, ánh mắt nhìn về hướng Trường An.

Cái chết của Lý Dự tuy rằng không có liên quan gì đến hắn, thậm chí cũng là kết quả mà hắn chờ đợi, nhưng hắn đối với nhân vật của tấn bi kịch này, trong lòng ít nhiều cũng có một chút thương hại.

Cuối cùng lại không ngờ là chết ở trên tay của chính phụ thân mình, nỗi bi ai của nhân sinh, cũng không thể lớn hơn điều này rồi.

Lúc này, Nghiêm Trang chậm rãi đi đến phía sau hắn. cũng rất cảm khái nói: “Không ngờ rằng hắn thật sự đã chết rồi, ngẫm lại cũng quả thật có chút đáng thương, Đại tướng quân có mang lòng áy náy với hắn không?”

Lý Khánh An lắc đầu, nói: “Trò chơi của quyền lực trước giờ cũng đều vô cùng tàn khốc.

Nếu hắn đã vào trong bàn cờ này rồi, bị người khử đi cũng là việc nằm trong dự kiến.

Nếu có một ngày ta cũng bị người ta khử đi. như vậy thì ai lại sẽ áy náy với ta.

Sự thất bại của hắn. chỉ có thể trách chính bản thân hắn đã dùng không đúng người.

Hạng người như Mạnh Vân, hắn lại dám cho hắn nắm giữ quân quyền mấu chốt nhất, quả là không khôn ngoan chút nào.

Hắn không biết rằng, loại người này nếu đã chịu vì vinh hoa phú quý mà phản bội ta. chẳng lẽ sẽ không vì vinh hoa phú quý cao hơn mà phản bội hắn sao? ngay cả điểm ấy cũng không nghĩ tới được, cho nên hắn chết cũng không phải hoàn toàn oan uổng.”

Nói đến này.

Lý Khánh An lại cười lạnh một tiếng nói: “Nhưng tên Lý Hanh kia thì quả thật đã khiến cho ta biết được thế nào mới gọi là thủ đoạn độc ác. người ta nói hổ dữ còn không ăn thịt con, nhưng hắn còn độc hơn cả hổ dữ.

Đầu tiên là để cho Ca Thư Hàn tiến quân Quan Trung, đóng băng Quách Tử Nghi và Cao Tiên Chi lại, lại dùng kế đuổi Lý Mạo đi. liền theo đó mà đem Mạnh Vân triệu về Trường An, lại để cho Dương Quốc Trung thuyết phục tên ngu xuẩn Lý Thừa Hoành, để cho hắn ta cuối cùng phải gánh tội. từng bước liên hoàn, thủ đoạn quả thật cao minh.

Trước đây ta quả thật đã quá xem thường hắn rồi, xem ra người này sẽ là kình địch của ta a!”

trẫm ngâm giây lát.

Nghiêm Trang nói: “Đại tướng quân thật sự định vào kinh làm hữu thừa tướng sao?”

Lý Khánh An kinh ngạc nhìn hắn một cái, hỏi: “Ngươi vì sao lại nói như vậy?”

Nghiêm Trang do dự một chút nói: “Đại tướng quân, có câu nói này ty chứ không biết có nên nói hay không.”

Lý Khánh An đã cười: “Ngươi nói là được, ta có khi nào trách ngươi nói thẳng đâu?”

“Thôi được rồi!

Ty chức sẽ nói thẳng ra vậy.”

Nghiêm Trang thở dài một hơi rồi nói: “Ty chức cho rằng Đại tướng quân lần này đông tiến, có chút tham lam rồi.”

“Tham lam?”

Lý Khánh An cười nói: “Thế ngươi nói xem, hậu quả của sự tham lam đó là cái gì?”

“Đại tướng quân thân là An Tây tiết độ sứ. lại phái binh chiếm đoạt Linh Châu.

Hồi Hột vừa không có xâm lấn, Thô Phồn cũng không có xâm phạm biên giới, Đại tướng quân làm như vậy, khiến cho người trong nghĩ như thế nào?

Đây là điều thứ nhất; An Lộc sơn xâm lấn Quan Nội, tàn bạo vô cùng, Đại tướng quân phụng chỉ đánh bại hắn, bản thân sự việc này không sai, vì Đại tướng quân thắng được đại nghĩa.

Nhưng Đại tướng quân lại không chịu rút quân, như vậy sẽ khiến cho người ta cảm thấy Đại tướng quân có mưu đồ khác.

Hiện tại, Đại tướng quân lại lên làm hữu thừa tướng, nhưng quân quyền lại không chịu buông tay, nói khó nghe một chút, đây chính là ý tứ của Tư Mã Chiêu, người qua đường đều biết cả.

Nếu Đại tướng quân muốn chiếm cứ nửa mảnh giang sơn. tự lập làm hoàng đế, thì những hành động của Đại tướng quân, không có gì có thể phê phán cả.

Nhưng nếu Đại tướng quân muốn chiếm lấy giang sơn Lý Đường. có một số thái độ có chút giả dối quá. nhưng lại nhất định phải làm.”

Lý Khánh An trẫm ngâm giây lát. liền hỏi hắn: “Vậy ngươi nói. ta nên thực hiện thái độ gì?”

“Mấy ngày nay ty chức vẫn đang luôn suy nghĩ vấn đề này, ty chức khuyên Đại tướng quân hãy buông Linh Châu và Quan Nội ra.

đem thực lực rút về phía tây Hoàng Hà.

Như vậy Đại tướng quân nhập kinh làm thừa tướng, sẽ không có vẻ khí thế bức người như vậy, khiến người ta nghi kỵ trong lòng, cho dù có lòng, cũng không dám dễ dàng nương nhờ Đại tướng quân, mà lui một bước.

Đại tướng quân cũng sẽ trời cao biển rộng, rất nhiều chuyện cũng đều có thể thong dong tiến hành. những điều này cũng đều là thiển kiến của thuộc hạ. mong Đại tướng quân tự mình định đoạt.”

Lý Khánh An chắp tay sau lưng chậm rải đi về phía trước mấy bước.

Nghiêm Trang đã nói ra nghệ thuật của việc lùi một bước.

Hắn có thể lý giải nỗi khổ tâm của Nghiêm Trang, kỳ thật bản thân Lý Khánh An cũng hiểu được là có chút không ổn.

Từ xưa đến nay, Thiên Đạo Trung Quốc là nói về việc chú ý đến âm dương tương tế. nói đến sự cân bằng trong thiên địa.

Bản thân mình mặc dù võ công thì tốt. nhưng mưu kế còn chưa được, nóng lòng chiếm lĩnh Sóc Phương và Quan Nội như vậy, quả thật có chút đầu nặng mà chân yếu, nói trắng ra một chút, nó tựa như một hơi ăn mấy cái màn thầu, mà không uống lấy một ngụm nước để làm dịu cổ họng vậy, đương nhiên sẽ bị nghẹn thôi.

Biện pháp tốt nhất là một miếng màn thầu một ngụm nước, một cách thong thả. như vậy mới là biện pháp ổn thỏa.

Nghiêm Trang nói đúng a!

Nghĩ vậy, Lý Khánh An liền quay đầu lại khẽ cười nói: “Lần này vào kinh, không bằng chúng ta thả dây dài.

để câu cá lớn đi!”

Chương 437: Mềm rắn song hành

Hai ngày sau linh cữu của hoàng đế Đại Đường Lý Dự đã được đưa về Trường An. hàng chục vạn dân chúng Trường An rơi lệ tiền đưa.

Tiếng khóc inh òi vang khắp Chu Tước đại lộ.

Thái thượng hoàng Lý Hanh chân không tóc xõa ôm chằm lấy quan tài của con khóc nức nở.

Trước cảnh mái đầu bạc tiễn đưa đầu xanh, vô số người dân Trường An đã chua xót không cầm được nước mắt.

Trước Chu Tước môn của Trường An. hơn một ngàn quan viên triều đình và thái tử Lý Thích quỳ trước linh cữu khẽ nghẹn ngào khóc lóc.

Cả Trường An dường như đều chìm trong bể nguồn đau khổ.

Do tiết trời oi nóng, quan quách (* kiểu hòm thuở xưa. có hai lớp) của Lý Dự tạm thời được đặt trong địa cung Khánh Thiện tự. xung quanh được dùng các tảng băng lớn để giữ.

đợi khi tân hoàng đế kế vị mới chính thực an táng.

Song song với việc linh cữu Lý Dự hồi Kinh, ngôi vị hoàng đế đang trống ấy cũng thu hút không ít sự chú ý của mọi người.

Từ khi Đại Đường khai quốc đến nay, vô tiền khoán hậu. ngôi vị hoàng đế Đại Đường đã hai ngày liền bị bỏ trống.

Đại Đường vô chủ.

Dù cho thái tử Lý Thích ở ngay trong Đông Cung, nhưng hắn cũng khó mà lên ngôi được.

Nguyên nhân rất đơn giản, không có ai chịu đứng ra đỡ đầu để đưa hắn lên. cụ thể hơn mà nói là không có nhân vật đủ lớn mạnh nào chịu đứng ra.

Lần này linh cữu Lý Dự trở về, các quan viên đi cùng hắn đợt này đã không một ai có thể trở lại. cả thị vệ của hắn. toàn bị bị giam trong hoàng trang Vệ Nam. và một số quan viên tương đối thân cận với Lý Dự như Hộ bộ thượng thư Bùi Mân. trước phủ họ đều có nam quân canh gác. chẳng khác nào giam lỏng họ trong phủ.

Lúc này, trong triều bắt đầu có cách nói được lan rộng. với người đi đầu là Vương Củng, kiên quyết chủ trương do thái tử còn nhỏ không thể quản Lý việc nước, thái thượng hoàng sẽ lên ngôi, có thể noi theo tiên đế. lập hoàng thái tôn.

Tuy Lý Thích lên ngôi không một ai ủng hộ, nhưng tấu Chương này của Vương Củng lại được gần trăm quan viên từ ngũ phẩm trở lên ủng hộ, trong đó có các trọng thần quan trọng như Dương Quốc Trung.

Trần Hy Liệt.

Lệnh Hồ Phi ủng hộ, còn phía quân đội thì cũng được đại soái Đồng Quan Vương Tư Lễ, Kim Ngô vệ đại tướng quân Mạnh Vân cùng cả Lũng Hữu tiết độ sứ Ca Thư Hàn.

Chẳng mấy chốc tiếng hô hào để Lý Hanh lên ngôi liền liền.

Dù cho rất nhiều quan viên trung và hạ cấp đều hơi có ý kiến, nhưng dưới tiếng hô hào quyết liệt của bọn Vương Củng bọn họ cũng chẳng dám hó hé gì.

Thậm chỉ cả tông thất cũng giữ im lặng trước việc này, có lẽ họ cảm thấy tính Lý Hanh thận trọng, chắc không nông nổi như con trai hắn. nên giao giang sơn Đại Đường cho hắn cũng chẳng sao.

Cùng với cơn sóng hô hào nối tiếp nhau, vào lúc xế chiều Lý Hanh cuối cùng cũng đã bày tỏ thái độ rõ ràng.

Hắn thấy đức mình chưa đủ phục chúng, tài thì vẫn còn thiếu sót. hi vọng các đại thần suy xét lại cẩn trọng, chọn ra người kế thừa ngôi vị tốt nhất.

Lý Hanh tỏ thái độ không chấp nhận ngai vàng là có thể lý giải.

Thông thường mà nói chí ít phải cự tuyệt hai ba lần gì đấy.

Đấy đã là thường lệ rồi.

để tỏ rõ mình là kẻ khiêm nhường, đại thể là sáng tỏ thái độ từ chối ba lần. thì chiều sẽ có đại thần đứng ra phản đối quyết liệt, để rồi cuối cùng miễn cưỡng nhận lời lên làm vua!

Nhưng lần đầu từ chối này có vẻ như Lý Hanh đã thất sách trong lúc lựa chọn thời cơ.

Hắn đã tỏ ý không chịu lên ngôi vào lúc hoàng hôn. như thế này thì còn cần thêm một đêm. mà đêm này nếu dài thì ắt sẽ lắm mộng!

trở đã gần xế chiều, trên con sông nhỏ trong phường Vụ Bổn. có mấy lão già vẫn âm thầm ngồi câu cá.

đợi con cá cuối cùng trong ngày cắn câu.

Trương Quân cũng ngồi trên một tảng đá to dưới cầu. ngồi tĩnh lặng như lão tăng.

Từ bề ngoài mà nói thì lão cũng chẳng khác gì các ngư ông câu cá bên cạnh, cũng một mảnh áo bào vải xám.

đầu đội mũi tre che đi nửa khuôn mặt.

Sau vài tháng ngồi câu. làn da trắng của hắn cũng từ từ ngâm đen.

nhưng cái khí chất từ tốn ung dung của hắn lại là thứ mà các ông lão khác không thể so bì được.

Chiếc phao nhỏ trên mặt nước động đậy một lúc, lại có cá cắn câu, nhưng Trương Quân vẫn chẳng động đậy gì.

Hắn am hiểu quy tắc trong câu cá. cũng giống như quan trường, sẽ không ngừng có người đến thăm dò, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi thì cuối cùng cũng sẽ có người không chịu nổi phải nhảy ra trước.

Cuộc chiến giành ngai vàng mấy hôm nay không phải thế ư?

Các phe lực lượng đều cùng thăm dò, chờ đợi, cuối cùng để Vương Củng nhảy ra lớn tiếng ủng hộ Lý Hanh lên ngôi.

Nhưng Trương Quân lại biết rõ, dù Vương Củng kêu gọi thế nào chăng nữa, dù Dương Quốc Trung có thượng thư quyết liệt nhường nào, Lý Hanh vẫn không dám dễ dàng lên ngôi vua.

Vì vẫn còn có người không lên tiếng. như Lý Khánh An và Quách Tử Nghi.

Đặc biệt là Lý Khánh An. hắn là hữu thừa tướng của Đại Đường, là người đứng đầu bá quan, trừ khi Lý Khánh An ở An Tây, nhưng giờ hắn lại ở trong Quan Trung, đại quân của hắn chỉ cắm trại cách Trường An có hai mươi dặm.

Ngay cả hắn cũng không tỏ thái độ gì, thì Lý Hanh tất nhiên không dám tự ý lên ngôi.

Đây cũng chính là nguyên do thật sự mà Lý Hanh đã lần đầu tiên tuyên bố sẽ không tiếp nhận ngôi vị hoàng đế lúc chiều.

Lý Hanh muốn tranh thủ chút ít thời gian để có thể tiến hành đàm phán cùng Lý Khánh An.

Trên mặt Trương Quân lộ nụ cười lạnh lùng.

Người cao minh thật sự thì thời khắc cuối cùng này mới bắt đầu lộ bộ mặt thật, để nhìn thấu cái kẻ nôn nóng kia rồi mới mang thứ mình có ra; rất hiển nhiên.

Lý Khánh An chính là cái kẻ cao minh đó.

Hắn biết rõ Lý Hanh sẽ không thoát được cửa ải của mình, nên hắn từ đầu chí cuối không tỏ bất kỳ thái độ nào, đặt Lý Hanh lên lửa nhỏ mà hầm từ từ.

Trương Quân lại không khỏi nghĩ đến bản thân mình, bản thân Trương Quân cũng không tỏ thái độ, vậy hắn liệu cũng là cái ải mà Lý Hanh không qua được chứ?

Hắn lúc này không quan không chức, một thân thanh nhàn, trong tay cũng không có quân đội, Lý Hanh còn nhớ đến hắn nữa không?

Chiếc phao nhỏ trên mặt nước lại nhúc nhích, xong lại bị kéo mạnh xuống dưới nước.

Trương Quân nheo mắt lại, hắn lập tức nhanh tay lẹ chân kéo xẹt một phát, một con cá chép vàng óng ả to béo đã bị hắn lôi khỏi mặt nước.

Trương Quân lại cười tít mắt. nhất định sẽ có người đến tìm hắn. cũng giống con cá này, nhất định sẽ có người tự cắn câu.

Lúc này, từ bờ bên kia chạy đến thư đồng của hắn.

Tiểu thư đồng ra dấu tay bới Trương Quân, ý là trong nhà có người đến tìm hắn.

Trương Quân thấy sắc trời đã Trương Quân thấy sắc trời đã không còn sớm. nên bèn bỏ cái vào giỏ, ung dung thu dọn lưỡi câu và các đạo cụ khác đứng dậy, hắn cười cười chấp tay chào các bạn câu cá chung, rồi từ từ đi từ dưới cầu lên bờ.

Góc liễu già cách đây không xa đã có chiếc xe ngựa chờ sẵn, đó là xe ngựa đưa đón Trương Quân mỗi ngày, trông nó cũng chẳng khác gì xe ngựa chạy đầy phố của Trường An, rất thông thường, rất hợp với tính cách giản dị của Trương Quân.

Trương Quân vừa lên xe đã hỏi: “Là ai đến tìm ta thế?”

Thư đồng đáp: “Bẩm lão gia. là một văn sĩ trung niên, nghe nói hắn họ Nghiêm, là mộ liêu của Lý Khánh An.”

“Mộ liêu của Lý Khánh An?!”

Trương Quân chưng hửng một hồi, tuy hắn biết ắt sẽ có cá tự đến cắn câu, chỉ là hắn không ngờ con cá này lại là Lý Khánh An.

Trong lòng hắn bỗng sinh vài phân cảnh giác.

Tên này e rằng không phải cá, không khéo hắn còn là người câu cá nữa là đằng khác, không cân thận có nước mà bị hắn câu thì có!

Trương Quân nghĩ ngợi một lúc, mộ liêu họ Nghiêm, không lẽ lại chính là Nghiêm Trang ư?

Hắn vốn có nghe phong phanh tin Nghiêm Trang mộ liêu của An Lộc Sơn xưa chưa chết, đã thế còn đi nương nhờ Lý Khánh An.

Có người đã tận mắt nhìn thấy hắn ở An Tây, nếu chính là người này, vậy phen này đúng là có kịch hay rồi!

Xe ngựa phóng đi nhanh chóng, không bao lâu thì xe ngựa đã qua trở về Trương phủ.

Trương Quân rửa tay xong, thay một bộ quần áo mới rồi mới từ từ đi đến phòng khách quý.

Hắn chi kịp thấy một văn sĩ trung niên đang ngồi trong phòng, người này tướng hơi gầy. cằm có để một chùm râu sơn dương, đấy đủng là Nghiêm Trang!

Nghiêm Trang đã nhận lệnh của Lý Khánh An đến Trường An thành tìm Trương Quân.Hắn thấy Trương Quân đi vào lập tức đứng dậy khom người thi lễ. nói: “Nghiêm Trang tham kiến Trương sứ quân.”

“Ha ha! quả nhiên là ngươi.

Năm xưa ta nghe nói tiên sinh đã mất, hóa ra là chạy đi An Tây rồi!”

Trương Quân vừa nhiệt tình tươi cười nói, vừa giơ tay mời: “Tiên sinh mời ngồi!”

Nghiêm Trang cũng không giải thích dài dòng, hắn chi chấp tay chào,rồi cười cười ngồi xuống.

Một thị nữ lại vào đôi trà cho hai người.

Trương Quân nâng chén trà lên hớp một ngụm cười nói: “Nghe nói đại tướng quân đã đến ngoài thành Trường An. thế vì sao lại không vào thành?”

Nghiêm Trang khom khom người cười nói: “Đại tướng quân nói, Trường An nhộn nhịp quá. quân của Quách Tử Nghi được đóng tại cầu Bá phía thành đông, quân Ca Thư Hàn thì đóng tại huyện Trường An thành tây, còn vài vạn quân Quan Trung diệu võ dương oai khắp nơi thành Trường An, thôi thì mạn phép cho quân An Tây không đến tranh giành.”

“Thế ư?”

Trương Quân bình thản nói: “Đại tướng quân các ngươi hiện này đã là hữu tướng quốc, là người đứng đầu bá quân chấp chính.

Giờ đây Thánh thượng băng hà. tân đế chưa lập, thời điểm quan trong này mà hắn lại khoanh tay đứng nhìn, như thế không phải có phần không làm tròn trách nhiệm của mình ư?”

Nói đến đây, Trương Quân lại cười khan hai tiếng: “Ta chẳng qua là nói đùa thôi, Nghiêm tiên sinh không phải để trong lòng.”

“Sứ quân quả thật nói không sai, kỳ thực đại tướng quân vẫn rất quan tâm việc tân đế sẽ thuộc về ai.

Hôm nay tại hạ đến quý phủ cũng do úy thác của đại tướng quân, muốn hỏi xem thái độ của Trương sứ quân.

Trương sứ quân sẽ ủng hộ ai?

Thái thượng hoàng, hay thái tử?

Đương nhiên, nếu Trương sứ quân chẳng ủng hộ ai trong đây cả thì xem như tại hạ chưa từng hỏi.”

Trương Quân nghe ra được hàm ý sâu xa trong lời Nghiêm Trang.

Trương Quân hắn ủng hộ Thục vương thì gần như đã là một bí mật bị công khai, Lý Khánh An làm sao có thể không biết?

Thế mà hắn còn để Nghiêm Trang đến để hỏi mình xem ủng hộ Lý Hanh hay Lý Thích, xem có phần là biết rõ mà vẫn hỏi, nhưng thực tế lại không hẳn.

đấy chính là ẩn ý của Lý Khánh An.

Trương Quân không trực tiếp trả lời, mà cười cười hỏi ngược lại: “Vậy Lý đại tướng quân lại ủng hộ ai?”

Nghiêm Trang cười nói: “An Tây ủng hộ thái tử Lý Thích.

Đại tướng quân nói, nếu Trương sứ quân cũng ủng hộ thái tử thì chúng ta không chừng có thể hợp tác.”

Trong lòng Trương Quân không khỏi hồi hộp, hắn cũng mặc kệ có cần hàm xúc uyển chuyển trong cách nói, mà cười hỏi: “Không biết đại tướng quân muốn hợp tác gì với ta?”

“Là thế này, nếu Trương sứ quân nguyện ý chủ động đứng ra triệu tập những người cùng chí hướng ủng hộ thái tử lên ngôi, đại tướng quân có thể hứa, trong Chính sự đường mới tương lai, đại tướng quân sẽ ủng hộ Trương sứ quân vẫn làm Hộ bộ thượng thư, Dương Thận Căng làm Hình bộ thị lang.

Nếu Trương sứ quân chịu hợp tác, vậy ngày mai chúng ta sẽ cùng phát động thanh thế, không biết Trương thượng thư thấy thế nào? ”

Nụ cười trên mặt Trương Quân đã biến mất. hắn cúi đầu suy nghĩ không nói lời gì.

Nắm đại quyền Hộ bộ là tâm nguyện bấy lâu của hắn.

Lúc xưa vì muốn biểu thị không ủng hộ Lý Dự mà từ chức, nhưng hắn không ngờ rằng sau khi hắn từ chức trong Chính sự đường, Thục vương Lý Giáo cũng không còn đếm xỉa đến hắn.

Con người luôn hiện thực thế.

đại trượng phu trong tay không có quyền thì chẳng qua cũng chỉ bằng một ngư ông.

Hắn lẳng lặng gật gật đầu.

Lời hứa của Lý Khánh An hắn có thể tin được.

“Được thôi!

Hãy chuyển lời với đại tướng quân, vụ giao dịch này ta sẽ hợp tác cùng tướng quân.

Sáng sớm ngày mai ta sẽ phát động triều thần, thượng thư hoàng hậu yêu cầu lập thái tử làm tân đế.”

“Vậy chúng ta nhất ngôn cửu đỉnh!”

Nghiêm Trang đứng dậy nói: “Ngày mai Bùi thượng thư cũng sẽ phát động một phần danh thần trong triều thỉnh nguyện đế thái tử lên ngôi.

Đại tướng quân hi vọng các ngươi có thể hợp tác để tạo thanh thế.

Còn về quân đội thì ngươi không phải lo, quân An Tây đang đóng quân ngoài thành Trường An năm dặm, sẽ không ai dám khinh cử manh động.”

Cùng lúc với Nghiêm Trang đi tìm Trương Quân, Lý Cầu lại một lần nữa chịu ủy thác của Lý Hanh đi đến đại doanh quân An Tây để cầu kiến la.

Lần này Lý Cầu lại không gặp được Lý Khánh An như mong muốn, hắn đợi trước cửa doanh đã khá lâu, nhưng binh sĩ đứng gác vẫn không chịu để hắn đi vào.

Lý Cầu lại một lần nữa hô lên: “Xin hãy bẩm báo với Lý đại tướng quân, thái thượng hoàng có việc quan trọng muốn thương lượng cùng tướng quân.”

Lúc này trong doanh xuất hiện lửa sáng, doanh môn cuối cùng cũng được mở. chỉ thấy hàng ngàn binh sĩ trong doanh trại cùng ùa ra, hàng quân đi trước tiên tay cầm đuốc lửa chiếu sáng cả doanh trại.

Đoàn quân bao vây thành một hình bán nguyệt với thủ lĩnh là đại tướng đầu đội mũ giáp vàng, tay cầm giáo trường, lạnh lùng nhìn hắn.

Hóa ra chính là Lý Khánh An mà hắn cầu kiến mà không được.

Lý Cầu ngỡ ngàng, một hồi sau hắn mới ấp a ấp úng nói: “Đại tướng quân, ngươi.. .ngươi thế là ý gì?”

Giáo trường của Lý Khánh An chỉ thẳng vào mặt hắn: “Ngươi muốn đến thuyết phục ta để thái thượng hoàng lên ngôi, đúng không?”

“Đại tướng quân chắc đã hiểu nhầm, là thái tử tuổi còn nhỏ, quân thần hi vọng thái thượng hoàng lên ngôi, nhiếp chính vương vị vài năm đợi thái tử khôn lớn thành người thì mới giao vương vị lại cho người.

Thái thượng hoàng bất đắc dĩ mới phải nhận lời.”

“Câm mồm!”

Lý Khánh An giận dữ quở: “ngươi nghĩ ta là trẻ con ba tuổi ư mà định dùng lời lẽ dối trá này lừa ta?

Lúc trước ngươi thề sống thề chết nói rằng thái thượng hoàng tuyệt không muốn lên ngôi, đấy chính là lời do chính miệng ngươi nói, giờ mục đích các ngươi đã đạt được, lại muốn lật đổ những gì đã nói ư?

Ta nói cho các ngươi biết, chỉ cần một ngày còn có ta. thì các ngươi đừng hòng!”

Nói dứt lời.

Lý Khánh An chỉ thẳng tay, các binh sĩ cùng xoành xoạch giơ cung nỏ lên, trương cung đặt tiễn, đầu mũi tiễn vô tình nhằm thẳng vảo Lý Cầu và tùy tùng của hắn.

Lý Cầu bị khí thế của quân đội làm cho ngỡ ngàng, hắn sợ quá lùi liền ra sau vài bước, hắn vẫn liều mạng khoát tay giải thích: “Đại tướng quân đã hiểu nhầm rồi!

Tướng quân thật sự đã hiểu nhầm!

Thái thượng hoàng vốn dĩ không có ý nghĩ sẽ lên ngôi, nhưng thật sự là do quần thần đã thỉnh nguyện..

Lý Khánh An không chịu nghe giải thích của hắn. hắn cất ngang lời của Lý Cầu nói: “Ta đếm đến ba. nếu ngươi còn không chịu cút về, thì đừng trách ta sẽ dùng đầu người của ngươi để làm đáp án phức đáp cho Lý Hanh.

Một!”

Sắc mặt Lý Cầu đại biến, tùy tùng của hắn cũng sợ quá không ngừng lùi dần ra sau.

“Hai!”

Lý Cầu vội vã quay lưng bỏ chạy, phóng như bay về phía xe ngựa đang dừng ở xa xa.

Lúc này, Lý Khánh An hét lên một tiếng ngăn hết lại: “Đứng lại!”

Lý Cầu phát hoảng đứng sững lại không dám động đậy. chỉ nghe Lý Khánh An lạnh lùng nói: “Ngươi về nói với Lý Hanh rằng, nếu hắn còn dám tự tiện lên ngôi thì ta sẽ đổi sang ủng hộ tiên đế.

Quan An Tây sẽ cùng quân Kiếm Nam hợp nhất lại đánh về Trường An, nói hắn hãy tự mà suy nghĩ lấy!”

Lý Cầu thầm thở dài một tiếng, đầu cũng không quay lại phóng thẳng một mạch vào bóng tối, khuất dần khuất dần.

Lý Khánh An dõi theo hướng xe ngựa của Lý Cầu cho đến khi nó chìm hẳn vào màn đêm biến mất mới hừ mạnh một tiếng, hắn quay đầu lại ra lệnh: “Truyền mệnh lệnh của ta.

đại quân lại tức nhổ trại, tiến về phía Trường An!”

Trong Ung vương phủ, mấy đại thần ủng hộ Lý Hanh đều đã có mặt.

Lý Hanh trầm mặt nghe Lý Cầu báo cáo lại, khi hắn nghe nói Lý Khánh An chuyển sang ủng hộ tiên đế mặt mày giận tím tái, buộc miệng chửi rủa: “Cái tên man di Tây Vực chết tiệt này, năm xưa chính ai đã tin tưởng hắn?

Trọng dụng hắn?

Là ta!

Là ta đã tiến cử hắn làm Bắc Đình tiết độ phó sứ thì hắn mới có được đại quyền như ngày hôm nay.

Bây giờ hắn đắc ý rồi thì lại vong ơn bội nghĩa ư?

Thật đúng là tên khốn không biết phải trái.”

Vương Củng bên cạnh vội khuyên răn: “Thái thượng hoàng xin bớt giận.

Lý Khánh An tuy cũng có chút ít thực lực, nhưng chúng ta có năm vạn đại quân của Ca Thư Hàn ủng hộ, và còn gần mười vạn nam quân, nhiều gấp hắn vài lần. thái thượng hoàng không phải hoảng sợ.

Và quan trọng hơn nữa là chúng ta có được sự ủng hộ của hàng trăm đại thần trong triều, tông thất cũng ủng hộ thái thượng hoàng, cho tên Lý Khánh An kia to gan cỡ nào cũng không dám chọc giận chúng nhân.

Ngày mai bọn thần cũng sẽ hành sự theo đúng kế hoạch ban đầu.

Thái thượng hoàng chính thức lên ngôi tiếp nhận chúc tụng của bá quan.

Sau khi gạo sống đã thành cơm thì đố tên Lý Khánh An làm gì nổi chúng ta!”

Lệnh Hồ Phi đứng sau lưng Dương Quốc Trung không nhịn nổi, đứng ra nói: “Thái thượng hoàng cũng đừng quên năm vạn đại quân của Quách Tử Nghi.

Hắn ủng hộ Thánh thượng nên mới vào Kinh hộ giá.

Tuy Quách Tử Nghi không tỏ thái độ gì, nhưng thần cho rằng. nếu Quách Tử Nghi ủng hộ thái thượng hoàng thì sáng hôm nay hắn đã đứng ra ủng hộ.

Vậy nói rõ hắn vẫn có phần nghiêng về phía thái tử.

Nếu hắn liên thủ với Lý Khánh An thì sẽ rất bất lợi với ta.”

Vương Củng có phần không vui nói: “Lý Khánh An chiếm Linh Châu, liệu Quách Tử Nghi có thể liên thù với hắn không?”

Lệnh Hồ Phi lập tức phản bác lại nói: “Không nhẽ tả thừa tướng không biết ư?

Lý Khánh An đã thượng thư Binh bộ, đã giải thích rõ về nguyên do việc chiếm lĩnh Linh Châu của hắn.

Hắn do lo lắng Linh Châu binh lực trống vắng sẽ bị quân Hồi Hột thừa cơ đến nhiễu, nên mới phải tạm thời thay quân Sóc Phương canh giữ biên ải.

Nếu quân Sóc Phương trở lại, hắn sẽ lập tức cho rút quân về Lương Châu.

Quách Tử Nghi cũng đã tỏ thái độ thông cảm cho hành động của Lý Khánh An. bọn họ giờ đã hòa giải rồi, ngay cả một người bị đày xuống vùng quê như ta còn biết, mà Vương tướng quân đường đường tả thừa tướng lại không biết việc này ư?”

Vương Củng mặt đỏ bừng.

Mấy ngày nay hắn vì mãi lo nghĩ làm thế nào để đưa Lý Hanh lên ngôi mà lại không biết được Lý Khánh An đã hòa giải với Quách Tử Nghi.

Chương 438: Tình thế song hành

Lúc này, Lý Hanh bèn hỏi Lệnh Hồ Phi: “Vậy theo ngươi, ngày mai ta phải làm sao?

Là tiếp nhận hay không tiếp nhận đây?”

Lệnh Hồ Phi nói: “Theo ý kiến của thần, ngày mai bọn thần sẽ lại một lần nữa thỉnh thái thượng hoàng lên ngôi, và thái thượng hoàng cứ tiếp tục từ chối, cứ tỏ thái độ cứng rắn.

Còn bọn thần sẽ tiếp tục mở rộng phạm vi những người ủng hộ thái thượng hoàng ra. thậm chí còn có thể phát động dân chúng thành Trường An đứng ra thỉnh nguyện.

Nếu ngày mai Quách Tử Nghi cũng tỏ thái độ ủng hộ thái thượng hoàng, vậy chúng ta đã có hai mươi vạn đại quân, cộng thêm việc thái thượng hoàng lên ngôi là ý nguyện mong mỏi của tất cả mọi người, thì cho dù Lý Khánh An có cứng rắn đến thế nào đi chăng nữa thì một con chim én cũng khó mà tạo nên mùa xuân.

Sau đó bọn thần sẽ lại tiến hành thỉnh nguyện lần thứ ba. và một lần nữa mở rộng thêm quy mộ và thanh thế ủng hộ, và để thái tử chủ động nhường ngôi cho tổ phụ.

Thái thượng hoàng có thể vì bất đắc dĩ nên mới phải lên ngôi.

Như thế này bèn có thể chặn miệng lười của người đời lại.”

Lý Hanh trầm mặt lại một chốc, cuối cùng hắn bèn gật gật đầu cười nói: “Lệnh Hồ sứ quân không hổ danh là cao thủ mưu lược, quả nhiên xuất thủ phi phàm.

Ta xin tiếp nhận phương án của sứ quân.”

Bùi phủ tọa lạc tại phường Tuyên Dương đã bị quân nam theo dõi nghiêm ngặt, một doanh khoảng ba trăm binh sĩ đứng gác tại bốn sóc Bùi phủ. trước mỗi cửa đều có binh sĩ đứng gác không cho Bùi Mân ra khỏi nhà một bước, người nhà hắn cũng không được phép rời khỏi phủ đệ.

Trong màn đêm. bốn bề Bùi phủ đã không còn một người qua lại, chỉ có binh sĩ thân đeo đao tuần tra trong bóng tối.

Bên trong cửa đông lúc này, Bùi Mân và hai người con trai của mình đều đã thay bộ áo quần đen từ trên xuống, đi cùng có mấy tên đại hán to khỏe, cùng ngóng ngía đợi chờ động tĩnh bên ngoài cửa. những tên đại hán này chính là thành viên của nội vụ phủ An Tây tại Trường An.

Bọn chúng đã thừa lúc đêm hôm trèo tưởng vào phủ chuẩn bị hộ tống cha con Bùi Mân rời khỏi đây.

Bên ngoài cửa có hai mươi mấy binh sĩ gác, người ngồi người xòm đang vừa tụ lại canh rượu ăn khuya, trên bậc thèm còn đặt sẵn mấy bình rượu uống nhờ cùng vài bọc giấy dầu gói gà quay, mọi người vừa ăn vừa tán hươu tán vượn, rất ư là vui vẻ náo nhiệt.

Lúc này, từ trong góc tối cách đây chục bước bỗng xuất hiện một trăm mấy bóng người, ai ai trong tay đều đang cầm nỏ cứng, đang âm thầm từng bước tiến lại gần cửa đông này, mà bọn binh sĩ kia vẫn hoàn toàn chưa phát giác.

“Bắn!”

Trong bóng tối vang lên tiếng hạ lệnh khe khẽ, một trăm mấy nỏ tiễn cùng được phóng ra. vừa nhanh vừa nhiều.

Ngoài cửa đông chỉ trong chốc lát toàn tiếng thét thảm thiết, hai mươi mấy người lính gác toàn bộ ngã gục, không một ai thoát nạn.

Người áo đen trong bóng tối cùng ùn lên. và lúc này, một chiếc xe ngươi phóng đến dừng ngay trước cửa.

Một lát sau. cửa đông được mở, mấy người đại hán mặc áo đen hộ tống cha con Bùi Mân từ trong phóng ra leo liền lên xe ngựa.

Xe ngựa giờ đã quay đầu nhanh chóng chạy vào một con hẻm nhỏ gần đấy. chỉ trong chớp mắt đã mất hút trong màn đêm.

Hơn trăm người áo đen kia cũng không còn tông tích đâu.

Khi binh sĩ từ các nơi khác nghe phong phanh chạy đến thì cả người tập kích và cha con Bùi Mân đã không còn ở đấy, có chăng chỉ là xác chết của hai mươi mấy tên lính gác nằm vất vưỡng giữa vũng máu.

Ngày hôm sau trời vừa sáng. quân canh giữ Minh Đức môn bèn đã phát hiện tình hình dị thường, thành Trường An ngoài năm dặm đã xuất hiện một toán quân đội. có hơn mấy vạn người, khí thế bàng bạc, cờ xí rợp trời, trên một lá cờ to màu tím. có thêu hai chữ màu đen lớn như cái đấu ‘An Tây’, đây là đại quân An Tây đã tới, quân coi giữ Minh Đức môn không dám mở cửa, chạy như bay đi bẩm báo với nam quân chủ soái Mạnh Vân.

Mạnh Vân chạy vội lên lầu thành nhìn ngóng, hắn thấy quân An Tây đều là kỵ binh, hắc giáp trường kích, đao tiễn như rừng, ở trên cánh đồng bên ngoài thành sát khí đằng đằng, trong lòng hắn khiếp hãi vôi cùng, năm xưa hắn phản bội Lý Khánh An. trong lòng luôn thấp thỏm không yên, bây giờ Lý Khánh An suất lĩnh đại quân đi tới, làm cho hắn nhớ tới mệnh lệnh của Lý Khánh An năm xưa. lấy thủ cấp của hắn đổi lấy sự xuất binh An Tây, lại càng làm hắn sợ hãi, hắn lập tức hạ lệnh nói: “Không có mệnh lệnh của ta, cửa thành ai cũng không được phép mở!”

Hắn lập tức chạy vội xuống thành, chạy đi bẩm báo với Lý Hanh.

Lúc này không chỉ đại quân quân An Tây ngoài thành đã kéo tới, trong thành Trường An cũng xuất hiện tình hình rất rầm rộ, đội ngũ diễu hành do tám ngàn thái học sinh tổ chức lại rầm rộ hiên ngang đi ra đại lộ Chu Tước, dẫn đầu là hơn một trăm triều thần, do tiền Hộ bộ Thượng thư Trương Quân soái lĩnh, bao gồm các trọng thân do một tay Lý Dự đề bạt như Quốc tử giám Tế tửu Nhan Chân Khanh.

Thái thường Tự khanh Trương Tự.

Lễ bộ Thị lang Vi Kiến Tô, bọn họ trật tự ngay ngắn, đội ngũ chậm rãi kéo tới hướng Chu Tước môn.

ở phía trước của đội ngũ, một bức hoành phi cao năm trượng có viết, ‘ủng lập thái tử lên ngôi! ’ Đây là nét bút của Nhan Chân Khanh.

Tin tức này đã gây chấn động Trường An, vô số dân chúng chạy vọt ra ngoài đường hẻm ngắm nhìn.

Trương Quân vung tay hô to: “phản đối thái thượng hoàng lên ngôi, ủng lập thái tử!”

Gần một vạn sĩ tử cùng đồng thanh hô lớn: “phản đối thái thượng hoàng lên ngôi, ủng lập thái tử!”

Thanh thế cực kỳ bàng bạc, suốt dọc đường, hai mươi mấy vị quan viên như đương nhiệm Hộ bộ Thượng thư Bùi Mân. thái tử Chiêm sự Độc Cô Hạo Nhiên, Kinh triệu Thiếu doãn Thôi Quang Viễn cùng với các lão thần như Bùi Khoan.

Trương Giới Nhiên, Cái Gia Vận đã thoái sĩ cũng gia nhập vào đội ngũ. dưới sự dẫn dắt của hai trọng thần Đại Đường Trương Quân và Bùi Mân. không ngừng có trung hạ cấp quan viên, quan viên bên ngoài đang tại kinh cũng gia nhập vào đội ngũ. hành trình đến một lúc sau, đã có hàng nghìn quan viên xuất hiện trong đội ngũ. bọn họ đều thống nhất khẩu hiệu: phản đối thái thượng hoàng lên ngôi, ủng lập thái tử!

Trong đội ngũ. một bức văn bàn bằng lụa khổng lồ liên danh thỉnh cầu ủng lập thái tử không ngừng truyền đi trong đội ngũ. người đứng đầu ký tên là Ngu hương Huyện công Trương Quân, tiếp theo là Hộ bộ Thượng thư Bùi Mân.

ở dưới hai chữ to như cái đấu. thì là những cái tên nhỏ dày đặc chi chít.

Sự du hành của thái học sinh và quan viên đã làm rung động Trường An.

điều này khiến cho xướng nghị của nhóm bá quan Vương Củng đề xuất thái thượng hoàng lên ngôi trở nên yếu ớt mà nhợt nhạt, lúc này, Vũ Lâm quân và Vạn kỵ doanh từ đầu đến giờ vẫn giữ im lặng dưới sự suất lĩnh của Vạn kỵ doanh tướng quân An Bão Ngọc, đóng kín toàn bộ cung thành và hoàng thành, không cho nam quân tiến vào cung thành.

Ao Bão Ngọc mình bạch rõ ràng đề xuất ra chủ trương: Tân hoàng sách lập phải do chính sự đường và hoàng hậu cùng nhau thương thảo xác lập, bất kỳ ai đều không được vượt quyền phế lập.

Tình thế ở ngày thứ hai chợt đã xảy ra biến hóa, Lý Hanh vốn dĩ là tràn đầy lòng tin ở trước ý dân và ý quan ồ ạt đã lặng thinh, nhất là Lý Khánh An dàn binh ở ngoài thành Trường An.

Lý Hanh lại càng không dám manh động, lại càng không dám cưỡng bức trấn áp, xua đuổi thái học sinh du hành.

Trong Ung vương phủ, Lý Hanh chắp tay ra sau ở trong phòng đi đi lại lại, trong lòng tràn ngập sự chán nản và hối hận. hắn trời chưa sáng đã dậy rồi, tâm trạng kích động mà chờ đợi sự đi đến của giây phút đó. nhưng hắn không chờ được lần mỏi lên ngôi thứ hai của các nhóm trọng thần Vương Củng, nhưng lại chờ được đại quân An Tây dấy binh áp sát dưới thành, và đại du hành của một vạn người, làm cho dã tâm của Lý Hanh đã gặp phải sự đả kích cực lớn, lúc này hắn rất hối hận, hôm qua không nên nghe theo lời của Vương Củng mà lễ nhượng ba lần, hắn nên nhân lúc quân đội Lý Khánh An chưa đến bèn trực tiếp lên ngôi.

để cho gạo sống thổi thành cơm chín, nhưng bây giờ, hắn hối hận cũng đã muộn rồi.

Một gã hạ nhân ở trước cửa bẩm báo nói: “Vương gia, Lệnh Hồ tiên sinh đã đến!”

Lý Hanh vội vàng nói: “Mau mau mời tiên sinh vào đây.”

Lý Hanh đối với Lệnh Hồ Phi ấn tượng khắc sâu. mưu lược và kiến thức của hắn rõ ràng đều vượt qua Vương Củng, vào lúc tình hình đột biến hôm nay, người Lý Hanh nghĩ đến không phải là Vương Củng, mà là tên Lệnh Hồ Phi này.

Lệnh Hồ Phi có thể nói là một người không có bối cảnh và thâm niên nhất trong Chính sự đường, hắn vốn dĩ là một tiến sĩ không có thông qua kỳ thi Lại bộ, trước đó vẫn làm mạc liêu cho người ta ở Thục trung, không có tiếng tăm gì, sau này Tiên Vu Trọng Thông đem hắn chính thức giới thiệu với Dương Quốc Trung đang gặp xui xẻo, Dương Quốc Trung có được sự phò tá của hắn. bèn từng bước bò lên, cuối cùng đã bò đến vị trí Hữu tướng quốc, mà để đền đáp việc này.

Dương Quốc Trung cũng ra sức đề bạt Lệnh Hồ Phi, đã làm đến Hộ bộ Thị lang, có lẽ là Lý Long Cơ cũng muốn cho Dương Quốc Trung tìm một trợ thủ đắc lực, bèn phá cách đề bạt Lệnh Hồ Phi làm Lại bộ Thị lang, Đồng trung thư môn hạ Bình Chương sự, chen thân vào Chính sự đường.

Lý Hanh trước giờ đều không quá chú ý đến người này, nhưng từ sau lần trước Dương Quốc Trung thành công thuyết phục huynh đệ Lý Thừa Hoành.

Lý Hanh bèn bắt đầu nhìn Lệnh Hồ Phi với cặp mắt khác xưa, hắn bắt đầu ý thức được, đây là một nhân tài mang tính mưu lược cực kỳ hiếm có, hắn quyết tâm đem người này chiêu vào trong thân tín của mình.

Lát sau, Lệnh Hồ Phi được một gã người hầu dẫn đường vội vàng đi vào thư phòng Lý Hanh.

Lệnh Hồ Phi tiến lên hai bước, khom mình hành lễ nói: “Ty chức tham kiến thái thượng hoàng.”

“Lệnh hồ sứ quân không cần khách khí. mau mau mời ngồi!”

Lý Hanh ngữ khí thân thiết mà mời hắn ngồi xuống, lại sai người dâng lên trà ngon thượng hạng, cho dù Lý Hanh trong lòng sốt ruột, nhưng hắn ở mặt ngoài vẫn bình tĩnh như lúc ban đầu, nhìn không ra vẻ mặt có nửa điểm lo âu. làm cho Lệnh Hồ Phi không khỏi âm thầm tán thưởng, quả nhiên gừng càng già càng cay, kìm nén được a!

“Không biết thái thượng hoàng cho vời ty chức đến đây, có phải là vì loạn cục của Trường An?”

Nhưng lại là Lệnh Hồ Phi nhịn không được hỏi trước.

Lý Hanh gật gật đầu, thở dài nói: “Trường An thế cục đột nhiên biến đổi, ta cũng có chút không biết làm sao, cho nên cho mời sứ quân đến. trao đổi một chút thế cục và đối sách trước mắt.”

Lệnh Hồ Phi mỉm cười nói: “Ty chức hôm nay trên đường đại lộ Chu Tước quan sát được một lúc, phát hiện một số hiện tượng thú vị, chi bằng nói một chút với thái thượng hoàng vậy.”

Lý Hanh biết Lệnh Hồ Phi tất nhiên nói có ám chỉ. liền lập tức nói: “Sứ quân mời nói!”

Lệnh Hồ Phi cầm ly trà lên uống một ngụm trà, lại trẫm ngâm chốc lát. lúc này mới chậm rãi nói: “Du hành là bắt đầu từ An nghĩa phường ở gần Minh Đức môn. vừa mới bắt đầu Trương Quân dẫn đầu, tất cả quan viên tham gia trên cơ bàn đều là Trương đảng.

Trương Quân là lãnh tụ của văn đàn Đại Đường, lại là tiền nhiệm Quốc tử giám Tế tửu, rất có uy danh trong thái học sinh, cho nên hắn có thể rất dễ dàng triệu tập tám ngàn thái học sinh, về phần Quốc từ giám Tế tửu Nhan Chân Khanh, ty chức lại cảm thấy rằng hắn là có chút bị ép buộc mà đến. sợ các thái học sinh gây sự quá mức. từ An Nghĩa phường xuất phát, đây rõ ràng là điểm xuất phát cố ý sắp đặt. nhưng lúc ở Lan Lăng phường.

Bùi Mân lại suất lĩnh một đám quan viên và nhóm trọng thần thoái sĩ tham gia đội ngũ, thái thượng hoàng nghĩ đến điều gì?”

“Tiên sinh là nói bùi mân?”

Lý Hanh ngạc nhiên.

“Hắn không phải là bị giam lỏng ở trong phủ sao?

Tại sao lại đi ra ngoài rồi?”

“Thái thượng hoàng vẫn chưa biết sao? nghe nói Bùi Mân đêm qua được người cứu đi, đã chết hai mươi mấy người sĩ binh nam quân, mười phần thì có đến tám chín phần là do thám tử Lý Khánh An gây nên.”

Chuyện này Lý Hanh quả thật không biết.

Mạnh Vân vốn không hề báo cáo gì hắn.

Lý Hanh trong lòng vô cùng tức giận, tên Mạnh Vân bây giờ mà đã bắt đầu lừa gạt hắn rồi sao?

Lệnh Hồ Phi thấy có chút lạc đề, hắn vội vàng nói: “Thái thượng hoàng, kỳ thật Bùi Mân đào thoát không quan trọng, quan trọng là hắn đã tham gia du hành của Trương Quân, đây mới là mấu chốt vấn đề.”

Lý Hanh có chút trẫm ngâm, bèn nói: “Chẳng lẽ là bọn họ đã có cấu kết từ trước rồi sao?”

Lệnh Hồ Phi cười nói: “Đúng là như thế, Trương Quân cho tới bây giờ đều là ủng hộ Thục vương và tiên đế, hôm nay lại đột nhiên thay đổi tính tình, bất ngờ ủng hộ thái tử. hắn không sợ tiên đế trách hắn là cây cỏ đầu tường (*gió chiều nào theo chiều đó)

“Trương Quân trước giờ đều là cây cỏ đầu tường, đây có gì đâu mà phải kỳ lạ”

“Không!

Không hoàn toàn là như vậy.”

Lệnh Hồ Phi giải thích nói: “Không lợi ích không dậy sớm, nếu không có lợi ích thiết thực tới tay, Trương Quân sẽ vì một thái tử niên thiếu mà không tiếc đắc tội tiên đế và Thục vương sao?”

Những lời này bỗng nhiên làm cho Lý Hanh bừng tỉnh, hắn liên tưởng đến Bùi Mân nửa đường gia nhập đội ngũ, lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, nói: “Chẳng lẽ Trương Quân và Lý Khánh An đã âm thầm thỏa thuận xong điều kiện rồi?”

Lệnh Hồ Phi gật gật đầu, “Hẳn là như thế, nếu không.

Lý Khánh An sẽ không lỗ mãng mà đóng quân ở nơi ngoài thành Trường An năm dặm như vậy, hắn rõ ràng là đang áp trận cho Trương Quân.”

Nói đến đây, Lệnh Hồ Phi lại cười nói: “Còn có một tình hình thú vị nữa. khi đội ngũ đi tới Sùng nghiệp phường, ty chức thấy Binh bộ Hữu thị lang Cát ôn cũng tham gia đội ngũ.

An Lộc Sơn mà cũng ủng hộ thái tử lên ngôi, đây rõ ràng là có một chút ý muốn nương nhờ triều đình rồi.”

Lý Hanh tâm trạng rối bời, hắn lúc này cũng không biết mình nên làm thế nào cho phải, hắn khẽ thở dài một tiếng, lại nói: “Ta bây giờ trong lòng rất rối loạn, ta rất muốn biết bước tiếp theo nên đi thế nào, hi vọng tiên sinh có thể cung cấp cho ta một kiến nghị hữu ích.”

Lệnh Hồ Phi cũng cảm thấy rõ rệt được sự nể trọng của Lý Hanh đối với mình, hắn cũng biết rằng, đây là một cơ hội của mình.

Dương Quốc Trung đã suy bại. không đáng để hắn gửi gấm vào nữa. vậy thì cây đại thụ Lý Hanh này, rất có thể chính là sự nương cậy của hắn sau này rồi, cơ hội này, hắn bất luận thế nào cũng phải nắm giữ.

Lệnh Hồ Phi trầm tư trong chốc lát, bèn nói: “Nếu như thái thượng hoàng lui bước mà cầu lấy cái thấp hơn. làm Giám quốc Nhiếp chính vương, không biết Thái thượng hoàng có chấp nhận được không?”

Lý Hanh bất đắc dĩ. chỉ đành oán hận nói: “Ta đương nhiên không muốn thoái nhượng, nếu không thể không thoái nhượng, ta đây cũng không có cách nào.”

Lệnh Hồ Phi cười khổ một tiếng nói: “Không phải là vấn đề thái thượng hoàng có muốn hay không, nhìn vào tình hình trước mắt. thái thượng hoàng chỉ có thể nhượng bộ, hơn nữa phải nhanh một chút, một khi Lý Khánh An đề xuất không cần Giám quốc, lấy Chính sự đường làm phụ tế, thái hậu tạm thời thay mặt lo liệu quốc sự. thái thượng hoàng e rằng cả vị trí giám quốc cũng lấy không được nữa. hơn nữa thần nghe nói Quách Tử Nghi cũng có ý ủng hộ thái tử lên ngôi, nếu thật sự xảy ra đánh nhau, thái thượng hoàng cho rằng dựa vào quân đội của Ca Thư Hàn và Mạnh Vân. có thể chiến thắng liên quân của Lý Khánh An và Quách Tử Nghi hay sao? ngoài ra còn có quân Kiếm Nam ở Hán Trung lăm le rình rập ở một bên, nếu như bị quân Kiếm Nam thừa nước tiến tới, Lý Khánh An có thể thoái lui về An Tây, Quách Tử Nghi có thể lui về Sóc Phương, vậy thái thượng hoàng có thể lui về đâu?”

Một câu bừng tỉnh người trong mộng, Lý Hanh lúc này mới nhớ tới, còn có phụ hoàng Lý Long Cơ của hắn ở một bên chực chờ cơ hội, nếu mình và Lý Khánh An hai bên đều bại thương, thật sự chỉ là để phụ hoàng hưởng lợi mà thôi, ý dân lớn mạnh và sức ép to lớn từ Lý Khánh An, rốt cục làm cho Lý Hanh ý thức được, hắn đăng cơ làm hoàng đế quả thật không thật tế, hắn rốt cục bị ép phải nhượng bộ rồi.

“Vậy được rồi!

Thật sự không được, ta đồng ý xuất nhiệm Giám quốc Nhiếp chính vương.”

“Hồi bẩm thái thượng hoàng, chỉ là nhượng bộ bằng lời nói thôi vẫn chưa được, ty chức cho rằng, mấu chốt ở bên trong vẫn là nằm trong tay Lý Khánh An.

Lý Khánh An có chịu để cho thái thượng hoàng làm Giám quốc Nhiếp chính vương hay không vẫn là một biến số, cho nên ty chức đề nghị, trước khi thái thượng hoàng nhượng bộ, tốt nhất nên đích thân bàn bạc với Lý Khánh An.”

“Ý tiên sinh là nói.

để ta đích thân đi bàn với Lý Khánh An ư?”

“Đúng vậy!

Có những chuyện mặt đối mặt ngồi xuống nói chuyện, có lẽ sẽ tốt hơn rất nhiều so với sự nghi kỵ lẫn nhau, dù sao Lý Khánh An cũng không muốn tiên đế đăng cơ, đây chính là điểm chung của hai người, thái thượng hoàng đích thân đi. hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều.”

Lý Hanh chắp tay ra sau đi được mấy bước, hắn rốt cục gật gật đầu.

“Thôi được!

Ta đi bàn với hắn. mời tiên sinh cũng cùng đi với ta.”

Lý Khánh An đã cho đóng trại đại doanh tại ngoài thành Trường An năm dặm.

Lúc này trong đại doanh quân An Tây, Lý Khánh An đương tiếp tiết độ phó sứ quân Sóc Phương; Mã Lân tâm phúc đại tướng của Quách Tử Nghi.

“Ty chức chịu sự ủy thác của Quách soái, trước tiên xin cảm tạ đại tướng quân, cảm tạ đại tướng quân đã nhượng lại Sóc Phương.”

Tuy chủ đề này có phần ngại ngùng, nhưng thái độ của Mã Lân rất thành khẩn.

Bọn họ đều là những người thẳng thừng thực tế. nếu Lý Khánh An chiếm lĩnh Linh Châu không nhường thì quân Sóc Phương cũng vô phương, vốn dĩ Quách Tử Nghi định sẽ đóng quan tại Hán Trung hoặc Kính Châu, nhưng không ngờ Lý Khánh An lại thượng thư triều đình, quân An Tây chỉ là tạm thời phòng ngự tại Linh Châu để phòng người Hồi Hột, một khi quóan Sóc Phương trở lại thì bọn họ sẽ có thể nhượng lại Linh Châu bất cứ lúc nào.

Tin này đủ cho Quách Tử Nghi mừng rỡ ra mặt. các tướng sĩ thủ hạ của hắn có rất nhiều người gia quyến vẫn ở lại Linh Châu, nếu như Lý Khánh An đã chịu nhượng lại Linh Châu thì cũng đủ hắn thở phào nhẹ nhõm, nên giờ bèn lệnh Mã Lân đến cảm tạ.

Chương 439: Giết người lập uy

Lý Khánh An cười nói: “Đều là quân dân Đại Đường, làm sao lại có lý gà nhà đánh nhau.

Ta vốn rất bái phục cốt cách của quách lão tướng quân, không biết sau khi Thánh thượng băng hà, Quách lão tướng quân có ủng hộ thái tử lên ngôi?”

Quân An Tây tuy quân lực mạnh, nhưng thực lực của quân Sóc Phương và quân Lũng Hữu cũng không yếu, Ca Thư Hàn và Quách Tử Nghi đều là danh tướng, trong lòng Lý Khánh An cũng hiểu nếu Quách Tử Nghi và Ca Thư Hàn đều cùng ủng hộ Lý Hanh, lại cộng thêm gần hai mươi vạn nam quân Quan Trung ủng hộ thì trong tay Lý Hanh sẽ có ba mươi vạn đại quân, trong khi hắn chỉ có bốn vạn quân, song quyền không thể bì lại tứ thú, vì thế thái độ của Quách Tử Nghi sẽ cực kỳ quan trọng.

Đây cũng là nguyên do chủ yếu Lý Khánh An chủ động nhượng lại Linh Châu.

Hắn không muốn mình sẽ bị tất cả các tiết độ sứ khác thù địch.

Mã Lân chấp quyền nói: “Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu mà hôm nay ty chức đến gặp đại tướng quân.

Đại soái nhà ta hi muốn chuyển lời với đại tướng quân rằng, đại soái cũng ủng hộ thái tử lên ngôi, hơn nữa đại soái đã thượng thư Chính sự đường. hi vọng có thể sớm lên ngôi vua.

để có thể ổn định dân tâm Đại Đường.”

Lý Khánh An nghe xong bèn dựng đứng ngón cái lên khen ngợi: “Quách lão tướng quân quả không hổ danh là lão soái, luôn luôn biết lấy đại cục làm trọng.

Ta cũng xin nhờ Mã tướng quân chuyển lại lời ta với Quách lão tướng quân, ta nguyện cùng hợp lực với Quách soái nâng đỡ thái tử lên ngôi, sáng lập lại thời kỳ hưng thịnh của Đại Đường.”

“Được!

Ty chức nhất định sẽ chuyển lời, ty chức xin cáo từ trước!”

Mã Lân thi lễ xong bèn vội vã cáo lui.

Thái độ của Quách Tử Nghi là quan trọng nhất, nó giúp Lý Khánh An có thể dỡ bỏ trở ngại cuối cùng.

Lý Khánh An thở phào một hơi dài.

Hiện giờ đại sự đã xông.

Lúc này, một tên thân binh chạy như bay đến thủ thỉ bên tai Lý Khánh An vài câu.

Lý Khánh An nghe có phần kinh ngạc, bèn xác định lại một lần: “Ngươi có chắc chắn là bản thân hắn đến không đấy?”

“Hoàn toàn chắc chắn, chính mất ty chức đã trông thấy.”

Lý Khánh An trẫm ngâm một lúc. xong bèn đứng dậy nói: “mở cửa đại doanh, ta sẽ đích thân đi nghênh tiếp hắn!”

Ngoài đại doanh.

Lý Hanh đương khoát tay sau lưng đứng sững tại chỗ.

Hắn nheo mắt lại ngắm nhìn đại doanh quân An Tây.

Nhìn đại doanh quân An Tây ngăn nắp chỉnh tề nhưng lại giản dị khiến Lý Hanh không khỏi thầm tán thưởng.

Thật không hổ danh là đội quân mạnh nhất nhì. từ các tiểu tiết trong trại mà nhìn ra dù đây chỉ là đóng quân tạm thời, nhưng cũng không hề qua loa chút nào.

Lúc này, cửa đại doanh được mở toang, một đội binh sĩ An Tây từ trong ùn ùn xông ra.rồi dần chia làm hai lộ thành hình chữ bát. chỉ thấy Lý Khánh An dẫn vài chục tên đại tướng bước nhanh ra khỏi doanh.

Lý Khánh An quỳ một chân hành một quân lễ với Lý Hanh.

“Mạc tướng Lý Khánh An. xin tham kiến thái thượng hoàng điện hạ!”

“Lý đại tướng quân xin miễn lễ!”

“Đa tạ thái thượng hoàng điện hạ!”

Thi lễ xong Lý Khánh An đứng dậy nói: “Xin mời thái thượng hoàng điện hạ vào trong doanh trại nghỉ ngơi.”

Hắn lại liếc sang nhìn nhìn Lệnh Hồ Phi, cũng mỉm mỉm cười nói: “Lệnh Hồ sứ quân cũng cùng vào trong dùng chén trà!”

“Vậy được, bọn ta cung kính không bằng tuân lệnh, không khách sáo nữa!”

Trong doanh trại không được phép cưỡi ngựa. cả đoàn người đi CÙng Lý Hanh bèn theo chân Lý Khánh An đi về hướng đại trướng trong doanh.

Vừa đi Lý Hanh vừa cười nói: “Đại tướng quân, chúng ta đã mấy năm không gặp rồi nhi?

Ta vẫn nhớ lần trước gặp mặt cũng ở tại quân doanh của tướng quân, cũng là ở ngoại thành Trường An này.”

“Đúng!

Thoáng cái đã mấy năm qua đi.

Mạc tướng vẫn chinh chiến An Tây, lần này trở về Trường An lại không ngòi Trường An thành lại xảy ra biến cố trọng đại này.

Thánh thượng băng hà. mạc tướng thật sự rất lấy làm xót xa.”

Dừng lại một hồi, Lý Khánh An lại nói tiếp: “Không biết thái thượng hoàng định sẽ có sắp xếp thế nào với các tông thất đã tham gia ám sát Thánh thượng?”

Lý Hanh thở dài nói: “Huynh đệ Lý Thừa Hoành chủ mưu đều đã quy tội, người chết không thể sống lại, chỉ cần bọn chúng đều biết nhận lỗi, chịu để tang hoàng nhi ta. ta kiến nghĩ hãy tha cho bọn chúng.

Dầu sao để là tông thất, hoàng nhi cũng là người có lỗi trước.”

Nghe Lý Hanh nói sao mà nhẹ nhàng thế, Lý Khánh An không khỏi thầm cười lạnh.

Lúc này bọn họ đều đã đến trước đại trướng.

Lý Khánh An khoát tay nói: “Mời vào!”

Mọi người cùng đi vào đại trướng. cả khách cả chủ đều cùng ngồi uống.

Lý Khánh An lại lệnh cho binh sĩ dâng trà lên.

Lý Hanh bèn nháy mắt ra hiệu với Lệnh Hồ Phi.

Lệnh Hồ Phi cười nói: “Hiện nay chắc phải xưng đại tướng quân làm tướng quốc mới phải, bọn ta lần này đến đây chính là muốn thương lượng việc tân hoàng đế lên ngôi cùng Lý tướng quốc.”

Lý Khánh An khoát ta cắt ngang lời hắn nói, quay sang hỏi Lý Hanh: “Ta muốn hỏi một vấn đề đã. tân hoàng đế là ai?

Là thái tử hay là thái thượng hoàng?”

Câu hỏi này của Lý Khánh An hỏi rất thẳng thừng, hoàn toàn không chút giấu giếm, khiến Lý Hanh cảm thấy vô cùng ngại ngùng.

Hắn miễn cưỡng cười cười nói: “Đương nhiên là thái tử nối ngôi.

Lý tướng quốc sao lại liên tưởng đến ta được.

Tuy có không ít đại thần đề xuất thài tử còn nhỏ tuổi. không cách nào trị vì Đại Đường, chủ trương để ta lên ngôi nối dối. nhưng kẻ phản đối cũng rất nhiều, vì thế ta cũng nên thuận theo ý của mọi người, ủng hộ thái tử lên ngôi, để ta sẽ phủ tá cho hắn.”

Câu nói cuối cùng của Lý Hanh, hắn đã rất nhấn mạnh cụm từ “phủ tá hắn”.

Hàm ý như đang nói với Lý Khánh An rằng. hắn có thể không lên làm vua. nhưng hắn phải làm nhiếp chính vương giám quốc.

Kỳ thực để Lý Hanh làm nhiếp chính vương giám quốc cũng là cách nghĩ của Lý Khánh An.

Đây không những vì Lý Hanh cũng có chút thực lực, người ủng hộ của hắn cũng không ít. mà quan trọng hơn cả là tham vọng của Lý Hanh, dã tâm này sớm muộn gì cũng giúp Lý Khánh An mang lại cơ hội mà hắn cần.

Tuy đây là giới hạn thấp nhất mà Lý Khánh An có thể chấp nhận, nhưng đàm phán thì vẫn là cả một quá trình.

Lý Khánh An không vội gì trả lời thăng thắng cho hắn biết, mà hắn chi thư thái nâng chén trà lên cười nói: “Không biết thái thượng hoàng gần đây có tin gì của tiên đế không?”

“Hắn lúc này chắc đang ở Hán Trung!

Thập tam lang rất hiếu thuận với hắn. ta nghĩ phụ vương chắc cũng sẽ cảm thấy được toại nguyện.”

Nói đến này Lý Hanh bỗng ngờ ra điều gì. hắn kinh ngạc quay sang hỏi: “Không nhẽ Lý tướng quốc biết được tin về tiên đế?”

Lý Khánh An gật gật đầu nói, “Ta chỉ biết được một chút, hôm qua quân xích hầu của ta đã phát hiện tiên đế xuất hiện tại Lạc Cốc Quan, bên cạnh người còn có hàng ngàn quân đội hộ vệ.

Ta nghĩ người hôm nay chắc cũng đã vào Quan Trung, còn rất có khả năng đang đi về hướng Trường An này.”

Lý Hanh trầm mặc một lát.

Hắn tin lời của Lý Khánh An nói đều là sự thật, với tính của phụ thân hắn. cơ hội như thế này thì phụ thân hắn tuyệt không thể dễ dàng bỏ qua.

Với uy danh và sức kêu gọi của phụ thân hắn, e rằng ngoài Lý Khánh An ra, tất cả mọi người đều sẽ cúi đầu xung thần trước mặt người thôi.

Dù cho Lý Long Cơ không thể tự lên ngôi, nhưng vị trí giám quốc với hắn cũng dễ dàng trở bàn tay.

E rằng lúc đó chức giám quốc nhiếp chính vương sẽ không có phần của Lý Hanh, mà là thượng vương giám quốc.

Lý Hanh hiểu rõ ý của Lý Khánh An.

Lý Khánh An đang muốn nói với hắn rằng, hắn đang phải đối mặt với nguy cơ lớn nhất.

Lần này, Lý Hanh đã có phần không bình lặng nổi, hắn thẳng thắn nói: “Hôm nay ta đến đây chính là muốn thương lượng với Lý tướng quốc việc thái tử lên ngôi, và an bài của Chính sự đường, không biết liệu tướng quốc có nguyện ý nghe không?”

“Thái thượng hoàng xin cứ nói!”

“Thái tử tuy sắp lên ngôi vua, nhưng dẫu sao tuổi vẫn còn nhó, không thể độc lập xử Lý Chính sự.

Ta là tổ phụ của hắn. ta có trách nhiệm, đồng thời cũng có tư cách này thay hắn tạm thời giám quốc.

Đại tướng quân là người nắm bút chấp chính của Chính sự đường, Trung thư lệnh hữu thừa tướng, Bùi Mân là Lại bộ thượng thư, Vương Củng cũng vẫn là tả thừa tướng môn hạ thị trung, Lý Nghiễn làm Hình bộ thượng thư vẫn không gì thay đổi, Trần Hy Liệt thì cũng vẫn là Binh bộ thượng thư.

Ta xin tiến cử thêm Dương Quốc Trung làm Lễ bộ thượng thư.

Như thế này là đủ lục tướng, và còn một tướng nữa. ta nguyện ý nghe theo chủ ý của Lý tướng quốc.”

Trong sáu vị tướng quốc mỗi bên có ba người. giờ còn một chỗ trống.

Lý Hanh bèn để Lý Khánh An tự quyết định lấy.

Đây cũng là nhượng bộ của Lý Hanh, nếu Lý Khánh An có thể chấp nhận phương án này, vậy thái tử sẽ lập tức lên ngôi chiều nay, không còn để lại bất kỳ cơ hội nào cho Lý Long Cơ chen chân vào.

“Đa ta sự tin tưởng của thái thượng hoàng với Lý Khánh An, ta nguyện sẽ tiến cử Trương Quân làm Hộ bộ thượng thư.

Ngoài ra, ta còn có một điều kiện nữa.”

Lý Khánh An tiến cử Trương Quân quả thật là việc nằm trong dự liệu của Lý Hanh, với cái tính gió chiều nào thuận chiều nấy của Trương Quân, Trương Quân chưa chắc sẽ trở thành vây cánh của Lý Khánh An.

Người này là cả một biến số.

Lý Hanh gật gật đầu nói: “Sẽ như ngươi mong đợi, ta cũng ủng hộ Trương Quân trở về Chính sự đường, còn điều kiện của Lý tướng quốc xin cứ nói thẳng.”

Lý Khánh An cười nhạt nói: “Thật ra từ cái hồi năm ngoái, ta cũng đã hứa với lại binh sĩ An Tây, muộn nhất là trong vòng nửa năm, ta sẽ dùng đầu của hai tên Mạnh Vân và La Chính Nghĩa, để đáp trả lại tấm thân tình của tướng sĩ An Tây.

Thái thượng hoàng, ả không!

Nhiếp chính vương điện hạ, đây chính là điều kiện của ta! ”

Lúc gần giữa trưa, toàn bộ đại môn của thành Trương Quân đều được mở toang.

Lúc này, từ Chính sự đường truyền ra tin tức, thông qua thương thảo khẩn cấp của các đại thần, cuối cùng quyết định cùng ũng hộ thái tử lên ngôi.

Do thái tử tuổi vẫn còn nhỏ sẽ do thái thượng hoàng tạm đảm chức nhiếp giám quốc, đợi khi thái tử thành niên sẽ chính thức chuyển giao lại quyền lực.

Tin này đã khiến hàng vạn tên thái học sinh, quan viên và cả dân chúng Trường An tụ tập trước Chu Tước môn hoan hỉ vui mừng, thỉnh nguyện của họ cuối cùng đã được thành công.

Lúc này đang là giờ ăn trưa, dân chúng cũng bắt đầu tàn ra dần. chỉ còn bọn thái học sinh tụ năm tụ bảy định đi đến các tửu quán uống rượu ăn mừng.

Bước tiếp theo chính là bắt đầu khâu chuẩn bị lễ nghi để thái tử lên ngôi, về khâu này thì sẽ do hữu thừa tướng đứng đầu của văn võ bá quan xúc tiến.

Thể theo kiến nghị của Lý Hanh, thái tử Lý Thích bèn dẫn theo bốn trăm mấy người quan viên thuộc cấp ngũ phẩm trở lên cùng đi đến Minh Đức môn nghênh tiếp Lý Khánh An vào thành.

Việc nghênh tiếp công thần khài hoàn vốn dĩ đã thành lệ của Đại Đường trước đến giờ.

Ngày trước Lý Dự đã đích thân dẫn bá quan nghênh tiếp Lý Khánh An từ An Tây trở về, mới chi hai năm trôi qua thì Lý Dự giờ đây đã không còn, chỉ có con trai hắn thay hắn một lần nữa đón Lý Khánh An trở về.

Ngoài Minh Đức môn. hàng trăm quan viên, nghiêm chinh ngay ngắn xếp hàng.

Trong số họ có cả trọng thần kiên quyết ủng hộ Lý Khánh An như Bùi Mân.

Thôi Quang Viên... và cũng có cánh phái của phe liên mình tạm thời với Lý Khánh An như Trương Quân, nhưng đại đa số nhiều nhất vẫn là những người ủng hộ của Lý Hanh, như Vương Củng.

Dương Quốc Trung.

Trần Hy Liệt, Lệnh Hồ Phi và cả đại tướng quân như bọn Mạnh Vân.

Trong lòng mỗi người đều có một trạng phức tạp khó tả, cũng với việc Lý Khánh An vào thành, lịch sử Đại Đường sẽ lại bắt đầu được bước sang trang mới.

Không lâu sau. trên quan đạo xa ca xuất hiện một đội đại quân gồm năm vạn người.

Đại quân của Lý Khánh An đã tiến đến.

Bọn họ cùng dừng chân lại tại vị trí cách đấy hai dặm. năm vạn đại quân giáo mác trên tay, chiến mã uy dũng đăm đăm nhìn bốn trăm hơn quan viên đại thần xếp hàng đứng ngoài Minh Đức môn.

Quân An Tây ở quá gần. nhiều quan viên trong lòng lại thấy thổn thức bất an, nhất là Mạnh Vân. tim hắn lại có cảm giác như bị treo lơ lửng trên không, khó mà bình tĩnh được.

Hắn len lén liếc sang phía Lý Hanh, thấy Lý Hanh vẫn thần thái tự nhiên, không có chút sợ hãi mà lòng hắn mới có phần bớt sợ.

Ngay cả Lý Hanh cũng có thể yên tâm. thế thì hắn có gì phải lo chứ?

Nếu để người khác biết được hắn sợ Lý Khánh An. truyền ra ngoài hắn còn mặt mũi nào làm người!

Lý Khánh An dưới sợ bảo vệ của một ngàn thân binh bèn từ trong đại quân đi ra.

Hắn vẫn đầu đội mũ hoàng kim giáp, thân đeo chiến đao, cũng vẫn tư thế của một đại tướng quân biêu kỳ.

Ánh mật lẫm liệt của hắn chằm chằm có thần nhìn về phía Mạnh Vân và Tá vũ vệ đại tướng La Chính Nghĩa cạnh bên trong đám đông.

Hai người này năm xưa đã phản bội hắn tại Hà Tây, giờ này lại dám đứng ở trước mặt hắn.

Chúng quan viên đều có phần ngạc nhiên, người này nhìn người nọ không biết trong hồ lô của Lý Khánh An rốt cuộc bán thuốc gì.

Hắn cũng không phải không biết lễ. năm xưa lúc Thánh thượng tiếp kiến hắn. hắn lễ tiết chu đáo, thế sao hôm nay hắn lại trở nên thất thường thế?

Mọi người bắt đầu lao xao bàn tán. không hiểu rốt cuộc xảy ra việc gì.

Lúc này, Lý Khánh An giơ cao rơi ngựa chỉ thẳng vào mặt Mạnh Vân và La Chính Nghĩa, ngay lập tức, binh sĩ An Tây bèn cùng xông lên như bầy mãnh hổ ghì chặt hai người họ xuống đất. lập tức trói lại.

Trong lòng Mạnh Vân khiếp đảm vô cùng, hắn bị ghì chặt dưới đất nhưng trong miệng vẫn lớn tiếng hét hò: “Lý Khánh An. rốt cuộc ngươi muốn làm gì?

Thái tử và thái thượng hoàng đều có ở đây mà ngươi dám vô lễ ư?”

La Chính Nghĩa lại càng sợ đến độ toàn thân rung bần bật. hắn một câu cũng không nói nên được lời.

Lý Khánh An nhìn Lý Thích và Lý Hanh chấp tay thưa: “Thái tử điện hạ. thái thượng hoàng điện hạ.

Mạnh Vân và La Chính Nghĩa thân là chủ soái quân Quan Trung.

đương nhiên phải bảo vệ an toàn của huyện Vệ Nam. nhưng hai người họ thất chức không xem vương pháp ra gì để đến nỗi Thánh thượng gặp phải thích khách thân vong.

Theo quân quy phải tội xử trảm.

Thần nguyện dùng thủ cấp hai người họ để tế vong linh của Thánh thượng trên trời.”

lời này của Lý Khánh An vừa dứt. tất cả mọi người đều sợ xanh mặt. ngay cả Lý Hanh cũng giật thót tim.

Hắn nhận lời giao Mạnh Vân và La Chính Nghĩa cho Lý Khánh An. nhưng không nói là để Lý Khánh An giết bọn chúng vào ngay thời điểm này.

Hắn có mơ cũng không ngờ được rằng Lý Khánh An lại động thủ vào ngay lúc này, giết hai người họ để lập uy.

Không đợi mọi người kịp phản ứng lại, Lý Khánh An bèn hạ lệnh ngay: “Trảm thủ tại chỗ!”

Mấy tên binh sĩ An Tây lập tức dùng chân đạp lên đầu và người Mạnh Vân giữa chặt hắn lại.

Mạnh Vân lúc này chỉ còn biết ú ở hét ầm lên nhưng lại không nói được thành lời câu nào. ngay tức thì. một tên binh sĩ An Tây tráng kiện giơ cao hoành đao sắc bén nhắm thẳng vào cổ Mạnh Vân mà chặt xuống.

Sau một tiếng rên khẽ thì Mạnh Vân đã đầu rìa khỏi cồ. cổ hắn lập tức ào ào tuôn chảy máu tươi, Dương Quốc Trung và các quan viên bên cạnh không kịp tránh đi, cuối cùng bị máu dấy đầy lên mình, có một quan viên còn vì thế mà sợ chết ngất.

ở phía còn lại.

La Chính Nghĩa cũng bị binh sĩ An Tây chặt đứt đầu tại chỗ.

Hai tên binh sĩ giơ cầu thủ cấp hai người lên.

Lúc này, bốn trăm mấy tên đại thần mới kịp phản ứng. ai ai đều sợ hãi thét rú lên. bọn chúng lui liền ra sau mười mấy bước, sắc mặt kinh hoàng nhìn chằm chằm các xác không đầu của hai tên Mạnh Vân và La Chính Nghĩa.

Máu tươi vẫn đang không ngừng ròng ròng tuôn chảy từ chiếc cổ bị chặt đứt kia.

Mọi người nhìn mặt trợn tròn cả mắt.

Lý Khánh An lại nhảy xuống ngựa. quỳ một chân thi lễ trước mặt Lý Thích, hắn lớn tiếng nói: “Thần An Tây tiết độ sứ. hữu thừa tướng Lý Khánh An tham kiến thái tử điện hạ. thái tử điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”

Lý Khánh An ở cửa thành ngay trước mặt thái tử và mấy trăm triều thần chém chết Mạnh Vân và La Chính nghĩa. việc này nhất thời làm chấn động Trường An. trở thành đề tài tranh luận nóng bỏng của người Trường An lúc trà dư tửu hậu.

Toàn bộ thành Trường An đều đang bàn tán việc này, các đại tửu quán, khách điếm, đều có thể nghe thấy có người đang đàm luận việc này. quan điểm cũng đều không giống nhau, phần lớn căn cứ sự thích ghét mà phân chia, tức cái gọi là kẻ nhân thì thấy điều nhân, kẻ trí thì thấy điều trí.

Kẻ căm ghét Lý Khánh An thì chửi hắn kiêu ngạo ngang tàng, ở ngay trước mặt thái tử giết người, có thể so với Hán mạt Đổng Trác; người yêu thích Lý Khánh An lại khen hắn khoái chí ân cừu, Mạnh Vân và La Chính Nghĩ phản bội trước, việc giết chóc này. có thể làm cho hắn kiến lập uy danh cao lớn trong quân đội. người trung lập thì nói mục đích thật sự của Lý Khánh An là giết người lập uy, đã đưa một cảnh cáo cho triều thần Trường An. thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết.

Nhưng khiến người ta lo lắng nhất chính là nam quân.

Lý Khánh An gần như là ở trước mặt của nam quân chém giết chủ soái của bọn họ, nam quân chịu dễ dàng bỏ qua được sao?

Nhưng tình hình thực tế lại nằm ngoài dự đoán của mọi người, nam quân không có bất kỳ phản ứng nào, Vương Tư Lễ từ Đồng Quan kéo tới tiếp nhiệm chủ soái nam quân, nguyên hữu Vũ Lâm quân đại tướng quân Trần Huyền lễ tiếp nhậm Kim Ngộ vệ đại tướng quân, quân đội bình lặng dị thường, không có bởi vì Mạnh Vân bị giết mà xảy ra xáo động.

Mà thái thượng hoàng Lý Hanh mà Mạnh Vân trực tiếp tận trung cũng không có bất kỳ phản ứng nào, rất nhiều người bèn suy đoán rằng, rất có thể Lý Khánh An và Lý Hanh đã đạt được hiệp nghị bí mật.

Lý Hanh vì vị trí Giám quốc của hắn, đã bán đứng Mạnh Vân.

Cái chết của Mạnh Vân dù sao cũng chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, màn kịch bom tấn thật sự vẫn là tân vương đăng cơ, thái tử Lý Thích đăng cơ đã không còn nghi vấn gì nữa. bây giờ chỉ còn là vấn đề về thời gian.

Đại Minh cung Lân Đức điện, Đại Đường Thẩm hoàng hậu chính thức triệu kiến Lý Khánh An.

Thẩm Trân Châu xuất thân danh môn Hồ Châu, dung mạo xinh đẹp như hoa, hiền thục lương thiện, nàng năm nay mới hai mươi tám tuổi, trượng phu băng hà tuy mang lại cho nàng sự đả kích nặng nề, nhưng nhìn thấy con trai có thể kế thừa hoàng vị, lại mang lại cho nàng một sự an ủi to lớn, vì điều này, nàng tràn ngập một sự cảm kích đối với Lý Khánh An.

“Lý tướng quốc, thánh thượng thường nói với ta, tướng quốc là trụ cột vững vàng của Đại Đường, cho đến hôm nay ta mới hiểu lời của thánh thượng, tướng quốc toàn lực ủng hộ thái tử đăng cơ, ta cảm kích bất tận.”

Chương 440: Trân Châu Hoàng hậu

Thẩm Trân Châu lần này không ngồi phía sau trướng rèm. nàng ngồi ở trên ghế tròn gỗ lê khắc hoa. tứ phía có mười mấy thị nữ đứng hầu. nàng bận một chiếc váy dài màu trắng tươm, nét mặt không chút son phấn, trông có vẻ có chút tiều tụy.

Nàng sở dĩ không ngồi sau trước rèm. là bởi vì thái tử Lý Thích đang đứng bên cạnh nàng, ban nãy Lý Khánh An giết người ngay giữa phố. quả thật làm cho nàng giật mình không nhỏ, nhưng hoạn quan tâm phúc của nàng lại âm thầm nói với nàng.

Lý Khánh An thật ra là đang trấn áp thái thượng hoàng, nàng lúc này mới chợt tỉnh ngộ.

Thái tử Lý Thích tuy rằng vẫn chưa đến mười ba tuổi, nhưng hắn từ sáu tuổi đã bắt đầu tiếp nhận sự giáo dục chính quy, tâm trí trưởng thành sớm hơn so với thiếu niên bình thường. hắn hiểu rõ tình cảnh của mình, tổ phụ của hắn đang tranh đoạt hoàng vị với hắn. mà hắn cuối cùng có thể có được hoàng vị. là kết quả do Lý Khánh An ở đằng sau toàn lực ủng hộ, trong lòng hắn cũng tràn đầy cảm kích đối với Lý Khánh An.

Lý Khánh An hơi hơi hạ thấp người cười nói: “Hoàng hậu nương nương xin yên tâm. thần và thái thượng hoàng cùng với mấy vị trọng thần của triều dã đều đã thương lượng ổn thỏa. nên sớm không nên trễ, thái tử sẽ vào sáng ngày mai chính thức đăng cơ”

Thẩm Trân Châu khẽ thở phào nhẹ nhõm, nàng hôm nay đặc biệt triệu kiến Lý Khánh An là có dụng ý của nàng, nàng biết thái thượng hoàng lần này tuy đoạt vị thất bại. nhưng không có nghĩa là hắn sau này sẽ dễ dàng bỏ qua. con trai của nàng tuy trên danh nghĩa là hoàng đế. nhưng trên thực tế không binh không quyền, chỉ là một hoàng đế bù nhìn, đại quyền thực tế của triều đình nằm gọn trong tay thái thượng hoàng và Lý tướng quốc, tương lai con trai nàng có thể bình an vô sự hay không. có thể thuận lợi nắm quyền hay không, mấu chốt chính là ở tên Lý Khánh An này có thể toàn lực ủng hộ con trai hay không, vì vậy nàng nhất định phải lôi kéo tên Lý Khánh An này về phía mình.

Thẩm Trân Châu trìu mến nhìn con trai một cái, bèn khẩn thiết nói với Lý Khánh An: “Lý tướng quốc thân là Triệu vương. có mối tình thân huyết mạch với Thích nhi. lại có tuổi tác tương đồng với phụ hoàng của Thích nhi. tình như huynh đệ, nếu như tướng quốc không chê, xin nhận lấy một lạy của Thích nhi. tôn làm thượng phụ.”

Lý Thích lập tức quỳ xuống, dập đầu với Lý Khánh An nói: “Thượng phụ ở trên, xin nhận con một lạy!”

Lý Khánh An vội vàng nâng Lý Thích dậy, nói: “Thái tử điện hạ mau mau xin đứng lên, chiết sát thần rồi!”

Thẩm Trân Châu cũng đứng dậy thi một lễ sâu với Lý Khánh An. khóc nói: “Tính mạng của mẫu tử ta. chính là ở trên người của thượng phụ rồi.”

Lý Khánh An thở dài một hơi nói: “Thần cho dù máu chảy đầu rơi. cũng sẽ bảo hộ hoàng hậu và thái tử bình an!”

Rời khỏi Đại Minh cung.

Lý Khánh An ngồi lên một chiếc xe ngựa ở trên đại lộ Chu Tước chậm rãi mà đi. mấy trăm thân binh hộ vệ ở tả hữu. trong lòng hắn có chút mơ màng, lúc này hắn cách hoàng vị hằng mơ ước là gần sữi làm sao, hắn nếu như điều động thêm mười vạn quân An Tây bèn đủ đế đánh bại bất kỳ thế lực nào, một chân dấn vào Hàm Nguyên điện, nhưng cảm nhận thực thụ của hắn lại là hắn cách hoàng vị xa xôi biết dường nào.

Lý Dự băng hà. người kế thừa mà mọi người nghĩ đến là thái tử Lý Thích, là thái thượng hoàng Lý Hanh, hoặc là Lý Long Cơ, thậm chí còn có người nhắc đến những tông thất khác, nhưng lại không có một người nào nhắc đến hắn Lý Khánh An. bất luận là đại thần triều đình hay là dân chúng bình thường, đều không một ai nghĩ đến khả năng hắn Lý Khánh An đăng cơ.

Vấn đề bên trong này rốt cuộc là do đâu?

Làm cho Lý Khánh An cảm thấy vô cùng nghi hoặc, khi xe ngựa đi tới nơi lân cận An Nhân phường, Lý Khánh An đột nhiên nghe thấy tiếng hát ngân vang từ nơi không xa truyền đến.

‘Trường An Lý, An Tây Lý, tuy là đồng căn chia hai nơi, An Tây bách chiến hộ xã tắc, cuối cùng cũng là thay Trường An làm áo cưới.’

“Dừng!”

Lý Khánh An khẽ quát một tiếng, hắn thấy một nam tử thanh bào bước vào trong An Nhân phường, bèn lập tức mệnh tả hữu nói: “Tức tốc đi tìm người xướng ca đến đây!”

Hơn mười người kỵ binh lập tức phóng ngựa hướng An Nhân chạy nhanh mà đi.

Lý Khánh An trong lòng kinh ngạc không thôi, đó sẽ có thể là ai, mà lại nói trúng trên tâm khảm của hắn.

Lát sau, thân vệ của hắn dẫn đến một nam tử trung niên, người này chừng trên dưới bốn mươi tuổi, thân hình gầy dài. bộ dạng mắt thanh mày tú. có một chút khí chất cốt cách tiên đạo, hắn dưới sự vây quanh của mười mấy kỵ binh, nhưng bước đi đủng đỉnh, khuôn mặt không hề có bất kỳ thần sắc kinh hoàng sợ hãi nào.

Đi đến trước xe ngựa của Lý Khánh An. hắn chắp tay ra sau một cái, ngạo nghễ nhìn lên bầu trời, cũng không tiến lên hành lễ với Lý Khánh An, mấy thân binh đang định trách giận hắn.

Lý Khánh An lại khoát tay cản trở thân binh, hắn đi xuống xe ngựa, chắp tay cười nói: “Ban nãy bài ca mà tiên sinh hát, hình như đang nói ta.”

nam tử này quay đầu nhìn Lý Khánh An một cái, thản nhiên nói: “VỊ quan gia này nghĩ quá nhiều rồi chăng?

Người họ Lý trong nhiều vô số kể, tại sao lại nhất định phải là ngài.”

Lý Khánh An cũng không tức giận, vẫn nở nụ cười như cũ nói: “ngươi có biết ta là ai không?”

Vị Nam tử kia ngước mặt lên trời cười một cái, nói: “ở thành Trường An có thể có quân đội hộ tống, chẳng qua là sáu người Ca Thư Hàn, Quách Tử Nghi, Vương Tư Lễ, Trần Huyền Lễ.

An Bão ngọc, Ca Thư Hàn là người Hồ, Quách Tử Nghi và Trần Huyền Lễ đã già.

Vương Tư Lễ giữa trưa rời khỏi Trường An. quân đội An Bão Ngọc suất lĩnh là Vũ Lâm quân, vậy ngài nói xem ngài là ai?

Hơn nữa, trên quân kỳ hộ vệ của ngài không phải đã viết hai chữ An Tây rồi sao?”

Lý Khánh An nghe trong ngữ khí của hắn khá khinh khi mình, lại có chút ý châm chọc mình, trong lòng không khỏi có chút không vui. nhưng hắn vẫn là khắc chế được cơn tức giận. thu lại nụ cười nói: “Tiên sinh biết rằng ta là Lý Khánh An, còn dám trêu chọc ta, không sợ ta giết chết ngươi sao?”

nam tử kia khẽ cười một cái: “Nếu như ngài là đại tướng quân, ta tự nhiên là khiếp sợ ngài, không dám có nữa phần trêu chọc đối với đại tướng quân, bởi vì ta sợ chết, nhưng bây giờ ngài là Lý tướng quốc, nếu Lý tướng quốc ngay cả chút lòng khoan dung độ lượng người cũng không có. vậy thì ngài đến Trường An để làm gì nào?”

Lý Khánh An nghe trong lời của hắn có hàm ý, không khỏi nheo mắt lại nở nụ cười: “Vậy tiên sinh nói ta đến Trường An làm gì?”

“Ta ban nãy không phải đã hát rồi sao? ít nhất không phải là đến thay Trường An làm áo cưới, không đúng sao?”

Lý Khánh An chăm chú nhìn hắn một lúc lâu. bỗng nhiên hướng hắn khom người thi lễ nói: “Xin tiên sinh dạy ta!”

nam tử ha hả cười nói: “Tướng quốc cho rằng ta vì sao ca hát. thật sự là bởi vì khốn cùng thất vọng, là muốn ở nơi đây của Lý tướng quốc kiếm chén rượu uống, chỉ là nơi này không phải là chỗ để nói chuyện.”

Lý Khánh An gật gật đầu. nói với thân binh: “Nhường ra một con ngựa, lập tức trở về quân doanh.”

Binh sĩ dìu nam tử kia lên chiến mã. mọi người gia tăng tốc độ, đi về phía quân doanh ngoài Minh Đức môn.

Mấy vạn đại quân của Lý Khánh An lúc này đang trú đóng ngay trên mảnh thảo nguyên trống trải nơi ngoài Minh Đức môn năm dặm. mọi người trở về quân doanh.

Lý Khánh An mệnh người dẫn nam tử trung niên đi lên.

nam tứ trung niên đi vào đại trướng của Lý Khánh An. tuy không phải là cung kính khép nép gì. nhưng cũng không giống trên đại lộ Chu Tước ngạo mạn vô lễ như thế nữa. nếu đã nói rõ hắn là đến chỗ của Lý Khánh An mưu cầu chức tước, thì hắn ít ra cũng phải trở nên khách sáo vài phần.

Hắn hướng Lý Khánh An chắp tay cười nói: “Tại hạ là người Đồng Châu huyện Phùng Dực. họ Vi, tên Vi Thanh Bình.”

“À!

Tiên sinh và danh môn Vi thị có quan hệ gì không?”

“Một tổ tông của năm trăm năm trước mà thôi.”

nam tử tên Vi Thanh Bình mỉm cười nói: “Ta từ nhỏ gia cảnh bần hàn. khổ đọc thi thư. sau hai mươi lãm tuổi bèn đến Trường An tham gia khoa cử.

đã thi được mười mấy năm.

đều không có duyên với bảng vàng, nhưng lại quen được một đám bạn rượu bạn thơ, bọn họ đều xưng ta là ‘Phùng Dực cuồng sinh’ mấy tháng trước Sầm Tham viết thư cho ta. bảo ta đi An Tây phát triển, ta quả có chút động lòng, không ngờ ở Trường An gặp được đại tướng quân, không biết đại tướng quân có thể dung nạp tên cuồng sinh không biết lễ nghĩa này như ta không?”

Lý Khánh An thấy hắn cử chỉ thong dong, nói cười tự nhiên, quả có chút cảm tình với hắn. bèn cười nói: “An Tây là chỉ tiến cử người có tài, không so đo gia cảnh xuất thân của ngươi, bất chấp tướng mạo cử chỉ của ngươi, ngươi nếu muốn ở chỗ ta kiếm chác chén rượu uống, vậy ít ra ngươi phải lấy ra một chút bản lĩnh thật ra. nói đi!

Ngươi dựa vào đâu mà để ta cho ngươi rượu uống?

Vi Thanh Bình cũng không kiêng dè. bèn thẳng thắn nói: “Đại tướng quân ở ngoài Minh Đức môn chém giết Mạnh Vân và La Chính Nghĩa, có người chửi đại tướng quân bạo ngược tàn nhẫn, có người khen đại tướng quân ân oán phân minh, cũng có người nói hành động này của đại tướng quân sẽ ảnh hưởng đến hình tượng trong lòng của bá quan, ta lại cho rằng đây không có gì cả. người không thích đại tướng quân, cho dù đại tướng quân có nở một vạn nụ cười lấy lòng. hắn vẫn không thích; ngược lại, người thích đại tướng quân, cho dù đại tướng quân ở ngay phố giết một vạn người. hắn vẫn sẽ khen ngợi đại tướng quân giết hay, giết Mạnh Vân và La Chính Nghĩ có thể nói là được mất nửa nọ nửa kia. nhưng đại tướng quân thân là hữu tướng, ta lại cảm thấy không ổn.”

“Tại sao?”

“Tại sao?”

“Rất đơn giản, bởi vì vị trí hữu tướng không phải nhẹ nhàng an nhàn như vậy.

Bắt đầu từ Trương Cửu Linh, từ Lý Lâm phủ, thậm chí bao gồm Dương Quốc Trung, mỗi người họ đều là mỗi ngày xử lý vạn đầu mối, Lý Lâm Phủ đều là bận đến đêm đen mới có thể hồi phủ, Dương Quốc Trung lại càng là đem sớ tấu khiêng vào trong nhà xử lý, sự vụ lớn nhỏ, đều phải do tướng quốc phê duyệt, nếu đại tướng quân từ bỏ chức An Tây tiết độ sứ còn dễ dàng, có thể toàn lực xử Lý Chính vụ. sau này giành lấy một tên gọi tướng quốc không thấp hơn Trương Cừu Linh, nhưng trên thực tế, đối với đại tướng quân, quyền của An Tây còn quan trọng hơn nhiều so với quyền của hữu tướng, đại tướng quân làm tướng cũng không phải là vì để giành lấy một tiếng thơm, nếu như vậy, đại tướng quân vừa phải xử lý tướng vụ, vừa phải xử lý quân vụ An Tây, làm sao mà có nhiều tinh lực như vậy, vậy thì thời gian đâu mà suy nghĩ đến chuyện ?”

Lý Khánh An cũng giống như trong giấc mộng bị gõ tỉnh dậy, sau khi đông tiến, hắn suốt đường thuận lợi, đánh bại được An Lộc Sơn, kích bại Lý Hanh, uy trấn Trường An, vinh dự đăng lên vị trí hữu tướng, lại trở thành thượng phụ của Lý Thích, có thể nói là cực kỳ vẻ vang, làm cho hắn đã có chút quên hết tất cả.

Nhưng tên Vi Thanh Bình này lại một gậy gióng tỉnh hắn, người này nói rất có lý, một khi hắn đã bái hữu tướng rồi, chắc chắn sẽ làm yếu đi sự khống chế đối với An Tây, một khi An Tây xảy ra chuyện lớn. hắn cũng không còn sức lực nào quay về xử lý, dần dần lâu ngày rồi, hắn rất có thể sẽ mất đi An Tây, huống hồ chi sự khống chế của hắn đối với An Tây vẫn còn kém xa sự khống chế của An Lộc Sơn đối với Phạm Dương Hà Bắc.

Lý Khánh An lập tức nói với tả hữu: “Đi dâng một ly trà cho Vi tiên sinh.”

“Đa tạ Đại tướng quân!”

Vi Thanh Bình chắp tay tạ ơn nói.

“Vi tiên sinh không cần khách khí, xin tiếp tục nói, vậy theo ý kiến của tiên sinh, ta nên dung thân ở Trường An như thế nào?”

Vi Thanh Bình cười xòa. lại tiếp tục nói: “Theo ý ta, Đại tướng quân có thể ở trong Chính sự đường chiếm cứ một tướng vị, nhưng không thể quản thực vụ, Đại tướng quân có thể ủy thác một người có thể tín nhiệm được làm hữu tướng, để hắn thể hiện ý chỉ của đại tướng quân, đại tướng quân thì sẽ ở ẩn phía sau rèm, ở sau rèm tiến hành điều khiển khống chế, tuy không được vẻ vang như bây giờ, nhưng ta tin rằng, điều đại tướng quân cần tuyệt không chỉ là sự vẻ vang.”

Lý Khánh An chắp tay ra sau ở trong đại trướng đi đi lại lại, hắn lúc vừa bắt đầu có chút hoài nghi người này lai lịch bất chính, một phường vô danh tiểu tốt lại mở lời cởi mở mà bàn chuyện quốc gia đại sự với mình, có vẻ như giao tình cạn mà nói sâu xa. hắn hoài nghi người này có phải do Lý Hanh phái đến, nhưng người này nói ra những lời này. lại cực kỳ có lý, giống như đã gióng một hồi chuông đánh thức mình, nếu người mà Lý Hanh phái đến. tuyệt đối sẽ không nhắc nhở mình như vậy, hắn nói vô cùng đúng, tìm một người đại diện hữu tướng, bản thân hắn ẩn mình phía sau rèm mà tiến hành điều khiển, như vậy, hắn chỉ cần suy nghĩ đến quân quốc đại sự, cũng có thời gian và tinh lực kiêm quản An Tây.

Lý Khánh An liếc mất nhìn hắn. lại nghĩ tới bài ca mà hắn hát. liền hỏi nói: “Vậy ngươi tiếp tục nói xem, tại sao An Tây Lý lại thay người làm áo cưới cho Trường An Lý.”

Đề tài của bọn họ bắt đầu càng lúc càng tiến sâu hơn. thái độ cuồng sinh của Vi Thanh Bình cũng mất hết, bắt đầu bày tỏ ra thành ý hắn muốn nương nhờ Lý Khánh An. hắn thành khẩn nói: “Đại tướng quân lúc này nhất định trong lòng nghi hoặc, rõ ràng mình cũng là tông thất thân vương, tại sao lại không có duyên với sự đề danh hoàng vị?

Thậm chí có người nhắc tên Tự Ninh vương Lý Lâm kế thừa đại thống, còn có người đề danh Tự Kỳ vương Lý Trân, còn có những quận vương thân vương khác, nhưng lại không có chuyện đại tướng quân gì đó, đây là do đâu?”

“Ta cũng muốn biết đây là vì sao?”

Nụ cười bất cần đời trên mặt Vi Thanh Bình hoàn toàn biến mất. hắn sắc mặt nghiêm nghị, từng chữ từng câu nói: “bởi vì đại tướng quân không phải là con cháu của Lý Thế Dân. mà là hậu nhân của thái tử Kiến Thành.”

Ngay đêm hôm trước khi thái tử Lý Thích sắp đăng cơ, Lý Long Cơ cũng đang tiến hành ván cược cuối cùng.

Hộ huyện cách tây nam Trường An khoảng tám mươi dặm. là một huyện thành quy mô cỡ trung. lúc này, Lý Long Cơ dưới sự hộ vệ của ba nghìn thiết kỵ, đang đóng quân trong Hộ huyện.

Trong Hộ huyện huyện nha.

Lý Long Cơ lòng nóng như lửa đốt. hắn vừa mới đặt chân lên Hán Trung bèn nhận được tin tức Lý Dự băng hà. trong lòng hắn vừa sốt ruột vừa hối hận. nếu hắn lúc này ở kinh thành, vậy thì sẽ phải là hắn đi chủ trì đại cục. với uy vọng và sức ảnh hưởng của hắn. hắn đăng cơ lại ngôi vị hoàng đế sẽ không hề phí sức lực nào, nhưng ngặt lúc thời khắc mấu chốt này hắn lại rời khỏi Trường An.

đến nỗi mà hắn đã lỡ đi cơ hội tốt nhất này.

Nhưng Lý Long Cơ không hề cam tâm. bất luận thế nào hắn phải dốc sức tranh thủ. lộ trình tám mươi dặm. nếu như ra roi thúc ngựa, hắn có thể đặt chân đến Trường An trước sáng ngày mai.

nhưng cục diện trước mắt làm cho hắn chán nản.

Ca Thư Hàn soái lĩnh ba vạn quân Lũng Hữu ở phía trước chặn đi lối đi của hắn. bây giờ biện pháp duy nhất của hắn chính là lợi dụng uy vọng của hắn gây ảnh hưởng với Ca Thư Hàn. cho dù không thể kéo Ca Thư Hàn quay về. nhưng ít ra cũng phải để hắn không cản trở đường đi của mình.

Lý Long Cơ phái người đi đưa thư đã đi được một canh giờ hơn rồi. vẫn chưa có tin tức gì. làm cho hắn sốt ruột không yên. lúc này, bên ngoài huyện nha truyền đến tiếng chạy đường. thị vệ hắn phái đi đã trở về.

“Thế nào, gặp được Ca Thư Hàn chưa?”

“Hồi bẩm thượng hoàng, vi thần đã gặp được Ca Thư tướng quân, đem thư của thượng hoàng đưa cho ngài.”

Lý Long Cơ khoát tay, để người bên cạnh lui xuống, hắn chậm rãi ngồi xuống, nói: “ngươi phải tường tận kể lại cho ta biết, hắn lúc ấy có nét mặt thần sắc ra sao, đã nói một chi tiết nhỏ cũng không thể bỏ sót.”

“Vâng ạ!

Vi thần đã hiểu.”

Thị vệ cúi đầu nghĩ nghĩ rồi nói: “Vi thần cảm thấy được, Ca Thư tướng quân sau khi xem xong thư của thượng hoàng. thần thái rất hổ thẹn, ngài nói có một số chuyện ngài cũng là thực hiện một cách bất đắc dĩ. tuyệt đối không dám có nửa điểm bất kính với thượng hoàng, hi vọng thượng hoàng có thể thông cảm cho tình cảnh ngài trong lúc đó.”

“Tình cảnh trong lúc đó?”

Ánh mắt Lý Long Cơ bắt đầu có chút phát sáng, hắn đã cảm giác được Ca Thư Hàn cũng không hoàn toàn phản bội hắn. mấu chốt bây giờ chính là phải biết lúc ấy là tình cảnh thế nào?

Lý Long Cơ nhắm mắt trầm tư chốc lát. hắn đã nhớ ra. lúc ấy mình nóng lòng tước quyền chư hầu biên cương, phái thân vương đến các đại phiên trấn đi chưởng quyền, đồng thời hạ thủ đầu tiên với An Tư Thuận, kết quả đã dọa sợ Ca Thư Hàn. nấp vào cao nguyên, sau này mình ngã bệnh, có lẽ hắn cảm thấy mình đã không còn hi vọng tỉnh lại. nên đã đi nương nhờ Lý Hanh.

“Sau đó thì sao?”

Lý Long Cơ lại hỏi.

“Ca Thư tướng quân sau đó nói, cho dù ngài để thượng hoàng đi qua, thượng hoàng cũng không vào được Trường An. xích hầu của Lý Khánh An sớm đã phát hiện ra động tĩnh của thượng hoàng, thượng hoàng chỉ cần tới gần Trường An, thì sẽ bị quân An Tây phục kích.”

Lý Long Cơ gật gật đầu, hắn hiện tại đã dần dần tỉnh táo lại, hắn tin lời của Ca Thư Hàn nói chính là lợi nói thật lòng, hắn mang nhiều quân đội quay về Trường An như vậy, làm sao có thể đi vào được trong thành, thậm chí ngay cả thành Trường An cũng tới gần không được, với sự độc ác tàn nhẫn của lão tam, hắn chắc chắn thừa cơ hội mà giết mình đi. không những hoàng vị không có được, thậm chí cuối cùng còn đánh mất cả sinh mạng.

Một khi hắn tỉnh táo lại, sự cấp thiết nóng lòng quay về Trường An tranh đoạt ngôi vị hoàng đế cũng trở nên phai nhạt, nhưng đánh mất cái này, ông lại được cái khác, thái độ Ca Thư Hàn lại khiến cho hắn này sinh hi vọng thu nạp lại Ca Thư Hàn vào trướng mình.

“Rồi sau đó nữa thì sao?

Hắn lại nói điều gì?’

“Rồi sau đó, Ca Thư Hàn hi vọng thượng hoàng có thể bảo trọng long thể, nếu như thượng hoàng có việc gì cần ngài giúp đỡ, hoặc là thiếu thốn điều gì, thượng hoàng cứ việc mở lời, ngài nhất định sẽ toàn lực tương trợ, cuối cùng Ca Thư tướng quân đưa tiễn thần mãi đến khi ra khỏi quân doanh.”

Lúc này, Lý Long Cơ dựa vào kinh nghiệm chính trị mấy chục năm của hắn. hắn đã phán đoán ra, Ca Thư Hàn đối với Lý Hanh không hề tuyệt đối trang thành, những lời nói và hành động của hắn hôm nay đối với mình, rất hiển nhiên là muốn tìm một đường lui, Lý Long Cơ có chút đắc ý mà nở nụ cười, chỉ cần Ca Thư Hàn không phải tuyệt đối trung thành với Lý Hanh, vậy thì hắn sớm muộn gì cũng sẽ bị mình sử dụng.

Tuy nhiên Lý Long Cơ quả thật không hiểu rõ Ca Thư Hàn tại sao lại dao động với Lý Hanh?

Không lẽ là Lý Hanh không thể đăng cơ được, hoặc là Lý Hanh không thể thực hiện hứa hẹn với hắn, để hắn cảm thấy thất vọng?

Lý Long Cơ lo nghĩ tới lui, cũng không nghĩ ra nguyên nhân khiến Ca Thư Hàn dao động với Lý Hanh, bởi vì hắn không biết rằng, Lý Khánh An sáng sớm một đao chém bay đầu của Mạnh Vân, lại làm rét lạnh đi trái tim của Ca Thư Hàn.

Chương 441: Phong ba trước nghỉ lể

Trời vẫn chưa sáng tiếng trống đùng đùng đã vang âm cả thành Trương Quân.

Phố to hẻm nhỏ đáng nhẽ vắng bóng người cũng bỗng nhiên trở nên náo nhiệt, từng chiếc lồng đèn sáng như Minh Nguyệt chiếu rọi trên nẻo đường vẫn còn tối mịt của phố phường Trường An.

Từng chiếc xe ngựa lốc cốc lăn bánh, cùng những quan viên cưỡi ngựa vội vã xuất hành trong đêm đen.

Hôm nay sẽ là ngày tân đế Đại Đường kế vị, phàm quan viên cửu phẩm trở lên có mặt trong Kinh thành đều phải đến yết kiến.

Lý Khánh An đã đi từ doanh trại ngoại thành đến Đại Minh cung, hắn ngồi trong chiếc xe ngựa rộng rãi mà Ca Thư Hàn đã tặng.

Hắn trông áo quần chỉnh tề, đầu đội tam lương tiến hiền quan, thân bận từ bào kỳ lân. lưng đeo dây thắt ngọc.

Hôm nay hắn sẽ tham dự triều hội với thân phận Trung thư lệnh hữu thừa tướng, để đề phòng vạn nhất, hắn còn mặc thêm áo giáp nhẹ phía trong.

Loại áo giáp này này được công trượng khéo tay nhất của An Tây làm bằng sắt Damascus, tinh xảo mà chắc chắn, nó dày những hai lớp, nặng mười lăm cân. có thể chống chọi được với cung nỏ tay trong vòng mười bước và cường nó trong vòng bốn mươi bước, binh đao bình thường cũng khó mà cắt đứt.

Hôm qua hắn đã nói chuyện với Vi Thanh Bình rất lâu.

Vi Thanh Bình lại khuyên hắn hãy học theo nhà Tần, xây một con đường thẳng nối từ An Tây đến Trung Nguyên, để gia tăng liên hệ giữa An Tây và Trung Nguyên.

Kiến nghị của Vi Thanh Bình khiến Lý Khánh An suy nghĩ cả đêm qua.

đừng nói là lời khuyên của Vi Thanh Bình khuyên hắn nên rút ra đằng sau tiền tuyến rất thành khẩn, mà việc xây sửa đường này cũng có một ý nghĩa thực tế.

Lý Khánh An đã tận mắt nhìn thấy con con đường thăng nhà Tần tại Quan Nội Đạo, đường được làm rất kiên cọ đến nay một cọng cô vẫn chưa mọc được, có thể ví nó như con đường cao tốc thời cổ đại.

Thông thường mà nói Đường gia kỵ binh từ Bắc Đình đến Trường An nhanh nhất cũng phải mất một tháng, và lắm lúc do đường xá trắc trở khó khăn, cả chặng đường dài còn không thể phóng nhanh ngựa đi.

Nếu kiến tạo quan đạo lớn thì chặng đường từ Bắc Đình đến Trường An cùng lắm chi mất nửa tháng.

Nếu xây thêm dịch trạm đổi ngựa, cộng thêm trang bị người ả Rập và Đại Uyển tốt nhất, vậy tín sứ từ Bắc Đình đến Quan Trung có thể chỉ chừng mười ngày đã đủ.

Kiến nghị này khiến Lý Khánh An rất phấn khích, nhân lực không thành vấn đề.

Tối qua hắn đã gửi thư đến Toái Hiệp, lệnh cho Chính sự đường An Tây bắt tay vào việc sửa đường, lại mệnh cho Phong Thường Thanh từ Sindh chiêu mộ mười vạn dân công, và điều tập hàng ngàn con voi to khỏe đến gia nhập vào việc sửa đường.

Ngoài ra, theo thỏa thuận giữa hắn và Lý Hanh, sẽ dời ba mươi vạn hộ dân từ Lũng Hữu, Quan Nội Đạo, Hà Nam Đạo đến An Tây, nhất là vùng Hà Nam Đạo năm nay vừa xảy ra hạn hán. khắp nơi dân chúng đói khổ có thể dùng sức lao động để đổi cứu tế, lệnh cho họ sửa đường từ phía đông.

Lý Khánh An vừa giở sổ sách kho trên bàn ra, trên đấy đã ghi rõ ràng thành quả thanh tra tông thất trong vòng hai tháng nay của Lý Dự. thái thương các nơi trong Quan Trung giờ đều có lúa gạo, lúa mạch tồn kho chừng ngàn vạn thạch, trong Tả tàng có tiền sáu trăm vạn quan, và một lượng lớn vàng bạc châu báu.

Nhìn ghi chép trong sổ sách mà Lý Khánh An không khỏi không thán phục quyết tâm của Lý Dự.

Tuy Lý Dự đã không còn. nhưng hắn lại để lại cho người tiếp vị của hắn đủ số vật tư.

Có số tiền và lương thực này thì việc tu sửa con đường thẳng đến Đại Đường chắc không thành vấn đề.

Lúc này, xe ngựa của hắn bỗng dưng dừng lại, nhìn qua cửa sổ Lý Khánh An đã thấy Minh Đức môn. nhưng hình như đối diện đang có một đoàn người.

Thân binh khẽ giọng bẩm với hắn: “Đại tướng quân, là Ca Thư Hàn.”

Vừa dứt lời thì Ca Thư Hàn ở đối diện đã cười sang sàng nói, “Có phải là Lý đại tướng quân chứ?”

Lý Khánh An kéo rèm xe lên, chỉ thấy đối diện cũng có một chiếc xe ngựa.

đó chính là xe ngựa của Ca Thư Hàn.

Hơn hai năm không gặp, Ca Thư Hàn đã già hơn thấy rõ, thần sắc cũng không tốt lắm.

Lý Khánh An chấp tay cười nói: “Ca Thư huynh, đã lâu không gặp, huynh dạo này thế nào?”

Ca Thư Hàn tối quan thâu đêm trở về.

Hai ngày nay tâm trạng hắn không mấy tốt. vốn dĩ mong Lý Hanh lên ngôi hắn sẽ được phong Quan Nội Đạo tiết độ sứ, đây là lời hứa Lý Hanh với hắn, nhưng không ngờ kết quả cuối cùng lại bị tên Lý Khánh An này chiếm mất Quan Nội Đạo.

Lời hứa của Lý Hanh cũng từ Quan Nội Đạo chuyển thành Hán Trung, hơn nữa còn không có bất kỳ phong hiệu nào.

Việc này khiến Ca Thư Hàn vô cùng bất mãn, nhất là sau việc sáng hôm qua Lý Khánh An đã giết Mạnh Vân và La Chính Nghĩa, Lý Hanh hoàn toàn không có phản ứng gì.

Không những như thế.

Lý Hanh còn nhanh tay chuyển quân quyền cho Vương Tư Lễ.

Như thế chẳng phải nói rõ là Lý Hanh và Lý Khánh An đã có cấu kết.

Kỳ thực Ca Thư Hàn trong góc độ nào đấy đã hiểu nhầm Lý Hanh. sở dĩ Lý Hanh bán đứng Mạnh Vân là do Mạnh Vân có tập tính phản bội, hắn hôm nay đã dám phản bội Lý Dự thì ngay mai hắn cũng sẽ có thể phản bội Lý Hanh.

Lý Hanh chẳng qua là mượn tay Lý Khánh An để trừ đi mối hậu hoạn này.

Nhưng Ca Thư Hàn thì không cho là thế.

Trong mắt hắn, Lý Hanh vì muốn mưu nhất kỷ chi lợi nên đã đây thủ hạ đại tướng của mình đi chết.

Hắn hôm nay có thể hi sinh Mạnh Vân. vậy ngày mai liệu hắn có khi nào cũng hi sinh mình?

Ca Thư Hàn nghĩ mà thấy lạnh xương sống, hắn đã nhìn thấu con người Lý Hanh.

Ca Thư Hàn nhìn Lý Khánh An cười cười nói: “Lý đại tướng quân, ta có mấy lời

muốn nói với đại tướng quân, không biết có tiện không?”

Lý Khánh An cười phóng khoán: “Ca Thư huynh không ngại có thể qua xe ngựa của ta. chúng ta sẽ cùng đến Đại Minh cung.”

“Vậy được, ta cung kính không bằng tuân mệnh.”

Nói xong.

Ca Thư Hàn bước lên xe ngựa của Lý Khánh An. hai đội quân hộ vệ gộp lại làm một cùng hiên ngang tiến về phía Đại Minh cung.

Ca Thư Hàn đảo mắt nhìn quanh xe ngựa. cười nói: “Hình như đây vẫn là chiếc xe ngựa năm xưa ta đã tặng đại tướng quân!”

“Đúng thế!

Chiếc xe này rất tốt. ta rất thích nó, thật đa tạ Ca Thư huynh.”

“Đây chẳng qua là việc nhỏ.

đại tướng quân không phải khách sáo!”

Ca Thư Hàn lại khoát tay cười nói: “chỉ là trong xe ngựa không có phụ nữ thì mất đi nhiều lạc thú.

Nếu đại tướng quân không dẫn nữ nhân theo, vậy ta có thể tặng tướng quân vài mỹ nhân, đảm bảo tướng quân sẽ thích.”

‘Thật đa tạ hào ý của Ca Thư huynh, ta cũng có một thị thiếp đi theo, vài ngày nữa sẽ đến thôi.

Phụ nữ nhiều quá, ta nhìn đã thấy đau đầu rồi!”

Ca Thư Hàn cười ha ha nói: “Vậy đại tướng quân sẽ mất đi nhiều thú vui trên dân gian này, điều này ta thật không ngưỡng mộ tướng quân nổi.”

Lý Khánh An cũng cười nói: “Thú vui của ta e rằng Ca Thư huynh sẽ không thích đâu.”

Hai người hàn thuyên được vài câu thì Ca Thư Hàn dần dần đi vào chủ đề chính.

“Đại tướng quân vẫn còn quan tâm đến Thổ Phồn chứ?”

Lý Khánh An lắc lắc đầu nói: “Thật tình không giấu gì Ca Thư huynh, mấy năm nay tinh lực chủ yếu của ta đều đặt hết vào tác chiến với Đại Thực, còn Thổ Phồn thì ta lại không biết nhiều, có vẻ như những năm gần đây bọn chúng đều khá im hơi lặng tiếng.”

“Đại tướng quân không hiền người Thồ Phồn, nhưng ta thì lại không. người Thồ Phồn im lặng chẳng qua chỉ có một cách giải thích, đó là bọn chúng đang tích tụ lực lượng.

Đã từ mấy năm trước Xích Tùng Đức Tán đã bắt đầu chủ chính.

Người này tuy tuổi vẫn còn niên thiếu, nhưng hắn lại rất biết cách dùng người, hắn dùng Thượng Tích Đông Tán làm đại luân (*thừa tướng của Thồ Phồn) chủ quản chính vụ, và lại phong Đạt Trát Lộ Cung làm đại tướng quân, chủ quản quân đội; tiến hành cải cách toàn diện Thổ Phồn, chiêu binh mãi mã.

Mấy năm nay lại bắt đầu hồi phục lại nguyên khí.

Ta đoán ước chừng một hai năm nữa người Thồ Phồn lại sẽ tiến quân xâm chiếm Đại Đường.”

Nói đến đây.

Ca Thư Hàn không khỏi thở dài một hơi: “Nhưng quân Lũng Hữu Đạị Đường lại binh giáp không toàn, lương thảo không đủ, sĩ khí uế oải.

Nếu quân Thố Phồn đến tiến công, ta thật lo lắng khôngbiết chỗng đỡ thế nào.”

Lý Khánh An nghe ra được ý của Ca Thư Hàn. chẳng qua là muốn triều đình cho tiền cho lương hắn. chi viện vật tư quân đội.

Lý Khánh An chi cười nhạt nói: “ Yêu cầu của Ca Thư đại soái ta đã hiên rõ rồi. có điều phòng ngự Thố Phồn không phải là việc của mỗi Lũng Hữu. mà cả Kiếm Nam.

An Tây đều phải nghĩ đến.

Ta sẽ đề xuất vấn đề này tại Chính sự đường, để tìm một cách giải quyết thỏa đáng.”

Thái độ của Lý Khánh An không nóng không lạnh, khiến Ca Thư Hàn không giở trò gì được, hắn cười huề: “Vậy phải trông nhờ tất cả vào đại tướng quân rồi.”

Lý Khánh An cười cười, xong hắn lại đổi sang một chủ đề khác, bắt đầu bàn về kinh nghiệm đối phó Thổ Phồn với Ca Thư Hàn.

Đấy cũng là chủ đề Ca Thư Hàn hứng thú.

Bất tri bất giác xe ngựa của hai đã đi đến trước Đơn Phượng môn của Đại Minh cung, nơi đây đã chen đầy đại thần chuẩn bị vào cung.

Trời vẫn chưa sáng hẳn. các đại thần lũ lượt xuống xe. xếp hàng vào cung theo đúng thứ tự.

Vương Củng đến có phần hơi muộn, đương cùng thảo luận đại điển hôm nay với Vi Kiến Tố.

Vi Kiến Tố một tháng trước vì vụ án Dương Quốc Trung bị bãi miễn Công bộ thượng thư. nhưng không lâu sau lại được Lý Dự nhậm mệnh làm Binh bộ thị lang.

Đấy cũng do tính do dự không dứt của Lý Dự. hắn làm gì cũng không được triệt đế đến cùng.

Hai người vừa nói chuyện thì cửa lớn phía trước cũng đương từ từ được hé mở, bọn họ đã có thể bắt đầu đi vào.

Vi Kiến Tố bỗng dùng cùi chỏ hất nhẹ Vương Củng rồi ra hiệu mắt.

Vương Củng quay đầu lại thấy Lý Khánh An và Ca Thư Hàn đang xuống xe ngựa.

Hai người vừa đi vừa nói cười vui vẻ, thần sắc thân mật.

Vương Củng nhìn mà không khỏi bờ ngỡ.

Trong cái thời khắc mà trận doanh phe phái rõ ràng như hôm nay, Ca Thư Hàn lại đi chung với Lý Khánh An. rốt cuộc hắn là ý gì đây?

Vương Củng cười lạnh một tiếng, hắn đi thẳng vào Đơn Phượng môn.

Quảng trường trong Đơn Phượng môn giờ đã tụ tập vài ngàn quan viên.

Hôm nay là đại điển tân đế lên ngôi, phàm quan viên cửu phẩm trở lên có mặt tại Trường An đều phải đến tham dự. bao gồm cả các quan viên ở xa vừa đúng lúc có mặt trong Kinh thành với các quan chỉ có chức danh chứ không có thực quyền, và còn các quan viên đã nghi hưu đều được tính vào trong đó.

Tóm lại chỉ cần là văn quan có nhận bổng lộc của triều đình thì đều phải đến tham dự. tính ra chắc phải hơn vạn người.

Quảng trường Đơn Phượng môn rất rộng, dù có đến một vạn người cùng tập hợp tại đây thì cũng vẫn còn thấy trống trải, lúc này đang có hàng ngàn quan viên đang tụ năm tụ bảy tán ngẫu.

Thông thường mà nói đứng càng gần với vùng hạch tâm của Long Vĩ đạo (*Long vĩ: đuôi rồng.

Đây là thông đạo trước Hàn nguyên điện đời Đường, do nhìn từ dưới lên trông như đuôi rồng, nên có tên là Long Vĩ Đạo) thì đều là đại thần chức trọng quyền cao, còn các tiểu quan ngũ phẩm trở xuống sẽ tự giác đứng dạt về hai bên.

Trước Long Vĩ đạo, Lý Hanh đương thảo luận nghi lễ hôm nay cùng mấy vị đại thần.

Nghi lễ hôm nay do Lễ bộ toàn quyền phụ trách, nhưng do thời gian sấp rút nên nhiều nghi thức được miền đi.

Sau khi thái tử Lý Thích chịu được khấu bái của triều thần sẽ đọc sắc phong quan viên Chính sự đường, sau đó sẽ đến Thái miêu tế lễ tổ tông nữa là xem như hoàn tất nghi lễ.

Do là hoàng đế trẻ Lý Thích nên tuy nghi thức có phần không đủ, nhưng các đại thần cũng không quan trọng hóa quá.

Các họ quan tâm là sự phân phối quyền lực sau khi nghi lễ lên ngôi này.

Lúc này, Vương Củng bước nhanh đến. mọi người đều cùng thi lễ với hắn.

Vương Củng cười cười hồi lễ lại.

Hắn nheo mắt với Lý Hanh.

Lý Hanh như hiên được ý hắn. bèn lẻn khỏi đám đông kia khẽ giọng hỏi: “Có việc gì ư?”

‘Thần vừa phát hiện Ca Thư Hàn lại cùng ngồi trên một chiếc xe ngựa với Lý Khánh An. lúc xuống xe hai người thần thái rất thân mật khác thường.”

Trong mắt Lý Hanh lộ vẻ không vui. hắn chau mày hỏi: “Có thể họ đã gặp nhau trên đường, có việc phải nói nên cùng ngồi trên một xe thôi.”

‘Thần cũng nghĩ như thế, nhưng Ca Thư Hàn biết rõ hôm nay là đại điền, nhưng lại cùng ngồi một xe với Lý Khánh An. bất chấp ảnh hưởng, cũng không đoái hoài đến ánh mắt của bá quan.

Việc như vậy quả thật dễ sây hiền nhầm cho người ta. như thế sẽ tạo thành bị động cho nhiếp chính vương.

Thần cho rằng nhiếp chính vương cần phải nhắc nhở Ca Thư Hàn.”

Lý Hanh là một người đa nghi, tuy mắt hắn nói không để tâm việc Ca Thư Hàn cùng Lý Khánh An cùng ngồi một xe. nhưng trong lòng hắn lại cực kỳ không vui.

Ca Thư Hàn hôm nay rốt cuộc là ý gì đây?

Nghĩ đến đây, Lý Hanh hừ mạnh một tiếng, không phải nói, chắc chắn là như vậy rồi!

Lúc này, tiếng chuông trước Hàm Nguyên điện được gõ vang, báo hiệu đại điển sẽ được bắt đầu ngay sau đó.

Trên quảng trường Đơn Phương môn bá văn lũ lượt trở về vị trí của mình.

Chương 442: Thục Vương bức hôn

Mùng mười tháng sáu năm Đại Lịch thứ hai, tân đế Lý Thích của vương triều Đại Đường đã đăng cơ trong nghi thức vắn tắt đơn giản mà long trọng, do hắn vẫn chưa đầy mười ba tuổi, không đủ sức chấp chưởng quốc chính, bèn do tổ phụ của hắn, tiền thái tử Lý Hanh làm Giám quốc Nhiếp chính vương, phong An Tây tiết độ sứ Lý Khánh An làm Trung thư lệnh Hữu tướng. tôn làm Thượng phụ. tiếp đó do bảy người là Hữu tướng Lý Khánh An.

Tả tướng Vương Củng, Lại bộ Thượng thư Bùi Mân.

Hộ bộ Thượng thư Trương Quân.

Hình bộ Thượng thư Lý Nghiên.

Lễ bộ Thượng thư Dương Quốc Trung cùng với Binh bộ Thượng thư Trần Hi Liệt tổ hợp nên Tử Thần các Chính sự đường, phàm quân quốc đại sự đều do bảy người cùng nghị cùng quyết, do Giám quốc ký tên phát chỉ.

ở cuối cùng của đại điển, tiên đế Lý Dự đã băng hà được ban miếu hiệu Kính Tông, năm ngày sau sẽ chính thức hạ táng, Thẩm hoàng hậu sắc phong làm Văn Huệ hoàng thái hậu.

Lý Thích bắt đầu từ ngày đăng cơ, bắt đầu dùng tân niên hiệu là Trinh Trị.

Nghi thức đăng cơ tiến hành hết hai canh giờ, theo sự kết thúc của đại điển, sắc trời đã sáng dần. chúng triều thần đều từ từ tản đi, bắt đầu triều vụ của một ngày.

Trung thư tỉnh nằm ở phía bên phải Tuyên Chính điện, là một tòa kiến trúc to lớn chiếm đất rộng lớn. các vật kiến trúc cồ đại mà chúng ta nhìn thấy ngày nay đa số là kiến trúc thời Đại Minh Thanh, rường cột chạm trổ, tinh xảo đặc biệt, nhưng kiến trúc triều Đường lại rất khác, thường là dùng mái vòm loại to và rường cột cùng nhau chống đỡ nguyên tòa kiến trúc, khí thế hùng vĩ, cho người ta một cảm giác rộng rãi bác đại.

Lý Khánh An sau khi kết thúc đại điển bèn đi tới Trung thư tỉnh, cho dù Vi Thanh Bình khuyên hắn không làm Hữu tướng, ở sau rèm thao rúng triều cục, Lý Khánh An cũng sâu sắc tán đồng việc này, nhưng phàm việc gì cũng đều phải có một quá trình, trước khi kết cấu quyền lực vẫn chưa được ổn định.

Lý Khánh An không thích hợp từ đi vị trí Hữu tướng.

Sài bước đi lên bục thang bạch ngọc cao cao, Lý Khánh An đã bước vào cửa lớn của Trung thư tỉnh, cũng giống như Chính sự đường Toái Hiệp, Trung thư tỉnh cũng là lấy một đường trung trục tuyến làm trung tâm, hai bên phân bố các đại cơ vụ yếu phòng, chăng hạn phòng Trung thư thị lang, phòng Trung thư xá nhân, phòng Văn quyển v.v...

ở phía trong nhất bèn là triều phòng của Trung thư lệnh, từ một cánh cửa nhỏ bên cạnh đi vào, bèn là cơ quan quyết sách quyền lực cao nhất của Đại Đường - Chính sự đường.

Chính sự đường còn gọi là ‘Trung thư môn hạ’, nó không phải là một nơi hội hợp, nó cũng giống như hội đồng thành viên của đời sau vậy, có thiết lập thư ký riêng, đặt song song năm phòng ở phía sau là Lại phòng.

Cơ vụ phòng.

Binh phòng, Hộ phòng, Hình lễ phòng, để phác thảo nghị đề quân quốc chính vụ.

Lý Khánh An năm xưa lúc Lý Lâm phủ chấp chính, đã từng nhiều lần đến Chính sự đường công tác. vô cùng quen thuộc nơi đây, nhưng hôm nay hắn lại thân làm chủ nhân đi tới nơi đây.

Trong đại đường Trung thư tỉnh vô cùng yên tĩnh, hôm nay là ngày đầu tiên của tân hoàng đăng cơ, toàn bộ bên trong Trung thư tỉnh đều vô cùng bận rộn.

“Lý tướng quốc, xin mời theo ta.”

Trung thư Thị lang Phòng quản cung kính lĩnh Lý Khánh An đi lên trước, vừa đi vừa giải thích tình hình của Trung thư tỉnh: “Trung thư xá nhân tổng cộng sáu người, lần lượt đối ứng lục bộ, bọn họ có thể căn cứ vào đại chính quân quốc cùng với sớ trạng tấu lên mà trong Tinh thảo luận, phát biểu ý kiến xử lý sơ bộ của mình, đồng thời ký lên tên của mình, gọi là ‘Ngũ hoa phán sự’, giao cho Trung thư lệnh xem xét, cuối cùng thánh thượng phê duyệt xong rồi giao cho Trung thư xá nhân, sau đó căn cứ ý chỉ của thánh thượng phát thảo thành chế sắc, xá nhân chuyên môn phụ trách chấp bút thảo triệu này gọi là ‘Tri chế triệu’.

Phòng Quản thấy Lý Khánh An nghe thật cẩn thận, bèn cười nói: “Có cần gọi hết mọi người tới, gặp mặt với tướng quốc một lần?”

Lý Khánh An khoát tay cười nói: “Tất cả mọi người bề bộn nhiều việc, gặp mặt thì không cần đâu về sau còn nhiều thời gian.”

Nói xong, hai người đi vào triều phòng của Trung thư lệnh, triều phòng cũng không phải là một gian phòng ở, mà là tên gọi chung của hơn mười gian phòng. chỉ là phòng hợp cũng đã năm sáu gian, còn có phòng sách, phòng ngủ cùng với chủ thư và văn phòng chủ sự v.v...

Trong triều phòng có năm chủ thư và năm chủ sự. chủ thư phụ trách chỉnh lý văn thư hồ sơ, chủ sự thì phụ trách liên lạc truyền lời, xung quanh đại sảnh triều phòng đều là cửa nhỏ, thông đi các nơi Trung thư tỉnh, ví dụ một cánh cửa nhỏ mà đỏ phía tay phải thông đến Chính sự đường, tướng quốc trực tiếp từ đây đi tới đó hợp, lại chẳng hạn như một cánh cửa nhỏ ở góc trái thì thông đến đại sánh làm việc của Trung thư xá nhân, tướng quốc có bất kỳ nghi vấn nào đều có thể đi Trung thư xá nhân tư vấn.

Lý Khánh An đi vào phòng của mình, đây là một phòng làm việc rộng rãi sáng sủa. vách tường bốn phía đều quét sơn trắng toát, treo lên mấy bức tranh chữ danh nhân, ở chính giữa gần cửa sổ có đặt một chiếc bàn án thấp lùn rộng lớn. phía sau bàn áng có trải lót mềm. trên áng và trên giá sách kế bên đều đặt đầy các loại tấu Chương , có đến hơn hai ba trăm quyển.

Tướng quyền của triều Đường cực lớn. rất nhiều quân quốc đại sự đều do hữu tướng quyết định, bởi vì sự vụ của hữu tướng vô cùng bận rộn. sau khi Dương Quốc Trung bị bãi miễn, rất nhiều việc đều tạm thời do Thị lang Phòng Quản thay thế xử lý, nhưng một số sự việc quan trọng vẫn phải do tân tướng quốc xử lý, số lượng tích lũy được bèn đã trở nên khả quan.

Phòng Quản thấy Lý Khánh An trố mắt nhìn vào đống sớ tấu, bèn cười khổ nói: “hữu tướng tuy vị cao quyền trọng, nhưng cũng quả thật vất vả. trước kia Lý Lâm phủ trời chưa sáng đã đến xử Lý Chính vụ, mãi đến trời tối mới có thể hồi phủ.

Dương Quốc Trung tuy năng lực kém hơn. nhưng hắn cũng không dám biếng nhát, suốt ngày bận rộn không ngơi nghi. không phải là bọn ty chức không muốn nghỉ ngơi, quả thật là triều vụ quá mức nặng nề. việc không phân lớn nhỏ, đều phải do tướng quốc nhất nhất thẩm duyệt.”

Trong ngữ khí của Phòng Quản cuối cùng vẫn là chịu không được lộ ra một chút khinh khi. hắn biết Lý Khánh An là cậy vào thực lực quân sự mà đoạt được vị trí tướng quốc, Lý Khánh An chẳng qua là hạng vũ phu mà thôi, hắn thật sự có thể chấp chưởng chính vụ không?

Có lẽ hắn có thể đánh trận, nhưng người biết đánh trận thì có thể làm tướng quốc sao?”

Lý Khánh An từ từ ngồi xuống, hắn tiện tay lật lật tấu Chương , bèn nói: “Đợi chút chính sự đường phải triệu tập phiên họp đầu tiên, ngươi đi chuẩn bị một chút trước nhé!”

“Vâng ạ!

Hạ quan đi chuẩn bị ngay đây.”

Lý Khánh An đuổi khéo Phòng Quản đi rồi. hắn nhìn đống tấu Chương chất đống như trái núi nhỏ này, không khỏi mà thấy đau đầu không thôi, chính vụ An Tây bình thường hắn trước giờ vẫn là ném cho Vương Xương Linh đi xử lý, hắn chỉ tiến hành quyết định đối với một số việc lớn. sự vụ nhỏ mà vụn vặt thì hắn trước giờ vẫn là để mặc không hỏi han tới. hắn lúc này mới lý giải sâu sắc kiến nghị của Vi Kiến Bình dành cho hắn. làm hữu tướng quốc, sẽ chiếm dụng quá nhiều thời gian và tinh lực của hắn. hắn sẽ không có thời gian lo tới sự vụ quân chính của An Tây, cuối cùng hắn sẽ từ từ mất đi An Tây.

Lý Khánh An đại khái tính toán thứ. hắn tính theo việc mỗi ngày phê duyệt một trăm quyển sớ tấu, bình quân mỗi quyển sớ tấu viết một trăm chữ. hắn mỗi ngày phải viết một vạn chữ. còn phải mất thời gian đọc và suy nghL chả trách Lý Lâm Phủ từ trời chưa sáng đã bận đến đêm khuya rồi.

Lý Khánh An bất đắc dĩ mà thở dài. hai hôm nay, hắn việc gì cũng đừng hòng làm nữa. lúc này, Trung thư xá nhân Đậu Hoa ở trước cửa nói: “Lý tướng quốc, sáu vị tướng quốc khác đều đã tới rồi. mời Lý tướng quốc qua đó.”

“Ta biết rồi.”

Lý Khánh An từ trên bàn cầm lên ba quyển sớ tấu.

đây là ba việc lớn mà hôm nay Chính sự đường phải thảo luận, một là thời gian đưa tang tiên đế Lý Dự và công việc sắp xếp cụ thể; hai là việc Hà Nam đạo đại hạn. cần triều đình tiếp tế nạn hạn hán; ba chính là sớ tấu của Ca Thư Hàn. thỉnh cầu triều đình trích tiền lương quân tư cho Lũng Hữu.

đồng thời cho phép Lũng Hữu tăng cường quân đội.

để gia tăng phòng ngự đối với Thổ Phồn.

Hai việc trước đều rất dễ giải quyết, mấu chốt là việc thứ ba. nếu như mình đồng ý, vậy thì phe Lý Hanh sẽ đồng ý không?

Hán Trung, bầu trời đã nổi lên mưa nhỏ, đây đã là trận mưa nhỏ thứ ba trong vòng năm ngày rồi. con đường trở nên vô cùng lầy lội. trên một quan lộ ngoài Nam Trịnh huyện từ xa truyền đến tiếng vó ngựa, rất nhanh, chỉ thấy một đội kỵ binh chạy như bay đến.

Đội kỵ binh này khoảng hơn ba trăm người, đều vô cùng đặc biệt, ai nấy vóc người nhỏ nhắn, thân bận khôi giáp cờ nhỏ, người Thục tuy thân hình không cao to như người Tây Vực phương bắc, nhưng cũng không đến nỗi nhỏ nhắn như vậy, nhưng nếu như nhìn kỹ, bèn sẽ hiểu ra rằng, đây lại là một đội nữ binh.

nữ binh đối với vương triều Đại Đường cởi mở hướng ngoại mà nói cũng chẳng phải là việc đáng kỳ lạ gì. từ thời sơ Đường, dưới quân trướng của Bình Dương công chúa bèn có một toán nữ binh, nhưng từ khi Lý Khánh An ở An Tây dẫn đầu sáng lập nên nữ hộ binh.

Cao Tiên Chi cùng xuất thân từ An Tây cũng đã thiết lập nữ hộ binh, toán nữ hộ binh này khoảng một nghìn người, do nữ nhi Cao Vụ của Cao Tiên Chi soái lĩnh, đồng thời, thủ hạ của Cao Vụ còn có một nghìn nam binh vận chuyển vật tư khí giới, bán thán Cao Vụ cũng bởi vì ở trong trận tác chiến với nam Triệu và Thổ Phồn lập công mà được phong làm Trung lang tướng.

Toán nữ binh ba trăm người này bèn là nữ hộ binh do Cao Vụ soái lĩnh, bọn họ là từ Thành Đô kéo tới. hội hợp lại với chủ lực quân Kiếm Nam.

nữ tướng quân dẫn đầu chính là Cao Vụ. nàng vốn dĩ theo phụ thân đi Quan Trung, nhưng bởi vì Thục vương cũng sẽ đến Quan Trung.

Cao Tiên Chi bèn mệnh nữ nhi trở về Thành Đô, tránh khỏi Thục vương Lý Giao, nhưng trước đó không lâu nàng nhận được quân lệnh của phụ thân, nói quân Kiếm Nam sắp sửa tác chiến với quân Quan Trung; mệnh nàng dẫn theo nữ hộ binh của một doanh đi đến chi viện.

Cao Vụ không dám làm lỡ quân lệnh, lập tức suất lĩnh ba trăm nữ hộ binh kéo tới.

Cách Nam Trịnh huyện đã không đến hai mươi dặm rồi. phía trước là một mảnh rừng rậm rạp, quan lộ từ trong mảnh rừng xuyên ngang, con đường trở nên nhỏ hẹp hẳn.

Cao Vụ một tiếng mệnh lệnh, chúng nữ binh đã giảm ngựa tốc xuống.

Các nữ binh đã đi vào trong rừng, bóng cây trên đỉnh đầu đã che đi mưa nhỏ, trên người các nữ binh đều đã ướt sũng. các nàng lũ lượt dờ bỏ mũ giáp, từ trong túi ngựa lấy ra khăn tay lau nước mưa đọng trên khuôn mặt và trên mái tóc, Cao Vụ cũng lấy ra một chiếc khăn tay lau mặt. nhưng lại có chút cảnh giác nhìn ra bốn bề, trong cánh rừng này ánh sáng hiu hắt. trông có vẻ âm u. dựa vào kinh nghiệm sống quân lừ nhiều năm của nàng, trực giác nàng cho rằng trong mảnh rừng này hình như đang ẩn giấu một thứ sát khí.

“Các tỷ muội, đi mau!

Rời khỏi nơi này.”

Cao Vụ vừa dứt lời. chỉ nghe một tiếng la vang. xung quanh rừng cây xuất hiện binh lính đông nghìn nghịt, bọn họ từ bốn phương tám hướng vây quanh, đến cả mấy nghìn người.

Các nữ binh vô cùng sợ hãi, các nàng đồng loạt quay đầu ngựa lại, nhưng không có đường lui. bọn họ đã bị bao vây rồi, Cao Vụ trong lòng cực kỳ kinh ngạc, nơi đây cách Nam Trịnh chỉ có chưa tới hai mươi dặm. là vùng hạch tâm của Hán Trung. nơi này có mười vạn quân Kiếm Nam. tại sao có thể có quân địch mai phục ở nơi này.

Cao Vụ rút chiến đao ra hô lớn: “Các ngươi rốt cuộc là ai?”

Binh sĩ mai phục không đáp lời. bọn họ càng đến càng gần. từ từ thu lại thành một vòng lớn. vây chặt nữ hộ binh vào giữa. bọn họ tay cầm trường mâu và quân nỏ, ai nấy mặt mũi lăm le, còn trên mình nữ hộ binh chỉ có những vũ khí hạng nhẹ như đao và cung tên. trước mặt mấy nghìn quân đội sát khí đằng đằng, các nàng cũng giống như con cừu non đang đợi làm thịt vậy.

Lúc này, vòng đen vây khốn xung quanh tản ra một lỗ hổng, từ bên ngoài đi vào mấy viên kỵ binh, người đi trước là một nam tử trẻ tuổi thân bận cẩm bào, hắn tay cầm một thanh bảo kiếm, mặt nở nụ cười, khẽ gật đầu với Cao Vụ nói: “Vụ Nương, ta đã đợi muội gần một canh giờ rồi.”

“Là ngươi!”

Cao Vụ đã nhận ra nam tử trẻ tuổi trước mắt. lại là Thục vương Lý Giao, chỉ thấy hắn cười đến vô cùng đắc ý, cứ giống như mình là một con cá đã mắc câu vậy.

Cao Vụ mặt trầm xuống nói: “Vương gia. ngươi ở nơi đây làm gì?

Cha ta đâu?”

Lý Giao cười tủm tỉm nói: “Ta ở nơi này dĩ nhiên là nghênh đón Vụ Nương rồi. về phần phụ thân nàng Cao đại soái, thật có lỗi, hắn không có ở Nam Trịnh, hắn đang ở Phụng Châu, bọn ta chia binh đóng quân.”

Cao Vụ ngẩn ra. phụ thân không ở Nam Trịnh, vậy tại sao lại truyền lệnh mình đến. nàng tâm niệm thoắt chuyển, đột nhiên hiểu ra. nhất thời giận dữ. một đao chỉ vào hắn nói: “Là ngươi giả danh cha ta hạ lệnh triệu ta đến. là vậy phải không?”

Lý Giao một chút cũng không nổi giận. hắn mỉm cười gật gật đầu. thừa nhận sự chỉ trích của Cao Vụ.

Cao Vụ khắc chế lửa giận trong lòng. chất vấn hắn nói: “ngươi tại sao lại phải làm như vậy?

Ngươi mạo danh chủ soái hạ lệnh, điều này nghiêm trọng vi phạm quân pháp, cho dù ngươi là thân vương, hành vi của ngươi cũng không thể dung nạp trong quân đội.”

“Hừ!”

Lý Giao khinh khinh hừ lên một tiếng, nụ cười trên mặt đã giảm bớt đi mấy phần, nói với Cao Vụ: “Vụ Nương, thật ra nàng rõ hơn ai hết. ta tại sao lại làm như vậy? bởi vì ta muốn lấy nàng làm trắc phi, nhưng phụ thân của nàng lại nhiều phen khước từ. nói nàng ở Thành Đô, đợi về Thành Đô hẵng hay, ta cảm thấy lão không có thành ý, vì vậy mới mời nàng đến Nam Trịnh, phen này phụ thân nàng sẽ không còn lời nào để nói nữa.”

“Ngươi vô sĩ đê tiện!”

Cao Vụ cắn răng mắng.

Lý Giao mặt trầm xuống, lạnh lùng nói: “Vụ Nương, có một câu ta muốn nói rõ trước với nàng, nàng đừng cho rằng ta là thích nàng, nói thật lòng, ta đối với lão cô nương gả không ra như nàng đây chẳng có một chút hứng thú nào, nhưng không còn cách nào, ai bảo phụ thân nàng là Cao Tiên Chi, ta đành phải uất ức chính mình thôi.

Vụ Nương, làm trắc phi của ta. là vinh hạnh của nàng mới phải.”

“Ngươi nằm mơ đi!”

Cao Vụ cười lạnh một tiếng nói: “Ta thà chết cũng sẽ không làm trắc phi gì đó của ngươi, ngươi cho rằng phái binh vây ta lại, thì ngươi có thể đắc thủ được sao?”

Lý Giao ra hiệu mắt với người bên cạnh, chỉ nghe một tiếng vang xé gió, mấy chục chiếc nỏ tiễn bắn ra. mười mấy nữ binh gần đó thảm kêu một tiếng, trúng tên từ xe ngựa rơi xuống, trông thấy khó sống nổi nữa.

“Lý Giao, ngươi...”

Cao Vụ trong lòng phẫn nộ cực kỳ, những nữ binh này đều là nàng một tay chiêu mộ, mọi người sớm tối ở chung, nàng cơ hồ mỗi một nữ binh đều kêu được ra tên. tình cảm sâu đậm. nhưng các nàng không chết dưới đao quân địch, mà lại chết dưới đao Thục vương mình tận trung; trong lòng Cao Vụ phẫn nộ đến cắn môi mình đến ra cả máu.

Lý Giao đối với cái chết của nữ binh không hề chớp mắt một cái. hắn bình thản nói: “những nữ binh này chết đi quả thật đáng tiếc, lẽ ra nên đưa tới trong quân doanh ủy loại các binh sĩ.

Vụ Nương, ta cho thêm muội một cơ hội lần cuối, làm trắc phi của ta. ta sẽ thả các nàng ấy đi. nếu không ta sẽ để binh sĩ đem bầy dê trắng này bắt về trong quân doanh.”

Cao Vụ cầm chặt lấy chuôi đao, nàng ép buộc bản thân bình tĩnh lại, bèn nói với Lý Giao: “Ngươi hãy thả các nàng đi trước, rồi ta mới nhận lời ngươi.”

Lý Giao chớp chớp mắt nhìn nàng. bỗng ngẩng mặt lên trời cười lên ha hả. một lúc lâu sau mới chỉ vào Cao Vụ cười nói: “Vụ Nương a!

Vụ Nương, nàng cho rằng ta là đứa con nít ba tuổi sao?

Thả các nàng ấy đi, nàng lại không nhận lời ta. thì ta làm sao đây?”

Hắn đột nhiên thu tiếng cười lại, lạnh lùng nói: “Ta đếm ba tiếng, nàng không nhận lời. ta lập tức bảo các binh sĩ đem các nàng ấy bắt về luân doanh, ta nói được làm được, một!”

Cao Vụ bị ép đến không còn đường lui. nàng lóe hoành đao lên.

đem đao kề lên cổ mình, cao giọng nói: “Ta cũng đếm ba tiếng, ngươi không thả bọn họ, ta sẽ tự vận ở ngay trước mặt ngươi, ngươi đi giải thích với phụ thân ta đi!

Một!”

“Hai!”

Lý Giao không hề lay động.

Cao Vụ cắn răng một cái. cũng hô to: “Hai!”

Nàng dùng sức ở tay, trên cổ đã xuất hiện máu chảy, đã nhuộm đỏ hoành đao sáng như tuyết.

chữ ‘ba!’ của Lý Giao cuối cùng cũng không hô ra tiếng. hắn có chút khó xử. thật ra Lý Giao ép nàng làm trắc phi. cũng là bị tình thế ép bức, việc đầu tiên phụ hoàng của hắn Lý Long Cơ đến Nam Trịnh, bèn là triệu tập tướng lĩnh cấp cao đến giáo huấn.

Lý Giao lúc này mới ý thức được một vấn đề nghiêm trọng. rốt cuộc ai mới là chủ nhân của Thục trung, là hắn hay là phụ hoàng của hắn?

Tuy phụ hoàng hứa hẹn phong hắn làm thái tử. nhưng một khi quân quyền của hắn bị đoạt, hắn sẽ không còn tư cách tiếp tục làm thái tử nữa. phụ hoàng tất nhiên sẽ lại đi hửu hẹn Lý Mạo của quân Kinh Châu hoặc là Lý Lân của quân Dương Châu làm thái tử. thì hắn sẽ không đáng một xu.

Một núi không thể có hai hổ, vì không để phụ hoàng đoạt đi quân quyền của mình, hắn buộc phải để Cao Tiên Chi tận trung với mình, mà cách tốt nhất để Cao Tiên Chi tận trung với mình chính là lấy con gái cưng của hắn.

để hắn trở thành nhạc phụ của mình, chính vì thế, việc lấy Cao Vụ làm thế chưa lúc nào lại bức bách như hôm nay, hắn thậm chí không tiếc giả mượn danh nghĩa của Cao Tiên Chi lừa Cao Vụ đến Nam Trịnh.

Nhưng hắn lại không dám thật sự ép chết Cao Vụ, như vậy Cao Tiên Chi sẽ lập tức tạo phản mình, trên tay Cao Tiên Chi còn có bảy vạn đại quân, mà mình chỉ có ba vạn quân, hắn không thể cược nổi ván này.

Lý Giao cũng biết Cao Vụ là một nữ tử tính tình cương liệt, ép buộc thái quá có lẽ thật sự sẽ tự sát. ‘ba’ của hắn không kêu lên tiếp được, bèn lại dịu giọng nói: “Vụ Nương, như vậy đi!

Ta nhượng bộ bước nữa. ta nhận lời lập nàng là Thục vương chính phi, nàng thấy thế nào?”

Cao Vụ hiểu rõ là việc lấy chết đáp lại của mình đã công hiệu, tự sát chỉ là kế sách hạ sách. cũng sẽ không cứu nổi các tỷ muội, chỉ cần Lý Giao không ép buộc mình, thì nàng sẽ có cách đối phó với hắn.

Nàng giả vờ ra vẻ có chút động lòng, trầm tư chốc lát nói: “Vậy Vi phi phải làm sao?”

Lý Giao lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, thì ra cái Cao Vụ cần chính là sự sắc phong chính phi, điều này cũng khó trách, nghe nói nàng năm xưa là muốn gả Lý Khánh An, nhưng Lý Khánh An đã lấy Độc Cô Minh Nguyệt, làm nàng tâm nguyện thất bại, nàng thân là đường đường đích nữ (con sái do vợ chánh thất hạ sinh) của Kiếm Nam tiết độ sứ, đương nhiên không chịu đi làm thiếp của người khác, vì vậy nàng mới không chịu nhận lời của mình, nếu nàng chịu nhận lời, vậy nàng sớm đã gả cho Lý Khánh An làm trắc phi Triệu vương rồi, còn đến lượt mình sao?

Nghĩ thông suốt điểm này, chính phi Vi thị của hắn lập tức không quan trọng nữa. bây giờ quan trọng là Cao Tiên Chi, chỉ cần Cao Vụ chịu gả cho hắn. hắn có thể một cước đá văng Vi phi, hắn lập tức nói: “Vi phi gả ta đã nhiều năm, đến nay vẫn không con cái, ta hoàn toàn có thể từ nàng ấy đi.”

Cao Vụ khe khẽ thở dài, nói: “Như vậy đi!

Ngươi đi đem cha ta mời đến, ta hy vọng ngươi hứa hẹn ngay trước mặt cha ta, sau đó hãy bàn tới việc hôn sự, lời hứa của ngươi cho ta, ta không tin được.”

Lý Giao vui sướng dị thường. hắn lập tức chắp tay nói: “Vậy được!

Mời Vụ Nương theo ta đi Nam Trịnh ở tạm. ta lập tức phái người đi mời đại soái.”

Cao Vụ gật gật đầu. nàng nhìn các tỷ muội bị bắn chết, trong lòng thương xót không thôi, bèn nói với các nữ binh còn lại: “Hãy mang các tỷ muội ấy theo, chúng ta đi Nam Trịnh rồi mới an táng các tỷ muội.”

Lúc này, Lý Giao đã ra hiệu mắt với các binh sĩ. binh sĩ bao vây các nàng đã nhường ra một lối đi, Cao Vụ quật mạnh rơi vào ngựa chiến, dẫn theo các nữ hộ binh phóng đi về hướng Nam Trịnh.

Chương 443: Sự kiện hàm dương

Đại quân của Ca Thư Hàn vẫn được đóng quân tại vùng Hàm Dương.

Trời vẫn chưa sáng hẳn thì Ca Thư Hàn bị tiếng ồn ào bên ngoài quấy nhiễu giấc nồng.

Hắn đẩy hai thị thiếp bên cạnh ra. không vui hỏi: “Bên ngoài sao lại ồn ào thế?”

Ngoài trướng có thân binh bẩm báo: “Hồi bẩm đại soái, hình như có người đến cáo trạng.”

“Cáo trạng?”

Ca Thư Hàn ngỡ ngàng lại hỏi: “Cáo trạng gì. ngươi đi hỏi rõ ràng cho ta xem.”

Ca Thư Hàn vừa trở người ngồi dậy thì bỗng thấy trên chân đau nhói.

Cái tật cũ trên chân lại phát tác.

Do Ca Thư Hàn thích uống rượu từ thuở thiếu thời, đến nay đã mấy mươi năm. vì thế mà chân hắn cũng đã tích tụ lại không ít bệnh tật đại loại như phong thấp đau khớp ngày nay.

Cùng với tuổi tác càng lúc càng cao, nhất là hai năm trước hắn còn sống tại vùng Đại Phi Xuyên băng giá. nên bệnh ở chân lại càng nghiêm trọng hơn. chi vài ba ngày sẽ tái phát một lần.

Một cơn đau nhói khiến Ca Thư Hàn quằn quại.

Hắn thấy hai thị thiếp vẫn nhìn mình mơ màng, không khỏi quờ trách: “Tiện nhân, còn không biết đi lấy nước nóng cho ta ngâm chân!”

Hai thị thiếp sợ quá vội bò dậy.

Hai nàng người ngợm trần truồng chi kịp khoát bừa manh áo lên người bèn vội lấy chậu chạy ra khỏi đại trướng.

Thường thì chân của Ca Thư Hàn phải ngâm trong nước nóng gần như sôi mới có thể giảm bớt phần nào đau.

Một chốc sau. sau hai thị thiếp của hắn bung chậu nước nóng đến cho Ca Thư Hàn ngâm chán vào thì nổi đau mới bớt được chút ít.

Lúc này, thân binh đã trở lại bẩm báo ngoài trướng nói: “Đại soái, có bốn năm trăm người, đều là người của thôn trang gần đây.

Nghe nói là binh sĩ của chúng ta vào đêm đã lẻn vào thôn trang của họ bắt cóc nữ nhân.

Bây giờ đến đẻ đòi người.

Đại soái, hình như cả huyện lệnh Hàm Dương cũng đã đến.”

“Cái việc chó má gì thế này!

Đã thế mà còn chấn động bao nhiêu người.”

Ca Thư Hàn lòng bực bội rối bời.

Vừa bệnh tật lại thêm hội nghị Chính sự đường mấy hôm trước tại Trường An đã quyết định, chi đồng ý cung ứng quân tư và lương hưởng cho nhưng quân sĩ Lũng Hữu trong biên chế, hơn nữa còn không phải là đưa đến cùng lúc, mà sẽ chia đợt trong vòng một năm.

Đồng thời, cả yêu cầu mở rộng quân Lũng Hữu lên mười vạn của Ca Thư Hàn cũng bị bác bỏ.

Mà việc khiến Ca Thư Hàn căm phẫn nhất chính là Vương Củng lại là người kiên quyết phản đối nhất trong việc này.

Ca Thư Hàn đương nhiên hiểu kỳ thực đây là ý của Lý Hanh, hắn không lên làm vua được, giận cá chém thớt trút giận lên đầu mình.

Mấy ngày liền Ca Thư Hàn vẫn chưa hạ hỏa được với việc này, hắn giờ đã ghê tởm Lý Hanh đến cực cùng.

Lúc này, bên ngoài trướng có thân binh bẩm báo, “Đại soái.

Hỏa Bát tướng quân đã đến.”

Hỏa Bát tướng quân tên đầy đủ là Hỏa Bát Quy Nhân, là tiền quân đại tướng của Ca Thư Hàn. thủ hạ của hắn có một vạn quân đội.

đều là Phồn binh mà Ca Thư Hàn đã chiêu mộ tại vùng Hà Tây và Lũng Hữu. bọn chúng vốn cứng đầu khó bảo, quân kỹ không ra gì.

Mấy hôm trước hắn đã phái thủ hạ truy tìm thám tử của quân Kiếm Nam.

Chính bọn lính Phồn này đã gây họa.

Hòa Bát Quy Nhân cũng được hưởng lợi trong đây. trong đại trướng của hắn còn có một thiếu nữ bị bắt đến.

Nghe nói có người đến cáo trạng, hắn bồn chồn lo lắng nên đến bẩm báo với Ca Thư Hàn trước.

“Đại soái, ty chức có việc bẩm báo.”

“Việc gì?”

“Đại soái, có một số thủ hạ của ty chức xảy ra xung đột với dân làng phụ cận. có lẽ là đã bắt vài nữ nhân về đây làm con tin. ty chức cũng vừa biết được việc này.”

Ca Thư Hàn trầm mặt lại. quả nhiên là hành vi bất chính, hèn chỉ có người đến cáo trạng.

Mặt hắn tối sầm lại dặn: “Ngươi cho thả hết người đi. các binh sĩ nào đã phạm quân quy thì quờ trách nặng cho ta.

Việc này ta tạm thời không truy cứu, nếu còn dám gây sự cho ta thì cẩn thận cái đầu của ngươi.”

“Nhưng mà đại soái, có ba nữ nhân đã tự sát.”

“Vậy ngươi cứ nói là không có ba nữ nhân này, cứ nói mạnh miệng vào, đi đi!”

“Tuân lệnh!

Ty chức hiểu rồi!”

Hỏa Bát Quy Nhân thi lễ xong vội vã chạy ra.

Ca Thư Hàn nhắm tịt mắt lại. hắn cần phải yên tĩnh suy ngẫm tương lại của mình.

Lý Hanh đối đãi với người khác rất khắt khe.

Từ cái thuở hắn còn làm thái tử thì thanh danh đã không mấy tốt. vốn tưởng rằng hắn có thể làm hoàng đế, làm hoàng đế rồi thì Ca Thư Hàn sẽ được hưởng lợi nhiều hơn. ai ngờ hắn lại bị thất bại.

Thất bại thì cũng đành đi.

đằng này Lý Hanh lại là người có thể bán đứng thủ hạ mình vì lợi ích.

Nói khó nghe một chút thì chính là kẻ vong ơn bội nghĩa.

Loại người này không đáng để bán mạng cho hắn.

nhưng nếu muốn tự lập như Lý Khánh An thì Ca Thư Hàn cũng biết thời cơ mình đã qua.

Lý Khánh An đã hoàn thành bố cục tại An Tây, bắt đầu quay đầu lại lăm le đông cố.

Nếu Ca Thư Hàn mà dám tự lập, Lý Khánh An sẽ là người đầu tiên xung phong đi tiêu diệt hắn.

Nhưng nếu như muốn nương tựa vào hoàng đế thì cũng không còn cơ hội nữa.

Lý Khánh An và Quách Tử Nghi đã chiếm cao vị, còn đâu có chốn dung thân của hắn.

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ còn con đường cuối cùng là nương nhờ lão hoàng đế Lý Long Cơ.

Cũng không nhất thiết phải đi Thục Trung, có thể đi đến nơi có yên hoa phồn thịnh ở vùng Triết Đông hùng bá một phương tại đấy, xem như mình có thể sống thoải mái hết cuộc đời còn lại tại đó.

Ca Thư Hàn đương nghĩ ngợi miên man thì lại nghe tiếng khóc lóc dữ dội từ bên ngoài vọng đến. quấy nhiều cho hắn càng bực bội thêm.

Hắn giận dữ quát: “Rốt cuộc có chịu yên khôngthì bảo?”

chỉ một lát sau lại có binh sĩ xong vào bẩm báo: “Đại soái, bọn thôn dân đó bắt Hòa Bát tướng quân phải đền mạng, bọn họ đang đánh nhau trước đại doanh.”

“Bà nội nó, ai đã dám giở trò trước cửa nhà lão tử, dám tạo phản chắc! người đâu, bị mã!”

Ca Thư Hàn đùng đùng nổi giận, hắn đã muốn cho êm chuyện, thế mà bọn dân đen này còn không chịu ư?

Nếu ở Lũng Hữu xem ai dám đến đánh quân sĩ Lũng Hữu trước doanh trại, đúng là một lũ chán sống.

Ca Thư Hàn dẫn một đám binh sĩ cùng xông ra khỏi đại doanh, chỉ thấy bên ngoài tiếng than khóc ầm trời, có mấy mươi phụ nhân áo quần tả toi. khóc lóc ầm ĩ.

Dưới đất còn bày ba cái xác trên thân được đắp chiếu, đoan chắc là ba người phụ nữ đã tự sát.

Ngoài ra còn có mấy trăm người bản địa tay cầm đuốc đương mắng nhiếc thủ hạ của hắn.

Hòa Bát Quy Nhân trông toi tả vô cùng. mặt bị đánh cho bầm dập, mũ giáp cũng bị giật đi. áo giáp trên người cũng bị kéo nát.

Nhưng gây chú ý của Ca Thư Hàn không phải những người dân đó, mà là mười mấy tên nha dịch còn đang đứng một bên.

Quan viên đứng đầu kia Ca Thư Hàn nhận ra.

đó chính là huyện lệnh huyện Hàm Dương - Vi Chí Trung.

“Ca Thư đại soái giá đáo!”

Cửa doanh trại được mở ra.

Ca Thư Hàn đích thân dẫn hàng ngàn binh sĩ xông ra.

Mấy trăm người nông dân đó sợ hãi lùi ra sau.

Quân đội lập tức được chia ra làm hai, Ca Thư Hàn tay cầm đại thương thúc ngựa đi ra. mặt giận dữ hỏi: “kẻ nào dám gây sự trước đại môn doanh trại ta?”

Mấy trăm dân chúng đó đều quỳ sụp xuống đất, khóc lóc nói: “Ca Thư đại soái, xin đại soái hãy làm chủ cho bọn tiểu nhân!”

Ca Thư Hàn lạnh lùng nói: “Ta nơi đây là quân đội, chứ không phải quan phủ. các ngươi có oan uổng thì đến quan phủ mà nói!”

Lúc này, huyện lệnh Hàm Dương Vi Chí Trung đi lên chấp tay nói: “Ca Thư đại soái có phần không biết, oan ức của những người dân này liên quan đến quân đội của đại soái, bọn họ chỉ có thể đến tìm đại soái mà than khóc.”

Ca Thư Hàn chỉ thẳng đại thương vào một ả nữ nhân nói: “Ý ngươi nói là họ ư?

Ta không phải đã thả họ về rồi sao?

Ngươi còn muốn thế nào?”

Vi Chí Trung là tứ đệ Vi thị danh môn Quan Lũng. tính tình chính trực.

Phụ nữ Hàm Dương bị quân Đường bắt cóc hàng loạt, đây là việc chưa từng xảy ra bao giờ, nhưng giờ lại xảy ra ngay tại vùng mình quản Lý.

Dù cho quân đội Ca Thư Hàn có mạnh đến đâu đi chăng nữa thì Vi Chí Trung cũng không thể nhịn được, hắn kiên quyết tìm đến để chất vấn.

Hắn nghe nói ý xem mạng người như cỏ rác của Ca Thư Hàn. trong lòng bất bình, bèn giận dữ phản bác: “Ca Thư đại soái nói như thế không thấy kỳ lạ sao?

Tuy đã thả người, nhưng hung thủ thì sao?

Nhưng người phụ nhân này tối qua mới gặp phải hành hạ hơn trăm lần. thậm chí có ba người còn bị hành hạ đến chết, không lẽ lại cho qua như thế ư?

Xin hỏi quốc pháp còn đâu?”

Ca Thư Hàn đường đường Tây Bình quận vương mà lại bị một tên huyện lệnh lục phẩm dám đến chỉ thẳng vào khiển trách, kêu mặt mũi hắn để vào đâu được, nhưng về lý thì binh sĩ của hắn quả thực có lỗi trước.

Ca Thư Hàn cố nén giận nói: “Chân tướng sự thật ta ắt sẽ điều tra. dù có phạm pháp thì ta cũng sẽ xử lý theo quân quy, không cần ngươi phải lo.

Ngươi chỉ cần dẫn dân chúng của ngươi đi về.

đừng có chắn trước cửa lớn doanh trại ta là ổn.

Đây là quân quy, kẻ lai lịch bất mình nào đến gần trong vòng trăm bước ta có quyền tự ý bắn chết!

Các ngươi mau đi về đi.”

Vi Chí Trung nghe khẩu khí của Ca Thư Hàn rõ ràng có ý dung túng thuộc hạ. cái gì gọi là chân tướng sự thật?

Nếu đuôi hết người bị hại về thì hắn còn điều tra cái nỗi gì. không nhẽ chỉ nghe lời một phía từ bọn binh sĩ lang sói man di này ư?

Vi Chí Trung lắc lắc đầu, hắn chỉ thẳng vào Hỏa Bát Quy Nhân nói: “Nếu đại soái thật sự có lòng này vậy hãy dẫn những người phụ nhân bị lãng nhục vào trong doanh, để họ tự chỉ ra hung thủ.

Sau đó đại soái có thể hành quân quy tại chỗ.

Như thế mới có thể phục chúng.

Bằng không, đại soái có xử phạt hay không thì làm sao bọn ta biết được?”

Dừng lại một lát.

Vi Chí Trung lại nói thêm: “Đại soái cũng không phải mang quân quy ra chống đỡ, theo như ty chức được biết, một tên quân sĩ An Tây trêu ghẹo phụ nữ tại Bình Cao huyện đã bị quân An Tây lật tung cả quân trại lên truy tìm.

Tên binh sĩ phạm quân quy bị tìm ra đó đã phải chịu phạt một trăm trượng thị trên phố huyện Bình Cao thị chúng.

Cùng là quân Đường, quân An Tây có thể làm được, vì sao quân Lũng Hữu lại không làm được.”

Ca Thư Hàn đã sớm giận trợn mắt. mà khổ nỗi tên Vi Chí Trung này lại còn đem quan An Tây ra so bì.

Đây chẳng khác gì đâm vào tử huyệt của Ca Thư Hàn.

Mắt Ca Thư Hàn nheo lại. sát khí đằng đằng.

“Giả sử như lão từ mặc kệ. thì ngươi làm gì được ta?”

Vi Chí Trung nhảy đành đạch giận dữ nói: “Nếu đại soái không quản, vậy ty chức sẽ tố cáo quân Lũng Hữu với triều đình, quân kỳ không nghiêm. tàn hại người vô tội.

Quán Lũng Hữu và quân đội của An Lộc Sơn thì khác gì nhau?

Lưới trời lồng lộng, ta không tin không thể đòi lại chính nghĩa công bằng.”

Nói xong, Vi Chí Trung quay người bỏ đi.

Ca Thư Hàn còn phải trông mong triều đình phát tiền và gạo, sao lại để hắn đi cáo trạng được.

Quẩn quá hóa liều, không biết lấy gan từ đâu, Ca Thư Hàn đột nhiên hét to một tiếng, rồi dùng thương đâm thẳng một nhát từ sau lưng Vi Chí Trung.

Mũi thương xuyên thẳng qua lồng ngực, Vi Chí Trung chi kêu thé lên tiếng thám thiết, chết tươi tại chỗ.

Ca Thư Hàn đã liều thì liều tới cùng, hắn lập tức hạ lệnh: “Giết hết cho ta. một người cũng không được giữ!”

Mấy trăm tên dân làng sợ khiếp vía, lập tức quay đầu bỏ chạy; nhưng quân Lũng Hữu làm sao có thể tha cho họ được.

Các binh sĩ đuổi theo sát sau, nào đao nào thương, chỉ trong một chốc lát, vài trăm người dân này đã bị giết sạch sành sanh, không còn một ai sống sót.

Ca Thư Hàn lạnh lùng hạ lệnh: “Hãy lôi hết thi thể vào đại doanh, cứ nói là có người tập kích doanh trại vào đêm. quân Lũng Hữu phải phản kích tự vệ.”

Dù cho Ca Thư Hàn cố sức dìm nén sự thật, nhưng kim trong bọc lâu cũng có ngày lồi ra.

Một tên nha dịch dắt ngựa ở phía xa đã nhìn thấy toàn bộ quá trình sự việc.

Hắn may mắn thoát chết, chính hắn đã kế lại toàn bộ câu chuyện quân Lũng Hữu đã bắt cóc dân phụ huyện Hàm Dương, đồ sát gia quyến và mệnh quan triều đình như thế nào.

Việc này nhanh chóng loan ra khắp Quan Trung, thành Trường An, chấn động toàn thành, khắp nơi đâu đâu toàn là bàn tán xôn xao và việc Ca Thư Hàn dung rúng quân đội của mình giết người.

Bốn trăm mấy người cùng bị hạ độc thủ. trong đó còn có cả huyện lệnh huyện Hàm Dương.

Tin khiếp đàm này đã khiến dư luận Trường An nổi giận đùng đùng.

Việc bất cóc phụ nữ vào doanh trại đã là tán tận lương tâm, đằng này còn giết người diệt khâu, đồ sát gia nhân, đó là điều không ai còn nhịn nổi. chỉ một chốc, quan viên các nơi Quan Trung đều lũ lượt thượng thư thỉnh cầu nghiêm trị Ca Thư Hàn.

Nếu Ca Thư Hàn giết người mà không truy cứu. vậy sau này mọi người sẽ phải tự bảo vệ như thế nào đây?

Không nhưng quan phủ các nơi trong Quan Trung, quan phủ Trường An cũng lần lượt đàn hạch Ca Thư Hàn. ngự sử trung thừa Lý Tranh còn giận dữ thượng thư, “Biên quân nhiều Hồ Di, phần lớn tính tình tàn bạo, nếu quân kỷ bất chấn thì sẽ có cử chỉ hại dân.

Quân Ca Thư Hàn chẳng qua là bắt đầu. thần cho rằng Quan Trung không thích hợp trú quân biên cương.

Trong lúc nghiêm trị hung thủ Hàm Dương, nên sớm thỉnh quân biên cương rời khỏi Quan Trung.

Trong Quan Trung ất tự có quân tử đệ phòng thủ. ”

Do hậu quả nghiêm trọng của sự kiện Hàm Dương, hơn nữa cơn sóng thỉnh cầu nghiêm trị Ca Thư Hàn đã càng lúc càng sôi sục, hội nghị đặc biệt của Chính sự đường dưới sự kêu gọi của Hộ bộ thượng thư Trương Quân đã được triệu tập.

Chương 444: Chế tài Ca Thư

nơi làm việc của Lý Hanh ở trong Từ Thần các. cũng chính là ngự thư phòng trước kia của nhi tử Lý Dự.

đương nhiên, hắn không có tư cách làm việc trong Từ Thần các. chức trách của hắn là thay hoàng đế thiếu niên Lý Thích phê duyệt tấu Chương , ở một mức độ nào đó, hắn đã chấp hành một bộ phận quyền lực của hoàng đế, sỡ dĩ chỉ là một bộ phận, là bởi vì hắn chỉ có thể phê duyệt sớ tấu, hắn không thể giống như hoàng đế thực sự. sở hữu quyền bãi miễn quan viên từ tam phẩm trở lên, cũng không thể sở hữu quyền lực đại học sĩ phát nội triệu, quyền lực của hắn thậm chí còn không sánh nổi với Chính sự đường, nếu như hắn phản đối hạn mục quyết sách nào đó của Chính sự đường, cũng chỉ có thể lui về Chính sự đường trùng thâm, mà không có quyền phú quyết, nếu như Chính sự đường sau khi tam đọc hắn vẫn phản đối, vậy thì Trung thư tỉnh bèn sẽ lấy ý kiến của Chính sự đường trực tiếp hạ chỉ, mà không phải thông qua hắn nữa.

Cho nên rất nhiều lúc, Lý Hanh bèn sẽ trực tiếp thông qua người đại diện của Chính sự đường bày tỏ ý kiến của mình, người đại diện của hắn bèn là Vương Củng.

Dương Quốc Trung và Trần Hi Liệt thật ra chỉ là hai quyền bỏ phiếu, bản thân hai người họ đã không còn ý nghĩa gì đối với Lý Hanh nữa.

Lúc này trong triều phòng của Tử Thần điện, Lý Hanh đang cùng Vương Củng và Lệnh Hồ Phi đang căng thẳng thương nghị đối sách của Ca Thư Hàn.

Lý Hanh đối với sự gây vạ của Ca Thư Hàn vô cùng tức giận, nhưng điều khiến hắn nổi giận hơn là.

Ca Thư Hàn chẳng hề đem việc này bẩm báo với hắn, hắn lại cũng giống như những người khác, từ trong sớ tấu của quan viên biết được.

Lý Hanh chắp tay ra sau ở trong phòng đi được mấy bước, hắn cảm thấy Ca Thư Hàn đang cách hắn càng lúc càng xa, lần trước sự kiện xe ngựa.

Ca Thư Hàn sau vụ việc cũng không có bất kỳ sự giải bày nào với mình, sự kiện Hàm Dương lần này, hắn vẫn không để tâm đến mình, hắn bây giờ còn là người của mình không?

“Lệnh Hồ tiên sinh, ngươi nói thử xem. việc này ta nên xử trí thế nào?”

Lý Hanh quay đầu nhìn về phía Lệnh Hồ Phi.

Lệnh Hồ Phi bây giờ xuất nhiệm Thái tử Tân khách, là thuộc quan của đông quan, chỉ là một chức quan nhàn tản. chức vụ thật sự của hắn. lại là mạc liêu của Lý Hanh, thay hắn bày mưu tính kế.

Lệnh Hồ Phi trẫm ngâm trong chốc lát bèn nói: “Hồi bẩm Giám quốc điện hạ. thuộc hạ cho rằng việc này cần cân nhắc lợi hại. ủng hộ chế tài Ca Thư Hàn có hại, có nghĩa là điện hạ sẽ mất đi sự ủng hộ của hắn. nhưng phản đối chế tài Ca Thư Hàn cũng có hại. có nghĩa là điện hạ sẽ phải đối mặt với dân ý mãnh liệt, sẽ nghiêm trọng tổn hại đến thanh danh của điện hạ trong dân gian và trong quan viên cấp trung thấp.”

“Ý của tiên sinh là để ta giữ trung lập sao?”

Lệnh Hồ Phi lắc đầu cười nói: “Đối với Ca Thư Hàn mà nói. không phản đối chính là ủng hộ, không có ý nghĩa gì. kỳ thật thuộc hạ biết rằng, chế tài đối với Ca Thư Hàn chắc chắn sẽ thông qua. bởi vì phương án chế tài chính là do Trương Quân đưa ra. cộng thêm sự ủng hộ của Lý Khánh An.

Bùi Mân và Lý Nghiên nữa. biểu quyết cuối cùng của Chính sự đường chắc chắn sẽ có kết quả bốn so với ba. mấu chốt bây giờ là nếu chúng ta đánh liều bất chấp rủi ro tổn hại thanh danh phản đối phương án.

Ca Thư Hàn có lĩnh lấy tình này không. mà ôm mối cảm ân trong lòng đối với điện hạ.”

Lúc này, Vương Củng bên cạnh tiếp lời nói: “Thật ra Ca Thư Hàn là một người rất thực tế. hắn sở dĩ ủng hộ điện hạ. là hắn muốn có được lợi ích lớn hơn. hắn muốn có được Quan Nội đạo, vì Quan Nội tiết độ sứ. nhưng điện hạ đã không cho hắn. hắn đối với điện hạ tự nhiên ôm lấy bất mãn trong lòng, từ sự kiện Hàm Dương lần này có thể nhìn thấy, hắn căn bản là không kiêng nể gì. căn bản là không suy nghĩ thay cho thanh danh của điện hạ. trong lòng hắn thật ra đã không có điện hạ rồi.”

Lý Hanh còn có một chút do dự. hắn lo lắng Ca Thư Hàn sẽ nhất thời giận dữ mà nương nhờ phụ hoàng, như vậy thì chẳng phải là có chút mất nhiều hơn được rồi.

Lệnh Hồ Phi nhìn ra sự lo lắng của Lý Hanh, bèn nói: “Điện hạ. chế tài Ca Thư Hàn đã là tất nhiên, nếu như Ca Thư Hàn phẫn nộ chế tài, nhất thời nóng giận mà nương nhờ thượng hoàng, vậy cũng không còn cách nào, nhưng đối với điện hạ. thì lại là đã vừa đắc tội với dân chúng, lại mất đi Ca Thư Hàn. gà bay trứng vỡ, hơn nữa làm sao cản trở hắn nương nhờ Kiếm Nam. là chuyện Lý Khánh An phải suy nghĩ.”

Lúc này, bên ngoài nhanh chóng bước đến một viên hoạn quan, thấp giọng bẩm báo nói: “Giám quốc điện hạ.

Chính sự đường lại đến thúc giục rồi. mời Vương tướng quốc hỏa tốc đi hợp.”

Lý Hanh gật gật đầu. liền nói với Vương Củng: “ngươi nhanh đi hợp, đồng thời ngươi thay ta chuyển lời với Dương Quốc Trung và Trần Hi Liệt, chúng ta kiên quyết ủng hộ chế tài với Ca Thư Hàn.”

Phòng hợp của Chính sự đường là một gian phòng rộng lớn mà kín mít. không có cửa Sồs ngoài cửa canh giữ nghiêm ngặt, mấy trăm viên binh sĩ đứng ngoài cửa lớn mấy chục bước, không cho phép bất kỳ ai đến gần. cả căn phòng chỉ có hai cánh cửa. một cánh cửa lớn. một cánh cửa nhỏ thông đến triều phòng hữu tướng.

Căn phòng rất rộng rãi, đủ để dung nạp trăm người hội họp, thông thường mà nói, cuộc hợp Chính sự đường không phải chỉ có các tướng quốc của chính sự đường nhóm họp, trong lúc thảo luận những việc tương quan, vẫn có quan viên chủ yếu của bộ môn liên quan tham gia, ngoại trừ điều này, còn có sáu Trung thư xá nhân chịu trách nhiệm ghi chép, phân công quản lý lục bộ.

Nếu như cuộc họp liên can đến nhiều sự vụ, sẽ còn có nhiều quan viên hơn nữa cùng nhau tham dự. hôm nay người tham dự cuộc họp ngoại trừ bảy vị tướng quốc ra. còn có Ngự sử Trung thừa Lý Tranh, cùng với Kinh triệu doãn Thôi Quang Viễn, ngoài ra. còn có một tiêu nhân vật thấp bé, người này chính là người sống sót duy nhất chứng kiến trực tiếp sự kiện Hàm Dương, một nha dịch thay huyện lệnh trông giữ ngựa. tên là TốngNgù Lang.

Cuộc họp chính sự đường còn chưa bắt đầu. mọi người vẫn còn đang đợi Vương Củng.

Lý Khánh An từ từ uống trà. trong lòng lại nghĩ đến tiền căn hậu quả của vụ việc Hàm Dương.

Ca Thư Hàn trước cửa quân doanh giết người, còn đích thân thù tiêu

Hàm Dương huyện lệnh, hắn không lẽ không biết hậu quả của việc làm này hay sao?

Lý Khánh An rất rõ ràng, một người chỉ cần ngồi đến một vị trí nhất định, những tâm tư suy nghĩ của hắn sẽ không giống với người bình thường.

Ca Thư Hàn thân là Lũng Hữu tiết độ sứ. lại là Tây Bình quận vương, hắn thật sự lại nóng nảy như vậy ư?

Nếu Ca Thư Hàn thật sự là một người lỗ mãng, vậy thì năm Thiên Bảo thứ sáu khi hắn thay thế Vương Trung Tự, thì không thể nào diễn xuất ra màn kịch hay là thay Vương Trung Tự cầu tình mà mua chuộc quân tâm kia.

Đáp án rất rõ rệt. với sự tính toán lão luyện xảo quyệt của Ca Thư Hàn. hắn sẽ không làm chuyện ngu xuân tự hủy hoại thanh danh này, nếu như phải giết, hắn cũng sẽ phái người ở nửa đường giả dạng mà chặn giết, mà tuyệt đối không ở trước cửa quân doanh công khai giết người.

Có thể khẳng định.

Ca Thư Hàn là cố ý làm như vậy, mục đích của hắn làm như vậy là gì?

Lúc này, Lý Khánh An đã lờ mờ đoán được, đây rất có thể là Ca Thư Hàn muốn tìm cớ nương nhờ Lý Long Cơ rồi. hắn bèn gây hấn sinh chuyện, để triều đình xử phạt hắn. nhất là để Lý Hanh xử phạt hắn. như vậy hắn bèn có thể đường hoàng mà nương nhờ Lý Long Cơ, miễn đi tiếng ác phản bội.

Hẳn là như vậy, quân kỷ không nghiêm và phản bội chủ công, tội danh của hai điều này đâu là nặng đâu là nhẹ, Ca Thư Hàn quả thật là thật rành mạch a!

Lý Khánh An chậm rãi uống ngụm trà, hắn bắt đầu phải lo lắng hậu quả sau khi Ca Thư Hàn nương nhờ Lý Long Cơ rồi.

Lúc này, Vương Củng vội vàng đi đến, hướng mọi người ôm quyền nói: “Thành thật cáo lỗi. ta đang thương nghị chính vụ với giam quốc điện hạ, đã tới trễ rồi.”

Hắn ngồi vào vị trí của mình, áy náy nói: “Vậy thì bắt đầu đi!”

Lý Khánh An gật gật đầu, nói với Thôi Quang Viễn: “Có thể bắt đầu rồi.”

Thôi Quang Viễn thấp giọng nói vài câu với tên nha dịch Tống Ngũ Lang kia, bào hắn đừng hồi hộp, chỉ cần đem ngọn nguồn của sự việc nói rõ ra là được.

Tống Ngũ Lang đứng trước mặt người quyền lực tối cao của Đại Đường, hai chân bủn rủn, sợ sệt khúm núm nói ra đầu đuôi của vụ việc.

“Vào nửa đêm của năm ngày trước, Lý Chính và người già trong thôn của ba thôn ngoại ô phía tây Hàm Dương thâu đêm tìm đến Vi huyện lệnh, nói một đội kỵ binh của Lũng Hữu quân mượn cớ lục soát thám tử quân địch, đã cướp đi sáu mươi phụ nhân trẻ tuổi:.."

“Chờ một chút!”

Trần Hi Liệt xen ngang sự tự thuật của Tống Ngũ Lang.

Lý Khánh An bất mãn nhìn một cái. nói: “Trần thượng thư có điều gì nghi vấn ư?”

“Ty chức ở trên chi tiết có chút nghi vấn, nửa đêm thường sẽ đóng kín cửa thành, những người trong thôn này làm sao vào thành tìm huyện lệnh?”

Ngự sử Trung thừa Lý Tranh bên cạnh nói: “Vê điểm này để ta giải thích, thông thường thì phải đóng kín cửa thành, nhưng nếu như có sự việc trọng đại, huyện lệnh có thể thâu đêm ra thành, ta đã xác nhận rồi. những hương nhân này không vào thành, mà là Vi huyện lệnh dẫn theo nha dịch đã xuất thành.”

Tống Ngũ Lang vội vàng nói: “Chính là như vậy, là Vi huyện lệnh dẫn bọn tiểu nhân ra khỏi thành.”

Lý Khánh An gật đầu nói: “Ngươi cứ nói tiếp đi. trong thời gian người này tự thuật, ta hi vọng không có ai xen ngang lời của hắn nữa.

đợi hắn nói xong rồi mới nhất thể thảo luận luôn.”

Tống Ngũ Lang lại tiếp tục nói: “Vi huyện lệnh rất cẩn thận, ngài không trực tiếp đi quân doanh, mà là đi vào trong thôn trang tìm hiểu tình hình, sau khi đã nắm bắt được chứng cứ xác thật, ngài mới đi quân doanh, bởi vì Vi huyện lệnh nghe nói quy cũ của quân doanh Ca Thư Hàn là không cho cỡi ngựa tiến gần doanh môn. bèn để tiểu dân chờ ở dưới một góc câu ngoài xa ba trăm bước, tiểu dân tận mắt chứng kiến đám nữ nhân kia sau khi bị thả ra khóc lóc thảm thiết, còn có ba thi thể bị khiêng ra. sau đó các dân thôn phẫn nộ cực kỳ, bọn họ hình như đã nhận ra một viên quan quân, bèn đánh nhau tới tấp, sau đó bèn là Ca Thư Hàn đã đi ra. hắn cởi trên lưng ngựa, một tay cầm một cây đại thiết thương, tiểu dân đã tận tai nghe thấy tiếng kêu to của các binh sĩ. ‘Ca Thư Hàn đại soái giá đáo!'...”

Tống Ngũ Lang cuối cùng nhịn không được khóc lóc đứng lên.

“Vi huyện lệnh và Ca Thư Hàn đã xảy ra cãi cọ, bị Ca Thư Hàn dùng thiết thương từ phía sau một mũi thương đám chết.”

Chính sự đường trở nên yên tĩnh, tình hình phía sau không cần nói mọi người đều đã đoán được, Ca Thư Hàn vì giết người diệt khấu, bèn đem tất cả mọi người đều giết chết hết. nhưng đã bỏ sót viên nha dịch trông ngựa này.

Thôi Quang Viễn dẫn Tống Ngũ Lang lui xuống.

Ngự sử Trung thừa Lý Tranh CŨng đã báo cáo với Chính sự đường kết quả điều tra sơ bộ: “ở trước quân doanh Ca Thư Hàn thuộc hạ đã phát hiện một vết máu lớn và mấy món trang sức và giày rơi vãi trên mặt đất, trên đó còn có vết tích, theo xác nhận của người nhà kẻ mất tích, quả thật là đồ đạc của người mất tích, chứng cứ rành rành, thuộc hạ thống kê được tổng cộng mất tích bốn trăm ba mươi lăm người. bao gồm huyện lệnh và sáu mươi bốn phụ nhân bị cướp đi, có lẽ là toàn bộ bị Ca Thư Hàn giết chết, thuộc hạ từng có ý định tiến vào quân doanh kiểm tra. nhưng bị Ca Thư Hàn cự tuyệt, cũng không cho phép bất kỳ binh sĩ tiếp xúc với bọn thuộc hạ. tình hình chắc là có thật.”

Một vị Trung thư xá nhân bưng lên một cái khay, bên trong khay có giày và mấy món trang sức mang vết máu. tiếp theo chính là danh sách của người mất tích và lời khai của người nhà.

Lúc này, Trương Quân thở dài nói: ‘‘Nhân chứng vật chứng đều đầy đủ.

Ca Thư Hàn trước hết là dung túng binh sĩ cướp bắt phụ nhân, sau đó lại giết người diệt khẩu, còn tán tận lương tâm giết chết đi huyện lệnh Hàm Dương. ta cho rằng thân là quân Đường, hành vi này tội không thể tha. thân là Tây Bình quận vương, lại càng phải gánh vác tội trách hàng đầu. vì vậy, ta kiến nghị, hủy bỏ sự viện trợ lương hưởng đối với quân Lũng Hữu, bãi miễn chức Tây Bình quận vương và Lũng Hữu tiết độ sứ của Ca Thư Hàn.

Lũng Hữu tiết độ sứ tạm thời do Lý hữu tướng đảm nhiệm.

Lũng Hữu binh lực trống rỗng có thể tạm thời do quân An Tây hiệp trợ phòng vệ, mau chóng ở Lũng Hữu chiêu mộ tân quân, đây là phương án của ta. không biết chư quân cho rằng thế nào?”

Trong phòng trở nên lặng thinh, đối với phương án chế tài do Trương Quân đề xuất, không ai phản đối. trên thực tế cũng không cách nào phản đối, ở trước mặt ý dân lớn mạnh và làn ranh giới hạn của công bằng chính nghĩa, không ai đem mình đẩy tới cùng chung một chiến tuyến với Ca Thư Hàn.

Lý Khánh An đặt sớ tấu xuống chậm rãi nói: “Điều ta phải nhắc nhở với mọi người là. chúng ta không thể nào tước đoạt quân quyền thực tế của Ca Thư Hàn. chế tài của chúng ta rất có thể sẽ đẩy hắn sang Kiếm Nam. ta hi vọng mọi người phải có sự nhận thức đủ tỉnh táo cho hậu quả này.”

Ánh mắt Lý Khánh An quét quanh mọi người một vòng, cuối cùng dừng lại ở trên người Vương Củng.

Ca Thư Hàn là người của Lý Hanh, cuối cùng cũng nên do Lý Hanh đi tỏ thái độ, Vương Củng vừa rồi hẳn là từng có bàn bạc qua với Lý Hanh về việc này.

Vương Củng không nhanh không chậm nói: “ Tuy rằng Ca Thư Hàn rất có thể nương nhờ Kiếm Nam. nhưng chúng ta không thể bởi vì điểm này mà bỏ qua hắn, nếu không, chúng ta làm sao giao phó với lê dân Quan Trung, đây chính là hai việc khác nhau, ta kiên quyết ủng hộ chế tài đối với Ca Thư Hàn và quân Lũng Hữu, nhưng do Lý tướng quốc kiêm nhiệm Lũng Hữu tiết độ sứ, ta cảm thấy vẫn cần phải thương thảo thêm.”

Nói đến đây, Vương Củng cười xòa nói với Lý Khánh An: “Ta thật sự không phải nói Lý tướng quốc không có năng lực này, mà là ta cảm thấy Lý tướng quốc quá mệt mỏi. thân kiêm hai đại quân chức An Tây Hà Tây, lại thân là hữu tướng, đồng thời còn là Quan Nội đạo an phủ sứ, tinh lực của con người là có giới hạn. ta thật sự không hy vọng Lý tướng quốc tương lai mệt đến sinh bệnh, Lý tướng quốc, ta là có ý tốt, mong tướng quốc chớ trách.”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Vương tướng quốc có thể còn chưa biết, ta buổi sáng hôm nay đã chính thức từ đi chức Quan Nội đạo An phủ sứ, đề nghị thiết lập Quan Nội tiết độ sứ, đồng thời xác nhập Quan Nội tiết độ và Sóc Phương tiết độ lại, gọi chung là Quan Nội tiết độ, ta đề cử Quách Tử Nghi tướng quân đám nhiệm Quan Nội tiết độ sứ, như vậy, ta bèn có tinh lực kiêm nhiệm chức Lũng Hữu tiết độ sứ.

Vương tướng quốc nghĩ sao?”

Vương Củng một lúc lâu cũng không nói nên lời, Lý Khánh An dùng Quan Nội đạo đổi Lũng Hữu.

đem Quan Nội đạo đưa cho Quách Tử Nghi. nếu như vậy, Lý Khánh An bèn đã sở hữu được toàn bộ mánh đất phía tây Hoàng Hà.

Lý Khánh An không đếm xỉa tới hắn nữa. liền nói với mọi người: “Tốt lắm. hiện tại chúng ta bắt đầu tiến hành biêu quyết đơn ai án với phương án chế tài của Trương thượng thư, người đồng ý có thể giơ tay.”

Nói xong, hắn giơ tay lên.

Trương Quân cũng giơ tay lên.

Cuộc họp chính sự đường đã kết thúc, sắc trời đã tối, mọi người mạnh ai nấy hồi phủ của mình, sau khi quyết nghị hình thành từ cuộc hợp chính sự đường do Trung thư xá nhân chỉnh lý xong, thượng báo giám quốc Lý Hanh, sau đó do hắn phê duyệt rồi chính thức ban bố.

Chiếc xe ngựa do mấy trăm kỵ binh hộ tống Lý Khánh An ở trên đại lộ Chu Tước từ từ mà đi.

Bùi Mân cũng có trong xe ngựa, ngồi đối diện với Lý Khánh An. bàn luận về nội dung cuộc hợp hôm nay.

Bùi Mân có chút nghi hoặc nói: “Khánh An. ta đến giờ vẫn nghĩ không ra. tại sao Trương Quân lại nhiệt tâm với việc này như thế, theo lý mà nói, hắn và Ca Thư Hàn trước giờ không hề lai vãng, lại không chủ quản Binh bộ, với sự hiểu biết của ta đối với Trương Quân, hắn là hạng người không có lợi không dậy sớm. ta nhìn không ra hắn được lợi ở chỗ nào?

Không lẽ Khánh An với hắn lại có giao dịch riêng tư gì đó nữa ư?”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Cậu không cần nghĩ tới Trương Quân, cậu chỉ cần nghĩ đến Lý Long Cơ được lợi, mọi thứ bèn theo đó mà tháo bỏ thắt nút dễ dàng.”

Bùi Mân vỗ gáy mình, lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, đúng rồi, Trương Quân là đang ép Ca Thư Hàn đi về phía Lý Long Cơ, vì Lý Long Cơ lập trước một công lớn. như vậy thì có thể giải thích.

Trương Quân tại sao lại kiến nghị đoạt đi một chức Lũng Hữu tiết độ sứ của Ca Thư Hàn rồi, điều này thật ra là chật đứt đường lui của Ca Thư Hàn.

Trương Quân không biểu lộ ra mặt. thủ đoạn quả thật cao minh a!

Lý Khánh An thấy Bùi Mân đã hiểu ra, bèn lại giải thích với hắn nói: “Lý Khánh An có được năm vạn quân lữ mạnh của Ca Thư Hàn. lại có mười vạn đại quân của Cao Tiên Chi. trong tay thì đã có mười lăm vạn quân đội rồi, hắn rất có thể sẽ phản công Trường An. mười lăm vạn đại quân này chỉ dựa vào quân An Tây của ta e là không phải là đối thủ. ta tất phải liên thủ với quân Sóc Phương của Quách Tử Nghi, có lẽ còn có một tia hi vọng chiến thắng, đây chính là nguyên nhân mà ta đem Quan Nội đạo nhường cho Quách Tử Nghi, để hắn và ta có lợi ích chung, như vậy hắn mới toàn tâm xuất binh trợ giúp ta.”

Bùi Mân nghe Lý Khánh An lại mưu tính sâu xa như vậy, hắn không khỏi cảm thán nói: “Khánh An. nếu so với ngươi, ta mới cảm thấy mình thật sự quá tính khí thư sinh rồi, cũng cảm thấy mình già rồi.”

Lý Khánh An nhẹ nhàng vỗ lấy mu bàn tay đặt trên bàn của hắn. giống như đang an ùi hắn. hắn dịu giọng nói: “Cậu. cậu là một người thực tế, là một người làm việc thật sự. cậu nên đi triều phòng của ta phê duyệt tấu Chương , xử Lý Chính vụ. những việc đấu đá mưu tính với người ta như vậy, thì hãy để ta đi làm. cậu. cậu hiên ý của ta chứ?”

Mười ngày nay, Lý Khánh An đã chịu đủ công vụ vất vả nặng nề dưới lớp hào quang chói lòa của hữu tướng quốc, hắn cảm thấy mình sắp trở thành một nô lệ tấu Chương rồi.

đây không phải là điều mà hắn muốn, người cậu của thê tử hắn.

Lại bộ Thượng thư Bùi Mân rõ ràng chính là thế thân tốt nhất.

Hắn thấy Bùi Mân vẫn còn khônghiểu rõ lời nói của mình, hắn bèn quyết định đêm nay phải bàn bạc một phen với hắn.

Ngay vào đêm chính sự đường đưa ra quyết định chế tài đó, Ca Thư Hàn đã nhận được tin tức bèn suất lĩnh đại quân rời khỏi Hàm Dương, hiên ngang rầm rộ kéo đến Hán Trung.

Tháng sáu nguyên niên Trinh Trị.

Ca Thư Hàn chính thức nương nhờ tiền nhiệm hoàng đế Lý Long Cơ.

Chương 445: Hán Trung kinh biến

Phụng Châu nằm ở phía tây bắc Lương châu, kẹp giữa Kinh Kỳ đạo và Lũng Hữu đạo, phía bắc của nó chính là một trong bốn đại quan ải trứ danh nhất để vào Quan Trung - Đại Tán quan, có vị trí chiến lược cực quan trọng.

Cùng lúc ấy, Phụng Châu cũng là điểm bắt đầu của Trung nam sơn. cảnh nội trùng điệp núi non, dốc vực hiểm trở, rất khó mà đi.

Chiều ngày hôm đó, đội quân bốn vạn mấy người đã tức tốc hành quân giữa núi rừng hiểm trở.

Đội ngũ của Cao Tiên Chi đi ở giữa, cả chặn đường đi hắn đều trẫm mặc không nói ai, xem ra có phần tâm sự đầy bầu.

Hắn vừa nhận được thư thân bút của Thục vương, nguyện ý lập Vụ Nương làm chính phi.

Hiện nay Vụ Nương đã ở Nam Trinh huyện, nghe nói đã nhận lời lấy hắn.

Giờ mời Cao Tiên Chi đến để thương lượng nghi thức thành hôn nạp phi cụ thể.

Lá thư này Cao Tiên Chi đã đọc không dưới mười lần.

Với sự hiểu biết về con gái mình, hắn biết con mình căn bản không thèm gì các chức chính phi kia.

Trong lòng con gái mình chỉ có một người, nàng tuyệt đối không thể nhận lời lấy Thục vương, rất có thể là do con gái mình đã bị bức ép viết lá thư trái với lòng mình.

Vấn đề ở đây là làm sao mà con gái mình lại ở Nam Trịnh?

Hắn căn bản không có gọi nàng đến đây, Cao Tiên Chi hoài nghi Vụ Nương đã bị lừa đến Nam Trịnh, chỉ là hắn vẫn chưa có bằng chứng xác thực.

Hắn tâm sự trùng trùng không phải vì con gái, mà là tình thế biến hóa xảy ra gần đây.

Trường An Lý Dự băng hà.

Lý Long Cơ trốn đến Hán Trung.

Như thế này hắn sẽ phải gặp cảnh hai chúa công, rốt cuộc là nên tận trung Lý Long Cơ hay tận trung Thục vương đây?

Theo lý họ là phụ tử. nên phụ tử đồng tâm. dù là tận trung ai đi chăng nữa cũng như nhau. nhưng theo Cao Tiên Chi được biết, cặp phụ tử này bằng mặt không bằng lòng, một núi không thể có hai chúa sơn lâm. hai người này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra xung khắc.

Đấy cũng là lý do vì sao Thục vương vội vàng phải lấy con mình, không ngại phế đi chính phi mà lập Vụ Nương.

Nếu là mấy tháng trước thì Cao Tiên Chi không chừng đã động lòng, làm Thục vương phi thì cũng là một nơi chốn tốt cho con gái mình. nhưng giờ hắn không nghĩ thế nữa. làm Thục vương phi chỉ sợ chuốc họa vào thân, ngược lại còn hại con gái mình.

Từ việc thủ hạ đại tướng của hắn đều nguyện ý tận trung Lý Long Cơ mà xem.

Cao Tiên Chi không mấy tin tưởng vào tương lai của Thục vương.

Lúc này, chiến mã của Cao Tiên Chi đã hắt xì liền hai cái. xem ra đã có phần mỏi mệt.

Cao Tiên Chi thấy sắc trời cũng đã gần hoàng hôn. lại thêm mây đen che phủ. sắc trời âm u. hình như sắp có mưa.

Phía trước cũng chẳng có thành trấn gì. xem ra đây chính là hạp cốc rộng rãi nhất có thể nghỉ ngơi, bèn hạ lệnh: “Đại quân cắm trại tại chỗ, sáng mai trời sáng lên đường.”

Đại quân đều đã mệt mỏi rã rời. nghe lệnh vội vã cắm liều lập trại, lấy nước chăm ngựa, lập bếp nấu cơm.

Màn đêm buông xuống. trong sơn cốc tĩnh mịch lạ thường, chốc chốc lại có tiếng chim cú đêm gừ gừ kêu vang.

Đoàn quân ba ngàn người cùng đóng gần trăm túp lều trướng.

Họ không đóng hàng rào doanh trại, chỉ có bố trí trạm gác bốn phía.

Cao Tiên Chi đêm trằn trọc, đi lại trong đại trướng của mình.

Mây đen trên trời đã tan dần. vầng trăng sáng lúc tỏ lúc mờ giữa ô vân.

Hắn cứ đi qua lại không mục đích, vừa đi vừa suy nghĩ miên man.

Hắn lo lắng cho cục diện của triều đình, lo lắng cho vận mệnh của mình.

Mắt thấy cuộc chiến hoàng vị đã diễn biến thành cuộc hỗn chiến của chư hầu. trong trận hỗn chiến này. mỗi người đều có một vị trí của mình, nhưng Cao Tiên Chi hắn lại nên đi đâu về đâu đây?

Lúc xưa hắn nghĩ Thục vương là mình chủ đáng tin cậy, Thục vương anh minh hiền đạt. hoài bão chí lớn. bọn họ bàn luận rất hợp nhau, nên càng kiên định lòng trung của hắn với Thục vương, nhưng cùng với việc thời gian qua đi. một số bản tính của Thục vương cũng dần lộ rõ, cuộc sống của hắn bắt đầu trở nên bại hoại phóng túng.

Hoàn toàn bị chìm đắm trong tửu sắc hưởng lạc, hoàn toàn quên đi lòng cầu tiến ban đầu.

Đương nhiên, là một thân vương, cuộc sống Thục vương sa đọa một chút không lấy gì lạ? nhưng điều Cao Tiên Chi không quen, là Thục vương không phải cùng hưởng số quân phí có hạn kia với binh sĩ. không phải dùng nó để khích lệ binh sĩ. mà là dùng để tu sửa cung điện, thu thập mỹ nữ. chỉ trong cung điện Thành Đô, cung nữ và hoạn quan đã hơn ngàn người, không những thế, Thục vương còn lôi cái kiểu sống hưởng lạc của mình vào trong doanh trại.

Phi tần của hắn có thể tự do đi lại trong quân doanh, bọn họ đã chiếm trường ngựa thao luyện của binh sĩ chỉ vì muốn thỏa mãn cái thú vui cưỡi ngựa ngẫu hứng của mình, khiến cho quân quan binh sĩ đồng loạt bất mãn.

Đấy đều là điều Cao Tiên Chi bất mãn.

Đấy tuyệt không phải việc làm của một bậc quân vương.

Nếu tương lại hắn mà làm hoàng đế thì sẽ chỉ là tai hại của Đại Đường mà thôi.

Cao Tiên Chi bắt đầu suy ngẫm lại. từ việc Thục vương bắt ép hắn gả Vụ Nương, tên Thục vương này chắc chắn đã dùng thủ đoạn đê tiện nhất.

Trong lòng Cao Tiên Chi bực tức vô cùng, hắn không khỏi ngẩng cao đầu kêu gào.

Lần này đi Nam Trịnh, hắn phải làm sao đối diện với con gái mình đây?

Lúc này, trong bóng tối bỗng xuất hiện tiếng vó ngựa, và tiếp liền sau đó quân sĩ tuần tra bèn cảnh giác khẽ hỏi: “Ai đấy?”

“Ngươi chuyển lời với Cao đại soái các ngươi, nói là chủ cũ của hắn đã đến.”

Cao Tiên Chi giật mình, chủ cũ của hắn là ai?

Không nhẽ là...

Trong lòng Cao Tiên Chi vẫn chưa dám chắc, hắn bước vội ra ngoài.

Trong màn đêm chỉ có bóng của mấy mươi người, họ đều đang cưỡi ngựa, người đi trước cùng là một lão nhân gù gật.

Cao Tiên Chi hoàn toàn không còn chút nghi ngờ nào, lập tức đi lên trước hỏi: “Tại hạ Cao Tiên Chi, người đến xin hỏi có phải là thượng hoàng?”

Tiếng cười của Lý Long Cơ sang sảng trong đêm.

“Không sai, Cao ái khanh, chính là trẫm!”

“Trẫm?”

Cao Tiên Chi có phần ngỡ ngàng. thượng hoàng không phải đã thoái vị rồi ư?

Thế sao còn tự xưng là trẫm?

Hắn còn chưa kịp nghĩ gì nhiều đã vội phải đi lên quỳ thi lễ: “Mạc tướng Cao Tiên Chi, tham kiến thượng hoàng điện hạ!”

người đến chính là Lý Long Cơ, hắn từ Bảo Cốc đạo qua đây, nguyên là đi Nam Trịnh, nhưng nghe nói Cao Tiên Chi ở Phụng Châu nên quay đầu đến Phụng Châu, vừa khớp giữa đường thì gặp được Cao Tiên Chi.

Lý Long Cơ mỉm cười nói: “Cao ái khanh, trẫm hơi khát nước, đến xin ly nước của khanh đã.”

“Tuân lệnh!

Xin mỏi thượng hoàng theo thần vào đại trướng.”

Lý Long Cơ đến tìm Cao Tiên Chi cũng không phải do tức thời sinh ý.

Ngay từ lúc sức khỏe hắn dần hồi phục hắn đã bắt đầu nghĩ đến việc thâu tóm lại quân quyền .

Trước tiên là ba người con trai của mình - Thục, Kinh.

Ngô vương; sau đó là Lũng Hữu.

Sóc Phương, và Kiếm Nam.

Lý Long Cơ hiểu rõ hơn ai hết, muốn có thể nắm lại được thì nắm quân quyền là rất quan trọng. chỉ cần tay nắm quân quyền, hắn mới có thể so tài cùng Lý Dự và Lý Khánh An.

“Tách!” một tiếng vang lên. nhóm lửa nhỏ trong tay Cao Tiên Chi sáng lên. sau khi hắn châm đèn dầu cả khu vực xung quay đấy đều sáng bừng, chiếu sáng cả đại trướng.

Cao Tiên Chi lại đắp thêm một tấm da cừu lên chỗ ngồi, cười nói: “Vì đây là trướng ngủ của thần, có phần quá đơn sơ, thượng hoàng mời ngồi.”

Lý Long Cơ đảo mắt nhìn một vòng, chỉ thấy trong trướng có mỗi giường quân thảm, một chiếc rương đựng văn thư cùng một chiếc bàn nhỏ ngồi xử lý công vụ ra thì không còn gì.

Lý Long Cơ âm thầm gật đầu, nghe nói Cao Tiên Chi đồng cam cộng khổ cùng binh sĩ. hôm nay được gặp quả nhiên như thế.

Lý Long Cơ cũng không nói nhiều, hắn tự mình ngồi xuống trước bàn.

Lúc này một thân binh của Cao Tiên Chi đã mang trà lên để thị vệ bên cạnh kiểm tra. xong mới đặt xuống bên bàn.

Lý Long Cơ cầm chén trà lên nhấp một ngụm rùi mới từ từ nói: “Cao ái khanh, lần này ta đến chính là để cứu mạng của khanh!”

Cao Tiên Chi nghe không được Lý Long Cơ đang nói gì, hắn chỉ lặng thinh một bên lắng nghe.

Lý Long Cơ liếc nhìn hắn một cái rồi mới cười lạnh hỏi: “Khanh đang chuẩn bị đi Nam Trịnh, đúng không?”

“Bẩm đúng. thần vừa nhận được thư của Thục vương, đương định đi đến Nam Trịnh.”

“Vậy thì đúng rồi, cho nên nói, cuối cùng khanh sẽ không đi thành Nam Trịnh.”

Dừng lại một lúc, Lý Long Cơ lại nói tiếp: “Khanh định sẽ dẫn bao nhiêu quân theo?”

Cao Tiên Chi nghe Lý Long Cơ hỏi rời rạc, đông một câu, tây một câu thật chẳng hiểu mô tê gì.

Hắn vội trả lời: “Hồi bẩm thượng hoàng, thần dẫn theo ba ngàn quân.”

“Ba ngàn quân?

Cũng không đến nỗi, may ra khanh có thể liều chết thoát khỏi bao vây!”

Lần này Cao Tiên Chi rốt cuộc cũng có phần hiểu được ý của Lý Long Cơ, hắn giật mình hỏi: “Ý của thượng hoàng là phía trước có…”

Lý Long Cơ khe khẽ gật đầu.

“Như khanh đã đoán, Thục vương đã bố trí hai vạn đại quân tại Thiên cầm hạp cốc phía trước một trăm năm mươi dặm, chỉ đợi khanh đến.

Bộ khanh nghĩ hắn thật sự muốn khanh đến Nam Trịnh ư?”

Cao Tiên Chi chưng hửng.

Thiên cầm hạp cốc hắn cũng có biết, nó là con đường chắc chắn phải qua khi đi Nam Trịnh, cách huyện thành Nam Trịnh năm mươi dặm. là hạp cốc có lợi cho việc mai phục giữa đường.

Theo kế hoạch hành quân của Cao Tiên Chi, trưa ngày mai hắn sẽ đến Thiên cầm hạp.

Như ý Lý Long Cơ nói, Thục vương sẽ mai phục hắn tại hạp cốc Thiên cầm.

Cao Tiên Chi có phần không dám tin Thục vương lại muốn mai phục mình.

Lý Long Cơ nhìn ra vẻ thắc mắc trong mắt Cao Tiên Chi. bèn chậm rãi nói: “Thập tam lang là con trai của trẫm. hắn là người như thế nào trẫm biết rất rõ.

Trước mặt một đằng, sau lưng một nẻo. trẫm nghĩ chắc khanh cũng đã từng được lãnh giáo.

Có lẽ lúc viết thư nói khanh đến Nam Trịnh thì hắn vẫn chưa có tâm muốn giết khanh, nhưng bây giờ lại khác.

Vì hôm trước vừa xảy ra một đại sự, đủ để hắn động sát cơ với khanh.

Cao ái khanh, khanh có biết là việc gì không?”

“Thần bị phong tỏa thông tin, không biết được đã xảy ra việc gì!”

Lý Long Cơ cười cười nói: “Vì đại quân Ca Thư Hàn đã đầu hàng trẫm.”

“Hả!”

Cao Tiên Chi khẽ thốt lên.

Ca Thư Hàn đầu hàng Lý Long Cơ, nếu như thế Thục vương chắc chắn đã biết tin.

Hắn hiện giờ vẫn tin lời Lý Long Cơ nói, nếu Ca Thư Hàn thật sự đã đầu hàng Lý Long Cơ, vậy Thục vương đòi giết mình cũng chẳng lấy làm lạ gì.

Trong một chốc, Cao Tiên Chi lòng rối bời, hắn không biết mình phải làm thế nào.

Lúc này, Lý Long Cơ nhìn hắn chằm chằm nói: “Cao ái khanh, ngươi có nguyện ý nương tựa vào trẫm không?”

Cao Tiên Chi cúi thấp đầu. mồ hôi đã chảy đầy trán hắn.

Hắn cũng không biết mình phải làm sao đây.

Hắn chưa bao giờ nghĩ sẽ nương tựa Lý Long Cơ, hắn cũng chưa bao giờ nghĩ phụ tử Lý Long Cơ là riêng rẽ.

Trong lòng hắn, ủng hộ Thục vương tất là ủng hộ Lý Long Cơ.

Nhưng giờ phụ tử người ta đã tự tàn sát lẫn nhau mà bản thân hắn thì lại chưa xác định được chỗ đứng của mình.

Ánh mắt của Lý Long Cơ nhìn người rất thấu, phảng phất như nhìn thấu nội tâm Cao Tiên Chi.

Cuộc đời đế vương bốn mươi mấy năm khiến hắn tinh thông thuật đắc nhân tâm. một nhìn hai dò ba hạ thủ.

đấy là thủ đoạn thường dùng của hắn.

Hắn đã quan sát tên Cao Tiên Chi này rất lâu. nhìn ra Cao Tiên Chi bất mãn với Thục vương.

Cao Tiên Chi trị binh nghiêm khắc, lại đồng cam cộng khổ cùng binh sL nhưng Thục vương lại sa hoa thác loạn trong doanh trại của hắn. không xem ai ra gì.

Bọn họ căn bản không phải người cùng một đường.

Từ việc Cao Tiên Chi không muốn gả con gái cho Thục vương cũng đủ biết, hắn bất mãn với Thục vương.

Nhìn thấu tâm trí lung lay không vững của Cao Tiên Chi. hôm nay Lý Long Cơ bèn dù thủ đoạn bước hai để thăm dò.

Hắn nói quá có lý, khiến lòng Cao Tiên Chi tiến thoái lưỡng nan thì xem như hắn đã hoàn toàn mục đích, chí ít hắn đã khiến Cao Tiên Chi có một nữa ý nguyện muốn đến nương nhờ mình.

Bước tiếp theo của hắn chính là hạ thủ chiêu làm.

Có điều giờ vẫn chưa phải lúc, Lý Long Cơ biết rõ khi kênh rạch được sửa xong. thì nước tất nhiên sẽ không tự đến, nên hắn đã đặt một ván bài vào Cao Tiên Chi.

“Cao ái khanh, trẫm nói thêm vài câu với khanh nữa. hoàng thượng Lý Dự là trưởng tôn của trẫm, tuy trẫm rất bất mãn với hắn, nhưng trẫm vẫn thừa nhận hoàng vị của hắn, dẫu sao thì đây cũng là người thừa kế do trẫm chỉ định.

Hắn bất hạnh qua đời khi còn tuổi trẻ, hiện nay do con trai hắn kế vị, nhưng trẫm sẽ không thừa nhận.

Không có trẫm thừa nhận thì đừng hòng ai dám xưng đế!

Nên thiên tử Đại Đường bây giờ không phải Lý Thích, mà là trẫm!

Hiện giờ trẫm vẫn là hoàng đế đế quốc Đại Đường, chỉ là trẫm quá yếu. không có người ủng hộ, cũng chưa đến thời khắc công bố với .

Nếu Cao ái khanh ủng hộ trẫm. vậy trẫm sẽ đưa khanh lên làm công thần.

Sau này cả Lũng Hữu, Kiếm Nam.

An Tây ba nơi để khanh tự ý chọn.

Trẫm sẽ phong khanh vạn hộ, để khanh trở thành một vương gia ngoài tông tộc thật sự.

Đây là lời hứa của trẫm.”

Cao Tiên Chỉ lặng lẽ gật đầu: “Xin điện hạ để thần suy nghĩ thêm.”

“Được!”

Lý Long Cơ từ từ đứng dậy, nói: “Trẫm sẽ cho khanh thời gian suy nghĩ, nhưng trẫm cũng nhắc nhở khanh, hạp Thiên cầm có hai vạn quân mai phục, khanh hãy tự cân nhắc lại.”

Nói xong.

Lý Long Cơ bèn khập khiễng đi ra ngoài.

Thị vệ của hắn muốn đến dìu, nhưng đẩy bị hắn hất tay ra.

“trẫm có thể tự đi!”

Cao Tiên Chi không có tiễn Lý Long Cơ ra ngoài, hắn chỉ khoác một chiếc áo mỏng rồi đi ra khỏi đại trướng.

Bên ngoài bắt đầu có mưa. xung quanh khói mưa mịt mù.

Cơn mưa cốc hiểm này khiến lòng người ưu sầu khó tả.

Cao Tiên Chi không khỏi lại nhớ lại chuyện năm xưa.

Năm ấy hắn mới mười tám tuổi, chí khí bừng bừng, phi mã trương cung tung hoành trên đại mạc An Tây.

Núi tây hùng vĩ xa xa, từng đám mây trắng du dạt trên trời thảo nguyên.

Chớp mắt đã ba mươi năm qua đi.

Năm nay hắn đã gần năm mươi, liệt sĩ lúc chiều tà thì liệu có còn tráng trí?

Hắn lại nhớ đến lời hứa của Lý Long Cơ, “Nếu ngươi giúp ta chắc chắn sẽ là công thần, phong vạn hộ vương tước.”

Nhiệt huyết trong người Cao Tiên Chi lại tràn trề, hắn thà không cần vạn hộ. hắn chỉ muốn quay lại An Tây, tìm lại những năm tháng đã mất ấy về.

Chính trong lúc Cao Tiên Chi tâm sự đầy mình thì bỗng tiền phương và hậu phương đại doanh cùng vang lên tiếng tù và gấp rút: “Uuuuuu...”

Tiếng tù và vẫn vang vọng trong đêm mưa tầm tã.

Đây là cảnh báo địch tình.

Cao Tiên Chi giật thót mình.

Nơi đây lạ hạp cốc. trước sau đều có tiếng tù và. vậy có nghĩa là họ đã bị bao vây.

Hắn lớn tiếng hô: “Lệnh cho toàn bộ binh sĩ lên ngựa, xe lâu bỏ lại!”

Trong doanh trại bỗng chốc trở nên hỗn loạn, các binh sĩ cũng không kịp thu thập hành trang, vội vã khoát chiến giáp rồi nhảy lên lưng ngựa.

Cao Tiên Chi cũng đã lên ngựa, tay hắn cầm giáo dài. căng thăng quan sát tình hình bên ngoài đại doanh.

Trong màn mưa hắn cảm thấy được có lượng lớn đại quân đang trùng trùng bao vây hắn. nhưng họ lại không phát động công kích với mình, rốt cuộc họ là ai?

Thân binh hiệu úy đi lên bẩm báo: “Đại soái, trước sau đều có đại quân bao vây, có đến năm sáu vạn người.”

Lúc này ngoài đại doanh có một giọng nói hô to: “Cao đại soái, thượng hoàng điện hạ muốn mời đại soái đến gặp.”

Cao Tiên Chi mới ngỡ ra, đây chính là đại quân của Ca Thư Hàn.

Xem ra vừa rồi Lý Long Cơ đến đây thì đại quân Ca Thư Hàn đã ở phụ cận.

Cao Tiên Chi thở dài một tiếng, thế công kích bức ép không nhường của Lý Long Cơ khiến hắn đâu còn lựa chọn nào khác.

Hắn bèn thúc ngựa đi ra ngoài doanh, chỉ thấy ngoài doanh đã đứng đầy quân sĩ, tay cầm bó đuốc phát ra tiếng tí tách trong đêm mưa. chiếu sáng màn đêm u ám.

giữa đội kỵ binh đó, một ông lão lưng gù được thị vệ bảo vệ XUng quanh kia chính là Lý Long Cơ vừa rời khỏi doanh Cao Tiên Chi.

Hắn khoát một chiếc áo đan cỏ che mưa, đều đội mũ tre, mặt hắn dưới ánh lửa chập chờn để lộ nụ cười đắc ý.

Hắn đã từng quan sát, từng thăm dò, giờ chính là lúc hắn hạ thủ!

Hắn thấy Cao Tiên Chi đi đến bèn cười nói: “Cao ái khanh, khanh đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Cao Tiên Chi nhảy xuống ngựa, bước nhanh đến trước mặt Lý Long Cơ quỳ xuống.

Hắn cuối cùng cũng hạ quyết tâm. cao giọng nói: “Thần Cao Tiên Chi, nguyện vì điện hạ lên rừng xuống bể, quyết không lùi bước.”

Lý Long Cơ vội lệnh người đỡ Cao Tiên Chi dậy, hắn vui mừng cười ha hả.

Mấy năm nay hắn chưa từng lúc này vui vẻ như bây giờ.

Hiện giờ Cao Tiên Chi và Ca Thư Hàn đều đã dưới quyền hắn, trời xanh cuối cùng cũng cho hắn một cơ hội khác.

“Cao ái khanh, khanh mau chóng quay về điểm binh,chúng ta sẽ gặp nhau tại Nam Trịnh.”

Nam Trịnh.

Thục vương Lý Giáo có phần không khỏe, hắn mai phục Cao Tiên Chi tại Thiên cầm hạp không thành công, nhưng lại gặp phải một cơn mưa đêm dữ dội, ướt sũng cả người, vừa tức vừa hận mà lâm bệnh một trận.

Liền mấy ngày nay hắn đều u u mê mê.

Hắn đã ý thực được sự tình không hay, muốn trở về Đô Thành, nhưng thân thể bệnh tật thì lại khó mà chống chọi.

Sáng ngày hôm đó, Lý Giáo có phần đỡ hơn, hắn bèn cưỡi ngựa đi vòng một vòng trường ngựa, cảm giác mình có thể lên đường được bèn hạ lệnh: “Truyền lệnh của ta, tam quân lập tức thu dọn hành trang, chuẩn bị trở về Đô Thành.”

Thủ hạ hắn có ba vạn người, đều do hắn cưỡm từ tay Cao Tiên Chi.

Hắn đích thân xuất nhậm chú soái, nhưng đại tướng trong quân đều phần lớn là do Cao Tiên Chi đề bạt, trong đó tám người bọn Triệu Sùng Bân còn do Cao Tiên Chi dẫn từ An Tây đến đây.

Tin Lý Giáo hạ lệnh quay trở về Thành Đô đã gây bất mãn trong quân.

Lý Giáo từng hứa với chư quân rằng trước khi về Thành Đô hắn sẽ thường cho mỗi người ba mươi quan để làm phần thường cho lần xuất binh Hán Trung này.

Đến nay Lý Giáo vẫn chưa thực hiện lời hứa, nên gây kháng nghị trong quân trung.

“Hồi bẩm vương gia, quân trang đang có người nhiễu sự, cả quân quan và binh sĩ đều kháng lệnh không ai chịu khởi binh nam quy.”

“Bọn khốn!

Ta giờ làm gì có tiền cho chúng!”

Lý Giáo giận dữ. xong hắn lại quay sang đối phó với quan thị vệ nói: “Ngươi đi truyền lệnh của ta một lần nữa. chỉ cần trở về đến Thành Độ thì ta nhất định sẽ thực hiện đúng lời hứa.”

Dừng lại một lát, hắn lại gọi quan thị vệ lai: “Thôi vậy, ta sẽ đích thân đi nói với bọn họ, hãy chuẩn bị ngựa cho ta!”

Hắn vừa dứt lời thì lại có một thị vệ khác hớt hơ hớt hải chạy vào. giọng run rẩy nói: “Vương gia, không hay rồi!”

“Việc gì mà ngươi hớt hốt hoảng thế?”

Lý Giáo không vui hỏi.

“Vương gia. ngoài thành có tin.

Ca Thư Hàn dẫn năm vạn đại quân xuất hiện tại thành nam, còn Cao Tiên Chi dẫn bày vạn quân xuất hiện tại thành tây, đã cắt đứt đường nam quy của chúng ta.”

“À!”

Tin đột xuất này khiến Lý Giáo trợn tròn mắt. hắn thở thẫn ngồi phịch xuống đất.

Cao Tiên Chi thật sự đã phản bội mình.

Giờ khắc này Lý Giáo bỗng ý thức được, có lễ ngày tận thế đã giáng lâm.

Hạ tuần tháng sáu năm Trinh Trị nguyên niên.

Cao Tiên Chi và Ca Thư Hàn chia làm hai lộ bao vây huyện thành Nam Trịnh.

Dưới mệnh lệnh của Cao Tiên Chi. bộ hạ cũ của hắn - Triệu Sùng Bân đã dẫn quân khởi nghĩa, và phái người bảo vệ Cao Vụ rời thành. những quân đội còn lại đều là bộ hạ cũ của Cao Tiên Chi, cuối cùng đều lũ lượt đầu hàng.

Thục vương Lý Giáo thấy đại thế đã mất nên đành phụ kinh thỉnh tội. tự trói mình đi ra ngoài thành cầu xin phụ hoàng tha tội.

Nhưng Lý Long Cơ đã không tha thứ cho hắn.

Ba ngày sau, Lý Giáo đã chết dưới một ly rượu độc trong thành Nam Trịnh.

Từ đó về sau.

Lý Long Cơ triệt để nắm trong tay hai mươi vạn đại quân của Cao Tiên Chi, Ca Thư Hàn và năm vạn dân quân hậu bị của Kiếm Nam.

Nếu CỘng thêm tám vạn nam Chiêu quân thì giờ Lý Long Cơ đã sở hữu ba mươi vạn quân.

Ngày hai mươi lăm tháng sáu.

Lý Long Cơ cho công cáo tại Hán Trung, không thừa nhận hoàng vị của Lý Thích, và hắn một lần nữa tự xưng là Khai Nguyên Thiên Bảo Thánh Văn Thần Vũ hoàng đế, khôi phục lại niên hiệu Thiên Bảo mười ba năm, hiệu triệu quần thần Trường An nam hạ, lập lại đế quốc Đại Đường mới.

chỉ trong một khắc, đế quốc Đại Đường lại phong vân chấn động.

Sau khi sở hữu mười lăm vạn quân.

Lý Long Cơ không quay trở lại Thành Đô nữa, mà chia làm hai lộ, Ca Thư Hàn đi đường Trần Thương, hắn và Cao Tiên Chi đi đường Bảo Cốc, mười lăm vạn đại quân cùng tiến về Quan Trung.

Chương 446: Tạm gác hiềm xưa

Lý Long Cơ ở Hán Trung ban bố thư cáo ở Trường An đã làm dấy lên trận sóng to gió lớn, có người ở tiệm in ấn thâu đêm in ra một lượng lớn các phó bàn.

ở Trường An truyền bá rộng rãi, trong thư cáo Lý Long Cơ đã chi ra đương kim thái tử đăng cơ vô hiệu, đồng thời tự phong mình là chính thống, kêu gọi quan viên và tông thất nam quy, đặc biệt hắn ở trong thư cáo bày tỏ rõ ràng sẽ bảo vệ an toàn tài sản của quan viên và tông thất, lại càng làm dấy lên sự hỗn loạn cực lớn. có người chửi mắng, có người ủng hộ, đầu phố ngõ hẻm của Trường An. tửu tứ trà quán của Trường An. kẻ ủng hộ và người chửi rủa liên tiếp xảy ra những sự kiện ầu đà, liên tiếp hai ngày, một lượng lớn những quyền quý tông thất dẫn theo gia quyến con trẻ trốn khỏi Trường An. các cửa thành Trường An, khắp nơi đều có thể thấy đội xe ngựa và xe bỏ muốn rời bỏ Trường An, thư cáo của Lý Long Cơ, phảng phất như một con dao cực kỳ sắc nhọn, đã cất toạc các giai tầng của Trường An.

nhưng hình thành sự đối lập rõ nét với cục diện hỗn loạn của phố phường Trường An lại là sự im lặng của triều đình, từ lúc Lý Long Cơ phát ra thư cáo đến nay, thì triều đình đã không có phát biểu qua bất kỳ ngôn luận phản kích liên quan nào, cũng không ngăn cản sự chạy trốn của tông thất quyền quý và bộ phận quan viên, cũng phảng phất đã âm thầm cho phép sự truyền bá thư cáo và sự rời đi của kẻ ủng hộ, chỉ phái ra quân đội tuần tra ở những vùng trọng yếu của Trường An, để duy trì sự ổn định trật tự của Trường An.

Tuy nhiên cũng có triều quan đã tiết lộ ra một số tin tức không tầm thường, trong nội bộ cao tầng của triều đình không phải là một hồ nước lặng, hữu tướng Lý Khánh An và giám quốc Lý Hanh trong sự xử lý việc này đã xảy ra tranh nghị nghiêm trọng.

Lý Hanh yêu cầu phong sát thư cáo này. hắn cho rằng giữ lại những kẻ dị tâm này ở Trường An, ngược lại sẽ là một mối ân hoạn, trong sự tranh luận của chính sự đường, Lý Hanh cũng ở vào thế hạ phong, Hình bộ Thượng thư Lý Nghiên và Lại bộ Thượng thư Bùi Mân kiên quyết ũng hộ chủ trương của Lý Khánh An, nhất là kẻ bị phong là ‘Lý chinh điền’ Lý Nghiên lại càng nói thẳng rằng, sự rời bỏ của tông thất quyền quý, có thể sẽ thu hồi lại một lượng lớn các nông điền, nửa năm sau, số lượng tự canh nông Quan Trung sẽ tăng lên đến bảy thành, ngược lại, Binh bộ Thượng thư Trần Hi Liệt và Lễ bộ Thượng thư Dương Quốc Trung hai người cùng nhau rời khỏi Trường An. tìm đến Hán Trung nương nhờ Lý Long Cơ, đã giáng một đòn chí mạng vào thế lực chính sự đường của Lý Hanh, dưới tình hình Trương Quân giữ lập trường trung lập, thế lực của Lý Hanh chỉ còn lại một mình Vương Củng tự lèo lái con đò, căn bản là không thể nào đọ sức với thế lực của Lý Khánh An.

Ngày thứ ba. chính sự đường Trường An cuối cùng đã ban phát ra “phản bác thư cáo ”, do Lý Nghiên đích thân chủ bút, lấy từng sự thật tỉ mỉ sống động mà phản bác cái gọi là luận điệu phi chính thống của Lý Long Cơ, tân hoàng Lý Thích là trường đích từ của tiên đế. khi tiên đế vừa đăng cơ bèn đã sắc phong làm đông cung thái tử. tiên đế băng hà, thái tử kế ngôi, không chính thống ở chỗ nào?

Lý Nghiên trong thư cáo còn đặc biệt chi ra chỗ tự mâu thuẫn của Lý Long Cơ, hắn nếu đã thừa nhận tiên đế Kính Tông là đại thống hợp pháp, vậy thì thái tử do Kính Tông sắc lập thì không hợp pháp ở chỗ nào, tự cô thái tử đều là do thái tử đương vị định ra. có đạo lý nào bày tỏ do thái tổ thượng hoàng đã thoái vị chỉ định?

Lý Nghiên ở dòng cuối cùng của “phản bác thư cáo ”, lại càng giải bày rõ ràng quyết tâm của chính sự đường tiếp tục hạn chế thâu tóm ruộng đất, thề sẽ tiến hành đến cùng sự nghiệp dang dở của tiên đế.

“phản bác thư cáo ” vừa ra, đã dấy lên làn sóng ủng hộ mãnh liệt của dân chúng Quan Trung, do đại quân Lý Long Cơ sắp đến, những tự canh nông do Lý dự cải chế đất đai mà nhận lại được đất đai càng là tự phát mà từ khắp nơi ở Quan Trung kéo đến Trường An.

đồng ý xuất lương tham quân, phản kích sự phục vị của Lý Long Cơ, đây thật ra chính là một trận đấu tranh liên quan đến lợi ích thiết thân của các bên.

Sáng tinh mơ, xe ngựa của Lý Khánh An dưới sự hộ tống của mấy trăm thân vệ, lộc cộc đi về phía Đại Minh cung, trong xe ngựa Lý Khánh An đang phi bút viết thư. bên cạnh, ba bức mệnh lệnh ngắn gọn đã viết xong, hắn viết mệnh lệnh thứ tư của hôm nay, mang sáu vạn dân đoàn An Tây chuyển làm quân chính quy, phụ trách phòng ngự một vùng Toái Hiệp, đối ứng với việc này. lại từ Toái Hiệp, Thạch Quốc và Thổ Hỏa La điều binh năm vạn đại quân kéo đến Trường An, với Lý Quang Bật làm chủ soái, Lệ Phi Nguyên Lễ làm phó soái.

Mấy ngày nay, Lý Khánh An luôn ở An Tây phát ra mệnh lệnh, trước hết là mệnh lệnh An Tây chư quốc đều phải phái đặc sứ cấp bậc vương tử đến cầu kiến tân hoàng, để chúc mừng tân hoàng đăng cơ, để chống lại phi chính thống luận của Lý Long Cơ.

Tiếp theo, từ Quan Nội đạo, Lũng Hữu đạo và Hà Nam đạo di dời đợt di dân đầu tiên năm vạn hộ công việc đã bắt đầu. hắn ra lệnh cho An Tây chính sự đường chuẩn bị đón nhận, rồi sau đó lại mệnh Phong Thường Thanh từ Sindh trưng tập mười vạn dân phu đến Bắc Đình, do đại tướng Triệu Sùng Tiết suất lĩnh, bắt đầu xây dựng Đường trực đạo từ Trường An đến An Tây, lúc này, Lý Khánh An sâu sắc cảm thấy chiến tuyến kéo ra quá dài, binh lực của hắn không đủ, không thể toàn diện ứng phó, còn có Lũng Hữu trống trải sau khi Ca Thư Hàn bỏ đi. hắn chỉ có thể úy thác quân Hà Tây của Lệ Phi Thủ Du phái binh đi tiếp quản, nhưng binh lực vẫn là nghiêm trọng thiếu hụt, một khi Thổ Phồn thừa dịp bắc xâm, thành quả chiến tranh của mấy năm trước đều sẽ đánh mất sạch, vì điều này, Lý Khánh An cảm thấy vô cùng lo âu.

Lúc này, mạc liêu Nghiêm Trang bên cạnh thấy Lý Khánh An lo lắng không thôi, bèn khuyên hắn nói: “Lũng Hữu tuy quan trọng, nhưng nó dù sao không phải là vùng đất chiến lược của Trang nguyên. ảnh hưởng không lớn đối với việc thăng tiến của đại tướng quân mai này, thuộc hạ khuyên đại tướng quân vẫn là dốc sức vào sự tranh đoạt Trung Nguyên, bây giờ An Lộc Sơn gặp phải đòn siáng nặng nề, đã từ bỏ ý đồ với Hà Đông, Hà Đông là trọng địa khọ lương, lại là cội nguồn khới binh của cao tổ Đại Đường, cơ hội như vậy không thể không tranh, còn có Hà Nam đạo phủ binh bại hoại, binh lực trống rỗng, cũng là cơ hội tốt tiến trú, Trung Nguyên cơ hội lớn. bắc có thể tiến Tề Yến. nam có thể khống Kinh Tương, đông thì đi Giang Hoài, thật sự là yếu địa chiến lược, nếu không sớm chiếm lấy, nó hủy đi thì đã muộn.”

Lý Khánh An yên lặng gật gật đầu. tuy rằng Nghiêm Trang nói rất có lý, nhưng trên lịch sử sau khi mối loạn An sử bùng nố, triều Đường vì thu thập binh lực, mà đã bỏ phí Hà Lũng Tây Vực.

đều bị Thổ Phồn chiếm hết, đến nỗi mà mấy trăm năm sau thế lực quân Hán yếu ớt. có vết xe đổ ở phía trước, không thể không phòng.

Lý Khánh An bèn thở dài một tiếng nói: “Cổ nhân nói, nếu đã được Lũng, nhìn Thục làm gì. ta tuy có lòng chiếm hết vùng đất Trung nguyên. nhưng binh lực không đủ. cũng đành chịu thôi, chỉ có thể lách lấy trọng điểm mà chiếm, Lũng Hữu tuy không phải là sự tất nhiên cho ta lấy . nhưng Thổ Phồn dã tâm lang sói, ta không thể không phòng, một khi bị chúng đột phá Hà Lũng, sinh linh đồ thán, ta sẽ là tội nhân của Đại Đường, Ca Thư Hàn cũng nói vói ta.

Thổ Phồn những năm này binh mã trui rèn sẵn sàng, đã có khởi sắc lớn. hai năm nay và sau tất sẽ xâm lãng Đại Đường, ta cho dù không chiếm Trung Nguyên.

Hà Hoàng Lũng Hữu cũng nhất định phải trọng binh trú phòng, đây là điều không phải nghi ngờ, còn về Hà Đông, ta có thể để cho bộ của Lôi Vạn Xuân của Vân Châu nam hạ, ở Hà Đông chiêu mộ quân đội, khuếch đại thực lực, từng bước từng bước tiến công chiếm giữ, còn về Hà Nam đạo, chỉ có thể để sau này hẵng lo nghĩ rồi.”

Dừng một chút, hắn lại cười nói: “Huống chi lòng tham quá lớn. ngược lại sẽ bị người ta lên án.

Hà Nam đạo, ta chuẩn bị dùng danh nghĩa của triều đình chiêu mộ quân đội, do triều đình khống chế, không thể thuộc vào phạm trù quân An Tây.”

Nghiêm Trang đào mắt một cái, lại kiến nghị nói: “Vậy chi bằng phái tướng lĩnh An Tây đi Hà Nam mộ binh, như vậy danh nghĩa là binh triều đình, thực tế là do đại tướng quân khống chế.”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Nếu đã không cần. vậy thì chi bằng làm dứt khoát sạch sẽ một chút, không cần giờ thứ trò vặt này, thật ra chỉ cần là quân Đường, thì sớm muộn gì tất cũng bị ta sử dụng.”

Nghiêm Trang liên tiếp hai kiến nghị đều không được tiếp thu. trong lòng không khỏi có chút ảm đàm. mấy ngày nay từ khi Lý Khánh An dùng Vi Thanh Bình làm mạc liêu, đối với hắn coi trọng có thừa, liên tiếp áp dụng hai kiến nghị trọng đại của hắn.

điều này làm cho trong lòng Nghiêm Trang có chút mất cân bằng, hắn đã theo Lý Khánh An nhiều năm rồi, mới bỏ đến được vị trí tâm phúc của Lý Khánh An. còn Vi Thanh Bình vừa đến. bối cảnh thân phận vẫn chưa điều tra rõ ràng.

Lý Khánh An bèn đã tiếp thu hai kiến nghị trọng đại của hắn. chuẩn bị từ đi hữu tướng và xây dựng Đường trực đạo, điều này đã làm cho trong lòng Nghiêm Trang than thở cảm khái áo không bằng cũ, người không bằng mới.

Lý Khánh An liếc mắt nhìn Nghiêm Trang một cái. thấy hắn tâm trạng hụt hẫng, liền biết rằng hắn là vì chuyện của Vi Thanh Bình mà có chút chưng hửng. trong lòng Lý Khánh An không khỏi có chút buồn cười, hắn và Nghiêm Trang ở chung nhiều năm, vô cùng nắm rõ tính tình người này, Nghiêm Trang âm mưu không tồi, cũng rất mực trung thành và tận tâm với mình, chỉ là lòng dạ hẹp hòi một chút, ở An Tây, Diêm mạc liêu kia của Khánh vương chính là bị hắn chèn ép, đến nay vẫn khó mà trở mình, đương nhiên, đây cũng là tâm tính bình thường, kẻ thiện mưu. phần lớn tâm tư khá tỉ mỉ nhỏ nhật.

Lý Khánh An cười xòa, liền lại trấn an hắn nói: “Tiên sinh không phải nhụt chí. ta không phải là không muốn tiếp thu sách lược của tiên sinh, thật sự là thực lực không đủ. những kiến nghị khác của tiên sinh, ta đều cho rằng rất tốt, ví dụ như lần này đối với những tôn thất quyền quý muốn nương nhờ Lý Long Cơ. ta bèn đã áp dụng kiến nghị của tiên sinh, cứ việc thả họ đi. không hề ngăn cản.”

Nghiêm Trang có chút tâm tính của trẻ con. nghe nói Lý Khánh An tiếp thu đề nghị của hắn. sự nàn lòng vừa rồi lập tức đã ném ra khỏi đầu. tức khắc mặt mày hớn hở, khi rất nhiều tôn thất quyền quý muốn lập tức rời khỏi Trường An. không ít người đều hy vọng Lý Khánh An có thể ngăn cản. nhưng Nghiêm Trang lại có cách nhìn độc đáo, hắn nhìn ra rằng thả những tôn thất quyền quý đó rời đi, lực cản trong tương lai đối với việc Lý Khánh An đăng vị sẽ giám bớt đi rất nhiều.

Nghiêm Trang cười nói: “Kỳ thật bọn này cũng thật ngu xuẩn, rõ ràng Lý Long Cơ sẽ sống không được vài năm. thế mà vẫn mở to con mắt mà chạy theo, chẳng lẽ bọn họ đã không nghĩ tới rằng, đi ra thì dễ trở về thì khó sao?”

Lý Khánh An cũng cười nói: “Điều này nói rõ rằng bọn họ bị Lý Dự áp bức quá mức rồi, đột nhiên mở ra một cánh cửa của ánh sáng. bọn họ liền vội vàng gắp không dằn được mà chạy qua đó, còn về phần hậu quả gì đó, bọn họ cũng lo không nỗi rồi. có lẽ bọn họ còn trông cậy Lý Long Cơ có thể đánh trở lại.”

Nói đến này, Lý Khánh An mỉm cười với Nghiêm Trang nói: “Ta biết ngươi luôn có ý muốn mua nhà ở Trường An. những tôn thất quyền quý đã đi khỏi bỏ lại không ít nhà ở bị trống.

Tự ngươi đi xem đi!

Ngoại trừ Vương trạch ra. những ngôi nhà khác, ngươi xem thích ngôi nhà nào, có thể nói cho ta biết, ta sẽ cho ngươi được như ý.”

Nghiêm Trang mừng rỡ, hắn sớm đã biết Trần Hi Liệt ở Thân Nhân phường có một ngôi biệt thự. là của An Lộc Sơn đã tặng cho Trần Hi Liệt ở năm Thiên Bảo thư tư. tòa nhà tuy rằng không lớn lắm. nhưng Nghiêm Trang biết được phong thuý ở trong nhà đó rất tốt. hắn đã thèm muốn nhiều năm. hiện tại nếu đã Lý Khánh An mở miệng rồi. thế thì hắn bèn không khách sáo nữa.

“Đa tạ Đại tướng quân.”

Lý Khánh An cười mà không nói, không riêng gì Nghiêm Trang, những bộ hạ An Tây của hắn. hắn cũng phải lo nghĩ rồi.

Xe ngựa dừng ở phía trước Đại Minh cung. mấy viên thị vệ hộ vệ Lý Khánh An đi vào Đan Phượng môn.

Đại Minh cung chiếm diện tích rất rộng lớn. với ba ngôi điện Hàm Nguyên điện.

Tuyên Chính điện và Từ Thần điện làm trục trung tâm. theo thứ tự hướng thọc sâu vào phía trong. hình thành ba khu đại chính vụ lớn.

Nếu muốn đi vào, ít nhất phải đi một khắc đồng hồ, rất nhiều đại thần lớn tuổi lại càng khó khăn. bởi vậy ở phía trước Đan Phượng môn có chuẩn bị không ít những cỗ xe ngựa nhẹ và tiện, đưa một số đại thần lớn tuổi đến triều phòng.

Lý Khánh An đi lên một chiếc xe ngựa, dặn dò nói: “Đến Tử Thần điện!”

Hôm nay hắn phải cùng với Lý Hanh đàm đạo một cách đàng hoàng, lần này, hắn và Lý Hanh có cùng một lợi ích chung.

Xe ngựa khởi bước, rất nhanh chạy về hướng Tử Thần điện.

Trong phòng Giám quốc của Tử Thần điện.

Lý Hanh đang cùng Vương Củng thương lượng việc chọn tân tướng quốc.

Việc rời đi của Dương Quốc Trung và Trần Hi Liệt nằm ngoại dự đoán của Lý Hanh, ngược lại thì Trương Quân không có bỏ đi. như vậy chính sự đường liền biến thành năm tướng quốc, hắn Lý Hanh chỉ có một vị trí, đó là điều mà Lý Hanh bất luận như thế nào cũng không thể chấp nhận được.

Hiện tại hắn cần phải chọn ra hai người. mới đi bàn chi tiết việc này cùng Lý Khánh An.

Hai người cần tuyển này, trong đó một người đã chọn ra rồi.

đó là Lệnh Hồ Phi.

điều này đã rất xác thật, hiện tại hắn là người mà Lý Hanh trông cậy nhất.

Lệnh Hồ Phi sẽ tiếp thay chức Lễ bộ thượng thư của Dương Quốc Trung.

Mấu chốt là một người khác cần tuyển nữa. kỳ thật rất nhiều người chọn cũng khá tốt. tỷ như Trung thư thị lang Phòng quản.

Môn hạ thị lang Trương Cào, Công bộ thượng thư Thôi Hoán.

Hộ bộ thị lang Miêu Tấn Khanh vân vân. những người này cũng đều có tài làm Tể tướng, quan hệ với Lý Hanh cũng khá tốt. mấu chốt là phải tìm một người mà hắn Lý Hanh tin cậy được, Lý Hanh suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mục tiêu dừng ở trên người Trung thư thị lang Phòng quản và Công bộ thượng thư Thôi Hoán, hai người này đều đáng được hắn tin cậy.

“Vương tướng quốc, ta suy nghĩ dùng Công nhân bộ thượng thư Thôi Hoán làm Binh bộ thượng thư, ngươi thấy thế nào?”

Lý Hanh sở dĩ lựa chọn Thôi Hoán, có một nguyên nhân rất lớn là xem xét đến Thôi Hoán là nồng cốt của danh môn gia tộc Thôi thị, nếu lập Thôi Hoán làm tướng quốc, đó chính là đem toàn bộ gia tộc Thôi thị lôi kéo về phe mình.

Kỳ thật bất luận Thôi Hoán làm tướng quốc hay là Phòng quản làm tướng quốc, Vương Củng cũng đều không thèm để ý, điều hắn để ý chính là Lệnh Hồ Phi làm tướng quốc, hắn đã cảm nhận được mối uy hiếp của Lệnh Hồ Phi đối với chính mình, sự tín nhiệm và trông cậy của Lý Hanh đối với hắn rõ ràng vượt qua mình, sự việc liên quan đến mối lợi ích bản thân, trong lòng Vương Củng vô cùng bất mãn.

Nhưng lòng dạ Vương Củng rất thâm sâu. sự bất mãn đối với Lệnh Hồ Phi hắn không hề biểu lộ ra ngoài, mà là thản nhiên nói: “Điện hạ. ý tứ của thần là Thôi Hoán và Phòng quản đều là một lựa chọn tốt. gia tộc Thôi thị ở Hà Đông, Hà Nam cũng đều có đệ tử làm quan châu, lôi kéo hắn không những nhận được sự ủng hộ của gia tộc Thôi thị, đối kháng với đệ tử họ Bùi của Lý Khánh An. mà mối quan hệ của Phòng quản ở Trung thư tỉnh cũng rất sâu. nghe nói hắn và Lý Khánh An không có vui vẻ gì với nhau, nếu lôi kéo được Phòng quản, bèn có nghĩa là thế lực của điện hạ đã vươn dài đến Trung thư tỉnh, ý nghĩa đó tuyệt đối không thể xem nhẹ.”

Đề nghị của Vương Củng làm cho Lý Hanh có chút động tâm. phải nói rằng Vương Củng nói quả thật thực rất có đạo lý, nhưng hai người không thể cùng lên làm tướng quốc cả được, Lý Hanh tự nhiên lại nghĩ tới Lệnh Hồ Phi.

Kỳ thật ở một mức độ nào đó, tướng quốc là đại biểu của một thế lực nào đó, không có đại diện cho một quần thể yếu nhược, với năm tướng quốc của chính sự đường hiện nay.

Trương Quân là con trai của vị tướng quốc nôi danh năm Khai Nguyên là Trương Thuyết, xuất thân là hàn lâm đại học sĩ, là người đứng đầu của văn nhân Đại Đường, ở trong triều mọc rễ đâm nhánh đã nhiều năm.

đã hình thành phe họ Trương; Vương Củng là nhân vật đại biểu của danh môn gia tộc Vương thị ở Quan Lũng.

Năm xưa Vương hoàng hậu của Cao Tông mặc dù bị Võ Tắc Thiên phế đi. gia tộc một thời bị xuống dốc, nhưng căn cơ hùng hậu.

Vương Củng lại thân kiêm hơn hai mươi chức vị, từng là phe thực quyền chỉ đứng sau Dương Quốc Trung; Bùi Mân lại là đại biểu cho danh môn Bùi thị ở Hà Đông, Bùi gia đã xuất hiện nhiều lớp nhân tài tuấn kiệt, phụ thân Bùi Tuân Khánh cũng là thừa tướng nổi danh của năm Khai Nguyên; Lý Nghiên là tôn thất của Lý thị, ở Trường An có danh vọng cực cao, là nhân vật đại biểu của phe cải cách; còn về phần Lý Khánh An thì không cần phải nói rồi, hậu duệ của thái tử Kiến Thành, chúa tế của nửa mảnh giang sơn Đại Đường.

Cho nên Lệnh Hồ Phi nhập chủ chính sự đường, không những thâm niên không đủ, hơn nữa lại không có phe đỡ đầu. không có quyền thế.

ở trong chính sự đường cũng không thể nói được lời nào có uy lực, lời nói của Vương Củng đã gián tiếp nhắc nhỡ Lý Hanh, để cho Lệnh Hồ Phi nhập chủ chính sự đường, là có chút lãng phí danh ngạch quý giá này, còn không bằng ở phương diện khác bù đắp lại, để cho Lệnh Hồ Phi an tâm thanh thản mà làm chức mưu sĩ quân sư của mình.

Nghĩ đến đó, Lý Hanh thay đổi chủ ý, để cho Thôi Hoán và Phòng Quản song song cùng làm tướng quốc, không đợi hắn nói, lúc này tâm phúc hoạn quan Lý Phụ Quốc của hắn ở trước cửa nói: “Điện hạ.

Lý Khánh An tới rồi.”

Lý Hanh giật cả mình, vội vàng nói: “Mau mời vào đây!”

Hắn lại nói với Vương Củng: “Hãy theo ý của ngươi, Thôi Hoán và Phòng quản song song cùng làm tướng quốc, Lý Khánh An tới rồi, ngươi có thể cùng ta gặp hắn.”

Tuy rằng Vương Củng không muốn ở trong này gặp Lý Khánh An, nhưng hắn thấy vẻ mặt khẩn trương của Lý Hanh, cũng lo lắng hắn ứng đối thất sách, liền gật gật đầu ngồi ở một bên.

Lát sau, Lý Khánh An bước nhanh tiến vào, vào cửa liền cười nói: “Thật trùng hợp, Vương tướng quốc cũng ở trong này, vậy đỡ phải ta đến Môn hạ tỉnh rồi.”

Vương Củng đứng dậy chắp tay cười nói: “Lý tướng quốc tinh thần bừng bừng, có phải là đã có thượng sách lui địch hay không vậy.”

“Đương nhiên là có kế sách lui địch rồi, cho nên mới tìm đến Giám quốc điện hạ và Vương tướng quốc thương nghị.”

Lý Hanh gật gật đầu, khoát tay chặn lại nói: “Lý tướng quốc mời ngồi!”

Lý Khánh An ngồi xuống, một gã hoạn quan bung một ly trà tiến vào, Lý Khánh An nâng chung trà lên thổi thổi hơi nóng, rồi lại buông chén trà xuống, cười nói: “Nói với điện hạ về ghế trống của Dương Quốc Trung và Trần Hi Liệt trước đi!

Không biết Giám quốc điện hạ có người lựa chọn thích hợp hay chưa?”

Lý Hanh và Vương Củng nhìn nhau, tuy rằng bọn họ đã bước đầu định ra rồi, nhưng Lý Hanh còn không có bàn bạc chi tiết với hai người bọn họ, bây giờ còn chưa tiện nói với Lý Khánh An.

Lý Hanh liền mỉm cười nói: “Ta đang suy nghĩ, ngày mai sẽ có thể đưa ra danh sách cho chính sự đường.”

Lý Khánh An lại nói một cách chậm rì: “Hôm nay Lại bộ Bùi thượng thư quả thật đã đưa ra mấy vị thích hợp cho vị trí tướng quốc, hắn đề nghị đề bạt từ phía địa phương.”

Lý Hanh biến sắc mặt, hắn không rõ Lý Khánh An nói lời này là ý gì. người chọn mà Bùi Mân đưa ra, thế thì chính sự đường chẳng phải là cũng bị hắn độc chiếm rồi sao?

Điều này đã trái với hiệp ước ban đầu của song phương, hắn sa sầm sắc mặt xuống, không hài lòng nói: “Thế ý kiến của Lý tướng quốc đâu?”

Lý Khánh An không nhanh không chậm nói: “Ta đã nói với Bùi thượng thư rồi, không có quy cũ, khó ra vuông tròn, người lựa chọn thích hợp cho hai vị trí tướng quốc, không nên do hắn đưa ra.”

Lời nói của Lý Khánh An không thể nghi ngờ rằng đã cho Lý Hanh ăn một viên thuốc định thần, hắn dần dần yên tâm hẳn. chỉ cần Lý Khánh An còn thừa nhận sự thỏa hiệp của bọn họ, thì tốt rồi.

Lúc này Lý Khánh An lại nói: “Còn có một chuyện, ta muốn cùng Giám quốc điện hạ và Vương tướng quốc thương lượng.”

“Lý tướng quốc xin mời nói!”

Lý Khánh An trẫm ngâm giây lát rồi nói: “Ta định từ đi chức hữu tướng quốc, giữ lại một chức khác của ta. thượng thư hữu phó xạ, vẫn làm Trung thư môn hạ bình Chương sự. dựa theo lệ thường của Đại Đường ta. hữu tướng quốc bình thường kiêm nhiệm Lại bộ thượng thư, cho nên ta đề cử Bùi Mân tiếp nhận chức hữu tướng quốc.”

Lý Khánh An đòi từ đi chức hữu tướng quốc, làm cho Lý Hanh và Vương Củng chấn động, nhưng vừa chuyển niệm, hai người bọn họ đồng loạt hiểu ra, không cần phải nói, đó nhất định là do triều vụ của hữu tướng quốc quá trầm trọng làm cho Lý Khánh An không rành lo cho phía An Tây, cho nên hắn mới đưa ra việc đổi cái hư chức thượng thư hữu phó xạ, hơn nữa Lý Hanh cũng hiểu được ý nghĩ đích thực trong lời nói vừa rồi của Lý Khánh An, không có quy củ, khó ra vuông tròn, ngụ ý trong đó là muốn nói, ngươi chọn lựa người mà ngươi muốn chọn, ta điều chỉnh thế lực của ta, chúng ta không can thiệp chuyện của nhau.

Kỳ thật dựa theo thực lực hiện tại của Lý Khánh An. hắn muốn làm cái chức vụ gì cũng đều chẳng có gì lạ cả, mấu chốt thế lực đối lập của chính sự đường không có thay đổi, việc từ chức của Lý Khánh An chỉ là vẻ ngoài thôi, chẳng qua là hắn từ trước đài chuyển ra sau màn mà thôi, lần này đây Vương Củng tỏ thái độ trước.

“Ta ủng hộ việc Lý tướng quốc từ chức, cũng ủng hộ việc đề cử của Lý tướng quốc, ngày mai trong cuộc hợp của chính sự đường, ta hy vọng mau chóng có thể xác định xong hai việc này, hiện tại tình thế của Trường An nguy cấp, chúng ta không nên bỏ quá nhiều tâm trí trên sự thay đổi nhân sự.”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Đây chính là một việc lớn khác mà ta tới nơi này, ta đã nhận được tin tức xác thực, Ca Thư Hàn và Cao Tiên Chi binh chia làm hai đường hướng Trường An xuất phát.

Ca Thư Hàn đi đường Trần Thương, Cao Tiên Chi đi đường Bảo Cốc, trễ nhất là bốn ngày, mười lăm vạn tinh nhuệ đại quân sẽ tiến vào Quan Trung, để ứng đối nguy cấp lần này, ta thỉnh cầu chính sự đường chính thức trao cho ta chức binh mã đại nguyên soái.”

Chương 447: Hoa Hoa đầu tư

Do quân của Ca Thư Hàn và Cao Tiên Chi cùng đại cử bắc tiến đã tạo nguy cơ trầm trọng cho Trường An.

để giải quyết nguy cơ, Lý Khánh An và Lý Hanh tạm thời bỏ qua hiềm khích cũ, Lý Khánh An từ đi chức Trung thư lệnh hữu thừa tướng, cải nhậm binh mã đại nguyên soái, toàn quyền phụ trách đối phó quân đội bắc phạm lần này.

Hắn lệnh cho Quan Nội tiết độ sứ Quách Tử Nghi dẫn năm vạn quân bổn bộ chặn lại đại quân Cao Tiên Chi. lại do quân lục Quách Tử Nghi hơi ít. lại lệnh Quan Trung quân chủ tướng Vương Tư Lễ dẫn mười vạn Quan Trung quân phối hợp Quách Tử Nghi tác chiến.

bản thân Lý Khánh An thì đích thân dẫn ba vạn quân An Tây đến Trần Thương huyện nghênh chiến đại quân Ca Thư Hàn.

Để đánh thắng trận chiến quan trọng này, Chính sự đường cũng hạ lệnh mộ binh.

Trong Quan Nội, Quan Trung hai nơi đại cử chiêu mộ hai mươi vạn binh.

Tiền và lương cần thiết để mộ binh đều được triều đình ủng hộ.

Để nắm lấy cơ hội mở rộng lực lượng lần này, An Tây Lũng Hữu quân của Lý Khánh An.

Sóc Phương Quan Nội quân của Quách Tử Nghi và Quan Trung quân của Vương Tư Lễ lần lượt cho lập các điểm mộ quân, chiêu mộ binh sĩ thanh niên trai tráng.

Thời gian chỉ mỗi hai ngày qua đi, xích hầu An Tây lại một lần nữa được tin, do Trần Thương đạo bị sập dẫn đến đường đi bị tắt nghẽn, đại quân xuất phát từ Hán Trung lại đổi tuyến đường hành quân.

Đội quân của Cao Tiên Chi đồi sang đi Lạc Cốc đạo bắc tiến, còn Ca Thư Hàn lại đi Bảo Cốc đạo chuyển vào Tà Cốc đạo bắc tiến.

Dù cho đối phương thay đổi tuyến đường hành quân, nhưng sách lược của Lý Khánh An lại không có thay đổi. vẫn do hắn đối phó với quân đội của Ca Thư Hàn.

Cùng với việc các thủ lĩnh cấp cao định đối sách, ba vạn quân An Tây bắt đầu hiên ngang tiến về My Huyện.

Đồng thời, hai vạn quân An Tây từ Quan Nội Đạo rút về cũng cùng tiến về phía My Huyện, chiến tranh có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Cục diện Trường An cũng không vì chiến tranh sắp xảy ra mà trở nên bình lặng.

Ngược lại. vì sắp có chiến tranh đã làm chất xúc tác cho cục diện hỗn loạn.

Tin Lý Long Cơ dẫn mười lăm vạn đại quân bấc tiến khiến rất nhiều quyền quý đại thần tranh nhau rời khỏi Trường An.

Bọn họ không mấy tin tưởng vào tương lai của triều đình, Trường An gần như lâm vào hỗn loạn điên cuồng.

Tại phường Tuyên Dương, trước cửa phủ Dương Hoa Hoa. một chiếc xe ngựa từ từ dừng lại.

Hai thị nữ dìu Dương Ngọc Bội tâm sự trùng trùng xuống xe.

Dương Ngọc Bội chính là Hàn Quốc phu nhân trước đây, bà vừa bị đoạt đi tước vị Quốc phu nhân, sau lại thêm Lý Dự băng hà. con gái Thôi Ngưng Bích của bà bỗng chốc trở thành quá phụ trẻ. hơn nữa còn không thể tái giá.

Dương Ngọc Bội đã hoàn toàn không còn ngang tàng của Ngũ Dương năm xưa.

Bà áo quần trong rất bình dị, mặt mũi cũng không phấn son. trông đã không khác gì dân phụ tầm thường.

Lòng Dương Ngọc Bội rối bời.

Dương Quốc Trung trốn về phương nam khiến cả Dương gia trên dưới đều bỗng chốc mất đi trụ cột.

Dương gia tử đệ kẻ trốn chạy, người bỏ đi.

Dương Ngọc Bội cũng không biết mình phải làm sao cho phải.

Hôm nay bà vừa bị chồng thúc ép đến tìm em sái mình Dương Hoa Hoa để bàn đối sách.

Trước cửa phủ đệ Dương Hoa Hoa đìu hiu hoang vắng, cửa lớn đóng kín. biển bài “Quắc Quốc phu nhân phủ” treo cao trước cửa cũng đã bị dỡ xuống. mất đi tấm biển bài trên đó nhìn cứ trống trải thiếu vắng thế nào.

Dương Ngọc Bội thở một hơi dài, phủ đệ của bà cũng thế thôi.

Bà đi lên gõ gõ cửa. cửa được mở ra. lão quản gia già nua ló mật ra thấy là Dương Ngọc Bội bèn cười tít mắt nói: “Là Nhị phu nhân đã đến. mau mời vào!”

Dương Ngọc Bội vừa đi vào đã hỏi: “Tam muội ta đâu?”

“Tam phu nhân đang cho cá ăn ở cạnh bờ hồ!

Để tiểu nhân đi gọi.”

“Không cần đâu, ta tự vào tìm!”

Dương Ngọc Bội quen đường quen lối tự đi xuyên qua mấy hành lang, rồi từ một cánh cửa nhỏ đi vào nội trạch.

Trong nội trạch cây cối um tùm. kỳ hoa dị thảo xung quanh mọc khắp.

Xuyên qua con đường lát đá sõi tròn, phía trước sẽ là hồ nước.

Hồ này rộng gần ba mẫu. sóng xanh lăn tăn. rặng liều nghiêng nghiêng.

Trên chiếc cầu nhỏ bên hồ, Dương Hoa Hoa đang ngồi trên lan can đá. ả hôm nay bận chiếc váy dài màu hồng đào, mặt mỉm mỉm cười, trong tay cầm miếng bánh, đang chăm chú cho mấy mươi con cá chép dưới cầu ăn.

Dương Ngọc Bội từ từ đi đến sau lưng ả. có phần trách móc nói: “Tam muội vẫn còn tâm trạng cho cá ăn ư?”

Dương Hoa Hoa giật thót cả tim. quay đầu lại nhìn thấy nhị tỷ, bèn cười nói: “Nhị tỷ sao lại lén lén lút lút xuất hiện thế, làm muội giật cả mình.”

“Tam muội mới làm tỷ giật mình!

Tất cả hành trang nhà tỳ đều đã thu dọn xong, chuẩn bị hôm nay sẽ rời Trường An. thế mà tam muội lại có tâm trí cho cá ăn.

Không lẽ muội không muốn đi ư?”

“Đi?”

Dương Hoa Hoa cười khinh miệt một tiếng, “Nhị tỷ định đi đâu?”

Dương Ngọc Bội đến ngồi cạnh ả, thất thần nhìn lũ cá tung tăng dưới nước, bà thở dài nói: “Phần lớn mọi người trong Dương gia đều đã đi rồi. ta cũng định đi theo.

Trước tiên sẽ đến Thành Đô, ít ra quê của chúng ta ở đó.

Ta ở Thành Đô còn một căn nhà.”

Dương Hoa Hoa cười lạnh một tiếng: “Muội xem đầu mọi người đều thành óc lợn cả rồi, Trường An đang yên đang lành tự dựng lại đi đến nương nhờ các lão già gần đất xa trời kia!

Nếu lão chết thì các ngươi tính sao?

Các ngươi liệu còn quay lại được Trường An nữa không?

Tỷ ở Quan Trung còn hai mươi khoảnh đất, và còn một đại trạch trị giá gần trăm vạn quan tiền, không lẽ định bỏ cả sao?”

“Nếu tình thế biến chuyển tốt. quay trở lại là được rồi!”

Giọng cười Dương Hoa Hoa lại càng vang hơn. trong tiếng cười của ả đầy giễu cợt, “Nói đầu các ngươi là óc lợn chăng sai vào đâu!

Ra khỏi thành thì dễ nhưng quay lại thì khó!

Không nhẽ tỷ chưa từng nghĩ vì sao lại dễ dàng rời thành như thế ư?

Chính là đợi mọi người đều đi hết, rồi mới tịch thu điền sản nhà cửa của các ngươi.

Đợi khi tình thế biến chuyển tốt trở lại?

Trên đời này làm gì có việc tốt thế!”

“nhưng mà... nhưng mà...”

Dương Ngọc Bội ấp úng nói: “Tam ca đã bỏ đi, chúng ta đã không còn hậu thuẫn, ta chỉ sợ kẻ thù đến hoành hành.

Năm xưa lúc Dương gia vinh quang đã đắc tội không ít người.”

Dương Hoa Hoa liếc sang bà một phát, bình thản nói: “Ai nói Dương gia ta không có hậu thuẫn?

Dương gia ta có Hậu thuẫn lớn nhất, tỷ không thấy Thanh Hoa cung đã gia tăng thêm quân đội hộ vệ sao?”

Dương Ngọc Bội ngỡ ngàng, “Ý tam muội là...”

“Ta chả có ý gì cả, tỷ tự mà suy nghĩ lấy.”

Dương Hoa Hoa lại tiếp tục ném bánh xuống hồ. xong ả vỗ vỗ vụn bánh trên người rồi đi thẳng về hướng phòng mình.

Dáng đi uyển chuyển đa tình.

My Huyện là một trong các huyện lớn tại Quan Trung. cũng là ngôi thành lớn thứ ba sau Ung Huyện và Hoắc Huyện, dân khẩu rất đông, thương mậu sầm uất. nơi đây cách Tà Cốc đạo bấc khẩu không đến ba mươi dặm. nên được tạm thời làm quân nha hành quân lâm thời của Lý Khánh An.

Quân An Tây đến đây khiến vùng này trở nên náo nhiệt hơn thường.

Các loại vật tư quân đội không ngừng được chuyển từ Trường An đến My Huyện, sức mua khổng đồ của quân đội cũng khiến bọn thương nhân mừng rỡ.

Dưới sự kích thích của chiến tranh, mậu dịch của My Huyện trở lên phồn thịnh một cách quái gở.

Lý Khánh An vừa mới ổn định tại My Huyện thì có binh sĩ đến báo: “Đại tướng quân có cố nhân đến gặp!”

“Cố nhân?”

Lý Khánh An thừ người ra. là ai đây ta?

Hắn làm gì có cố nhân tại My Huyện này, hơn nữa đại chiến sắp đến. ai sẽ đến tìm hắn lúc này?

Hắn từ quân nha bước nhanh đi ra. chỉ thấy trước cửa không xa đang đậu chiếc xe ngựa, trước xe ngựa là một nam tử trẻ tuổi mặc thành bào, đầu đội mũ sa. da hắn trắng đến kinh người, cặp mày dài cộng thêm cặp mắt đào hoa. thân hình mảnh khảnh. chỉ một mắt là Lý Khánh An nhận ra ngay, đây chẳng phải nam tử gì. mà là Dương Hoa Hoa nữ cải trang nam.

Ả đến đây làm gì?

“Đại tướng quân, ngươi nhất định đang nghĩ người phụ nữ này đến đây làm gì.

đúng không?”

Dương Hoa Hoa đắc ý vừa đi vừa cười nói.

Lý Khánh An mỉm cười xem như thừa nhận điều ả hỏi.

Hắn nói: “Sắp có chiến tranh, nơi đây không an toàn, tỷ không nên đến đây.”

“Chính vì sắp có chiến tranh, nên ta mới phải đến gặp tướng quân, ta tìm ngươi có chính sự.”

“Chính sự?

Tam tỷ lúc nào có chính sự phải tìm ta?”

Lý Khánh An cười cười, đưa tay ra hiệu mời: “Tam tỷ vào trong nha môn nói chuyện.”

Xong hắn lại quay sang cười nói với thân binh đang bất an bên cạnh: “Các ngươi không phải lo, đây là lão bằng hữu của ta. cố tình từ Trường An đến gặp ta.”

Hắn dẫn ả đi vào quân nha. vừa đi vừa cười nói: “Nghe nói người của Dương gia đều đã trốn đến Thục Trung hết. thế sao tỷ không đi đi?”

“Ta không ngốc như bọn họ, ai ai cũng xem Lý Long Cơ như đấng cửu thế.

Trong mắt ta. hắn chẳng qua chỉ là pho tượng ngoài miếu đã được quét lên lớp sơn vàng mà thôi, giả thần gạt quỷ, đập vỡ đi trong ruột chẳng qua cũng đều là đất mà thôi!

Hơn nữa nếu ta đi rồi thì gia sản nhà cửa của ta không phải sẽ vào túi ngươi ư?”

Lý Khánh An thấy ả đầu óc rất tỉnh táo, nhìn vấn đề cũng rất triệt để, có thể nói là một mũi trúng đích mà không khỏi thầm thán phục.

Chẳng bao lâu sau, hắn đã dẫn ả vào đến phòng bên của mình.

Phòng bên là phòng ngủ của Lý Khánh An. giường ngủ bàn ghế đầy đủ.

Dương Hoa Hoa thấy Lý Khánh An lại dẫn mình vào phòng có kê giường, mắt ả lập tức trở nên đa tình, ánh mắt mông lưng, mày hàm sắc xuân.

“Thất lang, ngươi thế là ý gì đây?”

Cặp mắt đào hoa của Dương Hoa Hoa liếc qua phía giường, cắn môi nói.

Ai ngờ Lý Khánh An lại kéo ghế mời ả ngồi, bình thản nói: “Ta không có ý gì khác, các phòng kia đều có bản đồ cơ mật, tỷ không tiện vào, chỉ có nơi này thích hợp nhất.”

Dương Hoa Hoa thấy Lý Khánh An hoàn toàn không biết phong tình là gì. trong lòng lại càng thêm hận. nhưng mặt vẫn ráng không thể hiện ra. ả điệu đà ngồi xuống, lông mày hơi hất lên nói: “Sao, lão bằng hữu đến mà cả ly trà cũng không mời sao?”

“Ha ha!

Nói rất đúng, là do ta đã không chu đáo!”

Lý Khánh An quay sang dặn dò thân binh bên ngoài: “Ngươi đi rót hai ly trà đến đây, dùng trà hảo hạng nhất của ta đấy nhé.”

Thừa lúc Lý Khánh An dặn dò thân binh rót trà, Dương Hoa Hoa nhanh chóng kéo kéo váy áo.

Ả vẫn tự tin vào sức hấp dẫn của mình, nói không chừng Lý Khánh An này sẽ ngã gục dưới váy lựu của mình thì sao?

“Thất lang, ta vẫn cảm thấy gọi ngươi là Thất lang sẽ thân mật hơn.

để ta có thể hồi tưởng lại những tháng ngày xưa, ngươi cho phép ta chứ?”

Lý Khánh An ngồi xuống cười nói, “Giờ còn gọi ta là Thất lang đã không mấy người. nếu Tam tỳ chỉ là muốn ôm lại kỳ niệm xưa với ta thì không sao, còn nếu đến để bàn công vụ, ta cảm thấy tốt nhất vẫn nên công vụ xử lý theo phép công.”

Dương Hoa Hoa cười tươi như hoa nói, “Ta đâu có đến để bàn công vụ gì, ta chẳng qua là một dân phụ bình thường thôi, đương nhiên là đến để gặp bạn cũ, thuận tiện nói việc của Tứ muội.”

“Ý tỷ là quý phi nương nương?”

Lý Khánh An lắc lắc đầu nói: “Chuyện của quỹ phi không phải việc tư. chúng ta không bàn.”

“Đạo đức giả!”

Dương Hoa Hoa rủa thầm một câu. nhưng chẳng mấy chốc mặt ả lại cười tươi phơi phới: “Không bàn thì không bàn vậy, vậy chúng ta nói việc làm ăn. ngươi cũng biết ta kỳ thực là một nữ thương nhân, ta hôm nay đến để bàn một vụ giao dịch với ngươi.”

“Đúng như ta nói.

Tam tỷ làm gì có hứng thú ôm lại chuyện xưa!”

Lý Khánh An khỏi hài cười nói: “Đây đúng là bản sắc của tam tỷ, không có lợi không làm!”

“Sao ngươi nỡ lòng nào nói người ta như thế. ta chỉ đến gặp bạn cũ. thuận tiện bàn việc làm ăn không được sao?”

Lúc này, thân binh cầm hai chén trà lên.

Lý Khánh An đặt chén trà đến trước mặt Dương Hoa Hoa. cười nói: “Tam tỷ muốn bàn làm ăn gì với ta?”

Dương Hoa Hoa nâng chén trà lên. từ từ nói: “Là thế này, trong trang viên của ta vẫn còn hai trăm vạn thạch lương thực tồn kho.

Ta muốn tặng nó cho quân An Tây làm quân lương, ngoài ra ta sẽ cho An Tây thêm năm mươi vạn quan tiền để làm quân phí.”

Hai trăm vạn thạch lương thực cùng năm mươi vạn quan tiền đối với Lý Khánh An đang bố cục mà nói thì đúng là ngày đông tặng áo rét.

Hắn tuy có tiền ở Trường An nhưng lương thực không đủ.

đang phát sầu vì vấn đề tiếp ứng lương thực cho đại quân An Tây trong lần đông cố này thì Dương Hoa Hoa lại đến tặng hậu lễ, Lý Khánh An hắn sao lại có thể từ chối cơ chứ?

Nhưng tiền và lương của Dương Hoa Hoa đâu thể nhận dễ dàng.

Người phụ nữ này không phải tay vừa. ả chắc chắn có dụng ý khác.

Lý Khánh An suy ngẫm một lúc, hắn bỗng hiểu ra nhưng vẫn không vội vạch trần mặt ả. chi cười nói: “Trang viên của tam tỷ không phải đã bị thanh tra rồi ư?

Sao vẫn còn tiền và lượng thực.”

“Ta xem đầu ngươi cũng không phải thông minh quá đấy chứ!”

Dương Hoa Hoa có phần chế giễu nói: “Ngươi nghĩ tiền và lương thực của Dương Hoa Hoa ta chỉ để ở một chỗ sao?

Thỏ khôn có ba động. ta cũng chẳng giấu gì ngươi. ta không chỉ có mỗi ba động đâu!”

“Ta chính đã nghe nói điền trang Tam tỷ bị tịch thu. thế mà còn có thể bình tĩnh vậy. hóa ra chẳng qua là bị nhố vài cọng lông nhỏ. thế không biết Tam tỷ định bàn làm ăn gì với ta?”

Nụ cười trên mặt Lý Khánh An nhạt dần. hắn rất hiểu rõ Dương Hoa Hoa. với tính bủn xỉn của Dương Hoa Hoa.

để ả chịu bỏ hai trăm vạn thạch lương thực cùng năm mươi vạn quan tiền cho mình làm quân phí thì điều kiện ả đưa ra chắc chắn không đơn giản.

Nụ cười giả tạo trên mặt Dương Hoa Hoa cũng biến mất. ả giơ một ngón tay lên.

“Kỳ thực điều kiện của ta chỉ có một. ta muốn ngươi làm hậu thuẫn cho Dương gia ta!”

Lý Khánh An khoát tay đi được vài bước, lắc đầu nói: “Rất xin lỗi. ta không thể chấp nhận.”

Thái độ của Lý Khánh An đã trong dự liệu của Dương Hoa Hoa. ả kỳ thực cũng không trông mong gì Lý Khánh An yêm trợ cả Dương gia.

đấy chẳng qua là mong ước của ả mà thôi.

Ả thầm thở dài một tiếng, đành nhượng bộ khẽ giọng nói: “Thất lang, kỳ thực là ta muốn xin ngươi giúp đỡ, ta có làm ăn lớn. tại Trường An.

Lạc Dương.

Thái Nguyên và Dương Châu đã mở hai mươi mấy phường quỹ, gọi là phường quỹ Hoa Ký, chuẩn bị cạnh tranh với Vương Bảo Ký, nhưng ta sợ bị người hãm hại.

Trước giờ Dương gia quá kiêu ngạo, đắc tội không ít người, trong lòng ta biết rõ, bây giờ đã không còn ai chịu giúp ta.

Nếu bị người khác biết đông chủ phường quỹ là ta. nhất định sẽ có người hạ thủ với ta. ta hi vọng ngươi có thể giúp ta trong lúc cấp bách.”

Lý Khánh An nhìn mặt ả ảm đạm. thất thểu bèn gật đầu cười nói: “Nếu làm hậu thuẫn cho Tam tỷ, ta có thể miễn cưỡng chấp nhận.”

Dương Hoa Hoa đại hỷ, ả đương định đứng dậy quỳ tạ thì bị Lý Khánh An chặn lại, tiếp tục nói: “Có điều ta cũng xin nói trước, ta sẽ không yếm trợ tỷ hoàn toàn, việc gì có thể giúp, việc gì không thể giúp, ta nghĩ tỳ biết rõ hơn ta.”

Dương Hoa Hoa cười đỏng đảnh: “Ta biết!

Lý đại tướng quân là người luôn biết cách bảo vệ lông cánh của mình, ta ắt sẽ không làm gì ảnh hưởng danh tiếng tướng quân, chỉ cần tướng quân đảm bảo được mẹ con ta bình an. vậy là đủ rồi.”

Lý Khánh An thấy thời gian mộ binh đã bắt đầu. bên đứng dậy cười nhạt nói: “Nể tình Tam tỷ đã ủng hộ quân An Tây ta. tỷ cứ yên tâm. ta tự biết phải làm thế nào!”

Nguyên tắc mộ binh sẽ quy nạp vào mình, quân An Tây lập hai điểm mộ binh tại My Huyện, thành nam và bắc mỗi nơi có một.

Mới sáng sớm hai điểm mộ binh đã xếp hàng dài.

Lý Khánh An rất xem trọng lần mộ binh này, vừa tiền Dương Hoa Hoa. bèn cùng Trương huyện lệnh My Huyện đi đến điểm mộ binh quan sát tình hình mộ binh.

điểm mộ binh này nằm ở cạnh cửa lớn thành nam. gồm ba chiếc bàn to ghép lại, một hiệu úy dẫn theo bảy tám binh sĩ CÙng tiến hành chiêu mộ, ngoài ra còn mời một người có học tại địa phương đến ghi chép.

Quy trình chiêu mộ cũng khá đơn giả. trước tiên là kiểm tra bằng mắt. chủ yếu là xem có bị tàn tật gì không, có phù hợp với tiêu chuẩn thấp nhất của quân An Tây không, như quá yếu ớt hay gầy, tuy nói là hơi gầy cũng có thể làm kỳ binh nhưng ở đây thì không chiêu mộ.

nữa là kiểm tra thể chất, bên cạnh có mấy chiếc tạ đá. trọng lượng thấp nhất là ba mươi cân. chỉ cần có thể giơ tạ lên ba lần liền là xem như đạt tiêu chuẩn.

Cuối cùng là đăng ký tên họ. hộ tịch...

Kỷ thực vẫn còn một số hạn chế, như huynh đệ không thể cùng lúc tòng quân, kẻ đào hộ không được tòng quân, người Hồ chưa quy hóa cũng không thể... nhưng trong thực tế thao tác. phía chiêu mộ tương đối bao dung, như nếu gặp một người Hồ sức mạnh phi thường thì dù hắn là người chưa quy hóa cũng sẽ được chiêu mộ vào ngũ.

Còn như anh em.

đào hộ thì càng dễ hơn.

Lúc này tại chỗ chiêu mộ khá ư náo nhiệt, mười mấy tên đại hán đến ứng mộ đều đang thử cử tạ đá.

Tạ đá có ba loại, một loại là ba mươi cân. một là năm mươi cân. và một loại nặng trăm cân.

Lý Khánh An thích thú ngồi bên cạnh quan sát. hiệu úy phụ trách chiêu mộ nhìn thấy đại tướng quân đến vội đi qua thi lễ. nhưng thân binh Lý Khánh An đã khoát khoát tay với hắn thị ý đừng kinh động đến mọi người.

Lúc này một đại hán thân cao tám thước đương thứ cử đại thạch tạ nặng trăm cân. hắn thét lên một tiếng lấy sức, mặt nén khí đỏ bừng rồi giơ tay giơ cao thạch đá.

“Đùng!” một tiếng. hắn đặt tạ đá xuống.

Sau đó hắn lại hét to một tiếng, lại lần nữa giơ cao tạ đá khỏi đầu.

Trong đề thi là nếu ai có thể giơ cao tạ đá trăm cân ba lần. khi vào ngũ thì ít nhất cũng được làm hỏa trưởng.

Còn nếu cung mã thuần thục còn có thể trực tiếp được nhậm mệnh chức vụ làm đội chính hoặc lữ soái.

Đây là quân quy của An Tây, mọi binh sĩ đều thẳng tiến nhờ bản lãnh, nhờ công tích.

Tên đại hán này một hơi giơ lên ba lần. khiến xung quanh toàn tiếng kinh thán.

Lý Khánh An thấy hắn còn sức lực, bèn cười sảng khoái nói: “Ngươi còn biết cung mã chứ?”

Tên đại hán kia thấy Lý Khánh An tuổi còn trẻ, lại chỉ mặc quân phục thường, xem hắn chẳng qua là một quân quan tầm thường, bèn cười ngạo nghễ nói: “Ta vốn là quân nhân Lũng Hữu, làm sao lại không?”

Hiệu úy mộ binh thấy hắn nói chuyện vô lễ như vậy đương định mở miệng quở trách, nhưng Lý Khánh An lại khoát tay, cười nói: “Vậy được, kéo một con ngựa đến. và lấy thêm cung tiễn!

Ngươi có thể dùng cung mấy thạch?”

“Lúc cưỡi ngựa ta có thể dùng cung cứng năm thạch.”

“Được!

Vậy lấy cung cứng năm thạch ra đây.”

Một thân binh dắt chiến mã cùng cầm một bộ cung năm thạch, nhưng tên thân binh này lại giở mánh trong đó, hắn chỉ cho đúng ba cây tiễn, đã thế đầu tiễn đã bị hắn bẻ đi.

Tên đại hán này nhìn thấy chiến mã mà mắt sáng bừng.

Chiến mã này là chiến mã Ả Rập thuần chủng, cao to thần dũng không phải tầm thường.

Tên đại hán này chưa từng được gặp bao giờ, trong mắt hắn lộ rõ ánh mắt ngưỡng mộ.

Lý Khánh An mỉm cười, hắn đã biết tên đại hán này chắc chắn là quân nhân Lũng Hữu. vì chỉ có quân nhân khi nhìn thấy tuấn mã mới có ánh mắt như thế.

Tên đại hán lúc này đã nhảy lên lưng ngựa, hắn tung ngựa phóng đi vòng vòng, mã thuật quả nhiên thuần thục dị thường.

Lý Khánh An thầm gật đầu.

Tên đại hán này chắc chắn không phải quân sĩ thông thường, chí ít cũng là quan quân hiệu úy trở lên. chỉ là không biết vì sao hắn không theo Ca Thư Hàn mà lưu lạc dân gian.

Nếu là đào binh thì sẽ hơi rắc rối đây!

Tên đại hán kia thét to một tiếng. một tiễn bắn ngay vào người nộm treo trên đại thụ cách đó ngoài năm mươi bước, một tiễn trúng tim.

Tuy tiễn không có đầu. nhưng sức bắn mạnh mẽ. và còn xuyên thẳng người nộm.

Binh sĩ xung quanh vỗ tay rầm rầm tán thưởng.

Tên đại hán ấy từ từ đi đến trước mặt Lý Khánh An. hắn nhảy xuống ngựa, tay vẫn tiếc nuối âm yếm chiến mã.

đột ngột hỏi: “Ta phải làm sao mới có thể cưỡi chiến mã như vậy?”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Trước tiện là phải gia nhập vào kỵ binh, sau đó là giết địch trên năm mươi người trở lên thì có thể được thưởng cưỡi ngựa Đại Thực.”

Đại hán yêu ngựa, lập tức trả lời: “Vậy ta muốn tham gia kỵ binh.”

Lý Khánh An lại cười cười nói: “Vậy ngươi hãy nói cho ta biết, ngươi tên là gì, vì sao lại thoát ly quân Lũng Hữu?”

Đại hán im bặt một hồi mới thở dài nói: “Tại hạ là Nhạc Ninh, hiệu úy Thần Vũ quân Lũng Hữu.

Mười ngày trước Ca Thư đại soái điều bọn ta trở về phía đông, nhưng khi đi đến Phượng Tường thì lại được biết quân Lũng Hữu đã đi Hán Trung, sẽ không còn trở lại Lũng Hữu nữa. còn Lũng Hữu thì đã được quân An Tây tiếp quản.

Bọn ta không còn nơi nào để đi.

Hôm qua nhận được mệnh lệnh của Ca Thư đại soái, lệnh cho bọn ta phải giải tán tại chỗ, tướng quân của tại hạ đang định sẽ vào kinh nương nhờ tướng quân An Bão Ngọc của Vũ lâm quân, nhưng ta lại không muốn làm thị vệ cho hoàng đế.

Tướng quân nhà ta bèn cho phép ta được tòng quân lại.

Vừa vào My huyện thì thấy quân An Tây đang mộ binh, nên bèn đến thử sức.”

Lý Khánh An gật gật đầu.

Thần Vũ quân chính là đội quân tại Thạch Bảo thành trước đây, nghe đến đây hắn lập tức thấy mến tên hiệu úy quân Lũng Hữu này, bèn cười nói: “Vậy tướng quân của các ngươi tên gì?”

“Tướng quân của tại hạ chính là Lý Thịnh thần tiễn tướng quân trứ danh của Lũng Hữu”

Lý Khánh An bỡ ngỡ, Lý Thịnh, người này hắn biết.

Đó là mãnh tướng có tiếng nhất thời kỳ Trung Đường. có tài ngang Quách Tử Nghi.

Lý Quang Bật.

Một mãnh tướng như thế mà sao lại bị Ca Thư Hàn bỏ đi như cỏ rác.

Hắn vội hỏi tiếp: “Vậy tướng quân các người giờ ở đâu?”

“Bọn ta một canh giờ trước ngồi thuyền đi ngang qua My Huyện, giờ thuyền lớn chắc vẫn cách đây không xa.”

Lý Khánh An lập tức lạ lệnh nói: “Tất cả lên ngựa, cùng ta đi đuổi theo!”

Năm trăm thân binh của hắn nghe lệnh lập tức nhảy phóc lên ngựa.

Lúc này Lý Khánh An thấy Nhạc Ninh khù khờ đứng tại chỗ không biết phải làm sao, bèn nói: “Nếu ngươi chịu dẫn ta đi đuổi kịp tướng quân của ngươi. ta sẽ phân cho ngươi một con ngựa Đại Thực.”

Sắc mặt Nhạc Ninh lập tức thay đổi, hắn bất giác lùi ra sau hai bước, nghiêm giọng hỏi: “Rốt cuộc ngươi là ai?

Sao lại phải đuổi theo tướng quân nhà ta?”

Lý Khánh An thấy hắn đã hiểu nhầm, bèn cười nói: “Nếu ngươi đã từng ở Thạch Bảo thành, khôngbiết có nghe qua Lý Khánh An chưa?”

Nhạc Ninh lập tức đứng như trời trồng tại chỗ, hắn sao lại không biết Lý Khánh An.

Lý Khánh An năm xưa từng dẫn ba ngàn người chặn lại công kích điên cuồng của mười vạn đại quân Thổ Phồn, chiến sự thảm khốc, ba ngàn người kia gần như chết sạch, tán phồ Thổ Phồn cũng trận vong trong chiến dịch.

Trận chiến ấy đến giờ vẫn được quân Lũng Hữu truyền tụng.

Lý Khánh An đã trở thành nhân vật thần thoại trong lòng họ.

Bản thân Nhạc Ninh còn đích thân đi đến chiến trường năm xưa để xem.

đến nay cốt trắng vẫn còn.

Người trước mặt này chính là Lý Khánh An ư?

An Tây chi vương?

Lý Khánh An một lần nữa nói: “Ngươi mau lên ngựa, đi theo ta cùng truy đuổi tướng quân các ngươi. ta muốn dùng tướng quân các ngươi làm đại tướng. ”

Trong lúc hoảng hốt.

Nhạc Ninh nhảy lên chiến mã. chiến mã ả Rập tung bước phóng đi trong gió, đoàn người hàng trăm người này cùng phóng vội về phía đông.

Chương 448: Tiên lể hậu binh

My huyện nằm cạnh sông Vị Hà. thời Đường sông Vị Hà nước sông mênh mông cuồn cuộn, các nhánh sông như những con rắn bạc uốn lượn, ngọc đai quấn quanh, những chiếc kênh đào đan xen nhau chằng chịt như lưới, hồ bạc ao nước chi chít như sao trên trời, sơn nguyên rừng rậm chằng chịt, đất bằng cây bụi um tùm. rong bèo ven sông tươi tốt. vận tải đường thủy cực kỳ phát đạt. ra khỏi cửa đi đường thường có thể ngồi thuyền, ngoại thành My huyện bèn có một bến tàu lớn. trên bến tàu buồm trắng từng lớp từng lớp, những chiếc thuyền kê san sát. cột buồm như rừng, hệt như vùng sông nước bưng biền.

Lý Khánh An dẫn quân từ bến tàu đi qua. một binh si đi dò thám tin tức, quay về bẩm báo nói: “Bẩm báo đại tướng quân, chiếc thuyền lớn chờ quân Lũng Hữu một canh giờ trước đã rời khỏi, sẽ ở bến tàu trấn Mỵ Ổ trấn cập bến.”

Lý Khánh An giật chiến mã. men theo bờ sông đuổi sang hướng đông, ngựa ả Rập mã tốc cực nhanh, lao đi như gió lướt điện xẹt. chi nửa canh giờ, bèn từ xa đã nhìn thấy một chiếc thuyền lớn chảy đi ở trong sông Vị Hà. nơi đây cách bến tàu trấn Mỵ Ổ còn có mười dặm.

Chẳng bao lâu. thuyền lớn ở bến tàu trấn Mỵ ố từ từ cập bến.

Nhạc Ninh có chút tâm trạng bất an. hắn không biết mình dẫn Lý Khánh An đến đuổi theo tướng quân của bọn hắn là đúng hay là sai. chỉ đành thấp giọng nói: “Đây chính là chiếc thuyền đó, tướng quân bọn ta và hai mươi mấy bộ hạ ở ngay trên thuyền.”

Thuyền lớn đã bị giữ lại. hành khách trên thuyền bắt đầu lũ lượt rời thuyền, lúc này, từ trong thuyền lớn đã xuất hiện hai mươi người nam tử thân hình vạm vỡ, nam tử dẫn đầu khí thế uy mãnh, để râu ngắn. tuổi tác trạc khoảng ba mươi.

Lý Khánh An tuy không quen biết người này, nhưng hắn dựa vào trực giác, người này có lẽ chính là Lũng Hữu đại tướng quân Lý Thịnh.

Trực giác của Lý Khánh An không sai, người nam tử thân hình vạm vỡ này chính là Thần Vũ quân đại tướng Lý Thịnh, hắn xuất thân ở Lũng Hữu Lý thị nằm trong hàng ngũ cao môn thị tộc, năm Thiên Bảo thứ tư tòng quân, ở Lũng Hữu liên tiếp lập nhiều chiến công, nhất là ở năm Thiên Bảo thứ tám, Cao Tiên Chi đại cử tiến công lãnh thổ Thổ Phồn, trong trận chiến Củng Tế, hắn dẫn một trăm binh sĩ bất ngờ đột kích trọng địa hậu cần lương thảo của Thổ Phồn mà đắc thủ, dùng kỳ binh tiêu diệt hơn hai nghìn người, làm chấn động Lũng Hữu. từ phó úy nhất cử đề bạt làm lang tướng, tuy hắn lúc này vẫn còn khá trẻ, nhưng phong thái đại tướng của hắn đã hiển lộ, trở thành người nổi bật trong số những tướng lĩnh trẻ tuổi.

Khi trận chiến Thạch Bảo thành năm Thiên Bảo thứ sáu bùng nổ, Lý Thịnh chỉ có hai mươi tuổi. lúc ấy hắn chỉ là một viên hiệu úy, cũng tham gia vào chiến dịch Thạch Bảo thành, cho dù hắn lúc đó chức vị thấp kém, nhưng hắn cũng đã gặp được Lý Khánh An lúc đó đại diện An Tây đến Lũng Hữu tham chiến, thời gian đã qua đi nhiều năm.

Lý Thịnh vẫn là một cái nhìn đã nhận ra Lý Khánh An đứng trên bến tàu. chỉ thấy hắn mặt nở nụ cười nhìn vào mình.

Trong lòng hắn ngẩn ra, không kịp suy nghĩ, liền bước nhanh đi lên trước, quì một gối ôm quyền thi lễ nói: “Mạt tướng Lũng Hữu Thần Võ quân lang tướng Lý Thịnh, tham kiến Đại tướng quân.”

Lý Khánh An tiến lên đỡ hắn dậy cười nói: “Lý tướng quân, ta suốt đường đuổi theo, suýt tí nữa đã để cho ngươi chạy khỏi rồi.”

Lý Thịnh tâm niệm vừa chuyển, bỗng nhiên nhìn thấy Nhạc Ninh bên cạnh, lúc này hắn mới hiểu ra. thì ra Lý Khánh An không ngờ lại là đuổi theo mình mà đến.

Trong lòng Lý Thịnh không khói có một tia cảm động, với thân phận chấp quản của Lý Khánh An. thế nhưng đối với môt vị lang tướng nho nhỏ như mình mà lại coi trọng như thế, hơn nữa lúc này Lý Khánh An đã là Lũng Hữu tiết độ sứ, đã là cấp trên của mình rồi.

“Đại tướng quân, ty chức là chịu mệnh lệnh của Ca Thư đại soái, giải tán ngay tại chỗ, không phải là cố ý thoát quân.”

Lý Thịnh lấy ra quân lệnh của Ca Thư Hàn, hai tay cầm dâng lên cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An đón lấy, cũng không thèm nhìn tới liền đem nó xé nát đi, nói: “Ca Thư Hàn đã không còn là Lũng Hữu tiết độ sứ, hết thày những mệnh lệnh của hắn liên quan đến Lũng Hữu. bắt đầu từ bây giờ trở đi đã không cần phải chấp hành nữa, ngươi vẫn là quân Lũng Hữu, ta không cho phép ngươi thoát ly quân đội, nếu không sẽ xử theo quân pháp!”

Lý Thịnh nghiêm nghị, ôm quyền nói: “Mạc tướng tuân lệnh!”

Từ đó, Lý Khánh An mới thật sự an lòng, được viên hổ tướng Lý Thịnh này, chính mình không khác gì là thêm một cánh, tâm trạng Lý Khánh An rất tốt, lập tức nói: “Lý tướng quân hãy theo ta đến My huyện trước, quân vụ của ngươi ta tự nhiên sẽ an bài sau.”

Lý Thịnh do dự một chút, đến My huyện thì phải đánh với Ca Thư Hàn rồi, Ca Thư Hàn là cấp trên của hắn. tuy rằng với chính mình không phải là quan trọng lắm. nhưng dù sao cũng nghe lệnh nhiều năm. còn có rất nhiều lão chiến hữu kề vai chiến đấu trước đây nữa.

đào mất liền trực tiếp đánh nhau rồi. hắn làm không được.

Kỳ thật hắn cũng từng suy nghĩ qua sẽ nương nhờ quân An Tây, nhưng chính là lo lắng Lý Khánh An mệnh lệnh hắn tiến công quân Lũng Hữu. hắn mới phải vòng qua My huyện, mà hiện tại, Lý Khánh An coi trọng hắn đương nhiên làm cho hắn cảm động, nhưng thật sự phải đi đánh trận với quân Lũng Hữu, hắn lại không thể chấp nhận được.

“Đại tướng quân, ty chức muốn quay về Lũng Hữu, tiếp tục trấn thủ Thạch Bảo thành!”

Lý Khánh An hiểu được tâm tư của hắn. liền vỗ vỗ bờ vai của hắn cười nói: “Yên tâm đi!

Con người đâu phải cỏ cây, làm sao có thể vô tình được, ta sẽ không để cho ngươi làm những việc khó xử như vậy.”

Lý Thịnh mừng rỡ: “Đa tạ Đại tướng quân ủng hộ, mạt tướng nguyện ra sức vì Đại tướng quân cổng hiến!”

Lúc này bộ hạ của hắn dắt chiến mã lên bờ, mọi người đồng loạt lên ngựa, đi theo Lý Khánh An.

Trên đường.

Nhạc Ninh có được một con ngựa Ả Rập, hắn suốt đường hưng phấn cực kỳ, vừa phóng ngựa phi nước đại. vừa giương cung bắn tên. khiến cho tính háo thắng của các thân binh của Lý Khánh An bị khơi dậy, đồng loạt đòi so tài cưỡi ngựa bắn cung với hắn.

Ánh mắt Lý Khánh An quét nhìn qua. thấy trên ngựa của Lý Thịnh có treo một cây cung lớn. cao ngang bằng chiều cao của một người, có thể thấy được rằng cung lực rất mạnh mẽ, trong trí nhớ của Lý Khánh An, sử dụng cây cung lớn như vậy, ngoại trừ chính mình ra. thì chỉ còn có Cao Tiên Chi thôi.

Lý Thịnh cảm nhận được ánh mắt của Lý Khánh An. hắn cười xòa. gở cung xuống đưa cho Lý Khánh An nói: “Đây là cây cung mà tổ phụ ty chức đã truyền lại cho ty chức, tên là Truy Vân.”

Lý Khánh An đón lấy cung, vào tay bèn cảm thấy cảm giác của tay rất tốt. thân cung mộc mạc không hoa lệ. chỗ nắm cung bị ma sát đến nhẵn bóng, hiên nhiên là đã qua nhiều năm sử dụng rồi.

Hắn lại nhẹ nhàng kéo cung ra một nửa. huyền bắn ra: ‘Vo!

Vo!’ rung động, hắn chậc chậc khen: “Quả nhiên hảo cung!”

Cho dù Lý Khánh An trên bả vai có thương tích, không dám toàn lực kéo cung. nhưng chỉ là mở ra một nửa. bèn đã làm cho ngạo khí trong lòng của Lý Thịnh thu hồi lại, hắn là cao thù cung tiễn, từ tư thế kéo cung Lý Khánh An mà thấy, hắn bèn biết rằng lời đồi đãi đệ nhất tiền quả không ngoa, hắn có lòng muốn mời Lý Khánh An bắn một tên. nhưng chức vị thấp kém. môi mấp máy một chút, nhưng không mở lời được.

Lý Khánh An nhìn ra tâm tư của hắn. hắn ở An Tây bèn đã biết Lý Khánh An nổi tiếng nhờ tài cung tên. ngoài xa một trăm năm mươi bước bách phát bách trúng, ở Lũng Hữu được xung là ‘vạn nhân địch’, người này xuất thân Quan Lũng thế gia. xưa nay tâm cao khí ngạo, từ việc hắn ban nãy dám trả treo mặc cả với mình thì có thể nhìn ra. hắn tuy khâu phục với mình, nhưng trong lòng lại không phục, muốn thu phục trái tim của hắn. vẫn còn phải hạ một phen công phu mới được.

Lý Khánh An liền đem cung tiễn trả lại cho hắn cười nói: “Lâu nay nghe thấy Lý Thịnh tướng quân cung tiễn cao minh, hãy biểu diễn cho bọn ta xem một chút thế nào?”

Lý Thịnh vội vàng khiêm tốn nói: “ở trước mặt Đại tướng quân, ty chức sao dám làm càn?”

“Không sao cả.

đọ tài trong quân cũng là bình thường. những thân binh của ta đây đều thạo cung tên.

Lý Thịnh tướng quân chi bằng chi đạo bọn họ một phen đừng ngại.”

Lý Thịnh tuy rằng cao ngạo, nhưng hắn cũng biết cấp bậc trong quân khắt khe, hắn chẳng qua là một lang tướng nhỏ nhoi, hắn làm sao dám nghênh ngang ở trước mặt Lý Khánh An. chỉ có thể thoái thác từ chối, Lý Khánh An bèn ra hiệu mắt với thân binh Trương Vĩnh Lượng.

Trương Vĩnh Lượng cười nói: “Lý tướng quân, tại hạ là quán quân liên tiếp ba đợt thi đấu cung tiễn thân binh, ta bắn một tên. xin Lý tướng quân chỉ giáo.”

Trương Vĩnh Lượng cao lớn vạm vỡ, tay cầm một cây cung cứng ngũ thạch, hắn khắp nơi tìm một vòng, thấy ngoài trăm dặm xa có một cây dương con. thân to bằng miệng chén, bèn hô nói: “Xem ta bắn cây dương kia!”

Hắn phóng ngựa chạy xéo ra. kéo cung căng đầy, trăm bước xa một tên bắn ra. một tên bắn trúng cây nhỏ, thế tên bật mạnh, đuôi tên vẫn còn đang run bần bật. các thân binh bỗng chốc hoan hô sấm dậy, Trương Vĩnh Lượng đắc ý mà giục ngựa trở về, mũi tên này hắn bắn cực kỳ thuận tay, có thể nói là thành tích hiếm có trong một năm nay của hắn.

Lý Thịnh cũng khẽ gật đầu khen nói: “Không tồi.

đã có chút phong thái của thần tiễn.”

Trương Vĩnh Lượng tiến lên khom người nói: “Xin Lý tướng quân chỉ giáo!”

Đi tới bước này, Lý Thịnh khôngbắn cũng không được rồi. hắn dỡ Truy Vân cung của mình xuống, nhưng không đi nhìn cây, đó là tĩnh vật. thắng cũng không vẻ vang. hắn ngẩng đầu tìm quanh một vòng, vừa lúc nhìn thấy một con chim khách từ trên cây đại thụ rậm rạp bay qua. cách nhau khoảng hai trăm bước, nhưng Lý Thịnh không chút động đậy. ánh mắt sắc bén dán chặt vào quỹ tích bay của chim khách, lúc này tất cả các thân binh đều cảm giác được mục tiêu của Lý Thịnh rồi. vô số cặp mắt đều đồ dồn về phía con chim khách đang bay nhanh vui vẻ kia. khi chim khách bay đến một trăm năm mươi bước.

Lý Khánh An kéo mạnh cung phóng tên. tên như điện xẹt. một tên đem chim khách từ trên không bắn xuống.

Một lúc sau. các thân binh nổ vang tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Lý Khánh An khẽ gật đầu. không tồi. có thể tranh tài cao thấp với Nam Tề Vân.

Lý Thịnh mặt đỏ bừng bừng, hướng Lý Khánh An ôm quyền nói: “Ty chức tài mọn rồi.”

Nói xong, hắn có chút kỳ vọng nhìn Lý Khánh An. trong lòng hy vọng hắn cũng bắn một tên. cho dù Lý Khánh An được xung tụng là đệ nhất tiễn, nhưng hắn chưa từng thấy qua. ít nhiều có chút tiếc nuối, không ngờ Lý Khánh An lại thản nhiên nói: “Thật cáo lỗi, vai trái ta có thương tích, trong vòng một năm không thể bắn tên. làm cho Lý tướng quân thất vọng rồi.”

Lý Thịnh mặt càng đỏ hơn. không ngờ Lý Khánh An đã nhìn ra tâm tư của hắn. lúc này.

Lý Khánh An lại tiếp tục nói: “Lấy gỗ làm tên. có thể tranh thắng bại nhất thời, nhưng nếu lấy người làm tên. có thể càng quét tù trưởng người Hồ, dẹp yên giang sơn.

Lý tướng quân nguyện ý dùng tên gỗ, hay là nguyện ý dùng tên người?”

Lời nói của Lý Khánh An giống như chiếc gậy cảnh tỉnh, làm cho Lý Thịnh nghe đến tim lay thần dời, những lời này Lý Thịnh cũng đã từng nghĩ đến. nhưng quân Lũng Hữu quan hệ trùng trùng, không phải kẻ tâm phúc của Ca Thư Hàn đều khó mà thăng tiến.

Lý Tự Nghiệp năm Thiên Bảo nguyên niên tòng quân, chi sớm hơn hắn bốn năm. bây giờ đã là An Tây tiết độ phó sử. chấp chưởng Hà Trung trọng địa.

Lý Quang Bật rất thân thuộc với hắn. năng lực tương đương với mình, năm xưa ở các nơi đại tiết độ sứ liên tiếp bị đày, bây giờ đã thẳng lên làm quán quân đại tướng quân chính tam phẩm.

Thổ Hòa La đô đốc, còn có những người tư chất bậc trung trở lên. như huynh đệ Lệ Phi, Bạch Hiếu Đức, bây giờ đều là tướng quân, thân làm đô đốc một châu. ít nhất cũng là tam phẩm hàm. còn mình năm Thiên Bảo thứ tư tòng quân, đã mười một năm. chiến

công hiển hách, so với những hạng người như Cao Tú Nham.

Thổ Bạch Quy Nhân mà Ca Thư Hàn đề bạt. không bít công lao lớn hơn sấp bao nhiêu lần. những người này đã là tướng quân, đại tướng quân, còn mình thì vẫn là một lang tướng ngữ phàm còn con. tản quan chẳng có gì. mình thì đã tới năm nhi lập, lập ở đâu cơ chứ?

Còn có thể phấn đấu mấy năm?

Mà hiện tại, trong lời nói Lý Khánh An. rõ ràng chính là đang chỉ rõ tiền đồ cho hắn.

Lý Thịnh rốt cuộc khó có thể ngăn chặn sự kích động trong lòng, hắn lập tức khom người nói: “Thuộc hạ nguyện làm mũi tên của Đại tướng quân, càn quét phiên bang tà ma. dẹp yên giang sơn Đại Đường ta.”

Lý Khánh An mỉm cười, đây chính là hiệu quả hắn muốn có, quân An Tây lại có thêm một viên mãnh tướng.

Lý Thịnh không tham dự chiến dịch đối phó Ca Thư Hàn.

Lý Khánh An nhậm mệnh hắn làm Thần Vũ quân quân sử. thăng hắn làm trung lang tướng.

Tráng Vũ tướng quân, mệnh hắn vẫn đi trấn thủ Thạch Bảo thành.

Lý Thịnh bèn triệu tập một nghìn bộ hạ cũ. ba ngày sau kéo đến Lũng Hữu.

Cánh quân bắc phạm của Ca Thư Hàn đã cách Tà Cốc khẩu chưa đến ba mươi dặm. năm vạn đại quân không vội mà tiến công, mà là từng bước cẩn trọng, củng cố ổn thỏa quan ải hiểm yếu đã chiếm lĩnh.

Đại doanh của Ca Thư Hàn hạ trại ở trên một mảnh đất trống lớn bờ đông sông Tà Cốc, Tà Cốc khẩu rộng chừng mười mấy dặm. hai bên là núi lớn nối dài, thế núi nguy nga hiểm trở.

đại doanh của Ca Thư Hàn nằm ở chỗ cao, bốn bề có dựng rào chắn và lầu ngưỡng vọng, dễ thủ khó công.

Trong đại doanh từng chóp trại nối tiếp nhau, kéo dài dày đặc. vừa mới mưa một trận, trong Hà Cốc oi bức ẩm ướt. muỗi bọ hung hãn. quân Lũng Hữu từ cao nguyên tới không quen với khí hậu Quan Trung Hà Cốc, ngày tháng trôi qua vô cùng khổ sở, khi màn đêm buông xuống, các binh sĩ đều núp vào trong doanh trướng, dùng nước cô ngải bôi lên toàn thân, cũng có binh sĩ núp vào sau doanh trướng dùng nước lạnh dội mình, xua đi cơn nóng bức khốc liệt, chỉ có một đội binh tuần tra võ trang toàn thân là ở bốn bề doanh trướng tuần tra. chốc chốc lại trách cứ binh sĩ lõa thân tắm gội.

Trong đại doanh trung quân.

Ca Thư Hàn thân mặc một chiếc bào rộng vải bố mảnh, nhắm mắt nằm trên ghế tre nghỉ giải lao, hai người thị thiếp bên cạnh một trái một phái quạt cho hắn. một thị thiếp khác thì dùng nước nóng ngâm chân cho hắn. khí hậu nóng ẩm của Hà Cốc làm cho cơn đau chân của Ca Thư Hàn càng trầm trọng hơn. chỉ có ngâm trong nước mới có thể giảm bớt một chút.

“Bà nội nó. nơi khỉ ho cò gáy này là chỗ cho người ở sao?”

Ca Thư Hàn đột nhiên mở to mắt. thấp giọng tức giận chửi lên. tuy thị thiếp quạt cho hắn. nhưng sự phiền muộn nóng nảy trong lòng lại khó mà dịu lại. bây giờ hắn đã không phải là quân Lũng Hữu nữa. quân đội mà Lý Long Cơ cho hắn đã sửa tên là quân Lưỡng Hồ, tuy rằng không có giải thích, nhưng Ca Thư Hàn bèn đã đoán được, nhất định có ý nghĩa là hồ Động Đình và hồ Bà Dương; cũng chính là nói, hắn sau này sẽ trú quân Hồng Châu.

Ngạc Châu và một vùng Nhạc Châu, nơi đó tuy đất đai rộng lớn. nhưng kém xa sự trù phú của Lũng Hữu, nghĩ đến mình sẽ chính thức từ giã Lũng Hữu, trong lòng Ca Thư Hàn bèn tràn ngập sự hụt hẫng.

Không chỉ có hụt hẫng, Ca Thư Hàn còn tràn ngập sự bất công, lão hoàng đế lại để cho hắn đi đối phó với Lý Khánh An, tại sao lại không cho Cao Tiên Chi đi, chẳng lẽ là bởi vì Cao Tiên Chi là Thục quân, còn hắn Ca Thư Hàn là kẻ ngoại lai sao?

Thẳng thắn mà nói, Ca Thư Hàn đối với Lý Khánh An khá kiêng dè, hắn biết rằng trong tay Lý Khánh An có một thứ vũ khí lợi hại - Thiên hỏa lôi.

Năm xưa trong chiến dịch Thạch Bảo thành.

Lý Khánh An chính là dựa vào thứ vũ khí này chống đỡ được quân Thổ Phồn vượt qua mình mấy chục lần. tuy Lý Khánh An trong trận chiến với An Lộc Sơn không sử dụng thứ vũ khí này, nhưng nó cũng giống như một ngọn đao treo trên đỉnh đầu. ai cũng không biết nó lúc nào sẽ rơi xuống.

Vào lúc này Ca Thư Hàn trong lòng cũng có một tia hối hận. kỳ thật hắn vẫn là nên quay về Lũng Hữu cắt cứ một phương vẫn hơn. thì đã không xảy ra tình hình quẫn bách như bây giờ, đại bộ phận gia quyến của binh sĩ đều ở Lũng Hữu. hắn cũng không biết nên giao phó thế nào với các huynh đệ nữa.

“Quên đi, đừng rửa nữa, các ngươi đều đi đi!”

Ca Thư Hàn bực dọc phất tay, ngày nào cũng rửa chân, hắn cũng sắp sửa trở thành rùa đen rồi, mấy thị nữ sợ đến vội vã lau khô chân cho hắn, mặc giày vải vào, khiêng chậu nước đi khỏi.

Ca Thư Hàn đứng dậy, từ từ chạy đến trên bản đồ, nhìn vào bản đồ ngẩn ngươi, nhiệm vụ Lý Long Cơ cho hắn là chiếm lĩnh Phượng Tường phủ. chặt đứt hậu viện của quân An Tây, nhưng tình báo hắn nhận được lại là Lý Khánh An bày binh sáu vạn ở My huyện và Trần Thương huyện, bít chặt hắn ở trong Tà Cốc đạo, sáu vạn chủ lực quân An Tây a!

Ai nấy thân kinh bách chiến, từ từng trận đại chiến mà chém giết đi ra. không phải là binh non chưa từng thấy qua máu như quân Quan Trung.

“Bà nội nó, kêu lão tư đi đánh trận ác chiến, không có cửa đâu!”

Ca Thư Hàn tức giận mắng một tiếng. giờ khắc này, hắn đã ra quyết định, sẽ giằng co với Lý Khánh An.

để cho Cao Tiên Chi công tiến Quan Trung trước, hắn chỉ có một chút vốn liếng như vậy thôi, liều xong rồi hắn còn có cái gì?

Lúc này, một gã thân binh bước nhanh chạy đến cửa trướng bẩm báo nói: “Đại soái, Lý Khánh An phái tới một sứ giả, muốn gặp mặt đại soái.”

“Dẫn hắn đến đây!”

Ca Thư Hàn có chút nghi hoặc, Lý Khánh An phái sứ giả tìm đến hắn làm cái gì?

Chẳng lẽ phải chiêu hàng mình sao?

Lát sau. mấy viên thân binh mang một viên quan quân vãn chức trẻ tuổi đi vào, hắn hướng Ca Thư Hàn khom người thi lễ nói: “Quân An Tây trướng hạ hành quân tư mã chi sự Bùi Minh Ý tham kiến Ca Thư đại soái.”

Bùi Minh Ý là trưởng tử của Bùi Mân.

đều được Lý Khánh An mang vào trong quân, thứ tử Bùi Trí Lễ ở Lương Châu nhậm Binh tào Tham quân sự. mà trưởng tử thì làm Hành quân Tư mã trợ thù, chức quan tuy đều nhỏ, nhưng rất rèn luyện người, lần này Bùi Minh Ý bèn là vâng mệnh đi sử đại trướng của Ca Thư Hàn.

Ca Thư Hàn cũng không biết Bùi Minh Ý, nhưng hắn thấy Lý Khánh An phái tới quan văn gặp mình, hiển nhiên không phải đến hạ chiến thư. sắc mặt hắn liền dịu đi một chút, nói: “Đại tướng quân các ngươi phái ngươi tới có chuyện gì?”

“Đại tướng quân nhà ta phái ta đến đưa một phong thư và một món lễ vật.”

Nói xong, hắn đem một phong thư hai tay dâng cho Ca Thư Hàn.

Ca Thư Hàn liếc mắt nhìn về gói đồ được gói kỹ bằng lụa đỏ, được một viên thân binh của hắn dùng một chiếc khay gỗ sơn đỏ đựng, trong lòng Ca Thư Hàn không khỏi sinh ra một tia cảnh giác, hỏi: “Đó là lễ vật gì?”

Thân binh nói: “Đại soái, hình như là rượu.”

“Rượu?”

Ca Thư Hàn càng kỳ lạ. nhìn thoáng qua Bùi Minh Ý nói: “Đại tướng quân của nhà các ngươi đưa rượu tới cho ta làm cái gì. hiện tại ta cũng không dám uống rượu.”

Bùi Minh Ý mỉm cười nói: “Ca Thư đại soái có điều không biết, rượu này cũng không bình thường, là rượu thuốc mà Đại tướng quân nhà ta đặc biệt từ Sindh mang đến. thứ ngâm bên trong là con bò cạp to của Punjab5 nghe nói trị chứng đau chân rất có hiệu quả. là lễ vật mà đại tướng quân nhà ta đặc biệt mang cho Ca Thư đại soái.”

Nói xong. hắn cởi bỏ lụa đỏ ra. trên khay đỏ chỉ có một chiếc bình thủy tinh cao một thước, hình dạng bán trong suốt, Ca Thư Hàn đi lên trước, quan sát tỉ mỉ. chỉ thấy trong bình thũy tinh quả nhiên có ngâm một con bò cạp khổng lồ, dài tới nửa thước, ngoại hình hung tợn. lúc này sắc mặt của Ca Thư Hàn lại càng dịu xuống, gật đầu cười nói: “Thật sự là vất vả cho đại tướng quân các ngươi rồi, ngoài xa mấy vạn dặm. lại mang theo vật dữ này, ta lại chưa thấy qua bao giờ, lễ vật của đại tướng quân các ngươi, ta nhận đấy.”

Hắn lại tùy tay xé thư ra, là thư tận tay Lý Khánh An viết, trong thư.

Lý Khánh An ngữ khí thành khẩn, Chỉ ra sự không khôn ngoan về việc hắn nương nhờ Lý Long Cơ, Lý Long Cơ tuổi đã cao, đã không còn mấy năm nữa. từ việc mấy năm nay kẻ thừa kế của hắn luôn hỗn loạn không thống nhất mà thấy.

Lý Long Cơ sau khi chết đi tất sẽ có sự tranh đoạt, lúc đó hắn Ca Thư Hàn e là cũng khó mà được trọng dụng lại. chi bằng kịp thời bỏ gian tà theo chính nghĩa, quy thuận quân An Tây, mai này cũng có thể vì con cháu mưu cầu một tiền đồ.

Ý tứ trong thư của Lý Khánh An đã nói rất rõ rồi, chính là muốn Ca Thư Hàn nương nhờ mình, hơn nữa, hắn kín đáo mà nói với Ca Thư Hàn, đi theo mình, con cháu của hắn cũng sẽ được cây cao bóng cả, điều này có nghĩa là gì, đã không cần nói cũng biết.

Ca Thư Hàn nửa buổi trời mới thở dài một tiếng, nói với Bùi Minh Ý: “Xin chuyển cáo Triệu vương đại tướng quân điện hạ, cứ nói tâm ý của người Ca Thư Hàn xin lĩnh lấy, nhưng Ca Thư Hàn trước là đầu quân giám quốc, sau lại nương ở thượng hoàng, lại tiếp tục nương nhờ Triệu vương, vậy thì Ca Thư Hàn ta trở thành người gì rồi, xin chuyển cáo người, thứ lỗi ta khó mà tòng mệnh.”

Ca Thư Hàn biết, Lý Khánh An tiên lễ hậu binh, một trận ác chiến chỉ sợ khó tránh khỏi.

Chương 449: Gà nhà đấu nhau

Tình hình thực tế lại không như Ca Thư Hàn đã nghĩ Lý Khánh An tiên lễ hậu binh.

Lý Khánh An lại chẳng có phát động tiến công, mà vẫn án binh bất động duy trì tình trạng hai quân lăm le nhau.

Lại mấy ngày qua đi. thời gian đã dần đi vào tháng bảy, sáng tối bắt đầu thấy chớm lạnh.

Quân đội trong Hà Cốc của Ca Thư Hàn đã không còn phải đau khổ từng ngày qua đi như một năm qua đi. dao động trong lòng cũng dần lắng lại.

Tình hình hai quân vẫn không thay đổi như điều Ca Thư Hàn đã mong mỏi. không cần tiến hành ác chiến với quân An Tây, đợi bên Cao Tiên Chi có chiến quả trước, mình lại có thể bảo tồn thực lực.

Việc làm mỗi ngày của hắn chính là ngồi uống rượu thuốc mà Lý Khánh An đã tặng.

Sau đó nữa là hối thúc lương thực và vật tư từ hậu phương.

Rượu thuốc Lý Khánh An tặng hắn quả thật không tồi.

Tuy tật ở chân vẫn chưa trị được gốc, nhưng vẫn giảm đau được phần nào, khiến Ca Thư Hàn vui mừng vô cùng.

để có thể trường kỳ có loại rượu thuốc này, hắn bèn việc một lá thư cảm tạ phái người gửi đi cho Lý Khánh An. khen đáo khen để công hiệu thần kỳ của rượu, và nguyện ý bỏ tiền hậu hĩnh cho loại bò cạp khổng lồ này.

Lý Khánh An lại hồi lại một lá thư cho hắn. nói do loại bò cạp này rất quý hiếm, chỉ có rừng rậm xích đạo quanh năm nóng ẩm của vùng Sindh và Punjab mới có, hắn sẽ phái người đi bắt thêm; xong lại lệnh người mang thêm vài bình rượu tặng, để Ca Thư Hàn có thể dùng.

Không khí căng thẳng của chiến tranh sắp xảy ra dưới thư từ qua lại của hai chủ soái đã được giảm đi rõ rệt. cái khả năng gà nhà đấu nhau xem ra đã trở nên ngày càng xa vời.

Trong lúc cục diện chiến trường tây tuyến dần dần dịu lại thì trên chiến trường đông tuyến lại diễn ra liền ba trận chiến quy mô lớn.

Lạc Cốc Quan còn gọi là Thảng Lạc đạo, từ Hán Trung đến Trường An gọi là Lạc Cốc, tổng cộng sáu trăm năm mươi hai dặm. cốc dài bốn trăm hai mươi dặm. trong đó đường cong uốn lượn tám mươi dặm. có tất thảy tám mươi bốn khúc quanh, vực sâu dốc thẳm, đường đi trắc trở, từ xưa đã nổi tiếng là nơi địa hình phức tạp.

Nó là con đường tắt nhanh nhắt từ Trường An đến Hán Trung. gần hơn Bảo Tà lộ hơn ba trăm dặm.

Từ cổ chí kim nó đều là con đường bắt buộc phải đi khi đi từ Quan Trung đến Hán Trung, thậm chí cả Ba Thục.

Lý Long Cơ đã cùng Cao Tiên Chi đi con đường này đến Trường An.

Trước lúc ấy, quân Quan Trung có một vạn người đến Lạc Cốc Quan bố trí trước để ngăn quân Kiếm Nam bắc tiến.

Và tiếp theo đại quân song phương cùng đụng đầu. việc tranh giành con đường Lạc Cốc Quan đã trở thành trận chiến tiêu điểm của song phương.

Tiếng trống vang như sấm. trên Lạc Cốc Quan cờ chiến phấp phới, quân Kiếm Nam như từng làn từng làn sóng đen không ngừng đổ vào Lạc Cốc Quan trên Lão Quân Lĩnh phát động tiến công, tiền bay như mưa. tiếng kêu gào vang ầm.

Ánh mắt Quách Tử Nghi nghiêm lại nhìn quân Kiếm Nam xông lên. hắn một tiếng lệnh hạ.

“Bắn!”

Năm ngàn nỏ thủ cùng đồng loạt phát tiền ập về phía đoàn người đang xông pha phía dưới, ngay tức khắc tiếng kêu thảm thiết khắp chốn, hàng loạt quân sĩ bị ngã gục, làn mưa tiễn dày đặc đã hoàn toàn trấn áp đoàn binh sĩ đang tiến công. khiến họ khó mà đi thêm được một bước.

Cách đó vài dặm.

Lý Long Cơ đang cưỡi ngựa đứng dưới mái che màu vàng, ánh mắt hắn sốt ruột nhìn về hướng hai quân tác chiến.

Dương Quốc Trung cũng cưỡi trên lưng ngựa đứng cạnh bên. quyền quý tông thất trốn ra từ Trường An phần lớn đều đến Tử ngọ đạo Hán Trung, còn Dương Quốc Trung lại đi Lạc Cốc đạo.

Do hắn có địa vị sùng cao, triều định cũng không hạ lệnh chặn lại. quân trấn thủ Lạc Cốc Quan cũng không làm khó dễ gì hắn. trực tiếp để hắn qua.

đi được giữa đường thì gặp được quân Kiếm Nam bắc tiến.

Lý Long Cơ vui mừng dị thường trước sự có mặt của Dương Quốc Trung, hắn lập tức phong ngay cho Dương Quốc Trung chức Trung thư lệnh hữu tướng, cùng tiến công Trường An với mình.

Lúc này, Dương Quốc Trung thấy Lạc Cốc Quan đã không thể công hạ mà không khỏi lo lắng đầy mình, hắn bèn nhắc nhở Lý Long Cơ nói: “Điện hạ. thần lo rằng quân bắc triều sẽ đi Tử Ngọc Cốc để cắt đường lui của chúng ta. nhất là đường vận chuyển lương thực, nếu lương thực bị cắt. chúng ta sẽ tiến thoái lưỡng nan.

Thần lo nhất là chúng ta sẽ bị vây chết trong cốc.

Điện hạ. phải ép binh sĩ liều chết công thành thôi.”

Sự lo lắng trong mắt Lý Long Cơ lại càng rõ hơn. hắn lập tức hạ lệnh: “Truyền ý chỉ của trẫm cho Cao Tiên Chi. lệnh hắn gia tăng phái quân đội công quan, bất kể giá nào nhất định phải công hạ Lạc Cốc Quan.”

ý chỉ được truyền đến tiền quân.

Cao Tiên Chi lại còn sốt ruột, hắn cũng biết Hán Trung đang trống vắng, nếu như quân Quan Trung đi Tử ngọc Cốc tập kích Hán Trung, cắt đứt đường hậu cần lương thảo thì hậu quả sẽ khó lường.

Kỳ thực bổn ý của Cao Tiên Chi khôngphải tiến công Quan Trung. thực lực của họ không mạnh, hơn nữa Quan Trung có bảy vạn quân An Tây của Lý Khánh An. còn có năm vạn quân Sóc Phương là mười hai vạn.

Tuy số người không nhiều, nhưng thực lực lại hơn xa phía hắn. nhất là bảy vạn quân An Tây của Lý Khánh An.

đều là sư đoàn bách chiến của An Tây.

Cao Tiên Chi biết rõ thực lực của quân Đại Thực hơn ai hết. quân An Tây có thể đánh bại họ hết lần này đến lần nọ, chứng tỏ quân An Tây dưới tay Lý Khánh An mạnh hơn quân An Tây năm xưa Cao Tiên Chi chấp chính nhiều.

Ngoài ra.

Quan Trung còn có hai mươi vạn đại quân, dù cho quân đội này phần lớn đều là lính mới chiêu mộ, nhưng rất nhiều người trước đây đều là phủ binh, chỉ cần huấn luyện sơ đã có thể vào trận, cộng thêm Ca Thư Hàn hai mặt ba đao, hoàn toàn không chút tin gì ở Bảo Tà đạo, đoan chắc hắn cũng không dám đối đầu với An Tây quân của Lý Khánh An.

Quân đội như thế, phối hợp như thế chẳng khác nào vợ chồng đồng sàn dị mộng, thế thì làm sao mong đánh thắng nổi liên quân Lý Khánh An và Quách Tử Nghi?

Nhưng Lý Long Cơ nóng vội muốn đoạt Trường An.

Cao Tiên Chi đành miễn cưỡng xuất binh.

Lúc này, một người phóng ngựa đến. cao giọng nói: “Thánh thượng có chỉ.

Cao soái phái binh tiến công lần nữa. bất kể giá nào cũng phải đoạt được Lạc Cốc Quan.”

“Bất kể giá nào, người chết sạch hết rồi thì vào Quan Trung còn có ý nghĩa gì nữa?”

Cao Tiên Chi không khỏi thầm oán trách, nhưng cũng đành nhận lệnh: “Quân đoàn thứ ba. thứ tư. thứ năm toàn bộ đi vào trạng thái chiến đấu.

Người nào đến công Lạc Cốc Quan đầu tiên thưởng tiền một vạn quan!”

Quân Kiếm Nam lại thêm ba vạn đại quân tham gia vào, tạo thế tấn công dữ dội của năm vạn đại quân tại Lạc Cốc Quan.

Đại quân như sóng triều giữa rừng đao giáo binh sĩ.

Các binh sĩ đang hùng hồ vác thang phóng thẳng về trước.

Tiếng trống rầm vang. tiếng chém giết ầm trời.

Trước Lạc Cốc Quan có đào ba hào sâu. mỗi hào rộng gần hai trượng, sau một trượng rưỡi, phải mượn ván gỗ mới có thể làm cầu đi qua. nên càng sây khó khăn cho phía công thành, hơn nữa Quách Tử Nghi đã cho bố trí tám ngàn quân nỏ thủ đứng sau hào, và cho rắc hàng vạn chiếc gai nhỏ trước trước hào trăm bước để lập thành hệ thống phòng ngự hữu hiệu.

Lúc này, tiếng trống phía quân Kiếm Nam một lần nữa vang lên. năm tổ phương trận do ba vạn người tổ thành một lần nữa phát động tiến công quy mô lớn.

đây là lần tiến công quy mô lớn nhất từ lúc khai chiến đến nay.

Đã qua mấy lần tấn công thất bại, Cao Tiên Chi đã rút được bài học không còn dùng sức đọ sức, mà bắt đầu áp dụng trận địa chiến, từng bước từng bước tiến lên.

Hắn dùng phương pháp phòng ngự cung tiễn của người Đột Kỵ Thi. lâm thời chế tác hai mươi bộ giá đỡ da thuộc.

Loại giá đỡ da thuộc được đóng bằng gỗ, mặt trước là ván. trên ván là lớp da bò sống, mỗi giá dài mười trượng, cao hai trượng, do hai trăm binh sĩ cùng giơ lên để tiến về phía trước chóng cung tiễn.

Mỗi giá đỡ như thế có thể che chờ cho hơn ngàn binh sĩ.

Lúc tiến công các binh cùng giơ cao đôn bài hoặc ván gỗ, như vậy nhờ có giá đỡ và đôn bài làm vỏ che ngoài vững chắn mà hai vạn quân không phải sợ cung tiễn lợi hại của địch.

Trong tiếng trống đùng đùng. làn sóng tiến công của quân Kiếm Nam đã đến gần còn cách hào phòng hộ một trăm năm mươi bước, và đã đi vao tầm bắt.

Lúc này, Quách Tử Nghi cười lạnh một tiếng, hạ lệnh: “chuẩn bị giường nỏ!”

Quân nỏ lập tức tránh ra để ba trăm bộ giường nỏ được đẩy lên. mỗi giường nỏ do hai binh sĩ cùng kéo dây cung, gồm chín cây tiễn, mỗi lần bắn được chín liên hoàn, uy lực cực lớn.

“Bắn!”

Cùng với lệnh của Quách Tử Nghi, ba trăm bộ giường nỏ, hai ngàn bảy trăm cây tiễn đồng loạt phóng ra như chớp, sức mạnh vô biên, giá đỡ da thuộc của quân Kiếm Nam tuy có thể cản được tiễn nỏ, nhưng lại không đỡ nổi sức mạnh của giường nỏ.

Ngay lập tức. giá đỡ lần lượt bị xuyên thủng, thiết tiền dài hai trượng bắn nát ván và xà ngang của giá đỡ, nỏ tiễn với sức mạnh phi thường của mình đã xuyên thủng gỗ ván và da bỏ, cũng xuyên thấu người những binh sĩ trốn đằng sau giá đỡ, chỉ nghe tiếng kêu ré thảm thiết, hàng loạt binh sĩ ngã xuống, giá đỡ cũng bị đánh lật đến độ đoàn quân hoang mang bất lực dưới tấn công của địch.

Lúc này, tám ngàn cung nỏ thủ bắt đầu phát uy, nỏ tiễn phóng qua trời dày đặc nhưng nạn châu chấu hoành hành, bắn vào đại quân đông đúc phía dưới.

Đôn bài và khải giáp của quân Kiếm Nam khó mà chống đối nổi những trận mưa tiễn xông kích, dưới sự đả kích trầm trọng của tiễn trận Quan Trung. quân Kiếm Nam tiến công thiệt hại trầm trọng, trước hào phòng hộ xác chết trải đầy, máu chảy thành sông.

Cao Tiên Chi đứng trên cao quan chiến, hắn thấy được sự lợi hại của quân đội cung nỏ Quách Tử Nghi, lại chiếm được vị thế có lợi nhất, quân Kiếm Nam không mang theo các vũ khí nặng như giường nỏ và máy ném đá căn bản khó mà đột phá được tiễn trận.

Đằng này còn chưa chính thức giao chiến trực diện mà quân đội của Cao Tiên Chi đã chết hơn tám ngàn người, cái giá của việc cưỡng bức tiến công quả là quá lớn.

Cao Tiên Chi thầm thở dài. cùng là quân Đường nhưng lại chỉ vì vương thất tranh quyền mà tàn sát lẫn nhau, không chết tay người Hồ mà lại chết dưới tay người mình, những binh sĩ hi sinh thì làm sao có thể nhắm mắt xuôi tay đây?

“Thu binh!”

Cao Tiên Chi cắn răng hạ quyết tâm.

Dù cho Lý Long Cơ có nổi cơn lôi đình thế nào hắn cũng tuyệt không thể đưa binh sĩ của mình đi vào con đường chết như thế.

Chương 450: Rượu thuốc đắng chát

Màn đêm lặng lẽ buông xuống, quân Kiếm Nam lui binh mười dặm, đóng quân ở một khu đất rộng lớn, Cao Tiên Chi là người cẩn thận, phái ra một lượng lớn xích hầu ở bốn chung quanh doanh trướng tuần tra, lúc này trong lòng hắn đầy phiền muộn, một mình chắp tay sau lưng đi lại chung quanh lều lớn.

Ban ngày hắn không thể nhịn được nữa đã cãi lại Lý Long Cơ, cho dù cuối cùng Lý Long Cơ đồng ý đề nghị của hắn. nhưng trong lòng hắn lại cảm thấy nặng trịch.

Hắn biết Lý Long Cơ cũng không phải là bị hắn thuyết phục, mà là bởi vì hắn nắm giữ quân đội trong tay, mà bị bắt nhận lời.

Cao Tiên Chi cũng hiểu rất rõ, rất có thể chính là hôm nay, đã gieo mầm mống khiến cho Lý Long Cơ giết mình, với tính tình của Lý Long Cơ, hắn làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho một người đã dám cãi lại mình khi ở trên chiến trường.

Chính vì hiểu ra điểm này, làm cho trong lòng Cao Tiên Chi có một nỗi sợ hãi vô hình, nhưng mà hắn lại không thể làm gì được, không thể nghĩ ra được bất kỳ một biện pháp nào có thể bù đắp lại được, hắn thậm chí muốn đi cầu Lý Long Cơ, nhưng hắn biết điều đó không có ý nghĩa gì cả, nếu sự việc đã xảy ra rồi, cũng chỉ có thể ở sau này từ từ mà bù đắp lại thôi.

Cao Tiên Chi nhìn lên vầng trăng rằm mà thở dài một hơi thật dài. vì sao lão hoàng đế lại không chịu hiểu, trận chiến này bọn họ không thể thủ thắng được, cái lão hoàng đế ngoan cố đến khiến cho người ta đau đầu ấy thật là.

“Cao soái!”

Một aã hiệu úy nhanh bước chạy tới, cất ngang luồng suy nghĩ của hắn.

“Chuyện gì?”

“Xích hầu bắt được một người, là con trai của Dương Quốc Trung Dương Huyên.”

“Vậy hãy thả hắn đi, có đáng để bắt đâu chứ?”

Cao Tiên Chi có chút giận nói.

Dương Huyên nguyên là hộ bộ lang trung, lúc Lý Dự tẩy trừ họ Dương đã bị bãi miễn, nhưng tốt xấu gì thì hắn cũng đã từng làm quan viên triều đình, sẽ không phải là thám tử gì đâu. hơn nữa Dương Quốc Trung đang ở ngay trong đại doanh, lại là hữu thừa tướng, bắt con trai của hắn đã không còn cần thiết gì nữa.

“Nhưng mà. người này đến từ phía bắc.”

‘Phía bắc?’ Cao Tiên Chi sửng sốt, phía bắc là Lạc Cốc quan, hiện tại đang là thời kì chiến tranh.

Dương Huyên làm thế nào có thể lại đây được, xem ra là thật sự có vấn đề rồi.

“Cao soái, làm sao bây giờ?

Người này thả ra hay là không thả vậy?”

Cao Tiên Chi trầm ngâm giây lát. nói: “Hãy trực tiếp đưa hắn đến lều lớn của Dương Quốc Trung.”

“Vâng ạ!

Ty chức tuân mệnh.”

Hiệu úy vội vàng đi khỏi, không bao lâu, mấy viên binh sĩ dẫn vào một người, trực tiếp đi thăng đến doanh trướng của Dương Quốc Trung.

Cao Tiên Chi ở ngay cách đó không xa đứng nhìn, trong lòng hắn âm thầm thở dài một tiếng. không biết việc đến đây của Dương Huyên có ý nghĩa gì đây...

Trong đại trướng của Dương Quốc Trung đèn đuốc sáng trưng, sự xuất hiện đột ngột của đứa con trai đã khiến cho Dương Quốc Trung vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên.

Lúc hắn trốn thoát khỏi Trường An.

đứa con trai đang trên đường từ Lạc Dương trở về, thời gian cấp bách, hắn đợi không được đứa con trở về, đó vẫn luôn là một tâm bệnh của Dương Quốc Trung, nương từ Bùi Nhu của hắn vì thế vẫn canh cánh trong lòng, mấy lần đã mắng hắn như tát nước vào mặt. hiện giờ đứa con đã trở về rồi, làm sao lại không khiến cho hắn mừng rỡ như điên được chứ.

Dương Huyên là con cả của Dương Quốc Trung, năm nay 30 tuổi, dáng vẻ cũng anh tuấn đường hoàng, mắt to mày rậm. dáng người khôi ngô, rất giống Dương Quốc Trung khi còn trẻ.

Lúc Dương Quốc Trung làm hữu thừa tướng, hắn bèn làm hộ bộ lang trang, là một quan viên rất có thực quyền.

Lúc này, hắn tuy rằng đã gặp được phụ thân, nhưng trên mặt lại không có vẻ vui mừng. ngược lại lại có vẻ đầy tâm sự.

Hắn thấy trong lều lớn có mấy viên thị vệ, liền nháy mắt với phụ thân một cái.

Dương Quốc Trung lập tức lệnh nói: “Các ngươi cũng đều lui ra ngoài cả đi!”

Bọn thị vệ đều lui ra cả. trong đại trướng chỉ còn lại có phụ tử hai người, Dương Quốc Trung nhướng mày, trách đứa con: “Tại sao con lại từ phía bắc qua đây, nếu bị Thánh Thượng biết được, thì ta phải giải thích như thế nào đây?”

“Phụ thân yên tâm, nếu Cao Tiên Chi đã đưa con tới trong trướng của phụ thân, thì hắn sẽ tuyệt đối không đem việc này nói với thượng hoàng, tâm tư của Cao Tiên Chi chẳng lẽ phụ thân lại không rõ sao?”

“Ta đương nhiên hiểu được!”

Dương Quốc Trung kéo dài thanh âm nói: “Nhưng đó chẳng qua là do con may mắn thôi, nếu không phải hôm nay Cao Tiên Chi đắc tội Thánh Thượng, hắn là sao có thể tha cho con được, con không nên đi Lạc Cốc đạo, phải đi Tử ngọ đạo tới Hán Trung.”

“Phụ thân, con có việc phải thương lượng với cha.”

Dương Quốc Trung thấy vẻ mặt của đứa con rất nghiêm túc, liền chậm rãi ngồi xuống: “Nói đi!

Chuyện gì?”

“Phụ thân biết vì sao con có thể từ Lạc Cốc quan đến đây không?”

“Con cứ việc nói thẳng đi!

Không cần phải để ta đoán già đoán non nữa.

đến đây, ngồi xuống nói chuyện.”

“Vâng ạ!”

Dương Huyên ngồi xuống, lại uống ngụm trà. lúc này mới nói: “Con sở dĩ có thể qua Lạc Cốc quan, bởi vì con có một chiếc lệnh bài của Lý Khánh An.”

“Cái gì?”

Dương Quốc Trung chấn động: “Con ở đâu mà có được lệnh bài của Lý

Khánh An?”

Dương Quốc Trung cảm thấy được có chút không thể tưởng tượng nổi, Lý Khánh An làm sao có thể đem lệnh bài cho con trai mình chứ. hắn càng nghĩ càng cảm thấy quái dị. liền thúc giục nói: “Con nói mau đi. rốt cuộc chuyện này là sao thế hà?”

“Hồi bẩm phụ thân, lệnh bài kỳ thật là do Tam Cô cho con đấy, phụ thân có lẽ không biết, hiện tại Tử Ngọ cốc cũng không thể đi qua được rồi.

Quân đội phong tỏa cốc đạo, muốn đến Thục Trung, chỉ có thể đi qua từ Kinh Châu thôi, vốn dĩ con chuẩn bị ở lại Trường An, nhưng Tam Cô tìm đến con. cùng con nói chuyện nửa ngày, lại cho con cái lệnh bài này, để cho con qua Lạc Cốc quan.”

Tam Cô mà Dương Huyên nói tới chính là Dương Hoa Hoa.

Dương Quốc Trung có biết được một chút, tâm tư của Dương Hoa Hoa đối với Lý Khánh An vẫn có chút gì đó, lần này Lý Khánh An đường hoàng vào triều, Dương Hoa Hoa sở dĩ không chịu nam xuống, nhất định đã dính vào Lý Khánh An rồi, bằng không Lý Khánh An làm sao mà cho nàng lệnh bài được.

“Tên nữ nhân không biết thẹn này!”

Dương Quốc Trung khẽ mắng một tiếng.

Dương Huyên lại lắc đầu nói: “Phụ thân nghĩ sai rồi, lệnh bài không phải là cho Tam Cô, mà là Lý Khánh An nhờ Tam Cô chuyển cho con. hơn nữa con cảm thấy suy nghĩ của Tam Cô cũng không sai.”

Dương Quốc Trung nghe ra được trong lời nói của đứa con có ngụ ý trong đó, liền nheo mắt lại hỏi: “Chẳng lẽ ngươi cũng nương nhờ Lý Khánh An rồi sao?”

“Phụ thân, con không có nương nhờ Lý Khánh An, con chỉ là muốn có thêm nhiều đường lui thôi.

Phụ thân theo thượng hoàng làm trung thư lệnh hữu thừa tướng cố nhiên không tồi, nhưng phụ thân cũng phải suy nghĩ cho tương lai sau này một chút, thượng hoàng tuổi tác đã cao, còn có thể sống vài năm chứ?

Nếu hắn ra đi rồi, thì người thừa kế của hắn có thể lại dùng phụ thân nữa hay không, còn nữa. nếu thượng hoàng đấu không lại triều đình, cuối cùng bị triều đình tiêu diệt, thì phụ thân phải làm sao đây?

Có thể tránh được một kiếp nạn đó sao?

Cho nên Tam Cô khuyên con, nhất định phải giữ cho mình một đường lui, con cảm thấy Tam Cô nói rất đúng, nếu con có thể thay Lý Khánh An làm việc, thì ít nhất trong tương lai này phụ tử chúng ta còn có thể giữ lấy một mạng sống.

Cho dù không làm quan đi nữa, làm một ông nhà giàu cũng không là vấn đề.

Con biết quan hệ giữa phụ thân và Lý Khánh An không tốt, nhưng phụ thân cũng phải nghĩ thay cho con và bọn đệ đệ một chút, phụ thân, con cầu xin người đấy!”

Nói xong, Dương Huyên ở trước mặt Dương Quốc Trung quỳ xuống, dập đầu hai cái với phụ thân.

Dương Quốc Trung sau một lúc lâu mới thở dài, nói: “Năm xưa Lý Khánh An chẳng qua là một trung lang tướng nho nhỏ, mà ta cũng chẳng qua là một Huyện lệnh nhỏ nhoi, ai lại có thể nghĩ rằng ta không ngờ lại có hôm nay?

Ai lại có thể nghĩ rằng Lý Khánh An không ngờ lại có thể lực lớn như vậy, đành vậy, ta đã gần năm mươi tuòi rồi, cũng khó mà nhảy nhót được mấy năm thôi, vì mấy con trai, ta đành bán chinh mình đi vậy!”

Kỳ thật Dương Quốc Trung sở dĩ chạy khỏi Trường An cũng không phải hắn rất xem tốt Lý Long Cơ. mà là hắn không thể tin tưởng con người Lý Hanh này.

Từ khi Lý Hanh mời đi tâm phúc Lệnh Hồ Phi của hắn. hắn liền biết, rất nhanh Lý Hanh sẽ dùng Lệnh Hồ Phi thay thế chính mình.

Dương Quốc Trung bắt đầu cảm thấy bất an, nhưng nếu để hắn hắn đi nương nhờ Lý Khánh An. mặt mũi này hắn lại tuyệt đối khó mà xuống nước được, hắn thà rằng nhàn rỗi ở nhà, cũng tuyệt đối không chịu trở thành cấp dưới của Lý Khánh An. hắn cũng biết Lý Khánh An cũng không xem trọng mình.

Hắn đương nhiên cũng biết Lý Khánh An vì cái gì mà tìm đến đứa con trai của mình, nếu không phải bởi vì mình trở thành trung thư lệnh hữu thừa tướng của Lý Long Cơ, Lý Khánh An cũng sẽ không đế ý tới đứa con trai của mình đâu.

Ý của Lý Khánh An hắn cũng hiểu rất rõ ràng. chính là muốn mình ở bên cạnh Lý Long Cơ thay hắn làm việc.

Dương Quốc Trung âm thầm thở dài một tiếng. vì đứa con trai, hắn đã phải trở thành công cụ của Lý Khánh An rồi.

“Con nói đi!

Con tới đây lần này, rốt cục là có chuyện gì?”

Dương Huyên thấy phụ thân đáp ứng rồi. trong lòng không khỏi mừng rỡ, hắn trước giờ vẫn không xem trọng Lý Long Cơ, trái lại, hắn xem trọng Lý Khánh An. nhưng bởi vì nguyên nhân của phụ thân, hắn không thể được Lý Khánh An trọng dụng, nhưng nếu phụ thân cũng thay Lý Khánh An làm một chút việc, như vậy trong tương lai hắn sẽ có cơ hội.

Dương Huyên vội vàng thấp giọng nói: “Con nói cho phụ thân biết một chuyện, Ca Thư Hàn...”

Đại trướng của Lý Long Cơ nằm ở vị trí chính giữa đại doanh, ngoại trừ một lều lớn nhất màu trắng ra. còn có nằm lều nhỏ nằm gần kề bốn phía, nếu từ trên cao nhìn xuống, thì trông giống như một đóa nở rộ.

Cũng giống như Bao Tà đạo, ban đêm ở Lạc Cốc đạo cũng rất oi bức khó nhịn, cho dù so với mấy hôm trước, đã tốt hơn một chút rồi, nhưng dù sao vẫn còn là bảy tháng, nhất là đối với Lý Long Cơ tuổi tác đã cao mà nói. vẫn là khó có thể chịu được, ruồi muỗi quấy rối và oi bức khiến cho hắn bực bội không thôi.

Mấy chục năm nay hắn cũng đều sống an nhàn sung sướng. có khi nào phải chịu cái khố như vậy đâu. nếu khôngphải lo lắng Cao Tiên Chi và Ca Thư Hàn không chịu ra sức. hắn tuyệt đối không đích thân đến làm chức giám quân này đâu.

Sự bực bội của Lý Long Cơ còn vì sự cãi cự lại của Cao Tiên Chi, nếu ở mấy năm trước, hắn sẽ lập tức giết tên thần tử cả gan làm loạn này ngay, mà hiện tại quyền uy của hắn không còn nữa. lại sợ giết Cao Tiên Chi rồi, bộ hạ của hắn sẽ tạo phản.

Lý Long Cơ đành phải nhịn đi nỗi bực này, nhưng nỗi bực bội này lại ở sau khi hắn trở về trong lều lớn của mình thì phát tiết ra.

Hắn đã quãng đồ ba cái chén trà. mấy viên hoạn quan hầu hạ hắn cũng bị hắn tìm lấy cớ mà đánh cho một trận rồi, trong lòng hắn mới nguôi ngoai được phần nào. nhưng như vậy cũng không phải biện pháp.

Sau khi ăn cơm chiều xong hắn liền ở trong lều lớn suy nghĩ xem làm thế nào để có thể thu lấy quân quyền của Cao Tiên Chi.

Lý Long Cơ bị An Lộc Sơn làm hại. nhiều năm dùng xuân dược, khiến cho cuối cùng thân thể cuối cùng suy sụp đi, hôn mê mấy tháng trời mới dần dần hồi tinh, khi sức khỏe khôi phục được một chút, thì tâm trí hắn đã đại khái khôi phục đến trạng thái trước lúc hôn mê rồi. nhưng xuân dược cũng để lại sự thương tổn mà vĩnh viễn khó có thể khỏi được, hắn đã hoàn toàn đánh mất năng lực bình thường của một người đàn ông, tiếp theo đó là lưng của hắn đã khom xuống, trở thành một kẻ lưng gù.

Cho dù hắn đã mất đi dục vọng đối với phụ nữ. nhưng hắn dục vọng quyền lực của hắn lại một chút cũng không có biến mất. ngược lại càng thêm nóng cháy, hắn nằm mơ cũng khát vọng chính mình có thể tái đăng Hàm Nguyên điện, nắm trong tay Đại Đường ngàn dặm giang sơn. nhận được vạn bang triều kiến.

Vì thế hắn giết đi đứa con trai thứ mười ba của chính mình, bằng vào uy vọng mấy chục năm. thu hàng Ca Thư Hàn và Cao Tiên Chi, trong tay có gần ba mươi vạn đại quân, hắn không thừa nhận đế vị của Lý Thích, tuyên bố với sẽ phục vị, thu hút một lượng lớn tôn thất quyền quý đến nương nhờ.

Lý Long Cơ lại có một chút đắm đuối rồi, hắn liền không dằn nổi mà đòi nhập chủ Quan Trung, tái đoạt đế vị thuộc về chính mình.

Nhưng hiện tại việc nếm bại ở trước Lạc Cốc quan và Cao Tiên Chi cãi cự ngay trước mặt hắn. giống hệt hai bồn nước lạnh tát thẳng vào mật, làm cho Lý Long Cơ có một chút bừng tỉnh, hắn rốt cục cũng ý thức được, quyền lực trong tay hắn còn chưa được củng cố lại.

Làm sao mới có thể đoạt quyền của Cao Tiên Chi, đương nhiên biện pháp tốt nhất chinh là mua chuộc thủ hạ của hắn. nhưng Lý Long Cơ biết, hiện tại mua chuộc vẫn còn có chút khó khăn, tốt nhất là tách Cao Tiên Chi và thủ hạ của hắn ra, tỷ như Cao Tiên Chi đóng quân ở thành đô, mà thủ hạ của hắn thì phân bố ở các châu huyện khác, có khoảng cách rồi, liền dễ dàng bị mua chuộc.

Đang trong lúc suy nghĩ, một gã thị vệ tiến vào bẩm báo: “Bệ hạ.

Dương tướng quốc tới rồi, nói có chuyện quan trọng bẩm báo!”

“Mời hắn vào đi!”

Lý Long Cơ đối với Dương Quốc Trung vẫn là rất xem trọng, một mặt là hắn trung thành đối với mình, không ngờ lại vứt bỏ ngôi vị tướng quốc mà đi theo mình.

Còn mặt khác Dương Quốc Trung cũng đã làm hai năm hữu thừa tướng, tuy rằng năng lực kém một chút, nhưng hắn quen thuộc chính vụ. có thể rất nhanh sẽ làm cho tân triều đình của mình hoạt động lên ngay.

Hơn nữa hắn có một thế lực nhất định, phe họ Dương của hắn trên cơ bàn đều đã đến Hán Trung cả rồi, ích Châu thái thú Thôi Viên cũng là do một tay hắn đề bạt, có Dương Quốc Trung ở đây, liền có thể ổn định quan viên địa phương ở các châu của Ba Thục.

Cho nên khi Dương Quốc Trung vừa mới chạy trốn tới Hán Trung.

Lý Long Cơ liền lập tức phong hắn làm trung thư lệnh hữu thừa tướng.

Tấm rèm vừa kéo lên.

Dương Quốc Trung vội vàng đi vào, cung cung kính kính mà quỳ xuống trước Lý Long Cơ nói: “Thần Dương Quốc Trung tham kiến bệ hạ.”

Đó cũng là một nguyên nhân mà Lý Long Cơ thích Dương Quốc Trung, tất cả quan viên thấy hắn cũng đều là thi lễ không quỳ, làm cho kẻ đã lưng gù như hắn phải ngước đầu nhìn đối phương, trong lòng liền có một thứ áp lực, mà Dương Quốc Trung lại quỳ xuống trước hắn, vô hình chung khiến cho áp lực trước mặt hắn tiêu tan đi. hắn có thể nhìn xuống Dương Quốc Trung, trong lòng có được một sự thỏa mãn nào đó.

“Tướng quốc miễn lễ bình thân.”

“Tạ ơn bệ hạ!”

Dương Quốc Trung đứng lên, hắn vẫn khom người xuống nói: “Bệ hạ.

đứa con trai của thần Dương Huyên từ Hán Trung tới rồi.

đem một tin tức quan trọng nói với thần, trong lòng thần sốt ruột lo lắng, nhưng lại không dám áấu áếm bệ hạ, cho nên đến cầu kiến bệ hạ.”

“Dương lang trung cũng tới rồi, chúc mừng tướng quốc, vậy thì một nhà các ngươi đã có thể đoàn viên rồi.”

Lý Long Cơ vừa cười vừa chúc mừng Dương Quốc Trung, lại hỏi: “Ngươi nói đi!

Đã xảy ra chuyện gì?”

Dương Quốc Trung tiến lên một bước, thấp giọng nói: “Bệ hạ, đứa con của thần ở Hán Trung nghe nói một chuyện, là do người vận chuyển lương thảo vật tư truyền đến. nghe nói Ca Thư Hàn và Lý Khánh An có thư lui tới. hơn nữa Lý Khánh An mấy lần đưa tặng rượu thuốc trị liệu đau chân cho Ca Thư Hàn, hắn đều vui vẻ tiếp nhận rồi.”

“Cái gì?”

Lý Long Cơ chấn động, lập tức vẻ tức giận hiện ra trên mặt: “Thật có chuyện này sao?"

Dương Quốc Trung đối với tính tình của Lý Long Cơ có thể nói là rõ như lòng bàn tay, hắn nói như vậy kỳ thật phải mạo hiểm, nếu đổi thành người khác, nhất định sẽ truy tra. rốt cuộc là ai nói cho Dương Huyên biết, sau đó thì là tại sao người này lại biết được, cuối cùng mới từng bước một điều tra đến trên người Ca Thư Hàn.

Nếu truy tra như vậy, Dương Huyên nhất định sẽ có vấn đề, hắn vừa tới Hán Trung, thì làm thế nào có thể biết được chuyện xảy ra tiền tuyến chứ?

Như vậy, cội nguồn tin tức của Dương Huyên đã rất đáng hoài nghi rồi. từ đó sẽ hoài nghi đến thân phận thực sự của Dương Huyên.

Nhưng đối với Lý Long Cơ, Dương Quốc Trung một chút sự lo lắng như vậy cũng đều không có, Lý Long Cơ chưa bao giờ quan tâm đến cội nguồn của tin tức. hắn chỉ quan tâm có phải có chuyện đó hay không mà thôi, còn về phần cuối cùng là thật là giả thì Dương Quốc Trung cũng không lo lắng, hắn biết Lý Khánh An sẽ đem hết thảy mọi việc sắp xếp sẵn cả rồi.

Dương Quốc Trung đối với Ca Thư Hàn cũng không có ấn tượng tốt đẹp gì. lúc trước hắn hy vọng Ca Thư Hàn ủng hộ Thọ vương Lý Mạo, hơn nữa đã hai lần viết thư cho hắn. nhưng không ngờ cuối cùng người mà Ca Thư Hàn ủng hộ lại là Lý Hanh, làm cho Dương Quốc Trung cảm giác bị chơi xò một phen vậy, hiện tại vì con của hắn.

Dương Quốc Trung đã không đếm xỉa đến việc sống chết của Ca Thư Hàn rồi.

“Bệ hạ. thần cảm thấy là có một chút đáng ngờ, Ca Thư Hàn tới sớm hơn so với chúng ta. nhưng đến nay hắn cũng không hề đánh qua một trận nào với Lý Khánh An cả. chỉ là không ngừng thúc giục quân lương vật tư.

Hơn nữa Lý Khánh An cũng không tiến công hắn. vậy là sao chứ?

Chẳng lẽ giữa bọn họ đã có ngầm ý gì rồi sao?

Điều này làm cho thần lại nghĩ tới một chuyện xảy ra ở năm trước?”

Sắc mặt của Lý Long Cơ sa sầm đến cực điểm, ngay cả Cao Tiên Chi cũng dám cãi cự ngay trước mặt hắn. huống chi Ca Thư Hàn chứ?

Không cần chứng cớ gì nữa. hắn bèn đã tin vài phần.

Ca Thư Hàn quả thật có bệnh chân đau.

“ngươi tiếp tục nói, năm trước đã xảy ra chuyện gì?”

“năm trước hoàng thái tôn vì phát hành tiền bạc, bèn cùng Lý Khánh An trở mặt, đoạt lấy Hà Tây của hắn. không cho phép đồng bạc An Tây lưu hành vào Trung Nguyên, nhưng sau đó chúng tôi phát hiện, đồng bạc An Tây vẫn là ùn vào Trường An với một lượng lớn, không phải từ Hà Tây qua đây, cũng khôngphải từ Sóc Phương lại đây, thế thì đồng bạc sẽ từ nơi nào chảy vào chứ?

Thần hiện tại mới hiểu được, đó nhất định là từ Lũng Hữu qua đây.

Năm xưa Lý Khánh An tham gia trận chiến Thạch Bảo thành chính là từ An Tây thẳng đến Lũng Hữu, tuyến đường này hắn rất quen thuộc, thần dám khăng định.

Lý Khánh An vẫn là dùng tuyến đường của năm xưa.

đem một lượng lớn đồng bạc chuyển tới Lũng Hữu. lại cùng Ca Thư Hàn đạt thành hiệp ước, để cho những đồng bạc đó tiến vào Quan Trung, nếu không Ca Thư Hàn làm sao có tiền lương chiêu mộ binh lính?

Đó nhất định là của Lý Khánh An cho hắn rồi.”

Lời nói của Dương Quốc Trung có lý có cớ cả.

Lý Long Cơ đã tin tưởng bảy phần, hắn không khỏi oán hận mắng: “Tên Ca Thư nô chết tiệt này, trầm trọng dụng hắn như vậy. không ngờ hắn dám đối với trẫm hai mặt như thế!”

Lúc này, Dương Quốc Trung mới xuất đòn sát thủ: “Bệ hạ, thần sở dĩ dám khẳng định việc này là thật, là bởi vì Ca Thư Hàn nhất thiết phải lấy lòng Lý Khánh An.”

“Vì sao?”

Dương Quốc Trung gằn từng chữ: “Nguyên nhân rất đơn giản, gia quyến của bộ hạ Ca Thư Hàn lúc này cũng đều ở trong tay của Lý Khánh An, hắn không dám chọc giận Lý Khánh An.”

“A!”

Lý Long Cơ chợt bừng tỉnh ra.

Chương 451: Ép buột rút quân

Tình hình đã diễn ra như Lý Long Cơ đã lo lắng, một đội quân Quan Trung gồm hai vạn người do đại tướng Đặng Cảnh Sơn dẫn dắt đã từ Tử Ngọ đạo đánh thăng vào Hán Trung, và cắt đứt con đường vận lương của quân đội Cao Tiên Chi, ba vạn thạch lương thực đợi chuyển đã bị cướp trắng.

Lương Châu thái thú kiêm Hán Trung lưu hậu Quách Anh Nghĩa nghe tin mà mặt mày biến sắc.

Hắn một mặt tổ chức dân phu phòng ngự thành Nam Trịnh, một mặt vội phái người báo tin Ca Thư Hàn và Cao Tiên Chi.

Mới sáng sớm, Cao Tiên Chi bèn vội vã đến trước trướng Lý Long Cơ. nói với thị vệ canh gác bên ngoài: “Xin hãy bám báo điện hạ. ta có việc gấp cầu kiến.”

Trong lòng Cao Tiên Chi rối như vò, quân Quan Trung đã chiếm Hưng Đạo huyện, cắt đứt đường vận chuyển lương thực của hắn.

Nếu Quách Tử Nghi tuyên dương tin này với quân đội mình, đợi khi lương thực xuất hiện nguy cơ rồi đại cử tiến công, quân đội phía mình chắc chắn thảm bại.

Lúc trước hắn chủ lực giữ năm vạn quân thù hậu phương, bọn họ sẽ dùng mười vạn quân bắc tiến, cũng không cần chia làm hai lộ, nhưng Lý Long Cơ lại không chịu.

Lý Long Cơ cho rằng mười vạn quân không đoạt được Trường An. kiên quyết toàn quân bắc tiến, chỉ để lại vài ngàn người làm công tác vạn chuyển lương thảo.

Lý Long Cơ nghĩ quá đơn giản, chỉ cần nhất cử xông ra cốc đạo đi vào Quan Trung thì sẽ không cần phải lo vấn đề hậu cần.

nhưng trên thực tế. bọn họ tiến quân quá chậm, lại lâm thời thay đổi tuyến đường hành quán, khiến cơ bị lần lữa đánh mất tiên cơ, cuối cùng quân Trường An từ tốn bố cục. giờ cả miệng cốc cứ như mình đồng da sắt, thế thì còn làm sao qua nổi?

Cao Tiên Chi hiền rõ, bọn họ giờ dù có ra được miệng cốc thì cũng chẳng phải đối thủ của người ta, bảy vạn quân kỵ binh An Tây của Lý Khánh An có thể quét sạch cả quân Kiếm Nam.

Quân Kiếm Nam giỏi tác chiến nơi núi rừng, trên đồng bằng thì chẳng phải đối thủ kỵ binh.

Hắn giờ chỉ hi vọng Lý Long Cơ có thể nhìn rõ được tình hình gay gắt trước mắt. không còn vì muốn thỏa mong ước của bản thân mà hi sinh cả quân đội. lúc đó chỉ e Lý Long Cơ hắn cũng khó mà giữ mạng.

Một chốc sau. có thị vệ chạy ra nói: “Cao soái.

Thánh thượng lệnh người đi vào!”

Cao Tiên Chi bước nhanh vào đại trướng Lý Long Cơ.

Lúc này Lý Long Cơ đang ngồi ăn bát cháo yến sào, Cao Tiên Chi bước nhanh lên phía trước quỳ xuống thi lễ nói: “Thần Cao Tiên Chi tham kiến điện hạ!”

Lý Long Cơ cũng chẳng thèm nhướng mắt lên, chỉ lãnh đạm nói: “Đã xảy ra việc gì?

Là ngươi đã quyết định tiếp tục tiến công sao?”

“Điện hạ!”

Cao Tiên Chi có phần bàng hoàng: “Nam Trịnh Quách thái thúc truyền tin tức đến. hai vạn quân Quan Trung đã từ Tử Ngọ đạo đánh ập vào Hán Trung, đường vận chuyển lương thực của chúng ta bị cắt.

Hán Trung lâm nguy.”

“Binh!”

Lý Long Cơ hất mạnh bát cháo xuống đất. nhìn bát đã vỡ thành trăm mảnh, hắn nghiêm giọng khẩn trách: “Trẫm đã ba lần bảy lượt để ngươi tiến công Lạc Cốc Quan chính là lo đường lương bị cắt, nhưng ngươi không chịu, còn nói nào là đợi thời cơ, giờ thời cơ đâu?

Thời cơ đâu?

Không nhẽ thời cơ của ngươi chính là đường lui của chúng ta bị cắt, không còn đường lui sao?”

“Xin điện hạ bớt giận, điện hạ bớt giận!”

Cao Tiên Chi hoảng quá khấu đầu liền liền, liều mình giải thích: “Thần không phải không chịu cố sức mà là thiên thời địa lơi đều bất lợi với quân ta, Quách Tử Nghi tướng quân và quân ta số lượng tương đương trấn thủ hùng quan, chỉ cần năm ngàn quân nỏ là có thể bắn lui ba vạn đại quân ta, cho dù thần dẫn đại quân liều chết đoạt quan ải, nhưng cũng sẽ thiệt hại hơn nửa quân sĩ.

Đến Quan Trung rồi thì làm sao còn chống nổi bảy vạn quân kỵ binh An Tây của Lý Khánh An.

Điện hạ, sự thực là như thế, không có năm mươi vạn hùng binh không thể công hạ Quan Trung.”

Cao Tiên Chi nhắc đến Lý Khánh An lại khiến Lý Long Cơ nhớ đến Ca Thư Hàn.

Trong lòng hắn càng hận, đến giờ Ca Thư Hàn vẫn chưa đánh trận nào, chỉ biết thầm thư từ qua lại với Lý Khánh An.

Tên Cao Tiên Chi còn có giá trị, đợi khi xử lý tên Ca Thư Hàn rồi hẳn nói.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Lý Long Cơ lại dịu lại phần nào, hắn thở dài nói: “Thôi vậy, sự tình đã đến nước này, trẫm có giận cũng thế thôi, thế theo khanh chúng ta phải làm sao đây?

Chiến hay lui đây?”

Cao Tiên Chi thấy mình cuối cùng đã thuyết phục được Lý Long Cơ trong lòng cũng yên tâm phần nào, bèn vội nói: “Điện hạ. thần cho rằng trước khi chúng ta cạn kiệt lương thực xảy ra khủng hoảng nên lập tức rút quân, và cũng phải thông báo cho Ca Thư Hàn rút quân.

Đây là thượng sách.

Sau khi trở về Thục Trung, điện hạ cố gắng trị vì, đợi thần luyện xong vài chục vạn hùng binh, chúng ta lại xuất Kỳ Sơn đoạt lại Quan Trung cho điện hạ. ”

Lý Long Cơ trầm tư một hồi, quả thật cũng không còn cách nào khác, hắn đành gật gật đầu nói: “Đành vậy, trẫm sẽ nghe khanh lần này!”

Hắn vừa dứt lời thì đã nghe tiếng trống đùng đùng từ xa vọng đến. làm Lý Long Cơ phát hoảng nhảy dựng lên: “Rốt.. .rốt cuộc là việc gì đây?”

Một thị vệ chạy như bay đến thét to ngoài trướng: “Điện hạ, đại quân của Quách Tử Nghi đã rút rời Lạc Cốc Quan.

Cờ lớn Lạc Cốc Quan đã được hạ xuống.”

Lý Long Cơ ngỡ ngàng một hồi, tiếp sau đó là đại hỷ. hắn vội nói: “Cao tướng quân, cơ hội đã đến rồi!

Không ngờ quân đội của Quách Tử Nghi lại có thể rút lui!”

Cao Tiên Chi thầm thở dài.

Đây chẳng phải là cơ hội. chẳng qua là mồi nhừ của Quách Tử Nghi, sao Thánh thượng lại không chịu hiểu cơ chứ?

Hắn lại khổ sờ khuyên can: “Điện hạ. quân Quan Trung chiếm lĩnh Khánh Đạo huyện, cắt mất đường chuyển lương của chúng ta sao Quách Tử Nghi lại có thể không biết, hắn giờ chắc đang ôm cây đợi thỏ, chỉ đợi chúng ta tự nội loạn.

Nhưng hắn rút binh, nói rõ hắn cũng lo rằng mình sẽ trở về Hán Trung, cố ý nhượng Lạc Cốc Quan ra để làm mồi nhử chúng ta tiếp tục bắc tiến.

Một khi chúng ta cắn câu sẽ mất đi cơ hội rút quân, mà lương thảo thì cạn kiệt, lúc ấy chính là lúc chúng ta bị đánh bại.

Điện hạ. không thể mắc mưu của Quách Tử Nghi!”

Niềm vui phơi phới trong lòng Lý Long Cơ bỗng bị Cao Tiên Chi tạt thẳng gáo nước lạnh, mặt hắn lập tức trầm xuống. cực kỳ không vui nói: “Cao tướng quân, việc gì cũng có nhiều khả năng, đây chẳng qua là do ngươi đoán thôi!

Hơn nữa. nếu hắn cố tình nhừ chúng ta. chúng ta chẳng phải muốn vào Quan Trung sao? chỉ cần vào được Quan Trung, còn lo gì không có lương?

Nếu cả Quách Tử Nghi cũng đánh không lại, vậy trẫm bắc tiến Quan Trung còn ý nghĩa gì? trẫm đã quyết định rồi, không cần phải vội rút quân, đi Lạc cố Quan xem thử đã.”

“Điện hạ!”

“ngươi không cần phải nói nữa!”

Lý Long Cơ cắt ngang lời Cao Tiên Chi, cứng rắn nói: “Ý trẫm đã quyết, không nhẽ ngươi muốn cãi lại lời trẫm?”

Cao Tiên Chi thở dài một tiếng, đành bất đắc dĩ nói: “Thần tuân chỉ!”

Lần này Lý Long Cơ đã hạ quyết tâm. hắn đã mặc kệ thỉnh cầu của Cao Tiên Chi. hắn bức ép Cao Tiên Chi phải tiến quân vào Lạc Cốc Quan.

Một canh giờ sau.

đại quân Kiếm Nam đã vào Lạc Cốc Quan mà mãi không công hạ được.

Vào Lạc Cốc Quan không có nghĩa là đến Quan Trung, còn phải tiếp tục bắc tiến một trăm hai mươi dặm mới đến Tràn ốc huyện, thế mới xem như vào đến Quan Trung.

Mà đại quân Quách Tử Nghi mãi rút về phải Trân Óc huyện phía bắc, các quan ải dọc đường đều hoàn toàn không trở ngại gì.

Có lẽ do ý trời, cái ngày quân Kiếm Nam vào Lạc Cốc Quan, sắc trời lập tức biến chuyển âm u, mây đen ùn ùn kéo đến. gió bắc vù vù như sắp có trận mưa bão đổ bộ.

Trên đường núi gặp mưa to là việc rất nguy hiểm, vì rất có khả năng sẽ kéo theo nước lũ cùng đá đất sạt lỡ.

đó sẽ là đại họa hủy diệt với đoàn quân.

Lý Long Cơ bất đắc dĩ chỉ đành đồng ý dừng chân tại Lạc Cốc Quan.

Ráng chiều hôm đó, một trận mưa dữ dội cuối hạ đã ập đến vùng cốc đại núi Trung Nam.

Mưa rơi như trút nước, nước mưa không ngừng đánh vào dốc núi và đất.

Đất cát bị nước cuốn xuống.

Trận mưa này kéo dài một ngày một đêm. mãi đến trưa hôm sau mới dần dần tạnh lại.

Trong lòng Lý Long Cơ sốt ruột như bị lửa thiêu, hắn hầu như trằn trọc suốt đêm. trừng mắt chờ trời sáng.

Dù cho hắn là thiên tử, nhưng ông trời lại không chịu nể mặt đứa con này tí nào, cứ mưa ào ào khiến lòng hắn thổn thức không yên.

Nhưng ngược lại với hắn.

Cao Tiên Chi lại thầm thấy phấn khởi, con mưa kịp thời này đúng là ông trời có mắt. giúp hắn một việc lớn.

để ngăn Lý Long Cơ bắc tiến hắn đã thầm phái thân binh của mình vượt mưa tiến lên trước bí mật tác nghiệp.

Chiều, cuối cùng mưa đã tạnh hẳn, vầng dương từ từ ló ra sau làn mây dày đặc sưởi ấm cả khu cốc địa núi Trung Nam, xung quanh khói nước mịt mù, khí trời vừa mát được chút ít lại bắt đầu tăng nhiệt độ.

Nhưng lòng Lý Long Cơ lại cực tốt. hắn thậm chí không cần thông báo Cao Tiên Chi mà trực tiếp hạ ý chỉ: “Toàn quân tăng tốc thăng tiến, trưa mai phải đến được huyện Tràn ốc.”

Nhưng Cao Tiên Chi lại vội vã chạy vào bẩm báo lúc này: “Điện hạ. thần có tình báo khẩn cấp!”

“Việc gì?”

“Xích hầu thần phái đi dò đường về bẩm báo, hai mươi dặm phía trước đang có sạt lỡ dốc, lượng lớn đá tảng khổng lồ cùng cát bùn đã chặn hết đường, quân đội khó mà tiến lên trước.”

Tin này lập tức khiến tâm trạng vừa tĩnh lặng của Lý Long Cơ lại bị mây đen che kín.

Trong lòng hắn thiểu não vô cùng, mãi một lúc sau mới nói: “Đường bị chặn ở mức độ thế nào? cần bao nhiêu thời gian thanh lý?”

“Điện hạ. vì đường rất hẹp, cùng lắm chỉ có trăm người đi vào tiến hành thanh lý, nghe xích hầu dự đoán, nếu trăm người thanh lý ít nhất cần ba ngày đường mới thông.

Hơn nữa phía trước còn có tình hình sạt lở như vậy hay không cũng không xác định được.”

Lý Long Cơ trẫm ngâm một hồi lâu. hắn lại nhìn Cao Tiên Chi đầy hoài nghi, bèn quay sang nói với Dương Quốc Trung ở sau lưng: “Nếu chỉ có hai mươi dặm thì ái khanh cùng trẫm đến đó xem thử!”

Dương Quốc Trung vội khom người thi lễ: “Tuân chỉ.”

Cao Tiên Chi cũng không dám chậm trễ, lập tức phái một ngàn binh sĩ hộ tống Lý Long Cơ cùng Dương Quốc Trung đi thám thính tình hình.

Đường núi trơn khó đi.

Lý Long Cơ bèn ngồi lên ghế khiêng để binh sĩ khiêng hắn đi. còn Dương Quốc Trung theo sau chân ướt chân ráo bước từng bước.

Hắn đã hai lần trượt chân ngã quay ra. toàn thân lấm lem bùn đất. dọc đường hắn không khỏi thầm nguyền rủa bao nhiêu lần.

Đi những một canh giờ hơn. cuối cùng họ cũng đã đến nơi sạt lỡ.

Đấy là một đường cốc núi hẹp, chỉ cho phép ba người cùng kề vai đi. mà đoạn đường hẹp này lại kéo dài đến ba dặm.

Lúc này giữa đường núi quả nhiên có lượng lớn bùn đất chất đầy đường, cao hai mươi mấy trượng cùng hàng trăm tàng đá khổng lồ từ trên dốc rơi xuống, bịt kín cả lối đi.

đương có trăm mấy binh sĩ Cao Tiên Chi phái đến thanh lý.

Lý Long Cơ nhìn hồi lâu. tình hình còn nghiêm trọng hơn Cao Tiên Chi đã nói, xem chừng có thanh lý ba hôm cũng chưa chắc sạch, huống chỉ còn chưa biết phía trước đường xá thế nào.

“Điện hạ. phải làm sao đây?”

Dương Quốc Trung bên cạnh hỏi.

Lý Long Cơ trẫm ngâm một lúc nói: “Còn sao nữa?

Nếu ông trời không cho ta vào Quan Trung, ta cũng đành phải thuận theo ý trời,đi về thôi!”

Do đường lương bị cắt, lương thảo của quân Kiếm Nam chỉ đủ duy trì trong bốn ngày, Lý Long Cơ bắt đắc dĩ cuối cùng đành phải cho rút quân.

Chiều cùng ngày, chúi vạn đại quân Kiếm Nam cùng rút về phía Hán Trung.

Cùng ngày với Lý Long Cơ cho rút quân, quân đội của Ca Thư Hàn tại Bào Tà đạo cũng rút về phía nam. nhưng bọn họ rút quân lại trông rất thê thám.

Không ít binh sĩ Lũng Hữu trong quân đã bật khóc thảm thiết.

Lần này nam hạ. họ không biết đến bao giờ mới có thể trở lại Lũng Hữu đế đoàn tụ cùng người nhà.

Bi thương rơi lệ, còn hàng ngàn quân sĩ đã bỏ chạy sau khi rút quân, trốn về Lũng Hữu.

Đầu tháng bảy Trinh Trị nguyên năm, do quân Quan Trung tập kích quân Hán Trung đắc thủ, đại quân Lý Long Cơ bị bức ép phải rút về phía nam.

Đại quân trở lại Hán Trung.

Lý Long Cơ phong Lương Châu thái thú Quách Anh Nghĩa làm Hán Trung tiết độ sứ, dẫn hai vạn quân trấn thủ Hán Trung, còn hắn dẫn đại quân đi vào Ba Thục.

Tháng tám, Lý Long Cơ đã đến Thành Đô, chính thức kiến lập triều đình mới tại Thành Đô, phong Dương Quốc Trung làm hữu tướng Trung thư lệnh kiêm Lại bộ thượng thư.

Trần Hy Liệt làm tả tướng môn hạ thị trung kiêm Binh bộ thượng thư. ích Châu thái thú Thôi Viên phòng làm Hộ bộ thượng thư, Dương Thận Căng làm Hình bộ thượng thư.

Thục Châu thái thú Lý Hoàn phong làm Lễ bộ thượng thư. năm người này cùng là binh Chương sự của Trung thư môn, tổ thành Chính sự đường.

Cao Tiên Chi vẫn là An nam quận vương, Kiếm Nam tiết độ sứ, gia phong khai phủ nghi đồng tam tư, Ca Thư Hàn cải phong làm Lưỡng Hồ quận vương, Giang nam Tây đạo tiết độ sứ. cùng gia phong khai phủ nghi đông tam tư.

Ngoài ra Lý Long Cơ còn phong Kinh vương Lý Mạo làm thái úy, phong ngô vương Lý Lân làm thái bào, lệnh hai người cùng đến Thục yết kiến.

Tháng chín, Lý Long Cơ đổi thành Đô là Thục Kinh, định là tân đô, chính thực lên ngôi.

Đến đây, cục diện Đại Đường nam bắc đối lập chính thức hình thành, người đời gọi Trường An là Bắc Đường, Thục Kinh là nam Đường, với ranh giới là Trường Giang, từ đây Đại Đường một chia làm hai.

Chương 452: Gầy lại Thiên Ngưu

Trường An, sự bắc phạm của Lý Long Cơ không hề làm dấy lên sự xáo động của Trường An, ngoại trừ “Cáo thư ” của hắn từng sây nên việc một lượng lớn tôn thất quyền quý chạy về phía nam.

Trường An nhất thời hỗn loạn, nhưng cùng với việc hai quân tiến vào trạng thái giằng co lăm le nhau, con đường nam bôn bị bít chặt, cục thế của Trường An cũng từ từ khôi phục bình lặng.

Sáng hôm nay, trong phòng hợp của giám quốc Lý Hanh ở Từ Thần điện, đang tiến hành một cuộc hợp bí mật quy mô nhỏ, người tham gia đều là đại thần nòng cốt của bè phái Lý Hanh, bao gồm ba viên quan to có tiếng của chính sự đường Vương Cưng.

Phòng Quản và Thôi Hoán cùng với quân sử của hắn.

Thái tử Tân khách đương nhiệm Lệnh Hồ Phi cùng với Thái thường Tự thiếu khanh Lý Cầu, Kim ngộ vệ đại tướng quân Trần Huyền Lễ, cộng thêm Lý Hanh, tổng cộng là bảy người.

Phòng Quản và Thôi Hoán vốn dĩ là người đông cung đảng trước đây của Lý Hanh, trước giờ bèn đã tín phụng Lý Hanh làm chính thống. lần này Lý Hanh đã làm giám quốc nhiếp chính vương, địa vị của hai người cũng là triều cường thuyền cao, cuối cùng thay thế Dương Quốc Trung và Trần Hi Liệt, tiến vào bên trong chính sự đường.

“Lần này chiêu mộ quân đội, chúng ta tổng cộng đã chiêu mộ được bảy vạn năm nghìn người, thấp hơn mười một vạn người của quân An Tây, nhưng lại cao hơn bốn vạn người của quân Sóc Phương Quan Nội.”

Người nói chuyện là Trần Huyền Lễ, hắn cũng là lão tướng hơn sáu mươi tuổi, trường kỳ đảm nhiệm Vũ Lâm quân đại tướng quân, đương nhiệm Quan Trung quân Phó soái kiêm Kim Ngộ vệ đại tướng quân, lần này Quan Trung quân chiêu mộ tân binh chính là do hắn toàn quyền phụ trách.

Trần Huyền Lễ và Lý Hanh quan hệ vô cùng tốt. từ lúc thời gian Lý Hanh còn làm thái tử. hắn liền không chỉ một lần ngấm ngầm tỏ ý với Lý Hanh, hắn sẽ kiên quyết ủng hộ hắn đăng cơ, lần này xuất nhiệm Kim ngô vệ Đại tướng quân.

Lý Hanh cũng là hy vọng hắn có thể thay mình khống chế thành Trường An.

Trần Huyền Lễ ở trên cuộc hợp lần này nghe theo sự sắp xếp của Lý Hanh, trước hết là báo cáo với mấy vị trọng thần tình hình quân lực của các phe, Trần Huyền lễ thấy mọi người đều vô cùng chú tâm. bèn lại tiếp tục nói: “Nếu như vậy, cộng với quân Quan Trung.

Kim ngộ vệ và thủ quân Đồng Quan vốn có. quân đội của chúng ta sẽ đạt đến hơn hai mươi sáu vạn người, nhưng theo tình báo ta nhận được.

Lý Khánh An lại điều thêm sáu bảy vạn quân An Tây kéo đến Trung Nguyên, nếu cộng thêm tân binh hắn chiêu mộ và quân An Tây hiện có, cùng với quân đội của Hà Tây, vậy thì quân đội của hắn ở Trung nguyên đã gần ba mươi vạn. bất luận là sức chiến đấu hay là trang bị. chúng ta đều kém xa quân An Tây.”

“Vậy quân đội của Quách Tử Nghi sức chiến đấu thế nào?”

Vương Củng hỏi.

Trần Huyền Lễ cười xòa. lại nói tiếp: “Đừng nhìn Lý Khánh An được tôn làm thượng phụ. nhưng quân đội có thể thật sự ủng hộ thánh thượng lại là Quách Tử Nghi, lần này hắn đã chiêu mộ được bốn vạn quân, cộng thêm quân đội của hắn hiện có và Vũ Lâm quân, phe này của bọn họ cũng có mười một vạn người, còn về sức chiến đấu. chủ yếu vẫn là lấy năm vạn quân trong tay của Quách Tử Nghi làm chủ lực, việc huấn luyện tân binh còn cần phải có thời gian.”

Trần Huyền Lễ nói xong. bèn ngồi xuống, lúc này Lý Hanh chậm rãi nói: “Ta sở dĩ để Trần tướng quân phân tích với mọi người một chút trước về sự so sánh quân đội các bên. chính là bởi vì thực lực quân đội sẽ là mấu chối phân phối lợi ích sau này của chúng ta. không chút nghi ngờ, Lý Khánh An về phương diện lợi ích phân phối sau này sẽ chiếm ưu thế, về điểm này ta không phủ nhận, cũng không muốn lảng tránh.”

Đêm qua Lý Hanh nhận được tin tức. phụ hoàng của hắn đã triệt binh nam hạ.

điều này có nghĩa là cục thế Quan Trung sẽ từng bước ổn định trở lại. một trận đấu tranh quyền lực và phân phối quyền lực mới sẽ sắp bắt đầu.

Lý Hanh bèn khẩn cấp triệu tập cuộc hợp lần này, thương lượng đối sách sau này của bọn họ.

Lý Hanh từ trên bàn cầm lấy một phong thư. nói với mọi người: “Đây là thư của Lý Khánh An trước khi đi My huyện đã viết cho ta. trong thư hắn đã đưa ra mấy yêu cầu. có những yêu cầu ta bắt buộc phải đáp ứng. nhưng có những yêu cầu ta không muốn đáp ứng. vì vậy hôm nay cùng bàn bạc với mọi người một chút.”

Lý Khánh An lấy thư ra. trước hết là đưa cho Vương Củng, nói với mọi người: “Vấn đề đầu tiên trong thư hắn nhắc tới chính là phạm vi khống chế sau này của hai quân ở Quan Trung, ta cũng cho rằng đây là việc đại sự mà bắt buộc phải đối mặt.

Quân đội của Quách Tử Nghi đã xác định rõ là không trú quân ở Quan Trung, đây là điều kiện mà Lý Khánh An đưa ra lúc trả lại Quan Nội đạo và Sóc Phương cho hắn.

Vì việc này, Quan Trung sẽ chỉ còn hai toán quân đội của chúng ta, vậy thì nên trú quân thế nào mới không xảy ra mâu thuẫn, kiến nghị mà Lý Khánh An đưa ra là, lấy đại lộ Chu Tước của Trường An làm ranh giới, Quan Trung về phía đông sẽ do quân đội chúng ta khống chế, Quan Trung về phía tây sẽ do quân đội hắn khống chế, cũng chính là nói Trường An Vạn Niên huyện về phía đông sẽ là địa bàn của chúng ta, Trường An huyện về phía tây là địa bàn của hắn.

“Điện hạ, thần có một nghi vấn?”

Phòng quản nhướng mày hỏi: “Trường An thành cho tới bây giờ đều là do thập nhị vệ phụ trách an toàn, chúng ta có Kim ngô vệ, có thể danh chính ngôn thuận mà quản lý thành Trường An, nhưng nếu như thành Trường An một chia thành hai, không thể nào lại là kỵ binh An Tây ở trên đầu phố huyện Trường An tuần tra chứ?”

“Đây chính là yêu cầu thứ hai mà Lý Khánh An đề xuất với ta, hắn muốn xây dựng lại Thiên ngưu vệ, sau này sẽ do Thiên Ngưu vệ phụ trách trị an tuần phòng của huyện Trường An, nói thật, hai yêu cầu này của hắn ta đều đã đáp ứng rồi, lấy đại lộ Chu Tước làm ranh giói đem toàn bộ Quan Trung một chia làm hai, hắn ở phía tây ta ở phía đông, điều đó có nghĩa là việc phòng ngự quân Kiếm Nam sau này đều là việc của hắn. thật ra ta không hề thiệt thòi, nhưng điều ta muốn thương lượng với mọi người chính là yêu cầu thứ ba của hắn.”

Lý Khánh An đi tới bên cạnh bản đồ, hắn nhặt cây gỗ lên chỉ vào bản đồ Hà Đông nói: “Sau khi An Lộc Sơn ở Quan Nội đạo thảm bại, hắn đã dâng sớ triều đình, yêu cầu từ đi một chức Hà Đông tiết độ sứ, cũng chính là nói An Lộc Sơn sẽ từ bỏ trú quân Hà Đông, Hà Đông bèn sẽ được trống ra, điều kiện thứ ba mà Lý Khánh An đề ra chính là lấy Thái Nguyên làm ranh áới, cũng sẽ đem quyền trú quân của Hà Đông một chia làm hai, mười một châu phía nam Thái Nguyên sẽ do ta trú quân, bày châu một phú Bắc Hà trong đó bao gồm cả Thái Nguyên sẽ do hắn trú quân, yêu cầu này của hắn ta không đáp ứng, bởi vị yêu cầu này của hắn đã phá vỡ lời hứa hắn không vượt qua Hoàng Hà. ta muốn thương lượng một chút với các vị.”

Trong phòng hợp trở nên im lặng.

Lý Khánh An yêu cầu chia đều Quan Trung điều này lại không có vấn đề gì; mọi người đều có thể chấp nhận, dù sao đại quân Lý Khánh An đã tiến trú Quan Trung, hơn nữa hắn lại là binh mã đại nguyên soái, nhưng Lý Khánh An lại đề ra chia đều Hà Đông, mọi người đều cảm thấy có chút quá đáng rồi.

Cho dù là quân An Tây đánh bại An Lộc Sơn. nhưng bọn họ đã có được Lũng Hữu làm vật đền bù, bọn họ đã chiếm cứ vùng đất phía tây Hoàng Hà rộng lớn rồi, không ngờ lại vẫn chưa vừa lòng, tay lại với vào trong đây, ghé mắt rình tới Hà Đông; điều này đã cho người ta một cảm giác là được Lũng mà nghía Thục (*được voi đòi tiên).

Lý Khánh An cũng không khỏi là quá tham lam một chút rồi.

Càng làm cho người ta lo lắng chính là thân phận của Lý Khánh An. hắn là hậu nhân của thái tử Kiến Thành, hắn có được tòa thành long hưng Thái Nguyên này, sẽ xảy ra hậu quả như thế nào, mọi người trong lòng đều tràn đầy lo lắng.

Lúc này, Lệnh Hồ Phi nói: “Điện hạ có thể nói chính xác rõ ràng một chút hay không, là bảy châu một phủ nào?”

“Có thể.”

Lý Hanh chỉ vào bản đồ nhất nhất giới thiệu nói: “Thạch, Lam, Hàn, Đại, Sóc, Vân, úy bảy châu, cộng thêm Thái Nguyên phủ nữa. hơn nữa ta còn có một tin tức muốn nói cho mọi người hay, trên thực tế Vân Châu đã ở trong tay Lý Khánh An. hắn đã nhâm mệnh An Tây đại tướng Lôi Vạn Xuân làm Vân Châu đô đốc, Chấn Vũ quân tiết độ, ta cũng không biết hắn là từ khi nào phái thủ hạ đi chiếm lĩnh Vân Châu, ta phỏng chừng đây là việc xảy ra vào lúc hắn đang tác chiến với An Lộc Sơn.”

Lệnh Hồ Phi trẫm ngâm chốc lát. nói: “Điện hạ. thần đề nghị đáp ứng yêu cầu của Lý Khánh An.”

Kiến nghị này của Lệnh Hồ Phi đã gây ra một sự kinh ngạc hừng hở của nhiều người, mấy vị quan văn vẫn còn nhịn được, Trần Huyền Lễ đứng dậy tức giận nói: “Lệnh Hồ sứ quân tại sao lại đáp ứng?

Nếu để hắn với tay vào được Hà Đông, thì hắn sẽ từ bốn mặt mà bao vây lấy Quan Nội đạo, bước kế tiếp của hắn tất nhiên là nuốt chừng Quan Nội đạo. làm cho khống chế của hắn nối lại thành một mảnh, nếu hắn nuốt chừng cả Quan Nội đạo. vậy thì Trường An còn giữ được nữa không?

Lệnh Hồ sứ quân không lẽ ngay cả điểm này cũng không nhìn ra hay sao?”

Cho dù Lý Hanh cũng vì kiến nghị của Lệnh Hồ Phi mà cảm thấy có một tia bất mãn và kinh ngạc, nhưng hắn biết Lệnh Hồ Phi không phải là người cuồng ngôn, bèn khoát tay nói: “Mọi người hãy im lặng một chút trước đã. xin Lệnh Hồ sứ quân hãy nói cho hết lời.”

Phòng họp lại một lần nữa im lặng trở lại, Lệnh Hồ Phi nhìn mọi người một cái, bình thản cười nói: “Ta không hề là muốn đem vùng đất màu mở Hà Đông cho Lý Khánh An. thật ra ta và điện hạ cũng như việc nhường ra phía tây đại lộ Chu Tước vậy, cũng là do ép buộc bởi tình thế, mọi người chi bằng xem ta như là Lý Khánh An, ta bây giờ đề ra lấy Hà Đông bày châu một phú, mọi người đều phản đối, vậy được, ta có thể từ bỏ Hà Đông, ta sửa lại lấy Hà Nam đạo, các ngài có cho không?”

Câu nói cuối cùng của Lệnh Hồ Phi hỏi đến tất cả mọi người chậc lưỡi cứng họng, đúng vậy!

Nếu như Lý Khánh An không lấy Hà Đông, sửa lại lấy Hà Nam. bọn họ cho hay là không cho?

Trên danh nghĩa Hà Đông Hà Nam đều thuộc về triều đình, nhưng triều đình lại thuộc về ai, chẳng phải chính là hai đại thế lực bọn họ sao?

Lý Hanh vừa muốn lấy Hà Đông, vừa muốn lấy Hà Nam, Lý Khánh An sẽ đáp ứng không?

Chiếu theo nguyên tắc lợi ích ngang nhau.

Hà Đông Hà Nam hẳn phải là bọn họ mỗi bên chiếm lĩnh một mảnh đất.

Một lúc lâu, Thôi Hoán nói với Lý Hanh: “Điện hạ, thần ủng hộ kiến nghị của Lệnh Hồ sứ quân, Lý Khánh An nếu đã chiếm lĩnh Vân Châu, vậy thì hắn đối với phía bắc Hà Đông sẽ là tình thế tất yếu, không bao giờ bởi vì sự phản đối của chúng ta. mà hắn rút quân rời khỏi Vân Châu đâu!

Chúng ta suy nghĩ vấn đề nên thực tế một chút, vậy thì dứt khoát đáp ứng Lý Khánh An khống chế phía bắc Hà Đông, sau đó chúng ta khống chế phía nam Hà Đông và Hà Nam đạo, như vậy ta mới có thực lực đối kháng với quân đội các nơi Kiếm Nam, Kinh Châu.

Dương Châu, cũng vừa đúng có thể đem chuyện đối phó với An Lộc Sơn giao cho Lý Khánh An. chúng ta toàn lực đối phó với quân đội Kinh Châu và Dương Châu.”

Nếu nói rằng địa vị của Lệnh Hồ Phi khá thấp, quyền nói chuyện vẫn còn khá yếu, vậy thì sự tỏ thái độ của Thôi Hoán bèn đã có trọng lượng nặng hơn rất nhiều, sau đó Phòng quản và Vương Củng cũng trước sau đã bày tỏ sự đồng ý.

Lý Hanh vốn dĩ là nằm trong sự do dự. mới muốn thương lượng với mọi người, nếu đại đa số người đều đồng ý đem phía bắc Hà Đông vạch cho Lý Khánh An.

Lý Hanh cũng nương theo ý kiến của mọi người, hắn lập tức nói với Lý Cầu: “Vậy thì Lý thiếu khanh vất vả một chuyến, thay ta đi tìm Lý Khánh An. cứ nói là ta đồng ý ba phương án của hắn.”

Theo việc Lý Long Cơ nam rút về Thục trung. một trận nguy cơ đã được hóa giải, thế cục Quan Trung dần dần khôi phục thành trật tự bình thường, quân đội của Quách Tử Nghi đã quay trở về Quan Nội đạo, đại quân của Lý Khánh An thì hướng Trường An xuất phát.

Buổi tối hôm đó, đại quân đi tới địa phận Hàm Dương, sắc trời đã tối, Lý Khánh An liền hạ lệnh đóng quân nghỉ ngơi ngay tại chỗ, hành quân một ngày, mọi người vừa đói vừa mệt. liền lập tức vùi nồi nấu cơm, dựng doanh lập trại, trong đại doanh bận rộn la hét ầm ĩ, vô cùng náo nhiệt.

Đại trướng trang quân đã dựng xong.

Lý Khánh An đang bàn luận với tân mạc liêu Vi Thanh Bình về việc của Ca Thư Hàn. gốc gác của Vi Kiến Bình Lý Khánh An đã nắm rõ trong tay, hắn thật ra là thành viên của gia tộc Vi thị của danh môn Lũng Hữu, là cháu trai của Lễ bộ Thị lang Vi Kiến Tố, từ nhỏ lớn lên trong gia tộc, vì xuất thân con vợ lẽ mà bị gia tộc bức hiếp, năm mười tám tuổi bèn dẫn theo mẫu thân đi đến Đồng Châu, ở đó có mấy mẫu ruộng ít ỏi do phụ thân hắn để lại, từ đó hắn khom mình khố học, khá có thi danh, làm bạn với nhóm người Lý Bạch Đỗ phủ Sầm Tham, tuy bình sinh phóng đãng sỗ sàng. nhưng hắn lại lòng đầy chí lớn, một lòng muốn làm một phen đại sự, nhưng đáng tiếc không tìm được cơ hội nương nhờ mình chủ.

Lần này Lý Khánh An quay về kinh, hắn liền cả gan ở đầu đường cất cao giọng hát, cuối cùng có được sự coi trọng của Lý Khánh An. mời hắn làm mạc liêu, liên tục đưa ra mấy kế sách lớn cho Lý Khánh An, bao gồm việc ly gián Ca Thư Hàn và Lý Long Cơ lần này, cũng là kế sách của hắn. nhưng Vi Thanh Bình lại không ngờ Lý Khánh An lại lợi dụng Lý Huyên làm người đưa tin.

đây không chỉ ly ai án được Ca Thư Hàn và Lý Long Cơ, còn mua chuộc được cả Dương Quốc Trung, có thể nói là nhất tiễn song điêu, kết quả này làm cho Vi Kiến Bình tán thưởng không thôi.

“Đại tướng quả nhiên nhìn xa trông rộng, biết cách thả dây dài câu cá lớn, ta xem không quá hai năm, Ca Thư Hàn tất sẽ phải chết dưới đao của Lý Long Cơ.”

Lý Khánh An khẽ thở dài một tiếng nói: “Kỳ thật Ca Thư Hàn có chết hay không ta cũng không bận tâm lắm, điều ta quan tâm chính là năm vạn quân Lũng Hữu thủ hạ của hắn.

Toán quân đội này rất nhiều người đều có kinh nghiệm tác chiến cao nguyên, để bọn họ đi xứ sờ cá lúa hai hồ, thật sự là hơi đáng tiếc, bọn họ nên trở về Lũng Hữu đối phó với Thổ Phồn mới phải, may là đại đa số người nhà của binh sĩ đều ở Lũng Hữu, chúng ta phải nghĩ cách xem, để cho những binh sĩ này đều trở về, vậy thì làm phiền tiên sinh thay ta mưa tính một chút về việc này.”

“Đại tướng quân có lệnh, thuộc hạ dĩ nhiên vâng theo, tuy nhiên xin cho thuộc hạ thời gian vài ngày, để thuộc hạ suy nghĩ cặn kẽ một chút.”

“Không sao!

Không sao!

Việc này không gấp, có thể từ từ làm.”

Hai người đang nói chuyện, ngoài trướng đột nhiên truyền lại tiếng bẩm báo của thân binh: “Bẩm báo đại tướng quân. nam tướng quân đã đến.”

“Để hắn vào!”

Lý Khánh An cười xòa. nói với Vi Thanh Bình: “Viên đại tướng này của ta da mặt hơi mông, ta đợi chút phải giáo huấn hắn. tiên sinh hãy tránh mật đi một chút trước nhé!”

“Được!

Thuộc hạ đã rời đi ngay.”

Vi Thanh Bình vội vàng đứng dậy đi khỏi, lát sau, Nam Tề Vân vội vàng đi vào đại trướng. quì một gối thi lễ nói: “Ty chức tham kiến Đại tướng quân.”

Lần này Nam Tề Vân không tham gia việc phòng ngự của My huyện, hắn và Nghiêm Trang đi Phụng Thiên huyện biên lý tân binh, nhận được mệnh mệnh của Lý Khánh An. gấp gáp kéo trở về.

Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn nói: “Tình hình tân binh thế nào?”

Chức vụ bây giờ của Nam Tề Vân chỉ là trung lang tướng, mà Thôi Càn Hữu còn trễ hơn hắn cũng đã là đại tướng quân rồi, Lôi Vạn Xuân cũng đã trở thành Vân Châu đô đốc. cấp bậc tam phẩm Vân huy tướng quân, thậm chí một số thú hạ trước đó của hắn đều đã làm tướng quân, đây không phải là Nam Tề Vân năng lực không được, trái lại, hắn tiễn pháp cao tuyệt, liên tiếp lập chiến công, lại một mực trung thành với Lý Khánh An. sau chiến dịch Đát La Tư, hắn bèn được phong là Thiên Ngưu vệ tướng quân, chỉ là bởi vì một sai lầm trọng đại của mấy năm trước, làm cho hắn bị Lý Khánh An biếm truất làm lang tướng; liên tiếp hạ ba cấp.

Vào khoảng hai năm về trước, Lý Khánh An bất ngờ tập kích Quan Trung, ủng hộ Lý Dự đăng cơ, lúc đó ở trong đám lưu dân Trường An chiêu mộ được hai vạn quân đội. thay quân An Tây trú quân ở Trường An. lúc đó Lý Khánh An khi rời khỏi Trường An.

đã mang toán quân đội này giao cho Nam Tề Vân. giao phó hắn nhiều lần phải nắm chặt lấy toán quân đội này, không ngờ nửa năm sau.

Lý Dự đã thăng Nam Tề Vân làm Tả vũ vệ đại tướng quân.

Nam Tề Vân nhất thời hồ đồ, bèn đã tiếp nhận lấy nhậm mệnh, cuối cùng dẫn đến việc hắn quyền lực bị tước đi. quân đội bị Lý Dự đoạt đi. sau khi sự việc xảy ra Nam Tề Vân hối hận cũng đã muộn, về An Tây thỉnh tội với Lý Khánh An.

Lý Khánh An tuy đã tha thứ cho Nam Tề Vân. nhưng liên tiếp giáng hắn ba cấp, biếm làm lang tướng.

Việc này đã mang lại cho Nam Tề Vân một sự si nhục khó mà phai nhạt, hắn từ đó trẫm mặc ít nói, đi theo Lý Khánh An nam chinh bắc chiến, lần nữa lập hạ chiến công dày dặn, lần này về Trường An, Nam Tề Vân thăm lại chốn xưa, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Nam Tề Vân trầm giọng nói: “Hồi bẩm Đại tướng quân, mười một vạn tân binh đã hoàn tất việc tập kết Phụng Tiên huyện, ba ngày sau sẽ về Lương Châu huấn luyện.”

“Ngươi cảm thấy nhóm tân binh chiêu mộ lần này đem so với hai vạn quân của năm kia. có phải là mạnh hơn một chút không?”

Lý Khánh An nửa đùa nửa thật nhìn hắn hỏi.

Mặt Nam Tề Vân bỗng đỏ bừng bừng, chuyện xưa nhắc lại. trái tim của hắn lại một lần bị nhói đau. hắn thấp giọng thở dài một tiếng, nói: “Lần trước hai vạn quân tuy là lưu dân. nhưng đại đa số đều là phủ binh, tăng cường thêm huấn luyện một chút là có thể tác chiến, còn toán tân binh này tuy là cũng có không ít phủ binh, nhưng chí ít một nửa đều còn là nông dân bình thường, không thể so được với hai vạn quân kia.”

“Ngươi mặt đỏ gì chứ. có phải là chuyện năm xưa. ta đã xử phạt sai ngươi rồi?”

Nam Tề Vân đầu cúi thật thấp xuống, đau khổ nói: “Năm xưa thuộc hạ nhất thời hám danh tước, phạm phải sai lầm lớn.

đại tướng quân xử phạt không sai tí nào, thuộc hạ chỉ hận đại tướng quân xử phạt quá nhẹ rồi. nếu đại tướng quân đem thuộc hạ xử trảm, thuộc hạ cũng không thốt lời oán hận.”

Lý Khánh An nhìn chăm chú vào hắn nói: “Thật vậy ư?

Ta giết ngươi rồi, ngươi thật sự không thốt lời oán hận?”

“Ty chức không một câu oán hận!”

“Vậy được, ta sẽ cho ngươi thêm một cơ hội. lần này tác chiến với An Lộc Sơn. ngươi đã lập hạ công lớn. ta luận công ban thường, thăng chức ngươi làm Thiên Ngưu vệ tướng quân, thay ta ở huyện Trường An tổ chức xây dựng hai vạn quân đội tân Thiên Ngưu vệ. ngươi từ chỗ nào ngã xuống, ta sẽ cho cơ hội ngươi từ chỗ đó bò dậy, nếu ngươi lần này còn làm không tốt. vậy thì ngươi tự mình kết liễu vậy!”

Nam Tề Vân trong lòng kích động vạn phần, hắn sống mũi cay cay. không cầm được lệ nóng khóe mắt nói: “Ty chức cho dù máu chảy đầu rơi. cũng khó báo mối ơn tri ngộ của đại tướng quân.”

Nam Tề Vân đi khỏi.

Lý Khánh An nhìn vào bóng dáng hắn đi xa. không khỏi cười mà lắc đầu. hắn tin rằng lần này Nam Tề Vân có thể làm tốt. một người làm sai không đáng sợ, đáng sợ là làm sai mà không biết sai. không chịu sửa. nếu mà là vậy, hắn Lý Khánh An đã nhìn lầm người rồi. hai năm nay, hắn biết Nam Tề Vân rất mực sống trong đau khổ và tự dằn vặt mình, chưa hề bởi vì bị biếm làm lang tướng mà canh cánh trong lòng, từ điểm này mà nói, Nam Tề Vân thật sự đã biết sai, người này vẫn có thể trọng dụng.

Lý Khánh An cũng biết, cho dù hắn tha thứ cho Nam Tề Vân.

Nam Tề Vân CŨng sẽ không tha thứ chính mình, cho nên biện pháp tốt nhất chính là để cho hắn đi lại một lần con đường năm xưa. chỉ cần hắn có thể đi qua ải này, khúc mắc trong lòng hắn cũng sẽ được gỡ bỏ.

Lý Khánh An xoay người đang định quay về đại trướng, một quan quân chấp cần chạy tới bẩm báo nói: “Đại tướng quân, ngoài đại doanh có người cầu kiến.”

“Là ai?”

“Chính là người lần trước bị chúng ta đuổi đi. hắn lại tới nữa rồi.”

“Lý Cầu!”

Lý Khánh An lập tức kịp phản ứng, liền khẽ cười nói: “Lần này để hắn tiến vào.”

Sự đi đến của Lý Cầu dĩ nhiên là Lý Hanh phái tới, không cần phải nói. nhất định là vì việc ba điều kiện kia, Lý Hanh phải trả lời mình rồi

Lý Khánh An trong lòng cũng hiểu rõ, điều kiện thứ nhất và thứ hai không có vấn đề gì.

Lý Hanh ắt sẽ đáp ứng. mấu chốt là điều kiện thứ ba, hắn muốn lấy bày châu một phủ phía bắc Hà Đông, nhất là Thái Nguyên phủ cực kỳ quan trọng, liên quan đến vấn đề thân phận tông thất của hắn.

Thái Nguyên là vùng đất long hung của Đại Đường, rất nhiều vụ việc có thể khai thác.

Lý Khánh An đã hạ quyết tâm, cho dù Lý Hanh không đáp ứng, hắn cũng sẽ cưỡng chế chiếm lĩnh.

Một lúc sau.

Lý Cầu dưới sự dẫn dắt của mấy viên thân binh, thấp thỏm bất an đi vào đại trướng của Lý Khánh An, hắn vội vã khom người thi lễ nói: “Thái thường Thiếu khanh Lý Cầu tham kiến đại tướng quân Triệu vương điện hạ!”

Đã có bài học của lần trước, hắn không dám giả vờ thân thiết với Lý Khánh An nữa, thái độ trở nên cung kính khép nép, Lý Khánh An gật đầu cười nói: “Lý thiếu khanh mời ngồi!”

“Đa tạ điện hạ. ty chức phụng mệnh của giám quốc nhiếp chính vương, đưa một lá thư cho đại tướng quân, không dám ở lâu.”

“Thư ở đâu?”

Lý Cầu lấy thư ra, hai tay kính cẩn đưa cho Lý Khánh An, nói: “Ba điều kiện lần trước đại tướng quân Triệu vương điện hạ đề ra, giám quốc toàn bộ đáp ứng.”

Chương 453: Minh Châu mời đến

Thành Trường An đã dùng đại lộ Chu Tước làm ranh giới chia hai huyện, phía đông là huyện Vạn Niên, phía tây là huyện Trường An, Từ trước đến đây, việc tuần tra trị an của Trường An đều do Kim Ngô vệ đảm nhận, sáng tối đều có tuần tra, bất trộm chống cướp, thành môn phố lớn Trường An nơi nơi đều có thể nhìn thấy khúc côn mạ đồng óng ánh dưới nắng vàng của Kim Ngô vệ.

Nhưng bắt đầu từ sánạ sớm hôm nay, cư dân huyện Trường An đã phát hiện binh sĩ Kim Ngô vệ uy phong hiển hách trước đây giờ đã không còn nữa, mà đôi thành binh sĩ mặc trang phục khác, Bọn họ đầu đội mũ giáp đen, thân cũng mặc giáp đen, sau lưng đeo cung tiễn, lưng dắt trường đao màu bạc, có binh sĩ bộ hành, cũng có đội kỵ binh, chiến mã thần dũng, uy phong lẫm liệt, Từ trường đao màu bạc không ít cư dân huyện Trường An đã nhận ra thân phận của họ, Bọn này chắc là Thiên Ngưu vệ, bọn họ chỉ có áo giáp là khác Kim Ngô vệ.

Rất nhanh sau đó chân tướng đã được làm rõ, khắp đầu đường aóc phố Trường An đều dáng đầy thông cáo, báo cho dân chúng biết bắt đầu từ ngày hôm nay, Kim Ngô vệ chi phụ trách tuần tra trị an của huyện Vạn Niên, còn huyện Trường An sẽ do quân An Tây tiếp quản trị an, đóng dấu ký tên là đại tướng quân Lý Khánh An Thiên Ngưu vệ.

Vậy cũng có nghĩa là huyện Trường An sẽ do quân An Tây tiếp quản, tin này được dân chúng huyện Trường An hoan hô ủng hộ, Quân An Tây nổi tiếng là quân kỹ nghiêm mình, nghe nói họ lúc còn ở Quan Nội Đạo đã thiết lập quân kỷ kiểm tra thự, nghiêm ngặt kiêm tra tình hình vi phạm quân kỷ của binh sĩ, Tin này khi truyền đến chợ Tây thì bọn thương nhân vỗ tay rầm rầm, Từ sáng đến trưa, tiếng pháo nổ ầm vang liên tục.

Sáng hôm đó, dưới gốc cây cổ thụ gần Minh Đức môn Trường An có một cô gái trẻ đang đứng, mới sáng sớm nàng đã nôn nóng nhìn về phía Minh Đức môn, hình như đang đợi người.

Nếu nhìn kỹ thì sẽ nhận ra, nàng chính là Minh Châu, Lúc này Minh Châu đã không còn là cô gái lém lĩnh nghịch ngợm của mấy năm trước, Nàng giờ đã trở thành nữ tử xinh đẹp nhan sắc hơn hoa, So với tỷ tỷ mình thì dáng nàng vẫn hơi thấp hơn, nhưng nàng da rất trắng, nõn nà như bạch ngọc, lại hồng hào tươi sáng, Mỗi lần cười đều để lộ hai núm đồng tiền ngọt ngào, khiến người đi qua không khỏi ngoái đầu nhìn lại thắc mắc, rốt cuộc nàng là con gái nhà ai.

Nàng cũng chẳng phải đứng một mình, sau lưng nàng còn có vài người phụ nữ to khỏe, mỗi người ta đều dắt ngựa, ánh mắt hung hãn, đủ khiến cho ong bướm định đến hái phấn chạy rớt dép.

Minh Châu hôm nay được lệnh của mẫu thân đến đây đến chờ Lý Khánh An vào thành, Nàng đã đả thính với binh sĩ Thiên Ngưu vệ, hôm nay đại tướng quân của họ sáng sẽ trở về, Lúc này, một phụ nữ giúp việc từ phía Minh Đức môn chạy vội đến, vừa đi vừa thở hổn hển nói: “Cô nương, đến rồi!

Đã nhìn thấy đoàn người của họ rồi!”

Trong lòng Minh Châu kích động, cứ chốc chốc lại nhướng cổ trông về phía thành môn, chỉ một chốc sau, kỵ binh bắt đầu lũ lượt vào thành, kỵ binh vào thành không nhiều, chi khoảng năm trăm người, chỉ một lúc Minh Châu đã nhìn thấy một chiếc xe ngựa rộng rãi đang từ từ vào thành, Nàng bèn lập tức vén váy lên chạy đi.

“Tỷ phu!”

Nàng cao giọng gọi với, mấy tên thân binh lập tức dùng giáo trường chỉ vào nàng cảnh cáo: “Không được đến gần!”

“Ta tìm đại tướng quân của các ngươi, hắn là tỷ phu ta.”

Trong xe ngựa Lý Khánh An đang ngồi phê duyệt báo cáo từ An Tây truyền đến, bỗng nghe tiếng cô gái trẻ ngoài xe, giọng rất quen, hắn bèn kéo rèm lên, không ngờ người bên ngoài lại là Minh Châu, bèn cười nói với thân binh: “mở cửa xe để nàng lên đây!”

Xe ngựa dừng xuống mở cửa, Minh Châu vui vẻ chạy lên trước: “Tỷ phu, muội chờ huynh lâu lắm rồi.”

“Nào!

Lên xe rồi nói.”

Lý Khánh An đưa tay cho nàng kéo nhẹ nàng lên xe, Minh Châu vừa đi lên xe ngựa bèn khoát ta nói với các phụ nhân gia nhân đi theo: “Lưu đại nương, các bác về nhà trước đi!

Đợi một lát cháu sẽ tự về.”

Mấy ả gia nhân đành bất đắc dĩ thúc ngựa quay đi, Cửa xe vừa được kéo lên thì đoàn người lại tiếp tục đi, Trong xe, Minh Châu ngồi xuống lại rút gương đồng ra ngắm ngía một hồi, may quá, vừa nãy lo chạy theo mà mà tóc chưa bị rối, cuối cùng nàng cũng yên tâm.

“Sao?

Giờ muội cũng biết để ý dung mạo nữa à?”

Lý Khánh An cười cười đưa chén trà cho Minh Châu ghẹo.

“Cái gì bây giờ, người ta trước đây cũng để ý ấy chứ, chỉ là huynh không biết thôi.”

Minh Châu trừng mắt nhìn hắn, nàng nâng chén trà lên hớp liền hai ngụm, lại nhìn nhìn Lý Khánh An, có phần bất mãn nói: “Sao về bao lâu rồi mà huynh cũng không đến thăm trượng phụ mẫu thế?”

“Muội không biết là huynh thật sự rất bận, dạo trước còn làm cái chức hữu thừa tướng kia, văn thư mỗi ngày phải xử lý cao chừng này này!”

Lý Khánh An khoa trương dùng tay diễn tả, xong lại cười nói: “Khó khăn lắm ta mới đây được cái chức mệt chết người ấy cho cậu của muội thì lại gặp phải đánh trận, Đấy, hôm nay mới quay về đấy chứ, Đã mấy lần định đến thăm nhà muội, nhưng đều không có thời gian.”

“Thế giỜ thì sao?

Giờ chắc có thời gian rồi đấy chứ?”

Lý Khánh An cười cười nói: “Bây giờ đỡ hơn rồi, ta định ngày mai hay mốt sẽ ghé nhà muội.”

Thấy Lý Khánh An trả lời, Minh Châu từ dỗi lại chuyển sang mừng, nàng dương dương đắc ý nói: “Nói cho huynh biết đấy nhé, huynh mà còn không đến muội sẽ đến An Tây tìm tỷ tỷ, nói huynh bất kính với trưởng bối.”

Dừng lại, nàng lại hiếu kỳ hỏi: “Tỷ phu, huynh thật sự không làm hữu thừa tướng nữa ư?”

“Việc gì phải lừa muội, ta quả thật đã từ chức rồi.”

“Nhưng.., hữu thừa tướng không phải tốt lắm sao?

Phụ thân muội bao nhiêu năm nay đều không làm nổi, thế mà huynh lại không chịu làm, hèn chi phụ thân muội trông buồn thiu!”

Lý Khánh An thấy nàng đã lớn nhường này mà con cứ như con nít, không khỏi mỉm cười hỏi: “Muội đã tìm được mối nào chưa đấy?”

Minh Châu mật ửng hồng, mắc cỡ nói: “Muội cũng muốn ấy chứ, mà không ai dám cưới muội đó thôi!”

“Là muội không ưng người ta hay người ta không ưng muội?”

“Đều có cả!

Cũng có người cầu thân với muội, nhưng muội không thích.”

Mắt Minh Châu lại đảo qua nhìn hắn, nàng cắn nhẹ môi nói: “Nhưng người muội

thích thì người ta lại không thèm, vậy huynh nói phải làm sao đây?”

“Minh Châu, hãy tin vào duyên phận, cái duyên nó đến thì của muội, cuối cùng

cũng không chạy đâu cho thoát thôi.”

Lý Khánh An cười cười, lại hỏi: “Muội tìm huynh gấp thế, có việc gì ư?”

Minh Châu thấy Lý Khánh An đánh trống lảng, không khỏi thất vọng, nhưng nghĩ lại, nàng bỗng hiểu ra cái duyên phận mà Lý Khánh An nói, trong lòng lại hi vọng tràn trề, mắt nàng toát ra ánh sáng của sự vui mừng, cái môi nhỏ chúm chím lại hơi hất lên, nũng nịu nói: “Không có việc gì thì không thể đến tìm huynh sao?”

“Đương nhiên, chỉ là muội đến tìm ta toàn là lẻn ra ngoài, không có gia nhân đi theo, không lẽ không đúng sao?”

Minh Châu nghe mà phì cười nói: “Huynh cũng thông minh đấy chứ!

ừm, muội có việc tìm huynh thật, là trượng mẫu đại nhân của huynh nhờ muội đến đó, mẫu thân nói có việc quan trọng muốn thương lượng với huynh, mời huynh hôm nay đến phủ một chuyến.”

“Không vấn đề gì, ta phải đi Đại Minh cung trước, muội ngồi trên xe chờ ta, lúc nào xong việc ta cùng muội về nhà.”

Minh Châu thấy Lý Khánh An không đuổi mình về trước, trong lòng lại càng vui hơn, bèn nói: “Muội cũng chả có việc gì, vậy muội sẽ đợi huynh về chung.”

Xe gia tăng tốc, Lý Khánh An lại tiếp tục đọc văn thư, còn Minh Châu ngồi một bên cũng tay cầm quyển sách ra vẻ chăm chú, nhưng đuôi mắt chốc chốc lại lén liếc nhìn xem Lý Khánh An, Bỗng nhiên, nàng chợt nhớ ra một việc, bèn nhỏ tiếng hỏi: “Lý đại ca, dạo trước mẫu thân ta bị bệnh.”

“Trượng mẫu bị sao thế?”

Lý Khánh An dừng bút hỏi.

“Mau thân nhớ tỷ tỷ, tuy trên miệng mẫu thân không nói, nhưng muội hiểu tâm tư của mẫu thân.”

Lý Khánh An trầm tư một lúc, bèn cười nói: “Ta cũng đang định đưa tỳ tỷ muội về đây, và cả thằng bé nữa, để ngoại tổ mẫu còn được xem mặt nó chứ.”

“Nhưng., .tỷ phu không lo vấn đề an toàn ư?”

“Không phải lo nữa, cả huyện Trường An này đều đã bị ta khống chế, chỉ cần tăng cường bảo vệ, an toàn hoàn toàn không phải vấn đề, chỉ là nhạc phụ mẫu và muội, ta hi vọng mọi người có thể cũng dọn đến huyện Trường An, như thế ta sẽ yên tâm hơn.”

“Kỳ thực cũng có thể, mẫu thân nói Độc Cô gia còn có một phủ đệ tại phường Thái Bình, tỷ phu có thể thương lượng cùng mẫu thân xem sao.”

Lý Khánh An gật gật đầu, Lúc này xe ngựa đã dừng lại, đã đến Đơn Phụng môn Đại Minh cung, Lý Khánh An nhìn nhìn phía ngoài, bèn cười nói: “Muội ngồi trong xe chờ ta, chắc chỉ một lúc thôi là ta sẽ ra.”

“Tỷ phu cứ yên tâm, muội sẽ chờ huynh.”

Lý Khánh An xuống xe, dưới sự hộ tống của thân binh hắn bước nhanh đi vào.

Một canh giờ sau, xe ngựa của Lý Khánh An đã dừng lại trước cửa Độc Cô phủ, Sự có mật của Lý Khánh An đã kinh động đến già trẻ lớn bé trong phủ Độc Cô từ sớm, toàn phủ tống cộng hai ba mươi người tộc nhân cùng đi ra nghênh đón, mặt ai ai đều nở nụ cười nhiệt tình lấy lòng.

Một trưởng giả đầu tóc bạc phơ kích động nắm lấy tay Lý Khánh An, cứ nói mãi: “Triệu vương điện hạ, ngày mốt là lễ mừng thọ của lão, mời điện hạ đến chung vui.”

Lý Khánh An cũng chẳng nhớ trưởng giả này là ai, hình như là một trưởng bối trong Độc Cô gia, Minh Châu bèn nhỏ tiếng mách nước đằng sau: “Đây là tam gia gia!”

Lý Khánh An bỗng nhớ ra, Độc Cô Kính, vốn dĩ là Hoa Châu thái thú giờ đã nghi hưu, Hắn bèn chấp tay cười đáp lại: “Tam gia mừng thọ, làm sao cháu có thể không đến, nhất định cháu sẽ đến.”

“Vậy được, chúng ta nhất ngôn cửu đỉnh, ả, Minh Nguyệt lúc nhỏ ta cưng nó nhất, không biết nó lúc nào có thể quay về thăm lão già sắp lọt lỗ này đây!”

“Tam gia yên tâm, chẳng bao lâu nữa Minh Nguyệt sẽ về đây.”

Lúc này, Độc Cô Hạo Nhiên cũng đi đến, hắn nhìn Lý Khánh An mỉm cười: “Hôm nay thật đúng lúc trong nhà lại có tộc hội, người cả nhà đều tụ tập ở đây.”

Lý Khánh An vội khom người thi lễ: “Tham kiến nhạc trượng đại nhân!”

“Đều là người một nhà cả, con không phải khách sáo, Nào!

Con theo ta vào phủ, mẫu thân Minh Nguyệt có việc muốn thương lượng với con!”

Độc Cô Hạo Nhiên hiện nay nhậm chức Đông Cung chiêm sự, cũng là người đứng đầu bá quan trong Đông Cung, Trên quan chức mà nói thì cũng thuộc cao quan chính tam phẩm, nhưng hoàng đế còn nhỏ, chưa có thái tử nên chức của hắn chẳng qua là một chức nhàn, cũng chẳng có quyền lực gì.

Tuy Độc Cô Hạo Nhiên trước từng có vài việc không vui với Lý Khánh An, nhưng sự tình đã qua đỉnh, giờ Độc Cô Hạo Nhiên tất nhiên phải toàn lực ủng hộ con rể mình, Không những hắn, cả nhà Độc Cô sau này đều phải dựa vào Lý Khánh An, con rể nhà hắn giờ như bát cơm vàng, làm sao bọn họ dám buông lơi.

Độc Cô gia vốn là hoàng thân quốc thích, là bát đại gia tộc của Tùy Đường, Tuy bọn họ không có nhiều nhân tài bằng trưởng bối mình, nhưng đều là những người có quan hệ cực rộng, cũng đều có liên hôn với các đại gia tộc khác, hơn nữa tử đệ Độc Cô gia đều đa phần làm quan ở ngoài, có ba thái thú, bảy huyện lệnh, và còn có một số quan viên triều thân trung hạ cấp khác, và huyện thừa, chủ bạc hay thị vệ cung đình còn nhiều vô số kể, cũng đều thuộc danh môn vọng tộc trưởng An.

Lý Khánh An cũng cần sự ủng hộ của gia tộc này, nhưng chỉ mỗi Độc Cô gia thôi thì không đủ, còn phải có Bùi gia, Lư gia và Trưởng Tôn gia...có quan hệ cực tốt với Độc Cô gia, Nhưng đại thế gia này sau này sẽ là đối tượng mà Lý Khánh An hắn tranh thủ.

Lý Khánh An được mọi người cùng đưa vào đại đường, Giờ đương là giờ dùng cơm trưa, mọi người đều chuẩn bị ăn cơm, Độc Cô Hạo Nhiên bèn ra hiệu mặt với Lý Khánh An, Hắn hiểu ý, vội chấp tay nói với mọi người: “Ta phải đi vào nói vài câu với trượng mẫu đã, đợi lát mọi người cùng uống vài ly, Mọi người cứ ăn cơm trước, không cần phải đợi ta đâu.”

Mọi người thấy Lý Khánh An tính tình khiêm nhường đều thấy mến hắn, bèn cười nói: “Triệu vương điện hạ cứ vào trong, đợi lát bọn ta sẽ đến kính rượu sau.”

Lý Khánh An cười cười bèn đi theo Độc Cô Hạo Nhiên đi vào nội trạch, Vừa qua khỏi cửa, Độc Cô Hạo Nhiên lấm lét nhìn xung quanh không thấy ai bèn khẽ giọng hỏi Lý Khánh An: “Thất lang chắc không biết, cái chết của Kính Tông rất có thể liên quan đến giám quốc.”

“Tin này của nhạc phụ tử đâu mà biết thế?”

Lý Khánh An không lộ thái độ gì hỏi.

“Cháu của tam thúc ta, chính là tam gia vừa rồi con vừa gặp ấy, cháu của tam thúc là một trong các thị vệ đi đến hoàng trang lúc ấy, Hai hôm trước nó mới vừa được thả về nhà, Nghe hắn nói, lúc ấy thích khách căn bản không đến gần được tiêu lâu của Kính Tông đã ở, Kính Tông hoàng đế mất là do trúng độc, trước lúc chết hắn đã hô to một tiếng phụ thân thì Quan Trung quân đã bao vây cả hoàng trang lại, giết sạch sẽ tất cả thích khách, và nói khẳng định là Kính Tông bị độc tiễn bắn chết, việc này quả thật kỳ lạ!”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Kỳ thực con cũng đã có hoài nghi, lúc Kính Tông hoàng đế băng hà, giám quốc đã vội vã muốn lên ngôi, đây chắc là âm mưu hắn đã định sẵn từ trước.”

“Hừ!

Hồ độc còn không ăn con, nhưng hắn lại giết cả con trai mình, đạo trời còn đâu nữa?”

Độc Cô Hạo Nhiên trong lòng căm phẫn vô cùng, Bỗng nhiên nghe tiếng leng keng phía trước, Bùi phu nhân bận bộ váy cầm mỏng CÙng Minh Châu đương từ từ đi qua, Gặp chồng đang đi cùng Lý Khánh An, từ xa bà đã cười nói: “ Thất lang sao hôm nay con mới đến thế?”

Lý Khánh An vốn dĩ rất cảm kích mẫu thân của Minh Nguyệt, năm xưa chính bà đã đỡ lại áp lực của Lý Long Cơ, kiên quyết không chịu sả con gái vào cung, nếu năm xưa bà không cứng rắn như vậy, có lẽ Lý Khánh An đã hối hận cả đời.

Lý Khánh An vội đi lên trước thi lễ: “Nhạc mẫu đại nhân, tiểu tế do triều vụ bận rộn, hôm nay mới về đến Trường An, xin nhạc mẫu đại nhân thứ lỗi cho tiểu tế.”

Bùi phu nhân chẳng qua chỉ là nói thế thôi, bà hiện giờ là trượng mẫu nương nhìn con rể, càng nhìn lại càng thấy thích, Con rể bà là nhân vật có thực lực đệ nhất Đại Đường này, và quan trọng hơn nữa, tuy đã là Triệu vương và còn làm cả tướng quốc, có thể nói là dưới một người trên vạn người, nhưng hắn lại hoàn toàn không hoang dâm vô độ, thê thiếp đầy nhà như những quyền quý khác, hắn rất chăm sóc lo lắng cho con gái mình, con mình lấy hắn thật là có phúc, Bùi phu nhân cười nói: “Con qua đây nói chuyện chút đã, sắp ăn cơm được rồi!”

Độc Cô Hạo Nhiên cũng cười nói: “chỉ nói vài câu thôi, Thất lang còn đang đói bụng đây này!”

Phu thê hai người họ bèn dẫn Lý Khánh An vào nội trạch, vừa ngồi xuống, Minh Châu đã dâng lên cho cả bố mẹ cùng Lý Khánh An mỗi người một cốc trà, Bùi phu nhân kinh ngạc nhìn con gái mình, không khỏi cười nói: “Cái con nha đầu này, nếu không phải tỷ phu của con đến, chắc cả đời này ta đừng hòng mong uống được trà con dâng lên!”

Minh Châu đỏ bừng cả mặt, nàng e thẹn đẩy đẩy vai mẫu thân nói: “mẫu thân đừng có nói xằng, dâng trà lên cho phụ mẫu là bổn phận của con.”

Độc Cô hạo nhiên vừa vuốt râu vừa cười nói: “Đây nói rõ Minh Châu nhà ta cuối cùng cũng đã lớn khôn rồi.”

Lý Khánh An chi cười mà không phát ngôn gì, Lúc này, Bùi phu nhân lại nói: “Thất langí ta vừa nghe Minh Châu nói, con định để Minh Nguyệt hồi Kinh, là thật đó ư? ”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Kỳ thực con đã sớm có dự tính này, dẫu sau sớm muộn cũng phải về Trường An, trước là do lo lắng cho an toàn mẹ con Minh Nguyệt, nếu con không ở Trường An, con lo rằng mẹ con nàng sẽ trở thành con tin, Nhưng giờ con không phải lo nữa, sau này quân An Tây sẽ trường kỳ trú quân tại Trường An, nhất là huyện Trường An giờ đã thuộc quyền khống chế của con, Như vậy giả sử sau này xảy ra việc gì đi chăng nữa thì mẹ con nàng cũng có thể dễ dàng rời khỏi Trường An.”

Bùi phu nhân thấy Lý Khánh An quả thật muốn con gái trở về bèn vui vẻ hỏi: “Vậy khôngbiết mẹ con Minh Nguyệt lúc nào có thể về?”

“Con đã viết thư về An Tây, lúc ấy quân đội sẽ hộ tống mẹ con nàng về, nhanh nhất cũng phải mất hai ba tháng!”

Dừng lại một hồi Lý Khánh An lại nói tiếp: “Và con cũng hi vọng nhạc phụ nhạc mẫu có thể dọn đến huyện Trường An ở, như thế này mẹ con nàng sau này sẽ có thể thỉnh thoáng về nhà mẹ chơi vài hôm.”

Bùi phu nhân cùng chồng trao ánh mắt cho nhau, Độc Cô Hạo Nhiên cười nói: “Kỳ thực sáng nay ta còn nói việc này với nhạc mẫu con, nếu huyện Trường An đã do hiền tế khống chế, vậy chúng ta đương nhiên phải đến để nhờ hồng phúc con chứ, Ta với nhạc mẫu con cũng có một phủ đệ tại phường Thái Bình, lớn nhỏ cũng bằng phủ đệ này, Nếu vậy thì chắc cả nhà mình cũng sẽ dọn đến phường Thái Bình.”

Bùi phu nhân nghĩ đến con gái và cháu ngoại còn qua lại, quả thật ở phường Thái Bình là tiện nhất, dù bà có thích phủ đệ hiện tại hơn, nhưng bà cuối cùng vẫn nhận lời, Cháu ngoại này là trưởng tử đích tôn của Lý Khánh An, cũng là con trai duy nhất, tuyệt không thể sơ xuất.

Hàn huyên xong vài câu, cuối cùng bà cũng chuyển vào chủ đề chính hôm nay, Bùi phu nhân cười nói: “Thất lang, hôm nay ta để Minh Châu tìm con đến là có một việc quan trọng cần bàn với con.”

“Nhạc mẫu có việc gì xin cứ nói!”

“Là thế này, qua năm ngày nữa là đại thọ bảy mươi lăm tuổi của bác cả ta, bác cả ta chính là lão tướng quốc Bùi Khoan, Sức khỏe của bác nay nay lại ngày một yếu đi, chắc e đã không còn bao nhiêu tháng ngày nữa, nên Bùi gia bèn thương lượng là chuẩn bị làm một lễ mừng đại thọ để xông hỳ cho bác, Lúc ấy cũng sẽ có các đại danh môn thế gia Trường An đến dự, Lần này Bùi gia tống cộng phải chọn ra bảy người chịu trách nhiệm lo lễ mừng thọ, trong đó có cả cậu con, vốn dĩ nhạc phụ con cũng sẽ tham dự vào, nhưng dạo này sức khỏe nhạc phụ con không tốt, đại ca Minh Nguyệt lại không có ở Trường An, Thất lang, dẫu sao thì con cũng là nửa người con rể của Bùi gia, việc này ta muốn phiền con, không biết con có thời gian không?”

“Để ta nói thêm.”

Độc Cô Hạo Nhiên bên cạnh vuốt râu cười nói: “Do trượng mẫu con nói với Bùi gia là để con đi thay ta, người Bùi gia đều đã tán đồng, Bọn họ biết được sức ảnh hưởng cùng địa vị của con, đều muốn gặp con một lần, thôi thì con nhận lời đi!”

Lý Khánh An đại hỉ, hắn hiểu được dụng ý khổ tâm của nhạc phụ nhạc mẫu, họ hi vọng hắn có thể được danh môn vọng tộc trưởng An chắp nhận, chứ không chỉ là một tên quân phiệt hung hãn, Có thể tham gia lễ mừng thọ của Bùi Khoan vậy cũng có nghĩa là hắn có thể có quan hệ sâu xa hơn với Bùi gia, hơn nữa còn có thể mượn danh nghĩa Bùi gia tiếp xúc nhiều đại danh môn thế gia hơn, Việc này sẽ rất có lợi cho đại sự của hắn sau này.

Hắn thành tâm cảm tạ nói: “Đạ tạ cha mẹ đã nghĩ cho tiểu tế, tiểu tế nhất định sẽ gắng sức mà làm.”

“ngày mai bọn ta sẽ cùng con đến đến Bùi gia, có thể đi tìm cậu con trước.”

Bùi phu nhân cười cười đặt một ngân bài lên bàn nói: “Đây là ngân bài cho người tổ chức, có nó con sẽ có thể tùy ý ra vào Bùi gia, Tuy nói cũng không cần thiết lắm, nhưng con vẫn cứ cầm lấy!”

Nói đến nay, bà lại quay đầu nhìn Minh Châu cười nói: “Ta đoán chắc con và người Bùi gia không mấy thân thiết, Minh Châu thương hay đến đó, trên dưới Bùi gia đều rất thích nó, cứ để nó đi theo phụ giúp con!”

Chương 454: Đại thọ Bùi Gia (Thượng)

“Tỷ phu, huynh tại sao lại không thích cỡi ngựa chứ?

Muội cảm thấy cưỡi ngựa rất tự do, có thể nhìn thấy trời xanh mây trắng, có thể gặp được bạn bè quen biết, thứ cảm giác ngẫu nhiên tương phùng khiến người ta vui sướng, nhưng ngồi trong xe ngựa như gian nhà này vừa buồn vừa tối, tỷ phu, sao huynh lại chịu được chứ?”

Lý Khánh An không đợi đến ngày thứ hai mới đi Bùi phủ, hắn sau khi từ đi hữu tướng, bỗng chốc trở nên nhàn nhã, buổi trưa vừa lúc không có việc, bèn dẫn theo Minh Châu đi đến Bùi phủ, suốt dọc đường, nàng chính là đang than vãn sự không thoải mái khi ngồi xe ngựa.

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Ta làm sao mà không muốn cỡi ngựa, nhưng cưỡi ngựa rồi thì rất có thể ta sẽ trở thành con nhím, con nhím muội thấy qua chưa?

Trên mình cắm đầy gai, ta là trên người cắm đầy tên, một giống mới, nhím tên.”

“Điều này cũng đúng, cỡi trên lưng ngựa, cảm giác cử lo lắng bị người ta bắn tên lén quả thật khổ sở, tỷ phu, huynh đáng bao nhiêu tiền, ý muội là đem huynh biến thành nhím có thể kiếm bao nhiêu tiền?”

“Đại khái đáng một trăm vạn quan ấy!

Muội hỏi vậy để làm gì?”

Minh Châu chống cằm mặt mày hớn hở nói: “Muội đang nghĩ, tại sao không ai tìm muội nhi?

Muội chỉ cần một thành thôi, mười vạn quan tiền là được rồi.”

“Muội không giết được ta đâu, đúng rồi, Minh Châu, Bùi gia có ai muốn lấy muội không?”

Minh Châu nhướng mày nói: “Vừa mới nói một chút chuyện thú vị, huynh lại dội nước lạnh vào người ta, có!

Đại lộ Chu Tước đều xếp hàng đến rẽ đường rồi, phen này huynh vừa lòng rồi chứ!”

“Ta chỉ tùy tiện hỏi một chút, tỷ phu quan tâm cô em vợ, không được sao?”

“Huynh vẫn là quan tâm đến chuyện đại sự của huynh đi! thứ tiểu nữ tứ như muội làm sao xửng đế huynh quan tâm.”

Minh Châu giận dỗi xoay người sang chỗ khác, túm lấy một cái gối bịt chặt tai lại, không thèm để ý đến Lý Khánh An nữa.

Lý Khánh An vừa cười vừa lắc đầu, hắn đã là người từng trải, tại sao lại không hiểu rõ tâm ý của Minh Châu, thật ra hắn cũng rất thích nữ tử xinh đẹp mà đáng yêu này, từ trước nàng cũng giống như muội muội của mình, cũng giống như một con chim sẽ ở bên mình ríu ra ríu rít, nhưng theo việc nàng từ từ lớn lên, nàng đã trở thành một đại cô nương trưởng thành xinh đẹp, có một thứ khí chất thanh thoát xuất chúng.

Nhưng Minh Châu dù sao cũng là cô em vợ của mình, liên quan đến quan hệ gia đình rất phức tạp, hắn tạm thời vẫn không thể nghĩ sang hướng đó.

Lý Khánh An cũng khá cảm khái, đã là đại cô nương hai mươi tuổi rồi, nhưng hắn cử không quên được bộ dạng mười ba tuổi của nàng, Lý Khánh An không khỏi lại nghĩ đến tình hình lúc mới lần đầu gặp nàng, một tiểu cô nương núp phía sau bình phong, cứ cho rằng mình đã lớn rồi, trên mặt bôi trét loạn xạ, vậy mà còn lấy tên thật đẹp: kiểu trang điểm ‘thâm tím’.

“Ê!

Ngươi đang suy nghĩ điều gì, cười gì mà quái gở vậy.”

Minh Châu không nhịn được lại lấy gối ra hỏi hắn.

“Ta đang nhớ đến bộ dạng lúc mới gặp muội.”

“Muội là bộ dạng gì?”

Minh Châu đột nhiên ngồi bật dậy, cười nói: “Huynh nói thử xem, lúc mới gặp muội là bộ dạng gì?”

“Muội a!

Trang điểm đến giống như hồ ly tinh vậy, còn tự cho rằng rất đẹp, bây giờ tại sao không trang điểm nữa?”

Minh Châu có chút ngượng ngùng nói: “Khi đó còn nhỏ, tất cả mọi người đều trang điểm như vậy, bèn cho rằng rất đẹp, bây giờ nhớ đến thật sự là dại dột đến chết.”

“Kỳ thật cũng không phải dại dột gì, ta cảm thấy khá có cá tính, ít ra ta rất thích.”

“Huynh có thích đến mấy muội cũng sẽ không trang điểm như thế nữa, như vậy sẽ không tốt cho làn da.”

Minh Châu lại lấy gương ra soi soi, hỏi: “Tỷ phu, mọi người đều nói muội trở nên đẹp hơn nhiều so với trước đây, còn huynh thấy sao?”

“Ha ha!

Là đẹp hơn nhiều so với trước đây, chỉ là có một thứ không thay đổi, mấy năm trước rất ngang bướng; bây giờ hình như cũng vậy.”

Lý Khánh An trêu ghẹo nàng nói.

Minh Châu không nghe ra khẩu khí bông đùa trong lời nói của Lý Khánh An, trong lòng nàng nhất thời chán nản, các tiêu nương hồi xưa chơi cùng nàng đều đã kẻ xuất giá thì xuất giá, người sinh con thì sinh con, ai nấy trong lòng mỗi người chỉ có phu quân, trong mắt chỉ có con cái, lần trước có một người bạn hồi xưa chơi thân với nàng nhất đến tìm nàng mượn tiền, mới hai ba năm không gặp, người bạn cứ giống như đã già đi mười tuổi, mở miệng khép miệng đều là tiền, than thở cuộc sống gian nan, quả thật trở nên rất chín chắn, nhưng thứ chín chắn này nàng thà không lấy, nàng không muốn trở nên toan tính như vậy, trở nên già nua như vậy, nàng muốn giữ lại một chút niềm vui thuộc về mình.

Nhưng rất nhiều người đều không thích thứ tính cách này của nàng, thậm chí bao gồm cả Lý Khánh An trước mắt, nàng cảm thấy Lý Khánh An là hi vọng nàng trở nên chín chắn hơn một chút.

Nàng lại trái phải nhìn vào gương, thở một hơi dài nói: “Nương của muội cũng nói muội như vậy, nói muội cử không lớn nổi, muội cũng từng muốn trở nên chín chắn một chút, thậm chí không tiếc giả vờ, nhưng thứ giả vờ này gần như là muốn làm người ta mệt chết, Ài!

Muội thật sự không biết nên như thế nào mới có thể lớn lên một chút.”

Nàng lại len lén nhìn Lý Khánh An một cái, cẩn thận dè dặt hỏi: “Tỷ phu, huynh nói xem việc lớn không nôi này có phải là có liên quan đến duyên phận, là bởi vì duyên phận vẫn chưa đến, đúng không?”

“Có lẽ là có một chút liên quan như vậy.”

Lý Khánh An cười nói: “Thật ra ngây thơ một chút cũng không có gì không tốt, lúc trẻ tuổi mong trưởng thành, sau khi trưởng thành rồi lại nhớ đến trẻ tuổi, huynh cảm thấy không cần thiết phải cố ý đi giả vờ, cũng giống quả táo trên cây, ở mặt hướng mặt trời sẽ vừa lớn vừa đỏ, còn mặt trong bóng khuất sẽ trở nên nhỏ hơn mà xanh chát, thật ra nó cũng đã chín, nó rất giòn, có mang chút chua ngọt, càng có một thứ mùi vị nguyên thủy tự nhiên của quả táo.”

“Vậy huynh thích trái xanh chát ư?”

“Ta?

Ta đều thích, Minh Châu, ta không phải đã từng nói với muội rồi sao?

Phải tin tưởng duyên phận, duyên phận đến rồi, tự nhiên sẽ có kết quả.”

Minh Châu không dám nhìn Lý Khánh An, nàng ngượng ngòma đến cúi đầu xuống, ngón tay dùng dằng cạp váy, trong lòng lại suy nghĩ đến quả táo trên cây, Lý Khánh An chọn thật lâu, cuối cùng đã hái xuống một quả có chút xanh chát.

Lúc này xe ngựa đi vào Tình Thiện phường, tốc độ xe dần dần chậm lại.

phủ trạch của Bùi Khoan nằm ở Tĩnh Thiện phường, là một cự trạch chiếm đất gần sáu mươi mẫu, đây cũng là một trong mấy tòa trọng trạch của gia tộc Bùi thị ở Trường An, Gia tộc Bùi thị là vọng tộc của huyện Văn Hi Hà Đông, lịch sử lâu đời, kế tục gần nghìn năm, tử đệ Bùi thị văn thao võ lược, trăm năm nay nhân tài không ngớt xuất hiện, trong các danh môn của Đại Đường, cũng là chỉ xếp sau Lý thị và Thôi thị, xếp hàng thứ ba, Trung Đường Bùi gia lại càng là xuất hiện nhiều danh tướng, Bùi Khoan, Bùi Tuân Khánh, Bùi Diệu Khanh v.v.., đều là những người tài cán trác việt, trong đó Bùi Khoan là nổi tiếng hơn hết, văn võ song toàn, vừa làm qua Phạm Dương tiết độ sứ, lại hai lần bái tướng; hai lần bị biến truất, cả đời trải qua không ít trắc trở lận đận.

Mấy năm nay Bùi Khoan đã rất ít ra khỏi cửa, từ sau khi bùng phát vụ án thái tử Lý Hanh năm xưa bị phế, Lễ bộ Thượng thư Bùi Khoan đương nhiệm lúc đó cũng chịu liên lụy, bị ép thoái sĩ, sau đó hắn bèn hoàn toàn trầm lặng lại, mấy năm nay Bùi Khoan thành tâm tin vào Phật giáo, suốt ngày ở nhà niệm phật đọc kinh, nhưng cùng với tuổi tác ngày một cao, sức khỏe của hắn cũng từ từ bắt đầu già yếu, nhất là năm nay, hắn liên tiếp ngã bệnh ba lần, cho dù đều được ngự y dốc sức cửu trị được, nhưng sức khỏe của hắn đã cực kỳ suy yếu, ngự y đã ngầm tỏ ý với Bùi gia, Bùi Khoan có thể không gượng được qua năm nay, căn cứ theo tình hình này, Bùi gia bèn quyết định ở vào lúc bảy mươi lăm tuổi đại thọ của Bùi Khoan, tổ chức ăn mừng long trọng một phen cho hắn, một là xông hi, hai là cũng hi vọng tử đệ Bùi gia đều có thể tới thăm vị tộc trưởng lớn tuổi già cả này lần cuối, để cho Bùi Khoan ra đi mà không mang hối tiếc.

Cho dù Bùi Khoan vãn niên tin Phật, tính tình đạm bạc tiết kiệm, nhưng lần chúc thọ này, Bùi gia đã ra một vốn liếng không nhỏ, đã hao tổn mấy vạn quan mừng thọ cho vị lão tộc trưởng này của Bùi gia, vì điều này, trưởng từ Hà Nam doãn Bùi Tư của Bùi Khoan cũng đặc biệt từ Lạc Dương kéo về, chủ trì lễ mừng thọ của phụ thán, Lần mừng thọ này của Bùi Khoan, gia tộc Bùi thị tổng cộng tuyển ra bảy người làm người trù hoạch thọ lễ, bảy người này đều là người có danh vọng của Bùi gia, chăng hạn như Môn hạ Thị lang Bùi Tuân Khanh cũng là tuổi đã quá thất tuần, hữu tướng kiêm lễ bộ Thượng thư Bùi Mân, Hà Nam doãn Bùi Tư, Đại lý Tự khanh Bùi Hướng v.v..., trong đó cũng bao gồm người con rể của Bùi gia như Độc Cô Hạo Nhiên, nhưng do Độc Cô Hạo Nhiên cáo bệnh, bèn đem công việc này nhường cho con rể Lý Khánh An của mình làm, Tuy quan hệ hôn nhân của Lý Khánh An và Bùi gia đã hơi xa, nhưng dưới sự ủng hộ mạnh mẽ của Bùi Tuân Khanh và Bùi Mân, Bùi gia cũng vui lòng để người con rể cháu gái ngoại này của Bùi gia tham dự tiến hành, Bùi Tuân Khanh càng là nói rõ trên cuộc hợp gia tộc hạch tâm, nếu để Lý Khánh An trở thành một thành viên Bùi gia, điều này đối với việc nâng cao địa vị của Bùi gia ở Đại Đường sẽ có tác dụng không thể nào lường được.

Cạnh tranh của Bùi gia và Thôi gia ở Đại Đường đã là ai nấy đều biết, Thôi Viên, Thôi Kiều đã nương nhờ Lý Long Cơ ở Thục trung, trở thành trọng thần của Lý Long Cơ, Thôi Hoán cũng là tướng quốc chính sự đường của Trường An, còn Bùi gia chỉ là một mình Bùi Mân làm tướng, tuy địa vị khá cao, nhưng về mặt số lượng quan viên từ tam phẩm trở lên mà nói, Bùi gia vẫn còn không thể sánh nối với Thôi gia, nhất là về mặt thế lực địa phương, quan địa phương do tử đệ Thôi gia đảm nhiệm lại càng vượt xa Bùi gia.

Cho nên nếu Lý Khánh An có thể gia nhập Bùi gia, một điều chắn chắn là ở trên đòn cân cạnh tranh của hai nhà Thôi Bùi, sẽ gia tăng thêm một quả cân thật nặng.

Xe ngựa của Lý Khánh An ở trước phủ của Bùi Khoan ở Tĩnh Thiện phường từ từ dừng lại, hôm nay vừa lúc là ngày triều hưu, tộc nhân hạch tâm của Bùi gia đều kéo đến phủ Bùi Khoan, thương nghị việc mừng thọ cho Bùi Khoan, nghe nói Lý Khánh An đã đến, các thành viên chủ yếu của Bùi gia là Bùi Tuân Khanh, Bùi Mân đều lũ lượt ở trước cửa lớn nghênh đón.

Minh Châu vén màn xe lên, từ trong khe màn nhìn trộm ra ngoài, chỉ thấy trước bục thang có một đám lão đầu râu trắng râu đen đông nghìn nghịt, đều là trưởng bối Bùi gia, nàng sợ đến lè lưỡi một cái, mẫu thân để nàng đến giới thiệu Lý Khánh An cho tử đệ Bùi gia, nhưng tử đệ Bùi gia nàng quen biết đều là người trẻ tuổi, hoặc là chính là nữ quyến của nội viện, còn các người làm chủ trưởng bối của Bùi gia nàng làm sao có thể quen được, trong lòng Minh Châu trở nên chột dạ, bèn vẻ mặt khổ sở nói với Lý Khánh An: “Tỷ phu, bụng muội có chút không khỏe, muội không xuống đó nữa, vậy huynh đi một mình nhé!

Dù sao có cậu ở đây, cũng không cần muội làm gì.”

Lý Khánh An hiểu được ý tử của nàng, bèn khẽ mỉm cười với nàng, cũng không ép buộc nàng, trực tiếp xuống xe, trước bục thang là hai người Bùi Tuân Khanh và Bùi Mân đang đứng, cho dù Bùi Mân là hữu tướng Trung thư lệnh, trong gia tộc đảm nhiệm đại lý tộc trưởng, nhưng Bùi Tuân Khanh lại là trưởng bối, Bùi Mân không dám tranh trước với trưởng bối, do Bùi Tuân Khanh tiến lên nghênh tiếp Lý Khánh An, Bùi Tuân Khanh thuộc tuýp người thành công muộn hơn người khác, năm mươi mấy tuổi mới xuất nhiệm Lại bộ Viên ngoại lang, bởi vì đắc tội với Dương Quốc Trung bị biếm làm Phần Châu thái thú, sau khi Lý Dự lên ngôi thẳng chức hắn làm Lại bộ Thị lang, không lâu sau lại nhậm mệnh hắn làm Môn hạ Thị lang, vị cao quyền trọng, ở Bùi gia chỉ xếp sau Bùi Mân, Bùi Tuân Khanh năm nay đã tuổi quá thất tuần, một chòm râu dài một thước đã hoa râm, nhưng hắn tỉnh táo quắc thước, động tác nhanh nhẹn không thua gì người trẻ tuổi, hắn nhanh bước đi lên trước, chắp tay cười nói với Lý Khánh An: “Ta nghe Du nhi luôn miệng Đại tướng quân này Đại tướng quân kia, vậy thì ta cũng theo vãn bối, cũng xưng hô một tiếng đại tướng quân, có chút thất lễ, xin lượng thứ nhiều.”

Du nhi mà Bùi Tuân Khanh nói chính là trưởng tôn Bùi Du của Bùi Khoan, hắn năm ngoái đã từ Toái Hiệp hồi kinh, đương nhiệm Binh bộ Chức phương ty Lang trung, đang đứng ở phía sau lưng Bùi Tuân Khanh, trong mắt hắn tràn đầy tình cảm kích động lâu ngày gặp lại với Lý Khánh An, nhưng hắn không dám manh động, chỉ là hướng Lý Khánh An khẽ khom khom người, Lý Khánh An cũng cười cười với hắn, bèn hồi lễ với Bùi Tuân Khanh ha hả cười nói: “Hôm nay ta là đến tham gia tộc hội, mọi người đều là người một nhà, chúng ta tùy ý một chút.”

“Tốt!

Tốt!”

Bùi Tuân Khanh cũng cười to nói: “Đại tướng quân nói rất hay, mọi người đều là người một nhà, vậy chúng ta tùy ý một chút.”

Bùi Tuân Khanh bèn xoay người nhất nhất giới thiệu tộc nhân Bùi gia cho Lý Khánh An: “Vị này là Bùi Tư, cũng chính là phụ thân của Bùi Du, quan bái Hà Nam doãn.”

Bùi Tư tuổi trạc bốn mươi mấy, ánh mắt có thần, dung mạo hao gầy tuấn tú, Lý Khánh An năm xưa lúc xuất nhiệm Hà Nam đạo Quan sát sứ từng gặp qua hắn một lần, bèn mỉm cười nói: “Bùi sứ quân, năm xưa Lạc Dương từ biệt, chúng ta nhiều năm chưa gặp rồi.”

Bùi Tư vội thi lễ với Lý Khánh An, thành khẩn nói: “Năm xưa ở Lạc Dương ta đã không khoán đãi tốt đại tướng quân, nhưng đại tướng quân lại ở An Tây hậu đãi Du nhi, tình kia mỏng nghĩa này hậu, Bùi Tư hổ thẹn vạn phần.”

“Bùi sứ quân không cần khách khí, An Tây xưa nay nhân tài luôn được trọng dụng, là bản thân lệnh lang nỗ lực, không liên quan đến ta, lệnh lang là quan viên duy nhất của An Tây thậm chí Đại Đường biết tiếng Byzantium, Bùi Du, ngôn ngữ của Byzantium còn nhớ chứ?”

Bùi Du vội vàng bước lên phía trước khom người nói: “Hồi bẩm Đại tướng quân, ngày hôm qua còn trò chuyện với hai thương nhân Byzantium, không có quên.”

“Tốt lắm, ngươi tinh thông tiếng Đột Quyết, tiếng Đại Thực và ngôn ngữ Byzantium, điều này ở triều đình cũng là nhân tài cực kỳ hiếm có, ngươi ở binh bộ không phát huy được tác dụng của ngươi, ta đã quyết định thăng ngươi làm Hồng Lư tự Thiếu khanh, ngươi chuẩn bị một chút đi!

Hai hôm nay sẽ co lệnh điều tới.”

Bùi Tư bên cạnh mừng rỡ, con trai hắn bây giờ là Chức phương Lang trung thuộc ngũ phẩm, mà Hồng Lưu thiếu khanh là thuộc tứ phẩm, thăng chức lên đến hai cấp, hơn nữa đây chỉ là bắt đầu, con trai là cốt cán của hệ An Tây, mai này tất sẽ tiền đồ vô hạn, Bùi Tư lúc này mới hiếu được thâm ý mà năm xưa phụ thân nhất định phải đưa Bùi Du đi An Tây, quả nhiên nhìn xa trông rộng, hắn cảm tạ sâu sắc nói: “Sự nâng đỡ của đại tướng quân đối với khuyến tử, ty chức khắc ghi trong lòng”

Lý Khánh An nở nụ cười, “Ta không phải đã nói sao?

Hôm nay không nói việc công, ta chiếu cố muội phu của mình một chút, không thể xem là việc công.”

Lời này của Lý Khánh An vừa nói ra, ngoại trừ phụ tử Bùi Du, người Bùi gia đều trở nên rúng động, bọn họ chỉ biết thê tử Lý Tiểu Liên của Bùi Du là lấy ở An Tây, nhưng bọn họ ai cũng đều không biết, Lý Tiểu Liên lại là muội muội của Lý Khánh An.

Tử đệ của Bùi gia đều không khỏi hướng ánh nhìn hâm mộ về phía Bùi Du, lấy được muội muội của Lý Khánh An, đây không phải là tiền đồ vô hạn rồi sao?

Lý Khánh An thấy mọi người đều muôn vàn kinh ngạc, không khỏi có chút ngạc nhiên, không lẽ Bùi Du không nói với tộc nhân sao?

Thật ra Lý Khánh An không biết rằng, Tiểu Liên vô cùng kín kẽ, nàng không cho phép phu quân đem thân phận thật sự của mình nói với tộc nhân, vì vậy ngoại trừ Bùi Du và phụ thân Bùi Tư của hắn, những người khác thật sự không biết, Bùi Tư cười khổ một tiếng nói: “Tiểu Liên vô cùng hiền thục hiếu thuận, là con dâu tốt của ta.”

Nói đến đây, hắn chỉ chi cửa trong, Lý Khánh An lúc này mới nhìn thấy bên trong cửa có ba nữ tứ trẻ tuổi đang đứng, người ở phía trước chính là Tiểu Liên, nàng tuy đã là thiếu phụ, nhưng dung mạo lại càng thêm xinh đẹp, ánh mắt sáng ngòi, trong cử chỉ có thêm nét phong thái chính chắn, thấy nàng mặc một chiếc váy dài rộng, che đi dáng người, Lý Khánh An bèn khẽ đoán được, Tiểu Liên có thể đã có mang.

Tiểu Liên quả thật đã có mang bốn tháng, nàng nghe nói đại ca đã đến, bèn len lén từ nội trạch đi ra, không ngờ bị Lý Khánh An nhìn thấy rồi, nàng chỉ đành chạy ra, trong ánh mắt sáng ngời không che giấu được nỗi vui mừng trùng phùng, nàng thướt tha thi lễ với Lý Khánh An: “Tiểu Liên tham kiến đại ca.”

“Dạo này cứ bận rộn mãi, cũng không có thời gian đến thăm muội.”

Lý Khánh An áy náy nói: “Nhưng mà nhìn muội khí sắc khá tốt, cũng làm ta yên tâm.”

“Xin đại ca yên tâm, Tiểu Liên ở đây sống rất tốt.”

Lúc này, Lý Khánh An thấy nữ tử trẻ tuổi đi ra không chỉ có một mình Tiểu Liên, còn có hai người, người mặc một chiếc váy đỏ là Bùi Vũ, con gái của Bùi Mân, nàng bộ dạng gầy gò yếu đuối, dáng người trông khá gầy, Lý Khánh An đã từng gặp qua, còn một thiếu nữ khác tuổi trạc khoảng mười sáu bảy, mặc một chiếc váy lụa xanh dài dài, yêu điệu thướt tha, màu váy xanh tươi ướt át, nàng dáng người thon thả cao gầy, dung mạo thanh tú tuyệt sắc, nàng lúc nói chuyện với Bùi Vũ khuôn mặt mang nụ cười điểm đạm, mang theo vài phần e thẹn, nàng cúi đầu xuống, nhưng lại nhướng đôi mắt thanh tú lên, nửa chăm chú nửa bông đùa nhìn hắn, Lý Khánh An mắt sáng lên, không khỏi âm thầm khen ngợi, Bùi gia cũng có cô gái xinh đẹp như vậy sao?

Tiểu Liên lại cười nói: “Vừa rồi cô phái người đến nói, Minh Châu cũng đã đến, tại sao lại không thấy Minh Châu?”

“Muội ấy ở trong xe ngựa đó!

Thấy nhiều trưởng bối Bùi gia như vậy, không dám ra đây, muội hãy dẫn muội ấy đi nội trạch đi!”

Trong xe ngựa Minh Châu đã nhìn thấy Tiểu Liên, nàng giống như nhìn thấy cửu tinh vậy, vội vàng từ trong xe ngựa nhảy ra, kéo lấy tay của Tiểu Liên thấp giọng trách cứ nói: “Sao muội bây giờ mới ra?”

Triều Đường phong tục cởi mờs không giống như hậu thế có sự giữ kẽ giữa nam nữ, tỷ phu và em gái vợ ngồi chung một xe cũng là chuyện rất bình thường, người Bùi gia đa số đều quen biết Minh Châu, không hề có sự kỳ lạ trách cử nào, phần lớn chỉ là cười rồi xong chuyện, nhưng Bùi Tuân Khanh thấy Minh Châu lại ở trong xe ngựa, trong mắt lại thoáng qua một chút dị thường, Minh Châu gặp được hai thiếu nữ kia, vui mừng đến nhảy lên: “Uyển nhi, Vũ nhi hai người cũng đến ư, quá tốt rồi.”

Tiểu Liên lại cười nói với Lý Khánh An: “Đại ca, vậy thì muội dẫn Minh Châu đi nhà sau, trễ một chút rồi mới trò chuyện với huynh.”

“Đi đi!”

Lý Khánh An lại nói với Minh Châu: “Đừng quên việc mẫu thân muội dặn muội, hãy đi chào hỏi lão tổ mẫu.”

“Không quên đâu!”

Minh Châu kéo lấy tay hai thiếu nữ, giống như con bướm chạy vào trong phủ, Tiểu Liên thì chậm rãi đi theo phía sau, Lý Khánh An mỉm cười nhìn các nàng đi xa, ánh mắt không khỏi lại rơi vào trên người thiếu nữ mặc váy lụa xanh kia, cô gái này là ai?

Lúc này, Bùi Tuân Khanh khẽ ho lên một tiếng, khẽ cười nói: “Hai cô gái kia, một người là con gái của Bùi tướng quốc, Bùi Vũ, còn một người khác là cháu gái của ta Bùi Uyển Nhi, phụ thân nó chính là thứ tử của ta, Ninh Châu thái thú Bùi Dương, đại tướng quốc có lẽ đã gặp qua.”

“À!

Thì ra là con gái của Bùi thái thú, Bùi thái thú làm quan thanh liêm tài cán, thanh danh trong dân gian rất cao, là một quan tốt hiếm có.”

“Đa tạ sự khen thưởng của đại tướng quân đối với khuyển tử, nào!

Chúng ta vào phủ đi!

ở trên bục thang bàn lâu như vậy, có chút đối đãi không chu đáo rồi.”

“Cũng được, ta cũng muốn thăm Bùi lão tướng quốc một chút, năm xưa lão tướng quốc có ơn với ta, có thể tận một chút sức với ngài, cũng là mong muốn bình sinh của ta.”

Bùi Tuân Khanh nghiêm nghị khoát tay, nói với Lý Khánh An: “Mời đại tướng quân!”

“Mời!”

Mọi người cùng nhau đi vào cửa lớn của Bùi phủ, cho đến lúc này, Bùi Mân mới có cơ hội tới gần Lý Khánh An, cười nói: “Trù bị thọ lễ là chuyện bận rộn, cháu có thời gian không?”

Lý Khánh An cũng cười nói: “Câu nói này lẽ ra là cháu hỏi cậu mới phải, cậu là hữu tướng, mỗi ngày xử lý trăm công nghìn việc, cậu có thời gian sao?”

“Ta quả thật quá bận, chỉ có thể thương nghị một số đại sự, việc bận rộn cụ thể đều do con cháu đi làm.”

“Nhưng ta thật sự là thành tâm đến thay Bùi lão tướng quốc chúc thọ đấy!”

Lúc này, Bùi Du vội vàng chạy tới, khom người thi lễ nói với Lý Khánh An: “Đại tướng quân, tổ phụ ta mời ngài qua đó trò chuyện.”

Chương 455: Đại thọ Bùi Gia (Trung 1+2)

Khi Lý Khánh An một lần nữa gặp lại Bùi Khoan không khỏi ngạc nhiên trước thay đổi của hắn, Bùi Khoan năm xưa cao to vạm vỡ, tuy tuổi đã lớn nhưng lại không thấy già, đi từng bước nhanh nhẹn, còn Bùi Khoan lúc này lại vừa gầy vừa nhỏ thó khiến hắn không dám chắc có phải cùng một người không.

Trong lòng Lý Khánh An không khỏi thầm ta thán, hắn có thể nhìn ra Bùi Khoan e đúng là không còn bao nhiêu tháng ngày nữa rồi!

Hắn vội đi lên thi lễ: “Lý Khánh An tham kiến Bùi các lão!”

Bùi Khoan đã tiếp kiến Lý Khánh An tại phật đường của hắn, Hắn ngồi tựa trên chiếc ghế nệm mềm, xung quanh có mấy mươi cháu trai cháu gái vây quanh, Bùi Khoan rất xem trọng con cháu, những người con cháu này sau này đều là trụ cột phải sánh vác hưng thịnh của Bùi gia, Minh Châu cũng là con cháu trong Bùi gia, Lý Khánh An đã nhìn thấy Bùi Uyển Nhi mặc váy xanh vừa rồi bên cạnh Minh Châu, nàng nhìn Lý Khánh An cười cười, xong lại e ấp cúi đầu xuống.

Bùi Khoan tuy sức khỏe đã yếu ớt cực kỳ, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, trên mặt hắn là nét hiền từ và trí tuệ đặc trưng của người già, hắn khoát khoát tay với Lý Khánh An, giọng nói yếu ớt cười nói: “Là Lý đại tướng quân đấy ả?

Mau, mau ngồi xuống đây!”

Bùi Khoan đặt một tấm nệm mềm xuống, khẽ giọng nói: “Đại tướng quân mời ngồi!”

“Vậy thật đa tạ Bùi các lão quá!”

Lý Khánh An vừa ngồi xuống vừa cười nói: “Đại thọ bảy mươi lăm tuổi của các lão, tại hạ đặc biệt đến để mừng thọ cho các lão, chỉ muốn có thể góp chúc sức mọn vào chung vui.”

“An Tây giờ đã có bao nhiêu người Hán rồi?”

Bùi Khoan hình như không nghe thấy lời của Lý Khánh An, hắn hỏi một câu chẳng ăn nhập gì vào lời Lý Khánh An vừa nói.

Lý Khánh An chi cười cười, cũng trả lời thuận theo ý của Bùi Khoan: “Giờ An Tây có tất cả hai mươi chín vạn năm ngàn bốn trăm hộ, dự định là năm nay sẽ di dời thêm Hán dân đến, bây giờ đã bắt đầu bắt tay vào làm rồi.”

“Ta vẫn nhớ năm Khai Nguyên thứ hai mươi bốn đã từng nói với Thánh thượng, muốn có thể trường kỳ khống chế vùng Tây Vực, tốt nhất là cho di dân người Hán đến đó để bảo đảm nguồn binh, đợi qua đi mười mấy năm thì cuối cùng nó cũng dần được thực hiện bởi bàn tay của người, thật đúng là chả dễ dàng gì!”

Bùi Khoan thở dài một tiếng, hắn lại quay đầu lại nói với lại cháu trai cháu gái của mình: “Các cháu đã nhìn thấy rồi chứ?

Lý đại tướng quân chẳng qua chi lớn hơn các cháu chừng vài tuổi mà đã có thể giúp Đại Đường ta mở rộng sơn hà tổ quốc, thống lĩnh vài chục vạn đại quân, các cháu phải biết lấy đại tướng quân làm gương, như thế Bùi gia ta mới có thể thật sự phồn thịnh được.”

Trong làn mưa phấp phới lưa thưa, xe ngựa của Lý Khánh An đang từ từ đi vào phường Thông Nghĩa, từ từ dừng lại trước cửa một đại trạch, đây chính là phủ đệ của thượng thư hữu thừa Lư Hoán.

Theo phân công của nhóm trù bị thọ lễ Bùi Khoan, Lý Khánh An chủ động nhận nhiệm vụ đi phát thiệp mừng đến phủ các cao quan từ tam phẩm trở lên trong thành Trường An, còn Bùi Du là trợ thù của hắn, kỳ thực số người cũng không mấy nhiều, tổng cộng thì cũng chỉ chừng bốn năm chục người, nhưng cũng không phải mỗi nhà Lý Khánh An đều đích thân đi giao thiệp, có nhà hắn chỉ phái Bùi Du đi đưa, và kèm theo danh thiếp của hắn để tỏ rõ thành ý của mình.

Nhưng cũng có nhà Lý Khánh An sẽ đích thân đi đến tận nhà phát thiệp, như Lư gia chăng hạn, dù thượng thư hữu thừa chỉ là một chính tứ phẩm, nhưng Lý Khánh An vẫn đích thân đưa đến tận nhà.

Lư gia vốn là vọng tộc của Phạm Dương Hà Bắc, cũng là một trăm thất đại danh môn của thời sơ Đường, thượng thư hữu thừa Lư Hoán chính là Dương Châu thái thú mà Lý Khánh An gặp tại Dương Châu năm xưa, Lư Hoán này là trưởng tử của tướng quốc Lư Hoài Thận thời những năm đầu Khai nguyên, năm Thiên Bảo từng nhậm chức Hiệp Châu thái thú, năm ngoái mới điều trở về triều đình, xuất nhậm Thánh thượng tả thừa một chức, Phẩm cấp của chức thượng thư tả thừa không cao lắm, nhưng quyền lực lại rất lớn, tả thừa phụ trách Lại, Hộ, Lễ tam bộ, hữu thừa phụ trách Binh, Hình, Công tam bộ, tất cả công văn phê chuẩn của lục bộ Thượng thư tỉnh đều nhất định phải thông qua kiểm tra của tả hữu thừa rồi mới được đưa đến các cơ quan chấp hành cụ thể như cửu tự ngũ giám để chấp hành.

Do thượng thư tả thừa Thôi Kiều vừa đi nương nhờ Lý Long Cơ, quyền chức của hữu thừa tạm thời cũng do Lư Hoán xử lý thay, Lư gia và Độc Cô gia và cả Bùi gia đều có quan hệ rất tốt, Vợ của Bùi Mân chính là em gái của Lư Hoán, vì thế lúc Lý Khánh An đến cũng được Lư gia tiếp đón long trọng.

Và cũng ngẫu nhiên, huynh đệ của Lư Hoán, Lư Dịch ngự sử trang thừa cũng có mặt tại nhà huynh trưởng, hắn dẫn theo vợ con đến làm khách nhà huynh trưởng, Nghe nói Lý Khánh An đến, Lư Hoán lệnh cho gia nhân mở to cửa nghênh đón để biểu hiện thành ý của mình, Đây cũng là lần đầu tiên trong vòng mấy năm nay của Lư gia, cùng với tiếng cửa lớn ken két được hé mở, huynh đệ Lư thị cùng đi ra cửa lớn nghênh lớn.

“Triệu vương điện hạ đích thân đến hàn xá thật là vinh quang cho hàn xá, Lư gia hoan nghênh vô cùng!”

Lý Khánh An chấp tay cười nói: “Tại hạ đến quá đường đột mà không thông báo trước, đã làm phiền hai vị nghỉ ngơi rồi.”

“Không dám!

Không dám!

Khách quý như Triệu vương điện hạ e là có mời cũng không chịu đến, thế thì nói là chỉ là làm phiền.”

Hai anh em họ vội vã mời Lý Khánh An vào nhà, Lý Khánh An cũng đi theo họ vào trong, vừa vào đến cửa lớn thì bỗng một thiếu niên từ sau cửa đi lên khom người thi lễ nói: “Tiểu tử xin thỉnh giáo đại tướng quân!”

Mặt Lư Dịch trẫm lại lớn tiếng hỏi: “Kỷ Nhi không được vô phép!”

Lý Khánh An lúc này mới nhìn rõ tướng mạo của thiếu niên trước mặt mình, hắn trông chắc chừng mười hai mười ba tuổi, nhưng hắn lại ngực lồi lưng gù, da xanh mặt quỷ, dung mạo xấu xí vô cùng, Lý Khánh An nghe Lư Dịch gọi hắn là “Kỳ Nhi”, hắn bèn đoán được người này là ai, Đây chính là Lư Kỷ tướng quốc xấu xí nổi tiếng của lịch sử Trung Đường.

Lư Dịch vội áy náy xin lỗi nói: “Đây là khuyển tử Lư Kỳ của ta, gia giáo không nghiêm, thật thất lễ quá.”

Hắn lại hét lên nói: “Con còn không mau lui xuống nữa ư?”

Lý Khánh An biết được Lư Kỳ sau này tuy bị xưng làm gian tướng, nhưng phàm kẻ đại gian đại ác thì tất đều có điểm hơn người, hắn bèn mỉm cười nói: “Không sao cả, hiền điệt có việc gì thì cứ hỏi, ”

Lư Kỳ tuy tuổi vẫn còn trẻ, nhưng hắn lại rất chăm chi học hành, lúc ở nhà đọc không biết bao nhiêu sách, gần đây hắn bỗng hứng thú với An Tây, vẫn đang không ngừng nghiên cửu địa hình chiến lược của An Tây, chi tiếc rằng hắn không thể đích thân đi tra cứu tình hình thực tế, Vừa nãy nghe nói Lý Khánh An đến chơi, hắn bèn cả gan chạy đến hỏi thăm.

Hắn thấy Lý Khánh An cho phép mình hỏi, trong lòng không khỏi vui mừng, hắn vội hỏi: “Tiểu tử mấy ngày trước có đọc được Đại Đường Tây Vực đồ, nói Cao Xương thịnh sản lương thực, sản lượng một năm thu được đủ để cung cấp cho toàn quân An Tây, nhưng tiểu từ ta cũng từ các sách khác biết được rằng Cao Xương khí hậu nóng bực, lại gió to, ta rất lấy làm hiếu kỳ, rốt cuộc một nơi nóng như thế thì nguồn nước để tưới tiêu cho nông vụ thì từ đâu mà có?

Nếu không có nước thì làm sao có thể thịnh sản nông nghiệp được đây?”

Lý Khánh An thấy hắn có vẻ rất hứng thú với An Tây, không khỏi mừng rỡ bèn cười nói: “Nếu như nghiên cứu địa lý, quan trọng nhất vẫn là phải khảo sát thực địa, dù là đường xá xa xôi không thể đi, thì cũng phải đi hỏi thăm đôi điều với thương nhân Cao Xương bản địa, như thế ngươi sẽ có được những tư liệu đầu tay, Cao Xương tuy khí hậu rất nóng, hơi nước bốc hơi rất nhanh, nhưng ở dưới đất lại không nóng, cộng thêm phía bắc Cao Xương có núi Boada (*Bác Các Đạt), phía tây có núi Karavvưghen (*Khách La ô Thành), Mỗi độ hè về sẽ có lượng lớn tuyết tan chảy cùng nước mưa chảy vào bồn địa, thấm vào sa mạc để trở thành mạch nước ngầm, cho nên dân bản địa đều khai thác nghề trồng trọt, rải rác kéo dài gần ngàn dặm, Dù là mùa hè nóng bức nhưng cũng không ngừng có nước chảy xanh biếc trong veo, có nước lại có đủ ánh sáng và đất đai phì nhiêu, nên Cao Xương cũng trở thành cái nôi chuyên sản xuất lương thực của An Tây, Thế này thì ngươi đã hiểu rồi chứ?”

Lư Ký vỗ mạnh vào trán một phát, hắn như bỗng dưng hiểu ra vấn đề: “Hóa ra là giếng nước, Quan Trung cũng có, thế mà sao ta lại không hiểu ra cơ chứ!”

Hắn lại thấy Lý Khánh An thân hình cao to uy phong lẫm liệt, trong lòng không khỏi lại càng tự ti, bèn thi một lễ với Lý Khánh An, rầu rĩ nói: “Đại tướng quân chức trọng quyền cao nhưng lại có tấm lòng bao dung không chê tiểu tử ta xấu xí, Lư Kỳ thật sự đạ tạ đại tướng quân đã chỉ giáo!”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “nam nhi đại trượng phu đương nhiên phải lấy việc kiến công báo quốc làm vinh dự, không phải quá để tâm dung mạo của mình, nếu ngươi có chí lớn có thể đi một chuyến đến An Tây, đi một ngày đàng học một sàn khôn, chỉ cần ngươi đi một chuyến rồi quay về thì sẽ không còn tự ti về mình đến thế.”

Trong lòng Lư Ký dấy lên cơn sóng kích động, trong mắt hắn lộ rõ vẻ thèm khát, An Tây, hắn nhất định sẽ đi xem thử.

Lư thị huynh đệ thấy chi vài câu nói ngắn ngủi của Lý Khánh An mà đã làm phấn khích lên chí lớn hướng xa cho một thiếu niên mặc cảm tự ti bao lâu nay của Lư gia, Trong lòng hai người họ không khỏi thầm cảm kích, chỉ một việc nhỏ nhoi như thế đã có thể nhìn ra tấm lòng rộng rãi bao dung cùng thành ý đối đãi với người khác của Lý Khánh An.

Lư Hoán vội tiếp lời: “Đại tướng quân xin mời vào thư phòng ngồi chơi.”

Lý Khánh An lại nhìn Lư Kỳ gật gật đầu mỉm cười, xong hắn cũng theo sau Lư thị huynh đệ đi vào, Lư Ký dõi theo bóng hình của Lý Khánh An, hắn bỗng nhiên thốt lên: “nam nhi đương học Lý Khánh An, cưỡi ngựa cầm kiếm vào Thiên Sơn!”

Nói xong, hắn dứt khoát quay người bỏ đi.

Trong thư phòng, Lư thị huynh đệ và Lý Khánh An chủ khách đều đã ngồi xuống ghế, một thị nữ dâng trà lên cho họ, Lý Khánh An bèn rút thiệp mời lễ mừng thọ Bùi Khoan ra đưa cho hai anh em họ, lại quay sang áy náy nói với Bùi Dịch: “ Hôm nay ta không ngờ là Lư trung thừa cũng có ở đây, Lư trung thừa cũng có thiếp mời nhưng ta lại không mang theo, ngày mai ta sẽ phái người đưa đến tận phủ, mời hai vị lúc ấy dẫn theo vợ con đến chung vui tại Bùi gia.”

Lư Hoán nhìn nhìn thiệp mời, đây là thiệp mời mừng đại thọ lần thứ bảy lăm của Bùi Khoan, nhưng điều thu hút hắn lại là người đến đưa thiệp viết ở phía dưới, Trong thiệp có ghi rõ tên của bảy người lo tổ chức lễ mừng thọ chính của Bùi gia lần này, mà tên của Lý Khánh An lại có mặt trong số bảy người đó, chỉ xếp sau Bùi Tuân Khánh, đứng trước Bùi Mân, ngang nhiên nằm ở vị trí thứ hai, Hắn không khỏi thầm giật mình, đây là ý gì đây?

Em gái của hắn chính là vợ của Bùi Mân, hắn đương nhiên biết quan hệ giữa Lý Khánh An và Bùi gia, Lý Khánh An đến tham gia vào trù bị lễ mừng thọ Bùi Khoan thì cũng không lấy gì làm lạ, về mặt nhân tình thế thái thì đều hợp tình hợp lý, nhưng sự tình lại không đơn giản như thế, Thiệp mời này không biết rằng sẽ phải gửi cho bao nhiêu người, tất cả mọi người đều sẽ có thể nhìn thấy tên của bảy người này, Kỳ thực việc này cũng giống như thông báo với Lý Khánh An và Bùi gia chính thức liên minh.

Hắn từ từ đưa thiếp mời cho huynh đệ mình, trong lòng lại bắt đầu nghĩ sự ảnh hưởng của việc này với Lư gia, Kỳ thực Thôi, Bùi, Vi, Lư, Trương các đại thế gia danh môn này đều thông hôn lẫn nhau, Tuy là Thôi, Bùi hai nhà đều có thể cạnh tranh, nhưng vẫn chưa đến nỗi thũy hỏa bất dung, mọi người đều cùng cung phụng một đế vương, cùng chung sống dưới một mái nhà, cạnh tranh nhưng cũng có sự hòa mục, có trở mặt nhưng cũng có thông hôn.

Nhưng hiện nay tình thế đại biến, Đại Đường đã xuất hiện cục diện song đế nam Bắc xuất hiện, từ mức độ nào đó mà nói, song đế nam Bắc cũng làm rạn nứt mối quan hệ giữa các thế gia, Không những thế, các thế lực địa phương như Lý Khánh An, An Lộc Sơn và cả Ngô vương, Kinh vương cũng đã có dấu tích muốn thoát ly triều đình, Đại Đường đang phải đối diện với loạn cục trăm năm nay chưa từng có, Dưới tình hình này, Lư gia nên đi đâu về đâu đây?

Lư Hóa đương nhiên cũng biết, Lý Khánh An đích thân đến nhà không phải chi đơn giản là đưa thiệp mà thôi, hắn kỳ thực đang muốn lôi kéo Lư gia vào phe cánh mình, Lư Hoán năm xưa trong các phe phái tranh đấu thuộc tướng quốc đáng của Lý Lâm Phồ, Sau khi Lý Lâm Phổ mất, tướng quốc đảng giải tán, một số người trong đó đã đi nương nhờ Vương Củng, một phần trong số họ lại nằm trong phái trung lập, Lư gia cuối cùng cũng là một trong số các nhà thuộc phái này, là đối tượng trọng điểm mà các phái hệ muốn giành lấy, Giờ Lý Khánh An cũng đến để lôi kéo họ.

Lúc này, Lô Dịch cũng đã đọc xong thiệp mời, hắn và đại ca trao nhau một cái nhìn, hai người còn cần phải thương lượng lại, Lư Hoán bèn cười nói: “Đa tạ triệu vương điện hạ đã đích thân đến giao thiệp, món nhân tình này ta xin nhận, bọn ta nhất định sẽ đến tham dự lễ mừng thọ Bùi các lão đúng giờ, Ngòai ra, ta còn có một việc muốn thương lượng cùng điện hạ.”

“Lư hữu thừa xin cứ nói!”

“Là thế này, Thôi Kiều đã bỏ chức tả thừa đi đến Thành Đô, vị trí này đã trống gần nửa tháng nay, tất cả sự vụ hắn để lại tạm thời đều do ta thay thế xử lý, Hôm trước Bùi tướng quốc tìm đến gặp ta, dự định sẽ nhậm mệnh cho ta làm tả thừa, lại hỏi ta đã có ứng viên thích hợp chưa để tiến cử vào làm hữu thừa, Ta cũng đã tiến cử Vương Duy huynh trưởng của Hình bộ thị lang Vương Tắn làm hữu thừa, nhưng Vương tả tướng quốc lại kiên quyết phản đối, cho nên ta hi vọng điện hạ có thể ủng hộ tiến cử của ta.”

Lý Khánh An hơi chưng hửng, bèn hỏi: “Người đó có phải chính là Vương Ma Cật đã viết bài “Mỗi lần lễ tết lại thêm nhớ người thân’ vào năm mười bảy tuổi không? ”

“Đúng là người này!”

“nhưng hắn không phải đã ẩn cư lam điền rồi ư?

Hắn giờ vẫn chịu ra làm quan chứ?”

Lư Hoán cười ha hả nói: “Chính là vì điện hạ đã không hiểu tính của Vương Ma Cật, hắn hiện giờ chỉ có thể nói là nửa ẩn cư nửa làm quan, hắn vẫn còn đảm nhiệm một chức cấp sự của Môn hạ tinh, Vì có quan hệ cực kỳ ác nghiệt với Vương tả tướng nên hắn mới đi ẩn cư lam điền, Hắn và ta vốn là bạn bè thân thiết, năng lực hắn cũng không tồi, hi vọng điện hạ có thể cho hắn thêm một cơ hội.”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Sự việc này ta sẽ thương lượng lại cùng Bùi tướng quốc, nếu như Bùi tướng quốc tán thành, thì ta cũng sẽ ủng hộ hết mình.”

Lý Khánh An còn phải đi đưa thiệp mời đến các phủ, nên hắn bèn đứng dậy cười nói: “Vậy được, ta cũng không không làm phiền huynh đệ các vị nữa, ta xin cáo từ trước đây, lần sau ta mới đến bái phỏng hai vị sau.”

Lư thị huynh đệ nghe thế vội đứng dậy nói: “Điện hạ đích thân đến đưa thiệp mời thế này, huynh đệ ta thật sự cảm kích hết lòng, bọn ta nhất định sẽ đến dự lễ mừng thọ Bùi các lão đúng giờ.”

Bọn họ đưa Lý Khánh An đến tận cửa lớn, xong hai người lại quay trở lại thư phòng, Vừa đóng cửa lại, thì Lư Hoán đã quay sang nói với huynh đệ mình: “Giờ chắc người đã hiểu rõ dụng ý thực sự mà Lý Khánh An đích thân đến đưa thiệp mời cho chúng ta rồi chứ?”

Lư Dịch gật gật đầu nói: “Dụng ý của hắn đã quá rõ ràng, đó là đến câu kéo Lư gia chúng ta.”

Lư Hoán khe khẽ thở dài: “Lý Khánh An vốn dĩ đã là quân phiệt mạnh nhất, người sợ hắn thì nhiều, kinh trọng hắn thật sự thì ít, nhưng từng hành động cử chỉ của hắn trong hai năm nay thì thật không đơn giản chút nào, Nào là phát hành tiền bạc An Tây, khống cả thị trường tiền tệ của Đại Đường, lại tự ý tiếp tế quan viên cấp thấp mua chuộc lòng người; lại thêm vừa rồi mới phát binh Quan Trung đánh bại An Lộc Sơn, và lại càng dùng thế muốn giết vào thành mạnh mẽ để đi lên vị trí hữu tướng quốc, Kỳ thực ta cũng hiểu dụng ý của hắn, hắn chính là Triệu vương, hậu duệ của Kiến Thành thái tử, chắc hắn cũng sẽ muốn hoàn thành sự nghiệp mà tổ tiên vẫn dở dang!”

“Ý của đại ca là nói hắn chính là muốn đi lên ngôi vị đại thống?”

Lư Hoán lặng lẽ gật gật đầu nói: “Dù hắn vẫn cố gắng hết sức để che đậy lại dã tâm của mình, nhưng ta nghĩ vẫn có rất nhiều người có thể nhìn ra, và cả Bùi gia cũng thế, Ngươi thấy Bùi gia đã đặt hết cược vào hắn rồi chứ?

Nếu chỉ là quyền quý thông thường, với thế lực và bối cảnh của Bùi gia, thì ngươi nghĩ liệu họ có phải nịnh hắn đến thế không?

Lư Dịch nghe huynh trưởng mình nói đến toàn những từ ngữ mang nghĩa xấu như “dã tâm, nịnh” mà không khỏi ưu lo nói: “Vậy có phải đại ca không muốn nương tựa vào hắn ư?”

“Thế theo ngươi thì sao? ngươi hãy nói những ý nghĩ của ngươi trước đã!”

Lư Dịch trầm tư một lúc bèn nói: “Kỳ thực lúc sớm nhất đệ đã có cảm giác khác thường với Lý Khánh An này, đệ cử cảm thấy hắn chẳng qua là một vũ phu thô lỗ, nhưng từ khi An Tây đưa ra hạn nô lệnh và hạn điền lệnh thì đệ lại cảm thấy người này thật không đơn giản chút nào, Nhất là hạn nô lệnh, đấy cũng là chủ trương của đệ, nhưng hắn đã triệt để thực hiện tại An Tây, Và cả trong phủ hắn cũng thế, nghe nói trong phủ hắn không có lấy một nô lệ nào, mà chỉ có khoản ba mươi mấy người giúp việc nhà, mỗi tháng đều phải trả tiền lương, chỉ mỗi điểm này thôi thì đệ đã vô cùng bái phục hắn, Nhất là sự khoan dung của hắn đối với Kỳ Nhi hôm nay, đó tuyệt không phải là hành động cố ý giả tạo trước mặt chúng ta, mà hoàn toàn là thật lòng, Nói thật là đệ nguyện ý tận trung cho hắn, nguyện ý ủng hộ sự cố gắng vươn lên không ngừng của hắn.”

Lư Hoán mỉm cười nói: “Kỳ thực ta cũng ủng hộ hắn, nhưng có điều chúng ta chưa phải vội, không thể chỉ vì hắn một lần đến bái phỏng thì lập tức nghiên ngã về phía hắn, cái gì dễ dàng có được quá thì thường con người ta sẽ không biết quý trọng, Ta cần hắn đem thành ý của mình ra đây, ta cũng muốn biết, nếu Lư gia chúng ta ủng hộ hắn, thì chúng ta sẽ có lợi ích gì.”

Chương 456: Đại thọ Bùi Gia (Hạ1+2)

Trải qua sự trù bị khẩn trương mấy ngày của người Bùi gia, thời gian bèn chậm rãi tiến đến ngày mừng thọ bảy mươi lăm tuổi của Bùi Khoan, vào canh năm, Lý Khánh An bèn đi đến Bùi phủ, lúc này, trên dưới Bùi phủ đã tụ tập được mấy trăm người tử đệ họ Bùi từ khắp nơi Đại Đường đến chúc thọ, trong đó tử đệ Bùi gia từ đất tổ Hà Đông kéo tới đã có hơn hai trăm người, Bùi phủ trên dưới náo nhiệt dị thường.

Nhưng bọn họ là chủ nhân, còn các cao quan và danh môn thế gia Đại Đường từ các phường Trường An kéo đến mừng thọ mới là khách nhân, vì vậy các tử đệ Bùi thị bèn được nhóm hợp lại, nghênh đón khách khứa, sắp xếp xe ngựa, thu dọn rác thải, khiêng vác vật nặng, tóm lại là mỗi người đều có nhiệm vụ của mình.

Trời chưa sáng, mọi người đã dậy bắt đầu tiến hành sự khẩn trương bận rộn cuối cùng.

Thọ lễ của Bùi Khoan cử hành ở đại đường Bùi phủ, đây là một tòa sảnh đủ để dung nạp mấy nghìn người, khí thế hùng vĩ, lúc này trời vẫn còn chưa sáng hết, đèn lồng trong sảnh đường đã dập tắt gần một nửa, ánh sáng có vẻ khá tối tăm, một trăm tử đệ Bùi gia đang bận rộn bố trí hội trường, mấy nghìn chiếc bàn thấp đã xếp xong, mỗi chiếc bàn thấp có thể ngồi hai người, trên bàn đã đặt lên hoa tươi và cây trái, bên trên còn vấy hạt sương buổi sớm, món ăn lần này của Bùi gia sẽ do mười đại tửu tử trử danh nhất của Trường An cung cấp, món ăn sẽ ở giờ trưa nối tiếp đưa đến, lúc này Bùi gia đang phải tiến hành sự bố trí hội trường trước.

Lý Khánh An đi xuyên qua từ trong đại sảnh bận rộn, trên tường tiền đài của đại sảnh, có dán lên một chữ ‘Thọ’ to dát vàng mà thành, phía dưới đặt đầy các loại đào thọ, mi thọ cùng với một chiếc bình phong bách tử chúc thọ dùng bạch ngọc tạc thành, ở phía trước bình phong đặt một chiếc ghế bành rộng lớn, đây sẽ là ghế tọa của Bùi Khoan, tuy thói quen của Đại Đường là quỳ ngồi dưới chiếu đất, nhưng thời Trung Đường ghế dựa đã từ Tây Vực truyền vào, cung đình và rất nhiều nhà giàu có đều sử dụng ghế bành, Bùi Khoan sức khỏe suy nhược, rất khó quỳ ngồi, vì vậy ghế bành rộng lớn vừa đúng thích hợp hắn, ở hai bên chủ vị Bùi Khoan cũng đồng thời đặt bảy chiếc ghế bành, đây là chỗ ngồi của bảy người trù bị lễ thọ, thật ra cũng chính là bảy nhân vật hạch tâm của Bùi gia.

Lúc này, một nữ tử trẻ tuổi đang trải ghế ngồi Bùi Khoan, chính là cháu gái Bùi Ưyền của Bùi Tuân Khánh, nàng làm vô cùng chăm chú, đến nỗi mà Lý Khánh An tới gần, nàng đều không phát hiện, tấm lót đệm là ba tấm da cừu non thượng hạng, vì để Bùi Khoan ngồi mềm và thoải mái hết mức có thể, trên tấm da cừu non phủ thêm một tấm da cáo trắng mềm mại trắng tinh, chiếc da cáo quý giá này là lễ vật người Khiết Đang tặng cho Bùi Khoan khi hắn còn là Phạm Dương tiết độ sứ, đã mấy chục năm qua đi, tấm da cáo trắng này vẫn trắng tinh như mới, trên lưng ghế lại phủ một lớp da báo đen, chính là tấm da báo đen này thu hút sự chú ý của Lý Khánh An.

Bùi Uyển Nhi đang khom lưng cẩn thận sửa sang tấm da báo đen, nàng đột nhiên có chút cảm giác, vừa quay đầu lại, nhìn thấy một nam tử đứng phía sau nàng, làm nàng sợ đến ‘a!’ một tiếng kêu nhẹ, luống cuống tránh ra, nàng lúc này mới nhìn rõ người đến là Lý Khánh An, bỗng chốc kinh ngạc nghi hoặc mà có chút ngây người ngần ngơ, đồng thời trên khuôn mặt phớt lên một chút ửng đỏ, một cặp mắt to chớp mấy cái, khẽ hít một hơi sâu, nàng hình như đã trấn tĩnh lại, rất e thẹn mỉm cười với Lý Khánh An.

“Lý tướng quân, ngài có việc sao?”

Lý Khánh An chỉ vào da báo đen, áy náy cười nói: “Ta là muốn xem tấm da báo đen này, đã làm cô nương kinh sợ rồi.”

“Không sao cả!”

Bùi Uyển Nhi lùi một bước sang một bên, nhường vị trí cho Lý Khánh An, Lý Khánh An từ từ đi lên, khẽ vuốt ve tấm da hắc báo đen đến phát sáng này, chất da mềm mại làm cho hắn phảng phất lại trở về Túc Lâu Phong thú bảo của nhiều năm trước, Lăng Sơn băng giá, một lính mới thú bảo mới đặt chân đến Đại Đường, thời gian ở giây phút này phảng phất như ngược dòng, làm cho Lý Khánh An chìm đắm trong hồi ức của ngày xưa.

Bùi Uyển Nhi bên cạnh không quấy nhiễu sự trầm tư của Lý Khánh An, trong tay nàng vẫn còn cầm một tấm vải lụa màu vàng kim, sau khi bố trí xong chiếc ghế, nàng cần phải dùng vải lụa phủ lên chiếc ghế, nàng đứng ở một bên, tò mò quan sát Lý Khánh An đang trầm tư, nàng từng nghe đại tổ phụ nói, nam tử này là người khí thế lấn át nhất Đại Đường, cả hoàng đế cũng sợ hắn.

Nhưng hắn khí thế lấn át ở chỗ nào?

Bùi Uyển Nhi không mảy may cảm thấy sự lấn át của Lý Khánh An, cử chỉ của hắn lịch sự lễ độ biết bao, nụ cười ôn hòa tao nhã, tiếng nói trẫm thấp mà ôn tồn, hắn quả thật là một người đọc sách một bụng kinh thư.

Bùi Uyển Nhi từ năm mười tuổi đã không ngừng nghe người lớn nhắc đến người này, sáu năm nay, sự tích anh hùng của hắn, tin tức kỳ ngỘ của hắn, luôn lưu truyền trong tộc tỷ của nàng, hắn dẫn quân đánh bại người Đại Thực, hắn đem người Hồi Hột đuổi về thảo nguyên, sau này hắn đã thành hôn, hôn lễ long trọng, các loại tin đồn làm cho Lý Khánh An ở trong lòng nàng trở thành một nhân vật cao không thể với tới, hắn phảng phất chính là một ông thần trên đám mây, trong lòng nàng đã tràn ngập sự thần bí và kính sợ.

Nhưng giờ phút này, Lý Khánh An ở ngay trước mắt nàng, nhân vật cực kỳ giàu màu sắc kỳ ảo của Đại Đường đang đứng ngay trước mặt nàng, nàng thậm chí nhìn thấy vết sẹo dài dài trên trán hắn, hai chị họ của nàng từng đánh cuộc, vết sẹo trên trán hắn là hình trăng khuyết hay là hình bắc đẩu, bây giờ nàng đã nhìn thấy, vừa không phải là hình trăng non cũng không phải là hình bắc đẩu, mà là một vết sẹo nhỏ nhỏ dài dài.

Lúc này, Bùi Uyển Nhi cảm giác được ánh mắt sáng ngời của Lý Khánh An đang nhìn về phía mình, nàng chột dạ cúi đầu xuống, trong tim đập thình thịch, cũng giống như đã làm điều xấu mà bị bắt quả tang ngay tại chỗ, qua một lúc sau, nàng len lén lại nhìn Lý Khánh An một cái, lúc này mới phát hiện hắn không phải đang nhìn mình, hắn đang nhìn tấm bình phong bạch ngọc bên cạnh mình, trái tim hồi hộp của Bùi Ưyến Nhi lúc này mới đáp đất, nhưng trong lòng lại chợt thêm một nét chán nản.

“Cô nương, có biết tấm da báo đen này là từ nơi đâu có được?”

nghe Lý Khánh An hỏi mình, trái tim của Bùi Uyển Nhi lại không khỏi trở nên hồi hộp, nàng bối rối lắc đầu nói: “Đây là vật yêu thích của đại tổ phụ ta, tướng quân nếu thích nó, có thể hỏi đại tố phụ xem, người rất tôn sùng tướng quân, nói không chừng người sẽ tặng cho ngài.”

“Cô nương nghĩ đi đâu rồi, ta làm sao lại muốn lấy vật yêu thích của Bùi các lão cơ chứ!”

Lý Khánh An cười nói: “Ta không phải muốn lấy tấm da báo đen này, mà là tấm da báo đen này năm xưa chính là ta săn được, đụng vật nhớ ngày xưa, khiến ta nghĩ đến một số việc năm xưa.”

Bùi Uyển Nhi ngây người, nàng lập tức che miệng cười nói: “Thì ra nó là do Lý tướng quân đi săn mà có được.”

Lý Khánh An thấy nàng cười rất quái dị, bèn không hiểu hỏi: “Sao nào, không tin là thú săn do ta săn được ư?”

"Không!

Không!”

Bùi Uyển Nhi cuống quít xua tay nói: “Ta không phải có ý này, là buổi sáng hôm nay...”

Câu nói phía sau của Bùi Uyển Nhi có chút ngượng miệng rồi.

“buổi sáng hôm nay làm sao vậy?”

Lý Khánh An vừa cười vừa hỏi.

“Vậy ta nói đây, Lý tướng quân xin đừng nóng giận.”

Lý Khánh An khoát tay nói: “Cô nương nói là được, ta làm sao mà giận cô nương được.

Bùi Uyển Nhi kìm chế nụ cười trên khuôn mặt, nói: “Sáng hôm nay, đại tổ phụ đưa chiếc da báo này cho ta, người nói người đi săn con báo này là thợ săn tệ hại nhất trên đời, da báo đen quỷ giá như vậy lại bị bắn một lỗ to, quả thật là chả đạp của quỷ, người nếu tìm được người săn báo này, sẽ nhất định phải dạy hắn một bài học mới thôi.”

Lý Khánh An bật cười, nói: “Đây cũng là chuyện rất đáng tiếc của ta, vốn dĩ là con báo này là bị ta bóp cổ đến bán chết, đâm thêm một nhát đao trên tim nó..

“A!”

Bùi Uyển Nhi thấp giọng hô lên một tiếng, dùng tay che ngực lại, trong mắt lộ ra thần sắc sợ hãi: “Lý tướng quân, đây quá tàn nhẫn rồi.”

“nhưng nếu ta không giết chết nó, thì ta sẽ bị nó cắn chết, lúc đó có được là một tấm da báo đen hoàn chỉnh, đáng tiếc là ở tửu tứ bị người ta một tên bắn thủng.”

Lý Khánh An vuốt ve lỗ tên nho nhỏ đó, tuy đã được vá lại, nhưng vẫn có tỳ vết rõ nét, hắn không khỏi lại nhớ đến tiểu nương ngang bướng năm xưa của Bạt Hoán thành, cũng không biết nàng bây giờ ra sao nữa?

Lý Khánh An âm thầm thở dài, bèn cười nói với Bùi Uyển Nhi: “Bên chỗ lão gia tử ta sẽ đi tự đầu thú, cô nương tiếp tục bận nhé!

Ta không quấy rối cô nương nữa.”

Nói xong, Lý Khánh An bèn đi về hướng nội viện, đi được mấy bước, hắn lại dừng bước quay đầu lại hỏi: “Cô nương gọi là Bùi Uyên Nhi, đúng không?”

“Ừ!”

Bùi Uyển Nhi đỏ mặt gật đầu.

“Tên rất hay.”

Lý Khánh An cười xòa, lẩm bẩm: “Lý Lâm Phổ là vào lúc nào hòa giải với lão đối đầu thế?”

Bèn xoay người đi khỏi, Bùi Uyển Nhi nhìn vào bóng dáng của hắn, một lúc lâu cũng không hiểu lời hắn nói có ý nghĩa gì.

Ngay lúc Lý Khánh An và Bùi Uyển Nhi nói chuyện, Bùi Tuân Khánh lại đứng ở phía sau một bức bình phong khác cách đó không xa, dõi theo hai người bọn họ, ánh mắt của hắn tràn ngập sự đắc ý, hắn nhìn ra Lý Khánh An đối với cháu gái của mình có chút ý tứ nào đó, mà đây chính là điều hắn hi vọng.

Bùi Tuân Khánh là một người vô cùng thực tế, hắn không giống như Bùi Khoan ham mê Phật giáo, cũng không giống Bùi Mân chú tâm vào chính vụ, hắn coi trọng sự phát triển của gia tộc hơn, bây giờ địa vị của Bùi gia trong triều đình đã nâng cao đến trình độ tương đối cao, hắn là Môn hạ Thị lang, còn Bùi Mân là Trung thư lệnh Hữu tướng, tình hình một gia tộc vừa chiếm cứ cao vị của Môn hạ tinh, lại chấp chưởng đại quyền của Trung thư tỉnh, là cực kỳ hiếm có, có thể nói, Bùi gia đã đi tới một tầm cao, nhưng Bùi Tuân Khánh vẫn chưa hài lòng, bởi vì triều đình bây giờ là thời khắc mà quốc thế yếu đuối mỏng manh nhất từ khi Đại Đường kiến quốc đến nay, nơi khống chế chẳng qua là bốn vùng Quan Trung, Quan Nội đạo, Hà Đông đạo và Hà Nam đạo mà thôi.

Mà trong triều đình có giám quốc, có cường phiên (chư hầu biên cương), quyền lực của thế gia đã bị đánh một chiết khấu lớn, cái Bùi Tuân Khánh nghĩ đến là sau này, khi Đại Đường thống nhất trở lại, quốc lựa lại khôi phục lại thời cường thịnh nhất, địa vị của Bùi gia sẽ như thế nào? có thể toàn diện vượt qua Thôi gia hay không.

Vượt qua Thôi gia luôn là việc quan tâm nhất của Bùi Tuân Khánh, vì điều này, hắn buộc phải tìm một cây đại thụ cho Bùi gia, để Bùi gia có thể có được sự nương tựa của cây đại thụ này, có thể có được bóng râm của cây đại thụ này, khi ngày đầu tiên Lý Khánh An vào thành, ở trước mặt văn võ bá quan khi giết chết Mạnh Vân giống như giết một con gà, hắn bèn quyết định chọn phong cách giết gà răn khỉ này của Lý Khánh An, Lý Khánh An chắc chắn sẽ là cây đại thụ thích hợp nhất.

Hắn cũng nhìn ra sự cấp thiết muốn lôi kéo thế gia của Lý Khánh An, hắn hiểu dã tâm của Lý Khánh An, Bùi Tuân Khánh không khỏi nhớ đến lời trong “Chiến Quốc sách”:

Lã Bất Vi người Bộc Dương kinh thương ở thủ đô Hàm Đan của nước Triệu, gặp con tin nước Tần thứ tử Dị Nhân của Hiếu Văn vương, sau khi trở về nói với phụ thân: “Lợi nhuận trồng ruộng có bao nhiêu lần?”

Phụ thân hắn trả lời nói: “Mười lần.”

“Kinh doanh châu ngọc lợi nhuận được mấy lần?”

Phụ thân hắn trả lời nói: “Một trăm lần.”

Lã Bất Vi lại hỏi: “Ung lập quân chủ của quốc gia có thể doanh lợi được bao nhiêu?”

Phụ thân hắn trả lời nói: “Không thể nào tính toán được.”

Vì vậy Lã Bất Vi mới nói: “Bây giờ chúng ta mỗi năm cực khổ canh tác trồng trọt, vẫn không thể có được ấm no hoặc phát tài, Nhưng nếu như có thể kiến lập quốc gia, ủng lập một quân chủ, thì có thể đem lợi nhuận truyền cho con cháu, con bây giờ quyết tâm đi làm việc này.”

Vào lúc Lý Khánh An đang cấp thiết có được ủng hộ của thế gia, hắn tại sao lại không bắt chước Lã Bất Vi gia tăng thêm đầu tư vào đó?

Bùi Tuân Khánh chắp tay sau lưng đi tới trước mặt cháu gái Bùi Uyển Nhi, Bùi Uyển Nhi thấy tổ phụ đã đến, thướt tha hành lễ nói: “Uyển nhi xin vấn an tổ phụ!”

Bùi Tuân Khánh khoát tay, mỉm cười nói: “Uyển nhi có phải là không hiểu ý nghĩa của câu nói cuối cùng của Lý Khánh An phải không?”

Bùi Uyển Nhi gật gật đầu, “Cháu gái quả thật không hiểu.”

“không chỉ cháu không hiểu, e là trong triều đình tuyệt đại đa số quan viên nghe xong câu nói này đều sẽ mù tịt cả ra, cháu có biết tại sao không?”

Bùi Uyển Nhi ngơ ngác nhìn vào tổ phụ, nàng chẳng nghe hiểu được chút nào, Bùi Tuân Khánh khẽ vuốt nhẹ da báo đen, thở dài nói: “bởi vì tấm da báo đen này từng là vật yêu thích của Lý Lâm phủ, ngài trước lúc lâm chung mệnh con trai đem miếng da báo này cho ta, xin ta chuyển tặng cho đại tổ phụ của cháu, người sắp chết đi, lời nói cũng là thiện, Lý Lâm phủ suốt đời chỉ có mấy kẻ đối đầu lớn, đại tổ phụ cháu chính là một trong số đó, Lý Lâm phủ trước lúc lâm chung xin ta đem miếng da báo này tặng cho đại tổ phụ cháu, chính là muốn hòa giải với Bùi gia, chẳng qua là ta chưa hề nói với đại tổ phụ cháu, miếng da báo này là do Lý Lâm phủ tặng, câu nói cuối cùng của Lý Khánh An, nói tới chính là ý nghĩa này.”

Bùi Uyển Nhi lúc này mới hiểu ra, nàng thấp giọng thở dài: “Thì ra hắn tùy ý nói một câu, lại có thâm ý đến vậy.”

Bùi Tuân Khánh híp mắt nở nụ cười, cháu gái của hắn hình như cũng có một chút ý tứ với Lý Khánh An, bây giờ vẫn chưa phải là lúc, hắn cũng không nói toạt ra, bèn dặn dò nói: “Da báo đen và da cáo trắng đều tạm thời không trải, cháu thu kỹ lại, đợi sau khi đợt khách đầu tiên đến mới phủ lên.”

“Vâng, cháu hiểu rồi.”

Bùi Tuân Khánh nhìn ra ngoài sảnh đường, sắc trời đã sáng, có lẽ có người khách sốt ruột đã đến trước rồi.”

Mặt trời đã từ trên tường thành đông hùng vĩ của Trường An lộ mặt ra, rọi ra từng làn sáng vàng, giống như tiếng cười hân hoan to tiếng, khinh rè lớp sương mỏng manh không chịu nổi một đòn kia, trên bầu trời xanh thẳm, không có một đám mây nào, lại càng tỏ rõ sự thâm thúy khôn cùng của nó.

Trong Tĩnh Thiện phường đã trở nên náo nhiệt, mười mấy tử đệ Bùi gia đánh xe bỏ, mang từng túi lễ thọ gói bằng vải đỏ tặng cho mỗi hộ gia đình trong phường, trong mỗi túi đỏ có hai đào thọ, một bình rượu thọ, cùng với ba trăm văn tiền, đây vừa là tâm ý dành cho hương thân, cũng là một sự cáo lễ, hôm nay con đường lớn trước mặt Bùi phủ tạm thời phong tỏa một ngày, dùng để đậu xe ngựa của khách khứa, sự biết lễ nghĩa rộng rãi của Bùi gia đã dành được lời khen tặng của dân chúng trong phường.

Pháo cũng đã đốt cháy lên, tiếng ‘đùng đùng’ đinh tai nhức óc, một đám trẻ con bịt lỗ tai nhảy nhót trước đống lửa, chiếc xe ngựa đều tiên của khách đang chậm rãi tiếng vào trong Tĩnh Thiện phường, đây là vị khách đầu tiên của Bùi gia.

Một tử đệ Bùi gia đốt pháo lập tức chạy như bay vào phủ đi bẩm báo, lát sau, Bùi Tuân Khánh và Bùi Tư cùng nhau ra cửa đi nghênh tiếp, xe ngựa dừng lại ngay trước cửa Bùi phủ, vị khách đầu tiên có mặt lại là Vi Thao.

Gia tộc Vi thị từng là gia tộc chỉ xếp sau Bùi gia, đứng hàng thứ ba trong các thế gia Trường An, nhưng sau mấy lần đả kích trầm trọng làm cho Vi gia từ từ lụi bại dần, một lần là vụ án Vi Kiên giữa năm Thiên Bảo, các tử đệ Vi gia làm quan các nơi đa số bị thanh lý, lần thứ hai chính là vụ bãi miễn đông cung Lý Hanh, Vi Thao và Vi Hoán hai người đều bị bãi chức, tuy Vi Kiến Tố sau đó vẫn đảm nhiệm qua tướng quốc, nhưng Lý Dự trong sự bãi miễn thế lực của Dương Quốc Trung, Vi Kiến Tố cũng bị bãi miễn, sau này lại bị nhậm mệnh làm Binh bộ Tả thị lang, còn Lý Hanh sau khi thượng đài, căn bản không niệm tình cũ, cũng không suy nghĩ sự hi sinh của Vi gia dành cho hắn, thậm chí Vi phi lúc xưa bị ép xuất gia của hắn cũng không đi xem một lần, làm cho trái tim của gia tộc Vi thị đều vô cùng nguội lạnh.

Vi Thao tuy rằng không có chức vụ trong người, nhưng hắn còn có danh hiệu tán quan, chính tam phẩm Kim tử Quang lộc Đại phu, lại từng là Thái tử Thiếu sư, địa vị tôn quý, hơn nữa hắn là tộc trưởng gia tộc Vi thị, bởi vậy sự có mặt của hắn đã nhận được sự đối đãi lễ độ của Bùi gia.

“Không ngờ vị khách đầu tiên có mặt lại là Vi huynh!”

Bùi Tuân Khánh ha ha cười to tiến lên nghênh đón, thân thiết ôm lấy Vi Thao, Vi Thao cũng cười nói: “Với giao tình của hai nhà Bùi Vi, Bùi các lão mừng thọ, ta sao dám không đến đầu tiên.”

Quan hệ của Vi gia và Bùi gia khá không tồi, liên hôn rất sâu nặng, thê tứ qua đời của Bùi Tuân Khánh chính là con gái của Bùi gia, đương nhiên, Lý Thao đến sớm như vậy, cũng không phải bởi vì quan hệ của Vi gia và Bùi gia, hắn là có một đích khác, hắn liếc mắt một cái, đã nhìn thấy xe ngựa của Lý Khánh An ngừng ở một bên, trong lòng âm thầm vui mừng.

Hắn đến sớm như vậy, là muốn tìm Lý Khánh An bàn chuyện một chút, mấy ngày trước, Lý Khánh An đích thân đưa thiệp mời cho hắn, không ngờ hắn vừa lúc không có nhà, đệ đệ Vi Giang thay hắn nhận lấy thiệp mời, việc này làm cho Vi Thao luôn hối hận mãi, nếu như hắn biết Lý Khánh An đến, hắn tuyệt đối sẽ không rời khỏi cửa nhà một bước.

Vi Thao năm xưa ở Dương Châu có giao thiệp với Lý Khánh An, còn kết hạ một mối oán thù, năm xưa Lý Khánh An vừa đến Dương Châu bị thích sát, bèn là do một tay Vi Thao vạch ra, hắn là chịu sự sai khiến của con rề Đệ vương Lý Diềm mà làm, cho dù hắn luôn cngh canh một nỗi vì điều này, nhưng sau đó Lý Khánh An cũng quan hệ với hắn khá tốt, còn ở trên phủ hắn mượn men rượu chém đi một chiếc bàn, việc Dương Châu hình như cũng phai nhạt rồi.

Lúc này, Lý Khánh An cũng bước nhanh đi ra, ở thật xa đã chắp tay cười nói: “Thì ra là Vi thiếu sư, mấy ngày trước ta đến quý phủ đưa thiệp mời, thiếu sư đúng lúc không có ở đó.”

“Để điện hạ bỏ công một chuyến, Vi Thao trong lòng bất an, hôm nay đến sớm hơn, cũng là muốn cáo lỗi với đại tướng quân, nhân tiện ôn lại chuyện cũ.”

Lý Khánh An dĩ nhiên hiểu rõ hàm ý ôn lại chuyện cũ của Vi Thao là gì, bèn cười nói: “Vừa lúc ta cũng không có việc, chúng ta cùng nhau nói chuyện, bàn một chút việc của Dương Châu.”

Hắn lại cười nói với Bùi Tuân Khánh: “Bùi thị lang, vị khách đầu tiên này, hãy để ta đón tiếp nhé!”

“Ha ha!

Đại tướng quân cử việc tùy ý!”

Lý Khánh An là một trong những thành viên của nhóm trù bị, cũng xem là nửa người chủ của Bùi gia, hắn mời Vi Thao vào tiêu khách phòng, hai người chia khách chủ ngồi xuống, thân binh của Lý Khánh An dâng trà cho hai người, lúc này, Vi Thao đột nhiên đứng dậy, thi một lễ sâu với Lý Khánh An nói: “Ta trước hết phải cáo tội với đại tướng quân!”

Lý Khánh An vội vàng xua tay cười nói: “Có gì cần cáo tội nào, Vi thiếu sư đột ngột có việc ra ngoài, ta lại không có hẹn từ trước, lẽ ra là ta cáo lỗi mới phải.”

“Không!”

Vi Thao lắc đầu, “Điều ta nói không phải là việc hai ngày trước đưa thiệp mời, ta là vì việc năm xưa Dương Châu thích sát đại tướng quân mà cáo tội.”

Mắt của Lý Khánh An từ từ tít lại: “Thì ra vụ án thích sát ở dịch quán Dương Châu là do ngươi làm!”

Việc đó luôn là điều bí ẩn trong lòng của Lý Khánh An, hắn vừa đến Dương Châu đã gặp phải thích sát, vẫn chưa tra ra hung thù, việc này có chút rơi vào quên lãng, cho đến bây giờ, Lý Khánh An mới hiên ra, thì ra là Vi Thao gây ra, hắn lúc đó nhậm chức Dương Châu đại đô đốc phủ trưởng sứ.

Vi Thao thở dài, thành khấn nói: “Ta và đại tướng quân không thù không oán, vụ án đó cũng là bị Đệ vương Lý Diềm ép buộc, bao gồm sau này đi cướp vàng, cũng là mệnh lệnh của Đệ Vương, vụ việc này đã qua nhiều năm, nhưng luôn canh cánh trong lòng ta, không nói ra, ta e là kiếp này cũng sẽ không được yên ổn.”

Nói xong, hắn lại quỳ xuống, dập đầu một cái với Lý Khánh An, đau khổ nói: “Ta biết mình nghiệp chướng nặng nề, đại tướng quân tuy đã tránh được kiếp nạn, nhưng cũng suýt nữa bị ta giết chết, ta không dám khẩn cầu đại tướng quân tha thứ, nhưng ta quả thật là hối hận muộn màng.”

Lý Khánh An dìu hắn dậy, lẳng lặng gật đầu, nói: “Cũng giống như Vi thái sư nói, ta vốn dĩ không thù không oán, Vi thái sư cũng là bị Đệ vương bức ép, bây giờ Đệ vương cũng chết rồi, oan thù nên hóa giải không nên kết lại, sự việc đó đã qua đi rồi, ta tha thứ Vi thái sư.”

Nói đến đây, hắn lại cười nói: “Ta nhớ là ta vẫn còn nợ Vi thái sư một chiếc bàn, vậy đi, hai người chúng ta nợ nhau vừa lúc trao đổi sòng phẳng, chúng ta ai cũng không nợ ai nữa.”

Vi Thao trong lòng cảm động dị thường, hắn thở dài một tiếng, cảm khái vạn phần nói: “Đại tướng quân lòng dạ rộng lượng, làm cho Vi Thao vạn phần kính ngưỡng, nếu Đại tướng quân không chê, gia tộc Vi thị chúng tôi nguyện dốc sức vì Đại tướng quân!”

Chương 457: Thư từ Thành Đô

Lý Khánh An lặng lẽ đến lôi kéo các đại tộc thế gia, tuy hắn mượn danh nghĩa mừng thọ của Bùi Khoan, nhưng dẫu sao kim trong bọc có ngày lời ra, vẫn có một ít manh mối vô tình để lộ ra ngoài, bị người có lòng nắm bất lấy.

Tả tướng Vương Củng cũng nhận được thiếp mời của Bùi gia, để mừng thọ cho Bùi Khoan, triều đình còn đặc biệt cho nghi triều một ngày để tỏ rõ tấm lòng cảm thông với Bùi gia, Vương Củng cũng vì thế mà có nửa ngày nhàn rỗi, Vào lúc trưa hôm đó, sau khi thay phục trang chuẩn bị đến Bùi gia dự tiệc, Kỳ thực thì lúc sáng bắt đầu thì đã lũ lượt có các quan viên lớn nhó đến Bùi phủ, Từ xưa đến nay, thọ yến của quyền quý đều là môi trường giao tiếp giao lưu quan trọng của quan trường, nhất là đối với các quan viên vừa và nhỏ, Một buổi nói chuyện hữu ích thường sẽ quyết định vận mệnh quan trường của họ, cho nên quan viên vừa và nhỏ thường đều đến hội trưởng tử sớm để tìm cơ hội nói chuyện với cáo quan cao.

Nhưng Vương Củng lại khác, hắn đường đường tả tướng, tướng quốc Chính sự đường, đã thuộc thế dưới một ngàn trên vạn người, hắn không cần phải trơ mắt chạy đến tìm cao quan tán chuyện, có chăng chỉ người khác đến tìm hắn mà thôi, nên cũng chẳng vội vã chi, Hắn nhàn nhã ăn trưa xong còn định vào chợp mắt ngủ trưa một lát, Đấy là quy củ nắng mưa không đổi, Vừa đến thư phòng thì một nha hoàn chạy vội vào bẩm báo: “Lão gia, phu nhân mời lão gia ra!”

Vương Củng biết nhất định là thê tử mình đang muốn hối mình xuất phát đây, Từ sớm đến giờ bà đã hối hắn ba lần rồi, hắn không vui quơ quơ tay nói: “Đi bẩm với phu nhân đừng vội, thời gian đến ta ắt sẽ đến đón thôi.”

Nha hoàn lại cười cười thi lễ nói: “Lão gia, không phải việc xuất phát, mà là có khách của phu nhân đến, định mời lão gia qua một lát.”

“Khách?

Là ai?”

Vương Củng thắc mắc hỏi.

“Là cháu gái nhà ngoại của phu nhân đến chơi.”

“Hóa ra là cô ta!”

Mất Vương Củng hơi sáng lên, liền sau đó hắn bèn gật gật đầu cười nói: “Nói phu nhân chờ một lát, ta sẽ đến ngay.”

Hắn bỗng chốc tỉnh hẳn, không còn buồn ngủ vội vã đi về phía nội trạch.

Vợ của Vương Củng là em gái của Ích Châu thái thú Thôi Viên, là con gái của danh môn thế gia, gả cho Vương Củng cũng đã gần hai mươi năm, nhờ có Thôi gia trợ lực mà Vương Củng mới có thể từng bước đi lên trên chính trưởng tử những năm Thiên Bảo, để cuối cùng trở thành một trong số các tướng quốc có quyền thế của Đại Đường, nên Thôi Vương hai nhà trên chính trường đã hình thành cục diện đồng vinh cộng khổ.

Dù cho Thôi Viên đã trở thành tướng quốc của Lý Long Cơ, trên mức độ nào đấy có ảnh hưởng không tốt của Vương Củng, nhưng thế lực của Vương Củng đã thâm căn cố đế, chỉ một mối quan hệ thông hôn nhỏ nhoi này cũng chẳng ảnh hưởng gì được hắn nữa, huống hồ chi hắn giờ lại là trụ cột mà Lý Hanh phải dựa vào chống chọi với cục diện trước mắt, hắn vạn vạn không dám động đến Vương Củng, Như thế này nên quan hệ của Vương Củng và Thôi Viên cũng bị người ta phớt lờ.

Người khác phớt lờ đi nhưng không có nghĩa bản thân Vương Củng cũng thế, nếu không hắn đã không như lúc này, cả ngủ trưa cũng bỏ, vội vã chạy đến nội trạch.

Người khách hôm nay đến là cháu gái của phu nhân Vương Củng, cũng chính là con gái của Thôi Viên, tên ở nhà là Xuân Nương, bốn năm trước đã gà cho Công bộ viên ngoại lang Triệu Huân, Dạo trước lượng lớn quyền quý cùng bỏ đi Thục Trung, nàng và chồng mình cũng trốn về Thành Đô, nhưng hôm nay lại quay về, việc đầu tiên chính là đến tìm cô mẫu mình.

Xuân Nương tướng mạo quả thực bình thường, vì có trang điểm đậm nên cũng thêm được ba phần nhan sắc, nhưng nàng miệng lưỡi lanh lẹ, làm việc tháo vát bản lĩnh, giờ đang ngồi bàn luận nhân tình Thục địa cùng cô mẫu.

“Thành Đô cũng không đến nỗi, nhưng cháu vẫn thấy không phồn thịnh bằng Kinh thành, chỉ mỗi các thương hiệu của chợ Đông thì cả Thành Đô cộng lại cũng không bằng một nửa, ý cháu là về mặt kiếm tiền, Và còn đại lộ Chu Tước, tường thành cao vời của Trường An, hay Đại Minh cung tráng lệ.., những điều này Thành Đô thua xa.”

“Thế còn cái ăn cái mặc thì sao?”

Vợ Vương Củng dẫu sao cũng là phụ nữ, nàng tương đối quan tâm khoản này.

“Giá cả ăn mặc rẻ hơi Trường An chút ít, hai mươi văn tiền một cân thịt, bảy mươi văn tiền một đấu gạo, hơn nữa tiền bạc An Tây tại nơi đó giá rất cao, một đồng có thể đổi lấy một quan ba trăm văn tiền, may nhờ lần này cháu mang theo không ít tiền bạc đi, coi như đã lời được một món hời mà bù lại cái khoản mua nhà lỗ to.”

“Thế nhà đắt không?”

“Không đơn giản là đắt tiền, mà mỗi ngày một giá, còn có xu hướng mỗi ngày mỗi lên, Đắt đã thôi rồi, quan trọng là những người nam hạ như chúng ta tự dung lại bị chia ra làm tam lục cừu đẳng, Thân vương tông thất đến Thành Đô đều sẽ có lương điền mỹ trạch, không cần phải bỏ một xu tiền nào, Các cao quan quyền quý đều được cung cấp quan trạch miễn phí, hoàn toàn không phải lo lắng, chỉ là các quan lại nhỏ như bọn cháu thì nhất thiết phải bỏ tiền túi ra mua nhà, Hiện nay chỉ tùy tiện mua một tiểu trạch hai mẫu đều phải mất hai ngàn quan tiền, Tuy bọn cháu cũng có chắt chiu chút ít trước đây, nhưng nếu toàn bộ dùng đế mua nhà thì bọn cháu phải ăn bằng gì đây?

Và lại càng không có tiền để mua nha hoàn hay tạp dịch, nên lần này hồi Kinh cháu đang định bán nhà tại Trường An để kiếm chút ít tiền trở về.”

“Ta khuyên cháu tốt nhất là đừng nên bán!”

Vương Củng vừa cười vừa đi vào nói.

Xuân Nương nghe tiếng vội đứng dậy khom người thi lễ: “Tham kiến cô phụ.”

“Cháu không phải khách sao, mời ngồi nào!”

Xuân Nương lại ngồi xuống, vợ Vương Củng vội hỏi: “Lão gia, ông khuyên Xuân Nương đừng bán nhà ở Trường An là vì sao?”

“Đúng rồi cô phụ, vì sao cháu lại không nên bán nhà?”

Xuân Nương hiếu kỳ hỏi.

Vương Củng mỉm cười nói: “Con thỏ khôn còn có ba hang, không lẽ các cháu tương lai không định trở lại Trường An nữa ư?

Cháu nghĩ liệu Đại Đường còn chia rẽ kéo dài mấy mươi năm sao?”

“nhưng cháu nghe nói có không ít tông thất quyền quý bị triều đình tịch thu phủ đệ ở Trường An, Các quan viên nam hạ ai ai cũng kinh hoảng, hiện giờ Thành Đô tin đồn bay khắp, bọn cháu thật sự rất lo là nhà mình liệu có bị tịch thu không.”

“Các tiểu nhân vật như bọn cháu không gì để lo lắng cả, cháu cứ yên tâm!

Ngoài những tông thất bỏ trốn về phương nam ra, cả nhà của Dương Quốc Trung còn chưa bị tịch thu nữa là, thế cháu còn gì phải lo lắng.”

Xuân Nương vỗ vỗ ngực cười nói: “Vậy thì cháu yên tâm rồi, Kỳ thực cháu cũng hơi do dự, vạn nhất lại trở về Trường An, mà nhà thì không có thì biết ở đâu?

Cô phụ nói như thế thì cháu sẽ không bán nữa.”

Nói đến đây, Xuân Nương lại rút một lá thư ra đưa cho Vương Củng nói: “Cô phụ, đây là thư phụ thân cháu gửi cô phụ, cháu thuận tiện mang về Kinh.”

Vương Củng hiểu ý bèn cười cười, hắn biết, Thôi Viên nhất định sẽ để Xuân Nương mang thư cho hắn, hắn nhận qua thư bèn cười nói: “Hai người cứ nói chuyện, ta đi vào thư phòng đọc thư.”

Phu nhân Vương Củng vội nói: “Lão gia, vậy chúng ta lúc nào xuất phát?”

“Không phải vội, nếu bà muốn đi trước thì dẫn Vĩnh Nhi đi trước vậy, ta sẽ đến trễ một chút!”

Vương Củng bước nhanh trở về thư phòng, hắn ngồi xuống mở lá thư của Thôi Viên ra, Từ lúc cầm thư hắn đã đoán được nội dung, Thôi Viên viết thư cho hắn chẳng bao giờ quá một trang, nhưng thư này tương đối dày, chí ít có ba trang, xem ra rất khả năng trong thư còn có bí ẩn gì đây.

quả nhiên, hắn vừa mở thư ra lập tức phát hiện ra trong thư có một tờ giấy nhỏ được xếp gọn, hóa ra lại là thủ dụ của Lý Long Cơ, Vương Củng aiật mình, hắn vội đóng chặt cửa nẻo, xong mới hồi hộp mở thủ dụ Lý Long Cơ ra.

“Ái khanh theo trẫm đã nhiều năm, trẫm vốn biết ái khanh trung nghĩa, người xưa có câu: kẻ ngồi miếu đường cao, mới có thể nhìn thấy rộng lớn, ái khanh làm quan chức cao, nên cái nghĩ cái nhìn đương là an nguy của Đại Đường, Hôm nay bầu trời Trường An đương bị ma chướng che phủ, mưa sa bão táp, thần khí Đại Đường bị ép phải vào Thục, trẫm ai thán cho xã tắc tổ tông, hận sức mình quá bạc nhược, mong ái khanh có thể dẫn Vương thị gia tộc đi ra khỏi ma chướng cùng chung sức với trẫm, cùng trả lại bầu trời trong xanh cho Đại Đường, trẫm thiết tha trông mong như vậy.”

Vương Củng từ từ gấp thư lại, đầu hắn trống rỗng, Thủ dụ của Lý Long Cơ không những không làm hắn mừng, ngược lại, hắn có cảm giác sợ hãi, Bị Lý Long Cơ nhằm vào chứng tỏ là hắn cũng có giá trị của mình, nhưng đồng thời cũng mang lại áp lực cho hắn, Vương Củng rất rõ tính Lý Long Cơ, một khi hắn yêu cầu mà không được đáp ứng hoặc thỏa mãn, hắn sẽ quay ngược lại xem ngươi lại kẻ thù, để ngươi phải chết mới thôi, Bây giờ Lý Long Cơ đã nhắm vào Vương Củng hắn, vậy hắn nên trả lời thế nào đây?

Hay mặc kệ?

Lòng Vương Củng rối bời, hắn vừa khuyên Xuân Nương thỏ khôn nên có ba hang, nhưng giờ đến lượt mình, không lẽ cũng phải làm thỏ khôn ư?

Vương Củng đặt thủ dụ của Lý Long Cơ sang một bên, hắn tạm thời không muốn nghĩ đến Lý Long Cơ, Hắn lại mở thư Thôi Viên ra, nội dung trong thư cũng giúp hắn thở phào, Trong thư không nhắc đến thủ dụ Lý Long Cơ, chỉ là hi vọng có thể tăng cường hợp tác hai nhà Thôi Vương, mong có thể giữ lại lợi ích lớn nhất cho hai nhà giữa hai triều Đường nam bắc, ở cuối thư Thôi Viên còn nhắc đến một việc, Binh bộ thị lang Vi Kiến Tố đã lén đến nương nhờ Lý Long Cơ, Hắn gần đây có thể sẽ có manh động gì, nói Vương Củng phải đề phòng, và đây là cơ hội triệt để lật đổ Vi gia.

“Lật đổ Vi gia!”

Trong lòng Vương Củng bỗng xẹt qua ý tưởng này, Kỳ thực Vương Củng muốn lật đổ là Bùi gia, nhất là Bùi Mân, hắn càng muốn diệt cho hả dạ, nhưng hắn không động được Bùi Mân, Bùi Mân là người đại diện của Lý Khánh An, Có điều diệt được Vi Kiến Tố cũng tốt, Năm xưa Vi Kiến Tố đi theo Dương Quốc Trung đã là đối đầu của Vương Củng, Vi gia lại có quan hệ trực thuộc với Bùi gia, lật đổ Vi Kiến Tố cũng coi như là cảnh cáo với Bùi gia gần đây hống hách, Vương Củng biết đây kỳ thực cũng là ý của Thôi Viên.

Vương Củng không khỏi nghĩ đến Lý Khánh An gần đây đang không ngừng lôi kéo các đại thế gia, Danh môn đại tộc của Trường An có Bùi, Lư, Vi, Tiêu, Trương, Độc Cô, Trưởng Tôn.., vài chục hộ hắn đều đã đích thân đến nhà, khí thế mạnh mẽ, Hôm qua Lý Hanh còn hỏi hắn, làm sao để chặn lại dã tâm của Lý Khánh An được đây?

Cứ đánh một đòn mạnh vào Vi gia không phải chính là cảnh cáo các thế gia này ư?

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng của nha hoàn, “Lão gia, phu nhân nói đến giờ xuất phát rồi, phu nhân đã ngồi trên xe ngựa đợi lão gia.”

“Ta biết rồi!”

Vương Củng bị hối đến mức bực mình, hắn thay áo khác, đội mũ sao vội vã ra khỏi nhà.

Bùi phủ lúc này đang rất náo nhiệt, con đường trước phủ đã dừng đầy xe của khách khứa, nhưng vẫn không ngừng có thêm xe ngựa từ phía trước đi đến, mười mấy người tử đệ Bùi gia đang cưỡi ngựa bận rộn với việc chi đạo chỗ đậu xe ngựa, ba trăm mấy người thân binh của Lý Khánh An cũng đến giúp một tay duy trì trật tự.

Lần này Bùi Khoan mừng thọ tổng cộng đã phát một ngàn hai trăm thiếp mời, tuyệt đại đa số nhân vật có tiếng tại Trường An đều được mời đến, và cộng thêm Bùi Khoan tính tình vốn hào phóng lại thích kết bạn nên rất được lòng người, vì thế các cự thương như bọn Vương Nguyên Bảo cũng nhân được thiệp mời, bị hậu lễ đến chúc mừng.

Thông thường mà nói, những thế gia danh môn như Bùi gia sẽ không qua lại với thương cổ, nhưng Bùi gia lại nghĩ đây có lẽ là lễ mừng thọ cuối cùng trong cuộc đời Bùi Khoan, vì thế dù là quý hèn, phàm người có giao tình với Bùi Khoan đều được mời đến, cũng coi như là lần gặp mặt cuối cùng trong cuộc đời Bùi Khoan.

Trước cửa Bùi phủ, các trường vãn bối của Bùi gia như Bùi Tuân Khánh, Bùi Mân, Bùi Tư, Bùi Hướng, Bùi Du đều đi ra đón khách, bóng hình Lý Khánh An lại không thấy đâu cả, người Bùi gia cũng chẳng hỏi gì nhiều.

Từng lượt từng lượt khách khứa dẫn theo vợ con đi lên, áo quần ăn bận của nam tử Đại Đường cũng không mấy khác nhau, cũng đều là áo lan bào thân trên dưới liền nhau, lưng thắt dây lưng, chân đi hia da ngựa, đầu đầu mũ sa hoặc mũ phác, ai ai sắc mặt hồng hào, tinh thần phấn chấn, còn phụ nữ thì ăn bận muôn màu muôn vẻ, thân bận váy dài rộng, Còn có một nguyên nhân là do sau khi Lý Dự kế vị yêu cầu cần kiệm, nghiêm cấm mọi người mặc Thục cẩm, nghiêm cấm mặc váy dài sáu mảnh, bản thân Thâm hoàng hậu cũng làm aương cho mọi người, dẫn đầu chi mặc váy bốn mảnh, từ đấy váy dài rộng bắt đầu biến mất khỏi thành Trường An, Nhưng sau khi Lý Dự qua đời, lệnh cấm của hắn đã mất hiệu lệnh, các quỷ phụ Trường An lại lũ lượt lật váy rộng trong rương ra mặc, tình hình lục phức váy dài kéo sông Tương lại bắt đầu xuất hiện.

Các tà váy đỏ, vàng, xanh, tím đua sắc, váy cao ngang ngực, hai vầng tân nguyệt nửa lộ, trắng nõn như tuyết mộng như ngọc, bên ngoài là áo cánh mỏng ngắn, vai đeo sa bạc, Các nữ nhân phần lớn đều bới búi tóc cao như ô vân che nhật, mặt trát phấn nồng, trâm ngọc, gài tóc vàng, vòng vàng, mỗi bước đi uyển chuyển đều nghe tiếng leng keng của đủ các loại trang sức, trong càng duyên dáng quyến rũ.

Lúc này, môn hạ tả thị lang Trương Hạo bước nước đại đi đến, Hắn vốn là Thái Nguyên doãn, ba tháng trước mới được điều đến Trường An, vợ con vẫn còn ở Thái Nguyên chưa kịp vào Kinh, Vì thế hôm nay hắn đến dự tiệc một mình, Hắn đi lên trước chấp tay cười nói: “Bùi cáo lão đại thọ, ta chuyển đến chúc mừng!”

Môn hạ thị lang thường có hai người, một tả một hữu, tả thị lang là Trương Hạo, còn hữu thị lang là Bùi Tuân Khánh, Tuy Trương Hạo cũng là người của Lý Hanh, nhưng hắn tính tình thẳng thắng, cương nghị chính trực, rất có uy tính trong triều, cũng có quan hệ rất tốt với Bùi Tuân Khánh.

Bùi Tuân Khánh thấy hắn đến vội mừng rõ đi ra đón: “Ta mặc ngươi có đến hay không, cử mang lễ mừng thọ đến là được!”

Trương Hạo chỉ vào Bùi Tuân Khanh nói với Bùi Mân:“Bùi tướng quốc, tướng quốc xem cái tên này, còn là cao quan triều đình nữa đấy nhé, thế mà dám phát ngôn lời lẽ vu lợi thế, ta phải đàn hạch hắn!”

Ba người họ cùng cười phá lên, Bùi Tuân Khánh vỗ vỗ lưng Trương Hạo nói: “Nào!

Ta đã để giành cho ngươi một chỗ đẹp rồi, giờ để người lén dâng bình rượu ngon lên cho ngươi trước đã, ngươi nhớ tuyệt không được nói là do ta an bài nhé.”

“Ta biết!

Ta biết!”

Trương Hạo cười nói: “Ngươi cứ đi tiếp khách đi, ta tự đi tìm rượu uống!”

Bùi Tuân Khánh vội vẫy tay gọi một tử đệ Bùi thị đến dẵn dò hắn dẫn Trương Hạo vào, Lúc này, lại có vài người khách quan trọng đến, Vương Củng cũng đã dẫn theo vợ mình đến, Bùi Tuân Khánh bèn cáo lỗi với Trương Hạo, vội đi lên nghênh tiếp.

“Vương tướng quốc giờ mới đến, nên phạt ba ly rượu!”

Trong Bùi phủ tiếng người ào ã, cạnh hòn non bộ, trong bụi hoa, trong đình các., .đâu đâu đều có từng nhóm khách khứa tụ lại, Lúc này một nam tử trung niên hơi gầy đương đi qua tiểu viện, hắn tùy ý chào hỏi với vài người quen, mà hắn cơ hồ cũng chẳng có hứng thú chuyện trò gì với ai, đâu đâu toàn người với người, khiến hắn hơi khó chịu, Hắn yêu thích sự yên tĩnh, chỉ muốn tìm một nơi yên ắng để tạm nghỉ ngơi.

Đi liền mấy viện từ, khách khứa cũng càng lúc càng ít, Lúc này hắn đã đứng trước cửa của một tiểu viện cơ hồ không có khách, trong đó cây xanh bóng rậm, hoa nở tươi thắm, khiến người ta nhìn thôi đã thấy thoải mái, Tâm tình của hắn sảng khoái vô cùng, đương định đi vào thì không ngờ từ đâu hai binh sĩ đi ra chặng lại, “Xin lỗi, nơi đây là cấm địa, khách thường không được đi vào!”

“Ta chỉ định ngắm xem hoa cỏ trong đây!” nam tử trung niên chỉ chỉ tiểu viện cười nói.

Hai binh sĩ lắc lắc đầu, “Tiên sinh xem ở đây là được rồi, không thể đi vào!”

Nhưng vừa lúc này, từ trong viện vọng ra tiếng nói chuyện, binh sĩ vội nói với nam tử trung niên này: “Đại tướng quân nhà ta đến rồi, xin tiên sinh tạm lánh mặt một lúc!”

nam tử trung niên không lánh vào đâu được, vội tránh vào sau một cây cổ thụ, Lúc này Lý Khánh An đang dẫn khách đi ra.

Từ sáng đến giờ hắn đã phải không ngừng hẹn gặp bao nhiêu khách quan trọng, nam tử cùng đi ra với hắn chính là Hình bộ tả thị lang Tiêu Hoa, Tiêu Hoa cũng xuất thân danh môn, hắn là hậu duệ của Tiêu thị quý tộc lục triều, Tiêu thị đã có ba người bái tướng Đại Đường; phụ thán Tiêu Hoa chính là danh tướng Tiêu Tung; đệ đệ của hắn là Tiêu Hành, vì cưới con gái Lý Long Cơ công chúa Tân Xương làm vợ nên với thân phận con rể hoàng đế mà quan bái Quang Lộc tự khanh.

Có điều dạo trước mọi người đua nhau nam hạ, Tiêu Hành dưới sự ủng hộ của vợ cũng nam hạ Thành Đô, làm quan Thục kinh, vì thế trong lòng Tiêu Hoa lại bắt đầu lo lắng, Hôm nay Lý Khánh An hẹn gặp hắn chính là muốn an ủi hắn, để hắn không phải bị ảnh hưởng bởi việc của huynh đệ mình.

“Tiêu thị lang không phải lo lắng, huynh đệ nam bắc mỗi người một nơi không chỉ Tiêu gia, cứ nói Thôi gia, Thôi Hoán và Thôi Viên không phải đang làm tướng quốc tại hai nơi nam bắc ư?

Ta cũng không thấy có gì là lạ, mỗi người vì một chủ.”

“Đa tạ lời khuyên của đại tướng quân, như thế thì ta cũng có thể yên tâm phần nào, nếu không e rằng ăn ngủ không yên.”

Lý Khánh An cũng cười ha hả nói: “Vậy hôm nay Tiêu thị lang phải uống thêm vài ly, không say không về!”

“Nhất định!

Nhất định!

Hôm nay nhất định phải uống thêm vài ly.”

Lý Khánh An đưa Tiêu Hoa ra khỏi tiểu viện, hắn cảm giác có phần mệt mỏi, đương định vào phòng nghỉ ngơi chốc lát, Vừa quay lưng lại thì lại bắt gặp một người nam tử trung niên lấp ló sau cây đại thụ, bèn cười nói: “Sao ngươi lại trốn ở đây?”

Thân binh của hắn vội đi lên giải thích: “Vị tiên sinh này muốn vào viện để thưởng thức hoa cỏ, đương lúc đại tướng quân đi ra, nên bèn tránh tạm vào đấy.”

nam tử trung niên này biết Lý Khánh An, hắn vội đi lên trước thi lễ nói: “Ty chức tham kiến đại tướng quân!”

Lý Khánh An chi chỉ vào cây hạnh cao to xa xa, cười nói: “Cái viện từ này cũng chỉ trồng vài cây hạnh nhỏ, nếu vị sứ quân này thích thường thức, có thể đến Bắc Bích Uyển, ở đó có hai cây hạnh cổ thụ năm trăm tuổi, và còn có Thái Hồ thạch nổi tiếng, đình đài lâu các đều rất tinh tế, Ta kiến nghị sứ quân có thể đến đấy thưởng thức.”

nam tử trung niên cười khổ nói: “Tinh hoa của viên lâm chính là một chữ ‘tịnh’, Bắc Bích Ưyền người qua người lại đông đảo, huyên náo vô cùng, dù có tinh tế đi chăng nữa, thì cũng chẳng qua là đống thô mộc vô tri, thế thì có gì để thưởng thức.”

Lý Khánh An thấy hắn nói có lý, bèn gật gật đầu nói: “sứ quân nói quả thực không sai, ta cũng là người thích yên tĩnh, đau đầu nhất là phải ứng phó xã giao với mọi người, sống tùy ý một chút vẫn tốt hơn, sứ quân cử thoải mái vào đây ngắm phong cảnh, bao lâu cũng được, sẽ không có người đến làm phiền ngươi.”

nam tử trung niên nghe mà lòng vui mừng khôn xiết, hắn vội khom người cảm tạ: “Thật đa tạ mỹ ý của đại tướng quân.”

Lý Khánh An cười cười, xong bèn đi sâu vào trong viện tử, Đi đến gần cửa hắn bỗng cảm thấy, sao tên quan viên này mình chưa hề bao giờ gặp?

Hắn dừng bước quay đầu lại hỏi: “Xin hỏi tôn danh của sứ quân, hiện đang làm việc trong bộ tự nào?”

Nam tử trung niên khom người thi lễ với Lý Khánh An trả lời: “Hạ quan là Môn hạ tỉnh cấp sự trung, họ Vương tên Duy, tự Ma Cật, đến Bùi phủ dự tiệc cùng Lư hữu thừa.”

Chương 458: Tình huống phát sinh

“Ngươi chính là Vương Duy viết nên câu ‘Đồi thông vằng vặc trăng ngà, đá cao suối chảy nguồn xa xăm về (*)’?” (*Bài thơ ‘Đêm thu ở núi’, người dịch Hải Đà)

Lý Khánh An trên dưới quan sát nam tử trang niên da dé ngâm đen, thân hình nhỏ gầy này, hắn cảm thấy có chút không thể tưởng tượng được, trong ấn tượng của hắn, Vương Duy lẽ ra phải là một người phong lưu phóng khoáng, hào hoa phong nhã mới đúng, cho dù đã đến trung niên, cũng lẽ ra phải có phong độ nho nhã quắc thước, mặt trắng râu dài, tại sao lại vừa đen vừa gầy, dung mạo lại xấu xí đến vậy.

Lý Khánh An cũng không phải trông mật mà bất hình dong, mà là hình tượng Vương Duy chênh lệch quá lớn so với trí tưởng tượng của hắn, làm cho hắn nhất thời khó mà chấp nhận.

Vương Duy vì đắc tội với Dương Quốc Trung, bắt đầu từ năm Thiên Bảo thứ mười một, bèn đã ở trong một trạng thái nửa làm quan nửa ở ẩn, hắn mấy lần muốn từ quan ở ẩn hoàn toàn, nhưng lại không dứt bỏ được quan trường đã gắng gượng được gần hai mươi năm, hắn tinh thông phật lý, đem phật lý xem như một thứ học vấn, nhưng hắn lại không phải là loại người chán ghét trần thế, nhìn thấu cõi hồng trần hão huyền.

ở một mức độ rất lớn, hắn là bởi vì hắn quan trường bất đắc chí, hiện nay Dương Quốc Trung Nam khứ, nhóm người thuộc phái cải cách tiên tiến gồm Bùi Mân, Lý Nghiên đã chấp chưởng đại quyền, Vương Duy bèn lại này sinh một chút lòng lưu luyến bịn rịn, bèn viết thư cho Lư Hoán có quan hệ cực tốt với hắn, muốn quay trở về lại quan trường, tiếp tục gầy lại một phen sự nghiệp.

Hôm nay Lư Hoán dẫn hắn đến tham gia lễ thọ của Bùi Khoan, hắn muốn tìm kiếm nơi yên tĩnh, không ngờ vừa lúc gặp đúng Lý Khánh An, Lý Khánh An tuy không quen biết Vương Duy, nhưng Vương Duy lại quen biết Lý Khánh An, ngay từ năm Thiên Bảo thứ tám, Vương Duy bèn ở trên Hàm Nguyên đại điện gặp mặt qua hắn.

Trong lòng mỗi một thi nhân Đại Đường đều có một giấc mộng Tây Vực, Vương Duy cũng không ngoại lệ, năm Khai Nguyên hai mươi lăm, Trương Cửu Linh bị biếm truất, Vương Duy cũng bị bãi truất làm Lương Châu Hà Tây tiết độ sứ phán quan, ở Hà Tây trải qua thời gian hai năm, ở Hà Tây, hắn đã viết nên vô số bài thơ được nhiều người truyền tụng, như Đại mạc cô yên trực, Trường Hà lạc nhật viên v.v...

Cuộc sống biên thùy từng trải làm cho hắn đối với Tây Vực có một thứ tình cảm đặc biệt, khi hắn vô tình gặp được Lý Khánh An, lại nổi lên sự hoài niệm của hắn đối với Tây Vực, trong lòng hắn bèn có thêm một phần xúc cảm.

Hắn đương nhiên hiểu rằng Lý Khánh An ở trong ngôi tiểu viện này có sắp xếp đặc biệt, bèn khom người thi lễ nói: “Hạ quan thật sự không biết đại tướng quân ở nơi này, quấy rầy rồi, hạ quan cáo từ!”

“Vương sứ quân không vào trong ngồi một lát ư?”

Lý Khánh An cười nói.

“Thôi, hạ quan đi chỗ khác.”

Vương Duy cung kính thi một lễ với Lý Khánh An, bèn xoay mình đi khỏi, Lý Khánh An nhìn vào bóng dáng hắn đi xa, trong lòng cũng khá lấy làm cảm khái, những thi nhân nổi danh như cồn thời thịnh Đường này, Lý Bạch, Đỗ Phủ, Vương Duy, Vương Xương Linh, sầm Tham, Cao Thích, ngoại trừ Đỗ Phủ hắn vẫn chưa gặp ra, những người khác hắn đều đã nhất nhất tiếp xúc qua, Đỗ phủ vào năm Thiên Bảo thứ mười được nhậm mệnh làm Hữu vệ suất lĩnh trụ tào tham quân, sau khi Lý Dự đăng cơ, hắn lại được Lại bộ nhậm mệnh làm Hà Bắc đạo Dịch Châu Toại thành huyện Huyện thừa.

Tuy nhiên Đỗ phủ lúc bấy giờ vẫn còn chưa thể đem so sánh với những đại thi nhân danh trấn như Lý Bạch, Vương Duy, hắn vẫn chỉ là một thi nhân hạng hai lặng lẽ không chút tiếng tăm, nếu như không có mối loạn An Sử, Đỗ Phủ còn là Đỗ phủ nữa không?

Lý Khánh An lòng có cảm khái, lúc này, tiếng chuông Bùi phủ lên, đây là đang thúc giục những khách nhân tiến vào đại đường, Lý Khánh An thấy thời giờ cũng gần kề, liền không quay về tiểu viện nữa, trực tiếp hướng đại đường mà đi.

Buổi chiều, cơ hồ tất cả những quyền quý đại thần ở Trường An đều đi đến Bùi phủ cả, toàn bộ phòng ngự trị an ở Trường An cũng đều tập trung ở khu vực Tĩnh Thiện phường, nhất là Kim Ngộ vệ của Vạn Niên huyện, cũng đều bố trí dầy đặc ở chung quanh Tĩnh Thiện phường, Kim Ngộ vệ ở những phường khác rõ ràng đã giảm bớt đi rồi.

Thời tiết vẫn còn rất nóng nực, sau giờ ngọ, trên đường ít thấy bóng người đi lại, trên các con đường trong Thanh Long phường lạnh lẽo vắng tanh, lúc này, trong phủ trạch của Vi Kiến Tố chạy ra một chiếc xe ngựa, xe ngựa có vẻ rất tầm thường, không khác gì mấy so với những chiếc xe ngựa cho thuê của Trường An, nhưng tốc độ lại rất nhanh, từ trong phủ đi ra, liền hướng phía thành nam phóng chạy đi.

Xe ngựa vừa mới rời khỏi, từ trong con hẻm đối diện với phủ của Vi Kiến Tố xẹt ra một bóng người, hắn xoay người lên ngựa, cũng gia tăng tốc độ hướng xe ngựa đuổi theo.

Trong chốc lát, xe ngựa đã chạy tới trước cửa thành, binh sĩ gác cổng thành lập tức ngăn cản xe ngựa lại, phải kiểm tra theo lệ.

“Đứng lại!”

Mấy viên binh sĩ chạy vội lên, thường thì không cần kiểm tra, nhưng sau khi một lượng lớn quan viên trốn sang phía nam rồi, thành Trường An thành cũng dần dần tăng cường kiểm tra các xe qua lại, nhất là xe ngựa, cơ hồ đều phải bị ngăn lại để tra xét.

Mấy viên binh sĩ ngăn cản xe ngựa lại, một viên hiệu úy trực gác tiến lên hỏi phu xe: “Là người nào?

Đi nơi nào?”

Cửa sổ xe mở ra một khe hở nhỏ, một gã trung niên nam tử mập mạp đưa ra một miếng ngán bài, đó là lệnh thông hành tạm thời, có thể miễn bị kiểm tra, chỉ có quan viên trên tứ phẩm mới có, hiệu úy nhìn thấy miếng ngân bài này, lập tức nghiêm nghị cung kính, khoát tay nói: “Cho đi!”

Mười mấy viên binh sĩ nhường ra một lối đi, phu xe quất ra roi dài, xe ngựa xuyên qua cửa thành, nhanh chóng phóng ra hướng ngoài thành, Xe ngựa chạy xa được khoảng chừng một dặm, mười mấy viên hắc y kỵ sĩ liền đuổi theo, binh sĩ gác thành vừa định tiến lên tra hỏi, kỵ sĩ cầm đầu đã đem lệnh bài đưa ra quơ một cái, đó là lệnh bài của quan lớn trong quân Quan Trung, khiến cho binh sĩ gác thành sợ quá không dám hỏi nhiều, vội vàng tránh ra.

Kỵ sĩ cầm đầu thấy xe ngựa quả thật đi về hướng nam, liền thấp giọng thét ra một câu lệnh đối với thủ hạ bên cạnh: “Thông báo với quân đội phía trước!”

Một con bồ câu bay lên trời, đập cánh bay về hướng nam, mười mấy viên binh sĩ lại giục ngựa lần nữa, theo đuôi xe ngựa mà đuổi theo.

Xe ngựa ra khỏi Trường An, lại tăng nhanh tốc độ hơn nữa, dọc theo đường cái phóng nhanh về phía nam, đi được ước chừng một canh giờ, xe ngựa tiến vào con đường đi đến Tử ngọ Cốc, đường đi bắt đầu aập ngềnh, phu xe ngựa thả chậm tốc độ xuống.

“Lưu quản gia, ngựa chạy như điên như vậy sẽ kiên trì không được lâu nữa, phải để cho chúng nó nghỉ ngơi một chút.”

Trung niên nam tử mập mạp ở bên trong xe ngựa thấy hai bên đều là rừng cây rậm rạp, trong lòng không khỏi có chút lo lắng, liền dặn dò nói: “Hãy mau chóng rời khỏi khu rừng rậm này, rời khỏi đây rồi hãy chậm rãi dừng lại nghỉ ngơi.”

Hắn vừa dứt lời, chỉ nghe một tiếng la vang, từ hai bên trong rừng rậm chạy ra một lượng lớn kỵ binh, trái phải trước sau mà bao vây chung quanh xe ngựa, Bọn họ tay cầm trường mâu tên nỏ, đằng đằng sát khí, có hơn ngàn người, toàn bộ đều là quân Quan Trung, phu xe ngựa sợ tới mức run lẫy bẫy, ngay cả rơi ngựa cũng bị đánh rơi xuống đất.

“Các ngươi muốn làm cái gì?”

Hắn run rẩy thanh âm nói: “Xe này của chúng tôi là của phủ Vi thị lang đó.”

Một viên trung lang tướng giục ngựa tiến lên, lạnh lùng nói: “Chính bởi vì xe ngựa các ngươi là của Vi phủ, mới chặn các ngươi lại.”

Cửa xe được kéo ra, trung niên nam tử béo mập đó thò đầu ra cười trừ nói: “Nhất định là hiểu lầm, lão gia nhà ta chính là binh bộ Vi thị lang, lão gia còn đang ở Bùi phủ tham gia yến hội đấy!”

Nói xong, hắn đem một tấm ngân bài đưa cho trung lang tướng, rồi cười nói: “Cũng đều là người một nhà cả, các ngươi nhìn xem tấm ngân bài này thì biết rõ rồi.”

Trung lang tướng không hề bị lay động chút nào, xem cũng không thèm xem ngân bài một chút nào, nói: “Chúng tôi phụng mệnh tra xét những xe ngựa đi về phía nam, cho dù là ai, nhất loạt phải chấp nhận kiểm tra, xuống xe đi!”

Trung niên nam tử béo mập biến sắc, quát: “Các ngươi lớn gan thật, ngay cả xe ngựa của Vi thị lang cũng dám tra xét sao?”

Trung lang tướng quay đầu lại vung tay lên: “Hãy tra xét cho ta, ai dám kháng cự lại, giết ngay lập tức!”

Mấy trăm viên binh sĩ như lang như hổ đồng loạt xông lên, bọn họ lôi phu xe xuống khỏi xe ngựa, kéo cửa xe ra xông vào trong, Quản gia béo không dám chống cự, chi kêu rên một tiếng, bị binh lính đánh nghiêng, trói hắn lại, lập tức ném xuống xe ngựa, chỉ tra xét được một lát, chỉ nghe bên trong xe ngựa có binh lính hô: “Tra xét được thứ khả nghi!”

Mấy viên binh lính đem một chiếc rương gỗ nặng khiêng xuống xe ngựa, đặt trên quan đạo, trung lang tướng lấy kiếm chỉ vào nói: “mở nó ra!”

Một gã binh lính đi lên trước, dùng đao cậy nấp rương gỗ ra, chỉ thấy đầy một rương toàn bộ đều là công văn, Trung lang tướng đón lấy một quyển lật ra xem, những văn thư này thì ra đều là tư liệu của quân Quan Trung, bao gồm số người, trang bị, tình trạng huấn luyện, cùng với những ghi chép mà mỗi một viên quân đội đế lại ở binh bộ, tất cả những bậc trên hiệu úy đều có hết, ghi chép tường tận quê quán, số nhân khẩu trong gia đình, bối cảnh sinh sống của bọn họ vân vân, vô cùng chi tiết, nói cách khác, lấy được những tư liệu này, muốn xúi giục gì bất kỳ một viên quan quân nào cũng đều dễ như trở bàn tay, lúc này, một sã binh lính lại lục soát được một phong thơ, đưa cho trung lang tướng.

Trung lang tướng nhìn xem một hồi liền cười lạnh một tiếng, nói: “Đường đường Vi thị lang muốn đi theo địch đã đành, lại còn muốn bán đứng quân Quan Trung, chứng cớ vô cùng xác thực, xem hắn giải thích như thế nào đây.”

Quản gia béo khan cả cổ họng hô: “Chúng tôi không hề đi theo địch, chỉ là muốn đem những tư liêu này đem đặt ở điền trang mà thôi.”

“Nói nhảm!

ở đây rõ ràng có thư do chính tay Vi Kiến Tố viết, xe ngựa của các ngươi lại đang chạy trên đường đi đến Tử Ngọ Cốc, còn muốn chối sao?”

Trung lang tướng lớn tiếng quát: “Hãy mang đi cho ta!”

Bọn lính đem quản gia béo và phu xe trói như bánh chung vậy, lại nhét miệng bọn họ lại, ném vào trong xe ngựa, đánh xe ngựa hướng Trường An mà đi.

Thọ yến của Bùi phủ lúc này đã tiến hành hơn hai canh giờ rồi, dần dần tới hồi cao trào, trong đại sảnh đường vô CÙng náo nhiệt, Trên khu đất trống ở giữa, một đội vũ nữ người Hồ được mời đến đang nhảy điệu Hồ thuyền vũ nhiệt tình và nồng cháy, Mười mấy vũ nữ mặc váy dài màu đỏ tươi đang lượn lỡ trong tiếng trống nhịp nhàng, chân váy tung bay lên, giống hệt như những bông hoa tươi nở rộ.

Thông thường, sau khi Bùi gia đưa xong thiệp mời, cũng không biết số lượng thực khách cụ thể ra sao cả, là dẫn theo thê nữ mà đến, hay là chi dẫn con trai, những điều này cũng đều không rõ ràng lắm, vị trí cũng rất khó an bài, chỉ có thể suy tính ra một con số khái quát mà thôi, Cho nên, ngoại trừ một số nhân vật quan trọng có vị trí cố định ra, những khách nhân khác phần lớn tùy ý mà ngồi, giữa nam nữ tân khách cũng không có phân chia nghiêm khắc lắm, có thể ngồi chung với người nhà của mình, cũng có thể ngồi cùng bàn với bằng hữu quen thuộc.

Cũng chính vì nam nữ ngồi lẫn lộn, cho nên không khí đặc biệt náo nhiệt, nơi nơi cũng đầy ấp tiếng cười ồn ào huyên náo, Đàn ông thì nói đến những đề tài tiếu lâm, khiến cho các quý phu nhân không ngừng che miệng cười duyên, Rất nhiều nam nữ trẻ tuổi lại càng lợi dụng cơ hội này ánh mắt đưa tình, tìm kiếm một nữa kia của mình.

Lý Khánh An vốn dĩ là ngồi ở bên cạnh vị trí chủ tọa của Bùi Khoan, nhưng hắn kiên quyết đem vị trí đó nhường cho một vị trưởng bối đức cao vọng trọng vừa từ Hà Đông tới, vị trí của hắn bèn chuyển tới chỗ ngồi dành cho khách nhân, ngồi cùng với mấy vị tướng quốc, môn hạ thị lang Trương Hạo đến một mình, liền vừa lúc ngồi chung một nơi với Lý Khánh An.

Trương Hạo uống hơi nhiều rượu, có vẻ hứng chí dạt dào, hắn bưng chén rượu nói với Lý Khánh An: “Ta có đề nghị này với Đại tướng quân, không biết có nên nói hay không?”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Trên bàn tiệc rượu có cái gì khó mà nói chứ, Trương thị lang cử việc nói thẳng.”

Trương Hạo trẫm ngâm một chút nói: “Ta muốn nói chính là An Lộc Sơn, Ty chức ở Thái Nguyên nhiều năm, hiên rất rõ về người này, hết thấy những người đã từng đi qua U Châu, cũng đều nói An Lộc Sơn tất phản không thể nghi ngờ, Hắn lén bán những vật bằng sắt và lương thực cho người Hồi Hột và người Khiết Đan, đều lấy chiến mã để trao đồi, những con ngựa đồi được dùng để chiêu mộ quân đội, Hiện tại ngoại trừ mười mấy vạn người đã định ra, hắn ít nhất còn âm thầm chiêu mộ không dưới mười vạn người, Từ khi hắn xuất binh chiếm cứ Hà Đông, dã tâm muốn tạo phản của hắn đã hiển lộ rõ rệt, Lần này tuy rằng Đại tướng quân đã đánh bại hắn, nhưng hắn căn cơ vẫn còn tồn tại, hắn hiện tại tựa như một con sói dữ đã lùi móng vuốt về, nếu triều đình bỏ mặt không để ý tới hắn nữa, khiến cho hắn có thể khôi phục nguyên khí, hắn nhất định sẽ xâm chiếm Hà Đông lần nữa, chờ đến lúc đó, hắn sẽ giơ lên cao ngọn cờ tạo phản, khi đó sẽ khổ cho dân chúng Hà Đông, Hà Bắc mà thôi.”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Ta cũng biết An Lộc Sơn lòng lang dạ thú, cho nên ta chuẩn bị ở phía bắc bộ của Hà Đông bố trí trọng binh phòng bị, Quân đội chiêu mộ được ở Quan Trung và Quan Nội đạo lần này, ít nhất có một nửa phải bố trí ở Hà Đông, và cả đội quân tinh nhuệ mà ta điều từ An Tây tới nữa, cũng sẽ an bài một phần ở Hà Đông, nghiêm ngặt canh phòng An Lộc Sơn lại xâm chiếm Hà Đông lần nữa.”

“Ta cũng đã nghe nói Đại tướng quân sẽ bố binh ở Hà Đông, nhưng ty chức cảm thấy như vậy vẫn còn chưa đủ, ty chức đề nghị Đại tướng quân huấn luyện dân đoàn, giấu binh ợ trong dân, nếu An Lộc Sơn quy mô xâm chiếm Hà Đông, dân chúng cũng có thể tự tố chức mà đứng lên chống cự, ý của ty chức là, ở Hà Đông tạm thời buông thả việc khống chế về mặt vũ khí, cho phép dân gian sử dụng quân nỏ và binh khí dài.”

“Nhưng ta cho rằng ở dân gian buông thả việc quản chế binh khí có chút bất ổn!”

Vương Củng ngồi ở bên cạnh đột nhiên xen lời, hắn từ đầu đến giờ vẫn đang nghe lén cuộc trò chuyện giữa Lý Khánh An và Trương Hạo, cuối cùng đã nhịn không được nói: “Nếu như ở Hà Đông buông thả việc quản chế binh khí, vậy thì Quan Trung, Quan Nội, cùng với Hà Nam và Lũng Hữu lại phải làm sao?

Ta dám nói không đến nửa năm, các nơi Đại Đường đều sẽ bắt chước theo, nếu làm như vậy, nếu dân chúng tạo phản, quan binh sẽ rất khó tiêu diệt, cho dù tiêu diệt cũng sẽ trả giá rất thảm trọng, mấy năm trước các nơi đều có nông dân mất đất tạo phản, vốn dĩ đã làm cho triều đình đau đầu, nếu tiếp tục thả lỏng thêm cho việc quản chế binh khí, dân sẽ càng khó quản lý hơn!”

Nhưng Trương Hạo chau mày lại, phản đối hắn nói: “Vương tướng quốc nói như vậy có chút lẫn lộn đầu đuôi rồi, từ xưa đến nay, nhân dân tạo phán đều là bị ép bất đắc dĩ, đều là không thể tiếp tục sinh sống nữa mới đi tạo phản, nếu triều đình đối đãi tốt nhân dân, giảm thiểu tô thuế, nghiêm khắc khống chế thâu tóm ruộng đất, cho nhân dân một con đường sống, cho dù có nhiều vù khí chất đống trước mặt họ đến đâu, bọn họ cũng sẽ không tạo phản, ngược lại, những cường hào địa chủ muốn tạo phản, cho dù ngài có hạn chế vũ khí cách mấy, bọn họ cũng sẽ có thể dấu giếm quân khí, điều này không liên quan đến việc có khống chế vũ khí hay không, dân chúng nếu có năng lực tự vệ, vậy thì cho dù là người Hồ xâm nhập, hay là An tặc xâm phạm, dân chúng đã có thể tự vệ kháng cự, không đến nỗi giống như con cừu mặc người ta làm thịt giết đi.”

Lý Khánh An nghe đến âm thầm gật đầu, ‘giấu binh trong dân’, điều Trương Hạo nói chính là cách làm trước giờ của An Tây, thật sự nhắc nhở hắn ngay, Trung Nguyên thật ra cũng có thể mở rộng.

Lý Khánh An bèn cười nói: “Ta nói một chút tình hình An Tây vậy!

Kể từ ba năm về trước, An Tây bèn đã buông thả hạn chế vũ khí trong dân gian, nhất là là di dân người Hán, An Tây là cường chế trong mỗi nhà mỗi hộ bắt buộc phải có một cây trường mâu, một bộ khôi giáp, nếu như trong nhà có hai nam đỉnh, còn phải có một cây quân nỏ, một con chiến mã, mỗi ba tháng phải tập trung huấn luyện một tháng, đây chính là chế độ dân đoàn của An Tây, ta xem có thể mở rộng ở Trung Nguyên.”

Tuy nhiên Vương Củng lại bất mãn nói: “An Tây thì được, nhưng Trung Nguyên lại chưa chắc được, nuôi hổ có thể đả thương người, nhưng cũng có thể vồ xé mình, giấu binh trong dân tuy nói thì nghe hay, nhưng nếu bị An Lộc Sơn lợi dụng, dân đoàn chúng ta vất vả cực khổ huấn luyện được ngược lại đã trở thành vũ khí lợi hại để hắn tiến công triều đình, e là đến lúc đó, đại tướng quân khóc cũng khóc không ra nữa.”

Lý Khánh An hừ một tiếng, cất cao giọng nói: “Vương tướng quốc là quá coi thường con dân Đại Đường ta, đâu là đúng đâu là sai, đâu là chính đâu là tà, nhân dân còn rõ hơn cả chúng ta, nếu nhân dân ủng hộ An Lộc sơn, nguyện ý giúp hắn lật đổ triều đình, vậy thì chứng tỏ bạo loạn của chúng ta đã khiến cho nhân dân không kham chịu được nữa, cũng giống như cái gọi là nền chính trị hà khắc dữ hơn cả hô!

Vậy thì An Lộc Sơn lật đổ triều đình, cũng là do chúng ta tự chuốc lấy thôi.”

Vương Củng cứng miệng không nên lời, sắc mặt xanh ngắt quay đầu đi, Trương Hạo thì âm thầm giờ ngón cái lên, thấp giọng khen nói: “Đại tướng quân nói hay lắm, nền chính trị hà khắc dữ hơn cả hổ, Trương Hạo ta thụ giáo rồi.”

Trong lòng Lý Khánh An lại khẽ lay động, bởi vì Trương Hạo trước giờ là người của Lý Hanh, vì vậy hắn chưa từng chú ý đến người này, nhưng từ tình hình hôm nay mà thấy, tên Trương Hạo này lại rất hợp tính tình của mình, thật sự là một đối tượng có thể tranh thủ.

Lúc này, trong đại sảnh đã nổ ra tiếng vỗ tay rào rào, Lý Khánh An vừa quay đầu lại, lúc này mới phát hiện Bùi Khoan từ phía sau đại sảnh đi ra, mặc trên người một trường bào màu đỏ tắc, trên mặt đã phết một lớp dầu cọ, trông có vẻ thần thái sáng láng khỏe khoắn, nhưng dù sao cơ thể gầy yếu, đi đường run rẩy, hai người cháu gái của ông, Bùi Vũ và Bùi Uyển Nhi một trái một phải dìu đỡ hắn, cẩn thận để hắn ngồi lên chủ vị, bèn đứng phía sau hắn.

Tiếng vũ nhạc đã ngừng lại, các vũ cơ đã lui xuống, tư nghi của hôm nay là Bùi Tư, hắn đứng dậy bèn mỉm cười cao giọng nói: “Hôm nay là đại thọ bảy mươi lăm tuổi của gia phụ, cảm tạ các vị đến Bùi phủ chúc thọ cho gia phụ, tuy thánh thượng và giám quốc điện hạ có việc không thể tham dự, nhưng các ngài đều đã đưa lễ mừng và lời chúc phúc đến, ở đây ta đại diện gia phụ và Bùi gia tỏ lòng cảm tạ sâu sắc, tiếp theo là ta vẫn muốn cảm tạ Vương tướng quốc, cảm tạ Lý thượng thư, cảm tạ Phòng thượng thư, cảm tạ Thôi thượng thư..

Bùi Tư là đang cảm tạ các thành viên chính sự đường ngoài Lý Khánh An và Bùi Mân, những người này gần như là ngồi cùng nhau, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về bên này, lúc này, Lý Khánh An liếc mắt một cái, vừa lúc nhìn thấy Bùi Uyển Nhi đứng phía sau lưng Bùi Khoan, cặp mắt như làn thu ba của nàng đang chăm chú nhìn mình, Lý Khánh An bèn khẽ mỉm cười với nàng, trên khuôn mặt trắng như sử của Bùi Uyên Nhi bỗng chốc phớt đỏ ửng, vội vàng xoay đầu tránh mặt, đi thấp giọng nói chuyện với Bùi Vũ.

“Ngoài việc cảm tạ mấy vị tướng quốc, ta càng cảm tạ tất cả các tân khách đến tham dự lễ thọ, ly rượu đầu tiên này đại diện Bùi gia kính các vị.”

Lý Khánh An lại bưng ly rượu lên đứng dậy cười nói: “Ly rượu đầu tiên này lẽ ra nên kính lão thọ tinh của chúng ta, nào!

Mọi người cùng uống cạn ly này, chúc Bùi các lão phúc như Đông Hải, thọ tỷ nam Sơn!”

Tất cả mọi người đứng lên, nâng ly cười nói: “Chúc Bùi các lão trường thọ!”

Đôi mắt Bùi Khoan đều cười tít lại thành một khe nhỏ, hắn định đứng dậy nói vài câu nói cảm tạ, nhưng lại không đứng dậy được, chỉ đành bưng ly rượu nhỏ lên, cùng mọi người uống hết ly này.

Mọi người đều ngồi xuống, đúng lúc này, ngoài đại sảnh đường vội vàng chạy vào một viên quản gia, thần sắc kinh hoàng, trên bậc thang bị vấp một cái, suỷt nữa bị ngã.

“Lão gia, Không hay rồi!”

Ánh mắt của mấy nghìn người trong đại sảnh đều trong phút chốc cùng nhìn về hắn, Bùi Tuân Khánh cực kỳ không vui nói: “Việc gì vậy?”

“Lão gia, có quan binh tới rồi!”

Quản gia vừa dứt lời, chỉ thấy ngoài sảnh đường xuất hiện hơn ba trăm quân Quan Trung võ trang hạng nặng, người dẫn đầu là nhân vật số bốn của quân Quan Trung, Văn huy tướng quân Lâm Kiếm, bọn họ sát khí đằng đằng bèn định xông vào đại sảnh, nhưng hơn sáu mươi thân binh của Lý Khánh An đứng gác trước cửa sảnh đã chặn bọn họ lại.

Hiệu úy Dương Vân Phụng rút đao quát: “nơi này là thọ lễ của Bùi các lão, các ngươi không được làm càn!”

“Chúng tôi phụng mệnh của giám quốc điện hạ, đi đến truy bắt gian tế quân địch, ở đây có thủ lệnh của giám quốc điện hạ, mời các ngươi tránh ra, đừng cản trở quân vụ, nếu không, chúng ta giết chết không bàn cãi!”

Tiếng nói của Lâm Kiếm cực lớn, tất cả mọi người trong đại sảnh đường đều nghe thấy rất rõ, trong mắt mỗi người đều lộ ra thần sắc vô cùng kinh ngạc, nơi đây là thọ đường của Bùi gia kia mà, lại dám toàn thân vũ trang xông vào không nói, còn ở ngay trước mặt mấy nghìn khách khứa bắt người ngay tại trận, đây rõ ràng là không nể mặt Bùi gia, Lý Khánh An trong lòng cũng kinh ngạc, hắn lúc này mới phát hiện Vương Tư Lễ và Trần Huyền Lễ đều không đến, Lý Hanh cũng không đến, hắn liếc mắt một cái, chỉ thấy trên mặt Vương Củng có chút đắc ý, trong lòng không khỏi hiểu rõ mấy phần, bọn họ là có chuẩn bị mà đến a!”

Lý Khánh An từ từ đứng lên, lạnh lùng nói: “Các ngươi muốn giết chết ai không bàn cãi?”

Chương 459: Truy nả gian tế

Lâm Kiếm xuất thân Vũ lâm quân, hắn vốn là ái tướng tâm phúc của đại tướng quân Vũ lâm quân Trần Huyền Lễ, nếu hắn có thể ngồi lên chiếc ghế thứ tư trong quân Quan Trung này thì tuyệt không phải lỗ mãng ngu xuẩn, hắn làm sao có thể không biết lúc này Bùi gia đang quyền quý tụ tập, quá ngông cuồng sẽ đắc tội rất nhiều người, chỉ là hắn chịu lệnh của Lý Hanh, lệnh hắn phải đến phá đám Bùi gia, nên Lâm Kiếm không thể không liều mạng xông đến Bùi phủ.

Nhưng trước mặt Lý Khánh An, lòng Lâm Kiếm lại thấy phát hoảng, Hắn đã ý thức được mình vừa nói sai lời, Trước mặt thân binh của Lý Khánh An hắn làm sao dám nói giết không tha, Mạnh Vân đã chết như thế nào thì chính hắn cũng đứng bên cạnh thấy rõ mồn một, Thảm cảnh Mạnh Vân bị giết hắn đến giờ vẫn chưa quên được.

Lâm Kiếm chấp tay thi lễ nói: “Hồi bẩm đại tướng quân, ty chức phụng mệnh của giám quốc đến bắt gian tế, vì trong lòng sốt ruột mà dùng lời không thích đáng, xin đại tướng quân thông cảm!”

“Gian tế?”

Lý Khánh An từ từ đi đến cửa đại đường, hắn hừ một tiếng nói: “Ai là gian tế?”

“Bẩm đại tướng quân, Binh bộ thị lang Vi Kiến Tố là gian tế!”

Hắn vừa phát ngôn xong cả đại đường cùng ồ lên kinh thán, tất cả ánh mắt đều dồn vào người Vi Kiến Tố, Vi Kiến Tố đương ngồi ở hàng giữa trong đại đường, bên cạnh hắn là thê từ, Từ lúc Lâm Kiếm mới xuất hiện thì trán hắn đã không ngừng vã mồ hôi, Hắn thấp thoáng đoán

được người Lâm Kiếm nói là mình, không lẽ Lưu quản gia đã xảy ra chuyện?

Mãi đến khi Lâm Kiếm nói tên hắn ra, mặt Vi Kiến Tố lập tức trắng bệch, đầu hắn cúi sầm xuống, Trong đại đường bắt đầu lao xao bàn tán, Vi Kiến Tố là gian tế?

Là gian tế của ai?

Đương nhiên là của Lý Long Cơ.

Lúc này, sắc mặt của những nhân vật trụ cột Bùi gia ngồi sau Bùi Khoan đã khó nhìn đến cực độ.

Vào thời khắc quan trọng trong buổi lễ mừng thọ của Bùi Khoan, mà quân Quan Trung lại đến phá đám, đây chẳng khác gì đánh bạt tay vào mặt người Bùi gia, Bùi Mân lửa giận đùng đùng, hắn đang định đứng dậy thì bị Bùi Tuân Khánh kéo lại.

“Ngươi đừng ra mặt, cứ để Tế Nhi.”

Gừng quả là càng già càng cay, Bùi Tuân Khánh phản ứng cực nhanh, Bùi Mân là hữu tướng quốc, nếu hắn ra mặt sẽ bị hoài nghi là lợi dụng chức quyền cản trở quân vụ, để Bùi Tế ra mặt là thích hợp nhất.

Bùi Tế gật gật đầu, bước nhanh ra ngoài đại đường, Hắn đi đến bên cạnh Lý Khánh An, chấp tay nói với Lâm Kiếm: “Lâm tướng quân, hôm nay là lễ mừng thọ lần thứ bày mươi lăm của gia phụ, không biết có thể nể mặt Bùi gia, đợi khi thọ lễ kết thúc rồi hẳn bắt người không?”

Không đợi Lâm Kiếm trả lời, hắn lập tức căn dặn: “người đâu, mau bày thêm một chỗ cho Lâm tướng quân.”

“Việc này...”

Lâm Kiếm rất ư khó xử, hắn chín là phụng mệnh đến đây quấy bữa tiệc này của Bùi gia, đương nhiên sẽ không phải nể mặt Bùi gia, nhưng còn Lý Khánh An bên cạnh nữa thì sao?

Hắn lại càng không dám làm càn.

Lý Khánh An không nói một lời, hắn chỉ lạnh lùng nhìn tên này, xem tên này có thật sự dám bắt người trước mặt mình không, Sáng nay hắn mới nói chuyện với Vi Hoán, chiều Lý Hanh đã đến đòi bắt Vi Kiến Tố, đây rõ ràng là nhằm vào Lý Khánh An mà đến, muốn đánh bạt tay vào mặt hắn trước mặt hàng ngàn đại thần chủ chốt, Lý Khánh An ngươi không phải muốn làm hậu thuẫn Bùi gia sao?

Vậy ta sẽ đến phá tan các ngày trọng đại của Bùi gia này!

Lâm Kiếm không dám lộng hành trước mặt Lý Khánh An, hắn đương mượn lời của Bùi Tế để tìm đường xuống nước, ai ngờ ngay lúc này, Vương Củng lại đi lên nói: “Lâm tướng quân, gian tế không phải là một mình ngươi nói là ai thì là ai, ngươi có chứng cứ chứ?”

“Chứng cứ?

Có!

Có!”

Lâm Kiếm vội rút ra một lá thư nói: “Đây là thư thân bút mà Vi Kiến Tố viết cho thượng hoàng tại Thành Đô, bọn ta còn chặn được một sứ thông tin của quân Quan Trung mà hắn định đưa đi Quan Trung, đều là cơ mật quân trung, chứng cứ rành rành!”

Hắn vừa hươ tay lập tức có mấy tên binh sĩ khiêng rương lên, mở ra trong đấy chất đầy tài liệu, bên cạnh còn có người quản gia và mã phu của Vi Kiến Tố.

“Sao lại thế này?”

Vương Củng chau mày lại, quay sang nhìn Lý Khánh An nói: “Đại tướng quân, chứng cứ rành rành thế này ta cũng không tiện đứng ra chặn nữa.”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng nói: “Nếu đã chứng cứ rành rành thì ngươi cứ bất người thôi, ta chỉ là An Tây tiết độ sứ, không quản được việc của Trường An, có đúng thế không Vương tướng quốc?”

Nói xong, hắn ra hiệu mắt cho hiệu úy thân binh của mình, mấy tên thân binh cùng tránh ra nhường đường, sẵn sàng đế Lâm Kiếm bất người, Lâm Kiếm không dám khinh cử manh động, hắn khó xử nhìn nhìn Vương Củng, Trong lòng Vương Củng cũng hơi do dự, Nếu Lý Khánh An làm mạnh tay, ngăn không cho bắt người, hắn có thể để Lâm Kiếm cưỡng chế bắt người, nhưng đằng này Lý Khánh An lại nhường đường để hắn bắt, Lòng Vương Củng cũng có chút không yên, Có điều, nếu như lúc này hắn nhượng bộ thì sẽ không còn đả kích được việc Lý Khánh An đang không ngừng lập bè kết phái với các thế gia, cũng không cách gì đả kích Bùi gia, nên ngươi chắc chắn phải bắt!

Vương Củng vừa muốn hạ lệnh bắt người, nhưng Vi Kiến Tố đã đứng dậy, hắn thở dài một hơi nói: “Bắc cũng là Đại Đường, nam cũng là Đại Đường, thì đâu là gian tế?

Các ngươi nói ta là gian tế, ta không tranh cãi, ta đi theo các ngươi là được chứ gì?

Đừng vì ta mà làm khó dễ lễ thọ của Bùi các lão.”

Nói xong, hắn bèn tự đi ra nói với Lâm Kiếm: “Đi thôi!

Ta đi theo các ngươi.”

Lâm Kiếm nhìn nhìn Vương Củng, thấy Vương Củng gật đầu nói:“Quốc pháp bất dung, chỉ đành tạm thiệt thòi cho Vi thị lang rồi.”

Lâm Kiếm vừa giơ tay đã có hai binh sĩ lập tức đi lên, một trái một phải tóm lấy tay Vi Kiến Tố dẫn đi, Lâm Kiếm khom người với Lý Khánh An nói: “Đại tướng quân, ty chức chỉ phụng mệnh hành sự, xin hãy thứ lỗi.”

Lý Khánh An không nói một lời, lòng Lâm Kiếm lại càng thổn thức bất an nên đành lui xuống, mãi đến khi họ đã đi xa, Lý Khánh An mới bình thản cười nói: “Ta đến bây giờ mới biết, hóa ra quân đội cũng có quyền bất đại thần.”

Hắn mỉa mai nhìn Vương Củng, xong quay lưng cười nói: “Các vị khách quý, đây chỉ là một tai nạn nhỏ, đừng vì nó mà ảnh hưởng đến thọ lễ của Bùi các lão, Chúng ta đề nghị các tướng quốc Chính sự đường cùng nâng ly vì Bùi các lão, Đợi một hồi, Thánh thượng cũng đích thân đến chúc thọ cho Bùi các lão, xin mời người cùng chờ đợi.”

Trương Quân đứng dậy trước tiên, nói: “Đại tướng quân nói có lý, Bùi các lão cũng là nguyên lão Chính sự đường, chúng ta nên cùng kính một ly với Bùi các lão.”

Cùng với tiếng nhạc vang lên, không khí trong đại đường lại trở nên náo nhiệt, chỉ có Vương Củng tâm sự trĩu nặng, hắn vẫn đang nghĩ câu nói vừa rồi của Lý Khánh An.

“Hóa ra quân đội cũng có quyền bắt đại thần!”

Hắn bỗng ý thức được, để quân Quan Trung đến bắt Vi Kiến Tố thật là thất sách.

Quan Trung quan bất người trong bữa tiệc Bùi gia chẳng mấy chốc đã lan nhanh khắp cả thành Trường An, Không nghi ngờ gì đây lại là một chủ đề nóng hổi khiến mọi người chú tâm vào, Có kẻ lắm chuyện đã bắt đầu tường thuật tỉ mỉ sinh động tình hình lúc ấy, hàng ngàn quyền quý Trường An đến để chúc thọ Bùi Khoan, trong lúc cao trào thì quân Quan Trung ập vào bắt Binh bộ thị lang Vi Kiến Tố, Lý Khánh An và Vương Củng hai nhìn người nhau đăm đăm, cuối cùng Vi Kiến Tố tự đứng ra tự thúc mới kết thúc tranh đấu.

Dù cho thọ yến của Bùi Khoan vẫn tiếp tục, hoàng đế thiếu niên còn cố ý đến chúc thọ cho Bùi Khoan, gần như sự việc vừa rồi không có ảnh hưởng gì đến không khí buổi tiệc, nhưng người nhạy bén sẽ phát hiện, quân Quan Trang dám bắt người giữa lúc tiến hành buổi tiệc vốn dĩ đã là dám làm bẽ mặt Bùi gia.

Và còn Lý Khánh An cuối cùng cũng không giữ lại Vi Kiến Tố được, đây chẳng phải là làm mất thanh danh của hắn sao, sẽ khiến rất nhiều thế gia muốn đến nương tựa hắn phải dừng bước, họ sẽ bắt đầu lo ngại về năng lực chính trị của Lý Khánh An.

Nhưng trong lòng nhiều người biết rõ, Vi Kiến Tố bị bất chi mới là bắt đầu, chứ không phải kết thúc, Với phong cách của Lý Khánh An, hắn chắc chắn sẽ cho triển khai công kích quyết liệt.

Màn đêm vừa buông xuống, tiệc thọ Bùi gia cũng đã kết thúc, nhưng vụ án Vi Kiến Tố bị bắt mới chỉ vén màn, Tại phường Khúc Trì, một chiếc xe ngựa từ từ đi ra khỏi cửa phường đi về hướng phủ Hạ môn, Trong xe, Vi Thao lòng đây lo lắng.

Hắn mới từ Bùi phủ trở về, bèn đã đón xe ngựa đi ra ngoại thành.

Vi Thao lo lắng cho tiền đồ của Vi gia, Gần mười năm gian truân, Vi gia lần lượt gặp chuyện bất lợi, hôm nay Vi Kiến Tố bị bắt, khiến cao quan cuối cùng của Vi gia trong triều đình cũng đã ngã gục, Vi gia sẽ gặp phải đả kích trước giờ chưa có.

Sau khi về phủ, Vi Thao lập tức đến tìm gặp tâm phúc của Vi Kiến Tố để tìm hiểu tình hình, nên nói là để hiểu rõ thực tình, Vi Kiến Tố quả thật có ý định đi nương tựa Thành Đô, Lý Long Cơ hứa sẽ cho hắn vị trí tướng quốc, hơn nữa Vi Kiến Tố còn chuẩn bị sẽ đưa một số tư liệu của quân Quan Trung đến Thành Đô, vấn đề là ở đây, Vi Thao tin chắc trong triều đình cơ hồ có một nửa đại thần đã bị Lý Long Cơ mua chuộc, cũng lén lút liên hệ hắn để giữ con đường lui cho mình, trên vấn đề này, không có ai là sạch sẽ tuyệt đối.

Nhưng như Vi Kiến Tố đưa cơ mật quân phương cho Lý Long Cơ lại không nhiều, Vi Thao không khỏi thầm thở dài, Nếu không phải như thế thì Lý Hanh chắc cũng đã không dám ngang nhiên bắt người rồi, lần này tội trạng của Vi Kiến Tố chắc chắn sẽ bị định thôi.

Nhưng Vi Thao vẫn còn một tia hi vọng, lúc bắt người trên tiệc mừng thọ Lý Hanh đã phạm phải một sai lầm, hắn lại dùng quân Quan Trung đến bắt người, Dù quân Quan Trung là phía bị hại, nhưng bọn họ không có tư cách bắt người, nên là Kim Ngô vệ đến.

Sơ hở này không phải lớn nhưng không nhỏ, nếu như Lý Khánh An lúc ấy lợi dụng sơ hở này phản kích, Vi Kiến Tố đã không thể bị bắt đi, nhưng Lý Khánh An lại bỏ qua cơ hội này.

Vi Thao tin chắc rằng Lý Khánh An cũng hiểu rõ sai lầm của đối phương, nhưng hắn lại không nắm lấy để phản kích, đây nói rõ điều gì?

Nói rõ Lý Khánh An về mặt nào nấy vẫn hi vọng Vi Kiến Tố bị bắt đi, Hay cũng có thể hắn muốn lợi dụng cơ hội lần này để một lần nữa lôi kéo Vi gia về phía mình, hay cũng có thể là lý do khác nữa.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, Lý Khánh An chắc chắn sẽ không khoanh tay ngồi nhìn, hắn chắc chắn đã giữ lại chút đường lui, nếu mình đi tìm, chắc sẽ còn hi vọng lật ngược tình thế.

Xa ngựa phóng ra khỏi phủ Hạ môn, sau kiểm tra giản lược, xe ngựa lại tiếp tục ra khỏi thành Trường An, đi thẳng về phía đại doanh quân An Tây ngoài Minh Đức môn.

Lý Khánh An thường đều ở lại quân doanh, sau khi thọ yến Bùi gia kết thúc, Lý Khánh An cũng không ở lại trong Bùi phủ bao lâu, chăng bao lâu đã quay trở lại quân doanh, Vừa về đến doanh hắn bèn lập tức lệnh người đi tìm Thôi Quang Viễn và Thôi Bình đến.

Thôi Quang Viễn và Thôi Bình đều là tử đệ Bắc Lãng Thôi gia, Hai người họ đều là những nhân vật đại diện của Thôi gia thuộc phe Lý Khánh An, Kỳ thực ngoài hai người họ ra, An Tây còn có một Thôi Y, xuất nhậm giám sát quan đứng đầu An Tây giám sát thự, cũng là Thôi gia tử đệ.

Lúc này Thôi Quang Viễn và Thôi Bình đều đã ngồi trong đại trướng, Lý Khánh An đương nói với họ về một quyết định trọng đại.

“Ta tìm các ngươi đến là muốn nói rõ với các ngươi, ta định đưa hai ngươi đến địa phương làm quan, tạm thời rời khỏi Trường An, không biết hai ngươi có cách nghĩ gì không, muốn đi đâu?

Các ngươi cứ nói với ta, ta sẽ an bài.”

Lý Khánh An thấy mặt hai người đều ngơ ngác bèn cười nói: “Ta biết hai ngươi chắc đều nhất thời không thể chắp nhận, nhưng đây quả thực là cách nghĩ từ trước của ta, chỉ có điều hôm nay ta mới hạ được quyết tâm này, Các ngươi đều là người của ta, sau này ắt sẽ được ta trọng dụng, nên để các ngươi rời Trường An đều là biện pháp tạm thời, Cùng lắm là hai ba năm các ngươi sẽ trở lại Trường An, Thế nào?

Có nguyện ý nghe theo an bài của ta chứ?”

Thôi Quang Viễn tuy lớn hơn Thôi Bình vài tuổi, nhưng hai người đều cùng vai vế, Nếu nói dòng máu chính thống thì Thôi Bình lại hơn Thôi Quang Viễn, Thôi Quang Viễn thuộc tộc chỉ trong Thôi thị gia tộc.

Hai người họ nhìn nhau rồi cùng đứng dậy nói: “Ty chức nguyện nghe theo sắp xếp của đại tướng quân!”

“Nào, ngồi, ngồi xuống!”

Lý Khánh An vội khoát ta cười nói: “Ta muốn nghe ý kiến của các ngươi đã, nếu phủ hợp kế hoạch của ta, ta sẽ an bài theo cách nghĩ của các ngươi.”

Hắn nhìn nhìn Thôi Quang Viễn nói: “Quang Viễn nói trước vậy!”

Thôi Quang Viễn hiện là Kinh Triệu doăn, nhưng Kinh Triệu doãn cũng là quan chức khó duy trì được lâu nhất trong số các quan viên triều đình, thông thường đều làm không dài, và cũng dễ trở thành con cừu non chịu trận thay của các cuộc chiến tranh giành quyền lực, trung bình mỗi người đều duy trì khoảng một năm là cùng, người bản lĩnh hơn thì tiếp tục thăng chức, làm quan to của địa phương, người bất tài thì sẽ bị nhấn chìm từ đây, cả đời khó mà ngóc đầu lên nổi.

Thôi Quang Viễn làm Kinh Triệu doãn đã một năm, cùng với việc quân An Tây và quân Quan Trung chia đều Quan Trung, Kinh Triệu doãn trở thành một vai trò ngượng ngùng, Quyền lực của hắn trở nên sáo rỗng, nghĩ lại cũng đến ngày mình nên rời chức, nên thời gian gần đây Thôi Quang Viễn cũng nghĩ mãi mình nên đi đâu về đâu, Lý tưởng lớn nhất trong đời Thôi Quang Viễn không phải làm quan văn mà là thống soái ba quân, trở thành chưa hầu một phương, Đã từ rất lâu, khi hắn vẫn còn là tri huyện Trường An, hắn đã từng đề nghị với Lý Khánh An về cách nghĩ này, giờ Lý Khánh An hỏi lại hắn, hắn trầm ngâm một lúc bèn nói: “Đại tướng quân, ty chức hi vọng có thể chuyển làm quân chức, hi vọng có thể trở thành đô đốc một châu, thống soái tam quân.”

Trong lịch sử Thôi Quang Viễn tuy quan bái Kiếm Nam tiết độ sứ, từng tham gia chiến dịch đối phó An Khánh Thụy, nhưng hắn lại không phải một chủ soái đủ tiêu chuẩn.

Dù cho hắn có đại chí tòng quân, nhưng hắn quả thật không thích hợp dẫn binh, Trong lịch sử, một số hành động của Thôi Quang Viễn cũng đã bộc lộ khuyết điểm của hắn là dễ dãi, nôn nóng, lại mắt cao hơn tay.

Đương nhiên, Thôi Quang Viễn vẫn có ưu điểm hơn người, nhưng nguyên tắc của quân An Tây là “tướng xuất từ chiến trường”, người chưa từng được gột rửa qua bằng trận chiến nào đều không thể độc lập dẫn binh, Dù Lý Khánh An không biết được tiểu tiết lịch sử, nhưng hắn chắc chắn sẽ không phá hoại quân quy An Tây.

Lý Khánh An bèn cười cười nói: “Yêu cầu của ngươi không cao, chắc có thể thực hiện, có điều ta vẫn hi vọng ngươi tạm thời đừng chuyển qua tòng quân, ngươi hãy đến Thái Nguyên xuất nhậm Thái nguyên doãn, thay ta ổn định cục thế Thái Nguyên.

Ngươi ngày mai hãy từ đi chức Kinh Triệu doãn, đi đến Thái Nguyên nhận chức.

Thư nhậm mệnh của ngươi cũng sẽ đến Thái Nguyên cùng lúc với ngươi.

Đương nhiên, ta cũng sẽ đáp ứng một phần nhu cầu tòng quân của ngươi, ngươi có thể kiêm nhiệm chức Hà Đông tiết độ doanh điền sứ, phụ trách quân lương và hậu cần quân Hà Đông, có thể tiếp quản một phần hậu cần của quân đội, ngươi thấy thế nào?”

“Thuộc hạ tuân lệnh!”

Thôi Quang Viễn do dự một lúc lại hỏi: “Vậy không biết Hà Đông tiết độ sứ sẽ là ai?”

Lý Khánh An chỉ chỉ bản thân mình cười nói: “Tiết độ sứ là ta, nhưng ta chỉ có thể điều khiển từ xa, không nhúng tay vào quân vụ cụ thể, quân vụ cụ thể tạm thời do Vân Châu thái thú Lôi Vạn Xuân phụ trách, Hắn đồng thời cũng sẽ là Hà Đông tiết độ phó sứ.”

“Thuộc hạ hiểu, ngày mai thuộc hạ sẽ đi liền.”

Lý Khánh An gật gật đầu cười nói: “Ngươi về nhà dọn dẹp đã!

Ta còn có việc muốn bàn với Thôi Bình.”

Thôi Quang Viễn hành lễ xong bèn cáo lui, trong đại trướng chỉ còn lại hai người Lý Khánh An và Thôi Bình, Thôi Bình năm xưa vì muốn mua nhà mà nhờ Lý Khánh An, được điều đến huyện Hu Di làm huyện lệnh, không bao lâu sau lại được Lý Khánh An tiến cử thăng làm Tứ Châu thái thú, thấm thoát hắn đã trở thành một trong số các tâm phúc của Lý Khánh An, giao tình với Lý Khánh An thậm chí còn vượt qua cả Thôi Quang Viễn, Hiện nay Thôi Bình quan bái Công bộ thị lang, cũng là một quan viên cấp cao.

Thôi Bình là cháu của Thôi Kiều, là đích hệ chính tông của Bác Lăng Thôi gia, nhưng địa vị của hắn trong Thôi gia lại không cao, hơn nữa vì hắn có quan hệ khá thân cận với Lý Khánh An mà còn bị Thôi gia bài xích, Năm ngoái Thôi thị giỗ tổ mà hắn lại không được mời, không được tham gia tế tổ, có thể nói đây là một hình phạt nghiêm trọng, vì thế mà Thôi Bình mãi vẫn canh cánh trong lòng, hắn biết vấn đề chính là do quan hệ mình và Lý Khánh An quá gần, dù là thế nhưng hắn vẫn phải kiên quyết nguyên tắc, cứ bám chặt lấy đuôi Lý Khánh An, hắn tin rồi một ngày sẽ trở mình được.

Trong đại trướng bỗng chốc yên lặng, Lý Khánh An vừa uống một ngụm trà vừa cười nói: “nghe nói năm ngoái ngươi không được tham dự giỗ tổ, chắc ngươi đã thất vọng lắm?”

Thôi Bình gật gật đầu thở dài: “Không thể tham gia tế tổ đó là trừng phạt giành cho kẻ tội phạm đại gian đại ác, ta không hiểu sao họ lại đối xử với ta như thế.

Ta thật sự rất thất vọng.”

“người ta thường nói ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, không có việc gì mãi mãi không đổi, ngươi phải tin tưởng vào lựa chọn của mình, đừng thấy hôm nay Thôi gia không cho ngươi tế tổ mà nghĩ quẩn.

Rồi cũng có một ngày, cả Thôi gia sẽ phải cung kính mời ngươi đi về, để ngươi chủ trì đại điển tế tổ, và tin chắc ngày đó đã không còn xa nữa!”

Nói đến đây, Lý Khánh An lại nói: “Ta hôm nay sở dĩ để ngươi cũng Thôi Quang Viễn rời khỏi Trường An là vì ta có một số việc muốn làm, các ngươi ở lại Trường An sẽ bất lợi cho các ngươi.

Rốt cuộc là làm gì thì ta tạm thời chưa thể nói cho ngươi hay, có điều không bao lâu nữa ngươi cũng biết thôi.”

Thôi Bình lẳng lặng gật đầu, “Ty chức có thể hiểu được.”

“Được thôi!

Ngươi hãy nói cách nghĩ của ngươi đã, ngươi muốn làm gì?”

Thôi Bình trầm ngâm một lúc bèn nói: “Ta muốn đến An Tây làm quan.”

Lý Khánh An chưng hửng, liền sau đó hắn bèn cười phá lên nói: “Ngươi quả nhiên có tầm nhìn xa trông rộng, An bài của ta với ngươi cũng chẳng khác nhau lắm, ngươi tạm thời làm Hà Tây an phủ sứ kiêm Hà Tây tiết độ phủ trưởng sứ, chủ quản sự vụ Hà Tây, nhất là bây giờ, ngươi toàn quyền phụ trạch đợt di dân đầu tiên của năm vạn hộ Hà Nam đạo bình an đến An Tây.”

“Ty chức hiểu rõ, ty chức ngay mai sẽ xuất phát đến Hà Tây.”

“Không! ngươi cũng không phải vội đến Hà Tây như thế, ngươi hãy đế Hoa Châu trước, Ta vừa nhận được tin, đợt di dân đầu tiên gồm khoảng bảy ngàn hộ dân đã đến Hoa Châu, những di dân này đều là dân chúng vùng thiên tai, đến từ Trịnh, Biên, Tống, Trần bốn châu, Họ từ Hà Nam đến đấy không dễ dàng, dù dọc đường có quan phủ tiếp tế, nhưng ta lo lắng rằng những người già yếu trong họ sẽ không chịu đựng nổi đường xá xa xôi, Mấy năm trước di dân Hà Đông đã có không ít người già yếu chết tại dọc đường, Trách nhiệm trên vai ngươi rất nặng nhọc, ngươi đảm bảo đưa được năm vạn hộ dân di dân này bình an đến An Tây, thì ta sẽ ghi một đại công cho ngươi.”

Thôi Bình khom người thi lễ, thành khẩn nói: “Ty chức hiểu rõ!”

Lý Khánh An vỗ vỗ vai hắn cười nói: “Đi đi!

Ngươi hãy nhớ lấy lời ta, núi không dời thì ta dời, Thôi gia nhất định sẽ phải hối hận vì quyết định không cho ngươi tham gia tế tổ!”

Thôi Bình lui xuống, Lý Khánh An lại cầm chén trà lên từ từ nhấm nháp, Hắn sắp xếp lại mạch suy nghĩ trong đầu, hôm nay Lý Hanh bắt Vi Kiến Tố trước mặt hắn, tạm không xét việc Vi Kiến Tố có thật sự đầu hàng Lý Long Cơ không, nhưng mục đích của bọn Lý Hanh đã quá rõ, đó là muốn dạy cho Bùi gia dám nương tựa vào mình một bài học, và cũng thông qua việc đả kích Vi gia để cảnh tỉnh các thế gia khác, Nếu Lý Khánh An hắn thật sự không hỏi han gì vậy hắn cũng quá khiến người khác phải thất vọng!

phản kích là chắc chắn, quan trọng là phản kích như thế nào, Nhúng nhịn, chờ đợi, thẳng tay!

Không trả đòn thì thôi, một khi đã phản kích lại thì hắn sẽ để Lý Hanh phải sào lên vì đau đớn.

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bẩm báo của thân binh: “Bẩm đại tướng quân, có Vi Thao cầu kiến.”

Chương 460: Gậy ông đập lưng ông (Thượng)

Vi Thao đến đây điều đó đã nằm trong dự đoán của Lý Khánh An, Vi Kiến Tố bị quân Quan Trung dẫn đi, mặc kệ hắn có được thả ra hay không, nhưng một khi tội danh tư thông nam triều được xác định rồi, chức binh bộ thị lang của hắn bất luận như thế nào cũng đều không giữ được rồi, Vi Kiến Tố bị miễn chức, việc này đối với Vi gia mà nói, lại là một đả kích trầm trọng lắm, Vi Thao không đến tìm hắn Lý Khánh An mới là lạ.

“Mời hắn vào đây!”

Lát sau, Vi Thao vội vàng đi đến, hắn khom người thi lễ nói: “Tham kiến Đại tướng quân!”

“Vi sứ quân có phải vì việc Vi thị lang mà đến không?”

Lần này Lý Khánh An không có đi vòng vo, mà là thẳng đến chủ đề, việc nói quanh quân thì buổi sáng đã quanh quân đủ rồi, giờ khắc này Lý Khánh An cần dùng biện pháp ngắn gọn đến trấn an nỗi lo lắng sốt ruột của Vi Thao, cho hắn hy vọng.

Vi Thao đón lấy chén trà mà binh lính dâng lên, một hơi đem trà uống cạn, vội vàng nói: “Đại tướng quân, xin hãy nói cho ty chức biết tình hình nghiêm trọng tới mức độ nào?”

“Nghiêm trọng?”

Lý Khánh An cười xòa: “phải xem là nói với ai đấy, đối với chúng ta sự tình không nghiêm trọng lắm, hơn nữa có lẽ còn là chuyện tốt nữa, nhưng đối với Giám quốc và Vương Củng, chỉ sợ sự việc có một chút nghiêm trọng rồi.”

Vi Thao ngây ngẩn cả người, sau một lúc lâu mới chần chờ nói: “Ý của Đại tướng quân là muốn nói, Vi Kiến Tố không có chuyện gì cả sao?”

“Không!”

Lý Khánh An phủ nhận nói: “Vi Kiến Tố tư thông Lý Long Cơ, bán đứng việc quân cơ mật của Quan Trung, tội không thể tha thứ, đó cũng là nguyên nhân vì sao ta không có ngăn trở việc đem hắn bắt đi, hắn nên bị bắt đi định tội, nhưng Vi Kiến Tố bị bắt đi, ta sẽ cho Vi gia một sự bồi thường, hơn nữa là sự bồi thường gấp bội.”

“Đại tướng quân có thể nói rõ hơn không?”

“Thiên cơ bất khả tiết lộ!”

Lý Khánh An chắp tay sau lưng mỉm cười nói: “Ngươi hãy kiên nhẫn mà chờ thêm mấy ngày, trễ nhất là một tháng, ngươi sẽ nhìn thấy được kết quả.”

Thành Đô phủ lúc này đã sửa tên lại là Thục Kinh, là đô thành của Lý Long Cơ, Tuy trong thành không có cung điện san sát nguy nga tráng lệ như Trường An, nhưng trong phường Hàn Lâm thành bắc lại có một vùng cung điện chiếm đất không ít, vùng cung điện này vốn dĩ là Thục vương cung, là một tòa cung điện do Thục Vương Lý Giao sau khi vào Thục xây dựng cho mình, chiếm đất đến hơn hai trăm mẫu, nước chảy róc rách, khắp nơi đều dễ dàng thấy kỳ hoa dị thảo, trong cung điện điện đường lầu các tinh tế trang nhã, thấp thoáng ân hiện trong từng khóm cây đại thụ rậm rạp, tuy không có khí thế uy nghiêm như Đại Minh cung, nhưng tinh xảo xa hoa, lại càng hơn cả Đại Minh cung.

Lý Long Cơ sau khi nhập chủ Thành Đô, tòa cung điện này bèn sửa tên lại thành nam mình cung, làm CUng điện chỗ ở cho Lý Long Cơ, Trong cung vốn dĩ có mấy trăm cung nữ hoạn quan lại sửa lại hầu hạ Lý Long Cơ, Tuy rằng Thục Trung có khí hậu ấm áp dễ chịu, tuy rằng cẩm y ngọc thực không khác lúc xưa, tuy rằng điện đường lầu các đủ để cho Lý Long Cơ sống một cuộc sống như thần tiên, nhưng Lý Long Cơ lại vô cùng tưởng nhớ Trường An, hoài niệm Đại Minh cung của hắn, Hưng Khánh cung của hắn, nhớ nhưng bốn vạn hậu cung của hắn, thứ cảm giác màn nguyện chiếm hữu hàng nghìn hàng vạn nữ nhân, đủ để khiến hắn nảy sinh cảm giác quân lâm đầy thành tựu, còn Thành Đô không có thứ cảm giác này.

Tâm trạng của Lý Long Cơ mấy hôm nay cực kỳ không tốt, hắn nhận được một tin tức, mấy trăm tiểu quốc Tây Vực đều đồng loạt phái vương từ hoặc đặc sử đến Trường An, chúc mừng tân hoàng đăng cơ, nhưng Thành Đô của hắn, chỉ có một nước Nam Chiếu có phái vương tử yết kiến.

Vạn bang đến yết triều, đây lẽ ra là vinh dự thuộc về hắn Lý Long Cơ mới phải, nhưng bây giờ lại bị đứa chắt của hắn cướp đi, một tiêu hoàng đế vẫn chưa thành niên, mà vị lão hoàng đế thống trị Đại Đường bốn mươi năm này như hắn lại bị đuổi đến trong một nơi xó xỉnh, thứ cảm giác hụt hẫng mãnh liệt này, làm cho Lý Long Cơ vạn nghìn mối u sầu, suốt ngày bèn đem lửa giận trút lên trên người cung nữ và hoạn quan.

Dương Quốc Trung rảo bước đi qua Tử Thần điện, hắn nhìn vào tòa tiểu cung điện có diện tích ngang ngửa với khách đường nhà hắn, không khỏi cười khổ không thôi, đây cũng xứng gọi là Tử Thần điện ư?

Tòa cung điện phía trước chỉ có thể dung nạp hơn nghìn người lại cũng gọi là Hàm nguyên điện, xem ra Lý Long Cơ thật sự có chút tẩu hỏa nhập ma rồi, đem nơi đây xem như Đại Minh cung.

Dương Quốc Trung lắc đầu, bước nhanh đi vào nội cung, ở ngoài hành lang trước nội cung nói với hai gã thị vệ: “Xin bẩm báo Thánh Thượng, nói ta có việc quan trọng, phải lập tức bẩm báo với người.”

Thị vệ vẻ mặt đau khổ, nói nhỏ với Dương Quốc Trung: “Dương tướng quốc, chi bằng chờ ngày mai đi!

Thánh Thượng lại nổi giận lôi đình, hôm nay có một cung nữ bị đánh chết rồi.”

“người lại làm sao vậy?”

Dương Quốc Trung nhướng mày nói.

“Thật ra không có việc đại sự gì, chỉ là cháo yến mà vị CUng nữ kia dâng lên cho người quên bỏ đường vào, lão nhân gia người đã nổi trận lôi đình, nói cung nữ kia cũng hiếp đáp người, bèn đem vị cung nữ kia lôi ra ngoài đánh chết tại chỗ.”

“Vậy các ngươi có gọi Võ nương nương không?”

“Vô dụng, nghe nói ngay cả Võ nương nương cũng bị người đánh một bạt tay, bây giờ đang khóc ở hậu cung ấy chứ!”

Dương Quốc Trung gãi gãi ót nói: “Ngươi vẫn hãy đi thay ta bẩm báo, nói là ta mang đến tin tốt cho ngài đây.”

“Thôi được, tướng quốc chờ đợi chốc lát, ta sẽ đi bẩm báo ngay đây.”

Dương Quốc Trung chắp tay sau lưng ở trước ngõ hành lang đi qua đi lại, hắn có chút rối rắm trong lòng, buổi chiều hôm nay, hắn nhận được thư mà đứa con cả Dương Huyên phái người khẩn cấp đưa tới, kỳ thật là do Lý Khánh An đã hạ một nhiệm vụ mới xuống, Hiện tại Dương Quốc Trung cảm thấy mình đã thành con rối của Lý Khánh An, sai khiến hắn làm việc này làm việc kia, giống như hết thảy đều là việc đương nhiên vậy, đem hắn Dương Quốc Trung xem như là nô bộc.

Nhưng hắn không làm lại không được, con trai của hắn ở trong tay của Lý Khánh An, như vậy thì làm gì là để đường lui cho mình gì đâu, rõ ràng chính là con tin của Lý Khánh An.

Mỗi khi nghĩ vậy, Dương Quốc Trung liền phẫn nộ bất bình, hắn không thích cái cảm giác bị Lý Khánh An đùa bỡn trong bàn tay của hắn, nhưng hắn lại không thể làm gì được.

Còn tên Lý Long Cơ này cũng làm cho hắn phiền phòng lắm thay, theo lý hắn là hoàng đế, nên chi hỏi đến đại sự, những việc tầm thường khác thì để cho hắn Dương Quốc Trung quản là được rồi, nhưng Lý Long Cơ lại không như vậy, Hắn chuyện gì cũng phải hỏi đến, chuyện gì cũng phải quản cả, đem bất kỳ quyền lực gì cũng đều nắm chặt không buông, Nếu hắn có đủ tinh lực thì cũng được thôi, nhưng đằng này sức khỏe hắn lại kém, chuyện gì cũng làm không được, khiến cho rất nhiều đại sự quan trọng cũng đều không có quyết định, thời gian kéo dài lâu quá, bèn không giải quyết được gì cả, Tỷ như thanh tra hộ khẩu thuế phú, chuyện này tương đối gấp gáp, nhưng phương án thì hắn đã sớm đệ lên rồi, nhân viên cũng an bài xong cả rồi, nhưng Lý Long Cơ lại là không chịu phê chuẩn, khiến cho việc thanh tra hộ khẩu khó mà tiến hành được.

Điều khó nuốt nhất chính là việc thích bám riu ríu vào một vấn đề của Lý Long Cơ, một việc mà khi hắn đã đế bụng rồi, thì sẽ hỏi cho đến cùng tận mới thôi, làm cho Dương Quốc Trung phải giải thích đến mỏi mệt không chịu nổi, cố chấp, Dương Quốc Trung âm thầm thở dài, Cao Lực Sĩ đã từng nói với hắn, hiện tại Lý Long Cơ trở nên rất ngoan cố, những việc mà hắn đã quyết định mà muốn thuyết phục hắn thay đổi, cơ hồ là không thể được.

Đôi khi hắn khôn khéo vô cùng, đôi khi lại ngu xuẩn như lợn.

Lúc này, thị vệ chạy vội đi ra, nói: “Dương tướng quốc, Thánh Thượng triệu ngài yết kiến!”

Dương Quốc Trung một phen đau đầu, hắn không muốn đi gặp Lý Long Cơ, nhưng tên Lý Khánh An chết tiệt này lại bức bách đến hắn không thể không đi gặp, Hắn sửa sang lại áo quan một chút, bèn bước nhanh vào phía trong cung mà đi.

Mới vừa đi đến trước tầm điện của Lý Long Cơ, liền nghe thấy tiếng mắng chửi của Lý Long Cơ: “Trẫm có nói qua là muốn uống nước yến lạnh sao? ngày hôm qua là ngày hôm qua, hôm nay là hôm nay, Tại sao các ngươi không hỏi trẫm một tiếng trước, khi dễ trẫm ngu ngốc già nua sao?”

Xương sống của Dương Quốc Trung bắt đầu trở nên có chút ớn lạnh rồi, hắn cắn răng, thò đầu nhìn vào bên trong cung điện, chỉ thấy trong cung điện đang quỳ mười mấy cung nữ hoạn quan, giống như đàn dê con đang sợ tới mức cả người run cầm cập, Lý Long Cơ đang gãi cái lưng, mắt lộ hung quang, tựa như con sói hoang nhìn chằm chằm vào đám cung nữ hoạn quan đó.

Dương Quốc Trung bỗng nhiên không muốn tìm gặp Lý Long Cơ nữa, việc của Lý Khánh An để hôm khác nói sau, hắn xoay người vừa định đi, thì thị vệ lại một tiếng báo kéo dài: “Dương tướng quốc đến!”

Dương Quốc Trung suýt nữa đã té ngã, hắn thầm than một tiếng, ũ rũ xoay người lại, chờ đợi triệu kiến.

“Bệ hạ có chỉ, triệu Dương tướng quốc yết kiến.”

Dương Quốc Trung đành phải hướng bên trong điện mà đi đến, đi tới cửa, chỉ nghe Lý Long Cơ tức giận mắng một tiếng: “Lôi ra ngoài, mỗi người đánh nặng ba mươi côn, còn dám thờ ơ với trẫm nữa, hết thảy đánh chết!”

Bọn thị vệ như lang như hổ mà đem mười mấy viên cung nữ và hoạn quan lôi ra ngoài, Dương Quốc Trung sợ tới mức lách sang một bên cạnh, Tiếng khóc của cung nữ và hoạn quan, tiếng cầu xin tha khiến cho Dương Quốc Trung ớn lạnh cả da đầu, Lý Long Cơ có thể đem cả hắn Dương Quốc Trung cũng lôi ra ngoài luôn không đây.

Lúc này, tâm phúc hoạn quan Ngư Triều n của Lý Long Cơ đi ra, nói với Dương Quốc Trung: “Dương tướng quốc, Thánh Thượng mời ngài đi vào.”

Ngư Triều n vẫn luôn ở Hưng Khánh cung hầu hạ Lý Long Cơ, có một khoảng thời gian bị Lý Long Cơ hoài nghi mà bãi dùng, sau khi Lý Long Cơ đào tấu, hắn liền ở lại trong Hưng Khánh cung, Từ khi Trường An nổi lên nam trào lưu đi xuống phía nam, Ngư Triều n cũng lặng lẽ hộ tống Võ Hiền Nghi chạy trốn tới thành đô, vừa lúc đó Lý Long Cơ lại bắt đầu chán ngán việc khuyên can lài nhài không thôi của Cao Lực Sĩ, bên người không có một đại hoạn quan có thể dùng được, Ngư Triều n đến, vừa lúc đắp vào chỗ trống này.

Dưới lời nói ngon ngọt của Võ Hiền Nghi, Lý Long Cơ niệm tình Ngư Triều n trung thành hộ chủ, bèn lại trọng dụng hắn lần nữa, phong hắn làm nội thị giám lệnh kiêm chưởng ngự bút bí thư, Đó là bởi vì Lý Long Cơ lưng gù, phê duyệt tấu Chương rất khó khăn, liền do hắn thuật lại bằng miệng, Ngư Triều n thay hắn chấp ngự bút, Cho dù còn chưa tới mức được độc lập phê duyệt tấu Chương như Cao Lực Sĩ vậy, nhưng đã là quyền thế không nhỏ rồi, Rất rõ ràng, Ngư Triều n đã dần dần được như một Cao Lực Sĩ thứ hai rồi, Dương Quốc Trung đối với hắn cũng là lấy lòng bằng mọi cách, phái người đi đến Trường An đem vàng bạc đồ đạc của hắn lén chuyển về thành đô, lại sắp đặt cho hắn một tòa đại trạch, Ngư Triều n cũng bánh ít đi, bánh quy lại, thường xuyên ở bên tai Lý Long Cơ nói tốt cho Dương Quốc Trung, phàm những tấu Chương bất lợi với hắn đều nhất loạt được giữ lại, khiến Dương Quốc Trung trong tình trạng không có Dương ngọc Hoàn cũng vẫn có thể rất được sự tín nhiệm của Lý Long Cơ.

Dương Quốc Trung đi nhanh một bước, thấp giọng hỏi: “ngư công, không biết Thánh Thượng vì sao tức giận vậy?”

Ngư Triều n thấy tả hữu không còn người, bèn cũng nhỏ giọng nói: “Thánh Thượng nghe nói Tây Vực trăm quốc tiến vào Trường An triều kiến, trong lòng tức giận, tướng quốc phải để ý đấy, ngàn vạn lần cũng đừng nên bàn đến việc này.”

Tròng mắt Dương Quốc Trung xoay động, bèn cười nói: “Trong lòng ta đã sẵn tính rồi, đa tạ Ngư công.”

Ngư Triều n bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, lại hỏi: “Dương tướng quốc, chuyện mười khoảnh thượng điền lần trước đó, không biết đã làm đến đâu rồi?”

“Ngư công yên tâm, đã qua hộ dưới tên của ngư công rồi, ngày mai bèn đã có khế ước rồi.”

Ngư Triều n vừa lòng mà gật gật đầu, liền dẫn Dương Quốc Trung vào trong điện.

Trong điện, Lý Long Cơ chắp tay sau lưng đi qua đi lại, nét giận trên mặt còn chưa nguôi ngoai, Dương Quốc Trung đi vào bên trong, vội vàng bước lên phía trước quỳ xuống nói: “Thần Dương Quốc Trung tham kiến bệ hạ!

Mong bệ hạ bớt giận, thần có hai tin tức muốn bẩm báo.”

Lý Long Cơ chậm rãi ngồi xuống, khoát tay nói: “Ái khanh về sau không cần quỳ nữa, trẫm biết khanh trung thành.”

“Hồi bẩm bệ hạ, thần từ năm Thiên Bảo thứ năm đã bắt đầu quỳ bệ hạ rồi, đã thành thói quen.”

“ừm!

Lâu ngày thấy rõ lòng người, trẫm nhớ trước đây còn có Ngự Sử tố cáo khanh cố ý lấy lòng trẫm, thời gian lâu rồi mới biết được, khanh thật lòng mà quỳ trẫm, không giống như một số người ngoài miệng nói thì dễ nghe, trong lòng lại nghĩ việc khác, biết người biết mặt mà không biết lòng a!”

Dương Quốc Trung giật thót cả người, vội vàng nói: “Vậy thần nói về tin tức thứ nhắt trước.”

“Nói đi!

Chuyện gì?”

“Hôm trước thần gặp được một lái buôn Thổ Hỏa La, hắn là cùng vương tử của vương quốc bọn họ một lượt đến Đại Đường, vương tử đi Trường An yết kiến rồi...”

Ngư Triều n ở bên cạnh sợ tới giật thót cả tim, không phải đã nói với hắn là không được nói rồi sao?

Tại sao lại cố tình nhắc đến chuyện này, Ngư Triều n len lén nhìn sang hướng Lý Long Cơ, chỉ thấy sắc mặt hắn âm trầm như nước, không khỏi trong lòng âm thầm kêu khổ, thế này thì biết phải làm sao bây giờ?

“Sau đó thì sao?” sắc mặt của Lý Long Cơ càng lúc càng càng sa sầm lại, mắt thấy lại sắp nổi giận nữa rồi.

Nhưng Dương Quốc Trung lại không chút hoang mang nói: “Thần lúc ấy rất nóng giận, liền chất vấn người thương nhân đó, Đại Đường hoàng đế rõ ràng ở Thành Đô, vì sao không tới nơi này yết kiến?

Người thương nhân kia nói, kỳ thật quốc vương bọn họ vốn dĩ không muốn đến, nhưng nếu không đến, Lý Khánh An sẽ phái binh tấn công bọn họ, dưới sự uy hiếp của Lý Khánh An, những vương quốc đó mới phải đành phái sứ giả đến thôi.”

Lúc này, Ngư Triều n thở ra một hơi nhẹ cả người, âm thầm giơ ngón tay cái lên, tên Dương Quốc Trung này quả nhiên cao minh, nắm bắt được chỗ yếu của Lý Long Cơ, người này quả thật đáng để kết giao.

Quả nhiên, sắc mặt của Lý Long Cơ đã trở nên tốt hơn, hắn hừ một tiếng thật mạnh, cực kỳ bất mãn nói: “Trẫm sớm đã biết rồi, tên Lý Khánh An đó rõ ràng là thổ hoàng đế của An Tây, những tiểu vương quốc đó rõ ràng là đến triều kiến hắn mà!”

Lời nói tuy rằng bất mãn, nhưng cái nút trong lòng đã được tháo ra, hắn nhịn không được ha hả cười nói: “Người thương nhân này ở nơi nào?

Trẫm cũng muốn gặp hắn một phen.”

Dương Quốc Trung đã định liệu trước, không chút hoang mang nói: “Bệ hạ, người thương nhân này ngày hôm qua đã đi Tử Châu rồi, thần lập tức liền phái người đi tìm hắn.”

“Tốt!

Trẫm chờ gặp hắn đây.”

Lúc này Dương Quốc Trung liền chuyển tới chủ đề chính của hôm nay, hắn lấy ra một phong thơ, cười nói: “Chúc mừng bệ hạ, thần có tin tức tốt muốn bẩm báo bệ hạ.”

Tâm trạng Lý Long Cơ tốt hẳn ra, liền tiếp lấy thư nói: “Là do ai viết và gởi tới vậy?

Có tin tức tốt gì đây.”

“Bệ hạ, đây là thư mà binh bộ thượng thư Thôi Hoán ở Trường An viết tới, hắn có ý muốn nương nhờ bệ hạ.”

“A!

Có việc này?”

Lý Long Cơ mừng rỡ, Thôi Hoán chính là gia chủ của Thôi gia, nếu hắn mà nương nhờ vào mình, vậy có nghĩa là toàn bộ Thôi gia cũng sẽ quy thuộc về mình rồi, Đệ tử Thôi gia làm quan ở khắp các nơi của Đại Đường, đây chính là một nguồn thế lực địa phương rất mạnh mẽ a!

Trong lòng Lý Long Cơ muôn hoa nở rộ, hắn mở thư ra, đọc kỹ hai lần, trong thư ngữ khí của Thôi Hoán vô cùng khân thiết, nguyện vì cố chủ cống hiến.

“Trẫm chỉ biết Thôi Hoán là người trung nghĩa, không uổng công trẫm lần trước viết thư chiêu lãm hắn, tốt lắm, trẫm hy vọng tất cả các cựu thần Trường An cũng đều như hắn cả.”

Dương Quốc Trung thấy Lý Long Cơ tin rồi, liền cẩn thận mà đề nghị nói: “Bệ hạ, thần cho rằng Thôi Hoán ở Trường An thay bệ hạ làm việc sẽ tốt hơn, vì dù sao Thôi Viên đã làm tướng quốc, Thôi Hoán lại qua đến nữa, chỉ sợ khó có thể an trí.”

Lý Long Cơ gật gật đầu, Dương Quốc Trung nói cũng có đạo lý, trong một gia tộc hai người làm tướng quốc, quả thật không ổn, để cho Thôi Hoán ở Trường An làm nội ứng, sẽ càng có lợi cho mình hơn.

“Vậy thì cứ làm theo ý của tướng quốc vậy, để cho Thôi Hoán ở lại Trường An.”

Lý Long Cơ lập tức quay đầu lại nói với Ngư Triều n: “Chuẩn bị giấy bút, trẫm muốn đích thân viết thư khích lệ Thôi Hoán.”

Thời gian đã là đầu tháng tám, sự kiện bắt người tại Bùi phủ đã qua đi nửa tháng, việc này cũng dần bị người ta quên lãng, Vi Kiến Tố bị bắt cũng đã thừa nhận tội trạng thông địch của mình, hắn bị bãi miễn tất cả chức vụ, giam trong Đại Lý tự.

Mục đích của Lý Hanh đã đạt được, nên cũng muốn việc này qua đi cho nhanh, không cho phép bất kỳ ai nhắc đến việc này trong mọi trường hợp, chỉ trong vòng nữa tháng việc này đã gần như trở thành quá khứ xa vời.

Ráng chiều hôm đó, thời gian xuống triều đã qua, nhưng Lý Hanh vẫn bận rộn trong Tử Thần điện, Ngày mai là đại triều tháng tám, hắn nhất định phải duyệt xong nội dung nghị triều ngày mai trong tối nay, và đưa đến các quan viên tử phấm trở nên trong đêm.

Lý Thích lên ngôi chẳng qua là bù nhìn, trước khi hắn thành niên sẽ không có bất kỳ quyền lực nào, Quyền lực thực tế của Đại Đường vẫn nắm trong tay của giám quốc Lý Hanh, Từ cái thuở ban đầu trước khi hình thành khung giá cân bằng quyền lực như vậy, Lý Hanh và Lý Khánh An đã đàm phán hàng loạt, trong đó bao gồm cả chế độ triều hội.

Triều hội sẽ được chia làm triều hội cố định và không cố định, không cố định là chi những đại sự lâm thời phải triệu tập triều hội, còn quy mô triệu tập sẽ do Chính sự đường quyết định.

Còn triều hội cố định sẽ có ba, trong đó tiểu hội mỗi tuần một lần, gọi là tuần hội, chủ yếu sẽ do các quan viên từ ngũ phẩm trở lên tham gia.

Còn trung hội là nguyệt hội, mỗi tháng một lần, tất cả chức vụ quan đều nhất thiết phải tham dự, Còn đại hội là niên hội, mỗi năm một lần, phàm quan viên cửu phẩm trở lên có mật tại Kinh thành đều phải đến dự, và cũng không hạn là chức vụ quan, một số quan nhàn không quản sự vụ cũng phải đến, chủ yếu là đến mừng năm mới, không dính đến triều chính thực sự, hay biến động nhân sự, mà mang tính chất lễ nghĩa nhiều hơn.

Vì thế nguyệt hội trở thành hội nghị quan trọng nhất.

Nghị đề của hội nghị do Chính sự đường định, bảo giám quốc thẩm duyệt, giám quốc không thể tự ý xóa bỏ, nhưng có thể tùy tình hình mà thêm vào một hai việc tương đối quan trọng hơn, Còn ngày may sẽ là triều hội tháng đầu tiên kể từ khi Lý Thích lên ngôi, vì thế nó càng có ý nghĩa quan trọng, Lý Hanh khá xem trọng ngày mai, từ lúc trưa bắt đầu hắn đã ngồi trong triều phòng thầm duyệt các phương án nghị trình được đề xuất trong Chính sự đường lúc sáng.

Chương 460: Gậy ông đập lưng ông (Trung)

Trong đề trình của Chính sự đường có đưa ra bốn đại sự, đầu tiên là vấn đề ruộng đất, trước mắt triều đình nắm trong tay lượng lớn ruộng đất canh tác, căn bản đều là đất đai do Lý Dự đoạt lại được từ tay quyền quỹ, Lý Dự vẫn chưa kịp phân phối lại đất đai thì bất hạnh qua đời, nên việc này bị tạm gác lại, nhưng Lễ bộ thượng thư Lý Nghiễn đã không ngừng hô hào, nên Chính sự đường bèn quyết định một lần nữa phân phối lại đất đai, hoàn thành di nguyện của Lý Dự, để đất canh tác Quan Trung đạt đến bảy phần.

Phương án này đã được Chính sự đường thông qua, tính quan trong của tự canh nông ai cũng biết rõ, trước là do phạm đến lợi ích của quyền quý nên khó mà cải cách, nhưng giờ nếu đã thu hồi lại, thì sự tình đơn giản hơn nhiều, Điểm này Lý Hanh cũng tán đồng, nên Chính sự đường đã toàn phiếu thông qua.

Sự việc thứ hai là di dân ba mươi vạn hộ Hán dân đến An Tây, hoàn thành trong vòng ba năm, Đây là phương án do Lý Khánh An đưa ra, mục đích là gia tăng khống chế của Đường vương triều với An Tây, Kỳ thực di dân An Tây từ thời Lý Long Cơ đã bắt đầu.

Đây là quyết định toàn cục của cấp cao Đại Đường, không liên can đến cạnh tranh quyền lực, lúc ấy di dân mười vạn hộ Hà Đông đến An Tây định cư, nhưng không ai ngờ được rằng chính mười vạn hộ di dân Hà Đông đó đã giúp lực lượng của Lý Khánh An được tăng lên đáng kể, để cuối cùng trở thành cường Phồn đệ nhất Đại Đường.

Hiện nay lại phải đưa ba mươi vạn hộ di dân đi An Tây, Nếu một năm trước đây .Lý Hanh chắc chắn không đồng ý, nhưng giờ đã không còn ý nghĩa gì, Lý Khánh An từ Quan Nội, Quan Trung, Hà Đông chinh binh, ba mươi vạn hộ di dân này đến An Tây quả thật cũng củng cố được lực lượng người Hán tại An Tây, giúp Đại Đường có thể cắm được căn cơ vẫn chắc tại An Tây.

Việc thứ ba cũng liên quan đến An Tây, xây đường Đường trực đạo, cũng là đề nghị của Lý Khánh An, Chọn ra những thành niên trai tráng từ đợt di dân đầu tiên này, công thêm mười vạn nhân công tráng kiện của Lũng Hữu, Quan Nội, bắt đầu từ Hội Châu khới công, với thời ai an một năm sẽ xây xông con đường thẳng trực đạo xuyên qua hành lang Hà Tây, còn phía tây từ Thổ Hỏa La và Sindh chiêu mộ thêm mười lăm vạn nhân công, phía tây đã bắt đầu thi công, Lý Khánh An hi vọng phía đông cũng có thể đồng thời khới công, hai trăm vạn quan tiền bạc cần thiết đều do An Tây phụ trách, triều đình chỉ cần hỗ trợ lương thực và chiêu mộ người.

về mặt ý nghĩ nào đó, kiến nghị này của Lý Khánh An có thể bị gán ghép tội tiền trảm hậu tấu, căn cứ theo tình báo Lý Hanh có được, Đường trực đạo từ một tháng trước đã bắt đầu thi công tại Lương Châu, Lý Khánh An dùng tù binh của An Lộc Sơn để xây dựng, nhưng về phần điểm trợ cấp lương thực có phần khó khắn, nên hắn mới muốn triều đình ra mặt, Như thế lương thực sẽ được bảo đảm hơn.

Ý đồ tu sữa Đường trực đạo đã quá rõ ràng, gia tăng liên hệ giữa An Tây và nội địa, Trước mắt từ Y Châu đến bờ Hoàng Hà phải mất hơn một tháng, một khi sửa xong con đường thẳng tấp Đường trực đạo, cộng thêm dịch trạm dọc đường nữa, đàm bào lính đưa thư chỉ mất nữa tháng đã có thể đến Hoàng Hà, có thể giảm đi một nữa thời gian.

Lý Hanh đương nhiên biết Lý Khánh An tu Đường trực đạo là để dễ dàng giúp An Tây khống chế Trung Nguyên hơn, nhưng nếu nghĩ ngược lại, có Đường trực đạo, Trung Nguyên cũng tiện khống chế An Tây hơn, Đây là con dao hai lưỡi có lợi có hại, nhưng vì điểm này mà Lý Hanh quyết định đồng ý cho tu sửa Đường trực đạo .

Ba kiến nghị ở trên vấn đề đều không lớn, Lý Hanh đều đồng ý, nhưng điều khiến hắn nghi hoặc là kiến nghị thứ tư, Một phần quan viên thay đổi, nhưng quan viên nào thay đổi?

Trên đấy không nói rõ, hơn nữa Vương Củng, Phòng quản, Thôi Hoán đều phản đối trên vấn đề này, nhưng do Trương Quân bỏ phiếu tán đồng mà nó được thông qua.

“Thế rốt cuộc là vấn đề gì, vì sao Vương Củng lại không đến nói với mình.”

Lý Hanh chau mày lại thành một đống, hắn lập tức quay sang nói với hoạn quan tâm phúc Lý Phụ Quốc của mình: “Ngươi đến Môn hạ tỉnh xem thử, nếu Vương tướng quân vẫn chưa về thì ngươi mời hắn đến gặp ta.”

Mấy ngày nay Vương Củng rời khỏi Đại Minh cung đều hơi muộn, hắn rất có thể vẫn chưa về, Lý Hanh khoát tay sau lưng đi lại vài bước trong phòng, trong lòng hắn có điểm chẳng lành.

Từ hai mươi ngày trước bất Vi Kiến Tố đến giờ, hắn đã thấy thế.

Lúc ấy vì thời gian gấp rút, từ lúc Vương Củng nói là Vi Kiến Tố câu kết Lý Long Cơ đến lúc bất được Vi Kiến Tố cũng chỉ trong vòng một canh gì, có rất nhiều vấn đề tiểu tiết vẫn chưa làm rõ, nên mới để mắc phải hai sai lầm.

Sai lầm thứ nhất là chưa thông qua thảo luận Chính sự đường đã quyết định, Theo sự phân bổ quyền lực giữa hắn và chính sự đường, muốn bắt quan viên từ tứ phẩm trở lên thì nhất định phải thông qua quyết định Chính sự đường, mà Vi Kiến Tố là Binh bộ thị lang, hiển nhiên là hắn đã vượt quyền, Thứ hai nữa là hắn đã để quân Quan Trung đi bất Vi Kiến Tố, đây cũng là vượt quyền, Theo thỏa thuận phân trị giữa hắn và Lý Khánh An, quân Quan Trung và quân An Tây chi phụ trách việc ngoài thành, hai quân đều không được phép vào trong thành, Các việc trong thành sẽ do Kim Ngô vệ và Thiên Ngư vệ phụ trách, Vũ Lâm quân phụ trách việc trong cung và hoàng thành, Để quân Quan Trung đi bất Vi Kiến Tố rõ ràng là làm trái với thỏa thuận.

Kỳ thực những sai lầm cấp thấp này cũng không thể trách Lý Hanh, lúc ấy Lý Hanh đã lệnh Kim ngô vệ đại tướng quân chịu trách nhiệm việc này, nên đương nhiên sẽ do Kim Ngô vệ bắt người, nên Lý Hanh cũng không đặc biệt căn dặn, ai ngờ cuối cùng Trần Huyền Lễ để cho chắc ăn đã giao nhiệm vụ cho Lâm Kiếm tâm phúc của mình, mà Lâm Kiếm lại là tướng quân quân Quan Trung.

Bao nhiêu oan trái này mới tạo nên sai lầm thứ hai kia.

Nếu Lý Khánh An tóm lấy hai sai lầm này để trả đòn thì hoàn toàn có thể thả Vi Kiến Tố ra khỏi ngục, thậm chí phục hồi nguyên chức, nhưng Lý Khánh An lại trầm mặc, Trên việc này hắn hoàn toàn không có phản ứng gì, chính sự yên lặng này đã khiến Lý Hanh thấy không bình thường.

Vì sao Lý Khánh An lại không phản kích?

Sự bình lặng của hắn khiến Lý Hanh có cảm giác bối rối không biết phải thế nào.

Lúc này, nhìn đến đề tài thứ tư, sự lo lắng đã nhạt nhòa phần nào lại một lần nữa ập vào lòng, ngày mai, rốt cuộc Lý Khánh An định làm gì?

“Điện hạ, Vương tướng quốc đến.”

Lý Phụ Quốc bẩm báo bên ngoài.

“Hãy để hắn vào đây.”

Một hồi sau, Vương Củng vội vàng chạy vào, hắn khom người thi lễ nói: “Tham kiến giám quốc điện hạ.”

“Vương tướng quốc đến giờ này vẫn chưa về ư, thật vất cả quá.”

Lý Hanh hàn huyên được vài câu xong bèn đưa nghị đề triều hội ngày mai cho Vương Củng nói: “Ngươi nói lại cho ta nghe thử, có biến động nhân sự gì.”

“Là người mới của Binh bộ thị lang và Công bộ thị lang, sau khi Vi Kiến Tố bị miễn chức, và Thôi Bình từ chức thì hai vị trí này đều trống, còn một chức thượng thư hữu thừa, hôm nay Chính sự đường hợp, Lý Khánh An đã đề xuất ra ba người, Điều Thiêm Châu thái thú Miêu Tấn Khanh làm Binh bộ thị lang, Quan Trung Tào vận sứ Nguyên Tài làm Công bộ thị lang, và yêu cầu nhậm mệnh cấp sự trung Vương Duy làm thượng thư hữu thừa.

Ba chức vị quyền lực này đều đã bị bọn chúng chiếm lấy, còn Thái thường thiếu khanh Vương Dư mà Phòng thượng thư đề nghị thì bị bổ nhiệm làm Kinh Triệu doãn.

Bổ nhiệm của bốn chức vụ này bọn ta đều không phục, đều bỏ phiếu phản đối, nhưng do Trương Quân bỏ phiếu tán thành, khiến bổ nhiệm của bốn người họ đều được thông qua, tình hình đại khái là thế.”

Kết quả đúng như dự liệu của Lý Hanh, thế lực của họ trong Chính sự đường vốn dĩ đã yếu thế hơn, đã Trường An lại còn muốn lấy lòng ka, nên bọn họ nhất định sẽ thua, Nhưng cái Lý Hanh quan tâm không phải việc gì, điều hắn quan tâm là vì sao Vương Củng lại không nói cho hắn biết, Nếu hắn không hỏi, có phải hắn sẽ không bao giờ được biết chăng?

Lý Hanh trầm mặt lại nói: “Nếu đã như thế vậy vì sao trong triều nghị thư không viết rõ? mà chỉ ghi mỗi một câu đơn giản: sự thay đổi nhân sự khác thì xem như là ứng phó với ta rồi ư?”

Vương Củng vội nói: “Đây kỳ thực là ý của Thôi thượng thư, trên triều đường lại nghe thêm ý kiến của các đại thần khác, Nếu viết quá rõ ràng e rằng khó mà cứu vãn được, viết qua loa nói không chừng còn có cơ hội biến chuyển, Thuộc hạ cũng tán đồng ý kiến của Thôi thượng thư, Bọn Lý Khánh An cũng chẳng phản đối gì, thế nên cứ thế mà định thôi ạ.”

Nghe xong giải thích của Vương Củng, sắc mặt của Lý Hanh có phần dễ chịu hơn, hắn gật gật đầu nói: “Tuy nói là thế, nhưng các ngươi cũng phải kịp thời bẩm báo với ta, chứ không phải để ta hỏi rồi mới nói.”

“nguyên ý của thuộc hạ vốn là bẩm báo với điện hạ, nhưng do nhất thời bận bịu sự vụ quên khuấy đi, xin điện hạ thứ lỗi.”

“Thôi được rồi, nếu ngươi cũng không cố ý, ta cũng chẳng truy cứu nữa.”

Lý Hanh đề bút ký tên trên triều nghị thư rồi giao cho Lý Phụ Quốc nói: “Hãy mau mang cho Điện trung giám, để bọn họ lập tức đóng dấu rồi đưa ngay đến tay các đại thần chủ chốt.”

Sau khi Lý Phụ Quốc đi ra, Lý Hanh bèn lại nói với Vương Củng: “Không phải ta cố ý muốn bới lông tìm vết, mà là triều hội tháng đầu tiên nên chúng ta phải cẩn thận vạn phần, Vụ Vi Kiến Tố lần trước Lý Khánh An mãi không có phản ứng gì, đây chẳng hợp với phong cách của hắn, Ta thật sự rất lo hắn sẽ giở trò vào triều hội ngày mai, nên ta mới phải cẩn thận như thế, chỉ sợ có sai sót gì thì nguy.”

Lý Hành thở dài một tiếng, lại tiếp tục nói: “Vương tướng quốc, khanh thấy thế nào?”

“Thuộc hạ cũng rất lo lắng, từ việc Lý Khánh An giết Mạnh Vân mà thấy, tên này không thể nào dung được một hạt các nhỏ trong mắt, Chúng ta bất Vi Kiến Tố, đánh vào mặt Bùi gia một bạt tay, hắn nhất định không dễ dàng buông tha.

Thuộc hạ cũng đã từng nghĩ, hắn chẳng qua muốn nắm cán chúng ta, nên thời gian này thuộc hạ đã đặc biệt dặn dò các nhân vật chủ đạo của phe ta, tuyệt đối phải cẩn thận, đừng đề có gì rơi vào tay hắn, thậm chí cả người nhà cũng phải cẩn thận, Tóm lại, thuộc hạ tuyệt không dám có chút sơ sảy.”

Lý Hanh khoát tay sau lưng đi lại vài bước, xong lại nói: “Các đã chấp nhận yêu cầu di dân và tu kiến đường Đường trực đạo của hắn, từ góc độ nào mà nói thì cũng là sự nhượng bộ với hắn rồi, ta hi vọng hắn cũng hiểu điểm này, nhưng đề phòng kỹ càng cũng không sai, nhất là ba người ngươi, Phòng quản, Thôi Hoán tuyệt không thể để xảy ra vấn đề gì, nếu không sẽ là đả kích trầm trọng với phe ta.”

Trong lúc bọn Lý Hanh đang bàn về triều hội của ngày mai, thì xe ngựa của Lý Khánh An đã được hộ tống của thân binh đi đến Tuyên nghĩa phường.

Xe ngựa từ từ dừng lại trước phủ của Trương Quân, một tên thân binh chạy lên bậc thềm nói với gác cửa đang kinh ngạc vô cùng kia: “Ngươi mau đi vào bẩm báo Trương thượng thư, nói là An Tây tiết độ sứ Lý đại tướng quân đến thăm.”

“Mọi người chờ cho giây lát, ta sẽ đi bẩm báo liền!”

Gác cửa vội quay lưng chạy vào trong nhà, chỉ một chốc sau, người con trai thứ ba của Trương Quân Trương Chi Tiết vội vã đi ra, Hắn nom mới chi khoán hai mươi, là con trai út được Trương Quân thương yêu nhất, đang đi học tại Quốc từ giám, năm ngoái hắn không trúng được khoa cử, giờ đang định nhờ bóng cha mà đi vào sĩ đồ.

Hắn khom người chào Lý Khánh An: “Đại tướng quân, gia phụ đi câu chưa về, đại tướng quân vào phủ chờ cho giây lát, ta sẽ phái người đi tìm phụ thân trở về.”

Lý Khánh An kéo rèm cửa ra cười nói: “Không biết Trương thượng thư đi câu ở đâu?”

“ở ngay chân cầu Tuyên nghĩa phía trước, cách đây chỉ mỗi một dặm, gia phụ thường hay ngồi câu ở đấy.”

“Vậy được, ta sẽ tự đi tìm Trương tướng quốc, lúc nào không tìm thấy ta lại quay lại sau.”

Trương Tri Tiết do dự một lúc nói: “Vậy để vãn bối dẫn đại tướng quân đi!”

Hắn lập tức dẫn một con tuấn mã đến nhảy phóc lên, đi trước chỉ đường cho Lý Khánh An đi về phía cầu Tuyên Nghĩa.

Lúc này Trương Quân đang ngồi câu, tuy hắn đã tái xuất là chính trường, nhưng hắn vẫn chốc chốc lại đến con sông nhỏ này câu cá, ngồi bàn truyện dân sinh đầu chợ cuối phố với các bạn câu già, và cũng coi như một cách để hiểu dân tình hơn.

Trương Quân xuất thân là hàn lâm đại học sĩ, cũng là lĩnh tụ trên văn đàn Trường An, Trong mắt văn nhân Trường An hắn rất có danh vọng, Dù cho học vấn rất tốt, nhưng mặt khác hắn cũng là một chính khác thâm niên kinh nghiệm dày dặn, có rất nhiều việc nhìn rất thấu, rất rõ, Như thê Lý Long Cơ lên ngôi tại Thành Đô, quyền quý Trương Quân kéo nhau đi đến nương tựa, Lý Long Cơ đã mấy lần viết thư mời hắn nam hạ, và hứa sẽ cho hắn vị trí Lại bộ thượng thư, nhưng hắn vẫn không bị làm lung lay, Hắn biết Lý Long Cơ chẳng qua là nhằm vào uy danh của mình, chứ chẳng phải tin tưởng gì, Vì hắn là người ủng hộ Thục vương Lý Giao, từ sau khi Lý Giao biến mất một cách ly kỳ, Trương Quân bèn đoán được hắn đã bị Lý Long Cơ giết chết, Nếu Trương Quân cũng đến Thành Đô, nếu còn dẫn theo được một nhóm người đi theo còn đỡ, nếu không có ai theo, hắn cũng chẳng thân thiết với Lý Long Cơ bằng Dương Quốc Trung, thế lực lại không bằng Thôi Viên, tư cách cũng không bằng Trần Hy Liệt, vậy hắn làm sao đứng vững được tại Thành Đô?

Lúc ấy liệu Lý Long Cơ có tính sổ với hắn về việc từng ủng hộ Lý Giao không?

Dầu sao, hắn ở lại Trường An, tung tăng giữa thế lực giữa Lý Khánh An và Lý Hanh, cái phiếu của hắn giờ trở nên quan trong thế nào trong Chính sự đường, người hai bên đều phải lấy lòng hắn, đây mới là lợi ích lớn nhất của hắn, hắn làm sao có thể bỏ lại để đi Thành Đô?

Trương Quân hôm nay thu hoạch không đến nỗi nào, chỉ một canh giờ mà câu được hai mươi mấy con cá chép và cá diếc.

Lúc này trời đã xế chiều, hắn đương chuẩn bị đứng dậy hồi phủ, Vừa ngâng đầu lên thì nhìn thấy có một chiếc xe ngựa đang phóng đến, xung quanh xe là đoàn binh sĩ đông đảo.

Trương Quân vừa nghĩ bèn nghĩ ra là ai, hắn cười nhạt kéo nón tre xuống, lại quyết định không về nhà nữa.

Lý Khánh An dừng lại bên cạnh cầu, gần đấy có mấy tên đại hán ngồi chòm hỏm, bọn họ đều là thị vệ của Trương Quân, thấy Lý Khánh An đến lập tức hồi hộp đứng dậy.

“Phụ thân ta đâu?”

Trương Tri Tiết chạy lên trước hỏi.

Một tên thị vệ chỉ chỉ phía dưới cầu nói: “Lão gia đang câu cá ở phía dưới.”

Lúc này Lý Khánh An cũng đã nhìn thấy lưng của Trương Quân, hắn bèn khoát tay ra hiệu Trương Tri Tiết đừng làm phiền, Còn hắn trực tiếp đi theo con đường mòn bên cạnh từ từ đến bên Trương Quân, cười nói: “Trương thượng thư rất có nhã hứng đấy chứ!”

Trương Quân giật mình, hắn ngẩng đầu nhìn thấy là Lý Khánh An không khỏi kinh ngạc nói: “Sao đại tướng quân lại đến đây?”

Hắn lại nhìn nhìn con mình, không khỏi trầm mặt lại nói: “Cái thằng nghịch tử này, sao lại không thông báo cho ta.”

“Trương thượng thư đừng trách nhầm công tử, do ta không cho hắn báo với thượng thư.”

Lúc này, mấy người bạn câu của hắn thấy Lý Khánh An đến đều vội đứng dậy nói với Trương Quân: “Trương tướng quốc nếu có bạn trẻ đến thăm, vậy bọn ta về trước đây.”

Trương Quân cười cười giới thiệu họ với Lý Khánh An nói: “Vị này không phải là bạn trẻ gì đâu, đây chính là Lý đại tướng quân mà các ngươi thường nhắc đó, Triệu vương điện hạ.”

Mấy người bạn già ai nấy há hốc mồm, người trẻ tuổi này lại là Lý Khánh An uy danh hiên hách ư?

Bọn họ đều thừ người một lúc, xong mới cùng vội đứng dậy khom người thi lễ nói: “Bọn tiểu nhân đáng chết, xin đại tướng quân đừng trách.”

Lý Khánh An chấp ta hồi lễ cười nói: “Ta chẳng qua là vị khách không mời, làm quấy nhiều các lão trượng câu cá, ta mới là người phải tạ lỗi!”

Hắn lại quay sang nói với ông lão đứng gần mình nhất: “Vị lão ông này, không biết có thể cho ta mượn ghế vào cần câu của lão không?

Ngày mai ta nhất định sẽ phái người đến trả lại. ”

“Đại tướng quân cứ lấy tự nhiên!”

Lý Khánh An cũng đội nón tre lên đầu, ngồi cạnh Trương Quân, cười nói: “Lúc ở Toái Hiệp ta cũng thường đi câu, thôi hôm nay ta cũng làm thứ bạn câu cùng Trương thượng thư một lần vậy!”

Trương Quân mỉm cười nói: “Khó khăn lắm có một bạn câu như đại tướng quân, Trương Quân quả thực phúc ba đời!”

Hai người cùng thả câu, quăng dây câu đi ra thật xa.

“Ta nghe nói trong Nhiệt Hải Toái Hiệp không có cá, có thật thế chứ?”

“Nhiệt Hải sóng nước lăn tăn, làm sao lại có thể không có cá, chỉ là người bản địa truyền thuyết rằng là dưới đó có thủy quái, không ai dám đến đánh bắt cá, Trương thượng thư đã từng đi qua An Tây chứ?”

“Nơi xa nhất mà ta đi qua là Hà Tây, đi qua Cư Diên hải, vạn mã băng chạy, phóng ngựa dọc theo Cư Diên hải, cảnh sắc tráng lệ khiến cả đời ta khó mà quên được.”

Trương Quân nhớ lại trước đây, khẽ giọng thở dài: “Chớp mắt đã ba mươi năm qua đi, ta cũng đã già rồi, không còn đi nổi nữa, thôi thì chết già tại Trường An này thôi!”

“Người tuy già, nhưng còn con cháu kế thừa, cũng như sự bất tận của sinh mạng, Ta vừa mới gặp con trai thượng thư, Chàng trai trẻ này có cách nhìn độc đáo, ánh mắt xa rộng, khônghô danh là con trai của Trương thượng thư.”

“Nó đã nói gì vậy?”

“Công tử khuyên ta nên dùng nhiều quan viên trẻ tại An Tây hơn, quan viên trẻ sẽ có nhiều hoài bão hơn, nhạy bén và có chí cầu tiến, rất thích hợp cho việc khai tác biên thô.

Ta đã nói với công tử rằng, quan viên An Tây trung bình chỉ có hai mươi tám tuổi, Trương Chí Hòa năm nay còn mới hai mươi thôi bèn đã là chi lệnh một huyện, dẫn dắt nhân công xây dựng thành trì, khai hoang trồng trọt, Dân chúng cảm kích hắn nên bèn đặt tên cho một ngọn núi trồng trà làm núi Chí Hòa, có thể nói là lưu danh thơm ngàn năm, Ta hỏi công tử có nguyện đến An Tây làm quan không, thì công tử nói còn phải được đồng ý thượng thư đã.”

Nói đến đây, Lý Khánh An bèn cười khẽ, Trương Quân không lộ thanh sắc gì hỏi: “Nếu như khuyên tử đến An Tây, thì liệu đại tướng quân có hoan nghênh không?”

“Ta đương nhiên hoan nghênh, đến An Tây rèn luyện vài năm, thường năm lực sẽ hơn hẳn những người CÙng tuổi ở Trung nguyên, sau này trở về sẽ tương lai vô bờ bến, Như trưởng tôn Bùi Du của Bùi Khoan, hắn đi An Tây được vài năm, sau đó đã có thể độc lập xuất sử sang Đại Thực, Byzantinum đại diện cho An Tây, Hắn mới chi hai mươi lăm tuổi mà giờ đã là Hồng Lư tự thiếu khanh, Nếu công tử của thượng thư đi An Tây, ta cũng sẽ cho hắn cơ hội rèn luyện, Đương bây giờ là lúc năm vạn di dân đến An Tây, ta đỉnh sẽ lập thêm mười lăm huyện, công tử của thượng thư có thể làm một huyện lệnh, dẫn dân chúng xây dựng huyện từ con số không, Sau khi rèn luyện vài năm trở về, ta nghĩ làm thái thú cũng dư sức.”

Trương Quân quay lại nhìn con trai mình, thấy hắn đang đứng trên cầu, mắt đầy khát khao nhìn mình, Xem ra Lý Khánh An đã làm hắn động lòng.

Tên này lại hạ thủ với con trai mình chứ, quả nhiên là lợi hại!

“Đa tạ mỹ ý của đại tướng quân, việc này ta còn cần phải suy xét lại.”

Chương 462: Gậy ông đập lưng ông (Hạ)

Cùng với sự tuyên đọc của Thôi Húc, tiếng bàn tán của quan viên phía dưới càng lúc càng lớn tiếng, làm cho Điện trang Giám sát Thị ngự sử không thể không lớn tiếng kêu to: “Xin im lặng!

Im lặng!”

Nhưng im lặng chỉ trong nháy mắt, âm thanh lại trở nên ồn ào, việc nhậm mệnh lần này quả thật là nằm ngoài dự liệu của rất nhiều người, đương nhiên, cũng có sự nhậm mệnh không có tranh luận.

Trong tất cả nhậm mệnh thì Kinh Triệu doãn không có tranh luận nhất, Thái thường Thiếu khanh vốn dĩ là quan chức không thấp, còn Vương Dư là đệ đệ của Vương Củng; hắn thăng làm Kinh Triệu doãn, quan chức tuy cao hơn, nhưng thực quyền lại ít hơn, xem như có mất có được, không ai đố kỵ hắn.

Tiếp theo là nhậm mệnh Binh bộ Thị lang tranh luận cũng không lớn, Miêu Tấn Khanh vốn dĩ là thâm niên lão làng, giỏi giang tháo vát, thanh danh nổi tiếng, vào năm đầu Lý Dự chấp chính, hắn đã được Lại thị điều làm Hộ bộ Thị lang, nhưng do Lý Dự ở hoàng trang xảy ra chuyện, lệnh điều này chưa kịp phê chuẩn, cuối cùng đã trở thành án phế, còn bây giờ lại nhậm mệnh lại hắn làm Binh bộ Thị lang, trên thực tế là giáng đi nhậm mệnh của hắn, mọi người đều phục, mấu chốt là nhậm mệnh của Công bộ Thị lang và Thượng thư Hữu thừa, nhất là nhậm mệnh của Thượng thư Hữu thừa, quả thật đã dấy lên sự xáo động to lớn trong đại thần cả triều.

Nguyên Tải tuy là tiến sĩ năm đầu Thiên Bảo, nhưng cuối năm ngoái mới được thăng làm Quan Trung tào vận sứ, chưa tào vận qua một thạch lương, bây giờ lại được thẳng làm Công bộ Thị lang, tốc độc thăng quan nhanh đến không thua Dương Quốc Trung năm xưa, rất nhiều người đều biết gốc gác của hắn, chẳng qua là bà con thân thích của hoạn quan Lý phủ Quốc tâm phúc của Lý Hanh?

Kiến người ta trong lòng không phục.

Còn Vương Duy thăng chức làm Thượng thư Hữu thừa lại càng khiến người ta khó chấp nhận, Vương Duy tuy thi danh nổi tiếng, nhưng hắn lại là một quan viên dưới mức tiêu chuẩn, chiếm vị trí của cấp sự trung, lấy bổng lộc của triều đình, nhưng lại không hề hỏi han gì đến chính vụ, chạy đi ẩn cư rồi, Môn hạ tỉnh cũng cực hiếm nhìn thấy bóng dáng của hắn, người như vậy nên xóa tên mới bình thường, nhưng lại thoáng chốc thăng chức cao, làm cho vô số người sửng sốt mà tròn xoe cả mắt.

Vô số ánh mắt phút chốc đồ dồn về phía Môn hạ tỉnh, Vương Duy hôm nay cũng đã thượng triều, có lẽ không ngờ rằng mình lại trở thành nhân vật tiêu điểm, hắn trông có vẻ có chút thất thần, đang cân nhắc mấy câu thơ đắc ý chợt có được, hắn không nghe thấy tuyên đọc của Thôi Húc.

Vương Duy đột nhiên thấy vô số người nhìn về phía mình, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc, Trung thư Xá nhân Đậu Hoa bên cạnh thấp giọng nói: “Ma Cật huynh, chúc mừng huynh nhé!”

Vương Duy hơi sửng người, bên cạnh lại có người nói: “Huynh được nhậm mệnh là Thượng thư Hữu thừa.”

Tim Vương Duy đập lên thình thịch, mình tại sao lại trở thành Thượng thư Hữu thừa rồi?

Vừa chuyển niệm, hắn bèn hiểu ra, đây chắc chắn là do Lư Hoán tiến cử, hắn từng viết thư xin Lư Hoán giúp đỡ, điều mình rời khỏi Môn hạ tỉnh, vốn cứ nghĩ sẽ điều vào những bộ môn giáo dục như Sử quán, Quốc tử giám v.v.., Thậm chí là không hề nghĩ tới mình sẽ thăng chức cao, lại càng không nghĩ đến có thể đảm nhận yếu chức Thượng thư Hữu thừa như vậy, trong lòng hắn âm thầm cảm kích không thôi.

Đúng lúc này, trên đại điện truyền đến tiếng chất vấn nghi ngờ căm tức của một người: “Ty chức xin hỏi Chính sự đường, Vương Duy đức độ tài cán gì, lại có thể xuất nhiệm yếu chức Thượng thư Hữu thừa.”

Mọi người cùng nhau quay đầu nhìn về phía sau, chỉ thấy trong đội ngũ của Ngự sử đài đi ra một người, thân hình thấp bé, da dẻ đem nhẻm, chính là Ngự sử Trung thừa Thôi Khí, Thôi Khí là cháu trai của Thôi Hoán, Thôi Hoán không tiện ra mặt, bèn sai cháu trai đứng ra nổi loạn.

Sự nổi loạn của Thôi Khí làm cho đại điện ồ lên kinh ngạc, nét mặt của Vương Duy lại càng đó lên bừng bừng, sự chất vấn của Thôi Khí quá chua ngoa, nhưng rất nhiều người đều hiểu rõ, Thôi Khí là cháu của Công bộ Thượng thư Thôi Hoán, cũng là cốt cán của giám quốc đảng, hắn ra mặt chất vấn, có nghĩa là sự giao phong giữa hai đại phái hệ của triều đình đã được mở màn.

Lý Khánh An ra hiệu mất với Bùi Mân, Bùi Mân bèn đi ra điện ứng đáp nói: “Lời nói của Thôi trung thừa thật đáng kinh ngạc, Vương Duy là thi đỗ trạng nguyên năm Khai Nguyên thứ chín, thi danh nức tiếng Đại Đường, học vấn và tài trí tin rằng chúng ta đều không thể bì được với hắn, luận về sự già dặn trong tư cách, dưới tứ phẩm cũng không có mấy ai có thể sánh vai với hắn, lúc Trương Cửu Linh làm tướng, hắn bèn đã xuất nhiệm Hữu thập di kiêm Giám sát ngự sử, Thôi trung thừa lúc đó e là còn đang ngồi trên ghế học đường của gia tộc chứ nhỉ?

Năm Khai nguyên hai mươi lăm, Vương Duy bị Trương Cửu Linh liên lụy bị giáng làm Hà Tây tiết độ phán quan, và sau này lại nhậm chức Điện trung Thị ngự sử, từ từ tích lũy chức quan đến cấp sự trung, ở trong triều và địa phương làm quan đã ba mươi mấy năm, không lẽ hắn ngay cả Thượng thư hữu thừa tứ phẩm cũng không có tư cách đảm nhiệm ư?”

Bùi Mân nói có căn có cứ, phản bác đến Thôi Khí mặt lúc đó lúc trắng, hắn vẫn không chịu phục nói: “Tuy nói là nói như vậy, nhưng hắn bắt đầu từ năm Thiên Bảo thứ mười một đã xa lánh chính vụ, trong triều không thấy bóng dáng hắn, trên sớ tấu không thấy sự phê bác của hắn, hắn thân làm mệnh quan triều đình, lại chạy đi ẩn cư chốn phong cảnh, ăn lộc của quân, nhưng lại không làm việc đàng hoàng, xin hỏi tướng quốc, thứ thái độ làm quan này đức độ ở chỗ nào?

Chính tích không thấy, nhưng lại được thăng chức cao, xin hỏi làm sao để kẻ dưới phục tùng được?”

“Thôi trung thừa lời này có chút thiên lệch rồi!”

Lần này là Lý Khánh An đích thân đứng ra, hắn gật đầu cười nói với mọi người: “Có quả này tất có nhân kia, Vương Duy quả thật là ẩn cư chốn lam điền, nhưng hắn tại sao lại phải ẩn cư lam điền?

Thân là cấp sự trung, tại sao không từ quan mà rời khỏi?

Hắn làm quan hơn ba mươi năm cần cù mẫn cán, tại sao ba năm này lại biếng nhát như vậy?

Những nguyên nhân này mọi người đã từng nghĩ đến chưa, thật ra nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì hắn xử sự chính trực, liên tiếp phản bác ba đạo ý chỉ phác thảo của Dương Quốc Trung, đắc tội với Dương Quốc Trung, nhưng hắn lại không chịu cúi đầu trước Dương Quốc Trung, bị ép bất đắc dĩ, chỉ đành nấp vào núi sâu, mãi cho đến khi Dương Quốc Trung không còn nữa, hắn mới dám ra ngoài lại, thân làm thần nhân không cúi đầu trước quyền quỹ, kiên trì nguyên tắc không thay đổi, ta cho rằng đây là phong cốt của Vương Duy, giống như giám quốc điện hạ của chúng ta, không phải cũng ở Trường An nửa ẩn nửa cư nhiều năm sao?

Tại sao Thôi trung thừa lại không đàn hạch thêm?”

Nói xong, Lý Khánh An mắt liếc xéo Lý Hanh một cái, ánh mắt nửa đùa nửa thật, câu nói cuối cùng của Lý Khánh An, làm cho trong đại điện lặng ngắt như tờ, ai cũng không ngờ rằng, Lý Khánh An lại lôi cả Lý Hanh vào đây.

Lý Hanh sắc mặt âm trầm, cực kỳ không vui nói: “Triều đường là nơi nghiêm túc, đàn hạch bất bình là bổn phận và chức trách của Thôi trung thừa, đại tướng quân hà tất phải cố ý mỉa mai bỡn cợt như vậy?”

Lý Khánh An cũng cười lạnh một tiếng nói: “Ta đều không phải là đang bỡn cợt mỉa mai Thôi trung thừa, mà là đang chất vấn Thôi trung thừa, tại sao có người vị cao vượt quyền làm trái luật ở trước, hắn không đàn hạch, lại chằm chằm vào một cấp sự trung ngũ phẩm?

Không là bổn phận và chức trách của hắn cũng là có sự lựa chọn hay sao?”

Không khí trong triều đường lúc này gần như ngưng đọng lại, sự truy vấn sát khí đằng đằng của Lý Khánh An làm cho rất nhiều người đều căng thẳng đến mức không dám ngẩng đầu lên, mọi người đều hiểu rõ, sự phản kích của Lý Khánh An cuối cùng đã đến, người vị cao mà hắn nói không là Lý Hanh, cũng là nhóm người Vương Củng.

Mặt Vương Củng nhất thời biến sắc, hắn đã lờ mờ đoán được Lý Khánh An sắp lấy việc gì để gây loạn, hắn tiến lên một bước, kín đáo khuyên giải: “Đại tướng quân xin đừng nói lãng sang đề tài khác, bây giờ là đang nói việc nhậm mệnh Thượng thư Hữu thừa, tuy chính sự đường đã biểu quyết thông qua nhậm mệnh, nhưng thân là Ngự sử Trung thừa, Thôi trung thừa có quyền lực chất vấn điểm đáng ngờ trong đó, ta cho rằng chỉ cần giải thích rõ ràng là được, Thôi trung thừa cũng không có ý gì khác.”

Vương Củng là đang nhượng bộ rồi, cũng chính là đã đồng ý nhậm mệnh của Vương Duy, không dây dưa thêm nữa, hi vọng Lý Khánh An cũng có thể nhường một bước, mọi người đừng xé rách da mặt.

Nhưng Lý Khánh An đã nhẫn nhục nửa tháng rồi, hắn làm sao có thể ở thời khắc mấu chốt mà nhượng bộ, hắn không ngó ngàng Vương Củng, lại truy vấn Thôi Khí nói: “Xin hỏi Thôi trung thừa, Vi Kiến Tố tư thông Thành Đô, bán đứng cơ mật quân Quan Trung, tội danh của hắn có thành lập không?”

Vương Củng âm thầm kêu lên không hay rồi, Việc Lý Hanh rạng sáng tự ý phóng thích Vi Kiến Tố không hề nói với Thôi Hoán, Thôi Khí chắc chắn không biết được, Lý Khánh An chắc chắn dùng việc này để gây loạn, hắn có lòng muốn gỡ rối, nhưng lại không biết nên mở miệng thế nào, Vương Củng sốt ruột nhìn Lý Hanh một cái, lại thấy Lý Hanh sắc mặt âm trầm, nét mặt không có chút biểu lộ nào, hắn không khỏi thở dài một cái, nhẫn nhịn được cố nhiên đáng khen ngợi, nhưng mấu chốt vẫn là phải có cách chống đỡ thế công nghẹt thở từng bước lấn tới của Lý Khánh An.

Mồ hôi trên trán của Thôi Khí đã chảy xuống, hắn cũng hiểu rằng mình đã trở thành công cụ để phản kích Lý Hanh, sự việc này bọn họ không có trao đổi trước với nhau, hắn lại không biết phải trả lời thế nào, nghĩ đến Lý Hanh truy bắt Vi Kiến Tố, hắn bèn nghĩ là chuyện đương nhiên mà nói: “Tội danh của Vi Kiến Tố đương nhiên là thành lập, tội không thể tha!”

“Tốt lắm, nói rất tốt, nhưng tại sao sáng sớm hôm nay, Vi Kiến Tố lại bị thả ra rồi?

Đây lại là ai thả?”

Trong đại điện ồ lên kinh ngạc, Vi Kiến Tố lại bị thả ra rồi, sự việc trở nên càng lúc càng quái lạ, Vi Thao thân là Thái tử Thiếu sư, cũng ở trong đại điện, trong lòng hắn không khỏi có chút bất mãn với Lý Khánh An, Vi Kiến Tố đã được thả ra rồi, tại sao lại còn truy cứu nữa?

Lúc này, Công bộ Thượng thư Thôi Hoán bước ra ngoài một bước, nghiêm giọng quát to với Đại Lý tự khanh Bùi Hướng: “Bùi tự khanh, ngươi thân là Đại Lý tự chủ quan, việc này ngươi giải thích thế nào?”

Bùi Hướng là con trưởng của Bùi Tuân Khánh, cơ hội để phản đòn cho Bùi gia thì Thôi Hoán làm sao có thể bỏ qua, Bùi Hướng trước đã được Lý Khánh An dặn dò, hắn đứng dậy đi đến giữa đại điện, sau khi thi lễ với Lý Thích, hắn điểm đạm nói: “Việc này thần quả thật không biết gì, nếu sự thật là thế thần đương sẽ nghiêm trị kẻ xem thường vương pháp, tuyệt không dung túng.”

Bùi Hướng quay đầu lại, nghiêm nghị trách vấn Đại Lý tự thừa La Hiểu nói: “La tự thừa, hôm nay là ngày ngươi trực, ta hỏi ngươi, có việc này không?”

Đại Lý tự thừa hai chân run cầm cập, Việc này do hắn một tay làm, hắn làm sao lại không biết, đối phương mang lệnh bài Lý Hanh đến, hắn sao dám không thả người, Giờ trên đại điện tất cả ánh mắt đều nhìn vào hắn, hắn sợ toát mồ hôi hột, Lén lút liếc nhìn Lý Hanh, nhưng thấy Lý Hanh trừng mắt lườm hắn, hắn sợ gần chết ngất.

Sự tình đã đến nước này, rất nhiều người thông minh đều nhìn ra điều kỳ quái trong đây, e rằng thả người không phải do phái Lý Khánh An làm, mà do bọn Lý Hanh tự ý thả người, giờ lại bị Lý Khánh An nắm cán.

Lúc này, thái tử tân khách Lệnh Hồ Phi cũng nhìn ra khúc mắc trong đây, Hắn đã đoán được người chắc chắn do Lý Hanh thả để lấy lòng Lý Khánh An, nhưng Lý Khánh An không những không nhận, mà còn thừa cơ để phản đòn lại Lý Hanh, Hắn giờ đã là quân sư Lý Hanh, trong thời khắc quan trọng này, sao lại có thể khoanh tay đứng nhìn?

Hắn đi ra khom người thi một lễ với Lý Hanh nói: “Giám quốc điện hạ, hãy cho phép thần được nói một câu.”

Lòng Lý Hanh cũng đương sốt ruột, thấy Lệnh Hồ Phi đi ra, bỗng chốc thở phào nhẹ nhõm, vội nói: “Lệnh Hồ sứ quân cứ nói.”

Lệnh Hồ Phi nhìn Lý Khánh An cười nói: “Kỳ thực việc này ta cũng có biết một hai, Vi Kiến Tố đương nhiên tội không thể tha, ai cũng không dám thả hắn, Cũng như đại tướng quân đã nói, có quả ắt có nhân, mẫu thân Vi Kiến Tố ngã bệnh, bà không biết con trai mình bị bắt, trong lúc bệnh không ngừng gọi tên con, Vi Kiến Tố vì mẹ già bệnh nặng mà lặng lẽ nuốt ngược nước mắt, La tự thừa vì thương cho lòng hiếu thảo của Vi Kiến Tố, bèn phái người đưa Vi Kiến Tố về nhà thăm mẹ, chứ không phải thả người, Sau khi thăm mẹ xong, Vi Kiến Tố lại trở về lại trong ngục, La tự thừa, có phải như thế không?”

Đại Lý tự thừa La Hiểu như kẻ sắp chết đuối gặp lục bình, vội vã gật đầu hết mình hùa theo, Hắn kích động đến mức xém rơi cả nước mắt, nói: “Đúng là như thế, sau khi triều hội kết thúc, thần sẽ lệnh người đến dẫn hắn trở lại ngục.”

Bọn Lý Hanh, Vương Củng, Thôi Hoán thở phào, nhất là Vương Củng, hắn vốn không xem Lệnh Hồ Phi ra gì, mãi đến lúc này, hắn cuối cùng cũng phải phục tài trí của Lệnh Hồ Phi, có người này làm mưu sĩ đúng là may mắn cho họ!

Lý Khánh An chằm chằm nhìn Lệnh Hồ Phi một hồi lâu, hắn đã nghe nói Lệnh Hồ Phi cao minh từ lâu, hôm nay xem ra quả danh bất hư truyền, nhưng Lệnh Hồ Phi có cao minh đến đâu chăng nữa, cũng đâu thể nào hiểu được ý đồ của hắn bây giờ?!

Sắc mặt Lý Khánh An lộ vẻ thểu não, hắn lại hỏi Lý Hanh: “Điện hạ, Vi Kiến Tố câu kết Thành Đô, thật sự tội không thể dung sao?”

Việc đã đến bước này, Lý Hanh cũng không thể hàm hồ ứng phó, nếu tiếp tục hàm hồ e rằng sẽ lại bị Lý Khánh An nắm cán, Nếu Lý Khánh An đã không chịu nhận nhân tình của mình, vậy thì đừng có trách hắn vô nhân vô nghĩa, Hắn từng câu từng chữ thốt ra không chút do dự: “Hoàn toàn đúng, Vi Kiến Tố câu kết Thành Đô, bán đứng cơ mật quân Quan Trung, tội không thể tha!”

“Được!

Nếu tội không thể tha, vậy ta cũng sẽ đàn hạch một người khác, cũng là câu kết Thành Đô, cũng là bán đứng cơ mật Chính sự đường.”

Lý Khánh An rút ra một lá thư, cao giọng sang sảng nói với mọi người: “Đây là thư thân bút mà Ngụy đế Thành Đô đã viết cho Công bộ thượng thư Thôi Hoán, trên đấy có ký tên và bảo ấn, Thư này có thể chứng minh Thôi Hoán cũng đã câu kết Thành Đô, bán đứng cơ mật Chính sự đường.”

Lúc này, trong điện bỗng chốc toàn tiếng ồ kinh ngạc, lời của Lý Khánh An như sấm giữa ban ngày, làm một người vừa kinh vừa hoảng, Thôi Hoán câu kết Lý Long Cơ, đây đúng là tin sốt dẻo, tất cả mọi người đều đồ dồn ánh mắt lá thư trên tay Lý Khánh An, bán tín bán nghi.

Ánh mắt của bọn Lý Hanh, Vương Củng đồng loạt nhìn về phía Lư Hoán, bọn họ vạn vạn không nghĩ đến, người Lý Khánh An phản đòn lại là Thôi Hoán.

Trong lòng Lệnh Hồ Phi như bị rơi xuống vực thẳm, Hắn đã trúng kế rồi, Lý Khánh An căn bản không định truy cứu việc Vi Kiến Tố được phóng thích ra ngoài, mà hắn cần chính là họ thừa nhận Vi Kiến Tố có tội, để đào sẵn hố cho họ nhảy, keo này họ đã thua, đã thế còn là thảm bại.

Lòng Lệnh Hồ Phi rối bời, hắn biết thư của Lý Khánh An chắc chắn là thực, Lý Khánh An nhẫn nhịn nửa tháng nay chính là để chờ thời khắc hôm nay, dùng Thôi gia để hạ thủ, và cũng để nói cho các thế gia biết, thuận ta kẻ sống, nghịch ta kẻ vong.

Lúc này Lý Khánh An đương nói với trung thư xá nhân Đậu Hoa: “Đậu xá nhân, ngươi là lão thần kinh nghiệm nhiều năm, đức cao vọng trọng, xin nhờ người đọc lá thư này.”

Đậu Hoa là người đứng đầu trong xá nhân trung thứ, viết chiếu chỉ đã hơn ba mươi năm nay, tính tình thẳng thắng bộc trực, rất có danh vọng trong triều, Hắn không phải người của Triệu vương đảng, cũng chẳng phải của giám quốc đảng, để hắn đọc lá thư này là thích hợp nhất.

Đậu Hoa cũng không dám thối thác, hắn nhận lấy thư nhìn nhìn bút tích, bèn gật gật đầu, Hắn chỉ nhìn qua đã nhận ra ngay, đây là bút tích của Lý Long Cơ, chứ không phải do người có tâm mô phỏng.

Đậu Hoa mở thư ra bèn oang giọng đọc: “Gửi Công bộ thượng thư Thôi Hoán ái khanh, thư phúc đáp của ái khanh trẫm đã nhận được, ái khanh vẫn không quên tình nghĩa quân thần năm xưa, muốn đến Thành Đô, trẫm thật sự rất cảm động, nhưng trẫm cho rằng, ái khanh ở lại Trường An sẽ càng có lợi cho trẫm hơn, Khanh là tướng quốc cho Ngụy đế, biết được phần lớn sự kiện cơ mật, nguyện khanh có thể kịp thời đưa cơ mật Trường An đến cho trẫm, Ngày sau trẫm trở lại Trường An, nhất định sẽ ban ái khanh hiển tước, phong hữu tướng Trung thư lệnh, hậu đãi Thôi thị..

“Nói dối!

Chỉ toàn lời nói xằng bậy!”

Không đợi Đậu Hoa đọc xong, Thôi Hoán đã hét toáng lên, Ngay tức khắc, có vài tên thị vệ đi lên ghì chặt hắn lại, Điện trung giám sát thị ngự sử nghiêm giọng nói: “Thôi thượng thư, không được gào thét trong triều đường, đây là tội nặng!”

Đọc xong, Đậu Hoa lại cẩn thận xem xét bảo ấn cùng nét chữ, xong hắn mới giơ cao thư, oang oang nói: “Ta viết chỉ ba mươi mấy năm nay, ta dám dùng nhân cách mình ra bảo đảm, thư này là thực, dấu ấn bị thiếu đi một góc là do tháng giêng năm Thiên Bảo thứ tám bị rơi vỡ.”

Hắn bước nhanh đến bên dưới thềm ngọc, đưa thư cho mấy xá nhân trang thư, mọi người sau một hồi nghiên cứu cũng phán: “Nét chữ này là thật!”

Có chứng minh của xá nhân trung thư, Thôi Hoán lần này khó mà thoát tội, Lúc này, Vương Củng bỗng nhiên hỏi: “Xin hỏi lá thư này làm sao lại có trong tay đại tướng quân?”

Lý Khánh An đã sớm dự liệu được hắn sẽ hỏi thế, hắn bèn huơ tay một cái, ngay lập tức, mười mấy tên Vũ lâm quân bèn áp giải một nam tử bị trói chặt vào, rất nhiều người đã nhận ra gã đàn ông này, hắn chính là một trong số các thị vệ tâm phúc của Lý Long Cơ - chấp ca trưởng Hồ Bính Thụy.

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Người này là thị vệ trưởng nam Đại Minh cung Hồ Bính Thụy, lúc qua Lạc Cốc quan do dáng hình khả nghi mà bị quân An Tây ta bắt lại, và rà ra lá thư này, Hắn đã nhận tội, có ghi chép khẩu cung tại đây.”

Lý Khánh An giơ cao một xấp khẩu cung, rồi quay sang Hồ Bính Thụy: “Ngươi nói thế nào?”

Hồ Bính Thụy đã hoàn toàn bị chế phục, hắn thở dài nói: “Ta phụng mệnh thượng thư Thành Đô đến Trường An đưa thư cho Công bộ thượng thư Thôi Hoán, Mười ngày trước, Thôi Hoán quả thật có gửi thư riêng đến Thành Đô.”

Lý Khánh An đột nhiên quay người, nhìn Lý Hanh chằm chằm nói từng chữ: “Giám quốc điện hạ, Thôi Hoán tư thông Thành Đô, bán đứng cơ mật Chính sự đường, người chứng vật chứng rành rành, có tội không?”

Lý Hanh chỉ thấy toàn thân rã rời, người không còn chút sức lực, Mãi một hồi sau, hắn mới thở dài nói: “Có tội!”

“Được!”

Lý Khánh An nhìn chúng thần cao giọng nói: “Điện hạ có chỉ, Thôi Hoán câu kết Thành Đô, phản bội cơ mật Chính sự đường, CÙng tội Vi Kiến Tố, bãi kỳ tướng vị, miễn đi tất cả chức vụ, chuẩn bị tam tư hội thẩm.”

Trong đại điện bỗng chốc im lặng đến đáng sợ, mãi đến bây giờ, văn võ bá quan Trường An mới thật sự lĩnh giáo thủ đoạn của Lý Khánh An, cao minh và độc ác chừng nào, từng bước tính toán, đến một giọt nước cũng không lọt.

Lúc này, hoàng đế thiếu niên Lý Thích, từ đầu chí cuối vẫn trầm mặc bỗng hỏi: “Đại tướng quân, vậy ai sẽ thay thế tướng vị của Thôi Hoán?”

Lý Khánh An cung kính hàng lễ với hoàng đế nói: “Thần tiến cử thái tử thiếu sư Vi Thao tiếp quản tướng vị của Thôi Hoán, thần tin rằng Chính sự đường nhất định sẽ thông qua.”

Ánh mắt của Lý Khánh An và Trương Quân nhìn nhau, Trương Quân không giấu nổi nụ cười hiểu ý, Lý Khánh An cũng cười cười, Xem ra buổi câu cá dưới cầu hôm qua thật không uổng công.

Lý Thích nhìn Lý Hanh một hồi, Lý Hanh trông cứ như chú gà trống bại trận tội nghiệp, ũ rủ ngồi trên vị trí, không giấu nổi sắc mặt thất thểu, Lý Thích cơ hồ muốn cười phá lên, hắn gật gật đầu cao giọng nói: “Trẫm ủng hộ quyết định của đại tướng quân, Vi Thao nhập tướng.”

Chương 463: Đại chiến triều hội (Thượng)

Trong Lân Đức điện Đại Minh cung, nơi đây là nơi làm việc công của hoàng đế Đại Đường trong nội cung, giờ đã được đổi làm nơi học tâp và sinh sống của hoàng đế thiếu niên Lý Thích.

Trời vừa tờ mờ sáng thì hoàng thái hậu Thẩm Trân Châu dưới sự hộ tống của mấy mươi cung nữ hoạn quan cùng đi vào đại điện, Hôm nay là ngày triều hội đầu tiên của con trai nàng, Thẩm Trân Châu đặc biệt chú tâm.

Từ sau Võ Tắc Thiên, Đại Đường vương triều khống chế khá nghiêm khắc việc nội cung can chính, Nếu hoàng đế thiếu niên lên ngôi thì thà thực thi giám quốc chế cũng tuyệt không thể có việc buông rèm nhiếp chính.

Vì thế Thẩm Trân Châu cũng không có tư cách được lên triều.

Thẩm Trân Châu đi vào đại điện, thấy trong điện mọi người đang lui hui bận rộn, bèn hỏi: “Hoàng đế đã chuẩn bị xong hết chưa?”

Một hoạn quan vội trả lời: “Bẩm thái hậu, Thánh thượng đã chuẩn bị gần xong rồi, giờ đương thay triều phục.”

“Để ta đi xem tình hình hắn thế nào.”

Thẩm Trân Châu vừa đi vào điện, một viên hoạn quan đương định cao giọng thông báo, nhưng đã bị nàng khoát tay ngăn lại, Nàng lẳng lặng đi đến cửa sau, giương mắt nhìn vào trong phòng.

Con trai của nàng, thiên tử thiếu niên Lý Thích đang ngồi trên một chiếc nệm thêu, Hắn đã thay xong triều phục, đầu đội Thông Thiên quan, thân bận cổn bào thêu rồng, giữa lưng là thắt lưng ngọc phỉ thúy, trông rất ư bảnh bao, nhưng sắc mặt Lý Thích lại không mấy tốt, hắn nắm chặt nắm tay, ánh mắt bừng bừng lửa giận.

Trong lòng Thẩm Trân Châu hiểu rõ, nàng thầm thở dài một tiếng, Dạo trước, có tin đồn vào trong cung, nói rằng phu quân nàng Lý Dự là do bị thái thượng hoàng hạ độc giết chết, Lý Thích nghe tin này bèn đến tìm nàng, Lúc đầu nàng căn bản không tin, hồ độc còn không giết con nữa là!

Nàng không thể nào tưởng tượng được lại có phụ thân thảm độc giết hai con trai mình, Dù cho Lý Long Cơ đã giết bốn năm người con trai của mình, nhưng nàng không tin chồng mình lại là do thái thượng hoàng giết.

Nhưng khi nàng cùng con mình đi hỏi các hoạn quan đã liệm xác của Lý Dự và hai thị vệ có mặt lúc bấy giờ, chân tướng đã dần lộ ra, Phu quân nàng quả thật do bị phụ thân hạ độc, Dù không có chứng cứ, nhưng hung thủ lại không còn nghi ngờ gì chính là thái thượng hoàng.

Biết được chân tướng này hai mẹ con nàng ôm nhau khóc tức tười, nhưng lại vì e ngại quyền lực của Lý Hanh, họ không thể không giấu bí mật này trong lòng, đợi khi Lý Thích thành niên mới truy cửu lại sự thật cái chết của phụ thân mình.

Thẩm Trân Châu từ từ đi vào, dịu dàng nói: “Hôm nay là người hoàng nhi lên triều, con nên nghĩ ngợi đến quốc gia đại sự nhiều hơn, đừng nghĩ đến việc khác nữa.”

“Mầu hậu!”

Lý Thích thấy mẫu thân đi vào, vội đứng dậy, Hắn nhìn ánh mắt khiển trách của mẹ mà thui thủi cúi gầm mặt xuống.

“Hài nhi không muốn đi gặp con người đó.”

Thẩm Trân Châu cẩn thận kéo lại áo quần, và chinh lại Thông thiên quan cho con ngay ngắn, khuyên giải: “Tuy con tuổi còn trẻ, nhưng con là hoàng đế Đại Đường, là quân chủ một nước, rất nhiều người trong con đều không muốn gặp, nhưng đâu phải con thích là có thể, có nhiều người con vẫn phải gặp, Con đừng để phụ vương con trên trời nhìn thấy mà thất vọng về con.”

Lý Thích gật gật đầu nói, “Hài nhi hiểu rồi, hài nhi nhất định sẽ không để phụ vương phải thất vọng đâu.”

“Thế mới phải, con đi nhanh đi, đừng để các đại thần phải đợi lâu.”

“Hài nhi xin phép đi trước.”’

Lý Thích thi lễ xong bèn được sự hộ vệ của mấy mươi vệ sĩ cùng tiến về phía Hàn Nguyên điện tại tiền cung, Thẩm Trân Châu nhìn bóng dáng gầy guộc của con trai mà không khỏi lòng đau nhói, Một khi biết được chân tướng, còn bao nhiêu năm tháng thế này, không biết hoàng nhi của mình phải trải qua như thế nào đây?

Cùng với hồi chuông thứ ba vang lên, triều hội tháng tám cuối cùng đã được vén màn, hơn ba ngàn quan viên lớn nhỏ đang xếp hàng dài dài thành hai đội phía trước Long Vĩ đạo, Hai tả hữu tướng Bùi Mân, Vương Củng của Đại Đường đều xếp ở phía trên cùng của hai đoàn người, trong tay mỗi người cầm hốt, đứng thẳng tắp nghiêm trang.

Người dẫn giải trong điện của triều hội hôm nay là thiếu giám Thôi Húc, bốn thị ngự sử trong điện phụ trách giám sát lễ nghi bá quan, Thôi Hức thấy thời gian đã đến bèn nói với truyền thanh lực sĩ bên cạnh: “Có thể bắt đầu rồi.”

Lực sĩ cao giọng hộ lên: “Thời gian đã đến, bá quan vào điện!”

Hai hàng quan viên hiên ngang đi dọc theo Long Vĩ đạo tiến về phía Hàm Nguyên đại điện, tĩnh mịch và lặng lẽ, chỉ nghe tiếng xoèn xẹt của bước chân và tà áo.

Trong Hàm Nguyên điện có thể dung nạp vạn người, là đệ nhất đại điện của Đại Đường và cả , nằm trên Long thủ Nguyên, khí thế hùng vĩ, rộng rãi sâu thẳm, con người đi giữa đại điện nom mới nhỏ bé làm sao, Đây cũng là nguyên cớ mà Lý Long Cơ mãi không quên được Hàm Nguyên điện, chỉ có Hàm Nguyên điện mới có thể hiện thị được khí thế oai nghiêm của quyền lực chí cao.

Trong Hàm Nguyên điện đã được bố trí xong, hàng trăm chiếc thảm được đặt thành hai dãy phía trước, Đây là chỗ ngồi dành cho quan viên từ tam phẩm trở lên, Các quan viên từ tam phẩm trở xuống sẽ được xếp hàng đứng phía sau theo trình tự bộ hoặc tự, những chỗ ngồi này cũng không phải tùy tiện được ngồi, cơ hồ mỗi quan chức sự đều có một cấp quan nhàn, phần lớn cao quan đều có tước vị, thường sẽ được sắp xếp theo tước vị cao thấp trước, sau đó xếp theo cấp quan nhàn, cuối cùng sẽ là so quan hàm chức quan.

Cho nên vị trí đầu tiên phía bên phải là chỗ của Triệu vương Lý Khánh An, còn vị trí đầu tiên phía bên trái không phải là chỗ của hữu tướng Bùi Mân, mà là thái sư Trương Quân, kế bên hắn mới là bọn Bùi Mân, Vương Củng, Còn Lý Hanh ngồi phía trên thềm ngọc, ngay phía dưới hoàng vị, Đã từ rất lâu trước đây khi Lý Hanh vẫn còn là thái tử, hắn đã ngồi chỗ này, giờ thân phận của hắn đổi thành là giám quốc nhiếp chính vương.

Lý Hanh đã có mặt, hắn nhìn Lý Khánh An mỉm cười gật gật đầu, xem như là đã chào hỏi, Lý Khánh An cũng khom người nhìn hắn cười cười, Hai người đứng cách nhau xa qua, không thể nào trao đổi được gì.

Lý Thích vẫn chưa đến, trong đại điện bắt đầu có tiếng lao xao thảo luận các nghị đề của triều hội hôm nay, Di dân và xây đường Đường trực đạo thì mọi người cũng không mấy hứng thú, bọn họ quan tâm là biến động nhân sự của ngày hôm nay, Dù cho trên triều nghị thư tối qua phát xuống chi viết rất sơ sài, nhưng rất nhiều người vẫn đoán được các chức vị hôm nay sẽ được lắp vào.

Binh bộ hữu thị lang, Công bộ tả thị lang, thượng thư hữu thừa, Kinh Triệu duẫn, trong bốn quan chức này, Kinh Triệu duẫn vốn dĩ là gây sự chú ý nhất, Đây là một chứ quan tam phẩm, năm xưa các trọng thần tướng quốc như Bùi Diệu Khanh, Dương Quốc Trung đều từng đám nhiệm chức Kinh Triệu duẫn, nhưng giờ nó lại trở thành một chức vô thường vô phạt, Quân Quan Trung và quân An Tây chia Quan Trang ra làm hai, Kinh Triệu doãn căn bản không còn quyền xử trí, nên với chức vụ này, các triều quan đều không mấy xem trọng nữa, Họ quan tâm là ba chức vụ bỏ trống kia rốt cuộc sẽ về tay Triệu vương đáng hay giám quốc đảng.

Đại Đường trước giờ vốn có truyền thống tranh giành đảng phái, từ trước có tướng quốc đảng, Đông Cung đảng, Dương đảng..., giờ trên triều đình về cơ bàn cũng được chia làm bốn đại phe phái, hai phái hệ lớn nhất chính là Triệu vương đáng và giám quốc đảng, hai phái này mỗi bên chiếm một nửa số ghế trong Chính sự đường, lực lượng trên triều đường cũng ngang ngưa nhau.

Ngoài ra, còn có Trương đảng và bảo hoàng đảng, Trương đảng chính là thế lực của Trương Quân, gia tộc của hắn, môn sinh, bạn cũ của lão tướng quốc Trương Thuyết, Trương đảng thế lực tuy không lớn, nhưng độ trang thành rất cao, rất hiếm có trường hợp mua chuộc xảy ra.

Ngược lại với sự trung thành và nghiêm ngặt của Trương đảng, đảng bảo hoàng lại tương đối rời rạc, Bọn họ kỳ thực chính là một phái trung gian, ba phái đều chẳng nhúng tay vào, ủng hộ hoàng đế Lý Thích, bọn họ cũng chẳng có thủ lĩnh gì, cũng không có tổ chức, Trên căn bản mà nói, bọn họ mạnh ai nấy lo, chủ yếu là quân Sóc Phương trong Quan Nội của Quách Tử Nghi, Vũ lâm quân của An Bão Chân, các đại thế gia như Lư, Vi, trưởng tôn và một số tông thất không đến nương nhờ vào Lý Long Cơ, Do thời gian hình thành của hai phái Triệu vương và giám quốc còn ngắn, nên rất nhiều người vẫn chưa kịp suy xét đến định vị của bản thân nên theo phe nào, vì thế số lượng những người ủng hộ Lý Thích tương đối nhiều, và được gọi là phe bảo hoàng đảng.

Vì thế bảo hoàng đảng cũng là tiêu điểm tranh giành của hai phe Triệu vương và giám quốc hai phái, Sự kiện Vi Kiến Tố xảy ra nửa tháng trước đây, bản chất cũng chính là tranh đấu quyền lực của phái trung gian, Lý Khánh An tạm thời ở thế hạ phong, Từ khi Vi Kiến Tố bị bắt tại Bùi gia, có rất nhiều thế gia vốn dĩ định nương nhờ vào Lý Khánh An cuối cùng cũng rút lui, đợi quan sát tình hình rồi tính tiếp, điển hình có Lư gia, hai anh em Lư thị từ đó trở đi cũng chẳng đến tìm Lý Khánh An nữa.

Có rất nhiều người đầu óc tỉnh táo ý thức được, triều hội ngày hôm nay sẽ là chiến trường giao chiến chính giữa Lý Khánh An và Lý Hanh, Mồi lửa châm cho trận chiến này chính là tranh giành ba chức vị Binh bộ hữu thị lang, Công bộ tả thị lang và Thượng thư hữu thừa.

“Tang!”

Tiếng chuông bên hông đại điện vang lên, một lực sĩ cao giọng hô hào: “Hoàng thượng giá đáo, bá quan im lặng!”

Hàng trăm cao quan ngồi phía trên lũ lượt đứng dậy, cả Lý Hanh cũng đứng dậy, Trong đại điện bỗng chốc im phăng phắt, tất cả quan viên đều cùng nhìn về hướng long vị.

Từng đội từng đội thị vệ cung đình tay cầm binh khí đi vào xếp thành hai hàng hai bên, tiếp liền sau đó là đoàn hoạn quan tay bưng kim bồn đi vào đứng xếp hai bên cạnh thềm ngọc, Cuối cùng, vị thiên tử thiếu niên Đại Đường dưới sự hộ tống của mười sáu cung nữ, đi từ cửa bên hông vào đại điện, Trên tay cung nữ là những cây quạt to, cùng cây ô hoàng la tán đứng sau ngai vàng.

Lý Thích hít một hơi mạnh để bình tĩnh lại, ngồi xuống, Trong đại điển lên ngôi lần trước hắn không nói gì cả, nhưng triều hội hôm nay hắn nhất định phải nói, Tim hắn đang đập thình thịch vì căng thẳng.

Lúc này ba ngàn triều quan cùng khom người hành lễ, “Chúng thần tham kiến điện hạ, chúc điện hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Giọng nói hơi khàn khàn của Lý Hanh truyền đến tai Lý Thích, hắn đào mắt nhìn một vòng, bèn thấy hoàng tổ phụ Lý Hanh đang đứng cách hắn hai mươi bước.

Một mối hận khắc cốt lập tức bừng dậy trong lòng, Thù hận này đã hoàn toàn thay thế sự hồi hộp trong lòng, Hắn phảng phất như nhìn thấy sự đau đớn của phụ vương mình lúc thuốc độc phát tác, sự giãy giụa trước lưỡi hái thần chết, Hắn từng truy hỏi hoạn quan đã liệm thân xác cho phụ thân mình, người đó nói, trước lúc chết phụ thân thất khổng lưu huyết, rất có khả năng cả ruột gan cũng bị độc tố làm thũng, Sự đau đớn ấy không phải người thường có thể tưởng tượng ra.

nghĩ đến tình hình chết thảm của phụ thân, sự đớn đau khi mất mát người cha và thù hận với kẻ thù trước mắt, khiến Lý Thích toàn thân run lẩy bẩy.

Lúc này Lý Hanh cũng nhìn về phía hắn, Hai mất Lý Thích nhắm tịt lại, Lý Hanh không nhìn thấy được lửa hận khó mà kiềm chế trong mắt hắn, Lý Hanh vẫn nghĩ Lý Thích chỉ là do quá căng thẳng, bèn cười cười nhắc nhở cháu mình: “Hoàng tôn tiếp thu triều hạ.”

Lý Thích lập tức tỉnh người, nơi đây không phải là chỗ để bộc lộ hận thù, Hận thù của hắn chỉ có thể lưu đến sau này để trả, Giờ khắc này Lý Thích bỗng chốc trưởng thành hẳn, Hắn giấu sâu hận thù trong tim can, mỉm cười quay sang hoạn quan nói: “Các vị ái khanh miễn lễ bình thân!”

“Điện hạ có chỉ, chúng quan miễn lễ bình thân.”

Bá quan lần lượt về chỗ, chỉ còn hơn trăm cao quan ngồi xuống, Lúc này lại một tiếng chuông vang lên, triều hội chính thức bắt đầu.

Do triều nghị luận cần vài canh giờ, để không chậm trễ xử lý các triều vụ bình thường, đại thần trời chưa sáng đã ra khỏi nhà, chông đèn lồng giữa trời sao, vội vã vào cung khi phố phường vẫn tĩnh mịch, Cử ngày này sang ngày khác, năm nay sang năm khác, thường thì mười ngày mới có một ngày nghỉ, không những thế, những buổi nghị triều dài lê thê và khô khan khiến các đại thần chỉ nghĩ đã thấy ngao ngán, Đứng liền trong vài canh giờ, đôi khi cả chân tay cũng không còn tri giác, nhất là các lão thần tuổi đã lớn, thường thường có thể chết ngất giữa buổi triều hội, nên dù đế vương hay triều thần cũng đều phải có một tấm lòng kiên trì.

Với ông chủ ông đế này, các đại thần đôi khi cũng bị trừ lương, bị đòn hay xử phạt, không một dám biếng nhát; còn hoàng đế thì đã không còn cấp trên, quy Chương cũng chẳng có tác dụng gì với họ, vì thế tính tự giác của một ông hoàng lại càng nghiêm khắc hơn, Lý Long Cơ trong thời gian làm vua, bốn mươi năm đầu đều làm rất tốt, nhưng từ khi Dương Ngọc Hoàn nạp làm quý phi, tính tự giác của Lý Long Cơ cũng giảm đi nhiều, thường hôm nay nghỉ, mai mới lên triều lại, xong lại cho nghĩ liền hai ba hôm, ảnh hưởng không lớn, sau nữa là nghĩ kỳ thực có hay không có triều sớm cũng không quan trọng, thái bình!

Cái ranh giới tự giác của hắn ngày càng thụt lùi sau, để rồi cuối cùng là từ đây hoàng đế không lên triều.

Cho nên sau khi Lý Khánh An làm hữu tướng, hắn đã thương lượng cải cách chế độ tảo triều với Lý Hanh và thành viên Chính sự đường, đổi đại triều mỗi ngày thành nguyệt triều, một số sự vụ không quan trọng đều cử hành trên tuần hội, hoàng đế không phải tham gia, Tuy có phần làm bớt đi quyền lực của hoàng đế, nhưng như thế phù hợp với tình hình thực tế hơn, Hoàng đế tuổi còn nhỏ, tham gia cũng không ý nghĩa gì; mà chỉ tổ làm nặng nề thêm trên phần lễ nghi.

Chính vì số lần tham gia đại triều ít hơn.nên lại càng khiến người ta phải để tâm hơn, rất nhiều mâu thuẫn và suy nghĩ khác biệt thường đều sẽ được bộc lộ rõ ràng trên đại triều, Lúc này tomg Hàm Nguyên điện đang rất yên tình, điện trung thiếu giám Thôi Húc được tuyên bố nghị đề thứ ba, kiến tạo Đường trực đạo, Dù cho Chính sự đường đã biểu quyết cho thông qua, nhưng trong buổi đại triều, nếu có đại thần đề xuất ý kiến phản đối, mà biểu quyết của Chính sự đường lại có phần nghiêng ngã sẽ được thành viên Chính sự đường biểu quyết lại ngay tại chỗ hoặc sau khi triều hội kết thúc, Đây cũng là một kiểu giám sát quyền lực của Chính sự đường.

...Tu sửa Đường trực đạo, từ Y Ngô huyện Y Châu Bắc Đình, phía Đông kết thúc tại Hàm Dương huyện Kinh Triệu, tổng chiều dài bốn ngàn bốn trăm năm mươi dặm, đoạn phía tây đến Trương Dịch, do An Tây tiết độ phủ tự tu sửa; đoạn phía đông hai ngàn năm trăm dặm, do triều đình và Hà Tây cùng chịu trách nhiệm, chiêu mộ mười vạn công nhân tráng kiện Khánh, Nguyên, Vệ, Lan, Hội, Lang lục châu, Thái Thương phát lương tám mươi vạn thạch.

Tả Tàng phát tiền một trăm hai mươi vạn quan cho việc xây dựng, cụ thể như sau..

Phương án tu sửa Đường trực đạo là do mộ liêu Vi Thanh Bình của Lý Khánh An chấp bút, sau vài lần thảo luận cùng Lý Khánh An mới định được, Dù cho rất nhiều tiểu tiết còn khá chung chung, chưa thể quá tường tận, nhưng bổn ý của báo cáo này không phải muốn hạch toán cần bao nhiêu tiền hay lương thực, mà là muốn biết Đường trực đạo từ là việc của An Tây trở thành việc của Đại Đường, Vì thế quan trong là khi bất tay vào làm, chứ không phải là làm như thế nào, Việc làm như thế nào sau này từ từ thương lượng vẫn không muộn.

Thôi Húc đọc hết đúng một khắc giờ, cuối cùng đọc xong quyết nghị án, hắn lại cao giọng hói mọi người rằng: “Quyết nghị tu kiến Đường trực đạo đã được Chính sự đường thảo luận thông qua, các đại thần trong triều không biết có ý kiến gì không?”

Ý kiến hiển nhiên là không có, cũng không phải là không muốn đưa ý kiến, mà là không cách gì đưa, Sửa đường hay không là quyết định của lãnh đạo cấp trên trong triều đình, Tu sửa Đường trực đạo sẽ có lợi cho Đại Đường khống chế An Tây, từ góc độ chiến lược suy xét thì việc này là cần thiết, Bao gồm cả Lý Hanh trong đó, toàn thể thành viên Chính sự đường đều nhất trí thông qua, còn triều thần bình thường có đưa ý kiến chẳng qua là đề cập tính khả thi của việc tu sửa, như thế triều đình có thể chịu được khoán tài chính không, số tiền và lương thực hao tổn trong việc này liệu có hợp lý không v.v..., nhưng những vấn đề này cũng khó mà đưa ra, ai cũng không biết tu sửa Đường trực đạo rốt cuộc cần bao nhiêu tiền, Trên vấn đề này, triều đình tạm thời chưa có chuyên gia có thể tính toán được.

Nhan Kỳ lang trung phụ trách xây dựng cầu đường của Công bộ thì cũng hiểu một chút ít, tu hai ngàn năm trăm dặm đường thẳng chỉ có một trăm hai mươi vạn quan thì còn lâu mới đủ, ít nhất cũng cần gấp đôi, nhưng phương án này do Lý Khánh An đề ra, một khi hắn đề xuất vấn đề này, vậy liệu có khiến phương án mất hiệu lực, để rồi đắc tội Lý Khánh An?

Huống chi tu sửa Đường trực đạo, đường đi về phía tây sẽ trở nên dễ dàng và nhanh chóng hơn, Hắn có giấu một tiểu thiếp tại Phượng Tường, nếu đường sửa xong hắn sẽ dễ dàng đi thăm hơn, nên dù công hay tư hắn cũng sẽ không đề xuất ý kiến làm gì.

Trên Hàm Nguyên điện vẫn im phăng phắt, Thôi Húc hỏi liền ba lần, nhưng vẫn không một ai đề xuất ý kiến gì, xem như nghị án này đã được thông qua.

Thôi Húc lại rút một bản triều nghị thư khác ra oang oang đọc tiếp: “Tiếp sau đây là nghị đề thứ tư, tuyên bố một số biến động trong nhân sự quan viên.”

Câu này của hắn vừa dứt, trong đại điện bỗng chốc hơi xáo động, biến động nhân viên trong triều hội từ cổ chí kim đều là tiêu điểm quan tâm của quan viên, Trước đây như thế, giờ cũng như thế, Các quan viên đang đứng đều giương cổ về trước, dựng đứng tai lắng nghe, chỉ sợ mình vô tình bỏ qua điều gì, Còn các quan viên đang ngồi đều bất an nhúc nhích thân mình, trong mắt đầy chờ đợi, Trên triều nghị thư chỉ có một câu đơn giản: “Một số biến động trong nhân sự quan viên”, mà không có bất kỳ thuyết minh thêm, không ít người trong lòng đều đầy kỳ vọng, hi vọng các giấc mơ thăng tiến kia biết đâu sẽ đến phiên mình?

Lúc này Lý Hanh và Vương Củng nhìn nhau, Lý Hanh ra hiệu với Vương Củng, Vương Củng hiểu ý, gật gật đầu, Trong bốn chức vị kia bọn họ chỉ được chức Kinh Triệu duẫn không có thực quyền, thế làm sao họ có thể cam tâm?

Thích phóng Vi Kiến Tố, nhượng bộ với Lý Khánh An là một việc, còn tranh giành quyền lực thực tế lại là một việc khác, nhượng bộ chỉ là tạm thời, còn quyền lực mới là lâu dài.

Lý Hanh và Vương Củng trao nhau ánh mắt trong chớp nhoáng, nhưng vẫn thoát khỏi ánh mắt nhạy bén của Lý Khánh An, Hắn đương nhiên biết dụng ý mà Vương Củng viết hàm hồ trong triều nghị thư là gì, bọn họ tuy đã thất bại trong biểu quyết hội nghị chính sự đường, nhưng chắc chắn sẽ muốn lật ngược tình thế trong triều hội, Biến động nhân sự vốn nhĩ là có nhiều tính tranh chấp, không có ai hoàn toàn có thể đảm nhiệm, hoàn toàn không có vấn đề hoặc nhược điểm!

Nên thông thường bổ nhiệm nhân sự đều là kết quả của thỏa thuận và nhượng bộ, Như trong bốn chức vụ kia, Binh bộ hữu thị lang và thượng thư hữu thừa là quan thực quyền, còn Kinh Triệu doãn và Công bộ thị lang đều không mấy có quyền lực thực tế, nên theo nguyên tắc thỏa thuận, thì người trong hai đảng sẽ mỗi người một yếu chức và một hư chức, như thế mới cân bằng lực lượng.

Nhưng Miêu Tấn Khanh lại là người Bùi Mân tiến cử, xem như là Triệu vương đảng, Vương Duy là người Lư Hoán tiến cử, có quan hệ cực tốt với Bùi Tuân Khánh, vì thế cũng xem như Triệu vương đáng, Hai người này đều chiếm yếu chức.

Còn Nguyên Tài lại là thân thích của Lý Phụ Quốc hoạn quan tâm phúc của Lý Hanh, Vương Dư là đệ đệ của Vương Củng, hai người đều là giám quốc đảng, nhưng lại được chức vụ thứ yếu Công bộ thị lang và Kinh Triệu doãn, Đây hiển nhiên là bất công, nếu như ngày hôm qua hội nghị Chính sự đường không có thỏa thuận nhượng bộ, vậy triều hội hôm nay chắc chắn sẽ có tranh chấp quyết liệt.

Trong lòng Lý Khánh An không khỏi cười lạnh, hắn cũng đang chờ đợi cái thời khắc này.

“Bổ nhiệm Thái thường thiếu khanh Vương Dư làm Kinh Triệu doãn; Thiểm Châu thái thú Miêu Tấn Khanh làm Binh bộ thượng thư, Quan Trung tào vận sứ Nguyên Tải làm Binh bộ thị lang; cấp sự trung Vương Duy làm Thượng thư hữu thừa..

Chương 463: Đại chiến triều hội (Hạ)

Cùng với sự tuyên đọc của Thôi Húc, tiếng bàn tán của quan viên phía dưới càng lúc càng lớn tiếng, làm cho Điện trang Giám sát Thị ngự sử không thể không lớn tiếng kêu to: “Xin im lặng!

Im lặng!”

Nhưng im lặng chỉ trong nháy mắt, âm thanh lại trở nên ồn ào, việc nhậm mệnh lần này quả thật là nằm ngoài dự liệu của rất nhiều người, đương nhiên, cũng có sự nhậm mệnh không có tranh luận.

Trong tất cả nhậm mệnh thì Kinh Triệu doãn không có tranh luận nhất, Thái thường Thiếu khanh vốn dĩ là quan chức không thấp, còn Vương Dư là đệ đệ của Vương Củng; hắn thăng làm Kinh Triệu doãn, quan chức tuy cao hơn, nhưng thực quyền lại ít hơn, xem như có mất có được, không ai đố kỵ hắn.

Tiếp theo là nhậm mệnh Binh bộ Thị lang tranh luận cũng không lớn, Miêu Tấn Khanh vốn dĩ là thâm niên lão làng, giỏi giang tháo vát, thanh danh nổi tiếng, vào năm đầu Lý Dự chấp chính, hắn đã được Lại thị điều làm Hộ bộ Thị lang, nhưng do Lý Dự ở hoàng trang xảy ra chuyện, lệnh điều này chưa kịp phê chuẩn, cuối cùng đã trở thành án phế, còn bây giờ lại nhậm mệnh lại hắn làm Binh bộ Thị lang, trên thực tế là giáng đi nhậm mệnh của hắn, mọi người đều phục, mấu chốt là nhậm mệnh của Công bộ Thị lang và Thượng thư Hữu thừa, nhất là nhậm mệnh của Thượng thư Hữu thừa, quả thật đã dấy lên sự xáo động to lớn trong đại thần cả triều.

Nguyên Tải tuy là tiến sĩ năm đầu Thiên Bảo, nhưng cuối năm ngoái mới được thăng làm Quan Trung tào vận sứ, chưa tào vận qua một thạch lương, bây giờ lại được thẳng làm Công bộ Thị lang, tốc độc thăng quan nhanh đến không thua Dương Quốc Trung năm xưa, rất nhiều người đều biết gốc gác của hắn, chẳng qua là bà con thân thích của hoạn quan Lý phủ Quốc tâm phúc của Lý Hanh?

Kiến người ta trong lòng không phục.

Còn Vương Duy thăng chức làm Thượng thư Hữu thừa lại càng khiến người ta khó chấp nhận, Vương Duy tuy thi danh nổi tiếng, nhưng hắn lại là một quan viên dưới mức tiêu chuẩn, chiếm vị trí của cấp sự trung, lấy bổng lộc của triều đình, nhưng lại không hề hỏi han gì đến chính vụ, chạy đi ẩn cư rồi, Môn hạ tỉnh cũng cực hiếm nhìn thấy bóng dáng của hắn, người như vậy nên xóa tên mới bình thường, nhưng lại thoáng chốc thăng chức cao, làm cho vô số người sửng sốt mà tròn xoe cả mắt.

Vô số ánh mắt phút chốc đồ dồn về phía Môn hạ tỉnh, Vương Duy hôm nay cũng đã thượng triều, có lẽ không ngờ rằng mình lại trở thành nhân vật tiêu điểm, hắn trông có vẻ có chút thất thần, đang cân nhắc mấy câu thơ đắc ý chợt có được, hắn không nghe thấy tuyên đọc của Thôi Húc.

Vương Duy đột nhiên thấy vô số người nhìn về phía mình, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc, Trung thư Xá nhân Đậu Hoa bên cạnh thấp giọng nói: “Ma Cật huynh, chúc mừng huynh nhé!”

Vương Duy hơi sửng người, bên cạnh lại có người nói: “Huynh được nhậm mệnh là Thượng thư Hữu thừa.”

Tim Vương Duy đập lên thình thịch, mình tại sao lại trở thành Thượng thư Hữu thừa rồi?

Vừa chuyển niệm, hắn bèn hiểu ra, đây chắc chắn là do Lư Hoán tiến cử, hắn từng viết thư xin Lư Hoán giúp đỡ, điều mình rời khỏi Môn hạ tỉnh, vốn cứ nghĩ sẽ điều vào những bộ môn giáo dục như Sử quán, Quốc tử giám v.v.., Thậm chí là không hề nghĩ tới mình sẽ thăng chức cao, lại càng không nghĩ đến có thể đảm nhận yếu chức Thượng thư Hữu thừa như vậy, trong lòng hắn âm thầm cảm kích không thôi.

Đúng lúc này, trên đại điện truyền đến tiếng chất vấn nghi ngờ căm tức của một người: “Ty chức xin hỏi Chính sự đường, Vương Duy đức độ tài cán gì, lại có thể xuất nhiệm yếu chức Thượng thư Hữu thừa.”

Mọi người cùng nhau quay đầu nhìn về phía sau, chỉ thấy trong đội ngũ của Ngự sử đài đi ra một người, thân hình thấp bé, da dẻ đem nhẻm, chính là Ngự sử Trung thừa Thôi Khí, Thôi Khí là cháu trai của Thôi Hoán, Thôi Hoán không tiện ra mặt, bèn sai cháu trai đứng ra nổi loạn.

Sự nổi loạn của Thôi Khí làm cho đại điện ồ lên kinh ngạc, nét mặt của Vương Duy lại càng đó lên bừng bừng, sự chất vấn của Thôi Khí quá chua ngoa, nhưng rất nhiều người đều hiểu rõ, Thôi Khí là cháu của Công bộ Thượng thư Thôi Hoán, cũng là cốt cán của giám quốc đảng, hắn ra mặt chất vấn, có nghĩa là sự giao phong giữa hai đại phái hệ của triều đình đã được mở màn.

Lý Khánh An ra hiệu mất với Bùi Mân, Bùi Mân bèn đi ra điện ứng đáp nói: “Lời nói của Thôi trung thừa thật đáng kinh ngạc, Vương Duy là thi đỗ trạng nguyên năm Khai Nguyên thứ chín, thi danh nức tiếng Đại Đường, học vấn và tài trí tin rằng chúng ta đều không thể bì được với hắn, luận về sự già dặn trong tư cách, dưới tứ phẩm cũng không có mấy ai có thể sánh vai với hắn, lúc Trương Cửu Linh làm tướng, hắn bèn đã xuất nhiệm Hữu thập di kiêm Giám sát ngự sử, Thôi trung thừa lúc đó e là còn đang ngồi trên ghế học đường của gia tộc chứ nhỉ?

Năm Khai nguyên hai mươi lăm, Vương Duy bị Trương Cửu Linh liên lụy bị giáng làm Hà Tây tiết độ phán quan, và sau này lại nhậm chức Điện trung Thị ngự sử, từ từ tích lũy chức quan đến cấp sự trung, ở trong triều và địa phương làm quan đã ba mươi mấy năm, không lẽ hắn ngay cả Thượng thư hữu thừa tứ phẩm cũng không có tư cách đảm nhiệm ư?”

Bùi Mân nói có căn có cứ, phản bác đến Thôi Khí mặt lúc đó lúc trắng, hắn vẫn không chịu phục nói: “Tuy nói là nói như vậy, nhưng hắn bắt đầu từ năm Thiên Bảo thứ mười một đã xa lánh chính vụ, trong triều không thấy bóng dáng hắn, trên sớ tấu không thấy sự phê bác của hắn, hắn thân làm mệnh quan triều đình, lại chạy đi ẩn cư chốn phong cảnh, ăn lộc của quân, nhưng lại không làm việc đàng hoàng, xin hỏi tướng quốc, thứ thái độ làm quan này đức độ ở chỗ nào?

Chính tích không thấy, nhưng lại được thăng chức cao, xin hỏi làm sao để kẻ dưới phục tùng được?”

“Thôi trung thừa lời này có chút thiên lệch rồi!”

Lần này là Lý Khánh An đích thân đứng ra, hắn gật đầu cười nói với mọi người: “Có quả này tất có nhân kia, Vương Duy quả thật là ẩn cư chốn lam điền, nhưng hắn tại sao lại phải ẩn cư lam điền?

Thân là cấp sự trung, tại sao không từ quan mà rời khỏi?

Hắn làm quan hơn ba mươi năm cần cù mẫn cán, tại sao ba năm này lại biếng nhát như vậy?

Những nguyên nhân này mọi người đã từng nghĩ đến chưa, thật ra nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì hắn xử sự chính trực, liên tiếp phản bác ba đạo ý chỉ phác thảo của Dương Quốc Trung, đắc tội với Dương Quốc Trung, nhưng hắn lại không chịu cúi đầu trước Dương Quốc Trung, bị ép bất đắc dĩ, chỉ đành nấp vào núi sâu, mãi cho đến khi Dương Quốc Trung không còn nữa, hắn mới dám ra ngoài lại, thân làm thần nhân không cúi đầu trước quyền quỹ, kiên trì nguyên tắc không thay đổi, ta cho rằng đây là phong cốt của Vương Duy, giống như giám quốc điện hạ của chúng ta, không phải cũng ở Trường An nửa ẩn nửa cư nhiều năm sao?

Tại sao Thôi trung thừa lại không đàn hạch thêm?”

Nói xong, Lý Khánh An mắt liếc xéo Lý Hanh một cái, ánh mắt nửa đùa nửa thật, câu nói cuối cùng của Lý Khánh An, làm cho trong đại điện lặng ngắt như tờ, ai cũng không ngờ rằng, Lý Khánh An lại lôi cả Lý Hanh vào đây.

Lý Hanh sắc mặt âm trầm, cực kỳ không vui nói: “Triều đường là nơi nghiêm túc, đàn hạch bất bình là bổn phận và chức trách của Thôi trung thừa, đại tướng quân hà tất phải cố ý mỉa mai bỡn cợt như vậy?”

Lý Khánh An cũng cười lạnh một tiếng nói: “Ta đều không phải là đang bỡn cợt mỉa mai Thôi trung thừa, mà là đang chất vấn Thôi trung thừa, tại sao có người vị cao vượt quyền làm trái luật ở trước, hắn không đàn hạch, lại chằm chằm vào một cấp sự trung ngũ phẩm?

Không là bổn phận và chức trách của hắn cũng là có sự lựa chọn hay sao?”

Không khí trong triều đường lúc này gần như ngưng đọng lại, sự truy vấn sát khí đằng đằng của Lý Khánh An làm cho rất nhiều người đều căng thẳng đến mức không dám ngẩng đầu lên, mọi người đều hiểu rõ, sự phản kích của Lý Khánh An cuối cùng đã đến, người vị cao mà hắn nói không là Lý Hanh, cũng là nhóm người Vương Củng.

Mặt Vương Củng nhất thời biến sắc, hắn đã lờ mờ đoán được Lý Khánh An sắp lấy việc gì để gây loạn, hắn tiến lên một bước, kín đáo khuyên giải: “Đại tướng quân xin đừng nói lãng sang đề tài khác, bây giờ là đang nói việc nhậm mệnh Thượng thư Hữu thừa, tuy chính sự đường đã biểu quyết thông qua nhậm mệnh, nhưng thân là Ngự sử Trung thừa, Thôi trung thừa có quyền lực chất vấn điểm đáng ngờ trong đó, ta cho rằng chỉ cần giải thích rõ ràng là được, Thôi trung thừa cũng không có ý gì khác.”

Vương Củng là đang nhượng bộ rồi, cũng chính là đã đồng ý nhậm mệnh của Vương Duy, không dây dưa thêm nữa, hi vọng Lý Khánh An cũng có thể nhường một bước, mọi người đừng xé rách da mặt.

Nhưng Lý Khánh An đã nhẫn nhục nửa tháng rồi, hắn làm sao có thể ở thời khắc mấu chốt mà nhượng bộ, hắn không ngó ngàng Vương Củng, lại truy vấn Thôi Khí nói: “Xin hỏi Thôi trung thừa, Vi Kiến Tố tư thông Thành Đô, bán đứng cơ mật quân Quan Trung, tội danh của hắn có thành lập không?”

Vương Củng âm thầm kêu lên không hay rồi, Việc Lý Hanh rạng sáng tự ý phóng thích Vi Kiến Tố không hề nói với Thôi Hoán, Thôi Khí chắc chắn không biết được, Lý Khánh An chắc chắn dùng việc này để gây loạn, hắn có lòng muốn gỡ rối, nhưng lại không biết nên mở miệng thế nào, Vương Củng sốt ruột nhìn Lý Hanh một cái, lại thấy Lý Hanh sắc mặt âm trầm, nét mặt không có chút biểu lộ nào, hắn không khỏi thở dài một cái, nhẫn nhịn được cố nhiên đáng khen ngợi, nhưng mấu chốt vẫn là phải có cách chống đỡ thế công nghẹt thở từng bước lấn tới của Lý Khánh An.

Mồ hôi trên trán của Thôi Khí đã chảy xuống, hắn cũng hiểu rằng mình đã trở thành công cụ để phản kích Lý Hanh, sự việc này bọn họ không có trao đổi trước với nhau, hắn lại không biết phải trả lời thế nào, nghĩ đến Lý Hanh truy bắt Vi Kiến Tố, hắn bèn nghĩ là chuyện đương nhiên mà nói: “Tội danh của Vi Kiến Tố đương nhiên là thành lập, tội không thể tha!”

“Tốt lắm, nói rất tốt, nhưng tại sao sáng sớm hôm nay, Vi Kiến Tố lại bị thả ra rồi?

Đây lại là ai thả?”

Trong đại điện ồ lên kinh ngạc, Vi Kiến Tố lại bị thả ra rồi, sự việc trở nên càng lúc càng quái lạ, Vi Thao thân là Thái tử Thiếu sư, cũng ở trong đại điện, trong lòng hắn không khỏi có chút bất mãn với Lý Khánh An, Vi Kiến Tố đã được thả ra rồi, tại sao lại còn truy cứu nữa?

Lúc này, Công bộ Thượng thư Thôi Hoán bước ra ngoài một bước, nghiêm giọng quát to với Đại Lý tự khanh Bùi Hướng: “Bùi tự khanh, ngươi thân là Đại Lý tự chủ quan, việc này ngươi giải thích thế nào?”

Bùi Hướng là con trưởng của Bùi Tuân Khánh, cơ hội để phản đòn cho Bùi gia thì Thôi Hoán làm sao có thể bỏ qua, Bùi Hướng trước đã được Lý Khánh An dặn dò, hắn đứng dậy đi đến giữa đại điện, sau khi thi lễ với Lý Thích, hắn điểm đạm nói: “Việc này thần quả thật không biết gì, nếu sự thật là thế thần đương sẽ nghiêm trị kẻ xem thường vương pháp, tuyệt không dung túng.”

Bùi Hướng quay đầu lại, nghiêm nghị trách vấn Đại Lý tự thừa La Hiểu nói: “La tự thừa, hôm nay là ngày ngươi trực, ta hỏi ngươi, có việc này không?”

Đại Lý tự thừa hai chân run cầm cập, Việc này do hắn một tay làm, hắn làm sao lại không biết, đối phương mang lệnh bài Lý Hanh đến, hắn sao dám không thả người, Giờ trên đại điện tất cả ánh mắt đều nhìn vào hắn, hắn sợ toát mồ hôi hột, Lén lút liếc nhìn Lý Hanh, nhưng thấy Lý Hanh trừng mắt lườm hắn, hắn sợ gần chết ngất.

Sự tình đã đến nước này, rất nhiều người thông minh đều nhìn ra điều kỳ quái trong đây, e rằng thả người không phải do phái Lý Khánh An làm, mà do bọn Lý Hanh tự ý thả người, giờ lại bị Lý Khánh An nắm cán.

Lúc này, thái tử tân khách Lệnh Hồ Phi cũng nhìn ra khúc mắc trong đây, Hắn đã đoán được người chắc chắn do Lý Hanh thả để lấy lòng Lý Khánh An, nhưng Lý Khánh An không những không nhận, mà còn thừa cơ để phản đòn lại Lý Hanh, Hắn giờ đã là quân sư Lý Hanh, trong thời khắc quan trọng này, sao lại có thể khoanh tay đứng nhìn?

Hắn đi ra khom người thi một lễ với Lý Hanh nói: “Giám quốc điện hạ, hãy cho phép thần được nói một câu.”

Lòng Lý Hanh cũng đương sốt ruột, thấy Lệnh Hồ Phi đi ra, bỗng chốc thở phào nhẹ nhõm, vội nói: “Lệnh Hồ sứ quân cứ nói.”

Lệnh Hồ Phi nhìn Lý Khánh An cười nói: “Kỳ thực việc này ta cũng có biết một hai, Vi Kiến Tố đương nhiên tội không thể tha, ai cũng không dám thả hắn, Cũng như đại tướng quân đã nói, có quả ắt có nhân, mẫu thân Vi Kiến Tố ngã bệnh, bà không biết con trai mình bị bắt, trong lúc bệnh không ngừng gọi tên con, Vi Kiến Tố vì mẹ già bệnh nặng mà lặng lẽ nuốt ngược nước mắt, La tự thừa vì thương cho lòng hiếu thảo của Vi Kiến Tố, bèn phái người đưa Vi Kiến Tố về nhà thăm mẹ, chứ không phải thả người, Sau khi thăm mẹ xong, Vi Kiến Tố lại trở về lại trong ngục, La tự thừa, có phải như thế không?”

Đại Lý tự thừa La Hiểu như kẻ sắp chết đuối gặp lục bình, vội vã gật đầu hết mình hùa theo, Hắn kích động đến mức xém rơi cả nước mắt, nói: “Đúng là như thế, sau khi triều hội kết thúc, thần sẽ lệnh người đến dẫn hắn trở lại ngục.”

Bọn Lý Hanh, Vương Củng, Thôi Hoán thở phào, nhất là Vương Củng, hắn vốn không xem Lệnh Hồ Phi ra gì, mãi đến lúc này, hắn cuối cùng cũng phải phục tài trí của Lệnh Hồ Phi, có người này làm mưu sĩ đúng là may mắn cho họ!

Lý Khánh An chằm chằm nhìn Lệnh Hồ Phi một hồi lâu, hắn đã nghe nói Lệnh Hồ Phi cao minh từ lâu, hôm nay xem ra quả danh bất hư truyền, nhưng Lệnh Hồ Phi có cao minh đến đâu chăng nữa, cũng đâu thể nào hiểu được ý đồ của hắn bây giờ?!

Sắc mặt Lý Khánh An lộ vẻ thểu não, hắn lại hỏi Lý Hanh: “Điện hạ, Vi Kiến Tố câu kết Thành Đô, thật sự tội không thể dung sao?”

Việc đã đến bước này, Lý Hanh cũng không thể hàm hồ ứng phó, nếu tiếp tục hàm hồ e rằng sẽ lại bị Lý Khánh An nắm cán, Nếu Lý Khánh An đã không chịu nhận nhân tình của mình, vậy thì đừng có trách hắn vô nhân vô nghĩa, Hắn từng câu từng chữ thốt ra không chút do dự: “Hoàn toàn đúng, Vi Kiến Tố câu kết Thành Đô, bán đứng cơ mật quân Quan Trung, tội không thể tha!”

“Được!

Nếu tội không thể tha, vậy ta cũng sẽ đàn hạch một người khác, cũng là câu kết Thành Đô, cũng là bán đứng cơ mật Chính sự đường.”

Lý Khánh An rút ra một lá thư, cao giọng sang sảng nói với mọi người: “Đây là thư thân bút mà Ngụy đế Thành Đô đã viết cho Công bộ thượng thư Thôi Hoán, trên đấy có ký tên và bảo ấn, Thư này có thể chứng minh Thôi Hoán cũng đã câu kết Thành Đô, bán đứng cơ mật Chính sự đường.”

Lúc này, trong điện bỗng chốc toàn tiếng ồ kinh ngạc, lời của Lý Khánh An như sấm giữa ban ngày, làm một người vừa kinh vừa hoảng, Thôi Hoán câu kết Lý Long Cơ, đây đúng là tin sốt dẻo, tất cả mọi người đều đồ dồn ánh mắt lá thư trên tay Lý Khánh An, bán tín bán nghi.

Ánh mắt của bọn Lý Hanh, Vương Củng đồng loạt nhìn về phía Lư Hoán, bọn họ vạn vạn không nghĩ đến, người Lý Khánh An phản đòn lại là Thôi Hoán.

Trong lòng Lệnh Hồ Phi như bị rơi xuống vực thẳm, Hắn đã trúng kế rồi, Lý Khánh An căn bản không định truy cứu việc Vi Kiến Tố được phóng thích ra ngoài, mà hắn cần chính là họ thừa nhận Vi Kiến Tố có tội, để đào sẵn hố cho họ nhảy, keo này họ đã thua, đã thế còn là thảm bại.

Lòng Lệnh Hồ Phi rối bời, hắn biết thư của Lý Khánh An chắc chắn là thực, Lý Khánh An nhẫn nhịn nửa tháng nay chính là để chờ thời khắc hôm nay, dùng Thôi gia để hạ thủ, và cũng để nói cho các thế gia biết, thuận ta kẻ sống, nghịch ta kẻ vong.

Lúc này Lý Khánh An đương nói với trung thư xá nhân Đậu Hoa: “Đậu xá nhân, ngươi là lão thần kinh nghiệm nhiều năm, đức cao vọng trọng, xin nhờ người đọc lá thư này.”

Đậu Hoa là người đứng đầu trong xá nhân trung thứ, viết chiếu chỉ đã hơn ba mươi năm nay, tính tình thẳng thắng bộc trực, rất có danh vọng trong triều, Hắn không phải người của Triệu vương đảng, cũng chẳng phải của giám quốc đảng, để hắn đọc lá thư này là thích hợp nhất.

Đậu Hoa cũng không dám thối thác, hắn nhận lấy thư nhìn nhìn bút tích, bèn gật gật đầu, Hắn chỉ nhìn qua đã nhận ra ngay, đây là bút tích của Lý Long Cơ, chứ không phải do người có tâm mô phỏng.

Đậu Hoa mở thư ra bèn oang giọng đọc: “Gửi Công bộ thượng thư Thôi Hoán ái khanh, thư phúc đáp của ái khanh trẫm đã nhận được, ái khanh vẫn không quên tình nghĩa quân thần năm xưa, muốn đến Thành Đô, trẫm thật sự rất cảm động, nhưng trẫm cho rằng, ái khanh ở lại Trường An sẽ càng có lợi cho trẫm hơn, Khanh là tướng quốc cho Ngụy đế, biết được phần lớn sự kiện cơ mật, nguyện khanh có thể kịp thời đưa cơ mật Trường An đến cho trẫm, Ngày sau trẫm trở lại Trường An, nhất định sẽ ban ái khanh hiển tước, phong hữu tướng Trung thư lệnh, hậu đãi Thôi thị..

“Nói dối!

Chỉ toàn lời nói xằng bậy!”

Không đợi Đậu Hoa đọc xong, Thôi Hoán đã hét toáng lên, Ngay tức khắc, có vài tên thị vệ đi lên ghì chặt hắn lại, Điện trung giám sát thị ngự sử nghiêm giọng nói: “Thôi thượng thư, không được gào thét trong triều đường, đây là tội nặng!”

Đọc xong, Đậu Hoa lại cẩn thận xem xét bảo ấn cùng nét chữ, xong hắn mới giơ cao thư, oang oang nói: “Ta viết chỉ ba mươi mấy năm nay, ta dám dùng nhân cách mình ra bảo đảm, thư này là thực, dấu ấn bị thiếu đi một góc là do tháng giêng năm Thiên Bảo thứ tám bị rơi vỡ.”

Hắn bước nhanh đến bên dưới thềm ngọc, đưa thư cho mấy xá nhân trang thư, mọi người sau một hồi nghiên cứu cũng phán: “Nét chữ này là thật!”

Có chứng minh của xá nhân trung thư, Thôi Hoán lần này khó mà thoát tội, Lúc này, Vương Củng bỗng nhiên hỏi: “Xin hỏi lá thư này làm sao lại có trong tay đại tướng quân?”

Lý Khánh An đã sớm dự liệu được hắn sẽ hỏi thế, hắn bèn huơ tay một cái, ngay lập tức, mười mấy tên Vũ lâm quân bèn áp giải một nam tử bị trói chặt vào, rất nhiều người đã nhận ra gã đàn ông này, hắn chính là một trong số các thị vệ tâm phúc của Lý Long Cơ - chấp ca trưởng Hồ Bính Thụy.

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Người này là thị vệ trưởng nam Đại Minh cung Hồ Bính Thụy, lúc qua Lạc Cốc quan do dáng hình khả nghi mà bị quân An Tây ta bắt lại, và rà ra lá thư này, Hắn đã nhận tội, có ghi chép khẩu cung tại đây.”

Lý Khánh An giơ cao một xấp khẩu cung, rồi quay sang Hồ Bính Thụy: “Ngươi nói thế nào?”

Hồ Bính Thụy đã hoàn toàn bị chế phục, hắn thở dài nói: “Ta phụng mệnh thượng thư Thành Đô đến Trường An đưa thư cho Công bộ thượng thư Thôi Hoán, Mười ngày trước, Thôi Hoán quả thật có gửi thư riêng đến Thành Đô.”

Lý Khánh An đột nhiên quay người, nhìn Lý Hanh chằm chằm nói từng chữ: “Giám quốc điện hạ, Thôi Hoán tư thông Thành Đô, bán đứng cơ mật Chính sự đường, người chứng vật chứng rành rành, có tội không?”

Lý Hanh chỉ thấy toàn thân rã rời, người không còn chút sức lực, Mãi một hồi sau, hắn mới thở dài nói: “Có tội!”

“Được!”

Lý Khánh An nhìn chúng thần cao giọng nói: “Điện hạ có chỉ, Thôi Hoán câu kết Thành Đô, phản bội cơ mật Chính sự đường, CÙng tội Vi Kiến Tố, bãi kỳ tướng vị, miễn đi tất cả chức vụ, chuẩn bị tam tư hội thẩm.”

Trong đại điện bỗng chốc im lặng đến đáng sợ, mãi đến bây giờ, văn võ bá quan Trường An mới thật sự lĩnh giáo thủ đoạn của Lý Khánh An, cao minh và độc ác chừng nào, từng bước tính toán, đến một giọt nước cũng không lọt.

Lúc này, hoàng đế thiếu niên Lý Thích, từ đầu chí cuối vẫn trầm mặc bỗng hỏi: “Đại tướng quân, vậy ai sẽ thay thế tướng vị của Thôi Hoán?”

Lý Khánh An cung kính hàng lễ với hoàng đế nói: “Thần tiến cử thái tử thiếu sư Vi Thao tiếp quản tướng vị của Thôi Hoán, thần tin rằng Chính sự đường nhất định sẽ thông qua.”

Ánh mắt của Lý Khánh An và Trương Quân nhìn nhau, Trương Quân không giấu nổi nụ cười hiểu ý, Lý Khánh An cũng cười cười, Xem ra buổi câu cá dưới cầu hôm qua thật không uổng công.

Lý Thích nhìn Lý Hanh một hồi, Lý Hanh trông cứ như chú gà trống bại trận tội nghiệp, ũ rủ ngồi trên vị trí, không giấu nổi sắc mặt thất thểu, Lý Thích cơ hồ muốn cười phá lên, hắn gật gật đầu cao giọng nói: “Trẫm ủng hộ quyết định của đại tướng quân, Vi Thao nhập tướng.”

Chương 464: Phu thê tựa áo quần

Tin tức về cuộc chiến triều hội, chỉ sau khi triều hội kết thúc được nửa canh giờ đã lan truyền khắp Kinh thành, Trong tất cả tửu tử Trường An đã bắt đầu có kẻ lắm chuyện múa tay múa chân miêu tả lại câu chuyện hấp dẫn xảy ra trên triều hội hôm nay, phảng phất như chính là đã tận mắt trông thấy, kẻ nói thì kích động, người nghe thì hồi hộp, mãi đến lúc triều hội hôm nay kết thúc, hình tượng vũ phu của Lý Khánh An cuối cùng cũng được đảo ngược, bao nhiêu người nghe mà thán phục, hóa ra tên này đấu tranh chính trị cũng ghê gớm nhường này.

Vào lúc trưa, Đại Minh cung một lần nữa truyền ra tin, Chính sự đường với số phiếu bốn hai đã có kết quả biểu quyết, bổ nhiệm nguyên Dương Châu đại đô đốc phủ trưởng sứ, thái tử thiếu sư Vi Thao là Công bộ thượng thư cùng Trung thư môn hạ bình Chương sự để thay thế vào vị trí của Thôi Hoán, Đến nay, cuộc đấu tranh chính trị do Vi Kiến Tố gây ra cuối cùng cũng hạ màn, với kết quả thảm bại của giám quốc đảng.

Trường An đầu thu vẫn lất phất mưa, rửa sạch hơi nóng của ngày hè, Giờ nghỉ trưa đã đến, do nghỉ trưa hơi dài, gần cả canh giờ nên triều thần đều tụm ba tụm bảy đội mưa đi ra khỏi Đại Minh cung tìm đến tửu tứ xung quanh, vừa có thể thảo luận về thay đổi chính cục sau triều hội hôm nay, Lúc này, một chiếc xe ngựa phóng ra khỏi Đan Phượng môn, mười mấy thị vệ đợi bên ngoài lập tức cưỡi ngựa đến đón, Để rồi cùng hộ tống hai bên xe, Xe từ từ lăn bánh về hướng đại lộ Chu Tước, Trong xe, Trương Quân hơi chợp mắt lại để nghỉ ngơi sau mệt mỏi của việc lên triều sáng sớm.

Đối diện là huynh đệ của hắn, thái thường khanh Trương Tự, Trương Tự có vẻ tâm sự trùng trùng, quan hệ giữa hắn và Vi gia không mấy tốt, nhất là bất hòa với Vi Kiến Tố, Lúc trước Vi Kiến Tố vào tướng chính là đoạt mất danh phận của hắn, khiến hắn cực bất mãn, hiện giờ Vi Kiến Tố bị bắt, hắn chưa kịp vui mừng thì lại phải lo lắng vì Vi Thao sắp nhập tướng.

“Đệ cứ nghĩ đại ca ủng hộ Vi Thao làm tướng quốc là một quyết định không sáng suốt.”

Trương Tự thấy anh mình nhắm tịt mắt không nói không rằng, bèn thở dài tiếp tục nói: “Kỳ thực Vi Thao làm tướng không những giáng đòn nặng cho Lý Hanh, mà cũng rất bất lợi với huynh, Đại ca thử nghĩ xem, từ trước giờ Chính sự đường lực lượng cân bằng, mỗi bên chiếm ba người, phiếu còn lại của đại ca sẽ trở nên đặc biệt quan trọng, là phiếu mà hai bên đều muốn giành, nhưng giờ đại ca ủng hộ Vi Thao vào tướng, vậy chẳng khác nào phá vỡ cân bằng này, mất nhiều hơn được, đệ thấy như thế không ổn!”

Lúc này, Trương Quân mới hé mắt ra chút ít, nhìn nhìn huynh đệ mình, Một hồi sau, hắn mới từ từ nói: “Lần trước ta nói ngươi không làm nổi tướng quốc là vì ngươi không đủ kiên nhẫn, Hôm nay ta cũng vẫn câu này thôi, Ngươi quá vội vã, bại lộ tư tâm của mình từ lúc quá sớm, nên ngươi không thể thành đại khí!”

Trương Tự dẫu sao cũng đã là người gần năm mươi, nghe ngữ khí đại ca giáo huấn mà thấy trong lòng bất bình, hắn trầm mặt lại nói: “Đó là đệ có lòng tốt khuyên huynh, huynh không nhận thì thôi, cần gì phải nói móc đệ thế, Đệ không làm được tướng quốc là vì có huynh đi trước rồi, Chính sự đường làm sao có thể chấp nhận được có hai người cùng họ Trương!”

Có thể Trương Quân cũng ý thức được huynh đệ mình đang bất mãn, hắn bèn mở to mắt, cười cười, dỗ dành: “Cái tính cứng đầu như trâu này của ngươi ấy, chả khác gì lúc bé!

Được thôi, ta sẽ giải thích cho ngươi nghe vì sao ta lại ủng hộ Lý Khánh An vậy!”

“Huynh cứ nói, đệ nghe!”

Trương Tự vẫn khẩu khí cứng nhắc.

Trương Quân trầm ngâm một lúc bèn nói: “Khi hải triều đột ngột đến, quan trọng không phải là chặn nó lại, sức người làm sao chống lại ông trời, nên nếu muốn an toàn rút lui khỏi hải triều, quan trọng là biết thuận theo thế của nó, cũng giống như Bảo đỉnh giết trâu, Lần này hai đảng tranh đấu cũng như hải triều ập bờ, ta trợ Lý Khánh An thực tế chỉ là thuận thế mà hành, ngươi nghị ta thật sự là vì muốn Tiết Tri đi An Tây làm quan sao?

Đương nhiên, giữa lại một con đường lui cho mình cũng chẳng sai, còn cân bằng quyền lực như ngươi nói, xem thì có Lý, nhưng nó cũng chẳng quan trọng khi đứng trước thực lực.”

Ngữ khí của Trương Tự lúc này mới có phần dịu lại, lo lắng trong lòng hắn lại càng nặng nề hơn: “Đại ca cũng quá đề cao Lý Khánh An rồi đấy, lần này chẳng qua do hắn vô tình nắm cán được Thôi Hoán mà thôi, chứ không hắn muốn lật đổ Thôi Hoán làm sao dễ dàng thế?

Chẳng qua là do ông trời chiếu cố!”

Trương Quân không nói gì thêm, hắn chỉ lặng lẽ nhìn huynh đệ mình, kỳ thực từ nhỏ phụ thân đã từ nói, nhị đệ ngu muội, sau này công danh có thành cũng chẳng qua nhờ phúc người thân, bây giờ xem ra phụ thân nói thật không sai chút nào!

Nếu không phải hắn trở thành phò mã đô úy, Lý Long Cơ đặc biệt chú ý hắn thì hắn làm sao có thể làm Thái thường khanh, Trong lòng Trương Quân không khỏi thở dài, hắn không muốn nói nhiều hơn, ông trời chiếu cố?

Hừ! này làm sao có nhiều việc trùng hợp đến thế!

Đây rõ ràng là an bài của Lý Khánh An, Lý Khánh An giờ lại có thể khống chế cả Lý Long Cơ, thực lực này không nhẽ lại không đáng sợ?

Huynh đệ mình ngu muội lại nhắc nhở được Trường An, nhất định phải đưa con trai mình đến An Tây, Hôm nay sẽ đưa đi liền, hắn nhắm tịt mắt lại, không nói thêm lời nào.

Phường Tĩnh Thiện, một chiếc xe ngựa phóng như bay đến dừng trước cửa Bùi phủ, Xe vừa dừng lại, Bùi Tuân Khánh đã vội nhảy xuống xe như đứa trẻ hưng phấn, Hắn vừa bước lên thềm đã có gia nhân gác bên cửa vội cầm ô ra che mưa cho nhị lão gia.

“Lão gia đã đi nghỉ chưa?”

Bùi Tuân Khánh hỏi.

“Lão gia vừa dậy, đang ăn trưa.”

Bùi Tuân Khánh gật gật đầu, hắn bước nhanh vào Bùi phủ, Tuy lễ mừng thọ Bùi phủ đã qua đi nửa tháng, nhưng rất nhiều món bài trí trang sức vẫn chưa bị tháo gỡ, bốn chiếc lồng đèn đỏ to to vẫn diễm lệ treo trên đại thụ trung đình, Bùi Khoan đang được mấy tên nha hoàn hầu hạ từ từ ăn từng miếng cháo, So với lúc mừng thọ, sức khỏe Bùi Khoan lại có phần yếu ớt hơn, Hắn không còn chút sức lực nào tựa mình vào nệm như một con người nộm mặc cho bọn nha hoàn làm gì thì làm.

“Nhị lão gia đã đến!”

Ngoài cửa vừa mới bẩm báo, Bùi Tuân Khánh đã vội vội vàng vàng chạy vào phòng, Thân thể của Bùi Khoan tuy yếu ớt, nhưng đầu óc hắn vẫn tỉnh táo lắm, Hắn ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt vội vàng của Bùi Tuân Khánh, bèn cười hỏi: “Sao ngươi lại có vẻ sốt ruột thế?”

“Đệ có một sự việc quan trọng muốn thương lượng cùng đại ca.”

Bùi Tuân Khánh ngồi xuống kể lại tỉ mỉ đầu đuôi chuyện xảy ra trong triều hội hôm nay với Bùi Khoan, Bùi Khoan vẫn từ từ khó khăn ăn từng muỗng cháo, nhưng đôi mắt đục ngầu của hắn chốc chốc lại lóe sáng, nói rõ hắn đã nghe hiểu miêu tả của Bùi Tuân Khánh, Bùi Tuân Khánh nói những việc này với Bùi Khoan không phải muốn nghe sách lược gì từ hắn, Bùi Khoan đã tuổi già sức yếu, cũng không còn sách lược gì, nhưng có một số việc cần phải được sự ủng hộ của Bùi Khoan.

Bùi Tuân Khánh mười mấy năm trước vì ly gián của Lý Lâm Phổ từng một dạo trở mặt với Bùi Khoan, nhưng cùng với việc tuổi tác ngày càng cao, hắn cũng nghiệm ra nhiều đạo lý, nhất là lợi ích gia tộc vĩnh viễn được đặt trên hàng đầu, Bùi Tuân Khánh không phải một người có tấm lòng rộng rãi, vì thế hắn đầy thù hận với Thôi gia, một lòng muốn đè đầu cưỡi cổ Thôi gia, để giúp Bùi thị trở thành Đại Đường đệ nhất thế gia, Hôm nay Thôi gia gặp phải đòn nặng, gia chủ Thôi Hoán bị bất vào đại lao, khiến Bùi Tuân Khánh hà lòng hả dạ, đồng thời hắn cũng được biết thú đoạn tạo mưa tạo gió của Lý Khánh An, khiến hắn càng kiên định quyết tâm theo Lý Khánh An.

“Lý Khánh An thật không tồi!”

Bộ mật nhăn nheo như trái hồ đào của Bùi Khoan nở nụ cười.

“Đâu chỉ là không tồi!”

Bùi Tuân Khánh được Bùi Khoan hưởng ứng, hắn lập tức tinh thần phấn chấn hẳn lên, khoát khoát tay cho nha hoàn đều lui xuống xong, hắn mới kề sát Bùi Khoan khẽ giọng nói: “Lần này hắn đánh một đòn nặng vào Thôi gia, nếu Bùi gia chúng ta không thừa cơ hội này chen một chân vào, e rằng sau này sẽ hối không kịp mất.”

Tuy Bùi Khoan đã già yếu, nhưng dẫu sao cũng có mấy mươi năm từng trải, hắn lập tức hiểu ngay ra ý tại ngôn ngoại của Bùi Tuân Khánh, hắn nheo mắt lại nói: “Ý ngươi là hắn sẽ lên ngôi?”

Bùi Tuân Khánh gật gật đầu, Kỳ thực dã tâm của Lý Khánh An cũng chẳng phải tin gì mới mẻ, Lý Khánh An chiếm An Tây, đã sớm không có lòng không chỉ muốn làm thần tử, lại là hậu duệ Kiến Thành, thuộc hàng thân vương, Hai năm trước có người đàn hạch Lý Khánh An tự tiện chiêu binh, mưu đồ quá rõ, nhưng điều này thì chỉ cần để ý một chút cũng thấy, một nhân vật thuộc đại thế gia như Bùi Tuân Khánh đương nhiên cũng đang quan sát Lý Khánh An, Hắn cũng muốn xem Lý Khánh An sẽ đoạt vị như thế nào, muốn làm hoàng đế mười năm, hay hoàng đế trăm năm, Từ khi Lý Khánh An dẫn binh trấn áp Quan Lũng, không một bước bước thẳng lên ngai vị thiên tử, mà lại ủng hộ Lý Thích lên ngôi thì Bùi Tuân Khánh đã hiểu, Lý Khánh An muốn làm hoàng đế trăm năm, vậy Bùi gia đã có thể đặt hết vận mệnh lên người Lý Khánh An, Qua tranh luận triều đường hôm nay hắn lại càng kiên định với cách nghĩ của mình.

“Đại ca, đây là cơ hội cho Bùi gia chúng ta, Thôi gia đã đồ, vậy đây chắc chắn là cơ hội cho Bùi gia ta phục hưng, Đệ hi vọng đại ca có thể thuyết phục Bùi thị gia tộc, toàn lực ủng hộ hắn lên ngôi.”

Bùi Khoan cười nói: “Vậy ngươi định sẽ làm như thế nào?”

“Đệ định bước đầu tiên sẽ thông hôn với hắn, gả Uyển Nhi cho hắn, dùng liên hôn Bùi gia để trói buộc với hắn.”

Bùi Khoan gật gật đầu, hắn tán đồng với cách nghĩ liên hôn, hơn nữa, Bùi Uyển Nhi cũng thuộc hàng tài sắc hơn người trong các cháu gái Bùi gia, dù là dung mạo hay học thức và cả tính tình đều rất đáng yêu, để cho Uyển Nhi kết nối với Lý Khánh An thì đúng là một lựa chọn tốt nhất.

Lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân vội vã, có người bẩm báo bên ngoài: “Lão gia, giám quốc điện hạ đã đến, nói là xin lỗi lão gia về việc trên lễ mừng thọ.”

Hôn nhân như thể áo quần, nếu nói Bùi gia và Lý Khánh An là vạt áo, vậy Bùi Uyên Nhi sẽ là cái cúc áo để liên kết hai vạt áo lại với nhau, Lúc này chiếc cúc áo ngọc ngà này lại không ở trong Bùi phủ, mà ở phủ Độc Cô, Mấy hôm nay Bùi Uyển Nhi và nhị cô nương Minh Châu của phủ Độc Cô quan hệ rất thân thiết, và còn thêm Bùi Vũ nữa, Sau lễ mừng thọ Bùi Khoan, ba ngày hối cử hai ba hôm lại tụ tập nhau, trong ba người họ Minh Châu là lớn tuổi nhất, hơn tỷ muội Bùi gia chừng ba bốn tuổi, nhưng về mặt tâm lý thì lại chẳng khác gì nhau.

Trong phòng thêu, Minh Châu cẩn thận lấy một chút hộp vàng ra, mở nó ra lấy viên đá kim cương to tựa trứng cút ra, hưng phấn đưa cho họ nói: “Các ngươi xem cái này, đã từng được nhìn thấy chưa?”

Viên đá kim cương màu xanh nhạt này là cổng phẩm của Khả hãn Đột Quyết dâng cho Lý Khánh An tại Toái Hiệp năm xưa, gọi là Nhiệt Hải tinh lệ, nổi tiếng là thế gian hiếm có, Lý Khánh An vì muốn cảm ơn Minh Châu đã vượt vạn dặm đường xa đến Bắc Đình báo tin mà tặng cho nàng, Đây cũng là món quà mà Minh Châu quý trọng nhất, Từ lần trước xém chút đánh mất, nàng không dám dễ dàng mang ra cho người khác xem nữa, do quan hệ thân thiết với tỷ muội Bùi gia nên mới đem ra khoe với họ thôi.

Tỳ muội Bùi gia tuy cũng đều là con cái danh môn thế gia, nhưng viên đá kim cương lấp lánh này của Minh Châu cũng khiến hai nàng phải kinh thán, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

“Minh Châu, cái này thật sự là của ngươi đó ư?”

“Đương nhiên, cái này do tỷ phu ta tặng.”

Minh Châu nhắc đến tỷ phu lại không giấu nổi vẻ đắc ý trong ánh mắt, Bây giờ tỷ phu nàng đã là người được công nhận có quyền thế nhất Đại Đường, cả hoàng đế giám quốc cũng chưa chắc bằng, Lúc đi ra ngoài đều thường nghe có người xôn xao nghị luận sau lưng, “Xem!

Đó chính là muội muội của Triệu vương phi.”

Điều này khiến lòng Minh Châu đầy tự hào, chỉ duy một điều không được hoàn mỹ cho lắm, đó là mọi người chỉ nói nàng là muội muội Triệu vương phi, chứ không phải là em vợ của Lý Khánh An.

Minh Châu cẩn thận cất viên đá kim cương đó lại, rồi quay sang nói với hai nàng đang đầy nhã hứng kia: “Ta dẫn hay ngươi đến xem phòng tỷ tỷ ta, đó chẳng phải là nơi dễ dàng để người khác tham quan đâu nhá, rất nhiều người đến nhà đều muốn đi vào nhìn thứ, mẫu thân ta đều không đồng ý.”

Bùi Uyển Nhi và Bùi Vũ đều không mấy hứng thú, Bùi Uyển Nhi lắc đầu cười nói: “Thôi để hôm khác vậy!

Chúng ta nên thương lượng lại việc đi thu du ngày mai đã!”

Chờ mãi cuối cùng cũng đã đến thu du, Minh Châu lập tức hí hửng cười nói: “Nói đến thu du lòng ta đã bay đến bên Khúc Giang trì rồi, hay chúng ta cử dẫn theo một số bạn bè nữa, mọi người cùng đi cho náo nhiệt, các ngươi thấy thế nào?”

“Không được!”

Bùi gia tỷ muội cùng lên tiếng phản đối: “Nếu nhiều người cùng đi, bọn ta sẽ không đi đâu.”

Minh Châu vội nói: “Không muốn nhiều người thì thôi vậy, kỳ thực du Khúc Giang trì phải nhiều người mới vui, mọi người cùng đua thuyền, ngâm thơ uống rượu, chỉ mỗi ba người chúng ta nhìn nhau mãi thì còn ý nghĩa gì cơ chứ?”

Lúc này, Bùi phu nhân đi vào tiếp lời cười nói: “Vậy để tỷ phu các con đi cùng các con vậy!”

“mẫu thân, sao người lại lén lút đi vào thế này, một tiếng cũng không nói trước.”

Minh Châu giật mình đứng dậy, có phần hờn trách mẫu thân mình.

Tỷ muội Bùi gia cũng cùng đứng dậy thi lễ: “Tham kiến cô mẫu!”

“Ta đến là để thu dọn phòng ốc cho tỷ tỷ con, vô tình nghe được lời các con, Vừa rồi tỷ phu con phái người đến nói rồi, ngày mai hắn sẽ đi du Khúc Giang trì, hỏi các con có hứng thú đi chung không, giờ Uyển Nhi và Tiêu Vũ cũng ở đây, thế thì cùng đi cho vui.”

“Thật thế ư?

Thế thì trùng hợp quá.”

Minh Châu cười tít mắt nói: “Bọn con cũng phải đi thu du, vậy sao không cùng đi chung chứ?”

Bùi Uyển Nhi cúi đầu nói: “Vậy ta không đi nữa!”

“Sao lại không đi?”

Minh Châu không vui nói: “Vốn dĩ chúng ta cũng đã định thế rồi, giờ xem như thêm tỷ phu tham gia vào nhóm chúng ta thôi, thêm một người, à mà không!

Hắn đâu chỉ một người, còn thêm cả một đoàn thị vệ của hắn nữa!”

Minh Châu bỗng nghĩ ra, đi chơi cùng Lý Khánh An nàng đúng là trăm lần chịu ngàn lần chịu rồi, nhưng nghĩ đến sẽ có cả một đoàn thị vệ đông đúc đi theo túc trực suốt chặng đường thì nàng cũng hết một nửa hứng rồi!

“Thôi thì chúng ta hai hôm nữa tự đi vậy, còn ngày mai thì cứ nói là bệnh không đi được vậy!”

“Đìms nói xằng, mẹ đã nhận lời rồi, hôm nay các con dọn đồ trước, sáng sớm ngày mai hắn sẽ phái xe ngựa đến đón các con.”

Lệ Sơn, trong một ngọn núi cách Hoa Thanh cung chừng năm dặm, ẩn sau rừng núi xum xuê là ngôi tiểu miếu thồ địa thấp thoáng, Tiểu miếu thở tượng thần thồ địa và bà thồ địa không biết có từ thuở nào, giờ miếu đã rách tươm, song cửa cũng không còn, trống trải, cả pho tượng đất cũng gẫy tay gẫy chân, cùng với một chiếc bàn còn ba chân, Đầu tưởng góc nhà giăng đầy mạn nhện cùng bụi bậm, Nơi đây quá hoang vu, đến nỗi ăn mày còn chẳng thèm qua đêm tại đây.

Vào đêm, cái nơi hoang vu vắng lặng này bỗng chốc trở nên náo nhiệt hẳn, Mấy mươi tên người áo đen cùng tụ tập trong miếu nhỏ, Thân thủ họ rất linh hoạt, từng bước đi lanh lẹ nhẹ nhàng như bay, hiển nhiên đây đều là người võ nghệ cao cường.

Bọn người áo đen này không ai nói với ai một lời, mạnh ai nấy ngồi một bên uống nước và ăn lương khô, Trên chiếc bàn thở trong miếu thố đia đang ngồi một người, Hắn cũng đương mặc áo đen, người này mày rậm mặt ngựa, tướng mạo rất ư xấu xí.

Hắn chính là thủ lĩnh tình báo Lưu Lạc Cốc mà An Lộc Sơn bố trí tại Kinh thành, Từ khi An Lộc Sơn bị đánh bại tại Quan Nội Đạo, Lưu Lạc Cốc vốn dĩ năng động trong giới giao thiệp Trường An bỗng nhiên cũng bặt vô âm tín, Đương nhiên hắn không phải đã rút về Phạm Dương, chẳng qua là chuyển từ hoạt động trong ánh sáng sang bóng tối, lén lút hoạt động, cứ điểm cũng từ Trương Quân chuyển sang huyện Cao Lăng, Thời gian này hắn chẳng có hành động gì; chỉ là ghi chép lại các sự thế lớn nhỏ dùng bồ câu đưa tin đến U Châu.

Mà năm ngày trước, Lưu Lạc Cốc cuối cùng cũng nhận được mệnh lệnh của An Lộc Sơn, Do Dương Ngọc Hoàn đã dần bị mọi người lãng quên, An Lộc Sơn bèn lệnh cho hắn bất cóc Dương Ngọc Hoàn về U Châu, Nếu hắn hoàn thành tốt nhiệm vụ sẽ được thăng chức hai cấp, thưởng tiền năm vạn quan.

Mệnh lệnh của An Lộc Sơn, Lưu Lạc Cốc không dám chậm trễ nửa phân, hắn lập tức triệu tập tức các cao thủ các lộ đang ẩn mình khắp nơi lại.

Lưu Lạc Cốc hoạt động tại Trường An nhiều năm, kinh phí An Lộc Sơn cho hắn dồi dào, cho hắn đủ tiền để chiêu binh mãi mã, Thu nạp nhiều kỳ nhân dị sĩ, Trong một trang viên của hắn tại Trường An có tàng trữ năm trăm tinh binh, ngoài la còn chưa kể hàng trăm năng sĩ kỳ tài hắn đã thu nạp, Những năng sĩ kỳ tài này thực chất đều là thổ phỉ cướp cỏ, không thì là tội phạm giết người vượt tội, chỉ quay lưng một thoáng lại trở thành nhân tài đặc biệt của An Lộc Sơn.

Lần này Lưu Lạc Cốc lại tụ tập lại đám người này, chấp hành nhiệm vụ mới của An Lộc Sơn, Lúc này, Lưu Lạc cố đương đứng trước bàn cùng hai lãnh tụ, thương lượng làm sao có thể bắt cóc Dương Ngọc Hoàn, Trên thực tế ba ngày trước họ đã thử động thủ một lần, chỉ là bọn họ nghĩ sự tình quá đơn giản, nghĩ Hoa Thanh cung chỉ có ba trăm binh sĩ của một doanh canh gác, không ngừng trong cung nội còn mai phục những người khác, khiến hành động của họ bị thất bại, chết hết ba người, và đã có phần lộ ý đồ của mình.

Dù lo lắng Dương quý phi có thể đã bị đưa đi chỗ khác, nhưng cách thời hạn An Lộc Sơn đưa ra giờ chỉ còn hai ngày, Lưu Lạc Cốc không thể không liều một phen, tiếp tục hành động lần hai.

Trên bàn cúng là một tấm bản đồ sơ lược, dưới ánh đèn mờ nhạt thoát tỏ thoát mờ nét chữ trên đây, Tấm bản đồ này là do một thị vệ Hoa Thanh cung bán cho họ, trên bản đồ có nghi rõ đạo quán của Dương Ngọc Hoàn xuất gia cùng đường tắt để vào Thanh Hoa cung.

Con đường tắt chính là góc tây bắc và đông nam của Hoa Thanh cung.hai nơi này đều có cây cối um tùm, rất dễ ẩn mình, hơn nữa có thể nhờ leo trèo cây cối mà vào cung, Lần trước bọn họ từ góc tây bắc bị phát hiện, nên giờ góc đó được bố trọng binh phòng thủ, vậy lần này họ phải thứ tiến công góc đông nam.

Lưu Lạc Cốc giơ tay lên gõ gõ bàn, hắn kiên nghị nói: “Tối nay sẽ vào từ góc đông nam!”

Lúc này, một thám tử từ bên ngoài chạy vào bẩm báo: “Tướng quân, thời gian đã đến.”

Lưu Lạc Cốc ngẩng đầu lên nhìn nhìn bên ngoài, trời đang mưa lất phất, mây đen che phủ, màn đêm tối mịt, đây đúng là thời cơ tốt để ra tay, Hắn lập tức nói với hơn trăm thủ hạ đang ngồi dưới đất: “Ta cũng vẫn câu nói đó thôi, không được làm quý phi nương nương kinh hoảng, sau khi bỏ người vào bao tải thì chạy, ai thành công ta sẽ thưởng một vạn quan.”

nghe một vạn quan tiền thưởng mà bọn người hắc y kia xém rớt cả mắt ra ngoài, bọn họ nhanh chóng đứng dậy, xoa xoa tay, Lúc này một thủ lĩnh kiến nghị: “tướng quân, hay là giương đông kích tây, giả vờ công phía tây bắc để thu hút hết người qua đó”

“Được!

Cứ thế mà định, đội một tấn công góc tây bắc, đội hai theo ta đến góc đông nam.”

Hắn thổi vù tắt nến, hô lên: “Xuất phát!”

Gần trăm tên người áo đen cùng xông khỏi tiểu miếu nom như những con mèo đen trong đêm tối, bóng hình họ nhanh thoăn thoắt rồi biến mất trong màn đêm nặng trĩu mưa rơi.

Chương 466:Quý phi mất tích

Trong đêm đen, một dáng người áo xám nhanh nhẹn đứng ở trên một cây đại thụ, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú vào ngôi miếu thổ địa nhỏ cách đó mười dặm, cho dù xa đến mười dặm, nhưng nhãn lực của người áo xám này khác hẳn với người thường, hắn vẫn nhìn thấy được ánh đen le lói bên trong miếu thổ địa.

Trên một khối đá lớn dưới gốc cây, Hồ Vân Phái chống đao mà đứng, trên mặt nở nụ cười đầy vẻ mỉa mai, Hắn không rõ những hắc y nhân đó sao lại dám đến lần thứ hai, chẳng lẽ bọn họ không biết, chung quanh Hoa Thanh cung đã được bố trí một ngàn viên quân nhân An Tây tinh nhuệ nhất, có những xích hầu với thị lực tốt nhắt, có những cung thủ với tiễn pháp chuẩn xác nhất, còn có những thiết kỵ binh đã từng trải qua hàng trăm trận đánh, những người này sao lại dám đến tìm cái chết thế!

Một ngôi miếu thần núi nhỏ, mục tiêu hiển nhiên như vậy, bọn họ không ngờ lại còn dám ở bên trong tụ tập, rốt cục là bọn hắn quá vô tư, hay là hắn quá khinh khi xích hầu của An Tây chứ?

“Hồ tướng quân, đèn của bọn họ đã dập tắt rồi!”

Xích hầu trên cây phát ra tín hiệu.

Hồ Vân Phái gật gật đầu, lập tức hạ lệnh nói: “Dựa theo kế hoạch ban đầu mà hành động!”

Hắn ra lệnh một tiếng, binh sĩ ẩn núp chung quanh đó đồng loạt chạy về hướng Hoa Thanh cung, Hồ Vân Phái rút kiếm ra, cũng xoay người chạy vào rừng cây.

Lộ trình mười dặm đối với những hắc y nhân võ nghệ cao cường mà nói chỉ trong nháy mắt là đã đến rồi, Lưu Lạc Cốc ở nửa đường đi lại thay đổi chủ ý, nếu như tiến công vào góc tây bắc bị phát hiện, rất có thể quý phi sẽ bị đưa đi, chỉ có thể từ góc đông nam đi vào, có lẽ còn có cơ hội.

Bọn họ thật may mắn, ở trong rừng cây rậm rạp bọn họ không hề gặp phải rắc rối như lần trước, không có tên bắn lén, cũng không có bẫy rập rình rập, trăm tên hắc y nhân từ trên cây và mặt đất từ từ tiến về hướng Hoa Thanh cung, mưa bụi mịt mù, rất khó có thể phát hiện ra tình hình chung quanh.

Khi còn cách Hoa Thanh cung khoảng một dặm, bọn họ ngừng lại, Lưu Lạc Cốc tay cầm đao thép, đang sốt ruột chờ đợi tin tức của thám tử, Lát sau, một gã hắc y thám tử lao xẹt tới, bẩm báo với Lưu Lạc Cốc nói: “Lưu tướng quân, góc tây bắc phát hiện có mai phục!”

“Tốt!”

Lưu Lạc Cốc nhẹ nhõm hẳn, chỉ cần còn có mai phục, hắn sẽ không lo lắng nữa, hắn lập tức thấp giọng nói với mọi người: “Chúng ta nhất định phải hành động cho mau lẹ, cho dù bị phát hiện cũng mặc kệ, xoay qua hướng bắc đi một trăm hai mươi bước chính là đạo quan, khi đã bắt được người rồi thì hãy lui về ngay, nhớ kỹ!

Phải là người sống.”

Lưu Lạc Cốc thấy thời cơ đã đến, liền vung tay lên lệnh nói: “Phát động!”

Gần trăm hắc y nhân tựa như con báo đang săn mồi, trong lúc chạy mang theo tiếng gió, va chạm vào cảnh lá và thân cây, phát ra tiếng động xào xạc, trong lòng đang nhắm đến đệ nhất mỹ nhân và một vạn quan tiền, liều lĩnh lao nhanh về phía bức tường cao của Hoa Thanh cung mà chạy đi.

Mỹ nhân và tiền tài, đó vĩnh viễn là nhược điểm của nhân loại, mãnh liệt đến đủ để cho bọn họ tạm thời quên đi hết thảy những mối hiếm nguy ở bên cạnh mình, mạnh đến nỗi đủ để làm cho bọn hắn mang theo sinh mạng của mình mà xông về phía trước.

Trong phòng, Dương Ngọc Hoàn trên người mặc một bộ quần áo trắng tinh khiết có chút ưu sầu ngồi ở trước bàn, cho dù nàng không hề trang điểm, nhưng vẫn có nhan sắc khuynh quốc khuynh thành, da trắng như tuyết như ngọc, làn da nõn nà sáng bóng, làm cho bất kỳ một nữ nhân cũng đều cảm thấy hổ thẹn vì thua thiệt.

Lúc này, ở dưới ánh đèn le lói, dáng vẻ nàng càng thêm mười phần đơn côi, mưa bụi xào xạc gõ xuống những tán lá chuối bên ngoài cửa sổ, thật có một chút dáng vẻ ưu sầu thi vị tựa như: ‘Nhất thanh ngô diệp nhất thanh thu, Nhất điểm ba tiêu nhất điểm sầu’ (Một lá ngô vèo một tiếng thu, Một tờ chuối tạt một cơn sầu).

ở trên bàn đặt hai tấm bài tử, trên tấm bài tử cũng đều có viết tên của nàng, chi khác là ở chỗ, một tấm là khối kim bài, một tấm là mộc bài, đó là của Lý Khánh An cho nàng lựa chọn.

Dương Ngọc Hoàn hiểu được ý của Lý Khánh An, lựa chọn kim bài, thì cho dù nàng đang ở nơi nào, là thân phận gì đi chăng nữa, nhưng nàng vẫn là từ Dương quý phi của trước đây, chịu sự dòm ngó của , được dân chúng nể trọng.

Mà lựa chọn mộc bài, tức có nghĩa là Dương quý phi đã chết, trên thực tế, ở trong lòng Dương Ngọc Hoàn, Dương quý phi sớm chết rồi, đã biến mất trong tiếng nhạc của vũ điệu nghê thường, biến mất ở trốn trần gian phồn hoa tựa mây khói, nhưng đó chỉ là sự biến mất của chính bản thân nàng mà thôi, trong hồ sơ và sách ghi chép ở trong triều đình Trường An, nàng không hề biến mất, nàng vẫn ở tại Hoa Thanh cung, vẫn là Dương quý phi trong tâm trí của mọi người.

Mộc bài của Lý Khánh An chính là muốn nàng biến mất ngay cả trong hồ sơ và sách ghi chép, Trong lòng nàng hiểu rất rõ, nhưng trong giờ khắc này trong lòng nàng lại có một nỗi buồn như đánh mất gì đó.

Thật sự muốn rời khỏi chăng?

Dương ngọc Hoàn có chút miên man, nàng tựa như lại trở về cái buổi chiều của hai mươi năm trước, khi đó nàng vẫn còn ở Lạc Dương, là một cô gái ngây thơ trong sáng, Ngày hôm đó nàng dẫn theo tam tỷ vừa từ nhà đến đến thăm nàng đi ra bên ngoài thành du ngoạn, Hai tỷ muội tựa hệt như hai nụ hoa sắp hé nở, ở bên một dòng suối nhỏ, nước suối trong suốt.

“Ngọc Hoàn, sao muội lại không xuống dưới đây chơi nè?

Nước suối rất mát lạnh đấy!”

Dương Hoa Hoa lúc ấy cũng to gan và phóng túng như bây giờ vậy, bới hai búi tóc hai bên, để chân trần ở trong nước bắt tôm, còn nàng thì ngồi ở tảng đá lớn bên dòng suối, chống cằm xuất thần mà ngóng nhìn ráng chiều sặc sỡ nơi chân trời.

“Ngọc hoàn, muội đang suy nghĩ gì vậy?”

“Tam tỷ, có một thầy tướng số mù nói ta sẽ trở thành người con gái đẹp nhất , tỷ tin không?”

“Nha đầu ngốc, tại sao lại muốn trở thành người con gái đẹp nhất , xinh đẹp có thể làm cơm ăn được sao?

Phải trở thành một nữ nhân giàu có và phú quý nhất mới được, một khi mà người quá đẹp, sẽ không có tự do đâu, muội xem trời hôm nay xanh thế, nước trong thế, ta có tiền thì có thể mua hết toàn bộ, có thể tự do tự tại, tùy ý mà làm cái gì cũng được, mà xinh đẹp thì tựa như một chiếc lồng, đem muội nhốt lại.”

“Tự do!”

Dương Ngọc Hoàn khẽ thở dài, không biết vì sao, cái chuyện cũ này tuy rằng đã trôi qua hai mươi năm, nhưng nàng vẫn nhớ như in vậy, Ánh mắt của Dương Ngọc Hoàn lộ ra một tia hoài niệm đối với những việc của hai mươi năm trước, chỉ trong chớp mắt, tuổi thanh xuân của nàng đã sắp qua đi, Ánh mắt của nàng lại một lần nữa dừng ở hai tấm bài tử đặt ở trên bàn, ở vào thời khắc quyết định vận mệnh của nàng, nàng nên đi đâu về đâu đây?

Lúc này, gần trăm tên hắc y nhân đã tới gần đạo quan, Bên ngoài đạo quan vô cùng im lặng, Hắn ở trong rừng trúc chậm rãi tiến về phía trước, Phía trước một cánh cửa sổ thấp thoáng ánh đen le lói, Cửa sổ đang đóng, xuyên thấu qua làn mưa bụi, mập mờ có thể thấy được trên cửa sổ có bóng người dao động, xem dáng người đó, rõ ràng là một nữ nhân yểu điệu.

Lưu Lạc Cốc mừng rỡ, hắn ra hiệu bằng mắt với thủ hạ bên cạnh, Hai gã thủ hạ vô cùng nhanh chóng lăn lộn về phía trước, với dáng một con cá tung mình lên lao về phía cửa sổ, ‘Răng rắc!5 một tiếng vang nhỏ, hắc y nhân nhào vào trong phòng, cửa sổ bị phá tung ra, từ phía cửa sổ được mở tung ra có thể nhìn thấy rõ ràng tình hình trong phòng.

Một ngọn đèn nửa tỏ nửa mờ, trong phòng không có một ai cả, chỉ thấy ở giữa phòng có treo một chiếc váy dài trắng, gió ùa vào phòng làm cho chiếc váy dài lắc lư qua lại, có vẻ quỷ dị dị thường.

“Không xong rồi, trúng kế rồi!”

Lưu Lạc Cốc tựa như một chân đạp hụt hẫng trên không vậy, rơi vào vực sâu vạn trượng, tim như muốn ngừng đập vậy, hắn xoay người bèn hô to: “Mau rút ngay, rút khỏi Hoa Thanh cung.”

Đã chậm rồi, chỉ nghe một tiếng mỏ vang lên, những mũi tên mạnh mè từ bốn phương tám hướng phóng tới, Đám hắc y nhân trong rừng trúc cùng đồng loạt vang lên những tiếng kêu thảm thiết, Hắc y nhân sợ đến hồn phi phách tán, quay đầu liền liều mạng mà tháo chạy về hướng bên ngoài của Hoa Thanh cung, Nhưng đường để lui phía sau bọn họ cũng bị chặn lại, hơn ba trăm viên binh sĩ quân An Tây tay cầm quân nỏ, bắn thẳng về phía trước mặt, hai mươi mấy viên hắc y nhân xông ở trước nhất kêu lên thảm thiết mà bị bắn ngã.

Đúng lúc này, hơn ngàn quân An Tây đang mai phục tại bốn phía cùng nhau giết ra, vây lấy hơn bốn mươi tên hắc y nhân không bị trúng tên, Chẳng chút lưu tình mà hạ sát thủ, bất luận hắc y nhân cầu xin tha như thế nào đi chăng nữa cũng đều vô dụng, Hoành đao chặt đứt cổ, trường mâu đâm thủng lòng ngực, đầu người lăn lông lốc, máu văng khắp nơi, bên trong Hoa Thanh cung đầy những tiếng kêu rên trước cái chết.

Hồ Vân Phái ngay từ đầu liền canh lấy Lưu Lạc Cốc, cách ăn mặc của hắn và người khác không giống nhau, tuy rằng cùng mặc hắc y như nhau, nhưng trên cánh tay trái lại cột lấy một cái khăn lụa trắng, biểu hiện sự khác người của hắn, Hồ Vân Phái lập tức liền phán đoán ra, người này nhất định là thủ lĩnh của bọn hắn.

Hồ Vân Phái tự có sự cân nhắc của hắn, Hắn đã biết đội hắc y như có ý đồ bắt cóc Dương quý phi này là thủ hạ của An Lộc Sơn, rất có thể chính là mạng lưới tình báo mà An Lộc Sơn đã lén giấu ở kinh thành, đây là một cơ hội, có thể nhân cơ hội đem chúng diệt trừ đi.

Lưu Lạc Cốc cũng không có theo đường cũ mà tháo chạy, mà là dẫn theo hai gã thủ hạ từ phía tây đột phá vòng vây, Hắn biết phía tây có một con sông, nếu có thể trốn ở giữa sông, có lẽ còn có một con đường sống.

Nhưng phía tây đồng dạng cũng gặp phải sự ngăn chặn của gần trăm người, Lưu Lạc Cốc liều chết giết ra một con đường máu, hai gã thủ hạ của hắn đã bị giết chết, chỉ còn lại có một mình hắn chạy trối chết, chạy ra không đến trăm bước, đã có thể nhìn thấy nước sông lăn tăn gạn sóng ở phía trước rồi, nhưng đúng vào lúc này, một mũi tên từ phía sau xẹt tới như tia chớp, trúng ngay vào đùi phải của Lưu Lạc Cốc, hắn kêu lên một tiếng đau đớn, ngã chúi đầu xuống đất.

Hắn đang muốn xoay người bò dậy, mười mấy thanh đao đã từ chung quanh mà chặn kín hắn cả rồi, hơi vừa động một tí, lười đao nhọn sẽ đâm ngay vào thân thề, Lưu Lạc Cốc thở dài một tiếng, đao ‘Leng keng!’ rơi xuống đất, hắn giơ tay lên, Không phản kháng nữa, Hồ Vân Phái ở sự hộ tống của mười mấy ngọn đuốc xung quanh, chậm rãi đi đến gần Lưu Lạc Cốc, hắn dùng kiếm khều đi tấm vải che mặt của Lưu Lạc Cốc, không khỏi bật cười nói: “Thì ra là ngươi, Lưu tướng quân, chúng ta quả thật đúng là oan gia ngõ hẹp.”

Phục kích đã kết thúc, bao gồm cả mấy viên tiếp ứng đang đứng chờ ở bên ngoài cung, chín mươi bảy viên thủ hạ mà Lưu Lạc Cốc suất lĩnh tới đều toàn quân bị diệt cả, một người cũng đều không có chạy thoát được, Bắt giữ hai mươi người, bảy mươi bảy người bị giết, Hồ Vân Phái không có tham dự dọn dẹp chiến trường, mà là đi tới phía trước một gian phòng hèo lánh bên trong Hoa Thanh cung, hỏi: “Xin hỏi nương nương đã đưa ra sự lựa chọn cuối cùng hay chưa?”

Trong phòng, Dương Ngọc Hoàn cúi đầu khẽ than một tiếng, hỏi: “Nếu ta rời khỏi Hoa Thanh cung, các ngươi làm thế nào để che giấu sự mất tích của ta?”

“Chúng tôi sẽ có an bài, nương nương chỉ để ý lựa chọn là được.”

Trong phòng, ánh mắt Dương Ngọc Hoàn cuối cùng dừng ở phía trên tấm mộc bài, nàng nhặt mộc bài lên.

“Ta quyết định rồi, ta lựa chọn mộc bài.”

Trong lòng Hồ Vân Phái cũng âm thầm thở dài, Dương quý phi nổi tiếng từ nay về sau sẽ không còn tồn tại nữa rồi.

“Thế thì mời Dương phu nhân thu dọn một chút, xe ngựa sẽ lập tức tới đón, Đại tướng quân nhà ta đã an bài tốt nơi đi chốn ở cho phu nhân rồi.”

Dương ngọc Hoàn nhặt mộc bài lên, không hề liếc mắt nhìn lại tấm kim mà trên đó cũng có khắc tên nàng, đứng dậy nói với thị nữ Tuyết Nương: “Đi lấy đồ đạc đi!

Chúng ta sẽ rời khỏi ngay.”

Một khắc sau, một chiếc xe ngựa ở trong cơn mưa bụi mịt mù rời khỏi Hoa Thanh cung, Dương Ngọc Hoàn nhìn lại tòa cung điện đã thay đổi vận mệnh của nàng với ánh mắt phức tạp, cung điện ở trong tầm mắt của nàng dần dần khuất xa, Lúc này, một đám lửa lớn vụt lên trên bầu trời Hoa Thanh cung, ánh lửa hừng hực chiếu sáng cả màn đêm đen kịt.

buổi tối của ngày mùng năm tháng tám năm Trinh Trị, một ngọn lửa lớn đã thiêu hủy nửa tòa Hoa Thanh cung, bao gồm cả đạo quán mà Dương Ngọc Hoàn tịnh tu, toàn bộ đều bị ngọn lửa lớn thiêu đốt thành đất trống, Hai ngày sau, triều đình nhận được báo cáo của lính gác Hoa Thanh cung, quý phi nương nương tu đạo ở Hoa Thanh cung đã mất tích trong đám lửa, rất có thể đã táng thân trong biển lửa, có người nói nàng đã đi vương quốc Nhật rồi, cũng có người nói nàng đã hóa thành phượng hoàng trong biển lửa, Theo dòng chảy thời gian trôi đi, đệ nhất mỹ nhân Dương quý phi được vô sô người dân Trường An quý mến này đã dần dần bị người đời quên lãng.

Thời gian đã đến đầu thu, gió trên thảo nguyên bắt đầu trở nên mạnh mẽ, đồng cỏ cũng không còn non mịn nữa, nhưng từng con chiến ngựa lại nuôi đến béo tốt tráng kiện, phóng chạy trên thảo nguyên mênh mông vô bờ, bầu trời xanh thẳm đến giống như nước rửa qua vậy, từng đám từng đám mây to bị ánh mặt trời chiếu rọi đến chói lòa bay là là dưới tầng trời thấp, đã hình thành nên sự tương phản rõ nét với đàn cừu cũng trắng đến chói mắt, từng đàn cừu béo ở ven sông an nhàn ăn cỏ, cũng giống như từng đám mây trắng tĩnh lặng.

Nơi đây là đoạn giữa sông Sa Lãng phía bắc núi ô Đức Kiện, cũng là một trong những mánh đất màu mở nhất của đại thảo nguyên Mạc Bắc, trải qua sự bao vây tiêu diệt và đả kích của mấy năm bộ lạc tam Hồ An Tây, người Hồi Hột bị ép bức rời khỏi đô thành Hàn Nhĩ Đóa Bát Lý của họ, dời về phía bắc đến lưu vực sông Sa Lãng, sinh sống ở sông Sa Lãng đến một vùng thảo nguyên rộng lớn của Tiểu Hải, đồng thời ở nơi đây tu kiến một tòa đô thành mới, gọi là Phú Quý thành, nha trướng của Hồi Hột Khả hãn bèn ở trong Phú Quý thành.

giữa trưa hôm nay, một đội ngũ từ đường xa đến đã trải qua sự lặn lội đường xa mấy tháng, cuối cùng đã đi tới đích đến của bọn họ, bọn họ cách Phú Quỷ thành chưa đến ba mươi dặm rồi.

Đây là một đội ngũ do trăm người hợp thành, mang theo mấy trăm con ngựa, trên ngựa thồ chờ đầy lương thực và lễ vật chuẩn bị hiến cho Hồi Hột Khả hãn, những người này ai nấy đều da dè đen nhẻm, nhìn cách ăn mặc hình như là thương nhân Khương Hồ, nhưng trên những khuôn mặt ai nấy bị phơi nắng đến hóa đỏ của bọn họ, đặc biệt thô ráp, lại tựa hồ như người sinh sống trên cao nguyên nơi có tia tử ngoại mạnh mẽ.

Bọn họ quả thật là người cao nguyên, đến từ đô thành La Ta (nay là thủ phủ Lhasa của khu tự trị Tây Tạng), dẫn đầu là một người nam tử trung niên, dáng người cường tráng, trong một đôi mắt sáng luôn biểu lộ ra một nét bền gan vững chí đặc trưng của người Thổ Phồn,

Hắn tên là Cát Tang Gia cổng, là một trong những Đại luân (*một chức quan thời cổ đại của Thổ Phồn, quyền lực đại khái tương đương với chức thừa tướng trong chính quyền Trung nguyên) của Thổ Phồn, cũng là đại thần tín nhiệm nhất của vị tán phổ Thổ Phồn trẻ tuổi Thích Tùng Đức Tán, Lần này hắn phụng mệnh của Tán phổ xuất sứ Hồi Hột, dọc đường lặn lội đường xa, hóa trang thành thương nhân Khương Hồ, xuyên qua hành lang Hà Tây, đi Cư Diên Hải, lặn lộ suốt thời gian mấy tháng, cuối cùng đã đến được nơi đặt nha trướng của người Hồi Hột.

Cát Tang Gia cổng quan sát thảo nguyên nơi này, hắn phát hiện bầy cừu nơi đây có nhiều hơn so với những nơi khác, lều trại của người Hồi Hột cũng có thể thấy ở khắp nơi, dựa theo kinh nghiệm của hắn, hắn đã ý thức được, nơi đây chắc chắn chính là vùng hạch tâm thống trị của người Hồi Hột rồi.

Hắn bèn quay đầu hô hào với thủ hạ: “Mọi người hãy theo sát nhé, nơi đây có thể sẽ có quân đội, đừng tự tiện rời đội.”

Vừa dứt lời, chỉ nghe xa xa truyền đến tiếng vó ngựa kịch liệt, một toán kỵ binh hơn trăm người xuất hiện từ phía sau một chiếc lều trại, bọn họ là đội tuần tra của người Hồi Hột, vừa lúc ở nơi đây nghỉ ngơi, bèn nhìn thấy người đến, bọn họ cưỡi ngựa chạy nhanh đến, rút ra trường đao giữa thắt lưng, cảnh giác nhìn vào đám khách không mời mà đến này, bách phu trưởng dẫn đầu thấy bọn họ không giống người Hán, bèn quát to một tiếng nói: “Các ngươi là ai!

Đến nơi này làm gì?”

Cát Tang Gia cổng giục ngựa tiến lên, đặt tay trước ngực, cung kính mà thi lễ một cái, dùng tiếng Đột Quyết nói: “Chúng tôi là từ Thổ Phồn mà đến, tôi là đặc sứ của tán phổ Thổ Phồn, lặn lội vạn dặm đường xa, đến gặp Khả hãn của các ngài.”

Lúc này Hồi Hột vẫn còn chưa trở mặt hoàn toàn với Toái Hiệp, nhưng cũng không có liên hệ gì, bách phu trưởng nghe nói hắn là đặc sứ Thổ Phồn, cũng không dám xem thường, hơn nữa bọn họ số người không nhiều, cũng không có mối uy hiếp gì, bèn gật đầu nói: “Các ngươi theo ta đi, nơi này là nơi đặt nha trướng của Hồi Hột bọn ta, các ngươi không được tự ý xông vào.”

Đội tuần tra Hồi Hột trước sau giám sát bọn họ, đi về phía Phú Quý thành.

Ước chừng đi được nửa canh giờ, phía trước đã xuất hiện một tòa thành trì đen ngòm, được xây dựng ngay ven sông Sa Lăng, đi được một đoạn đường, quan hệ của đội tuần tra Hồi Hột và người Thổ Phồn cũng khá là dung hòa hơn một chút, lúc này, bách phu trường chỉ thẳng vào thành trì phía xa, có chút đắc ý cười nói: “Ngươi xem, đó chính là đô thành mới của bọn ta.”

Cát Tang Gia cổng dùng ta che đi ánh mặt trời chói lòa, nhìn về phía thành trì, trong lòng không khỏi khẽ sững người, hắn là có chút kinh ngạc về sự đơn sơ của tòa thành trì này, Thành trì rất nhỏ, vẫn chưa lớn bằng một tòa huyện thành của Hà Tây, tường thành cao chưa đến hai trượng, dùng đá tảng và bùn đất trộn lại mà xây nên, đá tảng vẫn còn chưa qua sự mài gọt tinh tế, cũng không bằng phẳng, chính là thô sơ mà chất đống mà xây lên như vậy, khe hở thì lấy bùn đất qua loa tráng đầy, chẳng nói đến việc so sánh với thành trì của Đường triều, ngay cả thành trì của Thổ Phồn cũng chẳng thể nào so được, đây còn là đô thành của bọn họ nữa chứ, lại còn lấy tên là Phú Quý thành nữa.

Cát Tang Gia cổng trong lòng âm thầm khinh bỉ, ngoài miệng lại vừa cười vừa khen lấy lòng nói: “Không tồi, rất có khí thế, từ xa nhìn vào, ta còn tưởng rằng đây là một trái núi.”

Chương 467: Bệnh tình Thôi Thị

Tòa tiểu thành này so với núi thì còn kém khá xa, nhưng bách phu trường tự tin lại nghe mà đặc biệt thoải mái, bèn ha hả cười lớn nói: “ngươi thật là tinh mắt, phú quý của người Hồi Hột bọn ta đều nằm trong tòa thành này, vì vậy gọi là Phú Quý thành, nghe nói kim ngân châu báu trong thành chất đống như núi, có thể mua cả Thổ Phồn của các ngươi nữa.”

Điều Cát Tang Gia càng quan tâm hơn là Khả Hãn của người Hồi Hột có ở trong thành hay không, bèn hỏi: “Khả hãn các ngài có ở đây không?”

“Có!

Các ngươi vậy may khá tốt, qua mấy ngày nữa, bọn ta sẽ phải đi phía tây vây săn, khi đó ngươi sẽ không tìm được bọn ta nữa.”

“Các ngươi có bao nhiêu quân đội?”

“Bọn ta còn có mười vạn đại quân, tù trưởng bọn ta nói, hai năm nữa chúng ta sẽ nam hạ, rồi mới đi cướp Đại Đường, báo thù thay cho thân nhân đã chết đi mấy năm nay của bọn ta.”

Cát Tang Gia Cống âm thầm gật đầu, người Hồi Hột quả nhiên chưa từ bỏ ý định với Đại Đường, lúc này, bọn họ đi đến phía cửa thành, vừa lúc gặp được Hồi Hột hữu sát đại tướng Hạ Mạc Đạt Can, bách phu trường tiến lên đi bẩm báo, chỉ vào những người Thổ Phồn này.

Hạ Mạc Đạt Can bèn tiến lên nói với bọn họ: “Các ngươi có công văn trong người không?”

Cát Tang Gia Cống thấy người này rõ ràng là cao quan người Hồi Hột, bèn lấy ra thư thân bút của Tán phồ, cung kính giao cho hắn nói: “Đây là thư thân bút của tán phổ chúng tôi viết cho Khã Hàn các ngài, bên trong có phần dịch tiếng Đột Quyết, xin chuyển giao cho Khả hãn.”

“Ngươi đi theo ta!”

Hạ Mạc Đạt Can dẫn theo một đám người Thổ Phồn vào thành.

Trong thành lại càng rối loạn hơn, từng dãy nhà trệt đơn sơ thấp bé, dùng đá xây chất loạn xạ mà nên, ở giữa còn xen lẫn từng chiếc lều trại, trên mặt đất vẫn mọc đầy cỏ xanh, còn nhìn thấy được bản sắc thảo nguyên xưa kia, một con cừu nuôi tản ở giữa ven đường ăn cỏ, trên đường khắp nơi là phân bò phân ngựa, mùi hôi thối nồng nặc cả bầu trời.

Cát Tang Gia Cống được lĩnh đến trước một tòa cung điện hai tầng lầu, Tòa cung điện này khá hơn được một chút, ít ra đá tảng vẫn còn khá bằng phẳng, dùng vôi quét thành màu trắng, điều thú vị nhất là trên nóc nhà có một tòa đại trướng chóp vàng, bên ngoài đứng đầy cả thị vệ, hình như Khả hãn của bọn họ không phải sống trong cung điện, vẫn còn sống trong lều trại.

Quả nhiên, Cát Tang Gia Cống thuận theo bục thang đi đến trước lều trại, Hạ Mạc Đạt Can bước vào bẩm báo, lát sau, đi ra nói: ‘Mời vào đi!

Khả Hãn bọn ta cho mời.”

Trong đại trướng khảm xanh dát vàng, trên mặt đất trải thảm dùng chỉ vàng dệt nên, bốn bề đại trướng có treo các sắp vải lụa Thục (lụa in hoa Tử Xuyên) màu sắc rực rỡ, khắp nơi có thể thấy những vật dụng sinh hoạt thường nhật như chiếc tủ, bình dài dùng vàng tạo nên, bên trên còn trạm khảm các loại bảo thạch lấp lánh.

Hồi Hột Cát Lặc khả hãn lúc này đang ngồi ở giữa đại trướng, hai năm nay không ngừng thất lợi cộng với việc từng bước ép bức của An Tây Tam Hồ, khiến cho hắn trôn già đi thấy rõ, hắn mới ba mươi mấy tuổi, nhưng trông vào cứ như người năm mươi mấy tuổi rồi, một khuôn mặt râu xồm, da dẻ vô cùng thô ráp, khóe mắt giăng đầy nếp nhăn.

Từ sau khi năm ngoái bọn họ dời sang phía bắc, cục thế bèn đã từ từ bình lặng trở lại, Cát Lặc khả hãn bèn lợi dụng thời cơ này chinh đốn lại các bộ lạc, từ vương quốc Khazars phía tây thu mua vũ khí, vũ trang thanh niên trai tráng, trải qua gần một năm chinh đốn lại, thực lực của bọn họ lại được tăng cường thêm, bây giờ đã có mười vạn đại quán, ngày thường chăn nuôi, thời chiến làm binh, chờ đợi cơ hội báo thù.

Cát Lặc khả Hãn không ngờ rằng người Thổ Phồn lại đến tìm mình, hắn hình như đã hiểu ra điều gì, bèn trên dưới quan sát đặc sứ Thổ Phồn cường tráng này.

Trong lịch sử, sau mối loạn An Sứ, Thổ Phồn đã chiếm lĩnh An Tây, Hồi Hột cũng xuất binh Bắc Đình, song phương vì tranh đoạt An Tây đã đánh mấy trận lớn, cuối cùng kết thúc với thất bại của Hồi Hột, còn trước khi điều này xảy ra, bọn họ không hề có liên hệ gì.

“người Thổ Phồn tìm ta có chuyện gì?”

Cát lặc khả Hãn nét mật không chút biểu lộ hói.

Cát Tang Gia Cống rảo bước đi lên trước, cung kính thi lễ, đem thư thân bút của Tán Phổ giơ cao qua đầu, cực kỳ thành khẩn nói: “Thổ Phồn hi vọng có thể liên minh với Hồi Hột, cùng nhau đối kháng vương triều Đường!”

Trường An, cơn mưa phùn liên miên kéo dài bày ngày liền, hơi nóng mùa hè hoàn toàn tiêu tan, cả thành Trường An đều chìm đắm trong hơi lạnh của ngày đầu thu, Trời vừa chập tối, trên đường không còn mấy bóng người qua lại, chốc chốc có thể thấy hành nhân qua lại đều vội vã.

Trong ngày đêm giá rét này, nhà mới là nơi ấm áp nhất.

Tại góc tây bắc phường Vĩnh Nương huyện Vạn Niên có một tòa đại trạch chiếm diện tích vài chục mẫu, đây chính là phủ đệ của tướng quốc Thôi Hoán vừa bị biển chức.

Một chiếc xe ngựa phóng nhanh đến dừng ngay trước cửa phủ đệ Thôi Hoán.

Một thị vệ từ trên xe ngựa đi xuống, bước nhanh lên bậc thềm nói vài câu với gia nhân gác cửa, Gia nhân lập tức chạy vào bẩm báo, Vương Củng lúc này cũng từ trên xe ngựa đi xuống, hắn khoát tay sau lưng đứng chờ bên thềm, một thị vệ cầm ô đứng theo sau.

Một chốc sau, cửa hông của Thôi phủ được mở ra, Thôi Tuấn trưởng tử Thôi Hoán bước nhanh đi ra nghênh đón, từ xa xa hắn đã chấp tay chào: “ Vương tướng quốc quang lâm hàn xá, không ra đón từ xa, xin Vương tướng quốc tha tội!”

Thôi Tuấn năm nay trạc ba mươi tuổi, hiện đang nhậm chức Hà Đông đạo Tấn Châu trưởng sứ, người bản lĩnh thông minh, quản trị Tấn Châu đâu vào nấy, khá được danh vọng trong dân chúng.

Nghe nói phụ thân mình gặp chuyện, hắn vội vã quay trở về Kinh thành, sáng sớm hôm nay mới đến Trường An.

Vương Củng hoàn lại một lễ cười nói: “Là do ta đã không thông báo trước mà đến, người phải xin lỗi đáng lẽ phải là ta!”

Hắn bước lên một bước, lại khẽ giọng hỏi: “Hiền điệt, bệnh tình phụ thân cháu có khá hơn chút nào không?”

Qua thỏa thuận song phương, Thôi Hoán đã được thả ra khỏi ngục Đại Lý tự, Vi Kiến Tố cũng đã về nhà, nhưng Thôi Hoán vừa về nhà đã ngã bệnh, bệnh tình rất nặng, Vương Củng chịu ủy thác của Lý Hanh đến Thôi gia để thăm bệnh.

Thôi Tuấn thở dài một tiếng nói: “Do trong ngục giảm điều kiện không tốt, phụ thân lần này lại chịu đả kích trầm trọng, bệnh cũ phát tác nên mới ngã bệnh, Lần này bệnh tình trầm trọng, thầy thuốc nói phu thân chí ít phải dưỡng bệnh nửa đến một năm may ra thân thể mới có thể dần hồi phục.”

“Ai!

Lần này liên lụy đến phụ thân của người, giám quốc điện hạ đã lệnh cho ta đến thăm phụ thân người, giờ vào thăm xem bệnh tình thế nào đã!”

Thôi Tuấn gật gật đầu nói: “Vương tướng quốc xin hãy đi theo cháu!”

Thôi Tuấn dẫn Vương Củng đi vào một tiểu viện tại nội trạch, phòng bệnh của Thôi Hoán ở đây, vẫn chưa đến phòng bệnh mà Vương Củng đã nghe mùi thuốc nồng nàn khiến hắn không khỏi nhãn mày, Thôi Hoán vốn dĩ sức khỏe rất tốt, không ngờ lần này lại ngã bệnh nặng thế.

Đi đến cửa, Thôi Tuấn bèn khẽ giọng bẩm báo: “Phụ thân, Vương tướng quốc đến thăm người đây.”

Trong nhà vang ra một tràn ho sặc sụa, ho đến sức cùng lực kiệt, chỉ nghe Thôi Hoán hổn hển nói: “Mời...mời Vương tướng quốc ...vào ..đây!”

“Vương tướng quân, phụ thân cháu mời tướng quốc vào.”

Vương Củng thở dài một tiếng đi vào phòng bệnh.

Vừa bước vào phòng bệnh đã nghe sặc mùi thuốc, và xen lẫn chút mùi thối rữa, nghe mà muốn buồn nôn, Vương Củng cố nén nhịn không nôn ọe ra, hắn từ từ đi lên trước, chỉ thấy Thôi Hoán lúc này đang nằm ườn trên giường bệnh, sắc mặt vàng khẽ, đầu tóc rối bù, chốc chốc lại ho sặc sụa, Cái mùi hôi thối rữa ấy chính là toát ra từ người hắn, càng đến gần thì lại càng thấy sặc mùi khó chịu.

Hai thị thiếp của hắn có lẽ đã quen rồi, không thấy có phản ứng gì, một trái một phải mỗi bên một người đang tận tụy đúc thuốc hầu hạ hắn.

Vương Củng thật sự không cách gì đến gần hắn được, chi đứng xa xa thi lễ nói: “Bệnh tình của Thôi huynh có thấy khấm khá lên phần nào không?”

Thôi Hoán năm nay vừa qua tuổi năm mươi, đương là thời kỳ hoàng kim trong sự nghiệp của một người đàn ông, Và những năm Thiên Bảo, hắn từng làm quan tại Thuộc Trung, với chức Tử Châu thái thú, Năm ngoái sau khi Công bộ thượng thư Dương Thận căng từ chức theo Trương Quân, Thôi Hoán bèn được điều về Trường An, được bổ nhiệm vào chức Công bộ thượng thư thay thế Dương Thận căng.

Do hắn là nhân vật hạch tâm của cả Thôi thị, Lý Hanh bèn đưa hắn vào Chính sự đường, chỉ tiếc là hắn vào thăng lên chức tướng quốc còn chưa được một tháng thì đã trở thành vật tế hi sinh cho cuộc tranh đấu quyền lực lần này.

Hắn nuốt một ngụm thuốc, khó khăn nói: “Tức ngực...không ...không thể thở được...”

Nói đến đây, hắn lại một trận ho sặc sụa mãi không ngưng được, Một hồi sau, hắn mới gắng gượng được một câu: “Ta không được nữa rồi, thật để tướng quốc và giám quốc điện hạ thất vọng quá.”

“Không thể nói thế này được, Thôi huynh vẫn đang vào độ tuổi tráng niên, sau khi bệnh khỏi thì vẫn còn cơ hội trên sĩ đồ, giám quốc điện hạ nói để Thôi huynh ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, có gì cần thì cứ nói.”

“Đa tạ giám quốc điện hạ, ta.., ta không có.., không có cần gì cả.”

Vương Củng thấy Thôi Hoán cả nói năng cũng khó khăn, hơi nữa mùi hôi thối rữa trên người hắn cũng khiến người khác khó mà chịu nổi, nên cuối cùng Vương Củng chỉ gật gật đầu rồi đặt cây nhân sâm trăm năm hảo hạng lên bàn, chấp tay nói: “Vậy ta cũng không làm phiền Thôi huynh nghỉ ngơi nữa, lần sau ta sẽ lại đến thăm huynh.”

“Tuấn Nhi, tiễn tướng quốc thay cho cha.”

Vương Củng đi rồi, Thôi Hoán mãi đến khi nghe bước chân của Vương Củng đã đi xa, hắn mới mở trừng mắt lại, ánh mắt đục mờ vừa rồi bỗng dưng không còn nữa, thay vào đấy là ánh mắt sáng bừng đanh sắc, Hắn lập tức trở mình ngồi dậy, quay sang nói với hai thị thiếp của mình: “Hãy mau đi lấy nước rửa cho ta!”

Một thị thiếp vội đi ra ngoài lấy nước, Thôi Hoán lại quay sang nói với người còn lại: “Đợi Tuấn Nhi quay lại, nói hắn qua thư phòng gặp ta.”

Hắn đưa tay bịt mũi lại, hình như bản thân hắn cũng có phần không chịu nổi mùi hôi trong phòng...

Trong sương khói mưa mù, Thôi Tuấn đưa Vương Củng đi ra tận cửa, “Đa tạ Vương tướng quốc đã đến thăm cha cháu, Vương tướng quốc đi về cẩn thận.”

“Hãy chăm sóc tốt cho phụ thân cháu, ta sẽ phê chuẩn một tháng phép nghỉ cho cháu, bên Lại bộ ta cũng sẽ cho người thông báo một tiếng, có gì khó khăn, cháu cứ đến tìm ta.”

Vương Củng dặn dò vài câu xong bèn leo lên xe ngựa đi về, Thôi Tuân dõi theo xe hắn, mãi đến khi xác định được hắn thật sự đã đi xa, Thôi Tuấn mới quay lại dặn dò gia nhân: “Hãy đóng cửa nẻo lại cẩn thận, nếu có người đến bái phỏng nữa thì cứ nói là lão gia đã nghỉ ngơi rồi, đến thông báo cho ta biết.”

Nói xong, hắn bèn quay vào phủ nội.

Vừa vào đến thì một gia nhân chạy đến bên hắn khẽ giọng nói một câu, Thôi Tuấn chỉ gật gật đầu, xong vội nhanh chân đi vào thư phòng trong nội trạch.

Lúc này, ánh đèn trong phòng Thôi Hoán sáng trưng, xung quanh còn phảng phất mùi đàn hương thấp thoáng.

Thôi Hoán tẩy đi lớp sáp vàng bôi trên mặt mình, và thay một bộ áo thiền rộng rãi.

Hắn ngồi trong thư phòng hì hụt không biết viết gì đấy.

Lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng của con Thôi Tuấn con trai hắn.

“Phụ thân, hài nhi đã đến.”

“Vào đây đi!”

Cửa được mở ra, Thôi Tuấn từ từ đi vào, Thôi Hoán cũng đặt bút xuống, chi chỉ vào chiếc nệm bên cạnh nói: “Ngồi đi!”

Thôi Tuấn vừa ngồi xuống đã nói: “Phụ thân, Vương tướng quốc đã về rồi.”

“Ta biết hắn đã về, hắn còn không về thì ta cũng không ngồi ở đây, Haiz!

Giả bệnh thật là không dễ chịu chút nào!”

Trầm mặc một lúc, Thôi Tuấn nói: “Hài nhi thật sự không hiểu, vì sao phụ thân phải giả vờ bệnh với Vương tướng quân và giám quốc điện hạ?”

Thôi Hoán không trực tiếp giải thích cho hắn, mà chỉ cười mỉm nói: “Con quay về đã được một ngày rồi, chắc con đã biết tin vì sao ta bị miễn chức rồi chứ?

Con hay nói thử cha nghe cách nghĩ của con, cha thật sự rất muốn biết.”

Thôi Tuấn trầm tư một lúc nói: “Phụ thân, việc này con càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, phụ thân rõ ràng không có viết thư từ gì cho Lý Long Cơ mà, thế sao hắn lại có một bức hồi thư như thế cho phụ thân?

Hơn nữa lại còn rơi vào tay Lý Khánh An?

Trong đây chắc chắn có vấn đề!”

Thôi Tuấn đã biết rõ đầu đuôi sự việc, với trực giác của hắn cho rằng phụ thân đã gặp phải hãm hại, Vì thế, hắn cực kỳ phẫn nộ bất bình nói: “Phụ thân, con cảm thấy đây chắc chắn là âm mưu do một tay Lý Khánh An lập nên, sự tình tuyệt không thể trùng hợp đến thế, lúc hắn cần chứng cứ thì lại có chứng cứ đi ra thế này.

Đây làm sao có thể?”

Thôi Hóa nhìn con trai mình tán thưởng, con trai mình có thể nhìn ra điểm này thì cũng đã không dễ dàng rồi, Quả thật Thôi Hoán cảm thấy rất an ủi, hắn gật gật đầu cười nói: “Người khác ai cũng nghĩ ta đã tư thông Thành Đô, chỉ có bản thân ta biết rõ, hắn vì sao lại chọn lựa sẽ hạ thủ với Thôi gia chúng ta!”

Thôi Tuân không nghe hiểu ý của phụ thân, hắn nóng ruột hói: “nhưng làm sao lại có thể cho qua như thế được?

Để phụ thân phải chịu hàm oan như thế này chi bằng chú ta viết thư đến Thành Đô, để nhị thúc điều tra rõ nguyên do, việc này nhất định sẽ lộ rõ chân tướng thôi.”

Nhị thúc mà Thôi Tuấn nói chính là Thôi Viên tướng quốc Nam Đường, Thôi Hoán thấy con trai mình vẫn có vẻ hồ đồ trên vấn đề quan trọng nhất, không khỏi lắc đầu nói: “Con vẫn chưa nghe hiểu ý của ta rồi, tội danh của ta không quan trọng, Trước đây ta cũng đã từng tận trung cho lão hoàng đế, giờ có tiếp tục tận trung cho lão thì cũng có tội gì ở đây?

Vấn đề không phải là ở đây, vấn đề là Lý Khánh An vì sao lại chọn Thôi gia ta hạ thủ, không lẽ con vẫn không hiểu ư?”

Kỳ thực Thôi Hoán có thể một câu nói thấu vấn đề, nhưng như thế lại chẳng có lợi cho con trai mình, hắn muốn con mình hiểu thấu được mấu chốt trong đây, như vậy con trai hắn mới có thể ngày càng chững chạc hơn, mới có thể thật sự nắm được bí quyết trong tranh đấu quyền lực, mới có thể tiếp nhận vị trí của mình trong tương lai.

Thôi Tuấn dẫu sao vẫn đã vào chính trường nhiều năm, cũng có một số kinh nghiệm trong đấu tranh chính trị, qua chi điểm của phụ thân, hắn bỗng chốc hiểu ra, nói: “Ý của phụ thân muốn nói là Lý Khánh An muốn đạp lên Thôi gia chúng ta, dùng việc Thôi gia ngã đổ để đi lôi kéo các thế gia khác, có phải thế không?”

Thôi Hoán thấy con trai mình cuối cùng cũng hiểu vấn đề không khỏi cười nói: “Con có thể nhìn ra điểm nay, nói rõ con đã tiến bộ rất nhiều rồi, vậy ta hỏi con thêm, Thôi gia bị chèn ép, ai sẽ là người đắc lợi nhất?”

“Ai sẽ là người đắc lợi nhất?”

Nếu phụ thân hắn không khắc ý hỏi thế, Thôi Tuấn đương nhiên nghĩ người đó là Lý Khánh An, trong sự việc này đương nhiên Lý Khánh An được lợi nhất, các đại thế gia đều sẽ nhìn hắn với con mắt khác, thứ hai sẽ là Vi gia, Vi Thao đã được vào tướng, tiên tri cho ngày Vi gia sắp trở lại tháng ngày huy hoàng.

Nhưng tự dưng phụ thân cố ý hỏi thế, Thôi Tuấn bèn ý thức được đáp án có lẽ không đơn giản đến thế, hắn trầm tư một lúc, bèn do dự đáp: “Không lẽ ý phụ thân định chỉ Bùi gia?”

Thôi Hoán xoa xoa tay cười lớn: “Không sai!

Con trai ta có thể nhìn ra điểm này, thật không hổ danh là con trai ta, ta đã có người nối dõi rồi!”

Thôi Tuấn mặt đỏ bừng hỏi vội: “Phụ thân, con chẳng qua cảm giác là thế, nếu để con nói nguyên do cụ thể, con cũng không biết nói thế nào.”

“Vậy được, để ta nói cho con nghe.”

Thôi Hoán chăm chú nhìn vào mắt con trai mình nói từng câu từng chữ: “Vì Lý Khánh An rất có khả năng sẽ lên ngôi!”

“Phụ thân, đây có thể thật không?”

Thôi Tuấn có phần không thể tin được hỏi.

“Không lẽ con lại không biết việc này ư?”

“Điều này hài nhi biết, mọi người ngày thường cũng đều có nhắc đến, chỉ là hài nhi ở Hà Đông, hiểu biết không nhiều, không dám tin đấy lại có thể là thật.”

“Đó là thật đấy, hơn nữa khả năng càng lúc càng lớn.”

Ánh mắt Thôi Hoán toát ra một tia ưu lo, “Hắn lần này chèn áp Thôi gia chúng ta, kỳ thực chính là vì muốn triệt để lôi kéo Bùi gia và Vi gia, Hắn phải tỏ rõ thực lực của mình với Bùi gia, để Bùi gia có thể hết lòng hết dạ phục vụ hắn, đồng thời cũng để Vi gia phải cảm tạ ơn đức của hắn, nguyện trở thành tiểu tốt phục dịch mình, Trên thực tế hắn đã thành công rồi, ta nghe nói Bùi gia đã quyết định gả Bùi Uyên Nhi cháu gái của Bùi Tuân Khánh cho hắn, để xem là cột mốc chính thức liên minh giữa họ, Vi Thao cũng đã đưa Vi Tịnh Viễn con trai mình cùng cháu trai Vi ứng Vật đến An Tây tòng quán, đấy cũng xem như là tượng trưng cho Vi ẹda sẽ tận trung cho hắn, Nghe nói Vương Duy làm thượng thư hữu thừa cũng là do nể mặt Lư gia, Hiện giờ trong các đại danh môn thế gia Trường An, Độc Cô, trưởng tôn, Bùi, Vi, Lư, Trương., đều đã chuyển sang ủng hộ hắn, thế lực của hắn càng lúc càng lớn mạnh.”

Thôi Tuấn nghe phụ thân mình phân tích xong mới hiểu ra tình hình, hóa ra phụ thán già vờ bệnh chính là để giữ một khoản cách nhất định với phe giám quốc đảng, để Thôi gia thoát ly giám quốc đáng, hóa ra là như vậy!

nghĩ đến đây hắn không khỏi tinh thần phấn chấn hẳn: “Phụ thân, vậy theo ý của phụ thân, không nhẽ Thôi gia chúng ta và Lý Khánh An vẫn còn cơ hội hòa giải ư?”

Thôi Hoán nheo mắt lại cười nói, “Thôi gia chúng ta là đệ nhất thế gia, nếu chúng ta cũng sẽ ủng hộ hắn, vậy con nói hắn có nên nguyện ý để hòa giải với chúng ta khong?”

“Phụ thân, con nghĩ hắn nhất định sẽ nguyện ý thôi, nếu không hắn đã không phải đi lôi kéo Bùi gia, Hắn cũng đã biết, không thể chỉ vào mỗi một Độc Cô gia tộc, Bùi Uyển Nhi là con đích của Bùi gia, hắn muốn cưới Bùi Uyển Nhi chính là không muốn để một mình Độc Cô gia lớn mạnh.

Nếu hắn đã có dã tâm muốn lên ngôi vua, vậy hài nhi nghĩ hắn nhất định cũng sẽ có tấm lòng bao dung để tiếp nạp Thôi gia chúng ta thôi.”

“Con trai ta nói quả thật không sai, nhưng không phải nôn nóng làm gì, cứ từ từ, quá vội vàng sẽ đắc tội Lý Hanh, sẽ càng bất lợi với Thôi gia chúng ta lúc này.

Ta định sẽ vờ bệnh thêm nữa năm nữa, tạm thời ở nhà, đợi khi thời cơ chín mùi đến, Thôi gia ta sẽ lại thay đổi môn đình.”

Thôi Tuấn có phần lo lắng nói: “Nếu để thời gian lâu quá, liệu Lý Khánh An có còn tiếp tục thanh tẩy các Thôi gia tử đệ khác không?”

“Điểm này tuyệt đối không có!”

Thôi Hoán cười cười nói, “Kỳ thực Lý Khánh An đã để lại đường lui cho Thôi gia chúng ta, nếu không, Thôi Bình và Thôi Quang Viễn làm sao có thể được điều khỏi Trường An?”

Quyển 12: Đại chiến Đường Phồn

Chương 468: Nội hấn Quan Trung (Thượng)

ngày hôm sau trời còn chưa sáng, tiếng trống mở cửa thành đã gõ vang trên bầu trời Trường An, Các đại thành môn Trường An trong tiếng trống từ từ mở ra, Xuân Minh môn vừa mới mở ra, một con ngựa bèn từ bên ngoài xông vào, người trên lưng ngựa chính là Thôi Bình từ Hoa Châu phụ trách an trí di dân.

chỉ thấy khuôn mặt hắn đầy vẻ sốt ruột, quật đánh con ngựa xông thẳng vào cửa, binh sĩ hai bên thấy hắn thế tiến mạnh bạo, cùng nhau quát lên: “Đứng lại!”

Nhưng trong lòng Thôi Bình nóng như lửa đốt, hắn không những không dừng ngựa, trái lại đã quất tung một rơi thật mạnh, hô to một tiếng: “Quân tình khẩn cấp!”

Làm các binh sĩ sợ đến đồng loạt dạt ra hai bên tránh đi, con ngựa xông vào trong thành, trong nháy mắt đã chạy xa rồi.

“Tổ mẫu hắn ta, đây là ai vậy, quân tình khẩn cấp lại mặc trường bào?”

“Hình như là Thôi thị lang của Công bộ trước đây, không lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi sao?”

“Ta xem quả là dữ dằn thiệt, kẻ làm quan như thế này đều không chút hoang mang, hắn lại gấp gáp như vậy, đoán chừng là đã xảy ra chuyện rồi.”

Các binh sĩ bàn tán xôn xao, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Thôi Bình gấp đến mức sắp cháy xém cả lông mày rồi, Hắn là từ Tân Phong huyện chạy vội đến, đợt đầu tiên khoáng hơn chín ngàn hộ di dân sau khi được hắn đưa ra khỏi Phượng Tường, hắn lại chạy về Đồng Quan nghênh tiếp đợt di dân Hà Nam đạo thứ hai, khoảng một vạn hai nghìn hộ, dọc đường vẫn đều rất thuận lợi, nhưng đêm qua ở huyện Tân Phong lại xảy ra chuyện rồi.

Đêm qua một đợt di dân đến muộn trong lúc trú đêm ở bìa rừng, bị quân Quan Trung trú đóng ở huyện Tân Phong tập kích, tử thương hơn hai trăm người, gần trăm người phụ nữ bị bất vào trong đại doanh quân Quan Trung, chưa rõ sống chết.

Thôi Bình nhận được tin tức, đến viếng cửa để đòi có một sự giải thích, nhưng chủ tướng Trần Lộc Tiên của quân Quan Trung ở Tân Phong lại kiên quyết phủ nhận, Thôi Bình mấy lần giao thiệp không hiệu quả, hắn muôn vàn bất đắc dĩ, chỉ đành chạy vội về Trường An, cầu cứu với Lý Khánh An.

Cũng là do vận may không tốt, Lý Khánh An lại đúng vào đêm qua không có mật ở quân doanh ngoài thành, bèn nghi lại ở trong quân doanh của Thiên ngưu vệ, làm cho Thôi Bình không thể tìm được Lý Khánh An kịp lúc.

Thôi Bình ra rơi thúc ngựa, chạy như điên trên đại lộ Xuân Minh trống trải, chạy sốt vó về phía hoàng thành, Quân doanh của Thiên ngưu vệ ở trong hoàng thành, Hắn vừa chạy đến trước Chu Tước môn, lại vừa lúc nhìn thấy xe ngựa của Lý Khánh An từ trong Chu Tước môn đi ra, Thôi Bình kích động đến mức la to: “Đại tướng quân!

Đại tướng quân!”

Xe ngựa đã dừng hắn, một viên thân vệ nhận ra Thôi Bình, bèn bẩm báo với Lý Khánh An nói: “Đại tướng quân, là Thôi Bình, Thôi thị lang.”

Cửa sổ xe từ từ vén lên, để lộ khuôn mặt có chút mệt mỏi của Lý Khánh An, Đêm qua hắn mở tiệc chiêu đãi sứ giả các nước đến từ An Tây, rất có hứng thú, rượu có chút uống nhiều hơn, bây giờ đầu vẫn còn đang đau nhức.

Hắn thấy Thôi Bình thần sắc mười phần lo lắng, trong lòng hơi nao nao, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì sao?

Thôi Bình xuống ngựa, chạy như bay lên trước, lập tức bẩm báo nói: “Đại tướng quân, một đợt di dân đêm qua ở huyện Tân Phong bị quân Quan Trung tập kích, tử thương hơn hai trăm người, còn có gần một trăm nữ tứ bị bọn họ bắt vào trong quân doanh, chưa rõ sống chết.”

“Cái gì!”

Lý Khánh An giận tím mặt, hắn lập tức thét lên ra lệnh: “Đi quan nha của quân Quan Trung!”

Quan nha của quân Quan Trung ngay tại trong phường Khánh Đạo phía đối diện hoàng thành, Khi xe ngựa của Lý Khánh An và mấy trăm thân binh dừng lại ở trước bậc thang trước cửa nha, mấy viên binh sĩ giữ cửa thấy tình thế không ổn, lập tức chạy vào trong nha môn bẩm báo.

Lát sau, Vương Tư lễ rảo bước từ trong quan nha đi ra, khom người thi lễ với Lý Khánh An: “Đại tướng quân sáng sớm đến đây, không biết có gì chỉ bảo?”

Năm xưa trong trận chiến phòng thủ Đồng Quan, Lý Khánh An đã từng cửu Vương Tư lễ một mạng, Vương Tư lễ đối với Lý Khánh An luôn giữ mối cảm kích trong lòng, vì vậy thái độ của hắn đối với Lý Khánh An cũng đặc biệt cung kính, Lúc này, Lý Khánh An cũng đã bình tĩnh trở lại, thân là một người chủ soái, phải giữ lý trí và bình tĩnh mọi lúc mọi nơi, đặc biệt là trên cửa ải đấu tranh quyền lực này, hắn hề có chút lơ là, bèn sẽ bị người ta thừa cơ hội.

Dọc đường hắn lại truy vấn Thôi Bình, cảm thấy trong việc này có chút kỳ quặc, những di dân này đều là nạn dân thiên tai của Hà Nam đạo, trên người sẽ không có tiền của gì, nếu như là vì tiền của, vậy quân Quan Trung nên đi cướp bóc thương nhân mói phải.

Nếu như là vì nữ nhân, bọn họ hoàn toàn có thể ở trong huyện Tân Phong tìm một ít kỹ nữ, không cần phải giết người cướp người, Bọn họ rõ ràng là biết được những di dân này đều là người của An Tây, nhưng lại hạ độc thủ này, chỉ có thể nói rõ là bọn họ là nhằm vào mình mà đến, có đích nhắm thì tất có âm mưu từ trước, bọn họ thật sự chỉ là giết người cướp người đơn giản vậy sao?

“Vương tướng quân, tối qua ở huyện Tân Phong lại xảy ra một chuyện đại sự, chắc là ngươi biết rồi chứ?”

Vương Tư Lễ sững người, một lúc sau, hắn mới khom người nói: “Đại tướng quân, đêm qua đã xảy ra chuyện gì?

Ty chức quả thật không biết.”

Lý Khánh An chăm chú nhìn vào mắt của Vương Tư Lễ, thấy mắt của hắn không hốt hoàng, chỉ có một sự nghi hoặc và ngơ ngác, có lẽ là hắn thật sự không biết, hắn bèn ra một hiệu mắt với Thôi Bình, Thôi Bình tiến lên thi lễ với Vương Tư Lễ nói: “Vương tướng quân, vào canh một đêm qua, khoảng một nghìn di dân từ Hà Nam đạo đến ở ven sông Hí Thủy vùng lân cận trấn Linh Khẩu huyện Tân Phong, gặp phải sự tập kích của quân Quan Trung huyện Tân Phong, bị giết chết một trăm năm mươi tám người, thọ thương một trăm mấy người, ngoài ra còn có tám mươi bốn người phụ nhân bị quân Quan Trung cướp đi..

“Đợi đã!”

Vương Tư Lễ chặn lại lời nói của hắn, hắn thật sự không dám tin tưởng vào lỗ tai của chính mình, đây là việc do quân Quan Trung làm ư?

“ngài khẳng định đây là việc do quân Quan Trung gây nên?”

“Đúng vậy!

Có hai di dân trẻ tuổi luôn theo sát bọn họ, tận mắt chứng kiến bọn họ đi vào quân doanh, ta đêm qua hai lần đi viếng cửa trao đối, thú tướng kiên quyết không chịu thừa nhận.”

Trong mắt Vương Tư Lễ lóe lên lửa giận, hắn biết có một số người trong nội bộ quân Quan Trung không phục mình, bèn gây ra chuyện này để cho mình bẽ mặt, hắn tức giận nói với Lý Khánh An: “Xin đại tướng quân yên tâm, nếu thật sự là do quân Quan Trung gây ra, ta nhất định sẽ có một sự giao phó cho đại tướng quân.”

Hắn quay đầu lại quát to: “Chuẩn bị ngựa, đi huyện Tân Phong!”

Các thân binh của Vương Tư Lễ đồng loạt lên ngựa, vây quanh Vương Tư Lễ chạy như bay về phía đông, tiếng vó ngựa vang dội từ từ đi xa, Lý Khánh An lại không đi theo hắn, hắn trầm tư chốc lát, bèn lấy ra kim bài giao cho thân binh hiệu úy nói:

“Ngươi lập tức về quân doanh ngoài thành, mệnh Giang Tiểu Niên điểm mật đầy đủ ba nghìn quân mã, rồi tiếp tục mệnh quân đội thi hành bị chiến khẩn cấp.”

“Tuân mệnh!”

Thân binh hiệu úy tiếp nhận kim bài, dẫn theo một đội người hướng ngoài thành chạy gấp mà đi, Lý Khánh An trong lòng nhen nhóm một cảm giác bất an, chỉ e rằng chuyện này là một sự dò thám của Lý Hanh đối với mình.

Huyện Tân Phong nằm ở tám mươi dặm phía đông Trường An, kiến huyện năm Hán sơ, là Hán cao tổ Lưu Bang vì cha hắn nhớ nhung quê nhà huyện Phong mà đặc biệt xây dựng lên cho cha hắn, vì vậy có tên là huyện Tân Phong, Sau một canh rưỡi giờ, Lý Khánh An đích thân dẫn theo ba nghìn kỵ binh đi đến huyện Tân Phong, hắn không có vào huyện thành, mà là trực tiếp đi đến đại doanh quân Quan Trung ở nơi chừng mười dặm phía nam huyện Tân Phong.

Huyện Tân Phong là một vùng trú binh quan trọng của quân Quan Trung, có trú binh một vạn người, do Hữu Uy vệ tướng quân Trần Lộc Tiên thống lĩnh, quân doanh chiếm đất cực lớn, bị hàng rào cao cao bao vây, bốn phía đại doanh đều có tháp viễn vọng riêng, thủ vệ vô cùng nghiêm mật.

Quân đội của Lý Khánh An không tiến lại gần, mà là dừng lại ở ngoài ba dặm, Lý Khánh An giục nựa tiến lên che tay giữa trán ngóng về phía đại môn quân doanh, chỉ thấy trước đại môn quân doanh có mấy chục con chiến mã đang dừng đó, có hai viên binh sĩ đang coi giữ, những người khác đều đã tiến vào đại doanh.

“Quân đội trú chân tại chỗ, chờ mệnh lệnh!”

Lúc này, mấy quan viên phụ trách an trí di dân ở lại tại huyện Tân Phong dẫn theo hơn trăm người đại diện di dân vội vã kéo tới.

những viên quan di dân này đều là quan viên văn chức của quân An Tây, đối với việc an trí di dân có kinh nghiệm phong phú, bọn họ từ Hà Nam đạo dẫn theo hơn một vạn hộ di dân qua đây, dọc đường thuận lợi, không ngờ đến huyện Tân Phong lại gặp phải bất trắc.

Mấy quan viên tiến lên thi lễ với Lý Khánh An nói: “Ty chức tham kiến đại tướng quân.”

Lý Khánh An gật đầu nói: “Các ngươi vất vả rồi, tâm trạng của di dân bây giờ thế nào rồi?”

Một quan viên dẫn đầu lắc đầu nói: “Tâm trạng rất không ổn định, bọn họ đều sợ hãi quá rồi, rất nhiều người đều nói không đi An Tây nữa, kêu la đòi trở về quê nhà.”

Lúc này, hơn một trăm đại diện di dân cùng nhau tiến lên quỳ xuống, khóc lóc nói với Lý Khánh An: “Đại tướng quân, cầu xin ngài thả chúng tôi về quê nhà đi!

Chúng tôi không muốn đi An Tây nữa.”

Lý Khánh An trong lòng trở nên tức giận, những người này ngàn vạn khổ cực vất vả mới đến được nơi này, làm sao có thể trở về?

Nếu bọn họ trở về rồi, sau này còn ai dám đi An Tây nữa, đại kế di dân của hắn xem như nguy hiểm rồi.

Hắn xoay người xuống ngựa, vội vàng đỡ mấy người già dậy, nói với mọi người: “Các vị hương thân, xin tin tưởng ta, ta nhất định sẽ bảo đảm sự an toàn của mọi người suốt dọc đường, từ bây giờ trở đi, sẽ không có bất kỳ ai dám quấy rối mọi người, người mà các vị bị bắt đi, ta nhất định sẽ cửu ra, tất cả mọi hung thủ giết người, ta đều sẽ nhất nhất tính sổ rõ ràng, nhất định sẽ có một lời giải thích hợp lý cho các vị.”

Nhận được sự hứa hẹn của Lý Khánh An, lại dưới sự khuyên giải an ủi của quan viên di dân, nỗi sợ hãi trong lòng những đại diện di dân này cuối cùng đã bình lặng trở lại, không nhắc đến việc quay về quê nhà nữa.

Lúc này, ánh mắt của Lý Khánh An lại một lần nữa hướng về phía đại doanh quân Quan Trung, hắn bắt đầu lờ mờ ý thức được rằng, sự việc này rất có thể là một sự mưu tính từ trước, chính là muốn phá hoại đại kế di dân của hắn, nếu xử lý không ổn thỏa, kế hoạch di dân của hắn thật sự nguy hiểm rồi.

Quán Quan Trung trú đóng ở huyện Tân Phong có một vạn một nghìn người, là toán quân tinh nhuệ của quân Quan tRung, đã từng đi theo Mạnh Vân đi vây khốn hoàng trang, Sau khi Mạnh Vân chết đi, toán quân đội này đã rơi vào trong tay của Trần Huyền lễ, Trên danh nghĩa, Vương Tư lễ là chủ soái quân Quan Trung, Trần Huyền Lễ là phó soái, nhưng trên thực tế, Trần Huyền Lễ lại ủng binh tự lập, căn bản là không chịu sự quản hạt của Vương Tư Lễ, Lý Hanh cũng đã ngầm cho phép sự tồn tại của loại phân quyền này, theo hắn mà nói, giữa thủ hạ có mâu thuẫn, mới càng có lợi cho sự khống chế.

chủ tướng quân Quan Trung ở huyện Tân Phong gọi là Trần Lộc Tiên, là tộc đệ của Trần Huyền Lễ, hắn căn bản là không xem Vương Tư lễ ra gì.

Trong đại trướng, thân binh của Vương Tư Lễ và quân đội của Trần Lộc Tiên trợn mắt nhìn nhau, đôi bên giương nỏ rút kiếm, sát khí đằng đằng.

Vương Tư lễ đặt tay trên chuôi kiếm, nghiêm giọng quát lên: “Trần Lộc Tiên, ta nói với ngươi một lần nữa, ngươi đem người thả ra đây, ta sẽ tha cho ngươi một lần, ta đi giải thích với quân An Tây, nếu ngươi chấp mê bất ngộ, coi chừng cả mạng nhỏ của ngươi cũng không giữ được!”

Trần Lộc Tiên khoảng chừng bốn mươi tuổi, là một người kỳ quặc, hắn lạnh lùng cười liên hồi, nói: “Vương đại soái, ta đã từng nói ta không có bắt người, ngài lại ép ta phải thả người, ta lấy đâu mà thả?”

“Toàn lời xằng bậy, chính thủ hạ của ngươi đã thừa nhận rồi, ngươi còn miệng mồm, ngươi dám cho ta đi lục soát không?”

Muốn lục soái đại doanh của ta, được!

Xin lấy ra thủ lệnh của Trần đại tướng quân, lấy ra được, ta để ngươi lục soát, lấy không ra, thật cáo lỗi, ngươi không được đi lung tung một bước!”

Ánh mắt của Vương Tư lễ đã sắp phun lửa ra rồi, răng hận đến nghiến lên khèn khẹt: “Ta là chủ soái quân Quan Trung, ngươi dám không nghe mệnh lệnh của ta?”

Trần Lộc Tiên ngạo nghề nói: “Ngươi quả là chủ soái quân Quan Trung, nhưng ta chỉ nghe mệnh lệnh của Trần đại tướng quân!”

“Nếu như ta buộc phải lục soát của quân doanh ngươi thì sao?”

“Vậy thì ta không dám đảm bảo an toàn tính mạng của ngươi, Vương đại soái, nếu biết điều thì ngươi đừng quản việc này, việc này không liên quan đến ngươi, nếu ngươi còn khãng khãng quản việc này, ta nói cho ngươi hay, ngươi sẽ không sống sót mà đi ra khỏi tòa quân doanh này!”

Vương Tư Lễ đã không còn mặt mũi nào nữa, hắn một tiếng phẫn nộ quát: “ngươi to gan!”

Trần Lộc Tiên mặt lạnh như băng nhìn vào Vương Tư Lễ, hắn khoát tay, nhất thời ở bốn bên đại trướng xuất hiện một đám quân sĩ, mỗi người đều tay cầm nỏ thép, dây cung đã kéo căng, đầu mũi tên sờn lạnh nhắm vào Vương Tư lễ và thân binh của hắn.

Đúng lúc này, ngoài trướng truyền đến tiếng cánh báo khẩn, lính gác của quân Quan Trung đã phát hiện quân An Tây đi đến, ‘Tang!

Tang!

Tang!5 Tiếng chuông inh tai vang dội trong đại doanh.

Trần Lộc Tiên căm phẫn nhìn thẳng vào Vương Tư lễ một cái, xoay người đi ra khỏi đại doanh, hắn vừa đi vừa hạ lệnh nói: “Cung nỏ thủ tiến vào phòng ngự, bất kỳ người nào đi vào trong vòng trăm bước, bắn chết không tha!”

Trong đại trướng, Vương Tư lễ thở dài một tiếng, nói với các thân binh: “Việc này không phải là ta có thể quản được, đi thôi!”

Bọn họ suất lĩnh các thân binh đi ra khỏi đại trướng, Lúc này, trong đại doanh quân Quan Trung bắt đầu trở nên xáo động, từng đội binh sĩ chạy đến trước rào chắn quân doanh, đồng loạt giương cung đáp tên, cầm nỏ gài dây cung, hồi hộp dõi theo quân Quan Trung ngoài xa ba dặm.

Lát sau, doanh môn đã mở ra, Vương Tư Lễ và thân binh của hắn tức giận đi ra ngoài, từ rất xa hắn đã nhìn thấy quân đội của Lý Khánh An, bèn cắn răng một cái nói: “Lên ngựa, đi theo ta!”

Hơn một trăm người trong nháy mắt đã chạy đến trước mặt quân An Tây, Vương Tư Lễ trên lưng ngựa chắp tay to tiếng nói: “Đại tướng quân, xin qua một bên nói chuyện.”

Lý Khánh An giục ngựa tiến lên, nói: “Tình hình đã điều tra xong chưa?”

Vương Tư Lễ thở dài một hơi, hắn xoay người xuống ngựa, đi đến một tảng đá lớn ngồi xuống, trong mắt tràn đầy sự phẫn nộ và bất lực, Lý Khánh An cũng đã xuống ngựa, đi lên trước ngồi đối diện với hắn, hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Tên khốn nạn chết tiệt đó!”

Vương Tư lễ thấp giọng chửi rủa nói: “Dám kênh kiệu ở ngay trước mặt ta, ta thề nhất định phải làm thịt hắn.”

Lý Khánh An nhìn hắn một cái, cười lạnh một tiếng nói: “Vương tướng quân là chủ soái quân Quan Trung, còn bị cấp dưới đuổi ra doanh trướng sao?”

Vương Tư lễ không có nổi giận, rất lâu sau, hắn mới bất lực nói: “Đại tướng quân có điều chưa biết, ta chỉ là chủ soái trên danh nghĩa của quân Quan Trung, quân Quan Trung thật ra một chia ra làm hai, một nửa là do ta thống soái, còn một nửa còn lại nắm giữ trong tay Trần Huyền Lễ, đây là sự cố ý an bài của giám quốc điện hạ.”

“Ý của Vương tướng quân là nói, toán quân Quan Trung huyện Tân Phong này không thuộc về ngươi quản?”

Vương Tư Lễ gật gật đầu, nói: “Đại tướng quân có biết tên Trần Lộc Tiên này là ai không?”

“Không lẽ hắn lại là người gì của Trần Huyền Lễ ư?”

“Chính là tộc đệ của hắn, ty chức hỏi hắn đòi người, hắn kiên quyết phủ nhận, ty chức nói phải lục soát, hắn nói không có mệnh lệnh của Trần Huyền Lễ, ai cũng không được lục soát doanh trại, nếu không hắn sẽ trở mặt không nể nang.”

Trong mắt Vương Tư Lễ bắn ra lừa giận: “Tên khốn nạn này, lại dáng rút đao đối kháng với thân binh của ty chức, nếu không phải tướng quân kéo đến, thật sự là đã đánh nhau luôn rồi.”

Lý Khánh An hoài nghi nhìn Vương Tư Lễ một cái, có chút không tin nói: “người này thật sự ngang tàng như vậy ư?”

“Nếu hắn không ngang tàng, hắn dám tập kích di dân An Tây sao?

Ty chức dám nói đây chắc chắn là sự thụ ý của Trần Huyền Lễ, tên Lâm Kiếm xông Bùi phủ lần trước đã trở thành cừu non thế mạng, bị giám quốc trọng đánh một trăm gậy, cả chân cũng bị đánh gãy rồi, Trần Huyền Lễ ôm hận trong lòng, lần này chính là sự phục thù của hắn.”

“Vậy được!”

Lý Khánh An đứng dậy lạnh lùng nói: “Nếu Vương tướng quân giải quyết không được, vậy ta sẽ dùng biện pháp của An Tây đi giải quyết.”

Hắn lập tức quay đầu lại lệnh nói: “Phát thư bồ câu đi truyền mệnh lệnh của ta, nội trong một canh giờ, đại quân An Tây ngoại thành Trường An phải kéo đến huyện Tân Phong!”

Vương Tư Lễ sợ đến thất kinh biến sắc, vội vàng nói: “Đại tướng quân, cái này.., chuyện này không nghiêm trọng đến vậy chứ?”

“Đối với các ngươi mà nói, đây là một việc rất nhỏ, nhưng đối với An Tây lại là việc vô cùng to lớn, không có một sự giao phó với di dân, vậy thì ba vạn hộ di dân còn lại thì ta cũng đừng nghĩ đến nữa.”

Lý Khánh An không ngó ngàng đến Vương Tư Lễ nữa, hắn trở mình lên ngựa, trực tiếp trở về quân đội, Vương Tư Lễ trợn mắt há hốc mồm nhìn vào Lý Khánh An, một lúc sau, hắn tức giận giậm chân: “Đi phá đi!

Có liên quan gì đến ta?”

Chương 469: Nội hấn Quan Trung (hạ)

ngày hôm sau trời còn chưa sáng, tiếng trống mở cửa thành đã gõ vang trên bầu trời Trường An, Các đại thành môn Trường An trong tiếng trống từ từ mở ra, Xuân Minh môn vừa mới mở ra, một con ngựa bèn từ bên ngoài xông vào, người trên lưng ngựa chính là Thôi Bình từ Hoa Châu phụ trách an trí di dân.

chỉ thấy khuôn mặt hắn đầy vẻ sốt ruột, quật đánh con ngựa xông thẳng vào cửa, binh sĩ hai bên thấy hắn thế tiến mạnh bạo, cùng nhau quát lên: “Đứng lại!”

Nhưng trong lòng Thôi BTrong phòng giám quốc Tử Thần điện, Lý Hanh đương mặt hầm hầm ngồi nghe Trần Huyền Lễ tường thuật.

“Tin thuộc hạ nhận được là xác thực đáng tin, tên Vương Tư Lễ ấy vì nhận được tố cáo của Lý Khánh An, bèn vội vội vàng vàng đến Tân Phong huyện, Hắn căn bản không có ý bẩm báo với điện hạ, Từ việc nhó này đã có thể nhìn thấy tâm muốn nương nhờ Lý Khánh An của Vương Tư Lễ, Nếu không sớm giải quyết, e rằng quân Quan Trung sớm muộn cũng là vật trong túi của Lý Khánh An.”

Trần Huyền Lễ vừa lén nhìn sắc mặt Lý Hanh vừa thêm mắm thêm muối nói: “Vương Tư Lễ là người Lũng Hữu, vợ con hắn đều ở Lũng Hữu, giờ Lũng Hữu đã bị Lý Khánh An chiếm mất, hắn lại không muốn đón vợ về, đây rất rõ ràng là hắn tin tưởng Lý Khánh An hơn, Điện hạ, ty chức cho rằng, tấm lòng muốn nương tựa Lý Khánh An của hắn đã quá rõ ràng.”

“̀m!”

Lý Hanh đấm mạnh một cú lên bàn, hắn giận dữ nói: “Uổng công ta đã tin tưởng hắn như vậy, còn giao cả quân Quan Trung cho hắn, thế mà hắn lại dám đối xử ta như thế!

Trong lòng hắn, rốt cuộc Lý Khánh An quan trọng hơn hay ta quan trọng hơn?”

Lệnh Hồ Phi bênh cạnh thấy Lý Hanh có phần thất lễ, bèn khuyên giải nói: “Điện hạ xin bớt giận, thuộc hạ sở dĩ muốn thăm dò hắn chính là vì nghe nói Lý Khánh An từng cứu hắn tại Đồng Quan, hắn luôn cảm kích Lý Khánh An, nhưng thuộc hạ cũng chẳng tin là hắn sẽ phản bội điện hạ, Thuộc hạ chỉ là lo lắng điện hạ một khi để hắn làm việc gì bất lợi cho Lý Khánh An, hắn sẽ không cố sức mà làm, rất có thể sẽ dẫn đến kế hoạch của chúng ta bị thất bại, nên thuộc hạ ủng hộ ý kiến của Trần đại tướng quân, điều hắn khỏi quân Quan Trung càng sớm càng tốt.”

Lý Hanh nghe Lệnh Hồ Phi nói có lý, dẫu sao Vương Tư lễ và hắn có quan hệ cực tốt, hắn chỉ là nghe lời ly gián của Trần Huyền Lễ, mà nhất thời lửa giận công tâm, Bây giờ bình tĩnh lại, lừa giận của hắn đã nguội bớt, ngẫm nghĩ một hồi, hắn bèn hỏi: “Ta muốn điều hắn về Hà Nam Đạo, tiên sinh thấy thế nào?”

Lệnh Hồ Phi trầm tư một lúc, bèn nói: “Điều đến Hà Nam Đạo cũng không tồi, quan trọng là phải gài một người bên cạnh hắn, để có thể luôn sẵn sàng báo cáo tình hình hắn với điện hạ.”

“Tiên sinh nói có Lý, phương án này ta có thể tiếp thu.”

Lý Hanh lại quay sang nói với Trần Huyền Lễ: “Bây giờ ngươi lập tức đi đến Tân Phong huyện, xử lý xong việc này, nhớ là thái độ phải thành khẩn, nói với Lý Khánh An đây là do binh sĩ tự tiện làm, chỉ là sự hiểu nhầm, Nếu cần thiết có thể dùng một số binh sĩ đi chịu tội thay, Tóm lại, ta không muốn việc này càng lúc càng căng thẳng.”

“Ty chức hiểu rõ, sẽ lập tức đi liền!”

Tâm trạng Trần Huyền lễ cực tốt, dù cho không thể thuyết phục Lý Hanh giết Vương Tư Lễ, nhưng hắn cuối cùng cũng có thể thay thế Vương Tư Lễ, xem như đây là một đại thắng lợi của hắn, Hắn thi lễ xong vội vã cáo lui.

Đợi khi Trần Huyền Lễ đã rời khỏi, Lý Hanh mới thở dài nói với Lệnh Hồ Phi: “Ta rắt lo lắng việc này sẽ làm Lý Khánh An phẫn nộ, tự dưng lại phải hứng chịu nhục nhã

một lần, kế này của tiên sinh, ta sao cử thấy có phần quá qua loa.”

“Không!

Kế này của thuộc hạ thật chất không qua loa chút nào đâu.”

Lệnh Hồ Phi biết Lý Hanh sao khi bị thảm bại trên triều đường lần trước, đến giờ

vẫn có phần sợ hãi với Lý Khánh An, không dám xuất kích nữa, thậm chí muốn chấp nhận hiện trạng của Chính sự đường, Thế này là không ổn, triều đường cũng như chiến trường, luôn phải có thắng thua, làm sao có thể thua một lần là rụt đầu vào, hắn nhất định phải xoay chuyển lại quan điểm này của Lý Hanh.

Lệnh Hồ Phi khoát tay sau lưng đi lại vài bước, mỉm cười nói: “Thực ra kế này của thuộc hạ là một tiễn bắn ba con chim, có thể thứ Vương Tư Lễ, cũng có thể thứ Lý Khánh An, sau đó ép hắn nhượng bộ.”

Lý Hanh vỗ vỗ trán nói: “thứ Vương Tư Lễ thì ta biết rồi, nhưng làm sao thứ Lý Khánh An, làm sao ép hắn nhượng bộ, Ta có phần hồ đồ rồi, tiên sinh có thể nói rõ hơn không?"

Lệnh Hồ Phi gật gật đầu lại nói: “Kỳ thực mỗi người đều có một số điều mình để tâm, Lý Khánh An cũng chẳng phải thần thánh gì, hắn làm sao có thể thập toàn thập mỹ, hắn cũng biết sợ, cũng có điểm yếu, Vậy rốt cuộc điểm yếu của hắn là gì?

Từ việc phân tích sách lược chú chính của An Tây bao nhiêu năm nay, thuộc hạ phát hiện hắn vẫn cố sức để Hán hóa An Tây, đây là việc hắn quan tâm, vậy căn bản của việc Hán hóa là gì?

Đó chính là di dân, từ việc hắn vì muốn di dân mười vạn hộ từ Hà Đông mà không tiếc dâng vài chục vạn cân bạc trắng cho Lý Long Cơ, từ nhưng việc hắn làm mà phân tích, ta thấy rõ hắn rất xem trọng việc Hán hóa tại An Tây, nên lần này thuộc hạ muốn điện hạ thử thăm dò hắn, Nếu hắn chẳng quan tâm gì đến sống chết những người di dân này, vậy có nghĩa là thuộc hạ đã sai, nhưng ngược lại nếu hắn vì sống chết của di dân mà thăng tay trừng trị, vậy nói rõ phán đoán của thuộc hạ hoàn toàn chính xác, di dân chính là điểm yếu của hắn, chỉ cần nắm được điểm này, thuộc hạ sẽ có cách để hắn phải nhượng bộ.”

“Tiên sinh quả thật cao minh!”

Lý Hanh giơ cao ngón trỏ tán thưởng nói: “Hèn chi cả Lý Khánh An cũng thừa nhận tiên sinh là nhân tài, vậy không biết tiên sinh định sẽ ép Lý Khánh An như thế nào?”

Lệnh Hồ Phi từ từ nói: “Thật sự cao minh không phải là bức ép, mà là Khương thái công câu cá, chỉ cần Lý Khánh An hiểu được tình cảnh của mình, thuộc hạ tin hắn sẽ tự đến tìm điện hạ.”

“Kế của tiên sinh tốt có tốt, nhưng ta lo rằng giá phải trả quá cao.”

Lệnh Hồ Phi cười nhạt nói: “So với tướng vị của Chính sự đường, một Trần Lộc Tiên nhỏ nhoi chẳng là gì, câu cá khôngphải cũng cần mồi sao?

Hơn nữa, để Trần Lộc Tiên hi sinh cũng là để cắt đứt khả năng đi nương nhờ Lý Khánh An của Trần Huyền Lễ thôi, không phải cũng tốt lắm sao?”

Một canh giờ còn chưa đến, ba vạn quân An Tây kỵ binh đã đến huyện Tân Phong, kỵ binh chiếm đầy cả quan lộ, kéo dài đến năm dặm xa, Tiếng vó ngựa như bão táp mưa sa ập trên nền đất làm chấn động cả khu vực, Khi ba vạn thiết kỳ đi qua huyện thành Tân Phong, quân thủ thành sợ khiếp vía đóng chặt thành môn, Khí thế kinh thiên động địa này khiến các binh sĩ trên thành đầu nghe tiếng đã mặt biến sắc.

Ba vạn quân thiết kỳ An Tây cách doanh Quan Trung còn mười dặm, tiếng vó ngựa như sấm vang này đã kinh động đại doanh quân Quan Trung, binh sĩ bắt đầu gào thét, bàng hoàng bất an.

Lý Khánh An đã đợi hơn một canh giờ nở nụ cười đắc ý trên môi, hắn vẫn đang đợi chờ cơ hội cho quân Quan Trung một hạ mã uy, hôm nay thời cơ cuối cùng đã đến.

Ba vạn thiết kỳ ào ào kéo đến, tốc độ cũng dần chậm lại, đại tướng Điền Trân dẫn đầu phóng nhanh đến bên Lý Khánh An, hắn khom người trong ngựa thi lễ: “Mạc tướng phụng mệnh đã đến!”

“Rất tốt!”

rơi ngựa của Lý Khánh An chỉ vào đại doanh phái trước, lạnh lùng nói: “Hãy vây kín đại doanh này cho ta, kẻ có gan dám khiêu khích, giết không tha!”

Vạn mã xông pha che phủ cả đất trời, ba vạn thiết kỵ chỉ trong chốc lát đã bao vây trùng trùng đại doanh quân Quan Trung, phảng phất như đám mây đen bao trùm trên mặt đất, ba vạn kỵ binh lập tức xoành xoạch giơ cao giáo dài, đôn bài, bỗng chốc trông như rừng giáo rậm rạp, thiết giáp thăm thăm, mũi giáo sắc nhọn, Sát khí ngất trời của đội quân bách chiến này nhấn chìm cả quân doanh.

Sau hàng rào quân doanh đứng đầy binh sĩ Quan Trung tay cầm sẵn cung nỏ, Hắn mắt bọn họ thở thẫn, đầy sợ hãi trước cái chết chập chờn, Rất nhiều người trong số họ đều không hiểu vì sao quân An Tây lại bao vây doanh trại mình, không nhẽ hai quân đã khai chiến rồi ư?

Trần Lộc Tiên cũng chạy ngay đến cửa doanh môn, hắn không khỏi kinh thán, với ánh mắt của một kẻ chú tướng, từ một số tiểu tiết, hắn đã có thể nhìn ra sự lợi hại của đội quân này, Cự ly giữa quân An Tây với doanh trại của hắn quá tốt, hai trăm bước!

Đây là khoáng cách thích hợp cả cung lẫn thủ, cung tiễn bắn không tới, mà sức bắn của nõ tiễn cũng vì quá xa mà sức sát thương không còn là bao, mà với kỵ binh mà nói, hai trăm bước vừa đúng cho một lần xông pha lên, vì thể có thể nhìn thấy kinh nghiệm thực chiến phong phú lợi hại của đội quân này.

Giờ khắc này Trần Lộc Tiên thật sự đầy hối hận, hắn không ngờ rằng Lý Khánh An lại phái ba mươi ngàn kỵ binh đến xử lý việc này, hắn không ngờ việc này lại quan trọng với Lý Khánh An đến thế, Nếu biết sớm được như thế này, hắn tuyệt không dám nhận mệnh lệnh ấy.

Bây giờ phải làm thế nào đây?

Người thì cũng đã aiết, những nữ nhân bị bắt cóc về doanh thì tối qua cũng bị thân binh của hắn lãng nhục, giờ hắn phải nói với Lý Khánh An thế nào đây? mồ hôi hột chảy đầy trên trán Trần Lộc Tiên, lòng hắn rối bời, Giờ chỉ còn cách duy nhất là cầm cự đến lúc Trần Huyền Lễ đến điều giải thôi.

Nghĩ đến đây, hắn bèn khẽ giọng hạ lệnh: “Ai cũng không được bắn tiễn, kẻ nào trái lệnh chém!”

Lý Khánh An đương đứng cách đấy ba trăm bước, hắn lạnh lùng dõi theo bọn binh sĩ trong quân doanh, Hắn cũng chẳng vội vã động thủ, hắn đang đợi chờ, Hắn biết thời gian lăm le nhau càng lâu thì sẽ tạo áp lực càng lớn với binh sĩ, có như thế mới càng để lại nỗi ám ánh khó phai mở trong lòng họ, Trong doanh trại này chỉ có một vạn người, nhưng sẽ có sự lan truyền giữa binh sĩ với nhau, không đầy ba tháng, e rằng từng tiểu tiết của sự việc hôm nay sẽ được truyền đến bên tay từng quân sĩ Quan Trung, để tạo thành nỗi ám ảnh trong lòng họ.

Lúc này, Nghiêm Trang đã xuất hiện, thời gian này hắn vẫn an bài quân lượng tại Lương Châu, giữa đêm đêm qua hắn mới từ Lương Châu trở về lại vừa gặp ngay sự kiện này, Nghiêm Trang tuy không nhìn thấy uẩn khúc đằng sau sự việc này, nhưng dự cảm về âm mưu của hắn thấp thoáng thấy sự việc này hoàn toàn không đơn giản đến thế, rất có khả năng đây là một lần trả đũa của phái giám quốc, Từ sau thảm bại của đảng giám quốc trên triều đường, mà mãi đến giờ họ vẫn chưa có đòn phản hồi gì, điều đó thật không hợp lý, mà sự kiện hôm nay lại trùng khớp xảy ra vào thời điểm này.

Nghiêm Trang không tán đồng Lý Khánh An xuất động đông đảo như thế, nhưng hắn vẫn chưa gặp được Lý Khánh An, cũng khó mà ngăn cản, Vừa nhìn thấy Lý Khánh An, hắn đã vội thúc ngựa lên trước: “Đại tướng quân!”

Lý Khánh An quay đầu lại nhìn hắn, không khói kinh ngạc hói: “Tiên sinh lúc nào quay về thế này?”

“Tối qua thuộc hạ giữa đêm mới đến, đại tướng quân, vì sao lại phải huy động cả sư đoàn đến đây thế?”

Lý Khánh An thời dài một hơi nói: “Nếu ta không làm như thế, e rằng kế hoạch năm vạn hộ di dân đi An Tây của ta lần này sẽ thất bại mất, ta nhất định phải đòi lại công bằng cho những người di dân này, cho họ cảm giác an toàn, Làm thế ta cũng bất đắc dĩ lắm.”

“Đại tướng quân, nên tìm Trần Huyền Lễ bàn đã, hắn chắc chắn sẽ phải nể mặt đại tướng quân, lập tức cho thả những phụ nhân đã bị bất.”

Lý Khánh An lắc đầu nói: “Chỉ thả người thôi vẫn chưa đủ, nhất định phải nghiệm trị chúng mới được, nếu không một khi ta không ở trong Quan Trung, những tên quân Quan Trung này sẽ lại càng ngày càng không biết sợ là gì, ức hiếp di dân An Tây, e rằng lúc ấy đại kế di dân của ta cũng sẽ bị chúng phá hủy, hơn nữa phải nghiêm trị kẻ đầu têu thì mới có hiệu quả giết một cảnh chúng, không lẽ Trần Huyền Lễ lại chịu khoanh tay đứng nhìn ta giết tộc đệ của hắn sao?”

Nghiêm Trang thấy không thuyết phục được Lý Khánh An, chỉ đành thở dài nói: “Thuộc hạ chỉ là lo lắng bọn họ có âm mưu thôi.”

“Hừ! m mưu?

Bọn họ chẳng qua muốn dùng di dân để uy hiếp ta, sau này CÙng lắm ta để di dân đi đường Quan Nội Đạo, xe hắn còn uy hiếp kiểu gì!

Nhưng hôm nay ta mà không giết những tên này, người sẽ nghi Lý Khánh An ta là con mèo bệnh!”

Nghiêm Trang tháy Lý Khánh An lòng đã quyết, bèn gật gật đầu nói: “Vậy đại tướng quân định sẽ làm thế nào?

Không lẽ chúng ta phải thăng tay tấn công quân doanh ư?”

“Không!

Không cần phải thế!”

Lý Khánh An phủ định phán đoán của Nghiêm Trang, hắn lạnh lùng cười nói: “Ta sẽ ép chúng phải tự đi đến nộp mạng!”

Nói đến đây, Lý Khánh An cuối cùng cũng hạ lệnh: “Có thể bắt đầu rồi!”

ngay lập tức, một kỵ binh phóng như bay lên trước, hắn trương cung bắn tiền, bắn một lá thư vào doanh trại, có binh sĩ trong doanh đã nhặt thư giao Trần Lộc Tiên, chỉ thấy trên đó chi vỏn vẹn một câu: “Hạn trong vòng một khắc thả người!”

“Tướng quân, làm sao đây?”

Thân binh đô úy của hắn nhỏ tiếng hỏi.

Trần Lộc Tiên thở dài một tiếng nói: “Còn có thể làm sao nữa, lập tức thả người!”

Một chốc sau, cửa doanh được mở, gần trăm người nữ tử áo quần tả toi từ từ đi ra, vừa ra khỏi đại doanh họ bèn ôm chằm lấy nhau khóc nức nở.

Lúc này, một đội nữ hộ xông ra khỏi kỵ binh đi đến bên họ, bắt đầu khuyên giải và

dẫn những người nữ tử đáng thương này về đội.

Nhìn những người nữ tử đáng thương này làm khiến quân sĩ An Tây phẫn nộ, Hắn bắt đầu từ từ tiến về phía trước, mãi đến khi chỉ còn cách quân doanh trăm bước thì lại dừng lại, bắt đầu chuẩn bị tư thế xông trận.

Lúc này, một quân quan An Tây phóng đến đại môn cao giọng nói:“Quân trung

chủ tướng có đây không?”

Trần Lộc Tiên đi lên đáp: “Ta chính là chủ tướng!”

“Tướng quân bọn ta đã có lệnh, phàm binh sĩ tham gia giết người, hãm hiếp đều phải toàn bộ giao ra đây, Hạn các người trong vòng nửa canh giờ phải giao người ra, nếu không, quân An Tây sẽ san bằng quân doanh!”

Trong doanh bỗng chốc òa lên như ong vỡ tổ, nhưng người phụ nữ vừa rồi cũng được thả ra, rất nhiều binh sĩ lấy làm nghi hoặc, sao trong quân doanh lại có nhiều phụ nữ đến thế, Bây giờ họ mới có thể hiểu ra, hóa ra là trong họ có người đã giết người bắt cóc phụ nữ, để rồi giờ quân An Tây đến tựa cửa để tính sổ.

Mặt Trần Lộc Tiên bỗng cắt không ra hột máu, thời khắc hắn sợ nhất cuối cùng cũng đã đến, Việc này là do năm trăm thân binh của hắn làm, hắn làm sao có thể giao người ra được, Nếu giao người khác chắc chắn sẽ bị vạch trần, nghĩ một hồi, hắn cắn răng quay đầu dùng đao chém ngã đô úy thân vệ của mình: “Dư Nhị, việc này do ngươi làm, đúng không?”

Hắn lại huơ đao chém ngã liền năm sáu tên thân binh bên cạnh, “Triệu Ngũ Lang, La Đại, Tần Phong, các ngươi cũng có tham dự chứ?”

Các thân binh XUng quanh hắn đều sợ đến mức hồn lìa khỏi sát, lũ lượt quay người bỏ chạy, nhưng các binh sĩ khác cũng hận chúng đã liên lụy mình, cùng động thủ ghì chặt hai mươi mấy người chúng dưới đất trói lại.

Trần Lộc Tiên biết hắn không bày tỏ chút thái độ là khó mà qua được ải này, Hắn cửa bỏ áo bào, lõa lồ thân trên, trên lưng trói vài thanh gỗ lớn, xem như tỏ ý phụ kinh thỉnh tội.

Cửa doanh được mở ra, Trần Lộc Tiên lõa lồ thân trên đi ra, theo sau hắn là mấy trăm binh sĩ, ai nấy đều hoảng hốt sợ hãi, không ít người cầm khay, trên khay là mười mấy đầu người, ngoài ra còn có hai mươi mấy người bị trói lại dẫn ra.

Trần Lộc Tiên đi mãi đến trước mặt Lý Khánh An thì quỳ xuống, cúi gầm mặt nói: “Ty chức trị quân không nghiêm, để binh sĩ phạm tội tày đình, nghiêm trọng vi phạm quân quy, giờ ty chức đặc biệt đến giao những kẻ đã phạm tội giết người hàm hiếp cho đại tướng quân, để đại tướng quân trừng trị!”

Lý Khánh An liếc mắt nhìn Trần Lộc Tiên , hắn giƠ thẳng rơi ngựa chỉ vào hai mươi mấy người bị trói kia nói: “Lôi xuống dưới tra thầm!”

Ngay lập tức, vài trăm kỵ binh phóng ra lôi cổ chúng đi như lôi những con gà con vào trong đội ngũ, Trần Lộc Tiên sợ quá quỳ sụp xuống đất, người hắn rung cầm cập, Hắn vốn nghĩ Lý Khánh An sẽ lập tức trảm thù, không ngời hắn lại còn đòi tra thẩm, thế chẳng phải sẽ lộ tẩy ư?

Một lát sau, một quân quan đi lên thú thi vài câu bên tai Lý Khánh An, Lý Khánh An quay mình về phía Trần Lộc Tiên cười nói: “Trần tướng quân, ngươi rất biết cách đóng kịch đấy chứ!”

“Đại tướng quân, ta.., ta..

Không đợi hắn nói hết lời, Lý Khánh An đã hạ lệnh: “Trói người này lại cho ta!”

Mấy tên binh sĩ An Tây trói Trần Lộc Tiên lại, lúc này Lý Khánh An lại quay sang nghiêm giọng thét to: “Phó tướng ra đây ta hỏi!”

Chẳng mấy chốc, một tướng quân từ trong quân doanh đi ra quỳ một chân thi lễ cho Lý Khánh An nói: “Mạc tướng Diêu Tân Sơn, là phó tướng trú quân Tân Phong huyện.”

“Ngươi không cần phải sợ, ta sẽ không giết ngươi, bây giờ hung thủ đã tra rõ, chính là Trần Lộc Tiên và năm trăm thân binh của hắn, ta lệnh ngươi giao toàn bộ thân binh của hắn ra đây, ta sẽ tha cho các ngươi lần này.”

Phó tướng gật gật đầu nói: “Mạc tướng tuân lệnh!”

Ngay lập tức hắn phóng về đại doanh, Lúc này, Trần Lộc Tiên bỗng nhiên thét toáng lên, “Lý Khánh An, đại ca ta là Trần Huyền Lễ, nếu ngươi dám giết ta, ngươi sẽ trở thành đại địch của quân Quan Trung.”

“Lý Khánh An.., ư.., ư...r

Hắn còn đang định mắng nhiếc tiếp thì đã bị binh sĩ dùng giẻ rách bịt miệng lại, Nghiêm Trang vội đi lên nói: “Đại tướng quân, nói không chừng người này biết được gì đó, hay chúng ta cứ hỏi vài lời của hắn.”

“Các bọn vô danh tiểu tốt chỉ có phần chấp hành mệnh lệnh, còn chưa đến lượt hắn được quyền quyết sách, không cần hỏi!”

Lại khoảng một khắc sau, doanh môn lại được mở to, lần này, vài trăm binh sĩ bị trói buộc dẫn ra, toàn bộ quỳ thành một hàng, Phụ nhân trong quân thấy bọn họ bỗng chốc như phát cuồng, cùng xông lên vừa đánh đá cào xé, không ít người bị cắn chảy cả máu tai, máu me be bét thảm kêu ĩ oi.

Lý Khánh An để binh sĩ kéo bọn nữ nhân này ra, lại lệnh người cho dẫn hơn trăm người đại diện kia lên đây, Hắn chỉ vào một binh sĩ đang quỳ nói: “Kẻ giết người chính là bọn này, nợ máu trả máu, giết người đền mạng, hôm nay ta sẽ cho các ngươi một câu trả lời!”

“Đa tạ đại tướng quân đã làm chủ cho bọn tiểu nhân!”

“Vậy được!”

Lý Khánh An thét lên một tiếng nghiêm lệnh: “Giết!”

Hàng trăm tên binh sĩ quân An Tây hoành đao vừa hạ, ngay lập tức hàng trăm đầu người rơi đất, máu thấm đỏ đất, làm cả quân doanh bỗng chốc thốt lên kinh thán, Thảm trạng đồ sát tập thể này khiến binh sĩ đều bủn rủn tay chân, Trăm mấy người đại diện ở một bên càng sợ run lên bần bật, có mười mấy người còn chết ngất tại chỗ.

ngay lúc này, chỉ nghe xa xa có người hô to: “Đại tướng quân, đao hạ lưu tình!”

chỉ thấy một đột kỵ binh phóng nhanh đến, có binh sĩ nhận ra họ bèn lập tức báo: “Đại tướng quân, hình như là Trần Huyền Lễ.”

Trần Lộc Tiên kích động hét lên “Ư ư” inh òi, hắn quỳ lết về phía Trần Huyền Lễ, Nhưng Lý Khánh An lại từ từ rút hoành đao ra, ngay cái lúc Trần Lộc Tiên lết qua trước ngựa hắn, hắn đột nhiên trở mình túm lấy tóc Trần Lộc Tiên, một đao cắt đứt đầu hắn.

Hắn giơ cao đầu người hô hoán tam quân: “Tên này là đồ tể của tội ác, kẻ nào dám ức hiếp di dân An Tây chỉ có kết cục này!”

Quán An Tây cùng hân hoan hô hào, Trần Huyền Lễ giữ chiến mã lại, trợn tròn mắt nhìn đầu người trong tay Lý Khánh An.

Chương 470: Gia yến Độc Cô (Thượng)

Việc giết chóc của Lý Khánh An ở Tân Phong huyện cuối cùng cũng không thể lưu truyền đến Trường An, Đối với Lý Hanh, tập kích di dân Hà Nam đạo cũng không phải là chuyện vẻ vang gì, mục đích của hắn không phải là vạch trần sự tàn bạo của Lý Khánh An, còn đối với Lý Khánh An, hắn đồng thời cũng không hi vọng dân chúng Trường An biết quá nhiều về những chuyện tanh máu này, hắn chỉ là vì răng đe quân Quan Trung, giết người lập uy.

Cũng chính dưới sự đè nén của hai người bụng tỏ nhưng lặng thinh này, sự kiện huyện Tân Phong tựa hồ như một cơn gió, sau khi thôi qua bèn biến mất đến không còn thấy chút bóng dáng tăm hơi.

Nhưng đối với Lý Khánh An và Lý Hanh, bọn họ đều biết sự việc này vẫn chưa kết thúc, nó sẽ không vô duyên vô cớ xảy ra, lại càng sẽ không vô duyên vô cớ kết thúc, đây giống như một vụ án thi thể không đầu hơn, điều tra ra vấn đề, nó có lẽ sẽ trở thành một vụ án lớn, tra không ra vấn đề, nó sẽ biến mất một cách vô tăm vô tích.

Lý Khánh An sau khi từ huyện Tân Phong trở về không về quân doanh, cũng không đi doanh địa của Thiên Ngưu vệ, mà là đã đi Độc Cô phủ, Độc Cô phủ đã dời đến Thái Bình phường, dời được hơn nửa tháng, hắn vẫn chưa một lần đi xem qua, đây quả có chút thật không phải, dù thế nào thì đây cũng là nhà cha vợ của hắn.

Vừa lúc, Độc Cô phủ phái người đến mang tin cho hắn, mời hắn đêm nay về nhà dùng bữa tối, Lý Khánh An bèn thay một thân trường bào mũ sa, đi đến Độc Cô phủ.

Phủ Độc Cô dọn đến noi ở mới nằm ở góc tây bắc của Thái Bình phường.

Nơi đây vốn dĩ là lão trạch của Độc Cô gia, hai mươi năm trước Độc Cô gia đã dời đến tân trạch của Vụ Bản phường, tòa lão trạch này bèn luôn trống vắng, chỉ ở mấy người già phụ trách coi quản và thanh lý phòng ốc, Hai mươi năm sau, Độc Cô gia lại một lần nữa dọn về nơi lão trạch, do lão trạch bảo dường rất tốt, chỉ đơn giản tu sửa lại một chút, bèn có thể vào ở rồi.

Trải qua gần nửa tháng bận rộn và sửa sang lại, Độc Cô phủ cuối cùng mới thu dọn hoàn tất, bắt đầu đi mời tộc nhân đến dùng cơm, ăn mừng việc dọn về nhà cũ, nhưng Bùi phu nhân suy nghĩ vấn đề rất chu đáo, bà biết Lý Khánh An trên thực tế không thích náo nhiệt, vì vậy bà đặc biệt đã tránh đi ngày tụ họp tộc nhân, vào ngày thứ hai mới mời Lý Khánh An đến dùng cơm.

Lão trạch Độc Cô phủ chiếm đất khoảng năm mươi mẫu, là lão trạch đã ở được trăm năm của Độc Cô gia, vốn dĩ còn phải rộng lớn hơn nữa, nhưng vào năm Khai Nguyên thử tám, Độc Cô phủ mang mảnh đất lớn chừng hai mươi mẫu quyên tặng cho Trọng Quốc tự ở sát vách, như vậy đã làm cho tòa đại trạch siêu cấp này trở thành đại trạch bình thường, cho dù như vậy, với chiếm đất năm mươi mẫu, vẫn đủ đề trở thành một trong những đại trạch có tiếng của Trường An.

Do Triệu vương phi sau khi từ An Tây trở về sẽ tạm thời sống trong Độc Cô phủ, vì vậy Thiên Ngưu vệ phụ trách trị an huyện Trường An cũng đặc biệt trú đóng một doanh binh sĩ ở phường Diên Thọ, chuyển sang trú đóng trong phường Thái Bình, vừa lúc phía đối diện với Trọng Quốc tự có một quân doanh bị bỏ hoang, mấy ngày nay bèn đã có công tượng bắt đầu việc tu sửa quân doanh.

Chạng vạng, xe ngựa Lý Khánh An chậm rãi dừng lại ở trước cửa phủ Độc Cô, hôm nay Độc Cô phủ có vẻ rất yên lặng, hoàn toàn không giống với lần trước, Lý Khánh An xuống ngựa xong, Minh Châu đã sớm chờ đợi trước cửa chạy như bay đến.

“Tỷ phu, muội còn tưởng rằng huynh không đến nữa chứ!”

“Tại sao lại không đến?

Muội cho rằng ta vẫn còn giống như lần trước không giữ lời hứa ư?”

“Hi hi, trông giống tỷ tỷ thì sẽ trông giống muội mà!

Đây còn không hiểu nữa sao?”

Minh Châu mặt có chút đỏ, nàng vội vàng kéo Lý Khánh An bước vào tiểu khách đường: “Nương, tỷ phu đến rồi!”

Hôm nay là gia yến, trong tiểu khách đường chỉ dọn sẵn một giường ngồi rộng lớn, trên giường ngồi đặt một chiếc bản thấp, có thể ngồi mười mấy người, trên bản đặt đầy các loại sơn hào hải vị, rượu bồ đào thượng hạng cũng đặt trong thùng đá, khi Lý Khánh An tiến vào, những người khác cũng đều đã đến đông đủ.

Trên chỗ ngồi ngoại trừ phu phụ Độc Cô ra, còn có huynh trưởng của mình Nguyệt cũng có mật, hắn tên là Độc Cô Trường Phụng, năm ngoái vừa mới thăng chức làm Hứa Châu trưởng sứ, lần này là đặc biệt tiến kinh thăm thân, thê tử và con trai bốn tuổi của hắn cũng cùng đến.

Ngoài ra cậu phụ Bùi Mân cũng có mặt, lần này hai con trai của hắn không đến, nhưng con gái Bùi Vũ và Bùi Uyên Nhi cũng cùng nhau đến đây.

Lý Khánh An ngay từ cái nhìn đầu tiên đã nhìn thấy Bùi Uyển Nhi, Mấy ngày trước, Bùi Mân đã kín đáo đem ý liên hôn của Bùi gia chuyên cáo cho Lý Khánh An, Lý Khánh An cũng đã đáp ứng, liên hôn với Bùi gia, đây cũng là hi vọng của hắn, đương nhiên, nàng Bùi Uyên Nhi này cũng khá không tồi, khí chất hiền dịu nhu mì, hắn cũng rất thích.

Nhưng chi hắn đáp ứng vẫn chưa được, quan trọng hơn là chính thê đồng ý, cũng chính là phải Minh Nguyệt gật đầu, Bùi Uyên Nhi mới có thể vào cửa, nhất là hôn nhân thế gia, không phải là đơn giản như loại nạp thiếp tùy ý ở nhạc phường thanh lâu, Bùi Uyên Nhi vào cửa sẽ có danh phận, đây cũng là sự tôn trọng đối với Bùi gia.

Bùi Uyển Nhi cũng biết được điểm này, thấy Lý Khánh An nhìn nàng, nàng không khỏi e thẹn mà cúi đầu thấp xuống, Bùi phu nhân bên cạnh cũng mắt thấy tai nghe, Bùi gia đã đem việc này chính thức thông báo cho phu phụ hai người, vì vậy hôm nay Bùi Uyển Nhi đến hầu tiệc, cũng là ý của Bùi phu nhân.

Thân là con gái Bùi gia, Bùi gia có thể liên hôn với Lý Khánh An, Bùi gia đương nhiên cũng là ủng hộ, nhưng trên một phương diện khác, nàng lại phải suy nghĩ đến lợi ích của nhà chồng, bà biết chuyện này gia tộc Độc Cô không hề vui vẻ gì, đây hiển nhiên là trải mỏng đi lợi ích của Độc Cô gia sau này, quan trọng hơn là Bùi Uyển Nhi gả cho Lý Khánh An rồi, vậy tiểu nhi nữ của mình sẽ làm sao?

Con gái của thế gia, thê tử của Độc Cô, mẫu thân của mình Châu, sự xung đột của ba vai trò này làm cho trong lòng Bùi phu nhân tràn đầy sự mâu thuẫn và bất đắc dĩ.

Tất cả mọi người đều quan sát tinh tế, thấy Lý Khánh An vừa bước vào cửa, ánh mắt trước tiên bèn đặt lên trên người Bùi Uyển Nhi, trong lòng Bùi Mân âm thầm vui mừng, chỉ cần Lý Khánh An thích Bùi Uyên Nhi, vậy thì mối hôn nhân này sau này sẽ đơm quả to, Độc Cô Hạo Nhiên trong lòng lại có chút không vui, khi Bùi gia chính thức đem mối hôn sự này báo cho Độc Cô gia, trong gia tộc Độc Cô đã trổi lên tiếng bất mãn lớn.

Đương nhiên, thân là tông thân hoàng thất, thân là danh môn trăm năm, Độc Cô gia tộc cũng không đến nỗi nhỏ nhen như vậy, Lý Khánh An thân là thân vương, hắn ngoài chính thê ra, cũng phải lấy quyền lực của những thê thiếp khác, về điểm này gia tộc Độc Cô đương nhiên hiểu rõ.

Sự bất mãn của bọn họ không phải là nhằm vào Lý Khánh An, mà là nhằm vào Bùi gia, Rất rõ ràng, Bùi gia làm có chút ngang tàng, sự việc này lẽ ra là Lý Khánh An nên nói rõ với Độc Cô gia trước, nhưng Bùi gia lại tranh lên tiếng trước dọa người, trực tiếp đem kết quả thông báo cho Độc Cô gia, đây rõ ràng là có chút ý dùng thế áp đảo người khác, từ đó dẫn đến sự bất mãn của Độc Cô gia.

Vì vậy, hôm nay Bùi Mân đến Độc Cô gia dự tiệc, Độc Cô Hạo Nhiên bèn đối với người cậu cả này có chút xa cách, Bùi phu nhân cảm nhận được sự không vui trong lòng trượng phu, bà âm thầm thở dài một tiếng, vội vàng đứng dậy đem con trai giới thiệu với Lý Khánh An.

“Thất Lang, con vẫn còn chưa gặp qua phải không?

Đây chính là Trường Phụng, đại ca của mình Nguyệt.”

Lý Khánh An sau khi nhìn Bùi Uyển Nhi xong, ánh mắt của hắn bèn chuyển đến trên người Độc Cô Trường Phụng, Độc Cô Trường Phụng tên ban đầu là Độc Cô Húc, sau này sửa tên lại là Trường Phụng, tên này rất đặc sấc, Phụng là nam, Hoàng là nữ, Độc Cô Trường Phụng cũng chính là có nghĩa trường nam Độc Cô, nhưng lại rất hàm súc.

Chi thấy Độc Cô Trường Phụng trạc khoàng ba mươi tuổi, hình dáng mũi dài mắt nhỏ, khuôn mật góc cạnh rõ ràng, rất có khí chất, có chút giống Minh Nguyệt, đều giống mẫu thân của bọn họ, Lý Khánh An lập tức đã thích ngay người cậu cả này của mình.

Độc Cô Trường Phụng làm quan trường kỳ, hắn là một người hiểu chuyện, Tuy Lý Khánh An là muội phu của hắn, nhưng người muội phu này không phải là hắn có thể tùy ý tỏ vẻ kênh kiệu được, trêu đùa được, hơn nữa đêm qua cậu phụ cũng đã bàn qua với hắn, hắn có thể sẽ được điều vào triều đình, thái độ của Lý Khánh An sẽ là mấu chốt, cũng chính là nói, người muội phu này của hắn sẽ là một ngọn đèn sáng trên sĩ đồ của hắn.

Không đợi Lý Khánh An lên tiếng, Độc Cô Trường Phụng bèn giành trước chắp tay

thi lễ nói: “Trường Phụng tham kiến đại tướng quân!”

Lý Khánh An vội vàng đáp lề cười nói: “Nơi này đâu phải là đại yến triều đình, là gia yến, chúng ta không phải đa lễ như vậy, đều là người một nhà cả, chúng ta tùy ý một chút.”

Ánh mắt hắn lại dừng lại trên người con trai Độc Cô Trường Phụng, bèn cười nói: “Đây chính là Tiểu Trí phải không?

Ta nghe Minh Ngaiyệt nói qua, quả nhiên là nhỏ nhỏ mà dáng người đường hoàng rồi.”

Trẻ nhỏ luôn luôn là dầu bôi trơn nối kết qua lại giữa người lớn, bình thường người ta trong khi qua lại với nhau có những khi ngại ngùng, kéo theo con trẻ nói vài câu, cảm giác ngại ngùng sẽ biến mất, chẳng hạn như bây giờ chính là vậy, Lý Khánh An là muội phu, theo lý mà nói nên thi lễ với cậu cả, nhưng địa vị của hắn lại rất cao, cho dù là gia yến, lề này cũng rất khó thực hiện, còn ở ngay trước mặt cha mẹ vợ, biểu hiện ngạo mạn, trượng nhân trượng mẫu sẽ không vui, tỏ ra khiêm cung, đối phương phòng chừng cũng sẽ không thể đón nhận được, vì vậy chuyển đề tài lên người con trẻ, bèn tự nhiên sẽ giải trừ đi sự ngại ngùng trên nghỉ lễ.

Độc Cô Trường Phụng vội vàng kéo con trai lại cười nói: “Hãy mau dập đầu cho cô phụ!”

Nhi tứ của hắn tên Độc Cô Trí, vô cùng ngoan ngoãn thông minh, hắn lập tức quỳ xuống, dập đầu một cái nói: “Tiêu Trí dập đầu cho dì phu, chúc cô phụ quan càng làm càng lớn, lớn hơn so với quan của tổ phụ.”

Lời nói ngông ngênh vô thức của trẻ con đã dẫn đến tràng cười đầy ắp cả gian nhà, Lý Khánh An trong lòng yêu thích, hắn bế đứa trẻ lên, dùng râu đâm một cái vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, cười nói:” Lần đầu gặp mặt, cô phụ phải cho quà ra mặt cho con, nói đi!

Con muốn cô phụ cho con cái gì?”

Độc Cô Hạo Nhiên thấy Lý Khánh An và cháu ăn ý nhau, trong lòng hắn cũng vui mừng, một chút không vui ban nãy đã sớm vứt bò ở phía sau đầu, bèn cười khoát tay nói: “Thất Lang, mau ngồi xuống đi!

Đừng chiều hư con trẻ đấy!”

Độc Cô Trí gãi gãi sau ót, suy nghĩ minh muốn cái sì, hắn đột nhiên to tiếng nói: “Cô phụ, con muốn một thanh đao!”

“Tốt!

Có tiền đồ”

Lý Khánh An ôm hắn ngồi xuống, cười nói: “Con lấy đao tìm cô phụ xem như là tìm đúng người rồi, cô phụ cái gì khác thì không có5 đao thì nhiều nhất, nếu như con thích, cô phụ tặng con thêm một bộ cung tên nhỏ.”

Độc Cô Trí vui mừng đến mức vỗ tay lia lịa, Bùi phu nhân bế cháu đi, cười nói: “Thất Lang, thằng nhỏ này từ nhỏ đã thích đao kiếm, khi tróc châu (*chọn đồ vật đoán tương lai) bên cạnh hắn toàn là những thử như sách và bút mực nghiên đài, nhưng hắn chẳng lọt mắt được món nào, một tay đã bắt lấy kiếm 2ỗ nhỏ tồ phụ của nó dấu ở phía dưới sách.”

Bùi Mân cũng vuốt râu cười nói: “Tiểu Trí tính cách này giống tằng tồ phụ của nó, thích võ không thích vãn, mai này phòng chừng cũng là nhân tài làm tướng quân.”

Lý Khánh An vỗ vỗ khuôn mặt đứa nhô, cười nói: “Giống như cô phụ vậy, mai này cỡi ngựa đeo đao.”

Vị trí của Lý Khánh An là Bùi phu nhân cố ý an bài, rất chú trọng, Tuy hắn địa vị rất cao, nhưng trong gia yến thường là coi trọng vai vế, mà không phải coi trọng tước vị, vì vậy ba trường bối sát tưởng ngồi ở giữa, còn hai đầu bản dài, một bên Lý Khánh An ngồi, một bên Độc Cô Trường Phụng ngồi, ba cô gái thì ngồi ở siừa phía ngoài, cộng thêm thê tử của Trường Phụng, bà ngồi sát với trượng phu, vì vậy phía trái của Lý Khánh An là Bùi Mân, phía phải là Bùi Uyển Nhi, bên cạnh Bùi Uyển Nhi là Minh Châu.

Lý Khánh An vừa ngồi xuống, Bùi Mân bèn ra một hiệu mắt với Uyển Nhi, để nàng rót rượu cho Lý Khánh An, Uyển Nhi có chút e lệ, nàng định muốn lấy bình rượu, không ngờ Minh Châu lại nhớ mãi đến việc phạt rượu ba chén của Lý Khánh An, cố tay trắng ngần giơ ra, xách bình rượu lên, cười nói với mọi người: “Ban nãy tỹ phu đã nói, lần trước làm lỡ thu du của bọn ta, phải phạt rượu ba chén, vậy ta xin đảm nhận tửu lệnh, để tỹ phu phạt xong ba chén rồi nói chuyện.”

Minh Châu trong bụng dạ ngay thẳng không thâm sâu, nàng cũng không biết Bùi Uyển Nhi đã hứa hôn cho Lý Khánh An, nhưng mẫu thân nàng Bùi phu nhân lại trong lòng hiểu rõ, thấy nữ nhi đoạt đi sự nổi bật của Bùi Uyển Nhi, Bùi Uyển Nhi giơ tay ra lại rút trở về, có chút ngại ngùng, bà đang định ngăn cản, Lý Khánh An lại cười nói: “Lần trước là ta không đúng, đã nhận lòi ba cô nương, nhưng lại nuốt lời, vì vậy nên phạt rượu ba chén, mỗi cô nương phạt một chén, xem như là cáo lỗi.”

Minh Châu cười hi hi nói: “Vậy để khách nhân làm trước, chén đầu tiên huynh phải cáo lỗi với Ưyến Nhi trước, muội ấy quả là luôn nhớ mãi việc phải đi thu du với tỷ phu.”

Mặt Bùi Uyển Nhi bỗng dưng đỏ bừng lên, Minh Châu này, thật làm cho nàng bẽ bàng quá, Minh Châu rót đầy chén rượu của Lý Khánh An, Lý Khánh An cầm chén rượu lên cười với Bùi Ưyến Nhi nói: “Lần trước đế cô nương đợi lâu, Lý Khánh An cáo lỗi với cô nương nhé!”

“Đại tướng quân không cần khách khí!”

Bùi Uyển nhi đỏ bừng cả mặt, tiếng nói còn nhỏ hơn cả muỗi.

“Tiếp theo là chén thứ hai!”

Minh Châu thấy Lý Khánh An uống một hơi cạn sạch, bèn lại rót một chén rượu cho hắn, lúc này, Bùi Vũ nãy giờ lặng thinh lại xua tay nói: “Muội thì không cần đâu, hôm đó ta vốn dĩ đã có một chút không khòe trong người, đang không muốn đi, đại

tướng quân không đi thì vừa đúng trúng ý của muội rồi.”

“Ngươi chỗ nào không khòe chứ?

Hôm đó ngươi là người oán trách dừ nhất.”

Minh Châu nhìn không hiền sự huyền diệu bên trong đó, nàng bèn tức siận nói: “Vậy thì chén thứ hai, chén thử ba đều kính ta đi!

Dù sao thì ta là kẻ ác, thì dứt khoát đóng vai này đến cùng vậy.”

Bùi phu nhân âm thầm lắc đầu, người cả bản tiệc này e là chỉ có nữ nhi là không biết thôi, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy áy náy với nữ nhi, bèn dịu giọng nói: “Minh Châu, đổè tỷ phu dùng chút cơm trước đi!

Bụng rỗng uống rượu rất dễ say.”

Lý Khánh An lại cười nói: “Không sao, ta đã nhận lời cáo lỗi với muội ấy, há có thể lại nuốt lời nữa.”

Hắn liên tiếp để Minh Châu rót hai chén rượu cho mình, một hơi uống hết, lúc này mới cười nói với Minh Châu: “Lần này tỷ phu không dỗ ngọt muội nữa chứ?”

Minh Châu thấy Lý Khánh An hoàn toàn nể mặt minh, không khỏi mặt mày hớn hờ, gật đầu nói: “ừm!

Đây mới chấp nhận được, huynh nói chuyện với các trường bối đi, tiểu nữ tử bọn muội chi việc uống rượu dùng bữa thôi.”

Lúc này, Độc Cô Hạo Nhiên cầm chén rượu lên đứng dậy cười nói: “Hôm nay là gia yến, tuy Minh Nguyệt vẫn chưa về kịp, nhưng nó đã trên đường đến, cách ngày đoàn tụ cả nhà chúng ta đã không còn xa, Nào!

Vì ngày đoàn tụ, chúng ta uống cạn chén này.”

Chương 471: Gia yến Độc Cô (Hạ)

Thời gian gia yến thông thường rất dài, buổi tối thường đều nhàn rỗi không gì để làm, yến hội cũng chính là một lần gặp mặt, hàn thuyên thì cũng hết một buổi gia yến.

Bất tri bất giác, thời gia đã qua đi gần hai canh giờ, trời đã tối sầm lại, cháu trai nhỏ Độc Cô Trí đã ngủ say, mẫu thân của nó bồng nó vào phòng.

Giờ gia yến đã trở thành buối tụ tập bản luận thời cuộc của người lớn, Độc Cô Trường Phong ngồi kể cho mọi người nghe về tình hình hạn hán và dân sinh hai năm gần đây tại Hà Nam đạo.

“Mấy năm nay Hà Nam đạo gần như năm nào cũng gặp phải hạn hán.

Năm xưa lúc đại tướng quân làm quan sát sứ Hà Nam đạo, tình hình hạn hán lúc ấy chẳng qua là cơn hạn nhỏ, hạn hán năm ngoái, sản lượng thu hoạch của cả Hứa Châu.

Biện Châu đều giảm bốn phần.

Mùa xuân năm nay lại gặp phải nạn châu chấu, khổ nhất là Tống Châu, Biện Châu.

Bọn châu chấu bay phù cả đất trời, quét sạch mọi thứ.

Lúc mùa hè thì gặp phải mưa liên miên, Hà m huyện của Hoàng Hà bị vỡ đê, Hà m huyện, Huỳnh Trạch huyện và Nguyên Vũ huyện bị nước nhấn chìm, chết hết mấy vạn người.”

Độc Cô Trường Phụng thở dài, xong lại nói: “Cho nên quan viên An Tây khu thiên tai động viên di dân, dù đường xá xa xôi khiến người ta sợ hãi, nhưng vẫn có rất nhiều người muốn đi.

Vì cứ thế này thật sự không còn sống nổi nữa.”

Lý Khánh An gật gật đầu, xong hắn lại hỏi: “Nếu như ta cho chiêu thêm năm mươi vạn hộ di dân bổ sung từ Hà Nam đạo, để mở rộng số di dân lên mười vạn hộ, huynh thấy thế có khả thi không?”

Độc Cô Trường Phụng ngẫm nghĩ một lúc bèn nói: “Mười vạn hộ có thể hơi nhiều một chút.

Biển Châu mới chỉ có tổng số dân là năm vạn bảy ngàn hộ, Hứa Châu dân số đông hơn chút cũng là bảy vạn ba ngàn hai trăm hộ, nhưng các châu khác đều khá nhỏ.

Thái Châu chỉ có một vạn ba ngàn hộ.

Trần Châu mới có hơn sáu ngàn hộ.

Ta dự đoán cộng thêm những người nô lệ bỏ trốn cùng những hộ bất hợp pháp thì may ra bảy mươi vạn hộ là có thể thực hiện được, còn mười vạn hộ có phần không thực tế cho lắm.”

Bùi Mân cũng khuyên can: “Đại tướng quân, di dân phải từng bước từng bước tiến hành, đợi đợt đầu tiên thành công đến nơi, mọi việc sắp xếp đâu vào đấy cả, có người đi trước làm gương, ta nghĩ về sau có muốn động viên người dân tiếp tục cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

Mấy người họ cùng thao thao bất tuyệt bản luận về việc di dân và giải thiên tai.

Minh Châu lúc bắt đầu cũng giả vờ như đang chăm chú lắng nghe, nhưng dần dần, càng nghe nàng lại bắt đầu gật gù buồn ngủ.

Nàng thấy hai cô nương kia cũng mặt mày mỏi mệt, bèn khẽ kéo kéo tay áo họ.

Kết quả cuối cùng là ba nha đầu cùng lăng lặng chuồn khỏi phòng khách nhỏ trốn ra ngoài.

Minh Châu hít thở một hơi không khí trong lành thật sâu, xong mới quay sang nhìn Uyển Nhi và Bùi Vũ cười nói: “Chúng ta đi ra chợ Tây chơi đi!

ở đây cách chợ Tây sần lắm, chúng ta đi mua một ít phấn thơm đi! ”

Bùi Uyển Nhi lắc lắc đầu nói: “Phải nói trước với mọi người trong nhà một tiếng đã, nếu không ta không đi đâu, hai ngươi đi đi!”

Bùi Vũ vốn dĩ cũng không mấy có chủ kiến, thấy Bùi Uyển Nhi không đi, nàng tất nhiên cũng từ chối không đi.

Minh Châu thấy Uyển Nhi thối thác không chịu, không khỏi nhãn mày nói: “Ngươi ấy, sao lại thế này, gan còn nhỏ hơn cả thỏ đế, lúc ta bằng tuổi các ngươi còn một mình chạy đi An Tây nữa!

Sau này ngươi lấy chồng rồi, chắc chồng ngươi bảo ngươi đi về hướng đông, ngươi tuyệt không dám đi phía tây, ôi! sống như ngươi thế này làm sao mà thoải mái được chứ?”

Bùi Uyển Nhi tuy tuổi còn nhỏ, nhưng tính tình lại rất chững chạc.

Nàng cũng chăng buồn tranh cãi với Minh Châu làm gì, nàng chỉ là cười cười, nói: “Hay là chúng ta đi tìm đại tẩu học hỏi tẩu tẩu thêu cầm đi!

Ta từng nhìn thấy tẩu tẩu thêu cầm, thật sự khiến người ta phải kinh thán!”

“Khiến ngươi kinh thán, nhưng lại khiến ta đau đầu!”

Minh Châu bĩu môi nhăn mặt, uể oải nói: “Bổn cô nương có ba điều sợ nhất trong đời, nỗi sợ đầu tiên là thêu thùa, thứ hai là sợ đi học đọc sách, thứ ba là sợ phải đi xem mắt!”

Nói đến đây, trong đầu Minh Châu lại bỗng lóe lên một ý tưởng.

Nàng nghĩ ra một sự vật hay ho rồi, bèn quay sang cười nói với hai người còn lại: “Sao ta lại ngốc thế này cơ chứ, có một món đồ chơi ngay trước mặt mà lại quên mất.

Nào, hai ngươi mau đi theo ta!”

Minh Châu bèn kéo hai tiểu thư Bùi gia vào trong đại sảnh, “Minh Châu, ngươi định để bọn ta xem gì đó?”

“Hai ngươi cứ đến rồi ắt biết.”

Minh Châu chạy vội vào chính đường Độc Cô phủ.

Nàng chạy vù đến trước một chiếc bình hoa cổ nhỏ bằng đồng cao ba trượng tại góc nhà.

Trong bình vẫn đang cắm một bó hoa giả bằng lụa.

Minh Châu cẩn thận gỡ hoa giả xuống đặt lên bản, rồi quay đầu lại nhìn hai nha đầu Bùi gia cười bí ẩn: “Các ngươi đã nhìn thấy gì chưa?”

Bùi Vũ cười nói: “Minh Châu, ngươi muốn chơi trò ném lọ à?”

“Nói thật không sai, lọ đồng này ta đã đo thứ, kích thích y chang như những lọ ném chính thức, dẫu sao thì chúng ta giờ cũng chẳng gì để làm, thôi thì cứ chơi trò ném lọ là tốt nhất, hai ngươi nói có phải không?”

Trò chơi ném lọ là trò nam nữ già trẻ đều thích hợp chơi, dù là danh môn thế gia hay bình đầu tiểu dân, nhà nhà hộ hộ cơ hồ đều có tiễn ném và lọ đồng trong nhà.

“Trò chơi này được, ta cũng thích!”

Bùi Vũ vui mừng vỗ tay hoan hô.

Bùi Uyển Nhi cũng cười cười gật đầu, biểu thị đồng ý tham gia trò chơi này, nhưng nàng quay đầu quan sát xung quanh một hồi, lại hỏi: “Vậy tiễn đâu?

Và còn cả dây ranh giới, thì nên vẽ như thế nào?

Nơi đây là đại sảnh, có được chơi trong đây thật không đó?”

“Không sao!

Ta vẫn thường hay chơi trò này trong phòng khách mà.”

Minh Châu vén cao tay áo, thò tay vào lọ đồng mày mò một hồi, một lát sau nàng rút ra được năm cây tiễn sắt trong lọ, cười nói: “Tiễn ném ta vẫn giấu trong lọ ấy chứ!”

Nàng đặt lọ đồng vào ngày chính giữa khách đường, lại lấy bốn chiếc chén trà từ trên bản lần lượt đặt trên thảm dưới đất, xong rồi vỗ tay cười nói: “Xong rồi!

Xem như bốn chiếc chén trà này sẽ là cự ly năm thước, một trượng, hai trượng và ba trượng.

Chúng ta phải cẩn thận một chút, đừng để đạp lên chén trà đấy nhé.”

Minh Châu cầm ba cây tiễn chạy ra ngoài hai trượng, nhắm chằm chằm vào đích, ném liền ba tiền, chỉ nghe “Teng!

Teng!

Teng!” ba tiếng liền, ba cây tiễn được ném chính xác vào lọ đồng.

“Thế nào?

Không đến nỗi tồi, đúng không?”

Minh Châu dương dương tự đắc cười hỏi.

Hai tiểu cô nương Bùi gia cũng thường chơi trò ném tiễn, nhưng lại không bản lĩnh được bằng Minh Châu, Uyển Nhi kinh ngạc hỏi: “Minh Châu, ngươi có thể đi tham gia thi đấu được đấy.”

“Tất nhiên rồi, ta luyện tập ròng rã một năm trời, mười cây tiễn ngoài ba trượng ta cũng ném được vào tám cây đấy nhá.

Năm ngoái thi ném lọ tại phường Vụ Bôn, ta đứng thứ hai đấy.”

Bùi Vũ nghe xong bèn như bong bóng xì hơi, nói: “Vậy thì còn gì để chơi nữa, chơi thế nào rồi thì ngươi cũng là người thắng thôi.”

“Hai con nha đầu ngốc các ngươi, đâu phải chỉ có ba người chúng ta chơi đâu, còn tỷ phu của ta nữa mà!

Hôm nay ta quyết phải chiến thắng tỷ phu, để hắn cũng phải nếm thử lợi hại của bổn cô nương.”

Minh Châu giao tiễn cho họ, cười nói: “Các ngươi chờ đấy, ta đi tìm huynh ấy đến đây.”

Nhìn Minh Châu hớn hở chạy đi.

Bùi Vũ khẽ giọng nói với Uyển Nhi: “Uyển Nhi tỷ, hình như tỷ ấy với Lý Khánh An cũng có phần…”

“Đừng nói nữa, đầu ta hơi đau, ta muốn đi ra ngoài hít thở chút không khí trong lành, muội ở đây chờ Minh Châu về vậy!

Đợi khi nào tỷ ấy về thì nói với tỷ, ta không muốn chơi nữa, về nhà trước rồi.”

Bùi Vũ hiểu tâm tư của Uyển Nhi, bèn gật gật đầu, Uyển Nhi thấy nàng nhận lời bèn vội vã chạy ra ngoài.

Minh Châu như một cơn gió cuốn thẳng vào phòng khách nhỏ, vừa đẩy cửa đi vào mà không khỏi ngỡ ngàng, cả cậu, phụ thân, và đại ca đều có mặt, duy không thấy Lý Khánh An đâu.

Nàng lăng lặng đi đến bên huynh trưởng hỏi: “Đại ca, tỷ phu đi đâu rồi?”

“Hắn không phải đi tìm các muội sao?

Sao, không gặp được à?”

Độc Cô Trường Phụng cười nói.

“Kỳ quái, hắn đi đâu tìm bọn muội?”

Minh Châu lẩm ba lẩm bẩm, xong nàng lại ra khỏi phòng khách nhỏ, đương gặp một nha hoàn đi đến, bèn hỏi: “Xuân Đào, ngươi có nhìn thấy cô gia không?”

Nha hoàn chỉ về hoa viên nhỏ ở phía đông cười nói: “Nô tỷ nhìn thấy cô gia đi về phía kia.”

Minh Châu biết bên đó có một tiểu đình, đoán chắc Lý Khánh An đã đi đến chỗ mái đình, bèn bước nhanh đi về hướng ấy.

Hôm nay bôn ba cả một ngày.

Lý Khánh An quả thật cũng đã mệt mỏi.

Vừa nãy hắn lại uống vài ly cùng mọi người, sau bèn mượn cớ đi ra tìm ba cô nương trẻ.

Lúc này, hắn nghe tiếng chuông từ chùa vọng đến, du dương trầm bổng, lòng người bỗng chốc cũng như thanh thoát hơn trên cõi trần tục.

Hắn bị tiếng chuông thu hút, bất tri bất giác đi đến đông hoa viện lúc nào không hay.

Đông hoa viện của Độc Cô phủ kỳ thật là một ao sen, chiếm diện tích khoảng ba mẫu, bên trong được trồng đầy hoa sen, lại trải ra một lối đi nhỏ trực tiếp thông đến trong ao nước, phía cuối lối đi chính là một mái đình, nằm ở trung tâm của ao sen, mái đình này bèn gọi là ‘Dữ hà đồng tọa đình’ (mái đình cùng ngồi với sen), là nơi lý tưởng cho mùa hạ ngắm sen, nhưng mà lúc này đã là Trung Thu, hoa sen đều đã héo khô, lá sen cũng từ từ ngả vàng hóa khô, qua thêm một tháng nữa bèn là tiết đào cũ sen rồi.

Lý Khánh An bước nhanh tiến gần mái đình, vừa ngẩng đầu lên, lại thấy trong mái đình hình như có người, xem kỹ một chút nữa, lại là một nữ tử, dung mại tuyệt mỹ, thon dài yêu điệu, trâm cài rũ đầu đuôi én, ngọc thể kiều thân đẹp đẽ, thân mặc váy dài la y màu lục nhạt, dưới ánh trăng tản xạ lấp lánh chiếu sáng, nàng đang vịn ngồi trên lan ca, hình như là đang thưởng thức cảnh sắc ao sen đêm thu.

Lý Khánh An bỗng nhận ra cô gái này, hóa ra lại là Bùi Uyển Nhi, sao nàng lại một mình ở đây vào giờ này?

Dưới ánh trăng, hắn vẫn nhìn rõ nỗi ưu sầu nhàn nhạt trong mắt nàng, Hắn từ từ đi đến gần đình, cười nói: “Bùi cô nương!”

Bùi Uyển Nhi giật mình, vừa quay đầu lại thì thấy Lý Khánh An đương đứng tại lối vào đình mim cười nhìn mình.

Bùi Uyên Nhi vội hoảng hốt đứng dậy, tim nàng đập thình thịch một cách dữ dội, cố thế nào cũng không kiềm lại được.

Nàng cúi gằm mặt, khẽ giọng gọi: “Lý đại tướng quân, sao huynh lại ở đây?”

“Ta nghe có tiếng chuông nên bị đi theo đến đây, không ngờ ở đây lại có một mái đình nghỉ chân, bèn qua xem thử thì lại gặp cô nương tại đây.”

Lý Khánh An từ từ tiến lại gần nàng, cười nói: “Sao nàng không đi cùng Minh Châu và Bùi Vũ?”

“Hai người muốn chơi ném lọ, ta không mấy hứng thú với trò đó nên đi ra dạo.

Ta sẽ quay vào liền bây giờ.”

“Cô nương cứ ngồi chơi thêm một lúc, không phải vội quay về, khó khăn lắm mới gặp được nàng tại đây mà.”

Lý Khánh An vốn dĩ cũng không có ý gì đặc biệt, nhưng sau khi nói ra hắn mới phát hiện câu nói của mình không ổn lắm.

Nếu như là bạn bè bình thường thì cũng chẳng sao, đằng này hắn lại vừa đạt thành thỏa thuận liên hôn với Bùi gia, vậy có nghĩa là Bùi Uyên Nhi sẽ sắp phải sả cho hắn làm vợ.

Như thế này, quan hệ của họ đã không còn bình thường, câu nói này của Lý Khánh An càng nghe lại càng thấy có ẩn ý.

Lý Khánh An vốn định sẽ sửa lại, nhưng lại thấy Bùi Uyển Nhi đầu cúi thấp, hai má ửng hồng, cặp mắt thu thủy đưa tình, có phần vui vì điều này, nom rất ư đáng yêu nên lời định tuôn ra lại nuốt vào lại.

Hai người bỗng chốc không biết nói gì, không khí cũng trở nên ngượng ngùng.

Lý Khánh An nhìn nhìn xung quanh, nói: “Ao này quả thật không tồi, ta có thể tưởng tượng được tình cánh hoa sen nở rộ đầy ao vùa ngày hè.

Bùi cô nương, cô nương có thích hoa sen không?”

“ừm!

Vườn sau nhà muội cũng có một cái ao, trong ao trồng đầy hoa sen.

Mỗi khi hè về5 hương sen thơm phức bay khắp vườn.

Có điều muội vẫn thích mùa xuân hơn, cái màu xanh non tươi mới, cái mùi thơm lá sen ấy, cả hoa sen nữa!

Hoa sen lúc ấy cũng đã vừa mới nhú, ý cảnh ấy muội cũng chẳng biết phải diễn tả thế nào nữa!”

Lý Khánh An mim cười nói: “Đó là ‘sen vừa mới nhú sừng lên, chuồn chuồn đâu đã tới liền đậu chơi’ (*Bài thơ “Ao Nhỏ” của Dương Vạn Lý - dịch thơ Nguyễn Hà), đúng cảnh tượng thế này phải không?”

Bùi Uyển Nhi khẽ giọng lẩm bẩm hai lần, mắt nàng sáng rực lên, tán thưởng nói: “Chính là cái ý cánh này, thơ của đại tướng quân quả thật là diễn tả thật sát sao.”

“Ha ha!

Lúc rành rỗi, ta thinh thoảng vẫn có làm vài bài thơ.

Kỳ thực với ao sen tàn ngày hạ này, cũng có ý cảnh thi vị của nó, chỉ là nàng có biết đi thưởng thức, cảm nhận mà không thôi.

Mấy hôm trước cứ mưa ngân liên miên, nếu là ta, ta cũng sẽ đến đình này ngồi chốc lát, nhắm tịt mắt lại để nghe tiếng mưa xào xạc đánh vào lá sen, ý cảnh này chính là ‘bóng thu loang ánh sương rung; tàn sen nghe tiếng lạnh lùng mưa rơi’ (*Bai thơ “ở Lạc Thị Đình nhớ nhưng Thôi Ưng và Thôi cồn” của Lý Thương n - dịch thơ Tiêu Văn @Mặc hương).”

Khác với việc tặng xe hơi nhà lầu để theo đuồi con gái như thời hiện đại, người thời Đường thường dùng thơ để tán gái nhiều hơn!

Một bài thơ hay đủ để đánh động lòng nữ nhi.

Năm xưa chính Lý Khánh An cũng đã dùng hai câu “Say khướt khêu đèn ngắm kiếm, mộng về cõi rúc liên thanh, tiệc mở lộc khao đều quân tướng, đàn sáo lừng vang khúc quân hành, sa trường thu điểm binh (*Sưu tầm trên mạng).”

đánh động lòng Minh Nguyệt, Hôm nay hắn lại bổn cũ soạn lại, dùng thơ về sen xuân và sen thu để đánh động lòng Bùi Uyển Nhi.

Kỳ thực, với Bùi Uyển Nhi, trong lòng hắn đa phần vẫn là lòng thương.

Bùi Uyển Nhi và hắn đã định danh phận, dù hắn có say khước giở trò trước mặt Bùi Uyển Nhi đi chăng nữa, cũng không thể thay đổi sự thực về cuộc hôn nhân giữa nàng và hắn.

Chỉ là hắn cảm thấy, quan trọng hơn nữa vẫn là dùng tình cảm ấm áp để đánh động lòng mỹ nhân vẫn tốt nhất, để nàng được nếm vị mật ngọt của tình yêu đôi lứa.

Quả nhiên, một câu ‘‘tàn sen nghe tiếng lạnh lùng mưa rơi”, ánh mắt Bùi Uyển Nhi trở lên mông lung nồng say.

Mãi một hồi sau, nàng mới khẽ giọng thở dài nói: “Bóng thu loang ánh sương rung, tàn sen nghe tiếng lạnh lùng mưa rơi, ý cảnh mới thơ mộng tuyệt đẹp biết mấy.”

Nàng quay lại nhìn Lý Khánh An thi một lễ, lòng đầy cảm kích nói: “Đa tạ bài thơ của Lý đại tướng quân, khiến tiểu nữ hôm nay cũng có thể cảm nhận được ý thơ tuyệt mỹ.”

Lúc này, một cơn gió đêm cuốn đến, khiến người ta cũng nhận được một chút hơi lạnh của ngày thu.

Lý Khánh An thấy Bùi Uyên Nhi váy áo mỏng manh, bèn dịu dàng nói: “Uyển Nhi cô nương, chúng ta quay về thôi!”

“ừm!”

Bùi Uyển Nhi ngoan ngoãn gật gật đầu, xong bèn đi theo Lý Khánh An ra khỏi đình.

Vừa đi ra thì Lý Khánh An lại quẹo về góc bên phải, đấy đâu phải đường để quay về, mà là đường đến một rừng liễu rậm rạp gần đấy.

Bước chân của Bùi Uyển Nhi hơi do dự một chút, rồi rốt cuộc nàng cũng từ từ theo Lý Khánh An đi về phía trước.

Bước chân của Lý Khánh An cũng chận dần, để Bùi Uyển Nhi có thể đi vai kề vai cùng mình.

Lặng lẽ đi được vài bước.

Lý Khánh An bèn nhẹ nhàng nắm lấy bản tay ngọc ngà của Bùi Uyển Nhi.

Lúc đầu nàng có ráng giằng tay lại, rốt cuộc không thoát khỏi tay hắn, nàng e thẹn khôn xiết, chỉ biết quay đầu sang một bên, một tay còn lại thẹn thùng che lại má ngọc, nhưng qua mắt nàng vẫn không giấu nỗi niềm vui trong lòng.

Lý Khánh An cứ thế nắm tay Bùi Uyển Nhi từng bước đi về phía rừng liễu.

Trong lòng hắn cũng bắt đầu nóng lên từ từ, nhưng ngay lúc này, hắn bỗng nghe giọng nói dỗi hờn từ sau: “Hai người đang làm gì thế?”

Khiến hai người phát hoảng vội buông tay ra.

Vừa quay đầu, đã thấy Minh Châu sắc mặt giận dữ nhìn chằm chằm mình.

Mắt nàng cơ hồi như đang bốc lửa.

Minh Châu tìm quanh một vòng mà không thấy Lý Khánh An đâu, lại nghe bà giúp việc quản ao sen này nói, cô gia cùng Bùi cô nương đang ở trong đình.

Lòng nàng thấy kỳ lạ, bọn họ ở trong đình làm gì?

Nàng đã vội vội vàng vàng đến đây, cuối cùng cũng tìm được họ, không ngờ lại nhìn thấy cái màn khiến nàng phẫn nộ đến tột cùng này: Hai người họ lại tay nắm tay!

Minh Châu cơ hồ giận không còn lý trí.

Nàng chạy như bay đi lên, song giữa chừng lại đứng khựng lại.

Lồng ngực nàng phập phồng liên tục, cố hết sức mình để cưỡng lại phẫn nộ uất ức trong lòng, nàng nhìn chằm chằm Lý Khánh An nói: “Tỷ phu, tỷ tỷ không có ở nhà, huynh làm như vậy, huynh không thấy có lỗi với tỷ tỷ sao?”

Lý Khánh An lúc này mới ý thức được Minh Châu không biết được hắn và Uyển Nhi đã đính hôn, trong lòng hắn không khỏi áy náy, bèn dịu giọng nói với Minh Châu: “Minh Châu, sự tình không phải như muội nghĩ đâu.”

“Muội có thể nghĩ gì cơ chứ!”

Giọng Minh Châu nghẹn ngào, nàng quay đầu nhìn lên vầng trăng cô quạnh lặng lẽ trên trời cao, môi nàng cắn chặt cơ hồ như đã ứa máu, nàng run giọng rung rức nói: “Muội có là ai của huynh đâu, muội làm sao quản huynh được?

Huynh đường đường Triệu vương điện hạ, huynh muốn có bao nhiêu người phụ nữ không được.

Muội chẳng qua là một trái táo xanh vừa chua vừa chát, làm gì có tư cách gì quản huynh, nhưng đây là nhà của muội, dù huynh có thích đi hái hoa thơm trái ngọt đi chăng nữa, thì huynh cũng không được hái ở nhà muội.

Như thế quá ức hiếp người khác!”

Nói xong, Minh Châu lệ rơi như mưa, nàng nhanh chân quay đầu bỏ chạy.

Không biết bao lâu sau, nàng chạy đến dưới một góc cây to, không kiềm được, gục đầu vào cây khóc nức nở.
 
Thiên Hạ Full
Thiên Hạ 10


Thiên Hạ

Tác giả: Cao Nguyệt

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự

Nhóm dịch: Huyết Tiễn Ngũ Gia và Huntercd

Nguồn: Mê Truyện và Vip Văn Đàn

Ebook by: Kiếm Giới

Creator by: Thủy Hỏa Thần

-------o0o-------

Chương 472: Sứ giả Thổ Phồn

Đêm đã khuya, xe ngựa của Lý Khánh An từ từ rời khỏi Độc Cô phủ, tiến về phía ngoài thành.

Trong xe ngựa, ngoại trừ Lý Khánh An ra, còn có hữu tướng Bùi Mân, hắn cố ý đi trễ một bước, hắn có lời muốn nói với Lý Khánh An.

Xe ngựa trong lúc di chuyển khẽ lay động.

Lý Khánh An bình thản tựa vào vách xe, đôi mất khẽ nhắm, ánh trăng màu trắng bạc xuyên qua cửa sổ xe rọi trên khuôn mặt hắn, làm cho khuôn mặt giàu góc cạnh của hắn tràn đầy một sức hút thần bí.

“Tướng quốc, ta muốn để cho Độc Cô Trường Phụng xuất nhiệm Thái phủ tự Thiếu khanh kiêm Độ chi sứ, ngươi cảm thấy thế nào?”

Tiếng nói của Lý Khánh An rất thấp trầm, tuy nói là thương lượng, nhưng trong ngữ khí của hắn mang một thứ sức mạnh khó mà kháng cự, tim của Bùi Mân lúc này bỗng chốc được thà lóng, hắn vốn tưởng rằng Lý Khánh An sẽ bị vây khốn bởi tình cảm mà tâm trạng trầm lặng, nhưng bây giờ xem ra, hắn căn bản không bị việc của Uyển Nhi và Minh Châu ảnh hưởng, suy nghĩ của hắn vẫn vô cùng rõ ràng, thật ra Bùi Mân cùng đồng hành với hắn, chính là muốn bàn một chút về việc của Trường Phụng, không ngờ bản thân hắn lại chủ động đề xuất ra, làm cho Bùi Mân vô cùng vui mừng.

Thái phủ tự là cơ quan chưởng quản tài sản và lương thực dự trữ của Đại Đường, nó không có quyền hành xử của tài sản, nhưng Chi độ sứ thì thương đương với ủy ban kế hoạch phát triển của hậu thế.

Lý Khánh An để Độc Cô Trường Phụng đảm nhiệm hai chức vụ này, chính là tương đương với phó giám đốc ngân hàng nhân dân kiêm chủ nhiệm ủy ban kế hoạch phát triển của hậu thế, quyền lực tương đối lớn.

Rất hiển nhiên, hắn là muốn để Độc Cô thị từng bước chưởng quyền rồi, thật ra đây cũng là sự việc nằm trong tình lý, bản thân Lý Khánh An không có huynh đệ thúc điệt gì, hắn chỉ có thể dựa vào sự ủng hộ của thê tộc, Độc Cô thị là hoàng thân quốc thích, cũng là một trong những hào môn của Đại Đường, hắn làm sao có thể không ra sức tận dụng, nhưng điều khiến hắn có chút tiếc nuối là, hắn từ trước đến nay vẫn chưa tìm được một tộc nhân Độc Cô đủ để hắn tín nhiệm trông cậy, sự tín cậy này không phải chỉ tín nhiệm, mà là phải có một thứ năng lực có thể gánh vác trọng trách, đáng tiếc là sau khi Độc Cô Thích qua đời, trong gia tộc Độc Cô hắn đã tìm không thấy một người như thế nữa.

Nhạc phụ của hắn tuy đã làm qua Dương Châu trưởng sứ, làm qua Giang Hoài chuyên vận sứ, làm qua Tư nông Tự khanh, còn một thời nhập tướng ngắn ngủi, nhưng Lý Khánh An cứ cảm thấy trên người Độc Cô Hạo Nhiên thiếu một thứ gì đó, hắn cũng không nói rõ được, có lẽ là do năm xưa Độc Cô Hạo Nhiên không chịu nổi sự dụ dỗ của Lý Long Cơ, muốn đem Minh Nguyệt đưa vào trong cung, việc này ở trong lòng Lý Khánh An đã để lại nỗi ám ảnh, làm cho hắn cứ có chút không tin được Độc Cô Hạo Nhiên.

Nhưng hôm nay sự xuất hiện của Độc Cô Trường Phụng làm cho Lý Khánh An ở trong gia tộc Độc Cô lại nhìn thấy được hi vọng, không chỉ bởi vì hắn là cậu cả của mình, điều quan trọng hơn là người này vô cùng cần mẫn chịu khó, từ Chủ bộ, Huyện lệnh, từng bước làm đến Hứa Châu trưởng sứ, có kinh nghiệm chính trị phong phú, hơn nữa hắn cũng rất có nguyên tấc, mình dò thám hắn có thể này mở rộng chiêu mộ đến mười vạn hộ di dân hay không, hắn không hề nói nương theo ý mình, mà là dùng một lượng số liệu lớn để uyển chuyển nói với minh, không thể chiêu mộ đến mười vạn hộ di dân.

về điểm này làm cho Lý Khánh An vô cùng tán thưởng, thẳng thắn mà không cứng rắn, thực tế mà không hư ảo, thê tộc như vậy mới có thể khiến hắn tin cậy, hơn nữa lại còn là cậu cả của mình, hắn nhất định phải ra sức vun đắp.

Bùi Mân cũng cười nói: “Thật ra ta cũng muốn bàn với ngươi một chút về chuyện của Trường Phụng.

Trong khảo bình của Lại bộ, hắn gần như là năm nào cũng là khảo bình thượng thượng, Hà Nam đạo của năm nay đại hạn, Hứa Châu thái thú Ngô Trung Hoàn là tân thượng nhiệm, vẫn còn chưa nắm rõ tình hình, vì vậy việc kháng hạn gần như là đều đè lên người Trường Phụng, hắn có thể làm bình ổn cục thế Hứa Châu, không xuất hiện thảm kịch người đói chết, có thể nói công lao cực lớn, cũng rất có năng lực, vì vậy Lại bộ quyết định điều hắn trở về Trường An, xuất nhiệm Kinh Triệu thiếu doãn, như vậy thì có thể xuất nhiệm Kinh Triệu doãn bất cứ lúc nào, đây là biện pháp thăng tiến nhanh nhất, nếu như nạươi cảm thấy hắn xuất nhiệm Độ chi Lang trung thích hợp hơn, vậy thì ta có thể hoán đổi lại một chút.”

Lý Khánh An không lập tức trả lời câu nói của Bùi Mân, lời của Bùi Mân đã nhắc nhở hắn, hắn lúc đầu còn suy nghĩ đến việc Độc Cô Trường Phụng khá trẻ tuôi, không đủ để đảm đương đại nhiệm, nhưng sự biểu hiện của hắn ở Hứa Châu lại tựa hồ nói rõ hắn rất có năng lực, nếu như đặt lên trên vị trí Kinh Triệu thiếu doãn, quả thật là một đường đi ngắn có thể đề bạt nhanh nhất, hắn quả thật không suy nghĩ chu đáo bằng Bùi Mân.

Lý Khánh An lập tức gật đầu nói: “Vậy thì theo phương án ban đầu của ngươi, vẫn nhậm mệnh hắn là Kinh Triệu thiếu doãn như cũ, còn về Thái phủ tự Thiếu khanh kiêm Độ chi sứ, ta định từ An Tây điều người, để Lưu Yến chủ quản tài chính ở An Tây đến đám nhiệm, tướng quân cho rằng thế nào?”

Bùi Mân ha ha cười nói: “Thì ra đệ nhất thần toán của Thái phù tự đã chạy đi An Tây rồi à, ta bảo là hắn tại sao lại mất tích một năm hơn, được, hắn đủ để đàm nhiệm.”

Lúc này, xe ngựa đã đến Bùi phủ.

Bùi Mân đứng dậy chắp tay cười nói: “Đại tướng quân hôm nay có chút mệt rồi, hãy sớm nghỉ ngơi đi!

Ngày mai cũng không có việc gì, có thời gian đi với Minh Châu ra ngoài dạo phố, đứa nhỏ đó.., ai!”

“Tướng quốc cũng nghỉ ngơi sớm, ngày mai có thể sẽ có sứ giả Thổ Phồn tiến kinh, ta đoán là người đến đều không vừa đâu.”

Bùi Mân ngẩn ra, vội vàng hỏi: “Thổ Phồn sứ giả tới lúc nào, tại sao quan địa phương dọc đường không có bẩm báo triều đình?”

“Bọn họ từ Kiếm Nam qua đây, ta hôm qua mới nhận được tin tức từ Lạc Cốc quan.”

“Từ Kiếm Nam đến, tin tức của bọn họ quả là rất nhanh nhạy.”

Bùi Mân cười một tiếng, bèn chắp tay với Lý Khánh An nói: “Vậy được, ta sẽ hồi phù trước đây.”

“Tướng quốc đi thong thả!”

Bùi Mân xuống xe ngựa.

Lý Khánh An nhìn theo hắn mãi đến khi hắn vào phủ, lúc này mới nói với phu xe: “Ra thành, về quân doanh!”

Xe ngựa khởi động, lộc cộc chạy về phía ngoài thành.

Lý Khánh An nhìn vào một mảnh trăng đơn độc trên bầu trời, hắn không khỏi thở dài, việc của Minh Châu thì hãy để Minh Nguyệt đi xử lý vậy!

Hắn không muốn, cũng không có sức lực đi nhúng tay vào những việc này nữa, sự đi đến của sứ giả Thổ Phồn, có thể nào là dự báo sự phục hưng của Thổ Phồn.

“Thôi thiếu khanh, ta lần trước đến Trường An đã là chuyện của hai mươi năm trước rồi, lần này đến Đại Đường lần nữa, vẫn cảm nhận được Trường An cũng phồn thịnh như hai mươi năm về trước vậy.”

Đạt Tán Đốn Tố nhìn vào dòng người rộn ràng náo nhiệt trên đại lộ Chu Tước và bố cục hùng vĩ của thành Trường An, hắn không khỏi thở dài sâu sắc nói.

Thôi Tấn cũng cười nói: “Hai mươi năm vẫn sẽ có rất nhiều thay đổi, có một số việc không đi sâu sẽ không cảm nhận được.”

Đạt Tán Đốn Tố mim cười nói: “Hai mươi năm trước ta đã không đi sâu rồi, bây giờ đương nhiên không cảm nhận được, nhưng mà Đại Đường xuất hiện hai triều đình, đây quả là vượt ngoài dự đoán của mọi người.”

Thôi Tấn điềm đạm nói: “Người Hán chúng tôi từ xưa đã là họp lâu tất chia, chia lâu tất hợp, sự chia cắt tạm thời tất sẽ mang lại thịnh Đường lớn mạnh hơn, nhưng những phiên quốc khác ở xung quanh Đại Đường, một khi chia cắt sẽ đi đến suy yếu, mãi đến diệt vong, đặc sứ mời!”

Đạt Tán Đốn Tố cười aượng hai tiếng, cũng nói: “Dọc đường vất vả rồi, là phải nghỉ ngơi một chút rồi.”

Sứ đoàn Thổ Phồn tiếp tục tiến lên trước, rất nhanh đã đi đến hoàng thành, khách quán của Hồng Lư tự nằm ở bên trong hoàng thành, có người chuyên trông nom, gian đoạn trước sứ giả các nước Tây Vực đến kinh thành chúc mừng đăng cơ đã lũ lượt ra về rồi, nhà trống trong khách quán rất nhiều, sứ đoàn Thổ Phồn ngay tức khắc được sắp xếp xong chỗ ở.

Đạt Tán Đốn Tố vừa sắp xếp chỗ ở xong, ngay cả bữa trưa vẫn còn chưa kịp ăn, bèn bắt đầu chuẩn bị tư liệu hội đàm lần đầu tiên với triều Đường vào buổi trưa.

Trong gian phòng, hai phó thủ đang bận rộn chuẩn bị tư liệu, Đạt Tán Đốn Tố thì chắp tay ra sau đi đi lại lại trong phòng, suy nghĩ sự đàm phán sắp diễn ra với triều Đường.

Đã trải qua mấy năm chăm lo việc nước và cải cách chính trị, nhất là Thổ Phồn đã phóng khoáng hơn đối với sự khống chế nô lệ và sự làm suy yếu mấy đại gia tộc như Ng Ngng thị, làm cho triều đình Thổ Phồn đã gia tăng mạnh khả năng khống chế đối với các bộ lạc cao nguyên, nguồn binh tăng vọt, hùng binh Thổ Phồn đã từ buổi đầu Tán phổ đăng cơ chưa đến mười vạn người, phát triền đến binh sĩ mang giáp ba mươi vạn, súc vật mấy trăm vạn con, không chì hoàn toàn khôi phục được sự suy yếu một thời, hơn nữa thực lực hùng mạnh, lại càng vượt qua thời đại lão Tán phổ.

Thổ Phồn bây giờ đã không còn cam lòng với sự thất bại của mấy năm trước, bọn họ phải đoạt lại đất đai đã từng một thời mất đi, nhất là Cửu Khúc và một vùng Đại Phi Xuyên thịnh sản lương thực, phải đem lãnh thổ quốc gia khôi phục đến mức độ tám năm về trước của Đại Đường, cũng chính là hai nước Đường Phồn lấy Thạch Bảo thành làm ranh giới.

Đại tướng Thượng Tức Đạt Tán kiến nghị.

Thổ Phồn phải song song tiến hành văn công võ lược, không chỉ phải xuất binh tranh đất, còn phải phái sứ thần đi đến Đại Đường đàm phán, từ mặt chính trị giành lấy ưu thế cao nhất.

Đạt Tán Đốn Tố nhắm mắt trầm tư, trước khi đi Tán phổ căn dặn nhiều lần, nhiệm vụ trong chuyến đi này của hắn là xin quân Đường rút khỏi một vùng Tích Thạch sơn, đem Bách Hải và Ô Hải trả lại Thổ Phồn, chỗ đó trước giờ đều là lãnh thổ của Thổ Phồn, nếu như quân Đường có thể lùi về đến Đại Phi Xuyên.

Thổ Phồn nguyện cùng Đại Đường hội minh (là nghỉ thức gặp mặt và liên minh giữa các chư hầu thời cổ; thời Xuân Thu, các nước chư hầu nhỏ hơn đã liên kết tác chiến để chống đỡ nước lớn; những nước lớn hơn lợi dụng thực lực và sức ảnh hưởng của mình, uy hiếp ép buộc các nước nhỏ gia nhập vào chiến tuyến của mình, cũng đã từng ‘hội minh’).

Đạt Tán Đốn Tố ở Thành Đô đã yết kiến nam Đường hoàng đế Lý Long Cơ, yêu cầu của bọn họ bị Lý Long Cơ không chút do dự mà cự tuyệt rồi, vậy thì chuyến đi Trường An lần này, sẽ lại có thu hoạch lớn bao nhiêu?

Đạt Tán Đốn Tố không hề ôm hi vọng gì.

“Đại luân, tư liệu và lễ vật đã chuẩn bị xong, vừa rồi Đại Đường cũng phái người đến thúc giục qua hai lần, thời gian yết kiến sắp phải bắt đầu ngay rồi.”

Đạt Tán Đốn Tố gật đầu, nói: “Vậy được!

Bây giờ xuất phát đi Đại Minh cung.”

Nơi sứ thần Thổ Phồn yết kiến hoàng đế Đại Đường sắp xếp ở trong phó điện của Tử Thần điện, ngoại trừ hoàng đế thiếu niên Lý Thích ra, còn có giám quốc Lý Hanh, cùng với toàn thê thành viên chính sự đường, ngoài ra quan viên chủ yếu của Hồng Lư tự cũng tham gia yết kiến.

Từ sau khi Lý Dự đăng cơ, hắn ra sức mở rộng làn gió giản lược, phế trừ đi rất nhiều lễ nghỉ phiền phức, trong đó cũng bao gồm việc tiếp kiến sứ giả ngoại bang, chẳng hạn như cứ hành thịnh yến, ban thưởng lớn và nghỉ thức tiếp kiến phức tạp xa hoa v.v.., đều toàn bộ bị phế trừ, đã tiết kiệm được một lượng lớn sức người sức của.

Sau khi Lý Thích đăng cơ, cơn gió giản lược này có được sự nối tiếp rất tốt.

Lý Khánh An nắm thực quyền trong tay đặc biệt tán thưởng sự giản lược này, hắn không chỉ từng nói một lần, tiếp kiến ngoại phiên không quan trọng về hình thức, mà quan trọng ở quy cách tiếp kiến, ví dụ như hôm nay tiếp kiến sứ thần Thổ Phồn, toàn thể thành viên chính sự đường đều tham dự, bèn đủ để thể hiện sự coi trọng đối với Thổ Phồn.

Thời gian tiếp kiến định ở đúng vào giờ Mùi, cũng chính là chiều hai giờ của hiện nay, chưa đến giờ Mùi, các thành viên chính sự đường tham gia tiếp kiến đều lũ lượt từ Đại Minh cung và hoàng thành kéo đến, hiện nay trong bảy thành viên chính sự đường.

Triệu vương đảng đã chiếm bốn người.

Trương đảng một người.

Giám quốc đảng chỉ có hai người, thực lực rõ ràng là đã không đối xứng.

Để cứu vãn một ván này, hôm qua bèn đã xảy ra sự kiện huyện Tân Phong, việc này nhìn giống như là có chút bỏ lơ không màng đến nữa, nhưng thật sự không phải vậy, việc này chỉ là một nét bút dự báo (*foreshadowing), sự phát tác của nó không phải là hiện tại, mà là ở vào tương lai không xa, sau khi quân Quan Trung lũ lượt tiến vào Hà Nam đạo, sự việc di dân An Tây sẽ gặp phải khó khăn, lúc đó sẽ là lúc bọn họ sẽ trả treo mặc cả.

Vì vậy sau sự kiện huyện Tân Phong.

Giám quốc đảng cũng giống như chẳng có việc gì xảy ra vậy, lúc này, trong triều phòng của Lý Hanh ở Tử Thần điện.

Lý Hanh đang đứng trước cửa sổ, dõi theo xe ngựa chờ Lý Khánh An từ từ tiến gần, từ cửa sổ của hắn, có thể nhìn thấy rõ tình hình xảy ra bên ngoài Tử Thần điện.

Nhìn Lý Khánh An từ trên xe ngựa đi xuống, khóe môi của Lý Hanh đã lộ ra một nụ cười khó phát hiện, sáng hôm nay, phụ thân Lý Long Cơ của hắn phái người đưa cho hắn một lá thư, nói quân đội của Thổ Phồn đang tiến hành việc điều động quy mô lớn, rất có thể là sắp phải dụng binh với Đại Đường rồi, muốn bọn họ phải giữ gìn sự cảnh giác đầy đủ.

Đây vẫn là lần đầu tiên kể từ phụ thân sau khi đi Ba Thục viết thư cho hắn, tuy là mượn cớ nói với hắn việc của Thổ Phồn, nhưng trong thư vẫn là thổ lộ ra một thứ khẩu khí dạy dỗ ân cần đặc trưng của phụ thân đối với con trai, hơn nữa bản thân việc viết thư cho hắn thì cũng không giống bình thường.

Lý Hanh nhạy cảm ý thức được, phụ hoàng của hắn có chút ý muốn hòa giải với hắn.

Phụ hoàng của hắn đã bảy mươi hai tuổi rồi, hơn nữa thân thể cực kỳ xấu, có thể băng hà bất kỳ lúc nào, rất hiển nhiên, hắn đã bắt đầu sắp xếp chuyện hậu sự rồi, mấu chốt bây giờ chính là vấn đề người thừa kế, hoặc là thập bát lang Lý Mạo, hoặc là thập

lục lang Lý Lân, hoặc có lẽ sẽ là mình.

Nếu như phụ hoàng lựa chọn hắn làm người thừa kế.

Lý Hanh không hề cảm thấy buồn cười, vốn dĩ tư tưởng chính trị của hắn rất sát với phụ hoàng, dựa vào tông thất quyền quý, tăng cường sự khống chế đối với dân chúng, nếu không năm xưa cũng sẽ không lựa chọn hắn làm thái tử.

Huống chi để hắn trở thành người kế thừa, hai Đại Đường tạm thời chia cắt sẽ tức tốc họp lại thành một, đây cũng là điều mà phụ hoàng hắn hi vọng nhìn thấy nhất, sau khi đã một lần nữa thỏa mãn cơn nghiện hoàng đế một phen, vị phụ hoàng cố chấp này của hắn bắt đầu phải đối diện với hiện thực rồi.

Vì vậy mới có lá thư nhắc nhở hắn cảnh giác Thổ Phồn gởi đến.

Suy nghĩ của Lý Hanh lại quay về trên lá thư này.

Thổ Phồn sẽ có thể tiến công Đại Đường; nếu như thật sự như vậy, vậy Lý Khánh An thì phải tạm thời rời khỏi Trường An rồi, đây là một cơ hội hiếm có a!

Nghĩ vậy.

Lý Hanh quay đầu nói với Vương Củng đang đứng bên cạnh: “Tư lịch và khào bình của Độc Cô Trường Phụng ta đều đã xem qua, có thể cho sự đề bạt đặc biệt, cuộc họp chính sự đường ngày mai, ngươi có thể đề nghị Vương Dư chuyển nhiệm Lạc Dương doãn, Độc Cô Trường Phụng có thể trực tiếp đề bạt làm Kinh Triệu doãn.”

Chương 473: Ông cháu đoạn tình

An Bảo Ngọc rời khỏi tử thần điện, liền vội vội vàng vàng đi đến hoàng thành.

Lý Khánh An ở lại bộ của hoàng thành có một phòng triều tạm thời.

Nhưng khi hắn chạy tới hoàng thành, lại được biết là Lý Khánh An có chuyện quan trọng đột xuất, đã quay về quân doanh rồi, đồng thời để lại cho hắn một phong thư.

An Bảo Ngọc mở thư ra, không khỏi sửng sốt ra.

Lý Khánh An không ngờ lại nhờ hắn lấy cho được tấm bản đồ mà hôm nay sứ già Thổ Phồn đã mở ra trên Tử Thần thiên điện.

Hồng Lư Tự khách quán mà người Thổ Phồn ở chính là do Vũ Lâm quân phụ trách bảo vệ việc an toàn.

Lý Khánh An nhờ hắn trộm bản đồ, không phải là cậy việc trông coi mà ăn cắp sao?

An Bảo Ngọc không khỏi lâm vào trầm tư, làm thế nào mới có thể lấy bản đồ tới tay đây?

Tử Thần điện là đại điện thứ ba của Đại Minh cung, là chính điện nội nha của Đại Minh cung, và cũng là kiến trúc lớn thứ ba sau Hàm Nguyên điện.

Tuyên Chính điện trong Đại Minh cung, tính cà Các môn hai bên trái phải, và Đình Anh điện phía tây, sùng các nguy nga, kiến trúc lầu sừng sững, khí thế cực kỳ hùng vĩ.

Lúc này, trong phiến điện của toàn cung điện này đương cứ hành một buổi gặp mặt trên danh nghĩa yết kiến, thật chất là đàm phá, Sứ thần Thổ Phồn Đạt Tán Đốn Tố đề xuất yêu cầu Đại Đường trở lại vùng lãnh thổ Đại Phi Xuyên trở về nam cho Thổ Phồn.

Trong phiến điện rộng lớn của Tử Thần điện, mười mấy vị đại thần cùng ngồi.

Cả hoàng đế thiếu niên Lý Thích cũng ngồi trên long ỷ của mình, phía dưới hắn là giám quốc nhiếp chính vương Lý Hanh, còn phía dưới đại điện, bảy vị tướng quốc Chính sự đường và cả quan viên Hồng Lư tự ngồi hai bên, sắc mặt ai ai cũng nghiêm nghị, chăm chú lắng sứ thần Thổ Phồn đứng giữa đại điện đang nói.

Tư liệu mà Đạt Tán Đốn Tố chuẩn bị rất ư đầy đủ, Hắn mang đến một bất bản đồ khổng lồ đến đây, đến nỗi bản đồ to quá không thể trải ra được, vì thế mà thị vệ Tử Thần điện phải đi tìm một giá gỗ đến treo nó lên giá gỗ đặt giữa điện.

Sao với cuộc đàm phán sắp tới, điiều thu hút sự chú ý của Lý Khánh An hơn lại là tám bản đồ này.

Nội dụng trên tấm bản đồ khổng lồ này rất phong phú và ti mi, ngoài các địa mạo tự nhiên như núi non sông ngòi, lưu vực, rừng rậm, hồ nước ra..., còn có sự phân bố các bộ lạc của Thổ Phồn.và đều được ghi rõ số dân khẩu.

Có thể vì Thổ Phồn muốn nói rõ khu vực gần Tích Thạch sơn là lãnh thổ từng thuộc sở hữu của Thổ Phồn, nên đã mang tấm bản đồ cực kỳ có giá trị này đến Trường An, và cũng có thể là do người Thổ Phồn sau khi ý thực được sau khi Đại Đường chia rẽ.

Ca Thư Hàn mang đi tất cả tư liệu bản đồ, còn bản đồ phía nam Đại Phi Xuyên, binh bộ cũng không có bản sao, nên tấm bản đồ này của người Thổ Phồn đến thật đúng lúc.

Đạt Tán Đốn Tố vẫn chưa ý thức được là bản đồ của mình đã bị kể khác đăm đe, Hắn thi một lễ với Lý Thích, xong bèn vang vàng giọng nói: “Đại Đường hoàng đế điện hạ, giám quốc điện hạ, cùng các vị tướng quốc Chính sự đường, yêu cầu của tán phổ Thổ Phồn bọn ta cũng không phải là vô lý.

Dù cho hàng trăm năm nay, Thổ Phồn và Đại Đường chiến tranh liên miên, nhưng có một điểm lại là sự thật bất dịch bất dịch.

Thổ Phồn bọn ta chưa bao giờ xâm chiếm qua bổn thổ của Đại Đường, nên có tranh chấp nhau cũng chỉ là đất đai các châu phụ thuộc hoặc là Phồn quốc, hay vùng Thổ Cốc Hỗn, Ô Hải, Đáng Hạng...mà thôi, Đại Đường vào năm Thiên Bảo thứ bảy còn chiếm lĩnh vùng Thạch Bảo thành.

Thanh Hài và cả Đại Phi Xuyên, nước ta vẫn không có ý kiến gì, nhưng về ssau quân Đường lại chính lĩnh cà Bách Hải, Ô Hải và vùng Tích Thạch sơn phía tây Hoàng Hà.

Đấy đều là đất đai vốn dĩ thuộc về người Thổ Phồn từ xưa đến nay, bọn ta hi vọng Đại Đường có thể áp dụng quy tắc bình đẳng, trả lại đất đai vùng Bách Hải, Ô Hải và Tích Thạch sơn cho Thổ Phồn, Đại Đường và Thổ Phồn là hai nước thân thuộc, vì thế bọn ta nguyện ý liên minh lại với Đại Đường, đời kiếp hữu hào, mãi mãi không chiến tranh, ”

Khẩu khí Đạt Tán Đốn Tố nói có phần gây gắt quyết liệt, nhưng thái độ lại rất thành khẩn cung kính, phảng phất mình đang tưởng thực một sự thật họp tình hợp lý.

Nhưng trên thực tế, việc này đúng là hoang đường đến cực độ.

Thổ Phồn chưa từng xâm chiếm lành thô của Đại Đường vương triều, đó chẳng phải họ không muốn xâm lăng, chẳng qua là do họ tạm thời không có được cơ hội đó mà thôi!

Đại Đường vương triều vào thời kỳ đầu người Thổ Phồn bành trướng lực lượng đã cho bố trí trọng binh tại vùng Hà Lũng.

Nếu không có những trọng binh này phòng ngự, e rằng người Thổ Phồn đã đánh đến Trường An từ thuờ nào rồi.

Bây giờ bọn chúng binh bại, đất đai bị xâm chiếm, mà lại dám mặt dày ngang nhiên đến đòi quân Đường rút quân về.

Trên đòi này làm gì có chuyện chỉ có họ mới được phép giết người phóng hòa, mà lại không cho phép kẻ khác đánh trả.

Dù cho yêu cầu cua Đạt Tán Đốn Tố đề ra rất hoang đường, nhưng Đại Đường vương triều cũng không vì thế mà ngang nhiên cự tuyệt, bọn họ muốn dùng lý lẽ phản bác lại quan điểm của Đạt Tán Đốn Tố.

Bùi Mân đứng dậy chấp tay nói: “Sứ thần các hạ, có vài việc ta cần phải nói rõ với ngài trước.

Thứ nhất, sự tình không phải như ngài đã nói, việc Thổ Phồn chưa bao giờ tiến công vào bổn thổ của Đại Đường, vào năm Thiên Bảo thứ tám, sau khi Nam Chiêu và Thổ Phồn liên minh, quân Thổ Phồn bèn vượt qua khỏi Nhã Châu và Mậu Châu, đại cứ tiến công vào Thục Châu và Thành Đô phúc địa của Đại Đường, cướp đi một va hai ngàn người nam nữ người Hán, đến nay vẫn chưa trả cho họ về nhà.

Năm Thiên Bảo thứ chín.

Thô Phồn lại một lần nữa tiến công Thành Đô, đại chiến cùng quân Kiếm Nam tại Tây Phổ huyện thuộc Thành Đô, Quân Thổ Phồn giết người hủy thành, quân và dân Đại Đường đã thương vong hơn bốn ngàn người.

Còn việc chiếm các lãnh thổ thành trấn rõ ràng trực thuộc Đại Đường như Tử Trấn An Tây thì ta cũng không nói nhiều nữa, thế sao các vị lại có thể nói là Thổ Phồn chưa bao giờ tiến công vào bổn thổ Đại Đường, có lẽ do quỷ quốc hay quên, nhưng người Đại Đường chúng ta lại chưa từng bao giờ quên!”

Đạt Tán Đốn Tố bị phản bác đến độ đỏ ngây cả mặt mày, hắn vội vã giải thích: “Ý ta nói là chiếm lĩnh lành thô, chứ không phải là xâm nhập nhất thời, thòi gian chiến tranh song phương cũng đều khó mà nắm bắt, việc ngẫu nhiên vượt ranh giới cũng không thể lấy làm kết luận được.”

“Vậy được, vậy ta nói tiếp cho người nghe.

Nhưu Tùng Châu, Đương Châu.

Tịnh Châu.

Cung Châu của Kiếm Nam, vốn là nơi cư trú hỗn tạp cả người Hán và người Đáng Hạng, đều có cho lập huyện nha châu phủ, Đại Đường triều đình đều cho trưng thu thuế má tại đây.

Với Đại Đường triều đình mà nói, đây đương nhiên là bổn thổ của đất nước bọn ta.

Nhưng những châu huyện này đều bị Thổ Phồn đóng chiếm, đến nay vẫn chưa giao trả, Quý quốc muốn lấy lại Ô Hải.

Bách Hải...Được thôi, bọn ta cũng nguyện ý giao trả lại, nhưng nếu đúng với nguyên tắc công bằng như ngươi đã nói, vậy quý quốc cũng nên giao trả là đất đai mười tám châu mà quý quốc đã chiếm mà chưa trả tại Kiếm Nam cho Đại Đường.

Ta nghĩ có như thế thì mới có thành ý đế thành lập liên minh.

Nếu không, hôm nay vừa lập bia hữu hảo, ngày mai lại cho quân đến xâm chiếm, vậy liên minh còn ý nghĩa gì?

Thành ý và tín dụng của quý quốc, bọn ta cũng đã được lĩnh giáo nhiều rồi!”

Phản bác của Bùi Mân đã làm dấy lên một tràn cười hiểu ý, hơn nữa Bùi Mân đã nói rất rõ thái độ của Đại Đường.

Muốn lấy lại lãnh thổ của mình, được thôi, nhưng đó là phải thông qua song phương đàm phán, có thể dùng lãnh thổ để đổi lãnh thổ, mạnh ai nấy cùng đưa lãnh thổ đã chiếm của đối phương ra làm điều kiện trao đổi.

Với tấm lòng rộng rãi bao dung của Đại Đường vương triều, cũng còn có thể tiến hành nhượng bộ thêm trong đàm phán.

Sự tình cũng chỉ đơn giản như thế, dù cho tài liệu của Đạt Tán Đốn Tố chuẩn bị có kỹ càng đầy đủ đến đâu cũng thế thôi, dù cho Đạt Tán Đốn Tố có phải vượt nghìn vạn trùng núi non xa xôi kia đến đây, hay dù hắn có thành ý đến nhường nào, có dùng lời hay ý đẹp đến đây cũng thể, chỉ cần hắn có điểm xuất phát không đúng đắn, thì lời của hắn cũng chẳng còn giá trị nào.

Bùi Mân chỉ hai ba câu ngắn ngủi đã chặng họng phản bác lại hắn, vì thế hắn xuất sứ Đại Đường căn bản không dẫn theo chính nghĩa công bằng gì cả.

Mặt Đạt Tán Đốn Tố đỏ chuyển sang trắng, hắn bị phản bác đến không nói nên được lời nào để cãi lại.

Lời đã nói đến mức này rồi thì đã không còn gì để đàm phán nữa, Hắn căn bản không được ủy thác quyền trở lại lãnh thô của Kiếm Nam, nên tất nhiên không còn cách nào tiếp tục đàm phán nữa.

Đạt Tán Đốn Tố thầm thở dài một tiếng, ngày mai hắn đã có thể trở về nước rồi, Hắn cười khan một tiếng, lại khom người thi một lễ với hoàng đế Lý Thích nói: “Hoàng đế điện hạ đáng kính của Đại Đường, lần này ta xuất sứ đến Đại Đường quý quốc có hai mục đích, một là hi vọng Đại Đường có thể hoàn trả lại đất đai vùng Bách Hải, Ô Hải cho Thổ Phồn, thứ hai nữa là vì muốn biểu đạt sự tôn kính của tán phổ bọn ta với Đại Đường.

Tán phổ bọn ta đặc biệt cho chuẩn bị một phần lễ vật nhỏ, biếu hoàng đế điện hạ.”

Hắn khoát khoát tay, một phó thú bèn tức tốc đi lên.

Trong tay hắn cầm chiếc khay to, trong khay là đủ các loại lễ vật, như Hồ bình bằng vàng, chén vàng, đĩa vàng, ly ngọc mã não, ngoài ra là một chiếc đuôi linh dương cùng đuôi bò I-ắc (Bò rừng Tây Tạng.)

Một tên thị vệ nhận lấy chiếc khay to kia, lúc này, Lý Hanh bèn cười nói: “Hôm nay cũng chỉ là tiếp kiến, cùng ôn lại mối tình hữu hão thân thiết giữa hai nước Đại Đường Thổ Phồn, sứ thần các hạ có thể đi tham quan phong mạo nhân tình Đại Đường ta, Đợi vài hôm nữa bọn ta chuẩn bị lễ vật xong, sẽ đưa về nước cho sứ thần sau.”

“Đa tạ giám quốc điện hạ, đa tạ hoàng đế điện hạ, đa tạ các vị tướng quốc, hôm nay thật là đã quấy nhiễu đến triều vụ của các vụ, ta cũng xin cáo từ trước!”

“Tiễn sứ giả Thổ Phồn về dịch quán!”

Sứ thần Thổ Phồn vừa cáo lui đi về, do chưa có kế hoạch đàm phán tiếp theo, các triều thần cũng chẳng cần phải họp hành thương thảo gì thêm, bèn mạnh ai nấy đi về.

Lúc này, trong đại đại chỉ còn lại hai ông cháu Lý Thích và Lý Hanh.

Từ sau khi Lý Thích lên ngôi vua đến nay, hai ông cháu họ chưa từng đụng mặt riêng như lúc này.

Dù cho Lý Thích tạm thời vẫn chưa thể nắm quyền hành hoàng đế, cũng chẳng có uy hiếp gì với Lý Hanh, nhưng thái độ của Lý Thích trong buối triều hội ngày mồng năm tháng tám đã thật sự khiến Lý Hanh có phần lo lắng.

Tên tiểu tứ này không những không tuân thủ theo quy cừ triều hội, tự tiện đưa ra quyết định, hơn nửa hắn lại có thể phản lại mình quay sang ủng hộ Lý Khánh An.

Lý Hanh lo lắng không biết phải Lý Thích đã nghe được tin đồn gì, hay có ai đó đã nói với hắn điều gì chăng?

Lý Hanh thật sự lo lắng tên tiêu từ ngốc này vì một phút chốc bồng bột mà làm việc gì bất lợi cho mình, nên hắn giờ cần phải nói chuyện với tên tiểu tử này.

‘Thích Nhi, cháu có thể đi theo hoàng tổ phụ đến triều phòng một lát không, hoàng tổ phụ có vài lời muốn nói với cháu.”

Nụ cười của Lý Hanh trông rất ư hiền từ, giọng điệu cũng nhỏ nhẹ dịu dàng.

Trước đây hắn đã từng có lúc rất thích trường tôn của mình, từ lúc nhỏ hắn đã hay dẫn cháu mình đi chơi, dạy nó học hành nhận chữ.

Lúc đó, hiền từ của hắn là xuất phát từ lòng yêu thương thật sự trong lòng với cháu minh, nhưng từ khi hắn bị con ác quỷ quyền lực nhập vào người đến nay, sự hiền từ của hắn cũng không còn nữa.

Dù cho đôi lúc thê hiện, như bây giờ chẳng hạn, thì đó cũng chẳng qua là một thứ ngụy tao và giả vờ.

Sau sự kiện hoàng trang, trong lòng hắn đã không còn gì là tình thân, cũng chẳng còn biết đến tình cảm con cháu.

Trong lòng hắn chỉ có hai chữ duy nhất: quyền lực.

Không hiểu phải do thần giao cách cảm giữa những người máu mủ ruột thịt, trong mấu tất cả thị vệ hoạn quan xung quanh, nụ cười của Lý Hanh thật là bao dung đáng kính, nhưng trong máu của Lý Thích, nụ cười đấy thật là hung hãn ghê tởm, cũng như nụ cười khát máu của quỹ dữ.

Lý Thích vừa nhìn thấy đã phát hoảng vội cúi gằm mặt xuống, Hắn làm dám đi đến triều phòng của Lý Hanh.

Mẫu hậu đã dặn dò đi dặn dò lại, dù cho thế nào đi chăng nữa hắn thật sự không thể không đến triều phòng để gặp hoàng tổ phụ, càng không thể ăn những gì hoàng tổ phụ cho người mang đến.

Lý Thích vội nhỏ giọng nói: “Cháu chiều nay còn có bài tập phải làm, hôm khác cháu sẽ lại đến thỉnh an hoàng tổ phụ sau.”

“Không sao cả, ta chỉ là muốn nói vài câu với cháu thôi, sẽ không làm lờ thời gian làm bài của cháu đâu, Đi nào, đến triều phòng của ta!”

Nói xong.

Lý Hanh bèn cười tít mắt đưa tay ra dắt Lý Thích.

Lý Thích sợ run cả người, hắn vội giật tay lại.

Lần này sắc mặt Lý Hanh có phần không còn tốt, hắn lập tức tối sầm mặt lại hỏi: “Cháu làm sao thế này?

Sao cháu lại sợ ta thế?”

“Cháu không sao cả, cháu quả thật có việc.”

Lý Thích quay lung vội vội vàng vàng muốn bỏ chạy, trong lòng Lý Hanh giận dữ đến cực độ, hắn nghiêm giọng thét: “Ngươi đứng lại!”

Lý Thích phảng phất như chiếc đinh bị đóng cột, hắn đứng như trời trồng tại chỗ thở cũng không dám thở mạnh.

Lý Hanh từ từ chạy lên trên, hắn đưa tay giữ chặt vai Lý Thích, giọng trầm trầm nói: “Ngươi hãy nói thật với ta xem nào, rốt cuộc ngươi sợ gì ta chứ?”

Lý Thích giờ cũng bình tĩnh lại, hắn nói: “Không có gì cả, chỉ là do hoàng tổ phụ nghĩ nhiều mà thôi.”

“Ta nghĩ nhiều ư?”

Lý Hanh cười lạnh một tiếng nói: “Ta nghĩ nhiều gì cơ chứ, ta chẳng nghĩ gì cả, ta xem chính ngươi là người nghĩ nhiều mới đúng.”

Nói đến đây.

Lý Hanh lại nhìn quanh quẩn trái phải, thấy chỉ có vài tên thị vệ và hoạn quan túc trực, nhưng đều đứng xa ngoài mười bước, hắn bèn khẽ giọng nói: “Tôn nhi, cháu có phải đã nghe phải lời đồn đại xằng bậy nào không, mà giờ đã hiểu lầm hoàng tổ phụ rồi?”

Răng Lý Thích cắn mạnh như muốn rách toạt cả môi, sự phẫn hạn trong lòng đã bắt đầu bừng bừng xông lên, lúc này sự sợ hãi trong lòng hắn cũng bị xua tan không còn tông hơi đâu.

Hắn cố kiềm nén phẫn nộ mãnh liệt trong nội tâm, nói: “Cháu không hiểu ý hoàng tổ phụ nói lời đồn là chỉ lời đồn nào?”

“Ý ta nói là về tin đồn về việc phụ hoàng cháu qua đòi, gần đây ta cũng có nghe nói đến một số lời đồn vô căn cứ, ta lo lắng rằng cháu đã chịu những lời đồn nhảm đó mê hoặc, ảnh hưởng đến tình cảm của tổ cháu chúng ta.”

“Đúng thế.”

Lý Thích thẳng thắng thừa nhận nói: “Cháu gần đây có nghe người ta đồn thế, nói phụ hoàng không phải do bị thích khách giết chết, mà là do..

“Do gì?”

Lý Hanh hồi hộp cắt ngang lời hắn.

Lý Thích từ từ quay lưng lại, nhìn chằm chằm vào mắt Lý Hanh, từng câu từng chữ nói: “Lời đồn phụ hoàng đã bị hoàng tô phụ hại chết.”

Không hiểu vì sao, trong lòng Lý Hanh bỗng thấy sợ hãi, hắn không ngừng lần tránh ánh mắt như sói con của Lý Thích, hắn cười khan hai tiếng nói: “Thật đúng là bọn rỗi hơi, thật là nực cười quá, ta làm sao lại có thể giết chết chính con trai của mình, Hồ độc còn không ăn con mình, ta làm sao lại có thể.., Đây là lời đồn xàm do ai phát tán?

Ta phải đi điều tra, ta mà điều tra ra sẽ cho băm hắn ra trăm ngàn mảnh!”

Lý Hanh như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đó, mặt mày hắn cũng méo mó đáng sợ.

Lý Thích vẫn nhìn chằm chằm mắt hắn.

Lúc này nước mắt hắn không kiềm được cứ tuôn chảy không ngưng, hắn lùi ra sao hai bước, vô cùng bi thương nói: “Đúng, hổ độc còn không ăn con mình, nhưng người lại có thể giết chết con trai của mình, có thể thấy...có thể thấy ngươi cả thúc sinh cũng không bằng!”

“Hỗn xược!”

Lý Hanh như máu bừng bừng xông lên não, hắn tức điên gào thét, bước nhanh lên trước đánh một bạt tay thật mạnh vào mặt Lý Thích.

Lý Thích bị đánh ngã xuống, nhưng do trượt chân lại bị rơi lăn lốc xuống thềm ngọc.

Đương lúc này, đại tướng quân Vũ Lâm quân An Bảo Ngọc đi vào phiến điện.

Vì sứ thần Thô Phồn có mười mấy người đi đến Từ Thần điện, mà sau Từ Thần điện chính là nội cung, nên khi thấy yết kiến kết thúc, hắn phải đến tuần tra khắp nơi trong Tử Thần điện, để ngăn ngừa Thổ Phồn cho thích khách trà trộn vào nội cung.

Không ngờ hắn lại ngẫu nhiên bắt gặp cảnh Lý Thích bị Lý Hanh đánh ngã xuống đất này.

An Bảo Ngọc kinh hoảng hô to: “Thánh thượng!”

Hắn vội xông lên trước, thị vệ và quan hoạn xung quanh cũng đoạn cả lên, vội vã đi lên đỡ Lý Thích đứng dậy.

Có người hốt hoảng đi tìm ngự y, có người phải vào trong cung báo tin.

An Bảo Ngọc xông lên ôm chằm lấy Lý Thích, hắn thấy Thánh thượng đã chết ngất, nhưng khóe miệng và lỗ tay thì máu chảy ròng ròng, hắn cũng bị một phen bàng hoàng, Hắn từ từ ngước đầu lên nhìn về phía Lý Hanh, vô cùng kinh ngạc hỏi: “Giám quốc điện hạ, đây., .đây rốt cuộc là thế nào?”

Vừa rồi Lý Hanh giận quá hóa rồ mất cả lí trí, nhưng giờ hắn đã từ từ bình tĩnh trở lại.

Bạt tay vừa rồi, tay hắn giờ cũng đau rát cả lên, trong lòng hắn cũng hối hận vô cùng.

Không phải hối hận vì mình đã nặng tay đánh cháu mình, hắn chỉ hối hận vì sao mình lại nhất thời không kiềm nỗi giận dữ, mất đi ý chí, như thế sẽ khiến người khác hoài nghi lên người hắn.

Nhưng thời điểm bây giờ, hắn không thể có một chút nhượng bộ nào!

Hắn khẽ rút tay ra sau lung, hừ mạnh một tiếng nói: “Tên tiểu nghịch tôn này, nó lại dám tuôn lời lãng mạ tổ phụ mình, đúng là đại nghịch bất đạo, ta tất nhiên phải dạy dỗ lại nó.”

Lúc này.

Lý Thích cũng dần dần tỉnh lại, Hắn cố nuốt mấy chiếc răng cùng máu trong miệng vào bung, dùng ánh mắt hà khắc độc ác vô cùng trừng trừng mắt nhìn Lý Hanh, Hắn cũng liếc sang nhìn An Bảo Ngọc một cái, lại rung rung tay chỉ về phía Lý Hanh, dùng khầu khí hàm hồ không rõ nhưng lại bi phẫn khôn tả nói: “An tướng quân, chính hắn, chính hắn đã hạ độc hại chết phụ hoàng trẫm, Rồi sẽ có một ngày, trẫm sẽ eiết chết hắn để báo thủ cho phụ hoàng!”

“Á!”

An Bảo Ngọc nghe mà hoảng sợ lạnh cả người.

(* Chú thích của tác giả, An Bảo Ngọc chính là danh tướng trung đường Lý Bảo Ngọc, hắn lúc ban đầu họ An, sau An Sừ chi loạn, hắn do xấu hồ vì phải mang chung họ với An Lộc Sơn nên bèn thượng thư yêu cầu đổi họ.

Triều đình nhà Đường vì nể phục chí khí của hắn bèn phong cho hắn họ Lý, Hiện nay An Sứ chi loạn vẫn chưa diễn ra, nên hắn vẫn mang họ An, Huynh đệ của hắn An Bảo Chân cũng là một danh tướng.)

Chương 474: Bảo Ngọc Tướng quân

Đem Lý Thích đưa về nội cung, tự khắc có hoạn quan cung nữ và thái hậu chăm nom, mời ngự y, xem thương tình cũng đều là chuyện của họ rồi, việc phía sau đã không còn liên quan gì đến An Bảo Ngọc nữa.

An Bảo Ngọc năm nay đã bốn mươi tám tuổi, hắn cũng xuất thân là Lũng Hữu đại tướng, đã nhiều năm tác chiến với Thổ Phồn, đại tướng Lý Thịnh bèn đã từng là thủ hạ của hắn.

Nhưng quan hệ giữa hắn và Ca Thư Hàn không tốt, bị Ca Thư Hàn bài xích, điều vào kinh xuất nhậm tướng quân của Vũ Lâm quân, từ đó về sau An Bảo Ngọc bèn không hề đi qua Lũng Hữu.

Đối với mảnh đất đã từng nhuộm máu của hắn kia, hắn đầy hoài niệm.

Hắn nghĩ rằng cả đời của mình sẽ qua đi với vị trí tướng quân của Vũ Lâm, thật không ngờ một lần biến cố tại hoàng trang, liền đưa hắn đẩy lên ngọn sóng của thời cuộc.

Vũ Lâm quân Đại tướng quân Trưởng tôn Toàn Tự vì không thoát khỏi trách nhiệm khi việc hoàng đế bãng hà mà bị miễn chức.

Lúc này Vũ Lâm quân như rắn mất đầu, ngay trước mắt lại thấy Lý Hanh sắp đăng cơ, đúng là lúc An Bảo Ngọc vung tay kêu gọi, đem Vũ Lâm quân triệu tập dưới tay của hắn, tò ra mặt ủng hộ thái tử Lý Thích, cùng với Lý Khánh An hình thành hỗ trợ trong và ngoài, cuối cùng khiến Lý Hanh bị ép buộc phải từ bỏ dã tâm đăng cơ.

An Bảo Ngọc cũng bởi vậy mà được Lý Khánh An đề cừ, phá lệ thãng lên làm Vũ Lâm quân Đại tướng quân, cuộc đời của hắn đã mở ra một trang mới.

Hôm nay đặc sứ Thổ Phồn yết kiến, là Vũ Lâm quân Đại tướng quân đảm nhiệm việc phụ trách bảo vệ, An Bảo Ngọc cũng đứng ở một bên nghe xong toàn bộ quá trình.

Nhưng không biết vì sao, An Bảo Ngọc vẫn luôn cảm thấy vị sứ thần này đến Đại Đường tựa hồ không thành thật, cũng không phải vì hắn chuấn bị tư liệu nhiều hay ít, mà là hắn ngàn dặm xa xôi từ Thổ Phồn đến đây, bèn chỉ nói có mấy câu như vậy, bị tướng quốc Bùi Mân phản bác vài câu, hắn liền im bặt đi ngay, có phải là hắn đã qua thiếu tôn trọng công việc của bản thân hay không.

Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm mà hắn đã tác chiến với người Thổ Phồn, hắn biết quân Thổ Phồn là một đội quân cực giỏi về đánh lén, hơn nữa rất không giữ chữ tín, việc xấu sờ sờ ra đó, trong lòng An Bảo Ngọc liền có một tia nghi ngờ.

Người Thổ Phồn có thể dùng sứ thần đến vồ về triều đình hay không; và bọn họ sắp sẽ đánh lén Lũng Hữu, có thể xảy ra chuyện như vậy hay không?

Ý niệm này vừa mới hình thành trong đầu của hắn, vừa lúc khi tan triều Lý Khánh An tìm đến hắn, có việc muốn nhờ hắn giúp, hắn bèn định chuẩn bị sau khi kết thúc liền trực tiếp đi tìm Lý Khánh An, thuận tiện nói chuyện suy đoán trong lòng của hắn, không Ĩ12Ờ đúng lúc này, đã xảy ra bi kịch Thánh Thượng bị giám quốc tát bạt tai.

Nếu quả thật chỉ là sự giáo huấn của tổ phụ đối với tôn nhi, thì cũng không có gì, dù sao Lý Thích cũng còn chưa trường thành.

Nhưng lời nói mà sau khi Lý Thích tỉnh dậy nói ra, đã khiến An Bảo Ngọc như rơi vào hang băng lạnh, Hắn cũng nghe được một ít lời đồn đãi, nhưng hắn cũng không tin, nhưng biểu hiện hôm nay của Lý Hanh, không ngờ lại ra tay độc ác như vậy với tôn tử, sau đó đem những việc trước sau ra mà tống hợp lại.

Kính Tông vừa chết.

Lý Hanh liền vội khó dằn lòng nổi mà đòi đăng cơ, nếu hắn đăng cơ thành công, hắn chính là kẻ được lợi lớn nhất.

Cái bạt tai của ngay hôm nay đã khiến cho An Bảo Ngọc rốt cục cũng tin vào những lời lên án của Lý Thích với tổ phụ.

Kính Tông hoàng đế rất có thể chính là bị Lý Hanh hại.

An Bảo Ngọc tâm sự nặng nề mà đi ra khỏi nội cung, trong lòng hắn rối như tơ vò, không biết chính minh nên đi nơi nào, vốn muốn đi gặp Lý Khánh An, lúc này cũng quênbẵng đi rồi.

An Bảo Ngọc vội vàng hướng bên ngoài cung mà đi, khi hắn đi đến tòa lầu các bên trái Tử Thần điện, bỗng nhiên nghe thấy phía sau có người gọi hắn: “An tướng quân!”

An Bảo Ngọc quay đầu lại, chỉ thấy phía sau một cây cột cách đó không xa đi ra một người, chính là tâm phúc hoạn quan Lý Phù Quốc của Lý Hanh, hắn nhanh bước đi lên trước thi lễ với An Băo Ngọc nói: “An tướng quân, giám quốc điện hạ cho mời!”

Không có đường nào để mà thương lượng.

Lý Phủ Quốc xoay người liền đi, ý tử là để cho An Bảo Ngọc cùng hắn đi gặp Lý Hanh, An Bảo Ngọc không khỏi thở dài, hắn đương nhiên biết Lý Hanh vì cái gì muốn gặp hắn, hắn thấy được điều mà hắn không nên nhìn thấy, nghe thấy được điều mà hắn không nên nghe được.

Cho dù dưới tay của An Bảo Ngọc có gần một vạn Vũ Lâm quân, nhưng hắn vẫn ngang ngạnh không nổi, Hắn đã gần năm mươi, nhiều năm lăn lộn với kiếp sống quan lại đã làm mòn đi những góC cạnh trong tính cách của hắn, khiến cho hắn càng thêm chú trọng việc tìm hiền nhau mà không phải đối kháng, đương nhiên, phản đối Lý Hanh đăng cơ, đó là việc hắn bất đắc dĩ, An Bảo Ngọc đành phải lắc đầu, bất đắc dĩ theo sát Lý Phủ Quốc hướng Từ Thần nội điện mà đi.

Lý Phủ Quốc đi với dáng vẻ ngầng cao đầu lớn bước, rất có một chút dáng vẻ của chủ nhân Từ Thần điện, không biết vì cái gì, An Bảo Ngọc bỗng nhiên có một cảm giác hoang đường rằng, nếu Lý Hanh thật sự đăng cơ làm hoàng đế, thì tên Lý Phủ Quốc này có thể lại là một Cao Lực Sĩ thứ hai chăng?

Trong triều phòng.

Lý Hanh chắp tay sau lưng đứng ở phía trước cửa sổ nhìn An Bảo Ngọc hướng bên này đi tới, lúc này, tay hắn vẫn còn có một chút đau nhức, tin tức mới nhất mà hắn nhận được về Lý Thích là hai mẹ con ôm nhau mà khóc rống.

Lý Hanh xem ra.

Lý Thích chăng qua là chú sà con mà thôi, nếu không có bên ngoài siúp đỡ, hắn đã sớm bị mình dẫm nát dưới chân rồi.

Lý Hanh cũng không thèm để ý đến việc Lý Thích thề độc ngaiyền rủa, điều mà hắn đề ý hơn chính là An Bảo Ngọc, hắn là chiếc vò bộc rắn chắc nhắt của Lý Thích, nếu muốn thực hiện nguyện vọng của hắn, thì lớp vỏ bảo vệ này nhất định phải đập vờ nó ra.

An Bảo Ngọc đi vào Từ Thần điện.

Lý Hanh cũng đi về tới trước bản của mình, hắn vừa mới từ trong thư khố của mình điều tới hồ sơ của An Bảo Ngọc, Đó là kết quả mà một tháng trước hắn phái người đến Phượng Tưởng điều tra được, ở trên đó viết rất rõ ràng, An Bảo Ngọc nguyên quán Hà Tây, bốn năm trước toàn bộ gia tộc đều dời tới Quắc huyện của Phượng Tưởng.

Trong nhà có lão mẫu và hai đứa cháu, hắn rất hiếu thuận với lão mẫu, cũng rất thương yêu tôn tử, Xem đến này, khóe miệng Lý Hanh lộ ra một tia cười có thâm ý, hắn biết nên làm như thế nào đê đối phó với vị lão tướng đã gần năm mươi này rồi.

“Điện hạ!”

Ngoài cửa truyền đến giọng nói của Lý Phủ Quốc: “An tướng quân mời tới rồi.”

“Vào đi!”

An Bảo Ngọc vội vàng đi vào, gối trái quỳ xuống, hướng Lý Hanh thi lễ theo nghỉ thức quân đội nói: “Ty chức Vũ Lâm quân Đại tướng quân An Bảo Ngọc tham kiến giám quốc điện hạ.”

“An tướng quân không cần khách khí, mời ngồi xuống đi”.

Một gã hoạn quan khiêng một chiếc ghế thấp đặt ở một bên, An Bảo Ngọc do dự một chút, rốt cục vẫn ngồi xuống.

Lý Hanh híp mắt quan sát lấy nhất cứ nhất động của An Bảo Ngọc, từ việc hắn do dự khi ngồi xuống ghế bèn thấy được rằng, hắn không có vì việc của Lý Thích bèn phẫn nộ bất bình, không có, trong lòng hắn rất mâu thuẫn, vừa muốn trung thực với Lý Thích, nhưng lại không muốn đắc tội với mình, Đây không phải là một tướng lĩnh cương liệt ngay thãng, hắn rất hiểu đạo lí đối nhân xử thế, là một tướng lĩnh có thể lôi kéo được.

Cơ thể Lý Hanh hơi nghiêng về phía trước, vẻ mặt đầy quan tâm mà hỏi han: “An tướng quân, tình hình của Thánh Thượng thế nào rồi?”

An Băo Ngọc lắc đầu nói: “Ty chức cũng không biết, ty chức đem Thánh Thượng đưa về nội cung xong bèn đi khỏi rồi, ty chức nghĩ rằng hẳn là vấn đề không lớn.

Thánh Thượng thoạt nhìn còn có vẻ tỉnh táo.”

Lý Hanh thở dài nói: “Ta cũng có chút hối hận, nếu không phải quá nóng giận, ta làm sao lại có thể đánh hắn đến như vậy chứ.

Ta còn nhớ rằng phụ thân lúc nhỏ cũng không hiên chuyện, nói rằng hoàng tố phụ của hắn kỳ thật bức Duệ Tông thoái vị, huynh trưởng cũng bị hoàng tổ phụ buộc không dám đăng cơ, lúc ấy ta cũng đánh hắn một trận nhừ tử, mắng hắn không biết hiếu thuận trưởng bối.

Nhưng không ngờ rằng tôn tử cũng giống như phụ thân hắn vậy, trong lòng luôn thích nghĩ đến những việc u tối, nghe được gió mà cứ cho rằng là mưa, Hắn nghe được một số lời đồn đãi, thì ngay cả luân lý đạo thường tối thiểu cũng không màng tới nữa, ngươi nói ta làm thế nào có thể không tức giận chứ?

Giận quá rồi bèn động thủ, đánh xong lại hối hận, kẻ làm tô phụ như ta đây đích thực đau lòng, ai!

Hắn khi nào thì mới có thể lớn lên được chứ?”

Lý Hanh thở ngắn than dài, nói như bằng cả nỗi lòng mình, ngay cả lão tướng như An Bảo Ngọc này cũng sắp bị nỗi thâm tình của hắn làm cho cảm động, Hắn cũng có lão mẫu.

CŨĨ12 có tôn từ, cơn giận của Lý Hanh đối với tôn tứ không nên người đã khiến hắn đồng cảm, hắn lập tức khuyên rằng: “Điện hạ không cần tự trách, thiếu niên thông thường đến tuổi mười hai mười ba thì rất phản nghịch đấy, lời hay không tin, nói bậy lại cho là đúng.

Thánh Thượng dù sao cũng là đứa nhỏ, đê cho sư phụ của hắn dạy bảo hắn nhiều hơn nữa, đợi hắn lớn thêm vài tuổi, hắn sẽ hiểu lý lẽ rồi.

Trưởng tôn của ta cũng là như thế này, tám tuôi rồi, cả ngày cải nhau với mẫu thân hắn, có lúc ngẫm lại ta cũng nóng giận đấy chứ.”

Bất tri bất giác, sự hoài nghi trong lòng của An Bảo Ngọc đối với Lý Hanh cũng dần dần phai nhạt, hắn tuyệt đối không thể lý giải được sao một người lại có thể làm ra việc giết con như vậy được, dưới sự tự trách mình của Lý Hanh đối với tôn tử, An Bảo Ngọc đối với tính xác thật của lời đồn đãi kia cũng đã có chút dao động rồi.

“Ta nghe nói lão mẫu của An tướng quân vẫn còn ở trên đời, không biết tuổi thọ bao nhiêu rồi?”

Lý Hanh lại hôi.

“Mẫu thân ty chức sinh ty chức hơi muộn màng, cuối năm nay đã bảy mươi tuổi rồi, ty chức chuẩn bị cuối năm trở về làm đại thọ cho lão nhân gia.”

“Thất thập cổ lai hy a!

An tướng quân thật sự là phúc khí, còn có mẫu thân có thể hiếu thuận, ta muốn hiếu thuận phụ hoàng của mình nhưng đã làm không được rồi.”

Nói đến này.

Lý Hanh từ trong tủ lấy ra một pho tượng kim đồng ngọc nữ dâng đào cao hai thước, đưa cho An Băo Ngọc nói: “Đây là pho tượng được tạc từ miếng ngọc đẹp mà Bột Hải quốc đã tiến cống, vốn dĩ là chuẩn bị hiếu kính cho phụ hoàng ta, nhưng trong gia đình thiên tử muốn hiếu thuận lão nhân cũng khó như vậy, vậy thì pho tượng kim đồng ngọc nữ dâng đào này cứ cho là ta hiến kính cho mẫu thân của ngươi, xem như là quà mừng thọ bày mươi tuổi cho lão nhân gia.”

“Không!

Không!

Không!”

An Bảo Ngọc sợ tới mức liên tục xua tay, đây là quà cho lão hoàng đế, hắn làm sao dám lấy?

Lúc này Lý Phủ Quốc bên cạnh cười nói: “An tướng quân cứ lấy đi!

Điện hạ không dễ dàng cho người ta lễ vật, nếu cho, nhất định là xuất phát từ thành ý, An tướng quân không nhận, sẽ khiến cho điện hạ khó xử đấy.”

Lý Hanh cũng nói: “Đó không phải là đưa tặng ngươi, là lễ vật mừng thọ tặng cho mẫu thân ngươi.

Ta bận rộn việc quốc gia đại sự, không thể đích thân đến mừng thọ cho lão nhân gia, ngươi hãy nhận lấy đi!

Đây là một phần tâm ý của ta.”

Trong lòng An Bảo Ngọc vô cùng cảm động, hắn đón lấy pho tượng nói: “Tâm ý của điện hạ, ty chức vô cùng cảm ơn.”

Bản tính của Lý Hanh đối xử với kể khác rất hà khắc, điều đó có liên quan đến việc hắn làm thái từ trong một thời gian dài, tâm lý trở nên đem tối, nhưng hắn rất biết cách ngụy trang.

Trong lịch sứ thì hắn đã ngụy trang gần hai mươi năm, cuối cùng khi Lý Long Cơ trên đường trốn chạy đã đột nhiên ra tay hạ sát thủ, và đã đoạt lấy ngôi vị hoàng đế.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, hắn đã sớm tìm hiểu rõ ngọn ngành của An Bão Ngọc, nắm bắt được nhược điểm của hắn, thành công mà xoay chuyển cục diện bất lợi trong việc xảy ra tại Tử Thần điện.

Lúc này An Bảo Ngọc đã hoàn toàn tin tưởng.

Lý Hanh là do xuất phát từ việc giận Thánh Thượng không nên người mới động thủ đánh hắn, tổ phụ giáo huấn tôn tử, chỉ là một việc nhà riêng mà thôi.

An Bảo Ngọc cáo từ với Lý Hanh.

Lý Hanh đợi hắn rời khỏi, liền nháy mắt với Lý Phù Quốc, sắc mặt lộ ra một nụ cười đắc ý, lúc này Lý Phủ Quốc lại đề nghị nói: “Điện hạ, những hoạn quan thị vệ ở hiện trường lúc đó, cũng phải ngăn chặn lại miệng lười của bọn họ.”

“ừm!”

Lý Hanh gật đầu nói: “Chuyện này liền giao cho ngươi, ta chuẩn ngươi sử dụng mọi thủ đoạn.”

“Nô tài tuân chỉ!”

Chương 475: Sự kiện Bình Lâu (Thượng)

Vào lúc người Thổ Phồn hôm nay vừa vào khách quán của Hồng Lư tự, tại phường Bình Khang Trường An đã xảy ra một đại sự.

Phường Bình Khang được xem là “khu đèn đó” giải trí mua vui thư giãn của Trường An.

Trong phường nội kỹ quán mọc lên như nấm, có thanh lâu của tư nhân kinh doanh, cũng có giáo phường của triều đình.

Kỹ quán là nơi giải trí của đời Đường, đến đây người ta không chỉ đơn thuần vì giải quyết các nhu cầu sinh lý, nhất là một số kỹ quán cao cấp, có rất nhiều phụ nữ chỉ bán nghệ chứ không bán thân, gọi là kỹ.

Cũng giống như nhạc phường, những cô gái trẻ đa tài đa nghệ này, đàn ca múa hát, ngồi ngâm thơ uống rượu cùng khách, gặp phải người tâm đầu ý họp sẽ cùng qua đêm xuân tiêu.

Tại góc tây bắc phường Bình Khang, có một kỹ quán gọi là Bình Lâu Thính Phong, tên nghe rất ư tao nhã, thường thì mọi người đều gọi nó là Bình Lâu, cũng được xem là một kỹ quán cao cấp tại phường Bình Khang, hơn nữa nó không chỉ là một kỹ quán, mà còn là một tửu tứ, nên từ sáng đến tối khách ra khách vào đều đông.

Vào lúc trưa, một đoàn người chừng bày tám người cùng đi đến Bình Lâu.

Người được vây giữa đoàn khách này chính là anh vợ Độc Cô Trưởng Phụng của Lý Khánh An, Độc Cô gia là hiển quý tại Trường An, quen biết rất nhiều trong thành, Đám người này đều là những tử đệ quan hoạn cùng lớn lên với Độc Cô Trường Phụng từ nhỏ.

Bọn họ có người tòng quân, cũng có người làm quan trong triều đình, Đương nhiên, cũng có kẻ lêu lổng vô công rỗi nghề, chi sống nhờ vào sản nghiệp phụ mẫu để lại.

Nhưng giờ Độc Cô Trường Phụng đã lâu mới được gặp lại bạn cũ, mọi người bèn kéo hắn đến phường Bình Khanh để mừng hắn trở về.

Đến Bình Lâu để uống rượu hoa là đề nghị của Trường Tôn Nam Dực.

Trường Tôn Nam Dực là con thứ của Trường Tôn Toàn Tự, hiện là lang tướng trong Vũ Lâm quân.

Hắn là người tính tình rất hào tình phóng khoáng, luôn cảm thấy việc cứu vãn lương tri là trách nhiệm của mình, rất hay giữa đường ra tay nghĩa hiệp.

Người phóng khoáng đa phần là người thích uống rượu, cho nên sờ thích lớn nhất của Trường Tôn Nam Dực chính là lôi các đồng liêu của mình đến phường Bình Khang uống rượu hoa.

Kỹ quán Bình Lâu này cũng là một nơi mà Trưởng Tôn Nam Dực thường đến, vừa vào cửa hắn há to mồm la to: “Có khách đến, các ngươi có tiếp không?”

Bọn giúp việc đều nhận ra hắn.

La trường quỹ đương ngồi tính sổ sách vội đi lên nghênh đón, cười nói: “Các khách khác đều có thể không tiếp, chi tiếp mỗi Trường Tôn tướng quân.”

“Nhưng ta quên không mang tiền, các ngươi không sợ ư?”

La trường quỹ cười nói: “Không có tiền cũng không sao, cứ mặc sức mà ăn uống vui chơi, lúc nào có tiền rồi thanh toán cũng được.”

Trường Tôn Nam Dực cười ha hả, quay đầu lại nhìn mọi người nói: “Đã nhìn thấy chưa, biết nói chuyện thế này, người ta nghe đã thấy thoải mái trong lòng.”

Hắn lại chỉ chỉ vào Độc Cô Trường Phụng nói với La trường quỹ: “Hôm nay bọn ta đến để tẩy trần cho bạn, người có biết bạn ta là ai đây không?

Lý Khánh An chính là…”

Chưa kịp nói dứt lời, hắn đã bị Độc Cô Trường Phụng dùng cùi chỏ húc cho một cú, để nhắc hắn không được lắm lời.

Trường Tôn Nam Dực lại cười ha hả nuốt lại lời đằng sau, Hắn nói với La trường quỹ: “Hôm nay vừa ăn cơm vừa uống rượu, vào phòng Hừu Phụng Lai Nghỉ ở lầu ba, ngươi gọi Bạch Tứ Nương và Tiêu Lân Nhi đến hầu rượu, còn có kép khác thì ngươi cứ phối cho mỗi người bạn ta đều có một người hầu hạ là được.”

“Được!

Không vấn đề gì cả, đương lúc Bạch Tứ Nương và Tiêu Lân Nhi đều không có khách, các vị mời lên lầu ngồi.”

Mọi người cùng đi lên lầu, lúc này, Độc Cô Trường Phụng có phần oán trách: “Ản

cơm uống rượu là được rồi, việc chỉ còn cần phải đến tìm phụ nữ chứ!”

Trường Tôn Nam Dực cười hí hí nói: “Xem ra tẩu phu nhân đã quản ngươi nghiêm lắm đây, dẫu sao thì ngươi cũng là Thượng Châu trưởng sứ, lại sắp được điều về Kinh làm Kinh Triệu thiếu doãn, thế sao cả quy cứ quan trường neươi cũng khôngbiết chứ?”

“Quan trường thì có quy củ phải tìm phụ nữ đó ư?

Đây đúng là lần đầu tiên ta nghe thấy!”

Lúc này, một lang tướng Vũ Lâm quân khác Vi ứng Vật cười nói: “Trường An khác với châu huyện, có rất nhiều việc đều phải đến kỹ quán giáo phường đế bản, nhất là khi Độc Cô huynh sắp nhậm chức Kinh Triệu thiếu doãn, vậy việc ăn uống xã giao càng nhiều hơn, cơ hồ mỗi ngày đều có tiệc rượu.

Trong quan nha chỉ làm việc trên bề mặt công đường, còn những việc đằng sau thì phải vừa uống rượu hoa (*Kiểu bia ôm thời xưa, đến thanh lâu vừa uống rượu, vừa có kỹ nữ hầu rượu.), cho nên hôm nay Độc Cô huynh đến đây chính là đế tập tành cho quen trước đi.”

Mọi người lũ lượt hưởng ứng, cặp mày Độc Cô Trường Phụng nhăn lại một đống, hắn là một người trung quy trung cứ, với kiểu quy củ ngầm của quan trường này hắn chẳng chấp nhận nổi, nhưng không dám làm mọi người mất vui, nên đành cùng một người đi đến nhã thất tại lầu ba.

Kỹ quán Bình Lâu diện tích rất lớn, kỹ quán và tửu tứ chỉ được ngăn cách bằng một vách tường, ra vào tự do.

Tửu tứ tổng cộng có ba tầng, lầu một và hai đều ngồi đầy khác, nhưng hai nhã thất tại lầu ba đều đang bỏ trống.

Mọi người cùng đi vào gian phòng bên phải, cùng lần lượt cời bỏ lớp áo bào ngoài.

Vừa ngồi xuống đã thấy hai tên giúp việc xách hai chiếc thùng to vào.

Trong thùng đều là nước đá, trong nước đá đã ướp sẵn mười bình rượu bồ đào hảo hạng.

Đây là quy củ uống rượu bồ đào của người nhà Đường, phải dùng nước đá ướp lạnh, có rất nhiều nhà đều có kho nước đá hoặc giếng nước đá, mùa đông dùng để tàng trữ nước đá lại, mùa hè mang ra sử dụng.

“Nào!

Nào!

Mọi người đều rót đầy ly cái đã!”

Trường Tôn Nam Dực rất nóng tính, còn chưa kịp đợi các cô gái hầu rượu lên hắn đã giành bình rượu rót đầy cho mỗi người một ly.

Hắn cầm ly rượu lên hớp một ngụm rồi chép miệng cười nói: “Rượu này ngon đấy, nào!

Mọi người cùng cạn một ly trước nào.”

“Rượu ngon như thuyền, mỹ nữ như nước, có thuyền mà không có nước thì làm sao Trưởng Tôn tướng quân nếm ra vị ngon của rượu được chứ?”

Vừa dứt lời, thì ngoài cửa đã đi vào một nhóm nữ từ mặc váy sa đỏ, ai nấy đều thu thủy đa tình, xinh đẹp tựa hoa.

Hai ả nữ tử đi đầu lại mặc váy trắng, lại càng phong nhã ủy mị hơn các nữ tử khác.

Người nói chuyện là một nữ tử mặc váy trắng đi phía trước, nàng nhếch môi cười, bàn tay ngọc ngà nhận lấy bình rượu quay sang nói với mọi người: “Mọi người mời ngồi, để Tứ Nương và Lân Nhi rót rượu cho các vị.”

Mọi người cùng vỗ tay cười to: “Hay!

Tứ Nương sao lại không chịu uống rượu?”

Các nàng cùng lũ lượt vào chỗ ngày, mỗi người hầu một khách nam, bỗng chốc trong phòng hương thơm ngây ngất, tiếng nói thánh thót như họa mi của các nàng không ngớt.

Trường Tôn Nam Dực thấy Độc Cô Trường Phụng nhìn cô gái mặc váy trắng kia thừ người, bèn dùng cùi chỏ húc húc hắn cười nói: “Xem ra ngươi thật đúng là quê mùa chưa ra tỉnh bao giờ, thế đã hút hồn ngươi được rồi ư?

Đợi lát ả dùng cặp môi nhỏ của mình mớm rượu cho ngươi, thì chắc ngươi điên đảo lên mất!”

Độc Cô Trường Phụng mặt đỏ ngây, ngượng ngùng nói: “Thế làm sao được!”

Trong miệng tuy nói là thế, nhưng trong lòng hắn không khỏi có chút động lòng, được mỹ nhân dùng cặp môi anh đào nhỏ nhắn mớm rượu cho mình, ôi thôi mới tiêu hồn làm sao?

Trường Tôn Nam Dực là người thô lỗ hơn, hắn dùng ta kéo mạnh Bạch Tử Nương quay nhét nàng ngồi xuống cạnh ngay Độc Cô Trường Phụng, cười nói: “Tử Nương, hôm nay cho nàng hầu hạ vị Độc Cô huynh này, nàng mà hầu hạ tốt hắn, sau này Bình Lâu mà có việc gì, nàng cứ việc chạy đến Kinh Triệu phù tìm hắn thôi.”

Hắn lại quay sang nhìn Độc Cô Trường Phụng cười ám muội: “Tứ nương thiện nhất là thổi sáo gọi phụng, mà tên người lại đúng có chữ Phụng trong đấy, thế hai ngươi còn không phải là một cặp trời sinh nữa à?”

Bản tay trắng nõn của Bạch Tử Nương tuy bị Trường Tôn Nam Dực nắm cho đau rát, nhưng câu cuối cùng của hắn lại khiến mắt nàng sáng rực lên.

Nàng là người từng trải, khách đã tiếp vô số, tướng mạo của Độc Cô Trường Phụng không tục, hơn nữa hắn lại họ Độc Cô, ai không biết Lý Khánh An chính là con rể nhà Độc Cô, Độc Cô Trường Phụng, không lẽ hắn chính là...

Làn thu thủy của nàng bắt đầu đu đưa, cười nhạt ủy mị, thân thể mỹ miều đã gần tựa hẳn lên người Độc Cô Trường Phụng, hơi thở thơm tho tựa hương lan e ấp thò thẻ bên tai hắn nói: “Chàng là Trường Phụng thiếp là hoàng, nhâm nhi khúc tiếu nhập tây phòng, Độc Cô sứ quân, chàng có phải là Kinh Triệu thiếu doãn tân nhiệm không?”

Độc Cô Trường Phụng gia giáo cực nghiêm.

Lúc còn trẻ chưa bao giờ bước chân đến nơi yên hoa thanh lâu, sau này lại làm quan tại ngoại, một lòng trị dân, hắn làm sao nehe hiểu hàm ý ần dụ của những bài thơ đưa tình này, nhưng ngón đòn tấn công dịu dàng của Bạch Tứ Nướng hắn đúng là đỡ không nôi, Hắn vừa tránh, vừa hiếu kỳ hỏi: “Sao nàng lại đoán được ta chính là Kinh Triệu thiếu doãn?”

Bạch Tử Nương thường giao du với nhiều quan hoạch khách nhân, nàng cũng biết hiện chức Kinh Triệu thiếu doăn đang trống, vừa rồi thừ thám thính Độc Cô Trường Phụng, không ngờ hắn lại thừa nhận.

Nàng nghe thế không khỏi mừng thầm trong lòng, nếu có thể làm cho Độc Cô Trường Phụng xiêu lòng với mình, thì về sau nàng sẽ dễ dàng tìm được một cửa tiệm tốt cho cha và huynh trưởng mình.

Nàng cũng có thể tòng lương chuyên tâm buôn bán.

Chính tại lúc này, bên ngoài bỗng vọng đến tiếng kêu la ngông cuồng, có kể đang tuôn lời nói đùa một cách hạ lưu, cười to sỗ sàng, hình như có một đám người vừa đi vào nhã thất ở bên cạnh.

Mọi người nghe phòng bên ồn ào đều không khỏi chau mày.

Rốt cuộc ai đã ở phòng bên, mà sao lại không ra gì thế này?

Cửa bỗng dung được hé một khe nhỏ, chi thấy La trường quỹ vẫy tay gọi Tử Nương.

Tử Nương nhìn Độc Cô Trường Phụng cười nói: “Phụng lang chờ thiếp một lát, thiếp sẽ quay lại liền.”

Nàng đi ra hỏi: “Có việc gì ư?”

“Tứ Nương, phòng bên cạnh muốn nàng qua hầu rượu, chỗ này tạm giao cho Lân Nhi là được rồi!”

Tử Nương đương định sẽ nhắm vào Độc Cô Trường Phụng, nên nàng đâu chịu.

Mặt nàng trầm lại nói: “Trưởng quỹ, ngươi làm thế là không đúng quy tắc rồi!

Phải có trật tự trước sau chứ!

Hơn nữa khách ở bên ta cũng quan trọng, trưởng quỹ tìm người khác thay ta đi!”

Nói xong, nàng quay lung định bỏ đi thì bị La trưởng quỹ vội kéo lại, van nài nói: “Ta cũng biết có quy củ trước sau, nhưng bọn người ở phòng bên bọn ta không đắc tội nổi đâu, bọn chúng chỉ thẳng đích danh đòi ngươi đi tiếp, ngươi coi như giúp đại thúc lần này thôi!”

“Bọn họ là ai, mà sao ngang ngược thế?”

La trường quỹ khẽ giọng nói: “Là một đám quân quan của Kim Ngô vệ và quân Quan Trung, chúng ta không dây vào chúng nổi đâu.”

Bọn Trường Tôn Nam Dực tuy là quân Vũ Lâm, nhưng bọn họ chỉ quản việc trong cung thành và hoàng thành, còn phường Bình Khang thuộc huyện Vạn Niên, chính là phạm vi quản hạch của Kim Ngô vệ nên thường các cửa hiệu trừ khi là hậu thuẫn cực mạnh, không thì cũng chẳng ai dám gây với bọn Kim Ngô vệ.

Khổ cái Bình Lâu cũng chẳng có hậu thuẫn gì, chẳng qua là do một thương nhân người Hàng Châu kinh doanh.

Tử Nương nghe nói là Kim Ngô vệ bèn không nguyện ý đi nữa.

Bọn người này uống rượu cực kỳ hạ lưu, thường chúng sẽ lột sạch xiêm y của các nàng, lần trước có một tỷ muội của nàng vì không chịu mà bị bọn bọn chúng lột trụi áo váy rồi vứt xuống lầu hai, để rồi ngã gẫy cả lưng.

“Ta không đi, ngươi cứ nói là ta đương tiếp khách.”

Nàng thoát khỏi tay của La trưởng quỹ xong bèn vội vã chạy vào phòng.

Tử Nương tuy đã trốn được vào phòng, nhưng trong lòng nàng vẫn tâm sự trùng trùng.

Nàng cũng lo rằng sẽ bị trả đũa.

Ngồi cạnh Độc Cô Trường Phụng mà lòng nàng thổn thức không yên.

Trường Tôn Nam Dực bên cạnh là người có nhiều kinh nghiệm bươn chải, thấy Tứ Nương đi ra một lát trở về mà sắc mặt đã đổi, hắn bèn hỏi: “Tứ Nương, có phải người phòng bên muốn nàng qua đó à?”

Tứ Nương khẽ gật gật đầu, thất thểu nói: “Thiếp không muốn đi!”

“Không muốn thì đừng đi, cứ ở lại hầu hạ Trường Phụng huynh, nàng yên tâm, không có ai dám ép nàng đi hầu rượu đâu.”

“Khẩu khí lớn thế nhi!”

“Rầm!” một tiếng, cửa lớn bị người dùng chân đá toang, chỉ thấy bên ngoài là một đám quân quan người mặc khôi giáp.

Người đi đầu là một người mũi ưng mắt két, sắc mặt hung hăng, thân bận áo giáp và mũ giáp màu bạc, Đây chính là trang phục của Kim Ngô vệ.

Kim Ngô vệ trung lang tướng trở lên đều mặc giáp và đội mũ giáp màu bạc.

Bên cạnh hắn là một quân quan phẩm cấp tương đối cao, tay trái có đeo một bao tay áo màu đỏ của quân Quan Trung.

Tứ Nương thấy là kể này không khỏi mặt sợ không còn hột máu, toàn thân run lẩy bẩy, từ từ trốn ra sau lưng Độc Cô Trường Phụng.

“Công tử, xin hãy cứu thiếp!

Một đám quan quân hung hãn dữ tợn ở trước mắt Độc Cô Trường Phụng không hề quen biết, nhưng hắn lại theo bản năng mà ôm Tử Nương đến phía sau mình, cho dù hắn chỉ là một quan văn, nhưng cũng có tấm lòng hiệp nghĩa bảo vệ nữ tử yếu đuối, mà Trường Tôn Nam Dực bên cạnh thì lại nhận ra mấy người ở trước mặt này, không chỉ hắn nhận ra, những người đồng hành khác xung quanh đều nhận ra, quan quân trẻ tuổi dẫn đầu bặm trợn thịt u tên là Vương Việt, là con trai của Kinh Triệu doãn Vương Dư, cũng là cháu trai của Vương Củng, đồng thời cũng là con rể của giám quốc nhiếp chính vương Lý Hanh, hắn đã lấy con gái Đan Dương quận chúa của Lý Hanh làm vợ.

Đừng nhìn tên Vương Việt này tuổi tác không lớn, chỉ có hai mươi bốn lăm tuổi, tòng quân chẳng qua hai năm, lại dựa vào quyền thế của bá phụ và nhạc trượng làm đến chức Kim Ngộ vệ trung lang tướng, kiêu căng ngang tàng, ngay cả Kim Ngộ vệ đại tướng quân Trần Huyền Lễ cũng phải sợ hắn mấy phần, thủ hạ của hắn có hai nghìn người, phụ trách an toàn của Bình Khang phường, Tuyên Dương phường, Sùng Nhân phường cùng với một vùng chợ đông, hắn cơ hồ là đã trở thành thổ hoàng đế của một vùng này.

Còn một quan quân Quan Trung quân bên cạnh hắn cũng là một viên trung lang tướng, tên là Lâm Nghị, huynh trưởng của hắn bèn là tướng quân Lâm Kiếm hơn nửa tháng trước suất lĩnh quân xông kích thọ yến Bùi phủ, cũng giống như huynh trưởng.

Lâm Nghị cũng là tâm phúc của Trần Huyền Lễ, cô mẫu của hai huynh đệ Lâm thị chính là thê tử của Trần Huyền Lễ.

Lâm Nghị là một người cực kỳ xảo quyệt, hắn gia cảnh giàu có, bèn tăng cường việc lấy lòng Vương Việt, dăm ba bận lại mời Vương Việt uống rượu.

Hôm nay cũng là hắn đứng ra mời, vừa lúc gặp phải đám người Trưởng Tôn Nam Dực, trong lòng Lâm Nghị bèn nảy sinh ra một ý niệm muốn trút giận thay cho cô phụ, nhưng hắn không ra mặt, hắn muốn đề Vương Việt ra mặt.

Vương Việt trẻ tuổi, lại kiêu căng ngang tàng, vừa lúc có thể làm đao của hắn.

“Ta cứ tưởng là ai, thì ra là Trường Tôn tướng quân, nếu đã là đồng liêu, thì không cần phải vì một nữ nhân làm tổn thương hòa khí.”

Lâm Nghị chỉ vào Bạch Tứ Nương phía sau Độc Cô Trường Phụng nói: “Tên kỹ nữ này Vương tiểu tướng quân rất thích.

Trường Tôn tướng quân hãy đem nàng nhường cho bọn ta đi!”

Trường Tôn Nam Dực tuy không đến nỗi vì một nữ nhân hầu rượu phải trở mặt với bọn người Vương Việt, nhưng ban nãy Vương Việt là một cước đá toang cửa, nếu như dễ dàng đem Bạch Tứ Nương giao cho bọn họ.

Trường Tôn Nam Dực cũng không giữ được thể diện lần này, hắn bèn cười cười rồi nói: “Nếu đã là đồng liêu, tại sao bọn ta phải nhường cho bọn ngươi, mà không phải là bọn ngươi nhượng bộ?”

Vương Kiệt cũng nhận ra Trường Tôn Nam Dực, thấy hắn lại không nể mặt mình, không khỏi trong lòng giận thầm, hắn liếc mắt một cái, nhìn thấy Bạch Tứ Nương núp phía sau Độc Cô Trường Phụng, bèn lớn tiếng quát: “Con ** kia, còn không lết qua đây cho ông!”

Tứ Nương sợ đến toàn thây run rẩy, nàng biết tên Vương nha nội này là muốn lấy mình đế giết gà dọa khi rồi, tên Vương nha nội này trước giờ thích ngược đãi nữ nhân, nàng nếu qua đó rồi, cho dù không chết cũng sẽ tàn phế, nàng đâu dám qua đó, ban nãy Độc Cô Trường Phụng ôm mình ra sau lung, làm cho nàng đối với Độc Cô Trường Phụng này sinh một sự dựa dẫm, nàng nắm chặt cánh tay của Độc Cô Trưởng Phụng, dùng một thứ ngôn ngữ không lời van nài Độc Cô Trưởng Phụng cứu nàng, Độc Cô Trường Phụng cũng có chút nhìn không quen sự ngang tàng của Vương Việt, hắn bèn một bước đi ra, chắp tay nói: “Tại hạ là Hứa Châu trưởng sứ, xin vị quan tướng này nể mặt ta, tha cho vị cô nương này, có được chăng?”

Độc Cô Trường Phụng là một quân tử, hắn không muốn thông báo tên họ của mình để lấy thế ép người, lại càng không muốn nói mình sẽ là Kinh Triệu thiếu doãn, hắn cho rằng chỉ cần bày tỏ mình cũng là người trong quan trường, tên quan quân này có lẽ sẽ có chút nghi kỵ, sau đó hắn sẽ chịu ấm ức mà cáo lỗi, đôi bên khách sáo vài câu nói như ngưỡng mộ đã lâu, việc này xem như kết thúc, đây là kinh nghiệm đối nhân xử thế của hắn, thông thường mà nói không hề sai.

Nhưng Độc Cô Trường Phụng lại quên rằng đây là Trường An, không phải là Hà Nam đạo, lại càng không biết rằng có một loại người không biết trời cao đất dày, chuyên đi hà hiếp kẻ yếu e sợ kẻ mạnh, nếu như hắn nói mình họ Độc Cô, lại là Kinh Triệu thiếu doãn.

Vương Việt quả không dám gây với hắn, nhưng ngặt nỗi Vương Việt lại chính là người hiếp mềm sợ cứng, hắn nghe nói Độc Cô Trường Phụng chỉ là một trưởng sứ địa phương, dưới chân thiên tử, trưởng sứ địa phương đáng cái mốc gì, hắn một tiếng mắng giận: “Con dế nhũi đâu ra thế?”

Một quyền vung mạnh đánh vào trên khuôn mật của Độc Cô Trường Phụng, Độc Cô Trưởng Phụng không kịp phòng bị, loạng choạng lui ra ngoài một trượng, liên tiếp đụng nhào năm sáu chiếc bản thấp, ngửa mặt lật nhào dưới đất, máu mũi bắn tóe ra, hắn ư lên một tiếng, đau khổ ôm lấy mặt mình.

Vương Việt đột nhiên động thủ làm cho trong phòng trở nên rối loạn, các nữ nhân hầu rượu kêu ré lên, chạy trốn ra ngoài.

Trường Tôn Nam Dực nổi giận đùng đùng, hắn bổ vào bóp chặt lấy cổ của Vương Việt, đẩy hắn ngã nhào xuống đất, hắn cưỡi trên người Vương Việt, nắm đấm to như đấu đập mạnh vào khuôn mặt Vương Việt: “Tên khốn nạn nhà ngươi, lại dám đánh bạn của ông mày, hôm nay ông sẽ cho mày biết mùi!”

Vương Việt là cậy thế hiếp người, bản thân hắn lại là một tử đệ thói công tử trác táng, làm sao là đối thủ của Trường Tôn Nam Dực hùng tráng vạm vỡ, trong chốc lát đã bị đánh đến mức máu mũi bắn tung tóe, đau đến hắn rống lên như giết heo.

Lâm Nghị cũng cố ý không kéo, đợi Vương Việt bị đánh vừa phải rồi, mới tiến lên giả vờ khuyên can: “Trường Tôn tướng quân mau dừng tay!

Vương tiểu tướng quân là con rể của giám quốc đấy, ngươi không gây nổi đâu!”

Chương 476: Sự kiện Bình Lâu (Hạ)

Hắn càng nói như vậy.

Trường Tôn Nam Dực lại càng đánh mạnh hơn, lúc này Vi Ứng Vật thấy nếu tiếp tục đánh nữa, e là sẽ xảy ra chuyện, hắn từ phía sau ôm lấy Trường Tôn Nam Dực, kéo hắn dậy: “Trường Tôn, đừng đánh nữa!”

Vương Việt gần như là bị đánh chết, hắn lớn như vậy có gặp phải sự thiệt thòi như vậy bao giờ, hắn bò dậy bèn chạy xuống dưới lầu, trong miệng la lên điên dại: “Trường Tôn cẩu tặc, có giỏi thì ngươi hãy đợi đó!

Xem ông mày làm sao giết ngươi.”

Nhóm người Lâm Nghị cũng đi theo hắn chạy xuống dưới lầu, lúc này, Bạch Tứ Nương đã dùng váy lau sạch vết máu trên mặt của Độc Cô Trưởng Phụng, dìu hắn đứng dậy, trong lòng nàng vô cùng cảm kích Độc Cô Trường Phụng, bèn vội vàng nói với hắn: ‘Độc Cô công từ, mọi người mau chạy đi!

Tên Vương Việt này ở gần đây có quân đội, hắn chắc chắn là đi triệu tập quân đội rồi, mọi người nếu không đi thì sẽ không kịp nữa.”

Độc Cô Trường Phụng gật đầu: “Cô nương cũng đi cùng bọn ta đi.”

“Bây giờ đi đã không còn kịp nữa.”

Trưởng Tôn Nam Dực đứng trước cửa sổ, nhìn vào quân đội Kim Ngộ vệ cách đó không xa chạy đến, đây là một toán quân đội Kim Ngộ vệ tuần tra, vừa lúc gặp phải Vương Việt đang cầu trợ.

Trưởng Tôn Nam Dực trong mắt lộ ra sự hung hãn, lập tức nói với Vi Ứng Vật: “Ngươi tức tốc đi về từ cửa sau, triệu một số các huynh đệ qua đây!”

Vi Ứng Vật cũng biết tình hình nguy cấp, nếu không cầu cứu, có thể là mạng nhỏ của bọn họ sẽ đánh mất ở nơi này, hắn gật đầu, chạy bay ra khỏi cửa phòng, từ cửa sau rời khỏi kỹ quán, đi về phía hoàng thành An Thượng môn cách nơi đây gần nhất đi cầu cứu.

Lát sau.

Vương Việt bèn dẫn theo một đội binh sĩ Kim Ngộ vệ sát khí đằng đằng kéo đến, hắn cỡi trên lung ngựa, máu me đầm đìa cả mặt, trên cầu Mã An chắn ngang một cây gậy Kim Ngộ lớn, tay cầm một thanh cung tên, trong lòng hắn đã hận đến cực điểm, hắn là người nào, cháu trai của tướng quốc, con trai của Kinh Triệu doãn, con rể của giám quốc nhiếp chính vương, lại bị một con trai của đại tướng đã bãi chức đè trên mặt đất đánh túi bụi, hắn là đang đánh vào mình ư?

Không!

Hắn đánh vào không phải là minh, hắn là đánh vào quyền thế của vương gia, là đánh vào mật của giám quốc điện hạ.

Lửa giận báo thủ đã đem lý trí của hắn đốt thành tro tàn, hắn phóng ngựa chạy đến trước kỹ quán rống to: “Hãy chặn hết phía trước và cửa sau, không cho phép một ai chạy khỏi!”

Lúc này, kỹ quán La chưởng quầy chạy ra hớt ha hớt hãi năn nỉ nói: “Vương tướng quân, cầu xin ngài giơ cao đánh khẽ, chúng tôi nguyện ý cáo lỗi bồi thường tiền!”

“Xéo đi cái chó má của mẫu thân ngươi!”

Vương Việt một gậy quét ngang qua, đánh đúng vào cánh tay trái của La chưởng quầy.

La chưởng quầy thảm kêu một tiếng, ôm lấy cánh tay loạng choạng trốn lùi về sau.

Vương Việt con mắt sát khí nhuộm đỏ lòm, hắn dùng đại côn chỉ vào lầu ba rống to: “Trường Tôn cẩu tặc, chặt gãy hai chân chó của ngươi, ông nội tha cho ngươi một mạng sống!”

Mấy trăm binh sĩ Kim Ngộ ở phía sau hắn cũng hùa theo hô to: “Cẩu tặc của Vũ Lâm quân ra đây!”

Trường Tôn Nam Dực cũng là một người đấu đá ẩu đả, nghe đối phương chửi rất khó nghe, hắn cũng không hề tỏ ra yếu kém, bèn đứng trước cửa sổ cười lạnh chửi nói: “Lũ hàng ngu xuẩn các ngươi, ở huyện Tân Phong bị người ta cắt đi túi trứng, có bản lĩnh thì các ngươi đi đấu với quân An Tây, các ngươi dám không?”

Kim Ngộ vệ và quân Quan Trung trên danh nghĩa là hai quân, thực sự lại là một thể, quân Quan Trung ở huyện Tân Phong bị An Tây tàn sát, sự kiện này tuy không được lan truyền trong dân gian, nhưng trong quân đội lại khó mà che giấu.

Kim Ngộ vệ và quân Quan Trung trên dưới đều biết được việc này, sự việc này quả là một mối nhục ê chề của bọn họ, nhưng lại không dám đi gây hấn với quân An Tây, chỉ có thể nuốt đi cơn tức này, nhưng Trường Tôn Nam Dực lại chọc một phát đúng ngay vào chỗ đau của bọn họ, bèn bắt đầu có binh sĩ la ó ồn ào, phóng tên loạn xạ lên lầu.

Lúc này, Lâm Nghị từ từ tiến lên, hắn đã chậm một bước, vừa lúc nhìn thấy Vi Ứng Vật cưỡi ngựa chạy ra khỏi Bình Khang phường, hắn lập tức bèn đoán được, đây nhất định là Vi Ứng Vật đi báo tin rồi, trong lòng không khỏi mừng thầm, đây cũng chính là điều hắn hi vọng, tốt nhất là sự việc gây càng lớn càng tốt, hai bên đều lưỡng bại câu thương, hắn sẽ đi thu lấy mối lợi ngư ông, vốn dĩ hắn đã không chuẩn bị ra mắt nữa, nhưng lại lo lắng Vương Việt chột dạ, vừa kết thúc một hồi chửi rủa la ó, để đạt được hiệu quả lớn nhất, hắn còn cần phải châm thêm một ngọn lửa.

“Vương tướng quân, ta xem hay là thôi đi!

Đối phương là Vũ Lâm quân, chúng ta đắc tội không nổi.”

“Thôi đi?”

Vương Việt trừng mắt lên, chỉ vào máu me đầy mặt vẫn còn chưa khô hết của mình, giận dữ hét lên: “Ngươi xem đây là gì?

Đây là máu, máu phải dùng máu đế trả.

Vương Việt ta hôm nay không báo thủ này, thề không làm người!”

Lúc này, dân chúng vây xem càng ngày càng đông; Bình Khang phường vốn dĩ là nơi náo nhiệt phồn thịnh nhất Trường An, dòng người cực lớn, xảy ra chuyện như thế này, mọi người đều tranh nhau trước sau để kéo đến xem náo nhiệt, lúc này đang là thời gian dùng bữa trưa, lượng người lại càng lớn hơn.

Các kỹ nữ của các kỹ quán cũng không làm ăn nữa, các tiểu nhị khách khứa trong khách sạn tửu tử cũng chạy ra ngoài, trong mười lớp ngoài mười lớp, dòng người đông nghịt vây đến Bình lâu chật như nêm cối, ước chừng có đến hơn mấy vạn người.

Đúng lúc này, xa xa truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, từ xa nghe thấy có người hô to, “Tránh ra!

Mau tránh ra!”

Dân chúng sợ đến mức đồng loạt tạt ra hai bên lẩn trốn, thoáng chốc bèn đã dạt ra một lối đi rộng, chi thấy hơn trăm viên binh sĩ Vũ Lâm phóng đến, người dẫn đầu chính là Vi Ứng Vật vừa chạy đi báo tin.

Theo lý thì Vi Ứng Vật trở về không thể nhanh như vậy, nhưng cũng là đúng lúc.

Vi Ứng Vật vừa chạy ra khỏi Bình Khang phường không xa, bèn gặp được một toán binh sĩ Vũ Lâm quân vừa đổi gác, đến phường Bình Khang dùng bữa.

Binh sĩ quân Vũ Lâm đa số xuất thân từ các nhà trung thượng đẳng của Trường An, còn gọi là cánh quân hào môn, Đại Đường kiến quốc hơn trăm năm nay, trước giờ vẫn là ăn sung mặc sướng, không coi ai ra gì, mấy năm nay tuy địa vị có phần hạ xuống, nhưng tư duy quán tính của hơn trăm năm vẫn còn, ai nấy vẫn vô cùng kiêu ngạo, khi Vi Ứng Vật nói với bọn họ Trường Tôn tiểu tướng quân chịu sự ức hiếp của Kim Ngộ vệ, những binh sĩ Vũ Lâm quân này nhất thời giận dữ, đồng loạt kéo đến góp cú đấm cho Trường Tôn Nam Dực.

Thật ra vốn là một chuyện nhỏ, nhưng trong tình thế đôi bên không ai nhượng bộ và sự cố ý châm ngòi của người có lòng, sự việc càng gây càng lớn, đã trở thành sự giằng co giữa hai toán quân đội.

Lâm Nghị của quân Quan Trung đã không thấy bóng dáng nữa, hắn thấy mâu thuẫn đã nâng cấp, bèn chạy trốn khỏi vùng đất thị phi này.

Không có sự trao đổi và đàm phán, sự thịnh nộ trong lồng ngực của đôi bên đều khó mà ngăn chặn, vừa gặp mặt đã ra tay động thủ, hai bên hỗn chiến trên lưng ngựa, đao chém côn vung, tiếng la thét ầm ĩ, chốc chốc có người bị đao chém ngã hoặc bị côn đánh ngã nhào, lúc này.

Trưởng Tôn Nam Dực từ trong Bình lâu xông ra, vung trường đao lên la to:” Vương cấu tặc, ngươi không phải là muốn lấy mạng của ông mày sao?

ông mày đến rồi nè!”

Hắn vung đao truy sát về phía Vương Việt.

Vương Việt thấy Trường Tôn Nam Dực thế tiến dũng mành, sợ đến hắn xoay người bèn chạy, vừa đúng lúc này, hơn nghìn binh sĩ Kim Ngộ vệ trú chán ở chợ đông nghe tin kéo đến.

Vương Việt thấy bộ chúng của hắn đã kéo đến, nhất thời phấn chấn tinh thần, chỉ vào Trường Tôn Nam Dực thét lên: ‘Người này là thủ phạm, đánh chết hắn!”

Hàng nghìn sĩ tướng Kim Ngộ vệ vây chặt lấy hơn trăm binh sĩ Vũ Lâm quân, tiếng la thét liên tiếp vang lên, người ở xung quanh cũng hô gió góp sóng, lớn tiếng khen hay, tình thế cực kỳ hỗn loạn, nhóm người Độc Cô Trường Phụng bị vây chặt trong Bình lâu, bất luận bọn họ hét đến vỡ họng, người tham dự ẩu đả căn bản là không nghe thấy.

Trường Tôn Nam Dực bị gần một trăm binh sĩ Kim Ngộ vệ bao vây, bọn họ giơ côn đánh loạn xạ.

Trường Tôn Nam Dực không cầm cự nổi, bắt đầu năn nỉ xin tha.

Vương Việt kích động đến toàn thân run rầy, điên cuồng mà la thét nói: “Đánh chết hắn!

Đánh chết tên cẩu tặc này!”

Đáng thương cho Trường Tôn Nam Dực không có cưỡi ngựa, lại khó mà thoát thân, dưới sự đả kích loạn côn của gần trăm binh sĩ Kim Ngộ vệ.

Trường Tôn Nam Dực bị đánh đến gân đứt xương gãy, đầu óc vỡ toang, chết thảm ở Bình Khang phường

Sự kiện Bình lâu đã làm chấn động triều dã, trong xung đột của Vũ Lâm quân và Kim Ngộ vệ phường Bình Khang, mười tám người Vũ Lâm quân bao gồm cả trung lang tướng Trường Tôn Nam Dực bị đánh chết, binh sĩ Vũ Lâm quân còn lại toàn bộ bị thương.

Vi Ứng Vật cũng bị đánh gãy một chân và một cánh tay, thương tích nghiêm trọng, về phía Kim Ngộ vệ cũng bị chém chết ba người, chém thương mười mấy người.

Nếu như người bị đánh chết là binh sĩ Vũ Lâm quân bình thường, việc này còn dễ giải quyết, nhưng người bị đánh chết lại là con trai của Trường Tôn Toàn Tự, sự việc đã trở nên khó mà êm chuyện rồi.

Trường Tôn Toàn Tự nghe tin con trai bị chết, hắn như nổi điên cướp thi thể con trai về trong phủ, ôm từ thi của con trai mà khóc đến ngất lịm đi, ngay đêm hôm đó, hắn bèn dẫn theo toàn tộc nhân, đem thi thể của con trai đặt trước phủ của Kinh Triệu doãn Vương Dư, hỏi Vương Dư đòi lấy hung thủ.

Trước cửa phủ Vương Dư đã sợ đến đóng kín cửa lớn.

Vương Việt là thứ tử của Vương Dư, từ nhỏ đã được sự nuông chiều của tổ mẫu hắn, vô cùng phá phách hư hỏng, theo lý mà nói.

Vương gia cũng là danh môn vọng tộc, gia giáo rất nghiêm, tất cả mọi tử đệ đều phải học sách hiểu sự tình, nhưng duy chỉ có tên Vương Việt này cậy vào sự sủng ái của tồ mẫu, không ai dám quản hắn, không bao giờ đi học sách, từ nhỏ bèn đã ức hiếp người lương thiện, đã tiêm nhiễm lề thói công tử hư hỏng.

Bởi vì bộ dạng hắn tuấn tú dễ nhìn, lại là con đích, vì vậy chiếm hết mọi điều lợi, được Vương Củng yêu thích, lại được Lý Hanh nhắm trúng, chiêu hắn làm con rể.

Vương Dư cũng rất ít đi quản đứa con trai này, nếu đã là con rể của giám quốc, vậy thì không cần hắn phải bận tâm nữa, không ngờ rằng Vương Việt cuối cùng vẫn là gây ra đại họa cho hắn.

Lúc này Vương Dư sốt ruột đến chắp tay ra sau đi đi lại lại ở đại sảnh đường, con trai chuốc đại họa khiến hắn vừa hận vừa tức, nhưng bây giờ hắn cũng không biết con trai đã núp đi đâu rồi, để hắn làm sao giao người?

“Thôi vậy!

Ta đi dập đầu tạ lỗi với bọn họ vậy.”

Vương Dư cắn răng một cái, bèn mỡ cừa đi ra ngoài phủ, dưới bục thang phía trước, mấy trăm tộc nhân Trường Tôn lặng thinh đứng yên, trên bục thang đặt một chiếc quan tài, trong quan tài chính là thi thể của Trường Tôn Nam Dực, toàn chiếc quan tài bị vài trắng quấn chặt, có ý nghĩa là giải tội bình oan.

Vương Dư vừa đi ra bèn bi thương hô to: “Trường Tôn huynh, ta không biết dạy con, đến nỗi gây ra vạ tày trời, ta xin chuộc lỗi với huynh đây.”

Hô xong, hắn bèn quỳ bên cạnh thi thể, dập đầu với Trường Tôn Nam Dực, hắn liên tiếp dập đầu ba cái, nhưng Trường Tôn Toàn Tự vẫn không ngó ngàng đến hắn, mối thù giết con, dập đầu ba cái bèn có thể chấm dứt được ư?

Trên đời này làm sao có chuyện có lợi như vậy.

Vương Dư trong lòng cũng có dự liệu, hắn lại hô to nói: “Trường Tôn huynh, ta không dám cầu huynh tha thứ, ta chỉ muốn bày tỏ thành ý của ta, đứa nghịch từ kia đã ba ngày không về nhà rồi, ta cũng không biết nó trốn ở đâu nữa?

Nếu ta có chút gì dối gạt, để cho tổ phần Vương gia ta bị sét đánh, không được sống yên ổn.”

Dùng phần mộ tổ tiên đề thề độc như vậy, đây đã là sự bảo đảm rất nghiêm trọng rồi.

Trường Tôn Toàn Tự cũng đã tin rồi.

Vương Việt quả thật là không có ở đây, hắn phất tay nói: “Đi Đại Minh cung, tìm giám quốc đòi người!”

Bản thân Vương Việt không có phủ trạch, hắn nếu không ở trong nhà mình, vậy thì ở nhà nhạc trượng rồi, tuy con gái Lý Hanh là ở trong phủ Ưng vương, nhưng Trường Tôn Toàn Tự cũng biết, lúc này Lý Hanh nhất định ở trong Đại Minh cung, có lẽ là vẫn chưa hồi phủ.

Trường Tôn gia mấy trăm người, lại rầm rộ kéo đến Đại Minh cung.

Bọn họ đi trên đại lộ Chu Tước, một đại gia tộc ai nấy đều choàng vải bố để tang, khóc lóc inh ỏi, chiếc quan tài quấn bằng vài trắng bị khiêng lên cao cao, gây cho vô số người đi đường dừng chân ngắm nhìn, lại càng có mấy nghìn người đi cùng với bọn họ, không ít người nhà quan hoạn giao hảo với Trường Tôn gia cũng lũ lượt dọc đường tế lễ người chết.

Phủ trạch Vương Dư cách Đại Minh cung rất gần, không bao lâu, đoàn người bèn rầm rộ đi đến trước Đan Phụng môn, Đan Phụng môn sớm đã giới bị nghiêm ngặt, cứ phảng phất như biết được bọn họ sẽ đến vậy, mấy nghìn Vũ Lâm quân đứng trước cửa lớn, ngăn cản lối đi của họ.

An Bảo Ngọc đích thân chờ đợi ở nơi này, hắn thấy Trường Tôn gia khiêng quan tài tiến gần, bèn một tiếng hạ lệnh, dẫn theo mấy nghìn binh sĩ Vũ Lâm quân quỳ xuống.

Trường Tôn Nam Dực là cốt cán Vũ Lâm quân, cũng là ái tướng của An Bảo Ngọc, hiện giờ hắn gặp phải độc thủ thê thảm của Kim Ngộ vệ, An Bảo Ngọc cũng bi thương vạn phần, cho dù hắn cũng hận Kim Ngộ vệ thấu xương, nhưng hắn dù sao cũng là Vũ Lâm quân đại tướng quân, gánh vác sự an toàn của cung thành và hoàng thành, từ trên chức trách của hắn mà nói, thì hắn không thể cho phép gia tộc Trường Tôn xông vào Đại Minh cung.

“Lão tướng quân, chúng tôi cũng vì cái chết của Nam Dực mà bi thương, nhưng gia có gia quy, quốc có quốc pháp, Đại Minh cung là trọng địa cung đình, lão tướng quân lẽ ra phải rõ hơn cả ta, tuyệt đối không thể tự tiện đi vào, cho dù Trưởng Tôn gia là hoàng thân quốc thích thì cũng không được.”

“Quốc pháp?

Hừ!”

Trường Tôn Toàn Tự hừ mạnh lên một tiếng, cả giận nói: “Lão phu chính là quá tuân thủ pháp luật quy củ rồi, nên mới rơi vào kết cục như hôm nay, có người hãm hại ta, bãi miễn chức vị ta, ta cũng chịu, nhưng con trai ta làm gì nên tội?

Lại bị người ta đánh chết tươi ngay giữa phố, tên hung thủ này là ai?

Chính là con rể của hắn, hắn nếu không có một sự giải thích hợp lý với ta, thì ta sẽ để cho người trong biết, chân tướng của hoàng trang rốt cuộc là gì?”

An Bảo Ngọc sợ đến mức thất kinh biến sắc, vội vàng tiến lên kéo lấy cánh tay của Trường Tôn Toàn Tự nói: “Lão tướng quân, xin cẩn thận lời nói!”

Trường Tôn Toàn Tự cười lạnh một tiếng nói: “An Đại tướng quân nếu sợ hãi, ta không ở trước mặt ngươi nói là được, mắc công liên lụy quan đồ của ngươi.”

Đúng lúc này, trong Đan Phụng môn bỗng nhiên chạy ra mấy quan viên, quan viên dẫn đầu la to nói: “Trường Tôn Toàn Tự tiếp chỉ!”

Trường Tôn Toàn Tự trong lòng phẫn hận cực kỳ, hắn vốn dĩ là một người cực kỳ khôn khéo, trong xương tủy thậm chí còn có mấy phần nhu nhược, nhưng cái chết của nhi tử đã khích thích hắn sâu sắc, làm cho huyết tính trong sâu thẳm nội tâm hắn bị kích văng ra ngoài, hắn thay đổi sự khôn khéo của ngày thường, lại ngạo nghễ mà đứng, đứng mà tiếp chỉ.

Quan viên tuyên chỉ có chút ngại ngùng, chỉ đành lật ra chiếu thư có đại ấn của Trung thư Môn hạ cao giọng đọc: “Vũ Lâm Kim Ngộ vốn là cùng căn rễ, đều là huynh đệ cùng một mạch máu, nay chỉ vì việc vặt, đến nỗi huynh đệ trở mặt tương tàn, đau khổ thay, bi ai thay!

Nay người khuất đã đi, không thể trở lại, nhưng hòa khí một nhà, nằm ở huynh đệ đồng tâm, hòa thuận một nước, nằm ở hiệp lực tam quân, nay Thổ Phồn lăm le chầu chực Hà Hoàng, binh ca sắp dậy, niệm an vững của xã tắc Đại Đường, niệm an nguy của trăm vạn lê dân Hà Lũng.

Vũ Lâm Kim Ngô nên lấy đại cục làm trọng, vứt bỏ hiềm khích trước đây.

Trường Tôn Nam Dực cần mẫn thật thà, trung với chức trách, đặc biệt gia phong làm Đông cung lục suất phủ đại tướng quân, ban Quán quân đại tướng quân, phong tước Cao Áp huyện bá.

Kim Ngộ vệ trung lang tướng Vương Việt kiêu căng ngang tàng; hành hung giữ phố phường, nhưng niệm việc xảy ra có căn nguyên, miễn đi tội chết, phạt trượng năm mươi, bãi miễn quân chức Kim Ngộ vệ trung lang tướng, đuổi ra khỏi Kim Ngộ vệ, vĩnh viễn không dung nạp vào quân ngũ, khâm thử!”

Trường Tôn Toàn Tự bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười to, cười đến nước mắt ứa ra, “Hay!

Hay!

Hay cho một cái dĩ hòa vi quý, ta lĩnh giáo rồi.”

Hắn dùng sức đẩy An Bảo Ngọc ra xa, sải bước đi đến trước mặt mấy nghìn Vũ Lâm quân, nghiêm giọng hô lên: “Tam quân binh sĩ, các ngươi biết ta là ai không?”

Mấy nghìn Vũ Lâm quân nhìn nhau, ai cũng không hiểu Trưởng Tôn Toàn Tự đây là có ý gì, đảm nhiệm Vũ Lâm quân đại tướng quân nhiều năm như vậy, ai lại không quen biết hắn?

Có mấy người to gan kêu lên: “Ngài là Trường Tôn đại tướng quân.”

Mấy nghìn binh sĩ Vũ Lâm đồng loạt hưởng ứng: “Ngài là Vũ Lâm quân đại tướng quân.”

“Tốt!

Nếu các huynh đệ đã quen biết ta, vậy thì ta hỏi các ngươi, thánh chỉ này các ngươi có phục hay không?”

“Không phục!”

Đầu tiên là một người hô lớn, ngay sau đó mấy trăm người đều hô to lên, cuối cùng mấy nghìn người cùng nhau hò hét: “Không phục!

Không giết Vương Việt.

Vũ Lâm quân quyết không bỏ qua!”

Trường Tôn Toàn Tự cảm động đến mức lệ già tung bay, hắn chậm rãi nói: “Hôm nay ta không định phản kháng, bởi vì chiến sự Thổ Phồn sắp trỗi dậy.

Trường Tôn Toàn Tự ta không vì lợi ích cá nhân riêng mà phá hoại việc của , nhưng mối thù này ta sẽ ghi nhớ lấy, sẽ có một ngày, ta sẽ vì nhi tử, vì Vũ Lâm quân đòi lại một sự công bằng, hi vọng lúc đó, mọi người không quên lời thề hôm nay!”

Nói xong, Trường Tôn Toàn Tự đã nước mắt đầm đìa, hắn phất tay, dẫn theo tộc nhân, mang theo quan tài của nhi tử rời khỏi Đại Minh cung, An Bảo Ngọc nhìn Trường Tôn Toàn Tự đi xa, hắn cũng thở một hơi dài, bản chiếu thư này là kết quả thảo luận của chính sự đường, hắn thì có thể làm được gì?

Kim Ngộ vệ và quân Quan Trung là căn cơ lập thân của Lý Hanh, trong lúc này hắn không thiên vị chúng, không lẽ lại đi tương trợ ngược lại Vũ Lâm quân sao?

An Bảo Ngọc cảm thấy vô cùng mệt mỏi, qua mấy tháng nữa là lễ thọ bảy mươi tuổi của lão mẫu, lúc đó hắn phải trở về nghỉ ngơi thoải mái một khoảng thời gian rồi.

Chương 477: THỤN TẮC HƯNG THỊNH

Trong triều phòng Tử Thần điện.

Lý Hanh đang đứng trước cửa sổ lặng lẽ ngắm nhìn bên ngoài.

Tử Thần điện vệ đêm yên tĩnh lạ thường, động tĩnh của Trường Tôn gia ngoài Đan Phụng môn thấm thoát như gửi sấm gió đêm truyền đến bên tai hắn.

Bất mãn của Trưởng Tôn gia là nằm trong dự liệu của hắn.

Việc xảy ra chiều nay tại Bình Lâu ở Bình Khang phường đã gây một rắc rối khó gỡ cho Lý Hanh, Hắn vừa mới dẹp yên việc của An Bảo Ngọc thì lại xảy ra sự kiện đau đầu này, cũng như đánh thẳng một bạt tay vào mặt hắn, một lần nữa đấy quân Vũ Lâm và Kim Ngô vệ vào thế cho bàn tán.

Dù cho sự kiện này đã bị hắn dùng thủ đoạn thép bình ổn, nhưng hắn biết sự kiện này đã tạo thành vết nứt trong mối quan hệ giữa Kim Ngô vệ và Vũ Lâm quân, hơn nữa còn khó mà bù đắp chắp vá lại.

Muốn cứu vãn bất mãn của quân Vũ Lâm chỉ có giết Vương Việt tạ tội.

Nhưng nếu giết Vương Việt thì làm sao đối diện với Kim Ngô vệ.

Thái độ của Kim Ngô vệ rất cứng rắn, không những không được giết Vương Việt, cả những binh sĩ cùng tham gia vào vụ đánh nhau này một người cũng không đụng được, Điều này khiến Lý Hanh khó xử cực kỳ, không động động Vương Việt thì hắn làm sao động các binh sĩ Kim Ngô vệ khác được?

Lý Hanh thầm thở dài trong lòng, hắn không cách nào lưỡng toàn, hắn chỉ có thể bảo vệ được Kim Ngô vệ và Quan Trung quân, đây là cái gốc đế hắn lập thân, còn Vũ Lâm quân hắn đành phải đợi sau này dần dần đi điều chỉnh và dỗ dành sau vậy.

Lý Hanh tối sầm mặt quay lưng lại nói với Vương Củng và Trần Huyền Lễ một bên: “Việc này cứ xử trí thế này, nhưng ta cũng cảnh cáo các người cấm không có lần sau.

Trần tướng quân, ngươi tốt nhất là quản lại Kim Ngô vệ và quân Quan Trung của ngươi, nhất là Kim Ngô vệ, có gây chuyện liên tục, cả ta cũng đã có nghe tin, ta chỉ có thể nhượng bộ ngươi lần này, lần sau ta tuyệt không dung tha.”

Trong lòng Trần Huyền Lễ thở phào nhẹ nhõm, dù cho Chính sự đường đã khẩn cấp có quyết định cho bình ổn, nhưng thái độ cuối cùng của Lý Hanh mới thật sự có thể kết thúc việc này.

Trần Huyền Lễ cũng đã bị áp lực rất lớn từ phía quân đội.

Kim Ngô vệ tuy không chịu nhận lỗi, và còn yêu cầu phải trảm thủ toàn bộ binh sĩ Vũ Lâm quân đã tham gia vào vụ xung đột này để đền mạng cho ba binh sĩ Kim Ngô vệ đã chết trong lần xung đột này.

Dù biết đây là điều không thể, nhưng với binh sĩ Kim Ngô vệ thì hắn cũng đỡ khó xử, dẫu sao hắn cũng đã nỗ lực lớn nhất mức có thể.

Trần Huyền Lễ tuy cũng không mấy thích Vương Việt, nhưng lần này hắn lại không thấy đây là lỗi của Vương Việt, song phương đều có trách nhiệm, là do Trường Tôn Nam Dực động thủ đánh Vương Việt, hắn cho rằng đây mới là nguyên do thật sự dẫn đến mâu thuẫn ngày càng gây gắt, nên hắn phải ra sức bảo vệ Vương Việt, để Vương Củng còn cảm kích hắn.

Trần Huyền Lễ khom người nói: “Ty chức đảm bào sẽ không còn có lần sau nữa.”

Lý Hanh gật gật đầu nói: “Ngươi đi về an ủi thuộc hạ mình đi!

Ta còn có việc khác phải bàn với Vương tướng quốc.”

“Tuân lệnh!

Ty chức cáo từ!”

Sau khi Trần Huyền Lễ lui xuống.

Lý Hanh mới quay sang nói với Vương Củng: “Thật là kỳ lạ, sao hắn lại đồng ý với phương án của ta?”

Ý Lý Hanh muốn chỉ Lý Khánh An.

Vương Củng cũng trầm tư một lúc bèn nói: “Thuộc hạ cũng cảm thấy kỳ lạ, dù cho Độc Cô Trường Phụng có liên can trong vụ này, nhưng hắn cũng chẳng quan trọng gì trong sự kiện.

Với phong cách hành sự như ở Tân Phong huyện của Lý Khánh An, hắn chắc chắn sẽ thẳng tay trừng trị Kim Ngô vệ, hơn nữa lần này lại là cơ hội ngàn vàng để hắn mua chuộc Vũ Lâm quân và Trường Tôn gia, cớ sao hắn lại có thể bỏ qua cơ hội này chứ?

Quả thật nằm ngoài dự liệu của người khác.

Thuộc hạ đoán rằng rất có khả năng là do chiến dịch Hà Lũng sắp bùng nổ.

Thời gian này hắn không muốn đắc tội chúng ta, nên mới đồng ý phương án vừa rồi của điện hạ.”

Lý Hanh không có trả lời, hắn chỉ khoát tay ra sau lung đi lại trong phòng, hắn cũng đồng ý với cách phân tích của Vương Củng, chắc là do Lý Khánh An lo việc này sẽ ảnh hưởng đến chiến dịch Hà Lũng.

Từ nội dung trong chiếu thư Trung thư tinh đã soạn thảo đã phần nào nhận ra.

Lý Khánh An trong chiếu thư đã nói rõ chiến dịch với Thổ Phồn sắp bùng nổ.

Vì nghĩ thông điểm này mà trong lòng Lý Hanh lại có ý nghĩ to gan hơn, liệu Lý Khánh An có thể có nhượng bộ nhiều hơn chăng?

Tuy chú lực tham gia chiến dịch Hà Lũng đều là quân An Tây, nhưng về tiền, lương thực và vật tư quân dụng cần thiết đều phải do Trường An xuất.

Lý Khánh An chắc chắn có việc phải cầu mình.

Vậy liệu có thể lợi dụng chiến dịch lần này đòi lợi ích lớn hơn từ phía Lý Khánh An không?

Như để hắn nhượng ra một chân trong Chính sự đường chẳng hạn?

Nói đến đây, Lý Hanh lại quay sang nói với Vương Củng: “Nếu ta muốn giành lại số ghế trong Chính sự đường của chúng ta, ngươi nghĩ có khả năng không?”

Vương Củng nghĩ ngợi một lúc, nói: “Thuộc hạ cảm thấy có thể có khà năng này.

Thuộc hạ nghe Bùi Mân nói.

Lý Khánh An rất có khả năng đích thân đi Lũng Hữu, hắn không ở Trường An thì danh mục Chính sự đường này thường sẽ phải nhượng ra.

Nếu điện hạ bản luận cùng hắn việc này, biêu thị là sẽ ủng hộ hắn đối phó Lũng Hữu, cũng như trong chiếu thư hắn đã nói, một quốc chi hòa là ở tại tam quân hiệp lực.

Thuộc hạ thấy hắn nếu lấy đại cuộc làm trọng, hắn sẽ nhường lại chiếc ghế trong Chính sự đường cho điện hạ, nhưng ta đoan chắc hắn không dễ dàng nhận lời thế đâu, Điện hạ phải cho hắn chút sĩ diện.”

“Vậy ngươi nói, sĩ diện này thì phải làm sao?”

“Theo cách làm thông thường, điện hạ phải chọn ra một số ứng viên, để Lý Khánh An tùy ý chọn một người trong số đó, xem ra là hắn đã bố nhiệm, kỳ thực người hưởng lợi lại là điện hạ, Đây chính là cách làm nhượng bộ khôn khéo, song phương đều hiểu ý, nhưng dù thế nào chăng nữa điện hạ cũng phải nói chuyện lại với Lý Khánh An đã.

Không phải nói việc gì khác, cứ bản thẳng vấn đề làm sao để chiến thắng được trận chiến Hà Lũng này thôi.”

Lý Hanh trầm mặc một hồi lâu rồi gật gật nói: “Cứ làm theo lời ngươi đã nói.”

Ngay sau khi gia tộc Trưởng Tôn rời khỏi Đan Phụng môn không lâu, một chiếc xe ngựa từ từ phóng khỏi Đan Phụng môn, đoàn kỵ binh đứng đợi không xa thấy xe đi ra lập tức cùng phóng lên ứng tiếp, vây quanh xe hộ tống đi về.

Bọn Vũ Lâm quân vội tránh sang hai bên nhường đường, mọi người đều biết, đây chính là xe ngựa của Lý Khánh An.

Trong xe ngựa không có đèn, xung quanh tối om.

Bùi Mân và Lý Khánh An ngồi đối diện nhau.

Lý Khánh An tựa người vào xe, nhắm mắt dưỡng thần.

Bùi Mân có phần tâm thần bất an, trong lòng hắn đầy nghi hoặc, nhưng lại không biết phải hỏi từ đâu.

“Có phải tướng quốc đã lấy làm lạ, vì sao ta lại có thể ủng hộ phương án của Lý Hanh?”

Lý Khánh An hơi hé mắt, mỉm cười hỏi.

“Cũng có phần kỳ lạ!”

Bùi Mân cũng cười nói: “Ta nghĩ đại tướng quân chắc nghĩ đến chiến dịch Hà Lũng sắp xảy ra, nếu không sẽ không dễ dàng tha cho bọn Kim Ngô vệ đến thế, không biết ta nói có đúng không?”

Lý Khánh An tựa người vào thành xe, cười nói: “Chí ít nói đúng hơn một nửa, quả thật có liên quan đến chiến dịch Lũng Hữu.

Để đánh thắng trận chiến tranh này, ta nhất định phải chuẩn bị đầy đủ, không những cần cung ứng vật tư hậu cần không được đứt đoạn, và còn phải yêu cầu triều cục trong nước yên bình.

Ta không dám nói tam quân đồng tâm, nhưng chí ít phải hòa bình êm xuôi.

Hai đảng tương tranh trong triều, mạnh ai nấy vì quyền lợi riêng, còn Đường Phồn hai nước tương tranh lại liên quan đến việc hưng vong của cả một nước.

Lý Khánh An ta sao có thể vì mưu lợi riêng của bản thân mà dùng quốc vận Đại Đường đánh cược?”

Bùi Mân gật gật đầu, lại nói: “Ta chỉ lo lắng đại tướng quân một mình nghĩ thế, Đại tướng quân mà không có tại Trường An, người phe giám quốc đảng thế nào cũng thừa cơ tác oai tác quái.”

“Việc này ta cũng đã nghĩ đến, tâm tư của Lý Hanh ta hiểu hơn ai hết, có điều nhiều việc đều phải tuân theo quy luật tự nhiên của nó, không phải hắn muốn gì thì đều làm được tất, nếu hắn làm trái ý trời thì vẫn sẽ bị thiên lý bất dung thôi.”

Bùi Mân cười ha hả nói: “Nếu đại tướng quân đã nói thế, thì ta cũng không còn gì để lo lắng cả.”

Dừng lại một lát, hắn lại hỏi tiếp: “Nếu đại tướng quân định trở lại Tây Vực, vậy chỗ trống trong Chính sự đường này sẽ tạm thời do ai thay thế đây?”

Lý Khánh An cười cười lắc đầu.

Bùi Mân kinh ngạc hỏi: “Không lẽ đại tướng quân định sẽ điều hành vị trí Chính sự đường từ xa ư?”

“Không!”

Lý Khánh An nói: “Ta có ý từ đi chức của Trung thư môn hạ, chuyên tâm đối phó với người Thổ Phồn.

Thổ Phồn sau vài năm tích tụ lực lượng, thực lực tuyệt không thể xem thường.

Trận chiến dịch này e rằng không thể kết thúc trong vòng một hai tháng.

Ta đoán chắc ngắn nhất cũng mất nửa năm, dài là sẽ mất một năm.

Tóm lại, ta không thể còn kiêm luôn cả việc của triều đình.”

“Hóa ra là thế, ta đã hiểu rồi, vậy không biết đại tướng quân định sẽ để ai vào nội các?”

Lý Khánh An không có nói gì thêm, hắn chỉ chìm đắm trong suy tư của bản thân.

Trong lòng Bùi Mân nghi hoặc, nhưng lại không dám cắt đứt suy tư của hắn, Xe ngựa phóng đi tức tốc trong đêm, bất tri bất giác đã đến phủ đệ Bùi Mân lúc nào không hay, Xe ngựa vừa lại.

Bùi Mân bèn đứng dậy chấp tay cười nói: “Vậy ngày mai ta sẽ đợi tin từ đại tướng quân.”

“Bùi tướng quốc!”

Lý Khánh An bỗng chốc gọi lại hắn.

Bùi Mân đã xuống xe, nghe hắn gọi bèn dừng chân lại, đứng cạnh cửa sổ xe cười nói: “Đại tướng quân còn có việc gì nữa ư?”

“Nếu như ta một lần nữa để Thôi gia nhập lại tướng, không biết liệu Bùi gia có thể chấp thuận không?”

Xe ngựa vẫn phóng đi vù vù trong đêm, ánh đèn thoát tỏa thoát mờ rọi lên mặt Lý Khánh An, hắn vẫn chìm đắm trong suy tư của mình.

Tuy Bùi Mân là đại thần mà hắn tin tưởng, nhưng có nhiều việc hắn vẫn không thể nói hết cho Bùi Mân biết.

Bùi Mân chỉ đoán trúng một nửa, việc hắn nhượng bộ với Lý Hanh tuyệt không chỉ đơn giản là vì chiến dịch Hà Lũng.

Trên thực tế, An Tây cũng có thể độc lập chi viện cho trận chiến dịch này.

Mục đích thật sự của hắn có thể chỉ có một người đoán được, cái tên giỏi câu cá kia!

Xe ngựa đã đến trước cửa đại môn Vĩnh Ninh phường thuộc huyện Vạn Niên.

Tốc độ từ từ chậm lại.

Lúc này, trong màn đêm bỗng phóng ra một tên kỵ binh, hắn đi đến bên cạnh cửa sổ xe ngựa của Lý Khánh An, thi một lễ với Lý Khánh An xong bèn bẩm báo: “Bẩm đại tướng quân, xung quanh Thôi phủ không có người nào giám sát.”

“Rất tốt!”

Lý Khánh An rút ra một phần danh thiếp đưa cho người này nói: “Ngươi đi giao tận tay cho Thôi Hoán, cứ nói là ta đợi hắn tại Từ Hàng viện phường Hoài Viền.”

“Tuân lệnh!”

Người đưa thư nhận lấy danh thiếp bèn thúc ngựa phóng về phía trong phường, chỉ một chốc đã biến mất trong màn đêm.

Lý Khánh An lập tức dặn dò tiếp: “Đi phường Hoài Viễn!”

Phường Hoài Viễn nằm tại huyện Trường An, sát chợ Tây, nơi đây là nơi sờ tại của giám sát thự nha của quân An Tây tại Trường An và Thiên Ngưu vệ, cũng là tống bộ của cơ quan tình báo tại Trường An, được đóng hai ngàn binh sĩ Thiên Ngưu vệ.

Cũng giống như phường Thái Bình, là một trong những khu vực có Thiên Ngưu vệ bảo vệ nghiêm ngặt nhất tại Trường An.

Từ Hàng viện nằm sát ngay cạnh cơ quan tình báo Trường An, là một ngôi chùa nhỏ thờ phụng Quan thế âm bồ tát.

Trên thực chất nó là một am ni cô vừa và nhỏ, chỉ có chừng ba mươi mấy người ni cô tu hành.

Một khắc sau.

Lý Khánh An đã đến Từ Hàng viện, hắn xuống ngựa đi thẳng vào trong Từ Hàng viện.

Hộ vệ của hắn cũng chẳng đứng gác tại trước cửa viện, mà đều đứng ngoài đại môn ngoài cơ quan tình báo Trường An, cách đại môn Từ Hàng viện chỉ chừng ba mươi bước.

“Đại tướng quân xin theo ta vào đây!”

Đi vào nhà, thấy bài trí trong nhà khá đơn giản, nhưng lại sạch sẽ gọn gàng, càng khiến hắn kinh ngạc hơn là tại góc nhà lại có một khung dệt.

Mặt Dương Ngọc Hoàn ửng đỏ, vội giải thích nói: “Trước đây ở trong cung ta từng học dệt khăn choàng, lúc nhàn rỗi không gì làm thì dệt chơi, nếu dệt thành thạo, xem như ta cũng có một kỹ năng để mưu sinh.”

Lý Khánh An đương định nói “Nàng giỏi âm nhạc thế thì làm sao không có kỹ năng mưu sinh?”, nhưng bỗng nghĩ lại, bèn hiểu ra Dương Ngọc Hoàn không muốn bị người khác phát hiện, hắn bèn không nhắc việc này nữa, hắn chỉ đi lên trước cười nói: “Vậy tỷ đã dệt thành bức nào chưa?

Nếu dệt thành thì ta sẽ làm người khách mua hàng đầu tiên của tỷ vậy!”

“Tấm khăn choàng đầu tiên ta đã dệt xong rồi, có điều không phải cho ngươi.”

Dương Ngọc Hoàn lém lình nháy mắt với hắn cười nói: “Là dành cho muội muội ta, ngươi đoán được là ai chứ?”

“Muội muội của tỷ?”

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc, hắn bỗng chốc hiểu ra, người nàng nói chính là Minh Nguyệt, bèn vội nói: “Cho nàng ấy không phải cũng bằng cho ta ư?”

Dương Ngọc Hoàn lắc lắc đầu cười nói: “Làm sao như nhau, ngươi là đàn ông, ta sẽ dệt tấm vải gấm để may áo bào tặng ngươi, còn khăn choàng không phải thứ dành cho đàn ông, ngươi có lấy được thì cũng chưa chắc đến được tay Minh Nguyệt.”

“Nữ nhân các tỷ thật là!

Ai ai cũng đều bụng dạ nhỏ như hạt cát!”

Lý Khánh An cười cười, hắn tự nhiên ngồi xuống trước bản.

Lúc này hắn mới nhìn kỹ Dương Ngọc Hoàn, chỉ thấy nàng không chút phấn son, quả nhiên là mặn mà và chân thật, da dẻ vẫn nõn nà mịn màng, nhan sắc vẫn kiều diễm kinh người, một sắc đẹp có khiến người khác phải nghẹt thở.

Dương Ngọc Hoàn thấy ánh mắt hắn sáng bừng, không khỏi có phần e ấp nhìn xuống, để làn mi dài rậm che đi hai mắt, thất thểu thở dài nói: “Ta giờ đã phong sương tóc bạc, đã không dám ra ngoài gặp người khác rồi.”

“Không!

Tỷ vẫn như năm xưa khi ta lần đầu gặp tỷ, một cái ngoái nhìn đủ khuynh thành, thêm một cái ngoái nhìn là đủ khuynh quốc người ta rồi!”

Dương Ngọc Hoàn nghe khẩu khí hắn thành khẩn, trong lòng cũng vui, bèn nhoèn miệng cười nói: “Lúc nào trở đi mà giọng lười ngươi trở nên không xương thế này?

Ta có già hay không thì trong lòng ta biết rõ, không cần ngươi phải đến nói quá.”

Nói đến đây, nàng bỗng nhớ ra một việc, vội áy náy nói: “Xem ta, cả một ly trà cũng quên rót mời ngươi, ngươi đợi đấy, ta đi lấy ly qua đây.”

Lý Khánh An chỉ chỉ hai chiếc ly trà đặt trên bản cười nói: “Đây chẳng phải là ly sao?

“Đấy là ly trà của các sư cô ngày thường ngồi nói chuyện dùng, người là kẻ tục nhân, không thể dùng ly của người xuất gia, ta đi lấy ly của ta cho ngươi.”

Dương Ngọc Hoàn bước nhanh vào buồng trong.

Lý Khánh An nghe nàng không xem mình là khách, trong lòng không khỏi khoan khoái, bèn cao giọng cười nói: “Ta khuya thế còn đến làm phiền, thật là áy náy quá, đợi lát nữa ta sẽ phải tiếp một vị khách trong Từ Hàng viện, nên thuận tiện ghé thăm tỷ.”

Dương Ngọc Hoàn bưng một ly trà mát đi ra, ánh mắt nàng như làn nước chảy, lườm hắn một cái, như đang cười giễu: “Chỉ là thuận tiện ư?”

“Ha ha!

Là ta nói sai, ta cố tình đến thăm tỷ, thuận tiện đến gặp khách.”

“Nghe thế còn xuôi tai!”

Dương Ngọc Hoàn cười cười ngồi đối diện với hắn, nói: “Kỳ thật ta rất cảm tạ ngươi, ngươi đã cho ta được tự do.

Bao nhiêu năm nay, có những ngày này là tâm tình ta thoải mái nhất, cứ như gsánh nặng ngàn cân trên vai cũng được gỡ bỏ, cả người nhẹ nhõm.

Thất lang, ta thật sự rất cảm ơn ngươi.”

“Vậy tỷ đã quyết định không làm nữ đạo sĩ rồi à?”

Lý Khánh An có phần ám muội cười hỏi.

Dương Ngọc Hoàn lườm hắn một cái nói: “Cái tên gia hỏa đầy mưu mô này, ngươi để ta ở am ni cô này thì ta còn có thể làm nữ đạo sĩ ư?”

Lý Khánh An thấy nàng nói đùa, bèn cười ha hả nói: “Đấy là do tỷ nói oan cho ta quá, ta không có mưu mô gì ở đây cả, vì nơi đây là an toàn nhất, bên cạnh chính là nha môn quan trọng của quân An Tây, để tỷ ở đây là ta yên tâm nhất.”

“Ta cũng chỉ nói đùa với ngươi thôi!

Có điều ta cũng rất muốn đi ra ngoài xem thứ, rời khỏi Trường An để đi đến nơi khác.

Thất lang, liệu ngươi có thể sắp xếp cho ta được không?”

Dương Ngọc Hoàn nhìn hắn thỉnh cầu.

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc bèn nói: “Vậy ta dẫn tỷ đi An Tây xem thử nhé, tỷ có muốn đi không?”

“An Tây?”

Dương Ngọc Hoàn có mơ cũng không dám nghĩ mình có thể đi An Tây, đó là nơi nàng từng mơ ước.

Nàng thấy Lý Khánh An không có vẻ gì đang nói đùa với mình, bèn do dự hỏi: “Thất lang, ngươi nói thật đấy chứ?”

Lý Khánh An cầm ly trà lên uống một ngụm, gật gật đầu nói: “Ngày mốt ta sẽ phải rời Trường An để trở về An Tây, sau này ta cũng không còn mấy cơ hội trở lại An Tây nữa, nên nếu tỷ muốn đi thì lần này ta có thể dẫn nàng theo.”

Trong lòng Dương Ngọc Hoàn vừa cảm kích nhưng lại có phần thổn thức bất an.

Nàng đương nhiên muốn đi để biết An Tây, nhưng sự tình đến quá bất ngờ, khiến nàng hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý gì.

Nàng nghĩ ngợi một lúc bèn cười nói: “Ngươi để ta nghĩ ngợi một chút nhé!

Ngày mai ta sẽ để Diệu Tịnh sư phụ nói quyết định của ta cho ngươi biết.”

Lúc này, ngoài sân bỗng vang lên tiếng của lão ni cô: “Đại tướng quân, người tướng quân chờ đã đến.”

Lý Khánh An một hơi nốc cạn trà trong ly, đứng lên cười nói: “Vậy được, ngày mai ta sẽ đợi tin tỷ, không làm phiền tỷ nghỉ ngơi nữa, ta phải đi gặp khách đây.”

Trong phòng khách ở tiền viện.

Thôi Hoán có phần tâm thần bất an, hắn khoát tay sau lưng đi qua đi lại suốt trong phòng, Hắn không ngờ được Lý Khánh An lại đến tìm mình vào thời điểm này.

Thôi Hoán tuy không biết vì sao Lý Khánh An lại muốn gặp mình lúc này, nhưng nếu hắn đã làm ra vẻ bí mật như vậy, thì chắc chắn đây là đại sự.

Thôi Hoán biết rõ, chính trong tối hôm nay Thôi gia sẽ gặp một cơ hội trở mình lớn.

Trên suốt chặng đường đi, hắn đã ngẫm nghĩ rất rõ, trên thục tế hắn đã có quyết định từ lâu.

Lý Khánh An tuyệt không thể bỏ qua đệ nhị gia tộc Thôi thị, và cũng cùng nghĩa này.

Thôi gia cũng tuyệt không thể bỏ qua cơ hội này của Lý Khánh An.

Lúc này, cửa được hé mở.

Lý Khánh An bước vào phòng, chấp tay mỉm cười nói: “Thôi sứ quân, chúng ta đúng là không đánh nhau không quen biết!”

Quyển 12: Đại chiến Đường Phồn

Chương 478: Khói lửa dần nổi

Phụng Tường phủ là một chiếc cầu nối giữa Quan Trung và Lũng Hữu, cũng là cụm đô thành lớn thứ hai của Quan Trung, nơi đây thành trì rộng lớn, đất đai phì nhiêu, dân cư đông đúc, từ xưa đã trở thành một trong những vùng đất giàu có của lịch triều lịch đại.

Theo việc vương triều Đường đã bắt đầu việc gấp rút bị chiến cho chiến tranh Đường Phồn, Phụng Tường bèn bắt đầu trở nên bận rộn hẳn, hai bờ Vị Hà đâu đâu cũng là dân phu kéo thuyền, hô hào khẩu hiệu trầm thấp, đem từng chiếc thuyền to nặng chở đầy lương thực và quân giới vật tư từ từ kéo động, ở trong sông Vị Hà ngược dòng mà đi, bên bờ, cũng có một toán đội ngũ vận lương thanh thế to lớn, xe ngựa, xe bò, kéo lấy đống lương thảo cao cao, dưới sự hộ vệ của tân quân An Tây, hiên ngang rầm rộ xuất phát về hướng tây, chốc chốc lại có quân đội lương thảo của các châu huyện tố chức lại gia nhập, hội tập thành đội ngũ vận chuyển có thanh thế càng thêm to lớn, kéo dài đến mười dặm xa.

Chiều hôm nay, từ phía Trường An đã có một toán quân đội tiến đến, có đến hai vạn người, tất cả đều là kỵ binh, bọn họ chốc chốc lại vượt qua đội xe vận chuyển, trên đường lớn rộng rãi xếp thành hàng chạy nhanh, ở giữa đội ngũ, lần này Lý Khánh An không có đi xe ngựa, mà là cưỡi trên lưng ngựa, hắn bị hơn nghìn viên thân binh vây ở chính giữa, chiến mã không nhanh không chậm tiến lên, đây là Lý Khánh An đang ở trên đường trở về An Tây.

Bốn ngày trước, Dương Ngọc Hoàn ủy thác chủ trì của Từ Hàng viện đưa đến một lá thư ngắn, trong thư Dương Ngọc Hoàn lấy lý do mình sức khỏe không tốt, không thích hợp lặn lội đường xa, đã uyển chuyển cự tuyệt lời mời của Lý Khánh An để nàng cùng đi An Tây.

Lý Khánh An không biết nàng tại sao lại không chịu cùng mình đi An Tây, nhưng sự uyển cự của nàng quả thật đã mang lại cho hắn một tia phiền muộn.

Nhưng theo việc đội ngũ đi đến Phụng Tường, không khí bị chiến càng lúc càng nồng hậu, một tia phiền muộn mà Dương Ngọc Hoàn mang lại cho hắn cũng sớm đã biệt tăm, toàn bộ tâm tư của hắn đều đặt trên đại chiến Đường Phồn sắp sửa bùng nổ.

Ngay một ngày trước khi Lý Khánh An rời khỏi Trường An, Lý Khánh An và Lý Hanh đã tiến hành một buổi trò chuyện dài thẳng thắn cởi mở, Lý Hanh nhận lời toàn lực ủng hộ quân An Tây bị chiến Thổ Phồn, đồng thời phái đại tướng Vương Tư Lễ xuất bốn vạn quân Quan Trung hiệp trợ tác chiến, bọn họ sẽ nhập trú Hà Châu, Thao Châu cùng với một tuyến Điệp Châu, phòng ngừa quân Thổ Phồn từ vùng này đột phá phòng tuyến Lũng Hữu.

Để lấy đó làm điều kiện ủng hộ quân An Tây, Lý Hanh cũng minh xác yêu cầu chính sự đường khôi phục quyền lực cân bằng, Lý Khánh An đã đáp ứng yêu cầu của hắn, hắn đã từ đi chức Trung thư Môn hạ, nhường ra một tướng vị, chính sự đường thông qua sự đóng cửa thương lượng, bèn một lần nữa nhậm mệnh Thôi Hoán làm Hộ bộ Thị lang, đồng Trung thư Môn hạ Bình Chương sự, tiếp nhận lấy tướng vị nhường ra của Lý Khánh An.

Do Thôi Hoán là một trong ba người đề danh của Lý Hanh, theo việc này suy diễn, chính sự đường lại khôi phục bố cục quyền lực ba ba một, làm cho bố cục quyền lực vốn đã có chút mất cân bằng lại khôi phục lại sự cân bằng.

Do yêu cầu đơn phương của sứ giả Thổ Phồn bị triều Đường cự tuyệt một cách rõ ràng xác đáng, điều này cũng có nghĩa là hai nước đã không còn khoáng không cho sự hòa giải, sau khi ngoại giao thất bại, chiến tranh bèn không thể tránh khỏi mà sắp sừa xảy đến.

Đội hai vạn kỵ binh đã đi được ba ngày, phía trước không xa bèn là nha phủ Ung huyện của phũ Phụng Tường.

Đi qua Ung huyện, đi tiếp chưa đến trăm dặm, bèn có thể tiến vào Lũng Châu, nơi đó là trạm cuối cùng của Quan Trung bị chiến.

Lúc này, phía trước bỗng truyền đến một sự huyên náo, thân binh bên cạnh Lý Khánh An vội vàng cao giọng hô lên: “Đại tướng quân mau nhìn về trước!”

Lý Khánh An giơ tay giữa trán nhìn về phía trước, chỉ thấy đối diện xa xa cũng có một toán quân kỵ binh An Tây đi tới, quân số không nhiều, chỉ có ước chừng hơn ba nghìn người.

Lý Khánh An trong lòng vui mừng khôn xiết, đây không lẽ lại là quân đội hộ tống thê tử hắn về Trường An ư?

Ý niệm này vừa thoáng hiện trong đầu, chỉ thấy một quan quân kỵ binh chạy như bay đến, chính là một trong những thân binh đô úy của hắn Trương Vĩnh Khánh, hắn bèn là thủ lĩnh quân hộ vệ phụng mệnh hộ tống Triệu vương phi và nhi tử của Lý Khánh An trở về Trường An.

“Đại tướng quân!”

Trương Vĩnh Khánh phấn khởi chạy đến gần trước, hắn ở trên lưng ngựa chắp quyền thi lễ nói: “Mạt tướng hộ vệ vương phi suốt đường thuận buồm xuôi gió, đặc biệt giao lệnh với đại tướng quân.”

“Giao lệnh?”

Lý Khánh An cười nói: “Còn chưa tới Trường An mà!

Giao lệnh gì?”

Trương Vĩnh Khánh gãi gãi đầu sau gáy, trong mất tràn đầy sự trông mong nói: “Mạt tướng muốn theo đại tướng quân đi Lũng Hữu.”

“Ngươi đem vương phi đưa về Độc Cô phủ của Thái Bình phường ở Trường An, ta sẽ chuẩn ngươi đi Lũng Hữu tham chiến.”

Trương Vĩnh Khánh mừng rỡ, hắn lại vội vàng nói: “Vương phi mời Đại tướng quân đi đến phía trước.”

“Tiểu tử ngươi, bây giờ mới nói chính sự.”

Lý Khánh An cười mắng một câu, giục ngựa hướng phía trước đội ngũ mà đi, mới vừa đi được vài bước lại dừng lại, quay đầu lại hỏi: “Quân đội của Lý Quang Bật đi đâu rồi?”

“Hồi bẩm Đại tướng quân, từ Đôn Hoàng bọn thuộc hạ đã chia ra mà đi, quân đội của hắn hẳn là đã tới vùng đất Thanh Hải rồi.”

Lý Khánh An gật gật đầu, liền phóng ngựa về phía tiền quân mà đi.

Do gặp được đội ngữ hộ tống Triệu vương phi, quân An Tây bèn tạm thời dừng lại, chỉ thấy tiền quân có mấy chiếc xe ngựa, chở đầy những chiếc thùng xe lớn nhỏ, ở trên một chiếc xe ngựa rộng lớn nhất, thê tử Minh Nguyệt của hắn đang từ trong cửa sổ xe ngước đầu ra nhìn về phía này, nàng đột nhiên nhìn thấy Lý Khánh An, kích động đến dùng sức vẫy tay.

“Đại lang!”

Nàng xa xa gọi to.

Lý Khánh An giống như một cơn gió xông lên trước, ở ngoài cửa sổ xe nắm lấy tay của thê tử, hắn cũng vô cùng hưng phấn nói: “Không ngờ rằng lại ở đây gặp được nàng, ta còn tưởng rằng các nàng vừa qua khỏi Hoàng Hà.”

“Suốt dọc đường nóng vội chạy về Trường An, quả thật so với kế hoạch đến sớm hơn vài ngày, đại lang, huynh lại phải đi Lũng Hữu sao?”

Trong ánh mắt vui mừng của mình Nguyệt thoáng qua một nét tiếc nuối.

Lý Khánh An gật đầu nói: “Đại chiến Đường Phồn sắp trỗi dậy, trận chiến dịch này sự tình trọng đại, ta bắt buộc phải đích thân tham chiến, thật sự cáo lỗi, ta không thế ở Trường An bên cạnh mẫu từ nàng rồi, nhưng mà ta phải ở Ưng huyện tu chỉnh một ngày, chúng ta còn có thời gian tụ họp một ngày.”

Nói đến đây.

Lý Khánh An lại thăm dò nhìn về bên trong cửa sổ xe, hỏi: “Tiểu tử kia đâu?

Tại sao lại không muốn gặp ta?”

“Nó vừa mới bú sữa xong ngủ rồi.”

Minh Nguyệt cẩn thận từ trong tay vú nương đón lấy đứa con đang ngủ say, đưa cho Lý Khánh An, cười nói: “Đại lang, cẩn thận một chút!”

Lý Khánh An cẩn thận ẵm qua con trai của mình, tiểu tử này vẫn chưa đến một tuổi, dáng vẻ rất trắng béo đáng yêu, hắn sắc mặt hồng hào, đang ngủ thật say.

Lý Khánh An cúi đầu trên chiếc miệng nhỏ của hắn khẽ hôn một cái, tên tiểu tử lại khẽ chau mày một cái, phảng phất như bị râu của phụ thân đâm đau, nó đột nhiên mở to mắt ra, một đôi mắt đen lay láy nhìn vào người nam nhân xa lạ ở trước mắt này, hắn khẽ chu miệng, lại lập tức gào lên khóc, tiếng khóc vang dội.

Lúc này, thân binh xung quanh đồng loạt xúm lại đến gần, ngóng đầu nhìn vào vị chủ nhân tương lai của An Tây này, nghe nó khóc thật vang dội, mọi người đều cười ầm lên.

Lý Khánh An giơ cao nhi tử lên luôn, tiếng hô hào vang vọng trong không trung.

Xe ngựa của Minh Nguyệt cũng thay đổi phương hướng, đi theo đội ngữ Lý Khánh An hướng Ưng huyện mà đi.

Theo việc vương triều Đường bắt đầu gấp rút bị chiến, hai mươi vạn đại quân Thổ Phồn bị chiến cũng từ từ hoàn thành.

Sáng tinh mơ hôm nay, bầu trời đặc biệt quang đãng, vạn dặm trong xanh.

Ngoài thành Lhasa, tiếng còi hiệu thấp trầm vang vọng trong không trung, từng đội binh sĩ Thổ Phồn mang trọng giáp toàn thân bắt đầu sắp xếp đội hình chinh binh, hơn mười vạn đại quân Thổ Phồn đông nghịt đến không hết tầm nhìn, trường mâu như rừng, trường kiếm sáng loáng.

Trải qua sự chuẩn bị mấy năm, quân Thổ Phồn đã tôi luyện nên hai mươi vạn chiếc áo giáp xích và vô số trường mâu chiến kiếm, quân mã cũng đạt đến năm mươi vạn con, những lương khô như tiểu mạch, lúa mạch cùng với thịt dê bò sấy khô lại càng là chất đầy hết kho này đến kho khác, vật tư chiến tranh lại từ từ trở nên phong phú, đại quân Thổ Phồn tráng chí bừng bừng bèn một lần nữa đặt chân lên con đường chinh phục phương đông tây.

Chương 479: Khói lửa Cao Nguyên

Nhưng lần đông chinh này, nội bộ nước Thổ Phồn cũng có những ý kiến không giống nhau, đại thần Tán Hiệp Đa Luân và Luân Xích Trát Đạt Sát phản đối giao chiến với Đại Đường, bọn họ cho rằng quốc lực Thổ Phồn tuy đã khôi phục, nhưng so với mức nuốt chửng Đại Đường vẫn còn cách khá xa chưa thể đạt được, nếu không nuốt chửng được Đại Đường, vậy thì giao chiến với Đại Đường bèn là hao phí quốc lực, không có lợi cho sự cường thịnh lâu dài của Thổ Phồn, bọn họ kiến nghị tiếp tục nghỉ ngơi dưỡng sức mười năm, đợi quốc nội Đại Đường xảy ra nội loạn, mới tiến công Đại Đường, trước mắt cần phải hội minh với Đại Đường, để mưu cầu một chính cục bình ổn.

Còn Thượng Tức Đông Tán và Đạt Trát Lộ Cung đại diện cho thế lực quân phương lại kiên quyết yêu cầu xuất binh, trước hết là thu phục vùng đất mất, Đạt Trát Lộ Cung càng chỉ ra rằng, nếu không nhanh chóng thu phục vùng đất Thổ Dục Hồn, mười năm sau, khi người Đường đã quen với khí hậu cao nguyên, vậy thì vùng đất rộng lớn ở đó đã không còn thuộc về Thổ Phồn nữa, đã là thời cuộc không chờ ta nữa.

Các đại thần đã nhẫn nại mấy năm đều đồng loạt tán thành ý kiến của Thượng Tức Đông Tán và Đạt Trát Lộ Cung, yêu cầu lập tức xuất binh, tán phổ Thổ Phồn trẻ tuổi lại không nóng nảy, hắn chiết trung ý kiến của hai phe, phái nông mục đại thần Đạt Tán Đốn Tố xuất xứ Đại Đường, nếu như Đại Đường chịu đem Tích Thạch sơn và một vùng Hoàng Hà cửu khúc trả lại cho mình, khôi phục lại biên giới ở năm Thiên Bảo thứ tám, cũng chính là đôi bên lấy Thông Lĩnh làm ranh giới, vậy thì, hắn có thể sẽ hội minh mười năm nữa với Đại Đường.

Cho dù Xích Tùng Đức Tán đã phái sứ thần đi đến Đại Đường, nhưng trước giờ vẫn là người thực tế như hắn không hề tin tưởng Đại Đường sẽ đáp ứng yêu cầu của hắn, đúng lúc này, Đạt Tán Đốn Tố từ Thành Đô truyền đến tin tức, Đại Đường đã chia cắt làm hai triều nam bắc, bộ đội Ca Thư Hàn binh lực cường mãnh đã không còn ở Lũng Hữu.

Lũng Hữu trống trãi, tin tức này làm cho Xích Tùng Đức Tán vui mừng quá đỗi, hắn lập tức đem việc hội minh và hòa giải vứt ra sau ót, phái đại tướng Đạt Trát Lộ Cung suất quân năm vạn lập tức đi cướp đoạt Tích Thạch sơn và Đại Phi Xuyên.

Hôm nay là lần thứ hai phái binh của hắn, sẽ do đại tướng Thượng Tức Đông Tán dẫn mười hai vạn đại quân tây chinh.

“Tu” Theo tiếng còi hụ thấp trầm lại một lần nữa vang lên, thành môn Lhasa từ từ mở ra, từng đội thị vệ và đại thần cỡi ngựa từ trong thành đi ra, tinh kỳ phấp phới, cờ xí rợp trời.

Lúc này, tán phổ Xích Tùng Đức Tán trẻ tuổi của Thổ Phồn đã xuất hiện, hắn cưỡi trên lung một con ngựa trắng tuyệt đẹp, trẻ tuổi oai hùng, tràn trề sức sống, ánh mắt rạo rực mơ ước theo đuổi việc mở rộng bờ cõi.

Đi tháp tùng bên cạnh hắn là Thổ Phồn đại tướng Thượng Tức Đông Tán, hắn được phong làm tây chinh quân chủ soái, một viên đại tướng khác Thượng Gia Tố được phong làm phó tướng, hai người bọn họ sẽ dẫn theo mười hai vạn đại quân viễn chinh An Tây, hơn mười vạn quân Thổ Phồn đã nhìn thấy tán phổ của mình, đều đồng loạt quỳ rạp xuống, tiếng kêu hô tán phổ như núi hô sóng thần.

Xích Tùng Đức Tán vui mừng gật đầu, nụ cười đã biến mất, hắn nghiêm túc nói với Thượng Tức Đông Tán: “Người Đại Đường nhất định cho rằng ta là muốn tranh đoạt Lũng Hữu với bọn họ, bọn họ lại không biết rằng, mục đích thật sự của ta là đoạt lấy An Tây, lần này ngươi mang đi gần một nửa quân đội của Thổ Phồn, ta không chỉ hi vọng có thể đoạt được Quy Tư, càng hi vọng có thể chiếm lĩnh Thổ Hỏa La và Sindh, mang lại cho Thổ Phồn nguồn cung ứng lương thực và tài nguyên dồi dào không gián đoạn.

Thượng Tức Đông Tán tướng quân, mong rằng ngươi có thể mang lại tin tức tốt cho ta hơn cả Đạt Trát Lộ Cung.”

Thượng Tức Đông Tán khom mình thi lễ, nói: “Xin tán phồ yên tâm, thần nhất định sẽ để Thổ Phồn trở thành đại quốc hùng bá phương tây, cũng nhất định sẽ mang thủ cấp của Lý Khánh An dâng cho tán phổ, tế linh hồn cho lão tán phổ!”

“Thôi được!

Ngươi có thể xuất phát.”

Tiếng còi hiệu hùng hồn lại một lần nữa thổi lên, hơn mười vạn đại quân Thổ Phồn đã xuất phát, thân mặc áo giáp xích, tay cầm trường mâu và chiến kiếm, cỡi trên lưng chiến mã, phía sau chiến mã thồ chở lương thực và thảm trải, còn có đội ngũ hậu cần mấy vạn người, cũng cùng đi theo đại quân chủ lực rầm rộ hiên ngang xuất phát sang phía tây bắc.

Xích Tùng Đức Tán đứng trên gò đồi cao, nhìn đại quân thẳng tiến hướng tây, lúc này, ánh mắt của hắn lại nhìn sang hướng đông, trong đôi mắt nhỏ tinh anh của hắn ánh lên một thứ màu sắc sáng ngời, không biết Đạt Trát Lộ Cung sẽ mang lại tin tức tốt gì cho hắn?

Hoàng Hà từ nguồn chảy ra, đông hành trăm dặm bèn chảy vào hồ lớn, hồ lớn vùng cao nguyên này chính là Bách Hải.

Bách Hải được hợp lại bởi hai hồ lớn, hình dạng trông như chiếc hồ lô, màu nước xanh đậm trong veo.

Lúc trời trong xanh nắng tốt, mây trắng bay bay, núi đồi xung quanh đều được in bóng xuống hồ như chiếc gương tự nhiên khổng lồ.

Nó cũng giống như hai viên lam bảo thạch trong suốt không tỳ vết mà thiên nhiên ban tặng khảm giữa cao nguyên đầu nguồn Hoàng Hà.

Người Thổ Phồn cũng là dân tộc sống theo dòng nước, chỉ cần là nơi có ao hồ, sông ngòi thì thảo nguyên mới có thể xanh tươi, đất đai mới có thể phì nhiêu, vì thế Bách Hải cũng từng một trở thành đại bản doanh hậu cần của quân Thổ Phồn.

Trong chiến dịch tháng tám năm Thiên Bảo thứ mười một, Ca Thư Hàn tấn công quân Thổ Phồn tại Bách Hải mãi không thành công, bị quân chi viện Thổ Phồn đánh bại, tổn thất thảm hại.

Nhưng quân Thổ Phồn cũng nguyên khí đại thương, bọn họ cuối cùng cũng bỏ Bách Hải, rút về phúc địa La Ta (*hay còn gọi Lhasa).

Bách Hải bị quân Đường sắp xếp hơn vạn người Thổ Dục Hồn đến đây định cư, và đồng thời cũng cho đóng một toán quân đội năm trăm người canh gác tại đây.

Thời gian thấm thoát qua đi gần ba năm, khi người Thổ Dục Hồn sinh sống nơi đây sinh con đẻ cái, đã dần thích nghi với cuộc sống tại Bách Hải thì một trận chiến tai họa thay đổi tất cả cuộc sống họ đang lặng lẽ ập đến.

Lại vào tháng tám hàng năm, hàng vạn đại quân Thổ Phồn vượt qua Từ Sơn.

Từ Sơn chính là mạch núi Banyakala ngày nay, vì do ánh sáng chiếu vào tuyết đọng trên núi thành một màu tím diễm lệ mà được tên này, thế núi sừng sừng, chót vót, quanh năm tuyết trắng bao phủ.

So với quân Hán, quân Thổ Phồn có ưu thế tác chiến cao nguyên tuyệt đối, bọn họ có thể thích nghi được với việc bôn ba đường dài trong thời gian dài, thường xuyên có thể hành quân hàng ngàn dặm để đi đánh một mục tiêu phương xa.

Lần này quân Thổ Phồn chia quân thành hai đội quân đông tây viễn chinh quân, Quân đông lộ sẽ tấn công Lũng Hữu, còn tây lộ sẽ tấn công An Tây.

Theo sách lược của người Thổ Phồn, bọn họ sẽ tấn công Lũng Hữu trước, như thế An Tây chắc chắn sẽ chạy đến chi viện Lũng Hữu, như vậy phúc địa An Tây sẽ xuất hiện tình trạng quân lực trống vắng, Sau đó quân chủ lực của quân Thổ Phồn sẽ đại cử tiến công An Tây.

Và người Hồi Hột cũng đồng thời từ phương bắc tấn công Bắc Đình.

Hai quân phối hợp triệt để đuổi thế lực của người Đường ra khỏi An Tây.

Nên nói đây là thực tế lịch sử, sau khi xảy ra bạo loạn An Tây, quân Thổ Phồn thừa lúc Lũng Hữu Hà Tây đang trống trải đã chiếm lĩnh Hà Lũng, cướp đoạt tài sản của Đại Đường để bổ sung vào thực lực của Thổ Phồn, đồng thời cắt đứt chi viện của quân Đường với An Tây, khiến An Tây trở thành vùng đất bị cô lập, để rồi cuối cùng bị Thổ Phồn nuốt chửng.

Thời gian thật trùng hợp lại đúng vào lúc này.

Trong lịch sử Đạt Trát Lộ Cung, Thượng Tức Đông Tán và Thượng Gia Tố dẫn mười vạn quân tiến công về phía đông, cuối cùng đánh vào Trường An thành công.

Sau khi cho ra cướp bóc tại Trường An rồi rút quân.

Lịch sử không nói rõ bao nhiêu phụ nữ và thanh niên trai trẻ người Đường bị Thổ Phồn cướp đi, nhưng từ hành vi ưa thích cướp đoạt dân khẩu của Thổ Phồn, đại thành thị có hơn trăm vạn người như Trường An này nhất định đã chịu sự tàn phá dữ dội.

Sau khi dị nhân Lý Khánh An đến đây đã làm thay đổi lịch sử Đại Đường.

Trường An có thể sẽ không bị người Thổ Phồn tấn công, nhưng Thổ Phồn vẫn sẽ xuất binh theo đúng quỹ đạo của lịch sử, cũng vẫn là Đạt Trát Lộ Cung, Thượng Tức Đông Tán và Thượng Gia Tố ba người, có khác chăng là Đạt Trát Lộ Cung giả vờ tấn công Lũng Hữu, còn Thượng Tức Đông Tán và Thượng Gia Tố chủ công An Tây.

Chương 480: TṚN CHIẾN CỬU KHÚC (THƯỢNG)

Lúc này, trong sân truyền đến giọng nói của Lý Quang Bật: “Đại tướng quân có ở bên trong không?”

“ở trong nhà, Đại tướng quân đang tham tường quân vụ.”

Một gã thân binh bẩm báo nói: “Đại tướng quân.

Lý đô đốc cầu kiến!”

“Mời hắn tiến vào đi.”

Cửa mở.

Lý Quang Bật từ bên ngoài nhanh bước đi vào, hắn vừa lúc khuỵu gối quỳ xuống.

Lý Khánh An đã đỡ lấy hắn, cười nói: “Không cần đa lễ như vậy, đều là người một nhà cả, đến đây!

Ngồi xuống nói chuyện.”

Lý Khánh An mời hắn ngồi xuống, lại mệnh thân binh dâng một ly trà lên.

Lý Quang Bật là từ Đại Phi Xuyên vội tới đây, ở trên đường đi vó ngựa không ngừng nghỉ chạy suốt ba ngày, cũng thật có chút mỏi mệt, hắn nâng chung trà lên, đem chén trà mát uống một hơi cạn sạch, lúc này mới nói: “Lần này Thổ Phồn thật là kẻ đến không phải tay vừa a!”

“Hãy khoan nói đến chuyện Thổ Phồn, nói xem tình hình Thổ Hỏa La trước đi.”

Lý Khánh An cười nói: “Người Đại Thực có thừa dịp ta không ở đó, mà tiến quân Thổ Hỏa La đến khiêu khích không?”

Lý Quang Bật lắc đầu, nói: “vẫn ổn, nghe nói người Đại Thực ở Libya xa xôi đang chiến đấu kịch liệt cùng quân đội tiền triều, tạm thời còn không thể lo được phương đông.

Năm nay Thổ Hỏa La vẫn bình lặng suốt, chỉ có bên Sindh thì nghe nói Phong tướng quân hai lần trấn áp được khời nghĩa của Puiýab.”

Khởi nghĩa ở Punjab Lý Khánh An cũng biết một chút, nguyên nhân gây ra là do quân Đường mạnh bạo trưng dụng dân bản xứ xây dựng cảng khẩu, lại thêm thuế phú hơi nặng.

Thành A Điểm Bà Sí La (*Adiputra) nổ ra cuộc khỏi nghĩa đòi độc lập, hắn tin tưởng Phong Thường Thanh có thể xử lý tốt việc này.

Lý Khánh An không muốn nói nhiều đến việc của Sindh, liền đổi đề tài, nói về Lũng Hữu.

“Lý tướng quân, nói xem tình hình bố binh của ngươi ở Lũng Hữu đi.”

Nói đến Lũng Hữu.

Lý Quang Bật tinh thần phấn chấn hẳn lên, cười nói: “Tuy rằng có thể chiến thắng quân Thổ Hỏa La, nhưng quân Thổ Hỏa La dù sao cũng là quân lữ yếu nhược, vẫn cảm giác thắng mà không đã, mà quân Thổ Phồn quả thật là đội quân lữ mạnh, có thể giao tranh cùng quân Thô Phồn một phen, đó cũng là tâm nguyện nhiều năm của ty chức.”

Lúc này.

Lý Quang Bật bỗng nhiên nhìn thấy tấm bản đồ khổng lồ đó, hắn ngẩn ra, lập tức trong mắt toát ra vẻ mừng rỡ, bước nhanh đến bên tấm bản đồ, nhìn tỉ mỉ mà xem, vui mừng nói với Lý Khánh An: “Đại tướng quân, ngài ở đâu lấy được tấm bảo bối này thế, ty chức hiện tại thiếu nhất chính là bản đồ cao nguyên, tấm bản đồ này của Đại tướng quân quả thực chính là cơn mưa đúng lúc a!”

Tuy rằng ý bên trong đó Lý Quang Bật không có nói, nhưng Lý Khánh An lại biết ý tứ của hắn, liền cười nói: “Tấm bản đồ này là của sứ giả Thổ Phồn mang vào kinh, ta cảm thấy nó rất tốt, liền dùng cách lấy nó về, nếu ngươi cần, thì tặng cho ngươi vậy.”

Lý Quang Bật mừng rỡ, vội vàng khom người thi lễ: “Đa tạ Đại tướng quân!”

Hắn liền nhặt chiếc gậy gỗ lên, chỉ vào bốn vòng tròn mà Lý Khánh An đã vẽ cười nói: “Xem ra Đại tướng quân hiên rất rõ về Lũng Hữu, nơi đã khoanh lại chính là những vị trí mấu chốt của Lũng Hữu.

Tình báo mới nhất mà ty chức nhận được, năm vạn đại quân của người Thổ Phồn đã chia binh làm hai đường, một lộ thăng lên hướng bắc đến Đại Phi Xuyên, ước chừng có hai vạn người, một lộ khác ba vạn người đã chiếm lĩnh Ô Hải, đang hướng Hoàng Hà Cửu Khúc tiến quân.

Nhưng căn cứ theo suy đoán của ty chức, đây là một sai lầm của chủ soái Thổ Phồn, hắn có lẽ do quân tình không suông sẻ, còn chưa biết rằng sáu vạn quân An Tây đã đến Lũng Hữu, Hắn còn tưởng rằng sau khi Ca Thư Hàn đi rồi.

Lũng Hữu bị rơi vào trạng thái trống không, cho nên mới chia binh làm hai lộ, có ý đồ muốn mau chóng chiếm lấy những vị trí chiến lược.

Nhưng hắn hẳn là rất nhanh sẽ thay đổi sách lược, bởi vì hắn lập tức sẽ ở Hoàng Hà Cứu Khúc gặp phải sự ngăn chặn của hai vạn quân Đường và một vạn năm ngàn quân Thồ Dục Hồn.”

“Chờ một chút!”

Lý Khánh An tựa hồ phản ứng lại ngay, hắn vội hỏi: “Ngươi nói là quân Thổ Phồn chỉ có năm vạn người, tình báo có chuẩn xác không?”

“Hẳn là không có sai, ty chức từ ba đội xích hầu khác đều nhận được kết luận như nhau, quân Thổ Phồn có lẽ là chia đoạn tiến binh, năm vạn người này có thể chỉ là quân tiền phương của bọn họ.”

“Quả thật có thứ khả năng này, nhưng còn có một loại khả năng khác.”

Lý Khánh An cũng đi đến phía trước bản đồ, tiếp lấy cây gậy gỗ chỉ vào An Tây nói: “Ta hoài nghỉ Thô Phồn tiến công Lũng Hữu chỉ là đánh nghỉ binh, mục tiêu đích thực của bọn họ là An Tây.

Khi Thổ Phồn ở thời điểm suy yếu trước đây thì cũng còn có hơn mười vạn quân đội rồi.

Trải qua mấy năm nay được nghỉ ngơi và hồi phục, số quân trong tay bọn họ ít nhất cũng có hai mươi mấy vạn đến gần ba mươi vạn rồi, làm sao có thể chỉ phái có năm vạn người tiến công Lũng Hữu.

Nếu bọn họ thật sự chỉ có năm vạn quân tấn công Lũng Hữu, như vậy thì nhất định là đánh nghi binh, chủ lực của bọn họ đã đi tấn công An Tây rồi.”

Lý Quang Bật kinh hãi, hắn vội vàng nói: “Nếu quả thật là như vậy.

Thổ Hỏa La liền nguy hiểm rồi, hiện tại ở Thổ Hỏa La chỉ có tám ngàn quân Hán đóng trú ở chỗ mỏ bạc, cộng thêm thổ quân của địa phương, cũng chỉ có hơn bốn vạn người.

Nếu người Thổ Phồn tấn công mạnh vào Thổ Hỏa La, thì mỏ bạc của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.”

“Không chỉ có tình thế của Thổ Hỏa La nguy cấp, tình thế của bốn trấn An Tây cũng sẽ nguy cấp.

Lúc ty chức mang đi bảy vạn quân đi sang phía đông đến Quan Trung, cơ hồ lấy đi hết quân đội của bốn trấn An Tây.

Ba mươi vạn đại quân của quân An Tây chúng ta, ngài và ty chức thì đã mang đi gần một nửa rồi.

Cư Duyên Hải ở Hà Tây có năm vạn binh người Hồ, sáu vạn quân đóng trú tại Hà Trung và Thạch Quốc lại không thế đụng được, còn một vạn năm ngàn quân của Sindh.

Trên thực tế số quân mà chúng ta có thể điều động được, cũng chỉ là ba bốn vạn người, nhưng ty chức lại không dám để cho Toái Hiệp quá mức trống trải, nhiều nhất chỉ có thể điều hai vạn người đi phòng ngự An Tây, cộng thêm hai vạn kỵ binh mà hiện tại ty chức đang thống lình, thì cũng chì có bốn vạn.

Nếu Thổ Phồn mà ra mười vạn đại quân tiến công An Tây, nói thật, phần thắng của ta không cao.”

Trong lòng Lý Khánh An rất là lo lắng, chiến tuyến của hắn đã kéo ra quá dài, bởi thế cho nên mới xuất hiện cục diện vô binh khả dùng của hôm nay.

Lúc này, Lý Quang Bật đề nghị nói: “Đại tướng quân, không bằng đem binh người Hồ ở Cư Duyên Hải điều về Bắc Đình trước, sau đó chỗ ty chức rút ra một vạn nữa, Hà Tây cũng rút ra một vạn binh, như vậy An Tây liền có thể tập họp bảy vạn quân đội, cộng thêm quân hậu cần chi viện từ chư quốc An Tây, ty chức cho rằng, miễn cưỡng có thể đánh một trận với quân Thổ Phồn.”

Lý Khánh An trầm tư giây lát, liền gật đầu nói: “Phương án của ngươi tốt lắm, ta chọn dùng.”

Khu vực Hoàng Hà Cửu Khúc là chỉ mảnh đất rộng nơi vùng vịnh thứ nhất nằm trên thượng du sông Hoàng Hà, cũng chính là khu vực huyện Đồng Đức và huyện Quý Đức của tỉnh Thanh Hải ngày nay.

Địa thế nơi này nhỏ cao ở phần nam bắc, trung gian thấp, hình thành nên khu vực lòng chào sông được bao quanh tứ phía, khí hậu ấm áp, đất đai vô cùng phì nhiêu, cộng thêm nguồn nước tưới dồi dào, bởi vậy vùng này là khu sản xuất lương thực quan trọng nhất của khu vực cao nguyên, Quân Đường cũng ở nơi này thành lập quân Độc Sơn và quân Cửu Khúc, ở phía bắc khu vực Cửu Khúc lại càng có trọng binh đóng trú như quân Võ Ninh, quân Uy Thắng, quân Kim Thiên vân vân ...

Từ năm Khai Nguyên thứ hai mươi chín sau khi quân Thổ Phồn chiếm cứ khu vực Cửu Khúc, mảnh đất sản xuất lương thực chính yếu này liền trở thành căn cứ địa hậu cần cho Thổ Phồn khi tiến công Lũng Hữu, cho đến mùa hè của năm Thiên Bảo thứ mười một, đại quân của Ca Thư Hàn mới một lần nữa đoạt lại mành đất chiến lược quan trọng này.

Trước mắt, quân Đường đóng giữ khu vực Cửu Khúc có một vạn năm ngàn quân Thổ Dục Hồn, còn có thêm hai vạn quân Đường vừa mới tới, chủ tướng quân Đường Lý Quang Bật mệnh lệnh đại tướng Lý Thịnh đến phụ trách trấn thủ vị trí chiến lược quan trọng này.

Lý Thịnh từ khi ở Mi huyện của Quan Trung đầu quân Lý Khánh An rồi, liền quay về Lũng Hữu, Hắn ra lệnh cho thủ hạ là tướng quân Nhạc Ninh dẫn một ngàn quân đội trấn thủ Thạch Bảo thành, bản thân hắn thì suất lĩnh năm nghìn Hán Hồ liên quân đóng giữ ở khu vực Đại Phi Xuyên.

Lý Thịnh võ nghệ cao cường, nhất là tiễn pháp xuất chúng, hắn ở trong quân Hán Hồ có uy danh rất cao, chính là ở dưới sự trấn an của hắn, mà sự xáo động của Hồ binh do Ca Thư Hàn dẫn quân rời đi gây ra đã nhanh chóng được bình ổn lại.

Có thể nói Lý Thịnh có công lao rất lớn trong việc ổn định cục thế Lũng Hữu.

Lần này Lý Quang Bật dẫn quân đông đến, nhậm chức Lũng Hữu tiết độ phó sứ.

Thiện Châu đô đốc, hắn liền nhậm mệnh Lý Thịnh làm Cửu Khúc ngũ quân đô binh mã sứ, thống soái Hồ Hán binh ba vạn năm ngàn người.

Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm từng đánh nhau với người Thổ Phồn.

Lý Thịnh phát hiện thám tử của Thổ Phồn từ tháng bảy liền bắt đầu không ngừng gia tăng số lần tuần tra.

Hắn liền ý thức được, người Thổ Phồn rất có thể ở mùa thu này sẽ phát động tấn công Đường, chính vì có ý thức này, hắn ở một tháng trước liền bắt đầu tăng mạnh sự phòng ngự của các khu vực Cửu Khúc, ven sông Hoàng Hà xây dựng đài phong hỏa, hỗ trợ cho nhau.

Để tập trung binh lực, hắn lại rút về ba ngàn liên quân Đường Hồ đóng quân ở Ô Hải cùng với hơn bốn vạn dân du mục, dựa vào nơi hiểm yếu của Hoàng Hà để phòng ngự quân Thổ Phồn tiến công, Sự thật chứng minh, hắn rút quân dân Ô Hải về là một quyết sách vô cùng xác đáng, Đạt Trát Lộ Cung tuy rằng đã chiếm lĩnh ô Hải, nhưng lại không có giết hại thả cửa giống như ở Bách Hải, ngay cà súc vật cũng không có lấy được một con.

Lý Thịnh đã có được tình báo, ba vạn quân Thổ Phồn sau khi chiếm lĩnh ô Hải, lại tiếp tục hướng đông thăng tiến, ý đồ trong chiến thuật của đối phương đã quá rõ ràng, chính là muốn mau chóng chiếm lấy khu vực Hoàng Hà Cửu Khúc.

Tiểu mạch đã chuyển sang vàng, qua vài ngày nữa, tiểu mạch của khu vực Cửu Khúc sẽ chín và cần thu gặt rồi, đến lúc đó quân Thổ Phồn chiếm lấy Hoàng Hà Cửu Khúc, liền vừa lúc được tiếp viện về lương thực.

Nói chung, tiểu mạch của khu vực Cứu Khúc ở đầu tháng tám là có thể thu gặt rồi, nhưng mấy năm gần đây khí hậu trở lạnh, làm cho thời kỳ tiểu mạch chín kéo dài đi, phải qua trung thu mới có thể thu gặt.

Nhưng nhiệt độ không khí trong mấy lòng chảo sông hơi cao, tiểu mạch chín nhanh hơn mấy ngày so với địa phương khác, đã có địa phương bắt đầu thu gặt rồi.

Buổi chiều hôm đó,Lý Thịnh cùng phó tướng của hắn là Dương Cảnh Vân ở khu vực Mễ Sách thành thị sát tình hình thu gặt lương thực.

Mễ Sách thành là kho lương lớn mà danh tướng Vương Hiếu Tiết của thời trung Đường ở khu vực Cừu Khúc đã xây dựng nên, tổng cộng có ba tòa, khu bắc bộ, trung bộ và nam bộ của Cừu Khúc mỗi nơi có một tòa, nơi Lý Thịnh thị sát chính là Độc Sơn Mề Sách thành ở nam bộ.

ở trên quảng trường rộng lớn bên ngoài Mề Sách thành, lúa mạch vàng óng ánh chất cao như núi, mấy ngàn danh quân sĩ và dân phu đang bận rộn mà đem lúa mạch đảo trở để phơi nắng cho đều, để chúng có thể mau chóng được phơi khô, bỏ bao nhập kho.

Lý Thịnh thấy lương thực nếu không được phơi đến mười ngày thì khó có thể nhập kho, hắn có chút lo lắng không nguôi.

Nếu quân Thổ Phồn đột kích, nhất định sẽ ảnh hưởng đến việc thu mạch, rất nhiều lúa mạch sẽ bị hư bỏ trên mặt đất.

Hắn liền hỏi: “Dương tướng quân, ngươi cho rằng người Thổ Phồn sau khi biết được Cừu Khúc có quân Đường trọng binh đóng giữ rồi, thì tiếp tục qua sông đông tiến, hay là ngừng lại đóng quân ở bờ tây Hoàng Hà, chờ đợi sau khi triệu hồi được hai vạn quân khác mới tiến công?”

Dương Cảnh Vân cũng là một viên tướng lĩnh trẻ tuổi, không đến ba mươi tuổi, gia đình là đại tộc của Hoàng Thủy huyện, hắn mười bảy tuổi nhập ngũ, lập công tới chức lang tướng.

Ca Thư Hàn nhâm mệnh hắn làm Độc Sơn quân binh mã sứ, Hắn và Lý Thịnh quan hệ vô cùng tốt, nghe Lý Thịnh hỏi mình, hắn liền mỉm cười nói: “Tướng quân cho rằng chủ tướng của Thổ Phồn sẽ là ai?”

Lý Thịnh suy nghĩ một lát bèn nói: “Với mức độ quen thuộc Lũng Hữu, trong số đại tướng Thô Phồn có thể đưa ra Mã Trọng Anh đầu tiên, cãn cứ theo sự đánh giết của quân Thổ Phồn đối với dân du mục Bách Hải, thì đó rất giống phong cách của Mã Trọng Anh.

Ta nghĩ lần này chủ soái Thổ Phồn ngoài hắn ra thì chẳng có ai vào đó nữa.”

Dương Cảnh Vân lại cười nói: “Nếu là Mã Trọng Anh, hắn sẽ trực tiếp tiến công Cứu Khúc sao?”

Lý Thịnh cũng cười: “Mã Trọng Anh thích aiành lấy tiên cơ trước, lại giỏi về dương đông kích tây, nếu hắn đến tiến công Cừu Khúc, ta đoán chừng hắn sẽ không sẽ chờ sau khi quân đội tập họp lại mới tiến công, mà hắn nhất định sẽ lập tức tiến công, hơn nữa sẽ chia binh hai lộ.”

Vừa dứt lời, một viên binh sĩ liền vội vàng chạy tới bẩm báo nói: “Bẩm báo Lý tướng quân, đài phong hỏa của Loạn Thạch khám đã châm lên rồi, là ba ngọn khói đen.”

Ba ngọn khói đen bèn có nghĩa là có đại quân đột kích.

Lý Thịnh trầm tư giây lát, cho dù đó rất có thể là kế sách dương đông kích tây của quân Thổ Phồn, nhưng hắn vẫn không dám sơ ý, liền lập tức nói với Dương Cảnh Vân: “Dương tướng quân, ngươi có thể dẫn năm ngàn Độc Sơn quân đi Loạn Thạch khám phòng ngự, dùng cung tiễn nhiều hơn, hãy bắn chết quân Thổ Phồn ngay giữa sông.”

Dương Cảnh Vân ôm quyền đáp ứng, liền xoay người ra đi.

Lý Thịnh cũng không có tâm tư thị sát Mễ Sách thành nữa, hắn lập tức hạ lệnh nói: “Mệnh lệnh các quân lập tức khẩn cấp chuẩn bị chiến đấu, mệnh Cửu Khúc quân và Thổ Dục Hồn Minh Sát bộ lập tức theo ta đi đến Phi Vân độ.”

Thượng du của Hoàng Hà không có mặt nước rộng lớn, sóng gợn mãnh liệt như vùng trung hạ du, thượng du sông Hoàng Hà thế nước bình ổn, mặt sông cũng không rộng, ở giữa dòng sông còn thường thường có đào nhỏ rậm rạp là thảm thực vật, hai bờ sông có vách đá cheo leo, nhưng cũng có con đường bằng phẳng dốc thoải, quân Thổ Phồn rất dễ dàng bèn có thể lợi dụng bè da dê vượt qua Hoàng Hà, có hai nơi vượt sông Hoàng Hà dễ dàng nhất, một nơi là Loạn Thạch khảm phía nam, nơi đó mặt sông chật hẹp, thế nước cũng không nhanh, một nơi khác bèn là Phi Vân độ ở chính diện phía tây.

Phi Vân độ không phải là một độ khẩu (bến phà), mà là một vùng đất bằng dốc thoải dài khoảng hai mươi dặm, hai bờ Hoàng Hà là rừng cây rậm rạp, trong đó có một đoạn còn có một ốc đảo trung tâm sông hẹp dài, gọi là Tiên Khách đảo, dài khoảng ba dặm, rộng hai mươi trượng, trên đảo rừng cây um tùm, là nơi trú ngụ của tiên hạc, tiên hạc bay cao, phàng phất có tiên nhân giá lâm, nên có tên gọi là Tiên Khách đảo.

Nếu như quân Thổ Phồn là dương đông kích tây, vậy thì khả năng mà bọn họ vượt sông từ Tiên Khách đảo là lớn nhất, quân đội của Lý Thịnh đều ở ven sông Hoàng Hà không xa lắm, ba vạn năm nghìn người chia thành ba đại doanh lớn, quân đội hắn soái lĩnh là một vạn quân Cửu Khúc và năm nghìn quân Thổ Dục Hồn, cái gọi là quân Cửu Khúc thật ra chính là quân An Tây vừa mới đến nơi.

Lý Quang Bật đem quyền chỉ huy hai vạn quân An Tây giao cho Lý Thịnh, hắn bèn đem hai vạn quân An Tây một chia thành hai, một toán gọi là quân Độc Sơn, một toán thì gọi là quân Cửu Khúc.

Trong màn đêm, một vạn năm nghìn quân đội ở trong sơn cốc cấp tốc hành quân, từ đại doanh đến ven bờ sông Hoàng Hà có lộ trình khoảng tám mươi dặm, bọn họ cần hành quân một đêm, trời sáng hôm sau bèn có thể đến được ven sông Hoàng Hà.

Lúc này đã là canh năm, màn đêm vẫn âm u, bầu trời sao sáng lấp lánh, một vầng trăng khuyết vằng vặc đơn côi treo ở chân trời phía đông, nhưng đường chân trời đã có một tia sáng xanh, trời đã sắp sáng rồi.

Nơi hà cốc quân Đường đang hiện diện cách bờ sông Hoàng Hà còn có mười dặm, trong hà cốc, trên một vùng đất trống dài khoảng ba dặm, nằm đầy một vạn năm nghìn tướng sĩ quân Đường đông nghịt, bọn họ đã nghỉ ngoi được một canh siờ, binh sĩ quân An Tây mỗi người đều có túi ngủ lông cừu, cho dù gió đêm rét lạnh vô cùng, nhưng bọn họ vẫn ngủ thật say, binh sĩ Thổ Dục Hồn cũng tự khắc có cách sưởi ấm của họ, bọn họ dùng da cừu dày dày quấn chặt thân người, cũng có thể chìm vào giấc ngủ say nồng.

Nhưng Lý Thịnh đã khó mà đi vào giấc ngủ, đây là lần đầu tiên hắn độc lập chưởng quân, kẻ đối diện rất có thể sẽ là Thổ Phồn danh tướng Mã Trọng Anh, lần đầu tiên làm chủ tướng đã phải đối diện một lần ác chiến, trong lòng hắn quả thật không có một chút phần chắc chắn nào.

Hắn cũng biết rằng, đây không phải là Lý Quang Bật coi trọng hắn, hắn và Lý Quang Bật không quen với nhau lắm.

Lý Quang Bật cũng không hiểu rõ hắn lắm, hắn tuyệt đối không trọng dụng mình như vậy.

Lý Thịnh biết rằng, lần này nhất định là mệnh lệnh của Lý Khánh An, nếu không.

Lý Quang Bật tuyệt sẽ không đem hai vạn quân An Tây giao cho một tướng lĩnh trẻ tuổi chi huy.

Sự tín nhiệm của Lý Khánh An làm cho trong lòng Lý Thịnh tràn đầy cảm kích, lại càng gánh vác thêm một phần trách nhiệm nặng nề, lần này, hắn không thể không đánh bại Mã Trọng Anh, giữ lấy khu vực Cửu Khúc, đây sẽ là bước ngoặc trong cuộc đời quân lữ của hắn, thậm chí là số mệnh của hắn.

Ba vạn năm nghìn quân Đường đối với năm vạn quân Thổ Phồn, thực lực của hắn không hề yếu, chỉ xem ở phán đoán của hắn có chính xác không thôi, hắn đang cược, cược Mã Trọng Anh đang dùng kế dương đông kích tây, trên danh nghĩa là tiến công Loạn Thạch khám, trên thực tế là đi con đường Phi Vân độ.

Lúc trời sắp sáng.

Lý Thịnh đứng dậy, vươn vai ưỡn ẹo một cái thật mạnh, đại quân phải xuất phát rồi, hắn đang định hạ lệnh quân đội khởi hành, ngay lúc này, hắn đột nhiên nhìn thấy ba luồng khói đen dày đặc bốc lên trời ở nơi phía tây không xa.

Là lửa phong hỏa, lửa vạc của Phi Vân độ đã châm lên rồi!

Chương 481: TṚN CHIẾN CỬU KHÚC (HẠ)

Lúc này, rất nhiều quân Đường đã nhìn thấy khói lửa trước bình minh, bọn họ lũ lượt đứng dậy, kinh ngạc nhìn về phía phong yên, vốn dĩ rất nhiều binh sĩ vẫn lấy làm lạ vì sao Lý Thịnh không đi Loạn Thạch khám, mà lại chạy đến bến Phi Vân độ, nhưng bây giờ thì họ đã hiêu được tầm nhìn xa trông rộng của Lý Thịnh.

Bản lĩnh quân An Tây được huấn luyện có độ đã lập tức được thể hiện ra.

Khi vừa có địch tình, binh sĩ An Tây sẽ lần lượt gọi đồng đội đang ngủ của mình dậy.

Bọn họ chi lăng lặng và nhanh chóng thu dọn xong hành trang, tức tốc tố thành đội nhóm đê có thể xuất phát bất cứ lúc nào.

So với họ, năm ngàn quân Thổ Dục Hồn còn lại thì vẫn còn đang say sưa ngủ, một số binh sĩ giật mình tinh giác cũng chi lơ mơ nhìn xung quanh, thấy không ai gọi minh lại tiếp tục ngủ thiếp đi.

Lý Thịnh cũng không khỏi thầm kinh thán trước đội quân An Tây này, binh sĩ Lũng Hữu so với họ thì vẫn còn thua xa.

Lúc này, trung lang tướng Đặng Sơn trong quân An Tây đã đi lên trước nói: “Lý tướng quân, bọn thuộc hạ đã chinh trang xong, có thể xuất phát bất cứ lúc nào.”

Lý Thịnh trầm tự một lúc, bèn hạ lệnh: “Tả vệ quân và trung vệ quân theo ta đi đến bên Hoàng Hà phía trước, những binh sĩ còn lại chờ lệnh tại chỗ!”

Một quân được chia làm tả trung hữu tam vệ, một vệ gồm ba ngàn người, dưới mệnh lệnh của Lý Thịnh, sáu ngàn quân Đường lập tức khởi hành, Họ lũ lượt lên ngươi phóng về phía bờ sông Hoàng Hà phía trước.

Phi Vân độ là khúc sông quan trọng để vượt Hoàng Hà, vì thế nơi này ngoài hai phong hỏa đài ra còn có một doanh xích hầu, có hơn trăm người xích hầu, Sớm từ lúc đại quân Thổ Phồn còn cách Hoàng Hà hai mươi dặm đã bị xích hầu quân Đường phát hiện, lập tức dùng bồ câu tuyết cao nguyên đi báo tin cho phong hòa đài.

Phong hỏa đài trên đồi cao bờ bên kia đã khói lửa cảnh báo nghỉ ngút, chi sau nửa canh giờ phong hòa được đốt cháy, hai vệ tả hữu sáu ngàn quân Đường đã đến địa điểm cách sông Hoàng Hà chừng hai dặm.

Còn lúc này, quân Thổ Phồn vẫn chưa đến bên bờ Hoàng Hà, còn ở cách đấy ngoài mười dặm.

Lý Thịnh đã nhận được thư bồ câu của xích hầu, hướng mà gần hai vạn quân Thổ Phồn chũ lực đến đây chính là trung đoạn của Phi Vân độ, hai bên bờ Hoàng Hà nơi đây rừng rậm um tùm, rất có lợi để ần minh, nhưng ánh mắt của Lý Thịnh lại nhìn về Tiên Khách đảo ở giữa sông.

Trên đảo cũng rừng liễu rậm rạp, cây cối đặc biệt um tùm, là một nơi đê ân mình lý tưởng của tự nhiên, Hắn trầm ngâm một lúc lập tức quay lưng lại hạ lệnh: “Quân doanh đệ nhất và đệ nhị nò lập tức lên đảo, chuẩn bị phục kích quân Thổ Phồn vượt sông!”

Lý Thịnh tác chiến cực xem trọng sĩ khí, không chỉ sĩ khí của quân Đường, mà với quân Thổ Phồn cũng thế, Hơn nữa với Mã Trọng Anh, vượt sông bất lợi, hắn rất có khả năng sẽ không còn mạo muội tiến công, sẽ đợi đến khi hai quân tập hợp rồi phát động đợt tiến công mới.

Như thế này sẽ cho tranh thủ cho hắn nhiều thời gian hơn.

Tuy cách nghĩ của Lý Thịnh không đến nỗi nào, nhưng hắn lại quên mất một điều, hắn chưa có trao đôi qua với tướng lĩnh quân An Tây.

Lý Thịnh tuy tuổi chưa đến ba mươi, trước đây cũng chỉ là một lang tướng vô danh tiểu tốt.

Kỳ thực tuổi còn trẻ không phải là vấn đề, quân chức thấp cũng không quan trọng, tướng lĩnh tuổi trẻ của An Tây đầy, và cũng có tiền lệ quân quan cấp thấp thống soái quân quan cấp cao.

Năm xưa Lý Khánh An lúc tham dự tấn công Tiểu Bột Luật cũng chẳng qua chỉ là một hiệu úy, chính hắn cũng đã từng soái lĩnh các quân quan cao cấp từ lang tướng trở lên.

Nên quan chức của Lý Thịnh hơi thấp cũng chẳng phải vấn đề căn bản, quan trọng là hắn không phải tướng lĩnh quân An Tây, Sức chiến đấu của quân An Tây mạnh, quân kỳ nghiêm minh, lệnh hạ tắc hành, lệnh dứt tắc ngưng, đây là ưu điểm của họ.

Nhưng quân An Tây cũng có một điểm cực bất lợi, chủ yếu là quân An Tây có biểu hiện bài ngoại, phàm quân quan không phải xuất thân từ An Tây mà muốn điều khiển đội quân này, trừ phi người này cực xuất sắc, bằng không thì khó mà nắm được quyền chủ đạo trong đội quân này.

Bài binh bố trận, hành quân của Lý Thịnh, quân An Tây đều phục tùng theo đúng quân kỷ, nhưng đến khi thật sự tác chiến, một số tướng lĩnh An Tây sẽ có cách nghĩ riêng của mình.

Mệnh lệnh của Lý Thịnh vừa được hạ, trung lang tướng Đặng Sơn bèn đi lên thi lệ nói: “Lý tướng quân, trên đảo cho phục binh tuy tốt, nhưng người Thổ Phồn nếu dùng hỏa để công, e rằng sẽ bất lợi cho binh sĩ trên đảo, xin Lý tướng quân nghĩ lại.”

Thông thường việc bộ hạ khuyên gián là việc rất bình thường, nhưng tên Đặng Sơn này lại không phải tầm thường.

Hắn là lão binh đi theo Lý Khánh An đã nhiều năm, từng theo Lý Khánh An tham gia trận chiến ở Tiểu Bột Luật và Thạch Bảo thành, rất có uy tín trong hai vạn quân này, lại là Trung Võ tướng quân trung lang tướng.

Có thể nói, trước khi Lý Thịnh tiếp quản hai vạn quân này, hắn chính là chủ tướng, giờ hắn lại khuyên giải, nói rõ hắn đã phản đối kế hoạch tác chiến của Lý Thịnh, chỉ là do cách biểu hiện của hắn tương đối kín đáo, dùng khẩu khí uyển chuyển để can ngăn.

Lý Thịnh ý thức được mình đã bỏ qua ý kiến của quân An Tây, có thể trao đổi hữu hiệu với bộ chúng cũng là một trong số năng lực quan trọng của bậc làm tướng, Hắn giờ nghe thế bèn mỉm cười nói: “Đặng tướng quân có phần không biết, trên đảo tuy cây cối um tùm, nhưng Thổ Phồn chắc chắn sẽ không dùng lửa để công kích.

Hòn đảo này là bàn đạp tiến công của chúng, nếu dùng lửa công, vậy bản thân quân Thổ Phồn cũng sẽ không có cách gì rời khỏi hòn đảo này.

Và thứ yếu nữa là do hạn chế của khí hậu cao nguyên, quân Thổ Phồn cũng không thiện hỏa chiến, hơn nữa ta cũng có nghĩ đến an nguy của quân Đường trên đảo, nên chi phái một lượng ít quân Đường mai phục trên đảo.

Mục đích chính là để đả kích sĩ khí của quân Thổ Phồn.

Không biết ta giải thích như thế Đặng tướng quân có thể chấp nhận không?”

Đặng Sơn ngẫm nghĩ một lúc nói: “Quân An Tây chúng ta có mang máy ném đá nhỏ, đá tảng hai mươi cân có thể ném xa gần hai trăm bước, ta cho rừng đột kích quân Thổ Phồn bên bờ là đủ, hà tất còn phải mạo hiểm để lên đảo chứ?”

I

Trong lòng Lý Thịnh cũng hiểu, với quân An Tây tuyệt không thể dùng mệnh lệnh cưỡng bức, nếu không sẽ gây phản cảm với binh sĩ, như thế sẽ bất lợi cho trận chiến bảo vệ Cứu Khúc về sau, có chăng chỉ có thể cố gắng dùng lý lẽ thuyết phục.

Nhất là với Đặng Sơn rất có uy tín trong quân An Tây này, nếu hắn có thể ủng hộ mình, thì sẽ càng có tác dụng quan trọng cho thuận lợi của chiến dịch về sau.

Nghĩ đến đây.

Lý Thịnh bèn khẽ thủ thi vài câu bên tai Đặng Sơn, “Tướng quân có phần không biết, mười ngày trước ta đã có lên đảo thị sát..

Dù cho Đặng Sơn vẫn bán tín bán nghi, nhưng phương án của Lý Thịnh vừa quả cảm lại vừa mạo hiểm, rất hợp vị với hắn, nên hắn nghe xong bèn gật đầu cười nói: “Được thôi!

Ta đồng ý với phương án tác chiến của Lý tướng quân, xin tướng quân hạ lệnh!”

Trong lúc tác chiến với quân Đường, Đạt Trát Lộ Cung càng thích kẻ địch gọi mình là Mã Trọng Anh.

Hắn tác chiến cũng tôn thờ mưu lược, nhất là mưu lược của người Hán khiến hắn bái phục chìm đắm vô cùng, Hắn đặt một tên tiếng Hán cho mình chính là có ý so tài cao thấp với người Hán.

Lần này Mã Trọng Anh tấn công Cửu Khúc quả thật đã phạm phải sai lầm.

Hắn mấy lần phái thám tử đi dò la đều chỉ được tình báo giống nhau, vùng Cửu Khúc chỉ có một vạn quân Thồ Dục Hồn trú.

Với người Thồ Dục Hồn, Mã Trọng Anh rõ hơn ai hết.

Năm xưa thủ hạ hắn đã có gần mười vạn quân Thồ Dục Hồn, Đặc điềm lớn nhất của quân Thổ Dục Hồn đó là chiến đấu không đủ dũng cảm, nếu không muốn nói là nhát gan!

Bọn họ không phải kẻ không biết sợ hãi cái chết như quân Thổ Phồn, cũng chẳng được tập huấn kỹ càng như quân Đường, mà ngược lại trang bị lạc hậu, sĩ khí không ra gì, một khi có khoảng hai phần người thương vong thì toàn đoàn quân sẽ đập tức tan hoang.

Chính vì hiểu rõ người Thổ Dục Hồn.

Mã Trọng Anh mới chia quân làm hai lộ để tấn công Cứu Khúc và Đại Phi Xuyên.

Nhưng sau khi hắn đến Ô Hải, hắn mới nhận được tình báo mới nhất, một chi quân An Tây sồm sáu vạn người đã đến An Tây, trong đó hai vạn người đi vào trú phòng tại Cửu Khúc.

Cũng có nghĩ là hắn sắp phải đối mặt đã không phải là quân đội của Thổ Dục Hồn, mà là quân An Tây tinh nhuệ.

Dù hắn đã ý thức được, nếu chỉ ba vạn quân Thổ Phồn khó mà chiếm được Cửu Khúc, nhưng hắn vẫn quyết định phải thám thính thực hư quân Đường đã.

Hắn phái thủ hạ đại tướng Luân Tất Đạt Tàng dẫn ba ngàn quân già làm một vạn người đến phía nam Loạn Thạch khám để vượt sông để hòng mong thu hút lực lượng của quân Đường đến Loạn Thạch khảm.

Đây là chiêu mánh quen dùng của hắn, thắng nhiều bại ít, nếu quân An Tây không quen với cách đánh của hắn rất có khả năng sẽ rơi vào cái bẫy của hắn, làm cho chú lực của hắn có thể ung dung đi Phi Vân độ vượt sông.

Mã Trọng Anh cũng phái ra lượng lớn thám tử đến thám thính tình hình Hoàng Hà trước khi xuất phát.

Theo tình báo hắn nhận được thì bờ bên Hoàng Hà có khoàng năm đến sáu ngàn quân Đường, ngoài ra khoáng một ngàn quân Đường cắm trên đảo Tiên Khách, hiển nhiên là muốn mai phục hắn, Hắn không khỏi cười mỉa, ngàn mấy tên quân Đường mà ngăn được hắn chiếm đảo Tiên Khách ư?

Hắn lập tức giơ cao chiến đao, hung hãn hạ lệnh: “Toàn quân tăng tốc đến bờ sông lập tức vượt sông, đoạt đảo Tiên Khách!”

Một vạn năm ngàn quân Đường phân làm hai lộ, chín ngàn người ẩn mình ngoài hai mươi dặm, còn Lý Thịnh dẫn sáu ngàn quân Đường xuất hiện tại bờ sông Hoàng Hà, một ngàn quân Đường còn lại mang theo nỏ tiễn, và các quân tư quân dụng khác chèo bè da lên đảo.

Lúc này, quân Thổ Phồn của Mã Trọng Anh đã ở ngoài vài dặm, thám từ hắn phái đến đã nhìn thấu bố trận của quân Đường.

Chẳng bao lâu sau, đại quân Thổ Phồn hiên ngang tiến đến bờ sông Hoàng Hà.

Mã Trọng Anh đã có lệnh từ trước, quân Thổ Phồn lũ lượt bơm hơi cho các chiếc phao da, rồi ghép vài chục phao lại với nhau để đóng thành chiếc bè da khồng lồ, rồi khâu cuối cùng là bọc lớp da bỏ dày lên, một chiếc bè như thế ít nhất chờ được đến trăm người.

Một lát sau, ba mươi chiếc bè da đã xuống nước, ba ngàn binh sĩ Thổ Phồn tiền phong nhày lên bè, gắng sức bơi mái chèo về hướng đào Tiên Khách.

Phi Vân độ của sông Hoàng Hà rộng khoáng năm dặm, thế nước lặng, hai bờ đất đai bằng phẳng, có thể đi thẳng đến phúc địa Cứu Khúc, nhưng chèo thuyền trong thời gian dài sẽ rất tốn sức, hơn nữa lúc gặp phải phòng ngự của quân địch, đường lui quay đầu hơi nhỏ.

Vì thế, đào Tiên Khách giữa sông trở thành nơi trung chuyển tốt nhất, nếu chiếm được đào Tiên Khách, với đại quân vượt sông sẽ sần hơn một nửa lộ trình.

Lúc này, hai đội quân một ngàn người của quân Đường đã chiếm được Tiên Khách đảo trước, bọn họ bắt đầu bài trí trên hòn đảo dài hai dặm này, đã chuẩn bị theo đúng chỉ thị của Lý Thịnh, bây giờ trong rừng liễu rậm rạp kia, đã có cung nỏ nhắm thẳng vào mấy mươi chấm đen nhỏ đang từ bờ bên kia tiến đến.

Bờ tây Hoàng Hà cách đào Tiên Khách chừng hai dặm, quân Thổ Phồn trần thân trên, dưới ánh sáng chói chang đang mặc sức bơi mái chèo.

Mỗi chiếc bè hai bên đều có chừng sáu bảy binh sĩ Thổ Phồn, giơ cao khiêng sắt đặc chế, theo sau bọn họ cũng có hai mươi mấy binh sĩ cầm cung, chuấn bị nghênh chiến quân Đường bất cứ lúc nào.

Ba mươi mấy chiếc bè da càng lúc càng đến gần Tiên Khách đảo, khoảng cách bây giờ chỉ còn ba trăm bước, tiếng trống trên bè không ngừng đùng đùng vang lên, như khích lệ các tay chèo ráng sức hơn.

Tiếng gào đồng loạt của quân Thổ Phồn, bọn chúng đều đồng loạt đầu cạo trọc, mặt vẽ màu, dung mạo kinh tởm.

Các chiếc bè bỗng nhiên tăng tốc, đã càng lúc càng đến gần đảo Tiên Khách, hai trăm năm mươi bước, hai trăm bước, một trăm năm mươi bước...

Một trăm năm mươi bước chính là cự ly sát thương hữu hiệu cả nỏ tiễn quân Đường.

Lúc này, trên đảo vang lên tiếng báo động, hàng ngàn nò tiễn quân Đường đồng loạt phát ra, phòng như mưa bay, hàng ngàn nỏ tiễn cùng phóng về phía bè da của trên sông.

Sáu chiếc bè da đi đầu đã bị công kích trước tiên, mưa tiễn dày đặc phóng vù vù đến vào các tấm khiêng chắn.

Mặc cho quân Thổ Phồn có khiêng chắn phòng ngự, nhưng sức mạnh nỏ tiễn quân Đường quá lợi hại, vừa nhỏ vừa nhọn dễ dàng xuyên qua khẽ hờ, xuyên thấu áo giáp xích của quân sĩ Thổ Phồn, không ngừng có binh sĩ ré lên thảm thiết rồi ngã xuống sông.

Nhất là binh sĩ chèo bè hai bên hoàn toàn không được che đỡ, lại lõa lồ thân trên, thương vong cực kỳ trầm trọng, không ý tay chèo bè đã bị bắn chết, bè da lềnh bềnh trôi trên sông khó mà tiếp tục thẳng tiến như trước.

Bè da cũng bị tiễn bắn thùng, bắt đầu xì hơi, chi thấy một chiếc bè bị xì hơi nghiêm trọng, khó mà chịu nổi tải trọng binh sĩ Thổ Phồn, “Xoẹt” một tiếng lật bè.

Vài chục binh sĩ Thổ Phồn nhảy vội xuống sông, liều minh giẫy giụa dưới nước kêu cứu, Áo giáp nặng nề trên người của khó khó mà nôi lên trên mặt nước, nên chăng mấy chốc đã chìm sâu xuống đáy sông.

Tại bờ bên kia, đã ngày càng có nhiều bè da xuất hiện, trông như một dãy chấm đen giữa dòng, ước chừng có hơn trăm chiếc, Rất rõ ràng là Mã Trọng Anh đã chưa toàn lực ứng phó, hắn chì dùng một phần ba quân đội của mình xuất kích, trong lòng Lý Thịnh không khỏi có chút tiếc nuối.

Trên mặt sông, mười năm chiếc bè da lại bị bắn lật ba chiếc, mười hai chiếc còn lại đã kịp bơi vào nhập vào phận vi năm mươi bước, mắt thấy đã gần sát bờ.

Ngoài ra, sáu chiếc bè còn lại phía sau cũng dần vào phạm vi trăm bước.

Bộ mặt hung hãn của binh sĩ Thổ Phồn đã dần thấy rõ, cung tiễn cũng ào ạt phóng lên trên đảo, có binh sĩ còn huơ chiến kiếm hai mắt trợn tròn như con dã thú đang gào thét.

Lúc này, quân Đường trên đảo đã bắt đầu rút, bổn ý của họ không phải là tranh đoạt đảo, mắt thấy binh sĩ Thổ Phồn sẽ cập bến tức trong chốc lát bọn họ bèn lũ lượt bỏ đảo mà đi, những binh sĩ bị thương cũng được khiêng lên bè da.

Có một binh sĩ đã lên bè, nhưng hắn như chợt nhớ ra điều gì, lại tức tốc quay lưng chạy về phía rừng rậm, dùng đao chém đứt cán cờ, tháo ngọn chiến cờ của quân An Tây xuống, ôm chằm lấy cờ vào lòng mới chạy bạt mạng ra bờ sông.

Cung tiễn của quân Thổ Phồn bay vèo vèo trên đầu, nhưng hắn cũng mặc kệ, mãi đến khi chạy đến bờ sông nhảy phóc lên chiếc bè cuối cùng.

Mười mấy quân Đường lập tức cố sức bơi thuyền về phía bờ của bên mình.

Binh sĩ quân Đường cực kỳ nhanh tay lẹ chân, khi quân tiên phong quân Thổ Phồn còn cách đảo hai mươi bước thì họ đã toàn bộ rút quân.

Trên người họ không mặc trọng giáp, bè da lại nhẹ, hai mươi chiếc bè da chẳng mấy chốc đã rời khỏi đảo Tiên Khách.

Trên đảo Tiên Khách vang ầm tiếng reo hò hoan hi mừng thắng lợi của quân Thổ Phồn, lá cờ chiến của chúng phấp phới trên không, phảng phất như họ đã giành được chiến trắng trong tranh đấu.

Mắt Lý Thịnh toát ra vẻ cười khinh miệt lạnh lùng, ánh mắt hắn vẫn chăm chú nhìn về phía gần trăm chiếc bè da hạng lớn, không có quân Đường ngăn cản, tốc độ của chúng đang càng lúc càng tức tốc.

Những chiếc bè da này đã đến phạm vi còn cách đảo chừng trăm bước, tính luôn cả binh sĩ Thổ Phồn trên đảo có những một vạn người, Xem ra thời khắc rơi lệ của họ đã sắp đến.

Tại bờ bên kia.

Mã Trọng Anh thấy quân đội của mình đã chiếm được đảo Tiên Khách theo đúng như kế hoạch, mặt hắn lộ ra nụ cười đắc ý, Đoạt được Tiên Khách đảo cũng có nghĩa là đã nắm được một nửa thắng lợi, mười mấy dặm bờ bên kia sông đều thích hợp cập bến, dù quân Đường có máy ném đá, nhưng cũng khó mà ngăn chúng lanh lẹ cập bến, Hắn lập tức quay đầu mệnh lệnh: “Gõ trống, nói với các dũng sĩ của chúng ta, chuẩn bị lập tức tiến công sang bờ bên kia!”

Chương 482: Sửa soạn lên đàì Thượng

Ý đồ tiến công Cửu Khúc của quân Thổ Phồn bị thất bại với một phương thức cực kỳ thảm thiết, đảo Tiên Khách bị thiêu rụi thành một vùng đất trắng, hơn chín nghìn tinh binh Thổ Phồn trên đảo ngoại trừ hơn hai nghìn người nấp mình trong nước ven bờ may mắn sống sót, còn lại gần bảy nghìn người hoặc bị thiêu chết, hoặc bị chết đuổi dưới nước, và trận chiến chặn đánh đẹp mắt này, quân Đường chỉ thọ thương ba mươi mấy người, không người nào trận vong, chiến tích huy hoàng như vậy làm cho Lý Thịnh giành được sự tín nhiệm và tôn trọng của quân An Tây, làm cho hắn có thể hoàn toàn chỉ huy toán quân đội hai vạn người này.

Sự đả kích trầm trọng của việc vượt sông cũng làm cho Mã Trọng Anh tạm thời từ bỏ đi ý đồ tiến công Cửu Khúc, hắn soái quân lùi về Ô Hải, một mặt triệu hồi hai vạn quân bắc tiến Đại Phi Xuyên, một mặt khác phái người về Lhasa thỉnh tội đồng thời cầu viện với tán phổ.

Đầu tháng chín, tiểu mạch của Cửu Khúc hoàn toàn thu hoạch hoàn tất, Lý Thịnh mệnh người đem một lượng lớn lương thực và mười mấy vạn nông mục dân sinh sống ở Cửu Khúc đưa về Hà Hoàng, làm cho khu vực Cửu Khúc chỉ có trú binh quân Đường; song song đó, Lý Quang Bật đích thân suất lĩnh ba vạn quân Đường tiến trú Đại Phi Xuyên, đã hình thành nên thế gọng kiềm giữa Đại Phi Xuyên và Cửu Khúc, cách xa đối mặt với quân Thổ Phồn của Ô Hải, hai bên đã bước vào trạng thái lăm le giằng co.

Đầu tháng chín, Lý Khánh An vẫn còn ở dọc đường đi vội về An Tây, nhưng Trường An của đầu tháng chín lại bởi vì sự tạm thời rời xa của Lý Khánh An mà đã xuất hiện một số biến hóa không tầm thường.

Bố cục Trường An lúc này vẫn là lấy đại lộ Chu Tước làm ranh giới, Kim Ngộ vệ khống chế Vạn Niên huyện, Thiêu Ngưu vệ khống chế Trường An huyện, ngoài ra còn có hai vạn quân An Tây trú đóng ở ngoại thành Trường An và huyện Hàm Dương, bố cục vẫn không thay đổi, nhưng đúng vào lúc này, An Lộc Sơn đã tiến kinh.

An Lộc Sơn tiến kinh không hề đột ngột, cho dù hắn ở Quan Nội đạo gặp phải sự thất bại thê thảm, đã để lại tiếng ác nghịch thần soán đảng, nhưng hắn dẫu sao không có tạo phản, cũng không mạnh tay chiếm Hà Bắc, ngoại trừ quân đội triều đình không thể tiến vào Hà Bắc, thể chế chính vụ của Hà Bắc vẫn nằm trong sự quản hạch của triều đình, những quan viên địa phương khác ngoại trừ U Châu ra vẫn là do triều đình nhậm mệnh bãi miễn, đây chính là sự khu biệt giữa tạo phản và không tạo phản.

Ngoài ra, An Lộc Sơn chủ động lui ra khỏi Hà Đông, cũng để cho một số người lấy được lợi ích từ hắn ở triều đình bắt đầu nói lòi giúp hắn, nói An Lộc Sơn chỉ là bởi vì hắn là đau xót cái chết của con trai, nhất thời nóng giận mà đã tiến vào Quan Nội đạo, là muốn vì con trai đòi lại một sự công bằng, không hề có lòng tạo phản.

Lúc bắt đầu chỉ có Binh bộ Thị lang Cát Ôn cực lực thay hắn giải vây, nhưng rất nhanh Môn hạ Thị lang Phòng Quán cũng thượng tấu với chính sự đường, không nên cô lập An Lộc Sơn như vậy, nên cho hắn một cơ hội hối cải chuộc lại lỗi lầm, nếu không An Lộc Sơn nếu câu kết với triều đình Nam Đường, đối với cục thế của Trường An sẽ cực kỳ bất lợi, tả tướng Vương Củng cũng đã đồng ý với ý kiến của Phòng Quán, đồng thời kiến nghị An Lộc Sơn làm Thượng thư Tả bộc xạ, nhưng do Trương Quân bỏ phiếu trắng, mà Hộ bộ Thị lang Thôi Hoán đã bỏ phiếu phản đối, làm cho chính sự đường với phiếu bầu bốn hai đã bác bỏ đề án phong An Lộc Sơn làm Thượng thư Tả bộc xạ.

Cho dù chính sự đường không thông qua, nhưng giám quốc Lý Hanh lại cuối cùng đã phát biểu thanh minh giám quốc, thừa nhận An Lộc Sơn vẫn là tiết độ sứ của triều đình, chuẩn hắn tiến kinh yết kiến tân hoàng.

Chính là vì vậy mà, vận mệnh của An Lộc Sơn lại thời đến vận chuyên, hắn có được sự trợ lời nói hộ lượng thứ của Lý Hanh, mang theo sự hối hận và lòng thành kính mười hai vạn phần, đã chờ được cơ hội Lý Khánh An rời kinh, dưới sự dốc sức ủng hộ của giám quốc đảng, lại một lần nữa bắt đầu long trọng lên đài.

Mùng năm tháng chín, An Lộc Sơn dưới sự hộ tống của một nghìn viên thân binh, xe ngựa đang chờ hắn đã đi đến Trường An Minh Đức môn.

Bên ngoài Minh Đức môn, được sự ủy thác của Lý Hanh, tả tướng Vương Củng, Môn hạ Thị lang Phòng Quán, Binh bộ Thượng thư Cát Ôn, Thái thường Tự khanh Trương Tự, Thái tử Tân khách Lệnh Hồ Phi cùng với năm mươi quan viên cấp trung và thấp của giám quốc đảng, đặc biệt ở ngoài thành nghênh tiếp sự đi đến của An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn vẫn là bộ dạng cũ, một khuôn mặt to như trái bí đỏ, một đôi mắt nhỏ tít thành khe hờ, chỉ là thái độ của hắn trở nên vô cùng cung khiêm, hắn tiến lên cung kính khom minh thi lễ dài với Vương Củng: “Ty chức An Lộc Sơn tham kiến tả tướng đại nhân.”

Từ “đại nhân” này ở triều Đường là sử dụng trên người phụ mẫu thân hoặc dùng cho trưởng bối, giữa quan viên với nhau thường thì xưng hô sứ quân, không dùng đại nhân, nhưng An Lộc Sơn lại xưng đại nhân với Vương Củng, đây rõ ràng chính là cố ý hạ thấp mình, đề cao Vương Củng rồi.

Vương Củng cười ha hả đáp lễ nói: “An soái không cần đa lễ nữa, mọi người đều là thần tử cùng một điện, mai này có cơ hội đi Hà Bắc, bọn ta còn phải đi nương gió thu của An soái ấy chứ!

Mọi người nói có phải không?”

Mọi người đều cười lên: “Tả tướng nói không sai, mai này đi Hà Bắc, An soái nhất định phải tận tình địa chủ a!”

“Nhất định!

Nhất định!”

An Lộc Sơn muôn vàn cảm động, hắn liên tục thi lễ với mọi người: “Hạ quan nhất định sẽ tận lòng một người địa chủ, dùng lễ của khách quý mà chiêu đãi chư vị.”

Lúc này, An Lộc Sơn lại liếc mắt chợt nhìn thấy Thái thường Tự khanh Trương Tự, trong lòng hắn không khỏi ngây người kinh ngạc, tại sao tên này cũng đến rồi?

Vương Củng khoát tay một cái, lập tức có nô bộc bưng lên một chiếc bàn án, trên bàn án có đặt ba chén rượu, hắn cười nói với An Lộc Sơn: “Đây là rượu đón gió tẩy trần, An soái uống xong là có thể vào thành rồi, An soái xin mời!”

Nói xong, hắn đích thân bưng lên một chén rượu, đưa cho An Lộc Sơn, An Lộc Sơn tiếp lấy chén rượu, hắn nào dám uống thứ rượu không rõ lai lịch này, nhưng hắn lại không dám không uống.

Ánh mắt hắn liền nhìn sang hướng Cát Ôn, chỉ thấy Cát Ôn âm thầm khẽ gật đầu với hắn, ý là nói rượu này có thể uống.

Cho dù như thế, An Lộc Sơn vẫn là dùng tay áo che lấy chén rượu, đem rượu đổ vào bộ râu của hắn, rượu liền chạy vào trong nội giáp hắn.

“Hảo tửu!

Rượu của Trường An cũng như nữ nhân vậy, tuyệt và ngọt ngào.”

Từ miệng một kẻ thô kệch như An Lộc Sơn mà lại thốt ra từ ‘tuyệt’ này, tất cả mọi người đều cười ồ lên.

Còn có hai chén rượu, lúc này, mưu sĩ Cao Thượng đứng sau lưng An Lộc Sơn đi lên trước cười nói: “Tả tướng, An Soái nhà ta có bệnh dạ dày rất nghiêm trọng, y sư luôn mãi dặn dò ngài ấy không thế uống rượu được, hai chén rượu sau này, hãy để ty chức thay ngài ấy uống vậy!”

An Lộc Sơn khoát tay chặn lại, không vui nói: “Không cần tiên sinh thay ta, cho dù dạ dày ta có đau đi chăng nữa, thì ta vẫn nể mặt của tả tướng, hãy mang rượu đến đây, ta tiếp tục uống!”

Vương Củng vội vàng áy náy nói: “Không biết sức khỏe An Soái không tốt, đã đắc tội rồi, vậy thì hai chén rượu sau này miễn đi, dù sao cũng chỉ là một cái nghi thức mà thôi.”

Hắn lại khoát tay chặn lại cười nói: “Mời An Soái lên xe vào thành!”

Nghi thức ngênh đón đơn giản ở bên ngoài Minh Đức môn đã kết thúc, An Lộc Sơn bước lên xe ngựa.

Xe ngựa ở dưới sự hộ tống nghiêm ngặt của ba trăm thân vệ thân cận, chậm rãi chạy vào Minh Đức môn.

Bên trong xe ngựa, một ả thị thiếp thay An Soái lau đi vết rượu trong nội giáp, An Lộc Sơn gật gật đầu, cảm kích mà nói với Cao Thượng: “May nhờ có tiên sinh giải vây kịp lúc, nếu không hai chén rượu lúc sau ta thật không biết nên làm sao nữa rồi.”

Cao Thượng cười nói: “Kỳ thật ty chức cảm thấy ba chén rượu này nhất định không có vấn đề, dù sao phe giám quốc phải nể trọng đại soái, sẽ không xuống tay lúc này đâu, ty chức chỉ là thấy đại soái không muốn uống, mới đi ra giải thích.”

An Lộc Sơn khoát tay, để cho thị thiếp tránh ra, hắn lại nói với Cao Thượng: “Lần này may nhờ mưu lược của tiên sinh, nắm được sự mâu thuẫn của phe giám quốc và Triệu vương, lợi dụng cơ hội phe giám quốc muốn lôi kéo ta, mới khiến ta vào triều trở lại.

Nhưng mà vừa rồi ta phát hiện ra Trương Tự, ta có một chút không rõ, chẳng lẽ Trương Quân và Lý Hanh cũng âm thầm cấu kết với nhau rồi sao?

Bằng không Trương Tự tại sao lại đến?”

Cao Thượng trầm tư một chút bèn nói: “Nói thật, ta cũng có chút kỳ quái, cho dù Trương Quân và Lý Hanh có cấu kết, Trương Tự cũng sẽ không công khai lộ diện, ty chức đoán chừng đây có thể là Trương Tự tự mình qua đây, không liên quan gì đến phe giám quốc cả, Tên lão hồ ly Trương Quán đó, ai cũng không biết hắn đang suy nghĩ cái gì?

Lúc này An Lộc Sơn đã nghĩ thông suốt rồi, hắn khinh thường mà hừ một tiếng, nói: “Cái gì lão hồ ly, chẳng qua là thứ cỏ thích nghiêng theo chiều gió thôi, Lý Khánh An chân trước mới vừa rời khỏi, hắn liền bỏ phiếu rút lui, hắn phái huynh đệ đến ra mặt, làm một cái tư thái, nếu bên Lý Khánh An truy cứu ra, hắn nhất định lại sẽ nói, đó là hành vi tự ý của huynh đệ hắn mà thôi, hắn đã quở trách qua, Trương Quân chẳng phải là một người như thế sao?”

“Nói hay lắm!”

Cao Thượng giơ ngón tay cái lên khen: “Đại soái xem người đã rất có tiến bộ a!”

An Lộc Sơn vuốt râu cười xòa nói: “Con người Trương Quân này ta hiểu biết hắn quá rõ mà.

Hắn và Lý Lâm Phủ âm thầm đấu đá nhau nhiều như vậy năm, dựa theo tư cách mà nói thì cũng đủ già rồi, vì sao lại vẫn bị Dương Quốc Trung cướp đi chức vị hữu tướng, kỳ thật Lý Long Cơ cũng là vì nhìn thấu bản tính nghiêng theo chiếu gió của hắn mà thôi, cho nên mới không dùng hắn.”

Nói đến đây, hắn bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, lại nói: “Nhưng thật ra vẫn là tên Thôi Hoán đó đi ra ngoài dự đoán mọi người, hắn là người của phe giám quốc, lại phủ quyết đề nghị của Vương Củng, điều này thực làm cho người ta kỳ quái a!

Chẳng lẽ hắn đã âm thầm đầu quân sang phía Lý Khánh An rồi?”

Cao Thượng gật gật đầu, cười nói: “Ta nghĩ hẳn là như vậy, nếu không Lý Khánh An làm sao lại có thể khi không đem tướng vị nhường cho Lý Hanh, đây là một phục binh mà hắn đã cài vào, lại không nghĩ rằng bởi vì việc của đại soái mà bại lộ ra, hắc hắc!

Xem ra có trò hay để xem rồi.”

An Lộc Sơn híp mắt suy nghĩ đến nửa ngày rồi nói: “Ta thì không chỉ muốn xem trò không thôi, ta đang suy nghĩ, nếu Lý Hanh có lòng muốn lôi kéo ta, ta có nên tặng cho hắn một hậu lễ hay không?”

“Ý Đại soái là...”

“Đúng vậy, khi chúng ta đi qua huyện Vị Nam, khu vực hoàng trang không phải đang đo đạc sao?

Ta nghĩ Lý Hanh hẳn là sẽ không hào phóng đến nỗi mà đem đất đai của mình tặng cho những bần nông đó chứ!”

Hắn trầm ngâm giây lát, lại nói: “Chuyện này hãy giao cho Sử Tư Minh đi làm, còn lăng mộ của con trai ta cũng phải nhanh nhanh chóng mà dựng lên.”

Lúc này, bên ngoài xe ngựa truyền tới một loạt tiếng yến oanh thánh thót, An Lộc Sơn nhìn đám nữ tử xinh đẹp quần áo diễm lệ từ cách đó không xa đi qua, lại gợi lên tâm tư của hắn, hắn bèn nói: “Ta biết nàng nhất định không có chết, nhất định là tránh ở một nơi nào đó của Trường An, lần này đây ta nhất định phải tìm nàng cho bằng được, không tìm cách có được nàng tới tay, ta thề không họ An!”

Sau khi Vương Củng chủ trì xong nghi thức rồi, liền cùng Lệnh Hồ Phi vội vàng tiến đến Tử Thần điện, Lý Hanh còn đang ở đó chờ hồi âm của bọn hắn.

Trong triều phong của Tử Thần điện, Lý Hanh đang tỉ mỉ nhấm nháp một chén cháo tổ yến, từ sau khi Lý Khánh An rời kinh rồi, hắn quả thực đã qua mấy ngày thảnh thơi trong lòng.

Đám người Bùi Mân, Lý Nghiên vân vân.., bởi vì Lý Khánh An không có mặt mà trở nên an phận hơn rất nhiều, cho dù một số việc trên nguyên tắc bọn họ vẫn không chịu nhượng bộ, nhưng một số việc khác thì bọn họ cũng không phản đối nữa.

Tỷ như giữ lại phủ đệ của tôn thất, những chế độ như khôi phục giờ hợi đóng cửa phường chẳng hạn ..., những việc mà thoạt nhìn tựa hồ không quan trọng đó, chính sự đường cũng đều có thể thuận lợi thông qua, nhưng những chuyện nhỏ đó đối với Lý Hanh lại rất quan trọng.

Hiện tại Lý Hanh đang lo lắng ba việc đại sự, phải thừa dịp Lý Khánh An không ở Trường An mà làm xong chúng.

Một việc thứ nhất chính là phải cấm quan viên cấp trung và hạ cấp nhận tiền trợ cấp từ An Tây, cho dù tiền trợ cấp này được phát cùng với bổng lộc bình thường, rất nhiều quan viên cũng đều đã cự tuyệt rồi, nhưng Lý Hanh biết, vẫn còn không ít quan viên không nỡ từ bỏ món tiền trợ cấp không nhỏ kia của An Tây, bởi vì đã nhận tiền của người ta, cho nên bọn họ thay An Tây làm việc liền đặc biệt ra sức, từ lần chuẩn bị chiến tranh Lũng Hữu này liền nhìn ra ngay, vật tư vận chuyển cực nhanh chóng, hiệu suất triệu tập dân phu cao như thế nào, sự tích cực ra sức của những quan viên đó là chưa từng có.

Ra sức chuẩn bị chiến tranh Lũng Hữu, thật ra thì Lý Hanh cũng không phản đối, hắn cũng hy vọng quân Đường có thể chiến thắng quân Thổ Phồn, nhưng những quan viên đó không thể trở thành tay sai của An Tây được, đó là một việc đại sự.

Tiếp theo chính là An Lộc Sơn, tuy rằng Cát Ôn là người chạy vạy thay An Lộc Sơn sớm nhất, nhưng người phát hiện ra giá trị của An Lộc Sơn lại là Phòng Quán, dưới tay hắn Lý Hanh chẳng phải là thiếu một kẻ ngoại phiên có thể đối kháng cùng Lý Khánh An sao?

An Lộc Sơn chính là kè được chọn xứng đáng nhất, Hắn đương nhiên cũng biết An Lộc Sơn có dã tâm, nhưng Lý Khánh An không phải cũng có dã tâm sao?

Còn có Ca Thư Hàn, cũng có dã tâm, Quách Tử Nghi tuổi đã cao, nếu hắn trẻ hơn hai mươi tuổi nữa, hắn cũng sẽ dã tâm bừng bừng.

Cho nên Lý Hanh cũng không thèm để ý đến dã tâm của An Lộc Sơn, hắn tin tưởng chính mình có thể khống chế được người này, chỉ cần hắn thay mình khử đi Lý Khánh An, tương lai ở Khiết Đan hoặc là Đột Quyết phong hắn làm một quốc vương của vương quốc người Hồ, cũng không phải là không thể được.

Đây là việc đại sự thứ hai của hắn, hắn nhất định phải lôi kéo cho được An Lộc Sơn tới dưới trướng của mình.

Việc đại sự thứ ba chính là đất đai, trong đáy lòng hắn thì phản đối việc đứa con trai đoạt lấy đất đai của tôn thất, như vậy sẽ nghiêm trọng làm suy yếu đi thế lực của tôn thất họ Lý, sẽ dao động căn cơ thống trị Đại Đường của họ Lý.

Tuy rằng vấn đề chiếm đoạt đất đai cũng là một vấn đề lớn, nhưng Lý Hanh cho rằng, giữ gìn sự thống trị của dòng họ Lý với Đại Đường càng quan trọng hơn, quan trọng hơn rất nhiều việc chiếm đoạt đất đai.

Trong vòng mấy tháng Lý Dự đã tiến hành thu đất xét nhà đối với mấy trăm hộ tôn thất, đã làm suy yếu đi một thế lực rất lớn của tôn thất.

Hắn nhất định phải khôi phục địa vị và tài sản của tôn thất, cho dù chuyện này rất khó khăn, nhưng hắn nhất định phải đi làm, không tiếc bất kỳ giá nào, nếu không tương lai này sau khi hắn đăng cơ sẽ không chiếm sự ủng hộ của tôn thất.

Trong lòng Lý Hanh nghĩ đến ba việc đại sự đó, lúc này, bên ngoài cửa truyền đến tiếng bẩm báo của thị vệ: “Điện hạ, tả tướng quốc và thái tử tân khách tới rồi.”

“Hãy để cho bọn họ vào đi!”

Lý Hanh một ngụm uống sạch hết tổ yến, đem bát đặt ở một bên, chỉ thấy Vương Củng và Lệnh Hồ Phi một trước một sau đi đến.

‘Tham kiến điện hạ!”

“Đã đón được An Lộc Sơn rồi chứ?”

“Đón được rồi, hiện tại hắn đã quay về trong phủ của hắn rồi, hắn nói sáng sớm ngày mai sẽ đến bái kiến điện hạ trước, buổi chiều mới yết kiến Thánh Thượng.”

Lý Hanh gật gật đầu, An Lộc Sơn ưu tiên cho hắn trước, thái độ này hắn rất vừa lòng, hắn lại hỏi: “Thế thái độ của An Lộc Sơn như thế nào?

Có đắc ý vênh váo hay không?”

Vương Củng lắc đầu nói: “Lần này An Lộc Sơn vô cùng khiêm tốn, hoàn toàn không có thái độ ngạo mạn ngang ngược của trước đây, từ trong lời nói của hắn bèn có thể nhìn ra được, hắn đối với điện hạ rất kính ngưỡng, Việc thất bại ở Quan Nội đạo này đã đánh đến hắn trở nên ngoan hơn rồi.”

Lý Hanh thấy vẻ mặt của Lệnh Hồ Phi tựa hồ không quá tán đồng với ý kiến của Vương Củng, liền hỏi hắn: “Lệnh hồ tiên sinh nghĩ sao?”

Lệnh Hồ Phi cười xòa nói: “Ty chức cho rằng An Lộc Sơn đã trở nên gian xảo hơn rồi, bản mặt bề tôi của hắn chẳng qua là giả vờ thôi, từ việc uống rượu của hắn liền có thể thấy được, hắn thật ra không có uống rượu, mà là đem rượu đổ vào bên trong bộ râu, ty chức ở bên cạnh nhìn thấy rất rõ ràng, tả tướng có thể không có chủ ý tới.”

Vương Củng mặt đỏ lên, kỳ thật hắn không phải không biết An Lộc Sơn đang làm bộ, hắn là ai, Đại Đường tả tướng, từng trải trong chốn quan trường nhiều năm như vậy, hắn sẽ không thể ngay cả điểm này cũng nhìn không ra được.

Trong lòng hắn hiểu rất rõ, chẳng qua là hắn từng được một lợi ích rất lớn từ An Lộc Sơn, về sau vẫn còn có thể có nữa, cho nên hắn cố ý thay An Lộc Sơn nói ngọt, lại không ngờ rằng bị tên không hiểu biết tình lý Lệnh Hồ Phi này vạch trần.

Vương Củng thấy bầu không khí có chút ngượng ngùng, liền vội ho một tiếng, vội vàng chuyển sang một cái đề tài khác nói: “Còn có một việc rất kỳ quái, Trương Tự đột nhiên cũng tới, chúng ta đâu có cho mời hắn.”

“Đúng là rất kỳ quái!”

Lý Hanh bất mãn mà liếc mắt nhìn Vương Củng một cái, hắn đứng lên chắp tay sau lưng đi lại mấy bước nói: “Không chỉ có Trương Tự rất kỳ quái, hơn nữa việc của Thôi Hoán càng lạ lùng hơn, hai việc này cũng đều phải đi điều tra, nhất định phải tra cho ra manh mối!”

Chương 483: Sửa soạn lên đàì Ha

Màn đêm vừa buông xuống, trước phủ đệ Bùi Mân, một chiếc xe ngựa phóng nhanh đến dừng lại trước cửa, Hình bộ thượng thư Lý Nghiên từ trên xe đi xuống, Bùi Minh Ý trưởng tử của Bùi Mân đã chầu chực sẵn ngoài cửa phủ, thấy Lý Nghiên bước xuống xe bèn vội đi lên nghênh đón, “Thế thúc, phụ thân đã đợi sẵn thúc từ trong thư phòng.”

Lý Nghiên trông có phần tâm sự trùng trùng, hắn cũng chẳng hàn thuyên gì, mà theo sau Bùi Minh Ý đi thẳng vào trong phủ.

“Hiền điệt, có phải đại tướng quân của bọn cháu đã có thư tín gửi đến?”

Lúc đi đến cửa thư phòng, Lý Nghiên bỗng quay sang hỏi Bùi Minh Ý.

Bùi Minh Ý tòng sự hành quân tư mã trong An Tây quân, trước mắt lưu trú tại An Tây, phụ trách tổng quản việc thư tín đưa đến An Tây, Hắn lắc lắc đầu nói: “Tín hàm chính thức của quân An Tây không thấy, nhưng phụ thân đã nhận được thư nhanh của đại tướng quân gửi đến từ Lũng Hữu.”

Điều Lý Nghiên muốn hỏi chính là nó, hắn gật gật đầu xong rồi đi thẳng vào thư phòng.

Trong thư phòng, Bùi Mân đương ngồi đọc lý thư cấp tín mà Lý Khánh An gửi đến.

Thư được Lý Khánh An viết lúc ở tại Hoàng Thành, chiều nay vừa đưa đến phủ tức thì, Bùi Mân lần này đọc đã là lần thứ ba, sở dĩ hắn phải nhai đi nhai lại thế này là vì trong thư có một số nội dung hắn không mấy hiểu.

Chính xác hơn là hắn không hiểu thực ra Lý Khánh An muốn căn dặn hắn làm gì.

“Tất cả nghị án của phái giám quốc đảng đề ra đều có thể thông qua.”

Đây là câu nói quan trọng nhất trong thư, Câu nói này không nói rõ tiền nhân, cũng chẳng có hậu quả, tự dựng khi không vô cớ nhảy ra một câu mở đầu thế này quả thật khiến Bùi Mân nghĩ mãi không ra.

Tất cả nghị án đều được thông qua ư?

Bùi Mân cảm thấy câu nói này có phần quá cực đoan.

Thời cục thì đang không ngừng thay đổi, Lý Khánh An cũng không thể nào cái gì cũng có thể biết trước được, như việc An Lộc Sơn vào Kinh chắc hắn cũng chẳng biết, không lẽ các đề án nhằm vào An Lộc Sơn thì hắn cũng có thể cho thông qua ư?

Trầm tư một hồi lâu, Bùi Mân đặt thư xuống, hắn khoát tay sau lưng đi qua lại trước cửa sổ, gió đêm hơi lạnh của tiết trời ngày trung thu ập thẳng vào mặt hắn, khiến các suy nghĩ của hắn lại càng rõ ràng tỉnh táo hơn.

Bùi Mân thầm thở dài một tiếng, kỳ thực hắn cũng hiểu ý của Lý Khánh An, hiểu ý những lời mà Lý Khánh An không nói rõ ở đằng sau.

Thực ra ý đằng sau mà Lý Khánh An muốn truyền tải cũng rất đơn giản, đó là họ cứ tiếp tục vun vén cho những suy nghĩ ngông cuồng của Lý Hanh, có lẽ đây chính là nguyên nhân thật sự mà Lý Khánh An rời khỏi Trường An.

Hắn cũng biết rõ mục đích sau cùng của Lý Khánh An là gì, Lý Khánh An muốn dùng thân phân Triệu vương của mình lên ngôi.

Kỳ thực Lý Hanh cũng chẳng phải là chướng ngại của hắn, sự tồn tại của Lý Thích hợp pháp chính thống mới là trở ngại lớn nhất của hắn.

Nhưng hắn lại không thể ra tay để lật đổ hoàng vị của Lý Thích được, ngược lại, hắn còn phải ủng hộ Lý Thích, để tất cả mọi người đều cảm thấy Lý Khánh An hắn cũng là kẻ ủng hộ cho sự tồn tại hợp pháp hợp lý, cũng giống như cách làm của Tào Tháo cuối đời Hán đã ủng hộ Hán thất.

Nhưng Lý Khánh An lại khác Tào Tháo, hắn cũng là tông tộc của Lý thị, cho nên cùng lúc với việc ủng hộ Lý Thích, hắn cũng phải mượn tay của Lý Hanh để đi lật đổ Lý Thích.

Bùi Mân cảm thấy lòng mình cũng càng lúc càng đen tối, những tâm tư không thể nói với ai này của Lý Khánh An mà cũng bị hắn mò thấu, Bùi Mân hắn cũng cảm thấy nghi hoặc, thấy bàng hoàng.

Ủng hộ Lý Thích là vì lợi ích của Đại Đường, là vì sự ổn định lâu dài của Đại Đường, còn ủng hộ Lý Khánh An lại là vì Bùi thị gia tộc của hắn, quốc và gia ai nặng ai nhẹ đây?

Kỳ thực vấn đề này Bùi Mân đã suy ngẫm rất lâu rồi, hắn không có mục tiêu rõ ràng như của Bùi Tuân Khánh, luôn đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu, trong lòng hắn ít nhiều vẫn còn ý thức về quốc gia.

Phụ thân hắn Bùi Diệu Khanh từng tham gia mở ra thời kỳ Khai Nguyên thịnh thế, trước lúc lâm chung phụ thân hắn đã từng nói với hắn một câu: “Phải duy trì sự phồn thịnh của Đại Đường.”

Câu nói này đến này hắn vẫn khắc cốt ghi tâm, ý của phụ thân quá rõ ràng, đó chính là vì sự phồn thịnh của Đại Đường sẵn sàng tan xương nát thịt, Như vậy, không lẽ Lý Khánh An thì không thể mang lại sự phồn thịnh cho Đại Đường sao?

Kết luận này hiển nhiên rất là hoang đường, cục diện phức tạp của việc Phiên trấn tự lập trước mắt hình như cũng chỉ có mình Lý Khánh An có thể giải quyết, chỉ có hắn mới có năng lực thống nhất Đại Đường.

Nhưng hắn lại cảm thấy hình như Lý Khánh An vẫn còn thiếu thiếu gì đó, có lẽ điều hắn thiếu chính là sự hợp pháp chính thống chăng?

Hắn không phải là con cháu của Lý Thế Dân.

Bùi Mân thở một tiếng rõ dài, quốc gia , khi thật sự phải lựa chọn há chi lại khó khăn thế ?

“Phụ thân, Lý thượng thư đã đến.”

Tiếng bẩm báo ngoài cửa con trai hắn đã cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn, hắn quay đầu lại nói: “Mời Lý thượng thư đi vào!”

Bùi Mân cũng chỉnh lý lại cảm thán của mình, hắn ngồi trở lại về chỗ để chờ Lý Nghiên đi vào.

Hắn đặc biệt phái người đi mời Lý Nghiên đến đây chính là muốn thương lượng với hắn về lá thư này của Lý Khánh An.

Cửa vừa mở ra, Lý Nghiên vừa vào thì Bùi Mân đã lập tức đứng dậy chấp tay cười nói: “Thật sự áy náy quá vì đã quấy nhiễu đến thượng thư nghỉ ngơi!”

Sắc mặt của Lý Nghiên cực kỳ khó nhìn, mặt hắn hoàn toàn không chút ý cười, hắn cũng chẳng khách sáo gì với Bùi Mân, trực tiếp ngồi xuống.

“Có việc gì thế, tướng quốc cứ nói trước!”

Bùi Mân thấy sắc mặt hắn không mấy thoải mái bèn cẩn thận hỏi: “Có phải đã xảy ra việc gì?

Là việc liên quan đến An Lộc Sơn ư?”

“An Lộc Sơn thì là cái thá gì, ta việc gì phải bực tức vì hắn cơ chứ?”

“Vậy rốt cuộc là việc gì vậy?”

Lý Nghiên là người không giữ kín mồm được, sau khi bị Bùi Mân hỏi liền mấy lần, hắn bèn phẫn hận nói: “Chiều nay trong Từ Thần điện truyền ra tin, Lý Hanh ban phát giám quốc lệnh, lệnh cho Thổ địa tư của bọn ta phải cho đóng băng việc phân đất hoàng trang tại huyện Vệ Nam vô thời hạn.

Kỳ thực chính là biến tướng của lệnh bác bỏ ý chi phân điền hoàng trang của tiên đế.”

“Nhưng Chính sự đường không phải đã thông qua quyết nghị rồi ư?”

Lý Nghiên liếc nhìn Bùi Mân một phát, thở dài nói: “Vấn đề chính ở tại đây, Lý Hanh nói quyết nghị thông qua Chính sự đường của chúng ta đã ghi rõ chi hạn chế trong phạm vi đất đai tông thất, nhưng phần đất đai ấy không bao gồm hoàng trang.

Hắn đã nắm chắc điểm này, yêu cầu thổ địa tư bọn ta phải rút ra khỏi hoàng trang, phải thu hồi toàn bộ đất đai đã chia ra, thái độ còn rất ư kiên quyết.”

Bùi Mân trầm ngâm một một hồi, hắn lại quay sang hỏi Lý Nghiên: “Vậy ngươi định sẽ làm thế nào?”

Lý Nghiên nghiến chặt răng, nói: “Ta rất lo lắng quân Quan Trung sẽ có hành động bất lợi cho quan viên nông mẫu tư của hoàng trang, ngày mai ta muốn đi một chuyến Vệ Nam huyện, xem thử tình hình thế nào.

Nếu như điều kiện cho phép, ta sẽ đột kích chia ruộng đất cho dân chúng.”

“Vậy Khải Minh huynh có từng nghĩ đến là nên nhượng một bước không?”

“Nhượng bộ?”

Lý Nghiên hừ mạnh một tiếng, nói: “Việc gì ta cũng có thể nhượng bộ, riêng duy việc cải cách ruộng đất này ta tuyệt không nhượng.

Đây là thành quả mà tiên đế đã phải dùng cả sinh mạng mình để đổi, nếu ta nhượng bộ, vậy ta còn đâu mặt mũi để nhìn tiên đế, Dù là ruộng đất của tông thất hay là hoàng trang đi nữa, chỉ cần Lý Nghiên ta còn sống một ngày, ta sẽ kiên quyết phân chia lại ruộng đất đến cùng.

Nếu Bùi tướng quốc không ủng hộ ta, vậy được, việc này ta sẽ tự làm một mình!”

“Bớt giận!

Khải Minh huynh xin bớt giận!”

Bùi Mân vội vã an ủi hắn: “Không phải là do ta không ủng hộ ngươi, mà là Triệu vương điện hạ có lệnh, nói chúng ta trong thời gian này cứ tuân theo tất cả an bài của phe giám quốc.”

Lý Nghiên ngỡ ngàng, lửa giận trong lòng hắn lập tức được xoa dịu, hắn liền hỏi: “Thư ở đâu?

Hãy đưa ta đọc xem.”

Bùi Mân đưa lá thư của Lý Khánh An cho hắn, Lý Nghiên bèn mở ra đọc cẩn thận.

Tuy Lý Nghiên cũng thuộc phe Triệu vương đảng, nhưng hắn khác với Bùi Mân, Bùi Mân là cậu vợ của Lý Khánh An, hai đứa con cũng đang làm chức quan văn trong quân đội của Lý Khánh An, nên hắn rất ư trung thành với Lý Khánh An.

Dù cho hắn có một số quan điểm trái với Lý Khánh An, nhưng cuối cùng hắn cũng sẽ chấp hành mệnh lệnh của Lý Khánh An.

Nhưng Lý Nghiên lại khác, hắn vẫn một mực trung thành với Lý Dự, là một trong hai người mà Lý Dự tin tưởng nhất, trở thành tiên phong xông xáo trong cuộc cải cách ruộng đất mà Lý Dự đưa ra.

Do trung thành với Lý Dự, Lý Nghiên đến nay vẫn kiên quyết ủng hộ đương kim thánh thượng Lý Thích.

Nếu như suy xét sâu hơn, chính xác hơn thì Lý Nghiên là người thuộc phe bảo hoàng, cùng một phe với Quách Tử Nghi, Vương Tư Lễ.., Nhưng do cùng đối đầu và phản đối với Lý Hanh nên hắn cũng trở thành người của phe Triệu vương một cách tự nhiên, cùng đứng trên chiến tuyến với bọn Lý Khánh An, Bùi Mân, trở thành phần tử mấu chốt phản đối Lý Hanh.

Phân chia theo bè phái triều đình thì hắn cũng tự nhiên bị xếp vào phe Triệu vương đảng.

Chính vì hắn xuất thân từ phái bảo hoàng, nên Lý Khánh An lại càng khách sáo với hắn, và cũng vì thế, có rất nhiều việc quan trọng đều không thương lượng với hắn, như thể việc sẽ để Lư Hoán làm lại tướng quốc, Lý Nghiên hoàn toàn không biết được Lý Khánh An đã ngầm thỏa thuận Thôi gia.

Lý Khánh An lần này từ Lũng Hữu viết thư cho Bùi Mân, kỳ thực chính là muốn Bùi Mân thuyết phục Lý Nghiên, Bùi Mân cười khổ nói: “Ý của Triệu vương điện hạ là hi vọng trong thời gian hắn không có mặt tại Kinh thành, chúng ta cố gắng đừng xảy ra xung đột với phe giám quốc đảng, đó sẽ bất lợi với chúng ta.

Ngoài ra, Triệu vương điện hạ cũng đã nói, nếu cảm thấy an toàn nhân sinh bị uy hiếp thì có thể đi tìm Nam Tề Vân tướng quân, hắn sẽ an bài thị vệ bảo vệ chúng ta, Khải Minh huynh, bản thân ta cũng hi vọng ngươi có thể bình tĩnh hơn.

Việc của hoàng trang chúng ta có thể tạm thời đợi một thời gian, chờ khi Triệu vương điện hạ quay về triều chúng ta sẽ phát động công kích.”

Lý Nghiên tuy là người cương trực nói một không hai, nhưng cũng chẳng phải kẻ ngu muội, khuyến cáo của Bùi Mân quả thật có lý, đợi khi Lý Khánh An quay về triều rồi hẳn phản công kỳ thực vẫn chưa muộn, Lý Hanh cũng không dám quá ngang nhiên thu hồi hoàng trang, chỉ là muốn họ phải trường kỳ gác lại, vậy thì cứ tạm thời gác lại thôi.

Nghĩ vậy, Lý Nghiên bèn nói: “Vậy ngày mai ta sẽ không đi huyện Vệ Nam nữa, ta sẽ phái người đi triệu quan viên hoàng trang về.

Ngày mai ta sẽ đi một chuyến Tân Phong huyện, nơi ấy có một Bạch Thủy trang viên, vốn là điền sản của Dương gia.

Mấy hôm nay nơi đó cũng đang phân điền, ta nghĩ Lý Hanh không đến nỗi nơi đó cũng phản đối!”

“Vậy Lý thượng thư có cần quân đội hộ vệ không?

Để ta đi nói với Nam Tề Vân.”

Lý Nghiên cười cười khoát tay từ chối: “Quân đội thì không cần đâu, nhà ta có mấy chục người gia đinh, đủ để đối phó với bọn giặc vụn, hơn nữa Tân Phong huyện lại là địa bàn của quân Quan Trung, quân An Tây đi qua đấy sẽ bị bọn chúng nắm cán, thôi thì đừng làm họ khó xử nữa!”

Sáng sớm ngày hôm sau, dưới sự hộ vệ của mấy mươi gia đinh dắt đao Lý Nghiên bèn cùng hai quan viên của điền mẫu tư đi về hướng của huyện Tân Phong.

Điền mẫu tư cũng chính là thổ địa điền mẫu tư, là một cơ quan được thành lập lâm thời lúc Lý Dự muốn đoạt lại thổ địa từ tay tông thất, Lý Nghiên giờ đang đảm nhiệm chức thổ địa điền mẫu sứ, Tư nông tự thiếu khanh Thẩm Nhạc đảm nhiệm phó sứ, Thẩm Nhạc chính là đệ đệ của Thầm Trân Châu hoàng hậu, có thể nói thổ địa điền mẫu tư thực chính là do chính tay Lý Dự trực tiếp quản.

Sau khi Lý Dự qua đời, việc phân chia ruộng đất của thổ địa điền mẫu tư bèn tạm thời dừng lại, mãi đến buổi đại triều ngày mùng năm tháng tám rồi mới chính thức xác định phương án phân điền sẽ được tiếp tục, vì thế thổ địa điền mẫu tư lại một lần được được hoạt động lại.

Lý Nghiên tuy là Hình bộ thượng thư, nhưng trên thực tế hắn lại không quản việc của Hình bộ.

Toàn bộ tâm trí của hắn đều đặt vào việc phân chia ruộng đất.

Hắn có lòng muốn hoàn thành càng nhanh càng tốt ý nguyện còn dở dang của tiên đế, đem vài vạn khoanh đất thu hồi lại được phân chia cho nông dân bị mất đi đất đai trước đây trong Quan Trung, để tạm giải quyết vấn đề thâu tóm ruộng đất.

Chính vì có Lý Nghiên làm tiên phong xông pha thu ruộng cho Lý Dự, lúc tịch thu ruộng đất hoàn toàn thẳng tay hoàn toàn không nể chút tình nghĩa tông thất, nên tông thất hận Lý Nghiên thấu xương đầy rẫy.

Trong lòng Lý Nghiên cũng hiểu điểm này, vì thế mỗi lần ra khỏi nhà hắn đều phải dẫn theo vài chục gia đinh có vũ trang để bảo vệ trái phải.

Hôm nay hắn vốn phải đến hoàng trang, nhưng sau khuyên giải của Bùi Mân, hắn bèn bỏ lịch trình đi hoàng trang ban đầu, mà đổi thành đi trang viên Bạch Thủy của Tân Phong huyện.

Trang viên Bạch Thủy là một trang viên có diện tích cực kỳ rộng lớn, chiếm địa có hơn ngàn khoanh.

Lúc ban đâu đây là trang viên của An Lộc Sơn, vào năm Thiên Bảo thứ sáu Hoắc quốc phu nhân Dương Hoa Hoa mừng thọ, An Lộc Sơn bèn dâng tòa trang viên này tặng cho Dương Hoa Hoa làm thọ lễ.

Trang viên Bạch Thủy nằm tại phía đông nam của huyện Tân Phong, cách Lệ Sơn chừng mười lăm dặm, xung quanh cũng sơn thanh thủy tú, phong cảnh tuyệt mỹ.

Phía tây trang viên có một con sông nhỏ gọi là Bạch Thủy, vì thế mà trang viên có tên Bạch Thủy.

Mấy tháng trước nơi đây vừa xảy ra một trận chiến đoạt điền, Dương Thiêm một trong các thành viên chủ chốt của Dương gia đã bị một tiền bắn chết.

Thời gian qua đi đã gần nửa năm, điền trang cũng đã trở thành tài sản đợi phân chia.

Các điền nông trong trang cũng đặc biệt phấn khởi, vì bọn họ sẽ là những người hưởng lợi số một trong lúc phân chia ruộng đất.

Thời gian lúc này đã là đầu tháng chín, thu đến khí mát, mùa thu gặt cũng sắp chín muồi, ruộng nương xung quanh một màu vàng kim, nơi nơi toàn nghe tiếng cười rộn rã của thông trang, đầy không khí vui tươi đợi chờ bội thu.

Vào lúc giữa trưa, Lý Nghiên cũng sắp đến điền trang, lúc này chỉ cách điền trang không đến mười dặm, thấp thoáng đã có thể nhìn thấy núi Bạch Thủy đằng sau điền trang.

Sau khi xuống quan đạo, bọn họ lại tiếp tục men theo một tiểu lộ thẳng tiến về trước, hai bên đều là ruộng lúa rậm rạp, mỗi làn gió thổi qua đều nghe tiếng xào xạc vui tai.

Lý Nghiên cũng tinh thần hồ hởi, hắn quay sang nói cười với Điền Vân Khanh - quan viên thủ hạ cùng đến nông trang cùng: “Sau khi phân xong ruộng đất tại Bạch Thủy điền trang này chắc nhanh nhất cũng mất ba ngày, ba ngày không về nhà, nương từ ngươi không có nói gì chứ?”

Điền Vân Khanh được điều đến từ Tư nông tự, là tiến sĩ năm Thiên Bảo thứ chín, tuổi trẻ có tài, thành hôn đến nay mới được ba tháng, hắn cưỡi trên lưng ngựa đi theo sát bên xe Lý Nghiên, nghe tướng quốc hỏi về tình hình mình, bèn vội vã cung kính trả lời: “Hồi bẩm tướng quốc, ty chức mấy tháng nay thường xuyên tại ngoại, nương tử ty chức giờ cũng đã quen rồi, chỉ là hạ quan bổng lộc quá thấp, nàng thường hay cằn nhằn thôi, ”

“ừm!

Thừa lúc còn trẻ thì cố gắng làm nhiều việc hơn thì mới có thể tích lũy kinh nghiệm về sau.

Ngươi hãy cố gắng, vào đánh giá ngày mai, ta sẽ cho ngươi thượng thượng; như thế này thì ngươi sẽ là thượng thượng liền bốn năm, sẽ có thể thăng một cấp, bổng lộc cũng sẽ được tăng.

Ngoài ra, tiền bồi dưỡng đặc biệt của An Tây, ta cho phép ngươi nhận, như thế này ngươi cũng có thể bổ sung thêm vào tiền sinh hoạt trong nhà!”

Điền Vân Khanh nghe mà lòng mừng sung sướng, Lý Nghiên vốn là một người rất quang minh chính đại, lại rất nghiêm khắc với thuộc hạ, làm thủ hạ của hắn không ai trong họ dám nhận trợ cấp đặc biệt của An Tây, giờ Lý Nghiên chịu buông lơi, vậy tháng ngày cũng hắn cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Lúc này, bọn họ đã đến Bạch Thủy hà, cần có cầu để đi qua.

Một gia đinh của Lý Nghiên bỗng thốt lên: “Lão gia!

Sao cầu lại bị đứt thế này?”

Điền Vân Khanh vươn người ra ngó nghiêng, quả nhiên thấy cầu đã bị gẫy.

“Thật là kỳ lạ, lần trước đi qua vẫn bình thường cơ mà, sao giờ cầu lại gẫy?”

Hắn tự lẩm bẩm một mình, xong lại quay sang Lý Nghiên nói: “Tướng quốc, ty chức biết phía tây còn có một cây cầu khác, nhưng đó là cây cầu cũ lâu năm, để ty chức đi xem thử thế nào, rồi chúng rồi chúng ta tính đường khác.”

“Vậy ngươi mau đi đi!”

Điền Vân Khanh đuổi ngựa đi dọc theo con đường nhỏ ven ruộng để phóng về phía tây, Nhưng hắn vừa đi chưa được trăm bước thì đột nhiên nghe tiếng thét thảm từ sau lưng.

Hắn vừa quay đầu lại, đã thấy sợ rung người.

Đằng sau có vài trăm tên binh sĩ Quan Trung từ trong ruộng nhảy bổ ra, ai ai tay cầm trường đao trường giáo vây kín xe ngựa, bắt đầu ra tay thảm sát gia đinh của Lý Nghiên.

Trong đó có một quân quan mặt tương đối quen đang đặt tiễn kéo cung nhắm thẳng về phía hắn.

Cung tiễn vẻo một tiếng, chỉ trong chớp mắt tiễn đã phóng đến gần trước mặt hắn, hắn sợ quá thét toáng lên, tránh vội sang một bên theo bản năng.

Cuối cùng tiễn chỉ trúng vai hắn.

Bờ vai hắn đau nhói, đến ngồi trên lưng ngựa cũng không còn vững, lảo đảo như sắp ngả lăn xuống.

Nhưng trong thời khắc chỉ mành treo chuông ấy, khát vọng sống trong lòng đã khiến hắn ra sức bấu chặt lấy cổ ngựa, bạt mạng phóng thẳng về phía tây đào tẩu.

Vài tên thích khách đuổi sát theo sau lưng hắn, Điền Vân Khanh sợ quá không còn biết trời trăng đường xá, lại chọn nhầm con đường dẫn ra bên sông nhỏ, hắn thu hồi ngựa không kịp, kêu to một tiếng kinh hoàng rồi cả người cùng ngựa cùng rơi xuống nước.

Nước sông quá xiết, Điền Vân Khanh bị sặc nước liền liền, đầu hắn đập mạnh vào tảng đá to, rồi bỗng chốc ngất đi.

Tin Hình bộ thượng thư Lý Nghiên bị giết vào lúc xế chiều đã truyền đến Trường An.

Cả Trường An đều bàng hoàng chấn động.

Tướng quốc bị ám sát, đây đúng là lần đầu tiên từ thời dựng nước đến đây của Đại Đường, chỉ trong một chốc lại sóng gió đầy thành, Lý Hanh lập tức ban bố giám quốc lệnh, hạ lệnh truy tìm hung thủ, và biểu thị dù có liên quan đến ai đi nữa đều nhất định sẽ nghiêm trị hung thủ, Nhưng tin tức tra được lại khiến người ta thất vọng, Lý Nghiên và tất cả tùy tùng đều toàn bộ bị giết, không một ai thoát nạn.

Bị quân Quan Trung giết, hay bị những tông thất hận hắn thấu xương khử, cả thành Trường An đều đủ kiểu dư luận khác nhau, không ai giống ai, Bùi Mân khẩn cấp phái người báo tin bất hạnh này cho Lý Khánh An.

Và lúc này, chính cục Trường An lại một lần nữa diễn ra biến hóa, chính sự đường thiếu đi một người, vậy ai sẽ bù vào chỗ trống này đã trở thành sự tình bá quan văn võ cả triều quan tâm.

Chương 484: Hung thủ là ai

Trước cửa phủ của Lý Nghiên đã dựng lên nơi quàn linh cửu, hơn trăm người tăng nhân của Từ Vân tự ở trong nhà lều ngày đêm không ngừng tụng kinh, bọn họ sẽ làm pháp sự trong bảy bảy bốn mươi chín ngày, siêu độ cho vong linh của Lý Nghiên, liên tiếp ba ngày, những đại thần đến phúng điếu liên miên không dứt, lão thê của Lý Nghiên và đứa con trai cố nén bi thương, lần lượt đáp tạ các quan viên đến phúng điếu.

Đang lúc hoàng hôn, trước cửa phủ của Lý Nghiên, mấy vị quan viên lấy một băng vải trắng tạm thời buộc ở bên hông, đi vào trong nơi quàn linh cửu, quan viên cầm đầu là môn hạ thị lang Trương Hạo, ngoài ra còn có thượng thư tả thừa Lô Hoán và hữu thừa Vương Duy, con trai trường của Lý Nghiên là Lý Tiêu vội vàng đi lên đón, thành khẩn thi lễ nói: “Cảm tạ các vị thế thúc đến phúng viếng gia phụ, nếu có chút chiêu đãi không chu toàn, mong các vị thế thúc thứ lỗi!”

Trương Hạo thở dài nói: “Bây giờ còn nói cái gì chiêu đãi không chu toàn, trong nhà gặp bất hạnh, hiền chất hãy nén bi thương đi!”

“Đa tạ thế thúc, nhưng một ngày mà còn không bắt được hung thủ, thì linh hồn phụ thân cháu dưới suối vàng bèn thêm một ngày bất an, khẩn cầu mấy vị thế thúc làm chủ cho cô nhi quả phụ nhà cháu!”

Nói xong, Lý Tiêu nước mắt chảy ra như suối, quỳ xuống trước mặt ba người bọn hắn, đám người Trương Hạo sợ tới mức vội vàng đỡ hắn dậy: “Hiền điệt xin hãy mau đứng lên!

Mau mà đứng lên!”

Ba người bọn họ nhìn nhau, Trương Hạo lắc đầu nói: “Buổi chiều ta còn cố ý đến Kim Ngộ vệ, Trần đại tướng quân nói, hắn đã làm hết sức mình, bây giờ còn chưa có tin tức, hiền điệt hãy kiên nhẫn chờ thêm vài ngày.”

‘Trương thế thúc, chẳng lẽ ngay cả người cũng làm như không thấy sao?”

Lý Tiêu mặt đầy nước mắt mà bi phẫn nói: “Phụ thân của cháu dẫn theo gần bốn mươi viên gia đinh, người nào người nấy đều có đeo đao trong người, nhưng ngay cả bọn họ cũng bị giết chết toàn bộ, như vậy có thể là việc làm của người bình thường gây nên sao?

Có năng lực làm việc như vậy, thế thúc nói sẽ là do ai gây nên?”

“Đúng vậy!

Ngoại trừ quân Quan Trung ra, còn có thể là ai?”

Phía sau bỗng nhiên truyền tới một giọng nói trong trẻo, mọi người cùng nhau quay đầu lại, không ngờ lại là thiếu niên hoàng đế Lý Thích tới, sợ tới mức mọi người cùng nhau thi lễ: “Chúng thần tham kiến bệ hạ!”

Cả người Lý Thích khoác áo đay để tang, hắn chậm rãi đi lên trước, nói với Lý Tiêu: “Trẫm biết Lý thượng thư vì sao lại gặp phải thích khách mà bỏ mình, chính là vì hoàng trang.

Bởi vì có người muốn mưu toan giành lấy vạn khoảnh ruộng tốt của hoàng trang, bị Lý thượng thư kiên quyết phản đối, hơn nữa người này không chỉ muốn mưu đoạt hoàng trang, hơn nữa còn muốn toàn diện bãi bỏ chế độ cải tiến đất đai của tiên đế.

Nhưng mà Lý thượng thư lại là mối trở ngại lớn nhất, cho nên ám sát Lý thượng thư rồi, thì sẽ không còn ai dám hỏi đến việc phân phối đất đai nữa.

Như vậy sẽ đạt được mục đích của hắn, người này là ai, hẳn là các ngươi đều hiểu rất rõ ràng.”

Nói xong, Lý Thích quay đầu lại nhìn thoáng qua một cái, chỉ thấy mấy trăm thị vệ hộ vệ một chiếc xe ngựa chạy nhanh mà đến, giám quốc Lý Hanh tới rồi, Lý Thích hừ một tiếng thật mạnh, lập tức đi vào linh bằng.

Lúc này, Lý Hanh từ trên xe ngựa đi xuống, từ rất xa đã bi thương gào nói: “Khải Minh huynh, ta đã tới chậm một bước a!”

Lý Tiêu giận dữ, hắn tùy tay quơ lấy một cây gậy tang, mắt đầy cừu hận mà nhắm hướng Lý Hanh đi tới, Trương Hạo bên cạnh nắm chặt lấy cánh tay hắn, lôi hắn trở về: “Hiền điệt, không được làm điều xằng bậy, ngươi không có chứng cớ, xúc phạm giám quốc điện hạ, ngươi phải bị tội đấy, sẽ làm cho phụ thân ngươi ở dưới cửu tuyền bất an”

Nói xong, hắn đoạt lấy gậy tang từ trong tay của Lý Tiêu, ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói: “Phải nhịn lấy, Thánh Thượng ở trong linh bằng, ngươi không thể làm kinh động đến thánh giá.”

Có lẽ là lời nói cuối cùng của Trương Hạo đã làm hắn thức tỉnh, Lý Tiêu giấu đi sự cừu hận trong mắt, chậm rãi đi lên trước, miễn cưỡng thi lễ với Lý Hanh, lạnh lùng hời hợt nói: “Không dám làm phiền giám quốc điện hạ đại giá, tâm ý của điện hạ chúng tôi đã lĩnh hội rồi, mời điện hạ trở về đi!”

“Hiền điệt nói cái gì thế, ta và Khải Minh không chỉ là cùng tông, lại bằng hữu chi giao nhiều năm, hắn gặp phải bất hạnh, ta làm sao có thể không ở trước linh cửu của hắn mà dâng hương, để tỏ lòng phúng viếng.”

Lý Hanh đã nhìn thấy chiếc xe ngựa tiện nhẹ của hoàng đế Lý Thích, hắn đoán chừng Lý Thích ở ngay trong linh bằng, mình phải cảnh cáo hắn một chút, không cho phép hắn ngờ vực lung tung.

Hắn cũng không để ý tới Lý Tiêu, trực tiếp đi nhanh về phía trong linh bằng, Trương Hạo ba người đứng ở một bên thi lễ nói: “Tham kiến giám quốc điện hạ.”

Lý Hanh gật gật đầu, hắn lúc này đã nhìn thấy được tôn tử Lý Thích của hắn, đang ở trước linh cửu của Lý Nghiên dâng hương, hắn chậm rãi đi lên trước, cũng đốt lên một nén nhang, cắm ở trong lư hương phía trước linh bài, lầm bầm: “Khải Minh huynh, ngươi ta mặc dù chính kiến bất đồng, nhưng chúng ta từ nhỏ đã là chi giao, ngươi ở trên trời có linh thiêng sẽ hiểu được, ngươi bất hạnh gặp nạn, kỳ thật không quan hệ gì đến ta cả.”

“Hừ!

Lưới trời lồng lộng, người đời đều biết, đâu phải một câu không quan hệ liền có thể phủi sạch được đâu?”

Lý Thích ở một bên lạnh lùng nói.

Ánh mắt của Lý Hanh híp lại, bắn ra một tia hiểm độc, hắn cũng không quay đầu lại xem Lý Thích, chỉ cắn răng thấp giọng nói: “Nghịch tôn!

Ngươi lại nói bậy gì đó đây?”

“Ngươi tâm địa ác độc, đầu tiên là phụ hoàng ta, hiện tại lại giết tướng quốc, giết người thành tánh như vậy, ngươi không sợ liệt tổ liệt tông nổi giận sao?”

Lý Hanh ngửa đầu khẽ cười lạnh nói: “Một thằng con nít ngu muội ngây thơ, cũng xứng làm Đại Đường hoàng đế sao?

Nếu ngươi đăng cơ cầm quyền, thì sẽ là nỗi bất hạnh của Đại Đường ta đó, đành vậy!

Từ hôm nay trở đi, chúng ta sẽ chẳng còn quan hệ nào cả, ngươi không còn là tôn tử của ta.”

Không đợi Lý Hanh nói xong, Lý Thích liền giật ngọc bội bên hông xuống, đây là lễ vật mà hắn tròn một tuổi Lý Hanh tặng cho hắn, mười năm nay vẫn đeo ở bên hông, hắn mấy lần muốn tháo xuống, đều bị mẫu thân khăn khuyên ngăn lại, dù sao đây cũng là ý của phụ hoàng.

Lúc này, máu của Lý Thích xông cả lên đỉnh đầu, hắn bất chấp tất cả mà ném mạnh ngọc bội xuống đất, ‘Bụp!’ một tiếng, ngọc bội bị ném đến tan nát, Điều này có nghĩa là tình ông cháu giữa họ cũng siống như ngọc bội này, từ nay về sau hóa thành tro bụi.

Lý Thích xoay người bèn nổi giận đùng đùng hướng bên ngoài linh bằng đi khỏi: “Bãi giá!

Hồi cung.”

Lý Hanh xanh mặt, nhìn ngọc bội bị ném tan nát trên mặt đất, sau một lúc lâu, hắn lâm bâm: “Hắn bây giờ còn chỉ là ném ngọc bội, ngày mai sẽ rút đao chém đầu ta đây, tốt!

Tốt lắm!”

Trong xe ngựa, Lý Hanh vẫn đang trầm tư không nói, ánh mắt hắn nham hiểm, mặt sa sầm như nước, ngay cả hoạn quan Lý Phủ Quốc cưỡi ngựa đi ở bên cạnh xe ngựa, suốt đường hầu hạ hắn cũng không dám lắm miệng, hắn biết tâm trạng của Lý Hanh lúc này rất xấu, nếu trêu chọc hắn, chắc chắn đại họa giáng xuống đầu ngay.

Lý Hanh lúc này ở đang suy nghĩ đến hậu quả mà cái chết của Lý Nghiên mang đến cho hắn, tuy rằng rất nhiều người cũng đều hoài nghi là do hắn gây nên.

Nhưng ích lợi mà cái chết của Lý Nghiên mang đến lại lớn hơn hẳn ảnh hưởng xấu này, đầu tiên là Chính sự đường có một ghế tướng vị bỏ trống, điều này có thể khiến cho hắn thoát khỏi cục diện bất lợi ở chính sự đường, tiếp theo đó là cơ hội mà việc cải chế về đất đai mang đến, Lý Nghiên vừa chết, hắn liền có thể nhân cơ hội giải tán cơ cấu thổ địa điền mậu tư lập tạm thời đó, đem mấy vạn khoảnh đất đai đó nắm trong lòng bàn tay của chính mình, cái này bèn trở thành lợi thế của hắn, không sợ những tôn thất đó không đến cầu hắn.

Tên Lý Nghiên này chết một cách thật tình cờ, hắn vừa chết, chết ra được rất nhiều cơ hội tới.

Xe ngựa ở chậm rãi chạy trên đường cái Chu Tước, lúc này, bỗng nhiên từ ven đường truyền đến một loạt tiếng đồng dao, là của một đám hài đồng đang ca hát.

‘Thân phụ tử, loạn quân thần, phụ sát tử, quân sát thần, đã chết hoàng đế đã chết tướng, cười hói hung thủ là người phương nào...’

Nghe thấy được bài đồng dao này, Lý Hanh giận dữ, hắn kéo cửa xe ra, chỉ vào mấy đứa trẻ mắng: “Đi đem bọn họ bắt tới đây!”

Bọn thị vệ như lang như hổ, giục ngựa xông lên, lát sau liền nắm lấy mấy đứa trẻ giống như nắm gà con mà bắt tới, ném ở trước xe ngựa, mấy đứa trẻ sợ tới mức oa oa khóc lớn, trong lòng Lý Hanh đang rối rắm, liền nháy mắt với Lý Phủ Quốc, Lý Phủ Quốc hiểu ý, lập tức dẫn mấy đứa trẻ sang một bên.

Hắn rất nhanh liền trở về nói: “Điện hạ, lão nô đã hỏi rõ ràng rồi.”

“Nói!”

“Mấy đứa trẻ nói, đó là do một văn sĩ trung niên dạy cho bọn nó hát, cho bọn họ mỗi người mười văn tiền, mệnh lệnh bọn họ đi hát ở khắp nơi...”

Lý Hanh thấy Lý Phủ Quốc nửa muốn nói lại thôi, liền quát: “Tiếp tục nói, còn có cái gỉ?”

Lý Phủ Quốc bắt đắc dĩ, đành phải tiếp tục nói: “Bài hát này bọn nó từ ngày hôm qua đã bắt đầu hát rồi, không riêng gì bọn nó, rất nhiều tên khất cái và bán nghệ cũng đã rao hát rồi, có người cho ích lợi mà!”

“Cái bọn chết tiệt này!”

Lý Hanh thấp giọng mắng một câu, lập tức nói: “Có hai chuyện, ngươi lập tức đi làm!

Thứ nhất, lệnh Trần Huyền Lễ lập tức nghiêm trị những người hát bài hát này cho ta, hài đồng hát, cha mẹ đánh một trăm trượng, những người khác dám hát, đánh một trăm trượng trước, nhốt vào nhà ngục một tháng; thứ hai, đi phái người dẫn An Lộc Sơn đến cho ta!”

Dặn dò xong, Lý Hanh liền nổi giận đùng đùng mà khoát tay lệnh nói: “Quay về Từ Thần điện!”

Hắn vốn là muốn hồi phủ nghỉ ngơi, hiện tại hắn đã không còn tâm trạng nghỉ ngơi nữa, hắn thấp thoáng có thể đoán được người ám sát Lý Nghiên rất có thể chính là An Lộc Sơn, Hắn ở bên ngoài thành đông có bảy trăm danh quân sĩ đóng quân, chỉ có hắn mới có điều kiện ngay lập tức có thể giết chết Lý Nghiên và bốn mươi danh gia đinh của hắn.

Một canh giờ sau, Kim Ngộ vệ trong Vạn Niên huyện bỗng nhiên xuất động rồi, từng đội từng đội binh lính ở trong các đường và phường lao chạy, tứ phía lục tìm những đứa trẻ và kẻ lang thang hát bài hát ẩn dụ đó, không ngừng có những đứa trẻ hát bài đồng dao đó bị bắt, dẫn bọn nó về nhà, đánh cha mẹ chúng đến khóc cả vang trời đất, mười mấy tên khất cái ở trước miếu Thành Hoàng hát bài phụ tử tương tàn xin cơm cũng bị phát hiện, các binh sĩ của Kim Ngộ vệ đánh một trận nhừ tử, ngay đương trường liền đánh chết tám gã khất cái, những người còn lại thì bị nhừ đón rồi ném vào trong hắc ngục của Kim Ngộ vệ, toàn bộ Vạn Niên huyện bị náo động đến gà bay chó chạy.

Đối lập rõ rệt với Vạn Niên huyện chính là Trường An huyện, Thiên Ngưu vệ của Trường An huyện lại lặng ngắt như tờ, từng đám từng đám hài đồng ở các phường của Trường An huyện truyền tai nhau mà hát bài đồng dao mới nhất: ‘Thân phụ tử, loạn quân thần, phụ sát tử, quân sát thần, đã chết hoàng đế đã chết tướng, cười hỏi hung thủ là người phương nào...’

Một con đường Chu Tước, đem Trường An chia cắt thành hai thế giới.

Từ Thần điện, An Lộc Sơn ở dưới sự dẫn đường của hai viên hoạn quan, đi vào triều phòng của Lý Hanh.

Giết chết Lý Nghiên quả thật là do An Lộc Sơn gây nên, do thủ hạ của hắn là đại tướng Sử Tư Minh dẫn năm trăm thân vệ ở Tân Phong huyện phục kích được Lý Nghiên, đó là món hậu lễ mà hắn tặng cho Lý Hanh, An Lộc Sơn quả thật không có ý thức được cái chết của Lý Nghiên sẽ mang đến ảnh hưởng gì cho việc cải cách ruộng đất, hắn chỉ nghĩ tới sự thay đổi của chính sự đường.

An Lộc Sơn lần này vào kinh là có hai mục đích, thứ nhất đó là kết minh với phe giám quốc, khiến cho hắn có thể ở dưới sự yểm trợ của phe giám quốc mà tăng tốc cho việc khuếch binh, mà sẽ không bị hoài nghi là mưu phản, đồng thời cũng có thể lấy cớ phòng ngự Khiết Đan để được sự hỗ trợ tiền lương từ phía triều đình.

Mục đích thứ hai chính là muốn xây dựng lại tổ chức tình báo của hắn, từ khi Lưu Lạc Cốc mất tích, mạng lưới tình báo của hắn ở Trường An lặng lẽ biến mất, điều này tương đương với việc bị mù một con mắt vậy, đối với việc hắn nắm rõ về Trường An và động thái của các thế lực khác cực kỳ bất lợi, cho nên xây dựng lại mạng lưới tình báo, bèn trở thành việc cấp bách của hắn.

Hắn lần này đến Trường An còn có một mục đích không thể cho ai biết được, đó chính là muốn tìm cho được Dương Ngọc Hoàn, đó là nữ nhân mà hắn tha thiết ước mơ.

Trước kia hắn chưa bao giờ có cơ hội, hiện tại nàng và Lý Long Cơ chia cắt rồi, đó chính là ông trời đem mỹ nhân này ban cho hắn, Nhưng đáng siận Lưu Lạc Cốc đã không thể đạt thành tâm nguyện của hắn, phía quan lại của Trường An thì nói Dương Ngọc Hoàn đã chết ở trong cơn hỏa hoạn tại Hoa Thanh cung rồi, nhưng hắn An Lộc Sơn biết, Dương Ngọc Hoàn chưa chết, nàng nhất định đã núp ở đâu rồi, hơn nữa rất có thể ở ngay tại Trường An.

Chỉ tiếc hắn tìm suốt hai ngày, Dương mỹ nhân vẫn không hề có lấy một chút tin tức gì, nhưng hắn cũng không nản lòng, mở rộng lục tìm khắp nơi tại Trường An, đồng thời cũng treo thưởng vạn quan tiền cho người tìm được.

An Lộc Sơn vừa miên man suy nghĩ, rất nhanh liền đi tới trước cửa triều phòng của Lý Hanh.

“An đại soái xin mời!

Điện hạ đang ở triều phòng chờ ngài.”

Lúc này An Lộc Sơn thấy trái phải không người, liền nhanh chóng từ bên hông móc ra một viên ngọc xanh đắt giá, nhét cho hoạn quan nói: “Công công, cầm uống chén rượu.”

“Cái… cái này sao ngại quá hà!”

Hoạn quan cười đến miệng cũng không thể khép lại được, hắn là người biết giá trị của ngọc, viên ngọc xanh này ít nhất cũng giá trị đến trên ngàn quan.

An Lộc Sơn cười tủm tim nói: “Xin hỏi công công tên gì?”

“Đa tạ An Soái, lão nô tên Trình Nguyên Chấn, đi theo giám quốc điện hạ đã nhiều năm rồi.”

‘Thì ra là Trình công công, về sau mong được chiếu cố nhiều hơn.”

“Nhất định!

Nhất định!

An Soái mời đi!

Đừng để cho giám quốc điện hạ chờ sốt ruột.”

An Lộc Sơn gật gật đầu, liền đi đến trước cửa triều phòng của Lý Hanh, một gã thị vệ lập tức bẩm báo nói: “Điện hạ, An đại soái tới rồi.”

“Mời hắn vào đi!”

An Lộc Sơn đi vào trong triều phòng, chỉ thấy Lý Hanh đang ở trước bàn viết cái gì đó, hắn lập tức khom người thi lễ nói: “An Lộc Sơn tham kiến giám quốc điện hạ!”

Đây là lần thứ hai An Lộc Sơn gặp Lý Hanh, buổi sáng ngày thứ hai hắn đến Trường An liền bái kiến Lý Hanh trước rồi, nhưng mà đó là một loại bái kiến có tính lễ tiết, mà hôm nay bèn là buổi gặp mặt chính thức.

“An Soái mời ngồi!”

Lý Hanh buông bút xuống, vẻ mặt tươi cười nói: “Mấy ngày nay An Soái đã làm một việc đại sự rồi đấy!”

An Lộc Sơn cũng không phủ nhận, liền gật đầu nói: “Ty chức quả thật đã làm một việc nhỏ, là lễ vật dâng tặng cho giám quốc điện hạ.”

Lý Hanh liếc mắt nhìn hắn, liền thở dài nói: “Tâm ý của An soái mặc dù tốt, đáng

tiếc người kia không phải là lễ vật mà ta chờ đợi nhất.”

“Ty chức hiểu được!”

An Lộc Sơn vội vàng khom người lên cười nịnh nói: “Giám quốc điện hạ muốn giết nhất hẳn là Lý Khánh An, điện hạ yên tâm, sẽ có một ngày, ty chức nhất định cắt lấy đầu người của tên tặc tử này, dâng cho giám quốc điện hạ.”

Ánh mắt của hai người chạm nhau, đều ngầm hiểu trong lòng mà phá lên cười.

Màn đêm dần dần buông xuống, trên kênh vàng bên ngoài hồ Khúc Giang, chèo tới một con thuyền đánh cá nhỏ chờ đầy củi rơm, trên con thuyền đánh cá nhỏ đó có hai người, một lão ngư ông tóc đã hoa râm, ông đang quẫy tay chèo, vẻ mặt lạnh đạm, đầu thuyền thì có một người đản ông đang ngôi, đầu đội mũ cối, mũ cối kéo xuống rất thấp, dưới màn đêm U tối, không thấy rõ nét mặt lắm, nhưng hắn đang cúi đầu, có vẻ rất lo lắng.

Chiếc thuyền đánh cá nhỏ chèo vào hồ Khúc Giang, nơi này là một con kênh tiến vào Trường An theo đường thủy.

Nếu là ngày lễ hoặc là ngày hoàng đế dạo chơi, hồ Khúc Giang không cho phép thuyền đánh cá bên ngoài đi vào, mà bình thường thì không có hạn chế gì.

Sau khi màn đêm buông xuống, bèn không ngừng có thuyền nhỏ từ kênh vàng lái vào hồ Khúc Giang, phần lớn chở đầy hàng hóa, hướng chợ đông mà đi.

Mà chiếc thuyền nhỏ này lai không đến chợ đông, quẹo vào liền tiến đến Khúc Trì phường, lại đi được một đoạn đường, người đội mũ cối chỉ chỉ một bến cảng ở phía trước, thấp giọng nói: “Lỗ lão bá, hãy dừng ở chỗ đó đi.”

Lão ngư ông ha hả cười, đặt tay chèo xuống, lấy ra cây sào dài chống một cái, thuyền nhỏ liền vững vàng mà ngừng lại bên bến cảng.

“Điền công tử, ngài có thể đi rồi.”

Chàng trai trẻ tuổi đột nhiên quỳ xuống, dập đầu hai cái với lão ngư ông, thanh âm nức nỡ nói: “Đa tạ ân cứu mạng của lão nhân gia!

Điền Vân Khanh chắc chắn sẽ đáp trả như suối nguồn.”

Chàng trai trẻ tuổi này chính là và vị quan viên điền mẫu tư Điền Vân Khanh đã Lý Nghiên đi thị sát đồng ruộng, lúc ấy đầu vai của hắn đã trúng phải một mũi tên, lại bị đuổi giết, hoảng quá nhắm mắt mà chạy nên cả người lẫn ngựa rơi vào giữa sông, bị cuốn trôi đến mười dặm xa, mắt thấy đã sắp bị chết đuổi, may được vị lão ngư ông đang đang giăng lưới ở bờ cửu được, lại trị thương cho hắn.

Điền Vân Khanh núp ở trong nhà lão ngư ông hai ngày, thấy thế cục đã hơi bình ổn, liền lén lút mà ngồi thuyền vào thành.

Lão ngư ông vội vàng đỡ hắn dậy, cười nói: “Công tử không cần khách khí, chúng ta cũng là có duyên phận, về sau nhớ thường đến nhà ta mà chơi nhé!”

“Con nhất định đến!”

Điền Vân Khanh thi lễ xong, liền lên bờ, nương nhờ bóng đêm che giấu, hắn vội vàng mà đi, bước nhanh xuyên qua một con hẻm nhỏ, đi tới một con đường cái khác, cách đó không xa bèn là một tòa phủ trạch thật lớn, trên cổng lớn phủ trạch treo hai cái đèn lồng lớn màu đỏ, xuyên thấu qua ngọn đèn, trên đèn lồng mỗi bên có một chữ màu đen: Vi phủ.

Nơi này chính là phủ đệ của Vi Thao, Điền Vân Khanh trước đây là môn sinh của Vi Thao, lần này hắn thoát được đại nạn, người thứ nhất tìm đến đó là Vi Thao.

Trước đây trước cửa Vi phủ là nơi vắng vẻ, nhưng từ khi Vi Thao vào chính sự đường, sau khi được thăng làm công bộ thượng thư rồi, trước cửa Vi phủ liền bắt đầu náo nhiệt hẳn lên, thân bằng bạn tốt, môn sinh cố lại đều đến cửa, rất nhiều quan viên muốn vào phe Triệu vương, cũng sẽ tìm đến mối Vi Thao này, bởi vậy Vi gia ở trong triều thanh thế lại dần dần mạnh lên.

Lúc này, trước cửa Vi phủ đã náo nhiệt cả ngày, cuối cùng đã yên tĩnh trở lại, vị quan viên cuối cùng đến bái phỏng cũng đang cáo từ mà về.

“Đã quấy rầy Vi thượng thư nghỉ ngơi, thật sự rất là có lỗi, vậy hạ quan liền cáo

từ.”

“Dương thiếu khanh đi đường cẩn thận, ta sẽ không đưa xa hơn nữa.”

Quan viên bái phỏng bước lên xe ngựa, xe ngựa nhanh chóng rời khỏi Vi phủ, Vi Thao vẫn nhìn theo xe ngựa đi xa, lúc này mới vừa cười vừa lắc đầu, chuẩn bị vào phủ.

Đúng lúc này, trong bóng đêm bỗng nhiên truyền đến tiếng hô nhỏ: “Sư tôn!”

Thanh âm có chút quen tai, Vi Thao sửng sốt, quay đầu lại tìm một vòng, chỉ thấy từ phía sau một gốc cây đại thụ xẹt ra một người đội mũ cối, trong bóng đêm không nhìn thấy rõ khuôn mặt của hắn.

“Ngươi là ai?”

Vi Thao nhướng mày hỏi.

“Sư tôn, là con đây!”

Điền Vân Khanh lấy mũ cối xuống, bước nhanh chạy lên trước nói: “Sư tôn, người không nhận ra con sao?”

“Ngươi là Vân Khanh?”

Điền Vân Khanh là tiến sĩ thám hoa lang của năm Thiên Bảo thứ chín, là môn sinh đắc ý của Vi Thao, hắn nhìn một cái đã nhận ra ngay Điền Vân Khanh, không khỏi chấn động, chỉ vào hắn hỏi: “Vân Khanh, con không chết sao.”

“Sư tôn, con may mắn thoát được một mạng, nơi này không phải là nơi nói chuyện, bị người ta nhìn thấy, con e rằng sẽ có nguy đến tánh mạng.”

“Mau!

Mau vào phủ đi.”

Vi Thao dẫn Điền Vân Khanh vào trong thư phòng của mình, đồng thời dặn dò người hầu: “Ai cũng không được đến quấy rầy!”

Hắn đóng cửa lại, để cho Điền Vân Khanh ngồi xuống, lại đích thân rót một chén trà cho hắn, nói: “Chúng ta cũng đều nghĩ rằng con đã chết rồi, thê tứ con còn đến chỗ này của ta mà khóc, ai!

Ta cũng rất bi thương, lại không ngờ rằng con không chết, hãy nói xem, con làm thế nào mà trốn thoát được?”

Thê tử của Điền Vân Khanh là cháu gái trong dòng họ xa của Vi Thao, cũng xem như là người của Vi gia, Điền Vân Khanh nhớ nhung thê tử, bèn nói: “Đợi lát nữa sư tôn có thể đón nương tử con đến đây trước được không, con sợ nàng ấy cũng gặp nguy hiểm.”

Vi Thao thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, trong lòng cũng thấp thoáng cảm thấy được cái gì đó, bèn nói: “Việc này thì con yên tâm, ta lập tức liền phái người đi đón, con hãy nói ra trước xem, lúc ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Điền Vân Khanh hai tay nắm chén trà, uống một ngụm trà thở dài: “Lý thượng thư bị ám sát, con chỉ sợ là người duy nhất sống còn.”

Hắn liền đem chuyện đã xảy ra lúc ấy, tường tận mà kể lại một cách tỉ mỉ, cuối cùng kéo áo đầu vai ra, lộ ra chỗ đã băng bó vết thương bị trúng tên, nói: “Nếu không có Lỗ lão bá cứu con, con thật sự đã bị chết đuối rồi.”

Mày mặt Vi Thao nhãn thành một đống, hỏi: “Con nói cái tên quan quân đã đánh con có chút quen mắt, con đã gặp qua hắn sao?

Con ngẫm lại xem, hắn rốt cục là ai?”

Điền Vân Khanh cười lạnh một tiếng nói: “Con đã sớm nhớ ra hắn rồi, năm đó hắn và Lý Khánh An thi đấu ném lọ, con cũng ở đó mà.”

“Sử Tư Minh!”

Vi Thao kinh ngạc vạn phần nói.

Điền Vân Khanh gật mạnh đầu: “Đúng vậy, chính là hắn!”

Chương 485: Bóng địch dần hiện

Ý thu trên thảo nguyên ngày tháng chín đã nồng hậu, gió bắc ào ạt, cỏ dài tựa mái tóc mượt mà của phụ nữ cũng bắt đầu khô dần, bên bờ hồ Tát Bì Trạch phía nam của núi Aerhchin, sau ba năm bình lặng, giờ không khí nơi này lại ngày một căng thẳng.

Tát Bì Trạch vốn dĩ là nơi người Thổ Phồn thả mục chăn nuôi, và cũng là nơi hậu cận trọng địa của người Thổ Phồn tấn công An Tây.

Sau khi bố trí quân đội tại vùng này của quân Thổ Phồn đã bị quân An Tây toàn bộ tiêu diệt từ ba năm trước, nơi đây được quy vào quản hạch của trạm gác Thả Mạt, quân dân cộng dụng.

Ngoài dân du mục đến đây cho gia súc ăn, còn có một đội quân Đường chừng hai mươi người trú thủ tại đây.

Quân Đường cho xây một tòa thành bảo có thể dung nạp ngàn người tại sườn núi cao của Tát Bì Trạch, và cho xây phong hỏa đài dọc đường liên thông với phong hỏa Thả Mạt thành, trở thành cảnh báo tiền tuyến cho phía nam An Tây khi quân Thổ Phồn đến xâm phạm.

Do Thổ Phồn đến xâm phạm phía bắc càng lúc càng rõ, quân phương An Tây cũng không ngừng gia tãng phòng ngự phía nam An Tây, Tứ trấn đô tư mã sử Hạ Lâu Dư Nhuận đích thân dẫn năm ngàn quân từ Quy Tư đến Thả Mạt thành, đồng thời gia tăng quân trú thủ tại Tát Bì Trạch lên một ngàn người, và đưa dân du mục rút về Thả Mạt thành.

Trưa ngày hôm đó, một đội quân tuần tra Đại Đường chừng năm mươi người đương đi tuần tra tại vùng đổi Tát Bì Trạch, nơi đây cách Tát Bì thành mới xây chừng một trăm hai mươi dặm, hiếm khi có bóng người, đâu đâu đều là rừng rậm nguyên thủy, chủ yếu là rừng thông và rừng sam là chính, phía đồi núi thấp kia là thảm cỏ dày đặc, đản linh dương hốt hoảng phóng qua vì bị kinh động lập tức bỏ chạy vào rừng.

Lúc này, đội tuần tra của quân Đường cách đấy không xa phóng đến dừng lại phía trước một con suối nhỏ, Đội chính đi đầu quân Đường là một thanh niên chừng hai lăm, hai sáu tuổi, tên hắn là Lâm Mục, là người Hán Cao Xương tòng quân từ năm năm trước, Hắn có khuôn mặt màu đồng, thân hình cao to, da dẻ ngâm đen, dung mạo tuấn tú, hai bàn tay to một cách khác thường.

Giờ hắn lưng đeo cung tiễn, tay cầm giáo trường, ánh mắt đăm đăm nhìn về dãy núi Aerhchin phủ đầy tuyết trắng nơi xa, chỉ thấy sương khói mông lung bao trùm trên đỉnh tuyết, đấy là điềm báo sắp mưa, Lưu Mục dùng giáo trường chỉ vào rừng hạ lệnh: “Vào trong rừng tạm nghỉ chân một lát!”

Quân Đường đồng loạt quay đầu ngựa phóng về phía khu rừng thông nguyên thủy trải dài, chỉ một lát họ đã vào đến rừng.

Trong rừng bóng râm dày đặc, ánh sáng âm u, dưới đất như được trải một lớp thảm lá thông dày và mịn như nhưng, hoàn toàn không có chút dấu tích từng của con người, chỉ có vài chú sóc lém lĩnh nhảy lóc cóc trên cây hiếu kỳ nhìn họ.

Quán Đường tìm được một vùng đất bằng phẳng khô khan, lũ lượt nhảy xuống ngựa, lấy túi nước ra để giải khát cho ái mã của mình, xong xuôi lại tìm một gốc cây để ngồi lại nghỉ ngơi ăn lương khô.

Một binh sĩ nhỏ nhắn trẻ tuổi chạy đến bên Lâm Mục, cười hí hửng nói: “Đội chính, phía trên có tin tức gì, huynh tiếc lộ chút ít với bọn đệ với!”

“Ta chỉ là một đội chính nhỏ bé thì có thể biết được tin gì.

Ngươi đừng có mà tò mò nữa, mau đi nghỉ ngơi đi.”

Lâm Mục vừa uống nước vừa cáu gắt nói.

“Nhưng huynh là đội chính mà, thế nào điều huynh biết cũng nhiều hơn bọn đệ.”

“Đúng rồi, đội chính, huynh tiết lộ một chút đi!

Nghe nói sắp có chiến tranh rồi, có phải thật không?”

Một lão binh bên cạnh cũng cười hỏi.

“Đội chính, huynh nói đi mà!”

Lâm Mục thấy tất cả mọi người đều quay sang hỏi mình, chỉ đành nói: “Ta biết cũng không nhiều đâu, nghe nói Thổ Phồn đã bắt đầu tấn công Lũng Hữu, vậy chúng ta càng phải hành động nhanh hơn, Hạ Lâu tướng quân dẫn năm ngàn quân chi viện đã đến thành Thả Mạt, Ta đoán chừng giờ người Thổ Phồn cũng đã bắt đầu tiến công An Tây rồi.”

Tất cả binh sĩ đều lập tức vây quần lại, mỗi người một lời ngồi bình luận, một lão binh đã nói: “Thả Mạt thành vốn dĩ có hai ngàn quân đội trú thủ, cộng thêm năm ngàn người nữa sẽ được bảy ngàn.

Trong ấn tượng của ta người Thổ Phồn mỗi lần không đến thì thôi, chứ đến thì thế nào cũng kéo vài chục ngàn người đến.

Chúng ta làm sao có thể đánh lại đại quân Thổ Phồn cơ chứ?”

“Người Thổ Phồn lợi hại lắm sao?”

Tên lính trẻ vừa nãy hỏi.

“Đó là đương nhiên, người Thổ Phồn tuy dáng hình đều không cao lắm, nhưng được cái lại rất ư cường tráng rắn chắc, sức lực lại lớn, hơn nữa ai ai cũng rất hung hãn, thà chiến tử chứ không chịu lùi, phải chiến tử hơn sáu phần người thì họ mới chịu rút lui, còn lợi hại hơn quân Đại Thực.”

“Vậy vũ khí thì sao?

Không lẽ vũ khí của họ còn mạnh hơn chúng ta sao?”

“Cung tiễn tất nhiên không bằng chúng ta, vũ khí chính họ dùng là kiếm, cũng không được sắc bén như hoành đao của chúng ta, vũ khí công thành lại càng không bằng chúng ta, nhưng được cái áo giáp xích của chúng không đến nỗi tồi, nặng tới vài chục cân, được làm bằng thép sống, Loại tiễn kim xuyên giáp của chúng ta chính là được đặc chế để đối phó giáp xích của quân Thổ Phồn.”

Lão binh ngồi miêu tả người Thổ Phồn nghe hung hãn đáng sợ, khiến rất nhiều lính trẻ trong mắt đều lộ vẻ lo lắng.

Lúc này, Lâm Mục khoát khoát tay cười nói: “Kỳ thực người Thổ Phồn cũng không đáng sợ đến thế.

Tại trận chiến Thạch Bảo thành năm xưa, đại tướng quân của chúng ta không phải đã dẫn ba ngàn quân Đường huyết chiến gần mười vạn quân Thổ Phồn sao?

Chưa kể chiến dịch Tát Bì Trạch ba năm trước, không phải cũng đánh bọn quân Thổ Phồn kia khóc cha khóc mẹ đó ư?

Kỳ thực quân An Tây chúng ta mới là đội quân mạnh đệ nhất , dù là Thổ Phồn hay người Đại Thực đi chăng nữa đều không phải đối thủ của chúng ta.

Và quan trọng hơn nữa, chỉ có khai chiến thì chúng ta mới có cơ hội lập công, các ngươi đã hiểu rõ chưa?

Nếu không có chiến tranh, thì chúng ta sẽ không có cơ hội lập công để thăng tiến, chúng ta sẽ mãi mãi vẫn là vô danh tiểu tốt.”

Bỗng nhiên, binh sĩ canh gác ngoài rừng chạy vội vào, trong tay hắn là một con tiểu linh dương, hắn hốt ha hốt hoảng nói: “Đội chính, huynh mau nhìn con linh dương này.”

Lâm Mục thấy trên mình linh dương bị trúng một cây tiễn ngắn, bèn cười nói: “Bảo tên tiểu tử ngươi đi canh gác, ngươi không gác đàng hoàng mà chạy đi săn à?”

“Nhưng cây tiễn này không phải của thuộc hạ bắn.”

“Cái gì?!”

Chúng binh sĩ nghe một giật nảy mình, không khỏi ngơ ngác nhìn nhau, rốt cuộc đây là thế nào?

Lâm Mục phóc một cái đứng dậy, hắn bước nhanh đến trước con tiểu linh dương, rút cây tiễn cắm trên mình nó ra đặt trên tay quan sát cẩn thận.

Cây tiễn này chỉ dài năm tắc, ngắn hơn nhiều so với tiễn tiêu chuẩn của quân Đường.

Tên lão binh bên cạnh buộc miệng thốt lên: “Là tiễn của người Thổ Phồn!”

Lâm Mục gật gật đầu, hắn quay sang khẽ giọng nói với mọi người: “Mọi người không phải hoảng hốt, mang khống chế lại chiến mã, đừng để chúng kêu la, chúng ta hiện nay đang ở chỗ tối, người Thổ Phồn chắc vẫn chưa phát hiện ra ta.”

Mọi người lũ lượt lấy cung tiễn đằng sau lưng xuống, kéo cung vào đặt tiễn, vây thành một hình bán nguyệt.

Những binh sĩ này dù là lão binh tân binh đều đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc, đều biết lúc mấu chốt phải giữ sự thống nhất cao độ, Lâm Mục và hai lão binh cùng phòng về phía bìa rừng.

Vừa đến gần bìa rừng thì họ lập tức trốn ra sau hai cây đại thụ, chỉ thấy bên bờ suối nhỏ cách đấy chừng hai trăm bước đương có một đám quân Thổ Phồn đang rửa mặt, chúng có khoảng ba bốn mươi người, mỗi người đều có ngựa riêng, xem ra chúng chính là tuần tra của quân Thổ Phồn.

“Đội chính, làm sao đây?”

Lâm Mục trầm mặt lại suy ngẫm một hồi, xong bèn thủ thỉ vài câu bên tai một tên lão binh, lão binh nhoẻn miệng cười, “Đây là một cách hay!

Tên tiểu tử kia mặt mày còn phụ nữ hơn cả phụ nữ, hắn nhất định sẽ có thể dụ bọn quân Thổ Phồn đến đây.”

Đội tuần tra của Thổ Phồn này là của tiền quân Thổ Phồn, chúng phụng mệnh đến tra thám tình hình Tát Bì Trạch.

Chúng đã đi tuần hơn nửa ngày, đến lúc trưa thì bắt gặp được bên này có con suối nhỏ nên đến đây uống nước nghỉ ngơi.

Hứng đầy nước cho bình nước tùy thân, đương định lên đường thì bỗng nghe từ xe có tiếng vó ngựa vọng lại.

Tính cảnh giác của tuần tra Thổ Phồn tương đối cao, bọn họ lập tức rút kiếm cầm giáo nhìn về phía tiếng vó ngựa.

Nghe tiếng vó ngựa xem chừng chỉ có một người.

Lúc này, chỉ thấy một cô gái trẻ từ phía bìa rừng chạy ra.

Màu đỏ tươi rực rỡ đã không ngừng kích thích dục vọng của những người lính này, bọn chúng mừng rỡ, lũ lượt phóng lên ngựa định sẽ chặn cô gái trẻ này lại.

Cô gái chạy nhanh đến gần bờ suối thì bỗng nhìn thấy binh sĩ Thổ Phồn, nàng sợ hãi thét lên, lập tức quay đầu ngựa chạy trở về phía rừng.

Bọn binh sĩ Thổ Phồn sao lại có thể để miếng thịt đến gần miệng chạy thoát, chúng ai ai đều như lang như sói, hưng phấn gào rú lên đuổi theo về phía rừng.

Ánh mắt mỗi binh sĩ đều nhìn chằm chằm vào sắc đỏ trong rừng.

Trong rừng, quân Đường đã chuẩn bị sẵn sàng, bọn họ lập tức giương cung đặt tiễn, lẳng lặng trốn sau câu để đợi chờ cá cắn câu, Lúc này, “nữ tử” áo đỏ đã đang phóng nhanh đến, vừa phóng “nàng” vừa học tiếng nữ nhân lớn tiếng mắng rủa: “Bọn vương bát các ngươi, lão tử xém chút đã bị bọn người Thổ Phồn tóm được!”

Tiếng vó ngựa vội vã đằng sau đã át tiếng rủa của hắn, hắn nhanh chóng băng qua khỏi vùng đất bị mai phục, chỉ trong một chốc, binh sĩ Thổ Phồn đã tranh nhau đuổi theo đến, chúng vẫn hưng phấn hét hò, dục vọng của nam nữ đã làm giảm tính cảnh giác của chúng, khiến chúng tạm quên đi nguy hiểm phía trước.

Chính ngay trong tích tắc họ vừa xông vào đến vùng mai phục, quân Đường chực chờ sẵn lập tức phát động, cùng phóng cung tiễn.

Gần năm mươi cây cung tiền đồng thời bắn về phía đám quân Thổ Phồn, Quân Thổ Phồn trở tay không kịp, lập tức có mười mấy người bị bắn ngã, thảm kêu rơi xuống ngựa.

Biến cố bất ngờ khiến bọn binh sĩ Thổ Phồn bàng hoàng, bọn chúng sợ mất vía, lập tức quay đầu bỏ chạy, quân Đường nhanh tay lẹ chân lại cho thêm một đợt mưa tiễn tấn công, lại có mười mấy người trúng tiền ngã xuống, chỉ còn lại bảy tám người cuối cùng phóng về phía bìa rừng bỏ trốn.

Quân Đường lập tức chia làm hai lộ, mười lãm quân Đường ở lại giết chết những người Thổ Phồn ngã ngựa, những người còn lại đuổi theo bọn quân Thổ Phồn bỏ chạy.

Đội chính Lâm Mục đi đầu, tiễn pháp của hắn cực tốt, bắn liền ba tiễn đánh ngã binh sĩ Thổ Phồn, và liền sau đó lập tức rút giáo trường ra đâm chết quân địch đã ngã ngựa.

Quân Đường vẫn đuổi theo mãi, đuổi đến hơn hai mươi dặm phía nam, cuối cùng mới giết chết hai tên lính Thổ Phồn cuối cùng, tổng cộng ba mươi bảy tên tuần tra Thổ Phồn bị quân Đường giết chết, một tên bị bắt sống, định sẽ tra khảo tình báo.

Lâm Mục thở dài nhẹ nhõm một tiếng, đương chuẩn bị quay về, thì bỗng phát hiện tiếng tù và trầm bổng từ xa, Tất cả quân tuần tra Đường giật mình, lũ lượt quay đầu, chỉ thấy trên một ngọn đổi không cao ngoài hai dặm đó đâu đâu toàn kỵ binh Thổ Phồn, ít nhất vài ngàn người, lá cờ đen phấp phới phi vũ trên không.

Quân Đường kinh hoảng lùi liền ra sau, bọn họ đều có phần không biết phải làm sao, may sao Lâm Mục lập tức một đao chém chết tên tù binh Thổ Phồn, lập tức lớn tiếng hô hào: “Gọi các anh em mau chạy, quay về Tát Bì thành báo tin, nói đại quân Thổ Phồn đã đến.”

Nghe tin kỵ binh quân Đường quay đầu phóng vội về phía bắc, Lúc này, đại quân Thổ Phồn nhưng tảng băng vỡ của núi tuyết, phân ra một đội kỵ binh vài trăm người, một trái một phải phóng về hướng của đội tuần tra Đại Đường này.

Đội quân Đường tuần tra này đang bên bờ vực thẳm của cái chết, lúc này tác dụng của việc huấn luyện có độ mọi ngày cuối cùng cũng bộc lộ.

Bọn họ không ai đào tẩu tán loạn, mà nhanh chóng gộp lại thành đội kỵ binh hoàn chỉnh trở về theo đường cũ, Lúc này, một con chiến mã quân đường do giẫm phải ổ gà, chân cốt bị gẫy, kêu rít lên thảm thiết rồi ngã ầm xuống, làm chủ kỵ binh quân Đường trên lưng ngựa cũng bị hất đi xa ngoài ba trượng.

Các quân sĩ khác cũng không ai bỏ hắn lại, mà chỉ bỏ cây cung vào đôn bài đeo đằng sau, rồi kéo huynh đệ vừa ngã kia lên chiến mã, tiếp tục phóng về phía trước.

Cùng với thời gian qua đi, nỗi sợ hãi lúc mới đụng độ đại quân Thổ Phồn cũng dần tan biến, binh sĩ tuần tra quân Đường cũng phát hiện được ưu thế tuyệt đối của mình, với chiến mã Đại Uyên thượng thặng của mình, phóng băng băng trên thảo nguyên vùng cao rộng thênh thang này, bỏ lại những con ngựa Thổ Phồn thấp dáng càng lúc càng xa.

Sau khi đuồi được ba mươi dặm, truy binh của Thổ Phồn từ khoảng cách hai dặm ban đầu giờ đã dần dần cách đến năm sáu dặm, Quân Thổ Phồn đuổi theo cũng dần biến thành một chấm đen càng lúc càng nhỏ, rồi biến mất hẳn từ cuối chân trời đằng sau.

Ngay tại lúc này, một trận cuồng phong nổi lên, mưa cũng ùn ùn kéo đến, trong mưa còn có xen lẫn những hạt mưa đá to tựa trứng sà, những hạt mưa đá trong suốt trắng toát rơi nhảy lạch bạch dưới đất, trông như vũ điệu thuần khiết của ngày thu, Trong thời khắc mưa đá vừa ập đến, các binh sĩ quân Đường lại lập tức xông vào khu rừng mà họ đã phục kích quân Thổ Phồn vừa rồi.

Thật ra ngày thu của An Tây ít khi có hiện tượng khí hậu kỳ lạ như trong mưa lại có xen mưa đá kiểu này, nhưng Tát Bì Trạch lại không lấy gì làm lạ, Phía bắc Tát Bì Trạch là núi Aerhchin, còn phía nam là núi Côn Luân, Tát Bì Trạch nằm ngay giữa hai dãy núi lớn, nên nó cũng tựa như một cốc địa khổng lồ.

Vì địa hình đặc biệt nên đã tạo thành khí hậu khác với cao nguyên An Tây của nó, Đây nay hai mùa xuân thu đều thường hay xuất hiện mưa đá dữ dội.

Sự thay đổi của tiết trời đã cứu sống đội tuần tra quân Đường này, đại quân Thổ Phồn đã dừng truy kích, bọn họ cũng trốn vào một khu rừng gần đấy trú mưa, Đội đại quân Thổ Phồn này chính là tây lộ đã phải vượt đường xa từ Lhasa đến của chúng, Bọn chúng chỉ là tiền quân, do ba vạn đại quân hợp thành, còn đội tuần tra của quân Đường chẳng qua có vài ngàn người.

Chủ tướng của đội quân Thổ Phồn này chính là phó soái Tây chinh quân Thượng Gia Tố, hắn là một lão tướng Thổ Phồn có kinh nghiệm phong phú, Năm xưa trong trận chiến Tiểu Bột Luật của quân Đường, Thượng Gia Tố chính là chủ tướng Thổ Phồn của Tiểu Bột Luật, lúc ấy hắn đã dẫn hai vạn quân Thổ Phồn đóng tai bờ bên kia của sông Sa Di (*sông Gilgit ngày nay), lúc ấy chính vì Lý Khánh An dẫn xích hầu doanh cắt đứt cầu mây trên sông Sa Di, mới khiến chúng bị tách rời với bờ bên kia, không cách gì chi viện Tiểu Bột Luật, Thượng Gia Tố đã trơ mắt nhìn thấy Tượng Hùng chúa công bị Lý Khánh An một tiễn bắn rơi xuống vực thẳm vạn trượng.

Sau sự kiện đó hắn đã bị lão tán phổ Xích Tổ Đức Tán phạt nặng, bị đày đi Thất Bá thành tu sửa miếu tự, mãi đến sau khi tân tán phổ lên ngôi thì hắn mới được trọng dụng lại.

Lần này hắn cùng Thượng Tức Đông Tán đến chinh phạt An Tây, hắn là chủ soái của tiền quân.

Nhìn trận mưa đá đến bất chợt này, cặp mày của Thương Gia Tố lại nhăn lại, hắn đang lo lắng cho sự thay đổi thất thường của khí hậu.

Binh sĩ Thổ Phồn vạn dặm trường chinh đến đây, nếu không thé thích hợp được với khí hậu vùng này, một khi ngã bệnh thì hậu quả sẽ cực nghiêm trọng.

Bệnh hoạn là một trong những mối uy hiếp lớn nhất với chiến tranh cao nguyên, không những với quân Đường, mà với quân Thổ Phồn cũng thế, Quân Đường lo dễ bị mắc các chứng bệnh của cao nguyên, còn người Thổ Phồn thì người lại, từ cao nguyên đến vùng thấp hơn, bọn chúng cũng rất dễ bị bệnh.

Lúc này, quân đội đủ theo tuần tra quân Đường đã quay về, thiên phu trường đi đầu đương bâm báo với Thượng Gia Tố: “Tướng quân, quân ta không đuổi theo kịp quân Đường, tốc độ của chiến mã họ quá nhanh.”

“Một lũ ngu ngốc!”

Thượng Gia Tốc dữ dằn mắng nhiếc một câu, nhưng mặt khác trong lòng hắn không khỏi lo lắng, mã tốc quân Đường nhanh như thế, vậy có phải cũng đồng nghĩa kỵ binh của bọn họ sẽ không phải đối thủ của quân Đường?

Hắn có phần tâm linh bất yên, hoảng loạn huơ tay nói: “Truyền quân lệnh của ta xuống, đại quân đóng trại tại chỗ, nghỉ dưỡng một ngày.”

Đội kỵ binh tuần tra của quân Đường vừa phóng nhanh vào rừng đã gặp được mười lăm huynh đệ khác đang đợi mình trong đây.

Ngoài bị tổn thất một con chiến mã ra, tất cả binh sĩ không thiếu một ai, đã thế còn thu hoạch không ít vật phâm cùng hai mươi mấy con chiến mã.

Binh sĩ tuần tra của quân Đường tạm thời trú mưa trong rừng, hai đội chính và phó chính cùng năm hóa trường đều tụ tập lại để mở hội nghị ngắn.

Đội chính Lâm Mục nói với mọi người: “Các vị, vừa nãy ta cũng có nhìn thấy, có ít nhất vài ngàn đại quân Thổ Phồn, nhưng cũng thật đáng tiếc là chúng ta ở phía dưới, đại quân Thổ Phồn ở trên cao, chúng ta không thể nhìn thấy toàn mạo của quân địch, không biết đích thực họ có bao nhiêu người, và về sau sẽ còn có bao nhiêu quân đến nữa, những điều này chúng ta đều khó mà biết được.

Nếu chúng ta quay về sẽ khó mà đối diện với La tướng quân, nên ta quyết định chúng ta sẽ chia một làm ba, ba mươi huynh đệ đi về bẩm báo trước, còn hai nhóm người còn lại mỗi nhóm mười huynh đệ, một phụ trách giám sát tình hình trước mắt của quân Thổ Phồn, nhóm còn lại sẽ tiếp tục đi về hướng nam, đi thám xem chúng còn tiếp tục có đại quân đến tập hợp phía sau không.

Ta và Vương phó đội nhất định sẽ mỗi người dẫn một nhóm ở lại, còn các huynh đệ khác sẽ theo quy củ cũ, chúng ta sẽ rút thăm quyết định.”

Rút thăm để định sinh tử là truyền thống trong An Tây quân, năm xưa khi Lý Khánh An vẫn là một lữ soái xích hầu nhỏ nhoi hắn đã thường rút thăm đề quyết định nhiệm vụ với thủ hạ.

Cách rút thăm rút đơn giản, Lâm Mục tìm năm nhánh cây khô đến, ba dài hai ngắn, sau đó hắn nắm hết trong tay, phần để lộ ra ngoài đều dài như nhau, ai rút được thăm ngắn sẽ ở lại, tiếp tục chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm.

Đây là lựa chọn rất công bằng, Lâm Mục quay lưng lại, xếp đều năm nhành cây lại, xong thò tay ra nói: “Bắt đầu rồi!

Ai chọn trước?”

Năm hỏa trường lần lượt đi lên rút thăm, thật trùng hợp là đệ nhị hỏa và đệ tứ hỏa lại rút trúng, đều là số chẵn, Lâm Mục vỗ vỗ vai bọn họ cười nói: “Đi đi!

Đi báo một tiếng với các anh em, mưa sắp tạnh rồi, bây giờ sẽ phải xuất phát.”

Việc rút trúng hay không đều là việc rất ư bình thường, kẻ rút trúng không một câu phản nàn, kẻ chưa rút phải cũng không có gì để vui mừng.

Bọn họ cùng leo lên lưng ngựa, chia làm ba đội lần lượt phóng về ba phương hướng khác nhau, Lúc này, trận mưa đá đã dừng dừng được tạnh, ánh dương cũng từ từ lộ ra, xa xa trên đỉnh núi tuyết Aerhchin đang lấp lánh ánh vàng, long lanh như món trang sức diễm lệ nhất của tự nhiên.

Chương 486:Bầy sói Kim Sơn

Khói lửa của Tát Bì Trạch xông thẳng không trung, Ba ngọn đài phong hỏa từ Tát Bì Trạch đến Thả Mạt thành cũng theo thứ tự dấy lên khói lửa, cùng lúc đó, bồ câu đưa tin ở trên không trung bay lượn, đem tin tức đại quân Thổ Phồn sắp tiến công An Tây truyền khắp các nơi của An Tây.

Thả Mạt thành là một tòa thành trạm gác của quân Đường, trực thuộc quân trấn Vu Điền, cộng thêm thú binh quân Đường ở chung quanh các thành nhỏ, tổng cộng có khoảng hai ngàn người, từ khi An Tây tứ trấn đô binh mã sứ Hạ Lâu Dư Nhuận dẫn đội quân lữ mạnh của An Tây đến Thả Mạt thành, lúc này đã tăng binh lên tới bảy ngàn người, phòng ngự đã tăng mạnh lên rất nhiều.

Do Thả Mạt thành là tòa thành lớn thứ nhất mà quân Thổ Phồn tiến công An Tây, bởi vậy Thả Mạt thành qua nhiều lần tu sửa, nhất là sau trận chiến Tát Bì Trạch của ba năm trước đây, Lý Khánh An hạ lệnh đại tu Thả Mạt thành, đem tường thành xây cao thêm và vững thêm lên, đồng thời ở ngoài thành đảo sông hộ thành rộng ba trượng, sâu hai trượng, đem Thả Mạt thành dựng thành một chiếc thùng sắt vậy.

Giờ khắc này, đại tướng Hạ Lâu Dư Nhuận đứng ở phía trên tường thành, ngóng nhìn về hướng Tát Bì Trạch, từ Tát Bì Trạch truyền đến tin tức làm người ta khẩn trương, Lính tuần tra của quân Đường trước sau phát hiện tổng cộng ba vạn đại quân Thổ Phồn, đang hướng Tát Bì Trạch tiến quân, Trong lòng Hạ Lâu Dư Nhuận vô cùng lo lắng, Tát Bì thành có thể trài qua được đợt xông kích của ba vạn quân Thổ Phồn hay không, nhất định là không thế, đó là một sự thật, Tát Bì thành cũng không thực sự vững chắc, cho dù vững chắc đi nữa, nhưng nhân số thủ thành quá ít, cũng khó có thể ngăn được sự tiến công của đại quân Thổ Phồn, xem ra chỉ có thể bỏ đi Tát Bì thành, tập trung binh lực đối phó quân Thổ Phồn.

Ngoại trừ Tát Bì thành, Hạ Lâu Dư Nhuận càng lo lắng hơn về mức độ nghiêm trọng của việc tiến công của quân Thổ Phồn lần này đối với An Tây, Bọn họ quy mô tiến công An Tây, phía sau có phải là còn có đại quân không ngừng tiến bước nữa hay không?

Hay là chỉ là một cuộc tấn công có tính dọ thám, đích thực chính của bọn họ ở đâu đây?

Sa Châu, An Tây, hay là Thổ Hỏa La?

Hắn rất khó đưa ra được một phán đoán chuẩn xác, đó chính là ưu thế của người Thổ Phồn, bọn họ từ cao nguyên xuống phía dưới, có thể tùy cơ tiến công bốn phương tám hướng, mà quân Đường thì rất khó bước lên cao nguyên, đi đánh căn cứ của bọn họ, nhưng bất luận như thế nào, hắn phải đối phó với ba vạn quân Thổ Phồn trước mắt đã.

“Truyền mệnh lệnh của ta xuống!”

Hạ Lâu Dư Nhuận rốt cục đã đưa ra quyết định: “Lệnh quân Đường tại Tát Bì thành phá hủy thành trì, toàn quân lập tức quay về Thả Mạt thành!”

“̀m ầm!” tiếng nổ vang từ bên trong Tát Bì thành truyền đến, một kho lương thực bên trong thành đã đố sụp xuống, hơn trăm kỵ binh rất nhanh chạy ra khỏi thành trì, cơn lửa lớn bùng cháy ở phía sau lung bọn họ, Hơn hàng ngàn viên binh sĩ quân Đường ở bên ngoài thành đã đem hơn trăm sợi dây thừng to cột trên tường thành, đợi kỵ binh bên trong thành lao ra, hơn ngàn người bắt đầu ra sức túm kéo, bức tường thành đã bị đập vỡ đến vết nứt lỗ chỗ đang lung lay sắp đổ, cuối cùng ầm ầm đổ xuống.

Tướng thủ thành của Tát Bì thành tên La Thắng Quân, là một viên lang tướng, hắn thấy quân Đường và vật tư đều đã rút khỏi Tát Bì thành, liền lập tức hạ lệnh nói: “Toàn quân lập tức lui về Thả Mạt thành.”

Lúc này, một gã hiệu úy tiến lên bẩm báo nói: “La tướng quân, Lâm Mục đội chính đội tuần tra thứ hai và hai mươi vị huynh đệ còn chưa trở về, có nên chờ bọn hắn một chút hay không.”

La Thắng Quân lập tức lắc đầu nói: “Ba vạn đại quân Thổ Phồn đã đến ba mươi dặm ngoài, không thể để đợi được, có thể phái người đi báo với bọn họ, trực tiếp quay về Thả Mạt thành.”

Hắn thấy mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng, lập tức vung tay lên, lệnh nói: “Xuất phát!”

Hơn ngàn quân Đường quay đầu ngựa lại, rầm rộ chạy về hướng tây bắc, dần dần liền biến mất ở nơi tận cùng của thảo nguyên.

Ngay sau khi quân Đường rời khỏi Tát Bì thành không bao lâu, ven rừng rậm phía nam liền xuất hiện một đường chỉ đen, từ khi đường đen càng ngày càng gần, tiếng vó ngựa như sấm rền cũng cùng lúc truyền đến, đường chỉ đen dần dần biến thành một bức thảm đen cuốn cả bầu trời, ba vạn đại quân Thổ Phồn đến Tát Bì thành rồi.

Đại tướng Thổ Phồn Thượng Gia Tố có vẻ vô cùng lo lắng, hắn vừa mới nhận được mệnh lệnh của Thượng Tức Đông Tán, mệnh lệnh hắn trong vòng hai mươi ngày đoạt lấy quân trấn Sơ Lặc của quân Đường, mệnh lệnh thì đã đưa ra cho hắn, nhưng quân đội thì không có tăng cho hắn.

Nếu chỉ là tấn công một thành một trấn, thì đó không có vấn đề gì, nhưng ba vạn quân phải đánh hạ Thả Mạt, Vu Điền, Sơ Lặc ba tòa trọng trấn, thì có vẻ có chút nhọc sức rồi, Thượng Gia Tố cũng bởi vậy mà nhìn ra tư tâm của Thượng Tức Đông Tán.

Vốn dĩ ý của Tán Phổ là để cho hắn đi đánh Thổ Hỏa La, bởi vì hắn rất quen thuộc Tiểu Bột Luật, còn Thượng Tức Đông Tán đến đánh An Tây, một là binh lực của hắn nhiều, thứ đến là ba năm trước đây hắn chính là bại lui từ An Tây, nhưng hiện tại lại trái ngược lại, Thượng Tức Đông Tán lợi dụng quyền lực của chủ tướng, mệnh lệnh mình dẫn cấp dưới đi tấn công trọng trấn quân Đường khó nuốt đó, kiềm giữ lấy chủ lực của quân Đường, còn hắn Thượng Tức Đông Tán lại dẫn đại quân đi tấn công Thổ Hỏa La nơi binh lực quân Đường rỗng không.

Trong lòng Thượng Gia Tố rất buồn bực, nhưng lại không thể làm gì được, lúc này, một gã thân binh hầu cận nói: “Tướng quân, quân Đường hình như đã bỏ Tát Bì thành rồi.”

Thượng Gia Tố giơ tay áữa trán nhắm hướng Tát Bì thành mà nhìn lại, chỉ thấy một ngọn khói đen từ hướng Tát Bì thành dâng lên, xông thẳng lên không trung, Thượng Gia Tố áục ngựa chạy aấp, lát sau liền chạy tới bên dưới thành, chỉ thấy tường thành đã sụp đô, cửa thành cũng bị phá hủy, bên trong thành đang bốc lên ngọn lửa hừng hực, quân doanh bên trong thành, phòng ốc và các loại thiết bị cũng đều bị đốt sạch trong ngọn lửa rồi, cả tòa thành trì đã không còn bất kỳ giá trị lợi dụng gì nữa.

“Tướng quân, nếu không chúng ta đem hậu cần dời đến noi đây đi!”

Một gã quan quân đề nghị nói.

Thượng Gia Tố trầm tư giây lát, vẫn là lắc đầu, trước mắt dân chăn nuôi hậu cần của hắn ở khu vực vùng hồ Ô Lan, cách nơi này ước chừng hai trăm dặm, nếu chuyển qua Tát Bì Trạch sẽ dễ dàng bị quân Đường công kích, Ba năm trước đây Thượng Tức Đông Tán chính là thua ở việc hậu cần bị quân Đường đánh tan.

“Đừng lo đến Tát Bì Trạch nữa, lập tức quay đầu hướng Thả Mạt thành tiến quân!”

Ngay tại lúc quân tiên phong Thổ Phồn tiến quân sang hướng Thả Mạt thành, một đội kỵ binh Hồi Hột gồm ba vạn người đã vượt qua Kim Sơn, đột nhiên giết đến khu vực vùng Huyền Trì căn cứ của người Cát La Lộc, Đội kỵ binh của Hồi Hột này do hữu sát đại tướng Hạ Mạc Đạt Can suất lĩnh, Chiến lược ban đầu của người Hồi Hột là tập kích bất ngờ Bắc Đình, nhưng lúc này quân Cát La Lộc, quân Sa Đả và quân Đồng La đã lui về Bắc Đình, Hạ Mạc Đạt Can liền thay đổi sách lược, từ phương Bắc vòng qua Kim Sơn, đột kích căn cứ của người Cát La Lộc, hắn kế hoạch xuyên qua Đa Thản lĩnh, dọc theo Di Bá Hải sang hướng nam, cuối cùng thẳng đánh đại bản doanh Toái Hiệp thành của quân An Tây.

Đây là hiệp nghị mà mấy tháng trước đặc sứ Thổ Phồn Cát Tang Gia cống tới Hồi Hột cùng Cát Lặc Khả hãn đã thòa hiệp với nhau, song phương kết thành đồng minh chiến lược, cùng nhau đối phó với Đại Đường, Bọn họ đã hẹn trước, thừa lúc cuối thu ngựa khỏe sẽ cùng đi sãn ở An Tây, Dựa theo hiệp nghị mà hai bên đã thỏa thuận, lần này quân Thổ Phồn xuất binh hai mươi vạn tấn công Lũng Hữu và An Tây, còn người Hồi Hột xuất binh năm vạn tiến công Bắc Đình, nhưng Cát Lặc Khả Hãn và thủ hạ đại thần sau khi thương nghị, vì phòng ngừa quân Đường tập kích đối với Phủ Quý thành, bọn họ quyết định giảm bớt hai vạn kỵ binh, đối thành do ba vạn quân đánh lén Bắc Đình, để phối hợp quân Thổ Phồn tiến lên phía bắc.

Khu vực vùng Huyền Trì khắp nơi cũng đều là doanh trướng của người Cát La Lộc, nơi này thảo nguyên mênh mông, đồng cỏ xanh mượt, là một nơi tuyệt vời cho việc chăn thả, Nhưng lúc này đã là cuối mùa thu, đồng cỏ trên thảo nguyên đã dần dần khô vàng, gió mạnh quét lướt qua.

Qua một tháng nữa, đợt tuyết đầu tiên sẽ quét qua cả nam bắc Kim Sơn, những mục dân cũng đồng loạt đem dê ngựa lùa vào trong vòng, lúc mùa xuân bọn họ đem cỏ tươi phơi nắng thành cỏ khô, chính là vì để dành lúc này cho dê bò qua mùa đông.

Tia nắng của buổi sáng sớm đặc biệt ấm áp, hôm nay ngoài dự đoán mọi người là không có gió, cả một khu doanh trại được dựng lên từ mấy ngàn căn lều lớn vô cùng náo nhiệt, Khói bếp phía trên căn lều của người Cát La Lộc tựa như một cây Bạch dương ôm và cao chót vót, đâm thăng lên không trung, Ánh sáng mật trời ấm áp chiếu xuống doanh trướng, các nữ nhân đang vất sừa dê, từng đám từng đám trẻ nhỏ ở giữa các căn lều cưỡi ngựa con và chơi trò chơi của lều lớn, một loạt tiếng cười vui ở vang dội giữa các căn lều.

ở trong căn lều lớn xa hoa lấp lánh của Tù trưởng, Mưu Thích Hắc Sơn đang ngồi ở trước chiếc bàn nhỏ, híp mắt nhìn ngắm ba người thê tử trẻ tuổi mới cưới đang pha trà sử dê cho hắn.

Ba vị thê tử mới cưới của hắn cũng đều rất xinh đẹp đáng yêu, lớn nhất cũng chỉ có mười tám tuổi, nhỏ nhất mười sáu tuổi, thê tử nhỏ nhất tân hôn mới ba ngày, tính trẻ con còn chưa dứt được, nàng mới vừa đón nhận mây mưa, dưới cái nhìn chăm chú của Mưu Thích Hắc Sơn làm cho nàng có vẻ ngượng ngùng vô cùng.

Từ khi người Cát La Lộc hoàn toàn dựa vào An Tây rồi, vật tư bắt đầu trở nên giàu có hẳn lên, bọn họ không cần phải bán dê bò để đi đổi lấy lương thực và trà, thay bằng thù lao cho việc xuất binh của bọn họ, hàng năm An Tây sẽ đưa tặng cho bọn hắn hai mươi vạn thạch lương thực và ba vạn gánh trà.

Dê bò của bọn họ để lại cho mình hưởng dụng, ngoài ra, còn có dũng sĩ đông chinh của bọn họ cũng sẽ không ngừng mà đem da lông thú, nữ nhân và những tài phú khác đoạt được từ Hồi Hột đưa về căn cứ.

Vật tư dồi dào rồi, cuộc sống của người Cát La Lộc cũng trở nên lười biếng và xa hoa hẳn lên, vào thời gian này của năm trước, người Cát La Lộc vẫn ở trên thảo nguyên thượng chăn thả, để cho dê bò gặm cỏ thu một lần nữa, ít nhất cũng phải tới trước khi tuyết rơi ba bốn ngày mới có thể quay về doanh trại, còn giờ đây, còn có một tháng mới tuyết rơi, bọn họ bèn đã không còn tâm tư chăn thả nữa, sớm đã bắt đầu nhốt dê bò lại, bắt đầu cho mình nghỉ đông rồi.

Cơ hồ mỗi nhà cũng đều có nữ nô cướp được từ Hồi Hột, người Cát La Lộc bắt đầu hưởng thụ cuộc sống chủ nô của bọn họ.

Ngày đông trước đây, ở phụ cận lều lớn là các dũng sĩ trẻ tuổi ở trên ngựa đã đấu luyện tập, còn bây giờ lạnh lẽo vắng tanh, các đao kiếm bì giáp của đản ông từ trên vách lều gỡ xuống, đối thành lông thú xinh đẹp, cung tiền cũng ném vào một góc, phía trên mặt phủ đầy tro bụi.

Tài phủ mà Đại tù trưởng Mưu Thích Hắc Sơn có được đã chất đầy ba cái lều trại, nữ nô cũng có hai mươi mấy người, nhưng ba nữ nhân trở thành thê tử của hắn cũng đều là con gái quý tộc cướp từ Hồi Hột, dung nhan tuyệt sắc, một người trong đó còn là phi tử của Cát Lặc Khả hãn, Mưu Thích Hắc Sơn trông cậy vào các nàng sinh cho mình mấy đứa con trai.

Thê tử nhỏ tuổi nhất tên Đa Vân Nô, là con gái của tướng quốc Hồi Hột Diên Chi Gia La, Nàng bưng lên lọ sửa bằng vàng óng ánh, quỳ trước mặt Mưu Thích Hắc Sơn, rót cho hắn một ly trà sữa, đây là một thiếu nữ có dung mạo vô cùng xinh đẹp, nàng nhỏ nhắn xinh xắn, làn da trắng nõn, dưới lông mi thật dài là một đôi mắt mang vẻ ngây thơ, nàng mơn mởn, cơ hồ như hoa như ngọc, thần thái cũng cực kỳ mê người.

Nhìn ra được, Mưu Thích Hắc Sơn cũng rất thích người thê tử nhỏ nhất này, hắn đưa tay véo véo đôi má nõn nà của nàng, cười nói: “Nàng tối hôm qua không phải nói muốn có một căn lều của riêng mình sao?

Được, buổi tối hôm nay nàng sẽ có ngay, buổi tối ta ngủ với nàng, nhớ kỹ, phải hầu hạ ta cho thật tốt đấy.”

“Vâng ạ!”

Đa Vân Nô hai tay bưng trà sữa giơ cao khỏi đầu: “Đại tù trưởng, mời uống trà sừa!”

Ngữ khí của nàng rất nhún nhường; nhưng khi nàng cúi đầu xuống, trong mắt lại hiện lên một tia cừu hận, Mưu Thích Hắc Sơn đón lấy trà sữa, cán đoản đao ở bên hông của hắn lại lộ ra ngoài, Đa Vân Nô nhìn chằm chằm vào cán đoản đao, lòng ngực bắt đầu phập phồng dữ dội.

“Nàng làm sao vậy?”

Mưu Thích Hắc Sơn thấy nàng hai tay phát run, không khỏi có chút kỳ quái hỏi, đúng lúc này, lọ sữa ở trên bàn khẽ run hẳn lên, nắp lọ leng keng vang mãi không thôi.

Hai vị thê tử khác cũng đều kinh hoảng mà đứng lên, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Kinh nghiệm của Mưu Thích Hắc Sơn phong phú, hắn lập tức ý thức được sự việc không ổn, đó hẳn là chấn động do vó ngựa, có đại đội ngựa đang lao tới.

Lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một loạt tiếng rối loạn, chỉ nghe có người thét to la nhỏ, thanh âm kinh hoàng, Mưu Thích Hắc Sơn lập tức đứng lên, lớn bước sang phía cửa, thấy mấy ngàn người trong tộc chạy ngược chạy xuôi, rất nhiều người cũng đều đã lên ngựa hướng phía nam bỏ chạy, tài sản và dê bò đều không lo được nữa, hắn lớn tiếng quát hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Đại tù trưởng, ngài xem bên kia!”

Một viên dân du mục chỉ tay về phía bắc, Mưu Thích Hắc Sơn ngước đầu nhìn sang hướng bắc, lập tức sợ tới mức hồn phi phách tán, chỉ thấy trên thảo nguyên ở phía bắc cách đó vài dặm, một mảng kỵ binh đông nghìn nghịt đang hướng bên này như trời long đất lờ mà ập tới, vô số lá cờ lớn có thêu đầu sói tung bay trên không trung, bầu trời cũng đã bị cờ xí che lấp cả, bèn siống hệt tình trạng cát bụi ngợp trời vậy, ở phía trước kỵ binh, có mấy trăm dân du mục Cát La Lộc đang hốt hoảng bỏ chạy, nhưng rất nhanh liền bị đám kỵ binh nuốt chừng, không còn bóng dáng nữa.

Mưu Thích Hắc Sơn ngây người đến một lúc lâu sau, hắn bỗng nhiên quát to một tiếng; xoay người liền trốn, ở bên cạnh lều lớn của hắn có một con tuấn mã, Mưu Thích Hắc Sơn cởi bỏ dây cương liền xoay người lên ngựa, Lúc này Đa Vân Nô từ trong doanh trướng chạy ra, mở rộng cánh tay hô lớn: “Tù trưởng, van cầu người hãy mang ta đi cùng!”

Mưu Thích Hắc Sơn vô cùng yêu thích vị tiểu thê tử chỉ có mười sáu tuổi này, hắn lập tức đưa tay cho nàng: “Mau lên ngựa!”

Người Hồi Hột vô luận nam nữ đều tinh thông thuật cười ngựa, Đa Vân Nô xoay người lên ngựa, ngồi ở phía trước của hắn, hai tay ôm chặt lấy thắt lung hắn, Mưu Thích Hắc Sơn quay đầu ngựa lại hô lớn: “Ngồi cho vững, ta phải đi...”

Hắn còn nói chưa xong, thì đột nhiên cả người chấn động, không thể tưởng tượng nổi mà cúi đầu xuống, chỉ thấy trên lưng hắn cắm vào một thanh chủy thủ thật sâu, chủy thủ được nắm ở trong tay vị tiểu thê tử Đa Vân Nô của hắn, Đa Vân Nô rút mạnh chủy thủ ra, quát to một tiếng: “Ngươi đi chết đi!”

Nàng đem chủy thủ đâm mạnh vào trong ngực hắn, đâm xuyên qua trái tim hắn, khi Mưu Thích Hắc Sơn bị giết chết trong nháy mắt, hắn nghe được một câu nói hung tợn cuối cùng của Đa Vân Nô.

“Ta nói cho ngươi biết, ta không phải là con gái của tướng quốc, ta là con gái của Khả hãn Hồi Hột, ngươi đã chiếm đoạt sự trong sáng của ta, ta phải bắt người Cát La Lộc các ngươi phải trả giá gấp trăm ngàn lần.”

Ba vạn kỵ binh của Hồi Hột như bão tố phong ba càn quét, bọn họ chém đứt lều trại, giết chết nam nhân và trẻ con, đoạt lấy nữ nhân, khắp nơi là tiếng kêu thảm thiết và tiếng khóc la, máu chảy thành sông, tử thi khắp mặt đất.

Lúc này chỉ thấy một vị nữ tử trẻ tuổi chạy tới, trong tay nàng giơ cao cao một cái đầu người hô lớn: “Ta là công chúa Hồi Hột Đa Vân Nô, đại tù trưởng của người Cát La Lộc đã bị ta giết chết!”

Hạ Mạc Đạt Can chạy gấp lên trước, hắn nhận ra Đa Vân Nô, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ mà quát to một tiếng nói: “Công chúa, nàng còn chưa chết sao?”

Đa Vân Nô đầy ngập cừu hận, nàng hét lớn một cách điên loạn: “Ta còn chưa chết, nhưng ta đã bị người Cát La Lộc làm bẩn, ta phải giết hết người Cát La Lộc các ngươi, dù là trẻ con cũng không buông tha!”

“Tuân mệnh!”

Hạ Mạc Đạt Can hạ đạt mệnh lệnh giết không tha, kỵ binh của Hồi Hột lập tức chia làm năm mươi đội, với Huyền Trì làm trung tâm, hướng bốn phương tám hướng mà giết tới, Lần này đây, người Cát La Lộc gặp phải tai ương tận diệt mà trước nay chưa có từng có.

Tin mấy vạn kỵ binh của Hồi Hột đồ sát Cát La Lộc ở ba ngày sau liền truyền tới Toái Hiệp thành, quân An Tây lâm vào chấn động, An Tây chính sự đường lập tức thay đổi kế hoạch nam xuống Thổ Hỏa La phòng ngự Thổ Phồn, đem hai vạn quân Đường tinh nhuệ điều động sang phía bắc, đi đến bảy tòa thành phòng ngự ở phía bắc của Toái Hiệp, An Tây chính sự đường lại với phương thức quân tình đặc biệt khấn cấp, mà cầu viện sang hai vạn quân Đường đóng quân ở Thạch Quốc.

Đại quân Thổ Phồn và quân Hồi Hột đồng thời xuất binh An Tây, khiến An Tây gặp phải sự khiêu chiến lớn nhất từ khi Võ Tắc Thiên nhiếp chính đến nay, đã bảy mươi năm không hề gặp phải rồi.

Chương 487:Huyết chiến Thả Mạt Thượng

Thả Mạt thành vốn dĩ là một tiểu thành, từ năm Võ Tắc Thiên Trường Thọ nguyên niên, Đại tướng Đường triều Vương Hiếu Kiệt sau khi thu hồi được An Tây, nhà Đường bèn lũ lượt tiến hành việc xây dựng lại Thả Mạt thành.

Mười mấy năm sau, Thả Mạc thành đã trở thành một tòa thành cỡ trung trì chu vi gần hai mươi dặm, thành cao năm trượng, Đặc biệt là ba năm trước sau chiến dịch Tát Bì Trạch, Lý Khánh An một lần nữa hạ lệnh tiến hàng tăng cường gia cố tường thành Thả Mạt.

Thả Mạt thành của lúc này đã trở thành một trong những hùng thành của An Tây, cao đến bày trượng, thành rộng năm trượng, có thể đi song hành ba chiếc xe ngựa, đặc biệt là sông hộ thành ở ngoài thành, nối thông với sông Thả Mạt, rộng ba trượng, sâu hai trượng, hai tòa thành môn nam bắc treo lên chiếc cầu treo lơ lửng, đã trở thành một tòa thành trì dễ thú khó công, Quân Đường lúc này đã ý thức được quân tướng Thổ Phồn phát động tiến công đối với An Tây, bọn họ đã từ bó phòng thù của những tiểu thành là Lan thành, Ni Nhưỡng thành, Nỗ Chi thành, Điên Hợp thành, Thất Truân thành, đem toàn bộ binh lực đều tập trung đến Thả Mạt thành, trong thành Thả Mạt lúc này đã có hơn bảy ngàn quân Đường, đã tồn trữ một lượng lớn các quân giới lương thực, đủ để giữ thành một năm.

Khi quân Đường của Tát Bì thành rút trở về Thả Mạt thành không bao lâu, thám báo quân Đường bèn đã truyền đến tin tức, ba vạn đại quân của quân Thổ Phồn đã đến ngoài xa hai mươi dặm.

“Tang!

Tang!

Tang’ Tiếng cánh báo inh tai vang lên khắp toàn thành, quân Đường từ bốn phía đăng lên tường thành, ở bốn góc của tường thành, quân Đường đã dựng lên bốn mươi chiếc máy ném đá hạng nặng, lại phát động hơn bốn ngàn nam tử thành Thả Mạt, cho bọn họ mặc lên áo giáp và quân phục của quân Đường, cũng lao vào tham dự trong việc phòng ngự của thành trì, còn có mấy nghìn phụ nữ trẻ tuổi, bọn họ sẽ đưa nước đưa cơm cho quân dân trên thành, Đây là một trận chiến dịch vô cùng quan trọng, nếu Thả Mạt thành bị chiếm đóng, vậy lãnh thổ An Tây phía nam sa mạc Đồ Luân sẽ toàn bộ bị người Thổ Phồn chiếm lĩnh.

Một khắc giờ sau, bóng hình đại quân Thổ Phồn đã xuất hiện tại cuối ốc đảo, Ba vạn quân Thổ Phồn được chia làm ba phương trận, đang từ từ tiến quân đến thành Thả Mạt, Cách thành ba dặm đại quân Thổ Phồn đã bắt đầu cắm trại, rất rõ ràng là chúng đang chuẩn bị cho trận chiến công thành Thả Mạt.

Trận chiến tấn công thành vốn dĩ không phải sờ trường của chúng, bọn chúng không có vũ khí tinh xảo để công thành, nhưng mấy năm nay quân Thổ Phồn từ thợ thủ công người Hán bắt cóc được đã học được không ít kỹ thuật tiên tiến, bọn chúng cũng có thể chế tạo được một số loại vũ khí công thành cỡ lớn.

Lần này Thổ Phồn từ Lhasa vượt đường xá xa xôi đến đây, phải vượt qua nhiều dãy núi cao khiến chúng không thế mang theo các loại vũ khí hạng nặng như máy ném đá, chùy công thành.., chỉ có thể mang theo vài trăm chiến thang mây.

Dù cho Thổ Phồn không muốn công thành, nhưng Thả Mạt thành lại là chướng ngại chúng không thể vượt qua.

Chúng không thể để cho trọng binh chủ lực có thể ở ngay sau lưng minh.

Vậy chẳng khác gì là mối nguy hiếp lớn cho chu cấp hậu cần của mình, và cũng sẽ cắt đứt mọi đường lui của chúng.

Quân Thổ Phồn đã bắt đầu cặm cụi dựng lều trại ngoài thành ba dặm, và lắp đặt thang mây.

Còn chủ tướng Thượng Gia Tố của Thổ Phồn dưới sự hộ tống của vài trăm tinh binh Thổ Phồn đã tiến sát thành trì để thám thính tình hình phòng ngự thành Thả Mạt, Thượng Gia Tố là một lão tướng quân kinh nghiệm phong phú, Thả Mạt thành được phòng ngự nghiêm ngặt khiến hắn không khỏi chau mày.

Muốn công hạ thành Thả Mạt trước tiên phải vượt qua sông hộ thành, ngoài ra tường thành cao tận bày trượng, nếu muốn leo lên e rằng không dễ dàng, nhưng những điều này quân Thổ Phồn đều có thể khắc phục, quan trọng là biết người biết ta, rốt cuộc quân Đường có bao nhiêu binh lực trong thành Thả Mạt?

Hắn nheo mất lại nhìn chằm chằm vào quân Đường trên thành đầu.

Vị trí của hắn nằm ở thành nam, trên thành đầu đứng đầy binh sĩ, chí ít có bốn năm ngàn người, Vừa rồi hắn cũng nhìn thấy chừng vài ngàn người trên thành đông, Nghĩ thế không khỏi khiến Thượng Gia Tố lạnh người, vì nếu tính như thế quân Đường trong thành chắc có hơn vạn binh sĩ.

Với tỉ lệ 3:1 khi công thành, như thế sẽ rất bất lợi cho quân Thổ Phồn, Thượng Gia Tố thầm nguyền rủa Thượng Tức Đông Tán, nếu cho bảy vạn người đến công thành Thả Mạt, tỉ lệ 7: 1 khi công thành, đoạt thành Thả Mạt cũng không thành vấn đề gì, Nhưng giờ Thượng Tức Đông Tán bản thân đi đánh Thổ Hỏa La, còn hắn thì phải đến gặm khúc xương khó xơi An Tây này, Hắn chỉ có ba vạn người, dù hắn bất chấp hi sinh đoạt hạ thành Thả Mạt đi chăng nữa thì chí ít hắn cũng phải tổn thất hơn nữa, vậy đằng sau nữa thì sao?

Hắn lấy gì đi tấn công Vu Điền, lấy gì đi đánh Sơ Lặc?

Thượng Gia Tố trầm tư một hồi, nếu hắn không thể đánh một trận ra hồn thì Thượng Tức Đông Tán tuyệt không nhận lời cho gia tăng quân số, Nghĩ thế hắn bèn cho quay đầu ngựa quay trở về đại doanh của mình.

Trên thành đầu, Hạ Lâu Dư Nhuận cũng đã chủ ý được động tĩnh của quân Thổ Phồn, hắn lo lắng nhất chính là ba vạn quân Thổ Phồn này chẳng qua là tiền quân, mà chủ lực thực sự còn ở phía sau, Đây là đặc điểm đánh trận của quân Thổ Phồn, chúng thích phái một phần tiền quân tiến công ở phía trước, sau đó chủ lực sẽ ở sau, Nếu ba vạn người chỉ là tiền, vậy quân Thổ Phồn phía sau chí ít có bày tám vạn.

Chỉ dựa vào mỗi Thả Mạt thành và bày ngàn binh mã của hắn căn bàn không đỡ nổi tấn công của mười vạn đại quân Thổ Phồn, nếu thật sự bị quân Thổ Phồn công hạ Thả Mạt thành, vậy An Tây chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm, Hạ Lâu Dư Nhuận vì thế mà nơm nớp lo sợ mấy hôm nay, và hắn cũng đã để các châu Hà Tây gửi thư bồ câu đi, Hắn hi vọng Lý Khánh An có thể nhận được cấp báo của hắn, và đến chi viện thành Thả Mạt càng sớm càng tốt.

Nhưng đã mấy ngày qua đi, xích hầu quân Đường vẫn chưa nhận được bất kỳ thông tin gì của hậu quân chủ lực Thổ Phồn, từ đầu chí cuối đều chỉ có đội quân ba vạn người này, Điều này quả thực lại giúp Hạ Lâu Dư Nhuận nhen nhóm hi vọng trong lòng.

Nếu như chỉ có mỗi ba vạn người, vậy hắn có sức áữ được thành Thả Mạt không bị mất.

Lúc này, có một chấm đen nhỏ xuất hiện cuối chân trời trên không trung thành Thả Mạt, Hạ Lâu Dư Nhuận chỉ một chốc đã nhìn thấy chấm đen đó, Trong lòng hắn mừng rỡ, đây chắc chắn là bồ câu mang thư hồi đáp trở về.

“Hạ Lâu tướng quân!”

Một binh sĩ giơ cao thư chạy như bay vào, “Đây là thư từ Túc Châu, đại tướng quân có tin tức truyền đến.”

“Hãy mau đưa thư cho ta!”

Hạ Lâu Dư Nhuận đi bước lại lên phía trước nhân ngay lá thư trong tay binh sĩ, Đấy là ống thư bổ câu dài nhỏ màu đỏ, biểu trưng của tình huống khẩn cấp, Trên đầu ống thư có một vòng màu hoàng kim, đây là dấu ấn của An Tây tiết độ sứ Lý Khánh An, cho nên vừa rồi binh sĩ nhìn cái đã nhận ra ngay đây là thư của Lý Khánh An gửi đến.

Ngoài ra thường phía dưới ống thư đều có khắc địa điểm gửi, trên ống thư này có khắc hai chữ “Túc Châu”.

Kỳ thực không cần xem Hạ Lâu Dư Nhuận cũng đã đoán được quân tình đại khái, Lý Khánh An đã đến Túc Châu, cách đây gần cả ngàn dặm, nhưng Hạ Lâu Dư Nhuận vẫn mở thư ra đọc ngay, chỉ thấy trong đấy chỉ có vỏn vẹn một câu do Lý Khánh An thân bút viết: “Thủ thành Thả Mạt trong bốn ngày, thăng quan một cấp, tam quân trọng thưởng, thủ không được bốn ngày, trảm!”

Chỉ vỏn vẹn một câu mà Hạ Lâu Dư Nhuận nghe nhiệt huyết bừng bừng, Lý Khánh An cho hắn thời hạn bốn ngày, bốn ngày, dù có phải liều chết hắn cũng phải cố thủ!

Ngay tại lúc này, tiếng trống đùng đùng trong đại doanh Thổ Phồn đã vang đến, chỉ thấy vài ngàn quân Thổ Phồn đang xông ra khỏi doanh trại, Bọn họ tay cầm kiếm cầm cung, và cả giáo trường sắc bén, giơ cao thang mây và ván gỗ dài xông về phía thành như sóng nước vỡ bờ.

Tiếng trống báo trận của quân Đường cũng kịp thời được vang lên, bốn ngàn quân Đường bắt đầu bày binh bố trận trên thành đầu, nghiêm chinh nghênh chiến.

Trận chiến thám thính đầu tiên của quân Thổ Phồn sau khi đến thành Thả Mạt được hai canh giờ đã chính thức được vén màn.

Cách Tát Bì Trạch một trăm tám mươi dặm về phía nam, sắc trời vẫn chưa tối, trên khoảng đất trống giữa rừng thông, đội chính Lâm Mục đương dẫn mười lăm tên lính tuần tra quân Đường đang vây quanh một gò đất, dưới gò đất này đã chôn vùi xác của người huynh đệ đã hi sinh, Đây đã là binh sĩ quân Đường thứ sáu trong đội của họ hi sinh.

Tối hôm trước, hắn không may gặp phải bầy sói trên cao nguyên, sau trận chiến chống đỡ đẫm máu, bầy sói để lại hơn trăm xác đồng loại bỏ chạy, nhưng đội tuần tra cũng phải trả giá quá đắt, bốn binh sĩ bị cắn chết, hai binh sĩ trọng thương; kết quả rồi cũng không cầm cự nổi qua đêm ấy, lần lượt chết đi.

Theo quy củ của quân Đường, binh sĩ trận vong đều sẽ đem xác đi thiêu, mang tro cốt về cho người nhà họ, nhưng do đại quân Thổ Phồn vừa mới đi qua, rất có khả năng chúng vẫn còn ở phụ cận, nếu đem thiêu xác sẽ tạo khói đen, ngoài mấy chục dặm vẫn có thể nhìn thấy, nên đành phải đem chôn xác họ tại đây.

“Thấp nhang đi!”

Lâm Mục trầm giọng nói.

Hắn cắm một nhánh cây vào mộ phần, tiếp theo sau đó các binh sĩ khác cũng cắm nhánh cây gỗ vào mộ, đây là cách cầu nguyện cho chiến hữu đặc biệt của họ.

Mười sáu quân sĩ Đại Đường cùng vây quần lại lẳng lặng nhìn sáu chiến hữu sẽ mãi mãi ngủ lại trong khu rừng thông cao nguyên, những nấm mồ này chính là chốn về cuối cùng của họ.

Không biết bao lâu sau, Lâm Mục bèn rút ra một chiếc túi da đưa cho hỏa trường của binh sĩ trận vong nói: “Đồ của hắn đều được đựng trong đây!

Đừng quên mang theo một ít tóc của hắn về.”

Lâm Mục thở dài một tiếng đi ra khỏi rừng thông, Hắn ngồi lại trên tảng đá to, nhìn về núi Côn Luân trắng xóa phương xa, sự hi sinh lần lượt của thủ hạ khiến lòng hắn nặng trĩu.

Hắn vẫn có dự cảm, quân Thổ Phồn không chỉ có ba vạn người, bọn họ nhất định còn cả một đoàn quân ở đằng sau, Dự cảm này khiến hắn không chịu bỏ nhiệm vụ, mà vẫn tiếp tục truy tìm về phía tây nam, dù cho không tìm thấy đại quân Thổ Phồn thì hắn chắc cũng sẽ tìm ra căn cứ hậu cần của quân Thổ Phồn.

Theo thói quen của quân Thổ Phồn, một đội quân ba vạn người xuất chinh thì chắc chắn phía sau còn có một đội quân du mục có số người tương đương, cả người già trẻ nhỏ đều có, Đây kỳ thực là cả bộ lạc cùng đi theo trai tráng trong bộ đi viễn chinh, chỉ có điều tốc độ họ hơi chậm, nên sẽ ở phía sau, Bọn chúng thường sẽ chọn nơi cạnh hồ để cư trú, cách quân Thổ Phồn chừng trăm dặm.

Lâm Mục biết phía trước hai mươi dặm có hồ Ô Lan, trong hồ có địa nhiệt, vì ảnh hưởng của địa nhiệt mà cỏ xanh nơi ấy đặc biệt rậm rạp, cho dù là mùa đông thì bầy cừu vẫn có thể tìm được cỏ cho ngày đông, Lâm Mục nghi ngờ hồ Ô Lan chính là cứ điểm hậu cần của quân Thổ Phồn.

Lúc này, binh sĩ lần lượt đi ra, hỏa trường nói: “Lâm đội chính, đã thu dọn xong rồi, chủng ta đi thôi!”

Lâm Mục gật gật đầu, đứng dậy nói: “Đi thôi!

Đi hồ Ô Lan.”

Mười sáu binh sĩ quân Đường cùng lũ lượt lên ngựa phóng về phía tây nam.

Cách hồ Ô Lan tám dặm, kỵ binh quân Đường xông lên một ngọn đổi không cao aần đấy, hồ Ô Lan trong xanh như hòn ngọc bích lồ lộ trước mắt họ, quân Đường lũ lượt kéo chiến mã lại, họ vô cùng bàng hoàng trước tình cảnh trước mắt.

Chỉ thấy bên cạnh hồ Ô Lan được đóng đầy lều trại, đâu đâu toàn các bầy gia súc chen chúc, xem ra đây quả là trọng địa hậu cần của người Thổ Phồn, nhưng đây cũng chẳng phải nguyên nhân khiến hắn kích động, mà là một đội quân kỵ binh Thổ Phồn đông lúc nhúc đang hòa tốc phóng về hướng này, Đội ngũ này kéo dài đến năm sáu dặm, chí ít có hai vạn người.

Trong lòng Lâm Mục trở nên phấn khởi vô cùng, quả nhiên bị hắn đoán đúng, quân Thổ Phồn lại có thêm hai vạn quân chi viện đến.

Vậy quân Thổ Phồn sắp vào thành Thả Mạt sẽ lên được năm vạn.

Đây là một tình báo cực kỳ quan trọng, Lâm Mục khẽ thốt lên một tiếng: “Rút mau!”

Hắn vừa dứt lời thì bỗng từ đâu có vài cây tiễn sắc nhọn phóng đến, một tên binh sĩ quân Đường thét lên tiếng thảm thiết rồi ngã xuống ngựa, Chi kịp thấy trong khu rừng phía nam không xa đang có một đội kỵ binh đông đảo ào, còn phía bắc của quân Đường cũng xông ra một đội kỵ binh Thổ Phồn, hai đội kỵ binh này cộng lại đến một ngàn năm sáu trăm người.

Bọn chúng là quân trú phòng ngoại vi doanh trại của Thổ Phồn, lúc lính tuần tra quân Đường phóng ngựa đi qua vùng đồng hoang cách đấy mười mấy dặm thì đã bị thám tứ ẩn mình trong rừng của chúng phát hiện.

Chúng cũng chẳng vội già ngăn chặn lại, đợi khi quân Đường áp sát gần hồ Ô Lan thì chúng mới đánh gọng kềm hai phía nam bắc, chặn hết đường lui của mười sáu tên lính tuần tra quân Đường, và trùng trùng bao vây họ lại.

Lâm Mục tuy trong lòng kinh ngạc, nhưng hắn cũng chẳng có gì hoảng hốt.

Liếc mắt nhìn trái nhìn phải, chỉ thấy phía góc đông nam chỉ có không đến trăm tên lính Thổ Phồn đứng chặn, có lẽ do phía đông nam có hai vạn đại quân Thổ Phồn đương tức tốc phóng đến, nên phía đó nhân số tương đối ít, hơn nữa nếu đột phá được vòng vây của chúng phía bên cạnh chính là một khu rừng.

“Hãy đi theo ta!”

Lâm Mục thét to một tiếng, hắn giơ cao giáo trường liều mình phóng thẳng về góc phía đông nam.

Hàng trăm tên binh sĩ Thổ Phồn kêu gào, giơ cao chiến kiếm nghênh chiến, Gươm giáo tương đấu, tiếng kêu lẻng kẻng.

Sức mạnh của Lâm Mục cực lớn, hắn một giáo xuyên thẳng vào lồng ngực của tên bách phu trường Thổ Phồn đánh ngã hắn xuống ngựa.

Ngay lập tức, hắn rút hoành đao nghiêng người chém xuống, đao nhanh như chớp, một tên lính Thổ Phồn khác cũng kêu thảm một tiếng, Đầu hắn bị bổ làm đôi, chết tươi tại chỗ.

Lúc này, cung tiễn quân Thổ Phồn phóng ra như mưa, năm tên quân Đường đi sau đều bị trúng tiễn, chiến mã ngã đổ, binh sĩ quân Đường ngã nhào, ngay lập tức có vài trăm tên binh sĩ Thổ Phồn xông lên dùng loạn đao phanh thay năm binh sĩ quân Đường ấy.

Mười tên quân Đường cuối cùng cũng đã đến thời khắc chỉ mành treo chuông, bọn họ chỉ có cách mở con đường máu mới mong sống nổi.

Mười tên quân Đường phảng phất như nhưng con hổ nổi cuồng đi theo đội chính của họ liều chết xông vào đoàn quân Thổ Phồn đông đảo.

Giáo trường của họ xuyên thấu lồng ngực của quân Thổ Phồn, hoành đao chém đứt cổ chúng, Khi giáo trường bị đánh gẫy, thì họ chuyển sang dùng đao, dùng răng cắn, dùng đao ngắn, dùng tất cả những gì có thể, Hắn họ trợn trừng đỏ ngầu, tiếng thét như sấm.

Chỉ trong một chốc, gần trăm tên lính Thổ Phồn góc đông nam bị giết còn lại ba mươi mấy người, có điều binh sĩ quân Đường cũng không ngừng bị trúng tiễn của quân Thổ Phồn kêu ré lên rồi ngã nhào xuống ngựa, và ỵ như rằng sẽ bị quân Thổ Phồn hung man chặt đầu tức khắc.

Lại hai trăm mấy tên quân Thổ Phồn nhảy vào trận chiến, bọn chúng hung tàn vô cùng, xếp thành mười mấy tiêu đội không ngừng xông vào tấn công quân Đường, hòng đánh cho họ tan rã ra thành từng người riêng lẻ, rồi vây lại giết chết.

Tên binh sĩ quân Đường trẻ tuổi nhất kia không may ngã xuống chiến mã, hắn té nhào xuống đất, ngay lập tức, vài chục tên lính Thổ Phồn lập tức cùng ập đến như bầy sói đói, ai ai mặt mày ghê tởm nhìn chằm chằm đầu người của cậu.

Cậu thanh niên này năm nay cùng lắm được mười sáu.

Đứng trước cái chết, cậu phát hoảng khóc thét lên: “Cha, mẹ, hãy cứu con!”

Lâm Mục gào to: “Không được khóc!”

Hắn liều mạng huơ đao chém chết một tên lính Thổ Phồn hòng đi cứu tên quân Đường thiếu niên kia, nhưng chỉ nghe một tiếng kêu thất thanh ré lên.

Hắn biết việc gì vừa xảy ra, nên đành biết cuộc.

Kiếm của vài chục tên quân Thổ Phồn cùng chém vào quân Đường trẻ kia, cả xác thịt của tan tác.

Một tên binh Thổ Phồn còn giơ cao đầu người và tim gan hắn lên cười ha hả đắc ý.

Lúc này phía quân Đường chỉ còn lại bốn người, họ trơ mắt nhìn cậu lính trẻ chết thảm mà không làm gì được, Lâm Mục và ba tên quân Đường khác đều cắn toạt cả môi, họ thét to như điên như cuồng, dùng hết sức lực cuối cùng ra sức đâm chém, rửa mình bằng máu giặc, giết chết hết tên giặc này đến tên giặc khác, để rồi cuối cùng cũng mở ra được con đường máu, nhất cử xông ra khỏi vòng vây.

Nhưng đội chính Lâm Mục lại cố ý thả bước chậm lại, để chống đỡ truy kích của quân Thổ Phồn thay cho ba thủ hạ mình.

Lúc này người hắn đã bị trúng ba tiễn, bụng bị một kiếm xẻ ngang, cả ruột cũng chảy ra ngoài.

Hắn một tay ôm ghì vào bụng, một tay huơ đao chém giết.

Mình mẩy chiến mã của hắn cũng be bét máu me, xem ra khó mà chống đỡ nổi nữa, “Bụp!” một tiếng, nó ngã quỵ xuống, Lâm Mục bị hất đi té sõng xoài.

Hắn đã không còn đứng lên nổi, gắng gượng lắm mới quỳ được một chán lên, dùng cán đao chống đỡ thân mình đứng dậy.

Ba tên quân Đường đã xông ra khỏi vòng vậy kinh hoảng, quay mình định trở về tiếp cứu, Lâm Mục lớn tiếng chửi rủa: “Cút!

Cút nhanh!

Hãy quay về báo tin cho lão tử!”

Ba tên binh sĩ kia gào to một tiếng, rồi quay người xông vào rừng.

Lúc này, ba mươi mấy tên quân Thổ Phồn đã vây bủa lấy Lâm Mục, bọn chúng giơ cao kiếm từng bước tiến sát vẻ hắn, Lâm Mục cười thảm một tiếng, lẩm ba lẩm bẩm nói: “Lão tử tuyệt không chết dưới tay của các ngươi!”

Nói xong, hắn tự xoay ngược hoành đao, đâm mạnh vào lồng ngực của mình.

Chương 488:Huyết chiến Thả Mạt Trung

Ánh hoàng hôn của An Tây như màu máu, trong đại doanh Thổ Phồn, tiếng trống giục giã vẫn đang ‘tùng! tùng!’ vỗ vang, một vạn năm nghìn quân Thổ Phồn như sóng trào xô cao, vỗ ập tới phía thành Thả Mạt, đây đã là lần công thành thứ ba trong vòng ba ngày của quân Thổ Phồn.

Trong đợt tiến công dò thám của ngày đầu tiên, quân Thổ Phồn chưa thể xông phá mưa tên dày đặc của quân Đường, tử thương mấy trăm người mà bại lui, Lần tiến công thứ hai, quân Thổ Phồn bị máy ném đá của quân Đường đánh đến xương gãy gân bong, tử thương nghìn người, buộc phải khua chiêng tạm thời thu binh.

Sau hai lần dọ thám, Thổ Phồn đã hiểu được các nước phòng thủ của quân Đường, xa thì phòng ngự bằng máy ném đá và máy nó, còn gần thì có cung tên, lúc này, Thượng Gia Tố đã nhận được tin tức, lại một cánh viện quân hai vạn người từ Lhasa qua đây đã đi đến đại doanh Thổ Phồn.

Sự đi đến của hai vạn viện quân này làm cho quân Thổ Phồn sĩ khí tăng mạnh, có sự hậu thuẫn của hai vạn người này, Thượng Gia Tố cũng lòng tin tăng mạnh, việc này đã khiến hắn có đủ binh lực năm vạn người, hắn bèn có thể tập trung binh lực, có thể nhất nhất công phá hết các thành bào của quân Đường, Lúc này thám tử của hắn cũng đã truyền đến tin tức, thủ quân của quân trấn Vu Điền không nhiều, cũng chính là nói, chỉ cần công chiếm được Thả Mạt trấn, toàn bộ phía nam sa mạc Đồ Luân đều bị quân Thổ Phồn chiếm lĩnh, cánh cửa lớn của An Tây cũng sẽ được mở toan ra.

Chính là sự đi đến của hai vạn viện quân làm cho Thượng Gia Tố đã hạ quyết tâm, phải không tiếc bằng mọi giá, chiếm lấy Thả Mạt thành.

Trong tiếng trống tiến công ầm ầm, một vạn năm nghìn đại quân Thổ Phồn chia làm ba phương trận, cùng nhau hướng về quân Đường tuyến đầu đẩy mạnh, nhân số dày đặc, từ trên vùng cao nhìn đi, quân Thổ Phồn màu đen dày đặc chi chít, đông như một đám kiến, bao trùm cả nguyên mảnh đất ngoài thành Thả Mạt.

“Tiến lên!”

Trong tiếng trống, đại tướng Thổ Phồn cao giọng hô lên.

“Giết vào thành trì!”

“Tiến lên!”

Trong tiếng hò hét như sấm dội, đại quân Thổ Phồn tiến vào Thả Mạt thành như dời núi lấp bể, Lần này quân Thổ Phồn đã sử dụng rất nhiều vũ khí công thành, trước hết là bè, cũng chính là mười cây đại thụ cột vào nhau, những cây đại thụ này đều là cây dương đốn được từ vùng ốc đảo phụ cận, vừa thăng vừa dài, mỗi một cây đại thụ đều dài bốn năm trượng, giữ lại các chạc cây, sau khi đem chúng cột chặt lại, bèn trở thành cầu tàu tạm thời, làm cho quân Thổ Phồn có thể xông qua sông hộ thành, mấy trăm quân Thổ Phồn vác lấy một chiếc bè chạy vội, nó đồng thời cũng có thể chế ngự cung tiễn cũng như máy nỏ của quân Đường.

Tiếp theo là bì đấu, đây vốn dĩ là vũ khí phòng ngự của người Hán chế ngự cây lăn đá ném, bây giờ cũng đã bị người Thổ Phồn học được, cái gọi là bì đấu chính là một cái giá dùng gỗ thô dựng nên, bên trên đã che phủ mấy tầng da bò, da bò quết lên một lớp dầu trơn thật dày, rất trơn trượt, lại có góc lệch nhất định, khi cự thạch đập lên da bò, thì dễ bị bật lực trượt bay, cho dù không phải là mỗi phiến cự thạch đều có thể phòng ngự được, nhưng chí ít có thể phòng ngự được bốn thành cự thạch bắn ra.

Một chiếc bì đấu rộng ba trượng, dài năm trượng, phía dưới có trang bị bánh xe gỗ, có thể từ từ đẩy đi, mà ở phía dưới một chiếc bì đấu thì ẩn giấu được ba bốn trăm binh sĩ Thổ Phồn.

Trong tiếng trống chiến, một vạn năm nghìn đại quân Thổ Phồn đã phát động, bè, bì đấu, thang dài cùng với đại quân Thổ Phồn rầm rộ đã hội tụ thành một đợi nước lũ màu đen đồ sộ cuốn đến thành trì.

Trên đầu thành, quân Đường đã chuẩn bị sẵn sàng, hai mươi chiếc máy ném đá hạng nặng hai bên đông tây kêo cả kẽo kẹt kéo căng ra, trong túi ném da đã đặt lên một phiến đá cự thạch nặng một trăm mười cân, mỗi một chiếc máy ném đá cần một trăm năm mươi người kéo đây, quân Đường không thế nào chia ra nhiều binh lực như vậy, bèn do quân Đường chỉ huy, ba nghìn dân phu của thành Thả Mạt phụ trách kéo đẩy máy ném đá.

Đại quân Thổ Phồn càng lúc càng gần, đã bước vào được vạch tám trăm bước, nếu như là chiếc máy ném đá loại siêu lớn của hai trăm người thì có thể ném bắn được rồi, nhưng máy ném đá của Thả Mạt thành hơi nhô, tầm bắn chỉ có năm trăm đến sáu trăm bước xa, tướng Đường phụ trách chỉ huy máy ném đá là lang tướng La Thắng Quân, đây cũng là một tướng lĩnh thuộc dạng thực chiến từ tiểu binh từng bước từng bước đi lên chức vị tướng quân, hắn là thủ tướng của thành Tát Bì, được lệnh của Hạ Lâu Dư Nhuận, thiêu hủy Tát Bì thành, rút lui về Thả Mạt thành.

La Thắng Quán dõi theo làn sóng tiến công của quân Thổ Phồn từng từng bước từng bước ép sát thành trì, mũi giáo tiền quân đã đến bảy trăm bước rồi, máy nỏ của quân Đường đã bắn ra, Ba trăm chiếc thiết tiền dài bốn thước và vô số tên nhỏ dày đặc cùng nhau bắn về phía đại quân Thổ Phồn, trong quân Thổ Phồn khắp nơi người ngã ngựa đổ, mấy trăm binh sĩ Thổ Phồn bị bắn ngã, dục vọng xạ kích mãnh liệt lôi cuốn lấy La Thắng Quân, nhưng cờ đỏ trong tay hắn cuối cùng vẫn không phất xuống, cờ đỏ không phất xuống, hai mươi quân Đường chỉ huy thủ bèn không dám hạ mệnh lệnh xạ kích.

Sáu trăm bước, quân Thổ Phồn cuối cùng đã bước vào tầm bắn của máy ném đá, cờ đỏ trong tay La Thắng Quân cuối cùng đã phất xuống, “Bắn!”

Hai mươi quân Đường chỉ huy thủ gần như là đồng thời xé tiếng thét to.

Máy ném đá hạng nặng đã phát động, hai mươi chiếc đòn bẫy dài dài vung ra, đem hai mươi phiến đá tảng to đập vào trong trận doanh Thổ Phồn, Cự thạch phát ra tiếng rít vít vít, xoay nhanh trong không trung, tốc độ cực nhanh mà xuất hiện trên đỉnh đầu của quân Thổ Phồn, binh sĩ Thổ Phồn gào lên liên hồi, đồng loạt né dạt sang hai bên, hoặc là núp vào trong bì đấu.

‘Uỳnh!’ một tiếng va mạnh, cự thạch đập xuống, cát bụi tung bay, mấy binh sĩ Thổ Phồn trốn tránh không kịp, bị đập thành thịt vụn, sức xông kích mạnh mẽ làm cho cự thạch tiếp tục quay tròn, trực tiếp xông vào trong đám đông binh sĩ Thổ Phồn, nhất thời tiếng thảm kêu inh ỏi, mười mấy binh sĩ bị đập chết, máu bắn tung tóe, toàn khối cự thạch bị nhuốm thành màu đỏ.

Lại là một tiếng vang to, một khối cự thạch đập trúng vào bì đấu, ‘bùng’ một tiếng chấn động mạnh, sự trơn trượt của bì đấu làm cho cự thạch bị mài đi góc cạnh không thể nào đánh hết lực, trượt bay ra ngoài hơn hai mươi mấy bước, khối cự thạch này không đạt được hiệu quả.

Nhưng bì đấu không phải là mỗi một khối đá lớn đều có thể chịu đựng được, điều này còn quyết định ở trình độ nhẵn bóng của bản thân khối đá, nếu như khối đá thô ráp sồ sề, vậy thì bì đấu sẽ rất khó phát huy hiệu quả.

Lại một tiếng đập mạnh, cùng với tiếng xé toạt của khung giá, một chiếc bì đấu bị đập sụp, mấy trăm binh sĩ Thổ Phồn giấu mình dưới bì đấu loạng choạng bỏ ra, không ít người bị cột gỗ đổ sụp đập thương, đau đớn rên rĩ dưới bì đấu.

Đợt phát bắn lần hai của máy ném đá được tiếp tục, hai mươi khối đá ở trên không xoay tròn, rít gió đập tới, đập đến các binh sĩ Thổ Phồn người ngã ngựa đổ, máu thịt bay tứ tung, bì đấu vỡ vụn, bè gãy đứt.

Sát theo đó là đợt phát bắn lần ba, lần bốn.., mỗi một đợt ném đá phát bắn bèn có mấy trăm người thương vong, cho dù máy ném đá uy lực cực lớn, nhưng dù sao số lượng ít, không thể hình thành sức sát thương cực lớn, hơn một vạn đại quân Thổ Phồn đã kéo ùa đến dưới thành, trên thành quân Đường vạn tiễn cùng bắn, tên như mưa đá nước trút, che trời lấp đất mà bắn đi phía quân Thổ Phồn.

Quân Thổ Phồn giơ khiêng nghênh đỡ, không ngừng có người trúng tên chết thảm, trong cơn mưa tên, mấy nghìn binh sĩ Thổ Phồn mang các chiếc bè dài mấy trượng ‘ầm!’ lên đặt vào trên sông hộ thành, bắt đầu bỏ lên phía trên, đã hình thành hai mươi mấy chiếc cầu cây tạm thời, Từng chiếc từng chiếc thang rộng lớn cao tám trượng kê lên trên đầu thành, từng đám từng đám binh Thổ Phồn hung hãn xông lên thang, bắt đầu bỏ lên phía trên, mưa tên của quân Đường bắn nghiên mà đến, gỗ lăn đá ném đập xuống dưới đầu, từng lớp từng lớp binh sĩ Thổ Phồn kêu thảm từ trên chiếc thang ngã xuống, trên người bị tên bắn trúng, đầu bị đập nát, dưới tường thành tử thi chất đống như núi, tiếp theo đó lại có binh sĩ Thổ Phồn điên cuồng leo lên thang, bất chấp tất cả mà xung phong.

Lúc này, trong đại doanh Thổ Phồn lại một lần nữa vang lên tiếng trống, lại một vạn kỵ binh Thổ Phồn lao đến như bay, cát bụi mù mịt, Bọn họ là dùng tốc độ nhanh nhất xuyên qua trong đoạn từ bốn trăm bước đến tám trăm bước trong khu tầm bắn của cự thạch và máy nỏ, cự thạch rít gió mà đến, từng lớp lóp kỵ binh đập nhào, tên của máy nó mạnh mẽ nhanh nhẹn, một mũi tên bèn có thể bắn xuyên qua hai đến ba người, chiến mã hí lên thê thảm, binh sĩ ngã nhào, dưới đá tảng, khắp nơi đều là thi thể và máu me thê thảm đến mức không dám nhìn.

Giờ phút này, quân Thổ Phồn đã đưa vào hai vạn năm nghìn binh sĩ công thành, trận chiến công phòng thành trì đã bước vào giai đoạn gay cấn nhất.

Vào lúc trận chiến công thành ở thành Thả Mạt bước vào ngày thứ ba, bốn vạn chủ lực kỵ binh của quân Đường đã đi đến biển Bồ Xương cách thành Thả Mạt khoáng ngoài xa năm trăm dặm.

Biển Bồ Xương cũng chính là sông Lop Nor ngày nay, Lop Nor của triều Đường vẫn là một vùng biển cả rộng lớn bát ngát, độ mặn cũng không lớn như ngày nay, xung quanh sinh trưởng cây ngô đồng và lùm cây thân gỗ thấp có sức sống rất mạnh mẽ.

Biển Bồ Xương của triều Đường là con đường nam chí tuyến tất yếu phải đi qua của con đường tơ lụa tây tuyến.

Từ Sa Châu ra Dương Quan đi sang hướng tây ba trăm dặm bèn đi đến được biền Bồ Xương, sau đó tiếp tục men theo sông Thả Mạt đi hướng tây nam, bèn có thể đi đến Thả Mạt thành, ở dọc đường có một vùng ốc đảo rộng lớn, là nơi chu cấp quan trọng của thương nhân cũng như quân đội, cũng chính là Tân Cương Nhược Khương huyện ngày nay, quân Đường ở nơi đó đã tu kiến bốn tòa tiểu thành là Nỗ Chi, Điền Hợp, Bồ Đảo và Thất Truân, trở thành một căn cứ quân sự quan trọng của quân Đường, chiến dịch Bá Tiên trấn đối với Thổ Phồn vào năm Thiên Bảo thứ mười một trên lịch sử chính là xảy ra ở nơi này.

Khi bốn vạn quân của Lý Khánh An đi đến vùng ốc đảo này, sấc trời đã từ từ tối rồi, ba vạn quân Đường từ Lũng Hữu chạy sốt vó ngựa kéo đến, đã trải qua thời gian gần một tháng, mắt thấy sắp phải đi đến chiến trường, Lý Khánh An ngược lại không còn vội vã nữa, để làm hết khả năng duy trì thể lực tác chiến của quân Đường, Lý Khánh An hạ lệnh quân Đường trú đóng ngay tại chỗ, sau khi nghỉ ngơi một đêm mới xuất phát.

Dưới màn đêm, tướng sĩ quân Đường hành quân mệt nhoài đều đã đi vào giấc ngủ, chỉ có hơn một nghìn binh tuần canh đi tuần tra ở bốn bề đại doanh, Trong đại doanh, trong đại trướng chủ tướng của Lý Khánh An vẫn đèn đuốc sáng trưng, một chiếc sa bàn không lồ rộng ba trượng, dài năm trượng đã ghép xong, đặt ở giữa đại trướng, chiếc sa bàn này thâu tóm hết ngoại trừ Sindh ra toàn bộ đất khống chế của toàn quân An Tây, là thành quả do gần ngàn binh xích hầu An Tây mất gần một năm mới chế tạo thành.

Bên sa bàn Lý Khánh An và mấy đại tướng tùy quân đang thương nghị quân tình, Lần này Lý Khánh An từ Lũng Hữu trở về, không hề đi cao nguyên phía nam của Kỳ Liên sơn, mà là xuyên qua vào Đại Đấu Bạt cốc, tiến vào Cam Châu.

Chính vì đã đánh một vòng lớn, làm cho nhật trình hành quân của bọn họ trễ đi vài ngày, nhưng Lý Khánh An càng suy nghĩ đến sức chiến đấu và cấp dưỡng của quân Đường, vì vậy sau khi ba vạn quân Đường tiến vào Hà Tây, lại đem theo năm vạn con chiến mã, đồng thời Lệ Phi Thủ Du của Hà Tây lại chia ra một vạn tinh nhuệ đi theo Lý Khánh An cùng đi đến An Tây.

Lý Khánh An đứng trước sa bàn trầm tư rất lâu, hắn đang suy nghĩ toàn bộ chiến cục, Trận chiến Thả Mạt thành chỉ là một khâu trong toàn bộ chiến cục, hắn biết rằng người Hồi Hột nhập xâm hang ổ của người Cát La Lộc, gần như là đem người Cát La Lộc chém tận giết tuyệt, nhưng phía nam có thành Y Lệ, bảy tòa thành bảo thành Cung Nguyệt do quân Đường xây dựng, Toái Hiệp lại có hai vạn quân bắc tiến, kỵ binh Hồi Hột rất khó đột phá tuyến phòng ngự này.

Hắn đã hạ lệnh sáu vạn liên quân tam hồ chia binh hai lộ, một lộ do quân Cát La Lộc đi phía bắc Kim Sơn ngăn chặn lại đường lui của người Hồi Hột, một lộ khác do quân Đồng La và quân Sa Đả đi phía nam Kim Sơn đi đến Huyền trì, từ chính diện ngăn chặn quân Hồi Hột tiến vào Bắc Đình, nhưng để ngăn chặn người Hồi Hột lại thừa cơ xuất binh tiến công Bắc Đình, sáu nghìn quân Hán của Thôi Càn Hữu bèn lưu lại Bắc Đình.

Từ một mức ý nghĩa nào đó, người Cát La Lộc bị chém tận giết tuyệt cũng phù hợp với kỳ vọng của hắn, cứ đề những người Hồ trên thảo nguyên này đi tàn sát lẫn nhau.

Tuy An Tây đã gặp phải nam bắc giáp công, cục thế vô cùng bất lợi, nhưng Lý Khánh An cũng đã phát hiện một số chỗ kỳ diệu của việc địch quân đại cừ tiến công, chủ yếu chính là binh lực của kẻ xâm nhập không nhiều, Hồi Hột chi phái ra ba vạn người, loại xuất binh này không giống như việc tiến công mang tính chiến lược, có một thứ ý nghĩa là nhân lúc cháy nhà mà đi hỏi của thì đúng hơn, điều này cũng đã chứng thực được phán đoán của Lý Khánh An, quân Hồi Hột trải qua sự cắt giảm suy yếu nhiều năm, đã không còn sức lực phát động chiến tranh xâm Đường quy mô lớn nữa, vì vậy chỉ có thể phái ra ba vạn người, tiến hành một sự tiến công với hình thức đánh lén cường đạo.

So với việc nam xâm của quân Hồi Hột, Lý Khánh An chủ tâm nhiều hơn đến lần tiến công An Tây này của quân Thổ Phồn, rất hiển nhiên, đây là sự hỗ trợ lẫn nhau với việc tiến công Lũng Hữu của quân Thổ Phồn, đây là sách lược nhất quán của quân Thổ Phồn, mấy lần phát động chiến dịch xâm Đường, người Thổ Phồn thường đều là hai tuyến đông tây song song tiến hành, từ việc quân Thổ Phồn đã xuất động ba vạn quân tiến công Thả Mạt thành xem ra, nhân số tựa hồ có chút ít ỏi, bọn họ rất có thể còn có ý đồ chiến lược khác nữa.

Lúc này, đại tướng An Bảo Chân ở một bên thấp giọng nói: “Đại tướng quân, ty chức có một điểm kiến nghị.”

An Bảo Chân chính là em trai út của Vũ Lâm đại tướng quân An Bảo Ngọc, năm nay chỉ có hai mươi bốn tuổi, tuổi trẻ tài cao, hắn mười bảy tuổi tòng quân ở Lũng Hữu, năm xưa đi theo Lý Quang Bật cùng đến An Tây, từ một đội chính từ từ tích công thăng làm trung lang tướng, rất được sự yêu thích của Lý Quang Bật, lần này Lý Khánh An từ Lũng Hữu tây quy, Lý Quang Bật chia binh một vạn đi theo, hắn đã tiến cử An Bảo Chân cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An cũng rất yêu mến vị tướng quân trẻ tuổi này, hắn bèn gật đầu cười nói: “Ngươi nói đi.”

An Bảo Chân luôn đi theo Lý Quang Bật ở Thổ Hỏa La, hiểu rất rõ tình thế ở bên đó, hắn bèn khom người nói: “Đại tướng quân, ta nghi ngờ chủ lực của quân Thổ Phồn là muốn tiến công Thổ Hỏa La, sau khi Lý tướng quân từ Thổ Hỏa La trở về Lũng Hữu, quân Đường của Thổ Hỏa La chỉ có tám nghìn người, chủ yếu trú phòng ở mấy mỏ bạc lớn, Thổ Hỏa La chỉ có quân đội bản địa hơn bốn vạn người, sức chiến đấu của bọn họ rất yếu, sẽ không phải là đối thủ của quân Thổ Phồn, hơn nữa quân Thổ Phồn tiến công Thả Mạt, ty chức lo lắng mục đích cuối cùng của bọn chúng là Sơ Lặc, chiếm cứ Sơ Lặc, ngăn chặn quân Đường An Tây chi viện Thổ Hỏa La, ty chức thiên kiến, xin đại tướng quân suy xét.”

Lý Khánh An không nói gì, thật ra điều hắn nghĩ đến cũng là khả năng này.

Bây giờ thế lực của quân Đường đã từ Bắc Đình hướng tây nối tiếp đến Hà Trung, hướng nam trải dài đến Sindh, nếu như hắn là tán phổ Thổ Phồn, vậy thì nếu muốn trường kỳ kháng chiến với quân Đường, thì bắt buộc phải lựa chọn một căn cứ địa có lợi nhất, Thổ Hỏa La rõ ràng là một lựa chọn tốt nhất không cần bàn cãi, hướng bắc có thể đánh Toái Hiệp, hướng tây có thể công Hà Trung, hướng đông có thể chiếm An Tây, hướng nam có thể xuống Sindh, hơn nữa lại nối liền nước non cao nguyên Thổ Phồn, cho dù không thủ được cũng có thể lui về cao nguyên, ngoài ra, Thổ Hỏa La thịnh sản lương thực, cũng có thể cung cấp nguồn hậu cần dồi dào không cạn kiệt cho quân Thổ Phồn.

Nghĩ vậy, hắn bèn lấy qua mấy lá cờ nhỏ, theo thứ tự cắm lên trên Đại Bột Luật và Thổ Hỏa La, sở dĩ không cắm Tiểu Bột Luật, là vì hắn biết được, quân Thổ Phồn không qua được Sa Di hà.

Lý Khánh An đã khẳng định chiến lược tây chinh của quân Thổ Phồn, đánh An Tây là phụ, đánh Thổ Hỏa La mới là chính.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bẩm báo của một quan quân tuần tra: “Đại tướng quân, đội tuần canh của chúng ta ở trong chốn hoang dã ngoài năm mươi dặm phát hiện ra hai binh sĩ quân Đường, bọn họ đều thân mang trọng thương, thân thể vô cùng suy yếu, nhưng bọn họ nói có tình báo quan trọng phải bẩm báo với đại tướng quân.”

Chương 488:Huyết chiến Thả Mạt Trung

Ánh hoàng hôn của An Tây như màu máu, trong đại doanh Thổ Phồn, tiếng trống giục giã vẫn đang ‘tùng! tùng!’ vỗ vang, một vạn năm nghìn quân Thổ Phồn như sóng trào xô cao, vỗ ập tới phía thành Thả Mạt, đây đã là lần công thành thứ ba trong vòng ba ngày của quân Thổ Phồn.

Trong đợt tiến công dò thám của ngày đầu tiên, quân Thổ Phồn chưa thể xông phá mưa tên dày đặc của quân Đường, tử thương mấy trăm người mà bại lui, Lần tiến công thứ hai, quân Thổ Phồn bị máy ném đá của quân Đường đánh đến xương gãy gân bong, tử thương nghìn người, buộc phải khua chiêng tạm thời thu binh.

Sau hai lần dọ thám, Thổ Phồn đã hiểu được các nước phòng thủ của quân Đường, xa thì phòng ngự bằng máy ném đá và máy nó, còn gần thì có cung tên, lúc này, Thượng Gia Tố đã nhận được tin tức, lại một cánh viện quân hai vạn người từ Lhasa qua đây đã đi đến đại doanh Thổ Phồn.

Sự đi đến của hai vạn viện quân này làm cho quân Thổ Phồn sĩ khí tăng mạnh, có sự hậu thuẫn của hai vạn người này, Thượng Gia Tố cũng lòng tin tăng mạnh, việc này đã khiến hắn có đủ binh lực năm vạn người, hắn bèn có thể tập trung binh lực, có thể nhất nhất công phá hết các thành bào của quân Đường, Lúc này thám tử của hắn cũng đã truyền đến tin tức, thủ quân của quân trấn Vu Điền không nhiều, cũng chính là nói, chỉ cần công chiếm được Thả Mạt trấn, toàn bộ phía nam sa mạc Đồ Luân đều bị quân Thổ Phồn chiếm lĩnh, cánh cửa lớn của An Tây cũng sẽ được mở toan ra.

Chính là sự đi đến của hai vạn viện quân làm cho Thượng Gia Tố đã hạ quyết tâm, phải không tiếc bằng mọi giá, chiếm lấy Thả Mạt thành.

Trong tiếng trống tiến công ầm ầm, một vạn năm nghìn đại quân Thổ Phồn chia làm ba phương trận, cùng nhau hướng về quân Đường tuyến đầu đẩy mạnh, nhân số dày đặc, từ trên vùng cao nhìn đi, quân Thổ Phồn màu đen dày đặc chi chít, đông như một đám kiến, bao trùm cả nguyên mảnh đất ngoài thành Thả Mạt.

“Tiến lên!”

Trong tiếng trống, đại tướng Thổ Phồn cao giọng hô lên.

“Giết vào thành trì!”

“Tiến lên!”

Trong tiếng hò hét như sấm dội, đại quân Thổ Phồn tiến vào Thả Mạt thành như dời núi lấp bể, Lần này quân Thổ Phồn đã sử dụng rất nhiều vũ khí công thành, trước hết là bè, cũng chính là mười cây đại thụ cột vào nhau, những cây đại thụ này đều là cây dương đốn được từ vùng ốc đảo phụ cận, vừa thăng vừa dài, mỗi một cây đại thụ đều dài bốn năm trượng, giữ lại các chạc cây, sau khi đem chúng cột chặt lại, bèn trở thành cầu tàu tạm thời, làm cho quân Thổ Phồn có thể xông qua sông hộ thành, mấy trăm quân Thổ Phồn vác lấy một chiếc bè chạy vội, nó đồng thời cũng có thể chế ngự cung tiễn cũng như máy nỏ của quân Đường.

Tiếp theo là bì đấu, đây vốn dĩ là vũ khí phòng ngự của người Hán chế ngự cây lăn đá ném, bây giờ cũng đã bị người Thổ Phồn học được, cái gọi là bì đấu chính là một cái giá dùng gỗ thô dựng nên, bên trên đã che phủ mấy tầng da bò, da bò quết lên một lớp dầu trơn thật dày, rất trơn trượt, lại có góc lệch nhất định, khi cự thạch đập lên da bò, thì dễ bị bật lực trượt bay, cho dù không phải là mỗi phiến cự thạch đều có thể phòng ngự được, nhưng chí ít có thể phòng ngự được bốn thành cự thạch bắn ra.

Một chiếc bì đấu rộng ba trượng, dài năm trượng, phía dưới có trang bị bánh xe gỗ, có thể từ từ đẩy đi, mà ở phía dưới một chiếc bì đấu thì ẩn giấu được ba bốn trăm binh sĩ Thổ Phồn.

Trong tiếng trống chiến, một vạn năm nghìn đại quân Thổ Phồn đã phát động, bè, bì đấu, thang dài cùng với đại quân Thổ Phồn rầm rộ đã hội tụ thành một đợi nước lũ màu đen đồ sộ cuốn đến thành trì.

Trên đầu thành, quân Đường đã chuẩn bị sẵn sàng, hai mươi chiếc máy ném đá hạng nặng hai bên đông tây kêo cả kẽo kẹt kéo căng ra, trong túi ném da đã đặt lên một phiến đá cự thạch nặng một trăm mười cân, mỗi một chiếc máy ném đá cần một trăm năm mươi người kéo đây, quân Đường không thế nào chia ra nhiều binh lực như vậy, bèn do quân Đường chỉ huy, ba nghìn dân phu của thành Thả Mạt phụ trách kéo đẩy máy ném đá.

Đại quân Thổ Phồn càng lúc càng gần, đã bước vào được vạch tám trăm bước, nếu như là chiếc máy ném đá loại siêu lớn của hai trăm người thì có thể ném bắn được rồi, nhưng máy ném đá của Thả Mạt thành hơi nhô, tầm bắn chỉ có năm trăm đến sáu trăm bước xa, tướng Đường phụ trách chỉ huy máy ném đá là lang tướng La Thắng Quân, đây cũng là một tướng lĩnh thuộc dạng thực chiến từ tiểu binh từng bước từng bước đi lên chức vị tướng quân, hắn là thủ tướng của thành Tát Bì, được lệnh của Hạ Lâu Dư Nhuận, thiêu hủy Tát Bì thành, rút lui về Thả Mạt thành.

La Thắng Quán dõi theo làn sóng tiến công của quân Thổ Phồn từng từng bước từng bước ép sát thành trì, mũi giáo tiền quân đã đến bảy trăm bước rồi, máy nỏ của quân Đường đã bắn ra, Ba trăm chiếc thiết tiền dài bốn thước và vô số tên nhỏ dày đặc cùng nhau bắn về phía đại quân Thổ Phồn, trong quân Thổ Phồn khắp nơi người ngã ngựa đổ, mấy trăm binh sĩ Thổ Phồn bị bắn ngã, dục vọng xạ kích mãnh liệt lôi cuốn lấy La Thắng Quân, nhưng cờ đỏ trong tay hắn cuối cùng vẫn không phất xuống, cờ đỏ không phất xuống, hai mươi quân Đường chỉ huy thủ bèn không dám hạ mệnh lệnh xạ kích.

Sáu trăm bước, quân Thổ Phồn cuối cùng đã bước vào tầm bắn của máy ném đá, cờ đỏ trong tay La Thắng Quân cuối cùng đã phất xuống, “Bắn!”

Hai mươi quân Đường chỉ huy thủ gần như là đồng thời xé tiếng thét to.

Máy ném đá hạng nặng đã phát động, hai mươi chiếc đòn bẫy dài dài vung ra, đem hai mươi phiến đá tảng to đập vào trong trận doanh Thổ Phồn, Cự thạch phát ra tiếng rít vít vít, xoay nhanh trong không trung, tốc độ cực nhanh mà xuất hiện trên đỉnh đầu của quân Thổ Phồn, binh sĩ Thổ Phồn gào lên liên hồi, đồng loạt né dạt sang hai bên, hoặc là núp vào trong bì đấu.

‘Uỳnh!’ một tiếng va mạnh, cự thạch đập xuống, cát bụi tung bay, mấy binh sĩ Thổ Phồn trốn tránh không kịp, bị đập thành thịt vụn, sức xông kích mạnh mẽ làm cho cự thạch tiếp tục quay tròn, trực tiếp xông vào trong đám đông binh sĩ Thổ Phồn, nhất thời tiếng thảm kêu inh ỏi, mười mấy binh sĩ bị đập chết, máu bắn tung tóe, toàn khối cự thạch bị nhuốm thành màu đỏ.

Lại là một tiếng vang to, một khối cự thạch đập trúng vào bì đấu, ‘bùng’ một tiếng chấn động mạnh, sự trơn trượt của bì đấu làm cho cự thạch bị mài đi góc cạnh không thể nào đánh hết lực, trượt bay ra ngoài hơn hai mươi mấy bước, khối cự thạch này không đạt được hiệu quả.

Nhưng bì đấu không phải là mỗi một khối đá lớn đều có thể chịu đựng được, điều này còn quyết định ở trình độ nhẵn bóng của bản thân khối đá, nếu như khối đá thô ráp sồ sề, vậy thì bì đấu sẽ rất khó phát huy hiệu quả.

Lại một tiếng đập mạnh, cùng với tiếng xé toạt của khung giá, một chiếc bì đấu bị đập sụp, mấy trăm binh sĩ Thổ Phồn giấu mình dưới bì đấu loạng choạng bỏ ra, không ít người bị cột gỗ đổ sụp đập thương, đau đớn rên rĩ dưới bì đấu.

Đợt phát bắn lần hai của máy ném đá được tiếp tục, hai mươi khối đá ở trên không xoay tròn, rít gió đập tới, đập đến các binh sĩ Thổ Phồn người ngã ngựa đổ, máu thịt bay tứ tung, bì đấu vỡ vụn, bè gãy đứt.

Sát theo đó là đợt phát bắn lần ba, lần bốn.., mỗi một đợt ném đá phát bắn bèn có mấy trăm người thương vong, cho dù máy ném đá uy lực cực lớn, nhưng dù sao số lượng ít, không thể hình thành sức sát thương cực lớn, hơn một vạn đại quân Thổ Phồn đã kéo ùa đến dưới thành, trên thành quân Đường vạn tiễn cùng bắn, tên như mưa đá nước trút, che trời lấp đất mà bắn đi phía quân Thổ Phồn.

Quân Thổ Phồn giơ khiêng nghênh đỡ, không ngừng có người trúng tên chết thảm, trong cơn mưa tên, mấy nghìn binh sĩ Thổ Phồn mang các chiếc bè dài mấy trượng ‘ầm!’ lên đặt vào trên sông hộ thành, bắt đầu bỏ lên phía trên, đã hình thành hai mươi mấy chiếc cầu cây tạm thời, Từng chiếc từng chiếc thang rộng lớn cao tám trượng kê lên trên đầu thành, từng đám từng đám binh Thổ Phồn hung hãn xông lên thang, bắt đầu bỏ lên phía trên, mưa tên của quân Đường bắn nghiên mà đến, gỗ lăn đá ném đập xuống dưới đầu, từng lớp từng lớp binh sĩ Thổ Phồn kêu thảm từ trên chiếc thang ngã xuống, trên người bị tên bắn trúng, đầu bị đập nát, dưới tường thành tử thi chất đống như núi, tiếp theo đó lại có binh sĩ Thổ Phồn điên cuồng leo lên thang, bất chấp tất cả mà xung phong.

Lúc này, trong đại doanh Thổ Phồn lại một lần nữa vang lên tiếng trống, lại một vạn kỵ binh Thổ Phồn lao đến như bay, cát bụi mù mịt, Bọn họ là dùng tốc độ nhanh nhất xuyên qua trong đoạn từ bốn trăm bước đến tám trăm bước trong khu tầm bắn của cự thạch và máy nỏ, cự thạch rít gió mà đến, từng lớp lóp kỵ binh đập nhào, tên của máy nó mạnh mẽ nhanh nhẹn, một mũi tên bèn có thể bắn xuyên qua hai đến ba người, chiến mã hí lên thê thảm, binh sĩ ngã nhào, dưới đá tảng, khắp nơi đều là thi thể và máu me thê thảm đến mức không dám nhìn.

Giờ phút này, quân Thổ Phồn đã đưa vào hai vạn năm nghìn binh sĩ công thành, trận chiến công phòng thành trì đã bước vào giai đoạn gay cấn nhất.

Vào lúc trận chiến công thành ở thành Thả Mạt bước vào ngày thứ ba, bốn vạn chủ lực kỵ binh của quân Đường đã đi đến biển Bồ Xương cách thành Thả Mạt khoáng ngoài xa năm trăm dặm.

Biển Bồ Xương cũng chính là sông Lop Nor ngày nay, Lop Nor của triều Đường vẫn là một vùng biển cả rộng lớn bát ngát, độ mặn cũng không lớn như ngày nay, xung quanh sinh trưởng cây ngô đồng và lùm cây thân gỗ thấp có sức sống rất mạnh mẽ.

Biển Bồ Xương của triều Đường là con đường nam chí tuyến tất yếu phải đi qua của con đường tơ lụa tây tuyến.

Từ Sa Châu ra Dương Quan đi sang hướng tây ba trăm dặm bèn đi đến được biền Bồ Xương, sau đó tiếp tục men theo sông Thả Mạt đi hướng tây nam, bèn có thể đi đến Thả Mạt thành, ở dọc đường có một vùng ốc đảo rộng lớn, là nơi chu cấp quan trọng của thương nhân cũng như quân đội, cũng chính là Tân Cương Nhược Khương huyện ngày nay, quân Đường ở nơi đó đã tu kiến bốn tòa tiểu thành là Nỗ Chi, Điền Hợp, Bồ Đảo và Thất Truân, trở thành một căn cứ quân sự quan trọng của quân Đường, chiến dịch Bá Tiên trấn đối với Thổ Phồn vào năm Thiên Bảo thứ mười một trên lịch sử chính là xảy ra ở nơi này.

Khi bốn vạn quân của Lý Khánh An đi đến vùng ốc đảo này, sấc trời đã từ từ tối rồi, ba vạn quân Đường từ Lũng Hữu chạy sốt vó ngựa kéo đến, đã trải qua thời gian gần một tháng, mắt thấy sắp phải đi đến chiến trường, Lý Khánh An ngược lại không còn vội vã nữa, để làm hết khả năng duy trì thể lực tác chiến của quân Đường, Lý Khánh An hạ lệnh quân Đường trú đóng ngay tại chỗ, sau khi nghỉ ngơi một đêm mới xuất phát.

Dưới màn đêm, tướng sĩ quân Đường hành quân mệt nhoài đều đã đi vào giấc ngủ, chỉ có hơn một nghìn binh tuần canh đi tuần tra ở bốn bề đại doanh, Trong đại doanh, trong đại trướng chủ tướng của Lý Khánh An vẫn đèn đuốc sáng trưng, một chiếc sa bàn không lồ rộng ba trượng, dài năm trượng đã ghép xong, đặt ở giữa đại trướng, chiếc sa bàn này thâu tóm hết ngoại trừ Sindh ra toàn bộ đất khống chế của toàn quân An Tây, là thành quả do gần ngàn binh xích hầu An Tây mất gần một năm mới chế tạo thành.

Bên sa bàn Lý Khánh An và mấy đại tướng tùy quân đang thương nghị quân tình, Lần này Lý Khánh An từ Lũng Hữu trở về, không hề đi cao nguyên phía nam của Kỳ Liên sơn, mà là xuyên qua vào Đại Đấu Bạt cốc, tiến vào Cam Châu.

Chính vì đã đánh một vòng lớn, làm cho nhật trình hành quân của bọn họ trễ đi vài ngày, nhưng Lý Khánh An càng suy nghĩ đến sức chiến đấu và cấp dưỡng của quân Đường, vì vậy sau khi ba vạn quân Đường tiến vào Hà Tây, lại đem theo năm vạn con chiến mã, đồng thời Lệ Phi Thủ Du của Hà Tây lại chia ra một vạn tinh nhuệ đi theo Lý Khánh An cùng đi đến An Tây.

Lý Khánh An đứng trước sa bàn trầm tư rất lâu, hắn đang suy nghĩ toàn bộ chiến cục, Trận chiến Thả Mạt thành chỉ là một khâu trong toàn bộ chiến cục, hắn biết rằng người Hồi Hột nhập xâm hang ổ của người Cát La Lộc, gần như là đem người Cát La Lộc chém tận giết tuyệt, nhưng phía nam có thành Y Lệ, bảy tòa thành bảo thành Cung Nguyệt do quân Đường xây dựng, Toái Hiệp lại có hai vạn quân bắc tiến, kỵ binh Hồi Hột rất khó đột phá tuyến phòng ngự này.

Hắn đã hạ lệnh sáu vạn liên quân tam hồ chia binh hai lộ, một lộ do quân Cát La Lộc đi phía bắc Kim Sơn ngăn chặn lại đường lui của người Hồi Hột, một lộ khác do quân Đồng La và quân Sa Đả đi phía nam Kim Sơn đi đến Huyền trì, từ chính diện ngăn chặn quân Hồi Hột tiến vào Bắc Đình, nhưng để ngăn chặn người Hồi Hột lại thừa cơ xuất binh tiến công Bắc Đình, sáu nghìn quân Hán của Thôi Càn Hữu bèn lưu lại Bắc Đình.

Từ một mức ý nghĩa nào đó, người Cát La Lộc bị chém tận giết tuyệt cũng phù hợp với kỳ vọng của hắn, cứ đề những người Hồ trên thảo nguyên này đi tàn sát lẫn nhau.

Tuy An Tây đã gặp phải nam bắc giáp công, cục thế vô cùng bất lợi, nhưng Lý Khánh An cũng đã phát hiện một số chỗ kỳ diệu của việc địch quân đại cừ tiến công, chủ yếu chính là binh lực của kẻ xâm nhập không nhiều, Hồi Hột chi phái ra ba vạn người, loại xuất binh này không giống như việc tiến công mang tính chiến lược, có một thứ ý nghĩa là nhân lúc cháy nhà mà đi hỏi của thì đúng hơn, điều này cũng đã chứng thực được phán đoán của Lý Khánh An, quân Hồi Hột trải qua sự cắt giảm suy yếu nhiều năm, đã không còn sức lực phát động chiến tranh xâm Đường quy mô lớn nữa, vì vậy chỉ có thể phái ra ba vạn người, tiến hành một sự tiến công với hình thức đánh lén cường đạo.

So với việc nam xâm của quân Hồi Hột, Lý Khánh An chủ tâm nhiều hơn đến lần tiến công An Tây này của quân Thổ Phồn, rất hiển nhiên, đây là sự hỗ trợ lẫn nhau với việc tiến công Lũng Hữu của quân Thổ Phồn, đây là sách lược nhất quán của quân Thổ Phồn, mấy lần phát động chiến dịch xâm Đường, người Thổ Phồn thường đều là hai tuyến đông tây song song tiến hành, từ việc quân Thổ Phồn đã xuất động ba vạn quân tiến công Thả Mạt thành xem ra, nhân số tựa hồ có chút ít ỏi, bọn họ rất có thể còn có ý đồ chiến lược khác nữa.

Lúc này, đại tướng An Bảo Chân ở một bên thấp giọng nói: “Đại tướng quân, ty chức có một điểm kiến nghị.”

An Bảo Chân chính là em trai út của Vũ Lâm đại tướng quân An Bảo Ngọc, năm nay chỉ có hai mươi bốn tuổi, tuổi trẻ tài cao, hắn mười bảy tuổi tòng quân ở Lũng Hữu, năm xưa đi theo Lý Quang Bật cùng đến An Tây, từ một đội chính từ từ tích công thăng làm trung lang tướng, rất được sự yêu thích của Lý Quang Bật, lần này Lý Khánh An từ Lũng Hữu tây quy, Lý Quang Bật chia binh một vạn đi theo, hắn đã tiến cử An Bảo Chân cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An cũng rất yêu mến vị tướng quân trẻ tuổi này, hắn bèn gật đầu cười nói: “Ngươi nói đi.”

An Bảo Chân luôn đi theo Lý Quang Bật ở Thổ Hỏa La, hiểu rất rõ tình thế ở bên đó, hắn bèn khom người nói: “Đại tướng quân, ta nghi ngờ chủ lực của quân Thổ Phồn là muốn tiến công Thổ Hỏa La, sau khi Lý tướng quân từ Thổ Hỏa La trở về Lũng Hữu, quân Đường của Thổ Hỏa La chỉ có tám nghìn người, chủ yếu trú phòng ở mấy mỏ bạc lớn, Thổ Hỏa La chỉ có quân đội bản địa hơn bốn vạn người, sức chiến đấu của bọn họ rất yếu, sẽ không phải là đối thủ của quân Thổ Phồn, hơn nữa quân Thổ Phồn tiến công Thả Mạt, ty chức lo lắng mục đích cuối cùng của bọn chúng là Sơ Lặc, chiếm cứ Sơ Lặc, ngăn chặn quân Đường An Tây chi viện Thổ Hỏa La, ty chức thiên kiến, xin đại tướng quân suy xét.”

Lý Khánh An không nói gì, thật ra điều hắn nghĩ đến cũng là khả năng này.

Bây giờ thế lực của quân Đường đã từ Bắc Đình hướng tây nối tiếp đến Hà Trung, hướng nam trải dài đến Sindh, nếu như hắn là tán phổ Thổ Phồn, vậy thì nếu muốn trường kỳ kháng chiến với quân Đường, thì bắt buộc phải lựa chọn một căn cứ địa có lợi nhất, Thổ Hỏa La rõ ràng là một lựa chọn tốt nhất không cần bàn cãi, hướng bắc có thể đánh Toái Hiệp, hướng tây có thể công Hà Trung, hướng đông có thể chiếm An Tây, hướng nam có thể xuống Sindh, hơn nữa lại nối liền nước non cao nguyên Thổ Phồn, cho dù không thủ được cũng có thể lui về cao nguyên, ngoài ra, Thổ Hỏa La thịnh sản lương thực, cũng có thể cung cấp nguồn hậu cần dồi dào không cạn kiệt cho quân Thổ Phồn.

Nghĩ vậy, hắn bèn lấy qua mấy lá cờ nhỏ, theo thứ tự cắm lên trên Đại Bột Luật và Thổ Hỏa La, sở dĩ không cắm Tiểu Bột Luật, là vì hắn biết được, quân Thổ Phồn không qua được Sa Di hà.

Lý Khánh An đã khẳng định chiến lược tây chinh của quân Thổ Phồn, đánh An Tây là phụ, đánh Thổ Hỏa La mới là chính.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bẩm báo của một quan quân tuần tra: “Đại tướng quân, đội tuần canh của chúng ta ở trong chốn hoang dã ngoài năm mươi dặm phát hiện ra hai binh sĩ quân Đường, bọn họ đều thân mang trọng thương, thân thể vô cùng suy yếu, nhưng bọn họ nói có tình báo quan trọng phải bẩm báo với đại tướng quân.”

Chương 489:Huyết chiến Thả Mạt Hạ

Hai người bị thương được quân Đường phát hiện chính là hai tên binh sĩ còn sống sót trốn ra khỏi hồ Ô Lan của đội tuần tra, Họ vốn dĩ có ba người cùng trốn, lúc quân Thổ Phồn đuổi theo lại có một người bị bắn chết, cuối cùng còn lại hai người họ, Bọn họ trốn về đến Tát Bì thành nhưng lại phát hiện Tát Bì thành đã bị thiêu hủy, quân Đường đã không biết đi đâu, bọn họ lại tiếp tục đến Thả Mạt thành, nhưng Thả Mạt thành chiến sự đang hồi gay gắt, hai người họ căn bàn không cách nào về thành nên đành phải quay đầu đến Nỏ Chi thành, cuối cùng do thể lực không cầm cự nổi ngã gục ngất giữa thào nguyên, May mà bị xích hầu quân Đường phát hiện, nếu không e rằng đã trở thành miếng mồi ngon của bọn sói hoang.

Mười mấy tên thân binh dừng cáng khiêng hai tên lính tuần mình mẩy máu me này vào đại trướng trong quân, hai tên lính này giờ cũng đã tinh lại, họ nhìn thấy Lý Khánh An, bèn sắng sượng đòi đứng dậy quỳ lạy.

Lý Khánh An đi lên ghì hai người họ lại nói: “Hai ngươi đều bị thương trên người, đừng có đứng dậy nữa!”

“Đa tạ.., đại tựớng quân, bọn thuộc hạ là tuần tra Tát Bì thành, có.., có quân tình quan trọng phải bẩm báo.”

Giọng nói của hai người đều vô cùng yếu ớt, từng chữ nói ra đều rất khó khăn, Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Hãy nói quân tình quan trọng trước, sau đó lập tức đi liệu thương, Công tích của các ngươi ta sẽ luận thưởng sau.”

“Bọn thuộc hạ không cần thường.., chỉ là tình báo vô cùng quan trọng, không trực tiếp nói với.., đại tướng quân, sẽ có lỗi.., với các anh em đã hi sinh..

Một binh sĩ đã nói không nên lòi, một binh sĩ khác tiếp tục nói: “Hồ Ô Lan là hậu cần trọng địa của quân Thổ Phồn, bọn họ còn có hai vạn trọng binh chi viện Thả Mạt thành, xin đại tướng quân hãy tức tốc phát binh hồ Ô Lan.”

“Ta biết rồi, các ngươi đi xuống nghỉ ngơi đã, hãy điều trị cho khỏe đã rồi kể lại việc các ngươi đã gặp phải sau.”

Lý Khánh An khoát tay, thân binh lập tức khiêng hai người họ xuống.

Còn hắn vội quay người đứng lại trước sa bàn, truy tìm hồ Ô Lan mà bọn binh sĩ đã nói, Cách Tát Bì Trạch chừng một trăm tám mươi dặm, dưới chân Côn Luân, nằm ven vùng bồn địa Sài Đạt Mộc, là nơi buộc phải qua khi đi đường phía nam Kỳ Liên Sơn từ Lũng Hữu đến An Tây.

Lý Khánh An đã đánh trận nhiều năm với quân Thổ Phồn, hắn rất ư hiểu tập tính của chúng.

Lúc ban đầu người Thổ Phồn đều theo chế độ bộ lạc, một trận chiến sẽ do cả bộ lạc cùng tham dự, nam nhân đi đánh giặc phía trước, nữ nhân và gia quyến già trẻ sẽ ở hậu phương không xa, một khi quân Thổ Phồn bị đánh bại, các gia quyến hậu phương thường đều chạy không kịp mà trở thành tù binh của quân Đường, Đây luôn là nỗi đau của người Thổ Phồn.

Mấy năm nay cũng có nghe nói nội bộ Thổ Phồn có chút cải cách, xây dựng được hệ thống “nô” là nhân viên chuyên chức hậu cần quân sự, Ty cũng là tùy tùng du mục đi theo, nhưng đã không còn là gia quyến tùy tùng trước đây, bọn họ kỳ thức chính là nô bộc của người Thổ Phồn, phần lớn đều là thanh niên trai tráng, trong họ còn có nô lệ người Hán bị bắt cóc từ Đường triều, nhưng nhiều hơn nữa là thanh niên của các dân tộc thiểu số Thổ Hỗn, Man, Khang, Đáng Hạng...

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, quân viễn chinh Thổ Phồn từ Lhasa xuất phát, vượt qua cao nguyên, nếu không có một đội hậu cần lớn mạnh đi theo, bọn họ căn bản không cách nào viền chinh, Có thể nói, chi viện hậu cần sau lưng của người Thổ Phồn chính là sinh mạng của họ, đấy cũng chính là lý do vì sao người Thổ Phồn phải vội vã đánh chiếm Thổ Hỏa La để làm căn cứ hậu cần.

Lý Khánh An trầm tư một hồi, xong hắn bèn vẫy tay gọi An Bảo Chân bên đứng bên đại trướng, An Bảo Chân thấy đại tướng quân gọi mình vội đi lên khom người: “Có mạt tướng!”

“An tướng quân, ta giao cho ngươi một nhiệm vụ.”

An Bảo Chân đại hỉ, hắn biết đấy là việc gì, lập tức quỳ một chân xuống nói: “Mạt tướng tuân lệnh!”

Lý Khánh An không nhịn nổi phì cười, hắn còn chưa nói là việc gì thì tên này đã tuân lệnh rồi, bèn gật gật đầu nói: “Ta cho ngươi năm ngàn kỵ binh tinh nhuệ, ngươi lập tức đi đến hồ Ô Lan, quét sạch sào huyệt của bọn quân Thổ Phồn cho ta, Trên đường nếu gặp được đội ngũ vận chuyển bổ cấp ngươi cũng tuyệt không được thả họ sống sót.”

“Mạt tướng hiểu, mạt tướng sẽ xuất phát ngay.”

An Bảo Chân hành một quân lễ xong lập tức vội vã lui xuống, Lúc này Lý Khánh An lại quay sang nói với các quan tướng khác: “Truyền lệnh của ta xuống, đại quân canh ba xuất phát!”

Dù cho sắc trời đã dần tối, nhưng trận chiến quyết liệt ngoài thành Thả Mạt vẫn được tiến hành, Thượng Gia Tố đã trước sau cho ba vạn đại quân vào công thành.

Dù cho lúc này trời đã tối, đều không có lợi cho song phương tác chiến, nhưng trận chiến đã được tiến hành đến thời khắc sôi sục, ai cũng không muốn dừng lại.

Gần hai vạn năm ngàn người đại quân Thổ Phồn đã toàn bộ vượt qua được hộ thành hà, dưới thành thi thể chất cao như núi, những dòng máu lan chảy xuống sông hộ thành đã nhuốm đõ nước trong đó thành một màu đỏ thắm của chết chóc.

Quân Thổ Phồn dưới thành vạn tiễn cùng phát, trên dưới thành bỗng chốc tiễn phóng như vũ bão, đan xen thành tấm lưới chằng chịt.

Quân Thổ Phồn giơ cao khiêng chắn, mặc cho đá gỗ lăn xuống đập lên xác đồng đội leo lên thang leo thành tiến công lên thành, Mỗi một thời khắc, mỗi một thoáng chốc đều có binh sĩ Thổ Phồn trúng phải tiễn, bị đá to và gỗ lớn đập phải cho mẻ đầu sứt trán thét lên thảm thiết ngã xuống.

Trên thành đầu, mười mấy tên quân Đường cùng cố thủ tại một gò thành, ba bốn người đương đánh chống đỡ với binh sĩ Thổ Phồn định tiếp tục trèo lên thành, còn các binh sĩ quân Đường khác bắt đầu bắn tiễn hai bên những binh sĩ đã lên tới đầu thành, có kẻ thì giơ cao đá tảng to ném xuống binh sĩ Thổ Phồn đang gào thét.

Lúc này, một tên quân Đường rú lên thảm thiết, hắn bị trúng một tiễn vào trán từ phía dưới bắn lên, ngã nhào xuống, một quân Đường khác lập tức đi lên thay thế vị trí của hắn, Sau gần một canh giờ quyết chiến, quân Đường cũng bị tổn thất trầm trọng, thương vong hơn ngàn người, phần lớn đều bị tiễn bắn chết, cũng có một phần do xông lên đánh nhau với quân Thổ Phồn mà trận vong.

Lúc này, một tên quân Đường tìm được một cây xiên sắt đến, xỉa ngay vào thanh chắn ngang của thang leo thành gắng sức đẩy ra ngoài: “Các ngươi mau đến giúp ta!”

Hắn lớn tiếng gào lên.

Mười mấy tên quân Đường bỏ bắn tên, lũ lượt đi lên giúp hắn, moi người cùng hô to: “Một, hai, ba!”

Chiếc thang leo thành hạng nặng được dựng lên từ từ đẩy ra ngoài.

Thang leo thành dừng ngưỡng ra sau, trọng tâm được đẩy ra, trên thang có gần trăm tên binh sĩ Thổ Phồn phát ra tiếng kêu thảm thiết, có người từ trên thang rơi xuống, phần lớn người cũng thang bị hất ra ngoài xa, “Đùng!”

Tiếng vang ầm trời, thang bị đẩy văng ra, ngã xuống vờ tung, Hơn trăm người trên thang hoặc chết hoặc thương đã không còn động nổi.

Nhưng tại góc phía tây của thành, quân Đường lại xuất hiện nguy cơ.

Tường thành dài gần trăm trượng ở đây là nơi đặt máy ném đá, quân Đường không nhiều, chủ yếu chỉ có ba trăm tên quân Đường và hàng ngàn tên dân phu canh gác.

Tướng lĩnh chỉ huy công thành của Thổ Phồn đã phát hiện được sơ hở phòng thủ này, hắn lập tức hạ lệnh cho cỗ thang leo thành lăng lặng thay đổi lộ trình, sửa thành tấn công góc này, và lại điều thêm sáu trăm tên kỵ binh tinh nhuệ Hồng bài quân nặng ký nhất, cũng chính là cấm vệ quân của tán phổ Thổ Phồn.

Bọn họ là ba vạn người được chọn ra từ mấy mươi vạn đại quân, người nào người ấy thân cao sức mạnh, tác chiến hung hãn.

Lần tây chinh này Thổ Phồn tán phổ cũng phái tám ngàn Hồng bài quân tham dự vào trận chiến thành Thả Mạt này.

Sắc trời đen tối như mịt, trong trận hỗn chiến Hạ Lâu Dư Nhuận vẫn chưa phát hiện được ý đồ của quân Thổ Phồn, vài trăm tinh nhuệ của Thổ Phồn tức tốc leo không ngừng leo lên, dân phu canh gác phía đoạn phía tây thành nam đã bắt đầu hỗn loạn, Bọn họ không dám ném đá tảng xuống, có kẻ dùng giáo trường đâm bừa trên thang thành, lớn tiếng nhỏ tiếng la thét, cả góc thành bỗng chốc loạn cả lên.

Chỉ trong một chốc, mười mấy quân Thổ Phồn cùng xuất hiện trên thành đầu phía tây, đứng đầu là một bách phu trưởng Thổ Phồn hung hãn cực kỳ, Mới vừa leo lên hắn đã cho ngay kiếm phủ đầu chém bay đầu tên dân phu trước mặt.

Mặt hắn được bôi hắc sa, trông hung hãng ghê tởm, Mấy tên dân phu khác trên gò thành nhìn thấy hắn đã hồn bay phách lạc, vội bỏ giáo trường quay lưng bỏ chạy, Trên thành đầu bỗng chốc trống vắng, mấy tên quân Đường bên cạnh thấy tình hình khán cấp vội cùng xông lên, nhưng tên bách phu trưởng này đã nắm được thời cơ trong chốc lát này, hắn nhảy phóc cái lên thành đầu, tay trái cầm khiêng chắn, tay phải cầm kiếm chém liên tay, chỉ trong một chớp mắt lại ba tên dân phu chết dưới tay hắn, Hắn thấy binh sĩ quân Đường xông lên bèn hét to một tiếng nhảy xuống lỗ châu mai hỗn chiến cùng quân Đường.

Lúc này, lại có thêm mười mấy tên binh sĩ Thổ Phồn xông lên lỗ hổng này trên thành đầu, những tên binh sĩ này đều người bận áo giáp xích, thân cao sức lớn, tướng mạo hung hăng, bọn chúng xông vào đám dân phu như lang như hổ, chỉ một chốc đã có bốn năm chục dân phu bị giết chết.

Bọn dân phu hoảng hốt khiếp đảm vội quay lưng bỏ chạy, Trên thành đầu bỗng chốc loạn lên.

Phần phòng ngự của thành đoạn tường thành này do La Thắng Quân phụ trách, hắn đương dẫn hơn ngàn tên quân Đường tác chiến với ba mươi mấy cỗ thang leo thành của quân Thổ Phồn, bỗng nghe tiếng kêu thảm thiết inh ỏi, có binh sĩ quân Đường hô to: “Người Thổ Phồn đã leo lên thành.”

La Thắng Quân quay đầu, trong màn đêm đen tối.hắn nhìn thấy quân Thổ Phồn đang như đản kiến núc nhúc xuất hiện trên thành đầu góc thành phía tây.

Hai ngàn mấy dân phu bị đánh cho bỏ chạy tứ tán, chỉ còn lại vài chục tên quân Đường đang chiến đấu quyết liệt cùng chúng.

Hắn bỗng chốc vừa kinh vừa nộ, lớn tiếng thét lên: “Quân Đường đệ nhất doanh đi theo ta!”

Hắn giơ cao giáo trướng dẫn theo bốn trăm mấy quân Đường hô hào xông đến, Lúc này quân Thổ Phồn từ chỗ hở của thành tây đã leo lên gần hai trăm người, và đang có lượng lớn quân Thổ Phồn đang không ngừng ồ ạt từ đây lên thành, nhưng quân Thổ Phồn đã phạm phải một sai lầm, lúc lên thành thành công họ đã không lập tức đi chi viện cho đồng đội mình ở các góc thành khác, mà chỉ lo đứng phá hủy máy ném đá tại chỗ.

Đương nhiên có thể tiêu hủy máy ném đá sẽ rất có lợi cho việc tấn công sau này, cách làm của họ cũng chẳng có gì không ổn, nhưng phàm việc gì cũng có trước sau nặng nhẹ, trong thời khắc quan trọng này, tiêu hủy máy ném đá chẳng khác chi hành động bỏ cái đầu lấy cái đuôi.

Lúc này La Thắng Quân đã dẫn vài trăm người ập đến, bọn họ nào đao chém tên bắn, đánh cho hai trăm tên quân Phồn kia trở tay không kịp, trường thương của La Thắng Quân huơ múa như hoa rơi, chỉ trong chớp mắt đã xuyên thủng yết hầu cả ba tên quân Phồn, Tên bách phu trưởng leo lên thành đầu đầu tiên vừa hô to một tiếng, La Thắng Quán đang đứng trên gờ thành bên hông lập tức nhảy ập xuống tựa đại bàng hạ cánh, hắn vừa trở mình một nhát đâm xuyên qua lồng ngực tên bách phu trưởng đó từ bên hông đôn bài.

Sau một tiếng kêu thảm, thân hình vạm vỡ của bách phu trường Thổ Phồn bị xỉa lên cao, La Thắng Quân chi hất cán thương một cái, “Đi chết đi!”

Bách phu trưởng Thổ Phồn bị hất tung ra ngoài thành, đi cùng tiếng kêu thảm thiết thất thanh của hắn là tiếng “đùng’’ té nhào xuống hộ thành hà.

Cái chết của bách phu trưởng Thổ Phồn khiến quân Đường sĩ khí lại càng cao thêm, bọn họ tiếng tiếp anh dũng giết địch, đánh cho quân Thổ Phồn liền liền lùi binh, quân Đường tức tốc phong tỏa con đường mở rộng về bốn phía của quân Thổ Phồn, dồn họ vào một góc thành tây.

Hạ Lâu Dư Nhuận sau khi máy ném đá bị đổ mới biết quân Thổ Phồn đã leo lên thành tây, hắn bỗng chốc nổi cơn lôi đình, ngày thứ tư còn chưa đến, không nhẽ Thả Mạt thành đã bị công hạ ư?

“Tên chó La Thắng Quân đâu rồi?”

Hắn giận dữ gào ầm lên: “Đi nói với hắn, trong vòng một khắc giờ mà không đánh được quân Thổ Phồn xuống thì cầm đầu hắn đến gặp ta!”

Lúc này cục thế cực kỳ bất lợi cho quân Đường, năm vạn đại quân của Thổ Phồn đã toàn bộ ùa lên, Trong đó ba vạn quân tiến công thành nam, tuy thương vong thảm trọng nhưng hai vạn mấy người cũng đủ công hạ thành, hơn nữa hai vạn quân Thổ Phồn này còn đang không ngừng lãm le vùng thành bắc, như có đại quân ập đến bắt cử lúc nào, Lúc này Hạ Lâu Dư Nhuận không thể không từ bảy ngàn quân Đường kia rút hai ngàn người cho đến thành bắc phòng ngự, còn quân Đường thành nam cũng đã chết hơn một ngàn người, chỉ còn không đến bốn ngàn người đang khó khăn cố thủ.

Bốn ngàn người chống lại sự tấn công điên cuồng của hai vạn đại quân Thổ Phồn.

Trong đêm, cung tiễn của quân Đường khó mà nhắm chuẩn được, và càng khó đè nén lại tấn công của quân Thổ Phồn, nếu không nhờ tường thành vừa cao vừa kiên cố e rằng quân Đường lúc này đã đại bại.

Hạ Lâu Dư Nhuận chỉ hận mình binh lực không đủ, hắn càng hận bọn khốn nạn trong Chính sự đường Toái Hiệp.

Toàn một lũ nho gia hủ bại, một tháng trước hắn đã xin một đợt chấn thiên lôi, Lý Khánh An cũng đã cho phúc đáp từ Trường An, phê chuẩn cho hắn một trăm cây chấn thiên lôi, nhưng sự tình lại bị hỏng trong tay bọn khốn Chính sự đường Toái Hiệp, nhất là cái tên Bùi Miện chủ quân quân giới, hắn cứ giữ mãi phê chuẩn của Lý Khánh An, đến hôm nay cả cái bóng của chấn thiên lôi còn chưa thấy.

Nếu có chấn thiên lôi thì dù mười vạn quân Thổ Phồn hắn cũng chẳng có gì sợ!

“Giết cho ta!

Giết một tên lính Thổ, ta thưởng hai mươi đồng tiền bạc!”

Hắn trút hết lửa giận trong bụng lên mình quân Thổ Phồn, nhưng quân Thổ Phồn cũng đủ để bình ổn sự tức giận trong lòng, đợi khi Lý Khánh An đến hắn còn phải cáo thêm một trạng nữa.

Mệnh lệnh của Hạ Lâu Dư Nhuận đã truyền đến thành tây, La Thắng Quân không khỏi cười khổ, kêu hắn đánh thế nào đây?

Một khắc giờ mà đánh lui được quân Thổ Phồn xuống thành đầu, có thể ư?

Mày La Thắng Quân chau lại, dù cho quân Thổ Phồn đã bị quân Đường dồn vào một góc, nhưng cùng với số quân Thổ Phồn không ngừng tràn lên thành đầu, phạm vi thế lực của chúng đã càng lúc càng to, không những như thế, góc tây của thành nam đã trở thành một góc hở để quân Thổ Phồn mở phòng ngự của thành Thả Mạt, càng lúc càng nhiều quân Thổ Phồn lan đến hướng này.

Mà La Thắng Quân lại chẳng có viện quân, tình thế đã đến lúc tương đối nguy hiểm, nếu như quân Thổ Phồn còn tiếp tục khuếch trương thêm ba bốn bước nữa, bọn chúng thế nào cũng có thể tràn lên thêm gần trăm người, lúc ấy, lực lượng hai quân sẽ có chuyển biến.

Một khi quân Thổ Phồn đột phá được lỗ hổng này, dù cũng như để vỡ nước tràn, sẽ khó mà khống chế được người Thổ Phồn nữa, Thả Mạt thành lúc ấy e là sẽ bị công phá.

Trận chiến tàn khốc vận tiếp tục được tiến hành, trong đêm tối song phương vẫn đang hỗn sát lẫn nhau, binh sĩ hai bên đều có cầm đôn bài, tay kia là hoành đạo hoặc trường kiếm, tiếng va chạm giữ đôn bài và đôn bài, hoành đao và trường kiếm, tiếng chen lấn, tiếng hò tiếng hét, trận đấu đã đến thời kỳ gay gắt, khắp nơi thi thể chồng chất, có người vẫn còn chưa chết thì cũng là chiếc xác sống run lẩy bẩy dưới chân đối phương, nghẹt thở thân vong sau tiếng van lạy.

Song phương giờ đã không còn cách nào dùng đao kiếm, chỉ dùng đao dùng đoản kiếm đâm nhau, dùng đấm nắm.

Tiếng va chạm binh khí lẻng kẻng, tiếng xẻ máu đứt thịt, tiếng rên rĩ, tiếng thở hổn hển hấp hối...

Quân Hồng bài của Thổ Phồn mạnh mẽ vô cùng, quân Đường bị chúng dồn lùi từng bước, nhưng quân Đường lại phản kích trong cảnh cùng lại đẩy lại quân Thổ về, song phương như ngọn gió chưa rõ hướng, lúc tràn về hướng này, lúc lại quay đầu hướng kia.

Lúc này, La Thắng Quân toát cả mồ hôi ra, hắn vắt cạn óc nghĩ cách, dùng cung bắn cũng không còn được, hai bên đều quá đông, lại có đôn bài chắn đỡ, cung tiễn tuyệt không thể bắn tới, trừ khi tạt nước, hoặc may còn có thể tạt được vào.

“Nước!”

Trong đầu La Thắng Quân như chợt lóe sáng, hắn lập tức nghĩ ra một cách, bọn họ có đấy!

Chỉ do vừa rồi bọn dân phu rã ra bỏ chạy mà chưa kịp lấy ra.

Hắn lâp tức quay sang nói khẽ với một tên đội chính, đội chính nghe xong huơ tay, “Đi theo ta!”

Hai mươi mấy binh sĩ lập tức đi theo đội chính chạy đến ngôi nhà đá cách đấy vài chục bước.

Trong đấy là nơi có đặt một ít linh kiện của máy ném đá, thường do bọn dân phu canh giữ.

Do bọn dân phu đã bỏ chạy, máy ném đá cũng mất đi tác dụng, trong nhà đá bèn bị khóa lại bỏ trống không ai canh gác, nhưng trong đó còn có một thứ vốn dĩ họ cũng chuẩn bị dùng để bắn.

Bọn binh sĩ bèn lôi ra từng chiếc túi da từ trong nhà đá.

Túi hơi nặng, trong đó chứa đầy loại dịch thể loãng.

Bọn họ chạy vội lên, ôm chắc túi da đổ dịch thể vào phía quân Thổ Phồn.

Chỉ thấy từng làn dịch thể màu đen tràn ra khỏi túi, tuôn đầy lên đầu lên người binh sĩ Thổ Phồn.

Loại dịch thể đen này chính là dầu hỏa, tuy sử dụng chấn thiên lôi chịu sự khống chế nghiêm ngặt, nhưng dầu hỏa lại là thứ được phân cấp cơ bản trong quân Đường, Mỗi tòa thành đều có, Thả Mạt thành vốn dĩ dùng nó làm đạn lửa, nhưng vẫn còn chưa kịp sử dụng thì đại quân Thổ Phồn đã ập đến, nó bị bỏ quên không ai động đến, trong lúc chiến trận căng thẳng cũng chẳng ai nhớ ra nó.

Nhưng trong lúc khẩn cấp La Thắng Quân lại bắt chợt nhớ ra tác dụng lợi hại của dầu hỏa, chỉ trong một chốc, một trăm mấy túi dầu hỏa đã đổ hết lên người bọn quân Thổ Phồn, mùi hôi nồng của nó sặc thẳng vào mũi khiến quân Thổ Phồn bắt đầu lao nhao, quân Đường đã có phần không chống đỡ nổi, dần dần lùi về sau.

Lúc này, một ngọn đuốc được ném thẳng vào đại quân Thổ Phồn, “Phừng!”.

Trong quân trung Thổ Phồn bỗng chốc bừng lên ngọn lửa phừng phựt.

Loại dầu hỏa này không phải là dầu thô trực tiếp khai thác, đây là thành phẩm được tinh luyện mà quân Đường học được từ kỹ thuật của Byzantium, dễ cháy hơn.

Tuy không bằng Lửa Hi Lạp nhưng cũng hơn hẳn dầu thô.

Lửa lớn đã lan hết khắp góc thành tây chỉ trong chớp mắt, bốn năm trăm binh sĩ Thổ Phồn như ong vỡ tổ liều mình hốt hoảng phóng vội ra ngoài.

Quân Đường lúc này đã không ngăn nổi khát vọng muốn sống của chúng, đã bị chúng xông ra mở được lối ra rộng gần cả trượng, Rất nhiều binh sĩ Thổ Phồn tắm mình trong lửa gào rú phóng ra từ đường đó.

Bọn chúng lúc này đã không phải chỉ vì một lòng tác chiến, đại hỏa thiêu trên mình, toàn thân bốc cháy, rất nhiều người trong bọn chúng dang rộng hai tay chỉ vừa chạy được vài bước bèn ngã nhào xuống.

Lửa to thiêu chúng co người lại, mấy mươi binh sĩ quân Đường cũng bị đại hỏa dây phải, họ lăn đùng dưới đất giẫy giụa, kêu gào thảm thiết.

Bốn năm trăm binh sĩ Thổ Phồn hơn nửa bị thiêu sống, một phần binh sĩ Thổ Phồn trên cầu thang lên thành ở một góc không bị dầu hỏa tấn công cũng kinh hãi vạn phần.

Mắt thấy lửa to sắp lan đến, bọn chúng hòng muốn từ cầu thanh xuống thành, trong lúc chen lấn hỗn loạn không ngừng có ngừng bị hất xuống cầu thang, kêu thét inh òi té nhào xuống thành.

Biến cố của thành tây khiến tất cả binh sĩ bàng hoàng, ngọn lửa hừng hực này đặc biệt chói mắt trong đêm đen, dầu hỏa đã hoàn toàn đảo ngược tình thế tại thành tây, và cũng đã đảo ngược cục diện của cả trận chiến.

Ban đầu chỉ các mười mấy chiến thang leo thành bị thiêu cháy, tiếp liền sau đó là vài chạy thang leo thành gần tường thành cũng trước sau bị dầu hỏa của quân Đường thiêu cháy.

Ngọn lửa đang cháy đỏ rực trên và dưới thành, lửa diệm ngất trời, cả màn đêm đen bỗng sáng trưng như ban ngày.

Chính lúc đó, trong đại doanh quân Thổ Phồn vang lên tiếng chuông thu binh.

Trong tiếng chuông thu binh trĩu nặng, đại quân Thổ Phồn lại rút về doanh như thủy triều hạ, Quân Đường trên thành đầu mừng rỡ hoan hỉ, Hạ Lâu Dư Nhuận kích động đến mức lệ rơi tràn mi, hắn lẩm bẩm tự nhủ: “Ba ngày, mới ba ngày, lão tử sắp thăng quan rồi!”

Chương 490: Huyết chiến Thả Thành

Trời đã tờ mờ sáng, tình hình trận chiến ác liệt của Thả Mạt thành đêm qua đã hiển lộ ra dưới ánh nắng, lúc này một thứ thê thảm ghê sợ gây rợn thấu lòng người, sông hộ thành bị nhuốm thành màu đỏ, dưới tường thành phía nam thi thể chất đống, chỗ cao nhất của đổi thi thể vượt qua ba thước, chiếc thang cháy xém vẫn lượn lờ bốc khói xanh, trong không khí tràn ngập một mùi thối rữa gay mũi, trên chiến trường phía xa, khắp nơi đều là các bì đấu và bè vỡ vụn, từng tảng đá lớn xung quanh nằm đầy khối thi thể tanh máu.

Hạ Lâu Dư Nhuận đứng ở trên đầu thành, nhìn vào thi thể chất khắp ở ngoài thành, trong lòng hắn cũng có một chút rợn người.

Từ tình hình trước mất mà nói, tử thương của quân Thổ Phồn ít nhất hơn vạn người rồi, một trận chiến dịch hơn hai canh giờ, lại từ thương cả vạn người, có thể tưởng tượng trận đấu đêm qua là thám thiết đến dưỡng nào.

Quân Đường đều đã mệt mỏi vô cùng, trên người quấn lấy quân thảm hoặc chui vào túi ngủ, mạnh ai nấy chui rúc vào chỗ cản gió dưới lỗ châu mai mà ngáy ngủ khò khò, đầu thành khắp nơi đều là vết máu loang lỗ, khiến ai nhìn thấy cũng phải khiếp sợ.

Lúc này, một quân sĩ chạy vội qua đây, khom người nói: “Khởi bẩm tướng quân, đã hoàn tất kiểm đếm.”

“Bao nhiêu?”

Hạ Lâu Dư Nhuận quay đầu hỏi.

“Tướng quân, quân ta trận vong một nghìn hai trăm sáu mươi sáu người, thọ thương một nghìn chín trăm tám mươi người.”

Một trận chiến đấu mà đã thương vong gần một nửa, Hạ Lâu Dư Nhuận không khỏi thở dài, nếu không phải là hai vạn quân Thổ Phồn đến sau đột nhiên kéo đến, người Thổ Phồn cũng sẽ không dám liều mình như vậy, vẫn là vì nguyên nhân binh lực quá chênh lệnh.

“Tướng quân, bên phía dân phu cũng chết hơn hai trăm người.”

“Đừng nhắc đến đám rác rười kia với ta!”

Nhắc đến bọn dân phu, Hạ Lâu Dư Nhuận bèn trở nên tức giận vô cùng, thành tây đêm qua nếu không phải là do bọn chúng gây vạ, cũng không đến nỗi bị động như vậy, thành trì suýt nữa là đã bị chiếm đóng rồi, Ánh mất của Hạ Lâu Dư Nhuận rơi vào trên ba chiếc máy ném đá trơ trọi, chúng cũng là bị ngọn lửa lớn đêm qua vấy vào, gần như đều bị thiêu hủy hết, chỉ còn lại khung máy đốt đến đen thui.

Hạ Lâu Dư Nhuận nuốt xuống một hơi, bây giờ hắn không đủ người, còn cần những dân phu này giúp đỡ, nghĩ vậy, hắn bèn mệnh lệnh tả hữu nói: “Phàm người nhà dân phu tử trận, mỗi nhà cho một trăm tiền bạc, trấn an cho tốt, ngoài ra tiếp tục đi trưng tập những dân phu khác đến, để bọn họ đem máy ném đá hai bên đông tây mỗi nơi tháo năm chiếc qua bên này lắp lại.”

Tướng lĩnh tả hữu đáp ứng một tiếng, chia nhau đi thực hiện, Ánh mắt của Hạ Lâu Dư Nhuận lại nhìn về hướng đại doanh Thổ Phồn, quân Thổ Phồn vẫn còn hơn bốn vạn người, nếu như bọn họ một lần nữa phát động cuộc tiến công như đêm qua, e là mình sẽ không chống đỡ được, viện quân của bọn họ rốt cuộc đến khi nào mới tới được?

Đúng lúc này, mấy đốm đen nhỏ từ bầu trời bay lượn đến đây, “Bồ câu đưa thư!”

Có binh sĩ kêu to lên.

Hạ Lâu Dư Nhuận tinh thần phấn chấn hẳn lên, hắn đã nhìn thấy rõ rồi, quả nhiên là tín cáp, chỉ thấy ba con tín cáp bay lượn trong chốc lát, rồi hạ xuống vào trong thành, lát sau, một viên binh sĩ chạy qua đây.

“Hạ Lâu tướng quân, là thư của đại tướng quân gởi đến.”

Hạ Lâu Dư Nhuận đón lấy ống thư, vẫn là vòng kim màu đỏ, nhưng đã không có địa chỉ, Hạ Lâu Dư Nhuận có chút nghi hoặc, hắn rút ống thư xuống, bên trong lại là trống không, không có thư.

Hạ Lâu Dư Nhuận ngây người, tại sao lại không có thư?

Hơn nữa trên ống thư cũng không có khắc địa chỉ, tại sao lại như vậy?

Lúc này, hắn đột nhiên hỏi: “Vậy tín cáp đâu?

Đi hỏi mấy hiệu úy của Nỗ Chi thành thử xem, hói bọn họ có biết không.”

Binh sĩ chạy đi như bay, lúc này Hạ Lâu Dư Nhuận đã lờ mờ có chút hiểu được ý của Lý Khánh An rồi, nhưng hắn vẫn còn cần phải xác nhận lại, trước khi không có chứng cứ đầy đủ, hắn không dám suy đoán lung tung, qua một lúc sau, lính báo tin lại quay lại, hắn phấn khởi nói: “Hạ Lâu tướng quân, ba con bồ câu đưa thư kia là tín cáp của thành Điên Hợp.”

“Quả nhiên là như vậy!”

Hạ Lâu Dư Nhuận kích động đến mức quyền chưởng chạm nhau, đại quân của Lý Khánh An đã đến rồi, hắn là sợ tín cáp bị quân Thổ Phồn bắn xuống, nên mới không bỏ thư, nhưng lại dùng một cách khác để nhắc nhở mình.

Nghĩ thông suốt điểm này, hắn ngóc đầu dõi mắt nhìn về phía đông, không nhìn thấy bóng dáng của quân Đường, nhưng tâm trạng của Hạ Lâu Dư Nhuận lại vô cùng vui sướng, hắn quay phắt đầu lại hô lớn: “Đi nói với toàn quân, viện quân của chúng ta đã đến rồi, bảo mọi người phấn chấn tinh thần lên!”

Tin tức đã truyền khắp Thả Mạt thành, toàn thành hoan hô, Thả Mạt thành trên dưới khắp nơi vui mừng hân hoan.

Cho dù Lý Khánh An vô cùng cẩn thận, nhưng sự đi đến của hắn vẫn là bị quân Thổ Phồn phát giác ra một chút ít manh mối, vấn đề không phải là ở chỗ quân đội chủ lực của Lý Khánh An bị thám tử Thổ Phồn phát hiện, mà là đội ngũ đưa lương thảo tối qua đã gặp phải sự mai phục của năm nghìn người đại đội quân Đường, hai trăm xe chất cỏ và ba trăm xe thịt dê bò toàn bộ bị chặn lại, gần ba trăm binh sĩ áp giải cấp dưỡng và năm trăm nhân viên hậu cần bị giết, cuối cùng chi chạy thoát hai người, chính là hai người này đã đem tin tức quân Đường tập kích đội xe cấp dưỡng truyền về đại doanh.

Thượng Gia Tố không khỏi thất kinh biến sắc, quân Đường năm nghìn người, điều này có nghĩa là hậu viện của quân Đường đã đến, điều càng khiến hắn cảm thấy lo lắng là năm ngàn quân Đường đã đi về phía nam rồi, bọn họ sẽ đi đâu?

Điều này nghĩ cũng không cần nghĩ nữa, đó nhất định là Ô Lan Hồ rồi, ở đó là nơi đặt hậu cần của bốn vạn đại quân của bọn họ.

Thượng Gia Tố trong lòng vô cùng sốt ruột lo lắng, cho dù hắn đã bố trí ba nghìn quân đội phòng ngự hồ Ô Lan Hồ, nhưng vẫn là quân số hơi ít, nếu như thật sự bị quân Đường tập kích Ô Lan Hồ thành công, vậy thì hậu quả thật không thể tưởng tượng, bốn vạn đại quân của hắn lấy gì mà sống?

Thả Mạt thành không giống như Hà Hoàng, Hà Hoàng còn có thể đi cướp bóc dân thường, nơi đây mấy nghìn dặm đều là vắng bóng khói người, bảo hắn đi đâu kiếm lương thực, trước mất bọn họ chỉ có lương tồn của ba ngày, cỏ liệu cho chiến mã lại càng ít hơn, chỉ đủ cho hai ngày, nhưng nếu từ nơi này đi Ô Lan Hồ, ít nhất cũng phải ba ngày.

Thượng Gia Tố bắt đầu nơm nớp lo sợ, nếu như đại quân triệt lui về Ô Lan Hồ, mà hậu cần của Ô Lan Hồ lại không còn nữa, vậy lúc đó bốn vạn đại quân lương thực đoạn tuyệt, lại ở ngoài chốn cao nguyên dã ngoại ngàn dặm hoang vu...

Thượng Gia Tố chi cảm thấy hai luồng khí run rẩy chạy quay người, sự nghiêm trọng của hậu quả đó làm cho trong lòng hắn cảm thấy không ngớt sợ hãi, Làm sao đây?

Phải làm sao mới có thể giải quyết nguy cơ trước mắt?

Thượng Gia Tố nhìn vào tường thành Thả Mạt cao cao ở phía xa, hắn thật ra biết được, còn có một biện pháp có thể giải quyết, đó chính là công chiếm lấy Thả Mạt thành, lương thực trong thành nhất định có thể giải quyết nguy cơ sinh tồn trước mắt của hắn.

Tuy rằng bì đấu đã không còn, nhưng thủ hạ bọn họ còn có khoảng tám trăm chiếc thang đăng thành, còn có thể lăng xả chiến đấu một lần, từ trận chiến đấu đêm qua, hắn cũng phát hiễn nhược điểm của quân Đường thủ thành, đó chính là binh lực không đủ, nếu như chiến đấu thêm lần nữa, Thả Mạt thành thì nhất định có thể công phá được.

Nghĩ vậy, Thượng Gia Tố đã hạ quyết tâm, hắn dứt khoát ra lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta, công thành lần nữa!”

Sáng sớm tinh mơ, ánh nắng ban mai vừa mới chiếu rọi lên đầu thành, chiến trường vẫn còn chưa kịp quét dọn, tiếng trống tiến công trong đại doanh Thổ Phồn lại một lần nữa gõ vang.

“Tùng!

Tùng!

Tùng...”

Từng đội binh sĩ Thổ Phồn bắt đầu ùa ra ngoài đại doanh, nhanh chóng tập kết trên vùng đất trống trước đại doanh, Thượng Gia Tố một lần nữa bỏ vào ba vạn đại quân, lần này, lấy hai vạn quân sinh lực tới sau làm chủ lực công thành.

Tiếng trống long trời lở đất, vào lúc sau khi một trận đại chiến vừa kết thúc lại một lần nữa gõ vang, làm cho trái tim của mọi người đều phảng phất như ngừng đập, tiếng trống tiến công lại làm cho trái tim của Hạ Lâu Dư Nhuận lại roi xuống vực thẳm trong phút chốc.

Cứ tưởng rằng đại quân Thổ Phồn sau khi biết được sào huyện bị công kích rồi thì sẽ triệt lui về phía nam, lại không ngờ rằng quân Thổ Phồn lại trở nên hung hãn, lần nữa tiến công Thả Mạt thành, Đây làm cho Hạ Lâu Dư Nhuận không khỏi không bội phục sách lược của chủ tướng Thổ Phồn này, rõ ràng chính là lấy hạt dè ngay trong lò lửa.

“Con mẹ nó, lão tử thăng một cấp quan lại khó khăn như vậy!”

Hạ Lâu Dư Nhuận cũng đã dứt khoát làm mạnh, đạp mạnh một cước vào đám binh sĩ quân Đường bên cạnh đang ngủ say: “Toàn bộ đều dậy ngay cho lão tử.

Con mẹ nó, người Thổ Phồn lại đánh đến rồi.”

Trên đầu thành chỉ thấy sự rống giận của Hạ Lâu Dư Nhuận, hắn đem từng binh sĩ đang say ngủ nhất nhất đã tỉnh, các binh sĩ đã quá mệt mỏi, đến nỗi mà tiếng trống của người Thổ Phồn cũng không thể làm bọn họ bừng tỉnh.

“Đứng lên!

Khốp khiếp, đừng ngủ nữa, mau dậy đi!”

Các binh sĩ đồng loạt bị lay tỉnh, bọn họ mắt đang ngái ngủ đứng dậy, mơ màng nhìn về đại quân Thổ Phồn bắt đầu tập kích ở đằng xa, lúc này tiếng chuông trên đầu thành lại gióng vang lần nữa, tiếng gióng sắc nhọn ré tai dị thường, “tang! tang! tang!”.

Tất cả quân Đường đều chạy vội lên đầu thành, ngoại trừ trọng thương binh ra, khinh thương binh cũng đã băng bó xong vết thương, một lần nữa ra trận, bọn họ tinh thần bừng bừng phấn chấn, trương cung đáp tên, chuẩn bị lần nữa tiến hành huyết chiến.

“Các huynh đệ, mấy vạn viện binh của đại tướng quân đang ở ngoài trăm dặm, chúng ta chỉ cần kiên trì hai canh giờ, chỉ cần hai canh giờ, chúng ta sẽ có thể kích bại kẻ địch, các vị huynh đệ, chiến dịch hôm nay, ắt sẽ ghi vào trong sử sách của Đại Đường!”

Hạ Lâu Dư Nhuận cất giọng khàn khàn tiến hành việc động viên chiến đấu lần cuối, quân Đường cũng nhanh chóng tập kết, tính luôn cả khinh thương binh, quân Đường có sức chiến đấu còn lại năm nghìn người, Hạ Lâu Dư Nhuận lo lắng nhất chính là quân Thổ Phồn từ hai bên nam bắc đồng thời tiến công, bọn họ còn có bốn vạn người, chắc chắn là có thể làm được, bây giờ điều kỳ vọng duy nhất là sau trận huyết chiến đêm qua, quân Thổ Phồn đã không còn nhiều vũ khí công thành như vậy nữa, đêm qua đã phá hủy mấy trăm chiếc thang công thành, hắn tin rằng thang công thành của Thổ Phồn đã không nhiều nữa, không thể tiến hành hai mặt tác chiến.

Sự thật đã chứng minh Hạ Lâu Dư Nhuận phán đoán chính xác, quân Thổ Phồn quả thật không có nhiều thang công thành như vậy, bọn họ không thể tổ chức hai mặt tiến công, quân Đường vừa mới tiến vào bị chiến, đội ngũ quân Thổ Phồn công thành đợt đầu tiên, khoàng chừng năm nghìn người bèn đã giết đến, ba phương trận đại quân màu đen đã xếp thành tuyến ngang, như sông lớn cuộn trào, từ góc tây nam của thành Thả Mạt che trời lấp đất mà giết đến.

Người ta thường nói có được tất có mất, có mất ắt có được, Cho dù đêm qua quân bài đỏ của Thổ Phồn đã mất quá nhiều thời gian dùng vào việc hủy hoại máy ném đá, đã bỏ qua cơ hội chiến đấu tốt nhất, nhưng hôm nay bèn đã hiển thị ra chiến quả mà đêm qua trông có vẻ ngu xuẩn của quân Thổ Phồn, di dời lắp đặt máy ném đá mới không phải là một chuyện đơn giản, ít nhất phải mất thời gian cả nửa ngày trời, vì vậy mà lúc này trên đầu thành phía tây đã là trống không, quân Đường đã mất đi máy ném đá đả kích ở cự ly xa.

Quán Thổ Phồn bèn đã nắm bắt lấy sự trống trải sơ hở này của quân Đường, dùng năm nghìn quân xếp bè làm tiên phong, rầm rộ hiên ngang mà giết tới, bè xếp là dùng để vượt qua sông hộ thành, nhưng cũng là để chống đỡ máy nỏ của quân Đường.

Khi Thổ Phồn bước vào trong phạm vi bảy trăm bước, ba trăm chiếc máy nỏ trên đầu thành đồng thời phát bắn.

Ba trăm mũi tên mẹ và hai nghìn một trăm mũi tên con vẻo vẻo bắn đi phía quân Thổ Phồn, Quân Thổ Phồn lập tức dựng bè xếp lên, tên sắt tiềm tàng sức công phá mạnh đồng loạt bắn lên trên bè xếp, phát ra một loạt tiếng vang ‘tóc! tóc!

Tóc’ đại bộ phận đều cắm chặt trên bè xếp.

Đây chính là kinh nghiệm, sau khi đã trải qua một lần huyết chiến, đôi bên đều phát hiện nhược điểm của đối phương mà tăng cường tận dụng, nếu như mất đi sức xông kích cự thạch của máy ném đá, người Thổ Phồn đối phó với máy nỏ của quân Đường bèn đã có thể dễ dàng hơn, người Thổ Phồn đã đánh trận với quân Đường gần trăm năm, bọn họ biết làm thế nào đối phó với máy nỏ.

Cũng vậy, quân Đường cũng biết được nên làm sao đối phó với thang đãng thành của người Thổ Phồn, Chiếc thang của bọn họ là thang tổ hợp, dùng từng đoạn thang gỗ tạm thời ghép lại mà thành, bên ngoài dùng da bò bọc lại.

Do chiếc thang cần phải dài bảy trượng, vì vậy hình dạng của chiếc thang là dưới rộng trên hẹp, dưới to trên hô, đây làm cho số người đăng thành của Thổ Phồn trở thành hình kim tự tháp, người phía dưới nhiều, còn bên trên nhiều nhất chỉ có thể đi ngang hai người, nếu như số lượng không nhiều, quân Đường bèn có thể lấy đội làm đơn vị, năm mươi người đối phó một chiếc thang thành, ngoại trừ cung tên và gỗ lăn đá ném, quân Đường lại sử dụng cả hỏa dầu, đây chính là vũ khí lợi hại đối phó với quân Thổ Phồn.

Trải qua một đêm huyết chiến, quân Đường cũng đã hấp thụ bài học của tối qua, tối qua quân Đường thương vong quá nhiều chủ yếu là bị mũi tên dưới thành gây thương tích, lần này binh sĩ quân Đường bèn không giống như hôm qua mà vươn người hướng xuống dưới thành xạ kích nữa, bọn họ sẽ lợi dụng lỗ xạ kích trên tường thành và khiêng đỡ của chiến hữu để yềm hộ mà tiến hành xạ kích.

Máy nỏ của quân Đường không phát huy uy lực quá lớn, quân phương trận đầu tiên của Thổ Phồn bèn đã xông đến dưới thành, ‘̀m’ một tiếng kê lên bè xếp, đem từng chiếc thang dựng về phía tường thành.

Trên đầu thành bỗng chốc vạn tiễn cùng bắn ra, gỗ lăn đá ném từ trên đầu thành đập xuống, tên như mưa dày, đá như mưa đá, gần một ngàn binh sĩ Thổ Phồn đầu tiên xông qua sông hộ thành bị tên bắn trúng, bị đá đập trúng, xương gãy gân đứt, kêu lên thảm thiết.

Lúc này quân Thổ Phồn đã bắt đầu phản kích rồi, bọn họ hai người một nhóm, một người giơ đôn bài, một người xạ kích, mũi tên che trời lấp đất bắn đi về phía trên thành, mũi tên dày đặc trên dưới đã hình thành nên một chiếc lưới tên.

Theo việc mấy chục chiếc thang đăng thành trước sau đã kê lên trên tường thành, sĩ binh Thổ Phồn ùa lên như ong vỡ tổ, đợt công thành lần thứ hai của một vạn năm nghìn người của quân Thổ Phồn lại một lần nữa lao vào trong chiến trường.

Lúc này quân Thổ Phồn đã bò vào ba vạn người, còn quân Đường chỉ có năm nghìn người, lấy tỷ lệ chênh lệch dùng một chọi sáu tiến hành trận huyết chiến liều mình với quân Thổ Phồn.

Mười mấy chiếc thang trước sau bị tưới lên hỏa dầu, lửa lớn trong tiếng thảm kêu đã cháy lên hừng hực, hơn một trăm binh sĩ Thổ Phồn trên thang thành bị thiêu cháy đến không thề chịu đựng được, đều đồng loạt nhảy xuống thang thành...

Hai viên quân Đường xách theo nổi nấu quặng, đem nước quặng nấu tan chảy trong nổi quặng dội về phía đám binh sĩ Thổ Phồn trên thang thành.

ở mấy nơi tiến công trọng điểm của quân Thổ Phồn, không ngừng có binh sĩ Thổ Phồn hung hãn xông lên đầu thành, lại không ngừng có quân Đường ngoan cường mà anh dũng giết xuống dưới, đôi bên máu thịt tung bay, liều nhau sống chết, một viên binh sĩ quân Đường bị trường kiếm xuyên thấu lồng ngực, hắn dốc hết sức mạnh cuối cùng, ôm lấy binh sĩ Thổ Phồn cùng nhau rơi xuống dưới tường thành...” một trận chiến công phòng tanh máu mà tàn khốc đã tiến hành ở Thả Mạt thành.

Quân Thổ Phồn cứ phảng phất như quân đoàn ma quỷ đến từ địa ngục, chiếm lấy Thả Mạt thành đã trở thành cơ hội sinh tồn cuối cùng của bọn họ, một vạn người cuối cùng cũng nhập cuộc vào chiến đấu, bọn họ đã bất chấp cái chết, dốc hết mọi cách có thể nghĩ ra được.

Dưới cầu treo, mấy chục người Thổ Phồn dẫm lên thi thể của đồng đội chất lên như trái núi mà bỏ lên trên cầu treo, bọn họ ra sức phá hủy xích sắc khúc gỗ kéo giữ cầu hộ thành, xích dài vuột bay, cầu hộ thành sập xuống ầm ầm...

Cầu hộ thành đổ xuống làm cho chiến cục bắt đầu chuyển tiếp đột ngột, ba nghìn binh sĩ Thổ Phồn khoác lấy da trâu sống ôm lấy gỗ công thành lớn dài mười lăm trượng, dưới sự phòng hộ dày đặc của hơn nghìn cái khiêng đỡ, một lần lại một lần xông kích về phía cửa thành, Lúc này, cung tên, cự thạch, hỏa dầu của quân Đường đều không thể lay chuyển con sâu thiết giáp nghìn chân này.

“̀m!”

Cửa thành đang lung lay, Thả Mạt thành đang rung chuyền, ngói thành và bùn đất đô xuống ào ào, con sâu thiết giáp nghìn chân một lần nữi lùi ra sau trăm bước, trong tiếng kêu gào xé như dã thú, cự mộc mang theo sức mạnh của nghìn vạn cân, một lần nữa điên cuồng lao về phía cửa thành Thả Mạt.

Lại là một tiếng va đập làm rúng động trời đất, tường thành đang lung lay dữ dội, binh sĩ quân Đường trên thành không thề đứng vững, đồng loạt ngã xuống, cửa thành Thả Mạt đã lung lay sắp đổ, mất thấy Thả Mạt thành đã sắp không còn giữ được nữa, rất nhiều quân Đường đều tuyệt vọng mà nhắm mắt lại.

Mà đúng vào lúc này, vùng đất hoang phía xa đột nhiên truyền đến tiếng còi hiệu

thấp trầm, giống như một cơn gió bão trên vùng thảo nguyên, tiếng sấm trong đồi núi sâu.

“Tiến quân!

Tiến quân về Thả Mạt thành!”

Lý Khánh An khua động chiến đao, con ngựa của vua của hắn phóng mình tung bay, lông mao màu trắng phấp phới, bay đến trên chiếc mũ màu vàng kim của hắn, ở phía sau hắn, cờ lớn phần phật trong gió, thiên quân vạn mã lao chạy trên vùng thảo nguyên, ba vạn năm nghìn kỵ binh ào ào xông lên, vó ngựa làm tung bay cát sỏi phía dưới, cát bụi ngập trời cuốn đất, che mờ hết ánh nắng ban mai, sát khí phảng phất như cơn gió bão trên vùng hoang mạc, càn quét về phía quân Thổ Phồn.

Sự đen tới bao trùm Thả Mạt vào giờ khắc này đã bị xua tan, quân đội Thổ Phồn đang khóc thét, sự khiếp sợ cực độ bao phủ lấy bọn họ, bọn họ từ bỏ cả việc công thành, hoang mang không biết phải làm sao.

“Tập kết!

Chống cự!”

Thượng Gia Tố kêu gào lên thất thanh, nhưng quân Đường đã xông vào trong đại doanh của bọn họ, chiến mã bọn họ lưu lại trong quân doanh đã trở thành chiến lợi phẩm của quân Đường, chiến đao huơ động ánh sáng chói lòa, trường mâu nghiễm nhiên trở thành rừng rậm, trên mặt đất vang vọng tiếng rống giận của quân Đường, thiết kỵ cuồn cuộn, đổ ập đến binh sĩ Thổ Phồn vẫn còn chưa kịp tập kết.

Thú bị vây thì càng ngoan cố chống cự, quân Thổ Phồn tuy là đã mất đi chiến mã, nhưng bọn họ vẫn liều chết chống cự, bọn họ đơn giản đứng xếp thành đội, có người thì tay cầm trường mâu, người thì tay cầm đôn bài và trường kiếm, có người thì trương cung đáp tên, những mong liều chết chống trả, nhưng kỵ binh quân Đường đông nghịt thoáng chốc đã xông đến trước mắt, khí thế vũ bão của sự xông kích làm cho bọn họ không mở mắt được, không ít người phát ra tiếng kêu sào tuyệt vọng.

Ba vạn năm nghìn kỵ binh như phong ba bão tố xông vào trong quân Thổ Phồn, đã xông ra một đường máu, trong con đường máu này đạp bay hết mọi thứ, áp đảo mọi thứ, đập tan mọi thứ, binh sĩ Thổ Phồn dưới vó ngựa lăn lốc, hoành đao chém đứt cổ của bọn họ, trường mâu xuyên thủng lồng ngực của bọn họ, đầu người lăn lốc xuống đất, tứ chi máu thịt tung bay, sương máu mù mịt trong không khí, tiếng thét, tiếng thám kêu vang khắp cả hoang mạc.

Quân Đường như thủy ngân ngấm đất mà xuyên thấu đại trận của quân Thổ Phồn, đem bọn họ nhất nhất chia cắt bao vây, cho dù quân Thổ Phồn dựa vào nơi hiểm yếu mà chống lại, nhưng sức chiến đấu của bộ binh và kỵ binh quá chênh lệch, làm cho bọn họ liên tiếp bại lui, từ thương thám trọng.

Trên đầu thành, Hạ Lâu Dư Nhuận cuối cùng đã tìm được vương kỳ của Lý Khánh An, nơi vương kỳ đi qua, nơi đó tan tác, hắn kích động đến khó mà cưỡng lại, quay đầu thét lớn nói: “Các huynh đệ, theo ta ra thành tác chiến!”

Cửa thành Thả Mạt thành mở rộng ra, mấy nghìn kỵ binh quân Đường từ trong thành chạy ra như bay, bọn họ như một con dao găm sắc nhọn, trực tiếp đâm vào phía sau đội thân binh của Thượng Gia Tố, thoáng chốc bèn đã mở ra được một con đường máu, Hạ Lâu Dư Nhuận đại đao tung bay, quân Thổ Phồn dưới đao của hắn tử thương chất đống, lúc này bọn họ cách Thượng Gia Tố đã chưa đầy hai mươi bước, Hạ Lâu Dư Nhuận rống lên một tiếng: “Kẻ lấy đầu Hồ do*, thăng quan ba cấp, thường tiền năm nghìn quan!” (*HỒ do: thủ lĩnh người Hồ)

Binh sĩ quân Đường dưới sự khích lệ của việc trọng thường, trở nên như hổ tựa sói, người người chen nhau tiến lên, giết về phía chủ tướng Thổ Phồn ngoài mấy chục bước, giết đến binh sĩ Thổ Phồn liên tiếp bại lui, tử thi khắp nơi, mắt thấy cách Thượng Gia Tố đã không đầy mười bước nữa.

Lúc này, một hiệu úy quân Đường trương cung đáp tên, phi ngựa bắn nghiêng, Thượng Gia Tố tránh đi không kịp, bị một tên bắn trúng ngực trái, lật minh ngã ngựa, bị thân binh của hắn cửu dậy, mấy trăm thân binh của Thượng Gia Tố thấy quân Đường dũng mãnh vô cùng, khó mà chống đỡ, mà chủ soái lại bị thương trước ngực, vạn bắt đắc dĩ, chi đành hộ tống chủ soái của bọn họ trốn chạy về phía tây, Cùng với việc Thượng Gia Tố dẫn đầu đào tẩu, soái kỳ bị quân Đường chém ngã, mấy vạn đại quân Thổ Phồn trong sự tuyệt vọng và hãi hùng cuối cùng đã suy sụp, bọn họ tranh nhau mà trốn chạy giữ mạng, quăng mũ cởi giáp, tháo chạy tán loạn trên hoang mạc, nhưng bọn họ chạy không lại thiết kỵ của quân Đường, đồng loạt ngã xuống đất, vó ngựa phẫn nộ từ trên người bọn họ phi ngang qua.

Cát bụi trong không trung đã tan hết, ánh rạng đông thắng lợi lại một lần nữa bao phủ Thả Mạt thành đang ngâm mình trong đẫm máu.

“Đầu hạ biên quân trễ, Hồ quốc thảo mộc dài.

Ngựa phi hơn phi điểu, trời cao vượt chiều tà.

Đô hộ mới xuất sư, tháng năm phát quân trang.

Binh giáp hai trăm vạn, chênh chếch một ánh vàng.

Giương cờ phất Côn Lôn, gióng trống chấn Bồ Xương.

Thái Bạch dẫn quân quan, thiên uy lâm đại hoang.”

(Bài thơ “Vũ Uy tiễn phản quan Lưu Đan đi đến hành doanh An Tây, tiện trình Cao Khai Phủ” của tác giả sầm Tham)

(Thả Mạt thành chính là Bá Tiên trấn, chiến dịch Bá Tiên trấn của năm Thiên Bảo thứ mười một chính là xảy ra ở nơi này.)

Trận chiến Thả Mạt thành do chủ lực của Lý Khánh An kịp thời đến mà đoạt được chiến quả huy hoàng, năm vạn quân Thổ Phồn tiến công An Tây và sán ngày hậu cần đều toàn bộ bị tiêu diệt.

Trong hai trận chiến dịch này đã giết hơn hai vạn quân Thổ Phồn, bắt sống ba vạn người, gia súc đoạt được hơn hai mươi vạn con, chỉ là chủ soái Thổ Phồn Thượng Gia Tố dưới sự liều chết bào vệ của hai ngàn mấy binh sĩ của mình cuối cùng cũng trốn thoát thành công, Bọn chúng đã trốn vào cao nguyên, sống chết chưa rõ.

Nhưng trận chiến Thả Mạt thành chỉ là một khâu nhỏ trong trận đại chiến Đường Phồn này, dù cho quân Đường đã toàn thắng trong khâu này, nhưng một khâu khác, phía tây Thổ Hỏa La quân Đường lại gặp phải nguy cơ nghiêm trọng.

Trung tuần tháng chín, bảy vạn quân Thổ Phồn chủ lực dưới sự dẫn dắt của Thượng Tức Đông Tán, từ Đại Bột Luật đi vào nước Khiết Sư, đoạt được Thất Mật thịnh sản lương thực, có được chu cấp của nơi này và trong vòng nửa tháng sau lại tiếp tục vượt sông Sindh đi vào Thổ Hỏa La, Tại Thạch Hãn Ng bảy vạn quân Thổ Phồn đánh bại liên quân Thổ Hỏa La sức chiến đấu tương đối thấp, trước sau giết chết hai vạn tù binh chiến tranh.

Sự tàn bạo của binh sĩ Thổ Phồn đã chấn động chư quốc Thổ Hỏa La, bọn chúng lũ lượt cầu cứu An Tây.

Nhưng lúc này do quân Hồi Hột nam xâm, uy hiếp đến an toàn Toái Hiệp, hai vạn quân Đường Toái Hiệp vốn dĩ chi viện cho Thổ Hỏa La lại bị buộc phải bắc tiến để chống lại người Hồi Hột, còn tám ngàn quân Đường tại Thổ Hỏa La lại chỉ tập trung tại vùng mỏ bạc núi Ba Tích, không cách gì nam viện.

Thổ Hỏa La đang trống vắng quân Đường, Thổ Phồn thừa nước đục thả câu, bọn chúng sau một lần nữa đánh bại liên quân Thổ Hỏa La tại thành A Hoán, chiếm lĩnh thành A Hoán, Dưới áp lực lớn mạnh của quân Thổ Phồn, vương thất các tiểu quốc như Nguyệt Thị, Vương Đình, Cao Phủ, Đại Hãn, Cô Mặc.., đều lần lượt trốn khỏi Thổ Hỏa La, và dưới hộ vệ của quân Đường tại núi Ba Tích trốn đến Toái Hiệp tỵ nạn.

Lúc này, tán phổ Thổ Phồn đã phái ra ba vạn viện quân đến Thổ Hỏa La, khiến quân lực của chúng tại Thổ Hỏa La lên đến mười vạn, Thượng Tức Đông Tan cũng lập tức phái ra tám đội quân đến xâm chiếm các điểm quan trọng tại Thổ Hỏa La, đến đây toàn bộ Thổ Hỏa La đã bị quân Thổ Phồn chiếm lĩnh.

Cùng với việc đại quân Thổ Phồn chiếm lĩnh Thổ Hỏa La, khiến cục diện An Tây trở nên khó đoán.

Mục tiêu của Thượng Tức Đông Tán không chỉ là Thổ Hỏa La, mà là cả bồn địa Fergang, Đi thêm về phía nam nữa, nuốt cả Sindh và Thiên Trúc, có thể giúp Thổ Phồn đi ra khỏi cao nguyên, có được cứ điểm phát triển thật sự, sau đó quay đầu trở lại tranh bá cùng Đại Đường, Đây mới là mục tiêu mà thượng tầng Thổ Phồn đặt ra, Thổ Hỏa La chẳng qua là bước đầu tiên của họ.

Hạ tuần tháng chỉnh lý Khánh An đã quay trở về Toái Hiệp, bắt đầu điều binh khiển tướng nhằm vào Thổ Hỏa La, Phía tây tuyến hắn lệnh hai vạn quân Đường đóng tại Khang Quốc nam hạ, vào trụ quân tại Sử Quốc và Thiết Môn Quan.

Trung tuyến Lý Khánh An lại điều hai vạn quân Đường của Thạch Quốc và một vạn quân Đường tại Cự Chiến Đề, tổng cộng ba vạn người cùng đến núi Ba Tích, hợp lực cùng tám ngàn đại quân Đường vốn đóng tại núi Ba Tích trú thủ tại bốn mỏ bạc lớn, nghiêm phòng quân Thổ Phồn đến xâm chiếm mỏ bạc.

Còn phía đông tuyến, hắn bổ nhiệm cho Hạ Lâu Dư Nhuận làm Thổ Hỏa La đô đốc, dẫn hai vạn quân Đường đến trú phòng tại Thức Nặc quốc (nay là nam Siksati của Pamirs), Và lại bổ nhiệm An Bảo Chân làm binh mã sứ Quy Nhân quân, dẫn thêm năm ngàn binh sĩ đến Tiêu Bột Luật, số quân Đường đóng tại Tiêu Bột Luật đã lên đến tám ngàn người.

Cuối cùng là nam tuyến, Lý Khánh An lệnh cho Phong Thường Thanh làm đô đốc Sindh, toàn quyền phụ trách yếu vụ quân chính tại Sindh và Puiýab, cho phép hắn được mộ binh tại địa phương, phòng tránh người Thổ Phồn đến xâm chiếm Sindh.

Sau một loạt các an bài khẩn cấp, tạm thời xoa dịu lại nguy cơ An Tây vì nguyên do người Thổ Phồn đến xâm lăng.

Đầu tháng mười, Thượng Tức Đông Tán phái đại tướng Luận Chi Tàng dẫn năm ngàn quân tấn công nước Giải Tô quốc phía bắc Thổ Hỏa La.

Đây là một tiểu quốc Thổ Hỏa La duy nhất mà Thổ Phồn chưa xâm chiếm, nơi đây có mỏ bạc Lạc Nhật của An Tây, và là mỏ bạc lớn thứ hai của An Tây.

Ba vạn thợ mỏ Thổ Hỏa La đang khai khoáng tại đây, và có năm ngàn quân An Tây trú quân.

Tại cốc địa Phóng Xích (*Pyandzh) cách Giải Tô quốc tám mươi dặm về phía nam, quân Thổ Phồn bắc tiến đã gặp phục kích của quân Đường, Thổ Phồn bị chết hơn ba ngàn người, chủ tướng Luân Chi Tàng trong lúc bỏ chạy đã ngã xuống vực thẳm chết.

Đây là thất bại đầu tiên mà quân Thổ Phồn gặp phải khi Thượng Tức Đông Tán tấn công Thổ Hỏa La, Lúc này, trận tuyết đầu tiên của Thổ Hỏa La đã roi, nhiệt độ thời tiết dần hạ, sông ngòi bắt đầu đóng băng.

Việc tiến quân Giải Tô quốc thất bại cùng mùa đông đến, và cùng lúc ấy tin quân Thổ Phồn bắc tuyến bị đại bại tại thành Thả Mạt cũng đã đến Thổ Hỏa La, bao nhiêu điều kiện bất lợi cộng lại khiến Thượng Tức Đông Tán không thể không tạm thời nán lại dă tâm muốn bắc tiến bồn địa Fergang, phái người về Lhasa báo cáo quân tình với tán phổ.

Toái Hiệp Triệu vương phủ, trong phòng mùi thuốc nồng nàn, trắc phi Như Thi của Lý Khánh An đương ngồi trước một chiếc lò đất đỏ nho nhỏ cẩn thận quan sát thế lửa trong nổi thuốc, Lý Khánh An vì đường dài bôn ba lại công thêm lo lắng cho nguy cơ của Thổ Hỏa La, sức khòe có phần mệt mõi, hai ngày nay lại càng lúc càng nghiêm trọng nên đành nghỉ ngơi lại nhà.

Trong bốn người thê thiếp của Lý Khánh An, Minh Nguyệt và Như Họa đã đến Trường An, Toái Hiệp chỉ còn lại Vũ Y và Như Thi hai người, vốn dĩ hai nàng cũng định vào Kinh cùng Minh Nguyệt, nhưng do con gái Lý Tư Đóa bỗng sinh bệnh, không thể chịu được đường xá xa xôi, Như Thi đành phải ở lại, còn Vũ Y thì vốn không muốn về Trường An, nên cũng ở lại chung bầu bạn cùng Như Thi, Như Thi cũng rất vui mừng vì cuối cùng sau bao nhớ nhung thì phu quân cũng đã trở về, Lý Khánh An cũng nói rồi, lần sau sẽ đợi hắn về Trường An dẫn hai nàng cùng về.

Chương 491: Thao lược đối sách

Thuốc trào ra, Như Thi vội dùng đũa bạc khuấy khuấy nổi, cảm giác cũng đến lúc bèn tắt lửa, Nha hoàn bên cạnh cũng vội đi đến giúp đỡ, nhưng Như Thi lại khoát khoát tay, biểu thị để nàng tự làm.

Nàng cẩn thận đổ thuốc ra bát ngọc, trong phòng bỗng chốc thơm phức mùi thuốc.

Nàng từ từ bung khây lên, kéo rèm đi vào trong phòng.

Lúc này trong sân bắt đầu có tuyết lất phất, những bông tuyết trắng xóa lả tả phi vũ, nha hoàn vội mở ô ra che.

Lúc này, bên ngoài bỗng có một nha hoàn hớt hải chạy vào bẩm báo: “Tam phu nhân, bên ngoài có khách của lão gia, có bốn người tất thảy, là Vương trường sử và Bùi tư mã, và còn có cả Đoàn đô đốc và Đỗ phán quan, họ nói muốn gặp lão gia.”

“Ta biết rồi”

Như Thi vội gật đầu căn dặn: “Ngươi đi mời họ đến phòng khách quý đợi cho giây lát, mang trà thượng hạng ra tiếp đãi.”

Nha hoàn nhận lời xong bèn lui xuống, Như Thi thấy thuốc như sắp nguội bèn nhanh chân đi vào trong phòng bệnh.

Dù cho tuyết đã bắt đầu rơi bên ngoài, nhưng nhiệt độ trong phòng rất ấm áp

5

thứ phi Vũ Y của Lý Khánh An đương ngồi đọc thư bên cửa sổ, Thư do Minh Nguyệt gửi đến, hôm nay mới vừa nhận được, nàng nói Trường An vừa có một trận tuyết nhỏ, rất đẹp, Triệu vương phủ cũng đã thu dọn xông, tọa lạc tại Quang Lộc phường, hiện này đang trống, hi vọng họ có thể sớm trở về Kinh.

“Vũ Y, trong thư đã nói gì?”

Lý Khánh An đương mặc chiếc áo bào vải mềm rộng rãi nằm trên giường, tay chống cằm ngồi ghẹo con gái minh, Nữ nhi hắn Lý Tư Đóa còn thiếu một tháng là thôi nôi, tiểu gia hòa này rất thông minh và nghịch ngợm, nó đã bắt đầu ú ớ học nói, Lúc này nó đương ngồi bên cạnh Lý Khánh An, đang chăm chú ngồi chơi chiếc túi Tử kim ngư của cha mình.

Lý Khánh An vừa nhìn con gái, chốc chốc lại dồn ánh mắt vào lá thư Vũ Y đang đọc, Thư Minh Nguyệt gửi đến hắn còn chưa kịp đọc nữa!

Vũ Y cười nhạt nói: “Kỳ thực cũng không có sự tình gì, chỉ là một số chuyện trong nhà, đại tỷ nói phủ đệ đã trang hoàn xong, nhưng trống trải quá nên cũng chưa dọn vào, tạm thời đang sống tại Độc Cô phủ cùng Như Thi, hi vọng chúng ta có thể sớm trở về Trường An, Đúng rồi, Trường An cũng vừa có tuyết rơi, ”

“Mới tháng mười thôi mà?

Trường An đã có tuyết rơi rồi à?

Sao năm nay sớm thế?”

Lý Khánh An lại cười hỏi: “Còn có gì nữa không, như Trường An có xảy ra đại sự gì không chăng hạn.”

“Cũng không có đại sự gì, chỉ là đại tỷ định sẽ dẫn Minh Châu đến Độc Cô phủ xem mắt thôi, ”

Vũ Y chi nói qua quít, nhưng đuôi mắt lại như vô ý liếc về phía Lý Khánh An nhìn, Lý Khánh An phảng phất như không nghe thấy 21, hắn chỉ vào túi Tử Kim ngư cười nói với con gái: “Đóa Đóa, đây là cái gì?”

“Cá!”

Tư Đóa cong cái miệng nhỏ nhắn của mình lên thốt ra một tiếng ầm ừ.

“Giỏi!

Giỏi!”

Lý Khánh An vui cực, hắn ôm chằm con gái vào lòng hôn lên má nó, không ngờ tiêu gia hòa lại rờ được miếng ngọc kỳ lân mà hắn đeo trên cô, bỗng chốc bị nó hút đi ánh mắt, tiểu gia hòa cử rêu réo lên: “Cho!

Cho!”

Vũ Y thấy Lý Khánh An hình như chẳng quan tâm gì Minh Nguyệt, không khỏi khẽ lắc đầu, Cái tên này, thật sự chẳng biết hắn đang nghĩ gì?

Lý Khánh An lấy miếng ngọc trên cồ xuống, đặt trên tay cười nói: “Gọi một tiếng cha đi rồi cho con!”

Tư Đóa giành mãi mà không được, mếu miệng lại, mắt thấy như sắp khóc đến nơi, Lý Khánh An sợ quá vội nhét vào tay nó: “Tư Đóa không khóc, cha chỉ ghẹo con thôi mà, con thích thì cha tặng cho con.”

Tiểu gia hỏa cầm được miếng ngọc không khỏi lại chuyển khóc thành thành cười, bàn tay nhỏ của nó chỉ vào ngọc kỳ lân dùng giọng búng ra sừa của trẻ con nói với Lý Khánh An: “Dê!”

Lý Khánh An ngớ người một lúc, xong hắn mới cười phá lên ha hả.

“Đại ca có vẻ tâm trạng khá tốt nhi?”

Rèm được kéo lên, Như Thi từ từ đi vào, cười nói: “Kỳ thực bệnh hình như đã khỏi, nhưng thuốc vẫn phải uống, y sĩ nói, bệnh khỏi thì cũng phải nghỉ ngơi thêm hai ngày.”

“Không sao cả!”

Lý Khánh An vội ngồi dậy nhận lấy thuốc từ tay Như Thi, một hơi nốc cạn bát thuốc còn âm ấm, Như Thi thấy phu quân chịu uống thuốc, trong lòng cũng vui lây, bèn cười nói: “Uống thuốc xong thì huynh đi gặp khách đi!

Các cấp trên của Chính sự đường đều đến đông đủ rồi, đang đợi huynh trong phòng khách quý đấy.”

Lý Khánh An biết bọn họ chắc chắn có việc mới đến, hắn chi xoa xoa đầu con gái rồi lại quay sang nhìn Vũ Y cười cười xong mới ra khỏi phòng.

Như Thi thấy Lý Khánh An nhìn Vũ Y cười rất kỳ bí, bèn hỏi: “Tỳ vừa nói gì với đại ca thế, sao trông huynh ấy lại có cái mặt ấy?”

Vũ Y lắc lắc đầu cười khồ: “Tỳ nói với hắn là đại tỷ định dẫn Minh Châu đi xem mắt với Trường Tôn gia, hắn chẳng đếm xỉa gì đến ta, mà giờ hắn lại cười, nói rõ hắn vẫn để tâm đấy thôi!

Như Thi, chúng ta cược đi, ta nói Minh Châu lần xem mắt này thế nào cũng thất bại, muội thấy thế nào?”

Như Thi cười nói: “Có gì đâu mà cược, đương nhiên thất bại thôi, nhà ai dám cưới Minh Châu?

Chỉ có mỗi đại tỷ là hồ đồ thôi.”

“Tỷ không hồ đồ, chỉ là tỷ nghĩ nhiều quá thôi.”

Trong lúc Như Thi và Vũ Y bàn chuyện của Minh Châu trong phòng, Lý Khánh An cũng đã đi đến phòng quý khách, trong phòng bốn người Vương Xương Linh và Bùi Miện, Đoàn Tú Thực, Đỗ Hồng Tiệm đang bàn việc gì đấy, thấy Lý Khánh An đi vào bốn người đều vội đứng dậy.

“Đại tướng quân, sức khỏe tướng quân đã đỡ chưa?”

Vương Xương Linh chấp tay cười nói.

“Đã khỏe hơn nhiều, chiều nay đương nghĩ sẽ đến Chính sự đường, kết quả các ngươi đã đến đây, ”

Lý Khánh An phủi phủi hoa tuyết trên người, hắn khoát tay cười nói: “Mọi người mời ngồi!”

Ba người vừa ngồi xuống, nha hoàn lại mang trà nóng lên cho Lý Khánh An, Hắn cầm chén trà lên uống một ngụm, cười hỏi: “Các ngươi không có việc gì sẽ không đến đây, nói đi, rốt cuộc việc gì?”

Bốn người họ nhìn nhau một lúc, Bùi Miện bèn cười nói: “Hôm nay Chính sự đường chuẩn bị hợp về việc Thổ Hỏa La, đại tướng quân lại không có mặt, nên bọn thuộc hạ bèn đổi đến phủ đại tướng quân hợp.”

Trong bốn người họ, Bùi Miện và Đỗ Hồng Tiệm đều là cao quan Hà Tây, năm ngoái họ vì khôngphục Trình Thiên Lý nên đến An Tây nương nhờ Lý Khánh An, Lý Khánh An cũng đã nghe tài cán họ từ lâu, bèn không tiếc trọng dụng, sầm Tham bị Lý Khánh An triệu trở về triều, Bùi Miện bèn thay thế chức tư mã của hắn, chủ quản quân giới vật tư, Tuy Hạ Lâu Dư Nhuận đã rủa bọn Bùi Miện làm nhỡ việc, không kịp thời cho hắn chấn thiên lôi, nhưng Lý Khánh An cũng không định trách gì Chính sự đường, đấy là trách nhiệm của Chính sự đường, ngoài điều binh ra, các việc điều động vật tư quan trọng đều phải qua trùng trùng phê duyệt của Chính sự đường.

Trên lịch sự Bùi Miện từng làm hữu tướng cho Lý Hanh, tuy có phạm phải không ít sai lầm chiến lược, nhưng năng lực của hắn rất mạnh, không phải là người hôn dung nhỡ việc, hắn sau khi tiếp quản công việc của sầm Tham, thanh tra thanh điểm lại vật tư quân giới của các nơi, phân chia chỉnh lý lại rõ ràng.

Chấn thiên lôi là vật tư quân sự quan trọng nhất, dù cho Lý Khánh An hắn đã đặc biệt phê chuẩn, nhưng cũng phải đăng ký qua Bùi Miện, rồi cho người đến Thạch Quốc thanh điểm bàn giao, thủ tục rất nghiêm khắc, nên thời gian tương đối dài.

Đấy là thủ tục thông thường, không phải Bùi Miện cố ý làm mất thời gian.

Còn nhân vật Đỗ Hồng Tiệm kia cũng là đại thần quan trọng có công ủng hộ Lý Hanh lên ngôi, được bồ nhiệm Binh bộ thị lang, sau này đến Hà Tây làm tiết độ sử, hắm giờ làm phản quan An Tây, quyền lực rất lớn, Nếu hắn cho rằng điều luật nào mà Vương Xương Linh ban bố không hợp lý, sẽ có thể trực tiếp bác bỏ, giao An Tây Chính sự đường thảo luận lại.

Lý Khánh An vốn dĩ cũng định đến Chính sự đường cùng bàn việc Thổ Hỏa La với mọi người, giờ nếu mọi người đều đã đến nhà hắn rồi thì hợp tại gia càng tốt.

Lúc này Đoàn Tú Thực mở miệng nói: “Đại tướng quân, bọn thuộc hạ sáng nay có thương thảo qua, vị trí chiến lược của Thổ Phồn quả thực quá quan trọng, từ có hướng đều uy hiếp đến lợi ích của chúng ta, sẽ ảnh hưởng chúng ta rất nhiều, Quân Thổ Phồn cũng đã có ngaiồn cung ửng lương thực, bọn thuộc hạ đều rất sợ quân Thổ Phồn sẽ tiếp tục gia tăng thêm quân số tại Thổ Hỏa La, nếu đến mùa xuân hè năm sau mới khai chiến, e rằng sẽ càng khó cho chúng ta hơn, phải càng sớm càng tốt.”

Vương Xương Linh bên cạnh cũng tiếp lời: “Chúng ta có đủ số quân giới và lương thảo, binh lực các nơi có thể tập kết được mười lăm vạn, lại thêm chấn thiên lôi ở cách Thổ Phồn quân không xa, thừa lúc người Thổ Hỏa La đang dân tâm hoảng loạn, bọn thuộc hạ cho rằng nên càng sớm phát động tấn công vào mùa đông càng tốt, đuổi quân Thổ Phồn ra khỏi Thổ Hỏa La, giảm dần áp lực với vùng mỏ bạc núi Ba Tích.”

Lý Khánh An trầm tư một lúc, từ từ nói: “Điều các ngươi nói đều không sai, ta cũng đang nghĩ sẽ phát động tấn công sớm, nhưng ta rất lo lắng cho một việc.”

“Không biết đại tướng quân lo việc gì?”

“Ta lo rằng quân Đại Thực sẽ can thiệp vào Thổ Hỏa La.”

Lý Khánh An dừng lại một lúc, lại nói: “Ta cũng không giấu gì các vị, ta đã lần lượt cho phái sử giả đến Byzantium và Đại Thực để thăm dò thái độ họ.”

Chương 492: Chiến lược

Nỗi lo của Lý Khánh An không hề là dư thừa, từ trong các loại tình báo nắm giữ trong tay mà thấy, Đại Thực chưa từng từ bỏ ý định đối với Hà Trung và Thổ Hỏa La, thậm chí là Sindh và Punjab bọn họ cũng không hề bỏ cuộc, Đại Thực vẫn ở Khurasan đóng trọng binh bảy vạn người, một mảnh giấy hiệp nghị đình chiến không thể chống đỡ được vó sắt của bọn họ, chỉ có chấn thiên lôi mới là thứ mà bọn họ thật sự sợ hãi.

Đương nhiên, chiến sự ở Bắc Phi cũng đã làm phân tán đi tinh lực của Mansur.

Dưới tình hình như vậy, hắn chỉ có thể hạ lệnh Khurasan tổng đốc Ainur Ibrahim lúc nào cũng phải duy trì trạng thái bị chiến, chờ đợi thời cơ chiến đấu xuất hiện ở phương đông.

Sự tĩnh dưỡng trong một năm cũng đã mang lại thời gian và cơ hội cho Mansur giải quyết nội chính.

Mùa xuân năm nay, đô thành mới Baghdad của Đại Thực đã xây xong, tổng đốc các nơi tề tụ Baghdad, chính là lợi dụng cơ hội này, Mansur dùng một chén rượu độc giết chết Khurasan tổng đốc Ziyad, đồng thời nhậm mệnh người Khurasan trang thành với hắn là Ainur Ibrahim làm tổng đốc Khurasan tân nhiệm, đã giải quyết khuynh hướng độc lập của Khurasan.

Lúc này Ziyad đã mộ binh bảy vạn, bảy vạn người này bèn toàn bộ trở thành bữa ăn trên bàn tiệc của Mansur, hắn hạ lệnh quân Khurasan trấn binh ở Hà Trung cùng với bờ đối diện sông Amul của Thổ Hỏa La, Mansur cũng giống như một con lạc đà kiên nhẫn, chờ đợi thời cơ chuyển biến xuất hiện ở phương đông.

Baghdad, tòa đô thành mới kiến tạo này vẫn còn chưa hoàn công cuối cùng, kiến trúc của nó cần khoảng thời gian hơn trăm năm mới từ từ hoàn thiện, nhưng hình thức ban đầu của Baghdad đã trình diện ngay trước mặt người đời.

Đây là một tòa thành trì hình tròn, chia làm nội thành và ngoại thành, tất cả đều là dùng duy nhất ngói xây nên.

Trong nội thành còn có Tử cấm thành, tường thành cao sừng sững chọc đến tận mây, nó cũng là một quần thể cung điện hình tròn, cùng với nội thành, ngoại thành cùng cấu trúc nên ba hình tròn đồng tâm, lấy cung điện của Khalifah làm tâm tròn, thông qua bốn cung môn lan tỏa ra ngoài, hình thành nên bốn con đường lớn thẳng tắp, phảng phất như tăm xe của bánh xe vậy, tỏa ra ở khắp mọi ngõ ngách của đế quốc.

Cung tân vương của Mansur gọi là Lục Viên Đỉnh cung, đặc trưng của nó là mái vòm màu xanh lục, một pho tượng điêu khắc kỵ sĩ tay cầm trường mâu ở trên đỉnh vòm giống như đang sắp sửa phải tung ngựa bay lên, còn bố trí trong hoàng cung không có gì khác biệt so với hoàng cung Damascus, vẫn là hoạn quan và cung nhân như cũ, vẫn là Địa Đồ cung điện như cũ.

Lúc này, Mansur đang ở trong gian đại điện không có cửa sổ, u ám tối tăm này, hắn đang đứng ở trước một bản đồ Thổ Hỏa La từng thuộc về người Ả Rập trầm tư, còn phía sau hắn không xa, Khurasan tổng đốc Ibrahim im lặng đứng ở một góc tường, với một tư thế khúm núm chờ đợi mệnh lệnh của Khalifah bệ hạ, còn Vizier (*tể tướng) Khalid cũng đứng ở một bên.

Sớm ở mấy tháng trước quân Đường trú ở Thổ Hỏa La đông tiến, làm cho Thổ Hỏa La xuất hiện chiến lược trống trải, Mansur bèn đã nhận được sự bẩm báo của mật thám đang ẩn giấu ở Thổ Hỏa La, nhưng Mansur lúc đó vẫn còn một tia nghi ngờ, hắn cho rằng Lý Khánh An sẽ không phạm phải sự sai lầm mang tính chiến lược như vậy, để cho Thổ Hỏa La trống trải, Hắn suy nghĩ nhiều lần, cứ cảm thấy Lý Khánh An đi một ván cờ, còn Thổ Hỏa La chính là một khâu quan trọng trong ván cờ này, trước khi vẫn chưa nhìn rõ ván cờ này, Mansur là tuyệt đối không dễ dàng manh động, quả nhiên, một tháng trước, hắn một lần nữa nhận được mật báo của Thổ Hỏa La, người Thổ Phồn đến từ cao nguyên xuất binh đã chiếm lĩnh Thổ Hỏa La.

Đây là sự trùng hợp?

Hay là một cái móc câu?

“Khalid, khanh thấy thế nào?”

Đây là thói quen của Mansur, khi suy nghĩ vấn đề trọng đại, hắn luôn thích hỏi ý kiến Khalid một chút trước, Khalid là tê tướng của hắn, cũng là quan chính vụ tối cao của đế quốc, là trợ thủ đắc lực của hắn, Khalid lập tức cung kính nói: “Bệ hạ, thần cũng suy nghĩ rất nhiều, thần cảm thấy đây có lẽ có liên quan đến chiến lược đông tiến của Lý Khánh An, từ một năm nay mà nói, Lý Khánh An đã nghiêng sang phía đông rõ rệt, quân đội của hắn bắt đầu điều động về phía đông, thần đoán rằng Lý Khánh An có dã tâm về Đường triều tranh đoạt ngôi đế.”

“Vậy Thổ Hỏa La thì sao?”

Mansur lại hỏi tiếp.

“Thần suy đoán, đây chắc là do binh lực Lý Khánh An không đủ dẫn đến như vậy, hắn không có năng lực trú phòng Thổ Hỏa La, nên mới khiến cho người Thổ Phồn thừa cơ tiến vào.”

“Phải vậy không?”

Mansur cười xòa lại hỏi tiếp: “Hắn có binh trú đóng Sinhd và Punjab có thể có có thể không, nhưng lại không có binh trú quân Thổ Hỏa La cực kỳ có giá trị chiến lược, liên quan đến an nguy mỏ bạc của hắn, khanh không cảm thấy điều này rất không hợp lý sao?”

“Điều này..Khalid có chút nghẹn lời.

Mansur lại nói: “Còn có Thạch Quốc và Câu Chiến Đề nữa, hai vùng đất này không gặp phải bất kỳ sự đe dọa nào, nhưng Lý Khánh An lại ở đây trú binh ba vạn, mà không chịu điều đi Thổ Hỏa La, không lẽ đây là vì bảo vệ trị an của địa phương ư?

Khalid, khanh không cảm thấy điều này rất kỳ quặc sao?”

Khalid từ từ đã nghe hiểu thâm ý trong lời nói của Mansur, hắn trầm tư chốc lát, bèn nói: “Ý của Khalifah bệ hạ là nói, Lý Khánh An là cố ý để trống Thổ Hỏa La?”

Mansur ngồi xuống, hắn bình thản cười nhạt nói: “Ta từng nghe qua một câu chuyện phương đông, nói thời thượng cổ có thần dùng voi làm mồi nhử, ở trong biển sâu câu rùa to, nếu như ta đoán không sai, Lý Khánh An cũng đang câu rùa, hắn là dùng con voi Thổ Hỏa La này làm mồi nhử, câu con rùa to Đại Thực này của ta, nhưng lại không ngờ rằng bị con vương bát Thổ Phồn này nhanh chân nuốt lấy mồi nhử trước, có lẽ đây là ý đồ của hắn, đây ta không biết được, nhưng ta cảm giác được, Lý Khánh An chính là hi vọng chúng ta xuất binh Thổ Hỏa La.”

“Nhưng hắn tại sao lại làm như vậy?”

Ibrahim bên cạnh cuối cùng là không nhịn được hỏi.

“Câu hỏi này ngươi hỏi hay lắm.”

Mansur khen ngợi nhìn Ibrahim một cái, hắn hi vọng tổng đốc của Khurasan không chỉ là một kẻ chấp hành mệnh lệnh, cũng phải là một người suy nghĩ ít ra có thể có một nửa đầu óc của Muslim năm xưa, nghi vấn của Ibrahim làm hắn cảm thấy vui mừng.

Hắn đứng dậy lại đi đến trước bản đồ, nhìn vào một mảnh đất trắng xóa của phương đông, rất lâu sau, hắn khẽ thở dài nói: “Thật ra Khalid đã nói rồi, trọng điểm chiến lược của Lý Khánh An đã chuyển sang phương đông, hắn muốn về triều Đường tranh đoạt ngôi đế, nhưng lại không yên tâm An Tây, An Tây khiến hắn có mối lo phía sau, vì vậy hắn muốn phát động thêm một lần chiến dịch, triệt để đánh bại Đại Thực chúng ta, không còn khả năng đông tiến nữa, nhưng hắn lại không tìm được cái cớ, vì vậy bèn dùng Thổ Hỏa La làm mồi nhử, dẫn dụ bọn ta mắc bẫy, thân làm một đế vương, ta cũng bắt buộc phải có suy nghĩ sâu rộng như vậy, vì vậy ta trù trừ mãi không chịu đi nuốt lấy mồi nhử này, không ngờ lại bị người Thổ Phồn vô tri nuốt chửng rồi.”

Nghe xong phân tích của Mansur, Khalid không khỏi khen ngợi sự mưu tính sâu xa của những kẻ đế vương này, tình hình chắc là như vậy rồi, hắn trầm ngâm một lát, lại nói: “Vậy Thổ Phồn đã chiếm lĩnh Thổ Hỏa La rồi, làm rối đi gách lược của Lý Khánh An, đã gây nên sự bị động cực lớn cho hắn, chúng ta lại phải ứng phó thế nào?”

Mansur mỉm cười nói: “Làm rối loạn gách lược của Lý Khánh An là thật, nhưng tạo ra bị động cho hắn thì không hẳn, nếu đã không câu được rùa to, thì sửa lại là câu một tên vương bát to, đối với Lý Khánh An đối với An Tây cũng là có lợi không hại, nếu ta đoán không lầm thì, Lý Khánh An mùa đông năm nay chắc chắn sẽ không động binh với Thổ Hỏa La, hắn phải đợi, đợi càng nhiều quân đội Thổ Phồn tiến vào Thổ Hỏa La, hắn phải mượn cơ hội lần này triệt để đem người Thổ Phồn đánh cho tàn phế.”

Mansur mấy ngày nay luôn mãi suy nghĩ việc này, suy nghĩ của hắn đã từ từ trở nên rõ ràng, nếu đã hiểu được sự sắp xếp chiến lược của Lý Khánh An, vậy thì hắn sẽ suy nghĩ, trong đại chiến Đường Phồn lần này, Đại Thực phải đóng một vai trò như thế nào?

Hắn nên làm sao mới có thể đạt được lợi ích lớn nhất cho Đại Thực, đương nhiên, hắn cũng cần từ các góc độ khác tiến hành suy nghĩ lâu dài.

Nghĩ vậy, Mansur lại nói với Khalid: “Ta nghĩ đặc sứ của Lý Khánh An hai hôm nay cũng có lẽ đã đến, nếu như đến rồi, lập tức dẫn hắn đến gặp ta.”

Constantinopolis, nơi đây là đô thành của đế quốc Byzantium, cũng là trung tâm kinh tế và mậu dịch của thế giới phương tây, đô thành của vàng, một lượng lớn vàng và thương phâm từ nơi đây ra vào, đã mang lại cho đế quốc tài phú không gì có thể so sánh được, chống đỡ cho cuộc sống ngập tràn trong vàng son của các quý tộc đế quốc Byzantium.

Tòa đô thành trung tâm này của phương tây còn nôi tiếng bởi sự kiên cố hùng vĩ của thành bảo, từ bốn trăm năm trước sau khi vương triều Theodosius chia cắt, đế quốc Byzantium gặp phải vô số lần xâm lăng, nhưng cuối cùng dựa vào sự phòng ngự thành bảo kiên cố của nó mà đứng vững không ngã.

Lúc này đế quốc Byzantium cũng đã xảy ra rất nhiều thay đổi, Thay đổi lớn nhất của nó là đã trực tiếp kiến lập quan hệ mậu dịch với triều Đường của phương đông.

Tơ lụa, gốm sứ, giấy má đến từ phương đông luôn là xa xỉ phẩm của xã hội thượng lưu Byzantium, Theo việc trực tiếp kiến lập nên con đường mậu dịch, bắt đầu có ngày càng nhiều khuôn mặt phương đông xuất hiện ở Constantinopolis.

Bọn họ mang đến ngày càng nhiều tơ lụa và gốm sứ tinh xào của phương đông, làm cho những xa xỉ phẩm này từ từ đi ra khỏi phạm trù của quý tộc, bắt đầu được sự suy tôn của dân chúng trung hạ lưu, đồng thời cũng ngày càng nhiều người phương tây không ngại đường xa vạn dặm đi đến Trường An, mang đi da lông, châu báu và một lượng lớn những đồng tiền vàng.

Buổi sáng hôm nay, một toán thương đội An Tây do mấy nghìn con lạc đà hợp lại đi vào thành môn cao ngất của Constantinopolis.

Mậu dịch của đôi bên chủ yếu là lấy mậu dịch của quan phương làm chủ, đồng thời cũng cho phép tư nhân tham dự.

Do thương đội quan phương có quân đội hộ tống, vì vậy rất nhiều thương đội tư nhân cũng tham gia vào đội ngũ quan phương, cùng nhau tiến về Constantinopolis, vì vậy bèn đã hình thành thương đội với quy mô đồ sộ, từ hai năm trước khi Lý Khánh An và hoàng đế Byzantium sau khi ở thành Arthur đạt thành minh ước, đại thương đội như vậy bèn bắt đầu xuất hiện ở Constantinopolis, Lúc mới bắt đầu, đại thương đội đến từ phương đông đã gây chấn động trong người La Mã, toàn thành hèm vắng, ngõ hẹp hoan nghênh thương đội của triều Đường, Thương đội phương đông như vậy một năm có ba lần, theo số lần gia tăng lên nhiều, lòng hiếu kỳ của người La Mã cũng từ từ áàm xuống, không vây quanh nhìn ngắm thương đội đến từ Đường triều nữa, nhưng cũng có người rất có hứng thú với sự đi đến của bọn họ.

Thương đội của An Tây vừa đi vào thành môn, bèn lập tức có vô số lái buôn nhỏ, kỹ nữ và người hành khất vây lại, những thành viên thương đội này không chỉ là phụ trách vận chuyên các loại hàng hóa, bọn họ cũng lén lút mang kèm theo không ít hàng lậu, những thứ hàng lậu này được xem như vật phẩm tùy thân, các bên đối với chúng không trưng thu thuế, lại là vật dụng cá nhân, đa số bán khá rẻ, vì vậy rất được sự ngắm nghé của lái buôn nhỏ, không cần ngôn ngữ tương thông, chỉ cần hiệu tay đơn giản và lắc đầu gật đầu là có thể giao dịch xong, còn về mối buôn bán của kỹ nữ cũng vô cùng đắt đỏ, rất nhiều kỹ nữ ở trong xe ngựa đi ra đi vào, mỗi người đều rất nhanh đã làm nên mấy vụ buôn bán.

Vào lần này, trong thương đội có thêm mấy vị sử thần, bọn họ bèn là đặc sứ do Lý Khánh An phái đến, quan viên dẫn đầu tên là Trần Thiếu Du, là một tham quân sự của quân An Tây, chủ quản việc vẽ và thu thập bản đồ quân sự của các nơi, Thông thường mà nói, Trần Thiếu Du là được mệnh lệnh của Hành quân Tư mã sắp xếp xích hầu các nơi tiến hành việc vẽ bản đồ quân sự và việc chế tác sa bàn, nhưng lần này Trần Thiếu Du lại là nhận sự sai khiên bí mật của Lý Khánh An xuất sứ đế quốc Byzantium, đưa giao một lá thư thân bút của Lý Khánh An cho hoàng đế Kopronymos của bọn họ.

“Thiếu Du huynh!”

Trần Thiếu Du vừa mới bước vào cửa thành bèn đã nghe thấy có người gọi hắn, hắn ngơ ngác, quay đầu nhìn đi, chỉ thấy dưới một tòa nhà cao, có một nam tử trẻ tuổi đang đứng, là một người Hán, ở trong người Hồ phương tây đầy đường cực kỳ bắt mắt, Trần Thiếu Du lập tức nhận ra ngay, là quan viên An Tây trú đóng Byzantium liên lạc mậu dịch Đỗ Minh Bồi.

Đỗ Minh Bồi là người Kinh Triệu huyện Cao Lãng, năm xưa cùng Trần Thiếu Du theo học ở Quốc Tử Giám, vốn dĩ đã là bạn học chơi thân, sau này lại cùng đến An Tây cầu chức, hai người tình bằng hữu cực kỳ thâm hậu, Trần Thiếu Du vui mừng đến la to một tiếng: “Minh Bồi huynh!”

Hắn xoay người từ lưng lạc đà bước xuống; rảo bước đi lên phía trước, hai người gần một năm không gặp rồi, bây giờ ở dị quốc tha hương gặp lại, lại kích động đến nỗi ôm chầm lấy nhau.

Đỗ Minh Bồi hai năm trước đến An Tây cầu chức, trước hết là vào quân An Tây làm quan quân vãn chức, rất nhanh bèn với sự tài giỏi tháo vát mà trở nên nổi trội, năng khiếu ngôn ngữ của hắn cực tốt, nửa năm bèn đã học biết được tiếng Đột Quyết, trở thành trợ thủ của Bùi Du lúc đó, trong lúc xuất sứ Byzantium, hắn rất nhanh bèn đã học được ngôn ngữ Byzantium, một năm trước, An Tây và Byzantium phái quan liên lạc mậu dịch cho nhau, Đỗ Minh Bồi bèn trở thành vị quan liên lạc hàng đầu nhiệm kỳ đầu tiên ở Byzantium của An Tây.

Thật ra ở An Tây, thái học sinh giống như Đỗ Minh Bồi và Trần Thiếu Du còn có rất nhiều, ví dụ như Trương Chí Hòa đã thăng chức làm Đình Châu trưởng sứ, còn có nhóm mấy trăm người như Khánh An huyện huyện lệnh Lý Thành Phi v.v.., bọn họ đa số người đều đã trải qua được thứ thách của cuộc sống quân lữ, bắt đầu lũ lượt xuất nhiệm chức vị quan trọng, ở các bộ môn, các châu huyện của An Tây đều có bóng dáng của bọn họ, bọn họ đã từ từ gánh vác lấy đòn dông của An Tây.

Đỗ Minh Bồi hôm nay cũng giống như mọi khi đến trước cửa thành nghênh tiếp thương đội đến từ An Tây, không ngờ vừa lúc nhìn thấy được Trần Thiếu Du, hắn kích động vạn phần, vội vàng hỏi: “Thiếu Du huynh, sao huynh lại qua đây?”

Trần Thiếu Du thấy bên cạnh đang đứng mấy thương buôn người Hồ, bèn kéo Đỗ Minh Bồi qua một bên, thấp giọng nói: “Phụng mệnh của đại tướng quân xuất sứ Byzantium, ta phải đi gặp mặt hoàng đế Byzantium, còn phải xin huynh sắp xếp một chút.”

“Đây không thành vấn đề, trong thành có quán nghênh tân, bên kia có người chuyên môn phụ trách tiếp đãi, bọn họ sẽ thay huynh thượng báo dần lên trên, nhiều nhất là ba ngày, hoàng đế của Bỵzantium có lẽ sẽ tiếp kiến huynh.”

Trần Thiếu Du lại lắc đầu nói: “Ta là bí mật xuất sứ, chính sự đường không biết được, sự tình khẩn cấp, ta hi vọng hôm nay sẽ có thể diện kiến hoàng đế, hơn nữa ta còn có thư thân bút của đại tướng quân, phải tận tay giao cho hoàng đế của bọn họ.”

“Là vậy à?”

Đỗ Minh Bồi trầm ngâm một chút nói: “Vậy thì đi tìm công chúa Irony, nàng bây giờ là trữ quân của Byzantium, do nàng trực tiếp sắp xếp gặp hoàng đế bệ hạ.”

“Công chúa Irony là trữ quân?”

Trần Thiếu Du sững người, trữ quân chính là thái từ, lại để cho công chúa làm thái tử, hắn cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi, Đỗ Minh Bồi thấy hắn không hiểu được, bèn mỉm cười nói: “Đây không có gì cả, Byzantium là nơi coi trọng thực lực, ba quân đoàn thủ hạ của công chúa Irony đều đã có trang bị của quân Đường, là quân đội lớn mạnh nhất của Byzantium, trữ quân dĩ nhiên chính là nàng, hơn nữa, Đại Đường của bọn ta không phải cũng đã từng có nữ hoàng rồi sao?”

“Đó là hai việc khác nhau!”

Trần Thiếu Du lắc đầu, cho dù hắn cảm thấy không thề nào lý giải được, nhưng nhiệm vụ mà chủ công giao cho hắn mới là chuyện cấp bách nên làm trước mắt, hắn chỉ đành bắt đắc dĩ nói: “Cho dù nàng ta có là hoàng trừ hay không, chỉ cần có thể thay ta làm tốt công việc thì không thành vấn đề.”

Đỗ Minh Bồi thấy hắn xem như thực tế, bèn vỗ vỗ vai hắn cười nói: “Vậy là đúng rồi, người La Mã suy nghĩ không giống như chúng ta, mặc kệ thái tử là nam là nữ, quyền thế của công chúa Irony vô cùng lớn, nói không chừng nàng có thể làm chủ được, đem sự tình của huynh giải quyết xong xuôi.”

“Vậy tốt thôi!

Vậy chúng ta bây giờ liền đi gặp nàng.”

“Đừng vội, buổi sáng là huynh không gặp được nàng đâu, Buổi trưa đi!

Ta dẫn huynh đi, bây giờ chúng ta đi tửu quán uống rượu trước, huynh đi thường thức rượu bồ đào của người La Mã, rồi mới nếm trải một chút mùi vị của người đẹp phương tây.”

Đỗ Minh Bồi kéo lấy Trần Thiếu Du bèn đi đến một tửu quán nhỏ ở đầu ngõ.

Công chúa Irony từ đầu năm đã chính thức trở thành người kế thừa hoàng trữ đầu tiên, nắm trong tay đại quyền quân chính của đế quốc Byzantium, tất cả mọi thứ này đều đến từ thực lực của nàng, ba quân đoàn được quân Đường dùng trang bị tốt nhất để vũ trang, tổng cộng ba vạn người, áo giáp Minh Quang, hoành đao, Đường nỏ, hao tồn hết của nàng hơn hai trăm vạn tiền vàng, trong đó tám mươi vạn là đến từ thuế thu từ đất phong tặng của nàng, chính là tám mươi vạn tiền vàng này cũng làm cho Irony ở trên đất phong của nàng nhận được một danh hiệu ‘nữ ác ma hút máu’, đây vẫn còn thiếu rất nhiều mới đủ, nàng lại từ chỗ của người Do Thái mượn lấy một trăm hai mươi vạn tiền vàng, dùng thuế thu được mười năm từ một mánh đất phong khác của nàng - đảo Crete làm vật cấm cố.

Công chúa Irony không nghi ngờ gì là một nữ nhân dám đặt cược, ba vạn quân đội nàng dốc hết vốn liếng của mình tạo ra cũng đã mang lại lợi ích to lớn cho nàng, trong chiến tranh đối với Bungari cuối năm ngoái, phụ hoàng của nàng và đại vương tứ Ronnie đều gặp phải thảm bại, duy chỉ có quân đội của nàng đem liên quân người Bungari và người Slavic đánh đến thất bại thảm hại, ép buộc quốc vương Bungari cúi đầu xưng thần với đế quốc La Mã, lần thắng lợi này không chỉ cứu vãn được tôn nghiêm của đế quốc La Mã, cũng cứu vãn được nguy cơ Constantinopolis sắp sửa rơi vào tay địch, ngay cả đại vương từ của vương triều Caroling vừa mới kiến lập cũng mộ danh cầu hôn với nàng.

Danh vọng của công chúa Irony tăng vọt chưa từng có, dung mạo xinh đẹp của nàng đã khiến nàng giành được được sự yêu thích của các quý tộc, dưới yêu cầu mãnh liệt của các quý tộc, phụ thân của nàng, hoàng đế của đế quốc Byzantium hân hoan đem quyền kế thừa vương vị của nàng điều chỉnh lên một vị trí lên trước, từ người kế thừa thứ hai trở thành người kế thừa thứ nhất.

Chương 493: ̉n Long tụ hội

Irony cũng từ vị công chúa nhàn nhã của lúc trước trở thành vị hoàng trữ bận rộn nhất Byzantium, không biết nhà hiền triết nào trước đây từng nói, nữ nhân một khi nắm được quyền lực, thì dục vọng của nàng đối với quyền lực thường sẽ vượt qua dục vọng đối với nam nhân, Irony không chút nghi ngờ chính là một nữ nhân như vậy, nàng không chỉ hoàn toàn đoạt lấy quyền lực của huynh trưởng, hơn nữa còn ép buộc phụ hoàng của nàng không ngừng đem quyền chỉ huy quân đội chuyển giao cho nàng.

Thậm chi cả hôn nhân của nàng, đúng vậy, Irony xuân xanh đã hai mươi, nàng phải tìm lấy một tấm chồng rồi, một người trượng phu hoàn toàn phù hợp giáo điều Cơ Đốc, tuân thủ nghiêm ngặt chế độ một vợ một chồng, mà không phải dị giáo đồ phương đông sở hữu một đống nữ nhân như Lý Khánh An.

Đại vương tử Charlie của vương triều Caroling rõ ràng chính là một đối tượng làm cho nàng hài lòng, bởi vị hắn sở hữu đảo Corsica, Genova và Nice - một mảnh đất khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Đương nhiên, là Charlie gả cho nàng, nữ hoàng Byzantium của tương lai, mà không phải là nàng gả cho Charlie, còn Charlie cũng hứa hẹn tuyệt sẽ không can thiệp sinh hoạt riêng tư của nàng, điều này làm cho nàng vô cùng hài lòng, nàng cần phải giữ gìn một tấm thân tự do đi triều Đường tìm Lý Khánh An bàn việc mua bán vũ khí quân sự.

Buổi sáng, nàng thường sẽ ở hoàng cung bận rộn xử lý chính vụ, buổi chiều, nàng sẽ tiếp kiến đại thần và quan viên các nơi, đây là quy cú mỗi ngày bắt di bắt dịch của nàng, nàng cần phải giành được càng nhiều sự ủng hộ của đại thần và trên địa phương.

Buổi chiều, nàng cũng như thường ngày vậy, vừa đi đến chính vụ cung, bèn có thị vệ đến bẩm báo, đặc sứ của An Tây đã đến, cần cầu kiến nàng.

“Mời bọn họ vào đây!”

Irony ngồi xuống, nàng mặc một chiếc váy dài dùng tơ lụa phương đông may nên, trên ngực cài một ghim hoa có đính kim cương, lấp lánh phát sáng, đầu đội vương miện bằng vàng có đính đầy kim cương và châu báu, đây là điểm đặc thù của trữ quân, lại càng thể hiện sự cao quý mà tao nhã của nàng, ngay cả chiếc ghế mà nàng ngồi cũng là dùng vàng và gỗ trầm hương quý giá chế tạo nên, nàng đã hoàn toàn không phải là vị thiếu nữ tự do cầm lấy cung tên đi du lịch kia như hồi xưa nữa.

Lát sau, Trần Thiếu Du và Đỗ Minh Bồi dưới sự dẫn dắt của thị vệ, bước vào trong hoàng cung, Đỗ Minh Bồi đã rất tây hóa rồi, hắn nhã nhặn đặt tay lên trước ngực thi lễ với Irony: “Chúc nguyện công chúa vĩnh viễn trẻ trung xinh đẹp.”

Câu nói này Trần Thiếu Du nghe hiểu, hắn có chút không vui nhìn Đỗ Minh Bồi một cái, vốn dĩ là muốn hắn làm phiên dịch, nhưng bây giờ Trần Thiếu Du đã thay đổi chủ ý, hắn khom người thi lễ với Irony, dùng tiếng Đột Quyết nói: “Tham quân sự dưới trướng An Tây tiết độ sứ đại tướng quân Trần Thiếu Du tham kiến công chúa điện hạ!”

Hắn nói chuyện không kiêu ngạo không siểm nịnh, cũng không sợ đắc tội với Irony, bởi vì hắn biết rằng, kết minh là do lợi ích chung của đôi bên mà nên, mà không phải là dựa vào lời nói hoa mỹ nịnh nọt.

‘Thì ra là Trần tham quân, đại tướng quân các ngươi có khỏe không?

Nghe nói vai trái của hắn vào đầu năm trong chiến tranh với người Ả Rập đã bị thọ thương, bây giờ đã khỏi chưa?”

Irony lo lắng hỏi thăm.

“Đa tạ công chúa điện hạ quan tâm, đại tướng quân bọn ta rất tốt, vết thương ở vai cũng trên cơ bản đã bình phục rồi.”

“Ài!

Ta cũng là quá bận rộn, nếu không ta phải đi Toái Hiệp đích thân đến thăm hắn một chút.”

Irony cảm khái một câu, đề tài bèn từ từ chuyển đến trên vấn đề chính, hỏi: “Không biết Trần tham quân lần này xuất sứ nước ta, có phụ trách sử mệnh gì không?”

Trần Thiếu Du do dự một chút, vốn dĩ những lời này là gặp được hoàng đế Byzantium mới nói, nhưng lúc giữa trưa uống rượu Đỗ Minh Bồi nói với hắn, bây giờ thực quyền quân sự của đế quốc Byzantium là nắm trong tay của công chúa Irony, quyết định là có xuất chiến với Đại Thực hay không, cũng là do nàng ấy quyết định.

Vì thế, Trần Thiếu Du sau khi do dự một chút, vẫn là thẳng thắn nói ra: “Đại tướng quân nhà ta mệnh ta bí mật xuất sứ đế quốc Byzantium, là hi vọng ở một thời khắc nào đó trong tương lai, đế quốc Byzantium thực thi áp lực quân sự đối với người Ả Rập.”

“Một thời điểm nào đó trong tương lai, cụ thể là vào lúc nào?”

Irony ở trên sự vụ quân sự một chút cũng không hàm hồ.

“Đại tướng quân nhà ta nói, đại khái là mùa xuân hoặc mùa hạ năm sau.”

Vừa nói, Trần Thiếu Du vừa lấy ra thư thân bút của Lý Khánh An, giao cho Irony.

Nàng từ tay của thị vệ đón nhận lấy thư, nhìn da thư một cái, Lý Khánh An là dùng tiếng Đột Quyết để viết, gửi cho phụ thân nàng, nhưng nàng vẫn là bóc thư ra xem, trong thư là bút tích cương mãnh của Lý Khánh An, nhưng ý nghĩa rất rõ ràng, An Tây sẽ tác chiến với một toán thế lực lớn mạnh của phía tây triều Đường, địa điểm sẽ ở Thổ Hỏa La, để đề phòng người A Rập vào lúc tác chiến thừa cơ hội của, Lý Khánh An hi vọng đế quốc Byzantium có thể thực hiện những điều quy định trên minh ước quân sự của bọn họ, ở thời khắc mấu chốt tiến hành tạo áp lực quân sự với vương triều A Bạch Tư (*Abbsid).

Quyền lực tạo áp lực quân sự đối ngoại quả thật đã chuyển dời đến trong tay của Irony, nàng trầm tư chốc lát, bèn cười nói: “Đương nhiên, chúng ta đôi bên đã có minh ước từ trước, bọn ta tự nhiên sẽ toàn lực ủng hộ triều Đường, ngoài ra, để hai bên hợp tác vui vẻ, cá nhân ta còn có hai yêu cầu nho nhỏ.”

Đối phương có yêu cầu là nằm trong sự dự liệu, Trần Thiếu Du bèn nói: “Công chúa điện hạ mời nói!”

Irony nhã nhặn mỉm cười nói: ‘Xin ngươi chuyền cáo Lý tượng quân, ta hi vọng có thể nhận được ba món trang bị của ba vạn bộ quân đội, có thể ở trong ba năm cung hàng dần, đương nhiên, ta sẽ thông qua mậu dịch bình thường thu mua, nhưng ta hi vọng có được giá cả ưu đãi nhất, dùng sáu thành của giá cả lần trước, còn nữa, ta hi vọng triều Đường có thể nghiêm ngặt tuân thủ giao dịch xuất khẩu của quân giới, ta không muốn nhìn thấy quốc gia phương tây khác cũng trang bị vũ khí của quân Đường, chi hai điều kiện này thôi.”

Bọn người Hồi Hột chẳng qua là kiểu tấn công của cường đạo, bọn họ trên mặt nào đó chỉ là vì báo thù rửa hận, chứ không có trông mong đánh đến Toái Hiệp thật sự, Cùng với trận tuyết đầu tiên ập đến An Tây, những kỵ binh Hồi Hột đã giết sạch người Cát La Lộc bắt đầu nhớ nhà.

Nhưng lúc đến thì dễ dàng, lúc về lại khó, Quân Đường đã từ ba hướng bao vây lấy bọn chúng; phía nam là hai vạn quân Đường Toái Hiệp tinh nhuệ, gác thủ mấy tòa thành trì như Y Lệ thành, hơn nữa dưới sự liên hợp của liên quân tam Hồ, bắt đầu tiến dần về phía bắc; hai vạn quân Đồng La tại Cung Nguyệt thành và một vạn quân Sa Đà đã chặn đứng con đường đông tiến của Hồi Hột; còn phía bắc Kim Sơn là ba vạn quân Cát La Lộc mang mối hận tày trời đánh đến, người Hồi Hột đã giết sạch phụ mẫu chị em của họ, bọn họ đến là để liều mạng.

Người Hồi Hột cuối cùng cũng lựa chiến đánh với người Cát La Lộc, Đây là tâm trạng diệt cỏ phải diệt tận gốc, cũng là để tránh sau này người Cát La Lộc còn quay lại báo thù, nên nói đây là trận chiến lấy độc trị độc, theo quy tắc của người thảo nguyên, quân Đồng La và Sa Đà không có tham chiến, đế người Cát La Lộc tự giải quyết hận thù, Quân Đường cũng dừng lại từ ngoài một trăm dặm, Lý Khánh An có mặt lệnh phát đến: không được can thiệp nội chiến của người Hồ.

Đây là một chiến dịch phụ thù và phản phục thù, song phương binh lực tương đương, thế lực tương đối, sau trận ác chiến hai ngày hai đêm, xác chết chất đầy thảo nguyên, Và đây cũng là trận đấu không chết không thôi, người Cát La Lộc thề không tiếc giá nào phải giết sạch tất cả người Hồi Hột, còn người Hồi Hột cũng bị giữ chặt chân không cách nào thoát ra được, Sau song phương đều bị tổn thất gần bảy phần binh lực, người Hồi Hột cuối cùng không cầm cự nổi bị đánh bại, năm ngàn tàn binh còn lại bỏ chạy trên thảo nguyên, người Cát La Lộc chỉ còn lại bảy tám ngàn người vẫn đuổi theo không tha, Bọn chúng cử đuổi theo mãi, tác chiến mãi, cho đến khi đuổi đến ngàn dặm xa xãm, vô số chiến mã mệt chết, cuối cùng người Hồi Hột chỉ còn không đến hai ngàn người chạy thoát, còn người Cát La Lộc cũng chỉ còn lại không đến năm ngàn tàn binh mỏi mệt.

Kết quả của việc người Hồi Hột nam xâm là sự hùy diệt của một dân tộc, cuối cùng năm ngàn người Cát La Lộc kia quay trở lại, Lý Khánh An bèn xếp luôn năm ngàn tàn quân này vào đội ngũ quân Đường, lại nạp cả thảo nguyên của Cát La Lộc vào Toái Hiệp châu, tại nơi đó tu kiến Huyền Trì huyện, Từ đó trở đi, người Kim Sơn Cát La Lộc bị biến mất trên dòng lịch sử Trung Đường.

Tháng ngày dần trôi, lại đến đầu tháng mười một, trận tuyết lớn thứ hai lại một lần nữa ập đến An Tây, báo hiệu mùa đông băng giá thật sự đã đến, Chiến tranh An Tây cũng tạm thời ngủ đông cùng băng tuyết, đi vào thời kỳ tu chinh, Lúc này, dân đoàn An Tây chinh binh lại bắt đầu bận rộn, các tỉnh các huyện đâu đâu đều dán đều bố cáo trưng binh, Chế độ mộ binh của An Tây thi hành khác nội địa, mà là chế độ quân hộ, mỗi nhà mỗi hộ đều có nghĩa vụ xuất binh, theo quy định mỗi hộ chỉ xuất một binh, cha mẹ có con vào quân đội sẽ được hưởng đãi ngộ miễn thuế, Lúc nông vụ bận rộn, quan phụ mẫu địa phương còn phải tổ chức nhân lực và trâu cày đến chi viện.

Nhưng chế độ quân hộ này chỉ áp dụng cho người Hán, nhưng lần này An Tây tiết độ sứ phủ đã ban bố lệnh thoái ân, đó là phạm vị trưng binh sẽ được mở rộng ra toàn An Tây, gồm cả các dân tộc.

Đương nhiên, phụ mẫu vợ con của các quân dân người dân tộc đều cũng sẽ được hưởng đãi ngộ như quân hộ người Hán.

Quan viên An Tây cũng đã ước đoán theo cách trưng binh như thế thì chỉ trong một mùa đông này chí ít có thể gia tăng thêm mười vạn đại quân.

Và đồng thời, hai mươi mấy quân giới công phường tại Toái Hiệp và Thạch Quốc cũng bắt đầu bận rộn, Bọn họ phải chuẩn bị rèn đúc binh khí, phối chế hòa khí, ngoài ra mỗi nhà mỗi hộ tại An Tây đều nhận được nhiệm vụ mùa đông, quan phủ sẽ cung cấp nguyên liệu, mỗi hộ nhất thiết phải may một chiếc túi ngủ, ba đôi giày đế giày quân dụng.

Với công cuộc chuẩn bị cho trận chiến sắp tới triều đình cũng biểu thị toàn lực ủng hộ, Đầu tháng mười một, mười vạn bộ giáp quang minh khải và hai mươi vạn cây hoành đao cùng mười vạn bộ cung nỏ đã được chuyên đến từ Trường An, Đội xe ngựa đã đến Bắc Đình, đây chẳng khác chi là giúp quân Đường An Tây như hổ thêm cánh, thực lực gia tăng rất nhiều.

Trong lúc Toái Hiệp đang ngày đêm không ngừng chuẩn bị cho trận chiến, sự chủ ý của Lý Khánh An lại lẳng lặng được chuyên hướng, Việc bị chiến hắn chỉ cần đưa ra phương hướng, các phương án thực thi cụ thể ắt có thuộc hạ của hắn tiến hành, điều hắn suy ngẫm nhiều hơn là việc tại Trường An.

Xe ngựa tức tốc đi qua phố lớn thành Toái Hiệp, Lý Khánh An bình thản ngồi trong xe ngắm nhìn phố phường náo nhiệt bên ngoài.

Bây giờ đã là đầu tháng mười một, thêm hai tháng nữa sẽ là tết, phố phường Toái Hiệp cũng chẳng khác chi phúc địa Quan Trung, nơi nơi đều là xe ngựa của khắp nơi đến Toái Hiệp để sắm hàng tết, rất nhiều đều là các hộ gia đình người Hán đến mua sắm, Bọn họ phần lớn đều đến từ cứ điểm định cư người Hán, Các cứ điểm định cư tuy không không thiếu thốn cái ăn cái uống, nhưng các vật dụng phẩm hàng ngày cùng trang sức châu báu thì vẫn thua xa Toái Hiệp.

Trên phố phường đã được mùa đông phủ lên lớp tuyết trăng, trước hai điểm trưng binh đã xếp một hàng dài, mấy tên Hồ thương dẫn theo đản lạc đà dài đang hỏi han dò la điều chi đó tại đầu đường, trên lạc đà chồng chất nào là túi bông vải và da thảm da, Đấy đều là vật phẩm dễ bán, quân phương và dân gian đều cần rất nhiều.

Trong lòng Lý Khánh An lại càng nhiều xúc cảm hơn.

E rằng sau trận chiến Thổ Phồn này, cơ hội trở về An Tây của hắn chắc đã không còn nhiều, Làm sao tăng cường liên hệ giữa nội địa với An Tây chính là vấn đề hắn suy nghĩ mấy hôm nay.

Tất nhiên, hắn giờ đã xây dựng được một hệ thống liên lạc bằng bồ câu hoàn chỉnh, dọc đường từ Trường An đến Toái Hiệp có đến hai mươi mấy trạm trung chuyển bồ câu, lại cho dựng năm mươi mấy dịch trạm, như thế có thể đảm bảo thư bồ câu trong vòng mười lăm ngày, còn thư đường ngựa trong vòng năm mươi ngày sẽ có thể đến Toái Hiệp.

Nhưng nội dung thư bồ câu quá ít quả thực là điều khiến người khác đau đầu, Như hai tháng trước đây, một quản sự tại dịch trạm nhận thư bồ câu đã thông minh phát minh ra một loài “cáp ngữ'" (*ngôn ngữ viết tắt cô đọng ghi trên bồ câu, hay có thể gọi là câu ngữ), dùng chữ cái Đột Quyết để thay thế, một chữ có thể thể dùng để biền đạt một câu nói thường dùng, chỉ cần song phương đều có cùng bộ giải mã thì trên một tờ giấy quyên nhỏ cũng có thể viết được lượng lớn thông tin.

Đây chính là tiền thân của mật mã hậu thế, phương pháp này đã bị phía quân đội quan tâm và đem ra nghiên cửu, có lẽ sau này binh xích hầu đưa thư sẽ không còn sợ bị quân địch chặn, như thế sẽ được gia tăng nhiều tính bảo mật của tình báo, Vì thế Lý Khánh An đặc cách hạ lệnh, trọng thưởng cho người phát minh ra “cáp ngư’ , và đã điều người đó vào làm việc tại hành quân tư mã thự của quân An Tây.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ, vật tư gửi đến vẫn còn khó khăn, Từ Trường An vận chuyển vật tư đến An Tây cần năm mươi ngày đến hai tháng, trên đường vận chuyển phải tốn rất nhiều sức người sức của, muốn gia tăng giao lưu hai vùng, tu kiến Đường trực đạo trở thành nhiệm vụ quan trọng hơn cả thường, Để gia tăng tiến độ tu đường, Lý Khánh An lại lệnh quân phương điều hai vạn năm ngàn tên tù binh Thổ Phồn bị bắt cóc trong trận chiến Thả Mạt thành vào đại quân xây đường, Hắn hi vọng nội trong năm sau có thể hoàn thành công trình gian khổ này.

Chính sự đường An Tây kiểm tính qua lại nhiều lần, nếu như dùng Đường trực đạo từ Lũng Hữu cưỡi ngựa đến An Tây Y Châu, nhanh nhất chỉ cần mười lăm ngày, rồi từ Hội Châu, Cam Châu, Y Châu cho tu sửa lượng lớn kho trung chuyên cùng dịch trạm, không nghi ngờ gì chắc chắn có thể tăng cường liên hệ thư từ cùng vật tư giữa An Tây và Trung Nguyên, Đây đúng là một tiền cảnh khiến mọi người mong đợi.

Chỉ có giải quyết được vấn đề giao thông giữa An Tây và phúc địa thì hắn mới có thể thật sự đạt được ý nghĩa chiến lược trong việc đông tiến.

Trong lúc Lý Khánh An đang trầm tư thì bỗng nghe tiếng xôn xao tự điểm trưng binh đầu đường vọng đến: “Ta không đạt tiêu chuẩn điểm nào cơ chứ?

Ta tuy hơi gầy hơi nhỏ người, nhưng ta đã mười tám tuổi rồi, ta không lừa các ngươi.”

“Thiếu lang quán, ngươi rõ ràng chỉ là một đứa trẻ!

Bọn ta có quy định, mười sáu tuổi trở xuống sẽ không thể nhận.”

“Ta có thể đọc gách viết chữ, có thể làm văn chức, ta xin các ngươi, ta từ vạn dặm đường xa Trường An đến đây chính là để kiến công lập nghiệp tại An Tây.

Xin các ngươi hãy nhận ta đi!”

Lý Khánh An nghe giọng nói của cậu thiếu niên này có vẻ hơi quen tai, bèn lập tức hạ lệnh: “Dừng xe!”

Xe ngựa dừng lại, Lý Khánh An lúc này mới nhìn kỹ bên điểm trưng binh đang có không ít người vây quanh, hắn bèn nói với một thân binh: “Ngươi đi xem thử, xem đã xảy ra việc gì.”

Mấy tên thân binh nghe lệnh cưỡi ngựa phóng đi, bọn người vây quanh cũng lũ lượt tránh ra, thán binh lớn tiếng hỏi: “Đại tướng quân hỏi bên đây rốt cuộc xảy ra việc gì?”

Hiệu úy phụ trách trưng binh chỉ vào cậu thiếu niên ăn mày một bên chấp tay nói: “Người thiếu niên này muốn tòng quân, nhưng thuộc hạ thấy hắn tuổi hình như vẫn chưa đến mười sáu, nên đã không chấp nhận.”

Lúc này, cậu thiếu niên mà hốt hoảng nhìn nhìn phía xe ngựa của Lý Khánh An, xong bèn vội quay lưng bỏ chạy, nhưng đã bị mấy tên binh sĩ trưng binh bên cạnh nhanh tay tóm lấy.

“Các ngươi thả ta ra, ta không đi tòng quân nữa!”

Cậu thiếu niên liều mình vùng

vẫy.

Thân binh liếc nhìn hắn một cái, thấy mắt hắn lộ rõ kinh hoảng; trong lòng thắc nghi hoặc bèn huơ tay hỏi: “Đều dẫn hết đi!

Đại tướng quân có lời muốn hỏi!”

Hiệu úy phụ trách trưng binh nghe xong bèn dẫn cậu thiếu niên đi đến trước xe ngựa Lý Khánh An.

Thiếu niên quay đầu sang một bên không chịu nhìn thẳng Lý Khánh An.

Lúc này này Lý Khánh An đã nhận ra cậu thiếu niên trông như ăn mày này, cái khuôn mặt xấu xí dị thường của cậu chính là chiêu bài không lẫn vào đâu được.

Cậu thiếu niên này hóa ra lại là Lư Ký con trai của ngự sử trung thừa Lư Dịch.

Mấy tháng trước hắn từng gặp hắn một lần trong Lư phủ, Lúc ấy Lý Khánh An đã động viên hắn đến An Tây một chuyến, không ngờ cậu đã đến An Tây thật, hơn nữa còn là đến Toái Hiệp, trông bộ dạng cậu có vẻ như là lén trốn ra khỏi nhà.

Trong lòng Lý Khánh An không khỏi có vài phần thán phục quyết tâm của thiếu niên, nhưng trên mặt hắn vẫn không biểu lộ gì, vẫn trầm mặt lại thét lên: “Lư Ký, ngươi có biết mình đã phạm phải tội gì không?”

Cậu thiếu niên này chính là Lư Ký.

Hắn hôm đó do được Lý Khánh An khích lệ, trong lòng bèn hạ quyết tâm, Sau vài lần thương lượng với phụ thân đều bị cự tuyệt, cuối cùng hắn chỉ để lại một lá thư, trong người mang theo mấy chục đồng tiền bạc, cười thêm còn la sầy một mình xuất phát đến An Tây.

Qua vài tháng dặm trường, tiền hắn đã tiêu sạch, con lửa gây gò của mình cũng đã bán, cuối cùng là làm giúp việc cho một Hồ thương mới đến được An Tây, Hồ thương không dám tiếp tục dẫn theo hắn tây hành, bèn tặng cho hắn ít tiền rồi hai người chia tay từ đó, Lư Ký muốn đi tìm Lý Khánh An, nhưng lại không dám, vì thế hắn đã lang thang hai mươi mấy ngày nay tại Toái Hiệp, lại đương gặp lúc Toái Hiệp trưng binh, hắn bèn sinh ý tòng quân.

Trong lòng Lư Ký quả thật sợ hãi, hắn chỉ đành thật thà đi lên thi lễ nói: “Tham kiến thế thúc!”

“Ta hỏi ngươi, ngươi đến An Tây, phụ thân và bá phụ của ngươi có biết không?”

“Không biết!”

Lư Ký sợ hãi cúi đầu nói.

“Giờ ngươi còn sống là do ngươi may mắn, nếu không cái tội bất hiếu của ngươi đã rành rành.”

Cảm phục là cảm phục, nhưng trong lòng Lý Khánh An cũng không khỏi cáu bực với hành động lỗ mãng của cậu thiếu niên này.

Nếu như Lư Ký chết tại An Tây, vậy mối thù giữa hắn và Lư gia cũng sẽ được định, may mà ông trời còn để hắn gặp được cậu thiếu niên này.

Lư Ký mấp máy môi, hắn bỗng dưng dốc hết can đảm nói : “Đại tướng quân, ta muốn tòng quân, ta biết ta không thể đánh trận, nhưng ta có thể làm văn chức, chép văn thư chẳng hạn.”

Lý Khánh An lắc lắc đầu nói: “An Tây quân không cho phép thiếu niên dưới mười sáu tuổi tòng quân, đây là quy củ thép, dù là văn chức hay võ chức đi chăng nữa.

Ta thân là An Tây chi chủ, càng không thể đi đầu làm trái.

Năm nay ngươi mới mười hai tuổi còn thiếu bốn tuổi, dù ngươi có chí lớn cũng không được, ngươi hãy về Trường An trước, chăm chỉ dùi mài binh thư vài năm, đợi khi ngươi mười sáu tuổi ta sẽ cho người tòng quân tại Lũng Hữu, Giờ ngươi hãy viết một lá thư thỉnh tội với phụ thân ngươi đã, ngươi đã nghe rõ chưa?”

Lư Ký ủ rũ cúi sầm mặt, hắn biết minh không có hi vọng rồi, Lý Khánh An khoát tay nói với hai thân binh: “Hãy mau dẫn hắn đến phủ của ta giao cho tam phu nhân, nói đây là cháu ta, để tam phu nhân sắp xếp chỗ ăn ở cho hắn.”

Thân binh nhận lệnh bèn nhường ra một ngựa để đưa Lư Ký lên, xong dẫn hắn đi về, Lý Khánh An vẫn có phần không yên tâm, lại dặn dò một thân binh khác: “Ngươi sáng tối canh chừng lấy hắn, đừng để hắn có cơ hội trốn lần nữa.”

Thân binh gật gật đầu, cũng đi theo sau đuôi bọn Lư Ký từ xa xa, Tính nông nổi của Lư Ký khiến Lý Khánh An không khỏi đau đầu, xem ra hắn phải đích thân viết một lá thư cho huynh đệ Lư thị để giải thích mới xong.

Hắn lắc lắc đầu nói: “Tiếp tục xuất phát thôi!”

Xe ngựa lại tiếp tục đi về phía trước, đi thêm được vài con phố, nó lần nữa dừng lại trước cửa một tòa đại trạch, Trước cửa đã có mười mấy người bọn La Phẩm Phương chờ sẵn, Thấy Lý Khánh An đến bèn cùng đi ra nghênh đón.

Tòa đại trạch này chính là tổng đà của ̉n Long hội năm xưa, bài vị của ̉n thái tử Lý Kiến Thành được đặt ngay trong phủ.

Từ khi năm trước Hán Đường hội chính thức bị Lý Khánh An đổi thành nội vụ tư An Tây, Hán Đường hội đã không còn, nhưng ̉n Long hội hạch tâm của Hán Đường hội vẫn tồn tại.

Lý Khánh An vẫn là hội chủ, hai mươi mấy hội viên đại diện cho thập bát gia tướng của Kiến Thành, có điều trong hai mươi mấy hội viên này có khong ít người đều nhậm chứ trong nội vụ tư, nếu không là đích thân người đó thì cũng là người nhà người đó làm việc trong nội vụ tư.

Nhưng người còn lại hơi lớn tuổi thì đều đặt tâm tư vào việc làm ăn của gia tộc mình, như La Phẩm Phương, hắn và Thường Tiến cùng là phó hội trường của ̉n Long hội, nhưng Thường Tiến là tổng quản nội vụ tư An Tây, còn La Phẩm Phương vì tuổi đã lớn không muốn tòng chính, nên con trai trường của hắn La Khải Minh được bố nhiệm làm Hà Trung đại đô đốc phủ trưởng sứ, còn bản thân La Phẩm Phu lại cùng thứ tử làm mậu dịch áữa An Tây và Byzantium, thành lập La Ký thương hãng, là một trong ba thương hãng tư nhân lớn của An Tây.

Dù cho bọn La Phẩm Phương tâm tư đều đã chuyển hết về thương trường, nhưng tôn chi trăm năm của ̉n Long hội và mục tiêu ban đầu họ vẫn không dám quên, Mấy năm nay thực lực của Lý Khánh An từng bước lớn mạnh cũng khiến họ an ủi phần nào, nhưng Lý Khánh An được phong làm Triệu vương mới thực sự là việc khiến họ sướng điên lên, Đây cũng có nghĩa là tông thất Lý Đường chính thức thừa nhận hậu duệ của Kiến Thành, Đây cũng là một mục tiêu đầu tiên mà gần trăm năm nay ̉n Long hội mới đạt được, chí ít triều điều thừa nhận hậu nhân ̉n thái tử.

La Phẩm Phương đi lên trước chấp tay cười nói: “Hiện tại trên dưới An Tây đều đang bận rộn chuẩn bị chiến sự, điện hạ sao có thời gian rành rỗi đến gặp bọn ta thế?”

La Phẩm Phương trên danh nghĩa chí ít cũng là ông ngoại của Lý Khánh An, nên lúc nói chuyện khẩu khí cũng khác với mọi người, có thể tùy ý một chút.

Lý Khánh An cười nói: “Hôm nay là ngày gì, không lẽ mọi người nghĩ ta đã quên sao?

Hôm nay là ngày mười một tháng mười một, vào ngày hôm nay của một trăm hai mươi tám năm trước, mười tám gia tướng của Kiến Thành đã bảo vệ thái tử phi Thường thị cùng đứa con trong bụng mẹ của Kiến Thành đi xa vạn dặm đến Toái Hiệp này, Ngày hôm nay cũng trở thành một trong hai ngày kỷ niệm quan trọng nhất của ̉n Long hội; một là ngày mùng bốn tháng sáu biến sự Huyền Vũ Môn, một nữa là mười một tháng mười một ngày ̉n Long tái sinh.

Mười hai người hội viên ở Toái Hiệp của ̉n Long hội hôm nay cùng tụ tập từ đường, Vốn dĩ cũng muốn thông báo cho Lý Khánh An, nhưng mấy ngày nay Toái Hiệp bị chiến căng thẳng, mọi người thấy cũng không có việc chi trọng đại, do La Phàm Phương kiến nghị nên không thông báo cho Lý Khánh An biết, chi mọi người cùng tụ lại là được.

Giờ nghe Lý Khánh An nói hắn vẫn nhớ hôm nay là ngày gì mọi người nhìn nhau mà không giấu nỗi cảm động trong lòng, La Phẩm Phương khom người nói: “Kỳ thực năm nào cũng có kỳ niệm, cũng không phải việc gì đặc biệt, điện hạ công vụ bận bịu, nên không đến cũng không sao.”

“Nếu như ta đã ở Toái Hiệp rồi sao lại có thể không đến dự?”

Lý Khánh An thấy mọi người đều đứng trước cửa lớn, bèn cười nói: “Mọi người đều cùng vào thôi!

Hôm nay là ngày quan trọng của ̉n Long hội, chúng ta vẫn phải cử hành theo đủng nghi thức truyền thống chứ.”

Mọi người cùng vào cửa, mấy mươi thân binh tâm phúc của Lý Khánh An cũng đi vào theo.

Cánh cửa to đen tuyền từ từ được đóng lại.

Hậu trạch chính là từ đường, mọi người đều thay một bộ hắc bào viền bạc, đầu đầu mũ quán, trên tay cầm một cây ngọc bài có khắc tên tô tiên của họ đang từng bước từng bước đi vào cửa lớn từ đường.

Đại môn từ đường đã được mở to, trên lư đồng đã khói lam phảng phất, chiếc bàn ngay đằng sau hương nhang đã đặt linh vị của Lý Kiến Thành, đề: “Đại Đường hoàng đế bốn tông Chính Nguyên Kiến Thành thái tử chi linh”, đằng sau linh vị này là dãy linh vị dài, trong đó có thái từ phi Thương thị chi linh, và còn có bài vị của Lý Thừa Tự hội chủ đầu tiên của ̉n Long hội, và cả linh vị của thập bát gia tướng.

Bên cạnh lư đồng là một ông lão tuổi đã cao, hắn là Thường Tịch, là tổ phụ của Thường Tiến, và cũng là nguyên đời thứ hai duy nhất của ̉n Long hội đến này vẫn còn sống, Năm nay cụ đã gần chín mươi, đầu tóc đã bạc phơ, trên mặt trải đầy cái nếp nhăn dấu tích thời gian.

Lưng cụ đã gù, đứng còn không mấy vững vàng tại đó, ngỡ như chỉ cần một cơn gió thoảng cũng có thể làm cụ ngã.

Dù cho là thế, cụ vẫn mặc trường bào viền bạc, tay cằm ngọc bài, sắc mặt nghiêm túc hơn thường, trong đôi mắt đã từng trải sóng gió cuộc đời lúc này lại rơm rớm nước mắt, Cụ nhìn Lý Khánh An tự tin đắc ý đang từ từ đi lên mà phảng phất mình nhìn thấy hơn trăm năm trước, chủ hội đầu tiên Lý Thừa Tư tuổi trẻ được thập bát gia tướng hộ tống đến đây cử hành nghi thức này.

Tuy đã hơn một trăm năm qua đi, các đấng tổ tiên đã trở về với cát bụi, nhưng tinh thần của họ,tính ngưỡng vẫn trường tồn, mà ước mơ của tổ tiên cũng đã từng bước được thực hiện.

Thường Tịch lặng lẽ chùi đi nước mắt khỏe mắt, hắn giơ cao chiếc búa đồng nhỏ, nhẹ nhàng gõ lên chuông đồng, kéo dài giọng hơi khàn của mình nói: “Lên nhang!

Quỳ lạy...”

Lý Khánh An nhận lấy ba nén nhang từ tay Thường Tiến, quỳ xuống khấu bái vài lần rồi cắm nhang vào lư đồng, Tiếp theo sau đó các thành viên của ̉n Long hội cũng lần lượt quỳ xuống bậc thềm bạch ngọc, Họ một lòng khấu bái ba lạy cho các linh vị.

Giờ phút này Lý Khánh An đã thật sự xem mình là con cháu của Lý Kiến Thành, hắn lẩm bẩm nói: “Tiên tổ tại thượng, cháu đời thứ tư Lý Khánh An xin thề với vong linh của tiên tổ, rồi sẽ có một ngày, cháu sẽ dẫn linh bài của tiên tổ trở lại Huyền Vũ Môn!”

Sau nghi thức, cửa lớn từ đường sau hậu viện lại từ từ đón lại, mọi người lại mặc lại bộ áo quần thường ngày trở lại khách đường, ngồi thành hai hàng trong khách đường, Lý Khánh An ngồi ở chủ vị, hắn rút long phụng song bội ra đặt trên bàn, mấy tên thân binh của hắn cũng nhanh chân nhanh tay dâng trà lên cho mọi người.

Lúc này có cảm giác ngày hôm nay cũng như một buổi trà hội gặp mặt, Kỳ thực đây cũng là một trong số nghi thức, gọi là “vấn trách”, Từ tên gọi có thể đoán được, chính là thời gian ngồi ngẫm nghĩ lại một năm qua, bao gồm cả việc chất vấn của mọi người với chủ hội, và cả vặn hỏi của chủ hội với mọi người.

Đại loại như ‘Một năm rồi ngươi đã làm được những việc gì?

Ngươi có kế hoạch dự định eì cho một năm tới?

Thấm thoát một năm đã qua mà chúng ta vẫn chưa làm gì, biết nói thế nào với tổ tiên chúng ta đây…’

Năm xưa còn làm hội chủ Lý Đang sợ nhất chính là nghi thức này, hắn thường xuyên phải nghĩ đủ trò để cho qua cái nghi thức này, như thể bị mọi người hỏi thì sẽ vờ ngất ngay tại chỗ, khóc lóc bù lu bù loa, hay thề thốt này nọ…

Mọi người cũng biết hắn chỉ là công tử bột phá gia chi tử nên cũng không có truy cứu gì hắn.

Nhưng từ khi Lý Khánh An lên làm chủ hội thì nghi thức vấn trách này đã trở nên khác hẳn.

Quan trọng là Lý Khánh An quá mạnh, mọi người không ai dám cùng lên chất vấn khó dễ hắn, chỉ là đưa một đại biểu lên hỏi vài câu tượng trưng.

Ánh mắt mọi người lúc này cùng nhìn về hướng Thường Tiến, hôm nay hắn là người đại diện vấn trách, Thường Tiến có phần thấy đau đầu, tổ phụ hắn có mặt đây mà, thế kêu hắn làm sao dám chất vấn?

Lúc này, Thường Tịch bỗng nói: “ vấn trách hôm nay hãy để ta hỏi vậy!”

Hắn run rẩy đứng lên, quỳ trước Lý Khánh An, từ từ nói: “Thuộc hạ muốn hỏi hội chủ, chi thế chúng ta đã được mấy phần?”

Lý Khánh An khom người trả lời: “Hồi bẩm vấn trách, chi thế chi được ba phân.”

“Còn bảy phân khác tại đâu?”

“Thành Đô Thục chủ ba phân, chư hầu và tông thất ba phân, còn một phân tại nhân tâm chưa đắc.”

“Nhân tâm lúc nào có thể đắc?”

“Khi ̉n Long không ẩn, nhân tâm ắt sẽ quy phụ.”

Lần này Thường Tịch đã cười, cười như một đứa trẻ, “Hội chủ nói chí phải, khi ̉n Long không ẩn, nhân tâm ắt sẽ quy phụ.”

Hắn lại quay sang nói với mọi người: “Từ khi hội chủ lên ngôi luôn bao dung với chúng ta, cũng chẳng bao giờ cặn hỏi, nhưng ̉n Long xuất thế tuyệt không phải việc của một mình hội chủ, ̉n Long hội chúng ta tuyệt không có việc trốn tránh trách nhiệm, ta đề nghị ̉n Long hội chính thức di dời về Trường An, hai mươi hội viên ̉n Long hội sẽ bỏ đi nhiệm vụ đời trần, dùng hết vật tư trong tay chúng ta có để ̉n Long không còn phải ẩn, dồn hết sức chúng ta!”

Chương 494: Thư từ Thành Đô

Trong Nam Minh cung Thành Đô, Lý Long Cơ đã ngã bệnh hơn một tháng nay, từ khi vào thu Thành Đô mưa ngâu liên miên, rất hiếm khi thấy ánh mặt trời, khí trời lại ẩm ướt, Lý Long Cơ không cách nào thích ứng được với khí hậu này, thêm vào đó là sức khỏe hơi yếu nên đã ngã bệnh.

Sau khi hắn ngã bệnh, hắn cũng chẳng còn tâm trí gì với triều vụ, tất cả sự tình đều giao hết cho Dương Quốc Trung, Trần Hy Liệt và Thôi Viên ba người xử lý, Hắn cũng biết ba người này đều đang ngấm ngầm đấu đá, nhưng hắn cũng đã bắt lực rồi, đành để họ tự mà đấu với nhau thôi.

Trong tẩm cung lại một lần nữa có tiếng thét thảm thiết của cung nữ vang lên, mấy tên hoạn quan sợ hãi rung lẩy bẩy quỳ một chỗ, Bọn họ đều biết lại có cung nữ là Thánh thượng nôi giận bị phạt gậy, Thánh thượng bây giờ còn khó hầu hạ hơn cả trước đây, chỉ cần động tác hơi chậm chút là sẽ bị phạt nặng, đã có không ít người bị đánh cho đến chết.

Trong tẩm cung, Lý Long Cơ đang nằm nghiêng trên giường, lưng hắn gù cũng khó mà nằm thẳng thoải mái, lại cộng thêm bệnh tật trong người, hắn thấy trong lòng khó chịu cực kỳ, chỉ biết trút lên người bọn cung nhân.

Lúc này Lý Long Cơ có cảm giác như mình đại hạn sắp đến, tất cả ngũ tạng lục phủ của hắn đều yếu ớt khiến hắn luôn cảm thấy minh đã không còn sống lâu trên cõi đời này, hắn bắt đầu nhớ nhung quý phi của mình, hắn thèm khát được gặp lại nàng dù chỉ một lần trước khi hắn rời khỏi trần thế này.

Người sống hắn muốn gặp mà không được, người đã chết hắn không muốn mà lại gặp.

Những ngày này, Lý Long Cơ luôn gặp phải giấc mộng khiến hắn lạnh hết gáy.

Trong giấc mơ của hắn, những đứa con bị hắn giết chết đều mình đầy máu me trở lại tìm hắn, và còn tiên tổ của hắn, Trung Tông, Cao Tông, Thái Tông, Cao Tổ đầu lần lượt chất vấn hắn, vì sao hắn lại dám chia cắt Đại Đường?

Mỗi lần hắn giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm thì đều không còn ngù được, trằn trọc nhìn trần nhà cho đến sáng, Lý Long Cơ càng lúc càng sợ, hắn làm sao có mặt mũi đi gặp tổ tiên, phải giải thích thế nào với tổ tiên đây?

Không lẽ hắn phải nói đây đều là hậu duệ của thái tử Kiến Thành tạo nghiệt ư?

Một sự cấp bách đang đặt trước mặt Lý Long Cơ, hắn phải lập ai làm người kế vị đây?

Đây là vấn đề hắn đã phải suy nghĩ rất lâu, Kinh vương Mạo và Ngô vương Lân đến nay đều không chịu đến gặp, hắn đã thất vọng đến tận cùng với hai người con trai này.

Hắn đang nghĩ người con trai nào sẽ có thể thống nhất lại Đại Đường giang sơn, hắn biết Thập lục lang và Thập bát lang đều không có năng lực này, hắn sẽ không xét đến họ.

Kỳ thực đáp án đã rành rành, một người con trai tâm tính và thủ đoạn đều rất giống hắn, nếu truyền hoàng vị cho người con trai này, hắn chắc có thể thống nhất lại Đại Đường giang sơn.

“Dìu trẫm ngồi dậy, trẫm phải viết một lá thư!”

Tử Thần điện, Đại Minh cung, Trường An, tiếng chuông tan triều đã vang lên khá lâu rồi, nhưng Lý Hanh vẫn ở trong triều phòng, chỉ có một mình, cửa phòng đóng chặt lại, hắn cho bất kỳ ai vào cả.

Lý Hanh chắp tay sau lung đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn tuyết rơi lất phất trên không trưng, trong ánh mắt của hắn có một chút chua xót và hụt hẫng khó nói lên bằng lời.

Trên mật bàn ở phía sau hắn, đặt một phong thư vừa mới gửi đến, một phong thư gửi đến từ thành đô, được chính tay phụ thân hắn viết, Đó đã là lá thư thứ năm mà mấy tháng qua nhận được, đồng thời hắn cũng đã hồi âm bốn lá thư, Trong thư, phụ thân cùng hắn trò chuyện về nhưng việc của ba mươi mấy năm trước, kể về chuyện lúc hắn vừa mới sinh ra, sự hung phấn và kích động của một người làm cha, những lời nói trong thư đầy sự nhớ nhung về cuộc sống xưa kia.

Lý Hanh từ trong thư đọc được rằng phụ thân sắp không còn ở trên đời này nữa, cho dù trong thư không có nói rõ, nhưng năm phong thư này liên kết lại, thì đưa ra cho hắn một tín hiệu rất mãnh liệt, phụ thân của hắn, hoàng đế Nam Đường Lý Long Cơ muốn truyền ngôi lại cho hắn, đó chính là nguyên nhân mà hắn cảm thấy chua xót và hụt hẫng, sớm biết hôm nay, thì trước đó sao lại làm như vậy?

Lúc trước, hắn cũng là thái tử Đại Đường, đường đường là thái tử điện hạ, lại bị một cái tội về vu thuật không đáng có mà bị bãi miễn, cho dù sau đó đã hiểu được, đấy là sự hàm hại của Khánh vương Lý Tông và Dương gia, nhưng phụ hoàng hắn cũng không chịu sửa lại, lại chịu để cho con trai hắn đến kế thừa ngôi vị hoàng đế, đó là việc khiến cho Lý Hanh cả đời đều canh cánh trong lòng, khiến cho hắn cả đời cũng không chịu tha thứ cho phụ thân của mình.

Nhưng giờ khắc này việc mà Lý Hanh suy nghĩ không phải là vấn đề của tình thân máu mũ, mà là lời nói mà phụ thân hắn trước giờ cũng không hê nói ra, để cho hắn kế thừa ngôi vị hoàng đế Nam Đường, vì sao cuối cùng phụ thân lựa chọn hắn, mà không phải Thập Lục Lang hoặc là Thập Bát Lang, Trong lòng Lý Hanh rõ hơn ai hết, bởi vì chỉ có để cho hắn đãng vị, thì hai Đường nam bắc mới có khả năng thống nhất, chỉ có hắn mà thôi.

Sư lựa chọn này của phụ thân, Lý Hanh đương nhiên cảm thấy vô cùng vui sướng, nhưng trong lòng Lý Hanh cũng biết được, nếu để hắn đến đăng cơ, thống nhất hai Đường, hắn sẽ gặp phải rất nhiều trở ngại, những huynh đệ ruột thịt như Lý Lân, Thập Bát Lang Lý Mạo, còn có hoàng đế Bắc Đường hiện tại, tôn tử Lý Thích của hắn, nhưng trở ngại lớn nhất vẫn là Lý Khánh An của An Tây.

Lý Hanh lẳng lặng chăm chú nhìn tuyết bay lả tả ở trước mắt rơi xuống, trong lòng lại suy nghĩ đến các phương án để thống nhất, nhưng cho dù hắn suy nghĩ như thế nào đi chăng nữa, có một cửa ải hắn nhất định phải qua.

Lúc này, Lý Hanh xoay người trở về bên cạnh bàn, lại cầm lấy thư lên đọc một lần nữa, nhìn đến phần cuối cùng của thư, đôi mày hắn dần dần nhíu lại, phụ thân hắn ở trong này còn có một yêu cầu, hy vọng hắn có thể tìm được Dương quý phi, và đưa về thành đô.

Lý Hanh đem thư gấp thành sợi dài, ngồi xổm xuống, hắn đem thư đặt ở trên chậu than, châm đốt thư, đợi cho đến khi thư đã đốt cháy hết thành tro, hắn mới đứng lên kéo sợi dây ở bên tường mấy cái, cửa mở, Lý Phủ Quốc đi vào, khom người thi lễ nói: “Xin điện hạ dặn dò!”

Lý Hanh nhanh chóng viết xong một phong thư ngắn gọn, giao cho hắn nói: “Hãy nhanh tốc đem phong thư này giao cho Trần Huyền Lễ, nói là nhất định phải tìm cho được người.”

Lý Phủ Quốc cầm thư đi rồi, Lý Hanh cũng rời khỏi triều phòng, một gã thị vệ trưởng đi tới: “Điện hạ, phải về vương phủ rồi à?”

“Tạm thời không trở về, ta muốn đi ra ngoài dạo một chút.”

Lý Hanh chắp tay sau lưng đi ra khỏi đại điện, sắc trời bên ngoài đã hoàn toàn tối hãn, trong không trung bông tuyết bay lớt phớt, đem Đại Minh cung phủ thành một thế giới trắng toát, trong Đại Minh trống không, các triều thần cũng đều ai về nhà nấy cả rồi, toàn bộ Đại Minh cung vô cùng im lìm.

Lý Hanh thơ thẩn mà đi, hắn rời khỏi Tử Thần điện, đi tới Diên Anh điện bên cạnh, ngôi đại điện này tạm thời bỏ trống, ơ bên cạnh Diên Anh điện có một tòa viện bên hông, trong viện có mấy dãy nhà trệt, nơi này vốn để đặt những vật vặt như tán lộng, thảm đỏ vân vân..., hiện tại được đối thành chỗ tạm thời gác trực của Vũ Lâm quân lâm, đội quan Vũ Lâm quân sau khi gác trực xong đều phải tới nơi này giao lệnh.

Lúc này, đèn bên trong một gian phòng chỗ gác trực vẫn còn sáng, trước cửa có hai viên Vũ Lâm quân đang đứng trực, Lý Hanh đi tới trước cửa, hai viên Vũ Lâm quân lập tức quì một sối, thi hành một quân lễ với Lý Hanh: “Tham kiến giám quốc điện hạ!”

“Từ tướng quân của các ngươi có ở đây không?”

“Thưa có, Từ tướng quân đang ở bên trong phòng xử lý công vụ!”

“Ai đang ở bên ngoài đó?”

Bên trong phòng truyền đến thanh âm của một nam tử.

“Là giám quốc điện hạ.”

“A!”

Bên trong khẽ hô nhỏ một tiếng, tiếp theo là tiếng bước chân vội vàng đi ra, lúc này, cửa mở ra, xuất hiện một viên quan quân khoảng bốn mươi lăm, bốn mươi sáu tuổi, dáng người không cao, bả vai rất rộng lớn, một gương mặt to rộng, có vẻ vô cùng uy vũ, người này tên Từ Tử Diệu, là tướng quân của Vũ Lâm quân, là một trong hai phó tướng của An Bảo Ngọc.

Trước mắt, Vũ Lâm quân tổng cộng có một vạn hai ngàn người, ngoại trừ hai ngàn quân trực thuộc dưới tay Đại tướng quân An Bảo Ngọc ra, một vạn quân còn lại chia làm tả hữu hai quân, do hai tướng quân thống soái, Từ Tử Diệu chính là tả tướng quân, vốn quản hạt Thái Cực cung và hoàng thành, vì ảnh hưởng bởi sự kiện Bình Lâu của mấy tháng trước, tả hữu Vũ Lâm quân liền hoán đổi nơi đóng chân, hiện tại do Từ Tử Diệu quản hạt Đại Minh cung.

Mà mặt khác năm ngàn quân sẽ phụ trách quản hạt hoàng thành và Thái Cực cung, do hữu tướng quân Triệu Vũ Tín thống soái, Triệu Vũ Tín xuất thân là thân vệ của Trường Tôn Toàn Tự, đi theo Trường Tôn Toàn Tự đã hai mươi năm, cũng là nguyên nhân chủ yếu mà Trường Tôn Toàn Tự có thể ảnh hưởng Vũ Lâm quân.

Từ Tử Diệu cũng là lão tướng của Vũ Lâm quân, năm xưa lúc Lý Hanh vừa mới được sắc lập làm thái tử, Từ Tử Diệu đã từng ở đông cung làm trường gác, và Lý Hanh có quan hệ cá nhân khá tốt.

“Ty chức tham kiến giám quốc điện hạ!”

Từ Tử Diệu quì một gối, thi lễ.

Lý Hanh vội vàng đỡ hắn dậy: “Từ tướng quân, không cần đa lễ.”

Hắn lại thò đầu nhìn vào trong phòng, liền cười nói: “Nếu Từ tướng quân quá bận rộn, ta sẽ không quấy rầy đâu.”

“Ty chức hiện tại không có việc gì cả, điện hạ mời vào!”

Từ Tử Diệu vội vàng mời Lý Hanh vào trong phòng, Lý Hanh cũng không chối từ, liền vui vé mà vào, trong phòng có chút hỗn độn, trên bàn chất đầy các loại công vãn, trên mặt đất cũng vứt đầy khôi giáp đao kiếm binh khí vân vân....

Từ Tử Diệu luống cuống tay chân mà thu dọn ra một chỗ ngồi, nói: “Điện hạ mời ngồi!”

Lý Hanh khoát tay cười nói: “Không cần, ta chỉ nói hai câu thôi sẽ đi ngay.”

Hắn trầm ngâm một chút, liền hỏi: “Ta nghe nói Từ tướng quân muốn mua nhà, không biết mua được chưa vậy?”

‘Từ tướng quân mua nhà’, đã trở thành một câu tục ngữ trong các Vũ Lâm quân, hàm ý trong đó chính là nói mà không làm.

Ba năm trước đây Từ Tử Diệu liền luôn miệng nói muốn mua nhà, nhưng đã nói ba năm rồi, tòa nhà ngay cả bóng dáng cũng không thấy, mà người bên cạnh đã sớm nghe hắn đến chán cả tai rồi.

Lý Hanh không ngờ cũng biết việc này, mày dày của Từ Tử Diệu không khỏi đỏ lên, người nhà của hắn nhiều, ngoài thê tử, lão mẫu và năm đứa con ra, huynh đệ hắn sớm mất, cũng để lại em dâu và bốn đứa con chen chúc ở trong nhà hắn, hắn còn có hai tiểu thiếp, cộng thêm mấy lão bộc và a hoàn, ngôi nhà cũ hai mẫu đất của hắn quả thực không đủ mà ở, Cho nên hắn luôn muốn mua nhà, nhất là tháng sau, con trai thứ của hắn lấy vợ, tất nhiên là ở cùng một chỗ với hắn, trong nhà căn bản là không có chỗ trống, điều này làm cho Từ Tử Diệu lòng nóng như lửa đốt.

Từ Tử Diệu tuy rằng bổng lộc không thấp, cũng có trên dưới một trăm mẫu vĩnh nghiệp điền, hơn nữa thứ mà thủ hạ dâng tặng lên cũng không ít, nhưng hắn hoàn toàn không để dành được tiền, nguyên nhân là do Từ Tử Diệu có một thói quen xấu, say mê cờ bạc, hơn nữa thua nhiều hơn thắng, hắn ngoài bông lộc để nuôi gia đình ra, những món hời có được thêm trên cơ bản đều bị hắn bài bạc thua hết sạch, chính vì nguyên nhân này, hắn đã làm quan tới chức tướng quân, nhưng tòa nhà hắn ở lại không có gì khác so với một lang tướng thông thường, tòa nhà hắn ở còn là ngôi nhà mà mười năm trước khi còn làm lang tướng đã mua.

Từ Tử Diệu ngượng ngùng mở miệng, nhưng giám quốc điện hạ rất quan tâm, hắn đành phải bắt đắc dĩ nói: “Trong nhà ty chức đông người, bổng lộc có được chỉ vừa đủ cho gia đình sống tạm, thật sự không có dư tiền đề mua nhà rồi.”

“Từ tướng quân chỉ trông vào bổng lộc nuôi gia đình, thật không hỗ là một vị tướng quân liêm khiết.”

Lý Hanh thở dài, liền lấy ra một tờ khế ước, đặt lên bàn nói: “Đây là một tờ khế ước nhà, là một tòa nhà nằm ở Sùng Nhân phường, vẫn bỏ trống ở đó mãi, tặng nó cho Từ tướng quân vậy.”

Từ Tử Diệu vui mừng quá đỗi, cao hứng đến ngay cả miệng cũng há hốc ra, đó quả thực là một chiếc bánh Hồ to từ trên trời rơi xuống a!

Nhưng ngoài miệng hắn lại liên tục chối từ nói: “Ty chức vô đức vô năng, làm thế nào có thể lấy được sự ban thưởng trọng hậu như thế của điện hạ được, tuyệt đối không thể.”

“Lời nói này của Từ tướng quân như vậy là không đúng rồi, mười mấy năm trước lúc ta mới vừa vào đông cung, ta nhớ rõ Từ tướng quân vừa mới thành thân, đang vì chuyện không nhà mà phát sầu, hiện tại Từ tướng quân lại một lần nữa vì ngôi nhà mà phát sầu, ta làm sao có thể ngồi yên mặc kệ được chứ, chẳng lẽ giao tình mười mấy năm nay của chúng ta, còn không bằng với một ngôi nhà sao?”

Nghe Lý Hanh nói đến chuyện cũ của mười mấy năm trước, Từ Tử Diệu cũng không khỏi cảm khái, nói: “Năm đó điện hạ anh vũ oai hùng, hãng hái bộc trực, nhoáng một cái đã mười lăm mười sáu năm trôi qua, chúng ta đều đã già rồi.”

“Chúng ta ít nhất còn có sự nghiệp hai mươi năm, nói gì đến chữ ‘già

5

, Từ tướng quân cũng phải nổ lực, tranh thù sớm ngày xuất trấn một phương, làm quan to tiết độ, khi đó ta sẽ mời rượu Từ tướng quân mà mừng công.”

Nói xong, Lý Hanh gật gật đầu liền cáo từ: “Từ tướng quân tiếp tục mà làm việc, ta sẽ không quấy rầy nữa.”

Lý Hanh mỉm cười, xoay người liền rời khỏi, Từ Tử Diệu vội vàng nói: “Điện hạ, khế ước nhà này!”

“Hãy chuyển nhà sớm một chút, đường đường Vũ Lâm tướng quân, không đến mức ngay cả con dâu cũng không cưới nổi vào cửa chứ!”

Giọng nói của Lý Hanh từ xa xa truyền đến, thân ảnh đã mất hút ở trong làn bông tuyết bay lả tả đó.

“Ty chức vô cùng cảm kích!”

Từ Tử Diệu đuổi theo tới cửa khom người thi lễ, Lý Hanh đã đi xa rồi, lúc này hắn mới chậm rãi trở lại phòng, nhặt lên khế ước nhà trên bàn, mở ra, đôi mắt nhất thời trợn tròn ra, đây làm gì là nhà loại trung gì đâu, rõ ràng là một tòa nhà lớn ba mươi mẫu, ngây người một lúc lâu, hắn ‘A ha!’ Hét to một tiếng, cao hứng đến nhảy dựng lên.

An Lộc Sơn tới Trường An đã hơn hai tháng rồi, dưới sự ủng hộ và đồng ý ngầm của Lý Hanh, hắn lại lần nữa thành lập tổ chức tình báo của Trường An, bèn thiết lập tại Vạn Niên huyện mà Kim Ngộ vệ quản hạt, và nhà của hắn cũng ở bên trong Thân Nhân phường, tòa nhà vốn là của con trai trường của An Lộc Sơn là An Khánh Tông, An Khánh Tông đã chết, tòa nhà này liền bị bỏ trống, hiện tại dùng làm tổng bộ của tổ chức tình báo của An Lộc Sơn ở Trường An, Hắn nhâm mệnh mưu sĩ tâm phúc Trương Thông Nho làm tổng quản tình báo, trực tiếp phụ trách với hắn.

ở trong hơn hai tháng này, An Lộc Sơn lại dùng số tiền lớn chiêu mộ hơn hai trăm những kẻ lang bạt có võ nghệ cao cường; lại phái ba trăm danh quân xích hầu tinh nhuệ của Phạm Dương gia nhập, Căn cứ mà nhân viên đóng quân ở đổi Trường Lạc nằm ở phía đông của Vạn Niên huyện, cũng là một tòa trang viên chiếm diện tích ngàn mẫu, tòa trang viên này là điền sản mà vào năm Thiên Bảo thứ bảy Lý Long Cơ đã ban thưởng cho hắn, bởi vậy tạm thời không có bị lệnh hạn điền của Lý Dự chạm đến.

Cho dù An Lộc Sơn ở trên các mật khác cũng đều mọi chuyện hài lòng, nhưng duy chỉ có một chuyện duy nhất không như ý đó là vẫn tìm không được Dương Ngọc Hoàn, Hắn ở các nơi của Trường An đã tìm hai tháng trời, thậm chí là các đạo quán ở phụ cận Trường An cũng đều đã lục soát khắp rồi, nhưng một mực vẫn không tìm thấy tung tích của Dương Ngọc Hoàn.

An Lộc Sơn cũng đã ráo riết hẳn, nếu tìm không thấy Dương Ngọc Hoàn, hắn sẽ tuyệt đối không rời khỏi Trường An, Hắn lại phái ra toàn bộ những nhân viên của tổ chức tình báo mới vừa thành lập đi ra ngoài, đồng thời cũng treo giải thường rất lớn, ai tra được tung tích của Dương Ngọc Hoàn, sẽ được thường năm ngàn quan tiền, nếu ai đem Dương Ngọc Hoàn đưa tới trước mặt hắn, sẽ thưởng tiền vạn quan, đồng thời được tăng lên ba cấp quan.

Dưới sự trọng thưởng tất có dũng phu, ngày hôm qua, An Lộc Sơn rốt cục cũng có được một manh mối: ở một trong hai phường mà Thiên Ngưu vệ đóng quân nhiều nhất, có người phát hiện có binh sĩ canh gác chung quanh một ngôi ni cô am.

Một ngôi ni cô am vì sao có binh sĩ canh gác?

An Lộc Sơn nổi lên lòng nghi ngờ, chẳng lẽ Dương Ngọc Hoàn không có ở trong đạo quan, mà ở ni cô am chăng?

Nhưng Hoài Viễn phường có trọng binh của Thiên Ngưu vệ đóng quân, An Lộc Sơn không dám manh động, hắn hạ lệnh phải tra xét cho được tình báo xác thực.

Mấy ngày nay Từ Hàng viện có chút lạnh lẽo vắng hoe, sau khi bước vào mùa đông, ba mươi mấy vị ni cô vốn ở trong viện đều lũ lượt đi hết Lạc Dương, Lạc Dương vào mùng một tháng giêng sẽ cử hành Quan m Thủy Lục đại hội, quy mô chưa từng có, gần như tất cả quan âm viện của Đại Đường đều phái người tham gia.

Sau khi được hai mươi mấy người rồi, trong viện Từ Hàng chỉ còn lại mười mấy ni cô tuổi tác hơi lớn một chút, trở nên vô cùng hiu quạnh, trời vừa tờ mờ sáng, một lão ni bèn ra khỏi cửa viện, đi chợ tây mua lương gạo và rau cài, phường Hoài Viễn ở ngay sát chợ tây, phía đối diện chếch với phường môn bèn là cửa hông của chợ tây.

Lão ni một đường đi mau, bà lại không biết rằng mình đã bị người ta theo dõi rồi, hai người đi đường không nhanh không chậm mà đi theo bà, bà vừa đi khỏi cửa phường, lúc đi qua một gốc cây, đột nhiên một người từ phía sau nhanh chóng đuổi lên, một gậy đập lên đầu bà, đã đập bà ngất xỉu đi, lúc này, một cỗ xe ngựa từ bên cạnh đi đến, lôi lão ni lên xe ngựa, xe ngựa đi băng băng rồi mất hút.

Một lão nông bán rau trước cửa phường đã nhìn thấy cảnh này, lão trợn mắt há hốc mồm, nửa ngày trời cũng không kịp phản ứng được gì...

Chỉ sau nửa canh giờ, một lời khẩu cung bèn xuất hiện ở trên đầu áng bây giờ của An Lộc Sơn.

Trong Từ Hàng viện quả thật có một nữ nhân đang sống, hơn nữa bị bảo vệ nghiêm ngặt, Nữ nhân này mọi người đều gọi nàng là Ngọc Cơ, danh tánh thật của nàng là gì, ai cũng không biết, nhưng dung mạo của Dương Ngọc Hoàn chính là thẻ bài của nàng, bốn chữ ‘dung mạo tuyệt thế’ trong khẩu cung, bèn đủ để chứng minh nữ nhân ẩn giấu trong Từ Hàng viện chính là quý phi nương nương một thời.

An Lộc Sơn vui mừng quá đỗi, liên tục gõ vào bàn, vuốt râu cười nói: “Được đệ nhất mỹ nhân, ngồi ở vị trí tối cao của , đời người như thế, còn cầu gì hơn!”

Nhưng An Lộc Sơn cũng biết rằng, huyện Trường An là nơi mà Lý Khánh An khống chế, có trú đóng hai vạn Thiên Ngưu vệ, hắn không dám ban ngày đi cướp người, chỉ có thể ban đêm mới hành động, Lúc này, An Lộc Sơn lại gặp phải một vấn đề, lão ni kia đã bị thủ hạ dụng hình tra tấn đến chết rồi, lão ni kia buổi sáng mua gạo không về, sẽ gây nên sự hoài nghi của Từ Hàng viện, đáp án là rất có khả năng, nếu trong đó đã có lính gác ngầm bảo vệ Dương quý phi, vậy bọn họ nhất định vô cùng cành giác, sự việc như vậy bọn họ sẽ không lơ là.

Suy đi nghĩ lại, An Lộc Sơn quyết định phái người đi giám sát Từ Hàng viện trước, ban đêm mới hành động, hắn đích thân chế định một phương án tường tận, lại đích thân tuyển chọn ra năm mươi võ sĩ tinh nhuệ nhất, hóa trang thành người bán hàng rong kiệu phu, lập tức dùng các loại phương thức trà trộn vào phường Hoài n.

Nhưng mà bọ ngựa bắt ve, chim hoàng oanh ở phía sau, thủ hạ của An Lộc Sơn vừa xuất động, bèn bị lính gác ngầm của Kim Ngộ vệ dán mắt theo dõi rồi.

Chương 495: Thiên Ngưu Kim Ngộ

Phường Hoài Viên chính là nơi trọng binh Thiên Ngưu vệ trú đóng, Thiên Ngưu vệ có hai vạn trọng binh đóng tại huyện Trường An, mỗi phường đều có một lượng nhỏ binh sĩ đóng quân phòng vệ, nhưng gần phụ cận chợ Tây lại có trọng binh trú đóng, chủ yếu là vì muốn bảo vệ an toàn cho chợ Tây, Trường An không chỉ là trung tâm chính trị của Đại Đường, đồng thời cũng là một trung tâm kinh tế lớn khác ngoài Dương Châu, và cụ thể hơn chính là hai chợ Đông và chợ Tây là hai thị trường lớn chủ đạo, mà trong đó quan trọng nhất chính là chợ Tây, Chợ Đông chủ yếu bán các loại vật xa xỉ phẩm, còn chợ Tây lại là nơi tập trung bán các loại tạp hóa nhân sinh phẩm đại tông như aạo, dầu, trà, vài.., Mỗi ngày đều có lượng lớn sản phấm du nhập và bán ra tại đây, đã góp phần không nhỏ trong việc chống đỡ sự ổn định từ An Tây cho đến Quan Trung, Vì thế việc bảo vệ chợ Tây đã trở thành trách nhiệm quan trọng của Thiên Ngưu vệ.

Chợ Tây và các phường xung quanh như phường Hoài Viên, Diên Thọ, Quang Đức, Diên Khang, Thái Bình.., đều có lượng lớn Thiên Ngưu vệ đóng trụ, Ngoài ra phường Thái Bình vì có Triệu vương phi tạm thời cư trú trong Độc Cô phủ, con trai duy nhất của Lý Khánh An cũng ở trong Độc Cô phủ, vì thế chỉ trong Thái Bình phường nho nhỏ đó đã cho đóng đến năm ngàn Thiên Ngưu vệ, Xung quanh Độc Cô phủ cơ hồ đều bị doanh trại quân đại vây kín, Và phường Hoài Viễn vì là nơi sờ tại của quân kỷ giám sát thự và tình báo tống thư An Tây quân trong Trung Nguyên, nên nơi đây cũng được trú quân ba mấy binh sĩ, Đây cũng là lý do vì sao Lý Khánh An lại an bài cho Dương Ngọc Hoàn ở lại trong phường Hoài Viễn, nơi đây có trọng binh hộ vệ, dù cho người có lòng đến đây tìm nàng e rằng cũng khó mà ra khỏi cửa phường.

Lúc trời vừa tối, bông tuyết nhỏ dày đặc là tả trên không cuối cùng cũng đã tạnh, trên đường cái lớn hành nhân lại bắt đầu đông đúc, Phường Hoài Viễn vì nằm sát chợ Tây nên dân khẩu tạm trú đặc biệt nhiều, rất nhiều thương nhân đều thuê nhà ở tại đây để làm luôn nhà kho, và cho thuê không ít người giúp việc, Những thợ khuân vác hay chân chạy việc đều đứng đầy đường, Khi tuyết vừa ngưng, đầu đường cuối phố đâu đâu cũng có thể thấy bọn thương nhân và bọn giúp việc vận chuyển hàng hóa.

Từ Hàng viện vẫn lặng lẽ thanh bình, suốt cả một ngày cũng không có chút động tĩnh eì, cũng không có người ra vào, Trong một tiểu tửu tử đối diện xéo cách đấy chừng trăm bước, mười mấy thương nhân đương cùng ngồi uống rượu ăn cơm.

Trong căn phòng riêng trên lầu hai, có mấy tên từu khách đã ngồi cả ngày, do họ trả khá nhiều tiền nên chưởng quỹ tiệm cũng chi mắt nhắm mắt mở, mặc kệ họ ngồi đến bao giờ thì ngồi.

Hai tên nam tứ ngồi sát cửa sổ ánh mắt đãm đăm nhìn quan sát tình hình xung quanh Từ Hàng viện.

Từ sáng đến giờ họ đã chăm chú nhìn cả ngày, trên tờ giấy trước mặt họ được ghi đủ tình báo chi loại.

“Mau nhìn!

Lại đến rồi!”

Một người khẽ giọng nói.

Hai người họ cùng nhìn về hướng tây, dù cho ở cách khá xa, nhưng họ vẫn có thể nhìn rõ mặt phía tây của Từ Hàng viện đang có một chiếc xe ngựa chạy đến.

Cửa sổ xe đã được che lớp rèm đen dày đặc, Chiếc xe ngựa này cũng chẳng khác gì xe bình thường, chỉ là lồng đèn treo trên xe khá đặc biệt, là một chiếc đèn lồng hình chim trĩ rừng treo tại góc hiên phải của xe.

Chính vì lồng đèn chim trĩ này mà khiến nó trông đặc trưng hơn, và cũng giúp hai người đàn ông này chỉ nhìn đã nhận ra nó ngay.

Chiếc xe ngựa này đã lần thứ sáu xuất hiện trước cửa Từ Hàng viện.

Không nghi ngờ gì, chiếc xe này chắc chắn do An Lộc Sơn phái đến, nhưng lần này xe ngựa lại không vòng một vòng quanh phường mời đi ra, mà là trực tiếp đi xuyên qua một con đường nhỏ phía tây Từ Hàng viện, vòng đến phía đối diện của tự viên.

“Dự đoán là chắc sắp động thủ rồi, mau về báo cáo thôi!”

“Ngươi đi bẩm báo, ta sẽ tiếp tục giám sát ở đây.”

Một nam tử đưa tình báo đã viết cuốn lại thành một xấp rồi rời khỏi phòng nhỏ vội vã đi xuống lầu một, Dưới lầu chưởng quỹ đang cặm cụi tính toán sổ gách, mười mấy tên tửu khách đang ăn uống no say, mấy tên nam tử đang đè chặt một người không ngừng chuốc rượu vào mồm hắn, tiếng nói cười giòn giã khắp nhà.

Nam tử này thuận theo bờ tưởng cúi đầu bỏ đi, chẳng mấy chốc đã ra khỏi cửa, tháo dây buộc ngựa, lên ngựa phóng vội đi, Lúc này chưởng quỹ đang cúi đầu mới ngáng đầu lên nhìn với theo nam tử đã cưỡi ngựa đi xa, trên mặt lộ nụ cười quái gở.

Lại ngẩng đầu nhìn lên trên lầu, hắn chiêu tay gọi một tên giúp việc đến thủ thỉ vài câu, tên giúp việc gật gật đầu xong bèn nhanh chóng rời khỏi tửu tử.

Trên thực tế, nam tử giám sát trong hai tửu tử vẫn phạm phải sai lầm.

Nếu họ đi đến viện tử này thì ắt chắc sẽ biết mình đã sai lầm dường nào.

Trong viện tử này có dùng sáu chiếc xe ngựa y như đúc.

Dưới che chắn của màn đêm, cùng có chiếc đèn lồng hình chim trĩ rừng treo trên góc phải hiên xe, chỉ là lồng đèn đã được tắt, sáu chiếc xe này lặng lẽ nằm đấy như sáu con chó sói được huấn luyện kỹ càng.

Viện tử này là một hậu viện của đại trạch, chủ nhân đại trạch là một người Hồ định cư ở Trường An từ những năm Khai Nguyên, có người dùng một nén vàng mười lượng thuê chỗ này của người Hồ, chỉ trong ba ngày.

Thế là tên người Hồ này lập tức dẫn theo vợ con dọn đi.

Tòa đại trạch này có vị trí ưu việt nhất, cự ly thẳng cách Từ Hàng viện sáu mươi bước, do trong ngõ uốn khúc ngoằng ngoèo lại thành ra vài trăm bước, nhưng với người võ nghệ cao cường thì cũng có thể phi thân trên hiên trên vách, đi trên tường thì kỳ thực cũng chỉ sáu mươi bước.

Không những như thế, đại trạch nằm sát tường rào của phường, bờ tường cao vời của phường chính là tường sau của hậu viện, nếu như đào một động trên tường bèn có thể đi thẳng ra khỏi phường Hoài Viễn.

Trên thực tế, động đã được đảo sẵn, trên tường là cái động cao một trượng rộng hai trượng, chỉ cách một lớp da tường mỏng với phố lớn, dùng sắt gõ nhẹ thì lớp da này sẽ bị nứt ra ngay.

Lúc này, trời đã tối sầm lại, tiếng trống báo hiệu thời khắc đóng cửa phường đã vang ầm, tất cả mọi người trên đường đều vội vã đi về trước khi cửa phường đóng hẳn.

Trong đại trạch khá trống vắng, tĩnh lặng phảng phất như không một bóng người.

Kẻ được An Lộc Sơn chọn ra đều là tinh nhuệ trong quân Phạm Dương, bọn họ có kỹ luật thép của mình.

Dù cho An Lộc Sơn biết cướp người dưới tay quân An Tây rất mạo hiêm, nhưng niềm khát khao được sở hữu đệ nhất nữ nhân đã khiến hắn bất chấp mọi hiểm nguy.

Hắn biết, nêu hôm nay không đưa được Dương quý phi về, vậy hắn sẽ không bao giờ còn có cơ hội.

Cửa lớn của khách đường đã bị khóa lại từ phía trong, trong khách đường lúc này cũng không có đèn đuốc gì, chỉ nghe bên trên có tiếng thở lúc chỗ này, lúc chỗ khác, Rất rõ ràng là trong đó có nhiều người, Lúc này, một giọng nói trầm trầm vang lên giữa khách đường.

‘Thời gian của các ngươi rất ngắn, chỉ có thời gian một chén trà, sau khi bắt được người lập tức rút về, Các ngươi cũng không phải nghĩ đến sẽ bị An Tây quân phát hiện không, nhất định sẽ bị phát hiện, các ngươi có thể sống sót để quay về hay không còn phải xem tốc độ hành động của các ngươi, An soái đã có nói trước, kẻ này có tham gia hành động lần này đều có trọng thưởng; người đầu tiên đoạt được Dương quý phi sẽ thưởng tiền một vạn quan, thãng quan ba cấp.”

“Hành động thôi!”

Giọng nói trầm trầm này vừa dứt chỉ thấy trong nhà xông ra mấy mươi tên người áo đen thân hình nhanh nhạy.

Bọn họ đều là binh sĩ xuất thân xích hầu quân Phạm Dương, lại trải qua nhiều cuộc huấn luyện võ nghệ chuyên nghiệp, và họ chính là đội ngũ tinh nhuệ nhất trong quân Phạm Dương, tổng cộng có năm trăm người.

Lần này An Lộc Sơn dẫn vào Kinh thành ba trăm người, Hắn định sẽ tăng cường thêm cơ quan tình báo Trường An của mình, và lần này tham gia hành động bắt cóc Dương quý phi hắn đã cho xuất động hai trăm người, năm trăm người đột kích, một trăm năm mươi người tiếp ứng.

Năm mươi người hắc y cùng nhảy lên thành đầu phóng như bay đi thoãn thoắt như thô, chỉ một chốc đã không còn thấy dấu tích, phảng phất như làn gió xoáy cuốn về phía Từ Hàng viện.

Trong hậu viện của đại trạch này đã xuất hiện một trăm mấy tên áo đen dắt ngựa, sáu chiếc xe ngựa cũng xen lẫn trong đó, số người quá đông, viện tử không còn chỗ đứng, không ít người đều đã đến đợi tại hành lang và trong phòng.

Hai đại hán cầm chùy sắt một trái một phải đứng sát hai bên da tường, chỉ cần nghe lệnh họ sẽ lập tức phá tường đi ra.

Trong Từ Hàng viện đã dấy lên cơn sóng máu lửa, có lẽ do nữ ni cô lúc sáng kia biết mình khó mà sống sót nôi nên đã cố ý nói sai vị trí, năm mươi tên áo đen này vượt tưởng đi vào phía góc tây bắc của viện mới phát hiện đây không phải chỗ ở của Dương quý phi, mà là viện lạc của các ni ở, Trong đêm bỗng thé lên năm sáu tiếng thét thất thanh, mấy vị ni cô già vừa đọc xong kinh đêm chuẩn bị về phòng ngủ ngã trong vũng máu, mỗi người đều một đao chết tươi, vị ni cô cuối cùng vừa mới hốt hoảng giơ ngón tay chi về góc đông bắc bèn đã bị một đao xuyên qua lồng ngực.

Năm mươi tên người hắc y này như bầy dơi đêm tranh nhau xông vào góc đông bắc của tiêu viện, một vạn quan tiền thưởng hậu hĩnh và thăng quan ba cấp liền là sự cảm dỗ quá lớn với họ, khiến họ bất chấp tình nghĩa trong quân trung, chỉ có một người được thưởng, đó chính là kẻ đầu tiên bắt được Dương quý phi!

Tiếng thét thảm thiết của các lão ni cô vạch qua màn đêm tĩnh lặng, truyền đến vài trăm bước xa, Trước cửa nam tử Hàng viện một trăm năm mươi bước chính là quân doanh của Thiên Ngưu Viên, tiếng thét thảm của các lão ni khiến trong quân doanh xáo xào, Trong đêm, vô số binh sĩ Thiên Ngưu đương phóng nhanh đến ứng cứu.

Thời gian quả thật chỉ có một chén trà, bọn hắc y mà chậm thêm một khắc thì chắc chắn sẽ bị Thiên Ngưu vệ bao vây, Lúc này năm mươi tên người áo đen từ bốn phương tám hương cơ hồ đồng thời xông vào viện tử của quý phi, Trong viện rất ư là yên tĩnh, xung quanh được trải một lớp tuyết dày, trong một gian nhà vẫn còn ánh đèn mở nhạt, hình như tất cả mọi người đã ngủ say.

Năm mươi tên áo đen cùng xông vào trong viện, phóng nhanh về phía ba gian phòng trong viện, Ngay tại lúc này, cửa sổ ba gian phòng này bỗng chốc bị chọc thủng, gần trăm cây nỏ quân dụng đen ngòm thò ra, chỉ nghe một tiếng “crắc!” kéo cỏ, một trăm cây tiễn nỏ lập tức phóng ra như mưa bão dày dặn thẳng vào mặt năm mươi tên áo đen kia, Cái kiếp nạn này thì cho dù là võ lâm cao thù cũng khó mà thoát được, chỉ nghe tiếng thét thất thanh, trong chốc lát đã có hai mươi người ngã xuống.

Năm mươi tên người hắc y này đã sợ đến mức hồn bay vía mất, chúng lũ lượt đào tẩu ra ngoài, nhưng e rằng họ đã không còn chạy đâu được, Trên tưởng, ngoài cửa bốn bề đều có cung nỏ xếp đầy đang chờ họ, và binh sĩ Thiên Ngưu vệ tay cầm đao cũng có năm sáu trăm người đang chờ sẵn, hai mươi mấy tên người hắc y còn lại lưng tựa vào nhau, đứng san sát vào một chỗ.

Lúc này, Hồ Vân Bái thủ lĩnh cơ quan tình báo của quân An Tây tại Trường An đã hiện thân, Trên mặt hắn là nụ cười mỉa mai lạnh lùng, tên An Lộc Sơn lại dám cho người đến động thủ ngay trước mắt tình báo tổng thự của họ chứ!

Đúng là thật không xem họ ra gì, Bốn bề Từ Hàng viện này đều được bố trí đầy thám tử ngầm, phòng ngự nghiêm ngặt, không phải An Lộc Sơn hắn có thể tưởng tượng nổi!

Không cần lão nông dân đến đây báo cáo, chỉ việc lão ni cô mất tích một ngày, không lẽ bọn họ sẽ không biết cảnh giác sao?

Có thể An Lộc Sơn hắn có năm mơ cũng không ngờ được rằng trong Từ Hàng viện lại có đường hầm bí mật đi thông qua đến tình báo tổng thự ở bên cạnh, Dương Ngọc Hoàn và thị nữ của nàng đã được đưa đi từ lâu.

Thay vào đó là hàng trăm tên lính tinh nhuệ đang mai phục tại đây để chờ bọn người không biết sợ chết này đến cắn câu.

Hồ Vân Bái khoát tay, ngay lập tức loạn tiễn cũng phóng, hai mươi mấy người cuối cùng trong tràn kêu thét thảm thiết đều chôn mình trong Từ Hàng viện.

Cái chết của năm mươi tên người hắc y mới chỉ là sự bắt đầu của trò chơi, một trăm năm người ứng tiếp trong hậu viện đại trạch nghe tiếng thét thất thanh bèn biết đại sự không thành, tiếp liền sau đó lại có tiếng vó ngựa của đoàn đông chiến mã cùng phóng về hướng này, tên lính gác trên bờ tường lớn tiếng hô hào: “Không hay rồi, có đại đội kỵ binh cùng xông về hướng này.”

Vừa dứt lời, một cây tiễn bay vèo đến bắn thẳng vào lính gác.

Tên lính gác kia kêu thé lên một tiếng ai oán rồi từ tường ngã xuống.

Tất cả mọi người trong viện lòng nặng trĩu như rơi tụt xuống vực sâu.

Lúc này, cửa đại môn vọng đến tiếng phá cửa, hai lực sĩ tay cầm búa sắt không còn chút do dự, lập tức giơ cao búa gõ mạnh lớp da tường mỏng.

Chỉ mỗi hai phát da tưởng đã đồ sập xuống, lộ ra một chiếc động to.

Chỉ trong một chốc, một trăm năm mươi tên kỵ binh bèn xông ra khởi động.

Lúc này, hàng ngàn tên Thiên Ngưu vệ kỵ binh đã đi cách đấy vài chục bước.

Ngựa đại tướng Nam Tề Vân đi đầu, hắn vừa kéo cung, hai cây tiễn vù vù bắn ra, hai tên binh sĩ hắc y Phạm Dương lập tức ngã nhào.

Một trăm năm mươi kỵ binh hắc y chỉ xông ra không được một nửa, hàng ngàn Thiên Ngưu vệ đã ập đến như cuồng triều, phong tòa đường trốn của chúng.

Lúc này, hàng trăm binh sĩ Thiên Ngưu vệ từ tiền viện giết đến, trước sau hợp bích, vài chục người bị chặn giữa đại viện cuối cùng khó tránh một chết.

Nhưng đối với Nam Tề Vân, một người trốn thoát được cũng đều là nỗi nhục của hắn, hắn nhanh tay đánh roi tăng tốc, dẫn theo ba ngàn kỵ binh đuổi theo hơn năm mươi tên kỵ sĩ hắc y may mắn trốn thoát về phía động.

Nhưng một màn kịch tính bất ngờ lại xảy ra vào giờ phút này, mấy mươi tên sống sót đó đã men theo đường hẹp giữa phường Quang Đức và Diên Khang bỏ chạy, từ đây trốn qua Chu Tước đại lộ đế còn đi vào vùng khống chế của Kim Ngộ vệ thì vẫn còn phải vượt qua hai phường Hung Hoa và Phong Lạc, cự ly ít nhất sáu bảy dặm xa, nhưng bọn chúng vừa mới chạy chưa được hai dặm thì phía trước bỗng xuất hiện một đoàn kỵ binh đông đảo chặn hết đường đi, Bọn người này vốn nghĩ là mình đã bị Thiên Nghưu vệ chặn lại, đương lúc tuyệt vọng thì chợt có người phát hiện, người chặn phía trước không phải Thiên Ngưu vệ mà là Kim Ngộ vệ.

Bọn người đào tẩu này phấn khởi kêu gào: “Bọn ta là thủ hạ của An đại soái, xin hãy cửu bọn ta!”

Đám người chặn đường phía trước quả thật là Kim Ngộ vệ, người đi đầu là Kim Lân, là một trong số tâm phúc của Trần Huyền Lễ, hắn âm thầm dẫn năm trăm người đi qua đại lộ Chu Tước đến huyện Trường An địa bàn khống chế của Thiên Ngưu vệ, mục đích chính là để bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẽ rình sau lưng, đoạt lấy Dương Quý Phi trong tay bọn chúng trước An Lộc Sơn.

Trong bóng tối, Kim Lân thấy vài chục tên Kim Ngưu vệ đuổi theo bèn rõ mục tiêu đã đến, Kim Lân lập tức lớn tiếng hỏi: “Phụng An soái đã nhờ đến đây ứng tiếp, các ngươi đã đắc thủ chưa?”

Cả đám họ cùng xông lên trước thở hổn hển đáp: “Đối phương đã sớm có chuẩn bị, bọn ta đã bị thất thủ.”

Nghe thế sắc mặt Kim Lân đại biến, hắn bèn lui ra sau vài bước, khoát tay hung hãn hạ lệnh: “Giết!”

Năm trăm binh sĩ Kim Ngộ vệ cùng ùa lên giơ đao chém giết, chi tội cho đám binh sĩ hắc y này còn chưa kịp nhảy ra khỏi hang lửa lại bị rơi vào miệng cọp, vốn nghĩ bọn Kim Ngộ vệ này đến cửu minh, chỉ trong chớp mắt lại biến thành hắc bạch vô thường truy mạng, Chỉ trong một chốc, tiếng nguyền rủa, và tiếng rên thảm thiết vang khắp.

Lúc này, Nam Tề Vân đã kịp dẫn quân đến, hắn cũng đã nhận ra đối phương, bèn nghiêm giọng hỏi: “Vì sao Kim Ngộ vệ lại dám giết người tại Trường An huyện?”

Năm sáu chục người đã bị giết hơn nửa, chỉ còn lại hai mươi mấy người lúc này thà đầu hàng Thiên Ngưu vệ còn hơn, Bọn chúng liều mạng xông ra khỏi vòng vây chạy vội đến trước mặt Thiên Ngưu vệ quỳ xuống van lày: “Bọn ta nguyện ý đầu hàng, đầu hàng!”

Hơn trăm tên binh sĩ Kim Ngộ vệ còn muốn xông lên để diệt cỏ tận góc, nhưng đã bị Kim Lân ngăn lại, Hắn thúc ngựa đi lên trước vài bước, chấp tay nói: “Hồi bẩm Nam tướng quân, bọn ta vốn định đi tuần tra Chu Tước đại lộ, nhưng bỗng phát hiện bên đây có tiếng đánh chém, cử ngỡ có kẻ muốn làm việc bất lợi với Thiên Ngưu vệ, đặc biệt đến đề chi viện.”

“Nói dối!”

Một tên binh sĩ thủ hạ của An Lộc Sơn phẫn nộ lớn tiếng phản bác: “Bọn họ vừa rồi rõ ràng đã hỏi bọn ta đã đắc thủ chưa, rõ ràng là chúng đang toàn tâm mưu tính gì đó!”

“Bọn khốn chết tiệt!”

Kim Lân giận dữ rút kiếm xông đến đòi giết tên binh sĩ lắm lời kia, nhưng Nam Tề Vân bỗng kéo cung ra, mũi tên sắc nhọn đã nhắm thẳng vào hắn, Nam Tề Vân lạnh lùng nói: “Kim Lân, hãy bỏ kiếm của ngươi xuống ngay, nếu không đừng trách ta cho ngươi toi đời tại chỗ!”

Trừng mắt nhìn nhau một hồi, cuối cùng Kim Lân cũng đành uất hận rút kiếm vào, nói: “Nam tướng quân, bọn ta chẳng qua là có lòng tốt đến hỗ trợ các ngươi, không nhẽ ngươi lại tin lời nói xằng của bọn khốn này ư?”

Lúc này, lại có thêm hai ngàn Thiên Ngưu vệ từ con đường hẹp giữa Hung Hóa phường và Phong Lạc phương xông ra, đương chặn mất đằng sau Kim Ngộ vệ, tổng cộng năm ngàn Thiên Ngưu vệ vây năm trăm Kim Ngộ vệ lại tại con đường giữa hai phường nam bắc.

Nam Tề Vân đương nhiên biết bọn Kim Ngộ vệ này chẳng phải đến hỗ trợ gì mình như chúng đã nói, Nếu thật sự là đến tiếp ứng thì đã không thừa nước đục thả câu thế này, Nam Tề Vân hừ lạnh một tiếng nói: “Song phương đều không được vượt qua khỏi Chu Tược đại lộ, đây là thòa thuận được ký giữa đại tướng quân bọn ta với giám quốc điện hạ, nửa năm nay Thiên Ngưu vệ chưa bao giờ đi qua Vạn Niên huyện một bước, nhưng Kim Ngộ vệ tối nay lại vượt ranh giới, Thiên Ngưu vệ bọn ta muốn giám quốc điện hạ nói rõ việc này, Bây giờ ta lệnh cho toàn bộ nhân mã các ngươi lập tức quỳ xuống, ta đếm đến ba, nếu có kẻ không theo, lập tức giết không tha!”

Chương 496: Nguy cơ tăng vọt

Ở phía đông của đại lộ Chu Tước, Kim Ngộ vệ đại tướng quân Trần Huyền Lễ vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi kết quả, thật ra hắn cũng ý thức được rủi ro làm việc này là rất lớn, nếu nói theo bản tâm của hắn thì, hắn không muốn nhúng tay vào việc này, lại càng không muốn phái thuộc hạ vượt ranh giới đến huyện Trường An, thực lực của bọn họ không bằng Thiên Ngưu vệ, nhưng chịu sức ép bức bách của Lý Hanh, hắn không thể không làm như vậy.

Vì một người nữ nhân, phải gánh chịu rủi ro trở mặt với Thiên Ngưu vệ, đây làm cho trong lòng Trần Huyền Lễ rất bất mãn, hắn một mực cho rằng là Lý Hanh đã phải lòng Dương Ngọc Hoàn, là Lý Hanh muốn có được người nữ nhân này.

Cho dù hắn cũng thừa nhận Dương Ngọc Hoàn quốc sắc thiên hương, đối với nam nhân là một sức hấp dẫn rất lớn, nhưng Dương Ngọc Hoàn đã từ em dâu trở thành mẫu hậu, không lẽ lại phải từ mẫu hậu trở thành thê tử ư?

Đây đã khiến cho Trần Huyền Lễ đối với Lý Hanh cũng đã này sinh một chút khinh khi, quan trọng hơn là đây sẽ ảnh hưởng đến lợi ích của hắn, một khi thủ hạ của hắn triệu lui không kịp, bị Thiên Ngưu vệ bao vây, hậu quả này bào hắn làm sao xử lý?

Sự thật luôn luôn chính là thế, ngươi càng sợ nó xảy ra, nó lại y như rằng sẽ xảy ra, chinh vào lúc Trần Huyền Lễ đang sốt ruột chờ đợi, một binh sĩ liên lạc tụt lại phía sau chạy ra khói huyện Trường An, chạy như bay kéo đến bẩm báo: “Đại tướng quân, sự việc không hay rồi, Kim tướng quân và năm trăm huynh đệ đã bị Thiên Ngưu vệ giữ lại rồi.”

“Vậy người của An Lộc Sơn đâu rồi?”

Trần Huyền Lễ vội hỏi: “Bọn họ có đắc thú chưa?”

“Không có, bọn họ cũng đã trúng kế rồi, tử thương nghiêm trọng.”

Trần Huyền Lễ một lúc lâu không nói nên lời nào, sự tình thật sự là đã phát triển sang một chiều hướng xấu nhất, quân An Tây đã khấu lưu người của mình, ngày mai bọn họ tất sẽ gây chuyện với mình mà xem.

Trần Huyền Lễ hận đến dậm chân một cái, nói với tả hữu: “Đi Giám quốc phủ!”

Ung vương phủ của Lý Hanh ở đầu năm nay đã dời đến phường Trường Lạc ngay sát Đại Minh cung, là một tòa vương trạch chiếm đất gần trăm mẫu, trong trạch kỳ hoa dị thào, đình đài lầu các, vô cùng tinh xảo công phu, cũng giống như những nơi khác ở Trường An, Ưng vương phủ cũng bị một lớp tuyết trắng bao phủ, trong trạch vô cùng yên lặng, thê thiếp nhi nữ của Lý Hanh đa số đều ở hết trong nhà, chi thỉnh thoảng có thị vệ tuần tra đi qua.

Trong ngoại thư phòng của Lý Hanh đèn đuốc sáng trưng, Trần Huyền Lễ đứng thõng tay ở một bên, không nói lời nào, Lý Hanh mặt trầm xuống; chắp tay ra sau ở trong phòng đi đi lại lại, trong lòng hắn vừa tức tối, cũng vô cùng bắt đắc dL hắn là tức tối sự yêu cầu quá đáng của phụ thân, đã tạo ra cho hắn sự bị động lớn như vậy, bắt đắc dĩ là hắn bây giờ cũng không biết nên làm thế nào nữa rồi.

“Ngươi đi về trước đi, việc này ta sẽ xử trí thỏa đáng yên ổn, nhưng ngày mai ngươi cũng phải đi nha môn Thiên Ngưu vệ một chuyến, giải thích một chút với bọn họ, hãy đòi người trở về trước, ngươi nói với Nam Tề Vân, ta sẽ có một sự giao phó với Thiên Ngưu vệ.”

“Nhưng mà...”

Trần Huyền Lễ do dự một chút nói: “Nhưng mà việc này không liên hệ đến thuộc hạ của ty chức, xin điện hạ xử lý thật trọng.”

Hắn rất lo lắng, lời giao phó của Lý Hanh chính là lấy thủ hạ của mình mà khai đao, đây tuyệt đối là không thể được, Lý Hanh liếc hắn một cái, có chút không vui nói: “Nên làm thế nào ta tự khắc có suy tính, không cần ngươi bận tâm.”

“Thuộc hạ không dám, thuộc hạ cáo lui.”

Trần Huyền Lễ thi lễ một cái, bèn lui xuống dưới rồi, Lý Hanh hừ mạnh một tiếng, tự lâm bâm nói: “Hắn tự xem mình là người nào, lại dám cả san trà treo với ta?”

Khoảng thời gian này trong lòng Lý Hanh quả thật có chút bất mãn đối với Trần Huyền Lễ, từ sau khi Vương Tư Lễ bị tìm cớ điều đi Lũng Hữu, Trần Huyền Lễ bắt đầu độc tài ôm trọn đại quyền của Kim Ngộ vệ và quân Quan Trung, rõ ràng là kiêu ngạo phóng tung hơn xưa rồi, trước đây mình nói một không hai, nhưng bây giờ khâu dụ của mình hắn đã không ngó ngàng đến nữa, buộc mình phải giấy trắng mực đen thân bút chỉ lệnh hoặc kim bài điều binh hắn mới chịu chấp nhận, hơn nữa còn là rất miễn cưỡng, giống như lần này, mình rõ ràng bào hắn huy động thêm một ít binh lực, ít nhất là trên hai nghìn người, Thiên Ngưu vệ mới có thể sợ ném chuột vỡ đồ, nhưng hắn chính là không lĩnh hội, chỉ phái năm trăm người, bèn trở thành tù binh của người ta.

Cuối cùng mình thay hắn dàn xếp ổn thỏa, hắn lại còn phải gia tăng điều kiện, không được động vào người của hắn, Lý Hanh bèn có một thứ dự cảm, đây chăng quả chỉ là bắt đầu, sau này mình sẽ càng ngày càng khó điều động người này, cuối cùng hắn sẽ không còn chịu sự khống chế của mình nữa.

Trong lòng Lý Hanh nặng trịch, hắn đã ý thức được, thật ra nguy cơ của Trần Huyền Lễ nghiêm trọng hơn rất nhiều so với việc Kim Ngộ vệ lỡ bước sai lạc vào Trường An.

Làm sao đây?

Mặt mày Lý Hanh nhăn thành một mớ, binh quyền của Trần Huyền Lễ phải sớm trừ bỏ kịp lúc, không thể để hắn xuất nhiệm chủ soái quân Quan Trung, phải tìm một người mình tuyệt đối tin tưởng được, vậy người này ai là thích hợp nhất đây?

Lúc này, thứ tử của hắn Nam Dương vương Lý Hệ xuất hiện trước cửa, khom người nói: “Phụ thân, Lệnh Hồ tiên sinh đã đến.”

Nam Dương vương Lý Hệ nhỏ hơn trưởng từ Lý Dự vài tuổi, hôm nay cũng đã hai mươi bảy tuổi rồi, bộ dạng dáng người cao to, tư thế oai hùng hơn người, hơn nữa hắn chín chắn già dặn, làm việc khiến người ta yên tâm, Lý Hanh mắt sáng lên, tại sao không để nhi tứ của mình chưởng quân chứ?

Lý Hệ thấy phụ thân có chút thất thần, bèn lại bẩm báo nói:

a

Phụ thân, Lệnh Hồ tiên sinh đã đến.”

Lý Hanh lúc này mới kịp phản ứng, bèn tạm thời gác lại chuyện của nhi tử, ha hả cười nói: “Mau mời hắn vào đây!”

Lý Hanh vô cùng coi trọng Lệnh Hồ Phi, cũng càng thêm tín nhiệm hắn, rất nhiều việc hắn đều đã che giấu Vương Củng, nhưng lại không siấu diếm Lệnh Hồ Phi, Lệnh Hồ Phi chính là quân sư và tham mưu hàng đầu của hắn.

Lát sau, Lệnh Hồ Phi vội vàng đi đến, khom người thi lễ nói: “Tham kiến điện hạ!”

Cho dù cửa phường vào giờ hợi bèn đã đóng kín rồi, nhưng trong quy định của chính sự đường vẫn còn để lại một ít sự co giàn, ngoại trừ Thiên Ngưu vệ và Kim Ngộ vệ không chịu sự hạn chế phường môn, còn cho phép một bộ phận người đặc biệt thông hành, ví dụ như tướng quốc của chính sự đường cùng với người có mang theo ngân bài cho phép thông hành, Lệnh Hồ Phi có mang theo ngân bài thông hành đặc cấp mà Lý Hanh cho hắn, một đường thông suốt không gặp trở ngại, thậm chí còn có thể ra khỏi thành.

Lý Hanh khẽ cười nói: “Đã khuya như vậy còn bảo tiên sinh đến, thật sự rất có lỗi, nhưng phường Hoài Viễn đã xảy ra đại sự, buộc phải thương lượng đối gách với tiên sinh.

Ngừng một chút, hắn lại nói: “Tiên sinh có biết chuyện xảy ra ở phường Hoài Viễn không?”

“Thuộc hạ vừa rồi ở trước cửa đã gặp Trần tướng quân, nghe hắn có nhắc đến một chút, nghe nói là vì việc của tiền quý phi?”

Lý Hanh thở một hơi dài, bèn đem ngọn ngành cụ thề sự việc đơn giản nói qua một lượt, cuối cùng nói: “Ta chỉ là ngại mặt mối quan hệ phụ tứ này, miễn cưỡng thay hắn làm rồi, nhưng lại không ngờ lại gây ra vụ việc lớn đến thế, ta cũng thật đau đầu a!”

Lệnh Hồ Phi là tinh anh biết dường nào, hắn lập tức nghe ra được Lý Hanh không có nói ra manh mối phía sau màn che, e là sự tình không phải là quan hệ phụ tử đơn giản như vậy, mà là Lý Hanh và Lý Long Cơ âm thầm đã cấu kết với nhau rồi, nhất định là như vậy, nếu không, với sự tranh giành quyền lực của bọn họ, làm sao có thể còn có mối tình phụ tử.

Suy đoán được điểm này, Lệnh Hồ Phi cũng không nói toạt ra, bèn nói: “Thuộc hạ muốn nghe một chút đối gách mà điện hạ chuẩn bị áp dụng.”

“Ta còn có thể có đối gách gì chứ?”

Lý Hanh bắt đắc dĩ nói: “Ngày mai ta định đi Thiên Ngưu vệ một chuyến, làm một tư thế thấp, cho dù là cáo lỗi đi, rồi sau đó phát thư cho Lý Khánh An giải thích một chút, cam đoan sẽ không có lần sau, bảo Nam Tề Vân thả người ra, việc này xem như kết thúc.”

Lệnh Hồ Phi trầm tư trong chốc lát, nói: “Thật ra thuộc hạ không lo lắng mâu thuẫn với Thiên Ngưu vệ, mà là lo lắng An Lộc Sơn, một khi hắn biết được điện hạ ở phía sau lưng mưu tính hắn, hắn ắt sẽ thẹn quá hóa giận, điện hạ nên chủ yếu suy nghĩ nên trấn an hắn thế nào.”

Nhưng Lý Hanh lại lắc đầu, nói: “Việc này hắn không thương lượng với ta bèn tự tiện ra tay, gây ra vụ việc lớn như vậy, còn lần trước nữa hắn tự tiện thích sát Lý Nghiên, tạo thành sự ảnh hưởng cực kỳ ác liệt, trăm năm nay tướng quốc Đại Đường lần đầu tiên bị thích sát, ngay cả Lý Khánh An đều không dám, hắn lại cả gan làm càn mà làm rồi, cuối cùng ai nấy đều chụp mũ quy tội lên đầu ta, vụ việc đó ta vẫn chưa tìm hắn tính sổ nữa đấy!

Không thể để hắn làm việc gì rồi, ta lại đi trấn an hắn, Không được!

Hắn phải gánh vác hậu quả nhất định.”

Lý Hanh đã tỏ rõ thái độ, lần này hắn sẽ không đi trấn an An Lộc Sơn, hắn nhất định phải đế An Lộc Sơn đi đón nhận bài học, phải đế hắn hiểu rõ, Trường An tuyệt không phải là nơi hắn muốn làm gì thì làm, nhưng Lệnh Hồ Phi vẫn là có chút lo lắng, sự kết minh của An Lộc Sơn và Lý Hanh vẫn chưa vững chắc, nếu như ở vào thời điểm này giữa bọn họ bèn đã xuất hiện chuyện không vui, rất có thể sẽ làm rạn nứt minh ước của bọn họ, vì giáo huấn An Lộc Sơn, bèn mất đi một minh hữu, đây không khỏi có chút mất nhiều hơn được rồi.

Lệnh Hồ Phi lại khuyên nhủ: “Điện hạ, An Lộc Sơn cố nhiên có chút phóng túng ngang tàng, nhưng điện hạ nên lấy đại cục làm trọng, đi trấn an An Lộc Sơn êm xuôi đã, sau đó hãy từ từ khuyên hắn thu mình hơn.”

Có một số việc Lý Hanh chịu nghe theo ý kiến của Lệnh Hồ Phi, nhưng có một số chuyện, Lý Hanh lại có chủ kiến của mình, hắn và An Lộc Sơn đã giao thiệp qua lại mười mấy năm rồi, hắn rất rõ An Lộc Sơn là một người như thế nào, trong lòng hắn dĩ nhiên hiểu rõ, cái gọi là kết minh giữa hắn và An Lộc Sơn chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau mà thôi, hắn muốn lợi dụng An Lộc Sơn đối phó Lý Khánh An, nhưng An Lộc Sơn muốn lợi dụng hắn làm gì, hắn lại không quá rõ

5

vừa lúc có thể lợi dụng việc này để dò thám một chút gốc rễ của An Lộc Sơn.

Lý Hanh bèn chậm rãi nói: “Ta chuẩn bị lấy việc này để thứ thách An Lộc Sơn, nếu hắn thật sự có lòng kết minh với ta, vậy thì một chút ấm ức này thì hắn phải gánh chịu được, ngược lại, hắn nếu trở mặt với ta, vậy thì nói rõ hắn căn bản không có thành ý.”

Nói đến đây, trong mắt Lý Hanh lộ ra một luồng sát khí: “Nếu như là vậy, người này giữ lại cũng là một hậu hoạn, chi bằng mượn cơ hội này trừ khử hắn.”

Lệnh Hồ Phi kinh hãi, vội vàng khuyên nhủ: “Điện hạ, việc này sự tình trọng đại, điện hạ phải suy nghĩ kỹ càng.”

Có lẽ là cảm thấy minh quá sớm đã đem tâm tư lộ ra ngoài rồi, Lý Hanh lập tức thu lại sát khí trong mắt, nhàn nhạt nói: “Ta biết, chỉ cần hắn biết điều, cho ta một chút không gian lắng dịu, ta cũng sẽ không đi đến bước này, thôi vậy, hãy đừng nhắc việc này trước, còn có một chuyện khác, ta cũng muốn thương lượng với tiên sinh, là liên quan đến Trần Huyền Lễ..

Cùng một thời khắc Lý Hanh và Lệnh Hồ Phi thương lượng làm thế nào cắt giảm binh quyền của Trần Huyền Lễ, xe ngựa của An Lộc Sơn dưới sự hộ tống của hơn trăm viên thân binh, đã đi đến trước phủ Ưng vương, An Lộc Sơn núp ở trong xe ngựa, để tâm phúc Trương Thông Nho đi lên trao đổi.

Tình báo xảy ra ở phường Hoài Viễn An Lộc Sơn không hề biết đưuợc, hai trăm xích hầu tinh nhuệ hắn phái ra cả một người cũng đều không thoát thân quay về, mấy thám báo cũng nấp trong phường, không thể nào đi ra báo tin, nhưng An Lộc Sơn cũng biết chắc chắn là đã xảy ra chuyện rồi, lòng hắn sốt ruột như lửa đốt, việc này chỉ có đến cầu xin Lý Hanh, xin hắn ra mặt chuộc người của mình ra.

Lúc này, ham muốn nóng vội sốt ruột muốn có được Dương quý phi trong lòng của An Lộc Sơn đã từ từ vơi dần, trong lòng hắn cũng có chút hối hận rồi, việc này hắn không suy nghĩ chu toàn bèn đã động thủ, quả thật có chút hấp tấp rồi, nhưng lúc này hối hận cũng không còn kịp nữa, chỉ có mặt dày gió dạn sương mà đến cầu Lý Hanh, xin hắn nể tình minh ước, trợ giúp mình một tay.

Một hàng người còn đang đợi ở trước cửa lớn, người gác cổng đã đi thông báo rồi, bọn họ đã đợi đến hơn một khắc giờ, đang lúc bọn họ có chút mất đi kiên nhẫn, cửa lớn đã mở, thứ tứ Lý Hệ của Lý Hanh đi ra, chắp tay thi lễ nói: “Để Trương tiên sinh đợi lâu, thật là cáo lỗi rồi.”

Trương Thông Nho vội vàng hỏi: “Điện hạ có thể tiếp kiến bọn ta không?

Bọn ta quả thật có việc quan trọng thương nghị với người.”

Lý Hệ lộ vé mặt khó xử, áy náy nói: “Thật không dấu gì tiên sinh, phụ thân ta chiều hôm nay bị cảm nhẹ, đã sớm dùng thuốc ngủ rồi, ta đi gọi phụ thân dậy, nhưng người bệnh thể không kham nổi, không thể tiếp kiến, nói sáng mai mới gặp tiên sinh, xin tiên sinh lượng thứ.”

An Lộc Sơn trong xe ngựa nghe thật rõ, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, Lý Hanh không gặp hắn, còn mượn cớ sinh bệnh, hắn liếc mắt nhìn vào một chiếc xe ngựa khác ngừng ở nơi không xa, không khỏi cười lạnh một tiếng, sinh bệnh?

Cái cớ này cũng quả thật quá vụng về rồi chứ, Hừ!

Đây rõ ràng là không muốn giúp mình.

Thôi vậy, quay về trước, ngày mai hẵng hay, việc này xem hắn rốt cuộc là thái độ

gì.

Nghĩ đến đây, hắn ra ám hiệu cho phu xe, phu xe giương roi, xe ngựa lộc cộc khởi hành, Trương Thông Nho cũng hiểu rõ ý của đại soái, bèn chắp tay nói: “Nếu điện hạ đã sinh bệnh, vậy thì không quấy rấy nữa, ngày mai hẵng nói vậy!”

Hắn xoay người đi xuống bậc thang, trở mình lên ngựa, nói với tả hữu: “Trở về thôi!”

Mọi người đồng loạt giục ngựa, đi theo phía sau của xe ngựa, từ từ đi xa.

Trên bậc thang, Lý Hệ biết An Lộc Sơn ở ngay trong xe ngựa, hắn cũng không hiểu phụ thân tại sao lại không gặp người này, hắn không khỏi lắc đầu, xoay người trở về phủ, cửa lớn của Ưng vương phủ kẽo kẹt đóng sầm lại.

Phong ba của phường Hoài Viễn huyện Trường An đã bình lặng, hai trăm tinh nhuệ do An Lộc Sơn phái đến cuối cùng chỉ có ba mươi mấy người kịp thời đầu hàng mà được tiếp tục sống sót, còn lại toàn bộ bị giết, còn năm trăm binh sĩ Kim Ngộ vệ xông vào huyện Trường An cũng bị Thiên Ngưu vệ bắt lấy, giam giữ ở trong đại lao của nha môn Thiên Ngưu vệ.

Cho dù phong ba của phường Hoài Viễn đã lắng đọng, nhưng Nam Tề Vân và Hồ Vân Bái lại không dám mày may lơ là, hai người bọn họ đều nhất trí cho rằng việc này sự tình trọng đại, không thể xử trí sơ sài, hai người đã thương lượng qua, bèn do Hồ Vân Bái ra thành đi đến đại doanh quân An Tây nằm ở Hàm Dương.

Hồ Vân Bái từ An Hóa môn do Thiên Ngưu vệ khống chế đã ra khỏi thành Trường An, mang theo mấy tùy tùng tức tốc phi ngựa trong màn đêm, gió vù vù thổi vang bên tai, sau một canh giờ, bèn đã đi đến đại doanh Hàm Dương của quân An Tây trú đóng.

Lý Khánh An tổng cộng đã mang sáu vạn quân An Tây tinh nhuệ tiến vào Quan Trung, trong đó hai vạn người đã chuyển thành Thiên Ngưu vệ, hai vạn người theo Lý Khánh An về An Tây rồi, vậy Quan Trung bèn còn có hai vạn người trú quân, trừ đi hơn một vạn người trú đóng ở các nơi ở Quan Trung, trong đại doanh Hàm Dương vẫn còn tám nghìn người, cơ động hành sự, do đại tướng Điền Trân thống soái, ngoài ra Lý Khánh An lo lắng bọn họ không đủ mưu trí, bị người ta tính kế, bèn đem mưu sĩ Nghiêm Trang cũng lưu lại ở đại doanh Hàm Dương, tham gia chủ trì quân vụ, đồng thời đã hạ nghiêm lệnh, phàm việc nào không được sự đồng ý của Nghiêm Trang, Điền Trân không được hấp tấp manh động.

Lúc Hồ Vân Bái kéo đến đại doanh Hàm Dương thời gian đã là canh hai rồi, bọn họ vừa tiến sát doanh môn, lính gác trên chòi gác bèn nghiêm tiếng quát: “Đứng lại!”

Quán An Tây quân quy nghiêm khắc, kẻ không rõ thân phận đến gần doanh môn trong phạm vi trăm bước sẽ bị giết không cần bàn cãi, Hồ Vân Bái ngừng bước tiến lên, cao giọng nói: “Là người của mình, ta có kim bài của đại tướng quân, từ Trường An đến!”

Một binh sĩ chạy lên trước, đón lấy kim bài của Hồ Vân Bái, xoay người đi trở về, lát sau, doanh môn từ từ mở ra, một viên quan quân đương trực đi ra chắp tay nói: “Hồ tổng quản, xin mời vào!”

Hồ Vân Bái trở người xuống ngựa, cùng với tùy tùng dắt ngựa đi vào trong đại doanh.

“Ta có việc khẩn cấp muốn gặp Nghiêm tiên sinh, tiên sinh có ở đây không?”

“Có!

Chắc là đã ngủ rồi, ta lập tức phái người đi gọi tiên sinh dậy, xin Hồ tổng quản đi theo ta.”

Doanh trướng của Nghiêm Trang nằm ở phần giữa, được hợp lại từ hai doanh trướng trong trướng tối om, hắn đã ngủ say rồi, lúc này, một viên binh sĩ ở ngoài trướng thấp giọng gọi: “Tiên sinh, Nghiêm tiên sinh!”

“Chuyện gì?”

Nghiêm Trang bị giật mình bừng tỉnh.

“Hồ tổng quản của nội vụ thự Trường An đã đến, có việc quan trọng cầu kiến tiên sinh.”

Nghiêm Trang cả kinh, Hồ Vân Bái đến muộn như vậy, tất sẽ có chuyện lớn, hắn lồm cồm bỏ dậy, vừa mặc y phục vừa nói: “Mời hắn đến ngoại trướng của ta chờ một chút, ta lập tức xong ngay.”

Đèn ở ngoại trướng đã được thắp sáng, binh sĩ dẫn Hồ Vân Bái đi vào, lúc này, Nghiêm Trang cũng đã thu dọn đơn giản xong, đi ra khỏi nội trướng, cười nói: “Hồ tổng quản đến tìm ta gấp như vậy, có việc quan trọng ư?”

“Quả là có đại sự, Nam tướng quân và ta đều cảm thấy rất kỳ quặc, đặc biệt đến đây thỉnh giáo tiên sinh.”

Nghiêm Trang cũng không khách khí, khoát tay nói: “Vậy mời ngồi xuống nói đi!”

Hai người ngồi xuống, một viên binh lính đã dâng trà nóng lên cho hai người, Hồ Vân Bái uống hai ngụm trà nóng, làm ấm phổi ấm bụng, lúc này mới đem chuyện xảy ra ngày hôm qua từ ban ngày đến ban đêm, tiền căn hậu quả đều nhất nhất tì mi tường tận nói qua một lượt.

Nghiêm Trang vừa uống trà, vừa tỉ mỉ lắng nghe, lông mày chốc chốc lại nhíu lại, lại từ từ giãn ra, hắn cho rằng Hồ Vân Bái và Nam Tề Vân xử lý việc này không tồi, quyết đoán sắc thép, không cho An Lộc Sơn và Kim Ngộ vệ một chút cơ hội nào.

Hồ Vân Bái kể xong, bèn nói: “Sáng sớm ngày mai, giám quốc ắt sẽ đến đòi người với bọn ta, bọn ta rất khó xử, là thả hay là không thả, cũng không thể hỏi ý kiến của đại tướng quân, chỉ có thể đến cầu cứu tiên sinh, xin tiên sinh hãy cho bọn ta một kiến nghị.

Chương 497: Điều kiện họ An

Nghiêm Trang khẽ vuốt chòm râu sơn dương, trầm tư trong chốc lát, bèn nói: “Ta muốn xác nhận một chuyện, Kim Ngộ vệ thật sự là đến ngăn chặn quân đội của An Lộc Sơn sao?”

“Vâng!”

Hồ Vân Bái chắc chắn nói: “Bọn ta đã thẩm vấn rõ ràng rồi, Kim Ngộ vệ quả thật là phụng mệnh đến ngăn chặn người của An Lộc Sơn, bọn họ là muốn nửa đường cướp đi Dương phu nhân, nhưng nghe nói sau khi người của An Lộc Sơn thất bại, bọn họ bèn động thủ giết người, tổng cộng đã giết ba mươi bảy người, bọn họ là muốn che đậy dụng ý thật sự, nhìn có vẻ là giúp đỡ bọn ta, nhưng Nam tướng quân không mắc mưu.”

“Ừm!

Vậy thì thú vị rồi đây!”

Nghiêm Trang cười nói: ‘Hai người này bề ngoài là đã kết minh, nhưng sau lưng lại đấu đá lẫn nhau, việc này thật ra lại là một cơ hội, nếu thiết kế tốt, có thể tháo dở minh ước của bọn họ.”

“Ý của tiên sinh là nói, để An Lộc Sơn biết được chân tướng?”

“Là như vậy!”

Nghiêm Trang đứng dậy, đi được hai bước, lại cười nói: “Vậy đi, ngươi lập tức đi về nhanh, từ trong tù binh của An Lộc Sơn tìm một số người, cũng đừng ở ngay trước mặt của bọn họ, nhưng phải để cho họ nghe thấy, thẩm vấn Kim Ngộ vệ một lần nữa, sau đó tìm một cơ hội đề hai người trong số đó chạy thoái, hãy nhớ lấy, đừng làm quá lộ liễu, phải đế cho bọn họ cảm thấy thật sự là may mắn chạy thoát, mà cũng không phải là cố ý để hai người họ nghe thấy, ngươi chắc là hiểu ý của ta.”

“Ta hiểu rồi, ta sẽ đi sắp xếp ổn thỏa, vậy Kim Ngộ vệ và những người còn lại của An Lộc Sơn an bài ra sao?”

“Kim Ngộ vệ đợi sau khi giám quốc đến cầu tình, có thể toàn bộ thả đi, còn phải chữa thương cho bọn họ, nhưng người của An Lộc Sơn phải toàn bộ xử tử, nhưng phải để An Lộc Sơn biết được, như vậy mới có thể thành công ly gián quan hệ giữa bọn họ với nhau, Hồ tổng quản hiểu rõ chưa?”

Hồ Vân Bái bừng tỉnh đại ngộ, quả không hổ là đệ nhất mưu sĩ An Tây, quả nhiên cao minh a!

“Đa tạ tiên sinh, ta đây cáo từ ngay đây.”

Nghiêm Trang cười nói: “Đi đi!

Chịu vất vả một chút, có lẽ việc này sẽ ảnh hưởng đến toàn đại cục, mai này đại tướng quân nhất định sẽ trọng thưởng các ngươi.”

Thần sắc oai phong tự tin vào Trường An của An Lộc Sơn mấy tháng trước giờ đã tan biến sạch, Trời vừa mới sáng thì bèn có tin nối đuôi nhau ập đến, Hai trăm quân tinh nhuệ của hắn bị mất sạch, hai tên binh sĩ may mắn trốn thoát đã mang lại chân tướng sự tình về cho hắn, Kim Ngộ vệ trốn sau lung bọn họ hạ độc thù để giữa đường cướp Dương quý phi, được biết bọn họ đã hành động thất bại bèn ra tay trừ khử, Nếu không có chúng ngăn chặn và giết người giữa đường, trong hai trăm người chí ít có sáu bảy chục người có thể trở về được.

Lần này An Lộc Sơn đã giận thật sự, nhưng cũng chỉ là sự phẫn nộ không lời, là sự phẫn nộ của kẻ bị người đâm nhát đao sau lung, Hắn chẳng ghi hận gì Thiên Ngưu vệ, vì hắn và An Tây quân vốn dĩ đã là tử địch.

Quân An Tây giết tất cả thủ hạ của hắn, hắn cũng chẳng lấy gì làm lạ, nếu như là hắn, hắn cũng sẽ giết sạch quân An Tây, nhưng Kim Ngộ vệ lại khác, bọn chúng là quân của minh hữu với hắn, dấu mực ký kết minh ước đến nay còn chưa kịp khô mà bọn chúng đã động thủ, Không nhẽ Lý Hanh tối qua không chịu gặp mình là vì hắn không có mặt mũi gì gặp mình, là do trong lòng hắn có tật rụt rịch không dám gặp?

Nếu như nói việc này không phải do Lý Hanh thụ ý, có đánh chết An Lộc Sơn hắn cũng chẳng tin, không lẽ đây chính là đấu tranh chính trị, bề mặt thì liên minh, như đằng sau lại giấu cả bụng dao găm?

An Lộc Sơn đã hiéu đấy chính là phong cách của Lý Hanh, từ hành vi dám giết cả con trai mình của hắn mà xem thì An Lộc Sơn hắn có đáng là gì?

Dù cho An Lộc Sơn đã chịu đả kích trầm trọng, nhưng đòn chí mạng cuối cùng lại ập đến lúc trời sáng.

Hắn nhận được tin Lý Hanh và Trần Huyền Lễ đã đến bái phỏng quân nha Thiên Ngưu vệ, năm trăm Kim Ngộ vệ đã toàn bộ được phóng thích, mỗi người còn được uống rượu giải kinh, vui vẻ đi về, nhưng còn ba mươi mấy thủ hạ của hắn lại toàn bộ bị trảm thủ, đầu người vẫn còn treo trong phường Hoài Viễn.

Lúc này An Lộc Sơn đã phẫn nộ đến cực độ, hắn cũng chẳng chọn lựa giữ im lặng đến cùng, mà quyết định sẽ bộc phát ra, Một khắc giờ sau, An Lộc Sơn nhanh chóng thu thập hành trang, dưới sự hộ vệ của vài trăm thân binh rời khỏi phủ đệ của mình.

An Lộc Sơn rình rang ra thành, đội ngũ vài trăm người của hắn hiên ngang rời thành từ đại lộ Chu Tước đã làm chấn động cả Trường An.

Xe ngựa của An Lộc Sơn được ba trăm thân binh bao vây xung quanh, rèm xe kéo kín mít, không ai nhìn rõ được tình hình bên trong, Hai bên đại lộ Chu Tước đứng đầy người đi đường hóng chuyện, chốc chốc lại có người dùng trứng thối ném về phía xe ngựa, người dân tuôn lời nguyền rủa cũng không ít.

Dù cho không được dân chúng yêu mến, nhưng đội xe của An Lộc Sơn vẫn từ từ thẳng tiến phảng phất như đang chờ đợi điều chi.

Tin An Lộc Sơn rời khỏi Trường An cũng đã truyền đến tai Lý Hanh trong thời gian đầu tiên, Lý Hanh lúc này đã nếm được mùi bị Thiên Ngưu vệ không giúp mà còn ném đá xuống giếng, Thiên Ngưu vệ một mặt rầm rang phóng thích binh sĩ Kim Ngộ vệ, mặt khác lại giết chết người của An Lộc Sơn, Đây chẳng khác nào thêm dầu vào lửa, đun nấu thêm cho mâu thuẫn giữa hắn và An Lộc Sơn.

Dù cho Lý Hanh đã biết rõ việc này đã bị Thiên Ngưu vệ lợi dụng, nhưng hắn cũng chăng muốn vì thế mà thay đổi gách lược, Việc An Lộc Sơn ra đi cũng là trong dự liệu của hắn, An Lộc Sơn từ từ mà đi, chính là để đợi hắn đến đảm phản, đợi hắn sẽ nhượng bộ, và cũng có thể nói cái đuôi của An Lộc Sơn cuối cùng cũng lòi ra.

“Ngươi đi một chuyến giúp ta!”

Lý Hanh quay sang nói với Lý Phụ Quốc hoạn quan tâm phúc của mình: “Ngươi nhớ là thái độ phải cung kính hạ mình chút, và thành khẩn một chút, xin hắn nhất định đừng đi đâu cả, ở lại Kinh thành, rồi nghe thứ hắn đặt điều kiện gì.”

“Lão nô xin tuân lệnh!”

Lý Phụ Quốc tức tốc lui xuống thi hành, lúc này Lý Hanh mới từ từ đi đến bên cửa sổ, Hắn nhìn về phía đại lộ Chu Tước, mắt không khỏi lộ ý cười mỉa mai, Đúng, tất cả mọi người đều mượn cớ nổi cơn, cả An Lộc Sơn cũng thế, hắn rất muốn biết rốt cuộc mục đích vào Kinh thật sự của An Lộc Sơn là gì!

Lúc xe ngựa của An Lộc Sơn đã đi đến gần Minh Đức môn đã bị Lý Phụ Quốc chạy vội đến đuổi kịp.

“An đại soái!

Đại soái xin dừng bước!”

Giọng Lý Phụ Quốc cao vang nghe có vẻ càng vội vã, trong xe ngựa An Lộc Sơn nhếch miệng cười đắc ý, Hắn biết Lý Hanh chắc chắn sẽ cho người đuổi theo, hắn sẽ không để mình ra đi như thế, các tiểu tiết làm sao đối phó Lý Khánh An hai người họ vẫn chưa bàn kỹ, Lý Hanh làm sao lại chịu đề hắn về?

An Lộc Sơn vào Kinh đã gần ba tháng, cũng là lúc nên lật tẩy nói rõ.

“Đừng dừng lại, tiếp tục đi!”

An Lộc Sơn khẽ giọng ra lệnh.

Xe ngựa của hắn lại tiếp tục từ từ thẳng tiến, Lúc này, Lý Phụ Quốc đã đuổi theo kịp, hắn phóng vội đến bên cửa xe thở hồn hển nói: “Đại soái, xin hãy đi chậm lại một bước, lão nô có lời muốn nói.”

Xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại, rèm cửa sổ được kéo lên, hé lộ bản mặt to tròn to như quả bí đỏ của An Lộc Sơn, và cặp mắt nhỏ xíu gần như bị thịt lắp hết, hắn chậm rãi nói: “Là ngươi có lời muốn nói, hay là giám quốc điện hạ có lời gì muốn chuyển?”

“Là lời của giám quốc điện hạ muốn nói, lão nô chỉ là đi chuyển lời giúp người.”

“Nói đi!

Hắn có lời gì muốn nói?”

Lý Phụ Quốc lập tức nhảy xuống ngựa, hắn hạ mình cúi người trước xe ngựa nói: “Đại soái, giám quốc điện hạ bọn ta nói, hôm qua có người cố tình ly gián quan hệ giữa hai người, xin điện hạ tuyệt đối đừng để trúng gian kế của kẻ có tâm, hủy hoại quan hệ hữu hảo hai bên, mời đại soái đi theo lão nô về gặp người, có việc gì còn thương lượng!”

“Đừng việc gì cũng đồ lên đầu người khác, có trúng phải gian kế hay không tự bản thân ta biết, hãy chuyển lại lời ta cho điện hạ, ta rời Trường An không liên quan gì việc tối qua, chẳng qua là ta không thấy được thành ý của giám quốc điện hạ, nên ta quyết định trở về Phạm Dương; Lý công công, mời về! ”

“Đừng!

Đừng!

Đừng!”

Lý Phụ Quốc khoát tay liền liền, “An đại soái vạn vạn đừng nói lời giỗi hờn như thế, xin hãy nghe một lời của lão nô, giám quốc điện hạ tuyệt không phải không có thành ý, ngược lại, điện hạ vô cùng có thành ý nên mới lệnh cho nô tài đến để đuổi theo đại soái, Nếu không phải vì bệnh thể chưa khỏi hẳn, điện hạ nhất định sẽ đích thân đến gặp đại soái, xin đại soái tuyệt đối đừng bỏ về vội, hãy theo nô tài về, mọi việc còn có thể thương lương.”

“Thế ư?

Vậy ta có thể đề ra một yêu cầu nho nhỏ không?

Để thứ xem thành ý của điện hạ đến đâu, nếu hắn thật sự có thành ý thì ta ắt sẽ còn quay lại.”

“Xin đại soái cứ nói!”

An Lộc Sơn lúc này mới từ tốn nói: “Ta hiện đã là Đông Bình quận vương, trong chư hầu các nơi thì ta cũng chi sắp hàng đệ nhị, vậy lúc nào thì ta vào được hàng đệ nhất thì ta sẽ tin thành ý của điện hạ.”

An Lộc Sơn cuối cùng cũng chịu rao giá của mình, hắn muốn từ quận vương thăng thêm một bậc, còn có được hay không thì đấy là vấn đề mà Lý Hanh phải suy nghĩ, Nói xong, An Lộc Sơn bèn khoát ta hạ lệnh: “Xuất phát!”

Xe ngựa lại một lần nữa khởi động, lần này Lý Phụ Quốc không còn đuổi theo nữa, hắn chằm chằm dõi theo xe ngựa từ từ ra khỏi Minh Đức môn, trong lòng hắn không khỏi ngẫm đi ngẫm lại lời của An Lộc Sơn mà cười khổ, Từ quận vương lên thân vương, các bước ngoặc này của An Lộc Sơn sao mà rộng thế.

“Cái gì?”

Lý Hanh quay phắt người lại, hắn trợn tròn mắt như không thể tin được, “Ý ngươi nói là hắn yêu cầu được làm thân vương?”

Lý Phụ Quốc sắc mặt khó xử nói: “Đúng!

Ý An Lộc Sơn là thế, hắn chê mình chỉ mới được làm quận vương, muốn được bằng vai bằng vế cùng Lý Khánh An, cũng muốn làm thân vương, điện hạ, đây chắc là mục đích thực sự cho chuyến vào Kinh lần này của An Lộc Sơn.”

“Tốt lắm!

Tốt lắm!”

Lý Hanh giận quá thành cười, nói: “Lần này hắn muốn làm thân vương, vậy lần sau nữa thì sao?

Có phải hắn còn muốn làm cả hoàng đế ư?”

Lúc này Lý Hanh hình như nghĩ ra điều gì, hắn lập tức chạy đến trước giá gách lục lội một hồi, chẳng mấy chốc bèn tìm thấy bảo sao của tấu Chương , là thư đản hạch mà Hà Bắc giám sát ngự sử Lý Lạc nửa năm trước đã dâng lên, trong tấu Chương đã đản hạch An Lộc Sơn có lòng bắt trung, hắn giả vờ đảo bia đá của Yến vương tại Phạm Dương.

“Quả nhiên như thế!”

Lý Hanh lầm ba lẩm bẩm nói.

Dã tâm của An Lộc Sơn thì ai ai cũng thấy, nhưng rốt cuốc hắn muốn dùng phương thức gì để thực hiện dã tâm mình thì khó mà phán đoán được, nhưng giờ hắn đã tự bộc lộ ý đồ muốn làm thân vương, vậy mưu đồ bước tiếp theo của hắn cũng đã quá rõ.

Từ tình hình trước mắt mà thấy An Lộc Sơn tạm thời còn chưa dám tạo phản làm loạn, có do thám bại tại Quan Nội Đạo khiến ý đồ công khai tạo phản của hắn bị đả kích mạnh, nên hắn đã phải thay đổi gách lược, dùng phương thức cất đất đề từng bước thực hiện dã tâm, Yến vương chẳng qua là bước thứ nhất, từ việc nửa năm trước phá hiện thạch bi Yến vương xem ra kế hoạch của An Lộc Sơn rất ư là chặt chẽ, hơn nữa còn tính toán kỹ càng từng đường đi nước bước, Phát hiện thạch bi Yến vương, hắn đã có được ý trời, sau đó chính là vào Kinh thành tìm đường để triều đình sắc phong tước Yến vương cho hắn, đây mới là mục đích thực sự hắn vào Kinh.

Nếu không thể đạt được mục tiêu, vậy sau khi về hắn nhất định sẽ tự phong Yến vương, sau đó đợi chờ thời cơ triều đình hỗn loạn sẽ xuất binh để bức ép triều đình thừa nhận.

Lúc ấy, e rằng phạm vi cai quản của An Lộc Sơn sẽ không chỉ có mỗi Phạm Dương.

Trong lòng Lý Hanh hiểu rõ, hắn cần phải có một quyết định rõ ràng, An Lộc Sơn rốt cuộc là có lợi hay hại với hắn, Trong hơn hai tháng mà An Lộc Sơn vào Kinh đến nay, hắn vẫn rất cẩn thận trong mối quan hệ với An Lộc Sơn, từng bước đi đến đồng minh với hắn, Lý Hanh hi vọng quân đội của An Lộc Sơn có thể giúp hắn ghìm lại bành trướng thế lực của Lý Khánh An, nhưng từ biểu hiện của An Lộc Sơn bây giờ, Lý Hanh rất thất vọng, Hai trăm binh tinh nhuệ của An Lộc Sơn chi thế đã chết trong tay Thiên Ngưu vệ, còn bản thân hắn gặp phải Thiên Ngưu vệ cả cú rấm cũng không dám đánh, mà phải lập tức thu thập hành trang trở về Hà Bắc.

Trong đấy tất nhiên còn có cả nguyên do là An Lộc Sơn muốn kỳ kèo trả treo với mình, nhưng cũng có yếu tố khiếp đảm quân An Tây trong đó, hắn sợ quân An Tây về sau sẽ đến tính sổ mình, Lý Hanh thấy mình quả không nhìn lầm An Lộc Sơn, An Lộc Sơn quả thực rất sợ quân An Tây, như thế thì hắn làm sao dám trông mong An Lộc Sơn sẽ đi áp đảo Lý Khánh An giúp minh?

Vừa nghĩ thông điểm này Lý Hanh bèn có quyết định, hắn rút ra một thé kim bài giao cho Lý Phụ Quốc nói: “Ngươi hãy mau đưa kim bài này cho Trần Huyền Lê, nói với hắn là dù sống hoặc chết đi chăng nữa cũng không thể để An Lộc Sơn rời khỏi Quan Trung!”

Xe ngựa của An Lộc Sơn từ khi rời khỏi thành Trường An từ từ tăng tốc, kỳ thực An Lộc Sơn cũng đang đặt cược, hắn đang cược liệu Lý Hanh có thể chấp nhận điều kiện mình đề ra không, thuyết phục Chính sự đường sắc phong hắn làm Yến vương, dẫu sao trong tay hắn còn có đại quân mấy mươi vạn, chỉ có hắn mới là đối thủ duy nhất của Lý Khánh An, nên Lý Hanh chắc chắn phải ý trọng hắn, nhưng mật khác An Lộc Sơn cũng biết, nước cờ này phải mạo khá nhiều hiém, một khi Lý Hanh không chấp nhận điều kiện hắn, vậy Lý Hanh sẽ rất có khả năng quay đầu lại hạ thủ với hắn.

Vì thế An Lộc Sơn cũng rất ư lo sợ, đi chưa được hai mươi dặm thì mưu sĩ Cao Thương và đại tướng Sử Tư Minh phía hắn mới dẫn quân đến hội tập cùng hắn, Bây giờ trong tay hắn đã có bảy trăm người, khiến lòng hắn mới hơi hơi an tâm phần nào.

“Đại soái, thuộc hạ cảm giác không hay lắm!”

Mưu sĩ Cao Thượng thúc mã đi đến bên cạnh cửa sổ xe hắn nói.

“Tiên sinh có phát hiện gì ư?”

Cao Thượng lòng đầy lo lắng nói: “Nếu như Lý Hanh có thành ý thực sự, hắn chắc chắn sẽ đích thân đến giữ chân đại soái mới đúng, nhưng hắn lại chỉ phái một hoạn quan tâm phúc đến, đây chẳng phải có ý muốn mê hoặc đại soái sao?”

An Lộc Sơn trầm tư một hồi, quả thực rất có khả năng này.

Hắn cũng rất hiểu rõ Lý Hanh, có tên cả con trai mình còn dám giết này thì có gì hắn không dám cơ chứ.

Lúc này trong lòng hắn bắt đầu hồi hộp, vội vã hỏi: “Vậy chúng ta có phải vẫn đi theo gách lược ban đầu chứ?”

Từ lúc rất sớm họ đã từng thương lượng đường rút, nếu họ và Lý Hanh đảm phản chẳng thành, Lý Hanh chắc chắn sẽ động sát cơ, lúc này họ sẽ đi từ hướng tây, đi tây bộ Quan Trung mà Lý Khánh An không chế, rồi đi Quan Nội Đạo hà, hay lấy đường Hán Trung.

Cao Thượng lắc lắc đầu, “Điện hạ, từ cử động của tối qua Thiên Ngưu vệ mà xem, Thiên Ngưu vệ nhất định đã có cánh giác, không thể đi từ hướng tây nữa, chúng ta phải tìm đường khác thôi.”

“Vậy tiên sinh có đối sách gì không?”

“Có!

Chúng ta đi đường thủy.”

Quan viên hà vận hét to một tiếng, thuyền nhỏ của họ từ từ tiến sát gần thuyền hoa, hỏi: Thuyền này đi đâu đó?”

Giữa một đám thuyền hàng mà lại xuất hiện chiếc thuyền hoa quả thật gây chủ ý người khác, trong thuyền hoa còn có mười mấy người gia bộc trẻ tuổi, một nam quản gia trung niên chắp tay nói: “Quan gia, đây là chiếc thuyền hoa xuất giá, đang phải đi gấp cho kịp giờ lành đến Thiêm Châu.”

“Nếu đi cho kịp giờ lành sao không đi đường bộ cho nhanh, đi đường thủy thì bao giờ mới đến?”

Hai quan viên hiếu kỳ giương cổ ngóng ngó, từ khe rèm của thuyền vẫn thấp thoáng nhìn thấy một ả nữ nhân cực kỳ to béo đang mặc váy đỏ tươi, đầu đeo chỉ các món trang sức vàng bạc ngọc ngà, ăn vận rất ư rực rỡ diêm dúa.

Ả ngồi nghiêng người nên cũng không nhìn rõ mặt mày được, có điều nhìn cái thân hình đầy thịt của ả thì các kiêm tra quan cũng chẳng hứng thú gì, bèn cười nói: “Tân nương ngồi thuyền ngoài thu tiền phí bình thường ra còn phải có tiền mừng hỉ mới đúng!”

“Có!

Có!

Tất nhiên là có!”

Nam tử trung niên bèn rút ra hai quan tiền cung kính đưa lên: “Đây là một chút tâm ý, xin quan gia nhận cho!”

Thông thường mà nói thuyền vãn lai chỉ nhận vài trăm văn tiền, nhưng đối phương lại cho những hai quan tiền, đây quả thực là hào phóng khiến hai quan viên kia sung sướng vô cùng, Bọn họ nhận lấy tiền rồi bèn huơ huơ tay nói: “Phóng hành!”

Thuyền hoa lại từ từ khởi động, chẳng bao lâu sau bèn rời khỏi trạm kiểm tra, biến mất giữa dòng thuyền đông đảo mấy trăm chiếc qua lại tấp nập.

Chương 498: Xích hầu cao nguyên

An Lộc Sơn cuối cùng đã trốn ra khỏi Trường An, một tháng sau, hắn bắt đầu ở trong quân Phạm Dương tẩy trừ tướng hán với quy mô lớn, đem tất cả những chức vị tướng lãnh quan trọng đổi thành người Hồ, Vào ngày cuối cùng của năm Trinh Trì nguyên niên, An Lộc Sơn ở U Châu tự lập là Yến vương, từ đó về sau đã xé toạt đi tấm mặt nạ giả tạo, hắn công khai phát biểu thanh minh trước , không hề thừa nhận triều đình Trường An, mà đổi sang trung thành với triều đình Thành Đô, đồng thời lấy cơ là khôi phục triều đình chính thống, mà bắt đầu tích cực tăng cường quân bị chuẩn bị chiến tranh.

Mười hai tháng ở Thổ Hỏa La đã là thế giới một màu trắng xóa của tuyết, ban đêm đặc biệt rét lạnh, ở trên vùng đất vắng hoe hàng trăm dặm đó, bầu trời cao rộng treo đầy những vì sao, không khí lạnh và khô hanh, lạnh đến cả ngôi sao cũng cứng cóng cả mắt.

Trong một thung lũng cách Bộ Sư thành - thú đô của Vương Đình - khoảng trăm dặm, sông Bộ Sư đi xuyên qua thung lũng đã đông đặc thành con sông băng hà, con sông mà bắt nguồn từ Thông Lĩnh, uốn lượn ngàn dặm giống như đang ngủ say, trên mặt băng đã không còn bất kỳ hơi thở của sự sống, bao gồm cả nước sông đầy sức sống cũng chìm vào yên lặng rồi, Lúc này, mặt băng đã trở thành một con đường thông thương tiện và nhanh chóng, luôn có những lái buôn giàu tinh thần khiêu chiến dọc theo con đường băng hà này, lui tới giữa Sơ Lặc và Thổ Hỏa La chư quốc, đem những hàng hóa từ triều Đường vận chuyên đến bán ở Thổ Hỏa La, bán với một cái giá tốt.

Tới ban đêm, những lái buôn đó sẽ kết bạn nghỉ ngơi ở trong các hang động trong núi đồi, đốt lớn đống lửa hừng hực, chống đỡ cái rét của ngày đông và sự tập kích của bầy sói trên cao nguyên, ở giữa thung lũng, thấp thoáng có ánh lửa nhảy nhót, hiển nhiên là có người ở trong thung lũng qua đem rồi.

Đó là một cái sơn động dài rộng không đến một trượng, nhưng trong động lại rộng và cao ráo, loại sơn động này là chỗ dùng để nghỉ ngơi mà các lái buôn thích nhất, chỉ cần ở ngay cửa động đốt lên một đống lửa, liền có thể bình an nghỉ qua một đêm rồi.

Giờ khắc này, trước cửa động đang đốt lên một đống lửa, một vị lái buôn trẻ người Hồ ngồi ở một bên, đang thêm cành khô vào đống lửa, ánh mắt thì cảnh giác trông chừng về hai hướng của thung lũng.

Còn ở giũa động huyệt thì đang đốt một đống lửa khác, bên cạnh có tám chín lái buôn đang thấp giọng nói về cái gì đó, Trên ngọn lửa lớn đang nướng gà rừng, mùi thơm rất hấp dẫn, ở cách đống lửa không xa, thì có hai mươi mấy con lạc đà đang nằm nghi, chúng nó đều đang nhắm mắt mà ngủ yên, đám lông dài và dày trên mình chúng đủ để cho chúng nó chống đỡ giá lạnh, Bên cạnh lạc đà chất đống không ít rương xiềng hàng hóa, phần lớn là trà, cũng có tơ lụa và đồ sứ, những thứ này ở Thổ Hỏa La cũng đều bán rất chạy.

Tuổi tác của các lái buôn thoạt nhìn cũng không đến ba mươi tuổi, xem gương mặt thì có người Hán cũng có người Hồ, phần lớn thân thể cao khỏe, vừa uống rượu, vừa nhai ngấu nghiến thịt gà rừng vừa mới nướng xong.

“Chu đại ca, huynh nói ngày mai vào Bộ Sư thành, người Thổ Phồn có thể tịch thu hàng hóa chúng ta không đó?”

Người nói chuyện là một người Hán trẻ tuổi, hắn lấy một cái đùi gà nướng xong rắc muối lên, đưa cho một người đàn ông khác khoảng trên dưới ba mươi tuổi, người đàn ông này hiển nhiên là thủ lĩnh bọn hắn.

Hắn cũng là một gã người Hán, hắn đang híp mắt tựa người vào trên tảng đá nghỉ ngơi, liền tiện tay đón lấy đùi gà, cắn lấy một miếng to, liền nhai ngấu nghiến, lại uống một ngụm rượu, trong miệng ngồm ngoàm nói không rõ lời: “Mấu chốt là xem ngươi nói cái gì, nếu ngươi nói tiếng Đột Quyết hoặc là tiếng Thổ Hỏa La, quân Thổ Phồn sẽ không làm khó dễ ngươi, nhưng nếu ngươi nói tiếng Hán, thì kẻ đầu tiên mà người Thổ Phồn bắt sẽ chính là ngươi, nhớ kỹ, ngươi tuyệt đối không được tùy tiện mà mở miệng, hãy ngoan ngoãn mà làm người câm, nếu không ngươi sẽ hại chết cả đoàn người chúng ta đấy.”

Mười người này kỳ thật chính là một đội xích hầu quân Đường, nhiệm vụ của bọn họ là điều tra tình hình trú binh của người Thổ Phồn tại vương quốc Vương Đình, Bởi vậy bọn họ đã hóa trang thành lái buôn, trong mười vị xích hầu này có năm vị người Hán, năm vị người Hồ, thủ lĩnh là một vị hiệu úy xích hầu kinh nghiệm phong phú, tên là Châu Bí, từng đóng quân ở Thổ Hỏa La, có thể nói được tiếng Thổ Hỏa La một cách lưu loát.

Kỳ thật mười viên xích hầu này ngoại trừ viên binh sĩ trẻ tuổi kia ra, những người khác đều có thể nói được tiếng Thổ Hỏa La.

Mà viên binh sĩ trẻ tuổi kia là một tay huấn luyện chim ưng, đó là một trong những chức vị quan trọng trong đội xích hầu, huấn ưng thủ bèn tương đương với binh sĩ liên lạc của thời nay, Dụng cụ liên lạc trong quân An Tây ngoại trừ bồ câu ra, còn có liệp ưng, nhất là ở Thổ Hỏa La, có rất nhiều liệp ưng; dùng bồ câu đưa tin qua lại sẽ rất nguy hiểm, bởi vậy bình thường đều sử dụng chim ưng đến truyền tin, cho nên tầm quan trọng của huấn ưng thủ liền có thể thấy ngay được.

Viên huấn ưng thủ trẻ tuổi này tên Vương Diệc Thanh, là người Hán đời thứ hai ở An Tây, năm nay chỉ có hai mươi tuổi, đất tổ của hắn ở Lạc Dương, nhưng hắn chưa từng đi qua, Quay về đất tổ xem một cái, và cưới một cô gái Đông Đô làm vợ, đó bèn là mơ ước lớn nhất trong đời của hắn.

Còn hiệu úy Châu Bí là người Bổ Châu ở Hà Đông, từng làm qua xích hầu của phủ binh, vì đất đại bị chiếm dụng mà trở thành đảo binh, bốn năm trước dẫn theo thê nhi phụ mẫu đi tới An Tây, định cư ở Toái Hiệp, Trong nhà có một trăm năm mươi mẫu đất, vì bảo vệ đất đai của mình, hắn liền dứt khoát tòng quân, với kỹ năng quân sự cứng cõi và kinh nghiệm xích hầu phong phú, hắn được chọn vào đệ nhất xích hầu doanh của quân An Tây.

Đó là doanh trại con át chủ bài của quân An Tây, cũng chính là đội xích hầu doanh mà năm xưa Lý Khánh An đã suất lĩnh, những quân Đường được xếp vào đội quân xích hầu này, cũng đều là những cao thủ đứng đầu trong quân, Nó càng giống một ngôi trường xích hầu cao cấp và được thực hành một cách thực tiễn.

Sau khi binh sĩ ở trong đó đủ ba năm rồi cũng đều phải ra đi, phái đến trong các đội quân khác nhậm chức, Sau khi đi ra ít nhất cũng được thăng hai cấp, Châu Bí là ở tháng ba năm nay kỳ mãn ra doanh, sau khi đi ra là đội chính, sau khi được phái đến đội quân Sơ Lặc liền trở thành hiệu úy xích hầu.

Lúc này đây, quân Đường phái ra ba đội xích hầu xâm nhập Thổ Hỏa La, hắn chính là một trong số đó.

Châu Bí uống hai ngụm rượu, nói với chàng lái buôn trẻ tuổi đang canh gác trước cửa động: “A Mộc Đề, ngươi cũng qua đây mà nghe một chút, ta có lời muốn nói.”

Viên binh sĩ trẻ canh gác ở cửa động chạy lại, tất cả mọi người đều tụ lại quanh đống lửa, nghe hiệu úy an bài.

“Ngày mai chúng ta đã phải đi đến Bộ Sư thành rồi, nhiệm vụ hàng đầu của chúng ta không phải là phải có được tình báo gì, mà là chúng ta tuyệt đối không thể bại lộ thân phận, Cho nên chúng ta phải tạm thời quên đi chúng ta là quân Đường, mà hãy xem chính mình là lái buôn, tất cả mọi hành động lời nói đều phải phù hợp với đặc điểm của lái buôn, nhất là năm vị người Hán trong số chúng ta, bao gồm cả bản thân ta, phải tiến hành một cách hóa trang nhất định, Mặt khác, còn có một việc quan trọng nhất nữa là, trong số chúng ta bất luận là ai bị người Thổ Phồn bắt lấy, chuyện thứ nhất chính là uống thuốc độc tự sát, người nhà của các ngươi sẽ có được danh dự cao nhất, ta hy vọng mọi người nhớ kỹ điểm này, về sau ta sẽ không nói lại nữa.”

Vương Diệc Thanh len lén liếc qua lòng bàn tay một cái, trên bàn tay có một bình nhỏ kịch độc Hạc Đỉnh Hồng, trái tim hắn đập mạnh thình thịch, nắm chặt bình dược trong tay, bèn giống như hắn sắp sửa phải uống lấy bình dược này vậy.

Châu Bí nhìn hắn một cái, lại dặn dò hắn nói: “Vương Diệc Thanh, ta lo lắng nhất chính là ngươi, ngươi lúc nào cũng phải nhớ kỹ, ngươi là một kẻ câm, nghe không được cũng không nói được, ngươi nhớ kỹ chưa?”

Vương Diệc Thanh mơ hồ mà nhìn hắn: ‘A!

A!’ hai tiếng, giơ tay chi vẽ một lúc, tựa hồ đang nói, ngươi đang nói cái gì?

Các xích hầu chung quanh đều cười ồ cả lên, Châu Bí cũng cười, hắn nhặt lên một miếng thịt gà sống, chi chi sang hai con liệp ưng đang đứng ở trên chiếc rương gỗ, ý là để cho hắn đi cho chim ưng ăn, Vương Diệc Thanh vừa cười vừa gật gật đầu, xoay người đi cho chim ưng ãn, Lúc này, Châu Bí cười nói: “Vương Diệc Thanh, một miếng thịt không đủ, lấy thêm một miếng đi!”

Vương Diệc Thanh quay đầu lại khoát tay, tỏ vẻ một miếng là đủ rồi, Châu Bí cả sắc mặt, xông lên liên giáng mạnh một cái tát tai, chỉ vào hắn mắng to: “Khốn nạn!

Ngươi muốn hại chết chúng ta sao?”

Vương Diệc Thanh biết mình đã sai rồi, hắn ngồi xổm xuống, đau khổ mà cúi đầu xuống, Châu Bí kiềm chế phẫn nộ, sau một lúc lâu, hắn lạnh lùng nói: “Đây là một cơ hội cuối cùng, nếu ngươi còn tái phạm nữa, ta liền cắt lấy đầu lưỡi của ngươi ngay, chọc điếc lỗ tai của ngươi, ngươi nhớ kỹ chưa?”

Vương Diệc Thanh cúi đầu không nhúc nhích, giống như không hề nghe thấy gì cả, Châu Bí lúc này mới hài lòng mà gật gật đầu, quay đầu lại nói với mọi người: “Tốt lắm, hiện tại đêm đã khuya rồi, mọi người thay phiên ngủ, ngày mai trời vừa sáng sẽ xuất phát ngay.”

Hắn bàn giao xong, hai viên xích hầu canh gác mỗi người canh giữ một đống lửa, những người khác đều ngã liền xuống nằm ngủ ngay.

Bộ Sư thành trong khu vực Thổ Hỏa La là tòa thành lớn thứ hai chỉ sau A Hoãn thành, nằm ở bờ phía bắc của sông Amul, có hơn tám vạn người, nổi tiếng với sự phát triển của thương nghiệp.

Nó giống như là trung tâm bán sĩ hàng hóa của Thổ Hỏa La, hai mùa xuân thu hàng năm, phần lớn những lái thương nhỏ không có khả năng đến triều Đường cũng đều chen chúc đến nơi đây, từ trong tay của các lái thương lớn mua lấy những hàng hiếm lạ của triều Đường, quay về quê hương của mình mà bán cho những nhà giàu có, từ đó kiếm lấy tiền giá chênh lệch.

Mà người Thổ Hỏa La đặc biệt thích trà của triều Đường, sau bữa cơm tối hằng ngày có thể uống một chén trà giải cơn khát, đối với bọn họ mà nói, đã là cuộc sống của người thượng đẳng rồi.

Chính vì vị trí mậu dịch quan trọng của Bộ Sư thành, bởi thế mà người Thổ Phồn cũng cực kỳ coi trọng tòa thành này, ở trong này đóng trú trọng binh, Thượng Tức Đông Tán, người đã được phong làm đô đốc của Thổ Hỏa La cũng từng đảm nhiệm qua đại tướng quốc của Thổ Phồn, hắn không giống những quân nhân bình thường khác vậy chỉ để ý đến việc bóc lột áp bức, mà hắn càng chủ trọng sự chiếm hữu lâu dài của Thổ Phồn đối với Thổ Hỏa La.

Bởi vậy hắn đối với thương nghiệp của Bộ Sư thành cũng hơi thà lõng, cho phép các lái thương làm mậu dịch, nhưng phải giao nộp thuế nặng.

Thuế suất lái thương của An Tây là hai mươi thì nộp một, nhưng thuế suất mà Thượng Tức Đông Tán quy định lại là năm nộp một, gấp bốn lần thuế suất của An Tây, Nếu lái thương dám can đảm trốn thuế, bắt được liền chém đầu ngay.

Cho nên cho dù Thượng Tức Đông Tán cho phép mậu dịch, nhưng lái thương của Thổ Hỏa La vẫn phải chịu sự đả kích trầm trọng, Hiện tại ngoại trừ hàng hóa triều Đường và hàng hóa của Đại Thực có thể thu được món lãi kếch sù ra, còn lại những lái thương nhỏ mua bán nông sản phẩm ở bản địa cũng đều đã phá sản rồi, ai có thể gánh chịu được lãi suất thuế đến hai thành này.

Khi ánh mặt trời le lói trong cơn gió rét, một đội lái thương mà Châu Bí suất lĩnh dắt đản lạc đà, đi tới trước cổng Bộ Sư thành, Châu Bí các người cùng với năm người Hán cũng đều đã giả trang, trên mặt tô đen, trên môi dán bộ râu ria mà đàn ông Thổ Hỏa La đều có, Bản nhân Châu Bí còn dán một bộ râu quai nón, thêm vào trang phục truyền thống của người Thổ Hỏa La, quấn đầu thành

khối to trên đùi là chiếc quân ống rộng thùng thình và thắt lại như đèn lồng, cộng thêm cách nói tiếng Thổ Hỏa La lưu loát, lòi nói cử chỉ cũng giống như dân bản xứ, như vậy sẽ rất khó nhìn ra bọn họ là người Hán rồi.

Trước cổng thành Bộ Sư thành có hơn trăm viên binh sĩ Thổ Phồn đang đứng gác, bọn họ thân mang áo giáp xích, tay cầm trường mâu, người nào người nấy đều mặt đen, xương gò má cao, trán trước đều cạo trọc tóc, người nào người nấy dáng vé hung hãn, ánh mắt tựa như chim ưng nhìn chằm chằm vào dòng người đi đường xuôi ngược.

Đội lái thương này lại đây tự nhiên trở thành tiêu điểm chủ ý của binh sĩ Thổ Phồn, bên cạnh còn có một gã quan sự vụ của Thổ Phồn đứng thu thuế, đây là đội lái thương đầu tiên tới của ngày hôm nay, binh sĩ Thổ Phồn lập tức đi lên đón, dùng trường mâu chỉ vào bọn họ, dùng tiếng Thổ Hỏa La rất lớ ngớ thét lên ra lệnh: “Đứng lại!”

Các lái thương đều ngừng cả lại, binh sĩ Thổ Phồn xông lên, đem mười người lái thương lục soát từ trên xuống dưới, Tiền tệ mà người Thổ Hỏa La dùng là đồng bạc của Đại Thực và bạc nén của An Tây với cả tiền đồng, những tiền đó đều để ở trong túi vắt trên người, lúc binh sĩ Thổ Phồn kiếm tra, tức sẽ phải mở túi tiền ra, mặc cho bọn hắn đưa tay vào trong túi mà lục lọi, còn việc có thể bị mất một hai núm, thì không phải nói nhiều nữa.

ít đi một chút tiền còn là chuyện nhỏ, sợ nhất là bọn hắn tra xét nữ nhân, cơ hồ đều phải từ đầu sờ mó đến tận chân, tất cả những bộ phận kín cũng đều phải sờ mó đến, nếu là nữ nhân tuổi trẻ xinh đẹp thì càng chịu thiệt thòi hơn, cho nên nữ nhân Thổ Hỏa La cơ hồ đều rất ít ra khỏi cửa.

Đàn ông Thổ Hỏa La đều có thói quen mang vũ khí, người Thổ Phồn cũng khó mà cấm đoán, nhưng người Thổ Phồn lại quy định đao tùy thân không thể dài quá một thước, kẻ trái lệnh sẽ phải bị bắt giữ và đánh ba mươi roi, đối với những lái buôn chạy đường dài buôn bán thì hơi nới rộng một chút, cho phép bọn họ mang trường đao phòng thân.

Lục soát toàn thân xong, tiếp theo là dùng trường mâu đâm chọc rương xiểng, đó là phòng ngừa bên trong có dấu gian tế, còn việc đồ sứ và tơ lụa có bị phá hư hay không, thì bọn họ mặc kệ rồi, tiếp theo nữa là lục soát triệt để, tất cả hàng hóa đều phải dỡ xuống, toàn bộ đổ trên mặt đất hết, từng cuộn tơ lụa cũng phải tháo dây ra, phòng ngừa mang theo binh khí.

Lúc này, một gã Thổ Phồn bách phu trưởng thấy hai con chim ưng trên vai Vương Diệc Thanh, hắn rất có hứng thú mà đi lên trước, chi chi chim ưng, dùng tiếng Thổ Hỏa La lớ ngớ mà hỏi: “Đây là chim ưng của ngươi à?”

Vương Diệc Thanh vẻ mặt ngờ nghệch, hắn chi chi cái lồ tai, lại chỉ chỉ vào miệng: ‘A!

A!’ hai tiếng, tỏ vẻ mình là người câm, nghe không thấy, cũng không nói được, Nuôi chim ưng là thú chơi ưa thích của người Thổ Hỏa La, rất nhiều gia đình cũng đều có nuôi liệp ưng, cho nên trên vai đàn ông Thổ Hỏa La mang theo liệp ưng là chuyện bình thường, chỉ là hai con chim ưng trên vai của Vương Diệc Thanh lại đặc biệt uy vũ hung hãn, làm cho quan quân Thổ Phồn có chút ngưỡng mộ.

Nhưng mà hắn cũng biết, chim ưng biết nhận chủ nhân, cho dù hắn có muốn đi chăng nữa cũng không thể lấy được, không chừng còn có thể bị thương.

Hắn thấy Vương Diệc Thanh là người câm điếc, liền không có hứng thú nữa, xoay người rời khỏi, khiến cho các bạn đồng hành bên cạnh Vương Diệc Thanh cũng không khỏi một phen toát cả mồ hôi lạnh.

Chờ cho đến khi binh sĩ Thổ Phồn đã lục soát xong cả rồi, lúc này quan sự vụ thu thuế bèn đi lên, phía sau đi theo một viên phiên dịch Thổ Hỏa La, hắn tiến lên nhìn xem hàng hóa một hồi, trong lòng tính toán một lúc, bèn nói: “Sáu trăm nén bạc!”

Đó chính là tiền thuế, nói cách khác hắn nhẩm tính ra lô hàng hóa này trị giá ba ngàn đồngbạc, Châu Bí lập tức sốt ruột hãn, tiến lên chắp tay cầu xin nói: “Đại lão gia, xin thương xót, lô hàng này của chúng tôi chỉ trị giá một ngàn năm trăm đồng bạc, chúng tôi có tờ đơn thuế của vương triều Đường.”

Hắn lấy tờ thuế Sơ Lặc đưa lên, An Tây là hai mươi thì nộp một, trên tờ đơn thuế là bảy mươi lăm nén bạc, không ngờ quan sự vụ Thổ Phồn cả xem cũng không thèm xem tới, đón lấy rồi liền rẹt một cái xé nát ra, hung tợn nói: “Ta nói sáu trăm nén bạc, không giao thì tịch thu toàn bộ hàng hóa!”

Người phiên dịch Thổ Hỏa La vội vàng phiên dịch cho bọn hắn, khuyên nhủ nói: “Lão đệ, tiền đi thì trừ đi nạn tai đấy!

Nếu hàng hóa bị mất, các ngươi sẽ không còn là lái thương nữa rồi, mà mang trường đao thì phải chịu ba mươi roi, tội gì đâu chứ?

Thôi thì đành kiếm ít đi một chút vậy!”

“Chúng ta làm sao mà kiếm ít, giao sáu trăm nén bạc, chuyến này xem như đi công toi rồi.”

Châu Bí mặt như đưa đám nói: “Phiên dịch đại ca, huynh hãy giúp ta van cầu đi ta cũng sẽ cho ngươi một chút tiền quà.”

Hắn còn chưa nói xong, ngọn roi của quan sự vụ Thổ Phồn liền quất tới rồi: ‘Bụp!’ một tiếng quất lên phía sau lưng Châu Bí, quần áo lập tức bị quất rách toạt ra, quan sự vụ Thổ Phồn rít gào lên: “Nếu các ngươi còn không nộp thuế, hết thảy cũng đều là gian tế!”

“Nộp thuế!

Nộp thuế!

Chúng ta nộp thuế.”

Roi da chính là sự phiên dịch tốt nhất, mười vị lái thương này sợ đến người nào người nấy mặt như tàu lá chuối, đồng đoạt từ trên người lấy tiền ra góp lại, rất chật vật mới góp đủ sáu trăm nén bạc, đưa lên, Quan sự vụ Thổ Phồn lại từng nén từng nén một mà đếm, đếm gần nửa canh giờ, lúc này mới đếm xong, hắn liền lấy ra một cái thiết ấn đen ngòm, đóng dấu thật mạnh lên một tấm ván gỗ

5

đây chính là tờ đơn thuế rồi.

Hắn đem tấm ván gỗ giao cho Châu Bí, vung tay lên nói: “Đi đi!

Các ngươi có thể vào thành rồi.”

Mọi người thu dọn hàng hóa xong, không thể làm gì được chỉ đành thở dài, dắt lạc đà vào thành, nhưng bọn hắn vừa mới đi chưa được hai mươi bước, tên quan quân Thổ Phồn kia đột nhiên ở phía sau lưng quát to: “Cái người trên vai có chim ưng, hãy đứng lại cho ta!”

Chương 499: Tình báo Tán Phổ

Vương Dịch Thanh không dừng bước lại, càng không quay đầu lại, hắn cứ như mình chẳng nghe thấy gì; lại tiếp tục tiến lên, có chăng là các thương nhân khác đều đứng lại quay đầu nhìn quan quân Thổ Phồn đầy nghi hoặc.

Quan quân Thổ Phồn gật gật đầu, khoát tay nói: “Không có gì cả, các ngươi đi đi!”

Sau lưng Châu Bí đã toát mồ hôi ròng ròng, hắn thầm thở phào một cái, thật may quá, tên Vương Dịch Thanh này quả nhiên có tiến bộ.

Nếu hắn mà quay đầu hay dừng bước thì coi như mười mấy người họ đều phải chết.

Giờ phút này cái chết sao mà gần họ đến thế, chỉ vừa mới đi ngang trước mặt mà thôi.

Trong thành Bộ Sư đâu đâu đều là các ngôi nhà nhỏ được làm bằng đất sét hay đá.

Cùng với thời gian lâu đời, trong những ngôi nhà này đều đã có phần cũ kỹ, trên đường phố cây cối cũng không nhiều, Châu Bí năm ngoái từng trú quân tại đây hai tháng, hắn khá am hiêu thành Bộ Sư này.

Trong ký ức của hắn, thành Bộ Sư là một thành phố rất phồn hoa náo nhiệt, người qua lại chen chúc, bán buôn sầm uất.

Nhưng giờ đây, trong thành trống vắng tan hoang, cả bóng người qua lại cũng không được bao nhiêu người.

Đây quả thật khiến Châu Bí bức xức, người Thổ Phồn đều là kẻ không có được tấm lòng như người Hán, bọn họ chỉ biết dùng phương pháp man di nhất để hủy đi một tòa thành.

Từ điểm này có thể nhìn ra sự chiếm lĩnh của người Thổ Phồn tuyệt không thể duy trì được bao lâu.

Cả một hàng người họ cùng đi đến chợ phiên lớn nhất thành Bộ Sư, Cảnh tượng phồn vinh tấp nập vạn người mọi khi giờ đã không còn, trong chợ lạnh lẽo hoang vắng, chỉ có mười mấy gánh hàng rong bán bánh, bán mì, Cũng thật may mắn là họ là vừa gặp được những đại thương nhân đến mua hàng hóa Đại Đường, những đại thương gia này đều khá có mắt kinh doanh, họ biết người Thổ Phồn chẳng mấy chốc sẽ phong tỏa thương đạo, lúc ấy e rằng hàng hóa Đại Đường sẽ không còn được nhập vào, giá cả nhất định sẽ tăng vọt vù vù, nên bọn họ muốn được tồn hàng trước.

Sau một hồi lâu kỳ kèo trả treo, cuối cùng cũng đã giao dịch thành công với giá hai ngàn năm trăm đồng tiền bạc, miễn cưỡng bù được vào phần tổn thất của tiền thuế, kiếm chác chút ít lộ phí.

Sau khi mua hàng xong, mười mấy người họ lại đi đến ở trọ trong một khách điếm phụ cận.

Theo kế hoạch ban đầu, họ cần phải ở lại thành Bộ Sư ba ngày, sau đó mới dùng cớ mua da thú hảo hạng để đi đến Vương Đình quốc, thị sát tình hình quân Thổ Phồn đóng quân tại Vương Đình quốc.

Sau đó họ sẽ lại tiếp tục men theo sông Amul đi về hướng tây, đi đến nước Cô Mặc.

Chẳng mất mấy thời gian họ đã ổn định được chỗ ở, mười người họ phân làm năm nhóm, mỗi hai người cùng đi với nhau đến điều tra khắp nơi trong Bộ Sư thành, chủ yếu thị sát phòng ngự thành trì là chính, Đương nhiên họ sẽ không thể hành động như xích hầu dã ngoại, mà sẽ dùng đủ loại thân phân đế che chắn cho nhiệm vụ của mình.

“Vương Dịch Thanh.”

Châu Bí gọi lại Vương Dịch Thanh chuẩn bị ra ngoài, nhưng hắn lại chà có phản ứng gì, tiếp tục bước thẳng về trước, Châu Bí không khỏi chào thua, lòng nghĩ tên này điếc rồi chắc?!

Châu Bí đuổi vội lên vỗ vỗ vai Vương Dịch Thanh lôi hắn vào trong phòng.

“ở trong nhà ngươi có thể không phải già vờ bị câm điếc.”

Nhưng Vương Dịch Thanh vẫn lắc lắc đầu, giơ tay chi chi tai minh tỏ ý là minh không nghe thấy gì cả, Châu Bí bức quá đành phải dùng nước viết trong bàn: “Ngươi đừng đi ra ngoài, làm cùng nhóm với ta.”

Vương Dịch Thanh cười cười, gật gật đầu.

Lúc này, ngoài cửa bỗng vang đến tiếng bước chân vội vã khiến hai người họ đều giật cả mình, vội vàng giơ tay xóa chữ trên bàn đi, Có người từ ngoài phòng bước vào, hắn chính là chưởng quỹ của khách điếm này.

“A Gia Nặc, ta có việc này muốn nói với ngươi!”

A Gia Nặc là tên tiếng Thổ Hỏa La của Châu Bí, hắn nghe thế lập tức cười nói: “Điếm chủ xin cứ nói!”

“Lúc nãy ta vừa nhìn thấy rất nhiều bạn đồng hành của ngươi đều đi ra ngoài, ta muốn đến nhắc cho ngươi biết bên ngoài rất nguy hiểm.”

“Vì sao?”

“Vì A Hoán thành đang xây hoàng cung cần lượng lớn nhân lực, ta thấy các người đều khá trẻ và lực lường, nếu bị người Thổ Phồn nhìn thấy, chúng nhất định sẽ bắt các ngươi đi xây hoàng cung, các ngươi phải cẩn thận.”

Châu Bí ngờ ngàng, xây hoàng cung?

Thế là thế nào?

Hắn vội hỏi: “Điếm chủ có thể nói rõ hơn không, vì sao lại phải xây hoàng cung?

Không lẽ người Thổ Phồn muốn chiêu hồi lại các vương tộc lưu vong?”

“Có mà nằm mơ ấy!”

Điếm chủ mỉa mai nói: “Người Thổ Phồn chỉ có nước giết chết họ mà thôi chứ chẳng bao giờ xây hoàng cung cho họ ở.

Đấy là chúng muốn xây dựng cho quốc vương của mình, tán phổ Thổ Phồn của chúng muốn đến Thổ Hỏa La thị sát, người Thổ Phồn đang chuẩn bị nghênh đón quốc vương của mình!”

Với kinh nghiệm xích hầu phong phú của mình, Châu Bí còn được huấn luyện nghiêm ngặt, thông thường mà nói tình báo về thủ lĩnh của địch phương sẽ luôn đặt ở vị trí quan trọng nhất, vì thế tin này lập tức thu nhận được sự chủ ý của Châu Bí.

Hắn lại tiếp tục hỏi với: “Điếm chủ, tin của ngươi có chính xác không đấy?

Ý ta là tán phổ Thổ Phồn có thật sự sắp đến Thổ Hoa La không?”

“Chắc là thế!

Mấy hôm trước người Thổ Phồn còn đến qua khách điếm kiểm tra, nghe bọn họ phản nàn là tán phổ Thổ Phồn sắp đến, khiến giờ người Thổ Phồn toàn thành đều cong đuôi lên làm việc như chó.”

“Vậy ngươi có biết tán phổ chúng lúc nào đến không?”

Có lẽ cũng ý thức được mình đã vặn hỏi kỹ càng quá sẽ khiến đối phương hoài nghi, Châu Bí bèn cười cười giải thích: “Không còn cách nào, nghe nói tán phổ Thổ Phồn đến, sẽ ảnh hưởng rất nhiều với những thương nhân như bọn ta, chỉ sợ lúc ấy tám chín phần là bọn ta sẽ không được thông hành, tốt nhất phải hỏi rõ tán phổ Thổ Phồn lúc nào đến, đó rất quan trọng với bọn ta.”

Điếm chủ lắc lắc đầu nói: “Một người thương nhân mở tiệm như ta thì làm sao biết được những thông tin này, có điều..

Điếm chủ nhìn nhìn hai người họ như muốn nói mà lại không nói, Châu Bí nghe ra hắn có phần bảo lưu trong lòi nói của mình, bèn cưới hỏi: “Có điều gì?”

“Ta nghe nói nếu như các ngươi chịu trả chút tiền thì may ra còn có cách để hỏi.”

Vừa nghe nhắc đến tiền, cái trán thương nhân nhạy bén của Châu Bí lập tức chau lại, nói: “Bọn ta cũng biết trên đời này không có bừa ăn miền phí nào, trả tiền thì cũng được thôi, nhưng ta sợ trả tiền lại chỉ mua được tin tức giả, vậy thì thật không bỏ!”

“Cho nên phải xem ngươi có thể trả bao nhiêu tiền nữa, trả mười đồng tiền bạc có thể mua được tin hành lang, nhưng có chính xác hay không thì khó mà bảo đảm, nhưng nếu ngươi chịu tra hai trăm đồng tiền bạc, ta đảm bảo với ngươi là chắc chắc sẽ mưa được thông tin chuẩn xác cuối cùng, nhưng điều kiện là các ngươi phải trả cho ta thêm một phần tiền trung gian.”

Châu Bí trầm ngâm một lát, bèn nói: “Trả hai trăm tiền bạc thì cũng không thành vấn đề, nhưng ngươi phải nói cho ta biết, đối phương là ai?

Làm sao đảm bảo được tin tức của hắn là thât?”

“Ngươi chờ ta một lát, ta đi tìm người, sẽ quay lại ngay, đảm bảo ngươi sẽ vừa ý.”

Nói xong, chủ tiệm vội vã chạy đi.

Sau khi đại quân Thổ Phồn xâm lãng Thổ Hỏa La, do có lượng lớn vương tộc và quan viên đảo vong, khiến chính vụ các nước Thổ Hỏa La đều bị đình trệ, còn người Thổ Phồn do ngôn ngữ không thông, khó mà tiến hành quản lý chư quốc Thổ Hỏa La, bọn chúng không thể không dùng lại một số quan viên chịu hợp tác với mình hay uy hiếp các trưởng lão có uy tín để buộc họ hỗ trợ chúng quản lý Thổ Hỏa La.

Còn những người Thổ Hỏa La này phần lớn làm vì lợi ích cá nhân, vì thế họ luôn nghĩ cách, bắt chắp thủ đoạn đề đưa lợi ích cá nhân của mình lên mức lớn nhất có thể, Ví dụ như người Thổ Phồn quy định mức thuế trưng thu là năm thuế một, thì bọn họ sẽ cho thu bốn thuế một, một phần trong đó sẽ coi như là kinh phí hay phí trả cho họ, tự bỏ vào hầu bao của mình, nhưng thu thuế chỉ là một phần, chỉ cần trong tay có chút quyền lực, thì quyền lực này nhất định có thể trở thành công cụ hái ra tiền.

Như thế “tin tức” cũng là món hàng đắt giá, người Thổ Phồn vừa chiếm lĩnh Thổ Hỏa La, khiến rất nhiều người bản địa lòng đầy bàng hoàng, cho nên rất nhiều người, nhất là có nhà đại hộ muốn biết được kế hoạch của bọn người Thổ Phồn, và như thế này những tên quan viên Thổ Hỏa La có nắm được chút ít thông tin kế hoạch người Thổ Phồn sẽ có thể lợi dụng thông chúng để phát tài, Kẻ bán người mua, giá cả rất rõ ràng.

Sau khi có nguồn bán thông tin thì sẽ có khách điếm, tửu tử; chưởng quỹ hay giúp việc của những nơi này đều có mối riêng của mình, Đây hầu như đã trở thành bí mật được công khai, cả bản thân người Thổ Phồn cũng biết việc này, nhưng chúng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể cố gắng bảo mật, nhưng có bảo mật mấy cũng không tác dụng, trừ khi họ không dùng người Thổ Hỏa La nữa, nếu không thì tin tức vẫn tiếp tục bị rò rỉ.

Cùng như việc xây dựng hoàng cung, người có mắt nhìn chắc chắn sẽ đoán được là để nghênh đón tán phổ Thổ Phồn đến, hơn nữa còn có bảo vệ an toàn, tiếp đãi nghênh đón...những việc này đều phải có quan viên địa phương phối hợp để làm, nên căn bản những bí mật này sẽ không còn khống chế được, Điều duy nhất người Thổ Phồn làm được là bảo đảm sự an toàn tuyệt đối với tán phổ.

Khoảng nửa canh giờ sau điếm chủ vội vã quay về, vừa vào cửa hắn đã nói: “Các ngươi đi theo ta, ta dẫn các ngươi đi đến nơi này.”

Châu Bí lo lắng Vương Dịch Thanh sẽ làm lộ tầy, bèn giữ hắn lại trong khách điếm, một mình đi theo điếm chủ.

Hai người họ cùng cưỡi ngựa thẳng tiến.

Trên đường đi, chủ điếm nói với hắn, trước mắt người Thổ Hỏa La có chức quan cao nhất chính là nội vụ thứ quan, quan viên này giờ đang ở thành A Hoán, vợ của hắn lại là người Vương Đình quốc, đệ đệ của vợ hắn ở ngay trong thành Bộ Sư này, chính hắn là người chuyên đi buôn tin.

Từ chỗ hắn có thể mua được không ít tin giá trị cao, đương nhiên là giá cũng chả rè.

Chẳng mấy chốc họ đã đến thành đông, đứng trước trạch từ của một đại hộ.

Nhà cửa của người nghèo trong thành Bộ Sư đều được đắp bằng đất, không chắc chắn cũng chẳng an toàn, nhưng tòa trạch tử này lại được xây bằng đá, rõ ràng là nhà của người giàu có.

Điếm chủ đi lên trước gõ gõ cửa, cửa được hé một khe nhỏ, hắn thù thi vào câu với người trong nhà, xong lại quắt tay gọi Châu Bí: “A Gia Nặc, mau vào thôi!

Hắn đã đợi sẵn rồi đấy!”

Châu Bí nhảy phóc xuống ngựa, tay dắt ngựa đi vào trong trạch từ, Tuy nhà này chất lượng không tồi, nhưng trong nhà lại khá trống trải, nhìn quanh chẳng có chút cây cối màu xanh.

Vừa vào đến nhà đã có gia nhân đi đến dẫn ngựa đi, bọn họ cũng được dẫn vào trong nội trạch, Vào đến một sân nhỏ, chỉ thấy trên bậc thềm trong sân đang có một người đứng đấy, người này trông mới chừng hơn ba mươi chút ít, hắn rất gầy, lại để ria theo kiểu truyền thống, trên người bận chiếc trường bào bằng tơ lụa, xem chừng chất vải rất tốt, ở Thổ Hỏa La này chỉ có người thượng đẳng mới có thể mặc nổi áo quần này.

Điếm chủ cung kính đi lên thi một lễ với hắn nói: “Ngài Ba Ba La tôn kính, ta đã dẫn khách đến rồi.”

Tên nam tử này tỏ thái độ rất ngạo mạn với điếm chủ, nhưng lại rất ư nhiệt tình với Châu Bí.

Muốn mua tin tức từ chỗ hắn chí ít phải chi hai trăm đồng tiền bạc, dù cho Thổ Hỏa La là nước có sản lượng bạc lớn đi chăng nữa, nhưng tiền bạc An Tây vẫn có giá rất cao tại đây, một đồng tiền bạc An Tây có thể đổi được một cân bạc thô, cho nên hai trăm đồng tiền bạc tại Thổ Hỏa La có thể mua được rất nhiều thứ, có thể mua được sáu trăm gánh lương thực, có thể mua mười người vợ xinh đẹp, và cũng có thể mua nửa ngôi đại trạch.

Người có thể bỏ ra hai trăm đồng tiền bạc đề mua tin tức tuyệt không phải kẻ tầm thường, đây cũng giống như những khách hàng bỏ tiền ra mua hàng tại các cửa hàng hàng hiệu hậu thế chắc chắn sẽ được đối xử như thượng đế vậy!

“Thật là vui khi được biết ngươi, người bạn hữu của ta!”

Nam tử nhiệt tình đi lên ôm lấp Châu Bí, xong lại kéo tay hắn tự giới thiệu bản thân: “Ta tên là Ba Ba La, chị gái của ta chính là vợ của A Lan, là vợ cả của hắn, ngươi muốn biết tin tức gì ta đều có thể moi được cho ngươi.”

Cái người tên A Lan mà Ba Ba La nhắc đến chính là người Thổ Hỏa La có chức quan cao nhất hiện nay, hắn là chính vụ thứ quan, trên thực tế tất cả các tạp vụ đều do hắn quản, Hắn đã làm quan to, trong tay lại có quyền lực, thì đương nhiên đến họ hàng xa tít mù tịt cũng sẽ được cùng hưởng thôi, hơn nữa họ cũng có nghĩa vụ kiếm tiền giúp hắn, cho nên người em vợ Ba Ba La này chính là giám đốc tài vụ trong cái công ty kiếm tiền của hắn tại Vương Đình quốc.

Hơn nữa cũng không có khả năng giả mạo, Châu Bí có lẽ không biết được, nhưng người địa phương ai ai cũng hay tên Ba Ba La này chính là em vợ của A Lan, giả không vào đâu được, Đé đảm bảo cho tính lâu dài cho việc kiếm tiền từ quyền lực nên bọn chắc chắn cũng rất xem trọng uy tín, thường sẽ không bán thông tin giả.

Châu Bí đến hôm nay mới biết hóa ra lại có thông đạo tình báo như thế này, Nếu như tình báo của hắn mà chính xác thì việc cớ gì xích hầu bọn hắn phải mạo hiểm đi đả thính tình hình trú quân của người Thổ Phồn chi cho vất vả?

Cứ chi ít tiền ra thì không phải cũng có được thông tin như thường ư?

Hơn nữa trong đầu Châu Bí lại vừa nảy sinh ra một ý tưởng mới, liệu hắn có thể mua chuộc được tên chính vụ quan A Lan này không, để hắn trở thành điệp viên chìm của quân Đường?

Chắc sẽ không khó lắm, nhưng người này làm việc cho bọn Thổ Phồn chẳng qua là vì tiền tài chứ chẳng phải trung thành.

Điều bọn họ sợ nhất chính là sau này bị quân Đường tìm đến thanh toán, nếu có thể mua được chiếc bùa hộ mệnh thì e là bắt họ làm gì cũng nguyện ý.

Nhưng giờ vẫn chưa phải lúc, trước mắt cứ giao dịch vài vụ làm ăn đã, đợi khi có thể nắm cán được họ thì Châu Bí mới định đưa ra yêu cầu sau.

Nghĩ thế, Châu Bí bèn cười cười nói: “Có lẽ điếm chủ đã nói với ngươi rồi, thương nhân bọn ta rất quan tâm đến tình hình của tán phổ Thổ Phồn, bọn ta muốn biết tình báo cụ thể của việc tán phổ Thổ Phồn đến Thổ Hỏa La, cả tuyến đường và thời gian đến từng nơi, và cả dự định lúc nào quay trở lại Thổ Phồn, ta muốn biết tình báo chi tiết nhất.”

Tình báo này quan trọng khác thường, Ba Ba La trầm ngâm một lát bèn hỏi: “Ngươi thật sự là thương nhân ư?”

Châu Bí rút mộc bài thu thuế ra đưa cho hắn xem, Ba Ba La ngóng ngía một hồi, dù cho đây chẳng thể chứng minh điều gì, nhưng chí ít hắn cũng gọi là có bằng chúm Ba Ba La xòe năm ngón tay ra nói: “Năm trăm đồngt tiền bạc!”

Châu Bí giật bắn người, vội hỏi: “Cái gì?

Không phải đã nói chỉ cần hai trăm đồng bạc sao?”

“Không!

Tin này khác.”

Ba Ba La giải thích với hắn nói: “Nếu như ngươi muốn được giảm một ít thuế chẳng hạn thì hai trăm đồng bạc là được rồi, hay muốn biết tán phổ Thổ Phồn lúc nào đến đây thì đúng là hai trăm đồng bạc là êm xuôi, nhưng đằng này ngươi lại muốn biết một tin tuyệt mật, cả lộ trình tuyến đường cụ thể họ sẽ đi và thời gian cũng đều muốn biết, đó chẳng phải điều đơn giản đến thế, hơn nữa A Lan vẫn chưa chắc đã nhận lời, nên năm trăm đồng tiền bạc còn là ít, ”

“Không thể bớt một ít hay sao?

Bốn trăm đồng tiền bạc được không?”

“Không được!

Ngươi chịu thì chịu, không chịu thì thôi, ta cũng không còn cách nào khác!”

Sắc mặt Châu Bí lộ vẻ khó xử, hắn ngẫm nghĩ một hồi lâu mới miễn cưỡng đáp: “Thôi được rồi!

Tối hôm nay ta sẽ đưa tiền cho ngươi, nhưng lúc nào thì ngươi có thể cho ta biết tin cụ thể?”

“Năm ngày, Năm ngày sau ta sẽ báo tin cho ngươi biết, hơn nữa ngươi cũng không phải vội vàng giao tiền cho ta làm chi, theo lệ của bọn ta là một tay giao tiền một tay giao hàng, tiền trao cháo múc.”

Sáng sớm năm ngày sau, Châu Bí lại một lần nữa tìm đến nhà Ba Ba La, Lần này là do Ba Ba La đích thân ra mở cửa cho hắn.

Hắn nhìn Châu Bí cười nói: “Nửa đêm hôm qua ta mới về đến nhà, đương muốn đến khách điếm tìm ngươi, không ngờ ngươi đã…”

Hắn nhìn nhìn ra phía sau, lại hỏi: “Tiền ngươi đã mang đến chưa?”

Châu Bí chỉ vào túi da to chờ trên lưng ngựa cười đáp: “Mang đến rồi!”

“Nào!

Nào!

Vào nhà hẳn nói.”

Ba Ba La kéo vội Châu Bí vào nhà, Hắn rút từ một chiếc hộp hô ra cuộn giấy da cửu nói: “Tin tức mà ngươi muốn đều có trên đây, được ghi chép rất tỉ mỉ, tin này ta cho ngươi, ngươi đưa tiền cho ta.”

Thông thường mà nói, đợt giao dịch đầu tiên đều sẽ thông qua người trung gian, thế mới đảm bào cho lợi ích được cho cả song phương, nhưng việc buôn bán thông tin lần này lại không phải như thường, không thể thông qua người trung gian, cơ bản mà nói đều phải dựa vào sự tin tưởng, nếu ngươi không tin, ngươi có thể không mua, còn nếu như ngươi đã mua rồi, vậy thì ngươi phải tin tưởng vào đối phương, mà người bán tin tức cũng phải có uy tín của mình, không được thì thôi, sẽ không bao giờ cố ý bán thông tin giả để phá mất con đường kiếm tiền về sau của mình.

Châu Bí đặt túi tiền nặng trĩu lên bàn, Ba Ba La đưa chiếc hộp nhỏ cho hắn, “Ngươi xem thử đi!

Đây là do A Lan thân bút viết đấy, vì do đường xá xa xôi, có thể thời gian chưa chắc đã chính xác đúng y như thế, nhưng chắc cũng không sai lệch bao nhiêu.”

Dừng lại một lát, Ba Ba La lại tiếp tục nói: “Ngoài ra A Lan muốn ta chuyển lời với ngươi là hắn muốn gặp ngươi.”

Chương 500: Bày binh Hà Trung

Bố Cáp Lạp (*Bukhara) ở Hà Trung, đây là lần thứ ba Lý Khánh An đến tòa thành thị này rồi, lần trước hắn tới là bởi vì sự đối kháng giữa giáo đồ Hỏa giáo và giáo đồ Muslim.

Thù hận khiến cho tòa thành thị này cơ hồ lâm vào cảnh hủy diệt, đã cách hơn một năm trời, khi hắn lại một lần nữa bước trên tòa thành thị nổi danh trong lịch sử này, sự biến hóa của thời cuộc không ngờ lại khiến cho hắn cảm thấy một sự kinh ngạc.

Hắn còn nhớ rất rõ ràng, năm xưa giáo đồ của hai giáo phái vì tranh đoạt nền đất của một tòa miếu thở mà đã bùng nổ sự xung đột đẫm máu hết lần này đến lần khác, lúc đó hắn là đem mảnh đất này đảo sông mà trở thành hòn đảo trơ trọi, lại tháo dỡ tòa miếu tự này, ngay trên vùng đất ban đầu trồng đầy cây cối, như vậy đôi bên đều có được sự gửi gấm đối với thánh linh.

Mà hiện tại, sông ngòi đã đào nên, sông Bukhara từ nơi đây một chia thành hai, đem hòn đảo này ôm trọn vào lòng sông, cho dù bây giờ vẫn còn là tháng giêng đông giá, nước sông đông lại, trên đảo cây cối tiêu điều, nhưng có thể tưởng tượng khi mùa xuân, cành tưởng cây cối mơn mởn xanh xum như thế nào, không có cầu thông đến trên đảo, nó đã trở thành một hòn đảo trơ trọi, khi ngày tế tự kéo đến, các giáo đồ của hai phái sẽ đem hoa tươi rắc vào trong sông.

Dần dần, thời gian đã làm ngưng đọng quy cũ lại, thời gian cũng đã làm phai nhạt thù hận, đã liên kết giáo đồ hai phái lại, không chỉ là mấy chiếc cầu lớn trên sông Bukhara, còn có thương nhân của Bukhara, trong lòng bọn họ cũng có thần Quang Minh hoặc Thánh Allah, nhưng thần linh thật sự trong lòng họ lại là Khổng Phương thần, chính là những hoạt động tích cực của những người thương nhân này, làm cho tòa thành phố cô quạnh điều hiu một thời lại từ từ khôi phục nảy nở sức sống.

Đồ đạc vàng bạc và trang sức bào thạch sản xuất ở Bukhara luôn là hàng hóa lợi nhuận cao mà các thương nhân luôn theo đuổi, mà bây giờ lại có thêm một thứ giấy Bukhara, loại giấy này là có được sự phê chuẩn đặc biệt của Lý Khánh An, là một loại sản nghiệp do mấy chục công tượng của Bukhara đi Toái Hiệp học tập làm giấy, rồi từ từ hình thành nên.

Bây giờ, trong thành có gần trăm hộ xưởng sản xuất giấy Bukhara lớn nhỏ, vì mặt giấy trơn bóng nhẵn nhụi, có thể sánh ngang với giấy Trường An của Đại Đường, mà được sự ưu chuộng sâu sắc của người Đại Thực và người La Mã, càng bởi vì con đường vận chuyển buôn bán của nó rút ngắn, mà làm cho giá thành giám đi một nữa, giá cả đã có ưu thế rõ rệt hơn so với giấy Đường, dần dần, giấy Bukhara bèn đã chiếm lĩnh toàn thị trường phương tây, thậm chí văn thư của quan phương Toái Hiệp cũng đã sử dụng loại giấy này.

Lý Khánh An dưới sự đi cùng của Bukhara trưởng sứ Cù Ninh, ngồi xe ngựa thị sát tòa thành thị đã từng một thời toàn thành đảo vong này, Bukhara trưởng sứ, đây là một chính sách trọng đại do chính sự đường An Tây dưới sự chi thị của Lý Khánh An thực hiện vào tháng sáu năm nay, ở trong các nước Hà Trung thiết lập chính vụ Trưởng sứ, chủ quản chính vụ của các nước Hà Trung, còn chế độ hội nghị liên tịch được thực hiện ngay sau khi vừa mới chiếm được Hà Trung lúc đó, bây giờ đã là danh tồn thực vong, quyền lực của quốc vương các nước đã bị kiềm hãm hết, bọn họ chỉ là tượng trung của vương quốc, quyền trị an nho nhỏ vốn dĩ của bọn họ cũng đã chuyển đến trong tay chính vụ Trưởng sứ, có thể nói, đây là một bước quan trọng nhất trong việc châu huyện hóa chư quốc Hà Trung.

Trong trưởng sứ các nước Hà Trung, Samarkand trưởng sứ và Bukhara trưởng sứ là quan trọng nhất, Samarkand trưởng sứ do La Khải Minh đảm nhiệm, hắn luôn phụ trách chính vụ liên lạc của Hà Trung, Bukhara trưởng sứ Cù Ninh là một người trung niên hơn bốn mươi tuổi, vốn là Đặng Châu Nam Dương huyện lệnh, năm xưa Lý Long Cơ ứng theo lời thỉnh cầu của Lý Khánh An, từ nội địa điều đi mấy trăm quan viên đến An Tây nhậm chức, sau đó có gần một nửa quan viên đều lũ lượt quay về rồi, nhưng cũng có quan viên không chịu trở về, Cù Ninh này chính là một trong số đó, hắn dứt khoát bán luôn cả ruộng đất của quê nhà, đem thê nhi phụ mẫu đều dọn đến Toái Hiệp, chuẩn bị định cư lâu dài ở An Tây.

Hắn phụ trách năm nghìn hộ di dân Hán dân của Thạch Quốc, hắn lành đạo năm nghìn di dân vất vả gầy dựng sự nghiệp, ở phía bắc Thách Chi thành kiến lập nên Bạch Thủy huyện và Tân Uyển huyện, chính tích của hắn đã nhận được sự khãng định của Lý Khánh An, lần này ở Hà Trung kiến lập chính vụ trưởng sứ, Cù Ninh bèn được điều đến đảm đương Bukhara trưởng sứ.

Điều này đối với hắn mà nói, lại là một sự thứ thách mới, nhưng chỉ có thời gian mấy tháng; Cù Ninh bèn học được sơ sơ tiếng Túc Đặc, có thể trao đối với người bản xứ rồi.

Còn về chính tích của Cù Ninh, Lý Khánh An đã nhìn thấy rất rõ, cây cổ thụ Bukhara trải qua bao nỗi đau thương này lại bắt đầu đâm lên chồi mới.

“Bây giờ quan hệ của giáo đồ Áo giáo và giáo đồ Muslim như thế nào rồi, bọn họ có lui tới không?”

Lý Khánh An mỉm cười hỏi.

“Hồi bầm đại tướng quân, bọn thuộc hạ dốc sức nâng đỡ phái ôn hòa của cả hai, để bọn họ tự mình tổ chức nên trưởng lão đoàn, định kỳ hội họp thương thảo, vấn đề gì cũng có thể bàn bạc, như vậy rất nhiều manh mối đều có thể ra tay phòng ngừa trước, chẳng hạn như tháng trước, một thiếu niên Muslim dẫn theo một cô nương Áo giáo bỏ trốn, sự việc này đã dẫn đến sự chỉ trích lẫn nhau giữa hai đại gia tộc, suýt nữa là đã gây nên sự kiện đô máu, cũng may trưởng lão hai phái đã kịp thời trao đổi thương lượng, mới bình ổn được vụ việc.”

Lý Khánh An khá có hứng thú hỏi: “Vậy đôi nam nữ thiếu niên kia đã đi đâu rồi, có tin tức gì không?”

“Ty chức nghe nói là trốn đi Trường An rồi, ở Trường An bọn họ đều là người Túc Đặc, không có sự khác biệt tôn giáo, không ai đi quản bọn họ, điều này ở Hà Trung là không thể được, hai người nếu muốn thành hôn, một bên khác buộc phải từ bỏ tín ngưỡng của mình, mà gia tộc cũng không cho phép.”

Nói đến đây, Cù Ninh thở dài một tiếng nói: “Tôn giáo khiến người ta đau đầu a!”

Nhưng Lý Khánh An lại khẽ cười nói: “Cù trưởng sứ đừng xem nhẹ mâu thuẫn tôn giáo này, đây là mấu chốt mà Đại Đường chúng ta có thể thống trị Hà Trung lâu dài hay không, ngươi phải nhớ lấy lời ta, chỉ cần mâu thuẫn tôn giáo của bọn họ còn tồn tại một ngày, vậy thì bọn họ sẽ còn một ngày không có ý thức quốc gia, ta không ngại thổ lộ một chút tin tức cho ngươi, An Tây chính sự đường đã chế định ra kế hoạch cụ thê rõ ràng, qua thêm năm năm nữa, khu vực Hà Trung nối tiếp dời Hán dân ba mươi vạn hộ, cổ vũ Hán Hồ thông hôn, đẩy mạnh văn hóa Hán, qua thêm mười năm nữa, Hà Trung đã có thể sửa tên thành Hà Trung đạo, thiết lập chín châu, ba mươi hai huyện, thiết lập thêm một đại đô đốc phủ, lúc đó, Đường trực đạo từ Trường An xuất phát, sẽ trực tiếp đi đến ven sông Amul.”

Kế hoạch lâu dài của Lý Khánh An làm cho Cù Ninh cũng kích động khôn xiết, hắn vừa muốn mở lời, lúc này, một thân binh ngoài xe ngựa bẩm báo nói: “Đại tướng quân, Lý Tự Nghiệp tướng quân đã đến.”

Lý Khánh An bèn cười nói với Cù Ninh: “Ta phải đi gặp Lý Tự Nghiệp, ban đêm ta mới bàn tiếp với ngươi về chính vụ của khu vực Hà Trung, còn La Khải Minh nữa, ngày mốt ta phải mở một cuộc họp với những chính vụ quan các ngươi.”

“Vậy được, ty chức không quấy rầy đại tướng quân nữa ”

Lý Tự Nghiệp là từ bên thành Na sắc Ba kéo đến, do quân Thổ Phồn đã chiếm lĩnh Thổ Hỏa La, cũng đã gây thêm sự bất an của khu vực Hà Trung, nhưng do sự cách trở của núi non, từ Thổ Hỏa La tiến quân Hà Trung không hề dề dàng, Thiết Môn quan bèn là nơi Thổ Hỏa La bắt buộc phải đi qua khi đi đến Hà Trung, quân Đường ở trên quan ải hiềm yếu này đã đóng quân một vạn tinh binh, nghiêm ngặt phòng bị Thổ Phồn xâm chiếm Hà Trung.

Ngoại trừ Thiết Môn quan, quân Hà Trung còn ở trong lãnh thổ Sử Quốc và Tiểu Sử Quốc trú đóng hai vạn đại quân, trước mắt bốn vạn quân Đường của Hà Trung hơn phân nữa đều trú đóng ở hai vùng đất này.

Phủ đô đốc của Lý Tự Nghiệp cũng đã dời đến Na sắc Ba, hắn nghe nói Lý Khánh An đã đến Hà Trung, đặc biệt từ Na sắc Ba kéo đến.

Lý Khánh An đi đến quân nha, Lý Tự Nghiệp đã sớm chờ đợi nhiều giờ, hắn vội vàng đi ra nghênh tiếp, nửa quỳ thì một quân lễ nói: “Ty chức Lý Tự Nghiệp, tham kiến Triệu vương điện hạ!”

ở An Tây có một quy củ bất thành văn, đó chính là xưng hô của Lý Khánh An, thông thường người Hán đều xưng Lý Khánh An là đại tướng quân, còn người Hồ thì xưng Lý Khánh An Triệu vương, nhưng đến chỗ Lý Tự Nghiệp lại có chút khác biệt, Lý Tự Nghiệp cũng xưng hô Lý Khánh An làm Triệu vương điện hạ, từ trên xưng hô này mà nói, bèn có thể nhìn thấy một chút tâm tư của Lý Tự Nghiệp, hắn là kiên quyết úng hộ Lý Khánh An vấn đỉnh đế vị, chỉ có như vậy, hắn thân là nhân vật đứng thứ hai của An Tây, bèn có thể thuận lợi tiếp quản vị trí của Lý Khánh An, nhưng về phần Lý Khánh An là suy nghĩ như thế nào, thì không ai biết được.

Ở đây cần phải nói thêm hai câu, An Tây quân Đường chia làm hai thể hệ nha quân và thủ quân, nha quân chia làm quân, vệ, doanh, lữ, đội, hóa sáu cấp, còn thủ quân chia làm thủ túc, trấn thú bảo ba cấp, thủ quân và nha quân là quân chính quy An Tây, do quân phương nắm quyền cai quản, ngoài ra còn có đoàn luyện quân, cũng chính là dân đoàn, thuộc về dự bị dịch, do chính sự đường khống chế.

Từ trên bề mật mà nói, hình như là văn võ chia nhà, nhưng văn võ triều Đường lại không chia nhà, quan văn cũng có thể khống chế quân chính quy, đó chính là chế độ giám quân, đây là chế độ cơ bản của Đại Đường, năm xưa Lý Khánh An chính là từng bị Biên Lệnh Thành giám quân, nhưng Lý Khánh An đã khôi phục chế độ ngự sử giám quân của Lý Long Cơ trước đây, do An Tây giám sát thự phái ra giám sát viên thường trú các quân, không chỉ giám sát quân kỷ, cũng giám sát những đại tướng chấp chưởng quân quyền này.

Do Lý Khánh An là đại tướng quân, vì vậy quân chức cao nhất của thủ hạ hắn chỉ đến tướng quân, trước mất tổng cộng có bảy tướng quân, Lý Tự Nghiệp, Phong Thường Thanh, Đoàn Tú Thực, Lý Quang Bật, Lệ Phi Thủ Du, Thôi Càn Hữu và Lệ Phi Nguyên Lễ, trong bày vị tướng quân này, người thường là căn cứ theo số thứ tự kim bài mà Lý Khánh An cho bọn họ tiến hành xếp hạng, nhưng trên thực tế trong nội bộ quân phương lại chia làm ba cấp bậc, Lý Tự Nghiệp, Phong Thường Thanh, Đoàn Tú Thực là cấp thứ nhất; Lý Quang Bật và Lệ Phi Thủ Du là cấp thứ hai; Thôi Càn Hữu và Lệ Phi Nguyên Lễ là cấp thứ ba.

Quân An Tây đẳng cấp nghiêm ngặt, vì vậy mai này Lý Khánh An nếu tranh ngôi đế thành công, vậy An Tây tiết độ sứ mới sẽ được chọn ra từ trong ba người Lý Tự Nghiệp, Phong Thường Thanh và Đoàn Tú Thực, ba người này trên thực tế đã nằm trong một trạng thái cạnh tranh.

Nhưng bây giờ lại có một cách nói khác, nói là mai này An Tây có thể sẽ một chia làm bốn, Bắc Đình tiết độ, An Tây tiết độ, Lĩnh Tây tiết độ và Hà Trung tiết độ, cộng thêm Thổ Hỏa La tổng đốc và Sinah tổng đốc, mai nay phải là lục đại chư hầu.

Nhưng bất kể là phương án nào, Lý Tự Nghiệp đều sẽ được trọng dụng, Lý Khánh An cũng rất xem trọng vị tướng lĩnh tư cách lâu đời của An Tây này, đã đem nhiệm vụ đối kháng Đại Thực trọng đại giao cho hắn.

Lý Khánh An vội vàng nâng hắn dậy cười nói: “Tự Nghiệp không cần thi lễ trọng như vậy, chúng ta đã là lão chiến hữu rồi, vẫn là tùy ý một chút mới làm cho người ta thấy thân thiết, hoặc là gọi ta là đại tướng quân, ta không thích ngươi gọi ta là Triệu vương điện hạ đâu!”

Lý Tự Nghiệp có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu cười nói: “Trên dưới có khác, ta đâu dám tùy ý, vậy thôi được!

Ta xưng hô đại tướng quân vậy.”

“Vậy là đúngrồi!”

Lý Khánh An vừa cười vừa vỗ vỗ đầu vai hắn, “Chúng ta đi vào nhà nói.”

Hai người bước vào trong nhà, trong nhà đặt một chiếc sa bàn An Tây lớn, đây là bảo bối mà Lý Khánh An đi đến đâu cũng sẽ mang theo, đến Hà Trung cũng không ngoại lệ.

Hai người ngồi xuống trước, Lý Khánh An mệnh người dâng trà xong, hắn lúc này mới hỏi: “Hãy nói về tình hình người Thổ Phồn trước, người Thổ Phồn có ý đồ xâm phạm Thiết Môn quan không?”

Lý Tự Nghiệp lắc đầu nói: “Tạm thời thì chưa có, nhưng bọn thuộc hạ đã vài lần phát hiện lính gác Thổ Phồn, bọn họ đã vượt qua sông Amul, ở vùng lân cận Thiết Môn quan tuần tra, thuộc hạ đoán rằng năm nay vào lúc giao mùa hạ thu, người Thổ Phồn sẽ đến xâm chiếm Hà Trung.”

“Phải không?

Tại sao lại là lúc giao mùa hạ thu, tại sao lại là Hà Trung mà không phải Sinah, ta rất có hứng thú, ngươi hãy nói thử xem.”

“Điều này.., ty chức cho rằng người Thổ Phồn trên thực tế đã xem Sinah như vật trong túi, kẻ địch thật sự của bọn họ là quân Đường, nhất là quân Đường Toái Hiệp, vì vậy trước khi bọn họ phát binh Sinah, bắt buộc phải giải quyết xong nỗi lo sau lưng, trực tiếp đánh Toái Hiệp, sẽ rất gian khó, thuộc hạ đã suy đoán bọn họ sẽ đánh Hà Trung trước, đem một bộ phận quân Đường của Toái Hiệp dẫn dụ đến Hà Trung, sau đó mới toàn lực tiến công Toái Hiệp, còn về lúc giao mùa hạ thu, một mặt là bọn họ cần có thời gian ổn định Thổ Hỏa La, lại phải tức tốc hành động trước khi thu hoạch lương, một mặt khác giao mùa thu hạ thời tiết Sinah nóng nực, bọn họ đều là binh cao nguyên, sẽ không thể thích ứng nổi, vì vậy thuộc hạ suy đoán chắc là ở lúc tháng bảy tám sẽ động thủ với Hà Trung.”

“Không tồi!

Không tồi!”

Lý Khánh An vừa cười vừa nhẹ nhàng vỗ tay nói: “Tự Nghiệp càng ngày càng tinh mắt rồi, nhưng ta còn muốn hỏi ngươi, ngươi có nghĩ đến người Tajik không?”

Nói đến người Tajik, Lý Tự Nghiệp sắc mặt trở nên ngưng trọng đứng lên, hắn bước nhanh đi đến trước sa bàn, nhặt lên cây gỗ chỉ vào phía bờ tây sông Amul của Tiểu Sử Quốc nói: “Nơi này, chính là nơi này, thuộc hạ ngày hôm trước vừa có được tình báo, ba vạn binh lực quân Đại Thực đã đi đến nơi này, đây cũng là việc thuộc hạ lo lắng nhất, quân Đại Thực phải nhúng tay vào rồi.”

“Vậy ngươi cho rằng người Tajik là muốn đối phó người Thổ Phồn, hay là muốn đối phó chúng ta?”

Lý Khánh An cười hỏi.

“Thuộc hạ cho rằng người Tajik là muốn đối phó người Thổ Phồn, từ trong tay người Thổ Phồn cướp lấy Thổ Hỏa La, chúng ta sẽ không còn lời nào để nói.”

“Vậy Đại Thực không sợ chúng ta sẽ cắt đứt đường lui của bọn họ sao?”

“Điều này..Lý Tự Nghiệp ngẩn người ra, hắn cười khổ một tiếng nói: “Đại tướng quân, thuộc hạ có chút hồ đồ rồi, thu tóm đại cục thuộc hạ vẫn còn chưa làm được.”

“Đề ta nói với ngươi nhé!”

Lý Khánh An từ trong tay hắn tiếp lấy cây gỗ, chỉ vào Khurasan cười nói: “Vốn dĩ bữa tiệc thịnh soạn Thổ Hỏa La do ta dọn ra là muốn mời người Đại Thực dự tiệc, nhưng không ngờ đã đến một vị khách không mời Thổ Phồn này, Mansur chắc là cũng đã nhìn ra, hơn nữa ta đã phái sứ giả đi, cảnh cáo hắn đừng hấp tấp manh động, đương nhiên là Mansur sẽ không chịu sự uy hiếp của ta, hắn chờ đợi thời cơ có lợi nhất, thời cơ này chính là quân Đường và quân Thổ Phồn lưỡng bại câu thương, hắn có thể tiến công Hà Trung, cũng có thể tiến công Thổ Hỏa La, sẽ nhìn vào tình hình mà định, vì vậy quân Hà Trung của ngươi phải án binh bắt động, không thể để Hà Trung trống trải, còn về Thổ Hỏa La.”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng nói: “Thật ra ta căn bản là không để tâm đến người Thổ Phồn, chúng ta có chấn thiên lôi, quân Thổ Phồn có thể chống đỡ được sao?

Ta sở dĩ chần chừ không chịu xuất binh Thổ Hỏa La, chính là muốn đợi người Thổ Phồn tăng thêm binh đến, tốt nhất là tăng đến hai mươi vạn đại quân, tác chiến ở cao nguyên bất lợi đối với bọn ta, nhưng tác chiến ở Thổ Hỏa La, bèn trúng đúng ý ta, ta phải lợi dụng cơ hội ngàn năm một thuở này, tiêu diệt toàn bộ người Thổ Phồn ở Thổ Hỏa La, triệt để đánh tàn Thổ Phồn, đề Thổ Phồn trong vòng trăm năm cũng khó mà trở mình.”

Nói đến đây, Lý Khánh An dùng cây gỗ lại chỉ vào Đại Bột Luật nói: “Trước khi ta đến Hà Trung, vừa mới nhận được tin tức, một đội xích hầu của chúng ta thâm nhập Thổ Hỏa La, bọn họ đã dò thám được một tình báo cực kỳ quan trọng, tán phổ Thổ Phồn sẽ vào tháng hai đến Thổ Hỏa La thị sát, như vậy chúng ta bèn có thể đem bọn họ nhốt ở Thổ Hỏa La mà ra sức đánh.”

Lý Tự Nghiệp lúc này mới hiểu rõ sự bố trí đại cục của Lý Khánh An, thì ra Thổ Hỏa La chỉ là một mồi nhử, chả trách Lý Khánh An chần chừ không chịu tiến công Thổ Hỏa La, thì ra là như vậy, trong lòng hắn hổ thẹn không bằng, mưu tính một ván cục một trận dịch hắn có thể, nhưng mưu tính đại cục, hắn căn bàn là làm không được, lúc này, hắn lại vội vàng hỏi: “Vậy Đại Thực làm sao?

Bọn họ ở Khurasan có bảy vạn đại quân, nếu như bọn họ nhân lúc cháy nhà mà đi hỏi của Thổ Hỏa La, chúng ta phải làm thế nào?”

Lý Khánh An cười xòa, cây gỗ chỉ vào Byzantium phía bắc nói: “Ta đã đạt thành hiệp nghị với Byzantium rồi, qua thêm mấy ngày nữa, Byzantium sẽ đại cử tăng binh đến biên giới Đại Thực, tạo áp lực với người Đại Thực, nếu như người Đại Thực thật sự dám động binh với Thổ Hỏa La, vậy thì Byzantium sẽ xuất binh Armenia.

Thành A Hoán của Thổ Hỏa La, đây là thành thị lớn nhất Thổ Hỏa La, cũng là đô thành của Nguyệt Thị quốc, Lúc quân Thổ Phồn mới tấn công Thổ Hỏa La đã gặp phải chống đối quyết liệt từ nơi đây, Thượng Tức Đông Tán sau khi công hạ thành A Hoán đã cho giết ba vạn tướng sĩ đầu hàng tại đây, và lại cho binh sĩ tiến hành đại đồ sát trong thành A Hoán, dung túng chúng cướp bóc dân trong thành.

Dù cho thành A Hoán đã tan hoang, nhưng Thượng Tức Đông Tán vẫn cho đóng đô đốc phủ tại đây, vì tòa thành trì này rộng rãi và có vị trí lợi thế thích hợp nhất để thống trị Thổ Hỏa La.

Thượng Tức Đông Tán cũng chẳng quan tâm gì nhà dân bị hủy, nhưng binh sĩ của hắn phá hoại hoàng cung thành A Hoán thì lại làm hắn có phần hối tiếc, Hoàng cung thành A Hoán lớn nhất Thổ Hỏa La, và cũng là hoàng cung nguy nga nhất, có thể cho tán phổ của hắn ở khi đến thị sát Thổ Hỏa La, nhưng giờ hoàng cung đã bị hủy đi một nửa, khiến Thượng Tức Đông Tán không khỏi thiểu não.

Cũng may là nền móng chưa bị hủy hoàn toàn, hắn đã hạ lệnh cho các nước Thổ Hỏa La điều tập năm vạn dân phu đến tu sửa, đồng thời cho xây dựng khuếch trương hoàng cung thành A Hoán.

Chương 501: Nội loạn thành A Hoản

Trong công trường rộng lớn này, một tòa cung điện hùng vĩ đã mọc lên, cung điện đã được xây xong, nhưng Thượng Tức Đông Tán lại có ý tưởng mới, hắn muốn dùng đá tảng để lắp một con đường cái rộng, kéo dài từ hoàng cung cho đến ngoại thành hai mươi dặm, như thế này thành A Hoãn sẽ trở thành một vương thành khí thế, Nghĩ thế hắn bèn lại hạ lệnh cho năm vạn dân phu tiếp tục xây đường, cho đến khi đường làm xong thì mới được về nhà.

Dưới sự hối thúc của binh sĩ Thổ Phồn, năm vạn dân phu đã bắt đầu bắt tay vào việc tu sửa đường lộ, Trên công trường kéo dài vài chục dặm này, thân hình lom khom của năm vạn dân phu đang bận bịu với công việc trong tay, cát bụi mịt mùi đến nỗi mắt cũng không căng lên nổi, xung quanh tiếng tí tạch đập đá, và tiếng tù và ra hiệu của dân phu cùng bắt tay khiêng đá tảng vang ầm, xa xa là đản lạc đà kéo đá tảng từ trong núi trở về.

Trên công trường, năm ngàn binh sĩ Thổ Phồn thực thi nhiệm vụ giám công, giám sát nhất cử nhất động của năm vạn dân phu, chốc chốc roi da lại được quất tới tấp, Thời gian đã không còn nhiều, nghe nói tán phổ đã đến Đại Bột Luật, cùng lắm là mười ngày nữa tán phổ sẽ đến thành A Hoãn, Thượng Tức Đông Tán bắt đầu sốt ruột, hắn lập tức hạ lệnh cho ngày đêm thi công, bất kể sống chết, nhất định phải làm xong đường trong vòng mười ngày.

Năm vạn dân phu từ hai tháng trước đã bắt đầu xây dựng cung điện, dưới điều kiện làm việc ác nghiệt và trầm trọng, đã có bốn năm ngàn người bệnh chết, lao lực chết, Người Thổ Phồn hoàn toàn chẳng quan tâm gì bổ sung thêm lương thực cho năm vạn người này, nói họ phải tự mang lương thực, khi lương thực họ mang theo không đủ dùng trong hai tháng, có người mang nhiều, người mang ít, nhưng đều bị người Thổ Phồn tịch thu hết, thống nhất nấu thành cháo, ngày hai bữa cho ăn, đã có rất nhiều người đều chết đi như thế trong đói kém bệnh tật.

Chiều ngày hôm đó, trên công trường ngoài thành môn, Châu Bí cùng đồng đội mình đều đương kiểm tra độ bằng phẳng của đá tảng, Khác với mọi người, bọn Châu Bí chủ động yêu cầu được tham gia vào đội thi công, vì có chính vụ thứ quan A Lan đã đến nói giúp nên đãi ngộ của họ cũng không đến nỗi, đều được phân cho những công việc nhẹ nhàng: kiểm tra đá tảng có hợp chuẩn không, hơn nữa Châu Bí còn là thủ lĩnh của tám ngàn nhân công Vương Đình quốc.

Mỗi quốc gia đều có thủ lĩnh nhân công riêng, người Thổ Phồn ngoài dùng roi da quản ý, có một số việc vẫn phải thương lượng cùng bọn thủ lĩnh nhân công này.

“A Gia Nặc!

A Gia Nặc!”

Có người lớn tiếng gọi với gần đấy.

Châu Bí ngẩng đầu lên thì thấy một người Thổ Hỏa La ăn bận sạch sẽ đang gọi hắn bên đường, hắn quen mặt người này, hắn chính là tùy tùng tâm phúc của chính vụ thứ quan A Lan.

Châu Bí lập tức đi lên hỏi: “Có việc gì thế?”

Tùy tùng kéo hắn sang một bên khẽ giọng nói: “A Lan có việc quan trọng muốn tìm ngươi, ngươi mau đi theo ta!”

“Ngươi đợi ta một lát, ta phải đi căn dặn một tiếng đã.”

Xong Châu Bí lại quay về nói về câu với mọi người rồi mới đi theo tùy tùng.

Thổ Hỏa La chính vụ thứ quan A Lan nguyên là thuế vụ quan Nguyệt Thị quốc, hắn là đệ tam quyền thần tại nước Nguyệt Thị, nhưng khắp Thổ Hỏa La hắn chẳng là gì, Sau khi người Thổ Phồn đến, vương thất quyền quý các nước Thổ Hỏa La lần lượt trốn đến An Tây hoặc Toái Hiệp, chỉ duy A Lan chủ động nghênh phụng, ý minh biết tiếng Thổ Phồn, được người Thổ Phồn trọng dụng, trở thành đệ nhất quyền thần của Thổ Hỏa La, Trong mắt của người Thổ Hỏa La, hắn chính là đệ nhất Thổ gian.

Nói ra thì cũng thú vị, năm xưa quân Đường khống chế Thổ Hỏa La, vương công đại thần Thổ Hỏa La đến nương tựa quân Đường nhiều vô số kề, nhưng họ cũng chẳng bị xem là Thổ gian, một lý do đơn giản có lẽ là Thổ Hỏa La vốn dĩ là một thuộc quốc của Đại Đường, ngoài ra vương công quý tộc cũng thừa nhận sự thống trị của quân Đường; bọn họ dù thế nào cũng không chấp nhận sự thống trị của một tiểu quốc man di lạc hậu như người Thổ Phồn.

Trong lịch sử người Thổ Phồn cũng từng chiếm Thổ Hỏa La, nhưng chẳng bao lâu lại bị người Đại Thực đánh bại, và đuổi người Thổ Phồn ra khỏi Thổ Hỏa La, trong mặt nào đó chính là vì người Thổ Hỏa La không chịu thừa nhận sự thống trị của người Thổ Phồn, Từ cổ chí kim, Thổ Hỏa La chính là vùng đất cực khó thống trị, Thổ Hỏa La chính là Afghanistan, mãi đến ngày hôm nay thì quốc gia nhỏ bé này cũng dễ chiếm nhưng lại khó bị chinh phục.

Dù cho A Lan là Thổ gian số một nhưng hắn cũng đã moi được không ít của cải từ chức vụ này, có người dự tính hắn chỉ trong một mùa đông có thể kiếm chác được không dưới mười vạn tiền bạc.

Tuy tiền tài đến ào ào, nhưng việc A Lan lo lắng nhất chính là tài phú của hắn liệu có thể lâu dài không.

Trong lòng hắn cũng hiểu rõ, có vương triều Đại Đường phía bắc thì người Thổ Phồn tuyệt không thể ở lại quá lâu, hơn nữa bọn chúng ở Thổ Hỏa La cực không được lòng người, bị đuôi đi cũng là việc sớm muộn, cho nên hắn phải giữ lại con đường lui cho mình, đó mới là sự tình quan trọng nhất của A Lan.

Hắn không thể nào lôi cả nhà hắn đến cao nguyên Thổ Phồn, hắn là tín đồ phật giáo, cũng không thể đến Đại Thực để tỵ nạn, con đường duy nhất là trốn đến Đại Đường, nhưng liệu Đại Đường có thể bao dung hắn không?

Chính trong lúc hắn thổn thức bất an thì em vợ Ba Ba La lại mang một tia hi vọng đến cho hắn, có thương khách lại muốn mua tình báo hành tung của tán phổ Thổ Phồn, Ba Ba La có lẽ không biết, nhưng A Lan chỉ nghe đã hiểu liền, Không có một người khách nào lại chịu chi năm trăm bạc tiền để mua loại tình báo này, đây nhất định là thám tử của Đại Đường, chỉ có thám tử quân Đường mới hào hứng với hành tung của tán phổ Thổ Phồn.

Đây đúng là hi vọng hắn chờ bấy lâu, có lẽ thám tử Đại Đường sẽ trở thành chiếc cầu nối với đường ra của hắn.

Lúc này, bên ngoài có tiếng gia nhân bẩm báo: “Lão gia, A Gia Nặc đã đến.”

“Mau mời hắn vào!”

Một lát sau, tùy tùng tâm phúc dẫn Châu Bí đi vào, A Lan vội đi lên nghênh đón, cười nói: “Ta có việc quan trọng phải tìm ngươi.”

Hắn khoát khoát tay lệnh cho tùy tùng lui xuống, xong lại khóa cửa lại mới nói: “Châu hiệu úy mời ngồi!”

Châu Bí đã thay một bộ trường bào chất liệu khá thượng thặng, hắn cũng chẳng khách sáo gì, ngồi thăng xuống cười nói: “Chính vụ quan tìm ta có việc quan trọng gì vây?”

Hai người họ đã gặp nhau mấy lần, trước mắt phối hợp vẫn xem như ăn rơ, Châu Bí cũng đã hứa hẹn, nếu như hắn chịu hỗ trợ cho quân Đường, thì sau này chắc chắn sẽ được báo cáo công chức lên trên, Như thế này thì A Lan cũng đã có đường lui về sau.

Năm nay hắn đã hơn năm mươi, có rất nhiều việc hắn đều đã nhìn thấu, hắn kỳ thực cũng chẳng trông mong Đại Đường sau này sẽ cho hắn chức quan gì, nhưng hắn là một người thông minh, chỉ cần Đường triều cho phép hắn sống những ngày cuối đời tại Trường An thì hắn đã mãn nguyện lắm rồi.

A Lan rút một xấp văn thư trên bàn đưa cho Châu Bí nói: “Sáng hôm nay ta đến chỗ Thượng Tức Đông Tán hợp đã nhận được tin chính xác, tán phổ Thổ Phồn ba ngày trước vừa đi qua Khiết Sư quốc, trước mặt họ đang ở Thất Mật ở phía tây Đại Bột Luật, hắn dẫn theo tám vạn đại quân tùy tùng, người Thổ Phồn vì lương thực có hạn, nên Thượng Tức Đông Tán đã lệnh cho ta trong vòng mười ngày phải trưng thu hai mươi vạn thạch lương thực cùng ba mươi vạn con dê từ các nước Thổ Hỏa La, trong vòng hai tháng phải trung thu được một trăm vạn con dê.”

Nói đến đây A Lan không khỏi cười khổ: “Thổ Hỏa La đã nuôi dưỡng mười vạn đại quân Thổ Phồn, vốn dĩ đã rất khó khăn, một mùa đông qua đi gần như bị người Thổ Phồn vắt cạn sức lực, bây giờ lại thêm tám vạn người phải nuôi, người Thổ Hỏa La căn bản không thể làm được, ta đoán chắc phản kháng của người Thổ Hỏa La sẽ sắp bắt đầu thôi.”

Châu Bí trầm tư một lúc bèn hỏi: “Vậy ngươi cho rằng chống đối của người Thổ Hỏa La sớm nhất sẽ bắt đầu từ đâu?”

A Lan lắc lắc đầu, thở dài nói: “Kỳ thực ta cũng không biết, ta thậm chí không biết nên bắt tay từ đâu, ba mươi vạn con dê ấy!

Bây giờ đương là mùa xuân sinh đẻ của gia súc, lúc này mà đi đoạt bầy dê thì chẳng khác nào đoạt đi sinh mạng của dân chúng? ”

“Chính vụ quan các hạ, ta có một kiến nghị, không biết chính vụ quan nguyện ý nghe không?”

A Lan lập tức phấn chấn tinh thần hỏi: “Ngươi cứ nói!”

“Hiện giờ xây dựng đường xá đã hoàn công, ngươi có thể kiến nghị với Thượng Tức Đông Tán cho đổi mỗi ngày hai bữa thành một bữa, như thế sẽ có thể tiết kiệm được rất nhiều lương thực.”

“Nhưng...”

A Lan có phần do dự, hắn hiểu ý của Châu Bí, muốn khiêu khích cho nhân lực tạo phản, bèn nói: “Nhân công bây giờ đã đang oán hận vì lương thực quá khắt khe, nếu còn giải thiểu phần cung ứng thì việc tạo phản sẽ như giọt nước tràn ly, Thượng Tức Đông Tán cũng chăng ngốc, hơn nữa cũng có tiệt kiệm được bao nhiêu lương thực, e rằng hắn sẽ không chấp nhận kiến nghị này, hay chi bằng chúng ta đổi một sách lược khác không chừng cũng có hiệu quả không kém.”

“Vậy ngươi nói thử xem, có thể đổi sách lược gì?”

“Lúc xưa chiêu mộ nhân lực Thượng Tức Đông Tán từng hứa hẹn chỉ cần cung điện xây xong đúng hẹn hắn sẽ trả cho mỗi người hai đồng tiền bạc.

Lúc trước là vì muốn lửa nhân lực đến xây cung điện cho hắn, ta biết hắn sẽ không bao giờ muốn trả, và cũng sẽ không trả.

Chi bằng chúng ta cứ loan tin này ra, bọn nhân công nhất định sẽ nhiễu sự, ngươi thấy thế nào?”

Châu Bí ngẫm nghĩ một lúc, cười nói: “Cách này quả không tồi, ta sẽ đi loan tin, nhưng ngươi cũng phải dùng cách gì đấy loan tin này ra, ngươi là người phía cầm quyền, nếu tin này do ngươi truyền ra thì tính đáng tin sẽ tăng cao.”

“Nhất định, ngày mai tin này sẽ được loan đi khắp công trường.”

Châu Bí sau khi rời khỏi phủ đệ A Lan cũng không trở về công trường liền, hắn lại đi đến một khách điếm trong thành đông, và tìm thấy Vương Diệc Thanh tại đây.

Vương Diệc Thanh là người duy nhất trong mười người họ không đi làm nhân công, Chẳng phải vì vấn đề ngôn ngữ của hắn, mà do hắn là một tay chuyên huấn luyện chim ưng, tình báo mọi người đưa về cho Toái Hiệp đều phải qua tay Vương Diệc Thanh mới xong, nên Vương Diệc Thanh nhất định phải được tự do đi lại.

Vương Diệc Thanh ở tại khu vực trong cùng nhất của khách điếm, đấy là một tiểu viện độc lập, trong phòng có nước uống thức ăn, hắn cũng hiếm khi ra khỏi nhà, thấy người đến gõ cửa là Châu Bí, hắn lập tức Châu Bí vào phòng, dùng dấu tay hỏi: “Có việc gì ư?”

Từ sau sự kiện ở hang động Vương Diệc Thanh bèn chưa từng nói một chữ, đến nay đã gần hai tháng.

Hắn vẫn xem mình như kẻ vừa câm vừa điếc, đây quả thực khiến Châu Bí cũng phải lo lắng, sợ rằng sau này nếu về Toái Hiệp mà hắn sẽ không còn biết nói, mặt khác hắn cũng nể phục quyết tâm của Vương Diệc Thanh, Vương Diệc Thanh không muốn mình sẽ làm hại đến đồng đội, Châu Bí thầm thở dài, hắn ngồi xuống đưa một phần tình báo đến trước mặt Vương Diệc Thanh, dùng nước viết lên mặt bàn: “Đây là tình báo khẩn cấp cực kỳ, ngươi phải lập tức đưa đi ngay.”

Vương Diệc Thanh gật gật đầu., hắn rút một mảnh vải trắng móng từ trong hộp ra, dùng loại bút nét nhỏ đặc biệt chép lại tình báo này, chữ viết hắn dùng là chữ Đột Quyết, đây là mật mã tình báo đặc biệt của quân Đường, khi đối phương nhận được thư sẽ chuyển nó lại thành chữ Hán.

Như thế dù cho địch quân có lấy được thư cũng không thể đọc hiểu nội dung bên trong.

Viết xong hắn lại cẩn thận dò đi dò lại hai lần, Châu Bí đứng bên cạnh thấy hắn thận trọng kiểm tra trong lòng không khỏi thán phục, Đợi khi Vương Diệc Thanh đã rà sát xong, chữ trên vài cũng đã khô hắn mới nhét thư vào dùng ống thư đó, Xong hắn lại bắt một con chim ưng xuống móc thư vào chân nó.

Vừa đưa tay xoa mượt lông nó một cách trìu mến, hắn mới tung nó lên không.

Chim ưng đã vỗ cánh bay cao, phập phồng tung cánh về nơi xa.

Việc chống đối của bốn vạn năm ngàn nhân công cũng bắt đầu loan ra cùng với tin người Thổ Phồn không chịu trả tiền công.

Lửa giận của người Thổ Hỏa La bị đè nén cuối cùng cũng bùng nổ, suốt hai tháng nay họ phải ăn lương thực của mình, làm công việc nặng nhọc không ngày không đêm, đã có không ít người còn vì thế mà bệnh chết, đói chết, bọn họ không dám phản kháng, hai đồng tiền bạc kia chính là niềm an ủi duy nhất để họ không phản kháng, cũng là chỗ dựa tinh thần duy nhất; nhưng giờ đây, chỗ dựa tinh thần cuối cùng này cũng bị sụp đổ hoàn toàn.

Tin hai đồng tiền bạc sẽ không được trả kia đã đến tai mỗi người nhân công, từ nhân công nước Nguyệt Thị chiếm số người đông nhất bắt đầu vén màn của các cuộc bãi công lớn.

Trên công trường gần ba mươi dặm đã không còn tình trạng lao động vất vả cần cù, trên công trường ngồi đầy nhân công, ai ai đều rất ư trầm mặc, dùng sự im lặng của mình để kháng nghị sự bóc lột tàn khốc của người Thổ Phồn.

Cho dù là một con chó đi chăng nữa thì cũng phải cho nó khúc xương đề gặm, đằng này họ lao động cực lực bất chấp tính mạng như vậy lại chẳng được gì.

Tin tức bãi công cũng nhanh chóng được đưa đến trên bàn của đô đốc Thổ Hỏa La Thượng Tức Đông Tán, Thượng Tức Đông Tán từng đảm nhiệm đại tướng Thổ Phồn hai năm, tức là chức tể tưởng của Thổ Phồn, theo lý mà nói hắn cũng phải biết được mềm rắn kết hợp mới là đạo lâu dài, nhưng hành vi của hắn tại Thổ Hỏa La này lại hoàn toàn không có chút cốt cách của một chính trị gia nên có.

Tất cả hành vi của hắn chỉ có thể dùng một từ để miêu tả: Chinh phục!

Chinh phục cũng đồng nghĩa với giết chóc, hắn vừa mới đặt chân lên mảnh đất Thổ Hỏa La này đã giết chết ba vạn quân hàng, máu rửa thành A Hoãn, thành Hôn Ma, thành Hoạt Lộ, ai dám chống lại quân Thổ Phồn đều sẽ nhất luật bị thanh tẩy, Giết người đốt nhà, cường bức hiếp đáp, rốt cuộc đã có bao nhiêu người chết dưới tay chúng, bản thân chúng còn không cách nào thống kê.

Chinh phục cũng có nghĩa là bóc lột, từ ngày đầu tiên hắn đặt chân lên Thổ Hỏa La, hắn đã trưng thu tiền lương trú quân của người Thổ Hỏa La, sau đó là thuế năm, thuế tháng, thuế quân đội cho mùa đông, đủ các loại thuế má, hết loại này đến loại khác này đã quét sạch tài phú của Thổ Hỏa La.

Có lẽ chính sách mềm rắn kết hợp chi thích hợp dùng tại bồn thổ Thổ Phồn, còn với người dị tộc hắn không cần thiết phải mềm mỏng, chỉ cần chinh phục và hủy diệt.

Trước lúc xuất phát Thổ Phồn từng nói với hắn, sau này Thổ Hỏa La rất có khả năng trở thành quê hương mới cho người Thổ Phồn thẳng tiến về phía tây.

Nếu đã như thể việc giảm thiêu dân khâu vốn dĩ của vùng đất này cũng là một trong số kế hoạch chiến lược của chúng.

Thượng Tức Đông Tán ngồi trên chiếc ghế bằng ngà voi của quốc vương Ngaiyệt Thị quốc, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tình báo khẩn cấp trên bàn, người Thổ Hỏa La muốn đòi hai đồng tiền bạc, một người hai đồng, năm vạn người sẽ là mười vạn tiền, hắn có thể cho ư?

Đừng nói mười vạn, dù chỉ là mười đồng hắn cũng không cho!

Hắn kỳ thực còn một dự định khác, đợi khi bọn nhân công này làm đường xong hắn sẽ đưa họ đến mỏ bạc nước Đại Hàn, để họ trở thành nô lệ khai khoáng, luyện bạc cho Thổ Phồn, không ngờ giờ họ lại làm phản.

Giờ phút này, trong mắt Thượng Tức Đông Tán sát khí lóe vụt qua.

“Truyền mệnh lệnh của ta, điều một vạn đại quân đến trấn áp nhân công bãi công, nếu ai dám gây chuyện lập tức giết không cần bàn cãi!”

Việc bãi công của nhân công kéo dài không đến một canh giờ, đại quân Thổ Phồn đằng đằng sát khí xông vào trong đội ngũ nhân công, dùng roi da, dùng cán kiếm, dùng nắm đấm trấn áp nhân công, Ai có biểu hiện phản kháng sẽ lập tức đầu lìa khỏi cổ, tình cảnh máu me khiến cả con đường bỗng chốc đại loạn, các người nhân công chen chúc nhau bỏ chạy tứ tán, nhưng quân Thổ Phồn đã bốn bề bao vây, chắn hết mọi con đường thoát, và bắt đầu trấn áp bằng máu thẳng tay.

“Quỳ xuống!

Quỳ xuống!”

Đây là tiếng Thổ Hỏa La đơn giản được lặp đi lặp lại trong công trường, bất kỳ nhân công Thổ Hỏa La không chịu quỳ, dù với lý do gì cũng sẽ bị giết ngay tại chỗ, xác chết la liệt, máu chảy thành sông, sự giết người tàn bạo của người quân Thổ Phồn làm các nhân công sợ hãi, bắt đầu có người quỳ xuống, Người quỳ xuống càng lúc càng nhiều, nhưng chăng bao lâu sau, cả người quỳ cũng không cách nào thoát chết, bọn lính Thổ Phồn giết người đỏ mắt kia đã không chưa cho họ lựa chọn, quỳ xuống chẳng qua là để bọn chúng thuận tay giơ kiếm chém đứt đầu họ hơn thôi.

Một trận đại đồ sát bắt đầu, lúc này, hàng vạn nhân công đang bị đẩy vào thế bên lễ sống chết, nhân công bị ép phải chống đối, bọn họ cầm búa rìu, cầm gậy gộc, cầm đá tảng bắt đầu liều mình cùng quân Thổ Phồn, bọn họ thường là vài người cùng vây lấy một tên lính Thổ Phồn, đánh chúng cho đến chết mới thôi, hay vài trăm lính Thổ Phồn cùng vây lấy vài trăm tên nhân công đánh chết từng đoàn như thế.

Thành A Hoãn bỗng chốc loạn lạc, đâu đâu toàn tiếng hô hào giết người, và tiếng thét thất thanh thảm thiết, cả người Thổ Phồn cũng không khống chế nổi cục diện này, bọn nhân công xông ra khỏi phong tòa của lính Thổ Phồn, hàng vạn người Thổ Hỏa La trốn khỏi thành A Hoãn về bốn phương bát hướng của Thổ Hỏa La.

Nội loạn của nhân công thành A Hoãn trở thành mồi lửa dẫn đến phản kháng toàn diện của người Thổ Hỏa La, cơn sóng khỏi nghĩa bắt đầu càng lúc càng dâng cao, phong vân biến sắc trên toàn đất nước Thổ Hỏa La.

Trong lúc Thổ Hỏa La đang xảy ra nội loạn thì quân Đường cũng bắt đầu hành động, bước đầu tiên của quân Đường chính là Tiếu Bột Luật.

Tiểu Bột Luật từ năm Thiên Bảo thứ sáu bị quân Đường đoạt được vẫn nằm trong quân Đường suốt, quân Đường đã cho tổ chức quân Quy Nhân tại đây, do ba ngàn người trú thủ.

Binh mã sử đầu tiên tại đây là Tịch Nguyên Khánh, nhưng sau khi Cao Tiên Chi rời khỏi An Tây, Tịch Nguyên Khánh cũng đi theo hắn rời An Tây, Binh mã sử thứ hai chính là Dư Quốc Chương , hắn vốn là phó tướng của Tịch Nguyên Khánh, mấy tháng trước hắn được thăng chức làm binh mã sử Sơ Lặc, và để An Bảo Chân tiếp nhận chức Quy Nhân binh mã sử, và lúc này quân Quy Nhân đã từ ba ngàn ngươi tăng lên tám ngàn, trở thành một đội ngũ mạnh của quân Đường.

Tiểu Bột Luật địa thế hiểm trở, hắn nằm giữa nơi núi đèo trùng điệp, đi về phía bắc và tây đều phải vượt qua Tuyết Sơn ngất trời, còn phía đông thì phải vượt đại hiệp cốc được phản làm hai bởi Bà Di Thủy, chỉ dựa vào một chiếc cầu treo eo hẹp, chỉ cần chặt đứt cây cầu này thì cũng sẽ có thể chặn lại đường từ Tiếu Bột Luật quay về cao nguyên Thổ Phồn, Trong trận chiến Tiểu Bột Luật năm xưa, xích hầu hiệu úy Lý Khánh An đã bắn chết công chúa Ca Lan của Thổ Phồn tại đây.

Thời gian thấm thoát đã tám năm qua đi, Tiểu Bột Luật ngày nay lại một lần trở thành tiêu điểm chủ ý của quân Đường, khác chăng là lần này Tiêu Bột Luật không còn là điểm cuối tiến quân, mà là điểm xuất phát tiến quân.

Tám ngàn quân Đường trú quân tại Tiểu Bột Luật ngoài một ngàn người trấn thủ Nghiệt Đa thành, bảy ngàn người còn lại đều đã tập kết tại ngoại thành, bọn họ sẽ xuất phát đến Đại Bột Luật cách đấy hơn ngàn dặm dưới sự dẫn dắt của chủ soái An Bảo Chân, để cắt đứt đường quay về của tán phổ Thổ Phồn.

Quân Đường đã nhận được tin từ Thổ Hỏa La, tán phổ Thổ Phồn đã quá cảnh Đại Bột Luật đi vào Thổ Hỏa La, Hiện nay chính là lúc đóng cửa bắt chó, Lý Khánh An đã hạ lệnh tiến quân vào Đại Bột Luật.

Dưới bầu trời xanh ngắt, bảy ngàn quân Đường đã chinh quân hoàn tất, mũ giáp gọn gàng, đao thương rậm rạp, binh sĩ cũng đang xoa tay nắm quyền, chiến mã hung phấn kêu réo.

Nữ vương trẻ tuổi Lý Tuyết Liên của Tiêu Bột Luật đã dẫn theo vài ngàn thần dân Tiểu Bột Luật đến tiễn đưa quân Đường.

Nàng dâng ly mỹ tửu cho tướng quân anh dũng An Bảo Chân.

“An tướng quân, ta chúc các vị kỳ khai đại thắng, khải hoàn trở về!”

An Bảo Chân nhìn chằm chằm vị nữ vương trẻ tuổi xinh đẹp này, hào khí tức sinh, hắn nhận lấy ly rượu một hơi nốc cạn, cười to: “Mỹ tửu có giai nhân, lần đi Đại Bột Luật này, nhất định phải lấy lại oai phong quân Đường ta!”

Chương 502: Cắt đứt đường về

Đại Tiểu Bột Luật cũng chính là khu vực Kashmir thực tế chịu sự khống chế của phía Pakistan, nằm ở trong núi cao và khe sâu, kéo dài nghìn dặm, Tiểu Bột Luật ở phía bắc, Đại Bột Luật ở phía nam, trong bố trí chính trị vùng ven truyền thống, Tiểu Bột Luật thân Đường, còn Đại Bột Luật thì thiên về phía Thổ Phồn.

Giữa Đại Tiểu Bột Luật cho dù đều là núi non trùng điệp, nhưng cũng có đường đi tương thông, sông Sindh phát nguồn từ Thổ Phồn Tượng Hùng sau khi chảy hai nghìn dặm phía bắc, quay đầu lại ở Đại Bột Luật, chuyển sang Thổ Hỏa La của phía tây, tiếp theo chuyển hướng phía nam chảy vào Sindh, cuối cùng ở Punjab đi ra biển.

Quay đầu sang hướng tây, chảy vào sông Sindh của Thổ Hỏa La bèn đã trở thành tuyến phân giới của Đại Tiểu Bột Luật, cũng là chướng ngại đầu tiên mà quân Đường cần phải khắc phục.

Lúc này đã là trung tuần tháng giêng của năm Trinh Trị thứ hai, cho dù ở khu vực bình nguyên đã bắt đầu có hơi thở của mùa xuân, nhưng khu vực vùng núi cao nguyên có độ cao so với mực nước biển vẫn là thế giới của trời băng đất tuyết, tuyết đọng nơi đây quanh năm không tan chảy, sông Sindh lại vì chảy qua phía đá khe sâu, dòng nước chảy xiết mà khó có thể kết băng, quanh năm không đông lại, nước sông ở nơi đây khe sâu nước xiết, căn bản không thể vượt sông, nếu không rành rẽ địa hình đến nơi đây, cuối cùng chỉ có thể đi đường vòng nghìn dặm, từ Kiện Đà La vượt sông đi đến Khiết Sư Quốc, rồi tiếp tục từ nơi đó tiến vào Đại Bột Luật.

Tuy nhiên, bảy nghìn quân Đường dưới sự dẫn đường của hai người hướng đạo, đã đi đến vùng ven đại hiệp cốc, sông Sindh ở đoạn này lại còn gọi là sông Sư Tuyền, hướng đạo biết có một con đường nhỏ có thể đi xuống đáy cốc, sau đó mượn cầu dây vượt qua dòng sông chảy xiết.

Chỉ là cầu dây từ ngay sau năm Thiên Bảo thứ tám bèn bị người Tiểu Bột Luật chặt đứt, đây là đề phòng ngừa người Thổ Phồn mượn Đại Bột Luật một lần nữa tiến công Tiêu Bột Luật, nhưng thợ sãn sinh trường ở địa phương cho dù là không có cầu dây, bọn họ cũng có thể vượt qua dòng chảy xiết bãi đá ngầm hiểm trở.

Bảy nghìn quân Đường từ con đường nhỏ trên vách núi gian nan đi xuống đáy cốc, chiến mã cũng đi xuống theo, hơi nước đáy cốc mù mịt, sóng nước ập trời, tiếng nước xiết to lớn ầm ầm sắp chọc thủng màng nhĩ, hai người hướng đạo này đều là người đi săn bản địa, bọn họ đã cột lại một chiếc bè gỗ, thả trôi ở một đoạn nước xiết dài khoảng hai dặm rộng khoảng mười trượng, cơ hội của bọn họ chỉ có thời gian một chén trà ngắn ngủi, nếu như bè gỗ bị lật nhào, bọn họ sẽ chắc chắn sẽ phải chết, hoặc là lỡ đi thời cơ, bè gỗ đụng lên phiến đá tảng lớn trong lòng sông, bọn họ cũng sẽ phải mất mạng.

Nhưng trời xanh đã chiếu cố quân Đường, hai người hướng đạo đều có kinh mà không hiểm vượt qua dòng chảy, lúc này, bọn họ đã tìm được hai tảng đá lớn đặc biệt nhỏ ra, dùng dây dài vòng qua cự thạch, thật ra bọn họ chỉ là quấn mấy vòng dây, dây xích qua sông thật sự bọn họ làm không được.

Rất nhanh, hơn ba trăm công tượng quân Đường bấu chặt dây xích dài bỏ qua bờ đối diện, bắt đầu nhanh chóng xây đắp cầu xích, còn bờ đối diện, đồng thời có ba trăm quân tượng cũng đang phối hợp bờ đối diện cùng nhau dựng cầu.

Nếu là người bản địa đắp cầu, ít nhất cũng phải mất thời gian một tháng, nhưng dưới sự nổ lực của năm trăm công tượng quân Đường chuyên nghiệp, chỉ mất ba ngày, một chiếc cầu xích treo dài ba mươi trượng, rộng chỉ một trượng bèn đã xây đắp nên, bên trên đã phủ ván gỗ lên, bảy nghìn quân Đường đã vượt qua sông Sư Tuyền, rầm rộ đi về phía Đại Bột Luật.

Đô thành của Đại Bột Luật gọi là Ba Lặc Đề, nằm ở vùng bờ tây sông Sư Tuyền, là một tòa thành trì xây dựng ở trên núi cao, được xưng là tòa thành núi cao, cư dân của Đại Bột Luật đều khá phân tán, phân bố ở các nơi trong vùng cốc hẹp của núi cao, trong thành Ba Lặc Đề cư dân lại không nhiều, chỉ có hơn một vạn người, thành trì cũng không lớn, ngay cả huyện thành nhó nhất của Trung Nguyên đều không thể bì được, dưới sự chiếu rọi của ánh nắng vùng tuyết vực, nó phảng phất như một tòa thành bảo trong mộng ảo vậy.

Đại Bột Luật từ rất sớm đã thần phục với Đại Đường, ngay từ giữa năm Khai Nguyên, nó từng ba lần phái sứ giả đi đến Trường An yết kiến Lý Long Cơ, nhưng do đường xá xa xôi, triều đình nhà Đường không thể bào hộ được Đại Bột Luật, Đại Bột Luật cuối cùng bị người Thổ Phồn khống chế, trở thành nước phụ thuộc của Thổ Phồn.

Sau chiến dịch Tiểu Bột Luật năm Thiên Bảo thứ sáu, quân Thổ Phồn đã lui ra khỏi Tiểu Bột Luật, nhưng vẫn tiếp tục khống chế Đại Bột Luật, Lần này đại quân Thổ Phồn tiến quân Thổ Hỏa La, bèn là mượn đường Đại Bột Luật.

Có thể nói, Đại Bột Luật chính là chiếc cầu nối quan trọng nhất cho Thổ Phồn tiến đến Thổ Hỏa La, chiếm lĩnh được Đại Bột Luật cũng chính là chặt đứt đường về của người Thổ Phồn.

Người Thổ Phồn cũng biết rõ sự quan trọng của Đại Bột Luật, vì vậy bọn họ đã để lại năm nghìn quân trú đóng ở Đại Bột Luật, năm nghìn quân đối với bảy nghìn quân Đường nhân số hơi ít, nhưng quân Thổ Phồn đã chiếm lĩnh địa thế có lợi, có sự chu cấp sung túc, có ưu thế tác chiến cao nguyên, sự sai khác của hai nghìn quân đã không thể bù đắp được sự thật quân Đường đang nằm trong thế yếu bất lợi.

Chiến tranh có lúc là dựa vào đòn hiểm, nhưng nhiều lúc vẫn là tranh nhau về thực lực, tranh về sĩ khí, đạo lý này An Bảo Chân cũng biết, sau khi vượt qua sông Sư Tuyền, An Bảo Chân từ chỗ xích hầu nhận được tin thực tế trú binh của quân Thổ Phồn, hắn bèn hạ lệnh quân Đường ngừng việc tiến lên, trú binh ở trong một tòa sơn cốc cách đô thành ngoài xa một trăm hai mươi dặm.

Lúc này, tướng quốc Nhã Tân của Tiều Bột Luật cùng đến đây được binh sĩ dẫn đến gặp An Bảo chân, Nhã Tân là một nam tử trung nhiên trạc khoảng năm mươi tuổi, hắn là đệ đệ của Đại Bột Luật quốc vương Đình Tố, chưởng quản chính vụ của Tiểu Bột Luật, Lần này quân Đường xuất binh Đại Bột Luật, phải đối phó không phải là quân đội của Đại Bột Luật, mà là quân Thổ Phồn trú đóng ở Đại Bột Luật, vậy thì giành được sự ủng hộ của nước Đại Bột Luật, bèn là một sự bảo chứng quan trọng để họ giành được thắng lợi.

Nhã Tân khi còn trẻ đã sống ở Trường An được mười năm, có thể nói tiếng Hán lưu loát, hắn đi đến trước mặt An Bảo Chân, khom người thi lễ với hắn: “Tham kiến An tướng quân!”

An Bảo Chân đáp lễ, đem thân bút của Lý Khánh An viết cho quốc vương Đại Bột Luật đưa cho Nhã Tân, thành khẩn nói: “Phía sau thì phải làm phiền tiên sinh rồi.”

“Không thành vấn đề, ta một lát đi thuyết phục huynh trưởng của ta, bào huynh ấy thức thời, hiểu đại cục, hợp tác với quân Đường, đề bào vệ vận nước của Đại Bột Luật.”

“Không biết tiên sinh nắm chắc bao nhiêu phần có thể thuyết phục quốc vương?”

Nhã Tân nghĩ ngợi một chút bèn cười nói: “Vốn dĩ chỉ có năm phần chắc chắn, nhưng có thư thân bút của Triệu vương điện hạ, chắc là có bảy phần chắc chắn, ta biết huynh trưởng dưới sự áp bức của người Thổ Phồn cũng rất khổ, nếu như quân Đường có đủ thực lực thay huynh ấy đuổi người Thổ Phồn đi, huynh ấy chắc là rất sẵn lòng hợp tác với An Tây, trong lòng ta đã có dự tính.”

“Tốt lắm!

Vậy nhờ cậy ở tiên sinh nhé!”

Nhã Tân lập tức rời khỏi hiệp cốc, dẫn theo mấy tùy tùng đi đến thành Ba Lặc Đề đi chấp hành mệnh lệnh của An Bảo Chân.

Đạt Tiều Bột Luật vốn dĩ là đồng tông đồng tộc, đều là người Bột Luật Quốc, mấy chục năm trước Bột Luật Quốc sau khi bị Thổ Phồn đánh bại, bèn chia cắt thành Đại Tiểu Bột Luật, cho dù đã chia cắt, nhưng quan hệ của hai nước luôn rất thân thiết, Tiểu Bột Luật nữ vương Tuyết Liên còn từng hứa hôn cho Đại Bột Luật vương tử, chỉ là bởi vì trận chiến Tiêu Bột Luật năm Thiên Bảo thứ sáu, làm cho Tiêu Bột Luật bị quân Đường khống chế, còn Đại Bột Luật vẫn bị quân Thổ Phồn khống chế, chính vì nguyên nhân này, hai quốc gia đã mất đi một cơ hội thống nhất, cho dù đôi bên đã có nhiều năm không có quan phương qua lại nữa, nhưng dân gian lai vàng vẫn nườm nượp không dứt, máu mù tình thâm, đôi bên vẫn là quốc gia huynh đệ.

Quốc vương của Đại Bột Luật tên là Đình Tố, năm nay đã trạc năm mươi, chưởng quản Đại Bột Luật gần ba mươi năm, từ thân Đường đến thân Thổ Phồn, sự thay đổi của thời cuộc trong khoảng thời gian này đã nhìn thấu nước cờ qua lại giữa các nước lớn nhỏ với nhau, Đại Bột Luật không có sự lựa chọn nào, Đại Đường thế mạnh, nương nhờ triều Đường, Thổ Phồn lớn mạnh, nương nhờ Thổ Phồn, chỉ có như vậy, Đại Bột Luật mới không bị diệt vong, đây là sự lựa chọn bắt đắc dĩ của hắn, nhưng nếu như thật sự cho Đình Tố lựa chọn, hắn thà chọn triều Đường, nguyên nhân rất đơn giản, triều Đường không lấy một văn tiền nào của hắn, ngược lại còn sẽ tặng hắn lễ vật hậu hĩnh, còn Thổ Phồn thì không làm được như vậy, thuế phú nặng nề với năm nộp một, bọn họ đã giao nộp được mười mấy năm, sự bóc lột và sự hạn chế đối với kinh thương của người Thổ Phồn, làm cho người Đại Bột Luật luôn nằm ở một trạng thái bần khổ, còn nước huynh đệ Tiểu Bột Luật của bọn họ thì giàu có hơn so với họ rất nhiều, những năm này, rất nhiều người Đại Bột Luật đều đã vượt qua sông Sư Tuyền, đi Tiểu Bột Luật mưu sinh, làm cho Tiểu Bột Luật vốn dĩ không bằng bọn họ đã bắt đầu bỏ họ lại rất xa ở phía sau, bất luận là nhân khẩu hay là kinh tế phồn vinh, sự chênh lệch của Đại Tiêu Bột Luật càng ngày càng lớn, điều này làm cho trong lòng Đình Tố tràn ngập sự bắt lực, hắn cũng không còn cách nào khác, người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu a!

Hôm nay hắn trời vừa sáng đã dậy rồi, bèn cảm thấy đầu đau đến sắp nổ tung, cử cảm thấy hôm nay có lẽ sẽ có chuyện gì xảy ra, đúng lúc này, hạ nhân bẩm báo, đệ đệ Nhã Tân của hắn đã đến.

Đình Tố ngây người kinh ngạc, huynh đệ bọn họ đã có ba năm không gặp nhau, mấy ngày nay không phải là ngày đặc biệt gì, hắn đến để làm gì?

Đình Tố vừa chuyển niệm, bèn lờ mờ đoán được huynh đệ lần này đến, e là có liên quan đến cục thế trước mắt, sự việc này không thể để cho người Thổ Phồn biết được, hắn lập tức căn dặn một người tâm phúc nói: “Đem hắn từ cửa hôn dẫn vào cung, đừng để người khác phát hiện.”

Chẳng mấy chốc, Nhã Tân bèn dưới sự dẫn đường của hai viên thị vệ đi vào trong phòng, huynh đệ hai người ba năm chưa gặp, lúc này gặp mặt đặc biệt thân thiết, hai người ôm chặt vào nhau.

“Sao đệ lại đến đây?”

Đình Tố kéo tay của huynh đệ ngồi xuống.

Nhã Tân cười dò thám nói: “Ta là đặc biệt đến thăm huynh trưởng, xem xem huynh trưởng dạo này có phải là sống tốt hay không, nghe nói Thổ Phồn tán phổ quá cảnh, có mang lại lợi ích thực tế gì cho Đại Bột Luật không?”

“Lợi ích thực tế?”

Đình Tố cười khổ một tiếng nói: “Hắn quá cảnh ngoại trừ mang lại cho ta sự phiền não vô tận, ta không nhìn thấy được bất kỳ lợi ích thực tế nào cả, hắn đến một lần, quốc khố của ta thì sẽ trở nên rỗng không.”

Nói đến đây, Đình Tố lại thở dài nói: “Người Thổ Phồn cũng giống như con châu chấu vậy, hận không thể đem mọi thứ của ta đều nuốt chửng hết thảy, nhân dân hận ta, quý tộc oán ta, nhưng có ai lại biết được nỗi khổ của ta?”

“Vậy huynh trưởng có bao giờ suy nghĩ đến việc hợp tác với quân Đường không?”

Nhã Tân lại dò thám nói.

“Suỵt!”

Đình Tố nhìn nhìn ra ngoài, hắn tiến lên khóa trái cửa lại, lại kéo huynh đệ đến sâu bên trong nhà, lúc này mới thấp giọng nói: “Ngươi hãy nói thật với ta, ngươi rốt cuộc đến vì điều gì.”

“Ta tự nhiên là vì cứu huynh trưởng mà đến.”

Nói xong, Nhã Tân lấy ra thư thân bút của Lý Khánh An, đưa cho huynh trưởng nói: “Đây là thư thân bút của An Tây tiết độ sứ Triệu vương điện hạ viết cho huynh trưởng, huynh trưởng tự mình xem xem!”

Đình Tố cũng biết tiếng Hán, hắn tỉ mỉ xem qua hai lượt, lại trầm ngâm một lúc lâu, đột nhiên hỏi: “Quân Đường bây giờ đang ở đâu rồi?”

“Một vạn quân Đường đã vượt qua sông Sư Tuyền rồi, bây giờ cách nơi đây không tới hai trăm dặm, ta là đặc biệt đến cứu huynh trưởng.”

Đình Tố chắp tay ra sau đi đi lại lại trong phòng, có một số lời không cần nói nhiều, hắn hoàn toàn hiểu rõ, mục đích của Lý Khánh An hắn cũng rất rõ, nhưng điều này không quan trọng, Lý Khánh An nếu không có mục đích đương nhiên cũng sẽ không đến tìm hắn, điều hắn quan tâm là mục đích của Lý Khánh An cuối cùng có thể mang lại gì cho mình?

Đình Tố vẫn là đang lượn lờ ở giữa Thổ Phồn và triều Đường, cái giá phải trả cho việc phản bội Thổ Phồn hắn biết rất rõ, đó chính là đầu người của hắn sẽ treo lủng lẳng ở nơi cao nhất của thành bảo, nhưng quay về với triều Đường lại có nghĩa là Đại Bột Luật sẽ hoàn toàn thoát khỏi sự nô dịch của Thổ Phồn.

Nhã Tân cũng đã nhìn ra sự lo lắng của huynh trưởng, bèn khuyên nhú: “Bây giờ cục thế của Thổ Hỏa La đã quá rõ ràng, quân Đường sẽ đại chiến với quân Thổ Phồn ở Thổ Hỏa La, quân Đường sở dĩ phải tiến công Đại Bột Luật, dụng ý cũng rất hiển nhiên, chính là phải chặt đứt đường về của quân Thổ Phồn, quân Đường là muốn tiêu diệt toàn bộ quân Thổ Phồn ở Thổ Hỏa La.”

“Nhưng mà Thổ Phồn có mười tám vạn đại quân a!”

Đây chính là chỗ lo lắng nhất của Đình Tố, Thổ Phồn có mười tám vạn quân tập kết ở Thổ Hỏa La, đây là binh lực chưa từng có từ trước đến nay, quân Đường có thể sẽ là đối thủ của quân Thổ Phồn không?

“Ta cảm thấy huynh trưởng đã lo lắng thái quá rồi, nếu như quân Đường không nắm chắc phần thắng trong tay, vậy thì năm ngoái khi Thổ Phồn vừa mới chiếm lĩnh Thổ Hỏa La, vẫn chưa đứng vững được bước chân, quân Đường đã sớm động thủ rồi, lại hà tất phải chờ đến bây giờ, huynh trưởng, năm Thiên Bảo thứ sáu, Đại Bột Luật đã đánh mất một cơ hội rồi, bây giờ lại một cơ hội nữa xuất hiện trước mặt Đại Bột Luật, huynh trưởng không thể nào đánh mất đi cơ hội này nữa.”

Sự hết lời khuyên nhủ của huynh đệ cuối cùng đã làm cho Đình Tố đã động tâm hạ quyết tâm, đúng thế, bọn họ không thể đánh mất thêm cơ hội lần này nữa, một vạn quân đội quân Đường đã vượt sông rồi, vậy thì ngày tận thế của người Thổ Phồn cũng đã đến.

“Bùng!” một quyền, hắn đập mạnh lên bàn án, dứt khoát nói: “Thôi được!

Ta nghe theo lời khuyên bảo của đệ.”

Quân Thổ Phồn ở Đại Bột Luật chia hai bộ phận trú đóng, một toán hai nghìn người trú đóng ở bờ đông sông Sư Tuyền, còn một toán ba nghìn người khác trú đóng ở bờ tây, đây là người Thổ Phồn đã hấp thu bài học của năm Thiên Bảo thứ sáu, lúc đó Thổ Phồn có hai vạn trọng quân trú đóng ở bờ đông Bà Di thủy, chỉ có bờ tây không có trú quân, mới dẫn đến quân Đường sau khi chặt đứt cầu mây, bọn họ không thể nào qua sông.

Lần này quân Thổ Phồn ở bờ đông tây đồng thời trú đóng, chính là vì phòng ngự sự đánh lén của quân Đường, chủ tướng của Đại Bột Luật ở Thổ Phồn tên Luật Sát Đức Tán, là một vạn phu trường Thổ Phồn, tuổi trạc khoảng bốn mươi, ở trong quân Thổ Phồn chỉ là một tướng lĩnh bình thường, không có tiếng tăm gì, hơn nữa Luật Sát Đức Tán cực kỳ nát rượu, một ngày mười hai canh giờ, hắn ít nhất có tám canh giờ là trôi qua trong tình trạng say be bét, cũng chính vì như vậy, hắn chỉ có thể lưu giữ Đại Bột Luật, mà không thể đi Thổ Hỏa La tham chiến.

Quân doanh của người Thổ Phồn ở chỗ năm dặm về phía đông thành Ba Lặc Đề - đô thành của Đại Bột Luật, là một tòa tiểu thành bảo địa thế hiểm trở, đã bóp chặt lấy con đường tất phải đi qua khi đông khử, Giữa trưa hôm nay, Đại Bột Luật quốc vương Đình Tố phái người đến khẩn cấp thông báo Luân Sát Đức Tán, ở ngoài năm mươi dặm phía bắc thành Ba Lặc Đề đã phát hiện một toán quân trinh sát quân Đường, khoảng hơn bốn trăm người, quân đội của Đại Bột Luật không dám qua đó, đặc biệt mời quân Thổ Phồn đi tiêu diệt đội trinh sát này.

Luận Sát Đức Tán không có bất kỳ nghi ngờ nào đối với sự báo tin của Đình Tố, hắn cũng tin tưởng quân đội của Đại Bột Luật không có gan đó

5

bọn họ đâu dám đi đối phó với quân Đường, nhưng mà bốn trăm tên quân Đường không nhiều cũng không ít, quả thật làm cho Luận Sát Đức Tán suy nghĩ qua một phen, cuối cùng, hắn đích thân suất lĩnh một nghìn năm trăm người đi đến tiêu diệt toán quân trinh sát quân Đường này.

Quán Thổ Phồn rầm rộ rình rang phóng nhanh trên cao nguyên, năng lực tác chiến của bọn họ trên cao nguyên mạnh hơn rất nhiều so với bình nguyên, không khí loãng trên cao nguyên đối với họ không có bất kỳ ảnh hưởng nào, bọn họ có thể lặn lội đường xa trong thời gian dài, sau khi rong ruồi được hai ba canh giờ, thể lực vẫn dồi dào như không.

Bầu trời đã dần dằn chuyển sang lúc hoàng hôn, lúc này, quân Thổ Phồn đã phát hiện tông tích của quân Đường, quả thật có một đội trinh sát quân Đường xuất hiện ở ngoài mười dặm, bọn họ đang trốn chạy về hướng bắc, lúc này, Luật Sát Đức Tán sốt ruột lập công đã bất chấp cả việc sắc trời đã gần tối, hắn lập tức hạ lệnh nói: “Tăng tốc đuổi theo, nhất định phải đuổi được quân Đường, toàn bộ tiêu diệt!”

Binh sĩ Thổ Phồn đã gia tăng tốc độ, năm trăm kỵ binh và một nghìn bộ binh giống như một con rồng dài màu đen, rình rang truy kích về phía bắc.

Trời đã bắt đầu tối rồi, một vầng trăng sáng mọc lên trên cao nguyên, bầu trời giống như một miếng tinh thạch màu đen tinh khỏi, từng dãy từng dãy núi tuyết dưới sự chiếu rọi của ánh trăng, đã phủ lên một màu sắc trong suốt lunh linh huyền ảo.

Lúc này, một nghìn năm trăm quân Thổ Phồn đã băng qua một tòa hiệp cốc, hiệp cốc không cao, nhưng hai bên lại dốc thẳng dựng đứng như vừa dùng đao bổ qua, ánh sáng trong hiệp cốc trở nên âm u.

Hiệp cốc dài chừng năm dặm, khi quân Thổ Phồn đi đến một nửa, Luận Sát Đức Tán bắt đầu có một thứ cảm giác bất an, quân Đường tác chiến trước giờ vẫn rất quái đản, có thể sẽ có mai phục không?

Nhưng vừa nghĩ đến quân Đường chỉ có bốn trăm người, cho dù có mai phục, sức sát thương cũng không lớn.

Hắn giơ bình rượu lên, liên tiếp nốc lấy nốc để mười mấy ngụm, men rượu ở trong cơ thê hắn nảy nở, làm cho sự gan dạ của hắn tăng lân sấp bội, trên cao nguyên là của người Thổ Phồn, quân Đường đáng là gì?

Đúng lúc này, hắn dường như nghe thấy một tiếng động ầm ầm giống như tiếng sấm sét vang to, tiếng động càng lúc càng lớn, không chỉ là hắn, tất cả mọi quân Thổ Phồn đều đã nghe thấy, hắn ngẩng đầu bốn phía, đột nhiên phát hiện mấy chục chiếc bóng không lồ đen như mực đột nhiên xuất hiện ở trước mặt bọn họ, tốc độ cực nhanh, mang theo ngọn cuồng phong, ‘vù!’ một cái xông về phía họ.

Đại quân Thổ Phồn sợ đến mức hồn phi phách tán, bọn họ đã nhìn thấy rõ, mỗi một cái đều là cự thạch nặng hơn nghìn cân, quân Thổ Phồn vẫn còn chưa kịp phản ứng, mấy chục đá lăn khổng lồ bèn xông vào trong đội ngũ, nhất thời tiếng thảm kêu vang dội, tiếng ‘răng rắc!

5

gãy vụn của xương cốt, tiếng áp bức bị đập thành thịt vụn, những tiếng đó cử nối tiếp nhau vang lên, chỉ ngay trong tích tắc đó, mấy trăm quân Thổ Phồn đã bỏ mạng ngay tại chỗ.

Ngay sau đó, lại có mấy chục khối cự thạch từ hai bên đỉnh núi lăn đập xuống, binh sĩ Thổ Phồn sợ đến chạy trốn tán loạn, Luận Sát Đức Tán cũng cả kinh đến trợn mắt há hốc mồm, hắn quay đầu ngựa bèn trốn, nhưng một khối đá lớn vẫn là đập trúng vào chân sau của con ngựa hắn cưỡi, chiến mã hí thảm một tiếng, lăn đùng xuống đất, đã ném Luận Sát Đức Tán ném ra ngoài mười mấy bước, hắn may mắn thoát qua một nạn, hai viên binh sĩ vội vàng đỡ hắn dậy, chạy trốn về miệng cốc lúc đến, gần một nghìn binh sĩ Thổ Phồn cũng theo hắn cùng nhau chạy trốn, hai trăm người còn lại thì chạy về phía một miệng cốc khác.

Chương 503: Tập kích Tuyết Thành

Sự tập kích đột ngột và địa hình cực kỳ bất lợi làm cho quân Thổ Phồn không thể nào thích ửng được, bọn họ thậm chí cả bóng dáng của kẻ địch cũng không nhìn thấy, nhưng có một điểm là tất cả mọi người đều rất rõ là, nếu tiếp tục không chạy trốn ra khỏi sơn cốc, nơi đây chính là nơi bỏ mình của bọn họ.

Luận Sát Đức Tán lại càng hận đến rỉ máu trong lòng, hắn lờ mờ có chút đoán được hắn là đã bị Đình Tố lừa gạt, hắn bây giờ chỉ có một ý niệm trong đầu, trốn khỏi đây rồi đem tên quốc vương đáng chết kia lột da làm trống.

Ngay lúc bọn họ cách miệng cốc còn chưa đầy trăm bước, chỉ nghe một tiếng mỏ vang lên, miệng cốc vạn tiễn tề phát, nỏ tiễn nhanh mạnh bắn thủng giáp da và áo giáp xích của binh sĩ Thổ Phồn, bắn thủng cả đôn bài gỗ của bọn họ, tiếng kêu thét không ngớt vang lên, nhất thời bèn đã ngả xuống hàng loạt binh sĩ Thổ Phồn, lần này Luận Sát Đức Tán không may mắn như vậy nữa, một mũi tên bắn thùng cái đầu của hắn, đã bắn chết hắn ngay tại chỗ.

Binh sĩ Thổ Phồn chuyền người bèn chạy, trong lúc trốn chạy lại có mấy trăm người bị nõ tiễn của quân Đường từ phía sau bắn ngã, cuối cùng vẫn còn năm sáu trăm người trốn khỏi tầm bắn, lại chạy trốn đi từ một lối thoát khác, mấy nghìn quân Đường không chút nóng vội, bước đi vững chãi như núi, từng bước từng bước ép sát về bên trong sơn cốc.

ở một bên khác của miệng cốc, hơn hai trăm binh sĩ Thổ Phồn cũng đồng thời gặp phải sự phục kích, một toán kỵ binh quân Đường hơn nghìn người giết ra, đao bổ mâu đâm, đầu người lăn lốc, tử thi khắp chốn, tiếng kêu rên vang khắp sơn cốc, chỉ trong thời gian chốc lát, đã đem hơn hai trăm người này toàn bộ giết hết không chừa một ai...

Một trận đồ sát không chút trì hoãn đã tiếng hành trong sơn cốc, binh sĩ Thổ Phồn bị đồ sát hết lượt này đến lượt khác, quân Đường không chấp nhận đầu hàng, tất cả mọi quân Thổ Phồn đều đồng loạt giết chết, sau một canh giờ, trong sơn cốc đã yên tĩnh lại, tràn ngập một mùi máu tanh xộc mũi, quân Đường nhanh chóng chỉnh lý chiến trường, chẳng bao lâu, một toán đội ngũ kỵ binh khoảng hơn nghìn người mặc khôi giáp quân Thổ Phồn, giơ cao cờ xí quân Thổ Phồn từ trong sơn cốc đi ra, nhanh chóng phóng đi hướng Đại Bột Luật đô thành Ba Lặc Đề thành (*thành Baltit).

Trọng điểm mà quân Đường tấn công Đại Bột Luật không phải đoạt đô thành của họ, mà chỉ là tiêu diệt năm ngàn đại quân Thổ Phồn Đại Bột Luật, đồng thời chiếm lĩnh hai cây cầu bắt ngang sông Sư Tuyền.

Vực sâu hai bên dòng sông Sư Tuyền chảy xiết đã chia Đại Bột Luật quốc ra làm hai, Đại Bột Luật tống cộng có hai thành trì, ngoài đô thành Ba Lặc Đề ra, phía đông còn có một tòa tiểu thành tên Lãng Đa, vài chục vạn dân khẩu của cả nước được phân bố dọc hai bên sông Sư Tuyền, và chi nhờ hai cây cầu này để liên hệ nhau.

Hai cây cầu này cách nhau chừng hai mươi dặm, được người bản địa gọi là cầu nam và cầu bắc, hai cây cầu này đều được quân Thổ Phồn trấn gác, trong đó cây cầu phía bắc tương đối rộng hơn, là dạng cầu cáp sắt, có thể để cho các loại xe lậu lớn đi qua, là thông đạo chủ yếu của người Đại Bột Luật, còn cầu phía nam là cầu mây, do cầu phía bắc bị người Thổ Phồn trưng làm cầu quân dụng nên người bản địa chỉ có thể đi qua cầu phía nam đề thônghành.

Đi con đường cây cầu phía nam thì nhất định phải đi qua thành bảo của người Thổ Phồn, nhưng nó lại tương thông với một tiểu lộ khác, So với cây cầu phía bắc có trọng binh gác thù thì cây cầu phía nam quân Thổ Phồn ít hơn nhiều, chỉ có một trăm người, năm mươi người ở cầu đông, năm mươi người ở cầu tây, chủ yếu là để thu phí cầu đường.

Vào lúc canh ba, phía cầu nam bỗng trở nên náo nhiệt, dù cho ba ngàn quân đội đi qua phía cầu nam có phần kỳ quái, nhưng Diên Tất dẫu sao cũng là chủ một nước, ngoài chủ tướng Luân Sát Đức Tán trên hắn ra, tất cả nhưng binh sĩ Thổ Phồn khác vẫn không dám làm khó hắn, ba ngàn quân Bột Luật đã hiên ngang đi qua cầu nam như thế để tiếp tục đi về phía phúc địa bờ đông.

Trong đêm đen, dù cho không nhìn rõ đội hình thế trận quân Bột Luật, nhưng vẫn có mấy tên binh sĩ Thổ Phồn phát hiện ra điểm kỳ quái của đội quân này.

Quân Bột Luật thường phối đoản kiếm, đó là loại vũ khí do quân Thổ Phồn đảo thải cho họ dùng, nhưng đội quân Bột Luật này lại mang theo đao dài, khá giống với hoành đao của quân Đường, và hơn nữa ai ai trong họ cũng đều được quấn bào kín mít.

Tuy tiết trời băng giá nhưng vẫn cho người ta cảm giác là họ đã giấu giếm gì đó dưới áo bào.

Và con chiến mã của họ cũng có vẻ quá hùng tuấn.

Dù cho nghi điểm đầy, nhưng vẫn không đủ để gây chủ ý cho bọn binh sĩ Thổ Phồn này, Cũng khó trách, quân Đường trước giờ chưa đặt chân lên Đại Bột Luật bao giờ, đừng nói quân Đường, bất kỳ quân đội người Hán nào cũng chưa từng, nên bọn chúng căn bản không ngờ được quân Đường lại đến đây.

Ngay sau khi Diên Tất dẫn ba ngàn quân Bột Luật qua khỏi bờ đông không lâu, lại một đội quân chừng ngàn người của Thổ Phồn đi đến bờ tây cầu nam, Tối nay đúng là lắm chuyện lạ, bách phu trường trú thủ tại bờ tây cầu nam lập tức đi lên nghênh đón, hỏi: “Vì sao lại không đi cầu bắc?”

Trong đêm có người dùng tiếng Thổ Phồn trả lời: “Cầu bắc bị đứt cáp sắt, đang sửa chữa khẩn cấp, không cách nào thông qua, bọn ta đành phải đi cầu nam.”

Câu trả lời không chút sơ hở, bách phu trường cũng ngỡ do đại quân mới qua cầu vừa rồi khiến cầu bị hư hại, hắn bèn quay đầu quắt tay nói: “Cho qua!”

Mười mấy binh sĩ Thổ Phồn canh gác bên cầu lập tức tránh ra, đại quân lại cùng tiến về phía cầu mây, cùng lúc với binh sĩ càng lúc càng đến gần một tướng lĩnh tay cầm đại đao đi qua tên trăm phu trường kia, ngay tại lúc này, tên trăm phu trường này bỗng phát hiện đội quân này không đúng, không phải người Thổ Phồn.

Hắn giật mình đương vừa định hô to thì bị tên đại tướng cưỡi ngựa một nhát chém đứt đầu, đại quân cùng ùa lên vây kín năm mươi binh sĩ gác cầu kia.

Trong tiếng thét thảm thất thanh kia, năm mươi binh sĩ Thổ Phồn toàn bộ bị giết chết.

Lúc này, phía bờ bên kia cũng thấp thoáng nghe tiếng kêu réo thất thanh.

Một trăm binh sĩ Thổ Phồn tại hai bên bờ đều đã bị giải quyết trong thoáng chốc.

Lúc này, phong hỏa đài hai bên bờ cầu nam đều được đốt lên, đấy là tín hiệu cầu cứu, trông đặc biệt chói mắt giữa không trung đêm tối.

Binh pháp có câu: “Biết người biết ta, trăm đánh trăm thắng.”

Câu nói này dùng trong hai quân Đường Phồn thật không giả tí nào, từ số lượng binh lực, bố trận của quân Thổ Phồn cho đến ưu nhược điểm của địa thế bọn chúng chiếm lĩnh, tình hình viện quân của quân Thổ Phồn, tất cả tình hình của chúng quân Đường đều nắm trong lòng bàn tay.

Ngược lại, quân Thổ Phồn lại chẳng mảy may hiểu về tình hình quân Đường, quan điểm “Hán quân chưa từng đặt chân lên Đại Bột Luật” đã ãn sâu vào đầu bọn chúng, không ai tin rằng quân Đường ở ngay bên cạnh mình, tình báo đã nghiêm trọng không đúng thực tế khiến tình trạng lúc này cũng phần nào như người bình thường đối đầu với kẻ mù, điếc.

Cân cán thắng lợi đã dần nghiêng về phía quân Đường, nếu ví tình báo là thiên thời, vậy thái độ của Đại Bột Luật quốc chính là nhân hòa, nếu không có sự trợ giúp của Đại Bột Luật với quân Đường thì có lẽ mấu chốt của trận chiến này chính là đánh đố người Đại Bột Luật, đề giảm thiểu địa lợi của Thổ Phồn.

Quân Đường đã chiếm lĩnh cầu nam, và cho đốt phong hỏa cầu cứu.

Lần này đến cứu viện cầu nam là một ngàn quân Thổ Phồn phía bờ đông, cự ly của chúng cách cầu nam chỉ có hai mươi dặm, quốc vương Đại Bột Luật Đình Tố đích thân chạy đến đại doanh quân Thổ bờ đông để cầu viện, vài trăm người Đại Bột Luật tại ba thôn trang do bất mãn thuế má trầm trọng đã tạo phản, bọn họ tập kích quân Thổ Phồn tại cầu nam, Đình Tố khẩn cầu đại quân Thổ Phồn đến chi viện.

Quân Đường đã lợi dụng hết mực tham vọng của nhân tính trong chiến tranh hết lần này đến lần khác, quân Thổ Phồn phía bờ đông chẳng bao giờ hoài nghi quốc vương Đình Tố đã trở thành gián điệp, cũng chẳng biết vạn phu trưởng của chúng đã dẫn binh đuổi theo tuần tra quân Đường.

Trong mắt chúng trấn ấp khởi nghĩa người Đại Bột Luật mới là việc khiến người ta khoái trí, sau khi giết sạch đàn ông trong thôn thì những người phụ nữ còn sót lại đương nhiên sẽ thành chiến lợi phẩm của chúng thôi, cuộc sống đời lính khô khan rất cần những trò chơi máu me này.

Dục vọng với phụ nữ cũng làm lu mờ đi tia lý trí cuối cùng trong đầu người Thổ Phồn, một ngàn quân Thổ Phồn vội vã phóng về phía cầu nam, không đến một canh giờ đã đến cầu nam, Thôn trang tạo phản ở bờ tây, năm mươi tên binh sĩ Thổ Phồn trú quân tại đây đã không còn thấy, xung quanh chỉ có sương đêm miên man cả hạp cốc, làm mở cảnh vật phụ cận, không thấy gì ngoài nghe tạp âm ồn ào bờ bên kia, xen lẫn tiếng thét thất thanh của phụ nữ trẻ tuổi, loáng thoáng nghe tiếng phụ nữa thét toáng lên: “Cầu xin các ngươi, thả ta ra!”

Phảng phất như đang van này ai đó, tiếng kêu van ai oán thoảng theo gió bay.

“Là binh sĩ của ta!”

Đình Tố lớn tiếng hô: “Nhất định là binh sĩ của ta đã bao vây họ lại, ta hứa với các ngươi, chỉ cần giết được những tên tạo phản thì tất cả phụ nữ đều có thể tặng cho các ngươi làm nô lệ, thậm chí cả phi tử của ta.”

Lời cảm dỗ như rắn độc của quốc vương Đại Bột Luật đã làm các chiến sĩ Thổ Phồn trẻ tuổi cường tráng này động lòng, Những binh sĩ trẻ này bắt đầu nhiệt huyết sôi sục, bọn chúng bất chấp tất cả cùng xông lên cầu mây phóng về phía bờ bên kia.

Lúc này, Đình Tố đã hứa hẹn ngọt ngào đã lẳng lặng biến mất.

Cầu mây dài khoảng hai trăm mấy dặm, quân sĩ Thổ Phồn đi trước tiên phong cách bờ tây không đến năm mươi bước, quân Thổ Phồn đã có bảy trăm mấy người xông lên cầu mây, Cả đoạn cầu bắt đầu rung lên, Đấy cũng là bình thường, binh sĩ Thổ Phồn cũng đã tập quen sự rung chuyển này, nhưng rất nhanh sau đó, sự rung động trên câu dần vượt quá mức bình thường, các binh sĩ Thổ Phồn tiền phong bắt đầu hô hoán, tiếng thét tuyệt vọng và khiếp đảm.

Bọn họ đã nhìn thấy vài chục người cùng dùng hết sức chặt cầu mây, chỉ nghe sau một tiếng đứt lớn, cầu mây đã bị chém đứt một bên, cả cây cầu bỗng chốc bị lật, Sau tiếng kêu la thảm thiết, vài trăm quân Thổ Phồn trên cầu bị hất bay xuống vực thẳm, Còn một trăm người cố bám lấy thành cầu, sợ hãi hét toáng lên.

Lúc này trên bờ đông còn ba trăm binh sĩ Thổ Phồn vẫn chưa lên cầu cũng gặp phải tập kích.

Trong màn đêm đen, tiền phóng như mưa bay, mưa tiễn vù vù phóng đến phong tòa tất cả đường thoát sinh của quân Thổ Phồn, không ít quân Thổ Phồn vừa chạy được mấy bước đã kêu rú lên ngã gục.

Chỉ trong một khắc giờ, toàn bộ quân Thổ Phồn trên bờ đã bị bắn chết, những tên binh sĩ Thổ Phồn còn treo lơ lửng trên thành cầu sau một làn mưa tiễn cũng đều rơi xuống dòng nước cuồn cuồn giữa hạp cốc.

Từ đầu đến cuối một ngàn quân Thổ Phồn mãi đến khi bị tiêu diệt sạch cũng còn không biết được mình đã chết thảm dưới tay quân Đường.

Không bao lâu sau, đại doanh quân Thổ Phồn phía bờ đông bắc đầu lửa cháy nghi ngút, tiếng chém giết vang động.

Tại thành bảo phía bờ tây hạp cốc, đây là thành bảo phòng ngự kiên cố cuối cùng của quân Thổ Phồn tại Đại Bột Luật, tòa thành bảo này nằm trên một bệ đá cao mười mấy trượng, chu vi thành bảo vài trăm trượng, cao ba trượng, được xây dựng bởi những đá tảng khổng lồ rắn chắc, Đây là một tòa thành bảo được quân Thổ Phồn xây dựng vào năm Thiên Bảo thứ sáu, thành bảo tuy không lớn, cùng lắm chỉ chứa được hơn năm trăm binh sĩ, trong đấy chất đầy lương thực, đủ cho người Thổ Phồn cầm cự một năm.

Suốt cả đêm binh sĩ Thổ Phồn trong thành bảo đều nơm nớp lo sợ trải qua một đêm thao thức.

Bọn chúng nhìn thấy ánh lửa phía đông hạp cốc, nghe tiếng giết chóc thảm khóc từ quân doanh không xa, không biết đã có bao nhiêu quân Đường ập đến, mãi đến khi trời sáng, tiếng chém giết mới tạm lắng lại, ánh lửa phía bờ đông cũng dần biến mất.

Trời dần dần sáng, đằng sau ngọn núi tuyết cao chót vót ánh hào quang sáng chói dần dần hé lộ, trên đỉnh núi tuyết không ngừng hiện ra ánh nắng diễm lệ, một buối sáng tuyệt đẹp của cao nguyên lại bắt đầu.

Nhưng quân Thổ Phồn trên thành bảo lại không có tâm trạng gì để thường thức vẻ đẹp này, trong lòng chúng như rơi xuống vực thẳm, xung quanh thành bảo đã bị quân Đường bao vây kín mít, số lượng chắc lên đến con số vạn, Binh sĩ Thổ Phồn lúc này mới tinh ra, bọn chúng hoảng hốt thối tù và, vài trăm tên quân Thổ Phồn lũ lượt phóng lên thành đầu cúi nhìn quân Đường trải đầy phía dưới.

Điều may mắn duy nhất mà chúng thấy đó là minh có được thành trì kiên cố, có đủ lương thực và lượng nước cho một năm, thành bảo này của chúng thậm chí còn không có cửa lớn, muốn ra vào đều phải đi thang, kiên cố cũng cũng khôngthua gì Thạch Bảo thành năm xưa, Thạch Bảo thành cũng chỉ có không đến ngàn binh sĩ đã chặn được vạn người quân Đường tấn công đấy thôi?

Nhưng chẳng bao lâu sau đã có binh sĩ ngạc nhiên phát hiện, không biết từ lúc nào phía chán tường thành bảo được đặt vào vài viên đá to màu đen, chúng nhét vào chân tường phía dưới, Đấy chắc là do quân Đường tối qua đã lặng lẽ hành động, bọn họ chẳng có tiến công quy mô lớn, hành động trong đêm tối sẽ khó mà bị phát hiện, Các binh sĩ Thổ Phồn bắt đầu xôn xao bàn tán, họ đều không biết những viên đá màu đen này là gì, có người khiêng đá đến vứt vào nó, nhưng căn bản ném không trúng.

Lúc này, chủ tướng An Bảo Chân của quân Đường từ từ cưỡi ngựa đi lên, hắn có phần đắc ý nhìn sáu viên đá tảng đen được khảm vào chân tường này, đó chính là phá thành lôi do hỏa khí doanh An Tây đặc biệt bào chế, Kỳ thực chúng cũng chỉ là anh em sinh đôi của chấn thiên lôi, Tuy họ chưa thấy được uy lực của phá thành lôi, nhưng cũng từng chính mắt thấy uy lực chấn thiên lôi, Cái thuốc nổ hủy diệt, long trời lở đất kia đến giờ hắn vẫn ấn tượng khó phai.

Dù cho tối qua hắn đã có thể trực tiếp cho nổ sập thành bảo này, nhưng hắn đã không làm thế, hắn muốn người Đại Bột Luật tận mắt nhìn thấy, để họ vĩnh viền khắc ghi ngày hôm nay.

Hắn quay đầu lại nhìn nhìn quốc vương Đình Tố của Đại Bột Luật cùng quân đội của hắn, xong bèn gât gật đầu nói với quan quân chấp hành bên cạnh, Ngay lập tức, quan quân siơ cờ chỉ huy, hai binh sĩ cùng xông lên, tay cầm đuốc lửa đốt chảy dầu hòa dưới đất, “Đừng!” một tiếng, dầu hỏa nhanh chóng hình thành một đường dây lửa cháy thẳng về phía thành bảo cách đó ba trăm bước.

Dây lửa này càng lúc càng gần thành bảo, tất cả quân Đường đều nín chặt hơi thở, năm ngàn cặp mắt cùng chằm chằm nhìn đường lửa càng lúc càng lan ra, chỉ có ba ngàn binh sĩ Đại Bột Luật là hiếu kỳ giương đầu giương cô ngóng nghía.

Tiếng ho sặc sụa, tiếng bàn tán xôn xao vang vảng, Binh sĩ Thổ Phồn trên thành đầu lại là một cảm giác khác, bọn cùng đỡ đẫn nhìn đường lửa càng lúc càng đến gần, trong lòng lại tràn trề nỗi sợ khó hiểu, nhưng cũng không ai nghĩ ra phải lấy nước dập tắt nó, trên thực tế họ có muốn cũng đã muộn, bây giờ trong thành chỉ có đá chứ không có nước, phải đốt đá tan ra rọi mới có nước để dập lửa, nhưng đường lửa này đi quá nhanh, nó chẳng bao giờ chịu đế chờ chúng.

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đường lửa đã cháy đến dưới chân thành, “Chịt!” một tiếng vang lên, dây mồi lửa được cột lại thành chùm kia cùng bị đốt cháy, lúc này năm ngàn quân sĩ Đại Đường gần như cùng chỉ có một động tác: dùng khuỹu tay bịt kít hai bên lỗ tai nằm sát xuống đất hai, hai tay ôm đầu.

Cho dù chưa nhìn thấy thật sự thì họ cũng đã từng nghe nói qua uy lực của chấn thiên lôi.

Binh sĩ Đại Bột Luật cùng thừ người ra một lúc rồi cùng phá lên cười ha hả, bọn chúng chỉ vào động tác nực cười của quân Đường mà cười ngã nghiêng, Nhưng ngay lúc này, dưới thành bảo hùng vĩ kia bỗng vang ầm tiếng nổ chấn động cả đất trời, tiêng nổ ầm vang điếc tai, cả đất trời đều đang rung chuyển, rất nhiều binh sĩ Đại Bột Luật đứng không vững mà ngã nhào xuống đất, Tiếp liền sau đó là khói đen ngất trời, trong khói đen nghịt kia là vô số đá tả và bụi bặm bay khắp.

Như tràng pháo nổ liên tục, rất nhiều binh sĩ Đại Bột Luật bị đập cho tơi tả sứt đầu mẻ trán, chiến mã thì kinh hoảng bỏ chạy tứ tán.

Nhưng những điều này đều không quan trọng, binh sĩ Đại Bột Luật sợ xanh mặt cắt không ra giọt máu, lũ lượt quỳ phịch xuống đất khấu đầu liền liền.

Trong mắt họ xem ra đây là tiếng gầm giận dữ của sơn thần, là lôi thần đang phát uy, cả quốc vương Đình Tố cũng quỳ xuống, mặt tái xanh không ngừng khấu đầu.

Uy lực công thành lôi mang lại đã ngoài sức tưởng tượng của người Đại Bột Luật, họ chỉ có thể xem nó như là uy lực thần linh, mãi cho rất nhiều năm sau toàn thành bảo Thổ Phồn bị bỏ hoang này vẫn còn, nó trở thành miếu thần túi ngưỡng của người Bột Luật.

Rất lâu sau đó, hàng ngàn quân Đường mới từ từ đứng dậy, phủi bụi bám trên minh, nhìn về phía thành bảo của người Thổ Phồn, chỉ thấy thành bảo đã suy sụp một nửa, chân tường còn bị sập mất một lỗ to, chân tường không còn đỡ nổi trọng lượng của thành bảo, nghiêng ngã trông tựa ván bài domino, chỉ một chốc đã đã đổ sụp xuống, Mấy trăm binh sĩ Thổ Phồn đã hơn một nữa bị vùi mình trong đống gạch đá đồ nát khổng lồ này.

“Kẻ thiện chiến, vô hách hách chi công!” (*một câu trong Binh pháp Tôn Tử, tức là danh tướng thật sự không bao giờ đánh trận không nắm chắc phần thắng, không bao giờ phản kích khi ở thế cùng đường tuyệt lộ, vì trước đó bọn họ sẽ không bao giờ để sự việc như thế này xảy ra) An Bảo Chân thở một hơi thật dài.

Phía bắc Thiên Trúc là nước Bê Ba La (*cũng chính là vương quốc Nepal ngày nay), Vào tháng hai năm Trinh Trị thứ hai, một đội quân Đường xe lâu trang bị hạng nặng xuyên qua núi rừng hiểm trở của Nepal đoàn quân này có những tám ngàn người, do đô đốc Sindh Phong Thường Thanh dẫn đầu, Bọn họ từ Sindh bắt đầu đông hành, Các tiểu quốc Thiên Trúc nơi đại quân đi qua không ai là không từ cúi đầu dâng lương thực, nhưng lần tiến quân này của Phong Thường Thanh không phải vì muốn chinh phục Thiên Trúc, mà chỉ để chấp hành một khâu trong chiến dịch Thổ Hỏa La của Lý Khánh An, bắc tiến Lhasa.

Con đường họ lựa chọn hành quân chính là cố đạo Nê Bà La mà năm xưa Vương Huyền Gách xuất sứ, Cũng chính là con đường liên hệ chính giữa người Thổ Phồn và Nê Bà La, từ miệng Mang Vực sơn vượt qua núi Himalaya của ngày hôm nay, hay từ một miệng núi quan trọng khác, cũng chính là miệng núi Nyalam ngày nay để vượt qua Himalaya đi vào cành nội Thổ Phồn.

Nhưng Phong Thường Thanh cũng biết được sự gian khó của lần hành quân này, đồng thời đây cũng là một lần mạo hiểm lớn, nếu quân Thổ Phồn không có dốc hết ra thì xem như tám ngàn quân viễn chính này sẽ phải ngủ lại ngàn thu nơi tha hương, nhưng để thắng được trận chiến triệt để đánh bại quân Thổ Phồn này Phong Thường Thanh đã đặt cược hết tất cả tiền đồ và vận mệnh của mình vào.

Ngoài mười dặm xa, vương thành Nê Ba La đang tắm mình trong ánh nắng hoàng kim lấp lánh đã dần hiện ra ở xa xa, Phong Thường Thanh khoát tay ra lệnh: “Đại quân dừng tiến quân!”

Hắn lệnh cho một binh sĩ tinh thông tiếng Thổ Phồn nói: “Ngươi đi nói với quốc vương Nê Ba La, thiên binh Đại Đường đã đến, nếu không đầu hàng thiên binh, quân Đường sẽ san bằng Nê Ba La.”

Chương 504: Sự kiện ngoài ý muốn

Hạ tuần tháng hai năm Trinh Trị thứ hai, tin tức Đại Bột Luật được quân Đường chiếm lĩnh đã truyền đến Toái Hiệp thành, lúc này An Tây tiết độ sứ Lý Khánh An đã trở về đến Toái Hiệp, nhận được tin tức này, Lý Khánh An lập tức hạ lệnh quân An Tây và chính sự đường An Tây khởi động kế hoạch Thổ Hỏa La.

Ý đồ chiến lược của người Thổ Phồn cũng vô cùng rõ rệt, bọn họ đang tìm kiếm vùng quốc thổ thứ hai sau cao nguyên, một vùng đất có lợi hơn cho Thổ Phồn phát triên và lớn mạnh.

Sau trận chiến giằng co liên hồi tranh đoạt Lũng Hữu với triều Đường, người Thổ Phồn cuối cùng đã ý thức được không thể nào có được Lũng Hữu, nhất là năm Thiên Bảo thứ sáu sự thất bại trong chiến dịch Thạch Bảo thành, làm cho bọn họ cuối cùng đã từ bỏ sự tranh đoạt vùng đất Hà Lũng, bắt đầu đem trọng tâm dời đến An Tây.

Thổ Hỏa La không nghi ngờ gì chính là một vùng đất lý tưởng nhất, nam có thể khống chế Sindh, Thiên Trúc, đông thì đối diện với Đại Thực, hướng bắc là một vùng đất chăn dân cư thưa thớt, đất đai màu mở rộng lớn, điều quan trọng hơn, Thổ Hỏa La tiếp giáp với cao nguyên Thổ Phồn, có thể liên kết thành một khối với cao nguyên Thổ Phồn.

Cũng vì như vậy, người Thổ Phồn cực kỳ coi trọng sự chiếm lĩnh đối với Thổ Hỏa La, bọn họ không ngừng trưng binh, lúc này đã tăng binh đến mười tám vạn, ngay cả Thổ Phồn tán phổ Thích Tùng Đức Tán cũng đích thân đến Thổ Hỏa La thị sát, đủ thấy quyết tâm của người Thổ Phồn, muốn vĩnh viễn chiếm cứ Thổ Hỏa La.

Chính bởi vì người Thổ Phồn dốc hết toàn lực vào Thổ Hỏa La, cũng làm cho An Tây đối diện với nguy cơ và thứ thách chưa từng có từ trước đến nay, chiến dịch Thổ Hỏa La sấp sửa bùng nổ, sẽ là một trận chiến dịch liên quan đến sinh tử tồn vong của An Tây, nếu như quân Đường ở trong trận chiến dịch này thất bại, vậy thì người Thổ Phồn sẽ đại cử tiến công sang bắc, thế lực của triều Đường sẽ bị hoàn toàn đuổi khỏi An Tây, Lý Khánh An không thể thua nổi trận chiến dịch này, để đánh thắng trận chiến dịch này, hắn không tiếc tạm thời từ bỏ sự tranh giành quyền lực của Trường An, đích thân đến An Tây chỉ huy trận chiến dịch toàn diện này.

Người Thổ Phồn cũng đồng thời không thể thua nổi trận chiến dịch này, bọn họ cũng ý thức được quân Đường sẽ phát động thế công vào mùa xuân, tán phổ trẻ tuổi cũng không tiếc đích thân đi tới Thổ Hỏa La, chỉ huy trận chiến dịch liên quan đến tiền đồ số phận này.

Cả An Tây đều được huy động hết, quân đội khắp mọi nơi từ Thạch Quốc, Ninh Viễn Quốc, Cự Chiến Đề, từ bản địa Toái Hiệp, từ Sơ Lặc, Quy Tư đi đến Giải Tô Quốc, có số đông mười lăm vạn, An Tây chính sự đường cũng từ các nơi tổ chức ba mươi vạn dán phu Hán Hồ, vận chuyển một lượng lớn các vận tư quân sự như lương thực, cô khô v.v...

Hà cốc Toái Hiệp, đội lương rầm rộ di chuyển trên quan đạo, tiếng người râm ran, xe ngựa chở đầy lương thực cỏ khô một chiếc nối đuôi một chiếc, kéo dài đến ngoài xa mười dặm, những người đánh xe ngựa đa số là di dân từ nội địa đến, vì việc bị chiến cho chiến dịch Thổ Hỏa La lần này, An Tây chính sự đường đã gia tăng trưng thu thuế chiến tranh đặc biệt, cũng chính là đem mức thuế hai mươi thu một của ngày thường, lâm thời sửa đổi lại thành mười lăm thu một.

Thân là một dân chúng bình thường, giao nộp xong thuế phú của quan phương, cũng đã hoàn thành xong nghĩa vụ vốn có, nhưng thân là một thành viên của An Tây, để bảo vệ lợi ích thiết thân của mình, ba mươi vạn hộ quân hộ và di dân An Tây đã bùng nổ ra một sự nhiệt tình chưa từng có, gần như mỗi nhà mỗi hộ đều đem tiền lương của mình dư ra toàn bộ đều quyến tặng hết ra ngoài.

Mỗi một huyện đô đều tổ chức nên một toán chiến đội, do huyện lệnh và huyện úy suất lĩnh, đi đến quân khố ở gần minh nhất, quân khố gần nhất của khu vực Toái Hiệp dĩ nhiên chính là Toái Hiệp thành rồi, An Tây ở nơi này có mấy trăm tòa kho lương lớn, đã tồn trừ trên trăm vạn thạch lương thực và các loại vật tư.

Toán lương đội này dài khoảng mười dặm, bèn đến từ lương đội của năm huyện hà cốc Toái Hiệp, lúc này, lương đội đã tiến vào trong địa phận huyện Sở Hà, chi chiến đội của huyện Sở Hà cũng đã gia nhập vào đó.

Trong đội ngũ lập tức náo nhiệt hẳn lên, trong số bọn họ có rất nhiều người đều vốn dĩ là hương thân, sau khi đến An Tây bị phân tán đến các huyện, thường ngày cũng có tới lui, lúc này ở trong đội ngũ gặp nhau, đặc biệt thân thiết.

Trà nông Ngụy Quý Nguyên của huyện Sở Hà cũng đã đánh một chiếc xe ngựa đi vào trong đội ngũ, năm xưa lúc Lý Khánh An thị sát huyện Sở Hà, đặc biệt thăm viếng qua nhà hắn, lần này An Tây bị chiến, cả nhà bọn hắn chuẩn bị gần cả nửa tháng trời, cũng toàn tâm toàn thân đầu tư vào trong việc bị chiến.

“Quý thúc!”

Có người đang cao giọng gọi hắn, Ngụy Quý Nguyên vừa quay đầu, thấy là cháu trai xa Ngụy Quần của hắn, cháu trai Ngụy Quần năm nay trạc khoảng ba mươi, sinh sống ở phía tây bắc thuộc huyện Sở Hà, trong nhà có một trăm năm mươi mẫu đất, lần này cũng tham gia và chi chiến đội này.

“Hiền điệt, cháu cũng đến rồi à!”

Cho dù lúc năm mới người Ngụy gia vừa mới tụ hợp xong, thời gian chẳng qua mới có một tháng, nhưng lúc này ở trong đội ngũ gặp nhau, hai người cảm thấy rất thân thiết.

“Chào Quý thúc!”

Những hương nông trẻ tuổi khác bên cạnh cùng đi với Ngụy Quần, cũng chào hỏi hắn, Ngụy Quý Nguyên thấy bọn hắn đánh xe chờ đầy lương thực, bèn cười nói: “Sao nào, đem cả vốn liếng ki cóp cho việc cưới vợ cũng bỏ cả ra rồi sao?”

Mấy người trẻ tuổi cũng đều ngượng ngòma mà gãi gãi đầu mỉm cười, một trong số đó ngóc đầu nhìn vào xe ngựa của hắn, không ngờ lại là bánh trà đầy cả một xe ngựa, đây ít nhất trị giá hơn nghìn quan, hắn chặc lưỡi một cái, cười nói: “Quý thúc, thúc không ngờ đem hết cả vốn liếng mua quan tài cũng bỏ hết ra rồi a!”

“Ngươi ăn nói sao vậy?”

Ngụy Quý Nguyên dùng roi ngựa gõ lên đầu hắn một cái, cười mắng nói: “Có tiền ra tiền, có sức ra sức, mười ngày trước ta đã đưa đi năm mươi thạch sạo rồi, lần này đã là chuyến thứ hai rồi, ta không giống như những người trẻ tuổi các ngươi tham sống sợ chết, ta nếu trẻ hơn hai mươi tuổi, cũng đi tòng quân, nhưng mà hai đứa con trai của ta cũng đều tòng quân rồi, ta cũng có thể giao phó rồi, lũ khốn khiếp tụi bay, tại sao lại không đi tòng quân?”

“Quý thúc, chúng cháu là dân đoàn, cũng phải lên tiền tuyến bất cứ lúc nào, không có tham sống sợ chết.”

Lúc này, người cháu Ngụy Quần hiếu kỳ hỏi: “Quý thúc, đại lang cũng đã tòng quân rồi sao?”

“Đi rồi, mười sáu tháng giêng ghi danh ở thành Toái Hiệp.”

Ngụy Quỷ Nguyên có chút đắc ý, cử như lo người ta không biết hai đứa con trai của hắn tòng quân rồi vậy, bèn cao giọng nói: “Ta hôm qua còn đặc biệt viết thư cho đại lang và nhị lang, nói với bọn nó, nếu bọn nó tham sống sợ chết, đánh trận không chịu liều mạng, người Thổ Phồn một khi chiếm lĩnh An Tây, phụ mẫu thê nhi của bọn họ đều sẽ đi vào kiếp làm nô lệ của người Thổ Phồn, mãi mãi không có ngày trở mình, bảo bản thân bọn nó hãy tự mà lo liệu lấy.”

Những lời hắn nói ra, đã khơi dậy lên một tràng pháo tay của mọi người, Sở Hà huyện tân nhiệm huyện lệnh Tô Dực cũng kích động nói với mọi người: “Vị Ngụy lão bá này thật ra có ba đứa con trai, đứa con thứ hai đã trận vong lúc tác chiến ở Hòa Tầm Quốc, hai tháng trước Ngụy lão bá lại đích thân đem con trai lớn của mình đưa lên tiền tuyến, Triệu vương đại tướng quân còn đặc biệt viết một bức chữ tặng lão báo, ‘rường cột của An Tây’ có nhiều rường cột như chúng ta đội lấy An Tây, đại chiến Thổ Hỏa La lần này, quân Đường chúng ta tất thắng!”

Lời nói của Tô huyện lệnh đã khơi dậy sự cộng hưởng tán đồng của mọi người, không biết ai đã hô to một tiếng, “Quân Đường tất thắng, An Tây tất thắng!”

Nhiệt huyết sôi trào, rất nhiều người đều đi theo hô lớn đứng lên, “Chúng ta tất thắng, quân Đường tất thắng!”

Lòng tin tất thắng đã bùng cháy trong lồng ngựa của mỗi người, bọn họ tinh thần bừng bừng phấn chấn sấp mấy trăm lần, tăng nhanh thêm tốc độ, rầm rộ đi về hướng Toái Hiệp thành.

Ngoài thành Toái Hiệp, năm vạn quân Đường đã tập kết xong, bọn họ sẽ là đợt quân Đường thứ ba đi đến Giải Tô Quốc, lần này quân Đường gần như là dốc ra hết toàn lực rồi, ngoại trừ ở Hà Trung giữ lại bốn vạn quân, ở Toái Hiệp giữ lại năm vạn tân binh, cùng với ở Bắc Đình giữ hai vạn quân, quân đội trú đóng còn lại ở An Tây toàn bộ kéo đến Thổ Hỏa La.

Nhưng cho dù là như vậy, quân Đường vẫn là chi tập kết được mười lăm vạn đại quân, so với mười tám vạn quân Thổ Phồn của Thổ Hỏa La vẫn còn khoảng cách ba vạn quân đội, cho dù chênh lệch không lớn nữa, nhưng Lý Khánh An đã qua lại nhiều năm với quân Thổ Phồn cũng hiểu rõ, Thổ Phồn tán phổ đích thân đến đốc chiến, đối với sĩ khí của quân Thổ Phồn sẽ đem lại sự phấn chấn cực lớn.

Đối với điều này, Lý Khánh An không dám có chút lơ là nào, hắn lại mệnh cho mười quốc vương tùy quân của Thổ Hỏa La, lợi dụng uy vọng của bọn họ đi tranh thủ sự ủng hộ dân tâm của Thổ Hỏa La.

Lý Khánh An thân mặc kim khỏi thiết giáp, lưng đeo chiến đao, thán choàng một chiếc áo choàng màu đen, cưỡi trên lưng một con chiến mã Ả Rập màu trắng, ở phía sau lưng hắn ven sông hộ thành, năm vạn tướng sĩ khôi giáp sáng loáng, tinh thần gấp trăm lần, mỗi người đều cưỡi trên lưng chiến mã, trông rất oai phong lẫm liệt, ngoại trừ năm vạn kỵ binh ra, còn có đội hậu cần quân nhu do hai vạn con lạc đà hợp lại, bọn họ thồ chở vật tư nặng nề

5

có thể xuất phát bất cứ lúc nào.

Ngoài Toái Hiệp thành ngoại trừ năm vạn quân Đường và đội hậu cần quân nhu, mấy chục vạn dân chúng toàn thành cũng toàn bộ ra thành tiễn quân Đường nam chinh, lúc này, một đám quan văn của chính sự đường An Tây tiến lên phía trước, Vương Xương Linh chắp tay với Lý Khánh An nói: “Xin đại tướng quân yên tâm, chính sự đường sẽ bào đảm cho sự cung ứng hậu cần của đại quân, ổn định cục thế hậu phương Toái Hiệp.”

Lý Khánh An gật gật đầu, nói với mọi người: “Tầm quan trọng của chiến dịch Thổ Hỏa La lần này, ta không nói mọi người có lẽ cũng hiểu rõ, chiến dịch lần này, ít thì hai tháng, dài thì nửa năm, ta hi vọng mọi người chân thành đoàn kết, An Tây trên dưới một lòng, không chỉ phải đánh thắng trận chiến dịch này, hơn nữa còn phải đánh cho Thổ Phồn tàn phế, bào đám cho sự yên bình trăm năm của An Tây.”

Hắn lại nói với Đoàn Tú Thạch: “Toái Hiệp còn có năm vạn tân quân, ta hi vọng ngươi tăng cường sự phònangự của phía bắc, tuyệt đối không thể có chút lơ là nào, còn có sự huấn luyện của dân đoàn, không được chểnh mảng!”

Đoàn Tú Thạch khom người nói: “Ty chức hiểu rõ, xin Đại tướng quân yên tâm.”

Lý Khánh An nhất nhất giao phó xong xuôi, ánh mắt của hắn nhìn về hướng xa, xa xa, hắn đã nhìn thấy Vũ Y và Như Thi đứng trong đội ngũ gia quyến đưa tiễn, trong mắt Vũ Y có sự quyến luyến vô hạn, vẫy tay cáo biệt với hắn, Như Thi trên tay ôm lấy con gái, lúc này, Như Thi hình như cũng cảm giác được ánh mắt của Lý Khánh An, nàng giơ tay nhỏ của con gái lên, vẫy tay chào tạm biệt hắn.

Nhìn vào thê tử xinh đẹp, nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của con gái, Lý Khánh An không khỏi cảm xúc phập phồng, hắn bỗng nhiên ôm quyền nói với mọi người: “Chư quân, trân trọng!”

“Chúc Đại tướng quân đắc thắng trở về!”

Lý Khánh An quay đầu xe ngựa, hướng đại quân vung tay lên nói: “Xuất phát!”

Từng đội từng đội quân Đường bắt đầu xuất phát, các gia quyến đồng loạt ùa lên, dìu lấy người già, kéo theo con trẻ, từ biệt với trượng phu của mình, với con trai của mình.

“Cha của đứa nhỏ, đi đường cẩn thận!

“Đại lang, phải nhớ kỹ, bảo vệ quốc gia a!”

Trong từng tiếng từng tiếng trân trọng, trong từng tiếng từng tiếng cáo biệt, các sĩ binh quân Đường mắt đẫm lệ nóng, sải bước lớn vững chắc, tiến quân về hướng Thổ Hỏa La xa xôi.

Bạo loạn của Thổ Hỏa La A Hoãn thành đã bình ổn rồi, trong trận trấn áp máu tanh này, hơn một vạn nhân công bị giết, thủ cấp của bọn họ treo đầy ở khắp các phố lớn ngỏ nhỏ của A Hoãn thành, trong một trận gió tanh mưa máu, thành A Hoãn đã nghênh đón sự đi đến của tán phổ Thổ Phồn.

Bốn vạn chủ lực quân Thổ Phồn ở hai bên thạch đạo dài hai mươi dặm chờ đợi, con đường vẫn còn chưa đắp xong, vết máu loang lỗ khó mà cọ rửa sạch sẽ, Thượng Tức Đông Tán tâm trạng nặng nề, cho dù cục thế của Thổ Hỏa La không bị chuyển biến xấu, vẫn nằm trong tầm kiểm soát của quân Thổ Phồn, nhưng sự phản kháng của dân chúng Thổ Hỏa La lại khiến hắn nằm trong một tình cánh khó xử, bảo hắn làm sao giải thích với tán phổ đây?

Trong lòng Thượng Tức Đông Tán cũng rất bắt đắc dĩ, cho dù hắn không chút lưu tình mà trấn áp sự phản kháng của nhân công xây đường, nhưng hắn sợ hãi thế phản kháng sẽ tràn lan, vẫn là tạm ngừng thuế đặc biệt của mấy chục vạn dê bò, hắn biết rõ, nếu như gia tăng thêm trưng thuế, khỏi của Thổ Hỏa La chắc chắn sẽ gió nổi mây ùa ở khắp nơi, nhưng nếu như không trưng thuế, quân lương của bọn họ cũng khó mà cầm cự qua hai tháng, làm cho hắn lưỡng nan a!

“Tổng đốc, tán ;hổ tới rồi” một gã quan quân chỉ vào phương xa hô lên.

‘Tu’ tiếng còi hiệu đã thổi lên.

‘Tu-tu!’

Từng tiếng còi hiệu trầm thấp kéo dài tiếng đuôi dài dài vang vọng giữa đất trời, trong tiếng còi hiệu, đại quân của tán phổ Thổ Phồn đã xuất hiện ở phương xa.

Đây là đoàn đại quân Thổ Phồn do tám vạn người hợp lại, thanh thế rình rang, kéo dài đến xa mười dặm, tám vạn người này là quân đội tinh nhuệ nhất của Thổ Phồn, toàn bộ binh sĩ đến từ khu vực hạch tâm của Thổ Phồn, trang bị hoàn thiện, đều đã trải qua sự huấn luyện nghiêm khắc.

ở giữa đội ngũ, mấy nghìn binh sĩ Hồng bài quân khiêng một tòa đài gỗ to lớn, trên đài gỗ có một chiếc lều lông cửu màu trắng, dùng tiền vàng và tiền bạc trang trí, bên trên có đính đầy mấy nghìn viên bảo thạch lấp lánh, trước chiếc lều là mấy chục thị vệ đang đứng, ở trước mặt bọn họ có mấy người đang ngồi, người dẫn đầu chính là tán phổ Xích Tùng Đức Tán trẻ tuổi của Thổ Phồn, cho dù hắn là lần đầu tiên đến Thổ Hỏa La, nhưng có thể thấy rằng, hắn không hề vui mừng, nói chính xác là, hắn bất mãn với Thượng Tức Đông Tán.

Quân đội của hắn trong lúc đi ngang qua Song Tuyền châu, mấy người già đi tới dâng đất đai cho hắn, hắn vui vẻ tiếp kiến mấy người già này, nhưng lại không ngờ rằng, những người già này lại dùng hũ sành đựng đất đập hắn, ý đồ ám sát hắn, tuy là không bị thương, nhưng sự việc này lại làm cho trong lòng Xích Tùng Đức Tán tràn ngập sự phẫn nộ.

Nếu không thể chinh phục được trái tim của người Thổ Hỏa La, vậy thì hãy hủy diệt đi thể xác của bọn họ, nhưng Thượng Tức Đông Tán không hề làm được thứ nào.

Đứng ở phía sau lưng Xích Tùng Đức Tán là đại tướng Thượng Gia Tố, cũng chính là chủ soái quân Thổ Phồn bắc tuyến từ Thả Mạt thành trốn về, hắn và hơn trăm thân binh dọc đường dựa vào việc giết ngựa săn bắt làm thức ăn, định trốn về Lhasa, nhưng nửa đường lại gặp phải đại đội của tán phổ, bèn đi mách lẻo với tán phổ việc Thượng Tức Đông Tán hàm hại hắn, chính là do hắn binh lực không đủ, nên mới khiến cho hắn toàn quân bị diệt.

Sự cáo trạng của Thượng Gia Tố cũng làm cho Xích Tùng Đức Tán trong lòng khẽ nảy sinh bất mãn với Thượng Tức Đông Tán, cho dù Thượng Tức Đông Tán chiếm lĩnh Thổ Hỏa La lập hạ công lớn, nhưng hắn quả thật đã bóp méo đi mệnh lệnh của mình, lúc trước mệnh lệnh của mình là quân Thổ Phồn phải chiếm được Sơ Lặc, từ Tiểu Bột Luật tiến vào Thổ Hỏa La, như vậy, quân Thổ Phồn bèn mở toang cửa lớn tiến công An Tây, đặt nền móng cho bước tiếp theo là chiếm lấy Bắc Đình, chặn lại đông viện quân Đường.

Nhưng chính là Thượng Tức Đông Tán đã thay đổi đi mệnh lệnh, mới dẫn đến quân bắc chinh cuối cùng toàn quân bị diệt, đã tiêu hủy đi kế hoạch chiếm lĩnh Sơ Lặc của hắn, cũng chính là vì nguyên nhân này, làm cho trong lòng Xích Tùng Đức Tán lại tăng thêm một phần bất mãn đối với Thượng Tức Đông Tán.

Lúc này, tiếng còi hiệu phía xa đã làm vị tán phổ trẻ tuổi bừng tỉnh từ trong sự trầm tư, hắn ngẩng đầu lên, chỉ thấy Thượng Tức Đông Tán dẫn theo hơn trăm người chạy về phía này, hắn khoát tay lệnh nói: “Dừng lại đi!”

Đội ngũ đã ngừng lại không tiến lên nữa, mấy nghìn Hồng bài quân đem thánh tọa của tán phổ từ từ đặt xuống, Thượng Tức Đông Tán đã chạy đến trước mặt , hắn hai đầu gối quỳ xuống, hành đại lễ khấu bái nói: “Ty thần Thượng Tức Đông Tán khấu kién tán phổ bệ hạ!”

“Thượng Tức Đông Tán tướng quân, mời đứng lên đi!”

Tán phổ thiếu niên có sự chín chắn và trí tuệ mà người đồng trang lứa không có được, hắn đem sự bất mãn đối với Thượng Tức Đông Tán giấu vào trong lòng, nhàn nhạt cười nói: “Tướng quân kiên thủ Thổ Hỏa La, vất vả rồi.”

“Ty thần không dám nhận, đây đều là sự chi thị của tán phổ.”

Thượng Tức Đông Tán ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy Thượng Gia Tố, hắn nhất thời ngẩn người ra, hắn tại sao lại ở nơi này?

Thượng Gia Tố cười lạnh một tiếng nói: “Thượng Tức Đông Tán cảm thấy ta chưa chết, là cảm thấy tiếc nuối, hay là cảm thấy kỳ lạ?”

Thượng Tức Đông Tán sa sầm nét mặt nói: “Ta không có tiếc nuối gì, cũng chẳng có kỳ lạ gì, ta chỉ là đang nghĩ, năm vạn đại quân Thổ Phồn trong tay ngươi toàn quân bị diệt, ngươi nên bị tội gì?”

“Là ngươi nên chịu tội gì mới đúng!”

Thượng Gia Tố kình mặt mà nói.

“Đủ rồi!”

Xích Tùng Đức Tán không vui nói: “Bây giờ đại địch trước mắt, ta không muốn nghe hai ngươi cãi nhau, ai đúng ai sai, sau này về Lhasa hẵng hay!

Bây giờ vào thành bàn quân vụ trước.”

Thượng Tức Đông Tán ngẩn người, ý ở ngoài lời của tán phổ có nghĩa là, sau này còn có khả năng sẽ truy cứu trách nhiệm với mình, hắn vội vàng giải thích nói: “Tán phổ, ty chức là vì nhanh một bước chiếm lĩnh Thổ Hỏa La, mới đem binh lực chủ yếu tập trung ở nam tuyến, nếu không, chúng ta ở Thả Mạt bị quân Đường giữ chân, còn chủ lực quân Đường lại tiến vào Thổ Hỏa La trước, lúc đó, cánh quân nam tuyến cũng sẽ gặp phải tai nạn diệt vong, Thổ Hỏa La chưa chắc có thể chiếm lĩnh..

“Ta đã nói rồi, chuyện này về đến Lhasa hẵng nói, bây giờ không bàn đến!”

Khẩu khi của Xích Tùng Đức Tán trở nên nghiêm khắc, Thượng Tức Đông Tán không dám giải thích thêm, chỉ đành cúi đầu nói: “Ty thần đã hiểu rồi.”

“Vậy được rồi!

Vào A Hoãn thành.”

Dưới mệnh lệnh của tán phổ, mấy nghìn Hồng Bài quân lại khiêng thánh tọa lên, tám vạn đại quân Thổ Phồn rầm rộ đi về phía A Hoãn thành.

Trong sự trấn áp đẫm máu của quân Thổ Phồn đối với nhân công, tiểu đội xích hầu quân Đường của Châu Bí đã nhận được sự yểm hộ của Thổ Hỏa La chính vụ thứ quan A Lan, đã núp vào trong quan trạch của hắn, vì thế mà thoát được nạn, mấy ngày nay, bọn họ cứ một mực trốn trong quan đệ, không có lộ diện.

Buổi sáng, A Lan nói với nhóm người Châu Bí, tán phổ Thổ Phồn đã đến rồi, tất cả mọi quan viên đều phải ra thành đón tiếp, hắn căn dặn nhiều lần, lúc này muôn vàn đừng ra khỏi cửa.

Sự căn dặn của A Lan không sai, lúc này trong thành A Hoãn đã giới nghiêm, trên phố lớn trống vắng, không có lấy một bóng người, A Lan vốn dĩ định sắp xếp mấy chục trưởng giả của A Hoãn thành hoan nghênh tán phổ Thổ Phồn vào thành, nhưng bởi vì một việc tán phổ ở Song Tuyền châu bị thích sát mà hủy bỏ.

Chương 505: Dủng sỉ trở về

Phủ đệ của A Lan ở đường chính của A Hoãn thành, là một tòa kiến trúc màu trắng to lớn có khí thế, Châu Bí và chín người đồng bọn chính là trốn trong một gian phòng nhỏ ở nóc nhà, thông qua lỗ quan sát trên tưởng của chiếc phòng nhỏ, có thể từ trên xuống dưới mà nhìn rõ tình hình trên đường chính.

Lúc này, tiếng vó ngựa ầm ầm ngày càng gần, chỉ thấy vô số binh sĩ Thổ Phồn ở hai bên con phố chạy lại, chỉ cần có người dám mở cửa dòm ngó, bèn một kiếm chém tới.

“Hiệu úy nhìn mau!

Đó chính là tán phổ Thổ Phồn.”

Một chiến hữu thấp giọng kinh hô.

Châu Bí đã nhìn thấy đài gỗ lớn của tán phổ Thổ Phồn, binh sĩ Thổ Phồn đông nghịt vây chặt xung quanh đài gỗ lớn, trên đài gỗ, một nam tử thiếu niên chắp tay ra sau đầu đội mũ nhọn màu trắng, thân choàng áo khoác đang đứng đó, hắn đang hiếu kỳ quan sát tòa thành thị lớn nhất Thổ Hỏa La này, bên cạnh hắn đứng đầy thị vệ, tay cầm đôn bài, cảnh giác nhìn ngóng bốn bề.

Lúc này, Châu Bí đã tính qua cự ly của hắn và tán phổ Thổ Phồn, vượt quá bảy mươi bước, nhưng chưa đến tám mươi bước, nếu dùng nỏ tiền, có thể một tên xuyên đầu, đôn bài của thị vệ Thổ Phồn tuy là từ phía dưới nghiêm ngặt sát sao bảo vệ lấy hắn, nhưng bên trên lại để lộ ra một sơ hở, nhà nhỏ mà bọn họ đang núp, nằm ở chỗ cao nhất của đường lớn, từ trên cao nhìn xuống dưới, có thể hoàn toàn không có chút trở ngại nào mà nhìn rõ phần đầu của tán phổ Thổ Phồn.

Châu Bí chậm rãi từ cạnh tưởng nhấc cường nỏ lên, cây quân nỏ này là bọn họ cất giấu trong đỉnh lưng bướu nhô lên của một con lạc đà, mà đã tránh khỏi kiểm soát của quân Thổ Phồn, Châu Bí đã kéo dây cung ra, một ham muốn mãnh liệt bay lên trong lòng hắn, hắn lấy ra một nỏ tiễn kịch độc đặc trưng của xích hầu bỏ vào trong đầu mũi tên, từng chút một đem cường nỏ đặt vào trong lỗ quan sát, nhắm chuẩn vào phần đầu của tán phổ Thổ Phồn.

Lúc này, các đồng bọn bên cạnh hắn đều lặng lẽ nhìn vào hiệu úy của bọn họ, bọn họ đều biết rằng, một phát tên này bắn ra, bắt kể là thành công hay không, tính mạng của bọn họ đều khó mà bảo toàn, nhưng bọn họ chịu dùng sinh mạng để đổi lấy cơ hội ngàn năm một thuờnày, huấn ưng thủ Vương Diệc Thanh bỏ lên tưởng, trên thư đã viết ra câu ‘Tán phổ Thổ Phồn đã bị xích hầu quân Đường bắn chết

5

, đựng vào trong ống thư màu đỏ.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve lông chim trên vai của hùng ưng, đem ống thư cộng trên chân ung, hắn đang chờ đợi, chờ đợi kết quả cuối cùng.

Lúc này, Châu Bí quay đầu nhìn về phía bọn họ, tất cả mọi người đều lặng lẽ gật đầu, bọn họ từ trong thắt lưng chậm rãi rút ra trường đao.

Trong mắt của Châu Bí đã thoáng qua một nét kiên nghị, thích sát cũng là một trong những thiên chức của xích hầu, vì điều này, bọn họ không tiếc dùng sinh mạng để trả giá đánh đổi.

Đầu hắn quay về trên đường lớn, mắt từ từ híp lại, chỉ nghe thấy ‘rắc!’ một tiếng vang khẽ của huyền đao, ẩn ẩn nghe thấy bên ngoài một tiếng thảm kêu, tiếp theo đó trên phố trở nên rối loạn, tiếng gầm rống giận dữ, tiếng la thét, khắp nơi trở nên rối loạn vô cùng.

Lúc này, Châu Bí từ từ quay đầu, mỉm cười gật đầu với mọi người, Vương Diệc Thanh rảo bước xông ra khỏi nhà nhỏ, ném hùng ưng của hắn lên cao, hùng ung vỗ cánh bay cao, hắn cả mặt đẫm lệ, dùng hết sức lực toàn thân la to: “Đi đi!

Đi nói với bọn họ, bọn ta đã lập được công lao gì.”

Giải Tô quốc Thổ Hỏa La, cũng chính là thủ đô Dushanbe của Tajikistan ngày nay, Đây cũng chính là lành thổ Thổ Hỏa La duy nhất mà trước mắt quân Đường đã chiếm lĩnh, nó cũng giống như thềm cửa cắm sâu giữa lãnh thổ Thổ Hỏa La, Trước mắt, quân Đường cho tập kết mười hai vạn đại quân tại đây, ngoài ra tại Cự Mật và Thức Nặc quân Đường lại cho bố trí thêm ba vạn quân, Đại quân Đại Đường đã tụ tập, xem ra đại chiến đã không còn xa.

Chiều ngày hôm đó, ngoài thành Dali Bohe, một đội xích hầu kỵ binh quân Đường phóng như bay đến, Họ vừa phóng đến thành môn bèn rút ngân bài thông hành ra lớn tiếng nói: “Quân tình khẩn cấp, xin bẩm báo lại đại tướng quân!”

Binh sĩ gác thành cũng chẳng ngăn chặn mặc cho họ đi vào, Xích hầu quân Đường đi thẳng một mạch, mãi đến trước quân nha thì mới xuống ngựa nói với mấy thân binh: “Xin bẩm báo đại tướng quân, quân tình khẩn cắp của Thổ Hỏa La.”

Thân binh không dám chậm trễ, lập tức đi bẩm báo, một lát sau hai tên thân binh đi ra nói: “Đại tướng quân mời ngươi đi vào!”

Đội chính xích hầu vội đi theo hai tên thân binh đi vào quân nha, sau khi qua kiểm tra nghiêm ngặt trước cửa hắn lập tức đi vào hành quân phòng, Trong phòng có một chiếc sa bàn Thổ Hỏa La khổng lồ, xung quanh sa bàn có mười mấy tướng soái và một số quan viên vãn chức vây quanh, đang xôn xao bàn tán gì đấy, Mấy tên hành quân tham tán trong tay cầm cờ đỏ, đương chăm chú đánh dấu tình báo mới nhất lên sa bàn.

Đứng trước cửa sổ phía tây sa bàn, Lý Khánh An khoát tay sau lưng nhìn chằm chàm ra ngoài, Ba ngày trước hắn đã nghe tình báo tán phổ Thổ Phồn bị bắn chết, dù hắn cảm thấy không thể tin được, nhưng xích hầu An Tây nếu không chắc chắn tuyệt không dám đưa về một tình báo trọng đại như vậy, Nếu thật sự như thế thì việc này sẽ trở thành mấu chốt thay đổi cả chiến cục, Kỳ thực trong kế hoạch cả chiến lược của Lý Khánh An, Xích Tùng Đức Tán sẽ là một khâu quan trọng, hắn cần hai tán phổ Thổ Phồn xuất hiện như đúng theo lịch sử, Sau khi Xích Tùng Đức Tán qua đời thì mấy người con trai hắn vì tranh giành ngôi vị tán phổ mà không ngừng diễn ra nội chiến, cuối cùng khiến Thổ Phồn từng bước một đi đến lụi bại.

Nhưng Lý Khánh An cũng thừa nhận, giết chết Xích Tùng Đức Tán cũng là một việc tốt, Người này hùng tài đại lược, là một nhân vật quan trọng đưa Thổ Phồn đến thời hung thịnh, cái chết của hắn sẽ là sự đả kích trầm trọng cho Thổ Phồn, Dù thế nào đi chăng nữa thì mười xích hầu An Tây này đã lập đại công, Lý Khánh An không khỏi nhớ lại tình cảnh giết chết tán phổ Thổ Phồn năm xưa của mình, Cái nhiệt tình có thể đặt lên trên hết giờ đã không còn, hắn giờ trở nên càng lúc càng lý trí, càng lúc càng bình tĩnh, hoặc có lẽ đây chính là do địa vị quyết định tính cách, hắn đã không còn là mình nữa, hắn là đại biếu lợi ích của trăm vạn quân dân An Tây, nhất ngôn nhất hành, nhất cử nhất động của hắn, nhất cử đều sẽ quyết định vận mệnh của không biết bao nhiêu người, Đó khiến hắn trở nên cẩn thận vạn phần khi xử lý bất kỳ việc gì.

Quyền lực khiến hắn đánh mất bản thân, khi hắn nghe tin xích hầu của mình đã ám sát tán phổ Thổ Phồn khiến lòng dạ lạnh lùng như bàn thạch cũng thoáng qua sự động lòng đã lâu không có.

“Đại tướng quân, họ đã trở về!”

Thân binh một bên khẽ tiếng bẩm báo.

Lý Khánh An quay người, thấy tên đội chính xích hầu đương đi lên quỳ xuống hành quân lễ: “Tham kiến đại tướng quân!”

“Đã đả thính được tin gì chưa?”

“Hồi bẩm đại tướng quân, người Thổ Phồn lệnh các nước Thổ Hỏa La phải đeo tang, tán phổ họ trọng thương bất trị, đã qua đời.”

Việc này quả nhiên là thật!

Lý Khánh An thầm thở dài, lại hỏi: “Sau đó thì sao?

Bọn họ có trả đũa không?”

“Bẩm có, nghe nói tất cả các quan viên đầu hàng người Thổ Hỏa La đều bị thanh tầy, tuyệt đại đa số đều bị giết, thành A Hoãn bị đồ thành, người bị giết không dưới ba vạn.”

“Mười xích hầu quân Đường của chúng ta thì sao?

Bọn họ cũng bị giết ư?”

Đội chinh xích hầu gật gật đầu, khẽ nói: “Bẩm.., đúng!

Bọn thuộc hạ từ miệng một tên tù binh Thổ Phồn được tin, mười xích hầu quân Đường không cam bị bắt, toàn bộ tự sát, đầu của họ vẫn còn bị treo trong doanh trại quân Thổ Phồn thành A Hoãn thị chúng.”

Lý Khánh An lúc này trở nên trầm mặc, hắn nhẹ nhàng huơ tay tỏ ý đội chính xích hầu lui xuống, Lúc này hắn lại khoát tay sau lưng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm về phía cuối chân trời, trong lòng là một nỗi đau khó nói, Các quan tướng trong phòng cũng không dám kinh động hắn, mọi người lũ lượt ra hiệu mắt với Lệ Phi Nguyên Lễ, để hắn đi an ủi đại tướng quân.

Lệ Phi Nguyên Lễ đi lên trước, hắn chấp tay nói với Lý Khánh An: “Đại tướng quân, tuy mười xích hầu của ta đã hi sinh, nhưng công tích họ lập được đủ để họ có thể nhắm mắt nơi chín suối, chúng ta nhất định sẽ hậu đãi người nhà họ, xin đại tướng quân cứ yên tâm.”

“Đầu người của mười huynh đệ ta vẫn còn bị thị chúng trong đại doanh Thổ Phồn, ngươi nói ta làm sao có thể an lòng được.”

Lý Khánh An thở dài một tiếng hạ lệnh: “Dẫn hắn lên đây đi!”

Một chốc sau, mấy tên thân binh dẫn tên lính Thổ Phồn lên, hắn chính là một trong các cao quan Thổ Phồn bị bắt làm tù binh trong trận chiến thành Thả Mạt, tên là Luân Gia Tức, là một tên vạn phu trường, có quan hệ khá tốt với Thượng Tức Đông Tán, Sau trận chiến một phần quân Thổ Phồn bị đưa đi núi khoảng Ngân Thành làm khổ sai, tên cao quan này cũng là một trong số đấy.

“Quỳ xuống!”

Các thân binh cùng đẩy hắn quỳ phịch xuống, Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Ngươi rất may mắn, ta sẽ thả ngươi về Thổ Hỏa La.”

Phiên dịch bên cạnh chuyển lại lời Lý Khánh An với hắn, tên quân quan này không dám tin vào tai mình, hắn do dự hỏi: “Vì sao lại thả ta?”

“Rất đơn giản, ta chỉ cần ngươi mang một tin của ta đến với Thượng Tức Đông Tán, ta có thể dùng một vạn quân tù binh Thổ Phồn để đổi lấy mười xích hầu của ta, nếu hắn đồng ý, thì nói hắn đưa xích hầu của ta về, ta ắt tự thả người; còn nếu hắn không nguyện ý, ta sẽ dùng một vạn quân Thổ Phồn kia để làm vật tế cho mười xích hầu của ta!”

Nghe xong phiên dịch, quân quan Thổ Phồn không khỏi ngỡ ngàng, dùng một ngàn người để đổi lấy một người, đây rốt cuộc là ai mà lại đáng giá nhường này?

“Thượng Tức Đông Tán tướng quân có biết đây là ai không?”

“Hắn biết rõ, biết rõ hơn ai hết, ngươi đi đi!

Ta đợi tin của các ngươi.”

Quan quân Thổ Phồn bị ập giải đi, Lệ Phi Nguyên Lễ đi lên khẽ giọng nói: “Đại tướng quân, một vạn người để đối xác của mười người, liệu giá này có quá đắt không?”

Lý Khánh An lắc lắc đầu: “Không đắt, Thượng Tức Đông Tán cũng cần phải thông qua được với phía Thổ Phồn về việc làm mình, người quá ít hắn sẽ không chấp nhận.”

Dừng lại một lát, Lý Khánh An lại cười mỉa, nói: “Cho dù có tặng hai vạn người cho hắn thì sao?

Sớm muộn gì hắn cũng sẽ là món ăn trong đĩa của ta!”

Tán phổ trẻ tuổi của Thổ Phồn không phải do trọng thương không qua khỏi, mà là chết ngay tại chỗ, một cây nỏ tiễn tẩm thuốc cực độc xuyên qua đầu, Thượng Tức Đông Tán trong bàng hoàng sau hai ngày giấu giếm tin tức cuối cùng kim trong bọc cũng lòi ra, chỉ đành thông báo với toàn quân, tán phổ bất hạnh qua đời, quân Thổ Phồn toàn quân chấn động, vô số người vỗ người khóc than, trong quân doanh đâu đâu đều khóc thương cho vị tán phổ của mình, toàn quân trên dưới đều lâm vào trong nỗi đau cực độ.

Thượng Tức Đông Tán trong lúc bàng hoàng trong lòng rối bời, hắn không biết mình phải làm gì, tán phổ chết tại Thổ Hỏa La, vậy hắn phải giải thích thế nào với quốc nội, các vương công đại thần trong quốc nội có thể tha cho hắn ư?

Hắn có phải rút quân về, hay sẽ đợi chiếm được An Tây mới về giải bày, Trong suốt mấy ngày Thượng Tức Đông Tán đều trong tình trạng tinh thần hoảng hốt.

Sáng ngày hôm đó Thượng Tức Đông Tán vẫn ngồi thử người trong phòng, cái chết của tán phổ khiến hắn cũng không còn lòng dạ nghĩ đến chiến sự, đã nghiêm trọng ảnh hưởng đến tình hình bị chiến của quân Thổ Phồn, Lúc này bên ngoài vang lên tiếng gọi của một đám quan quân: “Đại soái, bọn thuộc hạ yêu cầu bắc phạt, chúng ta phải trà thù cho tán phô!”

Thượng Tức Đông Tán lòng hoảng loạn cáu gắt, “xoạt!” một tiếng hắn kéo cửa sổ lại, trong phòng bỗng chốc trở nên u tối, âm thanh bên ngoài cũng nhỏ hơn nhiều, Mấy ngày nay, mỗi ngày đều có binh sĩ Thổ Phồn đến thỉnh nguyện, dù cho sĩ khí dâng cao nhưng Thượng Tức Đông Tán căn bản không có tâm tư xuất binh, những tiếng kêu gọi này chi tổ khiến hắn thêm bực bội trong người.

“Đại soái!”

Lại có người bẩm báo ngoài cửa.

“Bực minh quá!”

Thượng Tức Đông Tán giận dữ nói: “Các ngươi không thể đề ta yên tĩnh một lúc được à?”

“Đại soái, là Luận Gia Tức đã đến.”

“Là ai?”

Thượng Tức Đông Tán ngỡ ngàng hỏi.

“Luận Gia Tức, chính là vạn phu trường mà đại soái phái đi tác chiến cùng Thượng Gia Tố.”

“Hắn.., hắn chẳng phải đã bị quân Đường bắt làm tù binh rồi ư?

Làm sao lại quay về được?”

Nghĩ lại, Thượng Tức Đông Tán hình như đã hiểu điều gì, bèn hạ lệnh: “Dần hắn vào đây!”

Một hồi sau, Luận Gia Tức bèn được dẫn vào, hắn là lão bộ hạ của Thượng Tức Đông Tán, từng theo hắn nhiều năm, vừa gặp Thượng Tức Đông Tán hắn đã quỳ xuống rơi lệ: “Đại soái!

Thuộc hạ cứ ngỡ cả đời sẽ không còn gặp lại người!”

“Đừng khóc nữa!”

Thượng Tức Đông Tán bị tiếng khóc nức nở của hắn làm cho càng cáu gắt hơn, đập bàn nói: “Nếu ngươi còn khóc nữa ta sẽ đuổi ngươi ra ngoài đấy!”

Luận Gia Tức hoàng quá không dám hó hé, có thể Thượng Tức Đông Tán mới thở phào, hắn vỗ vỗ vai Luận Gia Tức an ủi nói: “Ta biết ngươi đã phải chịu khổ nhiều, nhưng giờ ngươi nói cho ta biết ngươi đã về bằng cách nào, có phải Lý Khánh An đã thả ngươi về không?”

“Đúng thế!

Hắn đã thả thuộc hạ về, để thuộc hạ chuyền lời cho đại soái, hắn muốn bàn một vụ giao dịch với đại soái.”

“Giao dịch?

Giao dịch gì?”

“Hắn muốn đại soái trả xác của mười xích hầu kia về cho hắn, hắn nguyện ý dùng một vạn tù binh Thổ Phồn để trao đổi.”

Nếu Lý Khánh An chi dùng một ngàn người hoặc mấy ngàn người giao dịch, Thượng Tức Đông Tán căn bàn không nghĩ suy, nhưng một vạn tù binh thì quả thực hắn đã động lòng, hơn nữa với cục diện trước mắt hắn không thể không đồng ý vụ giao dịch này.

Trước mất tán phổ dẫn tán vạn quân đến vẫn trong tay hắn, trước lúc chết tán phổ đã chi chi Thượng Gia Tố, hình như là muốn Thượng Gia Tố tiếp quản quân đội, Việc này làm Thượng Tức Đông Tán rất thểu não, kỳ thực tám vạn đại quân ấy chưa chắc đã nghe chỉ huy của Thượng Gia Tố, nhưng vì tán phô gặp thích khách tại thành A Hoán, hơn nữa hung thủ lại ẩn minh trong nhà cao quan Thổ Hỏa La A Lan mà hắn đã một tay đề bạt, khiến trên dưới tám vạn quân kia đều bất mãn với hắn, Như thế này thì chúng sẽ quay lại nghe chỉ huy của địch thủ chính trường Thượng Gia Tố.

Vô hình chung mười tám vạn đại quân đã tan rã thành hai trận doanh, một là của Thượng Tức Đông Tán, một của Thượng Gia Tố, Việc này quân Đường tạm thời vẫn chưa biết, có điều Thượng Tức Đông Tán cũng hiếu, quân Đường sớm muộn gì cũng hiểu rõ chân tướng thôi.

Hiện nay Lý Khánh An nguyện ý dùng một vạn tù binh Thổ Phồn đổi mười cái xác quân Đường, đây cũng không chắc là vụ làm ăn không thỏa đáng, Thượng Tức Đông Tán vốn dĩ còn định vài ngày nữa sẽ giao mười cái xác này cho Thượng Gia Tố, nhưng hiện giờ hắn lại thay đôi chủ ý, nếu để Thượng Gia Tố được hưởng lợi này không bằng hắn nắm một vạn người này trong tay đã.

Nghĩ đến đây, Thượng Tức Đông Tán bèn hỏi Luân Gia Tức nói: “Hắn định sẽ trao đổi thế nào?”

“Lý Khánh An nói đại soái cử đưa người về đã, hắn ắt sẽ trả lại một vạn tù binh, đại soái ta thấy hắn có phải không có thành ý?”

“Không!”

Thượng Tức Đông Tán lắc đầu nói: “Nếu ngươi nghĩ thế thì ngươi đã sai rồi, người Đường có câu ngàn vạn mua cốt, hắn dùng một vạn người để đổi mười chiếc xác kỳ thực cũng là tỏ vé cho binh sĩ hắn xem mà thôi!”

Hắn thấy Luận Gia Tức nghe xong mà trợn tròn mắt bèn cười lạnh nói: “Trí tuệ trong chính trị của người Đường không phải bọn ngốc như ngươi hiểu được đâu, thôi vậy, có giải thích cho ngươi thì ngươi cũng chẳng hiểu, Ngươi cử đi thêm một chuyến cho ta, thay ta đưa mười cỗ quan tài về cho Lý Khánh An.”

Ngoại thành Dali Bohe, mười hai vạn quân Đường mũ giáp chinh tề nghiêm túc đợi chờ, bọn họ đã xếp thành hắn hàng rồng rắn dài kéo dài mười mấy dặm, Trong tiếng tù và trầm lắng, tiếng trống chiến đùng đùng vang vọng, năm trăm kỵ binh quân Đường từ từ mở đường, sau lưng họ là mười chiếc xe ngựa kéo theo mười cỗ quan tài từ từ tiến đến, trên mỗi cổ quan tài đều có phủ lá hắc long chiến kỳ của An Tây, Hai bên quan quách có một ngàn kỵ binh hộ tống, trong tay ai cũng cầm theo giáo dài, khống chế chiến mã duy trì cùng nhịp bước với xe ngựa.

Mười cỗ quan tài đi đến đâu binh sĩ cúi đầu đến đó để bày tỏ kính trọng và mặc niệm, Giữa con đường hẹp Lý Khánh An đã đợi sẵn, hắn nhìn chằm chằm xe ngựa càng lúc càng đến gần, Khi đoàn xe ngựa cách Lý Khánh An không đến ba mươi bước thì dừng lại, Lý Khánh An trở người xuống ngựa bước nhanh lên trước, Hắn dừng lại trước mười cỗ quan tài, bỗng chốc quỳ một chân xuống, mười hai vạn đại quân thấy chủ soái quỳ xuống, mọi người đều lũ lượt cùng quỳ, trông bi tráng dị thường.

Trong làn gió dìu dịu vuốt qua khuôn mặt, hành quân tư mã Triệu Lư Sơ cao giọng đọc vang ‘Bản tế mười dũng sĩ Đại Đường’ do Lý Khánh An thân bút viết: ‘Đầu năm Trinh Trị thứ hai, mười dũng sĩ Đại Đường dấn thân xích hầu đi đến Thổ Hỏa La, tra xét địch tình, tìm hiểu dân ý, chăm chút cẩn trọng, ngày đêm không nghi.., tù trưởng Thổ Phồn tiến đến, mười dũng sĩ không tiếc sinh mạng, khẳng khái liều mình, dùng sinh mệnh bé nhỏ để đổi lấy sự sụp đổ của núi cao Thổ Phồn, thích sát thù lình quân địch, nhất tiền thiên thu.., thân là chủ soái, đương nhiên không thể vì tấm thân binh sĩ hèn mọn mà bỏ rơi, nay dùng một vạn tù binh đổi về vong linh mười dũng sĩ, hậu táng ở phía đông Toái Hiệp, để người đời sau phúng điếu, mười vị dũng sĩ, Châu Bí, Vương Diệc Thanh, Lỗ Ninh, A Mộc Đề, Niêm Tháp Nhĩ, A La Tái, Ngô Thất Lang, Cao Dực, Thiết Mộc Tư, A Khế, đều ban tặng Trung Võ tướng quân, tước vị Toái Hiệp huyện bá, phụ mẫu thê nữ của họ đều do Toái Hiệp phụng dưỡng, hỡi các dũng sĩ, thiên thu vĩnh tồn…

Lý Khánh An đứng dậy, tháo thanh đao đeo bên minh xuống đặt trên linh cửu Châu Bí, xong hắn lại khom người thi lễ, giờ khắc này mười hai vạn tướng sĩ đều bị chủ soái của mình làm cảm động, Ai ai đều rơm rớm nước mắt, mười sinh mạng thấp hèn lại được lễ ngộ long trọng như thế, dùng một vạn tù binh để đổi lại linh cửa của họ, sinh mạng của họ đã không hi sinh uổng công, Nếu có cơ hội, những tướng sĩ này cũng nguyện ý được như mười dũng sĩ này, vì chủ soái của mình, vì đế quốc Đại Đường hiến dâng sinh mạng và nhiệt huyết của mình.

Xe ngựa vẫn tiếp tục thẳng tiến, đợi khi mười xe ngựa dần dần đi xa, Lý Khánh An nhảy lên xe, cao giọng hô hào mười hai vạn tướng sĩ: “Hời các tướng sĩ An Tây, mười dũng sĩ của chúng ta tuy đã ra đi, nhưng chúng ta còn có mười hai vạn tân dũng sĩ, ngươi, ta, tất cả tướng sĩ chúng ta đều là một thành viên của An Tây quân, đây là vinh dự cho các ngươi, có dũng sĩ như các ngươi cũng là vinh hạnh cho ta, Hỡi các tướng sĩ, xin hãy đi theo ta, chúng ta cùng tung vó trên đất Thổ Hỏa La, thu trong tay.”

Hắn lại cao giọng vỗ vỗ cánh tay: “Mục tiêu của chúng ta, không phải Thổ Hỏa La, mà là !”

“!”

Mười hai vạn tướng sĩ cùng vỗ tay hô hào, âm vang như sấm rền, chấn động cả đất trời.

Chương 506: Hoàng đế ngả bệnh

Đại Minh cung Ỷ Phụng điện, hoạn quan và cung nữ đi ra đi vào, bận rộn dị thường, vẻ mặt đều khá là hồi hộp, mấy viên ngự y xách theo hòm thuốc vội vã đi ra khỏi nội điện, ẩn ẩn nghe thấy Thẩm thái hậu sốt ruột hỏi han: “Trương ngự y, hoàng nhi ta ra sao rồi?”

“Vấn đề không phải nhiều lấm, chịu phải phong hàn, nghỉ ngơi thêm mấy ngày là khỏi.”

Hoàng đế thiếu niên Lý Thích của triều Đường đã ngã bệnh, hôm qua là tiết thượng dĩ mùng ba tháng ba, là ngày lễ truyền thống đạp xuân thường hoa của Đại Đường, Lý Thích tâm tính thiếu niên, không cầm lòng được sự mê hoặc của cành sắc xuân tươi, bèn ở trong long trì của Đại Minh cung ngồi thuyền du ngoạn, không ngờ lúc lên bờ chân mềm nhũn, lại rơi vào trong hồ, mọi người cứu hắn lên, lại đưa đi thay y phục, vốn cứ tưởng lau khô thân thể là khỏe rồi, không ngờ đến đêm khuya bèn phát sốt cao, toàn thân nóng ran, tình hình vô cùng nguy cấp, mười mấy ngự y túc trực cả một đêm, cuối cùng đã ổn định được bệnh tình của Lý Thích.

Trong nội điện vô cùng yên lặng, tràn ngập mùi thuốc nồng nặc, Lý Thích ở trên giường ngủ li bì, màn trướng rũ xuống, mười mấy hoạn quan kề cận đứng ở một bên, bọn họ đã canh giữ cả một đêm, đều đã mỏi mệt đến không chịu nổi rồi.

Thái hậu Thẩm Trân Châu ngồi ở trước giường, bệnh tình của nhi từ đã chuyển biến tốt, bà đã yên lòng rồi, lúc này bà mới phát hiện minh đã mệt nhoài, khó mà tiếp tục sượng sức được nữa.

Thẩm Trân Châu bèn đứng dậy nói với chúng hoạn quan cung nữ: “Chỉ để hai người ở lại bèn được rồi, những người khác đều đi nghỉ ngơi đi!”

Hai viên hoạn quan ở lại, những người khác đều đồng loạt lui xuống hết, ai nấy đều trở về phòng mình nghỉ ngơi, trong số những hoạn quan này, có một tiêu hoạn quan trẻ tuổi nhất, tên là Trần Hoằng Chí, hắn từ chiều hôm qua đi cùng Lý Thích lên thuyền du ngoạn, cứ luôn bận riết đến bây giờ, quả thật đã mệt đến khó mà gắng sức được nữa, nghe nói thái hậu thả họ đi, hắn là người đầu tiên đi ra khỏi nội điện, hấp tấp vội vã đi về phía gian phòng của mình.

Đại Minh cung vốn dĩ có mấy vạn người phi tần của Lý Long Cơ, sau khi Lý Dự đăng cơ, bèn thả ra cũng hơn phân nửa, hoạn quan cung nữ cũng thả đi không ít, làm cho Đại Minh cung vốn có chút chen chúc trở nên trống trải hẳn, rất nhiều hoạn quan cung nữ địa vị khá cao, đều đã có gian phòng riêng cho minh.

Trần Hoằng Chí năm nay chỉ có mười bảy tuổi, vào cung đã bảy năm rồi, theo lý thì, hắn không còn là một người mới nữa, nhưng bởi vì hắn nhỏ tuổi, theo thứ tự sắp xếp theo thám niên của Đại Minh cung, hắn nếu muốn thành đạt, ít nhất còn phải cặm cụi trên mười năm nữa.

Bởi vì Trần Hoằng Chí thông minh lanh lợi, đặc biệt nắm được ý tứ của người khác, cộng thêm tuổi tác của hắn xấp xì với Lý Thích, bèn được Lý Thích nhắm trúng, trở thành người bầu bạn của hắn, Lý Thích ngoài việc học gách, bèn dẫn hắn theo cùng đi các nơi Đại Minh cung du ngoạn, vốn dĩ tiểu hoạn quan địa vị thấp hèn như Trần Hoằng Chí lắc mình một cái trở thành tâm phúc bên cạnh hoàng đế thiếu niên, sau này khi hoàng đế độc lập chấp chính, tiền đồ của hắn sẽ trở nên khó mà ước đoán được.

Nơi ở của Trần Hoằng Chí cách Ý Phụng điện không xa, là một vùng viện từ khá vắng lặng, trong viện từ có bảy tám người hoạn quan sinh sống, bởi vì thời gian còn sớm, những người khác vẫn chưa về, trong viện tử trở nên vô cùng yên lặng, Trần Hoằng Chí đã mệt mòi không chịu được, hắn loạng choạng trở về trước cửa nhà minh, lấy ra chìa khóa vừa muốn mở cửa, lại đột nhiên phát hiện cửa không khóa, không lẽ là mình hôm qua đã quên rồi ư?

Trong lòng hắn bỗng chốc trở nên hồi hộp, đêm qua cả đêm không về, có khi nào bị người ta trộm đi tiền của của hắn không, hắn đẩy cửa ra, lại đột nhiên từ trong nhà vươn ra một cánh tay, một tay túm lấy hắn kéo vào trong.

Trần Hoằng Chí sợ đến hồn bay phách lạc, cơn buồn ngủ bỗng chốc bị lặn biệt tăm, ngay sau đó phía sau lưng trở nên đau dữ dội, lưng hắn đụng mạnh lên tưởng, trước mắt hoa cả lên, lúc này, người bắt hắn đã thả hắn ra, Trần Hoằng Chí từ từ khôi phục thần trí, lúc này mới phát hiện trong phòng của hắn có ba người, hai viên hoạn quan vai U thịt bắp một trái một phải, bắt chéo tay trước ngựa ở một bên lạnh lùng nhìn hắn, còn người trực diện lại là một viên hoạn quan trung niên bốn mươi mấy tuổi, Trương Hoằng Chí biết người này, người này chính là hoạn quan Lý Phụ Quốc kề cận bên cạnh thái thượng hoàng.

Trần Hoằng Chí tê liệt cả da đầu, bọn họ tìm mình làm gì?

Nhất là tên Lý Phụ Quốc này, tâm địa thủ đoạn độc ác, lời đồn năm xưa hoạn quan đông cung chết trong tay hắn không dưới mười người.

“Các ngươi.., có chuyện gì sao?”

Lý Phụ Quốc nở nụ cười, nụ cười vô cùng thân thiết, hắn từ từ đi lên trước tỉ mỉ quan sát Trần Hoằng Chí một lượt, chậc chậc khen nói: “Quả nhiên là một hậu sinh rất tháo vát giỏi giang, chẳng trách thánh thượng lại xem trọng ngươi như vậy!

Không tồi, không tồi!”

Tiếng nói ôn tồn của đối phương làm cho Trần Hoằng Chí khẽ thả lõng người, hắn lại hỏi: “Lý công công, có điều gì chỉ giáo đối với vãn bối ư?”

“Chỉ giáo?

Không, không có, bọn ta đến chỉ là muốn hỏi thăm tình hình của thánh thượng, nghe nói thánh thượng đã bệnh rồi, bọn ta rất quan tâm.”

“Hồi bẩm tiền bối, thánh thượng đêm qua bệnh đến rất nghiêm trọng, nhưng trải qua ngự y chẩn trị một đêm, sốt đã hạ rất nhiều, bây giờ đang ngủ mê man.”

“À!

Thì ra là như vậy.”

Lý Phụ Quốc gật đầu cười nói: “Vậy ngươi nhất định rất vất vả rồi, một đêm canh giữờbên cạnh!”

“Đúng vậy, ta cả đêm không ngủ, thân thể đã mệt đừ cả rồi.”

Trong ngữ khí của Trần Hoằng Chí đã để lộ ra một chút ý tử bất mãn, hắn hi vọng bọn họ mau chóng rời khỏi, để mình có chút thời gian nghỉ ngơi, không ngờ Lý Phụ Quốc không hề có ý muốn đi, hắn ta ở trên giường của hắn ngồi xuống, thấp đầu trầm tư lặng thinh.

“Tiền bối, còn có chuyện gì sao?”

Cho dù tư cách của Lý Phụ Quốc rất giả, nhưng hắn dù sao là ngươi bên cạnh của thái thượng hoàng, không phải là một người chủ nhân, Trần Hoằng Chí ở bên cạnh Lý Thích vô cùng đắc sủng, trong lòng hắn bèn nảy sinh ra một chút kiêu ngạo, khẩu khí đối với Lý Phụ Quốc cũng không quá khách sáo nữa.

Lý Phụ Quốc từ từ ngẩng đầu lên, có chút kinh ngạc nhìn vào hắn, hỏi: “Trần tiểu công công, ngươi là đang đuổi ta đi sao?”

“Ta không có ý đó, chỉ là ta rất mệt rồi, muốn nghỉ ngơi..

Lời của hắn vẫn chưa nói xong, Lý Phụ Quốc bèn ra hiệu mắt với một viên hoạn quan bên cạnh, hoạn quan túm ngay lấy cổ áo của hắn, dùng đầu gối va nện mạnh vào bụng của hắn, Trần Hoằng Chí đau đến người co rút lại, chi cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều lộn nhào cả lên.

Hoạn quan kia lại một quyền đánh lên eo trái của hắn, đánh hắn ngã nhào trên đất, tiếp theo đó hai viên hoạn quan quyền đấm cước đá, đánh đến Trần Hoằng Chí chết đi sống lại, ngay cả tiếng cầu xin tha mạng cũng không kịp nói.

“Gia gia tha cho ta a!

Tha cho ta đi!”

Lý Phụ Quốc lạnh lùng nhìn hắn bị đánh, trong lòng hắn đã có suy tính, đối phó với thứ tiêu hoạn quan không biết trời cao đất dày này, cú đấm chính là bài học tốt nhất, năm xưa hắn không phải cũng từng nếm trải qua điều này sao?

“Coi chừng, đừng đánh mặt hắn.”

Hắn thỉnh thoảng lại nhắc nhở hoạn quan, chờ đánh đến một lúc nhất định, hắn mới ra hiệu tay, hai viên hoạn quan lại lui sang một bên, Lý Phụ Quốc nhếch chân lên, cười nham hiểm nói: “Trần tiểu công công, ngươi còn muốn đuổi ta đi không?”

“Không.., vàn bối không dám nữa.”

Trần Hoằng Chí rên ri, ngọng nghịu không rõ nói.

“Cho gan ngươi cũng không dám, thay một bộ y phục khác đi!

Theo ta đi gặp thái thượng hoàng.

Tin tức Lý Thích rơi xuống nước sinh bệnh, Lý Hanh thật ra ở ngay thời gian đầu tiên đã hay biết rồi, hắn ở trong Đại Minh cung có người, lúc nào cũng có thể có được tình báo mới nhất, nhưng hắn cần một tâm phúc bên cạnh Lý Thích, hắn đã quan sát rất lâu, tên Trần Hoằng Chí này bèn là người được chọn thích hợp nhất, trên bàn hắn có một phần tình báo tỉ mỉ tường tận liên quan đến Trần Hoằng Chí.

Tên Trần Hoằng Chí này là người Tân Phong huyện, mẫu thân hắn mất sớm, phụ thân và huynh trưởng chơi bời lêu lỏng, lúc hắn mười tuổi đã đem hắn đưa vào trong cung làm tiểu hoạn quan, tên Trần Hoằng Chí này hận phụ thân huynh trưởng thấu xương, sau khi vào cung bèn không đi thăm bọn họ nữa.

Đây khiến cho người vẫn thường hay thích nắm cán người khác bằng việc dùng người nhà như Lý Hanh có chút khó xử rồi, nhưng Lý Hanh cũng đã phát hiện ra nhược điểm của tên Trần Hoằng Chí này, hắn có một chút mối trộm vặt nhỏ, trong phòng của hắn, đã phát hiện ra không ít đồ đạc của hoàng đế Lý Thích, bao gồm một vật chặn giấy tỳ hưu ngọc bích cực phấm trên thư án và mấy món trang trí vàng ngọc, đây đương nhiên không phải là Lý Thích ban cho hắn, lúc đó khi tỳ hưu ngọc bích bị thất lạc, rất nhiều cung nhân đều bị tra khảo, ai lại ngờ rằng, lại là bị tên Trần Hoằng Chí trộm đi rồi.

Lý Hanh cười lạnh một tiếng, thu dọn một tên hoạn quan cỏn con, còn không dễ dàng sao?

Lúc này, Lý Phụ Quốc bước vào, nói: “Điện hạ, hắn đến rồi.”

“Dẫn hắn tiến vào!”

Chương 507: Ba điều kiện hóc búa

Trần Hoằng Chí bị mang vào trong, trên khuôn mặt hắn không bị thương, đi đường lại khập khà khập khiễng, trên mặt vì kinh sợ mà trở nên tái nhợt, ở đây không phải là Đại Minh cung Tử Thần điện, mà là trong nhà Ưng vương phủ của Lý Hanh.

Run bần bật mà quỳ xuống, dập đầu nói: “Ty nô khấu kiến thái thượng hoàng.”

Lý Phụ Quốc ở phía sau ra hiệu tay với Lý Hanh, ý là nói, đã thu dọn xong tên Trần Hoằng Chí này rồi, Lý Hanh bèn gật đầu, nói: “Có biết tại sao lại kêu ngươi đến đây không?”

“Ty nô không biết.”

“Hừ!

Ngươi không biết, vậy tỳ hưu ngọc bích trong phòng ngươi là từ đâu mà có?”

Lời nói của Lý Hanh khiến cho Trần Hoằng Chí một cước đạp phải khoảng không, tim rơi vào vực thẳm, tỳ hưu ngọc bích và những món trang trí vàng ngọc khác hắn là siấu trong một cái hộp sắt, lại từ dưới gầm siường đảo ra một cái lỗ sâu một thước mà cất giấu kỹ, thần không biết quỷ không hay, tại sao lại bị bọn họ phát hiện, hắn chợt mềm nhũn người ra, ngã ngồi trên mặt đất, toàn thân run như cầy sấy, việc này nếu để Thám thái hậu ghét ác như thù hay biết, hắn chỉ còn đường chết mà thôi.

‘Thái thượng hoàng tha mạng!”

“Ngươi muốn ta tha cho ngươi một mạng sao?”

Lý Hanh cúi người xuống dán mắt vào hắn, từ từ nói: “Ngươi phải biết rằng, ta giết ngươi cũng dễ như giết một con kiến, ngươi muốn sống, thì phải ngoan ngoan thay ta làm việc.”

Lúc này, Trần Hoằng Chí đã hiểu ra vấn đề, thái thượng hoàng là lấy sự việc này để gõ khẽ mình, hắn là có mục đích khác, Trần Hoằng Chí cúi thấp đầu xuống, không nói một lời, hắn biết rằng, việc thái thượng hoàng muốn hắn làm, ắt hẳn là gian nan vô cùng, trong lòng hắn bắt đầu đã có một thứ sợ hãi khác.

Lý Hanh nở nụ cười, trấn an hắn nói: “Ngươi không cần lo lắng, ta sẽ không bảo ngươi đi làm việc rất đáng sợ gì đâu, sẽ không để ngươi khó xử.”

“Thái thượng hoàng.., muốn ta.., làm cái gì?”

“Rất đơn giản, ta không hy vọng tôn nhi kia của ta khỏi bệnh quá sớm, ta muốn để nó bệnh thêm vài ngày ”

“Chỉ là.., một việc này thôi ư?”

Tiếng nói của Trần Hoằng Chí run run hỏi.

“Đúng vậy, chỉ có một việc này thôi, chỉ cần ngươi làm xong, ta sẽ không làm phiền ngươi nữa, ta xem như cái gì cũng đều không hay biết, ngươi tiếp túc qua cuộc sống bé nhỏ của ngươi, Còn ta!

Cũng sẽ không quấy rầy ngươi nữa.”

“Có thật không?”

“Đương nhiên là thật rồi, ta đường đường là thái thượng hoàng, tuy không phải là miệng vàng lời ngọc, nhưng cũng là nhất ngôn cửu đỉnh, ngươi cứ yên tâm đi!”

Trần Hoằng Chí bắt đắc dĩ, chỉ đành cắn răng đáp ứng nói: “Thôi được!

Ta có biện pháp đề người bệnh thêm mấy ngày, chi xin thái thượng hoàng khắc giữ lời hứa.”

Mắt nhỏ dài của Lý Hanh tít lại, cười nhạt một cái nói: “Đó là đương nhiên, ta sẽ khắc giữ lời hứa!”

Tối hôm đó, Lý Thích vốn dĩ đã sắp khỏi kia bỗng dung bị tiêu chảy, tình hình rất ư nghiêm trọng, toàn thân hắn mất nước trầm trọng; thân thề vốn dĩ yếu ớt đã không còn chịu nổi sự dày vò này, bệnh tình lại một lần nữa thêm trầm trọng, hơn nữa còn nặng hơn lần trước.

Mười mấy vị ngự y ngày đêm túc trực bên cạnh, thái hậu Thâm Trân Châu lo không cầm nổi nước mắt, chi cầu mong ông trời phủ hộ cho con trai minh.

Tin hoàng đế thiếu niên Lý Thích bệnh nặng chẳng mấy chốc lan ra khắp triều, trong lòng nhiều người lại có một tâm lý lạ kỳ, nếu như Lý Thích không cầm cự nổi qua cửa ải này thì ai sẽ là người thừa kế ngai vàng đây?

Đây là một vấn đề cực kỳ quan trọng, phần lớn tông thất đều đã trốn đến Thành Đô, tôn thất ở lại Trường An chẳng qua là nhánh thứ xa xôi, không phải kẻ vô danh thì cũng là kẻ không đủ tư cách, Tất cả triều thần tính qua tính lại, cuối cùng đều đặt ánh mắt vào người thái thượng hoàng Lý Hanh, không nhẽ để hắn kế thừa đại thống ư?

Hay để con trai hắn kế thừa?

Đủ các kiểu đoán mò không cánh mà bay đi khắp triều đường, các đại thần không ngừng bái phỏng nhau để trao đổi tin tức, thương nghị chiều hướng cục diện của triều đình.

Chiều ngày hôm sau, xe ngựa của Vương Củng dừng lại trước cửa phủ hữu tướng quốc Bùi Mân, lúc Vương Củng đi xuống xe thì Bùi Mân được bẩm báo đã ra chờ sẵn ngoài cửa.

“Vương tướng quốc, đúng là khách quý!”

Bùi Mân cười cười đi xuống bậc thềm nhiệt tình đấm nhẹ vào Vương Củng: “Tự bản thân ngươi nói thử xem, đã bao lâu ngươi chưa đến phủ ta rồi?”

Vương Củng áy náy cười nói: “Do sự tình quá bận rộn, vốn dĩ lúc năm mới định ghé thăm, nhưng cuối cùng cũng không thành, thật là áy náy quá.”

Nói đến đây Vương Củng bỗng phản ứng lại, vội nói: “Không đúng rồi!

Bùi tướng quốc cũng chẳng có đến phủ ta đấy chứ!”

Hai người họ nhìn nhau cười phá lên giòn giã: “Đúng!

Đúng!

Sự vụ quá bận rộn!”

Bùi Mân mời Vương Củng vào trong ngoại thư phòng của mình, Ngoại thư phòng là nơi ban ngày Bùi Mân làm việc, đồng thời cũng là nơi hắn tiếp khách, Thông thường mà nói, các quan viên và quyền quỷ có chút địa vị đều có hai thư phòng, một ngoại thư phòng và một nội thư phòng, Nội thư phòng thường ở nội trạch, là nơi riêng tư cuối cùng của quan viên.

Bùi Mân cũng chẳng ngoại lệ, trong nội thư phòng của hắn có thư tín qua lại giữa hắn và Lý Khánh An, và có nhật ký của hắn, có một số ghi chép quan trọng của hội nghị nội bộ.

Hai người đi vào trong thư phòng ngồi nói chuyện, thị nữ dâng trà lên xong bèn lui xuống, Vương Củng vừa cẩn thận nếm vị trà vừa cười nói: “Nghe nói trưởng tử của Bùi tướng quốc tháng sau sẽ thành hôn, đảng gái là con gái của Lư Hoán, thật đúng là cung hi cung hi.”

Bùi Mân cười nhạt nói: “Trai lớn lấy vợ,gáilớn gả chồng, đây cũnglàviệcbình

thường, còn về đảng gái là ai, ta thấy cũng không quan trọng lắm, thông hôn giữathế

gia vốn dĩ là một việc rất bình thường, Vươnggiachãng phải cũng thế ư?”

Vương Củng cười khan một tiếng nói: “Ta cũng chẳng quan trọng gì chuyện này, chỉ là hỏi thế thôi, tháng sau ta sẽ bù lễ mừng sau, ta phải đến đế uống rượu mừng nữa chứ!”

“Vậy ta cũng rất hoan nghênh!”

Hai người hàn thuyên được thêm vài câu, vấn đề lại dần chuyển sang chính sự của ngày hôm nay, Vương Củng nói: “Hôm nay đến bái phỏng Bùi tướng quốc là có một việc quan trọng muốn thương lượng cùng tướng quốc, đó chính là việc giữ hay bỏ Thổ địa điền mẫu tư.”

Thổ địa điền mẫu tư là một quan nha lâm thời được Lý Dự thiết lập, dùng để phân phối lại ruộng đất đoạt từ tay quyền quý, vốn dĩ được Lý Nghiên đảm nhiệm chức điền mẫu sứ, sau khi Lý Nghiên bị An Lộc Sơn giết thì nha môn này lại một lần nữa trở nên lặng lẽ, gần nữa năm nay hoàn toàn không chút động tĩnh, Bây giờ điền mẫu tư đang phải đối mặt với lựa chọn là tiếp tục hay giải tán.

Kỳ thực việc tồn tại một Điền mẫu tư nhỏ bé này cũng chẳng phải quan trọng lắm, quan trọng là có cần phải tiếp tục cải cách chế độ ruộng đất không, Trước mắt chỉ có ruộng đất vùng Quan Trung đã được cải cách, nhưng vẫn chưa được đẩy mạnh ra toàn quốc, Sau khi Lý Dự băng hà thì phương án cải cách này cũng tạm thời bị gác lại.

Hơn nữa cải cách ruộng đất Quan Trung cũng chỉ mới tiến hành được một nửa, còn một lượng lớn đất đai vẫn chia lại cho dân chúng, Nếu như giải tán Thổ địa điền mẫu tư này thì số ruộng đất đó sẽ thế nào?

Nếu bàn giao lại cho Hộ bộ thì vậy chẳng phải là phong trào cải cách ruộng đất oanh liệt vang dội kia đã chính thức kết thúc?

Cho nên việc này vẫn gây không ít bàn cãi, Triệu vương đảng do Bùi Mân dẫn đầu vẫn phản đối aay gắt việc giải tán Điền mẫu tư, còn bọn Vương Củng, Lý Hanh lại kiên quyết yêu cầu giải tán, Hai đảng phái có thể nói đối đầu quyết liệt, từ ngày mồng một tết đến nay vẫn còn chưa bên nào chịu nhượng bộ.

Bùi Mân cầm ly trà lên nói: “Thổ địa điền mẫu tư không phải không thể vận hành nữa mà là có người cố ý gây cản trở chức trách phân điền bình thường của họ, Bây giờ ruộng đất từ huyện Trường An trở về tây đều đã kết thúc phân phối, chỉ còn thừa phần đất huyện Vạn Niên trở về đông thôi là không cách nào phân phối, Vương tướng quốc, xin thứ lỗi cho ta nói thăng, nếu quân Quan Trung không can thiệp vào việc phân phối lại ruộng đất, ta nghĩ sẽ không còn vấn đề gì, Cứ lấy hoàng trang huyện Vệ Nam lần này làm ví dụ đi, đất đai đã phân phối cho nông dân hết, nhưng quân Quan Trung vì sao lại ép nông dân phải giao trả điền khế, rốt cuộc đây là ý của ai?

Thật khiến người ta khó hiểu!”

Vương Củng hôm nay không phải đến để thương thào giải quyết vấn đền, hắn chi đến để ba mật một lời lật tẩy với Bùi Mân, hắn cười mỉa một tiếng, thẳng thắn nói: “Vậy ta cũng chẳng ngại gì nói thẳng, ý của giám quốc điện hạ là việc này đã để quá lâu rồi, nếu không giải quyết nữa chi tố làm người ta nghĩ triều đình vô tích sự, Ngày mai chắc chắn phải giải tán Thổ địa điền mẫu tư, Nếu như ngày mai Chính sự đường còn không cho thông qua biểu quyết thì người sẽ dùng quyền lực của giám quốc, giải tán Chính sự đường.”

“Giải tán chính sự đường?!”

Bùi Mân thốt lên thất thanh: “Giám quốc đâu có quyền giải tán Chính sự đường, hắn không có quyền này!”

“Thế ư?”

Vương Củng cười lạnh: “Năm xưa thành lập Chính sự đường, điều lệ thứ ba đã nói rất rõ, nếu Chính sự đường có quá một nửa tướng quốc từ chức, giám quốc sẽ có quyền tuyên bố giải tán Chính sự đường, để các quan viên ngũ phẩm trở lên bầu lại Chính sự đường mới, Bùi tướng quốc không phủ định điều này chứ?”

Bùi Mân trầm ngâm không nói, từ khi Lý Nghiên qua đời, vị trí của hắn đã được Hình bộ thượng thư tân nhiệm Lý Lân kế vị, Lý Lân cũng như Lý Nghiên, cũng là tông thất, thậm chí tư cách của hắn còn lão thành hơn, Từ cái thuở năm thứ tám Thiên Bảo xa xưa hắn đã được bổ nhiệm Binh bộ thị lang, hắn vốn dĩ thuộc phái bảo hoàng, cũng chính là trung thành với hoàng đế Lý Thích, nhưng sau khi vào Chính sự đường không lâu hắn đã ngã ngũ sang giám quốc đảng, đổi sang ủng hộ Lý Hanh.

Chính vì sự ngã ngũ của hắn Chính sự đường lại hồi phục lại thế cân bằng quyền lực ba ba một, Triệu vương đảng ba, giám quốc đảng ba và Trương đảng một, Lúc này Chính sự đường có bảy người, Bùi Mân hắn, Vi Thao, Thôi Hoán, Trương Quân, Vương Củng, Phòng Quán, Lý Lân, cũng có nghĩa là chỉ cần bốn người đồng thời từ chức, Chính sự đường nhất định phải giải tán.

Trong lòng Bùi Mân biết rõ, mấu chốt vẫn nằm ở chỗ Trương Quân, Hiện giờ nếu như Vương Củng đã có chuẩn bị sẵn nói toạc việc này ra, vậy rất có khả năng Trương Quân cũng đã thỏa hiệp với phe giám quốc, Cái tên ba phải này, xem ra chỉ có mỗi Lý Khánh An là trấn áp được hắn mà thôi!

Quả nhiên, Vương Củng rút ra bốn phần văn thư đặt trên bàn nói: “Bùi tướng quốc, đây là thư từ chức của ta và Phòng Quán, Lý thượng thư và Trương thượng thư, bốn người bọn ta ngày mai sẽ chính thức từ đi chức vụ tướng quốc Chính sự đường.”

Vương Củng nói ngày mai sẽ chính thức từ chức, vậy tối nay hắn đến chính là để bàn điều kiện đây, Bùi Mân hiểu rõ dụng ý của hắn, Trầm ngâm một lúc, Bùi Mân bèn hói thẳng: “Vương tướng quốc cứ nói thẳng, điều kiện của ngươi là gì?”

Chuyện trò giữa tướng quốc thường hàm xúc mà đầy nghệ thuật, việc gì cũng chẳng nói thẳng, để đối phương tự ngẫm nghĩ, chi gợi ý là chính, thường đều hòa hòa thuận thuận chẳng khi nào xé toạc mật, nhưng hôm nay họ đã trực tiếp uy hiếp và đặt điều kiện thăng ra như vậy quả thực ít thấy, đây cũng có nghĩ là thời khắc không còn gì để che đậy đã đến.

Vương Củng lại thu hồi lại bốn xấp thư từ chức, hắn có phần đắc ý nói: “Kỳ thực giám quốc chẳng qua là hi vọng cục diện ổn định, không phải bắt đắc dĩ bọn ta cũng không đi đến bước này, kỳ thực cũng không thể gọi là điều kiện, chỉ là vài yêu cầu nho nhỏ mà thôi.”

“Vương tướng quốc cứ nói, yêu cầu gì?”

“Yêu cầu đầu tiên.”

Vương Củng giơ một ngón tay lên, nói: “Bây giờ triều đường có rất nhiều lời đồn bất lợi cho giám quốc điện hạ, nói tiên đế là do giám quốc điện hạ hại chết, điều này chẳng qua là lời đồn xằng bậy, làm Ô uế danh tiếng giám quốc, nhưng Chính sự đường mãi đến giờ vẫn giữ yên lặng, Đây chẳng khác nào để những tin đồn này càng lúc càng loan xa, cho nên bọn ta yêu cầu Chính sự đường chính thức ra một công cáo, giải trình rõ về cái chết của tiên đế, tẩy sạch nỗi oan của giám quốc điện hạ, ”

Nói đến đây, Vương Củng nhìn nhìn Bùi Mân để xem phản ứng của hắn, nhưng Bùi Mân hoàn toàn không tỏ vẻ gì bình thản nói: “Vương tướng quân xin cứ tiếp tục nói.”

“Vậy được, ta sẽ nói tiếp yêu cầu thứ hai, đó là chính thức giải tán Thổ địa điền mẫu tư, chính thức tuyên bố dừng việc thu đất, phế trừ chiêu thư thu đất của tiên đế, và cho trả lại toàn bộ ruộng đất chưa kịp phân phối cho chủ nhân vốn dĩ của nó, cả một vạn khoảnh hoàng trang, cũng sẽ do giám quốc điện hạ thừa kế.”

“Thế còn yêu cầu thứ ba thì sao?”

Bùi Mân cố gắng kiềm chế sự phẫn nộ trong lòng hỏi.

“Có, còn có yêu cầu thứ ba nữa, đó là phải mở rộng quyền lực của giám quốc, chủ yếu là gia tăng hai điều khoán, một là giám quốc có quyền phủ quyết biểu quyết của chính sự đường, nữa là giám quốc có quyền quyết định người thừa kế ngai vàng.”

“Đủ rồi!”

Bùi Mân đứng phất dậy, lửa giận trong lòng đã khó mà kiềm nén, hắn nhìn chằm chằm Vương Củng nói từng câu từng chữ: “Vương tướng quốc, ba điều kiện của người ta chẳng chấp nhận điều nào, ta là Lại bộ thượng thư hữu tướng quốc, chính thức tiếp nhận thư từ chức của bốn người các ngươi.”

Sáng sớm ngày hôm sau, Trung thư tinh Đại Minh cung đã có một tin động trời, ba người của đáng giám quốc và Trương Quân trong Chính sự đường cùng từ chức, sẽ do các quan văn chức sự ngũ phẩm trở lên trong triều đình cùng tiến thư bầu ra, thao tác cụ thể sẽ do Trung thư tinh tổ chức, Môn hạ tinh phụ trách giám đốc, còn Ngự sử đài sẽ phụ trách giám sát ngoại vi, cuối cùng sẽ do Trung thư thị lang, Môn hạ thị lang và Ngự sử trang thừa tổ thành đại tam tư hội thẩm, Sau khi thông qua hội thẩm, Chính sự đường tân nhiệm sẽ được chính thức tuyên bố thành lập.

Tuy bề ngoài có vẻ dân chủ, trình tự cũng rất nghiêm ngặt, nhưng trên thực tế vẫn do bốn đảng phái thế lực Triệu vương đảng, Giám quốc đảng, Trương đảng và bảo hoàng đảng đứng ra tranh cử.

Bỗng chốc, trong ngoài triều đường lại bắt đầu xôn xao bàn tán, tất cả sự chủ ý của mọi người đều tập trung từ việc hoàng đế thiếu niên bệnh nặng chuyển đến việc bầu cừ Chính sự đường, dẫu sao việc này sẽ trực tiếp liên quan đến lợi ích cá nhân của mỗi người, Như vậy các đại thế lực lại có thời gian để tiếp hành lôi kéo từ sau lưng, để hi vọng mồi chài được càng nhiều người ủng hộ càng tốt.

Bầu cử Chính sự đường chỉ là đại sự của quan viên triều đình, chứ chẳng liên quan đến nhân viên cung đình, Nó hoàn toàn không mấy được nhắc đến trong Đại Minh cung, toàn bộ tâm tư của bọn hoạn quan và cung nữ đều vẫn đặt hết lên bệnh tình của hoàng thượng.

Trần Hoằng Chí trực vào lúc đêm, khi trời vừa sáng, tất cả các hoạn quan đến thay ca với hắn để chăm sóc Thánh thượng, Trần Hoằng Chí lôi tấm thân mệt rã rời của mình trở về phòng, Hay ngày nay hắn tâm sự trùng trùng, hắn không ngờ chút bột bã đậu mà có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng như thế, Thánh thượng còn vì thế xém chút mất mạng, đây quả thật khiến lòng hắn hối hận quá đỗi, nếu biết trước như thế hắn tuyệt không dùng bã đậu.

Nhưng giờ hối cũng không kịp, may mà ngự y và thái hậu đều không phải hiện ra chân tướng Thánh thượng bệnh trọng, cũng để hắn yên tâm phần nào, Bây giờ hắn chi cầu mong thái thượng hoàng có thể giữ đúng lời hứa, đừng đến làm phiền hắn nữa, để việc này phai mở cùng thời gian.

Trần Hoằng Chí dẫu sao cũng chỉ mới có mười bảy tuổi, hắn tuy thông minh nhưng kinh nghiệm vẫn quá ít, không biết được lòng người hiểm ác, Khi hắn vừa mở cửa vào phòng mình, hắn lập tức giật bắn người, chỉ thấy Lý Phụ Quốc như bóng ma xuất hiện trong phòng mình, nhìn hắn cười bí hiểm.

Chương 508: Lòng dạ rắn độc

“Ngươi, ngươi sao lại tới nữa?”

Trần Hoằng Chí kinh hô lên.

Lý Phủ Quốc vỗ vỗ bờ vai của hắn, cười tủm tỉm nói: “Ngươi không cần lo lắng, ta đến là để khen thường ngươi.”

Hắn quay đầu lại lấy tay chi xuống chiếc rương trên mặt đất: “Ngươi xem!”

Trần Hoằng Chí lúc này mới thấy trên mặt đất có đặt hai chiếc rương gỗ lớn, đều đã mở ra cả, bên trong đựng đầy vàng, những thỏi vàng óng ánh, ít nhất cũng có trên hơn trăm thỏi, hắn từ nhỏ đến lớn, chưa từng thấy qua nhiều vàng như vậy, không khỏi há hốc mồm nhìn trân trối, đôi mắt cũng đã muốn lồi cả ra rồi.

Lý Phủ Quốc nhìn vẻ mặt của hắn, không thể không âm thầm bội phục con mắt nhìn người của Lý Hanh, người này mặc dù tuổi trẻ, nhưng có máu tham tài đến tận trong xương tủy, người chết vì tiền tài, đã là danh ngôn có từ xưa a!

Hắn đi đến trước rương, tiện tay cầm lên một một thỏi vàng, giống như rắn độc dụ dỗ con chim nhỏ vậy, lời nói nhỏ nhẹ rằng: “Đây là năm mươi lượng vàng, trị giá sáu trăm quan, Trong rương có tổng cộng năm ngàn lượng, tương đương sáu vạn quan tiền, Đây là phần thưởng mà Thái thượng hoàng ban tặng cho ngươi đấy, ngài khen ngươi làm rất khá, Mặt khác, ở trong Bình Khang phường còn có một tòa nhà rộng ba mươi mẫu, cũng thuộc về ngươi, khế ước nhà nằm ngay bên trong rương đó.”

Trần Hoằng Chí chỉ cảm thấy chân như nhũn ra, nỗi hờn giận lo lắng lúc nãy đã tan biến theo may khói, hắn chậm rãi đi lên trước, nhẹ nhàng vuốt ve những thỏi vàng, Trong mắt hắn lóe ra một tia sáng kỳ dị, đó là một gương mặt như thế nào a!

Giống như một đóa hoa tươi đang nỡ rộ, cặp mắt mở to đầy tham lam, sáng ngời, mang theo một thứ tà ma, miệng và lỗ mũi cũng mở ra, tham lam mà thở phập phồng, Hắn nhìn thẳng về phía trước mắt, không chỉ có vàng, tựa hồ muốn đem hết thảy những thứ nhìn thấy, đại địa, không trung, thái dương thậm chí không khí cũng đều muốn chiếm làm của riêng.

Lý Phủ Quốc không có quấy nhiễu hắn, mà là chắp tay sau lưng đứng ở phía sau hắn, chờ đợi từ trong sự đắm chìm đó thức dậy, không biết qua bao lâu, Trần Hoằng Chí rốt cục cũng trở về tới thực tại, hắn quay đầu, thanh âm có chút khàn khàn hỏi: “Những thứ này.., Đều cho ta cả sao?”

“Đúng vậy, cũng đều thuộc về ngươi cả, Thái thượng hoàng đối với người của mình luôn luôn rất rộng rãi, biéu hiện của ngươi làm cho ngài rất vừa lòng.”

Lý Phủ Quốc ngồi xuống, cười nói: “Bậy giờ ngươi nói cho ta biết, ngươi làm như thế nào vậy, không ngờ lại không có bị phát hiện.”

Lời nói này khiến cho Trần Hoằng Chí rốt cục cũng bừng tỉnh từ trong giấc mộng làm giàu của mình, hắn cúi thấp đầu xuống, thấp giọng nói: “Thánh Thượng rất thích uống một loại nước hoa lộ mật ong, cũng đều là do một ta điều chế, ta liền ở trong nước hoa lộ mật ong bỏ vào một chút

bột bã đậu.”

“ừm!

Khá lắm, thế người khác không nghi ngờ ngươi sao?

Tý như thái y, hoặc là ngươi không có bị người khác phát hiện sao?”

Đầu của Trần Hoằng Chí cúi càng thấp xuống, giọng của hắn cơ hồ không nghe thấy: “Bất luận là đưa từ nhà bếp lên hoặc là thuộc mà người khác sắc, cũng đều phải qua sự kiêm tra của thái y, nước hoa lộ mật ong đó cũng không ngoại lệ.”

“Vậy ngươi làm thế nào mà tránh được sự kiểm tra đó?”

“Ta, ta nằm ở bước kiểm tra cuối cùng, sau khi ngự y kiểm tra xong mới đem đồ dùng đó giao cho ta, ta sẽ hầu hạ Thánh Thượng uống xong, hơn nữa Vương thái y vì muốn trốn tránh sự tắc trách của chính minh, liền một mực cho rằng bệnh của Thánh Thượng trở nặng là do ban đêm bị cảm lạnh mà ra, thái hậu cũng không phát sinh nghi ngờ đối với ta, Bởi vì Thánh Thượng từ nhỏ đã do ta kề cận hắn, Thái hậu có thể hoài nghi bất kỳ kẻ nào, nhưng sẽ hoàn toàn không hoài nghi đến ta.”

“Thì ra là thế!”

Lý Phủ Quốc lúc này mới hiểu được, thì ra Trần Hoằng Chí không ngờ lại là người tin tưởng nhất của Lý Thích, Thật sự là trời đã phủ hộ cho bọn họ, Trong ánh mắt hắn lập tức lóe ra một tia cười gian trá, nói: “Tuy rằng ngươi làm rất khá, nhưng Thái thượng hoàng cũng không hy vọng tôn tử của ngài bị táo bón, hắn chỉ là hy vọng Thánh Thượng có thể mê man thêm một khoảng thời gian, ngươi cũng biết, chính sự đường trong triều đình đang đề cử lại mới, Thái thượng hoàng không hy vọng Thánh Thượng can thiệp việc này, cho nên, còn muốn vất vả ngươi một chuyến nữa.”

Nói xong, hắn đem một lọ thủy tinh màu đỏ nhỏ bằng đầu ngón tay út đặt lên bàn, Trần Hoằng Chí liền biến cả sắc mặt, chiếc lọ nhỏ màu đỏ đó mà hắn xem ra, bèn giống như lưỡi rắn độc, hắn liên tiếp lui về phía sau vài bước, trong mắt hoảng sợ vô cùng, cả người run rẩy.

“Không!

Không!

Ta không làm.”

Hắn còn nói chưa dứt lời, Lý Phủ Quốc liền giáng mạnh một cái tát tai lên trên mặt hắn, nghiến răng nghiến lợi mắng: “Tên khốn nạn nhà ngươi, ngươi dám không làm sao?

Ngươi không làm, ngươi sẽ chết, tì hưu ngọc bích của Thánh Thượng là do ngươi trộm, bột bã đậu là do ngươi đã bỏ vào, ngươi tưởng rằng ngươi trung thành cao thượng lắm hay sao?”

Trần Hoằng Chí bùn rủn cả người, hắn giống như nghe thấy tiếng đóng sập cửa lại ở phía sau lưng; đường rút lui của hắn đã bị cắt đứt rồi, hắn tựa như một con chim nhỏ không tránh khỏi sự cám dỗ, bị rắn độc ôm vào trong lòng ngực.

“Các ngươi sẽ giết ta diệt khẩu!”

Đây là việc mà hắn sợ hãi nhất.

Lý Phủ Quốc ngồi xồm xuống, khẽ vỗ vỗ vào mặt hắn, ôn nhu cười nói: “Ngươi thật sự là hồ đồ a!

Thánh Thượng cuối cùng là do ngài bệnh nặng không trị khỏi, nếu ngươi chết rồi, không phải đã nói cho người khác biết, chân tướng là cái gì sao?

Ngươi không cần phải lo lắng rồi, cũng không phải ai người đều phải bị giết để diệt khẩu, giống như ta, biết được nhiều hơn ai hết, thế tại sao Thái thượng hoàng lại không giết ta để diệt khẩu?”

“Ngươi thì khác.”

“Giống nhau thôi, thật là đứa trẻ khờ dại, ngươi là hoạn quan, chỉ có hoạn quan mới có thể trở thành tâm phúc của Thái thượng hoàng, ngươi hiểu chưa?

Hiện tại ngươi chính là tâm phúc của Thái thượng hoàng, thay Thái thượng hoàng làm những việc kín đáo nhất, bây giờ ngươi đã hiểu rồi chứ!”

Trần Hoằng Chí nửa hiểu nửa không mà gật gật đầu, Lý Phủ Quốc đứng lên, nói: “Thôi được rồi, trước đây do ngươi không phải là tâm phúc của Thái thượng hoàng, cho nên phải thường vàng cho ngươi, nhưng hiện tại ngươi đã là người của chúng ta, cho nên sẽ không có phần thưởng gì nữa, Tối hôm nay hãy làm cho xong việc, sau đó ngươi đi đọc gách, tương lai sẽ làm tông quản của ngự thư phòng.”

Nói xong, Lý Phủ Quốc liền mở cửa đi khỏi, không biết qua bao lâu, Trần Hoằng Chí chậm rãi đứng lên, khóa trái cửa lại, hắn lắc lư mà đi đến trước aiường, ngơ ngác nhìn hai rương vàng sáng óng ánh, Đây là năm ngàn lương vàng, trị giá sáu vạn quan tiền, Hắn chưa từng nghĩ qua mình có thể có được nhiều tiền như vậy, dần dần, ánh lửa tham lam trong ánh mắt hắn lại bốc cháy lên, hắn quay phắt đầu lại nhìn thẳng vào lọ thủy tinh nhỏ màu đỏ, lúc này đây trong mất hắn xem ra, đó đã không còn là lưỡi rắn độc nữa, mà là một ngọn đèn soi rõ tiền đồ của hắn.

Trần Hoằng Chí cũng là một hoạn quan có quyền lực rất lớn trong lịch sử triều Đường, Đường Hiến Tông trên lịch sử chính là do hắn đã hại, quyền khuynh cả triều trong giai đoạn đó, nhưng lịch sử ở thời thiếu niên của hắn đã đi một bước ngoặc khác, hắn trở thành một cái cuốc của Lý Hanh, đào một cho Lý Thích.

Lúc Trần Hoằng Chí mở to đôi mắt nhìn Lý Thích uống cạn hết một ly nước hoa lộ mật ong đỏ tươi, lúc đó, hắn cũng biết mình đã thay đổi lịch sử, hắn không biết dược tính sẽ ở phát tác vào lúc nào, lòng hắn khẩn trương đến cơ hồ ngưng đập.

“Ngươi làm sao vậy?”

Lý Thích thấy thần sắc hắn có chút dị thường, không khỏi kỳ quái hỏi.

“Không, không có gì, có lẽ mấy ngày này nô tài ngủ không được tốt, đầu hơi bị choáng váng.”

“Đúng đấy!

Trẫm trải qua một cơn bệnh, đã khiến cho các ngươi chịu khổ rồi, trong lòng trẫm cũng rất áy náy, ngươi đi nghỉ ngơi đi!

Nơi này không cần ngươi nữa.”

Sự quan tâm của Thánh Thượng làm cho Trần Hoằng Chí cơ hồ phát khóc, nhưng hắn biết bây giờ đã không thể vàn hồi rồi, nếu hắn để lộ nửa chút ra ngoài, bèn chỉ còn con đường chết, hắn cắn chặt lấy môi, kiềm chế lấy nỗi lòng của mình.

Trần Hoằng Chí quỳ xuống, dập đầu thật mạnh nói: “Bệ hạ quan tâm, nô tài cảm tạ vô cùng, nguyện long thể bệ hạ sớm ngày hồi phục, nô tài sẽ còn được hầu hạ bên cạnh bệ hạ nữa.”

“Trẫm cũng muốn sớm ngày được khỏe hẳn, ai!

Mỗi ngày đọc gách, đầu cũng to ra rồi, trẫm còn muốn ngồi thuyền chơi một chút nữa kia, đến lúc đó ngươi hãy cùng ta đi chơi nhé.”

“Được!

Nô tài nhất định cùng bệ hạ chơi.”

Trong giọng nói của Trần Hoằng Chí đã có sự nghẹn ngào nức mở rồi.

Lúc này một cơn buồn ngủ mãnh liệt trong người Lý Thích ập tới, hắn gật đầu nói: “Trẫm muốn ngủ rồi, ngươi đi đi!

Hãy đi nghỉ ngơi cho khỏe, buổi tối lại đến trò chuyện cùng trẫm.”

“Thế nô tài xin cáo từ!”

Trong lòng Trần Hoằng Chí khẩn trương đến muốn nhảy dựng lên, hắn chậm rãi lui ra, lập tức chạy nhanh về phía phòng của mình, hắn lo lắng cho năm ngàn lượng vàng của hắn, được giấu ở dưới gầm giường của hắn, Nếu Thánh Thượng xảy ra chuyện không may, trong cung nhất định sẽ lục soát, nếu bị người lục soát ra, hắn bèn chỉ còn con đường chết thôi, không được, hắn nhất định phải đem vàng chôn cất đi mới được.

Lúc này đã là lúc hoàng hôn, sân nhà hắn ở có mấy viên hoạn quan đang nấu cơm, thấy hắn trở về, đều lấy lòng mà cười nói với hắn: “Trần công công, chỗ chúng tôi có một bình rượu tốt, có muốn đến uống một chút hay không?”

“Không cần, ta muốn đi ngủ, bất kỳ kẻ nào cũng không được đến quấy rầy ta.”

Trần Hoằng Chí mới vừa đi tới cửa, lúc này, đi tới một viên cung nữ, hướng hắn thi lễ nói: “Trần công công, Thái thượng hoàng nhờ nô tỳ đưa vật bằng ngọc cho công công.”

“Suỵt!”

Trần Hoằng Chí sợ tới mức tim cũng muốn nhảy ra ngoài rồi, hắn nhìn sang hai bên, không ai chủ ý tới hắn, liền thấp giọng nói: “Vào nhà hẳn nói!”

Hắn đẩy cửa vào phòng, cung nữ cũng lách người bước vào phòng, nàng từ trong rổ bên người lấy ra một pho tượng ngựa bằng ngọc bích, đặt lên bàn cười nói: “Thái thượng hoàng nghe nói ngươi thích ngọc bích, liền đem pho tượng ngựa bằng ngọc này tặng cho công công, đây chính là vật quý do Vu Điền tiến cống đấy, là mỹ ngọc cực phẩm, là phần thưởng cho công công đó.”

“Đa tạ Thái thượng hoàng, nhờ đại tỷ chuyển cáo Thái thượng hoàng, hãy nói là sự việc đã làm xong cả rồi, xin ngài yên tâm!”

“Vậy hả?”

Cung nữ đó vụt thoáng hiện lên một tia sắc lạnh, chỉ tay xuống dưới gầm giường, kinh ngạc nói: “Công công, vàng của công công sao không thấy rồi?”

Trần Hoằng Chí chấn động, vừa quay đầu lại nhìn xuống dưới gầm giường, vàng của hắn quả nhiên không thấy đâu, hắn ngây cả người, ngay tại trong nháy mắt đó, một sợi dây thừng xiết lấy cổ của hắn, kéo thật mạnh vào, Trần Hoằng Chí té ngã trên đất, hắn không ngừng giãy dụa, hai tay quơ đi quơ lại trên không, trong cổ họng hắn vang lên tiếng răng rắc, trợn trừng mắt mà nhìn ả cung nữ ở phía sau, hắn tuyệt đối không ngờ rằng, sức lực của một nữ nhân lại có thể lớn đến như vậy.

“Đã nói.., là không giết.., ta!”

Hắn không ngừng vùng vẫy mà nói ra câu nói này.

“Chúng tôi thật sự là không muốn giết ngươi, nhưng ngươi nhất định phải tự sát, chúng tôi cũng không có cách nào khác.”

Giọng nói của cung nữ sắc lạnh như rắn độc, đó là câu nói cuối cùng mà Trần Hoằng Chí nghe được ở chốn nhân gian...

Lát sau, cung nữ từ cửa sổ phía sau lặng lẽ rời khỏi, cửa phòng khóa trái lại, chỉ có thân hình ốm nhỏ của Trần Hoằng Chí đong đưa trên trần nhà.

Trong cung đã xảy ra biến động lớn, nhưng lúc này người trong triều đình vẫn còn chưa ý thức được rằng trong cung sắp xảy ra chuyện, Tâm tư của mọi người đều tập trung vào việc đề cử chung của chính sự đường, Ngày mai sẽ là thời hạn cuối cùng mà giám quốc tuyên bố chính sự đường bắt đầu đề cử, bắt đầu từ ngày mai, bèn là kỳ hạn đề cừ ba ngày, Lúc này tâm trạng của mọi người như sợi dây đang căng cửng vậy, tất cả mọi người đã quên đi tiếu hoàng đế đang lâm bệnh nặng.

ở trên phương diện chính trị của Đường triều, chính sự đường kỳ thật là một cơ chế thỏa hiệp và thương lượng vậy, bởi vì trong cơ chế ba tinh sáu bộ thì quyền lực của Trung thư tỉnh rất lớn, có quyền định chế ban chiếu, Vì để hạn chế quyền lực của trung thư tỉnh, nên mới có môn hạ tỉnh để giám sát, một phần chiếu thư, chỉ có đóng dấu của trung thư tỉnh thì chưa đủ, còn phải có đại ấn của môn hạ tỉnh, cho nên mới gọi là ấn của trung thư môn hạ.

Môn hạ tỉnh nếu cảm thấy chiếu thư của trung thư tỉnh không ổn, có thể trực tiếp phản bác lại, trung thư tỉnh nhất định phải làm lại từ đầu, Trong này thì đã có hai vấn đề, đầu tiên là chiếu thư của trung thư tỉnh đã được hoàng đế ngự phê rồi, nếu phản bác lại, thì hoàng đế còn phải phê duyệt lại một lần nữa, tiếp theo là, trung thư môn hạ phê lại bác đi, sẽ rất dễ dàng khiến cho quân quốc đại sự bị kéo dài.

Để giải quyết mâu thuẫn này, cho nên mới có chế độ thỏa hiệp và thương lương của chính sự đường, Thủ lĩnh của trung thư tỉnh, môn hạ tỉnh sẽ ngồi lại bàn bạc với nhau trước, sau khi thông qua hiệp thương rồi, trung thư tỉnh mới thảo sắc chỉ, Mặt khác, triều Đường thực hiện chế độ nhiều tướng quốc, ngoại trừ tướng quốc cấp một là trung thư lệnh và môn hạ thị trung ra, còn có mấy vị tướng quốc cấp hai, cũng chính là những quan cao đạt được từ cách ngang với trung thư môn hạ bình Chương sự, bình thường là thượng thư của các bộ, bọn họ cũng cùng nhau tham dự hiệp thương của chính sự đường, dần dần, chính sự đường bèn trở thành nội các của Đường triều, có quyền lực rất lớn.

Nhất là ở trong tình trạng hoàng quyền khuyết vị trước mắt này, chính sự đường bèn trở thành cơ quan quyền lực cao nhất trên thực tế, quân quốc đại sự của Đường triều cũng đều do nó mà đưa ra quyết định, bất luận là Lý Khánh An hay là Lý Hanh, cũng đều cực kỳ coi trọng nó.

Trời sắp tối rồi, trước cửa phủ của Bùi Mân có mấy cỗ xe ngựa đang đậu, đó là những nồng cốt quan trọng của phe Triệu vương đang cùng nhau thương lượng đối gách, ở trong ngoại thư phòng của Bùi Mân có năm người đang ngồi, Bùi Mân, Thôi Hoán, Vi Thao và cả Lô Hoán, mặt khác còn có trung thư thị lang Trương Hạo, Trương Hạo vốn dĩ cũng thuộc phe bảo hoàng, nhưng sự uy hiếp nghiêm trọng của Lý Hanh đối với Lý Thích, khiến cho Trương Hạo ý thức được, chỉ có dựa vào phe Triệu vương mới có thể bảo vệ tốt cho vị hoàng đế trẻ, hắn liền quay qua đầu quân sang phe Triệu vương.

“Hai ngày nay ta càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái, ba điều kiện mà Vương Củng nhắc đến cũng đều là những việc mà chúng ta làm không được, Hắn biết rõ chúng ta sẽ không đáp ứng, tại sao lại còn muốn nhắc đến ba điều kiện này, rất rõ ràng, mục đích của bọn họ chính là muốn giải tán chính sự đường, đó là sự cố ý của Lý Hanh, ta dám khẳng định hắn vì điều đó lập mưu sẵn đã lâu.”

Lời nói của Bùi Mân làm cho tất cả mọi người đều lâm vào trầm tư, lúc này, Thôi Hoán nhướng mày nói: “Dựa theo cục diện quyền lực của triều đình trước mắt, phe Triệu vương chiếm bốn thành, phe bảo hoàng chiếm hai thành, phe họ Trương chiếm một thành, phe giám quốc chỉ có ba thành, Nếu dựa theo tỉ lệ này để đề cử chính sự đường, thì trong bảy người của chính sự đường, chúng ta có thể chiếm được ba người, phe bảo hoàng một người, phe họ Trương một người, phe giám quốc của bọn họ nhiều nhất cũng chỉ có hai người, Ta thật không hiểu, giải tán chính sự đường tái lập lại đề cử mới, đối với bọn họ cũng không có lợi, Bọn họ vì sao lại phải làm như vậy, hơn nữa nếu bọn họ đã lôi kéo được Trương Quân rồi, như vậy thì trong chính sự đường bọn họ liền chiếm bốn người, trở thành đại đa số, thì quyết nghị nào lại không thể thông qua được, Giải tán thổ địa điền mẫu ty, đất đai trả lại cho chủ nhân ban đầu, những quyết nghị đó cũng đều có thể thuận lợi thông qua, vì sao lại còn muốn giải tán chính sự đường, các ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?”

Vi Thao cũng gật đầu nói: “Thôi thượng thư nói không sai, ta cũng nghĩ như vậy, bọn họ vốn dĩ không nhất thiết phải giải tán chính sự đường, ta nghĩ, Lý Hanh hẳn là có dụng ý khác.”

Bùi Mân chắp tay sau lưng đi vài bước rồi nói: “Có lẽ bọn họ có dụng ý khác, nhưng còn có một nguyên nhân rất quan trọng mà các ngươi không nghĩ tới, đó chính là con người Trương Quân này, Ta không biết bọn họ đối với Trương Quân có thỏa hiệp gì, nhưng có một điểm có thể khẳng định, Trương Quân là kẻ cuốn theo chiều gió, không thể nào là mọi chuyện cũng đều ủng hộ bọn họ, Trương Quân có lẽ là chỉ có đáp ứng cùng từ chức với bọn chúng thôi, giải tán chính sự đường, dù sao đề cử tướng quốc cuối cùng cũng sẽ có hắn, với hắn mà nói việc này chẳng qua là việc tiện thể mà thôi, điều này phù hợp với phong các của Trương Quân, Nhưng Thôi thượng thư cũng nói đúng, bọn họ ở vào lúc này giải tán chính sự đường, cam nguyện mạo hiểm rất lớn để tuyên lại, bọn họ nhất định có mưu đồ khác, ta có một dự cảm, hai ngày nay nhất định xảy ra đại sự.”

Bùi Mân mới vừa nói xong, bên ngoài liền truyền đến một loạt tiếng bước chân chạy dồn dập, chỉ nghe một gã hạ nhân ở ngoài cửa hô lớn: “Lão gia, không tốt rồi, trong cung có tin khẩn cấp truyền đến, Thánh Thượng, Thánh Thượng băng hà rồi!”

Chương 509: Trận chiến giành ngôi Thượng

Tin tức đến đột ngột khiến mọi người bàng hoàng, họ nhìn nhau một lúc, cơ hồ cùng một lúc họ đều hiểu ra, đây chính là đại sự mà Bùi Mân nói, Lý Hanh mưu đồ đã lâu, trong cái thời khắc mấu chốt này thì cho giải tán Chính sự đường, hại chết hoàng đế thiếu niên.

“Ôi điện hạ!”

Trương Hạo mặt nhìn hướng bắc quỳ xuống khóc gào lên, Thôi Hoán vừa kinh vừa hoảng, buộc miệng mắng nhiếc: “Sao hắn lại dám đại nghịch bất đạo, hại chết hai hoàng đế, hắn không sợ sau khi chết sẽ bị đầy xuống địa ngục A Tỵ sao?”

Lúc này Bùi Mân cũng từ trong sửng sốt hồi phục lại chút lý trí, hắn lập tức quay sang nói với mọi người: “Bây giờ không phải là lúc khóc lóc, mọi người hãy mau dẫn người nhà đến huyện Trường An, không!

Không!

Không lo được đến người nhà nữa, chúng ta bây giờ lập tức đến huyện Trường An tỵ nạn, chậm một bước nữa e rằng chúng ta sẽ không còn thoát nổi.”

Mọi người ai ai cũng hiểu ý của Bùi Mân, hoảng hốt bước nước đại chạy về phía cửa lớn, Bùi Mân đi ở sau cùng, hắn cũng thuận tiện dẫn theo vợ mình, Mọi người mạnh ai nấy leo lên xe của mình, phu xe vội vàng giương roi, mấy chiếc xe ngựa phóng như bay về phía huyện Trường An.

Bọn họ thật vô cùng may mắn, xe ngựa vừa phóng qua đại lộ Chu Tước thì Lý Hanh đã hạ lệnh giới nghiêm, các cửa phường huyện Vạn Niên lũ lượt đóng lại, từng đội từng đội binh sĩ Kim Ngộ vệ phóng chạy trên đường phố, hạ lệnh người đi lại lập tức quay trở về nhà, Bùi phủ và Vi phủ nằm tọa lạc huyện Vạn Niên lập tức bị trùng trùng bao vây.

Huyện Vạn Niên bỗng nhiên bị giới nghiêm khiến người Trường An cảm thấy kỳ lạ, có một số người nhạy bén cũng lờ mờ đoán được trong triều có lẽ lại xảy ra việc lớn, nhưng chân tướng đã bị phong tỏa, tất cả tình hình phải đợi khi ngày mai trời sáng ắt mới được tỏ.

Đối với kẻ hiểu rõ sự tình và người trong cuộc thì đêm hôm nay lại là đêm trằn trọc, Chỉ trong một đêm ngắn ngủi mà đã triệt để thay đổi toàn bộ lịch sử Đại Đường.

Trên bậc thềm cao vời của Hàn Nguyên điện Đại Minh cung, Lý Hanh đang chắp tay sau lưng nhìn xuống toàn thành Trường An, Hắn có cảm giác quân lâm , ôm cả giang sơn vào lòng, Cái cảm giác này đã càng lúc càng trở nên rõ ràng.

Đại Minh cung đã hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài, ngoài vài tên hoạn quan trốn ra ngoài báo tin lúc đầu ra, tất cả những người khác đã không còn cách nào ra vào, Vũ Lâm quân vũ trang toàn diện đã trùng trùng khống chế cả Đại Minh cung, Trước mắt Vũ Lâm quân của Đại Minh cung do Từ Tử Diệu thống lĩnh, hắn đã bị Lý Hanh hoàn toàn thu phục, còn đại tướng quân Vũ Lâm quân An Bảo Ngọc vì mẫu thân tháng trước vừa qua đời, hắn đã xin nghi ba tháng phép tang, vì thế mà tạo cơ hội cho Lý Hanh ra tay khống chế Đại Minh cung.

Nhưng Thái Cực cung và hoàng thành thì Lý Hanh vẫn chưa cách nào khống chế, năm ngàn Vũ Lâm quân nơi ấy do hữu tướng quân Triệu Vũ Tín thống soái, Triệu Vũ Tín là tâm phúc của tiền Vũ Lâm quân đại tướng quân Trưởng Tôn Toàn Tự, muốn khống chế hắn thì nhất thiết phải lôi kéo được Trường Tôn Toàn Tự, chỉ tiếc là sau sự kiện Bình Lâu, Lý Hanh đã hoàn toàn không còn cơ hội làm hòa với Trường Tôn Toàn Tự.

Nhưng việc gì cũng không thể thập toàn thập mỹ, hắn không khống chế được năm ngàn Vũ Lâm quân của hoàng thành, cũng không khống chể nổi hai vạn Thiên Ngưu vệ của huyện Trường An, đây kỳ thực cũng chả có gì, quan trọng hơn Lý Hanh hắn có hai vạn quân Quan Trung trong tay, hắn cũng chẳng sợ bất kỳ ai làm khó dễ hắn, Dù cho quân An Tây có đến hắn cũng chẳng phải hãi hùng, đây chính là thực lực, cho dù ngòi bút của sử gia đời sau hắn cũng chả ngán, chỉ cần hắn lên được hoàng vị, lịch sử không phải chẳng qua là cục bột trong tay hắn, muốn nắn thế nào chẳng được?

Sau lưng hắn đứng đầy Vũ Lâm quân và thị vệ cung đình, tả tướng quân Từ Tử Diệu đi lên một bước cười xu nịnh: “Điện hạ, thần cung thỉnh điện hạ vinh đăng đại bảo.”

Nhìn ánh đèn của vạn gia toàn thành, Lý Hanh bỗng ngưỡng mặt lên trời cười to, hắn càng cười càng sảng khoái, uất ức bao năm cuối cùng cũng bị hắn vứt hết ra sau lưng, Hắn bỗng dưng quay mình, nhìn chằm chằm vào chiếc ngai vàng mà hắn đã hằng mơ ước gần hai mươi năm nay, hắn đã không còn kiềm chế nôi sự kích động trong lòng, bước nhanh đi đến bảo tọa chí cao vô thượng của Hàm Nguyên điện.

Trời đêm thâm trầm, mấy con chiến mã phóng như điện xẹt tia chớp trên quan đạo phía tây Trường An, Hồ Vân Bái mím chặt môi, ra sức quật roi tăng tốc độ chiến mã, Trong mắt hắn toát ra hận ý vô hạn, Hắn cảm thấy được nỗi uất hận chưa bao giờ có, là thủ lĩnh của Trường An nội vụ tư hắn lại có thể hoàn toàn không biết gì với kế hoạch của Lý Hanh, hắn thật sự hồ thẹn, và nhục nhã, Nhưng sự tình đã xảy ra, hắn cũng chỉ cách thể xử lý các sự việc về sau tốt nhất có thể rồi mới thỉnh tội với đại tướng quân sau.

Bọn họ phóng đi như cơn gió lốc, không đến một canh giờ đã đến đại doanh quân An Tây tại Hàm Dương, Sau khi thông báo bèn được binh sĩ trực vội vã dẫn vào đại trướng củaNghiêm Trang.

“Hồ tổng quản, sau ngươi cứ toàn canh ba giữa đêm tìm ta thế này!”

Nghiêm Trang vừa ngáp ngắn ngáp dài, mắt nhắm mắt mở cằn nhằn.

“Mong tiên sinh bỏ qua, Trường An xảy ra đại sự, ta không thể không giữa đêm đến quấy phiền.”

“Đừng vội, ngồi xuống đã hẳn nói!”

Nghiêm Trang mời hắn ngồi xuống, cười nói: “Để ta đoán thứ xem nhé?”

Hắn trầm ngâm một lúc bèn cười nói: “Có phải hoàng đế thiếu niên đã băng hà?”

Hồ Vân Bái giật bắn người kinh ngạc hỏi: “Sao tiên sinh lại biết được việc này?”

“Từ tình báo hôm trước ngươi đưa đến cho ta, trên đấy có ghi rõ Thánh thượng lâm bệnh, ta liền nghĩ, nếu như lúc này Thánh thượng bệnh nặng qua đời, đây sẽ là một cái cớ rất tốt cho Lý Hanh, nhưng không ngờ hắn lại động thủ thật.”

Nghiêm Trang có phần đắc ý, hắn cảm thấy tự hào vì đã chuẩn xác đoán được tâm lý của Lý Hanh, nhưng Hồ Vân Bái lại cảm thấy thiu não vô cùng, nói: “Chỉ tiếc là cuối cùng cũng để hắn đắc thủ, ta thật là vô dụng!”

“Không phải!

Khôngphải!”

Nghiêm Trang vội khuyên giải: “Hắn đắc thù cũng chẳng phải việc xấu gì với chúng ta, đây cũng là điều trông mong của đại tướng quân, Đại tướng quân ngay từ lúc nâng đỡ tiểu hoàng đế lên ngôi đã đoán trước được có ngày hôm nay, Nếu ngươi đứng ra cản trở, không chừng lại phá hoại đại sự của đại tướng quân, ngươi hiểu rõ rồi chứ?”

Giải thích của Nghiêm Trang khiến áy náy trong lòng Hồ Vân Bái cũng giảm bớt phần nào, hắn cười mếu máo nói: “Tuy nói có phần may mắn, nhưng dẫu sao cũng do ta không có mắt nhìn, điểm này đúng là không đùn đẩy cho ai được.”

“Thôi không nói những cái này nữa.”

Nghiêm Trang khoát tay cười nói: “Vậy cục diện Trường An bây giờ thế nào, Chính sự đường có phản ứng gì không?”

Tình báo dựa đến đại doanh Hàm Dương là hai ngày một lần, việc Chính sự đường bị giải tán sáng hôm qua, Nghiêm Trang đến giờ vẫn chưa hay.

“Đây cũng là việc thứ hai mà ta muốn bẩm báo với tiên sinh, do bốn vị tướng quốc của Chính sự đường đồng thời từ chức, cho nên Chính sự đường từ ngày hôm qua đã bị giải tán.”

“Có việc này ư?”

Nghiêm Trang không khỏi bỡ ngỡ, hồi sau, hắn lại nhếch mép cười khổ, thở dài: “Hay!

Hay cho cái tên Lý Hanh này, hèn chi đại tướng quân nói ta tuyệt không thể xem thường tên này, quả nhiên có thú đoạn, Chính sự đường bị giải tán ngay vào cái lúc mấu chốt này, Lý Hanh hắn coi như đã quét sạch trở ngại lớn nhất có thể ngăn càn hắn lên ngôi.”

“Nhưng nếu như không có Chính sự đường dẫn quần thần đứng ra ủng hộ thì hắn làm sao mà lên ngôi?”

Hồ Vân Bái vẫn có phần khônghiểu.

“Việc này thì ngươi có phần không biết, Chính sự đường không phải đã giải tán ư?

Chỉ cần cho tổ chức lại một Chính sự đường là được thôi, ba vị tướng quân hay năm vị tướng quốc là được, chi nực cười cái tên Trương Quân này, tự cho rằng như cá gặp nước giữa hai đảng, lần này bị Lý Hanh chơi cho một đòn nặng, giờ e rằng hắn hối hận tím tái ruột gan, ta không thể không thừa nhận tên Lý Hanh này quả thực là một cao thủ trong trò chơi quyền lực này.”

Hồ Vân Bái trầm tư một lát bèn hỏi: “Nếu như tiên sinh cũng đã sớm dự liệu được, vậy theo ý của tiên sinh, bước tiếp theo của chúng ta phải làm sao?”

Nghiêm Trang gật gật đầu nói: “Ngươi hỏi hay lắm, hay hôm nay chính là thời khắc quan trọng, ngươi và Nam Tế Vân chủ yếu hãy cứ làm theo ta nói, tối hôm nay đã phải hành động.”

Trường An thành lấy đại lộ Chu Tước làm ranh giới, bắt đầu xuất hiện cành tượng nước lửa trái ngược, huyện Vạn Niên bị Kim Ngộ vệ giới nghiêm, nhà nhà hộ hộ còn sớm đã tất hết đèn lửa, trong các phường nội tĩnh lặng như vũng nước chết; nhưng trong huyện Trường An lại cửa phường mở to, hành nhân xe ngựa qua lại suốt đêm, đèn đuốc sáng trưng, Vì phía chợ Tây cho phép bán đêm, các cửa tiệm lại dốc hết sức sân cổ lên réo gọi gõ trống, khách khứa đông nghẹt, hành nhân chen chúc.

Binh sĩ Thiên Ngưu vệ cũng từng đội từng đội tuần tra trên đường, sau khi đến giờ Hợi, huyện Trường An mới bắt đầu lắng dịu xuống, Lúc này có hiến binh tay đeo băng đỏ đi đến từng nhà từng hộ phát truyền đơn, nội dung truyền đơn khiến người phải bàng hoàng.

“Cha giết con, ông giết cháu, tán tận luân lý, thảm kịch nhân gian.”

Truyền đã dùng sự thật tỉ mỉ để vạch trần thái thượng hoàng Lý Hanh năm ngoái đã hạ độc giết chết tiên đế tại hoàng trang, lại vạch trần thảm kịch diễn ra trong Đại Minh cung trong tối, tiểu hoàng đế rơi xuống nước gặp lạnh, nhưng tối nay lại độc phát thân vong, hung thủ là ai, người người đều rõ.

Truyền đơn được phát đến mỗi nhà, những người không biết chữ đều lũ lượt đến tìm người biết chữ đọc giúp, Chẳng bao lâu sau tin tức trên truyền đơn đã chấn động của huyện Trường An, Tuy có phần hơi khó tin, nhưng nghĩ lại thì thấy hợp tình hợp lý.

Nhà nhà hộ hộ đều đóng kín cười bàn tán cái tin động trời này, Lúc này đã có quan viên từ Đại Minh cung đi ra, cũng đến từng nhà các quan viên ở huyện Trường An thông báo buổi triều sớm ngày mai sẽ bàn luận sự tình hệ trọng, phàm quan viên thất phẩm tại Trường An đều nhất định phải đến tham gia.

Ưu lo bao trùm trong lòng mỗi quan viên Đại Đường, dù cho đã không còn sớm, nhưng các triều quan tại huyện Trường An cũng lũ lượt, tụm năm tụm ba đi đến phường Thái Bình, các quan viên khác nhận được tin cũng thi nhau đến, Trên quảng trường trước cửa Độc Cô phủ tại bình Thái Bình dần dần tụ tụ hơn ngàn triều quan, Trong những triều quan này chi người chỉ là tiểu quan cấp thấp, cũng có cao quan hiển quý từ ngũ phẩm trở lên, nhưng dù họ là địa vị gì, trong lòng mỗi người lúc này đều hoang mang và ưu lo, không biết rồi đây Đại Đường sẽ đi đâu về đâu đây?

Xung quanh Độc Cô phủ được hàng ngàn tên binh sĩ Thiên Ngưu vệ nghiêm ngặt bảo vệ, mỗi quan viên đi đến đây đều phải được xác minh thân phận, Người nhà Độc Cô phủ còn đặc biệt cho chong mấy chục cái lồng đèn to, lúc này xung quanh Độc Cô sáng trưng như ban ngày, sáu cao quan bọn Bùi Mân từ huyện Vạn Niên trốn đến lúc này đều ở tạm trong Độc Cô phủ, Bọn họ cũng cùng đi ra bàn đối gách chúng với hơn ngàn quan viên đến sau, trên quảng trường bỗng chốc toàn tiếng thảo luận xôn xao.

Vi Thao dẫn một quan viện vội vã đến tìm Bùi Mân, “Bùi tướng quốc, vị này chính là Tống Tịch, Le bộ nguyên ngoại lang, hắn có một việc quan trọng muốn bâm báo với tướng quốc.”

Tên quan viên này đi lên thi lễ nói: “Ty chức tham kiến tướng quốc!”

Bùi Mân từng gặp hắn, bèn cười nói: “Không biết Tống sứ quân có việc quan trọng gì muốn nói?”

“Bẩm tướng quốc, ty chức cực kỳ thích đánh mã cầu, hơn nữa những người có cùng sờ thích của Lễ bộ và Binh bộ cử mỗi lần gặp ngày nghi trong tuần ( tuần ở đây là chừng mười ngày: thượng tuần, trung tuần, hạ tuần trong tháng.) đều rủ nhau ra ngoại thành đánh cầu, Ngày thường bọn ty chức thường lười chạy đi đưa thư báo, nên thường dùng bồ câu để liên hệ, ty chức chính là người thường phụ trách liên hệ, Ty chức có thể dùng bồ câu để thông báo cho mười mấy quan viên nhà ở huyện Vạn Niên, để họ hiểu chân tướng, để chúng ta cùng giữ chính kiến.”

“Cách này cũng khả thi!”

Bùi Mân lập tức tán thường: “Ngươi để họ nghĩ cách để thông báo cho người phía Triệu vương đáng và bảo hoàng đáng, ngày mai đều không phải thượng triều.”

Lúc này, Vi Thao mới cười nói: “Vi thị nhà ta cũng có dùng bồ câu đưa thư, ta cũng có thể dùng bồ câu thông báo cho Vi thị gia tộc huyện Vạn Niên và các đại thần có quan hệ mật thiết, để họ ngày mai đều không lên triều.”

Bùi Mân được hắn nhắc nhở mới nhớ ra Bùi gia kỳ thực cũng có thể, huyện Trường An có không ít tộc người của Bùi thị, cũng có thể để họ nghĩ cách thông báo với đồng tộc trong huyện Vạn Niên, triệt để tẩy chay buổi tảo triều sáng mai.

Nghĩ thế hắn lập tức quay người đi lên bậc thèm, giơ tay cao giọng hô hào: “Các vị đồng liêu xin yên lặng nghe ta nói lời này.”

Nghe nói là hữu tướng quốc Bùi Mân có lời muốn nói, hơn ngàn quan viên lập tức cùng lặng im nhìn hắn, chăm chú lắng nghe, Bùi Mân cao giọng nói: “Buổi tảo triều ngày mai này, Lý Hanh nhất định sẽ mưu đồ lên ngôi, người này mà lên ngôi ắt sẽ bôi nhọ danh dự của giang sơn Đại Đường ta, là nỗi nhục của Đại Đường, Có lẽ chúng ta không có cách gì ngăn cản được sự ngông cuồng của hắn, nhưng chúng ta có thể không thừa nhận thân phận của hắn, tẩy chay việc hắn lên ngôi, Chúng ta phải đề người đều biết rõ, rốt cuộc một người như thế nào vì muốn tranh đoạt giang sơn Đại Đường mà sẵn sàng giết con giết cháu, lễ nghĩa liêm si còn đâu?

Luân thường đạo đức còn đâu?

Bùi Mân ta nhân danh hữu tướng quốc Đại Đường xin xướng nghị chư vị, chúng ta thà làm bình dân, thà làm hương nông cũng tuyệt không thèm làm nhất quan nửa chức của hắn!”

“Chúng ta tẩy chay hắn!”

Thôi Hoán cũng giơ cao tay hô hào.

“Tẩy chay hắn!”

Hơn ngàn quan viên đều đã bị lây nhiễm, cùng giơ cao tay hô hào.

“Rất tốt!

Không những chúng ta phải tẩy chay hắn, chúng ta cũng phải nghĩ cách để các quan viên huyện Vạn Niên biết chân tướng, cùng chima sức với chúng ta, mọi người hãy cùng phát động để người nhà lên đường chặn lại bằng thân hảo hữu trên đường họ đi tảo sáng mai, để tất cả họ quay về, đừng đi thượng triều.”

Đề nghị của Bùi Mân rất được sự hưởng ứng tích cực của mọi người, mọi người cùng nhiệt huyết tràn trề đưa ra đủ các phương pháp, Lúc này, cửa phủ Độc Cô được mở to, mười mấy nha hoàn bà tử cùng hộ tống Triệu vương phi Độc Cô Minh Nguyệt đi ra, Nàng nhất thiết phải đi ra, vì phu quân của mình, Minh Nguyệt cũng biết ý nghĩa sâu xa hơn của việc mọi người tự phát đi đến trước cửa Độc Cô phủ, Họ đều khát khao có thể được chút thông tin gì của Lý Khánh An từ minh.

Sau lưng Minh Nguyệt là đứa con của nàng được bồng trên tay của bà vú, và đây cũng chính là đứa con trai duy nhất của Triệu vương Lý Khánh An hiện nay, mấy tên thân binh thị vệ đứng đầy hai bên bảo vệ thằng bé.

Minh Nguyệt đi lên trên thềm, trên quảng trường Độc Cô phủ lại một lần nữa im phăng phắt, tất cả mọi người cùng dồn ánh mắt về phía nàng, trong tay Minh Nguyệt là một ống thư được bồ câu mang về, Đấy là tình hình chiến sự mới nhất của quân An Tây, do Nam Tế Vân vừa mới mang đến cho nàng.

Trong thư viết tin gì không quan trọng; quan trọng là do Triệu vương phi đích thân ra tuyên bố, như thế lại càng có sức thuyết phục, đây đồng thời cũng là điều mà các trọng thần bọn Bùi Mân mong đợi, Triệu vương phi của mình có thể bình ổn sự bất an ưu lo trong lòng các quan viên.

“Ta xin mọi người hãy tạm thời bình ổn lại ưu lo trong lòng!”

Giọng nói của Minh Nguyệt rất ư thánh thót, nhưng lại rõ ràng, đầy kiên quyết, từng câu từng chữ nàng thốt ra đều như đánh động lòng người.

“Mây đen tuy sẽ tạm thời che phủ nhật nguyệt, nhưng gió đông rồi cũng sẽ đẩy ta chúng đi, để trả lại bầu trời trong xanh quang đãng cho chúng ta.”

Không biết ai là người dẫn đầu vỗ tay, tiếp sau đó cả quảng trường cùng vang ầm tràn pháo tay ầm ầm, Đợi khi mọi người lại lắng xuống, Minh Nguyệt mới giơ cao ống thư màu đỏ, giọng sang sảng nói: “Đây là cấp kiện mà Triệu vương điện hạ vừa mới gửi về, là thư thân bút của Triệu vương, ta xin đọc mọi người cùng nghe.”

Nói xong, nàng giờ tấm thư mỏng ra đặt dưới ánh sáng đèn lồng, cao giọng đọc: “Xuất sư chưa chiến đã có tin mừng, quân Đường ta đã bắn chết tán phổ Thổ Phồn trong thành A Hóa Thổ Hỏa La, toàn quân phấn chấn, tiêu diệt đại quân Thổ Phồn chỉ là sớm muộn.”

Dừng lại một lúc, cả quảng trường lại cùng reo hò ầm ĩ, các quan viên ôm chằm lấy nhau, cùng reo hò hoan hỉ, Cái cảnh hoan hô mừng chiến thắng này Bùi Mân nhìn mà rơm rớm nước mắt, cái tin mừng này đến thật đúng lúc, nó cũng như gọn đèn sáng, thắp sáng hi vọng trong lòng mọi người, xua tan nỗi lo bất an trong họ.

Chương 510: Trận chiến giành ngôi Hạ

Vạn Niên huyện đắm chìm trong đêm đen và tĩnh lặng, chung quanh phủ trạch của Trương Quân ở Vụ Bàn phường, một đội quân Quan Trung ước chừng khoảng năm trăm người đang bao vây một cách nghiêm ngặt quanh nó, Đó là việc chưa từng xảy ra với Trương phủ, thậm chí ở thời của phụ thân Trương Thuyết, cũng không có quân đội đến vây quanh phủ trạch của bọn họ.

Bên trong phủ đã sớm trở nên rối ren, a hoàn hạ nhân giống hệt như chim sợ cành cong, đồng đoạt gói gém tiền tài của mình, đã tính sẵn đường rời khỏi Trương phủ.

Đám thê thiếp đông đảo của Trương Quân dù rằng không dám đường hoàng mà gói ghém hành trang rương xiểng, nhưng cũng âm thầm đem món tiền đã tích cóp nhiều năm của mình gói ghém lại, chuẩn bị gửi người ta đem về nhà mẹ đẻ.

Cho dù trong phủ của Trương Quân rất hỗn loạn, nhưng bản thân Trương Quân lại không có nửa chút động tĩnh nào cả, sau khi tin tức Thánh Thượng băng hà truyền ra đến không có bao lâu, thì hắn liền tự nhốt mình lại trong thư phòng, ai cũng không gặp, cơm chiều cũng không ăn.

Trong thư phòng vô cùng yên lặng, chỉ có làn khói nghi ngút nơi góc phòng của đản hương, không ngừng biến ảo thành các loại hình dạng khác nhau, Trương Quân ngồi ở bên bàn, hai tay khoanh lại trước ngực, nửa híp mất lại, đôi mày nhăn lại thành một đống, tựa hồ đang suy nghĩ một cái gút mắc, nhưng làm thế nào cũng không giải được.

Trên thực tế, Trương Quân đang làm một quyết sách vô cùng quan trọng, nó quan hệ đến vận mệnh của cả gia tộc và nửa cuộc đời còn lại của hắn.

Lúc này, có tiếng khẽ gõ cửa vang lên, truyền đến thanh âm của đứa con trai Trương Trí Lễ: “Phụ thân, con có thể đi vào được không?”

“Vào đi!”

Trương Quân khẽ thở dài, bừng tỉnh trong cơn trầm tư, cửa mở ra, Trương Trí Lễ tiến vào, khom người thi lễ nói: “Con đã quấy rầy phụ thân rồi, vừa rồi có thị vệ trong cung đến báo, ngày mai có cuộc đại triều gấp, thương nghị việc đại sự khẩn cấp, mong phụ thân nhất định phải tham dự.”

“Hãy đóng cửa lại đã.”

Chờ cho đứa con trai đóng cửa xong, Trương Quân liền chỉ vào chỗ ngồi đối diện nói: “Ngồi xuống đi!”

Hắn lại cầm ấm trà lên rót một ly trà cho đứa con trai, Trương Trí Lễ có chút cả kinh, vội vàng nói: “Đa tạ phụ thân, nên là con rót trà mời phụ thân mới đúng.”

“Giữa phụ tử chúng ta thì không cần phải khách khí như vậy.”

Nhoèn miêng cười, Trương Quân lại hỏi: “Bên ngoài thế nào, có phải rối loạn lắm không?”

“Đúng vậy, tất cả mọi người đều sợ hãi, tưởng rằng phủ của chúng ta sắp bị tịch biên nhà, thật sự là đã hỗn loạn lắm, Phụ thân, việc này rốt cuộc là sao vậy?

Phụ thân không phải là ủng hộ Lý Hanh giải tán chính sự đường sao?

Hắn làm sao lại còn đối đãi với phụ thân như vậy!”

Trương Trí Lễ vô cùng khó hiểu, hắn còn không biết tin Lý Thích đã băng hà, tin tức đã truyền khắp Trường An rồi, nhưng ở Vạn Niên huyện, tin tức vẫn bị phong tỏa một cách nghiêm mật, Trương Quân cũng là do được người trong cung mật báo trong thời gian sớm nhất.

“Ai!”

Trương Quân khẽ thở dài nói: “Đây là việc ngu xuẩn nhất mà từ khi đi theo con đường chính trị đến nay phụ thân đã làm, ta tự cho là khôn khéo, lại bị người khác đùa bỡn trong lòng bàn tay họ, hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.”

“Phụ thân là chi Lý Hanh?”

“Ngoại trừ hắn ra còn có thể là ai nữa?”

Trương Quân cười khổ một tiếng, nói tiếp: “Ta tưởng rằng Lý Hanh giải tán chính sự đường, là muốn dùng thủ đoạn nào đó ở trong lúc đề cử lại mới các chức danh tướng quốc mà thừa cơ đoạt lấy bốn danh vị tướng quốc, Cho nên ta liền đưa ra điều kiện là ta phải nhậm chức Hà Nam đạo quan sát sứ, Lý Hanh cuối cùng cũng đã đáp ứng rồi, cho nên ta lần này mới trợ giúp hắn một tay, lại không ngờ rằng, ngay tại thời điểm then chốt này, Thánh Thượng đột nhiên băng hà.”

“Thánh Thượng băng hà rồi!”

Trương Trí Lễ cả kinh đứng lên, ánh mắt trợn trừng ra, quả thực không thể tin vào lời nói của phụ thân: “Phụ thân, đây là thật hay sao?”

“Đó đương nhiên là thật rồi, đoán chừng hiện tại Trường An huyện đã truyền ra cả rồi, nhưng Lý Hanh lại phong tỏa tin tức truyền vào Vạn Niên huyện, tâm cơ này đáng chết lắm a!”

Trương Trí Lễ chậm rãi ngồi xuống, hắn bỗng nhiên có chút hiểu ra được, đó nhất định là do Lý Hanh hạ độc thủ, hắn độc chết đứa con trai của chính mình, lại độc chết đứa cháu của chính mình, Đó, đó là một người như thế nào a!

“Bây giờ ngươi đã biết rõ rồi chứ!”

Trương Quân hỏi đứa con: “Lý Hanh vì sao phải giải tán chính sự đường?”

“Chẳng lẽ là hắn muốn đăng cơ?”

“Ngươi nói không sai một chút nào cả!”

Trương Quân đối với phản ứng của đứa con cũng xem như là hài lòng rồi, hắn lại nói: “Giải tán chính sự đường, Lý Hanh đã không còn có chướng ngại vật càn trở việc hắn đăng cơ, hắn đã sớm tính xong bước này rồi, chỉ tiếc là ta đã không phản ứng lại kịp, mà bị hắn lợi dụng một cách trắng trợn, Nếu ta đoán không sai thì, triều hội ngày mai sẽ không phải là một cuộc công khai bầu chọn cho chính sự đường, mà là quần thần thỉnh Lý Hanh đăng cơ.”

Trong lòng Trương Trí Lễ cũng trở nên khẩn trương hẳn lên, hắn vội vàng hỏi: “Thế phụ thân cũng ủng hộ sao?”

Trương Quân không có trực tiếp trả lời câu hói của đứa con trai, sau một lúc lâu, hắn mới chậm rãi nói: “Tam lang, con còn nhớ vi phụ tửng suy nghĩ sẽ cho con đi An Tây không?”

Trương Trí Lễ lẳng lặng mà gật đầu, lúc trước Lý Khánh An mời hắn đi An Tây nhậm chức, phụ thân cũng đã đáp ứng rồi, nhưng không biết vì nguyên nhân gì, phụ thân đã không hề nhắc đến chuyện này nữa, hình như có chút muốn bỏ chuyện này sang một bên vậy.

Trương Quân từ trên bàn lấy một phong thư mà hắn vừa mới viết xong, đưa cho đứa con trai nói: “Vi phụ sở dĩ không có lập tức cho con đi An Tây, là vì cảm thấy thời điém chưa tới, bây giờ đã đến lúc rồi, Sáng sớm ngày mai con hãy chờ đến khi vi phụ xuất môn rồi, con lập tức chạy đến Trường An huyện, từ Trường An huyện mà ra khỏi thành, trực tiếp đi đến An Tây, đem bức thư này của phụ thân giao cho Lý Khánh An, nói với hắn rằng, Trương Quân ta không còn là cỏ cuốn theo chiều gió nữa, gia tộc Trương thị ta thừa nhận thái tử Kiến Thành cũng là là tôn thất chính tông của họ Đường.”

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, tiếng trống đại triều ầm ầm vang lên ở Đại Minh cung, vang vọng khắp cả Trường An thành, Trường An huyện im ắng như tờ, còn Vạn Niên huyện vẫn còn có quan viên xuất phát vào triều, nhưng trong dòng người vào triều rõ ràng là không còn rộn ràng như trước nữa, Trải qua một đêm tin tức truyền đi, rất nhiều quan viên của Vạn Niên huyện cũng đều đã biết chân tướng, phần lớn mọi người quyết định chống lại Lý Hanh, nhưng cũng có một số người cảm thấy rằng đây là một cơ thăng quan, khi tiếng trống vừa vang lên, liền vội vàng không dằn nôi mà xuất môn.

Trương Quân cũng xuất môn rồi, cũng như lúc bình thưòng vậy, năm mươi danh gia đinh võ trang hộ vệ ở xung quanh xe ngựa, nhưng một đội quân kỵ binh Quan Trung ước chừng khoảng hai trăm người cũng đồng thời đi theo chung quanh xe ngựa của hắn, trở thành một nửa vòng tròn vây lấy xe ngựa của Trương Quân.

Lý Hanh suy xét vô cùng cẩn thận, nếu Trương Quân không chịu vào triều, hắn sẽ dùng các loại thủ đoạn khác nhau bức Trương Quân vào triều, hơn nữa hắn sợ Trương Quán nửa đường trốn chạy, cho nên hắn lại sai người theo sát sau lưng hắn, nhất định phải để cho hắn vào triều trong hôm nay, Trương Quân là một nhân vật cực kỳ quan trọng, nếu hắn ủng hộ mình đăng cơ, như vậy ít nhất là một bên chân mình đã đứng vững vàng trên con đường đăng cơ rồi.

Vụ Bản phường nằm ở phía ngay đối diện hoàng thành, Trương Quân vào triều bình thường là đi xuyên qua bên trong hoàng thành, nhưng hôm nay hắn lại không đi xuyên hoàng thành, đội kỵ binh giám thị hắn không cho xe ngựa đi xuyên hoàng thành, dùng đao cưỡng bức phu xe trực tiếp đi Đan Phượng Môn, điều này thật sự nằm ngoài dự đoán của Trương Quân, Hắn vốn định từ hoàng thành mà tháo chạy, không ngờ rằng quân đội của Lý Hanh lại giám thị nghiêm ngặt như vậy, hắn cũng không thể làm gì được, đành phải mệnh phu xe đi thẳng đến Đan Phượng Môn, Bây giờ điều duy nhất hắn hy vọng là đứa con trai của mình có thể đảo thoát thành công.

Khi xe ngựa sắp đến Đan Phượng Môn thì ngừng lại, mấy trăm vị quan viên vào triều cũng đều bị kẹt lại ở trong này, Trương Quân kéo màn xe lên, hỏi một quan viên cưỡi ngựa đứng bên cạnh nói: “Đã xảy ra chuyện gì thế?”

Quan viên đó không ngờ rằng lại là Trương Quân, giật thót cả người, vội vàng tất cung tất kính nói: “Hồi bẩm thượng thư, nghe nói hình như là có người gây sự ở trước cửa Đan Phượng Môn.”

“Gây sự?”

Trong lòng Trương Quán vô cùng kinh ngạc, tới lúc này rồi, ai còn ở trước cửa Đan Phượng Môn gây sự nhỉ?

Trước cửa Đan Phượng Môn, Trường Tôn Toàn Tự đội mũ giáp khoác áo giáp, một tay cầm khiêng, một tay giơ kiếm, ở phía sau hắn có hơn một ngàn viên tướng sĩ Vũ Lâm quân chạy theo tới hoàng thành để chi viện.

“Các tướng sĩ Vũ Lâm quân, chẳng lẽ các ngươi thật sự muốn ủng hộ cho phản nghịch sao? ủng hộ một con người bắt nghĩa đã độc chết Thánh Thượng hay sao?

Điều đó sẽ khiến cho Vu Lâm quân chúng ta bị si nhục mà vinh viễn cũng không gột rửa sạch được, các ngươi lại đây, hãy đứng ở sau lưng ta.”

Thanh âm của hắn như sấm, tiếng hét truyền khắp bên trong và ngoài Đan Phượng Môn, trong giọng nói mang theo sự thành khản và chờ đợi, Trước cửa Đan Phượng Môn đã tụ tập hơn ba ngàn viên binh sĩ của Vũ Lâm quân, trời còn chưa sáng, những cây đuốc đã soi rõ trong và ngoài Đan Phượng Môn như ban ngày, vẻ mặt của mỗi một viên binh sĩ cũng đều vô cùng phức tạp, có người trên mặt có vé khinh bi, nhưng càng có rất nhiều người có một bức xúc muốn lao vút đi.

“Các tướng sĩ, lại đây đi!

Hãy trở về dưới trướng của ta, đừng giúp kẻ bạo tàn nữa.”

Lúc này, bóng dáng của Từ Tử Diệu đã xuất hiện ở phía trên cổng thành Đan Phượng Môn, hắn hướng về phía Trường Tôn Toàn Tự mà mắng to: “Tên khốn nạn chết tiệt nhà ngươi, hãy cút về nhà mà giữ mộ của con trai ngươi đi, nơi này đã không còn chuyện của ngươi nữa.”

Hắn vừa mắng, vừa lén lút cài tên kéo cung, lập tức bắn ra một mũi tên lao đi, tên giống như sao xẹt, thoáng chốc liền bắn tới trước mặt Trường Tôn Toàn Tự, Trường Tôn Toàn Tự đã sớm có phòng bị, giơ khiêng lên nghênh đón, tên cắm vào phía trên khiêng đỡ.

Mũi tên này tựa như một tín hiệu, trước cổng Đan Phượng Môn lập tức một phen đại loạn, vô số binh sĩ giống như đản ngựa đã xông đô hàng rào vậy, hướng phía bên Trường Tôn Toàn Tự mà lao tới, Quan quân phía sau hét cũng hét lại không được, chỉ trong nháy mắt, hơn phân nửa binh sĩ Vũ Lâm quân đều phản lại cả rồi, đều đồng loạt chạy về theo Trường Tôn Toàn Tự cả.

Từ Tử Diệu nhìn đến trợn mắt há hốc mồm, hắn bỗng nhiên ý thức được, nhân số của đối phương đã vượt qua của mình rồi, hắn gấp đến độ la lớn: “Mau đóng cửa cung!

Mau đóng cửa cung!”

Cánh cổng của Đan Phượng Môn ầm ầm mà đóng lại, lúc này, bên người Trưởng Tôn Toàn Tự đã có hơn ba ngàn Vũ Lâm quân, Trường Tôn Toàn Tự nhịn không được cười ha ha: “Công đạo ở chính trong lòng mỗi người!”

Hắn quay đầu ngựa lại, nói với các quan viên chuẩn bị vào cung mà hô lớn: “Đến binh sĩ của ta cũng còn biết liêm sỉ, những quan viên trong bụng đầy sách thánh hiền như các ngươi đây, chẳng lẽ còn không bằng một viên tiểu binh sao?

Muốn đi thị phụng một kẻ ác hành thích vua sát từ như thế sao?

Nếu còn khãng khăng một mực mê muội, thì các ngươi là kẻ bắt trung bất hiếu, còn có mặt mũi nào mà sống trên cõi đời này nữa?

Ta chi đếm ba tiếng, nếu các ngươi không đi, ta sẽ cho binh sĩ giết bọn người bắt trung bất hiếu các ngươi ngay, một!”

Thanh âm của Trường Tôn Toàn Tự trở nên vô cùng nghiêm khắc, ánh mắt của hắn đã tựa hồ muốn toé ra lửa rồi: “Hai!”

Hàng trăm quan viên bị mắc kẹt ở phía sau hắn một phen đại loạn, bọn quan viên đều đồng loạt quay đầu ngựa lại, đi ngược trở về, trong số những quan viên đó, có một số là không biết nội tình bên trong, bây giờ đã biết rồi, liền nhân cơ hội mà chuồn đi, có người thì nhân cơ hội thăng quan, nhưng Trường Tôn Toàn Tự và thủ hạ của hắn rất hung dữ, hãy tránh cơn bão này rồi tính sau.

Lúc này, nhìn theo bọn quan viên trốn chạy, Trường Tôn Toàn Tự nhìn thấy hai trăm viên kỵ binh Quan Trung ở xung quanh xe ngựa của Trương Quân, hắn đột nhiên nhớ tới cái chết của đứa con trai mình, trong lòng một phen nhói đau, hắn lập tức giơ kiếm thét ra lệnh: “Các huynh đệ, hãy chém bay đầu đám chó dữ đó cho ta!”

Mấy trăm Vũ Lâm quân cùng nhau phát động, hướng hai trăm quân kỵ binh Quan Trung mà lao tới, những quân Quan Trang đó sợ tới mức hồn phi phách tán, quay đầu ngựa lại liền trốn chạy, cũng không lo đến Trương Quân được nữa rồi, Phu xe của Trương Quân thấy thời cơ đã đến, liền quật mạnh roi lên ngựa, xe ngựa nhanh chóng khởi động, hướng Trường Tôn Toàn Tự chạy đi, thoát khỏi sự khống chế của quân Quan Trung.

Đầu đường yên tĩnh trở lại, Trương Quân kéo màn xe ra, hướng Trưởng Tôn Toàn Tự chắp tay tạ ơn nói: “Đa tạ Trường Tôn tướng quân trợ ta đảo thoát hang hồ.”

Trưởng Tôn Toàn Tự liếc mất nhìn hắn, dùng một giọng xỏ xiên nói: “Trương thượng thư không cần khách khí, nhưng mà ta nghe nói Trương thượng thư chẳng phải cũng ủng hộ việc giải tán chính sự đường hay sao?”

Trương Quân mặt đỏ lên, xấu hổ vạn phần nói: “Ta không biết nhìn người, trúng phải cái bẫy của Lý Hanh, hiện tại ta đã tỉnh ngộ, chính như lời tướng quân đã nói vậy, ta tuyệt đối sẽ không đi ủng hộ cho một kẻ hành thích vua sát tử, một kẻ bắt trung bắt nghĩa như thế, Ta hiện tại muốn đi Trường An huyện, thỉnh cầu tướng quân phái người hộ tống ta một đoạn đường.”

“Nói hay lắm!”

Trưởng Tôn Toàn Tự sảng khoái mà cười nói: “Trương thượng thư có thể thoát khỏi lầm đường lạc lối mà quay đầu lại, làm cho người ta kính nể, quân Quan Trung của Lý Hanh lập tức sẽ đến ngay, nơi đây không nên ở lâu, mời hãy theo ta cùng đi đến Trường An huyện.”

Trường Tôn Toàn Tự vung tay lên, mấy ngàn Vũ Lâm quân hộ vệ xe ngựa của Trương Quân nhanh chóng hướng Trường An mà đi, rất nhanh liền biến mất trong màn đêm đen kịt.

Sắc trời dần dần sáng hẳn, năm vạn quân Quan Trung từ Xuân Minh Môn vào thành, lại một lần nữa khống chế được Vạn Niên huyện, Lúc này Vũ Lâm quân ở hoàng thành cũng rút tới Trường An huyện, Một vạn quân An Tây đến từ Hàm Dương cũng đã đến trước cống Duyên Bình Môn của Trường An huyện, cộng thêm hai vạn binh sĩ Thiên Ngưu vệ, ba vạn quân An Tây đang khống chế Trường An huyện, đối đầu cùng quân Quan Trung quân.

Tình thế cũng không nguy cấp, ít nhất quân An Tây trước khi còn chưa nhận được mệnh lệnh của Lý Khánh An, sẽ không phản đối Lý Hanh đăng cơ, Bọn họ chi chủ ý quân Quan Trung có làm trái lại hiệp nghị của hai phương, vượt qua đại lộ Chu Tước hay không thôi, Mà Lý Hanh cũng đã hạ nghiêm lệnh với quân Quan Trung, không được vượt qua đại lộ Chu Tước một bước, trong thời khắc then chốt này, hắn không muốn dẫn phát xung đột với quân An Tây.

Mà sự kháng nghị phản đối Lý Hanh đăng cơ chỉ là về mặt quan viên triều đình mới vô cùng kịch liệt thôi, Rất nhiều quan viên sống tại Vạn Niên huyện thừa dịp bá quan vào triều mà trốn sang đại lộ Chu Tước, trốn vào trong Trường An huyện, chỉ có những người thuộc bè phái của Lý Hanh thì vẫn đi đến Đại Minh cung ủng hộ Lý Hanh đăng cơ.

Bên trong Hàm Nguyên điện vắng hoe, Lý Hanh đầu đội mũ quan chia lên trên, thân mặc xích hoàng bào, lưng thắt ngọc đai, hắn đã ngồi lên trên ngai vàng đế vương, Đêm hôm qua hắn một đêm không ngủ, theo lý, trước khi hắn đăng cơ phải bái tế thái miếu trước, phải được sự đồng ý của tổ tiên hắn mới có thể đăng cơ, Nhưng thái miếu lại nằm ở bên trong hoàng thành, bị một đội Vũ Lâm quân trung thành với Trường Tôn

Toàn Tự Vũ khác khống chế rồi, hắn không thể đi đến đó được, liền ở lúc canh bốn, lén lút ở bên trong Đại Minh cung bái tế tổ tiên.

Hiện tại canh giờ sắp tới rồi, mà bên trong Hàm Nguyên điện nơi có thể chứa hơn vạn người đó, lúc này chỉ có hơn một trăm quan triều, phần lớn là các quan sự bậc thấp của các tự giám, trung thư tỉnh, môn hạ tỉnh cùng với quan viên của thượng thư lục bộ cơ hồ đều không nhìn thấy bóng dáng đâu cả.

Ánh mắt sắc lạnh của Lý Hanh nhìn xuống phía dưới, cảm giác hụt hẫng trong lòng hắn thật khó tả, cảnh tượng vạn quan triều bái, ngàn vương quốc đến mừng mà hắn mơ tưởng, đã không thể nhìn thấy rồi, chỉ có hơn một trăm người như vậy, rất giống như một tuồngkịch khôi hài.

Lý Hanh đã hận Trường Tôn Toàn Tự đến thấu xương, hận không thể nghiền xương hắn thành tro, chính là người này đã gây hấn gây chuyện, mới khiến cho kế hoạch của hắn hoàn toàn bị hông cả, vốn dĩ có hơn một ngàn viên quan triều sẽ vào triều, hiện tại đều bị bọn họ tháo chạy cả rồi.

Lý Hanh cái gì cũng đều suy xét tới cả rồi, chỉ là thật không ngờ Trường Tôn Toàn Tự quay về trả thù, sự kiện Bình Lâu lần trước, không ngờ rằng cuối cùng lại dẫn phát đến hậu quả nghiêm trọng như thế.

Trên đại điện ngoại trừ một số quan viên bụng dạ khó lường ra, những người khác cũng đều là người của phe giám quốc của hắn cả, Vương Củng, Phòng Quán, Lệnh Hồ Phi, Lý Lân, Lý cầu, Đạt He Tuần, Trương Tự...

Tên Trương Tự này chính là đệ đệ của Trương Quân, Phò mã đô úy của Lý Long Cơ, quan bái Thái thường tự khanh, việc hắn đến thật ra nằm ngoài dự đoán của Lý Hanh, nhưng Lý Hanh hiên rằng, đó cũng không phải là đại biếu của phe họ Trương gì cho cam, Mà giữa hắn và Trương Quân có một sự mâu thuẫn rất sâu, chỉ cần một ngày mà Trương Quân còn ở trên cương vị thừa tướng, thì tên Trương Tự này sẽ vĩnh viễn không có cơ hội leo thang, Người này quả thật có thể lợi dụng được, Lý Hanh quyết định gia phong hắn làm tả tướng môn hạ thị trung.

Lúc này, bên ngoài đại điện truyền tới một tiếng chuông ngân, đây là canh giờ tới rồi, đúng lúc này, một gã hoạn quan vội vàng tiến lên, kề tai nói với nội thị giám lệnh Lý Phủ Quốc đứng bên cạnh Lý Hanh vài câu, Lý Hanh nhìn thấy rồi, liền thấp giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì thế?”

“Bệ hạ, Thẩm thái hậu bị Vũ Lâm quân canh giữ bà ta thả đi rồi, từ Thái Cực cung trốn ra khỏi hoàng thành rồi, nghe nói đã trốn sang Thái Bình phường ở Trường An huyện rồi.”

“Tên tiện nhân chết tiệt!”

Lý Hanh oán hận mà mắng một câu, vốn dĩ định qua mấy tháng nữa sẽ giết nàng bằng thuốc độc, nhưng giờ lại bị nàng chạy mất, trong lòng Lý Hanh mặc dù hận, nhưng lại không thể làm gì được, lúc này, Vương Củng tiến lên tấu nói: “Bệ hạ, giờ lành đã đến, có thể bắt đầu rồi.”

Lý Hanh ổn định tinh thần, gật đầu với Lý Phủ Quốc, Lý Phủ Quốc đi lên vài bước, mở thánh chi ra, cao giọng tuyên bố nói: “Nay Thánh thượng bất hạnh bệnh nặng mà băng hà, là sự bất hạnh của xã tắc, là chuyện đau lòng của Đại Đường, đáng lẽ nên cả nước để tang, xây lăng hậu táng.

Nhưng đất nước không thể một ngày không vua, Nay có Ung vương điện hạ giám quốc, là con thứ ba của tiên đế trước, hai tuổi phong Thiém vương, năm tuổi bái An Tây đại đô hộ, đại sứ của chư phiền lạc bốn trấn Hà Tây, Trên nhân ái anh ngộ, theo lẽ tự nhiên, tháng sáu năm Khai Nguyên thứ hai mươi sáu Canh Tý, lập làm hoàng thái tử, ở lâu trong đông cung, nhân ái hậu đức, có thể kế vị đại thống, hiện bá quan úng lập, thỉnh vi thượng vị!”

Đọc đến đây, Lý Phủ Quốc hét cao một tiếng: “Bá quan khấu bái, úng điện hạ thượng vị!”

Trân Hàm Nguyên điện chi lưa thưa trăm mười người cùng nhau quỳ xuống, một âm thanh khó mà phục chúng vang vọng trên đại điện: “Chúng thần tham kiến bệ hạ, chúc bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Chương 511: Tin loan Nam Bắc

Tháng ba năm Trinh Trị thứ hai,hoàng đế thiếu niên LýThích chết đi một cách mở ám, Lý Hanh trong tình hình không đượcsự ủng hộ của bá quan cưỡng hành đăng cơ, sữa niên hiệu làm Đại An, phong tháihậu Thẩm Thị làm thái hoàng thái hậu, di cư Thái Cực cung, phong Lương đễTrương thị làm thái hậu, phong thứ tử Hệ làm hoàng thái tử, kiêm binhmã đạinguyên soái.

Lại phong Vương Củng làm Trungthư lệnh Hữu tướng kiêm Lại bộ Thượng thư, Trương Tự làm Môn hạ Thị trung Tả tướngkiêm Binh bộ Thượng thư, Phòng Quán làm Hộ bộ Thượng thư, Lệnh Hồ Phi làm Hình bộ Thượng thư, Lý Lân làm Lễ bộ Thượngthư, Đạt Hề Tuần làm Công bộ Thượng thư, Lý cầu làm Thái tử Chiêm sự, bảy người này đềuđồng Trung thư Môn hạ Bình Chương sự, tổ chức nên tân chính sự đường.

Nhóm người gồm Bùi Mân, ThôiHoán, Vi Thao, Trương Hạo, Bùi Tuân Khánh, Lư Hoán, Trương Quân đều bãi miễn quan chức của họ, biếmtruất làm thường nhân, nhưng trong đó mấu chốt nhất là Lý Khánh An, trong chiếu thư củaLý Hanh lại không cóchữ nào nhắc đến.

Nhưng ngay lúc chiếu thư Lý Hanh ban phát xuống, một huyếtthư khống tố do thái hậu Thâm thị viết nên, chín trăm sáu mươi tư triều quanaồm tướng quốc Bùi Mân, Trương Quân, Thôi Hoán, Vi Thao v.v.., liên danh phátxướng nghị thư ra , kêu gọi châu huyện không thừa nhận sự đăngcơ của Lý Hanh, đồngthời vạch trần với dân chúng sự thật về Lý Hanh độc chết haiđời hoàng đế.

Cự biến tại Trường An chỉ sauba ngày cũng đã đượctruyền đến U Châu, Cơ hồ là cùng lúc, bài chiếu hịch của Bùi Mân cùng chín trămmấy chục đại thần kêu gọi tẩy chay Lý Hanh đã truyền đến Hà Bắc.

Quân nha tiết độ sứ Phạm Dương,Cao Thượng chạy như bay vào, tại góc quẹo của hành lang còn xém chút đâm sầm vàoAn Khánh Tự.

An Khánh Tự sửng sốt vội dìu Cao Thương lại hỏi:“Tiên sinh có việc gìmà vội thế?”

“Có việc đại hỉ, đại hỉ đằng trời,phụ soái của người có ở trong phòng không?”

“Có!

Người đang trong thư phòng nói chuyện với Sử nhị thúc!”

“Vậy ta đi tìm hắn.”

Cao Thượng lại phóng đi tiếp,An Khánh Tự cao giọng hỏi ở phía sau lưng: “Tiên sinh, việc hỉ gì thế?”

“Chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ biếtthôi.”

Vừa nói xong người đã đi xa, AnKhánh Tự không khỏi lắc đầu lẩm bẩm: “Ngày nào cũng nói có việc hỉ, mà mỗi lầnđi Trường An đều trở về te tua, chẳng biết hắn còn có việc hỉ gì nữa!?”

Trong thư phòng, An Lộc Sơnđương cùng Sử Tư Minh thương lượng làm sao chiêu mộ được người Khiết Đan và ĐộtQuyết tòng quân, Saukhi trở về trong nhục nhã từ Trường An, tấm lòng tạo phản của An Lộc Sơn đã định, hắn tựxưng làm Yến vương, bỏ hết tất cả trói buộc, bắt đầu chiêu binh mãi mã quy mô lớn, nhưngtừ khi tự lập làm Yến vương hắn cũng phải trả một giá rất đắt, Từ khi dã tâm hắn bộc lộ rõ, các Hán tướngHán binh trong quân Phạm Dương đều ý thức được An Lộc Sơn muốn tạo phản, lũ lượt bỏ chạy,Trong vòng vài thángmà đã có hơn ba vạn người trốn đi, cũng cùng con số ngườimà hắn chiêu mộ được, nhưng kẻ bỏ đi lại là lão binh, người mới chiêu được chỉ là tânbinh, sức chiến đấu căn bản không nói cũng biết.

Hơn nữa người chiêu được đại đasố là bọn du côn vô lại và du thù du thực, tử đệ con nhà trong sạch không đượcmấy người, Bọn du côn vô lại này tòng quân chẳng qua là muốn kiếm miếng cơm, không thì cũng chỉ vì muốn lấy tiền mộbinh, động cơ không trong sáng, Đợi khi chúng có được tiềntrong tay đã khôngít người thừa cơ bỏ trốn, Do bọn chúng cư vô sờ định, cũng khómà bắt được, Đây quả thực khiến An Lộc Sơn đau hết cả đầu, Hắn bắt đầu ý thực được Hán quânHán tướng tuyệt không đáng tin, nên hắn bắt đầu đi chiêu mộ binh với người Hồxung quanh Hà Bắc như Khiết Đan, Hề, Đột Quyết.., Những người này không có lòng trung thành với ĐạiĐường, lại thiện chiến giỏi cưỡi ngựa, chỉ cần hứa ban tặng hết tài sản và phụnữ cướp được, thì họắt sẽ là nguồn binh tốt nhất.

An Lộc Sơn đã hạ quyết tâm này, bắt đầuchiêu binh mãi mãquy mô từ người Hồ, Việc này hắn giao cho tâm phúc Sử Tư Minh đi làm,Sử Tư Minh cũng không phụ lòng trông mong của hắn, chỉ trong vòng một tháng hơn đã chiêu mộ được hơn haivạn người từ các bộ Khiết Đan, thành quả huy hoàng khiến An Lộc Sơn vui mừngkhôn xiết.

Lúc này hai người họ đangthương lượng việc chiêu mộ thêm quân đội từ người Đột Quyết đã quy thuận, NgườiĐột Quyết từ thuờ sơ Đường bắt đầu dần dà quy thuận Đại Đường, triều đình Đại Đường cũngáp dụng chính sách an bài cho họ ở vùng biên cường, một mặt lợi dụng người ĐộtQuyết chống lại các dân tộc du mục phía bắc đến xâm chiếm Trung Nguyên, một mặtkhác cũng muốn để họ duy trì được phương thức sống du mục truyền thống,cung cấp nguồn chiến mãdồi dào cho Đại Đường.

Nhưng khuyết điểm của chínhsách cho các dân tộc này cũng rất rõ, do trường kỳ sinh sống vùng biên cương, họ sẽ khómà Hán hóa được, họ hầu như không thừa nhận và cảm thấy ràng buộc với triều đình, Sau phát triển trườngkỳ họ đều đã hìnhthành được thế lực lớn mạnh, lúc Trung Nguyên cường thịnh mayra họ còn dè dặt, nhưngmột khi Trung Nguyênphát sinh nội chiến hoặc yếu thế thì các dân tộc biên cương này lậptức đại cừ tiến công Trung Nguyên, An Sử chi loan và loạn người Hồ phương bắcthời cuối Đường tại Trung Nguyên đều có căn nguyên vì thế.

“Đại soái, ty chức từng giao du thời gian dàivới người Đột Quyết, trong lòng họ chỉ có đại soái, chứ không có triều đình, nếu chiêu mộ họ thành mã tiềntốt không những sẽ là một đội kỵ lớn mạnh, hơn nữa còn có lòng trung thành tuyệt đốivới đại soái, sẽ không giống bọn người Hán kia, nói một đằng làm một nẻo, chỉcó điều có thể yêu cầu họ sẽ hơi cao, phải tốn gấp đôi tiền lương mới chiêu mộđược một chiến sĩ.”

An Lộc Sơn gật gật đầu, hắn vàSử Tư Minh đều là người Hồ nội phụ, đương nhiên hiểu rõ cái lý trong đây,bèn nói: “Tốn thêm chút tiền và lương thực cũng chẳng là gì, quan trọng là phải chiêu mộ đượcdũng sĩ thực sự, có thể thay ta công thành đoạt trại, giúp ta đoạt lại giangsơn Đại Đường tốn bao nhiêu tiền ta cũng nguyện ý, Tư Minh, ngươi cũng có thể hạ thủ từ bộ lạc ATrát Lực, năm ngàn kỵ binh của họ ai ai cũng có thể một chọi mười, đội quân nhưthế mà không kéo về tay minh thì thật đáng tiếc, A Trát Lực không phải có người congái sao?

Ngươi đi bàn với hắn thứ, nói là ta muốn kết thông gia với hắn.”

Lúc này, bên ngoài bỗng vọng đến tiếng bước chân vộivã, và tiếng Cao Thượnghô hào: “Đại soái, có việc hỉ rồi!”

An Lộc Sơn cười ha hả nói: “Việcchiêu binh đợi một hồi hẳn nói, chúng ta hãy cùng nghe xem việc hỉ gì đã!”

An Lộc Sơn vốn chẳng mấy tin tưởngvào người Hán, nhưng duy chỉ có mưu sĩ Cao Thượng này hắn lại rất tin, Dù chokhông ít chủ ý màCao Thượng đề ra cho hắn đều bị thất bại, nhưng An Lộc Sơn vẫncho rằng đấy không phải do lỗi của Cao Thượng, mà do thời thế chung cuộc xô đẩybuộc phải như vậy, nhất là khi hắn nghe nói Nghiêm Trang vẫn chưa chết, nhưng lạilàm việc cho LýKhánh An, hắn lại càng cảm nhận rõ lòng trung thành mà Cao Thượngđối với hắn.

Lúc này, Cao Thượng bước nhanhvào nhà, hắn không kiềm nén nổi sự vui mừng tột cùng trong lòng nói: “Đạisoái, cơ hội đã đếnrồi.”

“Tiên sinh xin đừng kích động,cứ nói từ từ, rốt cuộc là việc hỉ gì?”

An Lộc Sơn đích thân rót một lytrà bưng đến cho Cao Thượng, Cao Thượng vừa nãy vì chạy nhanh quá thở hồn ha hồn hển, hắn nốc vộimột ngụm trà nói: “Đại soái đã biết tin từ Trường Anchưa?”

“Trường An?

Trường An có tin gì à?”

An Lộc Sơn hai ngày nay đềuđang nghĩ ngợi về việc mộ binh, hoàn toàn không quan tâm gì đến tình báo phía TrườngAn, Hơn nữa, sau khi tìnhbáo tư của hắn tại Trường An sau khi bị phá hoại, hắn đã khó mà nắm đượctin tức từ Trường An trong thời gian sớm nhất.

“Đại soái, tiểu hoàng đế đã băng hà, Lý Hanh lên ngôi.”

“Cái gì?!”

An Lộc Sơn giật mình bàng hoàng, vội hói: “Điều ngươinói là thật ư?”

“Tin này xác thực, chiếu hịch củabọn Bùi Mân cũng đãtruyền đến Hà Bắc rồi!”

An Lộc Sơn ngỡ ngàng một hồi, hắnbỗng vỗ trán cười phá lên: “Ta hiểu rồi, cái tên ấy giết con xong giờ lại giếtcháu, ha ha!

Quả nhiên là thủ đoạn thâm độc, An Lộc Sơn ta tự hổ thẹn không bằng!Còn tên Bùi Mân kianữa, hắn truyền chiếu hịch đi là ý gì đây?”

“Đại soái, điều hi chính là tạiđây, Bùi Mân cùng chín trăm mấy quan viên kêu gọi tẩy chay Lý Hanh, không thừa nhận hãn lênngôi, đại soái, cơ hội của người đã đến rồi!”

Sử Tư Minh bên cạnh cười nói:“Tiên sinh có thể nói rõ hơn một chút không, vì sao Bùi Mân truyền hịch thưlại là việc hỉ của đại soái?”

Cao Thượng thấy bọn họ vẫn chưahiểu ra, bèn vuốt râu cười nói: “Nếu như Bùi Mân đã hô hào người tây chay Lý Hanh, vậyđại soái cũng có thể xuôi theo dòng nước, hưởng ứng hô hào, đồng thờichúng ta cũng tự lập tân đế, tự xưng chính thống, như thế sau này đại soái xuấtsư cũng sẽ hữu danh!”

Cái bộ mật phệ nệ như quả bí đỏcủa An Lộc Sơn cười tươi như đóa hoa loa kèn mở rộ, toe toét nhe răng nói: “Bọnngười Hán các ngươi đúng là lắm trò, tiên sinh muốn ta lập Tây Lương vương Lý Tuyền làm tiên đếchứ?”

Năm xưa Biện vương Lý Giao và Tây Lươngvương Lý Tuyền cùngtrốn qua sông Hoàng Hà nhưng lại bị An Lộc Sơn bắt, Khi An Khánh Tôngtrường tử An Lộc Sơn bị giết tại Trường An, để trả đũa An Lộc Sơn bèn hạ lệnhcho người giết Biện vương Lý Giao, và cho loan tin với bên ngoài là hắn chết vì bệnh, Hiện giờtrong tay hắn vẫn còn Tây Lương vương Lý Tuyền, vốn dĩ chỉ là một con tin, nhưngkhông ngờ nay đã trởthành một con cờ quan trọng.

Lý Tuyền là con trai của Vũ hiền nghi, Vù hiền nghigiờ đang ở Nam Đường, địa vị cũng tương đương hoàng hậu, lập hắn là đế vương làthích hợp nhất, An Lộc Sơn đã đồng tình với phương án của An Lộc Sơn, cười to nói: “Đây quảthật là một việc đại hỉ!”

Ngay sau khi Lý Hanh lên ngôi được bangày, An Lộc Sơn bèn chính thực tuyên bố tiếp nhận hịch thư của các đại thần bọnBùi Mân, không thừa nhận tân hoàng đế Lý Hanh kế vị, đồng thời, hắn cũng đã thỉnh ý , đượcchỉ thị lập của đất trời lập tân quán, ngày mồng mười tháng ba, An Lộc Sơn cholập Tây Lương vương LýTuyền làm Đại Đường tân đế tại U Châu, Lý Tuyền chính thức sắc phong An LộcSơn làm Yến vương, Đại Đường thượng thư lệnh kiêm hữu tướng quốc, vào Cửutích (*Cửu tích là chi chín loại lễ khí tượng trưng cho công lao vinh dự dothiên tử ban tặng cho chư hầu, đại thần, là sự biểu trưng cho vinh danh cao nhất,Chín loại vật khí đó gồm: xe ngựa; áo quần; nhạc cụ; chu hộ (cửa đỏ, chỉ có cácnhà đại hộ mới có cửa lớn màu đỏ); nạp bệ (bệ nối giữa hai bậc thềm); hổ bôn(thị vệ gác cửa chừng ba trăm người); búa rìu, cung tiễn, rượu nếp.) đốc binh mã đạinguyên soái, An Lộc Sơn hạ lệnh chư quan các châu huyện Hà Bắc đến triều báitân đế, nhưng lại gặp phải sự đối đãi lạnh nhạt, chỉ có vỏn vẻn mười mấy quanviên vùng phụ cận do bị ép bức mới đến triều bái.

Dù cho thế đi chăng nữa, An LộcSơn vẫn lấy hoàng đế Hà Bắc làm chính thống, lấy danh nghĩa thượng thư lệnh thứhai từ sau đời Đường Thái Tông đẻ truyền hịch thư, lên tiếng ủng hộ bọn Bùi Mâncác đại thần Trường An, hô hào chư hầu thảo phạt ngụy đế Lý Hanh.

Khác với việc thừa nước đục củaAn Lộc Sơn, Thành Đô vẫn giữ yên lặng trước biến cố trọng đại của Trường An, phảngphất như hoàn toàn không can hệ gì.

Chiều ngày hôm đó, trong Nam Minh cung Lý Long Cơđang nằm trên giường, cái thân thể gầy gò của hắn co nhúm lại như ngọn đèn cạn dầu, Ai cũng cóthể nhìn ra, hắn đã không còn cầm cự đượcmấy tháng nữa.

Nhưng càng đến chặng đường cuốicủa sinh mệnh, Lý LongCơ lại càng xem trọng quyền lực, chi đến giờ phút hắn thật sự nhắm mắt xuôitay thì may ra hắn mớichịu buông tay, Đương nhiên, các chính sự lớn nhỏ hắn đã hoàn toàn không quản, sự sốngchết của dân chúng cũng chăng liên quan gì hắn, hắn chi quan tâm quân quyền, và người con sẽ kế thừa ngôi vị của hắn.

Trước mặt Lý Long Cơ là lá thưthân bút do tân đế LýHanh gửi từ Trường An đến, Lý Long Cơ đọc đi đọc lại cũng không dưới ba lần,trong thư ngữ khí LýHanh không vì lên ngôi được mà ngạo mạn, mà vẫn cúi đầu hạ mình cung kính nhưmọi khi, đây mới là ngữ khí của người con đối với cha, điểm này khiến Lý Long Cơ rất màn ý, Có điều, Lý Hanh tuy đã lênngôi theo yêu cầu của hắn, nhưng Lý Long Cơ lại không gì nóng vội, hắn không những muốn thính kỳ ngôn, cònphải quan kỳ hành.

Lúc này, Ngư Triều n bướcnhanh đi vào đưa một sắp tấu Chương cho Lý Long Cơ, “Điện hạ đây là tin tức từ Trường An.”

Lý Long Cơ lập tức tinh thần phấn chấn nhận lấy thư,quả nhiên là thư của LýHanh viết, hắn gắng sức mở phong thư ra, từ từ đọc một lượt rồi vừaý gật gù quay sangnói với Cao Lực Sĩ ngồi bên cạnh cười nói: “Cao ông, người con trai này của trẫmcoi như cũng không đến nỗi nào, hắn đã hoàn toàn phế trừ được luật mua chuộc đất đai của tên nghịchtôn kia, vùng đất đai phía đông Trường An trở đi đều có thể trả về lại chủ cũ,hắn thật sự đã khônglàm trẫm thất vọng.”

Nói đến đây, hắn nghe Cao Lực Sĩkhông tỏ thái độ gì,không khỏi kỳ quái quay đầu hỏi: “Ngươi có đang nghe trẫm nói không đấy?”

Lúc này Cao Lực Sĩ cũng đã quá già, râu tóc bạcphơ, đi đường cũng chậm chạp và không vững, hoàn toàn mất đi vẻ tháo vát tinhanh của năm xưa, nghe Lý Long Cơ hội, hắn bèn cười khổ nói: “Lão nô lo rằng hắn làm thế sẽ làmdấy lên dân biến.”

Những lời này Lý Long Cơ không muốn nghe, hắn trầm mặt lại nói: “Có gì đâumà dân biến, đấy vốn dĩ là đất đai của tông thất, chỉ có trả lại cho tông thấtthì hắn mới đượcsự ủng hộ của tông thất, nếu không trẫm làm sao có thể yên tâm nhường vị cho hắn,Hắn không giống tên nghịch tôn ngu xuấn kia, hạ thủ ngay với chính gia tộcminh, tự hủy trường thành, Hắn có thể nhìn rõ điểm này nói rõ hắn biết rất rõ, cũng có cùng suy nghĩ với trẫm.”

Dừng lại một lúc, Lý Long Cơ lại nói: “Cao ông, trẫm nhớnăm xưa ngươi cực lực bảo vệ hắn, hết lần này đến lần khác thuyết phục trẫm giữhắn, sao giờ lại có thành kiến với hắn như thế?

Không nhẽ chỉ vì thủ đoạn đoạt vịcủa hắn không mấy vẻ vang?”

Cao Lực Sĩ hiểu Lý Long Cơ như trong lòng bàn tay, hắn biết dù cho tấtcả mọi người đều phản đối thủ đoạn của Lý Hanh, nhưng vịlão hoàng đếtrước mắt này lại không phản cảm, không những không phản cảm mà còn vui mừng, Nămxưa hắn chẳng phải cũng đã đi lên như thế sao?

Giết Thái Bình công chúa, ép phụ thân thoáivị, bức đại ca nhường ngôi, hơn nữa vào năm Thiên Bảo thứ haimươi lăm chỉ vì nghenói một câu cằn nhằn của thái tử mà vô tình giết đi ba đứacon trai của mình, Đúnglà hổ phụ sinh hồ tử, Lý Hanh giết con giết cháu, hoàn toàn là nối dõi truyền thống củaLý Long Cơ, hèn chi Lý Long Cơ nói đến việc này còn vui mừng cười nói:“Đại trượng phu xử sự thì nên phải thế!”

Một người ngay cả với con cháuminh còn có thể vôtình thẳng tay thì còn trông mong gì hắn có thể đối xử tốt vớilê dân bá tánh?

Lòngngười khó đoán, mãiđến ngày hôm nay Cao Lực Sĩ mới nhìn thấu được con người Lý Hanh, Năm xưaCao Lực Sĩ từng một lòngủng hộ hắn, giờ nghĩ lại thấy mình đúng là có mắt như mù.

Cao Lực Sĩ lòng đã nguội lạnh, hắn căm nghét cái cảnh phụ tử tàn sát này đến cựcđộ, Hắn cũng chẳng nói thẳng gì, chi lạnh nhạt nói: “Lão nô kiến nghị điện hạ hãy chọn người khác, Lý Hanh không đượcsự ủng hộ của bá quan, e rằng đế vị của hắn cũng chẳng giữ được bao lâu.”

“Hừ!”

Lý Long Cơ hừ mạnh một tiếng nói: “Chỉ vì Lý Khánh An đã che chở cho đámquan viên ấy, nếu không ai dám không lên triều?

Cao ông, trẫm xem ngươi cũnggià lẩm cẩm rồi, nếu không có người mạnh mẽ như Hanh Nhi thì bảo khí của ĐạiĐường ta e rằng đãkhông biết bị Lý Khánh An giành mất từ khi nào.”

Ngư Triều n ở bên cạnh mãi không nói gì, hắn vừa hận vừa đố kỵCao Lực Sĩ, dù cho hắn có bán sức bán mạng cỡ nào thì Lý Long Cơ cũng chixem hắn như một tên nô tài, còn với Cao Lực Sĩ lại là một thái độ khác, Lúc này, hắn thấy Lý Long Cơ bất mãn với Cao Lực Sĩ, trong lòngkhông khỏi thầm mừng, chêm miệng nói: “Điện hạ, nô tài còn có một tin.”

“Nói mau, tin gì?”

Lý Long Cơ bị hắn thu hút hết sự chủ ý.

“Điện hạ, thần hai hôm trướcnghe nói An Lộc Sơn lập Tây Lương vương làm đến tại U Châu.”

Tin này quả thực hai hôm trướcđã đượcđưa đến nhưng bị Cao Lực Sĩ phong tỏa, hắn không muốn Lý Long Cơ biết việc,hắn sợ Lý Long Cơnghe được tin này lại phẫn nộ mà mất hết lý trí lấy cung nhân trút giận, Hiện giờ CUĨ12 nữ và hoạnquan trong cung đã bịhắn giết không dưới trăm người.

Quả nhiên, Lý Long Cơ vừa nghe tin lại đùng đùng nổi giận, giận dữnhìn Cao Lực Sĩ nói:“Tin này vì sao lại không nói cho trẫm biết, ngươi rốt cuộcđịnh giấu đến bao giờ?”

Cao Lực Sĩ lườm Ngư Triều n mộtphát, cái tên hoạn quan chết tiệt này, hắn lại có thể đâm một nhát sau lưngminh như thế chứ!

Cao Lực Sĩ vội đứng dậy giải thích: “Điện hạ, lão nô lo sức khỏe điệnhạ không chịu đựng được, nên mới tạm thời không nói với điện hạ.”

“Hay cho ngươi lắm!

Cả ngươi cũngmuốn giấu trẫm, ngươi là giấu trẫm thành thói quen rồi, ngươi đã giấu trẫm bốn mươimấy năm nay, không nhẽ đến lúc trẫm sắp chết còn không chịu thôi sao?”

“Lão nô không có ý này.”

“Trẫm không muốn nghe ngươi giảithích nữa, cũng không muốn nhìn thấy mặt ngươi, ngươi đi ra cho trẫm, cút ra!”

Trán Lý Long Cơ hiện cả gân xanh, hắn đã hoàn toàn mất hết lí trí, Cao LựcSĩ thở dài một tiếng, tên lão hoàng đế này đã hồ đồ đến mứcnày rồi ư?

Cả cái chiêu li gián đơn giản như thế mà cũng không nhìn ra?

Hắn lắc lắc đầu,quay minh lui ra.

Lý Long Cơ vẫn chưa nguôi giận lại tiếp tục nói: “Aidám thả hắn vào cung, trẫm sẽ giết hắn!”

Ngư Triều n cười tít mắt, xuanịnh nói: “Nô tàituân chỉ!”

“Truyền ý chỉ của trầm xuống, lệnh Cao Tiên Chi lập tức đếngặp trẫm!”

Chương 512: Chặt đứt đường rút

Kiếm Nam tiết độ sứ Cao Tiên Chi đi ra khỏi phủ đệ của mình leo lên một chiếc xe ngựa chờ sẵn, Xe đang phóng băng băng về phía Nam Minh cung, Trong xe ngựa Cao Tiên Chi có phần tâm sự trĩu nặng, hắn đã biết được tin từ Trường An, Hoàng tử hoàng tôn của Lý Long Cơ vì sự tranh quyền đoạt lợi cá nhân mà khiến Đại Đường từng bước đi đến lụi bại, Điều này khiến Cao Tiên Chi đã từng mắt thấy Đại Đường hung thịnh vô cùng đau lòng, nhưng đau lòng thì cũng đành bất lực, không chỉ bất lực với tiền đồ tương lai Đại Đường mà còn với cánh ngộ của bản thân.

Bắt đầu từ năm ngoái Lý Long Cơ đã tăng cường sự khống chế với quân đội, nhất là với Kiếm Nam quân của hắn và Lường Hồ quân của Ca Thư Hàn là nghiêm ngặt nhất, không những lại phái hoạn quan vào quân doanh làm giám quân, mà Lý Long Cơ còn bổ nhiệm Vinh vương Lý Uyển làm ích Châu đại đô đốc, Kiếm Nam tiết độ phó sứ, khiến quyền lực Cao Tiên Chi trong quân đội bị giảm sút nhiều.

Mấy ngày nay Cao Tiên Chi bị điều về Kinh thành thuật chức, trong lòng Cao Tiên Chi cũng hiểu rõ, trên danh nghĩa là báo cáo công tác, trên thực tế là muốn bòn rút quyền lực của hắn, để Vinh vương Lý Uyển nắm quân quyền, khiến lòng hắn rất hoang mang.

Lúc này, xe ngựa bỗng từ từ chậm lại, chỉ thấy bên ngoài vọng lại giọng nói của con sái Vụ Nương, “Cha ta có trên xe không?”

Nghe thấy tiếng của nữ nhi, tâm trạng Cao Tiên Chi lại càng nặng trĩu hơn, con gái hắn đến nay đã hơn hai mươi, cũng được tính là lão cô nương khó lấy chồng, nhưng bỗng chốc thời gian này nàng lại trở nên đắt giá, có những vài người tranh nhau muốn cưới, một là Thôi Viên muốn cưới Vụ Nương làm con dâu, thứ tử Thôi Tấn của hắn và Vụ Nương cùng tuổi, học nhiều hiểu lý lẽ, người cũng thật thà hiền lành, xem qua bát tự còn thấy mạng hai người rất hợp, Bản thân Thôi Tấn cũng cũng rất thích nét anh thư mã thượng của Vụ Nương, vốn dĩ cũng là mối hôn nhân khá tốt, cả Cao Tiên Chi cũng hoài nghi Vụ Nương đến nay mãi chưa gả cho ai chính là do ông trời như cố ý an bài cho hôn sự này, không ngờ cuối cùng lại bị Vụ Nương một mực từ chối.

Lần này Cao Tiên Chi cũng tức giận, hắn cưỡng ép con gái mình gả cho Thôi gia, và đã gửi hôn thiếp của nữ nhi cho Thôi gia, hắn làm chủ cho con gái, nhưng ai ngờ Vụ Nương lại người mặc mũ giáp chỉnh tề, vũ trang toàn thân cưỡi ngựa đến trước cửa Thôi gia để thị oai, đã thế nàng còn một tiền bắn lên cửa chính phủ trạch Thôi Viên, Cây tiễn này đã xé rách hôn sự hai nhà Cao Thôi, Chiều ngày hôm đó, Thôi Viên bèn phái người gửi trả lại hôn thiếp của Vụ Nương, ngay cả đại môn Thôi gia nhà hắn còn dám bắn, con gái như thế này thì làm sau hắn dám cưới về nhà.

Một làn sóng này chưa lắng một đợt sóng kia lại dậy, Tin Vụ Nương bắn cửa cự hôn làm chấn động cả Thục Kinh Thành Đô, cả Lý Long Cơ cũng biết đến việc này, hắn cũng bị Vụ Nương cuốn hút, hóa ra Cao Tiên Chi còn có đứa con sái chưa gả chồng, đây đúng là thời cơ tốt để lôi kéo Cao Tiên Chi.

Thứ từ của Thôi Viên làm sao xứng đáng với con gái độc của Cao Tiên Chi, chí ít cũng phải là vương phi mới được, Nghĩ vậy Lý Long Cơ bèn để Vũ hiền nghi làm mai, gả Vụ Nương cho con trai thứ hai mươi lăm Trần vương Lý Khuê, Nếu Cao Tiên Chi đồng ý, vậy Cao Vụ sẽ là đường đường Trần vương phi.

Việc này vốn bị Lý Long Cơ hối thúc dữ dội, lại gặp tin kịch biến từ Trường An truyền đến đã thu hút không ít sự chủ ý của mọi người, Cao Vụ bèn có thể tạm thời tránh được kiếp nạn này.

Nhưng Cao Tiên Chi cũng hiền, trốn được một lúc không trốn được cả đời, qua hai hôm chắc chắn thế nào Lý Long Cơ cũng lại hối hắn phải trù bị hôn sự, Cao Tiên Chi thầm thở dài, hắn kéo rèm xe lên, chỉ thấy con gái minh đang ngồi trên lưng ngựa, mặt mũi hốc hác đi nhiều mà lòng Cao Tiên Chi không khỏi quặn đau, Nếu biết trước Lý Long Cơ cũng muốn chen chân vào thì thà lúc ấy gả cho Thôi gia không phải tốt ư?

Lúc này, Cao Tiên Chi bỗng phát hiện trên lưng ngựa con minh còn có một gói hành lý, không khỏi ngỡ ngàng hỏi: “Vụ Nương, con định đi đâu thế này?”

Vụ Nương sầm mặt xuống, lại thi một lễ với phụ thân nói: “Cha, nữ nhi muốn đi đây đi đó một thời gian.”

Cao Tiên Chi hiểu con gái mình muốn đào hôn, không khỏi thở dài, Cũng tốt, hắn cũng không nguyện ý con mình gả cho con trai của Lý Long Cơ, bèn hỏi nàng: “Thế con đã định đi đâu chưa?”

“Con cũng chẳng biết, có lẽ sẽ đi Trường An, cũng có lẽ về Quy Tư, con muốn đi nhìn lại nơi mà lúc nhỏ mình đã sinh sống.”

Cao Tiên Chi nghe mà thấy sống mũi cay cay, nha đầu ngốc này bao nhiêu năm nay vẫn chưa quên được.

Mắt hắn đỏ ngầu, mãi một lúc sau hắn mới rút từ trong lòng ra một cây đoản kiếm bằng vàng đưa cho con gái, “Cái này con cầm theo, nếu không còn tiền nữa thì cũng có thể dùng để đổi chút lộ phí.”

“Cha, con có mang lộ phí rồi.”

“Con cứ cầm theo, đây là chút tâm ý của cha, con đi đường phải bảo trọng.”

Nói đến đây, Cao Tiên Chi gắng aượng nỡ một nụ cười: “Nếu gặp nguy hiểm gì ở An Tây, con cứ nói mình là con gái của Cao Tiên Chi, cha vẫn còn chút danh tiếng ở An Tây.”

Vụ Nương cầm ấy đoản kiếm, nàng bỗng đưa tay bụm miệng lại không để mình khóc thành lời, Nước mắt cứ ròng rã lăn dài trên má, nàng vội quay đầu ngựa lại phóng về nơi xa, Đã đi một khúc dài nàng vẫn gọi với lại: “Cha ơi, con gái bất hiếu, xin cha hãy xem như chưa từng có đứa con gái này!”

Cao Tiên Chi nuốt nước mắt nhìn con gái mình đã đi xa, hắn khẽ lẩm bẩm: “Đúng là nha đầu ngốc, làm sao lại có cha nào không nhận con gái chứ, con thật sự cho rằng cha không hiểu tâm tư của con ư?”

Khoảng cách là nguyên nhân chủ yếu khiến cho Lý Khánh An không nhận được tình báo mới nhất, Trường An và Thổ Hỏa La cách nhau vạn dặm, cho dù dùng phương thức phi cáp tiếp sức, nhanh nhất cũng phải mười mấy ngày sau rồi, mà lúc này An Tây đã phát động chiến tranh đối với người Thổ Phồn.

Thổ Hỏa La lấy sông Amul làm ranh giới, chỉ làm hai bộ phận nam bắc, thành phố và quốc gia chủ yếu của Thổ Hỏa La đều phân bố ở hai bờ sông Amul, nhưng chủ yếu là ở bờ nam, ở bờ bắc có các nước Giải Tô Quốc, Vương Đình Quốc và Cô Mặc Quốc, trong số đó Giải Tô Quốc hiện nay bị quân Đường chiếm lĩnh.

Giải Tô Quốc là vùng ven phía nam bồn địa Fergang, nơi đây núi non nối tiếp, địa thế vô cùng phức tạp, vừa có tuyết phong băng sơn, cũng có sa mạc biển cát, núi cao hạp cốc kéo dài trăm dặm đâu đâu cũng thấy.

Từ Giải Tô Quốc hướng nam bèn là Vương Đình Quốc, Vương Đình Quốc là một quốc gia cực kỳ quan trọng của Thổ Hỏa La, dân cư chỉ đứng sau Nguyệt Thị Quốc, đô thành Bộ Sư thành là thành phố lớn thứ hai của Thổ Hỏa La.

Cũng chính vì Vương Đình Quốc địa vị vô cùng quan trọng, người Thổ Phồn ở trong Vương Đình Quốc có trú đóng trọng binh, hơn bốn vạn quân Thổ Phồn đóng quân ở các nơi trong quan ải của Vương Đình Quốc, quân Đường kiếm chỉ vào Thổ Hỏa La, trận chiến đầu tiên chính là Bộ Sư thành.

Tháng ba, mùa xuân ở Thổ Hỏa La đã đến, gió xuân đã thổi xanh hai bờ sông Amul, băng cứng vỡ tan, nước sông băng tuyết tan rã, nước sông rít gào, cuồn cuộn chảy trào, ngoài xa mấy chục dặm có thể nghe thấy được tiếng vỗ ầm ầm của sóng nước vỗ đánh lòng sông.

Sông Amul từ Bộ Sư thành quay đầu hướng sang bắc, sông thành cách nhau khoảng mười dặm, đứng ở đầu thành của thành Bộ Sư, có thể nhìn thấy rõ nét nước sông phương đông chảy xiết.

Lúc Thổ Phồn dàn binh, đúng vào mùa đông, trên mặt sông đã kết thành lớp băng thật dày, hai bờ nam bắc đi lại rất tiện lợi, theo sự tan chảy của nước sông, quân Thổ Phồn qua sông bèn bắt đầu trở nên rất không dễ dàng.

Để tăng cường mối liên hệ giữa hai bờ sông, phòng ngừa Vương Đình Quốc bị chia cắt, quân Thổ Phồn bèn huy động hai nghìn công tượng, ở một vùng khá êm dịu trên mặt sông của nhánh sông Câu Lỗ Hà thuộc sông Amul xây dựng nên một tòa cầu nổi, đem bốn mươi chiếc thuyền đáy bằng dùng xích sắt thô to liên kết lại, cố định trên mặt sông, lại đắp ván gỗ lên trên giữa những chiếc thuyền nổi, quân Thổ Phồn ở phía trên hành quân nhanh chóng, chưa đến thời gian một chén trà, đại quân Thổ Phồn bèn có thể đi tới phương bắc.

Vì thế tòa cầu nổi này bèn trở thành trọng điểm phòng ngự của quân Thổ Phồn, quân Thổ Phồn ở ven cầu nổi bờ bắc đã đóng quân một vạn trọng binh, nếu quân Đường đến tiến công chiếc cầu nổi này, một chốc nhất thời chắc chắn là không thể công chiếm được, mà viện quân Thổ Phồn bèn có thể lập tức kéo đến kịp thời.

Chủ lực quân Đường khoảng tám vạn đại quân đã đi ra khỏi hạp cốc của Giải Tô Quốc, chia binh hai lộ, một lộ ba vạn quân men theo sông Amul nam hạ, ép sát Bộ Sư thành, còn một lộ khác năm vạn đại quân tức tốc chiếm lấy Hốt Luận thành, lại tiếp tục nam hạ cắt đứt đi liên hệ giữa Cô Mặc Quốc và Vương Đình Quốc, ở phía tây áp sát Bộ Sư thành, Như vậy, hai toán quân đội đã hình thành tình thế vây hợp Bộ Sư thành, dụng ý của quân Đường vô cùng rõ nét, chính là phải tập trưng binh lực tiêu diệt hoàn toàn bốn vạn quân Thổ Phồn ở gần Bộ Sư thành.

Bộ Sư thành tình thế nguy cấp, chủ tướng quân Thổ Phồn trú đóng ở Bộ Sư thành ngay từ lúc đầu phát hiện ra chủ lực quân Đường bèn lập tức phái người cầu cứu với Thượng Tức Đông Tán ở A Hoãn thành, Đã ba ngày trôi qua rồi, theo tốc độ bình thường thì, viện quân Thổ Phồn chậm nhất là vào ngày mốt bèn có thể vượt qua sông Amul kéo đến.

Chủ tướng Luận Tức Châu của quân Thổ Phồn từ sau khi phái người nam hạ báo tin, bèn mỗi ngày đứng ở trên đầu thành nghển cổ sang hướng nam chờ ngóng, mong mỏi sự kéo đến của viện quân.

Lúc này, chủ soái Lý Khánh An của quân Đường đã đi đến trong đại doanh quân Đường cách Bộ Sư thành về phía tây chừng ba mươi dặm, từ nơi này về hướng tây, đều là vùng đất cao nguyên bằng phẳng, thích hợp kỵ binh tác chiến.

Trong đại trướng, Lý Khánh An đang ở trước sa bàn hết sức chăm chú xem xét tình hình bốn bề xung quanh Bộ Sư Quốc, ở sau lưng hắn đang đứng mấy viên đại tướng, một trong số đó chính là hàng tướng Điền Càn Chân của An Lộc Sơn.

Điền Càn Chân sau khi An Lộc Sơn tiến quân Quan Nội đạo thất bại, dẫn quân đầu hàng Lý Khánh An, lúc đầu Lý Khánh An không yên tâm với hắn, mệnh hắn làm phó tướng dưới trướng Lệ Phi Nguyên Lễ, phụ trách xây dựng Đường trực đạo.

Nhưng cùng với việc Lý Khánh An quay về phía tây, một vạn quân Đường của Hà Tây cũng dưới sự soái lĩnh của Lệ Phi Nguyên Lễ đi đến An Tây trợ chiến, Điền Càn Chân chủ động tự tiến cử, nguyện đi An Tây lập công, Lệ Phi Nguyên Lễ bèn đáp ứng lời thỉnh cầu của hắn, đem theo hắn về An Tây.

Trong trận chiến Thả Mạt thành, Điền Càn Chân dẫn ba nghìn quân Đường là người đầu tiên giết vào trong đội ngũ của quân Thổ Phồn, giết địch chồng chất, chính là một trận chiến Thả Mạt, Điền Càn Chân đã giành được sự tín nhiệm của Lý Khánh An, thăng hắn làm Trung lang tướng, cùng nhau tiến công Thổ Hỏa La.

Điền Càn Chân văn võ toàn tài, thiện thạo chiến chinh, được sung là U Châu đệ nhị soái, cũng chính là nói địa vị của hắn trong quân Phạm Dương chi đứng sau Sử Tư Minh, tuy đi theo An Lộc Sơn đã lâu, nhưng Điền Càn Chân lại là một người có hoài bão mơ ước, hắn cũng khát vọng có thể vì Đại Đường mở mang bờ cõi, lưu danh thiên cổ.

Cho dù trên lịch sử Điền Càn Chân thật sự đi theo An Lộc Sơn tạo phản, đồng thời vì An Lộc Sơn mà lập hạ chiến công hiển hách, nhưng lịch sử Trung Đường sau khi bởi vì sự đi đến của Lý Khánh An mà đã rẽ đi một vòng, vận mệnh của Điền Càn Chân cũng theo đó mà thay đổi.

Bất luận là Nghiêm Trang, Thôi Càn Hữu hay là Điền Càn Chân, bọn họ cũng đều là một thanh đao sắc bén, bản thân thanh đao vô tội, mấu chốt là ở người dùng đao, An Lộc Sơn cầm đao, thanh đao này bèn trở thành cây đồ đao bổ về phía dân chúng bình thường, làm cho bọn họ rơi vào trong sự đen tối của lịch sử, còn Lý Khánh An cầm đao, thì bọn họ đã trở thành chiến đao vì Đại Đường mở mang bờ cõi.

Thời khắc này, Điền Càn Chân lặng lẽ nhìn vào sa bàn, tình báo trên sa bàn cực kỳ tường tận, trú binh quân Thổ Phồn mỗi một vùng đất đều lấy cờ nhỏ chủ thích, cho dù Lý Khánh An không nói lên với mọi người, nhưng Điền Càn Chân lại hiểu rõ nét chiến lược của Lý Khánh An.

Sau khi tán phổ Thổ Phồn bị thích sát, lúc đó rất nhiều đại tướng quân Đường đều cực lực chủ trương lập tức tiến công quân Thổ Phồn, trong số này cũng bao gồm cả các chiến tướng chủ yếu gồm Lệ Phi Nguyên Lễ và Hạ Bạt Dư Nhuận, nhưng Lý Khánh An đến nay vẫn án binh bắt động, làm cho rất nhiều người đều không thể lý giải.

Nhưng Điền Càn Chân lại hiểu rõ nguyên nhân khiến Lý Khánh An án binh bắt động, Trước hết là tán phổ mới mất, người Thổ Phồn nóng lòng báo thù, sĩ khí đang thịnh, vì vậy tạm thời không đánh, chờ đến khi quân Thổ Phồn đã bình lặng trở lại, nội bộ rất có thể sẽ bởi vì nguyên nhân tán phổ mất mà tạo thành chia cắt, nếu như lúc đó đã nóng lòng công đánh, trái lại sẽ làm cho người Thổ Phồn cùng chung mối thù, từ bỏ đi mâu thuẫn giữa bọn họ, vì vậy Lý Khánh An đến nay vẫn án binh bắt động, đây thật ra là một sách lược cao minh lấy sự bắt động để chế động.

Tiếp theo đó bèn là Lý Khánh An đang chờ đợi nước sông của sông Amul băng tan, tự nhiên mà đem quân Thổ Phồn một chia làm hai, như vậy quân Đường bèn có thể tập trưng binh lực ưu thế mà đánh bại từng cánh quân một, đây cũng là sách lược mà Điền Càn Chân cực kỳ tán thành.

Chính vì Điền Càn Chân đã đọc hiểu sách lược của Lý Khánh An, trong lòng hắn bèn đã dâng lên một sự kính nế mến phục như một người bạn tri giao, đi theo một chủ soái như vậy, còn có tiền đồ hơn cả đi theo An Lộc Sơn nhiều, cho dù hắn vốn dĩ là tướng quân, mà bây giờ chỉ là Trung lang tướng, nhưng Điền Càn Chân không hề bận tâm, hắn chi hi vọng có thể có nhiều cơ hội lập công hơn.

Lúc này, Điền Càn Chân rốt cuộc nhịn không được, liền thấp giọng đề nghị nói:

“Đại tướng quân, ty chức đề nghị ở Đát Một thành lập tức xây đắp cầu nổi, trước khi người Thổ Phồn phát hiện sách lược của chúng ta, đội quân tiên phong của chúng ta có thể trước một bước vượt qua sông Amul ”

Lý Khánh An quay đầu nhìn hắn một cái, cười hỏi: “Nếu như chúng ta vây thành đánh chậm, chờ viện quân Thổ Phồn sau khi bắc tiến mới tiêu hủy cầu nôi của họ, đoạn tuyệt đường lui của họ, ngươi cho rằng kế này thế nào?”

Điền Càn Chân vì kế hoạch to aan của Lý Khánh An mà cảm thấy không ngớt trố mắt chặc lưỡi, nhưng hắn rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, nói: “Ty chức cho rằng kế nào quá mạo hiểm, không ổn thỏa cho lắm.”

“Ngươi nói thử xem, mạo hiểm chỗ nào?”

Lý Khánh An đứng thẳng thân mình, cười nói với mọi người: “Tất cả mọi người đến nghe một chút, người đông ý hay vẫn nhiều hơn mà!”

Người xung quanh đều vây quanh phía này, dưới sự khích lệ của chủ soái, Điền Càn Chân đỏ ửng mặt nói: “Mấu chốt là chúng ta không biết người Thổ Phồn có bao nhiêu viện binh kéo đến, nếu như đến một hai vạn người, có lẽ còn có thể đánh một trận, nếu như bọn họ kéo đến trên năm vạn người, vậy thì tỉ lệ so sánh binh lực sẽ bất lợi với chúng ta rồi, chúng ta chia binh hai lộ, ngược lại dễ bị bọn họ đánh phá từng đội một, vì vậy ty chức cho rằng, kế này quá mạo hiểm, đại tướng quân sử dụng kế này, cái hại sẽ lớn hơn cái lợi.”

Hạ Bạt Dư Nhuận kế bên có chút không phục, tay bắt chéo trước ngực hỏi: “Nếu như viện quân Thổ Phồn chỉ có hai ba vạn người thì sao, vậy chẳng phải là đế cho bọn họ vượt qua sông tới tốt hơn sao?”

Điền Càn Chân lắc đầu nói: “Không có khả năng chi hai ba vạn người, binh lực của Bộ Sư thành bản thân đã có bốn vạn rồi, theo nguyên tắc tương ứng của viện quân, bọn họ ít nhất cũng sẽ phái đến trên bốn vạn viện quân, nếu như chỉ phái hai ba vạn viện quân đến, viện quân này đã không có ý nghĩa gì nữa.”

“Ngươi lại chưa đánh trận qua với người Thổ Phồn, ngươi làm sao biết được thói..”

“Thôi nào, mọi người đừng nói nữa.”

Lý Khánh An nhìn ra chúng tướng có chút xem thường Điền Càn Chân, biết được đây là xuất phát từ nguyên nhân Điền Càn Chân là hàng tướng, hắn bèn xen ngang lời của mọi người, nói: “Ta đã nhận được cáp tín của xích hầu, Thượng Tức Đông Tán điều tập năm vạn đại quân bắc viện A Hoãn thành, đã ở ngoài xa cầu nam một trăm ba mươi dặm, bây giờ điều ta lo lắng không phải là viện quân Thổ Phồn qua sông bắc tiến, mà là quân Thổ Phồn ở Bộ Sư thành sau khi viện quân kéo đến bắt đầu nam triệt, lúc đó chúng ta đã bị động rồi, vì vậy ta quyết định, chúng ta vẫn là phải nhanh chóng phá hủy đi cầu nổi.”

Nói đến đây, hắn lại quay đầu cười nói với Điền Càn Chân: “Điền tướng quân, Đát Một thành chỉ có bốn nghìn trú quân Thổ Phồn, ta cho ngươi sáu nghìn người, ngươi tiêu diệt toàn bộ quân Thổ Phồn ở thành Đát Một cho ta, từ bên đó xây đắp cầu nổi, nếu như ngươi có thể thành công, ta ghi cho ngươi một công lớn.”

Điền Càn Chân trong lòng phấn chấn, vội vàng ôm quyền nói: “Ty chức tuân mệnh!”

Nhưng Lý Khánh An vẫn chưa nói xong, hắn lại ôn tồn nói: “Nếu ngươi thất bại, ta phải truy cửu tội bại quân của ngươi!”

Chiếc cầu nổi nối liền nam bắc của quân Thổ Phồn nằm trên sông Câu Lỗ ngoài xa ba mươi dặm phía nam thành Bộ Sư, do bốn mươi chiếc thuyền mép rộng đáy bằng ghép lại, mặt cầu rộng rãi, có thể đồng thời dung nạp ba con chiến mã đi song hành, Chiếc cầu này có thể nói là đường thông đạo sinh từ của quân Thổ Phồn, một vạn quân Thổ Phồn trấn giữ xung quanh cầu bắc, đồng thời xây dựng nên thành bảo, quân Đường cho dù dùng hỏa công, cung tiền của bọn họ cũng khó mà bắn lên mặt cầu, ở cầu nam cũng đồng thời có trọng binh canh giữ.

Lúc này, đại quân giữ cầu đã nhận được tin tức, Thượng Tức Đông Tán đích thân soái lĩnh năm vạn viện quân đã ở ngoài xa một trăm hai mươi dặm phía cầu nam rồi, nhiều nhất còn có nửa ngày, tiền phong bèn có thể đi đến được đầu cầu, Thượng Tức Đông Tán mệnh lệnh bọn họ tăng cường giới bị, không cho quân Đường hủy cầu.

Quán Thổ Phồn lập tức phái ra mười mấy đội tuần tra tản ra tử phía, dò thám tình hình xung quanh, lại phái đi nghìn người tuần tra trên cầu, phòng ngừa quân Đường từ trên mặt sông phá hoại chiếc cầu nối.

Quán Thổ Phồn suy nghĩ rất chu đáo tỉ mỉ, dự liệu của bọn họ cũng không sai, quân Đường quả nhiên là muốn từ trên mặt sông đột kích cầu nổi, Vào thời gian giữa trưa, chính là thời khắc sức gió trên mặt sông nhỏ nhất trong một ngày, ngoài xa khoảng hai dặm thượng du cầu nổi, đột nhiên xuất hiện hai chiếc thuyền nhỏ, vừa nhanh vừa vững, đang nhanh chóng lướt đi về phía hạ du.

Bởi vì chiếc cầu nổi được đặt ở một nơi mà dòng nước khá êm dịu, mà khoảng cách của quảng sông êm dịu này không ngắn, dài đến năm sáu dặm, trong lòng sông ở phía trên thượng du lại là đá lỡm chởm, dòng nước chảy xiết, căn bản là không thể đi thuyền, rất hiền nhiên, hai chiếc thuyền này chính là hạ thủy ở chỗ thượng nguồn hai ba dặm.

về điểm này quân Thổ Phồn cũng đã dự liệu đến, bọn họ ở trong quảng sông êm dịu trên thượng nguồn đã bố trí gần nghìn viên lính gác, nhưng quân Thổ Phồn tuy là một kẻ trí tuệ nghĩ chu toàn nghìn mối, nhưng cuối cùng vẫn có một sơ suất, bọn họ không suy nghĩ đến bờ đối diện, đây là một cách nghĩ bản năng, quân Đường đều hành động ở bờ bắc, không thể nào xuất hiện ở bờ nam.

Nhưng lại vừa đúng một chi xích hầu quân Đường bèn là từ bờ nam phát động công kích, trong hai chiếc thuyền nhỏ có một binh sĩ quân Đường rất giỏi bơi lội, bọn họ phụ trách châm ngòi chấn thiên lôi trong thuyền nhỏ.

Chương 513: Kịch chiến bộ sư

Trên thuyền nhỏ có trang bị bạt che đặt chế, trái phải trước sau đều có người cỏ, có thể chống đỡ mũi tên và nước tạt của binh sĩ Thổ Phồn, Lúc này, binh sĩ Thổ Phồn tuần tra trên cầu đã phát hiện ra thuyền nhỏ, bọn họ giương cung đáp tên, nghiêm ngặt sẵn sảng ứng chiến, không ít người còn bưng lấy chậu nước, chuẩn bị dội tắt lửa trên thuyền.

Hai chiếc thuyền nhỏ càng lúc càng gần, chúng đã đi vào trong vòng bảy mươi bước rồi, Lúc này binh sĩ Thổ Phồn nghìn tiễn tề phát, mưa tên dày đặc bắn vào thuyền nhỏ, mũi tên tang tang bắn trên bạt che và trên mình người cỏ, phút chốc, hai chiếc thuyền nhỏ bèn đã cắm đầy mũi tên, nhưng khó mà gây thương tích mảy may cho người trong thuyền.

Đã là ba mươi bước rồi, hai binh sĩ quân Đường từ trong khe hờ phát hiện cầu nổi đã áp sát, cơ hồ là đồng thời châm lên kíp nổ chấn thiên lôi trên thuyền, nhất thời trên thuyền ‘xè!

Xè!’ bốc lên khói trắng, hai binh sĩ quân Đường trở mình rơi vào trong lòng sông, vừa nhấn mình vào trong nước sông bèn ra sức lặn đến hai bên, bọn họ đều biết rõ uy lực của chấn thiên lôi.

Kíp nổ chỉ còn dài một thước năm tắc, vừa lúc là khoảng cách ba mươi bước, vì việc nổ tung chiếc cầu nổi này, xích hầu quân Đường đã ở thượng du thứ nghiệm nhiều lần, trên mặt cầu đã chen đầy hơn mấy trăm binh sĩ Thổ Phồn, bọn họ mỗi người đều bưng lấy chậu nước, một khi thế lửa đốt lên, bọn họ sẽ tát nước diệt lửa.

Cùng lúc với thuyền đụng vào mặt cầu, mấy trăm chậu nước cùng tát ra, ngay đúng vào tích tắc đó, hai chiếc thuyền kia đột nhiên đã nô mạnh, hơn nữa là liên tục phát nố, trên mỗi chiếc thuyền đều có ba quả chấn thiên lôi, chỉ thấy trên thuyền tóe ra một luồng sáng đỏ chói, sóng xông kích to lớn làm thuyền và cầu nổi nổ đến vỡ vụn, tiếng phát nổ như sấm rền, khói đen cuồn cuộn bốc lên trên không trung, sóng nước vút trời, cột nước bắn lên cao hơn hai trượng, không ít binh sĩ Thổ Phồn bị nổ đến bay lên bầu trời, tiếng thảm kêu bị tiếng phát nổ to át đi hết...

Binh sĩ Thổ Phồn trên bờ đều bị kinh sợ ngây người, lão binh có tham gia qua chiến dịch Thạch Bào thành đều vạn phần khiếp hãi mà kêu lên: “Thiên lôi!

Thiên lôi của quân Đường đã đến rồi!”

Vô số binh sĩ Thổ Phồn đều quỳ xuống, không ngớt dập đầu với lôi thần đang phát oai, khẩn cầu lôi thần tha thứ!”

Khói thuốc súng dần dần tan đi, chiếc cầu nổi bị nổ tung ra hai lồ to mỗi lỗ dài hai mươi mấy trượng, gãy thành ba khúc, trong đó một khúc thật dài không còn sự trói buộc, mang theo dây xích sắt cuốn đi về phía hạ du, hai khúc bên ngoài thì bị nước sông đẩy dạt sang hai bên gần bờ, cầu nổi đã hoàn toàn biến mất trên mặt sông, trên nước sông khắp nơi là mảnh vụn của thuyền và những khúc chân tay cụt đi của binh sĩ Thổ Phồn, xuôi dòng mà trôi đi.

Hàng vạn binh sĩ Thổ Phồn lẳng lặng theo dõi cảnh tượng thê thảm trên mặt sông, một dự cảm không hay đã dâng lên trong lòng bọn họ.

Tiếng nổ trên sông ngoài vài chục dặm vẫn nghe rõ mồm một bên tai, đấy là túi hiệu tấn công của quân Đường, năm vạn quân Đường ở phía tây bắt đầu tiến công thành Bộ Sư, Đồng thời, ba vạn quân Đường phía bắc cũng đã nhận được lệnh của chủ tướng Lý Khánh An, từ phía bắc tiến công về phía nam, hai đội quân Đường cùng hợp lại bao vây quân Thổ Phồn tại thành Bộ Sư.

Trong thành Bộ Sư giờ trông như mớ hỗn độn, nhà nhà hộ hộ đóng kín cửa, trên đường vắng tênh không một bóng người qua lại, chỉ có quân đội Thổ Phồn đi đến từng nhà đập cửa, Bọn họ lấy lý do là bắt gian tế quân Đường đi vào từng nhà cướp bóc, lương thực, tiền tài, gia súc đều bị cườm sạch; một số nữ tử trẻ xinh đẹp còn gặp phải cành bị chúng Ô nhục, Quân Thổ Phồn dùng hành vi tàn bạo với dân chúng vùng bị xâm chiếm để che giấu sự khủng hoảng trong nội tâm, cũng nói rõ bọn chúng không mấy trông mong gì tiền đồ của thành Bộ Sư, muốn tiến hành đợt cướp bóc sau cùng với dân chúng trong thành trước khi quân Đường kịp đến.

Trên thành đầu, Luân Tức Châu chủ tướng quân Thổ Phồn tại thành Bộ Sư tuyệt vọng nhìn về nơi xa, hắn hình như đã nhìn thấy bóng dáng của quân chủ lực Đại Đường, Dù cho hắn đã hạ lệnh cho tức tốc tu sửa cầu nôi, nhưng dù có tu sửa xong thì chi ít cũng mất ba ngày, mấy mươi chiếc thuyền nhỏ này không thể đưa bao nhiêu viện quân qua sông.

Nhưng đại quân quân Đường đã áp sát đến trước mắt, làm sao đây?

Sẽ liều một phen cùng quân Đường hay vẫn kiên thủ thành trì chờ viện quân, nguy cơ đã kề cận, nhưng hắn vẫn chưa nghĩ ra là sẽ đối phó quân Đường như thế nào.

Con người ta trong lúc bàng hoàng bất an thường sẽ chọn con đường lui, chứ không phải tự tin thẳng tiến, đấy là nhược điểm của con người, chỉ có người vô cùng dũng cảm mới dám thách đấu chính mình trong nghịch cành.

Tên chủ tướng Thổ Phồn này hiển nhiên là thiếu thốn dũng khí, trong lúc do dự khi quân Đường áp sát, hắn vẫn không đủ dũng khí ra thành chiến một trận với quân Đường, Hắn cẩn thận quan sát tường thành thành Bộ Sư, thành thành chi cao chừng bằng sáu người, lại không có hộ thành hà, tuy không phải rất cao nhưng lại rất kiên cố, toàn bộ được xây bằng đá xanh, may ra có thể chống đỡ được quân Đường vài ngày, biết đâu có thể chờ đến ngày viện quân đến.

Hắn tìm đủ kiểu già thiết để an úi bản thân, nhưng đại quân quân Đường ập đến lại là sự thật không chối cãi, chứ không phải ảo giác của hắn.

“Ù..Ù..UUUUU”

Tiếng tù và trầm lặng nơi xa vang vọng từ phương trời tây, như để hưởng ứng cùng tiến tù và, một đường chi đen dần xuất hiện phía chân trời phía tây.

Đường dây màu đen dần tràn ra, trải ra như một tấm thảm đen che phủ mặt đất, cờ phướng bay bay, giáp mũ dần lộ, đội ngũ chỉnh tề, đao thương rậm rạp như rừng, Kỵ binh đi trước, bộ binh đi sau, tốc độ hành quân không nhanh lắm, nhưng mỗi bước đi đều đủ kinh tâm động phách, tiết tấu hành quân cùng vói tiếng tù và kéo dài, tiếng trống đùng đùng từ phía chân trời.

Đây là một đội quân đội với người Hán làm chính, họ vẫn giữ được quân dung chỉnh tề đặc trung của quân Hán, kỷ luật nghiêm minh, nhưng trên người họ lại không nhìn thấy vẻ nhu mị của quân Hán Trung Nguyên, mà là sự kết hợp đặc biệt giữa máu và lửa, và khí chất rắn chắc như sắt thép đặc trưng của An Tây, Bọn họ phảng phất như từng thanh thép mật độ cao, kiên cố bất khuất.

Quân Thổ Phồn đã từ bốn phương tám hương rút vào thành nội, Bọn chúng đã rút lui triệt để, thậm chiếc bao nhiêu lâu trọng đều không kịp vận chuyển phải bỏ lại, Cùng với sự rút lui của một vạn quân Thổ trú thủ tại phía bắc cầu nổi của thành Bộ Sư, cửa lớn thành Bộ Sư cũng từ từ được đóng lại.

Bốn vạn quân Thổ Phồn toàn bộ lên thành, bọn họ không có các vũ khí hạng nặng để phòng thủ như máy ném đá hay giường nỏ, chỉ có cung tiễn, và gỗ lăn và lôi thạch, cách để lấy đá tảng cũng khá dễ dàng, bọn họ chỉ cần cho tháo dỡ hết tòa bộ đá xây nhà gần tường thành thì đã được một lượng lớn đá tảng.

Lúc ở thành Thả Mạt lính Thổ Phồn là người công thành, nhưng hôm nay lại ngược lại, tám vạn quân Đường tiến công Bộ Sư thành, trong thành đã loạn thành mớ hỗn độn, chủ tướng Luân Tức Châu đang chỉ huy binh sĩ dùng cự thạch chắn lại cửa thành, từng tàng cự thạch nặng hàng ngàn cân được binh sĩ khiêng đến chồng chất đầu sau cửa thành, Cửa thành Bộ Sư là điểm yếu ớt nhất của nơi này, rất dễ bị quân Đường đánh đổ từ đây.

Luận Tức Châu khàn cả giọng, hắn chỉ vào một cánh cửa trống trải khàn giọng hô to: “Nhanh!

Bên này, bên này, hãy chắn nơi này lại.”

Hai trăm mấy binh Thổ Phồn lập tức dùng gậy đẩy và gỗ lăn từ từ vận chuyển không cự thạch đến chắn ngay cửa thành môn, sau đó lại chuyến vài tảng đá to đến đè trên tàng cự thạch này.

Lúc này, binh sĩ Thổ Phồn đuổi những hàng ngàn người aià, nữ nhân và trẻ nhỏ từ bốn phương tám hướng lên thành, rất nhiều người trong số họ trên tay vẫn còn bồng trẻ con, tiếng khóc lóc vang đầy ngập tràn, nhưng binh sĩ Thổ Phồn vẫn lạnh lùng dùng roi quật và gậy đuổi họ lên thành, những người dân chân yếu tay mềm này sẽ là con tin của chúng, có thể ngăn lại sự tiến công của quân Đường.

Tiếng trống ngoài thành cũng dần lặng xuống, hai đội quân Đường từ nam bắc cơ hồ đồng thời đến thành Bộ Sư, khi cách thành chừng hai dặm thì họ đã ngưng tiếp tục thẳng tiến, mà dừng lại chờ đợi mệnh lệnh cho bước tiếp theo.

Lý Khánh An ngồi trên lưng ngựa ở ngay trung tâm đoàn quân, Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn về hướng tòa thành quen thuộc này, Dù cho hắn đã liệt ra vài phương án đối phó cho các tình hình có thể xảy ra, nhưng hắn vẫn không ngờ được rằng quân Thổ Phồn cuối cùng lại lựa chọn tự nhốt minh trong thành, tường thành dày dặn kiên cố của thành Bộ Sư tuy có thể ngăn được vó ngựa của quân Đường, nhưng đồng thời nó cũng sẽ giữ lại bước chân bỏ chạy của binh sĩ Thổ Phồn.

Nếu như là hắn, nếu biết mình địch không lại, còn không có viện binh đến hắn thà đột phá vòng vây chạy về phía tây, dẫu sao thì họ vẫn còn bốn vạn đại quân, chí ít có hai vạn người đột phá ra được, còn giờ tự giam mà cố thủ, chỉ e rằng càng dễ bị tiêu diệt toàn bộ.

“Đại tướng quân mau nhìn!”

Một thân binh chỉ về phía thành đầu hô lên: “Bọn chúng đuổi tất cả nữ nhân và trẻ con lên thành rồi í”

Lý Khánh An không khỏi cười khinh miệt, hắn đã ngửi được hơi thở yếu ớt sợ hãi của quân Thổ Phồn, đây phụ nữ và trẻ con lên thành làm bia đỡ đạn chẳng phải càng nói rõ sự yếu ớt của chúng?

Nhưng tên lính Thổ Phồn này không biết cái gì gọi là chiến tranh, chiến tranh chính là biến người lính trở thành dã thú rồi cùng liều một phen, hoàn toàn không chút tình thương luyến tiếc, trong chiến tranh cái rẻ tiền nhất chính là mạng sống, dù là binh sĩ hay người già trẻ nhỏ đều thế.

“Truyền mệnh lệnh của ta, chiến xa xuất chiến!”

Tiếng trống đùng đùng lần nữa được vang lên, từ sau lưng đoàn quân Đường hùng hồ xuất hiện hai trăm chiếc chiếc xa, đây đều là vũ khí hạng nặng mà An Tây bỏ tâm huyết nhiều năm để chế tạo, thề tích khổng lồ, có sáu chiếc bánh xe để chịu nặng, cả khoang xe ngựa đều được chế toàn bằng thiết mộc trăm năm đặc sản vùng khu vực duyên hải Di Bá hải, chất gỗ cực kỳ rắn chắc, là nguyên liệu dùng để làm khiêng đỡ của quân An Tây.

Loại thiết mộc này trên thực tế cũng là một loại của gỗ nhà họ cử (Faaaceae), không sợ lửa, cũng chẳng sợ đao chém, cực kỳ cứng chắc, chỉ khi dùng giường nỏ bắn trong vòng phạm vi một trăm năm mươi bước thì mới mong bắn xuyên qua được, quân trượng lại còn bọc thêm một lớp da sắt bên ngoài khiến nó càng thêm chắc chắn, Khoang xe dài khoảng ba trượng, rộng một trượng rười, cao một trượng, do hai mươi bốn con ngựa Đại Uyển hùng tráng kéo đi, Tại khu vực Trung Nguyên loại ngựa này là món xa xỉ phẩm vô giá, nhưng ở An Tây thì việc này lại không khó khăn gì.

Trong mỗi chiếc xe đều có thể chửa ba mươi cung nỏ thù, bốn phía khoang xe có các lỗ bắn, ngoài ra trong xe còn có giường nỏ và pháo đá kiểu ròng rọc, giống kiểu máy phát đá, chứ không phải máy ném đá đòn bẩy, Loại pháo đá này có thể phát vật thể nặng hai mươi cân đến ngoài ba trăm bước, Loại chiến xa này trên thực tế như một chiếc xe tăng kiểu cổ.

Tuy nó trong có vẻ nặng nề hơn nữa tốc độ lại không nhanh, nhưng trong tác chiến đám đông thì lại có thể phát huy uy lực đến cực độ, nhất là khi quân trượng An Tây phát minh được mối dẫn lửa đồng đều, như thế đã có ảnh hưởng quan trọng trong việc khống chế được cự ly và thời gian của chắn thiên lôi, ném chấn thiên lôi ra một cự ly xa hơn cũng trở thành một việc có thể, Uy lực của chiến xa có thể phát huy gấp bội lần.

“Công dục thiện kỳ sự, tất tiên lợi kỳ khí!”

Chấn thiên lôi không phải do Lý Khánh An phát minh, nó được phát minh bởi một quân trượng đời Tống hơn hai trăm năm sau, là sản vật tất yếu khi hỏa dược đã được sử dụng đến một lúc nào đấy, Trong nghiên cứu không tiếc bắt cứ giá nào và tiền của của quân Đường, hàng trăm quân trượng có kinh nghiệm phong phú trong lĩnh vực chế tạo hỏa dược đã thứ nghiệm qua lại, trải qua vài năm như thế nó cũng sẽ xuất hiện, Lý Khánh An chi đưa ra một phương án là dùng vỏ sắt bọc ngoài.

Kỳ thực công tượng hỏa dược của quân Đường năm ngoái cũng đã phát minh được súng lửa, cũng chính là loại cát sắt được bắn phát ra từ ống tre, nhưng loại vũ khí này không thực dụng, cự ly bắn chỉ có hơn mười trượng, cách dùng lại phức tạp, hơn nữa chỉ cần dùng hai ba lần sẽ bị hư hoại, thua xa sự lợi hại của cung nỏ quân Đường, hơn nữa kỹ thuật chế tạo đời Đường vẫn chưa cách gì đạt đến trình độ thập toàn thập mỹ, vì thế họ bèn bỏ việc tiếp tục nghiên cứu chế tạo súng lửa, mà chuyển trọng điểm nghiên cứu sang chấn thiên lôi.

So với hồi năm ngoái chiến đấu với Khwarezm, chấn thiên lôi giờ đã bắt đầu xuất hiện loại nhỏ và loại lớn; loại nhỏ nặng mười tám cân, to như một quả dưa hấu dẹp, được chế tạo chính vì đề phối hợp với chiến xe; còn loại lớn nặng khoảng hai trăm cân, to như một chiếc lo lớn, rất có công hiệu trong lúc dùng để nổ phát tường thành.

Hôm nay hai trăm chiến xa không chờ nỏ binh, mà chi chờ một máy ném đá nhỏ đặt cố định trong khoang xe, được ba binh sĩ thao tác.

Dưới tiếng hạ lệnh của Lý Khánh An, hai trăm chiến xe bắt đầu ầm ầm thẳng tiến thành Sư Bộ, xích hầu quân Đường đã sớm thám thính kỹ càng, trong thành Sư Bộ không có máy ném đá, quân Thổ Phồn không có một vũ khí ném xa nào, mà quân Thổ Phồn lại không thiện trong việc thủ thành, dù cho họ từ nhà Đường học được không ít kỹ thuật, có thể chế tạo vũ khí sắc bén, có thể chế tạo cung, giáp xích kiên cố, nhưng chúng vẫn chưa thể chế tạo ra các loại vũ khí hạng nặng và vũ khí chất lượng cao như quân Đường, hình thành một hệ thống quân công hoàn thiện, bọn chúng vẫn chưa có năng lực này.

Với việc thủ thành, quân Thổ Phồn vẫn dùng phương pháp nguyên thủy nhất, dùng gỗ lăn lôi thạch, định dùng chiến lược lấy máu đọ máu với quân Đường, nhưng hôm nay bọn chúng lại có may mắn được nhìn thấy vũ khí lợi hại tiên tiến nhất từ quân Đường: quân Đường lần đầu tiên dùng hai trăm chiếc chiến xa sáu bánh.

Xe có sáu bánh, khoang xe khổng lồ to tựa căn phòng, hai mươi bốn con tuấn mã ào ào phóng đi, chỉ kịp thấy xung quanh cát bụi mịt mù che phủ cả ánh dương, khí thế của hai trăm chiến xa cùng song song băng đến, khiến binh sĩ Thổ Phồn trên thành trợn tròn mắt, Hai trăm chiến xa dừng lại khi còn cách thành hai trăm năm mươi bước rồi quay đầu ngựa lại, hướng đít xe về hướng tường thành, Lúc này, chiếc nắp đây trên đuôi xe được bật ra, đẻ lộ từng cô thạch phá đen tuyền, hai bên là hai tên quân Đường đã kéo căng dây ròng rọc, một chiếc chấn thiên lôi dẹp đã đặt sẵn trên đấy đợi chờ được phát đi với phía sau là dây mồi dẫn dài gần hai trượng, một tên quân Đường giơ tay châm mồi.

Trên dây mồi có mực thước đo, khoảng cách hai trăm bước, hai trăm năm mươi bước đều có, nhưng vị trí của chiến xa cũng không chuẩn xác đến thế, để phòng ngừa chấn thiên lôi phóng lên thành trước khi nó nổ sẽ bị quân địch dùng nước dập tắt, một công tượng đã phát minh ra một loại thiết kế đặc biệt, làm một lớp vỏ bằng sắt trên chấn thiên lôi, để dây mồi dẫn của cự ly ba mươi bước còn lại sẽ được đốt cháy ở trong vỏ sắt.

Mỗi quả chấn thiên lôi đều có khắc tên của công tượng chế tạo, nếu xuất hiện lôi không nổ hoặc nổ trước thì sẽ truy cứu trách nhiệm của công tượng đó, Cách truy cửu trách nhiệm này không những dùng trong hỏa khí quan trọng này, tất cả binh khí của quân Đường đều có khắc tên công tượng để tiện cho việc khen thưởng hoặc truy cửu, Đây chính là cách để bảo đảm cho chất lượng công tượng chế tạo cho mỗi binh khí, Những khâu hiệu hô hào ngày thường cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ có chế độ quản lý nghiêm ngặt và sản xuất phân công dây chuyền mới là cách quản lý hữu hiệu.

Dây dẫn cháy lên một tiếng “xịt!”, từng làn khói trắng bốc cháy, quân Đường thao tác thạch pháo nheo mắt lại, khi dây mồi dẫn đốt cháy đến đoạn hai trăm năm mươi bước, họ bèn dùng sức ấn cán để dùng sức mạnh đã được tích sẵn trên cuộn dây phóng đi, lực đấy mạnh của nó sẽ bắn quả chấn thiên lôi mà đỏ sậm đi, Tiếng va chạm “Crắc!

Crắc!” liên tục, hai trăm quả chấn thiên lôi bóc khói trắng vạch ra từng đường cung cong trên không rồi nhằm thẳng về đầu thành.

Xe ngựa đã khởi động chạy, vừa đi được vài bước, chỉ nghe trên đầu thành vang lên tiếng nổ rung trời, làm mọi người như tim ngừng đập, Chấn thiên lôi nổ liên tiếp, hỏa diệm bùng phát, một làn khói đen xông lên ngất trời tụ lại thành một quả nấm lửa mây khổng lồ phía không trung.

Một đoạn lớn thành đã bị san bằng, đám người chen chúc trên đầu thành đã không còn bóng dáng, có chăng là đá vụn cùng xác thịt tung tóe tử phía, trong không khí sặc mùi cháy xém và máu tanh, chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết liên hồi, và tiếng thét thất thanh khiếp đảm hết nơi này đến nơi khác như tiếng gào rú trong địa ngục.

Tám vạn quân Đường cách đấy vài dặm cũng bàng hoàng trước uy lực chấn thiên lôi, dù cho loại chấn thiên lôi loại này hơi nhỏ, nhưng hai trăm quả cùng nổ một lúc, hiệu quả long trời lở đất nó mang lại vẫn đủ khiến binh sĩ quân Đường lạnh cả tim gan.

Trên đầu thành đã trở lên tĩnh mịch, sau tiếng nổ khổng lồ vài ngàn binh sĩ Thổ Phồn đã biến mất, tất cả binh sĩ Thổ Phồn đều hoảng sợ, trong lòng mỗi người đều thấy tuyệt vọng, phảng phắt như lưỡi liềm của tử thần đã kề sát.

Lúc này, Lý Khánh An lại hạ lệnh lần hai, “Công thành!”

Tiếng trống chấn thiên động địa lại một lần nữa vang lên, hàng trăm chiếc xe gào và thang mây cũng đã được trang bị sẵn sảng, bắt đầu đùng đùng tiến công thành Bộ Sư, sáu vạn quân Đường như sóng nước vỡ bờ, dù cho quân Đường có được vũ khí lợi hại và tiên tiến nhất, nhưng đánh trận vẫn là do con người đánh, quân Đường cần phải dùng máu và lửa để rèn luyện bản thân, họ cùng phải trường thành từ trong cái chết, cần phải được gột rửa thành đội quân mạnh nhất từ trong chiến tranh.

Quân Đường sĩ khí cao ngất, từng chiếc thang mây dựng vào bắt lên đầu thành, binh sĩ quân Đường lần lượt trèo lên, tiễn trên thành đầu bắn xuống vẻo vẻo, gỗ lăn và lôi thạch ném xuống ào ào như mưa trút, một tên quân sĩ quân Đường bị đập bể đầu thảm kêu rơi xuống, nhưng tiếp liền sau đó một binh sĩ khác lại dũng cảm đi lên, dùng giáo trường liều chết cùng binh sĩ trên đầu thành, Dưới thành, hai vạn quân Đường dùng cung nỏ đáp trả, cung tiễn phóng đi như mưa bão áp đảo khiến binh sĩ Thổ Phồn trên đầu thành không ngóc đầu lên nổi, Quân Thổ Phồn thương vong thảm trọng, không ngừng có binh sĩ trúng tiễn rơi xuống thành.

Lúc này, năm mưới chiếc xe gào của quân Đường cũng đã đến bên tường thành, dưới xe là bánh lăn, vài trăm binh sĩ không ngừng đẩy nó tiến lên, Tường thành thành Bộ Sư không cao, độ cao của xe gào vừa đúng ngang bằng với thành đầu, mỗi chiếc xe có thể chở hai trăm binh sĩ, ván sắt để đáp vào thành liền liền được kéo lên, có thể dùng để chống lại cung tiễn của quân Thổ.

“Đùng!”

Một tiếng vang ầm, ván sắt đã được nối với đầu thành, đá vụn bay khắp, hai trăm quân Đường cùng hô lên một tiếng rồi từ xe gào cùng xông ra, họ không ngừng giơ cao chiến đao giáo trường xông vào trận doanh của quân Thổ Phồn để liều mình cùng chúng, Cùng với một vạn quân Đường từ trên xe gào ập lên đầu thành, để cho quân Đường trên thang mây có cơ hội cùng lũ lượt tràn lên, Bọn họ đấu chí tràn trề, khí thế ngất trời, tiếng hò hét vang ầm, nhưng ngược lại, quân Thổ Phồn vẫn còn chìm trong nỗi sợ hãi của chấn thiên lôi vừa rồi, không khống chế nổi mình, quân tâm bắt đầu rã rời, sĩ khí rơi tụt xuống đến tận cùng vực thẳm, bị quân Đường giết cho tan tác.

Lúc này thành Bộ Sư lại trở thành chiếc lồng giam chân quân Thổ Phồn, khiến chúng khó mà chạy thoát.

Lý Khánh An thấy cửa lớn thành Bộ Sư đã được mở to, quân Đường aiơ cao lá cờ quân An Tây, hắn lập tức rút chiến đao chỉ về phía thành môn, hạ lệnh với hai vạn kỵ binh tinh nhuệ của mình: “Giết vào thành Bộ Sư, kẻ chống đối giết không bàn cãi!”

Vó ngựa ầm ầm, khí thế áp đảo, hai vạn kỵ binh như ngọn sóng cao ùn ùn ập vào thành Bộ Sư.

Chương 514: Ngươi lừa ta gạt

Cuộc chiến của Bộ Sư thành đã hạ màn sau một trận máu tanh giết chóc, quân Thổ Phồn không muốn đầu hàng, hoặc ở trong thành chiến đấu với quân Đường trên các góc phố, hoặc lao ra ngoài thành mà đào tẩu, bị quân Đường giết chóc một cách tàn khốc, trong số bốn vạn đại quân Thổ Phồn thì có đến hơn ba vạn người bị chém giết, cuối cùng những người liều chết đào tẩu thì còn chưa tới năm trăm người, chủ tướng Luận Tức Châu trong lúc đột phá vòng vây bị loạn tiền quân Đường bắn chết.

Giết địch ba ngàn, tự tồn hại tám trăm, quân Đường cũng có năm sáu ngàn người chết, so với thắng lợi huy hoàng đó, một chút thương vong này cũng không đáng kể gì, quân Đường đúng hạn giành được thắng lợi bước đầu của cuộc chiến, giành được toàn bộ đất đai ở phía bờ bắc sông Amul.

Quân Đường từ Giải Tô quốc lại tăng thêm hai vạn đại quân mới tới, Lý Khánh An liền để lại một vạn người canh giữ Bộ Sư thành, hắn đích thân dẫn chín vạn đại quân lập tức từ Đát Một thành vượt qua sông Amul, tiến chiếm Đại Hàn quốc, đại quân bố binh ở tuyến một là Hoạt Lộ thành và Đề Vị thành, ở thế giằng co với quân chủ lực Thổ Phồn.

Buổi chiều hôm đó, một đội trinh sát quân Đường với hai trăm người đang tuần hành ở khu vực sa mạc phía bắc Đại Hàn quốc, nơi này là bãi sa mạc nằm kề bên sông Amul, sa mạc vào tháng ba tuy rằng không làm cho người ta khó có thể chịu được như mùa hạ vậy, nhưng ánh nắng chói chang chiếu xuống sa mạc, tia nắng mặt trời chói mắt đến làm cho người ta không mở mắt ra được.

Đội quân Đường trinh sát này do một viên lữ soái thống lĩnh, tên là A Mật - Trát Lý Khắc, là người Túc Đặc ở An quốc, năm nay hơn 30 tuổi, thở phụng Hòa giáo, là người chính trực thật thà, thông minh và tài cán, mỗi khi gia đình của thủ hạ hắn có khó khăn, hắn liền lấy quân lương của bản thân ra, trợ giúp huynh đệ, bởi vậy hắn rất được lòng người của binh sĩ từ trên xuống dưới và tướng lĩnh cũng đều rất ưa hắn.

Trát Lý Khắc lúc nhỏ cả nhà bị bắt đến Syria làm nô lệ, lớn lên ở đó và cũng trở thành một thợ rèn, sau đó hắn cưới một nữ nô Túc Đặc làm vợ, sinh hạ một đứa con gái, Không lâu, quân đội Abbsid công chiếm Damascus, cha mẹ thê nữ cũng đều bị quân đội Abbsid giết chết, hắn bởi vì thay quân đội chế tạo ra binh khí mà bị tội, cộng thêm việc hắn là giáo đồ Hỏa giáo, mà bị trục xuất đến mỏ bạc tại núi Ba Tất Sơn làm khoảng nô, Dưới sự áp bức của người Tajik buộc ngày đêm không nghỉ mà đảo quặng, được tận mắt thấy vô số đồng bạn chết đi trong cảnh ngộ bi thảm, hắn cũng biết chính mình sớm muộn gì cũng sẽ vùi thân nơi hầm mỏ bạc.

Nhưng quân Đường đã đến giải phóng cho hắn, đồng thời đưa bọn họ xếp vào hàng ngũ quân mỏ bạc, hắn cũng trở thành một binh sĩ quân An Tây, Theo thời gian trôi đi, đại bộ phận quân mỏ bạc đều xuất ngũ hồi hương rồi, Trát Lý Khắc vì nguyên nhân cha mẹ thê nhi đều chết trong tay người Ả Rập, hắn đã không nhà để về nữa, liền xem quân An Tây như nhà của chính mình vậy, tiếp tục đi lính quân An Tây.

Dần dần hắn từ binh sĩ leo lên hỏa trưởng, lại lên làm đội chính, năm ngoái thăng lên làm lữ soái, còn đạt được danh hiệu tán quan tuyên tiết phó úy thuộc chính bát phẩm, Lữ soái tương đương với liên trường của đời sau, thuộc hàng quan quân cấp trung hạ, cho dù quân chức vẫn không cao lắm, nhưng Trát Lý Khắc đã cảm thấy mỹ mãn rồi, Nhất là điều khiến cho hắn vui mừng chính là quân An Tây luận quân công mà thăng lên, không bởi vì hắn là một người Hồ mắt xanh, mũi cao mà bị kỳ thị, đánh trận thêm vài năm nữa, hắn liền có thể được thăng lên làm hiệu úy rồi.

An Tây khích lệ Hồ Hán thành hôn, do hàng năm đều đánh giặc, khu vực Hà Trung rất hiếu trai tráng, rõ ràng phụ nữ nhiều hơn đàn ông rất nhiều, rất nhiều binh sĩ Hán tộc của quân Đường đều cưới cô gái Hồ làm vợ, an trí nhà ở Hà Trung, đồng dạng, cũng có quan binh người Hồ cưới cô gái Hán làm vợ, dành dụm một món tiền, bắt đầu cuộc sống mới.

Bởi vì điều kiện Trát Lý Khắc không tồi, không ít quan binh dân tộc Hán đều có ý giới thiệu cô gái Hán cho hắn cưới làm vợ, đế cho hắn có thể xây dựng một gia đình mới, nhưng Trát Lý Khắc nhớ nhung vợ và con gái đã mất, hắn đã thề sẽ không tái hôn nữa, mặc kệ là cô gái người Hán hay là người Hồ, hắn đều suốt đời sẽ không tái hôn.

Trát Lý Khắc suất lĩnh hai trăm binh sĩ hành quân sang phía tây trên sa mạc, sau đó sang hướng bắc đi không xa bèn ra khỏi sa mạc, tiến vào bãi sa mạc của sông Amul, Sau khi bọn họ ở xông lên một ngọn đồi cát, bỗng nhiên một viên binh sĩ chỉ vào phía trước hô: “Lữ soái, ngài xem nơi đó!”

Mọi người đều nhìn sang hưởng tây bắc, chỉ thấy ở trên bãi sa mạc cạnh sông Amul, một đoàn chấm đen nhỏ đang nhắm hướng đông mà đi tới, rất rõ ràng đó là lạc đà, quân Đường cũng có lạc đà hậu cần, nhưng ít ra là đại đội mấy ngàn người, giống như tiểu đội trên dưới một trăm con lạc đà loại này, sẽ không phải là quân Đường.

“Đi!

Đi xem xem.”

Bọn lính thúc giục chiến mã, lao xuống đồi cát, xông thẳng tới đội chấm đen kia, dần dần đến gần đội ngũ đó, chỉ thấy trên lạc đà đều chở đầy hàng hóa, thì ra là một đoàn lái thương.

Đoàn lái thương cũng phát hiện ra quân Đường, bọn họ hốt hoảng thất kinh, quay đầu lại định trốn chạy, nhưng mã tốc của quân Đường cực nhanh, trong nháy mắt liền ngăn cản lấy đường lui của bọn họ, bao vây bọn họ lại, lớn tiếng quát hỏi: “Là lái thương nơi nào thế?”

Các lái thương dựng lại, phần lớn bọn họ đều mặc áo bào trắng, hơn phân nửa đều là người Ả Rập, Trát Lý Khắc cực kỳ oán hận người Ả Rập, mỗi lần nhìn thấy người Ả Rập, hắn sẽ lại nhớ ngay tới cha mẹ và vợ con đã chết thảm ở dưới vó ngựa sắt của người Ả Rập, mặt hắn lập tức sa sầm xuống, dùng tiếng Àrập hỏi: “Các ngươi từ đâu tơi đây?

Muốn đi đâu?”

Một gã đàn ông Ả Rập trung niên đi ra, kinh hoàng nói: “Chúng tôi từ Ai Cập đến, vận chuyển một lô vải bông đến A Hoãn thành, chúng tôi hàng năm đều đi cả.”

‘Ai Cập?’

Trát Lý Khắc thuở thiếu niên từng theo chủ nhân đi qua Ai Cập, trong thành Alexander ở bốn năm, rất quen thuộc tình hình của Ai Cập, Hắn nghe người Ả Rập này không có khẩu âm của người Ai Cập, nhưng lại có khẩu âm của vùng nam bộ Khurasan, khiến cho hắn không khỏi có chút sinh nghi, nhưng mối nghi ngờ này chỉ thoáng qua trong lòng hắn, hắn tạm thời để sang một bên, lại nói: “A Hoãn thành bị người Thổ Phồn chiếm lĩnh, các ngươi không biết sao?”

“Hồi bẩm quân gia, chúng tôi cũng có nghe nói, nghe nói thuế phú rất cao, nhưng vải bông ở A Hoãn thành bán rất chạy, có thể bán với giá cao, cho nên giao một chút thuế chúng tôi cũng có thể kiếm được tiền.”

“Hừ!

Các ngươi thật quá tự tin.”

Trát Lý Khắc vung tay lên, hạ lệnh với quân sĩ dưới trướng nói: “Kiểm tra!”

Binh sĩ Quân Đường đồng loạt cưỡi ngựa đi lên, dùng trường mâu chọc vào rương và túi vải, mấy viên lái thương xót xa đến liên tục hô to: “Sẽ đâm hòng vải bông đó!”

Quân Đường lại mệnh bọn họ đem hết hàng hóa xuống gỡ ra hết, từng thứ một cẩn thận kiểm tra, bao gồm cả tờ nộp thuế và giấy chứng minh của bọn họ, Trát Lý Khắc thì liếc mắt dao dát, lưu ý lấy nhất cử nhất động của người đàn ông trung niên đó, Trong mắt người đàn ông trung niên đó thỉnh thoảng hiện lên vẻ hốt hoảng, khiến cho Trát Lý Khắc hoài nghi.

Người đàn ông này chỉ có hai con lạc đà, mang theo hai mươi mấy gói vải bông, vải bông tuy rằng thể tích lớn, nhưng cũng không phải là vật quý giá gì, Hai mươi mấy gói vải bông này nhiều nhất cũng chi bán được bốn mươi thỏi bạc, khấu trừ đi một nửa tiền thuế, thì hắn chỉ có thể kiếm được hai mươi thời bạc, từ Ai Cập ngàn dặm xa xôi đến đây, thì hai mươi thời bạc đó chỉ e là ngay cả lộ phí cũng không đủ, điều này có vẻ không hợp với lẽ thường.

Trong lòng Trát Lý Khắc càng thêm hoài nghi, liền lẳng lặng cười nói: “Nghe nói người Ai Cập thường ở bên bờ sông Nil trồng bông vải, bảy tám tháng mới bắt đầu hái vải, bây giờ ngươi đã vận chuyển bông đến, có thể kiếm được tiền sao?”

Người lái thương đó phụ họa cười nói: “Chúng tôi chính là mua vải bông vào tháng tám năm ngoái, trữ hàng đến bây giờ, vừa lúc bán với giá cả.”

“Vậy sao?

Tháng bảy, tháng tám tất cả mọi người đều bận rộn trên đồng, làm sao có thời gian dệt vải bông?

Ngươi nhớ lầm rồi chứ!”

“Ha ha!

Nhớ không lầm, tuy rằng khi đó tất cả mọi người đều bận rộn trên đồng, nhưng nữ nhân ở nhà dệt vải, có thể mua được vải bông.”

Trát Lý Khắc biến sắc, tháng bảy tháng tám đúng vào lúc nước sông Nil dâng cao, nước sông dâng ngập cả ruộng đồng, vốn dĩ là không thể trồng trọt, bông vải của Ai Cập đều được sặt hái vào tháng tư tháng năm, người ngày đang nói dối, hắn căn bản là chưa hề đi qua Ai Cập.

Trát Lý Khắc đột nhiên dùng tiếng Ai Cập cười nói với hắn: “Ta đã biết rồi, ngươi là gian tế của Đại Thực!”

Trên mặt người trung đó vừa cười nịnh, vừa liên tục gật đầu, giống như Trát Lý Khắc nói rất có đạo lý, Trát Lý Khắc lui mạnh về phía sau hai bước, hét lớn một tiếng nói: “Những người này đều là gian tế, hãy bắt tất cả bọn họ lại!”

Câu nói này người đàn ông trung niên đó nghe hiểu được, sắc mặt hắn đại biến, quay đầu ngựa lại liền trốn, chỉ chạy được hai mươi mấy bước, Trát Lý Khắc giương cung bắn một mũi tên, bắn trúng chân sau con ngựa hắn cười, chiến mã ngã gấp xuống, hất tung người đàn ông trung niên ra xa hơn một trượng, hắn vừa muốn bỏ dậy, Trát Lý Khắc đã phóng ngựa đuổi tới, dùng trường mâu kề ngay vào yết hầu hắn, lạnh lùng nói: “Ngươi nên thành thật một chút thì tốt hơn, nếu không ngươi liền chết ngay ở chỗ này!”

Trong đại doanh quân Đường, Lý Khánh An đang cùng Đỗ Hồng Tiệm người vừa mới áp tài lương từ Toái Hiệp tới, đảm luận tình hình của Trường An, Lý Khánh An là ở hôm trước mới nhận được cấp báo từ Toái Hiệp đưa tới, hắn mới biết Trường An đã xảy ra kịch biến, Lý Hanh đã cưỡng bức đăng cơ, An Lộc sơn lại ở U Châu lập tân đế, tự phong hữu tướng quốc.

Từ lúc trước Lý Khánh An rời khỏi Trường An, hắn liền biết sẽ có kết quả này, Sự khát vọng đế vị của Lý Hanh đã khiến cho hắn mất đi nhân luân ngũ thường, trước sau hại chết chính đứa con và đứa cháu của mình, loại người như thế cho dù hắn nhất thời thực hiện được, thì hắn cũng khó mà giữ được lâu dài, bá quan tẩy chay hắn, chính là điểm tốt nhất cho thấy điểm này.

“Đại tướng quân, các quan viên An Tây đều hy vọng cuộc chiến Thổ Hỏa La sớm chấm dứt, hy vọng Đại tướng quân sớm ngày quay về Trường An.”

Đỗ Hồng Tiệm cười đến có chút ngượng ngùng, là quan viên An Tây, nếu Lý Khánh An đăng vị, nhất định sẽ trọng dụng quan viên thuộc phe phái An Tây, đó là kỳ vọng của tất cả quan viên An Tây bọn hắn, Đỗ Hồng Tiệm cũng không ngoại lệ.

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Cuộc chiến Thổ Hỏa La sẽ không còn lâu lắm đâu, người Thổ Phồn không có căn cơ, bọn họ bị người Thổ Hỏa La phản đối, nhiều nhất cũng chỉ có thể kiên trì một tháng thôi, Lương thực của bọn họ sẽ xuất hiện nguy cơ, khi đó, ta sẽ không đánh mà thắng, kêu mọi người yên tâm, chờ chiến sự Thổ Hỏa La bình ôn, ta sẽ lập tức quay về Trường An, đi thu thập cục diện rối rắm đó ngay thôi.”

“Nhưng chúng tôi rất lo lắng, thời gian lâu rồi, đế vị của Lý Hanh sẽ vững chãi hơn, đến lúc đó sẽ phát sinh rất nhiều biến cố.”

“Nếu không có Thiên Ngưu vệ và quân An Tây ở Trường An, các đại thần có lẽ sẽ khiếp sợ dâm uy của Lý Hanh, khuất phục trước hắn, nhưng chỉ cần có Thiên Ngưu vệ của ta, thì những đại thần đó sẽ không khuất phục trước hắn, thời gian càng dài, nguy cơ của hắn sẽ càng thêm kịch liệt, ta chăng lo lắng chút nào cả.”

“Vậy là tốt rồi, hy vọng Đại tướng quân sớm ngày chiến thắng trở về.”

Hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng bẩm báo: “Đại tướng quân, trinh sát quân Đường bắt được gian tế của người Đại Thực.”

“Vậy sao?”

Lý Khánh An một phen mừng rỡ, vội vàng nói: “Mau dẫn tới!”

Lát sau, Trát Lý Khắc và mười mấy viên thân binh áp giài người đàn ông trung niên đó vào lều lớn, người đàn ông trung niên bị trói chặt lại, ấn quỳ trên mặt đất.

Trát Lý Khắc quì một gối, bẩm báo nói: “Lữ soái Trát Lý Khắc thuộc đệ tam xích hầu doanh của quân Toái Hiệp tham kiến Đại tướng quân.”

Hắn lấy ra một phong thơ, hai tay trình lên nói: “Đại tướng quân, đây là thư lục soát được từ trên người gian tế, mời Đại tướng quân xem qua.”

Lý Khánh An đón lấy thư, không khỏi nhướng mày, theo bút tích mà xem, cũng khá giống nét bút của Mansur, nhưng hắn viết bằng tiếng Àrập, phía dưới có phiên dịch tiếng Thổ Phồn, hai loại văn tự Lý Khánh An đều xem không hiểu.

Lúc này, Trát Lý Khắc hiểu được tâm tư của Lý Khánh An, bèn nói: “Đại tướng quán, ty chức biết chữ Ả Rập, cũng nói được tiếng Thổ Phồn, ty chức có thể phiên dịch được.”

“Nhìn không ra ngươi không ngờ lại biết bốn thứ tiếng, không đơn giản a!”

Trát Lý Khắc đón lấy thư, có chút ngượng ngùng mà cười nói: “Hồi bẩm Đại tướng quán, ty chức kỳ thật biết sáu thứ tiếng, còn có tiếng Đột Quyết và tiếng Ai Cập.”

“Vậy sao?

Không ngờ trong quân đội của ta còn tàng long ngọa hổ.”

Lý Khánh An vỗ vỗ bờ vai của hắn, cười nói: “Hãy đọc cho ta nghe đi!”

Hắn vung tay lên, binh sĩ liên đem gian tế Đại Thực áp giải xuống trước, Lý Khánh An theo đó chắp tay sau lưng, đứng ở phía trước cửa sổ.

“Khalifah Mansur của đế quốc Abbsid gửi tướng quân Thượng Tức Đông Tán, nay quân Đường và quân Thổ Phồn đại chiến, bảy vạn đại quân của Khurasan ta hùng cứ một bên, quân Đường và quân ta giao chiến nhiều năm, ta biết rõ quân lực hùng mạnh của họ, cũng biết rõ chiến lược của Lý Khánh An, trí mưu cao siêu, với sức lực của một mình Thổ Phồn chỉ sợ khó thắng quân Đường, khó có thể đánh bại Lý Khánh An, Thánh Allah thường nói, tứ hải giai huynh đệ, ta nguyện xem Thổ Phồn là huynh đệ, cùng Thượng Tức Đông Tán tướng quân hiệp lực, cùng nhau đánh quân Đường...”

Khóe môi của Lý Khánh An lộ ra một tia cười khe khẽ, khó được Mansur xem trọng hắn như vậy, tâm tư của Mansur, hắn hiểu rõ hơn ai hết, Lúc này, Lý Khánh An quay đầu lại nhìn thoáng qua Trát Lý Khắc, trong mắt đang suy nghĩ gì đó.

Bên trong A Hoãn thành, chủ soái Thượng Tức Đông Tán của quân Thổ Phồn đã nhận được tình báo về việc thảm bại tại Bộ Sư thành, hắn nổi trận lôi đình, rút kiếm ở trong phòng mà chém giết lung tung, chém cả phòng vỡ nát cả ra, cuối cùng hắn ném mạnh kiếm xuống đất, ngồi bệch xuống ghế, chiếc ghế của Thổ Hỏa La vang lên tiếng kẽo kẹt.

Thượng Tức Đông Tán ấn vào trán, sự thất bại ở Bộ Sư thành khiến cho hắn vô cùng phiền não, bốn vạn người bị quân Đường tiêu diệt, điều này khiến cho lực lượng của hắn lập tức giảm bớt còn sáu vạn người, mà Thượng Gia Tố lại có trong tay tám vạn binh lực, đã hoàn toàn vượt qua hắn rồi.

Hiện tại Thượng Tức Đông Tán cảm thấy vô cùng lo lắng, hắn đã nhìn ra sách lược của quân Đường, chính là tập trung ưu thế binh lực, từng bước chia bọn họ ra mà nuốt chửng đi, bốn vạn người bèn như vậy bị tiêu diệt rồi, bước tiếp theo sẽ là sáu vạn quân của hắn.

Rõ ràng đại quân Thổ Phồn chiếm lấy ưu thế, chi bởi vì binh lực không thể tập trung mà bị quân Đường thừa dịp, nếu nói, Bộ Sư thành thất bại là do hắn quá mức tham lam, không chịu buông tha đất đai mà ra, như vậy hiện tại binh lực hắn không đủ, chính là vì quân Thổ Phồn nội hấn.

Sau khi Tán Phổ chết, hắn phái người quay về báo tin, thì phát hiện Đại Bột Luật đã bị quân Đường công chiếm, quân Đường đã cắt đứt đường về của bọn họ, điều này làm cho Thượng Tức Đông Tán càng thêm kinh hồn táng đảm, quân Đường tựa như thắt chặt bao túi vậy, đem bọn họ vây lại ở Thổ Hỏa La.

Đương nhiên, bọn họ còn có thể lui về phía nam tới Thiên Trúc, nhưng đó là đường lui cuối cùng của bọn hắn, không đến vạn bắt đắc dĩ, hắn không muốn từ bỏ Thổ Hỏa La, hiện tại bất luận như thế nào hắn cũng phải bàn bạc với Thượng Gia Tố một lần, bọn họ cần phải liên hợp lại, hợp tức sẽ cùng có lợi, phân ra tức sẽ lưỡng bại.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bẩm báo của binh sĩ: “Đại soái, sứ già Đại Thực tới rồi, cầu kiến đại soái!”

Thượng Tức Đông Tán ngẩn ra, sứ già Đại Thực tới rồi, hắn tâm niệm đột chuyển, bỗng nhiên hiểu ra được, liền vội vàng nói: “Mau mời hắn vào!”

Lát sau, hai viên sứ thần Đại Thực mặc áo bào trắng được binh sĩ Thổ Phồn dẫn vào, người cầm đầu tiến lên đưa tay đặt ở trước ngực, cung kính mà thi lễ, dùng giọng Thổ Phồn thuần thục nói: “Mansur Khalifah chi thần, quan thuế vụ Damascus A Mật - Trát Lý Khắc tham kiến Thượng Tức Đông Tán tướng quân, tại hạ phụng Khalifah bệ hạ chi mệnh, đi sứ Thổ Hỏa La.”

“Hai vị mời ngồi!”

Thượng Tức Đông Tán mời họ ngồi xuống lại hỏi: “Các ngươi nếu đã là đặc sứ Đại Thực, vậy khôngbiết có thư tín gì không?”

“Có!”

Trát Lý Khắc rút thư của Mansur ra hai tay dâng lên: “Đây là thư thân bút mà Khalifah điện hạ giao cho tướng quân, mời tướng quân đọc thư.”

Thượng Tức Đông Tán mở thư ra, trong thư có dịch thành tiếng Thổ Phồn, hắn có thể đọc hiểu, phía dưới còn có quốc ấn của Đại Thực, thư này chắc là thật, trong lòng hắn cũng bắt đầu hung phấn hẳn, Giờ quân Đường đang giờ phút lăm le, khí thế cực thịnh, hơn nữa quân Đường lại còn có chấn thiên lôi loại vũ lợi hại này, cộng thêm tán phổ đã mất, sĩ khí quân Thổ Phồn đang rơi xuống vực thẳm, ai ai cũng bắt đầu nhớ nhà, trong lòng Thượng Tức Đông Tán hiểu rõ, trận chiến dịch này về mặt sĩ khí đã thua xa quân Đường, trừ khi xảy ra biến cố cực lớn, bằng không trận chiến Thổ Hỏa La này Thổ Phồn chắc chắn chiến bại.

Thượng Tức Đông Tán vốn dĩ đã tuyệt vọng, nhưng người Đại Thực cho đưa thư đến lại thắp một hi vọng mới trong hắn, Đây chính là biến hóa trọng đại đây, hợp tác với quân Đại Thực thì đây quả thực là tia hi vọng đế đánh bại quân Đường.

Thượng Tức Đông Tán không kiềm nổi kích động trong lòng, hắn vội hỏi Trát Lý Khắc: “Khalifah điện hạ các ngươi trong thư không nói là sẽ hợp tác thế nào, ta muốn được biết chi tiết hơn.”

Trát Lý Khắc bật cười, “Tướng quân, chi tiết cụ thể ở trong lòng bọn ta, nếu như quân Thổ Phồn đồng ý hợp tác, bọn ta ắt sẽ nói cụ thể hơn với tướng quân, nếu không có ý hợp tác, viết trên thư thì cũng không có ý nghĩa gì; tướng quân nói như thế có đúng không?”

“Hóa ra là thế, vậy ta muốn biết, sau khi đánh bại quân Đường, chúng ta sẽ phân chia Thổ Hỏa La như thế nào?”

Trát Lý Khắc cười nói: “Người Đại Thực không cần Thổ Hỏa La, điện hạ chỉ cần Sindh và Punjab, khu vực Hà Trung cho đến Thông Lĩnh; Thổ Phồn có thể sở hữu Thổ Hỏa La, An Tây và Bắc Đình, đây là giới hạn mà Khalifah điện hạ có thể chấp nhận.”

Thượng Tức Đông Tán chau mày, bụng dạ của người Đại Thực đúng là to thật, cả Toái Hiệp chúng cũng muốn chiếm lĩnh, nhưng hắn cũng hiếu, người Đại Thực chẳng phải hạng hiền lành gì, nếu không phải vì có dã tâm lớn thể thì đã không phải người Đại Thực.

Kỳ thực Thượng Tức Đông Tán cũng biết, người Đại Thực cũng sẽ không giao Thổ Hỏa La cho mình, đợi khi hai bên hợp tác đánh bại quân Đường, tiếp sau đó sẽ là chiến tranh giữa người Đại Thực và Thổ Phồn, có điều giờ hai bên phải liên thù để đánh bại quân Đường đã, hai nước họ có cùng lợi ích chung.

Thượng Tức Đông Tán bèn gật gật đầu nhận lời hợp tác của Mansur, “Được thôi!

Ta đồng ý hợp tác với điện hạ của các ngươi, cùng đánh bại quân Đường.”

Trát Lý Khắc thấy hắn nhận lời bèn nói kỹ hơn về tiểu tiết hợp tác, mười ngày sau, vào đêm trăng tròn, quân Đại Thực sẽ vượt qua sông Amul phát động tấn công từ phía sau quân Đường.

Chương 515: Hợp tác

Sau khi an trí cho sứ giả Đại Thực, Thượng Tức Đông Tán bèn dẫn một đội binh sĩ đi đến Lan Thành cách đấy hơn trăm dặm, Lan Thành do một đại tướng Thổ Phồn khác trú quân, tám vạn đại quân Thổ Phồn trú thủ tại đây, đấy là điểm mà Thượng Tức Đông Tán canh cánh trong lòng nhất, vốn dĩ tán phổ dẫn tám vạn đại quân đến chi viện, nhưng không ngờ trận ám sát bất ngờ, lấy đi mạng sống của tán phổ và cũng chia rẽ cả quân Thổ Phồn.

Thượng Gia Tố vốn là thủ hạ bại tướng của quân Đường, năm vạn đại quân bị diệt sạch tại thành Thả Mạt, hắn căn bàn không có tư cách dẫn binh; nhưng trời xui đất khiến thế nào hắn lại vô tình được tám vạn quân thành bộ hạ, khiến Thượng Tức Đông Tán tức trào máu mà không làm gì được hắn.

Vốn dĩ hắn có mười vạn đại quân, thực lực vượt quá Thượng Gia Tố, hắn còn có thể trượng thế bức người, nhưng từ khi bốn vạn quân thành Bộ Sư bị diệt đến nay, hắn cũng không còn dám mạnh miệng lớn tiếng, hắn giờ trở thành phía yếu thế hơn, chỉ đành phải hạ mình đến thương thào với Thượng Gia Tố.

Vào đến Lan Thành đến trước quân nha Thượng Gia Tố, một binh sĩ đi vào bẩm báo, Thượng Tức Đông Tán đứng chờ tại bậc thềm phía trước, Chờ tới chờ lui, chờ những nửa canh giờ mà Thượng Gia Tố vẫn không chịu gặp hắn, Thượng Tức Đông Tán nổi cơn lôi đình bèn quay lung bỏ đi, Hắn vừa đi được hai bước thì một quân quan chạy ra gọi lại: “Thượng Tức Đông Tán tướng quân, tướng quân bọn ta có mời!”

Thượng Tức Đông Tán chỉ đành nén lửa giận lại đi theo quân quan đi vào nha phủ, Quân quan cười cười giải thích: “Tướng quân bọn ta sức khỏe không tốt, vừa này đang trị bệnh, nên để Thượng Tức Đông Tán tướng quân đợi lâu rồi.”

Thượng Tức Đông Tán hừ mạnh một tiếng, không nói một lời lẳng lặng đi theo hắn một đoạn dài, mãi vẫn chưa thấy phòng của Thượng Gia Tố, Lúc này Thượng Tức Đông Tán mới phát hiện trạch tử này là phủ đệ của người Hán, có hòn non bộ, hồ cái, đình đài lâu các, trông rất ư tinh xảo, đâu đâu trồng đây hoa cỏ, trước mắt là cánh tượng khuôn viên vườn tược một màu xanh ngắt dễ chịu.

Thượng Tức Đông Tán càng đi càng chau mày, hắn cảm thấy nơi ở của Thượng Gia Tố này có vẻ quá ư cầu kỳ, Đi qua một hành lang dài lại đến trước mặt đại sảnh, vừa đi vào đã bị mùi phấn thơm xộc thẳng vào mũi, Thượng Tức Đông Tán dừng bước lại, cảnh tượng trước mặt khiến hắn trợn tròn mắt.

Chỉ thấy trong phòng được bài trí rất ư tráng lệ nguy nga, hai người chậc lưỡi, dưới sản được trải thảm dày, trên tưởng được treo các mảnh Thục câm sặc sỡ, xung quanh là ghế và bình phong bằng gỗ tử đản, chính giữa là chiếc bàn bằng ngà voi, Trên bàn và sản nhà trưng đủ loại bình vàng lọ bạc, đâu đâu toàn các vật trang trí bằng ngọc ngà gốm sử quý giá.

Trên bàn còn bày đầy món ngon vật lạ, Thượng Gia Tố ngồi trên ghế tử đản, bên cạnh hắn là mười mấy nữ tử diễm lệ, có người ngồi trên đùi hắn, có người tựa người nũng nịu với hắn, có người đang đấm lưng cho hắn, có người đang rót rượu, người đúc hắn ăn.., Thượng Gia Tố trái một người phải một người, trông mới sung sướng làm sao.

Bên cạnh còn có vài tên nhạc sư ngồi diễn tấu nhạc khúc, Thượng Tức Đông Tán bỗng chốc lửa giận bừng cháy trong lòng, Đây là cái gì đây?

Đây còn là quân nhân Thổ Phồn nữa ư?

Trong lúc quân Đường đang lăm le một bên, mắt thấy sắp phát động tiến công, nhưng tên Thượng Gia Tố này còn tâm tư ngồi đản đúm chơi bởi, vô tâm quân vụ, hèn chi năm vạn người của hắn không công hạ được thành Thả Mạt chỉ có vài ngàn người thủ, để rồi cuối cùng toàn quân bị diệt.

Hắn không kiềm nổi sự phẫn nộ trong lòng, hét lên: ‘Thượng Gia Tố!

Đây là cái bộ dạng chủ soái của ngươi ư?”

Các nữ tử có mặt giật minh mình, sợ hãi đứng dậy, cả nhạc sư cũng dừng biểu diễn.

Mặt Thượng Gia Tố trầm lại, hắn một tay cầm ly rượu lên nốc cạn, khoát tay thị ý cho những nữ tử cùng nhạc sư đều lui xuống.

Thượng Tức Đông Tán từ từ đi vào nhà, trầm mật lại nói: “Bây giờ đại địch trước mặt, ngươi nên đứng nghiên cứu quân vụ trước bản đồ mới phải, chứ không phải ngồi đây rượu chè gái sú!”

Thượng Gia Tố lạnh lùng lườm hắn nói: “Thượng Tức Đông Tán tướng quân, ngươi đang dạy đời ta đấy ư?”

“Ta không dám dạy ngươi, nhưng chí ít ngươi cũng phải hiền rằng, giờ khôngphải là lúc hưởng thụ.”

“Thế ư?”

Trên mặt Thượng Gia Tố lộ vẻ mỉa mai, nói: “Ta tuy ăn ngon hơn, ở tốt hơn, nhưng ta vẫn biết bồn phận minh, biết minh chẳng qua là một đại tướng, không dám ở trương hoàng cung, ta không biết ai đã vào hoàng cung ở, xem mình như là quốc vương, thế mà còn dám đến dạy đời ta chứ!”

“Ngươi...”

Thượng Tức Đông Tán ử họng, hắn quả thực đang ở trong hoàng cung thành A Hoãn vừa được sửa xong, đấy vốn dĩ là nơi dành cho tán phổ ở, nhưng sau khi tán phổ mất đi, Thượng Tức Đông Tán thấy hoàng cung bỏ trống cũng phí bèn dọn vào ở, nhưng hắn lại không có hưởng thụ gì, ở trong hoàng cung hắn suốt ngày chi bận rộn với quân vụ, hoàn toàn khác với kiéu hưởng thụ sa đọa của Thượng Gia Tố.

“Tuy ta ở trong hoàng cung, nhưng ta cũng vẫn bận rộn với quân vụ, không đắm chìm trong tửu sắc như ngươi.”

“Thật nực cười!”

Thượng Gia Tố ném mạnh ly xuống đất, đứng lên hét: ‘Thượng Tức Đông Tán, ngươi phòng vệ không nghiêm khiến tán phổ chết thảm, thế thì cũng đã đành, nhưng ngươi còn dám phạm thượng, lấy cái thân phận đại tướng mà tự tiện vào ở trong hoàng cung, thế là thế nào?

Không nhẽ ngươi muốn làm tán phô sao?

Khiến chúng ta phải hoài nghĩ liệu đằng sau cái chết của tán phổ có còn gì đáng nghi không? ”

“Ngươi ngậm máu phun người, ăn nói hàm hồ!”

Thượng Tức Đông Tán mắng nhiếc, nhưng hắn lại không tìm được đủ lý để cãi lại lời Thượng Gia Tố, dù nói thế nào đi chăng nữa thì việc hắn ở trong hoàng cung cũng không thể mạnh miệng nói gì được nữa.

Thượng Gia Tố như đang ghẹo con chó minh nuôi, chọc cho Thượng Tức Đông Tán nổi điên lên rồi bản thân mình lại bình tĩnh lại, hắn ngồi xuống rút một ly rượu mới cho mình, bình thản nói: “Ngươi đến đây đẻ làm gì?”

Thượng Tức Đông Tán lúc này mới nhớ ra mục đích thật sự mà mình đến, đó là khuyên Thương Gia Tố hợp tác cùng mình, cùng đối phó quân Đường, hai người họ hợp lực sẽ có mười bốn vạn đại quân, đủ để chống đối lại quân Đường, hơn nữa còn có quân Đại Thực tiếp ửng, bọn họ chắc sẽ có thể đánh bại quân Đường.

Nghĩ đến đây, giọng điệu Thượng Tức Đông Tán bèn dịu lại nói: “Thượng Gia Tố tướng quân, ta đến đây là muốn hi vọng quân Thổ Phồn có thể hợp binh lại, cùng đối phó quân Đường, xin tướng quân hãy suy nghĩ lại.”

Trong lòng Thượng Gia Tố đắc ý vô cùng, hắn cơ hồ phì cười, khẩu khí của Thượng Tức Đông Tán lúc nào lại mềm dịu thế?

Cho dù là mấy người trước hắn có mười vạn đại quân thì cũng ngạo mạn vô cùng, bây giờ hắn chỉ có sáu vạn đại quân thì lại bắt đầu chịu cúi đầu ư?

Đây chính là thực lực!

Binh lực của bản thân Thương Gia Tố đã chiếm ưu thế, Thượng Tức Đông Tán không thể không hạ mình.

Thượng Gia Tố uống một ngụm rượu, ung dung nói: “Muốn hợp quân lại cũng được thôi, nhưng ta có ba điều kiện nếu ngươi nhận lời thì chúng ta sẽ bỏ hết hiềm khích lúc trước, cùng bắt tay làm hòa.”

Thượng Tức Đông Tán đại hỉ, vội nói: “Thượng Gia Tố tướng quân cứ nói!”

“Điều kiện đầu tiên, quân lương trong tay ta không đủ, hi vọng Thượng Tức Đông Tán tướng quân trong vòng ba ngày có thể vận chuyến hai mươi vạn thạch lương thực đến đây, đây là một, Cái nữa là chủ soái Thổ Hỏa La sẽ đổi lại do ta đảm nhiệm, ngươi là phó soái, Nói trước hai điều kiện đã, đợi ta nghĩ ra điều kiện thứ ba, ta sẽ nói với ngươi tiếp.”

Thượng Gia Tố nói rất nhẹ nhàng, nhưng Thượng Tức Đông Tán nghe mà tối sầm mặt mày, đây gọi là điều kiện gì, rõ ràng là muốn nuốt chừng cả quân đội của mình, Trên miệng Thượng Gia Tố nói hay lắm, cho mình làm phó soái, e rằng một khi đoạt được binh quyền của mình, người đầu tiên hắn giết sẽ là mình, hơn nưa còn đề lại điều kiện thứ ba, chỉ cần minh nhận lời, đến lúc ấy hắn nói gì chăng được?

Thượng Tức Đông Tán tất nhiên không chịu nhận lòi, nhưng hắn vẫn muốn nỗ lực đến cùng, bèn trầm giọng nói: “Thượng Gia Tố tướng quân, ta muốn chỉ huy quân đội của ngươi, e rằng ngươi cũng sẽ không nhận lời, và ngược lại, ngươi muốn lấy quân quyền của ta, ta cũng thế, Cho nên, kiểu hợp tác như gộp làm một này tốt nhất chúng ta đừng áp dụng, mà dùng một phương thức hợp tác khác.”

Thượng Gia Tố tuy hận Thượng Tức Đông Tán thấu xương, chi hận không thể một đao làm thịt hắn, nhưng Thượng Gia Tố cũng hiểu, giờ đại địch trước mặt, nếu hắn làm thịt Thượng Tức Đông Tán thì e rằng quân đội của Thượng Tức Đông Tán sẽ xảy ra nội hấn với hắn, để rồi cuối cùng chỉ tổ cho quân Đường hưởng lợi.

Hắn cũng cố kiềm phẫn hận trong lòng nói: “Ngươi nói thử xem, chúng ta sẽ hợp tác thế nào?

“Lương thực ta sẽ cho ngươi năm vạn thạch, đủ cho quân đội ngươi ăn trong một tháng, sau đó cùng ta cùng phối hợp tiến công quân Đường.”

“Rất tốt, lúc nào sẽ tiến công?”

“Đêm trăng tròn mười ngày sao

Chương 516: Cậy thế ép nguời

Cho dù Lý Khánh An tương kế tựu kế phái Trát Lý Khắc giả mạo sứ giả Đại Thực đi sứ Thổ Phồn, nhưng quân Đại Thực muốn dùng thủ đoạn trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi cũng là sự thật, Lúc này, Mansur đang ở ngay tại ven sông Morahab (Afghanistan) cách quân Đường ngoài xa khoảng bốn trăm dặm, bảy vạn đại quân Khurasan của quân Đại Thực bèn trú quân ở nơi này.

Mansur đến Khurasan đã mau nửa tháng, đại chiến giữ quân Đường và quân Thổ Hỏa La Thổ Phồn, làm hắn trong lòng tràn ngập sự chờ mong, hắn chờ đợi quân Đường và quân Thổ Phồn lưỡng bại câu thương, sau đó hắn nhân cơ hội xuất binh, đem đất đai bị quân Đường cướp đi toàn bộ đoạt lại hết.

Đoạt lại Thổ Hỏa La, đoạt lại Hà Trung, đoạt lại Sindh và Punjab, đây luôn là giấc mơ của Mansur, để thực hiện được giấc mơ này, Mansur nhiều lần tác chiến với quân Đường, lại càng chiến càng bại, theo sự chuyển dời của thời gian, dũng khí của hắn đã ngày một thoái lui, hắn đã không dám hy vọng xa vời đoạt lại Thổ Hỏa La, chỉ cầu Hà Trung có thể quay về trên bản đồ Ả Rập, hắn đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi.

Đúng vậy, cũng giống như Lý Khánh An hiểu rõ hắn, hắn không dám thật sự dụng binh với quân Đường, mười vạn đại quân của Byzantium ở trên nơi biên cảnh ngả giáo chờ chực, nếu quân Ả Rập xâm phạm quân Đường, vậy thì mười vạn đại quân của Byzantium bèn sẽ tiến công Armenia.

Còn có mấy vạn quân Đường của Hà Trung, nếu như bọn họ tiến công quân Đường, vậy thì quân Đường Hà Trung cũng tất sẽ tập kích Khurasan binh lực trống trải, nỗi vướng bận của Mansur quá nhiều, làm cho hắn không dám dễ dành động binh.

Bổn ý của hắn cũng là như vậy, lấy phương thức liên hợp công Đường để dẫn dụ quân Thổ Phồn đại cử tiến công về quân Đường, làm cho bọn họ lưỡng bại câu thương, mình thì ngồi thu mối lợi ngư ông, nói không chừng quân Đường và quân Thổ Phồn cả hai đều lui khỏi Thổ Hỏa La, làm cho quân đội Ả Rập của hắn nhẹ nhàng dễ dàng mà chiếm lĩnh Thổ Hỏa La.

Mansur đang ở trong đại trướng mơ một giấc mộng đẹp, lúc này, một quân sĩ đến báo: “Bệ hạ, đặc sứ của Lý Khánh An đã tới, cầu kiến Khalifah bệ hạ.”

Mansur ngẩn ra, rồi lập tức khỏe miệng lộ ra nụ cười chua xót, thì ra Lý Khánh An biết được hắn ở đây: “Dần hắn vào đi!”

Lát sau, binh sĩ đem một viên quan quân văn chức dẫn vào, hắn tiến lên gập người thi lễ, dùng một tiếng Ả Rập lưu loát nói: “Quân An Tây hành quân tư mã tham tán Vi Tấn tham kiến Khalifah đại tướng quân.”

Mansur nghe thấy hắn có thể nói một tiếng Ả Rập lưu loát, không khỏi trong lòng cảm thán, mấy năm trước quân Đường An Tây còn chỉ có một văn quan biết nói tiếng Ả Rập, nhưng giờ đây vị quan văn trẻ tuổi như vậy đã có thể nói ra một tiếng Ả Rập lưu loát như vậy, từ đó có thể thấy được sự tiến bộ của quân An Tây.

Mansur gật đầu, nói với hắn: “Không cần khách khí, mời ngồi đi!’

“Đa tạ bệ hạ!”

Sứ giả quân Đường ở phía dưới Mansur ngồi xuống, Lúc này, Mansur đột nhiên phát hiện hắn có chút quen mắt, bèn hiếu kỳ hỏi: “Vị sứ già này, ta gặp qua ngươi chưa?”

Vi Tấn cười nói: “Năm trước, lúc đại tướng quân nhà ta ký kết hòa ước với bệ hạ, ta bèn ở bên cạnh, là phiên dịch của đại tướng quân.”

“À!

Khó trách, ta tại sao lại cảm thấy có chút quen mắt.”

Nhắc đến hòa ước của năm trước, Mansur có chút đỏ mặt, trong hòa ước của năm trước có viết rất rõ ràng, Đại Đường và đế quốc Ả Rập ở biên giới của Thổ Hỏa La, chính là lấy sông Morahab làm ranh giới, còn bây giờ, quân đội Ả Rập đã vượt qua sông Morahab mười dặm.

Mansur cười khan một tiếng, bèn chuyển đề tài nói: “Không biết đại tướng quân nhà ngươi phái ngươi đến, có việc gì muốn bàn với ta không?”

“Đại tướng quân nhà ta có một lá thư thân bút phải giao cho bệ hạ!”

Vi Tấn lấy ra một phong thư, đưa cho Mansur, Mansur mở thư ra, thư được viết bằng tiếng Đột Quyết, là thư thân bút của Lý Khánh An, trong thư không đề cập đến việc hắn đóng đại quân ở ven sông Morahab, thậm chí căn bản không nhắc đến quân Đường sẽ một chiến với đại tướng quân, trong thư chỉ là nói, An Tây chuẩn bị toàn diện khôi phục mậu dịch của Đại Đường với A Rập, đem thuế suất giám đến mức bình thường là hai mươi thuế một, cho phép thương nhân người Ả Rập đi đến nội địa Đại Đường kinh thương.

Từ sau trận chiến Đát La Tư, An Tây đã khép kín con đường tơ lụa của thương nhân A Rập tiến về Đại Đường, tiếp theo ngay đó, An Tây và Byzantium đã kiến lập quan hệ mậu dịch, lại càng nắm giữ chặt định mức mậu dịch của Ả Rập, hàng hóa triều Đường hồi xưa là đi qua Ả Rập vận chuyển đến Byzantium và An Tây, nhưng bây giờ lại hoàn toàn trái lại, quân Đường từ Byzantium vận chuyên đến Damascus.

Tuy rằng sau này An Tây lại bỏ hết lệnh cấm, cho phép thương nhân Á Rập đi đến An Tây mậu dịch, nhưng điều kiện lại rất hà khắc, một là số lượng hạn chế, một toán thương đội không được phép vượt quá ba trăm con lạc đà, một ngày không được vượt quá ba toán thương đội nhập cành, tiếp theo là tiền thuế hơi cao, thương thuế của An Tây là hai mươi thuế một, nhưng đối với thương nhân Ả Rập lại là mười thuế một, đây rõ ràng là một loại thương thuế mang tính kỳ thị rồi, lấy đó mà trừng phạt việc người A Rập nhiều lần động binh với An Tây.

Còn lần này, Lý Khánh An lại đáp ứng toàn diện khôi phục mậu dịch bình thường đối với người Ả Rập, Mansur biết rằng, đây không phải là lấy lòng hắn, với sự lấn lướt cứng rắn của Lý Khánh An, cũng căn bản không cần phải lấy lòng hắn, đây thật ra là một chiến lược ôn hòa, không giống như lúc trước cứ một mực cứng rắn nữa, mà là mềm rắn cùng song hành.

Điều này làm cho Mangưr âm thầm thở dài, thủ đoạn của Lý Khánh An càng lúc càng cao minh rồi, Mọi loại thủ đoạn chiến tranh, ngoại giao, mậu dịch v.v.., đan xen vào nhau, hắn thậm chí đã nhìn thấy mình không có dũng khí để tác chiến với quân Đường nữa, bèn dùng biện pháp mềm mỏng để tăng nhanh sự mềm hóa lập trường của mình.

“Đại tướng quân còn có lời gì muốn nói không?”

“Có!”

Thái độ của Vi Tấn cung khiêm nhưng lại không mất tôn nghiêm, nói: “Đại tướng quân bảo ta chuyển cáo điện hạ, hắn không hi vọng có chiến tranh với người Ả Rập nữa, nhưng nếu như người Ả Rập dứt khoát phải khơi mào chiến tranh, vậy thì lần này quân Đường sẽ không dừng bước ở sông Amul, đại tướng quân nói người sẽ đích thân đi hoàng cung Baghdad uống trà với hoàng đế của Byzantium.”

Sự cứng rắn của Lý Khánh An không viết trên giấy, nhưng làm cho Mansur cảm thấy ớn lạnh từng cơn, đây là lần đầu quân Đường đề xuất không lấy sông Amul làm ranh giới, hắn tin rằng Lý Khánh An không phải là uy hiếp, hắn nói được thì sẽ làm được, trầm ngâm trong chốc lát, Mansur mới chậm rãi nói: “Xin ngươi chuyển cáo đại tướng quân, đế quốc Abbsid không có ý thù địch với đế quốc Đại Đường, bọn ta dàn binh sông Morahab, là muốn từ trong tay người Thổ Phồn đoạt lại Thổ Hỏa La, nếu như quân Đường muốn đoạt Thổ Hỏa La, vậy thì bọn ta sẽ không động thủ, nhưng nếu như quân Đường thất lợi lui khỏi Thổ Hỏa La, vậy thì quân đội của ta cũng sẽ tiếp tục tác chiến với quân Thổ Phồn, cho đến khi từ trong tay người Thổ Phồn đoạt lại Thổ Hỏa La, về điếm này, bọn ta không hề có vi phạm điều ước, hi vọng đại tướng quân nhà ngươi có thể hiểu được.”

Vi Tân đứng lên thi lễ thật sâu nói: “Đại tướng quân nhà ta cũng đồng ý quan điểm của bệ hạ, nếu như là quân Đường thất lợi mà bị bức rút khỏi Thổ Hỏa La, người Ả Rập có thể xuất binh Thổ Hỏa La, tuy nhiên, quân Đường một ngày chưa rời khỏi Thổ Hỏa La, thì người Ả Rập một ngày cũng không được vượt qua sông Morahab, vì vậy, xin đại quân của bệ hạ lui về phía tây sông Morahab, để tránh quân Đường ngộ phản tình thế.”

Vi Tấn đi rồi, Mansur đã chìm đắm trong sự trầm tư, không biết qua bao lâu rồi, hắn khẽ gõ vào trán, mệnh lệnh thủ hạ nói: “Truyền mệnh lệnh của ta, đại quân lập tức tây triệt, lui đến phía tây sông Morahab.”

Từ A Hoãn thành đến Lan thành cách nhau trăm dặm, ở giữa không bằng phẳng, là vùng đất núi đồi nhấp nhô, nếu như cởi ngựa chạy nước rút, nửa ngày bèn có thể chạy xong, nhưng nếu như dùng lạc đà vận chuyển vật tư, vậy thì ít nhất cũng phải mất thời gian hai ngày.

ở ngày thứ ba khi Thượng Tức Đông Tán và Thượng Gia Tố đã đạt được hiệp nghị, một đội vận chuyển do mấy nghìn con lạc đà và mấy trăm chiếc xe ngựa hợp lại bèn rầm rộ từ thành A Hoàn ra khỏi cửa rồi, đem năm vạn thạch lương thực vận chuyến sang Lan thành, một con lạc đà có thể chờ nặng khoảng bốn thạch lương thực, di chuyển chậm chạp, để phòng ngừa sự tập kích của người bản xứ đối với đội vận lương, Thượng Tức Đông Tán đặc biệt phái ra ba nghìn kỵ binh bảo vệ sự an toàn của toán đội vận chuyên này.

Đội ngũ đã đi được suốt một ngày trời, đang lúc hoàng hôn, A Hoãn thành lân cận đột nhiên nôi lên cơn bão cát, đây là thiên tai mà khu vực Thổ Hỏa La vào mùa xuân rất dễ sặp phải nhất, cát bụi nổi lên thật to, che phủ cả bầu trời và mặt trời, ban ngày đã trở thành đêm đen, ngoài xa mười mấy bước, bèn chẳng nhìn thấy rõ được gì cả.

Không chỉ mắt không mở ra được, lỗ mũi cũng không thể hô hấp, hơn nữa hạt cát to cộm ập đánh vào mật, đánh đến người ta đau rát, nếu như bị thêm một tảng đá to hơn đánh vào điểm yếu hại, thậm chí sẽ dẫn đến chết người.

Lạc đà đồng loạt nằm xuống ngay tại chỗ, vùi đầu xuống, mắt nhắm chặt, phu xe lạc đà và các binh sĩ cũng đồng loạt chen nhau núp bên cạnh lạc đà, trốn tránh cơn bão cát khiến người ta khó mà chịu đựng này.

Trời từ từ ngả sang tối, bão cát cũng đã lặng, nhưng trong không trung cát bụi tung bay mù mịt, chúng đều là những hạt cát nhỏ từ sa mạc phương bắc thổi đến, ngoại trừ mũi khó chịu một chút, thì không hề có ảnh hưởng gì, bầu trời là cả một vùng vàng mù mịt, tầm nhìn cũng chưa tới năm mươi bước, chủ tướng Thổ Phồn áp vận lương thực thấy thiên thời bất lợi, bèn hạ lệnh hạ trại ngay tại chỗ.

Nói là hạ trại, thật ra chính là ngủ bụi, ngay cả bóng dáng của doanh trướng cũng không thấy, mọi người chỉ đành dựa vào lạc đà nghỉ ngơi, binh sĩ Thổ Phồn gặm lấy một miếng thịt khô, uống một ngụm rượu, những phu xe lạc đà kia chỉ có thể đứng nhìn nuốt nước bọt, ãn một miếng bánh khô, uống một ngụm nước sạch, còn phải cho lạc đà uống một chút.

Thời gian từ tiến đến nửa đêm sau, đại đa số người đều đã đi vào giấc ngủ say, mấy chục binh tuần tra tuần phòng bốn phía trong vô nghĩa, bầu trời vẫn là một vùng vàng mở mịt, căn bản là không nhìn thấy tình hình ở đằng xa.

Lúc này, mặt đất khẽ có chút rung lên, dần dần, cảm giác rung chuyển càng lúc càng nặng, các lính gác đều có chút kỳ lạ, đây không phải là tiếng sấm rền trầm lắng khi vó ngựa va đập vào mặt đất, nhưng cảm giác chấn động lại rất giống với một đản ngựa đông đang tung vó phi nhanh.

“Có cần phải đi báo cáo tướng quân không?”

Một tên lính gác có chút thiếu kiên nhẫn nói.

“Đi báo cáo đi!”

Hai tên lính gác xoay người chạy về nơi nghỉ ngơi của chủ tướng áp vận, đúng lúc này, trong làn cát bụi vàng đột nhiên xuất hiện một đốm bóng đen to, che trời lắp đất xông đi về hướng này.

Mấy tên lính gác la toáng lên: “Là kỵ binh!”

Bọn họ sợ đến hồn bay phách lạc, xoay người là trốn.

Kẻ đến chính là một vạn kỵ binh quân Đường, do đại tướng Điền Càn Chân suất lĩnh, Đây là một trận tập kích quyết định lâm thời, Thượng Tức Đông Tán quá đỗi hung phấn, đem hiệp nghị của hắn và Thượng Gia Tố tiết lộ cho Trát Lý Khắc, Trác Lý Khắc lập tức mệnh người đem tin tình báo này đưa cho Lý Khánh An, Lý Khánh An lập tức quyết định, ngăn chặn đợt lương thực này, hắn phái đại tướng Điền Càn Chân đi chấp hành nhiệm vụ này.

Một vạn kỵ binh quân Đường cũng đã gặp phải bão cát, nhưng bọn họ không dừng bước, vẫn ở trong trận bão cát tiếp tục tiến tới, rất nhanh bèn đã phát hiện ra chi đội vận chuyển này, Điền Càn Chân hạ lệnh đem vó ngựa dùng vải bông bao chặt, làm cho tiếng vó ngựa giảm thiểu đáng kể, nhân lúc trời đêm cát mù, đột nhiên giết đến trước mặt đội vận chuyển.

Mấy nghìn con lạc đà đã bị kinh động, chúng đồng loạt đứng lên bỏ trốn, các binh sĩ và phu xe lạc đà đã bừng tỉnh, ngơ ngác không biết làm sao, lúc này, một vạn kỵ binh quân Đường giống như trận bão cát càn quét đến, bọn họ giống như gió bão xông thẳng vào đám đông quân địch, vó ngựa cuồng bạo và chiến đao hung mãnh đã xé kẻ địch ra tan tành.

Binh sĩ Thổ Phồn kêu la chạy trốn tứ tán, nhưng bọn họ chạy không thoát khỏi chiến mã của quân Đường, rất nhanh bèn bị truy sát chém giết, các phu xe đã bị dọa khiếp đảm từ lâu, quỳ xuống đất ra sức cầu xin tha bổng.

Mục đích lần này của quân Đường không phải là giết địch, mà là cướp đoạt lương thực, nếu chuyển vận không được, bèn thiêu hủy ngay tại chỗ, còn lạc đà cũng phải lôi đi, nếu quân Thổ Phồn không còn lương thực, lạc đà cũng giết đi để bổ sung quân lương.

Nơi này cách A Hoãn thành chi ba mươi dặm, bắt buộc phải nhanh chóng rút đi, quân Đường rất nhanh bèn từ bỏ sự rượt đuổi đảo binh Thổ Phồn, mà là vây lạc đà lại, dắt chúng đi, một số dân phu thoát được một mạng cũng đi theo xe ngựa đồng hành cùng quân Đường.

Hơn một trăm chiếc xe ngựa đã hư rồi, mấy nghìn bao lương thực phía trên bị kỵ binh quân Đường một người một bao đem đi, chưa đến nửa canh giờ, kỵ binh quân Đường bèn tập kích đồng thời cướp sạch năm vạn thạch quân lương của quân Thổ Phồn một cách đẹp mắt, đại đội nhân mã rất nhanh bèn mất dạng trong màn đêm vàng mở.

Chương 517: Ván cờ Thổ Phồn Thượng

Thành Bác Đông Thổ Phồn, cũng chính là vùng Ghigatze (*hay còn gọi là Xigaze) ngày nay, Nói là thành nhưng trên thực tế nó chỉ là một nơi tập trung của các bộ lạc, nơi đây cách đô thành Thổ Phồn Lhasa chừng năm trăm dặm, độ cao khá thấp, thảo nguyên bằng phẳng, ở giữa là dòng sông Tạng Hà (*sông Brahmaputra) như tấm lụa màu ngọc bích xuyên qua, đâu đâu cũng có thể nhìn thấy hồ nước trong sạch như những viên lam bào ngọc thấu suốt, hai bên bờ sông hồ là những thảo nguyên tươi tốt, gia súc từng đàn từng đàn, đất đai phì nhiêu, giữa các bãi cô xanh tươi là ruộng lúc mạch còn xanh, Nơi đây cũng là vựa lương thực thịnh sản của Thổ Phồn.

Hai bên sông có rất nhiều bộ lạc cùng sống trong một ngôi thành được dùng đất bùn làm bờ tưởng rào lại, diện tích rất rộng lớn, Doanh trướng trong thành nội cứ nối liền nhau, phòng bị trong thành cũng nghiêm ngặt khác thường, trên mấy trạm gác cao cao, có mấy tên quân Đường đương qua lại tuần tra, Nơi đây chính là trú địa tạm thời của quân viễn chinh quân Đường, tám ngàn quân Đường bèn đóng quân tại đây.

Phong Thường Thanh dẫn tám ngàn quân Đường từ Thiên Trúc qua Nepal vào Thổ Phồn, sau một tháng hành quân gian nan, đại quân đã đến thành Bác Đông Thổ Phồn, Lúc này ba mươi vạn quân chủ lực của Thổ Phồn cơ hồ toàn bộ đều rời khỏi cao nguyên bổn thổ, còn lại không đến hai vạn quân đội đều tập trung tại khu vực thành Lhasa, còn các bộ lạc và tiêu thành không phải là người già trẻ nhỏ hay phụ nữ sức yếu thì là các người dân du mục bình thường, chứ không còn đội quân nào khác.

Quân Đường từ trên trời rơi xuống khiến các bộ lạc Thổ Phồn hỗn loạn khôn xiết, già trẻ gia quyến lũ lượt rủ bỏ quê nhà, một số nam tử trong họ thì lâm thời tổ hợp lại để đối kháng quân Đường, nhưng vì thực lực cách biệt và đánh không tổ chức, quân lâm thời Thổ Phồn vừa chiến đã bại, thương vọng thảm trọng.

Quân Đường một đường càn quét cho đến vùng địa giới Bác Đông, lúc này sau một tháng hành quân và tác chiến trên cao nguyên, quân Đường cũng rất ư mỏi mệt, Phong Thường Thanh thấy đất đai vùng này phì nhiêu, vật tư cung ứng đầy đủ, bèn hạ lệnh cho quân Đường đóng trại tại chỗ tu chinh, đợi tin xích hầu rồi hành động tiếp.

Chiều ngày hôm đó, trong đại trướng của quân Đường, Phong Thường Thanh đang tiếp đãi một vị khách đặc biệt, người này tên là Ma Tang Trí, là chủ trì của Giáp Phổ tự Thổ Phồn, sở dĩ hắn đặc biệt là vì hắn là một người Hán tại Lũng Hữu, lúc hai mươi tuổi thì bị quân Thổ Phồn bắt cóc làm Hán nô tại Thổ Phồn, ba năm sau vì nhớ cố hương mà bỏ trốn xém mất mạng, được lạt ma của Giáp Phổ tự cứu và từ đó xuất gia làm tặng, Sau nay hắn lại đến Tang Gia tự bái mật tông hồng giáo khai sơn sư tổ Liên Hoa Sinh làm thầy, nhất tâm học tập phật pháp mật tông, Ba mươi năm qua đi, hắn vì phật pháp thâm hậu, rất được sự tin tưởng của nhiều tín đồ, trở thành một đại tông sư mật tông.

Lần này quân Đường đột nhiên từ Nepal ập đến khiến dân chúng Thổ Phồn kinh hoàng vô cùng, bèn lũ lượt trốn đến các đại tự viện để tỵ nạn, Giáp Phổ tự cũng đã thu nạp trên vạn dân tỵ nạn, Để cứu người Thổ Phồn khỏi khổ nạn, Ma Tang Trí bèn tự đứng ra, đích thân đến bái phỏng Phong Thường Thanh.

VỊ tổ phụ sinh bình thân thiết nhất với Phong Thường Thanh cũng là một túi đồ phật giáo, vì ảnh hưởng của tổ phụ, Phong Thường Thanh cũng lễ nhượng ba phân cho tín đồ phật giáo, Ma Tang Trí đến gặp cũng rất được hắn tỏ ra kính trọng.

Hai người họ hàn thuyên được vài câu, Phong Thường Thanh nghe nói Ma Tang Trí cũng từng là người Hán, bèn hiếu kỳ hỏi: “Đại sư là người nơi nào?”

Ma Tang Trí dù ở Thổ Phồn nhiều năm, nhưng Hán ngữ của hắn vẫn không quên, hắn chấp hai tay vào nhau, mỉm cười nói: “Bẩm Phong tướng quân, lão tăng nguyên quán người Bổ Châu Hà Đông, từ nhỏ theo phụ thân di cư về Lũng Hữu ở miền tây, năm hai mươi tuổi bị bắt đến Thổ Phồn, chóp mắt đã ba mươi ba năm qua đi.”

“Ha ha!

Thật là trùng hợp, ta cũng là người Bổ Châu Hà Đông, ta ở huyện Y Châu Bổ Đông, còn đại sư?”

“Ta là người Giải Huyện.”

Không ngờ được Phong Thường Thanh lại là đồng hương với mình, trong lòng Ma Tang Trí lại chợt lóe lên tia hi vọng, hắn thành tâm cầu khẩn nói: “Hai nước Đường Phốn vốn dĩ hữu hào, Thổ Phồn chịu ảnh hưởng rất nhiều bởi Đường triều, từ thuở Văn Thành công chúa, Kim Thành công chúa được gà đến Thổ Phồn đã mang lại rất nhiều vãn hóa tiên tiến cùng hữu nghị đến đây, Tuy mấy mươi năm nay quan hệ hai nước xấu đi, nhưng đấy chẳng qua là do quyết định của phía bề trên, chứ không liên quan đến bá tánh Thổ Phồn, hi vọng Phong tướng quân mở lòng từ bi, hãy tha cho những người dân bình thường này, phật tổ cũng sẽ cảm tạ ngài.”

Sắc mặt Phong Thường Thanh dần trầm xuống, không vui nói: “Ta muốn hỏi đại sư một câu, giả sử dân chúng Đại Đường bị kỵ binh Thổ Phồn truy sát, đại sư có đến quân doanh Thổ Phồn để ngăn càn tướng lĩnh Thổ Phồn chứ?”

Ma Tang Trí thở dài nói: “Việc dân chúng Đại Đường chịu khổ ải liên miên ở phía biên cánh Hà Lũng đâu phải lão tăng không biết, bản thân lão tăng cũng bị người Thổ Phồn bắt đến đây làm trâu làm ngựa, suốt kiếp làm nô, lão tăng trước đã từng khuyên tiền tán phổ Xích Tổ Đức Tán thiện đãi người Đường, tuy không có hiệu quả gì; nhưng lão tăng vẫn một lòng muốn cứu khô cứu nạn, Trong ba ngàn tăng chúng của Giáp Phố tự ta chí ít có ba trăm nô lệ người Hán được ta độ làm phật đả, tín đồ người Hán của ta lại càng nhiều vô số kể, nếu có thể ta cũng muốn thu nạp nhiều người Hán bất hạnh hơn nữa.”

Lúc này sắc mặt Phong Thường Thanh mới dịu lại chút ít, nói: “Đại sư có lòng từ bi, một lòng phổ độ chúng sinh quả thật khiến người ta bái phục, quân Đường cũng chẳng phải kẻ đồ phu, nhưng giờ hai nước Đường Phồn đang trong thế giao chiến, đao thương không có mắt, hơn nữa người Thổ Phồn bản thân cũng toàn dân giai binh, ta khó mà phân biệt được dân với quân, dân chúng bình thường bị liên lụy đó là khó tránh, Nếu đại sư thật sự muốn phổ độ dân chúng, vậy nên đến Lhasa, khuyên trọng thần Thổ Phồn hậy sớm đầu hàng, như thế này những dân chúng bình thường ất sẽ không phải chịu nổi khổ binh tai.”

Ma Táng Trí không khỏi cười khổ nói: “Tướng quân có phần không biết, ta chính là từ Lhasa đến đây, tuy không nhìn thấy trọng thần, nhưng mấy tín đồ của ta nói với ta rằng người Thổ Phồn nội bộ cũng phân rẽ, có chiến có hòa, song phương tranh chấp chưa thành, nếu như tướng quân có thể liên lạc được phái hòa giải, không chừng song phương có thể đạt được ý hướng hòa giải.”

Lần này Phong Thường Thanh tiến quân Thổ Phồn đã được Lý Khánh An chỉ thị trước, một là giết sạch diệt tộc Thổ Phồn, triệt đẻ tiêu diệt mối hoạn cao nguyên này, không thì phải giải tán quân đội người Thổ Phồn, tiêu diệt Bàn giáo (*đạo Bon), đổi dùng đạo phật lập quốc, để có đấng phật sống trở thành lãnh tụ của người Thổ Phồn, chứ không còn là tán phổ, quân Đường sẽ thường trú tại Lhasa, để Thổ Phồn triệt để trở thành nước phụ thuộc của Đại Đường.

Đây chính là ván cờ lớn Thổ Phồn của Lý Khánh An, một nữa đi tại Thổ Hỏa La, một nữa hạ nước cờ trên cao nguyên bôn thổ, mục tiêu cuối cùng chỉ có một, triệt đế đánh toi tả mối ẩn hoạn lớn nhất của Đại Đường vương triều, từ năm xưa phái Phong Thường Thanh đến Sindh, Lý Khánh An đã bắt đầu bắt tay quăng chài, giờ chính là giai đoạn bắt đầu kéo lưới.

Bản thân Phong Thường Thanh tương đối nghiêng về phương án đầu tiên của Lý Khánh An, tức là diệt sạch người Thổ Phồn, vừa bắt đầu hắn cũng đã làm thế, hắn từ khi vượt Tuyết Sơn vào bộ lạc đầu tiên của Thổ Phồn bèn giơ cao chiến đao đại khai sát giới, dọc đường đồ sát, xác chết la liệt, thiên lý vô nhân, nhưng càng đi sâu vào phúc địa Thổ Phồn, hắn bèn phát hiện muốn giết sạch người Thổ Phồn là điều không hiện thực, Hắn cứ mỗi đến một bộ lạc bèn phát hiện người Thổ Phồn đã chạy sạch, cả gia súc đều được mang đi, lương thực cũng đốt sạch, khiến cho vật tư tiếp viện của hắn gặp phải khó khăn, hơn nữa vì sự đồ sát của hắn mà ngày càng có nhiều bộ lạc Thổ Phồn bắt đầu hợp lực lại chống đối hắn, mấy đội xích hầu của hắn cũng bị mất tích.

Phong Thường Thanh bắt đầu ý thức được minh binh lực không đủ, giết sạch người Thổ Phồn là điều không thể, hắn bèn từ từ chuyển từ phương án một sang phương án hai, Cha ông vẫn thường nói đó là nhổ sạch lông của người Thổ Phồn, để họ từ con chim ưng cao nguyên biết thành con gà thổ cao nguyên.

Chỉ là Phong Thường Thanh cũng không biết nên hạ thú từ đâu, giờ tên đại sư phật giáo Thổ Phồn này đến như chỉ một con đường sáng cho hắn, nội bộ người Thổ Phồn cũng có tranh chấp, đây cũng mở ra con đường để hắn tiến đến phương án hai.

Nghĩ đến đây, Phong Thường Thanh lại nhếch mày lên, thăm dò hỏi: “Vậy ta nên đi liên hệ ai?

Ý ta nói là phái hòa giải ấy!”

Ma Tang Trí trầm ngâm một lúc bèn nói: “Sau tán phổ Thổ Phồn tây chinh đã giao nội chính cho đại luân Nang Đông Tán và Thượng Sâm Thị cùng quản, hai người này đều là đại luân, họ đại diện cho hai đại thế lực gia tộc Nan thị và Thượng thị của Thổ Phồn, quan hệ không mấy tốt, thậm chí có thể nói là đối địch, trong đó Nang Đông Tán quyết liệt chủ trương đảm phản cùng quân Đường, còn Thượng Sâm Thị chủ trương chống đối, thái độ hai người đều rất rõ ràng, cho nên tướng quân hành binh đến Bác Đông, mà Lhasa vẫn chưa có phản ứng gì chính là do hai người họ vẫn đang chưa có được ý kiến chung.”

“Hóa ra là thế, vậy ai trong hai người họ nắm quản quân quyền?”

“Chắc đều có, Thượng Sâm Thị chiếm thượng phong, có khoảng một vạn hai ngàn quân đội, còn Nang Đông Tán trong tay chỉ có sáu ngày quân đội, đang ở thế yếu thế cô.”

Phong Thường Thanh thấy tên hòa thượng Thổ Phồn này cứ biết sẽ trả lời, cả số lượng người trong quân đội của người Thổ Phồn cũng thổ lộ với mình, quả thực nằm ngoài dự liệu của hắn, Trên mặt hắn không khỏi lộ ra nụ cười mỉa mai, nói: “Đại sư nói hết những tình báo quan trọng này với ta không sợ người Thổ Phồn nói ngươi bán quốc ư?”

Trên mặt Ma Tang Trí lộ nụ cười bắt đắc dĩ, hai tay chấp vào nhau nói: “Ta chỉ muốn phổ cứu sinh mạng, nguyện dĩ hòa vi quý, còn trọng thần Thổ Phồn muốn làm nhượng bộ gì thì ta không thể nào quản được, Phong tướng quân, ta lời đến đây đã hết, xin cáo từ.”

Phong Thường Thanh cũng chấp tay cười nói: “Đại sự đi cẩn thận, ta sẽ khắc ghi lời của đại sư, dĩ hòa vi quý.”

Vào ngày thứ hai Ma Tang Trí rời khỏi nơi quân Đường trú quân, một đội kỵ sĩ chừng mười mấy người từ xa phóng đến, cát bụi mù mịt, họ càng lúc càng áp sát Bác Đông thổ thành.

“Dừng lại!”

Binh sĩ quân Đường đứng gác trên trạm dùng tiếng Thổ Phồn lớn tiếng hét lên, ngay lập tức một loạt tiễn đước bắn ra, cắm đầy trên tiểu lộ, ngăn lại không cho đội nhân mã này tiếp tục thẳng tiến, Một tên tùy tùng nhảy xuống ngựa bước nhanh lên trước nói: “Xin hãy chuyên lòi với chủ tướng quân Đường, đại luân Thổ Phồn Nang Đông Tán đến cầu kiến.”

“Các ngươi đợi đấy!”

Lính gác nói xong đi vào bẩm báo, mọi người cùng đợi bên đường, một người trung niên hơi cao và mập chính là đại luân Nang Đông Tán của Thổ Phồn, hắn từ thành Lhasa đến đây, tình hình cục diện trước mất khiến hắn lo thối ruột, tình hình chiến trận Thổ Hỏa La vẫn chưa rõ, Đại Bột Luật lại bị quân Đường chiếm giữ, cắt đứt mọi liên lạc giữa bồn thổ Thổ Phồn và Thổ Hỏa La, còn chiến dịch Lũng Hữu lại lâm vào tình trạng đông cứng, Đạt Trác Lộ Cung vẫn bị quân Đường giữ chân, đang trong cục diện bất lợi, Giờ Lhasa vẫn còn hơn một vạn tám ngàn binh, nhưng những binh sĩ này đều là những quân già yếu, quân đội tinh nhuệ đều đã bị tán phổ dẫn đi hết.

Nang Đông Tán rất lo lắng, một khi quân Đường đánh bại đội quân cuối cùng của Lhasa, vậy người Thổ Phồn cao nguyên sẽ trở thành một bầy cửu mặc cho quân Đường muốn xỉa xói làm thịt thế nào, Nang Đông Tán hi vọng có thể đoạt được thỏa thuận chính trị với quân Đường, đưa ra một số nhượng bộ để giữ lại mệnh mạch cuối cùng của Thổ Phồn.

Hắn đã nghĩ như thế, nhưng những người khác lại không đồng ý, các cao tầng Thổ Phồn trong việc đưa ra sách lược đối phó quân Đường có ngã rẽ, còn một đại luân khác Thượng Sâm Thị lại chủ trương toàn dân giai binh, toàn lực chống đối quân Đường đến xâm lấn, tuyệt không đồng ý làm việc thõa thuận với quân Đường đáng xấu hổ này.

Hai người họ vì vấn đề này tranh luận nhiều ngày, cuối cùng vẫn không đạt được cách nhìn chung, Nang Đông Tán sợ quân Đường tấn công tiêu diệt Lhasa, bèn đến gặp chủ tướng quân Đường, tìm một con đường chính trị giải quyết nguy cơ Thổ Phồn.

Nang Đông Tán kiên nhẫn đứng đợi từ ngoài tường rào, thời gian cứ thế qua đi, mãi vẫn chưa thấy có tin gì từ quân Đường, trong lòng hắn lại bắt đầu lo.

Chính lúc này, cửa Bác Đông thổ thành được mở to, một tên quân quan quân Đường từ trong đi ra nói: “Phong tướng quân cho mời đại luân Thổ Phồn vào thành, tất cả những người còn lại xin đợi bên ngoài.”

Mấy tên tùy tùng vừa định đi lên đàm phán thì bị Nang Đông Tán ngăn lại: “Các ngươi cứ đợi bên ngoài, không được nhiễu sự!”

Một mình hắn đi theo mấy tên quân Đường đi vội vào thổ thành, Suốt đường đi quân Đường đã xếp hàng nghênh đón, chúng giơ sẵn cung tiễn, rút kiếm rút đao, cùng giáo trường sắc bén đăm đăm nhìn hắn, khiến lòng Nang Đông Tán thổn thức bất an, Vừa vào đại trướng chỉ thấy hai bên đại trướng đứng đầy đao phủ thủ, trong đại trướng sát khí đằng đằng, ở giữa phòng đang ngồi một tướng quân chừng tuổi ngũ tuần, hắn vừa nhỏ vừa gầy, nhưng người thiết giáp mũ bạc, trên bàn trước mặt là một cây chiến đao, trông rất ư oai phong lẫm liệt, Trong lòng Nang Đông Tán lại hồi hộp, vội đi lên thi lễ, dùng tiếng Hán không mấy lưu loát của mình nói: “Thổ Phồn đại luân Nang Đông Tán tham kiến tướng quân.”

Phong Thường Thanh không có mời hắn ngồi, mà chỉ lạnh lùng nói: “Không biết ngươi đến để hạ chiến thư hay đến để nghị hòa?”

“Ta đến để nghị hòa!”

“Rất tiếc, ta không muốn nghị hòa, người đâu!”

Đao phủ thủ xung quanh lập tức trả lòi, Phong Thường Thanh chỉ vào Nang Đông Tán, nghiêm giọng nói: “Lôi tên này ra ngoài, chém đầu thị chúng.”

Ngay lập tức, năm sáu tên đại Hán quân Đường bèn lôi Nang Đông Tán ra ngoài, chẳng mấy chốc đã lôi hắn ra đến ngoài cửa, Nang Đông Tán vội hét lớn nói: “Tướng quân, xin hãy nghe ta một lời rồi hãy giết ta cũng không muộn!”

“Ngươi nói đi!”

Mấy tên quân Đường tạm dừng lôi hắn đi, nhưng cũng không thả hắn ra, Nang Đông Tán được cơ hội thở hổn hển, cũng hắn cũng không nhớ ra được tiếng Hán nên nói thế nào, vội dùng tiếng Thổ Phồn nói: “Tướng quân, Thổ Phồn có trăm vạn người, ngươi có giết cũng giết không hết, tướng quân chắc cũng hiểu điều này, giữa chúng ta không có gì là không thương lượng được, nếu như không thương lượng thành công thì ngươi giết ta để tế cờ, ta chết cũng không tiếc.”

Một binh sĩ bên cạnh phiên dịch lại lời của hắn cho Phong Thường Thanh nghe, Phong Thường Thanh gật gật nói: “Hãy thả hắn quay lại!”

Đao phủ thủ thà Nang Đông Tán ra, lúc này Nang Đông Tán đã mồ hôi đầy minh, hắn đi lên thi lễ nói: “Đa tạ tướng quân đã cho ta cơ hội!”

Phong Thường Thanh lệnh người mang một chiếc ghế lên nói: “Mời ngồi xuống nói!”

“Đa tạ!”

Nang Đông Tán vừa ngồi xuống thì Phong Thường Thanh mới ung dung nói: “Ta xin tự giới thiệu trước, ta là đô đốc Sindh kiêm Đại Đường An Tây tiết độ phó sứ Phong Thường Thanh, ngươi có từng nghe nói qua chưa?”

“ồ!

Hóa ra là Phong tướng quân, ta nghe danh đã lâu, nhiều năm trước đã được nghe tiếng uy danh tướng quân.”

“Hừ!

E rằng là nghe hung danh của ta!”

Mặt Nang Đông Tán lộ vẻ ngượng ngùng nhưng lại không nói nên lời nào, Phong Thường Thanh lại nói: “Ta chỉ là chấp hành mệnh lệnh của Triệu vương đại tướng quân, có thể nhượng bộ cũng không nhiều, hi vọng ngươi có thể hiểu được điểm này.”

Nang Đông Tán rút khăn ra lau bớt mồ hôi trên mặt nói, “Ta biết, ta cũng là có thành ý đến, hi vọng đại tướng quân có thể cho ta một cơ hội.”

“Được thôi!

Vậy ta cũng sẽ nói luôn mức giới hạn thấp nhất cho ngươi biết, nếu muốn đảm phản cùng quân Đường, thì người Thổ Phồn nhất đỉnh phải giải trừ binh giáp, nhiều nhất không được lưu lại quá năm trăm binh sĩ.”

Nang Đông Tán nghe mà thở thẫn, giải tán quân đội, vậy chẳng phải là đầu hàng ư?

Vậy thì còn gì đế đảm phản nữa, hắn lắp bắp nói: “Phong tướng quân, vậy.., vậy.., làm sao được, nếu Thổ Phồn giải tán vũ trang, vậy chẳng phải là vong quốc sao?

Hơn nữa tán phổ vẫn đang ở Thổ Hỏa La, nếu giải trừ vũ trang thì nhất định phải định mệnh lệnh của người, bọn ta khôngcó được quyền lực này.”

Nang Đông Tán chỉ là phái hòa đảm, chứ không thuộc phái đầu hàng, hắn và Thượng Sâm Thị đều có cùng mục tiêu cuối cùng, muốn giữ chân quân Đường, đợi khi đại quân tán phổ từ Thổ Hỏa La trở về, không ngờ tiền đề hòa đảm của quân Đường lại là giải trữ quân đội, nếu đã giải trữ quân đội vậy thì còn gì để bàn nữa, đấy chẳng phải là điều không tưởng?

Hắn đương muốn cự tuyệt, nhưng nhìn ánh mắt lạnh lùng của Phong Thường Thanh, mới nhớ ra lời minh vừa nói, chỉ cần không đảm phản thành công thì sẽ giết hắn tế cờ mà bỗng chốc lạnh xương sống, lập tức nuốt lại lời vào bụng, vòng vo nói: “Phong tướng quân, ta cũng chẳng giấu gì ngươi, trong tay ta chỉ có năm ngàn quân đội, ta có thể nhận lời giải tán quân đội của ta theo yêu cầu tướng quân, nhưng những quân đội khác thì đều trong tay đại luân Thượng Sâm Thị, ta cần phải bàn với hắn trước, ta sẽ dốc sức thuyết phục hắn.”

Phong Thường Thanh trong lòng hiểu rõ, nhưng hắn cũng chẳng thèm vạch trần sự thật ra, bèn đứng dây huơ tay nói: “Tiễn khách!”

Nói xong quay lưng bèn bỏ đi, nghe nói là tiễn khách, thực tế là đuổi cổ hắn ra ngoài, mấy tên quân Đường cùng giơ cao gậy gỗ ập đánh về phía Nang Đông Tán, “Mau cút đi!”

Nang Đông Tán ôm đầu chạy bỏ chạy, tuy gặp phải đãi ngộ vô lễ, nhưng may sao vẫn giữ lại được mạng sống, hắn cũng chẳng dám nán lại, chạy vội ra khói thổ thành nhảy phóc lên lung ngựa, lớn tiếng hô hào: “Chạy mau!”

Cả một đoàn người nhanh chóng phóng đi, lúc này Phong Thường Thanh mới xuất hiện trên một toà lầu gỗ, hắn dõi theo bóng bọn Nang Đông Tán, môi nhếch lên một nụ cười mỉa, Hắn vừa nói chẳng sai vào đâu, muốn cùng người Thổ Phồn ngồi lại đảm phản trước tiên phải giải tán quân đội người Thổ Phồn đã, nếu họ không chịu giải tán thì quân Đường sẽ giúp họ giải tán.

“Truyền lệnh của ta xuống, toàn quân lập tức nhổ trại, tiến quân thành Lhasa!”

Tám ngàn kỵ binh quân Đường lại lần nữa xuất chinh, không cần phải có ai chi đường, họ cứ đi dọc theo Tạng Hà mà đi, họ cũng chẳng có quân lương hậu cần, dọc đường đi cứ vừa đi vừa cướp, các bộ lạc Thổ Phồn lần lượt tổ chức đối kháng, nhưng sự chống đối của họ chi tổ mang lại tai hại thêm, Phong Thường Thanh đã hạ nghiêm lệnh, phàm chống đối nhất luật giết!

Phong Thường Thanh mặc cho binh sĩ phóng túng, nếu quân Đường cưỡng hiếp phụ nữ thì hắn cũng chi mắt nhấm mắt mở, nhưng hắn cũng có một điều nguyên tắc thép, đó là không được không được bắt cóc hay cướp phụ nữ và gia súc, Phụ nữ và gia súc chỉ tổ trở thành sánh nặng của quân Đường, sẽ ảnh hưởng đến chiến dịch sắp đến.

Lộ trình năm trăm dặm quân Đường cũng ham hố đi nhanh, cũng chẳng phân binh, cứ thế mà toàn đoàn cùng đi, Bọn họ đi những sáu ngày, dọc đường cướp bóc đồ sát, đã có hơn chục ngàn thanh niên trai tráng Thổ Phồn chết dưới tay quân Đường, máu của người Thổ Phồn nhuốm đỏ cả sông Tạng Hà, Chiều ngày hôm đó, quân Đường đã đến thổ thành Ô Vũ cách thành Lhasa ba mươi dặm.

Tuy không có được tin gì từ quân Thổ Phồn, nhưng Phong Thường Thanh biết ngươi Thổ Phồn tuyệt không để hắn tiến công Lhasa, cho nên chắc sẽ có một trận chiến cam go sắp bùng nổ.

“Truyền lệnh của ta xuống, tất cả tướng sĩ không được giải giáp, binh khí không được rời tay, chiến mã không được ly thân, không được lấy nổi nấu cơm, không được cắm trại, không được tụ tập bài bạc, không được ồn ào bày trò giải trí, không được rời khỏi đại đội, ai trái lệnh chém!”

Phong Thường Thanh phán đoán quả không sai, ngoài hai mươi dặm đã có một đội quân Thổ Phồn gần hai vạn người đang tức tốc phóng về hướng này.

Chương 518: Ván cờ Thổ Phồn Hạ

Quân Thổ Phồn vì bảo vệ thành Lhasa, dốc ra toàn bộ lực lượng, một vạn tám nghìn người, đây là một chút vốn liếng cuối cùng của Thổ Phồn rồi, hay nói cách khác những quân đội mà tán phổ Thổ Phồn lựa chọn xong còn sót lại, đại đa số đều là tàn binh già cả yếu ớt, tinh binh cường tướng đều bị tán phổ mang đi cả rồi.

Không chỉ tán phổ Thổ Phồn không ngờ đến, tất cả mọi đại thần Thổ Phồn đều không thể nào ngờ rằng, quân Đường lại từ Thiên Trúc vượt qua đại Thiên Sơn mà giết đến, trăm năm trước, một sứ giả Đại Đường đã từng mượn một nghìn binh Thổ Phồn từ nơi đó đi Thiên Trúc, mà trăm năm sau, một toán quân Đường gần vạn người lại từ Thiên Trúc đánh trở về, lịch sử đã trêu đùa người Thổ Phồn một vố tàn khốc.

Chủ soái của quân Thổ Phồn là đại luân Thượng Sâm Thị, hắn cuối cùng đã nhất trí được với Nang Đông Tán, cho dù là quân Đường là muốn chiến hay muốn hòa, không đánh một trận với quân Đường, bọn họ không thể nào giao phó được với tán phô, cũng không thể giao phó được với người dân Thổ Phồn.

Nang Đông Tán cũng đem năm nghìn quân của hắn giao cho Thượng Sâm Thị, nếu như trận đánh này quân Đường bị đánh bại, vậy thì bọn họ sẽ trở thành anh hùng của Thổ Phồn, nếu như bọn họ thất bại, vậy thì Thổ Phồn cho dù là mất nước, bọn họ cũng không thẹn với lòng.

Thượng Sâm Thị thúc giục binh sĩ gia tăng tốc độ đi đường, trong lòng hắn vẫn còn ôm một chút sự cầu may, đó chính là sức chiến đấu của quân Đường ở trên cao nguyên sẽ yếu đi nhiều, binh sĩ của hắn tuy là tàn binh già yếu, nhưng trên cao nguyên tác chiến, có lẽ quân Đường cả cánh quân già yếu cũng không bằng.

Chính là một tia hi vọng này, đã kích phát ra dũng khí của Thượng Sâm Thị, cũng khích lệ quân Thổ Phồn dũng cảm thăng tiến, đánh một trận phân cao thấp với quân Đường xâm lấn.

Một kỵ binh xích hầu chạy như bay đến, từ thật xa đã hô to: “Phong tướng quân, quân tình khẩn cấp!”

Tiếng kêu la của xích hầu làm cho tất cả binh sĩ đều trở nên cảnh giác, binh sĩ đang ngồi nghỉ ngơi đồng loạt đứng dậy hết, Phong Thường Thanh bước nước đại đi lên nghênh tiếp, lớn tiếng hỏi: “Quân tình gì?”

“Hồi bẩm tướng quân, một toán quân Thổ Phồn khoảng hai vạn người đã đi đến ngoài xa hai mươi dặm, sắp sửa đi đến nơi này.”

“Quân lực như thế nào?”

“Kỵ binh bộ binh mỗi thứ phân nửa, đa số là binh già yếu, không ít người cả khôi giáp cũng không có.”

Phong Thường Thanh gật gật đầu, hắn xoay người lên ngựa, quát: “Chuẩn bị tác chiến!”

“U

Tiếng tù và trầm lắng vang lên khắp vùng thảo nguyên, trong khoảnh khắc, tiếng tù và trong đội ngũ lập tức toàn bộ thổi vang, nối đuôi nhau không ngớt, giống như một bản hợp tấu dàn nhạc, tiếng tù và An Tây thổi mạnh này giống như cơn gió bão trên vùng bình nguyên, tiếng sấm rền trong núi sâu.

Tám nghìn quân Đường đồng loạt lên ngựa, Phong Thường Thanh chiến đao vung lên: “Xuất phát!

Chiến mã của hắn bay vọt ra, ở sau lưng hắn, cờ xí bay phần phật trong gió, chiến mã rong ruôi trên đồng cô xanh rì, tả quân lang tướng Hạ Diên Tự phóng ngựa phi nhanh, bờm ngựa màu trắng phất phới, bay đến trên mũ giáp của hắn, hắn suất lĩnh bộ hạ ồ ạt tiến lên, giống như đợt sóng trào dạt dào vỗ vào bờ biển.

“Phi nhanh!

Công phá thành Lhasa!”

Tiếng hò hét hung phấn vang vọng giữa đội ngũ, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ khát khao và kích động đối với chiến tranh, sự cuồng nhiệt ngấm đến tận xương tủy của bọn họ đối với chiến tranh, giống như ngọn lửa thiêu đốt trong máu của họ.

Lát sau, bọn họ bèn xông ra khỏi vùng đồi núi gập ghềnh nhấp nhô, xông vào trong một vùng bình nguyên rộng lớn, bước đi thẳng tiến của bọn họ đã từ từ thà chậm lại, ở mấy dặm xa, chỉ thấy một toán quân đội đen nghịt xuất hiện ở một bên khác của bình nguyên, vùng bình nguyên này quả thật là nơi tác chiến tự nhiên sẵn có, bãi cỏ thật dày, mặt đất bằng phẳng, cực kỳ có lợi cho sự xông kích của đôi bên.

Quân Thổ Phồn đối diện bên kia cũng đã nhìn thấy quân Đường, bọn họ cũng ngừng lại thôi không tiến tới, đôi bên cách nhau ba dặm, lăm le kình nhau, lúc này, xích hầu thứ hai từ trong chỗ dốc lao ra, chạy đến trước mặt Phong Thường Thanh ôm quyền nói: “Phong tướng quân, đối phương thật sự là khoảng hai vạn quân, phía sau không còn viện quân.”

“Sức chiến đấu thế nào?”

Phong Thường Thanh lại một lần nữa xác nhận nói.

“Toán quân Thổ Phồn này trên một nửa đều là binh lính già yếu, binh giáp không đầy đủ, chiến mã không tới phân nửa.”

Trải qua hai lần xác nhận, Phong Thường Thanh cuối cùng đã tin tưởng vào phán đoán của mình, Đây là một toán quân lữ yếu kém của Thổ Phồn, chính vì như vậy, bọn họ mới trù trừ mãi không chịu ra trận, mãi cho đến mình đến Lhasa rồi, bọn họ mới bị bức phải ra trận, xem ra, đại bản doanh của Thổ Phồn vô cùng trống trải, tất cả mọi quân đội đều bị tán phổ Thổ Phồn mang đi rồi, Nghĩ đến đây, trong mắt Phong Thường Thanh nhấp nháy một thần sắc quyết đoán, hắn xông khỏi đội ngũ, giơ cao chiến đao hô lên: “Thời khắc quyết định vận mệnh của chúng ta đã đến, chúng ta đã không còn đường lui, thắng được trận này, chúng ta sẽ trở thành anh hùng của Đại Đường, tám nghìn tướng sĩ của An Tây, hãy để người Thổ Phồn run rầy dưới vó sắt và chiến đao của chúng ta, thắng lợi thuộc về chúng ta!”

“Thắng lợi thuộc về chúng ta!”

Tám nghìn quân Đường hô to thét lớn, tiếng thét vang khắp cả bình nguyên.

“Giết!”

Phong Thường Thanh chiến đao vung lên, tám nghìn kỵ binh quân Đường như nước lũ vỡ đê, lại giống như cơn gió bão xoáy càn quét qua bình nguyên, dùng một khí thế không thể nào chống đỡ, thổi quét đến đội ngũ Thổ Phồn.

“Giết a!”

Hạ Diên Tự tiếng thét như sấm, hắn vung đại đao lên, giục ngựa đi đầu, chiến mã Đại Uyển đang cỡi hùng tuấn mạnh mẽ, phi nhanh như bay, hai nghìn binh sĩ phía sau hắn ai nấy anh dũng tranh nhau đi trước, tiếng la thét rung trời, bọn họ giống như một cây trường thương sắc bén, đâm thẳng vào đại quân Thổ Phồn.

Thượng Sâm Thị không ngờ rằng quân Đường vừa bắt đầu đã phát động thế công mạnh, trong lòng hắn âm thầm kêu khổ, hắn vốn muốn thông qua trận đánh lâu chậm mà tiêu hao thể lực quân Đường, phát huy ưu thế cao nguyên của binh sĩ Thổ Phồn, nhưng quân Đường không bị mắc mưu, bọn họ hiển nhiên là muốn tốc chiến tốc thắng.

Thượng Sâm Thị không có thời gian nghĩ nhiều, kỵ binh quân Đường đã xông đến ngoài xa một dặm, hắn lập tức lệnh nói: “Cung tiễn chuẩn bị!”

Hai nghìn cung tiễn thủ bước nước đại đi ra, trương cung đáp tên, mục tiêu nắm chính xác vào tiền phong quân Đường đang xông nhanh đến, chờ đợi bọn họ đi vào tầm bắn.

“Cung kỵ binh!”

Hạ Diên Tự một tiếng kêu to, tất cả các thủ hạ của hắn đều đồng loạt cầm góc nõ lên, người nằm rạp trên lưng ngựa.

“Bắn!” quân Đường đã dẫn đầu xông vào trong tầm bắn sát thương một trăm hai mươi bước, hai nghìn chiếc nỏ tiền rời khỏi dây cung mà vọt ra, bọn họ lập tức treo góc nỏ lên, chéo tay lấy ra khiêng tròn, chống đỡ ở trước ngực của chiến mã, người áp vào phía sau cổ ngựa, một tay khác nhấc lấy trường mâu, động tác thuần thục liền mạch, nhẹ nhàng dứt khoát, đã biểu hiện ra trình độ huấn luyện cao siêu của quân Đường.

Hai nghìn mũi tên vèo vèo ập tới cung tiễn thủ Thổ Phồn, tầm bắn nỏ tiễn của quân Đường xa hơn nhiều so với cung tiễn của quân Thổ Phồn, bọn họ vẫn còn chưa bước vào trong tầm bắn của cung tiễn Thổ Phồn, nhưng nỏ tiễn của bọn họ đã đến trước rồi.

Cung tiễn thủ Thổ Phồn không kịp phòng bị, mũi tên nhanh mạnh dày đặc bắn vào trong trận hình của cung tiễn thủ Thổ Phồn, chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vang dội, binh sĩ Thổ Phồn đồng loạt trúng tên ngã xuống đất, trong thoáng chốc bèn đã tử thương đến mấy trăm người.

Sự xạ kích đột ngột đã làm rối loạn đội hình của cung tiễn thủ Thổ Phồn, bọn họ sợ đến nhất loạt lui ra sau, có người tìm kiếm khiêng đỡ, đã quên đi chức trách của mình, Thượng Sâm Thị cả giận, vung trường kiếm lên thét to: “Bắn!

Bắn!”

Lúc này, một bộ phận binh sĩ Thổ Phồn như mới tỉnh cơn mộng, bọn họ lẽ ra phải bắn tên, nhưng mà đã muộn rồi, quân Đường đen nghịt đã xông đến ngoài sáu mươi bước, tiếng vó như sấm, mặt đất đang rung chuyển, sự kích thích mãnh liệt mang đến cho cảm quan thị giác và sát khí ngập trời dấy lên từ gần vạn kỵ binh xông tới giết chóc, khiến cho mỗi người đều tim run aan khiếp, hai chân lẳy bẩy, trận địa của cả cánh quân Thổ Phồn đã bắt đầu di chuyển về phía sau.

“Đứng vững!

Hợp thành mâu trận!”

Thượng Sâm Thị khản cả giọng hô to.

Quán Thổ Phồn ở hàng trên sợ hãi rụt rè giơ trường mâu lên, rất nhiều người đều khiếp sợ mà la to lên, đúng lúc này, quân Đường giống như cơn dông bão ập vào mật, trong thoáng chốc đã xông vào trong quân trận Thổ Phồn, khí thế và sức xông kích lớn mạnh đã xông đến quân Thổ Phồn người ngã ngựa nhào, binh sĩ quân Đường vung chiến đao chém bổ, máu tươi tung tóe, đầu người lăn lốc dưới đất, tiếng gào khóc, rên rĩ vang lên inh ôi

5

mâu thọc vào trong quân Thổ Phồn dày đặc kín mít đã xé mở ra một con đường máu, kỵ binh quân Đường mạnh bạo cũng giống như gió bão, ở trên con đường máu này đạp phăng mọi thứ, áp đảo mọi thứ, đập tan mọi thứ.

Binh sĩ Thổ Phồn không thể chống đỡ nổi, đồng loạt trốn chạy sang hai bên, đội hình hai vạn người đã bắt đầu trở nên rối loạn...

Phong Thường Thanh không hổ danh là danh tướng Trung Đường, hắn xem xét thời thế, nhanh chóng phán đoán ra ưu khuyết mạnh yếu của quân Đường và quân Thổ Phồn, quân Đường chiến mã cao to, kỵ binh sức lực mạnh mẽ, sĩ khí cao ngất, cực kỳ thích hợp xông đánh, nhưng nhân số chi bằng một nửa quân Thổ Phồn, lại tác chiến ở cao nguyên, khó thở mà ảnh hưởng đến thể lực, đây là sự bất lợi của bọn họ.

Còn quân Thổ Phồn đa số là binh lính già yếu, bọn họ chiến mã thấp bé, đa số sử dụng trường kiếm, binh khí dài khá ít, trong sự va chạm xông đua mãnh liệt khó mà địch nổi với quân Đường, nhưng ưu điểm của bọn họ là binh lực khá nhiều, thích ứng tác chiến cao nguyên, thích hợp tiến hành sự ác chiến trong thời gian dài.

Phong Thường Thanh đã nhanh chóng đưa ra được quyết định, đánh sâu vào trận địa quân địch, dùng phương thức máu tanh nhất nhanh chóng nhất kết thúc chiến đấu, trước khi xuất binh, hắn bèn đã thực hiện xong kế hoạch tác chiến tỉ mỉ tường tận, mục tiêu của bọn họ là đánh sâu vào chủ soái trung quân của quân Thổ Phồn, Phong Thường Thanh biết rằng, chủ soái quân Thổ Phồn thường hay ở góc đông bắc trong đội ngũ, tiện cho việc chỉ huy quân đội tác chiến, còn tình hình hôm nay quả thật là như vậy, soái kỳ của quân Thổ Phồn chính ở ngay sóc đông bắc, như vậy , bèn đã tạo ra một điều kiện cực kỳ có lợi cho quân Đường chia cắt bao vây chủ soái trung quân.

Do tả phong lang tướng Hạ Diên Tự làm chủ lực xông kích, giống như một thanh đao sắc nhọn, cắt đứt mối liên hệ giữa trung quân và các quân đội khác của Thổ Phồn, còn hữu phong lang tướng Giang Tái Hưng lại suất lĩnh hai nghìn kỵ binh từ phía bắt đánh bọc, cùng bộ đội của Hạ Diên Tự một bắc một nam, giống như một cây kéo sắc bén, cắt phanh trung quân Thổ Phồn, còn Phong Thường Thanh thì đích thân soái lĩnh bốn nghìn kỵ binh, thay bộ đội Hạ Diên Tự chống đỡ sự xông kích phía sau của quân Thổ Phồn.

Quân đội của Hạ Diên Tự giống như sét đánh xuyên qua rừng già, đã thành công chọc phá quân trận Thổ Phồn, bọn họ giống như một con rắn độc rất có linh tính, đội ngũ thoắt chuyển, trực tiếp ập đến tập kích về phía cờ soái ngoài xa trăm bước, Hạ Diên Tự vung động đại đao, trái chém phải chặt, giết người hàng loạt, từng bước từng bước ép sát vào cờ soái Thổ Phồn.

Trận tuyến của quân Thổ Phồn lúc này trở nên rối loạn, các binh sĩ tháo chạy tứ tán, đội ngũ đã trở nên tán loạn, rất nhiều binh sĩ cũng không biết đi đâu, chỉ là liều mạng bỏ chạy vào chỗ đông người.

Còn Thượng Sâm Thị chỉ là một quan vãn, hắn không nhìn ra được chiến thuật của Phong Thường Thanh, vẫn ra sức la to: “Đừng rối loạn, tự ai người ấy quay về chỗ mình!”

Đúng lúc này, phía bắc của hắn trở nên rối loạn, các binh sĩ đồng loạt quát to: “Quân Đường đã đánh tới rồi!”

Thượng Sâm Thị lúc này mới phát hiện một toán quân Đường khác từ phía bắc đánh bọc tới, khí thế như mãnh hổ, đánh như chẻ tre, hắn nóng lòng lại quay về phía nam nhìn đi, một cánh quân Đường khác xông đánh ở phía nam của hắn, đã càng lúc càng gần, chưa đến sáu mươi bước nữa, còn trung quân của hắn chỉ có chưa đến bốn nghìn quân, khó mà chống đỡ được sự giáp công nam bắc của hai chi quân đội.

Còn đại đội binh sĩ phía nam của hắn thì bị một toán kỵ binh quân Đường khác xông đánh, đón đòn không xuể tay, căn bản là không còn sức nào chiếu cố đến bên này của hắn, Thượng Sâm Thị thất kinh, hắn cuối cùng đã hiểu rõ ý đồ của quân Đường rồi, lại là phải tiêu diệt hắn trước.

Thượng Sâm Thị gấp đến mồ hôi đầy trán, nói gấp với mấy binh sĩ: “Tức tốc đi mệnh Đức Nhượng tướng quân đến chi viện ta, đi mau!”

Mấy binh sĩ chạy đi sang hướng nam, Lúc này, Hạ Diên Tự đã chủ ý đến vị quan quân Thổ Phồn trung niên này, cho dù tên quan quân Thổ Phồn này bận ỵ phục giống như quan quân thông thường, nhưng Hạ Diên Tự vẫn là nhạy bén phán đoán ra, người này chính là chủ soái quân Thổ Phồn, thấy hắn phái binh sĩ đi cầu viện, điều này bèn kiên định hơn sự phán đoán của Hạ Diên Tự, hắn âm thầm rút ra một mũi tên, dưới sự yểm hộ của mấy binh sĩ, tức tốc tìm đến một nơi trống trải, hắn giương cung đáp tên, nhắm thẳng vào vị quan quân Thổ Phồn này.

Dây cung thả lõng, tên như sao băng bắn đi, mũi tên này, sức lực nhanh mạnh, không chút tiếng động, một tên vút qua đỉnh đầu của chiến mã, xuyên thủng qua lồng ngực của Thượng Sâm Thị, Thượng Sâm Thị một tiếng rên hự, tay ấn vào phần ngực, chiến mã hắn bị kinh sợ, tung vó sau lên, thân hình cao cao mà dựng trên không ra sức giãy dụa, mũi tên thứ hai của Hạ Diên Tự đã tới, mũi tên này đã xuyên qua đầu của chiến mã, chiến mã hí lên một tiếng thê thảm, lật minh ngã uỳnh xuống đất, Thượng Sâm Thị ngã ngựa bị đè ở dưới thân ngựa, nhìn thấy không thể qua nối nữa.

Chủ soái ngã ngựa đã dẫn đến sự rối loạn ở chính giữa quân ngũ, hữu phong tướng Giang Tái Hưng đã đánh đến dưới chiến kỳ, hắn kẹp mạnh chiến mã, chiến mã xông lên, một thương chọc thủng lồng ngực của kỳ thủ, hắn lập tức rút hoành đao ra, chặt đứt đi thân cờ, soái kỳ của quân Thổ Phồn đã ngã xuống.

Chủ soái bị bắn chết, soái kỳ ngã xuống, đám tàn quân già yếu này đã không còn ý chí chiến đấu nữa, bọn họ đã bắt đầu nhớ về người nhà, bọn họ không muốn chết trên chiến trường, trung quân đã suy sụp đầu tiên.

Tựa như tuyết lờ vậy, sự tẳu tán của trung quân đã gây ra sự suy sụp của những quân Thổ Phồn khác, nỗi khiếp sợ bao trùm lấy họ, bọn họ đồng loạt ngã xuống đất, vó ngựa giận dữ từ trên mình họ phi ngang qua, trên bình nguyên rộng lớn khắp nơi là bại binh Thổ Phồn bỏ chạy tán loạn.

Phong Thường Thanh đã hạ mệnh lệnh toàn lực đuổi giết, đồ sát tận diệt, quân Đường ra sức đuổi giết, quân Thổ Phồn máu chảy thành sông; thi thể ngồn ngang khắp nơi, ánh nắng thắng lợi bắt đầu chiếu rọi mặt đất, bóng dáng của cung điện Potala dưới sự chiếu rọi của ánh nắng, đã dần dần hiện rõ.

Ngày hai mươi tám tháng ba năm Trinh Trị thứ hai, theo việc một toán quân Thổ Phồn cuối cùng lưu thủ ở thành Lhasa bị quân viễn chinh An Tây đánh bại, Đại Luân Thượng Sâm Thị trận vong, Thổ Phồn bản thổ đại thế đã mất.

Buổi chiều cùng ngày, chủ soái quân Đường Phong Thường Thanh suất lĩnh đại quân đi đến ngoài thành Lhasa, thành Lhasa lúc này đã không còn một binh một tốt, nhân tâm sợ hãi, hết đường chạy trốn, nhà nhà đóng cửa bế hộ, đại luân Nang Đông Tán vạn phần bắt đắc dĩ, chỉ đành suất lĩnh Cát Tang Gia cống, Xích Tang Nhã La, Đạt Tán Đốn Tố v.v.., một đám những bá quan lưu giữ Thổ Phồn xuất thành đầu hàng.

Trong đại doanh, Phong Thường Thanh đang cùng mấy viên đại tướng thương lượng việc an trí Thổ Phồn về sau, Phong Thường Thanh nói với mọi người: “Chúng ta tuy rằng đã đánh bại quân Thổ Phồn cuối cùng, nhưng không có nghĩa là chúng ta đã có thể thả lòng cánh giác, mặc sức hưởng lạc, sức mạnh bộ lạc của người Thổ Phồn vẫn còn lớn mạnh, mà chúng t cũng nhất thời không thể tiêu diệt bọn họ, người Thổ Phồn lúc nào cũng có thể phản kích lại chúng ta, ta cũng không chắc sẽ có thể chiếm lĩnh Lhasa trường kỳ, một khi tán phổ Thổ Phồn quay về, hoặc là Mã Trọng Anh quay về, chủng ta đều sẽ gặp phải ác chiến, Vì vậy, ta yêu cầu các binh sĩ tiếp tục duy trì ý chí chiến đấu dâng trào, phải quân kỳ nghiêm minh, bất kỳ ai cũng không được tự tiện rời doanh, không thể phóng túng như một dạo thời gian trước, còn về ban thưởng, ta sẽ từ trong kho trừ của Thổ Phồn hậu thường cho các huynh đệ, quân công của tất cả mọi người ta cũng sẽ nhất nhất ehi chép vào hồ Sơ

s

các ngươi đã nhớ kỹ chưa?”

“Mạt tướng nhớ kỹ rồi!”

Lúc này, Hạ Diên Tự lại hỏi: “Tướng quân, không biết việc cấp bách trước mắt của chủng ta là phải xử lý điều gì?”

Phong Thường Thanh nói: “Việc cấp bách trước mắt của chúng ta đó là phải ở trước lúc tán phổ Thổ Phồn trở về, làm yếu đi sức mạnh của người Thổ Phồn với mức độ lớn nhất, cướp đoạt tài sản của họ, thiêu hủy nhà xưởng và sắc thép của bọn họ, tru sát quý tộc Thổ Phồn phản Đường, kiến lập thế nên thế lực thân Đường, tóm lại, thời gian của chủng ta không nhiều, phải ở trong thời gian ngắn nhất làm suy yếu sức mạnh của Thổ Phồn, để cho bọn họ trong vòng trăm năm không có sức công Đường, đây là chỉ thị của đại tướng quán, chúng ta cần phải tuân theo.”

Tất cả mọi người đều gật đầu, Lúc này, Giang Tái Hưng kiến nghị nói: “Phong tướng quân, mạt tướng nghe nói nô lệ người Hán gần Lhasa có rất nhiều, bọn họ chịu đủ mọi áp bức, chi bằng nhân dịp này giải phóng họ, bọn họ ắt sẽ cảm kích rơi lệ, rồi chúng ta hãy từ trong số bọn họ chiêu mộ Hán quân, như vậy binh lực của chúng ta bèn có thể lớn mạnh hơn.”

“Không tồi, đề nghị này thật không tồi!”

Phong Thường Thanh vui vé cười nói: “Ta chỉ muốn giải phóng nô lệ người Hán, nhưng lại chưa từng nghĩ đến sẽ chiêu binh trong số họ, đây thật sự là một cách làm tốt.”

Lúc này, một viên thân binh ở ngoài trướng bẩm báo nói: “Phong tướng quân, Thổ Phồn đại luân dẫn theo bá quan đến hàng.”

Phong Thường Thanh đứng lên nói: “Tốt lắm, hiện tại đã đến lúc chúng ta thu hoạch rồi.”

Trong đại trướng quân Đường, đã cử hành nghi thức đầu hàng, Nang Đông Tán đem kiếm vàng miện vàng tượng trưng cho tán phổ Thổ Phồn hiến cho Phong Thường Thanh.

Hắn quỳ xuống mặt đất, chảy nước mắt năn ni nói: “Đại Đường thiên binh đến đây, Thổ Phồn chỉ có thể quỳ rạp mà ngước nhìn, khẩn cầu thiên binh ngừng việc binh đao, Thổ Phồn nguyện đời đời kiếp kiếp kính phụng tông chủ Đại Đường.”

Lúc này, lão trụ trì Ma Tang Trí từ Giáp Phồ tự kéo đến cũng tiến lên cầu tình nói: “Thổ Phồn đã không còn sức chống cự, đầu hàng Đại Đường, mong tướng quân mở lòng từ bi, chớ hại dân chúng Thổ Phồn, lão tăng nguyện vì tướng quân tụng kinh chín chín tám mươi mốt ngày, vì tướng quân khẩn cầu kim thân.”

Phong Thường Thanh ngồi ở trên ghế thống soái, lạnh lùng nói: “Quân Đường có thể không đồ sát dân chúng, nhưng ta không muốn nhìn thấy sự đầu hàng không có hành động thực tế, trong vòng ba ngày, tất cả quý tộc Thổ Phồn của thành Lhasa đều phải tập trung đến đại doanh của ta, đồng thời, kho vận Thổ Phồn bàn giao quân Đường; tất cả người Hán bị bắt, bắt kể nam nữ già trẻ đều toàn bộ phóng thích, đưa đến đại doanh của ta, ngoài ra, đao kiếm khỏi giáp của người nhà Thổ Phồn đều phải giao nộp lại, nếu có kẻ nào cất giữ, cả nhà tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội!”

Ngày hôm sau, hơn một trăm quý tộc Thổ Phồn đã được đưa đến đại doanh quân Đường; những người này là hơn một trăm quý tộc bao gồm cả ba vị huynh trưởng của Xích Tùng Đức Tán, bị quân Đường dùng cớ là đưa đi An Tây làm con tin, đem họ đưa đi Đôn Hoàng, nhưng lại bị quân Đường ở dọc đường toàn bộ xử tử.

Còn hơn bốn vạn nô lệ người Hán mà người Thổ Phồn trà về thì được Phong Thường Thanh toàn bộ phóng thích làm dân thường, các nô lệ người Hán đều thất thanh khóc rống lên, bọn họ quỳ đầy cả trên đất, cảm kích quân Đường đã cứu vớt mình.

Phong Thường Thanh hết lời trấn an, cho bọn họ dê bò và nhà cửa, để họ tạm sống ở Thổ Phồn, hắn lại từ trong nhóm nô lệ lựa chọn ra chín nghìn đỉnh tráng khỏe mạnh, tổ hợp lại thành tân quân Đường, dùng khôi giáp binh khí của Thổ Phồn võ trang cho họ, như vậy quân Đường ở phúc địa Thổ Phồn bèn đã có hơn một vạn sáu nghìn quân đội, đã khống chế chặt thành Lhasa và khu vực xung quanh.

Nhưng Phong Thường Thanh cũng biết rằng, lúc này vẫn chưa phải là lúc phế bỏ chế độ tán phổ, chỉ có chờ quân Đường tăng binh Thổ Phồn, sau khi triệt để khống chế Thổ Phồn rồi, mới có thể chính thức phế bỏ chế độ tán phổ, mà sửa lại dùng phật giáo lập quốc, hắn bèn lập người cháu Nang Ni Đức Tán chỉ mới hai tuổi của Nang Đông Tán làm tân tán phổ Thổ Phồn, không còn thừa nhận Xích Tùng Đức Tán ở Thổ Hỏa La xa xôi nữa.

Lúc này, tất cả mọi người đều không biết rằng, Xích Tùng Đức Tán đã chôn mình ở Thổ Hỏa La, đại chiến Thổ Hỏa La sắp sửa bùng phát.

Chương 519: Đêm trăng tròn Thượng

Cách thành A Hoãn về phía tây ba mươi dặm có một con sông lớn, gọi là Nguyệt Thị hà, cũng là dòng sông mẹ mà Nguyệt Thị quốc phụ thuộc vào để sống, Con sông lớn này cuối cùng sẽ đô vào một nhánh của sông Amul ở phía bắc, gọi là Cự Lỗ hà nằm quanh co uốn lượn giữa núi cao hạp cốc, xuyên qua khỏi các đại hạp cốc, Những đại hạp cốc này đều rộng vài trăm dặm, hẹp nhất cũng được mười mấy dặm, Hai bờ hà cốc là đất đai phẳng phiu, khí hậu ôn hòa, hơn nữa đất lại rất ư là phì nhiêu, nên vùng này vốn vẫn là khu sản xuất lương thực chính của Nguyệt Thị quốc, rất nhiều dân của Nguyệt Thị quốc đã phân bố sinh sống giữa các đại hạp cốc này, Từ sau khi quân Thổ Phồn chiếm lĩnh Thổ Hỏa La, những hạp cốc này đã trở thành nguồn trưng thu quân lương chủ yếu của Thổ Phồn.

Lúc bắt đầu, cư dân bản địa vẫn nhẫn nhục giao nộp lương thực, nhưng cùng với tình hình chiến cục càng lúc càng gay cấn, người Thổ Phồn càng lúc càng quá đáng, không ngừng thôi thúc họ phải giao nộp lương thực, thậm chí còn phái các tiểu đội đến từng nhà để cướp lương thực, người Thổ Hỏa La tức nước vỡ bờ cuối cùng đã bùng nổ đứng dậy khỏi nghĩa.

Một tiểu đội người Thổ Phồn chừng năm mươi người Thổ Phồn bị hơn ngàn người dân bao vây phụ cận vùng thôn Phách Phách, bọn chúng vừa mới ra khỏi thôn, trên mấy chiếc xe ngựa sau lưng chất đầy lương thực vừa cướp được, hơn nữa còn dắt theo hai mươi mấy con bỏ và mấy trăm con dê.

Trên nét mặt của mười mấy binh sĩ Thổ Phồn vẫn mang vẻ thỏa mãn chưa hết tận hưởng, nhưng bọn họ lại không ngờ đến rằng, một người quả phụ sau khi gặp phải Ô nhục và bị cướp sạch đi toàn bộ tài sản, đã bi phẫn mà mang theo hai đứa con nhảy sông tự sát, cái chết của một nhà bọn họ, cuối cùng đã dấy lên sự bùng nổ quả núi lửa trong lòng người Thổ Hỏa La.

Thôn dân đã phẫn nộ không nhịn nổi, họ khiêng xác của những người phụ nữ vừa nhảy sông tự vẫn và xác của bọn trẻ con xông ra khỏi thôn, trên tay là gậy gỗ cùng trường đao đuổi theo sát đội người Thổ Phồn này, Năm mươi tên lính Thổ Phồn này bị trùng trùng bao vây.

“Các ngươi muốn tạo phản ư?”

Tên bách phu trưởng người Thổ Phồn dùng tiếng Thổ Hỏa La cứng đa của mình lớn tiếng mắng nhiếc, hắn rút trường kiếm ra xông vào một ông lão lớn tuổi gần đấy, Hắn thấy cần phải giết người để lập uy, nhưng những người Thổ Hỏa La vẫn nhìn hắn với ánh mặt lạnh toanh, Nếu ánh mắt có thể giết người, chắc tên bách phu trưởng Thổ Phồn này đã không biết bị bằm ra thành thịt vụn từ thuờ nào.

“Giết hắn!”

Không biết ai là người hô hào đầu tiên, nhưng những người Thổ Hỏa La đột nhiên bùng phát, bọn họ gào thét lên giận dữ cùng ào ào xông lên, nào gậy gỗ nào đao kiếm cùng đánh về phía tên bách phu trưởng kia, Sau hồi kêu rú thảm thiết, tên bách phu trưởng kia đã bị đánh cho mẻ đầu sứt trán, máu me bầy hầy chết tươi tại chỗ.

Những tên lính Thổ Phồn còn lại sợ phát khiếp, lập tức rút kiếm ra tự vệ, Hàng trăm hàng ngàn viên đá như mưa phủ đầu ném tấp vào chúng, các binh sĩ Thổ Phồn cũng không khá hơn tên bách phu trưởng kia bao nhiêu, thương tích đầy mình, họ thấy tình thế bất lợi bèn hô hào một tiếng, bắt đầu tứ tán bỏ chạy.

“Giết sạch bọn chúng!”

Hàng ngàn tên thôn dân Thổ Hỏa La cùng phát động, mấy chục người vây lấy một người, chẳng mấy chốc binh sĩ Thổ Phồn đã bị đánh gục, bị ghì chật dưới đất, bị chặt đứt tay chân, bị chém bay đầu, Đám đông chốc chốc lại hò reo hoan hỉ, họ giơ cao đầu của bọn lính Thổ Phồn hoan hô chiến thắng, đoạt lại trâu bò gia súc và lương thực của mình.

Việc như thế không những xảy ra tại thôn Phách Phách, khắp nơi Nguyệt Thị, và khắp các nước Thổ Hỏa La cũng đã bùng nổ khởi nghĩa tương tự chống lại người Thổ Phồn, Rất nhiều quý tộc các nước trốn về quê nhà, và trở thành lãnh tụ khởi nghĩa của những người dân này, Bọn họ tổ chức các đội quân Thổ Hỏa La phục quốc, mong muốn đuổi quân Thổ Phồn đang đóng quân tại lãnh thổ nước mình, Các nơi Thổ Hỏa La cùng bùng lên ngọn lửa bừng bừng khởi nghĩa chống lại Thổ Phồn.

Hoàng cung thành A Hoãn, Thượng Tức Đông Tán đang khoát tay sau lưng đầy bầu tâm sự đi lại trong phòng.

Giờ cách đêm trăng tròn còn ba ngày, hắn lại một lần nữa được gặp A Bố Trác Lý Khắc, Cái tên đặc sứ Đại Thực cùng tên cùng họ với thủ lĩnh Muslim phái Thập Hiệp cài trang làm thương nhân này đã khiến Thượng Tức Đông Tán không chút nghi ngờ, Dù cho trên người tên sứ già này vẫn có một số điểm đáng ngờ, như một chuyến đi và về của hắn chỉ mất có bảy ngày, tuy nói Khalifah ở cách quân Đường không xa, nhưng tên sứ già này tốc độ cũng quá nhanh ấy chứ!

Thứ hai nữa là hắn hai lần cải trang làm thương nhân, không lẽ hắn không bị quân Đường chặn lại ư?

Các thương nhân Đại Thực khác đều biệt tích tại Thổ Hỏa La, thế vì sao hắn lại có thể đến đây?

Những điểm đáng ngờ này rất rõ ràng, nhưng với Thượng Tức Đông Tán lúc này mà nói, những nghi điểm này hắn có thấy cũng như không, không ít quý tộc Thổ Hỏa La trốn về nước, họ đang không ngừng thêm dầu vào lửa dẫn dân chúng Thổ Hỏa La các nước bùng nổ khởi nghĩa, các tiều đội quân Thổ Phồn xuống nông thôn cướp lương thực đều bị bao vây đánh chết, cục thế Thổ Hỏa La giờ đã vạn phần nguy cấp.

Không những như thế, quân lương của Thượng Gia Tố đóng quân tại Lan Thành chi đủ để cầm cự trong năm ngày, hắn một ngày phát ba lượt người đến đòi lương thực của Thượng Tức Đông Tán, dù cho Thượng Tức Đông Tán vẫn còn một chút ít lương thực dự trữ, nhưng hắn không dám vận chuyển lương cho Thượng Gia Tố nữa.

Chẳng phải do hắn sợ quân Đường sẽ lại cướp lương thực, vì hắn nghe nói Thượng Gia Tố đang định nam hạ xuống Sindh, nhưng vì không đủ lương thực nên tạm thời án binh bắt động, Một khi Thượng Gia Tố có lượng thực rồi, hắn xuống Sindh, bỏ lại Thượng Tức Đông Tán một thân một mình chống chọi với quân Đường, đấy chẳng phải chỉ có con đường chết sao?

Vì thế, Thượng Tức Đông Tán thà đế cho Thượng Gia Tố bị cắt đứt nguồn lương, cũng phải giữ chân hắn lại trói buộc cùng minh.

Lúc này người Đại Thực đã trở thành chiếc phao cứu mạng cuối cùng của Thượng Tức Đông Tán, chỉ có liên thủ với người Đại Thực thì mới mong đánh bại được quân Đường, đấy mới là con đường duy nhất cứu quân Thổ Phồn khỏi tình thế nước sôi lửa bỏng, Chính vì thế, tất cả các biểu hiện không hợp lễ thường của Trác Lý Khắc đều trở nên không còn là gì nữa, quan trọng là hắn đã mang thư thân bút của Mansur đến, đó là điều không già vào đâu được.

Trác Lý Khắc lần này đến đã mang theo điều kiện khắt khe của Khalifah Mansur, không những giới hạn lợi ích sau chiến thắng của Thổ Phồn lại trong phạm vi Thổ Hỏa La, mà Thổ Phồn còn nhất thiết phải trở thành nước phụ thuộc của đế quốc Abbsid, mỗi năm phải nộp thuế xưng thần, cũng có nghĩa là Thổ Hỏa La kỳ thực cũng chỉ là lãnh thổ của Ả Rập, chỉ là do bọn họ tạm thời thường cho Phiên quốc Thổ Phồn tạm trú, Dù cho điều kiện khắt khe dị thượng, nhưng Thượng Tức Đông Tán lại không khỏi thở phào nhẹ nhõm, Đây nói rõ là người Đại Thực thực sự có ý đồ xuất binh, Giờ đừng nói là bắt hắn làm thuộc quốc, bào hắn làm cháu của người Ả Rập hắn cũng nguyện ý, Chỉ cần người Ả Rập chịu xuất binh thì mọi việc đều có thể thương lượng.

Thượng Tức Đông Tán cơ hồ chấp nhận yêu cầu của Trác Lý Khắc không chút do dự, Hắn trầm giọng nói: “Xin nhờ ngươi chuyển lời với ngài Khalifah, các điều kiện người đưa ra thêm quân Thổ Phồn ta đều chấp nhận, trở thành nước phụ thuộc của Đại Thực, xin Khalifah điện hạ hãy xuất binh theo đúng thỏa thuận.”

Trác Lý Khắc lắc lắc đầu cười nói: “Thượng Tức Đông Tán tướng quân, có một số việc nói chỉ dựa vào lời nói miệng thì làm sao có thể xem là thật?”

“Thế ngươi muốn thế nào?”

“Rất đơn giàn, Thượng Tức Đông Tán tướng quân chỉ cần viết một lá thư bào đảm, số chữ có thể ít một chút, một mặt giấy là được, nhưng phải viết rõ nội dung trên đấy, rồi ký tên đóng dấu đầy đủ.”

“Cái này thì không thành vấn đề.”

Thượng Tức Đông Tán ngồi xuống việt một lá thư bảo đảm, một tờ cam kết chính trị thừa nhận đế quốc Đại Thực là tông chủ quốc của Thổ Phồn, hắn còn ấn mạnh dấu kim ấn của mình vào, Hắn bỗng chau mày, hỏi: “Ngươi sẽ mang thư về ư?

Giờ cách ngày trăng tròn chỉ còn ba ngày, liệu ngươi có kịp không?”

Trác Lý Khắc mỉm cười, “Thượng Tức Đông Tán tướng quân, ngoài hoàng cung còn có một tùy tùng khác của ta, hắn có mang theo một chủ hùng ung có thể ngày bay ngàn dặm, thư đương nhiên sẽ đế nó mang về cho điện hạ Khalifah thay ta.”

Thượng Tức Đông Tán nghe mà sung sướng nói: “Thế thì tốt qua!

Ta phải đích thân nhìn ngươi đưa con hùng ưng ấy đi mới yên tâm!”

Trong sân, một tên tùy tùng đã giao con hùng ưng to khỏe cho Trác Lý Khắc, Trác Lý Khắc vừa vuốt ve lông nó vừa cột ống thư cam kết chính trị cho Thượng Tức Đông Tán vào chân nó, xông mới quay đầu lại nhìn Thượng Tức Đông Tán cười cười, Trong lòng Thượng Tức Đông Tán hơi ngờ ngợ, cách dùng chim ưng để đưa thư liên lạc này y chang như quân Đường, cả ngoại hình ống thư cũng giống nhau.

Có lẽ do người Đại Thực và quân Đường đánh nhau đã lâu, bọn họ đã học lõm cách liên lạc của quân Đường ư?

Lúc này, Trác Lý Khắc tung chủ chim ưng lên trời xanh trước mặt hắn, dõi theo bóng hình khỏe khoắn tung bay của nó, chút nghi ngờ trong lòng Thượng Tức Đông Tán cũng bỗng chốc tan theo mây khói, Chủ chim ưng này đã mang theo hi vọng của hắn tung cánh về phương tây.

Nơi quân chủ lực của Đại Đường đóng tại thành Hoạt Lộ cách thành A Hoãn khoảng bốn trăm dặm, chủ chim ưng đã bay gần nửa ngày đường cuối cùng cũng đã đến đích, Nó thé lên một tiếng thánh thót trên không rồi từ từ hạ cánh, đậu xuống phía ưng tháp đang kêu gọi nó trở về, Một binh sĩ đã đợi ở đây từ lâu, hắn đưa tay ra để nó đậu lên, Ánh mắt sắc bén của chim ưng nhìn chằm chằm hắn, miệng vẫn không ngừng phát ra tiếng “Ó!

Ó!”

s

binh sĩ lập tức tháo ống thư trên chân nó xuống, rồi vỗ vỗ đầu nó cười nói: “Ngươi đúng là một tín sứ giỏi!”

Binh sĩ bèn lấy một miếng thịt to tướng thường cho nó, chủ ưng miệng ngặm ngay lấy thịt lại tung cánh bay về phía rừng rậm, Còn binh sĩ vội vàng chạy xuống ung tháp, phóng thăng về phía quân nha trong thành.

Trong quân nha là cánh tượng trước lúc trận chiến, từng đội từng đội binh sĩ đi lại tuần tra ở phía trong và phụ cận quân nha, cai bị hết sức nghiêm ngặt, còn các quan tướng ai nấy đều vội vã, sắc mặt trầm trọng, chốc chốc lại thấy năm ba người tụ lại ở giữa sân đợi đại tướng quân triệu kiến, và còn rất nhiều thư nhanh của các đội xích hầu 2ửi tình báo từ khắp nơi Thổ Hỏa La đến đây, hành quân tư mã tham quân sẽ phụ trách phiên dịch và chỉnh lý số tình báo này, chép thành các kiểu mẫu tiêu chuẩn rồi đưa đến án thư của Lý Khánh An trong thời gian sớm nhất.

Tay huấn luyện chim ưng vội vã chạy vào quân nha, đi đến trước phòng văn thư, Nơi đây là nơi đế giao nộp tác cả tình báo, lại vừa hay gặp Vi Tấn lục sự tham quân đang ĩừ trong đi ra.

Người huấn luyện chim ưng vậy đi lên thi lễ nói: “Vi tham quân, thư của Trác Lý Khắc đã đến.”

“Ồ!

Mau đưa thư cho ta!”

Vi Tấn biết lá thư này rất quan trọng, đại tướng quân vẫn đang trông mong đấy, Hắn nhận lấy thư rồi lập tức nhanh chân đi về phía phòngLý Khánh An.

Trong phòng Lý Khánh An đương cùng mấy vị đại tướng của mình thương thảo quân tình, có thể chiến thắng được quân Thổ Phồn hay không đã không còn là mấu chốt để thảo luận, tất cả mọi người đều biết, quân Đường đều tiến vững từng bước, đánh thắng chiến dịch này là điều không nghi ngờ gì, quan trọng là phải diệt toàn bộ quân Thổ Phồn, hơn nữa tuyệt không để cho chúng có cơ hội trốn về Sindh.

Quân của Phong Thường Thanh tại Sindh đã đi viền chinh phúc địa Thổ Phồn, Sindh giờ chỉ còn bảy ngàn quân Đường, binh lực tương đối trống vắng, Nếu quân Thổ Phồn trốn đến Sindh hoặc Thiên Trúc sẽ là giáng một đòn nặng vào chiến lược của Lý Khánh An với Thổ Phồn.

Vì thế Lý Khánh An đã phái đại tướng Lệ Phi Nguyên Lễ dẫn hai vạn quân đến Hộ Vân thành của Liễu Quốc, cắt đứt đường nam hạ Sindh của quân Thổ Phồn, Dù rằng thế nhưng Lý Khánh An vẫn có phần không an tâm, điều hắn lo là lo cho Thượng Gia Tố, Lúc ở thành Thả Mạt hắn từng đối đầu với tên này, Thượng Gia Tố đánh trận thông thường, nhưng trốn chạy lại số một, Lúc đó hắn chi dẫn có vài trăm người, không lương không nước thế mà có thể trốn đến cao nguyên xa tít vài ngàn dặm không bóng người, Hiện nay thủ hạ hắn có tám vạn đại quân, tám vạn đại quân này dù thế nào cũng không thể đế cho chúng thoát được nữa, Lúc này, Vi Tấn vội vã chạy vào phòng, thú thi bẩm báo bên tai Lý Khánh An nói: “Tướng quân, tình báo của Trác Lý Khắc đã đến.”

Lý Khánh An tinh thần phấn chấn hẳn lên, lập tức tiếp nhận lấy thư cười nói với mọi người: “Tên Trát Lý Khắc quả là một sứ già đạt tiêu chuẩn, để hắn là xích hầu có chút đáng tiếc rồi.”

Mọi người đều mở nụ cười, xích hầu trung lang tướng Tần Hải Dương tiếp lời cười nói: “Hắn quả là nhân tài trong quân xích hầu của bọn ta, đại tướng quân không thể điều hắn đi được đó!”

“Ta không điều hắn, ta sẽ đề hắn tự lựa chọn.”

Lý Khánh An cười xòa, từ trong ống thư lắc ra một lá thư, hắn mở thư ra, nhìn vội qua một lượt, nhất thời mở nụ cười, đem thư giao cho mọi người nói: “Các ngươi nhìn xem đi!

Tên Thượng Tức Đông Tán chịu nhận người Đại Thực làm cha nuôi.”

Mọi người truyền đọc thư kiện, trong thư kiện viết rất rõ ràng, Thượng Tức Đông Tán thừa nhận Đại Thực làm tông chủ quốc của Đại Thực, đồng thời ký tên đóng dấu, đây có nghĩa là Thượng Tức Đông Tán không phải chỉ nói không bằng miệng, hắn là thật sự có lòng này.

Điền Càn Chân đọc qua thư, nhướng mày nói: “Tên Thượng Tức Đông Tán này có dã tâm làm tán phổ Thổ Phồn.”

Lý Khánh An khen ngợi mà nhìn hắn một cái, mỉm cười gật đầu nói: “Ngươi cụ thể nói thử xem, từ đâu mà thấy được điều này?”

“Rất đơn giản, nhận lời Thổ Phồn làm nước phụ thuộc của người Đại Thực, đây không phải là chức quyền của Thượng Tức Đông Tán có thể quyết định, hắn chỉ là một vị đại tướng quân, căn bản không có quyền quyết định sự việc trọng đại như vậy, nếu như hắn chỉ là làm qua loa cho có, vậy thì hắn sẽ không cần dùng phương thức văn kiện để thừa nhận việc này, nếu không mai này Thổ Phồn truy cứu trách nhiệm, hắn là người đầu tiên chạy không thoát, chỉ có thể nói rõ Thượng Tức Đông Tán đã xem mình là vị tán phổ nhiệm kỳ tiếp theo, cho dù người Đại Thực không xuất binh, ty chức nghĩ hắn cũng sẽ nương nhờ Đại Thực làm nước phụ thuộc, tìm kiếm sự che chờ của người Đại Thực đối với hắn, để cho người Đại Thực ủng hộ hắn làm tán phổ Thổ Phồn, đây ất là kế một đá bắn hai chim của hắn.”

“Điền tướng quân quả là nhìn rất thấu Thượng Tức Đông Tán ấy chứ!”

Lý Khánh An gật gật đầu cười nói: “Người này đã có nhiều quân đội như vậy, hắn đương nhiên là có dã tâm, nhưng ta cảm thấy người này không phải là mấu chốt của toàn bộ chiến dịch, mấu chốt vẫn là tên Thượng Gia Tố này.”

Nói đến Thượng Gia Tố, Hạ Lâu Dư Nhuận cảm thấy mình không thể im lặng được nữa, hắn ở thành Thả Mạt và Thượng Gia Tố đã đánh nhau được mấy ngày mấy đêm, hắn là người có quyền phát ngôn nhất đối với người này.

Hạ Lâu Dư Nhuận bèn cười nói: “Đại tướng quân, tên Thượng Gia Tố này đã là đối thủ già của chúng ta, hắn và Thượng Tức Đông Tán trước giờ vẫn có hiềm khích, lần này cái chết của tán phổ Thổ Phồn, đã gieo mầm thù hận giữa hai người họ, hơn nữa từ sau khi Điền tướng quân cướp lương, Thượng Gia Tố đã không còn nhận được lương thực nữa, vì vậy vị tướng quân chạy trốn này không cách nào nam tiến Sindh.

Hắn vừa dứt lời, Điền Càn Chân bèn chắp chắp tay với hắn, biểu thị cảm kích, Từ khi hắn đoạt được thành Đát Một, trên cầu treo của sông Amul, lại đêm đen tập kích được đội lương của quân Thổ Phồn, hai lần chiến dịch này làm cho hắn giành được sự tôn trọng của quân An Tây, ngay cả người trước giờ vẫn xem thường hắn là Hạ Lâu Dư Nhuận cũng hết lời khen ngợi hắn, điều này làm cho Điền Càn Chân thật sự cảm thấy vô cùng phấn chấn, điều này có nghĩa là hắn thật sự đã dung hòa vào quân An Tây rồi.

Hắn tiếp lời cười nói: “Ta đồng ý ý kiến của Hạ Lâu tướng quân, lương thực của Thượng Gia Tố chắc là sắp không cầm cự được nữa, mà Thượng Tức Đông Tán trù trừ không phát lương, cũng chính là muốn dùng lương thực để khống chế Thượng Gia Tố, nhưng việc này là dẫn đến, thủ hạ của Thượng Gia Tố sẽ càng căm ghét Thượng Tức Đông Tán hơn, Đại tướng quân, chúng ta thật ra có thể triệt để lợi dụng mâu thuẫn giữa bọn họ một phen.”

Lý Khánh An lại nhìn nhìn thư thanh minh của Thượng Tức Đông Tán, bên trên bỏ trống ngày tháng, đây chắc là Thượng Tức Đông Tán cố ý giữ lại cho mình một con đường lui; chính vì không có ngày tháng, bèn có khoảng trống thao tác, Lý Khánh An bèn chậm rãi nói: “Chỉ có ba ngày thôi, có lẽ, ba ngày này sẽ có câu chuyện mà chúng ta không ngờ tới xảy ra.”

Chương 520: Đêm trăng tròn Trung

Thượng Gia Tố quả thật là có ý định nam hạ Sindh, hắn nắm rất rõ thực lực của quân Đường, Sau một trận chiến thành Thả Mạt, hắn đối với Lý Khánh An bèn nảy sinh ra một sự khiếp sợ bẩm sinh, hắn biết mình không phải là đối thủ của Lý Khánh An, hắn càng hiểu rõ chiến dịch Thổ Hỏa La lần này phần thắng của quân Thổ Phồn không cao, hắn bèn muốn đi Sindh, mở mang một vùng trời đất mới.

Nhưng quân lương không đủ lại níu giữ lại chân sau của Thượng Gia Tố, hơn nữa quân Đường đã phái đại đội nam hạ, chặt đứt đi con đường chủ yếu thông đến Sindh, làm cho giấc mơ Sindh của hắn trở nên không chân thật.

Tất cả những thứ này đều là sự hãm hại của Thượng Tức Đông Tán đối với minh, Nhắc đến Thượng Tức Đông Tán, Thượng Gia Tố bèn nghĩ đến trận chiến thành Thả Mạt khiến hắn khó gột rửa nỗi nhục, Để che giấu đi sự vô dụng của mình, hắn bèn đem trách nhiệm thất bại ở Thả Mạt đẩy lên trên đầu của Thượng Tức Đông Tán, Càng lâu ngày về sau, ngay cả bản thân hắn cũng đã tin tưởng rằng, chính là do sự bài xích của Thượng Tức Đông Tán đối với mình, mới khiến hắn gặp phải sự thất bại ở thành Thả Mạt, còn Thượng Tức Đông Tán lại dễ dàng chiếm được Thổ Hỏa La, đoạt lấy sự vinh quang lẽ ra phải thuộc về hắn.

Chính vì như vậy, Thượng Gia Tố hận Thượng Tức Đông Tán đến thấu xương, nhưng vì có được quân đường, hắn không thể không làm ra một chút thỏa hiệp đối với Thượng Tức Đông Tán, trên bề mật là nhận lời liên thủ với hắn đối phó quân Đường.

Lương thực đã đi ra rồi, lại mất rồi, Theo giải thích của Thượng Tức Đông Tán là bị quân Đường cướp đi, nhưng Thượng Gia Tố đã có thành kiến rất sâu sắc với Thượng Tức Đông Tán, hắn không tin tưởng lời giải thích của Thượng Tức Đông Tán, hắn hoài nghi là Thượng Tức Đông Tán đang đóng kịch, tự minh cướp lương thực đi.

Bây giờ quân lương chính là sinh mạng quý giá của Thượng Gia Tố, quân lương của hắn chỉ có thể duy trì hai ngày thôi, cho dù hắn cũng phái người đi khắp nơi cướp bóc, nhưng tiền của và lương thực của Thổ Hỏa La cũng đều bị Thượng Tức Đông Tán cướp sạch hết rồi, lương thực hắn có thể cướp được đối với sự tiêu hao của tám vạn người mà nói, thật sự là nhỏ nhoi không đáng kể.

Chẳng còn cách nào khác, Thượng Gia Tố chỉ đành triệu tập mở cuộc hợp với các tướng lĩnh chủ yếu, thương thào phương án cùng Thượng Tức Đông Tán nhất tề chinh phạt quân Đường ở hai ngày sau, đây rõ ràng là một quyết định rất vô tích sự, đường đường tám vạn đại quân lại phải cúi đầu với sáu vạn người.

Trên hội trường trở nên tình lặng, không ai chịu mở lời, nghe theo mệnh lệnh của Thượng Tức Đông Tán ư?

Sự qua đời của tán phổ hắn vẫn còn chưa thoát khỏi hiềm nghi mà!

Chỉ có tiếng nói khàn khàn của Thượng Gia Tố vang vọng trên hội trường: “Các vị, ta cũng không muốn thế, cá nhân ta cũng hận hắn thấu xương, nhưng ta không còn cách nào, quân lương của chúng ta chỉ có thể duy trì một thời gian rất ngắn, đây là điểm yếu của chúng ta, bây giờ đã bị Thượng Tức Đông Tán nắm lấy, chúng ta chỉ có thể ứng phó hắn, làm cho có lệ, đợi khi lương thực đến tay rồi, chúng ta sẽ cao bay xa chạy đến Sindh, ở nơi đó chúng ta có thể đánh ra một chân trời mới rộng mở.”

vẫn là không ai phụ họa theo, trong lòng Thượng Gia Tố bắt đầu gióng lên hồi trống nhỏ, hắn đột nhiên ý thức được rằng, minh đã đánh giá thấp mức độ phản cảm của đại tướng thủ hạ đối với Thượng Tức Đông Tán, mọi người chính là vì hoài nghi cái chết của tán phổ có liên quan đến Thượng Tức Đông Tán, nên mới nâng đỡ hắn làm chủ soái, bây giờ hắn lại phải hợp tác với Thượng Tức Đông Tán, trong lòng mọi người dĩ nhiên là vô cùng bất mãn.

Thượng Gia Tố cười khan một tiếng, nhưng lại không tìm được lời đề nói, đúng lúc này, một binh sĩ ở ngoài cửa bẩm báo nói: “Đại soái, đặc sứ Đại Thực đã đến, bọn họ đã mang đến một vạn thạch lương thực, nói là có việc quan trọng muốn cầu kiến đại soái.”

Nghe nói có một vạn thạch lương thực tới rồi, Thượng Gia Tố bỗng chốc mừng rỡ vô cùng, một vạn thạch tuy không nhiều, nhưng cũng có thể để bọn hắn cầm cự được mười ngày rồi.

“Mau mời!”

Thượng Gia Tố đích thân đi ra khỏi cửa phòng ra đón tiếp, trong đại đường đã vang lên tiếng xì xầm bàn tán, Đại Thực phái đặc sứ đến để làm gì?”

Chỉ thấy mười mấy binh sĩ dẫn theo một người Ả Rập mặc bào trắng đi vào, bên cạnh đi theo phiên dịch của hắn, Đặc sứ đó cung kính thi một lễ với Thượng Gia Tố, dùng tiếng Á Rập nói mấy câu, phiên dịch nói: “Vị sứ già này nói, hắn tên là Abu Hussgin, là pháp vụ quan của Khurasan, lần này là chịu sự sai khiên của Khurasan tổng đốc Ainur, đặc biệt đến thương nghị với tướng quân Thượng Gia Tố về chi tiết tác chiến với quân Đường..

“Đợi đã!”

Thượng Gia Tố đã cắt ngang lời nói tiếp theo của phiên dịch, hắn quay đầu nhìn chúng tướng một lát, chúng tướng đều cũng như hắn, trong mắt tràn ngập sự ngạc nhiên, Thượng Gia Tố hỏi: “Bọn ta khi nào nói là muốn hợp tác với quân Đại Thực?”

Phiên dịch kia đã nói với sứ già, sứ già khó hiểu mà lắc đầu, bô bô ba ba nói ra một tràng, phiên dịch nói: “Hắn nói, Thổ Hỏa La tổng đốc Thượng Tức Đông Tán tướng quân đã đạt được sự thống nhất trong hiệp nghị hợp tác với Khalifah của bọn họ về việc đối phó với quân Đường, vì thế thân là thuộc hạ, bọn ta nên tuân thủ theo hiệp nghị mà tầng lớp bề trên đã nhất trí thông qua.”

“Chó má!”

Thượng Gia Tố phẫn nộ mà chửi đổng lên: “Hắn là cái thá gì, có thể đại diện ta ư?”

Nỗi phẫn uất trong lòng hắn đã khó mà ức chế được nữa, hắn quay đầu nói với mọi người: “Các người đã nghe rồi chứ!

Tên khốn nạn kia lại dám giấu chúng ta đi đạt thành hiệp nghị với Đại Thực rồi, hắn không chừng còn bán rẻ điều gì nữa, nên người Đại Thực mới nhiệt tâm như vậy, chúng ta không thể đón nhận sự hợp tác này!”

Trong đại sảnh trở nên ồn ào inh ói, mọi người ai cũng mắng lớn Thượng Tức Đông Tán bụng dạ khó lường, lúc này, đặc sứ và phiên dịch nói nhỏ bên tai vài câu, phiên dịch lại nói: “Đặc sứ nói, Thượng Tức Đông Tán đã chính thức thừa nhận đế quốc Abbsid là nước tông chủ của nước Thổ Phồn, các ngươi đều là thần dân nước phụ thuộc của đế quốc Abbsid, bọn ngươi nên nghe theo chỉ huy, không được gây sự.”

Câu nói này vừa nói ra, trong đại sảnh nhất thời lặng ngắt như tờ, mọi người ai cũng ngơ ngác nhìn nhau, đây là sao, Thổ Phồn đã trở thành nước phụ thuộc của người khác từ khi nào?

Thượng Gia Tố đã ngẩn người ra, Thượng Tức Đông Tán không đến nỗi lại to gan như vậy chứ?

Một lúc lâu sau, hắn mới trù trừ hỏi: “Ngươi nói hắn chính thức thừa nhận đế quốc Abbsid làm tông chủ quốc của Thổ Phồn, ngươi lại có chứng cứ gì chứ?”

Sứ giả phảng phất đã nghe hiểu lời của hắn, từ trong lòng lấy ra một lá thư thanh minh, đưa cho Thượng Gia Tố, Thượng Gia Tố từ từ mở ra, hắn nhất thời sửng sốt lặng người, hắn thật sự không tin tưởng vào mắt mình nữa, giấy trắng mực đen, có chữ ký và con dấu của Thượng Tức Đông Tán, không có chút giả nào, hắn lại có thể đại diện cho Thổ Phồn thừa nhận Đại Thực là tông chủ quốc của Thổ Phồn, đây là quyền lực mà chỉ có tán phổ mới có a!

Chúng tướng đều xúm nhau lại, đa số người đều không biết chữ, có người biết chữ đọc: “Thổ Phồn Thượng Tức Đông Tán kính gởi Khalifah đế quốc Đại Thực bệ hạ nước tông chủ, ta chính thức thừa nhận đế quốc Đại Thực là tông chủ quốc của vương quốc Thổ Phồn, Thổ Phồn từ trên xuống dưới, đều là thần dân nước phụ thuộc của đế quốc Đại Thực, mỗi năm nạp thuế xưng thần, nghìn năm không đổi, ta kính lấy đại Tuyết sơn và Namtso(*) xin thề, những lời ta nói được chư thần xem xét kỹ..

[(*) Namtso hoặc hồ Nam (tên chính thức Nam Co; tiếng Mông cổ: Tenari Nor; nghĩa là hồ Thiên Đường, Hán Việt là Nạp Mộc Thác) là một hồ nước trên núi cao tại khu vực ranh giới giữa huyện Damxưng của thành phố Lhasa và huyện Baingoin của địa khu Ngaqu tại Khu tự trị Tây Tạng, Trung Quốc, cách 112 kilômét (70 mi) về phía bắc tây bắc của trung tâm Lhasa.]

Không đợi đọc xong, bèn có người chửi lớn: “Đồ chó má, nhất định là hắn, nhất định là hắn đã hại chết tán phổ, muốn đánh cắp ngôi vị tán phổ, bây giờ chân tướng đã rõ ràng, chúng ta phải báo thù cho tán phổ!”

“Báo thù!

Chúng ta báo thù!”

Trong sảnh đường đã vang lên một tiếng thét giận, có người rút kiếm muốn giết sứ giả Đại Thực, Thượng Gia Tố cuống cuồng ngăn chặn bọn họ, hắn nói với sứ giả Đại Thực: “Ngươi quay về đi!

Nói với Khalifah các ngươi, chúng ta không đón nhận phần thanh minh này, hắn không đại diện được cho Thổ Phồn, hắn chỉ có thể đại diện cho bản thân, ngươi đi mau, chậm thêm một bước thì sẽ nguy hại đến tính mạng đấy!”

Sứ giả Đại Thực sợ đến liên tục lui về phía sau, xoay người bèn chạy ra khỏi trướng, lúc này, mọi người vây chặt quanh Thượng Gia Tố, một người dẫn đầu nói: “Đại soái, Thượng Tức Đông Tán tán tận lương tâm, hại chết đi tán phổ, bây giờ dã tâm muốn làm tán phổ của hắn đã bộc lộ, chúng ta tuyệt không thể chịu đựng, người ngày một ngày không trừ, tất sẽ trở thành đại hoạn của Thổ Phồn chúng ta, tự mình ngài quyết định đi!

Là đi theo bọn ta cùng nhau thực hiện, hay là không tham dự, Ngài nếu như làm cùng bọn ta, bọn ta sẽ phụng ngài làm tông đốc Thổ Hỏa La, mai này sẽ ủng hộ ngài làm đại luân Thổ Phồn, bây giờ không thể chần chừ, ngài hãy quyết định đi!”

Thượng Gia Tố sớm đã muốn thủ tiêu Thượng Tức Đông Tán rồi, đoạt lấy quân đội và quân lương của hắn, sau đó hắn suất quân đi Sindh, không giaọ chiến với quân Đường, ở nơi đó hắn làm tán phổ của Sindh và Thiên Trúc, chỉ là khổ công tìm không ra cớ, hôm nay đại sứ Đại Thực đã mang đến việc xấu điều ác của Thượng Tức Đông Tán, làm cho các tướng quân chủ động đề ra thủ tiêu tên này, hắn làm sao có thể không nhận lời được.

Thượng Gia Tố cắn răng một cái nói: “Xử lý hắn, báo thù cho tán phổ.”

Buổi sáng cùng ngày, quân Thổ Phồn Lan thành đã thu dọn xong hành trang, mang theo lương gạo mà người Đại Thực đưa tới, tám vạn đại quân rầm rộ rình rang đi đến phía thành A Hoãn, lý do của bọn họ rất đầy đủ, để bị chiến đêm trăng tròn, hai toán quân Thổ Phồn nên hợp binh lại một nơi.

Đội ngũ hành quân rất nhanh, buổi tối cùng ngày, tám vạn đại quân bèn đã đi đến thành A Hoãn, ở chỗ cách thành A Hoãn khoảng năm dặm đã hạ trại đóng quân, Thượng Gia Tố phái người tiến vào thành đi gặp Thượng Tức Đông Tán, mời hắn đến đại doanh thương lượng sự việc tác chiến cụ thể, cùng với vấn đề quy thuộc tạm thời của quyền chỉ huy tối cao.

Khi tám vạn quân Thổ Phồn cách thành A Hoãn còn có ba mươi dặm, Thượng Tức Đông Tán bèn đã nhận được tin tức, quân Thổ Phồn của Lan thành lại đến đề nương nhờ hắn, hắn không khỏi âm thầm cười lạnh, lương thực của hắn đã không cầm cự nổi rồi, chỉ đành cúi đầu với mình thôi.

Cũng giống như Thượng Gia Tố muốn nuốt chửng quân Thổ Phồn của A Hoãn thành, Thượng Tức Đông Tán cũng muốn nuốt chửng lấy tám vạn đại quân này, đây vốn dĩ chính là quân đội thuộc về hắn, nhưng lại bởi vì việc tán phổ vong thân ngoài ý muốn mà để tên ngu xuẩn Thượng Gia Tố ngồi mát ăn bát vàng, Bây giờ trong tay hắn chỉ có sáu vạn quân, nếu có thể chiếm lấy tám vạn quân này, điều đó cũng có nghĩa là trong tay hắn đã có được vốn liếng chống lại quân Đường, nếu như không đánh lại, cũng còn có thể nam hạ Thiên Trúc và Sindh, ở nơi đó hắn bèn có thể đăng cơ làm hoàng đế.

Lúc này, sứ giả của Thượng Gia Tố đã đến, bẩm báo với hắn nói: “Tướng quân nhà ta đã ở ngoài thành kiến lập nên một tòa đại trướng chính giữa, cách quân đội khá xa, mời Thượng Tức Đông Tán tướng quân đi đại trướng chính giữa hiệp thương sự việc hợp tác của đôi bên.”

“Ta biết rồi, ta lập tức đi ngay.”

Sau khi đuổi khéo sứ giả đi, Thượng Tức Đông Tán vỗ vỗ tay, lúc này, từ cửa hông bên cạnh đã đi vào mấy người, mấy thân binh của hắn đã dẫn một người đi vào, người này có bộ dạng cực giống với hắn, chỉ là khá trẻ tuổi hơn một chút, nhưng mà chỉ cần hóa trang một chút là căn bản khônanhìn ra được thật giả.

Đây là một gã thế thân mà Thượng Tức Đông Tán từ trong mười vạn đại quân tìm ra, vốn dĩ là thay hắn tuần tra các nơi Thổ Hỏa La, bây giờ ở thời khắc mấu chốt bèn có thể đưa ra sử dụng trong trường hợp đặc biệt rồi.

Thượng Tức Đông Tán vỗ vỗ vào vai hắn, cười tủm tỉm nói: “Ngxrơi thay ta đi ngoài thành hợp với Thượng Gia Tố, ta thật sự không thích tên này, tiếng nói của ngươi có chút khàn, cứ nói là gần đây đã bị phong hàn, nhớ lấy!

Hãy nói nhiều với hắn về phong thổ nhân tình của Thổ Hỏa La, hãy cố kéo dãn thời gian ra lâu hơn một chút, sau việc này ta sẽ thưởng ngươi một nghìn con dê.”

Gã thế thân không biết được sự mạo hiểm, bèn nhận lời ngay: “Đại soái yên tâm, thuộc hạ sẽ ứng phó tốt.”

“Thôi được!

Vậy ngươi xuất phát ngay đi.”

Gã thế thân đã thi một lễ, bèn đi theo thân binh đi khỏi, Thượng Tức Đông Tán nhìn vào bóng dáng của hắn, không khỏi tự lẩm bẩm cười lạnh nói: “Thượng Gia Tố, đây là do tự ngươi đến gõ cửa nộp mạng, vậy thì đừng trách ta vô tình nhé!”

Ngoài thành A Hoãn, trên ngọn dốc cao nhẵn nhụi cách đại doanh của Thương Gia Tố chừng mười dặm, đã có một túp lều to được dựng lên, đây chính là đại trướng ở giữa mà Thượng Gia Tố đã nói, cũng có nghĩa là không nằm trong đại doanh của đối phương, Trong bóng tối, xung quanh đại trướng vắng tanh, chỉ có rất ít binh sĩ cai bị tại đây, nêu nếu để ý quan sát sẽ phát hiện thổ chất xung quanh vùng đất cao này hơi kỳ lạ, phảng phất như vừa mới được lật lên, nhưng người bình thường sẽ không đế ý thấy tiểu tiết này.

Hai binh sĩ được Thượng Tức Đông Tán phái đến thăm dò tình hình xung quanh, Thượng Gia Tố chi mang theo một trăm thân binh đến thương thào chi tiết cụ thề, nhưng người này không thể uy hiếp được Thượng Tức Đông Tán.

Dù cho Thượng Tức Đông Tán từng một mình một ngựa đến thành A Lan đảm phản cùng Thượng Gia Tố, nhưng mùa thu nay đã khác, lúc ấy họ chi đảm phản hợp tác, còn chưa có ý định nuốt chừng đối phương, nhưng giờ đây, hợp tác giữa hai người đã đi đến thời khắc quyết định, biến cố gì cũng có thể xảy ra.

Màn đêm là lớp màn chắn tốt nhất cho tội ác, Thượng Gia Tố đã đến trước một bước, hắn đứng cạnh đại trướng nhìn về phía thành A Hoãn xa xa đen ngòm, trong mắt hắn đầy sát khí, Lúc này, ánh mắt hắn lại quay về phía đông bắc, nơi ấy là đại doanh của Thượng Tức Đông Tán, cách đại doanh của hắn không đến mười dặm, chỉ cần giết Thượng Tức Đông Tán đi thì hắn đã có thể thừa cơ thu phục quân đội của Thượng Tức Đông Tán.

Cách đấy không xa có hai thân binh của Thượng Tức Đông Tán đang đứng, họ vẫn cành giác quan sát tình hình xung quanh, nhất là phía đại doanh của Thượng Gia Tố họ lại càng phải chủ ý nhất cử nhất động phía đó, một khi phía ấy có điều động quân đội bất thường, họ sẽ lập tức thông báo cho Thượng Tức Đông Tán ngay.

Trong mắt Thượng Gia Tố toát ý cười mỉa, đuôi mất hắn liếc về phía dốc cao, bỗng nhiên hắn phát hiện thấy đống đất mới đó khẽ động đậy, trong lòng hắn không khỏi bực mình bèn ra hiệu mắt với thân binh, Thân binh hiểu ý, bèn từ từ đi qua đó đạp lên đống đất đang động kia.

Lúc này, từ phương xa bỗng rực rực lên, một đội quân chừng trăm ngươi đang hộ tống Thượng Tức Đông Tán đến đây, tim Thượng Gia Tố bắt đầu đập thình thịch, Một tên thân binh đi xác thực tình hình đã quay lại nói nhỏ bên tai hắn: “Là Thượng Tức Đông Tán, tổng cộng là một trăm lẻ ba người.”

“Được!

Vậy hãy hành động vào lúc hắn vào đại trướng.”

Thượng Gia Từ từ từ quay trở về đại trướng, thừa lúc thân binh Thượng Tức Đông Tán không để ý bèn bước nhanh ra một cánh cửa nhỏ, men theo đường mòn chạy nhanh xuống dốc, Trong đêm tĩnh lặng, tiếng chim cú đêm vang vọng, các đống đất trên dốc dần cồn dậy, vài thanh trường kiếm sáng lóe dần ngoi ra khỏi mặt đất.

Trong rừng rậm đen thăm thẳm cách đấy ngoài hai dặm, hai ngàn binh tinh nhuệ do Thượng Gia Tố an bài đã sẵn sảng, có thể hành động bắt cứ lúc nào.

Ngoài thành A Hoãn có một cánh rừng rậm, lắm lúc trông như một dãi lụa màu xanh lá quấn quanh thành trì, Lúc này trong cánh rừng cách đại doanh Thượng Gia Tố chừng hai dặm xung quanh im phăng phắc, đâu đâu sặc mùi sát khí thấp thoáng, Sâu tận trong rừng, một đội “kỵ binh Thổ Phồn” chừng năm trăm người đang lặng lẽ chực chờ, chi đợi thời cơ đến sẽ ra tay.

Năm trăm người này hiển nhiên là do quân Đường đóng già, bọn họ chi mặc chiến giáp của người Thổ Phồn, đợi giờ quyết định sẽ ra tay, Năm trăm quân Đường này là đệ nhất xích hầu doanh của Lý Khánh An, cũng chính là xích hầu doanh mà Lý Khánh An xuất thân, cũng là đội quân tinh nhuệ nhất của An Tây quân, ai ai cũng võ nghệ cao cường, tiễn pháp phi thường cao cường, đều có bàn lĩnh bắn thủng lá liễu trong trăm bước, Nếu nói quân xích hầu là đội đặc nhiệm của quân Đường thì đệ nhất xích hầu doanh chính là quân đặc chủng trong bộ đội đặc nhiệm, thậm chí cả chiến mã mà họ dùng, đều là những con tuấn mã hiểu thấu tính người, từ đầu chí cuối chúng chi lẳng lặng đứng chờ, không phát ra bất kỳ tiếng nào.

Tướng lĩnh dẫn đội xích hầu doanh này đến chấp hành nhiệm vụ hôm nay chính là Tần Hải Dương, Lão tướng lĩnh xích hầu như một truyền thuyết trong quân An Tây này giờ đã trở thành một trong các đại tướng tâm phúc của Lý Khánh An, một số nhiệm vụ trọng đại đặc biệt đều sẽ do hắn hoàn thành, như hành động hôm nay chẳng hạn, đó sẽ can hệ đến kết quả cả chiến dịch Thổ Hỏa La, Lý Khánh An không dám sơ ý, không những phái đệ nhất xích hầu doanh tinh nhuệ nhất, mà còn phái ra vị lão tướng xích hầu dồi dào kinh nghiệm này.

Tần Hải Dương và đệ nhất xích hầu doanh đã không khiến Lý Khánh An phải thất vọng, dù cho Thượng Tức Đông Tán sau khi lương thực bị cướp đã cho bố trí không ít đội thám tử phía đông thành A Hoãn trở đi, nhưng đệ nhất xích hầu doanh hành quân bí mật khác thường, đã tránh được sự phát hiện của thám tử đối phương, thuận lợi đi đến dưới chân thành A Hoãn, lẩn vào trong khu rừng này.

Buổi tối họ sẽ lẫn vào một khu rừng khác cách đấy hai mươi dặm, từ đầu chí cuối vẫn kiên nhẫn chực chờ quân đội của Thượng Gia Tố bắc tiến, Vào lúc hoàng hôn họ đã được tình báo mới nhất, tám vạn đại quân của Thượng Gia Tố đã đến chân thành A Hoãn, đang đóng quân cách họ ba dặm.

Lúc này, một loạt bóng đen phóng thẳng vào từ bìa rùng, chạy đến trước mặt Tần Hải Dương bẩm báo: “Tần tướng quân, trong thành đã có người đi ra, có khoảng chừng một trăm người, đang cầm đuốc xuất phát về phía dốc cao kia.”

Thời cơ đã sắp đến rồi, Tần Hải Dương khoát tay, khẽ giọng hạ lệnh nói: “Xuất phát!”

Năm trăm xích hầu động tác cực nhanh, tự dắt ngựa của mình lặng lẽ đi ra ngoài bìa rừng.

Chương 521: Đêm trăng tròn Hạ

Cùng lúc xích hầu doanh quân Đường phóng ra khỏi rừng, tại phía nam thành A Hoãn, một đội quân bốn vạn người cũng lẳng lặng ra thành, Thượng Tức Đông Tán người bận bộ áo giáp xích màu đen, cũng như tất cả các binh sĩ khác, trên cánh tay phải của hắn có cột một dây vải trắng, đấy là dấu hiệu đế phân biệt họ với đội quân của Thượng Gia Tố, trên tay hắn cầm giáo trường, mục tiêu rất rõ ràng, đó chính là cái dốc cao mà Thượng Gia Tố đang có mặt.

Thượng Tức Đông Tán không định sẽ tập kích đại doanh đối phương, chỉ là chặn Thượng Gia Tố lúc khải hoàn trở về, và ép hắn trói tay chịu trận, nghe sự chỉ huy của mình, Dù cho có hơi nguy hiêm, nhưng đế thành công đoạt được chỉ huy của tám vạn đại quân này, Thượng Tức Đông Tán dù thế nào cũng phải chấp nhận mạo hiểm phen này.

Nếu hắn không thể thành công, vậy hai đội quân Thổ Phồn kia sẽ triệt đề bị phân ly, gánh nặng trầm trọng đè nặng lên vai Thượng Tức Đông Tán, nội ưu ngoại hoạn khiến hắn mỏi mệt vô cùng, Lúc này hắn đã không còn tâm trí để tâm quân Đường, mà toàn bộ tinh lực đều đặt hết vào tranh đoạt quân đội của Thượng Gia Tố, Ngày mai chính là đêm trăng tròn, hắn chỉ còn thời gian tối nay.

Thượng Tức Đông Tán dẫn đại quân ra khỏi thành, nhưng hắn cũng chẳng vội thẳng tiến, hắn chăm chú nhìn về đại doanh đối phương cách đấy vài dặm ở phia đông nam, Trong đại doanh ánh lửa chập chờn, thấp thoáng có thể nhìn thấy bóng người qua lại, ánh mất hắn lại chuyển về phía dốc cao phía tây nam, Lúc này hắn cơ hồ đã nhìn thấy một đội ngũ tay cầm đuốc lửa phóng lên dốc, đấy chính là thế thân của hắn.

Trong lòng Thượng Tức Đông Tán không khỏi hồi hộp, ánh mắt hắn đăm chiêu quan sát tình hình trong dốc...

Trên dốc, “Thượng Tức Đông Tán” đã tiến lại gần chiếc đại trướng khổng lồ kia, một quan quân đi lên nói: “Thượng Tức Đông Tán tướng quân, mọi việc đã sẵn sàng, tướng quân ta đang ngồi chờ trong trướng, xin mời.”

“ừm, ta biết rồi!”

“Thượng Tức Đông Tán” ậm ừ nhận lời, xong hắn nhảy xuống ngựa đi nhanh về phía đại trướng, một trăm mấy thân binh của hắn theo sát sau lưng hắn, Lúc đi đến cửa trướng trên dốc cao bỗng vang lên tiếng kêu rú của cú mèo, Đây là lần thứ hai, chỉ thấy gò đất sau lưng hắn đang từ từ cuốn lên, phía dưới là một miếng ván gỗ, dưới ván là một hố sâu, trong đó đang có tụm năm tụm ba binh sĩ Thổ Phồn đang tay cầm đao sắc chực chờ, Lúc này bọn chúng cùng nhảy bổ ra khỏi hố, trên dốc núi bỗng chốc xuất hiện một đoàn quân đông đúc, chắc có trên ngàn người, thanh kiếm trong tay chúng ánh lên ánh hàn quang lạnh toanh.

“Các ngươi là ai?”

Có người phát hiện ra họ, lớn tiếng hô lên, “Đại soái, có động tĩnh!”

“Thượng Tức Đông Tán” giật mình, bước chân chuẩn bị ra khỏi lều bỗng dừng lại, lúc này, xung quanh bỗng vang ầm lên tiếng chém hô hào sát khí, hơn ngàn tên binh sĩ Thổ Phồn như điên như dại từ bốn phương tám hướng ập đến, “Sát!

Giết Thượng Tức Đông Tán!”

Thân binh Thượng Tức Đông Tán không kịp trở tay, chỉ một chốc đã có hai mươi mấy người bị đánh ngã, Quân địch vẫn ồ ạt ập đến từ bốn phía, những người còn lại liều chết chống đối bảo vệ cho “Thượng Tức Đông Tán” có thể an toàn quay xuống.

Cách đấy một dặm, Thượng Gia Tố lạnh lùng đứng nhìn trận chiến trên dốc, mắt lộ rõ đắc ý mỉa mai, hắn không ngờ sự tình lại dễ dàng đắc thủ đến thế, Hai ngàn tinh binh mai phục của hắn cơ hồ không có đất dụng võ.

Hai người tinh binh mai phục tại khu rừng cách đấy vài dặm đã từ từ rút khỏi rừng, bọn họ không nhận được lệnh tấn công của Thượng Gia Tố, trong lòng đầy thất vọng, phảng phất như vừa đánh trật đòn vào hư không.

Tiếng chém giết trên dốc núi đã càng lúc càng nhỏ, rồi từ từ lặng hẳn, “Thượng Tức Đông Tán” cuối cùng đã không còn có thể quay xuống được nữa, hắn đã bị hơn ngàn tên binh sĩ cũng là quân Thổ Phồn của mình làm thịt, Một chốc sau, chỉ nghe tiếng vó ngựa lốc cốc gõ trên đường rừng đêm, vài chục người cùng phóng đến, trên tay một quan quân giơ cao cái đầu người, đắc ý hô to: “Tướng quân, đầu người của Thượng Tức Đông Tán đây, bọn thuộc hạ đã thành công!”

“Làm giỏi lắm!”

Thượng Gia Tố kích động hô to, hắn quay đầu lại nhìn về phía thành A Hoãn, trên thành đầu vẫn tối mịt, phảng phất như việc vừa xảy ra trên dốc kia hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến họ.

Thượng Gia Tố ngỡ ngàng, không thể nào lại yên tĩnh đến thế được!

Hắn lại nghĩ sao trên dốc kia lại dễ dàng đắc thủ thế, có một điểm báo chẳng lành đang không ngừng nhen nhóm trong lòng, Hắn vội nhận lấy đầu người nói mấy thân binh giơ đuốc lửa lại gần, chỉ thấy người này quả thật giống Thượng Tức Đông Tán, nhưng lại có vẻ trẻ tuổi hơn nhiều.

“Không xong rồi!”

Thượng Gia Tố ý thức được mình đã trúng kế, hắn hô to một tiếng, “Mau trở về đại doanh ngay!”

Hắn vừa quay đầu ngựa bèn đâm đầu phóng thẳng về phía đại doanh của mình, các thủ hạ cùng hai ngàn kỵ binh phía sau vẫn theo sát sau đuôi.

Nhưng chưa chạy được mấy dặm đường thì cánh hữu của hắn bỗng thé lên tiếng kêu thảm thiết, Thượng Gia Tố quay đầu lại chỉ thấy trên đêm đen, một đội quân hùng hậu xuất hiện, bọn họ cơ hồ là tập kích, Đội quân này đông đảo vô cùng, chắc có trên vài vạn người, đang như sóng thần cập bến chỉ trong chớp mắt đã bao trùm đội quân của Thượng Gia Tố, Tiếng chém giết, tiếng khóc thảm xen lẫn hỗn tạp.

Mặt Thượng Gia Tố bỗng chốc tái sầm lại, hắn bỗng ý thức được đây mới là chủ lực của Thượng Tức Đông Tán, hắn đã sớm nhìn thấu kế sách của mình, tương kế tựu kế mai phục tại đây chực chờ, Thượng Gia Tốc lòng rối bởi không biết ứng phó thế nào, mãi một lúc sau hắn mới hạ lệnh với hai bên nói: “Mau chống trở về đại doanh cầu cứu!”

“Tướng quân, chúng ta đã bị bao vây, không xông ra được rồi!”

Thượng Gia Tố biết mình đã đến thời khắc sinh tử, hắn vội buộc miệng chửi rủa:

“Bọn khốn, xông ra đi, nếu trễ hơn nữa sẽ không kịp mất!”

Vài trăm tên thân binh tổ thành đội đột kích cùng xông ra ngoài, nhưng ba ngàn người họ đang bị bốn vạn người trùng trùng vây kín, cả giọt nước cũng không lọt, căn bản không đột phá ra ngoài nối, Thượng Tức Đông Tán giơ cao giáo trường ngưỡng mặt lên trời cười to: “Thượng Gia Tố, ngươi nghĩ mình thông minhlắm sao?Kỳthực

ngươi chỉ là tên ngốc ngu muội nhất, ngươi đi chết đi!”

Hắn quay đầu lại nhìn Thượng Tức Đông Tán, đại doanh của Thượng Gia Tố chỉ cách đấy mười dặm, nhưng đại doanh sẽ không thể biết được tình hình phía này, binh sĩ đưa tin của Thượng Gia Tố đã bị hắn chặn lại giữa đường.

Thượng Tức Đông Tán cao giọng hô hào: “Ai đoạt được đầu người Thượng Gia Tố thưởng hoàng kim ngàn lượng, minh châu trăm viên, thăng quan ba cấp!”

Các binh sĩ Thổ Phồn ào ào xông lên, quân đội của phía Thượng Gia Tố càng lúc càng ít đi, dần dà, mắt thấy đại thế đã qua...

Đại doanh của Thượng Gia Tố lúc này cũng hỗn độn không kém, chỉ thấy vài trăm người kỵ bịnh Thổ Phồn từ đâu đến đang phóng đi ầm ầm như đèn kéo quân vây quanh đại doanh, Cung tiễn họ phóng ra như vũ bão, ập bắn tới tấp vào hàng rào doanh trại, Tiễn pháp của họ chuẩn xác dị thường, một đợi bắn đều có một loạt binh sĩ ngã xuống, sau mười lượt bắn đã thương vong trên vài ngàn người, làm binh sĩ trong doanh trại hoàng hốt không dám đến gần bờ rào, Chẳng mấy chốc, đám kỵ binh này đã phóng đến gần cửa doanh trại, bọn họ cho đốt hỏa tiễn, trong bóng đêm từng cây hỏa tiễn vèo vèo bay đi tạo đường cong tuyệt mỹ trên không rồi phóng thẳng vào doanh, không ít lều trại phía bắc đã bị đốt cháy, phía tây đại doanh giờ bỗng chốc cũng nghi ngút khói lửa, hàng trăm túp lều bị lửa thiêu cháy, trong đại doanh tình hình hoảng loạn.

Mấy tên vạn phu trưởng thấy chỉ có vài trăm người mà đã làm cho đại doanh mình hỗn loạn cả lên mà không khỏi nhảy đành đạch lên vì tức giận, lớn tiếng hô hào: “Đuổi theo, tùng xẻo hết bọn chúng cho ta!”

Đại doanh của Thổ Phồn được mở to, vài vạn binh sĩ Thổ Phồn ào ra như ong vờ tổ từ trong đại doanh phóng thẳng về phía mấy trăm người đó, Tần Hải Dương kéo cung một tiễn bắn ngã tên thiên phu trưởng chạy đầu, đắc ý cười phá lên nói: “Đi!”

Năm trăm kỵ binh quay đầu ngựa, tư thế đoàn ngựa hùng dũng phóng về phía tây, xích hầu doanh của quân Đường được trang bị cho chiến mã Ả Rập tốt nhất, tốc độ cực nhanh, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng như lướt trên mây, ngựa lùn cao nguyên của người Thổ Phồn căn bản không đuổi theo kịp chúng.

Nhưng rõ ràng quân Đường đang dùng mồi nhử địch,tốc độ chạy của họ cũng không nhanh, với lại quân Thổ Phồn từ đầu chí cuối đều giữ khoảng cách tám đến chín chục bước, cự ly tầm bắn cung tiễn của người Thổ Phồn là khoảng bảy mươi bước, như thế này thoát ẩn thoát hiện khiến quân Thổ Phồn luôn có cảm giác chỉ có thiếu chút chút, hai vạn quân Thổ Phồn lại càng mải mê đuổi theo, chỉ đuổi theo ra được bảy tám dặm thì xông lên tới một ngọn đồi, có ở đây thì bọn họ mới bỗng phát hiện chiến đấu ở nơi xa.

Chỉ thấy vài vạn đại quân đang vây lấy một đội quân, tiếng hô hào chém giết ngất trời, tiếng kêu thảm liên miên, đội quân Thổ Phồn đang truy kích quân Đường bàng hoàng, vạn phu trưởng dẫn đầu truy kích kia bỗng kịp phản ứng ra, “Không xong rồi!

Tướng quân đang bị bao vây!”

Lúc này, hắn cũng không còn truy kích mấy trăm người kia nữa, mà lập tức hạ lệnh quay về cửu viện, xong lại gào to một tiếng dẫn quân sát về phía Thượng Tức Đông Tán, Trong đêm hai đại quân của hai phái hệ Thổ Phồn này đang liều chết tranh nhau quyền chủ đạo Thổ Hỏa La, cuối cùng sự nội hấn toàn diện đã bộc phát, Cùng với việc viện quân hai bên không ngừng đi đến, mười bốn vạn đại quân Thổ Phồn đã triển khai cuộc hỗn chiến không phân địch ta dưới chân thành A Hoàn.

Tiếng hô hào giết chóc vang vọng cả đêm đen, tiếng trống như lôi,thi thể chất đống, máu chảy thành sông, cả thành A Hoãn bỗngchốclầm vào kiếp nạn vô tiền khoáng hậu...

Sắc trời đã sáng dần, cách thành A Hoãn hai mươi dặm về phía tây, một đội đại quân do sáu vạn người của quân Đường chủ lực hợp lại, hôm nay chính là đêm trăng tròn, tiếc là Thượng Tức Đông Tán đã không nhìn thấy đêm trăng tròn này.

Vùng này núi đồi ngập ghềnh, đâu đâu toàn rừng rậm, tầm nhìn bị che khuất nhìn không rõ bóng hình thành A Hoãn, Lý Khánh An vội thúc ngựa phóng lên một ngọn đồi gần đây, hắn nheo mất lại ngó về phía thành A Hoãn, Từ đây hắn thấp thoáng có thể nhìn thấy tường thành thành A Hoãn, nhưng hắn còn thấy khói đen nghi ngút trên thành A Hoãn bốc lên, cũng không biết hai đội đại quân Thổ Phồn nội hấn đến mức độ nào đây?

Hắn quay đầu lại hỏi thân binh: “Hạ Lâu tướng quân có tin gì chưa?”

Hạ Lâu Dư Nhuận dẫn hai vạn quân vòng đường phía nam thành A Hoãn để đi chặn lại đoàn quân Thổ Phồn rút lui, thân binh nghe hắn hỏi bèn chạy nhanh đến phía văn thư của xích hầu, một chốc sau quay về bẩm báo: “Bẩm đại tướng quân, Hạ Lâu Dư Nhuận vừa mới có tin đến, quân Thổ Phồn không có rút về phía nam.”

Lúc này, một thân binh khác chỉ về phía trước hô lên: “Đại tướng quân mau nhìn, là bọn Tần tướng quân đã trở về.”

Chỉ thấy năm trăm kỵ binh từ trong rừng phóng ra, bọn họ sĩ khí cao ngất nhanh chóng phóng về phía này, Tần Hải Dương phóng ngựa lên đổi, hắn nhảy xuống ngựa nửa quỳ thi lễ với Lý Khánh An: “Bẩm đại tướng quân, tỵ chức đã thuận lợi trở về, xin phúc mệnh đại tướng quân!”

“Tình hình huynh đệ thương vong thế nào?”

“Bẩm đại tướng quân, chỉ có ba huynh đệ bị thương nhẹ, không có ai thương nặng, càng không có người chết.”

“Rất tốt, vậy hai đội quân Thổ Phồn kia thì sao?

Tình hình nội loạn của chúng thế nào rồi?”

“Kế sách của chúng ta rất thành công, Thượng Tức Đông Tán và Thượng Gia Tố đều muốn thừa cơ hội hợp binh lần này nuốt luôn đối phương, hai người họ đều giở trò mưu mô, nhưng Thượng Tức Đông Tán vẫn cao tay hơn, Thượng Gia Tố xém chút đã bị chặn giết, chính là bọn thuộc hạ đã dẫn đại quân của hắn đến cứu hắn một mạng, hai tên này đánh nhau cho đến lúc canh năm, Thượng Tức Đông Tán địch không lại đã rút trở về trong thành, Quân đội của Thượng Gia Tố cũng xông vào thành, trước mất bọn chúng đang hỗn chiến trong thành, tình hình chưa rõ.”

Lý Khánh An gật gật đầu, người Thổ Phồn nội loạn thì là trong dự liệu của hắn, kỳ thực ngay từ lúc ở thành Thả Mạt hai người họ đã sớm gieo rắc mầm móng thù hận, có lẽ chúng đã đánh không thành, cùng lắm chắc chỉ là đường ai nấy đi mà thôi, Có điều dưới sự sắp xếp khéo léo của Lý Khánh An, hạt giống này đã bùng cháy thành lửa to, đã làm thù hận của họ thăng hoa sớm hơn.

Lý Khánh An lập tức hạ lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta, toàn quân gia tốc thăng tiến, phát binh thành A Hoãn, đồng thời truyền lệnh cho Hạ Lâu Dư Nhuận, hai vạn người của hắn nhất thiết phải chặn bại binh Thổ Phồn cho ta, nếu đề chủ lực Thổ Phồn chạy mất, thì ta sẽ lấy đầu hắn.”

Nói xong hắn bèn thúc ngựa phóng về đội, ba vạn kỵ binh quân Đường cùng xuất phát, nối liền sau lưng là ba trăm chiếc chiến xa hạng nặng do hai mươi bốn con chiến mã kéo đi, trong mỗi chiến xa có ba mươi cung nỏ thủ, trong đó có mười chiến xa rất đặc trung, toàn thân sơn một màu đỏ rực rỡ, bọn chúng chính là phích lịch hỏa lôi xa của quân Đường, phía sau lại là hai vạn kỵ binh nữa theo sát sau chiến xa, Đoàn quân Đại Đường hùng dũng tiến về thành A Hoãn.

Thành A Hoãn lúc này đã trở thành địa ngục trần gian, xác chết la liệt khắp thành, máu chảy thành sông nhuốm đỏ đất đai, hơn một nửa trong số đó đều chết trong sự tàn sát lẫn nhau vì người Thổ Phồn gà nhà đá nhau, bọn họ đã mất hết lý trí, tất cả mọi người trong lòng chỉ có một ý tưởng duy nhất: “Giết chết đối phương!”

Chiến trường đã chuyển vào nội thành, sáu vạn quân của Thượng Tức Đông Tán chỉ còn lại không đến hai vạn người, còn quân của Thượng Gia Tố còn gần một nửa, khoảng hơn bốn vạn, quân của Thượng Gia Tố rõ ràng chiếm thế thượng phong hơn.

Lúc này dân chúng thành A Hoãn cũng bị cuốn vào trận chiến, gần mười vạn dân bị song phương đuổi ra khỏi nhà để làm bia đỡ đạn sống cho hai bên, Trên mỗi con phố lớn ngõ nhỏ đều có chiến đấu kịch liệt, trong thành đâu đâu đều là binh sĩ và bình dân bị giết chết.

Trên quyết đấu quy mô nhất diễn ra trên quảng trường trước hoàng cung, Thượng Tức Đông Tán dẫn gần chín ngàn người lợi dụng kiến trúc của hoàng cung để tiến hành cố thủ, còn Thượng Tức Đông Tán dẫn ba vạn người phát động hết đợi tấn công này đến đợt tấn công khác, Hắn đuỗi mấy vạn dân chúng đi lên phía trước làm bia đỡ để xông trận.

Trên quảng trường đâu đâu toàn tiếng khóc ai oán, và tiếng rên rĩ của những người vẫn chưa chết hẳn nằm gục bên các vũng máu, Tay chân đứt khúc, đầu người khắp chốn, thi thể chất cao, Thượng Gia Tố đã giết đỏ cả mắt, dù cho Thượng Tức Đông Tán đã mấy lần yêu cầu ngưng chiến, nhưng hắn vẫn không chịu, hắn nhất định phải băm tên Thượng Tức Đông Tán này thành cảm thì trong lòng hắn mới hả dạ, Hắn bị Thượng Tức Đông Tán bắn trúng một tiễn vào lung, xém chút mất mạng.

Lúc này, trong tay hắn đang nắm cây thiết tiễn có khắc tên Thượng Tức Đông Tán, gào thét: “Giết chết Thượng Tức Đông Tán, chặt đầu hắn xuống thưởng hoàng kim năm ngàn lượng, dê một vạn con, phòng làm vạn phu trưởng.”

Dưới trọng thưởng thế nào cũng xuất hiện dũng phu, đại quân thủ hạ của hắn lại bắt đầu điên cuồng tiến lên, bọn chúng từ bốn phương tám hướng tấn công hoàng cung, Phía cửa lớn có khoảng một vạn người bình dân bị quân Thổ Phồn ép đuổi đi, hòng bắt họ xông vào cung điện, Tiếng khóc tuyệt vọng, tiếng chen chúc gào thét thám thiết vang vọng, còn Thượng Tức Đông Tán vẫn hoàn toàn không chút lưu tình, cứ có bất kỳ tên binh dân nào xông lên hắn cũng đều nhất luật giết chết, thi thể trước cửa hoàng cung đã chất cao bảy tám trượng.

“Thượng Gia Tố, hãy nghe ta một lòi, chúng ta không thể tự tàn sát lẫn nhau, ta sẽ nhường vị đô đốc Thổ Hỏa La cho ngươi, tất cả lương thực đều của ngươi, ta sẽ rời khỏi Thổ Hỏa La.”

Giọng Thượng Tức Đông Tán đã khàn, nhưng thỉnh cầu của hắn chỉ khiến Thượng Gia Tố thêm ngông cuồng: “Giết chết hắn, hãy đem thịt hắn nấu thành canh, chia mỗi người ăn một bát.”

Ngay lúc này, một kỵ binh phóng như bay đến, hắn cơ hồ là ngã xuống ngựa, luống cuống phóng đến trước mặt Thượng Gia Tố nói: “Tướng quân, không hay rồi, chủ lực quân Đường đã ở cách thành A Hoãn còn năm dặm.”

“Á!”

Thượng Gia Tố nghe mà đờ đẫn cả người, mũi tên trong tay hắn rơi tõm xuống, chủ lực quân Đường đã đến, Lý Khánh An đã đến, đầu hắn trống rỗng, Lúc này, mấy tên vạn phu trưởng chạy vội đến trước mặt hắn lớn tiếng nói: “Tướng quân, chúng ta phải lập tức rút quân, binh sĩ chiến đấu hết một đêm, giờ đều rã rời thân xác, nếu không đi nữa chúng ta có thể sẽ toàn quân bị diệt đấy.”

Thượng Gia Tố lúc này mới chợt bình tĩnh, hắn thét rú lên: “Rút mau!

Truyền lệnh toàn quân rút về phía nam, nhanh!”

Chiến tranh bỗng chốc đại nghịch chuyển, binh sĩ Thổ Phồn đã dừng chiến đấu, tin chủ lực quân Đường ập đến bỗng chốc vang khắp toàn thành, tin này đã khiến những binh sĩ Thổ Phồn không còn sức lực chiến đấu suy sụp hoàn toàn, rất nhiều người lúc này mới chợt tỉnh cơn mơ, kẻ thù thật sự của họ đã đến, Binh sĩ đang từ bốn phương tám hướng đến cũng lũ lượt rút đi như sóng triều rút nước, Lúc này họ đã không còn phân địch ta, mạnh ai nấy tranh nhau chen chúc giẫm đạp lên nhau, rất nhiều người bị xô ngã mà bị áẫm chết, nghẹt chết, Trong đầu họ chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: “Bỏ chạy!

Bỏ chạy về phía nam!”

Thượng Tức Đông Tán há hốc mồm, không biết bao lâu sau hắn mới từ từ tỉnh lại, hắn quay đầu nhìn quanh quẩn, binh sĩ bên cạnh hắn đã hơn nữa bỏ chạy, chỉ còn lại ba bốn trăm tên thân binh.

Hắn lẩm bẩm: “Ta đã làm gì thế này, chúng ta đều đã làm gì thế này?”

Hắn ngẩng mặt lên đầu hét inh ỏi: “Chúng ta đã làm gì thế này, không chết trong tay quân Đường, mà lại chết trong tay người mình, trời ơi!

Hôm nay chính là đêm trăng tròn còn đâu!”

Thượng Tức Đông Tán như phát cuồng, hắn đã hoàn toàn mất đi lý trí, hắn lớn tiếng kêu gào, bỗng nhiêu, hắn quay ngược cán kiếm, một kiếm tự đâm vào ngực mình, Mũi kiếm xuyên thăng lồng ngực, tiếng khóc đã dứt, Thượng Tức Đông Tán từ từ ngã xuống.

Vài vạn quân Thổ Phồn ở thành nam cũng không có cơ hội thoát thân, sáu vạn quân chủ lực của Lý Khánh An đã chặn lại đường lui của chúng, năm trăm quân xích hầu từ phía sau đóng cửa thành lại, đại Thổ Phồn căn bản không còn đường lui, bọn họ hoàn toàn như miếng thịt trên thớt của quân Đường.

Ba trăm chiến xa đang đâm thẳng vào trận doanh Thổ Phồn, một con chiến mã đều được mặt trọng giáp, bọn chúng phóng đi bay, vô số quân Thổ Phồn bị chiến xa tông ngã, bị chiến giẫm chết, đạp chết.

Hai bên chiến xa tiễn phóng vù vù, đi qua nơi nào đều có vô vàn quân Thổ Phồn bị bắn ngã, Năm vạn kỵ binh quân Đường lại càng thẳng tay chém giết, bọn họ đã phân chia bao vây quân Thổ Phồn, từng đội từng đội quân Thổ Phồn bị quân Đường giết chết tàn nhẫn, bỏ chạy tứ tán.

Quân Thổ Phồn tuy có lòng chống đối, nhưng họ đã không còn sức lực chiến đấu, đại bộ phận người đến sức bỏ chạy còn không, như đàn cừu tội nghiệp đợi chờ quân Đường đến giết thịt.

Đại chiến Thổ Hỏa La năm thứ hai Trinh Trị đã hạ màn với một kết cục khó tưởng, hai mươi ba vạn đại quân Thổ Phồn trước sau bị quân Đường tiêu diệt tại thành Thả Mạt và Thổ Hỏa La, Thổ Hỏa La đã trở thành mộ phần cuối cùng của quân Thổ Phồn, bao gồm cả tán phổ trong đó có mười tám vạn đại quân bị diệt.

Dã tâm và việc mạo hiểm tiến công đã đưa vương quốc Thổ Phồn đến diệt vong.

Quyển 13: Chiến tuyến thứ hai

Chương 522: Hiềm khích mẹ con

Theo việc quân An Tây ở chiến dịch Thổ Hỏa La đã bước vào thời khắc cuối cùng, chiến dịch của Lũng Hữu lại vẫn còn nằm trong một trạng thái giằng co, Quân Thổ Phồn do Mã Trọng Anh suất lĩnh không bao lâu sau khi tiến quân Cửu Khúc thất bại, bèn có được sự ủng hộ một lần nữa của tán phổ Thổ Phồn, tăng binh ba vạn người, làm cho binh lực của Mã Trọng Anh đạt đến bảy vạn, Lần này Mã Trọng Anh đã hấp thụ giáo huấn của thất bại lần trước, không còn chia binh nhiều lộ xuất kích nữa, mà là tập trung binh lực tranh đoạt khu vực Cửu Khúc.

Mà quân Đường lúc này ở khu vực Cửu Khúc chỉ có hai vạn người, binh lực kém rất xa so với quân Thổ Phồn, Lũng Hữu chủ tướng Lý Quang Bật bèn đưa ra quyết định, mệnh lệnh đại tướng Lý Thịnh lui ra khỏi Hoàng Hà Cửu Khúc, nhưng đánh bọc đường lui của người Thổ Phồn, chiếm lĩnh lấy ô Hải và Bách Hải.

Việc này dẫn đến, hai vạn quân của Lý Quang Bật ở Đại Phi Châu, bốn vạn quân đội của Vương Tư Lễ ở một tuyết Hà Châu, VỊ Châu, quân đội của Lý Thịnh ở một tuyến Tích Thạch sơn, ba toán quân đội của quân Đường dựng thành hình chữ (phẩm) vây khốn bảy vạn quân Thổ Phồn ở khu vực Hoàng Hà Cửu Khúc.

Còn Mã Trọng Anh sau khi chiếm lĩnh khu vực Hoàng Hà Cửu Khúc, hậu cần tiếp viện đã được bảo đảm, hắn cũng không hề nóng vội, bèn kiên nhẫn giằng co với quân Đường, nhiệm vụ của hắn không chỉ là phải đoạt lấy Lũng Hữu, quan trọng hơn là giữ chân quân Đường, để giảnh được thời gian và tạo ra cơ hội thắng lợi cho Thổ Hỏa La.

Cũng như vậy, Lý Quang Bật cũng đang chờ đợi tin tức ở bên Thổ Hỏa La, chiếu theo sự bố trí của toàn bộ chiến cục, hắn bắt buộc phải đem binh lực của Mã Trọng Anh vây khốn ở Hoàng Hà Cửu Khúc, hơn nữa phải đoạn tuyệt liên hệ giữa hắn và Thổ Phồn.

Hai bên lòng hiểu rõ nhưng không nói ra hình thành nên trạng thái giằng co, bình thường mỗi bên phái ra binh tuần tra dò la vùng đất thực tế khống chế, mấy tháng qua, hai bên đều chưa từng xảy ra một trận chiến nào.

Trường An, Lý Hanh đăng cơ đã mấy tháng, dưới sự ồ ạt phong quan và ban thưởng hậu hĩnh của hắn, người phản đối hắn đã không còn nhiều như trước đây, Lúc trước có gần nghìn người đã ký tên lên hịch văn phản đối hắn đăng cơ, nhưng bây giờ, bên trong đó ít nhất có một nửa nhỏ người đều trở thành thần từ dưới trướng hắn, Trong những người này, có người là ham hố phú quý quyền thế, có người là khiếp sợ trước dâm uy của hắn, có người thì là nhìn không thấy cơ hội chuyển biến sợ mất đi cơ hội, có người là tông thất, bởi vì nhận được đất đai trả lại của Lý Hanh, chuyên đến trở thành kẻ ủng hộ nồng cốt của hắn, đủ loại nguyên nhân làm cho tiểu triều đình của Lý Hanh đã bắt đầu vận chuyển.

Nhưng người phản đối hắn vẫn rất đông đảo, đặc biệt là châu quận địa phương, bọn họ đồng loạt hưởng ứng sự kêu gọi của nhóm người Bùi Mân, không thừa nhận triều đình của Lý Hanh, làm cho vùng khống chế thực tế của Lý Hanh chi giới hạn ở khu vực Quan Trung về phía đông, cùng với một vùng phía nam Hà Đông đạo và phía đông Hà Nam đạo.

Không chỉ là châu huyện địa phương phán đối hắn, hơn nữa cho dù ở Trường An, phạm vi thế lực của Lý Hanh cũng chỉ có một nửa tòa thành, chỉ hạn chế trong phạm vi một huyện là huyện Vạn Niên, thế lực của hắn giọt nước cũng khó vào, hai vạn Thiên Ngưu vệ, tám nghìn Vũ Lâm quân, một vạn năm nghìn An Tây quân khống chế chặt chẽ lấy huyện Trường An và khu vực phía tây của Quan Trung.

Bên trong đó cũng bao gồm quan viên văn chức, Độc Cô Trường Phụng xuất nhiệm Phụng Tường doãn, tất cả các huyện lệnh tây Quan Trung bao gồm cả Trường An huyện huyện lệnh Tô Chấn đều là Lý Khánh An nhậm mệnh, bọn họ chỉ nghe theo sự chỉ thị của Lý Khánh An, không thừa nhận tân triều đình của Lý Hanh, làm cho tân triều đình của Lý Hanh nằm trong một nỗi ngượng ngùng trước nay chưa từng có.

Sau giờ ngọ, long liễn chờ Lý Hanh trở về Đại Minh cung, trong Đại Minh Cung trở nên tình mịch, trong quần thể cung điện chiếm đất rộng lớn, khí thế hùng vĩ nhưng lại rất khó nhìn thấy một bóng người, đây làm cho trong lòng Lý Hanh cảm thấy vô cùng bất màn, nhưng lại không thể làm gì được.

Bên trong đó cố nhiên là có nhân tố con trai hắn Lý Dự, Lý Dự sau khi đăng cơ không lâu, để cắt giảm chi tiêu cung đình, bèn giải phóng một lượng lớn hậu cung và cung nhân, hơn bốn vạn phi tần của Lý Long Cơ bị hắn thả đi hơn phân nửa, còn có cung nữ và hoạn quan, đều khiển tán ra khỏi cung.

Mà sau khi Lý Hanh đăng cơ, hoàng hậu Trương lương đề của hắn lại lần nữa thanh tẩy hậu cung, trong cung phàm là nữ nhân trẻ tuổi xinh đẹp một chút đều bị nàng khiển tán trở về nhà mẹ, điều này khiến cho trong lòng Lý Hanh thật sự bất màn, nhưng lại không thể làm được gì, Lý do của Trương lương đễ rất thuyết phục, sức khỏe của Lý Hanh trước giờ không tốt, Ung vương phù của hắn đã có hai mươi mấy phi tần rồi, đã quá đầy đủ rồi, nếu Lý Hanh muốn làm hoàng đế lâu một chút, thì phải yêu quý sức khỏe của mình, đồng thời, ít gần nữ nhân cũng có thể tranh thủ được danh tiếng của một minh quân, điều này đối với vị hoàng đế Đại Đường thế lực yếu nhất này như Lý Hanh quả thật rất có lợi.

Lý Hanh vì danh tiếng, chỉ đành nhịn đi nỗi bất mãn này, không dám động ý niệm mở rộng phi tần, Tuy nhiên Lý Hanh đối với Trương hoàng hậu của mình, cũng là có chút vừa nể vừa sợ, Người nữ nhân này vô cùng tài năng tháo vát, sau khi hắn đăng cơ, nàng đã hạ mình mà đi viếng cửa các phu nhân trong nhà những vị danh thần và quyền quý nhàn nhã, Thời gian không phụ kẻ có lòng, Trương lương đễ đã thành công lợi dụng được uy lực của gió gối kề, lại có đến ba mươi mấy đại thần đến nương nhờ, trong đó bao gồm những vị thần danh vọng như Binh bộ Thị lang Miêu Tấn Khanh, Phụng Tường doãn Lý Tề Vật v.v.., cũng như những tướng lĩnh danh tiếng như Quý Quãng Sâm, Lý Hoán, Hứa Thúc Ký, Đổng Tần v.v.., Bọn họ đồng loạt bày tỏ, nguyện lòng tận trung Lý Hanh, vì tân triều đình dốc một chút sức lực.

Lý Hanh mừng rỡ quá đỗi, lập tức phong Miêu Tấn Khanh làm Lễ bộ Thượng thư, Lý Tề Vật làm Hình bộ Thượng thư, hai người bổ làm đồng Trung thư Môn hạ Bình Chương sự, nhập các làm tướng, đem chính sự đường khuếch trương thành cửu tướng.

Rồi phong Lý Hoán làm Hán Trung tiết độ sứ, trấn thủ Hán Trung, phong Quỹ Quảng Sâm làm Trịnh Thái tiết độ sứ, suất lĩnh ba vạn quân thay hắn trấn giữ một tuyến Trịnh Châu và Thái Châu, Hứu Thúc Ký làm Hoạt Bộc tiết độ sứ, suất lĩnh hai vạn quân trấn thủ Hoạt Châu và Bộc Châu, còn Đông Tần thì làm Bồ Giáng tiết độ sứ, suất lĩnh hai vạn quân trấn thủ các châu nam bộ của khu vực Hà Đông.

Đây cũng là nguyên nhân mà Lý Hanh không dám hạ thủ đối với quân An Tây Quan Trung, Cho dù hắn có mười hai vạn quân Quan Trung, sau này lại chiêu mộ được tám vạn quân đội, xưng là hai mươi vạn đại quân, nhưng quân đội của hắn đại bộ phận đều phân tán ở các nơi, chẳng hạn như Vương Tư Lễ suất bốn vạn quân tham gia trận chiến Lũng Hữu, còn nhóm người như Lý Hoán, Quý Quảng Sâm, Hứa Thúc Ký, Đổng Tần đều tự thống lĩnh quân đội riêng, quân đội ở Quan Trung của Lý Hanh trên thực tế chỉ có tám vạn người, bọn họ vẫn phải tuyên bố với bên ngoài là hai mươi vạn đại quân.

Ngoài ra, Lý Hanh đối với Quan Nội đạo tiết độ sứ Quách Tử Nghi cũng cực kỵ kiêng dè, Quách Tử Nghi là người ủng hộ kiên định của Lý Thích, sau khi Lý Thích băng hà, Quách Tử Nghi đến nay vẫn chưa tó thái độ, điều này làm cho trong lòng Lý Hanh thấp thỏm không yên, Nếu như quân An Tây và Quách Từ Nghi liên hợp lại, vậy thì tám vạn quân Quan Trung của hắn sẽ không chịu nổi một đòn, Một mặt khác, hắn cũng ôm một chút hi vọng may mắn rằng, có lẽ Lý Khánh An cuối cùng có thể thừa nhận hoàng vị của hắn, dù sao Lý Khánh An trước nhất chính là người của hắn.

Chính vì xuất phát từ những mối lo lắng này, Lý Hanh đối với quân An Tây vẫn là rất mực khoan nhượng, chỉ cần quân An Tây không can thiệp chính vụ của hắn, không vượt ranh giới Vạn Niên huyện, hắn cũng sẽ cố gắng không đi gây hấn với toán quân đội thực lực mạnh mẽ này.

Lý Hanh đã đi đến Dục Đường điện, nơi đây là tẩm cung của hắn và hoàng hậu, đây là một quần thể cung điện to lớn, có hàng trăm gian đình các điện đường, nơi đây cũng là nơi có hơi người tụ tập khá đông của Đại Minh cung, vì vào cửa lớn cung điện, bèn khắp nơi có thể thấy các hoạn quan và cung nữ đang bận rộn tới lui.

“Chúng nô tỳ tham kiến bệ hạ!”

Mấy cung nữ hoạn quan đồng thời quỳ xuống hành

lễ.

“Miễn lễ.”

Lý Hanh khoát tay lại hỏi: “Hoàng hậu có đây không?”

“Bệ hạ, thần thiếp ở đây!”

Hoàng hậu Trương lương đễ dưới sự hô ủng của một đám cung nữ đi ra nghênh đón, Lương đễ thật ra là xung hiệu của cung phi thái tử, mà Trương hoàng hậu làm lương đễ đã lâu, đây bèn trở thành tên của nàng, tên thật của nàng lại rất ít người biết đến.

Trương Lương Đễ năm nam khoảng bốn mươi mấy tuổi, đi theo Lý Hanh đã gần ba mươi năm, Con trai Lý Hệ của nàng bây giờ là Binh mã Đại nguyên soái, con trai quý nhờ ở mẫu thân, Lý Hệ trở thành thái tử chỉ còn là vấn đề thời gian, đồng thời nàng cũng là một trong hai người mà Lý Hanh tín nhiệm nhất, một người là Lý Phụ Quốc, một người còn lại chính là nàng Trương Lương Đễ, Không áống như những người nữ nhân khác, dục vọng quyền lực của Trương Lương Đễ rất lớn, nàng không chỉ chấp chưởng hậu cung, đồng thời tay của nàng cũng với đến triều chính, đệ đệ của nàng Trương Triều Cư là Lễ bộ Thị lang, quyền thế cực lớn, rất nhiều sự nhậm mệnh của quan viên đều căn cứ trên ý chí của Trương Lương Đễ mà quyết định.

Điểm này Lý Hanh cũng soi đuốc trong bụng, nhưng Trương Lương Đễ có thể thuyết phục rất nhiều đại thần đến tận trung, vì vậy Trương Lương Đễ thỉnh thoảng vượt giới hạn, hắn cũng già vờ như không biết.

Trương Lương Đễ vội vàng tiến lên, thi một lễ với Lý Hanh nói: “Thần thiếp tham kiến bệ hạ, chúc bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

“Hoàng hậu bình thân!”

Lý Hanh tủm tỉm cười hỏi: “Hoàng hậu đang làm gì thế?”

‘Thần thiếp đang viết gia thư, phụ thân dạo này đã mua mấy mẫu ruộng, gây ra một số lời bàn ra tán vào, thần thiếp đang khuyên người nên giao hảo với đồng hương, đừng nên gây thêm phiền hà cho bệ hạ.”

Nhà mẹ đẻ của Trương hoàng hậu ở Đông Đô Lạc Dương, là đại tộc có tiếng ở bản địa, Lý Hanh khẽ nhíu mày, nói: “Trẫm lần trước không phải là đã ban cho quốc trượng năm mươi khoảng ruộng đất rồi sao?”

“Hồi bẩm bệ hạ, tộc nhân thần thiếp khác nhiều, phụ thân đem đất đai đều đã phân phát hết cho tộc nhân, bản thân người thì lại không có, vì vậy người bèn ở vùng lân cận Đông Đô lại mua mấy mẫu ruộng đất.”

Lý Hanh gật gật đầu, bèn không hỏi tiếp nữa, Hắn vì muốn tranh thủ sự ủng hộ của các đại quyền quý, bèn triệt để phế trừ đi cải chế đất đai của Lý Dự, ngầm cho phép lại sự thâu tóm đất đai, làm cho làn sóng thâu tóm đất đai lại trôi dậy, đất đai của phía đông Quan Trung hắn cũng toàn bộ hoàn trả lại chủ cũ, đã đem nền móng tốt đẹp mà Lý Dự nhọc công tốn sức gầy dựng nên phá hoại triệt để, Hành động này của Lý Hanh, quả thật cũng đã giảnh được sự ủng hộ mạnh mẽ của rất nhiều quyền quý, bao gồm Lý Long Cơ cũng thừa nhận hắn làm đế vương hợp pháp của Đại Đường, nhưng đông đảo nông dân lại hận hắn đến thấu xương.

Lý Hanh hôm nay đến tìm Trương Lương Đề là có một việc khác, hắn đi vào cung điện rồi ngồi xuống, cười nói với Trương Lương Đễ: “Trẫm hôm nay về sớm hơn dự định, là có một việc muốn phó thác cho nàng.”

Trương Lương Đễ mỉm cười, nói: “Bệ hạ cứ việc mở lời, chỉ cần thần thiếp có thể làm được, nhất định làm theo.”

“Nàng có thể làm được, trẫm buổi sáng nghe nói phu nhân của Độc Cô Hạo Nhiên đã ngã bệnh, trẫm muốn phó thác nàng đi thăm viếng một chút.”

Thê tử của Độc Cô Hạo Nhiên, cũng chính là Bùi phu nhân, hai hôm nay quả thật đã ngã bệnh, thế nhưng bà không phải bởi vì không khỏe mà ngã bệnh, mà là bị trưởng nữ Minh Nguyệt chọc tức đến ngã bệnh.

Khúc mắc nằm ở trên hôn sự của cô con gái nhỏ Minh Châu, sự việc này luôn là một mối tâm bệnh của Bùi phu nhân, bà từ lâu bèn đã tìm tấm chồng cho Minh Châu, xem mắt đã không biết bao nhiêu lần, cuối cùng chẳng lần nào thành công, đến sau này, người ta nghe nói là cô em vợ của Lý Khánh An tìm chồng, sợ đến ai cũng không dám nghĩ đến, đây bắt nguồn từ một lời nói bông đùa sau khi say rượu ở ba năm trước của Lý Khánh An, ‘Minh Nguyệt Minh Châu, đều là trân báu của Lý Khánh An ta.’

Câu nói này kẻ nói không có lòng, người nghe lại có ý, rất nhanh bèn đã truyền khắp trong triều dã Trường An, như vậy, còn ai dám lấy Minh Châu làm vợ nữa?

Vốn dĩ Bùi phu nhân là kiên quyết phản đối cô con gái nhỏ cũng gả cho Lý Khánh An, đường đường đích nữ của Độc Cô gia, làm sao có thể làm thứ thê của kẻ khác, nhưng từ sau khi Lý Khánh An khôi phục thân phận tông thất, được phong làm Triệu vương, còn tộc thúc Bùi Tuân Khánh của bà cũng đã từng khuyên bà, Lý Khánh An rất có thể sẽ đăng cơ làm đế, muốn bà phải thay Bùi gia nắm bắt lấy cơ hội ngàn năm một thuở này.

Ý của Bùi Tuân Khánh là chỉ cháu gái Bùi Uyển Nhi của ông, nhưng Bùi phu nhân lại nghĩ đến tiểu nhi nữ Minh Châu của mình, Bà vốn dĩ là không nguyện lòng để tiểu nhi nữ làm thứ thê của Lý Khánh An, nhưng nếu như là làm trắc phi thậm chí trở thành quý phi, vậy thì lại là cách nói khác rồi, tuyệt đối sẽ không thiệt thòi cho nữ nhi.

Hai cô con gái của mình, một người làm hoàng hậu, một người làm quý phi, đó quả là phúc đức mà bà mấy đời tu được, vì vậy Bùi phu nhân bèn đã thay đổi chủ ý, bắt đầu ủng hộ tâm ý của Minh Châu, không cho Minh Châu xem mắt nữa, chỉ đợi con gái lớn trở về rồi, sẽ thương lượng một phen với Minh Nguyệt về chuyện này.

Sau khi Minh Nguyệt hồi kinh, không lâu sau bèn gặp phải việc Bùi Khoan bệnh vong, lại gặp phải việc hoàng đế băng hà, việc nhà việc nước trở nên rối ren, Bùi phu nhân cũng không có nhắc đến việc này, chỉ đến sự việc đều từ từ lắng xuống, Bùi phu nhân mới tìm cơ hội nhắc với Minh Nguyệt về hôn sự của Minh Châu.

Minh Nguyệt là Triệu vương phi, dựa theo lễ chế, Lý Khánh An lấy trắc phi hoặc thị thiếp, đều phải được sự đồng ý của Minh Nguyệt mới có thể thực hiện, Minh Châu gả cho Lý Khánh An thật ra cũng chính là việc Minh Nguyệt nói một câu, rất đơn giản.

Bùi phu nhân lòng tràn trề hi vọng đề ra việc này với Minh Nguyệt, nhưng bà muôn vàn không ngờ rằng, Minh Nguyệt lại từ chối thẳng thừng, hơn nữa là kiên quyết phản đối, điều này làm cho Bùi phu nhân thất vọng đến cực điểm, bà còn tưởng rằng nhi nữ sợ muội muội tranh sủng, bèn lại khổ tâm khuyên nhủ nàng, chỉ có tỷ muội một lòng, mới có thể giữ gìn lợi ích Độc Cô gia tốt hơn.

Nhưng Minh Nguyệt vẫn là kiên quyết phản đối, hơn nữa muốn đích thân tìm tấm chồng cho muội muội, Bùi phu nhân làm sao cũng không nghĩ ra, buồn bực ấm ức trong lòng, không lâu liền ngã bệnh.

Trong phòng bệnh, Bùi phu nhân nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, không có chút máu nào, cả người đều gầy rạc đi, mấy nha hoàn hầu cận lặng lẽ quỳ ngồi ở một bên, chuẩn bị mọi lúc hầu hạ phu nhân.

Minh Châu thì ngồi ở bên cạnh mẫu thân, cầm lấy chén, đang cẩn thận hầu hạ mẫu thân dùng cơm trưa, trong chén là cháo cơm nhỏ dùng gạo Hồ Châu thượng hạng nấu lên, Bùi phu nhân lại không lòng dạ nào ăn cơm, bà lắc đầu: “Ta đã no rồi, không muốn ăn nữa.”

Minh Châu múc một muỗng cháo, cẩn thận thổi nguội, cười nói: “Nương, chi ăn hai muỗng là đã no rồi sao?

Không ăn nhiều hơn chút, sức khỏe của nương làm sao có thể khỏe lên được.”

Bùi phu nhân thấy nữ nhi đã hiểu chuyện, bà lại nhớ đến Minh Châu lúc nhỏ với sự nghịch ngợm và nổi loạn, không chịu nghe lời, cả ngày làm những ăn bận trang điêm kỳ dị cổ quái, nói nàng thế nào cũng vô dụng, bây giờ đã lớn rồi, lại có thể chăm sóc mình trong lúc bệnh, mắt Bùi phu nhân không khỏi ửng đỏ, kéo lấy tay của nữ nhi nói: “Con yên tâm, nương bất luận thế nào cũng sẽ giúp con toại nguyện, bất luận là tỷ tỷ con có phản đối thế nào cũng không được, đợi sau khi tỷ phu con trở về, ta đích thân bàn với hắn, ta biết tỷ phu con cũng thích con, chỉ cần hắn chịu nhận lời, nhà này sẽ chưa đến lượt tỷ tỷ con làm chủ.”

Minh Châu từ sau sự kiện Bùi Uyển Nhi, nàng cứ như trở thành một người khác, tất cả mọi người đều phát hiện nàng đột nhiên trưởng thành, Minh Châu cũng biết rằng có một số chuyện là không thể cưỡng cầu, hà tất đi làm cho Lý Khánh An khó xử, hà tất đi tổn thương tình cảm tỷ muội, nàng bình thản cười nói: “Trong số ta nếu có thì cuối cùng cũng có, trong số ta nếu không có thì không phải cưỡng cầu làm chi, nương, không cần phải cố ý nhắc đến việc này, con có duyên phận của bản thân con.”

Nghe nữ nhi nói vậy, trong lòng Bùi phu nhân càng thêm đau xót, những lời thuộc thuyết số mệnh này tại sao lại có thể nói ra từ trong miệng của đứa con gái trước giờ vẫn vui tươi hoạt bát này, bà bèn kiên trì nói: “Nương tự có chủ kiến, tóm lại, nương sẽ không để nữ nhi của mình ấm ức cả một đời, con phải nghe theo lời của nương.”

“Được rồi, chúng ta không nhắc đến chuyện này nữa, nương ăn hết chén cháo này, con nghe lời của nương là được chứ gì!”

Hai mẹ con đang ở trong phòng nói chuyện, lúc này Minh Nguyệt đã đến trước cửa phòng của mẫu thân, làm cho mẫu thân tức quá hóa bệnh, trong lòng nàng cũng rất khó chịu, nhưng có một số việc nàng buộc phải kiên trì nguyên tắc.

ở gian ngoài, nha hoàn Thu Cúc đã nấu thuốc xong, đem thuốc đổ vào trong chén, “Để ta!”

Minh Nguyệt tiến lại cẩn thận cầm lấy khay, hỏi Thu Cúc: “Bệnh tình của mẫu thân ta ra sao rồi?”

“Buổi sáng Tề đại phu đã đến qua, nói là bệnh tình của phu nhân đã khá hơn một chút rồi, chủ yếu là phải tịnh dưỡng, ít nhất phải dưỡng bệnh nửa tháng mới có thể bình phục.”

“Ta biết rồi, ngươi giúp ta vén màn lên.”

Thu Cúc vén màn lên, Minh Nguyệt bèn bưng khay lên đi vào trong phòng, Bùi phu nhân đang nói chuyện với Minh Châu, đột nhiên thấy trưởng nữ đi vào, nét mặt bà nhất thời sa sầm lại, không vui nói: “Ngươi đến làm gì?”

“Nữ nhi đến thăm bệnh tình của mẫu thân.”

“Hừ!

Lời này mà ngươi cũng nói ra cho được, bệnh của ta chính là bị ngươi chọc giận mà sinh ra, ngươi là đến xem bệnh ta sắp khỏi rồi, cảm thấy không cam lòng, lại đến chọc tức ta nữa, có phải không?”

Minh Nguyệt trong lòng thở dài, để chén thuốc xuống nói: “Nữ nhi không dám, nữ nhi quả thật là hi vọng sức khỏe của mẫu thân sớm ngày bình phục.”

Bùi phu nhân lại hừ mạnh lên một tiếng, bà định muốn mở miệng, thấy Minh Châu ở bên cạnh, bèn vỗ vỗ tay nàng dịu giọng nói: “Con đi trước đi!

Hãy viết thư cho đại ca con, cứ nói là sức khỏe của nương không có vấn đề, để nó có thể yên tâm làm quan ở Phụng Tường.”

“Con biết rồi, con đi ngay đây.”

Minh Châu đứng dậy, miễn cưỡng cười xòa với tỷ tỷ, bèn cúi đầu vội vã đi khỏi, Bùi phu nhân thấy tiểu nhi nữ đi xa, bèn oán hận nói với Minh Nguyệt: “Con đã nhìn thấy chưa?

Con đã làm tổn thương muội muội thành ra bộ dạng gì rồi, nó cứ như trở thành một người hoàn toàn khác, vừa bi quan vừa đáng thương, con cho dù không niệm tình ân dưỡng dục mười tám năm của nương với con, cũng phải nghĩ đến tình tỷ muội, năm xưa, vương tử Cát La Lộc kia muốn cưỡng ép lấy con, là ai vạn dặm đường xa chạy đến An Tây đi báo tin, con đều đã quên rồi sao?”

Lời của Bùi phu nhân nói ra thật nặng, Minh Nguyệt mắt cũng đỏ rồi, nàng quỳ trước mặt mẫu thân, giọng nói nghẹn ngào nói: “n dưỡng dục của mẫu thân, nữ nhi trước giờ cũng không dám quên, Minh Châu mãi mãi là muội muội con thương yêu nhất, con cũng tuyệt đối sẽ không tổn hại muội muội, chỉ là có một số chuyện nữ nhi thật sự không thể đáp ứng, khẩn cầu mẫu thân thông cảm cho con.”

Bùi phu nhân thấy trưởng nữ rơi nước mắt xuống, cũng biết được mình đã nói quá lời, chỉ đành thở dài nói: “Con ngồi xuống đi!

Hãy lau nước mắt trước đã, ta không thích nhìn thấy bộ dạng nước mắt rưng rưng của con.”

Minh Nguyệt ngồi xuống, lấy khăn ra lau đi nước mắt trên khuôn mặt, Lúc này, Bùi phu nhân lại nói: “Con đã là đường đường Triệu vương phi, có lẽ cách nghĩ đã hoàn toàn khác trước, nhưng con cũng là người làm mẹ, chắc là hiểu rõ lòng của một người làm mẹ như nương, ta trước đây cũng là phản đối Minh Châu thích tỷ muội nó, vì vậy mà mỗi lần nó lén chạy ra ngoài tìm tỷ phu nó, ta đều sẽ xử phạt nó thật nặng, ta chỉ xem như nó không hiểu chuyện, tâm tính của một đứa trẻ, nhưng bây giờ nó đã là hai mươi mốt tuổi rồi, nhưng vẫn không có lấy tấm chồng, vẫn chưa xuất giá được, con biết là tại sao không?

Tại vì không ai dám lấy nó.

Năm ngoái cậu của các con muốn đem nó gả cho tân khoa tiến sĩ thám hoa Kiều Mộ Dung, người trẻ tuổi ấy điều kiện rất tốt, ta cũng rất thích, người ta cũng vui vẻ nhận lời rồi, Nhưng đến ngày thứ hai, hắn nghe nói Minh Châu chính là cô em vợ của Lý Khánh An, bèn sợ đến mức đã thoái lại hôn thiếp trở về, nói đánh chết hắn cũng không dám có ý muốn này, Con nói thử xem, Đại Đường trên dưới đều biết cô em vợ của Lý Khánh An không thể cưới, cưới rồi sẽ đại họa ập đầu, con bảo Minh Châu phải làm sao?

Đi làm ni cô ư?

Hay là cả đời không xuất giá!”

Sau một lúc lâu, Minh Nguyệt thấp giọng nói: “Hôn sự của muội muội giao cho con, con nhất định sẽ tìm một nơi xuất giá tốt nhất cho muội ấy.”

“Con a!

Chính là quá ích kỷ rồi, không thay muội muội suy nghL lúc trước con tại sao lại không chịu gả cho tên Triệu Tự Minh kia, chẳng phải là bởi vì con không thích hắn, con thích Lý Khánh An hay sao?

Còn một mực đòi tự vẫn, Con cũng biết phải gả cho người nam nhân mà mình thích, nhưng con tại sao cứ phải không để muội muội gả cho người mà nó thích chứ?

Tùy tiện tìm một nhà chồng con cho rằng không tồi rồi đem muội muội gả quách đi, cũng bất chấp muội muội thích hay không thích, cứ để nó u sầu buồn thương cả đời sao?

Ta thật sự không hiểu được, con thà nhận lời Uyển Nhi gả cho Lý Khánh An, lại phải làm khó dễ muội muội của mình như vậy, đây là vì sao?”

“Bởi vì con không muốn để Độc Cô gia trở thành Dương gia thứ hai!”

Minh Nguyệt cuối cùng cũng nhịn không được nói ra nguyên nhân thật sự không đáp ứng Minh Châu.

Chương 523: Gia quy quốc pháp

Bùi phu nhân chưng hửng, bà dần hiểu ra ý của nữ nhi, “Dương gia đệ nhị”, bà lầm bẩm: “Làm sao lại thế được?

Làm sao lại là Dương gia đệ nhị được?”

Lúc này Minh Nguyệt mới bình tĩnh lại, nàng ngồi cạnh mẫu thân, khẽ giọng nói: “Mẫu thân, giả sử như Độc Cô gia cũng có thể như Bùi gia, Thôi gia có nhiều nhân tài xuất chúng có lẽ đã không sao, nhưng Độc Cô gia chúng ta, mẫu thân cũng thấy rồi đấy, ngoài đại ca có chút tài năng ra, tất cả những người còn lại đều tầm tầm thường thường; cả phụ thân cũng thế, người cũng thua xa cậu, Độc Cô gia chúng ta đã năm mươi năm không có qua tiến sĩ, một đời không bằng một đời, Đã thế những người trẻ của đời này lại phần lớn là quý tử ăn chơi, Hôm qua con còn nghe nói Hoài Thanh và Hoài Viễn nhà nhị thúc đi uống rượu hoa tại tửu tử Hồ cơ, bọn hắn chê người ta hầu hạ không chu đáo, đã đả thương cả giúp việc và chưởng quỹ tửu tử, và còn đứng trước mặt Thiên Ngưu vệ và vài ngàn người xem ở đó phát ngôn ngông cuồng, nói bọn hắn là em vợ của Triệu vương, nói bọn hắn chính là vương pháp, Mẫu thân, con lo lắm!

Giả sử đại lang sau này có mệnh đế vương, vậy Độc Cô gia dựa vào đâu mà trở thành ngoại thích số một Đại Đường?

Nếu muội muội cũng đi theo đại lang, đại lang chắc chắn sẽ hậu đãi Độc Cô gia, phong quan gia tước, Độc Cô gia cả nhà vinh quang, Liệu lúc ấy Độc Cô gia có thể hưởng nổi sự vinh dự này không?

Vinh dự đầy mình nếu không có tài đức tương xứng, con lo sẽ hại cả nhà Độc Cô gia, Mẫu thân, nữ nhi thật sự lo lắng lắm!”

Bùi phu nhân thế mới hiểu ra tâm tư của nữ nhi, hóa ra nàng đang nghĩ sâu xa cho gia tộc Độc Cô, trong lòng Bùi phu nhân lại không khỏi áy náy, hóa ra mình đã hiểu lầm con gái, Bà nắm lấy tay nàng, an ủi cười nói: “Mẹ biết rồi, đều là lỗi của mẹ, ôi!

Sao con không chịu nói sớm cơ chứ?”

“Nữ nhi sợ phụ thân biết được, người sẽ không thể hiểu cho con.”

Bùi phu nhân gật gật đầu, phu quân mình là người thế nào bà biết rõ, nhìn bề ngoài thì tinh anh bản lĩnh, thực chất lại không phải thế, Nhất là hắn rất không có tầm nhìn, Năm xưa nếu không phải do bà kiên quyết chắc hắn đã đưa con gái vào cung để lấy lòng lão hoàng đế sắp lọt lỗ kia, hại con gái không nói mà còn hại cả nhà Độc Cô, Sự lo lắng của con gái không thừa chút nào, việc này mà phu quân bà biết thế nào hắn cũng sẽ nhảy đành đạch lên, mắng nhiếc con gái lớn không biết nghĩ cho tiền đồ Độc Cô gia, Ôi đàn ông!

Có rất nhiều lúc bọn họ chỉ biết xem trọng lợi ích trước mắt, mà không biết nghĩ chu toàn như phụ nữ.

Bà cười cười nói: “Tâm tư của con ta hiểu, có điều con cũng đừng nói gì quá chắc, con phải để cho muội muội con chút đường lui chứ, Có lẽ sự tình sẽ không nghiêm trọng như con nghĩ đâu, vinh nhục của Dương gia là do Lý Long Cơ quá hôn dung, nhưng Lý Khánh An lại khác, huống chi Độc Cô gia đã là thế gia vọng tộc mấy trăm năm, không phải loại mới nổi lên như Dương gia, chỉ cần nghiêm khắc quản thúc thì Độc Cô gia chắc chắn sẽ có nhân tài xuất hiện, như tổ phụ của con, huynh trưởng của con đều không đến nỗi nào, Mẹ biết con rất cẩn thận, nhưng dẫu sao con cũng là người trong cuộc, có nhiều việc con không thể nhìn thấu, đừng quá ức chế mình, con cũng hãy để cho muội muội được thuận theo tự nhiên, được không con?”

Minh Nguyệt lặng lẽ gật gật đầu, coi như đã nhận lời thỉnh cầu của mẫu thân, lúc này, bên ngoài có tiếng nha hoàn bẩm báo: “Vương phi, ngoài phù có khách quý đến bái phỏng.”

“Ai thế?”

Minh Nguyệt hỏi.

“Là Trương hoàng hậu!”

“Hả!”

Minh Nguyệt kinh ngạc, vội quay sang nói với mẫu thân: “Mẫu thân, con phải đi gặp bà ta một chút, mẫu thân hãy uống thuốc đã!”

Bùi phu nhân không mấy yên tâm, lại dặn dò con gái: “Tên Trương hoàng hậu này không phải người tốt gì, con phải cẩn thận.”

“Con biết rồi, con sẽ cẩn thận.”

Nói xong Minh Nguyệt vội vã đi ra, Bùi phu nhân khẽ lắc đầu, bà cảm thấy sao con gái lớn của mình sống mệt mỏi thế này, Minh Nguyệt quá để tâm cách nhìn của người khác, cớ sao phải thế chứ?

Có điều hai thằng con của lão nhị cũng thật quá đáng, mình chắc chắn phải nói việc này với phu quân, không thể dung túng cho chúng mà để Minh Nguyệt khó xử, Nghĩ đến đây bà lại cố gượng dậy nói với nha hoàn tùy thân: “Ngươi dìu ta đi gặp lão gia!”

Thông thường mà nói, hoàng hậu đến nhà đại thần để bái phỏng gia quyến là việc hiếm thấy, phần lớn đều là gia quyến đại thần vào cung, cho dù ngẫu nhiên có đến nhà đại thần thì cũng sẽ cực kỳ long trọng, chứ đến lặng lẽ như Trương hoàng hậu này là việc rất hiếm khi, Cũng không có cách gì, thế lực Lý Hanh yếu ớt, huyện Trường An lại không thuộc quyền khống chế của hắn, Trương hoàng hậu đành phải tự hạ thân phận, đến bái phỏng Độc Cô Minh Nguyệt như một người khách thường.

Không những như thế, trước khi đến đấy bà còn phải đi xin trước với Thiên Ngưu vệ, sau khi được cho phép mới được vào huyện Trường An, Ngoài ra, hộ vệ của bà còn nhất luật không được vào huyện Trường An, đều phải đợi trên đại lộ Chu Tước, mà đổi lại do hơn ngàn binh sĩ Thiên Ngưu vệ hộ tống bà đến Độc Cô phủ, Nói dễ nghe là hộ tống, trên thực tế là giám sát, Đường đường hoàng hậu một triều gặp phải đãi ngộ này e rằng trước giờ chưa có.

Trương hoàng hậu chẳng hổ danh là một người phụ nữ lợi hại, bà không những lưu lại tất cả hộ vệ của mình tại Chu Tước đại lộ, mà còn chỉ dẫn theo hai cung nữ, cả hoạn quan và các cung nữ khác đều không đi theo, cả phu xe xe ngựa cũng do Thiên Ngưu vệ an bài, mặt bà bình thản như hoàn toàn không có gì xảy ra.

Xe ngựa được dừng lại trước cửa phủ Độc Cô, Trương lương đễ được hai cung nữ dìu xuống xe, Lúc này, Minh Nguyệt đã đợi sẵn trước cửa phủ.

Dù cho Trương lương đễ giờ đã là hoàng hậu, nhưng Minh Nguyệt biết, phu quân nàng không thừa nhận Lý Hanh làm tân đế Đại Đường, nên nàng cũng không thể xem Trương lương đễ như hoàng hậu được, cũng không cần dùng thần lễ tham bái hoàng hậu, nếu không sẽ bị người khác hiểu nhầm, khiến mọi người nghĩ rằng Lý Khánh An đã thừa nhận Lý Hanh, Nhất ngôn nhất hành của nàng đều sẽ đại diện cho thái độ Lý Khánh An, nàng tuyệt không thể có chút sơ xảy.

Minh Nguyệt chỉ xem Trương lương đễ như một quý khách, đi lên thi lễ chào nói: “Tiểu muội Minh Nguyệt tham kiến Trương quý phi.”

Trương lương đễ thấy Minh Nguyệt gọi mình là vương phi không khỏi cười khổ trong lòng, nàng quả nhiên không chịu thừa nhận mình là hoàng hậu, nếu là vương phi thì nàng và Minh Nguyệt sẽ cùng một đẳng cấp, bà là Ung vương phi còn Minh Nguyệt là Triệu vương phi, Minh Nguyệt xưng hô như thế cũng chẳng có gì thất lễ.

Sắc mặt Trương lương đễ không chút giận dữ, bà lập tức đi lên nhiệt tình nắm lấy tay Minh Nguyệt nói: “Nghe nói lệnh đường bị bệnh, Thánh thượng bèn lệnh cho ta đến thăm.”

Minh Nguyệt đương nhiên biết đến thăm mẫu thân mình chẳng qua là cái cớ, bà đến là để tìm nàng, bèn cười nói: “Gia mẫu chỉ có chút không khỏe, để mọi người phải lo lắng rồi, Mời, mời vào trong phủ ngồi chơi.”

Minh Nguyệt dẫn Trương lương đễ vào phòng khách quý, lại lệnh thị nữ dâng trà, hai người chú khách vừa ngồi xuống thì Trương lương đễ ra hiệu mắt với cung nữ, Cung nữ lập tức dâng một chiếc hộp lên, Trương lương đễ mở hộp ra, trong đó là cây nhân sâm rừng ngàn năm hiếm thấy, bà đầy hộp đến trước mặt Minh Nguyệt, cười nói: “Đây là chút tâm ý của Thánh thượng để cho lệnh đường (*mẹ đối phương) bồi bổ sức khỏe.”

Minh Nguyệt vốn rất có nguyên tắc, nếu Trương lương đễ nói là tâm ý của vương gia, hoặc gì gì đi chăng nữa thì có lẽ Minh Nguyệt đã nhận, đấy là cái lễ đối đãi khách, đằng này Trương lương đễ lại cứ cường điệu đây là tâm ý Thánh thượng, như thế làm sao Minh Nguyệt nhận được?

Nàng cười cười đẩy trả nhân sâm ngàn năm về, cười nói: “Gia mẫu tạng người nóng, thầy thuốc dặn đi dặn lại không thể dùng các bài thuốc nóng như nhân sâm hoàng thị.., tâm ý của vương phi gia đình muội xin cảm tạ, nhưng vật không thể nhận.”

“Cái này...”

Trương lương đễ không nói được lời nào, bà không ngờ Minh Nguyệt lại cứng rắn như thế, cả đồ bà tặng cũng dám từ chối, trong lòng không khỏi cáu giận, trong lòng bà cũng hiểu vấn đề do đâu, bèn cười nói: “Kỳ thực cái này không phải do Thánh thượng ban tặng, mà do một chút tâm ý của ta, hiện giờ tuy chưa dùng đến, nhưng sau này biết đâu cần, muội muội cứ nhận lấy đi!”

Minh Nguyệt cười cười, cũng không nói nhận lời hay từ chối, nàng cầm chén trà lên uống một ngụm, đợi chờ lời tiếp theo của Trương lương đễ, Trương lương đễ có chút hụt hẫng, bà thế mới hiểu ra Minh Nguyệt chẳng ngốc ngếch trẻ tuổi như mình nghĩ, bà cũng dẹp cách nghĩ khinh khi với Minh Nguyệt, từ từ nói rõ dụng ý mình đến hôm nay.

“Triệu vương phi, ta đến quý phú một là đến thăm bệnh tình mẫu thân vương phi, hai là do thánh thượng ủy thác, muốn ta đến thương lượng phong tước của lệnh tử, Thánh thượng định sẽ phong lệnh tử làm Thành vương, thực thụ ba ngàn hộ, nếu vương phi không thích phong tước Thành vương, có thể đề xuất ý kiến của mình, Thánh thượng sẽ suy xét lại.”

Thông thường mà nói, con trưởng tử đích tôn của thân vương sẽ phong quân vương, chứ không thể phong thân vương nữa, chỉ có trường tử của thái tử mới có cơ hội phong thân vương, Lý Hanh định phong con trai của Lý Khánh An làm thân vương, sự lôi kéo lấy lòng này quá rõ, đây cũng chính là một trong số các nhượng bộ của hắn, mục đích chính là để Lý Khánh An thừa nhận đế vị của hắn, Bước đầu tiên của hắn chính là nhằm vào Minh Nguyệt, chỉ cần Minh Nguyệt nhận lời, thì hắn sẽ lập tức hạ chiếu phong con trai Lý Khánh An làm thân vương, như thế này hắn sẽ có thể nắm được quyền chủ động của dư luận.

Lý Khánh An đương nhiên biết Lý Khánh An sẽ không dễ dàng nhận lời, nhưng Triệu vương phi thì chưa chắc biết được lý này, nói không chừng nàng vì lòng yêu con sẽ nhận lời ngay.

Minh Nguyệt chỉ cười cười không nói gì, Trương lương đễ cứ ngỡ nàng đã động lòng, lại không ngừng cô động: “Kỳ thực Thánh thượng vẫn mãi không quên tình nghĩa xưa, Thánh thượng không chỉ một lần từng nói, Độc Cô gia có công với xã tắc, đương ban hậu đãi, Thánh thượng không những phải phong lệnh tử làm thân vương, đồng thời phải phong lệnh tôn (*cha) làm quốc công, phong lệnh đường (*mẹ) làm quốc phu nhân, để Độc Cô gia có thể hưởng tận vinh hoa phú quý, đấy là nguyên văn của Thánh thượng, vương phi cứ suy nghĩ lại, ”

Lúc này, Minh Nguyệt chỉ cười nhạt nói rồi đưa nhân sâm trả lại cho bà, đứng dậy nói: “Tiễn khách cho ta!”

Trương lương đễ ngỡ ngàng, Độc Cô Minh Nguyệt này lại có thể đuổi mình về thế ư?

Bà đến bái phòng mười mấy nhà đại thần, chưa có một ai dám vô lễ với ba như thế, bà giờ không làm sao kiềm được lửa giận trong lòng, một tay nắm lấy nhân sâm, hầm hầm nói: “Được!

Cơ hội sẽ không đến lần hai, sau này ngươi đừng có mà hối hận!”

Nói xong, bà bước nhanh đi ra, Minh Nguyệt cũng không tiễn bà mà quay lưng trở lại phòng mình.

Minh Nguyệt vừa đi đến cửa viện của mình thì Minh Châu chạy đến: “Tỷ, chờ muội với.”

Minh Nguyệt quay lại, nàng nghe ra khẩu khí của muội muội lại cứ như trước, đã không còn thần thái miễn cưỡng ấy nữa mà trong lòng không khỏi vui mừng.

“Minh Châu, sao thế?”

“Cha nói muội đến mời tỷ ra!”

Ánh mắt của Minh Châu đã không còn u sầu lúc ban trưa, phảng phất như màn sương đã bị nắng xé toạt, Vì mẫu thân nàng đã nói, tỷ tỷ sẽ không ép nàng lấy chồng nữa, khiến nàng mừng rỡ khôn xiết, tảng đá đè nặng trong thâm tâm cũng được dỡ xuống.

Minh Châu đi lên thủ thỉ bên tai tỷ tỷ nói: “Là việc của nhà nhị thúc, thím với nhị thúc đều đến.”

Minh Nguyệt chau mày lại, nàng biết chắc là liên quan đến việc hai em họ Hoài Viễn và Hoài Thanh uống rượu đánh người, trước mắt hai người họ đang tạm thời bị Thiên Ngưu vệ bắt giam, nhị thúc và thím đến tìm mình để đứng ra cầu tình ư?

“Ý cha thế nào?”

Minh Châu bĩu môi nói: “Cha còn có thể có ý gì nữa?!

Cha nhất định là muốn tỷ phải đứng ra cầu tình giúp, Tỷ, theo ý của muội tốt nhất là tỷ đừng đi, nên cho hai tên nhóc vô tích sự đó một bài học, nếu không sau này e rằng chúng sẽ lại gây họa to hơn nữa, ”

Minh Nguyệt trầm ngâm một lúc, không đi cũng không hay lắm, dẫu sao đấy là chú và thím mình, không thể làm cha bị mất mặt, Nghĩ đến đây, nàng bèn gật đầu nói: “Để tỷ ra ngoài xem tình hình thế nào đã!”

Minh Nguyệt bước nhanh đi đến tiểu khách đường, nàng vừa đi vào thì nhị thúc cùng bà thím Cù phu nhân đã đứng dậy cười xòa nói: “Minh Nguyệt ơi, chú thím đã gây rắc rối cho con rồi.”

Minh Nguyệt cười nói: “Nhị thúc, nhị thẩm đừng khách sáo, xin mời ngồi!”

Độc Cô Hạo Nhiên một bên cũng thở phào hắn biết tính của con gái lớn, không khéo việc này nàng không chịu nể tình, nhưng giờ nàng chịu đi ra gặp thì sự tình xem ra không đến nỗi.

Việc xảy ra vào tối hôm qua, hai người con trai của Độc Cô Hạo Tuấn là Hoài Viễn và Hoài Thanh đi đến tửu tử Hồ cơ tại chợ Tây uống rượu hoa, rượu vào lời ra bèn không giữ kẽ, bắt đầu muốn cưỡng bức lăng nhục Hồ cơ hầu rượu bị giúp việc tửu tử xông vào càn, hai huynh đệ này bèn nổi cơn tan bành cùng tùy tùng động thủ đập cho tan tành cả tửu tử, và dùng ghế đả thương giúp việc và chưởng quỹ, đã thế con quay sang la hét với mấy ngàn người dân chúng đứng xem, nào là họ là em vợ của Lý Khánh An, bọn họ chính là vương pháp, ai dám không phục.

Đương lúc Nam Tề Vân dẫn một ngàn Thiên Ngưu vệ đi qua, nghe hai huynh đệ họ hoại danh tiếng đại tướng quân, bèn lập tức lệnh binh sĩ bất hai người họ vào quân doanh, và phái người đưa tin cho vương phi.

Hai huynh đệ mãi đến giờ chưa được thả ra, khiến cho cha mẹ bọn hắn lo lắng quá bèn đến thỉnh cầu Minh Nguyệt, Độc Cô Hạo Tuấn lại thở dài nói: “Hai tên nghịch tử của ta từ nhỏ vì được nuông chiều, tửu lượng lại không ra gì, chỉ cần uống một chút vào lại không còn biết trời trăng mây đất, e rằng cả bản thân họ cũng chẳng biết hôm qua mình đã làm gì, nói gì, Minh Nguyệt, tốt xấu thế nào thì bọn hắn cũng là đường đệ của con, đều là tộc người Độc Cô gia, con hãy giúp bọn hắn một lần này đi!”

Độc Cô Hạo Nhiên bên cạnh cũng nói: “Đúng rồi!

Minh Nguyệt con phải giúp đỡ chú thím chứ!

Sức khỏe của hai người cũng không tốt, vạn nhất Hoài Viễn và Hoài Thanh có việc gì thì biết làm thế nào?”

Minh Nguyệt cười nhạt nói: “Phụ thân nghĩ vấn đề nghiêm trọng quá rồi đấy, hai vị đường đệ sẽ không có việc gì cả, con thấy nên cho hai người một bài học cũng là việc tốt, để phòng sau này họ còn gây họa lớn hơn, Con nghĩ qua hai hôm nữa, nên đền tiền thì đền tiền, nên xin lỗi thì xin lỗi, sự tình giải quyết xong rồi thì họ sẽ được thả ra thôi, Phụ thân và chú đừng quá lo lắng.”

Độc Cô Hạo Tuấn nhìn nàng, trong mắt đầy vẻ bất mãn, đấy gọi là giải quyết gì, đây chẳng phải làm mất mặt Độc Cô gia sao?

Cách đối xử này thì khác gì với bình dân thường?

Bà thím Cù phu nhân không nhịn được nói: “Hoài Viễn và Hoài Thanh từ nhỏ đã hay nghịch ngợm, việc gây họa cũng không phải lần đầu, nhưng quan phủ nghe nói là tử đệ Độc Cô, thường chẳng nói một lời sẽ lập tức thả người ngay, thậm chí là còn không thèm quản, thế giờ sao Minh Nguyệt nhà ta đã làm vương phi, mà địa vị của Độc Cô gia lại còn bị hạ thấp hơn xưa?

Ta quả thật không hiểu nổi!”

Lời của Cù phu nhân nói rất khó nghe, mâu thuẫn trực tiếp nhằm thẳng vào Minh Nguyệt, trong lòng Minh Nguyệt cũng bắt đầu giận dữ, nàng cố khắc chết sự bất mãn trong lòng, vẫn bình thản nói: “Triệu vương điện hạ từ trước đến giờ trị quân nghiêm lệ, mọi người đã bao giờ nghe nói quân An Tây từng có hành động nhiễu dân?

Càng là người nhà thì điện hạ lại yêu cầu càng nghiêm khắc hơn, Độc Cô gia không thể vì là ngoại thích của Triệu vương mà có thể ngông cuồng ngang ngược, ngược lại, Độc Cô gia càng phải tuân thủ kỹ pháp, thiện đãi kẻ yếu, thế mới là phong thái của một thế gia bách niên, mới có thể được sự tôn trọng của người đời, Nếu không Độc Cô gia và Dương gia thì khác gì nhau?”

“Minh Nguyệt, con nói thế là không đúng.”

Độc Cô Hạo Tuấn cực kỳ bất mãn nói: “Từ cổ chí kim, hình không đến đại phu, Độc Cô gia là hoàng thân quốc thích, đương nhiên phải được ưu đãi, Hoài Viễn và Hoài Thanh có phải giết người phóng hỏa gì đâu, chẳng qua chỉ là đập phá một tửu tử người Hồ, đánh hai ngươi bị thương thôi, đấy có phải việc to tát gì, vốn dĩ ấy, Thiên Ngưu vệ đã không nên bắt người, đây sẽ nghiêm trọng ảnh hưởng đến thanh thế Độc Cô gia ta, Ta không truy cứu bọn chúng là may lắm rồi, thế mà bọn chúng còn không chịu thả người nữa, Còn cái tên Nam Tề Vân kia cả chút nhân tình thế thái cũng không biết ư?

Ta xem hắn biết, nhưng vẫn cố ý muốn làm Độc Cô gia ta mất mặt, đúng rồi, ta nghe nói nương tử nhà hắn họ Thôi, không lẽ là người của Thôi gia?

Minh Nguyệt, con phải cẩn thận đấy, rất có khả năng là Thôi gia cũng muốn tặng con gái cho Lý Khánh An cho xem!”

“Nhị thúc, chú đừng có nói bậy, thê tử của Nam tướng quân không có chút quan hệ gì với Thôi gia cả.”

Minh Nguyệt cuối cùng cũng nổi giận, nàng trầm mặt lại nói: “Đập phá tửu tử, con có thể đền tiền thay cho bọn hắn, đánh thương người khác, con có thể đi xin lỗi thay, nhưng Hoài Thanh và Hoài Viễn nhất định phải chịu phạt, đấy là nguyên tắc của con, điểm này con tuyệt không nhượng bộ.”

Không khí trong tiểu khách đường bỗng nhiên tĩnh mịch lạ thường, đột nhiên, Độc Cô Hạo Tuấn cùng vợ đứng phắt dậy, mặt mày u ám nói: “Đây là việc nhà của ta, không dám làm phiền đến Triệu vương phi đại giá, ta coi như không có hai người con trai này, mặc An Tây quân đánh chết thì thôi, đó là do bọn hắn tự chuốc vạ lên người, cáo từ!”

Nói xong, hai vợ chồng họ giận dữ bỏ đi, Mãi một lát sau, Độc Cô Hạo Nhiên cũng trầm mặt lại, từ từ nói: “Minh Nguyệt, con làm cha thất vọng quá!”

Xong phất phẩy tay áo quay người đi vào, còn lại một mình Minh Nguyệt ngồi trong đại đường đang chìm trong trầm tư của bản thân, Không biết bao lâu sau, nàng mới thở nhẹ một tiếng rồi đứng dậy quay vào trong tiểu viện của mình.

về đến phòng, Minh Châu đương ngồi chơi với tiểu gia hỏa, tiểu gia hỏa đang cười khúc khích vì bị dì thọc lét, Thấy tỷ tỷ trở lại, Minh Châu vội đứng dậy hỏi: “Thế nào rồi tỷ?”

Minh Nguyệt lắc lắc đầu, Minh Châu bèn cười lạnh một tiếng nói: “Muội biết thế nào cũng sẽ như thế, chú với thím nổi danh là thiên vị con mình, nhà tam gia cũng thế, họ làm sao có thể nghe lời khuyến cáo của tỷ được, Hoài Viễn và Hoài Thanh sớm muộn gì cũng bị họ hại chết mà thôi.”

“Muội đừng nói nữa.”

Minh Nguyệt bế con lên, thơm nhẹ lên má nó, quay sang nói với Minh Châu: “Tỷ đã quyết định rồi, ngay mai tỷ sẽ rời Độc Cô phủ, dọn về nhà mình ở phường Hoài Thanh, muội có muốn đi theo tỷ không?”

“Chỉ cần tỷ không ép muội lấy chồng thì muội sẽ đi theo tỷ.”

“Yên tâm đi!

Nếu tỷ đã hứa với mẫu thân thì tỷ sẽ giữ lời, Muội đi dọn đồ đi, thuận tiện nói một tiếng với Như Họa giúp tỷ, nói Như Họa cũng dọn đồ đi.”

Minh Châu ở cùng với Minh Họa, nghe tỷ tỷ dặn Minh Châu nhanh nhảu nhận lời, xong bèn vội đi ra.

Lúc này Minh Nguyệt mới trầm mặt xuống, nàng giao con lại cho vũ nương rồi tự đi đến trước bàn, cầm viết lên viết bốn chữ trên giấy: “Nghiêm trị theo pháp!”

Xong nàng gấp mảnh giấy lại đưa cho gia hoàn tùy thân nói: “Ngươi hãy lập tức giao cho Nam Tề Vân tướng quân, nói với hắn, đại tướng quân danh tiếng trọng hơn Thái Sơn.”

Chương 524: Đuổi sói vào đất Thục

Vào giữa tháng năm, mười vạn quân An Tây trải qua gần hai tháng lặn lội đường xa, cuối cùng cũng đến Lũng Hữu, mà lúc này, đội của Mã Trọng Anh ẩn thân ở Hoàng Hà Cửu Khúc đã nhận được tình báo của Lhasa gặp chuyện không hay, Hắn lập tức suất lĩnh bảy vạn đại quân từ núi Tích Thạch Sơn đột phá vòng vây quay về Lhasa.

Lý Quang Bật đã đoán được hắn sẽ có cử động này, lập tức dẫn quân chạy ngay tới viện trợ đội của Lý Thịnh, Song phương ở núi Tích Thạch Sơn xảy ra kịch chiến, đại chiến đến ba ngày ba đêm, Dưới sự liều chết chặn lại của quân Đường, Mã Trọng Anh cuối cùng cũng không thể đột phá cuộc ngăn chặn của quân Đường, đã tốn binh ba vạn người, ảm đạm lui về Hoàng Hà Cửu Khúc.

Tuy nhiên trận chiến ngày quân Đường cũng thương vong đến hơn một vạn hơn người, đó là một cuộc chiến thương vọng thảm hại nhất từ khi bắt đầu cuộc khai chiến Đường Phồn tới nay, Chính là trận chiến núi Tích Thạch Sơn này, triệt để dập nát hy vọng cuối cùng của người Thổ Phồn, khi mười vạn quân An Tây chủ lực chạy đến Lũng Hữu, cơ hội của người Thổ Phồn đã hoàn toàn đánh mất.

Sáng sớm, trên sông Hoàng Hà bao phủ một lớp sương trắng mỏng manh, như dòng sữa bò tràn ngập ở toàn bộ hai bên bờ sông Hoàng Hà, Lúc này, một loạt tiếng vó ngựa dồn dập đập tan sự yên lặng của buổi sáng sớm tinh sương, giữa làn sương trắng xuất hiện một đội kỵ binh quân Đường như một màng màu đen, ước chừng hơn trăm người, bọn họ lao nhanh như điện xẹt như gió táp ở ven bờ sông Hoàng Hà, phóng nhanh về hướng nam mà đi.

Trong đội kỵ binh này, đại tướng cầm đầu ước chừng khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, xương trán cao ngất, ánh mắt thâm thúy, hắn thân mặc giáp Minh Quang của quân Đường, đeo đao vác cung, có vẻ uy phong lẫm liệt, Hắn chính là chủ tướng tuyến một của quân Đường ở Hà Châu - Vị Châu Vương Tư Lễ, phụng mệnh của Lý Khánh An aấp rút chạy tới thương nghị quân tình.

Bốn vạn quân mà Vương Tư Lễ suất lĩnh kỳ thật là quân Quan Trung của Lý Hanh, Lý Hanh vì muốn biểu hiện hắn ủng hộ cuộc chiến Đường - Phồn, liền mệnh Vương Tư Lễ dẫn bốn vạn quân tiến đến Lũng Hữu tác chiến.

Nhưng Vương Tư Lễ từ khi tiến vào Lũng Hữu đến nay, còn chưa từng một lần giao chiến với quân Thổ Phồn, điều này làm cho hắn cảm thấy có một thứ áp lực và cảm giác tệ hại, nhất là khi quân An Tây với bốn vạn người đã ngăn chặn và đây lui bảy vạn người, lại với cái giá phải trả với sự thương vong của gần bốn phần mười số quân đó mà đầy lui đại quân Thổ Phồn chạy về Hoàng Hà Cửu Khúc, Loại chiến dịch thảm thiết này càng làm cho Vương Tư Lễ xấu hồ không chịu nổi, trong lòng hắn hiểu rất rõ, bốn vạn quân Quan Trung của hắn, chỉ sợ ngay cả hai vạn quân Thổ Phồn cũng chống cự không nổi.

Cho nên lúc Lý Hanh yêu cầu Vương Tư Lễ lập tức rút về Quan Trung, mà cùng thời khắc đó, chủ lực của Lý Khánh An cũng đến Lũng Hữu, mệnh lệnh hắn lập tức đến đại doanh thương thảo quân tình, khi hai mệnh lệnh đồng thời đến cùng một lúc, Vương Tư Lễ vẫn lựa chọn Lý Khánh An, điều này không chỉ là bởi vì năm xưa ở Đồng Quan Lý Khánh An đã từng đã cứu mạng hắn, hơn nữa lúc này còn có một sự lựa chọn về tình thế, giữa Lý Khánh An và Lý Hanh, hắn cũng không xem trọng Lý Hanh.

Là một quân nhân, đối với Vương Tư Lễ mà nói, thực lực liền đại biểu hết thày.

Vương Tư Lễ quất mạnh một roi xuống con chiến mã, chiến mã tăng nhanh tốc độ lên, phóng chạy về hướng đại doanh quân Đường ở cách đó mấy chục dặm.

Bên trong đại trướng, Lý Khánh An đã khôi phục lại lý trí trong sự vui mừng bởi thắng lợi Thổ Hỏa La, Lúc này, Thổ Phồn đã không còn là trong điểm mà hắn suy tính nữa, Thổ Phồn vương quốc của cao nguyên đã diệt, ánh mắt của hắn từ sông Amul đào qua Thổ Hỏa La, lướt qua toàn bộ cao nguyên, cuối cùng ánh mắt hắn dừng lại ở phương đông, đó là cái gốc của , vương triều Đại Đường, nơi đó mới là chốn nương thân của hắn.

Trải qua nhiều năm đấu tranh chính trị đã tạo cho hắn có một cách tư duy lý tính mà chặt chẽ, nhưng sự sát phạt của chiến tranh trong nhiều năm, lại làm cho máu của hắn cũng có một thứ dã tính sói đặc tính của dân du mục, khiến cho tâm của hắn thêm tàn nhẫn và lạnh lùng hơn.

Lúc này hắn đang suy nghĩ một kế hoạch, kế hoạch này có lẽ là trước kia hắn đã nghĩ tới rồi, nhưng lúc đó thời cơ còn chưa chín muồi, nhưng từ khi Lý Khánh An nhận được mật báo của Dương Quốc Trung, Lý Long Cơ đã bí mật truyền chỉ cho Lý Hanh, đem đế vị Nam Đường cũng đồng thời truyền cho hắn, lúc này, thời cơ mà Lý Khánh An cần rốt cục cũng đã xuất hiện rồi.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bẩm báo của binh sĩ: “Bẩm báo Đại tướng quân, Vương Tư Lễ tướng quân đã đến.”

“Mời hắn vào đây!”

Lý Khánh An lập tức ngưng đường suy nghĩ, vị Vương Tư Lễ này rất quan trọng đối với hắn, là một con cờ quan trọng nhất trong toàn bộ ván cờ của hắn.

Lát sau, Vương Tư Lễ bước nhanh vào, hắn quì một gối, ôm quyền thi lễ với Lý Khánh An nói: “Mạt tướng Vương Tư Lễ tham kiến Đại tướng quân!”

Lý Khánh An vội vàng đỡ hắn dậy, nhìn hắn từ trên xuống dưới một cái, cười nói: “Vương tướng quân dọc đường đã vất vả rồi.”

“Mạt tướng chỉ đi có vài trăm dặm đường, làm gì dám nói hai chữ ‘Vất vả’, thật ra Đại tướng quân hành quân mấy vạn dặm, từ Thổ Hỏa La chạy tới Lũng Hữu, đấy mới là vất vả.”

Lý Khánh An gật gật đầu, vị Vương Tư Lễ này rất biết nói chuyện, hắn vội vàng vừa cười vừa nói với Vương Tư Lễ: “Lại đây!

Ngồi xuống nói chuyện.”

Hai người ngồi xuống, thân binh dâng trà lên cho bọn hắn, Lý Khánh An thân thiết hỏi hắn: “Sĩ khí của bốn vạn huynh đệ như thế nào?”

“Chưa thể nói là cao được, nhưng cũng không đến nỗi tệ, Đại tướng quân hẳn là cũng biết, quân Quan Trung thiếu đi sự tôi luyện từ các cuộc chiến, điều mạt tướng tiếc nuối nhất chính là cho đến bây giờ vẫn còn chưa từng đánh qua một trận chiến nào.”

“Cơ hội đánh trận hẳn sẽ có thôi! về sau Vương tướng quân rất có thể sẽ đánh một trận cùng An Lộc Sơn.”

“Thật không?”

Ánh mắt của Vương Tư Lễ sáng rực lên, hy vọng lớn nhất của hắn chính là có thể đánh một trận cùng An Lộc Sơn, năm xưa trận chiến Đồng Quan, hắn suýt tí nữa toàn quân bị diệt, đó trở thành sỉ nhục trong suốt cả đời của hắn, nếu muốn dùng máu tẩy rửa sỉ nhục này, chính là đánh một trận nữa cùng quân đội của An Lộc Sơn.

“Hẳn là có cơ hội này, An Lộc Sơn hiện tại ở U Châu thành lập Ngụy Đường, tự phong làm Trung thư tướng quốc, trên thực tế hắn đã tạo phản rồi, sở dĩ hắn bây giờ còn chưa có đại quy mô đánh xuống phía nam, bởi vì binh lực hắn không đủ, còn đang chiêu binh mãi mã với quy mô lớn, một khi binh lực đã đủ, hắn nhất đinh sẽ quy mô đánh xuống phía nam, lấy cớ thảo phạt Lý Hanh mà tiến quân vào Quan Trung.”

Vương Tư Lễ yên lặng mà gật gật đầu, hắn tin vào lời mà Lý Khánh An nói chính là sự thật, tình hình thực tế cũng quả thật như thế, lúc này, Lý Khánh An lại nói: “Nhưng cũng có thể ngươi không có cơ hội đánh một trận cùng An Lộc Sơn.”

“Vì sao?”

Vương Tư Lễ có chút ngạc nhiên.

Lý Khánh An nhìn chăm chú vào ánh mắt hắn, gằn từng chữ: “Ta lo lắng ngươi sẽ vào đất Thục.”

Vương Tư Lễ trầm mặc, hắn hiểu được ý của Lý Khánh An, Lý Khánh An đang cho hắn lựa chọn, tiếp tục trung thành với Lý Hanh, hay là ngược lại đi theo Lý Khánh An, Đây có thể nói là một quyết sách lớn nhất trong cuộc đời của Vương Tư Lễ, nhưng hắn chỉ trầm ngâm một lát, liền đưa ra quyết định, hắn lại một lần nữa quì một gối, trầm giọng nói: “Thuộc hạ nguyện ra sức vì Đại tướng quân!”

Trên thực tế, Vương Tư Lễ đã cân nhắc rất lâu, hắn bị Trần Huyền Lễ bài xích, mất đi đại bộ phận quân quyền, nếu không phải Trần Huyền Lễ kiêu ngạo quá sớm như thế, chỉ sợ hắn lúc này đã nhàn rồi ở nhà rồi, Lý Hanh đa nghi và đối đãi tệ bạc với người khác, sớm đã khiến cho Vương Tư Lễ lạnh cả lòng với hắn.

Hắn đã sớm muốn đi theo Lý Khánh An, nhưng hắn lại không mở miệng được, hôm nay Lý Khánh An chủ động đưa ra, cơ hội này hắn làm sao lại có thể buông tha chứ.

“Tốt!

Tốt!”

Lý Khánh An nói liền hai chữ ‘Tốt’, hắn đờ Vương Tư Lễ dậy, thành khẩn mà nói với hắn: “Năm xưa khi chúng ta kề vai chiến đấu ở Đồng Quan, thì ta đã biết, chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ đi chung với nhau, bởi vì chúng ta là người cùng một đường.”

“Mạt tướng hiểu được, có thể gia nhập quân An Tây, đó là vinh hạn lớn nhất của mạt tướng ”

Lý Khánh An bước nhanh đến trước bồn cát, dùng cây gỗ chỉ vào khu vực Hoàng Hà Cửu Khúc nói: “Trước mắt quân Thổ Phồn còn có bốn vạn người, liền co đầu rút cổ ở trong này, hiện tại mười vạn đại quân của ta đã đến, sự sụp đổ hoàn toàn của quân Thổ Phồn đã sắp tới rồi.”

“Nhưng thuộc hạ lo lắng viên quân Thổ Phồn sẽ tới kịp.”

Lý Khánh An nhoẻn miệng cười: “Ngươi không cần lo lắng, căn cứ La Ta Thành của Thổ Phồn đã bị Phong Thường Thanh công chiếm, Tán Phổ Thổ Phồn chết ở Thổ Hỏa La, quan viên chính yếu của bọn họ đã toàn bộ đầu hàng cả.”

Vương Tư Lễ ngây dại ra, hắn quả thực không thể tin được vào tai của mình, Thổ Phồn đã xong đời rồi, như vậy tiêu diệt quân Thổ Phồn ở Cửu Khúc, chính là trận chiến cuối cùng rồi.

Lý Khánh An vỗ vỗ bờ vai của hắn, cười nói: “Ngươi hiện tại chỉ cần làm một chuyện, dùng bốn vạn quân của ngươi cắt đứt đường lui của người Thổ Phồn, phòng ngừa bọn họ trốn sang hướng thành đô, điều này rất quan trọng, ngươi nhất định không được sơ ý.”

“Mạt tướng hiểu được, mạt tướng đi ngay đây.”

Vương Tư Lễ ôm quyền thi lễ, liền cáo từ mà đi, hắn mới vừa đi, Lý Quang Bật liền vội vàng chạy đến.

“Đại tướng quân, Vương Tư Lễ tướng quân đi rồi sao?”

“Ngươi tìm hắn có chuyện gì sao?”

Lý Khánh An cười hỏi.

“Ty chức nghĩ Đại tướng quân nhất định là phái hắn ngăn chặn đường lui của Thổ Phồn trốn hướng Ba Thục!”

“Ngươi nói đúng đấy, ta đúng là đã sắp xếp như vậy.”

Lý Quang Bật do dự một chút, hắn đi đến bên bồn cát, nhìn đường lui của quân Thổ Phồn, nói: “Có câu nói này, không biết ty chức có nên nói hay không?”

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Ngươi cứ nói là đi.”

“Ty chức đang nghĩ, vì sao chúng ta không thể cho Mã Trọng Anh vào đất Thục đi?

Một khi quân đội hắn vào đất thục rồi, đất Thục nhất định sẽ nguy cấp, Lý Long Cơ hoặc là phải cầu cứu Đại tướng quân, hoặc là triệu quân đội Lý Hanh vào đất Thục, Ty chức nghe nói quan hệ giữa phụ tử Lý Long Cơ rất có dấu hiệu dịu đi, triệu quân Quan Trung của Lý Hanh vào đất Thục có khả năng lớn nhất, chỉ cần quân đội của Lý Hanh vào đất Thục, mà quân đội Vương Tư Lễ lại quay về Quan Trung nữa, khi đó Quan Trung chẳng phải là đã trở thành vật trong tay của Đại tướng quân rồi sao?”

“Cái kế này của ngươi gọi là đuổi sói vào đất Thục, ban đầu ta cũng đã suy nghĩ như thế, nhưng bây giờ ta đã bỏ suy nghĩ này rồi.”

“Vì sao?”

Lý Quang Bật có chút khó hiểu.

Lý Khánh An cười xòa, chậm rãi đi lên trước dùng cây gỗ chỉ vào khu vực Cửu Khúc nói: “Đây là một miệng túi mã chúng ta đã bố trí, đem quân Thổ Phồn của Mã Trọng Anh bỏ vào đó, Hiện tại hắn đã biết Lhasa gặp chuyện không may, hắn mấy lần liều chết đều muốn quay về Hà Trung, đáng tiếc cũng đều không thành công, nhưng hắn cũng sẽ không cam tâm, Hiện tại mười vạn đại quân của ta đã đến, hắn nhất định sẽ không chịu nổi áp lực, hắn sẽ lại một lần nữa nghĩ cách trốn về Lhasa, Cho nên hắn đội quân này của hắn là hy vọng duy nhất mà Thổ Phồn có thể trở mình được hay không, Dưới tình trạng như vậy, ta không muốn mạo hiểm, Nếu thành đô vận còn là do Cao Tiên Chi nắm giữ quân quyền, có lẽ ta sẽ thử một phen, nhưng Cao Tiên Chi đã bị tước đoạt quân quyền, lúc này quân quyền bị Vinh vương Lý Uyển nắm giữ, Con người Lý Uyển này ta hiểu rất rõ về hắn, hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của Mã Trọng Anh, Một khi quân Kiếm Nam bị đánh tan, quân Thổ Phồn sẽ chiếm lĩnh thành đô, người Hán ta không lo lắng, nhưng ta lo lắng người Khương, lo lắng người Nam Chiếu, lo lắng bọn họ bị Mã Trọng Anh sử dụng, một lần nữa tổ chức thành một đội đại quân mười vạn người giết về Lhasa, khi đó, chúng ta hối hận thì cũng đã muộn rồi.”

Nói đến này, Lý Khánh An đứng thẳng lưng lên, ngạo nghễ nói: “Vê phần quân Quan Trung của Lý Hanh, ta trước giờ vốn chưa từng để nó ở trong lòng, bọn họ có thể kháng cự được với quân An Tây đã từng trải qua hàng trăm trận chiến của ta sao?”

Lý Quang Bật vô cùng xấu hổ, hắn tự cho là đã nghĩ ra một diệu kế, lại không ngờ kế sách này rất có thể sẽ khéo quá hóa vụng, Lý Khánh An nói đúng, hắn có mười vạn đại quân An Tây, căn bản không cần phải dùng đến thứ chiêu này.

“Thuộc hạ hiểu rồi, nhưng thuộc hạ còn có một chút lo lắng quân đội của Vương Tư Lễ ngăn không được Mã Trọng Anh.”

“Ngươi yên tâm đi!

Ta chỉ là cho Vương Tư Lễ một cơ hội chiến đấu, thực tế ta cũng không trông cậy vào hắn có thể ngăn được tàn binh của Thổ Phồn, ta đã phái Lý Thịnh dẫn ba vạn quân đi đến khu vực vùng núi Tây Hồn Sơn, nơi đó là đường mà Mã Trọng Anh nhất định sẽ đi qua khi vào đất Thục, tin rằng Lý Thịnh sẽ ngăn lại được quân Thổ Phồn đông triệt.”

Ngày mười sáu tháng năm, tám vạn quân Đường chủ lực từ Phi Vân Độ vượt qua Hoàng Hà, lao thẳng tới quân Thổ Phồn ở khu vực vùng Độc Sơn thành, Đúng như sự phán đoán của Lý Khánh An, sau khi mười vạn quân An Tây đến Lũng Hữu, Mã Trọng Anh liền biết đại thế đã mất, hiện tại hướng nam bắc và phía tây của hắn đều không có đường lui, chỉ có lui về hướng đông sang Tây Xuyên ở Kiếm Nam, từ nơi đó mới vòng quay về Lhasa, Tuy rằng rủi ro rất lớn, nhưng hắn cũng chỉ có một con đường này thôi, Quân An Tây hắn tuy rằng đánh không lại, nhưng quân Kiếm Nam hắn chưa chắc đánh không được, tốt nhất là có thể đến Nam Chiếu, được sự chi viện của quân đội Nam Chiếu, trợ hắn phục quốc.

Lúc Mã Trọng Anh nghe được tin tức quân Đường chủ lực qua sông, hắn liền lập tức quyết định, dẫn quân rút lui sang phía đông.

Từ chỗ Độc Sơn thành nơi quân Thổ Phồn đang ở đến vượt qua Thao Thủy đề bước vào giai đoạn thứ nhất đông tiến, trong đó là hơn ngàn dặm lộ trình, chỉ cần có thể đến được Mân Châu ở bờ đông Thao Thủy, thì chiến lược đông tiến của quân Thổ Phồn bèn có thể xem như thành công được hơn phân nửa rồi.

Nhưng Lý Khánh An vì để đánh thắng trận đại chiến Đường - Phồn này đã hao phí rất nhiều tâm lực, hắn thậm chí không tiếc ngàn dặm chạy tới, hắn làm sao có thể ở thời khắc then chốt này mà lật lộng, hắn làm sao có thể không biết quân Thổ Phồn có thể sẽ trốn sang phía đông.

Mười ngày sau, lúc đại quân Thổ Phồn trốn chạy tới một khe núi tên Tuyệt Sinh cốc, thì tin tức mà Mã Trọng Anh không muốn nghe nhất đã truyền đến, một đội quân Đường không biết số lượng bao nhiêu đã nắm lấy đường đi của khe núi này.

Nơi này là vùng ven của Tây Hồn Sơn, bốn phía thế núi cao và dốc, kéo dài mấy trăm dặm, chỉ có

con đường núi rộng không đến ba dặm, dài khoảng chừng ba mươi dặm này có thể đi xuyên qua dãy núi, nếu không muốn từ nơi này đi, thì bọn họ phải lui về mấy trăm dặm xa, mới vòng đến vùng thượng dụ Hoàng Hà, từ nơi đó vượt qua núi Tích Thạch Sơn, đương nhiên, bọn họ có thể từ nơi đó trực tiếp quay về La Ta, nhưng lương thực của bọn hắn đã không đủ rồi, hơn nữa truy binh quân Đường đã đuổi tới, quân Đường trước sau giáp kích, bọn họ thế là xong rồi.

“Đại soái, chúng ta làm sao bây giờ?”

Mấy viên tướng lãnh đều sốt ruột hỏi.

Đôi mày của Mã Trọng Anh nhãn thành một đống, hắn hiện tại không biết quân Đường chặn đầu hắn rốt cục có bao nhiêu, nếu nhân số không nhiều lắm, có lẽ bọn họ có thể xông qua.

“Truyền mệnh lệnh của ta!

Đại quân phát động tiến công, toàn bộ áp lên, nếu xông qua không được, thì toàn bộ chúng ta sẽ chết ở chỗ này cả đấy.”

Tiếng trống vàng của người Thổ Phồn vang to, ầm ầm vang khắp cao nguyên, bốn vạn đại quân Thổ Phồn tử chiến đến cùng, bốn vạn đại quân phủ trời lấp đất, tiếng thét siết như sấm, dục vọng muốn sống làm cho bọn họ bất chắp mọi thứ xông đi trong sơn cốc.

Quân Đường đã ở nơi hẹp nhất trong sơn cốc xây dựng nên công sự, nơi đây cốc rộng chỉ có một dặm rười, ba vạn quân Đường dùng cự thạch xây nên một bức tường thành giản dị, đường cốc chật hẹp, dung nạp không được nhiều quân đội đồng thời phòng ngự như vậy, Lý Thịnh bèn chi bố trí một vạn năm nghìn cung nỏ thủ.

Tường thành cách miệng cốc khoảng mười dặm, tiếng la thét đinh tai nhức óc vang vọng trong sơn cốc, quân Thổ Phồn cứ phảng phất như nước lụt vỡ bờ đê, gào thét càn quét bủa vây về phía tường thành, cách bọn họ chỉ còn một dặm nữa thôi, đông nghịt đến mức che trời lấp đất.

Binh sĩ quân Đường ngồi xổm ở phía sau công sự phòng ngự, bọn họ bình tĩnh kéo cung cài tên, một vạn năm nghìn chiếc Đường nỏ đồng thời cầm lên, để ở hướng nghiêng một sóc ba mươi độ chi về phía trước, một vạn năm nghìn cung nỏ thủ quân Đường chia làm ba hàng, mỗi hàng cách nhau khoảng mười bước.

Đây chỉ là tuyết phòng ngự thứ nhất, Lý Thịnh tổng cộng bày ra ba tuyến phòng ngự, nếu như tuyến phòng ngự này thất thủ, bọn họ sẽ lùi đến trong tuyến phòng ngự thứ hai ngoài xa ba dặm.

Nhưng thán là một chủ tướng trẻ tuổi, Lý Thịnh không đến vạn bất đắc dĩ, hắn tuyệt sẽ không thoái lui một bước.

Hai trăm bước.., một trăm tám mươi bước.., Quân Thổ Phồn càng lúc càng gần, thậm chí đã có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt hung tợn của bọn họ.

Một trăm năm mươi bước!

Lý Thịnh vung tay lên, quân Đường nhất thời vạn tiễn tệ phát, mũi tên mạnh mẽ như cơn mưa bão dày đặc không kẻ hở, ào ào tạt vào quân Thổ Phồn, làn tên đã xuyên thủng đôn bài của bọn họ, bắn thủng khôi giáp của bọn họ, mấy nghìn quân Thổ Phồn đầu tiên xông lên ở phía trước nhất thời đã vang dội tiếng thảm kêu khóc thét, binh sĩ Thổ Phồn từng lớp từng lớp ngã nhào trên mặt đất...

Đợt quân Đường đầu tiên bắn xong, bọn họ lập tức ngồi xuống dùng sức chân và cánh tay kéo dây cung lên dây, cái quân Đường dùng là cự nỏ đơn binh do An Tây cung nỏ cục phát minh vào năm ngoái, có chút giống thần tí nỏ phát minh vào những năm Thần Tông thời Bắc Tống, cung dài ba thước ba, dây cung dài hai thước năm, đồng thời sử dụng một nỏ hai tên, tầm bắn có thể đạt đến ba trăm bước, nỏ cũ của quân Đường sau khi bán cho Byzantium, Toái Hiệp nỏ quân bèn tiên phong thay đồi dùng loại cự nỏ đơn binh uy lực to lớn này.

Tầm bắn ba trăm bước, cự ly sát thương hiệu quả hai trăm hai mươi bước, nhưng để gia tăng sức sát thương, quân Đường bèn ở tầm một trăm năm mươi mới bắn tên.

Đợt đầu tiên bắn xong, đợt thứ hai năm nghìn nỏ thủ quân Đường lần nữa vạn tiễn tề phát, làn tên che trời lấp đất che phủ hết cả bầu trời của sơn cốc, ngay sau đó là đợt thứ ba...

Trong cả sơn cốc nằm đầy thi thể của binh sĩ Thổ Phồn và chiến mã, tầng lớp chồng chất nhau, máu chảy thành sông, mùi máu tanh xộc mũi khó ngửi tràn ngập trong sơn cốc, quân Đường chỉ tiến hành hai lần xạ kích, sáu vạn mũi tên bắn ra, sự trọng thương và tử trận của Thổ Phồn bèn đã ở trên chín nghìn người, kẻ bị thương căn bản là khi khiêng về rồi, cuối cùng chỉ có một con đường chết.

Chương 525: Cấp thảo đối sách

Mã Trọng Anh kinh hồn bạt vía, lúc này mới bắt đầu xông trận, bốn vạn đại quân của hắn chỉ còn lại có ba vạn thôi, hắn bắt đầu ý thức được, quân Đường ở trong hạp cốc đã bố trí trọng binh, không lẽ thật sự bất hắn phải thoái lui trở về ư?

Ban nãy hắn từng nghĩ đến dùng hỏa công xông khói, nhưng trong phạm vi mấy trăm dặm ở bốn phía đều là sa mạc, trên núi khắp nơi đều trơ trọc, chỉ có tuyết đọng và vách đá cheo leo, nhìn không thấy một thân cây.

Mã Trọng Anh ngồi xổm trên mặt đất, đau khổ mà ôm lấy đầu, làm sao bây giờ?

Lhasa đã bị công chiếm rồi, Thổ Phồn đã diệt vong, cánh tàn quân này của hắn sẽ đi đâu về đâu?

Đúng lúc này, phương xa đã truyền đến tiếng sấm rền long trời lở đất, Mã Trọng Anh không khỏi mừng rỡ ngẩng đầu lên, không lẽ là sắp mưa rồi ư?

Chỉ cần trời mưa, cung nỏ của quân Đường đã không dùng được nữa, nhưng mà cái hắn ngẩng đầu nhìn thấy lại là vầng thái dương sáng rọi, ở đâu ra tiếng sấm giữa trời quang?

“Đại soái, mau nhìn kìa!”

Một viên binh sĩ hoàng sợ chỉ vào phương xa, Mã Trọng Anh từ từ đứng dậy, mặt mũi trắng bệch đến không còn một chút máu, chỉ thấy bầu trời tây phương đã bố trí đầy cờ xí rợp trời, một làn dây đen dài dài nhấp nhô xuất hiện trên sa mạc ngoài xa mười dặm, ít nhất có trên năm vạn kỵ binh, truy binh của quân Đường đã đến rồi.

Hắn chỉ có ba vạn binh sĩ Thổ Phồn, nước mất nhà tan, sĩ khí hạ thấp chưa từng thấy, người ngựa mệt nhoài khôn xiết, phía trước có hàng vạn nỏ quân quân Đường ngăn chặn, chỉ một con đường chết, còn phía sau truy binh đã đến, bọn họ không có đường nào lên trời, cũng chẳng có cửa nào xuống đất.

Lúc này, một viên quân Đường chạy như bay đến, ở ngoài xa trăm bước đem một lá thư dùng tên không đầu bắn đến, có binh sĩ nhặt lên đưa cho Mã Trọng Anh, Mã Trọng Anh mờ thư ra, lại là Lý Khánh An viết cho hắn.

‘Đại Đường An Tây tiết độ sử Triệu vương Lý Khánh An, kính 2Ời Mã Trọng Anh tướng quân người thống lĩnh cánh quân cuối cùng của Thổ Phồn, ta và tướng quân chiến đấu trận đầu ở Thạch Bảo thành, đến nay đã gần mười năm, trong khoảng thời gian từ đó đến nay, đã có mấy chục trận chiến lớn nhô với Thổ Phồn, thắng nhiều bại ít, trong trận chiến Thả Mạt và Thổ Hỏa La, hai mươi ba vạn quân Thổ Phồn toàn quân bị diệt, tán phổ tử trận, đại quân An Tây vượt qua đại Tuyết sơn, từ Nê La Bà công vào Lhasa, sinh lực quân Thổ Phồn toàn bộ bị tiêu diệt, bá quan Lhasa đã hàng, bây giờ tướng quân đã cùng đường mạt lộ, nước mất nhà tan, nếu muốn giữ binh sĩ một mạng đoàn tụ với người nhà, có thể lập tức đầu hàng, ta hứa khai khoáng ba năm, toàn bộ đều thả trở về làm dân thường, nếu tướng quân ngoan cố kháng cự đến cùng, Lý Khánh An sẽ hạ lệnh không giữ lại tù binh, toàn bộ giết hết!

Thổ Phồn sẽ không còn thanh niên trai tráng nữa, xin tướng quân suy xét kỹ.

5

Mã Trọng Anh lại quay đầu lại nhìn vào binh sĩ thù hạ, ai nấy đều hoang mang lo sợ, sĩ khí hạ thấp thảm hại, như vậy, trận này không còn gì cần thiết phải đánh nữa, thôi thì giữ lại một chút nam từ thanh niên trai tráng cho Thổ Phồn vậy!

Hắn thở dài một tiếng, liền hạ lệnh nói: “Buông vũ khí xuống, toàn quân đầu hàng!”

Hạ tuần tháng năm năm Trinh Trị thứ hai Đại Đường, theo việc ba vạn quân cuối cùng của Mã Trọng Anh đầu hàng quân Đường, đại chiến Đường Phồn trải dài hơn nửa năm đến nay đã hạ màn, Thổ Phồn với một kết cục gần như là bi tráng lui ra khỏi vũ đài chính trị của Đại Đường, chính thức trở nước phụ thuộc của Đại Đường.

Tháng năm, tin An Tây đã thắng lớn trong đại chiến Đường Phồn cuối cùng cũng lan tới Trường An, bỗng chốc tiếng hân hoan mừng chiến thắng rôm rả, Dân chúng Trường An đua nhau đi lên phố to phố nhỏ trong thành, nào đánh trống nào thổi kèn, ngày đêm ăn mừng, Lúc này đã không còn phân là huyện Vạn Niên hay huyện Trường An, trên phố đâu đâu toàn dân chúng hân hoan cổ vũ, Những người già tóc bạc phơ, hay những đứa trẻ cột hai bím tóc, hoặc thương nhân, kẻ sĩ, quân dân., .dù là thân phận gì, tuổi tác nào, tất cả mọi người đều đang đắm chìm trong niềm vui đại thắng của quốc gia.

Nhưng trong Tử Thần điện trong Đại Minh cung lại hoàn toàn là một khung cành khác, Lý Hanh mật trầm xuống nặng nề ngồi sau ngự án, Mấy tên đại thần tâm phúc của hắn đều đứng một bên, không một ai trong số họ mở lời nói gì, Việc quân Đường đánh bại Thổ Phồn bọn họ đương nhiên đều đã được biết, nhưng bọn họ lại được một tin khiến người ta bất an hơn, đó là Lý Khánh An sau khi kết thúc chiến dịch Lũng Hữu, hắn đã dẫn theo mười vạn đại quân đông tiến, giờ người đã từ Lan Châu vượt sông Hoàng Hà.

Đấy là việc mà bọn họ mãi không muốn đối mặt, nhưng rồi cuối cùng cũng đặt ngay trước mất, Lý Khánh An đã trở lại, bọn họ phải ứng phó thế nào đây?

“Các khanh nói đi, chúng ta bây giờ phải làm thế nào đây?”

Giọng nói Lý Hanh khàn khàn, lộ rõ vẻ mỏi mệt, Hắn cũng từng nghĩ qua rất nhiều có khả năng có thể xảy ra, có lẽ Lý Khánh An sẽ quay về nhẹ nhàng ấm êm, lúc ấy hắn sẽ đích thân ra ngoài thành môn nghênh đón, bọn họ sẽ cùng bất tay cười phá lên, dùng tiếng cười xua tan hận thù, từ đấy trở đi Lý Khánh An sẽ một mực trang thành trở thành thần tử của hắn.

Chỉ tiếc là tình trạng ấy chỉ có trong mơ mới xuất hiện, Lý Khánh An không về cùng một vài nhân mã, hắn đã dẫn theo mười vạn đại quân đông tiến, không có bất cứ dấu hiệu báo trước nào, hắn trực tiếp dẫn quân đi vào Quan Trung, Lý Hanh thấy sống lưng lành lạnh, xem ra phen này lai giả bất thiện!

Ánh mắt của hắn bỗng chốc đổ dồn về phía Vương Củng, ngày trước Vương Củng từng nói qua, nếu Lý Khánh An mà đến thì hắn sẽ có phương án đối phó, giờ hắn cũng muốn nghe thử, rốt cuộc là phương án gì.

“Vương tướng quốc, ngươi là người đứng đầu bá quan tại đây, ngươi đứng ra nói trước!”

Vương Củng thấy Lý Hanh chi đích danh mình, bất đắc dĩ, hắn đành liều mình đi lên trước nói: “Thần cho rằng An Tây quân lực hùng mạnh, chúng ta tuyệt không thể dùng biện pháp rắn với chúng.”

“Cái này thì trẫm cũng đã biết!”

Lý Hanh không vui cắt ngang lời hắn, nói: “Trẫm chỉ muốn biết đối sách ứng phó của Vương tướng quốc là gì thôi!”

Trong lòng Vương Củng thở dài một tiếng, hiện này còn chưa có đối sách gì, hơn nữa Lý Khánh An lại khí thế hừng hực mà đến thế này, rõ ràng là đến đòi lại công bằng cho Lý Thích, căn bàn không có gì thương lượng được nữa, một là Lý Hanh sẽ thoái vị, không nữa thì là triệu tập đại quân đến đánh một trận quyết tử.

Đương nhiên, hắn tuyệt không thể nói thẳng như thế, hắn chỉ có thể uyển chuyển nhượng bộ, tìm một phương án mà biết đâu Lý Hanh có thể chấp nhận được.

“Bệ hạ, ý của thần là lập Lý Khánh An làm Đông Cung, may ra như thế hắn có thể chấp nhận hiện thực.”

“Không được!”

Vương Củng vừa mới thốt ra miệng thì đã bị một giọng nói cao vút gay gắt bác bỏ, Mọi người cùng quay đầu lại, hóa ra lại là điện trung giám Lý Phụ Quốc, chỉ thấy hắn đi lên một bước chi trích Vương Củng nói: “Ngài là Đại Đường hữu tướng quốc, nhưng sao lại có thể nói ra được lời lẽ hoang đường khó tin vậy, Đông Cung là nơi thuộc về con nối dõi của Thánh thượng, há phải nơi mà người ngoài cũng có thể vào làm chủ, huống hồ tên Lý Khánh An này là hậu duệ của n thái tử, hắn mà vào Đông Cung thì ngươi nói Thánh thượng còn làm sao có thể ăn nói được với liệt tổ liệt tông nữa?”

Lý Phụ Quốc đồng thời kiêm luôn chức vụ điện trung giám lệnh và nội thị giám lệnh, quyền thế rất lớn, bá quan muốn gặp Lý Hanh đều nhất thiết phải thỉnh tấu được sự đồng ý của hắn đã, Lý Hanh cũng rất ư tín nhiệm hắn, các bản tấu Chương đều để cho hắn được xem qua trước, nghe ý kiến của hắn trước, Lý Phổ Quốc thường viết ý kiến của mình bằng bút xanh phía dưới góc phải của tấu Chương , lâu dần riết thành thường lệ, lời phê của hắn được xưng là “phê xanh”, có lúc thậm chí ý kiến của hắn còn quan trọng hơn cả ý kiến của Lý Hanh, Lý Phụ Quốc còn nắm trong tay “Phòng sát sự” cơ quan tình báo vừa mới thành lập của Lý Hanh, có thủ hạ chừng vài trăm mật thám, có nhiệm vụ chuyên môn đi giám sát bá quan, hoặc là ám sát đối thủ.

Vương Củng là hữu tướng Trang thư lệnh, trong tay có tướng quyền nhất định, có một số sự tình hắn trực tiếp quyết định, không phải bẩm báo Lý Hanh, như việc bổ nhiệm cho quân viên ngũ phẩm trở xuống chẳng hạn, điều này khiến Lý Phụ Quốc trong lòng rất đố kỵ và phẫn hận, hắn đã mấy lần kiến nghị Lý Hanh: quyền lực tướng quốc quá lớn, nên cắt giảm bớt.

Lý Hanh tuy cũng có ý này, nhưng hắn lên ngôi chưa lâu, vẫn chưa dám đắc tội các đại thần như Vương Củng, dù cho như thế, Lý Hanh vẫn cho Lý Phụ Quốc một quyền hạn nữa, đó là cho phép hắn đến bàng thính hội nghị Chính sự đường.

Cho nên Lý Phụ Quốc và Vương Củng quan hệ vô cùng gay gắt, có tin cho biết Lý Phụ Quốc đã thầm tập trung tội trạng của Vương Củng, hôm nay Lý Phụ Quốc nắm được cán của Vương Củng, hắn lập tức thừa cơ làm to chuyện.

Lý Phụ Quốc cứ không chịu buông tha lại khởi tấu với Lý Hanh: “Bệ hạ, thần hoài nghi Vương Củng và Lý Khánh An thầm qua lại, cho nên hắn mới dám ngang nhiên nói đỡ cho Lý Khánh An, thần kiến nghị tạm dừng chức Vương Củng, điều tra tội trạng thông địch của hắn.”

Vương Củng bỗng chốc phẫn nộ đến tột cùng, làm gì có việc lại có người dám vu không hắn ngay trước mặt thế này, hắn lập tức đi lên trước nói: “Bệ hạ, thần một lòng trung thành với bệ hạ, trải qua bao thử thách và sự việc, thần tuyệt không có việc tư thông Lý Khánh An, lời nói phiến diện Lý Phụ Quốc chi toàn lời xằng bậy, đả kích và khinh miệt đại thần, thần xin bệ hạ hãy nghiêm trừng tên Lý Phụ Quốc này để chinh đốn lại triều cương.”

“Đủ rồi!”

Lý Hanh giận dữ thét lên một tiếng: “Bây giờ là lúc cãi nhau đấy ư?

Trẫm muốn các khanh đến để phân ưu cho trầm, các khanh thấy tình hình trước mắt còn chưa đủ rối sao, còn muốn gây thêm phiền não cho trầm sao?”

Hai người nhìn sắc mặt Lý Hanh nổi giận đều không dám hó hé thêm câu nào, hai người cùng lui xuống, ánh mắt hầm hầm nhìn nhau.

Lúc này, Phòng Quản mới đi ra khói hàng bẩm báo: “Bệ hạ, về đối sách ứng phó Lý Khánh An, thần cũng xin được đứng ra nói hai câu.”

Lý Hanh tinh thần phấn chấn hẳn, vội vã nói: “Phòng ái khanh cứ nói!”

Phòng Quản đào mắt nhìn mọi người xung quanh một vòng xong từ từ nói: “Điều thần đắn đo là tâm tư của Lý Khánh An, thần có thể rút ra hai khả năng, một là hắn muốn tự đi lên thay thế bệ hạ, còn một khả năng nữa là hắn lo lắng bệ hạ có ý đoạt quyền của hắn, nên mới khởi binh để bức bách bệ hạ, hai khả năng này thần vẫn nghiêng về khả năng thứ hai nhiều hơn.”

“Vì sao không phải là khả năng đầu tiên?”

Lý Hanh thắc mắc hỏi lại.

“Rất đơn giản thôi, vì hắn là hậu duệ của thái tử Kiến Thành, nếu hắn muốn lên ngôi xưng đế thì chắc chắn sẽ bị rất nhiều người phản đối, Trừ phi giang sơn Đại Đường bị người ngoài chiếm giữ, hắn mới có thể tiếp nổi lại Lý Đường, cũng như Lưu Bị thời Thục Hán, nếu không hắn danh bất chính, ngôn bất thuận, sẽ không thể được sự ủng hộ của người , như thế thì ngai vị hoàng đế này cũng hắn cũng không làm lâu được, Thần nghĩ, Lý Khánh An chắc chắn cũng hiểu rõ đạo lý này, Tiên đế Nam Đường vẫn còn, chính thống Đại Đường vẫn đấy, còn lâu mới đến lượt hắn lên ngôi, nên thần cho rằng, mục đích thật sự của Lý Khánh An là muốn bệ hạ thừa nhận quyền lực và địa bàn bây giờ của hắn, xem ra còn có đất để mà đàm phán.”

Những lời phân tích của Phòng Quản khiến Lý Hanh cũng rất ư là đồng tình, Hắn đảo mắt sang nhìn thì thấy Lệnh Hồ Phi đang mật đầy khinh khi, hiển nhiên là hắn đang rất không tán thành ý kiến của Phòng Quản, Lý Hanh ngỡ ngàng, hắn đương định hỏi Lệnh Hồ Phi thì ngay lúc này, con trai của hắn Lý Hệ đang hớt ha hớt hải từ bên ngoài chạy vào, vừa đi hắn vừa hô lên: “Phụ hoàng, đại sự không hay rồi!”

Mọi người đều giật mình cùng đồng loạt nhìn về phía hắn, Lý Hanh cũng vội hỏi: “Đã xảy ra việc gì đấy ư?”

Lý Hệ chỉnh chu lại quan mũ, hắn đi vội lên thi lễ: “Phụ hoàng, nhi thần vừa mới nhận được hai tin tức.”

“Tin gì thế này?”

“Một tin là tám ngàn đại quân An Tây vừa mới hộ tống mẹ con Triệu vương phi rời khởi huyện Trường An xuất phát về hướng tây, đồng hành còn có hơn ba trăm cựu thần bọn Bùi Mân cùng gia quyến của họ.”

Trong lòng Lý Hanh bỗng thấy không hay rồi, hắn cố kiềm nén bản thân vội hỏi tiếp: “Vậy còn một tin còn lại là gì?”

“Còn có một tin nữa là Vương Tư Lễ không tuân theo mệnh lệnh, không trú thủ tại Hoa Châu mà lại đi về phía đông chiếm lĩnh Đồng Quan.”

Tin này như sét đánh ngang tai giữa trời quan, khiến mọi người trong phiến điện bỗng chốc thừ cả người, Bốn vạn quân của Vương Tư Lễ ba ngày trước mới trở về, vốn dĩ hạ lệnh để hắn trấn giữa Hoa Châu, nhưng không ngờ hắn cuối cùng lại tự chiếm Đồng Quan, Vương Tư Lễ cực có khả năng đã bị Lý Khánh An sách phản, hắn chiếm Đồng Quan cũng chính là để cắt đứt chi viện của quân đội Trung Nguyên.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, ai cũng dần ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, Lý Khánh An đã bắt đầu động thủ, Lúc này, trong lòng Lý Hanh rối bù, hắn nói với mọi người: “Các khanh đều lui xuống hết đi, hãy để trẫm được một mình suy nghĩ vấn đề.”

Mọi người bất đắc dĩ đều cùng lui xuống, Lý Hanh ra hiệu mắt với Lệnh Hồ Phi, Lệnh Hồ Phi hiếu ý, sau khi vòng một vòng ở bên ngoài hắn lại quảnh về, Lúc này Lý Hanh cũng đã quay trở về Ngự thư phòng của mình, trong phòng chỉ còn lại con trai hắn Lý Hệ, cùng tâm phúc Lý Phụ Quốc hai người, Lệnh Hồ Phi từ từ đi vào, hắn thi lễ với Lý Hanh nói: “Thần tham kiến bệ hạ!”

“Không phải khách sáo, mọi người cử ngồi xuống đi!”

Lý Hanh lại thở dài một hoi, hắn quay sang nói với ba người họ: ‘Tình hình trước mặt tương đối nguy cấp, hiện nay quyết định của bốn người chúng ta tuyệt không thể tiết lộ ra ngoài.”

Mọi người cùng gật đầu tuân lệnh, hắn lại quay sang nói với Lệnh Hồ Phi: “Vừa rồi nói chuyện không tiện, giờ tiên sinh xin cứ nói tự nhiên!”

Lệnh Hồ Phi thấy Lý Hanh khá ư hiểu mình, bèn vuốt râu cười nói: “Người biết ta, chỉ có bệ hạ!”

“Haiz!

Tiên sinh xin cứ nói thẳng đi!”

“Bệ hạ, vừa rồi thần không chịu nói là thần cảm thấy trong chúng ta chắc chắn có kẻ đã lén lút tư thông với Lý Khánh An.”

Lý Phụ Quốc kích động tranh lời hắn: “Chắc chắn là tên Vương Củng kia, hắn từng kết minh với Lý Khánh An, nhất định là hắn rồi!”

Lý Hanh khoát khoát tay ra hiệu hắn đừng cất ngang lời của Lệnh Hồ Phi, “Tiên sinh xin cứ tiếp tục nói.”

Lệnh Hồ Phi lại tiếp tục nói: “Thần lại không cho rằng người đó là Vương Củng, Vương Củng tim gan hạn hẹp, hắn cũng giống Dương Quốc Trung đều rất ư đố kỵ và hận Lý Khánh An, đê hắn và Lý Khánh An tư thông, hắn không thể nào cúi mình quên sĩ diện như thế, vốn dĩ thần còn nghĩ sẽ là Lý cầu hay là Lý Lân, hay không thì sẽ là Trương Tự, nhưng sau khi thần nghe xong những lời vừa rồi của Phòng Quản, thần thế mới biết, hóa ra là tên Phòng Quản này.”

“Phòng Quản?!”

Lý Hanh bỡ ngỡ, hắn kinh ngạc hỏi: “Nhưng sao trẫm lại cảm thấy lời của hắn phân tích rất ư có lý đấy chứ?”

“Bệ hạ, những lời khúc đầu hắn nói quả thật không sai tí nào, Lý Khánh An hiện giờ lên ngôi quả thật sẽ danh bất chính, ngôn bất thuận, nhưng khúc sau của hắn lại có phần đang dẫn bệ hạ đến một phán quyết sai lầm, trong lời của hắn có một chỗ sơ hở rất lớn, không biết mọi người có ai nghe ra được không.”

Lý Hanh và Lý Phụ Quốc cùng lâm vào trầm tư, những lời lúc sau của Phòng Quản là nói mục đích của Lý Khánh An chính là để giữ lại lợi ích của mình mà thôi, song phương đều có khả năng đàm phán được.

Lý Hanh lắc lắc đầu hỏi: “Trẫm nghĩ không ra vấn đề ở đâu, ái khanh có thể nói thẳng được không?”

“Bệ hạ, Lý Khánh An tuy tự mình tạm thời không thể lên ngôi, nhưng hắn vẫn có thể ủng hộ để người khác lên làm vua!

Nếu hắn lập một vị ấu nhi, vậy không phải càng dễ giữ lại quyền lợi của mình hơn là phải cúi đầu xin thần với bệ hạ sao?”

Lý Hanh và Lý Phụ Quốc nhìn nhau một lúc, thế mới ngỡ ngàng hiểu ra, đúng rồi, Phòng Quản nếu như đã có thể nghĩ ra việc Lý Khánh An tạm thời không thể lên ngôi, vậy sao hắn lại nghĩ không ra việc Lý Khánh An có thể lập người khác lên làm vua.

“Cái tên khốn nạn chết tiệt này!”

Lý Hanh lên cơn lôi đình vỗ mạnh lên bàn, giận dữ nói: “Trẫm phải làm thịt hắn trước.”

Lý Thích tuy không có con cái gì, nhưng Lý Dự thì vẫn còn hai người con trai trong tay của thái hậu Thẩm Trân Châu, mà nàng bị giờ đã bị quân An Tây dẫn đi mất.

“Bệ hạ, giết Phòng Quản thì chẳng có gì khó khăn, bất cứ lúc nào cũng có thể hạ thủ, nhưng hiện giờ tốt nhất chúng ta nên nghĩ đến đường lui đã.”

Lý Hanh bất lực chỉ đành thất thểu hỏi: “Vậy trẫm phải làm sao bây giờ?

Xin tiên sinh chỉ giáo.”

“Thần cho rằng bệ hạ bây giờ nên có một chút chuẩn bị, bây giờ Lý Khánh An đang không ngừng đưa người nhà của các đại thần đi, chiếm Đồng Quan rất rõ ràng chính là vì để hắn làm bước đệm cho hắn tiến quân An Tây, Nếu như thần không đoán sai thì còn có quân đội của Quách Tử Nghi cũng sẽ phối hợp để hắn vào Quan Trung, nhưng hắn chí ít phải mất ba đến năm ngày mới có thể sắp xếp xong mọi việc, chúng ta nên biết tận dụng tốt cơ hội năm ba ngày này để điều động quân đội.”

“Ý của ái khanh là..

“Bệ hạ, ý của thần chính là nên để tiểu vương gia dẫn quân chủ lực đi vào Hán Trung trước đã.”

Chương 526: Chim sợ cành cong

Khi mẫu tử Triệu vương phi và hơn ba trăm vị đại thần cùng gia quyến rút khỏi rồi, thế cục của thành Trường An bắt đầu trở nên khẩn trương hẳn lên, Trường An huyện và Vạn Niên huyện trước sau cũng đều thực hiện lệnh giới nghiêm, Trời vừa tối, tiếng trống rền vang của thành Trường An liền bắt đầu gõ vang, đây là tiếng trống báo giờ đóng cửa phường, Sau khi ba trăm tiếng trống đã gõ lên rồi, các cánh cửa phường Trường An cũng đều sắp đóng cửa, quân đội bắt đầu xuống đường phố để thi hành thanh lý, không cho dân chúng xuất môn.

Không khí khẩn trương của Trường An cũng đã ảnh hưởng tới mỗi một hộ gia đình, cơ hồ tất cả mọi người ở Trường An đều ý thức được rằng, sự trở về của Lý Khánh An sẽ khiến cho Đại Đường biến đổi cả đất trời, Bọn họ cũng đều cảm nhận được sự khẩn trương của thế cục, sắc trời vừa mới tối xuống, nhà nhà đều đóng hết cửa lại, lái thương ở chợ đông chợ tây cũng đóng cửa tiệm cả, các chỗ ăn chơi như tửu lâu khách điếm, cùng với thanh lâu, nhạc phường vân vân.., cũng ngưng tiếp khách.

Phố lớn ngõ nhỏ cũng đều vắng tanh vắng ngất, chỉ có những con chó hoang trong bóng đêm lặng lẽ lui tới, trên đường cái thỉnh thoáng có thể nghe thấy tiếng vó ngựa của kỵ binh phóng qua, có thể nghe thấy tiếng bước chân chạy qua của binh sĩ.

Vừa qua khỏi giờ hợi, Trường An huyện xuất hiện dị động, đại lượng quân đội tập kết ở Thái Bình phường của Trường An huyện, lúc này trong Thái Bình phường đã chen chúc đầy nghẹt quân đội, kỵ binh, bộ binh, cung nỏ binh, mỗi người đều trang bị võ trang, đằng đằng sát khí, Tất cả chỗ có thể rò rỉ thông tin trong Thái Bình phường đều bị bít kín cả rồi, dân chúng không được ra khỏi cửa một bước, thậm chí ngay cả bồ câu cũng không được phép thả bay đi, không chỉ có người chuyên môn săn giết, hơn nữa nhà ai dám cả gan thà bồ câu đi, lập tức sẽ có quân đội phá cửa nhảy vào bắt người.

Đây đã không còn đơn giản chỉ là lệnh giới nghiêm nữa, bầu không khí khẩn trương này là điềm báo của chiến tranh, một cuộc chiến tranh quả thật sắp sẽ bộc phát tại đây.

Trong Thái Bình phường đã bố trí một vạn năm ngàn quân đội, một vạn Thiên Ngưu vệ và năm ngàn Vũ Lâm quân, do đại tướng Nam Tề Vân và Trường Tôn Toàn Tự suất lĩnh, Bọn họ trong đêm nay sẽ công chiếm hoàng thành.

Hoàng thành là căn cứ chính vụ của vương triều Đại Đường, thượng thư lục bộ, các kho lớn cất giữ các loại vật tư cũng đều nằm bên trong hoàng thành, tương tác giám tồn trữ nguyên liệu, quân khí giám bảo quản vũ khí khỏi giám, kho Tà Tàng cất giữ tài vật tiền vàng, Thái thương và kho trữ Tư nông tự tích trữ lương thào v.v.., Có thể nói trong hoàng thành đã tập trung kho trữ quốc gia gần một nửa , nhất là lương thực trong kho trữ lớn của Thái thương và Tư nông tự càng có hơn ba trăm vạn thạch, có giá trị chiến lược cực kỳ quan trọng.

Trước mắt hoàn thành do Vũ Lâm quân tận trung với Lý Hanh khống chế, binh lực không nhiều, chỉ có ba nghìn người, nhưng căn cứ hiệp nghị đạt được giữ Lý Khánh An và Lý Hanh, quân đội đôi bên đều không được động đến kho tàng quốc gia, nếu không điều ước chia để trị đại lộ Chu Tước sẽ lập tức phế bỏ.

Chính là bị điều ước này hạn chế, từ khi Lý Hanh đăng cơ đến nay, hắn cũng không dám dễ dàng manh động mà đem vật tư quốc khố lén đưa cho quân QuanTrung, Mỗi ngày vào buổi sáng đều sẽ có binh sĩ của Thiêu Ngưu vệ đi đến kiểm tra tình hình tồn trữ vật tư, mỗi một món vật tư lĩnh dùng đề có ghi chép rõ ràng, đồng thòi do Thiêu Ngưu vệ kiểm tra ngẫu nhiên để kiểm duyệt lại.

Do dù Lý Hanh khá là tức tối đối với hành động xét duyệt này của Thiêu Ngưu vệ, nhưng hắn cũng không thể làm gì được, đề tranh thủ sự ủng hộ của Lý Khánh An, sự giám sát tra xét nghiêm khắc của Thiên Ngưu vệ hắn cũng đã cố gắng nhẫn nhịn.

Nhưng theo sự đột ngột trở nên căng thẳng của thời cục, Lý Khánh An và Lý Hanh có thể trở mật bất kỳ lúc nào, điều ước chia đê trị mà hai người ký kết lúc trước cũng sẽ phế bỏ mọi lúc, để phòng ngừa Lý Hanh đem vật tư trong hoàng thành dời đi, Lý Khánh An ở hai ngày trước bèn đã hạ lệnh xuống, ra tay trước dự định, trước một bước chiếm lấy hoàng thành, đây cũng là một hành động quan trọng thứ ba sau các việc hắn di dời gia quyến bá quan, chiếm lĩnh Đồng Quan.

Hành động này do Nam Tề Vân toàn quyền phụ trách chi huy, sở dĩ đem điềm tiến công đặt ở phường Thái Bình, là bởi vì góc đông bắc của phường Thái Bình đối diện thẳng với Hàm Quan môn của hoàng thành.

Quân đội đã từ từ hoàn tất xong việc tập kết, lúc này Nam Tề Vân cỡi trên lung ngựa, một tay xách cung, chờ đợi tin tức của thám tử, Hắn ở buổi chiều hôm nay lại một lần nữa suất lĩnh binh sĩ kiềm tra các kho trữ lớn của hoàng thành, tạm thời vẫn chưa phát hiện dấu vết Lý Hanh di dời vật tư, nhưng buổi chiều hôm nay, quân Quan Trung đang nhen nhóm sự điều động quy mô lớn, Lý Hanh chắc hẳn sẽ có sự hành động rồi, nếu như không phải là vào tối hôm nay, thì sẽ là buòi sáng ngày mai, quân Quan Trung nhất định sẽ đem các loại vật tư trong hoàng thành di dời đi.

Thời gian trôi qua từng chút từng chút một, đôi môi của Nam Tề Vân từ từ cắn chặt lại, hoành đao ở thắt lưng cũng bị hắn nặn ra mồ hôi, đúng lúc này, trên bầu trời hoàng thành xuất hiện ra một điêm sáng, ‘bụp!’ một tiếng nổ vang, đây là tín hiệu động thù do xích hầu lẻn vào hoàng thành phát ra.

Nam Tề Vân lập tức hạ lệnh nói: “Hủy tường!”

ở góc đông bắc phường Thái Bình đã có mấy nghìn binh sĩ Thiên Ngưu vệ chuẩn bị sẵn sàng, khi mệnh lệnh của Nam Tề Vân truyền đến, mấy nghìn binh sĩ Thiên Ngưu vệ bèn xông đến dưới thành phường, bắt đầu nhất loạt ra sức đẩy tường.

Bức tường phường cao khoảng ba trượng, trên cơ bản đều là dùng bùn đất và gạch ngói xây nên, tường phường đã có lịch sử hơn một trăm năm, đã khá là điêu tàn cũ kỹ rồi, dưới sự ra sức thúc đẩy của các binh sĩ Thiên Ngưu vệ, tường phường đã bắt đầu lắc lư muốn ngã.

“Một, hai, ba!”

Theo một tiếng hét to cuối cùng của các binh sĩ, một đoạn tường phường hơn trăm trượng cuối cùng đã ầm ầm sụp đổ, khói bụi mù mịt, một vạn năm nghìn đại quân như nước lũ vỡ đê, tràn ào vào phía hoàng thành.

Tiếng đổ sập vang to và sự rung chuyển nhẹ của mật đất đã làm cho dân chúng cả phường Thái Bình đều bừng tỉnh, cũng đã kinh động thủ quân Hàm Quang môn ở ngoài xa hai mươi mấy trượng, Hàm Quang môn có hơn hai trăm thù quân, đại bộ phận đều sống ở trên lầu môn cao cao, Lúc này, rất nhiều thù quân đều đã đi ngủ, nhưng tiếng đố sập của tường phường đã kinh động đến bọn họ, Các binh sĩ đồng loạt chạy đến bên lầu thành hướng về phía dưới quan sát, tình hình ở ngay trước mắt đã làm cho bọn họ sửng sốt, Chỉ thấy quân đội như che trời lấp đất đã xông đến phía dưới lầu thành, đông nghịt mà chen đầy cả nguyên con đường, mấy trăm binh sĩ ôm lấy mộc chùy thô to đang thúc mạnh về phía cửa thành.

“Uỳnh!” một tiếng vang dội, giống như tiếng sấm rền giữa đất bằng, màn đêm tĩnh lặng đã bị tiếng thúc cửa này xé toạt, toàn bộ binh sĩ trong hoàng thành đồng loạt từ trong giấc mộng tinh giấc, bọn họ người này nhìn người kia, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Cánh cửa lớn Hàm Quang màu đỏ thắm cao khoảng ba trượng, đều được bọc lại bằng lớp da sắt, cửa lớn vô cùng chắc dày kiên cố, nhưng cửa lớn không được bảo hộ đặc biệt, chỉ dùng một cây gỗ dài tám thước, dày hai tấc làm then cửa, cây gỗ ngày không chịu đựng được đòn thúc nghìn quân, thoáng chốc đã bị sãy ngay tức khắc, cửa lớn ầm ầm mở toang ra, một vạn năm nghìn đại quân như nước triều ập vào trong hoàng thành.

Tiếng dội cửa của Hàm Quang môn không hề truyền đến Đại Minh cung, Lý Hanh là bị một tiếng gõ cửa dồn dập làm thức giấc, có hoạn quan kinh hãi bẩm báo nói: “Bệ hạ, xảy ra chuyện rồi!”

Lúc này, Lý Hanh đã có chút một cành cây ngọn cỏ đều là binh, hắn sợ đến từ trên giường trở người ngồi dậy, run siọng hỏi: “Đã xảy ra.., chuyện gì rồi?”

“Nam Tề Vân và Trường Tôn Toàn Tự suất lĩnh một vạn năm nghìn quân đội chiếm lĩnh hoàng thành rồi.”

Lý Hanh sửng sốt đến ngây cả người, phản ửng đầu tiên của hắn bèn là cung đình đã chính biến rồi, hắn nhảy dựng lên, đảo quanh trên mặt đất, hoảng hốt như kiến bỏ trên chảo nóng, trong miệng gấp gáp hoảng loạn thì thào: “Y phục của trẫm đâu rồi?

Giày của trẫm đâu rồi?

Hãy mau mặc vào cho trẫm!”

Trương hoàng hậu ngủ cùng trướng với hắn lại vẫn còn bình tĩnh, bà vội vàng thấp giọng nói: “Bệ hạ đừng gấp, không phải là Đại Minh cung, là hoàng thành!”

“Hoàng thành?”

Lý Hanh lập tức bình tĩnh trở lại, hắn lại vội vàng hỏi: “Thiên Ngưu vệ không tiến công Thái Cực cung hay là Đại Minh cung ư?”

“Không có, bọn họ chỉ là chiếm lấy hoàng thành, không có tiến công cung thành.”

Lý Hanh thở phào một hơi nhẹ nhõm, đặt mông ngồi phịch xuống giường, lau lau mồ hôi trên trán, nói với Trương hoàng hậu: “Làm trẫm sợ chết đi được, may mà hoàng hậu bình tĩnh.”

Trương hoàng hậu cũng mang y phục vào đứng dậy, bà mệnh cung nữ đốt đèn lên, nói với Lý Hanh: “Bệ hạ, thần thiếp đoán là Lý Khánh An là muốn cướp lấy kho trữ, vì vậy bọn họ mới chiếm lĩnh hoàng thành.”

Lý Hanh chợt rùng mình một cái, hắn lúc này mới sực phản ứng, Đúng a!

Ắt hẳn là như vậy, Thật ra Lý Khánh An vẫn là đánh giá cao hắn rồi, hắn chiều hôm nay mới vừa mệnh lệnh Lý Hệ suất lĩnh sáu vạn quân vào Hán Trung, bên cạnh hắn chỉ còn lại hai vạn Kim Ngộ vệ thôi, căn bàn là không có khả năng khiêng đi quốc khố.

“Tức tốc đi triệu Vương Củng yết kiến!”

Lý Hanh nghĩ đến quốc khố đã bị Lý Khánh An cướp đi, hắn cũng không khỏi luống cuống chân tay, lúc này, Lý Phụ Quốc cũng nhận được tin vội vã chạy đến, hắn ở trước cửa nói: “Bệ hạ, là lão nô.”

“Vào đi!”

Lý Phụ Quốc đã tiến vào nội tẩm thất, vội nói với Lý Hanh: “Bệ hạ, muôn vạn lần không thể triệu Vương Củng đến!”

Lý Hanh ngẩn người, hỏi: “Tại sao?”

“Thời cục hiện tại vô cùng bất lợi đối với bệ hạ, chúng ta chỉ có hai vạn Kim Ngộ vệ thôi, đối với những đại thần như vậy nên càng để bọn họ biết càng ít càng tốt, nếu không dẫn đến sự hoàng loạn, nếu như bọn họ tiết lộ ra tin tức, Thiên Ngưu vệ bèn sẽ lập tức động thủ với chúng ta.”

“Nhưng mà ta muốn biết tình hình tồn kho của kho phòng.”

“Bệ hạ, lão nô biết được, mau đi triệu hồi hoạn quan tuyên chi.”

Lý Hanh lập tức tỉnh ngộ, vội vàng nói: “Mau gọi người quay lại đây, không cần triệu Vương Củng yết kiến nữa.”

Lý Phụ Quốc từ bên mình lấy ra một cuốn sớ đưa cho Lý Hanh nói: “Đây là kho báo lão nô vừa mới nhận được, xin bệ hạ xem qua.”

Đây thật ra là cuốn sớ mà ba ngày trước Hộ bộ trình lên, liên quan đến tình hình kiểm kê lượng tồn kho, sớ tấu bị Lý Phụ Quốc tự ý siừ lại, hắn không muốn để Lý Hanh biết được thực tình, nhưng bây giờ hắn biết rằng đã không còn che giấu được nữa.

Lúc này, Lý Hanh tâm trạng hoảng loạn, không chú ý ngày tháng của sớ tấu này đã bị xóa sửa lại, hắn vội vã xem qua một lượt, lương thực ba trăm năm mươi vạn thạch, tiền năm trăm ba mươi vạn quan, lụa một nghìn hai trăm vạn xấp, tiền bạc An Tây một trăm bảy mươi vạn nén, còn có vô số các của cải vàng bạc khác, đây chỉ là sớ tấu tiền lương của Hộ bộ, còn có vật tư quân khí khác, ở đây đã không có rồi.

Lý Hanh nhìn đến trong lòng rỏ máu, nhiều tiền lương như vậy đều bị Thiên Ngưu vệ cướp đi, hắn đột nhiên nhướng mày lại, hỏi: “Trẫm nhớ rằng mấy ngày trước, ngươi không phải là nói với trẫm rằng trong kho bẩm không có bao nhiêu tiền lương hay sao?

Tại sao lại có nhiều như vậy?”

Lý Phụ Quốc vì để cho cháu trai của mình xuất nhiệm một chức Độ chi sứ, nên mới cố ý che giấu Lý Hanh về chân tướng tiền lương kho bẩm, lúc này hắn đã có đối sách từ trước, hắn giẫm chân nói: “Bệ hạ, lão nô là nghe theo lời của Phòng Quản, lão nô cũng là bị hắn lừa rồi.”

Phòng Quản ở buổi chiều hôm nay đã bị Lý Hanh bí mật ban rượu độc mà chết, chết không đối chứng, Lý Hanh đã tin nghe theo lời của Lý Phụ Quốc, hắn không còn truy cứu nữa, bèn vô vàn lo âu nói: “Bây giờ Lý Khánh An đã động thủ khắp nơi, trẫm rất lo lắng hắn ngày mai sẽ biết được tin Hệ nhi suất quân nam hạ, từ đó mà biết được chúng ta binh lực trống trải, sẽ hạ thủ với Đại Minh cung, trẫm muốn rời khỏi Trường An ngay đêm nay.”

Dựa theo kế hoạch ban đầu của Lý Hanh, là trước tiên phái con trai suất quân đi Hán Trung, sau đó đợi quân đội của Hà Nam đạo và Hà Đông đạo trở về Quan Trung, hắn mới theo đại đội nam hạ, nhưng hắn tuyệt đối không thể nào ngờ, Vương Tư Lễ lại ở thời khắc mấu chốt nhất đã phản bội hắn, chiếm lĩnh Đồng Quan, chật đứt đi sự triệt hồi của quân đội Trung Nguyên, triệt để làm rối đi kế hoạch của hắn.

Còn buổi sáng ý của Lệnh Hồ Phi là chia hai bước để đi, một mặt là phái người đi đàm phán với Lý Khánh An, sau đó bọn họ lặng lẽ nam triệt trong ba ngày, nhưng đêm hôm nay Thiên Ngưu vệ chiếm lĩnh hoàng thành, lại làm cho Lý Hanh trở nên hoảng sợ, hắn cảm thấy mình dù chỉ một khắc cũng không thể ở lại được nữa.

Không đợi Lý Phụ Quốc đáp lời, Trương hoàng hậu bên cạnh đột nhiên ngắt lời, bà nghe hiểu ý của Lý Hanh, lại là bỏ mặc đại thần ở lại mà lén lút chạy trốn, đây làm sao được, rất nhiều đại thần đều là bà thật vất vả mới thuyết phục được.

“Bệ hạ có phải là đã quên đi một sự việc quan trọng nhất?”

Lý Hanh kinh ngạc quay đầu nhìn nàng một cái: “Chuyện gì?”

“Bệ hạ bỏ rơi những đại thần như Vương Củng, mai nay đi Thành Đô, nếu như đại thần bên đó không ủng hộ bệ hạ thì sao?

Bệ hạ lúc đó không phải sẽ trở thành lẻ loi đơn chiếc rồi ư?”

Lời của Trương hoàng hậu lập tức cảnh tỉnh Lý Hanh ngay, rất có khả năng này, nếu như đại thần bên kia ủng hộ Vinh vương, hoặc là ủng hộ Thập lục lang, Thập bát lang, vậy hắn sẽ phải gặp rắc rối to.

“Vậy theo ý của hoàng hậu, trẫm nên làm thế nào?’

“Ý của thần thiếp là thông báo mọi người cùng đi.”

“Không được!”

Lý Phụ Quốc phủ quyết đề nghị của Trương hoàng hậu ngay tại chỗ: “Nếu như có người nảy sinh ra dị tâm, cáo mật với quân An Tây, vậy thì chúng ta sẽ toi cả lũ.”

Lý Hanh trầm tư lặng thinh, hắn khẽ bóp lấy trán, suy nghĩ kế sách vẹn toàn, qua một lúc lâu, hắn nói với Lý Phụ Quốc: “Như vậy đi!

Trẫm và hoàng hậu đi trước, chúng ta ở Hán Trung chờ đợi, ngươi lúc trời sáng thay trẫm đi thông báo bá quan, nếu như nguyện lòng theo trẫm cùng đi, thì nhanh chóng đến Hán Trung hợp mật, trẫm sẽ dẫn bọn họ cùng đi đến Thành Đô.”

Phụng Tường phủ Ưng huyện, mười vạn đại quân An Tây của Lý Khánh An đã dàn binh Quan Trung, binh chi quân Quan Trung của Lý Hanh, nhưng Lý Khánh An không vội phát binh tiến công, hắn cần phải chờ đợi thời cơ chín muồi.

Sáng tinh mơ, Lý Khánh An đã thức dậy từ sớm, chờ đợi tin tức của Trường An, Hôm qua hắn nhận được tình báo, thê tử và hơn ba trăm đại thần của hắn đã lui đến Võ Công huyện, còn Vương Tư Lễ không phụ lòng kỳ vọng của mọi người theo phe hắn, chiếm lĩnh Đồng Quan, ngăn chặn mười vạn đại quân của Lý Hanh ở Hà Nam đạo và Hà Đông đạo tây triệt, bây giờ khu vực Quan Trung chỉ có tám vạn đại quân của Lý Hanh, thời cơ đã trở nên chín muồi.

Cho dù thời cơ đã từ từ chín muồi, nhưng Lý Khánh An vẫn là không có ý định xuất binh, Thủ tiêu một tên Lý Hanh đối với hắn mà nói thật sự là dề như trở bàn tay, nhưng muốn tái gầy dựng lại một tên hoàng đế giết con giết cháu, bị người tẩy chay, bị người chống lại, thì quả thật rất khó, Lý Khánh An suy nghĩ rất lâu, hắn cảm thấy giữ tên Lý Hanh này lại, càng có ích hơn nhiều so với việc giết hắn đi.

Nếu như Lý Hanh là giống như Lý Dự cần mẫn dốc lòng chăm lo việc nước, vì xoay chuyển sự thâm tóm ruộng đất mà dũng cảm bủa đao về phía tông thất, thì người như vậy hắn Lý Khánh An sẽ không chút do dự mà giết hắn đi, nhưng Lý Hanh lại hoàn toàn khác, hắn đức hạnh khiếm khuyết, bị bá quan tẩy chay, bị châu huyện tẩy chay, hơn nữa người này trọng dụng hoạn quan, ngấm ngầm cho phép thâu tóm ruộng đất, hắn cũng giống như một mối ung nhọt, thứ ung nhọt như vậy không lấy đi gây vạ hại cho Nam Đường của Lý Long Cơ, lại phải giết hắn đi, mình có phải là đã quá ngu xuẩn đi một chút rồi ư?

Giết hắn đi, người sẽ không còn đối tượng để căm ghét, vậy thì châu huyện sẽ tận trung với mình, hay là sẽ tận trung với tân đế do Lý Long Cơ lập ra?

Chính trị thật ra cũng rất đơn giản, nói trắng ra cũng chính là vì để lợi ích tối đa hóa, sự phân biệt giữa chính trị gia và chính khách ở chỗ sự dài ngắn trong nhàn quan của bọn họ là không giống nhau, nhàn quang dài một chút thì gọi là chính trị gia, tầm nhìn ngắn một chút thì gọi là chính khách.

Lý Khánh An chính là đang suy nghĩ và cân nhắc nhiều lần, hắn cuối cùng đã ra quyết định, hạ lệnh thủ quân An Tây của Từ Ngọ Cốc triệt rời, để nhường ra một con đường cho Lý Hanh nam triệt, đồng thời mệnh lệnh Nam Tề Vân chiếm lĩnh hoàng thành.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng chạy dồn dập, có thân binh đến bẩm báo: “Đại tướng quân, văn kiện khẩn cấp từ Trường An!”

“Lấy vào đi!”

Thân binh tiến vào trong trướng, đem một ống cáp tín màu đỏ đưa lên, đây thể hiện là tình huống khẩn cấp, Lý Khánh An lật ống thư ra, từ bên trong đổ ra một cuộn giấy, chỉ thấy bên trên viết một câu: ‘Lý Hanh đêm qua đã nam đào Hán Trung, Trường An cục thế hỗn loạn.’

“Truyền mệnh lệnh của ta, đại quân nhổ trại xuất phát, lập tức đi về Trường An!”

Cả bản thân Nam Tề Vân cũng không ngờ được rằng, hành động tấn công chiếm hoàng thành lần trước của mình lại có thể đạt được thành quả khó mà tưởng tượng được này, vào thời điểm canh tư, một tên hoạn quan dưới sự dẫn dắt của Hồ Vân Bái đã vội vã đi đến, Hắn đã mang đến cho mọi người một tin khó ngờ, Lý Hanh đã trốn khỏi Đại Minh cung vào lúc canh một cùng mấy người con và hoàng hậu cung phi, Lúc nay cả Đại Minh cung đều đang trống trải, Hồ Vân Bái còn nói cho Nam Tề Vân biết, thủ hạ hắn hai canh giờ trước đã phát hiện Kim Ngô vệ có dấu tích điều động quy mô lớn, rất có khả năng là phải xuất thành, nhưng Nam Tề Vân cũng rất ư cẩn thận, hắn lập tức phái người đến huyện Vạn Niên điều tra tình hình, chẳng mấy chốc đã được tin, các phường của huyện Vạn Niên vẫn đang đóng kín cửa, nhưng Kim Ngô vệ lại hoàn toàn không thấy bóng đâu, Sau khi tìm đến mấy tên lão binh thủ thành mới được tin xác thực, hai vạn Kim Ngô vệ đã toàn bộ ra khỏi thành vào lúc canh một.

Nam Tề Vân vừa kinh vừa hỉ, hắn lập tức báo cáo khẩn cho Lý Khánh An biết, và hạ lệnh cho Vũ Lâm quân của Trường Tôn Toàn Thụy tiếp quản cung thành, đóng cửa hoàng cung không cho phép bất kỳ ai được phép tự tiện ra vào, đồng thời cũng lệnh cho Thiên Ngưu vệ tiếp quản huyện Vạn Niên, duy trì trật tự trong huyện Vạn Niên, phong tỏa tin tức Lý Hanh đã bỏ trốn, Trong lúc Nam Tề Vân cho đóng cửa thành Trường An không chút chậm trễ, Nghiêm Trang mãi vẫn đứng thao túng đằng sau đã đến tìm hắn.

Nghiêm Trang tối qua gần như thao thức cả đêm, mấy ngày nay hắn bận rộn đến sức cùng lực kiệt, lần này Lý Khánh An đã đi ba bước cờ tại Trường An: đưa hết gia quyến đại thần đi, chiếm lĩnh Đồng Quan, chiếm lĩnh hoàng thành, Tất cả đều do Nghiêm Trang thống nhất bài trí lên kế hoạch, Ba nước cờ này chăng đơn giản chút nào, nó bao gồm cả một lượng lớn có vấn đề chi tiết cụ thể, như việc chiếm lĩnh Đồng Quan, nếu muốn không bị các quân đội khác của Lý Hanh phát hiện, nếu muốn bất ngờ chiếm lĩnh Đồng Quan, thì có rất nhiều tiểu tiết trong đây cần phải xác thực rõ ràng, Nghiêm Trang cũng biết đây là nước cờ cuối cùng mà Lý Khánh An thu quan, có thể thành công chiếm lĩnh Quan Trung thì phải trông chờ vào nó cả.

Sự mỏi mệt cần cù mấy ngày nay của hắn cuối cùng cũng được đền đáp, ba nước cờ này đều thành công hạ cờ, Hắn vừa mới được tin từ Hồ Vân Bái, Lý Hanh đã trốn khỏi Trường An, dù cho đã mệt không còn đứng vững nhưng trong lòng Nghiêm Trang vẫn không yên, hắn vội cho truyền gọi Nam Tề Vân.

Chương 527: Nổi niềm riêng

Trong màn đêm thoắt mờ thoắt tỏ, Nghiêm Trang vội vã đến hoàng thành, Hắn vừa gặp Nam Tề Vân bèn vội hỏi: “Nam tướng quân, huyện Vạn Niên tình hình thế nào rồi?”

Nam Tề Vân đương vừa định đến huyện Vạn Niên để thị sát tình hình, thấy Nghiêm Trang đi đến, hắn lại nhảy xuống ngựa, cười nói: “Tiên sinh giờ này vẫn chưa nghỉ ngơi sao?”

“Haiz!

Ta không yên tâm, nên mới đến hỏi thăm tình hình.”

“Tiên sinh yên tâm, ta đã phái quân tiếp quản huyện Vạn Niên, hiện nay huyện Vạn Niên cục thế còn tương đối bình lặng, ta nghĩ chắc không có vấn đề gì lớn.”

Nhưng nghe xong Nghiêm Trang lại lắc lấc đầu, hắn nhìn chằm chằm về phương trời phía đông đã ngã màu bạc nói: “Bây giờ có lẽ vẫn bình lặng, nhưng sau khi trời sáng huyện Vạn Niên e rằng sẽ trở nên hồn loạn, tướng quân phải có chuẩn bị tâm lý đã.”

“Ta định sẽ tiếp tục giới nghiêm, phong tỏa thành môn và cửa phường, không cho dân chúng lên phố gây sự.”

Nghiêm Trang thấy Nam Tề Vân vẫn chưa hiểu ý minh, hắn thầm thở dài, xong từ tốn nói: “Đây chính là nguyên nhân mà ta đến tìm tướng quân lúc này, Tướng quân không thể giới nghiêm, ngược lại, tướng quân phải mờ to cửa phường và cửa thành, để những người muốn ra thành được phép ra thành, để cho những quan viên muốn đến Thành Đô đều đi hết, đây mới thật sự là ý của đại tướng quân.”

Nghiêm Trang thấy Nam Tề Vân cúi đầu không nói gì, lại tiếp tục: “Lý Long Cơ lúc trốn về phương nam cũng dẫn đến hỗn loạn, ngươi xem đại tướng quân đã từng hạ lệnh ngăn chặn chưa?

Một loạt trọng thần quyền quý bỏ đi thì mới có một loạt đại thần ủng hộ đại tướng quân như bọn Bùi Mân phất lên chứ, Lần này cũng thế thôi, chỉ có thể cố hết khả năng đế những người ủng hộ Lý Hanh đi theo hắn thì mới mong thực hiện được sách lược lâu dài của đại tướng quân, Đại tướng quân mong Lý Hanh có thể thay thế được Lý Long Cơ, có như thế mới dễ dẫn đến việc đấu đá lẫn nhau giữa họ, tranh thủ thời gian cho đại tướng quân giãi quyết An Lộc Sơn, Nam tướng quân tuyệt đối đừng để lỡ chiến lược của đại tướng quân.”

Nam Tề Vân chỉ là một quân nhân, hắn chỉ biết tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của Lý Khánh An, tuy Lý Khánh An còn chưa có chi lệnh thả những người ủng hộ Lý Hanh ra khỏi thành, nhưng với sự tín nhiệm của hắn với Nghiêm Trang, nên cuối cùng hắn đã tiếp nhận sự khuyến cáo của Nghiêm Trang, bèn quay đầu hạ lệnh: “Truyền mệnh lệnh của ta, mở to cửa phường và thành môn, đừng ngăn cản bất kỳ ai ra khỏi thanh.

Trời đã dần sáng; huyện Vạn Niên vốn dĩ tĩnh lặng cuối cùng cũng xuất hiện hỗn loạn, khi dân chúng huyện Vạn Niên phát hiện quân đội tuần tra trên đường phố không còn là Kim Ngô vệ tay cầm gậy vàng, mà biến thành Thiên Ngưu vệ lung đeo trường đao màu bạc dài, cơ hồ tất cả mọi người đều ý thức được, Đại Đường đã đối trời, các tin tức ngoài lễ nhanh chóng lan khắp Trường An, rất nhiều người bắt đầu thổi phồng việc xảy ra đêm qua trong hoàng thành, nói quân An Tây đã tấn công chiếm Đại Minh cung, Thánh thượng và hoàng hậu đều bị giam lòng trong phòng nhỏ!

Nhưng làm sao giải thích việc Kim Ngô vệ mất tích, hiển nhiên không phải đã bị quân An Tây toàn bộ tiêu diệt, cả giọt máu cũng không để lại thế này chỉ có thể nói rõ là họ đã bỏ chạy, Kim Ngô vệ đã chạy, vậy Thánh thượng thì sao, không lẽ cũng chạy rồi ư?

Một số người có lòng đã bắt đầu dồn sự chú ý lên người Lý Hanh, cơn sóng đào vong chẳng bao lâu sau dấy lên tại huyện Vạn Niên đã chứng thực sự suy đoán của họ, Thánh thượng quả thực đã bỏ trốn.

Trên phố lớn và thành môn đâu đâu toàn xe ngựa của quan viên đào vong, Trong xe chất đầy hành lý và tài vật của họ cùng gia đình, và cả thê thiếp yêu kiều mỵ thái, Dù cho bản thân Lý Phụ Quốc đã tự bõ chạy vào lúc canh tư, nhưng hắn sợ sau này Lý Hanh sẽ trách hắn cái tội không thông báo cho bá quan, bèn phái hai tâm phúc đắc lực đến từng nhà quan viên thuộc đảng phái Lý Hanh thông báo khi trời vừa sáng, Nhưng hắn cũng khôn khéo, không nói là Lý Hanh đã chạy trước, chỉ nói là quân An Tây tấn công Đại Minh cung, Thánh thượng bị bức ép phải rút từ cửa sau.

Cho dù là lí do gì đi chăng nữa, tin Lý Hanh trốn về miền Nam như tin động trời với các đại thần tâm phúc, cả huyện Vạn Niên bỗng chốc rối bù lên, Các đại thần tâm phúc của Lý Hanh như Vương Củng, Lý cầu, Lý Lân, Đạt Hề Tuần.., họ tự biết Lý Khánh An tuyệt không thể dung cho mình, như phóng lao theo lao, giờ lão đại đòi chuyển hướng, thì họ cũng đành phải chuyển theo thôi.

Vương Củng là đại thần đầu tiên dẫn theo gia quyến cùng tất cả tài sản rời khỏi Trường An, Hắn đã sớm đoán được có ngày hôm nay, Thật ra từ hai tháng trước đây hắn đã phái hai người con trai mang theo một phần tài sản bí mật đến Thục mua nhà mua ruộng, Một tháng trước hắn đã bắt đầu cho thu thập gia tài, thậm chí cả năm khoảnh điền vĩnh nghiệp hắn cũng lén bán vào tháng trước, Vì thế giờ Vương Củng chạy là nhanh nhất, Tám mươi mấy gia đinh tâm phúc của hắn hộ tống năm chiếc xe ngựa, trong lúc trời vừa tờ mờ sáng đã rời khỏi Kinh thành.

Trong xe ngựa, Vương Củng ngồi ngắm tình hình phố phường sau rèm, Tâm trạng hắn lúc này rất phức tạp, Mấy năm trước hắn và Lý Khánh An kết minh, trở thành sách ứng trong triều của hắn, cũng không biết từ lúc nào hắn và Lý Khánh An đã dần đường ai nấy đi, hắn lại trở thành đối đầu của Lý Khánh An.

“Đối đầu?”

Miệng Vương Củng không khỏi nhếch lên một nụ cười khổ tâm, hắn đã quá đề cao mình, hắn giờ còn chưa đủ trình độ để làm đối đầu của Lý Khánh An, thậm chí cả Lý Hanh cũng không xứng, Đối đầu của Lý Khánh An chỉ có một người duy nhất, đó là bản thân hắn mà thôi.

Kỳ thực nói cho cùng cũng chỉ tại Lý Hanh, lúc xưa Lý Khánh An chẳng phải cũng là tâm phúc của Lý Hanh sao?

Chẳng qua sau này hắn tự lập lều trại, còn mình thì vẫn phải nhìn mặt Lý Hanh để kiếm cơm.

Lúc này, đứa con trai nhỏ mới sáu tuổi ở bên cạnh Vương Củng giọng đanh đảnh hỏi: “Cha oi, vì sao chúng ta lại không ở lại Trường An?”

Vương Củng hiền từ vuốt nhẹ đầu con mình, dịu dàng nói: “Trường An tuy rộng lớn nhưng đã không còn chốn dung thân cho cha, cha chỉ còn cách đến Thành Đô, con giờ vẫn còn nhỏ, đợi khi lớn lên con sẽ hiểu.”

“Hài nhi hiểu rồi, Thành Đô không có người xấu, cha ơi có phải như thế không?”

“Đúng thế rồi, chúng ta mau xuất phát thôi.”

Vương Củng lập tức hạ lệnh: “Gia tăng tốc độ, không được phép dừng lại.”

Phu xe lại tăng tốc, năm chiếc xe ngựa phóng băng băng trên chặng đường đến Tử Ngọ cốc phương nam.

Vào lúc ráng chiều, đại quân của Lý Khánh An chỉ còn cách Mi Huyện mười dặm về phía tây, Lúc này, hắn đã được tin, Quách Tử Nghi đã dẫn sáu vạn đại quân tiến đến Quan Trung, cách quân đội của hắn chưa đến trăm dặm, Lý Khánh An lập tức hạ lệnh đại quân đóng trại tại chỗ, duy trì trạng thái bị chiến.

Lúc này, một đội kỵ binh thuộc quân Quách Tử Nghi đang ầm ầm phóng đến, đi đầu là một đại tướng hơn ba mươi, là tâm phúc ái tướng Lý Quốc Lương của Quách Tử Nghi, hắn phụng mệnh của Quách Tử Nghi đến đế nói rõ tình hình cùng Lý Khánh An.

Đây cũng là lần đầu Quách Tử Nghi bày tó thái độ từ khi Lý Thích qua đời, Từ khi thiếu đế qua đời, Quách Tử Nghi nắm mười vạn đại quân Sóc Phương vẫn giữ thái độ im lặng, không tận trung Lý Hanh, nhưng cũng tham gia vào thào phạt hay mắng nhiếc Ngụy triều của phái bào hoàng, quả thực đã khiến rất nhiều đại thần ủng hộ Lý Thích cảm thấy bất mãn, Trên thực tế, trong tay Lý Hanh chỉ có tám vạn đại quân Quan Trung, mà Quách Tử Nghi lại có mười vạn đại quân, và còn ba vạn quân đánh thuê của Đáng Hạng, thực lực hơn đứt Lý Hanh, Nếu hắn chịu đến Trường An vấn tội, vậy cục thế Đại Đường sẽ là một tình cành khác, sẽ hoàn toàn do Quách Tử Nghi khống chế triều chính Đại Đường, cứ không có cửa cho Lý Khánh An!

Nhưng Lý Khánh An biết, con lão hồ ly Quách Tử Nghi này là có phần nghi ngại khác, Hắn là trung hưng chi thần duy nhất được an hưởng tuổi già, đấy tuyệt không phải chỉ nhờ đức tính kín đáo đã đủ.

“Tại hạ Sóc Phương quân Lý Lương Quốc, ta lệnh lão tướng quân bên ta đến đề xin cầu kiến Triệu vương điện hạ!”

Lý Khánh An thúc ngựa đi ra nghiêm giọng hỏi Lý Lương Quốc: “Quân Sóc Phương chưa được sự cho phép của ta sao lại dám tự tiện vào Quan Trung, sao Quách Tử Nghi không đến gặp ta?”

Lý Quốc Lương lòng phát hoàng, vội chấp ta bẩm lại: “Sóc Phương quân vẫn đang ở tuyến Đàn Tranh hạp, vẫn chưa chính thức đi vào Quan Trung, Quách lão tướng quân phái mạt tướng đến một là hi vọng đại tướng quân đồng ý cho quân Sóc Phương được vào Quan Trung, hai nữa là muốn thương thảo cùng đại tướng quân việc xây lăng mộ cho thiếu đế.”

Xây lăng mộ cho thiếu đế chẳng qua là cái cớ, Quách Tử Nghi rõ ràng muốn tham dự vào việc đưa tân đế lên ngôi, hay muốn giám đốc Lý Khánh An, không để hắn có cử chỉ làm trái lẽ nhân thần, Những việc này trong lòng Lý Khánh An biết tỏng, hắn cũng biết Quách Tử Nghi đã nhượng bộ với mình, hắn từ đầu chí cuối vẫn chưa tiến bước Trường An, trên mức độ nào đấy chỉ vì không muốn đắc tội mình.

Lý Khánh An trầm ngâm một lúc bèn nói: “Hồi Hột sẽ chẳng cam tâm bị giữ chân, bọn chúng có thể vào xâm phạm Quan Nội Đạo bất cứ khi nào, quân Sóc Phương chủ lực không thể vào Quan Trung, xin hãy chuyển lời cùng Quách lão tướng quân, mười vạn quân An Tây ta đủ để đuổi Ngụy đế, không cần phải phiền đến đại quân Sóc Phương đến tác chiến, nếu Quách lão tướng quân một lòng muốn xây lăng cho thiếu đế, vậy hắn chỉ cần dẫn ba ngàn người đến là được, ta có thể đảm bảo an toàn của hắn.”

“Ba ngàn người?”

Lý Quốc Lương có phần khó xử: “Đại tướng quân, ba ngàn người có phải là hơi ít một chút không?”

Lý Khánh An lạnh lùng nói: “Nếu quân Sóc Phương muốn chiến một trận cùng An Tây, hắn dẫn bao nhiêu quân vào Quan Trung cũng được, Lý Khánh An ta sẽ nghênh tiếp!”

Sự uy hiếp thẳng thừng không chút che giấu của Lý Khánh An khiến trán Lý Quốc Lương bắt đầu toát mồ hôi lạnh, hắn vội chấp quyền nói: “Mạt tướng đã hiểu, mạt tướng sẽ lập tức về bẩm báo với lão tướng quân.”

Lý Lương Quốc cũng không dám ở lại lâu, hắn lập tức cáo từ về bẩm báo Quách Tử Nghi, Lý Khánh An dõi theo bóng dáng càng lúc càng xa của hắn không khỏi cười lạnh, hạ lệnh nói: “Đại quân đóng trại lại Mi Châu qua đêm!”

Lệnh được truyền xuống, đại quân lại càng gia tăng bước tiến, lúc này Lý Khánh An mới nói với thân binh của mình: “Ngươi hãy mau chóng đến huyện Võ Công, mời hết tất cả đại thần Bùi Mân, Trương Quân, Thôi Hoán, Vi Thao, Trương Hạo, Lư Hoán.., đến cho ta.”

Dừng lại một lát, hắn lại quay sang nói với một thân binh khác: “Hãy mau đến huyện Kỳ Dương gọi huynh đệ Dương thị đến cho ta.”

Trời tối dần, trên không bắt đầu lớt phớt mưa roi, mười vạn đại quân đã đóng trại ngoài thành thành Mi Huyện, Lý Khánh An cũng không vào thành ở, mà chi ở trong trung quân đại trướng đợi bọn Bùi Mân, Hắn quảng tay sau lưng đứng trước trướng chăm chú nhìn hạt mưa tí tách trong đêm, Đã mười năm qua đi, từ khi hắn bước chân vào Đại Đường đến đây đã mười năm tròn, Trong mười năm này hắn từ một tiểu tốt thú bảo mà từng bước đi đến ngày hôm nay, trở thành nhân vật quyền thế của Đại Đường, nhất ngôn nhất hành của hắn đều bị vô số người cẩn thận quan sát và phán xét, nhất cừ nhất động của hắn đều có thể thay đổi cả đại thế , Hắn cũng đã nếm được vị ngọt của quyền lực, đồng thời cũng đã nếm được mùi vị cô độc của quyền lực, không ai có thể thật sự đi sâu đế chạm tay vào được cõi tâm linh tình thần trong lòng hắn, Ngay cả bản thân hắn, bản thân hắn cũng không biết rốt cuộc mục tiêu của mình là gì đây?

Là ư?

Nhưng sao khi đoạt thì sao?

Có thể hắn đã thay đổi lịch sử, nhưng ai lại dám bảo đảm là Đại Đường sau khi đi hết ngã rẽ này sẽ lại không quay lại với quỹ đạo lịch sử vốn có?

Ai dám bảo đảm rằng con cháu của hắn thì chắc chắn sẽ làm khá hơn con cháu của Lý Long Cơ?

Khúc mắc!

Mười năm nay việc biết trước lịch sử vẫn mãi là sự khúc mắc lớn trong lòng hắn, cho đến ngày hôm nay hắn vẫn còn chưa tìm ra ngọn đèn sáng để dẫn đường cho hắn tiến lên, Có lẽ là sương mù của quyền lực đã che mắt hắn trên con đường tìm kiếm ngọn đèn ấy chăng?

Lý Khánh An thở một hơi thật dài, Biết đâu hai mươi năm nữa, dưới sự cường thịnh của Đại Đường thì có thể thúc đẩy hắn đi ra khỏi cái vòng lấn quần về quyền lực này chăng?

Hắn sẽ có thể tìm ra một con đường mới đề không phải quay về quỹ đạo của lịch sử.

Còn hiện tại, hắn vẫn phải từng bước một để đi lên đỉnh cao của quyền lực: .

Lúc này, một thân binh chần chừ dừng lại trước đại trướng đã cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn.

“Có việc gì?”

“Hồi bẩm đại tướng quân, có một vị đạo sĩ đến cầu kiến, hắn nói mình là cố nhân của đại tướng quân.”

“Đạo sĩ cố nhân?”

Lý Khánh An nghĩ nghĩ một lúc bèn nói: “Dẫn hắn vào đại trướng của ta.”

Hắn tạm thu thập lại tâm trạng, quay mình trở vào trong trướng, một chốc sau, mấy tên thân binh dẫn một đạo sĩ cao to đi vào.

“Vô lượng thọ phật tổ, đại tướng quân dạo này vẫn khỏe chứ?”

Đạo sĩ đầu đội đạo quán bằng trúc, đạo bào đã có phần rách rưới, tay hắn cầm cây phách trần chỉ còn lưa thưa vài cọng lông, thoạt nhìn nom giống lão đạo sĩ lết thết đến ăn mày trong quân doanh, nhưng ánh mắt vẫn không giấu nổi sự xuất chúng, Hắn có cặp mắt sáng long lanh của ngọn lửa hi vọng, hắn chính là Lý Bí đã mất tích gần một năm nay sau thảm án tại hoàng trang.

“Hóa ra là Lý tiên sinh!”

Lý Khánh An cười phá ra, “Quả nhiên bị ta đoán trúng, tiên sinh quả thật đã xuất gia theo đạo.”

“Bần đạo rất có tuệ căn, xuất gia theo đạo là tâm nguyện bấy lâu nay của ta.”

Lý Khánh An cười mà lại như không: “Thế sao hôm nay lại trở lại hồng trần rồi?

Chắc ngươi không phải ngẫu nhiên đi đây chứ?”

“Không!

Không phải.”

Lý Bí rất thành thật nói, “Ta đến là để khuyên ngăn đại tướng quân, cũng là vì vận mệnh của năm ngàn vạn dân chúng Đại Đường mà đến nữa.”

Lý Khánh An nhìn chằm chằm hắn một lúc, bình thản nói: “Tiên sinh mời ngồi xuống nói chuyện.”

Lý Khánh An mời Lý Bí ngồi xuống, lại lệnh thân binh dâng trà lên cho hắn, Xong Lý Khánh An cười nói: “Tiên sinh một năm nay đã xuất gia ở đâu thế?”

“Bần đạo xuất gia tại Hành Sơn, gần đây đang đi vân du tại Trung Nguyên, nghe nói Thổ Phồn đại bại, bần đạo bèn đến để xin cầu kiến tướng quân.”

“Hóa ra đạo sĩ thân tại đạo môn, tâm tại triều đường, thật đúng là không dễ dàng!”

Lý Khánh An chỉ nhẹ nhàng mỉa hắn một câu, dù cho tên Lý Bí này là một trung hưng chi thần có tiếng trong lịch sử, là trị quốc đại trượng, nhưng lại chẳng nhằm nhò gì, Cũng giống như với Lý Bạch, ngưỡng kỳ danh chứ không trọng kỳ nhân, Ngược lại, Lý Khánh An lại có phần thưởng thức cháu trai Trương Trí Hòa của Lý Bí, tên huyện lệnh trẻ tuổi vững chãi từng bước để mưu lợi cho dân chúng An Tây, và cả Lưu Mân cùng là danh thần lịch sử nhưng lại cần cù tận tụy trị lý tài chính tại An Tây, Lý Khánh An là người thích kẻ làm việc cần cù tận tâm hơn.

Với cái phong thái bố y tướng quân, động một chút thì đi vào không môn để tránh họa như Lý Bí hắn không có hứng thú.

Lý Bí nghe ra khẩu khí mỉa mai trong lời của Lý Khánh An, hắn ngượng nghịu cười cười nói: “Nhập đạo môn không phải là không còn hỏi đến chuyện , ta cũng chẳng phải vì cầu phú quý, chỉ là muốn được dâng chút sức mọn cho chúng sinh.”

“ chúng sinh?

Khẩu khí của đạo sĩ quả thực lớn nhỉ?”

“Không phải, chẳng phải vì khẩu khí của bần đạo lớn, mà là do mỗi quyết định của đại tướng quân đều liên quan đến chúng sinh, nếu chỉ là việc nhỏ như hạt mè thì ta hà tất còn phải đến xin gặp đại tướng quân?”

Lý Khánh An lại cười cười, lần này hắn không còn mỉa mai nữa, mà nói: “Ngươi cứ nói tiếp đi.”

Lý Bí bỗng nhiên đứng dậy trịnh trọng thi một lễ với Lý Khánh An nói: “Ta đã sớm biết đại tướng quân có chí tại từ thuở còn ở An Tây, nhưng ta chưa bao giờ nhắc đến với hoàng đến Kính Tông, ta cũng rất lấy làm tán đồng cử chỉ hạn nô hạn điền của đại tướng quân tại An Tây, Đại tướng quân là hậu duệ Kiến Thành thái tử, vào làm chủ Đại Minh cung không phải không thể, nhưng nếu đại tướng quân lần này mà vào làm chủ Đại Minh cung, thì đó sẽ là quyết sách thiếu sáng suốt của đại tướng quân.”

“Ngươi tiếp tục nói đi!”

Sắc mặt Lý Khánh An vẫn không có chút biểu cảm, không ai đoán được hắn được nghĩ gì!

Lý Bí không khỏi thầm thở dài, hắn phát hiện tâm tư bụng dạ của Lý Khánh An càng lúc càng thâm sâu khó dò.

Nhưng lời đã nói đến đây rồi, Lý Bí đành phải tiếp tục liều nói hết: “Ta vẫn nhớ đại tướng quân từng nói với ta, người mà đại tướng quân bình sinh ngưỡng mộ nhất chính là Ngụy Võ đế Tào Tháo, nhưng Tào Tháo cả đời cũng chỉ dám làm Ngụy Võ đế, cả sau khi mai táng thì thụy hiệu cũng vẫn là ‘Hán Võ vương’ đó là vì sao?

Chính là vì hắn không muốn chịu cái danh soán nghịch, đúng đại tướng quân là tông thất Lý Đường nhưng đại tướng quân có từng nghĩ, nếu đại tướng quân lên ngôi, thì người sẽ lấy Nam Đường làm chính thống hay đại tướng quân sẽ làm chính thống?

Hơn nữa đại tướng quân hôm nay dùng danh nghĩa đến thay mặt cho Kính Tông và thiếu đế Triệu Tuyết, mà cuối cùng đại tướng quân lại tự lên ngôi, đại tướng quân làm thế thì còn làm sao trọn vẹn được cho danh nghĩa này?

Danh bất chính tắc ngôn bất thuận, cho nên ta mới đến khuyên đại tướng quân hãy nhẫn nhịn quyền nhục nhất thời, tiên dẹp rồi hẳn lập danh bia.”

Sắc mặt Lý Khánh An cuối cùng cũng dịu bớt chút ít, đấy là chút biến hóa trên sắc mặt, nhưng trong lòng Lý Bí không khỏi cảm thấy chút ấm áp, chí ít Lý Khánh An còn chưa sâu thăm thẳm như hắn đã tưởng tượng.

“Tiên sinh kỳ thực có thể không phải nói những lời này với ta.”

Lý Khánh An chăm chú nhìn Lý Bí.

“Không phải, bần đạo cũng đã nói rồi, bần đạo đến là vì chúng sinh, chứ không phải vì tư lợi riêng.”

“Vậy ta xin đa tạ tiên sinh rồi.”

Lý Khánh An khom mình thi một lễ với Lý Bí, xong quay đầu nói: “Người đâu, chuẩn bị năm trăm lượng hoàng kim cho tiên sinh.”

Hắn lại nhìn Lý Bí cười nói: “Cái này tuy phàm tục, nhưng có thể xây cho tiên sinh một căn đạo quán, tiên sinh đừng có khất từ.”

Lý Bí ngẩng một lên trời cười to, “Năm trăm lượng vàng thế này ta làm sao có thể kéo về nổi!”

Hắn phẩy phách trần của mình một cái xong bèn quay mình đi theo, mãi vẫn còn nghe rõ tiếng hát thang đăng của hắn từ xa xa: “Kiến Thành thì làm sao?

Thế Dân thì đã sao?

Cùng là mộc tử Lý, chúng sinh hưởng thái bình..

Lý Khánh An cười cười lắc đầu, cái tên lão đạo sĩ thối rồi ít ra cũng không đến nỗi nào.

Lúc này, thân binh vẫn đợi ở bên cạnh mới bẩm báo nói: “Đại tướng quân, Dương thị huynh đệ đã đến.”

Dương thị huynh đệ này chính là hai người con của Dương Quốc Trung - Dương Tuyên và Dương Phốt, hai huynh đệ họ là con tin mà Dương Quốc Trung đế lại tại Trường An, vốn dĩ vẫn sống tại Trường An, nhưng do Lý Hanh lên ngôi, hai người sợ Lý Hanh sẽ trả thù bèn trốn đến huyện Kỳ Dương lánh nạn, Lần này Lý Khánh An về Quan Trung, việc đầu tiên làm chính là chỉ đích danh muốn hai anh em họ đến gặp.

Nguyên nhân rất đơn giản, Dương Quốc Trung nếu không lập công lao to hơn một chút thì làm sao hắn có thể tha bỏ qua cho.

Chương 528: Mối họa nam chí

Lúc canh một, mấy ngàn quân An Tây hộ vệ gia quyến của Lý Khánh An cùng với một đám đại thần đi tới Mi huyện, Vợ con của Lý Khánh An cùng với gia quyến của các quan viên đã trú lại ở Mi huyện, còn mười mấy vị trọng thần nhóm Bùi Mân thì được quân sĩ mời vào trong lều lớn của quân đội.

Một hàng đại thần dưới sự dẫn dắt của binh sĩ đi vào lễu lớn, trong lễu lớn đèn đuốc sáng trung, quân sĩ đã thực hiện một sự bố trí đơn giản, một loạt những chiếc bàn rộng dựa theo phong cách của Tây Vực mà sắp đặt, hai bên đều có ghế cao có chỗ dựa, cho dù ghế dựa đã từng xuất hiện ở trong cung, nhưng đối với những vị đại thần đã quen với thói quen ngồi quỳ thì vẫn là có một chút không quen.

Nhưng mà lúc này sự khó chịu của ghế dựa đã không còn quan trọng nữa, các đại thần người nào người nấy đều đầy lòng kích động, bọn họ cũng đều biết, buổi tối hôm nay bọn họ sắp phải quyết định tương lai của Đại Đường.

Tâm trạng của Bùi Mân có chút phức tạp mà ngồi xuống, lúc ở Võ Công huyện, hắn bèn đã nhìn ra lối suy nghĩ của Lý Khánh An rồi, Lý Khánh An đặc biệt sai người đem con thơ của Lý Dự là Tùy vương Lý Tấn đưa tới Võ Công huyện, không cần phải nói bèn có thể đoán được, Lý Khánh An là muốn lập con thơ làm đế, để thực hiện việc lộng quyền.

Theo bổn ý của Bùi Mân mà nói, hắn rất tán thành cách làm của Lý Khánh An, vì Kính Tông thiếu đế phục hồi đế vị, để lấy lòng của người trong , nhưng Bùi Mân càng lo lắng hơn về sau này, Lý Khánh An sẽ lập con thơ này bao lâu đây?

Loại cục diện hỗn loạn về đế vị này sẽ mang đến cho tương lai Đại Đường sức ảnh hưởng như thế nào, sau khi Lý Khánh An cầm quyền rồi, hắn lại sẽ với tư thái nào đến thống trị Đại Đường đây?

Còn việc đại hạn của Hà Bắc, Hà Đông trong năm nay nữa, rất có thể sẽ xuất hiện rất nhiều dân đói, nên làm thế nào để trấn an bọn họ đây?

Bùi Mân suy nghĩ đến rất nhiều, thế cho nên khi Lý Khánh An đi vào lễu lớn, mọi người đồng loạt đều đứng cả dậy, hắn vẫn còn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không có cảm giác được Lý Khánh An đã đến.

“Bùi công đang suy nghĩ gì thế?”

Lý Khánh An đi đến trước mặt Bùi Mân, khẽ cười nói.

Bùi Mân lúc này mới từ trong dòng suy nghĩ bừng bừng tỉnh lại, vội vàng đứng dậy chào, nói: “Vừa nảy đang suy nghĩ việc đại hạn ở Hà Đông, Hà Bắc, thất thần rồi, Đại tướng quân chớ trách!”

“Chuyện này đợi lát nữa chúng ta cũng phải thương nghị tới, mọi người hãy ngồi xuống trước đi!”

Lý Khánh An mời mọi người ngồi xuống, Bùi Mân, Trương Quân, Thôi Hoán, Vi Thao, Trương Hạo, Lô Hoán, Vương Tấn vừa đúng bảy người, Vương Tấn này là em trai của Vương Duy, trước khi cùng mọi người từ quan là hắn đang xuất nhậm hình bộ thị lang, hắn cũng được Lý Khánh An mời đến, rất rõ ràng cũng sẽ vào chính sự đường làm tướng quốc, điều này thực sự nằm ngoài dự đoán của mọi người, hơn nữa bảy người trong chính sự đường, mà Lý Khánh An lại không nằm trong số đó, điều này cho thấy hắn sẽ không vào chính sự đường.

Lúc này, Trương Quân cười nói: “Chúng tôi vừa mới nghe nói, Đại tướng quân đã hoàn toàn đánh bại Thổ Phồn, quân An Tây chiếm lĩnh Lhasa, đây đúng là một chuyện vui lớn, thật đáng mừng a!”

Thôi Hoán cũng tiếp lời cười nói: “Đã không còn kẻ thảo khấu nơi biên cương Thổ Phồn, gánh nặng quân phí của chúng ta sẽ được giảm bớt đáng kể, như vậy sẽ có ích cho việc cải thiện dân sinh, ta tin tường, Đại Đường sẽ nhanh chóng khôi phục sự cường thịnh của ngày xưa.”

Mọi người mồm năm miệng mười, lúc này, Bùi Mân hỏi: “Không biết Đại tướng quân chuẩn bị xử trí Thổ Phồn như thế nào?”

Lý Khánh An suy nghĩ một hồi nói: “Mục tiêu của cuối cùng của ta là muốn đem Thổ Phồn nạp làm một đạo của triều đình trung ương, nhưng việc này cần phải có một khoảng thời gian nhất định, bộ lạc Thổ Phồn phân tán, độc lập đã lâu, nếu nóng vội sẽ bức bách họ lại lần nữa phản loạn, cho nên ta chuẩn bị chia làm hai bước đi, bước đầu tiên là thực hiện quản lý theo quân trấn, ở Thổ Phồn thường trú ba vạn quân Đường, Bởi vậy sẽ dốc sức quảng bá Phật giáo, để cho tư tường từ bi, hợp tác, tư tưởng phi bạo lực xâm nhập vào tư tường của người Thổ Phồn, năm năm hoặc là mười năm sau đó, đợi khi thời cơ chín mùi, Thổ Phồn sẽ chính

Nói đến đây, Lý Khánh An lại nói với mọi người: “Hiện tại Thổ Phồn còn ở dưới sự chiếm lĩnh của quân Đường, bên đó có mấy vạn nô lệ người Hán được phóng thích, ta chuẩn bị để cho bọn họ sinh sống tại Thổ Phồn, như vậy bèn cần một đám quan viên trẻ tuổi đến đó tham dự thống trị, qua vài ngày nữa mọi người thương nghị một chút, mau chóng chốt lại việc này.”

Lý Khánh An nếu như đã nói đến bước này rồi, như vậy chính sự đường do bày người bọn họ hợp thành bèn đã được xác thực rồi, mọi người liền bắt đầu sôi động hẳn lên, Bùi Mân cười nói: “Đại tướng quân tối như vậy tìm chúng tôi đến đây, sẽ không chi vì nói việc của Thổ Phồn thôi chứ!”

“Đương nhiên không phải!”

Lý Khánh An cũng nở nụ cười ra: “Vốn dĩ muốn mời các vị đến ăn bữa cơm tối, nhưng đến bây giờ các vị mới đến, thế thì đành phải sửa thành dùng bữa sáng rồi, thôi được!

Ta đành thẳng thắn mà nói với mọi người vậy!”

Nụ cười trên mặt Lý Khánh An đã biến mất, hắn nghiêm nghị nói với mọi người: “Nước không thể một ngày không vua, cũng không thể một ngày không có triều đình, khi Ngụy đã trốn sang phía nam, như vậy nên là lúc chúng ta xây dựng lại Đại Đường rồi, các vị đều là những đại thần quyền cao chức trọng, nên gánh lấy trọng trách này, phía dưới là một số ý kiến phân phối công việc mà ta đưa ra, trên cơ bản dựa theo chức vụ hiện có của mọi người để suy xét.”

Lý Khánh An lấy ra một quyển sổ, đưa cho Bùi Mân nói: “Tướng quốc, hãy để người tới tuyên bố đi!”

Bùi Mân gật gật đầu, mở quyển sổ ra, một người đó là hắn, trung thư lệnh hữu tướng kiêm Lại bộ thượng thư, hắn chậm rãi nói: “Trương Quân, môn hạ thị trung tả tướng kiêm hộ bộ thượng thư.”

Trương Quân đứng lên hướng Lý Khánh An khẽ khom người, trong lòng hắn âm thầm cảm thán rằng lần này đây mình đã không có đi sai đường, nếu theo Lý Hanh, lúc này làm sao còn có thể có vị trí cho hắn nữa đâu.

“Thôi Hoán làm Lễ bộ Thượng thư, Vi Thao làm hình bộ thượng thư, Trương Hạo làm công bộ thượng thư, Vương Tấn làm binh bộ thượng thư, Lô Hoán làm trung thư thị lang, bảy người trên đây đều là trung thư môn hạ bình Chương sự, tổ chức thành chính sự đường.”

Lý Khánh An nhậm mệnh vô cùng ngắn gọn, không có những ngôn từ phức tạp gì cả, cũng không cần nghi thức gì, mọi người đồng loạt đứng lên, hướng Lý Khánh An khom người cảm tạ.

“Thế Đại tướng quân xuất nhậm chức gì?”

Trương Hạo luôn là người mồm miệng nhanh nhẩu liền hỏi ngay.

Trong lễu lớn lập tức im lặng hẳn, đây mới là trọng tâm vấn đề, Lý Khánh An nhậm mệnh bảy vị thành viên nội các, nhưng chính hắn lại không có phần, thật sự khiến cho người ta cảm thấy ngạc nhiên, Nếu hắn có ý muốn đăng cơ thì lại khác, nhưng vấn đề là tất cả mọi người cũng đều hiểu rằng, lần này đây hắn sẽ không tranh đoạt đại bảo, như vậy hắn sẽ xuất nhậm cái chức vụ gì đây?

Lý Khánh An thấy mọi người đều nhìn hắn, liền mỉm cười nói: “Ta là kẻ dẫn binh đánh giặc, An Lộc Sơn chưa diệt, Dương Châu, Kinh Châu chưa bình, Thành Đô chưa thống nhất, những việc đó đều cần ta đi từng cái từng cái mà giải quyết, Cho nên ta không thích hợp hỏi đến chính sự, nhưng mà, chư quân nếu không phản đối, ta có thể thêm một chức hàm thiên sách thượng tướng, kiêm binh mã đại nguyên soái nữa.”

Nói đến này, Lý Khánh An lại chậm rãi nói với mọi người: “Chư quân có thể gọi đồng liêu quay về, nhanh chóng tổ chức lại tân triều đình, duy trì sự vận hành của chính vụ triều đình được trôi chảy, về phần tân quân, con trai Kính Tông - Tùy vương Lý Tấn tuổi mặc dù nhỏ, nhưng lúc sinh ra liền có điềm báo đại cát xuất hiện, tương lai tất sẽ là hoàng đế trung hưng Đại Đường, ta đề nghị có thể ủng lập làm tân đế, cha truyền con nối, đó là lẽ của đất trời, không biết chư quân nghĩ như thế nào?”

Thành Đô vào tháng sáu cũng là mùa mưa trong một năm, cơn mưa bụi lất phất rơi bao phủ toàn thành, Tuy là tiết đại thừ (nắng nóng), nhưng lại mang theo một chút mát mẻ, vào đêm, trên đường cái vắng tanh vắng ngắt, các cửa tiệm đều đóng cửa hết, người đi đường lừ khách sớm đã trở về chỗ trú, trong các con đường, phường, nhà nhà cũng sớm đã đóng cửa rồi, thành đô đã liên tiếp mưa trong suốt ba ngày.

Phúc Hưng phường là một phường lớn nằm ở phía đông Thành Đô, bên trong tập hợp rất nhiều quyền quỷ, những ngôi nhà sang trọng nhiều như mây, là một trong ba phường lớn nổi tiếng nhất của Thành Đô, Trời đã tối rồi, mấy viên tôi tớ trông coi cửa phường đang nhàm chán mà ngồi ở trong một căn phòng nhỏ nói chuyện phiếm, Lúc này, một loạt tiếng bánh xe từ xa xa truyền đến, lát sau, một chiếc xe ngựa hoa lệ to rộng từ trong làn mưa bụi lao ra, chạy vào cửa Phúc Hung phường, ở chung quanh xe ngựa đi theo gần trăm viên thị vệ, vó ngựa dày đặc, văng nước lên tung tóe, không đợi mấy viên tôi tớ trông coi cửa phường kịp phản ứng lại, xe ngựa liền nhanh chóng tiến vào cửa, mất hút ở trong màn đêm đen.

Mấy viên tôi tớ hai mặt nhìn nhau: “Hình như là Dương Quốc Trung!”

“Đúng vậy, chính là hắn!”

Xe ngựa của Dương Quốc Trung lao nhanh trong Phúc Hung phường, bên trong xe ngựa ánh sáng mập mờ, Dương Quốc Trung đang ngồi với vẻ mặt phức tạp, hắn cảm giác chính mình và Lý Khánh An hợp tác tựa như đã lỡ bước lên thuyền giặc vậy, lúc này hắn muốn rời thuyền cũng không còn dễ dàng nữa rồi.

Hôm nay hắn vừa mới nhận được thư chuyển nhanh của hai con trai từ Quan Trung truyền đến, Hai con trai giao cho hắn một nhiệm vụ gần như bất khả thi, hắn đương nhiên biết đây là lệnh truyền đạt của Lý Khánh An, Nhưng hắn còn có biện pháp nào nữa đâu, mặc kệ sao?

Hai cái mạng của hai con trai đang nắm trong tay của Lý Khánh An, Mà nếu làm, hắn lại cảm thấy không cam lòng, liền giống như con chó mà bị Lý Khánh An gọi đến gọi đi, nhưng cho dù là chó, khi ra sức lực cũng sẽ được ban cho một khúc xương, Lý Khánh An cho đến hiện tại đã cho qua hắn cái gì đâu?

Cái gì cũng đều không có, chỉ có một câu hứa hẹn cực kỳ viễn vong: ‘Lập công chuộc tội, chuyện cũ sẽ bỏ qua.’

Điều này quả thực là một thứ sỉ nhục đối với hắn Dương Quốc Trung, hắn tội ở đâu nào?

Hắn đường đường là hữu tướng quốc của Đại Đường, là một trong những thần tử mà Lý Long Cơ tín nhiệm nhất, cho dù đã không còn quý phi, Lý Long Cơ cũng vẫn dùng hắn, chẳng lẽ theo Lý Long Cơ lại là tội lỗi sao?

Trong lòng Dương Quốc Trung vô cùng bất mãn với Lý Khánh An, nhưng hắn lại không có cách nào khác, đứa con đang ở trên tay của người ta, hơn nữa với thực lực của Lý Khánh An hiện tại, nói không chừng về sau này còn phải cậy nhờ hắn bỏ qua chuyện cũ nữa cơ, Dương Quốc Trung không khỏi thở ra một hoi thật dài, cơn mưa đêm liên miên bất tận khiến tâm trạng hắn càng thêm tồi tệ.

“Dương tướng quốc vì sao lại thở dài?”

Sau lưng có người khẽ cười nói.

Thì ra là hàng ghế phía sau còn có một người đang ngồi, nếu không nhìn kỹ, rất khó phát hiện sự tồn tại của hắn, Người này ước chừng khoáng trên dưới bốn mươi tuổi, là một gã văn sĩ trung niên, hắn chính là quân sư của Lý Khánh An Vi Thanh Bình, phụng mệnh đến Thành Đô đã mười hôm rồi, Hắn sắp sẽ là người liên lạc của Lý Khánh An ở Thành Đô, Hôm nay hắn nhận được tin tức, Dương Quốc Trung ban ngày đã nhận được thư của con trai hắn, hắn liền đến cửa bái phông.

Hắn suốt đường đi thấy Dương Quốc Trung lo lắng không yên, biết trong lòng hắn có chút không cam lòng, liền vừa cười nói: “Kỳ thật Dương tướng quốc là đang giúp chinh mình đó, Lý Hanh nếu đến Thục làm chủ, người đầu tiên mà hắn sẽ không bỏ qua cho Dương tướng quốc, nhất định phải giết ngươi lập uy, điểm này, ta nghĩ Dương tướng quốc hẳn là hiểu rõ hơn ta.”

Trong lòng Dương Quốc Trung lại âm thầm mà thở dài một tiếng, Vi Thanh Bình nói không sai một chút nào, một khi Lý Hanh đã đến, sẽ là bi kịch của rất nhiều người, hắn Dương Quốc Trung là người thứ nhất.

Hắn chậm rãi nói: “Đúng vậy, trong lòng ta hiểu rất rõ, nhưng việc mà các ngươi muốn ta làm thật sự quá khó khăn, chỉ với một mình ta làm không được, cho nên đêm nay ta dẫn ngươi đi tìm người có thể làm được nó.”

Vi Thanh Bình cười xòa, bèn không nói gì cả, Dương Quốc Trung quay đầu lại nhìn hắn một cái, lại nghĩ tới một chuyện, liền dặn hắn nói: “Vi tiên sinh, chờ một lát nhìn thấy hắn, ngươi cố hết sức đừng hé răng tiếng nào, người này có lòng nghi ngờ rất nặng, ta sợ hắn sẽ nhìn ra sơ hở của ngươi.”

“Yên tâm đi!

Trong lòng ta đã có tính toán cả rồi.”

Xe ngựa lao nhanh dưới cơn mưa bụi, lát sau, liền ngừng lại ở trước một tòa vương trạch thật lớn, thị vệ của Dương Quốc Trung chạy lên trên các bậc thang, nói với người gác cửa: “Xin hãy bẩm báo với Vương gia, nói là Dương tướng quốc tới chơi!”

Người gác cổng chạy vội đi bẩm báo, xuyên qua làn mưa bụi mông lung, Vi Thanh Bình thấy ở dưới sự chiếu rọi của hai ngọn đèn lồng ảm đạm, tấm biên trên cửa phú viết ba chữ ‘Vinh vương phủ’.

Hắn âm thầm gật đầu, Dương Quốc Trung nói không sai, người này mới chính là kẻ địch thật sự do trời định của Lý Hanh.

Vinh vương chính là Lý Uyển, từ ba năm trước, sau khi hắn được Lý Long Cơ phong làm Hà Đông tiết độ sứ, luôn gặp trục trặc, cuối cùng bị Lý Hanh nhốt ở trong Ưng Khuyên phường, hắn dùng số tiền lớn hối lộ lính gác mới có thể đào thoát, Sau khi chạy trốn tới Thành Đô, hắn dần dần chiếm được sự trọng dụng của Lý Long Cơ, đoạt đi hơn phân nửa quân quyền của Cao Tiên Chi, Khi mà hắn xem ra, kẻ kế thừa đế vị nam Đường, ngoài hắn ra không thể là ai khác nữa, Nhưng đúng lúc này, hắn cũng nghe được một tin tức làm người ta thất kinh, phụ hoàng hắn không ngờ lại đem đế vị truyền cho lão tam Lý Hanh.

Tin tức này chọc giận hắn Lý Uyển - người mà nhất định phải giảnh được đế vị này, hắn tuyệt đối sẽ không đem thứ thuộc về chính mình mà cung tay tặng cho Lý Hanh đâu.

Lúc này, Lý Uyển đang ở trong thư phòng đọc sách, bỗng nhiên có người hầu báo lại: “Dương Quốc Trang tới rồi, có việc gấp cầu kiến hắn.”

Lý Uyển ngẩn ra, Dương Quốc Trung vì sao lại tới thế?

Năm xưa hắn và Dương Quốc Trung từng có một đoạn giao tình, ở Quan Nội đạo trước khi phụ hoàng ngất xiu, Dương Quốc Trung từng hướng hắn tỏ thái độ, sẽ ủng hộ hắn làm hoàng đế, Cho dù sau đó bởi vì sự chen vào của Lý Khánh An và Quách Tử Nghi khiến cho giấc mộng đế vương của hắn phải tan biến, Nhưng mà Dương Quốc Trung người này thật không tồi, đáng để kết giao, hơn nữa sau khi minh đến Thành Đô thường xuyên được hắn chiếu cố, tuy rằng Lý Uyển hiểu được rằng Dương Quốc Trung đang cố ý lôi kéo hắn, nhưng có được đồng minh có thực lực này, hắn cũng rất thích.

“Mời!

Mau mời!”

Lý Uyển vội vàng đứng dậy, đích thân đi ra đón...

Trước cửa phú, Dương Quốc Trung đợi được một lát, Vi Thanh Bình chắp tay sau lưng đứng ở phía sau hắn, Lúc này, bên trong cánh cửa phủ truyền đến một loạt tiếng bước chân dồn dập, Lý Uyển cười lớn đi ra đón.

“Dương tướng quốc muốn tới phủ ta, sao lại không phái người báo trước một tiếng, nếu ta vừa lúc không có ở đây, Dương tướng quốc chẳng phải sẽ trách ta vô lễ sao?”

Dương Quốc Trung vội vàng khom người thi lễ nói: “Sự tình khẩn cấp, không kịp thông cáo điện hạ, mong điện hạ thứ tội!”

“ồ!

Thì ra là thế.”

Lý Uyển vội vàng nói: “Thế mau mời vào trong phủ!”

Lúc này, hắn bỗng nhiên nhìn thấy Vi Thanh Bình, liền nghi hoặc nói: “Vị này chính là?”

“Đây là quân sư tâm phúc của thần, Vi tiên sinh, mới từ Hán Trung đến.”

Nghe được hai chữ ‘Hán Trung’, mí mắt của Lý Uyển giật liên hồi, địa danh này hiện tại quá nhạy cảm: “Vi tiên sinh cũng cùng mời vào đi!”

Vi Thanh Bình mỉm cười: “Vậy quấy rầy điện hạ rồi.”

Hai người được mời vào trong ngoại thư phòng của Lý Uyển, hai ả thị thiếp xinh đẹp dâng trà lên cho hai người bọn hắn, Dương Quốc Trung mà mỗi khi nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp là thất thần nhưng hôm nay lại không có tâm trí thưởng thức hai mỹ nữ trước mất, ai nấy đều nhìn thấy được vẻ mặt hắn đầy tâm sự.

“Dương tướng quốc đã đem đến cho ta tin tức khẩn cấp gì thế?”

“Ai!

Hãy để cho quân sư của thần Vi tiên sinh nói vậy!”

Ánh mắt của Lý Uyển hướng sang nhìn Vi Thanh Bình, Vi Thanh Bình chắp tay nói: “Tại hạ và tâm phúc của Lý Hanh Lệnh Hồ Phi có quan hệ vô cùng tốt, lần này tại hạ đến Hán Trung, chính là đi thăm hắn.”

Tinh thần Lý Uyển phấn chấn hẳn lên, hắn biết Lệnh Hồ Phi vốn dĩ chính là quân sư của Dương Quốc Trung, hắn hiện tại là tâm phúc của Lý Hanh, từ chỗ của hắn quả thật có thể có được những tình báo có giá trị.

“Tiên sinh nói mau, Lệnh Hồ Phi nói với ngươi cái gì?”

Vi Thanh Bình do dự một chút, lại nhìn nhìn Dương Quốc Trung, Dương Quốc Trung thở dài một tiếng nói: “Thánh Thượng đã hạ mật chi nhường ngôi cho Lý Hanh, Lý Hanh tới Thành Đô rồi, thì sẽ đãng vị thiên từ Nam Đường.”

“Pãng!”

Nện một quyền thật mạnh xuốngbàn, Lý Uyển nghiến răng nghiến lợi nói: “Nằm mơ đi!

Chỉ cần ta còn có một hơi thở, thì hắn đừng mơ tưởng đăng cơ.”

Dương Quốc Trung cũng nhịn không được giọng căm hận nói: “Thần cũng nghĩ như vậy, Lý Hanh đó mà đăng cơ, kẻ thứ nhất muốn giết chính là điện hạ, mà người thứ hai muốn giết chính là thần, Thần hôm nay đến đây, chính là muốn cùng điện hạ thương nghị đại kế, tuyệt đối không dung tên kiêu hùng này đăng cơ ở Thành Đô, nếu không ngài và thần đều chết mà không chỗ chôn thân.”

“ừm!”

Lý Uyển gật đầu, hắn lại nhìn thoáng qua Vi Thanh Bình, liền cười nói: “Vi tiên sinh không ngại ngồi đợi một lát, ta và Dương tướng quốc muốn nói chuyện riêng với nhau mấy câu.”

Hắn lại hạ lệnh với hai ả thị thiếp nói: “Phải hầu hạ Vi tiên sinh cho tốt, có nghe rõ chưa?”

Hắn nháy mắt với Dương Quốc Trung, hai người đứng dậy liền đi ra ngoài, Vi Thanh Bình nâng chung trà lên chậm rãi uống một ngụm, khóe miệng khe khẽ mà mỉm cười, hắn có một thứ trực giác, Lý Uyển chắc chắn sẽ vào rọ thôi.

Lý Uyển dẫn Dương Quốc Trung đi tới nội thư phòng của hắn, đóng chặt cửa phòng lại, hai người lại bước vào phòng trong, nơi này sẽ không có người thứ ba nghe thấy nữa.

Lý Uyển lúc này mới hạ giọng nói với Dương Quốc Trung: “Nơi này giờ chỉ có hai người chúng ta, ngươi cứ nói ra, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Dương Quốc Trung lạnh lùng cười, nói: “Kỳ thật biện pháp thật ra cũng có một cái, hắn chẳng phải là không có công khai ban chỉ sao?

Chúng ta đã làm thì làm cho đến cùng!”

“Răng rắc!”

Một tiếng, Lý Uyển đã bẻ gãy một cây ngọc thước trong tay.

Cơn mưa bụi tầm tả, bóng đêm như nước, nhưng Nam Minh cung ở Thành Đô lại từ trên xuống dưới bao phủ trong một sự khùng khiếp, trong đêm đen yên tĩnh, từ xa liền đã nghe thấy gào thét yếu ớt của Lý Long Cơ.

“Cái bọn khốn nạn các ngươi, người nào người nấy cũng đều muốn hại trẫm!

Hại chết trẫm rồi thì các ngươi bèn thoải mái chứ gì?

Nói cho các ngươi biết, không có chuyện đó đâu, dù trẫm có chết đi nữa cũng sẽ để cho các ngươi chết trước!”

Trong Nam Minh cung, mấy trăm viên hoạn quan và cung nữ ai nấy cũng đều run như cầy sấy, chính là bởi vì bên trong tô cháo của buổi ăn tối có bị một vật lạ rơi vào, liền khiến cho Thánh Thượng nổi trận lôi đình, đập vỡ cả bát, đem bốn ngự trù và bà cung nữ hầu hạ hắn đánh một trận đòn nhừ tử, hai viên hoạn quan sợ tới mức ngất xỉu ngay tạ chỗ cũng bị liên lụy, bị lôi đi ra ngoài và đánh chết.

Điều nầy làm sao lại có thể không khiến cho các cung nữ hoạn quan sợ hãi, trong khoảng thời gian này, Lý Long Cơ càng ngày càng khủng khiếp, hơi một chút không như ý liền giết người, ngay cả trượng hình cũng đều không có, phàm là những cung nhân tới phiên đi hầu hạ hắn, cuối cùng không một ai có thể sống sót mà đi ra được, Hắn quả thực chính là Diêm La vương, hôm nay giết năm cung nữ hoạn quan rồi, không biết là ai lại sẽ bị chọn đi bổ sung vào nữa?

Trong nội điện, Lý Long Cơ nằm nghiêng người trên chiếc giường mây, phía sau lưng từng đợt đau đớn làm hắn càng thêm giận dữ, Ánh mắt hắn hung ác như chim ưng hung tợn, nhìn chằm chằm vào từng người chung quanh, Trong lòng hắn chỉ có một ý niệm, nhất định là có người muốn hại hắn, người này đang ẩn nấu ở trong các hoạn quan và cung nữ này, hắn nhất định phải tìm cho ra người này.

Lúc này, mấy viên cung nữ vây quanh Võ Tuệ phi vội vàng chạy tới, Võ Tuệ phi chính là Võ Hiền Nghi, chỉ có nàng mới có thể khuyên được cơn giận của Lý Long Cơ.

“Bệ hạ!

Bệ hạ bớt giận!”

Võ Tuệ Phi quỳ gối trước mặt Lý Long Cơ, cầu xin nói: “Không ai dám hại bệ hạ, bệ hạ phải bảo trọng long thể, ngự y nói, bệ hạ nếu giận, sẽ làm tổn thương đến tâm mạch của bệ hạ, bệ hạ đã quên rồi sao?”

“Có người muốn hại ta!”

“Không có!

Tuyệt đối không ai dám hại người, những người này đều là người của thiếp.”

“Người của ngươi?”

Con mắt đỏ lòm của Lý Long Cơ lập tức trớn trừng lên, khiến Võ Tuệ phi sợ tới mức phát run: “Bộ, bệ hạ!”

Lý Long Cơ nắm lấy tóc nàng, giáng mạnh một quyền xuống mặt nàng: ‘Tiện nhân!

Chính là ngươi muốn hại ta!”
 
Thiên Hạ Full
Thiên Hạ 11


Thiên Hạ

Tác giả: Cao Nguyệt

Thể loại: Lịch Sử Quân Sự

Nhóm dịch: Huyết Tiễn Ngũ Gia và Huntercd

Nguồn: Mê Truyện và Vip Văn Đàn

Ebook by: Kiếm Giới

Creator by: Thủy Hỏa Thần

-------o0o-------

Chương 541: Nửa đêm đánh úp Huỳnh Dương

Đây là một đêm cuối hạ, trên trời đầy những đám mây tím đỏ, nhưng lại không có mưa. mặt đất rất ư ẩm ướt. nhưng lại không có sình lầy, hai vạn kỵ binh lặng lẽ thẳng tiến, chỉ thỉnh thoảng nghe được tiếng leng keng nho nhỏ của hoành đao đụng phải yên ngựa, họ không được phép nói chuyện, không được phép tách đội đi tiểu giải, cố gắng khống chế không cho chiến mã kêu rú. chỉ cần hành quân được thêm một phần bí mật thì họ sẽ có thêm một phần hi vọng chiến thắng.

Từ Hoàn Thúy hạp đến huyện Huỳnh Dương khoảng chừng ba mươi dặm lộ trình, kỵ binh An Tây đi đường nhỏ nên cơ hồ đều phải hành quân qua các đồi núi thấp, chốc chốc lại đi qua đồng lúa lớn.

Bọn họ phải để xuống ngựa đi xuyên qua. các dãy kiến trúc đen ngòm là những thôn trang xa xa. chốc chốc lại có chó trong nhà chạy ra đầu thôn rượt theo họ sủa inh ỏi.

Quân An Tây không có lưu lại trong thôn, ngược lại càng gia tăng tốc độ thêm.

Đèn được chong lên, nhưng chỉ một lát lại được tắt đi, hai vạn kỵ binh rồng rắn đi qua khiến các thôn dân lén lút nhìn trộm trong nhà cám thấy sợ hãi khôn xiết.

Khi cách huyện Huỳnh Dương còn mười dặm. bọn họ đã đi vào vùng núi đồi, nơi đây rừng cây rậm rạp, rất thuận lợi cho việc ấn mình.

Lúc này binh sĩ An Tây mới từ từ thà chậm lại bước tiến quân hành.

Lý Quang Bật thúc ngựa xông lên một ngọn đồi nhỏ, từ đây có thể nhìn rõ được kho lương Huỳnh Dương ở xa xa.

Hắn thấy rõ trên đồng bằng ở phía xa có mấy mươi tòa kiến trúc khổng lồ đen ngòm sừng sững trông như những chiến sĩ khổng lồ dàn hàng ngang trong đêm để đợi chờ nhiệm vụ.

Kho lương Huỳnh Dương cách huyện thành chừng ba dặm, được bao bọc bởi hàng rào gỗ to.

Nghe nói trong kho lương có trú binh hai ngàn. do quân đội lưu thủ Lạc Dương trực tiếp quàn hạch.

Ánh mắt của Lý Quang Bật dời đến phía tây của kho lương, nơi đó là mục tiêu cho chuyến đi này của hắn. quân doanh của Quý Quáng Thâm.

Trong quân doanh tối đen như mực, chỉ có hai ngọn đèn treo trước cửa doanh, có thể nhìn rõ ba trạm gác cao cao.

Lý Quang Bật nhanh chóng nhẩm tính, lúc này mây che đã tan đi, vầng trăng sáng lại chiếu sáng khắp nơi. thời tiết này rất ư bất lợi cho hắn. hắn có thể nhìn thấy được đại doanh cách hắn bảy dặm. vậy ngược lại.

đối phương cũng có thế nhìn rõ bên này.

Cho dù hắn có thể lợi dụng địa thế để yểm trợ đi chăng nữa, nhưng hai vạn kỵ binh của hắn cũng sẽ bị trạm gác phát hiện khi vào khu vực ba dặm.

Lộ trình ba dặm đó, nếu quân đội Quý Quáng Thâm mà được huấn luyện kỹ càng, thời gian đó đù cho họ gấp rút tổ chức đối kháng.

Tuy đội quân này đến từ quân Quan Trung, sức chiến đấu bình thường, nhưng Lý Quang Bật vẫn không dám sơ ý.

Lúc này, Lý Quang Bật nhìn thấy được mấy bóng đen đang phi về hướng quân doanh, hắn biết đây chắc là quân xích hầu của mình, bèn lập tức hạ lệnh: “Dan xích hầu vào đây.”

Chỉ một chốc sau đội chính xích hầu đã được dẫn vào gặp Lý Quang Bật, hắn khom mình thi lề: “Tham kiến tướng quân!”

“Nói đi!

Đối phương có động tĩnh gì?”

“Bẩm tướng quân, ba người ty chức đã lèn đến gần quân doanh năm mươi bước của đối phương, phát hiện trong quân doanh không có phòng bị.

địch quân căn bản không ỷ thức được chúng ta đã đến.”

“Vậy trong đó có bao nhiêu trạm gác?

Và còn nữa.

đối phương có binh sĩ đi tuần tra phụ cận quân doanh không?”

“Bẩm tướng quân, tổng cộng có sáu tòa trạm gác, phía cửa bắc và nam mỗi nơi một tọa. bốn góc thêm mỗi góc một trạm, còn binh sĩ tuần tra thì ty chức cũng đã phát hiện, có điều bọn họ chủ yếu tuần tra vùng bắc tuyến. ít khi đi đến phía nam.”

Lý Quang Bật gật gật đầu. ánh mắt sắc bén của hắn đăm đăm nhìn về phía ba trạm gác cao trong đêm.

Dưới ánh trăng nhạt dễ dàng nhìn rõ mồn một ba trạm gác đó.

Đúng như điều hắn lo. ba trạm gác này là yếu tố quyết định thành bại trong nhiệm vụ lần này của hắn.

Trầm ngâm một lát. hắn bèn từ từ nói: “Phi Dực doanh lên!”

Phi Dực doanh là một trong các doanh xích hầu. dưới trướng của Lý Quang Bật tông cộng có ba doanh quân chủng đặc biệt, tống cộng là một ngàn năm trăm người, là xích hầu.

Hồ Đột.

Phi Dực. trong đó xích hầu doanh nãm trăm người.

Hồ Đột doanh tám trăm người và Phi Dực doanh hai trăm người.

Xích hầu doanh chủ yếu phụ trách thu tập tình báo, thám thính tình hình xung quanh, phạm vi vận dụng hơi rộng. còn Hố Đột và Phi Dực lại là hai đội binh đặc chủng.

Hổ Đột doanh kỳ thực là quân Mạch Đao, ai ai cũng tướng tá cao to, sức mạnh vô biên, bọn họ chủ yếu là trọng giáp xung trận, gặp địch quân thế trận dày đặc bèn để họ dàn hàng xông trận, để xé tan thế trận của địch.

Còn Phi Dực doanh lại làm nhiệm vụ cụ thể hóa hơn của xích hầu doanh, có thể nói họ là tinh nhuệ trong xích hầu. thân nhẹ như chim, tốc độ nhanh tựa sấm chớp, rất giỏi len lõi, mà tiễn phát cực chuẩn, chủ yếu là dùng để ám sát và tập kích.

Việc Lý Quang Bật muốn xử ba tòa trạm gác đó chính là nhiệm vụ mà quân Phi Dực phải hoàn thành.

Lý Quang Bật vừa hạ lệnh, ngay lập tức một đội quân bộ binh áo đen chừng ba mươi người đã lẳng lặng hòa vào trong bóng tối. chi chớp mắt đã biến mất như sự xuất hiện của họ vừa rồi chẳng qua là ảo giác.

Quý Quảng Thâm là một thống soái cực kỳ quy củ, từ việc đóng quân doanh của hắn cũng có thê nhìn ra. hàng rào, chiến hào, trạm gác. cầu treo... cái gì cũng rất ư chuẩn xác, trong đại doanh tổng cộng có sáu trạm gác.

đúng như xích hầu đã phát hiện, bốn góc mỗi nơi một trạm, và hai trạm tại hai cửa doanh trại.

Tháp trạm gác cao bốn trượng.

được dựng lên bằng giá gỗ to, một tòa trạm gác có hai binh sĩ cùng đứng canh, mỗi ngày có ba ca. ngày đêm không ngừng canh gác.

Các binh lính gác trạm chủ yếu chi nhìn bằng mắt. ban ngày có thề nhìn xa gần mười dặm. còn ban đêm nếu trăng sáng thì cũng có thể nhìn đến phạm vi ba dặm.

đã đóng góp rất hữu hiệu cho phòng ngự của đại doanh, cho nên muốn tập kích địch quân trong lúc họ ngủ say cũng chẳng dễ dàng gì.

Trừ khi ông trời giúp sức. không trăng không sao, hay có tuyết có mưa nếu không muốn tập kích được vào doanh trại e rằng không thoát khỏi được cảnh báo của trạm gác.

Thường có câu đạo cao một thước, ma cao một trượng, muốn đối phó với trại gác này thì chỉ có nước dùng quân đội đặc chủng, như Lý Quang Bật đã phái Phi Dực doanh đến.

Ba mươi người họ được chia làm ba tốp nhỏ, mỗi người phụ trách đối phó một trạm.

Từ đông sang tây trong đại doanh của Quý Quảng Thâm rộng khoảng ba dặm. nên mỗi trạm gác cách nhau chừng một dặm. còn ba tiêu đội Phi Dực của quân An Tây từ ba hướng chính nam. chính đông và chính tây thẳng tiến về phía trạm gác.

Ba tiểu đội này chỉ cần bất kỳ một đội nào bị phát hiện cũng sẽ khiến địch quân báo hiệu.

Trong ba trạm gác này với chồi gác ở giừa là gian truân nhất, vì ở đó không những chỉ có hai lính gác, mà phía doanh môn còn có mười binh sĩ gác cửa. chỉ cần kinh động đến một người bất kỳ thì cũng coi như công cốc.

Quý hồ tinh bất quý hồ đa. người không cần nhều.

đối phó với chồi gác phía cửa nam chỉ cần năm người Phi Dực binh ắt đủ.

Năm người này đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ của doanh Phi Dực, người đứng đầu là hiệu úy Phi Dực doanh, gọi là Chu Tiềm, cũng xuất thân trong đệ nhất xích hầu doanh An Tây, nõ tiễn của hắn có thể nói là bách phát bách trúng. ngoái trăm bước đều có thể một tiễn tước mạng, cơ hồ gần bằng được tiền thuật của chủ soái Lý Khánh An của mình.

Năm tên Phi Dực binh như bóng ma từ từ tiến sát đại doanh bọn họ rất ư cần thận, cố gắng lợi dụng tất cả địa hình có lợi. họ đang phóng lướt đi trên rãnh nước vì nước mưa ào ạt chảy qua mà thành.

Rãnh nước này sâu khoảng năm trượng. rộng ba trượng được nối thẳng đến phía chiến hào, nhờ có rãnh nước này mà năm Phi Dực binh mới có thể nhanh chóng tiến lại gần đại doanh, năm người họ giờ cách đại doanh chi còn khoảng sáu mươi bước.

Tiến thẳng thêm nữa sẽ có thể bị phát hiện.

Chu Tiềm nheo mắt lại quan sát trạm gác cùng binh sĩ ở doanh môn phía sau.

Trên thực tế hắn khi nãy đã vừa phóng đi vừa quan sát.

Hắn mới phát hiện được có điểm đặc biệt nho nhỏ ở đây, eần như doanh môn phía sau không có binh sĩ.

Hắn đã cận thận quan sát kỹ càng một lúc.

Cuối cùng hắn mới khám phá ra. không phải không có binh sĩ. mà là những binh sĩ ở phía doanh môn đều cuộn người lại ngủ ở một 2ÓC.

Cũng khó trách, cả chủ soái của họ đều không ỷ thức được hiểm nguy đang đến. huống chỉ là binh sĩ.

Có điều đây là điều tuyệt không thể xuất hiện trong quân An Tây.

Nếu một binh sĩ ngủ gật trong lúc trực trong quân An Tây thì hắn có lẽ đã phải đối mặt với tội chết.

Chu Tiềm lại quan sát thêm một hồi. chì thấy hai binh sĩ đứng dậy đi tiểu giải, chăng bao lâu sau lại quay về ngủ.

Doanh môn im phãng phắt, không thấy một bóng người.

Lúc này ánh mắt của hắn lại nhìn về phía trạm gác.

Trên trạm gác có hai người, một người hình như đã ngủ thiếp đi. tay còn sán trên chiếc tay cầm 2ỗ, còn một người thì đang uể oải dựa vào cột. trên đầu hắn là chiếc chuông sắt. một khi phát hiện nguy cấp sẽ lập tức gõ trống báo hiệu.

Lúc này, Chu Tiềm có phần khó xử, khử một người ở cự ly xa không có vấn đề gì; quan trọng là cái người đang ngủ kia. nếu bị hắn kinh động tỉnh giấc thì sao?

Chu Tiềm trầm ngâm một hồi. ý tưởng táo bạo bỗng chốc lóe hiện trong đầu. hắn bèn khẽ giọng quay sang nói với thủ hạ tiền thuật cao cường: “Năm mươi bước xuyên qua yết hầu. ngươi làm được không?”

Thủ hạ gật gật đầu.

“Vậy được, ngươi bắn trước, người thứ hai để ta xử.”

Hai người họ cùng giơ nỏ tiễn lên.

Nỏ tiễn của họ đều được chuyên môn đặc chế, nhỏ gọn tiện dụng, nhưng lực bắn của nó lại rất mạnh, một cây tiền dài năm tấc có thể bắn xa hai trăm năm mươi bước, hơn nhỏ nỏ tiền cũng được đặc chế, chi dài bằng một nửa nỏ thường, trên đầu tiễn là một rãnh thoát máu. và trong rành đã được tầm thuốc cực độc.

Loại độc nhược này đến từ Thiên Trúc, chỉ cần một ít bột trắng hòa vào trong cơ thể con người sẽ có thể lấy mạng người trong chớp mắt.

Lúc này hai bên đông tây cơ hồ cùng lúc phát ra ánh lửa nhỏ để tò ý hai bên đều đã đắc thù, chi còn lại chồi gác phía cửa nam.

Cung nỏ của hai người cũng từ từ nhắm thẳng vào binh sĩ trên chồi.

“Crắc!” một tiếng nhẹ nhàng vang lên. cây độc tiền như sấm sét xẹt qua bắn thẳng về phía tên lính gác, đương lúc hắn đang há mồm ngáp, còn chưa kịp phản ửng thì tiễn đã xuyên thấu yết hầu hắn.

Hắn đau đớn ôm chặt cồ họng, định kêu la nhưng lại không phát ra được tiếng nào.

Tay hắn chỉ kịp quơ vẫy vài cái trên không rồi ngã gục xuống.

Còn nỏ tiền của Chu Tiềm vẫn đang bất động, hắn ngồi nghiễm nhiên như pho tượng sáp, mắt vẫn nheo lại nhắm thẳng vào mục tiêu, chỉ có hai tay là lộ ra bên ngoài.

Còn hai đồng đội của hắn đang lặng lẽ tiến thẳng về phía trước, nếu tên lính gác trên chòi đến giờ vẫn chưa bị đánh thức thì hai người họ cũng sẽ leo lên chồi trừ khử hắn.

Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của Chu Tiềm, chỉ thấy tên binh sĩ đang ngủ giật mình hoảng hốt đứng dậy, hắn đương giơ tay về phía búa sắt. nhưng ngay cái khoảnh khắc ấy thì nỏ tiễn của Chu Tiềm đã được bắn ra.

Lúc này, tên lính gác kia lòng rối bởi. tay cầm búa sắt mấy lần bị vuột, đợi khi hắn nắm chặt được búa thì một cây tiễn độc đã bắn đến.

Một tiền xuyên thấu cổ trái của hắn. búa sắt rơi xuống, hắn ôm chằm lấy cô, ú á không thành lời được vài chữ bèn đã ngã gục trên giá gỗ.

Lúc này, hai tên binh sĩ Phi Dực cùng phi thân vượt qua chiến hào.

Thân thủ hai người còn nhanh nhạy hơn cả loài vượn, chi hai ba động tác đã trèo lên trên trạm gác thay thế hai xác chết đó để làm lính gác mới.

Thành công rồi, Chu Tiềm lại rút trong túi da đeo bên ra một cây tiễn khác, lần này hắn đổi sang dùng cung, sau khi kéo dây cung xong bèn lập tức ần minh vào trong rạch nước.

Hai binh sĩ còn lại bèn dùng vải đen vây quanh hắn lại.

“Crắc!” một tiếng vang lên. trong tay hắn xuất hiện mồi lửa. châm dây dẫn nghe tiếng xẹt xẹt.

Chu Tiềm bắn thẳng cung lên trời, chỉ thấy một làn sáng đỏ vạch qua không trung, không có tiếng động gì. như thê vừa có một chùm sao băng tráng lệ ngang qua.

Lý Quang Bật vẫn chăm chú dõi theo tình hình phía đại doanh, hắn thấy một làn sáng vạch quay không trung.

đây là tín hiệu báo thành công, khóe miệng Lý Quang Bật hơi nhếch lên. hắn lập tức quay đầu hạ lệnh: “Xuất phát!”

Bốn vó của chiến mã đều được quấn vải bông dày, hai vạn kỵ binh rút chiến đao cùng giáo trường xông thẳng như nước lũ hùng dũng, sát khí ngất trời, phóng thẳng về phía đại doanh cách đấy vài dặm.

Chương 542:Vào thành Lạc Dương

Quý Quáng Sâm mơ thấy một giấc mơ, hắn mơ thấy mình trở thành đại đô đốc Kinh Châu, suất lĩnh hàng ngàn chiến thuyền, thuyền buồm ngợp cà đất trời, rầm rộ từ sông Hán Giang sát tới Trường An. bỗng nhiên mây đen che lấp mặt trời, cuồng phong aào thét, sóng trắng ngập trời, chiến thuyền của hắn ở trên sông tròng trành kịch liệt, mắt thấy phải lật úp rồi...

Quý Quàng Sâm ngay lập tức bừng tỉnh từ trong cơn mơ, mấy viên thân binh của hắn đang lay mạnh hắn dậy: “Tướng quân, nguy rồi. quân An Tây đánh tới rồi?”

Quý Quàng Sâm còn có một chút mơ mơ màng màng, hói: “Sóng gió lớn như vậy, quân An Tây từ đâu mà tới đây?”

Lúc này tiếng kêu đã tới bên ngoài trướng, các thân binh của Quý Quàng Sâm gấp đến độ vác hắn lên liền chạy, lao ra lều lớn.

Chỉ thấy bên ngoài ánh lửa xông đến tận trời, không biết bao nhiêu lều trại bị lửa đốt lên rồi, cà bầu trời bị soi đến đỏ rực, từng đội từng đội kỵ binh An Tây phóng ngựa ở trong đại doanh, ánh đao rợn người, tiếng hét giết rung trời.

Binh sĩ của hắn phần lớn đi chân trần, trên người không có khôi giáp, trong tay không có vũ khí, bọn họ có người quỳ xuống đất cầu xin tha mạng, có người chạy trốn ra bốn phía.

Trong đại doanh hỗn loạn thành một đống. một số binh sĩ không cam lòng chịu chết, cố hết sức mà đánh trả kỵ binh An Tây.

Nhưng bọn họ vĩnh viễn cũng khôngphải là đối thủ của kỵ binh An Tây.

Kỵ binh An Tây hung mãnh vô cùng, như từng đội từng đội mãnh hổ từ trên núi xuống, ánh đao lóe lên, đầu người lăn lộn rơi xuống đất.

Quý Quàng Sâm đã hoàn toàn tỉnh hẳn rồi, tình trạng thảm thiết trong đại doanh khiến hắn sợ ngây người, vì thế cho nên các thân binh vác hắn chạy, hắn cũng không có một chút aiãy giụa, trong đầu hắn trống rỗng.

Bọn họ từ đâu tới đây vậy?

Lý Quang Bật không phải ở Lạc Dương sao?

Lý Khánh An dẫn đại quân đi Hoạt Châu rồi. quân An Tây sao lại có thê từ trên trời giáng xuống được?

Lúc này, Quý Quảng Sâm rốt cục cũng tỉnh ngộ ra. hắn giãy giụa đòi phải xuống dưới đất: “Mau buông ta xuống!”

Các thân binh đã không thể lo đến sự phản kháng của hắn nũa. ba chân bốn cẳng cho hắn khoác lên người một thân y giáp của binh sĩ.

đưa hắn đầy lên một con chiến mă. chién mã chờ Quý Quảng Sâm hướng cửa bắc doanh trại bỏ chạy.

Nhưng vừa mới tới trước cửa bắc doanh trại, chỉ thấy một tiếng hò hét. mấy trăm viên kỵ binh An Tây từ tử phía bao vây lấy hắn. eiương cung cài tên. trường mâu sắc bén.

đầu mũi tên và đầu mâu đều nhắm ngay hắn.

Lúc này, chỉ thấy Lý Quang Bật xuất hiện ở trước mặt hắn. nhìn hắn khẽ cười nói: “Quý tướng quân, ngươi cho rằng ngươi có thê chạy thoát được sao?”

Quý Quảng Sâm quay đầu ngựa lại một vòng. mấy trăm quân kỵ binh An Tây vây chặt hắn không còn một kẽ hờ để thoát, mười mấy viên thân binh của hắn hét lớn một tiếng. chuẩn bị xông lên phá vây, Quý Quáng Sâm lại hét ngưng bọn họ lại: “Hết thảy không được manh động!”

Hắn kéo bỏ khôi giáp binh sĩ trên người xuống. hướng Lý Quang Bật ôm quyền nói: “Ta chết không đáng tiếc, xin Lý tướng quân buông tha cho các binh sĩ của ta.”

Lý Quang Bật gật đầu, Quý Quảng Sâm này tuy là hạng người lý luận suông, nhưng hắn thấu hiêu binh sĩ. cũng là điều đáng quý, bèn nói: “Được, ngươi hãy cho toàn bộ binh sĩ đầu hàng, ta bò qua cho bọn họ!”

Quý Quảng Sâm quay đầu ngựa lại la lớn: “Các binh sĩ hãy nghe đây, toàn bộ đầu hàng!

Nghe mệnh lệnh của ta. toàn bộ đầu hàng!”

Quý Quảng Sâm từng lượt từng lượt mà hô to, trong đại doanh dần dần yên tình lại. không ít binh sĩ đang chuân bị liều mạng với quân An Tây đều ngơ ngác đứng lại. không biết làm sao, ‘Leng keng!’ có người bỏ đao xuống. càng lúc càng nhiều binh sĩ cũng đều buông vũ khí xuống.

Một đội kỵ binh An Tây từ bên người bọn họ phóng như bay qua. cũng cao giọng hô: “Kẻ đầu hàng giơ tay qua khỏi đầu.

đi đến phía cổng nam doanh trại mà tập trung!”

Không bao lâu. từng đám từng đám binh sĩ cũng đều giơ hai tay qua khỏi đầu, kết đoàn kết đội hướng phía công nam doanh trại mà đi.

Quý Quàng Sâm nhìn xuống những thi thể ngồn ngang dưới mật đất. hắn không khỏi thở dài một tiếng, nói với Lý Quang Bật: “Được rồi. ngươi có thể tùy ý mà xử trí ta. ta cam tâm chịu chết!”

Nói xong, hắn nhắm mắt lại. giơ cổ ra. nhưng Lý Quang Bật cử để mặc hắn. lạnh lùng mệnh lệnh binh sĩ chung quanh nói: “Hãy dẫn hắn đi, giao cho Đại tướng quân xử trí!”

Một đội kỵ binh áp giải Quý Quảng Sâm đi rồi.

Lý Quang Bật chậm rãi đi lên trước, nhìn quân doanh trong đám hỗn độn. trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm, cũng may, phần lớn đã được bắt sống, có thể giao phó với Đại tướng quân rồi.

Chién sự trong đại doanh rất nhanh đã kết thúc, ba vạn quân của Quý Quảng Sâm trong lúc đang ngủ bị tập kích ban đêm. cơ hồ không có sức chống cự. những binh lính bị sợ vỡ mật đều đồng loạt đầu hàng, ngoại trừ hơn hai ngàn người ngu muội chống lại mà bị giết ra. hơn hai vạn bảy ngàn người còn lại bao gồm cả binh sĩ tuần tra ở bên ngoài bắc doanh trại đều đầu hàng cả.

Chủ tướng Quý Quảng Sâm bị bắt sống, ba vạn quân không một người đào thoát.

Lý Quang Bật đã đánh ra một trận chiến tiêu diệt ngoạn mục.

Ngay đêm hôm đó, Lý Quang Bật sai người báo tin vui với Lý Khánh An. còn bản thân hắn thì dẫn đại quân đi vào kho lương lớn ở Huỳnh Dương.

Lạc Dương.

Lý Khánh An dưới sự hộ tống của mấy vạn đại quân lần đầu tiên đi vào thành Lạc Dương, cho dù năm xưa khi hắn đi Dương Châu và xuất nhậm Hà Nam đạo quan sát sứ cũng từng đi ngang qua Lạc Dương, nhưng hai lần đó hắn đều rất vội vàng. chưa hề tiến vào thành Lạc Dương.

Cho dù ở trong sổ quân tịch của hắn cho đến nay vẫn còn viết là người Lạc Dương, nhưng trên thực tế hắn là lần đầu tiên đi vào Lạc Dương của triều Đường.

Lạc Dương, nó đối với Lý Khánh An cũng không phải là một tòa thành thị xa lạ gì. một ngàn ba trăm năm sau. hắn đã sinh ra tại tòa thành thị này, nhưng khi hắn đi vào Đại Đường mười năm rồi. trí nhớ của kiếp trước sớm đã dần dà đi xa. bèn giống như hắn đã mơ một giấc mơ rất dài, trong giấc mơ, hắn trở về tới một ngàn ba trăm năm sau...

Lạc Dương ở trước mắt đây quen thuộc như vậy, nhưng lại xa lạ như vậy, tường thành nguy nga cao ngất, cánh cửa thành dày và nặng. xuyên qua cửa thành tối đen. hắn nhìn thấy một tòa thành cũng to như thành Trường An vậy, từng mảng từng mảng phường trạch ngay ngắn, giống từng luống từng luống rau. ngay ngắn sắp thành hàng ở hai bên bờ sông Lạc Thủy, đây là hùng thành . trên mình nó làm gì còn thấy một chút gì của sự xuống cấp ở hậu thế, còn Lạc Dương ở đời sau. lại làm sao còn có được sự oai hùng của tổ tiên nó nữa.

Lý Khánh An vạn phần cảm khái, chỉ là trong khoành khắc hắn tiến vào Lạc Dương thôi, rất nhanh, những ký ức của kiếp trước liền ở trong sự hoan nghênh nhiệt liệt của dân chúng Lạc Dương mà càng lúc càng bò lại phía xa.

Lý Khánh An từ Định Đinh môn của Lạc Dương vào thành, cho dù không có sự sắp đặt gì. nhưng gần ba mươi vạn dân chúng Lạc Dương vẫn tự phát tiến đến đón chào quân An Tây vào thành.

Sáu vạn đại quân An Tây chậm rãi vào thành, xe ngựa của Lý Khánh An đi lẫn vào eiừa bên trong đội ngũ. năm trăm vị thân binh tả hữu hộ vệ xe ngựa, bọn họ cảnh giác nhìn tình hình chung quanh, trong số bọn họ vẫn còn có người nhớ rõ Lý Khánh An tìma ở Uất Trì huyện của Biện châu bị ám sát.

Bầu không khí hai bên đường lớn nhiệt liệt dị thường. rất nhiều người khua chiêng gõ trống, vừa múa vừa hát. tiếng hoan hô một trận tiếp theo một trận, liền giống như quân An Tây chiến thắng trở về vậy.

Đối với dân chúng Lạc Dương quả thật chính là như thế, quân An Tây vì Đại Đường mờ mang bờ cõi.

đánh bại vương quốc Đại Thực, tiêu diệt Thổ Phồn, vì Đại Đường mà lập nên chiến công hiển hách.

Bọn họ không có cơ hội thể hiện sự cảm kích đối với tướng sĩ An Tây, hôm nay tướng sĩ An Tây cuối cùng cũng tới Lạc Dương. dân chúng Lạc Dương làm sao lại có thể không thể hiện sự kính mén của mình đối với những vị anh hùng của họ được.

Lý Khánh An ngồi ở bên trong xe ngựa, nhìn dân chúng hai bên đường hoan nghênh hắn. nhìn những gương mặt kích động mà vui sướng đang tươi cười, trong lòng hắn dâng lên một tia cảm động khó tả.

Hắn biết ở trong loạn An Sử.

Lạc Dương mấy lượt chịu đủ tàn phá. nhất là người Hồi Hột ở Lạc Dương chiếm đoạt nữ nhân, nhữngcô gái Lạc Dương vạn phần hoảng sợ mà phải trốn vào Bạch Mã tự. lại bị người Hồi Hột dùng một ngọn lửa thiêu chết đến mấy vạn người, tạo nên thảm án Bạch Mã tự trong lịch sử.

Lịch sử vì hắn đã đến đây mà đã xảy ra thay đổi, Hồi Hột không thể đến Đại Đường nữa.

Đồng Quan cũng sẽ không có cử chỉ NGU ngốc của Ca Thư Hàn. như vậy Lạc Dương thì sao?

Nó còn sẽ bị An Lộc Sơn công phá.

ở nơi này thành lập Đại Yến vương triều sao?

Lý Khánh An hy vọng là không, nhưng rất nhiều chuyện cũng không phải theo hy vọng của hắn mà thay đổi, hắn chỉ có thể cố hết sức không cho bi kịch lịch sử tái diễn mà thôi.

Lúc này, ngoài của sổ xe truyền đến tiếng hô như tiếng sóng thần: “Triệu vương hiện thân!”

“Triệu vương hiện thân!”

Lý Khánh An ngẩn ra. nhẹ nhàng kéo một góc màn xe ra. chỉ thấy vô số người trẻ tuồi của Lạc Dương đang chạy theo xe ngựa của hắn. rất nhiều người vừa chạy vừa hét: “Triệu vương — hiện thân!”

Lý Khánh An bỗng nhiên nhớ tới lời đánh giá của một lão nông ở Tân An huyện về mình, đem mình miêu tả như là ma quỷ vậy, Tân An huyện cách Lạc Dương rất gần. hình tượng của mình hẳn là cũng không tốt đến đâu đây, hắn không khỏi một phen cười khổ, đoán chừng dân chúng chạy theo xe ngựa của hắn chỉ là muốn nhìn mặt mũi hắn một cái cho biết.

Chương 543:Trưởng bối Thái Miếu

Lý Khánh An buông màn xe xuống, lại bỗng nhiên nghe thấy thân binh của hắn đô úy Trương Vĩnh Khánh đang cao giọng nói với mọi người: “Các vị phụ lão hương thân, Triệu vương điện hạ ở An Tây từng bị một vết thương do trúng tên. lần này đông đến dọc đường vất vả, vết thương bị trúng tên trước đây tái phát, điện hạ hiện tại đang ở trong xe dưỡng thương, không thế gặp mọi người được, đợi thương thế hơi đỡ một chút, nhất định sẽ gặp mặt mọi người thôi!”

Lời nói của Trương Vĩnh Khánh rất có hiệu quả, mấy ngàn người trẻ tuổi đó bèn không còn đuổi theo xe ngựa nữa, Lý Khánh An vừa cười vừa lắc đầu, bọn người này thật sự là càng ngày càng khéo nói rồi, nhưng khi nghĩ đến vết thương do trúng tên, hắn không khỏi lại sờ sờ vào vai trái của mình, hắn bị trúng tên tại Khwarezm sớm đã qua một năm rồi. nhưng mỗi khi gặp trời mưa thì vẫn đau nhức nhối, hơn nữa hắn đã kéo không nổi thất thạch cung rồi, điều này làm cho Lý Khánh An cảm thấy một sự mất mác, đây có lẽ là sự sắp đặt của ông trời, khiến cho hắn cách chiến trường càng lúc càng xa.

Đại quân An Tây vẫn đi về phía trước, phía trước chính là Lạc Thủy, đem thành Lạc Dương chia ra làm hai, phía nam chủ yếu là dân chúng của đường phường, còn phía bắc là hoàng thành, cung thành và một bộ phân đường phường.

Phía trên Lạc Thúy có ba chiếc cầu lớn. liên kết nam bắc Lạc Dương lại với nhau, còn phần sông Lạc Thủy ở ngay cửa nam của hoàng thành thì có hai hòn đào nhân tạo, dùng bùn đất xây thành hai hòn đảo hình bán nguyệt, lại có xây dựng cầu nối các đảo và hai bờ sông với nhau.

Quân An Tây vẫn tiến thẳng vào hoàng thành, mới dừng bước lại, bên trong hoàng thành Lạc Dương cũng tam tinh lục bộ như của Trường An.

Năm xưa Võ Tắc Thiên đã từng ở suốt tại Lạc Dương.

Lạc Dương khi đó mới là trung tâm chính trị của Đại Đường, chỉ là thời aian cách đó gần năm mươi năm.

Bên trong hoàng thành Lạc Dương đã không còn có bao nhiêu quan viên nữa.

Từng tòa từng tòa kiến trúc thật lớn đứng sừng sững ở phía trên quảng trường ứng Thiên môn. tòa kiến trúc cũng đã có chút xuống cấp rồi, ngẫu nhiên có tiếng trong trẻo của chuông gió truyền đến, chúng nó tựa như đang kể lễ trong gió về sự biến đổi của lịch sử.

Năm vạn đại quân xếp thành hàng đứng ở trên quan trường trước ứng Thiên môn. khi thế uy nghiêm hùng tráng, từ trong quan viên thượng thư tinh, đi ra một đội quan viên, bọn họ ở trước năm vạn đại quân khân trương bước nhanh về phía trước, hướng phía xe ngựa của Lý Khánh An đi đến, người cầm đầu là Đông Đô lưu thủ Dương Thận Dư. phía sau còn đi theo mười mấy quan viên như Hà Nam phủ doãn Bùi Tư.

đô kì đạo trưởng sứ Miêu Tấn Khanh, cùng với Lạc Dương lệnh Cát ôn vân vân...

Có thể nói Đông Đô Lạc Dương là nơi biếm truất quan viên, Miêu Tấn Khanh từng là lễ bộ thượng thư của Lý Hanh, sau khi Lý Hanh trốn sang phía nam.

Miêu Tấn Khanh không có đi theo, hắn lập tức liền bị chính sự đường biếm làm Đô Kỳ đạo trưởng sứ.

Cát ôn cũng là giống như vậy, hắn là vì quan hệ quá thân thiết với An Lộc Sơn mà bị biếm, từ binh bộ thị lang biếm làm huyện lệnh Lạc Dương.

Lý Khánh An từ trong xe ngựa chậm rãi đi ra, mỉm cười nhìn hàng quan viên Dương Thận Dư.

đám người Dương Thận Dư tiến lên khom người thi lễ, nói: “Đông Đô quan viên tham kiến Triệu vương điện hạ. không thể ra khỏi thành xa nghênh đón. mong Triệu vương điện hạ thứ tội!”

“Các vị đại thần không cần khách khí, hôm nay ta cũng chỉ là đi ngang qua Lạc Dương, tạm nghi một đêm. ngày mai ta sẽ khởi hành đến Hoạt châu rồi.”

Bùi Tư tiến lên cười nói: “Triệu vương điện hạ vẫn là lần đầu tiên vào thành Lạc Dương mà!

Chúng ta sẽ tận tình địa chú, cùng điện hạ đi xem hết phong cành của thành Lạc Dương cho no mắt.”

Lý Khánh An ở trước lúc xuất phát mấy ngày còn gặp qua Bùi Tư. không thể ngờ rằng hắn đã quay về Lạc Dương nhanh như vậy, Lý Khánh An vừa cười vừa gật gật đầu. khoanh tay nhìn sang chung quanh, ở góc tây nam. hắn thấy một tòa kiến trúc thật lớn. có bề ngoài y như Thái Miếu của Trường An vậy, hắn dùng tay chi tòa kiến trúc đó, vừa cười vừa hỏi Bùi Tư: “Đó hẳn là Thái Miếu nhi!”

“Đúng là thái miếu Lạc Dương!”

Lý Khánh An khẽ cười nói: “Ta vốn là tông thất, đã tới Thái Miếu rồi làm sao có thể không bái tế tổ tiên một chút chứ?”

Lý Khánh An dưới sự hộ tống của hai mươi mấy tên thân vệ từ từ đi vào đại môn của Thái miếu, còn quan viên bọn Bùi Tư vì chưa được phép mà không dám tự tiện đi vào, đều chi đứng đợi bên ngoài.

Vừa đi vào cửa lớn. trước mắt là một quảng trường rộng lớn. mười tám cây hoa biêu phủ điêu nguy nga sừng sững hai bên quảng trường, phía trước lại là một đại điện hùng vĩ. nhưng khi Lý Khánh An bước lên hết thềm bạch ngọc tám mươi mốt bậc kia đến gần đại điện, hắn mới phát hiện đại điện này đã như ngọn đèn trước gió, hoang tàn quạnh hiu, xem ra đã rất nhiều năm chưa được tu bồ.

Phía trên ngay chính giữa là tấm bài biển lớp sơn lấm tấm. trên đó là hai chữ triện thể màu vàng to tướng “Thái Miếu”, chỉ là do qua mưa sa bão táp cùng năm tháng, bị mọt ãn mất. chữ “Thái” thì bị mất đi một chấm, mà bộ thủ bên ngoài của “Miếu” cũng mất đi lớp sơn.

Lý Khánh An nhìn mà bất giác lắc lắc đầu, dẫu sao thì cũng vừa mới qua Khai Nguyên thịnh thế không lâu. không nhẽ tài chính của Đại Đường lại điêu tàn đến nông nỗi này sao?

Cả nơi cho tiên tổ nương thân mà cũng không lo cho tử tế được!

Hắn thở dài một tiếng đi vào trong đại điện, pho tượng chính giữa đại điện khiến hắn có phần thẫn thờ, chì thấy pho tượng thần được cung phụng cao chừng ba trượng, râu tóc bạc phơ, tay chấp phất trần, thân khoát đạo bào, là tượng của Thái Thượng lão quân, chắc do tháng năm lâu dài. sắc màu trên pho tượng cũng nhạt phai đi nhiều, để lộ ra màu đất vàng vốn dĩ của pho tượng.

Lúc này bên cạnh hắn bỗng vang lên một giọng nói khàn khàn: “Đây là thần tượng của Lý thị đại thánh tổ hoàng đế Huyền Nguyên, vốn dĩ được cung phụng trong cung Thái Vi. nhưng vì Thái Vi cung lâu ngày không được tu bố đã sập nên mới di dời đến đây.”

Lý Khánh An quay đầu lại chì thấy một người đàn ông đứng tuổi mắt hơi đỏ đứng sau lưng mình, hắn có một chiếc mũi mánạ rượu, áo bào lết thết, trong tay là một bình rượu, cả người sặc mùi rượu, trông như thê một ông cụ ăn mày dưới thành môn. trong tay lão còn có một cây đả cẩu bổng.

Nhưng loáng thoáng Lý Khánh An vẫn nhìn thấy rõ cái túi tử kim ngư treo ở thắt lưng của hắn. chỉ có quan từ tam phấm trở lên mới có tư cách được đeo, nói rõ hắn chẳng phải người thường.

Lý Khánh An ngắm lão một lượt từ trên xuống xong hỏi: “Xin hỏi ngươi là..

Hắn giơ cao hồ lô rượu lên nốc cái ực, híp đôi mắt nhỏ của mình lại nói: “Đại tướng quân không biết ta. nhưng ta lại biết đại tướng quân, năm xưa lúc đại tướng quân văn tiễn đại thắng Sử Tư Minh tại phủ đệ Hoắc Quốc phu nhân ta cũng có đứng một bên quan chiến, thoáng cái đã gần mười năm qua đi. ta giờ đã đến tuổi mộ niên, đã bị tông thất quên làng, duy chỉ còn rượu làm bạn.”

Lý Khánh An đã đoán được hắn cũng là tông thất, hơn nữa là phụ trách thái miếu tại Lạc Dương, nhưng khố nỗi hắn nghĩ mãi không ra người này là ai. chì đành ngượng ngùng nói: “Thật là xin lỗi. do ta trường kỳ lưu lại biên quan, không hiểu rõ lắm tình hình của Trung Nguyên, thực tại không nhớ ra được tôn danh của sứ quân.”

“Ôi!

Đừng nói là đại tướng quân, cho dù là các tông thất khác thì cũng có ai còn nhớ ra lão già này?

Ta là Lý Dịch.

Phong Đô huyện hầu, đại tướng quân còn có chút ấn tượng nào chứ?”

Lý Khánh An đã nhớ ra chút chút, lúc trước Lý Bí từng nói với hắn. trong tông thất Đại Đường người có vai vế cao nhất chính là người con trai thứ hai mươi của Đường Cao Tổ Lý Uyên - chắt của Giang vương Lý Nguyên Tường, gọi là gì thì hắn đã quên, nhưng có tước hiệu hình như là “cái tỏ tông tộc”, không lẽ là người này ư?

“Ngươi.. .chính là hậu nhân của Giang vương?”

Hắn thấy Lý Khánh An lại có thể biết đến mình, không khỏi ngậm ngùi: “Thật đúng là không ngờ!

Con cháu của Thái Tông không ai nhớ ra ta. nhưng hậu nhân của n thái tử lại còn nhớ được ta.”

Lý Khánh An nghĩ lại, hắn ngó nghiêng người đàn ông đứng tuổi này một lát, thấy hắn chẳng qua cũng chi mới hơn năm mươi tuổi chút ít mà lại cùng một vai vế với Đường Trung Tông, còn là vai cha chú của Lý Long Cơ nữa, đúng là có phần khó tin. nhưng nghĩ lại cũng hợp lý thôi, tổ phụ của hắn Giang vương Lý Nguyên Tường mới ra đời khi Lý Uyên thoái vị, còn phụ thân hắn lại ra đời khi Giang vương tuổi đã cao, tính qua tính lại thì một lão ông gọi chú bé là chú cũng là việc thường thấy.

Lý Khánh An phảng phất như gặp trưởng bối, vội chinh trang y phục khom người thi lễ, “Hóa ra là tổ ông.

Khánh An không biết đã đắc tội.”

Thấy Lý Khánh An thi lễ làm Lý Dịch sợ phát khiếp hớt hãi trà lễ nói: “Không dám!

Không dám!

Là do ta đường đột kinh động đến đại tướng quân rồi!”

Tên Lý Dịch này tuy là trưởng bối già cỗi nhất trong tông thất, nhưng hắn lại là một tông tộc rách rưới điển hình nhất của Lý thị. nhà hắn vốn dĩ còn có chút ít tài sản do phụ thân để lại. nhưng tên Lý Dịch này tửu sắc bài bạc không gì không ham. mới hơn ba mươi tuổi đã bại hết tài sản trong nhà.

Tiền bổng lộc quá ít ỏi, hắn không nuôi nổi nhà. nên đành phải ý lại vào vai vế cao nhất trong tông tộc của mình đến từng nhà từng hộ tông tộc xin xỏ qua ngày, vì thế mà được tiếng là “cái tổ tông tộc” (*ông tổ hành khất của tông tộc), để rồi sau này ai ai thấy hắn cũng ngán ngẩm đến tận cổ, hắn không xin được tiền, lại bắt đầu đứng trước cửa tông tộc chửi rủa. mắng nhiếc hậu bối bất hiếu, cuối cùng cả Lý Long Cơ cũng không nhịn nổi, năm Thiên Bảo thứ tám đã ban cho hắn một khoảng điền sản lớn ở huyện Vũ Công, được những ba trăm khoảnh, không cho hắn được phép ăn xin trong tông tộc.

Như thế được vài năm. lúc này hắn đã được thê thiếp hơn hai mươi người, con cái mãn đường, cả nhà đều sống dựa vào tỏ điền không ít kia qua ngày cũng không đến nỗi nào.

Nhưng cảnh tốt không được bao lâu. sau khi Lý Dự lên ngôi lại bắt đầu hạ thủ với tông thất, tên Lý Dịch không quyền thế không hậu thuẫn này lập tức bị đẩy ra hứng đòn đầu tiên, ba trăm khoảnh đất của hắn toàn bộ bị tịch thu.

Tin này với hắn chẳng khác gì tiếng sét ngang tai, nguồn sống của cả gia đình hắn đã bị cắt đứt.

Lý Dịch chạy đến trước mặt Lý Dự khóc lóc van lạy, nói hắn không có thâu tóm ruộng đất. là phong thưởng của Thánh thượng. cầu xin Lý Dự trả đất lại cho hắn. nhưng lại xui xẻo thay, gặp lúc Lý Dự đang đả thu điền khí thế, đâu chịu trả lại. nên cuối cùng bèn phong hắn Tông chánh tự Lạc Dương thiếu khanh, để hắn trông coi Lạc Dương Thái miếu.

Cả nhà Lý Dịch cùng dọn đến Lạc Dương, thê thiếp con cái trong nhà hắn có hơn trăm người, còn có cả một đoàn nha hoàn nô bộc đông đảo, với bổng lộc ít ỏi của hắn thì làm sao nuôi nổi!

Cộng thêm hắn yêu rượu như mạng sống. vì thế nhà hắn lại ngày càng vào không đủ chi ra. cuộc sống rất ư eo hẹp.

Bất đắc dĩ. hắn bèn bắt đầu tham ô ăn bớt. gần ngàn quan tiền tu sửa mỗi năm triều đình cấp xuống hắn đều tham ô hết hơn nữa. lại lén lút lấy một số món đồ đắt tiền trong Thái miếu đem bán.

Nhưng dù thế này vẫn không đủ chi tiêu cho gia đình.

Thê thiếp con cái trong nhà suốt ngày cứ đến kể lể với hắn. làm hắn cáu gắt mỏi mệt, không dám về nhà. lại trốn trong Thái miếu, không ngờ hôm nay lại gặp được Lý Khánh An đến đây bái tế.

Lý Dịch đương nhiên biết Lý Khánh An là ai, nhân vật số một có thực quyền trong tay của Đại Đường, tương lai còn rất có khả năng lên ngôi làm hoàng đế, đây là cơ hội ngàn năm có một sao hắn lại có thể bỏ qua.

Hắn vội khom ngươi a dua cười nói: “Vậy để ta đưa đại tướng quân đi tham quan Thái miếu nhé!”

“Nếu vậy thì phiền tổ ông quá!”

“Không!

Không phiền!

Nhưng đại tướng quân đừng xung ta là tổ ông nữa. ta là Phong Đô huyện hầu.

đại tướng quân cứ gọi ta là huyện hầu là được rồi.

Năm xưa Lý Tam lang cũng gọi ta như thế.”

Lý Khánh An mỉm mỉm cười.

“Vậy nhờ huyện hầu đi trước dẫn đường vậy!”

Lý Dịch dẫn hắn xuyên qua một cánh cửa nhỏ vòng đến trung điện, vừa đi vừa giải thích: “Cửa lớn đến trung điện đã bị hư. mấy ngày nay ta đương chuân bị tìm người đến sửa. nên đành mời đại tướng quân đi cửa nhỏ.”

Đấy chẳng qua là lý do bề ngoài của hắn. thật chất là vì hai bên cửa vốn dĩ có hai chiếc lư đồng to, bị hắn trộm đem bán. hắn có tật giật mình làm sao dám dẫn Lý Khánh An đi cửa lớn.

Lý Khánh An đương nhiên không biết được nguyên do thật sự. hắn thấy cửa nhỏ này có phần điêu tàn, cửa lớn lại càng tan hoang không khỏi chau mày hỏi: “Thái miếu đã cũ kỹ như vậy sao không tu sửa lại chút ít?”

Lý Dịch không dám nói triều đình không cho tiền, triều đình đều có ghi sổ sách cả, chỉ cần điều tra ắt biết, nên hắn chi hàm hồ nói: “Miếu đường trong triều thay đổi không ngừng, cũng không ai quan tâm đến Thái Miếu Lạc Dương, mỗi năm chỉ có khoản tiền ít ôi đó, mà những năm này vật giá tăng vọt. trả tiền công còn chưa đủ nữa là.

Lần trước mời người đến chuyển tượng Huyền Nguyên hoàng đế từ Thái Vi Cung đến đã mất gần hai ngàn quan tiền, căn bản không đủ.

Ta chỉ đành bán đi một ít đồ cũ trong Thái Miếu để góp thêm vào, nếu không thì những người phu chuyển kia e đã bỏ tượng Huyền Nguyên hoàng đế lại trên quảng trường.

Vậy làm sao được!

ôi, Tống chính tự thiếu khanh này quả thật vô tích sự!”

Lý Dịch là một người cực kỳ gian xảo, chuyển tượng Thái thượng lão quân đến chăng qua là thủ đoạn thoát tội của hắn. kỳ thực căn bản không cần. nhưng nếu không làm chút gì đấy thì hắn là sao có thể giở trò trong đây?

Thật chất chuyển tượng Thái thượng lão quân đến chi tốn chưa đến một trăm quan, nhưng hắn lại báo giá lên gấp hai mươi lần.

để làm chứng cứ cho sau này có người đến kiểm kê Thái miếu.

Thế nào đi chăng nữa thì cũng là mình hắn tự làm sổ sách, có ai biết đâu nào!

Nhất là trước mặt Lý Khánh An phải phủi sạch sẽ những việc này, để sau này Tông chánh tự Trường An có đến điều tra hắn thì hắn còn có thể trà lời chắc chắn: “Năm xưa ta đã từng báo cáo với Lý Khánh An. các ngươi có thể đi hỏi hắn.”

Nhưng thế bèn có thể qua quít êm chuyện.

Lý Khánh An kỳ thực chẳng qua là tiện thể hỏi thế, chứ hắn lúc này lại đang nghĩ đến một việc khác, cũng chẳng đề tâm tư gì về việc cẩn trọng trả lời của Lý Dịch.

Hai người họ cùng đi đến trung điện.

Trung điện là nơi cung phụng linh vị tông tộc Lý thị, trong đó có một chânh điện và hai phiến điện.

Linh bài cao nhất lớn nhất ngay chính giữa chính là Cao Tỏ Lý Uyên, linh bài nhỏ hơn chút ít phía dưới là Thái Tông Lý Thế Dân. phía dưới nữa là Cao Tông Lý Trị, Trung Tông Lý Hiển.

Tuyền Tông Lý Đáng.

Kính Tông Lý Dự... nếu giờ Lý Long Cơ mà chết thì miếu hiệu của hắn sẽ là Huyền Tông, nhưng Lạc Dương còn chưa có nhận được tin. nên vì thế vẫn chưa có linh bài của hắn.

Trong chính điện là linh bài của hoàng đế, còn phía phiến điện bên phải là linh vị của các tông thất tước cao như thân vương thái tử, còn phía phiến điện bên trái là cung phụng các tông tộc Lý thị tước vị trung bình hay thấp quận vương, công hầu...

đẳng cấp phân chia rất ư nghiêm ngặt, không một chút sai sót.

Hàng năm còn có người bên Tông chánh tự đến kiểm hạch.

Lý Khánh An khoát tay sau lưng đứng trước chính điện lặng lẽ nhìn linh bài của tông tổ Lý Đường chằm chằm, hắn cũng chẳng vội phải bái tế gì. trên thực tế hắn cũng chẳng cách nào bái tế, vì ngoại trừ Đường Cao Tổ Lý Uyên ra, linh vị của tổ tiên hắn căn bản không ở đây.

Lý Dịch đứng một bên một tim đập thình thịch, hắn bỗng phát hiện đây là một cơ hội lớn.

Cơ hội này đủ đế thay đối vận mệnh cả cuộc đời còn lại của hắn. dù hắn vẫn có phần nghi ngại, nhưng nghĩ đến gia cảnh khốn đốn, nghĩ đến tiều thiếp tối qua mới khóc lóc kể lề với hắn phụ mẫu bị bệnh mà không tiền chữa chạy, nghĩ đến nơi ăn chốn ở cuộc đời còn lại chưa biết nương tựa vào đâu. gan hắn lại to hẳn lên.

Dầu sao thì Lý Thế Dân cũng không phải tiên tổ của hắn, hắn sợ gì?

Hắn bỗng chạy đến phiến điện ôm một linh bài bụi bám đầy ra.

Đứng trước mặt Lý Khánh An dời linh bài của Lý Thế Dân sang một bên mà chùi sạch linh bài này, cung kính đặt ngay phía dưới Cao Tỏ Lý Uyên: “n thái tử Kiến Thành chi linh.”

Con ngươi trong mắt Lý Khánh An bỗng chốc co lại, hắn chậm rãi liếc sang nhìn Lý Dịch, hắn không ngờ tên Lý Dịch này lại gan to đằng tròi.

Có điều đây đương là điều hắn cần. hắn cần người có vai vế cao nhất trong tông thất Lý Đường này, đây là báu vật vô giá mà ông trời ban cho hắn.

Lý Dịch đốt ba nén nhang rồi đưa cho Lý Khánh An, Lý Khánh An gật gật đầu. hắn nhận lấy nhan, trong mắt là đầy niềm vui hiếm thấy.

Trong lòng của Lý Dịch cũng thở phào, hắn đặt cược cả cuộc đời vào đây, hắn biết ván bài lớn nhất đời của ngày hôm nay mình đã thắng.

Lý Khánh An cung kính giơ cao nhang lạy ba lậy với linh bài của Kiến Thành rồi cấm nhang lên trước linh bài, xong lại lấy ba nén nhang kính linh bài của Cao Tố Lý Uyên.

Nhìn khói hương ngi ngút mà trong lòng đầy xúc cảm.

Hắn nhìn Lý Dịch khẽ gật đầu rồi quay lưng lui ra.

Lý Dịch nhìn theo bóng hình Lý Khánh An trong lòng loạn cả lên, hắn không biết sau này sẽ thế nào?

Linh bài này còn phải để bao lâu nữa đây?

Một tháng sau, Lý Dịch huyện Phong Đô được thăng làm Tông chánh tự khanh, thái tử thiếu bào, tước phong Tự Giang vương, ngoài ra An Tây tiết độ sứ phủ đặc biệt thướng tiền hai vạn quan cho hắn.

Tin này khiến vô số người ngạc nhiên, ai cũng không hiểu cái tên “cái tổ tông thất” lang bạt này sau đột nhiên lại được thăng quan trọng thượng.

Chương 544: Quan trường êm xuôi

Từ Thái Miếu đi ra.

Lý Khánh An đã trở về quân doanh tọa lạc trong hoàng thành.

Hắn lại cùng một bọn đại thần Bùi Tư bàn về tình hình Đô Kỳ đạo, các đại thần cáo từ. lúc này Lý Khánh An lại âm thầm giữ lại Bùi Tư.

Thời gian Lý Khánh An ở Lạc Dương không nhiều, chỉ có một ngày một đêm. trong khoáng thời gian ngắn ngủi này, Lý Khánh An muốn hoàn tất hai việc, một là sự tế điện đối với Thái Miếu, điều này hắn đã hoàn thành xong, còn điều thứ hai chính là sự bố trí quyền lực đối với Lạc Dương.

Tuy rằng Lạc Dương chỉ là đô thành phụ của Trường An. nhưng vị trí chiến lược của nó cực kỳ quan trọng, khống chế được Lạc Dương, cũng chính là khống chế được toàn Trung Nguyên.

Lý Khánh An đã quyết định trú quân Lạc Dương, nhưng hệ thống chính vụ của Lạc Dương hắn cũng cần phải hoàn toàn khống chế.

Thật ra hệ thống chính vụ Lạc Dương trước mắt vẫn khá là phức tạp, vừa có Lạc Dương lưu thú nắm giữ Đông Đô, lại có Hà Nam phủ doãn, lại có Đô Kỳ đạo trưởng sứ, lại có thêm Lạc Dương lệnh, trong số này, thật sự có thật quyền là Lạc Dương lưu thủ và Hà Nam phủ doãn.

Lạc Dương lưu thủ chủ yếu là nắm giữ quân quyền, tuy rằng trước mắt Lạc Dương không hề có trú quân, nhưng hai nghìn trú quân của kho lương lớn Huỳnh Dương lại thuộc về Lạc Dương lưu thủ chỉ huy, mà thông qua hai nghìn trú quân này, Lạc Dương lưu thú bèn thực tế khống chế được kho lương lớn Huỳnh Dương, trong tay đã nắm giữ lấy tài nguyên lương thực chiến lược quan trọng nhất, đây chính là vốn liếng lớn nhất của Lạc Dương lưu thủ.

Kế đó bèn là Hà Nam phủ doãn.

đây thật ra chính là quyền hành chính địa phương, cũng giống như Kinh Triệu doãn, Hà Nam phủ doãn cũng có phẩm hàm tam phẩm, nó lại không giống như Kinh triệu doãn chịu nhiều sự hạn chế của các bộ phận quyền lực, nó giống thứ sử một châu có sở hữu thực quyền địa phương thì đúng hơn.

Ý tưởng của Lý Khánh An bèn là đem Lạc Dương lưu thú và Hà Nam phủ doãn hai thứ hợp lại thành một. do một người mà mình tin tưởng được đảm nhiệm, ứng cử cho người này Lý Khánh An cũng đã suy nghĩ xong, chính là Bùi Tư.

Bùi Tư là trưởng tử của Bùi Khoan, là phụ thân của Bùi Du, mà Bùi Du lại thuộc về dòng phái chính của Lý Khánh An, Bùi Tư bất luận thế nào cũng sẽ giúp đỡ con trai của mình, nhất là muội muội Tiều Liên của Lý Khánh An chính là con dâu của Bùi Tư. bọn họ có mối quan hệ liên hôn. vì vậy, đối với Lý Khánh An mà nói Bùi Tư chính là người phát ngôn thích hợp nhất của mình ở Lạc Dương.

Điều quan trọng hơn là Lý Khánh An chuẩn bị ở Đô Kỳ đạo thúc đẩy cải cách đất đai.

Hai hôm nay hắn đã có được báo cáo đất đai tường tận của một phủ bốn châu của Đô Kỳ đạo.

Nơi đây là khu vực báo động nghiêm trọng về hiện trạng thâu tóm đất đai, nhất là nơi đây ở gần kinh kỳ, tình hình chiếm đất của tông thất quyền quý vô cùng nghiêm trọng, mà những tông thất quyền quý này đại đa số đều là ủng hộ Nam Đường, trong đó đa số người đều đã chạy trốn đi Thành Đô, việc này xảy ra bèn đã tạo ra điều kiện đây mạnh sự cải cách đất đai của hắn. lấy những người này khai đao, lực cản và sự trả giá đều là nhỏ nhất.

Bây giờ mấu chốt là không có một quan viên mạnh mẽ thuyết phục thay minh thúc đẩy cải cách đất đai của Đô Kỳ đạo, đầu não cấp trên quản lý Đô Kỳ đạo quá nhiều, ai cũng có thể quản, cuối cùng ai cũng không quản, như vậy là không thể được.

Lát sau.

Bùi Tư được binh sĩ dẫn vào, khom người thi lễ nói: “Tham kiến Triệu vương điện hạ!”

“Bùi sứ quân không cần khách khí. mời ngồi xuống!”

Lý Khánh An mời Bùi Tư ngồi xuống. cười nói: “Bùi sứ quân đã nghĩ ra một cái tên thích hợp cho đứa cháu của mình chưa?”

Trong lòng Bùi Tư vốn dĩ có chút bất an. hắn không biết Lý Khánh An giữ riêng mình ở lại là vì lẽ gì. nghe hắn nói đến tôn tử.

Bùi Tư trong lòng lập tức trở nên nhẹ nhõm, tôn tử là bảo bối của hắn mà. hắn làm sao có thể chưa nghĩ ra cái tên chứ?

Bùi Tư bèn vuốt râu cười nói: “Đã nghĩ xong rồi, đã lấy một cái tên một chữ.

Đoan.”

‘Bùi Đoan!’ Lý Khánh An đọc hai lần. gật đầu khen nói: “Tên này hay lắm.

đoan chính nghiêm minh, dùng gia phong của Bùi gia nuôi nấng nó khôn lớn. mai này tất sẽ lại là cái tài rường cột.”

“Đa tạ điện hạ khen thưởng, mẫu thân của đứa nhỏ đoan trang hiền thục, có nàng nuôi nấng đứa nhỏ, đây mới là căn nguyên lập thân của đứa trè. có được cô con dâu như Tiêu Liên, cũng là phúc phần của Bùi gia ta.”

Hai người bàn một lúc về đứa trẻ, Lý Khánh An uống một ngụm trà. lúc này mới chuyên đề tài sang việc chính sự: “Ta giữ Bùi sứ quân ở lại, là có một chuyện muốn xin Bùi sứ quân giúp đỡ.”

Bùi Tư lòng trong như gương sáng, với thực lực của Lý Khánh An. còn có chuyện gì không làm được, giúp đỡ chỉ là một cách nói hàm súc, trên thực tế hắn là muốn đem một chuyện phó thác cho mình rồi. hắn vội vàng hạ thấp người nói: “Điện hạ xin giao phó!”

“Là như vậy, An Lộc Sơn tạo phản đã thành định cục, theo sách lược của ta. là muốn đem mức độ kịch liệt của việc An Lộc Sơn tạo phản khống chế trong Hà Bắc đạo, nhưng An Lộc Sơn cũng có thực lực lớn mạnh, ta lo lắng An Lộc Sơn sẽ đột phá Hoàng Hà, chọc thẳng Trịnh Châu, vì vậy quan lương của Hà Nam đạo toàn bộ đặt ở Huỳnh Dương không hề an toàn, ta định đem lương thực của Huỳnh Dương toàn bộ dời đến trong thành Lạc Dương, ta thấy hoàng thành để trống không dùng đến. vừa đúng có thể dùng vào việc tồn trữ lương thực, việc này ta chính là muốn phó thác cho Bùi sứ quân hoàn thành.”

Bùi Tư có chút ngây ngẩn cả người, dời lương thực phải tìm Dương Thận Dư mới phải, hắn không hiểu ý của Lý Khánh An. bèn chần chừ nói: “Ta rất sẵn lòng làm việc cho điện hạ. nhưng lương thực của Huỳnh Châu trước giờ vẫn là do Lạc Dương lưu thủ quản lý, ta vượt quyền như vậy có phải là có chút..

Lý Khánh An nhẹ nhàng cười lạnh một tiếng nói: “Lạc Dương lưu thủ có thể quản Trịnh Châu khi nào vậy, nói khó nghe một chút, là Dương Thận Dư trước giờ vẫn đang vượt quyền, đây lẽ ra phải là quyền hạn của Đô Kỳ đạo trưởng sứ. có can hệ gì đến hắn?

Ta chính là cảm thấy bên trong này có chút không hợp lý, ta mới muốn xử lý cho nó êm xuôi lại.”

Bùi Tư lúc này mới vỡ nhẽ, thì ra Lý Khánh An là muốn đoạt quyền của Dương Thận Dư.

đem lương thực của Huỳnh Dương dời đến Lạc Dương. dĩ nhiên hai nghìn binh sĩ sẽ không đi theo, mà do quân đội của Lý Khánh An đến phụ trách canh giữ.

Nếu mà là vậy, quân đội của Lý Khánh An bèn khống chế lấy Lạc Dương hoàng cung, Dương Thừa Dư thì hoàn toàn bị tước quyền.

Lý Khánh An lại đem quyền khống chế lương thực giao cho mình, thế thì đồng nghĩa với việc do hắn thay thế cho Dương Thận Dư.

Tuy rằng Lý Khánh An làm như vậy khá là khéo léo tinh diệu, nhưng Bùi Tư cứ cảm thấy còn có một khâu vẫn chưa khống chế tốt.

đó chính là Đô Kỳ đạo trưởng sứ Miêu Tấn Khanh và Lạc Dương lệnh Cát ôn. cho dù hai người này quyền lực đều không lớn. nhưng nếu như hai người bọn họ liên kết lại với Dương Thận Dư. bản thân mình chưa chắc đấu lại bọn họ. nhất là Lý Khánh An đem quyền lực đều đưa hết cho mình, khả năng ba người liên hợp lại bèn càng lớn hơn rồi.

Nghĩ vậy, hắn bèn nhắc nhở Lý Khánh An nói: “Có lẽ đại tướng quân có điều chưa biết, Hà Nam phú là nằm trong phạm vi quản hạt của Đô Kỳ đạo, nghiêm khắc mà nói, Đô Kỳ đạo cũng có thể can thiệp chuyện lương thực.”

“Điều này Bùi sứ quân không cần lo lắng, Miêu Tấn Khanh chuẩn bị điều làm Lộ Châu thái thú, Đô Kỳ đạo trưởng sứ một chức sẽ do Bùi sứ quân kiêm nhiệm, Cát ôn sẽ điều làm U Châu trưởng sứ, Lạc Dương lệnh Lại bộ sẽ phái người khác đến đàm nhiệm, hơn nữa ta sẽ bố trí một vạn quân đội lưu thủ Lạc Dương, như vậy việc của Lạc Dương sẽ có thể trôi chảy êm xuôi rồi.”

Sự sắp xếp của Lý Khánh An đã cho Bùi Tư ăn một viên thuốc an thần, cũng chính là nói. hắn sẽ trở thành chính vụ quan tối cao của Lạc Dương thậm chí là Đô Kỳ đạo, vốn dĩ quyền lực của Hà Nam phủ doãn rất lớn. nhưng do bị sự cản trở của Đô Kỳ đạo và Hà Nam lưu thủ, làm cho quyền lực của hắn đã sút giảm rất lớn. bây giờ Lý Khánh An đã khơi thông mấy nút thắt mấu chốt nhất.

Bùi Tư như cảm thấy bản thân dường như được cời trói đi vậy, lập tức quyền lực tăng vọt.

đã không còn ai có thể cản tay hắn nữa. trong lòng hắn không khỏi vạn phần cảm kích, vội vàng đứng dậy gập người thi lễ với Lý Khánh An nói: “Ty chức nhất định sẽ dốc tâm tận sức. vì điện hạ trị lý tốt Lạc Dương.”

Lý Khánh An ha hà cười lên. lại nói: “Bùi sứ quân mời ngồi!

Tiếp theo đây ta bàn với ngươi một chút về việc thúc đây cải cách đất đai ở Đô Kỳ đạo.”

Sáng sớm hôm sau.

Lý Khánh An dẫn theo năm vạn đại quân rời khỏi Lạc Dương, tiến phát về hướng Trịnh Châu, vào lúc chạng vạng đại quân đã đi đến huyện Yén Sư.

Lý Quang Bật đích thân áp giải Quý Quảng Sâm cũng đã đến Yển Sư huyện.

Lý Khánh An lập tức hạ lệnh đại quân đóng doanh ngay tại chỗ.

Đang lúc hoàng hôn. bầu trời đã âm u được mấy ngày cuối cùng đã mưa lên. mưa càng lúc càng to, cả cái Đô Kỳ đạo đều đắm chìm trong một làn mưa bụi trắng xóa.

Đại doanh của quân An Tây trú đóng ở trên một bãi đất cao, các binh sĩ đội mưa hạ trướng doanh, kéo hàng rào quân doanh lên. mấy tòa tháp canh cao cao đã được dựng lên. tuy chỉ là một đêm. nhưng Lý Khánh An không dám có chút lơ là. mỗi một tiểu tiết hắn đều yêu cầu thủ hạ nhất nhất hoàn thành đúng theo dự định ban đầu, đây cũng là tác phong nhất quán của quân An Tây, sự lớn mạnh của quân An Tây không chỉ là khả năng tác chiến, còn bao gồm các mặt như trú quân, huấn luyện, hậu cần v.v...

Mọi thứ đều phải suy nghĩ đến chi tiết, mọi thứ đều phải chăm chút từng chút một.

đây chính là nguyên nhân cơ bản mà quân An Tây có thể duy trì sức chiến đấu mạnh mẽ. chăng hạn như binh sĩ phải đội mưa cắm trại, rất nhiều người sẽ bị ướt sũng, điều này khó mà tránh khỏi, nhưng thân là hành quân tư mã. hắn buộc phải nấu nước gừng cho mỗi một tướng sĩ đội mưa.

đê phòng ngừa hàn khí nhập thê, đảm bảo sức khòe của binh sĩ cũng chính là đảm bảo được sức chiến đấu, đây chính là tiểu tiết.

Trong đại trướng.

Lý Khánh An vừa chậm rãi hớp một chén nước gừng, vừa đang suy nghĩ đối sách với quân Hứa Thúc Ký. vốn dĩ Lý Hanh chi cho Hứa Thúc Ký ba vạn quán, mệnh hắn trú thủ Hoạt Châu, Bộc Châu, chủ yếu là đế phòng ngự đại quân An Lộc Sơn nam hạ. nhưng Hứa Thúc Kỷ lại tự tiện khuếch đại phạm vi phòng ngự. không chỉ khống chế hai châu Hoạt Bộc, còn thừa dịp Trung Nguyên trống trải, chiếm lĩnh cả năm châu Biện.

Tào, Tống.

Duyện.

Từ.

đồng thời đem quân đội từ ba vạn người khuếch trương đến bảy vạn người.

Từ đó có thể thấy Hứa Thúc Ký cũng là một hạng người dã tâm bừng bừng, muốn giống như hắn Lý Khánh An. trở thành chư hầu một phương, thậm chí cắt cử Hà Nam. cũng chính vì như vậy, tên Hứa Thúc Ký này tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ bảy châu mà hắn đã chiếm lĩnh, chưa đến mức bức bách bất đắc dĩ hắn sẽ không bỏ đi. hắn thậm chí sẽ còn chiến đấu một trận với minh, vì vậy đối phó với tên Hứa Thúc Ký này thì sẽ không thế sử dụng biện pháp tập kích như đối phó với Quý Quảng Sâm nữa. phải từng bước dè dặt.

đứng vững đánh chắc.

Ngay lúc Lý Khánh An đang suy nghĩ đối sách, thân binh của hắn ở ngoài trướng bẩm báo: “Đại tướng quân.

Lý Quang Bật tướng quân đã đến rồi.”

Lý Khánh An vội vàng đứng dậy cười nói: “Mau mệnh hắn tiến vào!”

Hắn vừa dứt lời. chỉ thấy trong làn mưa bụi có một người chạy đến. choàng ngược một tấm da dê. nhanh bước chạy đến về hướng này, chính là Lý Quang Bật.

Lý Quang Bật đã chạy vào đại trướng. cười liên hồi mấy tiếng nói: “Mưa lớn quá.

đây thật sự chính là tin lành của nông dân a!”

Lý Khánh An cũng cười nói: “Mưa thuận gió hoà. cũng có nghĩa đây là sự thuận lợi cho việc xuất binh lần này của chúng ta. mau mau vào trướng, uống một chén trà gừng ấm người trước đã.”

Lý Quang Bật tiến vào đại trướng, một viên thân binh đưa một chiếc khăn lông khô cho hắn. lại có một người khác dâng một chén trà gừng cho hắn.

Lý Quang Bật lau khô đầu tóc, đón lấy trà gừng uống một hơi cạn. lúc này mới thở một hơi thật dài. khom người thi lễ với Lý Khánh An.

Lý Khánh An khoát tay cười nói: “Không cần khách khí. ngồi xuống nói chuyện!”

Hai người ngồi xuống ở đại trướng.

Lý Khánh An bèn hỏi trước nói: “Quý Quảng Sâm ra sao rồi?”

“Ty chức đã đem hắn an trí ở trong một thiên trướng, nhưng mà chúc mừng đại tướng quân, hắn qua suy nghĩ vài ngày, nguyện lòng đầu hàng đại tướng quân.”

Lý Khánh An mỉm cười gật đầu. hắn vốn dĩ còn muốn đích thân đi khuyên giải người này đầu hàng. nếu tự hắn đã hàng rồi. vậy thì khỏi tốn thêm một phần công sức của mình rồi.

điều này không còn gì tốt hơn. hắn bèn cười nói: “Vậy được, chúng ta thương lượng thêm một chút, bước tiếp theo nên đối phó với Hứa Thúc Ký như thế nào.

CHƯƠNG 545: TƯỚNG QUN CHUYỂN NGHỀ (1)

Quý Quảng Sâm mãi đến ngày thứ ba sau khi bị bắt thì cuối cùng mới chịu đầu hàng Lý Khánh An. hắn đã bị đánh động bởi quân An Tây áp giải hắn.

Các binh sĩ đến canh giữ hắn tổng cộng có mười sáu người, ngoài mười sáu người này ra không còn thêm bất kỳ ai canh hắn. vì thế đã khiến hắn nảy sinh ra ý nghĩ bỏ trốn, và hắn vẫn luôn chực chờ cơ hội.

Mười sáu người này được chia làm ba ca. thời gian canh giữ của mỗi ca là ba canh giờ, nhưng trong suốt ba canh gìỜ này không một binh sĩ dám biếng nhác chậm trễ. bọn họ nom như mười sáu bức tượng sừng sững. toàn tâm toàn sức cảnh giác cao độ đứng canh giữ tại bốn góc đại trướng của hắn. không ai dám vui cười bờn cợt. cũng không có những lời nói bông đùa không ra gì. thậm chí còn không có bất kỳ cuộc trao đổi ngôn ngữ nào, trầm mặc một cách đáng sợ.

Còn hắn chỉ cần có chút ít động tĩnh thì ngay lập tức sẽ có binh sĩ đến dò xem tình hình và ghi nhận lại vào sổ sách.

Lúc thay ca họ đặc biệt cần trọng.

Các binh sĩ đến thay ca trực đặc luôn đến đúng giờ không chút chậm trễ, không có ai nói gì với ai, chi tự giác ký tên bàn giao, quân quy cực kỳ nghiêm ngặt.

Ngày đầu tiên Quý Quảng Sâm chi cảm thấy kinh ngạc, hắn không ngờ được rằng cả binh sĩ bình thường của quân An Tây cũng nghiêm cần đến thế.

đồng thời trong lòng hắn cũng đầy khinh miệt mỉa mai. nghĩ Lý Quang Bật cố ý làm cho hắn nhìn!

Đến ngày thứ hai. hắn dần dần như quả bóng xì hơi, quân An Tây đúng là không có chút sơ hờ nào, khiến hắn không có bất kỳ cơ hội nào để trốn chạy.

Nhưng đến ngày thứ ba. hắn cuối cùng cũng đã cảm thấy bàng hoàng, vì hắn đã nhìn ra không phải do Lý Quang Bật cố ý muốn làm cho hắn xem.

đây là phong cách nhất quán của quân An Tây, nghiêm ngặt đến từng li từng tí.

Quý Quảng Sâm bắt đầu suy nghĩ lại.

Từ những tiểu tiết nhỏ nhặt này hắn đã có thể nhìn ra tác phong quân kỹ nghiêm minh của quân An Tây, mà tác phong này chắc chắn không phải ngày một ngày hai đã có thể luyện thành, mà phải thông qua sự kiên trì uốn nắn mấy năm thậm chí mười mấy năm mới có thể hình thành.

So với họ, chỉ càng thấy quân Quan Trung của Lý Hanh quân kỹ lỏng lẻo, rất nhiều người tòng quân chẳng qua là vì muốn kiếm chác quân hưởng, một khi gặp phải trận chiến thảm khốc một chút bèn chỉ biết đầu hàng với lại bỏ chạy.

Quân đội của bản thân Quý Quảng Sâm cũng thế thôi, ba vạn người bị hai vạn kỵ binh quân An Tây tập kích đã loạn thành một đám hỗn độn. tuyệt đại đa số họ đều đầu hàng và bỏ trốn, chỉ còn hai hai ngàn mấy người muốn đối kháng đến cùng.

Ngược lại. nếu là quân An Tây thì sao?

Quý Quảng Sâm tin rằng dù cho bị tập kích đánh úp. binh sĩ quân An Tây có phải mạnh ai nấy tác chiến một mình đi chăng nữa thì họ cũng sẽ huyết chiến đến cùng với quân địch, thậm chí vốn tính cân thận và xem trọng xích hầu của mình, căn bản khó mà gặp phải đánh lén.

Chính vì sự so sánh này khiến Quý Quảng Sâm vốn dĩ có thành kiến với quân An Tây cũng bắt đầu phải suy nghĩ lại.

Hắn cảm nhận rõ được khoảng cách giữa Lý Hanh và Lý Khánh An.

Quân An Tây của Lý Khánh An được tôi luyện từ vô số chiến dịch của máu và mồ hôi, còn quân đội của Lý Hanh thì sao?

Tuyệt đại đa số binh sĩ cả một trận chiến dịch ra hồn còn chưa từng trải qua. bọn họ làm sao có thể sánh được?

Hốn vốn nghĩ Lý Hanh sẽ đánh bại Lý Khánh An.

Quý Quảng Sâm hắn sẽ vì trung trinh bất hàng mà có được sự kính trọng của Lý Hanh, nhưng hiện tại hắn mới biết cách nghĩ của mình thật trẻ con làm sao.

Đừng nói là Lý Hanh căn bản sẽ không còn tin tường hắn. cho dù có tin tường thì Lý Hanh cũng sẽ không có cơ hội này.

Lý Hanh chắc chắn sẽ bại dưới tay Lý Khánh An.

Binh sĩ Trung Nguyên quá biếng nhác, bọn họ căn bản không địch nổi quân An Tây sát khí đằng đằng.

Quý Quảng Sâm cũng bắt đầu suy nghĩ lại tiền đồ của bản thân, sự ngạo mạn và khí tiết thư sinh của hắn lúc này cũng bị gạt bỏ đi. hắn cuối cùng mới phát hiện mình thật sự chỉ còn một con đường duy nhất là sớm đầu hàng cho Lý Khánh An. có như thế hắn mới mong còn có cơ hội được trọng dụng lại.

Chính vì thế mà sau ba ngày suy nghĩ, hắn cuối cùng bày tỏ ý chí nguyện ý đầu hàng của hắn với Lý Quang Bật trên con đường bị áp giải trở về Lạc Dương.

Trong màn đêm sương gió lất phất.

Quý Quảng Sâm được mấy binh sĩ dẫn vào đại trướng của Lý Khánh An. mưa vẫn còn đang rất to, dù cho binh sĩ đã che dù cho hắn. nhưng hắn vẫn không thoát khỏi thảm cánh mình mây ướt sũng bởi mưa gió.

Lúc này trong đại trướng.

Lý Khánh An đã nói chuyện xong với Lý Quang Bật, Lý Khánh An đang ngồi trên vị trí của chủ soái đê phê duyệt tấu Chương từ An Tây sừi đến. hắn đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên.

Lý Quang Bật ngồi một bên. trông hắn có vẻ ngại ngùng, không hiểu sao Lý Khánh An lại lạnh lùng với Quý Quảng Sâm như thế.

Lý Khánh An kỳ thực từ rất lâu trước đây bèn đã quen biết tên Quý Quảng Sâm này. lúc ấy hai người họ cùng là Trung lang tướng.

Trong ký ức của hắn thì tên Quý Quảng Sâm này rất ư thành thạo tất cả các loại binh thư binh pháp, mỗi lần hắn nói về binh pháp đều có đầu có đuôi, có căn có cử.

Tuy có cảm giác chì là đàm binh trên giấy nhưng Lý Khánh An không thể không thừa nhận, người này quả thực là vãn võ song toàn, không những có thể dẫn binh đánh trận, mà cũng có thể trị vì châu huyện.

Một mặt khác, tên Quý Quảng Sâm này tính tình rất cao ngạo, hắn chẳng thèm kết giao với thế gia quyền quý, cũng chẳng thèm đếm xia gì đến các tướng lĩnh thông thường không có bối cảnh giống như bản thân hắn.

Chính vì thế. với một người như vậy Lý Khánh An không muốn quá ư ưu đãi với hắn.

Như thế chì tổ khiến hắn lại càng thêm ngạo mạn. chỉ có ra tay thẳng thừng triệt đi ngạo khí của hắn. thì mới mong hắn sẽ tận tâm tận lực bán mạng làm việc cho mình.

Quý Quảng Sâm được dẫn vào đại trướng. không có ai đưa khăn cho hắn lau mặt. cũng chăng có ai mang canh gừng hắn uống cho ấm người. hắn cô đơn lặng lẽ đứng một mình trước cửa trướng, có phần không biết phải làm gì.

Lúc này, một cơn mưa gió bỗng ào đến. khiến hắn lạnh run hết cả người, hắn mới sực tỉnh ra. bản thân mình đã đầu hàng Lý Khánh An.

Hắn vội đi lên một bước, quỳ một chân chấp tay nói: “Bại binh chi tướng Quý Quảng Sâm xin tham kiến An Tây tiết độ sử Triệu vương điện hạ!”

Lý Khánh An cũng vẫn không đá động gì đến hắn. nhưng Lý Quang Bật ở bên cạnh lúc này đã có phần không nhẫn tâm. bèn cưới nói nhắc nhở hắn: “Quý tướng quân đã quyết định sẽ tận trung cho đại tướng quân của bọn ta rồi chứ?”

Quý Quảng Sâm mặt mày đỏ bừng, bảo hắn nói lời sẽ đến nương tựa quả thực gian truân vô cùng, nhưng hắn biết mình thế nào cũng phải tỏ thái độ, nên đành cắn răng nói: “Ty chức nguyện tận tâm tận sức làm việc vì đại tướng quân!”

Sắc mặt Lý Khánh An đến lúc này mới dịu lại phần nào, hắn ra hiệu mắt với thân binh xong. rồi mới từ từ nói: “Quý tướng quân mời đứng dậy!”

Hai tên thân binh qua dìu Quý Quảng Sâm đứng dậy, lại đưa khãn khô và trà gừng cho hắn.

Quý Quảng Sâm lăng lặng dùng khăn lau bớt nước mưa trên mặt. nhưng hắn lại nhìn trà gừng lắc lắc đầu. tò ý hắn không cần.

“Ty chức đa tạ đại tướng quân!”

Lý Khánh An vẫn không đá động gì hắn.

Quý Quảng Sâm cũng không nói 21. im lặng cúi đầu.

Ngạo khí trước đây của hắn lúc này đã hoàn toàn không còn bóng dáng gì.

Qua một hồi sau.

Lý Khánh An mới đặt bút xuống, bình thản hỏi: “Không biết Quý tướng quân có dự định gì cho tương lại?”

“Ty chức nguyện nghe an bài của đại tướng quân.”

“Nếu như ta không muốn để ngươi tiếp tục tòng quân thì sao?”

Quý Quảng Sâm vẫn chưa nghe hiểu ý câu nói này của Lý Khánh An. hắn thở dài một hơi nói: “Vậy ty chức nguyện ý về nhà với ruộng vườn!”

“ồ!”

Lý Khánh An mỉm cười, lại hỏi hắn nói: “Không biết nhà Quý tướng quân có bao nhiêu mẫu điền sản?”

Gia tộc của Quý Quảng Sâm là đại tộc Lạc Dương, nhưng ruộng đất của bản thân nhà hắn lại không nhiều, cha mẹ chi để lại cho hắn được hơn trăm mẫu đất.

Hắn trầm ngâm ngẫm nghĩ một lúc bèn đáp: “Phụ mẫu ty chức có để lại cho ty chức một trăm hai mươi mẫu đất. và cộng thêm điền Vĩnh Nghiệp của ty chức có hai khoảnh lương điền, tông cộng chi nhiêu đây thôi.”

Làm quan thanh liêm không tham ô lương hưởng của quân sĩ.

đây cũng là một trong các ưu điểm của Quý Quảng Sâm.

Lý Khánh An nhắm hắn cũng vì ưu điểm này của hắn.

Lý Khánh An gật gật đầu, lại quay sang nói tiếp với Quý Quảng Sâm: “Ta vừa rồi nói rồi, ta tạm thời không muốn để Quý tướng quân tòng quân nữa.

đương lúc Hoài Châu thái thú tháng trước vừa bị điều đi, thái thú mới vẫn chưa được quyết định, ngươi cứ đến Hoài Châu làm thái thú đi.

đồng thời kiêm luôn cả chức đoàn luyện sứ Hoài Châu.”

Hoài Châu nằm ở phía bắc Hoàng Hà. chính là vùng Hà Nam Tiêu Tác ngày nay, cũng thuộc Đô Kỳ đạo.

Quý Quảng Sâm tuy không hiếu vì sao Lý Khánh An không để mình tiếp tục tòng quân mà đi tòng chính làm thái thú. nhưng nếu hắn đã đầu hàng Lý Khánh An thì đương nhiên phải phục tùng tất cả mọi an bài của hắn. huống chỉ làm thái thú đã hơn xa dự kiến ban đầu mà Quý Quảng Sâm nghĩ.

Hắn cứ ngỡ sau khi đầu hàng sẽ bị giáng chức làm một trung lang tướng là cùng.

Qua đó cũng thấy rõ Lý Khánh An vẫn còn khá xem trọng mình, nghĩ thế trong lòng Quý Quảng Sâm không khỏi phấn khởi, hắn vội khom người nói: “Ty chức nguyện ý đến Hoài Châu nhậm chức!”

“ừm!

Vậy ta bây giờ nên gọi ngươi là Quý sứ quân rồi!”

Nụ cười trên mặt Lý Khánh An bỗng biến mất. hắn nghiêm khắc nói với Quý Quảng Sâm: “Ngươi đi Hoài Châu, nội trong năm nay phải giúp ta làm tốt hai việc.

Thử nhất người phải căn cử theo đoàn luyện bảo giáp pháp của An Tây ta huấn luyện trai tráng nông thôn, phát cho họ binh khí quân dụng, cho tàng binh trong dân.

Ta cho ngươi mức giới hạn ít nhất là phải huấn luyện ba vạn đoàn luyện dân binh, về mặt số lượng càng nhiều càng tốt. nhiều hơn ta không hạn chế.

Nếu An Lộc Sơn nam xâm thì Hoài Châu cũng sẽ bị lâm vào cảnh lầm than, ta không hi vọng đến lúc đó dân chúng Hoài Châu phải làm cừu non chờ chết, ngươi hiểu ý ta rồi chứ? ”

Quý Quảng Sâm nghe mà trong lòng bàng hoàng, hắn vội khom người nhận lệnh: “Ty chức hiểu rõ!”

Lý Khánh An thấy thái độ Quý Quảng Sâm thành khẩn, sắc mặt cũng dịu lại phần nào, hắn lại nói: “Cái thứ hai nữa là người phải phối hợp với Hà Nam phủ doãn kiêm Đô Kỳ đạo trưởng sứ Bùi Tư tiến hành hạn chế nạn chiếm dụng đất đai.

Hoài Châu có mười ba nhà quyền quý đất đai nằm trong phạm vị bị hạn chế, tổng cộng lên đến hai vạn bảy ngàn khoảnh lương điền, danh sách cụ thể Bùi Tư ắt sẽ đưa cho ngươi, ngươi nhất thiết phải phân bổ đồng đều lại ruộng đất trước khi hết năm. không được vì chủ nhân số ruộng này là Lý Hanh mà chừng chữ. nếu không ta sẽ dùng quân pháp trị tội ngươi.”

“Ty chức không dám. kỳ thực ty chức cũng ủng hộ hạn điền, hơn nữa với chính sách hạn điền của đại tướng quân, bản thân ty chức cũng có một số cách nghĩ riêng của mình.”

“Thế ư?

Thế ngươi có cách nghĩ gì. cứ thử nói ra xem?”

Lý Khánh An có vẻ hứng thú hỏi.

Quý Quảng Sâm đương định mở miệng thì Lý Khánh An khoát tay cười nói: “Quý sứ quân ngồi xuống hẳn nói!”

Lý Quang Bật bên cạnh cũng cười cười đứng dậy nói: “Nếu như nói về văn. vậy ty chức xin cáo lui trước đây.”

“Không được!

Ngươi cũng phải ngồi xuống cùng nghe!”

Lý Khánh An không cho phép Lý Quang Bật bỏ đi. hắn gõ gõ mặt bàn. có phần không vui nói: “Cả ngươi, và cả Lý Tự Nghiệp cũng thế, đều chỉ biết đi đánh trận mà thôi.

Lệ Phi Nguyên Lễ thì càng không phải nói. hoàn toàn là một tên vũ phu.

Nhưng như thế không được, các ngươi cũng phải học tập Đoàn Tú Thực đi. không những phải thông võ lược, mà còn thạo vãn trị. có như thế thì sau này có ngươi mới có thể một mình đảm nhiệm một phương, nhất là về vấn đề đất đai.

đấy là vấn đề căn bản cho hưng thoái của các triều các đại. mấy ngàn năm trước như thế. mấy ngàn năm sau cũng vẫn như vậy, ngươi càng phải cố gắng kiên nhẫn mà nghe!”

Ngữ khí của Lý Khánh An càng lúc càng nghiêm lệ.

Lý Quang Bật bất giác giơ tay lau bớt mồ hồi trên trán, hắn biết rõ tính vị chúa công này của mình, một số việc nhỏ hắn tuyệt không để vào bụng, nhưng trong những đại sự căn bản thì lại rất ư khắt khe. hắn không dám phản biện lại gì. chi ngồi thăng lưng chuấn bị rửa tai lắng nghe.

Lý Khánh An cũng chẳng nhiều lời thêm, hắn lại quay sang nói với Quý Quảng Sâm: “Ngươi nói đi!”

Quý Quảng Sâm thấy Lý Khánh An không chút nể ngng khiển trách Lý Quang Bật trước mặt minh, trong lòng không khỏi lại càng thêm sợ hãi Lý Khánh An.

Hắn từ từ ngồi xuống, sắp xếp lại ý tử trong đầu nói: “Ty chức cho rằng đại tướng quân có hạn điền cũng phải có đối tượng, không nên quơ đũa cả nắm. bây giờ cũng đã đến lúc thả chậm bước lại, chứ không phải lúc triệt để lật đổ mà cải cách, như thế chỉ tổ tạo thành cảnh đại chủ khắp cùng đồng tâm hiệp lực lại chống đối đại tướng quân mà thôi.

Vào đời Hán Vương Mãng chính là vì quá nóng vội mà đắc tội tất cả cường hào . nên mới khiến tân triều của hắn không thể giữ được bao lâu. ty chức hi vọng đại tướng quân đừng giẫm lại lên vết xe đổ của hắn mà thôi.”

Tuy lời Quý Quảng Sâm nói không có ý mới gì. vì có rất nhiều người đều đã không ngừng nhắc nhở Lý Khánh An. nhưng là một tướng quân mà có thể nhìn thấy được điểm này thì đúng là đáng quý.

Lý Khánh An lại gật gật đầu nói: “Vậy ngươi hãy nói thử xem. ta nên nhằm vào nhưng đối tượng nào mà hạn điền?”

Quý Quảng Sâm suy nghĩ một lát bèn nói: “Vừa rồi đại tướng quân cũng nói rồi. là quyền quý đến nương tựa Nam Đường, nhưng người này sở dĩ đến nương tựa Nam Đường đều là muốn phản đối đại tướng quân, nên cử hạ thủ với bọn họ cũng là lẽ đương nhiên.

Ty chức thấy đại tướng quân quả thực đã làm như thế, và con những đại hộ sở hữu đất đai cũng là người dễ ra tay, ty chức khuyên đại tướng quân không ngại gì hạ thủ với họ.”

“Ý ngươi nói là tự viện đấy ư?”

Lý Khánh An cười cười hỏi lại.

“Chính là tự viện!”

Quý Quảng Sâm thấy Lý Khánh An đã hiểu ý của mình, hắn không khỏi cười phá lên. nói: “Từ thời của Võ Tắc Thiên đến nay. phật tự chùa chiền chiếm đất càng lúc càng quyết liệt, cũng không thua gì quyền quý tông thất chiếm ruộng.

đó là một khối u ác tính của Đại Đường, bắt đầu từ năm Thiên Bảo nguyên niên Lý Long Cơ tôn vinh Đạo giáo đè nén Phật giáo, mục đích cũng là vì muốn hạn chế việc tự viện chiếm ruộng đất, nhưng hắn lại làm quá thất bại. không những không hạn chế được phật tự chiếm ruộng mà ngược lại còn làm cho đạo viện cũng bắt đầu chiếm ruộng, dân chúng lại càng lầm than.

Kính Tông hoàng đế tuy bắt đầu hạn điền, nhưng hắn cũng chi mới nhằm vào được tông thất và quyền quý, vẫn còn chưa kịp động thủ với phật tự đạo viện, cho nên ta khuyên đại tướng quân sau khi hạn chế hết ruộng đất của các tông thất quyền quý của Nam Đường, nên bắt đầu ra tay với tự viện trong .

Như thế không những có thể làm dịu lại cơn sốt thâu tóm ruộng đất. và cũng không đến nỗi bị tất cả danh môn căm ghét.

Không biết đại tướng quân thấy ý này thế nào?”

Quý Quảng Sâm thật chất cũng có tư tâm của mình.

Quý thị gia tộc của hắn chính là danh môn Lạc Dương, hắn vô cùng hiểu rõ mối lo mà giai cấp như họ sắp phải đối diện trong tương lai.

Họ vô cùng lo lắng chính sách mới mà Lý Khánh An đưa ra sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến lợi ích của bản thân họ.

Nếu như thế này họ nhất định sẽ cùng đứng dậy chống đối lại chính quyền của Lý Khánh An.

Quý Quảng Sâm trong một mức độ nào đấy hắn ủng hộ Lý Hanh chẳng qua là vì Lý Hanh đã đưa ra lời hứa rõ ràng là sẽ bào đám được lợi ích giai cấp của bọn hắn.

Là một người hưởng lợi tương quan trực tiếp của danh môn thế gia.

Quý Quảng Sâm đương nhiên hi vọng mượn cơ hội này thuyết phục Lý Khánh An, chí ít phải nói cho Lý Khánh An biết cách nghĩ của người trong cùng giai cấp bọn họ nghĩ gì.

Hôm nay vốn dĩ là lần đầu thọ mệnh của hắn sau khi đầu hàng. nhưng không ngờ lại chộp được cơ hội này, Quý Quảng Sâm bèn nắm lấy dịp này để tỏ rõ tâm nguyện của mình với Lý Khánh An.

Với Lý Khánh An mà nói, đã không phải chi một người đề xuất vấn đề này với hắn. cả Bùi gia, Thôi gia, Lư gia và Độc Cô gia... tất cả bọn họ đều hi vọng chính sách mới của Lý Khánh An đừng dính líu quá rộng, đừng xâm phạm đến lợi ích của các danh môn thế gia.

Hôm nay Quý Quảng Sâm chăng qua là lặp lại lời của rất nhiều người đã từng nói. nhưng lời nói của Quý Quảng Sâm hôm nay lại rất có hiệu quả.

Cũng giống như mối quan hệ giữa lượng và chất, những thay đổi đơn thuần về lượng, đến một mức độ nhất định, sẽ chuyển hóa thành sự biến đổi về chất.

Quý Quảng Sâm lại là người đầu tiên nói với Lý Khánh An sau khi hắn bất đầu quay lại chinh phục Trung Nguyên. khiến Lý Khánh An không thể không tĩnh tâm lại để suy ngẫm sách lược chính trị tiếp theo của mình.

Sau khi tiễn Lý Quang Bật và Quý Quảng Sâm về, Lý Khánh An khoát tay sau lưng đứng ngay trước cửa trướng, hắn nhìn chằm chằm vào mưa táp bão bùng của đêm đen mà trong lòng không khỏi đâm vào suy tư.

Bất kỳ một chính đàng hay một nhân vật lớn mạnh nào trong lịch sử, nếu muốn đoạt được nhất định phải dựa vào lực lượng của một giai cấp nào đấy.

Muốn đánh bại một giai cấp khác, vậy Lý Khánh An hắn phải dựa vào giai cấp nào đây?

“Dựa dẫm vào tầng lớp nông dân ư?”

Lý Khánh An lại lắc lắc đầu. từ cổ chí kim người muốn đoạt đều phải lợi dụng giai cấp nông dân. chứ không phải dựa dẫm vào giai cấp nông dân.

Lưu Hán.

Lý Đường.

Triệu Tống.

Chu Minh đều là như thế, có thể đoạt trên lưng ngựa, nhưng làm sao có thể sở hữu trên lưng ngựa?

Đời Tần không biết điều lật đổ giai cấp quý tộc của chiến quốc, nhưng lại không kịp thời bồi dường ra giai cấp đáng tin cậy mới, đế rồi bạo loạn, mất hết lòng dân. bị các quý tộc cũ lợi dụng.

để rồi chỉ đến đời thứ hai đã vong.

Tùy triều cũng như vậy, Tùy Vãn đế lập tam tinh lục bộ chế, mục đích là muốn triệt để đánh tan chế độ môn phiệt từ thời Hán Tấn đến nay, kết quả lại xúc phạm đến lợi ích của thế gia danh môn. cũng vì chưa xây dựng được tầng lớp mới đáng tin. kết quả là cường hào cùng phản, khiến nhà Tùy mới đến đời thứ hai đã diệt vong, cuối cùng bị Lý Đường gặt hái hết thành quả mà Tùy Văn đế sây trồng bấy lâu.

Lịch sự đã dùng tư thế kiên quyết không chùn bước của mình nói cho Lý Khánh An biết, cái cũ đã qua đi, duy chỉ có tương lai là còn có thể tiếp tục theo đuồi, thuận thế mà hành mới là hành động sáng suốt của hắn. dựa vào danh môn thế gia đánh bại tông thất Lý Đường rồi kiến lập ra giai cấp mới để đánh bại môn phiệt thế gia. chỉ cần hắn có thể ràng buộc được giai cấp nông dân. môn phiệt thế gia sẽ không còn cơ sờ đê khởi binh tạo phán chống lại hắn.

Đây mới là của hắn!

Chương 545: Tướng quân chuyển nghề

Từ Thái Miếu đi ra.

Lý Khánh An đã trở về quân doanh tọa lạc trong hoàng thành.

Hắn lại cùng một bọn đại thần Bùi Tư bàn về tình hình Đô Kỳ đạo, các đại thần cáo từ. lúc này Lý Khánh An lại âm thầm giữ lại Bùi Tư.

Thời gian Lý Khánh An ở Lạc Dương không nhiều, chỉ có một ngày một đêm. trong khoáng thời gian ngắn ngủi này, Lý Khánh An muốn hoàn tất hai việc, một là sự tế điện đối với Thái Miếu, điều này hắn đã hoàn thành xong, còn điềuQuý Quảng Sâm mãi đến ngày thứ ba sau khi bị bắt thì cuối cùng mới chịu đầu hàng Lý Khánh An. hắn đã bị đánh động bởi quân An Tây áp giải hắn.

Các binh sĩ đến canh giữ hắn tổng cộng có mười sáu người, ngoài mười sáu người này ra không còn thêm bất kỳ ai canh hắn. vì thế đã khiến hắn nảy sinh ra ý nghĩ bỏ trốn, và hắn vẫn luôn chực chờ cơ hội.

Mười sáu người này được chia làm ba ca. thời gian canh giữ của mỗi ca là ba canh giờ, nhưng trong suốt ba canh gìỜ này không một binh sĩ dám biếng nhác chậm trễ. bọn họ nom như mười sáu bức tượng sừng sững. toàn tâm toàn sức cảnh giác cao độ đứng canh giữ tại bốn góc đại trướng của hắn. không ai dám vui cười bờn cợt. cũng không có những lời nói bông đùa không ra gì. thậm chí còn không có bất kỳ cuộc trao đổi ngôn ngữ nào, trầm mặc một cách đáng sợ.

Còn hắn chỉ cần có chút ít động tĩnh thì ngay lập tức sẽ có binh sĩ đến dò xem tình hình và ghi nhận lại vào sổ sách.

Lúc thay ca họ đặc biệt cần trọng.

Các binh sĩ đến thay ca trực đặc luôn đến đúng giờ không chút chậm trễ, không có ai nói gì với ai, chi tự giác ký tên bàn giao, quân quy cực kỳ nghiêm ngặt.

Ngày đầu tiên Quý Quảng Sâm chi cảm thấy kinh ngạc, hắn không ngờ được rằng cả binh sĩ bình thường của quân An Tây cũng nghiêm cần đến thế.

đồng thời trong lòng hắn cũng đầy khinh miệt mỉa mai. nghĩ Lý Quang Bật cố ý làm cho hắn nhìn!

Đến ngày thứ hai. hắn dần dần như quả bóng xì hơi, quân An Tây đúng là không có chút sơ hờ nào, khiến hắn không có bất kỳ cơ hội nào để trốn chạy.

Nhưng đến ngày thứ ba. hắn cuối cùng cũng đã cảm thấy bàng hoàng, vì hắn đã nhìn ra không phải do Lý Quang Bật cố ý muốn làm cho hắn xem.

đây là phong cách nhất quán của quân An Tây, nghiêm ngặt đến từng li từng tí.

Quý Quảng Sâm bắt đầu suy nghĩ lại.

Từ những tiểu tiết nhỏ nhặt này hắn đã có thể nhìn ra tác phong quân kỹ nghiêm minh của quân An Tây, mà tác phong này chắc chắn không phải ngày một ngày hai đã có thể luyện thành, mà phải thông qua sự kiên trì uốn nắn mấy năm thậm chí mười mấy năm mới có thể hình thành.

So với họ, chỉ càng thấy quân Quan Trung của Lý Hanh quân kỹ lỏng lẻo, rất nhiều người tòng quân chẳng qua là vì muốn kiếm chác quân hưởng, một khi gặp phải trận chiến thảm khốc một chút bèn chỉ biết đầu hàng với lại bỏ chạy.

Quân đội của bản thân Quý Quảng Sâm cũng thế thôi, ba vạn người bị hai vạn kỵ binh quân An Tây tập kích đã loạn thành một đám hỗn độn. tuyệt đại đa số họ đều đầu hàng và bỏ trốn, chỉ còn hai hai ngàn mấy người muốn đối kháng đến cùng.

Ngược lại. nếu là quân An Tây thì sao?

Quý Quảng Sâm tin rằng dù cho bị tập kích đánh úp. binh sĩ quân An Tây có phải mạnh ai nấy tác chiến một mình đi chăng nữa thì họ cũng sẽ huyết chiến đến cùng với quân địch, thậm chí vốn tính cân thận và xem trọng xích hầu của mình, căn bản khó mà gặp phải đánh lén.

Chính vì sự so sánh này khiến Quý Quảng Sâm vốn dĩ có thành kiến với quân An Tây cũng bắt đầu phải suy nghĩ lại.

Hắn cảm nhận rõ được khoảng cách giữa Lý Hanh và Lý Khánh An.

Quân An Tây của Lý Khánh An được tôi luyện từ vô số chiến dịch của máu và mồ hôi, còn quân đội của Lý Hanh thì sao?

Tuyệt đại đa số binh sĩ cả một trận chiến dịch ra hồn còn chưa từng trải qua. bọn họ làm sao có thể sánh được?

Hốn vốn nghĩ Lý Hanh sẽ đánh bại Lý Khánh An.

Quý Quảng Sâm hắn sẽ vì trung trinh bất hàng mà có được sự kính trọng của Lý Hanh, nhưng hiện tại hắn mới biết cách nghĩ của mình thật trẻ con làm sao.

Đừng nói là Lý Hanh căn bản sẽ không còn tin tường hắn. cho dù có tin tường thì Lý Hanh cũng sẽ không có cơ hội này.

Lý Hanh chắc chắn sẽ bại dưới tay Lý Khánh An.

Binh sĩ Trung Nguyên quá biếng nhác, bọn họ căn bản không địch nổi quân An Tây sát khí đằng đằng.

Quý Quảng Sâm cũng bắt đầu suy nghĩ lại tiền đồ của bản thân, sự ngạo mạn và khí tiết thư sinh của hắn lúc này cũng bị gạt bỏ đi. hắn cuối cùng mới phát hiện mình thật sự chỉ còn một con đường duy nhất là sớm đầu hàng cho Lý Khánh An. có như thế hắn mới mong còn có cơ hội được trọng dụng lại.

Chính vì thế mà sau ba ngày suy nghĩ, hắn cuối cùng bày tỏ ý chí nguyện ý đầu hàng của hắn với Lý Quang Bật trên con đường bị áp giải trở về Lạc Dương.

Trong màn đêm sương gió lất phất.

Quý Quảng Sâm được mấy binh sĩ dẫn vào đại trướng của Lý Khánh An. mưa vẫn còn đang rất to, dù cho binh sĩ đã che dù cho hắn. nhưng hắn vẫn không thoát khỏi thảm cánh mình mây ướt sũng bởi mưa gió.

Lúc này trong đại trướng.

Lý Khánh An đã nói chuyện xong với Lý Quang Bật, Lý Khánh An đang ngồi trên vị trí của chủ soái đê phê duyệt tấu Chương từ An Tây sừi đến. hắn đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên.

Lý Quang Bật ngồi một bên. trông hắn có vẻ ngại ngùng, không hiểu sao Lý Khánh An lại lạnh lùng với Quý Quảng Sâm như thế.

Lý Khánh An kỳ thực từ rất lâu trước đây bèn đã quen biết tên Quý Quảng Sâm này. lúc ấy hai người họ cùng là Trung lang tướng.

Trong ký ức của hắn thì tên Quý Quảng Sâm này rất ư thành thạo tất cả các loại binh thư binh pháp, mỗi lần hắn nói về binh pháp đều có đầu có đuôi, có căn có cử.

Tuy có cảm giác chì là đàm binh trên giấy nhưng Lý Khánh An không thể không thừa nhận, người này quả thực là vãn võ song toàn, không những có thể dẫn binh đánh trận, mà cũng có thể trị vì châu huyện.

Một mặt khác, tên Quý Quảng Sâm này tính tình rất cao ngạo, hắn chẳng thèm kết giao với thế gia quyền quý, cũng chẳng thèm đếm xia gì đến các tướng lĩnh thông thường không có bối cảnh giống như bản thân hắn.

Chính vì thế. với một người như vậy Lý Khánh An không muốn quá ư ưu đãi với hắn.

Như thế chì tổ khiến hắn lại càng thêm ngạo mạn. chỉ có ra tay thẳng thừng triệt đi ngạo khí của hắn. thì mới mong hắn sẽ tận tâm tận lực bán mạng làm việc cho mình.

Quý Quảng Sâm được dẫn vào đại trướng. không có ai đưa khăn cho hắn lau mặt. cũng chăng có ai mang canh gừng hắn uống cho ấm người. hắn cô đơn lặng lẽ đứng một mình trước cửa trướng, có phần không biết phải làm gì.

Lúc này, một cơn mưa gió bỗng ào đến. khiến hắn lạnh run hết cả người, hắn mới sực tỉnh ra. bản thân mình đã đầu hàng Lý Khánh An.

Hắn vội đi lên một bước, quỳ một chân chấp tay nói: “Bại binh chi tướng Quý Quảng Sâm xin tham kiến An Tây tiết độ sử Triệu vương điện hạ!”

Lý Khánh An cũng vẫn không đá động gì đến hắn. nhưng Lý Quang Bật ở bên cạnh lúc này đã có phần không nhẫn tâm. bèn cưới nói nhắc nhở hắn: “Quý tướng quân đã quyết định sẽ tận trung cho đại tướng quân của bọn ta rồi chứ?”

Quý Quảng Sâm mặt mày đỏ bừng, bảo hắn nói lời sẽ đến nương tựa quả thực gian truân vô cùng, nhưng hắn biết mình thế nào cũng phải tỏ thái độ, nên đành cắn răng nói: “Ty chức nguyện tận tâm tận sức làm việc vì đại tướng quân!”

Sắc mặt Lý Khánh An đến lúc này mới dịu lại phần nào, hắn ra hiệu mắt với thân binh xong. rồi mới từ từ nói: “Quý tướng quân mời đứng dậy!”

Hai tên thân binh qua dìu Quý Quảng Sâm đứng dậy, lại đưa khãn khô và trà gừng cho hắn.

Quý Quảng Sâm lăng lặng dùng khăn lau bớt nước mưa trên mặt. nhưng hắn lại nhìn trà gừng lắc lắc đầu. tò ý hắn không cần.

“Ty chức đa tạ đại tướng quân!”

Lý Khánh An vẫn không đá động gì hắn.

Quý Quảng Sâm cũng không nói 21. im lặng cúi đầu.

Ngạo khí trước đây của hắn lúc này đã hoàn toàn không còn bóng dáng gì.

Qua một hồi sau.

Lý Khánh An mới đặt bút xuống, bình thản hỏi: “Không biết Quý tướng quân có dự định gì cho tương lại?”

“Ty chức nguyện nghe an bài của đại tướng quân.”

“Nếu như ta không muốn để ngươi tiếp tục tòng quân thì sao?”

Quý Quảng Sâm vẫn chưa nghe hiểu ý câu nói này của Lý Khánh An. hắn thở dài một hơi nói: “Vậy ty chức nguyện ý về nhà với ruộng vườn!”

“ồ!”

Lý Khánh An mỉm cười, lại hỏi hắn nói: “Không biết nhà Quý tướng quân có bao nhiêu mẫu điền sản?”

Gia tộc của Quý Quảng Sâm là đại tộc Lạc Dương, nhưng ruộng đất của bản thân nhà hắn lại không nhiều, cha mẹ chi để lại cho hắn được hơn trăm mẫu đất.

Hắn trầm ngâm ngẫm nghĩ một lúc bèn đáp: “Phụ mẫu ty chức có để lại cho ty chức một trăm hai mươi mẫu đất. và cộng thêm điền Vĩnh Nghiệp của ty chức có hai khoảnh lương điền, tông cộng chi nhiêu đây thôi.”

Làm quan thanh liêm không tham ô lương hưởng của quân sĩ.

đây cũng là một trong các ưu điểm của Quý Quảng Sâm.

Lý Khánh An nhắm hắn cũng vì ưu điểm này của hắn.

Lý Khánh An gật gật đầu, lại quay sang nói tiếp với Quý Quảng Sâm: “Ta vừa rồi nói rồi, ta tạm thời không muốn để Quý tướng quân tòng quân nữa.

đương lúc Hoài Châu thái thú tháng trước vừa bị điều đi, thái thú mới vẫn chưa được quyết định, ngươi cứ đến Hoài Châu làm thái thú đi.

đồng thời kiêm luôn cả chức đoàn luyện sứ Hoài Châu.”

Hoài Châu nằm ở phía bắc Hoàng Hà. chính là vùng Hà Nam Tiêu Tác ngày nay, cũng thuộc Đô Kỳ đạo.

Quý Quảng Sâm tuy không hiếu vì sao Lý Khánh An không để mình tiếp tục tòng quân mà đi tòng chính làm thái thú. nhưng nếu hắn đã đầu hàng Lý Khánh An thì đương nhiên phải phục tùng tất cả mọi an bài của hắn. huống chỉ làm thái thú đã hơn xa dự kiến ban đầu mà Quý Quảng Sâm nghĩ.

Hắn cứ ngỡ sau khi đầu hàng sẽ bị giáng chức làm một trung lang tướng là cùng.

Qua đó cũng thấy rõ Lý Khánh An vẫn còn khá xem trọng mình, nghĩ thế trong lòng Quý Quảng Sâm không khỏi phấn khởi, hắn vội khom người nói: “Ty chức nguyện ý đến Hoài Châu nhậm chức!”

“ừm!

Vậy ta bây giờ nên gọi ngươi là Quý sứ quân rồi!”

Nụ cười trên mặt Lý Khánh An bỗng biến mất. hắn nghiêm khắc nói với Quý Quảng Sâm: “Ngươi đi Hoài Châu, nội trong năm nay phải giúp ta làm tốt hai việc.

Thử nhất người phải căn cử theo đoàn luyện bảo giáp pháp của An Tây ta huấn luyện trai tráng nông thôn, phát cho họ binh khí quân dụng, cho tàng binh trong dân.

Ta cho ngươi mức giới hạn ít nhất là phải huấn luyện ba vạn đoàn luyện dân binh, về mặt số lượng càng nhiều càng tốt. nhiều hơn ta không hạn chế.

Nếu An Lộc Sơn nam xâm thì Hoài Châu cũng sẽ bị lâm vào cảnh lầm than, ta không hi vọng đến lúc đó dân chúng Hoài Châu phải làm cừu non chờ chết, ngươi hiểu ý ta rồi chứ? ”

Quý Quảng Sâm nghe mà trong lòng bàng hoàng, hắn vội khom người nhận lệnh: “Ty chức hiểu rõ!”

Lý Khánh An thấy thái độ Quý Quảng Sâm thành khẩn, sắc mặt cũng dịu lại phần nào, hắn lại nói: “Cái thứ hai nữa là người phải phối hợp với Hà Nam phủ doãn kiêm Đô Kỳ đạo trưởng sứ Bùi Tư tiến hành hạn chế nạn chiếm dụng đất đai.

Hoài Châu có mười ba nhà quyền quý đất đai nằm trong phạm vị bị hạn chế, tổng cộng lên đến hai vạn bảy ngàn khoảnh lương điền, danh sách cụ thể Bùi Tư ắt sẽ đưa cho ngươi, ngươi nhất thiết phải phân bổ đồng đều lại ruộng đất trước khi hết năm. không được vì chủ nhân số ruộng này là Lý Hanh mà chừng chữ. nếu không ta sẽ dùng quân pháp trị tội ngươi.”

“Ty chức không dám. kỳ thực ty chức cũng ủng hộ hạn điền, hơn nữa với chính sách hạn điền của đại tướng quân, bản thân ty chức cũng có một số cách nghĩ riêng của mình.”

“Thế ư?

Thế ngươi có cách nghĩ gì. cứ thử nói ra xem?”

Lý Khánh An có vẻ hứng thú hỏi.

Quý Quảng Sâm đương định mở miệng thì Lý Khánh An khoát tay cười nói: “Quý sứ quân ngồi xuống hẳn nói!”

Lý Quang Bật bên cạnh cũng cười cười đứng dậy nói: “Nếu như nói về văn. vậy ty chức xin cáo lui trước đây.”

“Không được!

Ngươi cũng phải ngồi xuống cùng nghe!”

Lý Khánh An không cho phép Lý Quang Bật bỏ đi. hắn gõ gõ mặt bàn. có phần không vui nói: “Cả ngươi, và cả Lý Tự Nghiệp cũng thế, đều chỉ biết đi đánh trận mà thôi.

Lệ Phi Nguyên Lễ thì càng không phải nói. hoàn toàn là một tên vũ phu.

Nhưng như thế không được, các ngươi cũng phải học tập Đoàn Tú Thực đi. không những phải thông võ lược, mà còn thạo vãn trị. có như thế thì sau này có ngươi mới có thể một mình đảm nhiệm một phương, nhất là về vấn đề đất đai.

đấy là vấn đề căn bản cho hưng thoái của các triều các đại. mấy ngàn năm trước như thế. mấy ngàn năm sau cũng vẫn như vậy, ngươi càng phải cố gắng kiên nhẫn mà nghe!”

Ngữ khí của Lý Khánh An càng lúc càng nghiêm lệ.

Lý Quang Bật bất giác giơ tay lau bớt mồ hồi trên trán, hắn biết rõ tính vị chúa công này của mình, một số việc nhỏ hắn tuyệt không để vào bụng, nhưng trong những đại sự căn bản thì lại rất ư khắt khe. hắn không dám phản biện lại gì. chi ngồi thăng lưng chuấn bị rửa tai lắng nghe.

Lý Khánh An cũng chẳng nhiều lời thêm, hắn lại quay sang nói với Quý Quảng Sâm: “Ngươi nói đi!”

Quý Quảng Sâm thấy Lý Khánh An không chút nể ngng khiển trách Lý Quang Bật trước mặt minh, trong lòng không khỏi lại càng thêm sợ hãi Lý Khánh An.

Hắn từ từ ngồi xuống, sắp xếp lại ý tử trong đầu nói: “Ty chức cho rằng đại tướng quân có hạn điền cũng phải có đối tượng, không nên quơ đũa cả nắm. bây giờ cũng đã đến lúc thả chậm bước lại, chứ không phải lúc triệt để lật đổ mà cải cách, như thế chỉ tổ tạo thành cảnh đại chủ khắp cùng đồng tâm hiệp lực lại chống đối đại tướng quân mà thôi.

Vào đời Hán Vương Mãng chính là vì quá nóng vội mà đắc tội tất cả cường hào . nên mới khiến tân triều của hắn không thể giữ được bao lâu. ty chức hi vọng đại tướng quân đừng giẫm lại lên vết xe đổ của hắn mà thôi.”

Tuy lời Quý Quảng Sâm nói không có ý mới gì. vì có rất nhiều người đều đã không ngừng nhắc nhở Lý Khánh An. nhưng là một tướng quân mà có thể nhìn thấy được điểm này thì đúng là đáng quý.

Lý Khánh An lại gật gật đầu nói: “Vậy ngươi hãy nói thử xem. ta nên nhằm vào nhưng đối tượng nào mà hạn điền?”

Quý Quảng Sâm suy nghĩ một lát bèn nói: “Vừa rồi đại tướng quân cũng nói rồi. là quyền quý đến nương tựa Nam Đường, nhưng người này sở dĩ đến nương tựa Nam Đường đều là muốn phản đối đại tướng quân, nên cử hạ thủ với bọn họ cũng là lẽ đương nhiên.

Ty chức thấy đại tướng quân quả thực đã làm như thế, và con những đại hộ sở hữu đất đai cũng là người dễ ra tay, ty chức khuyên đại tướng quân không ngại gì hạ thủ với họ.”

“Ý ngươi nói là tự viện đấy ư?”

Lý Khánh An cười cười hỏi lại.

“Chính là tự viện!”

Quý Quảng Sâm thấy Lý Khánh An đã hiểu ý của mình, hắn không khỏi cười phá lên. nói: “Từ thời của Võ Tắc Thiên đến nay. phật tự chùa chiền chiếm đất càng lúc càng quyết liệt, cũng không thua gì quyền quý tông thất chiếm ruộng.

đó là một khối u ác tính của Đại Đường, bắt đầu từ năm Thiên Bảo nguyên niên Lý Long Cơ tôn vinh Đạo giáo đè nén Phật giáo, mục đích cũng là vì muốn hạn chế việc tự viện chiếm ruộng đất, nhưng hắn lại làm quá thất bại. không những không hạn chế được phật tự chiếm ruộng mà ngược lại còn làm cho đạo viện cũng bắt đầu chiếm ruộng, dân chúng lại càng lầm than.

Kính Tông hoàng đế tuy bắt đầu hạn điền, nhưng hắn cũng chi mới nhằm vào được tông thất và quyền quý, vẫn còn chưa kịp động thủ với phật tự đạo viện, cho nên ta khuyên đại tướng quân sau khi hạn chế hết ruộng đất của các tông thất quyền quý của Nam Đường, nên bắt đầu ra tay với tự viện trong .

Như thế không những có thể làm dịu lại cơn sốt thâu tóm ruộng đất. và cũng không đến nỗi bị tất cả danh môn căm ghét.

Không biết đại tướng quân thấy ý này thế nào?”

Quý Quảng Sâm thật chất cũng có tư tâm của mình.

Quý thị gia tộc của hắn chính là danh môn Lạc Dương, hắn vô cùng hiểu rõ mối lo mà giai cấp như họ sắp phải đối diện trong tương lai.

Họ vô cùng lo lắng chính sách mới mà Lý Khánh An đưa ra sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến lợi ích của bản thân họ.

Nếu như thế này họ nhất định sẽ cùng đứng dậy chống đối lại chính quyền của Lý Khánh An.

Quý Quảng Sâm trong một mức độ nào đấy hắn ủng hộ Lý Hanh chẳng qua là vì Lý Hanh đã đưa ra lời hứa rõ ràng là sẽ bào đám được lợi ích giai cấp của bọn hắn.

Là một người hưởng lợi tương quan trực tiếp của danh môn thế gia.

Quý Quảng Sâm đương nhiên hi vọng mượn cơ hội này thuyết phục Lý Khánh An, chí ít phải nói cho Lý Khánh An biết cách nghĩ của người trong cùng giai cấp bọn họ nghĩ gì.

Hôm nay vốn dĩ là lần đầu thọ mệnh của hắn sau khi đầu hàng. nhưng không ngờ lại chộp được cơ hội này, Quý Quảng Sâm bèn nắm lấy dịp này để tỏ rõ tâm nguyện của mình với Lý Khánh An.

Với Lý Khánh An mà nói, đã không phải chi một người đề xuất vấn đề này với hắn. cả Bùi gia, Thôi gia, Lư gia và Độc Cô gia... tất cả bọn họ đều hi vọng chính sách mới của Lý Khánh An đừng dính líu quá rộng, đừng xâm phạm đến lợi ích của các danh môn thế gia.

Hôm nay Quý Quảng Sâm chăng qua là lặp lại lời của rất nhiều người đã từng nói. nhưng lời nói của Quý Quảng Sâm hôm nay lại rất có hiệu quả.

Cũng giống như mối quan hệ giữa lượng và chất, những thay đổi đơn thuần về lượng, đến một mức độ nhất định, sẽ chuyển hóa thành sự biến đổi về chất.

Quý Quảng Sâm lại là người đầu tiên nói với Lý Khánh An sau khi hắn bất đầu quay lại chinh phục Trung Nguyên. khiến Lý Khánh An không thể không tĩnh tâm lại để suy ngẫm sách lược chính trị tiếp theo của mình.

Sau khi tiễn Lý Quang Bật và Quý Quảng Sâm về, Lý Khánh An khoát tay sau lưng đứng ngay trước cửa trướng, hắn nhìn chằm chằm vào mưa táp bão bùng của đêm đen mà trong lòng không khỏi đâm vào suy tư.

Bất kỳ một chính đàng hay một nhân vật lớn mạnh nào trong lịch sử, nếu muốn đoạt được nhất định phải dựa vào lực lượng của một giai cấp nào đấy.

Muốn đánh bại một giai cấp khác, vậy Lý Khánh An hắn phải dựa vào giai cấp nào đây?

“Dựa dẫm vào tầng lớp nông dân ư?”

Lý Khánh An lại lắc lắc đầu. từ cổ chí kim người muốn đoạt đều phải lợi dụng giai cấp nông dân. chứ không phải dựa dẫm vào giai cấp nông dân.

Lưu Hán.

Lý Đường.

Triệu Tống.

Chu Minh đều là như thế, có thể đoạt trên lưng ngựa, nhưng làm sao có thể sở hữu trên lưng ngựa?

Đời Tần không biết điều lật đổ giai cấp quý tộc của chiến quốc, nhưng lại không kịp thời bồi dường ra giai cấp đáng tin cậy mới, đế rồi bạo loạn, mất hết lòng dân. bị các quý tộc cũ lợi dụng.

để rồi chỉ đến đời thứ hai đã vong.

Tùy triều cũng như vậy, Tùy Vãn đế lập tam tinh lục bộ chế, mục đích là muốn triệt để đánh tan chế độ môn phiệt từ thời Hán Tấn đến nay, kết quả lại xúc phạm đến lợi ích của thế gia danh môn. cũng vì chưa xây dựng được tầng lớp mới đáng tin. kết quả là cường hào cùng phản, khiến nhà Tùy mới đến đời thứ hai đã diệt vong, cuối cùng bị Lý Đường gặt hái hết thành quả mà Tùy Văn đế sây trồng bấy lâu.

Lịch sự đã dùng tư thế kiên quyết không chùn bước của mình nói cho Lý Khánh An biết, cái cũ đã qua đi, duy chỉ có tương lai là còn có thể tiếp tục theo đuồi, thuận thế mà hành mới là hành động sáng suốt của hắn. dựa vào danh môn thế gia đánh bại tông thất Lý Đường rồi kiến lập ra giai cấp mới để đánh bại môn phiệt thế gia. chỉ cần hắn có thể ràng buộc được giai cấp nông dân. môn phiệt thế gia sẽ không còn cơ sờ đê khởi binh tạo phán chống lại hắn.

Đây mới là của hắn!

Chương 546: Vị tướng tham vọng

Hứa Thúc Kỹ và Đổng Tần của Hà Đông, Quý Quảng Sâm của Lạc Dương không aiống nhau, hắn xuất thân là một quan văn. nguyên nhiệm Hoạt Châu thái thú, khi Lý Hanh vẫn còn là thái tử đông cung, hắn bèn là đông cung hữu thiện tán đại phu. có quan hệ rất thân mật với tả thiện tán đại phu Đỗ Hữu Lân. sau khi nổ ra sự kiện Đỗ Hữu Lân.

đông cung thuộc quan bị Lý Lâm Phủ thanh tầy, Hứa Thúc Ký vì hối lộ nặng Vương Củng mà may mắn thoát nạn. chỉ là bị biếm làm Linh Xương huyện lệnh, nhưng Hứa Thúc Ký lúc này lại vì mình lưu lại một con đường lui. hắn âm thầm thay Lý Hanh che giấu đi Đỗ lương đễ.

Thời gian dần trôi, Hứa Thúc Ký giói việc luồn cúi từng bước một lại thăng lên làm Hoạt Châu thái thú.

Đúng lúc này, Lý Hanh cưỡng chế lên ngôi làm hoàng đế, bị bá quan và châu huyện phi nhổ, nhưng Hứa Thúc Ký lại từ trong đó nhìn thấy được cơ hội phát triên vô hạn. hắn là vị thái thú địa phương đầu tiên công khai bày tỏ thái độ ủng hộ Lý Hanh, cũng vì thế mà giành được sự tín nhiệm của Lý Hanh, phong hắn làm Hoạt Bộc tiết độ sứ. lại trước sau cho hắn ba vạn quân đội làm căn cơ để hắn phát triển, mệnh hắn lưu giữ cửa ngõ của Hà Nam đạo, phòng ngự An Lộc Sơn nam xâm.

Nhưng Hứa Thúc Ký khi có được cơ hội lại bắt đầu bành trướng dã tâm lên. hắn một mật dâng sớ cho Lý Hanh rằng An Lộc Sơn thế lực lớn mạnh, chi dựa vào ba vạn quân khó mà phòng ngự. một mặt khác hắn tự ý vượt ranh giói, thừa dịp Trung Nguyên trống rỗng. chiếm lình lấy năm châu Biện.

Tào, Tống, Duyện, Từ.

đồng thời tức tốc đem quân đội từ ba vạn người khuếch trương lên đến bày vạn người.

Lúc này Lý Hanh tuy rằng bất mãn sự tự ý hành sự của Hứa Thúc Ký. nhưng ván đã đóng thuyền, hắn cũng không thể làm gì được, chỉ đành đồng ý ngầm cho sự khuếch trương của Hứa Thúc Ký, đồng thời đem chức Hoạt Bộc tiết độ sứ của hắn sửa lại thành Hoạt Bộc Tống Từ thất châu tiết độ sứ. làm cho sự khuếch trương của hắn trở nên hợp pháp.

Thế nhưng dã tâm của con người một khi mất kiểm soát, nó sẽ mãi mãi tiếp tục bành trướng mà thôi.

Lý Hanh đã thầm đồng ý cho Hứa Thúc Ký chiếm lĩnh bày châu, nhưng dã tâm của Hứa Thúc Ký lại chạy đi xa hơn nữa, dã tâm của hắn lại bao phủ cả tám châu Vận.

Tế, Tề, Truy, Mật, Hài, Nghi, Thanh, chi đáng tiếc là binh lực và tài lực của hắn không đủ. làm cho hắn nhất thời khó mà khuếch trương, ngay lúc hắn chuẩn bị nâng thuế phú lên, mặc sức chiêu binh mãi mã quy mô lớn.

Trường An lại đột nhiên truyền đến tin tức, Lý Khánh An đã đích thân dẫn quân đông chinh.

Tin tức này hệt như một mũi dùi sắc nhọn, thoáng chốc đã chọc thúng bọt khí dã tâm đang bành trướng đến tột đinh của Hứa Thúc Ký, hắn bắt đầu trở nên kinh hoàng.

Cơn mưa to càn quét Trung Nguyên cũng lan đến cả Biện Châu và Hoạt Châu, một đội kỵ binh dưới cơn mưa to phi gấp, đây chính là Hứa Thúc Ký đang vội vã kéo về Hoạt Châu.

Đại bàn doanh trước mắt của Hứa Thúc Ký ở Biện Châu, nhưng sáng sớm hôm qua hắn đã nhận được tin rằng, đặc sứ của An Lộc Sơn đã đi đến Hoạt Châu, điều này bèn làm cho Hứa Thúc Ký sốt ruột đến không thể nào nán lại mà kéo vội về Hoạt Châu.

Trong làn mưa.

Hứa Thúc Ký thả chậm mã tốc lại. hắn lau đi nước mưa đầy mặt

nhìn đi về phía xa.

Hứa Thúc Ký năm nay trạc khoáng năm mươi tuổi rồi, dáng người nhỏ gầy, trên một khuôn mặt ngựa dài dài là một chiếc mũi ưng cong nho nhỏ, gây cho người ta một cảm giác nham hiểm xảo trá của phường nhỏ nhen không phóng khoáng.

Trong cơn mưa to mịt mùng, hắn đã thấp thoáng nhìn thấy được Linh Xương huyện huyện thành, đặc sứ An Lộc Sơn từ Hà Bắc kéo đến, lúc này chính là ở ngay trong huyện thành đợi hắn.

“Giá!”

Hứa Thúc Ký vung mạnh một roi vào chiến mã, xe ngựa lao vào trong làn mưa, phi chạy về phía huyện thành Linh Xương.

Sau nửa canh giờ, Hứa Thúc Ký đã thay xong một trường bào sạch sẽ. trong tay cầm lấy một chén nước trà nóng hổi, ngồi trong nội thất của huyện nha nhâm nhi nước trà. thân binh của hắn đã đi tiếp đặc sứ của An Lộc Sơn rồi.

“Báo cáo sứ quân, đặc sứ đã đến!”

Ngoài cửa đã truyền đến tiếng bẩm báo của thân binh, sợ đến Hứa Thúc Ký vội vã đứng dậy, nước trà trong tay suýt nữa đã tràn ra ngoài, hắn vội ồn định tâm thái, đặt chén trà lên trên bàn. sửa soạn lại y phục, tức tốc đi mở cửa.

Trước cửa. hai viên thân binh đi cùng với một trung niên nam tử có thân hình cao béo đứng trước mặt hắn.

Hứa Thúc Ký quen biết người này, là một trong những mưu sĩ tâm phúc của An Lộc Sơn.

Trương Thông Nho.

Hứa Thúc Ký lập tức nhiệt tình cười nói: “Thì ra là Trương tiên sinh, mấy năm không gặp, Trương tiên sinh phong thái lại càng hơn xưa rồi.”

Trương Thông Nho là tổng đầu mục chủ quản trong thế hệ tình báo của An Lộc Sơn. hắn là hai hôm trước chịu sự sai khiển của An Lộc Sơn đi đến Hoạt Châu, mưa to đã làm ướt hết hai vạt áo trường bào trên người hắn. nhưng khó mà che dấu nét mặt ngạo mạn của hắn.

“ừm!

Hứa sứ quân không cần khách khí. ta thời gian cấp bách, mau chóng bàn chuyện chính sự đi!”

Sự nhiệt tình của Hứa Thúc Kỷ đã vồ phải khoảng không, hắn cười gượng hai tiếng, vội vàng nói: “Mời!

Trương tiên sinh mời vào.”

Trương Thông Nho chắp tay ra sau đi vào trong phòng, đuôi mắt quét qua một cái. thấy hai viên thán binh cũng muốn đi theo vào, bèn nói: “Hứa sứ quân, cuộc trò chuyện của chúng ta không cần thiết kẻ thứ ba có mặt.”

Hứa Thúc Ký nhìn thân binh của mình một cái. có chút khó xử nói: “Bọn họ đều là thân binh của ta. tuyệt đối không có vấn đề gì.”

Trương Thông Nho thộn mặt ra. lại một lần nữa nhấn mạnh nói: “Ta lặp lại lần nữa. cuộc trò chuyện của chúng ta không cần thiết kẻ thứ ba có mặt.”

Hứa Thúc Ký trong lòng chửi lớn, nhưng lại không thể làm gì được, chỉ đành phất phất tay với thân binh nói: “Các ngươi đều lui xuống đi!”

Thân binh lui xuống, hắn đóng chặt cửa lại, lại đích thân rót một chén trà nóng, cầm đến trước mặt Trương Thông Nho cười nói: “Trương tiên sinh hãy uống chén trà nóng để xua đi hàn khí. trời mới tháng bảy, lại đã đầy ý thu rồi.”

Trương Thông Nho đón lấy chén trà, sự ngạo mạn trên khuôn mặt mới thu lại được một chút, nói: “Hai hôm nay đột nhiên mưa to, Hứa sứ quân từ Biện Châu qua đây, dọc đường nhất định rất khó đi chứ hả?”

“Vâng!

Vâng!

Trên đường lầy lội, quả thật rất khó đi, ta ở Hà Nam đạo mấy năm nay, trận mưa to như thế cực hiếm thấy, có lẽ là ông trời chiếu cố ta, ngăn chặn bước chân Lý Khánh An đông tiến, ha ha!’

“Hứa sứ quân rất sợ Lý Khánh An ư?”

Trương Thông Nho ánh mắt sắc bén dán chặt vào Hứa Thúc Ký.

Hứa Thúc Ký trở nên cứng họng, nhưng cũng không biết nên giải thích thế nào, hắn đương nhiên là sợ Lý Khánh An rồi, không sợ hắn tìm đến An Lộc Sơn để làm gì chứ, An Lộc Sơn không phải cũng sợ hay sao?

Trong lòng mặc dù là nghĩ vậy, nhưng hắn lại không dám nói ra, chỉ đành thở dài nói: “Ta vừa mới nhận được tin tức, Quý Quảng Sâm đã toàn quân bị diệt.”

“Cái gì?”

Trương Thông Nho chấn động khôn xiết, Quỹ Quảng Sâm đã toàn quân bị diệt rồi ư?

Hắn lại chăng mày may biết được chuyện này, tai mắt mà hắn cải vào trong quân của Quý Quảng Sâm và Huỳnh Dương đều không thông báo hắn.

Trương Thông Nho thoắt chuyển niệm, hắn đột nhiên hiểu ra, chắc là đã thông báo rồi, chỉ là thông báo U Châu rồi, An Lộc Sơn ắt là đã biết rồi.

Quý Quảng Sâm bị diệt, trong lòng Trương Thông Nho trở nên cánh giác, theo sự phân tích của bọn họ, Lý Khánh An ắt là đối phó với Hứa Thúc Ký trước, sau đó mới quay đầu lại nuốt chửng Quý Quảng Sâm. nhưng bây giờ Quý Quảng Sâm lại bị tiêu diệt trước rồi, xem ra bọn họ đều đã đánh giá thấp quyết tâm của Lý Khánh An, kế hoạch của bọn họ cũng phải gia tăng tốc độ rồi, nghĩ vậy, Trương Thông Nho bèn nói với Hứa Thúc Ký: “Ý của Yến vương là, quân đội của ngươi phải tập trung trong một tuyến Hoạt Châu, đừng quá phân tán. phải gia tăng tốc độ bị chiến, làm tốt sự chuân bị nghênh đón đại chiến.”

Hứa Thúc Ký sững người, hắn đã lờ mờ nghe ra ý của đối phương, là muốn để hắn làm mồi như ư?

Trong lòng hắn nôn nao, hớt hãi lắp bắp nói; “Vậy, vậy quân đội của Yên vương đâu?

Các ngươi không phải là nhận lời ta tiến công Trịnh Châu sao?”

“Ngươi yên tâm!”

Trương Thông Nho đứng dậy vỗ vỗ vào bờ vai nhỏ gầy của hắn. cười tủm tim nói: “Nếu ngươi đã nguyện lòng quy hàng Yến vương, vậy thì đã là quân Phạm Dương của bọn ta rồi.

Yến vương làm sao để mặc ngươi được, kế hoạch của Yến vương không đổi, đợi đến khi đại quân Lý Khánh An tiến công Hoạt Châu, chúng ta sẽ vượt sông tiến quân Trịnh Châu, dùng kế sách ‘vây Ngụy cứu Triệu’ (*) mà công đánh Lạc Dương, ép Lý Khánh An tây triệt, sau đó hai quân ta giáp công, lần này phải toàn bộ tiêu diệt hết quân An Tây!”

[(*) Kế ‘vây Ngụy cứu Triệu’: kế thứ hai trong tam thập lục kế trong binh pháp: tức là chẳng thà công đánh kè địch nơi trực diện lớn mạnh, chi bằng lui đến hậu phương yếu ớt trống trải của kẻ địch, sau đó lợi dụng lúc tinh nhuệ của kẻ địch đang công đánh nước khác, hơn nữa đang lúc hai quân đang giằng co không dứt được, thừa dịp công chiếm bàn thổ của bên địch, ép buộc kẻ địch lui binh hoặc chia binh; sau đó tìm kiếm cơ hội, tiêu dịch quân địch.]

Hứa Thúc Ký trầm tư chốc lát, việc đến nước này, hắn cũng không thể làm gì khác, bèn gật đầu nói: “Vậy được rồi!

Ta lập tức đi triệu tập quân đội.”

Chương 547: Thời cuộc Hà Đông

Huyện Hà m. trong cơn mưa to mịt mù cả đất trời, sông Hoàng Hà gầm gừ cuộn trào, tiếng vỗ như núi long đất lở, Lý Khánh An dắt ngựa đứng trên bờ đê sông Hoàng Hà.

Hoàng Hà chiếm đi sự uy vũ của đất tròi, dòng chảy mênh mông cuồn cuộn, làm cho hắn tâm dao thần động.

Lý Khánh An đã từng đi qua đầu nguồn sông Hoàng Hà, dòng chảy róc rách mềm mại kia trải qua sự chảy xô nghìn vạn dặm, dùng lồng ngực rộng mở khổng lồ của nó thu nạp hết trăm dòng đổ đến, cuối cùng mới hình thành nên dòng sông lớn bao la bát ngát như hôm nay.

“Quân không thấy, nước sông Hoàng Hà đến từ trời, đổ ra biển không quay lại nữa!”

Lý Khánh An bị chấn động, bị cảm khái bởi dòng sông mẹ ở trước mặt, một cảm giác mênh mông phóng khoáng chưa từng có dâng trào trong lòng hắn.

Lúc này, một chiếc ô che ngang trên đỉnh đầu của hắn, Lý Quang Bật từ từ đi đến bên cạnh hắn. chăm chú nhìn vào bờ đối diện bị mưa mù che phú, hắn tiếng nói trầm thấp nói: “Ban nãy vừa nhận được tin, một toán quân đội tám vạn người của An Lộc Sơn lấy cớ là huấn luyện, đã vượt qua khỏi Tương Châu, đang đi tới bên Hoàng Hà.”

“Nằm trong dự liệu của bọn ta.

An Lộc Sơn không cam cô đơn a!”

Khóe miệng của An Lộc Sơn đã nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, hắn đã đoán được từ lâu, cục thế Trung Nguyên sẽ không bình yên như vậy, Hứa Thúc Ký rất có thể đã âm thầm đầu hàng An Lộc Sơn rồi. hoặc là nói hắn thừa nhận ngụy đề do An Lộc Sơn sở lập.

“Đại tướng quân, vậy chúng ta có giữ nguyên kế hoạch tiến quân sang Hoạc Châu không?”

Lý Khánh An trầm ngâm trong chốc lát. bèn hỏi: “Quân đội của Quỹ Quảng Sâm bây giờ tình hình thu biên thế nào rồi?”

“Rất không tồi, loại bỏ một số thương bệnh và già yếu, chúng ta đã có được hai vạn bốn nghìn thanh niên trai tráng, mọi quan quân cấp trung trong quân đều đã đổi thành quân An Tây, có thể chiến đấu một trận.”

“Được!

Hãy gia tăng thêm huấn luyện, trong vòng một tháng, hãy để bọn họ lột xác hoàn toàn!”

“Chiến dịch lần này không cần đến họ ư?”

Lý Quang Bật có chút kinh ngạc hỏi.

Lý Khánh An khẽ lắc đầu. hắn dõi mắt vào chỗ sâu của sông Hoàng Hà. chậm rãi nói: “Nếu như là ngươi, trận chiến này ngươi sẽ đánh thế nào?”

Lý Quang Bật sớm đã suy nghĩ nhiều lần. bèn nói: “Nếu như thuộc hạ phán đoán không sai, An Lộc Sơn sẽ hi vọng chúng ta tiến công Hoạt Châu, sau đó hắn vượt sông chặt đứt đường lui của chúng ta, có lẽ hắn sẽ tiến công Lạc Dương, ép chúng ta lui binh, đợi lúc chúng ta hoàng loạn lui bước, quân An Lộc Sơn sẽ trước sau gọng kìm với quân Hứa Thúc Ký, chính là nhằm vào khà năng này, thuộc hạ sẽ xuất kỳ binh, lệnh cho hàng quân của Quý Quảng Sâm giả vờ chủ lực tiến quân Hoạt Châu, vây mà không đánh, đợi đến khi đại quân An Lộc Sơn vượt sông, chủ lực của chúng ta mới đột ngột xuất kích, chặn giết nửa dòng, làm cho bọn họ thảm bại giữa sông Hoàng Hà.”

Lý Khánh An thán nhiên cười nói: “Phán đoán của ngươi không sai, ắt hẳn là như vậy, đối sách cũng rất cay độc, quân đội An Lộc Sơn tất sẽ thảm bại, thế như ta vẫn là không định chọn cách này.”

“Vì sao?”

Lý Quang Bật kinh ngạc nói.

“Rất đơn giản, trận chiến này không thể chỉ mưu tính một khu vực, mà phải mưu tính hết toàn cục.”

Lúc này, Lý Khánh An quay đầu. ánh mắt hướng về phía Hà Đông, Hứa Thúc Ký chỉ là một chú hề, không đáng để lo nghĩ, hắn cần phải để cục thế áằng co này ráng bay lên thêm nửa năm.

Hắn trầm tư chốc lát, lại nói với Lý Quang Bật: “Ngươi hãy dẫn hai vạn quân vào Biện Châu trước, nếu như ta đoán không lầm, lúc này Biện Châu đã không còn trú quân!”

Quách Tử Nghi là một người cực kỳ xem trọng chữ tín, lúc ở Tử Thần điện hắn đã đích thân nhận lời với Lý Khánh An là sẽ dẫn binh chủ lực Hà Đông xuất binh, sau đó hắn đã lập tức trở về Sóc Phương chinh binh đông tiến ngay.

Vào thời khắc Lý Khánh An ra khỏi Đồng Quan thì tám vạn đại quân của Quách Tử Nghi cũng được vượt qua sông Hoàng Hà.

Quân Sóc Phương qua sông từ Mạnh Môn quan của huyện Định Hồ, nơi đây là địa giới của Thạch Châu, thuộc phạm vi khống chế của Lý Khánh An.

Đội quân ngàn người trú thủ tại Thạch Châu, trước mắt một phủ tám châu mà Lý Khánh An khống chế được trú một vạn năm ngàn người, do Lôi Vạn Xuân thống soái.

Tuy binh lực không nhiều nhưng Lôi Vạn Xuân lại huấn luyện được mười vạn đoàn luyện binh.

Có lẽ đây cũng là lý do Lý Khánh An muốn hắn nhận nhiệm vụ lần này, tàng binh trong dân!

Lôi Vạn Xuân đã nhận được mệnh lệnh của Lý Khánh An. lệnh cho hắn phục tùng bố trí quân sự của Quách Tử Nghi.

Chiều hôm đó hắn dẫn năm ngàn quân từ Thái Nguyên thẳng đường phóng đến. cuối cùng cũng đến được huyện Văn Thủy phía tây nam Thái Nguyên.

“Lôi tướng quân, người xem!”

Có binh sĩ chỉ vào quan lộ phía xa hô to.

Lôi Vạn Xuân kéo chiến mã lại, hắn giơ tay lên che ngang mày để nhìn về phía tây, chỉ thấy trên quan đạo ở xa xa đang có một doanh bản khổng lồ kéo dài đến vài dặm đang đóng tại đấy.

Từ quy mô của doanh trại lại có thể đoán được ít nhất có mười vạn đại quân đang đóng trại, đây chắc là quân chủ lực của Quách Tử Nghi rồi.

Lúc này, một đội kỵ binh đang phóng ào ào đến từ đối diện và dừng lại trước mặt họ, hiệu úy đứng đầu của đội ky binh này từ xa xa đã chấp tay nói: “Xin hỏi có phải Lôi Vạn Xuân tướng quân không?”

Lôi Vạn Xuân thúc ngựa đi ra khỏi hàng nói: “Chính ta đây!

Quách lão tướng quân người đang ở đâu?”

“Quách lão tướng quân đã đợi tướng quân tại đại doanh, xin mời tướng quân hãy đi theo bọn ta!”

Lôi Vạn Xuân hiểu rõ ý của Quách Tử Nghi, hắn phái người đến để nghênh tiếp chính là không hi vọng kỵ binh của mình quá áp sát đại doanh.

Nghĩ thế, Lôi Vạn Xuân bèn quay đầu lại nói với đội kỵ binh: “Mỗi người đứng đợi tại chỗ, không được sơ ý!”

Lúc này, một tướng lĩnh tâm phúc của hắn đi lên khẽ tiếng nói: “Tướng quân cẩn thận Quách Tử Nghi có âm mưu gì. tốt nhất tướng quân đừng nên đến quân doanh của đối phương. hội đàm ở một nơi thứ ba là tốt nhất.”

Lôi Vạn Xuân trầm ngâm một hắn. bề mặt hắn trông có vẻ thô lỗ lỗ mãng, nhưng thực chất hắn lại là một người rất ư tinh tế, đạo lý hắn làm sao lại có thể không nghĩ ra được.

Hắn lắc lắc đầu nói với thủ hạ mình: “Nếu như đại tướng quân lệnh ta nghe theo bố trí của Quách Tử Nghi. vậy chúng ta tuyệt không được có dị tâm, nên đến gặp thì vẫn phải đến thôi, có điều cẩn thận một chút là chắc sẽ không vấn đề gì.

Ngươi có thể dẫn kỵ binh rút ra ngoài mười dặm, nếu thấy nửa ngày qua đi mà ta vẫn chưa quay về thì ngươi lập tức dẫn binh trở về Thái Nguyên, đóng chặt thành môn lại rồi phát báo tin cho đại tướng quân, ngươi hiểu rõ rồi chứ?”

“Mạt tướng đã hiểu!”

Sau khi dặn dò thủ hạ xong.

Lôi Vạn Xuân bèn dẫn theo mười mấy thân binh thủ hạ phóng về phía đại doanh của Quách Tử Nghi.

Năm ngàn kỵ binh của hắn đều tự động rút lui ra ngoài mười dặm. và cho lượng lớn xích hầu xuất phát đến giám sát động tĩnh đại doanh của quân Sóc Phương.

Phía trước đại doanh của quân Sóc Phương Quách Tử Nghi đã dẫn vài trăm người xếp hàng dàn trận sẵn đi ra doanh môn.

Quách Tử Nghi người toàn chiến giáp, lưng dắt chiến đao, làn tóc bạc phơ của hắn phấp phới trong gió lại càng tỏ rõ sức mạnh khí thế của một vị tướng già giàu kinh nghiệm.

Tuy Quách Tử Nghi biết mình đã bị Lý Khánh An dùng kế đuổi ra khỏi Quan Nội Đạo, nhưng hắn cũng chẳng oán hận chi.

Trên thực tế binh lực của quân An Tây không nhiều, cần hắn xuất binh để phối hợp, suy nghĩ cho đại cục thì Quách Tử Nghi cũng nguyện ý tạm gác bỏ những ân oán cá nhân lại, phối hợp Lý Khánh An đối phó An Lộc Sơn.

Một mặt khác.

Lý Khánh An hạ lệnh Lôi Vạn Xuân phục tùng sự bố trí của mình cũng nói rõ Lý Khánh An đã nhượng cả Hà Đồng cho mình, dùng Hà Đông để đồi lại Quan Nội Đạo, xét trên mặt chiến lược thì Quách Tử Nghi cũng có thể hiểu được khổ tâm của Lý Khánh An, dẫu sao vị trí chiến lược của Sóc Phương với An Tây mà nói là quá ư nhạy cả.

Nếu ngược lại là Quách Tử Nghi, bản thân hắn cũng không nguyện ý một đội quân khác đóng ngay tại phụ cận vùng yết hầu của mình.

Quách Tử Nghi tuy không ủng hộ Lý Khánh An. nhưng hắn tận trung cho triều đình nhà Đường. hắn vẫn một lòng trung thành với vương triều Đại Đường. với loại phản tặc như An Lộc Sơn này hắn cũng không thể nào dung tha được.

Đấy cũng là nguyên do thật sự mà cuối cùng hắn lại quyết định xuất binh Hà Đông, ngăn chặn An Lộc Sơn đông phạm, trách nhiệm của hắn cũng không thể nào đùn đẩy được.

“Lão tướng quân, hắn đã đến.”

Một đội kỵ binh từ xa phóng về, đứng đầu là một một tướng quân thân hình hùng tráng vạm vỡ đang ngồi trên con bào mã Đại Uyển thần tốc. toàn thân là chiến giáp đen tuyền và mũ giáp cùng màu, một khí thế uy vũ nghiễm như tựa ngọn tháp huyền vũ trên thiên giới giáng trần, khiến Quách Tử Nghi không khỏi thầm ta thán, đây quả thật là bậc hô tướng dũng mãnh!

“Lui ra!”

Hắn hạ lệnh một tiếng, ngay lập tức bèn thúc ngựa đi lên nghênh đón.

Lúc này Lôi Vạn Xuân chỉ đứng cách hắn ngoài ba trượng.

Lôi Vạn Xuân ngay cái nhìn đầu tiên đã nhận ra được lão tướng quân Quách Tử Nghi. hắn chấp tay nói: “Vân Châu đô đốc.

Đại Đồng quân sứ Lôi Vạn Xuân tham kiến Quách lão tướng quân!”

Tiếng hắn trầm như sấm mùa hạ, mặt như Trương Phi tái thế. rất nhiều thân binh của Quách Tử Nghi nhìn hắn mà không khỏi khiếp sợ trong lòng, bất giác nắm chặt cán đao lại.

Nhưng Quách Tử Nghi lại không chút hoảng hốt, bình tĩnh mỉm cười, tay chấp quyền hoàn lễ nói: “Trước giờ đã nghe danh Lôi tướng quân là An Tây đệ nhất mãnh tướng, hôm nay mới được gặp, quả nhiên là danh bất hư truyền.”

Lôi Vạn Xuân nhoẻn cái miệng rộng của mình ra cười nói: “Đứng trước thần tiễn đại tướng quân của bọn ta thì đáng là gì?

Ngoài hai trăm bước hắn đã có thể lấy mạng ta như chơi!”

Các tướng lĩnh Sóc Phương nghe hắn vẫn đang ngồi nhắc uy dũng của Lý Khánh An trong lòng không khỏi có chút khinh khi.

Đây quả nhiên chỉ là một tên mãng tướng, đến cả đạo lý soái không nói dũng đơn giản này mà hắn cũng không biết.

Nhưng Quách Tử Nghi lại nhìn hắn chằm chằm một lúc. vừa vuốt râu vừa nói: “Thần tiễn của Lý đại tướng quân thì người đều biết rồi, nhưng vạn nhân địch như Lôi tướng quân lại càng khiến lão phu phải bái phục.”

Lôi Vạn Xuân lại cười phá lên ha hả. chấp quyền nói: “Lão tướng quân đã quá khen, đại tướng quân của ta có lệnh đế ta mọi việc điều phải nghe theo điều khiên của Quách lão tướng quân, lão tướng quân cử hạ lệnh, ta nhất định sẽ nhất nhất nghe theo!”

“Như thế này thì tốt quá. hai quân một lòng thì tát biền Đông cũng cạn.

Lôi tướng quân xin mời vào đại trưởng nói chuyện.”

“Lão tướng quân mời!”

Mọi người yểm hộ Lôi Vạn Xuân cùng Quách Tử Nghi đi về hướng đại trướng, vào đến soái trướng cả khách chủ đều đã an tọa.

Quách Tử Nghi lệnh người dâng trà lên cho khách, xong lại bày vài đĩa điểm tâm mời.

Lôi Vạn Xuân xem có vẻ như đói lắm rồi, chỉ thấy hắn hai tay cùng tiến công, như gió cuốn mây bay thoáng chốc đã quét sạch sành sanh mấy đĩa điểm tâm. rồi lại một hơi nốc sạch chén trà rồi mới giơ tay áo chùi mép, nói: “Lão tướng quân xin cử nói!

Muốn ta làm gì thì ta nhấn định sẽ phục tùng.”

Quách Tử Nghi hơi cúi cúi người cười nói: “Lôi tướng quân không cần phải sốt ruột, ta đã có kế sách, ắt sẽ an bài đâu vào đấy, chì là ta muốn hỏi tướng quân một câu đã.

Lôi tướng quân có nhận được tin gì của Triệu vương điện hạ không?

Đối phó với tên Đồng Tần này chúng ta phải đánh thế nào?”

Lôi Vạn Xuân khoát khoát bàn tay to tướng của mình, sang sảng cười nói: “Còn có thể đánh thế nào được nữa. ta dẫn năm ngàn thiết kỵ làm tiên phong. san bằng mẹ cha đại trướng của bọn quân địch, ta đã sớm không còn nhịn nổi nữa. chi đợi lão tướng quân đến thôi!”

“Không được!

Không được!”

Quách Tử Nghi lắc đầu nói: “Đối đầu với quân đội An Lộc Sơn thì mới như thế, nhưng với quân đội của Đổng Tần chúng ta phải thu lạm toàn bộ, không được giết đi!”

“Việc này...

Thôi được rồi!

Ta xin nghe theo an bài của lão tướng quân, bảo ta giết thì ta giết, bảo ta nạp thì ta nạp.”

Quách Tử Nghi thấy hắn dễ nói chuyện, lại rất thẳng thắn trong lòng cũng có phần quý, bèn cười nói: “Vậy ta cũng không giữ chán tướng quân nữa. từ đại doanh của ta đi thêm bảy dặm về phía đông bắc có một tòa thố thành.

Lôi tướng quân có thể dẫn quân đến đó trú thân, nếu có yêu cầu gì cứ nói với ta.”

“Không vấn đề gì. vậy ta xin cáo từ trước đây!”

Lôi Vạn Xuân đứng dậy thi một lễ xong lại chấp quyền chào một vòng đại tướng trong trướng.

“Các vậy, ta cáo từ trước đây!”

Nói xong hắn bước nhanh ra về.

Quách Tử Nghi dẫn theo chúng tướng lình tiễn hắn mãi cho ra đến tận cửa doanh mới dừng bước.

Dõi theo tấm lưng hùng tráng của Lôi Vạn Xuân, chư tướng lĩnh Sóc Phương đều không khỏi thầm lắc đầu. phó tướng Trình Thiên Lý cũng than thở nói: “Dũng thì đúng là có dũng. chi tiếc là vô mưu!”

“Sai rồi!

Các ngươi đều đánh giá sai hắn rồi!”

Quách Tử Nghi quay đầu lại nhìn mọi người nói: “Con người này nhìn có vẻ thô lỗ, nhưng thực chất hắn mới tinh anh vô cùng.

Quân đội của hắn đang đóng trại cách đây mười dặm chính là để đề phòng chúng ta sau khi giết người sẽ đến tập kích.

Chỉ cần nghe hắn nói chuyện trong doanh, ngươi thấy có lộ ra chút phong thanh nào không?

Từ hắn dẫn bao nhiêu quân, đến mang theo bao nhiêu quân lương, cả Thái Nguyên phải phòng thủ như thế nào, hắn một chữ cũng không nhắc đến.

Các ngươi thử nghĩ mà xem. liệu Lý Khánh An có để cho một người đầu óc đơn giản trú thủ tại bắc đô Thái Nguyên không?

Hắn chãng qua là đang mê hoặc chúng ta mà thôi, các ngươi đều rơi vào bẫy của hắn rồi!”

Mọi người ngẫm nghĩ, quả thực như thế, Trình Thiên Lý lại chau mày hỏi: “Có điều hắn làm thế lại là ý gì đây?”

“Lòng phòng người không thể không có, nếu ta là hắn thì ta cũng sẽ giả điên giả khờ như hắn thôi.”

Quách Tử Nghi thở dài một hơi. vì sao người tài trong này đều vào hết tay Lý Khánh An thế này?

“Vậy lão tướng quân, chúng ta phải làm sao đây?”

“Tu chinh một ngày, ngày mai chúng ta sẽ xuất phát về phía nam.”

Quách Tử Nghi là một người có chuẩn bị kỹ càng, phía nam mà hắn nói chính là chi Lộ Châu.

Trên thực tế vượt sông Hoàng Hà đã được bốn ngày, bốn ngày này họ đều chi từ từ tiến quân.

Quách Tử Nghi phải hiểu rõ tình hình đã rồi mới tùy bệnh mà cho thuốc.

Tình báo đầu tiên mà Quách Tử Nghi nhận được là hai vạn quân của Đổng Tần đều ở Lộ Châu.

Hắn không có vượt ranh giới đi lên phía bắc, cũng không vì đại quân Sóc Phương đến mà rút về Hà Bắc ở phía đông. chi những thông tin này đã nói rõ sự do dự của Đổng Tần, nhất thời khó mà có quyết định chắc chắn.

Quách Tử Nghi tự tin là xuất phát từ sự hiểu biết của hắn về Đổng Tần.

Người này tòng quân từ tuổi niên thiếu, mãi vẫn ở trong quân Phạm Dương, từng lần lượt đi theo hai tiết độ sứ Trương Thủ Khuê và An Lộc Sơn. năm ngoái khi An Lộc Sơn tự xung làm Yến vương, chớm lộ ý phản loạn đã có không ít Hán tướng lũ lượt bỏ hắn mà ra đi.

Đổng Tần là một trong số đó, hắn trốn chạy đến Hà Đông, tập hợp được hơn hai vạn người các binh sĩ Phạm Dương đã đào vong, rồi cuối cùng rút về Bồ Châu phía nam, được triều đình nhậm mệnh làm Bồ Châu thái thú.

Trong thời gian đó Lôi Vạn Xuân đã mấy lần đến chiêu lạm hắn. nhưng hắn đều không đồng ý.

Sau này Lý Hanh lên ngôi, phái sứ thần đến níu kéo hắn. nên sau cùng Đông Tần đã ngã sang tận trung cho Lý Hanh, sau đó được phong làm Bồ Giáng tiết độ sứ.

Lần này Lý Hanh trốn chạy về Thành Đô phía nam, Đổng Tần cũng chưa kịp vào quan bị cô lập tại Hà Đông.

Phen này Lý Khánh An xuất binh Lạc Dương.

Quách Tử Nghi xuất binh Hà Đông khiến Đổng Tần vô cùng bàng hoàng hoang mang. hắn đã bỏ cả Bồ Châu rút binh về Lộ Châu để quan sát cục thế.

Đổng Tần cũng là một trong các tướng phiên trấn thời kỳ trung Đường.

Trong An Sử chi loạn hắn đã đi theo Quách Tử Nghi đại chiến cùng An Lộc Sơn. sau khi chiến bại hắn vờ đầu hàng Sử Tư Minh, sau đó lại trở về với Đại Đường, được triều đình phong danh hiệu Lý Trung Thần.

Lúc này, Đổng Tần dẫn hai vạn quân trú binh tại Thạch Hội quan nằm ở phía cực bắc của Lộ Châu.

Nơi đây là phía bắc Thái Nhạc sơn. thế núi hiểm trở, kéo dài bất tận.

Thạch Hội quan là một trong các hùng quan, được xây nên bởi những đá tảng khổng lồ, có trách nhiệm bảo vệ thông đạo hà cốc đầu nguồn của Thái Nhạc sơn. có thể nói là nhất phu đương quan, vạn phu mạc khai. (*Một người gác quan thì có vạn người cũng đừng mong phá quan.)

Suốt hai ngày đêm nay, lòng Đổng Tần vẫn nôn nao bất an.

Hắn là người rất ham nữ sắc, đặc biệt là phụ nhân, nên tâm phúc của hắn đã tìm đến mấy mươi người phụ nhân xinh đẹp tại các châu huyện xung quanh đế cho hắn ngày đêm trút ưu.

Có điều giờ nữ nhân vẫn không thể khiến nội tâm hắn bình tĩnh lại. hắn lo lắng rằng hai vạn quân của mình một khi chiến bại. hắn sẽ lâm vào con đường cùng không lối ra.

Đồng Tần năm nay đã hơn bốn mươi. hắn là người cũng có tướng tá vạm vờ, anh dũng quả cảm vô cùng như bao vị mãnh tướng khác.

Nhưng tính thế nào thì hắn cũng được xem như là người mang một nửa dòng máu người Hồ, phụ thân hắn là người Hồ Bình Lư. nhưng mẫu thân lại là một Hán nữ.

Vào năm hắn mười ba tuổi thì mẫu thân mắc bệnh qua đời, hắn vì không chịu nổi sự nhục mạ của người trong tộc nên đã trốn đến Phạm Dương tòng quân, và từ đó bắt đầu cuộc đời quân lừ gần ba mươi năm của mình.

Cả đời này hắn đã nam chinh bắc chiến, tham gia không biết bao nhiêu trận chiến, lập nhiều chiến công tích lũy mà về sau lên được chức tướng quân.

Hắn vốn dĩ nghĩ mình sẽ sống cả đời trên lưng ngựa trong quân đội Phạm Dương, nhưng cuối cùng không ngờ An Lộc Sơn lại muốn tạo phải, khiến hắn cực kỳ không chướng tai gai mắt bèn dẫn binh sĩ dưới chướng bỏ về phía nam.

được triều đình tiếp nạp.

Nhưng giờ đây hắn lại sắp không còn đường lui nữa rồi!

Đương lúc hắn nôn như con kiến trên chảo lửa thì binh sĩ của hắn bỗng đến bẩm báo: “Khởi bẩm tướng quân.

Quách Tử Nghi đơn thân độc mã đến cầu kiến tướng quân dưới quan!”

Chương 548: Lảo tướng ra mặt

Trời đã tối rồi. trên quan ải Thạch Hội quan đã được đốt sáng lên bởi những cây đuốc, mấy ngàn cây đuốc soi sáng Thạch Hội quan rõ như ban ngày vậy, ở trước Đường Sơn đạo phía dưới quan ải.

Quách Tử Nghi chỉ dẫn theo hai viên thủ hạ.

đang yên lặng đợi chờ sự xuất hiện của Đổng Tần.

Lúc này, cây đuốc phía trên quan ải đột nhiên tăng lên. chỉ thấy một đám người xuất hiện phía trên lầu quan ải: “Phía dưới có phải là Quách lão tướng quân không?”

“Chính là lão phu. tướng quân đến đây có phải là Đổng tướng quân không?”

“Ta bèn là Đồng Tần.

Quách lão tướng quân có chuyện gì sao?”

“Đến chuyện trò cùng Đồng tướng quân một chút thôi, có thể để cho ta vào quan được không?”

“Lão tướng quân có chuyện gì thì hãy ở đây mà nói đi!”

Quách Tử Nghi cười lên ha ha: “Ta tổng cộng chỉ đến có ba người, chẳng lẽ Đổng tướng quân còn sợ ta chiếm quan ải của ngươi sao?”

Đồng Tần đầy mặt xấu hổ, hắn vung tay lên nói: “Mở cửa ải!”

Cánh cửa sắt khổng lồ ầm ầm từ trên mặt đất kéo lên. từ bên trong lao ra mấy trăm viên binh sĩ. tay cầm trường đao và cung nỏ, vây chặt lấy Quách Tử Nghi và hai viên tùy tùng của ÔĨ12.

Lúc này, Đông Tần cười ngựa đi ra. hắn ở trên lưng ngựa chắp tay nói: “Quách lão tướng quân, từ khi chia tay ở Cừu Nguyên đã được mười năm. hôm nay ta gặp đại nạn. ngài còn có thể đến thăm ta. thật sự làm người ta vô vàn cảm thán.”

Quách Tử Nghi mỉm cười nói: “Hết thảy đều ở chính trong lòng bàn tay của ngươi cả, thì thử hỏi đại nạn ngươi ở đâu nào?”

Đồng Tần biến sắc mặt ngay, hắn bỗng nhiên ngửa đầu cười nói: “Xem ra là ánh mắt của ta đã bị che lấp rồi.

đến đây!

Mời Quách lão tướng quân đến Quan Trung trò chuyện, ta bày rượu nhạt để trấn an lão tướng quân.”

Đổng Tần mệnh binh sĩ tránh ra.

Quách Tử Nghi thúc vào ngựa một cái, chạy thẳng vào trong quán.

Hai người đi vào tham chính lâu bên trong quán, ở trong khách sảnh mà ngồi xuống, mấy viên thân binh tay chân lanh lẹ bưng lên mười mấy món ăn. lại hâm nóng hai bầu rượu.

Đồng Tần cầm bầu rượu lên đồ đầy cho Quách Tử Nghi. thở dài nói: “Quách lão tướng quân có phải là đến để thuyết phục ta đầu hàng hay không?”

“Quách Tử Nghi bưng chén rượu lên cười nói: “Ta không phải là thuyết phục ngươi đầu hàng, ta đến để giúp ngươi, chi cho ngươi một con đường sáng lạng.”

“Con đường sáng lạng?”

Đồng Tần cười lạnh một tiếng, đem chén giữa rượu uống một hơi cạn sạch, buồn thảm nói: “Ta quả thật nhìn không ra. con đường sáng lạng của ta nằm ở đâu?”

‘Thế Đồng tướng quân muốn đi đâu?

Muốn đi Thành Đô sao?”

“Quách lão tướng quân đừng nói giỡn. làm sao có thể!”

“Ta không có nói giỡn.”

Quách Tử Nghi nhìn vào ánh mắt của Đồng Tần. nói một cách chân thành: “Ta nói chính là thật sự. nếu ngươi muốn đi. ta có thể làm chủ thả ngươi đi. phía Lý Khánh An ta đến gánh trách nhiệm cho!”

“Ngươi, ngươi nói thật sao?”

“Vâng!

Ta Quách Tử Nghi tòng quân hơn bốn mươi năm. chưa từng nói mà không giữ lời.”

Đồng Tần đứng dậy, chậm rãi đi đến trước cửa lớn. nhìn chằm chằm vào bầu tròi đêm đen kịt. thế núi hùng vĩ chập trùng kéo dài không dứt.

đã ngăn chặn mơ ước nam hạ của hắn. lúc này trong mắt hắn đã để lộ ra một nét mê man mà phiền muộn, hắn luôn cảm thấy đi Thành Đô là một giấc mơ xa xôi không thể nào với tới. nhưng khi Quách Tử Nghi rất nghiêm túc nói với hắn rằng, hắn có thể đi Nam Đường tận trung, hắn lại cảm thấy mọi thứ đều trở nên không chân thực nữa.

ở phương nam xa xăm. nơi đó có thể là chốn dung thân của hắn không?

Trong lòng hắn vô cùng rối bời. hắn tại sao lại phải gấp gáp đi tận trung Lý Hanh.

Lý Hanh thật sự là chủ công mà hắn có thể tận trung ư?

Đổng Tần thở dài một hơi thật dài, trên thực tế hắn và Lý Hanh không hề có tình cũ gì cả. ngàn dặm xa xôi như vậy đi tìm hắn. rủi ro mà minh đánh liều như vậy liệu có quá lớn chãng?

“Nếu như ta đi. quân đội của ta thì sao?”

Đồng Tần quay đầu thấp giọng hỏi.

“Ngươi có thể dẫn theo năm trăm người đi, nhiều nhất chỉ có năm trăm, vì vậy ngươi phải vào Quan Trung mới có thể vào Hán Trung, quân đội ngươi dẫn theo quá nhiều, Vương Tư Lễ sẽ không cho ngươi vào Đồng Quan, ta cũng không thể giúp gì được.”

Đồng Tần cười khồ lên một tiếng, hắn còn tường rằng Quách Tử Nghi sẽ đem hai vạn quân của hắn cũng thả đi. thì ra hắn chỉ là chi chính minh thôi, hai vạn quân là vốn liếng duy nhắt của hắn. nếu như mất đi vống liếng này, Lý Hanh có thể nào ngó ngàng đến hắn không?

Không thể nào, ngay cả bản thân Đồng Tần cũng biết rằng.

Lý Hanh bản tính bạc bêo.

Hắn lại từ từ đi trở về ngồi xuống, một hơi uống hết ba chén rượu, hắn đem chén rượu đặt mạnh lên bàn một cái. hận nói: “Trên thực tế An Lộc Sơn mới là người muốn giết ta nhất, nếu như quân đội của ta lui đi đến Hà Bắc, An Lộc Sơn sẽ lập tức phái đại binh đến tiêu diệt ta. hắn hận ta thấu xương.”

“Vậy thì tướng quân hãy nghe ta một lời. hoặc là nương nhờ Lý Khánh An. hoặc là siống như ta tận trung với chính sự đường triều đình, đừng tiếp tục do dự hoang mang nữa. ngươi đi Thành Đô không thực tế gì hết.

Đồng tướng quân, ngươi phải quyết định dứt khoát a!”

Đổng Tần lắc đầu, nói: “Nhưng mà ta không muốn tận trung Lý Khánh An, năm xưa trận đấu mã cầu của Trường An ta cũng có tham gia, lúc đó ta đã từng thề rằng, ta tuyệt không gia nhập quân An Tây, thà chết cũng không hàng bọn họ.”

“Vậy thì hãy giống như ta tận trung chính sự đường, giữ gìn sự độc lập của chính mình.”

Đổng Tần vẫn là lắc đầu: “Ta không có tư lịch như Quách lão tướng quân vậy, hắn có thể chịu đựng lão tướng quân tồn tại, nhưng hắn tuyệt sẽ không chịu đựng ta tồn tại.”

Nói đến đây, Đổng Tần đứng dậy quỳ một gối với Quách Tử Nghi: “Nếu như lão tướng quân không chê bai, ta nguyện gia nhập quân Sóc Phương, trở thành cấp dưới của lão tướng quân.”

Đây chính là sự tự tin của Quách Tử Nghi, hắn biết rằng Đổng Tần kỳ thật đã cùng đường; hắn không chịu đầu hàng Lý Khánh An.

An Lộc Sơn sẽ không tha cho hắn.

đi Thành Đô đều không thực tế, vậy thì cuối cùng hắn hoặc là quyết một trận tử chiến với mình, hoặc là đầu hàng mình, hắn không có con đường thứ ba có thé đi.

Đừng nhìn Thạch Hội quan hùng vĩ hiểm trở khó công phá, nhưng một khi mình vòng qua phía sau của hắn. trước sau vây chật, cất đứt đi lương thực và nước uống của hắn. hắn có thể ngay cả mười ngày cũng không thể cầm cự nổi.

Quách Tử Nghi tin rằng Đổng Tần cũng hiểu rõ điểm này. vì thế hắn mới đơn thương độc mã đến đàm phán với Đổng Tần. dùng thành ý để đổi lấy sự quy hàng của hắn.

Bước cờ này của Quách Tử Nghi đã đi đúng rồi.

Ngày tiếp theo trời vừa sáng.

Đổng Tần dẫn theo hai vạn quân đi xuống Thạch Hội quan, bó vũ khí xuống, chính thức đầu hàng với Quách Tử Nghi, Quách Tử Nghi lập tức viết thư báo tin mừng với chính sự đường, đồng thời thỉnh cầu chính sự đường tiếp tục giữ lại chức quan Đổng Tần không đồi, vẫn là Bồ Giáng tiết độ sứ.

Cùng lúc đó, Lôi Vạn Xuân cũng đã phát cáp tín báo cáo tình hình với Lý Khánh An.

Đổng Tần đã đầu hàng với Quách Tử Nghi, tín cáp bay qua Thái Hành sơn, bay qua Hoàng Hà, bay đi về phía Hà m huyện, nơi đó là nơi đóng quân của đại quân Lý Khánh An.

Đồng Tần quy hàng Quách Tử Nghi. mười vạn đại quân của Quách Tử Nghi lập tức trú quân Thượng Đáng, binh áp Hà Bắc, còn Lý Khánh An cũng đồng thời suất lình mười vạn đại quân trú quân Trịnh Châu, dẫn binh không phát.

Phạm Dương quân đại tướng Thái Hi Đức thống quân tám vạn trú binh Vệ Châu, nằm ở thế đối diện ngăn sông với quân An Tây. còn Lý Quang Bật thì dẫn theo hai vạn quân tiến trú Biện Châu, phảng phất một thanh đoản đao sắc nhọn, chực chờ sẵn ở dưới bụng của quân đội Hứa Thúc Ký, làm cho hắn không dám mảy may manh động.

Cứ như vậy, quân đội bốn phương đều nằm trong một trạng thái giằng co, ai cũng không dám dễ dàng phá vỡ sự cân bằng trong mối giằng co này.

Thành Đô Nam Minh cung.

Lý Hanh dưới sự hầu cùng của mấy viên hoạn quan đi kiểm tra toàn cung điện này, đây đã là lần thứ ba hắn đến khảo sát tỉ mỉ tòa cung điện này rồi, sự nhỏ hẹp và u tối của tòa cung điện này làm cho hắn vô cùng bất mãn. hắn cứ cảm thấy bên trong tòa cung điện này tràn ngập mùi vị của phụ hoàng, gần như mỗi một ngõ ngách đều có, làm cho hắn bị thúc ép đến không thể nào thở nổi.

Đi theo hắn tham quan cung điện là đại hoạn quan Ngư Triều n.

Ngư Triều n trong thời khắc mấu chốt cuối cùng từ trong mật đạo trong tầm phòng của Lý Long Cơ chạy thoát, đại nạn không chết.

Sau khi Lý Hanh đãng cơ, lập tức gia phong hắn làm Ung Khâu huyện công, nhưng nội thị giám lệnh của hắn lại chuyên đi cho Lý Phụ Quốc rồi.

điều này làm cho Ngư Triều n vô cùng buồn bực, Ưng Khưu huyện công là tước vị không tồi. nhưng nội thị giám lệnh lại càng có thực quyền hơn. sự hữu danh vô thực khiến hắn vô cùng chán nản.

Ngư Triều n đi theo phía sau Lý Hanh, dè dặt mà dò dẫm tâm ý của hắn. hắn đã từ từ hiểu rõ sự phiền muộn của Lý Hanh rồi.

Lý Hanh không nguyện lòng tiếp tục ở Nam Minh cung nữa. nơi đây khắp nơi đều là bóng dáng của Lý Long Cơ

s

hoặc là nói. hắn đã khôngmuốn nán lại Thành Đô nữa.

“Bệ hạ.

Nam Minh cung vốn dĩ chỉ là một vương phủ, khí độ là nhỏ đi một chút, không thể đem so sánh với Trường An. nếu như bệ hạ thật sự không thích nơi này, có thể suy nghĩ đến việc dời đô.”

Lý Hanh quay đầu nhìn hắn một cái, thật ra đây là vấn đề mà hắn luôn suy nghĩ đến. huynh đệ Lý Lân của hắn cũng khuyên hắn dời đô Tương Dương, Thành Đô ở chếch trong một góc kẹt, đường xá không thuận tiện, không thể nắm giữ được đại cục.

Nhưng dời đô Tương Dương tuy là tốt, nhưng Lý Mạo thì sao? vẫn còn chưa giải quyết hắn, làm sao có thể dời đô được?

Nghĩ đến Lý Mạo, Lý Hanh lại không khỏi nghĩ đến sự thất bại của Lý Lân đông chinh, mười vạn đại quân của Lý Lân từ đường sông tiến công Tương Dương, nhưng Ca Thư Hàn lại phái năm nghìn kỵ binh chọc thẳng Chiết Tây, một đường công châu đoạt huyện, đánh mãi đến Hàng Châu, nếu không phải Chiết Tây quan sát sứ Hàn Hoàng tổ chức dân đoàn liều chết kháng cự. năm nghìn kỵ binh của Ca Thư Hàn rất có thể sẽ đánh mãi đến Dương Châu, quét cả vào hang ô của Lý Lân rồi.

Cho dù là như vậy, nhưng đã dọa đến Lý Lân sợ đến không dám tiến lên thêm một bước, quay đầu chạy về Dương Châu, lần thất bại này làm cho Lý Hanh vô cùng thất vọng, đồng thời cũng đê hắn phát hiện ra kè địch thật sự, kẻ địch thật sự không phải là Lý Mạo, mà là Ca Thư Hàn núp ở phía sau lưng Lý Mạo.

Vốn dĩ Lý Long Cơ đem Ca Thư Hàn cải vào Lưỡng Hồ, là muốn để hắn trông coi Lý Mạo, nhưng lại không ngờ rằng cuối cùng Ca Thư Hàn lại nương nhờ Lý Mạo rồi.

Cho dù Lý Hanh biết được, chỉ cần hắn đăng cơ, Ca Thư Hàn chắc chắn sẽ phản bội mình, năm xưa đã phản bội hắn qua một lần rồi, nhưng trong lòng Lý Hanh vẫn là cực kỳ không thoải mái.

Trong tay Ca Thư Hàn có tám vạn quân, còn có mấy vạn tinh nhuệ của quân Lũng Hữu. tính ra thì trong tay Lý Mạo đã có hai mươi vạn đại quân rồi. hắn cứ như một khối đá ngầm của Trường Giang, làm cho hắn và Lý Lân khó mà liên kết lại thành một khối.

Lý Hanh rầu rĩ hừ lên một tiếng nói: “Ta há chẳng nghĩ đến việc dời đô, nhưng quân đội thủ hạ không nên thân, làm cho ta cũng chẳng còn cách nào khác a!”

“Bệ hạ vì sao không dùng Cao Tiên Chi?”

Ngư Triều n thừa dịp tiến cử Cao Tiên Chi với Lý Hanh, nói: “Ngô vương điện hạ dù sao cũng là vương gia. không có kinh nghiệm đánh trận gì. hắn làm sao có thể là đối thủ dày dặn kinh nghiệm chiến trường như Ca Thư Hàn. nô tài đã suy nghĩ thay cho điện hạ rồi. e là ngoài Cao Tiên Chi ra, chúng ta ở đây không ai có thể kháng cự được với Ca Thư Hàn.”

“Hắn?”

Lý Hanh lắc đầu nói: “Ta không tin tưởng người này cho lắm, ngay cả Quý Quảng Sâm cũng đầu hàng Lý Khánh An rồi. càng không cần phải nói người khác, ta muốn đê Hệ nhi dẫn binh đông chinh.”

Việc Quý Quảng Sâm đầu hàng Lý Khánh An đối với Lý Hanh đả kích rất lớn, trong số chư tướng của Trung Nguyên, người hắn tín nhiệm nhất chính là Quý Quảng Sâm. người này luôn đi theo bên cạnh hắn. rất mực trung thành với hắn. nhưng ngay cả hắn cũng đi đầu hàng Lý Khánh An rồi, vậy thì hắn Lý Hanh còn có ai có thể tin tường được nữa?

Ngoại trừ Lý Hệ con trai của mình ra, tục ngữ có câu lâm trận vẫn phải dựa vào phụ từ binh, hắn chi tin tường con trai của mình, huống hồ chi phái con trai lĩnh binh xuất chinh, còn có thể nhân tiện đoạt lấy quân quyền của Cao Tiên Chi.

Ngư Triều n tiến cừ Ca Thư Hàn là có tư tâm, hắn biết rằng Lý Hanh sẽ không tin tường Cao Tiên Chi, vậy thì Lý Hanh sẽ nhất định phái người đi giám sát hắn. hơn nữa người thích hợp nhất này chính là mình, hắn Ngư Triều n nếu đã mất đi quyền lực của nội thị giám. vậy thì quân quyền thì sao?

Hắn có thể nào có khả năng giành tới tay không.

Ngư Triều n đang định mở lời thêm, thì đúng lúc này, một viên thị vệ chạy vội vào bẩm báo: “Bệ hạ.

Cao Tiên Chi ở ngoài cung cầu kiến!”

Một chốc sau.

Cao Tiên Chi dẫn một tên hoạn quan đi vào.

Lý Hanh từ sau khi lên ngôi tại Thành Đô thì Cao Tiên Chi được phong làm binh mã phó nguyên soái.

Thánh thượng tả bộc xạ. lại gia tướng thêm Khúc quốc công, thực phong năm trăm hộ, có thể nói là ân sủng vô cùng.

Có điều Cao Tiên Chi lại biết được rằng Lý Hanh chẳng qua vì tạm thời muốn bình ồn hắn lại mà thôi.

Đời có câu leo càng cao té càng đau. một khi Lý Hanh có thể khống chế được cục diện e rằng người hắn hạ thủ đầu tiên sẽ là Cao Tiên Chi.

Cao Tiên Chi cũng đã suy nghĩ rất lâu. nếu khoanh tay ngồi chờ Lý Hanh trừ khử minh khi bằng mình tự ra đi trước, nên cuối cùng hắn cũng đã quyết định chủ động bỏ cuộc.

Cao Tiên Chi đi nhanh vài bước đến quỳ trước mặt Lý Hanh nói: “Thần Cao Tiên Chi tham kién bệ hạ!”

Lý Hanh mặt mày phơi phới, nhìn hắn cười ha hà: “Cao ái khanh tìm trẫm có việc gì đấy ư?”

Cao Tiên Chi rút ra một tập tấu Chương hai tay dâng lên nói: “Thần sức khòe không tốt. nên đặc biệt đến khất hài cốt với bệ hạ.”

Khất hài cốt cũng có nghĩa là thỉnh cầu nghỉ hưu.

Lý Hanh nghe xong lời hắn sắc mặt hơi biến, hắn không có siơ tay ra nhận tấu Chương , mà chi kéo dài giọng nói: “Cao ái khanh, ngươi thế này là ý gì đây?

Trầm có điểm nào đối xử không tốt với ngươi ư?”

“Không có!

Không có!”

Cao Tiên Chi phát hoảng quỳ sụp xuống, liền tiếng nói: “Bệ hệ ân sủng rất nhiều với hạ thần, thần sẽ luôn khắc ghi trong lòng.”

“Vậy sao ngươi còn phải từ chức nữa?”

“Thần quả thực thấy sức khỏe không tốt. tiểu nữ bỏ nhà đi đến nay vẫn chưa có tông tích gì. thần thật sự rất ưu lo, quả thực không còn sức lực đê cán đáng quân quyền, mong bệ hạ có thể lượng thứ.”

Lý Hanh nhìn chằm chằm Cao Tiên Chi. ánh mắt hắn trừng trừng như muốn nhìn thấu tâm can Cao Tiên Chi.

Lúc này, Ngư Triều n đứng một bên mới cao giọng khiển trách Cao Tiên Chi: “Cao tướng quân, ngươi làm thế là không đúng rồi. hiện nay chiến sự bất lợi. ngươi không những không giúp bệ hệ giải ưu mà còn đến quấy nhiễu bệ hạ. ngươi đang có ý đồ gì đây?”

“Việc này... bệ hạ. thần tuyệt không có ý này.”

Sau lưng Cao Tiên Chi đã mồ hôi đầm đìa. hắn bỗng ý thức được minh đã từ chức có phần sơ sài.

Lý Hanh nhất định sẽ không nhận, nghiêm trọng hơn còn có thể sẽ dẫn đến cuộc tranh giành quân quyền.

Quả nhiên.

Lý Hanh liếc mắt sang nhìn Ngư Triều n. xong bèn nói với Cao Tiên Chi: “Trầm sắp phải triệu tập hội nghị Chính sự đường thảo luận quân tình.

Cao tướng quân cũng cùng đến tham dự nhé!”

Nói xong Lý Hanh bèn quay người đi. hoàn toàn không chút để tâm gì đến việc Cao Tiên Chi từ chức.

Ngư Triều n nháy mắt ra hiệu với Cao Tiên Chi xong bèn vội vã đi theo Lý Hanh.

Còn lại minh Cao Tiên Chi thầm thở dài.

Tên tân hoàng đế này đúng là không phải khó hầu hạ kiểu thường!

Lý Hanh đương nhiên hiểu tâm tư của Cao Tiên Chi. hắn chẳng qua muốn rút lui chuyển nhượng lại quân quyền cho mình, đấy cũng hoàn toàn phủ hợp với dự kiến của Lý Hanh, nhưng Lý Hanh cũng không hi vọng Cao Tiên Chi rút lui với cách thức này.

Hắn hi vọng Cao Tiên Chi có thể đi theo từng bước an bài của mình mà rút lui.

Lý Hanh đã có vết xe đổ phía trước, năm xưa Cao Tiên Chi cũng từng một lần nhượng quân quyền.

Vinh vương Lý Uyển cứ ngỡ đã khống chế được quân đội nhưng cuối cùng tướng lĩnh trong quân trung đều là người của Cao Tiên Chi, trong thời khắc mấu chốt Cao Tiên Chi chỉ cần giơ tay hô hào thì lại dễ dàng đoạt lại được quân quyền, cho nên Cao Tiên Chi căn bản là dù cáo lui về sau nhưng cũng vẫn không mất quyền.

Liệu lần này hắn có phải cố ý diễn lại vờ tuồng cũ hay không.

Lý Hanh không thể không hoài nghi.

Trong Tiểu Hàm Nguyên điện của Nam Minh cung.

Lý Hanh nửa dựa mình vào trên giường rồng, hắn nheo mắt lại quan sát tình hình trong điện.

Hắn là người đầu tiên vào trong điện, vừa một bên chỉnh đốn lại suy nghĩ trong đầu vừa đợi chờ bá quan đến.

Đây là một đặc điểm của Lý Hanh, thương hoàng đế có hội họp gì cũng là người đến sau cùng, để chúng thần phải đợi, nhưng Lý Hanh lại thích đến trước.

Chẳng phải vì hắn không thích ra vẻ ta đây, ngược lại. bệ giá của hắn to hơn ai hết. cả cái ăn. cái mặc. chỗ ở, xuất hành, mọi thứ nhỏ nhặt trong cuộc sống hắn ngày hắn cũng đòi hỏi phải được cho đúng dáng dấp của đế vương.

Sở dĩ Lý Hanh đến hội trường sớm là vì hắn thích quan sát các đại thần, ai đến sớm. ai đến muộn, ai đến đúng giờ, tất cả những điều này đều có học vấn sâu xa. biểu hiện tâm tính khác nhau của đại thần.

Như thế này trong điện cũng đã có mấy người đến.

Vương Củng.

Lệnh Hồ Phi, Đạt Hề Tuân.

Trần Hy Liệt...

Trong số họ Trần Hy Liệt lại là người đến đầu tiên, nói rõ trong lòng hắn còn có phần hoảng hốt. có cảm giác nguy cơ rất cao.

Nhưng các lão thân như bọn Thôi Viên.

Dương Thận Căng lại mãi chưa thấy đến. nói rõ họ vẫn còn có phần nghi ngại minh, trong lòng vẫn không nguyện phối hợp.

Còn Cao Tiên Chi. hắn chắc cũng sẽ đến muộn, nói rõ hắn đã có phần hiểu được dụng ý thực sự của hội nghị lần này.

Thích quan sát các đại thần, điều tra bí mật đời tư của đại thần là tác phong thưởng thấy bấy lâu của Lý Hanh.

Lúc còn ở Trường An. hắn đã lệnh cho Lý Phụ Quốc thành lập sát sự tử sảnh, để làm ám thám của hắn.

Sau khi đến Thành Đô, ba mươi mấy thám từ của sát sự từ sảnh cũng đi theo đến đây, thành lập một sát sự từ sảnh mới. tiếp tục điều tra tình báo đời tư của các đại thần cho Lý Hanh, hành sự cực kỳ bí mật.

Cho đến bây giờ, không mấy ai biết được sự tồn tại của cơ quan đặc vụ của hoàng đế này, chỉ có mỗi ba người là Lý Phụ Quốc.

Lý Hanh và Trương hoàng hậu biết, thậm chí cả Ngư Triều n cũng còn không biết.

Chương 549: Chiến trận Nam Đường

Hôm nay là hội nghị quân sự, về cơ bàn các quan viên từ tam phẩm trở lên đều đến dự, tổng cộng có hơn hai mươi người. trong đó thành viên của Chính sự đường đều đã đến.

Từ sau khi Lý Hanh lên ngôi hắn cũng chẳng đại sự cải tổ nhân sự, chỉ là dùng phương pháp mở rộng Chính sự đường đem các tâm phúc của mình như bọn Vương Cũng.

Lệnh Hồ Phi nhét vào Chính sự đường, hơn nữa tay nắm trọng quyền.

Còn Thôi Viên là hàng lão làng thì vẫn nghiễm nhiên giữ chức Hữu tướng, vị trí tả tướng để Vương Củng thay thế Trần Hy Liệt.

Lúc này, các triều thần cũng lần lượt đông đủ, Cao Tiên Chi cũng đi vào sau cùng.

Hắn rất ư lặng lẽ, ngồi ở vị trí cuối cùng nhất.

Lý Hanh nhìn hắn chằm chằm một lúc, Cao Tiên Chi sẽ là màn cao trào của vờ tuồng hôm nay, ánh mắt của hắn lại liếc sang thái tử Lý Hệ.

Gần đây thái tử Lý Hệ thanh danh không được tốt lắm.

đã có quan viên đến đàn hạch hắn choi bởi đồng nhi, khiến lòng Lý Hanh cực không vui, nhưng lúc này hắn nhìn thấy Lý Hệ đứng ưỡn thăng lung, thần sắc nghiêm túc. cũng có vài phần phong độ đại tướng, bất mãn trong lòng với Lý Hệ cũng biến mất tông mất tích.

Hắn thích con trai phải mình phải có đại tướng chi phong, nhất là hiện tại, hắn cần con trai minh đứng ra thay thế Cao Tiên Chi.

Người cũng dần đến đông đủ.

Lý Hanh bèn nháy mắt với Lý Phụ Quốc, hắn hiểu ý cao giọng nói: “Thời khắc đã đến!

Hội nghị chính thức bất đầu.”

Các đại thần cùng đứng dậy khom người thi lễ với Lý Hanh, “Chúng thần tham kiến bệ hạ. chúc bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

“Chúng ái khanh bình thân, ban tọa!”

“Bệ hạ có chi.

đại thần quy vị!”

Các đại thần lũ lượt về chỗ.

Lúc này trên điện chỉ còn lại một mình Vương Cúng, hắn là chủ trì hội nghị quân sự tối nay, Vương Cũng đào nhìn mọi người một vòng cao giọng nói: “Hội nghị đặc biệt của ngày hôm nay chủ yếu là muốn thương thào các sự việc quân sự tác chiến.

Mọi người đều biết Đại Đường ta mãi trong trạng thái chia rẽ, ngụy đế cướp mất Trường An. trong triều gian hùng đương đạo, Hà Bắc An Lộc Sơn đã phán loạn.

Tương Dương thân vương tự lập.

Cục diện này đã kéo dài gần hai năm nay, mỗi ngày bệ hạ đã dốc tâm suy tư chi mong có thể thống nhất lại Đại Đường. quang phục Trung Nguyên.

Bây giờ trong triều đã có giáp binh ba mươi vạn. lương thào dồi dào, y giáp đầy đủ, cuối hạ đầu thu này chính là lúc dùng binh, bệ hạ đã quyết định xuất binh, nhưng chúng địch vây quanh, khó mà quyết định, hôm nay lâm thời triệu tập các vị đại thần đến thương nghị. xem quân ta rốt cuộc nên dùng binh với nơi nào trước?”

Lúc này Công bộ thượng thư Trần Hy Liệt là người đầu tiên đứng dậy.

Trần Hy Liệt có thể là là trọng thần duy nhất bị biển sau khi Lý Hanh lên ngôi, hắn vẫn là tả tướng kiêm Binh bộ thượng thư của Lý Long Cơ, là nhân vật số hai của Nam Đường, nhưng sau khi Lý Hanh lên ngôi thì lại để Vương Ciing thay thế mất vị trí tà tướng của hắn. hơn nữa địa vị của hắn cũng xếp sau cùng trong Chính sự đường. cũng chính là nếu đề bạt thêm một người nữa thì Trần Hy Liệt hắn sẽ bị đầy ra khói Chính sự đường.

Nghĩ thế thôi đã khiến lòng hắn đầy cành giác nguy cơ.

Trần Hy Liệt biết nguyên nhân căn bản vì mình năm xưa đã theo đuổi Lý Lâm Phổ, tham dự vào việc bức hại Lý Hanh, nên giờ Lý Hanh mới bất mãn mình như vậy.

Nhưng Vương Cũng năm xưa cũng là ngự sứ trung thừa, ba vụ án nhằm vào Lý Hanh như vụ Vi Kiên.

Đỗ Hữu Lân và Vương Trung Tự.

Vương Củng đều là người xung phong đầu tiên, là người hạ thủ thẳng tay nhất.

Lão trượng nhân của Lý Hanh - Đông cung hữu thiện tán đại phu Đỗ Hữu Lân lúc ấy đã chết dưới đòn gậy của Vương Củng, vậy sao Lý Hanh không đi trả đũa Vương Củng, mà lại cứ phải thủ địch mình như thế?

Điều này khiến Trần Hy Liệt sợ hãi. nhưng lại nghĩ mãi vẫn không ra.

Hội nghị quân sự hôm nay Trần Hy Liệt cảm thấy Lý Hanh hình như có thành kiến gì với minh, bèn tranh trước để nói.

Lý Hanh không ưa Trần Hy Liệt, một phần đương nhiên vì năm xưa Trần Hy Liệt đã ném đá vào kẻ đã roi xuống giếng, đâm dao sau lưng kè khác, khiến Lý Hanh đến giờ mãi không nguôi ngoai được.

Một mặt khác Lý Hanh muốn nghĩ hết cách để nhét người của mình vào Chính sự đường, như thế lực của bọn Thôi Viên hắn tạm thời chưa thể động vào, nên hắn bèn hạ thủ với thế lực yếu cơ hơn và sức ảnh hưởng không lớn như Trần Hy Liệt.

Đương nhiên hắn không thể một chốc là trừ khử ngay , như thế sẽ làm cho chính cục lung lay, vì thế hắn phải làm từng bước một, trước tiên là chèn ép đây hắn ra rìa. sau đó mới tìm cơ hội khử hắn đi.

Lý Hanh thấy Trần Hy Liệt là người đầu tiên nhảy ra, trong lòng hắn quả thật cáu bực.

Hội nghị quân sự lâm thời hôm nay chăng qua là vì muốn đoạt quyền của Cao Tiên Chi, cần gì phải thảo luận quân quốc đại sự gì. tên Trần Hy Liệt ngu dốt này lại chạy ra phá đám.

Lý Hanh lại càng bất mãn với hắn hơn. nhưng bề mặt thì Lý Hanh vẫn không để lộ gì; chi cười nói: “Trần thượng thư cứ nói!”

Trần Hy Liệt đi đến giữa cánh khom lưng hành lễ với Lý Hanh, xong lại quay sang nói với các đại thần khác: “Bệ hạ nếu như khó mà quyết định hạ thủ với ai, vậy ta cũng xin nói mấy câu.

động thủ với ai quan trọng là ở chỗ cơ hội.

Vậy cơ hội của chúng ta ở đâu?

Kỳ thực chẳng qua chính là tiến quân với Trường An hay tiến quân với Kinh Tương, chỉ có hai lựa chọn này thôi.

Chúng ta hãy nói về Kinh Tương trước.

Ca Thư Hàn ủng hộ Lý Mạo, khiến thế lực của Lý Mạo tăng vọt. hơn nữa Ngô vương thất bại trở về, sĩ khí đang roi xuống vực thăm, nếu chúng ta động thủ với Kinh Tương, một là thủy quân của chúng ta vẫn chưa sẵn sàng, người Thục không thạo thủy chiến, cái thứ hai nữa là Lý Mạo chưa chắc đã tin tường Ca Thư Hàn. nếu chúng ta nóng vội tấn công, bọn họ sẽ đồng tâm hiệp lực, quan hệ sẽ càng lúc càng thắt chặt.

Ngược lại, chúng ta cứ để mặc họ, Lý Mạo và Ca Thư Hàn chắc chắn sẽ sinh hiềm khích, lúc ấy mới là cơ hội của chúng ta.”

“Vậy ý của Trần thượng thư là chúng ta nên tấn công Trường An, đúng không?”

Lý Hanh không mấy đồng tình hỏi lại.

Trần Hy Liệt không cảm thấy được sự bất mãn của Lý Hanh, hắn vẫn hào hứng nói tiếp: “Bệ hạ nói thật không sai chút nào, lúc này cơ hội chúng ta chính là ở Trường An.

Lý Khánh An đang đông chinh Trung Nguyên, đang đối đầu với An Lộc Sơn, Trường An đang trống trải, đây đúng là cơ hội ngàn vàng ông tròi ban cho, bệ hạ hãy lập tức xuất trọng binh tiến phát Trường An, nhất định thế sẽ như chẻ cũi, nhất cử công hạ Quan Trung.

Lúc ấy bệ hạ phế trừ ngụy đế, tuyên bố đại nghĩa với , Lý Khánh An đường cùng đành phải đầu hàng với bệ hạ thôi. sẽ từ đây mà định.”

“Ản nói hàm hồ!”

Binh bộ Thánh thượng Lệnh Hồ Phi đứng dậy, hắn rất rõ mục đích thực của Lý Hanh ngày hôm nay, hắn đi đến bên cạnh Trần Hỵ Liệt, thi lễ với Lý Hanh nói: “Bệ hạ. xin cho phép thần được phán bác lại lý lẽ hoang đường của Trần thượng thư!”

Trong lòng Lý Hanh khẽ gật đầu, thật không hổ danh là quân sư hàng đầu của mình, rất hiêu tâm tư của mình.

Lý Hanh bèn cười cười nói: “Tranh luận có thể được, nhưng không được phép làm tổn hại hòa khí đại thần!”

“Thần tuân chi!”

Có lẽ do nhắc nhở của Lý Hanh, thái độ Lệnh Hồ Phi với Trần Hy Liệt có phần lễ độ hơn, nhưng khẩu khí ngôn từ vẫn rất ư sấc bén.

“Ta muốn hỏi Trần thượng thư. thượng thư từ điểm nào mà biết Lý Mạo không tin Ca Thư Hàn?

Thượng thư có bằng cớ là họ sẽ trở mặt không?

Làm sao thượng thư biết Trường An đang trống trải?

Và làm sao biết được Lý Khánh An không có phòng bị?”

Lệnh Hồ Phi một hơi hỏi liền bốn vấn đề. hỏi cho Trần Hy Liệt á khẩu, kỳ thực hắn cũng võ đoán, nhận định Ca Thư Hàn muốn đoạt vị Lý Mạo để tự lập, đó còn là việc không có chứng cứ thực, còn Trường An trống vắng, đó là việc người đều cho rằng thế, chẳng qua là một thường lý, giờ Lệnh Hồ Phi hỏi dồn dập thế khiến hắn nhất thời cũng không trả lời được câu nào.

Mãi một hồi sau Trần Hy Liệt mới đỏ bừng mặt phán bác: “Lý Khánh An chi dẫn mười vạn quân vào Trường An, binh lực vốn dĩ đã ít. giờ chủ lực của hắn là ở Hà Nam đạo, chủ lực của Quách Tử Nghi lại ở Hà Đông, vậy Trường An sẽ có bao nhiêu quân?

Những điều này người đều biết, không lẽ ta nói không đúng sao?

Còn Ca Thư Hàn. hắn mãi vẫn tận trung triều đình, chỉ là giờ đột ngột chuyên hướng về Kinh Tương, hắn và Lý Mạo rõ ràng là hợp tác lâm thời, thời gian lâu dần ai có thể chắc là không trở mặt?

Ta là lão thần mấy mươi năm, không lẽ cả điều này ta cũng không hiêu sao?”

Trần Hy Liệt có phần thất lễ. mồm hắn to, vốn dĩ hắn tóc bạc da hồng, rất ư có khí tiết tiên phong đạo cốt. nhưng giờ đây trông hắn cứ như con aà cồn nổi giận. nói nghiêm trọng hơn thì hắn đang aào rống giữa triều đường.

Lệnh Hồ Phi khinh khi cười nói: “Nếu như ngươi không biết vậy ta cũng chẳng ngại gì nói rõ với ngươi.

Lý Khánh An đúng là lúc đầu dẫn mười vạn quân vào Quan Trung, nhưng trong Quan Trung vốn dĩ đã có ba vạn quân An Tây, cộng thêm bốn vạn người của Vương Tư Lễ tại Đồng Quan, và còn hai vạn người Lý Quang Bật dẫn vào Kinh, như thế trên thực tế hắn đã có mười chúi vạn người.

Hắn phát binh Trung Nguyên là tám vạn. vậy trong Quan Trung hắn vẫn còn lưu lại mười một vạn. và chưa tính hai vạn quân Sóc Phương lưu thủ.

Hơn nữa ta nói cho ngươi hay là Đường trực đạo tại Lũng Hữu đã xây xong, bốn vạn kỵ binh Hà Tây mà vào Quan Trung chỉ cần mất hai ngày thôi, quân Sóc Phương vào Quan Trung cũng chi mất hai ngày, công thêm tám vạn tân binh mới chiêu mộ tại Quan Trung và Quan Nội Đạo, bản thân ngươi tự tính lại đi, trong hai ngày có thể triệu tập được bao nhiêu quân đội tại Quan Trung?”

Số liệu cụ thể của Lệnh Hồ Phi khiến cả đại điện bỗng chốc ồ lên kinh thán, Trần Hy Liệt lại càng trợn mắt há mồm.

Bộ hắn đã lẩm cẩm đến mức không tính được con số của quân đội sao?

Lúc này, Lệnh Hồ Phi lại nói: “Còn Lý Mạo bất hòa với Ca Thư Hàn thì lại là chuyện nực cười.

Ca Thư Hàn từng phản bội bệ hạ.

đang là thân mang tội. mà tiên đế phái hắn đến Lường Hồ kỳ thực là bién chức.

Binh sĩ của Ca Thư Hàn lại phần lớn là người Lũng Hữu. họ phải xa nhà xa quê, xa vợ con gia đình, sĩ khí đang rất ư thấp kém. mấy năm nay đã có hơn tám phần đã đào tẩu. chì còn lại một vạn quân kỵ binh tâm phúc, nhưng binh lực của Ca Thư Hàn lại cử không ngừng tăng lên. từ năm vạn lúc ban đầu lên đến tám vạn của bây giờ, ngươi nghĩ số quân này từ đâu mà đến?

Ta nói cho ngươi hay, đấy là sách lược chiết cành ghép hoa của Lý Mạo mà thôi, lén đưa binh Kinh Tương đồi với Ca Thư Hàn. cho nên binh lực của hắn cũng vẫn nằm trong phạm vi cho phép của tiên đế, chứ kỳ thực con số đó đã vượt quá mức từ lâu, chỉ là quân đội mới chiêu mộ đều để tạm chỗ Ca Thư Hàn mà thôi.

Một là để Ca Thư Hàn huấn luyện giúp, hai nữa là che mắt người đời.

Bây giờ thì ngươi đã hiếu rồi chứ?

Ca Thư Hàn và Lý Mạo thực chất đã cùng ngồi trên một chiếc thuyền từ lâu rồi!”

Lúc này Trần Hy Liệt như con gà trống chiến bại. sắc mặt hắn vừa thiểu não lại vừa ngượng ngòrng bối rối đứng giữa triều đường.

Lý Hanh chỉ thản nhiên nói: “Trần thượng thư chỉ là văn thần, không hiểu nhiều về quân quốc chi sự có thể thông cảm được.

Trần thượng thư. khanh hãy tạm lui xuống đi!”

Trần Hy Liệt cảm thấy xấu hổ vô cùng. hắn chẳng qua muốn được thể hiện một lần. thế mà cuối cùng lại trở thành trò cười cho cả triều, địa vị của hắn trong lòng Lý Hanh lại càng thấp, không khéo còn trở thành căn nguyên để sau này bị kéo xuống.

Hắn cúi thấp đầu xuống; giận dữ lườm Lệnh Hồ Phi một cái rồi từ từ lui xuống.

Lệnh Hồ Phi cười mỉa một tiếng, tên Trần Hy Liệt này khôngbiết điều, không nhìn rõ được dụng ý thực của Lý Hanh, bị bién chức cũng đáng đời.

Hắn lại đi lên trước một bước nói với Lý Hanh: “Bệ hạ. xin cho phép thần được nói thêm.”

“Ái khanh cử nói!”

Giọng nói của Lý Hanh rất ư sảng khoái, ngữ điệu vui vẻ này bỗng khiến nhiều đại thần hiêu ra. không nhẽ Lý Hanh đã có an bài trước, chỉ có Cao Tiên Chi ngồi sau cùng là không khỏi cười khổ.

Hắn biết mũi kiếm cuối cùng của Lý Hanh sẽ chi về phía mình.

Lúc này, Lệnh Hồ Phi lại từ từ nói: “Kỳ thực lý do thần không chủ trương tấn công Trường An không những vì Trường An phòng bị nghiêm ngặt, có bố trí trọng binh, mà là tiến công Trường An sẽ không có ích cho đại cuộc của chúng ta. chứ đừng nói Trường An đường xá xa xôi, tác chiến khó khăn, cho dù có đoạt được Trườnạ An thì chúng ta sẽ làm gì được?

Liệu có thể thu hồi lại Trung Nguyên không?

Có thể hợp lại một thể với Giang Nam không?

Câu trà lời là không thể.

Không những không thể mà nếu như Lý Khánh An từ An Tây điều đại quân quay về e rằng chúng ta sẽ khó mà trở về lại Ba Thục.

Còn Lý Mạo sẽ làm gì, hắn sẽ thừa lúc chúng ta lún vào vũng lầy của Trường An không còn sức lực lo lắng cho phía đông mà đại cử tấn công Giang Nam. nhất cử trừ khừ Ngô vương.

Để hắn chiếm lấy nửa mành giang sơn của Đại Đường, sở hữu vùng đất đai trù phú, lúc ấy chúng ta mới quay về Ba Thục e rằng có hối cũng đã muộn.

Cho nên thần kiến nghị vẫn phát binh Kinh Tương.

Lúc ấy chúng ta sở hữu nữa vùng giang sơn phía nam, tiến có thể vào Trung Nguyên, lùi cũng có thé đến Lĩnh Nam Ba Thục, đợi khi Lý Khánh An và An Lộc Sơn đánh cho lường bại câu thương rồi lúc đó chúng ta hẵng thu mối lợi ngư ông.”

“Nói hay lắm!”

Vương Củng đứng dậy vỗ tay liền liền nói: “Lệnh Hồ thượng thư quà không hổ danh là tiêu Chư Cát. quà nhiên phân tích hợp tình hợp lý, có căn có cứ. khiến bọn ta nghe mà như vén mây mù đề nhìn thấy trời xanh, như bỗng chốc trở nên quang đãng rộng mở.”

Hắn lại quay sang thi lễ với Lý Hanh nói: “Thần cũng xin thỉnh mong bệ hạ có thể sớm xuất binh Kinh Tương, giải mối nguy của Giang Nam.”

“Ý của hai vị ái khanh đương hợp ý của trẫm, trẫm cũng quyết định xuất binh Kinh Tương!”

Lý Hanh đào mất sang nhìn Cao Tiên Chi, hắn cười như không cười: “Cao ái khanh, trẫm muốn khanh làm chủ soái, khanh có thể nhận mệnh không?”

Thường thì Lý Hanh nên nói là: “Cao ái khanh, trẫm quyết định đề ngươi làm chủ soái, hi vọng khanh có thể phân ưu cho trẫm.”

Câu nói này mới là lời khích lệ thông thường. nhưng Lý Hanh lại lấy phương thức đặt câu hỏi, người thường nghe ra thì cũng không có vấn đề gì, tường như Cao Tiên Chi sẽ phấn khích trà lời: “Thần sẽ làm tốt!”

Như thế là mọi việc sẽ êm xuôi, nhưng trong lòng Cao Tiên Chi lại sáng như gương trần, hắn vừa mới nói sức khỏe không tốt đề xuất từ chức với Lý Hanh, nếu hắn giờ nói có thể nhận lệnh làm tốt. như thế hắn không phải đã phạm phải tội khi quân ư?

Cao Tiên Chi thầm thở dài, hắn cuối cùng cũng hiểu khổ tâm của Lý Hanh, cố tình an bài cả một hội nghị quân quốc này chính là muốn hắn tự nhắc việc từ chức trên hội nghị. chứ không phải tự gặp riêng từ chức, có như thế thì cái danh trọng hiền của Lý Hanh mới giữ được mà không bị dèm pha.

Cái bọn nhân vật chính trị này!

Ai ai cũng đều là lão hồ ly ma mãnh.

Cao Tiên Chi chỉ đành đứng dậy làm ra vẻ mặt thiu não, khom người nói: “Bệ hạ. thần rất muốn phân ưu cho bệ hạ. nhưng thần gần đây hay bệnh, tuy có lòng muốn tận tâm vì bệ hạ nhưng chi sợ lực bất tòng tâm. làm nhờ đại nghiệp của bệ hạ. thần thật không dám thọ mệnh!”

Lý Hanh trầm mặt lại.

“Cao ái khanh, trẫm tin tường nhất chỉ có khanh thôi, nếu khanh không chịu nhận lời thì trẫm biết tìm ai thay thế?”

Thời khắc quan trọng cuối cùng đã đến.

Cao Tiên Chi có thể vẹn toàn rút lui hay không chính là đòn này, dù cho Cao Tiên Chi khong muốn hi sinh cả bộ thuộc đã theo mình bao năm. nhưng tình thế khẩn cấp hắn đã không còn lựa chọn nào khác.

Hắn cuối cùng chỉ đành cắn răng nói: “Bệ hạ. thần là binh mã phó nguyên soái, thần tiến cử đại nguyên soái thái tử điện hạ là chủ tướng đông chinh, thái tử vừa tuổi trẻ tài cao, thanh danh xuất chúng, các lão tướng bọn thần cũng nên nhường cho tuổi trẻ có cơ hội được nở mày nở mặt.”

“Không được!”

Lý Hanh ngang nhiên cự tuyệt tiến cừ của Cao Tiên Chi, “Quân của triều đình là cái tuổi của quốc gia. há phải trò đùa trê con.

Thái tử tuy có thể dẫn binh, nhưng kinh nghiệm lâm chiến không đủ thì làm sao có thể làm đối thủ của Ca Thư Hàn. trẫm không thể đồng ý.”

Lúc này thái tử Lý Hệ đứng dậy khom thân thi lề, sang sảng nói: “Phụ hoàng, nhi thần nguyện ý lĩnh binh thu phục Kinh Tương, xin phụ hoàng ân chuần!”

Lý Hanh cũng vẫn lắc đầu không đồng ý: “Hoàng nhi tuy có chí hướng, nhưng dẫu sao kinh nghiệm chưa đủ. trẫm thực sự không thể yên tâm.

đợi khi hoàng nhi đã thêm trải nghiệm dùi mài thì trẫm sẽ lại cho cơ hội dẫn binh.”

Vờ tuồng đã diễn đến nước này rồi. chỉ còn thiếu bước vẹn toàn thu quan cuối cùng thôi, cũng vẫn là Lệnh Hồ Phi bước ra hạ tiếp nước cờ cuối cùng thay Lý Hanh.

“Bệ hạ. thần có một kiến nghị!”

“Ái khanh cứ nói.”

Lệnh Hồ Phi đảo mắt nhìn mọi người một vòng, mỉm cười nói: “Thái tử điện hạ quả thực có thể dẫn binh, năm xưa hai mươi lăm vạn quân Quan Trung chính là do thái tử thống soái, nhưng bệ hạ nói cũng có lý, thái tử dẫu sao vẫn còn thiếu kinh nghiệm, nếu độc lập đối trận với Ca Thư Hàn e rằng sẽ mấy dễ dàng, nhưng nếu không cho thái tử cơ hội thì thái tử cả đời cũng không thế nào có kinh nghiệm được, cho nên thần kiến nghị, thái tử điện hạ có thể là chủ soái, Cao tướng quân kinh nghiệm phong phú có thể làm phó soái phủ trợ cho thái tử dẫn binh.

Để người lớn dẫn dắt, thần cho rằng đó là an bài tốt nhất.”

Vương Cũng cũng nói: “Lệnh Hồ Thánh thượng nói chí phải, thần ủng hộ!”

Lý Hanh giả vờ trầm ngâm một hồi, rồi gật gật đầu nói với Cao Tiên Chi: “Cao ái khanh thấy thế nào?”

Cao Tiên Chi lòng đã nguội lạnh.

Lý Hanh không định để mình có thể vẹn toàn rút lui. dụng ý của hắn chẳng qua muốn triệt để đoạt quân quyền của mình, sự tình đã đến bước này hắn cũng không thể phán đối được gì. thái độ của hắn sẽ quyết định đến sự sống cái chết của bản thân.

“Bệ hạ, thần nguyện ý tận tâm phủ trợ cho thái tử!”

“Tốt lắm. trẫm sẽ tuyên bố tại đây, bồ nhiệm thái tử Hệ làm chinh đông triệu thảo sứ, binh mã đại nguyên soái, nhậm mệnh Cao Tiên Chi làm phó soái, thống soái hai mươi vạn quân, ba ngày sau sẽ chính thức xuất binh Kinh Tương.”

Dừng lại một hồi, hắn lại tuyên bố tiếp: “Trẫm lại bổ nhiệm Binh bộ Thánh thượng Lệnh Hồ Phi làm lục lộ lương thảo đốc biện, tổng lãnh hậu cần.

Để nghiêm chinh quân kỷ, trẫm nhậm mệnh thêm nguyên nội thị giám Ngư Triều n làm quan quân dung sứ, giám đốc quân kỳ ba quân.”

Tháng tám nguyên niên Long Chấn Nam Đường, quân của Lý Lân thất bại rút quân về Dương Châu, Lý Mạo tập kết mười lăm vạn đại quân Kinh Tương, đích thân làm chú soái chuân bị thừa cơ đông chinh Giang Nam.

Ngay tại lúc này, Nam Đường đế Lý Hanh vì muốn khống chế quân Kinh Tương lệnh cho thái tử Lý Hệ làm Đông chinh đại nguyên soái, Cao Tiên Chi làm phó soái, Ngư Triều n làm giám quân, dẫn hai mươi vạn quân xuất binh Quỳ Châu, xuất phát về phía Tỷ Quy.

CHƯƠNG 550: Mưu TRÍ CA THƯ (1)

Phân tích của Lệnh Hồ Phi không phải là suy đoán vô căn cứ, mà là có một cơ sỡ tình báo nhất định, nhất là động thái của Ca Thư Hàn.

Lý Hanh đã phái đi vài thám tử ân núp ở Tương Dương và trong địa giới quản hạt của Ca Thư Hàn. bí mật thu thập tình báo, vì vậy Lệnh Hồ Phi mới có thể đối với tình hình của Ca Thư Hàn nắm rõ như lòng bàn tay.

Ca Thư Hàn quả thật từ rất lâu về trước bèn đã bí mật kết thành liên minh với Lý Mao, trước kia Ca Thư Hàn đã phản bội Lý Hanh nương nhờ Lý Long Cơ, nhưng không có thể có được sự trọng dụng, hắn vốn dĩ có ý định lưu lại tại Hán Trung, như vậy thì các binh sĩ của hắn cũng có thể cách Lũng Hữu tương đối gần một chút, gia quyến qua lại tiện lợi, nhưng Lý Long Cơ lại không thế được như ý của hắn. mà là phái hắn đến Lưỡng Hồ đóng quân, đem quân đội của hắn sửa thành quân Lưỡng Hồ.

Lưỡng Hồ cũng chính là hồ Bà Dương và hồ Động Đình, trú địa của Ca Thư Hàn tọa lạc ở huyện Dự Chương , cũng chính là Nam Xương ngày nay, vào triều Đường nơi đây vẫn chưa bất đầu khai phá quy mô lớn, dân cư rất thưa thớt, rừng cây rậm rạp, làm cho Ca Thư Hàn cảm thấy thất vọng vô tận. lúc này Ca Thư Hàn đã năm mươi mấy tuổi, lại người mang tật chân, sự nóng ẩm khu vực Lưỡng Hồ làm cho tật chân hắn nặng thêm, sự áày vò của ốm đau và sự tăng dần của tuổi tác làm cho Ca Thư Hàn trong lòng tràn đầy sự bi quan đối với tiền đồ.

Đúng lúc này, Lý Mạo lại đích thân dẫn đến lương y có tiếng tăm nhất của Kinh Tương đến viếng thăm hắn.

đã giảm nhẹ đi bệnh đau cho hắn.

điều này làm cho trong nội tâm của Ca Thư Hàn tràn đầy sự cảm kích đối với Lý Mạo, một qua hai lại, quan hệ của bọn họ từ từ trở nên mật thiết, Lý Long Cơ lúc này thời gian còn lại đã không còn nhiều, Ca Thư Hàn cũng biết rằng mình phải tìm kiếm một chỗ dựa vững chắc rồi, cũng đúng lúc là lúc này Lý Mạo đã bày tỏ ý nguyện thu nạp hắn. hai người lập tức ăn nhịp với nhau ngay, từ đó về sau, Ca Thư Hàn bèn đã âm thầm nương nhờ Lý Mạo.

Kinh Tương của tháng tám vẫn bị bao phủ bởi cơn nóng bức của tiết xử thừ. thành Tương Dương hôm qua vừa mới trải qua một trận mưa. làm cho con đường trở nên lầy lội dị thường.

Lúc này, trên quan đạo ngoại thành Tương Dương, xa xa đã phi đến một đội kỵ binh, đội kỵ binh khoáng chừng năm trăm người, tướng lĩnh đứng đầu chính là Ca Thư Hàn.

Sống ở Giang Nam gần hai năm.

Ca Thư Hàn dung nhan đã thấy già, hai hàng tóc mai đã trở nên hoa râm rõ rệt. bên trong một cặp mắt dày gió dạn sương đó đã tràn ngập cảm giác mệt mỏi.

Hắn là từ Kinh Châu kéo tới, vốn dĩ hắn sẽ suất lĩnh mười vạn đại quân từ đường bộ tiến quân về phía Dương Châu, nhưng do Lý Hanh đột nhiên xuất binh, làm cho bọn họ bị buộc phải thay đổi kế hoạch ban đầu. ngừng hành động đông chinh Dương Châu lại, Ca Thư Hàn kéo về Tương Dương, cùng Lý Mạo thương lượng đối sách của bước kế tiếp.

Nếu như ở hai năm trước, Ca Thư Hàn chẳng để tâm chút nào đến quân Kiếm Nam.

Lúc đó trong tay hắn có năm vạn Lũng Hữu tinh nhuệ, đủ đề đánh bại kẻ địch gấp mấy lần quân mình, nhưng bây giờ hắn đã không còn chắn chắn như thế nữa. năm vạn Lũng Hữu tinh nhuệ của hắn trong hai năm đã đào tẩu đi tám thành, chỉ còn lại một vạn kỵ binh trung thành với hắn. còn Lý Mạo binh lực tuy đông, nhưng đều là đám tân binh chưa từng trải qua đại chiến tôi luyện mài giũa, Ca Thư Hàn quả thật cảm thấy lo lắng.

Đội kỵ binh suốt đường phi chạy, chẳng mấy chốc đã đến được dưới thành Tương Dương, thủ quân thành Tương Dương đã nhận ra được Ca Thư Hàn. bèn lập tức chóng đẩy cửa ra, đội kỵ binh của Ca Thư Hàn phi nhanh đi vào cửa thành.

ở thành bắc của Tương Dương có một quần thể kiến trúc chiếm đất khoảng ba trăm mấy mẫu. nhà rường mái vòm. quỳnh lâu vũ các, khí thế vô cùng hùng vĩ, nơi đây chính là nơi sở tại Kinh vương phủ của Lý Mạo.

Tòa vương phủ này là sau khi Lý Mạo đến Tương Dương xây mới mà thành, nhưng chính vì tòa phủ đệ này khiến cho Lý Long Cơ đã nảy sinh ra sự bất mãn đối với thập bát tử Lý Mạo.

Vương phủ của Lý Mạo chiếm đất rộng lớn. khí thế bàng bạc. còn Nam Minh cung của Thành Đô chỉ có hai trăm mấy mẫu. không chỉ nhỏ hơn so với Kinh vương phủ. hơn nữa lại càng thấy thảm thương nghèo nàn hơn. lúc đó khi Lý Long Cơ nhập Thục.

Kinh vương phủ chỉ tu sửa xong một nửa.

Lý Long Cơ từng đích thân hạ chi. mệnh Lý Mạo lập tức đình công. vương phủ không thể rộng hơn hoàng cung, nhưng Lý Mạo không thèm đếm xia đến. vẫn là tiếp tục hoàn thành xây dựng Kinh vương phủ.

Thật ra Lý Mạo cũng từng có cơ hội nối lại quan hệ với phụ hoàng.

Lý Long Cơ cho dù hận hắn rầm rộ xây dựng Kinh vương phủ, nhưng cuối cùng cũng đã nhường đi một bước, mấy lần triệu hắn đến Thành Đô yết kiến, nhưng Lý Mạo lại lo lắng việc như Thục vương Lý Giao sẽ tái diễn, hắn bèn không phải là ngã bệnh thì là công vụ bận rộn. tìm đủ mọi cái cớ thoái thác, ngày dông tháng dài. oán hận từng ngày một tích lũy trong lòng của Lý Long Cơ, làm cho hắn ôm hận Lý Mạo sâu sắc.

Lý Mạo năm nay chưa đến bốn mươi tuổi, bộ dạng ngọc diện anh tuấn, khí chất ung dung quý phái.

Hắn sống trong gia đình đế vương, cũng bẩm sinh sở hữu dục vọng đối với quyền lực. mẫu thân của hắn Võ huệ phi bèn chính là phi tứ từng được Lý Long Cơ sủng ái nhất, Lý Long Cơ thậm chí từng nhận lời với Võ huệ phi. sẽ lập Lý Mạo làm thái tử. còn Lý Lâm Phủ cũng từng âm thầm hứa hẹn Võ huệ phi. mai này sẽ cực lực nâng đỡ Lý Mạo lên ngôi.

Tuy nhiên, cùng với việc Võ huệ phi bệnh vong. cũng như sau sự kiện Dương Ngọc Hoàn.

Lý Mạo bèn từ từ bị phụ hoàng của hắn lạnh nhạt, trở thành một vị nhàn vương.

Thế nhưng sau khi nổ ra nguy cơ tiết độ sứ.

Lý Long Cơ bắt đầu sắc phong thân vương đến các nơi chủ chính.

Lý Mạo đã được phong đến Tương Dương, sau này được Lý Dự sửa phong thành Kinh vương.

ở Tương Dương cuối cùng có được độc lập nên Lý Mạo rốt cuộc cũng đã bộc lộ ra khát vọng của hắn đối với quyền lực. chiêu mộ quân đội vượt hạn ngạch, tự ý nhậm mệnh quan địa phương, động thổ xây dựng vương trạch một cách rầm rộ, Lý Mạo đã có một chút bức bách đến mức không thể chờ thêm nữa. cho dù hắn không thể trở thành chủ của . nhưng hắn cũng nhất định làm đế vương của Kinh Tương.

Trong một gian phòng bố trí thật tao nhã.

Lý Mạo vừa mới ngủ trưa thức giấc ngồi trước chiếc bàn.

đang toàn tâm toàn ý nhấm nháp trà quế hoa mà thị nữ nhọc công pha chế cho hắn.

Sau một tấm bìnhphong bạch ngọc, hai người thị thiếp đang đàn tấu điệu nhạc Hán Giang cho hắn.

Gió mát.

đàn nhạc, mùi hương hoa lài. mọi thứ đều khiến cho người ta cảm thấy tinh thần thoải mái sảng khoái.

Đây chính là thói quen của Lý Mạo, nửa canh giờ sau giấc ngủ trưa, ắt hãn là thời gian hắn uống trà nghe nhạc, sét đánh không đổi. cho dù là lúc này cục thế căng thẳng, cũng khó mà thay đổi thói quen này của Lý Mạo.

Nhưng Lý Mạo hôm nay lại tựa hồ như có chút tâm trạng bất an. sự căng thẳng của cục thế tuy không thay đổi thói quen của hắn. nhưng lại làm thay đổi tâm cảnh của hắn. trong lòng của hắn đã không còn nhàn nhã tự đắc được nữa.

Lý Hanh đã xuất binh hai mươi vạn đại quân tiến đến một vùng Kinh Tương, mà Lý Lân của Dương Châu nghe nói cũng đang rục rịch manh động, rất nhanh, hắn sẽ phải đối mật với sự giáp công của hai hướng đông tây, đây quả thật là làm cho hắn cực kỳ lo lắng.

Lúc này, hắn hình như có chút cảm giác, khóe mắt khẽ quét một cái. nhìn thấy một viên gia nhân đang lấp ló thập thò bên ngoài cửa. hình như có chuyện gì đó, lúc này là thời gian hắn uống trà nghe nhạc, trước siờ chưa từng có ai dám đến quấy rầy, nhưng tên gia nhân này lại dám lộ diện, chứng tỏ hắn có việc quan trọng.

“Chuyện gì?”

Lý Mạo cũng phá lệ cắt ngang việc nghe nhạc, hỏi ra một câu.

“Vương gia.

Ca Thư tướng quân đã đến.

đang hầu chờ ở ngoài phủ”

“A!”

Lý Mạo chợt đứng phắt dậy ngay, gấp giọng nói: “Tốc thỉnh Ca Thư tướng quân vào phủ, không. ta đích thán ra nghênh đón.”

Nếu như nói còn có người nào có thể cắt ngang việc uống trà nghe nhạc của Lý Mạo. thì không còn ai khác ngoài Ca Thư Hàn rồi.

Bây giờ Ca Thư Hàn cũng chính là ngọn lúa cửu mạng của Lý Mạo, là nhân vật mấu chốt mà hắn Lý Mạo có thể tiếp tục làm tiếp vị trí Kinh vương này hay không.

Lý Mạo đích thân đi ra nghênh đón ở ngoài phủ. ngoài cửa lớn vương phủ.

Ca Thư Hàn dắt ngựa, mười mấy viên thân binh đứng ở sau lưng, năm trăm người của hắn đều tạm thời trú trong một tòa quân doanh đằng xa hai dặm nghỉ ngơi.

Ca Thư Hàn suốt dọc đường phong trần mệt mỏi. mặt mày của hắn đã cau lại xoắn tít. hắn cứ tường rằng vào thời khắc cục thế căng thẳng như hiện nay, Lý Mạo cũng sẽ ở trong quân doanh, nhưng lại không ngờ Lý Mạo lại vẫn còn ở trong vương phủ.

điều này làm cho trong lòng hắn quả thật có chút căm tức.

Đối đầu với kẻ định mạnh ngay trước mắt.

Lý Mạo nếu ở trong quân doanh, thì có thể mang lại lòng tin cho các tướng sĩ. có thể nâng cao sĩ khí.

để cho thủ hạ tướng sĩ cảm thấy Kinh vương là đang sát cánh cùng bọn họ đối mặt với nguy cơ của chiến tranh, đã đến lúc như vậy rồi.

Lý Mạo lại vẫn còn ngang nhiên ở lại trong vương phủ hưởng thụ...

Điều này làm cho Ca Thư Hàn tràn đầy sự thất vọng đối với hắn. dù sao cũng là tử đệ hoàng gia. con kiêu nhà trời, trời sinh đã có chút kiêu ngạo rồi.

Chương 550: Mưu trí Ca Thư

Lúc này, vương phủ mờ toan cửa lớn. chi nghe truyền đến một tràng tiếng bước chân dồn dập, Lý Mạo dưới sự hộ tống của mấy chục viên thị vệ rảo bước đi nhanh ra ngoài.

“Ty chức tham kiến Kinh vương điện hạ!”

Ca Thư Hàn nhanh chóng bước lên. một gối định quỳ xuống trước Lý Mạo, nhưng đã được Lý Mạo đỡ lấy, trách cứ hắn nói: “Ta đã nói qua bao nhiêu lần rồi.

Ca Thư tướng quân không cần đa lề với ta.”

“Ty chức chỉ là thi hành quân lễ, đã thành thói quen rồi.”

“Ài!

Bây giờ cục thế căng thẳng, quân lễ cũng miễn đi.

Ca Thư tướng quân nhanh chóng theo bản vương vào phủ.”

Ca Thư Hàn nghe hắn nhắc đến cục thế căng thẳng, trong lòng được an ũi vỗ về phần nào, ít ra hắn vẫn còn không phải là quá sa đả vào hưởng lạc. bèn gật đầu nói: “Ty chức quả thật phải thương lương quân vụ với điện hạ.”

Hai người bước vào trong phủ, Lý Mạo mời Ca Thư Hàn ngồi xuống, lại mệnh một thị thiếp xinh đẹp dâng trà cho Ca Thư Hàn.

Lý Mạo vì muốn chiêu mời Ca Thư Hàn. quả thật đã hạ vốn liếng không nhỏ, hắn có năm người thị thiếp thương yêu nhất, trong đó hai người đã tặng cho Ca Thư Hàn. người thị thiếp dâng trà này tên là Như Ý. là bảo bối trong phòng của Lý Mạo, lần này để nàng ra ngoài dâng trà. chính là có ý tặng cho Ca Thư Hàn rồi.

để cho Ca Thư Hàn có thể vì hắn mà bán mạng.

Nhưng hôm nay Ca Thư Hàn trong lòng có tâm sự. hắn không có lòng dạ nào để ý đến nữ nhân, đối với thị thiếp xinh đẹp dâng trà làm như không thấy, Lý Mạo thấy Ca Thư Hàn sắc mặt ngưng trọng, trong lòng hắn âm thầm giật minh, bèn phất phất tay với thị thiếp, mệnh nàng lui ra.

Trong phòng bây giờ chì còn lại hai người bọn họ, Lý Mạo bèn thấp giọng hỏi: “Ca Thư tướng quân, tình hình thật sự không ồn ư?”

Ca Thư Hàn lắc lắc đầu. thở dài một hơi nói; “Ta ở dọc đường nhận được tin rằng, lần này trong hai mươi vạn đại quân do Lý Hanh phái ra. có mười vạn lão quân Kiếm Nam. những lão quân này đều là phủ binh Quan Trung hồi đó, đã từng tham dự đại chiến Nam Chiếu, cũng đã từng tác chiến vài lần với quân Thổ Phồn, ta nghe nói năng lực tác chiến của bọn họ, vô cùng mạnh mẽ, là cánh quân tinh nhuệ do Cao Tiên Chi tận tay dẫn dắt đào tạo.”

Lý Mạo nhướng mày một cái nói: “Nhưng mà quân đội của chúng ta cũng huấn luyện nhiều năm. không lẽ cả một chút cũng không so sánh nối với quân Kiếm Nam sao?”

“Điện hạ. sức chiến đấu của quân đội không chỉ là huấn luyện, huấn luyện chỉ là một phần rất nhỏ, mấu chốt là thực chiến.

An Tây tại sao lại dũng mành như vậy, chính là bởi vì bọn họ được tôi luyện ra từ thực chiến, trải qua sự trui rèn của đại chiến, một viên binh sĩ huấn luyện nghìn ngày, nhưng khi hắn nhìn thấy đầu người bị chặt đứt. hắn cũng khó mà chịu đựng được, binh sĩ của chúng ta chính là không có kinh nghiệm thực chiến a!”

Ca Thư Hàn trong lòng hiểu rõ, cho dù quân Kinh Tương cũng có gần hai mươi vạn đại quán, nhưng sức chiến đấu của hai mươi vạn đại quân này quả thật không bằng quân Kiếm Nam của Cao Tiên Chi. thật sự nồ ra đại chiến, quân Kinh Tương có bảy thành khả năng là có thể bị thua.

Lý Mạo cũng hiểu Ca Thư Hàn đang nói đến điều gì. nhưng hắn cũng là không còn cách nào. sức chiến đấu không phải một ngày hai ngày là có thể nâng cao được, bây giờ mấu chốt là phải làm sao ứng phó với nguy cục trước mắt. hắn trầm ngâm chốc lát bèn hỏi: “Ta cũng biết cục thế căng thăng, không biết Ca Thư tướng quân có đối sách gì không?”

“Có!”

Ca Thư Hàn gật gật đầu.

Lý Mạo tinh thần phấn khởi hẳn lên. vội vàng nói: “Ca Thư tướng quân có diệu sách nào?

Nói mau!”

Ca Thư Hàn do dự một lát. tuy rằng không tiện mở lời cho lắm. nhưng tình thế nguy cấp, hắn cũng chỉ đành cắn răng nói: “Điện hạ. muốn ứng phó với nguy cục lần này, thật ra chỉ còn một con đường, đó chính là công khai tận trung với hoàng đế Bắc Đường!”

“Cái gì?

Điều này làm sao được!”

Lý Mạo vừa kinh vừa giận, bảo hắn phải tận trung với đứa cháu trai nhỏ hai tuổi kia.

đánh chết hắn cũng không làm.

“Điện hạ bớt giận, nghe ta một lời.”

Ca Thư Hàn cũng biết rằng Lý Mạo khó mà chấp nhận, nhưng có một số lời hắn không thể nào không nói được: “Điện hạ ắt cũng biết rõ, bây giờ nam bắc giao tranh, hoặc là Bắc Đường hoặc là Nam Đường, người không còn sự lựa chọn thứ ba. trừ khi điện hạ muốn tự lập xung đế, nếu không điện hạ cuối cùng vẫn phải đối diện với sự thật, không phải là xung thần với Nam Đường, thì sẽ là cúi đầu với Bắc Đường; ta nghĩ, điện hạ chắc là sẽ không đầu hàng với Lý Hanh chứ?”

Nói đến đây, đồng tử của Ca Thư Hàn từ từ thu lại thành một sợi chỉ mảnh, híp mắt lại dán chặt vào Lý Mạo, hắn vốn dĩ đã có chút nghi ngờ Lý Mạo sẽ đầu hàng Lý Hanh, nếu là như vậy, Lý Hanh chắc chắn sẽ lấy đầu người của mình để ra điều kiện cho việc chấp nhận đầu hàng, vậy thì Lý Mạo sẽ giết mình mà hiến hàng với Lý Hanh không?

Đáp án là chắc chắn sẽ như vậy, con trai của Lý Long Cơ cũng đều giống hắn tất. vì đạt được mục đích mà bất chấp thủ đoạn.

Vì vậy Ca Thư Hàn đề ra kiến nghị này, vừa là để giải quyết mối nguy trước mắt.

đồng thời cũng là vì dò thám Lý Mạo.

Lúc này Lý Mạo đột nhiên hiểu ra sự lo lắng của Ca Thư Hàn. hắn không khỏi cười khan một tiếng nói: “Ca Thư tướng quân đã nghĩ đến đâu rồi thế?

Ta làm sao mà đi đầu hàng Lý Hanh được, nếu đầu hàng hắn. ta đã thừa nhận hắn từ lâu rồi, có cần phải đợi đến ngày hôm nay không?

Suy nghĩ nhiều rồi!

Thật sự là suy nghĩ nhiều rồi!”

Ca Thư Hàn nghe ra Lý Mạo có chút nói không hết nỗi lòng, chỉ đành thở dài một hơi nói: “Điện hạ, thật ra thừa nhận Bắc Đường cũng không ắt là phải xem đó là thật, chú yếu là chúng ta phải nhận được sự chi viện của quân đội Lý Khánh An. nếu như Lý Khánh An chịu viện trợ chúng ta một tay. vậy thì nguy cơ lần này sẽ tự khắc được giải quyết dễ dàng, nhưng muốn Lý Khánh An viện trợ chúng ta, thì chúng ta phải xưng thần với Bắc Đường, đây chính là mấu chốt.”

Lý Mạo trầm tư trong chốc lát. nói: “Nhưng ta lo là Lý Khánh An sẽ thừa dịp nuốt chửng chúng ta.”

“Không!

Không đâu!”

Ca Thư Hàn quà quyết phủ nhận nói: “Ta và Lý Khánh An qua lại nhiều năm, đối với hắn hiêu biết rất sâu sắc, người này không bao giờ làm chuyện không chắc chắn, hắn vốn dĩ là binh lực không đủ. nếu nuốt chửng chúng ta. thì lại càng phân tán lực lượng của hắn. sẽ phải đối diện với cục diện nguy khốn là tác chiến hai tuyến với Lý Hanh và Lý Khánh An. hắn sẽ mất nhiều hơn được, hắn chắc chắn sẽ không nuốt chửng chúng ta. hơn nữa, hắn không có quân đội trên năm vạn. cũng khó mà nuốt chửng chúng ta được, về điểm này điện hạ xin yên tâm. ty chức nguyện lấy đầu người đám bảo.”

Lý Mạo chắp tay ra sau chậm rãi đi được mấy bước, hắn bất đầu nghiêm túc suy nghĩ đến kiến nghị của Ca Thư Hàn. thật ra Lý Mạo ai cũng không muốn đầu hàng, hắn chi muốn duy trì hiện trạng, tốt nhất hắn có thể giữa hai bên nam bắt triều đình đều gặt hái được lọi, lợi dụng mâu thuẫn của bọn họ, vớt được lợi ích lớn nhất.

Trầm tư trong chốc lát. hắn nói với Ca Thư Hàn: “Ta có thể xưng thần với Bắc Đường, nhưng ta không muốn công khai, có thể tỏ thái độ ở chốn riêng tư. nhưng ta càng hi vọng có thể bí mật tiếp xúc với Lý Khánh An.

đáp hắn một số điều kiện nào đó của hắn.

để đánh đổi sự xuất binh của hắn.

Ca Thư tướng quân, không biết phương án này thế nào?”

Ca Thư Hàn biết rằng Lý Mạo rốt cuộc vẫn chẳng có thành ý nào, hắn rất bất đắc dĩ, chỉ đành nói: “Thôi được!

Ta phái tâm phúc đi tiếp xúc với Lý Khánh An. xem hắn có nể mặt ta lần này hay không.”

“Vậy mọi việc làm phiền Ca Thư tướng quân rồi.”

Trịnh Châu Hà m huyện, nơi đây là nơi trú đóng đại doanh chủ lực của Lý Khánh An.

Buôi sáng hôm nay, ba kỵ binh từ phía nam phi nhanh mà đến, bọn họ đều là lặn lội đường xa đến, trông có vẻ sương gió dặm trường, bọn họ vừa đến chỗ một dặm ngoài đại doanh Lý Khánh An. một đội tuần tra kỵ binh ngoài doanh chặn lại lối đi của bọn họ.

“Ngươi là người phương nào?

Tại sao lại muốn tự tiện xông vào đại doanh!”

Một viên kỵ binh dẫn đầu vội vàng chắp tay thi lễ nói: “Chúng ta đến từ Tương Dương. chịu sự sai khiển của Ca Thư tướng quân, đưa một bức thư thân bút cho Triệu vương điện hạ.”

“Thư ở đâu?”

Kỵ binh lấy thư ra nói: “Thư ở chỗ này!”

Hiệu úy tuần tra khoát tay một cái lệnh nói: “Lục soát toàn thân, ngoại trừ thư ra, những vật phẩm còn lại nhất loạt không được mang vào!”

Mười mấy viên binh sĩ tiến lên.

đem ba kỵ binh tỉ mỉ lục soát qua một lượt, đem binh ký và vật tùy thân của bọn họ đều nhất loạt đựng vào trong túi tạm giữ. hiệu úy lúc này mới dẫn theo bọn họ đi về phía đại doanh.

Chương 551: Tập kích Trần Lưu

Lúc này, Lý Khánh An vừa mới từ Lạc Dương quay về, hắn phụ trách về Lạc Dương nghe ngóng được báo cáo tình báo của Bùi Tư liên quan đến việc đẩy mạnh lệnh hạn điền, lúc này việc hạn điền ở Đô Kỳ đạo dưới sự chú trì của Bùi Tư đã triển khai toàn diện, đây thật ra chính là việc tịch thu đất đai của quyền quý Nam Đường. tái tiến hành việc quân điền (*chia đều đất đai), lặp lại việc đã làm ở Quan Trung của Lý Dự.

Lý Khánh An đối với việc này cực kỳ xem trọng, đây cũng chính là nguyên nhân chủ yếu trong chủ trương của hắn giữ sự giằng co với quân An Lộc Sơn. hắn cần có thời gian đây mạnh cải cách đất đai ở Trung Nguyên, mua chuộc nhân tâm ở Trung Nguyên, nếu không một khi chiến tranh dàn trải ở khu vực Trung Nguyên.

Trung Nguyên bị chiến tranh tàn phá không nói, việc hạn điền của hắn cũng sẽ không còn cách nào có thể tiếp tục đẩy mạnh được nữa.

Quân điền chế là cơ sở cho sự phồn thịnh của Đại Đường tiền kỳ, hắn nếu như muốn trung hung Đại Đường, thì bắt buộc phải tiến hành công kiên (*giải quyết vấn đề khó khăn nhất trong một nhiệm vụ nào đó) đối với đất đai, trong một mức độ nhất định nào đấy khôi phục quân điền chế thời sơ Đường, sau đó ra sức phát triển mậu dịch để dẫn dắt dòng chảy tư bản của triều Đường, mà không còn là thâu tóm đất đai nữa.

Nhưng đây chỉ là một viễn cảnh, Lý Khánh An trước hết phải đối diện với sự thống nhất của Đại Đường, lúc này, Lý Khánh An đang ở trong trướng soái lắng nghe báo cáo của Vi Thanh Bình vừa mới từ Ba Thục trở về.

Vi Thanh Bình trong lòng vô cùng hổ thẹn, nhiệm vụ của hắn không thể hoàn thành được, hành động của Dương Quốc Trung và Lý Uyển cuối cùng thất bại trong gang tấc, Dương gia gần như bị diệt tộc, Lý Uyển cũng bị tru di xử trảm.

“Ty chức cũng bao phen khuyên Dương Quốc Trung đừng qua tay người thứ ba nữa. trực tiếp cử binh bao vây Nam Minh cung, tên Dương Quốc Trung kia cũng đã nhận lời rồi, nhưng ty chức lại không ngờ rằng, bọn họ vẫn là tìm Ngư Triều n mà hành sự. cuối cùng lại bị Ngư Triều n tố giác, đây là sự tắc trách của ty chức, xin đại tướng quân xử phạt!”

Lý Khánh An lắc lắc đầu nói: “Việc này ta cũng đã biết rồi.

đây là ý trời, ý trời đã định Lý Long Cơ phải chết trong tay của Ngư Triều n, cũng đã an bài Dương Quốc Trung phải chết chôn cùng Lý Long Cơ, không liên quan gì đến tiên sinh, tiên sinh đã tận sức rồi. hơn nữa tiên sinh có thể thoát được nạn này.

đây mới là việc may mắn vạn phần nhất.

Vi Thanh Bình thở dài nói: “Ài!

Không thể vì đại tướng quân hoàn thành sự tình, ty chức chung quy cũng là hố thẹn khôn xiết, vẫn xin đại tướng quân cho ty chức một sự xử phạt nhất định, để chính quân kỷ!”

Lý Khánh An suy nghĩ một chút nói: “Như vậy đi!

Tiên sinh thay ta đi Lạc Dương, thay ta giám đốc việc hạn điền của Lạc Dương, nhưng tiên sinh phải làm âm thầm, từ đầu ngõ trong ruộng thu thập ý kiến và cử báo của dân chúng, báo cáo với ta mọi lúc!”

“Ty chức hiểu rồi. bây giờ lập tức đi Lạc Dương làm tốt lấy việc này!”

Đúng lúc này, ngoài trướng có thân binh bẩm báo nói: “Bẩm báo đại tướng quân, đội tuần tra chặn lại ba người, nói là Ca Thư Hàn phái đến tâm phúc đưa thư cho đại tướng quân, có thư thân bút của Ca Thư Hàn.”

“Ca Thư Hàn?”

Lý Khánh An hơi sững người lại, hắn lập tức thoắt chuyển niệm, đột nhiên hiểu ra, hắn hôm qua vừa mới nhận được mật báo của Tương Dương, nhất định là vì chuyện ấy rồi.

Hắn liền cười nói: “Dẫn bọn hắn tiến vào!”

Lúc này, hắn thấy Vi Thanh Bình sắp đi, bèn mỉm cười gọi hắn lại: “Tiên sinh chi bằng tạm nán lại trong chốc lát, việc này e là cũng có liên quan đến Thành Đô, tiên sinh có thể giúp ta tham tường phần nào.”

Một chốc sau, thân binh đã dẫn tâm phúc đến đưa thư của Ca Thư Hàn vào. hắn quỳ một chân chấp tay thi lễ với Lý Khánh An nói: “Ty chức được Ca Thư tướng quân phái đến, xin tham kiến Triệu vương điện hạ!”

Lý Khánh An cười mỉm mỉm nói: “Các vị dọc đường vất vả rồi, mời đứng dậy!”

“Tạ Triệu vượng điện hạ!”

Tâm phúc của Ca Thư Hàn đứng dậy đưa một lá thư dâng lên Lý Khánh An: “Đây là thư thân bút mà tướng quân của ty chức gửi điện hạ!”

Một binh sĩ nhận lấy thứ trình lên Lý Khánh An, Lý Khánh An mở thư ra lướt sơ qua. xong lại quay sang hỏi người mang thư: “Ca Thư tướng quân còn có khẩu dụ gì không?”

“Hồi bẩm điện hạ.

Ca Thư tướng quân nói, nếu Lý Hanh tấn công chiếm Kinh Tương sẽ hình thành thế đánh gọng kiềm Trung Nguyên với An Lộc Sơn, xin đại tướng quân hãy suy xét lại!”

“Ta biết rồi. ngươi lui xuống trước đi!”

Lý Khánh An lại dặn dò thân binh nói: “Ngươi dẫn họ xuống nghỉ ngơi, tuyệt không được chậm trễ! ”

Sau khi thân binh dẫn người đưa thư xuống.

Lý Khánh An mới đưa lá thư của Ca Thư Hàn cho Vi Thanh Bình nói: “Tiên sinh đọc thử thư xem!”

Vi Thanh Bình nhận lấy thư xem một lượt, hắn không khỏi chau mày lại hỏi Lý Khánh An: “Lý Mạo nguyện ý dùng ba mươi vạn thạch lương thực để đổi lấy việc chúng ta xuất binh, hắn làm sao lại có nhiều lương thực đến thế?”

“Hắn có!”

Lý Khánh An rất ư hiểu tình hình tại Kinh Tương. cười nói: “Nói đi nói lại thì Lý Mạo thống lĩnh Kinh Tương quả thật là món hỏi béo bờ, mấy năm trước kênh tào vận bị chặn, triều đình bèn có ý chuyển tuyến đường tào vận từ Trường Giang qua Hán Thủy, phần lớn tiền và lương của Giang Hoài đều được vận chuyển đến Kinh Tương.

Nhưng đường sông của Hán Thủy vẫn chưa được thông, nên tiền và lương được tạm thời để lại Kinh Tương, kết quả giờ toàn bộ đều để Lý Mạo hưởng hết, nếu không thì hắn lấy đâu ra tiền lương, nào là tu sửa vương phủ, nào là chiêu mộ binh sĩ quy mô lớn.

Bây giờ hắn còn muốn rút ba mươi vạn thạch ra cho ta nữa. tiên sinh cảm thấy vụ giao dịch này thế nào, liệu có buôn bán thành không?”

Vi Thanh Bình trầm ngâm một lúc nói: “Đại tướng quân, thuộc hạ cám thấy Lý Hanh xuất binh Kinh Tương, sự tình không đơn giản như thế.”

“Hớ?”

Lý Khánh An có phần hào hứng cười nói: “Thế tiên sinh nói thử xem, ta cũng muốn nghe thử.”

Vi Thanh Bình thở một hơi dài nói: “Đại tướng quân có biết cuối cùng đã Lý Uyển và Dương Quốc Trung đã thất bại thế nào không?”

“Ta từng xem qua tình báo của ngươi, là do Lý Long Cơ bí mật lệnh cho Cao Tiên Chi đến bắt trong đêm, đúng không?”

“Đó chính là mấu chốt của sự việc, rõ ràng Lý Uyển đã đoạt hết quân quyền của Cao Tiên Chi, Cao Tiên Chi cũng đã lui về nhà an nhàn, nhưng làm sao Cao Tiên Chi lại có thể lệnh cho binh lính đến bất?

Đêm hôm đó, Lý Uyển cũng dùng kim bài ra ngoài đại doanh khân cấp điều binh, nhưng không có một đội quân nào đến tiếp ứng. một binh sĩ cũng không thấy đến, Lý Uyển đã bị giết trong tuyệt vọng.”

Lý Khánh An có phần hiểu ra, “Ý của tiên sinh là quyền trên thực tế vẫn nắm trong tay Cao Tiên Chi?”

“Không sai một chút nào, đại tướng nắm thực quyền trong quân Kiếm Nam là Tịch Nguyên Khánh.

Triệu Sùng Thứ, Giả Sùng Quán...

đều là tướng lĩnh tâm phúc Cao Tiên Chi dẫn từ An Tây đến đây, hắn tuy đã bị Lý Uyển đoạt mất quyền chỉ huy, nhưng trên thực tế thì vẫn khống chế quân đội, chỉ cần hắn vẫy tay gọi một tiếng thì ngay lập tức bọn đại tướng này đều sẽ nghe theo chỉ huy của hắn.

điểm này Lý Long Cơ hiểu rõ, Lý Hanh cũng sẽ biết tông.”

Hai ngày sau lệnh của Lý Khánh An đã truyền đến Trần Lưu. lúc này Trần Lưu đã có hai vạn đại quân của Lý Quang Bật đóng tại đấy.

Trần Lưu cũng chính là Khai Phong ngày nay, có vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng, phía nam có thể khắc chế quân ở Giang Hoài bắc thượng, phía bắc lại có thể phòng ngự quân ở Hà Bắc nam hạ.

đồng thời nó còn là trạm trung chuyển quân trọng của tào vận Biện Hà.

Nơi đây vốn là đại bổn doanh của Hứa Thúc Ký, nhưng Hứa Thúc Ký vì muốn tập trung binh lực đối kháng với Lý Khánh An, và đồng thời cũng vì muốn tranh thủ chi viện từ phía An Lộc Sơn, hắn đã tự bó Trần Lưu. tập trung tất cả quân đội tại tại Hoạt Châu nhất tuyến, trọng địa Trần Lâu vì thế mà dễ dàng bị Lý Quang Bật chiếm lĩnh.

Vào ngày mệnh lệnh của Lý Khánh An đến Trần Lưu.

Lý Quang Bật đã phụng mệnh xuất binh.

Hắn đích thân dẫn một vạn kỵ binh, chuẩn bị hai con ngựa. mang theo cây trường đao sắc bén vượt qua Tống Châu đâm thăng vào Từ Châu cách đấy vài trăm dặm.

Hai ngày sau, kỵ binh của Lý Quang Bật chiếm lĩnh được Từ Châu, nhưng hắn vẫn không chút chậm trễ tiếp túc nam hạ ập thẳng đến Tứ Châu, chi qua có một ngày mà quân tiền phong An Tây - ba ngàn kỵ binh tinh duệ đã giết đến huyện Hoài m.

Ba ngày, kỵ binh An Tây chỉ dùng vỏn vẹn ba ngày bèn thiên lý tập kích, từ Trần Lâu ập đến Hoài m. chỉ cách Dương Châu không đến ba trăm dặm. thế tiến lôi đình của quân An Tây đã làm chấn động của Giang Hoài.

Từng lá từng lá thư cầu cứu như hoa tuyết xoành xoạch bay đến Dương Châu.

Trong đại doanh của quân Giang Hoài loạn thành một đám hỗn độn.

Ngô vương Lý Lân bị tin này làm cho bàng hoàng há mồm trợn mắt. vốn dĩ hắn đã dự định lần nữa xuất binh Kinh Tương, phối hợp cùng quân Nam Đường tiêu diệt quân đội của Lý Mạo. nhưng bây giờ quân An Tây đã áp sát Hoài m. tiến quân đến Dương Châu chỉ mất một ngày thời gian.

Lý Lân không chi không dám xuất binh Kinh Châu, hơn nữa hắn còn dùng chim câu đưa thư hỏa tốc cầu viện với quân Kiếm Nam Kinh Châu; một mặt khác Lý Lân lại lệnh cho tàu bẻ Trường Giang chuẩn bị, một khi quân An Tây tấn công đến Dương Châu, hắn sẽ lập tức rút đến Trường Giang ngồi thuyền trốn qua Đại Giang.

Nhưng quân An Tây sau khi chiếm lĩnh Hoài m đã không còn tiếp tục nam hạ. mà đứng trơ chực chờ Dương Châu, không còn động tĩnh gì.

Đó chính là thế của Lý Khánh An.

Thế có nghĩa là một sức mạnh, một xu thế. nhưng thế ở đây không chỉ là một sự thể hiện của sức mạnh, hơn nữa còn là một mối uy hiếp, một sự cảnh cáo.

Quân An Tây ập đến Hoài m chẳng qua chi vón vẹn ba ngàn kỵ binh, nhưng chiến thế cường hãn của họ đã có thểlàm đóng băng mười vạn đại binh của Lý Lân, và làm đóng băng cả kế hoạch đoạt Kinh Tương của Lý Hanh.

Phảng phất như vừa thi triển thuật đứng hình, cả chiến cục phương nam bỗng chốc lâm vào tình hình đóng băng của mùa đông giá rét.

Nhưng cũng như mùa đông dù đìu hiu đến đâu vẫn có những con thú không biết sợ giá rét đi ra tìm kiếm miếng mồi, dù cho quân An Tây dùng thế lôi đình nam hạ Giang Hoài, nhưng vẫn có người không kiềm nổi dám tính toán quân An Tây.

Người này chính là Hứa Thúc Ký, hắn dẫn bảy vạn quân co ro tại vùng đất eo hẹp Hoạt Châu cận kề Hoàng Hà không dám nam hạ, nhưng cũng không dám rút về phía tây.

Có điều quân An Tây cũng chẳng tấn công hắn. chỉ là đứng đăm đăm chực chờ hắn tại Trịnh Châu.

Đã hai mươi mấy ngày qua đi, quân An Tây vẫn không có dấu hiệu phát động chiến tranh gì.

Thời gian đăm đe quá lâu, khiến sự sợ hãi của Hứa Thúc Ký với quân An Tây cũng giảm dần.

Trong lòng hắn bắt đầu nảy sinh ý tưởng vượt rào, có ý nghĩ muốn thăm dò quân An Tây.

Và trùng hợp ngẫu nhiên.

Lý Quang Bật dẫn một vạn kỵ binh nam hạ, chỉ để lại một vạn quân trú thủ tại Trần Lưu.

Như thế đã tạo cơ hội cho quân An Lộc Sơn bờ bắc sông có thể thực hiện kế hoạch ban đầu.

Kỳ thực Hứa Thúc Ký lo lắng cũng không phải vô lý, hắn cho rằng quân An Tây sở dĩ mãi không đánh Hoạt Châu chính là đợi sau khi quân An Lộc Sơn rút lui, sau đó họ mới đến thu thập mình, cho nên hắn cũng muốn thừa lúc quân An Lộc Sơn còn ở lại Vệ Châu khiến chiến tranh bùng nổ, chính cái xu thế vì ý nghĩ này mà Hứa Thúc Ký đã dẫn ba vạn quân phát động tiến công chớp nhoáng với Trần Lưu...

Hoàng Hà của Đường triều còn chưa cải đạo vì đoạt sông Hoài, trong cảnh nội Biện Châu không có sông lớn gì, chỉ có vài con sông vừa và nhỏ, mạch sông ngòi dày đặc, đất đai phì nhiêu, khiến Biên Châu trở thành vùng sản xuất lương thực trù phú nhất vùng Hà Nam đạo, đâu đâu đều là lương điền, nhìn đúng là cò bay thẳng cánh mênh mông bất tận.

Giữa những mảnh lương điền bát ngát là các thành trấn và thôn lạc. và còn có sông ngòi uốn lượn cùng rừng cây rậm rạp.

Màn đêm ập đến. một đoàn kỵ binh đông đảo phóng nhanh về phía bắc trên quan đạo rộng rãi.

Đấy là một vạn kỵ binh An Tây đang oai dũng thẳng tiến như dòng chảy rắn sắt hành quân về phía bắc.

Đội kỵ binh An Tây này chính là quân An Tây lưu thủ tại Trần Lưu.

Sau khi Lý Quang Bật nam hạ. do đại tướng Lý Thịnh dẫn đầu.

Lý Thịnh cũng đi theo Lý Quang Bật từ Lũng Hữu trở về.

Sau khi tiêu diệt Thổ Phồn, Lý Thịnh cũng không cần lưu lại quá lâu tại Lũng Hữu.

Lý Quang Bật xem trọng hắn bèn đưa cả hắn cùng về Trung Nguyên.

(Thiếu 1 đoạn)

Vì xem trọng tình báo và phân tích xu thế chiến tranh là điều kiện cơ bản của một danh tướng, Lý Thịnh sở dĩ là một trong các danh tướng Trung Đường chính là ở chỗ suy nghĩ cẩn mật cùng phán đoán chuẩn xác với cục thế của hắn. và cả việc hắn cực kỳ thạo trong việc dùng binh bất ngờ.

Cùng với Lý Quang Bật dẫn quân nam hạ.

Trần Lưu chỉ còn lại một vạn người. trong lòng Lý Thịnh bèn nảy sinh cảnh giác với Hứa Thúc Ký.

Hắn đã nhạy bén phán đoán Hứa Thúc Ký rất có khả năng sẽ tập kích Trần Lưu.

Vì thế hắn đã phái ra gần một trăm xích hầu đến Hoạt Châu ngay để canh chừng nhất cử nhất động của Hứa Thúc Ký, cơ hồ trong lúc Hứa Thục Dực vừa dẫn quân nam hạ tập kích Trần Lưu thì Lý Thịnh đã nhận được tình báo trong thời gian sớm nhất.

Hắn lập tức cho bổ câu thỉnh ý của Lý Khánh An.

Lý Khánh An chỉ phát về một chữ: Chiến!

Lý Thịnh lập tức tự tin tràn trề, thông thường mọi người đều nghĩ quân An Tây sẽ tử thủ thành Trần Lưu.

đế có tường thành vững chắc làm chỗ dựa. sau đó phái người đến chỗ quân chủ lực An Tây tại Trịnh Châu xa xôi cầu viện, đó mới là cách đánh ổn thỏa thông thường, nhưng Lý Thịnh lại lập tức có quyết định, không thủ Trần Lưu. mà chủ động xuất kích, dùng sự linh hoạt nhạy bén của kỵ binh đánh tan cuộc tập kích của Hứa Thúc Dịch.

Đây chăng khác nào một cử động mạo hiểm cả gan.

Tốc độ hành quân của quân An Tây cực hỏa tốc, chỉ mỗi một ngày thôi đại quân đã đến huyện Phong Khâu phía bắc Biện Châu.

Lúc này trời đã tối rồi, mắt thấy sắp vào đến địa ai ới của Hoạt Châu.

Lý Thịnh bèn hạ lệnh cho thả chậm lại tốc độ, đợi tin tức của xích hầu.

Lúc này, một tên kỵ binh xích hầu từ xa xa phóng như bay đến, hắn phóng đến trước mặt Lý Thịnh mới thúc chiến mã lại, chấp tay thi lễ nói: “Bẩm báo Lý tướng quân, quân đội của Hứa Thúc Ký đã đến nơi cách chúng ta năm mươi dặm.”

Lý Thịnh hơi hoảng, quân đội của Lý Thúc Dực sao lại có thể đến nhanh thế?

Chỉ cách năm mươi dặm thôi ư?

Vậy Hứa Thúc Ký chắc cũng đã phát hiện ra mình.

Hắn trầm tư một lúc bèn hỏi: “Các ngươi có gặp phải xích hầu của Hứa Thúc Ký không?”

“Bọn thuộc hạ có gặp được một tiểu đội xích hầu, giữa hai bên đã có trận chiến quyết liệt, mười người đối phương đã có tám người bị giết, một người trọng thương, nhưng còn một người thọ thương bỏ trốn thành công, chúng ty chức vô dụng!

Xin tướng quân xử phạt!”

Lý Thịnh khoát khoát tay, đây cũng chẳng cần thiết phải để xử phạt, đối phương cũng chăng phải tên ngốc, cũng không chi phái mỗi một đội xích hầu hành động.

Vùng đồng bằng này không giống với khu vực núi đồi, rất khó mà ẩn mình.

Hắn dẫn một vạn đại quân hành quân thông thường đều không thoát khỏi thám tử trinh sát của đối phương.

Hắn ngẩng đầu ngóng nghía bốn bề một chút, phát hiện vùng này địa thế hơi thế, xung quanh lại là lương điền bát ngát, có một dòng sông từ nam chảy về bắc. so với phía nam thì rừng phía huyện Phong Khâu không mấy rậm rạp, khó mà ẩn náo, nhưng đất đai bằng phẳng rất có lợi cho kỵ binh tác chiến.

Lý Thịnh biết một trận chiến ác liệt là không thể tránh được, hắn lập tức hạ mệnh lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta xuống, đại quân bị chiến tại chỗ!”

Một vạn quân An Tây lũ lượt xuống ngựa. bọn họ bắt đầu cho ngựa ăn cỏ khô, uống nước, để chiến mã có thể giữ được thể lực tốt nhất, đồng thời cũng bắt đầu lấy các vũ khí tùy thân như cung nỏ, giáo trường ra kiểm tra.

Đấy là tố chất chiến tranh sau bao nhiêu chinh chiến của An Tây, không cần người khác nhắc nhở hạ lệnh, mỗi người tự biết mình phải làm gì. rất nhiều người đều khoanh chân lại ngồi nhắm mắt dường thần.

Trong đại chiến nếu giữ được đủ thể lực thì mới có điều kiện căn bản để giành thắng lợi.

Thời gian cứ thế từng tí qua đi, một canh giờ sau. binh xích hầu một lần nữa đến bẩm báo, “Lý tướng quân, ba vạn quân của Hứa Thúc Ký đã đến ngoài mười dặm. hiện đang tăng tốc phóng về phía của chúng ta.”

Lý Thịnh không khỏi cười mỉa. xem ra Hứa Thúc Ký quả thật đã phát hiện bọn họ, hơn nữa còn vì một lòng muốn hiên công mà muốn diệt bọn họ, đến thật đúng lúc!

Lý Thịnh lập tức khẽ tiếng hạ lệnh: “Truyền lệnh của ta xuống, chuẩn bị chiến đấu!

Trải qua một canh giờ tu chỉnh, quân An Tây đã trở nên tràn trề sức sống, họ lũ lượt nhảy lên lưng ngựa. tiễn đã lên nỏ, đao đã rút sẵn. khiêng cũng giơ cao, giáo trường mài dọn. nỗi khát đại chiến cháy rực trong mắt mỗi binh sĩ.

Bọn họ phảng phất đã trở thành những ngưòi lính chuyên nghiệp, chiến tranh chính là bữa tiệc thịnh soạn, giết người là các món sơn hào hải vị mà họ thèm thuồng bấy lâu.

Đã lâu lắm rồi những người lính này không được bữa thịnh soạn dưới ánh trăng làm phấn khích lòng người thế này.

Dưới ánh trăng lạnh đêo, phía chân trời xa xa đã bắt đầu xuất hiện các chấm đen. nhưng chấm đen này càng lúc càng đến gần. dẫn hiện thân thành đường dây đen xếp hàng dài đang phủ đầu ập về phía này!

Bọn họ đã đến!

Các binh sĩ An Tây nghiễm nhiên như chú báo nhìn thấy con mồi. sát khí bắt đầu bộc phát từ họ.

Sát khí này bộc phát mạnh mẽ như vũ khí hạt nhân, mãnh liệt đủ xua tan san bằng tứ phương.

Con ngươi trong mắt Lý Thịnh co lại thành đường thẳng. hắn từng câu từng chữ hạ lệnh: “Chuẩn bị xông kích, dùng đầu người luận công!”

Chương 552: Ác chiến Nhậm Khâu

Hứa Thúc Ký tuy rằng trong lòng có chút tài học. nhưng hắn dù sao cũng là quan văn. không có chút kinh nghiệm thực chiến nào, kiến thức liên quan về mặt quân sự của hắn đều đến từ trong sách, ví dụ như một hồi trống làm bừng lòng tướng sĩ. hắn đã nhận được tình báo quân An Tây ở ngay ở phía trước, lúc này hắn kích động muôn vàn. chỉ lo lắng sĩ khí suy kiệt, muốn một hồi trống vực dậy sĩ khí đánh bại quân An Tây, hắn cho rằng mình có ba vạn quân, còn đối phương chỉ có một vạn. chỉ cần khí thế cao vút. thì hắn sẽ có thể tóm gọn quân An Tây mà tiêu diệt.

Hắn lại không biết rằng.

điều quan trọng nhất trong chiến tranh không chỉ là sĩ khí. còn có thể lực.

Trong đại chiến thời gian dài. thể lực chính là điều kiện mấu chốt quyết định thắng thua cuối cùng, hắn xuất quân từ Hoạt Châu lặn lội đường xa đến tập kích, cả một ngày trời đều không được nghỉ ngơi. nhất là ở năm mươi dặm cuối cùng. khi hắn nghe nói quân An Tây đang ở ngay phía trước mặt. hắn càng hạ lệnh gia tăng tốc độ, đồng thời hứa hẹn với binh sĩ.

đánh bại quân An Tây, ai cũng được trọng thường.

Sĩ khí tuy là được vực dậy, nhưng thề lực của binh sĩ lại bị vắt cạn trong tích tắc, về điểm này, Hứa Thúc Ký lại không ý thức được, lúc này sự chú tâm của hắn lại là dán chặt vào tiền phương, ở phía trước, hắn cũng đã nhìn thấy rõ một toán kỵ binh vạn người đông nghịt lặng lẽ dàn binh trên quan đạok. dưới ánh trăng cô quạnh, phảng phất như một bầy sói dữ đang chờ đợi con mồi đi tới. thử khí thế sát khí đằng trời đó làm cho Hứa Thúc Ký cũng không khỏi cảm thấy sởn gai óc. trong lòng hắn cũng cảm giác được một sự hốt hoảng khó tả.

Lúc này. hắn cũng không nhịn được quay đầu nhìn về phía quân đội của mình, ba vạn quân đội của hắn cũng choáng ngợp đất trời, xem ra cũng tựa hồ có một sức mạnh dời non lấp bể, điều này làm cho Hứa Thúc Ký khẽ yên tâm trở lại.

Lúc này quân đội của hắn đã thả chậm bước chân lại. lúc này một thân binh của hắn cả kinh kêu lên: “Sứ quân mau nhìn xem!

Quân An Tây đã phát động rồi.”

Hứa Thúc Ký vội vàng nhìn ra hướng xa xa.

An Tây quả nhiên đã phát động rồi. siống như một tiếng sấm rền giữa chốn đất bằng, trên mặt đất đột nhiên trở nên rung chuyển nhẹ. chỉ thấy quân An Tây như nước lũ cuồn cuộn vồ đến. lại giống như sự u linh trong ánh trăng, từ ngoài năm dặm đánh tới về phía này.

Hứa Thúc Ký sợ đến mức luống cuống tay chân, hắn run giọng hô to: “Không được hoảng loạn!

Chuẩn bị chiến đấu.”

Lúc này các binh sĩ thủ hạ của hắn đồng loạt lui về sau. trong mắt mỗi người đều lộ ra vẻ khiếp sợ.

Đây là quân An Tây đấy a!

Khi uy danh của quân An Tây đã ăn sâu vào tận bên trong nội tâm của mỗi người, nỗi khiếp sợ theo phản xạ tự nhiên sinh ra bèn đã bao phủ lấy trong tim của mỗi người.

“Các huynh đệ đừng hoảng loạn.

Hứa tướng quân có lệnh, giết một binh sĩ quân An Tây, thường năm mươi quan!”

Đây là một đại tướng ba mươi mấy tuổi, dáng người cao to vạm vờ, nét mặt đen đúa. mặt mọc đầy râu xồm.

Hắn tên là Dư Tụ Uyên, nguyên là chủ tướng thống soái ba vạn quân Quan Trung.

Lý Hanh đã đem ba vạn quân Quan Trung giao cho Hứa Thúc Ký, Dư Tụ Uyên cũng đi theo đến Hà Nam. quân Quan Trung bị sửa tên thành quân Biện Hoạt, hắn cũng bị Hứa Thúc Ký đoạt đi quân quyền.

Nếu không phải sợ Lý Hanh truy cửu trách nhiệm.

Hứa Thúc Ký đã giết hắn đi từ lâu.

Dư Tụ Uyên tuy rằng thoát được một mạng, lại bị hoàn toàn tước hết quyền, vô binh vô chức, trở thành một người nhàn rỗi, lần này Hứa Thúc Ký đánh lén Trần Lưu. lại sợ hắn ở Hoạt Châu sinh sự. bèn đem hắn cũng mang theo bên mình.

Lúc này, Dư Tụ Uyên thấy tình thế nguy cấp, còn Hứa Thúc Ký không biết chỉ huy chiến đấu. hắn bèn chủ động dấn thân ra mặt.

Dư Tụ Uyên giục ngựa phi chạy trong quân đội, tiếng hắn vang như chuông đồng. ong ong truyền đến trong tai của mỗi binh sĩ.

“Cung thủ tiến lên. chuẩn bị bắn tên. kỵ binh ở đằng sau. chuẩn bị xuất kích, trường thương binh dàn đội!”

Nhừng binh sĩ này đa số đều là quân Quan Trung, đều chịu qua sự chỉ huy của hắn. sau sự rối loạn ngắn ngùi. bèn bắt đầu theo bản năng mà dàn trận theo chỉ huy của hắn. năm nghìn cung binh đứng ra đội ngũ. trương cung cải tên.

đầu tên khẽ chếch lên trên, nhắm thẳng vào quân An Tây vạn ngựa tung vó mà đến.

Còn sáu nghìn kỵ binh cũng sửa sang chờ phát động, ghìm chặt dây cương chiến mă. vó ngựa không ngừng chấm gót lên mặt đất. nhiều nhất là một vạn tám nghìn thương binh, bọn họ sáu nghìn người một phương trận, trận địa sẵn sàng nghênh đón quân địch.

Đại chiến sắp triển khai...

Một vạn kỵ binh An Tây chia làm ba đội. phảng phất như ba thanh trường mâu sắc nhọn, chọc thẳng vào quân Biện Hoạt của Hứa Thúc Ký. trang bị của quân An Tây cực kỳ hoàn thiện, đồng loạt là một kiểu áo giáp Minh Quang, mỗi một kỵ binh đều có trang bị Đại Uyên chiến mã. hoành đao, cung tiễn, trường mâu. ngay cả đôn bài cầm trên tay của bọn họ cũng đều là dùng thép nhẹ luyện thành, bên ngoài bọc thêm hai lớp da trâu thật dày.

Cho dù quân số của quân Hứa Thúc Ký gấp ba lần bọn họ. nhưng quân An Tây vẫn không hề do dự mà chọn lựa việc chủ động xuất kích, uy lực của kỵ binh nằm ở chỗ xông kích, lấy một sự sắc nhọn không thể đỡ nổi xông phá phòng tuyến của quân địch, xé toạt trận tuyến của bọn họ.

Lúc xông kích gặp phải mưa tên sẽ không tránh khỏi phải hi sinh, nhưng hi sinh chiến trường là đích đến của chiến sĩ. tướng sĩ quân An Tây không hề sợ hãi. bọn họ ôm quyết tâm quyết tử. xông vào đại đội quân địch phía trước.

Ba trăm bước...

Hai trăm bước...

Một trăm hai mươi bước...

Quán An Tây đã xông đến trong cự ly bắn của quân Biện Hoạt, ánh mắt của Dư Tụ Uyên dối theo sát sao quân An Tây, cắn chặt vào môi miệng, hắn rất rõ khôi giáp và đôn bài của quân An Tây đều không phải là quân Đường Trung Nguyên có thể so sánh được, cực kỳ kiên cố, một trăm bước tuy rằng đã lọt vào xạ cự. nhưng dù sao cũng là dài hơn một chút, tên rất khó bắn xuyên qua đồ phòng thủ của đối phương, chỉ có khi bọn họ xông vào trong bảy mươi bước, mới là tầm bắn tốt nhất, nếu không với mã tốc của quân Đường, bọn họ sẽ không kịp cải tên ở ngoài năm mươi bước, trong năm mươi bước cho dù tiếp tục bắn một đợt tên nữa.

điều đó cũng giống như đồng nghĩa với việc sẽ gây thương vong trọng đại cho cung binh.

Dư Tụ Uyên nén lấy ý muốn hạ lệnh đang cào xé trong lòng. nhưng Hứa Thúc Ký gấp đến điên cuồng mà rống lên: “Mau bắn tên!

Bắn tên!”

Dư Tụ Uyên vội vã quay đầu kêu lên: “Sứ quân, bây giờ không thể bắn tên!”

“Khốn nạn!”

Hứa Thúc Ký dùng kiếm chi vào mặt hắn chửi lớn nói: “Ta khi nào mệnh ngươi chường quân thế?

Ngươi còn nhiều lời nữa. ta chém chết ngươi!”

Dư Tụ Uyên căm hận mà cắn răng một cái. không ngó ngàng hắn nữa.

Hứa Thúc Ký lại lần nữa hạ lệnh nói: “Bắn tên. kẻ trái lệnh trảm!”

Tiếng trống bắn tên đã gióng vang, quân lệnh như núi, cung binh của quân Biện Hoạt đồng loạt bắn tên. nhất thời năm nghìn mũi tên như mảnh mây đen dưới ánh trăng, che lấp đi ánh trăng, chụp lấy quân An Tây ngoài xa trăm bước.

Tên là bắn về phía tả quân quân An Tây chạy lên đầu tiên, lúc này ba nghìn kỵ binh quân An Tây đồng thời giơ khiêng tròn lên. rạp người phía sau cổ của chiến mã. khiêng tròn của bọn họ đa phần là bảo vệ cho chiến mã.

Chi nghe một tràng tiếng vang ‘rắc! rắc!”, tên như mưa rào, bắn vào trong đám đông kỵ binh quân An Tây, giống như sự phán đoán của Dư Tụ Uyên, ở ngoài trăm bước, mưa tên gần như là bắn không thủng đôn bài thép nhẹ của quân An Tây, cũng đồng thời rất khó bắn thủng áo giáp Quang Minh, nhưng cho dù áo giáp của quân An Tây chắc dày vô song, nhưng vẫn là có hơn trăm binh sĩ bị bắn trúng, lăn lóc ngã ngựa, hoặc là chiến mã bị bắn trúng, ngã nhào xuống đất, đem binh sĩ ném ra xa. bị chiến mã dẫm đạp mà chết...

Khi cung binh của quân Biện Hoạt đã bắn xong đợt đầu tiên, kỵ binh của quân An Tây đã xông đến ngoài sáu mươi bước, lúc này, Hứa Thúc Ký vẫn chưa ý thức được nguy hiểm đã đến. hắn vẫn tiếp tục la to nói: “Nổi trống, bắn tiếp!”

“Không thể bắn thêm nữa!”

Dư Tụ Uyên gấp đến thét lớn nói: “Cung binh tốc lui về phía sau. kỵ binh tiến lên nghênh chiến!”

Trong lần này, Dư Tụ Uyên không thèm ngó ngàng đến ánh mắt bén như đao của Hứa Thúc Ký, hắn xông lên cung binh trận, thét to với các binh sĩ: “Các huynh đệ tức tốc lui về sau!”

Nhưng lúc này, tiếng trống bắn tên một lần nữa nổi lên. một người mệnh lệnh lui ra sau. một người mệnh lệnh bắn tên. làm cho các binh sĩ khôngbiết phải theo ai. các binh sĩ ở gần Dư Tụ Uyên một chút bắt đầu lùi ra sau. nhưng cung binh cách hắn xa hơn lại không nghe thấy vẫn giương cung cải tên. bắn đi về phía quân An Tây.

đợt này tuy có không ít binh sĩ từ bỏ, nhưng vẫn có hơn ba nghìn tên bắn ra. quân An Tây đă xông đến ngoài xa bốn mươi bước rồi. sức bật mũi tên mạnh mẽ. xuyên thấu cả áo giáp, đã gây cho quân An Tây sự thương vong mấy trăm người, chỉ thấy kỵ binh xông pha ở phía trước toàn cảnh người ngã ngựa nhào, tiếng rú của chiến mã. tiếng thảm kêu của binh sĩ. máu bắn tung tóe, trận tuyến đã xảy ra sự hỗn loạn.

Hứa Thúc Ký đắc ý mà ngẩng mặt lên trời cười ha hả.

đúng lúc này, phương xa bỗng dưng truyền đến tiếng còi hiệu trầm thắp, vang vọng dưới ánh trăng.

đây là tiếng còi hiệu tiến công do quân An Tây chủ tướng Lý Thịnh đích thân thối vang, tả quân ban nãy xảy ra sự hỗn loạn, lập tức đã ổn định lại trận tuyến, giống như một cơn lốc xoáy quét ngang mặt đất. càn quét về phía cung binh Biện Hoạt một cách sắc bén kinh khủng.

Cự ly của ba mươi bước đối với kỵ binh khác có lẽ còn có thời gian trong chốc lát, nhưng đối với quân An Tây sở hữu được chiến mã ưu tú nhất mà nói lại chỉ là thời gian trong nháy mắt. các cung binh lúc này mới phát hiện tốc độ của quân An Tây nhanh vượt quá mức bình thường. rất nhiều người đều khiếp hãi mà la thét lên, Hứa Thúc Ký sợ đến mức trắng bệch cả mặt, hắn lúc này mới ý thức được bản thân đã phạm phải một sai lầm ngu xuẩn vô cùng, cung binh triệt lui đã không còn kịp nữa.

Hơn hai nghìn năm trăm kỵ binh cánh tả giống như phong ba bão táp mãnh liệt nhất, trong tích tắc đã xông vào trong cung binh trận, hoành đao bổ ra, đầu người bay chếch, trường mâu chọc ra. xuyên tim mà qua. trong thoáng chốc thi thể chất đầy mặt đất, máu chảy thành sông, sự giết chóc tàn khốc như bẻ gãy nghiền nát của quân An Tây, làm cho cung binh sợ đến mức bỏ chạy tán loạn, mà lúc này, cánh hữu của quân An Tây cũng đã ập tới, bọn họ và quân cánh tả giống như hai thanh đao nhọn, một trái một phải, đem cung binh tàn sát đến nỗi máu chảy thành sông.

Hứa Thúc Ký kinh sợ đến mồm há hốc mắt trợn trừng, cũng quên đi hạ lệnh kỵ binh xuất kích, đúng lúc này, một phần đội kỵ binh của quân Biện Hoạt lại chú động xuất kích rồi. không nhận được quân lệnh, chỉ thấy Dư Tụ Uyên một ngựa dẫn đầu, suất lĩnh hai nghìn kỵ binh chạy ra nghênh chiến cánh tà An Tây, trong lòng Dư Tụ Uyên sốt ruột hơn bất kỳ ai, sự thất thế của đội cung binh ất sẽ tạo nên đòn giáng nặng nề cho toàn chiến dịch, nhất là trận chiến về đêm. hắn nhìn ra kỵ binh An Tây vô cùng thích ứng với dạ chiến, trong dạ chiến ắt phải trải qua sự tôi luyện trăm nghìn lần, mà quân đội của bọn họ quân số tuy đông, nhưng trên cơ bản không có kinh nghiệm đánh đêm. một sức chiến đấu cực mạnh và một khả năng đánh đêm cực kỳ phong phú bèn đũ đê triệt tiêu ưu thế quân đội của bọn họ rồi.

Nếu như tiếp tục không ngăn chặn được khí thế như ché tre của quân An Tây, trận chiến này của bọn họ ắt sẽ thám bại là điều chắc chắn, cho dù Dư Tụ Uyên biết rằng sau việc này Hứa Thúc Ký sẽ không tha cho hắn, nhưng đê bào toàn tính mạng của các huynh đệ. hắn cũng chỉ đành liều mạng một phen vậy.

Dư Tụ Uyên vung trường mâu lên. thét lên suất lĩnh hai nghìn kỵ binh chống đỡ lấy kỵ binh cánh tà của quân An Tây, lúc này tướng lĩnh của những đội kỵ binh khác mới như bừng tinh áấc mộng. cũng không đợi tiếng trống quân lệnh nữa, hạ lệnh quân đội của riêng mình xông lên chống đỡ lấy kỵ binh quân An Tây.

Sáu nghìn kỵ binh đối đầu sáu nghìn kỵ binh, cát vàng cuồn cuộn, màn đêm àm đạm, chỉ thấy bóng người thấp thoáng, chiến mã xoay chuyển nhanh như chiếc đèn kéo quân, tiếng chém giết rung chuyển cả bầu trời...

Ánh mắt của Hứa Thúc Ký lạnh lùng nham hiểm dán chật vào Dư Tụ Uyên, hắn nắm chặt lấy chuôi kiếm, trong ánh mắt tràn đầy sát khí.

ở ngoài xa mấy trăm bước, Lý Thịnh tay cầm hoành đao, dõi theo sự ác chiến ở tiền phương, ánh trăng trong trèo nhưng lạnh lùng chiếu rọi trên khuôn mặt hắn. làm cho trên khuôn mặt rắn rỏi như đá hoa cương của hắn phủ lên một lớp sáng nhạt dìu dịu, thứ ánh sáng dịu này lại càng làm nổi bật sự tàn khốc và vô tình trong mắt hắn.

ở phía sau lưng hắn, bốn nghìn kỵ binh đã dàn thành phương trận, đội ngũ chỉnh tề tăm tắp, Lý Thịnh sở hữu một kinh nghiệm tác chiến phong phú, trong quá trình xông kích của hắn đã phát hiện ra trận thế của quân địch, cung binh, kỵ binh, thương binh dàn hàng theo thứ tự, hắn đột ngột bắt thời cơ thay đổi sách lược tác chiến, dừng lại sự xông kích của bốn nghìn trung quân kỵ binh, bố nghìn kỵ binh này hắn phải dùng để đối phó với gần hai vạn thương binh của kẻ địch.

Lúc này, ánh mắt sắc bén của Lý Thịnh đã nhìn ra nhược điềm của quân địch, đó chính là chỉ huy bất lực. cung binh kẻ địch hỗn loạn không tả xiết, chính là do sự điều động của bọn họ đã xảy ra vấn đề, mà kỵ binh của bọn họ lại chưa có quân lệnh mà đã xuất kích rồi, điều này nói rõ cái gì?

Nói rõ đối phương tồn tại hai người chỉ huy.

Ánh mắt của Lý Thịnh híp lại thành một sợi chỉ. hắn rất muốn biết rốt cuộc là ai đang đối đầu với Hứa Thúc Ký. nhưng trên chiến trường cát bụi mù mịt, chi nhìn thấy một sự ác chiến bóng đen nhấp nhô, nhìn không ra ngọn ngành nào, lúc này, hắn đảo mắt một cái, chọt này ra một kế, lẳng lặng dặn dò một viên tướng lĩnh, tướng lĩnh mượn sự yểm hộ của đêm đen, lặng lẽ dẫn theo một nghìn người đi khỏi.

Lý Thịnh bỗng nhiên hạ lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta. kỵ binh cánh tả hữu rút lui!”

Tiếng còi hiệu triệt quân thổi vang, kỵ binh cánh tả hữu lập tức hoán chuyển thành tác chiến triệt lui, vừa đánh vừa rút, giống như sóng biên thoái trào, thoáng chốc, bèn đã triệt lui sạch sành sanh.

Hứa Thúc Ký thấy thế mừng rỡ, hắn lập tức hạ lệnh nói: “Toàn quân truy kích, triệt đê đánh bại quân An Tây!”

Dư Tụ Uyên lại gấp đến rống to: “Không được truy kích!

Không được truy kích!”

Hắn nhìn thấy rất rõ ràng, quân An Tây căn bản là không phải bại lui. bọn họ rõ ràng đang chiếm thế thượng phong; lại đột ngột triệt đi. bên trong này chắc chắn có vấn đề, hơn nữa đối phương còn có một toán bốn nghìn kỵ binh chưa tham chiến, đây làm sao có thể là bại lui được, cho dù Dư Tụ Uyên cũng không hiểu rõ đối phương tại sao lại triệt lui. nhưng chí ít có một điểm có thể chắc chắn là. bọn họ đuổi theo sẽ ắt bại, nếu như đuồi theo, kỵ binh và bộ binh của bọn họ sẽ chia ra. sẽ bị đối phương chia cắt tiêu diệt.

Dư Tụ Uyên suất lĩnh kỵ binh ác chiến với quân An Tây, đã xây dựng được uy tín trong quân, ngược lại.

Hứa Thúc Ký mệnh cung binh không triệt lui. làm cho cung binh tồn thất thảm trọng, gần như là toàn quân bị diệt, các tướng lĩnh kỵ binh trong lòng đều hiéu rõ, quân An Tây là chiếm lấy thế thượng phong mới rút đi. nếu vậy, làm sao có thể đuồi theo.

Tiếng trống tiến quân truy kích nổi lên từng hồi một. nhưng đội kỵ binh lại không một ai động đậy, toàn bộ đều nghe theo sự chỉ huy của Dư Tụ Uyên.

Lúc này, Dư Tụ Uyên đột nhiên phát hiện, ở ngoài xa ba dặm về phía tây của quân An Tây đang triệt lui lại đi đến một đội kỵ binh khác, cờ hiệu phấp phới, hình như có đến mấy nghìn ngưòi.

Trong lòng hắn cả kinh, lập tức ý thức được, viện quân của cánh quân An Tây này đã đến. một vạn quân An Tây này đã làm cho bọn họ không địch lại rồi, bây giờ lại thêm viện quân đến. bọn họ sẽ thất bại không chút nghi ngờ gì.

Dư Tụ Uyên trong lòng rất lo lắng, hắn quay đầu ngựa lại, chạy đến trước mặt Hứa Thúc Ký, chắp tay nói gấp: “Sứ quân, viện quân quân địch đã đến. chúng ta nếu không triệt quânnữa.

ắt sẽ đại bại!”

Hứa Thúc Ký lúc này đã hận hắn thấu xương, trong lòng hận không thể nuốt ngay hắn vào bụng. bây giờ lại nghe hắn bảo mình rút quân, điều này khiến cho Hứa Thúc Ký cuối cùng đã tìm được cơ hội. hắn ra hiệu mắt với thân binh hai bên. mấy chục viên thân binh ùa lên.

đem Dư Tụ Uyên từ trên ngựa kéo xuống, đè xuống mặt đất.

Hứa Thúc Ký chi vào hắn mắng to nói: “Ác tặc lại dám làm dao động quân tâm ta. người đâu. chém chết cho ta!”

“Sứ quân, ngươi không thể giết ta!”

Dư Tụ Uyên liều mạng giãy dụa. nhưng hắn làm sao đấu lại với những cánh tay của mấy chục người, mấy chục người đè lấy hắn. hai người túm lấy tóc hắn kéo ra phía trước, để lộ cái cổ, hắn không có sự cứu trợ của thân binh, chi nghe một tiếng kêu thảm, đầu người của Dư Tụ Uyên bị một đao chặt đứt.

Trong quân Biện Hoạt trở nên im lặng, mấy nghìn người trơ mắt nhìn thấy Dư Tụ Uyên bị giết, rất nhiều ngưòi đều không dám nhìn thẳng, ngoảnh đầu sang chỗ khác.

Sự phẫn nộ trong lòng Hứa Thúc Ký vẫn chưa lắng dịu được, hắn hằn học hạ lệnh nói: “Dùng đầu người của hắn làm dùi trống, nổi trống xuất kích cho ta!”

“Tùng!

Tùng!

Tùng!”

Tiếng trống làm tim người ta rúng động lại một lần nữa nổi lên. lần này đã không còn sự cản trở của Dư Tụ Uyên nữa. quân lệnh bắt đầu trở nên nặng hơn cả núi, các kỵ binh vô vàn bất đắc dL chỉ đành hét lên một tiếng, thúc giục chiến mã. bám đuôi quân An Tây mà đuổi đi. thương binh ở đằng sau cũng truy đuổi theo sau. nhưng bọn họ là bộ binh, tốc độ không thể nào đuồi kịp được với kỵ binh, chi sau một chốc lát. hai quân bị kéo giãn ra một khoảng cách năm sáu dặm đường xa.

Lúc này, quân An Tây đã dừng việc rút quân lại, Lý Thịnh một ngựa đi đầu. mặt mang nụ cười lạnh dõi theo kỵ binh truy đuổi tới. hắn biết rằng. chắc là người biết đánh trận kia đã bị thủ tiêu rồi.

“Toàn quân chuẩn bị!

Tiếp tục xung kích một lần nữa.”

Hắn rút chiến đao ra. giơ lên cao cao, nghiêm giọng lớn tiếng hô to: “Hãy để chúng nếm thử sự lợi hại của kỵ binh quân An Tây!

Giết!”

“Giết!”

Kỵ binh An Tây một lần nữa phát động, lần này, bọn họ không còn có nửa phần do dự. sát khí tràn trề phóng lên tận trời, một vạn kỵ binh với thế dời non lấp bế. hướng vào năm nghìn kỵ binh quân địch bị sợ ngây người dũng mãnh lao đi.

Một trận dạ chiến xảy ra vào tháng chính năm Khánh Bình nguyên niên.

Lý Thịnh dẫn theo một vạn kỵ binh đại bại ba vạn quân Biện Hoạt của Hứa Thúc Ký, ba vạn quân đội bị chém giết hơn phân nửa. một vạn tám nghìn người bị bay đầu. lính hàng gần một vạn.

Hứa Thúc Ký suất lĩnh không đến hai nghìn mấy người liều chết chạy trốn về Hoạt Châu, còn thương vong của quân An Tây chưa tới nghìn người.

Chương 553: Tổng di dời Hà Bắc Thượng

Dù trận chiến Nhậm Khâu với thảm bại của Hứa Thúc Kỳ kết thúc, nhưng sự tình này cũng không mấy chấn động khắp cả nước, rất nhiều người đều không biết đã từng xảy ra chiến dịch lần này, thậm chí cả An Lộc Sơn còn không biết.

Một mặt là phía chiến bại.

Hứa Thúc Kỳ không còn mặt mũi gì nói ra. hắn cũng chôn sâu việc này vào lòng, không chịu nói cho ai hay.

Một mặt khác, quân An Tây chiến thắng cũng giữ yên lặng. bọn họ cũng chẳng tuyên dương gì.

Và vì trận chiến này diễn ra trong đêm. nên nông dân phụ cận cũng không biết.

Vì thế. việc này cũng như tảng đá to chìm sâu xuống biển, lặng lẽ vô giác.

Thời gian thấm thoát đã đến tháng chín, thời trong gió mát. mùa thu của Đại Đường đã đến. từ sau khi vào thu. một số châu huyện Hà Bắc đạo bắt đầu không còn an phận.

Sáng ngày hôm đó, trước huyện nha huyện An Dương đã dán cáo thị trước bản công bố.

Cáo thị vừa được dán không la7u thì đã có hơn trăm người qua đường vây quanh mà đọc.

Thông thường cáo thị mùa thu dán ra đều là danh sách hành hình xử tử tội phạm sau mùa thu. các châu huyện sẽ phúc hạch lại danh sách từ hình của mùa hè đưa lên Hình bộ triều định.

Hình bộ sẽ phê chuẩn xong vào đầu thu. sau đó dán công bố, đợi sau mùa thu sẽ xử trảm.

Đây là một quy trình hoàn chinh, nên lúc này dán cáo thị đều đặc biệt gây chú ý.

Chẳng mấy chốc người đến xem càng lúc càng đông, nhưng người biết chữ lại không nhiều, có ké có học bắt đầu chậm rãi đọc lên cho mọi người cùng nghe.

‘Theo ý chi triều đình.

Lũng Hữu.

Quan Nội Đạo do có lượng lớn đất đai trống ra.

định sẽ chiêu mộ ba mươi vạn hộ dân từ Hà Bắc đến Quan Nội.

Lũng Hữu định cư.

Mỗi hộ sẽ cho lương điền ba mươi mẫu. năm đầu miền thuế, nếu cày cấy liên tục ba năm. lương điền có thể chuyển thành điền vĩnh nghiệp, triều đình có thể cung cấp gạo lương di dời, nhà cửa di dời, hộ đủ lớn khi di dời đến sẽ được thường một con trâu làm ruộng, đào hộ thì đều được làm lại hộ tịch, ai có ý nguyện có thể đến quan phủ địa phương đăng ký, đến khi danh mục mãn thì thôi..

Mọi người bỗng chốc la ồ lên kinh thán.

Làm sao lại có thể như thế được, triều đình lại chia lại ruộng đất cho dân ư?

Một nam tử trung niên có phần thấy bàng hoàng, hắn đứng ngay sau cái tên người có học đọc công bố, nghe rất rõ ràng.

Tên nam tử này chính là Cao Phú Quý, là một nông dân đích thị của vùng này.

Đời đời kiếp kiếp tổ tiên nhà hắn đều ở Tương Châu, nghe xong cáo thị này mà lòng hắn chợt nổi sóng dâng trào.

Lúc này, sau lưng hắn bỗng có người ho to: “Ta đoán đúng rồi nhé. hai hôm nay chắc chắc sẽ có thông cáo, thế là hôm nay đã có.”

Mọi người cùng quay đầu lại nhìn, thì thấy đấy là một anh buôn hàng trẻ tuổi đang nói.

Bên cạnh hắn là sánh hàng bán nhỡ, tay đang không ngừng quạt nón lá.

Anh bán hàng này thấy mọi người đều nhìn hắn. không khỏi đỏ mặt gánh hàng lên định bỏ đi.

Cao Phú Quý quen hắn. hai người họ ở cùng thôn, hắn vội gọi lại hỏi: “Kiều Ngũ Lang, sao ngươi lại biết được?”

Anh bán hàng thấy là người quen bèn cười nói:

a

Phú Quý không biết đó thôi, ta mới từ nơi khác đến.

Thang m và huyện đô Nghiêu Thành về đây, nghe nói rất nhiều huyện thành tại Hà Bắc đều có thông báo như thế.

Dọc đường ta đã nghĩ, huyện An Dương là đệ nhất đại huyện của Tương Châu, lại là châu trị. chắc sẽ sớm có thông báo thông, không ngờ hôm nay đã thấy.”

Sự chửng thực của anh chàng khiến mọi người bắt đầu xôn xao, có người chất vấn nói: “Quan Nội Đạo và Lũng Hữu sao lại có nhiều đất đai thế?

Chúng ta nơi này chẳng có đất trống, chỉ sợ có người muốn lừa chúng ta thôi í”

Tiếng hoài nghi vừa nói xong thì lập tức có người cười mỉa phá lên: “Di dời ba mươi vạn hộ Hán dân đến An Tây rồi, lại nghiêm trị quyền quý thâu tóm ruộng đất.

đương nhiên có đất nhiều rồi.

Ngươi nghĩ Hà Bắc đạo cũng hạn điền được như chỗ người ta sao?”

“Suỵt!”

Có người suỵt nói.

“Đừng nói bậy, kẻo bị người khác nghe thấy!”

Cái tên đang cằn nhằn kia lập tức im miệng lại.

Lúc này hai tên nha dịch gác tại bảng công bố mới nhìn mọi người cười nói: “Chi ý của triều đình đã đến từ lâu. do mấy hôm trước huyện lệnh bọn ta bị bệnh, nên mới chậm trễ mất hai ngày.

Mọi người nếu thấy hứng thú với việc này thì ráng mà đến đăng ký sớm! số lượng có hạn. các châu huyện khác đều khá ư năng nổ tích cực tham gia.”

Nghe nói như thế có rất nhiều người đều quay lưng về nhà.

Cao Phú Quý cũng chen ra khỏi đám đông, hắn thì một anh bán hàng đương gánh gánh hàng của mình lên cười nói: “Phú Quỷ, đây đúng là một cơ hội tốt cho ngươi!

Ngươi nhớ đừng bỏ lỡ! ”

“Ừm.”

Cao Phú Quý phấn khỏi trả lời. xong hắn lại hỏi: “Thế còn ngươi?

Bộ ngươi không hứng thú sao?

Nhà của ngươi cũng không có ruộng đất!”

Anh bán hàng Kiều Ngũ Lang trừng mắt nói: “Ai nói ta không hứng thú?

Ta đặc biệt từ Thang m trở về chính là vì việc này, ta nhất định phải đi Lũng Hữu, dẫu sao thì Thổ Phồn đã bị diệt, nơi đó đã không còn nguy hiểm nữa.”

“Chúng ta cùng về làng thôi.”

“Ngươi về trước đi. ta còn phải bán hết món thử còn lại mới về nhà được.”

“Vậy được, Ngũ Lang. ta về trước đây.”

Lòng Cao Phú Quý nóng như lửa đốt. hắn chi chào một tiếng rồi vội vã trở về làng.

Nhà của Cao Phú Quý nằm tại thôn Cao Kiều cách thành An Dương mười dặm. mới nghe tên đã biết làng này chủ yếu là người hai họ Cao và họ Kiều là chính, là một đại thôn trang có chừng ba trăm hộ gia đình.

Xung quanh thôn trang đều là các lương điền thượng thượng, có dòng sông An Dương chảy qua ven làng, rất thuận tiện cho việc tưới tiêu, đất đai phì nhiêu, gần trăm khoảnh đất ruộng này vốn dĩ đều là lương điền của làng họ

5

nhưng giờ trong thôn ngoài mấy hộ gia đình còn đất ra. tất cả đã toàn bộ bị quân đội của An Lộc Sơn nuốt chửng hết. bị biến hết thành quân điền, không phải chia cho gia quyến của quân hộ, không thì cũng làm quân lương điền.

Đây kỳ thực chẳng khác gì thâu tóm ruộng đất trong Quan Trung, chẳng qua là trong Quan Trung là quyền quý chiếm đất, nhưng tại Hà Bắc đạo lại là quân đội An Lộc Sơn chiếm, nếu không thì hắn làm sao nuôi sống nôi gần năm mươi vạn đại quân ấy?

Nhà Cao Phú Quý vốn dĩ cũng có tám mươi mẫu đất tốt. là điền vĩnh nghiệp mà tổ phụ hắn để lại.

Phụ thân hắn ba mươi năm trước bệnh nặng phải bán mất hai mươi mẫu ruộng để đổi tiền chừa chạy.

Sau khi phụ thân qua đời. ba anh em nhà hắn chia gia sản còn lại mỗi người hai mươi mẫu.

Vào năm Thiên Bào thử ba.

Tương Châu đại hạn hán. vụ mùa hè và thu đều liên tiếp cả hạt thóc cũng không thu hoạch được.

Lúc này, các hộ nông dân đành phải bán đất để cửu mạng, còn địa chủ lại chỉ có một minh An Lộc Sơn.

Do không có đối thủ cạnh tranh.

An Lộc Sơn đã thu mua ruộng đất của nông dân với giá cực kỳ thấp.

Hai mươi mẫu đất cuối cùng của nhà Cao Phú Quý chính lúc đó bán. mỗi mẫu chỉ có tám trăm văn. chứ giá thị trường lúc bình thường chí ít một mẫu giá chín quan tiền.

Từ đó Cao Phú Quý cũng như những người nông dân khác trong thôn Cao Kiều đều trở thành điền hộ của An Lộc Sơn. vất vả cả năm trời mà cũng chỉ miễn cưỡng kiếm được miếng ăn qua ngày.

Hôm nay Cao Phú Quý vào thành để mua muối, trùng hợp lại thấy cáo thị di dân. hắn cũng không mua muối nữa. lòng nóng như lửa đốt. hắn cơ hồ là chạy thẳng về thôn.

“Phú Quý sao về rồi?”

Ngoài đầu thôn đã có người nhìn hắn cười chào hỏi.

“Có việc tốt rồi!

Kiều tử thúc, quan phủ muốn di dân đi Lũng Hữu và Quan Nội, tặng thêm cho ba mươi mẫu thượng điền!”

Cao Phú Quý vừa chạy vừa nói.

Có người lại đuổi theo hỏi: “Thật không đó Phú Quỹ?”

“Các ngươi tự đến huyện thành mà xem đi nhé!”

Hắn như cơn gió lốc cuốn thẳng về nhà. nhà của Cao Phú Quý nằm sâu trong thôn, được tổ thành từ mấy gian nhà bằng đất lụp xụp, sống qua ngày cùng vợ và một đứa con trai một đứa con gái.

Bên cạnh là nhà của nhị đệ và tam đệ hắn. tình hình gần như chẳng khác gì hắn.

đều là điền nông cày thuê cho An Lộc Sơn.

Hắn chạy đến trước cửa nhà thì gặp ngay nhị đệ Phú Hoành, bèn cao giọng gọi: “Nhị đệ.

đệ mau đi gọi cả tam đệ đến. ta có đại sự muốn thương lượng cùng các ngươi, việc này trọng đại, mau đi!”

Phú Hoành em trai hắn bỡ ngỡ, nhưng thấy đại ca mình phấn khỏi thế, mặt cũng đỏ bừng lên vào kích động bèn biết là có việc hay ho gì rồi. bèn quay lưng sang nhà tam đệ.

Cao Phú Quý xông vào trong sân nhà mình, vợ hắn đang cho gà ăn. thấy hắn ào ào phóng về không khỏi cằn nhằn: “Đại lang, có gì mà ngươi phải vội thế?”

Hắn thấy hai tay phu quân mình trống trơ, không khỏi chau mày hỏi: “Muối ngươi mua đâu?”

“Nương tử, đừng nhắc đến muối nữa!”

“Nương tử.

đừng nhắc đến muối nữa!”

Cao Phú Quý kích động bồng vợ lên xoay vòng, hắn khoái trá cười ha hả nói: “Chúng ta sắp đổi đời rồi.”

Cao nương tử vội đưa tay đấm vào vai hắn mắng: “Cái ông này, mau thả ta xuống ngay!”

Đứa con trai mười tuổi của hắn cùng con gái tám tuổi cùng chạy ra sân nhìn cha vui cười hôi: “Cha oi, có việc gì mà vui vậy?”

“Di dân!”

“Di dân?”

Nương tử hắn thừ người ra.

“Phu quân đang nói xằng bậy gì thế?”

“Không phải nói bậy, thật sự là di dân. di dân đến Lũng Hữu hay Quan Nội Đạo rồi thì chúng ta sẽ có ruộng đất của mình.

Cả nhà chúng ta cùng đến đó quan phủ còn cho thêm một con trâu nữa ”

Cao Phú Quý nhắm tịt mắt lại. hắn hạnh phúc không tả nổi.

đấy là ước mơ bao nhiêu năm nay của hắn. giờ cuối cùng đã được thành hiện thực rồi.

“Đại ca. có việc tốt gì ư?”

Nhị đệ Phú Hoành và tam đệ Phú Hầu cùng đi vào.

“Đại ca các chú không biết mắc bệnh gì mà lại muốn di dân.

Hừ!

Các chú đến mà

nghe đi!”

Cao nương tử bất mãn nói.

“Đừng có nghe bọn nữ nhân nói xằng!

Các ngươi ngồi xuống, nghe ta từ từ nói.”

Ba huynh đệ họ cùng ngồi xuống trong sân. một người con trai một đứa con sái mỗi người dựa vào một bên của cha. còn Cao nương tử đứng bên cạnh quét sân. nhưng tai vẫn vểnh lên để hóng hớt.

Cao Phú Quý bèn kể lại tường tận bản cáo thị của huyện thành cho hai huynh đệ mình nghe. cuối cùng hắn nói: “Tin tức này Kiều Ngũ Lang cũng đã chứng thực, ta ngẫu nhiên gặp hắn. hắn nói các châu huyện khác đều có dán cáo thị như thế, ta đoán đó chắc là thật, một nhà cho ba mươi mẫu ruộng!

Theo giá ngoài thị trường là đến mấy mươi quan tiền, cả đời chúng ta đều mua không nôi.

Nếu cả nhà ta cùng đi còn có thể được cho theo con trâu, ta quyết định di dân Quan Nội, cơ hội này ta tuyệt không thể bỏ qua. ”

“Đại lang, hãy thương lượng lại đã!

Ngươi đừng có nóng vội quá!”

Cao nương tử không kiềm nổi nhắc nhở chồng.

“Đi!

Đi!”

Cao Phú Quý bực bội khoát tay nói: “Chỗ đàn ông nói chuyện, phụ nữ chen miệng làm gì?”

Cao nương tử giận dữ lườm hắn. ả tức tối nắm chặt cán chổi trong tay, ý như nói: ngươi dám cả san mắn2 lão nương à?

“Đại lang, vào nhà đi. ta có việc muốn nói.”

Cao nương tử nghiêm giọng nói. nếu không phải vì hai em chồng ở đây, chắc ả đã sớm đánh phủ đầu Cao Phú Quý.

Cao Phú Quý tuy có phần sợ vợ, nhưng trước mặt huynh đệ, hắn không thể để mất mặt được, hắn vờ như không nghe thấy gì. lại hỏi huynh đệ: “Các ngươi thấy thế nào?”

Nhị đệ Phú Hoành vốn cẩn trọng hơn. hắn cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc bèn nói: “Đại ca. việc này nghe thì tốt. nhưng sao đệ thấy quan phủ làm sao có thể tặng đất cho chúng ta. hơn nữa trong đây có nhiều việc còn chưa nói rõ, như đến chỗ nào của Quan Nội Đạo?

Là Kinh Châu, Ninh Châu phía nam ư?

Hay là Diên Châu, Tuy Châu phía bắc.

Tuy đều ở tại Quan Nội Đạo, nhưng hai nơi này hoàn toàn khác nhau, và còn Lũng Hữu nữa.

đừng nói là cao nguyên Thổ Phồn đấy nhé!”

“Hừ!

Nhị ca từ bé đã nhát gan. nếu bên đấy không tốt thì chúng ta quay lại có sao đâu.

đúng không?

Chỉ cần bán trâu cày, bán đất ruộng, cầm trong tay vài chục quan tiền thì về đây vẫn có thể mua được mười mấy mẫu ruộng!”

Người lên tiếng là tam đệ Phú Hầu. tính hắn tương đối gian xảo, cứ toàn thích đi đường tắt.

Lão nhị Phú Hoành cười mỉa nói: “Dễ dàng như thế ư?

Nghĩ ngươi ta ngốc lắm sao?

Vừa rồi đại ca rõ ràng đã nói rất rõ ràng, ba năm sau mới có đất thuộc về mình, còn có bán được không lại là một việc khác.

Ngươi nghĩ thế gian này thật sự có việc tốt thế ư?”

“Có phải việc tốt hay không thì ta khuyên ba anh em ngươi đều nên đi đi!”

Ngoài cửa bỗng vọng đến một giọng nói già nua, ba huynh đệ Cao gia vội đứng dậy.

Người đến này là trưởng bối của họ. là một vị lăo nhân gần bảy chục, tên Cao Tấn.

Hồi xưa Cao Tấn từng làm huyện thừa tại Nghiệp huyện, là bô lão có tư cách già nhất tại thôn Cao Kiều, cũng là một người có kiến thức nhất.

Cao Phú Quý và nhị đệ vội đi lên dìu ông lão, Cao Phú Quý vội hỏi: ‘‘Nhị thúc, sao chú lại đến đây?”

“Ta vừa rồi nghe ngươi la toáng ngoài đầu thôn, đương lúc Kiều Ngũ Lang cũng quay lại. ta hỏi tình hình hắn xong bèn quay đây thông báo cho các ngươi một tiếng. các ngươi nói vợ mau thu dọn đồ đạc. nam nhân thì mau đi ra ngoài huyện nha đăng ký, đây là đại sự liên quan mạng sống!”

Ba huynh đệ Cao gia bỗng chốc khựng người lại.

Cao Phú Quý lắp bắp nói: “Nhị thúc, ý thúc là thế nào ạ?”

Cao Tấn ngồi xuống thở dài nói: “Ta dẫu sao cũng đã từng làm vài năm huyện thừa, có một số việc đều nhìn thấu hơn các ngươi, ta đoán đây chẳng phải di dân gì. mà là triều đình muốn di dời các ngươi đi mà thôi.”

Ba huynh đệ nhìn nhau, bỗng cùng thốt lên: “Chuyển dời bọn cháu để làm gì?”

“Ba anh em ngốc ngếch này, An Lộc Sơn muốn tạo phản, không lẽ các ngươi không biết sao?”

Ý đồ tạo phản của An Lộc Sơn thì người người trong đều biết, ba huynh đệ Cao gia cũng thế, nhưng họ tuyệt không thể nào liên tường được tạo phản thì liên quan gì di dân?

Nhưng lão nhị Phú Hoành vẫn phán ứng nhanh nhạy, lập tức hỏi: “Ý của nhị thúc là triều đình muốn bảo vệ chúng ta?”

Cao Tấn gật gật đầu.

“Chắc là như thế!

Nếu thật sự có chiến tranh thì cả vùng Hà Bắc đạo đều sẽ bị liên lụy, đáng thương nhất vẫn là những người dân đen thế cô như chúng ta.

Không biết bao nhiêu nhà phải người phải nhà tan cửa nát.

ôi!”

“Nhưng... nhưng mà... chúng ta đều là điền nông của An Lộc Sơn!”

Cao Phú Quý có phần không mấy tin.

Cao Tấn lườm hắn một phát, lắc đầu nói: “Phú Quý, ta thấy ngươi ngày thường cũng khôn ngoan lắm mà. sao lúc này lại ngốc thế?”

Cao nương tử cũng đi ra. ả dắt theo con gái hồi hộp hôi: “Nhị thúc, chú nói lại xem. rốt cuộc là việc gì thế?”

“Haiz!

Binh sĩ của An Lộc Sơn là ai cơ chứ, đều là người Hồ, tính tình mọi rợ hung tàn. cướp bóc thành thói, bọn chúng mặc cho các ngươi là điền hộ của ai, giết người cướp của. hủy thôn diệt huyện cũng như giết bỏ đàn kiến, nơi nào chúng đi qua đều bị quét sạch sành sanh, việc này ta cũng có biết, ba anh em các ngươi mau đi đi!

Hãy trốn đến Quan Trung hay Lũng Hữu đều được, nơi ấy sẽ an toàn hơn. dù cho đất đai nghèo nàn cằn cõi hay là đất cao nguyên đi chăng nữa cũng tốt hơn là ở lại chờ chết!”

Cao nương tử nghe mà trắng bệch cả sắc mặt. run giọng hối thúc chồng mình nói: “Đại lang, ngươi mau vào trong huyện đăng ký đi. ta sẽ ở lại dọn dẹp, chú hai. chú ba. các chú cũng cùng đi đi.”

Cao Phú Quý thở thẫn một hồi, hắn bỗng nhảy dựng lên la toáng lên: “Đi!

Ta sẽ đi liền!”

“Đại ca. huynh chờ đệ với, đệ cũng phải về nói một tiếng với nương tử.”

Lão tam nói xong chạy vội đi.

Nhưng lão nhị lại lo lắng cho Cao Tấn. hỏi: ‘‘Nhị thúc, chú không đi cùng bọn cháu

ư?”

Cao Tấn lắc lắc đầu. thở dài nói: “Ta không đi nữa. ta đã bảy mươi tuổi rồi. có chết thì cũng phải chết trên quê hương của mình, ta chỉ hi vọng các vãn bối sẽ rời khỏi nơi đây, ta giờ sẽ tiếp tục đi khuyên các nhà khác, các ngươi mau đi đi!”

Nói xong, ông lão lại chống gậy chậm rãi đi về.

Chẳng bao lâu sau ba huynh đệ Cao gia bèn cùng ngồi trên xe ngựa nhà lão nhị phóng như bay về hướng huyện thành.

Chỉ một thoáng cả thôn Cao Kiều đều chấn động, gần như nhà nhà hộ hộ đều chạy nhanh về phí huyện thành, có người còn thông báo thêm cho bà con thân thích biết, tin này chẳng mấy chốc bay khắp thôn Cao Kiều, một truyền mười, mười truyền trăm, chẳng mấy chốc cả thôn đều biết.

Mặc cho nó là tin đồn hay tin thật, tóm lại đều đã gây ra cuộc khủng hoảng lớn xung quanh vùng huyện An Dương.

Trước huyện nha An Dương đã có mấy ngàn người chờ sẵn. trước nha huyện đông nghẹt đến con kiến cũng không lọt được vào.

Đây là nhóm người đầu tiên kéo đến. và sẽ còn có vô vàn người tiếp tục ập về, không chỉ có nông dân. còn rất nhiền bình dân khác trong huyện đều tham dự vào, không ngừng yêu cầu được dời đi Quan Nội Đạo.

Gần trăm tên nha dịch hét toáng lên đến khàn cả giọng để duy trì trật tự.

Các sự tình khác trong huyện nha đều bị trì trệ.

Trong đại đường, huyện lệnh, huyện thừa, huyện úy, chủ bộ. và cả các tào sử viên đều cùng tiến hành đăng ký.

Dù cho là thế nhưng mọi người vẫn có phần không kịp tay chân, vì người đến quả thật quá đông.

Huyện lệnh An Dương tên là Vương Tự Thành, là người Hoa Châu, là một tên thư sinh yếu ớt trạc ba mươi.

Hắn vào tiến sĩ năm Thiên Bào thứ chín, xuất nhậm huyện lệnh An Dương đã hai năm nay, do sức khòe không tốt nên chốc lại phải xin nghỉ phép bệnh, nên hắn được biệt danh là huyện lệnh bệnh.

Làm một huyện lệnh quan phụ mẫu. theo lý phần lớn nhân dân của hắn bỏ đi hết. hắn sẽ thấy không vui, nhưng trong lòng Vương Tự Thành cũng hiểu rõ, đây là an bài chung của triều đình, hắn phải dốc hết sức để dân chúng dời khỏi Hà Bắc. giảm nguy hại tạo phản của An Lộc Sơn xuống mức thấp nhất.

Thậm chí cả bản thân hắn. cuối cùng cũng sẽ dời khỏi Hà Bắc. chí ít người nhà hắn phải rời khỏi đây.

Nghĩ thông điểm này hắn cũng không còn lo ngại gì. cho nên bao nhiêu người muốn đi hắn đều đăng ký cho.

Kỳ thực trong lòng hắn cũng hiểu rõ, các gọi là ba mươi vạn hộ chăng qua là hình thức, có đi một trăm vạn hộ cũng chẳng thành vấn đề.

Vương Tự Thành sau khi đăng ký một hộ xong, cảm thấy có phần hơi mệt. hắn không kiềm nổi lại muốn xin nghỉ phép bệnh, nhưng thấy dòng người đông đúc. các nha dịch ráng hết sức muốn ngăn nông dân tràn vào đại sảnh, hắn đành thở dài nói: “Người tiếp theo đi!”

Người tiếp theo chính là ba huynh đệ Cao gia.

Tưởng mình đã là người đi đầu tiên, ai ngờ vẫn có kẻ hơn mình.

Ba huynh đệ họ vội vội vàng vàng chạy đến huyện nha. nhưng lúc ấy đã có hơn ngàn người đợi sẵn. vẫn nhờ lão tam lắm cách, hắn đã bỏ trăm văn tiền ra mua chuộc một nha dịch, nhờ thế mà được dẫn lên phía đầu.

Ba huynh đệ họ cùng đi lên khom người nói: “Huyện lão gia. bọn tiểu nhân muốn đăng ký.”

Vương Tự Thành chau mày hỏi: “Các ngươi đều cùng nằm trong một hộ gia đình ư?”

“Không!

Không!

Bọn tiểu nhân là ba huynh đệ là ba hộ gia đình, nhưng hi vọng có thể được di dời đến cùng một chỗ.”

“ừm!”

Vương Tự Thành gật gật đầu, ba anh em muốn đến cùng một nơi. hắn cũng tán thành, bèn nói: “Có thể ở cùng chỗ, ta sẽ đặc biệt chú thích, có điều các ngươi muốn đi đâu?

Quan Nội hay Lũng Hữu?

Các ngươi phải chọn đã, ngoài ra, là người ở đâu?

Tên là gì?”

Ba huynh đệ đã thương lượng nãy giờ trên xe, họ cảm thấy nếu đi Lũng Hữu có thể sẽ đi cao nguyên.

Lũng Hữu tuy trù phú, nhưng cao nguyên lại không tốt, nên họ thà đi Quan Nội Đạo, hơn nữa như thế cũng cách quê hương Tương Châu gần một chút.

“Bẩm lão gia. bọn tiểu nhân là người thôn Cao Kiều, ba huynh đệ.

Cao Phú Quý, Phú Hoành.

Phú Hầu.

Ngoài ra. thỉnh cầu lão gia cho bọn tiểu nhân được đến Quan Nội Đạo!”

“Được!”

Vương Tự Thành huơ bút viết cái rẹt.

đã đăng ký xong cho họ, xong lại giao ba thiếp bài cho họ nói: “Đây là hiệu bài di dời của các ngươi, rất quan trọng, nhất định phải giữ cẩn thận, ba ngày sau đến trước huyện nha xem thông báo xuất phát.”

Lúc này, một tên nha dịch vội vã đi đến bên Vương Tự Thành khẽ giọng thủ thỉ vài câu. chỉ thấy Vương Tự Thành sau khi nghe xong mà giật bắn người lên.

“Á!

Mau...

Mau thay áo quần cho ta!”

Chương 554: Tổng di dời Hà Bắc Trung

Huyện lệnh Vương Tự Thành đã thay quan phục, dẫn theo hai viên nha dịch bèn vội vã kéo ra ngoài huyện thành, ở bên cạnh quan đạo ở ngoài xa khoảng mười lăm dặm phía bắc huyện An Dương, có một tòa Long Tuyền dịch, là dịch trạm quan trọng cho những người bận công sự lai vãng đến nghỉ ngơi trú ngụ. phía sau Long Tuyền dịch là một mảnh đồi núi.

đã mọc đầy rừng tùng rậm rạp um tùm.

Mà vào lúc này, trong rừng tùng đã trú đầy kỵ binh quân Đường, đông tới hơn năm sáu nghìn người. gần như đã đem nguyên Long Tuyền dịch đều vây chặt lại.

Đây là quân đội của Quách Tử Nghi, mười vạn quân của Quách Tử Nghi chính là trú chân ngay ở Vệ Châu Bạch Hình phía tây nam Tương Châu, cũng chính là trong địa phận Hà Nam Huy huyện ngày nay.

Hôm nay hắn dẫn năm nghìn kỵ binh đặc biệt đến thị sát tình hình di dân huyện An Dương.

Tuy Hà Bắc đạo là phạm vi thế lực của An Lộc Sơn. nhưng đó là chỉ phạm vi chịu sự uy hiếp của quân đội An Lộc Sơn thôi.

Trên thực tế An Lộc Sơn không hề thực sự khống chế được hết toàn địa phận Hà Bắc đạo, quân đội của hắn vẫn còn ở U Châu cùng với phía bắc U Châu, vùng quản hạt của Phạm Dương tiết độ và Bình Lô tiết độ, nếu như quân đội của An Lộc Sơn bắt đầu trú quân ở Tương Châu ở phía nam và vùng lân cận của nó, vậy thì có nghĩa là hắn thật sự đã tạo phản rồi.

An Lộc Sơn trên danh nghĩa vẫn còn chưa chính thức tạo phản, cho dù hắn đã ủng lập ra tân đế, nhưng tuyệt đại bộ phận châu huyện Hà Bắc đều không có thừa nhận, điều này đã làm cho An Lộc Sơn nằm trong một tình cảnh rất ngại ngùng, quan trọng hơn là hắn vẫn còn chưa hoàn toàn chuẩn bị xong, vẫn còn chưa đến mức phải dùng vũ lực bức bách châu huyện Hà Bắc thừa nhận tân đế, vẫn còn chưa đến mức phái binh trực tiếp chiếm lĩnh toàn địa phận Hà Bắc, vì vậy hắn cố gắng duy trì một sự trầm mặc và khắc chế, ngay cả phái binh đi ven sông Hoàng Hà chi viện Hứa Thúc Ký, hắn đều là lấy cớ huấn luyện quân đội.

Lúc này, quân đội của An Lộc Sơn phái đi chi viện Hứa Thúc Ký ở Ngụy Châu, cách An Dương khoảng bốn trăm dặm hơn. mà đại quân của Quách Tử Nghi ở địa giới Hà Đông đạo phía tây Tương Châu, không hề hoàn toàn tiến vào Hà Bắc. quân đội của hắn đã kèm chặt lấy quân đội của An Lộc Sơn.

Hôm nay hắn dẫn năm nghìn kỵ binh tức tốc kéo đến huyện An Dương, một mặt cố nhiên là muốn thị sát tiến độ rút dân. một mặt khác, hắn cũng là đang thăm dò phản ứng của An Lộc Sơn.

Lúc này.

Quách Tử Nghi đang ở trong phòng nghỉ bên trong dịch trạm, tỉ mỉ quan sát bản đồ Hà Bắc đạo, theo tình báo nhận được trước mắt mà nói.

An Lộc Sơn tạm thời vẫn chưa có phản ứng gì đối với việc di dân Hà Bắc. quân đội của An Lộc Sơn vẫn còn đang ở U Châu, mà bên chỗ Ngụy Châu Thái Hi Đức cũng không xuất hiện sự kiện can thiệp di dân.

Quách Tử Nghi chắp tay sau lưng chậm rãi tới lui, mặt mày xoắn tít lại. hắn rất hiểu An Lộc Sơn, với con người của An Lộc Sơn là tuyệt đối không thể nào mà ngồi trơ mắt nhìn Hà Bắc đại di dân. trừ khi hắn thật sự không có lòng tạo phản, nếu không.

Hà Nam đạo sẽ là căn cứ địa của hắn. hắn không thể nào trơ mắt nhìn căn cứ của mình bị làm suy yếu đi.

Quách Tử Nghi có thể khẳng định.

An Lộc Sơn nhất định sẽ can thiệp việc di dân Hà Bắc. mấu chốt là hắn sẽ hạ thủ bắt đầu từ đâu?

Dùng thú đoạn gì hạ thủ?

Hạ thủ lại sẽ đến mức độ nào, hoặc là trực tiếp tạo phản.

Điều này khiến cho trong lòng Quách Tử Nghi tràn ngập sự nghi hoặc.

Quách Tử Nghi lại quay về trước bản đồ, nhìn vào U Châu mà trầm tư nín lặng.

Lần này hắn dẫn đại quân tiến sát Hà Bắc. trên một mức độ rất lớn là đang chấp hành bố trí chiến lược của Lý Khánh An.

Quách Tử Nghi cũng hiéu rõ nỗi lo của Lý Khánh An, An Lộc Sơn không phải là quân Nam Đường, lại càng không phải là quân lữ yếu ớt như Lý Mạo và Lý Lân. thực lực của quân Phạm Dương rất mạnh, thậm chí vượt qua quân Sóc Phương của hắn. mà chỉ là đứng sau quân An Tây thôi, thêm vào đó hắn chiêu mộ một lượng lớn người Hồ phương bắc gia nhập quân đội của hắn.

điều này làm cho sức chiến đấu của hắn càng thêm lớn mạnh, cho dù ai ai cũng đều nói rằng năm mươi vạn đại quân của An Lộc Sơn đều là khoe khoang khoác lác, nhưng Quách Tử Nghi lại không cho rằng như vậy, hắn ở biên quan nhiều năm, biết rất rõ gốc gác của người Hồ, người Hồ là toàn dân đều là binh, một bộ lạc lớn hơn một chút đã có mấy vạn binh lực, nếu như An Lộc Sơn chiêu mộ đắc lực. cộng thêm hứa hẹn lợi ích to lớn, sở hữu năm mươi vạn đại quân không hề là hoàn toàn không thể.

Chính vì điểm này, làm cho Quách Tử Nghi vô cùng kính nể Lý Khánh An.

Quách Tử Nghi lúc này mới hiểu được Lý Khánh An tại sao lại không lập tức tiêu diệt Hứa Thúc Ký, hắn chính là muốn hình thành một cục diện giằng co chiến lược, khống chế lấy tiết tấu tạo phản của An Lộc Sơn, làm cho hắn có thể có thời gian từ Hà Bắc rút dân. cho dù An Lộc Sơn chưa chắc sẽ đếm xỉa đến sự khống chế của Lý Khánh An. nhưng đây quả thực là biện pháp khả thi duy nhất.

Nếu không, Hồ binh cùng với quân Phạm Dương của An Lộc Sơn họp lại, Hà Bắc sẽ gặp phải họa diệt vong, những thứ mà các Hồ binh muốn chính là con cái người Hán. cần chính là tài sản người Hán.

An Lộc Sơn cũng ắt sẽ đưa ra hứa hẹn rồi, Quách Tử Nghi thở dài một tiếng, phải gia tăng tốc độ di dân thôi!

Lúc này, ngoài cửa có thân binh bẩm báo: “Đại soái, An Dương huyện huyện lệnh đã tới.”

“ừm!

Hãy để hắn vào đây đi!”

Quách Tử Nghi thu hồi lại suy nghĩ. lại mệnh người đem bản đồ lấy đi, lát sau. huyện lệnh Vương Tự Thành dưới sự dẫn đường của thân binh nhanh bước đi vào, hắn tiến lên thi lễ với Quách Tử Nghi nói: “Ty chức An Dương huyện lệnh Vương Tự

“Vương huyện lệnh không cần đa lễ, mời ngồi đi!”

“Tạ ơn lão soái!”

Vương Tự Thành ngồi xuống, có thân binh dâng trà lên cho hắn.

Vương Tự Thành khẽ nghiêng người cảm ơn, Quách Tử Nghi nâng chung trà lên, chậm rãi uống một ngụm trà. lúc này mới thong thà cười nói: “Ta sợ quấy nhiễu đến dân chúng, cho nên không có vào thành, liền sai người tìm ngươi đến đây, vất vả Vương huyện lệnh rồi.”

Vương Tự Thành vội vàng đáp lại nói: “Không sao!

Không sao!

Quách lão soái yêu quỷ dán huyện, ty chức vô cùng cảm động, lão soái có cái gì cần đến cứ việc dặn dò, ty chức sẽ đem hết sức mình ra mà hỗ trợ.”

“Ha ha!

Vương huyện lệnh cho rằng ta là đến để tống tiền sao?”

Quách Tử Nghi cười lên ha hà.

Vương Tự Thành mặt đỏ lên, hắn tưởng rằng Quách Tử Nghi đến là để đòi lương, trong lòng sớm đã bàn tính xong xuôi, nhiều nhất chỉ cho ba nghìn thạch, không ngờ rằng lại bị Quách Tử Nghi lập tức vạch trần ngay, hắn thì thào nói không ra lời.

“Vương huyện lệnh, ta không phải là đến tống tiền gì, ta là muốn đến hỏi thăm về tình hình di dân.”

Nghe nói là hỏi thăm tình hình di dân.

Vương Tự Thành tinh thần trở nên phấn chấn hẳn lên. vội vàng nói: “Huyện An Dương hôm nay mới là ngày đầu tiên xử lý di dân. nhưng ngoài huyện nha đã tụ tập hơn ba vạn người, đều phải gấp rút di dân, cũng chính là có ba vạn hộ người, áp lực của huyện nha vô cùng lớn.”

“Tại sao?”

Quách Tử Nghi có chút kinh ngạc, những nơi khác đều là rất nhiều ngày sau, mới từ từ có người bắt đầu đăng ký di dân, huyện An Dương này lại có ba vạn người ngay hôm đó, đây quả thật là điều không thể tin được.

Quách Tử Nghi cảm thấy tinh thần phấn chấn, hắn bây giờ chính là có chút rầu rĩ tiến độ di dân quá chậm, nhưng lại không có biện pháp tăng nhanh việc di dân. vậy mà huyện An Dương lại nóng sốt như vậy, không lẽ bọn họ thật sự có cách gì ư?

Quách Tử Nghi vội vàng hỏi: “Ngươi nói nhanh lên, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Tuy nhiên Vương Tự Thành lại hiểu sai ý, hắn tưởng rằng Quách Tử Nghi là đang chất vấn hắn tại sao hôm nay mới bắt đầu đăng ký, hắn trở nên chột dạ. ngập ngừng nói: “Ty chức mấy ngày trước ngã bệnh, đã bỏ lỡ đi việc thông báo với triều đình.”

“Ta không phải là hỏi ngươi điều này, ta là hỏi ngươi, tại sao lại nhiều người đăng ký như vậy!”

Quách Tử Nghi có chút không vui.

đề cao ngữ khí nói.

Vương Tự Thành sợ đến toát cả mồi hôi lạnh, vội vã đứng lên nói: “Ty chức cũng rất kỳ lạ. tại sao lại nóng sốt như vậy, tìm người hỏi xong mới biết được, thì ra trong huyện đang lưu truyền tin tức vỉa hè, nói An Lộc Sơn sắp tạo phản rồi. triều đình di dân là vì sơ tán dân chúng Hà Bắc. mọi người đều trở nên hốt hoảng, vì vậy người đến đăng ký cũng đặc biệt nhiều.”

“Thì ra là như vậy!”

Quách Tử Nghi lúc này mới hiểu ra. hắn gật gù tán đồng, đây quả cũng không sai. tăng thêm một chút cảm giác nguy cơ, so với sự dụ dỗ vỗ ngọt đơn thuần thì mạnh hơn nhiều, dù sao cũng chỉ là tin đồn. chỉ cần quan phủ không thừa nhận.

An Lộc Sơn cũng không thể nói gì hơn.

“Thôi được!

Hôm nay đa tạ Vương huyện lệnh, ta còn phải đi Nghiệp huyện, thôi thì không quấy rầy Vương huyện lệnh nữa. xin Vương huyện lệnh cần phải gia tăng tốc độ di dân. không thể làm lỡ đại sự.”

“Ty chức hiểu rồi, ty chức quay về ngay đây, xử lý đăng ký ngay trong đêm. tuyệt không lỡ việc.”

Vương Tự Thành cáo từ đi khỏi.

Quách Tử Nghi trầm ngâm trong chốc lát. bèn hạ lệnh nói: “Chuẩn bị xuất phát, đi Nghiệp huyện!”

Đại quân của Quách Tử Nghi tức tốc tập hợp, lát sau. năm nghìn kỵ binh đi về phía bắc. rất nhanh đã biến mất ở nơi tận cùng của quan đạo.

Trên một vùng Hà Bắc đạo đã dấy lên một cơn lũ trào di dân gió nổi mây lùa. rất nhanh đã từ nam chí bắc, lan đến tới toàn Hà Bắc. hơn nữa cùng với tin tức vỉa hè An Lộc Sơn tạo phản càng truyền càng rộng, dân chúng bắt đầu trở nên hoảng loạn, trong mỗi một huyện đều chen chúc đầy những nông hộ muốn đăng ký di dân. trên quan đạo thông đến phương tây của rất nhiều huyện, đã bắt đầu có sự di dân nườm nượp như mắc cửi, bọn họ dìu già dắt trẻ, gánh sọt tre và đòn quẩy, đánh xe bò, xe ngựa, xe lừa. trên xe chờ lấy gia sản ít ỏi của bọn họ, trên xe là cho những người già và các đứa trẻ còn nhỏ tuổi ngồi, suốt dọc đường bồn chậu linh kỉnh, rầm rộ đông đúc. xuyên qua Thái Hành Bát Kính (*tám vùng quan ải trọng điểm của núi Thái Hành sơn), vượt qua Thái Hành sơn đi về phía Hà Đông.

Nhưng cho dù phong trào di dân có gió thổi mây lùa đến mức nào, An Lộc Sơn tuy thế vẫn chưa có bất kỳ động tĩnh nào, điều này làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy không thể tưởng tượng được, nhưng chỉ có nhân vật cao cấp trong quân Phạm Dương mới biết rằng.

An Lộc Sơn lúc này không có mặt ở U Châu, hắn đang ở trong Hề bộ lạc ở phía bắc Bình Lô.

Không có mệnh lệnh của An Lộc Sơn. ai cũng không dám lỗ mãng can thiệp vào cục thế của Hà Bắc. cho dù là Sử Tư Minh hoặc là Cao Thượng cũng không thể được, sự điều động quân đội trên trăm người của quân Phạm Dương, chỉ có An Lộc Sơn mới có quyền lực điều động.

Người Hề là một nhánh dân tộc du mục cổ xưa của đông bắc. trước khi Khiết Đan vẫn chưa lớn mạnh, nó và Khiết Đan đều là vùng phiên thuộc của Đại Đường, nhưng sau khi Khiết Đan từ từ lớn mạnh, người Hề cuối cùng bị Khiết Đan nuốt chửng. trở thành một nhánh của người Khiết Đan.

Bộ lạc người Hề luôn là bị quản hạt bởi Bình Lô tiết độ phủ của An Lộc Sơn. nhưng người Hề cũng đã từng mấy lần phản loạn, vào năm Thiên Bảo thứ tư.

Đường tông thất Nghi Phương công chúa đã gả cho thủ lĩnh người Hề - Hoài Tín vương.

Nhiêu Nhạc đô đốc Lý Diên Sùng. nhưng chưa đến một năm. người Hề phản loạn, bèn đem Nghi Phương công chúa làm vật tế sống, sau này người Hề bị An Lộc Sơn đánh bại. lại thật thà mà quy thuận với Đại Đường.

Trước mắt. thủ lĩnh người Hề vẫn là Hoài Tín vương Lý Diên Sùng. sở hữu hùng binh bộ lạc gần tám vạn người, An Lộc Sơn sau khi ở trong đám người Hồ điên cuồng mộ binh, những bộ lạc người Hồ như Đột Quyết, Hồi Hột.

Khiết Đan v.v... quy hàng gần hai mươi vạn đại quân.

Lý Diên Sủng lại không chịu giúp đỡ An Lộc Sơn lắm. chi miền cường phái ra năm nghìn kỵ binh cho An Lộc Sơn. chỉ mang một ý nghĩa tượng trưng mà thôi.

An Lộc Sơn làm sao có thể bỏ qua toán hùng binh tám vạn người này, hắn mấy lần phái người đi đàm phán với Lý Diên Sủng, hứa hẹn mối lợi lớn lao, nhưng Lý Diên Sùng lại không đáp ứng. cũng không cự tuyệt, thái độ vô cùng mập mờ, An Lộc Sơn bất đắc dĩ. lúc này vừa lúc cục thế Hà Nam đạo nằm ở trạng thái giằng co, An Lộc Sơn bèn đích thân đi tới Nhiêu Nhạc Châu, đi đàm phán với Lý Diên Sùng, đây cũng là toán quân đội cuối cùng mà hắn muốn chiêu làm rồi. nếu như tám vạn quân đội người Hề đến tay. thì nhân số quân đội của hắn sẽ đạt đến bốn mươi lăm vạn người.

đủ để tham gia vào việc tranh bá .

Chuyến đi Nhiêu Nhạc lần này, An Lộc Sơn đã quyết tâm giành thắng lợi bằng bất cứ giá nào.

Chương 554: Tổng di dời Hà Bắc Hạ

ở phía bắc Đàn Châu Mật Vân huyện chính là Nhiêu Châu đô hộ phủ. men theo Loan Hà đi sang phía bắc không xa. bèn đi tới được vùng hoang mạc rộng lớn.

đỉnh núi Yến Sơn ở phía xa phảng phất như được trạm trỗ một cách khéo léo điêu luyện, từ bên đó nổi lên một đường xiên êm dịu. cứ vẽ xuống đến trên vùng đồi núi nhấp nhô kia của chân núi, trên vùng đồi núi rừng cây rậm rạp, cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn nhìn xa xăm vô tận không thấy được đường chân trời, ở bên ngoài của cánh rừng là vùng đồng cỏ bao la. dưới bầu trời xanh thăm cò xanh mơn mởn tòa hương đồng nội. từng đàn dê bỏ ở ven sông thơ thẫn ăn cò, mục đồng gối đầu nằm ở ven sông ngẩng người, mặc sức thà hồn cho tương lai thêu dệt trong trí tưởng tượng của hắn.

Đây là một buổi sáng yên tĩnh, nhưng khi truyền đến một tràng tiếng vó ngựa dồn dập. thì buổi sáng đã không còn tĩnh lặng nữa. mục đồng sợ đến lăn lốc mà lồm cồm ngồi dậy, ngơ ngác mà nhìn về phía xa.

Chỉ thấy một đội kỵ binh phía xa như gió cuốn điện xẹt phóng ào đến. thoáng chốc đã từ phía đối diện sông nhỏ phi chạy mà qua. chạy như bay về phương hướng đông bắc. mục đồng nhìn mà xoa xoa tóc gáy, những người này là ai thế, gấp gáp như vậy làm gì cơ chứ?

Đội kỵ binh này từ Phạm Dương đến. mang theo tình báo vô cùng khẩn cấp, phóng nhanh đến nơi sờ tại của nha trướng người Hề. nha trướng người Hề nằm ở đông bắc bộ của Nhiêu Nhạc châu, nằm sát Doanh Châu của triều Đường.

Lúc này, phụ cận nha trướng của Lý Diên Sùng rất ư là náo nhiệt, mấy nghìn túp lều trại chen chúc dày đặc nổi dài mấy dặm. hôm nay Lý Diên Sủng phải nghênh đón quý khách của triều Đường.

Phạm Dương tiết độ sứ An Lộc Sơn.

Trong một đại trướng da bỏ có thể dung nạp mấy trăm người, tiếng người nói râm rang, hơi nóng hôi hổi, mùi thơm đậm đà của thịt dê bỏ tràn ngập trong đại trướng, hai người đại hán đang ở ngay chính giữa tay đôi đấu vật. tiếng la thét liên tiếp vang lên.

ở sát mép đại trướng, đặt một vòng những chiếc bản thấp vây quanh, trên bản bày đầy núi thịt biên rượu, những hoa quả theo mùa dùng gốm sứ bày đầy trong từng chậu lớn.

Trên đất ở bên cạnh bản phủ lớp da dê. mấy chục người chủ và khách ngồi trên tấm da dê, mời rượu ăn thịt, chuyện trò vui vẻ, không khí rất ư nhiệt liệt, hai người trong số đó chính là Lý Diên Sủng và An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn đi ra đã sắp được nửa tháng rồi. hắn ở vùng phụ cận đi được một vòng, các bộ lạc như Khiết Đan.

Đột Quyết v.v...

đều nhất nhất trấn an được, cuối cùng bèn là người Hề, đây là điều mấu chốt của chuyến đi bắc tuần lần này.

Hoài Tín vương Lý Diên Sủng năm nay chỉ có bốn mươi mấy tuổi, thân hình khỏi ngô hùng tráng, đầu to như cái đấu. một bộ mặt râu xồm. giọng nói sang sảng rất lớn. mời rượu uống rượu, rượu đến khi ly cạn. có vẻ vô cùng hào khí phóng khoáng, nhưng một cặp mắt của hắn lại không lớn. lúc nào cũng híp lại, sẽ lộ ra một tia sáng xảo quyệt.

Lý Diên Sủng rất ư kính trọng An Lộc Sơn. thậm chí đã đến một mức độ khúm núm khép nép rồi, huyện quản không bằng hiện quản.

Lý Diên Sủng tuy là phiên thuộc của triều Đường, nhưng An Lộc Sơn mới là ké quản hạch thật sự của hắn. tuy nhiên Hề và Khiết Đan như nhau, đều độc lập phi thường.

An Lộc Sơn cũng chỉ là người quản hạch trên danh nghĩa của bọn họ, hôm nay sở dĩ khách sáo như vậy là bởi vì Lý Diên Sủng biết được mục đích An Lộc Sơn đến đây, là muốn cầu xin hắn phái binh tương trợ.

Bộ lạc Hề của Lý Diên Sủng có tám vạn hùng binh, ai nấy đều là dũng sĩ dũng mãnh vô địch, đây cũng chính là tài phú lớn nhất của hắn.

An Lộc Sơn muốn đến mượn tài phú quý siá nhất của hắn. làm sao có thể để hắn dễ dàng lấy đi không chút nhọc công như vậy?

Đương nhiên.

Lý Diên Sủng cũng nguyện ý mượn binh, hắn biết An Lộc Sơn sắp tạo phản rồi.

An Lộc Sơn một khi đánh đến châu huyện Hà Bắc.

đó cũng sẽ là thời khắc mà người Hề bọn họ phát tài. nữ nhân, tài bạch, vàng bạc châu báu. những thứ này cũng đều là những thứ mà bộ lạc bọn họ hằng ao ước bấy lâu. hắn làm sao có thể từ bỏ cơ hội này. thế như.

đàm phán là tất yếu.

An Lộc Sơn cần phải thỏa mãn điều kiện lớn nhất của hắn.

“An đại soái, ly rượu này là ta kính người, cảm tạ sự chiếu cố đặc biệt của đại soái đối với ta trong mấy năm nay!”

Lý Diên Sủng đứng lên.

đem một bát lớn đầy rượu sữa dê kính với An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn đã uống không ít rồi, gương mặt lớn như quả bí đỏ đã chuyển sang màu tiết lợn. hắn cúi đầu khẽ khoát tay, cự tuyệt nói: “Rượu của ngươi ta không uống nữa. trừ phi ngươi đáp ứng mượn binh, nếu không hôm nay ta sẽ không uống một giọt rượu nào của ngươi cả.”

“Khơ!

Không phải mượn binh sao?

Được mờ!

Được mờ!

An đại soái đã đích thân tới đây rồi. ta làm sao có thể không nể mặt được chứ?

Ưống xong chén rượu này trước, chúng ta sẽ bản tới việc mượn binh sau.”

Lý Diên Sủng khẽ híp đôi mắt nhỏ, trong mắt lại không khỏi lộ ra vẻ gian xảo, An Lộc Sơn tựa hồ không có nhìn thấy, ha hả cười nói: “Thôi được!

Ta liền uống hết chén rượu này, rồi chúng ta liền nói chuyện chính sự.”

Hắn cũng không tiếp lấy chén rượu của Lý Diên Sủng. mà tự bưng lên chén rượu của chính mình uống một hơi cạn sạch, lật úp chén rượu khẽ gõ xuống bàn một cái. tỏ vẻ là đã uống cạn rồi.

“Hảo!

Thống khoái.”

Lý Diên Sủng vẫy tay một cái.

đi đến hai thiếu nữ người Hề trẻ tuổi xinh đẹp rót rượu cho An Lộc Sơn.

Lý Diên Sủng chi vào hai thiếu nữ cười nói với An Lộc Sơn: “Hai mỹ nữ này cũng đều chỉ có mười sáu tuổi. chưa qua tay ai cả. tối hôm nay đế cho các nàng cùng hầu hạ đại soái, thế nào!”

Gương mặt của hai thiếu nữ đều lộ vẻ ngượng ngùng, ngoảnh mật sang một bên. nếu là trước đây với sự hảo sắc của An Lộc Sơn thì làm sao lại có thể không chịu món lễ này chứ, nhưng hôm nay hắn không có tâm trạng này, nếu hắn còn không đem quân đội người Hề nắm trong tay, thì sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến kế hoạch khỏi binh nam tiến của hắn. lúc này, cho dù thiếu nữ có xinh đẹp như tiên nữ đi nữa cũng không thể quan trọng bằng tám vạn đại quân.

Nhưng khách sáo giả tạo vẫn phải có, An Lộc Sơn ha hả cười nói: “Tâm ý của Lý đô đốc ta lĩnh rồi. hai cô gái ta sẽ nhận lấy. nhưng nếu chúng ta bản về việc mượn binh, ta sẽ càng cao hửng hơn.”

“Vậy được rồi!

Hãy bàn việc mượn binh.”

Lý Diên Sủng thấy thời cơ đã tới rồi. cũng không kéo dài thêm nữa. hắn ngồi xuống. chậm rãi uống một ngụm rượu, lúc này mới cười nói: “Đại soái đã mấy lần phái người tới nói về việc mượn binh rồi, bản thân ta đương nhiên là đồng ý, chỉ là người trong tộc của ta có rất nhiều ý kiến khác nhau, chỉ một mình ta đồng ý thì không được đâu. còn phải thuyết phục trưởng lão trong tộc. ai!

Không dối gạt đại soái, chín người mười ý a!”

Trong lòng An Lộc Sơn thầm mắng. cái chó má gì chín người mười ý, đã bao nhiêu năm rồi. hắn làm thế nào không biết rằng chỉ cần Lý Diên Sủng nói là được, chăng qua là đang mượn cớ để đưa điều kiện thôi.

An Lộc Sơn cũng không nói thêm gì nữa. liền nói thẳng: “Ngươi hãy nói thẳng đi!

Trong tộc đòi giá cao nhất là cái gì?”

“Cái này...”

Lý Diên Sùng suy nghĩ một hồi. hắn nheo đôi mắt ti hí lại nói: “Chúng tôi muốn hai mươi vạn nữ nhân Trường An.”

“Cái này không thể được!”

An Lộc Sơn đột nhiên biến cả sắc mặt. hai mươi vạn nữ nhân Trường An, điều này thật quá đáng, hắn làm không được: “Đôi cái thành thị đi!

Trường An là đô thành, rất khó.”

An Lộc Sơn biết người Hề cũng giống như người Khiết Đan. cũng đều cực kỳ háo sắc, bọn họ xuất binh cơ bản đều là vì cướp đoạt phụ nữ. theo mình xuất binh, suốt dọc đường nhất định sẽ thực hiện cướp đoạt, điều này còn chưa đủ. bọn họ không ngờ lại còn dám dòm ngó đến Trường An nữa. nếu thật sự đem phụ nữ Trường An cho bọn hắn. thì vị đại Yến hoàng đế như mình cũng đừng mong làm nữa.

Lý Diên Sủng thấy An Lộc Sơn cự tuyệt ngay tại chỗ, hắn không khỏi biến sắc mặt. lạnh lùng nói: “An đại soái, binh lính ta phải vì ngươi mà bán mạng đấy, ngay cả nữ nhân cũng không chịu cho sao?”

An Lộc Sơn nghĩ đến việc mượn binh, khẩu khí lại dịu xuống, nói: “Ngươi suốt đường cướp đoạt, chẳng lẽ nữ nhân còn chưa đủ nhiều sao?

Hãy lấy thứ khác đi!

Ta cho ngươi một vạn quan tiền, được không?”

Tiền.

Lý Diên Sủng đương nhiên cũng muốn, nhưng những thứ đó có thể cướp bóc bên đường; mà nữ nhân thì quan trọng hơn. nhất là nữ nhân Trường An, cũng đều là hàng thượng đẳng cả.

Hắn từng đi qua Trườn2 An một lần. ánh mắt đã nhìn trân trối không chớp cả mắt. hắn vẫn lắc đầu nói: “Đại soái có điều không biết a!

Những nữ nhân cướp bóc ven đường cướp chẳng qua đùa vui tí thôi, chẳng lẽ còn có thể đưa về bộ lạc sao?

Người Hề chúng tôi có hai mươi vạn nam tử. ta chuẩn bị mỗi người kén cho một Đường nữ Trường An. chuyên môn sinh dục hậu duệ cho người Hề chúng tôi.

Dân cư của chúng tôi quá ít rồi, cần một lượng lớn nữ nhân.”

An Lộc Sơn vẫn là không chịu, nói: “Trường An là đô thành, quá nhạy cảm rồi. ngươi đổi một thành thị khác đi ta sẽ đáp ứng với ngươi.”

“Vậy được rồi!”

Lý Diên Sùng liền chịu lui mà chọn cái thấp hơn nói: “Ta muốn lấy nữ nhân Lạc Dương, ba mươi vạn người, lần này An soái đã không có vấn đề nữa chứ!”

An Lộc Sơn ngây người một chút.

Lạc Dương?

Sao hắn lại quên nhi. nơi đó cũng không được, hắn chi nghĩ tới những châu huyền thường khác, vốn không suy xét đến những tòa thành lớn như Lạc Dương.

Trường An.

Lý Diên Sùng nghe giọng nói xem sắc mặt. hắn thấy trên mặt của An Lộc Sơn lộ ra vẻ khó xử. biết là lại không chịu rồi, trong lòng không khỏi nổi giận.

Trường An không cho.

Lạc Dương cũng không cho. còn muốn để cho binh lính của mình bán mạng cho hắn sao?

Hắn không khỏi kéo dài âm điệu nói: “Đại soái, ngươi hãy nghĩ cho kỹ đi!

Tám vạn đại quân của ta. mỗi người sẽ vì ngươi quên thân mình, điều này người khác làm không được đấy, đại soái cũng không cần phải gấp gáp mà trả lời, ngày mai ta nghe tin tức của ngươi.”

An Lộc Sơn vừa định nói chuyện, lúc này thân binh phía sau hắn bỗng nhiên thấp giọng nói: “Đại soái, hình như có quân tình khẩn cấp.”

An Lộc Sơn ngẩn ra. thấy trước cửa lều lớn quả nhiên có binh sĩ của Phạm Dương đến báo tin. sắc mặt vô cùng sốt ruột, hắn liền cười nói với Lý Diên Sùng: “Lý đô đốc hãy ngồi đợi trước, ta đi một chút sẽ trở lại.”

An Lộc Sơn đi ra lều lớn. nhướng mày, hỏi hiệu úy đến báo tin: “Đã xảy ra chuyện gì?

Mà kinh hoảng như vậy!”

Hiệu úy tiến lên một bước, lấy ra một phong thơ nói: “Đại soái, đây là thư của Cao tiên sinh.

Hà Bắc đã xảy ra chuyện rồi.”

“Xảy ra chuyện?

Xảy ra chuyện gì vậy.”

An Lộc Sơn đón lấy thư soạt một tiếng xé thư ra. giũ giấy viết thư ra vội vàng nhìn qua một lần. hắn không khỏi chấn động, không ngờ triều đình lại di dân một cách quy mô ở Hà Bắc, đã mười mấy ngày rồi.

điều này quả là đáng nguy quá. nông dân đều đi cả rồi, ai sẽ trồng quân lương cho hắn đây, hắn nhất thời lòng nóng như lửa đốt. muốn hạ mệnh lệnh, nhưng lại không rõ tình hình ra sao, kế sách bây giờ chỉ có lập tức chạy về xử lý thôi, nhưng việc mượn binh của người Hề lại níu lấy chân hắn. chuyện này không thể chậm trễ nữa rồi.

An Lộc Sơn cắn rãng một cái.

đành vậy, đáp ứng hắn trước đi, về sau hẳn nói lại. hắn lập tức đi vào lều lớn. trở về chỗ ngồi, hắn giơ lên một chén rượu lên. nói với Lý Diên Sủng: “Thôi được rồi!

Chúng ta uống cạn chén rượu này xem như một lời đã định.”

Lý Diên Sũng sửng sốt. không ngờ An Lộc Sơn lại đáp ứng. hắn vội vàng xác nhận nói: “Lạc Dương, ba mươi vạn nữ nhân.”

“Không sai. ta đáp ứng ngươi rồi.”

Lý Diên Sủng mừng rỡ, vội vàng nâng chén nói: “Chúng ta một lời đã định!”

Hai người chạm chén rượu vào nhau, cùng nhau cười ha hả.

Ba ngày sau.

An Lộc Sơn chạy về U Châu, cho dù An Lộc Sơn đã lập tân đế, còn tự phong làm Thượng thư lệnh, nhưng châu huyện căn bản là không thừa nhận, làm cho việc lập đế của hắn trở thành trò cười, bản thân hắn cũng có chút nhụt chí. cho dù tên ngụy hoàng đế này sau này cũng còn có chỗ hữu dụng, nhưng An Lộc Sơn không đối tốt với hắn nữa.

đem hắn giam trong một tòa vương phủ để trống, cái gọi là triều đình cũng trở thành các vò rỗng ruột, những thượng thư tướng quốc cũng đồng loạt khôi phục lại thân phận ban đầu.

Sử Tư Minh.

Cao Thượng.

Thái Hi Đức, Lý Hoài Sơn.

Trương Trung Chí.

Lý Quy Nhân v.v... cũng đều cời bỏ triều phục, lại trở lại thành đại tướng và mưu sĩ của An Lộc Sơn. ngay cả bản thân An Lộc Sơn cũng không muốn làm thượng thư lệnh gì đó nữa. hắn vẫn làm Yến vương của hắn.

đồng thời cũng không từ bỏ vị trí của Phạm Dương tiết độ sứ.

Trong phủ soái của An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn ngồi trên ghế soái, mười mấy đại tướng và mưu sĩ tâm phúc đứng ở một bên.

An Lộc Sơn mặt sa sầm lại nghe bấm báo liên quan đến việc di dân của tình báo đầu mục Trương Thông Nho.

“Di dân đã trải qua nửa tháng, trong các châu huyện Hà Bắc đạo, ngoại trừ mấy châu của phương bắc U Châu, những châu huyện khác đều là đang di dời dân chúng với quy mô lớn. trong đó nhân số của năm châu Tương.

Ngụy, Bối.

Minh.

Bác là nhiều nhất, nhất là Tương Châu, dân cư đã giảm vụt đến bảy thành, theo nhắm chừng sơ bộ, di dân vào Hà Đông đạo đã gần bốn mươi vạn hộ.

“Khốn nạn!”

An Lộc Sơn rốt cuộc nhịn không được nữa. hắn nhặt chiếc nghiên mực trên bản lên tức tối ném mạnh xuống dưới đất. ‘Bụp!’ Chiếc nghiên mực vỡ thành những mảnh nhỏ văng ra khắp nơi. bốn mươi vạn hộ nông dân.

điều này có nghĩa là sao, nghĩa là gần một nửa nhân khâu của Hà Bắc đạo đã thất thoát đi. người đều đã chạy sạch, ai tới nuôi quân đội của hắn?

Hắn giận không thể át được, hướng thẳng vào thủ hạ của hắn mà rống to: “Các ngươi đều đang làm gì hả?

Trơ mắt nhìn người chạy hết sao?

Các ngươi tại sao lại không ngăn chặn.

Nói!

Tại sao?”

Mọi người đều cúi thấp đầu xuống, cho dù vấn đề là xuất phát từ trên người của An Lộc Sơn. bản thân hắn đã từng hạ nghiêm lệnh, bất kỳ sự điều động từ trăm người trở lên phải có lệnh tiễn của hắn.

điều nghìn nhân binh lại càng cần có kim bài của hắn. còn về quân vạn người, thì phải cần hổ phủ, nhưng cho dù là lệnh tiền, kim bài hay là hố phủ, kẻ vi phạm kết quả cũng như nhau, kẻ tự tiện xuất binh, chém ngay lập tức!

Đây là việc mà quân Phạm Dương trên dưới đều biết, bây giờ bản thân An Lộc Sơn lại không thừa nhận rồi, cho dù trong lòng ai ai cũng đều hiểu rõ, nhưng ai cũng không dám hó hé. thật sự đem vụ việc nói toạt ra. chọc tức An Lộc Sơn. vậy thì mọi người đều ắt phải gặp tai ương.

Lúc này, mưu sĩ Cao Thượng bước ra khỏi hàng nói: “Đại soái xin bớt giận, chuyện này không phải đơn giản như vậy, nếu chúng thuộc hạ lỗ màng hành sự. có thểsẽ phá hòng đại sự của đại soái.”

Người mà An Lộc Sơn tín nhiệm nhất chính là Cao Thượng, nghe hắn nói như vậy, An Lộc Sơn cũng từ từ bình tĩnh trở lại. nói: “Không đơn giản ra sao, ngươi nói!”

“Đại soái, ngãn chặn di dán đơn giản, mấu chốt là mười vạn đại quân của Quách Tử Nghi ở sát cạnh Hà Bắc. chúng thuộc hạ một khi ngăn cản di dân. quân đội của Quách Tử Nghi ắt sẽ nhảy ra can thiệp, lúc đó mâu thuẫn trở nên say gắt. rất có thể sẽ aây ra đại chiến, mà đại soái lại không có mặt ở U Châu, nếu lỡ như thế cục chuyển biến xấu, e là bọn thuộc hạ sẽ càng thêm mất nhiều hơn được, hơn nữa sẽ ảnh hưởng đến đại kế của đại soái.”

“ửm!”

An Lộc Sơn đã trút ra được sự bực bội trong lòng, cơn giận khẽ dịu lại. thật ra trong lòng hắn cũng hiểu, nguyên nhân căn bản là không có quân lệnh của hắn. không ai dám xuất binh.

Cao Thượng chẳng qua là tìm một bậc thang đề hắn xuống mà thôi.

Hắn gật gật đầu nói: “Tiên sinh nói cũng thật có lý, sự chuẩn bị khởi sự của ta hiện nay vẫn chưa hoàn thành, một khi thật sự xảy ra đại chiến, e là sẽ làm cho cục thế mất kiêm soát, nhưng mà..

Nói đến hai chữ ‘nhưng mà’, giọng nói của An Lộc Sơn lại trở nên nghiêm khắc, hắn nghiêm giọng nói với mọi người: “Mắt thấy sắp đến thu hoạch vụ thu rồi. nông dân cũng đều bỏ chạy sạch, vậy thu hoạch vụ thu phải làm sao?

Ta tuyệt không thể để cho Hà Bắc trở thành bãi tha ma. cho dù thế nào từ bây giờ trở đi, di dân không thể bỏ đi thêm một người nào nữa. cho dù xảy ra sự đối kháng với Quách Tử Nghi cũng không tiếc bất kỳ giá nào, chúng ta phải giết một răn trăm!”

Nói xong. hắn quét mắt qua mọi người một vòng. cuối cùng đặt mắt dừng lại trên người của Sử Tư Minh.

“Sử Tư Minh nghe lệnh!”

“Có mạt tướng!”

Sử Tư Minh một bước tiến lên. khom người ôm quyền nói: “Xin đại soái hạ lệnh.”

An Lộc Sơn lấy qua một tấm hổ phủ bằng vàng, đặt mạnh lên bản. hung hàn nói: “Ta cho ngươi ba vạn quân, đi tới Tỉnh Hình, hãy chém giết năm nghìn nông dân cho ta. dùng đầu người của bọn họ để cảnh cáo kẻ đào vong!”

Thái Hành sơn như con rồng khổng lồ nằm ngang giữ Hà Đông đạo, Hà Bắc đạo và cả Hà Nam đạo, kéo dài đến hơn ngàn dặm. núi non trùng điệp nổi liền nhau, dốc thẳng núi cao sừng sững. cùng vực thẳm hiểm trở rải đầy.

Rất nhiều sông ngòi tại Hà Đông đã cắt ngang qua Thái Hành sơn. sông Thấm. sông Đơn.

Sông Chương , sông Hô Đà...trãi qua tháng ngày lâu dài, bị ăn mòn bởi gió và nước hình thành bao nhiêu cái ao hồ, khe suối giữa núi đồi, trong đó bát đường trọng yếu bèn trở thành tám đường quân sự trọng yếu chiến lược gọi là Thái Hành bát hình.

Tám đường quân sự như Quân Đô, Bổ m.

Phi Hồ, Tỉnh Hình.

Bạch Hình...là những con đường quan trọng nổi liền Hà Bắc.

Hà Đông.

Từ cổ đã được xây dựng không biết bao nhiêu hùng quan kiên bảo đê phòng ngự.

Lần này đại di dân Hà Bắc đều phải thông qua các yếu đạo để đưa lượng lớn dân chúng Hà Bắc đến Hà Đông.

Tỉnh Hình là một yếu đạo quân sự quan trọng nhất của miền trung Thái Hành sơn, do nó có thẳng đi thẳng đến Thái Nguyên vùng tâm Hà Đông, từ cổ bèn là nơi tất tranh của binh gia, trong đó Thổ Môn quan tại Tỉnh Hình huyện tại Hà Bắc chính là yết hầu Tỉnh Hình, đoạt được nó bèn có thể nắm quyền chủ động của Tỉnh Hình.

Trong bố trí quân sự của vương triều Đại Đường, nhiệm vụ phòng ngự Thái Hành bát hình được giao cho quân Hà Đông phụ trách.

Do bản thân Hà Đông tiết độ sứ phải đảm nhiệm chức năng quân sự phụ trợ, không giống như Phạm Dương tiết độ sứ phải đối diện với cường địch Đột Quyết.

Khiết Đan; Hà Đông tiết độ sứ phần lớn là vì bảo vệ an toàn cho Bắc Đô Thái Nguyên.

Chính vì thế mà Thái Hành bát hình bèn được giao cho thủ quân trực thuộc Hà Đông tiết độ sứ khống chế.

An Lộc Sơn năm xưa chiếm lĩnh Hà Đông cũng từng nhất độ khống chế các quan ải của Thái Hành bát hình, nhưng sau khi bị thất bại trong trận chiến Quan Nội Đạo, toàn tuyến rút về Hà Đông, cả Thái Hành bát hình, sau đó bị quân đội Lý Khánh An và Lý Hanh trước sau chiếm lĩnh.

Theo thỏa thuận giữa Lý Khánh An và Lý Hanh.

Tỉnh Hình là Thái Nguyên nhất tuyến, nó sẽ do quân đội của Lý Khánh An khống chế. trước mất Tỉnh Hình đang có một ngàn quân đội trú quân, thuộc An Tây hệ gọi là Thừa Thiên quân.

Một ngàn người này được chia làm hai gác canh tại hai bên cửa ải. một là ở vùng khởi điểm Hà Đông, gọi là Cố quan, còn một là điểm cuối của Hà Bắc gọi là Thổ Môn quan.

Cũng giống như bảy đường yếu đạo khác, trên Tỉnh Hình cũng chen đầy di dân Hà Bắc.

Trên quan đạo là đoàn người di dân hiên ngang tiến về phía trước kéo dài đến cuối chân trời, xem chừng có gần mười vạn người. thanh thế cực kỳ bi tráng.

Những người dân này chủ yếu đến từ lục châu Hằng, Triệu, Định, Thâm, Dực, Đức.

So với Tương Châu và Ngụy Châu phía nam thì các châu phía bắc di dời hơi muộn.

Mới bắt đầu từ mười ngày trước, bày ngày trước mới dần dần hình thành quy mô, nhưng vì các châu phía bắc kề cận Ưu Châu, nên khả năng chịu hại sẽ càng lớn hơn. dân chúng lại càng bàng hoàng hơn.

Vì thế trong thời gian ngắn đã hình thành làn sóng mạnh hơn cả các châu phương nam.

Đây đã là đợt di dân thứ tư.

Chương 555: Nhan thị Huynh Đệ

Từng chiếc xe bò, xe ngựa cũ kỹ đang ì ạch đi trên quan lộ.

Đàn ông dắt xe bò, đi từng bước nặng trịch về phía trước, trên miếng ván bằng trên xe chất đầy toàn bộ gia tài của họ, có nồi niêu soong chảo, và chiếc hồ lô lớn chứa đầy nước cùng mấy túi bánh gạo lương thực, ngoài rìa còn có một số rau củ quả mới hái, sau xe là phụ mẫu đầu tóc bạc phơ trên tay đang bồng những đứa cháu tuổi còn thơ của mình.

Trong ánh mắt đầy dấu tích của thời gian của họ là nỗi đau thương rời xa nơi chôn giao cắt rốn và hoài nghi về tương lai.

Bọn trẻ con không có nhiều cảm xúc đến thế. chúng chỉ biết cầm lê lên cắn một miếng, ánh mắt ngó dọc ngó nghiêng đầy phấn khởi nhìn mới mẻ xung quanh, mọi thử xung quanh với chúng đều vô cùng hay ho thú vị.

Còn mẫu thân của bọn trẻ thì bụng mang dạ chửi đi cạnh xe bò, ả lại mang bầu. bước từng bước nặng trĩu đi theo, nhưng do trên xe không thể ngồi quá nhiều người, nên ả đành phải đi sau chồng. một tay cẩn thận tựa vào chiếc rương gỗ nam. trong đó là mấy quan tiền cùng vài mảnh vải lụa của hồi môn của ả năm xưa. có lẽ bên trong còn vài bộ áo váy đẹp nhất và vài món nữ trang ả vẫn quý.

Từ góc độ nhỏ nhen của một người phụ nữ. có thể xem ra chiếc rương này chính là tài sản quỷ giá nhất của cả nhà.

Đây chỉ là một gia đình bình thường, cơ hồi mỗi một hộ di dân trên quan đạo này đều chẳng khác gì họ, lúc này tuyệt đại đa số người đều không chi vì ba mươi mẫu đất mà rời bỏ quê nhà. mà là chạy giặc!

Vì họ phải rời bỏ cái vùng đất sắp xảy ra chiến tranh đó.

Triều đình đã áp dụng chính sách dung nạp khoan dung với những người Hồ quy thuận, cho họ được quyền lực tự do và tự trị, trong mắt của người cầm quyền ngoài ngàn dặm ở Trường An. nhưng người Hồ này không nhà không cửa thật đáng thương, như chó mất chủ phải chạy đến hiên nhà Đại Đường ở nhà. những người Hồ này đã mang đến sự thỏa mãn tâm lý ngạo mạn mù quáng của người cầm quyền.

Nhưng đối với những người dân tại đáy xã hội sống cạnh bọn người Hồ này thì lại có cảm nhận hoàn toàn khác với người cầm quyền.

Họ chi nhìn thấy được sự hung hãn tàn bạo và tham lam của những người Hồ này nhiều hơn.

Những con chó không nhà này ngẩng mặt lên nhìn người phía trên thì vẫy đuôi xin xỏ, nhưng với những dân chúng xung quanh chúng là thò rãng nanh móng vuốt của mình ra.

để lộ bộ mặt hung tợn chó dữ thật sự, khiến những người dân nhỏ bé này đầy bất an và sợ hãi khi đối mặt với chúng.

An Lộc Sơn đã chiêu mộ được vài chục vạn người Hồ đến quy thuận tòng quân, nhưng Hán dân yếu ớt đều cảm nhận rõ được hiểm nguy cận kề, nên chỉ có bỏ chạy mới thoát ly được hiểm nguy, đi càng xa càng tốt. vì tâm lý này mà trên bảy phần dân di dân đều chọn lựa Lũng Hữu.

Hơn một vạn tám người hộ dân chúng đang đi trên quan đạo huyện Tỉnh Hình tiến về phía Thổ Môn quan ở phía trước.

Bọn họ lấy tông tộc làm đơn vị, một tông tộc bèn có trăm hộ dân. và tộc trưởng sẽ thống nhất an bài chăm sóc cho mọi người trong tộc.

Mỗi tông tộc đều có vài chục tên thanh niên trai trẻ xếp hàng đi bên cạnh, trên tay họ đều cầm đao cầm gậy để tự vệ cho tông tộc mình.

Trong đoàn người chốc chốc có nha dịch cười ngựa đến duy trì trật tự. dàn xếp mâu thuẫn giữa các tông tộc.

Lúc này, vì mấy tên trẻ tuổi của một hộ tông tộc Tường thị Hằng Châu và một hộ gia tộc Mộc thị Triệu Châu mà xảy ra tranh chấp, không chịu nhường nhau, hàng trăm người trẻ tuổi đang nhìn nhau giận dữ. ai ai tay cầm gậy gỗ kiếm trường, như sắp xảy ra đánh nhau tập thê.

Nha dịch thế tình hình không hay vội đi bẩm báo với cao quan hai châu.

Chỉ một chốc sau. một đội nha dịch hộ tống mấy quan viên cỡi ngựa phóng đến. người đứng đầu là một nam tử trung niên, hắn thân hình cỡ trung, nhưng lại rất đen và gầy, hắn chính là Nhan Chân Khanh thái thú Triệu Châu (*Nhan Chân Khanh là một đại thư pháp gia của thời Trung Đường).

Nhan Chân Khanh trúng tiến sĩ vào sĩ đồ năm hai mươi hai Khai Nguyên, hắn đã mấy lần xuất nhậm giám sát ngự sứ. sau lại được thăng làm điện trung thị ngự sử. nhưng do tính khí bộc trực ngay thẳng không chịu cúi mình mà đắc tội Dương Quốc Trung. bị biếm làm quan địa phương. sau lại được thăng làm thái thú Đức Châu, chính tích hiển hách.

Năm ngoái vì Triệu Châu có nạn châu chấu, hắn đã đường Chính sự đường điều làm thái thú Triệu Châu.

Dưới sự trị vì tích cực của hắn mà tai tình đã được tích cực dìm xuống.

Hắn đã nhận được điều lệnh của triều Đường, điều hắn hồi triều nhận chức Hình bộ thị lang.

Trước lúc hắn rời nhiệm thì gặp được lần tổng di dân Hà Bắc phen này.

Hắn cũng là một người ủng hộ việc này, không tiếc kéo dài thời gian rời nhiệm kỳ, tích cực góp sức động viên dân chúng Triệu Châu di dời về tây, trước sau đã đưa được ba đợt dân đi.

Trong mấy tên quan viên này, ngoài thái thú Triệu Châu Nhan Chân Khanh ra còn có thái thú Hằng Châu Nhan Cảo Khanh và trưởng sứ Viên Lịch Khiêm.

Nói cũng trùng hợp, Nhan Cảo Chân là tộc huynh của Nhan Chân Khanh, hai huynh đệ cùng làm thái thú cho Hà Bắc, hơn nữa còn là hai châu gần kề nhau, và cũng cùng có lòng yêu dân. lập chính công dày dặn.

Hgianh em thái thú đương thương lượng nên mở cửa kho lương của quan phủ như thế nào thì bỗng nghe nói dân chúng hai châu Triệu - Hằng đang có tranh chấp, bèn lập tức đến tra sát.

Lúc này đội đội di dân đã vì hai hộ tông tộc tranh chấp mà dừng bước lại.

Hai hộ tông tộc này hiển nhiên là đại tộc. thanh niên của hai tông tộc gộp lại có gần ba trăm người, bọn họ cùng đứng trên một khoảng đất trống giận dữ trợn mắt lườm nhau, không khí có vẻ kích động, tộc trưởng hai tộc cũng không ai chịu nhường ai.

Chỉ đứng phía sau không ngừng cổ động thêm cho tử đệ của mình.

Kỳ thực mối hoạn để hai nhà tranh chấp là từ tối qua.

Vì lương thực dọc đường của di dân sẽ do quan phủ cung cấp, mỗi ngày đều phát theo đầu người, do các tộc trưởng thống nhất đến nhận, để họ tự về phân phối cho tông tộc của mình.

Tường thị tông tộc tối qua vì ít đi hai túi lương thực, có người phát hiện là bị người Mộc gia lấy trộm, thế là hai nhà bắt đầu gây gỗ xích mích.

Dù cho sau này phía quan phủ đã cho bù hai túi lương thực cho Tường thị gia tộc, kết thúc tranh cãi. nhưng mâu thuẫn hai nhà cũng vẫn chưa được giải quyết, hôm nay hai nhà lại xảy ra tranh cãi. mâu thuẫn bỗng chốc lại được bộc phát, và càng lúc càng công khai hóa.

Mấy mươi nha dịch cùng xông lên tách hai gia tộc ra.

Sợ quan là truyền thống mấy ngàn năm nay của nông dân Trung Quốc, nhất là cao quan cờ Nhan Chân Khanh, cùng với một tiếng hét giận dữ của Nhan Chân Khanh, ba trăm mấy tên tử đệ hai tộc đều cùng lũ lượt bỏ đao kiếm xuống, không còn dám lộng hành.

Nhan Cảo Khanh cũng đã phóng ngựa đi lên. thời gian làm quan phụ mẫu của hắn lâu hơn. biết phải giải quyết những mâu thuẫn này thế nào. bèn nói với người hai tộc: “Tộc trưởng các ngươi đâu?

Để hắn đến gặp ta!”

Tộc trưởng hai hộ tông tộc nghe nói thái thú chi đích danh đòi gặp đều ấp úng đi lên. khom người thi lễ: “Tiểu dân tham kiến Nhan thái thú.”

“Hai tộc các ngươi sao lại tranh chấp?”

“Bẩm thái thú. tối qua bọn họ đã trộm lương thực của bọn tiểu dân.”

“Nói láo!

Người bọn ta đã tự có lương thực, sao còn phải trộm của các ngươi.”

“Rõ ràng có người nhìn thấy, ngươi còn dám chối sao?”

“Ăn nói hàm hồ!”

Tộc tường hai hộ đỏ mặt tía tai cãi nhau như hai con gà trống sửng cồ, Nhan Cảo Khanh chau mày.

Cách giải quyết tốt nhất cho tình hình này chỉ có đánh cho mỗi bên năm mươi gậy, đánh cho thật đau thì bọn họ mới im miệng không dám cãi nữa.

“Được rồi. các ngươi vì gia tộc mình mà ảnh hưởng tiến độ mọi người, vậy lương thực tối nay mỗi nhà sẽ giảm một nữa. nếu ngày mai còn cãi nữa. ta sẽ lại giảm thêm một nữa. lúc nào thôi không tranh cãi thì ta sẽ cho khôi phục lại bình thường.”

Tộc trưởng hai nhà đều bỡ ngỡ nhìn nhau, cùng thỉnh cầu nói: “Bẩm thái thú. bọn tiểu dân sẽ không cãi nữa. xin thái thú hãy tha cho bọn tiểu dân.”

“Hôm nay không tha, có gì mai tính, đi thôi!”

Nhan Cảo Khanh không chút mềm lòng giải quyết tranh chấp hai nhà.

Đoàn người lại tiếp tục xuất phát, tiếp tục tây tiến.

Lúc này, Nhan Chân Khanh mới chạy qua cười nói: “Không ngờ có thểgiãi quyết đơn giản như thế!”

Nhan Cảo Khanh chi cười nhạt nói: “Đúng thế!

Có rất nhiều việc chỉ cần nhằm trúng chỗ yếu. một nhát đao là thấy hiệu lực. không cần tốn hơi tốn sức nhiều, bọn họ suy cho cùng cũng chỉ tranh nhau vì lương thực mà thôi!”

Nhan Chân Khanh gật gật đầu cười nói: “Huynh trường nói chí phải!”

Nhan Cảo Khanh cười nói: “Đợi đợi di dân này qua Thổ Môn quan rồi thì hiền đệ cũng đến lúc phải vào triều rồi chứ?”

“Đúng!

Hôm qua Lại bộ đã phát thông điệp hối thúc, ta đã dời hai lần, lần này tuyệt không thế trễ hẹn nữa, định ngày mai sẽ vào Kinh thành nhận chức, chỉ sợ là kế nhiệm của ta nhất thời không thể đến, việc của di dân còn phải nhờ huynh trường nhiều.”

“ừm. ngươi yên tâm mà lên đường đi!

Ta có thể xử lý tốt.”

Hai người quay đầu ngựa tăng tốc phóng về phía tây.

Trời đã dẫn tối.

đoàn người đã đến Thổ Môn quan.

Nhờ ánh đuốc trên thành mà Thổ Môn quan sáng rực như ban ngày, trên quan có năm tên thị vệ quân An Tây, thủ tướng là một hiệu úy tên Dư Phương, là một quân quan trạc ba mươi.

Lúc này hắn đã nhìn thấy đại đội di dân đi đến, bèn lập tức hạ lệnh: “Mở cửa cho người vào!”

Cửa lớn Thổ Môn quan từ từ hé ra. hàng vạn di dân bất đầu ùa vào quan nội như ong vỡ tổ, tiếng nói tiếng cãi cọ, kèm theo tiếng con nít khóc hỗn độn, các nha dịch vội lớn tiếng thét lên: “Đừng vội!

Từng người từng người đi vào, đều được vào cả. không phải sợ!”

Dư Phương lắc lắc đầu, sớm muộn thì có khác gì nhau nào?

Có gì đâu phải vội.

Ngay tại lúc này, một xích hầu sấc mặt hoàng hốt từ xa phóng đến, nhưng cả thành môn đều bị dân chúng chen đầy, hắn không vào được thành, Dư Phương thấy vẻ mặt bàng hoàng của xích hầu, không khỏi cúi người hô hào hỏi: “Đã xảy ra việc gì?”

Xích hầu nhìn nhìn dân chúng bên cạnh, lại không dám lớn tiếng nói ra. bèn bẽ gẫy đầu tiễn, rút tình bào ra cột vào tiễn phóng lên thành đầu.

Có binh sĩ nhặt lại đưa lên cho Dư Phương.

Dư Phương miễn cưỡng biết chữ, hắn giờ tình báo ra đọc, bỗng chốc mặt mày biến sắc.

Hàng vạn kỵ binh U Châu đương ập về phía này. tiên phong đã ở ngoài ba mươi dặm.

Chương 556: Huyết ảnh hình tỉnh

Ba vạn thiết kỵ U Châu phóng đi ầm ầm trong đêm đen như bầy sói thảo nguyên rượt đuổi con mồi.

Bóng người thấp thoáng phóng đi như sấm chớp, cát vàng cuồn cuộn bay cùng tiếng vó ngựa ngất trời phảng phất như muốn lật ngược cả mặt đất lên.

Trong quân đội Đại Đường luôn có một cách nói: “Đông thiết kỵ, tây mạch đao”, ý là chi hai đội quân mạnh nhất của đế quốc Đại Đường, tây mạch đao là quân mạch đao An Tây, đông thiết kỵ là chi thiết kỵ U Châu, cũng chính là đội kỵ binh tinh nhuệ nhất trong quân Phạm Dương.

Hai đội quân này sở dĩ được gọi là đệ nhất là do có quan hệ mật thiết với địa vực mà họ trực thuộc.

An Tây có nhiều người Hồ trắng, nhưng người Hồ này phần lớn thân hình cao to. sức mạnh vô biên, rất thích họp dùng mạch đao cán dài.

Còn Phạm Dương là do có lượng lớn dân du mục phía bắc đến quy thuận, những dân tộc du mục này từ nhỏ đã lớn lên trên lưng ngựa, mã thuật siêu quần, từ trong họ đã có thểchọn ra được những kỵ thú ưu tú nhất cho thiết kỵ U Châu.

Thiết kỵ U Châu lúc sớm nhất có hai vạn người, nhưng sau khi được An Lộc Sơn bành trướng trong vài năm, giờ đã lên đến con số sáu vạn người, do hai mãnh tướng Sử Tư Minh và Thái Hy Đức mỗi người dẫn ba vạn quân.

Hôm nay đến Tỉnh Hình chính là do Sử Tư Minh dẫn ba vạn quân thiết kỵ U Châu, hắn từ U Châu xuất phát, vượt qua vài trăm dặm. phía trước chừng mười dặm đã là Thổ Môn quan.

Sử Tư Minh vẫn băng băng dẫn đầu.

Trong bóng đêm hắn đang cố sức nhìn về phía trước, giữa đường hắn đã biết còn có một đám phản dân đến Tỉnh Hình, vì thế hắn lại càng gia tăng tốc độ, nhất định phải chặn đám phản dân này lại.

Trong mắt Sử Tư Minh thì nhưng người nông dân này dám trốn khỏi Hà Bắc chính là phản dân.

Trong mắt Sử Tư Minh đầy sát ý, người phản bội bọn hắn dù là vì gì đi chăng nữa đều nhất luật đáng chết, hắn áơ cao chiến đao hung hãn hô hào: “Hãy gia tăng tốc độ, đuổi kịp bọn phản dân kia, giết không tha!”

Ba vạn kỵ binh lập tức gia tăng tốc độ, thế như gió táp sấm giật phóng ầm ầm về phía Thổ Môn quan...

Ngoài Thổ Môn quan, hàng vạn dân di dân vẫn đang chen kéo nhau vào thành, không ai ý thức được là thần chết đang từng bước áp sát.

Tông tộc Tường thị và Mộc thị đều trùng hợp đang chen nhau vào thành, bọn họ nhìn nhau thủ địch, nhưng cũng không ai dám gây sự nữa.

Nhan Chân Khanh đã vào quan trước để chăm lo di dân phía trước, còn Nhan Cảo Khanh và trưởng sứ Viên Lịch Khiêm đang đứng duy trì trật tự trước cửa thành.

“Nhan thái thú!

Viên trưởng sứ!”

Có người đang gọi họ, giọng này có vẻ hớt hãi.

Nhan Cảo Khanh ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy hiệu úy Dư Phương đương vẫy tay với minh với ánh mắt đầy kinh hoảng.

Nhan Cảo Khanh đã sớm thấy hiệu úy Dư Phương này rất quen, hắn trước giờ mặt vẫn nờ nụ cười thanh thản, ngữ khí cũng có phần như đùa. nhưng giờ hắn không những khẩu khí hớt hãi, trong mắt còn lộ rõ thần sắc hoảng sợ, khiến Nhan Cảo Khanh không khỏi ngỡ ngàng. bèn quay sang nói với Viên Lịch Khiêm: “Ngươi tiếp tục lo cho di dân.

để ta đi xem thừ!”

Hắn thúc ngựa đi lên phía trước, lúc đến gần dưới chân thành hắn mới ngẩng đầu cười nói: “Dư hiệu úy, đã xảy ra việc gì ư?”

“Nhan thái thú. quân đội của Sử Tư Minh đã ập đến đây, sắp đến đây trong chốc lát nữa thôi, thái thú và Viên trưởng sứ mau vào quan, nếu không e rằng không kịp nữa!”

Giọng Dư Phương rất khẽ. chỉ sợ bị dân chúng xung quanh nghe thấy, nhưng Nhan Cảo Khanh lại giật mình hoảng hốt vội quay đầu lại nhìn về phía xa.

Trong lúc hắn quay đầu thì từ vị trí cách đấy ngoài vài dặm bỗng cát vàng cuồn cuộn, sát khí đằng đằng dào dạt.

Dư Phương hoảng hốt kêu lên: “Bọn chúng.. .bọn chúng đã đến!”

Câu nói này của hắn không đủ nhỏ, đã có rất nhiều người nghe thấy, những người dân đang xếp hàng vào quan cùng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy cách đó vài dặm dưới ánh trắng đang xuất hiện những chấm đen đông như đàn kiến cỏ ào ào kéo đến.

Tất cả mọi người đều bàng hoàng, bỗng chốc trở xung quanh tĩnh lặng như tờ, hỗn loạn trước cửa Thổ Môn quan xáo xào cả lên. mọi người tranh nhau chen lấn vào thành.

“An Lộc Sơn đã giết đến đấy!”

Tiếng gào thét kêu toáng thảm thiết, chen lấn. xô đầy, giẫm đạp... tiếng khóc của trẻ con. hòa lẫn tiếng kêu thảm của người già khiến cửa quan trở nên hỗn loạn không còn ra thể thống gì. trưởng sứ Viên Lịch Khiêm liều mình duy trì trật tự.

“Mọi người không được loạn, đồ có thể bỏ, người đi vào trước.”

Hắn la khản cả giọng nhưng cũng chẳng có hiệu quả gì.

đàn người vẫn cứ xô nhau mà đến. cả ngựa của hắn còn bị xô ngã.

Viên Lịch Khiêm té nhào sống soài, đầu va vào đá mà máu chảy nhem nhuốc chết ngất đi.

Hai nha dịch vội đi lên đỡ hắn lại, hô to nói với Nhan Cảo Khanh: “Nhan thái thú.

Viên trưởng sứ đã bị thương.”

Lúc này lòng Nhan Cảo Khanh nóng như thiêu, hắn đã không còn lo được cho Viên Lịch Khiêm nữa. bèn nói với hai nha dịch: “Các ngươi hãy mau khiêng Viên trưởng sứ vào trong quan, ta đi ra phía sau xem xem.”

Nói xong, hắn thúc ngựa phóng về đằng sau đoàn người, hai nha dịch bất đắc dĩ chỉ đành cõng Viên Lịch Khiêm lên phóng nhanh về phía thành nội.

Lúc này Dư Phương đã hạ lệnh triệt để mở cửa thành, hàng trăm quân thủ thành đã đi ra giúp đỡ dân chúng, bỏ hết các chiếc xe bò chở theo bao món đồ, bồng con nít. dìu người già. chỉ tập trung vào việc đưa người vào thành, chẳng mấy chốc tốc độ người vào thành cũng được tăng nhanh.

Nhan Cảo Khanh không ngừng quất roi vào ngựa phóng không chút chậm trễ phóng về phía sau cùng của đoàn người, sau khi vượt qua một ngọn đồi thắp, hắn bỗng dừng chiến mã lại, đau xót nhắm tịt mắt.

Kỵ binh của Sử Tư Minh đã ập vào đến đoàn di dân. tiếng khóc vang trời, tiếng thét thất thanh thảm thiết liên miên.

Bọn di dân bị chúng thẳng tay chém giết, đầu người rơi lăn lốc, chi thể đứt gãy, máu chảy thành sông, xác chết la liệt.

Dân chúng như thẫn thờ, như bàng hoàng trước cánh tượng này, họ bỏ chạy tứ phía về dã ngoại hai bên quan đạo, nhưng kỵ binh của Sử Tư Minh một người cũng không tha.

Người già đầu tóc bạc phơ quỳ lạy cầu tha nhưng cũng vẫn bị chúng chém bay đầu. ả phụ nhân đang bụng mang dạ chửa chạy không nhanh, bị kỵ binh mọt mao xuyên qua thân thê từ sau lưng, cả mẹ lẫn con cùng bị cắm chặt chết tươi dưới đất.

Đứa trẻ được tổ mẫu ôm trong lòng cùng bị chém chết, người đàn ông dắt xe bò căm phẫn vạn phần định lên liều mạng nhưng cũng vẫn bị đâm chết ngay cạnh xe bò, đến lúc chết vẫn hai mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt.

Sử Tư Minh vẫn tiếp tục huơ chiến đao, ngầng đầu lên trời cười to ngông cuồng: “Thuận ta thì sống. phán ta phải chết!”

“Giết!

Giết hết tất cả. dùng đầu người luận công!”

Những người dân tội nghiệp này mang đầy bụng hi vọng di dân về miền tây, nhưng lại bị quân đội của An Lộc Sơn vô tình sát hại.

Trận đồ sát này đã kéo dài hơn nửa canh giờ.

Khi Nhan Cảo Khanh ôm chằm lấy một bé gái chạy vào được Thổ Môn quan thì cửa thành cuối cùng cũng từ từ khép lại.

Kỵ binh U Châu bị tài sản vứt vưởng giữa đường của đoàn di dân chặn mất đường đi. khó mà xông được vào thành môn.

Nhưng lúc này, ngoài Thổ Môn quan đã có gần bốn ngàn hộ gia đình bị diệt môn. hai vạn mấy người bị giết, trước Thổ Môn quan mùi máu tanh ngây ngất, bỗng chốc trở thành địa ngục trần gian.

Thổ Môn quan vốn có tiếng một người gác, vạn người chớ mong qua. kỵ binh của Sử Tư Minh không mang theo vũ khí công thành, hắn thấy mục đích đã đạt được bèn thúc chiến mã phóng đến trước quan, nghiêm giọng nói: “Gọi Nhan thái thú ra gặp ta!”

Nhan Cảo Khanh đứng trên thành đầu. hai mắt hắn đầy căm phẫn nhìn Sử Tư Minh, nguyền rủa: “Sử Tư Minh ngươi giết người không gớm tay, sớm muộn cũng có ngày ngươi chết không chốn dung thân.”

Sử Tư Minh hừ mạnh một tiếng nói: “Nhan Cảo Khanh, ta không đấu khẩu với ngươi làm gì. ta chi cảnh cáo ngươi một câu, làm người đừng có mà quá đáng quá. bắt đầu từ bây giờ, nếu có thêm một người phản loạn bỏ chạy, ta sẽ giết một người, mười người bỏ chạy ta sẽ giết mười người.

Nếu cả châu cùng chạy, ta sẽ giết sạch cả châu!”

Hắn giơ tay hạ lệnh: “Rút!”

Ba vạn kỵ binh quay mình bỏ đi, tiếng vó ngựa như sấm chẳng mấy chốc đã đi xa dẫn rồi biến mất trong đêm.

Gió đêm trên quan ải vù vù ập đến. tất cả mọi người lặng lẽ bi phẫn nhìn thảm cảnh ngoài quan, không biết bao lâu sau cửa lớn Thổ Môn quan mới lại được mờ, hàng ngàn người dân từ trong quan chạy ra. kêu gào khóc lóc thảm thiết đi tìm người thân đã bị giết của mình.

Dư Phương đấm thật mạnh lên bờ tường. hắn vạn phần tự trách vì sự vô dụng của mình.

Lúc này, Nhan Cảo Khanh đã đi đến trước mặt hắn: “Tướng quân chỉ có năm trăm người, làm sao có thể là đối thủ của mấy vạn kỵ binh của tên Sử tặc kia. tướng quân đã làm hết sức rồi, dẫu sao thì phần lớn dân chúng đều kịp chạy vào trong quan nội.

Trước mắt quan trọng là phải khấn cấp thông báo cho Quách đại soái, để đại soái biết vụ thảm sát tại Tỉnh Hình này.

Ta thật sự rất lo tên Sử Tư Minh này sẽ nam hạ. ”

Dư Phương gật gật đầu nói: “Ta biết rồi, ta sẽ đi phát thư liền!”

Nói xong, hắn vội quay lưng xuống thành.

Nhan Cảo Khanh lại quay đầu dõi vọng địa ngục hình trường không xa. ánh mắt hắn đầy quyết tâm. hắn nhất định phải lập tức trở về huyện Chân Định, phải tiếp tục tỏ chức di dân.

Sự tàn bạo giết người thăng tay của Sử Tư Minh lại càng khiến hắn thêm quyết tâm phải tổ chức cho dân chúng thoát khỏi Hà Bắc.

Huyết án Tỉnh Hình hai ngày sau đã vang khắp Hà Bắc.

Vụ thảm sát máu me này quả thật đã chấn động không ít nông dân tham sống sợ chết, rất nhiều nông dân chuẩn bị di dời vì thế đều lũ lượt bỏ ý định tây hành, lại lại bắt đầu cầm cuốc lên cày ruộng cho An Lộc Sơn.

Nhưng các châu huyện phía nam thì ngược lại, họ lại càng gia tăng tốc độ đào vong, rất nhiều người đều không đi Hà Tây, mà chuyển sang đi Đức Châu vượt Hoàng Hà nam hạ Hà Nam đạo, cả nhà cùng trốn về Giang Hoài và Giang Nam.

Lúc này mười vạn đại quân của Quách Tử Nghi đã vào đến Tương Châu, ép sát Ngụy Châu.

Năm vạn quân Thái Hy Đức muốn mượn cớ luyện binh đé đến trú phòng tại Ngụy Châu hòng tìm cơ hội vượt sông chi viện cho Hứa Thúc Kỳ đã không thể thực hiện được, nên bèn phái người thông báo An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn lập tức phê chuẩn Thái Hy Đức bỏ kế hoạch chi viện Hứa Thúc Kỳ, đại quân rút về U Châu.

Cùng với việc quân đội Thái Hy Đức rút về phía bắc, vùng Hoạt Châu triệt để mất đi chi viện, đại quân của Lý Khánh An bắt đầu tiến quân Hoạt Châu, còn Lý Quang Bật và Lý Thịnh lại 2Ộp lại bao vây từ phía nam và tây nam. cắt đứt khả năng đến Giang Hoài đầu hàng Lý Lân của Hứa Thúc Kỳ.

Hứa Thúc Kỳ thấy đại thế đã qua. bèn chính thức đầu hàng Lý Khánh An.

đến này, cả Hà Nam đạo đều bị quân An Tây chiếm lĩnh.

Thời gian càng qua đi thì cục diện lại càng dẫn lộ rõ hơn. tại Hoài Hà trở về nam. quân đội của Lý Hanh đã rút đến Di Lăng Thiểm Châu, cũng chính là vùng Nghi Xương Hồ Bắc ngày nay, tiếp tục duy trì thế trấn áp Tương Dương, còn Lý Lân Dương Châu cũng đã đưa ra một biện pháp quan trọng, bỏ Dương Châu, rút Ngô vương phủ cùng mười vạn đại quân của mình về phía nam Trường Giang, cho xây lại phủ đệ tại Thường Châu.

Hai bên đối địch tại phương nam tạm thời vẫn duy trì cục diện cân bằng.

Còn An Lộc Sơn phía bắc sau vụ thảm sát Tỉnh Hình hắn không tiếp tục nam hạ giết di dân các châu huyện khác, một mặt vì hắn đã đạt được mục đích cảnh cáo của mình, nhân số và quy mô di dân đã giám đáng kế; một mặt khác, hắn còn chưa chuẩn bị tốt cho chiến tranh, chủ yến là số quân mà các bộ lạc người Hề và Đột Quyết đã hứa còn chưa đến đủ, cho nên hắn tạm thời vẫn chưa muốn đối kháng cùng Quách Tử Nghi, hắn đang phải gấp rút tiến hành nốt những chuẩn bị cuối cùng cho cuộc chiến.

Quách Tử Nghi đã bố trí theo chiến lược thống nhất của Lý Khánh An, đưa mười vạn đại quân lưu trú tại Tương Châu và bắt đầu dùng biện pháp mạnh đế sơ tán dân chúng của sáU Châu Tương, Ngụy.

Bác, Danh.

Bối, Vệ về Hà Nam đạo và Hà Đông đạo.

Lúc này Lý Khánh An đã tấu thỉnh Chính sự đường phong Trình Thiên Lý - phó tướng của Quách Tử Nghi làm Tương Ngụy tiết độ sứ. bắc độ quân phó nguyên soái, dẫn năm vạn quân trấn thủ Tương Châu và Ngụy Châu, còn Quách Tử Nghi sẽ rút về thủ Hà Đông, cộng thêm hai vạn quân của Lôi Vạn Xuân, tông cộng mười vạn đại quân cùng trú thủ Hà Đông, và bắt đầu bất tay chuyển vài vạn dân đoàn của Hà Đông thành quân đội chính thức.

Đồng thời phong Lý Quang Bật làm Hà Nam tiết độ sứ. trung lộ quân nguyên soái, Lý Thịnh làm tiết độ phó sứ. trung lộ quân phó nguyên soái, cùng thống soái mười ba vạn đại quân trấn thủ Hà Nam đạo.

Còn Lý Khánh An sẽ quay trở lại Trường An.

Lúc này, đợt đại quân tinh nhuệ thứ hai gồm tám vạn người của An Tây và bốn vạn kỵ binh Hà Tây đã được An Tây tiết độ phó sứ Lý Tự Nghiệp và Hà Tây tiết độ phó sứ Lệ Phi Thú Du dẫn đến Quan Trung.

Cộng thêm quân đội Hà Nam độ, đến đây quân đội trong tay Lý Khánh An đã lên gần bốn mươi vạn.

Cộng thêm mười ba vạn đại quân của Quách Tử Nghi, đại quân triều đình đã vượt con số năm mươi vạn, ngang bằng với số quân của An Lộc Sơn.

Song phương tiếp tục răn đe nhau, song phương đều không ngừng gia tăng tốc độ bị chiến.

Đấy là sự tĩnh lặng đầy sát khí.

Mây đen đại chiến đã dẫn bất đầu tụ tập trên không trung Đại Đường.

Chương 557: Tương ngộ Hộ Huyện

Trường An sau một cơn mưa mùa thu, thời tiết lại dẫn lại hơn, gió bắc bắt đầu thổi, chốc chốc lại nghe tiếng xào xạc của lá khô trên cảnh.

Người qua lại trên phố phường đã bắt đầu mặc thêm áo ấm, bước chân vội vã.

Trung tuần tháng chín mỗi năm Trường An đều đi vào cuối thu, nhưng cuối thu năm nay lại lạnh hơn mọi khi.

Cộng thêm chính cục không ổn định khiến lòng người càng nặng nề, nhất là sau khi An Lộc Sơn đồ sát hai vạn mấy Hán dân tại Tỉnh Hình lại càng dấy lên cơn dân phẫn ngất trời.

Chỉ trong một sớm một chiều, qua miệng lưỡi ngòi bút của người Trường An, An Lộc Sơn đã hóa thân thành đại ác ma.

Còn Lý Khánh An, lại đúng lúc phát biểu bài hịch kêu gọi thảo phạt An tặc chính nghĩa, liệt ra các tội trạng của An Lộc Sơn, dẫn đến sự cổ vũ nhiệt tình của người .

Chỉ trong thời gian ngắn, bài hịch thảo phạt An tặc đã truyền khắp phố to hèm nhỏ của thành Trường An, bọn văn nhân mực khách lòng kính ngưỡng vô cùng đều lũ lượt sáng tác thơ ca ngợi, khiến lê dân không ai là không trông mong vào hắn.

Vào lúc trưa, một chiếc xe ngựa chở hàng đã chạy vào cửa lớn chợ Đông trống trải, phía trước cửa lại trở lại sự tĩnh lặng ban đầu.

Trong tửu tử Thanh Phong cách đấy không xa.

Lư Hoán ngồi cạnh cửa sổ lầu hai nhìn dòng người qua lại thưa thớt trước cửa chợ, Một chốc sau, hắn nốc cạn rượu trong ly, thở dài nói: “Lòng người thật đúng là có thể giết người!”

Bùi Tuân Khánh ngồi đối diện cười nói: “Ngươi đã ngồi bi sầu hết cả buổi sáng rồi, nói thử xem, rốt cuộc ngươi đang sầu gì?”

Lư Hoán cười lạnh nói: “Ngươi đừng có mà giả ngu ngơ, không phải là vì cháu rể mà ngươi một mực bảo vệ đó ư?”

“Cháu rể gì, ngươi đang nói Lý Khánh An đó ư?”

“Có nói cũng bằng thừa!

Bây giờ khắp Trường An ai không nói về hắn, không lẽ còn có người khác nữa ư?”

Lư Hoán có phần cáu gắt, Bùi Tuân Khánh cũng chẳng vội gì, vẫn cười tít mắt nói: “Bây giờ danh tiếng của Lý Khánh An.

Cái bài hịch kêu gọi thảo phạt An tặc viết mới lâm li kích phẫn làm sao, mắt thấy trên dưới Trường An đều xem hắn như cứu tinh có thể khắc phục An Lộc Sơn, ai ai cũng tán tụng hắn, vì sao ngươi lại không vui?”

Lư Hoán vẫn im lặng, một chốc sau, hắn thở dài nói: “Có lẽ do ta xấu bụng, bụng da tiểu nhân, thôi, không nói nữa, chúng ta uống rượu.”

Hắn không muốn nói nữa, nhưng Bùi Tuân Khánh lại đang hửng, đứng dậy đi khóa trái cửa lại, sau đó mới quay trở về bản khẽ giọng nói: “Ngươi nói thử xem, rốt cuộc là việc gì?”

Lư Hoán nhìn chằm chằm vào ly rượu, hắn lắc đầu nói: “Ta thì không tin, không lẽ ngươi không nhìn ra ư?”

“Rốt cuộc là việc gì?

Ngươi đừng để ta đoán nữa, có gì thì ngươi cứ nói thẳng đi!”

Bí mật trong lòng cũng nước lũ vờ bờ.

Lư Hoán do dự một hồi cuối cùng cũng mở miệng nói: “Bùi huynh, ngươi không nhìn ra được thật ư?

Đại đồ sát Tỉnh Hình lần này thật ra hoàn toàn có thể tránh được!”

“Sao lại có thể như thế?!”

Bùi Tuân Khánh lắc đầu nói: “Thái Hành bát hình, mỗi con đường ở đó đều có di dân đi, ai biết được sao An Lộc Sơn tự dung giờ chửng mà đến tập kích nơi đó?

Ai có thể tiên đoán được chứ?”

“Nhưng Lý Khánh An có thể sẽ biết, không nhè thành U Châu không có thám tứ của hắn ư?

Thiết kỵ U Châu mà ra thì thế nào hắn chẳng biết?

Cho dù không biết tập kích đường nào đi chăng nữa nhưng hắn vẫn có thể phát ra cảnh báo trước, để các quan ải chuẩn bị trước, cố gắng để dân chúng vào quan sớm nhất.

Nhưng theo báo cáo của Thổ Môn quan, căn băn không có chuẩn bị gì, mãi đến khi đối phương còn cách quan ba mươi dặm mới phát hiện, rất ư bị động, ta chính vì điểm nảy sinh nghi!”

“Ý của ngươi là nói Lý Khánh An biết rõ mà không quản à?”

Lư Hoán lại thở một hơi dài nói: “Cứ cho là ta xấu bụng đi, Lý Khánh An không phải không quản, quả thực là hắn cũng lực bất tòng tâm.

Nhưng sau sự kiện ấy hắn đã trở thành người đắc lợi lớn nhất, do đó lại khiến cho cách nghĩ không nên này của ta càng lúc càng rõ rệt hơn, hoài nghi đây phải chăng là do hắn dàn xếp sẵn?”

Bùi Tuân Khánh không hó hé gì, kỳ thực hắn cũng có chút hoài nghi.

Theo lý, một sự kiện trọng đại như di dân, quân đội của Lý Khánh An sao không chút nhúng tay?

Hơn nữa Tỉnh Hình còn do quân đội của hắn không chế, nếu như hắn cho trú một vạn quân tại Thổ Môn quan.

Sử Tư Minh tuyệt không dám ngông cuồng như thế, nhưng sao bên đấy lại chỉ có vỏn vẹn năm trăm người.

Haiz.., không lẽ Lý Khánh An cũng mắc sai lầm cấp thấp thế ư?

Tuy nghĩ như thế, nhưng Lý Khánh An dẫu sao cũng đã nhận cưới cháu gái của mình, hắn phải nói đỡ cho Lý Khánh An, Bùi Tuân Khánh bèn cười nói: “Ta xem có phải vì chúng ta đã đặt quá nhiều kỳ vọng nơi hắn không, cho nên khi hắn một lần không thành công thì chúng ta lại không thể nào chấp nhận được?

Có lẽ lần này hắn thực sự không ý thức được, có lẽ hắn không có được tình báo kỵ binh U Châu xuất kích.

Chúng ta không nên quá hà khắc với hắn!”

“Đúng!

Kỳ thực kẻ chơi quyền mưu ai chẳng xấu bụng, ôi!

Thôi, không nói nữa.”

Lư Hoán vẫn không mấy chấp nhận giải thích của Bùi Tuân Khánh, hai người nhất thời đều không nói gì, Mãi một lúc sau, Bùi Tuân Khánh mới cười nói: “Người phi thường, đương nhiên phải làm việc phi thường thôi, chỉ có hắn mới cô thể diệt An Lộc Sơn, trả lại cho giang sơn Đại Đường một khoàng trời sáng, ta vẫn kiên quyết úng hộ hắn!”

“Hi vọng là như thế.

Haiz!

Hi vọng chỉ do ta nghĩ nhiều, nào!

Chúng ta tiếp tục uống rượu!”

Lý Khánh An hôm kia mới phát biểu hịch văn thào phạt An Lộc Sơn xong bèn xuất phát đến Từ Ngọ cốc thị sát.

Do trên thực tế vùng Hán Trung vẫn nằm trong tay Lý Khánh An, cho nên các thông đạo chiến lược như Tử Ngọ cốc.

Tà Cốc đạo.., đều là phòng tuyến cuối cùng của Trường An, vì thế Lý Khánh An cũng đã cho bố trọng binh trong mấy thông đạo này.

Cùng với việc đang đi vào trạng thái dừng chiến với An Lộc Sơn, Lý Khánh An bèn bắt đầu suy ngẫm việc giành Hán Trung.

Chỉ khi giành được Hán Trung thì Quan Trung mới thật sự được đảm bảo an toàn hơn nữa.

Lý Khánh An đã kết thúc thị sát, lúc này hắn đang trên đường trở lại Trường An, gần ngàn kỵ binh yểm trợ xe ngựa của hắn từ từ phóng đi trên quan lộ, Lý Khánh An vẫn đang suy nghĩ dùng binh cho Hán Trung, Quyết tâm xuất binh đã định, hiện nay quan trọng là ai làm chủ tướng, Đấy là điều làm Lý Khánh An đau đầu.

Hán Trung tiết độ sứ trước mắt là Lý Hoán, là do Lý Hanh sắc phong lúc còn xung đế tại Trường An, sở hữu ba vạn quân đội, Lý Hoán là tử đệ tông thất, khá uy dũng, không mấy thấy được trong tông thất.

Người này tuy là tiết độ sứ dược Bắc Đường phong, nhưng thái độ hắn ám muội, hắn tuy từng thượng thụ thuật chức cho Chính sự đường Bắc Đường, nhưng khi Lý Hanh lên ngôi tại Thành Đô, hắn lại tỏ ý chúc mừng Lý Hanh, biểu thị sẽ ủng hộ hết mình.

Tên này đúng là một tên gió chiều nào theo chiều ấy thật sự, với loại người này tốt nhất là triệt để trừ khử.

Tướng tài của Lý Hoán trong mắt Lý Khánh An chẳng qua thuộc mức trung bình, ba vạn quân thủ hạ cũng chẳng phải quân đội tinh nhuệ gì, chẳng qua là quân Quan Trung bình thường, thực lực cũng tương đương Quý Quảng Sâm, nên Lý Khánh An lúc ban đầu đã kế hoạch sẽ để Thôi Quang Viễn dẫn binh đến bình định Hán Trung, sau đó Thôi Quang Viễn sẽ có thể làm Hán Trung tiết độ sứ.

Nhưng thám tử thị sát Tử Ngọ cốc lần này lại mang đến cho hắn một tình báo bất ngờ, Một tháng trước, một đội quân tuần tra An Tây đụng độ một đội quân tuần Hán Trung, hai quân khai chiến quyết liệt, kết quả lại là lưỡng bại câu thương.

Trăm người trong đội tuần tra An Tây trận vong mười tám người, thương hai mươi lăm, còn quân Hán Trung trận vong hai mươi người, thương hai mươi tám người, số người thương vọng cũng xấp xỉ nhau.

Sự kiện này cũng khiến Lý Khánh An cảm thấy bàng hoàng, hắn bắt đầu ý thức được, quân Hán Trung của Lý Hoán không yếu ớt như hắn nghĩ, phái Thôi Quang Viễn đến thu phục Hán Trung không khéo lại đại bại quay về, Quyết định của Lý Khánh An bắt đầu lung lay, để đàm bảo cho thắng lợi Hán Trung, hắn không thể không nghĩ đến sẽ thay Thôi Quang Viễn không đủ kinh nghiệm bằng Lý Tự Nghiệp vừa mới về Kinh dẫn binh đi thảo phạt Lý Hoán Hán Trang.

Lý Khánh An suy nghĩ suốt đường đi, không ngừng ngồi ngẫm nghĩ chiến lược cho Hán Trung, đây là thói quen của hắn, trước lúc đại chiến phải suy diễn chiến lược kỹ càng, phải xét đủ các mặt thiên thời địa lợi nhân hòa.

Lúc này, đường đi cũng bắt đầu bằng phẳng trở lại, ngoài xe là tiếng người náo nhiệt, người qua người lại, xe ngựa liên tấp nập, Lý Khánh An cũng tạm thời ngưng suy nghĩ, kéo rèm lên ngó ra ngoài, xe ngựa đã đến Hộ Huyện.

Hộ huyện chính là Hộ Huyện Thiểm Tây ngày nay, cách Trường An hơi gần, là một huyện thành cấp trung; có nhánh sông Vệ Hà chảy qua huyện thành, phía bắc Hộ Huyện là đồng bằng; đất đai phì nhiêu, tưới tiêu thuận lợi, thịnh sản lương thực, còn phía nam lại là mạch nhánh của Chung Nam sơn, rừng rậm bao phủ, núi non hùng vĩ, từ cổ chí kim đều là thánh địa xuất du của người Trường An.

Lúc này đương là giữa trưa, trong huyện thành cũng còn náo nhiệt, nhưng đoàn người Lý Khánh An vừa đến thì khiến dân chúng trên phố vội vàng tránh đường, Lý Khánh An lắc lắc đầu, lộ trình an bài của hắn căn bản đều không do hắn làm chủ, các huynh đệ đều phải ăn cơm, hắn biết nên hắn cũng chẳng nói gì, cử mặc cho thân binh tự ý sắp xếp.

Hắn vừa đương định kém rèm xuống thì bỗng bờ ngỡ, vừa rồi hắn mới nhìn thấy một bóng hình quen thuộc nơi cuối phố...

Trong lúc đoàn kỵ binh của Lý Khánh An từ từ vào Hộ Huyện, hành nhân trên phố vội vàng tránh sang hai bên, trong đó có một nữ từ trẻ vừa mua mấy chiếc bánh nướng cạnh đường; lúc đầu nàng cũng chăng đế ý gì thân phận đoàn kỵ binh này, giờ nàng mới bỗng nghe mọi người lao xao bản tán.

“Tam lang, đây là xe ngựa của ai thế mà lại có nhiều kỵ binh hộ vệ vậy, thật đúng là đáng gờm!”

“Nói cùng bằng thừa!

Bây giờ trong Trường An ngoài Triệu vương ra, thì ai còn có oai phong thế, nàng đúng là ngốc quá!”

‘Lý Khánh An!5

Người nữ tử trẻ ấy đột ngột quay phắt lại, trên khuôn mặt thanh tú của nàng là vẻ mỏi mệt đường trường không che giấu được, Vị nữ tử trẻ tuổi này chính là Cao Vụ đã rời nhà nửa năm nay.

Nửa năm trước Cao Vụ rời Thành Đô đến An Tây.

Nàng dọc đường dầm sương dăi nắng, đến Quy Tư.

Sơ Lặc, xong lại đến thành Bạt Hoán, không kiềm được rơi lệ trước tiêu tửu quán năm xưa đã gặp Lý Khánh An; sau đó nàng lại đi đến thú bảo Túc Lâu phong, đi tìm bóng hình Lý Khánh An năm xưa, đi tìm lại các ký ức ký niệm nhỏ giọt giữa nàng và hắn ngày ấy.

Cao Vụ cuối cùng vẫn không tìm được Lý Khánh An tại An Tây, mà nghe nói hắn đã quay trở lại Trường An.

Cao Vụ đã mỏi mệt cả thể xác lẫn tinh thần cuối cùng thất thêu tạm biệt An Tây, trở về Trườn2 An.

Nhưng trùng hợp làm sao, nàng lại gặp được Vũ Y và Như Thi cũng trên đường trở về Trường An tại Đôn Hoàng.

Dưới sự mời mọc nhiệt tình của hai nàng.

Cao Vụ cuối cùng quyết định cùng họ trở về Trường An.

Sáng hôm nay, Vũ Y và Như Thi đã trở về nhà của mình tại Trường An, nhưng Cao Vụ thì lại không chốn dung thân, nàng đành thân cô thế cô một minh trở lại Thành Đô, trở về bên cạnh phụ thân mình, chỉ có phụ thân mới là người duy nhất mình nàng có thể nương tựa.

Nàng đã mỏi mệt lắm rồi, nàng định sẽ trở lại bên cạnh phụ thân, sẽ vĩnh viễn bầu bạn bên người yên bình cho đến hết cuộc đời này.

Nhưng ngay lúc này, Lý Khánh An mà nàng ngày đêm mong nhớ lại bỗng xuất hiện trước mặt nàng, khiến nàng cảm thấy tự ty vô cùng, Gần mười năm mong nhớ đã mài nhẵn tuổi xuân của nàng, khiến nàng không còn trẻ trung, khiến dũng khí vượt vạn dặm đến An Tây cũng nàng cũng bị dập tắt dần.

Nàng quay người lại lẳng lặng rời khỏi đường lớn.

Cao Vụ cươi trên con ngựa hung đã làm bạn cùng nàng gần mười năm nay đến bờ sông Lạo, bên bờ sông có mấy thiếu nữ ra giặt giũ đang reo hò nghịch nước.

Các nàng trông chừng mới mười bốn, lăm, lúc này đã không còn tâm trí giặt giũ, nên rủ nhau cùng ngồi trên bờ, thò các cặp chân trắng nõn nhỏ nhắn của mình vào nước sông bông đùa, xung quanh toàn tiếng cười giòn giã.

Cao Vụ ngồi lại bên bờ sông cách đấy không xa.

Nhìn đám thiếu nữ ngây thơ trong sáng vô tư lự này mà nàng không khỏi nhớ lại một việc mà Vũ Y đã kể với nàng, Lý Khánh An sắp phải cưới Bùi Uyên Nhi cũng chỉ mới mười sáu tuổi thôi, mười sáu tuổi, đó là một quá khứ xa vời nhường nào.

Sóng gió bụi trần bao nhiêu năm nay đã khiến nàng không còn nhớ được hương vị của cái năm mười sáu ấy.

Nàng chỉ duy nhất còn nhớ, đó là năm ấy nàng đã gặp Lý Khánh An bán da báo đen trong tiểu tửu tử thành Bạt Hoán.

Cao Vụ khó khăn nuốt mấy miếng bánh nướng, dù cho bụng đói cồn cào, nhưng không hiên sao nàng lại không tài nào nuốt nổi, nàng thẫn thờ nhìn dòng nước chảy trong suốt, bỗng nhiên nàng ôm chằm lấy mặt òa khóc, Giờ khắc này, nàng đã không kiềm nổi nỗi bi thương trong lòng, không kiềm nổi sự sinh sôi nảy nở của sự tuyệt vọng.

Nhớ mong bao nhiêu năm cùng đau khổ bấy lâu bỗng chốc vỡ òa...

Ngàn năm sau, một vị thi nhân vĩ đại đã từng dùng ngôn ngữ chất phát nhất miêu tả nỗi bi thương cũng như Cao Vụ lúc này.

Khoảng cách xa nhất trên thế gian này,

Không phải là sự sống hay cái chết.

Mà là em đứng trước mặt anh, anh lại không biết em yêu anh;

Khoảng cách xa nhất trên thế gian này,

Không phải em đứng trước mặt anh, anh không biết rằng em yêu anh;

Mà là em đã yêu anh điên dại, nhưng lại không thể thổ lộ em yêu anh;

Khoảng cách xa nhất trên thế gian này,

Không phải em không thể nói lời yêu anh.

Mà là em nhớ anh da diết, nhưng lại phải vùi sâu trong tim.

(Bài Khoảng cách xa nhất của nhà thơ ́n Độ Tagore)

Các thiếu nữ đang nghịch nước cũng dừng trò chơi lại kinh ngạc nhìn người phụ nữ trẻ cô độc bên cạnh, các nàng xầm xì bản tán, không hiểu vì sang người nữ nhân này lại khóc, nhưng trường kiếm và nỏ tiễn trong chiến mã cách đấy không xa lại làm các nàng hãi sợ.

Các nàng khẽ kéo tay nhau, thu dọn quần áo rồi vội vã ra về.

Sau khi khóc một trận nức nở, má và mắt Cao Vụ đầy nước mắt, nàng muốn rút khăn tay bên minh ra lau khô, nhưng lại phát hiện đã bỏ quên trong túi trên chiến mã, không ở bên cạnh.

Bỗng nhiên, một chiếc khăn bông dày từ đâu xuất hiện trước mặt nàng.

Cao Vụ giật mình, nhưng cảm giác quen thuộc này lại khiến nàng như lạc vào cõi mơ, một giọng nói mà nàng khắc cốt ghi tâm đang vọng đến bên tai: “Nha đầu ngốc, một mình trốn ở đây khóc gì chứ?”

Cao Vụ từ từ quay đầu lại, thở thẫn nhìn ánh mắt dịu dàng của Lý Khánh An , nước mắt nàng lại một lần nữa không kiềm được rơi lã chã, Lý Khánh An lau nước mắt cho nàng, cũng vẫn nụ cười ấm áp, cũng vẫn chăm sóc quan tâm như xưa.

Cao Vụ nắm chặt lấy tay của Lý Khánh An, phảng phất như sợ hắn lại sẽ rời khỏi mình bất kỳ lúc nào.

Nàng nghẹn ngào, úp mặt vào tay hắn khóc nức nở: “Thất lang...”

Lý Khánh An đưa tay vuốt nhẹ tóc nàng, cảm nhận được mái tóc đã khô vàng của nàng mà sống mũi hắn cũng có phần cay cay.

Hắn hiểu nàng đã phải chịu khồ vì minh mấy năm nay như thế nào, trong lòng không khỏi đầy cảm động và áy náy.

“Vụ Nương, nàng hãy theo ta về Trường An đi!”

Hai hôm nay tuy sắc thu điều hiu, nhưng trong phủ của Lý Khánh An lại vô cùng náo nhiệt.

Hôm nay đã là ngày thứ năm mà Lý Khánh An trên đường từ Hà Nam đạo trở về Trường An, cũng chính vào đêm qua Lý Khánh An đã nhận được tin của người nhà, Khương Vũ Y và Lý Như Thi cùng con gái của hắn vẫn ở lại Toái Hiệp giờ đã quay lại Trường An, hôm nay sẽ vào thành.

Với Lý gia mà nói đây chẳng khác gì một việc đại hi động trời, Mới sáng sớm cả nhà đã bắt đầu lu bu chuẩn bị, nào là treo lồng đèn, kết hoa đỏ, quét dọn đình viện, rất có cảm giác như chuẩn bị đón tết, Vương phi Độc Cô Minh Nguyệt của Lý Khánh An lại có thai được hai tháng, nhưng nàng vẫn chỉ huy gia nhân làm việc để nghênh đón các muội muội trở về nhà.

Vào giờ trưa, Minh Nguyệt cũng có phần mỏi mệt, nên nàng bèn ngồi nghi trên chiếc ghế nhỏ trong viện.

Lúc này Như Họa bưng chiếc khay màu đỏ bằng gỗ đến, cười nói: “Đại tỷ, cả cơm trưa tỷ cũng quên ăn rồi ư?”

Minh Nguyệt lắc đầu nói, “Ta quả thực không muốn ăn.”

“Đại tỷ không muốn ăn, nhưng cũng không thể để em bé phải đói chứ!”

Như Họa đặt khau lên chiếc bản nhỏ bên cạnh, cười nói: “Rất đơn giản, chỉ có bát canh gà và đĩa rau thôi, muội biết đại tỷ sợ dầu mỡ, nên cố tình để bên làm thanh đạm hơn, đại tỷ cố ăn một ít đi!”

“Thôi được!

Muội cứ để ở đây, tí ta sẽ ăn.”

Minh Nguyệt ngồi dậy, nàng miền cường ăn ít cơm, xong lại hỏi Như Họa: “Ta nhớ là đại lang hình như cũng hôm nay về, đúng không?”

“ừm!

Là hôm nay, vừa rồi có thân binh đến báo tin trước, nói là chắc chiều nay sẽ đến nhà.”

Minh Nguyệt cười cười, “Xem ra hôm nay đúng là ngày lành tháng tốt, cả nhà chúng ta hôm nay đều về đông đủ, tối nay nhất định phải ăn mừng thịnh soạn mới được.”

Nàng vừa dứt lời thì một nha hoàn chạy vội vào cao giọng nói: aPhu nhân!

Đến rồi, hai phu nhân đã về, lão gia cũng đã về rồi!”

Minh Nguyệt có phần hồ đồ, không khỏi quở: “Cái con nha đầu chết tiệt này, nói cứ đảo lộn cả lên, rốt cuộc là ai về rồi?”

“Nhị phu nhân và tam phu nhân vồi rồi, lão gia cũng về chung với hai phu nhân.”

“Hóa ra là như vậy!”

Minh Nguyệt đoán được chắc giữa đường họ đã gặp nhau nên bèn cùng trở về, nàng vội đứng dậy nhìn Như Họa cười nói: “Đi thôi!

Chúng ta ra ngoài cửa nghênh đón.”

Cùng với đoàn nhân mã của Lý Khánh An trở về, trong phường Khánh Đạo bỗng chốc trở nên náo nhiệt phi thường, nghe nói Triệu vương cùng mấy vị trắc phi từ An Tây trở về, cư dân trong phường Khánh Đạo cơ hồ nhà nhà hộ hộ đều chạy ra hóng hớt chung vui, Đám trẻ con cứ chạy theo đoàn kỵ binh hân hoan.

Hôm nay tâm trạng của Lý Khánh An rất vui, hắn còn lệnh cho thân binh rải tiền cho bọn trẻ con, Mấy tên thân binh của hắn dùng rỗ đựng đầy tiền đồng, cử từng nắm từng nắm rải ra, Bọn trẻ con mừng rỡ xông vào tranh giành.

Lúc này, thanh pháo trúc ngoài vương phủ cũng đùng đùng nố vang.

Từ xa xa, Minh Nguyệt đã dẫn theo mấy mươi gia nhân đi ra nghênh đón.

“Như Họa!”

Như Thi trong xe ngựa nhìn thấy muội muội mình mừng rỡ cao giọng vẫy gọi.

Như Họa cũng vui mừng khôn xiết vội chạy lên gọi: “Tỷ, cuối cùng mọi người đã quay lại rồi.”

“Như Họa!”

Vũ Y cũng cười vẫy tay chào nàng.

“Nhị tỷ!

Các tỷ trên đường mọi việc đều thuận lợi chứ?”

“ừm!

Rất thuận lợi, chỉ là đường hơi xa, nếu nói tỷ đi thêm lần nữa chắc tỷ không chịu nổi.”

Trong lúc Như Họa nói chuyện với hai nàng thì Minh Nguyệt cũng đi ra đón Lý Khánh An, nàng thấy phu quân tinh thần sảng khoái, không khỏi mừng thầm, cười nói: “Hôm nay sao mọi người lại gặp được nhau trên đường thế?”

“Là do ta cố ý đuổi theo các nàng ấy đấy chứ!”

Minh Nguyệt thử người ra, sao phu quân minh lại biết được hôm nay Vũ Y và Như Thi cũng về?

Trong lòng lòng ngờ, vừa đảo mắt nhì, bỗng thấy một thân binh sau lưng Lý Khánh An trong rất quen mặt, mặt mày thanh tú xinh xắn, đây rõ ràng là nữ giả trang nam.

Nàng thấy nữ tử mỉm cười e thẹn cui thấp đầu xuống, bỗng nhiên nhận ra: “Vụ Nương, là nàng đó ư?”

Cao Vụ có phần ngượng nghịu nói: “Minh Nguyệt tỷ, là ta!”

Lúc này Như Thi ở phía sau mới cười cười giải thích: “Đại tỷ, Vụ Nương cũng đi An Tây, lúc bọn muội về đến Đôn Hoàng vô tình gặp được.”

Minh Nguyệt lại quay sang nhìn phu quân, thấy hắn nheo mắt với mình, trong lòng bỗng chốc hiểu ra, vội đi lên trước kéo tay Vụ Nương, nhiệt tình cười nói: “Hôm nay thật đúng là một ngày đại hỹ, cả Vụ Nương cũng đến, thật là tốt quá đi thôi!

Mau!

Mọi người mau vào nhà thôi, hôm nay chúng ta phải ăn mừng mới được.”

Nàng nắm tay Vụ Nương và với mọi người trong nhà cùng đi vào trong phủ, “Đùng!

Đùng” Lúc này tiếng pháo trúc ngoài công lại càng vang to hơn, ầm ầm, náo nhiệt đông vui không thua gì ngày tết.

Chương 558: Nhà có vợ tiên

Sau buổi cơm chiều.

Như Thi và Vũ Y dọc đường mệt nhọc, được Như Họa dẫn đến phòng của các nàng đề nghỉ ngơi rồi.

Cao Vụ cũng được sắp xếp phòng nghi, cùng nhau đi rồi, Lý Khánh An thì trở vào trong thư phòng, ban ngày lúc ở trong xe ngựa suy nghĩ về trận chiến Hán Trung có một số chỗ còn chưa hiểu rõ ràng, hắn cần tĩnh tâm lại đem sự việc suy nghĩ cho xác đáng.

Trong thư phòng rất im lặng, lư hương khói nhẹ lượn lờ, Lý Khánh An ngồi ở trước bàn đọc sách đối diện với một bức bản đồ trầm tư, hắn còn đang suy nghĩ việc của Thôi Quang Viễn.

Thôi Quang Viễn trong lịch sử đã từng là Kiếm Nam tiết độ sứ, như vậy xem ra, hắn hẳn là có một tài năng nhất định, quan trọng hơn là Thôi Quang Viễn là con cháu của Thôi gia, trọng dụng Thôi Quang Viễn có thể đề cao địa vị của Thôi gia, có thể ở một mức độ nhất định nào đó cưỡng chế thế lực của Bùi gia.

Từ sau khi Lý Khánh An dùng Bùi Tuân Khánh thay thế Bùi Mân.

Bùi Tuân Khánh mặc dù trong việc xử lý chính vụ vẫn còn thua xa so với Bùi Mân, nhưng việc hắn nắm bắt tâm lý của Lý Khánh An, thì cao minh hơn nhiều so với Bùi Mân, rất nhiều chuyện không cần Lý Khánh An mở miệng.

Bùi Tuân Khánh liền từng cái một làm được nốt.

Tỷ như việc sắp đặt nhân sự ở Lạc Dương, cùng với việc điều Nhan Chân Khanh nhập kinh, những điều này cũng đều là ý tưởng của Lý Khánh An.

Bùi Tuân Khánh đều từng việc một sắp xếp ôn thỏa, phải nói là, cho tới thời điêm này.

Bùi Tuân Khánh vẫn là người thích hợp chọn làm tướng quốc.

Nhưng ở trong việc khuếch trương thế lực của gia tộc, thì Bùi Tuân Khánh lại rất lấn nước, rất khiến người ta lo lắng, chi vỏn vẹn hai tháng, ba vị trụ cột của Bùi gia ở địa phương làm thái thú cũng đều được điều vào triều đình làm quan lớn.

Thái thú Kính Châu Bùi Củ xuất nhậm thượng thư hữu thừa, thái thú Bổ Châu Bùi Hú xuất nhậm quang lộc tự khanh, thái thú Minh Châu Bùi Tư xuất nhậm thái thường thiếu khanh.

Dù rằng tiếng tăm của ba người ở địa phương cũng đều tốt lắm, nhất là thái thú Kính Châu Bùi Củ, Lý Khánh An cũng chuẩn bị trọng dụng hắn, nhưng loại gia tộc khuếch trương một cách lấn nước này, khiến cho Lý Khánh An không thé không nảy sinh vài phần cảnh giác, hơn nữa có nghe đồn rằng, hai nhà Bùi.

Lô đã bí mật kết thành đồng minh chính trị, điều này càng làm cho Lý Khánh An lo lắng hơn, cho dù Lý Khánh An bây giờ vẫn còn cần đến sự ủng hộ của thế gia, nhưng sự khuếch trương một cách lấn nước của Bùi gia nếu không nhanh chóng áp chế, tương lai sẽ hình thành cục diện khó mà khử đi cho được.

Dùng Thôi gia, Vi gia đến chế hành sự lớn mạnh của Bùi gia, điều này thật sự là một biện pháp tốt, chỉ là hắn cần một cơ hội, còn việc trọng dụng Thôi Quang Viễn chính là một trong những cơ hội này.

Lý Khánh An ngồi ở sau bàn ngưng thần trầm tư, lúc này thê tử Minh Nguyệt của hắn bưng một ly trà sâm đi đến, bước đi nhẹ nhàng, không có kinh động đến Lý Khánh An, ngừng một lát, nàng nhẹ nhàng đem trà sâm đặt ở bên cạnh Lý Khánh An.

Lý Khánh An sực phát giác, vừa quay đầu lại thấy thê tử, hắn cười xòa, cầm lấy tay nàng đang đặt ở đầu vai của mình: “Đa tạ!”

“Có cái gì mà tạ ơn chứ.

Như Thi tới rồi, về sau sẽ không cần thiếp đưa trà cho chàng rồi.”

Giọng điệu của Minh Nguyệt có một chút trách yêu, lại có một vẻ u oán, Lý Khánh An cảm thấy trong lòng nàng có chút bực dọc, liền ôm lấy eo của nàng cười nói: “Nàng lại có thai rồi, để cho Như Thi giúp đỡ phần nào cho nàng khôngtốt sao?”

“Điều này thiếp sẽ an bài, không cần chàng phải bận tâm!”

Minh Nguyệt tựa hồ thực sự có một chút giận, nàng kéo tay Lý Khánh An ra, phụng phịu ngồi ở bên cạnh hắn, quay người sang một bên, không nói một lời nào, Lý Khánh An thấy thê tử có tính khí của trẻ con, liền kéo người nàng quay lại phía minh cười nói: “Làm sao vậy, giận ta à?”

Minh Nguyệt cười lạnh một tiếng nói: “Thiếp làm sao dám giận Triệu vương gia chứ.

Triệu vương gia là ai, quyền khuynh , nhìn trúng người nữ nhân nào mà không đến tay chứ, thử lễ nghĩa đạo đức gì đó, ở trong mắt Triệu vương gia không đáng một đồng xu.”

Trong lòng Lý Khánh An rất kinh ngạc, kết hôn với nàng mấy năm nay, hình như chưa bao giờ thấy nàng nổi giận như vậy, trong lòng nàng âm thầm suy nghĩ: chẳng lẽ là vì Vụ nương?

“Nương tử, nàng hãy nói cho rõ ràng, rốt cuộc là chuyện gì thế này?

Nàng làm cho ta không hiền ra sao cả.”

“Hừ!

Ngươi giả bộ hồ đồ thôi.”

Trong lòng Minh Nguyệt hận đến nghiếng cả răng, tức quá nói thẳng ra: “Thôi được, thiép sẽ nói thẳng ra, chàng nói.

Dương Ngọc Hoàn là chuyện thế nào đây?”

sống lưng của Lý Khánh An lập tức toát cả mồ hôi lạnh, không xong rồi!

Việc đó chỉ sợ là đã lộ cả ra rồi, hắn chỉ cảm thấy da đầu co rúm lại, miễn cưỡng cười gượng một tiếng nói: “Nương tử đang nói cái gì thế?

Ta nghe không hiểu!”

“Chàng nghe không hiểu sao?

Hừ!

Hừ!

Thì ra chàng nghe không hiểu.”

Minh Nguyệt thấy trượng phu ở đó mà giả ngu, trong lòng nàng càng thêm bất mãn, liền căm giận nói: “Vậy được rồi!

Nếu người phụ nữ đó không có quan hệ gì với chàng cả, ta ngày mai liền đem nàng đưa đi, đế cho nàng tái giá với người khác, dù sao nàng cũng đã đồng ý.”

“Ngươi...”

Lý Khánh An có chút thẹn quá thành giận rồi, hắn kiềm chế lấy lửa giận trong lòng, lạnh lùng nói: “Ta nghĩ ta đã đủ lo lắng cho cảm nghĩ của nàng rồi, những đại tướng dưới trướng của ta, nàng có biết bọn họ có bao nhiêu nữ nhân không?

Lệ Phi Nguyên Lễ có ba mươi bảy phòng thê thiếp, ngay cả người tự xưng là không háo nữ sắc như Lý Tự Nghiệp cũng có mười sáu người, còn Quách Tử Nghi thì sao?

Đã lớn tuổi như vậy rồi, vẫn có hàng trăm thê thiếp, xa không nói, hãy nói đến phụ thân nàng, trong lòng nàng hiểu rõ nhất, hắn có bao nhiêu nữ nhân, những người công khai ra, những người không công khai, còn ta có bao nhiêu?

Tổng cộng chỉ có bốn, lúc trước khi Ngọc Nô của Vũ Y muốn gả cho ta, cũng bị nàng cố ý tác hợp cho Lôi Vạn Xuân, điều này cũng thôi, hiện tại ta là thân vương, không chỉ có như thế, còn có thể chiếu theo nghi lễ của đông cung sắc phong nữ quan, nhưng ta có làm thế đâu?

Ta hiện tại chỉ có một đứa con trai, nàng có biết áp lực trong lòng ta lớn như thế nào không?

Những thứ đó, nàng là Vương phi, nàng cảm thấy không hổ thẹn sao?”

Lời nói của Lý Khánh An rất nặng, đó là từ khi hắn thành hôn tới nay, là lần duy nhất có thái độ nghiêm khắc nhất đối với thê tử.

“Ngươi, ngươi nói bậy bạ gì đó!”

Nước mắt từ trong mắt Minh Nguyệt trào ra, nàng cảm thấy mình vô cùng ấm ức, nức nở nói: “Ta làm sao không suy ngẫm, nếu ta không đắn đo, ta đâu có đáp ứng để cho Uyển Nhi gả cho ngươi chứ?”

“Đó là bởi vì nàng muốn chiếu cố đến lợi ích của Bùi gia, trong mắt nàng ngoại trừ ích lợi còn có cái gì chứ?”

Lý Khánh An phẫn nộ đến đỏ cả cổ, hắn lần đầu tiên có chút mất đi lý trí, không đợi Minh Nguyệt nói cái gì nữa, hắn hừ một tiếng thật mạnh, nắm lấy áo quần nhanh bước rời khỏi thư phòng.

“Đại lang, chàng nghe nói ta nói a!

Đại lang...”

Minh Nguyệt đuổi theo hô vài tiếng, nhưng Lý Khánh An cũng đã đi xa rồi, nước mắt như những hạt châu bị đứt dây từ trong mắt của Minh Nguyệt rơi lả tả xuống, nàng chỉ cảm thấy lòng đau như dao cứa, một phen khổ tâm lo lắng của nàng, trượng phu không những không hiểu cho, lại còn làm tổn thương nàng thật nặng.

Chân nàng đã mềm nhũn ra không thể cất bước được nữa, lập tức ngã ngồi xuống giường, bịt miệng lại, nức nở không cho minh khóc lên thành tiếng...

Lý Khánh An tức giận xông từ cửa phủ đi ra, xoay người lên ngựa, quất một roi thật mạnh, chiến mã hướng phía Hoài Viễn phường phi nước đại chạy đi.

Hôm nay Lý Khánh An quả thật có chút buồn bực.

Dương Ngọc Hoàn vẫn luôn là giấc mơ của hắn, giấc mộng quý phi của một người đàn ông, từ lần đầu tiên hắn tiến cung dạy Dương Ngọc Hoàn ném lọ, giấc mộng này liền len lén mọc rễ ở trong lòng hắn, nhiều năm trôi qua, mầm mống của giấc mộng này trưởng thành một cây đại thụ, nữ nhân đó trở thành trái cấm trong lòng hắn, trở thành chiếc vảy ngược của hắn.

Nhưng hôm nay thê tử của hắn lại không chút khách khí vạch trần hắn, còn uy hiếp phải đem Dương Ngọc Hoàn gả đi, điều này đã phạm vào chiếc vảy ngược trong lòng của Lý Khánh An.

Lý Khánh An suốt đường ra roi quất ngựa chạy gấp, ba trăm viên thân binh của hắn đi theo sát hắn, không ai dám lắm miệng một câu, những thân binh này đã đi theo Lý Khánh An nhiều năm cũng đều nhìn ra vẻ tức giận trong mắt của chủ công, chỉ phải cảnh giác mà bảo vệ lấy hắn.

Lý Khánh An nhanh như điện chớp lao vọt vào Hoài Viễn phường, lúc này cổng phường vừa mới đóng lại, không đợi Lý Khánh An mở miệng, mấy viên thân binh của hắn xông lên quát mắng: “Mau mở cửa nhanh lên!”

“Quân gia, cánh cửa phường đã qua thời gian rồi.”

Bên trong truyền đến thanh âm hốt hoảng.

Thân binh giận dữ, rút đao liền chém bổ về phía cánh cửa phường, mắng to: “Triệu vương điện hạ có việc quân cơ đại sự, ngươi còn dám chậm trễ, tru ngươi cừu tộc!”

Cửa phường đã mở ra, một vị gác cửa lớn tuổi thấy Lý Khánh An, sợ tới mức hắn vội quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu thỉnh tội, Lý Khánh An mặt trầm như nước, liền giục ngựa hướng bên trong phường vọt đi.

Hoài Viễn phường chìm trong màn đêm, phần lớn các nhà đều đã ngủ, hắn đi tới trước một ngõ nhỏ ở góc tây nam của Hoài Viễn phường, xoay người xuống ngựa, nhanh bước đi đến bên trong ngõ nhỏ, các thân binh không dám theo vào, chỉ ở chung quanh cánh giới, kỳ thật an toàn không có vấn đề gì, chung quanh cái ngõ nhỏ này bố trí đến bảy viên nữ hộ vệ, bất kỳ người ngoài nào tiến vào đều bị phát hiện cả.

Ngõ nhỏ sâu chừng khoảng hai mươi trượng, bên trong là một tòa độc viện.

Dương Ngọc Hoàn bèn được Lý Khánh An giấu sâu tuốt trong này, Lý Khánh An tiến lên gõ gõ cửa, lát sau, trên cửa khe hở lộ ra ánh sáng, có tiếng bước chân truyền đến.

“Ai đó!” là giọng nói của thị nữ Dương Ngọc Hoàn Tuyết Nương.

“Là ta, Lý Khánh An!”

Trong viện tiếng bước chân bỗng nhiên nhanh hơn: ‘kẽo kẹt!’ một tiếng, cửa mở ra một khe hở.

Tuyết Nương thò đầu ra nhận ra Lý Khánh An, nàng vội vàng mở cửa ra, có chút khẩn trương hỏi: “Điện hạ, ngài, sao ngài lại tới đây?”

“ừm!

Chủ mẫu ngươi đã ngủ chưa?”

“Vừa rồi còn đang dệt sa, hiện tại thì không biết.”

“Tuyết Nương, là ai a!”

Bên trong phòng truyền đến thanh âm của Dương Ngọc Hoàn.

“A tỷ, là Triệu vương điện hạ.”

“A!”

Trong phòng truyền đến một tiếng thốt khe khẽ.

Dương Ngọc Hoàn lập tức như một cơn áó chạy đến, nàng mặc áo ngú, tóc rối tung, trên mặt đầy vẻ kích động, trong lòng Lý Khánh An cảm thấy ngọt ngào, từ chi tiết nhỏ của sự phán ứng của nàng, hắn bèn biết rằng tình cám chân thật của Dương Ngọc Hoàn đối với mình, nàng đang trông chờ được nhìn thấy mình.

Dương Ngọc Hoàn lao vào lòng của Lý Khánh An, tương tư gặm cả xương cốt, nàng đã không đề ý tới việc thị nữ ở một bên nữa rồi.

Tuyết Nương đỏ bừng cả mặt, nàng vội vàng đóng cửa lại, bối rối vội vả chạy vào phía trong phòng, Lý Khánh An đem giai nhân ôm vào trong lòng, hắn nâng cằm nàng lên, nghiêng đầu hôn lên môi của nàng, hai môi trao nhau nước bọt, chiếc lưỡi thơm chạm nhau, trong chốc lát, bọn họ tựa như đã quên mình đang ở nơi rồi.

Không biết qua bao lâu.

Dương Ngọc Hoàn ‘ừm! ’ một tiếng định thần lại, vẻ mặt nàng ửng đỏ, cúi thấp đầu xuống, nhưng trong mắt lại tràn ngập hạnh phúc và vui sướng.

“Ngươi, sao ngươi lại tới đây?”

Lửa dục trong lòng Lý Khánh An đang thiêu đốt, hắn không nói một lời nào, bế xốc Dương Ngọc Hoàn lên, lớn bước hướng trong phòng đi đến, trong lòng Dương Ngọc Hoàn tim đập thình thịch, nàng vừa khát khao, lại vừa có một chút sợ hãi.

Đi vào buồng trong, Lý Khánh An nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, vừa cúi đầu hôn nàng, tay vừa bắt đầu vuốt ve tấm thân ngọc ngà của nàng, tình dục của Dương Ngọc Hoàn cũng dần dần bị hắn khơi dậy, nhưng trong đầu nàng vẫn còn một chút tỉnh táo, nàng bỗng nhiên nghĩ tới, hôm nay không phải là ngày hai vị thê tử của Lý Khánh An từ An Tây trở về sao?

Hắn làm sao lại tìm đến minh thế, trong lòng nàng lập tức ý thức được, rằng nhất định đã xảy ra chuyện gì rồi.

“Không!

Thất Lang, không thể!”

Nàng giãy giụa đẩy tay Lý Khánh An ra, Lý Khánh An có chút thổ bạo mà chộp tay nàng kéo ra, soạt một tiếng xé rách chiếc áo ngủ của nàng, tấm thân trắng như tuyết không một tì vết lập tức hiện ra trước mắt Lý Khánh An, đường cong đầy đặn, đẹp không sao tả xiết, ánh mắt hắn lập tức một phen say đắm, ngay tại lúc hắn mê say trong nháy mắt đó.

Dương Ngọc Hoàn đã cột áo ngủ lại, xoay người né tránh hắn.

Lý Khánh An vẫn không nhúc nhích, sau một lúc lâu, hắn mới lạnh lùng nói: “Nàng không cho ta sao?”

Lúc này, Dương Ngọc Hoàn ngồi ở trước mặt hắn, vuốt ve khuôn mặt của hắn, khẽ lắc đầu nói: “Thất Lang, ta nguyện cho chàng, trái tim ta cũng đã cho chàng rồi, chỉ là không phải bây giờ, ta không muốn trở thành đối tượng phát tiết lửa giận cửa chàng, ta muốn chàng yêu ta một cách tốt nhất.”

Lý Khánh An cúi đầu thở dài một tiếng, lửa dục trong lòng đã tan biến mất, hắn ủ rũ ngồi xuống ghế, sau một lúc lâu mới hỏi nói: “Minh Nguyệt đã đến tìm qua nàng?”

“Minh Nguyệt?”

Dương Ngọc Hoàn sửng sốt: “Không có a!

Nàng khi nào đến tìm ta chứ?”

Lý Khánh An cũng có chút hồ đồ rồi, đây là chuyện gì thế, Minh Nguyệt không phải rõ ràng nói với mình, nàng đã bàn qua với Dương Ngọc Hoàn hay sao?

“Nàng không có gạt ta chứ!”

Hắn có chút hoài nghi mà nhìn nàng.

“Ta làm sao lại lừa chàng, nàng ấy quả thật chưa từng tới tìm ta.”

Dương Ngọc Hoàn cũng nghe ra một chút manh mối, nàng có chút khẩn trương hỏi: ‘Thất Lang, Minh Nguyệt biết quan hệ chúng ta rồi sao?”

Lý Khánh An gật gật đầu: “Ta không biết là ai tiết lộ, nàng đêm nay tra hỏi ta.”

“Nàng ấy nói thế nào?”

“Nàng không nói cái gì.

Nhưng ta đã cãi vã một trận với nàng, ta mắng nàng quản ta quá nhiều, mắng nàng quá ích kỷ, đến nỗi ta hiện tại chỉ có một đứa con trai.”

Dương Ngọc Hoàn là một nữ tử thông minh, nàng lập tức liền hiểu được, nàng đi lên trước nhẹ nhàng từ phía sau ôm lấy cổ Lý Khánh An, ghé vào lỗ tai hắn ôn nhu nói: “Ngươi là đồ ngốc, nàng muốn tốt cho ngươi, ngươi hiền không?

Nàng sợ việc ngươi giấu ta truyền ra ngoài, ảnh hưởng đến thanh danh của ngươi, nàng ấy nếu thật sự vì ghen tị, thì nàng ấy đã sớm lặng lẽ đem ta đưa đi rồi, sẽ chẳng nói cho ngươi biết đâu.”

Lúc này, Lý Khánh An cũng dần dần tỉnh táo lại, hình như minh đã có chút hiểu lầm thê tử rồi, không có nghe nàng nói hết liền tức giận mà bỏ đi, hắn yên lặng gật gật đầu, lại hỏi: “Vậy còn nàng?

Nàng có sợ sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của ta mà rời xa ta không?”

Dương Ngọc Hoàn chậm rãi đi đến trước mặt của Lý Khánh An, đôi tay nắm chặt lấy ta hắn, nhìn chăm chú vào mắt hắn nói: “Ta đã từng nói với ngươi rồi.

Dương quý phi đã chết rồi, chết ở trong trận lửa lớn của Hoa Thanh cung, ta bây giờ chỉ là một giới dân nữ, bộ dạng có chút giống nàng ấy, ta sẽ không rời xa ngươi, cũng tuyệt sẽ không ảnh hưởng đến danh tiếng của ngươi.

Thất Lang, ta bây giờ đã sửa tên gọi là Băng Nương.”

“Nhưng mà...”

“Không nhưng nhị gì cả!”

Dương Ngọc Hoàn dùng ngón trỏ che lấy môi của Lý Khánh An: “Ta hôm qua lúc đi bán tơ đã nhìn thấy tam tỷ, xe ngựa của tỷ ấy chậm rãi chạy ngang qua bên cạnh muội, nhưng muội không có gọi tỷ ấy, ngươi có biết không?

Ta cả tỷ ấy cũng không ngó ngàng đến, điều đó chứng tỏ là ta thật sự đã chết rồi, bây giờ chỉ có ngươi biết ta ở nơi nào mà thôi.”

Lý Khánh An không còn nói thêm điều gì nữa, mà là chìa tay ra chụp lấy đôi gò bồng đảo đầy đặn mà căng tròn, nhẹ nhàng mà vuốt ve nó: ‘Băng Nương, hôm nay ta ngủ ở chỗ của nàng.”

“Không được!”

Dương Ngọc Hoàn cực lực khống chế lấy tình dục bị khơi dậy của mình, khuyên hắn nói: “Thất Lang, ngươi bây giờ phải lập tức trở về thanh minh sự hiểu lầm với Minh Nguyệt, hãy cho đó là vì ta vậy, nếu không nàng ấy mai này sẽ không dung ta, còn có Vũ Y và Như Thi, đêm nay ngươi nên ở bên các nàng ấy.”

Lý Khánh An cũng biết đêm nay không thể nào được, hắn bèn không miễn cưỡng Dương Ngọc Hoàn, chỉ âu yếm với nàng trong chốc lát, bèn rời khỏi tiếu viện, đi ra con hẻm, các thân binh lập tức dắt ngựa của hắn tiến lên, Lý Khánh An hình như nghĩ ra điều gì, quay đầu hướng không trung vẫy tay một cái, một người hắc y nhân lập tức từ trên tường nhảy xuống, nàng dáng người thon thả, rõ ràng là một nữ tử trẻ tuổi.

“Tham kiến Đại tướng quân!”

Nữ hộ vệ quì một gối hành lễ với Lý Khánh An.

“Hãy bảo hộ nàng cẩn thận, nếu nàng có dấu hiệu bỏ đi, lập tức báo cho ta biết!”

“Vâng!

Thuộc hạ hiểu rồi.”

Lý Khánh An không nói thêm nữa, hắn xoay người lên ngựa, giục ngựa rời khỏi phường Hoài Viễn, quay trở về vương phủ.

“Vương gia đã trở lại!”

Lý Khánh An vừa tiến vào trong phủ, bèn có nha hoàn kinh ngạc vui mừng mà hô lên, Lý Khánh An buồn bã mà hô ứng lên một tiếng, trực tiếp đi vào nội thư phòng.

Trong nội thư phòng, Minh Nguyệt đã rời đi, Lý Khánh An lập tức ngồi trong ghế bành, chỉ cảm thấy trong lòng trống trải thiếu vắng.

Lúc này, hắn đột nhiên phát hiện trà sâm trên bàn vẫn còn lượn lờ hơi nóng, hắn dùng mu bàn tay thử một chút, trà sâm nóng hối, ắt hẳn là vừa mới đổi qua, Lý Khánh An thở dài, sự tỉ mỉ của thê tử làm cho trong lòng hắn nảy sinh một chút áy náy.

Hắn muốn đi tìm Minh Nguyệt xin lỗi, nhưng mặt mũi ngần ngại không thể xuống nước được, lúc này, cửa đã mở, bóng dáng thon dài của Minh Nguyệt đã xuất hiện ở trên mặt đất, ánh mắt của nàng u buồn nhìn vào trượng phu.

“Vào đi!”

Lý Khánh An cười khổ một chút, “Vừa rồi là ta thất thố, xin lỗi muội.”

“Huynh.., nhìn thấy nàng rồi à?”

Minh Nguyệt đi vào, ngồi xuống ở phía đối diện với hắn, trong lòng nàng sáng tỏ như chiếc gương, nếu như trượng phu không đi gặp nàng, với tính khí của hắn, tuyệt đối sẽ không xin lỗi với mình.

“Đúng!

Ta đã đi gặp nàng rồi, muội không hề tìm nàng, đúng không!”

Minh Nguyệt gật gật đầu, thấp giọng nói: “Đại lang, là muội quá ích kỷ rồi, không có suy nghĩ đến con nối dõi của huynh, sau này muội sẽ không hạn chế huynh nữa, huynh có thể chiếu theo lễ chế của đông cung nạp phi, sinh thêm nhiều con nối dõi.”

“Đừng nói lời ngốc nghếch, nữ nhân của ta đã đủ nhiều rồi, nếu như Bùi Uyển Nhi không phải bởi vì quan hệ của Bùi gia, ta cũng sẽ không lấy nàng ấy, ban nãy là ta đã trách lầm nàng, nhất thời nóng giận trong đầu mà nói năng lung tung huynh và Bùi gia thế nào, muội xin cáo lỗi với huynh.”

Minh Nguyệt nghe trượng phu xin lỗi minh, bất giác trong lòng ấm ửc5 mắt đỏ lên, lại suýt nữa đã rơi lệ, Lý Khánh An kéo lấy tay nàng, ôm nàng vào trong lòng của mình, ngồi trên đùi mình, lau đi nước mắt của nàng, cười nói: “Đừng ấm ức nữa, nếu khóc nữa thì lại hại đến đứa con trong bụng đấy!”

Hắn không nói còn ổn, hắn nói như vậy, nước mắt của Minh Nguyệt lại càng như hạt trân châu bị đứt dây ào ào rơi xuống, Minh Nguyệt ghé sát vào vai của trượng phu, nức nở mà khóc ra thành tiếng.

Lý Khánh An đem thê tử ôm vào lòng, để nàng khóc, qua một chốc sau, Minh Nguyệt lau đi nước mắt, dùng ngón trỏ chọc vào trán của hắn một cái, nũng nịu nói: “Huynh thật là một tên lỗ mãng, cũng không nghe người ta nói hết lời.”

Lý Khánh An biết thê tử đã nguôi ngoai cơn giận, bèn thộn mặt ra cười nói: “Muội nói đi!

Ta sẽ cung kính lắng nghe.”

Minh Nguyệt ngồi trở về vị trí, lúc này mới chậm rãi nói: “Huynh có biết là muội làm sao mà biết được chuyện của huynh và Ngọc Hoàn không?5

“Là tên lắm mồm nào nói cho muội biết đúng không?”

Lý Khánh An cảm thấy không chút nghi ngờ nào, ắt hẳn là một tên thân binh nào đó của mình đi cáo mật, Minh Nguyệt lại lắc đầu, lấy ra một túi thêu đựng tiền, như cười như không nói: “Là đồ này đã bại lộ bí mật của huynh.”

Lý Khánh An đột nhiên nghĩ ra, là đêm hôm đó ở trong chợ đêm Dương Ngọc Hoàn tặng hắn, sau việc đó hắn nhất thời đã quên đi đặt nó ở đâu rồi.

“Đại lang, bên trong còn thêu lên tên của nàng ấy, huynh chắc là hết lời chối cãi rồi chứ?”

Lý Khánh An lúc này mới biết mình đã sập bẫy to của thê tử, thật ra Minh Nguyệt căn bản là không thể khẳng định, ban nãy lúc hắn trở về, nàng đã dò hỏi mình một chút, mình lúc đó bèn đã thừa nhận rồi, tâm kế của phụ nữ a!”

Lý Khánh An vỗ ót một cái, chỉ đành bất đắc dĩ nói: “Ta lúc nãy đã thừa nhận rồi, ta vào năm Thiên Bảo thứ sáu lần đầu tiên vào cung dạy nàng ấy ném lọ lúc ấy đã cảm mến nàng ấy rồi.”

“Hừ!

Thích cả quý phi, huynh quả nhiên là gan sắt che trời ạ!”

Lý Khánh An khinh khinh nói: “Đây có gì đâu, ta cho dù là thích vương mẫu nương nương, ta cũng sẽ đoạt nàng ấy về phía ta, huống chi nàng ấy bây giờ đã không còn là quý phi.

Dương quý phi ở trong trận lửa lớn Thanh Hoa cung đã chết rồi, trong hồ sơ bên quan phương có ghi chép rất rõ ràng.”

“Ài!

Con người huynh a, thật là hết cách với huynh, việc này nếu để người có lòng biết được, truyền ra ngoài, sau đó người biết được huynh che giấu quý phi, sẽ nghiêm trọng ảnh hưởng đến danh tiếng của huynh, không lẽ huynh không biết sao?”

“Ta đương nhiên biết, vì vậy ta rất cẩn thận, tuyệt đối không để người ta phát hiện, hơn nữa không bằng không cớ, ai dám truyền tin đồn, thì ta sẽ làm thịt kẻ đó!”

Dừng một chút, Lý Khánh An bỗng nhiên lại hỏi: “Không lẽ muội muốn đón nàng vào trong phủ ư?”

“Không!”

Minh Nguyệt thái độ rõ ràng dứt khoát cự tuyệt, “Huynh ở bên ngoài nuôi nàng ấy ra sao, muội mặc kệ, cũng giả vờ như không biết, nhưng có một điều là, nàng ấy tuyệt không thể vào gia môn của muội, đây là nguyên tắc của muội.”

“Vậy Vụ Nương thì sao?”

Lý Khánh An lại thăm dò mà hỏi: “Muội sẽ để nàng ấy vào cửa chứ?”

Minh Nguyệt lắc đầu, hậm hực nói: “Người ta đợi huynh mười năm rồi, chẳng lẽ ta còn để cho huynh đi nhận nàng ấy làm muội muội ư?”

Lý Khánh An trong lòng bỗng dưng thấy nhẹ nhõm hẳn.

Chương 559: Du tự kinh hồn

Sáng ngày hôm sau, trời còn chưa sáng thì Lý Khánh An đã phải rời nhà đi đến quân doanh ngoại thành.

Trong vương phủ rất ư bận rộn, Minh Nguyệt và các thê thiếp khác của Lý Khánh An đều dậy từ sớm.

Hôm nay các nàng định sẽ đến Từ n tự cầu nguyện, tối qua các nàng cũng đã đặc biệt phái người đến hẹn.

Triệu vương phi đến tự viện bái tế, đó đương nhiên là một việc trọng đại, vì thế Từ n tự cũng chuẩn bị đóng cửa nửa ngày để nghênh tiếp, nhưng Minh Nguyệt vì không muốn gây chú ý, cuối cùng sau thương lượng, quyết định sẽ đóng cửa chùa một canh giờ vào lúc sáng sớm, lúc này người trong chùa ít nhất, ảnh hưởng cũng ít nhất.

Thời gian gấp rút, Minh Nguyệt đợi mấy vị phu nhân thu thập chút ít đồ bèn cùng lên hai xe ngựa, đi theo còn có mười mấy nha hoàn phụ nhân và hai hoạn quan phụ trách liên hệ tự viện.

Ngoài ra, còn có một trăm thân binh hộ vệ của Lý Khánh An đi theo yểm hộ xe ngựa.

“Vụ nương, nàng thật sự không đi chung với bọn ta sao?”

Minh Nguyệt lúc lên xe đã cười hỏi.

Cao Vụ trông có vẻ tâm sự trùng trùng, nàng miễn cưỡng cười nói: “Các nàng đi đi!

Ta phải đi thăm một người bạn nữa!”

“Vậy được, nàng nhớ quay lại lúc trưa nhé.”

“Ta biết rồi!”

Minh Nguyệt cũng không miễn cưỡng Cao Vụ nữa, nàng đi theo xe ngựa vội vã lên đường.

Cao Vụ đứng lại trong viện mãi một hồi mới khẽ thở dài.

Dù nàng đi theo Lý Khánh An về Trường An, nhưng không có nghĩa nàng có thể tùy ý lộ diện, Một khi Nam Đường biết được nàng ở lại trong phủ Lý Khánh An, phụ thân của nàng thế nào cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Điểm này Cao Vụ biết rõ, nên nàng cũng vô cùng thận trọng.

Hơn nữa phụ thân nàng một ngày chưa rời Nam Đường thì nàng cũng tuyệt không thể có bất kỳ quan hệ gì đến Lý Khánh An, cho dù Lý Khánh An nguyện ý cưới nàng thì nàng cũng sẽ không nhận lời.

Nàng là một nữ nhi có hiếu, nàng không thể vì mình mà hại đến phụ thân mình.

Tối qua Minh Nguyệt có đến nói chuyện với nàng, nguyện ý để nàng gả vào, Việc này khiến Cao Vụ vừa vui mừng nhưng đồng thời cũng vừa ưu sầu.

Dù cho ngày này nàng đợi chờ đã mười năm nay, nhưng đến giờ phút cuối cùng, nàng vẫn uyển chuyển từ chối Minh Nguyệt.

Nàng chỉ là muội muội của Lý Khánh An , nàng chưa bao giờ dám tơ tường rằng minh sẽ được gả cho hắn.

Cao Vụ đi đến chuồng ngựa dắt chiến mã của mình ra, hôm nay nàng phải đến Báo Án tự để cầu nguyện cho cha, mong cha có thể sớm rời khỏi Nam Đường, bình bình an an, cả nhà cùng về Trường An đoàn tụ.

Nàng dắt ngựa ra phiến viện, lắp yên vào ngựa và chuẩn bị xong xuôi mọi thứ mới chuẩn bị ra khỏi nhà.

Cao Vụ vừa ra khỏi cửa thì đã gặp ngay Minh Nguyệt đang vội vội vàng vàng cưỡi con la của mình đến, “”Minh Châu!”

Cao Vụ cười cười gọi nàng.

Hôm qua mợ Minh Nguyệt, tức vợ của Bùi Mân thấy không khỏe lắm, Minh Nguyệt bèn cùng mẫu thân đến thăm mợ.

Sáng sớm nay nghe nói Như Thi đã về, nàng bèn vội vã đến gặp, vừa đến trước cửa đã nghe có người gọi mình.

Mới quay đầu lại thì thấy Cao Vụ, nàng không khỏi mừng rỡ reo lên: “Vụ tỷ, sao tỷ lại đến vào lúc này?”

“Tối qua ta đã cùng về với Vũ Y và Như Thi, trùng hợp gặp được họ tại An Tây, nên cùng lên đường chung.”

Cao Vụ không muốn nói cho Minh Châu biết là do Lý Khánh An kéo nàng về, nàng lại cười nói: “Muội đến tìm tỷ tỷ đó ư?

Nhưng muội đến chậm một bước rồi!”

“Mọi người đi đâu rồi à?”

Minh Châu có phần hậm hực hỏi, các tỷ tỷ đó sao lại không chịu chờ mình?

“Đi Từ n tự rồi, có điều vừa mới đi tức thì thôi, nếu giờ muội tăng tốc may ra có thể đuổi theo kịp.”

“Hừ!

Vì sao muội lại phải đuổi theo?

Đi mà không thèm nói người ta một tiếng, ta không thèm đi nữa!”

Minh Châu thấy Cao Vụ cũng muốn đi ra bèn cười hỏi: “Vụ tỷ, tỷ đi đâu vậy?”

“Ta muốn đi một tự viện khác, trước đây mẫu thân ta thường dẫn ta đến Báo n

tự.”

“Muội biết rồi, đó là tự viện ở phường Sùng Đức, đúng không tỷ?

Muội cũng thường đi đến đó.”

Minh Châu vỗ tay cười nói, nàng mặt cười hề hề, kéo lấy tay Cao Vụ cầu khẩn: “Vụ tỷ tỷ, tỷ dẫn muội đi cùng đi!

Muội có một mình buồn quá!”

“Muội có thể đến Từ n tự!”

“Muội mới không thèm!

Tý của muội suốt ngày cứ nghiêm mặt lại ra vẻ vương phi, ta muốn không thèm nhìn mặt tỷ ấy, Vụ tỷ tỷ, tỷ dẫn muội theo đi!”

Cao Vụ có phần khó xử, nàng đến Báo n tự là để hoàn nguyện cho cha, có điều nghĩ lại thấy cũng chả sao, trong lòng hoàn nguyện không cho Minh Nguyệt biết là được rồi.

Hơn nữa Cao Vụ cũng rất mến tiểu muội hoạt bát lém lĩnh này, bèn gật gật đầu cười nói: “Vậy được, chúng ta cùng đi.”

Minh Châu vui mừng khôn xiết, nàng vội thúc con lừa nhỏ của mình cùng lên đường đến phường Sùng Đức cùng Cao Vụ.

Minh Châu thấy tuấn mã của Cao Vụ cao to hơn thường, không khỏi đầy ngường mộ nói: “Vụ tỷ, ngựa của tỷ tỷ sao lại cao to thế?

Nhiều nam tử còn không bằng ngựa của tỷ.”

Vụ Nương vừa vuốt ve chiến mã vừa cười nói: “Đây là chiến mã Đại Uyển, nó thường cao hơn tuấn mã bình thương một chút, ta đặt tên cho nó là Liệt Hỏa, đó là món quả mà phụ thân đã tặng ta, Muội đừng xem thường nó, nó đã từng tham gia mấy trận chiến dịch, nhất là trận chiến Nam Chiêu, nếu không có con ngựa này đã cửu ta, có lẽ ta đã bỏ mạng nơi chiến trường.”

Nghe nơi Cao Vụ từng lên trận đánh giặc, mắt Minh Châu lại lộ rõ sùng bái kính nể, nói: “Vụ tỷ tỷ, tỷ thật lợi hại, tỷ còn có thể lên trận đánh giặc cùng đàn ông nữa, ta xem cả Trường An này cũng chỉ có mỗi mình tỷ thôi.”

Cao Vụ mỉm cười nói: “Nữ binh lên trận đánh giặc rất nhiều!

Trong quân An Tây cũng có.

Kiếm Nam quân cũng có, ta nghe nói quân đội của Ca Thư Hàn và An Lộc Sơn cũng có.

Có điều, nữ trung lang tướng e rằng thật sự chỉ có minh ta mà thôi.”

“Oa!

Vụ tỷ tỷ sau này còn lên chiến trường nữa không?”

Cao Vụ hơi đỏ mặt, nàng còn có thể lên chiến trường nữa không e rằng phải xem Lý Khánh An nữa, nàng cũng thân bất do ký, nhưng nàng giờ không muốn nói đến việc này, bèn đánh trống lảng lái sang vấn đề khác: “Minh Châu, kỳ thực muội cũng lợi hại!

Năm xưa không phải muội từng một mình chạy đến thành Cung Nguyệt đó ư.

Ta cũng từng đến đó, dọc đường nhiều sói lắm, muội thật là can đảm.

“ừm!”

Minh Châu ườn ngực lên, việc này là một trải nghiệm mà nàng vẫn lấy làm tự hào, nàng không biết đã khoe khoang qua với bao nhiêu người, nhưng trước giờ chưa từng có ai từng nói với nàng rằng trên đường đi có sói, Giờ nàng mới phán ứng kịp, kinh thán: “Vụ tỷ tỷ, tỷ không lừa muội chứ?

Làm sao lại có sói được?”

“Ta không lừa muội, vùng Hoàng Thảo bạc kia là vùng nổi tiếng có ba đại dã lang của An Tây, ta từng đi qua nơi đó hai lần, hai lần đều gặp phải sói hoang, nên thường thương lữ đều không dám đi một mình, nhất định phải có bẻ có hội mới dám đi.”

Mắt Minh Châu trợn tròn, giờ mới lộ vẻ sợ hãi, nàng thấy rùng cả minh, hồi hộp hỏi: “Cho dù có đánh chết muội, muội cũng sẽ không đi lần nữa đâu.

Hóa ra là có sói, hèn chi Lý đại ca đã thường cho muội một viên đá kim cương!

Hóa ra là ta đã dùng mạng nhô của mình để đổi.

Không chịu đâu, ta còn phải đi đòi bồi thường khác của hắn, không thể dễ dàng tha cho hắn được, Xém chút ta đã không còn mạng nữa rồi!”

“Muội có gặp phải sói đâu?

Giờ không phải vẫn yên vẫn lành đứng trước mặt ta sao?”

Cao Vụ kỳ thực cũng chẳng lớn hơn Minh Châu được bao nhiêu tuổi, trước đây nàng cũng hoạt bát, lúc còn ở An Tây thì các tướng sĩ An Tây đã quen gọi nàng là “gà chân dài”, nhưng do cuộc sống quân lữ và nhớ mong trường niên, khiến tâm tư nàng đã trở nên bình tĩnh chững chạc hơn.

Lúc này nàng cũng bị lây nhiễm bởi sức sống tràn trề của Minh Châu, bèn đùa nói: “Một tiểu cô nương xinh đẹp như thế, lang sói không nờ ăn thịt đâu, cho nên nhất định sẽ an toàn lắm.”

Minh Châu nghe Cao Vụ khen mỹ sắc của mình trong lòng lại càng vui, lại thấy quý Cao Vụ hơn cả tột cùng.

Hai người vừa đi vừa nói cười chẳng mấy chốc đã đến phường Sùng Đức, Phủ đệ của Cao gia vốn dĩ ở phường Hoài Trinh cạnh phường Sùng Đức, là quan trạch của An Tây tiết độ sứ, sau này cả nhà cùng dời đi Thành Đô nên đã không còn nhà ở Trường An.

Trong Sùng Đức phường có một tự viện nổi tiếng, gọi là Báo n tự, có rất nhiều khách hành hương đến viếng chùa, hương hỏa hưng vượng.

Lúc nhỏ Cao Vụ còn sống ở Trường An, tổ phụ nàng thường dẫn nàng đến tự viện này.

Sau khi lớn lên, mẫu thân cũng từng dẫn nàng đến mấy lần, nên nàng rất quen thuộc nơi này.

Trước cửa tự viện có tăng nhân chuyên phụ trách dẫn xe ngựa và dắt ngựa cho khách viếng.

Cao Vụ và Minh Châu đưa ngựa và lừa cho tăng nhân xong rồi mua vài nén nhang trước cửa chùa rồi hớn hở đi vào.

Trong chùa rất đông người, người qua người lại tấp nập, có người đến cúng tế thắp nhang, cũng có kẻ để thăm viếng du ngoạn, trong mỗi đại điện đều có biển người tấp nập.

Hai nàng vừa vào đến tự viện đã chạy về phía đại hùng bảo điện.

Lúc này dưới 2ốc cây to có mười mấy tên du hiệp chuyên môn đến sãn phụ nữ, Ánh mắt nham nhờ của chúng chuyên đảo quanh có nữ hương khách trẻ tuổi.

Bỗng nhiên, chúng đều sáng mắt lên khi thấy hai nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp đi qua, nhất là tiểu cô nương mặc váy xanh, mới xinh đẹp lạ thường, Mọi người nhìn nhau hiểu ý, trong lòng lại bắt đầu sinh tà ý, lũ lượt vác mông đứng dậy, lẳng lặng đi theo sau hai nàng, hòng đợi khi ít người sẽ hạ thủ.

Minh Châu đang phấn khởi bừng bừng, nàng kéo tay Cao Vụ kêu réo: “Vụ tỷ tỷ, chúng ta đi đến Quan âm điện trước đi!”

Lúc này trong lòng Cao Vụ đã bắt đầu sinh cảnh giác.

Nàng là người từng đi đánh trận, rất nhạy cảm với cảm giác không an toàn này, đuôi mắt nàng quét vội ra sau, bèn thấy mười mấy người nam tử trẻ tuổi đang đi sát sau lưng mình với khoảng cách không gần không xa, tay nàng bất giác lại nắm chặt cây kiếm trường đeo trên lưng.

“Minh Châu, ta đi đến đại hùng bảo điện trước, đợi một lát mới đến Quan âm viện.”

Nói xong nàng bèn kéo tay Minh Châu đi về hướng đại hùng bảo điện nhiều người đến hành hương nhất, nhưng ngay lúc đó, bỗng từ đâu xuất hiện mười mấy du hiệp chạy đến trước mặt hai nàng, mặt cười nham nhờ dang rộng đôi tay chắn ngay đường của hai nàng.

“Hai vị tiểu nương tử, hậu viện có Hoan hỉ phật, chúng ta cùng đi tham bái đi!”

Cao Vụ vội đẩy Minh Châu ra sau lưng mình, tay nàng nắm chặt cán kiếm, khẽ tiếng thét lên: “Xéo đi!

Nếu không đừng trách bà đây giết người không nương tay!”

“Ái chà!

Khá hung hãng đấy chứ!

Thế mới đủ vị!”

Mười mấy tên nam tử căn bản không xem hai tiểu nữ tử này ra gì, một gã đàn ông cao cao gầy gầy còn đưa tay chỉ vào mật Cao Vụ phì cười: “Tiểu nương hung hãn thế này ta thích nhất!”

Tay hắn còn chưa kịp chạm vào mặt Cao Vụ thì mắt nàng bỗng lóe nộ ý, lập tức rút trường kiếm ra, chỉ một các xẹt, sã nam tử ấy đã thét lên một tiếng như con lợn bị chọc tiết, hắn ôm chằm lấy tay quỳ sụp xuống đất.

Dưới đất là hai ngón ta đẫm máu lăn lóc của hắn, một ngón trỏ, một ngón cái!

Lúc này các người khách hành hương khác đều bị bên này gây chú ý, trùng trùng vây lại đến giọt nước cũng không lọt, Mọi người xung quanh không khỏi kinh ngạc, người phục nữ này lại có thể một kiếm chém đứt ngón tay của người ta.

Cánh tay này như thế xem như đã phế rồi.

Mười mấy du hiệp kia hoàng quá lùi liền ra sau mấy bước, bọn họ không người người nữ nhân này lại hung hàn như thế, mà lại dám động kiếm đả thương người khác.

Hai người vội vã đi lên dìu đồng bọn bị thương của mình dậy, gã nam tử thọ thương kia trong lòng hận Cao Vụ đến cực độ, quay đầu thét toáng với đồng bọn: “Hãy lôi hai người nữ nhân này đi cho ta, hôm nay không hành chết hai ả khó mà trút được mối hận trong lòng ta!”

Mười mấy nam tử cùng vây lên, họ phát hiện Minh Châu là người chân yếu tay mềm bèn đến bắt nàng trước, dùng nàng ắt có thể uy hiếp được ả nữ nhân cầm kiếm kia.

Năm sáu người cùng vây lên phía Minh Châu, Minh Châu lúc này cũng sợ xanh mặt, hồi hộp la lên: “Các ngươi đừng làm bậy, ta là gia quyến của Triệu vương, các ngươi như thế là phạm tội chết.”

“Ta phì vào!

Lão tử ta đây còn là Đông Cung thái tử nữa!”

Gã đàn ông thọ thương kia đâu chịu tin, nếu thật sự là gia quyến của Lý Khánh An vì sao lại không có hộ vệ đi theo?

Hắn rủa to một tiếng, thét lên: “Động thủ!”

Mười mấy người nam tử cùng xông lên.

Cao Vụ nghiến răng, một tay kéo theo Minh Châu, một tay huơ kiếm, chạy vội về phía đại môn, Mười mấy du hiệp hiển nhiên là ác bá một vùng, dù cho ban ngày ban mật, khách hành hương xung quanh lại không một ai dám nhây vào chúng, ai cũng không dám đứng ra can.

Cao Vụ vừa lùi được hai bước thì mười mấy người lại vây lấy nàng.

Lúc này, trong tay bọn người này đều có cầm gậy sắt, trường kiếm, miệng nỡ nụ cười ghê tờm như đàn sói đang lăm le hai con cừu non trong tay minh.

Lúc này, phương trượng Báo n tự đang cùng mấy vị khách quý từ trong phòng khách bên cạnh đi ra, một tăng nhân vội vã đi lên báo: “Phương trượng, có mười mấy tên côn đào đến ức hiếp phụ nữ nhà lành, hình như còn có người bị thương nữa.”

‘Thiện tai!

Thiện tai!”

Phương trượng chau mày lại, mười mấy tên ác ôn này là ác bác trong phường, ai cũng không dám nhây vào họ, Một tháng trước bọn chúng đến ức hiếp một cặp mẫu nữ đến chùa cúng, đã bắt họ ra sau hậu viện lăng nhục, phương trượng thật sự không nhịn nổi bèn cho tăng nhân đến cửu hai mẹ con họ, kết quả bị bọn ác bá này ghi hận trong lòng, tối đó đã phóng hỏa đốt cháy Táo vương điện, báo quan thì lại không có chứng cứ.

Phương trượng vẫn còn chút do dự không biết có nên quản việc này không, nhưng một cặp phụ từ quý khách bên cạnh chính là hữu tướng quốc Nam Đường Thôi Viên cùng con trai Thôi Tấn, và còn có thể tử Thôi Viên Trường Tôn thị.

Họ lần này lẳng lặng trở về Trường An để tham dự tộc tế, đương nhiên Thôi Viên không dám lộ liều xuất hiện ở Trường An, đến Trường An đã bốn hôm rồi mà hôm nay hắn mới lần đầu ra khỏi cửa nhà.

Lúc này Cao Vụ đã lui đến chỗ cách họ không còn xa.

Thôi Tấn bỗng nhận ra Cao Vụ, kinh ngạc nói: “Phụ thân, đấy không phải là Vụ Nương sao?”

Hồi đầu năm.

Cao Tiên Chi từng có ý gả Vụ Nương cho Thôi Tấn.

Thôi Tấn rất thích Cao Vụ.

Đây vốn dĩ là một mối nhân duyên đẹp.

Nam Đường tướng tướng liên hôn, môn đãng hộ đối, song phương phụ mẫu thậm chí còn trao đôi cả hôn thư.

Như các mối nhân duyên tốt này đã bị một tiền của Cao Vụ phá hủy.

Cao Vụ thúc ngựa đến trước nhà Thôi Viên một tiễn phóng ngay vào giữa cửa.

Tiễn này đã khiến Thôi Viên ngay đêm hôm đó mang trả hôn thư cho Cao gia.

Thôi Viên nghe nói là Cao Vụ trong lòng giật thót, vội nói với phương trượng: “Mau đi ngãn họ lại, đấy là con gái của Cao Tiên Chi!”

Lúc này, thê tử của Thôi Viên cũng nhận ra Minh Châu, bà là con gái nhà Trường Tôn.

Trường Tôn thị và Độc Cô thị là thế giao, quan hệ rất ư mật thiết.

Thê tử của Thôi Viên tuy chi gặp qua Minh Nguyệt, Minh Châu hai lần, và dù cho đó còn lại việc của mấy năm trước đây, nhưng mặt mũi Minh Châu cũng không mấy có biến hóa gì, bà vẫn nhận ra nàng.

“Lão gia, một nữ tử còn lại hình như là Minh Châu, là muội muội của Triệu vương phi.”

Nghe nói là em gái của Triệu vương phi, phương trượng chỉ thấy choáng váng mặt mày, bỗng chốc ngã gục xuống đất, Mấy vị tăng lừ đằng sau vội lên dìu hắn lên: “Phương trượng, phương trượng!”

Phương trượng run giọng hô to: “Mau đi!

Mau đi ngăn họ lại, sắp gây đại họa mất rồi!”

Dù cho Cao Vụ từng lên chiến trường, nhưng dẫu sao nàng cũng chỉ là một nữ nhân, lại phải bảo vệ thêm cho Minh Châu, nàng không dám bỏ Minh Châu ra liều mình, nhưng mười mấy tên du hiệp này lại đều bọn du côn đánh nhau từ nhỏ, rất có kinh nghiệm.

Bọn chúng vây Cao Vụ lai, trên miệng vẫn là những lời lẽ thổ tục bẩn thỉu, mặc sức trêu ghẹo lăng mạ, và lại thừa lúc nàng không phòng bị mà đánh lén, rất hao tổn thể lực của Cao Vụ.

Lúc này Cao Vụ đã đầu tóc rối bời, mặt ướt đẫm mồ hôi, thể lực bắt đầu xuống sức.

Bọn du hiệp này lại càng thêm đắc ý, dùng lời lẽ cực kỳ hạ lưu để ghẹo các nàng.

Tên nam tử bị thương ấy lại càng tinh ranh cười phá lên: “Cái ả nữ tiện nhân kia là của ta, lão tử phải để ả hầu hạ ta suốt đời, đợi một lát lão tử sẽ thành thân cùng à, sau đó để ả được nếm mùi đàn ông, ha ha!”

Cao Vụ đại nộ, nàng hung hàng trợn mắt lườm hắn.

Nhưng cũng chỉ vì nhất thời phản tâm của nàng mà một tên nam tử khác thừa lúc nàng không phòng bị, bỗng một sậy đập từ bên hông nàng, “Choang!”

Cây trường kiếm trên tay nàng bị gậy sắt đánh bay đi, nàng bỗng chốc phải tay không lên trận.

Mười mấy tên du hiệp cùng phóng đãng cười phá lên: “Tiểu nương tử, phen này xem ra các nàng chỉ còn cách ngoan ngoãn nghe lời bọn ta thôi.”

Bọn chúng cùng ùa lên, mắt thấy Cao Vụ và Minh Châu sắp bị bắt đi thì ngay lúc này bỗng có mấy mươi tên tăng nhân cùng xông ra, bọn họ ôm chằm lấy mấy tên du hiệp này, xong vội quay sang thét toáng lên nói với Cao Vụ: “Nữ thí chú, các vị mau chạy đi!”

Tên nam tử thọ thương kia đại nộ, dùng bàn tay đẫm máu của mình mắng nhiếc: “Còn lừa trọc này, dám đến phá hứng của lão từ ư?

Xem tối nay lão từ có thiêu rụi đại hùng bảo điện của các ngươi!”

Nhưng Cao Vụ lại không bỏ đi, nàng dùng ánh mắt thủ hận nhìn chằm chằm tên nam tử này.

Bỗng nhiên, nàng nhặt kiếm lên, xông vội lên một nhát đâm xuyên qua ngực của tên nam tử này, trường kiếm xuống qua tâm can hắn, Mùi kiếm thấu qua đến lưng hắn.

Tên nam tử này hai mắt trợn ngược, có phần không thể tin được giơ cao ngón tay chi chi Cao Vụ, rồi ngã lãn ra chết tươi.

Bỗng dưng xảy ra án mạng, làm tất cả mọi người trong tự viện bỗng chốc bàng hoàng, chết đứng tại chỗ ngẩn ngơ nhìn người nữ nhân vô cùng hung hàn này.

Có điều Cao Vụ vẫn chưa kịp dừng tay, nàng lại thẳng tay rút kiếm ra, trái tay lại một kiếm, cùng với thiết thét rú lên thảm thiết, người đàn ông vừa rồi đã đánh bay kiếm nàng bị nàng đâm xuyên qua lồng ngực, đứt hơi tại chỗ.

Lúc này, tất cả mọi người mới kịp phán ứng lại, phát hoảng bỏ chạy tán loạn.

Đám du hiệp ấy lại càng luống cuống vừa bỏ vừa lết đào tẩu.

Nhưng Cao Vụ lại không chút nương tình, nàng đuổi theo mấy người tấn công mình vừa rồi, liên tục đâm chết ba tên du hiệp, lần lượt giết chết ba người tại chỗ.

Chỉ một chốc đã có năm người bị giết, lúc này đã có người sợ đến bay cả vía, cả Thôi Viên cũng trợn tròn mắt, Minh Châu hoảng quá kêu toáng lên: “Vụ tỷ tỷ, đừng giết nữa!”

Cao Vụ đã hận thấu xương, nàng vẫn không chút nương tay, lại đuổi theo một người, một chân đá bay hắn, đạp hắn dưới chân minh, quay đầu kiếm đương đâm thẳng vào ngực hắn, Gã đó hoảng quá toàn thân run rây, khóc lóc nói: “Cô nương tha mạng, trong nhà ta còn có vợ và con gái đợi ta về!”

Mũi kiếm của Cao Vụ trên cao bỗng khựng lại, nàng lạnh lùng nói: “Ngươi dám lừa ta ư?”

Gã đàn ông đó nước mắt nước mũi tèm lem: “Ta không dám lừa cô nương, ta đã là người ba mươi rồi, sao lại không có nương tử và con cái?”

Cao Vụ thở dài một hơi, cuối cùng cũng chịu rút kiếm vào, đá bay hắn đi, “Cút ngay!”

Gã đàn ông đó vừa trở mình bèn lết vội bỏ chạy.

Cao Vụ nhìn năm cái xác chỏng chơ dưới đất, lắc đầu nhìn môt tăng nhân nói: “Ngươi đi báo quan đi!

Ta sẽ không bỏ đi đâu!”

Lúc này.

Thôi Viên mới từ từ đi qua, cười nói: “Cao diệt nữ, không ngờ chúng ta lại gặp nhau tại Trường An thế này.”

(Lời tác giả: tình tiết này được cải biên lại từ một câu chuyện của người Đường, một cặp chị em gái đến tự viện bị đám du hiệp trêu ghẹo.

Đường nữ rất hung hãn, dùng đoản kiếm giết chết ba người, cuối cùng được quan phủ phán xét do thủ trinh tiết mà vô tội.)

Chương 560: Bái phỏng Thôi Gia

Huyết án Báo n tự rất nhanh bèn đã truyền đến chỗ quan phủ.

Trường An huyện tân nhiệm huyện lệnh Từ Diệc Minh nghe nói người bị giết là mười mấy tên du hiệp (*kẻ ăn không ngồi rồi) nức tiếng của huyện Trường An, nhưng ké giết người lại là hai nữ nhân, nghe nói có thể là gia quyến của Triệu vương Lý Khánh An, sợ đến Từ Diệc Minh hấp tấp cuống cuồng dẫn theo hơn trăm tên nha dịch xông đến phường Sùng Đức.

Nhưng lúc này, phường Sùng Đức đã bị quân đội của Thiên Ngưu vệ khống chế lại, với số lượng hàng nghìn binh sĩ Thiên Ngưu vệ từ bốn phương tám hướng kéo đến, đóng chật cửa phường lại.

Nam Tề Vân đích thân dẫn đội, gõ cửa từng nhà từng hộ mà lục soát mười mấy tên du hiệp kia.

Từ Diệc Minh lúc này mới ý thức được rằng, tin đồn là có thật, người mà mười mấy tên du hiệp kia trêu ghẹo đích thị là gia quyến của Lý Khánh An, nếu không sẽ không huy động số đông rầm rộ đến thế.

Từ Diệc Minh trong lòng vừa hối vừa hận, thật ra mười mấy tên du hiệp này đã rất nhiều người tố cáo tội trạng của bọn họ rồi, đặc biệt là đầu năm nay, bọn họ còn bị hiềm nghi là đã thiêu hủy đi Táo vương điện của Báo n tự, cũng chính vì trong số bọn họ có hai người thân thích của huyện úy, cộng thêm vào đó là không gây nên án mạng, vì thế nên việc đó cũng bỏ ngang và lặng đi, cũng chính vì sự dung túng của bọn họ, cuối cùng mới gây ra đại vạ của ngày hôm nay, trong lòng Từ Diệc Minh hối hận đến cực điểm, việc này không khéo sẽ hoàn toàn tiễn biệt cả sĩ đồ của hắn.

Hắn dẫn theo hơn trăm người kéo tới phường Sùng Đức, nhưng cửa phường đã đóng chật, bất kỳ ai cũng không được ra vào, người giữ cửa phường đã đồi thành binh sĩ Thiên Ngưu vệ, bất luận Từ Diệc Minh có gọi cửa thế nào, bên trong căn bản là không thèm ngó ngàng tới.

Lúc này một đầu lĩnh bộ khoái có chút sực phản ứng ra, hắn thấp giọng nói với Từ Diệc Minh: “Từ huyện lệnh, chúng ta đi làm cái gì?”

Từ Diệc Minh ngơ ngác, đúng vậy!

Hắn đi làm cái gì?

Không lẽ còn muốn đem ké sát nhân truy bắt quy án ư?

Hắn vừa muốn hạ lệnh quay đầu trở về, nhưng chuyển niệm lại nghĩ, việc này nếu dửng dưng không quan tâm đến, một khi chính sự đường hoặc Lý Khánh An bắt tay vào điều tra, hắn lại vướng phải mối hiềm nghi tắc trách.

Từ Diệc Minh cảm thấy vô cùng khó xử, lúc này.

Nam Tề Vân nghe tin kéo đến trước cửa phường, cao giọng nói với hắn: “Từ huyện lệnh, việc này có Thiên Ngưu vệ bọn ta giãi quyết, ngươi hãy quay về đi!”

Từ Diệc Minh cúi đầu trầm tư chốc lát.

Thiên Ngưu vệ đem việc này ôm qua phía họ giải quyết là không còn gì có thể tốt hơn nữa, hắn cũng có thể giao phó lại với chính sự đường.

Thiên Ngưu vệ nhúng tay vào, làm cho chức quyền của hắn không thể thi hành, chính sự đường cũng sẽ không thể nói hắn điều gì, ai cũng đều biết rằng.

Thiên Ngưu vệ mới là ké chủ đạo thật sự của hai huyện Trường An Vạn Niên.

Nghĩ vậy, hắn vừa định mở miệng, lúc này, phía sau lưng truyền đến một tiếng vó ngựa dồn dập, chỉ nghe có người la to: “Mở cửa, đại tướng quân giá đáo!”

Từ Diệc Minh cuống quít vọt qua một bên, cửa phường cũng đã mờ toang ngay cửa lớn, chỉ thấy mấy trăm kỵ binh yểm hộ lấy một chiếc xe ngựa phi nhanh tới, trên xe ngựa có cắm một lá cờ tím, đây là Lý Khánh An đã tới.

Lý Khánh An là vừa mới nhận được tin báo nhanh.

Cao Vụ và Minh Châu ở Báo n tự xảy ra chuyện, suýt nữa là gặp phải sự hạ nhục của ác bá, hắn nhất thời đùng đùng nổi giận, đích thân kéo đến phường Sùng Đức, xe ngựa phi chạy mà tới, đột nhiên ‘két’ một tiếng dừng ngay trước mặt Từ Diệc Minh, Lý Khánh An vén màn cửa xe ra lạnh lùng hỏi: “Từ huyện lệnh, ngươi đến là để thụ án sao?”

Lý Khánh An lúc này bất mãn vô cùng đối với quan phủ địa phương, những tên du côn ác bá này ức hiếp nữ nhân đã lâu, chính là sự tắc trách của quan phủ địa phương.

Từ Diệc Minh nghe giọng điệu Lý Khánh An lạnh lùng lành đạm, sợ đến mức luống cuống tiến lên khom người nói: “Nghe nói có du hiệp lộng hành, ty chức đặc biệt đến truy bắt!”

Lý Khánh An gật gật đầu, sắc mặt hơi dịu đi một chút, nói: “Ta nghe nói những địa bá lộng hành cũng không phải là một ngày hai ngày rồi, quan phủ địa phương các ngươi phải điều tra kỹ càng một chút, bọn họ còn phạm phải những vụ án nào, hết thảy xử lý nghiêm khắc!”

“Ty chức hiểu rồi, lập tức bắt tay vào điều tra ngay.”

‘Thôi được!

Ngươi cũng có thể đi vào.”

Lý Khánh An buông màn xe xuống, xe ngựa tăng tốc độ nhanh hơn, trực tiếp hướng Báo n tự mà đi...

Trong Báo n tự.

Cao Vụ và Minh Châu được an trí trong phòng khách quý tạm thời nghỉ ngơi, Minh Châu an ủi Cao Vụ nói: “Vụ tỷ, chắc chắn không có vấn đề, nếu là Thiên Ngưu vệ đã khống chế phường Sùng Đức rồi, vậy Vụ tỷ đã không sao nữa, nói không chừng còn phải truy cửu tội trạng của đám khốn nạn kia.”

Lúc này lửa giận trong lòng Cao Vụ mới dịu trở lại, liên tiếp giết năm người, nàng cũng có chút hối hận rồi, tuy rằng những tên ác bá này khiến người ta căm hận, nhưng tội không đáng chết, bản thân mình lại giết đi năm người trong bọn họ, không biết thê nhi của bọn họ sẽ đau khổ đến dường nào?

Cao Vụ cúi đầu không nói tiếng nào, trong lòng lại âm thầm hối hận, nhưng người cũng đã giết rồi, nàng cũng không có cách giải quyết nào.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân hỗn tạp, chỉ nghe tiếng nói của phương trượng Báo n tự: “Điện hạ, đám du hiệp này lộng hành đã nhiều năm, những phụ nữ nhà lành bị bọn chúng vấy bẩn đông vô số kể, bọn họ chết không đáng tiếc, phật ta có câu: Trừ ác chính là dương thiện (*phát huy cái thiện), tăng chúng toàn tự chúng tôi nguyện tụng kinh một tháng cho Vụ cô nương, để tiêu trừ sát nghiệt của nàng.”

“Vậy thì khổ nhọc cho tăng chúĩia của quỷ tự rồi, ta tự khắc sẽ bố thí hậu hĩnh cho quỷ tự.”

Đây là tiếng nói của Lý Khánh An, Minh Châu và Cao Vụ nhất loạt đứng dậy hết, cửa đã mở, đi vào một đám đông người, có hòa thượng và binh sĩ, người dẫn đầu chính là Lý Khánh An, hắn đi vào phòng, nói với hai nàng: “Hai muội không sao chứ?”

Minh Châu lanh mồm lanh miệng, vội vàng bước lên phía trước, giống như một con chim sẽ ríu ra ríu rít nói: “Nếu không phải là Vụ tỷ đã từng ra trận đánh giặc, hôm nay bọn muội sẽ phải chết ở nơi này rồi!”

Lý Khánh An mỉm cười với Cao Vụ, giơ ngón cái lên khen nói: “Lấy sức của một người chống chọi với mười lãm người, quả nhiên không hồ là nữ nhân trong trung lang tướng.”

Cao Vụ mặt đỏ ửng, cúi đầu nói: “Lúc ấy tình thế cấp bách, cái gì cũng không chú ý được nữa, bây giờ nghĩ lại cũng là có chút sợ hãi, không dũng mãnh được như lời huynh nói đâu.”

Lý Khánh An cười ha hả, quay đầu lại nói với phương trượng: “Thỉnh cầu đại sư ở ngoài cửa chờ một chút trước nhé!”

Vị phương trượng kia sợ nhất là Cao Vụ ở phía sau tố cáo tội trạng đen của hắn, nhưng hắn cũng không thể làm gì khác, chỉ đành trơ mắt mà nhìn Cao Vụ một cái, rồi lui xuống, Lý Khánh An ra hiệu mắt với thân binh, thân binh lập tức đóng cửa lại, hắn lúc này mới hỏi hai nàng nói: “Bọn muội tại sao lại không có hộ vệ?”

Minh Châu nháy mắt mấy cái, không biết nên trả lời thế nào, chẳng lẽ nàng cũng có tư cách mang theo vệ binh sao?

Cao Vụ lại thấp giọng nói: “Vốn dĩ đại tỷ là muốn phái hai người đi theo muội, nhưng đã bị muội cự tuyệt

“Vì sao?”

Không đợi Cao Vụ nói chuyện, Minh Châu lại cướp lời nói: “Vụ tỷ chỉ là ở nhờ trên phủ huynh, không phải là gia quyến của huynh, tỷ ấy dẫn theo thân vệ của huynh, rất không ôn, hơn nữa muội xuất môn tại ngoại, khi nào có mang theo vệ binh bao giờ, Vụ Tỷ cũng vậy, trước giờ vẫn là một mình ngang dọc quen rồi, cần đến hộ vệ gì đâu?”

“Là nguyên nhân này sao?”

Lý Khánh An nhìn Cao Vụ chăm chú hỏi.

Cao Vụ lẳng lặng gật đầu: “Minh Châu nói không sai, muội quả thực không có tư cách dẫn theo hộ vệ của huynh, hơn nữa muội nếu mang theo hộ vệ của huynh, tin tức mà truyền tới Trường An, sẽ bất lợi đối với phụ thân muội.

Thất Lang, việc hôm nay muội bằng lòng chịu trách nhiệm.”

“Muội phải chịu trách nhiệm gì?”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng, nói: “Những tên địa bá đó tội ác chồng chất, chết còn chưa hết tội, ta đã hạ lệnh tiếp tục truy bắt những con cá lọt lưới còn lại, mỗi một tên ta đều phải nghiêm khắc xử tội!”

Cao Vụ thở dài nói: “Bọn họ mặc dù có tội, nhưng không đến nỗi phải chết, mong Thất Lang xử trí công chính.”

“Ta biết rồi, ta sẽ đem đem tội ác của chúng nhất nhất công thị.”

Nói đến đây, Lý Khánh An lại hỏi: “Ta nghe có người nói, muội đã gặp người quen, là ai?”

“Là Hữu tướng quân Thôi Viên ở Thành Đô và con trai hắn, bọn họ vừa mới rời khỏi tự viện không lâu.”

“Thôi Viên?”

Lý Khánh An ngẩn người một chút, hắn đến Trường An rồi sao?

Mình tại sao là không biết gì hết vậy, hắn lại vội vàng hỏi: “Bọn họ sống ở đâu?”

“Điều này muội không biết, nhưng mà Thất Lang có thể hỏi thăm phương trượng, bọn họ hình như rất thân, có lẽ phương trượng biết được nơi ở của hắn.”

Lý Khánh An nóng vội, hắn mở cửa bèn định đi ra hỏi phương trượng, đi được hai bước lại quay đầu nói: “Xe ngựa của ta đang đỗ ở ngoài cửa chờ, bọn muội hãy đi về trước, sau này ra ngoài nhất định phải mang theo hai người, ít nhất phải có người báo tin.”

Cao Vụ thi một lễ, nói: “Đa tạ Thất Lang rồi, vậy bọn muội đi về trước đây.”

“ửm, đi đi!”

“Tý phu, lần trước muội đi An Tây báo tin, hình như sự đền bù của huynh cho muội không đủ.., Ài!

Vụ tỷ, hãy đế muội nói hết đã.5

Không đợi Minh Châu nói xong.

Cao Vụ liền kéo nàng đi khỏi.

Lý Khánh An trong lòng ngẫm nghĩ việc của Thôi Viên, bèn ra khỏi cửa hỏi phương trượng: “Xin hỏi phương trượng, có biết nơi ở của Thôi Viên không?”

“Cái này...” phương trượng do dự một chút, vẫn là nói ra: “Cả nhà bọn họ sống ở ngay phường An Nghiệp ở sát vách bên.”

Thôi Viên ở Trường An đã không còn trạch tử nữa, cả nhà bèn ở nhờ trên phủ của tộc đệ Thôi Ngụ.

Thôi Ngụ lúc ban đầu từng là thái thú Lũng Châu, sau này điều vào triều làm Ngự sử trung thừa, bây giờ hiện nhiệm Thái thường tự khanh, là cao quan triều đình chi xếp sau Thôi Hoán của Thôi gia.

Hôm nay Thôi Ngụ cũng không có thượng triều, hắn đã xin nghỉ bệnh nghỉ ngơi ở nhà, lúc này, hắn đang ngồi trao đổi với Thôi Viên về chuyện xảy tra ở Báo n tự, bọn họ không hề bận tâm đến chuyện Cao Vụ giết người, điều mà bọn họ bận tâm là quan hệ của Cao Vụ và Lý Khánh An.

Thôi Viên và Thôi Ngụ đều đã là lão chính khách, nhất là Thôi Viên.

Cao Vụ suýt nữa đã là con dâu của hắn, nhưng bản thân Cao Vụ lại thà chết cũng không ưng.

Thôi Viên cũng có chút không hiểu, theo tuổi tác của Cao Vụ, nàng đã rất khó xuất giá nữa rồi, gả cho thứ tử của mình, từ môn đệ mà nói là nàng ấy đã trèo cao, hơn nữa nhi tử của mình còn rất thích nàng, nhưng nàng lại làm sao cũng không chịu xuất giá, không tiếc trở mặt với phụ thân, nếu như nói là nàng muốn xuất giá hoàng thất làm phi, nhưng lúc Lý Long Cơ chuẩn bị đem nàng gả làm thân vương phi, nàng lại bỏ chạy, điều này luôn làm cho Thôi Viên suy tư trăm bận cũng không tài nào hiểu được, mãi đến bây giờ hắn mới vỡ nhẽ ra, thì ra là Cao Vụ là thích Lý Khánh An.

Điều này cũng khó trách a!

Lý Khánh An trước kia chính là đại tướng thủ hạ của Cao Tiên Chi.

Cao Vụ thích hắn cũng là chuyện rất bình thường, nếu như Cao Vụ thật sự gả cho Lý Khánh An, như vậy cục thế của Nam Đường sẽ trở nên rất kỳ diệu, bên trong đó mấu chốt chính là ở Cao Tiên Chi.

Thôi Viên thở một hơi dài nói: “Nếu như Cao Tiên Chi nương nhờ Lý Khánh An, vậy thì quân đội của Nam Đường ít ra sẽ bị Lý Khánh An đoạt đi một nửa, đừng thấy Lý Hanh muốn dùng con trai minh để thay thế Cao Tiên Chi, đoạt quân quyền của hắn, trên thật tế rất khó, uy danh của Cao Tiên Chỉ trong quân đội cực lớn, cho dù là không có mấy viên đại tướng tâm phúc như Tịch Nguyên Khánh, chỉ cần hắn vung tay hô lên một cái, trên một nửa quan quân cũng đều sẽ ngã giáo về phía hắn.”

“Vậy giết hắn đi có được không?”

Thôi Ngụ hớp một ngụm trà nóng hói; “Nếu như Lý Hanh biết Cao Vụ gà cho Lý Khánh An, hắn ắt sẽ không thể dung thêm Cao Tiên Chi được nữa, sẽ lừa hắn đến Thành Đô giết chết, như vậy, ngươi thấy thế nào?”

Thôi Viên lắc đầu nói: “Làm sao mà giết dễ như vậy được, nếu giết Cao Tiên Chi đi, quân đội sẽ bất ngờ làm phản, nếu như có thể giết, Lý Hanh đã giết hắn từ lâu rồi, sợ ném chuột vỡ đồ a!”

Hai người đều trở nên lặng thỉnh, lúc này.

Thôi Ngụ thở dài một hơi nói: “Cao Vụ gà cho Lý Khánh An.

Bùi Uyển Nhi cũng rất nhanh sẽ thành thân với hắn, cây đại thụ Lý Khánh An này, ai ai cũng muốn nương nhờ, hôm qua ta còn nói tới với đại ca, hay là cũng đem nữ nhi của Thôi gia aà cho hắn!”

“Tại sao Thôi gia cũng phải kết thứ liên hôn này.”

Thôi Viên có chút không vui nói, hắn trước giờ luôn không thích loại liên hôn chính trị này, nhất là nổi gót theo Bùi gia, lại càng khiến hắn khinh bi, nhưng hắn thấy Thôi Ngụ có chút lo âu trĩu nặng, bèn hỏi: “Sao nào, nhất định phải liên hôn sao?”

Thôi Ngụ lắc đầu nói: “Liên không liên hôn lại không quan trọng, mấu chốt là bây giờ thế tiến của Bùi gia rất mạnh, nhất là sau khi Bùi Tuân Khánh làm hữu tướng, lão già đó huynh cũng biết rồi, kẻ môn phái thế gia thực thụ, điên cuồng không dè dặt kiêng nể mà khuếch trương lấy thế lực của Bùi gia, hôm qua ta đã thống kê một chút, vốn dĩ thế lực của Bùi gia còn kém Thôi gia chúng ta một chút chút, nhưng trải qua sự khuếch trương của Bùi Tuân Khánh, bây giờ đã vượt qua Thôi gia rồi, mới có thời gian hai tháng thôi, nếu như hắn làm hữu tướng được một năm sau thì sao?

Lúc đó.

Bùi gia chúng ta chắc chắn sẽ không còn chốn dung thân nữa, cả triều đình và địa phương đều sẽ bị Bùi gia hắn nắm giữ hết, ài!”

Thôi Ngụ thở mạnh ra một tiếng.

Thôi Viên lại cười nói: “Ta lại thấy là đệ có chút lo bỏ trắng răng rồi.”

“Vì sao?”

Thôi Ngụ ngơ ngác.

Thôi Viên vuốt râu cười nói: “Ngươi tường rằng Lý Khánh An là tên ngốc sao?

Sẽ để cho cả nhà Bùi gia lớn mạnh một mình một cõi sao?

Ta nói đệ biết, điều này tuyệt đối là không thể, vốn dĩ hắn lấy Bùi Uyển Nhi chính là để áp chế Độc Cô gia.

Độc Cô gia thế lực nhỏ, dễ bị áp chế, nhưng Bùi gia lại khác, nếu như một khi phóng túng Bùi gia, sẽ đem lại di họa vô cùng cho hắn về sau, xuất hiện cục diện ‘Vương và Mã, cộng ’ năm xưa, đây tuyệt đối không phải là điều mà hắn Lý Khánh An muốn nhìn thấy, vì vậy huynh dám nói, rất nhanh hắn bèn sẽ nâng đỡ kẻ đối đầu với Bùi gia.”

Thôi Viên vừa mới nói xong, chỉ nghe ngoài cửa có gia nhân vội vã bẩm báo nói: “Lão gia.

Triệu vương điện hạ đến rồi, muốn gặp lão gia!”

Thôi Ngụ sửng sốt cả người, vội vàng nói với Thôi Viên: “Nhị ca, huynh mau trốn đi.”

Thôi Viên lại lắc đầu, hắn trong lòng biết rất rõ, Lý Khánh An chắc chắn là biết hắn đang ở đây rồi, thật ra chính là đến bái phỏng hắn: “Tam đệ, đây có lẽ chính là cơ hội Thôi gia mà ta nói, đệ đi ra ngoài nghênh tiếp hắn đi!

Ta sẽ cùng đệ đi gặp hắn một lượt.”

Trên bục thang ngoài cửa phủ, Lý Khánh An đang chắp tay ra sau, từ phía ngoài quan sát tòa đại trạch của Thôi Ngụ, chiếm đất đến năm mươi mấy mẫu, tường viện cao ngất, ngói đen tường trắng, khá có chút phong cách của đời Minh Thanh hậu thế.

Lúc này, cửa phủ mở ra.

Thôi Ngụ rảo bước nhanh ra nghênh đón, khom người nói: “Đã để Triệu vương điện hạ đợi lâu rồi, ty chức tội đáng muôn chết.”

Lý Khánh An cũng mỉm cười hồi lại một lễ, nói: “Thôi sứ quân có tội gì đâu, là ta không mời mà tự đến mới đúng.”

“Ài!

Điện hạ khách sáo rồi, mau mời vào phủ.”

Lý Khánh An cũng không khách sáo nữa, chắp tay ra sau lập tức đi ngay vào cửa lớn của Thôi phủ.

“Nghe nói Thôi sứ quân ngã bệnh, hiện tại đã đỡ được một chút chưa?”

“Một chút bệnh kinh niên, hễ đến mùa thu là ho khan thở dốc, nghỉ ngơi một ngày là khòithôi.”

“ừm!

Vậy ta cũng tùy ý trò chuyện một chút với ngươi, không quấy rầy ngươi nghỉ ngơi.”

“Không có!

Không có!

Điện hạ mời.”

Hai người đi tới thư phòng, Lý Khánh An đi theo Thôi Ngụ vào thư phòng, nhưng lại bắt gặp Thôi Viên đang hướng minh thi lễ thật sâu: “Tội thần Thôi Viên, tham kiến Triệu vương điện hạ!”

Mắt của Lý Khánh An cũng híp lại, hắn đến Thôi gia, chính là muốn gặp người này.

“Hóa ra là Thôi tướng quốc, không ngờ lại gặp ngươi ở đây, thật đúng là đời người không đâu là không tương phùng!”

Lý Khánh An chấp tay chào nói, nụ cười của hắn phảng phất như tràn trề hân hoan của người gặp lại bạn cũ.

“Người ở Trường An làm sao dám nhận là tướng quốc, điện hạ đừng có nói móc ta thế chứ.”

Nụ cười Thôi Viên có phần gượng gạo, hắn không ngờ Lý Khánh An lại lươn lẹo thế, căn bản không chịu thừa nhận đến tìm minh.

Thôi Ngụ dửng bên cạnh thấy thế bèn đứng ra làm người trung hòa, cười cười giải thích với Lý Khánh An: “Điện hạ có phần khôngbiết, nhị ca đến Trường An là để dự siỗ tổ Thôi thị với thân phận cá nhân, rất ít lộ diện.

Hôm nay bị điện hạ bắt gặp quả thật là trùng hợp mà thôi.”

“Ha ha, đúng là trùng hợp.”

Lý Khánh An cười cười hai tiếng, ba người nhìn nhau bèn cùng cười phá lên.

Cũng không phải nói rõ quá làm chi, mọi ngươi trong lòng tự hiéu ắt được, không khí trong phòng bỗng chốc cũng thoải mái hơn.

Ba người họ cùng ngồi xuống, có thị nữ dâng trà lên, Lý Khánh An cầm chén trà lên uống một ngụm, hỏi Thôi Viên: “Thôi tướng quốc, không biết dân sinh phía Thành Đô thế nào?”

Lý Khánh An không nhắc gì đến quân sự, cũng chẳng hỏi han gì người trong triều đình, chi nói dân sinh.

Chủ đề này nhẹ nhàng hơn nhiều.

Thôi Viên là hữu tướng Nam Đường; đây cũng là phạm vi hắn phụ trách.

Hắn khẽ thở dài nói: “Phương nam đất đai trù phú, khí hậu dễ chịu, vốn dĩ mọi thứ đều tốt, nhất là Thiên phủ chi quốc (*thường chi vùng Tử Xuyên), vốn dĩ đều an cư lạc nghiệp, nhưng mấy năm nay...

Haiz!”

Thôi Viên lắc lắc đầu, chủ đề Lý Khánh An hỏi tuy nhẹ nhàng nhưng đáp án lại quá trầm trọng.

Từ khi Lý Long Cơ dời đô đến vùng miền nam, phần lớn tông thất quyền quý Trường An đều cùng đi theo đến Thành Đô, bao nhiêu đất đai họ bị mất tại Trường An giờ họ đều có ý tìm lại những gì đã mất tại vùng Ba Thục, cộng thêm thái độ im lặng của Lý Long Cơ và thậm chí là ủng hộ, hai năm nay tình hình thâu tóm ruộng đất các châu huyện phụ cận Thành Đô càng ngày càng gay gắt, dân oán sôi sục, tướng quốc như Thôi Viên càng ngày càng gian truân.

Chương 561: Cải tổ Thôi Thị

Thôi Ngụ bên cạnh quan ngôn sát sắc, hắn thấy chủ đề càng lúc càng nhạy cảm, bèn cười cười lái sang chủ đề khác: “Chúng ta không nói mấy việc này nữa, nghe nói vương phi lại có mang, chúc mừng điện hạ!”

Vấn đề con cái của Lý Khánh An vốn dĩ đã là đề tài nóng hồi của Trường An, khắp đầu ngõ sóc phố chỉ cần có người nhắc đến con cái của Triệu vương, ngay lập tức sẽ có cả đám người vây lại hóng hớt, các đại thần trong triều đình cũng rất quan tâm, vì nó sẽ ảnh hưởng đến cục diện chính trị nào đấy của Đại Đường trong tương lai, Mấy ngày nay có tin truyền ra Triệu vương phi lại vừa có mang đã gây rất nhiều sự chú ý của mọi người, Lý Khánh An cười cười, hắn cũng chẳng phủ nhận việc này, nói: “Con cái quá ít vốn dĩ là một tâm bệnh của ta từ lâu, ta hi vọng mình có thểthêm một người con trai, như thế mới có ngày có thể giống Thôi gia, con cháu hưng vượng, gia tộc phồn thịnh.”

Nói đến đây, Lý Khánh An cười mà như không nhìn nhìn hai huynh đệ Thôi gia, bọn họ một người có lòng, một người có ý, chủ đề cuộc nói chuyện dẫn chuyển sang Thôi thị gia tộc.

Thôi Viên và Thôi Ngụ nhìn nhau, lúc này, họ đã thoáng đoán được ý đồ Lý Khánh An đến đây, chính là vì Thôi gia mà đến, không nhẽ hắn thật sự muốn dùng Thôi gia để khắc chế lại thế lực của Bùi gia ư?

Rất có khả năng này đấy chứ!

Thôi Viên không hó hé gì, dẫu sao hắn cũng là tướng quốc Nam Đường, việc liên quan cục diện quyền lực Bắc Đường hắn không tiện chen miệng vào.

Hắn chi cúi đầu uống trà không nói không rằng.

Thôi Ngụ trầm ngâm một hồi bèn đặt rõ vấn đề: “Không biết điện hạ có kiến nghị gì hay không?”

“Với Thôi thị gia tộc ư?”

“Đúng!

Xin điện hạ cử nói.”

“Ha ha.

Thôi gia là thế gia trăm năm, cần gì ta phải kiến nghị, có điều..

Đến nói hai chữ có điều, màn kịch của Lý Khánh An tự dựng khựng lại một cách kịch tính, mà chi mỉm cười nhìn hai người trong phòng.

Lúc này, cả Thôi Viên cũng không kiềm nổi, vội hỏi: “Điện hạ xin cử nói tiếp.”

“ừm!”

Lý Khánh An gật gật đầu, tiếp tục cười nói: “Kỳ thực lới ta muốn nói là, lời vàng ngọc chí lý với mỗi gia tộc, mỗi triều đại giang sơn đều có nhân tài xuất hiện, mỗi gia tộc nếu muốn tiếp tục hưng vượng, quan trọng nhất chính là bồi dường tử đệ tuổi trẻ, sớm đề cho các bậc hiền tài tuổi trẻ trong gia tộc có thể sớm nắm quyền gia tộc.

Có như thế thì gia tộc mới có được sức sống mới, mới có sức sống để hung thịnh.

Nhưng ta phát hiện, dù là Bùi gia.

Thôi gia, hay Lô gia.., nhưng người trẻ trong các đại gia tộc đều rất ít khi đứng ra làm gì, chí ít là ít khi xuất đầu lộ diện trong gia tộc.

Như thế thật không có lợi cho việc kế thừa của gia tộc.

Thôi Hoán năm nay đã sáu mươi lãm rôi, lại làm tướng quốc, lại làm tộc trưởng, như thế hắn làm sao có thời gian để lo cho xuể.

Ha ha!

Đây chẳng qua là chút ý kiến nhỏ của ta, Mỗi gia tộc ắt có chế độ của nó, hai vị đừng cười chê ta! ”

Nói đến đây Lý Khánh An bèn đứng dậy chấp tay cười nói: “Ta chẳng qua là đi ngang qua nên thuận tiện vào bái phòng Thôi sứ quân, quân trung còn có quân vụ quan trọng, ta xin phép cáo lui trước đây.”

Thôi Viên và Thôi Ngụ vội đứng dậy nói: “Không dám làm chậm trễ đại sự của điện hạ, điện hạ sau này rảnh cử ghé phủ chơi.”

“Nhất định!

Nhất định!

Vậy ta xin cáo từ đây.”

Lý Khánh An lại đầy hàm ý nhìn nhìn Thôi Viên, xong mới từ từ nói: “Hi vọng Thôi tướng quốc có thể sớm ổn định được dân sinh, dù triều cục có biến hóa thế nào chăng nữa thì kẻ vì quốc vì dân đều nhất định có thể lưu danh thiên cổ.”

Thôi Viên hiểu ý của Lý Khánh An, hắn cũng thành khẩn thi lễ nói: “Lời vàng ngọc của điện hạ Thôi Viên xin khắc ghi trong lòng.”

Lý Khánh An cáo từ ra về, còn lại Thôi thị huynh đệ ngồi đó, hai người đều trầm mặc không nói gì, mãi một lúc sau.

Thôi Viên mới nói: “Ngươi đã nghe hiêu ý hắn rồi chứ?”

Thôi Ngụ gật gật đầu khẽ thở nói: “Người hắn chỉ là Thôi Bình.”

“Thôi Bình?”

Thôi Viên lúc này mới phản ứng ra, hắn kinh ngạc nói: “Ngươi đang nói Thôi Bình thứ tử của Thôi Miện đó ư?

Ta còn cứ ngỡ hắn nói Thôi Quang Viễn.”

“Chắc cũng có cả Thôi Quang Viễn, nhưng hắn không có tài chính trị, Lý Khánh An chỉ dùng hắn làm tướng chứ không để hắn làm tướng quốc.

Thôi Bình thì khác, hắn đậu tiến sĩ những năm đầu Thiên Bào, đã làm viên ngoại lang năm sáu năm tại Lễ bộ của triều đình, sau lại được ngoại lưu xuống châu huyện, từ huyện lệnh, thái thú mãi lên tới chức Hà Tây tiết độ hành quân tư mã, đã làm quan suốt tám năm ở châu huyện, lần này lại được điều vào kinh nhận chức hạ thị lang.

Từ đó có thể thấy được Lý Khánh An rất trọng dụng hắn, hơn nữa quan trọng hơn nữa, hắn là tâm phúc của Lý Khánh An, ta đoán Lý Khánh An muốn dùng hắn thay cho Thôi Hoán để trở thành lãnh tụ của Thôi gia ta trong triều.”

Trong lòng Thôi Ngụ biết rất rõ, sự kiện của Quách Tử Nghi lần trước ảnh hưởng rất ư sâu xa.

Chính sự đường muốn lợi dụng Quách Tử Nghi để khống chế Lý Khánh An, cuối cùng lại bị Lý Khánh An triệt đế đánh bại.

Bùi Mân bị miễn chức.

Bùi Tuân Khánh thay thế Bùi Mân, mà lúc ấy Thôi Hoán đã nhất mực ủng hộ Bùi Mân.

Tuy lúc đó Lý Khánh An vì muốn bình ôn ảnh hưởng nhanh chóng không làm gì Thôi Hoán, nhưng đó không có nghĩa là Lý Khánh An sẽ không hạ thủ với hắn.

Lúc đó Lý Khánh An lập túc điều Thôi Bình vào kinh, cử chỉ này đã thấy tiềm tàng sẵn hắn muốn bãi miễn Thôi Hoán.

Đã hai tháng qua đi sự việc đó cơ hồ đã chìm vào quên lãng của mọi người, còn cục diện Hà Bắc tạm thời bình lặng, như vậy hiện tai chính là lúc Lý Khánh An bắt đầu hạ thủ thanh toán Thôi Hoán.

Truất phế Thôi Hoán, đưa Thôi Bình lên, về lợi ích tổng thể của Thôi gia cũng chẳng có ảnh hưởng gì, nhưng để Thôi Bình đi lên thì Thôi gia sẽ trở thành người ủng hộ trung thành của Lý Khánh An, cho nên địa vị của Thôi Bình trong gia tộc chính là điều kiện tất yếu để Lý Khánh An nâng đỡ Thôi gia, về điểm này Thôi Ngụ hiểu rõ trong bụng.

Hai người họ đều là những tên tinh vi đã lãn lộn nhiều năm trong quan trường, không cần Lý Khánh An chi rõ thì trong lòng cũng hiểu, Lý Khánh An muốn trùng tổ tộc quyền Thôi gia.

Thôi Viên cũng hiêu, tuy hắn không thế can thiệp quan trường Bắc Đường, như nhưng sự vụ trong Thôi thị gia tộc thì hắn có quyền phát ngôn.

“Người khác còn được, nhưng duy Thôi Bình thì hơi khó.”

Thôi Viên lại thở dài một hơi.

Thôi Bình là con trai của Thôi Miện, mà Thôi Miện với Thôi Hoán quan hệ lại không tốt, thậm chí có thể nói là có tư thù, con nổi thủ cha, cho nên quan hệ giữa Thôi Bình và Thôi Hoán cũng khá ác nghiệt, thậm chí hai năm nay Thôi Hoán còn cấm Thôi Bình về tế tổ, nói ra thì Thôi Hoán cũng có phần quá đáng.

Chính vì quan hệ hai người ác liệt, nên nếu Thôi Bình làm tộc trưởng thay Thôi Hoán, vậy hậu quả sẽ thế nào?

Lý Khánh An nhúng tay vào việc nhà của Thôi thị gia tộc tuy có phần khiến người ta phản cám, nhưng nếu hắn có thể mang lại lợi ích lớn nhất cho gia tộc Thôi thị, cái nào nặng cái nào nhẹ thì cũng quá rõ ràng.

Hai người Thôi Viên và Thôi Ngụ bỗng đều trầm mặc.

Vào lúc giữa trưa, trước cửa một trung trạch phường Khai Minh, hàng trăm kỵ binh đang hộ tống xe ngựa Lý Khánh An đến gần, Xe dừng lại trước cửa phủ trạch.

Thôi Bình đang đứng ngó nghiêng ngoài cửa lập tức đi lên nghênh đón, Phía sau hắn là một phụ nhân mặc váy dài chỉnh tề, đó là Bùi thị thê tử Thôi Bình.

Tùy tùng mở cửa xe, Lý Khánh An chui ra khỏi xe.

Thôi Bình thấy hắn lập tức khom người thi lễ: “Ty chức tham kiến đại tướng quân!”

Thôi Bình mấy tháng trước vẫn là hành quân tư mã Hà Tây, cũng được xem như người trong hệ thống quân đội của Lý Khánh An, vì thế hắn vẫn xung hô Lý Khánh An đại tướng quân như các binh sĩ An Tây khác.

Như thế này cũng phần nào kéo mối quan hệ giữa hắn và Lý Khánh An lại gần nhau hơn.

Thôi Bình và Lý Khánh An cũng có thể xem như quen biết cũ.

Ngay từ cái thời Lý Khánh An vẫn là trung lang tướng.

Thôi Bình đã nghe nói Lý Khánh An và Cao Lực Sĩ quan hệ mật thiết.

Lúc ấy hắn vì vội phải tìm đường được ngoại lưu làm quan nên bèn tìm đến Lý Khánh An, không ngờ hắn nhất thời bức quá tìm bữa năm xưa mà lại làm thay đối cả cuộc đời của Thôi Bình.

Nhờ vậy mà từ đó hắn tìm được cây đại thụ to khỏe nhất Đại Đường này đề dựa dẫm, hơn nữa còn trở thành tâm phúc của Lý Khánh An.

Thôi Bình từ huyện lệnh Vu Đài cho đến thái thú Tứ Châu, rồi Dự Châu thái thú.

Hà Tây hành quân tư mã, mãi cho đến Môn hạ thị lang ngày hôm nay đều nhờ ảnh hưởng của Lý Khánh An ở đằng sau.

Hơn nữa giao tình riêng của hắn và Lý Khánh An cực tốt, năm xưa Vũ Y bị Thôi gia ép bức phải bỏ trốn, chính Thôi Bình đã lén lút báo tin, chính vì điểm này mà Lý Khánh An vẫn rất cảm kích hắn.

Thôi Bình xuất thân tiến sĩ, cực có tài học, hơn nữa cũng là một người rất tinh anh, phụ thân hắn Thôi Miên đã từng làm tân khách của thái tử, huynh trưởng Thôi Hàm hiện là thái thú Thanh Châu, cũng có thể xem như gia thế hiển hách.

Tuy nhiên.

Thôi Bình lại quan hệ không tốt với tộc trưởng Thôi Hoán, một mật vì phụ thân hắn và Thôi Hoán có tư thù, mặt khác là vì Thôi Bình trường kỳ ở nhờ nhà thúc phụ Thôi Kiều, hắn vẫn luôn mang tấm lòng cảm kích với Thôi Kiều, nhưng Thôi Kiều lại nhân phẩm không tốt, bị Thôi thị gia tộc căm ghét, mà Thôi Bình lại thích nói tốt thay cho Thôi Kiều, vì thế Thôi Hoán lại càng phản cám hắn, đến nỗi hai năm nay Thôi Bình đều không được tham dự vào tộc tế.

Đấy là xử phạt nặng nhất trong một gia tộc.

Chính vì việc này mà Thôi Bình và tộc trưởng Thôi Hoán quan hệ đã diễn biến đến mức gay gắt, hai người đụng mặt nhau cơ hồ không nói gì, người trong tộc cũng khinh khi Thôi Bình, nhưng lần này Thôi Bình được thăng làm Môn hạ thị lang, một chức quan tam phẩm, khiến hắn bỗng chốc nhảy lên hàng cao quan Đại Đường, khiến trên dưới Thôi gia phải há hốc mồm, cũng khiến Thôi gia triệt để thay đồi thành kiến với hắn.

Thôi Bình rất cảm kích Lý Khánh An, đồng thời hắn cũng một lòng trung thành Lý Khánh An, hắn đã sớm nhìn ra giang sơn Đại Đường sớm muộn gì cũng sẽ là vật trong túi của Lý Khánh An, hắn đương nhiên phải bám chặt cây cỏ thụ ngàn năm này.

Hôm qua hắn nhận được tin từ thân binh Lý Khánh An, trưa hôm nay Lý Khánh An sẽ đến bái phỏng phủ hắn, tất nhiên là đến ăn cơm nhà hắn, vì thế thê tử Thôi Bình đích thân xuống bếp chuẩn bị cả một bản thức ăn thịnh soạn, cơm ngon rượu ngọt bày sẵn.

Nói ra thì vợ của Thôi Bình cũng có chút quan hệ với Minh Nguyệt, thê tử hắn là Bùi thị là con gái của tiền nhiệm Hình bộ thị lang Bùi Minh, còn Bùi Minh là cháu bên nội của Bùi Diệu Khanh, ngoại tổ phụ của Minh Nguyệt, cho nên vợ hắn có thể nói là tộc tỷ của Minh Nguyệt.

Nhờ mối quan hệ này mà lại càng tiện cho Lý Khánh An và Thôi Bình phát triên quan hệ riêng tư, có điều hôm nay Minh Nguyệt phải đến Từ n tự tế lễ, lại xảy ra sự kiện Cao Vụ tại Báo n tự, cho nên Minh Nguyệt cũng không thể đến cùng Lý Khánh An.

Lý Khánh An quay đầu lại hoàn lễ cười nói: “Ta đến thật là đường đột, đã làm phiền hiền đệ và em dâu rồi.”

Thôi Bình và Lý Khánh An cùng tuổi, hơn nữa lớn hơn Lý Khánh An hai tháng, nhưng để tự giáng thân phận, hắn đã khổ tâm đẩy lùi sinh nhật mình trề vài tháng, vì thế Lý Khánh An danh nghĩa còn lớn hơn hắn những ba tháng, có thể danh chính ngôn thuận xưng hắn làm đệ.

Từ việc nhỏ này cũng có thể nhìn ra sự sáng suốt hơn người của Thôi Bình.

Hắn vội cười nói: “Người khác muốn mời đại tướng quân còn không được, đại tướng quân chịu hạ giá đến hàn xá bé tí, đây quả thực là một vinh dự khôn tả cho ta.”

Lý Khánh An nghe hắn nói “hàn xá bé tí” không khỏi đảo mắt nhìn quanh nhà hắn, thấy phủ đệ Thôi Bình chiếm địa chừng hai mươi mẫu, tuy không lớn lắm, nhưng nếu là tư trạch thì người thường cũng khó mà mua nổi, Lý Khánh An không khỏi cười nói: “Năm xưa lúc ta mới gặp ngươi, ngươi khôngphải suốt ngày cử sầu muộn vì việc mua nhà ư?

Giờ cuối cùng cũng mua được một ngôi nhà to này rồi, sao?

Cảm giác không tồi chứ?”

Thôi Bình không khỏi nhớ lại thời còn ở nhờ nhà thúc phụ, vì việc mua nhà mà suốt ngày buồn rũ rượi, giờ nghĩ lại cứ như chuyện của kiếp trước.

Hắn cũng không khỏi ta thán: “Đời người đúng là vô thường, nghĩ lại mười năm trước cử như mới chuyện hôm qua.

Lúc ấy đại tướng quân cũng chỉ mới thăng lên chức trung lang tướng, giờ con trai ta cũng đã mười bốn tuổi rồi.”

Hắn quay đầu lại gọi một thiếu niên đến, giới thiệu với Lý Khánh An nói: “Đây là trường tử của ta Viễn Câu, năm xưa đại tướng quân đã từng gặp nó, lúc ấy nó mới năm tuổi, giờ nó đã cao bằng ta rồi.”

Con của Thôi Bình rất ư ngoan ngoãn, vội đi lên quỳ xuống khấu đầu cho Lý Khánh An: “Cháu Viễn Câu xin khấu đầu cho thế bá!”

Lý Khánh An thấy thiếu niên mặt mày thanh tú, lại thông minh lanh lợi không khỏi quý mến, bèn vội dìu hắn dậy nói: “Hiền điệt mau đứng dậy!”

Sau khi đỡ thiếu niên dậy, hắn lại cười hỏi: “Hiện nay cháu đang đi học ở đâu?

Sau này có dự định gì?”

“Bẩm thế bá, cháu hiện đang học tại gia, năm sau sẽ vào học tại Sùng Văn quán, cháu định sẽ dùi mài năm năm trong Sùng Văn quán, đợi khi tuổi nhược quán (*Là tuổi hai mươi, Quán là cái mũ, con trai đủ hai mươi tuổi mới được làm lễ đội mũ, vì thế tuổi hai mươi còn được gọi là tuổi nhược quán.) sẽ tham gia khoa cử, tiếp tục kế thừa phụ chí, tiếp tục tận lực cho thế bá.”

Thôi Bình thấy con mình đã không làm mình phải mất mặt, rất biết nói chuyện, bỗng chốc mừng tít cả mắt, nhưng ngoài miệng vẫn khiển trách: “Cái thằng bé này, sao ngươi lại có thể không biết trời cao đất rộng như thế.

Ngươi nghĩ thi được tiến sĩ dễ thế sao?”

Lý Khánh An vội khuyên giải: “Đấy là hiền đệ không đúng, nếu thiếu niên vô chí thế không phải là phí hoài cả trăm năm sao?

Có chí hướng là việc tốt, có điều không được dựa vào bóng râm của cha ông, phải dựa vào nỗ lực bản thân, con hiểu rồi chứ?”

Thôi Viền Câu cúi gấp mình nói: “Lời động viên của thế bá, cháu sẽ khắc ghi trong lòng”

Ba người họ đứng hàn thuyên ngoài cửa, vợ của Thôi Bình cuối cùng cũng khẽ giọng nhắc nhở chồng minh nói: “Thử lang, cơm canh nguội mất rồi.”

Thôi Bình bỗng sực nhớ ra, vội nói: “Đại tướng quân mau vào phủ, là ta đã thất lễ.”

Lý Khánh An cười ha hả, nhìn Bùi thị gật gật đầu rồi theo cả nhà họ cùng vào trong phủ, Phủ đệ của Thôi Bình tuy nhìn bên ngoài không to lắm, nhưng bên trong lại được bài trí tinh tế, đình đài lầu các, hành lang hoa chậu, vừa tĩnh lặng lại vừa cảnh sắc hữu tình, và trong phủ còn có cái ao rộng cả mẫu, cá trong ao từng đàn từng đàn vẫy lượn, đã thế bên cạnh còn có đình ngắm cá.

Tiệc trưa nay được đãi ngay trong đình ngắm cá, bốn thị nữ đã đợi sẵn trong đình.

Lý Khánh An vừa ngồi xuống bèn cười nói: “Đây chính là tư trạch của hiền đệ, đúng không?

Tồng cộng tốn hết bao nhiêu tiền?”

Sự khác biệt giữa tư trạch và quan trạch, quan trạch là nơi ở cho quan viên có chức vụ nhất định ở, nếu bị bãi miền hay về hưu thì đều phải giao trả lại trạch tử cho triều đình, còn tư trạch lại là tư sản của bản thân, có thể cho con cháu kế thừa.

Thông thường các cao quan dù có ở quan trạch nhưng vẫn sẽ có tư trạch của bản thân.

về vấn đề này Thôi Bình không khỏi đỏ mặt, toàn tư trạch này trước sau hắn đã tốn hết hơn sáu ngàn quan, đó là số tiền mà cả đòi hắn cũng chẳng mua nổi, trong đấy tất nhiên có một số tiền tài thu được khi hắn còn làm quan địa phương, Lý Khánh An hỏi hắn câu này khiến hắn có phần khó xử, không biết nên trả lời thế nào.

Vợ hắn đứng bên cạnh cười nói: “Trạch tử này kỳ thực không phải sở hữu của thử lang, mà là tài sản của nhị thúc.

Năm ngoái nhị thúc đến Thành Đô, bán nhà cũ đi đồi thành nhà này, nhưng lại sợ triều đình trách tội, nên bèn mượn danh thử lang mua, nếu không chi dựa vào bổng lộc của thử lang thì làm sao có thể mua nổi nhà đắt này.”

“Đúng rồi, kỳ thực là tài sản của nhị thúc, ôi!

Nhưng lại không dám nói rõ, nên cái danh xấu này đành phải tự gánh lấy.”

Nhị thúc tức là Thôi Kiều, hai năm trước hắn đến Thành Đô, ở Thành Đô cũng không được trọng dụng, chỉ được một chức Công bộ thị lạng.

Thôi Bình không khỏi thầm thán phục tài trí của vợ minh, Lý Khánh An lại chi mỉm cười, mấy cái cớ này làm sao qua mặt được hắn, Gốc gác của Thôi Bình Lý Khánh An biết rõ, lúc làm quan ở Tử Châu, hắn từng nhận hối lộ, lúc ấy giám sát ngự sứ từng điều tra hắn, hắn đã nhận hối lộ chừng ba ngàn quan, sau đó hắn lại bỏ hết số tiền này vào mua bán trà, lợi dụng sự tiện lợi của chức vụ, trước sau tồng cộng vận chuyển mười mấy thuyền trà Giang Hoài vào trong Kinh bán, lời được gần một vạn năm ngàn quan.

Sau này điều đến Dự Châu làm thái thú hắn cũng rửa tay không làm, không nhận hối lộ cũng chẳng buôn bán kinh doanh, nên được tiếng tốt thanh liêm.

Lý Khánh An cũng biết nước quá trong sẽ không sống nổi cá, hắn cũng chẳng yêu cầu các thủ hạ của mình ai ai cũng phải cương trực thanh liêm như Vương Xương Linh, quan trọng là biết chừng mực, không được quá tham lam.

Tên Thôi Bình này biết dừng lại đúng mực, nói rõ hắn là người rất lý trí, có thể khống chế được tham vọng của mình, điểm này khiến Lý Khánh An rất vừa lòng.

Vừa rồi hắn chẳng qua tùy miệng hỏi thôi, chủ yếu là muốn tìm hiểu giá nhà hiện tại, nhưng tên Thôi Bình này có tật giật minh bị lộ tẳy, xem ra tên Thôi Bình này vẫn chưa đủ cáo già, có điều vợ hắn khá đấy, phần nào có thể bù trừ cho thiếu sót của Thôi Bình.

Lý Khánh An cũng chẳng hỏi việc này nữa, cùng ăn cơm uống rượu cùng người nhà họ, không khí rất ấm cúng.

Sau bữa cơm thê tử Thôi Bình rất biết điều tự dẫn con trai cáo lui.

Nàng biết Lý Khánh An thế nào cũng không chi đơn giản là tìm chồng mình ăn cơm, nàng phải giành thời gian riêng cho hai người họ.

Lý Khánh An và Thôi Bình nói chuyện cũng chẳng kín đáo như nói cùng Thôi Viên hay Thôi Ngụ, mà rất thẳng thừng vào thẳng vấn đề.

Hắn cầm chén rượu lên trầm ngâm một hồi, bèn hỏi: “Ta muốn đề ngươi trở thành tộc trưởng mới của Thôi gia, bản thân ngươi thấy thế nào?”

Thôi Bình thở dài nói: “Nói thật, việc này rất khó, quan trọng là phần lớn mọi người đều không ủng hộ ta.”

Lý Khánh An cười nhạt, nói: “Ta đương nhiên biết là khó, nhưng khó đến đâu vẫn có thểgiải quyết được, chỉ cần ngươi làm tộc trưởng Thôi gia, ta sẽ để ngươi thay thế Thôi Hoán, làm tướng quốc cho Chính sự đường.

Ta cũng có thể giúp ngươi một tay, nhưng quan trọng là bản thân ngươi phải tự đi giành lấy.”

Chương 562: Cơ hội bất ngờ

Thôi Hoán tổng cộng sinh được năm người con trai, trong đó thử tử chết non, ba người trong bốn người con trai còn lại làm quan ở ngoại địa, chỉ có con trai nhỏ nhất Thôi Quần đi theo bên cạnh hắn.

Thôi Quần năm nay mới chỉ có mười tám tuổi, theo học ở Thái học, chuẩn bị tham gia khoa cử của năm sau.

Cũng giống như những tử đệ của mọi danh môn thế gia khác.

Thôi Quần cần cù hiếu học, trong Thái học cầm cờ đi trước, cộng thêm là hắn khiêm tốn khắc kỷ, chính trực lương thiện, có thể nói là phẩm học đều tốt, rất được sự yêu thích của phụ thân hắn.

Thôi Hoán thường hay nói với người khác rằng, trong bốn người con trai của hắn, chỉ có con út là giống hắn hồi còn trẻ nhất.

Một thanh niên ưu tú tiền đồ như gấm như vậy, lại làm ra một việc ngu xuẩn vô cùng hoang đường, hắn đã yêu muội muội của bạn thân cùng trường, dẫn theo nàng ấy bỏ trốn.

Cô gái họ Dư, là một nữ nhi của một nhà tiểu hộ ở Trường An, tên là Dư ́u Nương, năm nay chỉ có mười bốn tuổi, tuổi tác tuy nhỏ, nhưng nàng từ nhỏ đã hứa hôn cho anh họ, có thể nói là hoa đã có chủ, cô gái bộ dạng xinh đẹp thanh tú, thường đi Thái học thăm nom huynh trưởng, qua lại nhiều lần, nàng bèn làm quen với bạn tốt đồng môn Thôi Quần của huynh trưởng, cả hai gần như là cùng lúc rơi vào lưới tình, yêu đến mức chết đi sống lại, nhưng Dư Ắu Nương tử nhỏ đã hứa hôn cho anh họ, hối hôn không thể được, hơn nữa biểu huynh đã đi qua cầu hôn.

Dư ́u Nương trong lòng hoảng sợ, bèn cầu cửu với tình lang Thôi Quần, tình yêu của người trẻ tuổi như lừa, đã chiến thắng lý trí.

Thôi Quần dưới tình thế bức bách, bèn dẫn theo Dư ́u Nương bỏ trốn.

Hai người trẻ tuổi chạy trốn là xong chuyện, nhưng lại đem lại cho người nhà của bọn họ những rắc rối vô cùng vô tận, phụ mẫu của Dư ́u Nương dẫn theo mấy chục gia nhân thân thích lên cửa đòi người, đối với danh môn thế gia, danh tiếng là điều quan trọng hàng đầu, cho dù Thôi Hoán vị cao quyền trọng, nhưng quyền lực của hắn lại không thế nhảy qua được một chữ ‘lý\ hắn chỉ đành tạ lễ nhận lỗi, không ngừng bảo đảm là sẽ đem cô gái nguyên vẹn không chút tổn hại mà đưa trở về.

Nhưng trong lòng của Thôi Hoán quả thật cực kỳ lo lắng, hai người nếu đã là bỏ trốn, cô gái có còn giữ được tấm thân trong trắng nữa không?

Hắn sắp xếp gia nhân đi khắp nơi tìm kiếm, liên tiếp hai ngày, hai người chẳng có dấu vết gì.

Thôi Hoán đã chìm đắm trong nỗi ưu tư sốt ruột sâu sắc.

Đồng Châu Cáp Dương huyện, nơi đây là một huyện khá xa của phía đông bắc Quan Trung, đây là một huyện nhỏ, dân số không đông, huyện thành cũng không lớn, thuộc một loại huyện mà đốt một nén nhang có thểrảo quanh thành một vòng, ơ phía tây bắc huyện thành có một khách điếm nhỏ, gọi là Thuận Phong khách sạn, do một đôi lão phu thê trông coi, bình thường khách khứa cũng không nhiều, trông rất là vắng vẻ.

Hai hôm nay, trong khách điếm có một đôi tiểu phu thê trẻ tuổi dọn vào ở, người nam ra tay rộng rãi, lập tức đã đưa ra mười lăm đồng tiền bạc, tiêu khách sạn một tháng cũng không kiếm được nhiều như vậy, làm cho phu thê hai người mờ khách sạn mừng rỡ khôn xiết, cho dù đôi tiểu phu thê này hành tích có điểm khả nghi, giống như nam nữ từ nhà đại hộ chạy ra vậy, nhưng nế tình của đồng tiền bạc, bọn họ bèn giữ sự im lặng.

Đôi tiểu phu thê này dĩ nhiên chính là Thôi Quần và Dư ́u Nương bỏ trốn ra đây, hai người vốn là thương lượng trốn đến một vùng Giang Nam, nhưng Thôi Quần lo lắng Đồng Quan có dán hình truy bắt bọn họ, bèn quyết định lưu lại ở một tiểu huyện xa xôi sống khoảng một năm sáu tháng gì đó5 đợi sau khi sự tình lắng dịu lại, mới lặng lẽ rời khỏi Quan Trung.

Hai người bọn họ bị ngọn lừa tình yêu thiêu đốt đến phát ngất, một người là đích tứ của đệ nhất danh môn thế gia, biết rằng phụ thân sẽ không nhận lời hắn lấy nữ tử của nhà tiểu hộ làm vợ, hơn nữa nữ tử này còn có hôn ước, một người còn lại là tiểu gia bích ngọc, tự biết là không với tới danh môn Thôi gia, nhưng nàng lại cực yêu tình lang; không muốn sả cho người biéu ca tính cách nóng nảy dễ giận, vì tình yêu, nàng thà bỏ cái giá của cả đời, đi theo tình lang đi khắp chân trời góc biển.

Hai người cũng không ra khỏi cửa, suốt ngày nhốt minh trong phòng của khách sạn, bọn họ sớm đã hành lễ phu thê, nhưng keo như sơn, ân ái dị thường.

Cho dù hai người hành tung bí mật, nhưng bọn họ vẫn là không thoát khỏi tai mắt của nội vụ phủ quân An Tây vốn được xưng là thiên la địa võng, ngày thứ ba khi bọn họ trốn ở Cáp Dương, bèn bị thám tử của trạm Cáp Dương phát hiện ra, lập tức đem hành tung của bọn họ dùng phi cáp truyền về Trường An, truyền đến trong tay của Lý Khánh An.

Đối với Lý Khánh An mà nói, sự bỏ trốn của con út Thôi Hoán có thể nói là tới vô cùng đúng lúc, cho dù việc nhỏ như vậy không đủ đế lật đô được Thôi Hoán, nhưng nó lại có thể dung hòa quan hệ giữa Thôi Hoán và Thôi Bình, đây chính là điều kiện mà Lý Khánh An phải tạo ra cho Thôi Bình.

Một canh giờ ngay sau khi Lý Khánh An nhận được mật báo Cáp Dương.

Thôi Bình bèn dẫn theo mười mấy người tùy tùng kéo đến Cáp Dương.

Vào ngày thứ tư sống trong khách sạn.

Thôi Quần cuối cùng cũng cảm thấy có chút buồn đến phát hoảng; đồng thời hắn cũng muốn nghe ngóng một chút về tình hình Trường An, nơi nghe ngóng tình hình tốt nhất chính là từu tứ và trà quán, ở một nơi không xa khách sạn hắn đang ở, bèn có một tửu tử.

Thôi Quần bèn một mình đi đến chỗ đó.

Gọi một bình rượu xong, gọi thêm vài món ăn, khi một chén rượu vào bụng, nỗi nhớ quê bèn trào dâng trong lòng hắn, bỏ trốn đã được sáu bảy ngày rồi, sự cuồng nhiệt ban đầu của hắn cũng từ từ bình lặng trở lại, cùng với việc hắn bắt đầu có chút trở về lý trí.

Thôi Quần cuối cùng cũng ý thức được sự hoang đường của mình, hắn cũng có chút hối hận rồi, nếu như hắn theo quỹ tích vốn có mà tiến về trước, vậy thì hắn sẽ thi lên tiến sĩ, ra làm quan, thăng tiến, dưới sự sắp xếp của phụ thân hắn, hắn sẽ từng bước thăng tiến lên cao, có lẽ cuối cùng hắn có thể trở thành tướng quốc của Đại Đường, điều này rất có khả năng xảy ra, mà bây giờ, tiền đồ của hắn bị sự không lý trí của hắn vùi lấp đi mất.

Thôi Quần trong lòng buồn bực, liên tiếp uống hết mấy chén rượu buồn, khi hắn lại chuẩn bị rót tiếp chén thứ năm, tay của hắn lại bị người ta ấn lại: “Đừng uống thêm nữa, uống rượu không giải quyết được gì đâu.”

Thôi Quần vừa quay đầu lại, thấy phía sau lại là tộc huynh Thôi Bình của hắn đang đứng đó, hắn sợ đến lập tức đứng dậy, hắn đột nhiên ý thức được hành tung của mình đã bại lộ: “Huynh, huynh sao lại tới đây?”

Thôi Bình cười xòa, kéo hắn ngồi xuống, nói: “Ngươi yên tâm đi!

Ta không phải đến bắt ngươi.”

Thôi Quần thần sắc thất kinh mới ồn lại, từ từ ngồi xuống, vẫn kinh ngạc hỏi: “Huynh làm sao mà biết được đệ ở nơi này?”

“Ta từng là Hà Tây hành quân tư mã, quan hệ rất tốt với nội vụ phủ Trường An, là bọn họ phát hiện ra tung tích của ngươi.

Hồ Vân Bái đã thông báo cho ta, ta tự nhiên là biết rồi.”

Thôi Bình không hề dấu hắn, hắn cũng biết là sẽ không dấu được Thôi Hoán, vậy thì cử nói thẳng ra dứt khoát.

Thôi Quần không hề quan tâm đến chuyện này, hắn quan tâm minh sau này sẽ ra sao?

Hắn thở dài, vô cùng chán chường nói: “Không dấu gì huynh, đệ thật sự có chút hối hận rồi, trên minh đệ tông cộng chỉ có năm mươi đồng tiền bạc, bây giờ còn có ba mươi đồng, sau khi đi Giang Nam đệ sẽ sống thế nào đây?

Vai không thế gánh, tay không thể khiêng, cũng không biết cày cuốc, làm thương nhân lại càng không bé mặt được, ́u Nương nói nàng ấy có thể đi hát rong, thật sự là điên rồi, đường đường là con dâu của Thôi gia mà lại đi hát rong, phụ thân nghe được thì thổ huyết mất thôi.”

“Đệ chuẩn bị làm sao?

Là muốn quay về tạ lỗi với phụ thân, bắt đầu lại từ đầu, hay là ta cho đệ một món tiền, giúp đệ trốn đến Giang Nam?”

“Ta, ta...”

Thôi Quần cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói: “Đệ muốn trở về, nhưng lại sợ phụ thân không thể tha thứ cho đệ, đệ sợ người không thể đón nhận ́u Nương.”

“Dư ́u Nương cũng là gia đình trong sạch, đệ lấy nàng cũng không phải là không được, ta nghĩ nếu như hai người đã gạo nấu thành cơm rồi, phụ thân đệ cũng chỉ có thể đón nhận mà thôi.”

“Nhưng mà, nhưng mà ́u Nương có hôn ước trong người, phụ thân sao có thể đáp ứng được!”

Đây là việc mà Thôi Quần lo lắng nhất.

Dư ́u Nương tử nhỏ đã hứa hôn cho biểu huynh, theo nàng nói, đối phương vô cùng cứng rắn, kiên quyết sẽ không giải trừ hôn ước, hơn nữa nhà của nàng còn nợ đối phương một món tiền, phụ thân nàng cũng không chịu giải trừ hôn ước.

Thôi Quần trong lòng vô cùng lo lắng; hắn biết phụ thân mình tuyệt đối sẽ không vì chuyện này mà đi giao thiệp với đối phương.

Thôi Bình vỗ vỗ vào vai hắn, cười nói: “Yên tâm trở về đi!

Hôn ước của Dư ́u Nương ta đã thay đệ giải trừ, chỉ cần ngươi muốn kiên trì lấy nàng, ta nghĩ phụ thân đệ cuối cùng ắt sẽ nhận lời đệ thôi.”

“Huynh...”

Thôi Quần ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn vào vị tộc huynh trước giờ vẫn có quan hệ không tốt với nhà mình này, ở thời khắc mấu chốt này, lại là hắn ra tay giúp đỡ mình, trong lòng Thôi Quần vô cùng cảm động, hắn có một cảm giác muốn khóc.

“Đi thôi!

Mang theo ́u Nương của đệ, theo ta quay về đi!

ở bên phía phụ thân đệ, ta sẽ nói rõ với hắn.”

Thôi Bình kéo vị tộc đệ lang bạt này của mình dậy, đem hắn dẫn lên xe ngựa, lập tức lại đi khách sạn, đem một cô gái đáng thương trơ trọi khác cũng đón lên xe, để bọn họ ở riêng một xe, bản thân hắn thì cưỡi ngựa đi theo bên cạnh, một dòng người nhanh chóng đi về phía Trường An.

Chương 563: Vừa đấm vừa xoa Thượng

Tâm trạng của Thôi Hoán mấy ngày nay thất vọng chán nản đến cực điểm, một mặt là con trai dẫn người bỏ trốn, đã tạo nên sự ảnh hưởng rất xấu trong gia tộc, một mặt khác.

Bùi Tuân Khánh từng bước thúc ép, mệnh Ngự Sử đài đàn hạch một chân cốt cán của Thôi gia.

Kỳ Châu thái thú Thôi Ninh, tội danh là tư thông Nam Đường, hơn nữa chính sự đường đã lập án, tố thành đại tam tư hội thấm.

Thôi Ninh cũng bị triệu hồi vào kinh ngừng chức đợi thẩm.

Khi thế từng bước ép sát của Bùi Tuân Khánh làm cho Thôi Hoán khó mà chống đỡ, điều quan trọng hơn là hắn cảm thấy Lý Khánh An hình như đang dung túng việc này, hình như Lý Khánh An đang cố ý đánh Thôi gia, điều này làm cho Thôi Hoán cảm thấy một sức ép khổng lồ.

Còn có hai ngày nữa chính là tộc tế của Thôi gia rồi, tế tự của năm nay do một tay Thôi Ngụ xử lý, trong danh sách mà Thôi Ngụ thảo ra.

Thôi Bình xếp ở vị trí thứ tư, chi đứng sau hắn.

Thôi Ngụ.

Thôi Viên, nếu là bình thường.

Thôi Hoán nhất định sẽ tức giận vạn phần, e là cả tư cách tộc tế Thôi Bình cũng đều không có, đừng nói đến sắp xếp ở vị trí thứ tư nữa, nhưng lần này Thôi Hoán không có một nét bút gạch bỏ, tâm thái của hắn cũng có chút chuyên biến rồi, bây giờ ngoại địch lấn át.

Bùi gia đang nghiêm trọng nguy hiểm đến địa vị của Thôi gia, nếu như Thôi gia tiếp tục xảy ra nội hấn, vậy thì Thôi gia sẽ đối mặt với hoàn cảnh nguy hiểm nhất của trăm năm nay.

Giờ khắc này, thủ riêng của Thôi Hoán đã nhạt lại.

Thôi Bình nếu đã quan bái Môn hạ thị lang, lại là tâm phúc của Lý Khánh An, đây chính là thủ đoạn đắc lực để đối phó với ngoại địch của Thôi gia, bọn họ nên đoàn kết nhất trí đối ngoại, mới là sự đảm bảo cho gia tộc hưng thịnh.

Thôi Hoán bèn chính thức quyết định, cho phép Thôi Bình năm nay tham gia tộc tế, hơn nữa còn phải đề cao địa vị của hắn trong gia tộc.

Lúc này, ngoài phủ bỗng có người đến báo: Thôi Bình cầu kiến!

Thôi Hoán khẽ lặng người, ban nãy vừa nghĩ đến hắn, hắn đã đến rồi, gặp hay là không gặp đây?

Thôi Hoán trầm ngâm trong chốc lát, cuối cùng nói với người gác cổng: “Hãy dẫn hắn đến khách đường, cử nói là ta lát nữa sẽ đến!”

Thôi Hoán thay xong một thân ỵ phục, từ tốn thong thả đi đến khách đường, chỉ thấy Thôi Bình đang chắp tay ra sau nhìn bức họa trên tường, hắn ho khan một tiếng.

Thôi Bình xoay người, lập tức tiến lên thi lễ sâu nói: “Điệt nhi tham kiến thúc phụ!”

Thôi Hoán và Thôi Bình bao năm nay luôn xếch mày lạnh mắt với nhau.

Thôi Bình càng chưa bao giờ thi lễ qua với hắn, hôm nay hắn đã biểu hiện ra lễ tiết của vãn bối, làm cho trong lòng của Thôi Hoán có chút thoải mái được một chút.

Thôi Hoán bèn gật gật đầu nói: “Điệt nhi không cần khách sáo đâu, mời ngồi đi!”

Hai người ngồi xuống.

Thôi Bình từ trên người lục ra một phong thư, đặt trên bản, đẩy cho Thôi Hoán, cười nói: “Đây là tấm văn khế giải trừ hôn ước giữa Dư ́u Nương và biểu huynh của nàng, xin thúc phụ xem qua.”

Thôi Hoán trở nên ngơ ngác, hắn từ từ nhặt tờ văn khế siải trừ hôn ước này, hắn đương nhiên biết rằng ý nghĩa của tờ văn khế này là thế nào, đó chính là danh tiếng của hắn Thôi Hoán, nếu nhưng không có tờ vãn khế này, vậy thì con trai của hắn chính là đoạt thê nữ người khác, đây cũng chính là việc khiến hắn mấy ngày nay luôn trăn trở khó ngũ, hắn biết con trai của mình chắc chắn là không giữ được sự trong trắng của Dư ́u Nương rồi, cho dù giữ được trong trắng, nhưng con trai hắn dụ dỗ thê nữ người khác bô trốn, điều này thì giải thích thế nào đây?

Nhưng trong thời khắc mấu chốt này.

Thôi Bình lại đưa tới văn khế giải trừ hôn nhân cho Dư Ắu Nương, đây là cái gì?

Đây chính là trong giá tuyết đưa than, đây chính là đại hạn đưa cam lộ, một sự cảm kích sâu sắc tràn ngập nội tâm của Thôi Hoán, rất nhiều năm rồi, hắn vẫn chưa bao giờ cảm kích một người giống như hôm nay vậy, hơn nữa người này còn là người mà hắn trước giờ vẫn một mực ghét bỏ...

Thôi hoán trong lòng cảm động, nhưng hắn nhưng không có biểu hiện ra ngoài, trên mặt vẫn điềm đạm như thường, hắn đặt vãn khế xuống, thở một hơi dài nói: “Giải trừ hôn ước thì làm được gì, tên nghiệt từ đó cũng không biết đang ở nơi nào, Ài!”

Thôi Bình cười xòa nói: “Thúc phụ, Quần đệ cháu đã tìm thấy rồi, đồng thời đã dẫn đệ ấy về Trường An rồi.”

“A!”

Thôi Hoán đứng phắt dậy, vừa kinh vừa giận nói: “Tên nghiệt tử đó ở đâu rồi?”

“Thúc phụ xin bớt giận, hãy nghe ta một lời trước đã.”

Thôi Hoán trong lòng trở nên rối bời, vừa kinh lại vừa giận, vừa là vui mừng rộ hoa trong lòng; thời khắc này sự cảm kích của hắn đối với Thôi Bình thật sự là khó mà tả hết bằng lời, sự oán hận trước đây đối với hắn cũng biến mất không thấy tăm hơi nữa, chỉ còn lại sự cảm động.

“Ài!

Hiền điệt, trước đây vi thúc thật là có lỗi với con.”

“Lời này của thúc phụ thì không đúng rồi, chúng ta đều là người một nhà, người nhà mình thì có gì mà không thể khoan dung, trước đây là do điệt nhi không hiếu chuyện, lần này sự uy hiếp của Bùi gia làm cho điệt nhi đột nhiên ý thức được rằng.

Thôi gia chỉ có trên dưới một lòng, mới có thể đối kháng được với Bùi gia.”

“Cháu nói đúng!

Con sâu trăm chân chết mà không cứng lại, điều một gia tộc sợ không phải là ngoại địch, mà là nội hấn, chỉ cần nội bộ Thôi gia đoàn kết một lòng.

Bùi gia lại có thể làm gì được chúng ta!”

Thôi Hoán cảm kích vạn phần, nhưng hắn vẫn là quan tâm đến tình hình của con trai, bèn lại hỏi: “Nó bây giờ đang ở đâu?”

“Bọn họ bây giờ đang ở trên phủ của cháu, Quần đệ nguyện lòng sửa lỗi sai lầm phạm phải trước đây, dập đầu nhận tội với thúc phụ, đệ ấy chỉ khẩn cầu thúc phụ có thể đón nhận Dư ̉u Nương, bọn họ đã tự ý thành hôn rồi.”

Bốn chữ ‘tự ý thành hôn

5

giống như một chiếc chùy sắt đập mạnh lên đầu của Thôi Hoán, trước mắt hắn bỗng chốc tối sầm lại, thân hình lung lay lắc lư.

Thôi Bình tay mắt nhanh lẹ, đỡ lấy hắn: “Nhị thúc!”

Một lúc lâu sau.

Thôi Hoán từ từ định thần lại, hắn khoát tay, tỏ ý minh không sao, thở dài: “Thôi môn bất hạnh, xuất hiện thứ nghịch từ này, bảo ta phải làm sao bây giờ?

Một mặt già của ta bị đánh mất hết sĩ diện rồi.”

Thôi Bình trầm ngâm một chút nói: “Thật ra nạp Dư ́u Nương vào phòng cũng không có vấn đề gì, nàng tuổi tác còn nhỏ, chỉ có mười bốn tuổi, hơn nữa nàng là nữ tử nhà tiểu hộ, có thể gả vào Thôi môn, đã là tạo hóa của nàng rồi, chi bằng hãy để Quần đệ tạm thời thu nàng làm thiếp, hãy cố gắng lấy lòng nhà mẹ của nàng, đợi nàng lớn hơn một chút, hoặc là sinh con trai cho Thôi gia, lúc đó mới đỡ nàng làm thử thê, cũng xem như không hạ nhục nàng rồi, nhị thúc thấy thế nào?”

Lời nói của Thôi Bình đã nói trúng đến tâm ý sâu thẳm của Thôi Hoán, thật ra điều hắn thật sự sợ hãi chính là nhi từ lấy ả Dư ́u Nương này làm thê, hắn từ lâu đã vì nhi tử nhắm trúng con gái Vi Khánh Nhi của Vi Kiến Tố, muốn thông qua mối hôn nhân này tăng cường mối quan hệ với Vi gia, hơn nữa nhi từ có người nhạc phụ này làm chỗ dựa vững chắc, mới có thểlàm cho sĩ đồ của nó càng thêm thuận lợi, ngặt nỗi nhi tứ muốn lấy một nữ tử nhà tiểu hộ, đây làm sao được?

Thôi Hoán mấy ngày này nóng lòng đến sắp điên lên, hắn cứ sợ gạo sống nấu chín thành cơm kết quả nhi tử thật sự không nên người, may mà kiến nghị của Thôi Bình cũng giống như cơn mưa kịp thời, làm cho Thôi Hoán có được đối sách, hắn gật gật đầu bèn nói: “Cháu nói thật không sai, việc này trong lòng ta đã có dự tính, việc này thì phiền hiền điệt giúp đỡ cho trót, hãy đưa Dư ́u Nương về nhà trước, rồi hãy nói cho người nhà bọn họ, ta có thể để cho nàng vào cửa, ta nguyện ra năm nghìn quan tiền lễ, nhưng điều kiện chỉ có một, không thể lấy nàng làm chính thê, nếu như nhà bọn họ nhất định kiên trì mai mối cưới hỏi đàng hoàng, vậy thì thật xin lỗi, tiền không có, người thì ta cũng không lấy, muốn kiện tụng thì ta sẽ xin hầu tới cùng!”

“Nhị thúc yên tâm, chuyện này cháu sẽ xử lý thật êm xuôi trót lọt, đảm bào là làm cho mọi người đều hài lòng.”

Thôi Bình cáo từ đi khỏi.

Thôi Hoán một mình thở thẫn ngồi trong khách đường, hắn không phải là đang nghĩ về con trai của mình, mà là nghĩ về người điệt tử Thôi Bình, trước kia hắn ôm hận trong lòng, đối với mọi thứ của Thôi Bình đều thấy chướng tai gai mắt, bây giờ hắn mới phát hiện, tên Thôi Bình này thật ra vô cùng giỏi giang tháo vát, nhi tử dụ dỗ người ta bỏ trốn một vụ việc nghiêm trọng như vậy, cũng bị hắn âm thầm lặng lẽ hóa giải đi, chẳng trách Lý Khánh An lại coi trọng hắn như vậy, trẻ tuổi như vậy bèn đã thẳng chức làm Môn hạ thị lang.

Thôi gia có nhân tài như vậy, bản thân còn chèn ép phớt lờ, ài!

Thẹn với tổ tiên a!

Dưới sự hành động của Thôi Bình, việc của Thôi Quần và Dư ́u Nương bèn được giải quyết viên mãn.

Thôi gia đáp ứng để Dư ́u Nương vào cửa, còn cho tiền sính lễ năm nghìn quan, điều này làm cho phụ thân của Dư ́u Nương mừng rỡ khôn xiết, vốn dĩ nghe hắn nói nữ nhi đã bị phá thân, định đánh nàng một trận nhừ đòn, nhưng trải qua việc này nhi nữ lại trở thành của quý của Dư gia, dỗ ngọt còn không kịp nữa là, hơn nữa Thôi Bình lại đặc biệt cho thêm một mối lợi cộng thêm, có thể để cho anh trai của Dư Ắu Nương ra bên ngoài tinh làm quan, xuất nhiệm chủ bộ một huyện nào đó, đây lại là ý của Lý Khánh An, đem việc này giải quyết đến càng viên mãn hơn nữa.

Trải qua việc như vậy Dư gia lại càng cảm kích bất tận, bọn họ bắt đầu lên phố bác bỏ tin đồn, nói Thôi Quần không phải là dụ dỗ con gái bỏ trốn.

Thôi Quần là cùng huynh trưởng của Dư ́u Nương đi ra ngoài du học, hơn nữa thuận tiện đem theo Dư ́u Nương đi du ngoạn thư giãn, cứ như vậy, chuyện phong lưu oanh liệt đầy màu sắc rằng tử đệ hào môn dụ dỗ nữ tử bần hàn bèn được lắng xuống.

Chương 564: Vừa đấm vừa xoa Hạ

Sự việc của Thôi Quần tuy rằng đã giải quyết, nhưng việc cốt cán của Thôi gia Kỳ Châu thái thú Thôi Ninh bị đàn hạch ngưng chức lại là một đám mây âm u trên đầu của Thôi gia, nhưng rất nhanh trong triều đình bèn truyền ra tin tức, chi ý mà Trung thư tỉnh hạ lệnh tiến hành đại tam tư hội thẩm đối với Thôi Ninh không được ban xuống, mà là bị Môn hạ tỉnh với chứng cứ không đủ mà bác bỏ đi, đây chính là quyền lực của Môn hạ tỉnh, có quyền bác bỏ lại chi ý của Trung thư tỉnh, trong một phần chi ý, bất buộc phải có hai đại ấn của Trung thư Môn hạ mới có thể phát sinh hiệu lực, nếu không có đại ấn của Môn hạ tỉnh, thì chi ý sẽ không có bất kỳ ý nghĩa nào, mà đại ấn của Môn hạ tỉnh này chính là nắm trong tay của Môn hạ thị lang Thôi Bình.

Thời gian lại đến ngày hôm sau, đây là ngày trước một ngày gia tộc Thôi thị sẽ tiến hành tộc tế, mới sáng tinh mơ.

Thôi Ngụ bèn tâm sự trùng trùng mà tìm đến Thôi Hoán.

Thôi Ngụ là người toàn quyền tổ chức tộc tế Thôi thị lần này, hắn vì việc này mà đã xin nghỉ phép mười ngày, gần như là đã bận đến ngập cả đầu, nhưng từ mấy ngày trước Lý Khánh An đột nhiên đến bái phỏng hắn, trong lòng hắn bèn nảy sinh tâm sự, cho dù hắn hiếu rõ ý của Lý Khánh An, nhưng đế Thôi Bình thay thế địa vị gia chủ của Thôi Hoán, hắn cứ cảm thấy quá khó khăn, chi dựa vào sức mạnh của hắn và Thôi Viên e là khó mà thuyết phụ tộc nhân, điều quan trọng hơn là bản thân Thôi Hoán, ứng viên cho tân tộc trưởng phải do hắn chi định, cho dù là hắn muốn nhường ra vị trí tộc trưởng, hắn có chọn Thôi Bình không?

Đáp án là có thể nghĩ ra được.

Mấy ngày nay Thôi Ngụ bèn một mực lặng thinh không nói năng, rất nhanh, vụ án Thôi Ninh tư thông Nam Đường bèn nổ ra, trong lòng Thôi Ngụ hiểu rõ, đây là Lý Khánh An đang ra cảnh cáo với hắn rồi, nếu như bọn họ còn không tiếp tục hành động nữa.

Thôi gia vẫn sẽ đối mặt với đại án nghiêm trọng hơn.

Thôi Ngụ không biết sẽ là đại án gì, nhưng hắn hiểu rõ một điểm.

Thôi Bình thay thế Thôi Hoán, đối với Lý Khánh An mà nói cực kỳ quan trọng, để đạt được mục đích này, Lý Khánh An tất nhiên sẽ không tiếc mọi thủ đoạn, vì vậy một đại án tiếp theo mà Thôi gia sẽ phải đối diện ắt hẳn là vô cùng nghiêm trọng, rất có thể là đại án của toàn gia tộc, đem một toán người ủng hộ Thôi Hoán toàn bộ đưa vào ngục lớn, sau đó kiến tạo lại Thôi gia.

Thôi Ngụ đã lĩnh giáo qua thủ đoạn của Lý Khánh An đối phó với Bùi gia, ngay cả Bùi Mân giỏi giang nhất, tín nhiệm nhất đều bị Lý Khánh An triệt đi, đối phó với Thôi gia hắn còn có gì không làm ra được.

Thôi Ngụ biết rằng, không thể tiếp tục kéo dài thêm nữa, phải ở trước khi tộc tế diễn ra, định hình ra một sự sơ bộ cho việc này, cho dù Thôi Hoán có chịu nghe hay không, nhưng hắn đều nhất định phải nói.

Nét mặt nghiêm trọng của Thôi Ngụ làm cho Thôi Hoán cũng trở nên sửng sốt, hắn lập tức ý thức được rằng, nhất định là có chuyện lớn xảy ra rồi, bèn đem hắn lĩnh vào trong nội thư phòng, hgianh em ngồi xuống.

Thôi Ngụ bèn thở một hơi dài nói: “Có một việc ta phải nói cho huynh biết.

Thôi Ninh bị đàn hạch, có liên quan đến đệ.”

“Lời nói này của đệ là thế nào?”

Thôi Ngụ lắc đầu nói: “Có người hi vọng huynh về vườn, việc của Thôi Ninh chỉ là một sự cánh cáo.”

Kinh nghiệm chính trị của Thôi Hoán cực kỳ phong phú, hắn thoắt chuyển tâm niệm, bèn mới hiểu ra: “Đệ là nói Lý Khánh An?”

“Là hắn, thật ra năm ngày trước, hắn từng tìm qua đây, lúc đó Thôi Viên cũng có

mặt, bọn ta đã trò chuyện được một lát.”

Thôi Hoán đã lờ mờ hiểu rõ dụng ý Lý Khánh An muốn hắn về vườn, chắc là vẫn là chuyện kia của Bùi Mân, lúc đó minh ủng hộ qua Bùi Mân, Lý Khánh An đã thủ tiêu Bùi Mân, việc qua mấy tháng, bây giờ lại đến lượt mình rồi.

“Đệ phải kể lại tỉ mỉ với ta, lúc đó hắn và các đệ đã nói những gì, việc này liên quan đến hưng suy của Thôi gia, đệ không thể có chút giấu diếm ta điều gì.”

“ừm!

Sự tình là như thế này...”

Thôi Ngụ bèn đem sự tình hôm đó Lý Khánh An bái phóng hắn và Thôi Viên, tỉ mỉ tường tận nói qua một lượt, không có chút che dấu nào.

Thôi Hoán vừa nghe vừa suy ngẫm thâm ý trong mỗi câu nói của Lý Khánh An, hắn cũng đã kịp phản ứng lại, Lý Khánh An có thể là muốn để cho Thôi Bình thay thế minh.

Nghĩ đến Thôi Bình.

Thôi Hoán đột nhiên sực phát giác ra, không lẽ Thôi Bình hôm qua đối tốt với mình, cũng là do Lý Khánh An cố ý sắp xếp ư?

Hắn càng nghĩ càng sinh nghi, nếu như không có sự giúp đỡ của Lý Khánh An.

Thôi Bình làm sao có thể tìm được con trai đang trốn ở Cáp Dương, chắc chắn là như vậy.

Thôi Hoán trở nên thẫn thờ, hắn cảm thấy minh như roi vào trong một cái bẫy.

Thôi Ninh bị đàn hạch, việc nhi từ bỏ trốn được giải quyết, thật ra những việc này quanh co khúc khuỹu cũng đều nhắm vào mình mà đến.

Một cơn lửa giận vô hình bốc lên ngùn ngụt trong lòng của Thôi Hoán, đây là lửa giận bị lừa dối và bị đùa cọt, khóe miệng của hắn từ từ cong lên, cong thành một đường cong của nụ cười lạnh lùng, Lý Khánh An.

Thôi Bình, lại tính toán gài bẫy mình như vậy, bọn họ đã suy nghĩ sự tình quá tốt đẹp rồi chăng?

Thôi Ngụ ngơ ngác nhìn vào huynh trưởng, hắn quá hiểu rõ Thôi Hoán rồi, nụ cười lạnh trên khuôn mặt và lửa giận trong mắt của Thôi Hoán, hắn bèn biết được rằng, sự tình đang phát triển về phía chiều hướng xấu, hắn phải ngăn cản lửa giận của Thôi Hoán.

“Nhị ca, huynh nhất định phải bình tĩnh, bây giờ không phải là vấn đề của huynh, mà là vấn đề của toàn gia tộc Thôi thị, Lý Khánh An nếu muốn phá đổ gia tộc Thôi thị, thì có cần phải đánh một vòng lớn như vậy không?”

Thôi Hoán chọt bừng tinh, đúng vậy!

Lý Khánh An thật sự muốn đối phó không phải là Thôi gia, mà là Bùi gia càng ngày càng bành trướng.

Lời nói đến nước này.

Thôi Hoán đã hoàn toàn hiểu rõ dụng ý của Lý Khánh An rồi, hắn quả thật là vì đối phó với Bùi gia, hắn phải áp chế lấy sự kiêu ngạo của Bùi gia, nhưng lại không chịu đắc tội với Bùi gia, sợ ảnh hưởng đến sự ủng hộ của Bùi gia đối với hắn, vì vậy hắn phải mượn sự giúp đỡ của Thôi gia, nhưng Thôi gia hắn lại cảm thấy không khống chế được, vì vậy Thôi Bình bèn bị điều làm Môn hạ thị lang, rất rõ ràng đây là sự chuẩn bị cho việc vào chính sự đường, Lý Khánh An là muốn để Thôi Bình hoàn toàn thay thế mình, không chỉ là trên triều đình, cũng bao gồm cả gia tộc, như vậy.

Thôi gia mới có thể hoàn toàn trở thành lợi khí đối phó với Bùi gia.

Thôi Hoán bỗng dưng cảm thấy mình rất mệt mỏi, thủ đoạn đế vương của Lý Khánh An làm cho hắn cảm thấy mình bất lực vô dụng, cảm thấy mình thật sự giống như một con rối, Lý Khánh An bèn ở trên minh hắn cột dây, hắn muốn vùng vẫy, nhưng không có một chút sức lực nào.

“Ngươi nói, ta nên làm sao mới được?”

Thôi Hoán bất đắc dĩ mà thở dài nói.

“Ta cho rằng Nhị ca cần ra một quyết định.”

“Quyết định gì?”

Thôi Ngụ trầm tư trong chốc lát, bèn chậm rãi nói: “Chính là Thôi gia ta là cần địa vị, hay là cần khí tiết, nhị ca chi bằng tuân theo sự sắp xếp của Lý Khánh An, đem quyền của gia tộc chuyển cho Thôi Bình, quyền thế Thôi gia nhất định sẽ vượt qua lại Bùi gia, nếu như là cần khí tiết, vậy thì không cần phải đếm xỉa đến Lý Khánh An, nhưng mà Thôi gia tất phải trả một giá rất đắc, đến lúc đó Vi gia sẽ quật lên, thay thế Thôi gia mà ngăn chặn lấy sự bành trướng của Bùi gia.”

Thôi Hoán lặng đi một lúc không nói gì, sự tình quan trọng, hắn cần phải suy nghĩ kỹ càng một chút.

Bùi Tuân Khánh làm quan đã mấy chục năm, vẫn chưa từng giống như mấy tháng nay hăng hái sôi trào như vậy rồi, dưới sự thúc đẩy và sắp xếp của hắn, thế lực của Bùi gia trong triều đình trang ương ngày một bành trướng.

Kinh Châu thái thú Bùi Củ xuất nhiệm thượng thư hữu thừa.

Bổ Châu thái thú Bùi Hú xuất nhiệm quang lộc tự khanh, Minh Châu thái thú Bùi Tễ xuất nhiệm thái thường tự khanh, làm cho cả triều đình đều ồ lên kinh ngạc.

Bùi Tuân Khánh không hề ý thức được hắn đã đem Bùi gia đẩy đến một hoàn cảnh nguy hiểm, hắn vẫn hùng tâm hừng hực mà chế định ra kế hoạch khuếch trương mới, hắn năm nay phải đem mười bốn người tử đệ Bùi gia đang theo học Thái học sắp xếp đến địa phương làm quan, ngoài ra, theo hiệp nghị đồng minh của hắn và Lô gia đạt được, hắn phải đem hiện nhiệm Quốc tử giám tế tửu Lô Tốn, thăng làm lại bộ thị lang, chuẩn bị cho hắn tiến vào chính sự đường thay thế cho Lô Hoán tuổi tác đã cao.

Mấy ngày nay Bùi Tuân Khánh cực kỳ hưng phấn, hắn nhận được chi lệnh bí mật của Lý Khánh An, lấy tội tư thông Nam Đường đế lật đố Kỳ Châu thái thú Thôi Ninh.

Thôi Ninh có thể xem là cốt cán quan trọng của Thôi gia, nếu như có thể bãi miễn hắn, vậy đối với Thôi gia sẽ cấu thành sự đà kích trầm trọng, sẽ làm yếu đi một mức rất lớn cho Bùi gia - người đối thủ cạnh tranh lớn nhất này.

Nhưng kế hoạch này của hắn không hề thuận lợi, chi lệnh tiến hành đại tam tư hội thẩm đối với Thôi Ninh đã gặp phải sự tầy chay của Môn hạ tỉnh, không có kết quả hội thâm, thì chính sự đường sẽ không thé trực tiếp bãi miễn Thôi Ninh, kế hoạch này của hắn kể như thất bại.

Hôm nay là tuần nhật, là ngày nghỉ ngơi của triều đình.

Bùi Tuân Khánh cũng nghỉ ngơi tại nhà, hắn chuẩn bị ngày mai do Ngự sử đài phát ra sự đàn hạch đối với Thôi Ninh, không tiến hành đại tam tư hội thẩm nữa, do giám sát ngự sử trực tiếp điều tra, nếu như chứng cứ rành rành, chính sự đường khởi động hội nghị đặc biệt, có thể trực tiếp bãi miễn Thôi Ninh, mà không còn là do Trung thư tỉnh hạ chỉ, như vậy sẽ luồn qua được Môn hạ tỉnh.

Bùi Tuân Khánh hôm nay đã thay một bộ thiền y rộng lớn, hắn không ra khỏi cửa, ở lại trong thư phòng trù hoạch chiến lược đấu tranh của ngày mai, cũng giống như sự đánh giá của rất nhiều người đối với Bùi Tuân Khánh, hắn không giỏi xử lý các loại chính vụ, nhưng lại cực mê tranh đấu quyền lực, theo đuổi lợi ích gia tộc, đây đã tạo nên sự đối lập rất rõ rệt giữa hắn và người cháu Bùi Mân.

Bùi Tuân Khánh ngồi trước bản trầm tư, hắn cảm thấy tội danh câu kết Nam Đường vẫn còn chưa đủ sức nặng, căn cứ theo tài liệu cử báo của thuộc hạ Thôi Ninh.

Nam Đường thái phú tự mấy lần phái người đi liên hệ với Thôi Ninh, tuy rằng chứng cứ rành rành, nhưng Thái phú tự lại gần như không có sức thuyết phục gì.

Thái phủ tự là phụ trách thông thương trữ tiền, rất có khả năng là Nam Đường muốn thông thương với Quan Trung Lũng Hữu, vậy thì Kỳ Châu chính là mấu chốt, đây chỉ là đôi bên thương nghị thông thương, liên quan không lớn đến tư thông Nam Đường, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến Môn hạ tỉnh cho rằng chứng cứ không đầy đủ, bác bỏ đi đại tam tư hội thẩm.

Bản thân Bùi Tuân Khánh cũng cảm thấy lý luận không đủ đanh thép, nếu như là tới lui với binh bộ, thì ý nghĩa sẽ không giống nhau, mặt mày của Bùi Tuân Khánh nhăn tít lại, dùng tội danh này e là không được, phải đồi một tội danh khác mới có sức thuyết phục hơn nữa.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến gia nhân bẩm báo, “Lão gia!”

“Chuyện gì?”

“Mân Nhị gia tới rồi, yêu cầu gặp lão gia.”

‘Bùi Mân?’ Bùi Tuân Khánh nao nao, hắn tìm đến mình làm cái gì?

“Mời hắn đến khách phòng chờ đợi, ta lập tức đến ngay.”

Bùi Mân tuy rằng bị bãi miễn chức hữu tướng, nhưng chức tàn quan Kim Quan Lộc đại phu vẫn còn đó, ngoài ra, hắn đồng thời kiêm Thái từ thiếu sư, vẫn là cao quan của triều đình, chỉ là đã xa rời vòng tròn quyền lực, mọi chuyện đại sự xảy ra ở triều đình, hắn chỉ là ở một bên nhàn tàn mà ngóng nhìn, nhưng mấy tháng nay sự khuếch trương ào ạt của Bùi gia làm cho Bùi Mân không thể nào nhịn được nữa, việc quan hệ đến hung suy của gia tộc, hắn bắt buộc phải nói chút gì đó rồi.

Bùi Mân ở trong khách đường đã đợi được chốc lát, chỉ nghe bên ngoài tiếng bước chân vang lên.

Bùi Tuân Khánh đi vào trong, từ vai vế mà nói.

Bùi Mân là cháu của Bùi Tuân Khánh, nhưng do hai người đều giữ vị trí cao, quan hệ vai vế này giữa bọn họ đã trở nên không còn quan trọng nữa.

“Hiền điệt, vậy thì là cơn gió nào thổi cháu đến vậy?

Ha ha!”

Bùi Tuân Khánh rất có hứng thú, cười tủm tim mà đi vào.

Bùi Mân vội vàng đứng dậy thi lễ nói: “Hôm nay là đặc biệt đến thăm nhị thúc một chút.”

“ừm!

Ta gần đây sức khỏe quả thật không tốt lắm, người già rồi, đại hạn sắp đến rồi.”

Bùi Tuân Khánh thở dài, khoát tay một cái nói: “Hiền điệt, ngồi xuống đi!”

Hai người ngồi xuống dưới giường, thị nữ đã dâng trà lên cho bọn họ.

Bùi Mân cười nói: “Chính sự rất khiến người ta đau đầu phải không?”

“Chính sự còn được, mấu chốt là nhân sự khiến người ta đau đầu a!”

Bùi Tuân Khánh uống một ngụm trà xong, lại hỏi: “Ngươi ở tướng vị lâu, cảm thấy tên Thôi Ninh này thế nào?”

Bây giờ trong đầu của Bùi Tuân Khánh suy tới nghĩ lui đều là làm sao đánh đồ Thôi Ninh, nếu Lý Khánh An đã cho phép, thì hắn phải nắm bắt lấy cơ hội, nếu không, đợi sự việc sau khi lắng xuống rồi, muốn tiếp tục đả kích Thôi gia, e là khó càng thêm khó hơn.

Bùi Mân trước giờ là hữu tướng, hắn đối với Bùi Ninh chắc là hiểu rõ hơn, nói không chừng từ chỗ của hắn có thể tìm ra một chút manh mối.

Bùi Mân hôm nay đến tìm hắn, thật ra chính là vì việc này, vốn dĩ hắn vẫn chưa biết nên mở miệng thế nào, không ngờ tự minh Bùi Tuân Khánh lại nhắc đến việc này trước.

Bùi Mân bèn nghiêm túc nói: “Người này năng lực cực mạnh, quan thanh hiển hách, hơn nữa thanh chính liêm khiết, rất được sự yêu mến của dân chúng, có thể nói là tướng quốc chi tài.”

Sự khen ngợi của Bùi Mân đối với Thôi Ninh làm cho trong lòng Bùi Tuân Khánh không vui, hắn sa sầm mặt xuống; một lát sau, hắn lạnh lùng nói: “Ta xem hiền điệt là nói quá sự thật rồi đó!

Theo ta được biết, người này và Nam Đường âm thầm có cấu kết, bán đứng lợi ích triều đình, loại người này còn có thể làm tướng quốc ư?”

Bùi Mân khẽ mỉm cười nói: “Điều nhị thúc nói là liên hệ của hắn và Nam Đường thái phủ tự phải không?

Việc này ta có biết, năm xưa chính sự đường từng có quyết nghị, cho phép các châu huyện và Nam Đường tiến hành mậu dịch, nhị thúc chi bằng tìm ghi chép của chính sự đường vào tháng sáu năm ngoái, ta nhớ chính là lúc đó thông qua, nhị thúc, đây thật ra không phải là tội trạng gì, dùng điều này để định tội hắn, e là sẽ làm cho người ta không phục.”

Bùi Tuân Khánh ngơ ngác, hắn căn bản là không hề biết được rằng tháng sáu năm ngoái chính sự đường còn thông qua một quyết nghị như vậy, nếu như thật sự là vậy, việc này không phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ rồi sao?

“Cái này...

Tội của Thôi Ninh, e là không đơn giản như vậy chứ hả?”

Bùi Mân thấy Bùi Tuân Khánh cố chấp giữ ý minh, nhất định phải định tội của Thôi Ninh, trong lòng hắn cũng không khỏi trở nên có chút bất mãn, bèn nói: “Nhị thúc, xin tha thử cho ta nói thẳng, gần đây triều dã đối với Bùi gia nghị luận khá nhiều, nói Bùi gia quyền thế ngập trời, Lý Đường giang sơn chia chín phần.

Bùi gia đã chiếm đi hai phần, nhị thúc, đây thật là dấu hiệu nguy hiểm a!”

“Nguy hiểm?”

Bùi Tuân Khánh cười lạnh một tiếng nói: “Những lời nói xấu như vậy ngươi cũng tin sao?

Chẳng qua là đố kỵ Bùi gia đắc thế mà thôi.

Bùi gia chúng ta nhân tài xuất hiện lớp lớp, tự nhiên là trở nên lấn át, đây có quan hệ gì đến giang sơn đâu?

Bây giờ Lý Khánh An cần phải có được sự ủng hộ của Bùi gia, thế lực Bùi gia càng lớn càng có lợi đối với hắn, ngay cả hắn cũng ngầm cho phép Bùi gia khuếch trương thế lực, chúng ta thì còn lo lắng gì nữa, cơ hội tốt như vậy chúng ta nếu không nắm chặt, sau này có muốn đắc thế cũng khó nữa, hiền điệt, ta xem cháu là quá cẩn thận rồi, uổng cho cháu làm tướng quốc nhiều năm như vậy, vẫn còn không bằng ta hai tháng.

Bùi gia thất vọng về cháu quá a!”

“Trèo cao thì tất sẽ ngã nặng, không lẽ bài học còn ít sao?

Trưởng Tôn gia, Vương gia, Vi gia, bài học về những thế gia này bị thanh tẩy, nhị thúc tại sao lại chẳng có chút gì đế tâm tới chứ?

Hôm nay Lý Khánh An là cần đến Bùi gia không sai, nhưng một khi hắn đăng cơ làm đế, ta dám nói, người đầu tiên mà hắn phải thu dọn chính là Bùi gia, nhị thúc, người không có nỗi lo xa tất có mối ưu tư gần a!”

Lời nói khổ tâm khuyên bảo của Bùi Mân trong tai của Bùi Tuân Khánh lại nghe thấy cực kỳ chói tai, hắn cả giận biến sắc, đứng dậy lành đạm nói: “Ta xem là ngươi nhàn quá hóa hoảng, lại muốn rời núi chường quyền rồi, là như vậy phải không?

Tìm đủ mọi cái cớ, chăng qua chính là nói ta không bằng ngươi.

Hừ!

Đáng tiếc là bây giờ không còn chuyện của ngươi nữa, miệng của ngươi hãy ngậm chặt một chút đi!”

Nói xong.

Bùi Tuân Khánh phẩy tay áo bỏ đi.

Bùi Mân nhìn bóng dáng nổi giận đùng đùng, hắn không khỏi thở dài một tiếng, người này đã tâu hỏa nhập ma rồi.

Trong lúc thúc điệt Bùi gia trở mật, chính là lúc Bùi Uyển Nhi tiến vào Lý gia, từ sau khi năm ngoái Lý Khánh An và Bùi gia đạt thành hiệp nghị liên hôn.

Bùi Uyển Nhi bèn ở trong khuê phòng chờ xuất giá, nhưng hôn nhân của nàng không hề thuận lợi, quan hệ giữa Lý Khánh An và Bùi gia lên xuống mấy độ, làm cho nàng chậm trễ vẫn khó mà xuất giá, nhưng lần này, cho dù Bùi gia bành trướng khuếch trương thế lực trong triều, nhưng Lý Khánh An vẫn làm theo hôn ước, nạp Bùi Uyển Nhi vào cửa nhà.

Từ ý nghĩa nghiêm khắc mà nói.

Bùi Uyển Nhi thuộc thiếp của Lý Khánh An, nghi thức Đường nhân lấy thiếp vô cùng đơn giản, không có cưới hỏi mai mối gì đàng hoàng cả, hơn nữa nam nhân cũng không làm chủ được, người thật sự làm chủ là đại phụ, có thể lấy hay không, lúc nào thì lấy vào cửa, trên cơ bản đều là do đại phụ làm chủ, nghi thức cũng rất đơn giản, một chiếc kiệu mềm từ cửa hông lẳng lặng vào phủ, tân nhân kính một chén trà với đại phụ, nếu đại phụ tiếp lấy, vậy mối hôn sự này xem như hoàn thành.

Bùi Uyển Nhi tuy rằng là đích nữa của Bùi gia, gả cho Lý Khánh An cũng không thể so sánh với hạng tiêu thiếp bình thường, hơn nữa căn cứ theo sự ước hẹn từ trước của hai nhà.

Bùi Uyển Nhi sẽ giành được sự phong hiệu của lương đễ, nhưng dưới sự kiên trì của Độc Cô Minh Nguyệt, Lý gia vẫn là không thể thỏa mãn yêu cầu tổ chức hỉ sự rầm rộ phô trương của Bùi gia.

Lý do của Minh Nguyệt rất đơn giản, những thê thiếp khác của Lý Khánh An đều là yên lặng vào cửa, nếu chỉ đơn độc cho Bùi Uyển Nhi tổ chức như vậy, điều này sẽ dẫn đến sự bất mãn của những thê thiếp khác, sẽ làm cho ngày tháng sau này của Bùi Uyển Nhi khó ở, hơn nữa bản thân Bùi Uyển Nhi cũng không chịu quá phô trương, đương nhiên, điều quan trọng hơn là sự trầm mặc của Lý Khánh An, thứ trầm mặc này cũng là một sức ép vô hình, làm cho Bùi gia cuối cùng đã khuất phục.

Bùi Uyển Nhi đã chờ xuất giá gần một năm, nếu như tiếp tục không vào cửa nữa, mối hôn sự này có thể sẽ bị hủy bỏ.

Đêm đến, một chiếc kiệu nhỏ dưới sự hộ tống của mười mấy tùy tùng Bùi gia, đã đi vào cửa hông của Triệu vương phủ.

Chương 565: Uyển Nhi vào cửa nhà

Triệu vương phủ vô cùng tĩnh lặng chìm trong bóng đêm, người vãng lai trên phố đã không còn mấy, có chăng chỉ là các binh sĩ chốc chốc qua lại, ánh trăng mờ nhạt nhuốm một màu ảm đạm lên mặt đất.

Tiếu kiệu của Bùi Uyển Nhi không đi cửa chính, mà vòng một vòng từ cửa bên hông vào phủ.

Bùi Uyển Nhi trong kiệu đã ăn mặc chỉnh tề, nàng hôm nay mặc một bộ váy rộng tử phúc màu xanh nước hồ, tóc búi cao cao tạo dáng nhìn đám mây, trên đấy được cắm đủ các loại vàng ngọc châu báu, trên đinh của tóc mây là nghiêng nghiêng một cây trâm thúy vũ, Mặt nàng được phủ phấn trắng xóa, mày ngài cong cong, mắt tựa thu thùy, trông xinh đẹp lạ thường.

Nàng hôm nay sẽ trở thành tân phụ, sẽ là bước ngoặc lớn trong cuộc đời, nhưng trong mắt nàng lại không có bao nhiêu niềm nỡ.

Bao nhiêu dấu ấn chính trị đè nặng lên cuộc hôn nhân này đã che mất đi sự mong mỏi và niềm vui vốn có của nàng về cuộc sống hôn nhân.

Bên cạnh nàng là thị nữ tùy thân Châu Nhi đã lớn cùng nàng.

Châu Nhi dắt tay tân phụ, khẽ giọng an ủi Uyển Nhi: “Tiểu thư đừng quá lo lắng như thế, kỳ thực cô gia vẫn rất thích tiêu thư đấy thôi, hơn nữa cô gia còn rất trẻ, chỉ mới hơn ba mươi, tiéu thư rất may mắn đó.”

“Ôi!”

Uyển Nhi thiểu não khẽ thở dài.

Nàng cũng thích Lý Khánh An, chỉ là nàng không thích cuộc hôn nhân như thế, lợi ích gia tộc như gồng xiềng đè nặng lên vai nàng, nặng trĩu đè lên tim nàng, khiến nàng không thở nổi.

Nàng từng không chỉ một lần mơ rằng mình đã mặc chiếc váy lục phúc của tân nương, hưởng thụ sự ngọt ngào trong một hôn lễ thịnh đại vào một ngày trời xanh mây trắng, trăm hoa đua nở.

Nhưng bây giờ, trong bóng tối, dưới ánh trăng âm u, nàng lẳng lặng từ một cửa nhỏ đi vào nhà mới của mình.

Bao nhiêu hi vọng cuối cùng chỉ là một giấc mơ.

Tiểu kiệu lúc này đã đi qua cửa chính.

Bùi Uyển Nhi không kiềm nổi mình lại vén rèm lên lén lút nhìn ra ngoài, chỉ thấy cánh cửa lớn cao vời kia đang đóng kín, hai chiếc lồng đèn to trước cửa chẳng có chút không khí hân hoan gì; hai bên là tường rào cao vút, đen ngòm đầy tù túng.

Nghĩ đến sau này mình sẽ phải sống cả cuộc đời ở trong đây.

Bùi Uyển Nhi không khỏi thấy chua xót sống mũi, xém chút rơi lệ.

Kiệu dừng lại trước cửa hông, cánh cửa này đã được mờ sẵn, năm sáu lồng đèn được chong sáng, trước cửa đã có mấy ả nữ nhân to khỏe đứng đợi sẵn.

Đại quản gia Triệu vương phủ Phan Tiểu Lương cũng đã đứng đợi trước cửa.

Bọn họ đến để rước kiệu hoa, kiệu vừa đặt xuống thì Bùi Vân đưa tân phụ cũng khẽ giọng nói với Uyển Nhi: “Uyển Nhi, huynh trưởng về đây, hi vọng ba ngày sau muội có thể vui vẻ hồi môn.”

Phen này Bùi Uyển Nhi cuối cùng cũng không kiềm được, nước mắt chảy dài trên má, nàng nghẹn ngào ừ một tiếng, trơ mắt nhìn đường huynh và người của Bùi gia càng lúc càng đi xa.

Lúc này Phan Tiểu Lương mới đi lên khẽ giọng nói: “Uyển Nhi cô nương, chúng ta vào cửa thôi.”

Bùi Uyển Nhi lao nước mắt đi.

Châu Nhi bên cạnh nàng vội hỏi: “Tiểu thư của ta có phải đi xuống không?”

“Không !

Không cần xuống đâu, một một hồi nữa mới cần cô nương xuống kiệu.”

Phan Tiểu Lương vừa vẫy tay một cái, ngay lập tức sáu ả phụ nhân khỏe mạnh cùng đến khiêng kiệu lên, tiếng kiệu 2ỗ cót két dẫn tiến vào trong vương phủ.

Hai nha đầu cầu lòng đèn đỏ chói đi trước dẫn đường.

Nỗi bi ai trong lòng Bùi Uyển Nhi cũng dẫn tiêu tan, lúc này hội hộp lại tràn ngập tim nàng, nó không chịu nghe lời nàng mà cứ đập nhịp loạn xạ.

Dù cho đây không phải lần đầu nàng đến Triệu vương phủ, nhưng Triệu vương phủ tối nay lại khiến nàng thấy xa lạ làm sao, điện đường nguy nga, các quần thể kiến trúc khổng lồ, cùng đình đài đền các tinh tế, cây cối xum xuê, hay con sông nhỏ mọc đầy kỳ hoa dị thảo hai bên.

Chính cái dòng sông nhỏ này đã chia Triệu vương phủ ra làm hai, bên trong chính là nội phủ.

Sáu phụ nhân kia lướt đi như gió, bước nhanh đến bên sông bèn dừng lại, Phan Tiểu Lương lúc này mới nói: “Uyển Nhi cô nương, mời cô nương xuống đón thuyền qua sông.”

Bùi Uyển Nhi lúc này mới ngờ ra, hóa ra nơi nàng thành hôn tối nay ở Bồng Lai các, đó là nơi có phong cảnh đẹp nhất trong Triệu vương phủ.

Nghĩ thế trong lòng này giờ cũng bắt đầu có phần mong đợi.

Thị nữ Châu Nhi vội dìu nàng ra khỏi tiều kiệu, một chiếc thuyền nhỏ đã đậu sẵn bên bờ, trên thuyền đèn sáng quang đãng chiếu rọi cả bốn bề, chỉ thấy Như Họa cười tủm tỉm đứng chờ nàng.

Nhìn thấy Như Họa.

Bùi Uyển Nhi phảng phất có cảm giác như gặp lại người thân xa cách đã lâu.

“Như Họa!”

Nàng đi nhanh lên trước, giọng nói run run vì kích động.

Như Họa vội đỡ lấy Uyển Nhi, cẩn thận nhìn nhìn mặt nàng, xong lại trêu nàng: “Tân phụ uất ức quá khóc rồi à?”

“Không có, đường huynh vừa mới trở về, trong lòng tự dưng thấy buồn não quá.”

“Yên tâm đi!

Mọi người đợi muội đã lâu rồi, sẽ không để muội phải khổ đâu, nào, theo ta lên thuyền nào.”

Như Họa đỡ nàng lên thuyền đưa vào trong khoang ngồi, hai thuyền nương bắt đầu chèo thuyền xa bờ.

Chiếc thuyền nhỏ đung đưa mình đi dẫn vào lòng sông.

Ánh sáng trong thuyền rất dịu nhẹ, trong thuyền còn được trải đầy lãng la tơ lụa, giữa là cặp nến hỉ to tướng.

Bùi Uyển Nhi đang ngồi sát cạnh cửa sổ, Giờ bên ngoài thấp thoáng đã nghe vọng lại tiếng nhạc tiếng kèn.

Như Họa nhìn nàng cười nói: “Kỳ thực bọn ta ba ngày trước đã bắt đầu chuẩn bị rồi, để muội thành hôn tại Bồng Lai các còn do ta nghĩ ra nữa đấy nhé, Vũ Y thì mời một đoàn nữ nhạc công đến, còn thuyền nương và cung nữ đều được mời từ trong cung ra.

Khách khứa cũng không có người ngoài, đều là tỷ muội chúng ta cả, mọi người cùng đến chung vui cho náo nhiệt.”

Nói đến đây Như Họa nhìn thấy Châu Nhi đang ngồi ngắm cảnh ngoài thuyền, nàng bèn ghé sát tai Ưyén Nhi thủ thì cười nói: “Về cái sự việc ấy thì mẫu thân của muội đã dạy muội chưa?

Đợi một hồi để Như Thi dậy lại muội nhé.”

Mặt Uyển Nhi bỗng chốc đỏ bừng, nàng biết đấy là việc gì, tối qua mẫu thận đã nói tường tận với nàng, Việc ấy kỳ thực cũng là điều nàng hồi hộp và sợ hãi nhất.

Suốt đêm qua và cả ngày hôm nay nó cứ như bóng ma chập chờn trong lòng nàng, chi nghĩ đến thôi thì lòng nàng đã đầy sợ hãi.

Tay nàng bất giác bấu chặt gấu váy, cắn chặt môi, cúi đầu chăng nói lời nào.

Như Họa thấy nàng thẹn thùng không khỏi bụm miệng cười thầm.

Triệu vương phủ của Lý Khánh An được trùng tu lại trên cơ sở phủ cũ của Thái Bình công chúa, Phủ Thái Bình công chúa có thể nói là phủ đệ nguy nga tráng lệ nhất ngoại trừ các cung điện lớn như Đại Minh cung.

Khánh Hưng cung...

Nó rộng đến hai trăm mẫu đất, trong đó các phòng ốc đại điện các loại lên đến năm sáu trăm gian, cột thẳng hiên xéo, khí thế vô cùng hùng vĩ.

Thái Bình điện lớn nhất có thể chứa chừng vài ngàn người, nhất là trong phủ nội còn có một hồ nước diện tích ba mươi mẫu, gọi là Ngọc Phụng trì, giữa hồ còn có một hòn đảo nhỏ rộng hai mẫu.

Kiến trúc trên đảo được xây dựng mô phòng theo Thái Dịch trì của Đại Minh cung, cũng cho xây một Bồng Lai các.

Sau này Thái Bình công chúa bị tru di, trong đó có tội danh chính là mưu đồ phạm thượng vượt quyền.

Thái Bình công chúa bị tru, nhưng phủ đệ của nàng lại được giữ lại, giờ trở thành Triệu vương phủ của Lý Khánh An, Lý Khánh An dọn đến cũng chưa được bao lâu.

Bồng Lai mãi đến giờ vẫn chưa được sử dụng, nhưng hôm nay cưới Bùi Uyển Nhi.

Bồng Lai các cũng coi như khai trương sử dụng lần đầu.

Chiếc thuyền nhỏ đã rời sông, mái chèo xuôi làn thu thùy từ từ đưa thuyền vào Ngọc Phụng trì, hướng về phía Bồng Lai các giữa đảo mà đi.

Lúc này, tiếng kèn càng lúc càng gần, trong tiếng nhạc đầy hỉ khí, tất cả đèn trong Bồng Lai cát đều được đốt sáng, ánh sáng chiếu rọi nghiễm nhiên như bảo tháp thiên cung vừa giáng trần gian.

Trên bến cảng của Bồng Lai cát có một đám nữ nhân đợi chờ đã lâu, tiếng cười cử từng tràn từng tràn giòn giã vọng vào tai.

Người đứng đầu đương nhiên là Độc Cô Minh Nguyệt, nàng cũng đang mang váy dài cung trang lục phúc, đầu đeo đủ loại trang sức châu thúy, khí thế tao nhã mà quý phái.

Hôm nay không có khách đến, đều là người trong nhà, thậm chí cả một người khách nam cũng không có, người nam nhân duy nhất trên đảo chính là tân lang Lý Khánh An, ngoài ra còn có Lý tiểu công tử đang ú ở tập nói đang nằm trong lòng của vũ nương.

Sau lưng Minh Nguyệt là các tỷ muội của nàng như Vũ Y.

Như Thi, Minh Châu.

Cao Vụ.

Tiểu Liên.

Bùi Vũ.., và còn có thêm mấy mươi cung nữ nhạc cơ.

Ngoài ra còn có một người khách đặc biệt - thái hậu Thẩm Trân Châu.

Theo lễ tiết sẽ là ngày mai Minh Nguyệt sẽ dẫn Uyển Nhi vào cung, tiếp nhận sắc phong của thái hậu, nhưng thái hậu lại lặng lẽ đưa ra yêu cầu này với Minh Nguyệt.

Nàng muốn dùng thân phận cá nhân đến tham dự hôn lễ nội bộ Lý phủ lần này.

Dù cảm thấy có phần không ổn lắm, nhưng cuối cùng Minh Nguyệt cũng đã nhận lời.

“Đến rồi!

Đến rồi!”

Mắt Minh Châu tinh nhất, nàng là người đầu tiên nhìn thấy thuyền nhỏ, hưng phấn kêu rú lên, “Mau đi thông báo cho tân lang biết đi, tân nương tử đến rồi.”

“Đi chỗ khác chơi!”

Minh Nguyệt trừng mắt lườm muội muội minh một cái, “Ngươi có ở đó mà phá đám, tối nay là dịp tỷ muội ta náo nhiệt, không có việc của hắn.”

Minh Châu bị chị mắng cho, hĩnh môi lên, không vui nói nhỏ: “Vốn dĩ thế mà!

Tân nương tử đến rồi, sao lại không có việc của tân lang được?”

Như Thi khoát lấy vai nàng, khe khẽ giải thích nói: “Uyển Nhi không phải cưới chính, không phải bái đường, tân lang không thể xuất diện, phải đợi khi đại phụ đồng ý cho nàng ấy vào cửa rồi thì nàng ấy mới được gặp tân lang.

Náo nhiệt là náo nhiệt, nhưng quy củ là quy củ, muội đã hiểu chưa?”

“ồ..Minh Châu gật gật đầu, lúc này nàng mới biết hóa ra là vậy.

Thuyền nhỏ đã cập bến, hai thuyền nương đã cột lại dây thuyền, hai nữ nhạc công tỷ bà đi lên lướt nhẹ dây huyền, cầm thanh tỷ bà vang vảng như mời gọi tân nương lên bờ.

Bùi Uyển Nhi từ trong thuyền bước ra, thị nữ Châu Nhi và Như Họa mỗi người một bên đỡ Uyển Nhi lên bờ, Mọi người nhìn thấy nàng trang điểm lên xinh đẹp dị thường, không khỏi ồ lên tán thường.

Bùi Uyển Nhi đỏ bừng cả mặt, nàng e thẹn đi lên trước thi lễ với Minh Nguyệt chào hỏi: “Uyển Nhi tham kiến đại tỷ.”

Minh Châu cười cười gật đầu nói: “Hôm nay thật là thiệt thòi cho muội quá, để muội phải vào cửa lúc đêm khuya thế này, mong muội sẽ không để bụng việc này.”

“Uyển Nhi không dám!”

Bùi Uyển Nhi lại quay sang thi lễ với mọi người: “Uyển Nhi tham kiến các vị tỷ tỷ.”

Minh Châu lại nói: “Mọi người ngày thường đều đã biết nhau hết rồi, muội không cần phải khách sáo như thế nữa, có điều có một một muội chắc chắn phải đi gặp.

Chắc đây cũng là lần đầu tiên muội gặp người đó.”

Minh Châu dắt tay Uyển Nhi đi đến trước mặt Cao Vụ, vừa cười vừa giới thiệu: “Đây là Vụ Nương, muội có thể gọi nàng là Vụ Nương, Vụ Nương là con gái của Cao Tiên Chi tướng quân.”

Bùi Uyển Nhi đã từng nghe Tiểu Liên nhắc đến Vụ Nương, đấy là một nữ trung hào kiệt, nàng vội thi lễ nói: “Uyển Nhi tham kiến Vụ tỷ.”

Cao Vụ mặt hơi đỏ, nàng thò tay mò mò người mình, cuối cùng rút ra một cây đoản kiếm vàng ròng có khảm bảo thạch đưa cho Bùi Ưyén Nhi nói: “Lần đầu tiên gặp mặt, ta không có gì tặng muội, cây đoản kiếm này là vật ta yêu quý nhất, ta giờ tặng cho nàng.”

Hai thuyền nương đứng bên cạnh không nhịn nổi phì cười.

Cái ả nữ nhân này đúng là không hiểu chút nhân tình thế thái gì, có ai lại tặng đao kiếm cho tân nương đêm tân hôn cơ chứ?

Minh Nguyệt biết đây là tấm lòng hảo tâm của Cao Vũ cũng không nỡ nói gì, bèn nhanh tay nhận lấy đoản kiếm bỏ vào trong hộp đựng quả ngũ sắc, nói với mọi người: “Thời gian đã không còn sớm nữa, mọi người mau vào trong đi!”

Mọi người bèn lập tức hộ tống Bùi Uyển Nhi đi vào trong Bồng Lai các.

Trong Bồng Lai các được bày biện rực rỡ sắc màu, mười tám cái lồng đèn đỏ to được treo cao trên đại đường.

Trên bước tường chính diện là một chữ “Hỷ” to tướng ở dán, phía dưới là chiếc bản dài bày biện đủ các loại lễ phẩm, chính diện có đặt một chiếc giường ngồi, chính giữa giường là chiếc bản nhỏ, trên bản là một chiếc bình ngọc và hai chiếc chén ngọc.

Lúc này cạnh bản đã có một người đang ngồi chờ, nàng đang từ từ bưng ly trà lên, người đó chính là thái hậu Thẩm Trân Châu.

Thẩm Trân Châu tuổi còn chưa đến ba mươi, nhưng đã một mình ở một Đại Minh cung thênh thang trống trải, cái nỗi cô đơn trong lòng khó lời lẽ nào tả nổi trong lòng khiến nàng ngày một già đi.

Hôm nay nghe nói Lý Khánh An cưới Bùi Uyển Nhi, đều là nữ quyên, hơn nữa lại không có người ngoài đến dự, nên cũng động lòng lặng lẽ thỉnh cầu Minh Nguyệt cho phép nàng tham gia, Minh Nguyệt có thể hiểu được sự trơ trọi của nàng, nên cũng vui vẻ nhận lời.

Thẩm Trân Châu đã đến dự hôn lễ lần này với thân phận cá nhân.

Do thân phận của nàng không tiện ra nghênh tiếp Bùi Uyển Nhi, nên nàng chỉ ngồi dùng trà bên trong đợi chờ mọi người vào.

Ngồi dưới chữ “Hỷ”, cùng nến đỏ long phụng ngày hạnh phúc của đôi tân nhân rọi vào mặt nàng, nàng phảng phất như quay về đêm động phòng hoa chúc năm xưa của mình.

Lúc này Bùi Uyển Nhi đã đi vào cùng với sự bao vây xung quanh của mọi người, Vào đến đại đường, Uyển Nhi đã nhìn thấy Thầm Trân Châu, trong lòng không khỏi ngỡ ngàng, nàng có phần không biết ứng phó thế nào, may mà Minh Nguyệt khẽ giọng nhắc: “Thái hậu đến dự với thân phận cá nhân, muội muội cũng không cần phải quá câu nệ.”

Bùi Uyển Nhi vội đi lên thi lễ nói: “Uyển Nhi tham kiến thái hậu.”

Thẩm Trân Châu dịu dàng nói: “Uyển Nhi cô nương không phải khách sáo, cô nương cứ xem ta là tỷ tỷ của cô nương là được rồi.”

Kỳ thực nói là tỷ tỷ thì cũng có phần không đúng, người mà Lý Khánh An mạo danh là Lý Đình, cùng vai vế với Lý Hanh, còn Thẩm Trân Châu lại là thê tử của Lý Dự, giờ Thâm Trân Châu tự xung làm tỷ tỷ, khiến người ta có cảm giác gượng gạo thế nào.

Nhất là Minh Nguyệt, trong lòng nàng rất nhạy cảm, nàng biết phu quân minh từng một mình vào cung gặp riêng Thẩm Trân Châu vài lần, giờ nghe thế bất giác lại liếc sang nhìn Thẩm Trân Châu một cái.

Như Thi là người tổ chức của tối nay, nàng biết Lý Khánh An vẫn đang đợi tân nương trên lầu, bèn cười nói: “Đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng, tân lang trên lầu vẫn còn trơ mắt ngồi chờ, thôi chúng ta bắt đầu đi thôi.”

Mọi người cùng cười phá lên xong vội lũ lượt ngồi vào chỗ, Minh Nguyệt cũng ngồi đến bên còn lại của Thầm Trân Châu.

Lúc này Bùi Uyển Nhi đầu đội phượng quan, được hai hi nương trùm khăn đội đỏ lên đầu, giờ dẫn nàng đi qua hai chiếc chậu nhỏ trong đó đựng đầy táo và lê, và còn có vài hạt đậu đầy đặn, đấy là hi vọng Bùi Uyển Nhi có thể sớm sinh quý tử cho Lý gia.

Cuối cùng dẫn nàng đi đến trước mặt Minh Nguyệt.

Như Thi bèn cao giọng nói: ‘Tân phụ kính trà!”

Minh Nguyệt là chính thê, nàng vào Lý gia phải kính trưởng bối của Lý Khánh An, nhưng Uyển Nhi là thiếp của Lý Khánh An, nàng chỉ cần kính trà cho Minh Nguyệt là đủ.

Minh Châu lại đóng vai đồng tử rót trà, nàng cầm bình ngọc trên bản lên rót một ly trà rồi đưa cho Bùi Uyển Nhi, Uyển Nhi quỳ xuống giơ cao chén trà, khẽ giọng nói: “Uyển Nhi xin kính trà đại tỷ!”

Đây là bước quan trọng nhất trong lúc cưới thiếp, nếu Minh Nguyệt không đồng ý nhận chén trà này thì Bùi Uyển Nhi sẽ phải lập tức quay về nhà mẹ đẻ, lúc nào Minh Nguyệt chịu tiếp chén trà này thì Bùi Uyển Nhi mới được vào Lý gia.

Có điều cũng hiếm khi có bà cả không chịu tiếp trà, dẫu sao thì các bà cả cũng phải nể mặt phu quân mình, đời thường có câu “thê không bằng thiếp”, nếu chọc giận các ông chồng thật, thì cũng chẳng khó khăn gì kiếm cớ cho từ vợ, chỉ sợ lúc ấy mất cả chỉ lẫn chải.

Minh Nguyệt nhận lấy chén trà hớp một ngụm, rồi nhìn nàng cười nói: “Đứng dậy đi!

Bắt đầu từ bây giờ, muội cũng là muội muội tốt của ta rồi í”

Trong đại đường bỗng chốc vỡ òa tiếng nói cười hoan hỉ, mọi người bắt đầu chúc tụng nhau, nói cười vui vẻ.

Còn Như Thi thì dẫn Bùi Uyển Nhi đi vào buồng sau.

Nàng phải dạy cho Bùi Uyển Nhi thuật sinh con trai, còn Minh Châu và Như Thi lại phấn khởi xông lên lầu chuẩn bị đi đại náo động phòng.

Lúc này, Minh Nguyệt lại nhìn Thẩm Trân Châu cười nói: “Sắc trời đã không còn sớm nữa, thôi tối nay thái hậu lưu lại trong phủ đi!

Đêm nay ta sẽ nói chuyện thâu đêm cùng thái hậu, sáng sớm ngày mai sẽ đưa thái hậu trở lại trong cung.”

Thẩm Trân Châu tức nhiên không muốn về Đại Minh cung hiu quạnh, tuy có phần không ôn lắm, nhưng cuối cùng nàng vẫn gật gật đầu cười nói: “Vậy tối nay phải làm phiền hoàng phi rồi.”

Bỗng nhiên trên lầu vọng lại tiếng cười của Như Họa và Minh Châu, hai nàng cùng chạy ầm ầm xuống nhìn Minh Nguyệt cười nói: “Tân lang nói là hắn đã mệt rồi, nói tân nương phải vào động phòng ngay đuổi hết bọn muội xuống.”

Minh Nguyệt cười cười lắc đầu, xong bèn quay sang nói với mọi người: “Nếu tân lang đã sốt ruột thế rồi thì thôi chúng ta cũng phải biết điều chút, đừng làm phiền người ta động phòng hoa trúc đêm nay nữa, đi thôi các tỷ muội!”

Mọi người cùng lũ lượt tắt đèn lòng rời khỏi Bồng Lai các, đóng cửa lớn lại.

Lúc này cả Bồng Lai các, thậm chí cả đảo chỉ còn lại Lý Khánh An và Bùi Uyển Nhi hai người.

Các nữ nhân khác đều dừng lại trên chuyến thuyền lớn cạnh bờ, thuyền từ từ rời bến quay về hướng nội phủ.

Dù cho trên đảo không còn ai, nhưng giữa hồ vẫn có mười mấy chiếc thuyền nhỏ qua lại tuần tra.

Đấy đều là thân binh của Lý Khánh An, cai bị rất ư nghiêm ngặt.

Lúc này, tất cả ánh mắt của bọn nữ nhân đều chăm chú nhìn lên căn phòng đang sáng của lầu ba, các nàng vừa nhìn thấy nến long phụng ngày hỉ phụt tắt, lúc này thuyền mới rời đảo không đến ba mươi bước, các nàng không khỏi cùng ôm bụng cười phá lên.

“Cái tên gia hỏa này, đúng là có phần vội vàng quá đấy!”

Chương 566: Phát binh Hán Trung

Trời còn chưa sáng, bóng đêm vẫn chìm trong im lặng, lúc canh năm, Lý Khánh An lặng lẽ thức dậy, đây là thói quen nhiều năm của hắn, mặc kệ là ngày gì, lúc canh năm cũng đều phải thức dậy, hắn di chuyển rất nhẹ nhàng, không muốn kinh động đến giai nhân bên cạnh.

Dưới ánh sáng tờ mờ đó, hắn lại tỉ mỉ nhìn vị tân hôn kiều thê của hắn, nàng quá trẻ và xinh đẹp, tóc nàng đen láy như ngọc đen, đôi mắt dịu dàng như ánh mắt của linh dương.

Những ngón tay mang vẻ đẹp của điêu khắc Hy Lạp cổ, dáng người uyển chuyển nhẹ nhàng, và một đôi chân cân xứng đầy đặn, mọi thứ trên người nàng đều rất đẹp, và tràn trề nhựa sống.

Dáng người thon đẹp của giai nhân khiến cho hắn nhịn không được mà giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve.

Bùi Uyển Nhi ‘ừm!’ một tiếng mở mắt ra, nàng kỳ thật cơ hồ một đêm không ngủ, lúc canh tư nàng mới chìm vào giấc ngù, sự vuốt ve của chàng khiến nàng lại lập tức bừng tỉnh, nàng vội vàng muốn đứng dậy, ái lang đã thức dậy rồi, nàng phải hầu hạ chàng rửa mặt chải đầu, đó là việc mà mẫu thân luôn mãi dặn dò nàng, đó là bổn phận của người vợ mới cưới, nhưng khắp người mềm nhũn không có sức lực lại khiến nàng không ngồi dậy nổi, Lý Khánh An vừa cười vừa ấn nàng lại: “Tiếp tục ngoan ngoãn mà ngủ, ta không cần nàng hầu hạ.”

Lúc này, trong lòng Bùi Uyển Nhi tràn ngập nỗi lòng man mác của sự giã biệt thời thiếu nữ, lại khiến nàng đầy vẻ ỷ lại với Lý Khánh An, người đàn ông này sẽ là chỗ dựa cả đời của nàng rồi, nàng không muốn hắn rời xa mình, khát vọng hắn có thể ở bên cạnh mình, bản năng của phụ nữ khiến nàng ôm lấy Lý Khánh An, làm nũng nói: “Chàng cũng đừng đi, hãy ở bên thiếp một lúc nữa.”

Sự nũng nịu của Bùi Uyển Nhi làm cho Lý Khánh An nhớ tới sự ngượng ngùng của nàng tối hôm qua, vốn hắn cũng thích nữ nhân này, nhưng tối hôm qua, hắn đã có chút quá đáng, trong lòng hắn có một chút tính khí bất mãn, tựa hồ khi đang tra tấn nàng thì có được một thứ khoái cảm nào đó, nhưng hiện tại, trong lòng Lý Khánh An nảy sinh một chút áy náy, liền ôm nàng cười nói: “Ta không đi, ta chỉ là đi ra ngoài dạo một chút thôi, vốn có thói quen dậy vào lúc này, đi ra ngoài hít thở một chút không khí buổi tinh sương, nàng tiếp tục ngủ đi!”

Hắn cúi xuống hôn một cái lên môi nàng, liền đứng dậy đi ra ngoài, nụ hôn này không ngờ lại khiến cho Bùi Uyển Nhi tràn ngập hạnh phúc trong lòng, cơn đau đớn hôm qua và sự mờ mịt trong lòng lúc này cũng đều hết thảy tan biến đi, cuối cùng nàng cũng có một thứ cảm giác của người làm thê tử, nước mắt của sự cảm động dâng đầy trong mắt của nàng, đã không tài nào ngủ tiếp nữa, ngồi dậy, bóng đêm vẫn còn rất tối, nhưng nàng đã không lòng dạ nào mà ngủ nữa.

Nàng bắt đầu chải chuốt mái tóc dài của mình.

Hôm nay nàng phải vào cung đi nhận sắc phong, cái chức danh cáo mệnh phu nhân đã từng khiến cho nàng vô cùng phán cảm đó, lúc này trong lòng nàng lại bắt đầu khao khát hẳn lên, trong đầu nàng toàn là hình bóng của Lý Khánh An, đó là trượng phu của nàng, là chỗ dựa cả đời của nàng.

Lý Khánh An chỉ đơn giản búi tóc lên, đi ra khỏi Bồng Lai các, không khí bên ngoài rất tươi mát, mang theo một thứ mùi tanh của nước hồ, lại có một chút se lạnh, gió thổi đập vào mặt, Lý Khánh An lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Hắn đi đến bên hồ, vươn vai một cái thật dài, hắn thích mặt nước hồ này, thích cái đảo giữa hồ này, khi nào đó hắn sẽ cho mình nghỉ phép vài ngày, đem minh nhốt tại Bồng Lai các mà suy nghĩ vài ngày, hiện tại hắn cần thời gian suy nghĩ.

Mấy ngày nay Lý Khánh An vì việc của Thôi gia mà hao tổn tinh thần, vì để ngăn chặn sự bành trướng của Bùi gia, hắn cần tìm cho Bùi gia một đối thủ.

Thôi gia quả thật là một lựa chọn tốt nhắt, nhưng hắn không chọn Thôi Hoán, hắn chọn Thôi Bình đến nắm Thôi gia, như vậy.

Thôi gia mới có thể trở thành con chó săn trung thành của hắn.

Nhưng việc Thôi gia cứ chần chừ không chịu trả lời lại làm cho hắn cảm thấy có chút bất an, Lý Khánh An cũng biết, những thế gia đó sở dĩ mấy trăm năm không ngã đổ, chính là vì khí cốt của nó, chính vì nó độc hành biệt lập, tuyệt đối không dễ dàng trở thành công cụ của kẻ nắm quyền.

Đại Đường kiến quốc trăm năm, cho tới bây giờ chưa từng thấy những thế gia như Thôi - Bùi .., luồn cúi trước quyền lực của hoàng tộc.

Hắn quả thực có chút lo lắng.

Thôi Hoán có phải sẽ nhượng bộ trước sự uy hiếp và áp lực của hắn hay không.

“Đại tướng quân!”

Phía sau có người đang gọi hắn, Lý Khánh An quay đầu lại, thấy một con thuyền đang tới gần, trên thuyền là một vị thân binh phụ trách đưa thư của hắn, Lý Khánh An nhanh bước đi lên trước: “Chuyện gì thế?”

“Hồi bẩm Đại tướng quân, tối hôm qua Thôi Bình đưa thư khẩn cấp tới, hắn nói rằng mời Đại tướng quân lập tức xem thư.”

“Thư ở đâu?”

Trong lòng Lý Khánh An có chút thấp thỏm không yên, thân binh lấy ra một phong thư, đưa cho hắn, quả nhiên là bút tích Thôi Bình, nhưng viết rất vội vàng, có vẻ vô cùng gấp rút, có thể nhìn ra được lúc hắn viết phong thư này, trong lòng rất gấp rút, Lý Khánh An mở thư ra, chỉ thấy bên trong chỉ có một câu, tộc tế dời lại đến tháng giêng sang năm, tộc trưởng đã chính thức quyết định đem chức vị chú gia tộc chuyển giao cho Thôi Ninh.

Lý Khánh An thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt phức tạp mà nhìn xuống mật hồ, quả nhiên bị hắn đoán đúng rồi.

Thôi Hoán không chịu khuất phục trước hắn, khí cốt của thế gia, hắn thật sự đã được lĩnh giáo rồi, nắm tay của Lý Khánh An xiết chặt lại, tốt lắm, hắn thật muốn xem xem khí cốt của Thôi gia có thể cứng rắn được bao lâu?

Thôi Hoán cũng là một đêm không ngủ, tối hôm qua hắn rốt cục cũng đưa ra được quyết sách quan trọng.

Hắn triệu tập hơn hai mươi nhân vật quan trọng của Thôi gia mờ một cuộc hợp ngắn, nội dung của cuộc hợp ngắn đó chỉ có hai điều, thử nhất là tộc tế dời lại phía sau bốn tháng đến năm mới, tiếp theo là hắn từ đi chức vị gia chủ của Thôi thị, và đem nó nhường lại cho Thôi Ninh người trẻ hơn mình đến mười mấy tuổi.

Đó chính là quyết định cuối cùng của hắn, thà rằng Thôi gia suy tàn, cũng tuyệt không làm chó săn cho hoàng gia, Lý Khánh An muốn lợi dụng Thôi gia để đối phó Bùi gia, hắn không làm.

Chân trời đã có một tia sáng rõ, sương sớm màu xám nhũ bao trùm xuống hậu hoa viên của Thôi phủ.

Thôi Hoán chắp tay sau lưng đi dạo ở trong hậu hoa viên.

Lúc này tâm trạng của hắn rất bình thản, đầy vẻ an nhàn tao nhã.

Hắn từ lúc hai mươi tuổi thi đậu tiến sĩ bắt đầu làm quan, ở trong chốn quan trường đã lăn lộn gần bốn mươi năm, hắn biết được hậu quả của việc cùng kẻ đãng vị chơi trò chơi quyền lực là như thế nào.

Có lẽ Thôi gia sẽ nhất thời thu lợi, có thêm mấy vị đệ tử Thôi gia có thể nhập sĩ làm quan, cũng sẽ có mấy vị nòng cốt của Thôi gia tiến vào khu trung tâm quyền lực của Đại Đường, nhưng về sau thì sao?

Phi điểu tận, lương cung tàng, Giảo thổ tử, tẩu cẩu phanh (Chim bay mất hết, cung tốt được cất đi.

Thỏ khôn chết, chó săn bị nấu), một khi Thôi gia trở thành tay sai của Lý Khánh An, thì sẽ không còn ngày có thể quay đầu lại được, khi đó khí cốt của Thôi gia, khiến cho sống lưng của Thôi gia có thể đứng thẳng mấy trăm năm cũng bị đánh gãy, thì khi đó Thôi gia thật sự sẽ hủy ở trên tay hắn rồi.

Không chỉ có như thế, ánh mắt sâu xa của Thôi Hoán càng thấy được một thứ nguy hiểm khác, hiện tại là vì Lý Khánh An cần được sự ủng hộ của thế gia mà được đưa lên, mà một khi hắn đã nắm trong tay giang sơn Đại Đường rồi, hắn nhất định sẽ xuống tay với thế gia, điềm này không có gì phải nghi ngờ cả.

Đại Đường hoàng đế trước giờ chưa bao giờ cho phép thế gia bành trướng cả.

Đường Cao Tông mượn tay Võ Tắc Thiên diệt trừ Vương gia, Vi hậu của Trung Tông sau khi sụp đổ, Vi gia một thời từng đạt thế lực cực mạnh đã phải chịu sự tẳy trừ tàn khốc, thế thì kẻ kế tiếp sẽ là ai đây?

Là Bùi gia hay là hắn Thôi gia, điểm này.

Thôi Hoán vô cùng rõ ràng, quan hệ quá thân với Lý Khánh An, chưa chắc đã là một chuyện tốt.

Sau khi đi dạo một vòng ở hậu hoa viên, ý chí của hắn càng thêm kiên định rồi, Lý Khánh An nếu phải tầy trừ Thôi gia thì hãy cho hắn đi mà làm.

Thôi gia tự có tiết khí của mình, mấy trăm năm nay.

Thôi gia sừng sững trong mưa gió mà không ngã đổ, sao lại để ý đến một hai lần vấp váp đó?

về tới thư phòng.

Thôi Hoán trải ra một tấm giấy, hắn đề bút trầm ngâm giây lát, liền múa bút viết lên trên giấy: ‘Đơn từ chức’ ba chữ.

Trời dần dần sáng, một tin tức nhanh chống được lan rộng trong triều đình.

Lễ bộ thượng thư Thôi Hoán với lý do thân thể không tốt từ đi chức tướng quốc chính sự đường.

Tin tức chấn động triều đình, chính sự đường lập tức mờ cuộc hợp khẩn cấp, trong cuộc hợp với phương thức biểu quyết, tiếp nhận đơn từ chức của Thôi Hoán, đồng thời chính sự đường lại tiếp thu đề nghị của Bùi Tuân Khánh, chấp nhận môn hạ thị lang Thôi Bình vào chức vị tướng quốc, thay thế địa vị của Thôi Hoán trong chính sự đường.

Tin tức này quả thực làm cho rất nhiều kẻ để ý cảm thấy kinh ngạc.

Thôi Hoán đem chức vị gia chủ nhường cho Thôi Ninh, còn tướng vị của hắn lại bị Thôi Bình có được, ở mật này có phải là có điều bí ẩn nào đó không thể cho ai biết hay không đây?

Nhưng mà, từ khi những người đến Trường An tham gia tộc tế cũng đều rời khỏi Trường An rồi, tội trạng Thôi Ninh tư thông Nam Đường cũng không giải quyết được gì, bèn giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra vậy, các loại suy đoán cũng khó mà duy trì thêm nữa, theo sau đó Thôi gia liền yên lặng hẳn đi.

Lại một ngày qua đi, ngự sử trung thừa Tống Tịch buộc tội Hán Trung tiết độ sứ Lý Hoán tư thông Nam Đường, đã nguyện trung thần với Nam Đường, chính sự đường ngay lập tức xuống chi, triệu Lý Hoán nhập kinh ứng đối, nhưng Lý Hoán lại ương ngạnh mà cự tuyệt ý chi của chính sự đường, đồng thời công khai phát ngôn: Tướng ở bên ngoài, ý chi của triều đình có thểkhông chấp nhận.

Thái độ ương ngạnh của Lý Hoán đã khơi dậy sự oán giận của cả triều đình, Lý Khánh An liền chính thức hướng chính sự đường đề ra việc tiến công Hán Trung, đem tuyến phòng ngự Nam Đường đồ dồn lên tuyến Hán Trung.

Đề nghị này đã được chính sự đường phê chuẩn, đồng thời trao quyền cho Lý Khánh An toàn quyền quyết định cuộc chiến Hán Trung.

Lý Khánh An lập tức nhậm mệnh An Tây tiết độ phó sứ Lý Từ Nghiệp làm chinh nam đại nguyên soái, dẫn bốn vạn quân An Tây chinh phạt Hán Trung, lại mệnh ba châu gồm Lũng Châu.

Kì Châu, Phượng Châu chia ra gánh vác việc hậu cần, bức màn của chiến tranh lại một lần nữa được từ từ mở ra.

Bên ngoài đại doanh Hàm Dương, hơn bốn vạn tướng sĩ quân An Tây xếp thành hàng chỉnh tề, tinh kỳ phấp phới, khôi giáp sáng rõ, đao kích đầy trời, giống hệt như khu rừng rậm màu đen dày đặc, Lý Khánh An cùng Lý Từ Nghiệp đi xuống, chậm rãi cưỡi ngựa từ trong đội ngũ đi qua.

Lúc này, Lý Khánh An quay đầu ngựa lại, đối mặt trước mấy vạn tướng sĩ An Tây, bên trong bốn vạn quân trận An Tây lặng ngất như tờ, mỗi một binh sĩ cũng đều ngẩng đầu nhìn thẳng vào chủ soái của bọn họ, trong ánh mắt tràn đầy vẻ kiên nghị.

“Các tướng sĩ quân An Tây!”

Thanh âm của Lý Khánh An rất trầm thấp, nhưng mỗi một câu nói của hắn cũng đều truyền tới tai của từng binh sĩ: “Ta cũng không cho rằng việc tấn công Hán Trung là một một nhiệm vụ gian khổ khó khăn gì.

Các ngươi thân kinh bách chiến, những đội quân mạnh gấp hơn mười lần so với quân Hán Trung các ngươi cũng từng chiến thắng qua, cho nên các ngươi chiến thắng quân Hán Trung thì cũng không có gì đáng ngợi, không có bất kỳ thứ gì có thể đáng để mà khoe khoang.

Nhưng các ngươi cũng có thể dùng trận chiến này nói cho người trong biết rằng, thực lực thật sự của quân An Tây.

Ta chỉ cho các ngươi thời gian mười ngày, đúng!

Chỉ có mười ngày, bắt đầu tính từ bây giờ, mười ngày sau, ta sẽ lại đến nơi này để đón chào các ngươi chiến thắng trở về.

Cho dù các ngươi có chậm một khắc, vậy thì cũng là sự thất bại đáng si nhục của các ngươi.

Nếu thất bại rồi, chủ tướng giáng ba bậc, toàn quân phạt bổng một năm.

Nếu thành công rồi, như vậy thì các ngươi không chỉ có được trọng thưởng, hơn nữa mỗi người các ngươi đều được huân Chương anh hùng bằng vàng của Đại Đường bách chiến chi quân.

Được rồi, điều ta muốn nói chỉ có như vậy thôi, hãy để cho hành động thực tế của các ngươi đến chứng thật thực lực của quân An Tây, chúng ta mới là đệ nhất quân.”

Nói tới đây, Lý Khánh An giơ cánh tay phải lên, nhìn thẳng vào ánh mắt của bốn vạn tướng sĩ, bốn vạn tướng sĩ vẫy mạnh cánh tay hô to: “Tất thắng!

Tất thắng!”

Tiếng la rung trời động đất, cánh tay của Lý Khánh An vung sang phía tây: “Xuất phát!”

Từng đội từng đội tướng sĩ quân An Tây xếp thành hàng xuất phát, kỵ quân, cung nỏ quân, trọng trang bộ binh, hiên ngang rầm rộ, đằng đằng sát khí, hàng vạn con lạc đà chờ đầy các loại quân nhu, đi theo phía sau đội ngũ xuất phát đi về phía tây, Lý Khánh An và Lý Tự Nghiệp cưỡi ngựa sánh vai mà đi, hắn thấy Lý Tự Nghiệp vẻ mặt ngưng trọng, bèn cười nói: “Sao thế, áp lực của mười ngày quá lớn ư?”

Lý Tự Nghiệp không chút che giấu nỗi lo lắng của mình, bèn gật gật đầu nói: “Đúng vậy, chúng ta từ Lạc Cốc đạo vào Quan Trung, từ nơi này đến Lạc Cốc đạo, lại từ Lạc Cốc đạo đến Hán Trung, nhanh nhất cũng phải mất thời gian ba ngày, cứ một đi một về như vậy, thời gian hao phí ở dọc đường bèn đã mất đi sáu ngày, thời gian tác chiến thực tế của chúng ta chỉ có bốn ngày, quả thật có chút sát sao, ty chức bị giáng chức thật ra cũng chỉ là thử yếu, ty chức lo là sẽ ảnh hưởng sĩ khí.”

“Yên tâm đi!

Các ngươi có thể chiếm được Hán Trung trong vòng bốn ngày, trong lòng ta đã có dự tính sẵn, ta sẽ không tùy ý gia tăng sức ép cho các ngươi, chuyện không làm được ta tuyệt đối sẽ không đưa ra, các ngươi mặc sức buông tay mà đi tác chiến, đừng có bất kỳ sự nghi ngại nào, cũng không cần phải dùng kỳ binh gì, chỉ cần chủ yếu tình báo xích hầu, đừng bị quân Hán Trung đánh phục kích là được.”

Lý Tự Nghiệp thấy Lý Khánh An vô cùng tự tin, trong lòng hắn cũng khá yên lòng, hắn đột nhiên lại nghĩ đến một chuyện, bèn hỏi: “Vậy sau khi chiếm xong Hán Trung sẽ làm sao?

Sẽ không để bọn thuộc hạ trú lâu ở Hán Trung chứ?”

“Làm sao như vậy được?

Ta còn muốn các ngươi đi đánh An Lộc Sơn nữa mà!”

Lý Khánh An cười cười nói: “Ta đã sắp xếp ổn thỏa, đến lúc đó Thôi Khánh An sẽ soái lĩnh ba vạn người đến tiếp giữ phòng vụ Hán Trung, do hắn xuất nhiệm Hán Trung lưu thủ.”

Lúc này, một viên kỵ binh phi nhanh mà đến, bẩm báo với Lý Tự Nghiệp: “Lý tướng quân, trung quân sắp xuất phát rồi, xin tướng quân về đội!”

“Thôi được!”

Lý Từ Nghiệp ôm quyền thi lễ với Lý Khánh An nói: “Đại tướng quân, ta lập tức xuất phát ngay.”

Lý Khánh An ôm quyền đáp lễ, “Đi đường cẩn thận, chúc kỳ khai đắc thắng!”

“Giá!”

Lý Khánh An quật mạnh một roi vào chiến mã, phi chạy về phía tây, Lý Khánh An nhìn vào bóng dáng của hắn, bình thán mà tự lẩm bẩm nói: “Mười ngày, các ngươi nếu như trong mười ngày trở về, vậy thì các ngươi sẽ không hò với danh hiệu đệ nhất quân.”

Hán Trung nằm ở phía nam núi Chung Nam, thuộc về Sơn Nam Đông đạo.

Hán Trung theo nghĩa hẹp chi bao aồm Lương Châu.

Dương Châu và Kim Châu, lấy Lương Châu làm trang tâm, trong đó huyện Nam Trịnh của Lương Châu là trung tâm chính sự, văn hóa và quân sự của khu vực Hán Trung, thành trì cao to sâu rộng, nếu tụ tập được trọng binh và lương thảo sung túc, huyện Nam Trịnh ít nhất có thể phòng thủ trên nửa năm.

Hán Trung núi cao rừng dày, địa thế cheo leo, từ xưa bèn là vùng đất hành quân gian nan, dễ thủ khó công, không chỉ là cánh cửa quan trọng của Ba Thục phòng ngự quân bắc phương, đồng thời cũng là trở ngại chủ yếu cho quân Ba Thục bắc tiến, Gia Cát Lượng bảy xuất Kỳ Sơn, trên một mức độ lớn chính là không thể thuận lợi vượt qua Hán Trung.

Nhưng sau Đông Hán, con đường từ Quan Trung đi tới Hán Trung đã không còn đơn giản như hồi xưa nữa, nhất là ba con đường Tử Ngọ đạo.

Lạc Cốc đạo.

Bao Cốc đạo tiến hành tu sửa quy mô lớn, làm cho chúng trở thành con đường tất vượt qua núi Chung Nam, từ Trường An đến Hán Trung Nam Trịnh nhanh nhất chỉ cần ba ngày bèn có thể tới nơi, có thể một lần duy nhất thông qua một đoàn đại quân trên mười vạn người.

Hiện nay chủ tướng của Hán Trung là tiết độ sứ Lý Hoán, Lý Hoán thân cao bày thước, bờ vai rộng lớn, sử dụng một cây đại thiết thương nặng một trăm hai mươi cân, thương pháp tinh kỳ, có thể nói là một viên mãnh tướng, hắn là tông thất Lý Đường, vô cùng xem trọng huyết thống của tông thất, hắn trước giờ vẫn cho rằng Lý Hanh mới là tông thất chính thống của Lý Đường, còn ấu đế được lập ở Trường An, chẳng qua là trò xiếc mà Lý Khánh An tung ra, sớm muộn thì cũng bị Lý Khánh An soán ngôi, mà Lý Khánh An là hậu nhân của ̉n thái tử, làm sao có thể để hắn kế thừa đại thống?

Chính là nguyên nhân này, Lý Hoán trên danh nghĩa quy thuận chính sự đường Trường An, nhưng trên thực tế đã tận trung với Lý Hanh ở Thành Đô.

Lý Hoán không hề ngu ngốc, khi hắn bị Ngự sử đài đàn hạch, chính sự đường mệnh hắn tiến kinh đón nhận điều tra, hắn bèn đoán được là Lý Khánh An sắp phải động thú với hắn rồi, chẳng qua là phải tìm một lý do hoa lệ đường hoàng, bất luận là hắn đi hay không, một trận chiến nam công Hán Trung đều không thể tránh khỏi phải bùng nổ rồi.

Trong tay Lý Hoán có ba vạn quân đội, có thể liều một phen với quân An Tây, đồng thời hắn phái người kéo tới Thành Đô khẩn cấp cầu cứu, mấy trăm xích hầu được hắn phái ra đi dò la tin tức của quân An Tây.

Vào buổi chiều hôm nay, Lý Hoán nhận được tình báo, đại đội quân An Tây khoáng bốn vạn người từ Lạc Cốc đạo nam hạ, một vạn người tiền phong đã chiếm lĩnh lấy Hoa Dương huyện, đồng thời trú đóng lại tại đó.

Hoa Dương huyện nằm ở trong địa phận Dương Châu, cách Nam Trịnh còn khoàng hai trăm dặm, dọc đường đường xá gập ghềnh, nhiều khe sâu cốc thẳm, Lý Hoán bèn đắm chìm vào trong sự trầm tư.

Vào lúc chạng vạng, đại quân chủ lực của Lý Tự Nghiệp đều lũ lượt đi tới huyện Hoa Dương.

Đây là ngày thứ hai từ Hàm Dương xuất phát, đã hành quân được suốt hai ngày một đêm, đại quân bèn thuận lợi tới được Hán Trung, tiếp tục từ huyện Hoa Dương đi tới Nam Trịnh, ít nhất còn cần khoảng thời gian một ngày một đêm nữa, nếu như đại quân không nghỉ ngơi, trực tiếp xuất phát Nam Trịnh, vậy thì chạng vạng ngày mai, đại quân bèn có thểđi tới huyện Nam Trịnh, như vậy thì đã hoàn thành được kế hoạch ba ngày vào Hán Trung, nhưng Lý Tự Nghiệp không hề sốt ruột đi hoàn thành nhiệm vụ này, mà là mệnh lệnh đại quân nghỉ ngơi ngay tại chỗ bốn canh giờ, tới lúc canh ba xuất phát.

Huyện Hoa Dương là một tiều huyện, chỉ có hơn nghìn hộ gia đình, huyện thành cũng rất nhỏ, trú đóng không được nhiều quân đội như vậy, đại đội của An Tây bèn trú trại ở một mành đất trống phía bên ngoài huyện thành, mấy nghìn chiếc đại trướng xếp hàng theo thứ tự, khắp nơi dựng lên hàng rào quân doanh to lớn, vùi xuống sừng hươu, bụi gai, giá lên sáu tòa viễn vọng đài, mấy chục chi đội xích hầu đã được phái đi, tuần tra trong phạm vi mười dặm, giới bị nghiêm ngặt dị thường.

Trong đại doanh trên cơ bản đều đã dập tắt hết đèn, vô cùng tĩnh lặng, hành quân cấp tốc hai ngày một đêm, các tướng sĩ đều đã mỏi mệt đến mức kiệt sức rã rời, vừa ngã xuống đã ngáy ngủ khò khò, chỉ có đại trướng của Lý Tự Nghiệp vẫn chong đèn sáng.

Trong đại trướng đèn đuốc sáng choang, ở chính giữa đặt một chiếc sa bàn khổng lồ, đây là bản đồ địa hình của các châu Hán Trung, thành trì, quan ải, đường đi, quân doanh v.v.., trên sa bàn đều được chú thích vô cùng rõ ràng, Lý Tự Nghiệp đang cùng mấy viên đại tướng thào luận kế hoạch tác chiến.

Lý Tự Nghiệp thần thái vô cùng căng thẳng, theo sự đánh dấu trên sa bàn, hắn phải gặp nơi trú binh của hai cánh quân Hán Trung, một cái là Lạc Cốc quan, một cái là Hoa Dương bào, hai quan ài đều nên có trú binh năm trăm người mới phải, thế nhưng bọn họ đi qua hai nơi quan ải này, lại không hề có một trú binh nào, hơn nữa nhìn thấy được trong hai nơi quan ải vốn dĩ có trú binh, mà bây giờ vừa mới rút ra chưa được bao lâu, đây chính là chỗ kỳ quặc mờ ám, chứng tỏ là đối phương đã biết được sự đi tới của bọn họ, không có chống cự, bèn triệt lui thủ quân đi.

Thật ra chiếm giữ Lạc Cốc quan và Hoa Dương bào không phải dễ dàng như vậy, quan ải vô cùng cheo leo hiểm trở, muốn chiếm lấy chúng ít ra phải trải qua một phen huyết chiến, tử thương trên nghìn người, nhưng trên thực tế bọn họ chăng gặp phải bất kỳ sự chống cự nào, đây không thể nào là phong cách của Lý Hoán, không lẽ hắn là đang tỏ thế yếu để dụ địch đánh sâu sao?

“Các ngươi nói, chúng ta bước tiếp theo hành quân nên đi như thế nào?”

Chương 567: Quyết đoạt Bao Thành

Trong mấy tên đại tướng, hành quân tư mã Lưu Dương là người bản địa Hán Trung, hắn rất am hiêu đường xá núi sông vùng Hán Trung, hắn đứng lên nói: “Lý tướng quân, muốn đến Nam Trịnh có hai đường có thể đi, một là đi Hán Thủy, cũng là tay hành dọc theo Hán Thủy, qua huyện Hưng Đạo, huyệnh Thành cố, cuối cùng đến Nam Trịnh, đây kỳ thực là đường lớ, có điều hai huyện này đều nằm ở vị trí quan trọng, hơn nữa tường thành vững chắc, muốn công hạ chúng rất khó, ”

Lưu Dương đi đến cạnh sa bàn dùng gậy gỗ chi vào một đường núi hẹp nói: “Còn một đường còn lại là đường nhỏ, người bản đại gọi là Lạc Bào đạo, từ huyện Hoa Dương đi về hướng nam mười dặm có một con đường nhỏ thông qua Bao Cốc đạo, dọc đường tuy đường xá nhỏ hẹp, nhưng lại không có hùng bào hiểm quan nào, chỉ cần chút ý quân địch mai phục ắt đủ.

Sau khi đến Bào Cốc đạo rồi rẽ nam, sẽ gặp đượ huyện Bao Thành.

Đây kỳ thực là bức rèm chắn bên ngoài của Nam Trịnh, thành trì kiên cố, giáp sông tựa nước, vị trí rất hiểm trở, nếu đoạt được Bao Thành, thì Nam Trịnh chỉ còn ở trước mắt.

Hai đường đều đến Nam Trịnh, đều có điểm lợi hại, tướng quân có thể chọn một trong hai.”

Trong lòng Lý Tự Nghiệp quan tâm là thời gian, hắn lại hỏi: “Hai đường nay đi đường nào sẽ nhanh hơn?”

“Chắc đều như nhau, có điều đi đường Hán Thủy phải qua hai thành trì, nếu đều có trú quân sẽ tốn nhiều thời gian hơn.

Ngược lại nếu đi Lạc Bao tiểu đạo, chỉ cần công hạ được một thành trì là Bao Thành là được.

Nhưng công hạ Bao Thành lại rất khó, thương vong khó tránh.”

Lý Tự Nghiệp trầm tư một lúc bèn kiên quyết nói: “Vậy đi Lạc Bao tiều đạo.

Bao Thành khó đánh, không lẽ khó hơn được Liên Vân bào sao?

Truyền lệnh ta xuống, tam quân canh ba xuất phát!”

Vào thời khắc canh hai, quân An Tây đã đứng dậy thu thập, thu dọn lại lều trại, nhổ trừ hàng rào, hành động cực kỳ tức tốc, thời điểm canh ba, năm vạn đại quân và đoàn lạc đà một vạn con cùng xuất phát về phía nam, đại quân Triệu Súng Tiết dẫn một vạn kỵ binh mờ đường phía trước.

Lạc Bao tiểu đão nằm ở ngã rẽ cách huyện Hoa Dương mười dặm, trên thực tế là một tiêu đạo song song với Hán Thúy, cách Hán Thủy chăng qua mười dặm, nhưng bị một ngọn núi cao chắn ngang.

Lạc Bao tiểu đạo chính là đi dọc theo chân núi phía tây của ngọn núi to này.

Tuy là tiêu đạo nhưng đường xá khá rộng, có thểcho cả chiến mã và lạc đà đi qua, nhưng đến khi cách huyện Bao Thành chừng một trăm năm mươi dặm, nếu ở trên thảo nguyên An Tây một trăm năm mươi dặm lộ trình chỉ mất một canh giờ, nhưng đường xá Hán Trung uốn khúc, đường núi khó đi, hành quân phải mất một ngày một đêm.

Để phòng tránh quân Hán Trung mai phục, quân An Tây cực xem trọng tình báo đã phái hai mươi tiểu đội xích hầu đi lên phía trước tuần tra, có điều quân An Tây không gặp phải phiền phức gì.

Đại quân An Tây đi xuyên qua núi dốc trùng điệp, lúc này đã là cuối tháng chín, vùng Hán Trung cũng đã đi vào mùa giữa thu, lá canh sắc màu loang lổ rực rờ khắp núi đồi, hơi lạnh đầu ngày cuối ngày gay gắt, nhưng ban ngày còn có ánh dương chiếu rọi, ấm áp chang hòa, khí trời ngày thu mát mẻ, rất ư dễ chịu.

Chính vì nhờ ông trời giúp sức, nên quân An Tây đã hành quân thần tốc, đến ráng chiều ngày hôm sau mười vạn đại quân mới đến vùng sơn cốc ngoài mười dặm phía bắc huyện Bao Thành.

Dòng Bao Thủy từ sơn cốc chảy qua, khoảng cách vách núi hai bên thoáng rộng, quân địch khó mà mai phục tại đây.

Lý Tự Nghiệp bèn hạ lệnh cho cắm trại tại cốc địa.

Lúc này sắc trời đã dẫn tối, gió thu mang hơi lạnh ngày thu xuyên qua sơn cốc, tạo ra tiếng thổi vù vù mạnh bạo.

Các tướng sĩ quân Đường chi ăn qua loa xong miếng lương khô bèn nhanh chóng đi ngủ để bổ xung thể lực.

Còn Lý Tự Nghiệp thì lại đứng trên một mõm đá ta ngường vọng về phía nam xa xa.

Trong màn đêm thấm thoáng có thể nhìn thấy một sóc huyện Bao Thành.

Cái gọi là huyện thành thực chất là một toàn thành bào, được xây dựng trong khe rãnh của một hạp cốc khổng lồ, chắn ngang con đường nam hạ.

Địa thế huyện thành khá cao, từ sóc độ của Lý Tự Nghiệp có thể nhìn thấy tòa thành này rất ư kiên cố.

Lúc này, mấy tên binh sĩ của hắn dẫn một người đàn ông bản địa đi lên bẩm báo với Lý Tự Nghiệp: “Bám tướng quân, tên nam tử này là tiều phu, hắn nói rất am hiên tình hình huyện thành, có thể tra hỏi tình hình cụ thể của huyện thành từ hắn.”

Lý Tự Nghiệp đảo mắt nhìn tên nam tử này, trông hắn chừng hơn ba mươi chút ít, thán thể tráng kiện, bước đi thoăn thoắt, có lẽ do trường năm tại ngoại, da dè hắn trông rất ư đen, dù là trong đêm đen cũng có thể nhìn thấy được rõ sắc mặt của hắn.

Không biết vì sao ấn tượng đầu tiên của Lý Tự Nghiệp lại không cảm thấy hắn là tiều phu, mà giống quân nhân hơn.

“Ngươi tên là gì?”

Tiều phu đi lên trước thi lễ nói: “Hồi bẩm tướng quân, tiểu nhân tên là cầu Tử Lang, là người bản địa.”

“ừm!

Ngươi nói cho ta biết tình hình trong thành xem, có bao nhiêu quân trú trong thành?”

“Hồi bẩm tướng quân, trong thành có khoảng hai ngàn người, các dân cư khác thì có hơn một ngàn hộ.”

“Vậy thành đó cao bao nhiêu, dày bao nhiêu, được xây bằng vật liệu gì?”

Tiều phu như đang trả bài, nói rành mạch không chút do dự: ‘Thành cao khoảng bảy trượng, dày ba trượng, toàn bộ được xây ba đá tảng lớn, một người sác quan, vạn người khó vượt.”

Lý Tự Nghiệp nhìn chằm chằm tiều phu một hồi, bèn dặn dò xung quanh: “Thưởng cho hắn mười đồng tiền bạc rồi cho hắn đi!”

“Đa tạ tướng quân tưởng thưởng!”

Tiều phu thi một hậu lễ với Lý Tự Nghiệp bèn đi theo binh sĩ lui xuống, lúc này tư mã hành quân Lưu Dương bên cạnh đi lên trước nói: “Lý tướng quân, ty chức sợ tên này có quỷ kế.”

Lý Tự Nghiệp chau mày: “Ngươi nói thử xem, người này điểm nào dị thường?”

“Chủ yếu là biểu hiện của hắn quá bình tĩnh, thấy tướng quân mà lại không quỳ, còn lúc hắn nói về tình hình tường thành, căn bản không cần nghi ngợi gì, mở miệng là nói được, cứ như đã được chuẩn bị từ trước.

Nếu là người bình thường sao hắn lại không hồi hộp chứ?

Không lý nào mà nói lưu loát lanh lẹ như vậy, ty chức thấy người này có gian trá.”

Kỳ thực Lý Tự Nghiệp cũng có chút hoài nghi, không phải vì ửng đáp ung dung của ngưòi này, mà là khí chất của hắn, rõ ràng đây là một quân nhân, và kiêu đi vòng kiềng khi đi, đó là do trường kỳ cười ngựa mà ra, Lý Tự Nghiệp bèn gật gật đầu nói, căn dặn thân binh: “Tìm vài tên xích hầu đi theo người này, chỉ cần hắn có chút dị thường thì lập tức bắt ngay.”

Mấy tên thân binh nghe lệnh bèn đi, Lý Tự Nghiệp lại quay đầu nhìn chằm chằm Bao Thành, Ánh trăng sáng trắng, nhưng xung quanh lại phảng phất phủ lên một màn sương màu bạc, bao trùm cả tường thành.

Đã ba ngày qua đi rồi, hắn chỉ còn bảy ngày nữa thôi, tính luôn cả thời gian quay về, trên thực tế hắn chỉ còn bốn ngày để tác chiến, trước khi trời tối ngày mai, hắn nhất định phải đoạt được huyện Bao Thành.

Tuy hắn cũng biết thời hạn mười ngày của Lý Khánh An chưa chắc là thật, nhưng lại là bùng phát lòng hiếu thắng của Lý Tự Nghiệp, hắn cũng cho rằng nếu trong ba ngày không lấy được Nam Trịnh sẽ là mối nhục nhã lớn lao của hắn.

Đối với một đội quân thông thường mà nói, binh mã chưa động, lương thảo đi trước, nhưng với quân An Tây, lại là binh mã chưa động, nhưng xích hầu đi trước.

Khi chủ lực quân An Tây đóng quân tại hà cốc, một tiêu đội xích hầu do mười người tố thành đã lẻn đến vùng phụ cận huyện Bao Thanh.

Ngươi đứng đầu nhóm xích hầu này là một hiệu úy họ Trịnh, đã có kinh nghiệm cực kỳ phong phú.

Hắn cũng chăng vội gì đến gần thành trì, mà đi quan sát địa hình các đấy vài dặm, huyện Bao Thành được kẹp giữa hai ngọn núi lớn, trên thực tế đó là hà cốc của Bao thủy, hai bên đều là vực thăm dốc núi, hà cốc hẹp này chi rộng khoảng sáu bảy dặm, kéo dài đến mười mấy dặm.

Bảo Cốc đạo là đường bắt buộc phải đi qua khi đến Nam Trịnh, nếu không đi đường hà cốc này, muốn đến Nam Trịnh sẽ phải vòng đường vài trăm dặm về phía tây, hay rút về Hoa Dương huyện rồi đi Hán Thủy đạo.

Chính vì nơi đây địa thế hiểm trở nên mói cho tu kiến Bao Thành, trở thành một trong các điểm ải quan trọng của Bao Cốc đạo.

Tiểu đội xích hầu quân An Tây không đến gần thành trì, mà trèo lên vách núi ở cạnh thành trì từ đó mà lên, vách đá ở đấy thẳng đứng, hiểm trở chót vót, cao tặng trăm trượng, Với binh sĩ thường mà nói muốn từ đây lên núi hầu như là việc không tường, nhưng với quân xích hầu thì đó như cơm bữa.

Bọn xích hầu này linh hoạt leo chèo không thua gì vượn, lơi dùng dây mây mọc bám trên vách và dây thừng mang theo bên người nhanh chóng leo lên, mười xích hầu từ từ tiến lại gần thành trì.

“Hiệu úy, phía trên có một sơn động!”

Một xích hầu khẽ nói.

Trịnh hiệu úy ngẩng đầu lên nhìn chỉ thấy phía trên cách hai trượng quả nhiên có một sơn động đen ngòm, vừa hẹp vừa rộng, cao khoảng bảy thước, nhưng lại rộng đến hai trượng.

Hắn gật gật đầu, cố hết sức bỏ về phía sơn động.

Sơn động đã bị các chùm dây mây che phủ, trông có vẻ ẩm ướt âm u.

Triệu hiệu úy cũng không vội gì đi vào, nếu trong đó mà có bọn rắn độc ẩn mình, binh sĩ bị cắn phải kêu thé lên sẽ làm bại lộ hành tung của họ.

Hắn đứng trên một tảng đá nhô ra, một tay bám lấy dây mây dài, một tay rút đao ra chặt đứt các dây mây che phú trên động, xong hắn lại quay minh đi đê một binh sĩ khác giúp đỡ đốt cháy ống hun, đây là một vật phủ hỏa dược được cục binh khí An Tây phát minh, bề ngoài là một ống tre, sau khi châm lửa có thể thà ra lượng lớn khói dày, hơn nữa bên trong còn có các loại phối liệu như ớt, độc nhược, lưu huỳnh.

Trịnh hiệu úy đã dùng loại ống hun vàng, thường dùng để đuổi rắn độc.

Hắn bỏ ống hun vào trong sơn động, chỉ một chốc sau khói đen dày đặc đã bao phủ cả sơn động, cùng mùi vị dị thường sặc mũi, chỉ nghe tiếng xẹt xẹt, mười mấy con rắn dài cư trú trong đó lũ lượt bỏ ra, men theo dây mây bỏ xuống vực.

Hắn bỏ liền ba ống hun vào, khói dày đặc bao phủ cả động núi, trùng độc rắn độc trốn trong động đều bị đuổi đi sạch sẽ.

Lại đợi thêm một khắc, đợi khi khói dẫn tan đi.

Trịnh hiệu úy mới tung mình nhảy vào trong hang.

Các binh sĩ phía sau lưng hắn cũng theo đuôi nhau vào động.

Trong động huyệt rất ư ẩm ướt âm u, có điều cũng khá rộng rãi, có thể dung nạp được khoàng mười người họ.

Sau khi có chỗ đứng chân, thám thính tình hình trong thành trì cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Trịnh hiệu úy đứng xóm ngoài động khẩu thò đầu nhìn xuống.

Từ góc độ của họ có thể nhìn thấy rõ ràng toàn mạo của Bao Thành.

Dưới ánh trăng, huyện Bao Thành trông như một hình chữ nhật, rộng sáu dặm, dài bốn dặm, nhờ hai bức tường cao hai bên đã chặn hai đầu hạp cốc lại, trong thành căn bản đều là các kiến trúc xây dựng bằng đá, không có mấy cư dân, chi ó một đội binh sĩ tuần tra trong thành.

Tường thành rất ư cao và dày, nhưng cửa thành lại không to, chỉ có thể cho ba người cùng kề vai đi qua, cầu treo được kéo lên cao, nhưng những điều này đều không phải trọng điểm bọn xích hầu này, nhiệm vụ của họ chính là tìm ra nhược điêm của thành trì này.

“Nước sông!”

Trịnh hiệu úy đã nhìn thấy rõ.

Bao Thủy từ bắc chảy đến xuyên thành mà qua, tường thành phía tây đã mỡ ra một rãnh nước, nước sông đã từ đường rãnh nước này chảy vào trong thành, nhưng đoan chắc đường rãnh này rất nhỏ, hoàn toàn bị nước sông ngập qua.

Trịnh hiệu úy nhanh chóng phác thảo sơ đồ tạm thời, và đánh một dấu ký hiệu trên đường rãnh nước, Với kinh nghiệm xích hầu nhiều năm của hắn, đường rãnh nước này chính là điểm phòng ngự yếu nhất của tòa thành này.

Hắn trầm tư một hồi, nghĩ tốt nhất là tìm cách lặn xuống nước quan sát.

Trong đại doanh, tiếng tra khào thám thiết liên tục vọng đến, tên tiều phu ấy lại bị bất về, xích hầu theo dõi hắn phát hiện hắn dẫn một con ngựa từ trong rùng đi ra, bèn lập tức đến bất.

Đó quả nhiên là một con chiến mã, trong túi đeo trên yên còn có bộ quân phục xếp gọn.

Sắc mặt Lý Tự Nghiệp tối sầm lại ngồi trên soái vị, tên này lại dám cả gan chạy đến trước mặt hắn mà lừa lộc, thật đúng là ăn phải gan hùm beo.

Một lát sau, một thân binh vào trướng bẩm báo: “Tướng quân, hắn đã khai rồi!”

“Dẫn hắn lên đây gặp ta!”

Thân binh đi ra, rất nhanh sau đó mấy đại hán An Tây quân bèn lôi tên tiều phu bị đánh cho toi tả lên.

Tên tiều phu đó đã ngất đi, không cách nào trả lời vấn đề của Lý Tự Nghiệp được, Một quân quan tra khào bèn lên tiếng: “Bấm Lý tướng quân, người này tên Cầu Dũng, là hiệu úy xích hầu thủ hạ của Lý Hoán, hắn đã đi theo chúng ta từ huyện Hoa Dương đến đây, tình hình huyện Bao Thành hắn cũng không rõ lắm, nhưng tình hình phía Nam Trịnh lại biết rất rõ.”

“Tình hình Nam Trịnh thế nào?”

“Hồi bẩm tướng quân, Lý Hoán ngỡ chúng ta đi đường Hán Thủy, bèn cho trú năm ngàn trọng binh tại huyện Hưng Đạo và huyện Cổ Thành, nhưng chúng ta không đi Hán Thủy, nên hắn bèn rút một vạn quân này về Nam Trịnh, vấn đề là tên xích hầu này đã phát thư bồ câu về Nam Trịnh hai canh giờ trước đây, nói với Lý Hoán chúng ta không đi Hán Thủy, như thế này thì muốn rút quân của huyện Hưng Đạo và Cổ Thành cũng còn cần một thời gian.

Theo tên xích hầu này nói, nhanh nhất cũng phải chiều mai mới rút về được.”

Lý Tự Nghiệp khoát tay sau lưng đi lại một hồi, chiều ngày mai mới có thể về được Nam Trịnh, Lý Tự Nghiệp khoát khoát tay lệnh dẫn tên thám từ bị đánh cho bán sống bán chết kia xuống dưới liều thương, muốn tiếp tục tra khào tình báo của hắn, Xong Lý Tự Nghiệp lại trở về chỗ ngồi của mình, hỏi Trịnh hiệu úy: “Có thu hoạch gì không?”

Cách phá thành mà Lý Tự Nghiệp nói.

Trịnh hiệu úy khom người nói: “Hồi bẩm tướng quân, thành trì quả thật rất dày, trước tường thành có chiến hào, khó mà kề thang mây ra, nhưng Bao Thủy xuyên qua thành, phía dưới thành có thông đạo.”

“Thông đạo?” mất Lý Tự Nghiệp sáng rực lên, hắn lập tức hỏi vội: “Có đi chứng thực lại chưa?”

“Thựa đã đi!

Một huynh đệ giỏi bơi lặn đã lặn xuống Bao thúy, thông đạo có hình bán nguyệt, nằm sâu sáu thước dưới sông, nơi cao nhất của rãnh nước cách đấy sông năm thước, nhưng được lắp song sắt to, người không đi qua được.”

“Rãnh nước, song sắt...”

Lý Tự Nghiệp trầm ngâm một hồi, ngón tay hắn gõ nhẹ lên bàn, lúc này, hành quân tư mã Lưu Dương vội đi lên hiến kế: “Lý tướng quân, phía trước năm dặm có rãnh nước rất hẹp, có thểchặn dòng chảy Bao Thủy lại.”

Lý Tự Nghiệp bỗng vỗ nhẹ lên trán, hắn có cách rồi!

Ba ngàn quân trú trong huyện Bao Thành đã chuẩn bị một lượng lớn lương thực, cung tiễn, và gỗ lãn.

Ba ngàn quân lại thêm tường thành kiên cố, đủ để chống chọi vài ngàn người tiến công.

Đấy là bước đầu tiên khó nhất khi đánh Nam Trịnh, huyện Bao Thành cũng như một bộ giáp kiên cố đã bảo vệ Nam Trịnh.

Chủ tướng huyện Bao Thành họ Dương, tên Dương Duy, là một trung lang tướng, tính qua tính lại thì hắn và Dương Quốc Trung cũng có chút ít quan hệ thân thích, chỉ là do họ hàng xa quá nên lúc Dương gia toàn thịnh thì hắn cũng chả được lợi ích gì, nhưng may mắn là lúc Dương gia bị chu hắn cũng chẳng bị liên lụy.

Vị tướng quân này tính rất thận trọng, nói dễ nghe là thận trọng, khó nghe chút là nhát gan, nhưng Lý Hoán chính là xem trọng cái tính cẩn thận tỉ mỉ của hắn, nên mới để hắn trấn thủ huyện Bao Thành, Lý Hoán cho rằng quân chủ lực An Tây sẽ đi đường Hán Thùy, nhưng cũng sẽ phái một đội quân lé té đoạt Bao Thành ở phía tây, cho nên chỉ cần Dương tướng quân thận trọng án binh bất xuất thì chắc chắn sẽ không có chút sơ sẩy gì.

Nhưng Dương tướng quân vạn vạn không ngờ được, quân An Tây chủ lực lại đi đường Bao Thành huyện, giờ đã binh lâm thành hạ, hắn vừa kinh vừa hoảng, lệnh ba ngàn binh sĩ toàn bộ lên thành phòng ngự, lại lệnh người đi đến Nam Trịnh cầu viện, suốt cả đêm nay Dương Duy đều không tài nào chợp mắt, hắn hết lần này đến lần khác liên tục vào trong nhà kho để kiểm tra lương thực và vật tư, chỉ khi nhìn thấy vật tư chất cao như núi trong kho thì hắn mới yên lòng trở ra được.

Vào thời khắc canh tư, hắn bỗng được bầm báo Bao Thủy xuất hiện dị trạng.

Dương Duy chỉ thấy chân tay bủn rủn, hắn cố sức lê lết thân mình ra thị sát tình hình.

trên thành đầu đã đứng đầy binh sĩ, hàng ngàn bó đuốc rọi sáng cả thành đầu, tất cả binh sĩ đều đã lên thành, nhưng phần lớn đều trốn sau chân tường thành ngũ gật, chỉ có vài trăm người là đi lại tuần tra, chăm chú tình hình phương xa.

Ngoài ấy vẫn chưa có dị thường gì, nhưng nước sông lại không bình thường.

Bao Thủy xuyên qua tường thành sẽ đồ vào một hồ nước rộng ba mẫu, sau đó tiếp tục chảy về hướng nam, xuyên qua huyện Bao Thành, cuối cùng chảy vào Hán Thủy.

Lúc này nước trong hồ thành nội cũng đã có hàng trăm ngưòi vây lại, mỗi người trên tay đều cầm bó đuốc xôn xao bản tán quanh đấy.

“Tướng quân đi ra rồi!”

Có người khẽ giọng nói, mọi người bèn lần lượt tránh ra, chỉ thấy Dương Duy dẫn theo mười mấy binh sĩ hộ vệ bước nhanh đến.

“Đã xảy ra việc gì?

Nước sông có gì dị dạng ư?”

Giọng Dương Duy run lên vì hồi hộp.

Một hiệu úy đi lên bầm báo: “Dương tướng quân, bọn thuộc hạ cảm thấy mực nước bỗng thấp xuống nhiều, hơn nữa mực nước trong hồ còn đang không ngừng hạ thấp, ”

“Hả!”

Dương Duy thốt lên một tính kinh ngạc chạy vội lên xem, mực nước quả thực đã thấp đi những năm thước, rãnh nước dưới thành cũng dẫn lộ ra.

“Thế..thế này là thế nào?”

Thủ hạ của hắn đều không tôn trọng tên chủ tướng vô dụng này, trong lòng tên hiệu úy vừa nãy đã thầm cười mỉa, nói: “Đấy có gì đâu khó hiên, quân An Tây đã chặn đứng dòng chảy của sông ở thượng du, cho nên mực nước ở đây của chúng ta mới hạ xuống như thế.”

“Thế ư?

Nhưng vì sao chúng lại phải chặn đứng dòng chảy?”

Dương Duy cũng không ngốc, hắn bỗng hiểu ra, kinh thán: “Không lẽ bọn chúng muốn rút sạch nước của chiến hào để công thành?”

Mọi người đều gật gật đầu, chắc là như thế, chiến hào và Bao Thủy liền nhau.

Bao Thủy bị đoạn, chiến hào đương nhiên cũng sẽ khô, đây là một nhược điểm của chiến hào, chỉ là không ngờ lại bị quân An Tây phát hiện, trong lòng mọi người đều bừng dậy một điềm báo chãng lành, e rằng huyện Bao Thành sẽ khó mà giữ được.

Ngay lúc này, từ xa xa bỗng vọng lại tiếng trống đùng đùng, có người trên thành đầu la lên: “Dương tướng quân, chủ lực quân An Tây đang tiến đến!”

Dương Duy hoảng sợ, tâm trạng hắn phẩng phất như vừa rơi xuống vực thẳm vạn trượng, quân An Tây cuối cùng cũng đã đến.

Hắn không còn lo được đến việc dòng chảy Bao Thủy bị đoạn, quay đầu chạy ngay lên thành đầu, thất thanh la toáng lên: “Tất cả tinh dậy!

Đều dậy hết cho lão từ, mau, sắp có chiến tranh rồi!”

Binh sĩ lũ lượt giật minh tinh khỏi giấc say, nhanh tay túm lấy vũ khí rồi đứng dậy, vừa dụi mắt lơ mơ nhìn về phía phương bắc, chỉ thấy trong đêm đen là đoàn quân kéo dài tại chân trời đang dẫn tiến về phía huyện Bao Thành, khiến người ta lạnh cả xương sống.

Binh sĩ trên thành đầu dưới tiếng kêu thét inh ỏi của chủ tướng Dương Duy bắt đầu đặt tiền kéo cung, vận chuyển 2ỗ lãn.

Đại quân An Tây càng lúc càng đến gần, bắt đầu đi vào miệng cốc nhìn chữ bát loe ra, từ khoảng cách với thành trì còn ba dặm thì dừng chân lại, Lý Tự Nghiệp đi đầu, hắn lạnh lùng nhìn tòa thành bảo hùng vĩ này mà môi bất giác nhếch lên khinh khi.

Thành bảo có kiên cố đến mấy đi chăng nữa chỉ cần có nhược điểm thì nó cũng chẳng khác miếng đậu hù, hôm nay hắn quyết chí sẽ không phải tốn một binh một tốt mà đoạt huyện Bao Thành.

Ánh mắt của hắn không khỏi liếc sang nhìn Bao Thủy, thượng du Bao Thủy đã bị bọn họ chặn cứng lại, nhưng có điều nó cũng không vì thế mà đứt dòng chảy, chỉ là mực nước sông thấp hơn nhiêu, giờ trở thành dòng suối róc rách.

Lúc này rãnh nước dưới tường thành đã lộ ra một nửa, một hình bán nguyệt đen ngòm, thấm thoáng có thể nhìn thấy ra những thanh sắt chắn bên trong trong.

Lý Tự Nghiệp quắt tay một cái hạ lệnh hành động, chỉ thấy mười mấy tên binh sĩ cũng khiêng một miếng ván đến rồ nhảy vào trong nước sông.

Dòng sông vốn dĩ sâu bằng mấy người giờ chi lưng chừng đến eo binh sĩ.

Bọn họ thả ván xuống, chỉ thấy trên ván nổi lên bốn vật thể tròn dẹp như quả bí đỏ, ván bắt đầu trôi theo dòng nước, không quá nhanh cũng không quá chậm tiến dẫn về phía tường thành, do một binh sĩ cực giỏi bơi lội điều khiển hướng đi của cả miếng ván.

Đây chỉ là một tình tiết nhỏ, các binh sĩ trên thành đầu chăm chú dõi theo động tĩnh biến hóa của quân An Tây, không ai để ý đến dị thường trên dòng sông, dù có người nhìn thấy thì cũng chỉ nghĩ đó miếng ván trôi trên sông, nếu không nhìn kỹ sẽ không ai nghĩ ra đó là gì.

Quán An Tây không ngừng biến hóa thế trận, lúc thì kỵ binh đột phá, lúc thì quân cung nỏ lên trước thu hút hết sự chú ý trên thành , cộng thêm có mấy tên vu sư đứng nhảy múa dưới ánh trăng, không ai nghe hiểu được rốt cuộc bọn hắn đang nói gì, chỉ có ánh mắt của Lý Tự Nghiệp là vẫn chằm chằm nhìn về phía ván trôi trên Bao thủy.

Tấm ván lúc này đã lặng lẽ đi vào rãnh nước hình bán nguyệt, rãnh nước này sâu vài trượng, ván đã bị các song sắt chắn lại.

Chỉ thấy một chấm sáng lóe lên giữa rãnh nước, hình như đã đốt cháy, bọn hà bá đã đốt cháy dây dẫn xong bèn chui đầu xuống dòng nước, bạt mạng bơi trở lại bờ.

Hắn nhất định phải bơi ra ngoài trăm bước trong thời gian chưa đến nửa nén nhang, nếu không thì chỉ có chết mà thôi.

Lý Tự Nghiệp và tướng sĩ An Tây bên cạnh nín thở, kỵ binh bắt đầu quay đầu phóng bạt mạng về phía bắc, tướng sĩ An Tây hình như đã hiểu ra điều gì, rất nhiều người lập tức nằm gấp xuống đất, úp chặt hai tai lại, chỉ còn lại mấy tên vu sư kia là vẫn hết mình nhảy múa thu hút hàng ngàn cặp mắt ngờ ngàng trên thành đầu.

Chính ngay lúc này, chỉ thấy trên mặt rãnh nước bỗng chốc rực lóe đường xích quang, tiếp liền sau đó là tiếng bùng nố kinh thiên động địa, sóng nước phóng thăng lên trời phảng phất như vừa long trời lỡ đất, tường thành rung rẳy dữ dội, cả thành đầu òa lên tiếng thét hoảng hốt bao phủ trong làn khói đen dày đặc, cùng tiếng đá gạch sụp đổ.

Đợi khi khói tan, các binh sĩ An Tây bèn từ từ đứng dậy.

Tường thành trước mặt đã hoàn toàn biến dạng, phía tây bắc- cũng chính là phía trên của rãnh nước, có một đoạn tường thành chừng ba trăm trượng đã bị sụp đổ hoàn toàn, đá tảng rơi ngồn ngang khắp nơi cùng xen lẫn với thi thể binh sĩ.

Ngay chính giữa dòng nước lộ ra một lỗ hổng rộng chừng vài chục trượng.

Hiểm trở trời phú của huyện Bao Thành tiêu tan trong chớp mắt, Lý Tự Nghiệp bỗng thét lên một tiếng giận dữ: “Sát!

Tiến vào huyện Bao Thành, một người cũng không được thả.”

Tiếng hô hào chém giết động trời, hàng vạn quân An Tây như sóng triều tràn xông thẳng về hướng huyện Bao Thành.

Chương 568: Kế tậu Nam Trịnh Thượng

Tường thành của huyện Bao Thành tuy rằng kiên cố, nhưng nó từng lớp chồng chất nhau, càng giống như một quân bài domino, sau khi một lỗ hổng xảy ra sụp đổ, bèn sẽ xảy ra sự sụp đổ nghiêm trọng liên tiếp, đến nỗi mà tường thành nhìn trông có vẻ kiên cố vô song liền tan rã ngay trong tích tắc, quân An Tây giống như cơn nước lũ tràn vào trong huyện Bao Thành, mấy trăm con chiến mã phi vó mãnh liệt, giống như trận cuồng phong quét ngang đêm đen, trước hết là phóng thẳng vào lồ thúng.

Thủ quân của Bao Thành huyện lúc này vẫn còn chìm đắm trong sự kinh hoàng và hoang mang cực độ, sự chấn động mà chấn thiên lôi đem lại cho bọn họ không khác nào là như trời đất long lỡ, kỵ binh An Tây đi tiên phong xông vào huyện thành, chiến mã lao đi điên cuồng, hoàng đao giết người, đầu người bị chém bay, lồng ngực bị chọc thủng, trước mặt quân An Tây hung mãnh như hổ, bất kỳ sự chống cự nào cũng đều là công cốc, các thú quân sợ đến mức hồn bay phách tán, đồng loạt quỳ xuống đầu hàng, kẻ ngoan cố chống lại bị giết ngay tại chỗ, kỵ binh dọc đường phi vó, băng băng xông thẳng đến cửa nam của huyện Bao Thành, thủ quân lúc này vẫn chưa kịp mở thành chạy trốn, kỵ binh An Tây bèn gió bay chóp giật mà kéo đến, khống chế lấy cửa thành nam.

ở một góc tường thành, thủ tướng Dương Duy sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, sự cẩn thận trên người hắn đã không còn nhìn thấy nữa, chỉ còn lại sự nhát gan và nhu nhược, công thành khí lợi hại của quân An Tây đã triệt để làm hắn sợ đến tê liệt, hắn thậm chí cả dũng khí gọi to đầu hàng cũng không có, hắn muốn la, nhưng tiếng nói lại nghẹn đi, chỉ là toàn thân run lẩy bẩy nhưng đang xay gạo vậy.

“Đầu hàng thôi!

Chúng ta đầu hàng!”

Thân binh của hắn đã ý thức được sự khiếp hãi của Dương Duy, bắt đầu la to lên, sự kêu gào của bọn họ trở thành sự đồ ngã của một tấm bài domino cuối cùng, cửa thành mờ to, cầu treo thà xuống, từng đội từng đội thủ quân giơ trường thương cung nỏ chạy ra, trong chốc lát bèn đã tụ tập được gần hai nghìn người, bọn họ quỳ mọp dưới đất, khân cầu sự tha thứ của quân An Tây, trong lòng của mỗi người bọn họ đều tràn ngập sự kinh sợ, rất nhiều người đều toàn thân phát run, ngay cả quỳ cũng không quỳ nổi, hoàn toàn nằm liệt trên mặt đất.

Lý Tự Nghiệp cưỡi ngựa tiến lên, híp mắt lại quan sát những người đầu hàng, thời khắc này hắn bỗng dưng mất đi hứng thú đối với Bao Cốc thành, cũng đã đánh mất sự tôn trọng đối với quân Hán Trung, một quân đội ngay cả dũng khí chống cự cũng không có, là không đáng đối trận với quân An Tây, hắn khoát khoát tay, đem việc xử lý tù binh giao cho thủ hạ, bản thân suất lĩnh đại quân xuyên qua Bao Thành huyện, tiếp tục hướng nam, đi về phía Nam Trịnh.

Cho dù quân An Tây đã phong tỏa tin tức Bao Thành bị đánh chiếm, nhưng Lý Hoán ở Nam Trịnh vẫn là trong thời gian sớm nhất biết được sự thất thế của Bao Thành, điều này làm cho hắn cực kỳ khủng hoàng, hắn không tài nào biết được chi tiết của việc Bao Thành huyện bị công chiếm ra sao, nhưng hắn biết được sự kiên cố của huyện thành, tường thành kiên cố như vậy lại bị công chiếm được trong một đêm, điều này làm cho trong lòng hắn chìm vào trong một sự bất an khó tà, điều hắn duy nhất cảm thấy được sự an ũi, chính là tỷ lệ đối chọi binh lực của hai bên, trong tay hắn có ba vạn quân, lại có thành trì kiên cố làm chỗ dựa vững chắc, còn đối phương chỉ có bốn vạn người, chỉ cần hắn từ thú thành trì, căn cứ chiến thuật tiến công bình thường, trong vòng nửa năm quân An Tây đừng hòng chiếm được Nam Trịnh thành, nói không chừng còn gặp phải hậu phương rệu rã, bại lui trở về Quan Trung, đây chính là bản tính như ý mà Lý Hoán một mực đoan chắc, nhưng quân An Tây trong một đêm chiếm giữ Bao Thành huyện đã làm bừng tỉnh áấc mộng của hắn, hắn đột nhiên ý thức được rằng.

Nam Trịnh thành cũng không phải kiên cố vững chắc như tưởng tượng.

Lý Hoán đứng ở trên tường thành, ánh mắt ưu tư nhìn ngóng về phía bắc, từ Bao Thành huyện đến Nam Trịnh thành cách nhau khoàng tầm sáu mươi dặm, nhưng hôm qua vào lúc canh tư, bọn họ có binh sĩ lờ mờ nghe thấy tiếng vang từ phía Bao Thành huyện truyền đến, giống như sấm rền vậy, nhưng đêm qua ở chỗ bọn họ trời quang không mây, phía bên kia Bao Thành huyện chắc cũng là như vậy, vậy tiếng sấm kia từ đâu ra?

Nó thật sự là tiếng sấm, hay là tiếng của những gì khác...

Lý Hoán có chút không dám tiếp tục suy nghĩ thêm nữa, hắn từ lâu đã nghe nói rằng quân An Tây có một loại vũ khí uy lực cực lớn, gọi là thiên lôi, tiếng vang lúc phát nổ như tiếng sấm, ngoài xa trăm dặm vẫn còn nghe thấy, không lẽ đêm hôm qua quân An Tây chính là sử dụng thứ vũ khí này sao?

Đối với điều này, trong lòng Lý Hoán tràn ngập sự lo lắng, thế nhưng điều mà Lý Hoán lo lắng hơn chính là một vạn thủ quân của Hưng Đạo huyện và Cổ Thành huyện, bọn họ có thể nào bình an triệt hồi hay không, đó là sự sai lầm trong phán đoán của hắn, hắn tường rằng quân An Tây sẽ đi đường Hán Thủy, bèn ở hai huyện bố trí trọng binh, không ngờ quân An Tây cuối cùng lại đi đường tiếu lộ Lạc Bao, làm cho bố trí của hắn chụp phải khoảng không.

Bây giờ một vạn quân bố trí ở bên ngoài, đã nghiêm trọng phân tán đi binh lực của hắn, nếu gọi trở về, hắn sợ là thời gian sẽ không kịp, nếu đem quân đội để ở bên ngoài, hắn lại lo lắng hai vạn quân khó mà chống đỡ sự công thành mãnh liệt của quân An Tây, đây làm cho Lý Hoán phảng phất như bị treo lơ lửng giữa không trung, lên cũng lên không được, xuống cũng xuống không xong, trong lòng hắn tràn ngập sự lo lắng nóng ruột, nhưng lại không thể làm gì được.

Sau hai canh giờ ngay sau khi Bao Thành huyện bị công kích, Lý Hoán đã nhận được tình báo mới nhất, chủ lực của quân An Tây đã xuất hiện ở khoảng hai mươi dặm ngoài phía tây bắc Nam Trịnh thành, đã hạ trại dựng đại doanh, ai ới bị vô cùng nghiêm ngặt, xích hầu của hắn không thể nào tiến sát để dò la tình báo, từ quy mô hạ doanh có thểthấy, không thấp hơn năm vạn người, Lý Hoán đại khái đã nhìn ra sách lược của An Tây, bọn họ từ Trường An xuất binh, chỉ có ba ngày ba đêm bèn đã kéo tới Nam Trịnh, trong khoảng thời gian đó còn bao aồm cả việc công chiếm lấy Bao Thành huyện, tốc độ và sự hao tổn thể lực như vậy cho dù là thần tiên cũng không thể nào chịu được, vì thế Lý Hoán bèn đã phán đoán phương hướng hành động của bày phần quân An Tây, bọn họ chắc chắn là trú doanh nghỉ ngơi tu chỉnh, dưỡng sức tích lũy sức mạnh cho lần tiến công Nam Trịnh tiếp theo, chỉ là bọn họ cần trú doanh bao lâu, một ngày hay là hai ngày?

Điều này đối với Lý Hoán vô cùng quan trọng, đây quan hệ đến việc một vạn quân đội của hắn có thể bình an quay trở về hay không.

Quân An Tây tuy rằng ở phía bắc Nam Trịnh đã đóng hạ đại doanh chủ lực, nhưng vẫn còn một toán kỵ binh một vạn ba nghìn người dưới sự suất lĩnh của đại tướng Triệu Sùng Tiết, trực tiếp từ Bao Thành huyện xuất phát đến phương hướng đông nam của Nam Trịnh, bọn họ nhanh nhẹn mà bí mật, đã tránh khỏi sự tuần tra của xích hầu Nam Trịnh, xông lên một con dốc nhỏ, men theo con đường nhỏ ven sông nhấp nhô không bằng phẳng mà chạy một mạch về phía đông.

Quân An Tây ngoại trừ đội xích hầu của mình, đồng thời còn có một toán liệp ưng đội, thật ra cũng là xích hầu, nhưng tác dụng chủ yếu của bọn họ là phán trinh sát, cũng chính là tiêu diệt xích hầu của đối phương, bảo vệ hành tung bản thân không bị bại lộ, nhưng liệp ưng đội của quân An Tây không nhiều, tổng cộng chỉ có ba toán, một toán trong tay của Lý Khánh An, một toán trong quân Lũng Hữu của Lý Quang Bật, một toán còn lại bèn trong quân Hà Trung của Lý Tự Nghiệp, lần này đại quân Lý Tự Nghiệp được điều đến Trung Nguyên, liệp ưng đội cũng đi theo đến, khoàng năm trăm người, biên chế chính thức gọi là Hà Trung quân xích hầu nhị doanh.

Hôm nay bởi vì phải chấp hành sách lược của Lý Tự Nghiệp, phải tuyệt đối bào đàm hành tung của quân An Tây không lộ mật ra ngoài, nếu không mưu kế của Lý Tự Nghiệp sẽ thất bại, để bào đàm hành tung không bị bại lộ, toán liệp ung đội này bèn sẽ phát huy tác dụng trọng đại.

ở bên cạnh khu rừng rậm rạp, một toán tiểu đội xích hầu của quân Hán Trung phóng ngựa mà đến, bọn họ có khoáng hai mươi người, vốn dĩ ở phía nam Bao Thành huyện tuần tra, tối hôm qua tạm thời bị điều đến Hán Thủy lộ, nhiệm vụ của bọn họ chính là dò thám trên Hán Thủy lộ có phải có quân An Tây mai phục hay không.

Bọn họ một đường chạy đến, không hề phát hiện tông tích của quân An Tây, chiếu theo quy cũ năm mươi dặm một báo cáo, bọn họ đã dùng phi cáp truyền thư đem tin tức bình an vô sự truyền về cho Nam Trịnh thành, tiếp theo bọn họ sẽ tiếp tục tuần tra ra hướng đông, cuối cùng phải một mạch đi đến Cổ Thành huyện.

Toán tiểu đội xích hầu này vô cùng có kinh nghiệm, lúc tiến sát khu rừng rậm bọn họ sẽ chú ý đến sự thay đôi của bầy chim trong rừng rậm, lúc trên đường bọn họ phải quan sát trên đường có phải có dấu chân ngựa dày đặc hay không, thậm chí từ dấu vó ngựa bọn họ bèn có thểphán đoán ra, chiến mã là ngựa núi của Kiếm Nam hay là tuấn mã cổ cao của Tây Vực.

ở một bên cây cối là một con sông nhỏ, nước sông ở cuối thu rất cạn, lộ ra một mảnh lòng sông lớn, lòng sông bèn hình thành nên một con đường hành quân tự nhiên.

Cho dù toán tiểu đội xích hầu này vô cùng cẩn thận, thế nhưng bọn họ vẫn là không địch nổi với liệp ưng đội xích hầu của quân An Tây kinh nghiệm phong phú hơn nữa, bọn họ từ từ tiến vào trong thiên la địa võng do liệp ưng đội đã giăng ra.

Trong khu rừng, năm trăm xích hầu liệp ung đội đã chờ đợi đã lâu, bọn họ núp ở trên cây, dưới cây, cứ phảng phất như dung hòa thành một bộ phận của rừng cây, bọn họ không động đậy dù chỉ một chút nào, cả chim chóc cũng bỏ lơ sự tồn tại của bọn họ, nhưng nỏ độc đặc chế của bọn họ đã từ bốn phương tám hướng bủa chặt lấy hai mươi binh sĩ xích hầu và chiến mã của bọn họ.

Tiểu đội xích hầu của quân Hán Trung đã tiến sát vào khu rừng, bèn quay đầu men theo lòng sông mà đi về phía đông, ngay lúc này, chỉ nghe thấy một tiếng kêu thê thảm của con cú mèo, đây chính là tín hiệu phát động, chim chóc đập cánh phảnh phạch mà xông thẳng lên trời, chỉ thấy năm trăm chiếc nỏ độc bắn đến như sấm sét, cử phảng phất như bầy ong rừng về tổ một đàn to bay đến vèo vèo, hai mươi viên xích hầu cùng với cả chiến mã của bọn họ phát ra một tiếng kêu thảm, toàn bộ đều ngã gục xuống đất mà chết, không có một người nào sống sót.

Lát sau, liệp ung đội vùi lấp thi thể, xóa bỏ đi dấu vết, bọn họ không đi theo lòng sông, mà là đạp lấy nước sông hơi cạn mà đi về hướng đông, dòng chảy sóng sánh từng cơn vẫn đục, nhưng rất nhanh lại trở nên trong veo nhìn thấy đáy, nhìn không ra một chút vết tích nào.

Một canh giờ sau, đại quân của Triệu Sùng Tiết đã đi đến nơi ba mươi dặm về phía đông Nam Trịnh, nơi đây bèn là nơi mà liệp ung đội tiêu diệt tiểu đội xích hầu Nam Trịnh, lúc này hắn đã nhận được tình báo của liệp ung đội, một toán quân đội Hán Trung khoàng năm nghìn người đang ở ngoài xa mười dặm, chắc là thú quân của Cổ Thành huyện rồi, nhưng điều mà Triệu Sùng Tiết quan tâm hơn là hành tung của mình có bị bại lộ không, bèn hỏi: “Liệp ung đội có gặp phải xích hầu của kẻ địch không?”

Xích hầu báo tin gập người bẩm báo nói: “Liệp ung đội trước sau tiêu diệt được hai cánh tiểu đội xích hầu của đối phương, một cánh là tiền tiêu của thủ quân Cổ Thành huyện, một cánh là thám từ do Nam Trịnh phái ra, hai cánh đội xích hầu của quân địch toàn bộ bị tiêu diệt, không có một ai lọt lưới.”

“Làm hay tuyệt!”

Triệu Sùng Tiết khen thường một tiếng, lại nói: “Để liệp ung đội tiếp tục tăng cường lục soát, nhất là không thể để thám tử của Nam Trịnh phát hiện hành tung của bọn ta.”

“Tuân mệnh!”

Xích hầu hành một lễ, bèn điều chuyển đầu ngựa lui đi, lúc này Triệu Sùng Tiết nhìn ngóng ra hà cốc phía xa, sắp phải đánh giáp lá cả với nhau rồi, tiếp theo đến lượt hắn sửa soạn lên sân khấu rồi.

“Truyền mệnh lệnh của ta!

Khinh kỵ binh tăng hết tốc tiến tới, trọng binh giáp có thể tụt lại phía sau.”

Hưng Đạo huyện và Cổ Thành huyện đều ở phía đông của Nam Trịnh, một dòng Hán Thủy đem chúng liên kết lại với nhau, Cổ Thành huyện cách Nam Trịnh khoáng trăm dặm, còn Hưng Đạo huyện thì cách nhau một trăm năm mươi dặm, do quân An Tây không đi đường Hán Thúy lộ, một vạn quân Hán Trung bố trí ở Hưng Đạo huyện và Cố Thành huyện thì phải lập tức triệt hồi Nam Trịnh, lệnh triệt hồi do Lý Hoán hạ lệnh là được phát ra từ tối hôm qua, dùng phương thức phi cáp truyền thư tốc đưa đến hai huyện, trú quân hai huyện gần như là xuất phát cùng lúc, nhưng do khoàng cách giữa hai huyện là năm mươi dặm, làm cho thủ quân của Hưng Đạo huyện bèn chậm đi một chập, thủ quân của Cổ Thành huyện đã đi trước tới địa phận Nam Trịnh huyện.

Năm nghìn quân đội ở bờ bắc Hán Thúy xếp thành hàng phóng đi nhanh, quân Hán Trung khó mà bì kịp với quân An Tây, ngựa chiến của bọn họ rất ít, trong năm nghìn quân đội chỉ có mấy trăm con chiến mã, trên cơ bản đều là bộ binh, lộ trình tám mươi dặm, năm nghìn quân đội gần như là phải cuốc bộ một ngày.

Vào lúc giữa trưa, năm nghìn quân Hán Trung từ Cổ Thành huyện quay về đã đi đến một nơi sơn cốc cách Nam Trịnh về phía đông khoảng bốn mươi dặm, đội ngũ đi đến nơi này, đều đã mệt mỏi đến kiệt quệ, trong sơn cốc có một con sông nhỏ, dòng chảy trong vất nhìn rõ đáy, nhìn thấy con sông nhỏ này, không đợi quan quân hạ lệnh nghỉ ngơi, binh sĩ bèn đồng loạt xông thẳng lên trước, ngồi xổm ở ven sông rửa mặt uống nước, các quan quân thấy không ngăn được binh sĩ, cũng buông tay để mặc cho bọn họ, để các binh sĩ nghỉ ngơi một canh giờ, có nhiều binh sĩ chạy nhanh ở bên sông, tiếng la ó vang vọng khắp cả sơn cốc, nhưng đúng lúc này, không ít binh sĩ đều sửng sốt đứng dậy, bọn họ cảm nhận được mặt đất đang rung chuyển, nước sông cũng đang chấn động, như phảng phất xảy ra cơn động đất nhẹ, các binh sĩ nhìn nhau, ai cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên, có binh sĩ chi vào phương xa kinh hoàng la lên: “Các ngươi mau nhìn xem, đó là gì?”

Tất cả các binh sĩ đều đứng thẳng người lên, trong mắt đều tràn đầy vẻ hoảng sợ, chỉ thấy ngoài xa ba dặm xuất hiện kỵ binh màu đen ngập trời lắp đất, chiến mã chạy gấp, đao kích như rừng, giống như đợt sóng trào màu đen, sát khí ngút trời như đợt sóng vỗ trên mặt đất bằng, cản quét về phía năm nghìn quân Hán Trung ven sông.

Quân Hán Trung sợ đến sừng người, đột nhiên, bọn họ sực phản ứng lại, quay đầu là chạy, năm nghìn binh sĩ binh bại như núi đồ, bọn họ vừa chửi rùa xích hầu dò đường ở phía trước, vừa hận cha mẹ đã sinh hắn ít đi hai đôi chân, tranh nhau xô đáy chen lấn mà chạy trốn sang phía đông, trên bãi sông đã tràn ngập những binh sĩ đào tẩu, bọn họ bỏ hết mũ giáp, ném luôn cả vũ khí, ném cả gói đồ, ném hết mọi thứ có thể ném được, tất cả mọi người chỉ có một ý niệm trong đầu: Trốn!

Trốn khỏi sự đồ sát của quân An Tây...

Nhưng bọn họ làm sao mà chạy lại kỵ binh An Tây, trong thoáng chốc, quân Hán Trung bại đào đã bị kỵ binh An Tây đuổi kịp, kỵ binh như gió thổi mây tàn mà nuốt chửng lấy từng mảnh từng mảnh bại quân, hoặc là quỳ xuống đất đầu hàng, hoặc là bị kỵ binh chém giết, một viên binh sĩ giương mâu chọc thẳng vào kỵ binh An Tây, nhưng bị kỵ binh An Tây đột ngột phóng tới gạt trường mâu ra, một đao bô đầu người của hắn ra làm hai.

Hán Trung chủ tướng gấp đến độ xé tiếng gào to: “Đừng trốn.

Tập kết tác chiến!

Tập kết tác chiến!”

Hắn lời còn chưa dứt, một mũi tên lang nha phóng đến vèo vèo, một tên bắn trúng vào mật của hắn, chủ tướng thảm kêu một tiếng, trở mình ngã xuống ngựa, bị kỵ binh An Tây phi nhanh mà đến một đao chém phãng lấy đầu người, cao cao giơ lên, ngoài xa trăm bước, đại tướng Triệu Sùng Tiết của quân An Tây lạnh lùng thu lại cung tên, hắn rút đao lớn tiếng thét lên: “Các huynh đệ, cắt đứt đường trốn chạy của bọn chúng, một người cũng không để sổng!”

Kỵ binh An Tây như gió bay chớp giựt, chiến mã đạp nước mà băng qua, tóe lên bọt nước, một toán kỵ binh khác men theo phía núi chạy thục mạng, các kỵ binh quân An Tây thán hình khỏi ngô khôi giáp bóng loáng, xách cung mang đao, khí thế hung mành, trong nháy mắt bèn đã xông qua đám quân Hán Trung chạy trốn nhanh nhất, chặn đứt đi con đường thoát thân của bọn họ.

Kỵ binh An Tây từ hai mật bọc vây lấy bại quân Hán Trung, tiếng chém giết rung trời, thời khắc này chỉ có lập tức quỳ đất xinh đầu hàng mới là con đường sống duy nhất, bất kỳ sự do dự và bỏ chạy đều sẽ bị kỵ binh An Tây giết chóc vô tình, bãi sông đã quỳ đầy binh sĩ xin hàng, rất nhiều người bị giết lãn vào trong lòng sông, con sông nhỏ trong vắt thay đổi màu sắc, máu đã nhuốm đỏ dòng sông, không đến một canh giờ, năm nghìn quân Hán Trung từ Cổ Thành huyện kéo đến đã toàn quân bị diệt.

Một viên lang tướng chạy lên, ôm quyền thi lễ với Triệu Sùng Tiết nói: “Bẩm báo tướng quân, căn cứ theo danh sách kiêm kê của bọn họ, tống cộng năm nghìn ba trăm bốn mươi người, tổng cộng chém giết một nghìn một trăm bốn mươi người, bắt sống bốn nghìn hai trăm người, không một ai trốn thoát!”

“Tốt!”

Triệu Sùng Tiết quay đầu hỏi quân sĩ: “Quân trọng giáp đã tới nơi chưa?”

“Hồi bẩm tướng quân, một ngàn mạch đao quân đã tới rồi, ở ngoài xa năm dặm đợi mệnh.”

Triệu Sùng Tiết gật gật đầu, lúc này, một quan quân quân Hán Trung bị trói được mang lên, người này cũng là một viên trung lang tướng, tuổi tác trạc khoảng ba mươi hoặc hơn, thân hình cao to

5

một khuôn mặt râu xồm, hắn tên là Tử Du, người Hán Lương Châu, mẫu thân lại là ngưòi Khương, hắn mười năm trước đến Trường An tòng quân, bây giờ là phó tướng của năm nghìn quân Hán Trung này, chủ tướng đã bị Triệu Sùng Tiết một tiễn bắn chết rồi.

Hắn là lúc chạy trốn ngựa sốt vó ngã xuống, bị kỵ binh An Tây bắt sống, tuy rằng bị bắt, nhưng hắn vẫn mặt bừng bừng tức giận, giọng căm hận nói: “Có bản lĩnh thì đánh liều một trận với ta, dựa vào đánh lén thì đáng mặt quân An Tây gì chứ!”

Triệu Sùng Tiết cười lạnh một tiếng, ra hiệu mắt với binh sĩ bên cạnh: “Hãy cời trói cho hắn!”

Hai binh sĩ dùng trường đao chặt đứt dây thừng trên người hắn.

Triệu Sùng Tiết lại hỏi: “Dùng cung mấy thạch?”

“Tử thạch cung!”

“Cũng còn được, nhưng mà nếu so với Đại tướng quân nhà ta, còn kém xa đấy!”

Triệu Sùng Tiết quay đầu lại lệnh nói: “Cho hắn một cây tứ thạch cung, ba mũi tên, lại cho hắn một con ngựa.”

Có binh sĩ đem một cây cung và ba mũi tên đưa cho Tử Du, lại dắt một con ngựa cho hắn, hắn có chút lúng túng ngờ ngàng, nói: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

“Ngươi không phải không phục sao?

Vậy thì ta sẽ ngươi tỷ thí một trận, nói cho ngươi hay, trong cung mã của quân An Tây ta chỉ xếp hạng bốn mươi tám, ngươi nếu cả ta cũng không qua được, thì đừng có mà bốc phét nữa.”

Nói xong.

Triệu Sùng Tiết quay đầu bèn phi nhanh ra xa trăm bước, binh sĩ ở xung quanh đồng loạt tản ra, mấy nghìn kỵ binh vây lại thành một vòng tròn lớn, ngoài xa trăm bước.

Triệu Sùng Tiết la to nói: “Sau khi tiếng trống kết thúc là bắt đầu, tiễn hạ vô tình, sống chết do trời!”

“Tùng!

Tùng!

Tùng!

Tùng...”

Tiếng trống dày đặc đã gióng vang.

Tử Du hít một hơi thật sâu, cũng trở người lên ngựa, giục ngựa điều chỉnh góc độ của việc bắn tên, hắn rút ra một mũi tên, trương cung cải tên, nhất thời cung như trăng tròn, nheo mắt nhắm trúng vào Triệu Sùng Tiết ở xa trăm bước.

Lúc này.

Triệu Sùng Tiết cũng đồng thời tên ở trên dây cung, hắn ban nãy nói mình ở cung mã An Tây xếp hạng thứ bốn mươi tám, đây thật sự là rất là khiêm tốn rồi, trên thực tế Triệu Sùng Tiết trong quân An Tây được công nhận là tiễn thuật đệ ngữ, trong quân An Tây cực kỳ coi trọng cung mã có thể được xem như là thần xạ, hắn là dùng cung ngũ thạch, hai vai có sức mạnh nghìn cân, ngoài trăm bước ba mũi tên bắn liên tiếp bách phát bách trúng.

Tiếng trống càng gióng càng dồn dập, đột nhiên ngưng bặt, ngay trong khoảnh khắc tiếng trống ngừng lại, mũi tên của Tử Du đã bắn ra, thế tên phóng mạnh, bắn thẳng vào yết hầu của Triệu Sùng Tiết.

Triệu Sùng Tiết nghiêng người một cái, ngưòi biến mất trên ngựa, hắn trắc người treo trên yên ngựa, ba mũi tên liên tiếp bắn ra nhanh như chớp, một tên nhanh hơn một tên, một mũi tên trong thoáng chốc bèn đã đến lồng ngực của Tử Du, sợ đến hắn dạt người sang bên phải, mũi tên thứ hai lại đến khuôn mặt của hắn, chỉ nghe crắc một tiếng, tên đã bắn trúng vào mũ giáp của hắn, đầu nhọn của tên quẹt qua da đầu của hắn, cơn đau rát bỏng, không đợi hắn kịp phản ứng, mũi tên thử ba đã bắn trúng cổ ngựa của hắn, chiến mã đã tung vó trước lên hí dài, ném vãng Tử Du trên mặt đất.

Ba mũi tên này đều hoàn thành trong nháy mắt, rất nhiều người đều không nhìn rõ ngọn ngành chán tướng.

Tử Du bèn đã trúng tên ngã xuống đất, lúc này.

Triệu Sùng Tiết giục ngựa tiến tới, hắn trở người xuống ngựa, dìu Tử Du dậy cười nói: “Chỉ là trò đùa.

Tỏ tướng quân không cần đé tâm đến, nếu so binh khí, e là ta sẽ không phải là đối thủ của Tỏ tướng quân rồi.”

Tử Du thần tình xấu hổ, hắn thua đến tâm phục khẩu phục, loại tiễn pháp này đừng nói là quân Hán Trung, e là ngay cả quân Kiếm Nam cũng không có, chỉ có Cao Tiên Chỉ nghe nói tiễn pháp rất lợi hại, nhưng người ta chỉ là một viên trung lang quân, càng khỏi phải nói đến Lý Khánh An với xưng hiệu đệ nhất tiễn nữa.

Hắn thấy Triệu Sùng Tiết an ủi mình như vậy, bất giác trong lòng cảm động, bèn đứng dậy quỳ một gối ôm quyền nói: “Ta Tử Du tuy là người lỗ mãng, nhưng cũng biết chim khôn chọn cảnh mà đậu, ta nguyện tận sức với quân An Tây, mong Triệu tướng quân thu nhận!”

Triệu Sùng Tiết mừng rỡ, điều hắn cần chính là viên phó tướng này tâm phục khẩu phục mà đầu hàng quân An Tây, hắn lập tức dìu hắn dậy nói: “Quân An Tây trước giờ là lấy quân công luận thường, quân pháp nghiêm minh.

Tỏ tướng quân nếu lập công hién hách, thì cho dù không phải dòng chính của An Tây cũng sẽ được đề bạt thăng tiến, thành tựu mai này ắt sẽ ở trên cả ta.”

Trong lòng Tử Du âm thầm gật đầu, hắn từ lâu đã nghe quân An Tây quân kỳ nghiêm minh, thường phạt phân minh, hôm nay ĩừ trên người một trung lang tướng bình thường bèn nhìn thấy được phong thái của một đại tướng, trong lòng hắn cũng không khỏi cảm thán vạn phần, nếu biết sớm thì năm xưa hắn đã trực tiếp đến An Tây đầu quân thì hay biết mấy.

Triệu Sùng Tiết đã thu phục phó tướng quân Hán Trung, hắn lập tức hạ lệnh nói: ‘Truyền lệnh đệ nhất doanh và đệ nhị doanh áp giải tù binh vòng về đại doanh, các huynh đệ còn lại lập tức chỉnh đốn quân mã, chuẩn bị xuất phát!”

Chương 569: Kế tậu Nam Trịnh Hạ

Lý Hoán từ lúc trưa đã bắt đầu ngẩng đầu trong ngóng hai đội quân thủ của huyện Hưng Đạo và Cổ Thành trở về.

Hắn cũng biết quân đội không thể nào về nhanh như thế, nhưng trong lòng hắn lại rất ư lo lắng hai đội quân này gặp phải chuyện chẳng lành giữa đường.

Từ tình báo mà xích hầu gửi về trước mất, đại doanh quân An Tây không có động tĩnh gì, vẫn đang trong thời gian tu chỉnh, cũng phần nào khiến hắn tạm yên tâm.

Hắn chỉ sợ quân An Tây biết còn hai đội quân của huyện Cổ Thành và huyện Hưng Đạo, quân An Tây sẽ phái quân đến chặn.

Từ tình hình trước mắt phán đoán, quân An Tây đi đường Lạc Bào đạo, lại đoạt được huyện Bao Thành nhanh chóng như vậy, chắc họ sẽ không biết được tình hình trú quân của huyện Hưng Đạo và Cổ Thành.

Lý Hoán không ngừng an ủi mình, dù thế nào đi chăng nữa trong lòng hắn vẫn thấy nặng nề, cái cảm giác bất an đó cứ không ngừng bóp nghẹt tim hắn.

Lúc hoàng hôn hắn có nhận được một tình báo do bồ câu mang về từ quân đội huyện Bao Thành, phó tướng Tử Du của quân trú thủ Cổ Thành dẫn một bộ phận quân đội đã đi đến ngoài hai mươi dặm, dọc đường không có gì dị thường, điều náy khiến Lý Hoán thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này một xích hầu từ xa xa chạy nhanh đến, phóng đến thành hạ lớn tiếng hô hào: “Nguyên soái!”

“Đã xảy ra việc gì?”

“Nhận được tin từ phía trước, quân An Tây chủ lực đã xuất động, có hơn hai vạn kỵ binh đang tức tốc tiến về phía chúng ta, chỉ còn không đến hai mươi dặm nữa thôi!”

“Hả!?”

Lý Hoán thốt lên kinh hoàng, quân An Tây chủ lực lại có thể đến nhanh thế ư?

Không cần nói, bọn họ nhất định là nghe nói quân đội từ phía đông rút về nên đến chặn đường.

“Mau!

Mau quay lại đây!”

Lý Hoán khẽ giọng cầu nguyện, ruột hắn nóng như ran, quân đội của huyện Cổ Thành mà sao đến giờ vẫn chưa về?

“Nguyên soái, người xem!

Bọn họ hình như đến rồi!”

Một tên thân binh chi về phía xa xa hô to.

Lý Hoán cực lực nhìn vào trong bóng tối, chỉ thấy bóng một đoàn người đã thấp thoáng xuất hiện cách đấy vài dặm, ước chừng chỉ có ba bốn dặm.

“Truyền mệnh lệnh của ta, đốt đuốc chuẩn bị mở cửa thành.”

Quân đội từ Cố Thành trở lại còn cách đấy ba dặm thì quân Nam Trịnh đã bắt đầu chuẩn bị, đuốc trên tường thành được đốt sáng rọi, hàng ngàn binh sĩ cùng ùa lên thành đầu, Lý Hoán đứng ở trên thành môn chau mày nhìn về phương xa.

Hắn đã dẫn nhìn rõ đội ngũ này, có khoáng ba bốn ngàn người, trong lòng hắn cũng có chút nghi ngại, Quân thú huyện Cổ Thành không phải có năm ngàn người sao?

Thế còn một ngàn người nữa đâu rồi?

Chẳng bao lâu sau quân đội huyện Cổ Thành đã tiến sát thành trì, và dừng chân lại khi còn cách thành trăn bước.

Trong quân đội chỉ có chừng hai trăm mấy con chiến mã, ngoài ra tất cả đều là bộ binh, đội hình của họ rất ư hỗn loạn, trong có vẻ rất mỏi mệt, Lý Hoán khẽ thở phào, đây chính là quân đội của hắn, trong các chi tiết nhỏ này sẽ có thể nhìn rõ sự cách biệt.

Nếu là quân An Tây, dù có hành quân mấy ngày mấy đêm thì đội ngũ không đến nỗi lóng lèo như thế.

Nhưng chính sự cách biệt này mới khiến bọn họ mãi không địch nổi quân An Tây.

Trong màn đêm, mấy mươi kỵ sĩ phi băng lên trước, đứng đầu là phó tướng Tử Du, hắn ngẩng cao đầu hô hào: “Lý nguyên soái, mạc tướng Tử Du!”

“Lệ tướng quân các ngươi đâu?”

Lý Hoán phục trên thành đầu hỏi.

“Lệ tướng quân vận chuyển lương thực phía sau, sai mạt tướng về đây trước.”

Hèn chi ít đi hơn ngàn người, hóa ra là chạy đi vận chuyển lương, Lý Hoán khẽ rủa một tiếng: “Giờ này là lúc nào rồi còn ở đó lo chuyên lương!”

Tuy nghĩ thế, nhưng hắn vỡ giơ tay hạ lệnh: “Thà bọn họ vào thành!”

Cầu treo được đùng đùng thả xuống, cửa thành mờ toang.

Tử Du quay đầu ngựa lại hạ lệnh: “Xếp hàng vào hàng!”

Các binh sĩ lập tức phấn chấn lại tinh thần, xếp lại thành ba hàng.

Đây là quân quy của quân An Tây, quân đội vào thành nhất định phải xếp lại thành ba hàng, giờ đã trở thành một thói quen tự nhiên như hơi thở.

Dù Triệu Sùng Tiết đã nghĩ ngợi đến đủ các tiểu tiết, nhưng quân đội cố tình lỏng lèo.., nhưng hắn thế nào cũng khó mà vẹn toàn tất cả, trong việc quân đội xếp hàng vào thành, hắn lại vô tình để lộ chút ít phong cách quân An Tây.

Đây chỉ là chút biến hóa trong phong cách, nhưng Lý Hoán cũng chau mày lại, Quân đội của hắn vào thành trước giờ đều chi xếp thành hai hàng, chứ chưa từng các việc xếp thành ba.

Tuy trong lòng hắn có chút nghi ngại nhưng hắn cũng không ý thức được thật hư của đội quân này, chẳng qua là cảm thấy có chút dị thường mà thôi.

Từng đoàn từng đoàn binh sĩ từ từ đến gần thành môn, bước lên cầu treo đề vào thành, Lý Sùng Tiết cải trang thành một hiệu úy cưỡi ngựa đi vào giữa hàng.

Lúc đi lên cầu treo vì nhất thời không kiềm được mà ngước lên nhìn một cái, chỉ một cái nhìn này lại vô tình đụng phải ánh mắt của Lý Hoán cũng đang nhìn về phía hắn, Ánh nhìn hai người đụng nhau, Lý Hoán bàng hoàng, trong quân đội của hắn sao lại có được một quân quan uy vũ như thế mà hắn lại chưa từng gặp?

Hơn nữa tuấn mã của tên này cũng thần dũng hơn thương, căn bản không phải là ngựa rừng đất Thục, thế này là thế nào?

Lúc này trong lòng hắn thật sự sản sinh nghi ngờ, lại nhìn nhìn binh sĩ, sự nghi ngờ trong lòng lại càng quyết liệt hơn, Quân đội của hắn phần lớn đều là người bản địa Hán Trung, không thì là người Thục, thân hình phần lớn không cao, hơn nữa lại còn hơi nhỏ người gầy gò, nhưng nhìn đám binh sĩ tướng mạo vạm vờ cao to trước mặt này, cộng thêm có binh sĩ thậm chí còn có chút ít nét mặt người Hồ, Lý Hoán bắt đầu thấy không hay rồi, ngay tại lúc này, ánh mắt hắn lại rơi vào binh sĩ bộ binh tay cầm mạch đao, người mặc trọng giáp đang tiến sát thành môn.

Tuy ban đêm không nhìn rõ mặt mũi, nhưng loại binh khí dài hai trượng trên tay họ là gì?

Trong quân đội của hắn căn bản không có loại vũ khí này.

Sau lưng Lý Hoán ròng rã mồ hôi lạnh, hắn bỗng hiểu ra, lập tức hô to: “Mau!

Mau đóng cửa thành môn lại, kéo cầu treo lên!”

Tất cả binh sĩ đều ngỡ ngàng nhất thời không kịp hiền ra, Lý Hoán đã hồi hộp mồ hôi hột đầy mật, hắn một tay túm lấy cô áo của tên hiệu úy quản thành môn nói: “Mẹ kiếp, mắt ngươi đui rồi sao?

Bọn chúng là quân An Tây, mau đóng cửa thành lại!”

Trên thành đầu bỗng hỗn loạn tử tán, binh sĩ không ngừng gào thét: “Mau đóng cửa thành, là quân An Tây!”

Vừa mới đi qua cầu treo Lý Sùng Tiết đã biết bị quân địch vạch trần, hắn cũng hô to một tiếng: “Nào anh em, xông vào thành thôi!”

Quân An Tây không còn xếp hàng nữa, thay vào đó là gào thét giận dữ xông thẳng vào thành.

Lúc này cầu treo đang được cót két kéo lên.

Ngay lập tức, mười mấy binh sĩ quân mạch đao nhanh tay đưa đao chém mạnh xích sắt, đón lửa va chạm tung tóe, dây xích hai bên lần lượt bị chặt đứt cái răng rắc, cầu treo đã bị kéo lên ba thước bỗng chốc lại rơi tõm xuống.

Lúc này, ba ngàn tám trăm binh sĩ quân An Tây đã có một nửa xông vào trong thành, nhưng do thành Nam Trịnh chia làm ngoại thành và nội thành, bọn họ chi xông vào được thành môn ngoại thành, giữa nội ngoại thành có chiến hào, cầu đá trên sông nổi liền nội ngoại thành, cầu đá này dài khoảng trăm bước, rộng bốn trượng, chỉ cần xông qua được cầu đá, phá cửa nội thành thì có thểthật sự được vào Nam Trịnh.

Địa hình rất ư bất lợi với quân An Tây, quân Hán Trung đã phát hiện ra thân phận của họ, gần hai vạn quân thủ thành đang từ bốn phương tám hướng ập đến.

Lúc này Lý Hoán đã bình tĩnh lại từ hoảng loạn ban đầu, hắn lập tức cho tổ chức binh sĩ tiến hành tấn công.

Bốn ngàn binh sĩ trên ngoại tường thành lũ lượt chuẩn bị cung tiễn, vũ tiễn vèo vèo phóng bắn quân An Tây ở thành ngoại.

Binh sĩ An Tây đều giơ cao khiêng chắn đỡ, một mặt khác cũng liều hết mình phóng vào trong thành, Một ngàn bộ binh trọng giáp đi sau cùng thân mặc trọng giáp, căn bản không sợ tiễn bắn, cung tiễn của quân Hán Trung cũng chẳng có tác dụng gì với họ.

Còn hai ngàn mấy binh sĩ quân Hán Trung còn ở sau ngoại thành môn và cầu đá do chưa kịp rút về thành nội thì cửa thành nội đã ầm ầm đóng sập lại.

Hai ngàn binh sĩ này bèn trở thành đợt địch nhân đầu tiên của quân An Tây, tiếng thét xông trận ầm trời, động thành ngoại và cầu đá đông nghẹt binh sĩ song phương, trong không gian chật chội này song phương đều bắt đầu triển khai giết chóc đẫm máu.

Trên đường lớn cách đấy mười dặm, Lý Tự Nghiệp dẫn hai vạn kỵ binh phóng về Nam Trịnh.

Từng đội từng đội kỵ binh chỉnh tề xếp hàng trên quan đạo, bọn họ không có bất kỳ ngụy trang nào, vì biết thế nào cũng không tránh được thám tử của quân Hán Trung, thôi thì cứ mặc sức lộ rõ sát khí.

Từng đợt vó ngựa ầm ĩ gõ lên mặt đường gồ ghề, đuốc lửa như con rồng lượn múa, kỵ binh An Tây thâm nghiêm, tay cầm hoành ca sát yên đang hiên ngang phóng về thành Nam Trịnh, tốc độ hành quân của họ chăng nhanh.

Trước khi có tin của Triệu Sùng Tiết, Lý Tự Nghiệp sẽ không toàn lực phát động tiến công.

Theo kế hoạch của Lý Tự Nghiệp, hắn định sẽ dùng hóa dược và uy lực cường thế của quân mạch đao mạnh tay thu hạ Nam Trịnh thành, muốn trong ba ngày đoạt được thành trì kiên cố, phòng thủ nghiêm như Nam Trịnh chỉ có thể dùng chấn thiên lôi phá thành, nhưng thủ quân huyện Cổ Thành và huyện Hưng Đạo rút về đã tạo cho hắn một lương cơ trời phú, hắn có thể tiêu diệt một trong hai đội quân này, sau đó ngụy trang làm quân rút về đến thành Nam Trịnh lừa quân địch.

Từ khi hắn nhận được tin.

Triệu Sùng Tiết đã hoàn thành được phần nhiệm vụ phía trước, giải quyết được quân rút của huyện Cổ Thành, hiện giờ họ đã áp sát thành Nam trịnh.

Dù cho Lý Tự Nghiệp thân kinh trăm chiến, nhưng lòng hắn lúc này cũng đầy hồi hộp, hắn biết không có cái gì hoàn mỹ, thế nào cũng có thểlộ ra sơ xuất.

Trong đó khí chất và trận dung của quân An Tây đã hoàn toàn khác quân Quan Trung, là chủ soái, Lý Hoán làm sao lại không nhìn ra điêm này?

E rằng trận chiến đẫm máu tước đoạt thành trì e là khó tránh, vừa nghĩ đến đây thì thấy bầu trời phía nam bỗng lóe lên vệt sáng rồi bùng nố giữa không.

Đấy là tín hiệu phát động tấn công của quân An Tây, Lý Tự Nghiệp lập tức hạ lệnh: “Toàn quân gia tốc thẳng tiến, toàn tốc thẳng tiến Nam Trịnh!”

Hai vạn kỵ binh lập tức gia tăng tốc độ, tiếng vó ngựa hỗn tạp như bão táp cuốn thẳng về quan đạo phương nam.

Trận chiến tấn công Nam Trịnh đã đến mức độ gay gắt, trên cầu đá trăm bước thi thể chất đống, máu chảy thành sông, gần hai ngàn quân Hán Trung không kịp rút về đều bị giết sạch, chỉ còn lại vài trăm người đang tựa trên nội thành môn vật vã chống lại từng pha tấn công dồn dập của quân An Tây.

Bọn họ chửi rủa trong tuyệt vọng, không ngừng dùng tay đập cửa thành, hòng mong thành môn sẽ hé mở để họ có thể rút vào thành nội, nhưng cửa thành vẫn không chút động tĩnh, bên trong vẫn bị đóng kín.

Họ chỉ còn con đường tử chiến duy nhất, thận chí cả đầu hàng cũng không, cục diện song phương một mất một còn, sẽ chăng ai nghĩ đến tù binh vào lúc này.

Nhưng mưa tiễn dày đặc của quân Hán Trung đã siảm đi nhiều áp lực của họ

5

trên thành đầu nội ngoại thành đều chen đầy quân Hán Trung, chỉ có chừng hơn vạn người, bọn họ phóng tiền từ hai bên, dày đặc nhU Châu chấu phủ đầu ập xuống, che tối cả đất trời.

Lúc này quân An Tây cũng thương vong thảm trọng, người trận vong đã hơn ngàn, cả chiến mã của chủ tướng Triệu Sùng Tiết cũng đã bị bắn chết.

Hắn tựa lưng vào thành cầu, mười mấy thân binh đang dùng khiêng che chắn cho hắn, để hắn tiếp tục chỉ huy trận chiến trong mưa tiễn.

Lòng Triệu Sùng Tiết nôn nóng lửa thiêu, bây giờ quân An Tây đang rất bị động, đang bị kẹp giữa nội ngoại thành phảng phất như bị phục kích, bị quân địch trước sau bắn tiễn khiến quân An Tây khó mà lo được cả trước và sau, chỉ đành tựa lung vào nhau dùng khiêng chống đỡ.

Nhưng như thế này bọn họ sẽ khó mà phát động tấn công, lượng lớn quân đội đều bị áp chế trong ngoại thành động dài mười trượng rộng năm trượng kia, chỉ một đoạn thành động ngắn ngủi này mà lại chen chúc kẹt cứng gần hai ngàn người.

Cung tiễn vẫn dày đặc như bão tuyết kia vẫn vèo vèo phóng vào trong động thành ngoại.

Năm mươi binh sĩ An Tây tay cầm khiên đỡ, tạo thành tường chắn trong thành động đã hữu hiệu chống đỡ tiễn bắn vào.

Dù cho là thế nhưng trong thành động vẫn quá nguy hiểm.

Nếu quân Hán Trung dùng hỏa công thành động thì quân đội của hắn nhất định sẽ bị bại thê thảm.

Bây giờ họ chỉ còn cách cố cầm cự cho đến khi viện quân đến, nhưng Triệu Sùng Tiết không nguyện ý đến nước ấy, đó sẽ là một nỗi nhục lớn cho hắn, đó khác gì không công hạ được thành Nam Trịnh?

Hi vọng duy nhất của Triệu SÙNG Tiết là mạch đao quân An Tây, họ không sợ cung tiễn, dùng họ đến công hạ ngoại thành.

Bên cạnh ngoại thành môn có một đường tiểu đạo, dài khoảng ba mươi bước, đâm thẳng vào tường thành, nhiều lắm có thể dung nạp ba người cùng sát vai đi.

Đó là đường đi tắt cho binh sĩ thủ thành tiện lên xuống, nhưng giờ này lại là con đường quan trọng để quân An Tây đoạt thành Nam Trịnh.

Lúc này trên thông đạo đã chen đầy gần trăm tên quân mạch đạo An Tây, một bên là tường thành, một bên còn lại là mưa tiễn ào ào, mạch đao không sợ mưa tiễn cũng chỉ là tương đối, chủ yếu do họ đã mặc áo giáp kiên cố, chỉ vài cây tiễn ngẫu nhiên thì khó mà xuyên thủng được, nhưng nếu vài chục, vài trăm cây tiễn như thế thì áo giáp kiên cố cỡ nào cũng sẽ có lúc bị thủng.

Để yếm hộ cho mạch đao quân, đã có mấy mươi binh sĩ bình thường ở rìa, trong tay họ không có binh khí, mỗi người cầm hai tấm khiêng chắn phòng ngự lại cung tiễn từ trên thành nội phóng đến.

Lúc này thông đạo này đã hoàn toàn trở thành tiêu điểm tranh đoạt của song phương, Mấy trăm tên cung nỏ thủ của quân An Tây dưới yểm trợ của khiêng đang bắn tiễn tấn công binh sĩ Hán Trung ở trên.

Dù cho họ số lượng không nhiều, nhưng tiễn pháp lại rất ư chuẩn xác, về căn bản đã áp chế được quân Hán Trung trên thông đạo, khiến họ khó mà dùng cự thành và gỗ lăn đến tập kích quân mạch đao, hữu hiệu bảo đảm được quân mạch đao có thể công thành.

Để bảo vệ ngoại tường thành quân Hán Trung lại cho thêm gần ngàn người vào, hình thành thế trận phòng thủ lấy thịt đè người liều mạng với quân mạch đao, song phương trong trận chiến tranh giành đường lên thành đã càng lúc càng gay sắt, binh sĩ mạch đao lợi hại vô cùng, mạch đao dài huơ qua một phát bèn máu rơi tung tóe, địch quân bị chém đứt ngang hông, hoặc không thì bị chém bay đầu, có điều chỉ cần họ giết sạch một đoàn người, ngay lập tức sẽ có đoàn người khác lên thay thế, liên miên bất tận, Xác chết chồng chất cao gần ba trượng đã nghiêm trọng cản trở con đường vào thành, cách mạch đao thủ phía sau không ngừng phải dùng cán đao đẩy xác xuống thành, rơi thăng xuống chiến hào, nhưng binh sĩ mạch đao cũng bị thương vong thảm trọng không kém, Mới gần nửa canh giờ qua đi đã có gần trăm người trận vong, rất nhiều người là do rơi xuống chiến hào bị chết đuổi.

Lúc này lang tướng Lâm Hải Hùng của mạch đao quân đã xông lên phía trên cùng, hắn có biệt danh là “Mạch đao sát thần”, là một trong thất sát đao trong quân mạch đao An Tây.

Hắn thân cao một trượng, thể trạng tráng kiện, sức mạnh tay dài, cây mạch đao dài hai trượng trong tay hắn trong cứ như đồ đao của địa ngục.

Đao quang vừa lóe qua chi kịp thấy đầu người rơi lãn lốc, máu thịt ngổn ngang, chi thể chia li cùng tiếng thét rú lên thảm thiết giữa trời đêm.

Hắn gào to một tiếng, lại bậc nhảy lên thành đầu, mạch đao xẹt qua, bốn binh sĩ Hán Trung bị chém đứt thành tám đoạn.

Hắn lại trở tay quơ ngược, ba đầu người bay lên, máu tươi ở cổ tửa ra ào ào.

Bản mặt hung thần của Lâm Hải Hùng làm mấy minh binh sĩ Hán Trung sợ run chân, bọn họ chưa bao giờ thấy một hung thần tàn bạo như thế, ai ai cũng bủn rủn tay chân.

Lâm Hải Hùng lại gào lên một tiếng, huơ đao chém ập về phía mấy mươi binh sĩ này.

Chi vài đao qua lại lại có mười mấy người mình đầu hai nơi, các binh sĩ Hán Trung hoảng sợ kêu rú lên vội vàng quay lưng bỏ chạy.

Lâm Hải Hùng ngửa mặt lên trời cười phá lên, hắn lại huơ tay, giọng nói như sấm gầm hô hào: “Nào các anh em, lên thành thôi!”

Binh sĩ mạch đao lũ lượt phóng lên đầu thành, con đường của thắng lợi của cuồi đã mở cửa.

Cùng với càng lúc càng nhiều binh sĩ An Tây cùng quân mạch đao xông lên ngoại thành, chiến cục bắt đầu bị đảo ngược.

Hàng ngàn quân Hán Trung trên ngoại thành căn bản không đỡ nổi đòn tấn công của quân An Tây, lũ lượt từ thông đạo trên tường thành rút về nội thành.

Lúc này trên bầu trời đêm xa xa vang vọng tiếng tù và bắt tai, chỉ thấy biển đuốc sáng trưng xuất hiện tại thành ngoại Nam Trịnh, hai vạn quân chủ lực An Tây cuối cùng đã đến.

Cán cân thắng lợi cuối cùng cũng đã nghiêng về phía quân An Tây.

Ngoại thành đã bị quân An Tây chiếm lĩnh, sĩ khí binh sĩ tăng vọt, đánh cho quân thủ trên nội thành tan tác, liền liền lùi về sau.

Nhất là một ngàn quân mạch đao, họ đã dàn hàng cùng huơ đao cùng tiến, hình thành một đại trận cường thế quật cường bất khuất, từng bước từng bước tiến vào thành lâu của nội thành, không một ai có thể cản trở họ thẳng tiến.

Bất kỳ ai đứng ra cản trở đều bị chém cho nát bấy, bất cứ kẻ chống đối nào đều bị họ đạp dưới chân mình.

Họ chính là thần chiến tranh, là đệ nhất quân.

Cửa thành thành nội cuối cùng đã được mở, kỵ binh An Tây giơ cao chiến đao và đuốc lửa, một cơn đại hồng thủy đuốc lửa đằng đằng xông vào Nam Trịnh thành.

Hán Trung tiết độ sứ Lý Hoán thấy đại thế đã qua, chỉ còn biết thở dài và cho mở cửa thành nam, dẫn vài ngàn tàn binh tẩu thoát về Thục Trung.

Chỉ trong vòng một ngày một đêm, Lý Tự Nghiệp đã dẫn bốn vạn quân An Tây đoạt được thành Nam Trịnh, cũng có nghĩa là họ đã chiếm lĩnh Hán Trung.

Chương 570: Kỳ châu an dân



Thời gian dần dần tới đầu tháng mười, gieo hạt mùa hè thu hoạch vụ thu, các nơi ở Quan Trung bắt đầu xuất hiện cảnh tượng bận rộn thu hoạch vụ thu, lác đác từ cuối tháng chín bèn bắt đầu rồi.

Đối với triều đình mà nói, bất luận là gieo mạ vụ xuân hay là thu hoạch vụ thu cũng đều là thời khắc vô cùng quan trọng, Mỗi khi đến lúc này các quan lớn trọng thần của triều đình cũng đều phải rời khỏi triều phòng rộng và thoáng, đích thân xuống ruộng nương đi thị sát nông tình, điều này cũng không phải là cố làm ra vẻ, mà là một thứ chế độ, cái gốc của quốc gia nằm ở ngành nông, không có thuế phú của nông dân, không có gieo vụ và thu hoạch, triều đình sẽ khó có thể tiếp tục duy trì được.

Bởi vậy hàng năm bắt đầu từ cuối tháng chín, chính sự đường của triều đình, tự giám của các bộ, ngoại trừ bộ phận ít quan viên ở lại duy trì việc vận hành của bộ máy triều đình ra, các quan lớn trọng thần khác cũng đều chia ra đến các nơi, xâm nhập xuống đồng ruộng các nơi, đi thị sát tình hình thu hoạch vụ thu, các tình hình thực tế mà bọn họ có được từ tình hình thu hoạch vụ thu, sẽ trở thành căn cứ cho việc định ra các loại chính sách của sang năm.

Kỳ Châu cũng chính là khu vực Thiểm Tây Bửu Kê hôm nay, thời triều Đường là vùng đất quan trọng của bình nguyên Quan Trung chi sau Kinh Triệu phủ, Một số những tòa thành nổi tiếng của Quan Trung như Trần Thương, Quắc huyện, Ưng huyện, My huyện vân vân .., cũng đều nằm trong cảnh nội Kỳ Châu.

Trong châu có trăm vạn nhân khẩu, mấy chục vạn khoành ruộng tốt, nguồn nước sung túc, đất đai phì nhiêu, giao thông tiện lợi, hàng trăm năm nay vẫn luôn là một trong những hùng châu của triều Đường, thàng mười hai của Đường Chí Đức năm thử hai trên lịch sử.

Đường Túc Tông sau khi thu phục Trường An, liền đem Kỳ Châu thăng cấp làm Phượng Tường phủ.

Nhưng lịch sử ở sau thời hậu Thiên Bảo đã đi đến ngã rê khác, định nghĩa của Kỳ Châu bèn trở thành một dấu hiệu của cục diện chính trị bất ổn.

Sau khi Lý Hanh và Lý Khánh An đạt thành hiệp nghị chia ra cai trị Quan Trung.

Kỳ Châu một lần nữa bị đồi tên thành Phượng Tường phủ.

Nhưng sau khi Lý Hanh cường chế đăng cơ, lại lần nữa đem Phượng Tường phủ sửa lại thành Kỳ Châu, trớ trêu là những quan viên do Bùi Mân cầm đầu tại chính sự đường lại không chịu thừa nhận, bởi vậy bèn xuất hiện một cục diện ngượng ngàing.

Kỳ Châu vừa có Phượng Tường phủ doãn, lại có Kỳ Châu thái thú.

Cách đây hai tháng, Lý Khánh An và chính sự đường đạt thành hiệp nghị cuối cùng, Phượng Tường phủ sửa tên thành Phượng Tường đô đốc phủ, trở thành một cơ cấu quân sự, không hói đến dân sự, do Thôi Quang Viễn xuất nhậm đô đốc, còn Kỳ Châu thì chủ quản dân chính, như vậy quân chính chia ra, bèn áải quyết được cục diện ngại ngùng rằng hai cơ cấu Kỳ Châu chồng chéo nhau.

Đầu tháng mười, Lý Khánh An đã đặt chân đến Ung huyện Kỳ Châu, bắt đầu hành trình thị sát Kỳ Châu.

Phượng Tường đô đốc phủ có ba vạn quân đội, cũng đều là tân binh mà năm trước đã chiêu mộ được, nhưng mà ở trên cương vị của phía chính phủ thì danh xưng đó, đã khác với trước đây rồi, không còn gọi là quân An Tây nữa, đổi thành quân Phượng Tường, hiện tại Lý Khánh An là thiên sách thượng tướng kiêm binh mã đại nguyên soái, ở xa lĩnh chức An Tây tiết độ sứ, không thể dùng một cái tên mà nói toàn bộ, dùng quân An Tây đến thay thế quân Đường, Quân An Tây vẫn còn tồn tại, nhưng phạm vi lại rút nhỏ đi rất nhiều, chủ yếu là chi bốn vạn quân chủ lực An Tây do Lý Từ Nghiệp suất lĩnh, còn những quân đội khác được sắp đặt ở Trung Nguyên, tỷ như quân Lũng Hữu mà Lý Quang Bật suất lĩnh, hay quân Đồng Quan mà Vương Tư Lễ suất lĩnh, quân Đại Đồng do Lôi Vạn Xuân suất lĩnh, quân Hà Tây do Lệ Phi Thủ Du suất lĩnh, quân Hàn Hải do Thôi Kiền Hữu suất lĩnh, quân Nội vệ do Nam Tề Vân suất lĩnh, những đội quân này cũng đều trực thuộc Lý Khánh An, công thêm quân Sóc Phương và quân Hà Đông của Quách Tử Nghi, liền được gọi chung là quân Đường, đế khu biệt với Nam Đường, lại xưng là quân Bắc Đường.

Nhưng mà lúc Lý Khánh An đến Kỳ Châu.

Thôi Quang Viễn cũng đã từ Trần Thương dẫn quân xuất chinh Nam Trịnh, hắn sắp cải nhậm Hán Trung tiết độ sứ, dẫn quân đóng chốt ở Hán Trung, Lý Khánh An không có gặp được bản thân Thôi Quang Viễn, chỉ có tân nhậm Phượng Tường đô đốc Điền Trân chạy đến nghênh đón.

Lý Khánh An dẫn ba nghìn thiết kỵ thân binh đóng chốt trong một tòa quân doanh ở cách bên ngoài thành Ung huyện mười dặm, dựng lên một lều lớn bằng da dê, nơi này chính là hành dinh lâm thời của Lý Khánh An.

Lý Khánh An đang ở trước sa bàn nghiên cứu chiến sự của Hán Trung, hắn mới vừa nhận được thư do bồ câu đưa tới, Lý Từ Nghiệp không thương một binh một tốt, đã lấy được Bao Thành huyện, hiện đại quân đang nhắm hướng Nam Trịnh xuất phát.

Tuy rằng Lý Khánh An đối với trận chiến Hán Trung cũng không hề mang kỳ vọng gì cả, với sự lợi hại của quân An Tây, việc lấy được Hán Trung là kết quả hiển nhiên, mấu chốt là thời gian và tốn thất nhiều hay ít thôi.

Hiện tại Lý Từ Nghiệp chỉ dùng một canh giờ và với cái giá là không tổn thương một binh một tốt nào cả đã công hạ được Kiên thành Bao Thành huyện, điều này quả thực làm cho Lý Khánh An cảm thấy một phen kinh ngạc và thán phục, Lý Từ Nghiệp quả thật rất có tiến bộ, phía dưới thì chỉ còn xem hắn làm thế nào công hạ Nam Trịnh thành.

Lúc này, ngoài trướng truyền đến tiếng bẩm báo của thân binh: “Đại tướng quân.

Điền tướng quân tới rồi.”

“Vào đi!”

Tiếng bước chân vang lên, đại tướng Điền Trân nhanh bước đi vào lều lớn, quì một aối hành lễ nói: “Mạt tướng Điền Trân, tham kiến Đại tướng quân!”

“Điền tướng quân mời đứng lên!”

Lý Khánh An cười ha hà tiến lên đỡ Điền Trân dậy, vỗ vỗ bà vai hắn nói: “Thế nào, Phượng Tường đô đốc làm có đã lắm không!”

Nếu là ở vài năm trước.

Điền Trân nhất định sẽ nhếch miệng cười hắc hắc không ngừng, nói: “Tốt nhất là có thể cưới thêm vài cô gái xinh đẹp.”

Hắn sẽ nói như vậy, nhưng khi quyền uy của Lý Khánh An ngày càng nặng hơn, thì thuộc hạ của hắn cũng đều bắt đầu kính sợ hắn, không dám nói đùa với hắn một cách tùy ý nữa, cho dù hiện tại Lý Khánh An chỉ là nói vui đùa như vậy thôi.

Điền Trân vẫn khom người nói: “Mạt tướng đem hết tâm sức canh giữ Phượng Tường, tuyệt không dám có nửa phần chậm trễ.”

Lý Khánh An nhìn chăm chú hắn một lát, trong lòng cũng dâng lên vài phần thất vọng, sự hứng khởi đã tiêu tan, liền lãnh đạm nói: “Mời ngồi xuống nói chuyện đi!”

“Tạ ơn Đại tướng quân!”

Điền Trân ngồi xuống, Lý Khánh An cũng về tới chỗ ngồi của mình, liền cười nói: “Hãy nói xem, tình hình của Kỳ Châu gần đây như thế nào?”

Lý Khánh An cũng không có hỏi rằng tình hình của Phượng Tường đô đốc phủ, mà là hỏi tình hình gần đây của Kỳ Châu.

Điền Trân hiểu được ý của Lý Khánh An, liền hạ thấp người đáp: “Hồi bâm Đại tướng quân, mấy ngày nay Kỳ Châu chủ yếu bận rộn hai chuyện, một là chuẩn bị việc quân lương Hán Trung, ta nghe nói ngày hôm qua đợt quân lương ba vạn thạch đầu tiên và một lô quân phục dày và ấm cũng đều đã khởi hành vận chuyển đến Hán Trung, do Kỳ Châu tư mã Hàn Tuấn áp tải đi trước.”

‘Thế Thôi thái thú đang làm cái gì?”

Lý Khánh An lại hỏi.

Thôi thái thú chính là Thôi Ninh người suýt nữa bị sán tội thông đồng với địch, tân nhậm Thôi thị gia tộc tộc trưởng, cũng là nhân vật trọng tâm của đợt phong ba nhà họ Thôi vừa rồi, là cây gai trong mắt của Lý Khánh An.

Nhưng Điền Trân lại không hiểu tâm tư của Lý Khánh An, hắn giơ ngón tay cái lên, tán thường nói: “Thôi Ninh này quả nhiên rất tài ba, làm người ta kính nê!”

Lý Khánh An che đậy sắc mặt hỏi: “Tài ba như thế nào?”

“Khoảng thời gian vừa rồi có năm nghìn hộ từ Hà Bắc di dân đến, triều đình phải đưa bọn họ an trí ở Kỳ Châu, đất đai dùng đến chính là Kỳ Vương điền trang nằm ở ven kênh đào Thẳng Nguyên phía bắc Quắc huyện, ước chừng ktioảng năm ngàn khoảnh ruộng tốt, vốn dĩ những ruộng tốt đó là muốn phân phát cho tá điền của địa phương, nhưng vì di dân mới đến, kế hoạch đã có sự thay đổi.

Nghe nói mấy ngàn hộ tá điền địa phương vô cùng bất mãn, bèn tự phát võ trang lên, đòi liều mạng với di dân Hà Bắc.

Thôi thái thú chi dẫn theo hai viên tùy tùng xâm nhập thôn xóm của tá điền, đàm phán với mấy chục vị trưởng lão gia tộc của địa phương.

Hắn ở nơi đó ba ngày ba đêm, những hộ nông địa phương đòi liều mạng sống chết mà giữ đất đai không ngờ bị hắn thuyết phục cả, đồng ý nhường ra một nửa đất đai cho quan phủ an trí di dân Hà Bắc, thật sự không dễ dàng a!

Khiến người ta kính nể.”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Xem ra Thôi thái thú rất được dân tâm a!”

“Vâng ạ!

Thôi thái thú không hổ là xuất thân từ danh môn thế gia, thanh liêm chính trực, hơn nữa cực kỳ thấu hiểu dân chúng, mỗi đợt tết thanh minh, trung nguyên và lạp bát, hắn cũng đều đích thân đi thăm mẹ góa con côi, nghe nói mười mấy năm qua năm nào cũng như thế, những châu huyện mà hắn nhiệm kỳ qua, ở dưới sự quản hạt của hắn nhân dân đều an khang, những năm đại thiên tai cũng có thểan cư lạc nghiệp, mọi người nhắc tới Thôi thái thú, không ai không chân thành tán dương hắn cả.”

“Vậy sao?

Ngươi nói đến ta cũng có hung trí rồi, ta thật muốn xem một chút vị Thôi thái thú này.”

Lý Khánh An lãnh đạm nói.

Kỳ Vương điền trang nằm ở phía bắc của Quắc huyện, ven kênh Thăng Nguyên, là một mảnh đất đai ruộng điền vô cùng phì nhiêu, điền trang mênh mông vô bờ, tổng công có hơn năm ngàn ba trăm khoành, do mười mấy thôn trang lân cân, mấy ngàn hộ tá điền thay hắn trồng trọt, còn có gần ngàn hộ nông nô, đây là đất đai mà Kỳ Vương dùng mười năm trời chiếm dụng mà có được.

Kỳ Vương sớm đã chết đi nhiều năm, do mấy người con trai của hắn đem đất đai chia cắt ra, nhưng đối với bên ngoài vẫn gọi chung là Kỳ Vương điền trang.

Sau khi Lý Dự lên ngôi, liền dấy lên một đợt phong ba nhằm vào ruộng điền của quyền quý tôn thất.

Kỳ Vương điền trang cũng không thể may mắn thoát khỏi, đợt thứ hai liền bị Lý Dự tịch thu làm của quan, mấy người con trai của Kỳ Vương cũng bởi vậy mà trốn sang thành đô, trở thành kẻ ủng hộ phê phản Bắc Đường.

Đất đai rất sớm đã bị tịch thu đi rồi, nhưng việc phân điền lại gặp nhiều trở ngại, sau khi Lý Dự qua đời , công việc phân điền liền rơi vào tạm dừng, sau khi chính sự đường vừa mới thông qua lệnh phân điền không lâu, chủ quản phân điền Lý Nghiên liền bị ám sát, khiến cho việc phân điền rơi vào tạm dừng, sau đó lại là lúc Lý Hanh cưỡng chế đăng cơ, không những không phân điền, còn muốn đem những đất đai đã phân chia thu hồi lại, tương lai sẽ trà lại cho chủ nhân gốc của nó, cho đến khi Lý Hanh đào tâu khói thành đô, sau khi Lý Khánh An xây dựng lại chính sự đường, việc phân điền mới lại một lần nữa được đề lên nhật trình, đầu tiên là hoàng trang ở VỊ Nam huyện được phân chia, đó là một sự kiện như một tiêu chí, dưới sự dẫn đường của nó, các nơi ở Quan Trung cũng đều dấy lên phong trào chia ruộng đất.

Kỳ Vương điền trang cũng là một trong những trọng điểm phân điền, dựa theo nguyên tấc quyền sở hữu, năm ngàn ba trăm khoành đất đai của Kỳ Vương điền trang hãn phải do hơn ba ngàn bốn trăm hộ tá điền và một ngàn hai trăm hộ nông nô chia ra.

Những người có tâm lập tức tính ra, nói như vậy, bình quân mồi hộ sẽ được hơn một khoánh đất đai, điều này quả thật khiến những hộ nông dân ở địa phương mừng như điên.

Cho dù trong lệnh chia đều ruộng đất thời sơ Đường, con trai được trăm mẫu ruộng, nhưng trên thực tế đó chẳng qua chỉ là một cái hạn ngạch thôi, bình quân mỗi hộ có thể có được hai mươi mẫu ruộng cũng đã rất khá rồi, cho nên lúc tin tức Kỳ Vương điền trang phân chia ruộng được truyền ra, toàn bộ các hộ nông dân ở phía bắc kênh Thăng Nguyên cũng đều sôi sục hẳn.

Nhưng trớ trêu là việc tốt thường gian nan, đột nhiên lại truyền ra tin tức, năm ngàn di dân Hà Bắc Tương Châu cũng sẽ được an trí ở phía bắc kênh Thăng Nguyên, điều này quả thật là một tin sét đánh, khiến cho các hộ nông dân địa phương sợ ngây người, mất mác, phẫn nộ, thất vọng đau khổ, nông hộ địa phương kiên quyết cự tuyệt di dân Hà Bắc đến đó, họ tự phát tổ chức võ trang nổi dậy để bảo vệ ruộng đồng nhà cửa của mình.

Kỳ Châu thái thú Thôi Ninh bèn chính là ở vào thời điểm cục diện nguy hiểm đó đơn thân vào thôn trang, cùng thôn dân đàm phán ba ngày ba đêm, cuối cùng thuyết phục thôn dân, phân chia một nửa ruộng điền cho di dân Hà Bắc, đồng thời tiếp nhận bọn họ ở kênh Thăng Nguyên an cư.

Lý do của Thôi Ninh rất đơn giản, quan phủ cho tới bây giờ vẫn vốn không có chính thức có văn kiện rằng đem toàn bộ Kỳ Vương điền trang phân chia cho nông dân, cái gọi là phân điền cũng chỉ là lời đồn đãi kháo nhau của nông hộ mà thôi.

Kỳ Vương điền trang sẽ chia thành hai, trong đó hai ngàn ba trăm khoành dùng làm phân điền, còn ba ngàn khoành dùng làm quan giải điền, lần này dùng cho việc an trí năm ngàn hộ di dân Hà Bắc chính là quan giải điền, không hề liên quan đến nông hộ địa phương.

Nhưng để đền bù lại.

Thôi Ninh cũng hứa hẹn, nếu sau khi thế cục Hà Bắc ổn định rồi, nhất định sẽ có không ít di dân Hà Bắc hồi hương, đến lúc đó đất đai sau khi di dân hồi hương rời khỏi thì quan phủ sẽ không thu hồi lại nữa, sẽ đem phân chia cho nông hộ địa phương, nếu nông hộ địa phương không tiếp nhận phương án này, quan phủ sẽ không còn phân chia vô điều kiện Kỳ Vương điền trang nữa, mà là dùng phương pháp thu mua lại, do chủ nhân ban đầu bỏ ra số tiền bán ruộng ban đầu mà lấy đó mua lại đất đai đó về.

Chính dưới sự cường bức dụ dỗ vừa đấm vừa xoa này của Thôi Ninh, hương đảng địa phương cuối cùng đã đón nhận phương án của Thôi Ninh, đồng ý di dân Hà Bắc tham dự phân điền.

Cuối tháng chín, đợt di dân hai nghìn hộ Hà Bắc đầu tiên đã đi đến Quắc huyện, bọn họ là di dân đến từ Hà Bắc Tương Châu.

Thăng Nguyên Cừ (*Cừ: kênh đào) là một con kênh đào tưới tiêu ở phía bắc Vị Hà, gần như xuyên ngang hết cả Quắc huyện, dài khoảng trăm dặm, ở hai bờ Thăng Nguyên Cừ phân bố mấy vạn khoảnh lương điền, là khu sản lượng quan trọng của Quắc huyện thậm chí của Kỳ Châu.

Trời vẫn còn chưa sáng hết, trên đồng ruộng phủ lên một lớp sương mù như sữa bò, trong không khí mang theo một chút hơi lạnh.

Thăng Nguyên Cừ là một con kênh đào rộng khoảng năm trượng, từ sông Vị Hà dẫn nước, lượng nước dồi dào, tưới tiêu mấy vạn khoảnh lương điền ở hai bờ.

Thẳng Nguyên Cừ lúc này cũng tràn ngập trong một lớp sương dày mờ ảo, trong hơi sương, một đội kỵ binh phóng nhanh tới, khoảng hơn ba trăm người, người đứng đầu chính là Lý Khánh An, phía sau đi theo ba trăm thân binh của hắn, Lý Khánh An tuy rằng đã dẫn theo ba nghìn kỵ binh, nhưng hắn sợ nhiều dân, nên đã bảo kỵ binh trú đóng ở một tòa quân doanh ở ngoài xa mười mấy dặm, bản thân hắn chỉ mang theo ba trăm kỵ binh, chỉ cần có thể thay hắn đưa tin là được.

Một dòng người của bọn họ xông lên một tòa cầu gỗ, phi đi phía bờ đối diện Thăng Nguyên Cừ, không lâu sau, một dòng người bèn đi đến trước một con kênh đào, con kênh đào này vô cùng quan trọng, mắt thấy đang đào bới, phía nam là một dòng sông nhỏ, gọi là Phan Nam Hà, sau khi con kênh đào này khai thông, đã đem Phan Nam Hà và Thẳng Nguyên Cừ liên kết lại với nhau, không chi như vậy, con kênh đào này còn đem đất đai của di dân Hà Bắc và nông hộ địa phương chia ranh giới, về phía đông là đất đai của người bản địa, về phía tây là đất đai của di dân Hà Bắc.

Do trời vừa mới sáng, hai bên kênh đào vẫn rất im ắng, không có một ai, kênh đào do di dân phụ trách đào khoét, bây giờ vẫn còn chưa thi công, ruộng lúa hai bên đều đã thu hoạch xong, bên trên đã phủ đầy bụi rơm, đây là phân bón rất tốt.

“Đại tướng quân, nghỉ ngơi một chút đi!”

Một viên thân binh đem hồ lô nước đưa cho Lý Khánh An, Lý Khánh An đón lấy hồ lô nốc một ngụm nước, lúc này, hắn thấy ở nơi không xa đang bốc một làn khói trắng cuồn cuồn, bèn giục ngựa nói: “Đi!

Đi xem xem.”

Một dòng người phi nhanh trong chốc lát, bèn đã đến được nơi bốc khói trắng đặc, chỉ thấy nơi tiện đạo bên cạnh Thăng Nguyên Cừ, mấy hộ nông dân đang đốt rơm, từ trang phục của bọn họ, vừa nhìn đã có thé nhìn ra là di dân từ Hà Bắc đến, mấy nông dân này cũng nghe thấy tiếng vó ngựa, đều quay đầu ngơ ngác nhìn vào kỵ binh xuất hiện từ trong hơi sương, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi, trong đó ba nữ nhân lại càng sợ sệt mà núp phía sau lưng trượng phu.

Thấy mấy nông dân muốn chạy, một thân binh bèn xuống ngựa chạy lên nói: “Các ngươi đừng sợ, sẽ không làm hại các ngươi.”

Có lẽ là cảm thấy minh có chạy thế nào cũng chạy không lại ngựa có bốn chân, mấy nông dân đều từ bỏ ý niệm bỏ chạy, đi về phía vệ đường, nhường lối đi ra.

Lý Khánh An cũng xoay người xuống ngựa, đi lên trước, quan sát bọn họ một chút, bèn cười nói: “Các ngươi đều là di dân Hà Bắc ư?”

Một nam tử ba mươi mấy tuổi gật gật đầu: “Hồi bầm tướng quân, chúng tôi ai cũng thế.”

“ừm!

Vậy trong số các ngươi có giáp trường không?”

Lần di dân Hà Bắc này có khoảng bốn mươi mấy vạn hộ, quy mô to lớn, bởi vì sau khi xảy ra chuyện ở Tỉnh Hình quan, triều đình bèn đã sử dụng kiến nghị của Lý Khánh An, đối với di dân Hà Bắc thực hiện dân đoàn bảo giáp pháp, cũng chính là thực hiện việc quản lý bán quân sự hóa, trăm hộ làm một bảo, thiết lập một viên bảo chính; mười hộ làm một giáp, thiết lập một viên giáp trường, có thể do tự bản thân họ tuyển cử, mỗi hộ phát cho một thanh đao hoặc là một bộ cung tiền, nam chủ nhân phải tiến hành huấn luyện quân sự định kỳ, để tăng cường năng lực tự vệ.

Lý Khánh An thấy đám nông dân đốt rơm rạ này ít nhất cũng có năm sáu hộ gia đình, hắn bèn phòng đoán trong đó có thể có giáp trường, quả nhiên, người nam tử ba mươi mấy tuổi ban nãy tiến lên khom người nói: “Hồi bầm tướng quân, ta chính là giáp trưởng.”

Lý Khánh An lại hỏi: “Ngươi là người ở đâu, tên gọi là gì?”

Giáp trường chỉ vào mấy hộ nông dân bên cạnh: “Chúng tôi đều là người thông Cao Kiều huyện An Dương Tương Châu, tại hạ tên Cao Phú Quý.”

“ừm!

Tên gọi này đặt không tồi.”

Lý Khánh An cười xòa nói: “Mọi người ngồi xuống nói chuyện đi!”

Mọi người thấy Lý Khánh An thân thiện, kỵ binh của hắn đều ở ngoài xa mấy chục bước, mối hoảng sợ trong lòng bèn từ từ biến mất, hai viên thân binh chạy trở về cầm lấy mười mấy chiếc ghế Hồ, Lý Khánh An đem ghế Hồ đưa cho bọn họ: “Mọi người ngồi tùy ý, không cần câu thúc.”

Các nông dân đón lấy ghế Hồ, có người thấy ghế Hồ làm thật tinh xảo, tỉ mỉ xem một hồi lâu mới từ từ ngồi xuống, lúc này, Lý Khánh An mỉm cười nói với mọi người: “Ta tự giới thiệu một chút, ta họ Lý, là tướng quân của quân An Tây, vừa từ Trường An đến, mà lần đại di dân Hồ Bắc lần này chính là kiến nghị của ta, ta luôn muốn tìm hiểu tình hình của việc di dân, vừa lúc gặp được các ngươi, mọi người đều nói một chút đi!

Nó thoải mái, kẻ nói không có tội.”

Mọi người nghe nói đại di dân Hà Bắc lại là kiến nghị của hắn, đều không khỏi trở nghiêm trang kính cẩn, điều này chửng tò quan chức của người này không thấp.

Cao Phú Quý lại càng có chút bất an rồi, dè dặt nói: “Tướng quân muốn bọn ta nói một chút về điều gì vậy?”

Lý Khánh An thấy người này khá là thật thà, không khỏi có chút cảm tình với hắn, bèn cười nói: “Vậy đế ta hỏi trước vậy!

Các ngươi đối với việc di dân lần này có hối hận không?”

Mọi người cùng lắc đầu, miệng mồm liếng thoắn đua chen nói: “Làm sao mà hối hận chứ?

Thích thú còn không kịp nữa là...

Đây là Quan Trung a!”

“Đẻ ta nói vậy!”

Cao Phú Quý có chút ngại ngùng nói: “Nhà ta ba huynh đệ cùng nhau đăng ký di dời, vốn dĩ bọn ta là ghi danh Quan Nội đạo, nhưng vận may bọn ta khá tốt, lúc sắp đến Nguyên Châu thì quan phủ đột nhiên thông báo bọn ta, bọn ta sửa lại dời đến Quan Trung Kỳ Châu, mọi người ai cũng vui đến phát điên, hơn nữa đến được Kỳ Châu, mỗi hộ còn cho bốn mươi mẫu thượng điền..

“Đợi đã!”

Lý Khánh An đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, hắn kỳ lạ hỏi: “Ta nhớ là mỗi hộ ba mươi mẫu a!

Tại sao lại trở thành bốn mươi mẫu rồi?”

“Cái này...”

Mấy người nông dân nhìn mặt nhau.

Cao Phú Quý nói: “Trên công cáo nói mỗi hộ còn cho một con trâu, nhưng trâu cày của Quan Trung cũng không đủ, vì vậy nên mỗi hộ cho thêm mười mẫu đất, để thay cho trâu cày.”

Lý Khánh An gật gật đầu, một con trâu đổi mười mẫu thượng, điều này quả là rất đáng a!

Nhưng mà trâu là có, năm sau vào đầu xuân, sẽ từ Hà Tây điều ba mươi vạn con trâu đến Trung Nguyên, đến lúc đó các nhà di dân trên cơ bản mỗi hộ đều sẽ có một con trâu, nhưng Lý Khánh An không nói rõ ra, bèn lại cười nói: “Vậy lương thực đâu?

Thu hoạch vụ thu vừa mới kết thúc, lương thu có phần các ngươi không?”

“Quan phủ định ra là mỗi hộ mỗi tháng năm đấu gạo, một cân muối, nếu nhà đông người không đủ, hoặc là tự minh moi tiền ra mua, hoặc là chia nhà lập hộ mới, còn có một cách khác chính là tham gia quân huấn dân đoàn, hoặc là mùa đông đi tham gia xây đắp thùy lợi, lúc đó lương gạo sẽ do nhà nước ra, trong nhà có thể tiết kiệm được một phần lương thực.”

Nói tóm lại, Lý Khánh An vẫn là khá tán đồng cách làm của Thôi Ninh, từ suốt dọc đường những gì hắn nghe thấy nhìn thấy, đều cảm thấy tên Thôi thái thú này khá không tồi, hắn quả thật rất muốn gặp một lần người này.

Đúng lúc này, xa xa truyền đến một tiếng vó ngựa, chỉ thấy năm sáu người cưỡi ngựa hướng bên này mà đến.

Cao Phú Quý liền đứng lên nói: “Đó là Thôi thái thú, người đã tới rồi!”

Chương 571: Phá giải bí mật

Kỳ Châu là một trong thập đại hùng châu , vì thế thái thú Kỳ Châu Thôi Ninh có phẩm cấp tương đối cao, ngoài tam phẩm ra.

Thôi Ninh đồng thời còn có chức hiệu quan nhàn là ngân thanh quang lộc đại phu, công thêm uy vọng cực cao trong lòng dân, kinh nghiệm dày dặn, là một ngôi sao sáng trên chính đàn Đại Đường.

Nếu không phải vì hắn xuất thân danh môn Thôi gia, vậy hắn rất có khả năng đã vào triều làm tướng.

Huyện nha của Kỳ Châu nằm tại huyện Vu Ưng, nhưng mấy ngày nay vì an trái cho năm ngàn hộ di dân Hà Bắc, nên Thôi Ninh vẫn ở lại Hoắc Huyện.

Sáng sớm hôm nay trời còn chưa kịp tỏ.

Thôi Ninh đã chạy đến phía bắc kênh Thăng Nguyên.

Thôi Ninh vốn tên là Thôi Cán, năm nay chừng tứ tuần tuổi, vì dáng người hơi gầy và cao nên lại càng trông thấy tháo vát tinh anh.

Mấy ngày nay vì lo việc an trí cho di dân đã làm hắn mệt đứt hơi, rã rời cả người; có điều nếu không làm tốt việc này thì hắn tuyệt không chịu thôi, đó đã là tính cách ăn sâu vào xương tủy của hắn, không làm thì thôi còn nếu đã làm thì phải làm đến cùng, làm đến viên mãn.

Hắn hôm nay phải đến thị sát tình hình đào kênh máng trước, sương buổi sáng rất dày, khiến hắn cũng không để ý thấy phía xa còn có đội quân, mãi cho đến khi hắn cách Lý Khánh An còn chưa đến trăm bước thì mới bỗng nhiên phát hiện phía trước có kỵ binh chắn đường.

“Người đến có phải là Thôi thái thú không?”

Có người lên tiếng hỏi hắn.

Thôi Ninh vội thúc ngựa lại, hắn kinh ngạc nhìn nhìn đội kỵ binh phía trước, nghiêm giọng hỏi lại: “Ta chính là thái thú Kỳ Châu, các ngươi là quân đội ở đâu, sao giờ lại có mặt ở đây?”

Hắn còn chưa biết được là Lý Khánh An hiện giờ đang ở lại Kỳ Châu, Một tên hiệu úy vội đi lên trước thi lễ với hắn, xong hắn mới từ tốn nói: “Thôi sứ quân, đại tướng quân của bọn ta muốn mời Thôi sứ quân đến phía trước nói chuyện.”

“Đại tướng quân?”

Thôi Ninh bỡ ngỡ một hồi, hắn vội giật mình tinh hẳn người ra, là Lý Khánh An đã đến đây, biết được tin này hắn vội leo xuống lưng ngựa nói: “Điện hạ đang ở đâu?”

“Xin mời Thôi sứ quân đi theo ta!”

Mấy tên thân binh của Lý Khánh An đã dẫn Thôi Ninh đi đến trước mặt hắn.

Thôi Ninh vội cúi người thi lễ nói: “Ty chức Kỳ Châu thái thú Thôi Ninh xin tham kiến Triệu vương điện hạ!”

“Thôi sứ quân không cần phải đa lễ!”

Lý Khánh An cười cười nhìn hắn hồi lại một lễ.

Lúc này Thôi Ninh bỗng cảm thấy ở bên cạnh có gì thất thường, vừa quay lại thì thấy tất cả nông dân đều đang quỳ sụp dưới đất.

Cao Phú Quý lại còn vì hoảng quá mà cặp môi run rấy, lắp bắp nói không thành lời, Vị tướng quân này lại chính là Triệu vương ư?

Thôi Ninh thật sự thấy minh đúng là choáng đầu rồi, việc đại sự như di dân Hà Bắc thế này, ngoài tên này ra còn ai có thể đề xuất, mình đúng là hồ đồ rồi!

Lý Khánh An vội ra hiệu mắt với một thân binh, để họ đi an ũi nhưng người nông dân bị kinh động này, Xong hắn bèn nhìn Thôi Ninh cười nói: “Thôi sứ quân, chúng ta đi cùng vậy!”

Thôi Ninh có chút do dự, nhưng hắn vẫn gật gật đầu, hai người họ đi men theo con đường nhỏ ven ruộng từ từ tiến về trước, xa xa mấy tên thân binh vẫn theo sau.

“Thôi sứ quân, vì sao mỗi hộ phải phân bốn mươi mẫu đất?”

Lý Khánh An cười cười hỏi lại.

Thôi Ninh thấy sau lưng lạnh toát, hắn cũng biết hậu quả sẽ như thế nào, ngự sử đài một khi đàn hạch thì cái tội danh tự tiện phân điền này sẽ không chạy đâu cho thoát, nhất là khi Lý Khánh An hỏi về việc này, thì lại càng có dụng ý sâu xa hơn.

Tuy biết thế, hắn vội vàng giải thích: “Ty chức cũng biết phân bốn mươi mẫu đất có phần không ổn, nhưng căn cứ theo lệnh phân điền của triều đình, nông hộ bản địa mỗi hộ có thể được năm mươi mẫu để làm điền vĩnh nghiệp, nhưng nông hộ Hà Bắc lại chi được có được ba mươi mẫu đất, hai bên chênh lệch những hai mươi mẫu.

Bây giờ có lẽ vẫn chưa có vấn đề gì xảy ra, nhưng nếu sau vài năm nữa, khi di dân Hà Bắc hoàn toàn hòa nhập vào bản địa, lúc hai sự chênh lệch hai mươi mẫu đất này rất có thể trở thành căn nguyên mâu thuẫn của song phương.

Cho nên ty chức đã tự ý đề cao tiêu chuẩn chia ruộng cho di dân lên bốn mươi mẫu.

Ngoài ra vào mùa xuân năm sau, sau khi bỏ từ Hà Tây đã đến, mỗi hộ sẽ chia thêm một con, nhưng thể về cơ bản mà nói thì hai bên đều không nói gì được.”

Lý Khánh An nghe xong cũng gật gật đầu, nói: “Ngươi suy nghĩ sâu xa hoàn toàn đúng, nhưng ngươi cũng không nên tự tiện làm chủ tất cả.

Ngươi nên bấm báo với Chính sự đường trước, để Chính sự đường quyết định, sau đó ngươi mới chấp hành.

Ngươi cũng đã là một lão thần rồi, lỗi sơ đăng như trực tiếp kháng chi kiêu này ngươi không nên phạm mới đúng, Một khi có người đến tố cáo, ngự sử đài hoàn toàn có thể đàn hạch ngươi.

Thôi sứ quân, tôi danh này với ngươi còn bất lợi hơn cải việc tư thông Nam Đường!”

Thôi Ninh đưa tay lau bớt mồ hôi trên trán, hắn khẽ giọng nói: “Đấy là do ty chức nhất thời suy nghĩ chưa được thấu đáo!”

Có điều trong lòng Thôi Ninh cũng âm thầm đập liên hồi, Lý Khánh An nói việc này cho hắn để làm gì?

Đây không phải sẽ là cơ hội tốt đề hắn lật đổ mình ư?

Lý Khánh An liếc nhìn hắn một phát, bình thản cười nói: “Ngươi có phải đang cảm thấy rất kỳ lạ, vì sao ta lại không nắm lấy cơ hội này để đàn hạch người, mà còn quay lại nhắc nhở ngươi, đúng không?”

“Ty chức không dám.”

“Đây cũng chả có gì, vốn dĩ lần này ta đến Kỳ Châu chính là dự định đến để hỏi tội ngươi.

Ta muốn hỏi tội ngươi kỳ thực rất dễ dàng, ta chỉ cần lệnh cho ngươi trong vòng ba ngày phải hộ tống mười vạn thạch lương thực vào Hán Trung, nếu như ngươi không làm được thì ta sẽ có thể lấy tội ngươi làm nhỡ việc quân cơ tống vào tù giam, thậm chí còn có thểxử trảm ngươi, ngươi có tin không?”

Thôi Ninh thấy lạnh hết cả xương sống, hắn thế mới hiểu rõ, dụng ý thực sự mà Lý Khánh An để Kỳ Châu chi viện hậu cần cho Hán Trung chính là để xử hắn vì tội làm nhỡ quân cơ.

Hắn căn bản chạy không thoát tội được, một khi hắn đã vào ngục, hay bị xử trảm, vậy tông tộc Thôi gia nhất định sẽ lại đại loạn, lúc ấy Thôi Bình tiếp quản Thôi gia.

Như thế coi như Lý Khánh An đã hoàn thành được sự khống chế của hắn với Thôi gia.

Trong lòng hắn có phần khủng hoảng, hắn cúi sầm mặt xuống không nói một lời, Lý Khánh An lại nói: “Đây quả thực là kế hoạch của ta, nhưng hiện tại ta đã thay đồi chủ ý rồi.

Ngươi có biết vì sao không?”

“Ty chức không biết.”

“Rất đơn giản, việc lật đổ một tộc trưởng Thôi gia quả thật rất đơn giản, nhưng muốn có được một lương thần thì lại không dễ chút nào.”

Nói đến đây Lý Khánh An khe khẽ thở dài nói: “Thôi sứ quân, có đôi lúc ta thật sự hi vọng ngươi chỉ là một dung tài hoặc là tham quan.”

Sống mũi Thôi Ninh bỗng chốc cay xè sặc sục, mắt hắn chua xót xém chút không kiềm được rơi cả lệ.

Trong lòng hắn là sự cảm động của một người sĩ chết vì tri kỷ, Mãi một hồi sau, hắn mới khẽ giọng nói: “Điện hạ.

Thôi gia hoàn toàn không có ý định phản đối điện hạ.”

Lý Khánh An khoát tay sau lưng từ từ đi lại, hắn không nói gì cả.

Hắn đang đợi Thôi Ninh tiếp tục lời mình, một hồi sau Thôi Ninh lại nói: “Bọn ta cũng biết biết Bùi Tuân Khánh luôn ra sức chèn ép, nhưng Thôi gia vẫn cho rằng thái độ của hắn không thể đại diện cho cả Bùi gia.

Bùi Tuân Khánh có thể ngông cuồng ngạo mạn, nhưng Thôi gia lại không thể.

Nếu Thôi Bình mà có đấu tranh quyền lực với Bùi Tuân Khánh.

Thôi gia sẽ không phản đối, nhưng cũng sẽ không ủng hộ.

Cũng như với Bùi Tuân Khánh.

Thôi Bình cũng không thể đại diện cho cả Thôi gia.”

Thôi Ninh nói rất ư là kín đáo, hàm ý của hắn chính là muốn nói cho Lý Khánh An biết.

Bùi Tuân Khánh ngông cuồng khiêu khích không phải là bổn ý của Bùi gia, là thế gia mấy trăm năm.

Bùi gia sẽ không làm những việc nông cạn như thế, đó chăng qua là do bản thân Bùi Tuân Khánh tự kiêu ngạo mạn, Lý Khánh An chỉ cần khử Bùi Tuân Khánh đi thì Bùi gia cũng sẽ khôi phục lại như thường.

Đồng thời hắn cũng đã tỏ rõ thái độ của Thôi gia với Thôi Bình.

Thôi Bình cũng không thể đại diện cho cả Thôi gia được.

Lý Khánh An gật gật đầu, cười nói: “Ta hiểu ý ngươi rồi, kỳ thực ta vẫn muốn có thể thẳng thắng công khai nói chuyện với Thôi Hoán, nhưng mãi vẫn chưa tìm được cơ hội.

Ta rất cảm tạ người có thể nói thẳng cho ta hay, ta cũng hi vọng Thôi gia có thể tiếp tục duy trì phong cốt của mình, để làm thế gia thêm năm trăm năm.”

Trong lòng Thôi Ninh rất ư cảm kích, hắn nghe hiểu ý của Lý Khánh An rồi.

Đó chính là hắn nguyện ý buôngtha cho Thôi gia.

“Đa tạ tấm lòng của điện hạ, hi vọng điện hạ biết được Thôi gia sẽ kiên quyết ủng hộ điện hạ lên ngôi, đấy là lời hứa của Thôi gia với điện hạ.”

Lý Khánh An chăm chú nhìn hắn một hồi lâu sau mới từ từ gật đầu nói: “Lời của ngươi ta sẽ ghi nhớ trong lòng, ta sẽ nhớ lời hứa của một gia chủ Thôi gia với ta, nhưng ngươi cũng phải nhớ cho kỹ, một khi gia tộc của ngươi phán bội lại lời hứa với ta, thì Thôi gia sẽ gặp phải hậu quả như thế nào!”

Thôi Ninh trịnh trọng nói: “Việc này ty chức hiểu.”

Hai người lại tiếp tục đi về trước một đoạn, Lý Khánh An bỗng cười nói: “Thôi sứ quân, ngươi có bao giờ từng nghĩ rồi một ngày nào đó bản thân mình sẽ tự vào Chính sự đường làm tướng quân?”

Thôi Ninh phì cười, “Ngày là kẻ đi học, mơ lên điện thiên tử, đấy là ước nguyện của bất kỳ một người đi học nào, vì sao ty chức lại không hi vọng mình sẽ làm tướng quân được chứ?”

“ừm!”

Lý Khánh An lại tiếp tục đi về phía trước, hắn đang trầm tư suy nghĩ gì đấy.

Hắn dừng chân lại một hồi, nhìn chằm chằm Thôi Ninh từ tốn nói: “Mưu mô quý kế thì ta cũng chăng qua là do bất đắc dĩ mới dùng đến, chỉ là dùng được nhất thời, nhưng lại không thể dùng cả đời.

Thôi Bình tuy là tâm phúc của ta, nhưng năng lực của hắn bình bình, hơn nữa thao tiết cũng có chỗ không trọn vẹn, không phải là một trung hung chi tướng mà ta mong đợi.

Điều Lý Khánh An ta đắn đo suy nghĩ tuyệt không phải chi đơn thuần là quyền lực dục vọng cá nhân của bản thân, ta hi vọng Đại Đường có thể đi lên trung hưng từ trong tay của ta.

Ta hi vọng có thể làm một trung hung chi chủ, nhưng lại càng hi vọng có được sự hỗ trợ của các trung hung chi tướng.

Ta mãi vẫn đi tìm kiếm, hôm nay ta gặp được sứ quân, cũng được biết đến sứ quân, một người thái thú chịu nhượng ra mười mẫu ruộng trong quan giải điền cho dân chúng thông thường.

Chi dựa vào điểm này thôi ta đã có thể biết được, ngươi chính là trung hưng chi tướng mà ta vẫn đang đi tìm bấy lâu.”

Nói xong, hắn lại chìa tay ra cho Thôi Ninh, trong mắt hắn đầy thành khẩn và trông đợi.

Thôi Ninh cũng lặng lẽ gật gật đầu, nắm chặt lấy bàn tay hắn.

Dù cho Đường triều không có lễ bắt tay, nhưng bắt tay giữa hai người đàn ông bao giờ cũng tượng trưng cho một sự tin tưởng, cho sự trung thành.

Tháng mười mùa thủ vàng, không những trong Quan Trung đã được đại phong thu, vùng Hà Bắc đạo cũng đã nhận được mùa bội thu tiểu mạch xuân của mình.

Làn gió thoáng thổi qua dậy sóng vàng lấp lánh nhấp nhô trên đồng, lúa mạch trong kho tồn đã được chất cao.

Lương thực bội thu của Hà Bắc không chút nghi ngờ gì đã mang đến cho An Lộc Sơn sự phấn khởi vô bờ bến.

Lương thực bội thu là một mặt, điều khiến An Lộc Sơn vui mừng khôn xiết hơn nữa là hắn cuối cùng cũng phát hiện ra bí mật chấn thiên lôi của quân An Tây.

Trên một đỉnh núi ngoài ngoại thành vùng U Châu, nơi đây địa thế bằng phẳng, xung quanh có núi đồi bao phủ, chiếm địa lên đến gần trăm mẫu, một vạn năm ngàn Yến quân đã nghiêm ngặt hộ vệ tại ngoài ba dặm, còn ba ngàn thân binh thì đi theo yểm trợ An Lộc Sơn đứng trước cửa núi.

An Lộc Sơn đầu đội nón giáp, thân khoát giáp đen, mắt hắn đầy kỳ vọng và phấn khởi.

Đứng cách đấy vài trăm bước đang có mười mấy đạo sĩ đương bận rộn tiến hành bài trí cuối cùng.

Bọn họ đang lần lượt đặt các vật phẩm ống giấy màu đen ngòm lên giá gỗ cao hai trượng, Vật phẩm hình ống giấy đen đó hoàn toàn là bản sao như pháo nô lần đầu chế tác trên đảo Long Câu năm xưa, trong nó y hệt, cũng cao năm trượng, đường kính dài một thước, dùng giấy quấn nhiều lớp, dây dẫn dài đến năm sáu trượng.

ở bên cạnh An Lộc Sơn là một lão đạo sĩ hơn năm mươi tuổi, hắn vừa lén liếc nhìn sắc mặt của An Lộc Sơn vừa thao thao giới thiệu: “Từ hai năm trước sau khi An soái tường cho công thức của chấn thiên lôi, ta vẫn suy nghĩ mãi rốt cuộc chấn thiên lôi này là gì?

Nhưng hai tháng trước, ở phòng luyện đơn của bọn ta đã xảy ra một vụ nố, cả mái nhà của phòng luyện đơn bị nổ tung.

Sau sự kiện ấy bọn ta cho điều tra nguyên nhân mới phát hiện là dùng công thức hỏa dược của Các Hồng lão tỏ, Vì dùng lượng đá tiêu quá nhiều mà dẫn đến xảy ra vụ nổ.

Thế là ta bèn nghĩ, không lễ chấn thiên lôi của quân An Tây chính là hỏa dược sao?”

An Lộc Sơn chau mày nói: “Nhưng hỏa dược thì bọn ta cũng đã từng thử nghiệm qua, căn bản không có được uy lực lớn như thế, cử nhẹ hèo như vừa đánh rắm, bùm một cái xong là không còn gì nữa!”

“Đại soái, quan trọng là công thức!”

Lão đạo sĩ cười a dua: ‘Trước đây bọn ta cũng có chế tạo hỏa dược, nhưng lại không có hiệu quả gì, cùng lắm là thế hòa mạnh hơn một chút, nhưng hai tháng trước bọn ta trong một lần dùng sai nguyên liệu, mà thuốc nổ lần này lại làm sập cả phòng luyện đơn.

Lúc ấy ta mới ý thức được đá tiêu có tác dụng vô cùng quan trọng trong tác dụng của thuốc nổ.

Lần này ta dùng lưu huỳnh phục hòa pháp của Tôn Tư Mạc để chế tạo hỏa dược, gia tăng hàm lượng đá tiêu trong hỏa dược, nhất định sẽ khiến đại soái vừa lòng.”

“Vậy thì cứ thử đi!”

An Lộc Sơn vẫn còn có phần không tin tưởng, hắn bỗng nhớ ra một việc, lại hỏi lão đạo sĩ: “Lần trước ngươi nói muốn được bao nhiêu tưởng thưởng?”

“Không nhiều!

Không nhiều!”

Lão đạo sĩ đưa ra một ngón tay, cười tít mắt nói: “Chúng ta có thỏa thuận là tiền thưởng một vạn quan tiền.”

“Một vạn quan tiền!”

An Lộc Sơn hừ mạnh một tiếng nói: “Như thế còn chưa đủ nữa sao?”

Lão đạo sĩ còn muốn nói gì nhưng lại bị An Lộc Sơn giơ tay lên ngãn lại, “Hãy xem thí nghiệm trước đã!

Nếu ta không vừa ý, thì ngươi một văn tiền cũng đừng mong nhận được!”

Lão đạo sĩ không dám nói gì nữa, lòng hắn nghẹn lại nhìn đám đệ tử của mình.

Theo lý họ đã thử đi thử lại hai tháng nay, chắc sẽ chẳng có vấn đề gì, chỉ sợ là sợ vạn nhất, vạn nhắt thắt bại thì phải làm sao đây?

Hắn thầm cầu nguyện trong lòng, “Vô lượng thiên tôn, xin hãy phủ hộ cho đệ từ được thành công, đệ tứ mà lấy được tiền nhất định sẽ cho làm lại kim thân cho người.”

Lúc này, mười mấy tên đạo sĩ thanh niên đã chuẩn bị xong xuôi, họ cũng chuẩn bị xong cả mồi dẫn, nhưng vẫn còn khá thổ sơ.

Các đạo sĩ đều chạy đi tránh ở xa tít, chi để lại một người run rẫy cầm đuốc đến châm ngòi cho dây dẫn dài năm trượng này, Vừa châm lửa xong hắn vội quay quắt chạy đi thật nhanh, “Vèo!”

Một tiếng, dây dẫn đã đốt được gần ba trượng, thần tốc vô cùng nhưng bỗng nhiên lại chậm lại như bị tắt lửa, chỉ còn lại chút khói trắng lất phất.

Đây cũng là điểm mà bọn đạo sĩ đau đầu nhất, họ vẫn chưa thể khống chế được tốc độ cháy của hỏa dược, lúc nhanh lúc chậm, có một lần vì cháy quá nhanh mà nô chết một tên đạo sĩ.

Mồi dẫn như con ốc sên từ từ bỏ về phía trước, cặp mày An Lộc Sơn lại chau lại thành một đống, Rốt cuộc đây là cái gì đây?

Lúc này, dây dẫn lại từ từ gia tăng tốc độ, khói trắng càng lúc càng đặc, từ từ bỏ lên giá gỗ.

Lúc này, tim của các đạo sĩ đều như ngưng đập, thậm chí có người còn nhắm tịt mắt, chấp tay cầu nguyện.

Cuộc sống vinh hoa phú quý nửa cuộc đời còn lại của họ chỉ trông chờ hết vào chuyến này thôi.

Dù cho An Lộc Sơn rất ư khinh khi lão đạo sĩ này, nhưng trong lòng hắn vẫn tràn trề hi vọng với đợt thí nghiệm kỳ này.

Thân binh của hắn đã từng phụng mệnh đi đến am của lão đạo sĩ này để thị sát thực tế một lần, theo lời thân binh nói thì quả thực có uy lực.

Chính nó đã làm lòng An Lộc Sơn lại đầy trông mong.

Lúc này mắt thấy lửa cháy đã đốt đến ống giấy, An Lộc Sơn không khỏi há to mồm, hắn hồi hộp nhón cả chân lên để ngóng ngía.

Bỗng chốc, chỉ nghe đùng một tiếng nổ vang nghe như sấm rầm, một làn khói đen nghi ngút, tất cả mọi người có mặt đều sợ nhảy dựng lên vì hoảng, có rất nhiều người đều không khỏi đưa tay đè lên ngực tự trấn an.

Đợi khi khói đen tan bớt chỉ thấy cái giá gỗ cao hai trượng kia bị cho nổ tung hết một nửa, nát vụn bay tử tán, đã thế một khúc gỗ vụn nhỏ còn đập ngay lên đầu An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn trợn trừng mắt vì kinh ngạc, mãi một lúc sau hắn mới bỗng cười phá lên: “Hay lắm!

Hay lắm!

Đây chính là chấn thiên lôi, An Lộc Sơn ta cũng đã có chấn thiên lôi rồi.

Từ đây về sau thì còn gì phải sợ quân An Tây nữa đây?”

Hắn một tay túm lấy cánh tay khô héo của lão đạo sĩ, kích đông vạn phần nói: “Ngươi dạy cho quân đội của ta biết cách chế tạo chấn thiên lôi, ta sẽ thường cho ngươi năm vạn tiền!”

“Oa!”

Lão đạo sĩ nhất thời kích động òa lên một tiếng rồi chết ngất đi.

Chương 572: Liệp Ưng hành động

An Lộc Sơn đang xem thí nghiệm hỏa dược dẫn theo ba nghìn người ở bên cạnh xem, ba nghìn người này cũng đều là thân vệ của hắn, nhưng là có sự khu biệt, trong đó năm trăm người gọi là nội thị vệ, là thị vệ bên cạnh hắn, tuyệt đối tin được, lúc ngủ cũng có thể ở bên cạnh hắn hộ vệ, hai ngàn năm trăm người còn lại gọi là ngoại thân vệ, chỉ có thể tương đối tin được, lúc hắn đi tuần có thể hộ vệ ở phía trước và sau xe ngựa của hắn, nhưng phải cách hắn một khoảng cách nhất định là năm mươi bước ngoài.

Từ nơi thí nghiệm hỏa dược trở về, thời gian bèn đã đến giữa trưa, ngủ trưa là thói quen sét đánh cũng bất di bất dịch của An Lộc Sơn, thường thì phải ngủ một canh rười giờ, cho dù là việc phát hiện bí mật thiên lôi quan trọng như vậy, cũng không ngăn cản được ham muốn ngủ trưa của An Lộc Sơn, nơi chế tạo hỏa dược và lựa chọn hỏa dược công tượng, những sự việc này An Lộc Sơn đã giao cho Sử Tư Minh đi làm, bản thân hắn ở dọc đường trở về bèn đã tiếng ngáy như sấm trên xe, xe ngựa trở về dừng lại trước quân nha thành U Châu của hắn, mấy chục thân binh dùng giường mây đem An Lộc Sơn đang ngủ say khiêng vào trong phủ.

An Lộc Sơn đã đi ngủ trưa, ngoại trừ năm trăm nội thân vệ của hắn phải đứng gác canh giữ ở bốn sóc phòng ngũ, những ngoại thân binh còn lại đều mạnh ai nấy trở về quân doanh ăn cơm trưa và đi nghỉ ngơi, quân quy của An Lộc Sơn cũng rất nghiêm khắc, binh sĩ mỗi nửa tháng mới có một ngày phép, ban đêm nghiêm cấm ra khỏi quân doanh, ban ngày không có nhiệm vụ, cũng không được ra khỏi quân doanh một bước, nếu không sẽ chịu sự nghiêm trị của quân quy.

Nhưng đãi ngộ của quan quân thì khá hơn một chút, tuy rằng ban đêm cũng không được ra khỏi quân doanh, nhưng ban ngày có thể kiếm cớ ra doanh, nhất là quan quân từ hiệu úy trở lên, chỉ cần không phải trong thời kỳ chiến tranh, trên cơ bản giữa trưa và chạng vạng đều có thể ra khỏi doanh trại một canh giờ, đi uống rượu đi chơi những nơi như thanh lâu, chỉ cần không sinh sự gây họa, An Lộc Sơn thường thì đều sẽ ngầm đồng ý.

Ngoại thân vệ của An Lộc Sơn trở về tới quân doanh, mấy quan quân từ hiệu úy trở lên bèn hẹn nhau ra ngoài uống rượu, trong đó có một hiệu úy gọi là Trần Chí Minh, hắn lại nói là đau bụng không đi cùng, đợi những quan quân khác đi rồi.

Trần Chí Minh bèn lấy cớ ra ngoài đi tìm thầy thuốc mua thuốc tốt mà ra khói doanh trại.

U Châu thành cũng chính là Bắc Kinh ngày nay, ở triều Đường, nó từng là nơi đặt An Đông đô hộ phủ, đồng thời cũng là nơi thiết lập quân nha của Phạm Dương tiết độ sứ, trải qua sự vun đắp nhiều năm của An Lộc Sơn, trong thành U Châu trở nên vô cùng phồn hoa náo nhiệt, đặc biệt ưu đãi người Hồ, một lượng lớn người Hồ ùa vào trong thành U Châu, làm cho trong thành U Châu một nửa đều là người Hồ.

ở phía bắc thành U Châu có một tiệm thuốc, gọi là Diệu Thủ Hồi Xuân đường, bên trong đó có mấy chân lão danh y rất có thực lực, vì thế tiệm thuốc này rất đắc khách, nhưng trên thực tế nơi này là cứ điêm nội vệ của Lý Khánh An ở U Châu.

Nội vệ của Lý Khánh An là tổ chức mới vừa thành lập trong năm nay, thật ra chính là cơ quan tình báo của hồi trước, nhưng bây giờ đã khuếch trương hóa, hắn từ trong các cánh quân các nơi rút ra một vạn tinh nhuệ, sát nhập với cơ quan tình báo, thành lập nên tân nội vệ, tổng cộng một vạn năm nghìn người.

Nam Tề Vân kiêm nhiệm nội vệ đại tướng quân trên danh nghĩa, như trên thực tế là trực tiếp chịu trách nhiệm với Lý Khánh An, chủ sự có hai người, tà tướng Hồ Vân Bái phụ trách tình báo đường, thuộc hạ năm nghin người, phân bố khắp nơi trên toàn quốc, thật ra chính là Toái Hiệp Hán Đường hội ban đầu, bây giờ Hán Đường hội đã biến mất, phân đà trước kia của Hán Đường hội phân bố khắp nơi toàn quốc bây giờ đều đã sửa đổi thành nội vệ tình báo phân đường.

Hữu tướng quân Tần Hải Dương phụ trách nội vệ quân, thủ hạ một vạn người, một vạn quân này có thể xem là kết hợp tinh nhuệ nhất trong các cánh quân trực thuộc của Lý Khánh An, bọn họ chủ yếu là phối hợp tình báo đường chấp hành các loại nhiệm vụ đặc thủ.

Mà tình báo đường của U Châu thuộc về phân đường cấp một, phía dưới quản hạch mười mấy chi đường, phân bố ở khắp các nơi của Hà Bắc đạo, có thành viên bốn trăm mấy người, đa số lấy việc kinh thương để che dấu, đủ mọi ngành nghề giai tầng, tổng bộ chính là Diệu Thủ Hồi Xuân đường.

Diệu Thủ Hồi Xuân đường ở U Châu đã có lịch sử hai mươi năm rồi, là một nhàn hiệu lâu đời quen thuộc của mọi nhà, rất nhiều năm trước, ngay cả An Lộc Sơn cũng tìm bọn họ xem bệnh qua, mà sự quật khởi của Lý Khánh An cũng chẳng qua là bảy tám năm nay, vì vậy bất luận thế nào, mọi người đều không thể đem Diệu Thủ Hồi Xuân đường và Lý Khánh An liên hệ xâu chuỗi lại với nhau.

Vào lúc giữa trưa, trong Diệu Thủ Hồi Xuân đường dòng người như mắc cửi, người đến xem bệnh từ sáng sớm đã xếp thành hàng dài, đến lúc giữa trưa, người không những không giảm đi, ngược lại người đã gia tăng thêm, người giúp việc của mấy tiệm thuốc khiêng lấy thùng cháo và sọt mây chứa đầy bánh bao, bắt đầu phân phát cơm trưa cho người xếp hàng xem bệnh, mỗi người một bát cháo, hai cái bánh bao, đây chính là quy cũ của Diệu Thủ Hồi Xuân đường, chỉ có người đến xem bệnh, đến lúc giữa trưa đều sẽ chiếu cố một bữa cơm, cho dù có ăn mày trà trộn vào lĩnh cơm, bọn họ cũng sẽ không đề ý, cứ xem như là bố thí.

Hiệu úy Trần Chí Minh ôm lấy bụng mà hớt hãi chạy tới, hắn không xếp hàng, mà từ cửa nhỏ bên cạnh chui tọt vào bên trong, làm dấy lên một trận chửi rủa.

Trần Chí Minh đi vào đại đường của tiệm thuốc, ra hiệu mắt với Trương chưởng quỹ đang tiếp đón bệnh nhân.

Trương chưởng quỹ lập tức bỏ việc còn dang dở trong tay qua một bên, dẫn theo Trần Chí Minh đi về phía nội đường.

Trương chưởng quỹ tên là Trương Việt, năm nay năm mươi mấy tuổi, ban đầu hắn là đường chủ phân đường Hà Bắc Đạo của Hán Đường hội, bây giờ hắn là đường chủ nội vệ tình báo đường phán đường Hà Bắc đạo của quân An Tây.

Trương Việt đồng thời cũng là hội viên Ăn Long hội, hắn chi nhận Lý Khánh An là n Long thiếu chủ, là nơi gửi gấm hi vọng thực hiện đại kế n Long, còn vấn đề là Hán Đường hội hay là nội vệ, đối với hắn không hề quan trọng.

Trần Chí Minh cũng là hội viên Hán Đường hội, từ lâu khi ở mười năm trước hắn bèn đã gia nhập vào Hán Đường hội.

Hán Đường hội ở trong quân Phạm Dương phát triển không được tốt lắm, bởi vì An Lộc Sơn trọng dụng người Hồ, bài xích người Hán, vì thế quân trung đến nay chỉ phát triển không đến hai trăm thành viên.

Trần Chí Minh chính là thủ lĩnh của Hán Đường hội quân trung, tuy nhiên việc Hán Đường hội đã chuyển thành nội vệ rất ít người hay biết, trong hội viên Hán Đường hội của Hà Bắc đạo chỉ có số ít mấy nhân vật hạch tâm hay biết.

Trần Chí Minh cũng là một trong số đó.

Hai người đi vào trong một gian tĩnh thất của nội đường ngồi xuống.

Trần Chí Minh bèn nói: “Có một tình báo cực kỳ quan trọng, phải lập tức bẩm báo Trường An.”

“Chuyện gì thế?”

“An Lộc Sơn cũng đã chế ra thiên lôi rồi, sáng hôm nay ở Linh Vân cốc ở ngoại ô phía bắc, ta tận mắt chứng kiến thí nghiệm của bọn họ, uy lực rất lớn, giá gỗ cao hai trượng bị nô tan tàn, An Lộc Sơn mừng rỡ như điên.”

Trần Chí Minh lại lấy qua một mảnh giấy trắng, ở bên trên đơn giản vẽ ra bản phác thảo thiên lôi mà hắn nhìn thấy, giao cho Trương Việt nói: “Đại khái chính là hình dạng này, ta đứng xa, nhìn thấy cũng không rõ ràng lắm.”

Trương Việt đón lấy bản phác thảo, lông mày nhăn tít lại: “Tại sao lại như vậy?”

Hắn đương nhiên biết việc An Lộc Sơn nghiên chế thành công thiên lôi đối với quân An Tây có ý nghĩa gì, hắn lại hỏi gấp nói: “Là ai đã nghiên chế thành công hỏa lôi?”

“Là một bọn đạo sĩ, nghe nói là đến từ một đạo quán của Triệu Châu, tổng cộng có mười mấy đạo sĩ, bọn họ đã được An Lộc Sơn phụng làm thượng khách, bí mật nghiêm ngặt bảo vệ lấy, sẽ do Sử Tư Minh tổ chức thiên lôi doanh, chuyên môn chế tác thiên lôi”

Trương Việt trầm tư trong chốc lát nói: “Việc này ta sẽ lập tức báo cáo với Trường An, nhưng hi vọng người của bọn ta có thể tiến vào thiên lôi doanh, bất kể tiêu hao bao nhiêu tiền, nhất định phải làm được.”

“Ta biết rồi, ta đi lấy chút thuốc, lập tức trở về nghĩ cách dàn xếp, xem cần bao nhiêu tiền rồi ta mới nói lại cho ngươi biết.”

Trần Chí Minh đi ra ngoài rồi.

Trương Việt lập tức lấy ra loại giấy quyển chuyển dùng để viết tình báo, lại từ trong lòng ngực lấy ra một quyển sổ nhỏ, đây là quyển số mật mã mà quân An Tây chuyên dùng, hắn dùngbút nhỏ, đối chiếu với quyển mật mã, viết ra hai bản tình báo mà ai cũng xem không hiêu, chờ cho chữ viết khô rồi, liền cẩn thận cuốn lại, lần lượt nhét vào hai ống thư nhỏ màu đó, đứng dậy nhanh bước đi về phía hậu viện.

Hậu viện có nuôi một lồng bồ câu đưa tin, U Châu thành đối với việc quản lý bồ câu đưa tin rất nghiêm ngật, người bình thường cũng không được phép nuôi, chỉ có được sự phê chuẩn đặt cách của An Lộc Sơn, mới cho phép nuôi bồ câu đưa tin.

Diệu Thủ Hồi Xuân đường bởi vì là cửa hiệu lâu đời, lại có quan hệ rất tốt với quân Phạm Dương, bởi vì Diệu Thủ Hồi Xuân đường mua thuốc chữa bệnh đều cần dùng đến bồ câu đưa tin, cho nên bọn họ được An Lộc Sơn đặc cách, cho phép nuôi bồ câu đưa tin.

Trương Việt từ trong lồng bắt ra hai con chim bồ câu khỏe mạnh, cẩn thận mà cột hai ống thư vào chân của bồ câu, hắn ném mạnh bồ câu lên trời, hai con bồ câu đập cánh phảnh phạch rồi bay cao, hướng phía tây bay liệng mà đi.

Thành Trường An, lúc này đã là mùng sáu tháng mười, quân An Tây của Lý Tự Nghiệp ở ngày hôm trước đã quay trở về Hàm Dương, thời hạn mà Lý Khánh An đặt ra cho bọn họ là mười ngày, nhưng bọn họ tám ngày bèn đã chiếm được Hán Trung rồi, bao gồm thời gian sáu ngày đi đường, thương vong một nghìn năm trăm mấy người, nhưng chém giết bốn nghìn mấy quân địch, bất sống hai vạn người.

Chiến dịch huy hoàng lần này, Lý Khánh An không có phong tòa tin tức, còn đặc biệt mệnh người lan truyền rộng ra ngoài, một trận chiến này bèn lập tức làm chấn động Trường An, rất nhiều người Trường An thậm chí còn không biết bốn vạn quân An Tây trú đóng ở Hàm Dương đã đi một chuyến Hán Trung, trong thời gian tám ngày, bèn đã chiếm được Hán Trung, đây quả thật là làm nằm ngoài sức tưởng tượng của mọi người, nhưng nó lại thật sự đã xảy ra rồi, nhất thời, các sự tán thường ngập trời lấp đất mà bay đến quân An Tây và Lý Tự Nghiệp, đệ nhất quân, phi tướng quân, vô địch thần dũng quân v.v...

Dưới sự kiến nghị của Lý Khánh An, chính sự đường đặc biệt ban chỉ tiến hành trọng thưởng đối với bốn vạn quân An Tây, thường tiền tám mươi vạn quan, lụa hai mươi vạn sắp, đối với tướng sĩ trận vong trợ cấp hậu hĩnh, đồng thời đề bạt ba mươi sáu viên tướng lĩnh có công, trong đó Lý Tự Nghiệp phong làm quán quân đại tướng quân, thượng hộ quân.

Cao Xương huyện công, thường lụa vạn sắp.

Triệu Sùng Tiết được phong làm Vân huy tướng quân.

Tần Xương huyện bá, thụ Từ kim ngự đại (là một loại lệnh bài kiểm tra khi ra vào cung điện, tử kim là quan từ tam phẩm trở lên mặc áo tím, ngư đại là một cái túi bên ngoài trang trí vàng bạc bên trong là ngư phủ, đây là một loại vinh dự rất lớn), thường lụa ba nghìn sắp.

Lý Khánh An còn đặc biệt hạ lệnh, toàn thể tướng sĩ quân An Tây nghỉ phép ba ngày, cho phép bọn họ vào Trường An giải trí, bỗng chốc, thành Trường An đã trở thành biển cả của sự hoan lạc náo nhiệt.

Buổi chiều hôm nay, Lý Khánh An theo thường lệ ở trong quân doanh ngoài thành xử lý quân vụ, hắn vừa mới nhận được tin tức, do Hán Trung thất thủ, Lý Hanh đã hạ lệnh rút quân từ Kinh Châu, hai mươi vạn quân Kiếm Nam đã trên đường rút về Ba Thục rồi, nhưng điều đó không có nghĩa là Lý Hanh sẽ vồ ngược lại Hán Trung, Lý Khánh An rất hiểu rõ Lý Hanh, trong lúc hắn vẫn chưa nuốt chửng Lý Mạo, hắn tuyệt không dám tác chiến hai tuyến, mà lại tuyên chiến với Trường An.

Mấy ngày nay hắn đã đang suy nghĩ dụng binh với An Lộc Sơn rồi, Lý Khánh An biết rằng, An Lộc Sơn tạo phản là sự tất nhiên của lịch sử, cho dù hắn đem An Lộc Sơn giết đi, bộ tướng của hắn cũng sẽ nổi 2Ót theo nghiệp của hắn, trở thành những phường như Trương Lộc Sơn.

Sử Lộc Sơn chẳng hạn, nhưng Trung Đường bởi vì sự đi đến của hắn mà thay đổi đi hướng đi của lịch sử, sẽ không xuất hiện sự thất bại của Đồng Quan, bi kịch Trường An thất thủ, nhưng hắn không chi đơn thuần dừng lại ở mức thòa mãn này, hắn là muốn đem sự tạo phản của An Lộc Sơn cố gắng áp chế ở trong địa phận Hà Bắc, hơn nữa phải gắng sức giảm thiểu sự thương vong của dân chúng bình thường; như vậy, khi mối loạn An Lộc Sơn sau khi bị dập tắt, mới có thể làm cho Hà Bắc đạo mau chóng hồi phục, mà sẽ không giống như mối loạn An Sử trong lịch sử, trở thành bước ngoặc thịnh suy của Đại Đường.

Vì điều này hắn đã phát động đại di dân, cố gắng đem dân chúng của Hà Bắc đạo di dời ra ngoài, đến nay đã di dời được hơn bốn mươi vạn hộ, tuy rằng vẫn chưa đến một nửa của hộ tịch Hà Bắc đạo, nhưng cũng đã hạ thấp đi rất nhiều sự tổn thất do việc tạo phản của An Lộc Sơn gây nên.

Bây giờ đã là tháng mười, đến cuối tháng mười một.

Hoàng Hà sẽ kết băng, lúc đó sức ép của quân đội An Lộc Sơn đối với Hà Nam đạo sẽ tăng lên rất đáng kể, vì vậy, Lý Khánh An đang suy nghĩ việc tăng binh đối với Hà Nam đạo.

Lúc này, ngoài trướng đã truyền đến tiếng bẩm báo của thân binh: “Báo cáo, nội vệ Hồ tướng quân khẩn cấp cầu kiến!”

Hồ Vân Bái cầu kiến khẩn cấp, ắt là có chuyện đại sự đã xảy ra, hắn thu công vụ lại bèn lệnh nói: “Để hắn đi vào!”

Lát sau.

Hồ Vân Bái vội vã đi vào, quỳ một gối thi một quân lễ bẩm báo nói:

“Thuộc hạ có tình báo khẩn cấp muốn bẩm báo đại tướng quân.”

“Ngươi đứng lên mà nói!”

Hồ Vân Bái đứng lên bèn nói: “Thuộc hạ vừa mới nhận được tình báo khẩn cấp của U Châu, An Lộc Sơn đã nghiên cửu chế tạo ra thiên lôi.”

Lý Khánh An giật nảy mình: “Tin tức này có xác thực không?”

Hồ Vân Bái gật gật đầu: “Chắc hẳn là thật, bọn thuộc hạ có người tận mắt nhìn thấy thí nghiệm thiên lôi của An Lộc Sơn.”

Nói xong, hắn đem một phần tình báo đã phiên dịch xong đưa cho Lý Khánh An, Lý Khánh An thần sắc căng thẳng đón lấy tình báo, đây thật ra chính là việc mà hắn lo lắng nhất, An Lộc Sơn cũng sẽ sử dụng hỏa dược, hỏa dược không phải là do hắn Lý Khánh An phát minh, từ thời kỳ Đông Tấn bèn đã được luyện đơn sĩ phát minh ra từ lâu, chỉ là trong một khoảng thời gian dài đến nay, mọi người đều không nghĩ đến sẽ dùng nó vào việc quân sự, mãi đến Đường mạt cuối cùng mới được người ta dùng vào trên việc quân sự, hắn Lý Khánh An chẳng qua là đầy việc dùng hỏa dược vào quân sự sớm hơn thời gian thật sự, nhưng đây cũng siống như là đã mở ra một cánh cửa vậy, cho dù có nghiêm ngặt bí mật đến đâu, cũng không thế ngăn cản sự trôi lượn của không khí, chỉ cần An Lộc Sơn đã có lòng rồi, hắn sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện thiên lôi của quân An Tây chính là hỏa dược, trên thật tế An Lộc Sơn quả thật đã có lòng rồi, hắn công khai treo thường vạn quan việc phá giải bí mật thiên lôi, dưới ban thường hậu hĩnh, chắc chắn sẽ có người đề xuất ra khả năng của hỏa dược.

Kế hoạch của Lý Khánh An là hi vọng có thể vào trước lúc An Lộc Sơn phát hiện hỏa dược, tiêu diệt hắn, nhưng người tính không bằng trời tính, An Lộc Sơn vẫn là ở thời khắc mấu chốt mà phát hiện được bí mật của hỏa dược.

Lý Khánh An mờ tình báo ra vội vã lướt đọc qua một lượt, từ sự miêu tả của tình báo và trong bản vẽ hình dạng pháo trượng, hắn lập tức phán đoán ra, hỏa dược nghiên chế của An Lộc Sơn vẫn chỉ là giai đoạn sơ cấp, chưa có sự tích lũy kỹ thuật hai ba năm, bọn họ không thể nghiên chế ra thứ vũ khí lợi hại siêu cấp như chấn thiên lôi vậy.

Hắn trầm tư trong chốc lát, bèn nói với Hồ Vân Bái: “Ngươi truyền lệnh đến Hà Bắc, mệnh người của Hà Bắc phân đường phải không tiếc bất kỳ giá nào, phải truy rõ ngọn nguồn tình báo tường tận của việc nghiên chế hỏa dược của quân địch, đặc biệt là những tên đạo sĩ kia, lại càng phải dò ra cặn kẻ gốc gác của bọn họ.”

Hồ Vân Bái hiểu rõ dụng ý của Lý Khánh An, hắn là muốn thủ tiêu những tên đạo sĩ kia rồi, bèn cẩn thận hỏi: “Đại tướng quân, ty chức lo là công thức chế tạo của đạo sĩ chắc là đã truyền thụ cho quân phương của An Lộc Sơn rồi, giết bọn họ có thể là vô dùng.”

“Không!

Ngươi khônghiều.”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng nói: “Kỳ thật công thức rất đơn giản, trên sách luyện đan đều có, mấu chốt là sự lý giải và cảm ngộ đối với hỏa dược, còn có sự tích lũy kỹ thuật, ta tin là đám đạo sĩ này nếu đã vì tiền, bọn họ sẽ không dễ dàng đem tích lũy kỹ thuật và sự cảm ngộ đối với hỏa dược của mình nói ra, điều này rất quan trọng, thậm chí đã vượt qua cả công thức chế tạo, giết đi những tên đạo sĩ này ít ra có thể làm trề đi rất nhiều sự nghiên chế đối với kỹ thuật hỏa dược của An Lộc Sơn.”

“Vậy ty chức lập tức hạ lệnh ngay, để Hà Bắc phân đường hạ thủ.”

Lý Khánh An vẫn là lắc đầu: “Không cần bọn họ ra tay, ta sẽ phái đệ nhất liệp ưng doanh của ta đi, bảo Hà Bắc phân đường chỉ cần mau chóng lấy được tình báo tường tận là được, ngoài ra cũng phải để bọn họ điều tra rõ, đạo quán thạo việc luyện đan trong địa phận Hà Bắc rốt cục có bao nhiêu cái, điều này cũng rất quan trọng, ngươi mau đi chấp hành mệnh lệnh của ta.”

“Vâng!

Ty chức tuân lệnh.”

Hồ Vân Bái vội vã đi khỏi, lúc này, Lý Khánh An lại hạ lệnh nói: “Mệnh Tần Hải Dương tốc đến gặp ta.”

Tần Hải Dương là thủ lĩnh của An Tây xích hầu quân, hiện nhiệm nội vụ hữu tướng quân, chấp chưởng một vạn nội vệ quân, quân doanh ở Bá Kiều phía đông của Trường An, hắn đã nhận được mệnh lệnh khẩn cấp của Lý Khánh An, vội vã kéo đến quân doanh.

Hắn đi vào đại trướng, thi một quân lễ nói: “Mạt tướng Tần Hải Dương, tham kiến đại tướng quân.”

“Tần tướng quân, ta có một nhiệm vụ giao cho ngươi, sự tình hệ trọng, ta hi vọng ngươi đích thân đi một chuyến.”

Tần Hải Dương biết rằng, nếu như Lý Khánh An muốn hắn phải đích thân ra tay, đó cũng có nghĩa là, nhiệm vụ này không phải tầm thường, nhưng cũng không chút do dự nói: “Xin đại tướng quân hạ lệnh!”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Ngươi có thể dẫn đệ nhất liệp ưng doanh của ta tiến đến U Châu, nhiệm vụ của ngươi ở ngay trong lá thư này.”

Lý Khánh An đem một lá thư thân bút giao cho Tần Hải Dương.

Tần Hải Dương đón lấy thư cất siữ cẩn thận, lại nói: “Xin đại tướng quân ban tên!”

Đây là lệ thường của quân An Tây, bất kỳ hành động quân sự đặc biệt nào, đều sẽ có một cái tên, Lý Khánh An trầm ngâm một lát, bèn nói: “Hành động lần này, cứ gọi là Liệp ưng hành động!”

Chương 573: Liệp Ưng hành động (2)

ở thành đông thành U Châu có một tửu tứ nổi tiếng gọi là Bắc Yến tửu tử.

Dân gian có lời đồn rằng đây là từu tử do mưu sĩ Cao Thượng của An Lộc Sơn mờ, từng có mười mấy người Hồ Khiết Đơn sau khi uống say nhiễu sự tại đây, nhưng chẳng bao lâu sau bèn bị quân đội đến bắt đi, vì thế lời đồn về hậu thuẫn hùng hậu của tửu tử càng được chửng thực.

Bắc Yến tửu tử có quy mô rất lớn, diện tích của nó hơn mười mẫu, phía trước là lầu phía sau là trướng, tửu lâu trong huy hoàng tráng lệ, đã thế bên trong còn được trang trí tinh tế không mất phần tao nhã.

Còn hậu viện là lều trướng của người Hồ, từng miếng từng miếng thịt dê thịt bỏ to tướng đang nướng trên giá, lại còn có cả rượu sữa ngựa chính tông, Vì thế dù là người Hán hay người Hồ đều rất thích đến ủng hộ tửu tử này.

Nó cũng vì thế mà trở thành từu tứ nổi tiếng nhất của thành U Châu, được mỹ danh là “ở tại U Châu, ăn tại Bắc Yến.”

Vì thế được đến từu tử Bắc Yến ăn một bữa cơm bèn trở thành tâm nguyện của rất nhiều người U Châu, và cả người Hà Bắc.

Trưa ngày hôm đó

5

trong tửu tử Bắc Yến khách khứa náo nhiệt, thực khách đầy quán, trong một gian nhã thất cạnh cửa sổ tại lầu hai có hai người nam tử ngồi dùng cơm, bên cạnh mỗi người họ đều có một vị mỹ nữ tuyệt sắc ngồi hầu hạ.

Một trong số họ hình như có vẻ đã hơi quá chén, hắn giờ nói năng còn không được lưu loát, đầu cử cúi sầm xuống, tay khoát liên hồi cự tuyệt nói: “Hảo ý của Triệu huynh ta quả thật rất đa tạ, ta.., ta., thực sự không thể nào uống tiếp được nữa, đợi tí hồi ta còn phải quay về, sư phụ mà thấy thế nào cũng mắng chết ta!”

Tên nam tử có phần say xin này tuy đã khoác lên người bộ trường bào bằng lụa là sáng sủa, nhưng phía chân áo vẫn đê lộ một góc đạo bào.

Người này tên là Từ Trần Tử, hắn vốn dĩ là một đạo sĩ trong Sùng Nguyên quán Triệu Châu, nửa tháng trước vì theo sư phụ đến U Châu hiến công thức hỏa dược mà đến đây.

Đám đạo sĩ này vì có công hiến hỏa dược mà bỗng chốc phát tài to, không những ăn mặc bắt đầu sa hoa, đã thế còn bắt đầu động phàm tâm, không ít người trong số họ lến lút đến thanh lâu kỹ quán mua vui.

Tên Từ Trần Tử này vốn dĩ phụ trách 20 chuông trong đạo quán, là người vô tích sự nhất trong đám sư huynh đệ của hắn, công việc như chế tạo hỏa dược hắn căn bản không được rờ đến, chỉ là phụ trách tạp dịch, giặt áo quét nhà, cùng lắm là phụ trách dựng nhà gỗ thí nghiệm hỏa dược cho các sư huynh đệ.

Trong mắt sư phụ hắn là người không có địa vị nhất, có điều sư phụ Sử Sùng Minh của hắn sau khi được trọng thưởng cũng đã chia cho hắn được vài trăm quan tiền, Với Từ Trần Từ tích góp mấy năm nay còn chưa đến năm trăm tiền mà nói thì đây đúng là việc có mơ cũng không dám thấy, số tiền đã chẳng mấy chốc đã khiến hắn lâm vào con đường sa đọa phung phí, ăn chơi gái gú, cái nào hắn cũng đều thử qua.

Hắn vốn dĩ chỉ là một tờ giấy trắng, nhưng giờ cuộc sống sa ngã đã khiến khiến nó bị nhuốm đủ các sắc màu loang lồ.

Hắn thích nhất là cái tửu lâu Bắc Yến này, mỗi ngày bữa trưa hắn đều phải đến đây để dùng cơm.

Người nam tử ngồi đối diện với hắn chính là bạn bạc mà hắn quen lần đầu tiên đi chơi bạc, tên là Triệu Gia Câu.

Theo như Triệu Gia Câu tự giới thiệu thì hắn là một tên cậu ấm quý từ của một đại hộ trong thành nội U Châu, từ nhô đã hướng đạo, nên hai người nói chuyện rất hợp, chăng mấy chốc đã trở thành bạn thân chí cốt, cùng đi chơi bạc, cùng đi thanh lâu.

Hơn nữa tên Triệu Gia Câu này ra tay rất rộng rãi, có rất nhiều khoản chi lớn đều do hắn trả giúp, nếu không, chi dựa vào mấy trăm quan tiền trong tay Từ Trần Tử thì không biết đã tiêu sạch từ thuờ nào.

Tên Từ Trần Tử này vì chỉ làm việc tạp nham trong am, lại chẳng biết gì về việc của hỏa dược, hắn cũng chẳng bao giờ mò đến công phường chế tạo hỏa dược làm gì; nên so với các sư huynh đệ của hắn thì hắn tự do hơn nhiều.Ngoài thời gian chiều và tối hắn nhất thiết phải về làm việc ra, tất cả thời gian còn lại sư phụ căn bản không quản gì hắn, quân đội trú thủ tại nơi ở của các đạo sĩ cũng cho phép hắn ra vào, đương nhiên là tuyệt không cho phép dẫn theo người vào, cả phụ nữ cũng không được.

Trên thực tế, sau khi đám đạo sĩ này đã dâng công thức chế tạo trong tay ra, giá trị của họ trong mắt An Lộc Sơn cũng bị giảm vọt đáng kê, giờ họ đã chăng khác gì mấy thợ chế tạo hỏa dược khác, sáng sớm mỗi ngày đều phải đến công phường làm việc, phải làm đến rất khuya mới được trở về nghỉ ngơi.

Chỉ có sư phụ của họ cùng mấy tên đệ từ ruột thì còn được đảm nhiệm trọng trách nghiên cửu hỏa dược, vì thế họ đã bị quản thúc rất ư nghiêm ngặt, thật uổng công cho họ có được vài vạn quan tiền, nhưng cũng không thể ra khỏi cửa một bước.

“Xuất Trần, nói như thế này thì sư phụ ngươi và các sư huynh đệ chủ chốt khác phải đến giờ hợi mới có thểđược ăn cơm tối, như thế này họ không thấy đói là sao?”

“Đâu còn cách nào khác, thời gian này họ đều rất ư bận rộn.

Haiz!

Thôi thế thì sao không ở lại công trường cho rồi có phải tiện hơn không chứ, nhưng An Lộc Sơn lại không chịu, hắn nói công trường về đêm không ai được phép ở, nên lại đành phải bôn ba trở về.”

“Vậy sớm tinh mơ trời còn chưa sáng hẳn thì lại đi làm ư?

Thế không mệt sao?”

“Việc này cũng đâu còn cách nào khác, An Lộc Sơn yêu cầu trong vòng một tháng phải sản xuất ra ba vạn cái thiên lôi giấy, tất cả mọi người đều phải tăng giờ tăng ca làm ngày làm đêm thôi.

Nghe nói đại sư huynh nói trong kho đã chất đầy đủ các loại nguyên vật liệu, cả đá tiêu và lưu huynh của vùng Hà Bắc đạo đều bị mua sách, và còn phái thêm người đến vùng Thanh Châu mua lưu huỳnh nữa, nghe nói là lưu huỳnh khôngđù.”

“Vì sao lại phải đi mua lưu huỳnh, tự mình khai thác không được sao?”

“Đâu có dễ dàng thế này, trước đây ta từng nghe sư phụ nói vùng Hà Bắc đạo này căn bản không có mò lưu huỳnh, mà hiện giờ họ lại phải dùng gấp, nên đành phải phái người đi khắp nơi để thu mua vậy.”

Triệu Gia Câu nghe xong gật gật đầu, nhớ lại chi tiết đầu đuôi lời của hắn, Xong hắn lại làm như không có việc gì xảy ra, lại nâng chén lên nói: “Nào!

Nào!

Chúng ta uống thêm rượu nữa đi!”

Từ Trần Tử đã có phần không tỉnh táo, hắn chiều còn phải chạy về làm cơm cho các sư huynh đệ, quả thực không thể uống thêm nữa, bèn mờ lời xin tha: “Triệu huynh, ngươi tha cho ta đi!

Ta thật sự phải quay về ngay, nếu không chọc giận sư phụ, lần sau ta sẽ bị cấm cửa không được đi ra nữa!”

Nghe hắn nói thế.

Triệu Gia Câu cũng gật gật đầu cười nói: “Thôi được rồi!

Ta để xe ngựa đưa ngươi quay về vậy!”

Nói dứt, hắn bèn để tiểu nhị tính tiền, xong bèn dìu tên Từ Trần Tử đã say ngà ngà xuống dưới lầu, Xe ngựa của hắn đậu dưới lầu chờ sẵn, sau khi đưa Từ Trần Tử lên xe, hắn mới dặn dò phu xe: “Đến Sùng Dương quán.”

Xa ngựa bắt đầu lăn bánh từ từ phóng về phía Sùng Dương quán tại thành ngoại.

Triệu Gia Câu dõi theo bóng xe ngựa ngày càng xa dẫn, nụ cười trên mặt hắn cũng từ từ biến mất, rồi tức tốc quay lưng rời khỏi Bắc Yến tửu tứ.

Nửa canh giờ sau.

Triệu Gia Câu đi đến Diệu Thú Hồi Xuân đường.

Trước cửa Diệu Thủ Hồi Xuân đường vẫn đứng đầy người đến nhờ chữa bệnh, bên cạnh hắn là một con ngõ nhỏ đế đi vào.

Đi đến trước cửa một cánh cửa nhỏ, hắn vừa giơ tay gõ nhẹ thì cửa đã được hé ra.

“Là ta, Gia Câu!”

Cửa mở ra.

Triệu Gia Câu vội lánh mình nhanh vào cửa nhỏ, xong cửa nhanh chóng được đóng một cái sầm lại.

Trên tịnh thất của nội đường.

Triệu Gia Câu đương ngồi uống trà thì ngoài cửa bỗng vọng lại tiếng bước chân vội vã, đại chưởng quỹ Trương Việt bước nhanh đi vào.

Triệu Gia Câu lập tức đứng dậy khom người thi lễ nói: “Tham kiến đường chủ!”

“ừm!

Ngồi xuống đi!”

Nói xong.

Trương Việt tự ngồi xuống cũng rót cho mình ly trà, cười nói: “Thế nào rồi, hôm nay ngươi lại có thêm thu hoạch gì nữa rồi?”

Triệu Gia Câu rút ra hai xấp tình báo đã chinh lý gọn gàng đưa cho Trương Việt cười nói: “Thu hoạch của ngày hôm nay cũng không đến nỗi nào, cái tên gia hóa ấy cứ uống nhiều rượu vào bụng xong thì cái gì cũng nói tuột ra hết!”

Trương Việt nhận lấy tình báo lướt nhìn một lượt, mất hắn bỗng sáng bừng lên, lưu huỳnh không đủ?

Đây quả thực là một tình báo quan trọng đây!

Triệu Gia Câu lại nói: “Thói quen và thời gian sinh hoạt của đám đạo sĩ kia thuộc hạ đã hoàn toàn nắm hết rồi, hơn nữa theo như Từ Trần Tử nói, người thật sự nắm giữ kỹ thuật chế tạo hỏa dược không phải sư phụ của bọn hắn, mà đại đại sư huynh của hắn Vong Trần Tử, hắn là một chuyên gia luyện đơn, mấy tháng trước vẫn chi hắn phụ trách điều chế, nghiên cứu hỏa dược.

Bí mật này hình như cả An Lộc Sơn cũng không biết được, bọn chúng cứ tường rằng do Sử Sùng Minh nắm giữ kỹ thuật này.”

“ừm!

Đây cũng là một thông tin quan trọng.”

Lúc này.

Trương Việt bèn rút một cuốn sổ nhỏ ra ghi lại tường tận những tình báo thu được của ngày hôm nay vào sổ, Xong xuôi, hắn đặt bút xuống, rồi lại nhìn nhìn cái đồng hồ cát ở góc nhà.

Thời gian đã gần kề rồi, cũng nên xuất phát đây.

Hắn thu dọn lại sổ sách đứng dậy nói: “Ngươi cũng vẫn cứ như mọi khi, ngày mai vẫn tiếp tục đến tiếp cận tên đạo sĩ kia, hãy cố gắng moi thêm nhiều thông tin hơn.

Ta bây giờ có việc phải đi ra ngoài, ngươi hãy cứ ở lại đây, hãy xếp lại trong đầu tất cả tình báo của mấy ngày nay, đừng để sót lại bất kỳ thông tin nào.”

Trương Gia Câu vội đứng dậy nói: “Ty chức tuân lệnh!”

Trương Việt gật gật đầu xong bèn rời khởi Diệu Thủ Hồi Xuân đường, hắn dẫn theo một tiểu dược đồng tâm phúc cùng ngồi lên xe ngựa chuyên dùng đề đi khách bệnh ở ngoại phóng thăng về phía thành ngoại U Châu.

Biểu tượng đặc biệt của xe ngựa Diệu Thủ Hồi Xuân đường là một đóa hoa sen màu trắng.

Biểu tượng này có uy vọng cực kỳ cao tại vùng U Châu này.

Dù cho trong thành U Châu bản tra rất ư nghiêm ngặt, nhưng binh sĩ gác thành nhìn thấy chiếc xe ngựa có vẽ biểu tượng hoa sen trắng này đều không khỏi lòng sinh kính nể, tuyệt không dám đi lên kiém tra tra hỏi gì, Xe ngựa dễ dàng thông qua thành môn đi thăng về phía đông.

Chừng một canh giờ sau, xe ngựa đã đến được Quảng Bình trấn.

Đây là một tòa tiểu trấn nằm sát sông Tang Can, trong trấn có khoàng hai ba trăm hộ gia đình sinh sống.

Nơi đây là con đường buộc phải đi qua khi muốn đến Tây Sơn, thường có không ít thương giả vãng lai.

Do nó cũng không yếu đạo chiến lược nên quân đội An Lộc Sơn khống chế nơi đây không đến nỗi nghiêm ngặt, chỉ có một đội binh sĩ trú thú tại tiểu trấn mà thôi.

Xe ngựa của Trương Việt đã đi vào một tiểu trấn và dừng lại trước cửa một khách điếm.

Khách điếm này có tên gọi là Tây Sơn khách điếm, kỳ thực đó chỉ là một khách điếm nho nhỏ, nhiều lắm chi chứa được hai ba mươi khách ở trọ là cùng, do một cặp phu thê già kinh doanh.

Lúc này trước cửa khách điếm đã treo một tấm biển bài nhỏ ghi: “Khách đầy”.

Tình hình này thường khá hiếm thấy, khách điếm đã bị mười mấy người thương nhân bao cả tiệm lại.

Trương Việt vừa từ trên xe ngựa đi xuống, trong khách điếm lập tức có hai đại hán ăn mặc như thương nhân chạy ra đón, một trong hai người họ đã đi lên chấp tay thi lễ nói: “Tiên sinh có phải là Trương chưởng quỹ của Diệu Thủ Hồi Xuân đường

Ánh mắt hai bên vừa trao nhau đều lập tức hiểu ý, đại hán bèn đưa tay lên nói: “Trương chưởng quỹ mời vào!”

“Chính là tại hạ, tại hạ đặc biệt đến xem bệnh cho Tần lão gia của Trường An đây!”

Trương Việt quay đầu khẽ tiếng căn dặn tiểu đồng vài câu, để hắn ngồi chờ mình trên xe, còn Trương Việt thì tự minh cầm hộp thuốc đi thẳng vào khách điếm.

Trong khách điếm cứ cách mỗi năm bước thì lại có một đại hán đứng chực chờ, trông ai cũng cao to vạm vỡ, ánh mắt lạnh lùng, khiến người nhìn không khỏi lòng sinh hãi ý.

Nhưng Trương Việt lại khá ư từ tốn bình tĩnh, hắn bình thản đi theo nhưng đại hán này đi đến tiểu viện ở trong cùng nhất.

Trước cửa vào tiểu viện cũng lại có hai đại hán vai hổ lưng hùm đứng trực sẵn, xa xa nôm cứ như Hanh Cáp nhị tướng (*Hai thần tướng giữ cửa trước miếu phật, hai nhân vật này cũng từng được xuất hiện trong truyện “Bảng phong thần” đời Minh.

Hai người này dáng vẻ đều rất ư uy dũng hung hãn, một người tên Trịnh Luân, mũi có thể hừ ra khói trắng chế phục địch, một người tên Trần Kỳ, miệng có thể hà hơi vàng để bắt tướng.) trước cửa miếu đại phật, ung mạo hung hàn dị thường.

Đại hán đi vào trong nhà bẩm báo một câu trước, xong hắn lại đi ra nói với Trương Việt: “Trương tiên sinh mời vào.

Tần lão gia đang chờ tiên sinh trong phòng rồi!”

Trương Việt vừa đẩy cửa đi vào phòng thì đã thấy trong đó có hai người ngồi chờ sẵn, một người là văn sĩ thanh bào, còn người còn lại là một nam tử cao cao gầy gầy chạc ba mươi tuổi, nhưng ánh mắt hắn khá sắc bén, hai tay lại hơi dài và khá xương xẩu, chi nhìn sơ qua đã biết đây là một người cực tinh anh mạnh mẽ.

Thật ra người nam tử này chính là hữu tướng quân Tần Hải Dương tay nắm một vạn nội vệ quân, và hắn cũng từng là thủ lĩnh của xích hầu quân An Tây.

Trương Việt năm trước lúc trở về Toái Hiệp từng gặp qua Tần Hải Dương một lần, hắn thấm thoát vẫn còn chút ít ấn tượng với Tần Hải Dương.

Dù cho cấp trên trực tiếp của Trương Việt là Hồ Vân Bái, chứ không phải Tần Hải Dương, nhưng dẫu sao thì Tần Hải Dương vẫn cao hơn hắn một cấp bậc trong nội vệ, nói không chừng tương lai Tần Hải Dương còn làm cả đại tướng quân nội vệ, lúc ấy sẽ là cấp trên của hắn.

Đầu nghĩ vu vơ thế, nhưng hắn cũng vội đi lên cúi xuống thi lễ không chút chậm trễ: “Thuộc hạ Trương Việt tham kiến Tần tướng quân!”

Tần Hải Dương biết Trương Việt cũng là người của ̉n Long hội, thân phận đặc biệt, hơn nữa nhiệm vụ lần này muốn hoàn thành thì hoàn toàn phải dự vào trợ giúp của tình báo đường Hà Bắc.

Nghĩ thế hắn cũng vội đứng dậy hồi lễ nói: “Trương đường chủ không phải quá khách sáo, mời ngồi!”

Trương Việt vừa ngồi xuống, ánh mắt hắn bất giác liếc sang nhìn vị văn sĩ trung niên ngồi bên cạnh, càng nhìn vãn sĩ này càng thấy hắn quen mắt.

Trương Việt chọt sực nhớ ra, hắn kinh ngạc vạn phần chỉ vào văn sĩ lắp bắp nói: “NGươi...ngươi là Nghiêm Trang?!”

Nam tử trung niên này chính là Nghiêm Trang quân sư của Lý Khánh An, năm xưa khi còn ở U Châu.

Nghiêm Trang đã từng không chỉ một lần ghé qua Diệu Thú Hồi Xuân đường, bây giờ hắn thấy Trương Việt nhận ra mình bèn chấp tay mỉm mỉm cười nói: “Đúng là đời người nơi nào chăng tương phùng.

Trương chưởng quỹ, đã nhiều năm không gặp, chưởng quỹ vẫn khỏe chứ?”

Trương Việt cũng từng nghe nói Nghiêm Trang đã là mộ liêu tâm phúc của Lý Khánh An, hắn cũng không dám thất lễ, cũng chấp tay cười nói: “Đúng rồi, chúng ta đã tám năm rồi không gặp!

Ta nhớ Nghiêm tiên sinh dạ dày không mấy tốt, không biết giờ đã có khá hơn không?”

“Đa tạ Trương chưởng quỹ vẫn còn nhớ đến bệnh tình của ta, đó cũng là bệnh cũ lâu năm rồi, ngày thường chỉ cần chú ý ăn uống điều dưỡng thì về căn bản cũng không có việc gì lớn cả.”

Ba người họ hàn thuyên được vài câu bèn từ từ chuyển vấn đề sang việc chính.

Trương Việt đặt câu hỏi trước: “Thuộc hạ có nhận được tin tức từ Trường An, nói Tần tướng quân sẽ dẫn năm trăm quân tinh nhuệ đến đây, không biết giờ người đã đến đông đủ chưa?”

Tần Hải Dương đã làm xích hầu lâu năm, hắn biết rõ khi chấp hành nhiệm vụ trọng đại, với quân bạn nhất định phải thẳng thắn đối đãi, như thế hai bên mới có thể phối hợp nhịp nhàng.

Nghe Trương Việt hỏi.

Tần Hải Dương gật gật đầu, hắn không chút giấu giếm nói với Trương Việt: “Lần này ta đến có dẫn theo năm trăm binh sĩ của đệ nhất liệp ưng doanh, bọn ta đều chia nhau lên đường.

Theo thống kế của ta hôm qua thì giờ tất cả binh sĩ đều có mặt đông đủ rồi, không thiếu một ai cả.

Bây giờ họ đang ần mình tại Tây Sơn, trong vòng nửa canh giờ có thể toàn bộ đến đây.”

Trương Việt nghe xong không khỏi nề phục trong lòng, hắn biết sẽ phái năm trăm tinh nhuệ đến nay nhưng không ngờ người đến lại là đệ nhất liệp ưng doanh.

Đệ nhất liệp ưng doanh vốn dĩ gọi là đệ nhất xích hầu doanh của quân An Tây, cũng chính là xích hầu daonh mà năm xưa Lý Khánh An xuất thân, xích hầu doanh đó được xem là đội quân tinh nhuệ nhất trong quân An Tây, tất cả xích hầu đều được tuyển chọn kỹ lưỡng từ trong vài chục vạn quân An Tây, thường một người có thể thay cho mười người, năm trăm người này có sức chiến đấu cũng tương đương năm ngàn quân đội, Xích hầu doanh này trước giờ không dễ dàng gì cùng tập thế lên trận, thế mà giờ Lý Khánh An lại có thể phái đội quân này đến đây, đủ thấy hắn coi trọng nhường nào hỏa khí của An Lộc Sơn.

Trong lòng Trương Việt cũng thấy nặng trịch, hắn cảm giác được trọng trách đặt nặng lên vai mình, hắn chỉ lặng lẽ gật đầu, rút ra một xấp sổ sách đưa cho Tần Hải Dương, nói: “Đây là toàn bộ tình báo phía thuộc hạ thu thập được trong vòng nửa tháng nay, xin mời Tần tướng quân và Nghiêm tiên sinh xem qua.”

Tần Hải Dương nhận lấy xấp sồ sách dày cộm đó lật lật vài trang, vẫn còn chưa nhìn thấy nội dung mà không khỏi thầm tán thương, nội dung trong cuốn sổ này được ghi chép đâu ra đấy rất gọn gàng, cũng rất ư là tường tận tỉ mỉ, như thế tình hình của mười mấy tên đạo sĩ kia chẳng hạn, như ăn ở, hay tập quán sinh hoạt.., còn bao sồm cả họ tên, năng lực, tướng mạo và cả mức độ hiểu biết về hỏa dược của bọn họ đều một một ghi có chú thích lại.

Hơn nữa còn có cả vị trí của công trường sản xuất hỏa dược, số lượng nhà kho, số lượng công trượng, số quân trú thủ.., đều tường tận ghi chép, những tình báo có giá trị cao thì hắn đều dùng bút đỏ để ghi chép, khiến người ta dễ dàng nhận diện ngay.

Tần Hải Dương đưa xấp sổ nhỏ đó cho Nghiêm Trang, giơ cao ngón cái tán thường Trương Việt nói: “Tốt lắm, tốt lắm!

Ngươi đã ghi chép lại rất cẩn thận, hành động lần này mà thành công, công cán chúng ta đều ngang bằng.”

Trong lòng Trương Việt có phần đắc ý, hắn nghe nói Tần Hải Dương này rất hiếm khi khen ai, chi toàn thích bới lông tìm vết moi khuyết điểm người khác ra, hôm nay hắn khen mình như thế, nói rõ cả bầu tâm sức của mình bỏ ra thật không uổng công chút này.

Bụng nghĩ thế nhưng Trương Việt vẫn vội tỏ thái độ khiêm tốn nói: “Tần tướng quân quá khen rồi, đây là bổn phận mà thuộc hạ nên làm, thuộc hạ đương nhiên phải làm tốt nó.”

Lúc này.

Nghiêm Trang bên cạnh bỗng lên tiếng hỏi: “Hiện nay An Lộc Sơn không có đủ lượng lưu huỳnh ư?”

“Đúng thế.

Hà Bắc không sản lưu huỳnh, lưu huỳnh của các châu huyện đều đã bị quân đội hắn quét sạch, nghe nói giờ vẫn chưa đủ, bọn chúng đã phái người đến các vùng ngoài Hà Bắc đạo để thu mua thêm.”

Nghiêm Trang và Tần Hải Dương nhìn nhau, đây đúng là một tình báo rất ư quan trọng, phải bẩm báo để Lý Khánh An cho ngăn chặn lại trên phạm vi toàn quốc.

Chương 574: Liệp Ưng hành động (3)

Sùng Dương quan là một ngôi đạo quan nằm ngay cạnh cửa bắc của U Châu, nằm ở bên quan đạo rộng lớn, bốn phía cây rừng rậm rạp, một con sông nhỏ nước chảy róc rách vòng qua đạo quan, bốn phía ngoại trừ Sùng Dương quan ra, còn có mấy chục hộ dân trạch, ở bên cạnh quan đạo cách đó không xa lại có một quán nước ven đường, quán nước thật lớn được dựng lên, phía dưới đặt mười mấy cái bản ghế.

Tháng mười là thời tiết cuối mùa thu, hừng đông càng chậm, lúc này canh năm chưa tới, bóng đêm vẫn là đen kịt, bốn phía một mảng tối đen, trên quan đạo không thấy một cái bóng người lui tới, chỉ có trên mấy cái bản trong quán nước có mấy vị khách đang nằm ngủ say, xem ra cũng đều là thương nhân, dưới bản đang đặt hành lý của họ, đó là những khách thương đã lỡ chỗ trú ngủ qua đêm, chờ đợi cửa thành mở ra, cơ hồ mỗi ngày đều có.

Ngôi nhà nhỏ bên quan nước cũng đã mở cửa rồi, trong nhà nhấp nháy ngọn đèn mong manh, có bóng người đang bận rộn, đó là Tôn lão đầu của quán nước đang chuẩn bị cơm nước của sáng.

Tôn lão đầu ước chừng khoảng hơn năm mươi tuổi, nhiều năm vất vả khiến cho lưng của ông có chút hơi gù, ông ở trong này bán nước bán cơm đã hai mươi mấy năm rồi, khách thương lui tới hắn đã quen và có kiến thức rộng rãi, nhưng mấy lái thương của ngày hôm nay lại khiến trong lòng ông có một chút thấp thòm bất an, ánh mắt ông thỉnh thoảng liếc nhìn lén về phía bên ngoài.

Mấy lái thương này cũng còn rất trẻ, dáng người khỏi ngô cao lớn, điều này cũng không có gì đáng nói, Yến Triệu nhiều tráng sĩ, đàn ông ở Hà Bắc đạo phần lớn thân hình cao lớn, chỉ là mấy lái thương trẻ này lại có một chút khác thường.

Tôn lão đầu cũng nói không ra chỗ nào khác thường, nhưng một cái chi tiết nhỏ ông lại chú ý tới rồi, tỷ như lúc năm lái thương này ngõi, tư thế không ngờ lại giống nhau như đúc, nhìn như thú vị, nhưng Tôn lão đầu lại cảm thấy rờn cả tóc gáy.

“Lão đầu, cần ta giúp không?”

Phía sau bỗng nhiên vang lên một thanh âm.

Tôn lão đầu chỉ cảm thấy da đầu đều như muốn nổ tung ra, hắn vừa quay đầu lại, chỉ thấy một chàng trai nửa cười nửa không đứng ở phía sau ông.

Tôn lão đầu tựa như ban đêm nhìn thấy ma vậy, chân mềm nhũn ra, mắt thấy sắp phải ngồi bệch xuống đất rồi.

Chàng trai đó mau tay nhanh mắt, đỡ ngay ông một tay, ánh mắt lạnh lùng mà nhìn ông: “Lão đầu, ngươi sợ cái gì?”

Tôn lão đầu hàm răng run lập cập, một câu cũng nói không nên lời, ông bỗng nhiên xoay người quỳ xuống, dập đầu binh binh: “Tha mạng!

Tha mạng!”

Vẻ lạnh lùng trong mắt của chàng trai đã tiêu tan mất, hắn vừa cười ha hả vừa đỡ Tôn lão đầu dậy: “Ta chỉ là một lái thương, cũng đâu có cướp của giết người, ngươi sợ cái gì?”

Tôn lão đầu thấy hắn cười đến là hiền lành, sự kinh sợ trong lòng dần dần biến mất, ông quệt mồ hôi trên trán đi rồi nói: “Ta tường rằng các ngươi là cường đạo, quả thật làm ta sợ muốn chết.”

Chàng trai kia cười xòa, tìm một chiếc ghế Hồ ngồi xuống, nói: “ông tên Tôn Lễ phải không!”

Tôn lão đầu giật thót cả người, cái tên này của ông đã rất nhiều năm không dùng đến rồi, thậm chí những người trẻ tuổi trong thôn cũng không biết, người lái thương trẻ này làm sao lại biết được?

ông ngơ ngác nhìn hắn: “Ngươi, ngươi sao biết được.”

Chàng trai vừa cười vừa gật gật đầu, tiếp tục nói: “ông là người của Tôn Trang nằm ở phía tây nam cách đây mười dặm, đứa con trai chết sớm, con dâu cũng tái giá rồi, hiện tại bèn và bạn già cùng với đứa cháu bảy tuổi của ông sống nương tựa lẫn nhau, đúng không!”

Đôi mắt Tôn lão đầu trợn tròn xoe, lộ ra một vẻ sợ hãi, bọn họ rốt cục là ai, điều tra mình làm cái gì đây?

“Các ngươi muốn làm cái gì?”

Nụ cười của chàng trai vẫn rất thân thiết, nhưng lời hắn nói ra lại giống một tiếng sấm sét, khiến Tôn lão đầu sợ ngây người.

“Đứa cháu A Bảo của ông hiện tại đang ở trong tay chúng tôi!”

Cháu của Tôn lão đầu là đứa cháu nối dõi duy nhất của Tôn gia, là sinh mạng của ông, là tất cả những gì trong sinh mệnh của ông, là người nhu nhược như Tôn lão đầu cũng phát điên rồi, yết hầu giống dã thú hú lên một tiếng, chồm tới chàng trai: “Các ngươi trả cháu ta lại cho ta!”

Chàng trai cũng không đứng dậy, khẽ hất tay một cái, liền đẳy Tôn lão đầu ngã nhào trên mặt đất, hắn cười lạnh nói: “ông gấp cái gì, chúng tôi cũng đâu có giết cháu của ông, nó vẫn khỏe đấy.”

Những lời này làm cho Tôn lão đầu trong cơn tuyệt vọng bỗng nhiên lập tức tinh lại, ông quỳ xuống đất và bỏ đến trước mặt chàng trai, vừa dập đầu, vừa khóc ròng nói: “Lão gia, ngài muốn cái gì cũng được, ta đem cửa tiệm này cho ngài cũng được, chi cầu mong các ngươi tha cho cháu của ta một mạng.”

Chàng trai nhìn hắn một cái, lại cười nói: “Ta lấy cửa tiệm của ngươi làm cái gì, nhưng mà nè!

Ta có một vị tiêu huynh đệ, muốn làm tiêu nhi cho ông vài ngày, ông xem thế nào?”

Tôn lão đầu không khóc nữa, hắn ngây người mà nhìn chàng trai, hắn nghe không hiểu, chàng trai cũng biết hắn không hiểu, nói: “Chi đơn giản như vậy thôi, nếu như ông nghe lời, chúng tôi chẳng những sẽ không làm khó dễ ông, xong việc rồi sẽ đem trả lại đứa cháu cho ông, còn thường cho ông một trăm quan tiền, nhưng nếu ông không nghe lời, đi ra ngoài nói lung tung, thì lần đầu tiên ta sẽ đem cái mũi của cháu ông gửi cho ông, lần thử hai ta cho ông hai con mắt, lần thử ba ta đem đầu cháu ông cho ông, ông hiền chứ?”

Tôn lão đầu kinh hồn táng đảm, trong lòng sợ hãi cực kỳ, ông chỉ biết không ngừng gật đầu: “Ta hiền!

Ta hiểu!”

“Tốt!”

Chàng trai vẫy tay một cái, từ bên ngoài đi đến một tiểu tử còn trẻ, khoảng mười bảy mười tám tuổi, vẻ mặt thật thà đáng tin, vừa thấy bèn biết là loại người khiến cho người khác thích.

“Hắn tên Tôn Tiểu Minh, là cháu của ông, mới vừa từ Đức Châu đến nương nhờ ông, ông có người em trai không phải ở quê nhà Đức Châu sao?”

Tên tiểu tứ lễ phép quỳ xuống khấu đầu với Tôn lão đầu một cái, dùng một giọng miền Đức Châu thuần khiết nói: “Tiểu Minh khấu đầu cho bá phụ!”

Lúc này Tôn lão đầu dần dần có phần hiểu ra rồi, bọn họ muốn mượn cửa tiệm của mình làm chuyện gì đó, khôngphải là nhằm vào mình.

Tuy rằng trong lòng ông sợ hãi, nhưng đã yên tâm hơn phân nửa rồi, ông biết chỉ cần mình chịu phối hợp với bọn họ, thông thường sẽ không có nguy hiém gì.

Điều duy nhất ông còn có một chút lo lắng chính là đối phương sau khi xong việc rồi sẽ giết người diệt khẩu, hắn run rẩy giọng nói: “Ta nhất định làm theo, sau khi sự việc kết thúc, ta lập tức quay về quê nhà Đức Châu.”

Chàng trai thấy Tôn lão đầu rất thức thời, không khỏi vừa lòng mà gật gật đầu, lúc này, bên ngoài bỗng nhiên có người thấp giọng nói: “Bọn họ đi ra rồi!”

Ánh mắt của chàng trai thoáng nhìn qua, xa xa chỉ thấy cánh cửa lớn của Sùng Dương quan mở ra rồi, hai cỗ xe ngựa chạy ra, chung quanh còn có mấy chục viên kỵ binh hộ vệ, hắn liền hỏi Tôn lão đầu nói: “Bọn họ mỗi ngày đều phải ở chỗ này của ông ăn buổi cơm sáng sao?”

Trong lòng Tôn lão đầu chợt bừng tỉnh ra, thì ra bọn họ nhắm vào đám đạo sĩ này mà tới, hắn vội vàng nói: “Ta mỗi ngày đều phải chung cho bọn hắn một nổi màn thầu đem đi, nhưng không nhất định ngồi xuống ăn cơm, bọn họ hình như đến canh năm một khắc sẽ điểm danh, nếu tới kịp thời gian thì ngồi xuống uống bát canh, không kịp liền trực tiếp cầm màn thầu thì đi liền.”

Chàng trai gật đầu, hắn nghe tiếng bánh xe ngựa đã dần dần đến gần, liền nói khẽ với Tôn lão đầu: “ông hãy như lúc bình thường vậy mà đón bọn hắn.”

Hắn lại nháy mắt với tên tiểu từ trẻ tuổi, liền mở cửa sau, lách người rời khỏi, khách nhân trong quán nước chỉ còn lại có hai người, những người khác đều không thấy bóng dáng đâu cả.

Tôn lão đầu liền cảm giác như minh vừa mơ một giấc mơ vậy, hết thảy đều không thật, nhưng đứa ‘cháu’ trước mắt lại là một sự thật đang tồn tại, vẻ mặt thật thà mà cười

hăng hắc không ngừng, tựa như một tên ngốc vậy.

Tôn lão đầu trong lòng thở dài một tiếng, hắn đâu có chỗ nào ngốc đâu, rõ ràng chính là tên tiểu quỳ đòi mạng đây mà.

Tôn lão đầu nghĩ đến đứa cháu còn nằm trong tay bọn họ, đành phải cố mà trấn tinh tinh thần, ông lấy ra một cái túi, chi chi màn thầu trong nổi, nói: “Tiểu Minh a!

Giúp ta đem màn thầu bỏ vào trong túi đi, đợi lát nữa đưa cho các đạo gia kia.”

“Vâng ạ!”

Tôn Tiểu Minh động tác nhanh nhẹn, đón lấy cái túi liền đi lấy màn thầu, lúc này, bên ngoài xe ngựa dừng lại, có người đang hô: “Tôn lão đầu, màn thầu của chúng tôi đâu?”

“Tới rồi!

Tới rồi!”

Tôn lão đầu chạy ra ngoài nhà, chỉ thấy ven đường cái quan có hai cỗ xe ngựa đang dừng ở đó, bên trong ngồi đầy người, năm mươi sáu mươi viên kỵ binh bên cạnh tay cầm trường mâu, hộ vệ ở bên cạnh xe ngựa, ven quán nước có một gã đạo si hơn ba mươi tuổi đang đứng cạnh đó, là Đại sư huynh Vong Trần Tử của bọn hắn.

Tôn lão đầu đi ra cười nói: “Cuối mùa thu đêm lạnh, các vị đạo sĩ có muốn uống bát canh nóng rồi hãy đi hay không?”

“Ngày mai đi!

Hôm nay xuất môn có chút hơi chậm một tí.”

Lúc này.

Tôn Tiểu Minh chạy ra, trong tay mang theo một cái túi bằng tre, khe hở của cái túi có hơi nóng tòa ra: “Đại bá, nè!”

Tôn lão đầu đón lấy màn thầu, đưa cho Vong Trần Từ cười nói: “Đây là màn thầu của các vị, thừa lúc còn nóng mà ăn đi!”

“Đa tạ!”

Vong Trần Tử đón lấy màn thầu liếc mắt nhìn Tôn Tiểu Minh một cái nói: “Hắn là ai vậy?”

“Ha hà!

Hắn là cháu của ta, nơi này của ta một người làm không xuể, liền viết thư nhờ hắn đến hỗ trợ.”

“ừm!

Cháu của ông thật khỏe khoắn, người cũng thật thà.

Tôn lão đầu ông đã có được một trợ thủ đắc lực rồi.”

“Đâu có!

Đâu có!”

Đám đạo sĩ này chỉ là một đám người thường, không có chịu qua sự huấn luyện chuyên nghiệp nào cả, chẳng hề có ý thức cảnh giác gì cả, liền không hề đem Tôn Tiểu Minh đế ở trong lòng, còn chức trách của những binh sĩ đó cũng không phải là bảo vệ sự an toàn cho các đạo sĩ, mà là sợ bọn họ chạy đi, cho nên mới trông giữ lấy bọn họ, cho nên đối với việc quán nước có thêm một tiêu nhị cũng không quan tâm làm gì, Vong Trần Tử lên xe ngựa, xe ngựa khởi động, dọc theo hướng bắc mà đi.

Tôn Tiểu Minh nhìn xe ngựa bọn họ rời khỏi, hắn không khỏi lắc đầu, đối phó với đám đạo sĩ này quá dễ dàng, một mình hắn là có thể xử lý xong bọn họ rồi, chỉ là tướng quân có kế hoạch lớn hơn nữa, hắn không dám làm bậy, hắn cùng hai gã lái thương đang ăn cơm trao đối một cái nhìn, lái thương gật đầu, hai người dắt ngựa lại, xoay người lên ngựa, xa xa theo sát xe ngựa đi.

Khách điếm Tây Sơn ở Bình An trấn, ít nhất Tần Hải Dương và Trương Việt từng trò chuyện qua, bọn họ lại trước sau đã gặp mặt nhau ba lượt rồi, mạch lạc hành động lần này cũng dần dần rõ ràng hãn ra, một phương án chính và hai phương án dự phòng cũng đều trước sau được định ra rồi, các chi tiết cũng được xác định rõ từng cái một rồi, hiện tại bọn họ chi chờ đợi thời cơ để hành động thôi.

Trời mới vừa chuyển tối.

Nghiêm Trang từ U Châu thành đã trở về, lần này Nghiêm Trang đến U Châu, cũng không phải hoàn toàn vì chuyện hỏa dược của An Lộc Sơn, hơn nữa còn vì liên hệ mấy người bạn thân trước đây của hắn, tỷ như đồn điền sứ Mã Tuấn của An Lộc Sơn, hắn vốn là quân sư chủ quản quyền tài trong quân của An Lộc Sơn, là tâm phúc chính một tay Nghiêm Trang đề bạt ra, nhưng sau khi Nghiêm Trang rời khỏi An Lộc Sơn.

Cao Thượng đã tiếp việc chủ quản nội chính của An Lộc Sơn, chắp chưởng quyền to, Mã Tuấn liền bắt đầu bị Cao Thượng bài xích, cảnh ngộ càng ngày càng kém, hiện tại ngay cả đồn điền sứ cũng sắp không còn giữ được nữa rồi.

Năm ngoái hắn từng viết thư cho Nghiêm Trang, trong thư thấp thoáng có ý muốn nương nhờ Nghiêm Trang, cho nên lần này Nghiêm Trang đích thân đến U Châu, chính là vì muốn lôi kéo những người cũ như Mã Tuấn vậy, ngoại trừ Mã Tuấn ra, còn có mấy viên quan viên khác, cũng đều là những người cũ mà trước đây Nghiêm Trang một tay đề bạt nên, hiện tại cảnh ngộ của họ đã phần lớn không như ý.

Nghiêm Trang đi vào khách điếm, thấy Tần Hải Dương đang hỏi chưởng quầy khách điếm chuyện gì, liền tiến lên nói: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tần Hải Dương để chưởng quầy đi rồi, lúc này mới nói với Nghiêm Trang: “Đã xảy ra một sơ suất nhỏ, vừa rồi chưởng quầy khách điếm nói cho ta biết, buổi chiều một người hái thuốc trong lúc vô tình phát hiện các huynh đệ ẩn núp ở trong núi sâu, sau khi trở về ở trong tửu quán thảo luận đến chuyện này, trong trấn nhỏ đã truyền cả ra rồi.”

Nghiêm Trang cả kinh, vội vàng hỏi: “Thế quân đóng trú trong thị trấn nhỏ đó đã biết chưa?”

“Bây giờ còn chưa rõ lắm, nhưng mà trấn nhỏ không lớn lắm, ta lo lắng rất có thể sẽ có người nói cho quân đóng trú biết, vừa rồi ta đã phái mấy huynh đệ ra đường ngăn chặn lại, nếu có binh lính báo tin, một loạt chặn giết cả.”

Nghiêm Trang trầm tư giây lát, dựa theo phương án thứ nhất của bọn họ, sẽ ở vào buổi tối ngày mai phát động kế hoạch, nhưng tình huống phát sinh ngoài ý muốn, bọn họ có thể cần chọn dùng phương án dự bị.

“Tần tướng quân muốn chọn dùng phương án thử hai sao?”

Tần Hải Dương gật đầu: “Chúng ta không thể có một chút tâm lý may mắn nào được, bất kỳ một chút sơ ý nào cũng sẽ trí mạng, sẽ khiến cho hành động của chúng ta thất bại, ta đã quyết định đêm nay sẽ bắt đầu hành động, sau khi xong việc chúng ta sẽ nhanh chóng rút khỏi U Châu, sẽ không lo cho tiên sinh được, đê đảm bảo an toàn, mời tiên sinh lập tức rời khỏi U Châu!”

“Thôi được, ta sẽ đi Dịch Châu ngay bây giờ.”

Binh trú đóng ở Bình An trấn không nhiều lắm, chỉ có một trăm người, do một gã lừ soái suất lĩnh, đóng quân ở tòa đại viện nằm ở cuối phía đông của trấn nhỏ, bình thường không có việc gì, bọn lính cũng sẽ không đi ra tuần tra, chỉ là mỗi cách ba ngày sẽ làm theo lệ mà đi đến Tây Sơn đạo đi một vòng, đại bộ phận thời gian đều ở trong nhà, đánh bạc, uống rượu, những người có lá gan to một chút thì sẽ thi thoảng lén đi ra ngoài vụng trộm tìm nữ nhân.

Nhưng không khí buổi tối hôm nay có vẻ khẩn trương, đôi quân đóng trú này đã nghe được một chút tin đồn, nói rằng trong Tây Sơn có quân đội, cho dù chỉ là nghe đồn, nhưng vẫn là làm cho lừ soái trong quân khẩn trương hẳn lên.

Lừ soái là một 2ã người Đột Quyết, tên Trát Lỗ Hoa, sau khi đông Đột Quyết diệt vong, phần lớn bộ lạc người Hồ xuống phía nam nương nhờ Đại Đường, kẻ nắm quyền Đại Đường cũng không có áp dụng chính sách đưa bọn họ hòa nhập vào Đại Đường, mà là để cho bọn họ ở lại biên cương, giữ lại tập tục và bộ lạc của mình, để cho bọn họ trở thành tường rào của Đại Đường.

Lúc Đại Đường cường thịnh, loại chính sách dân tộc này cũng không có vấn đề, nhưng khi Đại Đường đi đến suy thoái hoặc là lúc nội loạn, thì những người Hồ đó tất sinh dị tâm, nhân cơ hội tiến công Trung Nguyên, loạn An Sử và ngũ đại thập quốc thời cuối Đường liền bởi vậy mà nên.

Bản thân An Lộc Sơn là người Hồ, khi hắn sinh lòng phán loạn, hắn liền bắt đầu trọng dụng một lượng lớn người Hồ, không chỉ có tướng lãnh thuộc lớp cao và lớp trung, thậm chí không ít quan quân lớp dưới cũng bắt đầu dùng người Hồ, vị lừ soái Trát Lỗ Hoa này chính là một trong số đó.

Người này không hiểu Hán ngữ, tin tức mà hắn nhận được cũng khác xa so với thực tế, tin tức mà hắn nhận được là, trong Tây Sơn có cường đạo lui tới, chính vì hai chữ ‘cường đạo’ khiến cho sự cảnh giác của hắn không đạt tới mức cao nhất, phòng vệ cường đạo ở Tây Sơn cũng là một trong những chức trách của hắn, không nhất thiết phải bẩm báo với An Lộc Sơn, chỉ cần cường đạo không gây án, cũng chỉ cần nhắc nhở quan phủ địa phương một tiếng là được.

Cho dù như thế, lừ soái người Đột Quyết này vốn có tính cẩn thận trời sinh cho nên cũng có chút khấn trương, hắn hạ lệnh bọn lính không được một mình ra ngoài, toàn bộ đều phải ở trong đại viện.

Trong đại viện tiếng người ồn ào, trong một gian phòng đèn đuốc sáng trung, mười mấy tên binh lính đang tụ tập cùng một chỗ đánh bạc, lừ soái của bọn họ khẩn trương, nhưng bọn lính cũng không để ở trong lòng, mấy tên cườn đạo chẳng ảnh hưởng gì đến bọn hắn, uống rượu đánh bạc, một mực như cũ.

Nhưng đúng vào lúc này, chung quanh đại viện bóng đen lay động, năm trăm liệp ưng doanh dũng sĩ đã đem đại viện trú binh bao vây cả lại rồi, bọn họ hành động mau lẹ, thanh âm rất nhỏ, không có kinh động đền người dán sông ở bốn phía chung quanh.

Lúc này, một gã binh lính chạy vội đến trước mặt Tần Hải Dương, thấp giọng bẩm báo nói: “Các huynh đệ đã điều tra chấm dứt, không có binh lính ở bên ngoài, toàn bộ đều ở trong doanh trại cả.”

Tần Hải Dương gật đầu, hạ lệnh nói: “Động thủ!”

Năm trăm binh sĩ binh chia làm hai đường, một đường vây quanh đại viện, còn một đường khác khoảng chừng hai trăm người từ phía sau leo lên nóc nhà, bọn họ nhanh như con báo, nhẹ tựa như lông hồng, binh lính trong nhà không có một chút cảm nhận nào, bọn họ vẫn đang la hét ầm ĩ đánh bạc, không có một chút ý thức rằng cái chết đang tiến gần.

Trong lúc vô ý, một gã binh lính đã thắng tiền đắc ý ngừa đầu cười to, nhưng ngay lập tức nhìn thấy trên nóc nhà có vô số cây tiễn nỏ đen ngòm, nụ cười trên mặt nhất thời biến thành nỗi sợ hãi cực độ, không đợi hắn hô lên thành tiếng, chỉ nghe một loạt tiếng răng rắc của máy nỏ, một trăm cây độc tiễn đồng thời bắn ra, sáu mươi bốn người đang ở trong nhà đánh bạc cùng nhau trúng tên, người nào người nấy bị bắn trúng đầu, chỉ phát ra một tiếng kêu thảm thiết, sáu mươi bốn người đồng thời bị mất mạng.

Lừ soái người Đột Quyết ở vách bên nghe được tiếng kêu thảm thiết, hắn chạy ra khỏi nhà, không đợi hắn kịp phán ứng lại, một cây nỏ tiễn rít gió lao tới, một mũi tên bắn thủng đầu của hắn.

Cuộc chiến đấu chỉ trong nháy mắt đã bắt đầu, lại ở trong nháy mắt đó chấm dứt, trong viện lại khôi phục vẻ yên tĩnh chết người đó, năm trăm binh sĩ của liệp ưng doanh nhanh chóng đem trăm cố thi thê khiêng ra ngoài quân doanh, chôn ở khu rừng rậm phía sau quân doanh, trong quân doanh vết máu được tẩy sạch, đồ vật được thu dọn ngăn nắp, ngay cả vũ khí cũng mang đi rồi, bèn giống như toàn quân ra ngoài vậy, còn ở cánh cổng lớn trước sân đại viện treo một tấm mộc bài, trên đó viết: ‘Vào núi tiêu diệt thổ phi, ít ngày nữa trở về!’

Năm trăm binh lính sau khi sửa sang lại toàn bộ hết thảy mọi thứ, đều xoay người lên ngựa, ở trong đêm đen xuất phát ngay, nhắm hướng U Châu thành phi nước đại mà đi.

Chương 575: Liệp Ưng hành động Cuối

Đêm dài đằng đẵng dẫn trôi qua, còn một khắc giờ nữa thôi là đến canh năm, quán trà ngoài Sùng Dương quan lại bắt đầu bận rộn như mọi khi, Mầy hôm nay Tôn lão đầu có được thêm một người cháu trai, tuy nụ cười khù khờ của người cháu này khiến lão mỗi lần nhìn thấy đều thấy rùng cả mình, nhưng lão cũng không thể không thừa nhận rằng hắn đến đây quả thực đã giúp đỡ lão rất nhiều, có rất nhiều việc hắn đều làm gọn làm gàng thay lão.

Tôn lão đầu đã vất vả hai mươi mấy năm nay, lão lần đầu tiên cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái như thế.

Ngoài ra Tôn Tiểu Minh này cũng mang lại không ít khách khứa đến cho lão, tên Tôn Tiểu Minh này biết ninh một loại canh sườn thơm phức, còn có khách đặc biệt từ trong thành chạy đến ăn món canh sườn Tôn thị hắn mới tung ra bán này.

Nếu không phải do cháu hắn còn trong tay chúng, lão cũng thật sự rất muốn đi theo tên Tôn Tiêu Minh này học lõm ngón nghề này, đê sau này lão còn có thể mờ rộng kinh doanh món canh sườn này.

Có điều chỉ cần nghĩ đến minh sắp phải trốn khỏi U Châu lòng lão lại bắt đầu nặng trĩu.

Bên ngoài trăng sáng sao thưa, ánh trăng sáng bạc xõa muôn nơi, trong đêm hôm tĩnh lặng này vẫn như mọi khi, mười mấy vị thương khách nằm trong quán trà của hắn ngủ nghĩ.

Nhưng Tôn lão đầu lại biết được mười mấy vị thương khách này cùng một giuộc với lại cháu lão, chỉ là không biết họ định lúc nào sẽ hạ thủ.

Ánh đèn trong quán rất mờ, bánh mạn đầu giờ đã chín, còn nổi canh sườn to tướng trên bếp vẫn đang sôi sục.

Canh sườn hôm nay có vị thơm hơn mọi khi, mùi thơm của nó đã thoang thoảng khắp nhà, khiến Tôn lão đầu có phần không kiềm được.

Lão len lén liếc nhìn, thấy Tôn Tiểu Minh đang quét nhà trong sân nên lão bèn từ từ đi lên trước, lấy một cái bát và mờ nấp nổi ra, bỗng chốc mùi canh thơm nồng bay thẳng vào mũi.

Tôn lão đầu cảm thấy cả đời này chưa bao giờ được nếm thử qua món ngon như thế này.

Con chó mực mà lão nuôi nghe mùi cũng thèm thuồngkhông kém, cử quấn quít lấy chân lão, miệng cử rên ri cần khẩn xin ăn.

Tôn lão đầu múc ít canh sườn vào bát, nhìn nó cười nói: “Để ta nếm mùi trước, đợi một hồi ta cũng sẽ chia một ít cho mày.”

Canh sườn nóng quá, lão mới thổi qua định ăn, thì bỗng đâu một cánh tay đưa đến hất mạnh bát roi xuống đất vỡ toang cái xoảng.

Bát vỡ tan bàh dưới đất.

Tôn lão đầu phát hoảng vội quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Tôn Tiểu Minh một tay cầm chồi đương giận dữ nhìn lão chằm chằm.

Mặt Tôn lão đầu bỗng đỏ bừng, lão có cảm giác như vừa bị bắt quả tang tại chỗ, có phần thẹn thùng, nheo nhèo nói: “Đây là quán của ta, ta chẳng qua muốn ăn bát canh cũng không được sao?”

Lão vừa nói xong thì bỗng nghe tiếng rên thảm thiết, cúi đầu nhìn mà thấy giật cả mình, vì con chó mực lão nuôi đã lãn dưới đất, thất khiếu lưu huyết chết tươi tại chỗ.

Tôn lão đầu nhìn nhìn nổi canh, trong mắt lộ rõ vẻ khiếp hoảng, liền liền lùi ra sau hai bước.

Tôn Tiểu Minh rút từ trong lòng ra tờ giấy đưa lão nói: “Đây là bí quyết nấu món canh này của ta, ngươi nhận lấy!

Sau này muốn ăn canh thì tự mà nấu.”

Tôn lão đầu lẳng lặng nhận lấy tờ giấy mang cất giữ cẩn thận, xong lão lại cho bồng xác của con chó lên nói: “Ta đi chôn nó lại, sẽ quay về ngay, bọn họ chắc sẽ đến ngay thôi.”

Tôn lão đầu cầm cuốc đẩy cửa sau đi ra.

Còn lại Tôn Tiểu Minh đứng lại không khỏi thở dài, hắn cúi người nhặt các mảnh vỡ vụn lên, xông lại quay trở ra sân quét nhà tiếp.

Lại một hồi qua đi, cửa của Sùng Dương quan cuối cùng cũng được mở ra, chiếc xe ngựa chờ các đạo sĩ này từ trong Sùng Minh quan chạy ra, mười mấy thương khách ngủ trong sân bỗng chốc bật dậy, trong tay cầm tay nải phóng thẳng chẳng mấy chốc đã biến mất sau màn đêm, trong quán trà lại không còn một bóng người.

Xe ngựa dừng lại trên quan đạo.

Tôn Tiểu Minh nhìn nhìn sắc trời, lúc này thời gian còn sớm, trong lòng hắn bèn đoán được, bọn đạo sĩ này chắc đang định qua ăn canh sườn.

Từ sau khi hắn hầm canh đến nay, bọn đạo sĩ rượu thịt này hầu như ngày nào cũng ráng dậy sớm hơn, qua ăn bát canh rồi mới đi.

Hôm nay cũng không ngoại lệ.

“Thơm quá đi!”

Các đạo sĩ cùng lũ lượt xuống xe bước nhanh lên trước.

Sư phụ Sử Sùng Minh cười nói: “Canh hôm nay có vẻ đặc biệt thơm, ta cũng sắp thèm chảy cả nước miếng đây.”

“Sử đạo gia mời ngồi, các vị đạo huynh mời ngồi, ta lập tức mang canh lên cho mọi người đây.”

Nói xong Tôn Tiểu Minh lập tức quay người đi vào trong nhà, hắn nheo nheo mắt với Tôn lão đầu, lão hiểu ý lập tức đi ra chào mời các binh sĩ bên ngoài: “Các vị quân gia, mọi người cũng vào ăn bát canh cho ấm người chút!”

Bọn binh sĩ này mặt không chút biểu cảm, vẫn lạnh lùng nhìn Tôn lão đầu như tượng đá.

Tôn lão đầu bị chúng là cho mất hửng, đành quay lại hô hào: “Tiêu Minh, ngươi chuẩn bị cho các đạo gia là được rồi, quân gia không ăn.”

“Cháu biết rồi!”

Một lát sau Tôn Tiểu Minh bèn bưng một khay to ra, trên đây là mười mấy bát canh sườn nóng hổi cùng mấy đĩa bánh mạn đầu chay.

Tôn lão đầu bắt đầu bủn rủn chân tay, giọng lão có phần đã biến cả điệu: “Để ta.., giúp ngươi!”

Hắn đi lên định nhận lấy cái khay, nhưng Tôn Tiểu Minh lại nói: “Đạ bá, bá ra sau nhà tìm Tiêu Hắc đi, không biết nó chạy đi đâu mất rồi?

Cháu sợ nó ăn vụn xương sườn.”

“À!”

Tôn lão đầu khập khiễng đi vào nhà.

Lúc này lòng lão vừa hồi hộp vừa sợ hãi, nhưng cũng vừa cảm kích.

Lão vừa vào đến nhà bèn phóng vội ra cửa sau, vất chân lên cổ chạy thẳng đi trốn...

Các đạo sĩ này không chút nghi ngờ, bọn họ cùng ngồi lại trước hai bản đang ngon lành ăn canh dùng bánh, chốc chốc lại liền liền khen canh ngon, có vài tên nóng tính đã ửng ực nốc cạn cả bát canh.

Tôn Tiểu Minh thấy mọi người đều đã ăn canh, hắn bắt đầu dời bước sang bên cạnh, dần dần đi đến góc nhà, chỗ này có một chiếc chuông mè, hắn nhẹ nhàng cầm chùy gõ mạnh cái ‘‘toong!”.

Ngay lập tức, tức cả mọi người, cả các binh sĩ trên quan đạo đều cùng kinh ngạc nhìn về phía hắn, nhưng ngay lúc này chỉ nghe một tiếng rú thảm thiết, năm mươi mấy tên binh sĩ trên quan đạo lần lượt trúng tiễn ngã gục.

Chỉ trong một chốc, trên lưng ngựa đã không còn một ai.

Trong bóng tối, một đoàn đông binh sĩ An Tây cùng ập về phía này.

Tôn Tiểu Minh từ từ quay trở lại vào sân, các đạo sĩ giờ đã lăn đùng dưới đất hết, cơ hồ đều đã đứt hơi chết tại chỗ, trên sản nhà chỉ còn lại bát đĩa vờ vụn.

Tôn Tiểu Minh đi đến trước mặt đại sư huynh Vong Trần Tử, thấy hắn hình như vẫn chưa chết hẳn, bèn rút đoản kiếm ra đâm thêm hai nhát vào tim hắn, Vong Trần Từ hai chân duỗi thẳng, phen này không còn động đậy nữa.

Ánh mắt Tôn Tiểu Minh đảo mắt nhìn quanh, xong bèn vẫy vẫy tay với phía góc nhà: “Tôn lão đầu, ngươi đi ra đi!”

Chỉ thấy, trong góc tối Tôn lão đầu run rẩy đi ra, hắn nhìn nhìn thi thể các đạo sĩ la liệt dưới nhà đã phát hoảng quỳ sụp xuống, lão chỉ còn biết dùng hai tay ôm chằm lấy đẩu thốt lên: “Ôi trời ơi!”

Lúc này, mấy mươi tên binh sĩ cùng xông vào, bắt đầu lột áo của các đạo sĩ, người nam tử lúc đầu đã nói chuyện với Tôn lão đầu bước nhanh đi lên quỳ một chân cho Tôn Tiểu Minh nói: “Hồi bẩm Quỷ tướng quân, năm mươi bốn tên kỵ binh toàn bộ đã khử sạch, không một ai còn sống.”

Tổn Tiểu Minh tên thật là Quỷ Thắng, hắn kỳ thực là thủ lĩnh của đệ nhất liệp ưng doanh, do vị trí đặc biệt của đệ nhất liệp ưng doanh, các xích hầu từ nơi này đi ra hầu như đều được xuất nhậm chức hiệu úy, cho nên quân chức của Quý Thắng đã là trung lang tướng, hắn năm nay đã hai mươi tám, chẳng qua do có khuôn mặt hiền lành ngây thơ chút ít, nên khiến người khác cử ngờ hắn mới mười sáu bảy tuổi.

Quý Thắng nghe bẩm báo gật gật đầu, hắn đi đến trước mặt Tôn lão đầu đang run như cầy sấy, ngồi xổm người xuống, nhận chiếc túi từ binh sĩ đưa cho Tôn lão đầu nói: “Đây là ba trăm đồng tiền bạc An Tây, ngươi bây giờ hãy lập tức đi đến Lộ Huyện, trước cửa thành môn thành đông có một khách điếm Duyệt Lai, thê tử và cháu của ngươi đều ở đó.

Sau đó các ngươi hãy nhanh chóng rời khỏi Hà Bắc đạo, đến vùng Giang Hoài, đến nơi đó mà bán canh sườn, hi vọng sau này chúng ta còn cơ hội gặp lại.”

Tôn lão đầu cảm động đến nghẹn ngào, Quý Thắng đỡ lão dậy nói: “Ngươi mau đi đi!

Nơi đây không an toàn.”

Tôn lão đầu gật gật đầu, lão dắt con lừa nhỏ cột ở cạnh quán ra bèn vội vã lên đường, Quý Thẳng dõi theo lão đã đi xa, lúc này, nam tử lúc nãy mới đi lên bẩm báo: “Tướng quân, ty chức thấy sao không giết quách lão đi cho an toàn.”

Quý Thẳng chi bình thản nói: “Người đáng chết thì một tên không giữ, người không đáng chết thì một người cũng không được giết.”

Nói xong, hắn khoát tay nói: “Xuất phát!”

Các binh sĩ nghe lệnh lập tức thu thập sạch sẽ thi thể, mười mấy người cùng mặc đạo bào vào, hóa trang thành đạo sĩ.

Ngoài ra còn năm mươi mấy người cũng mặt áo giáp của binh sĩ An Lộc Sơn, xe ngựa lại một lần nữa khởi động phóng nhanh về phía bắc.

Công trường chế tạo hỏa dược của An Lộc Sơn nằm ở Linh Vân cốc phía ngoại ô phía bắc, cũng chính là sơn cốc lần trước mà hắn đã thử nghiệm hỏa dược.

Trong sơn cốc đã được xây hai nhà kho to cùng mười mấy tòa nhà gỗ màu trắng, ngoài mười mấy tên đạo sĩ này ra còn có ba trăm công tượng hỏa dược được chuyên môn tìm đến.

Bọn họ cùng chế tạo hỏa dược tại nơi đây, rồi lại làm thành thiên lôi giấy.

Sau gần hai mươi ngày vất vả cuối cùng đã làm ra gần hai vạn cái thiên lôi giấy.

Còn việc tiếp tục nghiên cửu hỏa dược mới thì cũng có người phụ trách, chính là do đại sư huynh Vong Trần Tử cùng sư phụ của hắn Sử Sùng Minh đảm nhiệm, hai người này giờ đều đã chết trong khách điếm nhỏ.

Mười mấy tên đạo sĩ ở ngoài Sùng Dương quan, còn ba trăm mấy công tượng này thì đều ở lại trong quân doanh, do tối qua không thể tăng ca làm việc, vì thế công trường cũng không phải giữ lại ai, trời vừa tối thì tất cả mọi người đều phải rời khỏi công trường, do các binh sĩ đến đuổi đi sạch, không cho một ai được phép lưu lại.

Trong công trường hỏa dược thủ vệ cực kỳ nghiêm ngặt, có một đại quân doanh nằm cách phía bên trái sơn cốc ba mươi dặm, tổng cộng có một vạn binh sĩ trú quân.

Chỉ cần công trường mà xảy ra sự cố gì thì đội quân này sẽ có thể đến ngay lập tức, nhưng quân đội trú thủ trong công trường lại chỉ có năm trăm người, đều là tâm phúc của An Lộc Sơn.

Cũng chính vì sợ bí mật hỏa dược bị lộ ra ngoài, nhiệm vụ của năm trăm người này chính là giám sát công tượng cùng bảo vệ kho.

Lúc này đã là canh năm, ngoài sơn cốc chen đầy công tượng mới đến.

Lối vào sơn cốc vốn dĩ rộng hai mươi trượng, đê khống chế người vào hiện giờ được dùng đá to chặn lại, chỉ còn lại một lối đi nhỏ rộng chừng hai trượng, dọc lối đi được cắm đầy đuốc, rất sáng, hai trăm mấy tên binh sĩ vũ trang toàn thân đứng gác trước cửa, mỗi một công tượng muốn vào đều phải rà người kỹ càng, từng người từng người được đi vào, tiến độ rất chậm.

Có điều cũng không phải gấp, trong công trường không thể có chút lừa, đi vào rồi sẽ tối mù mịt, phải đợi khi trời sáng mới làm việc được, mỗi ngày chi rà người ba trăm người này để phóng hành đều mất gần canh giờ.

Vào lúc canh năm đúng là thời gian tối tăm nhất trước bình minh.

Bỗng nhiên từ xa xa vọng lại tiếng vó ngựa cùng bánh xe lăn lốc cốc, không một ai hiếu kỳ, ai cũng đều biết đám đạo sĩ quạ kia đã đến, Giờ đương là canh năm, mỗi ngày bọn chúng đều đến đúng giờ này, tuyệt không bao giờ đến sớm hơn.

Xe ngựa và kỵ binh hộ vệ cùng tức tốc phóng về hướng đại môn, tốc độ rất nhanh.

Điểm này hơi lạ, tốc độ này thì làm sao dừng xe kịp thời được, thế nào cũng tông vào người khác cho xem.

Hiệu úy đứng trước cửa thấy tốc độ xe ngựa quá nhanh không khỏi chau mày thúc ngựa đi lên trước hô to: “Cho thả chậm lại tốc độ!”

Xe ngựa dừng lại, chỉ thấy mười mấy tên đạo sĩ cùng nhảy xuống xe ngựa trà trộn vào đám đông.

Hiệu úy vừa định quay đầu thì bỗng nghe xa xa có người la lên: “Cản bọn chúng lại!

Mau cản bọn chúng lại!”

Đường đi thông đến công trường hỏa dược là một nhánh đường phân ra từ quan đạo, trên quan đạo cách đấy năm dặm có một trạm gác, chủ yếu là để đề phòng người đi đường vô tình đi nhầm vào công trường, nên có ba mươi binh sĩ đứng gác nơi đây.

Lúc này ba mươi binh sĩ này đã toàn bộ bị khử, trong lúc xe ngựa đi qua không được bao lâu thì hai tên quan gác tuần tra đi đến, họ đã phát hiện thi thể của lính gác cạnh dốc núi, bèn đoán được có chuyện khônghay, lập tức đuổi theo đến đây.

Trong cái khoảnh khắc hiệu úy nghe được tiếng hô sát ấy, hắn đã phát hiện dị thường.

Trong xe ngựa đúng là bọn đạo sĩ, nhưng hộ vệ của họ hình như lại nhiều hơn, ngày thường chỉ có năm mươi mấy người, sao hôm nay lại bỗng nhiên nhiều thế.

Chính ngay cái lúc hắn còn thẫn thờ thì một cây lang nha độc tiền phóng thẳng đến trước mặt, nhanh như tia chớp, không đợi hắn kịp phản ứng thì lang nha độc tiễn đã cắm thẳng vào yết hầu hắn.

Hiệu úy rên lên một tiếng; ôm chằm lấy cổ ngã nhào xuống ngựa, Quỷ Thắng lạnh lùng thu hồi cung, huơ tay ra lệnh.

Tiễn phóng như mưa, tám mươi mấy cây tiễn lại phóng vèo vèo về phía binh sĩ.

Đòn đánh đột xuất khiến các binh sĩ gác cửa trở tay không kịp, lần lượt trúng tiền ngã lăn xuống đất.

Các binh sĩ liệp ưng doanh tiền pháp cực kỳ chính xác, hơn nữa lại dùng độc tiễn, chỉ trong một chốc đã bắn hết hai lượt tiễn, hai trăm mấy binh sĩ đã có một trăm hai mươi người bị bắn chết, Quân An Tây cùng thúc ngựa xông lên, tiễn vẫn phóng như vũ bão tiêu diệt nốt những binh sĩ tử tán bỏ chạy.

Trước cửa công trường bỗng đại loạn, nhưng trận đồ sát này chẳng qua mới bắt đầu, mười mấy tên đạo sĩ tay cầm đao sắc bắt đầu điên cuồng đồ sát ba trăm tên công tượng này.

Bọn họ là các binh sĩ An Tây tinh nhuệ nhất, ai ai cũng võ nghệ cao cường, ra tay thâm độc, đồng thời cũng phối hợp nhịp nhàng; chắn hết đường bỏ chạy của công tượng, như những con mảnh hổ khát máu xông vào ăn tươi nuốt sống họ.

Lười đao sắc của họ đảo qua đảo lại vài đường, đã có người bị cắt đứt cổ họng, kẻ bị xuyên thủng tâm can, tất cả đều chỉ một đao tuyệt mệnh; họ bước đến đâu là xác chết la liệt đến đấy, điêu tàn và thảm thiết.

Trong lúc đồ sát máu me nhất diễn ra tại cửa trước, Quý Thắng dẫn hai mươi mấy kỵ binh cùng xông vào trong công trường, bọn họ đều có mang theo dầu hòa, sau khi tưới dầu hòa lên nhà gỗ, phóng hòa thiêu cháy, bỗng chốc lửa đỏ bừng cháy ngất trời.

Trạm gác trên đồi đã bị kinh động, ba ngọn phong hòa bừng cháy giữa trời đêm để báo hiệu về phía U Châu.

Đại doanh ngoài ba dặm cũng đã bị kinh dộng, tiếng chuông báo động chói tai inh ỏi khắp nơi trước lúc bình minh, hàng ngàn Yến quân của An Lộc Sơn từ trong đại doanh cùng băng ra phóng về phía công trường...

Đội quân vạn người phụ trách bảo vệ công trường hỏa dược này cũng là quân đội tinh nhuệ của An Lộc Sơn, cái gọi là tinh nhuệ không chỉ là có thểđánh trận trên chiến trường, mà còn được biểu hiện rõ trên tố chất huấn luyện cùng phản ứng lâm chiến, dùng thời gian của ngày nay mà tính toán, từ lúc chuông báo hiệu vang đến cho đến đội quân đầu tiên xông khỏi quân doanh còn chưa đến ba phút, Qua đây cũng thấy rõ An Lộc Sơn đã xem trọng công trường hỏa dược này nhường nào, không những cho đội quân vạn người đến canh giữ, hơn nữa còn có phong hòa đài, có thể trực tiếp báo về đại doanh U Châu cầu cứu.

Lý Khánh An cũng biết An Lộc Sơn chắc chắn sẽ nghiêm ngặt phòng bị cho chế tạo hỏa dược, vì thế hắn đã phái đệ nhất liệp ưng doanh tinh nhuệ nhất của An Tây đến.

Tuy họ chỉ có năm trăm người, nhưng họ lại có thể nghênh chiến cùng năm ngàn quân đội.

Khi còn cách công trường chừng hai dặm.

Tần Hải Dương đã dẫn bốn trăm binh sĩ liệp ưng doanh nghiêm trận đón siặc.

Họ lúc này đều đã thay lại Quang minh khải giáp của liệp ưng doanh, nào hoành đao nào khiên chắn, trên tay mỗi người đều có cầm cung nỏ hộp đặc chế.

Cưng nỏ hộp thời cổ đã có, trên hộp tiền có thể thể gắn mười cây tiễn, có thể liên tục bắn, thậm chí một phát có thể bắn nhiều tiễn.

Các công tượng An Tây khi thiết kế loại cung nỏ hộp quân dụng đặc biệt này về nguyên tắc không mấy gì khác nỏ hộp xưa, quan trọng là do công chế tạo tinh tế của nó, hộp nỏ có thể đựng hai mươi cây tiễn, có thể một phát song tiễn, “Tiễn phát tựa sấm chớp, nhất phát liên song tiễn”, có thể hoàn toàn bảo đảm hai mươi tiễn này thuận lợi phát ra, khoảng cách sát thương hữu hiệu đạt một trăm năm mươi bước, có thể xuyên thấu qua Quang minh khải giáp của quân Đường.

Hơn nữa hoành đao, khiên chắn và cả áo giáp được làm từ thép Damascus, trị giá rất đắt, thậm chí cả chiến mã mà họ đang đi đều là chiến mã Ả Rập cừ khôi nhất, có trang bị lợi hại cộng thêm binh sĩ cường hãn, đội quân năm trăm người này có thể xứng tầm là đệ nhất doanh.

Đêm tối mịt, ánh trăng bạc bẽo chiếu rọi, bốn trăm binh sĩ này đã đi sâu vào phúc địa U Châu, họ vô cùng bình tĩnh nhìn chằm chằm đội quân định đang xông thẳng đến như thủy triều dâng, trong mắt mỗi người họ đều ánh lên sự tàn nhẫn khát máu của loài dã thú.

Cái chết với họ không đáng sợ, đó chỉ là một phần trong sinh mệnh, nhưng vinh dự lại là tất cả trong sinh mạng họ, họ nguyện dùng máu của mình để bảo vệ danh dự đệ nhất xích hầu doanh của An Tây.

“Chuẩn bị!”

Bốn trăm nỏ hộp cùng được nâng lên, độc tiễn dài tám tấc phát ra ánh quang xanh rì ma mị, địch quân điên cuồng phóng đến, đã đi vào tầm ngắm sát thương một trăm năm mươi bước.

“Bấn!”

Tần Hải Dương một tiếng lệnh hạ, tám trăm cây tiễn phá không bay đi như ong vỡ tổ.

Tiễn độc lạnh toanh vạch qua trời đêm vẽ lên hình vòng cung lao thẳng vào Yến quân.

Ngay tức thì hàng loạt binh sĩ té nhào, thương vong vô số kể.

Hàng trăm kỵ binh đi đầu tiên nhất người ngựa ngã nhào, thảm kêu liên miên.

“Bắn nữa!”

Lại một làn tiền vèo vèo bay đi trên khôngphóng về phía quân địch...

Mệnh lệnh của Tần Hải Dương rất ngắn gọn, bốn trăm binh sĩ động tác đồng nhất, lên huyền, nhắm, kéo cò, động tác nhanh thoăn thoắt không chút chậm trễ, tiễn cứ từng loạt từng loạt phát đi.

Bọn họ vừa bắn vừa lùi, hai chân vẫn khống chế ngựa, trận dung chỉnh tề, vẫn cứ duy trì khoảng cách trăm bước.

Chỉ một thời gian ngắn ngủi này mà họ đã phát chín lượt tiễn, bảy ngàn hai trăm cây độc tiễn.

Trăm vòng hai trăm bước, thi thể Yến quân chất đầy, đã có hơn ba ngãm năm trăm người trận vong.

Độc tiễn không có việc thọ thương, chỉ cần thấy máu là chết tại chỗ.

Chương 576: Tướng soái dị tâm

Trận vong thảm khốc cùng sự sợ hãi cực cùng đã khiến các binh sĩ Yến quân dừng xung phong.

Sáu ngàn Yến quân đứng ngoài hai trăm dặm nhìn chằm chằm bốn trăm kỵ binh An Tây đang xếp dàn ngang, một ngàn năm trăm tên quân nỏ tiễn đứng phía trên cùng, nửa quỳ dưới đất chờ đợi lệnh phát tiễn.

Song phương giờ chỉ còn cách nhau hai trăm bước, ở cự ly này nỏ tiền của Yến quân không thé tạo ra uy hiếp gì cho quân sĩ An Tây được.

Nhưng không có ai dám xông lên trước, cả chủ tướng Lý Khắc Trung của họ cũng đã bất hạnh hi sinh, ai cũng hiểu rõ, nếu xông thăng về phia trước chỉ có con đường chết.

Trên chiến trường rất ư tĩnh lặng, xung quanh sặc mùi máu tanh, trong mắt mỗi binh sĩ Yến quân đều nhấp nháy nỗi sợ hãi.

Họ chưa bao giờ nhìn thấy đội quân nào mạnh mẽ như thế.

Bốn trăm người mà còn hơn cả bốn ngàn người, họ có thể phát huy uy lực của nõ tiễn lên đến mức cực đại có thể.

Ngay tại lúc nảy, cùng với ánh lửa ngất trời của công trường hỏa dược bỗng bùng lên tiếng nổ động trời, kho chứa thiên lôi giấy đã bị nổ tung, hai vạn mấy cái thiên lôi giấy đã nổ, trong sơn cốc hỏa diệm đỏ rực xông lên đến tận ba mươi trượng cao, trong cứ như quả nấm bằng khói khổng lồ.

Sức bức phá khổng lồ mà nó mang đến đã san bằng cả sơn cốc, thậm chí cả trạm phong hòa đang bốc cháy hừng hực trên đỉnh núi cũng đã biến mất, tất cả cây cối đều bị cản quét gẫy sạch.

Tất cả binh sĩ Yến quân đều sợ chết khiếp thử người, phần lớn đều hốt hoảng quỳ lãn dưới đất, vạn phần khiếp sợ bịt chặt tai la hét để giải tòa áp lực và sợ hãi đè nặng trong lòng.

Họ thấy tim can minh như cũng muốn nổ tung...

Nhưng bốn trăm kỵ sĩ An Tây vẫn án binh bất động, họ cứ như các pho tượng đá, lại cầm nỏ đã được thay tiễn lạnh lùng nhắm thẳng vào binh sĩ Yến quân cách mình hai trăm bước, cứ như tiếng nổ khồng lồ vừa rồi hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến ý chí thép đá của mình.

Tần Hải Dương quay đầu lại nhìn, mắt hắn đầy lo âu.

Trong bóng tối chỉ thấy gần trăm tên kỵ binh đang phóng ầm đến, Quý Thắng cao giọng bẩm báo: “Bẩm Tần tướng quân, tất cả nhiệm vụ đã hoàn thành, quân ta không ai bị thương.”

Trong lúc cú sốc trận nổ còn chưa tan biến trong Yến quân.

Tần Hải Dương lại lạnh lùng hạ lệnh, năm trăm kỵ binh cùng phóng ngựa đào tẩu về hướng tây.

Bọn họ cứ như những bóng ma dưới ánh trăng thoáng cái biến mất tại phương trời phía tây.

Trên chiến trường chỉ còn lại thi thể ngổn ngang dưới đất cùng hơn sáu ngàn binh sĩ đã sợ khiếp vía.

Trên quan đạo cách đấy mười mấy dặm.

Tôn lão đầu bị tiếng nổ tung làm sợ ngã xuống lưng lừa.

Lão vạn phần khiếp đám nhìn chùm khói đen trên không cùng những đám mây đỏ sậm kỳ quái, lão cứ như thấy cửa lớn của địa ngục đã mở ra vì đám người đó.

(*Lời tác giả: Tình tiết có phần hơi khoa trương, nhưng đây là tiểu thuyết, cho phép được dùng nghệ thuật khoa trương)

Vụ nổ ở kho trừ hỏa dược của Linh Vân cốc, ở ngoài mấy chục dặm bèn nhìn thấy ngọn lửa của nó, tiếng nổ lại càng là trăm dặm có thể nghe tiếng, giống như đất rung núi chuyển, cả U Châu thành đều bị làm bừng tỉnh, nhà nhà hộ hộ đều chong đèn sáng lên, hàng mười mấy vạn người đi đến trên phố lớn, nhìn vào luồn khói hình trụ khồng lồ mà xì xầm kháo nhau, binh sĩ mấy đại doanh của An Lộc Sơn cũng đồng loạt bị kinh động, bọn họ cũng đi ra khỏi doanh phòng, hãi hùng mà nhìn vào đám mây hình trái nấm ngùn ngụt dâng lên thật hoành tráng, trong lòng mỗi người đều bị đám mây trái nấm này đè nén đến nặng trịch, linh tính không hay đã bao phủ trong tim mỗi người.

An Lộc Sơn lại không phải là bị kinh động đánh thức, hắn ngủ say như chết, cho dù sấm sét nổ vang sát bên tai hắn, hắn cũng khó mà tinh dậy, hắn là bị các thân binh lay tinh, nghe nói là công trường hỏa dược xảy ra vụ nố, An Lộc Sơn cả giày cũng không mang bèn xông ra khỏi phòng, mây nấm khổng lồ làm cho hắn trợn mắt há hốc mồm, hắn đột nhiên sực ý thức được sự ảnh hưởng vụ nổ lần này đối với kế hoạch hỏa dược của hắn.

Một cảm giác đau đớn tận xương cốt làm hắn khó mà chịu được, An Lộc Sơn gào rống lên, tức đến sùi bọt mép, hắn hét to nói: “Đi!

Tốc đi gọi Sử Tư Minh đến đây cho ta.”

Hét xong, hắn gần như lả hết cả người, đặt mông ngồi xuống dưới đất, dáng vẻ thống soái giờ phút này không còn sót lại chút gì trên người của hắn, hắn lại nhếch nhếch miệng, hét lên khản cả giọng...

Nửa canh giờ sau.

Sử Tư Minh toàn thân bận giáp trụ chỉnh tề bị binh sĩ dẫn đến phủ Yên vương.

Sử Tư Minh là người tổng phụ trách chế tạo vũ khí hỏa dược, không giống như An Lộc Sơn bị lay tinh, sau khi lửa phong hòa cầu viện đốt lên trên sác núi, hắn bèn lập tức xuất binh đi viện trợ, nhưng cuối cùng hắn lại trễ đi một bước, điều hắn nhìn thấy là sự mất sạch của công trường hỏa dược, nhìn thấy là một bãi tha ma và sáu nghìn quân đội quân tâm tan rã, còn quân xích hầu An Tây đã ung dung rời đi rồi.

Sử Tư Minh lúc này tâm trạng vô cùng phức tạp, trong lòng hắn vừa sợ hãi, lại vừa phẫn nộ, đồng thời còn có một thứ khâm phục, hắn khâm phục dị thường đối với quân xích hầu An Tây, không chỉ là bọn họ chi với binh lực bốn trăm người, bèn đã có thể dựa vào nỏ trận lớn mạnh mà đối kháng với đại quân một vạn người, cũng không chỉ là bọn họ giết địch ba nghìn, tự thân lại không tổn thương một binh nào, quan trọng hơn là sáu nghìn quân đội đã gặp phải đòn giáng nặng, vụ nổ khổng lồ làm cho bọn họ không hề có ý chí tác chiến, quân xích hầu An Tây hoàn toàn có thể đồ sát sáu nghìn người này, tạo ra một kỳ tích năm trăm quân đánh bại một vạn quân, nhưng quân xích hầu An Tây lại biến mất không để lại tăm hơi, đây chính là tố chất của quân xích hầu, tuyệt không vượt qua chức trách một bước, điều này làm cho Sử Tư Minh kính phục khôn xiết, bọn họ thì chăng có lấy quân đội xích hầu như vậy.

Sử Tư Minh bị đưa đến trước mặt An Lộc Sơn, hắn quỳ một sối, ôm quyền thi lễ nói: “Ty chức Sử Tư Minh, tham kiến đại soái!”

An Lộc Sơn đã được các thân binh dìu đến ngồi trên soái vị, hắn trông có vẻ rất uể oải, nhưng sự đi đến của Sử Tư Minh lại làm cho lửa giận của hắn bùng cháy, hắn thoắt cái ườn thẳng người lên, chỉ vào Sử Tư Minh chửi lớn nói: “Tên đồi bại, ngươi còn dám vác mặt đến gặp ta ư?”

“Đại soái, ty chức vô tội!”

Một ngọn lửa giận mảnh liệt bùng cháy trong tim An Lộc Sơn, hắn hung tợn dán mắt vào Sử Tư Minh, hắn lại dám nói rằng minh vô tội, hắn đột nhiên túm lấy quân ấn trên soái áng ném ngay vào đầu Sử Tư Minh, ‘Bác!

5

một tiếng, quân ấn nặng trịch đập vào trên trán của Sử Tư Minh, nhất thời máu chảy ròng ròng.

“Khốn nạn!”

An Lộc Sơn lại thét lên lần nữa: “Ngươi còn dám nói thêm một tiếng rằng ngươi vô tội!”

Thân binh bên cạnh vội vã tiến lên băng bó cho Sử Tư Minh.

Sử Tư Minh đầy bọn họ ra thở dài một hơi nói: “Ty chức là có sai lầm, như ty chức cho rằng, nguyên nhân thật sự là đại soái quá cẩn thận rồi.”

“Cái gì!”

An Lộc Sơn sắp bị tức đến hồ đồ rồi, lại là trách nhiệm của hắn, hắn giận quá hóa cười nói: “Tốt!

Tốt!

Ngươi nói thử xem ta cẩn thận ở chỗ nào?”

“Ty chức từng kiến nghị qua đại soái, một vạn quân trú đóng ngoài ba dặm quá xa, nhưng đại soái nói có thể sẽ có nguy hiểm, điều này cũng thôi vậy, nhưng ty chức đã nhiều lần nhấn mạnh ít ra nên có ba nghìn quân trú phòng trong công trường hỏa dược, nhưng đại soái lại kiên trì chi phái ba trăm thân binh, đại soái là sợ bí mật của hỏa dược bị lộ ra ngoài, nhưng điều này lại trở thành lỗ hồng phòng thủ lớn nhất cho việc bị tập kích lần này, đại soái, ty chức sẽ lĩnh tội, nhưng ty chức cho rằng, đại soái cũng có trách nhiệm.”

“Ta thấy là ngươi đã chán sống rồi!”

An Lộc Sơn nhìn chằm chằm Sử Tư Minh, thám hiểm nói: “Nếu ngươi đã muốn chết, ta đây sẽ cho ngươi toại nguyện, người đâu!”

Hành hình thủ ở hai bên đáp ứng lên một tiếng, lúc này mạc liêu Cao Thượng đã kéo đến, nếu như nói còn có một người có thể khuyên nhũ An Lộc Sơn, vậy người đó chính là Cao Thượng, hắn đã bắt bài hết tính khí của An Lộc Sơn, hắn biết hi vọng mà An Lộc Sơn gửi gấm đối với vũ khí thiên lôi, bỗng dưng gặp phải sự tập kích của quân xích hầu An Tây, An Lộc Sơn làm sao có thể không giận đến công tâm, nhưng cho dù lửa giận có cháy cao đến đâu, cũng không thể tự chặt cánh tay, hắn vội vã khuyên An Lộc Sơn nói: “Đại soái, bây giờ vẫn chưa phải là lúc truy cửu trách nhiệm của Sử Tư Minh, xích hầu An Tây vẫn còn ở U Châu chúng ta, còn có thiên lôi sẽ làm thế nào?

Đại soái, hãy để hắn xử lý xong những việc này trước đã!”

An Lộc Sơn cũng không đến nỗi phải đến nước giết Sử Tư Minh, hắn chỉ là không thể bỏ qua sự mất mật này dễ dàng như vậy.

Cao Thượng đã cho hắn một đường lui, hắn bèn hừ mạnh lên một tiếng nói: “Thôi được!

Nợ lại cái đầu chó của ngươi trước, sau này hẵng tìm ngươi tính sổ luôn một thể, cút!”

Sử Tư Minh ôm hận mà lui ra, An Lộc Sơn lúc này mới thở dài một tiếng, nói với Cao Thượng: “Tiên sinh, đến nước này ta phải làm thế nào đây, hỏa dược khó khăn lắm mới có được toàn bộ đã hủy đi, mắt thấy đã sắp khởi binh rồi, một đòn nặng vào ta a!”

“Đại soái không cần lo lắng, tuy rằng nhất thời thất lợi, nhưng công thức chế tạo chúng ta đã có được trong tay, điều này đã tốt hơn nhiều so với trước kia điều gì cũng chẳng biết, đại soái, ta bắt đầu lại từ đầu là được rồi.”

“Đâu có dễ dàng như vậy a!”

An Lộc Sơn lắc lắc đầu nói: “Nguyên liệu toàn bộ đều hủy cả, bột tiêu (*KN03 - Kali Nitrat, dùng làm chất oxy hóa với chất khử là lưu huỳnh S) ta còn có thể chờ đợi tìm kiếm thêm, than gỗ (*là một chất màu đen, rất nhẹ, được chế từ gỗ qua quá trinh chưng khô gỗ tách nguyên tố Carbon ra khỏi các thành phần khác mà chủ yếu là Oxy, được dùng làm phụ gia của than hoạt tính và thuốc súng đen) cũng không thành vấn đề, mấu chốt là lưu huỳnh, bản thân Hà Bắc không sản xuất lưu huỳnh, lưu huỳnh của các châu huyện Hà Bắc đạo đều bị ta nạo vét sạch, bây giờ bị hủy cả, bào ta phải làm sao đây?”

“Đại soái, đi nơi khác mua, đại soái không phải là phái người đi Thanh Châu rồi sao?

Vậy thì đi tiếp Giang Hoài, đi Hà Nam đạo, tóm lại là hãy tìm về một số, sau đó chúng ta hãy từ từ tìm mó lưu huỳnh.”

An Lộc Sơn trầm tư trong chốc lát, quả thật cũng chỉ có thể làm như vậy thôi, hắn bèn gật gật đầu nói: “Ta sẽ tăng cường phái người đi tìm mỏ, ngoài ra, còn có một việc nữa, ta muốn tiên sinh đích thân đi làm.”

“Xin đại soái giao phó!”

An Lộc Sơn cười lạnh một tiếng bèn nói: “Lần này năm trăm xích hầu An Tây lại dám xâm nhập vào U Châu, hơn nữa hạ thủ lại vừa ác vừa chuẩn, nếu như chủng ta không có nội ửng, đánh chết ta cũng không tin, phiền tiên sinh đích thân đi lục soát điều tra, nhất định phải lôi cổ tên nội ứng này ra băm dằm ra thành vạn mảnh!”

Cao Thượng mừng rỡ khôn xiết, như vậy thì An Lộc Sơn đã đem bộ môn tình báo giao cho hắn rồi, hắn vội vàng khom người nói: “Thuộc hạ nhất định không để cho điện hạ thất vọng!”

“Tiên sinh chậm đã!”

Hắn vừa định đi, An Lộc Sơn đã gọi hắn trở lại, An Lộc Sơn nghiến rãng khèn khẹt nói: “Có qua không có lại, không phải là lễ!

Ta cũng muốn đề Lý Khánh An nếm thử mùi lợi hại của ta.”

Sau khi trời vừa sáng chưa bao lâu, không khí thành U Châu đột ngột trở nên căng thẳng, bốn cánh cửa thành ầm ầm đóng lại, bất kỳ ai không được phép ra ngoài, từng đội từng đội binh sĩ toàn thân vũ trang chạy nhanh trên phố lớn hẻm nhỏ, tất cả mọi khu vực giải trí như khách sạn, tửu tứ, thanh lâu v.v.., đều nhất loạt đóng cửa, binh sĩ tiến hành lục soát từng nhà, phàm là người từ chỗ khác đến nhất loạt đăng ký, có chút khả nghi thì lập tức bắt lấy, nhưng trọng điểm thanh tra của Cao Thượng là mười đại hộ cho phép nuôi bồ câu trong nội thành U Châu, đây là điêm xâm nhập của hắn, hắn từ mặt thời gian tiến hành phân tích mà có được một kết luận rằng, tình báo xây công trường hỏa dược ở U Châu không phải là người đi Trường An, về mặt thời gian là không kịp, vậy ắt hẳn là dùng bồ câu đưa thư đi, vậy mười nhà đại hộ được phê chuẩn có thể nuôi bồ câu, rất có thể một trong số này chính là cứ điểm tình báo ở U Châu của Lý Khánh An.

Đương nhiên, cử điểm này cũng có thể ở các châu ngoài, đưa tình báo đến châu ngoài trước, rồi dùng cáp thư đưa đi Trường An, nhưng Cao Thượng cho rằng, với khí phách của Lý Khánh An, hắn nhất định sẽ đem tổng bộ tình báo Hà Bắc thiết lập ở U Châu, đó mới là tính cách của hắn.

Đối tượng lục soát thứ nhất là Bắc Yến mã điếm, đây là một cửa tiệm bán ngựa, là do một nhà người Đột Quyết mờ, đồng thời cũng cung ứng chiến mã cho quân phương, bọn họ được An Lộc Sơn đặc chuẩn nuôi bồ câu, dùng để liên lạc với phân tiệm của phương bắc.

Cao Thượng dẫn người tỉ mỉ lục soát một lượt, không hề phát hiện dị thường nào, hơn nữa chủ tiệm này có quan hệ rất mật thiết với Sử Tư Minh, bèn bỏ qua cho tiệm ngựa này.

Đổi chân.

Cao Thượng bèn dẫn người đến đại hộ thứ hai có tư cách nuôi bồ câu, chính là Diệu Thú Hồi Xuân đường.

Lúc Cao Thượng điều tra đến Diệu Thủ Hồi Xuân đường, thì đã là lúc giữa trưa, ngoài cửa tiệm vẫn xếp hàng dài những bệnh nhân, các người giúp việc bận rộn tới lui, đem từng người bệnh dẫn vào trong đại đường, lúc này, mấy trăm Yến quân xông đến trước Diệu Thủ Hồi Xuân đường, bao vây chặt kín lấy toàn cửa tiệm thuốc, các bệnh nhân vô cùng hoảng sợ, đồng loạt tránh dạt sang hai bên.

Cao Thượng dưới sự hộ tống của mười mấy binh sĩ, đi đến trước Diệu Thú Hồi Xuân đường, nhìn vào tấm bàng hiệu cửa tiệm do Bùi Khoan đặt bút đề lên năm xưa: ‘Nhân tâm từ tràng, diệu thú hồi xuân’, hắn gật gật đầu bèn mệnh nói: “Đừng kinh nhiễu đến tiệm thuốc, quân đội chưa được mệnh lệnh của ta không được vào trong.”

Diệu Thủ Hồi Xuân đường ở U Châu mấy chục năm, có một uy danh rất cao trong dân chúng.

Cao Thượng là người đọc sách, hắn biết đối với tiệm thuốc sở hữu dân vọng cao như vậy không thể quá cứng rắn mạnh tay, nhưng tra thì vẫn phải tra, chỉ có thể dùng thủ đoạn mềm móng.

Nghĩ vậy, hắn quay đầu hỏi đạo sĩ Trừ Trần Tử bị hai binh sĩ áp giải: “Nơi này ngươi có đến qua không?”

Trừ Trần Tử bởi vì không dính dán chút gì đến việc hỏa dược mà không có đi công trường hỏa dược, cũng vì thế mà thoát được một nạn, nhưng lúc hắn chạy trốn bị quân đội của An Lộc Sơn bắt giữ, bị Cao Thượng thâm vấn lâm thời, hắn bèn đem mọi tình báo đều giao phó hết.

Cao Thượng lập tức ý thức được, tên đạo sĩ này rất có thể chính là nhân vật mấu chốt của việc lộ tin mật, mà tên tử đệ ăn choi lêu lông của đại hộ họ Triệu, rất có thể chính là thám tử của quân An Tây ở U Châu, để mờ toan lỗ hở này ra, hắn bèn mang theo cả Trừ Trần Tử bên người.

Trừ Trần Từ sợ sệt mà nhìn Diệu Thủ Hồi Xuân đường một cái, lắc đầu nói: “Nơi này ta chưa từng đi qua.”

“Dẫn đi!”

Lúc này, người chấp sự của tiệm thuốc vội vã chạy lên, khom người thi lễ nói: “Cao sứ quân cần Diệu Thủ Hồi Xuân đường làm gì?”

Cao Thượng ở U Châu rất nổi tiếng, rất nhiều người cũng đều quen biết hắn, biết được hắn là quân sự của An Lộc Sơn, người của Diệu Thủ Hồi Xuân đường cũng không ngoại lệ.

Cao Thượng cười nhạt một cái, chắp tay nói: “Phụng mệnh của An soái điều tra, mời đại chưởng quỹ nhà các ngươi đến gặp ta!”

Trong nội thất của Diệu Thủ Hồi Xuân đường, đại chưởng quỹ Trương Việt đương bố trí nhiệm vụ tiếp theo cho Triệu Gia Câu, nhưng bỗng nghe tiếng bước chân vội vã vọng đến.

Ngay sau đó chấp sự phòng dược chạy như bay vào, hồi hộp nói: “Đại chưởng quỹ.

Cao Thượng dẫn binh đến rà soát, giờ tiệm thuốc đã bị binh sĩ trùng trùng bao vây lại rồi.”

Trương Việt nghe mà giật thót cả tim, sao Cao Thượng lại biết được đến chỗ này chứ?

Hắn chưa kịp nghĩ ngợi gì lập tức rút chìa khóa ra đưa cho chấp sự và Triệu Gia Câu nói: “Hai người các ngươi lập tức đi tiêu hủy tất cả vãn thư quan trọng ở trong nội thất của phòng ta, hãy dời tủ sách ra, dưới sản nhà có một cái hộp nhỏ, hủy thiêu hủy toàn bộ hai cuốn sổ nhỏ trong đó, đi nhanh!”

Trương Việt chẳng bao giờ cho phép ai vào phònghắn, và lại càng không phải nói là mật thất của hắn?

Nhưng tình thế cấp bách, hai người cũng chưa kịp suy nghĩ gì bèn nhận lấy chìa khóa phóng nhanh lên lầu hai.

Trương Việt chinh chinh y quan, hắn hơi bình ồn lại tâm trạng một chút rồi mới nhanh chân bước nước đại về phía đại môn.

Lúc này ngoài cửa lớn đã có gần bốn ngàn binh sĩ đến đây, vây kín Diệu Thủ Hồi Xuân đường đến cả một giọt nước cũng khó mà lọt qua nổi.

Đó là do An Lộc Sơn nghe nói hai vạn cây thiên lôi giấy của hắn đã toàn bộ bị hủy sạch, lòng đau như cắt, hắn thề nhất định phải bắt mật thám của Lý Khánh An cho kỳ được, lại cho thêm mười vạn binh rà soát trong thành, phàm những nhà có chút can hệ với phía Trường An đều sẽ bị rà soát triệt để, thậm chí cả quan viên của hắn cũng đều nhất luật không được tha.

Rà soát của Cao Thượng tất nhân là trọng điểm quan tâm của An Lộc Sơn, hắn sợ Cao Thượng không đủ người lại cho phái thêm hai vạn quân đội cho Cao Thượng.

Cao Thượng lập tức hạ lệnh cho vây toàn bộ mười hộ nhà có nuôi bồ câu lại, không để một ai có thể chạy thoát.

Cao Thượng đã nhận định trạm tình báo của Lý Khánh An chắc chắn nằm trong mười hộ người này.

Chương 577: Tráng sỉ Hà Bắc

Cao Thượng đợi được một lát thì Trương Việt vội vã bước nhanh ra cửa, từ xa xa hắn đã chắp tay cười nói: “Thật có lỗi quá, ta đang xem bệnh cho người bệnh, nhất thời chưa đi ra được, đã đé Cao sứ quân phải chờ lâu rồi.”

Trương Việt là nhân vật có danh tiếng tại thành U Châu này, ngay cả An Lộc Sơn cũng phải đến tìm hắn khám bệnh.

Cao Thượng tuyệt không dám khinh khi, vội vã chấp tay hoàn lễ lại: “Công vụ thường lệ, đã gây rắc rối cho Trương chưởng quỹ rồi, xin thứ lỗi!”

“Không sao!

Không sao!

Diệu Thú Hồi Xuân đường tất nhiên sẽ toàn lực phối hợp Cao sứ quân.”

Trương Việt thấy có hàng ngàn binh sĩ đến đây mà trong lòng không khỏi cũng phần thầm kinh hãi, xem ra lần rà soát này tuyệt không phải tầm thường, hắn không ngừng cầu nguyện trong lòng, chi hi vọng hai thuộc hạ của mình có thểthiêu hủy hết số tài liệu tuyệt mật trong kia nhanh chóng, đó là tư liệu về tất cả cứ điểm tại Hà Bắc đạo, một khi bị Cao Thượng tìm được là xem như căn cứ của cả tình báo đường Hà Bắc đều xong đời hết.

Trong lòng hắn ưu lo, nhưng sấc mặt hắn vẫn không lộ chút thần sắc, lại khoát tay khom người cười nói: “Cao sứ quân, vậy xin mời sứ quân!”

Cao Thượng trước khi đến đây đã lệnh người điều tra qua bối cảnh của Trương Việt, dù cho Trương Việt đã từ Toái Hiệp di dời đến U Châu Hà Bắc này từ hai mươi mấy năm trước, nhưng dẫu sao thì Trương Việt cũng từ Toái Hiệp đến.

Toái Hiệp dẫu nói thế nào cũng là sào huyệt của Lý Khánh An.

Tuy niên đại không đúng, Lý Khánh An phất lên chỉ là việc của gần mười năm nay, nhưng cái địa danh Toái Hiệp này khiến Cao Thượng bất giác lại sinh ra vài phần cảnh giác.

Diệu Thủ Hồi Xuân đường này hắn nhất định phải kiềm tra cẩn thận.

Trực giác của hắn thấy Diệu Thủ Hồi Xuân đường này nhất định có vấn đề, hắn bèn cười cười nói: “Đây quả thực là công vụ thường lệ, ta cũng không còn cách nào, nếu Trương chưởng quỹ đã không chấp nhất thì ta cũng không khách sáo nữa.”

Nói xong hắn lập tức giơ tay hạ lệnh: “Rà soát!”

Một ngàn Yến quân tinh nhuệ bèn lũ lượt xông vào Diệu Thủ Hồi Xuân đường bắt đầu triệt để rà soát...

Cao Thượng sau khi đi vào tiệm thuốc bèn cười hỏi: “Trương chưởng quỹ, ta muốn được xem xem bồ câu mà ngươi nuôi, không biết có tiện không?”

Trương Việt lại bắt đầu có phần hồi hộp, hai con bồ câu mà hắn cho đi Trường An giờ chỉ có một con trở về, nhưng hắn lại đăng ký với quan phủ là nuôi mười bốn con, giờ trong lồng chim chỉ còn lại mười ba, mà giờ Cao Thượng đã đề xuất ra yêu cầu này hắn cũng không tiện cự tuyệt, chỉ đành gật đầu nói: “Chim câu ở hậu viện.

Cao sứ quân xin đi theo ta!”

Hắn dẫn theo Cao Thương đi về phía hậu viện, hai người vừa đi vừa nói.

“Tnrơng chưởng quỹ quê quán ở Toái Hiệp ư?”

Trương Việt cười ha hà nói: “Cũng không phải, quê cha đất tổ của ta ở Tín Đô huyện Ký Châu, năm thứ hai Điều Lộ, tổ phụ dẫn theo cả nhà ta cùng dời đến Toái Hiệp hành y, nhưng sau đó triều đình lại ruồng bỏ Toái Hiệp, người Hán Toái Hiệp lại bắt đầu thi nhau trở về phương đông.

Ta năm Khai Nguyên thứ mười hai mới từ U Châu trở lại Toái Hiệp, dời cả cái Diệu Thủ Hồi Xuân đường trở về đây.”

“ồ!

Vậy vì sao không phải dời về quê ở Tín Đô mà là đến U Châu?”

“Cái này ư.., lúc ấy ta nghĩ U Châu người đông, dễ làm ăn hơn, hơn nữa gia mẫu chính là người gốc U Châu, vì thế U Châu cũng là quê hương thứ hai của ta rồi.”

“Hóa ra là như thế.

Trương chưởng quỹ có lòng nhân từ, hành ỵ tại U Châu là phúc cho dân U Châu chúng ta, ta vẫn rất ư nể phục Trương chưởng quỹ.”

Tuy nói như thế, nhưng cảnh giác của Cao Thượng vẫn không mất đi phần nào, ánh mắt của hắn vẫn không ngừng quan sát xung quanh, tìm điêm khả nghi.

Hai người họ lại đi xuyên qua một cánh cửa đi đến hậu viện, xa xa đã nghe tiếng kêu gù gù của bọn chim câu.

Đi đến gần lồng chim, mắt Cao Thượng sáng lên, hắn chi nhìn sơ qua đã biết đây đều là cực phẩm phi nô có thể bay ngàn dặm, con nào con nấy lông vũ sáng óng, thể trạng béo khỏe.

Diệu Thủ Hồi Xuân đường việc cớ gì phải dùng bồ câu tốt thế?

Hắn khoát tay đảo quanh lồng chim một vòng, bỗng nhiên hỏi: “Tnrơng chưởng quỹ, sao trong đây chỉ có mười ba con chim câu, không phải nên có mười bốn con ư?”

Trương Việt giật mình, tên này quả nhiên là có chuẩn bị mà đến, xem ra Cao Thượng đã tìm được điêm đột phá, từ chim câu mà hạ thủ.

Trương Việt vội trả lời: “Sứ quân có phần chưa biết, trong tiệm ta đang cần gấp nhân sâm, tối qua ta vừa gửi thư nhanh đến châu Liêu Thành, nên giờ đương thiếu đi một con.”

Cao Thượng cười ha hả: “Hóa ra là như vậy, xem ra ta đã nghĩ nhiều rồi.”

Hắn lại tìm một vòng trong sân, không thấy có điểm dị thường, dù cho trong lòng vẫn hoài nghi, nhưng không có chửng cử hắn cũng không nói gì được, bèn cười nói: “Vậy được rồi!

Đợi khi binh sĩ rà soát xong, nếu không có việc gì thì bọn ta cũng xin cáo từ đây.”

Nói xong hắn khoát tay sau lưng quay trở lại đại đường, lúc này tất cả bệnh nhân đều bị đuổi khỏi tiệm thuốc, trong đại đường đứng đầy chấp sự và giúp việc của tiệm, Một tên trung lang tướng phụ trách rà soát đi lên khẽ giọng bẩm báo: “Đã rà soát xong, không có bất kỳ điểm nào dị thường.”

Tiếng của hắn rất bé, nhưng Trương Việt đang vành tai lên để lắng nghe vẫn nghe thấy, tảng đá đè nặng trên ngực hắn cuối cùng cũng được gỡ xuống.

Hắn vốn dĩ sợ rằng nếu dùng lửa đốt thì trong phòng thế nào cũng có mùi khói lửa, rất dễ bị ngừi thấy, Giờ xem ra Triệu Gia Câu làm rất tốt, không biết hắn đã hủy văn thư như thế nào đây?

Các binh sĩ đã lũ lượt trở về, những người cuối cùng trong tiệm thuốc cũng được dẫn lên đại đường.

Triệu Gia Câu và chấp sự đều có mật trong đấy.

Trương Việt nhìn nhìn Triệu Gia Câu, ý như hỏi hắn đã hủy văn thư bằng cách nào.

Triệu Gia Câu hiên ý bèn dùng tay mò mò bụng mình.

Trương Việt bỗng chốc hiểu ra, hóa ra tên sổ sách đã bị hai người họ nuốt hết vào bụng, nhiều văn thư như thế thật khổ cho hai người quá!

“Mọi người đứng xếp hàng lại, sau đây là bước cuối cùng, sau đó sẽ kết thúc.”

Tất cả giúp việc đứng lại thành một hàng, một binh sĩ cầm lấy danh sách của quannphủ điểm danh từng người: “Lỗ Bình!”

“Có!”

“Hàn Tứ Lang!”

“Có!”

“Trương Việt!”

“Có!”

“Triệu Nhữ Chân!”

“Có!”

Triệu Nhữ Chân chính là Triệu Gia Câu, Gia Câu chẳng qua là tiểu danh của hắn.

Nhữ Chân mới là đại danh.

Cao Thượng bên cạnh cực kỳ để ý người họ Triệu.

Người họ Triệu trong tiệm thuốc tổng cộng có hai người, một là lão danh y Triệu Hằng, năm nay đã hơn sáu mươi, người này hiên nhiên là không có can hệ gì, Ánh mắt của Cao Thượng lại roi vào người Triệu Gia Câu, thấy hắn tuổi còn chưa quá hai mươi, da dé trắng trèo, hơn nữa tay của hắn rất sạch sẽ, không giống những người giúp việc ở đây, hai tay đều thô ráp ngả vàng đó trường niên phải bốc thuốc, giả thuốc, còn tên Triệu Nhữ Chân này nhìn da dẻ nõn nà, dù hắn tự xưng là giúp việc, nhưng trong hắn chẳng điêm nào giống, trông giống quý công tử đại gia hơn.

Trong lòng Cao Thượng lại bắt đầu sinh nghi, hắn bèn thủ thỉ vài câu bên tai một binh sĩ, binh sĩ lập tức phóng như bay đi ra, một hồi sau bèn dẫn đạo sĩ Từ Trần Tử như dắt chó đi vào.

Triệu Gia Câu nhìn thấy Từ Trần Tử mà giật thót tim, hắn bất giác lùi liền ra sau một bước trốn sau lưng một tên giúp việc thân hình vạm vỡ khác.

Hắn không biết được rằng ánh mắt của Cao Thượng ngoài hai mươi bước đang chằm chằm nhìn mình, bất kỳ một biểu cảm nhỏ nhoi trên khuôn mặt, hay bất kỳ một động tác nhỏ nào cũng không thoát khỏi được ánh mắt của Cao Thượng.

Lúc này Cao Thượng đã nhìn thấy hoàng loạn trong mắt Triệu Gia Câu, và hành vi cố tình tránh né của hắn, trong lòng Cao Thượng lập tức đoán được mấy phần, hắn bèn ra hiệu mắt với binh sĩ, hai binh sĩ cùng xông lên mỗi người túm lấy một tay của Triệu Gia Câu lôi ra.

“Triệu Gia Câu!”

Từ Trần Tử chỉ một mắt đã nhận ra hắn ngay.

Từ Trần Tử lớn tiếng thét lên: “Chính là hắn.

Triệu Gia Câu!”

Giờ khắc này như thể đất trời đột ngột biến sấc, tất cả người trong đại đường đều bàng hoàng, trong số họ có người là hội viên của Hán Đường hội, nhưng cũng có người chỉ là người giúp việc bình thường.

Cao Thượng thì đắc ý cười phá lên hạ lệnh: “Toàn bộ bắt lại hết cho ta!”

Các binh sĩ cùng xông vào bắt người trong tiệm thuốc, đại đường bỗng chốc rối bù.

Trương Việt phảng phất như vừa ngã chân xuống vực thẳm, hắn biết mình đã khó mà thoát nạn, nhưng may mà danh sách của Hà Bắc đạo đã bị phá hủy, mà những đường chủ chi nhánh này chi liên hệ một chiều với hắn, ngoài hắn ra sẽ không còn ai biết được bí mật của các chi nhánh này nữa.

Hắn thấy mấy tên binh sĩ đang đi về hướng mình, bèn lớn tiếng ngăn lại: “Khoan đã!”

Binh sĩ đứng lại.

Cao Thượng nhìn hắn nhoèn nụ cười lạnh toanh nói: “Không ngờ được rằng Trương chưởng quỹ lại là mật thám của Lý Khánh An, thật không ngờ được!”

Trương Việt cũng lạnh lùng đáp trà: “Việc ngươi không ngờ được còn nhiều lắm đấy!”

Nói xong hắn bèn quay mình lại cao giọng hô hào bọn giúp việc: “Ý nguyện trăm năm của tổ tông bốn đời Trương Việt ta giờ mắt thấy sắp được thực hiện rồi, đại trượng phụ đương làm Quý Bố, bình sinh không khi nào lỗi hẹn; đương làm Hầu Doanh, vì trọng một lời mà sẵn sàng hi sinh.

Trương Việt không phụ tổ tiên, có chết cũng cam lòng”

Cao Thượng hoàng hốt, nghiêm giọng hét lên: “Mau bất lấy hắn!”

Trương Việt ngưỡng mặt lên nhìn trời cười phá lên, dần dần, tiếng nói của hắn cũng biết mất, máu tươi từ thất khiếu trên đầu chảy ra, hắn ngã mạnh xuống đất...

Triệu Gia Câu mắt như muốn nổ tung đầy các tia máu đó, hắn bi phẫn thét lên: “Đường chú, thuộc hạ đã hại chết người!”

Hắn vụt mạnh ra khỏi tay của binh sĩ, một đầu đâm mạnh vào cột nhà, ngay lập tức đầu vỡ chết tươi tại chỗ.

Trong đại đường im phãng phất, các binh sĩ dẫn giúp việc trong hiệu thuốc đi.

Cao Thượng từ từ đi đến trước mặt Trương Việt lẳng lặng nhìn hắn một hồi, Mãi một lúc sau, hắm mới khom người thi một lễ với thi thề của Trương Việt, thở dài một tiếng nói: “Tráng kiệt!”

Xong hắn bèn bước nhanh ra khỏi đại đường, trong lòng lại vô cùng cám thán, hắn dặn dò với thân binh nói: “Hãy hậu táng cho hai người trong đường, không được sơ sài!”

Hắn lại dùng tay chỉ vào mật đạo sĩ Từ Trần Từ cười nịnh bợ nói: “Hãy chém người này đi, dùng đầu hắn tế hai người họ!”

Cao Thượng hạ lệnh xong bèn quay người đi về phía xe ngựa.

Tề Châu Chúc A huyện, một toán thương đội chờ đầy các loại hàng hóa từ từ tiến vào huyện thành, nơi đây đã cách Hoàng Hà không còn xa, tuy rằng đã là tháng mười cuối thu, nhưng sông Hoàng Hà vẫn chưa đóng băng, trong huyện thành, thương đội như thế này vẫn có rất nhiều, đại đa số đều là muốn kiếm mối làm ăn với di dân của Hà Bắc đạo, một lượng lớn di dân của Hà Bắc đạo dời về phía nam đã mang đến cơ hội làm ăn vô hạn cho các thương nhân, bọn họ phải thu mua lương thực, thu mua đồ dùng gia đình thường nhật, trên thực tế, có rất nhiều thương nhân có khả năng tiên đoán dự liệu trước đã đến đây từ trước, mà những thương nhân bây giờ mới kéo đến đều đã là có chút trễ hơn một bước rồi, ngoài ra, cũng có không ít thương nhân dự định vượt sông bắc tiến, lũ lượt đi Hà Bắc đạo tìm kiếm cơ hội làm ăn.

Trong huyện Chúc A nho nhỏ tụ tập đầy thương nhân tấp nập, khắp nơi đều có thể dễ dàng nhìn thấy từng đội từng đội thương đội chờ đầy hàng hóa, khách sạn đã ở đầy hết cả, các thương nhân bèn tìm kiếm nhà dân cho thuê, một số thương nhân bản địa nhạy cảm bèn đã mở cửa cho thuê một lượng lớn dân trạch ven đường từ trước, sau đó tăng giá thuê cho những thương đội đến từ bên ngoài, giành lấy một mối buôn bán hời.

Toán thương đội vừa mới vào thành không chút nóng vội, bọn họ ở trong thành đã có người tiếp ửng, tất cả mọi việc ăn ở đều đã sắp xếp ồn thỏa, bọn họ có thể ung dung mà vào thành, quy mô của thương đội rất lớn, khoảng do hơn một trăm cỗ xe ngựa hợp lại, chờ đầy các hàng hóa nặng trịch, trên hàng hóa đều dùng giấy dầu và vải bố thổ phủ lên, ai cũng không biết trên đó đựng những gì, gần một trăm người giúp việc theo xe cưỡi ngựa hộ tống ở hai bên xe, bọn họ ai nấy thân hình vạm vỡ cao to, động tác nhanh nhẹn dứt khoát, ánh mắt cảnh giác chú ý động tĩnh ở xung quanh.

Không cần phải nói, toán thương đội này chính là đội ngũ do An Lộc Sơn phái tới các châu phía đông Hà Nam đạo thu mua lưu huỳnh, nhưng đây chỉ là một toán trong ba toán đội ngũ, phía đông Hà Nam đạo cũng chính là bán đảo Sơn Đông của ngày nay, nơi đây có mấy cái mò cất dấu lưu huỳnh loại nhô, tuy sản lượng không lớn, nhưng đủ để cung ứng cho An Lộc Sơn chế tạo hỏa dược.

Toán thương đội này ở Nghi Châu đã thu mua được bốn nghìn mấy đang trên đường quay về U Châu, bọn họ cần vượt qua sông Hoàng Hà bắc tiến, huyện Chúc A bèn là vùng đất trung chuyển hội họp của ba toán đội ngũ của bọn họ.

Thương đội vừa mới tiến vào cửa thành, bèn lập tức có mười mấy nhân viên tiếp ứng tiến lên nghênh tiếp, một nam tử thi lễ nói: “Hai toán đội ngũ khác cũng đã quay về, con đỏ đang được sắp xếp, nhưng mà hai hôm nay sóng gió sông Hoàng Hà quá lớn, khó mà vượt sông, bọn ta sẽ dốc hết sức dàn xếp, chỉ cần điều kiện vượt sông cho phép, chúng ta lập tức vượt sông bắc tiến, mọi người xin theo bọn ta đi nghỉ ngơi trước.

Thủ lĩnh thương nhân nghe nói nhất thời không thể qua sông, trong lòng hắn có chút lo lắng, nhưng cũng không thể làm gì được, chỉ đành chắp tay nói: “Vậy thì vất vả các vị rồi, mời dẫn đường đi!”

Mười mấy nhân viên tiếp ửng dẫn theo thương đội, đi về phía một tòa đại trạch ở ngoài xa mấy trăm bước.

Sau khi thương đội vào thành không lâu, bốn tiểu thương nhân cưỡi ngựa cũng xuất hiện ở ngoài cửa thành, bọn họ đi theo đội ngũ ở trước mặt, không nhanh không chậm, những người này là thành viên của phân đường nội vệ tình báo đường Hà Nam đạo.

Hà Nam đạo phân đường đã nhận được mệnh lệnh của nội vệ tình báo tông đường, mệnh bọn họ ở các châu Hà Nam đạo giám sát theo dõi những người thu mua lưu huỳnh, mấy người tình báo viên ở Nghi Châu bèn dán mắt vào toán thương đội này, suốt dọc đường bám theo bọn họ mà đi đến Chúc A huyện.

Lúc này, bọn họ thấy đối phương hình như có người tiếp ứng, hơn nữa nơi đây cách Hoàng Hà không xa, đối phương lúc nào cũng có thể qua sông, mấy người tình báo viên thương lượng được chốc lát, bèn chia đường mà đi, hai người tiếp tục theo dõi thương đội, còn hai người khác thì hỏa tốc đi bẩm báo tình hình với phân đường chủ ở lán cận.

Tề Châu thuộc phạm vi thế lực của Lý Quang Bật, Lý Quang Bật dẫn theo năm vạn đại quân xuất binh Hà Nam đạo, sau khi liên tiếp đánh bại hai cánh quân đội của Quỷ Quảng Sâm và Hứa Thúc Ký, nhân số trong đội quân của hắn đã tức tốc tăng lên đến mười hai vạn người, Lý Khánh An lại lập tức tăng binh tám vạn cho hắn, làm cho quân đội của hắn đã đạt đến số đông hai mươi vạn.

Lý Quang Bật lập tức đem đội quân chia ra làm ba chiến khu, Lý Thịnh xuất quân năm vạn quân trú phòng một tuyến Tề Châu, đại tướng Lệ Phi Nguyên Lễ xuất quân bảy vạn trú phòng một tuyến Từ Châu, bản thân hắn thì xuất quân tám vạn người trú đóng ở một tuyến Trịnh Châu, như vậy ba toán quân đội hình thành nên thế gọng kìm bổ trợ lẫn nhau, hô ửng cho nhau.

Quân đội của Lý Thịnh chú phòng ở năm châu Vận.

Te.

Te.

Thanh.

Truy, thắt chặt Hoàng Hà lại, còn trướng soái thì đặt ở vị trí huyện Lịch Thành ở Tề Châu.

Buổi chiều hôm nay, hai kỵ sĩ từ phương xa phi nước đại đến, lúc cách doanh môn chưa đến trăm bước, binh sĩ trên trạm sác bèn lập tức cao giọng quát: “Đứng lại!”

Hai kỵ sĩ dừng ngựa lại, bọn họ giơ tay la to nói: “Bọn ta có chuyện gấp cầu kiến Lý tướng quân!”

Từ trong doanh đi đến một quan quân đương trực, tiến lên nghênh tiếp nói: “Ta là hiệu úy đương trực doanh môn, các ngươi là ai, tìm Lý tướng quân bọn ta có việc gì?”

Một nam tử ba mươi mấy tuổi trong đó lấy ra một tấm ngân bài, đưa lên nói: “Bọn ta là tình báo đường Hà Nam đạo, tại hạ là phân đường đường chủ Ngưu Tắn, có chuyện khẩn cấp cầu trợ Lý tướng quân!”

Hà Nam đạo phân đường đường chủ ít nhất là trung lang tướng, hơn nữa bọn họ là nội vệ, địa vị càng cao hơn, hiệu úy đương trực không dám chểnh mảng, vội vàng nói: “Xin chờ chút, ta lập tức đi bẩm báo ngay!”

Hắn chạy vội trở về bẩm báo, lát sau, hắn đi ra nói: “Ngưu đường chủ, tướng quân nhà ta cho mời!”

Ngưu Tấn xoay người xuống ngựa, đi theo hiệu úy hướng bên trong đại doanh mà

đi.

Đại soái trong đại doanh chính là Lý Thịnh, căn cứ theo bố trí của Lý Quang Bật, hắn phụ trách phòng ngự một tuyến Thanh Châu.

Tề Châu, thật ra Lý Thịnh cũng có suy nghĩ riêng của mình, hắn cho rằng quân Bắc Đường không nên bị động mà phòng ngự ở phía nam sông Hoàng Hà, nên nhân lúc điều kiện chín muồi mà tiến vào Hà Bắc, vây khốn Lý Khánh An trong U Châu, như vậy mới có thể chiếm cứ chủ động trong chiến dịch đối phó với An Lộc Sơn, nhưng mà Lý Thịnh không dâng sớ lên cho Lý Khánh An, hắn biết rằng Lý Khánh An không phải là không nghĩ đến, Lý Khánh An ắt hẳn là có sự mưu tính suy nghĩ sâu sa khác, bản thân mình chỉ là tiến hành suy nghĩ về mặt quân sự, mà Lý Khánh An sẽ suy nghĩ về mặt chính trị nhiều hơn, điều này thì không phải bản thân mình có thể can thiệp vào nữa.

Thân là một quân nhân, hắn phải kiên quyết phục tùng mệnh lệnh của chủ soái, thân là một con người, hắn cũng hi vọng Đại Đường có một quân chủ xuất thân từ lung ngựa, vị quân chủ như vậy mới mang tấm lòng nhân từ đối với quân nhân, mới sẽ càng hiêu rõ vinh dự của quân nhân, mới sẽ tuyệt không nhượng bộ trước mặt ngoại nhục, kiên quyết đánh trà, điều này là bậc đế vương lớn lên trong thâm cung không thể nào bì được.

Hai ngày nay, Lý Thịnh cũng đã nhận được mệnh lệnh của Lý Quang Bật, mệnh quân đội của hắn phải dốc toàn lực phối hợp với nội vệ tình báo đường, phàm là sự cầu trợ khẩn cấp của tình báo đường, hắn phải toàn lực cung cấp sự viện trợ.

Mệnh lệnh của Lý Quang Bật là hôm trước vừa mới phát ra, hôm nay bèn có đường chú của nội vệ tình báo đường đích thân đến cầu trợ rồi.

Chương 578: Lấy gì đáp đền

Lát sau, hiệu úy đương trực dẫn theo Ngưu Tấn vội vàng đi vào trong đại trướng.

Ngưu Tấn khom người thi lễ nói: “Hà Nam đạo tình báo phân đường đường chủ Ngưu Tấn tham kiến Lý tướng quân.”

Lý Thịnh biết rằng Hà Nam đạo tình báo phân đường là thiết lập ở huyện Trần Lưu, mà Ngưu Tấn đích thân từ Trần Lưu chạy đến Tề Châu, chứng tỏ việc mà hắn muốn mình giúp không phải chuyện thường, hắn bèn vội vàng nói: “Ngưu đường chủ không cần đa lễ, nếu tình thế khẩn cấp thì mời nói thẳng.”

“Đa tạ sự sảng khoái của Lý tướng quân!”

Ngưu Tấn bèn nói: “Sự việc là như vậy, bọn ta phụng mệnh lệnh của tổng đường Trường An, toàn lực điều tra việc An Lộc Sơn ở Hà Nam đạo thu mua lưu huỳnh, trải qua sự truy tra mấy ngày, bọn ta đã điều tra ra ba toán thương đội do An Lộc Sơn phái ra ở ba vùng Thanh Châu.

Duyện Châu và Nghi Châu đã thu mua được hàng vạn cân lưu huỳnh, trong đó hai toán thương đội của Duyện Châu và Nghi Châu đã hội họp ở huyện Chúc A, chuẩn bị vượt sông bắc tiến, người tiếp ứng cho bọn họ rất đông, trên năm trăm người, là quân đội của An Lộc Sơn áả trang, xin Lý tướng quân xuất binh hiệp trợ bọn ta ngãn cản hai toán người và hàng hóa này.”

Lý Thịnh nhướng mày nói: “Nhưng mà hai ngày nay trên sông Hoàng Hà sóng gió rất to, qua sông không dễ a!”

“Đúng vậy, vì vậy bọn họ đang chờ đợi ở huyện Chúc Á, vẫn còn chưa qua sông, đây là cơ hội của chúng ta.”

“Vậy còn thương đội của Thanh Châu đâu?

Không lẽ không cần đến ta giúp đỡ sao?”

Lý Thịnh lại hỏi.

“Hồi bẩm Lý tướng quân, thương đội của Thanh Châu lúc qua Tế Thủy bị người của bọn ta chọc thủng thuyền, hơn ba nghìn cân lưu huỳnh đã toàn bộ chìm xuống đáy sông.”

“Vậy lần thử hai bọn họ lại phái người đến mua lưu huỳnh thì sao?

Các ngươi sẽ ứng đối thế nào?”

Lý Thịnh suy nghĩ rất chu toàn, muốn giúp thì hắn sẽ phải giúp đến cùng, ý của hắn là định triệt để phá hùy mỏ lưu huỳnh, chặt đứt nguồn hàng của An Lộc Sơn.

“Cái này...

Bọn ta chuẩn bị kiếm một lô lưu huỳnh giả, nếu như An Lộc Sơn lần thứ hai phái người đến mua, bọn ta sẽ bán lưu huỳnh giả cho hắn, để hắn dùng lưu huỳnh giả đi làm thiên lôi, chỉ là lô lưu huỳnh giả này bọn ta chưa chuẩn bị kịp, vẫn xing tướng quân dốc sức chi viện!”

Lý Thịnh cười ha hả, “Được!

Ta lập tức xuất binh trợ ngươi.”

Lý Thịnh lập tức điểm đủ năm nghìn kỵ binh, hắn đích thân dẫn đội, rầm rộ hiên ngang đánh về phía huyện Chúc A.

Huyện Chúc A lúc này không chỉ có hai toán thương đội, còn có năm trăm quân xích hầu do An Lộc Sơn tăng cường thêm sau vụ nổ công trường hỏa dược xảy ra, bây giờ số lưu huỳnh mua ở bên ngoài này là toàn bộ hi vọng của hắn rồi, ngoài ra hắn còn phái đến một mạc liêu của bản thân đến toàn quyền chỉ huy lần hành động này, mạc liêu tên La Thanh Chính, tuổi trạc khoảng bốn mươi mấy, là một văn nhân năm ngoái đi nương nhờ An Lộc Sơn, người này suy nghĩ vấn đề rất chu toàn, đã bù đắp lại khuyết điểm tuy dũng nhưng vô mưu của năm trăm xích hầu.

Lúc này, hơn bảy nghìn cân lưu huỳnh và tất cả mọi người đều đã rời khỏi huyện Chúc A, bọn họ vừa mới nhận được tin tức của Thanh Châu, một toán thương đội khác đã xảy ra chuyện, hơn ba nghìn cân lưu huỳnh toàn bộ lật chìm xuống đáy sông, cho dù tin tức nói chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, nhưng La Thanh Chính vẫn là nhạy bén mà ý thức được rằng, điều này không phải là sự cố ngoài ý muốn gì cả.

Tế Thủy không rộng lắm, hơn nữa mặt nước tĩnh lặng, làm sao có thuyền đi tới nửa dòng bị lật chìm được, đây ắt hãn là bị người ta âm thầm ra tay phá hoại rồi, hắn đồng thời cũng ý thức được, chắc là hành tung của bọn họ đã bị quân Bắc Đường phát hiện rồi.

Trong màn đêm, mấy trăm kỵ binh hộ tống lấy một trăm mấy cỗ xe ngựa men theo quan đạo ven bờ sông Hoàng Hà đi vội, bọn họ phải nhân đêm đen mà qua sông, nhưng mấy người chủ thuyền lại bởi vì trong đêm sóng gió trên sông quá lớn, nằng nặc không chịu qua sông, cho bao nhiêu tiền cũng không nhận lời, nhanh nhất cũng phải sáng ngày mai, còn một chủ thuyền khác thì lại động lòng, nhận lời chờ bọn họ qua sông, tuy nhiên thuyền của hắn không ở nơi đây, mà là trên một bến đỏ ở ngoài xa năm mươi dậm, tông cộng có ba chiếc thuyền to, ra giá ba nghìn quan chờ người và hàng của bọn họ qua sông, trước khi lên thuyền liền phải trả hết số tiền, cho dù đây là giá trên trời gấp cả trăm lần, nhưng La Thanh Chính vẫn là một lời đáp ửng ngay, chỉ cần đem lưu huỳnh vận chuyển về U Châu, bao nhiêu tiền hắn cũng chịu, đợi qua sông đã rồi mới quay lại tính sổ với tên chủ thuyền này.

Một canh giờ sau, quân đội đã đi tới bến tàu Tề Bắc, nơi đây là bến tàu quy mô cỡ trung, vị trí rất hẻo lánh, bình thường người qua sông không nhiều, đậu mười mấy chiếc thuyền to, đêm đen gió lộng, trên mặt sông đem ngòm sóng vỗ ầm ầm, từng đợt từng đợt sóng nước vỗ đánh vào thành bờ, vang lên ‘rào rào!

5

, thuyền lớn trên sông trên dưới nhấp nhô, trên thuyền không có một ai, đã hai ngày không thể qua sông rồi, trên bến tàu chỉ có hai người trẻ tuổi canh giữ thuyền.

La Thanh Chính chau mày một cái, bất mãn nói với chủ thuyền: “Ngươi năm lần bảy lượt bảo đảm với ta có thể qua sông, bây giờ thuyền thì ta nhìn thấy rồi, nhưng còn thuyền viên đâu?

Thuyền viên của ngươi đi đâu rồi?”

Chủ thuyền vội vàng nói: “Đợt chút, ta lập tức đi tìm ngay.”

Hắn chạy lên trên hỏi hai người thuyền viên nói: “Những người khác đi đâu hết rồi?”

Hai người thuyền viên nhìn nhau nói: “Những người khác đều đã mạnh ai về nhà người nấy rồi, dù sao cũng không thế qua sông, mọi người ở đây cũng không có việc gì.”

Chủ thuyền lại quay lại gật đầu khúm núm cười nói với La Thanh Chính: “Vị lão gia này, các thuyền viên đều đã về nhà cả rồi, nhưng mà bọn họ đều sống ở gần đây, ta lập tức gọi bọn họ tới đây, nhiều nhất là nửa canh giờ, lão gia hãy đợi a!”

“Hừ!”

La Thanh Chính hừ một tiếng thật mạnh, trách mắng: “Đi nhanh về nhanh!”

“Ta lập tức sẽ trở lại!”

Chủ tàu nhanh chân liền chạy mất hút sau bóng đêm, lát sau đã không còn thấy bóng dáng nữa.

Chờ được khoảng một khắc giờ, mọi người đều đã chịu không nổi nữa, đứng ngồi ngả nghiêng khắp nơi.

La Thanh Chính cũng ngồi trên một phiến đá lớn, chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn về phía nam, trong ánh mắt tràn đầy vẻ lo âu sốt ruột, lại một khắc giờ trôi qua, đã đến giờ hẹn, nhưng bóng dáng của chủ thuyền cũng chăng thấy đâu.

Lúc này, một hiệu úy bên cạnh cuối cùng đã không nhịn được nữa, tiến lên thấp giọng nói: “Tiên sinh, ta lo là bên trong này có âm mưu gì a!”

“Ngươi làm sao biết có âm mưu?”

“Ty chức cũng là lớn lên ở bên bờ sông Hoàng Hà, căn cứ theo sóng nước bây giờ mà xem, trong đêm qua sông Hoàng Hà vô cùng nguy hiểm, trong lòng sông mạch nước xoáy chảy xiết vỗ mạnh, trong đêm mắt thường khó mà phát hiện, mười phần thì hết chín phải lật thuyền, nếu không thuyền của người khác tại sao lại không chịu nhổ ngo chứ?

Phải biết rằng giá mà tiên sinh đưa ra là gấp trăm lần giá qua sông ngày thường; những người này lại vẫn không chịu làm, ty chức hoài nghi tên này có vấn đề, dụ chúng ta đến một nơi hẻo lánh như vậy.”

La Thanh Chính trầm tư trong chốc lát, nói: “Có lẽ cũng giống như lời ngươi nói, ban đêm qua sông quá nguy hiểm, vì vậy các thuyền viên đều không chịu đến, thật ra ta cũng biết, đêm nay chưa chắc có thể qua sông, nhưng ít ra phải rời xa huyện Chúc A, không bị bọn họ tìm được, ở bến tàu hẻo lánh này chờ đến sáng sớm ngày mai, cũng không hãn không phải là một biện pháp.”

Hắn vừa dứt lời, đột nhiên chỉ nghe thấy một tiếng dây cung vang, một mũi tên bắn lén ‘vít!’ một cái bắn đến, hiệu úy không đề phòng, hắn tránh đi không kịp, một tiễn trúng ngay vào yết hầu của hắn, hắn hự lên một tiếng ngã nhào xuống đất, mũi tên này đã làm cho tất cả mọi người đều sửng sờ.

La Thanh Chính là người đầu tiên sực phản ửng lại, hắn ngã phắt người lăn lốc trên mặt đất, núp sau tảng đá lớn, sợ đến toàn thân run rấy.

Trong bóng đêm tên như mưa rào, tiếng tháo chạy hỗn tạp từ bốn phương tám hướng truyền đến, xích hầu Yến quân trên bến tàu trở nên hỗn loạn, mọi người trốn đông trốn tây, tìm kiếm một nơi có thể tránh khỏi làn tên, cung tên vũ khí của bọn họ đều ở trong túi trên thân ngựa, nhất thời không lấy ra được, không thể nào hình thành sự trả đòn, vô cùng bị động.

Những con ngựa vận chuyền hàng và còn dư chưa cỡi đều đồng loạt trúng tên, hí lên ngã xuống mặt đất, mười mấy chiếc xe ngựa ngã nhào, từng túi lưu huỳnh vung vãi dưới đất, lúc này tên mưa càng lúc càng dày đặc, từ ba hướng đông, tây nam bắn đến, làm cho người ta không chỗ náu mình, tiếng thảm kêu không ngớt, từng lớp người bị tên bắn ngã.

Năm nghìn quân Bắc Đường hoàn toàn bao vây lấy bến tàu, bọn họ ở ngoài xa sáu mươi bước bắn tên, vây thành một nửa hình vòng tròn, làn tên ngập trời lấp đất bắn sang bến tàu, khi lọ tên của mỗi binh sĩ đều đã bắn hết, làn mưa tên dày đặc cuối cùng đã ngừng hẳn, trên bến tàu không chút tăm hơi, đã không còn chút vết tích của sự sống nào nữa.

Từng ngọn đuốc bắt đầu được đốt lên, rất nhanh đã hình thành nên một biển đuốc, mấy nghìn cây đuốc từ từ áp sát vào bến tàu, rọi sáng bến tàu như ban ngày, chỉ thấy trên bến tàu giống như bãi tên, mấy chục vạn mũi tên trút xuống trên mảnh đất trống mấy mẫu lớn này, trên đất ngển ngang nằm đầy thi thể, máu chảy thành sông, rất nhiều người cho dù nằm vất vưởng trên mặt đất, cũng khó mà thoát khỏi một cái chết, mấy trăm người toàn bộ bị bắn chết, không một người nào sống sót, cho dù mưu sĩ La Thanh Chính cũng đang trúng mười mấy mũi tên trên người, ngồi rúc phía sau đá lớn chết đi.

Các binh sĩ nhanh chóng dọn dẹp chiến trường, rút tên đi, thi thể ném vào trong Hoàng Hà, lúc này, ánh lửa đã né ra một con đường, đại tướng Lý Thịnh cưỡi ngựa từ từ đi tới, phía sau đi theo tình báo đường đường chủ Ngưu Tắn.

Trong lòng hắn vô cùng khâm phục, đối phương năm sáu trăm người, đều là xích hầu tinh nhuệ của An Lộc Sơn, lại toàn bộ bị tên bắn chết, ngay cả mặt của đối phương đều không phải gặp được.

Hắn trong lòng bội phục không thôi, đối phương năm sáu trăm người, đều là An Lộc Sơn tinh nhuệ thám báo, thế nhưng toàn bộ bị tiễn bắn chết, ngay cả đối phương mặt cũng không dùng nhìn thấy.

Lý Thịnh giục ngựa tiến lên, nhìn vào hơn một trăm chiếc xe ngựa chờ đầy lưu huỳnh, cười nói với Ngưu Tấn: “Những thứ này có cần ta giúp ngươi xử lý luôn khong?”

Ngưu Tấn vội vàng tạ ơn nói: “Đa tại tướng quân trợ giúp, số lưu huỳnh này ta sẽ một ngọn lửa là thiêu hết.”

“Tốt lắm, triệt!”

Lý Thịnh một tiếng hạ lệnh, mấy nghìn viên quân sĩ trong chốc lát bèn đã rút đến mức sạch sẽ, trên bến tàu chỉ có bốn mươi mấy người lưu lại ở tình báo đường, các binh sĩ ở trong khu rừng không xa lấy chiến mã về, đồng loạt trở mình lên ngựa, đi về phía phương hướng Lịch Thành, đi ra khỏi mấy dặm, Lý Thịnh không nhịn được quay đầu ngóng ra xa, chỉ thấy trên bến tàu đã là ánh lửa ngút trời, bốc lên khói trắng ngùn ngụt.

Hắn quật mạnh roi vào chiến mã, chiến mã như tên phóng nước đại về phía bóng đêm.

Hai ngày sau, mật báo của tình báo đường Hà Nam đạo đã truyền đến Trường An, Lý Khánh An đã nhận được tình báo ngay thời khắc đầu tiên, cho dù trong trận chiến cản trở hỏa được, Lý Khánh An đã giành được sự thắng lợi mang tính quyết định, giáng một đòn đà kích nặng nề cho giấc mơ hóa dược thiên lôi của An Lộc Sơn, nhưng An Lộc Sơn lại không hề vui mừng, cái chết của Trương Việt đồng thời cũng đã mang lại cho hắn một sự đả kích trầm trọng.

Lý Khánh An là ở sau ngày thứ bảy mới nhận được tin tức việc Diệu Thủ Hồi Xuân đường thành U Châu xảy ra chuyện, lúc này năm trăm xích hầu tinh nhuệ của hắn đã triệt đến thái nguyên, đang trên đường quay về Trường An, mà Diệu Thú Hồi Xuân đường lại bị phá húy rồi, ngoại trừ Trương Việt và Triệu Gia Câu tự vẫn, bốn mươi ba người giúp việc bị bắt, trong số này có hai mươi bảy người là thành viên của tình báo đường, đồng thời, bao gồm mười lăm hội viên Hán Đường hội quân trung có quan hệ trực tiếp với Diệu Thủ Hồi Xuân đường cũng bị bắt, bao gồm cả hiệu úy Trần Tư Minh người đầu tiên phát hiện An Lộc Sơn sử dụng hỏa dược.

Xe ngựa của Lý Khánh An ở trong thành Trường An lộc cộc tiến lên trước, mấy trăm thân binh cầm kích hộ tống ở hai bên, ở bên cạnh xe ngựa, nội vệ tả tướng quân Hồ Vân Bái ngăn cách bởi cửa sổ xe đang báo cáo với Lý Khánh An tình báo mới nhất của Hà Bắc: “Hà Bắc vừa mới truyền đến tin tức, An Lộc Sơn đã hạ lệnh nghiêm cấm U Châu và mấy châu huyện phụ cận nuôi bồ câu trong dân gian, chỉ cần bị phát hiện ra, toàn gia xử trảm, đồng thời nghiêm cấm những dân chúng châu huyện khác tiến vào U Châu, người từ trong U Châu đi ra cũng phải lục soát người nghiêm ngặt, bây giờ chúng ta đã rất khó có được tin tức của U Châu rồi.”

Lý Khánh An chậm rãi nói: “Bồ câu không thể nuôi, có thể dùng chim ung, cố gắng kín đáo một chút, tóm lại là tình báo không thế nào đoạn tuyệt, có thểnhậm mệnh Dực Châu chi đường đường chủ Tề Vũ Hoa làm Hà Bắc đạo tình báo phân đường đường chú, mệnh nàng xây dựng lại Hà Bắc tình báo đường, phải hấp thu bài học của Diệu Thủ Hồi Xuân đường lần này, không thế có chút sơ suất thêm nữa, ngoài ra, phải tăng cường sự theo dõi đối với Trường An, ta nghi ngờ An Lộc Sơn sẽ trà thủ Trường An, hắn ở Trường An nhất định cũng có cơ quan tình báo, tốt nhất có thể lợi dụng cơ hội bọn họ trà thủ Trường An, nhất cử phá hủy hết tai mắt mà An Lộc Sơn cải ở Trường An, đi đi!”

“Thuộc hạ tuân mệnh!”

Hồ Vân Bái thi một lễ, bèn vội vàng rời khỏi.

Xe ngựa tiếp tục đi về phía trước, sau một lúc lâu, Lý Khánh An thở ra một hơi thật dài, gia tộc Trương Việt bốn đời trung thành, cuối cùng trước khi chết lấy tiết khí của Quý Bố.

Hầu Doanh mà tỏ lòng, bộ thuộc một lòng trung thành đến vậy, hắn lấy gì đáp đền?

Bên trong xe ngựa ngoài Lý Khánh An ra, còn có thử phi Khương Vũ Y của hắn đang ngồi, Vũ Y không biết trượng phu vì sao lại dẫn minh đi cùng, trong lòng nàng nghi hoặc, nhưng thấy trượng phu thần sắc ngưng trọng, nàng cũng không dám hỏi nhiều.

Rất nhanh, xe ngựa đã tiến vào trong phường SÙNG Nhân, ngừng lại ở trước một tòa trạch từ không lớn, một thành viên n Long hội khác, đồng thời cũng là Lễ bộ Lang trung của triều đình Vương Hi An tiến lên gọi cửa.

Tòa trạch tử này chính là một tòa phòng sản của Trương Việt mua được ở Trường An.

Trương Việt là một trong những thành viên hạch tâm của ̉n Long hội, ba đời đều chỉ có một con nối dõi, con một của Trương Việt ở mười năm trước đã bất hạnh bệnh vong, dưới 2ối bèn không còn con cái, hai năm trước một tiểu thiếp của hắn hạ sinh cho hắn một đứa con gái, không lâu sau vị tiểu thiếp này cũng nhiễm bệnh mà qua đời.

Trương Việt bèn đem con gái của mình đưa đến Trường An, giao cho nhũ nương của mình Cừu thị nuôi nấng thay.

Vú nuôi Cừu Thị một nhà bèn dẫn theo con gái hai tuổi của Trương Việt sinh sống trong tòa trạch từ này.

Cửa đã mở, một viên nam tử ba mươi mấy tuổi đã đi ra, hắn bèn là con trai của nhũ nương Trương Việt, tên là Cừu Viền Nhi, là một thương nhân da lông, tới lui giữa hai nơi An Tây và Trường An.

Hắn vừa mở cửa, thấy bên ngoài lại có nhiều quân đội đến thế, làm hắn sợ đến giật nảy người, hồi hộp hỏi: “Các ngươi.., tìm ai?”

Vương Hi An và Trương Việt quan hệ cực tốt, hắn quen biết cả nhà nhũ nương, bèn cười nói: “Cừu Viễn Nhi, ngươi không nhận ra ta rồi sao?”

Cừu Viễn Nhi ngơ ngác một chút: “Ngươi là.., A!

Ngươi là Vương lang trung.”

“vẫn may, ngươi vẫn còn nhớ đến ta.”

Lý Khánh An xuống xe ngựa, Vương Hi An liền vội vàng giới thiệu với hắn nói: “Điện hạ, đây chính là con trai Cừu Viễn Nhi của nhũ nương Trương Việt.”

“Điện hạ?”

Cừu Viễn Nhi ở An Tây gặp qua Lý Khánh An vài lần, hắn đột nhiên nhận ra, sợ đến mức hớt hãi quỳ xuống: “Thảo dân Cừu Viễn Nhi khấu kiến Triệu vương điện hạ!”

“Ngươi đứng lên đi!

Ta đến thăm con gái của Trương Việt một chút.”

“A!” một tiếng.

Cừu Viền Nhi vội vàng quay đầu la lên: “Nương tử, nàng mau ra đây.”

Chỉ thấy trong viện tứ một phụ nhân trẻ tuổi chầm chậm đi ra, vừa nhìn đã biết là cô gái người Hồ An Tây, nàng xương 20 má rất cao, môi miệng rất mỏng, không có chút màu máu, toàn thân vô cùng gầy, vóc dáng lại rất cao, dáng người cứ giống như một cây com-pa ở đời sau.

Trong lòng nàng đang ôm một đứa bé trai nhỏ tuổi, một tay dắt lấy một bé gái bốn năm tuổi, ở phía sau lưng hắn, còn đi theo một đứa bé gái khác, khoảng chừng hai tuổi, trông rất ngoan ngoãn đáng yêu, nó giữ lấy váy của phụ nhân, một đôi mắt to sợ sệt nhìn vào Lý Khánh An.

Lý Khánh An sống mũi cay cay, tiểu cô nương mắt to này giống Trương Việt vô cùng, hắn bèn biết rằng, đây chính là cốt nhục duy nhất mà Trương Việt đê lại trên đời này.

Hắn ngồi xổm xuống, đôi tay chìa ra cho tiểu cô nương, cười nói: “Con chính là Trương Linh Nhi phải không?

Ta là thúc phụ của con, cha con bảo ta đến đón con.”

Tiểu cô nương núp ở đằng sau phụ nhân, không dám ra ngoài.

Cừu Viền Nhi tiến lên khẽ nắm lấy cổ tay của nó, vừa dỗ vừa kéo nói với nó, thúc phụ của nó đến thãm nó rồi, kéo nó đến bên Lý Khánh An, Lý Khánh An lấy ra một xâu trân châu lắp lánh trong suốt, treo lên trên cố nó cười nói: “Đây là thúc thúc cho con, thích không?”

Tiểu cô nương đã bị trân châu đẹp đẽ thu hút đi ánh nhìn, bày tay nhỏ non mềm của nó nắm lấy một hạt trân châu, có chút thẹn thùng gật gật đầu, lúc này, một con gái khác của Cừu Viền Nhi bèn định qua đây giựt, nhưng bị Cừu Viền Nhi một bạt tay đánh trở về, cô bé nhất thời khóc to lên, nương tử của Cừu Viền Nhi hung dữ trừng mắt liếc trượng phu một cái, nổi giận đùng đùng mà kéo con gái đi về.

Cừu Viễn Nhi trong lòng cực kỳ sợ hãi, hắn vội vàng run run giải thích: “Cái này, điện hạ, nương tử ta là người Hồ, không biết lễ nghĩa.”

Lý Khánh An liếc mắt nhìn bóng dáng của người phụ nhân kia một cái, lạnh lùng nói: “Ta sẽ không truy cửu các ngươi, nhưng đứa bé ta dẫn đi đây, xem như là đền đáp công lao các ngươi nuôi dưỡng nó một năm, tòa trạch tử này thuộc về ngươi.”

Lúc này, Vũ Y đi lên, nàng ngồi xổm xuống, lấy ra một chiếc gương đồng nhỏ khảm đầy bảo thạch, cho đứa bé soi một chút, đưa cho nó cười nói: “Có thích không?”

Tiểu cô nương bẽn lẽn cười lên một cái, khe khẽ gật gật đầu, vươn hai tay nhỏ ra bắt lấy chiếc sương, tỉ mỉ quan sát minh trong aương, lại cười lên khanh khách, Vũ Y cực kỳ thích nó, nàng bế tiếu cô nương lên, ở trên khuôn mặt nhỏ bé của nó hôn một cái.

Lúc này Vũ Y đã hoàn toàn hiểu rõ ý của Lý Khánh An, nàng thấy Lý Khánh An dùng một ánh mắt trưng cầu ý của nàng nhìn đến, bèn trịnh trọng mà gật gật đầu.

Lý Khánh An không còn ngó ngàng đến Cừu Viễn Nhi nữa, rảo bước đi nhanh đến chỗ xe ngựa, Vũ Y ôm lấy tiểu cô nương đi theo phía sau lưng trượng phu, đi lên xe ngựa, nàng chốc chốc lại trìu mến vuốt ve khuôn mặt nhỏ của đứa bé, trong lòng có một tâm trạng khó tả, Lý Khánh An vuốt nhẹ mái tóc đứa bé, nói: “Hãy dạy dỗ nó thật tốt, mai này nó sẽ là công chúa của đế quốc Đại Đường ta.”

Vũ Y lẳng lặng gật gật đầu, nàng cảm kích mà nhìn vào trượng phu, đôi mắt có chút đỏ đỏ, lúc này tiểu cô nương đã hoàn toàn bị chiếc gương đồng nhỏ tinh xảo hấp dẫn, mải mê lật qua lật lại mà nhìn, lại không có chút nào lưu luyến Cừu gia.

Cừu Viễn Nhi thẫn thờ nhìn vào xe ngựa đi xa, trong lòng hắn xen lẫn nhiều cảm giác, không biết là vui hay là buồn.

Chương 579: Hỏa thiêu chợ Đông

Phường Bình Khang Trường An, nơi đây nổi tiếng tập cư nhiều người ngoại lai nhất, nơi đây cũng là khu giải trí lớn nhất của Trường An, sở hữu hàng trăm kỹ viện thanh lâu, từu tứ, khách điếm cũng nhiều vô số kê, Mỗi năm vào thời điêm thi khoa cử đều có mười mấy vạn sĩ tử từ khắp nơi trên toàn quốc đến tụ tập tại đây, chi dân khẩu thường trú tại đây đã có mười mấy vạn, đó cũng là phường đông dân nhất của Trường An, trong phường rồng rắn hỗn tạp, quan phủ cực khó quản lý.

Trong phường Bình Khang có một thanh lâu tên là Thiên Thúy lâu, là một thanh lâu lâu năm có lịch sử gần trăm năm, có danh tiếng rất tốt, và cũng là thanh lâu số một số hai trong phường.

Nhưng vào mùa xuân năm nay, thanh lâu này đã bí mật đổi chủ.

Vào lúc ráng chiều, dòng người vãng lai trong phường bắt đầu tăng vọt, các đại thanh lâu đều bắt đầu đắt khách hẳn, trước đại môn Thiên Thúy lâu đã dòng người qua lại đông đảo, phần lớn đều là các tử đệ của nhà phú quý ăn mặc sáng láng, các tú bà cười tươi như hoa đang nhiệt tình chào mời khách.

Trong Thiên Thúy lâu đèn sáng lung linh, trong đại đường mỗi người một vẻ, náo nhiệt vô cùng.

Tại lầu năm của Thiên Thúy lâu, rèm cửa sổ đang từ từ được vén lên một góc, nam tử trung niên đang nhìn chằm chằm quan sát tình hình dưới lầu.

Chủ lâu của Thiên Thúy lâu rất cao, đây là một đặc điểm của nó, đứng trên nóc lầu có thể nhìn ra rất xa, bất kỳ manh động nào tại phường Bình Khang từ đây đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Nam tử kéo rèm xuống, quay người lại từ từ nói: “Đây là mệnh lệnh của đại soái, ngươi dám không phục tùng ư?”

Tên nam tử trung niên này là Trương Thông Nho vừa mới từ U Châu đến đây.

Hắn vốn là thủ lĩnh tình báo của An Lộc Sơn, nhưng vì sự kiện công trường hỏa dược bị nổ mà bị An Lộc Sơn miễn chức, lại bị phái đến Trường An chấp hành kế hoạch trả đũa Lý Khánh An.

Trương Thông Nho cũng từng có vài phi vụ tuyệt mỹ, như Quân khí ai ám Trường An năm Thiên Bào thứ mười hai bị cháy chính là kiệt tác của hắn, vài chục vạn món binh khí đã bị hắn thiêu húy.

Chính vì thành công của Quân khí ai ám.

Trương Thông Nho mới được An Lộc Sơn đề bạt lên làm thủ lĩnh tình báo, trở thành một trong các tâm phúc của hắn.

Tuy Trương Thông Nho đã bị Cao Thượng thay thế, nhưng An Lộc Sơn vẫn cho hắn một cơ hội, lệnh hắn vào Kinh thành lên kế hoạch trả đũa lại Lý Khánh An, An Lộc Sơn cả bụng da đầy lửa giận, nếu hắn không trút được cơn giận này ra chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí của Yến quân, An Lộc Sơn rất coi trọng việc này, phái Trương Thông Nho đến Trường An toàn quyền phụ trách việc này.

Trong phòng còn có thêm hai người khác, một tên Từ Anh Kiệt, là thủ lĩnh tình báo của An Lộc Sơn tại Trường An, hắn năm nay chừng ba mươi tuổi, mật vuông tai to, trông vẫn còn dáng vẻ của người lính, nên lại càng thấy rõ tướng mạo đường đường.

Từ Anh Kiệt nguyên là hiệu úy thân binh của An Lộc Sơn, cuối năm ngoái hắn được bổ nhiệm đến Trường An nhậm chức.

Lần này Trương Thông Nho đến Trường An thực tế chính là thay thế chức vụ của Từ Anh Kiệt.

Dù cho chỉ là lâm thời, nhưng việc này khiến Từ Anh Kiệt cực kỳ không phục.

Hắn trước giờ quan hệ không mấy tốt với tên Trương Thông Nho này, hiện giờ cấp trên trực thuộc của hắn lại đổi thành Cao Thượng, nên lại càng khôngxem tên Trương ThôngNho này ra gì.

Trương ThôngNho này vừa đến đã ra dáng vênh váo của cấp trên, dùng người của An Lộc Sơn trấn áp hắn, đúng là cáo mượn oai hùm, dám lệnh cho hắn lập tức lên kế hoạch cho hành động trả đũa.

Từ Anh Kiệt tuy không dám ra mặt phản đối, nhưng hắn lại dùng im lặng để chống đối.

Hắn tựa minh vào một sóc, trầm mặt lại không nói một lời.

Người còn lại tên Cốc vấn Đạo, cũng là đại chưởng quỹ của Thiên Thúy lâu, tuổi hơn tứ tuần chút ít, tướng mạo trắng trắng tròn tròn, mật rất ư phúc hậu hòa khí.

Hắn cũng chà phải xuất thân quân lữ hay thuộc văn quan của Phạm Dương, mà là mộ liêu tư nhân của An Lộc Sơn, An Lộc Sơn có một đại tiền trang tại Lạc Dương, bèn để Cốc Vấn Đạo quản lý.

Lần này An Lộc Sơn mua Thiên Thúy lâu một mặt vì muốn kiếm tiền, mật khác cũng đặt nó làm cứ điểm tình báo của Trường An.

Tên Cốc vấn Đạo này phụ trách cả hai bên.

Cũng chính vì Cốc vấn Đạo không thuộc về cả quân hay chính, vì thế hắn bèn trở thành dầu bôi trơn cho mâu thuẫn giữa Trương Thông Nho và Từ Anh Kiệt.

Hắn thấy không khí trong phòng quá căng thẳng bèn cười ha hả nói giúp: “Trương tướng quân có phần không biết.

Từ thống lĩnh là do lo lắng một khi thất bại sẽ liên lụy mạng lưới tình báo khó khăn lắm mới xây dựng được của chúng ta bị tiêu hủy, đó không phải mất cả chỉ lẫn chải sao?”

Trương Thông Nho không chấp nhận với giải thích này, hắn hừ mạnh một tiếng nói: “Hừ!

Dù có khó thì có khó bằng việc năm xưa ta đã đốt kho binh khí không?

Ta còn làm được vì sao các ngươi không làm được?”

‘Thế ư?”

Từ Anh Kiệt vẫn im bặt nãy giờ bỗng mở miệng mỉa mai: “Việc đó thì ta không biết, chỉ biết lúc trước tập kích Hoa Thanh cung, mấy trăm tinh nhuệ bị tiêu diệt sạch sẽ, không biết đó là kiệt tác của ai đây?”

Thảm bại Hoa Thanh cung vốn dĩ là mối nhục lớn nhất đời của Trương Thông Nho, hắn không cho phép người khác nhắc đến, nhưng câu nói này của Từ Anh Kiệt lại vừa chạm đúng vào chỗ đau của hắn.

Trương Thông Nho bỗng chốc lửa giận đùng đùng, hắn đi lên trước trợn tròn mắt nói phẫn nộ: ‘Tên họ Từ kia, việc này là lệnh của đại soái, ngươi không muốn làm cũng phải làm, nếu ngươi dám cự tuyệt nữa ta có thể lập tức chém đầu ngươi!”

“Ta không nói là ta không làm, nhưng muốn ta làm thì nhất định phải theo ý của ta, ngươi không được phép nhúng tay vào.

Nếu không ta có thể nhường cho ngươi, có thất bại thì cũng không liên can gì ta.”

“Ngươi...”

Hai người họ găng nhau như hai chú gà trống sửng cổ không ai chịu nhường ai.

Đây kỳ thực cũng là do An Lộc Sơn xử lý không chính đáng, hắn lệnh Trương Thông Nho đến Trường An toàn quyền phụ trách hành động lần này, nhưng đồng thời hắn lại không bãi miễn quan chức của Từ Anh Kiệt, hay ít ra là thầm hạ một mệnh lệnh nào với hắn để hắn toàn lực phối hợp, Vì An Lộc Sơn không có hạ lệnh, nên Trường An giờ bỗng có hai thủ lĩnh tình báo, hơn nữa lại còn là hai người không vừa mắt nhau.

Có điều An Lộc Sơn lại cho Cốc vấn Đạo một đạo mật chi, để hắn giám sát nhất cử nhất động của Trương ThôngNho.

Cốc vấn Đạo cũng biết An Lộc Sơn đã giao nhiệm vụ này cho Trương Thông Nho, nếu thật sự có gây thế nào đi chăng nữa thì cuối cùng cũng chỉ bất lợi cho Từ Anh Kiệt.

Trương Thông Nho thật sự sẽ giết Từ Anh Kiệt.

Cốc Vấn Đạo tư giao với Từ Anh Kiệt quan hệ rất tốt, nên giờ chỉ đành lên khuyên giải: “Hay là thế này, nếu Trương tướng quân là do thọ mệnh của Yến vương đến đây.

Từ thống soái tạm thời tránh đi một lúc, vì đại cuộc mọi người đều nhượng một bước.”

Từ Anh Kiệt thấy Cốc vắn Đạo đang nháy mắt với mình trong lòng không khỏi thở dài.

Hắn biết lần này mình đã thất thế, bèn rút kinh bài phát lệnh từ trong lòng ra đặt mạnh xuống bản, xong liền đứng dậy rời khỏi phòng.

Trương Thông Nho không chút khách sáo cầm kim bài lên cẩn thận quan sát một hồi.

Hắn không khỏi đắc ý cười to, có kim bài này rồi thì ba trăm thám tử Trường An đều toàn bộ thuộc quản lý của hắn.

Cốc Vấn Đạo chấp tay cười nói: “Chúc mừng Trương tướng quân đã tay nắm đại quyền, không biết Trương tướng quân đã có phương án cụ thề nào chưa?”

“Có!”

Trương Thông Nho rút ra một xấp xổ nhỏ thở dài nói: “Đại soái lệnh ta trong vòng ba ngày nhất định phải có kết quả, áp lực quá nặng, ta đã có cách nghĩ sơ bộ.

Cốc chưởng quỹ đừng ngại góp ý thêm cho ta.”

Từ Anh Kiệt đưa kim bài điều binh cho Trương Thông Nho xong bèn lập tức rời khỏi Thiên Thúy lâu, hắn một mình cưỡi ngựa từ từ đi trên đường cái, trong lòng hắn thất vọng vô cùng.

Kỳ thực hắn cũng biết An Lộc Sơn muốn giao đại quyền lần hành động này cho Trương Thông Nho.

Dù cho An Lộc Sơn không nói hắn phải phóng quyền, nhưng hai chữ “toàn quyền” trong lệnh đã đủ nói rõ tất cả, toàn quyền này bao gồm cả quyền cho phép Trương Thông Nho giết hắn.

Từ Anh Kiệt cũng chẳng phải tiếc chi buông quyền xuống mà hắn phản đối hành động này của An Lộc Sơn.

Nếu chi muốn trả đũa mà hạ quyết định này thì có phần quá dễ dãi tré con, và quan trọng hơn nữa là quyết định này rất có khả năng làm bại lộ lực lượng của họ tại Trường An, mà bị Lý Khánh An nhố cả gốc lẫn ngọn.

Trong lòng Từ Anh Kiệt đầy lo âu.

Tên Trương Thông Nho này quá ngạo mạn, thất bại tại Thanh Hoa cung lần trước đã lộ rõ sự vô dụng của hắn, hắn làm sao có thể đấu nổi với tình báo đường Bắc Đường đã được thăng cấp làm nội vệ?

Trương Thông Nho cứ mở miệng lại nhắc đến huy hoàng thiêu hủy kho binh khí năm xưa, đấy chẳng qua lúc đó do Lý Long Cơ chấp chính, hơn nữa lúc đó nếu không có Binh bộ thị lang Cát ôn hỗ trợ thì họ làm sao có thểvào được hoàng thành?

Giờ hắn còn mang việc này ra đề khoe khoang, đại soái cũng thật hồ đồ, sao lại không nhìn thấu được tên Trương Thông Nho bất tài này?

Từ Anh Kiệt là người Dịch Châu Hà Bắc đạo, gia cảnh bần hàn nên đã nhập ngũ tòng quân năm mười sáu.

Trong một trận chiến với người Khiết Đơn năm thử ba Thiên Bảo hắn từng cứu mạng An Lộc Sơn, được An Lộc Sơn đưa vào đội thân binh.

Năm Thiên Bảo thứ mười hắn đã trở thành hiệu úy thân binh của An Lộc Sơn, hắn một lòng trung thành với An Lộc Sơn.

Nhưng hai năm trước hắn lại bị một tâm phúc khác của An Lộc Sơn - Lý Trư Nhi bài xích, mất đi sự tín nhiệm của An Lộc Sơn.

Tháng hai năm nay hắn bị phái đến Trường An tổ chức lại cơ quan tình báo của An Lộc Sơn.

Dưới nỗ lực hơn nửa năm trời của hắn mà cơ quan tình báo Trường An đã dẫn hiện hình, hình thành được quy mô ba trăm năm mươi thám tử.

Hiện giờ chỉ một lệnh An Lộc Sơn hạ xuống bèn khiến hắn mất đi tất cả, trong lòng Từ Anh Kiệt đầy bất mãn và thất vọng.

Từ Anh Kiệt nhà ở phường Tịnh An, cách phường Binh Khang chừng bảy tám dặm đường.

Từ Anh Kiệt có phần lo lắng Trương Thông Nho sau khi chấp quyền sẽ không tha cho mình, hắn quyết định tạm thời rời khỏi Trường An, tạm lánh đi một thời gian.

Nghĩ thế hắn vội vã chạy về chỗ ở của mình.

Nhà hắn chỉ là một tiểu trạch chừng bốn năm gian nhà, ngoài hắn ra, còn có một lão bộc chuyên dọn dẹp phòng ốc cho hắn.

Từ Anh Kiệt đến nay vẫn chưa thành thân, chỉ còn người mẹ già ở quê.

Hắn đẩy cửa đi vào, trong sân rất yên tĩnh, trước đây quay về đều thường thấy lão bộc đứng dọn dẹp sân, nhưng hôm nay lại chả thấy bóng dáng đâu cả.

“Chú Hạ!

Chú Hạ!”

Hắn gọi liền hai tiếng cũng không ai trả lời.

Theo thời gian mà tính thì lão bộc của hắn giờ này sẽ đi chợ, nhưng sự nhạy cảm của nghề nghiệp khiến Từ Anh Kiệt cảm thấy không ôn, hắn vội quay người định bỏ chạy, nhưng ngay trong lúc hắn quay mình thì đau hắn bỗng đau nhói, hắn vừa cảm giác thấy sau lưng hình như có ai đó thì mắt đã tối sầm lại, ngă lăn xuống đất.

Không biết bao lâu sau Từ Anh Kiệt cuối cùng cũng tinh dậy, Ánh sáng chói lọi khiến mắt mờ không nổi, hắn nheo mắt lại, nhưng thấm thoát vẫn phát hiện được mình đang ở trong một căn phòng rộng rãi, và đang bị trói trên một trụ gỗ.

Thân trên cũng hắn trần truồng, dưới chân cũng bị xiết ngông sắt.

Bên cạnh hắn là một đám đại hán to khỏe, bọn chúng đang khoát tay trước ngực lạnh lùng nhìn hắn.

“Từ thủ lĩnh, ngươi đã tinh lại rồi ư?”

Có âm thanh từ trên đinh đầu hắn vọng xuống, hắn gắng sức ngẩng đầu lên.

Đầu hắn giờ vẫn âm i đau như búa bổ, thế mới phát hiện trên đầu minh còn có lầu hai.

Cạnh cầu thang đang có một người ngồi đấy, tuổi tác cũng chạc hắn, cũng chừng ba mươi hơn, trong tay đang cầm ly trà, mặt nờ nụ kỳ bí ần nhìn hắn.

“Thế nào?

Từ thống lĩnh không còn nhận ra ta sao?”

Từ Anh Kiệt bỗng nhận ra người này, đường chủ tình báo đường nội vệ Hồ Vân Bái, hóa ra là thủ lĩnh của tình báo quân An Tây: “Hóa ra là ngươi!”

“Là ta!”

Hồ Vân Bái đặt ly trà xuống từng bước từng bước đi xuống, đi mãi đến trước mặt hắn, dùng một giọng lười thương hại nói: “Thật đáng thương quá đi!

Chỉ một Trương Thông Nho đã đánh cho người bỏ binh bỏ giáp, lại chủ động nhượng quân quyền ra, để ba trăm năm mươi huynh đệ thủ hạ của người phải làm sao đây?”

Câu nói này của Hồ Vân Bái như đẳy Từ Anh Kiệt vào hố băng vạn trượng, mình một canh giờ trước giao binh quyền cho Trương Thông Nho sao họ lại có thể biết được?

Hơn nữa nhất cử nhất động của mình hình như đều nằm trong tầm tay của họ.

Từ Anh Kiệt đau khổ nhắm tịt mắt lại, nỗi đau thất bại đâm sâu vào tim hắn, Mạng lưới tình báo ba trăm năm mươi người mà hắn vất vả xây dựng bấy lâu, vùng vẫy bấy lâu rốt cuộc chăng qua là miếng thịt nằm sẵn trong thớt của người ta mà thôi.

“Từ thống lĩnh, ngươi muốn biết rốt cuộc ai đã là người bán đứng ngươi không?”

Từ Anh Kiệt trầm giọng lại hỏi: “Là Vương Hoành.

Trương Lưu Ba hay Hứa Lạc?’

Ba người này đều là chủ sự thủ hạ của hắn, trong một thời gian ngắn thế này thì Trương Thông Nho chỉ có thể thương lượng cùng ba người này, “Bách!

Bách!”

Hồ Vân Bái vỗ tay hai tiếng cô động cười nói: “Thông minh!

Chỉ một chốc người đã tìm đúng được phạm vi.

Không sai, chính là một trong số họ, có điều hắn không có phản bội, hắn từ đầu chí cuối cũng là người của bọn ta.”

“Là Trương Lưu Ba đúng chứ?”

Từ Anh Kiệt chỉ một chốc đã đoán ra là hắn, người này là thám tử của Ca Thư Hàn lưu tại Trường An, sau nay chuyển sang nương nhờ Từ Anh Kiệt, vì hắn rất bản lĩnh thông minh nên được đề bạt làm chủ sự, hơn nữa hai người đều từ U Châu đến nên rất được tín dụng.

“ừm! về căn bản thì đúng thế.”

Hồ Vân Bái gật gật đầu xong lại cười nhạt nói: “Từ thống lĩnh có muốn biết kế hoạch của Trương Thông Nho là muốn hạ thủ ở đâu không?”

Từ Anh Kiệt cười khổ một tiếng.

Trương Thông Nho còn muốn bản bạc hành động gì nữa?

Đã bị người ta điều tra rõ ràng như thế rồi, hắn lắc lắc đầu, biểu thị mình không biết.

“Nói như thế này đi!

Nếu như là Từ thống lĩnh thì ngươi sẽ từ đâu hạ thủ?”

“Kho lương Hàm Dương!”

Từ Anh Kiệt khẽ giọng nói.

“Quả nhiên là anh hùng có chung chí hướng.”

Hồ Vân Bái giơ cao ngón cái tán thường: “Nếu như là ta thì ta cũng sẽ chọn nơi ấy.”

Kho lương Hàm Dương có hai mươi vạn thạch lương thực, nhưng lại không bị trú thủ nghiêm ngặt như Trường An, không những dễ đắc thủ, mà đại doanh quân An Tây lại năm ở Hàm Dương, nếu một ngọn lửa lớn thiêu hủy kho lương Hàm Dương sẽ là một đòn đả kích trầm trọng lên sĩ khí.

Hồ Vân Bái lắc lắc đầu thở dài: “Tiếc thật!

An Lộc Sơn dùng ngươi không đúng, lại không để Từ thủ lĩnh được chủ trì việc này, mà để cái tên ngốc Trương Thông Nho đó toàn quyền phụ trách.

Hắn rồi cũng sẽ làm đứt luôn chút lực lượng cuối cùng của An Lộc Sơn tại Kinh thành thôi.

Từ Thống lĩnh biết không?

Kế hoạch của Trương Thông Nho lại là hỏa thiêu chợ Đông.”

Trong lòng Từ Anh Kiệt ta thán, cái tên Trương Thông Nho dốt nát này lại muốn thiêu chợ Đông ư?

Hắn phải biết rằng Thiêu Ngưu vệ đã cho trú tại chợ Đông, chợ Tây mỗi nơi hai ngàn quân sĩ, nghiêm ngặt bảo vệ hai chợ Đông Tây, đừng nói là họ căn bản khó mà hạ thủ, cho dù có đốt lửa thành công thì cũng chẳng mấy chốc bị binh sĩ dập tắt.

Có lẽ Trương Thông Nho cho rằng hòa thiêu chợ Đông sẽ ảnh hưởng rất lớn, nhưng trên thực tế hòa hoạn chợ Đông lại chẳng ảnh hưởng gì đến quân đội, cùng lắm chỉ có một số thương nhân bị tồn thất mà thôi.

“Thôi đi, ta không vòng vo với ngươi nữa, ta muốn có toàn bộ danh sách của ba trăm năm mươi người đó, sau vụ này ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống, nếu không ta sẽ để ngươi sống không bằng chết.”

Hồ Vân Bái đã cắm một nhân viên quan trọng vào trong mạng tình báo Trường An của An Lộc Sơn, người này tên Trương Lưu Ba, là chủ sự đảm nhiệm tổ hai, thủ hạ có tám mươi thám từ.

Danh sách của tám mươi thám tứ này Hồ Vân Bái có, nhưng còn của hai trăm bảy mươi người còn lại thì hắn vẫn chưa nắm, nếu không toàn bộ tóm hết hai trăm bảy mươi người này sau này ắt sẽ là hậu hoạn, mà muốn bắt tất cả thì phải hạ thủ từ tay Từ Anh Kiệt.

Từ Anh Kiệt cười lạnh một tiếng nói: “Ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi nghe ư?”

“Đương nhiên, ngươi nhất định sẽ nói, ta biết được điểm yếu của ngươi, nếu không tin chúng ta cử chóng mắt chờ xem..

Hồ Vân Bái nháy mắt ra hiệu với mấy mươi tên đại hán tráng kiện kia xong bèn rời phòng, xa xa hắn đã nghe tiếng thét thất thanh thảm thiết của Từ Anh Kiệt.

Hồ Vân Bái chi lắc lắc đầu bước nhanh rời đi.

Hai canh giờ sau, một tên quan chủ thầm vội vã chạy đến trước cửa Hồ Vân Bái khom người thi lễ nói: “Hồi bẩm Hồ đường chủ, hắn đã khai rồi!”

“ừm!”

Hồ Vân Bái dừng bút hỏi: “Do bị đánh mà khai ư?

Hay dùng mẫu thân hắn để uy hiếp?”

“Bẩm đường chủ, người này rất là cứng đầu cứng cổ hoàn toàn không sợ gì hành hạ của chúng ta, nhưng sau khi bọn thuộc hạ để hắn nhìn thấy mẫu thân hắn, hắn đã suy sụp, tất cả các vấn đề của bọn thuộc hạ hắn đều lần lượt trả lời.”

“Danh sách đâu?”

“ở ngay trong nhà của hắn, được giấu rất ư kín đáo.”

“Đi!

Lập tức phái người mang danh sách về!”

Một khắc giờ sau, mấy mươi tên quân Đường cùng đi đến nhà của Từ Anh Kiệt, nhà này bọn họ đã rà hết ba lượt nhưng đều không có kết quả gì, hiện giờ họ mới biết danh sách được cất giấu ở đâu.

Bọn họ chạy thẳng đến thư phòng, tìm đến chiếc bản cạnh cửa sổ, lật bản lại dùng đao khều hết cả mặt dưới của bản lên, nó được cất sau lưng mặt bản.

Các binh sĩ cẩn thận dùng đao vạch ra, chỉ thấy kẹp giữa ván mặt bản có năm tấm vải trắng, trên mỗi mảnh vải đều có chữ viết chi chít, đây chính là danh sách toàn bộ thành viên, cả họ tên, địa chi và thân phận.

Hồ Vân Bái lấy được danh sách lại lập tức vội vã đến quân nha đại nguyên soái trên hoàng thành, Quân nha đại nguyên soái được sửa lại từ nha môn đại tướng quân Kim Ngô vệ lúc trước, giờ trở thành trung tâm chỉ huy tác chiến bố trí quân sự của Lý Khánh An, Lý Khánh An làm việc tại đây, trong quân nha có hàng ngàn thủ vệ, giới bị nghiêm ngặt.

Hồ Vân Bái có được kim bài thân phận của Lý Khánh An phát cho nên không cần phải bẩm báo đã có thể trực tiếp đi vào yết kiến.

Hắn không ai ngãn trở đi thăng một mạch đến trước cửa triều phòng Lý Khánh An, nhưng lại bị thân binh Lý Khánh An ngăn lại: “Hồ đường chủ xin đợi cho một lát!”

Triều phòng của Lý Khánh An do phòng đồ thư, phòng bản đồ, phòng hội nghị, phòng ngủ, phòng làm việc năm phòng tố thành, ngoài ra còn có một căn phòng của mộ liêu, do mấy mộ liêu của hắn phụ trách xử lý thay hắn văn thư các nơi đưa đến.

Lúc này thân binh vào cửa bẩm báo: “Đại tướng quân.

Hồ đường chủ đã đến!”

“Mời hắn vào đây!”

Hồ Vân Bái vội vã đi vào phòng quỳ một chân xuống thi lễ: “Hồ Vân Bái tham kiến đại tướng quân!”

Lý Khánh An đương viết thư cho Lý Quang Bật, hắn nhìn nhìn Hồ Vân Bái buông bút cười cười nói: “Là mạng tình báo của An Lộc Sơn đã bị phá rồi ư?”

“Thưa đúng!

Ty chức đã có được toàn bộ danh sách, lúc nào cũng có thể bắt gọn được chúng, ty chức đặc biệt đến đê thỉnh ý đại tướng quân, là lập tức bắt về hay để họ tụ tập đốt chợ Đông rồi bắt?”

Vừa nói.

Hồ Vân Bái vừa đưa một cuốn sổ dày cọm đã chép danh sách ra đưa Lý Khánh An, Lý Khánh An mờ sổ ra lật lật vài trang mà cười mỉa nói: “Thế mà dám nghĩ sẽ lửa thiêu chợ Đông ư?

Giấc mơ đẹp này cũng đã đến hồi tỉnh giấc đây!”

Hắn bèn đưa danh sách trả cho Hồ Vân Bái nói: ‘Ta dự định dùng bọn người này đi đồi lại thành viên tình báo đường Hà Bắc bị An Lộc Sơn bắt giữ, thời gian không thể chờ được nữa, hãy mau bắt giữ cho ta!”

“Ty chức tuân lệnh!”

Không khí cả thành Trường An bỗng chốc trở nên căng thẳng, tất cả thành môn, phường môn đều lâm thời bị đóng lại; hàng vạn binh sĩ nội vệ quân cùng xông lên phố bắt giam từng thám từ của An Lộc Sơn đang ần minh với thân phận thương nhân, binh sĩ, cư dán...

Không đến một canh giờ mà ba trăm năm mươi ba thành viên toàn bộ bị bắt giữ.

Ngoài ra khoảng ba ngàn binh sĩ cùng xông vào phường Bình Khang, chỉ trong một chốc đã trùng trùng bao vây lấy Thiêu Thúy lâu, trong đó bỗng chốc đại loạn, các binh sĩ cùng xông vào thanh lâu bắt đầu rà soát bắt người.

Hồ Vân Bái đích thân dẫn hàng trăm binh sĩ tức tốc xông lên lầu bốn một cách cơ hồ là không tiếng không tăm gì.

Lúc này một tên giúp việc đang run lẩy bẩy chỉ vào cánh cửa nhỏ, mấy tên binh sĩ tay cầm khiên chắn một chân đá toang cửa phòng, chúng binh sĩ cùng ùa vào.

Trong phòng Trương Thông Nho đương triệu tập sáu tám thành viên mấu chốt thương lượng kế hoạch hòa thiêu chợ Đông.

Cửa sổ đóng kín, lớp màn dày cộm cũng đã hạ, bọn họ hoàn toàn chưa ý thức được là bên ngoài đã xảy ra chuyện.

“BinhrMột tiếng ầm vang, cửa bị tông ra, chỉ thấy vài trăm binh sĩ cùng xông vào, trong tay mỗi người đều đang cầm nỏ tiễn, chưa chi đã vây vòng quanh chúng, Mũi tiễn lạnh lùng đang nhằm thẳng vào đầu họ.

Mọi người từ từ đứng dậy, trong mắt đầy kinh hãi.

Trương Thông Nho lại càng tròn mắt há mồm, trong tay hắn còn đây cầm bản kế hoạch tường tận về hòa thiêu chợ Đông, Mồm hắn há to mãi không ngậm lại được.

Lúc này.

Hồ Vân Bái từ từ đi ra nhìn hắn mỉm cười nói: “Trương tướng quân, đã lâu không gặp rồi, vẫn khỏe chứ?”

Chương 580: Tình thế tràn lan

Chống cự đã không còn ý nghĩa gì nữa, người hội họp trong phòng đồng loạt quỳ xuống, cột tay đợi trói, các binh sĩ xôngùa lên, trói chặt bọn họ lại.

Trương ThôngNho bị cột như một đòn bánh tét, hắn mặt như tro tàn, trong mắt tràn đầy sự tuyệt vọng.

Hồ Vân Bái cười lạnh một tiếng, vung tay một cái, các binh sĩ đem miệng hắn bịt lại, đựng vào trong bao bố đã chuẩn bị sẵn từ trước, đem bọn họ khiêng ra ngoài.

Lúc này, một binh sĩ tiến lên nói nhỏ vài câu với Hồ Vân Bái.

Hồ Vân Bái sừng người, lập tức xoay người đi ra ngoài, hắn rảo bước đi nhanh lên đinh lầu, chỉ thấy trong một gian nhà nhỏ ở 2ÓC kẹt, có mười mấy viên binh sĩ vây quanh, hai viên binh sĩ túm ra có lẽ là một nam tử trung niên trắng trắng mập mập, chính là đại chưởng quỹ Cốc Vấn Đạo của Thiên Thúy lầu, hắn toàn thân bẩm tím, hiển nhiên là bị binh sĩ tra tấn qua.

“Thì ra là Cốc chưởng quỹ.

Cốc chưởng quỹ không đi lo liệu việc làm ăn, núp ở nơi đây làm gì?”

Hồ Vân Bái mỉa mai hắn vài câu.

Cốc vấn Đạo thần tình phẫn hận, không nói lời nào, quay đầu qua đi khỏi, nội vệ quân đến quá nhanh, hắn vẫn chưa kịp đi thiêu hủy bèn đã bị bắt rồi.

Một quan quân tiến lên bẩm báo nói: “Bẩm báo Hồ tướng quân, bọn thuộc hạ phát hiện hắn núp ở ngôi nhà này thiêu hùy văn thư, bèn xông vào chế phục hắn.”

“Hắn đã thiêu hủy cái gì?”

“Hắn chỉ là kịp thiêu hủy một danh sách, chính là danh sách mà chúng ta từ trong phủ của Từ Anh Kiệt lục soát được, những văn thư còn lại đều bị bọn ta thu được.”

Hồ Vân Bái mỉm cười hướng tên đại chưởng quỹ này lắc lắc đầu, đi vào gian phòng nhỏ, nơi gian phòng nhô này đã chất đầy các loại vãn thư ngốn ngang rối loạn, góc tường có một chiếc lư, lửa trong lư đã bị binh sĩ dùng nước tưới tắt, trong lư chỉ có một cuộc tro nhỏ, hiển nhiên là chỉ đốt đi một mảnh giấy, bên thành lư ướt nhẹp dính chặt một danh sách bị đốt đi hơn phân nửa.

Hồ Vân Bái nhặt lên xem một chút, chính là danh sách lục soát được trong nhà của Từ Anh Kiệt, hơn nữa tin tức còn không đầy đủ toàn diện như phiên bản trong nhà của Từ Anh Kiệt, chỉ có danh tính mà không có địa chi, điều này đối với bọn họ mà nói, ắt hẳn là tình báo quan trọng nhất rồi.

Hồ Vân Bái đặt danh sách xuống, ánh mắt của hắn đặt lên trên chiếc hộp đàn mộc bên cạnh chiếc lư, chiếc hộp đã mở ra, nắp hộp đậy xéo trên thân hộp.

Thông thường mà nói, chiếc hộp đàn mộc có thể chống mối, thường thì dùng để đựng vãn kiện quan trọng, mà chiếc hộp đàn mộc này đặt ngay bên cạnh của chiếc lư, hiên nhiên Cốc vấn Đạo là nóng lòng thiêu hủy đồ đặt bên trong chiếc hộp, nói không chừng danh sách kia chính là lấy ra từ trong chiếc hộp đàn mộc này.

Hộp đàn mộc khá lớn, rộng một thước, dài ba thước, độ dày đến hơn bảy tấc, một binh sĩ tiến lên đem chiếc hộp cẩn thận nâng lên, kính cẩn đưa tới trước mặt Hồ Vân Bái.

Hồ Vân Bái lật nắp hộp ra, chỉ thấy bên trong đặt đầy một xấp thư, còn có hai cuộn bản đồ.

Hồ Vân Bái nhặt thư lên, có khoảng sáu mươi mấy lá thư, dùng dây đỏ cột chặt, hắn tiện tay lật lật, đôi mắt từ từ nheo lại.

‘Binh bộ Chức phương Lang trung Tống Tiềm trình Yến vương An đại soái..

‘Đại lý Thiếu khanh Triệu Viễn Vi cung kính Yến vương điện hạ..

Những bức thư này lại là thư tín quan viên triều đình câu kết An Lộc Sơn, cũng có thư thán bút An Lộc Sơn viết cho các quan viên.

Hồ Vân Bái hừ lên một tiếng thật mạnh, hắn lại mờ một cuộn bản đồ ra, bỗng chốc sừng sờ, rồi lập tức trong mắt bắn ra lửa giận, cuộn bản đồ này lại là bản vẽ chi tiết binh mã thành phòng Thái Nguyên.

Sự việc rất nghiêm trọng rồi.

Hồ Vân Bái lập tức hạ lệnh nói: “Toàn diện lục soát Thiên Thúy lâu, đem những văn thư này toàn bộ đem đi cho ta.”

Hắn đích thân cầm lấy hộp đàn mộc vội vã đi xuống dưới lầu, lập tức phóng ngựa phi đến quân nha nguyên soái của Lý Khánh An.

Hai canh giờ sau, một sự rà soát truy bắt như trận cuồng phong bão táp cuối cùng đã tuyên bố kết thúc, thám tử do An Lộc Sơn thiết lập ở Trường An bị bắt hết không sót một ai, cơ quan tình báo của hắn hoàn toàn bị hùy diệt, cửa phường cửa thành Trường An lại mở lại bình thường, phố lớn hẻm nhỏ từ từ khôi phục lại trật tự, các loại lời bản tán trong thành Trường An lan truyền đi như bay, phủ đại nguyên soái lập tức hạ lệnh cấp cáp, trong phạm vi ở Kinh Kỳ đạo.

Lũng Hữu đạo, Quan Nội đạo.

Đô Kỳ đạo.

Hà Nam đạo cùng với Hà Đông đạo, nghiêm cấm dân gian nuôi dường bồ câu và liệp ưng, phàm kẻ vi phạm sẽ lấy tội hiềm nghi thông địch mà toàn gia lưu đày Lĩnh Nam, và tịch thu gia sản, đồng thời cổ vũ dân gian cừ báo, người cừ báo tra ra là thật sẽ nhận được một trăm quan tiền khen thường.

Nhưng rất nhanh, lệnh cấm cáp này lại được khuếch đại hóa, không chi dân gian cấm nuôi ung cáp, hơn nữa phàm là những quan thự khác không phải là thự nha quân đội, bao gồm những quan nha chính vụ là huyện nha, châu nha cũng nhất loạt cấm nuôi tạo ung cáp, vấn đề bèn xuất phát từ chửng cử có quan viên tư thông An Lộc Sơn lục soát điều tra ra được từ Thiên Thúy lâu.

Ngay đêm hôm đó khi toàn thành truy bắt thám từ An Lộc Sơn, một danh sách đàn hạch đã đưa đến Ngự sử đài, đây là thư từ tới lui của bọn họ và An Lộc Sơn đã lục soát được từ Thiên Thúy lâu, chứng cứ rành rành, ba mươi bốn quan viên cấp trung và thấp bao gồm luôn Binh bộ Lang trung Tống Tiềm.

Đại lý tự Thiếu khanh Triệu Viễn Vi, chính sự đường ngay đêm đó hợp bản để đưa ra quyết định, lập tức bãi miễn quan chức của ba mươi bốn người này, đồng thời tiến hành truy bắt, giao cho Hình bộ.

Ngự sử đài.

Đại lý tự tiến hành đại tam tư hội thầm, truy tra dư nghiệt lọt lưới.

Cửa phường của thành Trường An lại đóng chặt lại lần nữa, từng đột binh sĩ nội vệ phóng chạy trong đêm đen, ‘Rạp!

Rạp!

Rạp!’ tiếng bước chân chỉnh tề mà mạnh mẽ, các binh sĩ toàn thân vũ trang, sát khí đằng đằng, không ít nhà đều len lén mở ra một khe cửa nhỏ nhìn trộm ra bên ngoài, một nhà đang lẳng lặng mà bản tán.

“Cha Tam Lang này, đây lại đang bắt ai thế?”

“Suỵt!

Nói nhỏ thôi, bà không nhìn thấy sao?

Phủ đệ Tống lang trung đối diện đã bị bao vây rồi, chắc là thanh lý quan viên rồi.”

“Vậy làm sao bây giờ?”

“Khụ!

Liên quan cái giống gì đến những tiểu dân như chúng ta, chúng ta chỉ lo ngủ nghi sinh con, đi, ngủ đi.”

ở xung quanh phủ đệ của Binh bộ Chức phương ty Lang trung Trương Tiềm ở phường Trường Hung, hơn ba trăm binh sĩ nội vệ đã vây chặt lấy phủ đệ, ánh lửa phần phật, mấy binh sĩ xông lên đi gõ cửa, tiếng ‘Bùng!

Bùng!’ vang lên dữ dội.

“Ai đấy!”

Cửa cọt kẹt một tiếng mở ra, một nam tử dáng vẻ quản gia lò dò ngước đầu ngóng ra, thấy bên ngoài ánh đuốc khắp nơi, mấy trăm binh sĩ đứng ở ngoài cửa, hắn sợ đến run rẩy, lắp bắp hỏi: “Các ngươi.., muốn làm gì?”

Một quan viên hình bộ tiến lên nói: “Mời Tống lang đến nói chuyện!”

Binh bộ Chức phương ty Lang trung Tống Tiềm trạc khoảng bốn mươi tuổi, người huyện Giang Ninh Dương Châu, là tiến sĩ của năm Thiên Bảo thứ năm, nguyên là môn sinh của Trương Quân, được hắn một tay đề bạt, sau khi Binh bộ Thị lang Cát ôn bị biến cũng không vạ lây hắn, ngược lại bởi vì sự từ chức của Cát ôn mà được thăng chức một cấp, từ Viên ngoại lang thăng làm Binh bộ Chức phương Lang trung, trong tay hắn nắm giữ không ít cơ mật quân sự của Đại Đường, tỷ dụ như bản đồ quân sự các vùng chiến lược v.v.., chính bởi vì như vậy, hắn là đối tượng trọng điếm mà An Lộc Sơn lôi kéo, An Lộc Sơn thông qua quan hệ của Cát ôn, dùng hai vạn quan tiền hối lộ hậu hĩnh mà thành công lôi kéo được hắn.

Bản đồ của hắn thường là giao cho Thiên Thúy lâu, do Thiên Thúy lâu chuyển đưa cho An Lộc Sơn, đồng thời căn cứ theo mức độ quan trọng, mỗi một tấm bản đồ sẽ trả cho hắn ba nghìn quan hay năm nghìn quan không chừng.

Bắt đầu từ lúc trưa khi toàn thành đóng cửa lục soát.

Tống Tiềm bèn ý thức được sự không ổn, hắn lập tức tìm ra hai mươi tấm tồn phiếu ký gời ở quỹ phường Trương Bào Ký ở Trường An, tổng cộng có năm vạn quan tiền, hắn lập tức mệnh trường từ Tống cúc cầm lấy số tồn phiếu này đi đến quỹ phường Vương Bảo Ký chuyển tiền, đem tiền điều đến quỹ phường Vương Bảo Kỹ Dương Châu.

Nhưng con trai của hắn lại mang về một tin tức không hay, từ khi bắt đầu toàn thành đóng cửa lục soát, các quỹ phường lớn của thành Trường An đều đồng thời đóng cửa nghi kinh doanh, bọn họ đã nhận được mệnh lệnh khẩn cấp của nội vệ, mọi quỹ phường đều không được làm thêm bất kỳ mối làm ăn nào.

Mệnh lệnh của nội vệ không có bất kỳ một quỹ phường nào dám vi phạm chống đối, một khi bị chụp mũ thông địch, hậu quả sẽ không thể nào tưởng tượng được, vì vậy cho dù trường từ của Tống Tiềm có nói nứt cả môi, thậm chí uy hiếp sẽ rút hết toàn bộ tiền, sưi đến nhà đối thủ của Vương Bào Ký, nhưng đại đông chủ Vương Nguyên Bào của quỹ phường Vương Bảo Ký chính là không chịu gật đầu cho việc này, những đại quỹ phường này đều có sự giác ngộ chính trị rất cao, tuyệt sẽ không ở lúc nhạy cám này mà cất đứt đi tiền đồ của mình.

Con trai của Tống Tiềm thất vọng quay về, điều này càng làm cho Tống Tiềm như con kiến bỏ trên chảo nóng, chính vào lúc thành môn vừa mới giải trừ lệnh cấm.

Tống Tiềm lập tức mệnh quản gia tâm phúc dẫn theo tiểu thiếp hắn yêu thương nhất cùng với con trai nhỏ do tiểu thiếp hạ sinh lén lút rời khỏi thành Trường An, nếu như Tống gia khó giữ được, hắn vẫn còn có một mạch khói lửa lưu lại ở thế gian.

“Lão gia, khônghay rồi!”

Nhị quản gia chạy đến như một cơn lốc, ở ngoài cửa hoảng sợ gọi to: “Bên ngoài có vô số quân đội bao vây chặt lấy phủ đệ chúng ta rồi.”

“Tác!”

Chén trà từ trong tay hắn rơi xuống, rơi đến nát vụn, thời khắc này trái tim của Tống Tiềm như phảng phất roi vào trong vực sâu vạn trường, cho dù hắn biết rằng thời khắc này sớm muộn gì cũng sẽ đến, nhưng đến lúc thật sự đến rồi, trái tim của hắn thì cứ như chết đi vậy, hắn sừng sờ nhìn vào vách tường, trong mắt trào ra nỗi tuyệt vọng vô tận.

Sau một lúc lâu.

Tống Tiềm khẽ thở một hơi dài, nói: “Xin bọn họ chờ đợi trong giây lát, để ta đi thay y phục đi ra.”

Hắn đi đến chiếc bản, đề bút viết một lá thư ngắn cho Lý Khánh An: “Thần vàng đỏ nhọ lòng son, trượt chân phạm phải tội lớn, tội đáng muôn chết, một nhà lương tiện, có thể để mặc điện hạ xử trí, tiền tham ô có được năm vạn ba nghìn bốn trăm quan, thần toàn bộ quyên cho tướng sĩ ba quân, chuộc lấy tội phía sau của thần, bản đồ mà thần bán đi mười ba bức, như sau: Thái Nguyên binh mã thành phòng đồ; Tương châu binh mã thành phòng đồ..

Viết xong bức thư ngắn, hắn cời bỏ quan phục, xếp lại chỉnh tề, lại đem năm vạn quan tồn phiếu và thư ngắn cùng đặt lên trên thư án, hắn thở phào một hơi nhẹ nhõm, lúc này phía xa truyền đến tiếng la hét của binh sĩ và tiếng khóc lóc cầu xin của người nhà hắn.

Tống Tiềm cười lên một cái sầu thảm, ánh mắt của hắn rơi vào trên thanh xà ngang ở nóc nhà.

‘Bùng!

5

Một tiếng vang lên, cửa đã bị đá toan ra, một đám đông binh sĩ nội vệ xông vào, chỉ thấy trong phòng gió lạnh vù vù, ánh nến sắp tắt, một bóng dáng màu trắng lắc lư ở trên không trung.

Ngày kế là ngày tuần hưu, các thự nha triều đình đều ngừng hết việc công vụ, các quan viên đều nghỉ ngơi ở nhà, chỉ có một số rất ít các bộ môn trọng yếu phái người đương trực trong quan nha, cả tòa Đại Minh cung và hoàng thành đều trở nên yên ắng, mới sáng tinh mơ, một cỗ xe ngựa từ Chu Tước môn đi ra, chạy nhanh về hướng phường Hưng Đạo.

Trong xe ngựa đang ngồi là Hữu tướng Bùi Tuân Khánh, đêm qua hắn không hồi phú, trong triều phòng của Trung thư tỉnh ở Đại Minh cung vất vả một đêm, tối qua, hắn lệnh cho Ngự sử đài rốt ráo ban đêm thẩm vấn mấy quan viên quan trọng, đã có được một chút lời khai sơ bộ, nhưng điều làm hắn nuối tiếc nhất là.

Binh bộ Chức phương Lang trung Tống Tiềm sợ tội tự sát rồi.

Tống Tiềm là môn sinh đắc ý của Trương Quân.

Tống Tiềm thông địch.

Trương Quân cũng khó mà thoát tội, hơn nữa em trai Trương Tự của Trương Quân, trước đây cũng có mối quan hệ mập mờ với An Lộc Sơn.

Đáng tiếc là Tống Tiềm đã tự sát rồi, nếu không đây sẽ là cơ hội tốt nhất để lật đổ Trương Quân, cho dù như vậy.

Bùi Tuân Khánh vẫn là ôm lấy một tia hi vọng, dù sao Tống Tiềm là do một tay của Trương Quân đề bạt, chiếu theo chế độ liên tọa của Đại Đường, môn sinh phạm tội, sẽ liên lụy cả sư môn, chỉ cần Lý Khánh An chịu lấy việc này mà dựng chuyện, lật đổ Trương Quân cũng không phải là không có khả năng.

Xe ngựa đi vào trong phường Hưng Đạo, ở trước cửa phủ Triệu vương mà từ từ dừng lại.

Bùi Tuân Khánh xuống ngựa, nói với binh sĩ thủ ở trước cửa phú: “Xin thay ta bấm báo Triệu vương điện hạ, nói hữu tướng Bùi Tuân Khánh có chuyện gấp cầu kiến.”

“Bùi tướng quốc xin chờ chút, bọn ta sẽ lập tức đi bẩm báo.”

Binh sĩ đã đi vào trong phủ, lúc này.

Bùi Tuân Khánh đột nhiên thấy trước cửa đỗ một chiếc xe ngựa, không khỏi sững người, bèn nhỏ giọng hỏi binh sĩ bên cạnh nói:

“Xin hỏi, đây là ai đang yết kiến Triệu vương điện hạ?”

“Đây là xe ngựa của Hình bộ Nhan thị lang.”

‘Nhan Chân Khanh?’

Bùi Tuân Khánh hơi ngớ người ra, nếu như là người khác đến gặp Lý Khánh An thì cũng chẳng hề gì, nhưng Nhan Chân Khanh là Hình bộ Thị lang tân nhiệm, đêm qua chính sự đường hạ chi, sẽ do Hình bộ chủ đạo.

Ngự sử đài và Đại lý tự phối hợp, đối với ba mươi quan viên thông địch này tiến hành đại tam tư hội thẩm.

Nhan Chân Khanh chính là quan chủ thẩm, hắn đến đây đề làm gì?

Bùi Tuân Khánh trong lòng cực kỳ không thoải mái, hắn là hữu tướng.

Nhan Chân Khanh lẽ ra nên báo cáo với hắn mới đúng, nhưng hắn cũng không thể nói gì được, Lý Khánh An không phải là hoàng đế.

Nhan Chân Khanh đến tìm Lý Khánh An chưa chắc là việc công, hôm nay là ngày triều hưu, giữa các quan triều viếng phông lẫn nhau, đây là tự do của người ta.

Đúng lúc này, một viên thân binh của Lý Khánh An đi ra nói: “Bùi tướng quốc, điện hạ mời ngài vào!”

Bùi Tuân Khánh đương nhiên sẽ không kỳ vọng Lý Khánh An sẽ ra cửa đi đón tiếp hắn, hắn sửa sang lại một chút y quan, bèn đi theo thân binh tiến vào trong phủ.

Lúc này Lý Khánh An ở ngoại thư phòng trò chuyện với Nhan Chân Khanh, thật ra không phải là Nhan Chân Khanh qua mặt Bùi Tuân Khánh, mà là Lý Khánh An sáng tinh mơ hôm nay sai người đến mời hắn tới, Lý Khánh An mời hắn đến viết mấy chữ cho mình, có thể xem là xin một mặc bảo.

Thư pháp của Nhan Chân Khanh đương nhiên là nức danh thiên cổ, Lý Khánh An cũng là nghe danh đã lâu, vừa lúc Vương Xương Linh ở Toái Hiệp đã viết nên một bài thơ mới, phái người đưa cho Lý Khánh An, tên thơ là “Xuất tái - tặng Lý đại tướng quân đông quy”, bài thơ này đã lan truyền rộng rãi ở An Tây, hôm qua mới đưa đến Trường An.

Bên trong ngoại thư phòng.

Nhan Chân Khan vầy mực như bay, hành vãn liền mạch lưu loát:

Lưu mã tân khóa bạch ngọc an

Chiến bãi sa tràng nguyệt sấc hàn

Thành đầu thiết cổ thanh do chấn

Hạp lý kim đao huyết vị can, (“Quân Hành” - Lý Bạch)

(Hoa Lưu yên mới ngựa vàng.

Ánh trăng tàn cuộc chiến tràng lạnh tanh.

Chấn dư trống trận đầu thành.

Gươm thiêng trong hộp còn tanh máu người.)

Bài thơ này mạnh mẽ oai hùng, khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.

Nhan Chân Khanh cũng đặc biệt viết một cách nhẹ nhàng say sưa, hắn múa bút chấm một nét bút cuối cùng viết xong, lại lầm bẩm hai lượt, không khỏi khen nói: “Không hổ là Vương Xương Linh, quả nhiên là thơ hay!”

Lý Khánh An cũng gật gật đầu cười nói: “Thơ hay, chữ cũng tốt, có thể nói là song tuyệt, bức tự này ta phải mệnh người dán biểu lên, treo trong nội thưphòng của ta.”

Hắn thấy Nhan Chân Khanh đã viết xong, bèn cười nói: “Nào!

Nhan sứ quân mời ngồi xuống uống ngụm trà.”

“Đa tạ điện hạ!”

Nhan Chân Khanh ngồi xuống, Lý Khánh An tận tay bưng chén trà đưa cho hắn.

Nhan Chán Khanh vội vàng cảm tạ, Lý Khánh An cầm chén trà lên hớp xong một ngụm trà, cười nói: “Hôm nay là tuần hưu, lại mời Nhan sứ quân đến viết chữ cho ta, làm lỡ việc nghỉ ngơi của sứ quân, thật là cáo lỗi rồi.”

Nhan Chán Khanh lắc lắc đầu nói: “Viết mấy chữ cho điện hạ, cũng là vinh hạnh của vi thần, thật ra vi thần hôm nay cũng muốn đến tìm điện hạ.”

“Nói thử xem, ngươi muốn tìm ta làm gì?”

Lý Khánh An cười nói.

Nhan Chân Khanh do dự một chút, bèn chậm rãi nói: “Vi thần cho rằng, đối với ba mươi quan viên khả nghi dính líu đến việc thông địch không nên tiến hành đại tam tư hội thầm.”

Hắn thấy Lý Khánh An lặng thinh, bèn lại lấy hến can đảm nói: “Người không phải thánh hiền, ai mà không có lỗi lầm, An Lộc Sơn trước đây cũng là Đường thần, quan đến chức Phạm Dương tiết độ sứ, rất được sự ưu ái của thánh thượng, thần thì biết rằng, thật ra rất nhiều quan viên Hà Bắc cũng đều có mối tư giao với hắn, nhưng đó chỉ là sự tới lui riêng tư giữa các quan viên Đại Đường với nhau, cho dù là triều đình cũng có không ít cao quan cũng từng quan hệ mật thiết với hắn.

Cát ôn.

Trương Quân.

Dương Quốc Trung, Lý Lâm Phủ của hồi trước v.v.., nhưng đây lại có thể chứng tỏ được gì; có thểchứng tỏ bọn họ có cấu kết tạo phán với An Lộc Sơn không?

Mọi người làm thần tử chung một điện, chẳng qua bởi vì lợi ích tương cận với nhau mà kết nên mối quan hệ nào đấy, cũng giống như tướng quốc đảng, đông cung đảng của trước kia vậy.

Lần này ba mươi mấy quan viên cố nhiên là có tội, nhưng Bùi tướng quốc lại cực lực phải tiến hành đại tam tư hội thẩm, vi thần lo rằng sẽ dấy lên một trận đại thanh tẩy triều đình, người người cảm thấy bất an, gây họa đến kẻ vô tội, trong lúc đại chiến Hà Bắc sắp sửa xảy đến, đây tuyệt không phải là cử chỉ sáng suốt, xin điện hạ suy xét lại kỹ càng.”

Lý Khánh An gật gật đầu, hắn vừa muốn nói chuyện, lúc này, ngoài cửa có người thông báo: “Bùi tướng quốc đã đến!”

Lý Khánh An không tiện nói thêm nữa, liền cười nói: “Chuyện này trong lòng ta tự khắc có suy tính.

Nhan thị lang xin yên tâm.”

Hắn đứng dậy nói: “Mời Bùi tướng quốc tiến vào!”

Lát sau.

Bùi Tuân Khánh bước nhanh đi đến, khom người thi lễ nói với Lý Khánh An: “Vi thần tham kiến Triệu vương điện hạ!”

Lý Khánh An ha hà cười nói: “Bùi tướng quốc tài trí hơn người, mau đến nhìn xem mặc bào ta vừa có được, ta thanh minh trước nhé, đây là bảo bối của ta, không thể tặng cho Bùi tướng quân được.”

Thật ra Bùi Tuân Khánh vừa vào cửa bèn đã nhìn thấy một bức tự trải ra trên bản, hắn đương nhiên biết được Nhan Chân Khanh bèn là dựa vào thư pháp mà danh trấn , có thể sánh bước với Trương Húc năm xưa, nhưng người thường xin một bức tự của Nhan Chân Khanh lại thật không dễ dàng gì, hắn trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thì ra Nhan Chân Khanh là đến viết chữ cho Lý Khánh An, không phải là đến báo cáo chuyện của tối qua, trong lòng hắn không khỏi lại âm thầm khinh miệt Nhan Chân Khanh, mấy ngày t rước bản thân định xin hắn một bức chữ, hắn lại thoái thác trăm bận, lúc này lại bơ bơ đến viết chữ cho Lý Khánh An rồi, thật là một tên tiểu nhân a dua nịnh nọt.

Nhan Chán Khanh cũng tiến lên thi lễ với hắn, hắn lại nhàn nhạt ứng lên một tiếng, đi lên trước nhìn bức tự này, cho dù trong lòng hắn khinh miệt Nhan Chân Khanh, nhưng đối với chữ của hắn cũng không khỏi không ngớt khen ngợi: “Quả nhiên là hào thư pháp, tuyệt a!”

Hắn lại đọc thơ một lượt, cười nói: “Đây là thơ của Lý Thái Bạch phải không?”

“Sai rồi, đây là thơ của Vương Xương Linh.”

“Không giống lắm!”

Bùi Tuân Khánh lắc đầu nói: “Không giống sự khoáng đạt hùng tuấn của Ngọc Hồ tiên sinh, nhưng lại thật sự có mấy nét phiêu dật của Lý Thái Bạch.”

“Quả thật là của Vương Xương Linh, bây giờ Lý Thái Bạch dưới trướng của Ngô vương, hắn làm sao mà viết thơ cho ta được!”

“ừm!

Điều này cũng đúng, trấn dư trống trận đầu thành, gươm thiêng trong hộp còn tanh máu người, thơ hay chữ tốt a!”

Hắn giả vờ như định cướp lấy, nhìn nghiêng Lý Khánh An cười nói: “Vậy ta cướp đi nhé!”

“Bùi tướng quân thích, cứ việc lấy đi!”

Lý Khánh An rất phóng khoáng mà khoát tay một cái nói.

Bùi Tuân Khánh nở nụ cười, “Điện hạ rộng lượng, nhưng ty chức làm sao dám lấy, trên thơ viết rất rõ ràng, tặng Đại tướng quân đông quy, ta cầm lấy nó thì ra gì?”

Hắn và Lý Khánh An nhìn nhau, cùng nhau cười ha hả, lúc này Nhan Chân Khanh tiến lên thi lễ nói: “Điện hạ nếu đã có việc, vi thần cáo lui!”

“Được!

Vất vả cho Nhan sứ quân rồi.”

Lý Khánh An mệnh người đem Nhan Chân Khanh tiễn đi, đi trở về ngồi xuống nói với Bùi Tuân Khánh: “Bùi tướng quốc đến tìm ta, có việc gì không?”

“Là như vậy, ta muốn cùng điện hạ bàn một chút về việc Tống Tiềm, có liên quan đến Trương thượng thư..

Hắn vẫn chưa nói dứt lời, Lý Khánh An bèn khoát tay một cái, thái độ kiên quyết nói: “Tống Tiềm đã chết, người nhà hắn có thể lưu đày An Tây, ba mươi mấy người còn lại chứng cứ rành rành, không cần thiết phải thẩm tra thêm nữa, đều phán tội lưu vong, cùng người nhà đi An Tây thủ biên, việc này đến đây kết thúc, đại tam tư hội thẩm hãy hủy bỏ đi!

Chương 581: Đội viện quân đặc biệt

Sở thích của Trương Quân cũng vẫn là câu cá, đó gần như đã trở thành sở thích duy nhất của hắn, mỗi khi đến ngày nghỉ tuần là hắn lại vác cần câu ra cạnh con sông nhỏ sần nhà ngồi câu cả ngày, Hôm nay cũng chẳng ngoại lệ, trời còn chưa sáng là hắn lại dắt chiếc ghế nhỏ cùng cần câu ra khỏi nhà, Hắn chỉ mặc một bộ thiền y hơi rộng giản dị, đầu đội nón tre, trông rất ra dáng của ẩn sĩ an nhàn.

Mấy bạn câu thường ngày cũng đã quen hắn, tuy biết hắn chính là tướng quốc nắm quyền một phương, nhưng cũng không ai khiến hắn cảm thấy khó chịu, Trương Quân được mọi người xung là Lão Trương, vào thời điểm này thì hắn chăng khác gì với một người bình thường.

Nhưng hôm nay Trương Quân lại có phần hồn vía để đâu, một phần vẫn là cái chết của Tống Tiềm khiến hắn trong lòng nuối tiếc, một mặt khác hắn lại rất lo rằng có người sẽ lợi dụng cái chết của Tống Tiềm để hạ thủ với mình, và người này là ai thì hắn cũng hiểu hơn ai hết, Người này chính là khối u ác tính của Chính sự đường, ngoài Lư Hoán ra, tất cả các trọng thân hắn đều muốn khử sạch.

Chính vì có tâm sự mà Trương Quân ngồi câu cả canh giờ mới có một con cá cắn câu, Bạn câu ở bên cạnh cũng nhìn ra hắn có tâm sự, ai cũng không dám đến quấy rầy.

Lúc này, bỗng từ đâu có chiếc xe ngựa từ từ dừng lại cạnh cầu, quan viên trẻ tuổi từ trên đi xuống, Hắn tên là Chu Thành, là thị ngự sử của Ngự sử đài, hắn cũng là môn sinh của Trương Quân, Lần này trong vụ án triều thần câu kết An Lộc Sơn hắn cũng có tham gia thẩm tra.

Chu Thành bước nhanh đến tiểu đạo bên cạnh để đi xuống, hắn khom người ngồi xuống cạnh Trương Quân, khẽ giọng nói: “n sư, người đó hôm nay có thể sẽ có hành động bất lợi với người.”

“Ngươi đã phát hiện ra gì?”

Sắc mặt Trương Quân vẫn không có biểu cảm gì hỏi lại, phảng phất như điều Chu Thành vừa nói chẳng liên quan gì đến mình.

“Tối hôm qua hắn đã ở lại Ngự sử đài suốt đêm, vẫn mãi đang dò tìm quan hệ giữa ân sư và Tống Tiềm, có người vào dâng trà cho hắn nhìn thấy hắn đang viết đàn hạch thư, chắc chắc là nhằm vào ân sư rồi.”

“Sau đó nữa?”

“Trời còn chưa sáng thì hắn lại trở về Trung thư tỉnh, tiếp liền sau đó hắn lại đi đến Binh bộ, Học sinh vừa nhận được tin, hắn cuối cùng đã đến Triệu vương phũ.”

Trương Quân hừ mạnh một tiếng nói, “Nếu như hắn thật sự muốn đấu với lão phu, vậy tốt lắm, ta xem hữu tướng này cũng chẳng làm được bao lâu nữa.”

“n sư, việc này chúng ta nên làm thế nào?”

“Cái gì làm thế nào?”

Trương Quân liếc mắt nhìn sang Chu Thành, bình thản nói: “Để hắn một mình đi làm múa may, chúng ta cứ coi như không có việc gì xảy ra, Ta không tin là Lý Khánh An sẽ dung túng cho hắn đàn hạch, Hắn làm càng dừ dội thì chi sẽ càng ê chề mà thôi.”

Chu Thành thừ người ra một hồi, thái độ của Trương Quân khiến hắn không biết phải làm sao, hắn dè dặt hỏi: “Vậy học sinh có thể làm gì cho ân sư đây?”

Trương Quân mỉm mỉm cười nói: “Ngươi chẳng phải làm gì cả, nếu ngươi thật sự muốn làm gì cho ta, vậy được, trong xe ngựa của ta còn cây cần câu màu đen, người lấy nó xuống đây giúp ta vậy!”

Sau khi Chu Thành cáo từ mà đi, sắc mặt Trương Quân bắt đầu càng lúc càng thâm trầm, hắn chỉ là không nguyện bày tỏ tâm tư trước mặt môn sinh thôi, chứ không có nghĩa là hắn thật sự không để tâm gì, Trên thật tế, hắn rất để tâm, trong lòng hắn không khỏi cười mỉa mai, nếu như Bùi Tuân Khánh muốn chơi với mình, vậy được thôi, Trương Quân sẽ tiếp chiêu, chơi với tên lão gia hỏa này một phen.

Trương Quân hôm nay bỗng nhiên ngoại lệ không câu cá nữa, hắn thu dọn xong bèn chào các bạn câu một tiếng, nói mình thân thể không khỏe, bèn đi lên câu ngồi vào xe ngựa của mình.

“Lão gia, hồi phủ chứ?”

Phu xe khẽ tiếng hỏi.

Trương Quân vẫn đang trầm tư, hắn nhớ ra hôm qua Vi Thao lúc hạ triều có mời hắn rảnh rỗi thì lên phủ ngồi chơi, Đây là lần đầu tiên sau mấy mươi năm cùng làm quan trong triều Vi Thao mời hắn đến phủ chơi, Trương Quân đương nhiên hiểu ý của Vi Thao, Đại lý thiếu khanh Triệu Viễn Vi không phải môn sinh của hắn sao?

Rất rõ ràng là hắn muốn kết đồng minh với mình để chống đối lại Bùi Tuân Khánh, Nếu đã như thế vì sao mình lại không vui vẻ nhận lời?

“Không về phủ, đến Vi phủ phường Khúc Trì!”

Xe ngựa từ từ lãn bánh phóng nhanh về phía phũ đệ của Vi Thao, Bùi Tuân Khánh có thể năm mơ cũng không ngờ được rằng, hắn đàn hạch Trương Quân không thành mà lại thúc tiến được thế lực phản Bùi dần dần hình thành.

Triệu vương phủ, Bùi Tuân Khánh bất đắc dĩ cáo từ, Hắn đã tự tin tràn trề khi đến đây, Trong vụ án xử trí quan viên lần này trong mắt hắn chính là một cơ hội tuyệt hay, Lý Khánh An hoàn toàn có thể lợi dụng cơ hội này khử sạch hết những kẻ dị kỳ, Đương nhiên đây cũng là cơ hội đế hắn tự xây dựng quyền uy của mình, mượn cơ hồi này diệt trừ bọn lão thần như Trương Quân, Vi Thao.., Lúc ấy Bùi Tuân Khánh hắn chính là trọng thần số một của Chính sự đường, Hắn cứ nghĩ mình sẽ được Lý Khánh An ủng hộ.

Nhưng không ngờ thái độ của Lý Khánh An lại rất ư cứng rắn, Đúng, hắn phải dùng từ cứng rắn này, Đây là lần cứng rắn nhất từ sau khi giao du với Lý Khánh An đến đây mà hắn từng thấy, Lý Khánh An đã bác bỏ ngay kiến nghị của mình không chút do dự, không chút nể ngng.

Bùi Tuân Khánh thất vọng vô cùng nhưng cũng chẳng làm sao được, Hắn nghĩ mãi cũng không hiểu vì sao Lý Khánh An lại không lợi dụng cơ hội lần này, Đấy là hạn chế của hắn, trong lòng hắn có tàng giữ tư lợi, nên vĩnh viễn không hiểu nổi hoài bão ôm cả vào lòng của Lý Khánh An.

Bùi Tuân Khánh thở dài một tiếng xong bèn lòng đầy thất thểu ra về, Trong mắt hắn thì việc này đến đây là kết thúc, nhưng hắn lại không biết sự việc này mới chỉ là bắt đầu của cơn sóng lật đổ Bùi gia.

Lại mấy ngày qua đi, Lý Khánh An đi đến Đồng Quan mấy hôm, Chiều ngày hôm đó, hắn vừa mới trở lại Trường An thì nhận được tin từ phía Hàm Dương đến, một đội quân đặc biệt từ An Tây đã đến Hàm Dương, mời hắn lập tức đi xử trí, Lý Khánh An lại lập tức đến Hàm Dương.

Chẳng bao lâu sau đội kỵ binh hơn ngàn người hộ vệ của Lý Khánh An đã đến đại doanh quân An Tây tại Hàm Dương, Lúc cách đại doanh còn mấy dặm thì thấy dân chúng bản địa nào trẻ nào già cũng lũ lượt đi về hướng quân doanh, trên quan lộ hành nhân tấp nập, khiến Lý Khánh An có phần kinh ngạc, Bao nhiêu dân chúng cùng đến quân doanh làm gì?

“Phía trước tránh ra!”

Mấy tên thân binh đi mở đường phía trước, chỉ một chốc quân đội của Lý Khánh An đã đi đến trước quân doanh, Trên khoảng đất trống trước doanh đang đứng đầy toàn người với người, họ đều là dân chúng bản địa, đám đông cười đứng cười nói hoan hỉ, rất ư náo nhiệt, Chỉ là giữa vòng tròn do đám đông vây lại có mấy mươi con voi lớn đang từ từ dạo bước, Tượng nô dắt voi, mấy mươi đứa trè cưỡi trên lưng voi phấn khởi hò hét.

“Hóa ra là voi!”

Lý Khánh An lắc đầu cười nói, hắn biết số voi này đều là đến từ Sindh để xây dựng Đường trực đạo, mắt thấy Đường trực đạo sắp hoàn công, số voi này đáng lý phải đưa trả về Sindh, nhưng sao giờ lại ở Trường An thế này?

Đúng là khiến hắn cảm thấy có phần kỳ quái.

Lý Khánh An đi đến trước doanh môn, xuống ngựa đi vào quân doanh, Vừa vào quân doanh hắn không khỏi ngỡ ngàng, chỉ thấy trong quân doanh đang có hàng ngàn con voi to tướng đang đứng, khí thế rất hoành tráng, Lúc này Lý Tự Nghiệp mới đi ra nghênh đón, thi lễ với Lý Khánh An: “Mạc tướng Lý Tự Nghiệp tham kiến đại tướng quân!”

Lý Khánh An dùng roi ngựa chỉ vào đoàn voi nói: “Đám voi này là thế nào đây?”

Lý Tự Nghiệp có phần áy náy cười nói: “Đây là đám voi hồi sửa đường, vốn dĩ đều là chiến tượng chọn từ Sindh, thuộc hạ nghe nói phải đưa trả về Sindh thấy tiếc tiếc, nên đề nghị đưa hết đám voi này đến Trung Nguyên, nhận chúng về đây, Đại tướng quân, thuộc hạ thấy có thể dùng đám chiến tượng này tổ chức một đội tượng kỵ binh, không chừng sẽ có hiệu quả khó ngờ.”

Lý Khánh An đi đến trước một con chiến tượng, Chiến tượng này đã thành niên, hình thể của nó rất lớn, hai chiếc ngà voi dài dài, Trên minh con voi này được khoát chiến ááp long lánh, một cung tiễn thủ quân Đường cỡi trên lưng nó, trước vào sau yên ngồi đều có hộ giáp.

“Xin mời đại tướng quân nhìn!”

Lý Tự Nghiệp chỉ lên yên ngồi rộng rãi trên mình voi nói: “Trên lưng voi ngoài tượng nô ra còn có thể dung nạp thêm hai tên cung tiền thủ, Khi đại tượng xông đến tấn công địch trận, cung nỏ thủ có thể ngồi hai bên phóng tiền giết tướng lĩnh quân địch.”

“ừm!”

Lý Khánh An tỉ mỉ đảo nhìn một vòng, vỗ vỗ lên lưng voi nói: “Được, đội kỵ binh voi này ta coi như giao cho ngươi rồi.”

Dừng lại một lúc, hắn lại cười hỏi: “Đây chính là đội viện binh đặc biệt mà ngươi muốn ta đến xem sao?”

“Không!

Không phải, bọn chúng chỉ là voi, không phải viện binh, Đội viện binh đặc biệt vẫn đang đợi đại tướng quân, mời đại tướng quân đi theo thuộc hạ!”

Lý Tự Nghiệp dẫn Lý Khánh An xuyên qua đại doanh đi đến một tiểu doanh nằm bên cạnh, Tiểu doanh này vốn dĩ là bệnh viện dã chiến của quân An Tây, có mấy mươi nữ hộ binh đi theo quân đội, nhưng do lúc đánh Hán Trung thương binh đều được an trí trong nội thành Hàm Dương, các nữ hộ binh đều đi theo đến đó, vì thế mà tiểu doanh này bị bỏ trống.

Nhưng lúc này trong quân doanh lại có một đội quân đặc biệt khác đang đóng, có chừng ba ngàn người, ai ai cũng cưỡi lạc đả, thân mặc giáp da bó sát, dùng giáo ngắn, Đội quân này lại là quân Đại Thực, hơn nữa còn là quân Khurasan Đại Thực, Lý Khánh An chỉ liếc nhìn một cái đã nhận ra ngay lá cờ chim ưng đen đặc trung của quân Khurasan.

“Sao lại là quân Đại Thực?”

Lý Khánh An cảm thấy kỳ lạ hỏi.

“Tình hình cụ thể thì thuộc hạ cũng không biết, thủ lĩnh của họ nói là nhất định phải gặp đại tướng quân.”

“Đi xem thử vậy!”

Chương 582: Cao án Thành Đô

Lý Khánh An dẫn mọi người cùng đi đến trước đại trướng, một tướng lĩnh Đại Thực đã nghe tin mà ra đón, Người này tướng tá cực kỳ cao to, cũng hơi đứng tuổi, ước chừng đã gần bốn mươi, Hắn đặt một tay lên ngực khom người thi lễ với Lý Khánh An nói: “Tại hạ là Giả Bố Nhĩ (*Gabler hay Jebbour) của Khurasan, xin tham kiến Lý đại tướng quân, bọn ta phụng mệnh của Khalifah bệ hạ đến chi viện cho quân An Tây.”

Hắn nói tiếng Đột Quyết có phần lắp bắp, nhưng Lý Khánh An lại như vừa nghe một việc hoang đường khôn tường, Tên lão đối thủ đã đấu nhau mấy năm trời này lại có thế phái binh đến chi viện mình, hơn nữa còn chỉ phái có ba ngàn quân, đây rất rõ ràng chỉ là chi viện tượng trưng mà thôi, Đây là lý gì đây?

Lý Khánh An lại nhìn nhìn Giả Bố Nhĩ, thấy hắn rút trong người ra một lá thư hai tay dâng lên cho Lý Khánh An nói: “Đây là thư mà Khalifah bệ hạ của bọn ta gửi cho tướng quân.”

Lý Khánh An nhận lấy thư, đây quả thực là thư thân bút của Mansur, thư được viết bằng tiếng A Rập, nhưng phía dưới đều có phiên dịch Hán ngữ, Lý Khánh An nhanh chóng đọc lướt qua một lượt, ý của Mansur rất rõ ràng, đó là hi vọng Đại Đường có thể hoàn toàn mờ cửa mậu dịch với A Rập, hủy bỏ hạn chế không được quá ngàn quan mỗi lần, để bày tó thành ý hắn cũng xin góp chút sức mọn để giúp Đại Đường bình định An Lộc Sơn phản loạn.

Lý Khánh An gật gật đầu, Mansur quả thật nghĩ rất chu đáo, phái nhiều quân đội vào Đại Đường nhất định sẽ khó được chấp nhận, nhưng phái quá ít thì cũng chẳng ý nghĩa gì, nên hắn chỉ phái ba ngàn quân đến.

Có điều việc này mình lại không biết trước khiến trong lòng Lý Khánh An bực bội, Ai đã dám tự ý làm chủ cho quân Đại Thực nhập cảnh?

Hơn nữa một sự tình trọng đại này mà còn dám không bẩm trước với mình.

Hắn đảo mắt liếc ánh mắt lạnh toanh sang phía Lý Tự Nghiệp, Lý Tự Nghiệp sợ toát cả mồ hôi, vội đi lên giải bày: “Đại tướng quân, việc này thuộc hạ cũng không biết, chỉ là lúc họ đến Phụng Tường thì mới nhận được thông báo, Thuộc hạ một mắt phái binh khống chế họ lại mặt khác đã lập tức báo cho đại tướng quân hay, chỉ là đại tướng quân lại đi Đồng Quan mất, thuộc hạ sợ bọn họ còn lưu lại Phụng Tường không hay lắm, bèn áp giải hết về đại doanh Hàm Dương, Dưới khống chế nghiêm ngặt của quân ta, việc hệ trọng này thuộc hạ tuyệt không dám tự tiện làm chủ.”

Lý Khánh An hừ lạnh một tiếng, xong lại quay sang truy hỏi Giả Bố Nhĩ nói: “Là ai cho phép các ngươi vượt qua sông Amul đi vào địa phận lãnh thổ của Đại Đường?”

Giả Bố Nhĩ lại rút ra một phần văn thư khác, Lý Khánh An nhìn qua nhận ra ngay đó là giấy thông hành vào Đại Đường, thông thường là do Mậu dịch thự của An Tây xuất cho thương nhân, cũng giống Visa của hậu thế, có rất nhiều thành thị đều có cơ quan này, thương nhân ngoại quốc muốn đi vào Đại Đường thì trước tiên phải đi xin giấy phép trước, sau khi được giấy thông hành thì thương đội mới được nhập cảnh, nếu không sẽ bị quân An Tây trừng trị vì tội nhập cảnh phi pháp.

Nhưng nếu là quân đội muốn quá cảnh thì phải có giấy thông hành đặc biệt, phải cần có đầu não quân sự An Tây phê chuẩn, Có một điều quy định ghi rõ, dưới trăm người sẽ do đô đốc địa phương phê chuẩn, như thể ở đô đốc Hà Trung Lý Tự Nghiệp chẳng hạn, nhưng nếu quân đội trên trăm người nhập cảnh thì nhất định phải để Lý Khánh An phê chuấn, bây giờ quân đội Đại Thực có ba ngàn người đến, mà Lý Khánh An lại chẳng nghe chẳng biết gì.

Lý Khánh An nhận lấy giấy thông hành vào Đường trong tay đối phương, sắc mặt hắn tối sầm lại mở ra xem, chỉ thấy người ký tên phía dưới lại là Đoàn Tú Thực.

Cũng có nghĩ là Đoàn Tú Thực đã vượt quyền phê chuẩn cho một đội quân Đại Thực ba ngàn người nhập cảnh, hơn nữa lại còn là một việc vượt quyền mang tính chất cực kỳ nghiêm trọng.

Lý Tự Nghiệp bên cạnh lén liếc mắt nhìn trộm sắc mặt Lý Khánh An, thấy Lý Khánh An mọi ngày vẫn bình tĩnh lại lộ rõ lửa giận trong mắt, trong lòng hắn không khỏi thầm thở dài, Kỳ thực lúc ở Phụng Tường hắn đã biết đây là cử chỉ vượt quyền của Đoàn Tú Thực, Lý Khánh An tuyệt không chịu nhúng nhịn hành vi vượt quyền này, Hắn cũng chăng biết vì sao Đoàn Tú Thực lại phạm phải một sai lầm rõ ràng như vậy, Hắn chỉ có thể giải thích là do Đoàn Tú Thực đang muốn thăm dò giới hạn của Lý Khánh An, hay muốn nhắc nhỡ Lý Khánh An phóng quyền, Rất rõ ràng là Đoàn Tú Thực đã không còn thỏa mãn với quân chức tiết độ phó sứ của mình, hắn muốn được chuyển làm tiết độ sứ, nên hắn mới thử thăm dò Lý Khánh An.

Lý Tự Nghiệp lại thở dài trong lòng, tên Đoàn Tú Thực này đúng là nhất thời ấm đầu nên mới có quyết định hồ đồ này, Thật uồng công hắn đã theo Lý Khánh An bao nhiêu năm nay mà còn không hiểu chút gì về Lý Khánh An, Hắn biết Đoàn Tú Thực là vì Lý Quang Bật được phong làm Lũng Hữu tiết độ sứ, Lệ Phi Thủ Du được phòng làm Hà Tây tiết độ sứ, nên Đoàn Tú Thực hắn cũng ngứa ngáy trong lòng, cũng muốn được làm tiết độ sứ, nhưng hắn lại quên rằng tính chất quan trọng của An Tây với Lý Khánh An, hơn nữa Lý Quang Bật và Lệ Phi Thủ Du đều là hữu danh vô thực, bọn họ tuy là tiết độ sứ, nhưng người đều đi đến Trung Nguyên đánh trận hết, hoàn toàn khác với Đoàn Tú Thực có thế trực tiếp ngồi trấn thủ An Tây, Như thế này thì làm sao Lý Khánh An có thể an tâm tiếp tục để hắn trấn thủ An Tây đây?

Lý Khánh An không lập tức phát tác, mà chỉ đưa giấy thông hành nhập Đường cho Lý Tự Nghiệp nói: “Đội quân Đại Thực này ta giao cho ngươi rồi, ngươi an bài một nơi trú quân cho họ.”

Xong hắn lại quay sang cười cười nói tên tướng quân Đại Thực Giả Bố Nhĩ: “Hoan nghênh các ngươi đến chi viện cho quân Đường, các ngươi có thế viết thư bấm báo với Khalifah của mình, nói là ta đã cảm nhận thấy thành ý của hắn, các thỉnh cầu của hắn ta sẽ suy nghĩ, chẳng bao lâu sau phía An Tây sẽ có quy định mới ban hành.”

Nói xong, hắn gật gật đầu rồi quay mình bỏ đi.

Trong vòng ba ngày Lý Khánh An đã cho ban điều lệnh quân đội, bổ nhiệm Đoàn Tú Thực làm Quan Nội đạo tiết độ sứ, không còn chủ quản quân vụ thường ngày của An Tây, mà để Phong Thường Thanh xuất nhậm An Tây tiết độ phó sứ kiêm Toái Hiệp đô đốc.

Thành Đô Nam Minh cung, một viên hoạn quan vội vã đi vào trong cung điện, đi đến trước ngự thư phòng của Lý Hanh, thấp giọng bẩm báo nói: “Bệ hạ, Cao Tiên Chi đến rồi.”

“Tuyên hắn yết kiến!”

Trong khoảng thời gian này tâm trạng của Lý Hanh vô cùng ác liệt, hai đòn đả kích nặng nề của việc xuất binh công đánh Kinh Châu bất lợi và Hán Trung thất thủ làm cho Nam Đường ở vào một cục diện chiến lược cực kỳ bị động, nhất là Hán Trung thất thủ làm cho Thành Đô trên dưới đều ở vào trong một nguy cơ tột cùng, nhưng nguy cơ thật sự vẫn không phải là nguy cơ bị động về mặt chiến lược, mà là một mối nguy cơ tâm lý, quân dân Nam Đường sợ Lý Khánh An như hổ, quân An Tây trong vòng hai ngày chiếm lấy Hán Trung, điều này đã gây ra cho quân đội Nam Đường sự xông kích mãnh liệt, thậm chí còn xuất hiện trào lưu binh sĩ bỏ trốn, toàn triều văn võ ai nấy nói đến Lý Khánh An là biến sắc, đến nỗi mà khi thương thảo thu phục Hán Trung lại không một ai nói năng gì.

Cảm giác sợ hãi này bao gồm cả bản thân Lý Hanh, cho dù hắn luôn miệng nói phải thu phục Hán Trung, phải thu phục Hán Trung, nhưng trên thực tế hắn cũng không có gan đó, không có dũng khí đó, hắn chỉ xin có thể cùng Bắc Đường vạch sông mà trị, trong lòng ôm một chút hi vọng may mắn có thể đôi bên bình yên vô sự.

Đây chỉ là đối ngoại, nhưng đối nội hắn lại không hề hàm hồ, quân quyền, đây là chuyện mà Lý Hanh không hàm hồ nhất, chi đáng tiếc là chuyến đi Kinh Châu lần này, con trai của hắn vẫn chưa có thể hoàn thành bố trí đã định sẵn, giết đi ba người Tịch Nguyên Khánh, Triệu Sùng Thứ và Giả Sùng Quán, ba người này vẫn ở trong quân Kiếm Nam nắm giữ quân quyền, nhưng có một điểm lại thành công rồi, đó chính là phạm vi thế lực của Cao Tiên Chi đã ép lại đến ba vạn người, tuyệt đại đa số quân Kiếm Nam đều đã dưới sự khống chế của thái tử Lý Hệ, ba tướng bọn Tịch Nguyên Khánh bị lưu thủ Di Lăng, cho dù không triệt để nhổ trừ thế lực của Cao Tiên Chi, ít ra hiện tại hắn đã không kiêng kỵ trăm mối đối với Cao Tiên Chi như hồi xưa nữa.

Lát sau, Cao Tiên Chi vội vã đi vào trong ngự thư phòng, khom người thi lễ nói: “Thần Cao Tiên Chi tham kiến ngô hoàng bệ hạ!”

Lý Hanh lặng thinh, nhưng sắc mặt đã sa sầm lại, Cao Tiên Chi lại dám không quỳ bái, Hừ!

Hắn còn cho rằng mình sẽ vẫn còn cầu cạnh hắn như trước đây sao?

Cao Tiên Chi khom người đứng yên đã một lúc lâu, nhưng không nghe thấy sự hồi đáp của Lý Hanh, trong lòng hắn âm thầm cảm thấy một sự bất ổn, lại nói: “Thần Cao Tiên Chi tham kiến ngô hoàng bệ hạ!”

Lý Hanh cuối cùng đã mở miệng, hắn lạnh lùng liếc nhìn Cao Tiên Chỉ một cái, nói: “Cao tướng quân có việc gì muốn gặp trẫm?”

“Bệ hạ!

Thần vẫn là sự thỉnh cầu của lần trước, thần sức khỏe không tốt, thần xin bệ hạ cho thần về nhà dưỡng bệnh.”

“Khanh định đi đâu dưỡng bệnh!”

“Thần ở Thục Châu có một trang điền, thần định trở về nhà làm ruộng!”

“Trang điền!”

Lý Hanh cười lạnh một tiếng nói: “Chính là lương điền chiếm đất ba nghìn mẫu dưới chân núi Vọng Ngu phải không?”

Trên trán Cao Tiên Chỉ có chút đổ mồ hôi rồi, Lý Hanh hỏi hắn điều này để làm gì?

Một linh tính chẳng lành nảy sinh trong lòng hắn, hắn chỉ đành bấm bụng nói: “Đúng vậy!”

“Nhưng mà trẫm hình như trước giờ vẫn chưa bao giờ ban thưởng trang điền lớn như vậy cho khanh, hơn nữa vĩnh nghiệp điền của khanh phải ở An Tây mới đúng, vậy trẫm có chút hồ đồ rồi, mành trang điền này khanh từ đâu có được?

Khanh hãy giải thích một chút cho trẫm xem?”

Lúc này sau lưng Cao Tiên Chi đã ướt đẫm, hắn hoàn toàn hiểu rõ Lý Hanh đang muốn làm gì, Lý Hanh căn bản là không muốn để hắn toàn thân mà lui, hắn muốn giết người, muốn mượn việc đất đai đê trừ khử hắn, trong lòng Cao Tiên Chi trở nên bi thương, thò khôn chết, làm thịt chó săn, năm xưa nếu không phải là mình trừ khử đi Lý Uyên, thì giờ đây có ngôi vị hoàng đế hiện nay của hắn Lý Hanh không?

Hắn vốn tường rằng Lý Hanh sẽ tốt hơn lão hoàng đến Lý Long Cơ một chút, nhưng bây giờ xem ra, Lý Hanh càng ác càng độc hơn lão từ của hắn, lời đồn về việc Lý Hanh giết cha rất có thể là sự thật rồi.

Dưới sự bức bách của ánh mắt đồ dồn như dao nhọn của Lý Hanh, Cao Tiên Chi từ từ ườn lưng thẳng lên, hắn đột nhiên hiểu ra rằng, nếu như Lý Hanh muốn hắn chết, hắn cho dù là khẩn cầu mọi cách cũng không có ích gì, hắn lạnh nhạt nói: “Hồi bẩm bệ hạ, trang điền của thần là do tiên đến ban tặng, trên triều hội mùng năm tháng mười hai năm ngoái, bệ hạ có thể đi điều tra ghi chép triều hội lúc đó

5

thần không dám nói càn.”

“Thật không?

Nhưng ta đã đi điều tra qua rồi, năm ngoái tiên đế chỉ ban thưởng cho ngươi lương điền nghìn mẫu, nhưng bây giờ ngươi lại là lương điền ba nghìn mẫu, vậy hai nghìn mẫu lương điền là từ đâu tới?”

Nói đến đây, khẩu khí của Lý Hanh đã không còn là trầm bỗng kỳ quặc nữa, mà là nghiêm khắc dị thường: “Ngươi nói!

Hai nghìn mẫu lương điền là từ đâu mà có?”

“Vi thần không dám khi quân, hai ngàn mẫu lương điền kia...”

Lời vẫn còn chưa nói xong, ‘soạt’ một cái, Lý Hanh đem một mánh thánh chi ném trước mặt hắn: “Ngươi xem kỹ đi, bên trên này có phải là nghìn mẫu lương điền không, trầm mà đổ oan cho ngươi ư?”

Cao Tiên Chỉ thấy Lý Hanh lại đem thánh chi của phụ hoàng Lý Long Cơ tùy tay ném trước mặt hắn, cũng giống như ném một mảnh giấy phế, tim hắn đã tuyệt vọng rồi, Lý Hanh lại chà đạp ỷ chi của tiên đế như vậy, không cần xem hắn cũng biết rằng, bên trên nhất định là nghìn mẫu lương điền, chữ ‘tam’ ở phía trước đã biến mất rồi.

Lúc này hắn cũng không còn vướng bận gì nữa, bèn cứng đầu nói; “Thần vô tội!”

“Vô tội?”

Lý Hanh liên tiếp một tràng cười lạnh nói: “Có tội hay không không phải ngươi có thể tự định đoạt, cũng không phải là trầm nói là được, Đại Đường có luật pháp, ngươi có tội hay không phải do luật pháp đến phán xét, người đâu!”

Từ sau lưng Lý Hanh bỗng nhiên xuất hiện ra mấy tên đại hán, vây chặt lấy Cao Tiên Chi lại, Lý Hanh liếc mắt nhìn hắn một cái, nói: “Hãy bắt tên này lại, mệnh Hình bộ, Đại lý tự, Ngự sử đài đại tam tư hội thâm, trẫm tuyệt không bao che!”

Tin tức Cao Tiên Chi bị bắt vào ngục vào ngày thứ hai bèn đã lan truyền khắp Thành Đô, tội danh rất minh xác, cưỡng chiếm đất đai nhà lành, đại tam ty tiến hành hội thầm, dân chúng Ba Thục không ai không vỗ tay tỏ ý sảng khoái.

Nhưng rất nhiều người trong quan trường lại âm thầm kinh hãi thũ đoạn của Lý Hanh, vừa trừ khử đi uy hiếp về mặt quân quyền, đồng thời cũng có mội lời giao phó cho đại đa số nông hộ mất đất, làm xoa dịu đi mâu thuẫn kịch liệt do đất đai gây nên, thủ đoạn này tuy rằng không thể xem là vô cùng cao minh, nhưng nó vô cùng độc ác, người thường không thể bì kịp.

Thành Trường An, ánh trời chiều cuối thu đã tô lên hàng vạn nét vàng óng cho Trường An, trong không trung đã có một chút se lạnh, mấy nam tử cưỡi ngựa dãi dầu sương gió đi vào trong Minh Đức môn, sự phồn thịnh và đẹp như một bức tranh sĩ nữ đồ của Trường An chẳng hề có chút sức hấp dẫn nào đối với họ, bọn họ vô cùng lo lắng ưu tư, dọc đường nghe ngóng, đi đến trước cửa lớn phũ Triệu vương phường Hung Đạo, một nam từ trung niên dẫn đầu tiến lên nói với binh sĩ giữ cửa: “Bọn ta là người nhà của Cao Vụ cô nương, từ Thành Đô đem thư nhà đến cho nàng, xin hỏi nàng có phải đang sống ở đây không?”

“Các ngươi xin chờ chút!”

Binh sĩ quan sát bọn họ một chút, bèn xoay người đi vào trong phũ, qua một lúc sau, Cao Vụ mặc một chiếc váy dài đỏ tươi chạy ra như một cơn gió, hỏi gấp nói: “Bọn họ đâu?”

“Vụ nương!”

Nam tử trung niên nhìn thấy Cao Vụ, lớn tiếng gọi nàng.

“Thích thúc!”

Cao Vụ sửng người một chút, vội vàng bước nhanh đi xuống bậc thang, đi lên trước khẩn trương hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao?”

Vị Thích thúc này tên là Thích Thắng, trước giờ là hiệu úy thân binh cận thân của phụ thân Cao Tiên Chi của nàng, người bên cạnh đều là thân binh của phụ thân nàng, bọn họ lẽ ra phải hộ vệ ở tả hữu phụ thân mới đúng, tại sao lại chạy đến Trường An rồi, trong lòng nàng nảy sinh một linh cảm không hay.

Thích Thắng thở dài một hơi, lấy ra một lá thư đưa cho Cao Vụ nói: “Đây là thư mà phu nhân giao cho cô nương, cô nương xem qua đi!’

Cao Vụ vội vàng mở thư ra, chỉ đọc đến một nửa nàng bèn trở nên sửng sốt, lá thư từ trên tay nàng lẳng lặng bay xuống, nàng quả thật không dám tin vào sự thật mà mình nhìn thấy.

Thích Thắng nhặt thư lên, đưa trả cho nàng, nói: “Cô nương, lão tướng quân đã bị hạ ngục Đại lý tự, bây giờ hoàng đế không dám lập tức giết lão tướng quân, là bởi vì hắn phải nhìn xem phản ứng của bộ hạ cũ của lão tướng quân, nhưng căn cứ tin tức có được do bọn ta dùng tiền hối lộ nặng Đại lý tự thừa, hoàng đế rất có thể sẽ đợi sau khi chuyện này bình ôn được một chút bèn ở trong ngục trực tiếp hại chết lão tướng quân, sau đó nói là ngài sợ tội tự sát, cô nương, tình hình nguy cấp a!”

Không đợi hắn nói xong, Cao Vụ bèn vội truy vấn nói: “Vậy các thúc có đi nói với Tịch tướng quân và Triệu tướng quân bọn họ không?”

“Bọn ta đã có người đi rồi.”

Thích Thắng lắc đầu, ảm đạm nói: ‘Nhưng mà bọn ta rất lo lắng Tịch tướng quân bọn họ cũng sẽ không khởi binh tạo phản, thật sự không phải vì bọn họ không dám, mà là lão tướng quân sẽ không cho bọn họ tạo phản, bọn họ thực lực không đủ, nhưng bọn ta hiểu rõ lão tướng quân, lão tướng quân tuyệt sẽ không liên lụy đến thủ hạ vì minh mà tạo phản...”

Chương 583: Thỉnh cầu của Vụ Nương

“Vào đây đi!”

Lý Khánh An buông văn thư trong tay xuống, cửa được mở ra tiếng kẹt, Cao Vụ bước vào, Sắc mặt nàng có phần sầu não, đầu cúi nhẹ xuống hình như có gì muốn nói, nhưng mấp mấy môi một lúc lại không nói ra được lời nào.

Lý Khánh An và Cao Vụ quen nhau đã gần mười năm, nhưng hai người họ lại vì xa nhau quá lâu nên cả hai đều cảm thấy hơi xa lạ, Vì cảm giác xa lạ này mà giữa hai người họ ngày càng ít gì để nói, đôi lúc chỉ có hai người lại mãi không nói được lời gì, chi đại khái đại loại thốt ra được câu: mùa thu quá mát!

Lý Khánh An cũng biết Cao Vụ đã đợi mình mười năm, vì sự kiên trì này mà Lý Khánh An biết minh có trách nhiệm với nàng, Dù cho hắn đã nhiều lần tỏ ý nguyện ỷ lấy nàng, nhưng Cao Vụ cũng vẫn không bày tô thái độ gì, không ai biết nàng đang nghĩ gì, Minh Ngaiyệt đã mấy lần hỏi nàng, nàng đều im lặng không nói, im lặng này khiến hai người họ lại thêm phần ngượng ngùng khó xử.

“Nàng tìm ta có việc gì ư?”

Lý Khánh An cười hỏi.

Cao Vụ cắn môi, mãi một lúc sao mới khẽ giọng nói: “Việc của phụ thân muội, huynh chắc cũng có biết rồi?”

“Ta có biết.”

Lý Khánh An gật gật đầu thẳng thắng nói: “Nàng muốn ta cửu phụ thân nàng ư?”

“Nếu huynh thấy khó xử, muội tuyệt không miền cường huynh.”

Môi của Cao Vụ vì mím chặt quá mà tái nhợt, trong lòng lo lắng cho phụ thân khiến nàng không kiềm nổi muốn quỳ xuống cầu xin Lý Khánh An, nhưng lòng tự trọng của nàng đã nhanh chóng ngăn lại, Tâm lý mâu thuẫn này khiến nàng lộ rõ đớn đau trong mắt, nàng không biết mình phải làm gì đây.

Lý Khánh An trầm tư một hồi bèn từ từ nói với nàng: “Vụ Nương, có việc này ta muốn nói với nàng, Cao Tiên Chi không chỉ là phụ thân của nàng, mà đồng thời cũng là cấp trên cũ của ta, đã từng có cống hiến to lớn cho An Tây, Dù là việc công hay việc tư thì ta cũng nhất định sẽ cứu hắn ra, Đấy là mong muốn của tướng sĩ quân An Tây, nàng cứ yên tâm, ta nhất định sẽ toàn tâm toàn lực cứu hắn ra!”

Cao Vụ nghe mà không khỏi chua sống mũi, như có một làn hơi cay xộc thẳng lên khóe mắt, mắt nàng bỗng chốc đỏ bừng, nàng bụm miệng lại quay mặt đi, Nước mắt cảm kích vẫn không nghe lời trào ra khiến nàng nghẹn ngào khóc không thành lời.

Lý Khánh An lặng lẽ nhìn bờ vai hao gầy của nàng, nghĩ người nữ tử này đã phải chịu đựng quá nhiều bi thương, Tháng năm mười năm ròng rã qua đi khiến nàng mất đi sự hoạt bát và thơ ngây năm xưa, thậm chí cả niềm vui cũng là một món hàng xa xỉ trong cuộc sống của nàng, Nghĩ đến đây lòng hắn lại đầy áy náy và thương tiếc.

Hắn đi lên trước ôm nhẹ cặp vai nàng, dịu dàng nói: “Nàng không phải lo lắng, ta nhất định sẽ cứu phụ thân nàng ra.”

Vụ Nương quay lưng lại nhảy bổ vào lòng hắn, khẽ tiếng nức nỡ.

Lý Khánh An vuốt nhẹ tóc nàng, đợi khi nàng bình tình lại, hắn từ từ nâng cằm nàng lên, chăm chú nhìn cô nương vừa xinh đẹp vừa đau thương trước mặt mình, Trong lòng Vụ Nương có chút hoảng loạn, nhưng nàng cũng không còn sức mà vùng ra, Tự sâu thẳm đáy lòng nàng thấm thoát có một nỗi khát khao, khát khao người đàn ông này có thể vĩnh viễn ôm chầm mình trong lòng, Lòng hắn ấm áp thế này, khiến nàng cảm nhận được chỗ nương tựa vững chắc.

Mắt nàng đã nhắm tịt, mi mắt dài rậm hơi run rẩy, Bỗng nhiên nàng thấy môi mình âm ấm, Lý Khánh An lại cúi đầu hôn lên môi nàng, Vụ Nương thấy đầu mình như nồ đùng, nàng đã lạc mất phương hướng trong khí tiết đàn ông mãnh liệt của Lý Khánh An....

Bất giác nàng đã quảng lấy cổ Lý Khánh An từ lúc nào, hôn hắn như thể quên hết xung quanh, Đây là nụ hôn đầu đến muộn của nàng, cũng là nụ hôn kỳ vọng mười năm nay, Giờ khắc này nàng chỉ muốn hiến dâng toàn bộ mình cho người mình yêu, cho dù Lý Khánh An chỉ muốn có được thân thể nàng đi đi chăng nữa, nàng cũng không chút do dự nguyện hiến dâng hết cho hắn.

Nhưng Lý Khánh An lại không tiếp tục, hắn biết lòng Vụ Nương lúc này đã rộng mở vì mình, trong lòng Vụ Nương lúc này đầy cảm kích với hắn, Tấm lòng cảm kích này có thể xô ngã tất cả kiên quyết, tất cả mâu thuẫn trong tình cảm của Vụ Nương trong hai tháng nay.

Hắn biết chỉ cần mình muốn thì lúc này có thể dề dàng chiếm đoạt nàng, nhưng hắn không nguyện ý có được nàng trong tình huống thế này, đấy chẳng phải phong cách hắn, Thừa nước đục thả câu vẫn là việc hắn luôn khinh khi.

“Hãy làm thê tử của ta!”

Lý Khánh An khẽ nói bên tai nàng.

Lúc này Vụ Nương chợt tỉnh lại sau cơn mê, mặt nàng đỏ bừng vùng nhẹ khỏi lòng Lý Khánh An, Nàng chỉnh lại tốc mây đã hơi rối, nhè nhẹ lắc đầu.

“Nàng không nguyện ý làm trắc phi của ta ư?”

Lý Khánh An chăm chú nhìn nàng hỏi.

“Không!

Nếu muội là người phụ nữ chỉ để ý đến danh phận thì muội đã không cự tuyệt vương phi hai lần, lại cự tuyệt làm con dâu Thôi gia, Thất lang, huynh không nên hỏi lời như thế.”

“Vậy vì sao chứ?”

“Muội cũng khôngrõ nữa!”

Vụ Nương khẽ thở dài nói: “Muội cử cảm thấy huynh đã không còn là Lý Thất Lang của năm xưa, muội hết lần này đến lần khác muốn tìm lại chút bóng hình xưa trên người huynh, dù chỉ là một tí ti đi chăng nữa cũng đủ, Nhưng lần nào muội cũng thất vọng, không còn gì nữa, một chút cũng không còn.”

Lý Khánh An gật gật đầu nói ngồi về vị trí của mình, Mãi một hồi sau hắn mới từ từ nói: “Chắc muốn cũng hiểu, trải nghiệm và địa vị có thể thay đổi một con người.”

“Muội biết, muội không có trách huynh, chỉ là trong lòng muội rất thất vọng..

Giọng của Vụ Nương càng lúc càng nhỏ, cuối cùng cũng không còn nghe thấy, Hai người đều không nói gì, trong lòng mỗi người đều có tâm sự riêng, Một hồi sau Vụ Nương do dự hỏi: “Thất Lang, việc của phụ thân muội..

Lý Khánh An cười cười nói: “Việc này muội yên tâm, ta nói rồi, dù muội không cầu ta, ta cũng sẽ xử lý tốt việc này.”

“Vậy muội đa tạ huynh, muội không làm phiền huynh nữa.”

Vụ Nương hành lễ xong bèn định lui khỏi thư phòng Lý Khánh An.

“Vụ Nương” Lý Khánh An gọi nàng lại.

Vụ Nương dừng bước nhưng nàng cũng chẳng quay đầu lại, khe khẽ thở dài một tiếng nói: “Thất Lang, hãy cho muội chút thời gian suy nghĩ, được không?”

“Ta hiểu rồi, nàng đi đi!”

Nhìn bóng hình nàng dần biết mất Lý Khánh An không khôi cười khổ, Hắn vốn muốn gánh vác trách nhiệm thuộc về mình, nhưng không ngờ Cao Vụ lại cá tính thế, Hắn có thể hiểu được thất vọng của Vụ Nương, Lý Khánh An của mười năm trước đã mọc rễ trong lòng nàng, khi nàng phát hiện Lý Khánh An trong hiện thực đã khác xa Lý Khánh An trong lòng mình, cũng có thể đoán biết trong lòng nàng thất vọng nhường nào.

Lúc này, ngoài cửa lại vọng đến tiếng bẩm báo của thân binh: “Bẩm báo đại tướng quân, Nghiêm tiên sinh có việc cầu kiến!”

Là Nghiêm Trang đã đến, Lý Khánh An lập tức ngưng suy nghĩ, nói: “Mời hắn vào đây.”

Một lát sau Nghiêm Trang bèn vội vã đi vào khom người thi lễ: “Tham kiến đại tướng quân!”

“Tiên sinh có việc hệ trọng gì ư?”

Lý Khánh An cười nói.

“Đại tướng quân, ty chức vì việc của Cao Tiên Chi mà đến đây.”

Nghiêm Trang mới từ Lũng Hữu khảo hiệu quân lương trở về

5

nhưng lúc về đến Hàm Dương thì hắn nghe nói việc Cao Tiên Chỉ vào ngục, trong lòng lại sốt ruột như lửa thiêu.

“Đại tướng quân, việc Cao Tiên Chi đã có quyết định gì chưa?”

Lý Khánh An nhìn nhìn hắn, bèn nhàn nhạt nói: “Vậy theo ý của tiên sinh, ta nên xử trí vụ việc Cao Tiên Chi thế nào đây?”

Nghiêm Trang nghe khẩu khí của Lý Khánh An, hình như còn chưa có quyết định cho việc này, bèn thở phào nhẹ nhõm nói: “Ý của ty chức là hay cứ thêu dệt thêm cho Cao Tiên Chỉ một tội danh, để Lý Hanh lập tức giết hắn đi, ”

“Tiên sinh muốn gấp lửa bỏ tay người ư?”

“Đúng thế!”

Nghiêm Trang thấy Lý Khánh An vẫn chưa hiểu ý của mình, bèn giải thích: “Hai viên đại tướng của Nam Đường một là Ca Thư Hàn, một là Cao Tiên Chi, Ca Thư Hàn thì đã đi nương vào vây cánh Lý Mạo, vì thế mà vì thực lực bị hạn chế khó mà phát huy, thuộc hạ cũng chăng lo ngại hắn nữa, Quan trọng là Cao Tiên Chi, Lúc xưa Lý Long Cơ chính dựa vào hắn mà dựng nên nửa giang sơn của Nam Đường, hắn không những tài năng quân sự xuất chúng, hơn nữa đầy thủ hạ tướng tài, Tịch Nguyên Khánh, Triệu Sùng Thử đều là đại tướng chi tài, Nếu có thể mượn tay Lý Hanh giết Cao Tiên Chi không những Nam Đường tự hủy bình chắn, mà cả bọn Tịch Nguyên Khánh, Triệu Sùng Thử đều tất sinh dị tâm, sẽ không còn bán mạng cho Lý Hanh, và còn..

“Và còn có gì?”

Nghiêm Trang cảm thấy Lý Khánh An hình như không mấy hứng thú với lời đề nghị của mình không khỏi thầm thở dài, nhưng hắn vẫn không chịu bỏ cuộc, bèn khẽ giọng nói với Lý Khánh An: “Còn uy tín của Cao Tiên Chi trong quân An Tây vẫn còn, bọn Lý Tự Nghiệp, Phong Thường Thanh, Đoàn Tú Thực đều là do hắn một tay cất nhắc, người này chính là một mối uy hiếp lớn của đại tướng quân, chỉ có diệt trừ hắn thì mới có thể yên giấc được, đại tướng quân thấy sao?”

Lý Khánh An khoát tay ra sau từ từ đến đến bên cửa sổ nhìn chằm chằm ra bầu trong u ám bên ngoài, Nếu như là trước đây thì hắn cũng sẽ nghĩ như Nghiêm Trang, nhất định sẽ dùng cơ hội này diệt trừ Cao Tiên Chi, nhưng siờ tâm trạng hắn đã dằn thay đối, Hắn sẽ không còn dùng biện pháp này của Nghiêm Trang, sách lược của Nghiêm Trang vốn dĩ không có gì sai, nhưng lại quá mưu mô cay độc, thành ra có phần hạ thừa, phàm việc gì cũng có hai mặt, Nghiêm Trang luôn nhìn chằm chằm sau lưng người khác, nhưng lại không suy nghĩ được từ phía chính diện của sự việc này.

Nghĩ đến đây Lý Khánh An bèn từ từ nói: “Rất xin lỗi, lần này e rằng ta không thể dùng kiến nghị của tiên sinh được.”

“Vì sao?”

Nghiêm Trang khựng lại.

“Kỳ thực Cao Tiên Chi với ta vừa có lợi vừa có hại, có hại chính như tiên sinh đã nói, nhưng cũng có cái lợi tiên sinh lại không nhìn thấy, Tiên sinh có từng suy nghL nếu như ta cứu Cao Tiên Chi về đây, thì đó sẽ ảnh hưởng thế nào cho danh tiếng của ta?

Cao Tiên Chi từng là cấp trên cũ của ta, có ơn tri ngộ với ta, nếu ta có thể cứu hắn ra, vậy người sẽ đều nói Lý Khánh An ta là người có tình có nghĩa, là người biết uống nước nhớ nguồn, Còn với tướng sĩ An Tây, lại càng kính phục ta hơn, Tướng quân, giết chết Cao Tiên Chi ta chi được tiểu lợi, nhưng nếu cứu Cao Tiên Chi, thì ta lại thu hoạch được đại nghĩa, Như thế thì vì sao ta lại không làm vậy?”

Dù cho Lý Khánh An nói rất có lý, nhưng cái tư tưởng xấu bụng của Nghiêm Trang đã thâm căn cố đế, hắn vẫn không cam tâm hỏi: “Có thể bề mặt cứu Cao Tiên Chi, nhưng sau đó cho người giết chết hắn, chỉ khi hắn chết tại Thục Trung thì Lý Hanh mới có trăm miệng cũng khó biện, đại tướng quân bèn có thể danh lợi song thu, kế sách nhất tiễn xạ song điêu này vì sao đại tướng quân lại không dùng?”

Lý Khánh An vẫn lắc lắc đầu, “Đó là vì người quá xem thường người , nếu như Cao Tiên Chi sau khi được cứu ra mà chết đột ngột, vậy sẽ có một nửa người đều cho rằng là ta đã mượn đao giết người, Nếu như đã cứu hắn rồi vậy thì cứu đến cùng, triệt để giành thanh danh đại nghĩa, Hơn nữa Lý Hanh với ta mà nói, chẳng qua là con cá trong chum, sớm muộn gì cũng bị ta tóm gọn, Cho dù có mười Cao Tiên Chi đi ta cũng chẳng để vào lòng, chỉ chết một Cao Tiên Chi, ta còn chưa thèm!”

Chương 584: Sân khấu và Hậu trường

Sáng sớm ngày hôm sau, quân An Tây lấy danh nghĩa là một đội biên quân Đại Đường, chính thức tuyên bố một phong thư ngỏ cho hoàng đế Nam Đường Lý Hanh, yêu cầu ngài lập tức vô điều kiện thả Cao Tiên Chi ra, phong thư ngỏ này do An Tây tiết độ sứ Lý Khánh An ký.

Trong vòng mấy ngày, phong thư này liền truyền khắp Quan Trung, trở thành tin tức trấn động thứ hai sau vụ Cao Tiên Chi bị bó tù, nhất thòi oanh động cả triều, tam quân tướng sĩ An Tây lại càng thêm kích động vạn phần, cho dù Cao Tiên Chi sớm đã không còn là chủ tướng An Tây, nhưng dù sao thì hắn cũng ở An Tây nhiều năm, đối xử tử tế với tướng sĩ, rất nhiều lão binh trong quân đội vẫn niệm tình ân đức của hắn, bọn họ cũng đều hy vọng Lý Khánh An có thể cùng Cao Tiên Chi ở chung một cách hỏa hợp, mà không phải trở mặt thành thù, gặp nhau trên sa trường, hiện giờ Lý Khánh An công khai nghĩ cách cứu Cao Tiên Chi, khiến cho các tướng sĩ quân An Tây vui mừng không thôi, đó là tình huống mà bọn họ hy vọng nhìn thấy nhất.

Nhưng một phong thư ngỏ cũng không đủ để nghênh cứu Cao Tiên Chi, Lý Khánh An lập tức hạ lệnh cho Lý Quang Bật, mệnh hắn xuất binh Giang Hoài lần nữa, tiến quân Dương Châu, ra lệnh lập tức thi hành, Lý Quang Bật lệnh cho thuộc cấp Hà Kình Thanh dẫn một vạn kỵ binh tinh nhuệ lao thẳng tới Dương Châu, quân thiết kỵ Lũng Hữu đi tới đâu, là quân của Lý Lân bèn chi nhìn thấy áó bụi là liền sợ hãi bỏ chạy.

Ngày mười lăm tháng mười, kỵ binh qua Phủ Ly, áết toàn bộ một ngàn quân nam Đường đóng trứ ở Phủ Ly; ngày mười sáu tháng mười, kỵ binh giết tới Hồng huyện, tướng trấn giữ Hồng huyện dẫn một ngàn năm trăm người đầu hàng; ngày mười tám tháng mười, đại quân tứ Tứ Châu qua sông Hoài, tướng giữ thành Lâm Hoài tên Lương Phượng là ái tướng của Lý Lân, rất có sức mạnh, hắn dẫn bốn ngàn quân trấn thủ Hu Di, nghe nói rằng quân Lũng Hữu tới, Lương Phượng đang định giữa đường chặn đánh, nhưng bị tám trăm kỵ binh từ chỗ khác sang sông mà từ sau lưng đánh lén, quân của Lương Phượng phản ứng không kịp, đại bại, bốn ngàn quân trấn giữ chết hơn phân nửa, bản thân Lương Phượng cũng chết ở trong loạn quân đó.

Ngày hai mươi tháng mười, khí thế của một vạn kỵ binh đã đến Thiên Trường trấn cách Dương Châu chi còn trăm dặm, lúc này trong thành Dương Châu đã là một đám hỗn loạn, Ngô vương Lý Lân vừa mới dời về Dương Châu sợ hãi trước khí thế của Kỵ binh An Tây, lại một lần nữa bỏ mặc Dương Châu, dẫn quân trốn sang Trường Giang, ở tuyến Nhuận Châu bố trí mười vạn đại quân, ở phía bắc kháng cự quân An Tây nam xuống.

Ngày hai mươi mốt tháng mười, Hà Kình Thanh dẫn một vạn kỵ binh chiếm lĩnh Dương Châu, tòa thành lớn chỉ đứng sau mỗi một thành Trường An giàu có này của Đại Đường lần đầu tiên bị Lý Khánh An chiếm lĩnh.

Nhưng việc tạo áp lực của Lý Khánh An cũng không có chấm dứt, Kinh vương phủ ở Tương Dương, thấp thoáng có tiếng tơ trúc vang vọng trong phủ, bên trong Tình Quang các trên đầm Bích Ngọc, Lý Mạo vừa mới thức tỉnh sau giấc ngủ trưa ngã người nằm nghiêng trên chiếc giường sấm vóc, trong tay đang cầm một ly trà chậm rãi thưởng thức chén trà, ở trước mặt hắn, thử phi Tiểu Liên mà hắn yêu thương nhất đang uốn lượn múa mây, ánh mắt mơ mộng, thanh ba nhìn quanh, dáng múa uyển chuyển, dáng đi như sen nở, ánh mắt u oán thỉnh thoảng lại dừng ở trên người Lý Mạo khôi ngô tuấn tú, nếu như là trước đây, thì Lý Mạo nhất định sẽ thôi lên cây sáo ngang Thất Bảo bạch ngọc của hắn, với tiếng sáo hỏa với vũ điệu của nàng, nhưng hôm nay Lý Mạo dường như có chút thấp thòm không yên.

Lý Mạo hôm nay quả thật có tâm sự, hắn vừa mới nhìn thấy là thư ngỏ mà Lý Khánh An gửi cho Lý Hanh, ở phần cuối của thư ngỏ có một câu, hô hào cùng khỏi nghĩa, đủ khiến cho Lý Hanh phải thả Cao Tiên Chi ra, trong lòng Lý Mạo hiểu rõ

5

lời nói này của Lý Khánh An là nhằm vào minh mà nói, thế lực trong có năm, Lý Khánh An đương nhiên sẽ không cùng An Lộc Sơn hô hào, chỉ có thể hy vọng mình và hắn cùng sây áp lực với Lý Hanh.

Mấy tháng; trước, Lý Mạo với giá ba mươi vạn thạch lương thực, đổi được việc Lý Khánh An áp binh Giang Hoài, cuối cùng khiến cho Lý Lân triệt binh, đánh tan rả ý đồ xâm chiếm Kinh Châu của Lý Hanh, trong lòng Lý Mạo cũng hiéu rõ, Lý Khánh An cũng không cấn đến ba mươi vạn thạch lương thực đó làm gì, thật ra là hắn không muốn thấy được Lý Hanh ngày thêm bành trướng ra, cho nên mới đáp ứng xuất binh trợ giúp mình.

Hiện tại Lý Khánh An cũng hô hào hắn ra tay tạo áp lực, đương nhiên, Lý Mạo cũng biết là minh không có tư cách mặc cả với Lý Khánh An, đây là cơ hội mà Lý Khánh An cho hắn thê hiện mình, nếu lúc này đây hắn chịu ra tay giúp đỡ, thì lần sau khi Lý Hanh xâm phạm Kinh Tương, Lý Khánh An còn có thể sẽ giúp hắn.

Trong lòng Lý Mạo biết quá rõ ràng, đây thật ra là một cơ hội của hắn, mấu chốt là hắn nên làm sao mà lợi dụng cơ hội lần này, làm sao phối hợp với Lý Khánh An tạo áp lực.

Ngay lúc Lý Mạo đang suy xét cân nhắc đó, thì bên ngoài Tình Quang các truyền tới tiếng bâm báo của thị vệ: “Điện hạ, tình báo khấn cấp của Ca Thư Hàn.”

Tinh thần Lý Mạo phấn chấn hẳn lên, lập tức ngồi dậy nói: “Vào đây!”

Hắn khẽ phẩy tay với ái, ý bảo nàng đi xuống, ái phi Tiểu Liên cũng nhìn ra trong lòng Vương gia có tâm sự, nàng không dám làm nũng, liền lặng lẽ lui ra, đám nhạc cơ cũng ngưng tơ trúc lại, đi theo lui xuống, lát sau, một gã binh sĩ báo tin được thị vệ dẫn vào trong, hắn quì một gối rồi thi lễ, lấy ra một phong thư giơ cao lên trước trán: “Điện hạ, đây là quân tình khẩn cấp của Ca Thư tướng quân, xin điện hạ xem qua!”

Thị vệ lấy thư ra đưa cho Lý Mạo, Lý Mạo khó dằn nồi mà mở thư ra, vội vàng nhìn qua một lượt, hắn bỗng nhiên cười to nói: “Quả nhiên không tồi, chính hợp ta ý.”

Ca Thư Hàn ở trong thư nói, kỵ binh tinh nhuệ của Lý Khánh An đã nam xuống Giang Hoài, Lý Lân ép xuống đến phía nam của Trường Giang, binh lực đã co rút lại ở tuyến vùng ven sông, phần phía tây gồm ba châu Lư Châu, Thọ Châu, Thư Châu .., của Lý Lân, đều bỏ không, vừa lúc thừa cơ chiếm lĩnh ba châu này, đồng thời cũng có thể nể tình Lý Khánh An một lần, đó là kế sách một mũi tên bắn hai chim, mong Lý Mạo nhất định phải nắm lấy cơ hội này.

Phong thư này khiến cho nỗi lòng rối như tơ của Lý Mạo đã tươi sáng hẳn ra, hắn biết mình nên làm thế nào rồi, liền lập tức hạ lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta, mệnh Ca Thư Hàn dẫn ba vạn quân vào Thọ Châu, binh phát Lư Châu và Thư Châu!”

Hạ xong mệnh lệnh này, hắn lại mở giấy bút ra, hắn cũng phải viết một phong thư ngõ, cùng hô ửng với Lý Khánh An, hắn nhất định phải cho Lý Khánh An hiểu được, mình đang báo đáp sự viện trợ của hắn lúc trước đối với mình.

Ngày hai mươi lăm tháng mười, Kinh vương Lý Mạo cũng phát biểu thư ngỏ, hô hào Lý Hanh thả Cao Tiên Chi ra, hắn đồng thời hường ửng việc Lý Khánh An xuất binh, mệnh Ca Thư Hàn dẫn ba vạn quân xuất binh Lư Châu và Thư Châu, binh áp Giang Nam, Ngô vương Lý Lân hai mặt thụ địch, dưới tình thế cấp bách, trong vòng một ngày, hắn liên tục phát mười hai bức thư khẩn cấp cầu viện, giục Lý Hanh thả Cao Tiên Chi, giảm bớt nguy cơ của Giang Nam.

Màn đêm bao phủ xuống thành đô, ánh đèn sáng tỏ, trên đường cái ồn ào náo nhiệt, khắp nơi là dân chúng đi ra ngoài dạo và ăn khuya, hai năm nay Thục Trung thu hoạch không tồi, khiến lương thực sung túc, giá cả hàng hóa cũng tương đối rè, tuy rằng túi tiền của dân chúng không nhiều, nhưng nuôi sống gia đình vẫn tạm có thế có chút dư dã, cộng thêm việc rất nhiều tôn thất dời sang phía nam, bọn họ không thể thay đổi được thói vung tiền như rác, bởi vậy liền kéo theo sự phồn thịnh của thương nghiệp thành đô, trên làm dưới theo, chỉ ngắn ngủi trong vòng hai năm, thành đô đã mọc lên mấy trăm quán rượu thanh lâu, ban đêm của thành đô cũng trở nên náo nhiệt hơn cả ban ngày.

Bên trong Trạng Nguyên phường ở phía tây Thành đô, có một tòa nhà lớn chiếm đất đến bốn mươi mẫu, đây là tòa nhà của Nam Đường binh bộ thượng thư Lệnh Hồ Phi, trước cửa có mấy viên gia đinh đang đứng canh, hai ngọn đèn lồng to như chiếc thau đá để xay đậu tựa như đưa đám treo trước cửa nhà, ngọn đèn chiếu sáng phía trước cửa.

Lúc này, một người cưỡi ngựa phóng chạy như bay tới, hắn xoay người xuống ngựa, dắt ngựa đi đến trước tòa nhà lớn của Lệnh Hồ Phi, lập tức có gia đinh quát: “Nơi này là tư gia trọng địa, không được tới gần!”

Người cười ngựa lấy ra một phong thư, đưa cho một gã gia đinh nói: “Ta từ Trường An mà đến, phong thư này gửi cho chủ nhân của ngươi, sự việc rất quan trọng, quan hệ đến cái đầu của lão gia các ngươi, các ngươi phải lập tức chuyển giao ngay!”

Gia đinh ngây ngẩn cả người: “Ngài là..”

“Các ngươi không cần hỏi nhiều, mau đi đưa thư đi!”

Hắn xoay người lên ngựa, giục ngựa liền đi, rất nhanh liền biến mất vào trong đêm tối, gia đinh nhìn hắn đi xa, bọn họ không dám lơ là, lập tức chạy về phủ đưa thư đi.

Không bao lâu, của hông nhà Lệnh Hồ mở rộng ra, một chiếc xe ngựa từ trong phũ lao ra, đi ra đến đường cái liền phi nước đại chạy đi, mấy chục viên gia đinh cười ngựa đeo đao hộ vệ ở chung quanh xe ngựa, bên trong xe ngựa rất âm u, không có đốt đèn, chỉ là ánh đèn của những hộ lác đác ven đường ngẫu nhiên soi vào thùng xe, để lộ ra mặt con lừa 2ầy 20 của Lệnh Hồ Phi.

Lệnh Hồ Phi năm nay chỉ có bốn mươi lăm tuổi, mười mấy năm trước hắn còn là một kẻ thư sinh khốn cùng lây lất, hắn thi đậu kỳ thi Minh Kinh khoa, nhưng vì tướng mạo xấu xí và gia cánh bần hàn mà bị Lại bộ xóa đi, không kế sinh nhai, cuối cùng không thể không đi tư thục mà dạy trẻ con đọc sách để đổi lấy một chút gạo sống tạm qua ngày, cuối cùng bởi vì chủ nhân chỗ hắn dạy học là bằng hữu của phú ông Thục trung Vu Tiên Trọng Thông, được đề cử làm văn thư tây tịch cho Vu Tiên Trọng Thông, hai năm sau, lại vì hắn giỏi về mưu lược mà được Vu Tiên Trọng Thông đề cử cho Dương Quốc Trung lúc ấy đang vì vụ án của Dương Thận Căng mà bị biếm làm huyện lệnh, trở thành quân sư của hắn.

Chính vì dưới sự bày mưu của Lệnh Hồ Phi, Dương Quốc Trung từng bước một thăng chức, cuối cùng trở thành hữu tướng quốc Đại Đường, chưởng quản đại quyền trong , bản thân Lệnh Hồ Phi cũng bởi vậy thăng quan làm binh bộ Thị Lang.

Nhưng cuối cùng, Lệnh Hồ Phi từ bỏ Dương Quốc Trung, mà bám lấy cây cổ thụ Lý Hanh vững chải hơn, hiện tại hắn đã là binh bộ thượng thư của Nam Đường, trở thành một trong những tâm phúc đáng tin cậy nhất của Lý Hanh.

Lệnh Hồ Phi quả thật có một chút tài cán, am hiểu việc bày mưu tính kế, nhưng nhân phẩm của hắn thì bị người xem rẻ, có không ít người cũng đều ở sau lưng hắn nói hắn thấy lợi vong nghĩa, quả thật là như thế, lúc trước Dương Quốc Trung đối với hắn ân nặng như núi, nhưng hắn vì tiền đồ của mình, lại ở vào lúc Dương Quốc Trung gặp vận rủi, không chút do dự bỏ mặc Dương Quốc Trung, nói hay rằng: chim khôn chọn cây lành mà đậu.

Thật ra Lệnh Hồ Phi là người của chủ nghĩa thực dụng, hắn làm tất cả mọi quyết định đều là theo suy xét thực tế có lợi, hơn nữa ánh mắt của hắn tài trí hơn người, Dương quý phi bị phế, hắn liền biết được vận mệnh của Dương gia đã đến bước đường cùng rồi, Dương Quốc Trung tuy rằng nhất thời còn chưa rớt đài, chi bởi vì Lý Long Cơ còn chưa tìm được một người thích hợp đề thay thế, quả nhiên, sau khi xảy vụ án của Lý Uyên, Lý Long Cơ liền không chút do dự áơ lên dao mô, đem huynh đệ dương gia giết sạch sành sanh, ngay cả quân sư sau này của Dương Quốc Trung Lưu Thịnh cũng cùng bị giết, nếu hắn Lệnh Hồ Phi còn ở bên cạnh Dương Quốc Trung, cũng khó tránh khỏi cái chết.

Lúc hắn đầu quân sang Lý Hanh, Lý Hanh mới vừa xuất nhậm giám quốc Bắc Đường, Lệnh Hồ Phi lúc ấy liền ý thức được, trong tương lai Lý Hanh tất có sự phát triên, quả nhiên, cuối cùng Lý Hanh đăng cơ ở Nam Đường, rốt cục cũng trở thành đế vương, hắn Lệnh Hồ Phi cũng nước lên thì thuyền lên, trở thành nhân vật thứ ba của nam đường, chi sau Vương Ciing và Thôi Viên.

Bên trong xe ngựa, Lệnh Hồ Phi thở một hơi dài, hắn lại lấy ra lá thư vừa mới nhận được đó, bên trong và ngoài thư đều không có một chữ, chỉ là ở trên tấp giấy trắng viết thư đó đóng một con dấu đỏ tươi: ấn Triệu vương.

Cho dù không có chữ, nhưng Lệnh Hồ Phi lại hiểu rõ trong lòng, thật ra không chỉ có Lệnh Hồ Phi hiểu rõ, những lão chính khách ở trong chốn quan trường lăn lộn nhiều năm cũng sẽ hiểu rõ, phong thư không chữ này giống như một ánh mắt của Lý Khánh An vậy, làm thế nào đề nắm được tâm tư của kẻ ở trên địa vị cao, đó chính là mật mã của chốn quan trường.

Nếu muốn ngộ và hiểu ra suy nghĩ của kẻ ở trên địa vị cao, mấu chốt phải biết rằng ké trên địa vị cao sần đây nhất đang chú ý đến chuyện gì?

Hắn đối với việc này có thái độ gì?

Hắn sẽ từ gốc độ nào đi giải quyết chuyện này?

Đem ba vấn đề này tìm hiểu thấu đáo, như vậy thì sẽ không khó mà hiểu được tâm tư của kẻ trên địa vị cao, tỷ như sủng thần của Khang Hy là Cao Sĩ Kỳ, hắn vẫn luôn suốt năm chuẩn bị sẵn một túi hạt dưa vàng, mỗi lần vào triều, các tiều thái liền ùa đến như đàn ong, nói cho hắn biết Hoàng Thượng sần đây nhất xem loại sách gì?

Phiền não vì chuyện gì, Cao Sĩ Kỳ liền dùng hạt dưa vàng thường cho người thái giám đã báo chuyện, sau đó hắn sẽ trở về cấn thận nghiên cứu và đọc cho kỹ, chờ đến khi Khang Hy triệu kiến hắn hỏi đối sách, hắn liền có thể đối đáp trôi chảy, cời bỏ những sút mắc của Khang Hy, thời gian càng lâu, thì hắn không muốn được sủng ái cũng khó.

Đối với Lệnh Hồ Phi lúc này cũng là như thế, cho dù Lý Khánh An không viết một chữ, nhưng trong lòng Lệnh Hồ Phi biết rõ, Lý Khánh An là vì chuyện của Cao Tiên Chi mà tìm hắn, đương nhiên không phải là cầu hắn, mà là cho hắn một cơ hội, hắn Lệnh Hồ Phi có muốn nắm lấy cơ hội này hay không, liền xem chính bản thân hắn rồi.

Phong thư này của Lý Khánh An có thể nói là đã đánh trúng chỗ yếu của Lệnh Hồ Phi, hắn nhìn thấu bản tính thực dụng của Lệnh Hồ Phi, nhưng cách làm của hắn lại rất cao minh, nếu Lý Khánh An thật sự viết một phong thư nói rõ yêu cầu Lệnh Hồ Phi phối hợp hắn cứu Cao Tiên Chi, Lệnh Hồ Phi có lẽ sẽ không nhất định chịu đâu, bởi vì có lần đầu tiên sẽ có lần thứ hai, bài học của Dương Quốc Trung còn rành rành ở đó đấy!

Cho nên lá thư không chữ lại là thứ đầy ẩn dụ, Lệnh Hồ Phi có thể làm cũng có thể không làm, cho dù hắn làm, Lý Khánh An cũng không thể lấy chuyện này mà áp chế hắn, song phương đều hiểu rõ trong lòng, đó thật ra là việc mua bán bằng một cú quyết định, kẻ bán là Lý Khánh An, khoản giá hắn nhận được chính là sự được thả bống của Cao Tiên Chi, mà người mua là Lệnh Hồ Phi, hắn mua trong tương lai có một ngày Lý Khánh An sẽ tha cho hắn một mạng, lý do mà Lệnh Hồ Phi không thể không mua chính là: ngày đó sớm hay muộn rồi sẽ tới đến.

Xe ngựa dừng ở trước Nam Minh cung, Lệnh Hồ Phi lấy ra một mặt kim bài đưa ra, đó là kim bài có thể vào cung lúc nào cũng được, Vũ Lâm quân không dám ngãn chặn hắn, để cho Lệnh Hồ Phi đi vào rồi.

Cho dù bóng đêm đã thêm sâu, Lý Hanh vẫn còn ở trong ngự thư phòng, hắn vô cùng lo lắng, chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong ngự thư phòng, ở trước ngự án, đang đật ngăn nắp mười hai cái ống thư của bồ câu đưa đến, đó là mười hai lá thư cầu viện mà Lý Lân gửi tới, mười hai cái ống thư bằng vàng này tựa như mười hai cây thiết bông thật nặng nề, đè lên trên ngực của Lý Hanh, ép tới hắn không thở nổi.

Nhất là quân của Lý Khánh An dề dàng chiếm lĩnh Dương Châu, làm cho hắn vừa cảm thấy phẫn nộ, lại tràn ngập lo lắng, Dương Châu là vùng đất thứ hai trong có thương nghiệp phồn thịnh nhất, cũng là một trong những nguồn tiền tài quan trọng của Lý Hanh, Ba tháng trước, Lý Lân từ Dương Châu áp giải tới hai trăm vạn quan tiền và một trăm vạn thạch lương thực, đã giảm bớt rất nhiều sự khốn đốn của Nam Đường, hơn nữa Lý Lân hứa hẹn, mỗi năm đều như thế, nhưng vừa nói xong chưa được ba tháng, Dương Châu liền thất thủ, Nếu Dương Châu thất thủ sau cuộc huyết chiến thì cũng không đáng nói gì, Lý Lân không ngờ lại dẫn năm vạn quân vừa lướt thấy gió cát đã trốn ngay sang Trường Giang, mà đối phương chỉ có một vạn người, khiến cho Lý Hanh lửa giận đùng đùng, quả thật là vô cùng nhục nhã.

Lý Hanh cũng biết, mục đích mà Lý Khánh An tiến công Giang Hoài là muốn buộc hắn phóng thích Cao Tiên Chi, nhưng nếu quả thực thả Cao Tiên Chi ra, hắn lại sượng mặt, hắn làm thế nào giao phó trước bản dân trong , lúc trước khi bắt Cao Tiên Chi hắn nói chắc như đinh đóng cột, phải xử lý nghiêm khắc Cao Tiên Chi, nhưng hiện tại chi trong chớp mất, hắn liền e sợ trước áp lực của Lý Khánh An thả Cao Tiên Chi ra, hắn đường đường là hoàng đế bệ hạ, sự tình mà truyền ra ngoài, mặt mũi hắn biết đê đâu đây?

Nhưng lần này Lý Khánh An hình như là thật sự tiến công Giang Hoài, còn có sự liên hiệp giáp công của Lý Mạo, nếu hắn còn không thòa hiệp nữa, nửa mành giang sơn phía đông nam rất có thể sẽ đánh mất.

‘Làm sao bây giờ?’ Lý Hanh gấp đến như con kiến bỏ trên chào nóng, đi qua đi lại.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bẩm báo của thị vệ: “Bệ hạ, Lệnh Hồ thượng thư khẩn cấp cầu kiến!”

“A!

Mau mau để cho hắn vào đi.”

Lý Hanh mừng rỡ, hắn tựa như người sắp chết chìm bỗng nhiên vớ lấy được một đám rạ cứu mạng vậy.

Chốc lát sau, Lệnh Hồ Phi vội vàng đi vào ngự thư phòng, khom người thi lễ nói: “Thần Lệnh Hồ Phi tham kiến bệ hạ!”

“Lệnh Hồ ái khanh không cần khách khí, lại!

Lại!

Lại!

Mau mời ngồi xuống.”

Lý Hanh kéo hắn ngồi xuống, lúc này, mắt Lệnh Hồ Phi thoáng nhìn một cái, thấy mười hai ống thư bằng vàng nằm trên ngự án, trong lòng hắn cũng không khói âm thầm cả kinh, cục thế phía đông nam đã nghiệm trọng đến vậy rồi sao?

Lý Hanh chú ý tới hướng nhìn của Lệnh Hồ Phi, hắn thở dài một hơi nói: “Hiện tại không chỉ có quân đội của Lý Khánh An uy hiếp đông nam, ngay cả tên khốn nạn Lý Mạo đó cũng thừa nước đục thà câu, chiếm lĩnh ba châu Thọ, Lư, Thư, Ngô vương hai mặt thụ địch, hướng trẫm mà cầu cứu, còn Di Lăng lại bị thủ hạ của Cao Tiên Chi trấn giữ, quân đội của trẫm khó có thể đông tiến, hiện tại thế cục nguy cấp a!”

“Bệ hạ, dụng ý của Lý Khánh An chẳng lẽ bệ hạ không hiểu sao?”

“Trẫm biết, hắn đơn giản chỉ là muốn trẫm phóng thích Cao Tiên Chi, hừ!

Dùng việc bức bách đông nam đến uy hiếp trẫm, trẫm có thể dễ dàng bị uy hiếp như vậy sao?”

Thanh âm của Lý Hanh rất cao, phẫn nộ mà quơ cánh tay, trong lòng Lệnh Hồ Phi thở dài, vị quân vương thích hét to nhưng lại nhát gan này a!

Không ngờ lại đem lời nói đến quá dứt khoát không đường lui như thế, khiến cho hắn biết khuyên như thế nào đây?

“Bệ hạ, kỳ thật Lý Khánh An phải tập trung tinh lực đối phó An Lộc Sơn, hắn cũng không thật sự muốn lấy Giang Nam, mấu chốt là Kinh vương Lý Mạo, hắn mới là kẻ có dã tâm bừng bừng, rất rõ ràng, hắn muốn nhân cơ hội này thâu tóm Ngô vương, đây mới là uy hiếp lớn nhất lúc này của chúng ta, Bệ hạ, nhượng bộ trước Lý Khánh An cũng không phải là tỏ yếu thế, mà là một loại sách lược, chỉ cần thả Cao Tiên Chi ra, nguy cơ lần này liền có thể tạm thời giải quyết, thần tin tưởng, Lý Khánh An cũng không muốn phá vỡ sự cân bằng trước mắt, Hắn nhất định sẽ không cho phép Lý Mạo thâu tóm Giang Nam, Bệ hạ, chỉ cần Lý Khánh An không can thiệp thế cục Giang Nam, chúng ta là có thế vừa một lượt mà nuốt chửng Lý Mạo, đem Giang Nam, Kinh Tương, Ba Thục liên kết lại thành một khối, thực lực của chúng ta sẽ tăng lên rất nhiều, tương lai vị tất không thể chống lại được với Lý Khánh An, Bệ hạ, thả Cao Tiên Chi đi đi!

Chúng ta sẽ thắng được thời gian và cơ hội.”

Thật ra Lý Hanh đã muốn phóng thích Cao Tiên Chi ra rồi, nhưng hắn khó mà xuống nước được, đó mới là vấn đề mấu chốt, hắn ngồi xuống, thở dài nói: “Ta rất lo lắng nếu thà hắn ra, người khác sẽ xem ta thế nào đây a!”

Thì ra là như vậy, đôi mất Lệnh Hồ Phi xoay chuyển, hiện tại thuyết phục Lý Hanh phóng thích Cao Tiên Chi đã không khó rồi, mấu chốt là muốn Lý Khánh An biết, hắn ở bên trong này đã ra sức, cho nên nhất định phải dùng một phong cách của hắn Lệnh Hồ Phi để đến phóng thích Cao Tiên Chi.

“Bệ hạ, thần quả thật có một kế sách thực hiện trong âm thầm.”

“Ngươi nói mau!

Cái kế sách âm thầm gì vậy?”

Lệnh Hồ Phi mỉm cười nói: “Không ngại phán xử Cao Tiên Chi lưu đày.”

“Lưu đày?”

Lý Hanh có chút không có nghe hiểu được: “Ngươi nói cụ thể ra xem, cái gì lưu đày?”

“Bệ hạ, lưu đày chỉ là cớ thôi, bệ hạ không ngại để cho đại tam ti phán xử Cao Tiên Chi sung quân lưu đày sang Văn Châu, sau đó bệ hạ lén lút phái người đem Cao Tiên Chỉ đưa vào Hán Trung, lập tức phế truất chức Văn Châu thái thú của Trương Bảo Linh, nói hắn quản thúc không nghiêm, đề cho Cao Tiên Chi chạy thoát rồi, để cho hắn đến mà gánh lấy tội trạng này, sau đó mấy tháng sau, sự việc của Cao Tiên Chi đã phai nhạt, sẽ đem gia quyến hắn lặng lẽ đưa đi, chuyện này liền giải quyết một cách viên mãn rồi.”

“Tốt!”

Lý Hanh giơ ngón tay cái lên cười nói: “Không hồ là quân sư của trẫm, quả nhiên ra tay bất phàm, trẫm liền tiếp thu đề nghị của ngươi.”

Hai ngày sau, đại tam ti hội thẩm đưa ra kết luận thẩm tra, hai ngàn mẫu đất khác của Cao Tiên Chỉ là do Bắc Đường lén đưa tặng, tuy rằng không phải chiếm đoạt của dân lành, nhưng tội thông đồng với địch lại chứng cớ vô cùng xác thực, niệm tình hắn từng có công với xã tắc, miền đi tử tội, đoạt đi hết thảy quan tước, sung quân Văn Châu tòng quân, nhưng không lâu sau, liền truyền ra tin Cao Tiên Chi đã trốn chạy khôi Văn Châu đi Trường An, Lý Hanh giận dừ, với tội danh trông giữ không nghiêm bãi miễn đi chức thái thú Văn Châu Trương Bảo Linh, lại lệnh nghiêm ngặt điều tra việc này, nhất định phải cho dân chúng một sự giao phó rõ ràng.

Nửa tháng sau, Trường An truyền ra tin tức, Cao Tiên Chi được Lý Khánh An nhậm mệnh làm Thổ Phồn đô đốc, đi thay cho vị trí của đại tướng Phong Thường Thanh đã rời khôi chức vị đó.

Thời gian đã dần đến cuối tháng mười, cùng với luồng hơi lạnh ập đến Trung Nguyên, nhiệt độ bắt đầu hạ xuống, Mùa đông của Khánh Bình nguyên niên cuối cùng đã đến, mọi người trong Trường An lại thay áo ấm, và điều khiến dân chúng Trường An vui mừng hơn cả là áo đông năm nay lại rẻ hơn gần một nửa giá của mọi năm, Do mậu dịch phương tây được mở rộng đã dẫn vào thị trường Trường An lượng lớn da thủ, Trước đây một đôi ủng da, hay áo da động tí đã vài ngàn tiền, thậm chí vạn tiền, thế mà giờ một đôi ủng da chỉ cần một quan tiền đã có thể mua được.

Hơn nữa năm nay còn có thêm một loại áo đông kiểu mới: áo vải bông, mặt trên là vải lụa bình thường, còn mặt trong là hàng trăm lớp vải bố hay vải bông, quan trọng nhất là lớp lõi bên trong được nhét bông gòn du nhập từ phương tây, mặc vào người rất thoáng và ấm, Do bông gòn là do thương nhân Đại Thực từ phía Ai Cập xa xôi chuyén đến, giá rất đắt, một chiếc áo bông bán mười quan tiền, vượt cả giá của áo da, nên nó chỉ có thể là sa xỉ phẩm của các nhà đại hộ, Nghe nói còn có đại hộ dùng bông gòn này để làm chăn và aối, chỉ một bộ như thế đã mất trăm quan tiền, xa xỉ kinh hoàng.

Không những áo đông có sự thay đổi, mà những người dân nào để ý còn phát hiện có một hiện tượng thủ vị, đó là ngựa trên đường phố Trường An đều trở nên cao to hơn, khác xa với ngựa Trung Nguyên gầy yếu nhỏ bé, Đấy là ngựa nhập từ An Tây, có điều đấy chẳng qua cũng chỉ là ngựa đi bình thường, chứ chưa phải chiến mã ưu tú nhất, Với chiến mã ưu tú của Tây Vực quân An Tây khống chế rất nghiêm, quyết không cho các con ngựa giống Đại Uyển hay Ả Rập du nhập Hà Bắc, đề phòng An Lộc Sơn dùng để cải thiện lương kỵ binh mã.

Đường triều vốn dĩ đã thịnh Hồ phong, từ trước đây chỉ là ảnh hưởng của văn hóa như phục sức, âm nhạc, ca vũ.., nhưng giờ sau khi có lượng lớn thương phẩm phương tây tràn vào Trung Nguyên, nào sàn phẩm bằng bạc của Khurasan, nào đao cụ của Damascus, đá quý của Túc Đặc cửu quốc, vải bông của Ai Cập, thuốc của Thiên Trúc, kim khi và thủ công mỹ nghệ của Byzantium.., Lượng lớn các thương phấm tụ tập tại Trường An, đồng thời cũng lấy Trường An làm trung tâm, bắt đầu phát tán đến các nước khác.

Đồng thời khắp phố phường Trường An cũng xuất hiện rất nhiều bộ mặt người Hồ mới mẻ, họ có người có mắt mũi rất sắc nét, có người có tóc vàng da trắng, đấy là thương nhân đến từ Byzantium, thậm chí còn có cả người Viking, và cả thương nhân da dé ngâm đen từ Sindh, tiền vàng Byzantium cũng bắt đầu xuất hiện trên thị trường Trường An.

Còn dân chúng Trường An cũng không còn như trước đây cứ gọi chung họ là người Hồ, Rất nhiều người Hán thích du lịch cũng đã bắt đầu đi sâu vào phương tây xa xôi, Lúc quay về họ kể lại những trải nghiệm của mình bằng không ít ký sự du ký, như Tiêu Đình của Trường An đã viết “La Mã chư quốc ký” và “A Rập chư quốc ký”, Ngô Vạn Lý của Lạc Dương thì viết “Những điều mắt thấy tai nghe tại Ai Cập, Libyan”...

Những truyện du ký này đã được khắc thành sách, bắt đầu lưu truyền trong giới văn nhân Trường An, tiếp sau đó các mẫu chuyện lý thủ lại lưu truyền vào dân gian, được dân chủng Trường An truyền tai nhau.

Những điều này đã từ từ ngấm sâu vào máu của người Đường trong việc thay đổi cách nhìn của họ về người phương Tây, Ví dụ điên hình nhất chính là người Trường An đã không gọi chung họ là người Hồ, mà bắt đầu phân ra người Hồi Hột, người Lĩnh Đông, ngời Túc Đặc, người Sindh, người Đại Thực, người La Mã.., Như thể một thương nhân phương tay tóc vàng mắt xanh đến tửu tử Trường An dùng cơm, tiểu nhị nhiệt tình sẽ đi lên dùng hai câu tiếng La Mã chưa ra ngô ra khoai của mình cười ha hà nói: “Người La Mã?

Người France?”

Từ đó có thể thấy rõ ảnh hường của Lý Khánh An đã mang lại khi vào làm chũ An Tây trong mười năm nay, Việc thương phẩm đại lưu thông đã từ từ thay đổi quan niệm khinh miệt của người Đường với thương nghiệp, Rất nhiều gia đình đại hộ người Hán có thực lực hùng hậu đều bị lợi nhuận khổng lồ của mậu dịch quốc tế thu hút sự chú ý, bắt đầu tổ chức đoàn đến phương tây kinh doanh.

Ưng Huyện Kỳ Châu, thái thú Thôi Ninh dẫn quan viên châu huyện nhướng cổ ngóng trông Lý Khánh An đã đến chưa, Lần này là lần thứ hai trong vòng hai tháng Lý Khánh An đến vùng Ưng Huyện, Lần trước đến để tìm hiểu tình hình an trí di dân tại Hà Bắc, còn lần này là vì Đường trực đạo.

Thời gian thi công Đường trực đạo hai năm rưỡi, đoạn phía đông căn bản đã được hoàn công từ lâu, từ Hàm Dương đến huyện Y Ngộ, quãng đường vạn dặm, trong đó lại cho xây thêm trạm truân chuyên, tức các khu kho lớn tích trữ lượng lớn vật tư chiến lược tại ba Ung Huyện, Hội Châu, Lương Châu ba nơi, Đường trực đạo trung bình rộng khoảng mười trượng, mặt đường bằng phẳng chắc chắn, cả một cọng cỏ cũng không mọc nồi, Nó được phông theo đường Tần trực đạo thi công, nhưng lại có điểm khác biệt, trước tiên là nó không phải xây mới một con đường, nếu muốn xây mới thì chắc không mất mười năm đừng mông có thể hoàn công, hơn nữa còn hao tốn lượng lớn nhân lực vật tư, cơ hồ chắc phải dốc cả tiền tài cả nước mới mong làm nồi, còn Đường trực đạo kỳ thực chỉ là mở rộng và làm phẳng mặt đường từ quan đạo vốn có, Nhờ thế mà thời gian đã được rút ngắn rất nhiều, chỉ dùng có hai năm rưỡi đã hoàn thành.

Dù cho thế này đi chẳng nữa vẫn phải động dụng ba mươi vạn dân phu, bao gồm mười lăm vạn dân phu của Sindh và Thổ Hỏa La, mười vạn binh hàng của Thổ Phồn, năm vạn cư dân cũng các vùng Lũng Hữu, Hà Tây, và còn vài chục vạn con lạc đả, ngựa và hàng ngàn con voi, Xây con đường Đường trực đạo này đã ngốn gần trăm vạn tiền bạc An Tây cùng ba trăm vạn thạch lương thực từ Sindh vận chuyển đến, Đây đúng là một công trình lớn.

Nhưng chính nhờ con đường này đã xây dựng xong mà khiến mối liên hệ giữa Trung Nguyên và An Tây đã được gia tăng rất nhiều, Thời gian từ Bắc Đình đến Trường An từ năm mươi lăm ngày của trước đây, giờ chỉ cần có ba mươi ngày, đã được rút ngắn gần một nửa, Nhất là cứ mỗi đi năm mươi dặm sẽ có một dịch trạm, mỗi dịch trạm có ba tên dịch tốt cùng năm con dịch mã, có thể tiếp sức truyền đệ công vãn công vụ, dùng chiến mã tốt nhất để tiếp sức xông pha, nhanh nhất chỉ cần mười hai ngày đă có thể đưa công vãn từ Bắc Đình đến Trường An, Thời gian cũng tương đương với bồ câu, nhưng lượng thông tin mà nó mang đến lại hơn thư bồ câu rất nhiều.

Đường trực đạo có thể quân dân lường dụng, chính vì nó được xây dựng mà khiến mậu dịch đường bộ giữa Tây Vực và Đường triều bắt đầu đi đến hưng thịnh, Dọc đường yên bình, đường xá tốt, mã phi đã không còn, dọc đường còn có các dịch trạm đê dừng chân, đã giảm thiếu đi nhiều sự mòi mệt và hiém nguy giữa đường, vì thế lài càng thúc tiến thêm cho khát khao theo đuổi lợi nhuận của bọn thương nhân, Từng đội từng đội thương buôn bắt đầu xuất hiện trên Đường trực đạo dài đằng đẵng này.

Thái thú Thôi Ninh đã đứng đợi gần nửa canh giờ, Từ sau khi nói chuyện với Lý Khánh An lần trước xong, hắn lại bắt đầu thấy tiền đồ sáng lạng, lại càng dốc sức để an trí di dân hơn, Nửa tháng trước trong bình chọn an trí di dân của các nơi từ Lại bộ và Hộ bộ, Kỳ Châu đã đửng đầu, Thôi Ninh cũng từ đó mà được đánh siá toàn năm hạng thượng thượng, Hắn đã bốn năm liền được đánh giá thượng thượng, có nghĩa là sang năm hắn sẽ được thẳng chức một cấp.

Chương 585: Thị sát bị chiến

“Thôi thái thú, đến rồi!”

Một quan viên chi về phía xa hô to.

Chỉ thấy nơi ấy cát vàng cuồn cuộn, một đoàn quân đang ầm ầm phóng về bên đây, Thôi Ninh lập tức chấn chỉnh tinh thần, quay sang căn dặn mọi người: “Triệu vương điện hạ đến rồi, mọi người phải chú ý lễ tiết.”

Các quan viên đều gật gật đầu nhận lời, chẳng bao lâu sau, đội kỵ binh càng lúc càng đến gần, Sau làn cát vàng mỏng dần xuất hiện lá cờ lớn màu đen viền hoàng kim, phía trên có một chữ “Lý” viết bằng màu trắng rõ to, Đấy chính là là soái kỳ của Lý Khánh An.

Lý Khánh An lần này đến kỳ thực không hoàn toàn vì Đường trực đạo hoàn công, hắn lần đến này còn có một nguyên do quan trọng, thị sát kho cỏ khô Ưng Huyện, ưng Huyện là trọng địa tồn chửa cỏ khô của kỵ binh quân Đường, có ba trăm tòa nhà kho khổng lồ, có thể dung nạp được hơn ngàn vạn gánh cỏ khô.

Có thể nói cỏ khô là vật tư chiến lược quan trọng nhất của kỵ binh quân Đường, Người có thể ãn lương thực khác nhau, nhưng ngựa chắc chắn phải ăn cô, hơn nữa còn phải ăn với số lượng rất lớn, Sau thời Trung Đường trở đi, kỵ binh người Hán ngàn càng bị suy thoái, Một mặt vì các giống ngựa bị thoái hóa, Từ hồi Tây Hán bắt đầu, chiến mã ưu tú đều bị đem thiến một lượng lớn, còn con cháu mà những con ngựa không tốt sinh ra cứ đời này sang đời khác, Sau trăm ngàn năm qua đi, cuối cùng trở thành ra ngựa Trung Nguyên không những không chạy nhanh, chở nặng không nổi, thể trạng nhỏ nhắn, còn lâu mới là đối thủ nổi của các kỵ binh du mục.

Cái thư hai nữa là đất nuôi ngựa đã không còn, Sau An Sử chi loạn, quân Đường Tây Vực toàn bộ bị điều trở về Trung Nguyên, Thổ Phồn thừa cơ chiếm Lũng Hữu, Hà Tây và An Tây, khiến người Hán triệt đê mất đi đất đai nuôi ngựa, quân đội không còn ngựa để dùng trở thành sự thực không bàn cãi được.

Thử ba là kỵ binh giá thành quá cao, huấn luyện và trang bị của kỵ binh đều phải tốn lượng lớn tiền của, quan trọng hơn nữa là nuôi ngựa khó khăn, Muốn nuôi một con người cần mất bốn mẫu đất để trồng cỏ, với giá thành như vậy thì nền văn minh Hán lấy trồng trọt làm gốc khó mà gánh vác nổi.

Quán An Tây của Lý Khánh An sờ hữu trăm vạn con chiến mã, mà chiến mã nhập vào Trung Nguyên đã có ba mươi mấy vạn con, Chi nhìn những con số này đã có thể tính ra cần bao nhiêu cỏ cho ngựa, cho nên việc tích cỏ khô đã trở thành nhiệm vụ quan trọng trên cả quan trọng của Lý Khánh An khi bị chiến với An Lộc Sơn.

Trước đây Quan Trung chỉ có hai kho cỏ, một là đại thảo trường của Tư nông tự trong hoàng thành, nơi ấy có thể chất đề ngoài trời, đã đồn tích được gần bốn trăm vạn gánh cỏ khô; còn một nơi nữa là kho cỏ Hoa Châu, có ba trăm vạn gánh, Đấy đều chỉ là cỏ để cung ứng cho số ngựa vốn có, bây giờ lại gia tăng thêm ba mươi vạn con chiến mã của quân An Tây, hiển nhiên sẽ không đủ để cung cấp cho quân Đường vào cả mùa đông, Chính vì thế mà kho cô khô mới xây tại Ưng Huyện chính là mấu chốt đê cho công việc bị chiến có thể thuận lợi hoàn thành hay không.

Từ Trường An xuất phát ba ngàn kỵ binh phóng thẳng một đường, mục đích của họ chính là muốn kiểm nghiệm Đường trực đạo, Từ Trường An đến Phụng Tường, trong vòng hai ngày thời gian, họ đã hoàn thành kiểm nghiệm vài trăm dặm trên Đường trực đạo, Tiếp theo đó Lý Khánh An sẽ kiểm tra kho cổ khô.

Lý Khánh An thấy có quan viên nghênh đón phía trước bèn dần thả chậm lại tốc độ ngựa, Từ xa xa Thôi Ninh đã đi ra chấp tay thi lễ: “Hoan nghênh điện hạ đến Kỳ Châu thị sát!”

Lý Khánh An trở người xuống ngựa, đưa dây cương cho thân binh xong bèn cũng đi lên cười cười chấp tay chào lại: “Để Thôi thái thú phải đợi lâu rồi.”

“Không sao, không sao, vi thần nghe nói điện hạ đến thị sát Đường trực đạo không biết điện hạ liệu chỉ là ngang qua Kỳ Châu rồi đi tiếp, hay là chi đến đây rồi quay lại Trường An?”

Lý Khánh An cười ha hả nói: “Đường trực đạo ta đã thị sát xong, ta đến Ưng Huyện chủ yếu là muốn thị sát kho cỏ, Thôi thái thú có muốn đi cùng ta không?”

Thôi Ninh hơi bỡ ngỡ, xong hắn cũng lập tức sực nhớ, Lý Khánh An chắc cũng chi phóng ngựa dọc đường đê kiêm tra thôi, chứ quan thự phụ trách chi huy sửa Đường trực đạo nằm tại Cam Châu, Lý Khánh An cũng không lý nào mà đến Cam Châu thị sát!

Nghĩ thế Thôi Ninh vội đi lên nói: “Vi thần nguyện ỷ cùng điện hạ đến kho cỏ thị sát, điện hạ mời đi hướng này!”

“Mời!”

Mọi người lũ lượt lên ngựa, lại tiếp tục đi dọc Đường trực đến về phía tây, Giữa đường lại trùng hợp gặp được Điền Trân đô đốc Phụng Tường ra nghênh đón Lý Khánh An, Thấy Lý Khánh An, Điền Chân vội xuống ngựa quỳ một chân hành lễ: “Mạc tướng Điền Chân đã không ra nghênh tiếp từ xa, xin đại tướng quân thứ lỗi!”

Lý Khánh An biết Điền Trân vẫn ôm bệnh trong người bèn xuống ngựa đỡ hắn dậy nói: “Điền tướng quân thân thế không khỏe thì không cần phải đặc biệt đến đón, cứ đợi ta ngoài kho cỏ là được.”

“Đa tạ đại tướng quân quan tâm, đi ra ngoài mười dặm nghênh đón đại tướng quân là chức trách của mạc tướng, mạc tướng tuyệt không dám làm trái quân quy An Tây.”

Lý Khánh An thấy hắn thái độ nghiêm túc bèn không nói gì thêm, Hai người họ lại lên ngựa đi sóng đôi phía trước.

“Điền tướng quân, trong kho cỏ giờ có bao nhiêu hàng tồn?”

“Hồi bẩm đại tướng quân, hôm trước vừa mới có năm mươi vạn gánh cỏ khô từ phía Hà Tây chuyển đến, đến nay trong kho đã có sáu trăm vạn gánh cỏ khô, nhưng bọn thuộc hạ đã lần lượt từ phía thảo trường ở tại Hoa Châu phát vận thêm hai trăm vạn sánh, Nếu tính luôn cả phần đó thì chúng ta sẽ có tám trăm vạn gánh cỏ khô, Hôm qua thuộc hạ còn nhận được tin từ phía Lũng Hữu, bắt đầu từ tháng sau sẽ có thêm hai trăm vạn gánh cỏ khô vận đến, đấy đều là cỏ non mùa xuân phơi khô.”

Lý Khánh An gật gật đầu, từ số lượng mà xem thì đủ cho kỵ binh quân Đường dùng hơn nửa năm, Hiện nay điều hắn lo lắng nhất chính là vấn đề an toàn, nhất là sau khi xích hầu quân của hắn cho nồ công trường hỏa dược của Hà Bắc xong, An Lộc Sơn rất có khả năng sẽ hạ thủ với kho cỏ để trả đũa, Lý Khánh An tuyệt không dám có chút sơ sẩy nào.

“Lần này ta đến đây thị sát chủ yếu là hi vọng các ngươi có thể gia tăng bảo vệ an toàn, đưa đẳng cấp an toàn lên giáp đẳng (*mức độ cao nhất), xóa sổ bất kỳ điểm bất cập nào.”

“Mạt tướng tuân lệnh!”

Bọn họ đi được thêm chừng mười dặm nữa, xa xa đã nhìn thấy dãy nhà kho khổng lồ, Kho cô Ưng Huyện nằm ở phía chính nam cách Đường trực đạo chừng ba dặm, hơn nữa lại được xây thêm một con đường rẽ tương thông, nó có diện tích vài chục khoảnh, lại được tổ thành từ ba trăm mấy cái kho lớn, bên ngoài có hai lớp tường rào dày, Kho cỏ do phía quân đội trực tiếp khống chế, có tám ngàn binh sĩ trú thủ xung quanh, chi trạm gác đã có hơn ngàn, phòng thủ rất nghiêm ngặt, Ngoài ra còn có hai ngàn bốn trăm công nhân làm việc, họ đều là dân chúng bản địa, gia cảnh thanh bạch, hơn nữa lúc ra vào kho đều phải lột sạch áo quần để thay áo khác mới được phóng hành, đề phòng có người tự ý mang hỏa chủng vào kho.

Kho cỏ khô hiện giờ đang được bảo vệ cấp ất (*cấp độ thứ hai), ngày và đêm đều có ba lần tuần tra, nếu sau khi đưa lên cấp giáp, vậy sẽ liên tục có người đi tuần tra bất phản ngày hay đêm, trạm gác cũng sẽ được tãng sấp đôi, các quan binh dưới cấp lang tướng sẽ không được nghi phép, không được có liên hệ với bên ngoài, Còn công nhân mỗi ngày vào kho sẽ đổi thành ba ngày vào kho một lần, mỗi lần vào sẽ phải rà sát cần thận, và bị binh sĩ giám sát từng người để thay áo đi vào.

Đoàn người bọn Lý Khánh An vừa đi đến kho cỏ, trung lang tướng Triệu Phụng Quân trú thủ tại đây vội đi lên nửa quỳ thi lễ: “Mạt tướng tham kiến đại tướng quân.”

“Triệu tướng quân mời dậy.”

Lý Khánh An cười cười xong lại chi chi Thôi Ninh nói: “Ta hôm nay có mời Thôi thái thú đến thị sát kho cỏ cùng, không biết có thể đi vào trong được không?”

Triệu Phụng Quân lắc lắc đầu nói: “Quan viên đại phương đi vào kho cỏ nhất định phải có kim lệnh tiễn của đại tướng quân, đấy là thiết quy mà đại tướng quân đã tự quy định, Giờ đại tướng quân chi nói miệng thôi, xin thứ lỗi cho mạt tướng không thể nghe theo, Hơn nữa bản thân đại tướng quân cũng chỉ có thể dẫn hai mươi thân binh đi vào, Đây là khoản thứ ba điều năm đã quy định.”

Lý Khánh An thầm tán thưởng, hắn mời Thôi Ninh cùng đến kỳ thực là để thăm dò phòng ngự của kho cô, Giờ hắn rất vừa ý, bèn quay đầu lại áy náy nói với Thôi Ninh: ‘Thôi thái thú, quân quy đã như vậy, thật có lỗi.”

Thôi Ninh không khỏi cười khổ, hắn biết mình chẳng qua là đá thử vàng của Lý Khánh An mà thôi, bèn vội nói: “Nếu quy định đã như thế, ty chức không dám làm trái, ty chức sẽ đợi bên ngoài, điện hạ cứ tự nhiên đi vào thị sát.”

“Vậy được!

Chúng ta cứ làm việc theo quy định.”

Nói xong Lý Khánh An bèn quay sang mỉm cười nói với hai mươi thân binh ở sau lưng: “Hai mươi người các ngươi đi theo ta vào thị sát!”

Hắn thúc ngựa đương muốn vào thì lại bị Triệu Phụng Quân ngăn lại, Triệu Phụng Quân có chút do dự, nhưng cuối cùng hắn vẫn chỉ chỉ vào dãy nhà gỗ ở cách đây không xa, nghiêm giọng nói: “Quỵ định do đại tướng quân ban xuống, khoản thứ nhất điều thứ hai, bất kỳ người nào đi vào kho cỏ đều nhất định phải qua rà soát và thay áo quần, Thật có lỗi, bất kỳ ai ở đây cũng bao gồm cả đại tướng quân trong đó.”

Nửa tháng sau, trung lang tướng Triệu Phụng Quân được thăng chức một bậc, phòng làm nhất đẳng trung lang tướng, tản quan Trung võ tướng quân, thưởng tiền ba trăm quan.

Quyển 14: Trống Giục Ngư Dương

Chương 586: U Châu cấp báo

Há để áo mão Thượng Quốc sa vào Man Di, hẹn lĩnh hào kiệt Trung Nguyên đòi lại giang sơn.

Một ngày cuối cùng của tháng Mười, một trận tuyết nhỏ đồng loạt rơi lả tả xuống Hà Bắc đạo, rất nhiều con sông nhỏ đã bắt đầu kết băng, mùa đông đã giáng lâm, mùa đông là mùa của vạn vật ngủ nghỉ, lá cây rơi rụng, cây cỏ úa vàng, sức sống bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, trên mặt đất đâu đâu cũng là một sự hiu quạnh.

Mùa đông cũng là mùa cho quân đội tĩnh dưỡng, binh giáp nhập kho, binh sĩ về doanh, dân chúng bình thường cũng bắt đầu bận rộn chuẩn bị cho năm mới, ai cũng không ngờ rằng, chiến tranh lại nổ ra vào mùa đông.

Trong Nam đại doanh ở phía Nam thành U Châu, không khí có vẻ có chút khẩn trương, tất cả mọi binh sĩ ở trong doanh trướng không được phép ra ngoài, từng đội binh sĩ toàn thân vũ trang đang đi lại tuần tra ở gần trướng soái.

Ở gần trướng soái càng là ba bước một trạm gác, hai bước một canh phòng, giới bị vô dùng nghiêm ngặt.

Trong trướng soái, An Lộc Sơn rất ít mặc quân phục thì toàn thân kim khôi kim giáp, thân hình to mập gần như là muốn xé toạc cả kim giáp, cộng thêm trên cái đầu như trái bí đỏ đội lên một kim khôi đã gọt nhọn, hệt như một phiên bản của một con cóc ghẻ to được bôi lên bột vàng, cho dù An Lộc Sơn ăn diện buồn cười, nhưng mưu sĩ tướng lĩnh xung quanh lại không một ai dám cười ra thành tiếng, bởi vì việc mà An Lộc Sơn lúc này đang nói đến, là liên quan đến thân gia tính mạng của mỗi người bọn họ, An Lộc Sơn đã quyết định khởi binh rồi.

Phải, là khởi binh mà không phải là tạo phản, bởi vì An Lộc Sơn cũng đã lập một hoàng đế Đại Đường, cho dù vị hoàng đế Đại Đường này bị giam trong một ngôi miếu hoang, suốt ngày mua vui với việc đá dế mèn, bắt châu chấu, nhưng hắn dù sao cũng là hoàng đế Đại Đường, là cái cớ để cho An Lộc Sơn xuất binh đoạt ngôi, bây giờ người không thừa nhận thì có hề gì, chỉ cần hắn nắm đấm cứng rắn, đánh hạ Quan Trung, đẩy vị hoàng đế dế mèn này lên ngôi, vậy còn ai dám nói bọn hắn là trò đùa?

“Ta lặp lại một lần nữa.

Ta thật sự không thể đợi đến khi Hoàng Hà đóng băng mới động thủ, bất luận thế nào cũng phải chiếm được Tương Châu trước khi Hoàng Hà đóng băng, chư vị hiểu chưa?”

An Lộc Sơn ánh mắt sắc lạnh, giống như con dao nhất nhất quét qua mọi người ữong đại trướng, tất cả mọi người đều thấp thỏm trong lòng, mọi người đều hiểu rõ, An Lộc Sơn vốn dĩ là định sau khi Hoàng Hà kết băng mới công đánh Tương Châu, sau đó trực tiếp từ trên băng qua sông càn quét Hà Nam đạo.

Bởi vì Hà Nam đạo không có quân đội, chỉ có những du binh tản dũng của những hạng như Hứa Thúc Ký, Quý Quảng Sâm, hơn nữa Hứa Thúc Ký còn âm thầm nương nhờ qua bên này, chiếm lấy Hà Nam thì không cần phải nói gì thêm nữa.

Nhưng người tính không bằng trời tính, Lý Khánh An lại ra tay sớm hơn thời gian dự kiến, càn quét Hà Nam đạo, nhất cử chiếm cứ lấy Hà Nam đạo, hơn nữa không ngừng tăng binh, bây giờ thủ hạ Lý Quang Bật đã có hơn hai mươi vạn đại quân, điều này dẫn đến, nếu như tiếp tục đợi đến sau khi đóng băng mới xuất binh, e là sẽ không phải là bọn họ chiếm cứ Hà Nam đạo, mà là Lý Quang Bật qua sông tiến công Hà Bắc rồi, có thể ngay cả Tương Châu bọn họ cũng không thể chiếm được.

Ánh mắt An Lộc Sơn cuối cùng dừng ở trên người Cao Thượng, nói với hắn: “Cao tiên sinh, theo tiên sinh thì sao?”

Cao Thượng khe khẽ vuốt chòm râu chuột dưới cằm mình, suy nghĩ của hắn không giống như người khác, bởi vì hắn biết được chân tướng.

An Lộc Sơn xuất binh sớm hơn dự định không phải bởi vì khiếp sợ Lý Quang Bật, trong tay bọn họ có năm mươi vạn đại quân, với sự cao ngạo của An Lộc Sơn, vẫn chưa xem hai mươi vạn quân đội của Lý Quang Bật ra gì, tiến công Tương Châu, tiếp tục vây thành đánh chậm, không phải là vừa đúng ư?

An Lộc Sơn sở dĩ phải xuất binh sớm hơn, là bị Khiết Đan và người Hề bức bách, đem quân đội cho hắn mượn lâu như vậy, tiền tài không có, nữ nhân không thấy, hai bộ lạc này không thể nào tiếp tục đợi thêm được nữa, không hẹn mà cùng nhau rút binh.

An Lộc Sơn bức bách không thể làm gì hơn, chỉ đành đáp ứng lập tức xuất binh, Cao Thượng biết được nguyên do này, nhưng hắn không thể nói ra, hơn nữa hắn còn phải tìm một lý do tốt nhất cho An Lộc Sơn.

“Vi thần ủng hộ quyết định của Yến vương điện hạ, thần ban nãy nhận được tin tức, phía bên kia Trường An rất có thể phải tiến hành đợt di dân thứ hai đối với Hà Bắc.

Câu nói này của hắn nói rất nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng trong tai của chúng tướng lại nghiễm nhiên như một hồi chuông vang, bỗng chốc trong đại trướng tiếng bàn tán râm rang không ngớt, những đại tướng này đã đi theo An Lộc Sơn nhiều năm, gần như nhà nào cũng đều là hào cường địa chủ.

Nhà ai mà không có nghìn vạn mẫu lương điền?

Nhà ai mà không có nghìn trăm tá điền?

Nhưng lần trước Hà Bắc di dân, đã bỏ đi bốn mươi mấy vạn hộ tá điền, gần như nhà nhà hộ hộ đều gặp phải sự công kích, nghiêm trọng nhất là phủ Sử Tư Minh, ba nghìn điền hộ và hai nghìn nô hộ của hắn lại bỏ trốn đến phân nửa, đến nỗi mà lúc thu hoạch lương thực không đủ người dùng, chỉ đành tốn giá cao đi thuê người, gần như mỗi nhà mỗi hộ đều xuất hiện sự khó xử như vậy, mà bây giờ, Lý Khánh An lại muốn thực hiện đợt di dân thứ hai, giống hệt như chọc phải tổ ong vò vẽ vậy, trong đại trướng lập tức xào xáo cả lên.

“Hắn, Lý Khánh An là cái thá gì, dám tới quản việc của Hà Bắc!”

Thái Hi Đức đã mất kiên nhẫn đầu tiên, to tiếng kêu la lên, Lý Hoài Tiên vẻ mặt xám xịt ở bên cạnh dùng vai đụng hắn một cái, Thái Hi Đức lập tức câm miệng lại, lúc này, Sử Tư Minh đứng ra, hắn quét mắt qua mọi người một cái, gằn giọng nói: “Đại soái đã ra quyết sách, các ngươi còn có dị nghị gì nữa?”

Trong đại trướng trở nên im phăng phắc, ai cũng không dám nói thêm câu nào nữa, Sử Tư Minh khom người nói với An Lộc Sơn: “Đại soái xin cứ hạ lệnh, bọn thuộc hạ sẵn sang lao vào nước sôi biển lửa!”

An Lộc Sơn nhìn hắn một cái, gật đầu nói: “Tốt!”

Hắn khoát tay lệnh nói: “Khiêng vào đây!”

Màn trướng vén ra, chỉ thấy gần trăm binh sĩ khiêng vào một vật đồ sộ, là một cái bàn dài bốn trượng, rộng ba trượng, gần như là chiếm đi một nửa trướng soái, mọi người đồng loạt dạt ra, trong mắt nhấp nháy sự kinh ngạc.

Đây là sa bàn, sa bàn là do Lý Khánh An sử dụng trước tiên, rất nhanh bèn đã được những quân đội khác bắt chước theo.

An Lộc Sơn cũng đã chế tạo ra mấy chiếc sa bàn lớn, hôm nay cái mà hắn khiêng vào là sa bàn của Hà Bắc đạo.

Bình nguyên, thành trì, dãy núi, con sông, cầu nối, quan đạo, gần như là không thiếu thốn thứ gì, hơn nữa hắn còn có phó bản thật dày, nhân khẩu, quan viên, tiền lương thu nhập, lương điền ruộng dâu v.v... của mỗi thành trì cũng có ghi chép tường tận.

Nhưng những thứ này đều không quan trọng, quan trọng là cờ nhỏ và biểu tượng trên sa bàn, người tỉ mỉ đều sẽ phát hiện, trên mỗi thân cờ nhỏ đều là tên họ của một đại tướng, sau đó biểu tượng sẽ chỉ dẫn cây cờ nhỏ này đi làm những gì, khi nào thì làm xong, đều có sự giải thích thuyết minh tường tận.

Mọi người lập tức hiểu ra, đây là nhiệm vụ của mỗi người bọn họ rồi, không cần An Lộc Sơn nhắc nhở, mọi người cùng nhau xúm lại đi tới, dán mắt vào nhiệm vụ của mình, trên khuôn mặt hoặc vui hoặc lo, không đồng nhất với nhau.

Sử Tư Minh sắc mặt căng thẳng, nhiệm vụ của hắn lại là công đánh Tương Châu, hơn nữa trong vòng mười ngày phải công hạ, một sức ép vô hình làm cho trong lòng hắn trở nên nặng trịch.

Còn Thái Hi Đức lại là vẻ mặt đầy uể oải, không phải là nhiệm vụ của hắn quá nặng, mà là nhiệm vụ của hắn quá nhẹ, nhiệm vụ của hắn là tập kích Tỉnh Hình, hắn không thích việc đánh đấm gây gổ cỏn con như vậy.

“Lão Sử, nhường nhiệm vụ của ngươi cho ta đi!”

Thái Hi Đức thấp giọng nói với Sử Tư Minh.

Sử Tư Minh ngẩn người, sau đó hắn lại lập tức mừng như điên trong lòng, Thái Hi Đức lại không nhìn ra dụng ý của An Lộc Sơn, người đánh Tương Châu, cuối cùng ắt sẽ vượt sông đi đối phó với Hà Nam Lý Quang Bật, còn kẻ lấy Tỉnh Hình, cuối cùng nhất định là vào Hà Đông, Hà Đông là quân đội của Quách Tử Nghi, nếu so với quân Lũng Hữu của Lý Quang Bật thì dễ đối phó hơn nhiều.

Hắn tâm niệm thoắt chuyển, bèn nói: “Ta thì không hề chi, e là đại soái đã quyết định rồi, không tiện sửa đổi thêm nữa.”

“Không sao!

Chỉ cần ngươi nguyện lòng, ta sẽ đi nói với đại soái.”

Lúc này, An Lộc Sơn mở lời nói: “Nhiệm vụ của mọi người ta đều đã sắp xếp xong rồi, khi nào xuất phát, nên đi tuyến đường nào, các ngươi tự mình nhìn kỹ, một đường công thành đoạt trại, ta sẽ không trói buộc quân kỷ của các ngươi, những phần thưởng khích lệ nên cho các huynh đệ, mọi người không cần keo kiệt, ta chỉ có một yêu cầu, phải hoàn thành nhiệm vụ của các ngươi trong thời gian quy định của ta, bất kể là các ngươi làm cách nào, hoàn thành xong ta sẽ trọng thưởng, không hoàn thành được, thì đừng trách ta trở mặt vô tình!”

An Lộc Sơn liếc mắt nhìn mọi người một cái, cất cao giọng nói: “Lời của ta nghe rõ chưa?”

“Mạt tướng tuân lệnh!”

“Chư tướng trở về huy động bố trí, ba ngày sau, tế cờ khởi binh!”

“Tuân lệnh!”

Tiếng thét trong đại trướng xông thẳng lên tận trời, trên bầu trời Hà Bắc gió mây đổi sắc, mây mờ u ám của chiến tranh đã bắt đầu bao phủ lấy bầu trời ở Hà Bắc đạo.



Không khí của thành U Châu đột nhiên trở nên khẩn trương, sự kiểm tra của các cửa thành các nơi trở nên nghiêm khắc dị thường, trước đây cơ hồ là không hỏi han quan tâm gì, thì giờ đây mỗi một người đều tiến hành soát thân, xe ngựa và hành lý cũng phải kiểm tra nghiêm khắc, không buông tha bất kỳ mọi ngõ ngách nào, cho dù xe ngựa vận chuyển cỏ liệu ra vào, cũng phải dùng trường mâu chọc soát.

Không chỉ cửa thành rà soát nghiêm ngặt, từng đội sĩ binh cũng đã bắt đầu tuần tra trong thành, bất kỳ một người hành tung khả nghi đều lập tức sẽ bị chặn lại tra vấn, phàm là người khẩu âm ngoại lai đều cần phải có sự bảo đảm làm chứng của người bản địa, người nào không thể cung cấp kẻ bảo đảm, thì lập tức bắt bớ.

Khách sạn, tửu lâu, thanh lâu cũng như vậy, binh sĩ lục soát từng hộ từng nhà một, chốc chốc lại có người bị binh sĩ lôi đi, kêu thét ầm ĩ.

U Châu thành nháo loạn đến mức gà bay chó nhảy.

Lúc hoàng hôn, trận tuyết nhỏ từ từ ngừng lại, cả mặt đất U Châu đều được phủ lên một lớp màn màu trắng, đặc biệt thanh nhã trắng tươi, khí trời vẫn rét lạnh, đại đa số người đều ở lại trong nhà không muốn ra ngoài, mà lúc này tiếng trống liên hồi đã vang lên, đây là tiếng trống cấm đi lại ban đêm đã bắt đầu, từng đội kỵ binh trong phố phường chạy nhanh kêu to: ‘Tiêu cấm bắt đầu!

Không được ra khỏi cửa!”

Lúc này một chiếc xe ngựa chạy như bay mà qua, hướng Tây thành môn băng băng chạy đi.

Vẫn chưa tới cửa, liền có binh sĩ cao giọng quát: “Đứng lại!”

Xe ngựa đã thả chậm tốc độ lại, lập tức có mười mấy binh sĩ phóng lên vây chặt lấy xe ngựa, lúc này thành môn sắp sửa đóng chặt, ngoài cửa thành đã không còn người nào ra vào, đột nhiên đi đến một chiếc xe ngựa, đã gây chú ý cho binh sĩ thủ thành.

“Người nào muốn ra khỏi thành?”

Một viên lang tướng cưỡi ngựa tiến lên trước hỏi.

Cửa sổ xe mở ra, chỉ thấy bên trong một viên quan văn thân bận quan phục đang ngồi, hắn chắp tay cười nói: “Ta là Yến quân đồn điền chi sứ Mã Tuấn, phụng mệnh tiến đến Dịch Châu hiệu kiểm quân điền, thu tiền thuê ruộng.”

Đồn điền chi sứ chỉ là một quan viên trung hạ cấp, địa vị không cao, tuy nhiên lang tướng thấy là một viên quan văn Yến quân, sắc mặt rõ ràng đã dịu đi rất nhiều, hắn đón lấy văn thư nhìn xem một chút, cho dù hắn không biết chữ, nhưng ấn Chương to đỏ phía dưới của nha môn Yến quân hắn lại biết rõ.

Hắn đem văn thư trả lại cho Mã Tuấn, lại thò đầu nhìn một chút vào trong xe ngựa, không có ai khác, bèn khoát tay một cái nói: “Thả người!”

Thành môn từ từ mở ra, xe ngựa đã chạy ra khỏi thành môn, chạy như bay về phía Dịch Châu...

Mã Tuấn là lão hạ cấp của Nghiêm Trang, là tâm phúc do một tay của Nghiêm Trang cất nhắc nên, từng nhậm quan Phạm Dương diêm thiết sứ, nắm giữ huyết mạch kinh tế của quân Phạm Dương, sau khi Nghiêm Trang mất tích, hắn cũng từ từ thất sủng, nhất là Cao Thượng đã nắm giữ được đại quyền, đối với cố lại (*quan lại cũ) của Nghiêm Trang nhất loạt biến truất, Mã Tuấn bị biến làm đồn điền sứ, một năm sau lại bị biến làm đồn điền chi sứ, chủ quản đồn điền của Dịch Châu, đây đã là một thứ chức vụ gần giống như lại.

Lần trước, Nghiêm Trang lẻn vào U Châu lôi kéo một số lão bộ hạ, Mã Tuấn là một trong số đó, hắn đối với An Lộc Sơn đã hoàn toàn thất vọng, bèn muốn lập tức đi theo Nghiêm Trang rời khỏi U Châu, nhưng Nghiêm Trang lại khuyên hắn, lưu lại trong Yến quân, càng có cơ hội lập công hơn.

Bây giờ, cơ hội lập công đã đến, hắn đã có được tin tức chuẩn xác, An Lộc Sơn ba ngày sau sẽ chính thức khởi binh tạo phản, Mã Tuấn lòng nóng như lửa đốt, bất luận thế nào hắn phải thông báo châu huyện xung quanh, còn có Trường An, nhưng An Lộc Sơn đã phong tỏa thư cáp của U Châu rồi, hắn chỉ đành đến Dịch Châu cầu viện.

Dịch Châu nằm ở phía Tây của U Châu, buổi tối hai ngày sau đó, xe ngựa dọc đường dãi nắng dầm sương đến được Dịch huyện, xe ngựa chạy vào huyện thành, ở cửa hông châu nha ngừng lại.

Mã Tuấn không đợi xe ngựa dừng vững, trở người nhảy xuống xe ngựa, băng thẳng vào cửa hông châu nha, châu nha trước nha sau phủ, phía sau là nơi ở riêng tư của thái thú, trước cửa có hai gia nhân giữ cửa đứng gác, thấy trong màn đêm có người xông tới, vội vàng xộc gậy đỏ đen la lên: “Người nào, dám tự tiện xông vào phủ thái thú!

“Các ngươi không nhận ra ta sao?”

Mã Tuấn thường đến Dịch Châu, vô cùng quen thân với quan phủ Dịch Châu, hai gia nhân sững người một lát, đột nhiên nhận ra hắn rồi: “Là Mã đồn điền sứ à?”

“Là ta đây, thái thú các ngươi có ở đây không?”

“Có!

Ta lập tức đi bẩm báo, xin đợi trong giây lát.”

Gia nhân vội vàng chạy đi, Mã Tuấn nhìn nhìn màn đêm, trong lòng tràn ngập lo âu.

Ngày mốt là An Lộc Sơn tạo phản rồi, nhưng châu huyện Hà Bắc lại không hề hay biết gì, đại họa sắp tới, sinh linh đồ thán.

Lúc này, gia nhân đi ra nói: “Thái thú nhà ta mời Mã sứ quân vào, mời đi theo ta.”

“Đa tạ!”

Mã Tuấn đi theo hắn đi vào cửa phủ.

Thái thú Dịch Châu họ Ổ, gọi là Ổ Sùng Nghĩa, từ Dịch huyện huyện lệnh từng bước thăng lên làm Dịch Châu thái thú, ở nơi này đã làm quan được bảy năm.

Hắn năm nay trạc khoảng năm mươi mấy tuổi, dáng vẻ vừa đen vừa gầy, hắn xuất thân bần hàn, năm Khai Nguyên thứ mười thi đỗ tiến sĩ, xuất nhiệm Mật huyện chủ bộ, chính là xuất phát từ nguyên do hắn xuất thân bần hàn, có mối tình đặc biệt sâu đậm với tiền, làm quan gần ba mươi năm, hắn đã vơ vét được gia sản mấy vạn quan, ở Trường An và Lạc Dương mỗi nơi đều có một đại trạch trị giá mấy nghìn quan.

Đêm nay hắn đang đọc sách, đột nhiên nghe nói Mã Tuấn đến chơi, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc, khuya như vậy đến để làm gì?

“Đại nhân, Mã sứ quân tới rồi.”

“Mời hắn vào đây!”

Mã Tuấn nhanh chân đi vào phòng, gần như là không chút nghĩ ngợi mà nói: “Thái thú còn có lòng đọc sách ư?

Đại quân An Lộc Sơn lập tức sẽ ập đến rồi.”

Ổ Sùng Nghĩa giật thót người, vội vã hỏi: “Sứ quân đây là ý gì?”

Mã Tuấn bèn đem tin tức An Lộc Sơn sắp sửa khởi binh nói cho hắn biết, nói: “Ổ thái thú phải lập tức thông báo triều đình, còn nữa, phải lập tức tổ chức dân chúng, việc này không nên chậm trễ, thái thú xin lập tức tiến hành!”

Trong mắt Ổ Sùng Nghĩa lóe qua một nét cười lạnh khó mà phát hiện, hắn vỗ vỗ ngựa nói: “Xin yên tâm, ta lập tức sẽ thông báo ữiều đình, xe ngựa thì tồ chức dân chúng sơ tán, sứ quân dọc đường lặn lội vất vả, xin đi dịch quán nghỉ ngơi chút đã.”

Mã Tuấn lúc này đã trở nên yên lòng, hắn đã chạy được hai ngày hai đêm rồi, quả thật là mệt mỏi đến cực điểm, bèn gật gật đầu nói: “Thôi được!

Ta đi dịch quán, thái thú xin hãy coi trọng việc này.”

“Ta hiểu, người đâu, mời Mã sứ quân đi dịch quán nghỉ ngơi.”

Hai gia nhân dẫn Mã Tuấn đi.

Ổ Sùng Nghĩa ngồi xuống, trong ánh mắt của hắn nhấp nháy trong ánh đèn, lúc này hắn từ trong một chiếc hộp kín trong ngăn tủ lấy ra một lá thư, đây lại là thư thân bút của An Lộc Sơn viết cho hắn, hắn đọc lá thư này hết lượt này đến lượt khác, hắn nghĩ đến gia sản vạn quan của bản thân, nghĩ đến kiều thê mỹ thiếp của hắn.

Dưới ánh đèn khi tỏ khi mờ, khuôn mặt của hắn từ từ trở nên hung hãn.

“Mệnh Tương tư mã mau tới gặp ta!”



Dịch quán cách châu nha không xa, là một ngôi viện được hợp lại từ bốn mươi căn nhà, thực tế chính là nhà khách của quan phủ, trong dịch quán cơ hồ là không có ai.

Mã Tuấn ở trong một gian viện tử đơn độc, hắn đã mệt nhoài, dùng nước nóng rửa chân chuẩn bị đi ngủ.

Hắn vừa lên giường, trong lúc vẫn còn nửa tỉnh nửa mơ, một tiếng bước chân dồn dập vội vã đột nhiên làm hắn bừng tỉnh, hắn cảm thấy tiếng bước chân đã xông vào tiểu viện, hắn trở người ngồi dậy, thấp giọng quát: “Là ai?”

‘Bùng!’ một tiếng vang to, cửa phòng của hắn bị một cước đá toang, hai bóng đen vọt vào, trên tay đều cầm lấy trường đao sáng loáng, không nói lời nào, bổ mạnh về phía bên giường nơi Mã Tuấn đang ngỡ ngàng, sợ đến mức hắn túm lấy ván giường đỡ lại, hắn nhận ra đây là hai viên nha dịch, bèn la to nói: “Ta là đồn điền chi sứ Mã Tuấn, các ngươi sao lại giết ta?”

“Dừng tay!”

Trong viện tử có người kêu hai viên nha dịch dừng lại, chỉ thấy mười mấy bóng đen đi vào trong nhà, đèn đã chong sáng, toàn bộ người đi vào đều là nha dịch dắt đao, người dẫn đầu Mã Tuấn quen biết, chính là Dịch Châu tư mã Tương Hiếu Thông, đây là một nam tử trung niên thân hình khôi ngô, tướng mạo đường đường, Tương Hiếu Thông nguyên là trung lang tướng quân Phạm Dương, nghe lệnh dưới trướng Bùi Khoan, sau này đi theo Bùi Khoan đến Hà Đông, khi Bùi Khoan tiến kinh làm Lễ bộ thượng thư, bèn tiến cử hắn chuyển làm quan địa phương, hắn bèn một mực làm quan ở Hà Bắc, bởi vì tính cách cương trực, khó mà được thăng tiến, hiện nhiệm Dịch Châu tư mã.

Hắn ban nãy nhận được mệnh lệnh của thái thú Ổ Sùng Nghĩa, mệnh lệnh hắn đi dịch quán giết sứ giả An Lộc Sơn phái đến khuyên hàng, nhưng ban nãy hắn nghe người bên trong lại là Mã Tuấn, bèn nhất thời cảm thấy có gì đó không ổn, lập tức kêu thủ hạ dừng tay lại.

Tương Hiếu Thông quan sát một chút Mã Tuấn đang chưa hoàn hồn lại, nhướng mày nói: “Tại sao lại là Mã sứ quân?”

Tương Hiếu Thông bề ngoài thô lỗ, nhưng lại rất tỉ mỉ cần thận, hắn biết rằng Mã Tuấn là một chính nhân quân tử, ngày thường lúc trò chuyện với mình cũng rất lo âu, An Lộc Sơn dã tâm lộ rõ, sắp phải tạo phản, hắn không thể nào thay An Lộc Sơn đến làm thuyết khách được.

“Mã sứ quân, ngươi tới nơi này làm gì?”

“An Lộc Sơn muốn tạo phản, ta đến thông báo thái thú các ngươi nhanh chóng tranh thủ báo cáo triều đình, sơ tán dân chúng, ngươi vì sao phải giết ta, chẳng lẽ Tương tư mã đã hàng An Lộc Sơn rồi sao?”

‘"Ngươi có chứng cứ gì?”

“Còn cần chứng cứ gì nữa!”

Mã Tuấn cả giận nói: ‘Ta đường đường là quan viên Đại Đường, ta mà bán mạng cho loạn thần tặc tử sao?”

“Con mẹ nó, lão tử bị lừa rồi!”

Tương Hiếu Thông đập mạnh một đấm lên cửa, giọng căm hận nói: “Xem ra là tên họ Ổ kia đã đầu hàng An Lộc Sơn rồi, ta thề giết chết hắn mới thôi.”

Mã Tuấn sửng sốt: “Sao chứ?

Ổ thái thú đã đầu hàng An Lộc Sơn rồi ư?”

“Chắc là vậy, từ lâu đã nghe lời đồn nói hắn và An Lộc Sơn có mưu đồ bí mật, quả nhiên là thật, việc này không thể chậm trễ, xin Mã sứ quân hãy trợ giúp ta một tay.”

Mã Tuấn gập người thi lễ nói: “Mã Tuấn nguyện nghe công sai khiển!”

Trong thư phòng, Ổ Sùng Nghĩa từ trong khe tường lấy ra mấy chiếc rương nhỏ, bên trong đựng đầy trang sức châu ngọc quý giá, những thứ này đều là của cải hắn vơ vét được, giá trị trên vạn quan.

An Lộc Sơn sắp tạo phản rồi, cho dù hắn đã chuẩn bị đầu hàng, nhưng đối với những phỉ binh này hắn vẫn không yên tâm, hắn phải đem những bảo bối này và thê nữ đưa đến nơi an toàn trước đã.

Hắn mới vừa đem rương đặt lên bàn, chỉ nghe bên ngoài có tiếng ồn ào: “Thái thú có lệnh, bất luận là ai cũng không được đi vào.”

“Cút ngay!”

Ổ Sùng Nghĩa cả kinh, vẫn chưa đợi hắn kịp phản ứng, cửa đã ầm một tiếng bị đá toang ra, Tương Hiếu Thông dẫn theo mười mấy viên nha dịch xông vào, bọn họ cùng nhau rút đao ra, căm phẫn nhìn hắn.

“Các ngươi...

Các ngươi muốn làm cái gì?”

Ổ Sùng Nghĩa sợ tới mức lắp bắp nói.

Tương Hiếu Thông liếc mắt một cái thấy được thư trên bàn mà An Lộc Sơn viết cho Ổ Sùng Nghĩa, hắn trong lòng nhất thời lửa giận vạn trượng, nhảy qua chiếc bàn, quật Ổ Sùng Nghĩa ngã xuống đất, giựt lấy tóc của hắn, chửi to: “Ngươi một tên hèn nhát phản bội lại triều đình, ngươi muốn hại chết bao nhiêu người!”

“Tha mạng, tha mạng a!”

“Ngươi đi chết đi!”

Tương Hiểu Thông tay lên đao xuống, đem đầu người của Ổ Sùng Nghĩa chặt bỏ, rồi Tương Hiếu Thông đem đầu người của hắn xách lên, nói với chúng nha dịch: “Ổ Sùng Nghĩa phản bội triều đình, chết chưa hết tội.

Từ bây giờ trở đi, huynh đệ đi theo ta, đem dân chúng Dịch Châu chuyển dời đến Định Châu và Hằng Châu.”

Sau một khắc giờ, mấy con bồ câu vỗ cánh bay lên phành phạch, mang theo tin tức An Lộc Sơn tạo phản đưa về Trường An.

Chương 587: u lo của An Lộc Sơn

Canh một nên là lúc tĩnh lặng như tờ, mọi người đều chìm sâu vào giấc ngủ nồng, nhưng lúc này một bầu không khí sợ hãi bắt đầu bao trùm lên bầu trời Dịch Huyện.

Gia gia hộ hộ đều đèn đuốc sáng trưng, trên giấy tường thấp thoáng những bóng hình hoảng loạn, khắp phố to ngõ nhỏ bắt đầu xuất hiện dòng người chạy nạn khổng lồ.

Bọn họ gói to bao nhỏ, dắt con dẫn cái, không ít người còn cõng theo cả bố mẹ già đi theo xe ngựa của gia đình đại hộ luống cuống chạy về hướng thành ngoại.

Giữa dòng người chốc chốc lại có tiếng trẻ con khóc cùng tiếng thét thất thanh của phụ nữ, hay tiếng thở dài của cánh đàn ông khoác hành lý trên mình, trầm trọng vất vả dẫn theo già trẻ lớn bé trong nhà cùng chạy ra thành ngoại lánh nạn.

Tin đại quân An Lộc Sơn đã ập đến đã truyền khắp ngõ ngách của Dịch Huyện, ngoài ra còn có một tin khác cũng vang khắp phố phường, đó là quân đội của An Lộc Sơn đều là quân man di, họ không mang theo lương thực, dùng trẻ nhỏ và phụ nữ làm thức ăn.

Chính những tin rợn người này đã khiến cả Dịch Huyện lâm vào khủng hoảng vô tiền khoáng hậu.

Dù là gia đình đại hộ hay bình dân thông thường đều bàng hoàng bỏ chạy.

Trên thành lâu Dịch Huyện, mười mấy quan viên châu huyện lặng lẽ nhìn dòng người bỏ chạy.

Sau khi thái thú Dịch Châu bị giết thì trưởng sử Dịch Châu sẽ là quan viên cao nhất tại đây, nhưng trưởng sử Viên Quần mấy tháng trước đưa di dân đến Hà Đông mãi đến nay chưa về, trọng trách quyết sách của Dịch Châu cuối cùng bèn rơi vào người tư mã Tưởng Hiếu Thông.

Nhưng dẫu sao thì Tường Hiếu Thông cũng xuất thân từ quân dân, hắn xử trí công việc cũng nhanh gọn lẹ, chỉ trong vòng nửa canh giờ hắn đã động viên dân chúng chạy nạn, tuy nhiên trên một số vấn đề tiểu tiết thì hắn lại chưa suy nghĩ cho thấu đáo, như thể những người dân này nên chạy về đâu lánh nạn?

Theo ý của hắn và Mã Tuấn thì để dân chúng đến Định Châu trước, sau đó mới dẫn theo dân chúng Định Châu cùng chạy về Hằng Châu, cuối cùng từ Tỉnh Hình vào Hà Đông.

Nhưng giờ xem ra cách nghĩ của họ đều không thực tế, từ Dịch Châu đến Hằng Châu chí ít phải ba bốn trăm dặm, theo tốc độ chạy của dân chúng lúc này, không mất bảy tám ngày đừng mong đến nơi, mà lúc đó thì thiết kỵ của An Lộc Sơn đã đuổi kịp từ lâu.

Vài chục vạn dân cùng tập trung lại thì càng lợi cho quân An Lộc Sơn cùng lúc cướp bóc giết người.

Tưởng Hiếu Thông nhìn mấy vạn dân chúng chạy ra khỏi thành rồng rắn nối đuôi trên quan đạo. nào già nào trẻ từ từ chạy trốn về phía Tây mà trong mắt đầy ưu lo.

Như thế này một ngày một đêm cũng không đi được năm mươi dặm, phải làm sao đây?

Lúc này, một quan viên chạy nhanh lên thi lễ nói: “Tưởng tư mã, dân chúng chạy nạn như thế sẽ gặp vấn đề lớn, họ nên lập tức chuyển đường chạy trốn vào trong núi.”

Nhờ hắn nhắc nhở mà Tưởng Hiếu Thông lập tức tỉnh ra.

Đúng rồi!

Nên chạy trốn vào trong núi, sao hắn lại không nghĩ ra.

Không chút đắn đo, hắn lập tức hạ lệnh với các nha dịch: “Mau chóng dẫn dân làng vào trong núi, mau đi!”

Mấy mươi tên nha dịch vội phóng ngựa đuổi theo, lớn tiếng réo gọi đuổi dân chúng đổi đường.

Đại đa số người đều không muốn vào núi, nhưng nghe nha dịch nói có lý, bọn họ dù đi cả một ngày đường cũng không bằng một canh giờ hành quân của An Lộc Sơn, không ít người tỉnh ngộ lại, lũ lượt đổi hướng đi về hướng Ngũ Hồi sơn phía Tây Bắc lánh nạn.

Người càng lúc càng nhiều, từ mấy trăm người rồi cuối cùng thành mấy ngàn người, sau đó là hơn vạn người.

Ai ai cũng có tâm lý quần chúng, cứ thấy nhiều người làm gì thì mình cũng sẽ làm theo, huống chi là những người đang bàng hoàng bất an, đâu ai còn kiên định theo tư duy của mình nổi, thấy chỗ nào đông người đi thì cứ đi theo.

Chẳng bao lâu sau, số dân chuyển đường vào núi lánh nạn đã vượt quá một nửa, nhưng vẫn còn không ít gia đình đại hộ có xe ngựa không nguyện ý vào núi.

Bọn họ có xe ngựa, tốc độ chạy cũng nhanh hơn nhiều, huống chi đường vào núi xe ngựa không vào được, không lẽ họ còn phải bỏ cả xe ngựa của mình cùng đi bộ leo núi với đám tiện dân này sao?

Vì thế tất cả xe ngựa đều không đổi hướng, cũng vẫn men theo quan đạo nhanh chóng phóng về phía Tây.

Tưởng Hiếu Thông nguầy nguậy lắc đầu, bọn người chết không hối cải này, thôi đành vậy, để họ đi thu hút sự chú ý của thiết kỵ An Lộc Sơn cũng tốt!

Hắn quay đầu lại nói với quan viên đã đưa ra đề nghị này: “Đa tạ Trương huyện lệnh đã đề nghị, Dịch Huyện tuy đã trở thành thành không, nhưng Tù Huyện vẫn chưa biết tin, hay ta với Trương huyện lệnh chia nhau lên đường, ta đến Định Châu báo tin, Trương huyện lệnh đến Tù Huyện.

Thế nào, Trương huyện lệnh có thể làm được không?”

Tên Trương huyện lệnh này chừng bốn mươi tuổi, thân hình trung bình, dưới cằm có ba chấp râu dài, dung mạo thanh tú nho nhã.

Hắn vừa vuốt râu vừa mỉm cười nói: “Nếu Tưởng tư mã đã không khinh khi Trương Tuần ta, vậy ta còn gì để thoái thác?”



Trước đêm khởi binh tại thành U Châu, trong phủ Yến vương của An Lộc Sơn, vị kiêu hùng thời Trung Đường An Lộc Sơn này lại thao thức mãi không ngủ được.

Hắn vẫn mặc bộ kim giáp trên người, chắp tay sau lưng đi lại trong đại điện vương phủ suốt.

Ánh mắt hắn chốc chốc lại sốt ruột nhìn lên bầy trời đen kịt ngoài kia.

Hắn đã nôn nao không đợi được nữa rồi, ước mong mười mấy năm cuối cùng cũng được thực hiện khi trời sáng, từ đây hắn sẽ bước lên con đường trường chinh thu phục vạn lý giang sơn Đại Đường.

Trong lòng An Lộc Sơn đầy khát khao, hắn đang tưởng tượng cái thời khắc mình mặc long bào bước lên Hàm Nguyên điện, mỉm cười ôm cả giang sơn Đại Đường vào lòng, và còn Dương quý phi tuyệt sắc nhân gian nữa.

Hắn có nằm mơ cũng nghĩ cùng nàng du hí tắm giữa Thanh Hoa trì.

Cả bản thân An Lộc Sơn cũng không biết rằng, lòng tạo phản nuôi nấng mười mấy năm nay rốt cuộc đã có bao nhiêu phần chính là vì Dương quý phi.

“Đại soái, Cao tiên sinh đã đến.”

“Đại soái, Cao tiên sinh đã đến...”

Thân binh hiệu úy Lý Trư Nhi đã gọi hắn hai tiếng liền ở sau lưng mới khiến An Lộc Sơn tỉnh giấc mộng đẹp, “À!

Để hắn vào đây.”

An Lộc Sơn củng cố lại tinh thần, không hiểu vì sao hắn chợt nhớ đến Lý Khánh An như một ngọn núi to chắn ngang trước con đường đế vương của mình.

Liệu hắn có thể chiến thắng được đối thủ vốn bình sinh lớn mạnh nhất này không đây?

Trái tim tràn trề tham vọng về quyền lực của An Lộc Sơn bỗng chốc nguội lạnh, nặng trĩu.

Việc Cao Thượng cầu kiến đã kéo hắn trở về với thực tại.

Dương quý phi vẫn đang trong tay Lý Khánh An, muốn đoạt nàng trở lại, trước tiên phải giết Lý Khánh An đã.

An Lộc Sơn thở dài, mong đợi trời sáng đã tiêu tan, hắn mệt mỏi ngồi xuống.

Giờ tự dưng hắn lại muốn có thể ngủ một giấc thật say thật ngon để tiếp tục giấc mơ đẹp của mình.

Mộng đẹp chắc đã không còn cơ hội rồi, giờ đã là canh tư, không bao lâu sau trời sẽ sáng.

Cao Thượng vội vã đi vào thi lễ với An Lộc Sơn nói: “Ty chức có tình báo khẩn cấp bẩm báo với đại soái!”

Cao Thượng chủ quản hệ thống tình báo của An Lộc Sơn, xem bộ dạng hắn hớt ha hớt hải thế này An Lộc Sơn cũng ý thức được có tin bất lợi.

“Nói mau, đã xảy ra việc gì?”

“Không biết ai đã lộ tin tức, thuộc hạ vừa nhận được tình báo, dân chúng Dịch Châu đã cùng nhau rút đi…”

“Mẹ kiếp!”

An Lộc Sơn rủa nhỏ, hắn không lo dân chúng bỏ chạy, mà chỉ lo tin này truyền đến Trường An, hắn bỗng quay đầu lại trừng mắt hỏi: “Sao ngươi lại không biết được?

Ta không cho phép bất kỳ ai rời thành U Châu, là ai đã tự tiện rời khỏi U Châu?”

“Đại soái, giờ không phải là lúc truy cứu vấn đề này.”

“Xằng bậy!

Trong quân có nội tặc thì còn đánh đá gì nữa?

Nói mau, là ai?”

Cao Thượng mừng thầm, nếu thật sự không truy cứu thì hắn đã không đến bẩm báo, nhưng hắn chính là muốn truy cứu người này!

Giờ Mã Tuấn đã bỏ chạy, hắn truy cứu không được, nhưng cấp trên của Mã Tuấn, hành quân tư mã Triệu Hoán trước giờ vẫn là cái gai trong mắt hắn, giờ cơ hội đã đến, hắn làm sao bỏ qua được?

“Hồi bẩm đại soái, đồn điền chi sứ Mã Tuấn.”

“Hóa ra là hắn, xem ra Nghiêm Trang và hắn đã tư thông với nhau.”

An Lộc Sơn không chút qua quít, lập tức hạ lệnh: “Binh sĩ và quan quân trực thành môn để Mã Tuấn đào thoát đều toàn bộ trảm thủ thị chúng!”

Dừng lại một hồi, hắn lại hạ lệnh: “Hành quân tư mã Triệu Hoán Chi quản lý không nghiêm, bãi miễn quan chức, đánh một trăm quân trượng cảnh cáo.”

Thân binh của An Lộc Sơn lĩnh lệnh lui ra, Cao Thượng lại nói: “Không biết đại soái định sẽ xử trí châu huyện Hà Bắc thế nào?”

Mãi đến lúc này An Lộc Sơn mới nhớ đến châu huyện Hà Bắc.

Trước đây hắn chưa bao giờ xem các châu huyện này ra gì, đại quân quá cảnh đầu hàng tất an, ngoan cố chống đối thì đồ thành, không có gì để nói.

Cái hắn muốn chẳng phải là Hà Bắc.

Cái hắn muốn là cơ.

Châu huyện Hà Bắc không giáp binh, không đại tướng, đều chẳng qua là những tên quan viên ăn hại cùng bọn dân chúng chẳng khác gì bầy cừu non.

Hắn khoát khoát tay nói: “Ta là đao thớt, người là cá thịt, có gì đâu mà nói, các binh sĩ mong mãi không phải cũng chỉ là mong ngày này thôi sao?

Ngươi đừng khuyên gì ta phải yêu dân hộ dân.

Những điều này An Lộc Sơn ta đều biết, nhưng các binh sĩ đã liều mạng vì ta, việc này quan trọng hơn cả.”

Cao Thượng muốn khuyên hắn đốc thúc quân kỷ, nhưng An Lộc Sơn nói kiên quyết như thế hắn cũng đành im lặng.

Hắn biết lời An Lộc Sơn nói là thực, năm mươi vạn đại quân của hắn chí ít có một nửa là Hồ binh, vì muốn cướp bóc phát tài mới đến nương nhờ hắn.

Hồ binh muốn gì, An Lộc Sơn biết rõ hơn ai hết.

“Nhưng...”

Hắn còn muốn nói không ai trồng quân lương, nhưng cuối cùng hắn một câu cũng chẳng thốt ra nổi.

Hà Bắc đạo không có lương thực, Hà Đông có; Hà Đông không có, Hà Nam có; và nếu chẳng may đều không đi nữa thì còn có Quan Trung.

Cao Thượng không khỏi khẽ thở dài một tiếng, hắn quá hiểu An Lộc Sơn, trong mắt An Lộc Sơn người Hán chẳng khác gì loài lợn loài chó.

Lúc này, An Lộc Sơn đổi sang một đề tài khác: “Thái Hi Đức sáng mới đến tìm ta, hắn muốn đi đánh Tương Châu, để Sử Tư Minh đi chiếm Tỉnh Hình, ngươi thấy thế nào?”

Cao Thượng đương nhiên biết An Lộc Sơn không phải hỏi vấn đề năng lực tác chiến, mà là thắc mắc vì sao Thái Hy Đức lại tự đến xin đi.

Cao Thượng thở một hơi dài nói: “Chỉ có thể nói rõ ánh mắt của Thái tướng quân vẫn chưa tới nơi, không nhìn ra hàm ý sâu xa mà đại soái bố trí như thế.”

“Hừ!

Không phải ánh mắt hắn chưa tới, mà là Sử Tư Minh quá cao minh, lại nhìn thấy chiến lược của ta.

Đã nhìn thấu thì thôi đi, hắn còn dám kháng mệnh.

Tên này ta phát hiện mình càng ngày càng không khống chế nổi hắn.”

Khẩu khí của An Lộc Sơn đã lộ rõ sát cơ sâu sắc.

Kỳ thực hắn muốn giết Sử Tư Minh không phải vì việc này, mà là lúc Sử Tư Minh đến Đột Quyết bộ chiêu binh, người Đột Quyết đã xưng hắn là nhị thánh, còn xưng mình là đại thánh, và quan trọng hơn nữa là Sử Tư Minh lại dám vui vẻ nhận lấy, tự xem mình bằng vai bằng vế với An Lộc Sơn, tên này làm thế đúng là chán sống rồi.

Lúc công trường hỏa dược bị nổ, An Lộc Sơn muốn thừa cơ giết hắn, nhưng tám vạn bộ thuộc thủ hạ của Sử Tư Minh đến nhiễu sự, nên An Lộc Sơn đành phải ngậm ngùi, nhưng nó cứ như cái gai đâm sâu vào tim An Lộc Sơn, chỉ cần Sử Tư Minh có động tĩnh nhỏ nhoi nào thì An Lộc Sơn cũng đau nhói chảy máu đầm đìa.

Nhưng Cao Thượng lại có tư giao rất tốt với Sử Tư Minh, hắn cảm thấy được sát cơ trong lòng An Lộc Sơn. không khỏi thầm giật mình.

Hắn vội giải thích nói: ‘Thuộc hạ lại cho rằng Sử Tư Minh muốn đổi chẳng có hàm ỷ gì, mà là hắn đã bị Lý Khánh An đánh cho vỡ mật.

Đại soái, có đổi người cũng chưa chắc không hay.”

“Thế ư?”

An Lộc Sơn liếc nhìn Cao Thượng một cái, phảng phất nhìn nhìn thấu tâm can bảo vệ Sử Tư Minh của hắn.

“Đại soái...”

Cao Thượng còn muốn nói gì thêm, nhưng đã bị An Lộc Sơn giơ tay cắt ngang: “Ngươi không cần phải giải thích gì nữa, trước lúc đại chiến, ta ắt sẽ không tự gà nhà đánh nhau.

được.

Sử Tư Minh và Thái Hy Đức có thể thay đổi nhiệm vụ cho nhau.”

Nói xong hắn bèn đứng dậy khoát tay sau lưng từ từ đi đến trước đại điện, nhìn trời Đông đã ngả màu, cười nhạt nói: “Thời đại của An Lộc Sơn ta cuối cùng cũng đã đến.”

Chương 588: Xây cơ ngơi khác

Ngày hôm sau, An Lộc Sơn ở ngoài thành U Châu cử hành buổi tuyên thệ trước khi xuất quân của ba mươi vạn đại quân, An Lộc Sơn công khai chỉ trích Lý Hanh dùng độc giết chết tiên đế, đoạt lấy ngôi vị hoàng đế Nam Đường, lại chỉ trích Lý Khánh An phù lập ấu đế, có ý đồ khác, hắn kêu gọi người trong cùng hắn giơ lên ngọn cờ khởi nghĩa, trừ soán đế, thanh lý thứ quân, xây dựng lại triều cương Đại Đường.

An Lộc Sơn tự phong đô chiếu thảo đại nguyên soái, phát binh hai mươi vạn, binh chia làm hai đường, một đường do đại tướng Sử Tư Minh thống soái, hướng Tây tiến quân Hằng Châu, một đường do đại tướng Thái Hi Đức suất lĩnh, nhắm hướng Nam lao thẳng tới Tương Châu.

Từ đó, cuộc tạo phản của An Lộc Sơn chính thức mở màn.



Lá thư do bồ câu đưa tới từ Dịch Châu sau ba ngày thì đến được Trường An, tin tức An Lộc Sơn khởi binh tạo phản lập tức truyền khắp triều dã.

Ứng theo yêu cầu của Lý Khánh An, chính sự đường ngay đêm đó mở cuộc họp hội nghị khẩn cấp.

Hội nghị quyết định tăng khẩn cấp tám mươi vạn thạch quân lương sang Hà Đông, chất cỏ hai trăm vạn gánh, đồng thời đồng ý thỉnh cầu của Quách Tử Nghi, đem tám vạn dân đoàn Hà Đông chuyển thành quân chính quy, và trợ giúp tám vạn bộ áo giáp, mười vạn món binh khí, và một vạn cái lều cho quân của Quách Tử Nghi.

Đồng thời, chính sự đường cũng thông qua đề nghị của Lý Khánh An, mệnh Quách Tử Nghi từ bỏ Tương Châu, tập trung binh lực phòng ngự Hà Đông.

Mặt khác, chính sự đường lại đồng ý đề nghị của Trương Quân, ở Quan Trung thi hành cuộc vận động ủng quân, mỗi nhà mỗi hộ vì binh sĩ sắm một bộ quần áo mùa đông, dấy lên sự sôi động tham chiến trong toàn dân.

Giữa đêm, hội nghị của chính sự đường kết thúc, xe ngựa của các vị trọng thần trước sau rời khỏi Đại Minh cung.

Lý Khánh An vừa mới lên xe ngựa, lại nghe phía sau có người cười nói: “Điện hạ, có thể cùng đồng hành một đoạn đường không?”

Lý Khánh An quay đầu lại, thấy là công bộ thượng thư Trương Hạo, liền gật đầu cười nói: “Trương thượng thư lên xe ngựa của ta đi!”

Trương Hạo đi lên trước chắp tay cười nói: “Vậy quấy rầy điện hạ rồi.”

Hai người đi lên xe ngựa của Lý Khánh An, đoàn xe chậm rãi khởi hành, năm trăm thân vệ hộ vệ xe ngựa của Lý Khánh An chạy ra khỏi Đan Phượng môn, xe ngựa và hộ vệ của Trương Hạo thì đi theo phía sau, đi theo suốt cả chặng đường.

Trong xe ngựa, hai người đối diện mà ngồi, Trương Hạo cười hỏi: “Điện hạ thật sự muốn đi Lạc Dương đốc chiến sao?”

Lý Khánh An gật đầu, nói: “An Lộc Sơn tuy rằng khởi binh trước một tháng, nhưng cũng không có nghĩa là chiến lược của hắn có sự thay đổi.

Nếu ta không đoán sai thì, trọng điểm tiến công của An Lộc Sơn vẫn là Hà Nam đạo, nhất là Trịnh Châu, Hoạt Châu và Biện Châu.

Nếu hắn có thể đoạt lấy Biện Châu, thì hắn liền nắm giữ lấy ưu thế chiến lược, hướng Nam có thể tiến sang Trung Nguyên, Kinh Tương, hướng Đông có thể chiếm Từ Châu, Duyện Châu, còn sang hướng Tây thì có thể uy hiếp Lạc Dương.

Trung Nguyên, nếu vứt bỏ Trung Nguyên, chúng ta sẽ lâm vào trạng thái vô cùng bị động, ta làm sao có thể không đi Lạc Dương.”

“Thế điện hạ quyết định khi nào thì đi đến Lạc Dương?”

“Qua hai ngày nữa vậy!

Ngày mai và ngày mốt ta muốn xếp đặt xong xuôi chuyện nhà cửa, ngày kia sẽ xuất phát đi đến Lạc Dương.”

Trương Hạo thở một hơi dài nói: “Điện hạ đi lần này, triều đình lại mất đi một người nòng cốt rồi.”

Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn một cái.

Hắn biết Trương Hạo tìm hắn nhất định có việc, liền cười nói: “Làm sao như thế chứ?

Triều đình có chính sự đường chống đỡ, hiện tại chính vụ vận hành suôn sẻ, lần trước ta đi Lạc Dương, chính sự đường không phải cũng tốt lắm sao?”

Trương Hạo cười khổ một tiếng nói: “Lúc đó khác, lúc này khác.

Lần trước điện hạ đi Lạc Dương, trên dưới chính sự đường chân thành đoàn kết, những lệnh triều chính quan trọng đều thuận lợi thông qua, nhưng hiện tại...

Điện hạ cũng thấy rồi đó, phàm những đề nghị của Trương tướng quốc đưa ra, Thôi tướng quốc liền kiên quyết phản đối.

Hơn nữa, mỗi bên đều có kẻ ủng hộ riêng, chẳng lẽ điện hạ thật sự không nhìn ra sao?”

Lý Khánh An tựa vào trên thành xe, hắn đương nhiên biết Trương Hạo nói là cái gì.

Chính sự đường đã xuất hiện dấu hiệu của sự phân liệt, ba người Trương Quân, Vi Thao, Thôi Bình lui tới chặt chẽ, còn Bùi Tuân Khánh, Lô Hoán và Vương Tấn thì kết thành một liên minh khác, vừa lúc ba so với ba, duy chỉ có Trương Hạo oán hận lập bang kết phái, hắn đồng thời cự tuyệt sự lôi kéo của hai phái, trở thành một người trung lập.

Hết thảy những việc đó, Lý Khánh An đều hiểu rất rõ, kỳ thật đó cũng là cục diện mà hắn mong muốn nhìn thấy, cho dù hắn còn không phải là đế vương, nhưng thuật đế vương hắn đã bắt đầu vận dụng rồi.

Chỉ có tạo ra sự mâu thuẫn và đối lập ở chính sự đường, hắn mới có thể khống chế triều chính Đại Đường, nếu không hắn đề bạt Bùi Tuân Khánh thì còn ý nghĩa gì nữa?

Nhưng Lý Khánh An cũng biết, trong lịch sử, sự suy vong cuối đời Đại Đường cũng có liên quan đến việc tranh giành nhau giữa các phe phái, cho nên cục diện của loại phe phái tranh giành nhau này không thể kéo dài.

Loại văn hóa này không thể bành trướng được.

Những đại thần cương trực liêm chính như Trương Hạo đây mới là trụ cột Đại Đường mà hắn nên trọng dụng.

Kỳ thật cho dù Trương Hạo không tìm hắn, hắn cũng phài tìm Trương Hạo nói chuyện một lần.

Hắn cần có một người trong chính sự đường có thể hiểu được ý nghĩ của hắn.

Nhất là lúc An Lộc Sơn tạo phản, hắn cần đem sự ảnh hường bất lợi vì sự tranh giành giữa các phe phái mang lại giảm xuống đến mức thấp nhất có thể, mà Trương Hạo quả thật chính là người được chọn thích hợp nhất.

Hắn chính trực, liêm khiết, đầy tài năng, dám nói thẳng can gián.

Đại thần như thế là việc xấu đối với hôn quân, nhưng lại là việc tốt cho minh quân.

“Trương thượng thư, tình hình mà người nói ta cũng đã nhìn ra rồi, nhưng hiện tại An Lộc Sơn đã tạo phản, ta cần duy trì sự ổn định trong triều đình, cho nên tạm thời không truy hỏi đến việc này.

Nhưng mà ta có thể cho ngươi biết rõ việc này, ta tính thành lập khu cơ mật, để đối phó sự tranh chấp giữa các phe phái như thế này.”

“Khu cơ mật?” (*Hội đồng cơ mật)

Trương Hạo ngẩn người ra, hắn không rõ cái khu cơ mật mà Lý Khánh An nói là có ý tứ gì: “Điện hạ, có thể nói rõ ra một chút không?”

“Rất đơn giản, cái gọi là khu cơ mật chính là trợ thủ của chính sự đường, do một số vị trọng thần nắm thực quyền trọng trong tay tổ chức nên, bọn họ có thể ở bên cạnh mà nghe hội nghị của chính sự đường.

Nếu chính sự đường bởi vì sự tranh giành giữa các phe phái mà kéo dài việc quyết sách của các quân quốc đại sự, thì khu cơ mật có thể chấp hành trước, sau đó mới để cho chính sự đường quyết nghị.”

Lời nói của Lý Khánh An khiến cho Trương Hạo tựa như rơi vào huyệt băng tuyết vậy, hắn bỗng nhiên hiểu ra được, cái gọi là khu cơ mật này chăng phài là một chính sự đường khác sao?

Hoặc là nói, Lý Khánh An dùng nó để làm loãng đi quyền lực của chính sự đường.

Sau một lúc lâu, Trương Hạo cũng không nói một câu nào cả, hắn không lời nào để nói.

Khu cơ mật một khi thành lập, quyền lực của chính sự đường sẽ bị chia bớt đi một nửa.

Lý Khánh An thấy hắn trợn mắt há hốc mồm, liền vừa cười nói: “Kỳ thật khu cơ mật chỉ là cơ quan trong thời chiến tranh, chờ đến khi bình ổn cuộc phản loạn của An Lộc Sơn, rồi chờ đến khi Đại Đường thống nhất trở lại, nó sẽ được giải tán, lại trở lại chính sự đường như trước kia.

Trương thượng thư không cần lo lắng như vậy.”

Có lẽ hai chữ ‘Lâm thời’ lại làm cho Trương Hạo nhìn thấy được một tia hy vọng, hắn vội vàng hỏi: “Không biết người trong lòng điện hạ chọn vào khu cơ mật là những ai?”

“Cái này ta có thể nói cho ngươi biết, Nhan Chân Khanh, ta chuẩn bị đề nghị thăng hắn làm lại bộ thị lang.

Tuy rằng hắn không có tướng vị của trung thư môn hạ bình Chương sự, nhưng hắn nắm giữ quyền lực của lại bộ, đã dấn thân vào một trong số các vị trọng thần, có thể vào khu cơ mật, đấy là một; hộ bộ thị lang phán độ chi lang trung Lưu Yến, rất có năng lực, chấp chưởng quyền tài chính, hắn cũng có thể vào khu cơ mật, đấy là hai; Kỳ châu thái thú Thôi Ninh, ta chuẩn bị đề nghị hắn làm hình bộ thị lang, hắn ở địa phương có nhiều chính tích nổi trội, rất được lòng dân, hắn cũng có thể vào khu cơ mật, đó là ba; thái tử thiếu khanh Bùi Mân từng làm tướng quốc, chấp chưởng trung thư nhiều năm, kinh nghiệm phong phú, ta chuẩn bị đề nghị hắn làm trung thư thị lang, vào khu cơ mật, đó là bốn; cuối cùng còn có một thượng thư hữu thừa Vương Duy, hắn thi danh mặc dù rất nổi, nhưng việc ta xem trúng hắn là vì danh dự của hắn tốt, năng lực của hắn thì ai cũng nhìn thấy cả rồi, cho nên ta chuẩn bị đề nghị hắn làm lễ bộ thị lang, hắn là người thứ năm vào khu cơ mật.

Đúng năm người này, Trương thượng thư nghĩ như thế nào?”

Mỗi lần Lý Khánh An đề danh một người, trong lòng Trương Hạo liền khen một cái, Nhan Chân Khanh, Bùi Mân, Lưu Yến, Thôi Ninh, Vương Duy ai ai cũng đều là những vị đại thần thanh chính cương trực, nếu Lý Khánh An có thể trọng dụng bọn họ, thì Đại Đường trung hưng có hi vọng rồi, trung hưng có hi vọng a!

Trương Hạo tâm thần kích động, hắn bỗng nhiên chắp tay khẩn cầu với Lý Khánh An nói: “Điện hạ, ty chức cũng nguyện từ đi chức trung thư môn hạ, tiến vào khu cơ mật, cùng vào hàng ngũ của năm người bọn họ, đó là chí nguyện của ty chức.”

Lý Khánh An mỉm cười nói: “Trong chính sự đường còn không thể thiếu được vị thần trung trực như Trương thượng thư.

Nhưng mà Trương thượng thư xin hãy yên tâm, người vĩnh viễn là vị thần trụ cột của Đại Đường.”



Trương Hạo ngồi xe trở về.

Xe ngựa của Lý Khánh An tiếp tục chạy chầm chậm trên đường cái lớn trống trải, tâm trạng của hắn đêm nay rất tốt, hắn suy nghĩ thật lâu, rốt cục tìm được biện pháp giải quyết sự rối loạn trong chính sự đường.

Thành lập khu cơ mật, trên thực tế đó chính là làm loãng quyền lực của chính sự đường.

Trước mắt chính sự đường vẫn cần sự cân bằng giữa thế gia và thế lực truyền thống, hắn suy xét tới lợi ích của những đại gia tộc như Thôi, Bùi, Lô, Vi này, cũng suy xét tới lợi ích của kẻ thuộc thế lực cũ như Trương Quân.

Có thể nói, chính sự đường của lượt này là kết quả của một loại thỏa hiệp, những người này cũng không là tể tướng mà hắn, Lý Khánh An, muốn chọn.

Cái hắn muốn chính là những người thanh liêm chính trực như Nhan Chân Khanh, Bùi Mân, Lưu Yến, Thôi Ninh, Vương Duy, Trương Hạo, những người đó là những danh tướng trung hưng có thể đưa Đại Đường tiến vào thế giới cường thịnh.

Hắn cần những con người này mau chóng tiến vào trung tâm của quyền lực, mà việc tạo phản của An Lộc Sơn chính là thời cơ tốt nhất.

An Lộc Sơn vẫn dựa theo lịch sử tất yếu mà xảy ra phản loạn, trên lịch sử thì tạo phản vào năm Thiên Bào thứ mười bốn, hiện tại tuy rằng đã chậm hơn hai năm, nhưng hắn vẫn là đã khởi binh tạo phản rồi.

Chỉ là lịch sử bởi vì sự có mặt của hắn Lý Khánh An ở đây mà đã chạy lệch đi, Đại Đường của hiện tại tuy rằng Nam Bắc phân liệt, nhưng tuyệt đối không phải là sự suy yếu thối nát như thời kỳ của Lý Long Cơ.

Hắn có được những người cường mạnh như vậy chấp chưởng quyền lớn trong quân chính, còn có thể xuất hiện tình hình ‘Ngư Dương bề cổ động địa lai, kinh phá nghê thường vũ y vũ’ (̀m tiếng trống Ngư Dương kéo đến - khúc Nghê Thường tan biến như không – Tản Đà dịch) hay sao?

Lý Khánh An tràn ngập niềm tin tưởng vào bản thân mình.

‘Kinh phá Nghê Thường vũ y vũ’, hắn bỗng nhiên nghĩ tới Dương Ngọc Hoàn, không biết nàng lúc này nghe được tin tức An Lộc Sơn tạo phản, thì sẽ có cảm giác như thế nào?

Lòng Lý Khánh An nóng hẳn lên, lập tức hạ lệnh nói: “Xe ngựa quay đầu, đi Tuyên Dương phường!”

Xe ngựa thay đổi phương hướng, nhắm hướng Tuyên Dương phường chạy nhanh mà đi...

Từ lúc mà lần trước Minh Nguyệt phát hiện việc của Dương Ngọc Hoàn, tuy rằng nàng cuối cùng đáp ứng để Lý Khánh An có thể nuôi Dương Ngọc Hoàn ở bên ngoài, nhưng Lý Khánh An thủy chung lo lắng Minh Nguyệt sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.

Từ cổ chí kim, không có người phụ nữ nào có thể dung túng cho trượng phu của mình ở bên ngoài nuôi người phụ nữ khác, Lý Khánh An rất hiểu thê tử, ngoài miệng nàng khoan dung, nhưng trong lòng của nàng rất có tâm cơ.

Nàng chưa chắc sẽ thật sự buông tha Dương Ngọc Hoàn, cho nên Lý Khánh An liền đưa Dương Ngọc Hoàn giấu tới Tuyên Dương phường, nhưng hắn vẫn chưa yên tâm.

Hắn chuẩn bị mang Dương Ngọc Hoàn ở bên người, an trí đến Lạc Dương.

Xe ngựa dừng trước một tòa nhà to rộng, năm trăm thân binh vẫn như thường lệ đem tòa nhà vây lại, nơi này vẫn có nữ hộ vệ âm thầm bảo hộ như trước.

“Ty chức tham kiến Đại tướng quân!”

Một nữ hộ vệ đầu lĩnh mặc hắc y bó sát người từ đầu tường nhảy xuống, nửa quỳ thi lễ với Lý Khánh An.

“Có tình hình gì sao?”

“Không có, Dương phu nhân mọi thứ vẫn tốt.”

“Ngươi hãy cho hộ vệ lui xuống hết đi!

Đêm nay không cần các ngươi phòng bị.”

“Vâng ạ!”

Nữ hộ vệ vẫy tay một cái, mấy cái bóng đen đồng loạt từ trên nóc nhà trên cây rút lui khỏi đó, Lý Khánh An kìm nén tâm trạng một chút.

Đêm nay bất luận như thế nào, hắn vẫn phải có được trái tim và thân thể của vị mỹ nhân này.

Hắn tiến lên gõ gõ cửa, trong viện truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Cửa mở, Lý Khánh An không khỏi sửng sốt...

Chương 589: Tỷ muội họ Dương

Lý Khánh An cũng không thể ngờ được người ra mở cửa lại là Dương Hoa Hoa.

Trong đầu hắn bỗng nhảy ra cụm từ “bám dai như đỉa”.

“Sao lại là tỷ?”

Lý Khánh An buột miệng thốt ra.

“Sao không thể là ta chứ?”

Dương Hoa Hoa lúc đầu cũng ngỡ ngàng, nhưng ả phản ứng cực nhanh, hai lúm đồng tiền hai bên má làm mặt ả sáng hẳn lên, ánh mắt cay độc của ả chăm chú nhìn Lý Khánh An cười nói: “Ta vì sao lại không thể có mặt ở đây, Lý đại tướng quân của ta!”

“Ừm!”

Lý Khánh An cố gắng che đậy lại sự bối rối thoáng qua, hắn làm như không có gì cười nói: “Ta cứ ngỡ tỷ còn đang ở Thái Nguyên.”

“Tam tỷ, là Tuyết Nương đã trở lại rồi ư?”

“Không phải, là người đó đã đến.”

“Á!”

Trong phòng bỗng thốt lên tiếng kinh thán khe khẽ.

Dương Ngọc Hoàn chạy ùa ra, đôi mắt mỹ miều của nàng ánh lên sắc màu sinh động, nhưng trước mặt Dương Hoa Hoa, nàng vẫn phải cố sức kìm nén kích động trong lòng.

Sắc màu trong mắt đã tiêu tan, nàng chỉ nhàn nhạt hỏi: “Hóa ra là Lý đại tướng quân đã đến!”

“Ồ!

Hóa ra không phải người đó!”

Dương Hoa Hoa ám muội cười, “Ái da!

Ta còn nghĩ tam muội sao lại có thể vì một tướng quân mà bỏ qua đường tu đạo chứ?

Hóa ra ta đã lầm, thì ra còn có kẻ khác.”

“Tam tỷ!”

Dương Ngọc Hoàn mặt trầm lại, Dương Hoa Hoa cố tình khiêu khích khiếu lòng nàng rất ư bất mãn.

Nàng khẽ giọng trách: “Tỷ còn muốn nói xằng hồ đến bao giờ nữa?”

Nàng đi lên trước, tình cảm chan chứa nhìn Lý Khánh An, nói: “Thất lang, ngươi đi vào đi!”

Dương Ngọc Hoàn đã đổi cách xưng hô, chẳng khác gì đã thừa nhận quan hệ giữa nàng và Lý Khánh An.

Trong chốc lát, mắt Dương Hoa Hoa thoáng qua chút đố kỵ.

Lý Khánh An giữa đêm đến tìm tứ muội còn có việc gì nữa chứ?

Không cần nói ả cũng có thể đoán ra quan hệ giữa hai người họ, ả bèn cười nói: “Do ta đã vô lễ, đại tướng quân mau mời vào!”

Lý Khánh An cũng cười cười khoát tay ra sau đi vào viện tử.

Hắn bước nhanh liền vài bước, vừa hay lại đi vào giữa Dương Ngọc Hoàn và Dương Hoa Hoa.

Mặt nhìn Dương Ngọc Hoàn, quay lưng lại với Dương Hoa Hoa, ánh mắt hắn đảo nhìn ra sau ra dấu với Dương Ngọc Hoàn, ý là hỏi sao Dương Hoa Hoa lại ở đây?

Trong mắt nàng cũng không giấu nổi nụ cười khổ tâm, khẽ giọng nói: “Thất lang, vào trong nhà ngồi đã!”

Lý Khánh An biết trước mặt Dương Hoa Hoa cũng không giài thích gì được, bèn không nhiều lời đi thẳng vào nhà.

Ánh đèn trong nhà rất đầm ấm, bài trí cũng giản dị, một chiếc bàn nhỏ cùng bức họa gấm thêu tướng quân bách chiến đồ treo trên tường do Dương Ngọc Hoàn tự tay thêu.

Trên bàn đã có sẵn một ly trà vẫn còn đang bốc khói nghi ngút, có điều giờ chỉ còn lại nửa ly, xem ra Dương Hoa Hoa cũng mới đến không được bao lâu.

Lúc này Dương Hoa Hoa cũng đi vào theo.

“Đại tướng quân, xin mời ngồi, đừng đứng mãi chứ.”

Dương Hoa Hoa khách đoạt vị chủ, giành mất vị trí chủ nhân của Dương Ngọc Hoàn.

Xong ả còn quay đầu lại dặn: “Ngọc Hoàn, sao muội còn không rót trà cho đại tướng quân?”

Hôm nay thị nữ Tuyết Nương của Dương Ngọc Hoàn không có ở đây, nên nàng phải tự đi nấu trà.

Lý Khánh An thấy thế bèn gọi lại Dương Ngọc Hoàn đang định đi ra, “Dương phu nhân không phải phiền phức thế, ta không khát.”

Nhung nàng lại lắc lắc đầu nói: “Thất lang, ngươi ngồi lại một lát đã!

Nấu trà không mất bao nhiêu thời gian, sẽ xong ngay thôi!”

Nói xong nàng bước vội vào bếp, Lý Khánh An thấy không giữ nàng lại được đành ngồi xuống chờ.

Dương Hoa Hoa ngồi đối diện với hắn.

Kỳ thực ả chính là muốn điều Dương Ngọc Hoàn đi nơi khác, ả có lời muốn nói với Lý Khánh An.

Ả thấy Dương Ngọc Hoàn đã đi khỏi, bèn cười cười khẽ giọng hỏi: “Cái tên gia hỏa này không ngờ lại dan díu với tứ muội ta.

Ngươi nói thật đi, là việc của lúc nào thế?”

Lý Khánh An rất phản cảm cái từ “dan díu” của ả, hắn chỉ cười nhạt đánh trống lảng: “Sao tỷ lại biết Ngọc Hoàn ở đây?”

Đây kỳ thực là việc Lý Khánh An muốn biết nhất.

Hắn đã giấu Dương Ngọc Hoàn kỹ như thế, không ai biết nàng đã ẩn mình ở đây, mà nàng cũng tuyệt không đi tìm Dương Hoa Hoa, vậy sao ả lại tìm được Dương Ngọc Hoàn?

Làm sao biết nơi này?

“Hừ hừ!

Còn gọi là Ngọc Hoàn nữa chứ, thế mà vừa nãy lại gọi Dương phu nhân cơ!”

Dương Hoa Hoa thán lên một câu chanh chua, nhưng nhìn sắc mặt Lý Khánh An trầm lại, ả cũng không dám tùy tiện nói bậy, vội giải thích: “Là do khăn choàng muội ấy thêu đã làm lộ tung tích muội.

Ngươi phải biết rằng chỉ có hai nhà ở Dực Châu là biết dệt loại khăn choàng này, nhưng đến đây khăn choàng của hai nhà này dệt ra đều đã bị ta mua đứt, không ngờ Trường An lại xuất hiện hàng mới.

Ta biết còn một người nữa biết dệt, đó chính là tứ muội của ta.

Ta căn bản không tin là muội đã chết tại Thanh Hoa cung, ta bèn vội đến Trường An điều tra việc này.

Trùng hợp chiều hôm nay Tuyết Nương đến tiệm vải bán khăn choàng, tiệm vải ấy cũng do ta mở, nên nhờ thế mà dễ dàng tìm ra tung tích của Ngọc Hoàn.”

“Hóa ra là như vậy.”

Lý Khánh An lại gật gật đầu.

Đây đúng là một sơ hở lớn bị hắn quên đi.

Nếu Dương Hoa Hoa có thể căn cứ theo manh mối này tìm ra Dương Ngọc Hoàn, vậy người khác cũng có thể.

Cũng may là Dương Hoa Hoa đến đây trước, nếu để bọn An Lộc Sơn phát hiện, lúc ấy hắn có hối cũng đã muộn.

Nghĩ lại như vậy, cảm giác phản cảm vừa rồi với Dương Hoa Hoa cũng bớt đi vài phần, bèn cười nói: “Nghe khẩu khí của tam tỷ hình như dạo này làm ăn lớn lắm nhỉ?”

“Hừ!

Ngươi là thật sự không biết hay giả vờ không biết thế?

Ta làm gì liệu có thể qua mắt được tình báo đường của ngươi ư?”

“Đây còn chưa biết chừng, chỉ cần tỷ không phải người của An Lộc Sơn hay thám tử Nam Đường, người của ta chưa chắc đã để ý.

Ta chỉ biết tỷ đã mở mấy đại phường quỹ, còn tỷ buôn tơ tằm thì ta quả thật không biết.”

“Tam tỷ hiện này làm ăn lớn lắm đấy nhé!”

Dương Ngọc Hoàn dùng khay trà bưng hai chén trà nóng lên, nhẹ nhàng như bướm lượn lướt vào.

Nàng ngồi quỳ cạnh Lý Khánh An, đặt trà lên trước mặt hắn xong cũng không đi chỗ khác mà ngồi thẳng cạnh hắn.

Vừa nãy nàng cũng mượn cơ hội đi nấu trà suy nghĩ kỹ lại.

Nếu Lý Khánh An không đến có lẽ nàng còn có thể giấu giếm, nhưng giờ hắn đã đến đây rồi, vậy quan hệ của hai người thế nào cũng bị phát hiện, nếu đã thế thì thừa nhận cũng tốt, mất công tam tỷ khi không cứ nói bóng nói gió dò hỏi.

Dương Ngọc Hoàn cười nói: “Vừa rồi nghe tam tỷ nói, tỷ không những kinh doanh tiền trana, mà còn có bốn tửu tứ Dương Ký tại Trường An, Lạc Dương, Thái Nguyên và Dương Châu, và còn buôn trà từ Giang Nam đến Trường An.

Gần đây tam tỷ còn muốn kinh doanh với phía Byzantium, nghe nói tam tỷ có mấy trăm vạn tài sản.”

Dương Ngọc Hoàn ngồi cạnh Lý Khánh An, trong lòng Dương Hoa Hoa lập tức thấy khó chịu.

Bao nhiêu năm nay ả vẫn muốn Lý Khánh An là của mình, nhưng lại chưa bao giờ thành công, còn tứ muội lại có thể thành công chiếm đoạt Lý Khánh An, không lẽ chỉ vì tứ muội từng là quý phi sao?

Trong lòng tuy không thoải mái, nhưng Dương Hoa Hoa dẫu sao cũng lăn lộn bao năm trong thương trường, che giấu cảm xúc cũng là thượng thừa.

Trên mật ả vẫn là nụ cười say đắm lòng người, giòn giã nói: “Tứ muội, muội đang nói móc ta đấy à?

Trước mặt Triệu vương nói ta giàu, chẳng phài là múa rìu qua mắt thợ sao?”

Dương Hoa Hoa vừa cười, đuôi mắt ả đã xuất vài vết chân chim.

Lý Khánh An thế mới để ý thấy dung mạo của ả đã có trang điểm.

Ai cũng biết Dương Hoa Hoa trước giờ toàn để mặt trơ chẳng khi nào có chút phấn son, thế mà giờ ả đã phài phủ một lớp phấn mỏng.

Ánh mắt Lý Khánh An lại dần chuyển xuống vùng cổ của ả, sắc màu có phần ảm đạm, đã không còn sáng như trước đây, cũng nhão nhẹt hơn.

Ánh mắt Lý Khánh An lại quay lại nhìn Dương Ngọc Hoàn bên cạnh, trong lòng hắn không khỏi thầm tán thưởng.

Dương Ngọc Hoàn mới là không chút phấn son, nữ nhân hơn ba mươi nhưng vẫn trắng nõn săn chắc, có cảm giác đầy sức sống, nhất là từng cử chỉ từng động tác của nàng, đều có một sức hút khó tả, khiến người khác không tài nào kháng cự nổi, thật không hổ danh sắc đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn.

Dương Ngọc Hoàn là một người rất tỉ mỉ, cũng rất nhạy cảm, nàng bỗng nhạy bén phát hiện Lý Khánh An đang nhìn mình, trong lòng vừa vui mừng nhưng cũng vừa bối rối.

Nàng cũng đã phát hiện ra tam tỷ đã già hơn trước, nàng biết sự so sánh của Lý Khánh An sẽ làm tam tỷ tổn thương, bèn nhoẻn miệng cười nói: “Thất lang sao hôm nay lại rảnh rỗi đến đây thế?”

“Chắc các nàng còn chưa biết, An Lộc Sơn đã tạo phản.”

Tin An Lộc Sơn tạo phản khiến Dương thị tỷ muội cùng giật nảy mình, hai người nhìn nhau một lúc, không giấu nổi kinh ngạc trong mắt, nhất là Dương Hoa Hoa.

Ả có đầu tư không ít tại Hà Bắc.

An Lộc Sơn mà phản loạn, ả sẽ là người đầu tiên bị ảnh hưởng.

“Đại tướng quân, đã phản loạn đến mức độ nào rồi?”

Lý Khánh An không chú tâm gì đến ưu lo của Dương Hoa Hoa, hắn quan tâm hơn là phản ứng của Dương Ngọc Hoàn với việc An Lộc Sơn tạo phản, bèn cười nói: “Chắc nàng thế nào cũng không ngờ đến, đúng không?”

“Quả thật như vậy, nhìn bề ngoài hắn rất thật thà chất phác.”

“Thật thà chất phác?”

Lý Khánh An nghe mà không nhịn nổi cười phá lên, hắn chỉ chỉ mũi mình cười hỏi: “Thế ta thì sao?

Ta đã cho nàng cảm giác thế nào?”

“Ngươi ư?

Đúng là gan to lại háo sắc.”

Dương Ngọc Hoàn đỏ bừng hai má, khẽ quở hắn, “Ngày đầu tiên đến dạy người ta ném lọ đã đầy mưu mô rồi.”

“Thật khả ố!”

Sắc mặt Dương Hoa Hoa giận dữ, đập mạnh bàn : “Thật mẹ nó khả ố cực cùng.”

Ả phát tác làm hai người ngồi đối diện đều giật này mình.

Dương Ngọc Hoàn lần đầu tiên thấy tam tỷ mình chửi tục, vội quan tâm hỏi han: “Tam tỷ, tỷ sao thế này.”

Dương Hoa Hoa liếc sang nhìn Lý Khánh An một cái, thấy sắc mặt hắn vẫn tĩnh lặng như ao thu, trong lòng tuy bực tức cũng đành phải nuốt trở vào trong bụng, hậm hực nói: “Ý ta nói là An Lộc Sơn tạo phản, làm khổ việc làm ăn của ta.”

“Vậy tỷ nên lập tức rút ra, hiện giờ chắc vẫn còn kịp.”

“Ừm!

Ngày mai ta thật sự phải an bài lại, tên An tặc đáng chết kia, lúc này tạo phản chẳng phải hại chết người sao?”

“Tam tỷ, tỷ không phải muốn làm ăn với Byzantium sao?

Giờ Thất lang ở đây, tỷ cứ nói với hấn, không chừng hắn có thể giúp tỷ.”

“Hắn?”

Dương Hoa Hoa liếc xéo sang nhìn Lý Khánh An, méo miệng nói: “Ta mới không cầu hắn, cầu hắn rồi cái nhân tình này làm sao trả nổi.”

Lý Khánh An cười mà không nói, chỉ nâng chén trà lên hớp một ngụm, câu chuyện của Dương thị tỷ muội dần dần quay về thời thơ ấu của họ, tiếng cười vẫn không dứt, nhưng Lý Khánh An đã có phần không chờ nổi nữa.

Hắn đặt tay dưới bàn, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Dương Ngọc Hoàn.

Những ngón tay măng non của nàng hơi cong lại, khe khẽ viết một chữ “tam” lên tay hắn.

Lý Khánh An hiểu ý, bèn một hơi nốc cạn chén trà, đứng dậy cười nói: “Vậy được, ta có việc phải cáo lui trước đây.”

Dương Ngọc Hoàn vội đứng dậy nói: “Thất lang, không ngồi thêm một lúc nữa ư?”

Lý Khánh An nhìn nàng nói: “Ngày mai còn phải chuẩn bị xuất chinh, hơi bận, chắc không còn thời gian nữa rồi.”

Hàm ý nói là ngày mai sẽ lại đến.

Lúc này Dương Hoa Hoa bỗng đứng dậy nói: “Ta cũng phài đi đây, đúng lúc ta hôm nay không ngồi xe ngựa đến, đại tướng quân có thể tiễn ta một đoạn không?”

“Tam tỷ, tối nay tỷ cứ ở lại chỗ muội, sao lại vội phải đi như thế?”

“Để hôm khác vậy!

Ta còn phải đến Hà Bắc bàn vụ làm ăn trong tối nay, sợ ngày mai sẽ không kịp an bài.”

Dương Hoa Hoa lại quay sang nhìn Lý Khánh An cười nói: “Đại tướng quân, có được không?”

“Được, ta tiện đường sẽ tiễn tỷ một đoạn.”

Lý Khánh An nhìn Dương Ngọc Hoàn chắp quyền chào xong bèn quay lưng cáo lui.

Ánh mắt nàng mãi tiễn hắn đi đến đầu ngõ, nhìn thân vệ hộ tống xe ngựa càng lúc càng đi xa mà trong lòng không khỏi nổi lên chút trống vắng khó tả.

Nàng khẽ giọng thở dài một hơi, quay lưng đi vào nhà.



Dương Hoa Hoa ở tại cửa tiệm chợ Đông, nằm phía đối diện phường Tuyên Dương.

Lúc này cửa chợ Đông đã đóng, thân binh của Lý Khánh An nhờ lính gác mở cửa chợ mà xe ngựa mới từ từ đi vào cửa lớn, dừng lại bên lề.

Ánh sáng trong xe rất tối, Dương Hoa Hoa ngồi tựa vào Lý Khánh An, cặp mắt đào hoa của ả như làn thu thủy phủ sương mây, sóng mắt mông lung nhìn Lý Khánh An, có phần lưu luyến nói: “Thất lang, nô gia sẽ tặng ngươi một cây cung nữa, được không?”

Lý Khánh An nhè nhẹ đẩy ả ra, với người nữ nhân này hắn không có chút hứng thú, chỉ lạnh nhạt nói: “Nói đi!

Rốt cuộc ngươi muốn ta làm gì cho ngươi?”

Dương Hoa Hoa vẫn không chịu buông tha, ôm chầm lấy tay hắn, đầu tựa lên vai, đỏng đảnh thốt ra từng chữ: “Cái tên vô lương tâm này!

Ta đã thích ngươi bao nhiêu năm nay, vì sao ngươi lại chịu tứ muội, mà lại không chịu ta?

Ta điểm nào thua tứ muội cơ chứ?

Chẳng qua là ta không có được cái tước hiệu quý phi mà thôi.

Bọn đàn ông thối tha các ngươi chỉ thích chơi phụ nữ có thân phận thôi sao?”

Lý Khánh An chau mày lại, lại một lần nữa đẩy ả đi ra, “Ngươi đã uống rượu ư?

Sao toàn mở miệng ăn nói hàm hồ thế?”

“Không được!”

Lần này Dương Hoa Hoa không còn tựa vào vai hắn, ả bỗng chốc ngồi đến trước mặt Lý Khánh An, hai tay chống nạnh nhìn hắn giận dữ, trông như chú gà trống xù lông, “Ngươi nhất định phải nói rõ cho ta biết, vì sao người chịu ả ta lại không chịu ta?

Trong lòng ta đang rất tức giận.”

“Ngươi thật sự muốn biết ư?”

“Đúng!

Ta phải biết...”

“Được!

Ta sẽ nói rõ cho ngươi biết, ta nhớ rất nhiều năm trước đã từng nói với ngươi.

Lý Khánh An ta không thích cùng sẻ chia nữ nhân với đàn ông khác, chỉ đơn giản thế thôi.”

Dương Hoa Hoa vẫn hậm hực cắn môi nói, “Nhưng... ta vẫn chưa lấy ai cả.”

Lý Khánh An cười khinh miệt nói, “Thà ngươi gả cho người khác đi ta không nói.

Hừ!

Ngươi tự biết rõ hơn ai hết, những năm nay ngươi đã từng có bao nhiêu người đàn ông, liệu ta còn có thể chịu ngươi được nữa ư?”

“Ngươi là tên khốn nạn!”

Dương Hoa Hoa bỗng phát tác nhảy bổ vào Lý Khánh An, xòe móng tay sắc nhọn của mình cào cấu mặt hắn, nhưng lại bị Lý Khánh An một tay đẩy ra.

Dương Hoa Hoa bỗng chốc cười phá lên điên dại.

“Cái tên đàn ông đê tiện này, ngươi nghĩ ả thì chưa từng có đàn ông khác sao?

À đã từng làm Thọ vương phi, lại còn trèo lên cả giường của cha chồng mình…”

Không đợi ả nói xong, Lý Khánh An đã bạt một bạt lên mặt ả cái “bốp” giòn giã: “Cút ra ngoài!”

Dương Hoa Hoa đầu tóc rối bù xõa xuống mặt, ả ôm chầm lấy mặt, bỗng chốc thừ người ra.

Tiếng rủa của Lỷ Khánh An đã kinh động đến thân binh, cửa xe lập tức bị kéo ra, mấy thân binh của hắn cũng đã xuất hắn.

Lý Khánh An chỉ vào Dương Hoa Hoa hạ lệnh: “Hãy lôi người nữ nhân này xuống cho ta.”

Mấy tên thân binh nghe lệnh vội túm cánh tay Dương Hoa Hoa lôi ra ngoài.

Dương Hoa Hoa vẫn thất thần, bi ai cầu xin: “Thất lang.

Không!

Đại tướng quân, ta đã quá đố kỵ mà mất hết lý trí, xin hãy nể tình nghĩa bao năm mà bỏ qua cho ta đi!”

Sau khi bị lôi xuống xe, Dương Hoa Hoa thờ thẫn ngồi dưới đất.

Cửa xe đã bị đóng lại, Lý Khánh An lạnh lùng nói với ả: “Ta sẽ không đến gây chuyện với ngươi, nhưng cái gọi là tình nghĩa bao năm của chúng ta coi như đoạn tuyệt, ngươi hãy liệu mình!”

“Đi!”

Xe ngựa đã quay đầu lại, năm trăm thiết kỵ cùng hộ tống xe phóng về hướng ngoài chợ Đông.

Cửa chợ Đông lại ầm ầm đóng lại, Dương Hoa Hoa nhìn xe ngựa đã đi xa, ả vốn còn muốn Lý Khánh An có thể làm thẻ miễn thuế cho mình, nhưng giờ mất cả chì lần chài, cái gì cũng không được, không khỏi nghiến răng nguyền rủa: “Lý Khánh An, cái tên khốn chết ngàn lần này!”

Ả bỗng òa lên bật khóc, từ nhỏ đến giờ chưa từng có ai dám đánh mình như thế cả.



Tâm trạng Dương Ngọc Hoàn đêm nay cực thất vọng, không phải vì tam tỉ đến tìm nàng, mà là Lý Khánh An lại sắp phải xuất chinh.

Dù nàng đã muốn tự lực cánh sinh, nhưng trong xương tủy cũng chẳng qua là một nữ tử yếu đuối, vẫn rất dựa dẫm Lý Khánh An.

Giờ Lý Khánh An lại phải xuất chinh, một đi chí ít cũng nửa năm, nàng tự dưng lại thấy mình như thân phận bèo bọt không gốc rễ, trong lòng rỗng tuếch trống trải.

Đêm đã khuya, nhưng nàng trằn trọc mãi không ngủ được, nghĩ đến chiến bào may cho Lý Khánh An vẫn chưa làm xong, nàng bèn bắt đầu ngồi dưới đèn, từng kim từng chỉ tiếp tục may vá.

Lúc này, ngoài sân lại vang lên tiếng gõ cửa, thị nữ Tuyết Nương đêm nay đến Hàm Dương thăm nhà, phải ngày mai mới về, không nhẽ giờ đã trở lại rồi sao?

Dương Ngọc Hoàn đật chiến bào xuống, bước nhanh ra ngoài: “Ai đó?”

Không có người trả lời, lòng nàng bỗng chốc lại đập thình thịch, một cảm giác vừa hồi hộp vừa trông đợi len lỏi trong lòng, nàng mở cửa ra, quả nhiên là Lý Khánh An, chỉ thấy mặt hắn như cười, ánh mắt chằm chằm nhìn nàng.

“Thất lang...

Sao ngươi lại trở lại rồi?”

Trong lòng Dương Ngọc Hoàn hồi hộp đến cực điểm.

“Ồ!

Thế nàng không hi vọng ta trở lại sao, vậy ta giờ đi về vậy!

Nửa năm sau chúng ta gặp lại.”

Lý Khánh An quay người định bỏ đi.

“Đừng!

Ngươi đừng đi!”

Lý Khánh An vội quay phắt lại, mắt hắn cười tít: “Nếu mỹ nhân đã không muốn ta đi, vậy ta đành ở lại vậy!”

“Cái tên khốn này!”

Mặt nàng e thẹn đỏ bừng, nảy chân một cái quay người bỏ đi.

Nàng cúi sầm mặt, vừa đi vừa vặn chân áo, trong lòng vừa vui lại vừa sợ, vì nàng biết rõ đêm nay sẽ có gì xảy ra.

Bỗng nhiên, nàng chỉ thấy thân mình nhẹ tênh, nàng bị Lý Khánh An khom người nhấc bổng lên.

“Thất lang!

Chàng mau thả ta xuống, mọi người sẽ nhìn thấy mất…”

Còn chưa nói dứt lời thì Lý Khánh An đã hôn chầm lấy cặp môi nàng, vừa mạnh mẽ vừa quyết liệt.

Dương Ngọc Hoàn vùng được mấy cái thì cuối cùng cả bản thân nàng cũng lạc mất mình giữa nụ hôn ngọt ngào này, lạc mất mình giữa vòng tay ấm của người đàn ông mà nàng khổ tâm đợi chờ mong đợi bấy lâu, lạc mất mình trong lòng của người đàn ông mà nàng yêu thật lòng, người đàn ông trẻ mà nàng đã từng mộng mơ...



Không biết bao lâu sau, Lý Khánh An cuối cùng cũng từ từ nằm xuống cạnh Dương Ngọc Hoàn, nàng ôm chầm lấy hắn, mặt áp sát ngực hắn, làn tóc đen nhánh rậm rạp như thác đổ xõa đầy trên giường, để lộ một tấc da thịt trắng nõn như ngà voi.

Lý Khánh An nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng mượt mà, cùng cặp phì đồn tựa bồng đào.

Giờ khắc này lòng hắn đầy thỏa mãn của cảm giác chinh phục.

Ước mong bao năm, tối nay cuối cùng đã được vẹn toàn.

Hắn đã sở hữu được Dương quý phi.

“Ngọc Hoàn, theo ta đến Lạc Dương đi.”

“Ừm!”

Dương Ngọc Hoàn khe khẽ nhận lời.

Nàng bỗng dưng lại nũng nịu nói: “Người ta đã trao hết tất cả cho chàng rồi, sau này chàng phải nuôi ta suốt đời đấy.”

“Nàng không nói ta quên mất, ta sẽ không để bất kỳ ai phát hiện ra nàng nữa.”

“Vậy ta sẽ đợi chàng ở nhà mỗi ngày.”

“Đợi ta làm gì?”

Lý Khánh An ám muội cười hỏi.

“Cái tên xấu xa này!

Ngươi rõ ràng biết mà còn hỏi!”

Lý Khánh An thấy nàng quyến rũ lạ thường, bỗng dưng lại sinh cảm giác lần nữa.

“Được!

Chúng ta sẽ bắt đầu lần hai.”



Tối hôm đó Lý Khánh An hết lần này đến lần khác đưa Dương Ngọc Hoàn đến miền cực lạc, và cũng chính đêm hôm đó, Dương Ngọc Hoàn đã triệt để bị hắn chinh phục.
 
Thiên Hạ Full
Thiên Hạ 12


THIÊN HẠ

Tác giả: Cao Nguyệt

Thể loại: Lịch sử - Quân sự

Nhóm dịch: Huyết Tiễn Ngũ Gia - Huntercd

Nguồn dịch: Mê Truyện - Vip Văn Đàn

Tạo ebook: d2

Nguồn ebook: Kiếm Giới

Chương 591: Án Mạng Đêm Bão Tuyết

Thổ Môn quan nằm trong cánh nội huyện Lộc Tuyền, cách huyện Chân Định chừng tám mươi dặm.

Nơi đây là lôi vào phía đông của thông đạo Hình Tinh, còn Hình Tinh lại là thông đạo có giá trị chiến lược nhất trong Thái Hành bát hình, đi xuyên qua Hình Tinh bèn có thê trực tiếp đi vào cảnh nội Thái Nguyên, vi thế nơi này từ cố chí kim đều là tất tranh chi địa của binh gia.

Lối vào Hình Tinh phía đông Thồ Môn quan nằm trên một đới đứt gãy khồng lồ, từ Thố Môn quan đi về phía tây chính là dãy núi Thái hành sơn hùng vĩ, nào Quái Vân sơn, Bảo Độc lĩnh, Cửu Lý sơn, Long Trì sơn. quằn sơn nguy nga, núi non trùng điệp, từ đây trở đi là một đường thông dạo dài băng ngang qua Thái Hành, xe ngựa có thế đi, hình thành yếu đạo chiến lược giữa Tắn Yến.

Mà từ Thổ Môn quan trở về đông đều là đồi núi thấp và đồng bằng. vùng này có hệ thống sông ngòi chằng chịt, đất đai phì nhiêu, từ xưa đến nay đó đều là nơi dân cư tập trung đông đúc, phía nam có huyện Thạch Áp, sau này vì thấy hai chừ “Thạch Ẩp” khó nhớ mà đổi tên làm Thạch Gia trang.

Chính vi Thổ Môn quan nắm giữa yếu đạo yết hầu của Tấn Yến. nên từ cổ chí kim đó đều là noi tất tranh của binh gia.

Sau sự kiện đại đồ sát lần trước tại Thổ Môn quan, binh sĩ canh gác quan ải đã được gia tăng thêm một ngàn năm trăm người, đứng đầu cũng vẫn là vị tướng trẻ Dư Phương lần trước, chi có điều vì lần trước giải cứu di dân có công, mà hắn giờ được thăng cấp làm lang tướng, vẫn tiếp tục giữ nhiệm vụ canh gác Thổ Môn quan.

Thổ Môn quan được xây dựng trên Báo Độc lĩnh.

Báo Độc lĩnh trông cũng như mỏn đá nham thạch to tướng nhô ra của mạch núi Thái Hành sơn, xung quanh trơn trụi không đường để đi, ở giữa là một cốc núi lõm xuống.

Sau khi đi qua cốc núi sẽ leo lên một sườn núi khác, lập tức thấy quan cánh thoáng rộng trước mặt.

Đi dọc sườn núi từ từ xuống Bảo Độc lĩnh, phía trước chính là đồi núi thấp và đồng bằng.

Kênh Đại Bạch như một dãy thắt lưng ngọc chảy từ bắc xuống nam, dưới ánh sáng chói lọi, mặt nước lấp lánh tinh khôi.

Từ khi tin An Lộc Sơn khởi binh lan ra, không khí vùng Thổ Môn quan bỗng chốc trở nên căng thẳng. lượng lớn quân tư cần thiết không ngừng được chuyển từ Thái Nguyên đến đây, quân đội cũng gia tăng tuần tra trên thành đầu, hàng ngàn tên xích hầu được phái đến châu huyện tứ phía giám sát động tĩnh của quân đội An Lộc Sơn.

Từ sau khi đại quân Quách Tử Nghi vào Hà Đông, hai vạn quân của Lôi Vạn Xuân thuộc thủ hạ An Tây đà dời về tứ châu vùng Sóc.

Đại.

Lôi Vạn Xuân xuất nhiệm tiết độ sử bốn châu Sóc, Đại, Vân, úy.

Như thế này Tinh Hình cũng thuộc phạm vi phòng ngự của Quách Tử Nghi, nhưng do Thô Môn quan lại nằm trong cảnh nội của Hà Bắc đạo, nên một ngàn năm trăm quân thủ tại Thồ Môn quan cũng vẫn thuộc thể hệ của Lý Khánh An, chi mệnh Lôi Vạn Xuân chứ không phải Quách Tử Nghi.

Sáng ngày hôm đó, một đội kỵ binh chừng mười mấy người phóng đi như bay, đây là tiêu đội xích hầu của Lôi Vạn Xuân, nhưng trong số họ còn có ba người bọn Quý Thắng.

Đội kỵ binh thúc ngựa phóng lên dốc đá đi đến trước cửa thành Thồ Môn quan, đội chính xích hầu ngẩng đầu hô to: “Dư tướng quân có đây không?”

Dư Phương nhướng cồ dòm ra hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì rồi ư?”

“Bọn thuộc hạ gặp được Quý tướng quân giữa đường.”

“Quỷ tướng quân nào?”

Quý Thắng phóng ngựa đi ra nhìn Dư Phương trên thành đầu cười nói: “Dư tướng

quân còn nhớ ta chứ?”

Lần trước tập kích công trường hòa dược U Châu, năm trăm xích hầu quân đã rút lui từ Thổ Môn quan, Dư Phương làm sao lại có thể quên được.

Cửa thành từ từ mở ra, Dư Phương bước nước đại đi ra khỏi thành quỳ thi quân lề với Quỷ Thắng: “Mạc tướng tham kiến Quỷ đại tướng quân!”

Trong quân An Tây đẳng cấp rất thâm nghiêm, hạ cấp bái kiến thượng cấp đều nhất thiết phải quỳ một chân bái lề.

Dư Phương chăng qua là lang tướng cấp ba, còn Quỷ Thắng sau khi tập kích công trường hỏa dược thành công đã được thăng làm trung lang tướng cấp một, thậm chí cả chức tản quan của hắn Vân Huy tướng quân cũng đã lên đến địa vị tướng quân, đại vị của song phương quá cách biệt trong quân.

“Dư tướng quân mời đứng dậy, ta có việc quan trọng phải thương lượng với ngươi!”

‘Xin mời tướng quân lên thành lâu nói chuyện.”

Hai người họ cùng bước nhanh lên thành lâu, ngồi lại trước thạch bàn để tiễn, có binh sĩ mang hai chén trà nóng lên.

Quỷ Thắng đường dài đến đây quả thật cũng đà khát khô họng, hắn bưng chén trà lên một hơi nốc cạn mới cười nói: “Dư tướng quân, ta lần này đến đây là muốn cầu viện binh của tướng quân.”

Vừa nói. hắn vừa rút mặt kim bài ra đật trên bàn, đấy là lệnh bài điều binh của Lý Khánh An. dựa vào kim bài này có thế điều động quân đội dưới năm ngàn người.

Dư Phương hoảng quá vội đứng dậy nói: “Ty chức không dám, xin tướng quân cử hạ lệnh!”

“Tốt lắm!

Thù hạ ngươi có tất cả một ngàn năm trăm người, ta mượn một ngàn

người của ngươi đến huyện Chấn Định.”

“Nhưng…”

Dư Phương có phần do dự.

“Ty chức chi lo rằng với mỗi năm trăm người thủ quan sẽ không chống đỡ nổi vài vạn đại quân của An Lộc Sơn.”

“Ngươi yên tâm, trong lòng ta ắt đà có tính.'

Kỳ thực trong lòng Quý Thắng chi có một phần mười tự tin. hắn vừa nhận được tin, tiền phong của Quách Tử Nghi đã đến cố Quan (cũng chính là Nương Từ quan của ngày hôm nay), nhưng Tinh Hình không dề đi, chí ít phải hai người sau mới có thể đến Thồ Môn quan, còn tiền quân của An Lộc Sơn đã vào đến Hằng Châu.

Nhiệm vụ Lý Khánh An giao cho Quý Thắng là giữ lại trọng địa chiến lược Hằng Châu này, hắn chi có thể trông mong đại quân của Quách Tử Nghi có thể đến chi viện.

Từ lộ trình mà tính thì quân đội của Quách Tử Nghi dù thế nào cũng không kịp đón tiền quân của An Lộc Sơn. bọn họ chí ít cách nhau chừng một ngày, như vậy huyện Chân Định nhất định phải thủ được một ngày.

Tuy theo lý thưởng đại quân An Lộc Sơn phải đoạt được huyện Chân Định thì mới tiếp tục tấn công Thồ Môn quan, nhưng nếu địch quân cử để mặc huyện Chân Định mà trực tiếp tiến công Thổ Môn quan, nếu lúc đó viện quân của Quách Tử Nghi còn chưa đến, vậy tình thế Thổ Môn quan sẽ có phần nguy hiểm.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, Quỷ Thắng vẫn quyết định sẽ cược một phen.

Từ sáng sớm thôi bầu trời huyện Chân Định đà rất âm u.

Đến lúc ráng chiều, trên không cuối cùng đà lất phất bông tuyết.

Cùng lúc với màn đêm kéo xuống, bông tuyết nho nhỏ đã to dần, càng lúc càng dày đặc không ngừng rơi xuống, xung quanh được phủ lên một màu trắng xóa tinh khôi.

Quân tiền phong của An Lộc Sơn lúc này đà đến trấn Định Đông nằm ngoài cách huyện Chân Định hai mươi dặm về phía đông.

Mấy trăm hộ gia đình trong trấn đều đã toàn bộ dời đến huyện thành Chân Định, chi còn lại một thị trấn chết rỗng không.

Khi quân đội tiến vào trấn Định Đông, vì tuyết quá dày đặc quá lớn, Lý Khâm Tấu đành phải hạ lệnh tạm thời trú binh tại trấn Định Đông.

Hai vạn đại quân của hắn lập tức xông vào trong trấn định cướp bóc nhà dân.

Bọn chúng cần nữ nhân, cần lương thực, và cần cả bò dê gia cầm, nhưng kết quả lại khiến chúng vô cùng thất vọng.

Cư dân đà chạy sạch sẽ, cả trấn chi còn lại hai ông lão già cả không đi nổi, đến một hạt thóc cũng không để lại, dê bò cùng gia súc lại càng không thấy tông hoi đâu cả, mà cả phần lớn nước giếng cũng bị chôn lại trước khi dân làng bỏ đi.

Trước đại trướng của Lý Khâm Tấu đuốc lửa bừng bừng, hắn ngồi ngay chính giữa đại trướng.

Xung quanh là mấy mươi thân binh của hắn vây quanh bảo vệ, sát khí đằng đằng.

Lý Khâm Tấu cũng là một trong số nghĩa tử của An Lộc Sơn.

Mười hai nghĩa tứ của An Lộc Sơn được mệnh danh là thập nhị thái bảo, đều là đại tướng dũng mãnh trong Yến quân.

Lý Khâm Tấu thuộc hạng đầu trong đó, hắn là một trong các đại tướng tâm phúc của An Lộc Sơn.

Lần này Sử Tư Minh dẫn mười vạn đại quân đánh Hà Đông, trong đó có tám vạn người là bộ hạ thuộc bốn bộ của bản thân hắn. còn hai vạn người còn lại chính là do Lý Khâm Tấu dẫn dắt.

Qua đó thấy rõ An Lộc Sơn cũng chăng phải hoàn toàn tin tường Sử Tư Minh, phải phái Lý Khâm Tấu đến giám sát hắn.

Mấy tên binh sĩ sắc mặt đằng đằng hung hãng lôi hai ông lão lưu lại trú thù vào, tội nghiệp cho hai cụ cả xương tay cũng bị chúng bè gãy, đang trong tình trạng sắp chết.

Binh sĩ đẩy hai cụ già kia té nhào đến trước mặt Lý Khâm Tấu, hắn hung hàn hỏi: ‘Nói mau!

Người trong thị trấn đâu hết cả rồi?”

Lý Khâm Tấu là con lai giữa dòng máu Hồ và Hán, thân hình đặc biệt cao to, sức lực rất khỏe, tay cầm thanh đại đao to tướng.

được mệnh danh là vạn nhân địch.

An Lộc Sơn để hắn làm tiên phong cũng chi vì muốn mượn khí thế hắn đánh thẳng một mạch ra Thái Nguyên.

Có lẽ chính vì tinh lực quá thịnh, nên tạo thành một đặc điểm lớn cho Lý Khâm Tấu, đó là cực kỳ háo sắc.

Mỗi đêm hắn đều phải có vài phụ nữ đến hầu hạ mới ngủ ngon được, hơn nữa còn phải là nữ tử tuổii trẻ có tư sắc, môi không được quá mười sáu.

Tuy Sử Tư Minh đà nghiêm lệnh cấm cản, trước khi đoạt được Hằng Châu tuyệt không cho phép hắn cùng quân đội của mình đi cướp bóc, nhưng Lý Khâm Tấu vẫn cử dung túng cho thuộc hạ cướp bóc thôn trấn xung quanh huyện thành, sau đó giết sạch diệt khâu, còn nữ từ thì bắt hết vào đại doanh, một mặt là thòa màn nhu cầu của binh sĩ. một mặt khác còn là thu tập nữ tử tuổi trẻ cho bản thân hắn.

Hôm nay hắn đã bôn ba cả một ngày, ngọn lửa dục vọng trong người đã bừng cháy, vốn dĩ định sao khi đóng trại xong phải hưởng thụ một lát tường thưởng bản thân, không người người trong thôn trấn xung quanh đều đã chạy sạch.

Tiếng than vãn oán trách của binh sĩ liền liền, bản thân hắn cũng phải nghiến răng nuốt hận.

Lúc này cử nôm như loài dã thú đang chằm chằm nhìn hai ông cụ. cán đao trong tay hắn cơ hồ đà bị hắn bóp nát.

Một ông lão đà gần hấp hối, không nói lên được lời nào, còn người còn lại thì yếu ớt đáp: “Quân gia, đều đã trốn hết vào thành rồi, huyện thành Chân Định.”

‘Còn gì nữa?

Có còn ai là trốn ở gần đây chưa kịp chạy không?' ‘Không… không còn người nữa!”

‘Mẹ kiếp!

Lôi hai lão già chó chết nào xuống chém cho ta!”

Mấy tên binh sĩ lôi hai lão lên đưa xuống.

Trong lòng Lý Khâm Tấu bực bực bội vô cùng, hắn khoát tay sau lung đi lại trong đại trướng một hồi.

Hắn đã sắp không nhịn nôi nữa.

Nhiệm vụ Sử Tư Minh cho hắn là đoạt Hình Tinh, sau đó mặc hắn muốn dung túng quân lính cướp bóc thế nào tùy thích, nhưng trước khi đoạt được Thổ Môn quan thì nghiêm cấm hắn cho quân vào thành.

Ý đồ của Sử Tư Minh, Lý Khâm Tấu biết rõ, chì binh quý thần tốc, phái nhanh chóng đoạt được yếu địa chiến lược.

Nhưng nghĩ đến những nữ nhân tựa ngọc tựa hoa của các nhà đại hộ trong huyện thành Chấn Định, lửa dục trong lòng hắn lại hừng hực bùng cháy khó mà cưỡng lại nổi.

Mẹ kiếp, tối nay hắn nhất định phải vào thành cướp người, cứ mặc xác mệnh lệnh của Sử Tư Minh.

Lúc này ngoài chướng bỗng vang lên tiếng bẩm báo của thân binh: “Tướng quân, Hẳng Châu thái thú Nhan Cào Khanh và trường sử Viên Phú Khiêm đến cầu kiến.”

Lý Khâm Tấu bỡ ngỡ, hắn cứ ngỡ minh nghe nhầm, bèn hỏi lại: “Là ai?”

“Hằng Châu thái thú Nhan Cảo Khanh và Trưởng sử Viên Phú Khiêm cầu kiến!”

Lý Khâm Tấu có phần nghĩ không thông.

Dịch Châu thái thú bị giết, Định Châu thái thú chạy mất, trường sử cũng không thấy tông tích đâu, thế mà tên Hằng Châu thái thú Nhan Cào Khanh này lại dám tự vác mật đến đầu hàng.

Dù cho chi là cầu kiến nhưng trong mắt Lý Khâm Tấu, cầu kiến cũng không khác gì đầu hàng.

“Dần bọn họ vào đây!”

Chi một lát sau binh sĩ đã dẫn theo Nhan Cào Khanh cùng Viên Phú Khiêm vội vã đi vào đại trướng, hai người vừa vào trướng đã quỳ xuống nói: “Ty chức Nhan Cào Khanh thay mặt cho mấy chục vài bô lão hương thân Hằng Châu đến nghênh đón đại tướng Thiên quân.”

“Hừ!

Nghênh đón?”

Lý Khâm Tấu bỗng chốc nhớ ra dân chúng trên trấn đều đã chạy sạch, hắn không khỏi hừ mạnh một tiếng nói: “Trong trấn một người cũng không còn, đây chính là nghênh đón của ngươi đấy ư?”

“Lý tướng quân có phần không biết, người trong trấn chạy sạch không phái vì thiên

quân của Yến quân đến đây, mà là có nguyên do khác.” ‘"Nguyên do ^?”

“Haiz!”

Nhan Cảo Chân thở dài một hơi nói: “Đấy đều do bọn đoàn luyện binh tạo nghiệp.”

Lý Khâm Tấu lại chợt nhớ ra trong Chấn Định huyện còn có một ngàn đoàn luyện binh, vội hỏi: “Bọn đoàn luyện binh này đâu?

Đi đâu hết rồi?”

“Xin tướng quân từ từ nghe ta nói.”

“Vậy được!

Các ngươi đứng dậy, mời ngồi.”

Sắc mặt Lý Khâm Tấu đã dịu lại nhiều, dẫu sao người ta cũng là thái thú và trường sử, thái độ cũng rất tốt, hấn cử bắt người ta quỳ cũng chẳng ra sao.

Nhan Cảo Khanh và viên Phú Khiêm cùng ngồi xuống xong, Nhan Cào Chân mới từ từ nói: “Đô úy đoàn luyện binh một lòng kiên quyết chống đối, muốn cùng cả thành sống chết có nhau, nhưng ta lại muốn bảo vệ dân chúng cả thành, khuyên hắn đừng cào cào đá xe. nhưng hắn lại không nghe, trong lúc bất đắc dĩ, ta chi đành giết chết hắn.

Một ngàn đoàn luyện binh đào tẳn tử tán. trước lúc bỏ chạy đà đến các làng cướp bóc, dân chúng xung quanh huyện Chân Định không chịu nồi quấy nhiễu, đều lũ lượt bò hết vào thành.

Đấy là nguyên nhân vì sao Lý tướng quân không thấy có người tại trấn Định Đông.”

“Mẹ kiếp bọn khốn nạn này!”

Lý Khâm Tấu phẫn hận nguyền rủa một tiếng, đả thảo kinh xà làm hại bọn hắn đến đáy mà không hóng hớt được miếng ngon nào.

Xong hắn lại hỏi tiếp: “Ngươi nói Trương Kế Lương đà chết, vậy đầu người hắn đâu.”

Nhan Cảo Khanh nháy mắt ra hiệu với Viên Phú Khiêm, Viên Phú Khiêm vội lấy cái tai nải nhỏ sau lung xuống đặt giữa bàn rồi mới từ từ mờ ra, đó chính là đầu người của Trương Kế Lương.

Lý Khâm Tấu có quen Trương Kế Lương, hắn thấy quả nhiên không sai bèn không khỏi cười phá lên: “Được!

Được!

Giết hay lắm, ta nhất định phải tường thưởng cho các ngươi.”

Nhan Cáo Khanh lại quỳ xuống nói: “Nhan mẫu không dám lấy tường thưởng của tướng quân, thiên quân đi qua, vạn dân kính ngưỡng, bọn ta chi mong tướng quân đây, như trẻ thơ mong phụ mẫu, chi cầu tướng quân có thế thúc quản quân kỳ, ta nhất định sẽ cho dân chúng xây đền thánh sống của Yến vương và tướng quân, đê dân làng có thề đốt nhang thờ phụng tử thời.”

Sự cung kính của Nhan Cảo Khanh với Lý Khâm Tấu rất hữu hiệu.

Kỳ thực hận cũng biết bọn vãn quan này đều chưa chắc đã thật tâm muốn đầu hàng, chẳng qua đều là muốn bảo vệ dân chúng mà thôi, trong lòng hắn biết rõ, nhưng trước lúc lên đường nghĩa phụ An Lộc Sơn có dặn dò hắn, cố gắng đề Nhan Cảo Khanh tự đầu hàng.

I^an Cảo Khanh là thái thú Hà Bắc có tiếng, uy tín hiển hách, hắn mà đầu hàng chắc chắn sẽ là một bắt đầu tốt cho các châu huyện Hà Bắc lần lượt đầu hàng theo.

Lý Khâm Tấu vội đỡ Nhan Cảo Khanh dậy cười nói: “Nhan thái thú xin hãy yên tâm. ngươi xem ta nhất lộ có từng đồ thành bao giờ?

Có từng dung túng binh lính quấy nhiễu dân lành?

Thỏ khôn còn không ăn cỏ gần hang cơ mà!”

Nhan Cào Khanh lại thờ một hơi thật dài, hắn đứng dậy cười nói: “Đa tạ tướng quân nhân từ, ngoài ra, bọn ta có nghe nói Lý tướng quân vô nữ bất hoan, nên đặc biệt chuẩn bị sẵn một trăm nữ tử các nhà đại hộ, đều là con gái nhà lành cả. ai ai cũng trẻ tuổi xinh đẹp, đều rất ngưỡng mộ tướng quân, dâng tặng tướng quân để từ từ hưởng thụ.”

Lý Khâm Tấu đại hi, “Bọn họ người đâu?

Ngươi có dẫn đến đây không?”

Nhan Cào Khanh lắc đầu nguầy nguậy cười nói: “Vốn dĩ ta định sẽ dẫn họ đến đây, nhưng tuyết quá lớn, những nữ tử này thân thể đều yếu ớt, đi đường đêm hôm giữa trời bão tuyết này căn bản không chịu nôi, nên ta đành phái tạm thòd an bài họ tại biệt quán ở ngoại thành, đợi ngày mai tuyết tạnh, ta sẽ đưa họ đến gặp tướng quân.”

Lý Khâm Tấu làm sao mà nhịn nổi qua đêm nay.

Hắn muốn lệnh thân binh đi đón những nữ tử kia đến đây ngay, nhưng mặt khác lại lo lấng họ thật sự không chịu đựng nôi bão tuyết đêm nay, làm ảnh hưởng đến hứng thú của minh.

Lúc này, một tên thân binh vội vã đi vào, khẽ giọng thù thi bên tai hắn nói: “Bấm tướng quân, đà điều tra kỹ

Chương 592: Giết Người Đêm Tuyết (1)

Biệt quán huyện Chân Định nằm ở bắc huyện Chân Định, phía sau kề Hô Đà Thủy, cách cầu lớn qua sông không xa. nó thật ra là một dịch trạm, do vị trí địa lý của Chân Định huyện vô cùng quan trọng, quan viên đông tây qua lại rất nhiều, từ từ tòa dịch trạm này bèn khuếch trương lớn mà trở thành biệt quán, có quán thừa chuyên môn chăm nom tiếp ứng. một lần có thể ở hai ba trăm người, ngay cả An Lộc Sơn cũng đã từng ở qua nơi này.

Tuy rằng tuyết rơi rất to, nhưng đối với Lý Khâm Tấu đang cao hứng dạt dào, một chút tuyết nhỏ này không cần phải nói đến. bọn họ một đường tung vó, hai mươi dặm trôi qua trong nháy mắt, chăng đến nửa canh giờ, một dòng người bèn đi đến được biệt quán, chi thấy trước cửa biệt quán có mười mấy chiếc xe ngựa ngừng đó, phòng chừng đều là xe ngựa chờ nữ từ, vẫn còn phảng phất mùi thơm son phấn.

Lý Khâm Tấu trong lòng ngửa ngáy khó chịu, hắn trở người xuống ngựa, bèn dẫn theo mười mấy thân binh xông vào trong biệt quán, các thân binh đồng loạt đi theo ở phía sau, chiếu theo lệ thưởng.

Lý Khâm Tấu sau khi kết thúc, những nữ nhân đều phải thưởng cho bọn họ hưởng thụ. nghĩ đến đều là những thiếu nữ xinh đẹp của nhà đại hộ, những thân binh này ai nấy đều vui mừng khôn tả. ngồi ở trong phiến điện hau háu chờ đợi.

Hà Thiên Niên tuy rằng không muốn đến, nhưng nếu đã bị Lý Khâm Tấu lôi xuống nước rồi. hắn tự nhiên cũng sẽ không ãn chay niệm phật, cũng là thích nữ nhân, được dẫn đến một gian tiểu viện khác.

Các thân binh la lối ầm ĩ. lúc này quán thừa dẫn theo mấy viên tuỳ tùng đem cơm nước đều dọn lên cả. nhất là một thùng canh xương, ninh đến thơm phưng phức, nhất thời đem sự chú ý của tất cả mọi người đều lôi cuốn qua đó, một thiếu niên vẻ mặt trẻ con, thật thà chất phát cười nói: “Đây là canh hùng chưởng bách tiên có tiếng nhất biệt quán của bọn tiêu nhân, thích họp uống vào mùa đông nhất, xua hàn tráng dương, đêm nay mọi người phải uống thêm mấy bát.”

“Tráng dương!

Tráng dương!

Bọn lão tử thật sự không chờ được nữa.”

Bọn lính vừa cười vừa rủa.

đều đi lên múc canh…

Trong chính đường đèn đuốc sáng trưng. mùi thơm lan tòa nức mũi, sát bên tường có hai hàng nữ từ trẻ tuổi tụm năm tụm bảy, có đến bốn năm mươi người, Lý Khâm Tấu từ trước mặt các nàng nhất nhất đi qua, chi thấy những nữ tử này ai nấy xiêm y diêm dúa, hương thơm nức người, bộ dạng cũng khá là trẻ tuổi xinh đẹp, chi là bọn họ không có sự thẹn thùng vốn có của nữ từ nhà đại hộ, trái lại ai nấy ánh mắt ngả ngớn. hơn nữa thấy nam từ cường tráng như vậy, không ít nữ tử trong mắt đều lộ ra một nét đói khát, còn son phấn trên người bọn họ nữa. có một chút hơi quá đáng rồi.

đây lại

giông là nữ tử thanh lâu hơn.

Lý Khâm Tấu trong lòng nghi hoặc, hắn dùng da roi nâng chiếc cằm của một nữ tử lên. hỏi: “Nàng là nhà nào của huyện Chân Định?”

‘Xin đáp lời đại gia. ta là nữ nhi của Lưu lão gia thành đông.”

‘Đại gia?'

Lý Khâm Tấu tức giận nói: “Ngươi dám tiếp tục gạt ta. ta lột da của ngươi!”

Sợ đến nữ từ mặt hoa thất sắc, hốt hoảng nói: “Hồi đáp lời của mọi người, ta là cơ nữ Bách Thủy lâu, tên Diệu Xuân!”

Con mẹ nó, quả nhiên là kỹ nữ, Lý Khâm Tấu quét mắt qua chúng nữ một cái. lại hỏi: “Các ngươi đều là sao?”

Chúng nữ đều cúi đầu. hiển nhiên là đà im lặng thừa nhận rồi.

“Bà nội nó!”

Lý Khâm Tấu vốn bực tức và buồn cười, tên Nhan Cảo Khanh đáng chết, lại dùng kỹ nữ qua mặt hắn. hắn nên nghĩ đến rằng, với thanh danh làm quan của Nhan Cảo Khanh, hắn làm sao có thê dùng nữ từ nhà đại hộ chiêu đãi mình cơ chứ.

đó há chăng phải là làm hủy đi thanh danh của hắn sao?

Tuy nhiên những nữ từ này tuy là kỹ nữ. nhưng dáng dấp cũng không đến nỗi tệ, ai nấy cũng trẻ tuổi cả, đêm nay hắn phải toàn bộ xử hết. diễn một màn truyền thuyết ‘Lý Khâm Tấu dạ chiến ngũ thập mỹ”, hắn lại dùng da roi nâng cằm ngắm nhìn một nữ tử trẻ tuổi nhất: “Ngươi mấy tuổi rồi?

Tên là gì?”

“Hồi bẩm gia, nô gia mười ba tuổi, tên Lộng Kiếm, chưa từng phá dưa.”

“Vậy ngươi cam tâm tình nguyện hầu hạ ta không?”

“Nghe nói gia là anh hùng, nô gia cam tâm tình nguyện hầu hạ.”

‘Tốt!

Tốt!”

Lý Khâm Tấu cười to nói: “Đêm nay các ngươi toàn bộ hầu hạ ta, hãy dìu ta đến phòng trước đi.”

Lập tức có bốn năm nữ tử tiến lên trái phải dìu lấy hắn, một đám nữ tử điệu đà thỏ thẻ, xúm xít quanh hắn đi vào trong nội thất, nhưng vừa đến trước cửa nội thất, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng thảm kêu, Lý Khâm Tấu sững người, không đợi hắn kịp phản ứng. dưới sườn đau lên dữ dội. cúi đầu chi thấy một ngọn dao găm đà đâm vào trong cơ thể của hắn, lút vào đến cán dao.

Lý Khâm Tấu rống to một tiếng, một tay túm lấy hai cồ của hai nữ tử, ‘răng rắc!' bóp nát cô của hai nàng, thoáng chốc lại bắt lấy bốn nàng, toàn bộ bẻ gãy cố của các nàng, vô cùng hung tàn.

Biến cố đột ngột xảy đến khiến cho nữ nhân bên cạnh hắn sợ đến kêu ré lên, loạng choạng lảo đảo chạy trốn tán loạn.

Lý Khâm Tấu lại cảm thấy thắt lung phía sau nhói đau, lại là một thanh dao găm đâm vào trong lưng sau của hắn, hắn quay đầu lại, vừa nhìn đã thấy là nữ tử trẻ tuổi nhất tên là Lộng Kiếm ban này kia, mặt nàng như băng lạnh, ánh mắt thù hận, giống như hai ngọn đao mà nhìn trừng thẳng vào hắn, nàng giơ tay một cái. lại giống như đang làm ảo thuật, trong tay đã xuất hiện hai thanh dao găm tóe lên tia sáng xanh, hiển nhiên là đà tầm qua kịch độc.

“Ả tiện nhân!'

Lý Khâm Tấu cả giận rút gươm, nhưng gươm đã không còn. chi còn lại vỏ gươm, hắn rút chiếc dao găm giữa thắt lung. kêu to một tiếng. vồ tới thiếu nữ, thiếu nữ bước đi di chuyển linh hoạt thoăn thoắt, vừa né người bèn đã lui đến ngoài cửa, Lý Khâm Tấu chi cảm thấy sức lực trên người đang biến mất, nhưng nữ tử này không giết, hắn trong

lòng không cam. hắn lại rống to một tiếng, giống như một con gấu đen lao đến trong viện.

Hắn vừa mới đến cửa, đột nhiên chi thấy trước mắt một tia sáng xanh lóe sáng, hắn vẫn chưa kịp phàn ứng. ‘bụp!” một tiếng, một mũi tên đoản nỏ từ tâm mày hắn bắn vào, mũi nhọn của tên từ phía sau ót nhú ra.

Lý Khâm Tấu trong phút chốc trở thành pho tượng, miệng há thật to, dao găm trong tay rơi leng keng xuống đất, từ từ, hắn ngẩng mặt lên trời đồ xuống, ở xa mười bước đối diện với hắn.

Quỷ Thắng lắc lắc đầu, tự lẩm bầm một minh nói: “Hổ thẹn a!

Nếu là thiết tiền của đại tưởng quân, mũi tên này sẽ đóng chặt hãn trên đất.”

Hắn lại nhìn ra phiến điện một cái. ba trăm thân binh toàn bộ độc phát thân vong, ai nấy khuôn mặt hóa đen, độc dược của hắn cực kỳ bá đạo, không màu không mùi, dùng đũa bạc cũng không thử ra. chi uống một ngụm canh bèn sẽ mất mạng ngay, những binh này không địch nồi với sự hấp dẫn mỹ vị canh xương của hắn.

Ha ha!

Nêu như có thể, hắn cũng có thể toàn bộ độc chết hết toàn bộ binh sĩ của An Lộc Sơn.

Trong lúc Quỷ Thắng đang miên man suy nghi, một thân binh nhanh bước đi tới, trên tay cầm lấy một cái đầu người đang rò máu, chính là Hà Thiên Niên, hãn cũng là bị mỹ sắc mê hoặc, lúc ôm người đẹp vào phòng bị xích hầu núp ở trên cánh cửa bêu đầu, tiếng thảm kêu đó chính là do hắn trước khi chết phát ra.

Lúc này, thiếu nữ tên là Lộng Kiếm kia một đao chặt đứt đầu người của Lý Khâm Tấu, tiến lên quỳ xuống khóc nói với Quý Thắng: “Đa tạ Quý tướng quân báo thù cho đại tỷ ta, ta nguyện đi theo Quý tướng quân, làm một nữ binh An Tây.”

Thiếu nữ tên Tạ Lộng Kiếm, năm nay chi có mười lãm tuổi, người U Châu, là cháu ngoại của Mà Tuấn, ba năm trước đại tỷ của nàng bị Lý Khâm Tấu nhắm trúng, cướp đi quân doanh chà đạp mà chết, cà Mã Tuấn ra mặt cũng không đòi lại được công bằng.

Tạ Lộng Kiếm bèn thề rằng sề báo thù cho đại tỷ, vào Ngữ Đài sơa học nghệ ba năm. lần này An Lộc Sơn khởi binh, nàng từ Ngũ Đài sơn trở về, ở Hằng Châu tìm được Mã Tuấn, Mà Tuấn bèn giới thiệu nàng với Quý Thắng, trở thành nhân vật mấu chốt giết chết Lý Khâm Tấu.

Quý Thắng gật gật đầu, quân xích hầu lúc chấp hành nhiệm vụ đặc biệt, quá thật cũng cần dùng đến nữ nhân, nàng Tạ Lộng Kiếm này võ nghệ cao cường, thân thể nhanh nhẹn, quà thật có thế thu nhận sử dụng.

“Thôi được!

Ngươi tạm làm thuộc hạ của ta, đợi sau khi đại tướng quân phê chuẩn, ngươi bèn có thể chính thức gia nhập vào đệ nhất liệp ung doanh An Tây.”

Tạ Lộng Kiếm mừng rờ, dập đầu nói: ‘Thuộc hạ nguyện tận lực với tướng quân.”

“Ngươi không phải là tận lực cho ta đâu đấy, ngươi là đang tận lực với đại tướng quân nhà ta.”

Quý thắng cười xòa, bèn nói với hai mươi người thù hạ: “Tốc đem thi thể bọn họ toàn bộ ném xuống sông, đêm nay, chúng ta còn có nhiệm vụ quan trọng, phải nhanh!”

Hai mươi người thủ hạ động tác mau lẹ, rất nhanh bèn đã đem mấy trăm thi thể ném xuống Hô Đà thủy, bọn họ lập tức bỏ đi, chẳng mấy chốc đà biến mất trong đêm tuyết trắng xóa.

Đêm càng lúc càng khuya, tuyết càng roi càng lớn, tuyết chất đọng trên mặt đất đà có thể che lấp đi bàn chân rồi, giữa trời đất tĩnh mịch như tờ, làn sương mờ mịt, ngoài xa hai mươi bước bèn nhìn không rõ tình hình phía đối diện.

Đại doanh tiên phong của Lý Khâm Tấu bèn trú đóng ở bên cạnh trấn Định Đông. chiếm đất mấy chục dặm, có rào doanh bao vây, An Lộc Sơn cũng trị quân cực nghiêm. cho dù trú binh nửa ngày cũng phải hạ doanh an trại, xây dựng tháp canh, nguyên tắc không chút lơ là, Lý Khâm Tấu tuỵ rằng về mặt mưu lược còn khiếm khuyết, nhưng về mặt quân đội lại không hề hàm hồ, đại doanh của hai vạn quân đội hàng lối chình tề, cung tiền thù sắp hàng ở sát phía ngoài, rào doanh hai trượng cao, to bằng bắp tay, ngoài rào doanh có đào chiến hào, mai phục sừng hưu, thậm chí trước cửa doanh cũng kéo cầu treo lên, mười hai tòa tháp canh phân bố ở xung quanh đại doanh, phòng ngự đến mức như thùng sắt vậy.

Nhưng một trận tuyết lại làm cho sự phòng ngự của đại doanh đã xuất hiện ra lỗ hông, mười hai tòa tháp canh đã trở thành vật trưng bày, thù quân trước cửa lớn cũng không thể nhìn thấy tình hình ở ngoài xa hai mươi bước, quan trọng hơn là chủ tướng và phó tướng của bọn họ đều không có mặt, các tướng lĩnh cũng đều biết rằng, chủ phó tướng đã đi tìm nữ nhân rồi, bọn họ thì lại cần gì phải bán mạng…

Trong đại doanh vô cũng tĩnh lặng, bây giờ đã là lúc canh một, đang là lúc các binh sĩ ngủ say, các binh sĩ giữ ở trước cửa đều mạnh ai nấy đi tìm chỗ ngủ, trận tuyến to như vậy, cái gì cũng đều không nhìn thấy, giữ cửa thì có ý nghĩa gì?

Lúc này, ngoài quân doanh trăm bước xuất hiện hai mươi mấy đốm xám nhỏ, dưới sự yểm hộ của bụi tuyết, nhanh chóng áp sát góc tây bắc của đại doanh, đây là hai mươi người, chình là hai mươi xích hầu liệp ung doanh Quý Thắng mang đến, bọn họ chia thành hai đội, một trái một phải, tiến tới gần đại doanh.

Trận tuyết lớn mù mịt đã trở thành sự yểm hộ có lợi nhất cho bọn họ, bọn họ lại mặc lên người áo bão ngoài màu xám, căn bản không cần lo rằng sẽ bị Lính canh phát hiện, dần dần, bọn họ cách tháp canh chưa đầy ba mươi bước, sắp sửa phải tiến vào trong tầm nhìn của lính canh rồi, kinh nghiệm của các xích hầu vô cùng phong phú, hắn từ chạy sửa thành bò, nằm sấp dưới đất bò lên phía trước, phía sau mỗi người đều vác lấy túi da thật nặng, chậm rãi mò mẫm bò lên trước, chủ yếu là sợ chông sắt ở trên đất, cũng may, đối phương không rải chông sắt, có lẽ là bọn họ cũng cho rằng sẽ không có đại đội kỵ binh đến tập kích, dần dần, bọn họ đã tiến sát rào doanh, phía trước đà là chiến hào rồi, chiến hào không rộng lắm, chưa đến một trượng, bọn họ có mang theo ván gỗ, ván gỗ rất được chăm chút, phải là hai đầu đều có đinh dài, đây là để tiện cho việc chọc đinh dài vào trong đất. cố định ván gỗ trên chiến hào.

Bò qua chiến hào, phía trước bèn là rào doanh thô to, bọn họ cần phải trèo qua bờ rào, nơi trèo qua cũng rất được coi trọng, có xích hầu đặc biệt đến quan sát qua, cự ly giữa hai tháp canh khoảng sáu mươi bước, đây là cự ly tiêu chuẩn, nếu như tuyết không lớn, cự ly có thê đạt đến ngoài ba mươi bước, vậy thì nơi trèo vượt tốt nhất chính là phía dưới tháp canh, đây gọi là ‘đăng hạ hắc” (phía dưới ánh đèn thì tối), tháp canh thưởng sẽ không nhìn thấy tình hình ở phía dưới minh, nhưng cự ly tầm nhìn bây giờ chưa đến hai mươi bước, cũng chính là nói, giữa hai tòa tháp canh tất sẽ xuất hiện một

đãng thành tiện lợi, Yến quân ồ ạt không dứt từ chỗ này đãng lên đầu thành, Trình Thiên Lý gắp đến đôi mắt đều đò cả, hắn thấy hỏa tiễn quân Đường bắn sang sào xe, nhưng lại không có hiệu quả gì, mấu chốt là thiếu thốn vật dẫn lửa.

Hắn quay đầu lại khản giọng gào lên: ‘‘Dùng dầu hòa!

Dầu hòa!'

Mấy trăm binh sĩ ôm lấy hũ sành có đựng hòa dầu xông lê.

đem hũ sành ra sức ném mạnh lên sào xe, hũ sành vỡ vụn, hòa dầu màu đen chảy đầy một xe, lúc nàỵ hòa tiễn tề phát, sào xe ‘phụt!” một cái bốc cháy, ngọn lửa bốc cao, chi trong phút chốc, ngọn lửa to hừng hực đem năm tòa sào xe trước sau nuốt chửng, không có hậu viện ủng hộ, năm trăm cánh quân hung hàn xông lên trước tiên cũng càng đánh càng ít đi, cuối cùng toàn bộ bị quân Đường tiêu diệt.

Lúc này quân Đường lại đưa vào ba nghìn binh sì, làm cho binh lực phòng thủ đoạn phía đông đã đạt đến hơn một vạn người, quân Đường từ từ chiếm thế thượng phong, khống chế lấy cục diện.

‘Tang!

Tang!

Tang!”

Cùng với tiếng chuông thu binh vang lên.

Yến quân công thành rút lui như nước triều, bỏ lại thi thể ngổn ngang trên mặt đất, thang mây tan thành vờ vụn và sào xe thiêu cháy hừng hực, đợt tiến công mang tính dò thám lần đầu tiên của Yến quân đà kết thúc.

Trận chiến này đà trải qua gần hai canh rưỡi giờ, Yến quân bị thiêu hủy năm tòa sào xe, thang mây hai mươi ba chiếc, tứ thương hơn sáu nghìn người, còn quân Đường cũng đã tứ thương hơn một nghìn người, đầu thành đã bắt đầu trở nên bận rộn, dân phu lên thành thu dọn thi thể người chết, đem người thọ thương dùng cáng khiêng xuống, thanh Lý mũi tên trên thành, một số binh sĩ ngồi lung xe xuống thành, giết chết Yến

ờ ngoài trăm bước phía đông đại doanh An Lộc Sơn, hai nghìn quân đội đà chuẩn bị sẵn sàng, một nghìn đoàn luyện binh là bộ binh, một nghìn Thổ Môn quan thủ quân là kỵ binh, hai nghìn quân đội tâm trạng hồi hộp chờ đợi, nhất là đoàn luyện binh càng hồi hộp hơn.

đối phương là hai vạn đại quân, cho dù là tập kích, lấy một chọi mười, bọn họ có thể đánh lại được không?

Quý Thắng cỡi ngựa ở phía trước nhất, ánh mắt của hắn bình tình theo dõi đại doanh quân địch, hắn tin tường thù hạ của mình, bọn họ nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ viên màn.

Đúng lúc này, trong sương tuyết đột nhiên lóe sáng, hình như là một đám lửa ánh lên.

Quý Thắng lập tức thẳng người đứng dậy, ánh mắt dán chặt vào ánh lửa này, chi thấy nơi không xa lại xuất hiện một đám lừa. tiếp theo là đám thử ba, thử tư… càng lúc càng nhiều, ánh lửa càng lúc càng sáng, càng lúc càng rộng, trong đại doanh đã bắt đầu truyền đến tiếng la thét hoảng sợ.

Lúc này, hai nghìn binh sĩ đều trở nên hung phấn, từng ngọn lửa rực cháy trong đại doanh bốc lên ngùn ngụt trong mắt bọn họ, đã đốt cháy dũng khí trong lòng họ, mỗi người đều nóng lòng đến mất cả kiên nhẫn, chiến mà lộc cộc rời bước, sụt sùi tiếng vang mũi, các kỵ binh tay cầm trường mâu, một tay ghìm chặt lấy chiến mà, ánh mắt hung phấn dõi theo đại doanh quân địch.

Lúc này, đại doanh quân An Lộc Sơn thế lừa ngất trời, trước hết là bắt đầu từ góc doanh tây bắc. dưới sự lan quét của gió tây bắc, thế lửa nhanh chóng lan đến phân nửa doanh khu. ngọn lửa vút trời, tuyết lớn không dập tắt được thế lừa. ngược lại đà ánh hưởng sự bỏ trốn của binh sĩ, từng hàng doanh trướng giống như từng chú rồng lửa đang điên cuồng nhả lửa, dưới ngọn lửa rực bao phủ. hai vạn binh sĩ khóc cha gọi mẹ, chạy trốn tử tán, tuyệt đại đa số người đều không mặc khôi giáp, để chân trần, ôm đầu chạy trối chết, vắt giò mà bỏ trốn.

Xuất phát từ bản năng, bọn họ là chạy trốn về phía đông nam đại doanh, toàn bộ phía bắc và phía tây nam đều bị ngọn lửa lớn nuốt chửng. lửa lớn vẫn nhanh chóng lan

rộng, trên sáu thành (*60%) quân doanh đều đà bị bốc cháy, lúc này, đông đại môn đà mờ ra. hàng vạn binh sì ùa ra như ong vỡ tổ, tranh nhau mà tháo chạy, bọn họ xô đẩy nhau, dẫm đạp nhau, tiếng thảm kêu, tiếng khóc, tiếng cầu xin vang khắp trời đêm…

Thời cơ chiến đấu đà đến. một đám binh sĩ chạy ra cho dù trong màn sương tuyết mờ mịt cũng có thể nhìn thấy, Quý Thắng thét to một tiếng: “Giết!”

Hắn phóng ngựa xông lên phía trước, dòng máu trong mỗi người đều đà bốc cháy.

“Sát a!”

Bọn họ la to mà vọt mạnh, quơ trường mâu và chiến đao, một nghìn kỵ binh lao đi trong đất tuỵết. bộ binh theo sát phía sau, hai nghìn quân đội như mành hổ xuống núi, xông mạnh đến trước mặt quân địch.

Đà có một vạn bốn năm nghìn người chạy ra khỏi biển lửa, bọn họ vô dùng nhếch nhát, thán không khôi giáp, tay không binh khí. thậm chí hơn phán nửa số người đều không mang giày, đi chân trần trên đất tuyết, nhưng không ít người lại cõng theo một cái túi vải, đó là của cải tuỳ thân của bọn họ, trước sự nguy hiểm bị lửa lớn thiêu chết, cái gì trách nhiệm của binh sĩ, cái gì quy cũ trong quân ngũ, đều hết thảy quỷ tha ma bắt nó đi, tháo chạy và bảo vệ tài sản của mình mới là điều quan trọng nhất.

Không ít binh sĩ không kịp cầm theo tài sản, đều nhìn vào ngọn lửa lớn mà giẫm chân đấm ngực, hối hận khôn xiết, còn người cầm theo của cải thì âm thầm thấy may mắn, nhưng bọn họ ai cũng không thê nào ngờ rằng, từ thần đã từ phía sau lung bọn họ vồ tới.

Một nghìn kỵ binh đột ngột đánh tới đã phát động thế công sắc bén như gió bão, bọn họ xông vào đám đông người, chiến đao phãng ra, trường mâu đâm thọc, chiến mã hùng hục giẫm đạp, trong thoáng chốc bèn đà xông ra một đường máu, đã làm cho binh sĩ An Lộc Sơn không chút phòng bị sợ đến mức hồn phi phách tán, bọn họ la to một tiếng, tháo chạy sang hai bên, nhưng bọn họ lại gặp phải sự ngăn cản của bộ binh, các bộ binh đao bủa thương đâm, nhất thời từ thương vô số, hàng loạt người quỳ xuống xin tha, hơn một vạn binh sĩ An Lộc Sơn. cho dù bọn họ gấp mấy lần kẻ tập kích, nhưng tay không tấc sắt. lại không có tướng lĩnh chi huy, ai nấy đều nhân tâm hoảng loạn, ngoại trừ một lòng tháo chạy, ai còn có tâm trí ham chiến nữa?

Bọn họ cũng giống như bầy cừu đang rơi vào trong vòng bẫy của sói hoang, ngoại trừ việc bỏ trốn thoát thân, thì là rướn cồ chờ siết, khắp nơi đều là từng đám binh sì bị giết chóc bị xua đuồi. thây chất đầy nội, máu chảy thành sông.

Quý Thắng tòng quân mười mấy năm, vẫn chưa bao giờ được giết người sảng khoái như hôm nay, hắn tay cầm đại đao, phóng ngựa trong đám đông giết chóc, đại đao khua đến, mấy cái đầu người bị chém phăng nguyên hàng. trái tay lại một đao, hai người bị chặt phãng thắt lưng. nội tạng chảy khắp mặt đất…

Quý Thắng giết đến thú tính bộc phát, hắn lớn tiếng rống lên: “Tam quân nghe đây, luận công theo đầu người!”

Giết chóc càng trở nên điên cuồng hơn, quỳ xuống đầu hàng cũng vô ích. bị các binh sĩ nóng lòng cầu quân công vô tình mà đá nhào chặt đầu. trên bài đất tuyết bao la. khắp nơi là binh sĩ bị khiếp sợ đến điên cuồng tháo chạy, còn phía sau lung bọn họ, đoàn luyện binh đã giết đến đò cả mắt ở phía sau giơ đao truy đuổi ráo riết, trong miệng cử thét to la to: ‘‘Đừng hòng ưốn.

đế đầu người lại!”

Trong trận chiến này, thiêu chết hơn bốn nghìn người, chém giết một vạn hai nghìn người. chủ phó tướng cũng chết dưới váy lựu của nữ nhân, hai vạn tiên phong của An LỘC Sơn gân như toàn quân bị diệt.

(Nhan Cảo Khanh trên lịch sử trên cơ bản chính là siết chết Lý Khâm Tấu và Hà Thiên Nhiên như vậy, nhưng bời vì có thêm một Lý Khánh An. vì vậy nên đã có thêm một Quỷ Thắng, câu chuyện cũng sẽ xảy ra thay đổi.)

Chương 593: Lộ Mặt Hung Tàn

Thảm bại Chấn Định hai ngày sau cuối cùng cũng đã truyền đến tai An Lộc Sơn, nhưng tin hắn nhận được lại không phải chân tướng sự thật, mà là Lý Khâm Tấu trúng mai phục của quân Quách Tử Nghi, gần như bị tiêu diệt hoàn toàn.

Tin tức tiên phong thất lợi khiến An Lộc Sơn nồi cơn lôi đinh, hắn hạ lệnh bọn Sử Tư Minh lập tức đi lên áp đào, đánh bại bộ hạ Quách Tử Nghi, nếu mà còn thất lợi, tất cả lang tướng trở lên đều phải xử tràm!

Sau khi An Lộc Sơn bình tĩnh lại, hắn bắt đầu suy ngẫm đến hậu quà nghiêm trọng của lần thất lợi này mang đến.

Lý Khâm Tấu bị giết, hai vạn quân gần như bị giết sạch cố nhiên khiến hắn đau lòng xót dạ, nhưng hắn lo lấng nhiều hơn vẫn là vấn đề quân tâm và sĩ khí.

Hắn vừa mới định khởi binh tạo phàn, trong lòng của rất nhiều binh sĩ còn nhiều e ngại, chi có thắng lợi liên tiếp mới mong cổ vũ được quân tâm, để các binh sĩ có thể đi theo hắn tạo phán đến cùng, chứ hiện nay trận còn chưa kịp đánh mà đã gặp phái thám bại, đấy chăng khác gì một cú đánh trầm trọng lên quân tâm.

Suy đi ngẫm lại, An Lộc Sơn để níu giữ lại quân tâm, hắn nhất định phái xé toạc đi các mặt nạ già tạo của minh.

Hắn quyết tâm đã định xong bèn lập tức phái người đưa mật lệnh đồ thành đến cho Sử Tư Minh và Thái Hi Đức.

Lệnh đồ sát của An Lộc Sơn đã được hạ, Sử Tư Minh vừa rồi còn vì quân tiền phong toàn bộ bị tiêu diệt mà nằm trong thế bị động, giờ bèn lập tức đưa ánh mắt hung hãn của mình hướng về một huyện mà hắn cực kỳ không thích.

Đó là An Hi huyện Định Châu, “An Hỷ” gần âm với “An Tây”, quả thật khiến Sử Tư Minh càng nghe càng thấy khó chịu, quan trọng hơn nữa là huyện An Hỷ là noi sở tại của châu trị Định Châu, dân khâu rất đông, có những mười mấy vạn người định cư, các gia đình đại hộ

trong thành còn không dưới trăm hộ, tiền lương dồi dào, hơn nữa tuyệt đại đa số nhà đã bỏ chạy, vừa họp ý đề hắn hạ thủ thưởng cho binh sĩ, đề chấn sĩ khí.

Huyện An Hi là thành thị trọng điểm mà Dịch Châu tư mã Tường Hiếu Thông đã ra sức thuyết phục dân chúng rút về, nhưng có điều hắn hầu như chẳng mấy hiệu quà trong việc thuyết phục.

Quân đội An Lộc Sơn sau khi chiếm lĩnh Dịch Huyện lại không có đồ sát, ngược lại, rất nhiều gia đình sau khi bò chạy xong lại lũ lượt kéo về, đã thế còn vừa không ngừng than vãn mùa đông giá lạnh lúc chạy nạn, lại vừa không có lương thực, khiến nhiều người đã phái mất mạng giữa đường chạy nạn.

Những tin tức phán diện cứ không ngừng bao trùm trên không toàn thành này, Tường Hiếu Thông tiếp tục đi thuyết phục chi tổ gặp phái chê trách, bàn thân hắn còn bị dân chúng dùng trứng thối và đá ném cho bõ chạy.

Sự thực chứng minh, lựa chọn của dân chúng huyện An Hỷ là hoàn toàn chính xác.

Đại quân của Sử Tư Minh đã đi qua huyện An Hỷ, cơ hồ cả một cọng tóc của dân cũng không phạm đến.

Thái thú và huyện lệnh mờ thành đầu hàng, hàng vạn dân chúng ra thânh nghênh đón, cơm ngon canh ngọt hoan nghênh đại quân, ca múa tưng bừng như thể nghênh đón tử đệ binh của mình.

Sử Tư Minh đã uống trà của một lão nhân trăm tuổi dâng lên, hắn đã vỗ ngực thề thốt cam đoan với người toàn thành, Yến quân là Thiên quân, là vì muốn xây dựng một Đại Đường mới mà đến, chứ tuyệt không làm hại đến lê dân bá tánh thiên hạ, càng không bừa bãi giết tử dân của Yến vương.

Cam đoan thề thốt của hắn vẫn còn đọng lại mãi trong giấc chiêm bao ngọt ngào của bao người, có điều không một ai ngờ được rằng, còn không đến một ngày, đại quân Sử Tư Minh đã quân hành tám mươi dặm lại bỗng quay đầu trở lại.

Vào lúc canh một, binh sĩ thủ thành bị tiếng gọi mờ cửa thành làm giật minh tinh giấc.

Lúc này binh sĩ thù thành đã đổi thành bộ hạ của Sử Tư Minh.

Bọn họ cùng phóng lên thành đầu, bỗng chốc bị tinh hình trước mật làm cho lóa mất, chi thấy đuốc lửa phía dưới đỏ rực bát ngát như đại dương, ánh đuốc chập chờn sáng bừng như những cặp mắt của bầy sói hung tàn tham lam.

“Phó soái có lệnh, lập tức mở cửa thành!'

Tướng lĩnh gác thành sợ bùn rủn tay chân, nhưng mệnh lệnh của Sử Tư Minh hắn không dám không nghe.

Thành môn được đùng đùng mờ to.

Sử Tư Minh ngồi trên chiến mã cao to uy dũng giơ cao chiến đao, nghiêm giọng hạ lệnh: “Canh năm rời thành, kẻ nào trái lệnh chém!”

Ba quân tướng sĩ bèn rú lẻn tiếng thét tựa bầy sói hoang, chen lấn tranh nhau xông vào trong thành nội…

Trong thành An Hỹ bỗng chốc đại loạn như bị ma quỹ nuốt chửng. rất nhiều nhà bị tinh giấc khỏi mộng nồng, đương chuần bị đào tẩu.

Có một hộ gia đinh vừa kịp mặc quần áo vào thì “rầm” một tiếng vang lên.

Cửa nhà bị phá, mấy tên binh sĩ cùng xông vào.

“Các ngươi định làm gi,…'

Nam chủ nhân còn chưa kịp hô lên tiếng đã bị một đao phủ đầu chém chết.

Vợ con hắn sợ quá thét toáng lên.

Còn bọn binh sĩ cười hí há xông vào họ ghi chặt xuống đất, xé toạc áo quần…

Cơ hồ nhà nhà hộ hộ đều đã phái đối diệt với mối họa diệt vong, nhất là các nhà đại hộ, thưởng có trăm binh sĩ cùng xông vào, tất cá namnhân đều bị giết sạch, nữ nhân không phân già trẻ lớn bé bị đuổi hết và trong một căn phòng to luân phiên cường hiếp, và cuối cùng cũng không thoát được số phận chết thám, chi có những người cực kỳ xinh đẹp mới được bắt về quân doanh đề rồi gặp một số phận càng bi thảm hơn.

Binh sĩ cường sạch tài sản trong nhà, rồi đốt lửa thiêu rụi…

Giết người, phóng hỏa, cướp bóc.

Lừa lớn hừng hực, tiếng khóc động trời, đâu đâu toàn là các nhân gia dẫn con gái bõ chạy, nhưng giờ thành môn đà đóng, bọn họ đã không còn đường lui, chăng bao lâu sau thi bị bọn dã thú đang hăng say săn mồi kia

phát hiện.

Bọn dã thú cùng xông lên. tiếng kêu van, tiếng khóc đà bị từng tiếng cười ghê tởm lấn át.

Cà huyện An Hỷ đều đà trở thành địa ngục trần gian…

Đợi khi hồi trống đại doanh vang lên lúc canh năm.

đại quân Sử Tư Minh bắt đầu rút lui, lúc này cả thành huyện An Hỷ đà im phăng phắt như một thành phố chết, đâu đâu chi còn lại biển lửa và đống đồ nát hoang tàn. duy nhất không thấy bóng người đâu.

Trên thành môn có ba cái đầu người treo, đó là đầu người của thái thú. huyện lệnh, mà đầu người đầu tóc bạc phơ ổ giữa chính là ông lão trăm tuổi đã dâng trà kính Sử Tư Minh.

vẫn là thảm kịch đồ thành cũng được xảy ra tại huyện Tín Đô châu trị Dực Châu, mười vạn đại quân của Thái Hy Đức đã gần như san bằng tòa thành trù phú này.

Cuối cùng tám vạn người của thành thị này chi còn lại không quá trăm người may mắn sống sót.

Dù cho hai lần đại đồ sát quy mô đà cực kỳ phấn chấn lại sĩ khí của quân đội An Lộc Sơn, hoàn toàn triệt tiêu được ảnh hưởng bất lợi mà thảm bại huyện Chấn Định đà mang đến. nhưng ảnh hưởng phản diện nó mang lại cũng dễ dàng thấy rõ.

Tin đồ sát tại huyện An Hỷ và Tín Đô như mọc cánh bay đi. chi trong vòng vài ngày mà đà truyền khắp Hà Bắc đạo, dẫn đến bùng nổ kinh hài trong dân chúng.

Từng đoàn từng đoàn dân chúng bắt đầu nhóm họp nhau trốn khỏi quê nhà càng lúc càng nghiêm trọng.

Cả quan viên địa phương cũng bò quan mà chạy, cơ hồ trên tất cả quan đạo đều có thê nhìn thấy đoàn người chạy giặc bi tráng.

Bọn họ đi về hướng nam, hướng tây, đến bất kỳ noi đâu có thể sống sót được.

Cơn sóng chạy nạn mạnh mẽ này đã ảnh hưởng đến việc chiếm lĩnh châu huyện của An Lộc Sơn.

Dịch Huyện đà có không biết bao nhiêu dân chúng vừa trở lại giờ lại bắt đầu đi lên con đường đào mạng một lần nữa.

Tuyệt đại đa số họ đều trốn về vùng núi phương bắc.

Nhưng đồ sát của Sử Tư Minh vẫn chưa dừng lại, chẳng bao lâu sau, ba vạn dân chạy giặc của huyện An Lạc trên đường đến Hằng Châu đà bị quân đội Sử Tư Minh đuổi kịp, đàn dê non nớt một lần nữa gặp phải đồ tể, máu chảy thành sông nhuốm đò trăm dặm.

Ba vạn dân chạy giặc cuối cùng chi còn không đến ngàn người có thế sống sót chạy thoát.

Đại quân Sử Tư Minh nhưng bầy sói hoang phát cuồng, dục vọng khát máu trong thể nội của chúng đà bị quật dậy, đao kiếm sắc nhọn lại lần nữa ập về phía Hằng Châu.

Lúc này Quách Tử Nghi đã đích thân dẫn năm vạn đại quân đi qua Tinh Hình, đi vào Hằng Châu, trú quân tại huyện Chân Định.

Mới sáng sớm Quách Tử Nghi cùng với các quan địa phương như Nhan Cảo Khanh, Viên Phú Khiêm đà đến thị sát hiện trường xảy ra đại chiến thảm liệt của trấn Định Đông.

Trận chiến dịch này đã qua đi bốn ngày, sau khi xác nhận được quân đội của Quách Tử Nghi đã vào Hằng Châu, Quý Thắng bèn dẫn hai mươi mốt tên thù hạ của hắn rời khỏi huyện Chân Định, không ai còn biết tông tích.

Lúc này chiến trường đã được dọn dẹp sơ qua.

Binh sĩ quân Đường từ trong quân doanh bị thiêu gặp đã thanh lý ra đường hàng ngàn bộ chiến giáp cũng hơn vạn binh khí giao cho quan phũ địa phương đề dùng khi tổ chức dân đoàn.

Để phòng tránh dịch bệnh lây lan, tất cả thi thể đều bị đem đi hòa thiêu tập thể rồi chôn sâu xuống đất.

Dù cho thế này đi chăng nữa, khi Quách Tử Nghi lần nữa ahé thăm thị sát chiến trường vẫn có thể phần nào nhìn thấy thảm cảnh quyết liệt của đêm hôm đó.

Từng đống từng đống lều trại chưa bị thiêu hết đà phù đầy tuyết trắng xóa, để lộ ra một góc cháy xém đen.

Sợi vải đen thui thủi quấn quanh mũ giáp đã hư, cùng đống vũ khí bị đốt nát một nửa đang ngổn ngang chất đống dưới đất, và từng đống từng đống tên đà không còn mũi… những thử này đều có thể bò vào lò rèn lại vù khí mới, nhưng bắt mắt hơn cả và cũng rùng mình hơn cả là từng vũng máu bị đông lại cứng đơ, tạo thành những tảng băng đỏ tươi, thình thoảng còn nhìn thấy từ trong băng máu lộ ra một khúc tay bị chém đứt.

Quách Tử Nghi sắc mặt trầm trọng, hắn đã kiểm tra kỹ càng từng nơi tại chiến trường, không một ai biết hắn đang nghĩ gì.

Khi hắn đi đến giữa hai trạm gác đã bị thiêu rụi ngã đồ, đi qua hàng rào bị cháy rụi còn gốc, cào tàn tuyết ra. nhặt ra tấm ván gỗ hai đầu có đinh dài tại rành hào.

Đấy là ván gỗ hai mươi xích hầu dùng làm cầu tạm để vượt qua chiến hào.

Hắn quay đầu lại nhìn nhìn, từ miếng ván này đi thẳng đến trước lan can, lại thị sát một vòng hai bên trạm gác.

Hắn mới thờ dài một tiếng, ‘Thật không hồ danh xuất thân từ An Tây đệ nhất doanh, ta tự hồ thẹn vì không bằng.”

Đại tướng Lý Lương Quốc ở bên cạnh lúc này lại có phần không phục, nói: ‘Thuộc hạ xem bọn họ chẳng qua một phần nhờ may mắn thôi, nếu không phải vì tối qua có tuyết to như vậy, bọn họ cũng khó mà vào được đại doanh của An Lộc Sơn.”

Quách Tử Nghi lắc lắc đầu nói: “Đây cũng không phải là do may mắn hay gì, bọn họ chi có hai ngàn quân, một ngàn người còn là tân binh do ta để lại. sau khi giết chết đại tướng của đối phương tại biệt quán mà còn dám quay đầu lại tập kích quân doanh có hai vạn quân trú đóng của địch, chi các gan này đã khiến người ta không thể không phục.”

Quách Tử Nghi lại đi thêm hai bước, hắn chi vào cái dấu hơi lõm xuống phía trước nói: “Quốc Lương, ngươi thử nhìn xem chỗ này, ngươi biết vì sao chỗ này lại có một vết lõm không?”

Lý Quốc Lương đi lên trước nhìn một hồi lâu rồi nhưng vẫn có phần hoang mang chưa hiểu ra gì.

Quách Tử Nghi ngồi xổm xuống. rút đoản kiếm ra cạo lớp tuyết mỏng phũ ở phía trên xuống, phía dưới đà là tuyết đà đóng băng cứng ngắt. nhưng vẫn có thể nhìn rõ đấy là dấu vết của người nằm xuống để lại.

“Ngươi đà hiểu rồi chứ?”

Quách Tử Nghi cười hỏi.

Lý Quốc Lương do dự một lúc bèn hòi: “Bọn họ từng nằm mai phục tại đây?”

‘‘Không sai, nhưng vì sao dấu vết nằm tại chỗ này lại sâu hơn nhiều so với chỗ khác?

Từ vết tuyết mà nhìn, bọn họ chí ít nằm hơn một khắc giờ.

Bọn họ rõ ràng đã qua được chiến hào, vậy vì sao mãi vẫn còn nằm ở đây mà không chịu đi vào.

Ngươi có biết vì sao không?”

Lý Lương Quốc cũng là một đại tướng kinh nghiệm phong phú, hắn nghĩ ngợi một hồi như bỗng chốc hiểu ra. bèn nói: “Ý của lão tướng quân là nói, bọn họ rất thận trọng, cho dù không bị trạm gác phát hiện nhưng cũng phải quan sát kỹ địch tình rồi mới đi vào.”

“Đúng!

Chính là như thế, đây chính là một tiều tiết nhỏ, nhưng ngươi đừng xem thưởng những tiểu tiết nhỏ này, đó cũng chính là nguyên nhân mà bọn họ được mệnh danh An Tây đệ nhất doanh.

Trời có tuyết lớn, phạm vi tầm nhìn của trạm gác chi còn hai mươi bước, khiến phòng ngự cả đại doanh xuất hiện sơ hờ.

Bọn họ có thê phát hiện, nhưng địch quân cũng sẽ nghĩ đến được, nhất là Lý Khâm Tấu, nếu hắn không háo sắc như thế thì hắn cũng là một tên danh tướng.

Lúc rời khỏi đại doanh, tuyết đã rơi rất ác liệt, hắn nhất định đã có bố trí trước, cho nên đề nhằm vào điểm yếu này hắn nhất định đà phái người gác kỹ nơi đây, hơn nữa người gác này chắc chắn đà ngủ quên nên xích hầu An Tây mới nằm ở đây lâu thế.

Bọn họ đang chờ, chờ người gác này xuất hiện, đối mặt với thời cơ mà vẫn đợi được một khắc giờ.

Thử hòi kiên nhẫn này người thiên hạ

có mấy ai làm được.

Đấy chính là nguyên nhân họ được xưng làm An Tây đệ nhất doanh.

Quách Tử Nghi thờ dài một tiếng, “Thủ hạ ta không có được xích hầu như thế!”

Lúc này Nhan Cảo Khanh từ phía sau đi lên, hắn giơ cao ngón cái tán thưởng: “Lão tướng quân từ những dấu vết nhỏ nhoi này mà đã đoán ra được tất cả tình hình của đêm hôm đó gần như đúng hết, đây cũng là điều người thưởng không tài nào sánh.”

Quách Tử Nghi lại lắc lắc đầu, xong hắn quay lại hỏi: “Quý Thắng và thủ hạ của hắn đi đâu hết rồi, Nhan sứ quân có biết không?”

Nhan Cảo Khanh cười khổ nói: “Ta có hỏi qua, nhưng hắn chi nói là hắn phái đi lên phía Bắc, ta đoán có lẽ hắn đã đi U Châu rồi.”

Quách Tử Nghi gật gật đầu thở dài: “Haiz!

Không vào hang cọp sao bất được cọp con, người này đúng là bậc anh hùng hào kiệt.”

Lúc này, bỗng vang lên tiếng vó ngựa vội vã từ xa xa, hai tên xích hầu đương hòa tốc phóng ngựa về phía bên đây.

Sau khi đến gần Quách Tử Nghi, hai tên xích hầu nhảy xuống ngựa quỳ xuống thi lễ nói: “Bẩm lão tướng quân, đại quân Sử Tư Minh đã đi vào vùng Hăng Châu, chi còn cách đây có tám mươi dặm.”

Quách Tử Nghi cười lạnh một tiếng nói: “Đến đây nhanh nhi!

Xong hắn lập tức quay đầu sang nói với Nhan Cào Khanh: “Cảm phiền Nhan sứ quân hây gia tăng tốc độ sơ tán dân chúng huyện Chân Định.

Vào đúng giờ thân chiều nay thành môn sẽ đóng lại, không cho bất kỳ ai được phép ra vào thành nữa.”

Nhan Cào Khanh vội vã quay người cáo từ.

Lý Quốc Lương có phần lo âu nói với Quách Tử Nghi: “Lão tướng quân, ý của triều đình là muốn Trinh Thiên Lý bỏ qua Tương Châu rút về Hà Đông.

Cả thuộc hạ cũng cho rằng như thế, binh lực của chúng ta giờ quá phân tán, rất dễ bị chia rẽ ra nuốt chửng, lão tướng quân vì sao không chịu rút về Tương Châu?”

Ánh mắt phức tạp của Quách Tử Nghi dõi về phía trời nam.

Bỏ Tương Châu rút về Hà Đông, hắn biết đây là kiến nghị của Lý Khánh An.

Bản thân kiến nghị này vốn dĩ không có vấn đề gì, hơn nữa còn rất sáng suốt, chi là Quách Tử Nghi hắn không thê nào bò được mấy trăm vạn dân chúng của Hà Bắc, không nhẫn tâm để họ trở thành con cừu non trước nanh vuốt lang sói của bọn Hồ binh An Lộc Sơn, vẫn để Trình Thiên Lý trú thủ Tương Châu không chịu rút, chi ít như thế có thê aiữ được tính mạng của hàng triệu bình dân.

Để cứu được những người dân vô tội này, hắn đồng ý mạo hiểm một phen.

Hắn nhè nhẹ thở dài nói: “Chi cần Trình Thiên Lý có thể cầm cự được mười hôm, đợi Hoàng Hà đóng băng, quân đội phía Hà namđã có thế bắc thượng, ta tin rằng Lý Khánh An sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”

Có lẽ do quân đội của Quách Tử Nghi đã vào Hằng Châu, đại quân của Sử Tư Minh sau khi vào Hằng Châu đã thả chậm lại tốc độ hành quân, nhất là sau khi biết Quách Tử Nghi đích thân đến chi huy, Sử Tư Minh lại càng cẩn trọng hơn.

Cà một ngày dài một đại quân của hắn mới được được năm mươi dặm.

Vào thòi khắc hoàng hôn, quân đội của Sử Tư Minh đã đến phía đông cách huyện Trấn Đinh ba mươi dặm.

Quân đội dừng lại đóng trại tại chỗ.

Trời vẫn chưa tối hẳn, trên khắp noi của mành đất Hà Bắc trời đã một màu xám xịt,

sắc trời tối sầm lại.

ô vân kéo đến phảng phất như muốn báo trước một trận bào tuyết lại sắp ập đến.

Sử Tư Minh đã được tin.

Quách Tử Nghi đà cho thanh lý sạch sẽ, trong vòng bán kính ba mươi dặm của huyện Chân Định sẽ không còn một hộ gia đình nào.

Phòng ốc cũng đà bị tháo dỡ, nước giếng hạ độc, cả cỏ khô mà nông dân tích trừ cùng tất cả cũi gỗ đều bị mang vào trong thành.

Xung quanh huyện Chân Định bỗng chốc tĩnh lặng mang hơi chết chóc của vùng đất hoang.

Lúc này Sử Tư Minh dưới sự hộ vệ của một ngàn kỵ binh cũng đã đi đến chiến trường cạnh trấn Định Đông.

Hắn không phải đến để viếng tế binh sĩ đã hi sinh, mà chi là muốn đến xem thử, cảm nhận thử mức độ mà An Lộc Sơn sẽ phẫn nộ.

Sử Tư Minh nheo mắt lại ngắm nhìn thảm trạng của chiến trường sau khi bị đại hòa thiêu rụi.

Trên mặt hắn lạnh như tiền không chút biểu cảm cử như thể đang nhìn một sự việc chẳng can hệ gì minh.

Hai vạn người của Lý Khâm Tấu bị tiêu diệt Sử Tư Minh không chút gì xót xa, ngược lại, hắn còn thờ phào và có chút mừng thầm như trút được sánh nặng.

Lý Khâm Tấu chết thật tốt quá đi!

Như thế này An Lộc Sơn sẽ không còn cách nào giám sát hắn nữa.

“Phó soái!

Bước tiếp theo chúng ta phải làm thế nào đây?”

Một tướng lĩnh thân binh của Sử Tư Minh hòi.

“Cái gì cũng không phải làm, cử đứng lại án binh bất động với Quách Tử Nghi, đợi tin từ phía phương nam.”

Sử Tư Minh binh thán nói.

Chương 594: Binh Áp Tương Châu

‘Nước sông Hoàng Hà trời đồ xuống.

đồ ra đến biển không trở lại…

Hoàng Hà từ cao nguyên Tuyết Sơn mà đến. dòng chảy đến gần vạn dặm, ở giữa có vô số nhánh sông nhập vào, mặt sông bắt đầu trở nên rộng. nước sông mênh mông cuồn cuộn, sau khi xông ra Tam Môn hạp thì không còn bất kỳ trói buộc nào, cuối cùng ở một vùng Lạc Dương hình thành đại giang mênh mông sóng trào, đổ xa nghìn dặm, phóng thẳng vào biển.

Thời gian đã tiến vào tháng mười một, Hoàng Hà đà bắt đầu tiến vào mùa khô nước, mặt sông cũng đà bình lặng đi rất nhiều, khí trời càng lúc càng giá lạnh, rất nhiều nhánh sông Hoàng Hà đều bắt đầu đóng băng. cả nơi gần bờ sông Hoàng Hà cũng đà xuất hiện băng trôi mong mòng, đây là điềm báo trước khi Hoàng Hà hoàn toàn đóng băng.

Buổi sáng hôm nay, Lý Khánh An dưới sự đi cùng của mấy chục tướng lĩnh bọn Lý Quang Bật và quan địa phương Hà Bắc đạo, đi đến bên bờ Hoàng Hà của huyện Hà Âm, thị sát tình hình con nước của Hoàng Hà.

Lý Khánh An là ba ngày trước đến Lạc Dương.

ở Lạc Dương nghi ngơi được một đêm. ngày kế liền khởi hành đi đến Hà Âm thị sát.

“Đại tướng mời xem!”

Lý Quang Bật chi vào một lớp băng mỏng dài mấy chục dặm, rộng khoảng bảy tám

trượng bên sông nói: “Đó là ngày trước mới xuất hiện, lớp băng trôi đó xuất hiện, cũng có nghĩa là Hoàng Hà đóng băng đà không còn xa nữa.”

Lý Khánh An chăm chú nhìn một lát. liền hòi nói: “Lớp băng bao dày. phía trên có thể đi người không?”

‘Điều này thì không biết, có thể để người đi thử xem

Lý Quang Bật căn dặn một câu. hai binh sĩ lập tức cầm lấy gậy dài cẩn thận dè dặt đi xuống dưới đê. chi thấy bọn họ tiến gần băng nổi, dùng cây gỗ chọc thẳng vào mặt băng, sau chọc được mấy chục cái, mặt băng bắt đầu nứt ra, nước sông từ khe băng chảy ra. một binh sĩ chân phải đạp trên mặt băng mượn sức, mặt băng dưới chân hắn đột nhiên nứt ra. nếu không phải đồng bọn bên cạnh phàn ứng nhanh nhầu, một tay túm lấy hắn. thì hắn suýt nữa đà rơi vào trong sông Hoàng Hà rồi.

Hai viên binh lính vội vàng trở về bầm báo: “Đại tướng quân, mặt băng độ dày chi có nửa tấc, chỗ sát bờ dày hơn chút, có một tấc, nhưng đều không thê đi người.”

Lý Khánh An gật gật đầu. lúc này, vài viên thân binh mang đến một lão thuyền công, “Đại tướng quân, người chèo thuyền bản địa mà người cần đà tìm tới rồi.”

Lão thuyền công lập tức quỳ xuống dập đầu nói: ‘Tiểu dân dập đầu với Triệu vương điện hạ.”

Lý Khánh An cười xòa.

để thân binh dìu lão thuyền công dậy, hắn mỉm cười hỏi: ‘Ngươi tên là gì?

ở trên sông Hoàng Hà hành thuyền đà mấy năm rồi?”

“Tiểu dân tên La Ngũ Lang, tiểu dân năm mười tám tuổi đà bắt đầu đi thuyền trên sông Hoàng Hà, năm nay năm mươi tám tuồi, đà bốn mươi năm rồi.”

“Quả nhiên là kinh nghiệm phong phú. ta hỏi ngươi, dựa theo tình hình bây giờ, còn

mấy ngày nữa Hoàng Hà đóng băng, ý ta là có thể đi người được.”

Lão thuyền công tính toán một chút nói: “Mấy năm nay có chút khác thưởng, nếu là bốn năm trước, lúc này đã phải đóng băng rồi, nhưng mấy năm nay cũng đều phải chậm đi khoảng bảy tám ngày, xem tình hình bây giờ, ít nhất phải sau bảy ngày, rồi mới đóng băng hoàn toàn, nhưng mà bọn tiểu dân chỗ này có một câu tục ngừ. là ‘Hoàng Hà sơ đông mạc thượng hành, thượng hà tất bị Long vương thỉnh”, ý nói là lúc vốn đóng băng không thê đi người, nếu muốn đi người, phải đợi ‘Hoàng Hà đắp chăn bông, mặt sông có thể ngủ chính là nói phải đợi trận tuyết đầu tiên sau khi đóng băng rơi xuống. trên mặt băng mới có thế đi người.”

Lý Khánh An và Lý Quang Bật nhìn nhau, cùng nhau cười lên. bọn họ ở đây vật lộn nửa buổi trời, cũng không hiệu quả bằng hai câu tục ngừ, hai câu nói bèn điểm ra hết toàn bô tinh báo mà bon ho muốn biết.

‘Vậy chúng ta chi đành an tâm chờ đợi trận tuyết đầu tiên rơi xuống thôi!'

Lý Khánh An bỗng nhiên lại nghĩ tới một chuyện, hỏi chèo thuyền nói: “Vậy bây giờ thể đi thuyền không?”

Lão thuyền công lắc lắc đầu cười nói: “Điện hạ có thấy trên mặt sông có thuyền không?

Bây giờ không thể đi thuyền, vận may không tốt, trong một đêm đã đông cứng thuyền trên mặt sông rồi, tiến thoái không được, chi đành đợi đến đầu xuân sang năm sau khi băng tan mới lại lấy thuyền, qua một mùa đông. thân thuyền đà mục nát. cho dù thân thuyền không hư, đợi đến lúc băng tan. nhưng đến lúc đó lũ đến, thuyền lớn chắc chắn sẽ bị ép đến nát bét. vì vậy trong lúc này, mặt sông chắc chắn là không có thuyền nữa. nhưng mà ở Tế Châu, bên kia Tế Châu, lại có thể đi mấy ngày thuyền, nhưng cũng không cố được hai ngày nữa.”

“Đa tạ lão thuyền công.”

Lý Khánh An căn dặn thân binh nói: “Dần hắn lui xuống, thưởng hắn mười đồng

tiền bạc.”

Lão thuyền công tạ ơn rối rít lui khỏi, lúc này, Lý Quang Bật nói: “Đại tướng quân, nửa đêm qua nhận được tin báo, tiền phong của đại quân Thái Hy Đức đà đến Hàm Đan, ty chức phỏng chừng, chậm nhất là ngày mốt, đại quân Thái Hy Đức sẽ bao vây Tương Châu.

Trình Thiên Lý thủy chung không có triệt quân a!

Ty chức cảm thấy, Quách Tử Nghi là hi vọng chúng ta đi viện trợ Tương Châu, đợi sau khi Hoàng Hà đóng băng, không biết ý của đại tướng quân…

Lý Khánh An không lập tức trả lời hắn, hắn chăm chú nhìn vào bờ đối diện Hoàng Hà trong một lúc lâu, mới hòi: “Ngươi muốn đi viện trợ không?”

Lý Quang Bật lắc lắc đầu: “Ty chức cho rằng không cần thiết.

Tương Châu năm vạn đại quân trú phòng. binh tinh lương túc, hơn nữa Thái Hy Đức chi có mười vạn quán, ty chức cho rằng Thái Hy Đức là không thế công hạ Tương Châu, nếu chúng ta đi chi viện rồi, trái lại sẽ làm cho Hà namtrống trải, một khi bị quân An Lộc Sơn thừa dịp, đường lui của chúng ta sẽ bị đứt.”

Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn một cái, nói: “Lý tướng quân, ta cho rằng ngươi và Quách Tử Nghi đều phạm phải một sai lầm giống nhau, các ngươi đều bị vẻ ngoài của An Lộc Sơn đánh lừa. tường rằng hắn chi phái mười vạn quân của Thái Hy Đức đến đánh Tương Châu, nếu như ngươi thật sự nghĩ thế, vậy thì ngươi đã sai lầm to rồi.”

Lý Quang Bật lắp bắp kinh hãi, “Chẳng lẽ không phải là mười vạn quân sao?”

“Hừ!”

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng nói: “An Lộc Sơn có năm mươi vạn đại quán, hắn chi phái ra hai mươi vạn đại quân, một là đánh Hà Đông, một là đánh Hà Nam, đây là ý gì, hai mươi vạn đại quân thì có thể thay hắn san bằng thiên hạ ư?

Ngươi nếu thế cũng quá xem thưởng An Lộc Sơn rồi, hai mươi vạn đại quân chi là phép che mắt, chi là muốn làm tê liệt ngươi và Quách Tử Nghi, không để các ngươi nhìn ra ý đồ thực tế của hắn, bộ Sử Tư Minh tiến quân Hà Đông. là vì đóng băng đại quân của Quách Tử Nghi, làm hắn không còn rảnh tay phái binh viện trợ Tương Châu Trình Thiên Lý, còn chi phái mười vạn quân nam hạ, cũng là vì mê hoặc ngươi, đê ngươi

tường rằng năm vạn quân đội của Trình Thiên Lý có thể giữ được Tương Châu, đợi lúc ngươi không thể vượt sông viện trợ, hắn chắc chắn sẽ tổ chức đại quân tiến công Tương Châu, tổng binh lực sẽ không thấp hơn ba mưoi vạn người, ba mươi vạn đại quân, ngươi cho rằng Trình Thiên Lý còn giữ được Tương Châu ư?

Tương Châu đánh bại, chủ lực An Lộc Sơn từ phía namđánh vào Hà Đông, Quách Tử Nghi phía bắc phái làm thế nào?”

Lý Quang Bật giật mình, phân tích của Lý Khánh An họp tình họp lý, hoàn toàn có khả năng này, bâỵ giờ không phái như thế ư?

Bây giờ Hoàng Hà đã không thê đi thuyền, phái đợi đến hoàn toàn đóng băng chật, lúc có thê hành quân, thì cũng phải sau nửa tháng mười ngày, cái An Lộc Sơn đánh chính là khoảng chênh lệch thời gian mấu chốt này.

“Vậy… chúng ta nên ứng đối thế nào?”

Lý Quang Bật trong lòng có chút rối rồi, hắn lại không nghĩ ra một gách lược ứng đối nào.

Lý Khánh An cũng khe khẽ thờ dài nói: “Tướng lệnh của ta Quách Tử Nghi sẽ không nghe, vi vậy ta mượn chính sự đường hạ chi, nhưng hắn vẫn là không chịu từ bò Tương Châu, ta biết Quách Tử Nghi từ thủ Tương Châu tất có nguyên cớ, ta cũng không tiện nói quá rõ ra, dù sao ta cũng chi là suy đoán, nhưng bây giờ ta cảm thấy sự phát triển của cục thế càng lúc càng tiến sát với hướng suy đoán của ta, hôm qua ta ở dọc đường đồng thòi gùi đi thư cáp cho Trình Thiên Lý và Quách Tử Nghi, nếu như bây giờ rút lui vẫn còn kịp, nhưng bọn họ vẫn là kiên trì ý kiên của mình không chịu rút lui, vậy thì ta cũng hết cách rồi.”

Lý Khánh An nhìn vào nước sông Hoàng Hà cuồn cuộn, hấn lần đầu tiên có một cảm giác vô dụng bất lực.

Há để áo mão thượng quốc sa vào man di, hẹn lĩnh hào kiệt Trung Nguyên đòi lại giang sơn

Tương Châu, cũng chình là An Dương ngày nay, là nơi sờ tại của Nghiệp quận đời Hán triều, đây là một tòa thành trì lớn nhất ở nambộ Hà Bắc, là cánh cửa của Hà Bắc, rất có giá trị chiến lược, thành trì chu vi hơn sáu mươi dặm, tường thành cao sáu trượng, đều dùng cự thạch xây thành, đầu thành có thể ba chiếc xe ngựa song song nhau, mỗi cách một dặm bèn có tu sửa tường đầu ngựa, trải qua mấy trăm năm không ngừng tu bô, tòa thành tri đã trở nên vô cùng kiên cố vững chắc.

Cộng vào đó An Dương Thủy vòng qua thành, đã hình thành nên sông hộ thành tự nhiên, mặt thành rộng ba trượng, dùng ván gỗ thông thưởng cũng khó mà đắp cầu được, bốn cánh cửa thành, bốn chiếc cầu hộ thành kéo lên cao cao, có tòa thành trì kiên cố vô song này, còn có sự phòng ngự của năm vạn đại quân, rồi có thêm số lương thực có thê cung cấp cho mười vạn người ăn xài một năm, thú tướng Trinh Thiên Lý đối với việc giữ lấy tòa thành trì này vô cùng tự tin.

Trình Thiên Lý là lão bằng hữu của Lý Khánh An rồi, nói một cách xác thực, thì phái là lão đối đầu mới đúng, từ lâu khi Lý Khánh An còn là hiệu úy quân An Tây, hắn bèn là An Tây tiết độ phó sứ, hắn trước là đấu với Cao Tiên Chi, sau khi Phu Mông Linh Sát roi đài, hắn bị điều đi Bắc Đình, rồi lại đấu với Lý Khánh An ngay sau đó, vẫn là bị thất bại, bị điều về Trường An nhàn cư, trải qua bao phen trắc trờ, cuối cùng hắn đi theo Quách Tử Nghi, trở thành phó tướng của Quách Tử Nghi.

Chi có vào lúc này, Trình Thiên Lý mới phảng phất như tìm được chốn nương thân của mình, Quách Tử Nghi rất mực tín nhiệm hắn, không chi để hắn có thể một minh một cõi, còn cực lực tiến cử công lao của hắn với Lý Khánh An, Lý Khánh An đã nể mặt Quách Tử Nghi, làm cho Trình Thiên Lý trở thành Tương Ngụy tiết độ sứ, bắc lộ quân phó nguyên soái, đây là lần đầu tiên Trình Thiên Lý thăng nhiệm tiết độ chủ sứ, điều này rõ ràng đã khiến cho trong lòng Trình Thiên Lý tràn đầy sự cám kích đối với Quách Tử Nghi.

Sau khi Trinh Thiên Lý chủ chính Tương Châu, hắn cẩn trọng dè dặt chấp hành gách lược di dân của Quách Tử Nghi, không ngừng đem dân chúng Hà Đông di dời sang Hà Đông và Hà Nam, nhưng áp lực mấy ngày nay của Trình Thiên Lý chợt tăng mạnh, tin tức An Lộc Sơn đồ thành đã truyền khắp Hà Bắc đạo, làm cho các châu các huyện Hà Bắc đạo rơi vào sự hoảng loạn.

Hơn nữa từ sau sự đồ sát hai huyện An Hi và Tín Đô, đại quân An Lộc Sơn đã hoàn toàn xé toạc bộ mật giả dối ngụy tạo, suốt dọc đường phóng hỏa giết người cướp bóc, lăng nhục phụ nữ, hơn nữa Hồ binh tàn bạo dị thưởng, không chi giết người không gớm tay, còn đem hàng nghìn hàng vạn nữ nhân trẻ tuổi đưa đến bộ lạc phương bắc, đẩy vào làm nữ nô vạn kiếp bất phục, điều này lại càng dẫn đến sự hoàng loạn của dân chúng Hà Bắc đạo, trong vòng mấy ngày, mười mấy huyện của tám châu Triệu, Dực, Đức, Bối, Hình, Minh, Ngụy, Bác, hơn một trăm vạn dân chúng trốn tránh binh tai ùa sang Tương Châu, nếu nói đợt đại di dân Hà Bắc lần trước chủ yếu là nông dân hương thôn, thì lần chạy nạn này đại đa số đều là bình dân sinh sống trong thành, bọn họ thiếu thốn sức thú vật, đại đa số nhờ vào hai chân mà tháo chạy, còn phải tránh đi đại quân An Lộc Sơn nam hạ, bọn họ thưởng thì đều lựa chọn bãi đất hoang rộng mà nam hạ, trong vòng mấy ngày, dân chạy nạn tiến vào Tương Châu đã đông đến trăm vạn.

Điều này không nghi ngờ gì đã mang lại cho Trình Thiên Lý một sức ép cực lớn, trong thành Tương Châu không thê vào thêm dân chạy nạn nữa, chi có thê đưa những dân chạy nạn này sang Hà Đông, từ Tương Châu vào Hà Đông có hai con đường, một đường là từ phía Bắc của Phũ Khâu Hình ở phía tây huyện Phũ Dương, một đường khác là Bạch Hình của hướng tây nam, phái tiến vào Vệ Châu rồi sau đó mới có thể vào Hà Đông, để tìm đường chạy nạn gần, dân chúng của bốn châu Triệu, Dực, Hình, Minh chú yếu tháo chạy từ Phũ Khẩu Hình sang Hà Đông, còn bốn châu Đức, Bối, Ngụy, Bác thì vượt qua thành Tương Châu, tiến vào Vệ Châu, hội nhập với dân chúng của Vệ Châu, tò Bạch Hình trốn vào Hà Đông và Đô Kỳ đạo.

Vì điều này Trình Thiên Lý đã xuất động một vạn quân đội cùng với một lượng lớn lương thực, giúp đỡ hàng trăm vạn dân chạy nạn chạy sang phía tây, cho dù như vậy, nhưng vẫn có không ngớt tin tức có dân chạy nạn bị quân giặc đuổi kịp giết chóc truyền đến, làm cho Trình Thiên Lý trong lòng nặng trịch, hắn phàng phất trên vai mình có một gánh nặng nghìn vạn cân, ngày đêm trăn trờ, lo lấng không yên.

Rạng sáng hôm nay, Trình Thiên Lý vừa ngủ được trong chốc lát, lại bị một tinh

báo khẩn cấp làm bừng tinh.

“Trình tướng quân, ba vạn tiên phong của Thái Hy Đức đã đi đến Phũ Dương huyện, xảy ra chiến đấu kịch liệt với năm nghìn quân mà chúng ta đang hộ tống dân chạy nạn, quân ta ít không địch lại đông. không may bị đánh bại, năm vạn dân chạy nạn ở huyện Phũ Dương vẫn chưa tây đào từ thương thảm trọng.”

Trình Thiên Lý cơ hồ là phản xạ có điều kiện, hắn ‘a!” lên một tiếng ngồi dậy, tiên phong của Thái Hy Đức đã tiến vào Tương Châu rồi, hắn ngờ ngàng ngồi nhìn vào nóc nhà, một lúc sau mới khẩn trương hòi: “Vậy chủ lực Thái Hy Đức đến đâu rồi?”

“Chù lực của Thái Hy Đức đã đi đến Hàm Đan rồi!”

Hàm Đan cách huyện Phũ Dương cũng chẳng qua sáu mươi dặm, cũng chính là hôm nay mười vạn đại quân của Thái Hy Đức sẽ toàn bộ tiến vào Tương Châu, Trình Thiên Lý thờ dài một tiếng, đại quân An Lộc Sơn vẫn là đến rồi.

Hắn trở người rời khỏi giường, dùng nước lạnh rửa mặt xong, cả người run bắn lên, nói với thân binh ngoài nhà: “Đi, lên thành đi!”

Trời vẫn còn chưa sáng hết. bầu trời đang âm u, không có sao, cũng chẳng có trăng, mặt đất vẫn bị màn sương xám xịt che đi, không nhìn thấy tình hình ngoài xa trăm dặm. cho dù là thế, mọi thù quân trên tường thành vẫn là có thể cảm nhận được một nỗi khiếp sợ khó tả, phàng phất như làn sương tràn ngập giữa đất trời này là một bầu không khí chết chóc, là chướng khí do ác ma thổi ra, bao vây quanh họ, khiến cho họ ngộp thờ.

Trình Thiên Lý cũng cảm nhận được nỗi khiếp sợ làm cho người ta ngộp thờ này, hắn lập tức hạ lệnh nói: “Nồi trống!”

‘Tùng!

Tùng!

Tùng!”

Tiếng trống to lớn đà gióng vang ở đầu thành Tương Châu, tiếng trống rung chuyển đất trời, phảng phất như đang đối kháng với cảm giác khiếp sợ tràn ngập trong đất trời, tiếng trống trận tự cố chính là trận pháp đối kháng yêu nghiệt,

Trình Thiên Lý khẽ thờ phào một hơi nhẹ nhõm, trong lòng hắn có chút đắc ý, dù sao thủ đoạn cố vũ sĩ khí trong nháy mắt này không phái là ai cũng có thế làm được, hắn trở người lên ngựa, men theo tường thành bắt đầu đi, mỗi ngày vây thành đi một vòng, đây cơ hồ đã trở thành một nghi thức tôn giáo thành khấn, nhìn có vé như đang kiểm tra phòng ngự của tường thành, nhưng trên thực tế đây là một phép ám chi tâm lý của Trình Thiên Lý, hắn chi có nhìn vào sự phòng ngự tường thành kiên cố vững chắc, tâm trạng căng thẳng của hắn mới dần được bình lặng, lòng tin của hắn mới có thể khôi phục, đại quân của Thái Hy Đức sắp sửa đến rồi, hắn cần phải giàm bớt áp lực cho mình.

Tuy nhiên phương pháp này hôm nay đối với Trinh Thiên Lý hình như có chút mất hiệu nghiệm, hắn đã đi được gần nửa canh giờ rồi, áp lực trong lòng hắn lại chẳng giám nhẹ đi chút nào, tất cà những điều này đều bất nguồn từ một lá thư cáp mà tối qua Lý Khánh An đưa đến, trong thư nói An Lộc Sơn rất có thể vẫn có đại quân nam hạ, số người có thể sẽ trên hai mươi vạn, khuyên hắn mau chóng rút khói Tương Châu, bào toàn thực lực.

Cho dù Lý Khánh An là lão đối đầu của hắn, nhưng Trình Thiên Lý lại không có chút hình mũi khình khi nào, với thân phận lúc này của Lý Khánh An, là sẽ không dễ dàng gửi thư cho hắn nữa, nếu hắn đã nói như vậy, nhất định là có căn cứ hẳn hoi.

Nhưng bất kể như thế nào, hắn không thể nghe theo mệnh lệnh của Lý Khánh An, nếu muốn đề hắn triệt lui cũng được, nhưng buộc phải có mệnh lệnh của Quách Tử Nghi, nhưng Quách Tử Nghi sẽ để hắn triệt quân sao?

Khóe môi của Trình Thiên Lý lộ ra một nét cười khổ, không thể nào, phía namTương Châu đang có mấy chục vạn dân chúng tiến vào Vệ Châu tháo chạy về phía Bạch Hình, hắn nếu như từ bỏ Tương Châu, mấy chục vạn dân chúng này sẽ không còn bất kỳ phòng hộ nào, sẽ trực tiếp bại lộ ở trước mặt thú quân An Lộc Sơn, hắn Trinh Thiên Lý không đang tâm làm vậy.

Bất luận thế nào, hắn phái kiên thú lấy Tương Châu, hắn tin rằng sau khi Hoàng Hà đóng băng, đại quân của Lý Khánh An sẽ đến viện trợ, đây là một con đường khả thi

duy nhất của hắn.

Lúc này, xa xa truyền đến một tiếng vó ngựa, hắn quay đầu lại nhìn, lúc này trời đã sáng hãn, sương mù đà tan đi một nửa, có thê thấy rõ tình hình ngoài xa năm trăm bước.

Chi thấy một kỵ binh đang men theo đầu thành phóng như bay đến hướng này, trong lòng Trình Thiên Lý có một cảm giác chẳng lành, hắn ghìm lấy chiến mã, chờ đợi kỵ binh tiến lên.

Kỵ binh không đợi chiến mã dừng vừng bèn phi thân nhảy xuống, chạy nhanh mấy bước nửa quỳ thi lễ nói: “Bẩm báo Trinh tướng quân, có tình báo khẩn cấp!”

Kỵ binh đem một ống cáp thư màu đỏ trinh lên, đây là học hòi quân An Tây, ống thư màu đỏ thể hiện vô cùng khẩn cấp, Trình Thiên Lý hít một hơi thật sâu, run tay từ trong ống thư rút thư cáp ra. mờ ra vội vã xem qua, nhất thời như sét đánh ngay trên đinh đần, thư cáp bay xuống dưới đất, bên trên chi có một câu, An Lộc Sơn đích thân suất hai mươi vạn đại quán, đã đi đến Thâm Châu Nhiêu Dương huyện, đang tức tốc tiến mạnh sang phía nam.

(Phát hiện một cái BuG (*lỗi sai), đó chính là Hà Thiên Niên, lúc ở trước đó đồ sát Thồ Môn quan, bị xem như con dê chịu tội thay mà bị giết đi, sau này lại xuất hiện, phía trước sai rồi, kè làm người chịu tội thay, không phái Hà Thiên Niên, xin cáo lỗi với mọi người, bài quá dài, sai lầm trên những chi tiết nhỏ như vậy sẽ hay thưởng xảy ra.)

Chương 595: Đằng Sau Chiến Tranh

Mới sáng sớm một con chim câu trắng từ trên không từ từ hạ cạnh dừng lại trên tháp câu huyện Hà Âm.

Lính gác tháp thấy trên chân chim có cuốn ống thư màu đỏ bèn vội vã lấy ống thư chạy thẳng vào phía thành Hà Âm.

Ngoài thành Hà Âm có một dày đại doanh đóng quân, ước chừng có vạn người, đấy chính là vệ đội tùy thân của Lý Khánh An.

Vào thời bình hắn xuất tuần thân binh có chừng ngàn ngươi, nhưng vào thời chiến, vệ đội tùy thân bèn tăng lên gần vạn người, hình thành đội vệ quân độc lập, xung là hổ bôn vệ, đấy chính là cảnh bị vệ thú đội của Lý Khánh An, bao gồm cả xích hầu, kỵ binh, mạch đao quân, tổng cộng một vạn người tròn.

Liên tục mấy ngày nay Lý Khánh An đều đóng quân tại huyện Hà Âm, hắn từ đầu chí cuối vẫn đang quan sát chiến sự Tương Châu.

Đương nhiên, là một chủ soái thống lĩnh thiên hạ đại quân, hắn sẽ không đến nỗi bồn chồn vì chiến cục của Tương Châu.

Tương Châu có thù được hay mất chăng nữa cũng chẳng ảnh hưởng đến đại cục, Quách Tử Nghi không phải đối thủ của An Lộc Sơn. hắn không có đủ thực lực. có Lý Khánh An hắn mới đủ.

Trên thực tế Lý Khánh An cũng chẳng mấy quan tâm thắng bại của Trình Thiên Lý, không quan tâm được mất tại Tương Châu.

Hắn giờ chỉ quan tâm một việc duy nhất, đó là An Lộc Sơn liệu có xuất binh như đúng mong đợi của hắn.

Đó sẽ can hệ đến việc hắn liệu có nắm giữa được đại cục hay không.

Một khi An Lộc Sơn xuất binh Tương Cháu, Lý Khánh An bèn cảm thấy minh đã bắt đầu nắm được nhịp mạch của An Lộc Sơn. nhất cừ nhất động. mỗi bước mưu đồ đều nằm trong dự liệu của hắn.

Đối với việc An Lộc Sơn khí thế hừng hực tạo phản, Lý Khánh An lúc bắt đầu cũng không mấy phản ứng tích cực, chi là phòng ngự một cách tiêu cực, một mặt đương nhiên là vì sự tình của hắn tại An Tây chưa giải quyết xong, chưa có đủ thực lực và tinh lực đi can hành động tạo phản của An Lộc Sơn.

Một mặt khác, là một người từ hiện tại trở về quá khử, hắn tuy từ mấy năm trước đà biết An Sử chi loạn sớm muộn cũng diễn ra, nhưng hắn cũng chẳng muốn ngăn cản An

Lộc Sơn làm gì.

Đấy không chi đơn thuần xuất phát từ lợi ích cá nhân hắn, mà do hắn hiểu rõ Đại Đường chế độ hủ bại và tinh hình thâu tóm đất đai nghiêm trọng, xà hội Đại Đường cần phải có một lần chấn động như tạo phán của An Lộc Sơn. như thế mới có thể bắt đầu lại tiến hành phân chia lợi ích, có thể tạo lập được vào tư tưởng của kẻ sĩ, mới có thể khiến kè thống trị cảnh tỉnh lại bán thân, triệt để tiến hành cải cách, trừ đi khối u ác tính hũ bại để Đại Đường có cơ hội làm lại.

Nếu quá sớm dập tắt ngọn lửa tạo phán của An Lộc Sơn chi khiến bọn cầm quyền Đại Đường lại tiếp tục nằm trong cái nôi êm ái của thịnh thế, tiếp tục cuộc sống sa đọa để rồi cuối cùng cà gốc rễ cũng thối rửa.

Phàm việc ^ cũng có lợi và hại, quan trọng là phải “đúng mực”, không để An Sử chi loạn mở rộng quá nhanh, cuối cùng hủy diệt cà xã hội như trong lịch sử, trở thành căn nguyên lụi bại ngàn năm sau của nền văn minh Hán.

Thuốc phiện độc hại nhưng đồng thời cũng là thuốc, quan trọng là người ta đã sử dụng nó thế nào.

Có lúc Lý Khánh An cũng thấy mình như đang chơi bạc, hắn dùng tính mạng tài sản bán thân cùng Đại Đường giang sơn để đặt cược.

Trời vừa mới sáng, Lý Khánh An lại đến bên bờ sông Hoàng Hà như thói quen để thị sát tình hình đóng băng của Hoàng Hà.

Hai ngàỵ này hắn cơ hồ ngày nào cũng ra đây đảo một vòng.

Đó là sở thích của hắn.

Lão thuyên công già cho hãn hay là còn bảy ngày nữa Hoàng Hà sẽ hoàn toàn đóng băng.

Hắn cứ như muốn minh chứng thật hư trong lời lão thuyền công, hằng ngày đều đến ngắm một vòng, như thể là việc gì đấy hứng thú.

Băng trên mặt sông hôm nay lại đóng thêm được vài dặm về phía lòng sông; người thưởng đã khó mà nhìn thấy nước, chi thấy trên mặt sông sáng bóng.

Có điêu Lý Khánh An không phải người thường, hắn vẫn nhìn rõ được nước sông chảy đều nơi xa xa. hắn thậm chí có thể nhanh chóng đưa ra phán đoán, mặt sông đã bị đóng băng chừng hai dặm rưỡi, chắc tình hình bờ bên kia cũng gần như thế.

Sông Hoàng Hà rộng chừng mười dặm, mới hai ngày thôi đà đóng băng hết một nửa!

Xem ra lão thuyền công nói bảy ngày là vẫn có phần rộng rài, cùng lắm là năm ngày thì Hoàng Hà đà toàn bộ đóng băng.

Hấn vẫn nhớ dân gian có câu: “Hoàng Hà chóp đông đừng bộ hành, bộ hành ắt bị Long vương thình”.

“Đại tướng quân!” tiếng gọi từ xa xa ở đằng sau, Lý Khánh An quay đầu lại thì thấy một kỵ binh đang phóng nhanh đến. kỵ binh nháy xuống ngựa đi lên hành quân lễ báo: “Tinh báo mới nhất từ phân đường tinh báo Hà Bắc!”

Binh sĩ báo tin đưa một ống thư bồ câu màu đỏ cho Lý Khánh An, hắn bé đôi ống thư ra cuộn tình báo trong đấy ra, tình báo được viết bằng mật mã đặc biệt của An Tây, hắn chi tiện tay đưa thư ra cho thân binh đằng sau, ngay lập tức một thân binh đà vội phiên dịch tình báo ra, báo cáo Lý Khánh An nghe: “Bấm báo đại tướng quân, nội dung tình báo là An Lộc Sơn lại đích thân dẫn thêm hai mươi vạn đại quân nam hạ, tiền phong đã đến Bội Châu, đang đụng đầu với quân của Thái Hy Đức, tổng cộng ba mươi đại quân bao vây tấn công Tương Châu.

Trình Thiên Lý vẫn không chịu rút quân.”

Con ngươi trong mắt Lý Khánh An co lại. quả nhiên bị hắn đoán đúng, mục đích thật sự của An Lộc Sơn vẫn là đánh Tương Châu.

Lý Khánh An thầm cười lạnh một tiếng, kỳ thực An Lộc Sơn vẫn đà thất gách, hắn nên đánh Hà Đông trước, để Tương Châu lại cho Quách Tử Nghi. như thế quân Hà namcủa Lý Khánh An hắn sẽ không tiện bắc thượng, mấy vạn quân của Trình Thiên Lý không lẽ còn có thể công hạ được sào huyệt U Châu của hắn sao?

An Lộc Sơn công hạ Tương Châu cũng có nghĩa là sẽ trực tiếp giao tranh cùng Lý Khánh An. không còn vùng nào để che chắn nữa.

Nghĩ đến đây Lý Khánh An quay đầu lại nói: “Về doanh, nhổ trại trở về Lạc Dương.”

Hắn lên ngựa đi về hướng đại doanh, vừa đến cửa doanh đà thấy Lý Quang Bật mặt mày thiểu não từ xa xa phóng đến.

Lý Khánh An kéo dây cương thắng ngựa lại đợi hắn đến gần. cười hòi: “Có việc gì mà vội vội vàng vàng thế, đã xảy ra đại sự gì ư?”

Lý Quang Bật chấp quyền nói: “Đại tướng quân đà biết việc tại Tương Châu chưa?”

“ừm!

Ngươi nói hai mươi vạn đại quân của An Lộc Sơn ư?

Ta cũng vừa mới biết

thôi.”

Lúc này Lý Quang Bật phục sát đất Lý Khánh An, Lý Khánh An nắm chuẩn xác hết đại cục chiến sự, e rằng thiên hạ này không sánh bằng.

An Lộc Sơn quả nhiên nam hạ, vậy bước tiếp theo thì sao?

Lý Quang Bật quan tâm hơn nữa là đối gách phía minh.

“Đại tướng quân, đại quân An Lộc Sơn nam hạ, chúng ta phải ứng phó thế nào đây?”

Đấy đều là một sự ý lại, khi Lý Khánh An từng bước đoán ra y phóc hành động của địch quân, Lý Quang Bật bèn dần mất đi năng lực tự suy nghĩ, hắn bắt đầu ỳ lại vào an bài của Lý Khánh An, nhưng Lý Khánh An lại hi vọng hắn có thế độc lập tác chiến.

Lý Khánh An không nói gì nhiều, chi cười cười nói: “Ta chi đến tiền tuyến khảo sát. chứ không quản tác chiến, ngươi mới là chủ soái quân đông lộ, nên an bài thế nào, chi viện hay không chi viện đều do ngươi tự quyết định.

Ta phải lập tức trở lại Lạc Dương ngay.”

Lý Quang Bật ngờ ngàng, khi Lý Khánh An gần đến gần cửa, hắn mới bỗng sực tinh lại gọi: “Đại tướng quân xin dừng bước!”

Lý Khánh An dừng lại quay đầu cười: “Lý tưởng quân còn có việc gì ư?”

Lý Quang Bật vội bước nhanh lên nói: “Đại tướng quân, ty chức có hai thình cầu

nho nhỏ.”

‘Nói đi. ngươi muốn gi?”

“Ty chức biết phân đường tinh báo Hà Bắc trước mắt đang ở Tương Châu, xin đại tướng quân hãy cho phép ty chức liên hệ với họ, ty chức muốn có thê có được nhiều tinh báo và nhanh hơn từ phía họ.”

“Được!”

Lý Khánh An nhận lời không chút do dự: “Vậy ngươi nói yêu cầu thử hai đi!”

“Thình cầu thử hai là ty chức muốn giúp Trình Thiên Lý thù thành.”

“ồ?

Ngươi định sẽ giúp hắn ư?”

Lý Khánh An có phần hửng thú hòi.

Lý Khánh An nhìn chằm chằm Lý Quang Bật một hồi, phảng phất như nhìn thấy rõ sự tính toán kỹ lưỡng trong mất Lý Quang Bật, nên bèn gật đầu nói: “Được!

Yêu cầu thứ hai này, ta cũng chấp nhận.”

Ba vạn quân tiền phong của Thái Hy Đức đã ập đến Tương Châu, nhưng bọn họ cũng chưa lập tức đến vây thành, mà chi dừng lại đóng trại tại ngoài ba mươi dặm, đợi chủ lực đến.

Dù cho đại quân An Lộc Sơn mãi chưa thấy đến, nhưng việc quân tiên phong đến vẫn mang lại cơn gió rét thổi vào thành Tương Châu.

Trong thành Tương Châu bỗng chốc trở nên hồi hộp, binh sĩ bắt đầu ngày đêm tuần tra thành trì, Trinh Thiên Lý tổ chức hai vạn quân đội bắt đầu đào chiến hào, nhưng giờ chiến hào đã đóng băng, mất đi tác dụng hộ thành, nhưng trong lòng Trinh Thiên Lý vẫn không cam tâm, hắn vẫn hòng mong có thể phá băng ra, chi có điều hắn chẳng mấy chốc đã bó ý tường này.

Một khúc ở phía đông thành vừa được phá ra không lâu sau lại bắt đầu đóng băng lại.

Cà sông An Dương đều đã đóng băng, dù có tạm thời phá băng cũng chẳng được tích sự gì.

Trình Thiên Lý một hồi bối rối, lại hạ lệnh tổ chức dân phu vận chuyện từng bó tiễn được cột lại cùng đá tảng lên thành, xong lại dùng đá chặn chết bốn tòa thành môn.

Chiến hào đã bị đóng băng, các loại chủy công thành khổng lồ của An Lộc Sơn có thể trực tiếp đến công thành, tình thế cực kỳ bất lợi cho hắn.

Phòng thủ trên thành loạn thành một đống, cư dân trong thành trì cũng không còn binh thán nồi.

Thành Tương Châu là thành lớn thứ hai chi thua sau thành U Châu, trong thành vốn có tám vạn hộ dân, gần năm mươi vạn người, nhưng sau vài lần di dân đào vong quy mô giờ trong thành còn lại hai vạn hộ, chừng mười vạn người.

Dù cho như thế mười vạn người vẫn là con số không nhó, trong đó tam giáo cửu lưu đều có đủ, cộng thêm thành trì thành Tương Châu rất rộng, muốn quàn lý mười vạn dân chúng cũng không phải dễ.

Há để áo mão thượng quốc sa vào man di, hẹn lĩnh hào kiệt Trung Nguyên đòi lại giang sơn

Trong một tửu tứ tại trung tâm thành Tương Châu tên là tửu tứ Quan Trung, diện tích rất lớn, cao bốn tầng, có thể cùng lúc dung nạp gần ngàn quan khách dùng cơm, hơn nữa có tiền lâu hậu viện, còn làm được lâu cà khách điếm.

Tửu tứ vốn dĩ làm ăn rất phát đạt, là tửu tứ số một số hai trong thành Tương Châu.

Nhưng cùng với thời cuộc càng lúc càng căng thẳng, tửu tứ Quan Trung này cũng như các tửu lâu khác, làm ăn ngày càng ảm đạm, cơ hồ như không còn khách nào.

Trong thành Tương Châu bao nhiêu là nhà trống, không cần tiền cũng có chỗ ở, ai còn chịu móc tiền ra ở khách điếm chứ?

Tuy làm ăn không đất khách, nhưng tửu tứ vẫn mờ cửa mỗi sáng, chi đến khuya mới đóng cửa, khác biệt rõ ràng với các tửu tứ đã dừng kinh doanh khác.

Tuy nhiên người kịp thời hành lạc vẫn có, chi là con số này ngày một giám thiếu thôi.

Sáng ngày hôm đó, khi mặt trời vừa ló dạng xua tan sương khói, ánh nắng ấm áp sưởi ấm cà thành An Dương, mọi người đều đã ra khỏi cửa cám nhận ánh sáng tuyệt đẹp của ngày đông.

Quang Trung tửu quán vẫn mờ cửa như mọi khi, mấy tên giúp việc đang uể oải quét dọn sảnh đường.

Chưởng quỹ béo tròn cứ tít mắt lại nằm lì trên bàn, hưởng thụ ngày đông ấm áp.

Cái thân hình béo tròn cùng tứ chi ngắn tũn của hắn, trông rất tương xứng với chú mèo mập đang ngáy phì phò dưới chân tường.

Chưởng quỹ tên là Trương Đức Bào, hắn làm việc ở tửu tứ Quan Trung này đã gần ba mươi năm, tính tinh rất nhiệt tình hay giúp đỡ người khác, cả vạn hộ nhân gia xung quanh không ai là không biết hắn.

Lúc này Trương Đức Bào mới từ từ hé mắt, mất hắn từ một đường thẳng từ tò trở nên tròn xoe nhìn chằm chằm bầu trời trên không, chi thấy một con chim câu đang dần hạ cánh lướt qua không trung trên tửu lâu của hắn.

Trương Đức Bào lập tức đứng dậy luống cuống chạy ra cửa sau, dọc đường hắn không biết xô ngã hết bao nhiều ván ngồi đang được dựng đứng phơi nắng: “Cái bọn khốn này!

Ván ngồi các người không đề đàng hoàng được sao.”

Hắn cũng không rãnh truy cứu trách nhiệm tiếp mà chạy vội ra hậu viện.

Đi xuyên qua một cửa hông chình là khách điếm, đi thẳng ra sau khách điếm là khu cấm địa của

tửu tử, nơi này quanh năm suốt tháng đều bị khóa lại, bất kỳ khách nhân nào cũng không được phép vào.

Lúc này, Trương Đức Bảo đà nghe thấy tiếng kêu cúc cu của bọn chim câu trong viện.

Hắn vội vã rút chìa khóa ra đây cửa đi vào, chi thấy con chim câu màu xám vừa rồi giờ đà đứng trên lồng, miệng cử kêu gù gù đợi trở vào lại lồng.

Trương Đức Bảo chi nhìn sơ đà thấy một ống thư đang cột trên chân chim.

Hắn vội nắm một chùm gạo tẻ trong tay xòe ra, chim câu phồng phập vẫy cánh bay đến đậu trên tay hắn.

Trương Đức Bảo vừa vuốt ve lông nó, vừa thành thạo tháo ống thư trên chân nó.

Phía ngoài ống thư được bọc vải quyên trắng mòng. xé toạc ra mới thấy rõ trong đấy hóa ra lại là ống thư màu đỏ, ám chi thư này rất quan trọng. hơn nữa trong ống thư có khắc xuất xử từ Huỳnh Dương.

Trương Đức Bảo không khỏi có phần ngờ ngàng.

Huỳnh Dương là nơi trú quân sờ tại của nha soái Lý Quang Bật.

Hắn không dám chậm trễ. cầm lấy ống thư chạy vội vào trong tửu tử, một mạch lên thẳng lầu tư.

Hắn mệt nhoài thờ hồn hển đi đến trước một gian phòng gõ nhẹ.

‘Ai?”

Giọng nói một người phụ nữ trẻ tuổi vọng ra từ trong. ‘Cô nương, là ta!

Có thư tín khẩn cấp.”

‘Vào đây đi!”

Trương Đức Báo đẩy cửa đi vào, kỳ thực hắn rất không muốn vào gian phòng này.

Sau lưng hắn đã tự xung phòng này là nhà ma. vĩnh viễn chi được kéo một lớp màn dày che kín mít, vừa âm u.

đen tối. lạnh người thấu xương, có điều lại không có mùi ầm mốc, mà là một mùi thơm thoang thoảng là lạ, cũng không nói rõ được là mùi gì, chi khiến người ta liên tường đến mùi thơm phấn son của phụ nữ.

Trong phòng trống trải chi có một chiếc bàn cùng tấm chiếu, trên có mấy xấp văn thu gọn gàng. một nữ nhân mặt áo sa màu đen đương ngồi trước bàn quay lung lại với hắn.

Lung nàng ngồi rất thẳng, trong dáng rất mảnh mai, da tái trắng đến kinh người.

Trong trí nhớ của Trương Đức Bảo, mỗi lần hắn đi vào đều nhìn thấy nàng quay lưng lại với hắn, luôn luôn là cái bộ dạng hắc quả phụ này.

Trương Đức Bảo không khỏi thầm thờ dài, cô nương vì sao không thể bình thưởng như các nữ từ khác chứ?

‘Đưa thư cho ta!'

Nữ tứ quay đầu lại. sắc mặt nàng tuy nhợt nhạt đến kinh người, ánh mắt lại lạnh như băng, nhưng mặt nàng lại trong suốt như băng như ngọc, dung mạo xinh đẹp không lời nào tả nổi, duy chi tiếc một nỗi là nàng không có tay trái, đứt tay từ vai, chi còn lại một cánh tay.

Người nữ tử này chính là Tê Vũ Hoa đường chủ phân đường tinh báo đường Hà Bắc tân nhiệm thay thế cho Trương Việt.

Năm nay nàng mới hai mươi lăm tuổi, là con gái của Tề Hoài Viễn - một trong hai mươi bốn thành viên mấu chốt của Ẩn Long hội.

Từ nhỏ nàng đã học nghệ tại Trung Nguyên, võ nghệ cao cường, mười lăm tuổi vào Hán Đường hội, năm mười tám thi gả cho sư huynh thanh mai trúc mã cùng lớn lên.

Hai vợ chồng tinh cảm thắm thiết, chi tiếc là thành hôn chi được một năm thi phu quân nhiễm bệnh qua đời.

Nàng đã thề suốt đời thủ tiết vì chồng, để tò rõ tâm chí, nàng đã tự chặt đứt tay trái của minh, toàn tâm toàn sức dồn hết vào sự nghiệp của Hán Đường hội, lập không ít công cán. từng bước được đề bạt.

Sau khi Trương Việt mất, nàng bèn được Lý Khánh An nhậm mệnh làm tân đường chủ phân đường Hà Bắc.

Tề Vũ Hoa có biệt danh trong Hán Đường hội là Hắc Diên (Diều hâu đen), rất có tiếng tăm.

Thời gian lâu dần mọi người cũng quên bén đi tên thật của nàng.

Tề Vũ Hoa mười ngày trước mới từ Dực Châu đến Tương Châu.

Đây là mệnh lệnh từ tinh báo đường Trường An. lệnh nàng phái dẫn thù hạ đến trú thủ Tương Châu, tày cơ hỗ trợ quân Đường thủ thành.

Tửu láu Quan Trung là một chi đường của họ, tên Trương Đức Báo này chính là đường chủ chi đường Tương Châu, mười bốn thủ hạ giúp việc đều là hội viên Hán Đường hội, nhưng bọn họ đều không ai biết Tề Vũ Hoa chính là cấp trên chủ quán của minh, chi nghĩ đây là một nữ nhân kỳ quái.

Trương Đức Báo sau khi đặt thư lên bàn lập tức lùi ra sau vài bước.

Tề Vũ Hoa một tay bè ống thư từ từ mờ thư ra.

Nàng dùng cây đoản đao sáng óng đè một bên thư lại. cẩn thận đọc một lằn.

Tuy thư được viết bằng mật mã An Tây, nhưng cũng chăng khó khăn gì cho nàng.

Nàng nhanh chóng đọc một lượt, mắt nàng lóe lên sự kinh ngạc, cử ngỡ mình hiểu sai ý, phái rút cuốn sổ nhỏ ra đối chiếu dịch lại một lần.

Kết quà là nàng hoàn toàn không đọc nhầm!

Nàng gật gật đầu quay sang dặn Trương Đức Bào: “Ngươi đi vào thành Tương Châu thu thập hai món đồ cho ta.”

‘Xin cô nương cứ nói.”

“Một là đá tiêu, một là lưu huỳnh, càng nhiều càng tốt. giờ hãy lập tức phát động cho giúp việc đi thu thập, ta đang cần gấp.”

Nói đến đây Tề Vũ Hoa cũng trầm mặc lại. nàng nhìn chăm chú thư câu mà chìm vào suy nghĩ bâng quơ của bản thân.

‘Cô nương. vậy ta xin cáo lui trước đây.”

Trương Đức Bảo nói hai tiếng, thấy nàng không có phản ứng gì đương định lẳng lặng lui ra. vừa đi đến bên của thì lại bị Tề Vũ Hoa gọi lại.

‘Trương chưởng quỹ, ngươi chờ một lát.”

Giọng nói của nàng luôn luôn lạnh lùng không chút tình cảm, Trương Đức Bảo lại thờ dài trong lòng, hắn rất nhớ Trương Việt trước đây, chứ ả nữ từ này khiến hắn thấy sợ.

“Cô nương còn có việc gì dặn dò ư?”

“Việc ta dặn ngươi tối qua. ngươi đà làm chưa?”

“À!

Cô nương nói những người nuôi bồ câu trong thành Tương Châu ư?”

“Đúng!

Ngươi đà điều tra ra chưa?”

Trương Đức Báo cười mếu, chiều tối qua nàng mới dặn hắn làm, giờ trời vừa sáng thì nàng đà đòi kết quả, hơn nữa nàng căn bản không nói vì sao phải tìm bồ câu, khiến hắn cử ngỡ ngàng không hiểu đầu đuôi.

May mà hắn là người bản địa, rất hiểu rõ tình hình của đối phương, nếu không thay là người khác cũng không biết bắt đầu điều tra từ đâu.

Khuya thế này đi đâu tìm bồ câu?

“Bẩm cô nương. theo như thuộc hạ biết, Tương Châu tổng cộng có mười ba nhà nuôi chim câu. hiện giờ phần lớn đều đã bỏ đi, còn lại bốn nhà. vị trí của bốn nhà này thuộc hạ đều biết rõ.”

Trương Đức Bào bỗng vỗ trán hiểu ra Tề đường chủ vì sao lại muốn điều tra bồ câu, hắn tinh thần phấn chấn nói: “Có!

Có một nhà, thuộc hạ mấy hôm trước mới biết, đó là phưởng quỹ Bạch Ngọc Đường, nửa tháng trước vừa khai trương, mọi người đều bỏ chạy, nhưng họ lại đến Tương Châu mờ phưởng quỹ.

Thật kỳ lạ!

Nhà bọn họ có nuôi bồ câu.”

“Rất tốt, ngươi có thể lui xuống được rồi, trong vòng hai ngày hãy tìm hết đá tiêu và lưu huỳnh toàn thành Tương Châu cho ta.”

Phưởng quỹ Bạch Ngọc Đường khai trương vào lúc khác thưởng này quà thực khiến rất nhiều người cảm thấy không thể tin được, thông thưởng mà nói chiến cuộc nguy cấp, các thương gia đều lũ lượt rút khỏi noi chốn hiểm nguy.

Một khi loạn binh vào thành thương gia sẽ là người đầu tiên gặp xui xèo, huống chi là nơi tích nhiều tiền như phưởng quỹ lại càng là nơi thu hút loạn binh đến cướp bóc đầu tiên.

Và quan trọng là mờ phưởng quỹ căn bàn cần rất nhiều vốn, bọn họ lại đi vào tòa thành nguy hiểm Tương Châu này đầu tư, một là có quan hệ với An Lộc Sơn, biết loạn binh không đến cướp mình, hai là chủ phưởng quỹ này đã điên.

Có người khuyên giải, có người cười nhạo, nhưng phưởng quỹ Bạch Ngọc Đường vẫn được khai trương hồi mười ngày trước, nằm ở đại lộ Đông tương đối phồn hoa thành Tương Châu, cách tửu tứ Quan Trung chừng ba trăm bước.

Tuy việc kinh doanh rất ám đạm, nhưng bọn họ cũng như tửu tứ Quan Trung, cũng sáng mờ cửa, tối đóng cửa.

Tối ngày hôm đó, phưởng quỹ Bạch Ngọc Đường cũng đương chuẩn bị đóng cửa như mọi khi, nhưng ngay lúc này một con bồ câu từ phía sau hậu viện vỗ cánh bay lên, đang lúc nó là là bay lược chuẩn bị phóng ra ngoài ngoại thành, lúc đi qua một cây cô thụ to, một cây nỏ tiễn đã từ sau cây bắn ra trúng ngay vào thân chim.

Chim lập tức thẳng tấp rơi tõm xuống.

Chương 596: Tương Kể Tựu Kể

Quán nha của Trình Thiên Lý nằm ở vùng lân cận cửa thành bắc, do một tòa đại trạch sửa lại mà thành, trong ngoài quân nha đều có binh sĩ đứng gác, người nhàn tạp đều không được phép tới gần, giới bị vô cùng nghiêm ngặt.

Sáng tinh mơ, một nữ tử cụt một tay mặc hắc sa y đi đến trước quân nha, nàng bèn là Hà Bắc tình báo đường đường chủ Tề Vũ Hoa, vừa đến gần quân nha, lập tức tiến lên hai viên binh sĩ cầm đao ngăn cản nàng.

‘Quân nha trọng địa, không cho phép tới gần!'

Tề Vũ Hoa lấy ra một tấm ngân bài, đưa cho binh sĩ nói: “Xin nói với Trình tướng quân, nội vệ quân An Tây Hà Bắc đạo tình báo đường đường chủ cầu kiến!”

Hai binh sĩ chưa thấy qua ngân bài, nhưng nghe nữ tử tự báo thân phận không chút tầm thưởng, bọn họ không dám chậm trễ đón lấy ngân bài nói: “Cô nương xin chờ chút, bọn ta sẽ lập tức đi bầm báo Trình tướng quân.”

Một binh sĩ vội vã đi vào trong cửa, lát sau hắn đi ra nói: “Cô nương mời đi!

Trình tướng quân mời cô vào.”

Ngừng một chút, hắn đà liếc qua tay nải nhỏ phía sau lưng Tề Vù Hoa một cái, nói: ‘Vật phẩm tùy thân đều giao cho ta đi!

Để tránh sự hiểu lầm không cần thiết.”

Tề Vũ Hoa đem tay nải đưa cho hắn: “Đồ đạc trong tay nải lập tức phải dùng ngay, xin đi theo ta.”

‘Chúng tôi biết cô nương mời!'

Tề Vũ Hoa đi theo binh sĩ nhanh chân bước vào trong quân nha, trong đại đường quân nha, Trình Thiên Lý đã vào chỗ ngồi, mấy hôm nay hắn bị tin tức đại quân An Lộc Sơn kéo đến bức bách đến ngày đêm trăn trờ, thể trọng sụt giảm trầm trọng, cả người trở nên vừa đen vừa gầy, cho dù là vậy, Trình Thiên Lý vẫn là kiên trì không chịu rút lui. hắn đà nhận được mệnh lệnh của Quách Tử Nghi, mệnh hắn từ thù Tương

Châu, buộc phải đợi đến khi mấy chục vạn dân chúng Hà Bắc toàn bộ rút lui xong mới thôi, mấy chục vạn dân chúng kéo già dắt trè, không có thời gian nửa tháng mười ngày, làm sao có thế toàn bộ rút vào Hà Đông?

Trong lòng Trình Thiên Lý sốt ruột lo âu, nhưng cũng chẳng thể làm gì được, hắn không muốn chống lại quân lệnh của Quách Tử Nghi.

Lúc này, Trình Thiên Lý đang nghiên cứu ngân bài của Tề Vũ Hoa, trong lòng hắn rất hiếu kỳ, từ lâu đà nghe nói Lý Khánh An ở khắp nơi trên toàn quốc có thiết lập cơ quan tình báo, Hà Bắc đạo cũng không ngoại lệ, mặt trước của ngân bài có khắc năm chừ ‘Nội vệ tình báo đường” theo Triện thể, mặt sau thì khắc một chừ ‘Nhị”.

Từ mặt ngân bài này có thề nhìn ra, địa vị của Hà Bắc đạo tình báo phân đường ở trong nội vệ tình báo đường rất cao, lại là xếp đến vị trí thử hai, vậy thì vị nữ từ trẻ tuổi như vậy xuất nhiệm đường chủ này, lại là một người thế nào?

Bên ngoài đã truyền đến tiếng bước chân, chi thấy mấy binh sĩ dẫn theo một nử tử trẻ tuổi đi vào trong, nử tử bộ dạng vô cùng xinh đẹp, nhưng trong sự xinh đẹp của nàng lại hàm chửa một chút sát khí, Trình Thiên Lý hơi kinh hài, hắn phát hiện nữ tứ này lại là cụt một tay.

Tề Vũ Hoa đi vào trong, khẽ gật đầu với Trình Thiên Lý, tự giới thiệu nói: “Tại hạ họ Tề, là nội vệ tình báo đường Hà Bắc phân đường đường chú, thân thế không tiện, tha thư cho ta không thể hành lề.”

‘Không ngại!

Không ngại!”

Trình Thiên Lý rất khách khí, hắn trước hết là đem ngân bài trả lại cho Tề Vũ Hoa, cười nói: “Chi là ta không nghi đến Tề đường chủhiện thân ở Tương Châu, thất kính rồi.”

Trong miệng nói thất kính, nhưng trong mắt hắn vẫn là rất nghi ngờ, cho dù đối phương đà lấy ngân bài ra, nhưng Trình Thiên Lý vẫn không tin tường lắm. hắn biết không lâu trước đó An Lộc Sơn từng ở U Châu đã niêm phong Hà Bắc tình báo đường. ai mà biết tấm ngân bài này có phải lúc đó đà rơi vào trong tay An Lộc Sơn hay không, bây giờ quay ngược lại lừa gạt mình, kè địch mạnh ở trước mặt, hắn không dám có chút

lơ là

Tề Vũ Hoa nhìn ra sự nghi ngờ của hắn, bèn cười nhạt một cái, lấy ra một lá thư giao cho hắn: “Trình tướng quân hãy xem thêm cái này.”

Trường An đón lấy thư mờ ra, đây lại là thư thân bút của Lý Khánh An, phong Tề Vũ Hoa làm Hà Bắc phân đường đường chù. phía dưới có chừ ký thân bút và ấn

chương của Lý Khánh An, lúc này thì Trình Thiên Lý cuối cùng đã tin tưởng rồi, hắn vội vàng thi lễ nói: “Là ta thất lễ rồi, Tề đường chủ mòi ngồi!”

Hai người ngồi xuống, Trình Thiên Lý liền hòi nói: “Không biết Tề đường chủ vì sao đến Tương Châu?”

“Ta phụng mệnh của đại tướng quân, đến Tương Châu hiệp trợ Trình tướng quân thủ thành, vì đại chiến Tương Châu sấp sửa xảy đến mà tận một phần sức lực.”

Trình Thiên Lý đường nhiên biết rằng, người Hà Bắc tình báo đường đến giúp minh không phải là những việc như lên thành phòng thù, mà là có gì đó khác, hắn vội vàng hỏi: “Không biết Tề đường chủ chuẩn bị giúp bọn ta thế nào?”

Tề Vũ Hoa quay đầy vẫy tay một cái, tên binh sĩ ban nãy bưng lên một khay gỗ, trên khay gỗ chính là tay nải nàng mang đến.

“Xin thay ta tháo ra gìùm!”

Binh sĩ đem khay gỗ đặt trước mật Trình Thiên Lý, nhanh chóng tháo bao gấm ra, chi thấy bên trong lại là một con bồ câu bị bắn chết, một tên xuyên ngực, bên trong còn có một ống thư.

“Trình tướng quân, đây là một con tín cáp đêm qua thủ hạ của ta bắn rơi dưới thành, Trình tướng quân cứ việc đọc qua tình báo trong ống thư.”

Trình Thiên Lý bán tín bán nghi giờ bõ ống thư cột trên chân bồ câu xuống, đổ thư bên trong ra trải lên trên bàn, nhanh chóng xem qua một lượt, hắn nhất thời sắc mặt đại biến, đây lại là một phần tinh báo phòng ngự trong thành Tương Châu, những tình báo cực kỳ nhạy cám bao gồm độ dày cự thạch bít lại bốn cửa thành, nhân số dân phu tham dự phòng thành, tình trạng tồn lương trong thành v.v…

“Tình, tình báo này là ai làm thế?”

Bời vì khẩn trương, Trình Thiên Lý lại đứng phắt dậy, phần tinh báo này nếu roi vào trong tay An Lộc Sơn, sẽ làm suy yếu đi rất lớn sự phòng thành của hắn, suy nghĩ đến đây, trên trán của hắn lại đố cả mồ hôi hột, nguy hiểm thật!

May mà bị tình báo đường của Lý Khánh An ngăn chặn được, nếu không hậu quả thật không thế nào tường tượng được.

Nghĩ vậy, một chút thành kiến tồn tại trong lòng bời vì đối phương là nữ tử của hắn

cũng đã biến mất, trong lòng hắn tràn ngập sự cám kích, thi một lễ với Tề Vũ Hoa nói: “Đa tạ sự giúp đỡ của Tề đường chủ, Triifnh mỗ cảm kích bất tận.”

“Trình tướng quân, tình báo điểm mà An Lộc Sơn cài ở thành Tương Châu chính là Bạch Ngọc đường quỹ phưởng, không biết Trinh tướng quân chuẩn bị đối phó với nó thề nào?”

Trình Thiên Lý dán mắt lên bồ câu chết trên bàn, cắn răng nghiến lợi nói: “Có thề có được tình báo tường tận như vậy, trong quân đội ta nhất định có nội gián, ta phái lập tức phái binh diệt nó đi!”

Tề Vũ Hoa lại chậm rãi từ tốn nói: “Không lẽ Trình tướng quân không muốn lợi dụng hắn sao?”

“Lợi dụng?”

Trình Thiên Lý ngẩn ra, hắn bỗng nhiên kịp phàn ứng, “Tề đường chú là nói…”

Tề Vũ Hoa lấy tình báo trên bàn lại, cười lạnh một tiếng nói: “Kè chấp bút của phần tình báo này chính là nhị chưởng quỹ Tống Nghĩa của quỹ phưởng Bạch Ngọc đường, chi cần khống chế được người này, Trình tướng quân muốn đề An Lộc Sơn biết cái gì, thì có thế đưa tình báo đó cho hắn, đây không phải là càng có ý nghĩa hơn so với việc diệt bọn chúng đi sao?”

Trình Thiên Lý trong lòng mừng rỡ, hắn xúc động thán phục: “Tề đường chủ quà nhiên cao minh, vậy cần ta làm gì?”

Tề Vũ Hoa ngẩng ngang đầu, ngạo nghễ nói: “Ta muốn hỏi mượn Trình tướng quân ba nghìn tinh binh, những việc khác ta sẽ thay tướng quân làm thật ổn thỏa.”

Quỹ phưởng Bạch Ngọc đường quà thật là tai mắt An Lộc Sơn phái vào trong thành Tương Châu, nói chính xác thì chúng là Cao Thượng phái ra, trước khi An Lộc Sơn vẫn còn chưa chính thức khởi binh hắn bèn lẳng lặng lẻn vào trong thành Tương Châu, thu tập các loại tinh báo liên quan đến thủ quân thành Tương Châu, vào nửa tháng trước, quỹ phưởng chình thức khai trương, sờ dĩ gầy dựng quỹ phưởng, chủ yếu là tiện cho việc đút lót và mua chuộc, đến lúc đó không cần phái mang vàng bạc viếng cửa, chi cần đưa lên một lá tiền phiếu của quỹ phưởng Bạch Ngọc đường, bèn có thể hoàn thành việc mua chuộc hậu hĩnh, vô cùng đơn giản tiện lợi.

Nơi sờ tại của quỹ phưởng Bạch Ngọc đường vốn dĩ cũng là một quỹ phưởng, chính

là quỹ phưởng do Dương Hoa Hoa mờ, chiếm đất gần năm mươi mẫu, nghe nói sau khi An Lộc Sơn tạo phản, Dương Hoa Hoa bèn với giá thấp năm nghìn quan bán đứt cửa tiệm này, cửa tiệm không chi có kho chửa trên mặt đất, còn có kho tiền dưới lòng đất, có thể trừ tiền trên trăm vạn quan, quỹ phưởng Bạch Ngọc đường khai trương mười mấy ngày, làm ăn rất ư vắng lặng, lúc này ai ai cũng đều muốn giữ tiền lại trên tay, ai mà lại đem tiền gửi trong quỹ phường. tuy nhiên cũng có không ít người đến hỏi thăm có thể làm ‘phi tiền” không. cũng chính là rút tiền ở nơi khác, dọc đường tháo chạy khó mà mang theo được nhiều tiền, có thể làm phi tiền cũng không tồi, nhưng đáng tiếc quỹ phưởng Bạch Ngọc đường chi một tiệm duy nhất, những noi khác hoàn toàn không có phân tiệm, vì vậy không thể nào mờ mang thêm nghiệp vụ phi tiền, điều này khiến cho rất nhiều người thất vọng ra đi. mờ cửa mười mấy ngày, quỹ phưởng tổng cộng chi làm được ba mối làm ăn đàng hoàng, tồn tiền không vượt qua nghìn quan.

Cho dù là thế, quỹ phưởng vẫn sớm mờ tối đóng, chưởng quỹ và người giúp việc đều cần mẫn nghiêm túc làm việc, mỗi ngày ở khắp cả thành chạy đôn chạy đáo, trên danh nghĩa là đang kéo khách gửi tiền, trên thực tế lại là đang nghe ngóng các loại tình báo trong thành, mỗi ngày sau khi màn đêm buông xuống, người giúp việc khắp nơi trong thành đều phải trở về, thông báo tình báo thu hoạch được của một ngày, sau đó tiếp nhận nhiệm vụ mới của ngày thử hai.

Ban đêm, quỹ phưởng Bạch Ngọc đường giống như ngày thưởng bắt đầu đóng cửa tiệm rồi, lúc này tất cả người giúp việc đều từ khắp mọi nơi trong thành quay về, tụ tập một chỗ họp lại.

đây là điều rất cần thiết, thông thưởng tình báo của mấy người hợp lại, chính là một tình báo rất có giá trị. nhiệm vụ mà Cao Thượng bố trí cho bọn họ là mỗi hai ngày phải gửi thư một lần, áp lực của bọn họ cũng rất lớn, bắt buộc mỗi ngày đều phải có thu hoạch.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng. hai mươi bốn người giúp việc và chưởng quỹ tụ tập lại một nơi, mọi người đang trao đối những gì có được hôm nay, chưởng quỹ tổng cộng có ba người, đại chưởng quỹ, nhị chưởng quỹ, tam chưởng quỹ, kỳ thật ba người này là phụ trách công việc bên trong, phân tích tình báo, chình lý, cuối cùng do nhị chưởng quỹ Tống Nghĩa chấp bút, viết thành thư cáp, dùng bồ câu đưa đi đại doanh phía ngoài thành.

Hôm nay bọn họ nhận được một tình báo cực kỳ quan trọng, có mấy người giúp việc đồng thời phát hiện quân Đường ở bên cạnh bốn cửa thành đào hầm lấp hố, với kinh nghiệm của bọn họ, bọn họ lập tức phán đoán ra đây là quân Đường đang phòng ngừa Yến quân khoét địa đạo vào thành.

Nhưng điều đáng tiếc là, bọn họ vẫn còn không thể xác định vị trí chính xác và số lượng hố lấp.

Há để áo mão thượng quốc sa vào man di, hẹn lĩnh hào kiệt Trung Nguyên đòi lại giang sơn

Đại chưởng quỹ họ Mao, hắn là tướng lĩnh thủ hạ của An Lộc Sơn, là hiệu úy thân binh của An Khánh Tự, xuất thân xích hầu, mọi nhiệm vụ đều là do hắn phụ trách sắp xếp, hắn không biết chữ, nhưng tất cả mọi tình báo đều phái do hắn đóng dấu mới có thể đưa đi, vì vậy dấu vàng của hắn cũng là mấu chốt, nhưng mà có thể sao khắc lại một cái, vấn đề cũng không lớn lắm.

Nhị chưởng quỹ Tống Nghĩa đã từng làm qua chưởng quỹ của quỹ phưởng, có một nét chữ đẹp, vì vậy do hắn phụ trách kinh doanh của quỹ phưởng, nhưng hắn đồng thời cũng là tâm phúc của Cao Thượng, Cao Thượng chi nhận tình báo do hắn viết.

Tam chưởng quỹ họ Vương, là một quan quân biết chữ, không có hậu thuẫn gì ở sau lung, hắn phụ trách bồ câu đưa thư và chình lý tình báo.

Mao đại chưởng quỹ bộ dạng vừa đen vừa thô, giọng rất to: “Lô Tam, nhiệm vụ này giao cho ngươi đấy, ngày mai ngươi nhất định phái tìm được quan chi huy quân Đường phụ trách lấp hố, bất kế phái trả bao nhiêu giá, nhất định phái mua chuộc người này.”

“Người này ta cũngb iết.”

'

Một người giúp việc khác bên cạnh nói: “Hình như là Tần Cận Hiền của lang tướng công tượng doanh, người này không chi là phụ trách lấp hố, máy ném đá hạng nặng của đầu thành cũng là hắn phụ trách lắp đặt, ta cũng là hôm nay mới hỏi được, hơn nữa nghe nói là hắn ở trong thành đã nuôi một nữ nhân, ban đêm đều phải đến nhà nữ nhân qua đêm.”

“Được!

Chi cần có nữ nhân thì sẽ có chỗ đột phá, ngày mai thì hãy từ trên người nữ nhân này mờ lỗ hông ra, nhất định phái xúi giục người này.”

“Mao tướng quân, ta cũng có một tình báo, nghe nói quân Đường đang gõ cửa từng nhà từng hộ sưu tập chào to, không biết là vì sao?”

“Ta cũng đã nghe nói, không chi chào to, tất cà các đồ sắt đều phái lục đi hết, có thể là nấu chảy rèn đao.”

Đang lúc mọi người đang tập trung hội họp, bên ngoài quỹ phưởng đã xuất hiện một lượng lớn quân đội, âm thầm lặng lẽ, toàn bộ triệt lui hết cư dân ở xung quanh quỹ phưởng, quân đội chính là dấu mình trong nhà dân ở xung quanh quỹ phưởng, vô cùng bí mật mà tiến hành bao vây chặt lấy quỹ phưởng, tuy rằng nhân số quân đội đông đảo, nhưng muốn thực hiện gách lược của Te Vũ Hoa cũng không hề dễ dàng, mấu chốt là phái khống chế bồ câu đưa thư trước tiên, đâỵ là cái thứ nhất, tiếp theo là phái bất sống nhị chưởng quỹ Tống Nghĩa, nắm bất chặt lay hai điểm này, cơ hồ là không có vấn đề gi nữa.

Bốn bề quỹ phưởng rất im lặng, nhưng trong sự im lặng vẫn là lộ ra một thứ sát khí vô hình, làm cho người đi qua noi này kinh hồn táng đàm, đường nhiên, không ai sẽ đi qua nơi này, hai đầu phố lớn phía đông đều bị quân đội giới nghiêm cả rồi.

Lúc này, một chiếc xe ngựa chạy tói, ngừng ngay trước cửa quỹ phưởng, có mấy người mang bộ dạng người giúp việc đi xuống, khiêng xuống một chiếc rương lớn nặng trịch.

‘Bùng!

Bùng!”

Có người đang dùng sức gõ cửa: “Tống chưởng quỹ, Tống chưởng quỹ!”

Lát sau, trong tiệm đã xuất hiện ánh đèn. có người hỏi: “Ai thế!”

“Ta!

Nghe không ra sao?

Chưởng quỹ Trương Đức Bảo của Hán Trung tửu tứ.

đến gửi một món tiền.

Tống chưởng quỹ các ngươi có đó không?”

Trương Đức Bảo là người nhiệt tình, thương gia xung quanh đều quen biết hắn, người của quỹ phưởng củng không ngoại lệ.

“À!

Là Trương chưởng quỹ, ngươi đợi chút, ta đi bẩm báo một tiếng."

“Mau đi đi!

Ta cần phải gửi ba nghìn đồng bạc, các ngươi có mối làm ăn lớn tới gõ cửa rồi nhé!”

Trương Đức Bảo có đôi chút hồi hộp, không ngừng đảo mắt nhìn quanh, năm người giúp việc của hắn thì ai nấy cao lớn vạm vỡ, bước đi nhanh nhẹn, bọn họ là tinh nhuệ trong xích hầu doanh của Trinh Thiên Lý, phụ trách đến bất Tống Nghĩa.

Lúc này, Tề Vũ Hoa lại xuất hiện ở ngoài tường cao của hậu viện quỹ phưởng, nàng

dẫn theo hơn ba mươi người, bọn họ đã xác định, bồ câu là giấu ở sau hậu viện, lần hành động này do Tề Vũ Hoa toàn quyền phụ trách, nàng chế định kế hoạch hành động vô cùng chu đáo chật chẽ, ban nãy một tên thủ hạ của nàng đã trèo lên tường tim được lồng bồ câu, bọn họ chi cần đem lồng bồ câu trộm đi là được, nhưng Tề Vũ Hoa lại không dám dễ dàng hạ thủ, nhất định phái đợi sau khi bất Tống Nghĩa thành công, nàng mới có thể trộm đi lồng bồ câu, nếu không đà thào kinh xà, Tống Nghĩa rất có thể bị diệt khẩu.

Mất đi người chấp bút này, tình báo bọn họ mô phỏng lại chữ viết rất dễ bị nhìn ra sơ hờ, tốt nhất vẫn là đích thị người đó nét chữ đó.

Không bao lâu, đèn trong đại đường quỹ phưởng đã chong sáng, trong tiệm truyền đến tiếng cười của chưởng quỹ Tống Nghĩa: “Trương chưởng quỹ, tại sao nửa đêm đến gửi tiền?”

“Ta đoán là An Lộc Sơn chưa chắc có thể phá thành, món tiền ta gửi trong tiệm không an toàn, rất dễ bị người ta trộm đi, chi bằng gửi chỗ này của ngươi yên tâm hơn một chút.”

“Ha ha!

Trương chưởng quỹ rất có lòng tin với quan binh a!”

Cửa tiệm đã mỡ, Tống Nghĩa cao cao gầy gầy bung một ấm trà, cười tủm tỉm xuất hiện trước mật mọi người: “Nghe nói Trương chưởng quỹ muốn gửi tiền bạc, đây là hàng khan hiếm ở đây a!”

“Tống chưởng quỹ đến xét tiền trước đi!”

Trương Đức Bào nói xong, mệnh người mờ rương bạc ra, dưới sự chiếu sáng của đèn lồng, trong rương ánh bạc lóng lánh, tiền bạc đầy ắp một rương vô cùng mê người.

Trương Đức Bào sỡ dĩ lựa chọn gửi tiền bạc, là bời vì quỹ phưởng có một quy cù bất thành vãn, xét tiền mới có thể vào cửa, quy cũ này từ mấy năm trước sau khi Lý Long Cơ buông tay quyền đúc tiền bèn đã có rồi, tiền đồng tốt xấu lẫn lộn, quỹ phưởng rất sợ thu giữ tiền xấu, mà một khi tiền vào cửa rồi phát hiện là tiền xấu, bèn không thể nói rõ được nữa, vì vậy quy củ của phưởng quỹ là trước xét tiền sau vào cửa, đặc biệt là sau khi tiền bạc An Tây xuất hiện, làm nhái rất nhiều, vì vậy mà việc kiềm nghiệm trước của quỹ phưởng đối với tiền bạc lại càng nghiêm khắc hơn.

“Trương chưởng quỹ gửi tiền, ta tin tường!”

Ngoài miệng mặc dù nói như vậy, Tống Nghĩa vẫn là đi ra khỏi cửa tiệm, đây là thói quen nghề nghiệp của hắn, tiền bạc nhất định phải kiểm nghiệm nghiêm khắc, còn Trương Đức Bảo là người tốt có tiếng vùng lân cận, hắn hoàn toàn không có chút cành giác nào.

Tống Nghĩa đi đến trước rương tiền, vén tay áo lên đưa tay vào trong rương tiền moi một nắm tiền ở phần đáy, căn cứ theo quy cù là mười nghiệm một, cũng chính là nói ba nghìn đồng tiền bạc cần phải lấy ra ba trăm đồng để kiểm nghiệm.

Trương Đức Bào thấy thời cơ đã đến, hắn lùi phắt về phía sau, ra hiệu mắt với người giúp việc hai bên, ngay trong tích tắc Tống Nghĩa khom lưng nắm tiền, bốn người giúp việc như mãnh hồ lao lên, ấn Tống Nghĩa xuống đất, không đợi hắn kêu lên, đại hán dẫn đầu một đấm đánh lên trên huyệt thái dương của hắn, Tống Nghĩa kêu hự lên một tiếng, bị đánh ngất lịm đi, biến cố đột ngột xảy đến làm cho hai người giúp việc quỹ phưởng ở ngoài cửa ngỡ ngàng, đúng lúc này, từ xe ngựa ‘vít!” một cái bắn ra hai mũi độc tiễn, trúng ngay vào yết hầu của hai người, bọn họ ôm lấy cổ họng, kêu cũng kêu không ra tiếng, đổ nhào xuống đất.

Tống Nghĩa bị chất lên trên xe ngựa, lúc này, trên một cây đại thụ ánh lửa phát sáng, chi thấy một mũi hỏa tiễn bắn ra, lao thẳng lên bầu trời, vẽ ra một đường cong sáng ngời.

Tề Vũ Hoa ở sau hậu viện đã nhìn thấy hỏa tiễn, nàng lập tức thấp giọng lệnh nói: “Động thù!”

Hai mươi viên thù hạ như khi vượn trèo lên trên tường cao, có người nhảy vào viện tử, có người trèo trên tường cao, trong chốc lát, chi thấy một một chiếc lồng bồ câu khồng lồ dài rộng cao đều một trượng bị dây thừng treo lên, phía trên chiếc lồng bồ câu đã che phũ bời một tấm vài đen, một đầu khác của dây thừng thì xuống qua một cành cây của đại thụ, từ tò đem chiếc lồng bồ câu câu treo ra khói tường viện, người trèo trên tường thi đỡ lấy chiếc lồng, đề ngăn không cho nó lắc lư dữ dội, làm kinh động đến mười mấy con bồ câu đưa thư trong chiếc lồng.

Chiếc lồng được từ từ hạ xuống, mười mấy viên binh sĩ tiến lên, cẩn thận đem chiếc lồng khiêng đi, đúng lúc này, trong hậu viện đột nhiên truyền đến một tiếng thám kêu, ngay sau đó có người la lên: “Gặp chuyện rồi!

Chiếc lồng bồ câu bị trộm đi rồi!”

Đây là Vương tam chưởng quỹ nhân lúc Tống Nghĩa sau khi đi khỏi trong khoảng thời gian nghi họp đến hậu viện lấy bồ câu, hắn đột nhiên phát hiện viện tử có người, chiếc lồng bồ câu đặt trên gác không cánh mà bay, không đợi hắn kêu lên, binh sĩ giấu mình ở viện tử bèn một mũi tên bắn thúng lồng ngực của hắn, hắn thảm kêu một tiếng ngã xuống đất chết tươi, một viên thủ hạ ở phía sau lung hắn sợ đến hồn phi phách tán, kêu to la to lên.

“Mao tướng quân, đại sự không hay rồi!”

Tề Vũ Hoa thấy sự tinh bại lộ, nàng lập tức hạ lệnh nói: “Phóng lệnh tiễn!”

‘Xèo!” một đốm lửa đã xuất hiện, đốm lửa đã đốt cháy hỏa tiễn và kíp nổ, một tên lệnh mang theo đốm lửa và tiếng vèo vèo xé tai xông thẳng lên trời, nhưng lại là tên hỏa dược của An Tây, nó lại hoàn toàn khác với tiếng xé gió thông thưởng, tiếng rít ở trong màn đêm tĩnh lặng cơ hồ là cà thành đều nghe được.

Ba nghìn binh sĩ tinh nhuệ mai phục ở xung quanh phát động, phân nửa binh sĩ xông vào quỹ phưởng, còn một nữa binh sĩ khác thì vây chặt lấy quỹ phưởng, không thả cho bất kỳ ai chạy thoát, quỹ phưởng đang bất đầu truyền đến tiếng thám kêu và tiếng va chạm của binh khí, người ở trong quỹ phưởng đang tiến hành sự chống cự giãy giụa cuối cùng.

Trình Thiên Lỵ đứng trên bục thang của quân nha, nét mặt phức tạp nhìn sang mũi tên lệnh bay lên bầu trời, hắn biết, đó chình là vũ khi bí mật thiên lôi của Lý Khánh An, nghe nói sức sát thương cực mạnh, nếu như hắn cũng có thứ vũ khí này, thì đâu còn lo sợ An Lộc Sơn vây thành?

Đáng tiếc hắn không có, Lý Khánh An cũng không thể nào đem loại này vũ khí cho hắn.

Trình Thiên Lý trong lòng hụt hẫng, không khói thở dài một tiếng.

Trận chiến trong quỹ phưởng Bạch Ngọc đường đã kết thúc, cho dù những người giúp việc này đều là tinh nhuệ được lựa chọn ra tò trong xích hầu doanh, nhưng ở trước mặt quân Đường lớn mạnh, sự chống cự của bọn họ không có bất kỳ ý nghĩa gi, lát sau bèn đã tử thương gần hết, trong phòng hội họp, Mao đại chưởng quỹ bị mười mấy người bao vây chặt lại, hắn đã không thể nào chống cự nữa, một nhát dao cắm vào lồng ngực của mình, hắn đã tự sát, chi là hắn vẫn chưa hoàn toàn tắt thở, ánh mắt hung hãn dán vào nữ nhân cụt tay trước mặt hắn.

Tề Vũ Hoa dùng kiếm kều mỡ áo ngực của hắn, trên cổ chi còn lại một sợi xích vàng, dấu vàng của hắn đã không cánh mà bay, bất kỳ tinh báo nào đưa cho Cao Thượng trên đó đều cần phải có dấu vàng của hắn đóng lên, lúc này trong mất hắn lộ ra một nét cười đắc thắng, hắn mang một ánh mắt khiêu khích nhìn vào Tề Vũ Hoa, trong mắt tràn đầy sự đắc ý.

Tề Vũ Hoa lại cười lạnh một tiếng, hạ lệnh nói với thủ hạ: “Xé bụng hắn ra!”

Chương 597: Huyết Chiến Tương Châu (1)

Đêm, màn đêm tối mịt đã bao trùm lên vùng lãnh thổ Hà Bắc, nhưng các quân gác thủ tại đầu thành Tương Châu lại căng thẳng vô cùng, trong mất mỗi người đều chi bộc lộ ra tuyệt vọng tràn trề tận thâm tâm.

Ngoài thành là ánh lừa chập chờn trải dài tựa tấm thám Ba Tư dày dặn và bắt mắt trên chốn dã ngoại một hình bầu dục lớn trải trên nền đất.

Biển đuốc sáng trung mãi kéo dài vài chục dặm, hơn nữa hai đầu hai bên của hình bầu dục này đang không ngừng dồn vào biển đuốc sáng này.

Đại quân của An Lộc Sơn và chú lực của Thái Hy Đức gần như đến Tương Châu cùng lúc, mãi cho đến lúc canh hai, binh lực của hai bên dồn vào mới dần dần yếu đi.

Và đồng thời, hình bầu dục khổng lồ đã biến trận, phàng phất như đường dây cáp khồng lồ, có xu thế sẽ từ hai phía đông tây bao vây lấy thành Tương Châu, thành đông và thành tây không ngừng có binh sĩ hô hào: “Đến rồi!

Đi đến phía này rồi!”

Quân đội của An Lộc Sơn càng lúc càng kéo dài, đến canh tư ba mươi vạn đại quân của hắn cuối cùng cũng hình thành một hình tròn khổng lồ, trùng trùng bao vây thành Tương Châu, bất đầu càng lúc càng huyên náo hơn.

Trời vừa sáng, ánh dương ấm áp chiếu rọi thành Tương Châu, nhưng lòng các binh sĩ thủ thành chi thấy mình như vừa rơi xuống hố tuyết, lạnh tanh!

Giờ ngoài thành chi chít đâu đâu đều là lều trại, chi qua một đêm lều trại mọc lên như nấm sau mưa xuân, hàng vạn túp lều nối tiếp nhau, đã vây chặt thành Tương Châu.

Trình Thiên Lý nhìn đại quân khí thế hùng hồn của An Lộc Sơn ngoài ba dặm, nhưng lúc này lòng hắn là binh thán vô cùng.

Ba mươi vạn đại quân không thê nào toàn bộ cùng vào công thành, nhiều lắm chi chừng mười vạn người tiến công, còn quân thủ thành của hắn lại có bốn vạn bày ngàn mấy người, và còn năm vạn dân phụ, lương dự trữ đủ duy trì một năm, chi cần thú thành đúng cách, An Lộc Sơn chưa chắc đã có thể công hạ thành Tương Châu, đấy cũng là nguyên nhân chủ yếu mà Quách Tử Nghi vẫn kiên quyết thù thành.

Tương Châu thành trì kiên cố, lương thực và binh lực đều dồi dào, vì sao lại phái bỏ thành mà chạy?

Nghĩ đến đấy, lo lấng suốt mười ngày nay bỗng chốc như được quét sạch.

Lại nghĩ đến gian tế An Lộc Sơn tối qua đã bị toàn bộ tiêu diệt, tự tin trong lòng Trình Thiên Lý lại tăng vọt.

Hắn thấy các binh sĩ thù thành của minh hoảng hốt, đều lộ sắc kinh hài, bèn hét to một tiếng: “Có gì phải sợ?

Hãy gõ trống cổ động tinh thần binh sĩ cho ta!”

Tiếng trống đùng đùng vang dội trên thành đầu, đấy cũng là mệnh lệnh tập kết quân đội.

Từng đội từng đội binh sĩ từ dưới thành phóng lên thành đầu, từ bốn phương tám hướng hợp lại như đàn kiến.

Chi một khắc sau, ba vạn mấy binh sĩ cùng phóng lên thành đầu, đứng đầy cả thành đông và thành tây.

Trên tường thành nguy nga, cờ to phấp phới, quân đội xếp hàng ngay ngắn trông như rừng rậm vài chục dặm với khí thế bi tráng uy

Đấy là chiêu thức mà Trình Thiên Lý dùng mãi không chán để cồ vũ sĩ khí, dùng tiếng trống mạnh mẽ phấn khích sĩ khí, phơi bày ưu thế của minh ra để hóa giải lo toan trong lòng binh sĩ.

Nên nói là cách làm này rất hữu hiệu.

Nếu không để binh sĩ hiểu được ưu thế của minh, không đế binh sì tận mắt nhìn thấy so sánh của bên. sự sợ hài trong lòng binh sĩ sẽ ảnh hưởng tâm lý nặng nề, cho rằng ba mươi vạn quân của An Lộc Sơn đà áp đảo, quân mình chắc chắn thua.

Sự sợ hài này rồi cũng sẽ như một loại bệnh truyền nhiễm lây lan, cuối cùng trầm trọng ảnh hưởng đến quân tâm. nghiêm trọng làm gìảm sĩ khí, chưa đợi địch công thành quân tâm đã bại.

Cho nên Trình Thiên Lý nhất định phải để binh sĩ hiểu được ưu thế của họ, tuy quân địch nhiều hơn mình gấp sáu lần, nhưng minh có thành trì kiên cố, có lương thực dồi dào, địch quân không thể nào cùng vào công thành, nếu trường kỳ tác chiến, quân An Tây chi viện nhất định sẽ đến, An Lộc Sơn cuối cùng nhất định sẽ rút quân.

‘Các huynh đệ, hãy hô to theo ta, chúng ta tất thắng!' Tất thắng!”

Tất thắng!”

Tiếng hô từ một người truyền trăm người, rồi thành ngàn người, vạn người, chẳng bao lâu sau đã truyền khắp cả thành đầu. mỗi quân Đường đều bị cảm nhiễm, cùng giơ cao chiến đao hô to: “Tất thắng!”

Lòng tin của họ lại được khôi phục, đấu trí của họ lại bắt đầu cao vút. cả thành đầu Tương Châu bị tiếng hô tất thắng chìm ngập!

Soái trướng của An Lộc Sơn nằm ở chính diện phía bắc.

Đấy là do tiềm thức muốn mặt đối nam, lung quay bắc của hắn giờ trò, nên soái trướng của hắn luôn luôn được đóng ở chính bắc diện.

Lúc này An Lộc Sơn diện trong minh bộ hoàng kim giáp đang ngồi trên cỗ xe liền (*xe của vua ngồi thời xưa) do tám trăm người khiêng, thật ra xe này chính là sàn gỗ đàn khồng lồ hình vuông cạnh dài năm trượng, cao một trượng.

Trên bề mặt sàn gỗ được lát đầy vàng miếng, sáng lấp lánh dưới ánh dương.

Chiếc ghế soái ngã voi hoàng kim của hắn đặt giữa sàn gỗ, hắn chễm chệ ngồi giữa, hai bên có mười tám thị vệ tuỳ thân võ nghệ cao cường bảo vệ, đề tám trăm lực dùng sức người cùng khiêng tòa sàn gỗ khồng lồ này.

An Lộc Sơn tít mắt ngắm nhìn tòa thành trì phía trước, nếu là nửa tháng trước, tòa thành trì này chẳng khác gì cái gai trong mắt hắn, nhưng cục thế lẳng lặng thay đồi, cùng với việc Quách Tử Nghi xuất binh Hà Bắc qua Tinh Hình, tòa thành trì này bỗng nhiên không còn mấy quan trọng trong cán cân chiến lược của An Lộc Sơn.

Công hạ Tương Châu thì sao chứ, trực tiếp đối diện với hai mươi vạn đại quân mà Lý Khánh An đà bố trí sẵn tại Hà namđạo ư?

Trong lòng An Lộc Sơn hiểu rõ, phía quân phương Trường An chi có hai luồng thế lực, Lý Khánh An là một trong số đó, Lý Khánh An hắn không dám nhẩy vào, không lẽ lão quân già Quách Tử Nghi kia hắn còn phải sợ sao?

An Lộc Sơn nhắm mắt lại nghĩ tâm sự, lúc này một tên thị vệ tuỳ thân đi lên bẩm báo: “Vương gia, Cao tiên sinh đà đến, có việc đến cầu kiến vương gia.”

“ừm!”

An Lộc Sơn gật gật đầu, hạ lệnh: “Hãy phái hai mươi chi xích hầu đi, trong vòng một canh giờ hãy điều tra rõ tình hình xung quanh thành trì cho ta. ”

Ngay lập tức có người xuống hạ lệnh, An Lộc Sơn lại nhìn chằm chằm thành trì,

Cao Thượng đi theo đại quân An Lộc Sơn nam hạ, nhưng hắn là hậu quân, mãi đến sáng hôm nay mới vào đại doanh, vừa vào doanh hắn đã vội vội vàng vàng đến tìm An Lộc Sơn.

Tối qua hắn có nhận được một phần tình báo khẩn cấp từ thành nội Tương Châu, hắn phái bẩm báo với An Lộc Sơn.

Cao Thượng khoát tay sau lung đi qua đi lại trong soái trướng, hắn vẫn đang suy ngẫm vài phần tình báo đó, theo như quy định của hắn với thám từ trong thành Tương Châu, nhất định hai ngày phải đưa một phần tinh báo ra, theo lý thi phần tình báo trong tay này phái được phát ra từ hai hôm trước, nhưng ngày hôm kia hắn không thấy bất kỳ tình báo nào đưa đến, cho dù không gì để đưa tin, thi bọn họ cũng phải nói rõ một chút trong tình báo hôm trước, hôm trước vi sao lại bị nhỡ việc phát tinh báo.

Với tính cẩn thận của Tống Nghĩa, hắn nên cộng thêm câu này vào.

Nhưng không có, không có bất kỳ thuyết minh nào.

Điều này khiến lòng Cao Thương hơi sinh nghi, là do họ sơ suất, hay do trong đây còn vấn đề gì?

Nhưng từ góc độ khác mà xem, tình báo này không c bất kỳ vấn đề gì, mọi việc đều binh thưởng, là chữ của Tống Nghĩa, dấu của Mao Thịnh, không sai vào đâu cà, theo lý cũng không nên hoài nghi, hắn nên tin tường vào thủ hạ của minh.

Nhưng vì sao bọn họ lại trễ một ngày mới đưa thư, mà không nói rõ tình hình?

Một chút thất thưởng này khiến Cao Thương vốn cân mật như thấy có cọng tóc nhọn dính trên nội y mình, toàn thân khó chịu.

“Yến vương hồi doanh!”

Xa xa là tiếng hô hào cao giọng, chi thấy hàng ngàn binh sĩ cùng ùa về phía này, xa xa xuất hiện một tòa sàn gỗ, trên sàn gỗ vàng óng ánh, Cao Thượng nhìn mà không khỏi thờ dài.

Từ sau khi khởi binh đến nay, An Lộc Sơn càng lúc càng chút ý những tiểu tiết nhỏ này, từ cái ăn cái ở, cái mặc hoàn toàn không thua gì bậc đế vương.

Hắn đã hoàn toàn xem mình là hoàng đế rồi, nhất là cỗ giá tám trăm người khiêng này, e rằng cà hoàng đế còn không đến nỗi thế.

Lòng của Tư Mã Chiêu đã hoàn toàn bộc lộc.

Nhưng hiện nay cả Hà Bắc còn chưa ra khỏi nữa cơ, kêu người thiên hạ làm sao ủng hộ hắn?

Hơn nữa An Lộc Sơn hạ lệnh tiến hành mấy lần đại đồ sát, đấy chẳng khác gì một vết nhơ trên chính trị của hắn.

Cao Thượng thở dài trong lòng, An Lộc Sơn đã đi đến trước mật hắn, bục gỗ tò tò hạ xuống.

An Lộc Sơn cười nói: “Cao tiên sinh, có việc chi chi giáo ta thế?”

“Ty chức tham kiến Yến vương điện hạ!”

“Không phái khách sáo đâu.

Đi!

Chúng ta vào trướng nói chuyện.”

Hai người cùng đi vào đại trướng, khách chú cùng vào tọa.

Cao Thượng bèn rút tinh báo giữa đêm nhận được đưa An Lộc Sơn.

Dù hắn vẫn có phần do dự, nhưng nội dung tình báo nghiêm trọng, hắn không thế vì khó nuốt mà bò qua, tình báo trọng đại này An Lộc Sơn nhất định phải biết.

An Lộc Sơn nhận tình báo đọc lướt qua một lượt mà không khỏi giật mình.

Trên tình báo nói trong thành Tương Châu có thiên lôi của quân An Tây, số lượng không rõ, nhưng có thiên lôi này là việc không còn nghi ngờ gì, bọn họ đã nghe tiếng nố.

An Lộc Sơn không ngờ Tương Châu cũng có thiên lôi.

Lý Khánh An lại có thề giao vũ khí bí cho Quách Tử Nghi.

An Lộc Sơn bỗng nhớ đến thiên lôi của minh, cũng đã thành công nhưng lại toàn bộ bị Lý Khánh An tiêu hủy.

Sau đó cả mua lim huỳnh cũng bị chặn.

Chi nghĩ thôi trong lòng hắn lại thấy chua chát.

“Cao tiên sinh, thù hạ của ngươi có nhầm lẫn gì không?”

Cao Thượng lắc lắc đầu, “Chẳc là không.

Mao Thịnh ở U Châu cũng tận mắt thấy qua thiên lôi, hắn sẽ không nhầm đâu.

Tuy chức cho rằng khả năng thành Tương Châu có thiên lôi là rất lớn.”

“Vì sao?”

“Nếu như Yến quân ta chưa bao giờ biết về bí mật của thiên lôi, Lý Khánh An nhất định sẽ không giao vũ khi bí mật này cho Tương Châu, nhưng giờ đại soái đã biết bi mật này, đã biết công thức điều chế của nó, thậm chí còn thí nghiệm thành công, vậy Lý Khánh An cũng không còn thiết phái giấu Quách Tử Nghi, nên Tương Châu mới có thiên lôi, ty chức thấy điều này chăng có gì lạ.”

Há để áo mão thượng quốc sa vào man di, hẹn lĩnh hào kiệt Trung Nguyên đòi lại giang sơn

Dù cho trong lòng An Lộc Sơn rất thiểu não, nhưng hắn không thể không thừa nhận Cao Thượng có lý, chi là hắn không biết thiên lôi của Tương Châu sẽ mang lại sức sát thương nhưởng nào cho quân đội của mình.

“Đại soái, phía sau còn có tình báo…”

Cao Thượng thấy hắn chi chăm chú vào việc thiên lôi, bèn nhắc nhờ hắn nói.

An Lộc Sơn lại tiếp tục đọc tinh báo, phía dưới là các tin tốt lành hơn.

Trình Thiên Lý đem phần lớn lương thực phân phát cho dân chúng chạy nạn, dù cho hắn nhất mực nói với bên ngoài có thể cầm cự một năm, nhưng trên thực tế chi có thể cầm cự một tháng, trong thành Tương Châu đã được phân bồ lương thực xong, tin này tuyệt đối chính xác.

“Tiên sinh, đây đúng là một tin tốt lành!

Ta chi cần bao vây Tương Châu một tháng thôi, đợi khi họ cạn nguồn lương thì không cần chiến cũng tự chuốc thất bại thôi.”

An Lộc Sơn lại chuyển âu lo thành hi, cười phá lên ha hà.

Nhưng Cao Thượng lại có phần không nắm rõ được chiến thuật của An Lộc Sơn, không phải nói là muốn đoạt thành Tương Châu trước khi nước sông Hoàng Hà hoàn toàn đóng băng sao?

Nếu thế này thì lượng lương cho một tháng và cho một năm cũng chẳng can hệ gì!

“Đại soái, đấy là vì sao?”

Nhưng An Lộc Sơn phen này lại lấp lửng không nói, chi cười bí hiểm đáp: “Tiên sinh có thể chống mất lên chờ xem, xem mưu lược An Lộc Sơn ta thế nào.”

Cao Thượng chi cảm thấy chiến cục càng lúc càng trở nên bí ẩn khó đoán, rốt cuộc là khẩn cấp công hạ Tương Châu hay vây thành từ từ đánh đây?

Cá hắn cũng không hiểu rốt cuộc trong hồ lô của An Lộc Sơn bán thuốc gi.

Vào lúc trưa, đại quân An Lộc Sơn xung quanh thành đông đã phát động đợt tấn công đầu tiên, do đại tướng tà quân Lý Quy Nhân tiến công thăm dò.

Dù cho chi thăm dò, nhưng An Lộc Sơn vẫn cho ba vạn sáu ngàn đại quân tham chiên, một trăm mây cô máy chiến tranh.

Mức độ dữ dội khi công thành tuyệt không thua gì tấn công chính thức.

Ba vạn sáu ngàn đại quân dàn thành sáu phương trận, mỗi phương trận cách nhau chừng trăm bước, nôm như sáu tấm thảm đen khồng lồ, đang nhấp nhô thẳng tiến về trước.

Sĩ khí quân đội cao vót, sát khí ngút trời, họ đang từ từ tiến lại phía tường thành cách đo hai dặm, tiếng trống đùng đùng, tiếng từ và liên miên, cờ phướn che trời phủ đất, giáo trường như rừng, khiên chắn như núi, nối bật lên một màu đen chết chóc dưới ánh dương chiếu rọi.

Đại tướng quân Lý Quy Nhân cưỡi trên chiến mà, dùng chiến đao chi thẳng thành trì.

“Tiến lên!”

‘Uuuuuuuuu…”

Tiếng tù và trầm lại vang lên thấu trời, giữa mỗi đội đều cùng dựng lên mười mấy tấm chắn bằng gỗ dùng để cán lại đá bay trên thành, cùng với tiếng lốc cốc khổng lồ dưới tấm chắn gỗ, gần trăm chiếc xe sào và thang mây, đội ngũ bắt đầu từ từ ập về phía tường thành.

Tiếng trống trên thành đầu cũng vang ầm, mắt Trình Thiên Lý đò hoe, không ngùng gào lên.

Dù cho hắn cũng biết Yến quân chẳng qua đang thăm dò tinh hình địch, nhưng đối phương lại cho ba vạn mấy người vào, lại còn tạo áp lực lớn cho hắn.

Trình Thiên Lý cho một vạn người tiến hành phòng ngự tại thành đông, và đích thân hắn chi huy chiến đấu.

Bao nhiêu kế hoạch ứng phó trước đây đều bị hắn vứt hết.

‘Nhanh!

Tiễn vận chuyển lên đây…

‘Bọn khốn!

Mau đi chuyển đá đến đà, máy ném đá chuẩn bị!”

Mười ba cỗ máy ném đá hạng nặng đang ì ạch được kéo ra, cao ba trượng, tay quái dài sáu trượng, có thê ném đá xa bày trăm bước, cần hai trăm người mới mong kéo nối nó.

Mười ba cỗ máy ném đá đen nghịt đứng sừng giữa thành đầu trông tựa mười ba con quái thú.

đá tảng không lồ nặng ba trăm cân được vào túi đạn, hai trăm người cùng kéo động băng tải da to bằng hai mươi cánh tay, đợi chờ mệnh lệnh bắn.

ờ giữa gò tường thành, tám ngàn binh sĩ tay cầm cung tiễn lớn, các cây tiễn dài bốn trượng cán to đà được đặc lên cung.

Cung tiền dùng khi phòng ngự khác với cung tiễn dùng dưới đất, không cần phải bắn xa, nhưng nhất định phải nặng, để tiễn có thể dựa vào trọng lực của minh mà xuyên thủng áo giáp của quân địch, vì thế thưởng đều dùng tiễn lớn. cán tiễn thưởng to bằng ngón tay, mũi tên sắc nhọn hình nón chóp, xung quanh có bốn rành máu.

Địch quân đà từ từ đi vào tầm bắn của máy ném đá, Trình Thiên Lý hạ lệnh bắn, giọng khàn khàn hô hào: “Bắn!”

Cờ đỏ quơ xuống, chúng quân lập tức phấn khích, chi thấy cánh tay của mười ba con quái thú kia dài sải, mười ba tảng đá khống lồ vèo vèo vạch qua trên không ném mạnh xuống dưới thành.

Từ dưới thành nhìn lên chi thấy trên không xuất hiện mười ba chấm nhỏ phảng phất như vừa có đàn nhạn bay qua, nhưng chấm nhỏ này cứ to dần to dần. chi một chốc đà biến thành đá tảng to đang xoay tròn trên không nhằm vào đầu họ mà ném.

Có nhiều binh sĩ không có chốn ân mình, miệng hét inh ỏi tử tán tránh né.

Cự thạch rơi mạnh xuống đất cái “Rầm” cát bụi xung quanh bay tứ tung, mấy tên binh sĩ không kịp né tránh bị đè cho bẹp dí.

Dư âm của cự thạch vẫn còn. nó vẫn không ngừng lăn về trước, đến khi xô đẩy mấy mươi người rồi mới chịu dừng lại.

Một tảng đá to ném trúng tấm chắn bọc da bò, tiếng “crắc” ầm vang, tấm chắn khồng lồ ngã nhào, các binh sĩ vội chui ra từ phía dưới, nhưng đá tảng do bị tấm chắn

hất ngược trở lại, lại bắn về trước chừng hai mươi bước rơi nhào xuống đám đông, tiếng thét thảm liền liền vang dội.

Lượt bắn thử hai của máy ném đá lại được phát động, lần này là chiếc xe sào chờ đầy binh sĩ bị đánh trúng, khúc đầu của xe bị đánh cho vờ tan tành bay tử tung, cả gỗ vụn cùng cơ thể binh sĩ hỗn vào nhau.

Lực đánh mạnh khiến xe sào mất trọng tâm. hai trăm mấy binh sĩ trong xe cũng thương vong thảm trọng…

Máy ném đá hạng nặng của quân Đường đà khiến gần ba ngàn Yến quân thương vong, nhưng nó vẫn không ngăn nối bước tiến ba vạn đại quân.

Cùng với nhịp trống trong doanh trại Yến quân càng lúc càng nhanh, binh sĩ của sáu phương trận đà bắt đầu phóng lên trước băng băng cùng ùa về phía thành trì.

Chiến hào hộ thành đà bị đóng băng, đà mất đi tác dụng ngăn chặn, từng cỗ thang mây và xe sào đã vượt qua chiến hào đùng đùng đồ bộ lên tường thành.

Hàng vạn binh sĩ Yến quân như đàn kiến chi chít leo lên thang. một tay nắm cán đê leo thang, một tay cầm khiên chống đỡ, miệng ngậm hoành đao không ngừng dốc sức leo lên.

Trên thành đầu tiền phóng như mưa, đá tảng gỗ lăn ào ào ném xuống, hàng loạt hàng loạt binh sĩ bị ném trúng rên lên thảm thiết ngã tòm xuống…

Tường thành Tương Châu còn có một loại kết cấu kết, đó cấu kết mặt ngựa, tức là mặt tường lồi ra có hình dạng giống mặt ngựa, thông thưởng sẽ nhô ra ngoài chừng hai trượng. có tác dùng giúp binh sĩ thủ thành có thể bắn tiễn về phía quân địch từ đằng sau.

Như thế này binh sĩ công thành lo được trước thì không lo nổi sau, phía sau lộ ra ngoài trở thành tấm bia.

Tiễn dài được bắn ra liền liền tạo thành nguy hiềm trầm trọng cho Yến quân trên thang mây, thương vong thảm trọng. phần lớn binh sĩ bị bắn chết ngã xuống đều là trúng tiền từ sau lưng.

Xác chết dưới tường thành đà nhanh chóng được chất đống. máu chảy thành sông thấm ra từ đống xác chồng chất nhuộm đỏ cả mật nước chiến hào.

Tuy mùa đông giá rét đã làm mất tác dụng của chiến hào, nhưng mùa đông đồng thời cũng mang lại một ưu thế khác.

Đó là chi cần đồ lượng lớn nước lên tường thành cũng sẽ bị đóng thành băng, có thể làm tăng thêm dày thêm rộng. và khiến tường thành trở nên trơn trượt, thang máy khó mà bám vào đầu thành, chi cần binh sĩ trên thành dùng xiêng sắt đẩy

mạnh ra thì móc ngược của thang may thế nào cũng trượt khỏi mặt băng, khó mà giữ lại được, ngã nghiêng rơi xuống, trên thang mây là tiếng la thảm thiết inh ỏi của bọn binh sĩ. rất nhiều người nhảy vội khỏi thang mây, chi tiếc là cuối cùng cũng không thoát nổi cái chết.

Cái thật sự uy hiếp quân Đường là xe sào, bọn chúng cao tựa tường thành, lại vũ khí công thành được đóng bằng gỗ, bên ngoài được bọc da bò sống cử tựa những ngôi nhà cao di động trong đó chờ đầy binh sĩ.

Trên bục sàn tại đinh của xe sào chí ít chờ được cả trăm tên Yến quân.

Bọn họ thân hình cao to, thân khoát trọng giáp, tay chấp chiến đao, thiết chủy và giáo trường, ánh mắt hung hãn. chốc chốc lại rút lên tiếng gào khẽ tựa dã thú.

Trên bục là một tám ván gỗ dày năng được bọc thép.

Khi xe sào tiến bước, ván gỗ này sẽ được dựng lên để trở thành tấm che, để tiền phía thành đầu bắn ra khó mà làm tồn thương đến binh sĩ Yếu quân trong xe được, chi cần không bị đá to ném phải, cung tiễn của quân Đường căn bản không thể làm thương đến địch quân trong xe.

Giường nò tuy có thể xuyên thùng xe sào, nhưng cũng chi sát thương được một vài cá biệt trong xe, khó mà làm xây xát được xe.

Xe sào càng lúc càng tiến sát lại thành, lúc chi còn cách tường thành một trượng, tấm ván gỗ dày nặng đùng đùng được thả mạnh xuống lỗ châu mai, gạch đá vờ \Tin tung tóe.

Nó tạo thành cây cầu tự nhiên để cho một trăm mấy tên Yến quân trên xe xông ra. trực tiếp leo lên thành đầu hỗn chiến cùng quân Đường.

Bốn chiếc xe sào đà đến gần tường thành, gần năm trăm binh sĩ cùng xông lên đầu thành.

Đây là hai ngàn tinh duệ được lựa chọn trong ba mươi vạn đại quân của An Lộc Sơn, được dùng vào đợt tấn công đầu tiên lên tường thành.

Sau lung họ còn có lượng lớn binh sĩ đang men theo thông đạo bên trong xe sào ào ào tràn lên.

Năm trăm binh sĩ này hung hãn dị thưởng, tinh duệ khiến đối thủ khó mà đờ nồi, chi trong một chốc đà mờ một con đường máu trong quân thủ thành.

Hàng ngàn tên quân thủ thành bị họ đánh cho lùi bại liền liền, tình thế thủ thành bỗng chốc trở nên gay gắt.

Chương 598: Huyết Chiến Tương Châu (2)

Trình Thiên Lý sắc mặt trắng bệch ra, đối phương chi có năm tòa sào xe áp vào thành, hắn không hề bận tâm đến đó, nhưng hắn vạn lần không ngờ rằng. binh sĩ trong năm tòa sào xe này lại hung hãn như vậy, đánh đến thủ hạ của hắn liên tục bại lui, hắn mới sực ý thức được rằng, bản thân mình đã khình địch rồi.

“Áp sát lên!

Tiêu diệt toàn bộ bọn chúng…

Trình Thiên Lý quơ tung chiến kiến, quát to một tiếng, hàng nghìn binh sĩ ùa lên như ong vỡ tổ, phân cắt bao vây, đem năm trăm Yến quân hung hàn ép chặt vào chỗ bọn họ mạnh ai nấy đãng thành, đề ngăn ngừa bọn họ hội họp lại thành một thể, quân Đường trên đầu thành cũng biết rằng. một khi An Lộc Sơn phá thành, tất cả bọn họ không ai có thể sống sót được, vì thế quân Đường cũng liều chết vồ đến, năm trăm tinh nhuệ của Yến quân tuy rằng hung hàn, nhưng dù sao nhân số không đông, đối diện với sự bao vây dày đặc của quân Đường. lại nhất thời không xông ra được.

Trên thành dưới thành vẫn đang ác chiến, thang mây bị hất văng, binh sĩ công thành bị bắn trúng rơi xuống thành, tiếng thảm kêu, tiếng rống thét nối đuôi nhau vang lên, Yến quân dưới thành cũng tên như mưa bắn đến. không ngừng có quân Đường trúng tên ngã xuống đất. trận chiến công phòng của đối phương đã bước vào trạng thái gay cấn nhất.

Nhưng sự uy hiếp lớn nhất vẫn là năm tòa sào xe, chúng tựa như năm tòa thông đạo

đãng thành tiện lợi, Yến quân ồ ạt không dứt từ chỗ này đãng lên đầu thành, Trình Thiên Lý gắp đến đôi mắt đều đò cả, hắn thấy hỏa tiễn quân Đường bắn sang sào xe, nhưng lại không có hiệu quả gì, mấu chốt là thiếu thốn vật dẫn lửa.

Hắn quay đầu lại khản giọng gào lên: ‘‘Dùng dầu hòa!

Dầu hòa!'

Mấy trăm binh sĩ ôm lấy hũ sành có đựng hòa dầu xông lê.hũ sành ra sức ném mạnh lên sào xe, hũ sành vỡ vụn, hòa dầu màu đen chảy đầy một xe, lúc nàỵ hòa tiễn tề phát, sào xe ‘phụt!” một cái bốc cháy, ngọn lửa bốc cao, chi trong phút chốc, ngọn lửa to hừng hực đem năm tòa sào xe trước sau nuốt chửng, không có hậu viện ủng hộ, năm trăm cánh quân hung hàn xông lên trước tiên cũng càng đánh càng ít đi, cuối cùng toàn bộ bị quân Đường tiêu diệt.

Lúc này quân Đường lại đưa vào ba nghìn binh sì, làm cho binh lực phòng thủ đoạn phía đông đã đạt đến hơn một vạn người, quân Đường từ từ chiếm thế thượng phong, khống chế lấy cục diện.

‘Tang!

Tang!

Tang!”

Cùng với tiếng chuông thu binh vang lên.

Yến quân công thành rút lui như nước triều, bỏ lại thi thể ngổn ngang trên mặt đất, thang mây tan thành vờ vụn và sào xe thiêu cháy hừng hực, đợt tiến công mang tính dò thám lần đầu tiên của Yến quân đà kết thúc.

Trận chiến này đà trải qua gần hai canh rưỡi giờ, Yến quân bị thiêu hủy năm tòa sào xe, thang mây hai mươi ba chiếc, tứ thương hơn sáu nghìn người, còn quân Đường cũng đã tứ thương hơn một nghìn người, đầu thành đã bắt đầu trở nên bận rộn, dân phu lên thành thu dọn thi thể người chết, đem người thọ thương dùng cáng khiêng xuống, thanh Lý mũi tên trên thành, một số binh sĩ ngồi lung xe xuống thành, giết chết Yến

quân thọ trọng thương mà không trốn về, thu lại mũi tên…

Chiến sự máu tanh mà căng thẳng cuối cùng đà ngừng lại, Trình Thiên Lý chi cảm thấy mình mệt đến sắp nhũn cả người, mồ hôi đà làm ướt đẫm hết áo giáp bên trong bên ngoài của hắn, khôi giáp trở nên đặc biệt nặng nề, giống như một tảng đá lớn treo trên người hắn. hắn không chút sức lực ngồi trên một tảng đá lớn ngóng nhìn về phía ngoài thành, ngoài thành liên doanh ngợp trời lấp đất đột nhiên trở nên không chân thật, hắn cảm thấy mình cứ như đang mơ phải một ác mộng, đợi lúc tinh mộng, mọi thử sẽ lại trở về bình lặng. quá nhiều sự giết chóc và từ vong làm cho trái tim hắn trở nên chai sạn, trong lòng hắn lại thấp thoáng có một khát vọng từ chiến sa trường.

‘Trình tướng quân, mau nhìn kìa!”

Một viên thân binh chi vào bầu trời kêu lên.

Trình Thiên Lý quay đầu lại, chi thấy hai con chim câu đưa thư đang lượn vòng trên không trung, bay đi về phía nam, hắn mim cười gật đầu. vị nữ nhân cụt tay kia động tác cũng nhanh thật.

Thật ra Trình Thiên Lý vẫn là đoán sai rồi, đây là lá thư cáp thứ tư Tề Vũ Hoa đưa đi, nàng cũng giống như những ký giả chiến trường ở đời sau vậy, mỗi cách một canh giờ bèn đem tình hình chiến đấu mới nhất đưa đi, chim câu bay về phương xa với một tốc độ cực nhanh, lá thư cuối cùng này là sự tổng kết đại chiến của nàng.

Câu thư của Tương Châu là đưa về Hà Âm.

đây là trạm trung chuyển, rồi lại từ nơi này đem tình báo chuyển đưa đến những nơi khác, hai nơi cách nhau khoảng hơn ba trăm dặm. nhiều nhất một canh giờ hơn chim câu bèn có thế bay đến. còn Lý Quang Bật từ sớm vừa mới đi đến Hà Âm, hắn đêm qua được tin đại quân An Lộc Sơn đã đến Tương Châu, bèn không quản đêm đen kéo đến Hà Âm, có chút không giống như sự

dửng dung phớt lờ của Lý Khánh An đối với chiến sự Tương châu, Lý Quang Bật đối với chiến dịch Tương Châu cực kỳ chú tâm, hắn biết rằng nếu Tương Châu có thể giữ được, vậy thì sự tạo phán của An Lộc Sơn sẽ không còn gì đáng lo nữa, cuối cùng bị ép sát vào một tuyến Hà Bắc, còn nếu như Tương Châu thất thù, cũng có nghĩa là An Lộc Sơn tất sẽ chiếm lĩnh toàn bộ địa phận Hà Bắc.

Vốn dĩ Lý Quang Bật cũng tin tường thành Tương Châu có thể giữ được, gần năm vạn thủ quân, tường thành cao to kiên cô, lương thực sung túc, nêu như là hãn, kiên thủ nửa năm trở lên không có vấn đề gi, nhưng từ chiến báo liên tục truyền đến mà thấy, làm cho trái tim của hắn thắt chặt lại, một lần tiến công mang tính dò thám ngắn ngủi, bèn đã làm cho việc thù thành lộ ra bao nhiêu sơ hở chết người, còn bị quân địch công lên trên đầu thành, nếu như An Lộc Sơn thật sự là toàn phương vị quy mô lớn tiến công, thành Tương Châu có còn giữ được nữa không?

Trình Thiên Lý tuy rẳng là lão tướng tòng quân nhiều năm, nhưng hắn dù sao cũng ở An Tây nhiều năm, không có kinh nghiệm tác chiến thù thành a!

“Tình hình kết băng của Hoàng Hà thế nào rồi?”

Lý Quang Bật thấy một tên thân binh đi vào, vội vàng hòi.

“Hồi bẩm tướng quân.

Hoàng Hà vẫn chua hoàn toàn đóng băng, ở giữa vẫn còn mặt sông khoáng bày dặm.”

Lý Quang Bật thấy bất lực, cho dù hoàn toàn đóng băng rồi hắn cũng không thể đi, phái đợi đến sau khi đóng băng thật cứng mới có thé qua sông, Lý Khánh An không hề phản đối hắn chi viện Tương Châu, suy xét về mặt đại cục mà nói, hắn cũng cho răng giữ vững Tương Châu là mấu chốt để bình định An Lộc Sơn phản loạn, viện trợ Tương Châu là điều chắc chắn, chi là dùng gách lược gì, đối phương có ba mươi vạn đại quân

vây thành, mình liều lĩnh suất quân tiến tới Tương Châu, rõ ràng là trúng kế vây thành đánh chậm của An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn thế quân đang mạnh, không thể trực diện địch lại được.

Lý Quang Bật trầm tư trong chốc lát. hắn quyết định đợi sau khi Hoàng Hà đóng băng, mệnh cánh quân Lý Thịnh xuất binh tiến vào Hà Bắc.

đi Thương Châu lộ tiến sát U Châu, dùng kế gách vây Ngụy cửu Triệu mà ép An Lộc Sơn triệt quân.

Nghĩ vậy, hắn lập tức ngồi trở lại vị trí. hồi một lá thư cho Tương Châu thành, hắn chi ra mấy chỗ thiếu sót trong việc thủ thành của Trình Thiên Lý, đồng thời truyền thụ cách đối phó với sào xe.

Đồng thời, hắn lại viết một lá thư cho Lý Khánh An, báo cáo với hắn tình hình của trận chiến công phòng Tương Châu, viết thư xong. hắn giao cho thân binh nói: “Đem hai lá thư này lập tức đưa đi, phải nhanh!”

Lý Khánh An lúc này đã về đến Lạc Dương, hắn sống ở biệt cung Đông Đô ở ngoại thành Lạc Dương, đây là nơi ở của Võ Tắc Thiên lúc tuổi già tu phật, nằm ở một nơi phong cảnh tuyệt đẹp ở ngoài thành Lạc Dương. thật ra đây là một vùng đồi núi, bốn bề bị dãy núi lượn quanh, trên núi trồng đầy tùng bách xanh rờn, cho dù là mùa đông, cũng là một \iing xanh um tươi tốt, suối non róc rách, đá núi hình thù kỳ dị, một con sông nhỏ như dây ngọc xuyên qua sơn cốc, là một nơi tuyệt vòi cho việc ẩn cư tu tánh.

Lúc này suối nguồn đông lạnh, nước sông đóng băng. thế giới trong veo, một trận tuyết nhỏ đang rơi xuống lả tả, đã nhuốm lên một lớp sương trắng lên non xanh nước biếc.

Hồ bôn quân của Lý Khánh An đã vây chặt sơn cốc và xung quanh, trong các trái núi xung quanh cũng có xích hầu tuần tra, giới bị vô cùng nghiêm ngặt.

ờ ven sông dưới chân núi bèn là một tòa biệt viện chiếm đất khoảng hai mươi mẫu. khoảng hơn một trăm gian nhà. không có tường rào, biệt viện mái cong cột rường, khắc rường chạm cột. kiến trúc hoa mỹ lộng lẫy, xây dựng trong một rừng cây, nước sông lượn lờ vòng qua khu trạch, là một vật kiến trúc hoàn toàn dung hòa vào thiên nhiên.

Nơi này ngoại trừ Lý Khánh An ra, còn có Dương Ngọc Hoàn từ Trường An mang đến, ngoài ra còn có mười mấy cung nữ và hoạn quan của hoàng cung Lạc Dương hầu hạ, dẫn theo người đẹp ân cư. ngày tháng cũng khá là nhàn dật.

Tuy rằng có nữ nhân quốc sắc thiên hương như Dương Ngọc Hoàn ở bên minh, nhưng thời gian ban ngày Lý Khánh An ở bên nàng không nhiều, hắn đến nơi này không phải là để hưởng thụ mỹ nhân mỹ cảnh, mà là để tịnh tâm suy nghĩ đại thế thiên ha.

Thư phòng của Lý Khánh An ở sát ven sông, ở lầu hai, căn phòng rộng lớn sáng sủa, từ cửa sồ nhìn xuống đất có thề thấy rõ cánh đẹp ở bên ngoài. nơi đây cũng từng là thư phòng của Võ Tắc Thiên, tuy rằng đà được tu sửa mới lại, nhưng rất nhiều chi tiết của căn phòng vẫn tràn đầy phong cách mềm mại nữ tính, tỷ như ô cửa sổ, như cột chạm, như trang sức cửa, như phảng giường v.v… hoa chim cá bọ, mỹ nhân sĩ nữ tinh xảo ở bên trên, không nơi nào là không để lộ ra một mặt yếu mềm thân là nữ nhân của Võ Tắc Thiên năm xưa.

Nhưng giờ phút này thứ phong cách này đã rất khó cám nhận được nữa, trong phòng treo đầy các loại bàn đồ, An Tây, Quan Trung, Hà Nam, Hà Bắc, Hà Đông, Ba Thục, Kinh Tương, Giang Hoài v.v… còn có một chiếc sa bàn dài bốn trượng rộng ba trượng đặt ngay chính giữa căn phòng.

Đây chính là một chiếc sa bàn chắp ghép lại bao gồm cả Hà Bắc đạo, Hà Đông đạo và Hà Đông đạo, non nước thành trì, quan ải đạo lộ, không gì là không rõ ràng rành mạch, Lý Khánh An đứng ngay trước sa bàn, chăm chú nhìn vào thành Tương Châu, chìm vào trong sự trầm tư.

Hắn đã nhận được tình báo mới nhất về việc đại quân An Lộc Sơn bao vây Tương Châu, Lý Khánh An trước giờ vẫn cho rằng chiến lược của An Lộc Sơn là trên danh nghĩa là công Hình Tinh, thực tế là chiếm Tương Châu, khống chế lấy toàn địa phận Hà Bắc trước.

Cho đến nay, hành động của An Lộc Sơn đều bị hắn dự đoán được, nhưng không biết vì sao, trong lòng An Lộc Sơn đột nhiên này sinh một tia cành giác, thứ cành giác này là một sự nhạy cảm chiến lược mà hắn nhiều năm chình chiến từ từ hình thành nên, là một sự tích cóp vun đắp kinh nghiệm chiến tranh, là người thưởng không thế nào chạm tới được.

Hắn cám thấy chiến lược của An Lộc Sơn không chi đơn giản là đoạt lấy Tương Châu như vậy, rất đơn giàn, thân là một người dã tâm với ý chí đoạt lấy thiên hạ, thì ánh mắt của hắn tuyệt sẽ không chi dán vào một thành một vực, nếu như nói mục đích của An Lộc Sơn chi là lấy Hà Bắc đạo, hắn Lý Khánh An tuyệt đối không tin.

An Lộc Sơn lúc này đã vây khốn thành An Dương, hắn thật sự sẽ dùng ba mươi vạn đại quân đối phó với một tòa thành trì ư?

Lý Khánh An đã từ từ ý thức được, trong cái thực của An Lộc Sơn vẫn có cái hư, hắn đang vây khốn thành Tương Châu, thì song song đó tất sẽ có mưu đồ gì khác, vậy thì hắn sẽ mưu đồ tới noi nào?

Hà Bắc đạo hay là Hà Đông đạo?

Ánh mắt của Lý Khánh An rơi vào trên dãy núi Thái Hành, Thái Hành bát Hình, ở

phía namTương Châu có tử Hình, Phũ Khẩu Hình.

Bạch Hình.

Thái Hành Hình và Xí Quan Hình, trong đó Thái Hành Hình và Xí Quan Hình đều ở Hoài Châu, Bạch Hình ở Vệ Châu, ba Hình này cách Thái Nguyên đều khá xa, nằm ở phía namHà Đông, hơn nữa thế núi cách trờ, đường sá gian nan, mấu chốt là chiến lược của An Lộc Sơn ý đồ là gì, nếu như là vì uy chấn Tần Tấn, vậy thì đi ba Hình này tiện lợi hơn, nhưng nếu như là binh chi Hà Đông, vậy quân An Lộc Sơn ắt sẽ đi Phũ Khẩu Hình, uy hiếp Thái Nguyên.

Lý Khánh An cơ hồ có thề khẳng định An Lộc Sơn sẽ đi hướng tây, điều hắn duy nhất không thể khẳng định chính là.

An Lộc Sơn xuất kỳ binh nhập Tần Tấn, hay là đánh chắc tiến chắc đánh vào Hà Đông.

Hắn trầm ngâm trong chốc lát. bèn quay về chỗ ngồi, đặt bút viết một lá thư cho Quách Tử Nghi, lệnh thân binh đằng sau nói: “Tốc đem thư này gửi cho Quách Tử Nghi.”

Thân binh vừa đi khỏi, Dương Ngọc Hoàn lại bung một bát trà sâm đi vào, thấy bản đồ khắp cả phòng không khỏi che miệng cười nói: “Chà!

Ngươi đang bán bản đồ sao?”

Lý Khánh An lười biếng vươn vai một cái cười nói: “Coi như vậy cũng được!

Nhưng không có khách hàng. nàng muốn mua một tấm không?”

‘Ta mua bản đồ làm sì. có phải là bản phổ nhạc đâu. hơn nữa thì ta trên người không có tiền.”

Lý Khánh An ám muội chớp chớp mắt cười nói: “Không có tiền cũng không sao, lấy thân trả là được rồi.”

‘Xí!^

Dương Ngọc Hoàn lườm hắn một cái: “Nhà ngươi đó, tại sao mà từ sáng đến tối cứ nghĩ đến chỗ đó không hà, mặc kệ ngươi, ta đi trước đây.”

Lý Khánh An thấy nàng đẫy đà xinh đẹp, giữa nét mặt lông mày quyến rũ vô cùng, hắn không khỏi tâm dục lay động, tiến lên từ phía sau ôm lấy nàng, ở bên tai nàng thấp giọng cười nói: “Dương mỹ nhân, sang vách bên đi, ta cho nàng xem một vật.”

“Ta không xem, ngươi nhất định không tốt bụng gi.”

Ngoài miệng tuy rằng nói vậy, nhưng Dương Ngọc Hoàn đã mắt mị như tơ từ lâu, tiếng nói thò thẻ, Lý Khánh An nửa dìu nửa ôm đẩy nàng đi đến tâm phòng ở vách bên.

“Thất Lang, bây giờ còn đang là ban ngày, chúng ta buổi tối hãy đến đi!' “Buổi tối nói chuyện buổi tối sau.”

Lý Khánh An đóng cửa lại, tim đến tay tới, cởi áo giở váy cho nàng, Dương Ngọc Hoàn bị hấn làm đến toàn thân mềm nhũn, đứng không vừng, chi đành ôm lấy cô của hắn.

ở bên tai hắn thổi hơi thì thào: “Ngươi thật là oan gia của ta…

Nhất thời, cà phòng sắc xuân, vang lên tiếng thờ hồn hển không dứt.

Quân đội của Quách Tử Nghi vẫn ở Hằng Châu Chân Định huyện giằng co với quân Sử Tư Minh, lúc này song phương đều có tăng binh, Quách Tử Nghi từ Hà Đông tăng binh ba vạn, làm cho binh lực đạt đến tám vạn, làm cho quân đội Sử Tư Minh cũng do An Khánh Tự suất quân hai vạn tiến đến tăng viện, tám vạn đối mười vạn, song phương thế lực ngang nhau.

Nhưng điều thú vị là, hai bên đều án binh bất động, phàng phất như ngầm hiểu mà không lên tiếng, hai bên đều dán chặt vào trận chiến Tương Châu ở phía nam, đối với Sử Tư Minh mà nói, nếu như đại quân An Lộc Sơn bị giữ chân ở Tương Châu, vậy thì hắn sẽ dứt khoát tiến vào Hà Đông, giành lấy địa bàn, nếu như An Lộc Sơn quả quyết chiếm lấy Tương Châu, vậy bước tiếp theo An Lộc Sơn ắt sẽ tiến quân Hà Đông, vậy hắn sẽ ở lại Hà Bắc, ở Hà Bắc tìm kiếm sự phát triển, tóm lại, Sử Tư Minh có cách nghĩ của mình, đối với tên An Khánh Tự đến giám sát hắn, Sử Tư Minh khôngbận tâm đến lắm, một mệnh lệnh bèn có thể điều hắn đi rồi.

Đối với Quách Tử Nghi cũng như vậy, hắn cũng đang theo dõi Tương Châu, chi cần đại quân An Lộc Sơn bị giữ chân ở Tương Châu, hắn bèn có thế đại quân ép lên, đánh bại cánh quân Sử Tư Minh, chọc thẳng vào sào huyệt U Châu của An Lộc Sơn, vi cơ hội này, Quách Tử Nghi lại điều năm vạn quân hậu bị ở một đầu khác của Tinh Hình đợi mệnh, một khi điều kiện chín muồi, hắn sẽ chủ động xuất kích bộ Sử Tư Minh.

Quách Tử Nghi đứng ở trên đầu thành huyện Chân Định theo dõi tình hình phía đông quan đạo, hắn vừa mới nhận được một tin tức, Sử Tư Minh phái một toán quân đội năm nghìn người đi về phía đông, nhưng lại không biết đã xảy ra chuyện gì?

Mấy ngày này, Quách Tử Nghi luôn theo dõi tin tức của Quý Thắng, tướng xích hầu trẻ tuổi trí dũng song toàn này, bây giờ không biết đi đâu rồi?

Nhưng Quách Tử Nghi có một trực giác, tên Quý Thắng này không hề khái hoàn trở về, hắn vẫn còn ở Hà Bắc, có lẽ hắn đã lẻn vào U Châu, không biết năm nghìn quân của Sử Tư Minh bõ đi, có phái là liên quan đến hắn không?

Lúc này, phía sau lung truyền đến tiếng bước chân dồn dập, một viên thân binh tiến lên nói: “Lão tướng quân, Lý Khánh An có tình báo khẩn cấp đưa đến.”

Chương 599: Huyết Chiển Tương Châu (3)

Tù Huyện Dịch Châu là một tiểu huyện thành nằm cạnh sông Dịch Thủy, tọa lạc phía nam của Dịch Châu, khá cách biệt với quan lộ.

ơ bờ bên kia của Dịch Thủy chính là địa giới của U Châu, cũng như các châu huyện khác tại Hà Bắc, Tù Huyện sau khi trải qua vài đợt sóng dân chúng đào vong, nhân khâu giám mạnh đáng kế.

Nhất là sau khi huyện A Hỷ cách Tù Huyện không xa gặp phải thảm họa đại đồ sát, dân chúng Tù Huyện lại càng đào vong trầm trọng hơn nữa.

Từ hơn ba nghìn hộ dân ban đầu giờ giám còn lại không đủ sáu trăm hộ, cà một loạt các quan địa phương như huyện lệnh, huyện thừa, chủ bộ…

đều chạy mất dép, không còn thấy tăm hơi ai.

Trong cành nội Tù Huyện lòng người bàng hoàng, đạo tặc khắp noi.

Nhưng chẳng bao lâu sau Tù Huyện lại xuất hiện một vị quan phụ mẫu, hắn chính là Trương Tuần, nguyên huyện lệnh Dịch Huyện, quan viên đến Tù Huyện cùng hắn còn có huyện úy Thôi An Thạch, hai người họ nhanh chóng tổ chức dân đoàn tiêu diệt mười mấy đám đạo phi trong cành nội Tù Huyện, nhờ thế mà lòng dân mới ôn định lại.

Cái khiến người ta nực cười ở đây là An Lộc Sơn lại có thể phát Yến vương lệnh đến gia thưởng Trương Tuần binh định phi tặc có công, thăng hắn làm Dịch Châu thái thú, Thôi An Thạch thì thăng làm Dịch Châu tư mã.

Trương Tuần một mặt giả vờ tiếp nhận việc bồ nhiệm, nhưng một mật khác hắn lại tích cực tụ tập dân lưu vong tứ phương, rèn đúc binh khí cung tiễn, tổ chức an hương đoàn.

Chẳng mấy chốc họ đã diệt được một đám sơn tạc ba trăm người đóng chiếm một vùng tại Tượng Sơn, đoạt được một lượng lớn lương thực và binh khí.

Hắn lấy lương

thực và binh khí phân phát cho dân, an gia bảo dân, khiến dân lưu vong tử phía cùng tụ tập đến như kiến bu.

Chi trong vòng nửa tháng ngắn ngủi mà an hương đoàn của Trương Tuần đã lên được đến một ngàn năm trăm người.

Mà lúc này, tại Tù Huyện lại có một đội ngũ đặc biệt đến đây.

Bọn họ đều cưỡi trên thân tuấn mà cao to, người mặt áo ngắn vải thô, trong áo lại có mặc thêm áo giáp hộ thể bên trong, đầu đội nón tre, tổng cộng là hai mươi hai ngươi.

Ngoài một nữ tù dáng người mảnh khảnh yêu kiều ra, hai mươi mốt người còn lại ai ai đều tướng tá vạm vỡ, tráng kiện uy vũ.

Họ có người mang hoành đao, sau lưng khoát trường cung và túi cò, bên yên ngựa treo lủng lăng một bình tiễn và giáo ngắn. thoạt nhìn đà biết đây là một đội quân không tầm thưởng.

Người đứng đầu trong họ có một khuôn mặt khá trẻ con, tướng mạo thơ ngây và có phần thật thà khờ khạo.

Tuy hắn dáng hình cao to, nhưng lại cho người ta cái cảm giác giống tiều nhị trong tửu tử hơn.

Hắn chính là xích hầu tướng thủ hạ đắc lực nhất của Lý Khánh An, phen này hắn đến đây cùng hai mươi mốt huynh đê của hắn.

Còn thiếu nữ bắt mắt trong đội chính là nữ tử Tạ Lộng Kiếm đà ám sát Lý Khâm Tấu lần trước.

Sau trận chiến tại biệt quán, Tạ Lộng Kiếm đã gia nhập vào tiểu đội xích hầu này.

Nàng thông minh lanh lợi, hơn nữa lại không có một chút đòng đành éo lả của thiếu nữ bình thưởng, đồng hành ở cùng bọn xích hầu này cũng rất ư chịu thương chịu khó được, rất được bọn xích hầu quý mến.

Mọi người đều gọi nàng là Tiểu Tạ, nhờ có nàng đi chung, các cuộc hành quân gian khố mòi mệt cũng trở nên thú vị lý thú hơn.

‘Quỷ đầu, chúng ta thật sự phải đến giúp tên Trương huyện lệnh này sao?”

Tiểu Tạ dẫu sao cũng là thiếu nữ, vẫn sẽ nói nhiều hơn bọn hán tử suốt ngày tiếc lời như vàng. giọng nàng rất thánh thót rất hay, lúc đang nói chuyện nghe cử như con chim hoàng oanh đang hót líu lo.

Mọi người thích nhắt là nghe nàng gọi tướng quân Quý Thắng là Quý đầu.

Quý Thắng rất nghiêm lệ với bọn họ, nhưng duy với tiểu cô nương này thì hắn lại chẳng bao giờ nối quạu trước mặt nàng.

Xưng hô này khiến rất nhiều người đà cố ý liên tường thành đầu gà (*âm Quý trong tiếng trung có cách đọc giống với âm đọc của chừ gà trong tiếng Trung, cùng đọc Ji.), có thể trả thù được cho họ phần nào.

Cử mỗi lần nghe tiểu cô nương gọi, bọn xích hầu lại mặt lộ ý cười, cười tít mắt nhìn về phía Tiểu Tạ.

Quý Thắng mặt mày mếu máo nói: “Ta cũng không biết vì sao lại phải giúp tên Trương huyện lệnh này, nhưng đây là mệnh lệnh của đại tướng quân, chúng ta nhất định phải nghe lệnh!”

“Đại tướng quân sao lại biết đến tên Trương huyện lệnh này?

Thật là kỳ lạ quá đi!”

Quỷ Thắng trầm mặt lại, giọng kéo dài nói: “Tiểu Tạ ”

Tiểu Tạ thè thè lười, bụm miệng lại không dám nói gì nữa.

Trong lòng nàng lại càng hiếu kỳ hơn, rốt cuộc Lý Khánh An là một người như thế nào mà có thể khiến các đại ca này tôn sùng đến thế?

Có điều Quỷ Thăng trọng lòng cũng cảm thấy kỳ lạ, bọn họ có rất nhiều nhiệm vụ đê làm, việc gì cũng có thế làm cho oanh oanh liệt liệt, nhưng mệnh lệnh Lý Khánh An phát đến đây chi có mỗi một câu: Toàn lực tương trợ Trương Tuần.

Trong ký ức của hắn, cái tên Trương Tuần này chi từng xuất hiện một lần trong báo cáo vạn chừ của Nhan Cảo Khanh, hoàn toàn không gì bắt mắt, nhưng sao Lý Khánh

An lại chú ý đến hắn.

Đấy là điều Quỷ Thắng nghĩ mãi không ra, nhưng dù lý do gì đi chăng nữa, với mệnh lệnh của Lý Khánh An, Quý Thắng chi có hai chừ “phục tùng”.

Một hàng người họ cùng đến dưới chân thành, tường thành không cao, trông cũng đà có phần cũ kỹ, cửa thành đóng chặt, mười mấy tên binh sĩ an hương đoàn đang tay cầm cán giáo trường gỗ trắng đứng gác trên thành đầu.

đang thắc mắc nhìn họ.

“Xin thông báo với Trương huyện lệnh các người có người từ phía huyện Chân Đinh đến.”

Một binh sĩ an hương đoàn vội co giò chạy về phía thành nội bẩm báo.

Trương Tuần lúc này đang ngồi thương thảo việc tiếp quản dân đoàn của An Lộc Sơn cùng Thôi An Thạch.

Việc này khiến Trương Tuần khó sầu nào, không biết ai đà nói việc an hương đoàn cho Lý Hoài Tiên trú thủ U Châu biết.

Giờ Lý Hoài Tiên bèn phái người đến đưa tin. chuẩn bị thu nạp an hương đoàn của Trương Tuần vào Yến quân, chẳng bao lâu sau sẽ cho quân đội qua đây tiếp quản.

Trương Tuần đương nhiên không để dân đoàn minh gầy dựng nên bị An Lộc Sơn tiếp quản, đó có khác gì mình sẽ triệt để đầu hàng An Lộc Sơn cơ chứ?

Nhưng hắn cũng biết sức chiến đấu của đội dân đoàn này của mình quá yếu, chi đánh được mấy tên tặc phi, hơn nửa còn chiến thắng nhờ dùng kế, nếu không dân đoàn của hắn cả bọn tặc phi kia còn đánh không thắng nồi. thế thì càng không phải nói là Yến quân chính quy.

“Sử quân, thuộc hạ cho rằng chúng ta vẫn nên dùng kế đề đối phó là tốt hơn.

Lý Hoài Tiên lòng nảy sinh hoài nghi với chúng ta, cho nên hắn mới có cách nói là muốn tiếp quản, thuộc hạ đoán quân đội hắn phái đến cũng sẽ không dưới năm trăm người.

Để đối kháng năm trăm Yến quân, chúng ta nhất định sẽ bại. chi có dùng kế may ra còn một tia hi vọng mỏng manh.”

Trương Tuần để tay sau lung đi lại trong phòng, trong lòng hắn cũng đầy mâu thuẫn, trải qua nửa tháng nỗ lực không nghi, nhân khẩu Tù Huyện từ sáu trăm mấy hộ đà dần tăng lên đến hai ngàn hộ. lòng dân đã dần ốn định, hơn nửa Tù Huyện kề sát ư Châu, An Lộc Sơn chắc cũng sẽ không đồ thành, có thề nói không có tai nạn gì xảy ra thì hai ngàn mấy hộ trong huyện căn bản sẽ có thê cầm cự qua được trận chiến này.

Nhưng giờ hắn mà muốn chống đối lại việc tạo phán của An Lộc Sơn.

đó là vì đại nghĩa. hắn muốn thù nghĩa thành nhân thì nhất định sẽ liên lụy đến dân chúng.

đại quân của An Lộc Sơn mà ập đến toàn huyện đều đàn áp, dưới cái tổ bị lật thì làm sao có được quả trứng nào lành lặn?

Hắn có thể sẵn sàng không khiếp sợ cái chết, nhưng là một quan phụ mẫu, đề những người dân vô tội này phải chết chung cùng minh, hắn làm sao mà nỡ nhẫn tâm.

Trong lòng Trương Tuần đầy mâu thuẫn.

Một hồi sau hắn mới từ từ nói: “Yến quân lúc nào sẽ đến. sẽ có bao nhiêu quân đội đến đây?

Chúng ta tạm thời chưa biết, cho dù muốn dùng mưu kế chiến thắng thì chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn tâm lý là cá chết lưới rách, ngươi nên hòi lại các binh sĩ trong dân đoàn, xem rốt cuộc có bao nhiêu người muốn được thu nạp làm Yến quân?”

Thôi An Thạch nhìn ra nội tâm bàng hoàng bất lực của Trương Tuần, hắn bèn gật gật đầu nói: “Được thôi!

Thuộc sẽ đi nói chuyện với mọi người đà. xem mọi người tâm ý thế nào.

Nếu mọi người đều một lòng muốn phản An Lộc Sơn. vậy chúng ta sẽ huyết chiến đến cùng.”

Thôi An Thạch hành một lễ xong vội quay lung đi ra.

Còn lại Trương Tuần một mình đi đến cạnh cửa sổ, hắn để tay sau lung nhìn về nơi chân trời xa xa, đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất giữa đất trời bao la này nên lấy đại nghĩa làm trọng, hiểu lý lẽ, quốc gia nguy vong thì nên tự minh đứng ra, làm sao có thể vì ham sống sợ chết mà bám víu trên đời một cách nhục nhã.

Nghĩ đến đây, lòng Trương Tuần bỗng tràn trề khi thế, sự tinh đã đến đây, hắn liều thôi!

Lúc này, ngoài cửa là tiếng bẩm báo của một tên binh sĩ dân đoàn: “Sứ quân, ngoài thành có một đội nhân mã đến đây, có chừng hai mươi người, họ nói là đến từ huyện Chân Định, muốn gặp sứ quân. ”

Trương Tuần thử người ra, người huyện Chân Định đến đây, không lẽ lại là Tường Hiếu Thông à?

Nghĩ thế hắn vội khoát ngoài bào nói: “Hãy mau dẫn ta đi xem thử là ai!”

Huyện thành không lớn, không bao lâu sau Trương Tuần đã đi lên trên thành, hắn nhướng đầu nhướng cổ ra nhìn xuống dưới, chi thấy dưới thành quả nhiên có hai mươi mấy tên kỵ binh đang đứng, nhưng họ lại không phải Tường Hiếu Thông, mà là một đoàn người hắn chẳng quen.

“Bổn quan chính là Trương Tuần, các ngươi là ai?

Sao lại phái đến tìm ta?”

Quý Thắng thúc ngựa đi lên trước cười nói: “Thân phận của bọn ta không tiện tiết lộ, Trương huyện để bọn ta được vào thành, ta sẽ đích thân nói với ngươi.”

Trương Tuần thấy đối phương chi có hai mươi mấy người, cho dù là người của An Lộc Sơn thì cũng chăng làm gì nỗi hắn, bèn hạ lệnh nói: “Mở cửa thành, đế cho họ vào đây!”

Binh sĩ cũng xoay ròng rọc, cửa thành môn nặng trĩu cũ kĩ cót két mờ được.

Hai mươi mấy người họ rồng rắn đi vào.

Trương Tuần vội chạy nhanh xuống chán thành đứng cạnh cửa đợi họ đi đến.

Hắn một lần nữa chấp tay thi lễ nói: “Xin hỏi thân phận của các vị là?”

Quý Thắng nhảy phóc xuống ngựa, khẽ giọng nói với hắn: “Chúng ta là xích hầu quân An Tây, ta là trung lang tướng Quý Thắng của đệ nhất xích hầu doanh.”

“Ồ!”

Trương Tuần kinh ngạc thốt lên một tiếng, hắn lập tức hiểu ra đây là ai, mừng rờ nói: “Không lẽ chính là Quý tướng quân đã tiêu diệt bộ hạ của Lý Khâm Tấu?”

“Đúng ta đây.”

Trương Tuần bỗng nhiên nghiêm trang thi lễ nói: “Hóa ra là Quý tướng quân đà đến. ta đà thất lễ rồi!”

“Suỵt!”

Quý Thắng nhìn nhìn sang hai bên, thấy các binh sĩ dân đoàn trên thành đều đang dõi theo bọn họ chằm chằm, bèn khẽ giọng nói: “Nơi này không thích hợp nói chuyện, Trương huyện lệnh hãy đối một chỗ nói chuyện khác đi.”

“Quý tướng quân xin mời đi theo ta!'

Trương Tuần dẫn mọi người đi đến huyện nha, hấn lệnh người đi chuần bị cơm nước, xong lại cho người dẫn ngựa đi cho ăn.

Sau khi có người tiếp đón mọi người nghi ngơi và ăn uống, Quỷ Thắng và phó thù của hắn Triệu Cảnh Vân mới đi theo Trương Tuần đi vào trong nội nha.

Trương Tuần mời họ đi vào trong phòng, đóng cửa lại mới thờ dài nói: “Các vị đến đây có lẽ đà không đúng lúc lắm.”

Quỷ Thắng và Triệu Cảnh Vân nhìn nhau, Quý Thắng mới cười nói: “Làm sao mà

không đúng lúc?”

“Quân đội của An Lộc Sơn có lẽ ngày mai ngày mốt hai ngày này sẽ thu nạp dân đoàn của ta, ta đang phát sầu vì việc này đây.”

Trương Tuần thở dài nói, “Thật sầu não quá!”

Nhưng Quý Thắng lại cười phá lên, “Nói như thế này, bọn ta nên đã đến thật kịp thời mới đúng, có thể giúp Trương huyện lệnh giãi quyết kiếp nạn này.”

Trương Tuần nghe mà lòng đại hi, hắn vốn dĩ định liều minh chống chế thu nạp của quân nội An Lộc Sơn, đang sầu não là không ai có thể giúp hắn, nhưng giờ bọn Quý Thắng đã đến đây, đây chẳng khác nào đã mang đến sự hỗ trợ hùng hậu cho hắn.

“Quý tướng quân đến đây quả thật là ông trời có ý giúp ta rồi!”

“Trương huyện lệnh không phải khách sáo, bọn ta tuy người không nhiều, nhưng lại sờ trường là đánh đột xuất, ta tin chắc rằng nhất định giúp đỡ Trương huyện lệnh được.”

Trương Tuần cuối cùng cũng thấy yên tâm được rồi, hắn bỗng nhớ ra một việc, bèn cười hòi: “Quý tướng quân sao iại nghĩ ra đến Tù Huyện?

Ta còn cứ ngờ các vị đã trở về Hà Đông rồi chứ?”

“Bọn ta đúng là đã trở về Vân Châu một chuyến, nhưng sau đó lại nhận được mệnh lệnh của đại tướng quân bọn ta, lệnh cho bọn ta phải đến Tù Huyện giúp một tay hỗ trợ Trương lệnh, cho nên bọn ta lại vội vã trở lại.”

“Ý tướng quân là nói do Triệu vương điện hạ để các vị đến đây giúp ta ư?”

Trương Tuần có phần kinh ngạc hòi.

Quý Thắng cười cười gật đầu thừa nhận, “Đúng thế!”

“Nhưng Triệu vương điện hạ làm sao mà lại biết được đến ta?”

“Việc này thì ta cũng không rõ lắm. có lẽ do Nhan thái thú đã nhắc đến ngươi trong báo cáo, nói ngươi có ý định chống lại An Lộc Sơn tại Tù Huyện, đại tướng quân bọn ta là người rất ư cẩn mật, những việc người khác không nghĩ đến được, đại tướng quân cũng có thể chú ý đến, cho nên đã lệnh cho bọn ta đến hỗ trợ ngươi.”

Trương Tuần nghĩ theo chiều hướng khác, có lẽ cũng chi đành giải thích thế thôi, hắn cũng chưa xem qua báo cáo của Nhan Cảo Khanh, không biết hắn đà viết gì về mình trong bản báo cáo.

“Vậy Quý tướng quân có từng suy nghĩ qua là chúng ta nên đối phó với quân đội An Lộc Sơn sắp đến như thế nào?”

“Việc này… cách ứng phó thì chắc cũng nhiều, chúng ta hãy cùng thương lượng thống nhất lại đã.”

Trưa ngày hôm sau, một đội kỵ binh Yến quân chừng sáu trăm người đà đến Tù Huyện, người đứng đầu là một trung lang tướng người Khiết Đan, hắn tên là A Kết Cốt, năm nay chạc ba mươi lăm. ba mưới sáu tuổi.

Da hắn ngâm đen, thân hình không cao, nhưng lại nhìn rất ư chắc khỏe.

Hắn đà tòng quân nhiều năm trong quân Phạm Dương, có thể nói tiếng Hán lưu loát, hắn là một trong các bộ tướng của Lý Hoài Tiên.

Lần này phụng mệnh Lý Hoài Tiên đến đây để tiếp quản an dân đoàn của Tù Huyện.

Một mặt cố nhiên là do Lý Hoài Tiên không cho phép đội quân thử hai xuất hiện trên địa giới ư Châu phụ cận ngoài Yến quân, một mặt khác cũng vì phía Hà Bắc dân đào tẩu trầm trọng, binh nguyên cực thiếu.

Lý Hoài Tiên nghe nói Trương Tuần lại có thể chiêu mộ được một ngàn năm trăm người, hắn lập tức đà quyết định gom đội quân này về tay mình.

Dần quân đến châu huyện phụ cận làm việc là việc mà bọn binh phi này khoái nhất, An Lộc Sơn đà không còn quản thúc quân kỳ, cử đi ra ngoài một phen không biết có thê gom về bao nhiêu thử hay ho, hơn nữa đội quân đội này sẽ thưởng trú tại Tu Huyện, nên trời cao hoàng đế ở xa, bọn chúng sẽ trở thành thổ hoàng đế noi đó.

Vì thế Lý Hoài Tiên vừa định phái binh lập tức có ba bốn bộ tướng tranh nhau đòi đi, không ai xem bọn an dân đoàn lâm thời gộp lại của bọn nông dân ra gì, nhưng nghe nói Tu Huyện có hai ngàn hộ nhân gia. phụ cận còn có huyện Toại Thành, huyện Quy Nghĩa, mấy nơi đó nhân khẩu đều không ít. nhiệm vụ này đúng là một miếng thịt béo bơ.

A Kết Cốt rất biết cách nịnh bợ, vì thế cuối cùng nhiệm vụ này đã bị hắn giành được, theo sau sáu trăm mấy kỵ binh còn có mấy mươi chiếc xe ngựa. trong đó cố nhiên có một số thử đại loại như cờ phướn, quân giới áo giáp, nhưng nhiều hơn nữa là tài sản bọn chúng kiếm chác được dọc đường.

Bọn chúng đà liên tiếp tập kích năm sáu thôn trang phụ cận mỗi đêm, dù cho phần lớn dân chúng đều đà bò chạy, nhưng bọn chúng cũng vẫn kiếm chác được không ít, và còn bắt cóc được năm sáu phụ nhân trẻ tuồi, trong đó còn có mấy người tướng mạo khá khám, đợi dọc đường chơi chán, chúng sẽ phái người đưa về U Châu bán cho kỹ viện, thế là lại thêm một khoản thu nhập.

Những người phụ nữ này đều bị nhốt trong xe, dọc đường các nàng khóc lóc inh ỏi, nhưng những binh binh sĩ này lại không thèm để tâm, vì cử tối lại cứ trút hết lên đầu các nàng thôi.

Dầu sao Lý Hoài Tiên cũng đâu có quy định thời gian cho bọn chúng. cử vừa đi đường vừa cướp bóc giết người cướp của. mặc sức mà hãm hiếp phụ nữ.

Vào lúc trưa, mắt thấy phía trước còn mười dặm bèn là Tù Huyện, mọi người nghĩ đến Tù Huyện sẽ có hai ngàn hộ gia đình, trung bình mỗi gia đình có ba người, chi nghĩ thế thôi là bọn chúng đà nóng hết cả ruột gan, chi mong có thể bay ngay đến Tù Huyện mà thôi.

Nhưng ngay tại lúc này, phía trước cát bụi cuồn cuộn xuất hiện một đội nhân mà.

A Kết Cốt lập tức thét lên hạ lệnh đội minh dừng bước tiến lên.

Đợi khi đội nhân mà phía trước đến gần mọi người mới nhìn rõ, đấy là mười mấy tên hán tứ đang kéo theo hai chiếc xe ngựa, trên xe là mấy mươi con dê bị trói lại, và còn có không ít các cái lu to cùng cũi gỗ.

Bọn chúng đều có phần thử người ra, thế này là muốn làm gì?

Chi thấy một quan viên trung niên đi đầu đi lên khom người thi lề: “Hạ quan là Trương Tuần thái thú Dịch Châu, xin hỏi các vị có phải là quan binh mà Lý tướng quân phái đến Tu Huyện để tiếp quản không?”

Chương 600: Huyết Chiến Tương Châu (4)

A Kết Cố trước giờ khình thưởng người Hán, lại càng xem thưởng quan vãn của người Hán. hắn cũng không xuống ngựa, lạnh lùng nói: “Chính là bọn ta!”

Trương Tuần vội vàng cười nói: ‘Tướng quân và các vị huynh đệ lặn lội đường xa mà đến, ta được sự ủy thác của phụ lão Tù Huyện, đặc biệt đưa rượu dê đến ủy lạo chư vị, cùng này đạo tặc rất nhiều, sau này còn phải xin các vị quan binh bảo vệ các hương thân rồi.”

Nói xong, Trương Tuần lấy ra một chiếc hộp, tiến lên hai tay đưa cho A Kết cốt, thấp giọng nói: “Đây là lễ vật ra mắt của ba mươi đại hộ Tù Huyện tặng cho tướng quân, xin vui lòng nhận cho.”

A Kết Cốt nhận lấy chiếc hộp, đột nhiên cảm thấy tay chùn xuống, chiếc hộp suýt nữa là rơi xuống đất, lại nặng như vậy, hắn mờ chiếc hộp gỗ ra, chi thấy bên trong trải đầy thòi vàng vàng rực óng ả, hắn dùng tay đong chừng, ít nhất có đến hai trăm lượng.

A Kết Cốt đôi mắt cũng cười đến cong lên, do xảy ra chiến sự, vàng và bạc trắng của Hà Bắc đạo giá cả tăng vọt, chợ đen đà đến một lượng vàng đổi bốn mươi quan tiền, hộp đựng vàng thỏi này trị giá đến tám nghìn quan chứ chẳng ít, bọn họ suốt đường cướp bóc, tiền của có được cũng chăng qua năm sáu trăm quan, món quà ra mắt này, thật là không nhẹ tay một chút nào a!

“Trương thái thú quá khách sáo rồi. nếu ta đã được nhậm mệnh là Dịch Châu binh mã sử, dĩ nhiên sẽ bảo dân một phương, nghiêm trừng đạo tặc, xin phụ lão hương thân của Tù Huyện yên lòng.”

A Kết Cốt trong lòng hiểu rõ, Trương Tuần trên đường chặn lại mình, trên danh nghĩa là khao quán, nhưng trên thực tế chính là muốn nói với mình, những nhà nào đã đưa trọng lề, đừng đi làm loạn, nhưng mà nể tình chiếc hộp vàng này, hắn có thể nghe một chút.

A Kết Cốt đem hộp gỗ để vào trong túi ngựa của mình, quay đầu lại vung tay một cái nói: “Mọi người xuống ngựa nghi ngơi, chuẩn bị ăn cơm trưa đi!”

Thật ra A Kết cốt lúc xuất phát, Lý Hoài Tiên bèn căn dặn qua hắn.

Yến vương vừa mới khởi binh, cục thế Hà Bắc không ồn, không được sây rối bên ngoài, quản thúc quân kỳ, không được chểnh mảng. khình suất lơ là.

A Kết Cốt đương nhiên đáp ứng không ngớt miệng, nhưng hắn ra đây là để làm gì chứ?

Bảo hắn trói buộc quân kỹ, không phải là chuyện cười sao?

Sử Tư Minh và Thái Hy Đức có thể rúng binh đồ thành, hắn tận mắt chửng kiến từng xe từng xe của cải và nữ nhân được chờ về Khiết Đan, lại một chút cũng chẳng tới phiên hắn, dựa vào cái gì mà người ta có thể cướp bóc gian dâm, mà hắn lại phải ước thúc quân kỷ?

Vừa ra khỏi thành ư Châu, hắn bèn đem sự dặn dò của Lý Hoài Tiên ném ra ngoài xa chín tầng mây, đi khỏi địa giới ư Châu, hắn bèn bắt đầu túng binh cướp bóc, bản thân hắn cũng không biết đà chơi bời biết bao nhiêu nữ nhân, dần dần, người Hán giống như con dê hiền làm hắn hoàn toàn mất cảnh giác, điều quan trọng hơn là, trong xương tủy của hắn xem thưởng người Hán. hắn cho rằng người Hán đều là dê, cho dù phản kháng, cũng giống như bầy dê sợ sệt xúm xít. cái gọi là an hương đoàn do Trương Tuần tổ chức nên, chính là một đám đông ô hợp, hắn chi cần phái năm mươi người, bèn có thể đem bọn chúng giết đến máu chảy thành sông, trong xương tùy hắn khình khi cực độ, đây cũng là tâm thái của tất cả mọi người Hồ thảo nguyên, bọn họ phụ thuộc nương nhờ Đại Đường. bề mặt tò ra thần phục, nhưng trong lòng lại hận Đại Đường thấu xương, đối với người Hán lại càng xem như hạng dê bò, sớm muộn gì cũng sẽ là bừa ăn trong khay của bọn họ, huống hồ chi đây là cồng nhà của bọn họ, ai mà lại chán sống đến thế.

Mặt khác còn có một nguyên nhân trọng yếu khác, ngay cả An Lộc Sơn cũng không biết, phúc địa của bọn họ lại có một tiểu đội xích hầu quân An Tây đang tung tăng. bọn họ đều cho rằng hai vạn tiên phong của Lý Khâm Tấu bị diệt vong là do quân đội Quách Tử Nghi gây nên.

Trương Tuần và Quỷ Thắng chính là đã lợi dụng tâm thái thoải mái vô tư của đối phương cho rằng ở ngay trước cửa nhà mình, mà đà sắp đặt sẵn cái bẫy.

Sáu trăm kỵ binh đồng loạt xuống ngựa, hai mươi mấy kỵ binh lại nhịn không được đi về phía bên kia của xe ngựa, muốn lựa ra mấy phụ nhân xinh đẹp để trút lửa, nhưng mà trước mặt của Trương Tuần, A Kết cốt cũng không thể nào làm quá được, bèn tiến lên chửi lớn nói: “Kỵ binh quan trọng nhất là chiến mã. còn không đi tìm nước cho ngựa uống, ở đây lôi thôi cái gì hà?”

Các kỵ binh sợ đến đi tìm nước rồi. trong lòng Trương Tuần cười thầm, thật ra hắn đào đâu ra nhiều vàng như vậy, chăng qua là hai trăm lượng đồng thòi mạ một lớp vàng mà thôi.

Trương Tuần quay đầu căn dặn một tiếng. mười mấy đại hán lập tức từ trên xe ngựa khiêng xuống rượu dê. lại tìm một miếng đất khô bằng phẳng. chẻ củi nhóm lửa, động tác nhanh nhẹn dị thường. rất nhanh bèn đà nhóm lên một đống lửa trại cháy hừng hực, bọn họ lại giết dê lột da.

ở ven bờ sông rửa sạch thịt dê, giá lên trên lửa bắt đầu nướng lên.

Binh sĩ đà sớm ngửi được mùi thơm của rượu, đồng loạt tiến lên khiêng rượu, hương rượu đậm nồng làm cho bọn họ nhỏ dài thèm thuồng, không ít người lấy ra chén của minh rót rượu là uống, A Kết cốt lại một tiếng thét lên: “Tất cả dừng tay!”

Tất cả mọi người đều ngỡ ngàng, A Kết cốt từ trong túi ngựa lấy ra một chiếc đũa bạc. từ từ tiến lên trước, ti mi quan sát lấy vò rượu, hắn lập tức chọn ra mấy vò, vỗ miệng niêm phong ra. dờ bỏ nắp, dùng đũa bạc lút vào bên trong kiểm tra, hắn đem đũa bạc rút ra. hướng vào ánh sáng nhìn xem một chút, đũa bạc không biến sắc, hắn lại dỡ những vò rượu khác ra. cũng đều không có chuyện gì.

Nhưng A Kết cốt cực kỳ đa nghi, hắn vẫn là chưa yên tâm. bèn lệnh nói: “Đem mọi vò rượu đều mờ ra, từng vò từng vò kiêm tra.”

Quý Thắng đang nướng dê âm thầm cười lạnh một tiếng, thù đoạn hạ độc của minh, bọn họ có thể kiểm tra ra được sao?

Tất cả các vò rượu đều đà thử qua hết. toàn bộ không có độc, A Kết cốt rốt cuộc đà gật gật đầu, chúng quân lập tức không kiên nhẫn thêm được nữa rót rượu là uống,

hiển linh mới lạ.

An Lộc Sơn nhìn trên chiến trường có rất nhiều người Khiết Đan. người Hề đang khấu đầu liền liền với thiên lôi, hắn lại càng kiên quyết thêm với suy nghĩ của minh.

Loại thiên lôi chấn thiên động địa này quả thật rất có hiệu quả với bọn người Hồ dị tộc.

‘Đại soái!”

Một đội kỵ binh chạy như bay đến, bọn chúng nhảy vội xuống ngựa, dâng hai quả thiên lôi giấy chưa nố lên, “Đại soái, đây là thiên lội vẫn chưa cháy, dây dẫn đã bị bọn thuộc hạ rút ra, sẽ rất an toàn.”

“Đưa lên đây cho ta xem thử!”

Hai tên thân binh nhận lấy thiên lôi giấy đặt nó lên phía trước mặt An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn khom người xuống nghiên cứu cần thận, căn bản mà nói là y hệt như thiên lôi giấy hắn đã làm tại ư Châu, không gì khác nhau cả.

“Mồ nó ra!”

Mấy tên thân binh cùng đi lên dùng đoản kiếm sắc nhọn xẻ thiên lôi giấy ra, An Lộc Sơn nắm một nắm hỏa dược lên đưa gần mũi ngửi ngừi; xong lại vò vò, những hạt hòa dược này khá to và thô.

Hắn lại trầm giọng hỏi: ‘Thiên lôi đã nồ chết bao nhiêu huynh đệ?

Phạm vi bị ánh hưởng là bao xa?”

“Hồi bẩm đại soái, một quả thiên lôi ánh hưởng trong phạm vi khoảng một trượng, tổng có có bảy mươi mấy quả thiên lôi giấy đà nổi trong quân trung, tổng cộng có hơn sáu trăm người bị chết, hơn nữa có rất nhiều huynh đệ bị thương vì người phía chúng ta tự giẫm đạp.”

An Lộc Sơn không khỏi cười lạnh một tiếng, đó chính là thiên lôi của Lý Khánh An

Sáu trăm Yên quân đa phần đều là Hồ binh, nướng dê ăn dê đối với bọn họ mà nói chình là quen thuộc như com bữa, nhưng bọn họ lại chưa từng được ngửi qua thịt dê nướng thơm nức như vậy, bọn họ đồng loạt xúm tới, vừa uống rượu vừa dán mắt vào thịt dê quệt của Quý Thắng.

Rất nhanh, một con dê đã nướng được bảy tám phần chín, Quỹ Thắng đem khung dê nướng đưa cho các binh sĩ cười nói: “Có thề dùng được rồi!”

Bọn binh sĩ mừng rỡ, đều đồng loạt rút dao găm ra cất thịt chia ra ăn.

“Chờ một chút!”

A Kết Cốt chen vào trong đám đông, hắn nhặt thùng tương lên ngửi ngửi, lớn tiếng hòi Quỹ Thắng: “Đây là cái gì?”

Quý Thắng sợ đến hoàng loạn không dám nói lời nào, Trương Tuần đi lên cười nội: “Tướng quân, đứa nhỏ này rất thật thà, chính là người bản địa Tù Huyện chúng ta, mấy năm trước đi Thái Nguyên giúp bếp núc, đã học được một bản lĩnh nướng thịt giỏi, lần này là trở về thăm nom phụ mẫu.”

Trương Tuần lại ôn hòa nói với Quý Thắng: “Ngươi đừng sợ, hãy thành thật nói với tướng quân là được rồi.”

Quý Thắng từ bên cạnh lấy ra một cái túi to, mở ra lấp bấp nói: “Đây là ta… từ Thái Nguyên tửu tứ mang đến… tương liệu, đem chúng quậy nát… dùng nước pha xong là được.”

A Kết Cốt thấy bên trong đều là những thứ linh tinh như võ cây, hạt cò, quả cò v.v… hắn cũng chưa từng thấy qua, hấn nắm lên ngửi thử một chút, giống hệt như mùi vị của tương, nhưng hắn vẫn là không yên tâm, chi vào tương nói: “Ngươi uống một ngụm.”

Quý Thắng bèn dùng thìa múc một muỗng. một miệng nuốt lấy, A Kết cốt dán mắt vào hắn một hồi lâu. cuối cùng đã gật gật đầu. lại cắt lấy một miếng thịt dê, đưa cho hắn, nham hiểm cười nói: “Đây là thưởng cho ngươi, ăn đi!”

Quý Thắng đón lấy thịt dê, từng miếng từng miếng nhỏ bỏ vào miệng bắt đầu nhai, A Kết Cốt lúc này mới hoàn toàn yên tâm rồi, vung tay một cái nói: “Được rồi!”

Chúng binh sĩ đà đợi đến mất hết kiên nhẫn lâu rồi, thấy hắn đã cho phép, bèn ùa cả lên, chia nhau giành thịt dê, lát sau, nguyên con dê đã nướng xong bèn bị giành sạch veo…

Dê bắt đầu lần lượt nướng xong, sáu trăm binh sĩ theo sĩ số mà chia thành sáu mươi mấy tồ, tụ lại một chỗ uống rượu ăn thịt, lớn tiếng ồn ào, không ít người uống rượu xong, ánh mắt bắt đầu dâm dục quét sang xe ngựa, có người đưa đi một số thịt cho nữ nhân và phu xe.

Trương Tuần cũng cắt một mâm thịt, ngồi ở bên cạnh A Kết cốt, một bên nhấm nháp từng miếng thịt nhò, một bên trò chuyện về việc thu biên an hương đoàn.

“A Kết Cốt tướng quân, thật ra điều ta quan tâm nhất chính là đài ngộ của các binh sĩ sau khi thu biên, bọn họ thật sự có thể giống như Yến quân vậy sao?”

A Kết Cốt nhếch miệng cười một cái, hắn chi chi vào mấy chục xe ngựa ở đằng sau nói: ‘Thái thú không cần lo lấng, ngươi có nhìn thấy chưa, trên xe ngựa đều là quân giới khôi giáp, Yến quân chính quy, chẳng qua là bộ binh, ta A Kết cốt trước giờ chưa từng bạc đãi thủ hạ của minh, ta ăn thịt uống rượu, các huynh đệ đều có phần cả.”

‘Ha hả!

Có thể nhìn ra, tướng quân A Kết cốt có phong thái của danh tướng/

Bừa cơm trưa này đã ăn mất đến hơn một canh giờ, sần trăm vò rượu và sáu mươi con dê nướng bị các binh sĩ gió quét mây tàn mà quét sạch sành sanh, chuyện kỳ lạ ngay tại lúc này đà xảy ra. các binh sĩ đều say đến bí ti, rất nhiều người đều nằm trên mặt đất ngủ khò khò, những người khác cho dù không ngủ, cũng là say đến miệng mồm không rõ ràng. ngay cả đi đường cũng khó khăn, có thê nói, chi cần là người ăn thịt uống rượu, trên cơ bản không một ai thần trí tinh táo, đều say đổ trên đất, cả A Kết Cốt cũng nằm sấp trên tảng đá lớn mà ngủ khò khò.

Trương Tuần đà mượn cơ đi khỏi rồi.

Quỷ Thắng và thù hạ tuy rằng cũng ăn thịt uống rượu. nhưng ai nấy đều giả vờ gục say, nhưng toàn bộ đều thần trí tinh tảo, vấn đề chình là xuất phát ở trên tương của thịt nướng, quả thật là không độc, nhưng nó lại chứa một thành phần thuốc mê cực lợi hại, ăn lượng nhỏ tuy rằng không đến nỗi bị chuốc mê, nhưng sau khi uống rượu vào, nó lại có thé gia tăng mức độ say rượu, hơn nữa nồng độ cồn trong rượu cũng rất cao, quân An Tây từ phương tây học được một phép chung cất. dùng đề chiết xuất rượu nồng độ cồn cao, dùng đề sát trùng khi trị thương cho binh sĩ. nhưng hàm lượng cồn trong rượu Trung Nguyên lại rất thấp, những binh sĩ này đột nhiên uống loại rượu nồng độ cao như vậy, thêm vào sự xúc tác của tương nướng thịt, tửu lượng có lớn đến đâu, cũng không chống lại được tác dụng chậm ngấm từ từ của cồn. gần như toàn bộ đều say đồ dưới đất.

Còn bọn Quý Thắng lại là đã uống thuốc giải rượu từ trước rồi. hơn nữa lại là uống rắt ít. thậm chí rất nhiều người căn bản chính là uống nước, tự nhiên là ai nấy đều không có chuyện gì cả.

Lúc này, trong rừng cây phía xa nhanh chóng chạy đến một bóng dáng nhỏ xinh, là nữ binh Tiểu Tạ, nàng thấy khắp mặt đất đều là binh sĩ say như chết, không khỏi khẽ nhướng mày, đá mạnh một cước vào một viên binh sĩ. tiến lên bẩm báo với Quý Thắng: “Quý đầu, năm tên gác ngầm của bọn chúng đều bị bọn ta thủ tiêu hết rồi.”

Quý Thắng gật gật đầu. hắn lại quan sát xung quanh một lần. trên cơ bản đều đà gục hết, ngay cả mấy chục tên phu xe cũng uống đến say đồ, còn có mấy chiếc xe ngựa chờ nữ nhân bị cướp bóc, cũng không ai đi rình rập, chửng tỏ toàn bộ đều đã gục rồi, hắn cười lạnh một tiếng, bèn quay đầu lệnh nói: “Có thể động thù rồi!”

Mười mấy thủ hạ của hắn nhảy vọt lên, rút ra thanh đoản đao sắc bén vô cùng dùng để giết dê. mò đến từng tên binh sĩ, đem yết hầu của mỗi binh sĩ cắt đứt, động tác gãy gọn tàn nhẫn, một đao lấy mạng, chưa đến một khắc giờ, sáu trăm hai mươi lăm binh sĩ Yến quân giống như bị giết gà vậy, toàn bộ chết hết, bao gồm thủ lĩnh A Kết cốt cũng bị Tiêu Tạ một đao chặt đầu người xuống.

Máu đã đồ đầy cả mặt đất, mùi rượu và mùi máu tanh xộc mũi tràn đầy trong không khi. mấy chục nữ nhân bị nhốt trong xe ngựa tận mắt chửng kiến một màn máu me này, không ít người đều sợ đến mức kêu ré lên, lúc này, một mũi lệnh tiễn bắn lên trời, vang lên một tiếng ‘bác” trên không trung, phát nố.

Lát sau, chi thấy từ trong rừng xông ra đại đội binh sĩ an hương đoàn, có đến hơn nghìn người, người dẫn đầu chính là huyện úy Thôi An Thạch, hắn vác đao xông lên phía trước nhất, tìm quanh một vòng. chi thấy khắp mặt đất là từ thi, một người có thê để hắn hạ thủ cũng không có, hắn không khỏi cười khổ một tiếng, chắp tay với Quỷ Thắng nói: “Quỷ tướng quân là muốn bọn ta đến làm phu khuân vác ư?”

Quý Thắng cười ha hả một cái, đáp lề nói: “Vốn dĩ là muốn giữ cho các ngươi luyện gan. nhưng các huynh đệ thật sự là ngửa tay, bèn thay các ngươi nhọc công một phen, lần sau đi!

Nhất định giữ lại cho các ngươi.”

Thôi An Thạch bất đắc dĩ, chi đành hô lên nói với binh sĩ thù hạ: “Đem hết mọi thử có thề mang đi được, vùi lắp thi thề đi.”

Các binh sĩ lập tức trở nên bận rộn, lột đi khôi giáp của từ thi, thu dọn quân giới, kéo gọn ngựa lại, mấy tên binh sì đem nữ nhân bị cướp bóc đến thả hết, các nữ nhân khóc lóc i ôi. một số nữ nhân xông lên trên, vừa đá vừa đánh sĩ binh chết đi, bọn họ đa số nhà tan cửa nát, chi đành đi an thân ở Tù Huyện trước, mấy chục phu xe bị dội nước lạnh tinh lại. bọn họ bị dọa sợ chết khiếp, liên tục dập đầu cầu xin tha mạng, nói minh cũng là bị bức bách mà đến, không hề làm chuyện thương thiên hại lý, Quý Thắng mệnh bọn họ đánh xe ngựa, đi về phía huyện thành.

Ngoài cửa huyện thành, Trương Tuần đà chờ đợi đã lâu, lần này giành được toàn thắng, làm chó hắn đối với bọn Quý Thắng tràn đầy lòng tin. thấy các dũng sĩ khái hoàn trở về, Trương Tuần tiến lên chúc mừng nói: “Quý tướng quân không hô là tướng quân đệ nhất xích hầu, xuất thù bất phàm, chúc mừng đại thắng trở về!”

Quý Thắng cũng cười nói: ‘Trương huyện lệnh không phải cũng tham dự sao?

Nếu không phải Trương huyện lệnh đích thân đi, thì tên tướng Hồ kia làm sao mà chịu uống rượu của chúng ta, ăn thịt của chúng ta?”

Hai người cùng nhau cười ha hả, lúc này, dân chúng trong thành đều ra khỏi thành tới đón tiếp, từng đàn từng đàn trẻ con nhảy tưng tưng, quang cảnh thật linh đình mà náo nhiệt.

Trương Tuần và Quý Thắng lại đi sang một bên đi thương lượng đối gách của bước tiếp theo, hai người ngồi trên tảng đá lớn, Trương Tuần nhìn vào dân chúng vui tươi náo nhiệt, thờ dài nói: “Sáu trăm Yến quân bị giết.

Lý Hoài Sơn há chịu dề dàng bò qua được, không lâu nữa đại quân sẽ kéo đến, chúng ta có lẽ có thê triệt lui, nhưng những dân chúng vô tội đều khó tránh khỏi cái chết, ta lo âu thay!”

Quý Thắng cũng biết thành trì Tù Huyện bị công phá thất bại, khó mà chống ngự Yến quân công thành, hắn ở trên đường bèn suy nghĩ đắn đo cho việc này, hơn nữa trong lòng đã có cách nghĩ rồi. hắn lấy ra một tấm bản đồ, trải lên trên tảng đá, cười nói: “Trương huyện lệnh chi bằng hãy nghe thử cách nghĩ của ta xem sao.”

Trương Tuần mừng rờ, thì ra Quý Thắng đã có cách nghĩ rồi, hắn vội vàng áp sát lên trên.

Quý Thắng chi chi lên hướng nam chỗ không xa của bản đồ: “Đây là Đường Hung huyện, bên cạnh chính là vùng sông nước Trạch Quốc, trong phạm vi mấy trăm dặm, ta từng phái người đi dò thám qua. nơi đó cò lau rậm rạp, cực dễ ần mình, chúng ta chi bằng đem tất cả mọi người đều di dời đến Đường Hung huyện, nếu như Yến quân đến phạm, thì mọi người hãy trốn vào Trạch Quốc, Trương huyện lệnh thấy thế nào?”

Trương Tuần trầm tư một chút, nói: “Ta lo lấng đại quân An Lộc Sơn đến phạm, hiện tại lại là mùa đông, mặt nước kết băng, nếu mấy vạn người đến phạm, mọi người vẫn là trốn không thoát.”

“Trương Huyện lệnh yên tâm, Đường Hung huyện ở Mạc Châu, Lý Hoài Tiên không dám phái đại quân rời khỏi U Châu, hắn kham không nổi tội, nhiều nhất phái năm sáu ngàn người đến tiêu diệt, ta nghĩ chúng ta chi cần lợi dụng triệt để địa lợi, hẳn là có thề đối phó.”

Trương Tuần dứt khoát hạ quyết tâm, “Thôi được!

Chúng ta hiện tại chuẩn bị rút khỏi đây ngay.”

Lúc này, Quý Thắng bỗng nhiên nhớ tói một chuyện, bèn nói: “Không có thời gian một tháng trời, quân đội của Lý Hoài Tiên là không tìm thấy được tung tích của chúng ta đâu, mấy ngày nay ta còn có một nhiệm vụ phải đi hoàn thành, Trương huyện lệnh có thể dẫn người rút đi trước, trễ nhất mười ngày sau, ta sẽ kéo đến huyện Đường Hưng hội mật với Trương huyện lệnh.”

Trương Tuần gật gật đầu, “Vậy có cần ta phái người giúp ngươi không?"

Quý Thắng mỉm cười nói: “Binh cần tinh không cần nhiều, chi cần hai mươi mốt tên thủ hạ của ta là đủ rồi!”

Một canh giờ sau, hơn một vạn dân chúng của Tù Huyện bắt đầu rút lui về phía nam, Quý Thắng thì mang theo hai mươi mốt tên thù hạ của hắn phóng đi về phía bắc, đi hoàn thành một nhiệm vụ khác quan trọng hơn.

(Thuyết minh của tác giả: vùng sông nước Trạch Quốc bên cạnh huyện Đường Hung chính là hồ Bạch Dương Điến của ngày nay, vào đời Đường diện tích rộng lớn, lớn hơn nhiều so với ngày nay.)

Chương 601: Huyết Chiến Tương Châu (5)

Chiến dịch Tương Châu đà bình lặng ba hôm nay.

Sáng sớm ngày hôm đó Trình Thiên Lý vẫn đi tuần tra thành như mọi khi.

Hắn đặc biệt quan tâm đến việc tình báo đường Hà Bắc đà thành công tạo ra hai trăm quả thiên lôi giấy.

Hắn đà tận mắt chửng kiến được thí nghiệm của loại khí sức sát thương vô bờ trong truyền thuyết này, nhưng uy lực của nó vẫn không đủ kinh hoàng thua xa tường tượng của Trình Thiên Lý.

Hắn từng tường tượng uy lực của một thiên lôi trong vòng bán kính mười dặm đều bị san bằng.

Nhưng trên thực tế uy lực của nó chi đủ trong phạm vi một trượng, chi đủ nồ bay nóc và nửa bức tường của ngôi nhà gỗ, và còn mấy con heo trong nhà bị dọa chết, tống cộng cũng chi có như thế.

Đó khiến trong lòng Trình Thiên Lý có chút ít thất vọng, tuy có chút ít khác tường tượng nhưng hắn không thể không tán thưởng uy lực kinh người của thiên lôi.

Tề Vũ Hoa cũng cảm thấy thiểu nào vô cùng, nàng từng tận mắt nhìn thấy chấn thiên lôi nối tại Toái Hiệp, đó chi có thê nói là kinh thiên địa, động quỳ thần, một chấn thiên lôi nồ trong vòng bán kính hai mươi dặm đều có thể sẽ tan tành theo, trăm dặm có thể nghe thấy tiếng nồ.

Nếu so với chấn thiên lôi, thì thiên lôi giấy mà họ làm thì thật đúng là trò đùa trẻ con.

Có điều nàng có khổ mà không kể với ai được, dẫu sau các công tượng chuyên sản xuất tại cục hỏa dược người ta đà ngâm cửu bao nhiêu năm, còn bọn nghiệp dư này lần đầu mà mong làm được sao?

Hơn nữa lưu huỳnh thiếu trầm trọng khiến bọn họ chi có thể làm hai mươi quả thiên lôi mà thôi, muốn dùng số lượng đế bù vào uy lực còn thiếu sót kia cũng tan tành mây khói.

Dù cho thế này đi chăng nữa.

Trình Thiên Lý vẫn rất xem trọng hai mươi quả thiên lôi này, chí ít tiếng nổ của chúng rất kêu, có thể nói là điếc tai, trấn áp được An Lộc Sơn tiến công.

Thiên lôi giấy được chất trong mấy gian nhà trên đầu thành, đó vốn dĩ là nơi chất

các loại vật tư tác chiến như tiễn, giờ đã được toàn bộ thanh lý, tiễn được để ở ngoài, trong nhà chi có hai trăm quà thiên lôi giấy, ngoài ra còn có mấy gian nhà chuyên dùng

để chưa dầu hỏa.

Trình Thiên Lý đứng ngoài cửa nhà nhỏ quan sát một hồi, hắn chủ yếu muốn xem nhà có đủ khô ráo không, có bị âm ướt không, có tình hình hỏa dược rơi ra không.

Mọi việc vẫn ổn, được bào quàn rất ư cẩn thận, dưới nền đất còn được rái vôi.

Các binh sĩ xung quanh đều rất tận tâm với công việc bào vệ, không có bất kỳ vấn đề gì.

Trình Thiên Lỵ vừa lòng gật gật đầu quay sang nói với hiệu úy thú vệ: “Dù cho là thiên lôi hay là dầu hỏa đều rất sợ lửa, các ngươi nhất định phải cẩn thận, nếu có ai tiếp cận nhà nhỏ hãy cành cáo trước, nếu cành cáo vô hiệu thì giết không bàn cãi!”

“Tuân lệnh!”

Trình Thiên Lý vỗ vỗ vai của hiệu úy xong quay mình tiếp tục đi thị sát.

Vừa đi được vài bước, hắn bỗng nghe phía sau có người gọi mình lại, “Trình tướng quân xin hãy dừng bước!”

Trình Thiên Lý quay đầu lại chi thấy chủ tướng thủ nam thành Chu Nguyên Lãng đương cưỡi ngựa tức tốc phóng đến.

Hắn dừng bước lại chờ, chi một hồi sau, Chu Nguyên Lãng đã phóng ngựa đến trước mặt hắn, xuống ngựa nói: “Đại tướng quân, thuộc hạ có tình hình địch Bẩm báo!”

“Việc chi?"

Trình Thiên Lý thấy hắn sắc mặt hoàng hốt, trong lòng bèn sinh cảm aiác bất an.

Chu Nguyên Lãng đi lên nói: “Tướng quân, bọn thuộc hạ phát hiện địch quân phía nam thành bỗng ít đi.”

Trình Thiên Lý thẫn thờ, hắn lập tức hạ lệnh: “Đi!

Mau đi xem!”

Cả một đoàn người cùng men theo đầu thành phóng thẳng về phía nam thành.

Chẳng mấy chốc họ đã có mặt tại thành nam.

Trình Thiên Lý xuống ngựa bước nhanh đến bên tường thành, hắn tựa tay lên gò thành nhìn ngóng xuống.

Từ số lượng lều trại

mà xem thì đúng là chẳng giám gì, vẫn dày đặc trải dài đến chân trời bất tận, cờ phướn phú đầy phấp phới.

“Trình tướng quân, bọn thuộc hạ ngày ngày quan sát tình báo quân địch, từ bề mặt mà nhìn thì số lượng quân địch hình như không bị giám, nhưng trên thực tế nhiều lều trướng đều là lều không, bọn thuộc hạ đã quan sát rất kỹ, rất nhiều lều cả ngày đều không có người ra vào, hơn nữa trong đây còn một chi tiết.”

“Chi tiết gì?”

“Trình tướng quân xin mời nhìn về phía bên kia!”

Chu Nguyên Lãng chi về một khu lều ở phía góc tây nam.

Trình Thiên Lý che tay lên trán ngóng ra, chi thấy phía góc tây nam có mẩy túp lều đặc biệt to, hình như là nơi chất cỏ khô của Yến quân.

“Tướng quân, cứ mỗi sáng và chiều đều có xe bò vận đến đày một trăm mấy xe cò khô, nhưng từ chiều hôm qua và sáng hôm nay đều chi còn hai mươi mấy xe thôi, đã giảm thiêu tám phần mười, đấy không phái nói rõ binh lực của bọn họ cũng đã giảm thiểu sao?

Hơn nữa binh sĩ tuần tra tối qua quả thực cũng cám thấy được trong quân doanh của địch có động tĩnh.”

Trình Thiên Lý trầm ngâm không nói gì, chứng cứ quà thật rất đầy đủ, có điều nếu An Lộc Sơn thật sự rút quân, vậy bọn chúng sẽ đi đâu?

Không lẽ lại đi phòng ngự quân An Tây bắc thương bên sông Hoàng Hà?

Rất có khả năng là thế, hiện nay mặt sông chắc đã hoàn toàn bị đóng băng rồi!

Ngay lúc này, ngoài thành bỗng vọng lại tiếng trống da vang ầm: “Đùng!

Đùng!

Đùng…”

Tiếng trống động trời này đã phá vỡ sự tĩnh lặng ba ngày nay, tây thành, bắc thành, đông thành đồng thời vang lên tiếng chuông gõ “Tang!

Tang Tang!”

Tiếng chuông chói tai đó là cảnh báo chiến tranh, các binh sĩ trong thành bắt đầu xếp thành từng đội từng đội chạy vội về phía thành đầu.

Binh sĩ báo tin từ ba tòa thành lâu khác đến đã từng người khán cấp báo cho Trình Thiên Lý.

‘Tướng quân, địch quân phía thành bắc có động tĩnh, bắt đầu tập kết!' “Thành đông cũng thế, thang mây, xe sào đà thấy xuất hiện!”

“Trình tướng quân, thành tây cũng thế, địch quân sắp công thành.”

“Lập tức truyền mệnh lệnh của ta xuống, tất cả quân đội toàn bộ lên thành chuẩn bị tác chiến!”

Mồ hôi từng giọt từng giọt ròng rã men theo trán Trình Thiên Lý chảy xuống, ba thành đầu đồng thời bị tấn công, An Lộc Sơn muốn toàn diện phản công đây.

Sau trầm lặng ba ngày, đại quân An Lộc Sơn lại lần nữa như vũ bào ào ào tiến công.

An Lộc Sơn cho mười lăm vạn đại quân từ ba phía đông, tây, bắc, phát động tiến công về phía thành Tương Châu.

Tiếng trống như sấm, binh sĩ như triều tràn, thang mây, xe sào, chủy công thành đà xuất hiện theo trình tự. từng tảng đá to vù vù bay vút trên không ném về nơi có binh sĩ tụ tập đông đảo, cát bụi bay cuồn cuộn, máu me tung tóe, hàng loạt binh sĩ xương gẫy gân đứt, không thì bị ném cho bẹp nhép…

Nhưng đá tảng cũng vẫn không cản trở được binh sĩ đang phủ trời phủ đất mà đến.

Lời hứa của An Lộc Sơn phảng phất như vẫn còn văng vẳng bên tai, “Ai có thể dẫn đầu xông vào thành thưởng tiền mười vạn quan, quan phong đại tướng quân!

Ai giết một tên quân Đường thưởng tiền hai quan, kẻ giết quan quân thưởng tiền trăm quan đến ngàn quan.”

Dưới trọng thưởng Yến quân như điên như cuồng nheo mắt theo dõi cuộc chiến, nhưng tâm tư hắn đã bị phán một nửa đến Hà Đông rồi.

Tối hôm qua hắn phái đại tướng Lý Quy Nhân dẫn sáu vạn đại quân đi Phù Khâu Hình đi vào Lộ Châu Hà Đông.

Sau gần nửa tháng nhử địch, Quách Tử Nghi đà triệu tập được mười mấy vạn đại quân để ứng chiến Sử Tư Minh.

Binh lực Hà Đông đạo đang trống vắng, chi còn vài vạn dân đoàn binh mới chiêu mộ, không chịu nồi một đòn đánh.

Tuy Lý Khánh An vẫn còn một phần quân đội ở lại phần Vân Châu, nhưng số lượng không nhiều.

An Lộc Sơn cũng chằng để vào trong lòng, quan trọng chính là phải lấy được Thái Nguyên, chi cần đoạt được Thái Nguyên, quân Quách Tử Nghi cũng lo được đầu thì không lo được đuôi.

Nghĩ đến đây An Lộc Sơn lại đắc ý cười hí hửng.

Ai sẽ nghĩ hắn tấn công Tương Châu là gách lược “bề ngoài sửa đường, thầm vượt Trần Thương” chứ?

Nhưng ngay lúc này, từ xa xa bỗng vọng lại tiếng đồ “đùng đùng” làm tinh giấc mộng chiến lược Hà Đông của An Lộc Sơn.

Hắn vội nhướng người ra hòi: “Vừa rồi là cái gi nổ thế?”

Âm thanh này với hắn mà nói quả thật rất ư là quen thuộc, tiếp liền sau đó lại vọng lại mấy tiếng nổ, có mấy thân binh lớn tiếng hô hào, “Đại soái, là tiếng nổ của thiên lôi!”

An Lộc Sơn bàng hoàng thét lên một tiếng đứng phóc dậy, nhìn chằm chằm về phương xa.

Cặp mắt tam giác tí hí của hắn căng tròn.

Quân Đường thủ thành cuối cùng cũng đà sử dụng thiên lôi giấy rồi.

Kỳ thực thiên lôi giấy chăng qua là pháo đại đời sau mà thôi, cao ba thước, đường kích một thước, nhưng Lý Quang Bật hiển nhiên vẫn giấu nghề, hắn không có đưa công thức hòa dược uy lực nhất cho phía Tương Châu, mà chi đưa cho họ công thức hòa dược nguyên thủy nhất và phương pháp tạo thiên lôi giấy.

Hơn nữa do hạn chế trong thành lưu huỳnh không đủ, lượng hỏa dược trong mỗi quả thiên lôi giấy không đủ, kết quả là thanh thế tuy lớn nhưng uy lực lại không đủ.

Há để áo mão thượng quốc sa vào man di, hẹn lĩnh hào kiệt Trung Nguyên đòi lại giang sơn

Hai mươi quà thiên lôi giấy đợt đầu tiên được máy ném đá ném ra, do không biết cách khống chế tốc độ dây dẫn, khiến chí ít tám quà thiên lôi giấy đã nô ngay trên không, tiếng to tựa sấm nổ đùng đùng ngay trên đầu bọn binh sĩ của An Lộc Sơn.

Dù cho uy lực không đủ, nhưng dẫu sau vũ khí hóa dược được sử dụng lần đầu trên chiến trường Trung Nguyên, mức độ làm đối phương hoàng sợ lại càng nhiều, không ít chiến mã hoàng hồn hú hí kêu gào hỗn loạn, giơ cao hai vó trước.

Có rất nhiều binh sĩ đã sợ khiếp vía, bọn chúng liên tường đến vụ nổ lớn ngoài ngoại thành U Châu, đều lũ lượt nằm xấp xuống đất dùng tay ôm chặt đầu.

Trên chiến trường bỗng chốc loạn thành một đống.

Từng quà từng quả thiên lôi giấy được ném từ trên thành xuống, nối đuôi nhau nồ ầm ầm làm loạn nhịp tiến công của đại quân An Lộc Sơn.

Thậm chí bốn vạn đại quân công thành tại đông thành còn bắt đầu xuất hiện hiện tượng hoàng sợ bại lui liền liền.

An Lộc Sơn vẫn nhìn chằm chằm thiên lôi giấy nồ, mắt hắn không hề chóp, đấy là lương cơ trời ban để hắn hiểu thêm về uy lực chấn thiên lôi của quân Đường.

Cơ hội hiếm thấy này hắn làm sao có thể bỏ qua?

Dần dần An Lộc Sơn đã nhìn ra, một trăm mấy quả thiên lôi chí ít có một nữa đã bùng nổ ngay trên không trung.

Đương nhiên, đó cũng liên quan đến những người ném thiên lôi chưa đủ kinh nghiệm.

Lúc trước thiên lôi giấy của hắn cũng thế, nhưng với An Lộc Sơn khá có kinh nghiệm về thiên lôi đã có thể nhìn ra được manh mối khác với mọi người.

Đám thiên lôi giấy này ngoài khả năng gây kinh hoàng ra căn bàn không có sức sát thương gì, có lẽ tác dụng chủ yếu nhất của chúng chính là gây kinh hoảng!

Chắc chắn là như thế, nghe nói Lý Khánh An dùng chấn thiên lôi vài lần đại bại quân Đại Thực và người Thồ Phồn.

Quân Đại Thực chủ yếu kỵ binh là chình, chiến mã của bọn họ đều chưa bị thiến, rất dễ bị sợ hãi, chấn thiên lôi đối phó với kỵ binh quả thật rất có hiệu quà.

Còn với người Thổ Phồn lại còn dễ giải thích hơn, người Thổ Phồn liệt tất cả dị tướng quy về thần linh.

Loại thiên lôi này bọn họ không nghĩ là Lôi thần

hiển linh mới lạ.

An Lộc Sơn nhìn trên chiến trường có rất nhiều người Khiết Đan. người Hề đang khấu đầu liền liền với thiên lôi, hắn lại càng kiên quyết thêm với suy nghĩ của minh.

Loại thiên lôi chấn thiên động địa này quả thật rất có hiệu quả với bọn người Hồ dị tộc.

‘Đại soái!”

Một đội kỵ binh chạy như bay đến, bọn chúng nhảy vội xuống ngựa, dâng hai quả thiên lôi giấy chưa nố lên, “Đại soái, đây là thiên lội vẫn chưa cháy, dây dẫn đã bị bọn thuộc hạ rút ra, sẽ rất an toàn.”

“Đưa lên đây cho ta xem thử!”

Hai tên thân binh nhận lấy thiên lôi giấy đặt nó lên phía trước mặt An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn khom người xuống nghiên cứu cần thận, căn bản mà nói là y hệt như thiên lôi giấy hắn đã làm tại ư Châu, không gì khác nhau cả.

“Mồ nó ra!”

Mấy tên thân binh cùng đi lên dùng đoản kiếm sắc nhọn xẻ thiên lôi giấy ra, An Lộc Sơn nắm một nắm hỏa dược lên đưa gần mũi ngửi ngừi; xong lại vò vò, những hạt hòa dược này khá to và thô.

Hắn lại trầm giọng hỏi: ‘Thiên lôi đã nồ chết bao nhiêu huynh đệ?

Phạm vi bị ánh hưởng là bao xa?”

“Hồi bẩm đại soái, một quả thiên lôi ánh hưởng trong phạm vi khoảng một trượng, tổng có có bảy mươi mấy quả thiên lôi giấy đà nổi trong quân trung, tổng cộng có hơn sáu trăm người bị chết, hơn nữa có rất nhiều huynh đệ bị thương vì người phía chúng ta tự giẫm đạp.”

An Lộc Sơn không khỏi cười lạnh một tiếng, đó chính là thiên lôi của Lý Khánh An

sao?

Thế mà bấy lâu nay thổi phồng nó như thần như phật, chẳng qua chi có như thế thôi!

Hắn lắc lắc đầu vứt bỏ hòa dược trong tay minh.

Loại thiên lôi giấy này khiến hắn lại càng thêm thất vọng, dù Lý Khánh An không đưa loại thiên lôi tốt nhất cho Trình Thiên Lý, nhưng chi cần một chiếc lá là biết được mùa thu, chi dựa vào hai quả thiên lôi giấy này là cũng có thê đoán được chấn thiên lôi trong tay Lý Khánh An cũng chăng ra gì.

Ham muốn có được thiên lôi quanh quần trong đầu An Lộc Sơn bấy lâu lúc này bỗng tự dựng nôm tựa một phụ nhân tuổi đã xế chiều, không còn sức hấp dẫn nào, khiến hắn bỗng chốc thấy vô vị…

Kỵ thật cũng không trách An Lộc Sơn được, cũng như một người chưa bao giờ biết vũ khí hạt nhân nghe nói bom nguyên tử rất lợi hại, trong trí tường tượng của hắn uy lực của bom nguyên tử cùng lắm lớn hơn tiêu lửa chút chút, đó chẳng qua là một kè điếc không sợ súng, không biết trời cao đất rộng.

An Lộc Sơn lập tức hạ lệnh nói: “Lập tức chình đốn lại quân mà, tấn công lần nữa, kè nào dám bỏ chạy, giết không tha!”

“Đùng!

Đùng!

Đùng!”

Tiếng trống tiến công lại một lần nữa vang lên, hai trăm quả thiên lôi của quân Đường đã dùng sạch.

Yến quân sau một hồi hỗn loạn lại dần khôi phục lại bình tình, bọn chúng bắt đầu chình tu lại đội ngừ, một lần nữa phát động tấn công quyết liệt đến thành Tương Châu.

Lần này chúng đà cho một lượng lớn xe sào vào tham chiến, thế tấn công như sóng tràn, Yến quân khí thế ào ào ập đến.

Trên thành đầu Trình Thiên Lý không khỏi thầm thờ dài.

Kỳ thực vừa rồi sau khi chấn thiên lôi nố xong, quân An Lộc Sơn một hồi đại loạn đã xuất hiện một thời cơ tác chiến cực tốt, nếu như lúc ấy bọn họ có thể xông ra khỏi thành tiến công thì quân An Lộc Sơn chắc chắn đại bại.

Chi tiếc là cửa thành đã bị đá tảng không lồ chèn chết, bọn họ cũng không thể nào đi ra được.

Chi đành nhìn chằm chằm cơ hội ngàn năm có một này qua đi.

Nhưng họ chi có hai trăm quả thiên lôi mà thôi, giờ đà dùng sạch, Trình Thiên Lý không khỏi ngẩng mặt lên trời thờ dài một tiếng, hắn cắn răng lớn tiếng nói: “Địch quân lại bất đầu tấn công, chuẩn bị máy ném đá, chuẩn bị xe phích lịch!”

“Sát!”

Binh sĩ của An Lộc Sơn như sóng tràn gào thét, chiến dịch tại đông thành và tây thành dần dần dừng lại, thế tấn công dằn chuyến lên phía bắc thành.

Bắc thành là trọng điềm phòng ngự và tiến công, An Lộc Sơn đã đưa tám vạn đại quân vào bắc thành, còn quân Đường cũng đưa gần hai vạn quân thủ lên bắc thành.

Trên thành đầu dài gần mười mấy dặm đứng đầy binh sĩ, tiền phóng như mưa bay, đá tảng gỗ lăn ầm ầm ném xuống, từng cỗ từng cỗ thang mây bị lật ngược, thương vong vô số.

An Lộc Sơn hiền nhiên đã tiếp thu được bài học lần trước, thành ra thang mây lần này bị giảm xuống còn mười cỗ, còn xe sào lại được gia tăng lên con số năm mươi, được kéo đi bời những con bò to khỏe nhất, bánh xe lộc cộc lăn đi, dần tiến vê phía thành đầu…

Nhưng quân Đường cũng đã được bài học, trong thư Lý Quang Bật gửi đến chi điểm* quân Đường Tương Châu trong vòng ba ngày đã chết tạo ra một trăm tám mươi cỗ xe phích lịch hạng lớn, nguyên lý của nó cũng giống sườn nò, chi có điều nó không phóng tiền, mà là phóng đá tảng.

Mỗi cỗ xe phích lịch sẽ có thể bắn đá tảng năng ba mươi cân đi xa năm trăm bước, còn trong phạm vi hai trăm bước, khả năng tiêu hủy cực lớn.

Sức sát thương với nhân viên của loại xe phích này thua xa cự thạch của máy ném đá. nhưng nó lại là khắc tinh của các loại vũ khí công thành loại lớn.

Bắn thẳng trong phạm vi hai trăm bước, mục tiêu chuẩn xác, đá tảng vù vù phóng đi tựa sao băng vạch ra đường cong trên không.

“đùng!” một tiếng, mấy táng đá từ mấy các phương hướng phóng đến ập vào một cỗ xe sào, bỗng chốc vờ tan tành.

Trước sau đã có ba chiếc xe sào cùng bị đánh tan, đùng đùng ngã đổ, một trăm mấy binh sĩ trong mỗi xe đều thương vong thảm trọng, tiếng khóc rên, tiếng thét thám hòa vào nhau hỗn loan.

Xe phích lịch của quân Đường đà phát huy uy lực đến cực độ, trong vòng một trăm năm mươi bước, năm mươi cỗ xe sào đến tấn công bắc thành đều toàn bộ bị tiêu diệt, chi trong vòng một canh rưỡi giờ ngắn ngủi, quân đội An Lộc Sơn đà thương vong lên trên tám ngàn.

‘Tang!

Tang!

Tang!'

An Lộc Sơn thấy tình thế bất lợi bèn hạ lệnh tạm thời thu binh, binh sĩ công thành lại như sóng triều rút, ngoài thành Tương Châu đã khôi phục lại bình lặng.

“Binh!”

An Lộc Sơn căm phẫn ném mạnh mũ giáp hoàng kim xuống đất, chi thẳng vào An Thủ Trung lớn tiếng nguyền rủa: “Đây chính là xe sào mà ngươi nói đó ư?

Còn chưa đến gần tường thành mà đà toàn bộ bị tiêu diệt, cả trứng cũng bị đánh cho tan tành, tối qua ngươi đà vỗ ngực bào đảm với ta thế nào?”

An Thủ Trung quỳ một chân dưới đất. hổ thẹn vạn phần nói: ‘Thuộc hạ quả thật không ngờ được rằng bọn chúng sẽ sử dụng xe phích lịch.

Vì sao lần trước không dùng mà lần này lại dùng, thuộc hạ quả thật không nghĩ ra.”

“Cái tên khốn nạn này, ngươi nghĩ người ta neu lắm sao?

Lần trước xém chút đà bị xe sào công hạ thành, không lẽ bọn chúng không biết rút kinh nghiệm?”

“Ty chức biết lỗi. xin đại soái hãy cho ty chức một cơ hội nữa, ty chức sẽ dùng địa đạo công thành, nếu còn thất bại xin đại soái hãy sử phạt cả hai lần!”

“Được!

Vậy ta sẽ cho ngươi thêm một cơ hội!”

Chương 602: Huyết Chiến Tương Châu (6)

“Trinh tướng quân, chân tường thành phía đông có động tĩnh!”

Một gã binh lính khẩn cấp báo cáo với Trình Thiên Lý.

Trình Thiên Lý đang say mê hào hứng trong chiến thắng đánh tan xe tài quân lương, bỗng nhiên nghe được câu này, hắn hết sức kinh hãi, liền lao chạy về phía chân tường thành hướng đông.

Dưới chân tường thành phía đông đã vây quanh một vòng người, nơi này có hai mươi cái lu lớn được chôn ngay ngắn dưới lòng đất, đây là địa thính, dùng đế giám sát và nghe động tĩnh dưới đất, mười mấy viên binh lính đang nằm úp trên các lu mà cẩn thận nghe động tĩnh.

“Tướng quân tới rồi!”

Mọi người đều tránh ra, Trình Thiên Lý đi nhanh lên phía trước, hỏi: “Có động tĩnh gì sao?”

“Bẩm báo tướng quân, vừa rồi chúng tôi nghe được tiếng đào và cuốc đất ớ dưới, lúc này lại không có.”

“Để ta nghe xem!”

Trình Thiên Lý nằm úp sấp xuống dưới, áp sát lổ tai xuống cái lu lớn nhấm mắt lấng nghe, bỗng nhiên, hắn nghe thấy được tiếng gõ ‘Tang!

Tang!”, mắt hắn sáng lên, quân sĩ bên cạnh cũng la lên, “Lại tới nữa rồi!

Bọn họ lại bắt đầu rồi.”

Một gã binh sĩ có kinh nghiệm nhanh chóng đưa ra phán đoán, theo tiếng gõ mà đoán, thì đối phương cách bọn họ nhiều nhất chi có ba mươi bước thôi, ba mươi bước, cũng chính là đối phương đã ở phía dưới sông hộ thành rồi.

Trình Thiên Lý hiểu được, An Lộc Sơn nhất định phải dùng địa đạo để công thành, nhưng mà hắn đối với việc sử dụng loại địa đạo phòng ngự này để công thành lại không có kinh nghiệm gì tốt cho lắm, nhất thòi trầm tư không nói, chú tướng đông thành Lưu Khánh Vân tiến lên hiến kế nói: “Tướng quân, nếu là dùng địa đạo mà công thành thi, quân đội bình thường đều tập trung ở phía trước nhất, sau đó đồng loạt mà xông ra, mới có lực sát thương của việc đánh bất ngờ, cho nên biện pháp đối phó với việc dùng địa đạo công thành tốt nhất là cất đứt đường rút lui của nó, sau đó dùng độc hun khói.”

“Tốt!"

Trình Thiên Lý gật gật đầu: “Nhiệm vụ này liền giao cho ngươi, nếu làm tốt, ta sẽ trọng thương!”

“Tướng quân yên tâm, ty chức nhất định làm tốt."

Lúc này trên chiến trường đã yên tĩnh trở lại, đại quân của An Lộc Sơn đã rút ra ngoài ba dặm rồi, điều này đã tạo cơ hội cho quân Đường, Lưu Khánh Vân đích thân suất lĩnh hơn một trăm người ngồi trong xe lồng xuống dưới tường thành, bọn họ cũng không tham dự việc thu thập mũi tên, mà là bước đi như mèo lướt qua sông đào bào vệ thành, nhắm hướng chiến trường chạy tới, khắp nơi trên chiến trường cũng đều là những chiếc xe sào đổ nghiêng ngã, những tàng đá lớn dính đầy máu, những chiếc thang dây tan nát từng mảnh vụn, và đầy thi thể trên mật đất.

Bọn họ sau khi ước chừng chạy ra tới trăm bước liền ngùng lại, bắt đầu dùng một ống nghe được đặc chế từ kim loại bò rạp trên mật đất tìm kiếm địa đạo.

“Tìm được rồi!”

Một gã binh lính thấp giọng hô, những binh lính còn lại đều tụ lại, bọn họ dùng ống nghe lấng nghe, quả nhiên nghe thấy được tiếng bước chân khe khẽ bôn chạy, bọn họ theo tiếng bước chân này mà từ từ bò về phía trước, cứ như thế cho đến khi đi ra được tống cộng trăm bước ngoài, tiếng bước chân cuối cùng đã tan biến mất, cũng có thể nói là, tất cả những binh sĩ tham dự trận đánh đột kích cũng đều chạy đến dưới chân tường thành đi rồi, đường lui của bọn họ không người.

“Động thù!”

Lưu Khánh Vân ra lệnh một tiếng, hơn trăm viên binh sĩ đồng loạt động thủ, dùng những chiếc xẻng dùng để đào trộm mộ mà đào xuống phía dưới đất, lát sau, liền đào ra hai cái hố sâu, ‘Bùm! ” một tiếng, bùn đất đồ sụp xuống, trước mặt bọn họ xuất hiện một cái huyệt động đen ngòm, cách mật đất ước chừng một trượng, huyệt động cao và rộng khoáng năm thước, sâu không thấy đáy, có thể chạy như con mèo mà đi về phía trước.

Năm viên binh sĩ nhảy xuống dưới, lát sau, chi nghe mấy tiếng kêu đau đớn, bọn lính lôi lên một ã binh sĩ của quân Yến, người này vẫn còn rất nhó tuổi, sợ tới mức cà người phát run: “Tha mạng!

Tha mạng!”

Lưu Khánh Vân nắm lấy vạt áo của hắn, hung tợn nói: “Ngươi hãy thành thật mà nói ra, ta sẽ không giết ngươi.”

“Ta nói!

Ta nói!”

“Dưới địa đạo có bao nhiêu người?”

“Có khoảng trên dưới ba ngàn người, cũng đều đi về phía trước cả rồi, ta vì đau bụng, nên đã bị bõ lại phía sau đội ngũ.”

“Tốt!”

Lưu Khánh Vân một quyền đánh hắn ngất xỉu đi, quay đầu lại lệnh nói: “Động thú đi!”

Trăm tên binh lính đồng loạt động thủ, đem cửa động huyệt vùi đắp lại cho chắc, lại đấy đến mấy khối đá lớn.

đè lên trên phần địa đạo đã vùi đắp đó, lúc này, một gã binh linh vung vẫy chiếc khăn sa màu đỏ, báo tin với bên trong thành, bên trong thành cũng đã tìm được noi địa đạo rồi, chi là không có đào ra, nghe được mệnh lệnh, những binh sĩ chờ đợi ở trong này cùng nhau động thù, đào ra một góc địa đạo, trong địa đạo đã

chật ních binh lính, chợt thấy ánh sáng mặt trời, mười mấy tên binh lính liền đòi xông ra, nhưng bị một trận loạn tiễn của quân Đường bắn chết toàn bộ.

Ngọn lửa lớn đã được châm lên, bọn binh sĩ đem cây trúc đào, câu vấn, dây leo thưởng xuân vân vân… những nhánh cây có độc đó ném vào trong ngọn lửa, làn khói đặc cuồn cuộn, xông xuống địa đạo, dưới địa đạo không ngừng truyền đến tiếng ho sặc sụa và tiếng kêu thám thiết trong sự sợ hãi khi phải đối mặt với tử vong, không ngừng có người muốn mạo hiểm xông ra từ trong làn khói đặc, liền lập tức bị quân Đường bắn chết, quân Đường đành đồ dầu lửa lên trên thi thể, đốt cả thi thề đi.

Đáng thương thay cho ba ngàn quân Yến không có đường để trốn, sau một khắc, toàn bộ bị ngộp chết ở sâu dưới lòng đất…

Lúc An Lộc Sơn nhận được tin tức giận không thể nén được, chi vào An Thú Trung thét ra lệnh nói: “Đưa hắn đầy ra mà chém đi!”

An Thủ Trung sợ tới mức hô to: “Đại soái, ty chức có tội, nhưng tội không đáng phải chết a!”

“Đại soái, đó là do tinh báo bị lầm, đại soái, ty chức vô tội!”

“Ngưng!”

An Lộc Sơn khoát tay chặn lại, lạnh lùng nói: “Cái gì tình báo bị lầm, ngươi nói!”

An Thủ Trung xoa xoa mồ hôi trên trán, quỳ xuống nói: “Đại soái, ty chức xem thấy trên bàn tình báo nói, quân Đường không có vùi lấp địa thính, cho nên ty chức mới nghĩ đến dùng địa đạo để đánh vào, nhưng tình hình của hôm nay, quân Đường rõ ràng có địa thính, vì sao trên bàn tình báo lại không nói?

Đại soái, đó là tình báo bị lầm a!”

Một câu nhắc nhờ An Lộc Sơn, hắn nghĩ ra rồi, trong bàn tình báo hình như là nói quân Đường không có mai phục địa thính, đây rốt cục là chuyện gì đây?

“Đi!

Hãy mời Cao tiên sinh đến đây “Đại soái đang tìm ta sao?”

Trước cửa trướng truyền đến giọng nói của Cao Thượng, chi thấy hắn bước nhanh vào, khom người thi lễ nói: “Ty chức tham kiến đại soái!”

“Cao tiên sinh, tình báo của ngươi bị lầm a!

Ngươi nói quân Đường chưa mai phục địa thính, nhưng hôm nay ta liền tổn thất ba ngàn người.”

Trong khẩu khí của An Lộc Sơn mang một chút trách cứ, Cao Thượng áy náy nói: “Đại soái, tình báo là của bốn ngày trước, lúc ấy không có mai phục, hiện tại mai phục cũng rất có thể.”

Kỳ thật Cao Thượng cũng thấp thoáng cám thấy sự bất ồn, lần này địa đạo công thành thất bại, thám tử trong thành truyền ra tình báo rõ ràng bị lầm, cho dù là bốn ngày trước không có, nhưng quân Đường trang bị địa thính, bọn họ cũng phái kịp thời mà báo cáo lại, nhưng lại không có, điều này làm cho Cao Thượng sinh nghi trong lòng, khi liên tường đến việc chậm trễ lần trước, trong lòng hắn càng cám thấy không ổn, chẳng lẽ bọn họ đã xảy ra chuyện rồi sao?

Hắn mới vừa nhận được một bàn tình báo trong thành, nói Trình Thiên Lý đã giám bớt việc phân phối lương thực cho dân chúng, tối hôm qua đã xảy ra việc dân thường cướp lương thực, tin tức này đã khiến Cao Thượng không thể tin được rồi, hắn không muốn nói cho An Lộc Sơn biết.

Nhưng mà tuy rằng hắn không dám tin tưởng vào tình báo từ trong thành đưa ra, nhưng ở trước mặt An Lộc Sơn, hắn cũng không thể thừa nhận chình minh đã nhận được tình báo giả, hắn lại giài thích rằng: “Bọn họ cũng không biết đại soái muốn dùng địa công, tình báo không kịp thời cũng là có lý lẽ của nó, lần này sai lầm, ta đã tắt trách, mong đại soái bớt giận.”

An Lộc Sơn vô cùng kính trọng Cao Thượng, nghe hắn giãi thích như vậy, cũng không nỡ trách cứ hắn, chi đành khoát tay chặn lại lệnh nói: “Hãy thả hắn ra đi!”

An Thủ Trung vừa thoát khỏi cái chết, ngay lập tức bước lên phía trước tạ ơn nói: “Tạ ơn đại soái đã không giết!”

An Lộc Sơn mặc dù tha cho hắn, nhưng trong lòng lại hận, liền không có để ý tới hắn, thờ dài một hơi, nói với Cao Thượng: “Tiên sinh, thành trì chắc chắn, nhất thòi khó có thề đánh hạ, ta lòng nóng như lửa đốt a!”

Cao Thượng lại mỉm cười nói: “Lúc đầu tiên Đại soái thử công thành, đã suýt nữa thành công, đó là vi sao?”

An Lộc Sơn suy xét sơ lược, bèn nói: “Đó là nguyên nhân ta sử dụng xe sào, đối phương không có kế gách ứng đối, nhưng lần này bọn họ dùng xe phích lịch, khiến cho ta xe sào của ta bị vô hiệu.”

“Đúng!

Vấn đề chính là ở trong này, ta phát hiện kinh nghiệm thủ thành của Trình Thiên Lý không đủ, thiếu kế gách ứng cứu kịp thời, lúc đầu tiên đại soái sử dụng xe sào công thành, hắn liền nhất thời khó có thề phàn ứng kịp, cho nên chúng ta mới suýt nữa thành công, đó là nhược điểm lớn nhất của hắn, cũng là mấu chốt chúng ta đánh hạ thành Tương Châu thành, đại soái hiểu được ý tứ của ta không?”

An Lộc Sơn nhất thời không phàn ứng lại kịp, An Thủ Trung tiếp lời nói: “Ý của quân sư là, chúng ta nên sử dụng dựng cụ công thành kiểu mới, một lần thành công.”

“Ta biết, cần ngươi lắm miệng cái gì!”

An Lộc Sơn hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, khiến An Thủ Trung sợ tới mức câm như hến, khoanh tay cúi đầu, không dám nói tiếp nữa, An Lộc Sơn lúc này mới nói với Cao Thượng: “Thế theo kế của tiên sinh, chúng ta nên ứng đối như thế nào?”

Cao Thượng cười nham hiểm nói: “Ta vẫn là câu nói đó, xuất kỳ bất ý, công kỳ bất

bị.”

Hắn kề tai nói nhó vài câu với An Lộc Sơn, An Lộc Sơn gật gật đầu, cắn răng một cái nói: “Hào!

Liền y theo kế gách của tiên sinh mà hành sự, bất luận như thế nào, nhất định phải đánh hạ Tương Châu trước khi Hoàng Hà đóng băng.”

Há để áo mão thượng quốc sa vào man di, hẹn lĩnh hào kiệt Trung Nguyên đòi lại giang sơn

Lúc buổi chiều, binh sĩ gác nam thành phát hiện quân Yến vây khốn nam thành đã hoàn toàn biến mất, chi để lại một tòa doanh trại trống không, điều này làm cho Trinh Thiên Lý kinh nghi bất định, không biết An Lộc Sơn rút binh đi nơi nào rồi?

Nhưng không đợi hắn nghĩ lại, thế công ở phía bắc thành lại khởi dậy, lần này đây An Lộc Sơn đã đầu nhập vào mười vạn đại quân quy mô công thành, chuyên tấn công đoạn tây của Bắc thành, thế công như nước, mãnh liệt tiến công đợt này tiếp theo đọt kia, thi thể ngổn ngang, chiến đấu thám thiết, binh lính trên đầu thành bị ba vạn nỏ quân của An Lộc Sơn ngăn chặn, mất đi ưu thế của cung nỏ, hơn một trăm chiếc thang dây treo trên đầu tường, quân Yến như đàn kiến leo lên thành, không ngừng có thang dây bị ném đi, nhưng không ngừng có quân Yến công lên thành, đột phá chỗ hống, rất nhanh lại bị quân Đường viện trợ bao phú.

Trận chiến công thành này An Lộc Sơn tựa như đã quyết tâm tựa sắt đá, thủy chung không chịu rút quân, đánh tói suốt đêm khuya, vẫn đốt đèn mà đánh đêm, trên thành dưới thành, thi thế chồng chất như núi, máu nhuộm đỏ đầu tường thành, song phương chết và bị thương rất thám trọng, quân Yến chết và bị thương đã vượt qua ba vạn người, còn số thương vong của quân Đường cũng đã vượt qua vạn người, hai bên đều giết đỏ cà mắt rồi.

Giọng của Trình Thiên Lý đã hét đến khàn cả giọng, đây là trận chiến thảm thiết nhất mà trong cả đòi hắn chưa bao aiờ có, trong lòng hắn hiểu được, có thề giữ được Tương Châu thành hay không, chính là dựa vào đêm nay đây, hắn đã định sẵn rằng được ăn cả ngã về không, đầu nhập vào ba vạn quân huyết chiến bắc thành, tây thành và đông thành chi chừa năm ngàn người, còn quân gác nam thành đành rút toàn bộ điều đến Bắc thành.

Trên thành dưới thành ánh lừa ngợp trời, từng chiếc từng chiếc thang dây bị đốt thành những chuỗi lửa, những quân Yến cả người bốc cháy vừa kêu thám thiết vừa roi xuống đầu thành, nhưng lại có thang dây xông đến bù vào, những binh sĩ bán mạng lại một lần nữa đánh sâu vào đầu thành, song phương giết đến sức cùng lực kiệt, không ít quân Yến có ý muốn rút lui, nhưng An Lộc Sơn đã phái ra ba ngàn đao phũ thủ đốc chiến, kè nào lui về phía sau đều một mực bị chật đầu.

Trên mộc đài, An Lộc Sơn tay ấn chuôi kiếm, một đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ánh lừa đỏ rực ngọp trời trên tường thành, lúc này, dã tính của người Hồ trong tận xương túy của hắn cũng đã bất đầu thiêu đốt trong dòng máu hắn, hắn hạ nghiêm lệnh, lần này nếu còn không đoạt được Tương Châu thành, những tướng sĩ trên mức trung lang tướng đều đem chặt đầu!

“Truyền mệnh lệnh của ta, tăng thêm ba vạn quân vào công bắc thành, mệnh bộ của Thái Hi Đức tiến công hai thành đông tây!”

Lúc này đã là canh một rồi, đông thành tây thành đến báo, hai bên đều phát hiện quân địch có dấu hiệu công thành, Trinh Thiên Lý với giọng khàn đục rống to: “Nói với bọn họ, nếu không giữ được thành, toàn thành đều vong mạng.”

Chiến tranh đã tiến vào thòi kỳ gay cấn, bắc, đông, tây ba thành cũng đều phát động cuộc tiến công, An Lộc Sơn đầu nhập vào hai mươi vạn người công thành mà xưa nay chưa từng có, lúc này quân Đường còn có hơn ba vạn người, cũng toàn bộ đầu nhập vào huyết chiến, ngay cả ba vạn dân phu cũng gia nhập chiến đấu, buổi tối hôm đó, Tương Châu thành đã tiến vào thời khắc sinh tử tồn vong rồi.

Lúc canh hai, nam đại doanh vẫn đang yên tĩnh bỗng nhiên xuất hiện dị động, trên đầu tường thành phía nam chi có hơn ngàn viên quân canh gác, bọn họ bị tiếng ầm ầm vang lên thật lớn ấy kinh động, đều hoàng sợ mà nhìn về phía bóng đêm, chi thấy trong bóng đêm đen như mực đó, một quái vật khổng lồ đèn ngòm đang tò tò tiến gần phía tường thành, giống như một con quái thú thời tiền sử, nó thân cao bốn trượng, mình dài mười trượng, lúc nó cách tường thành còn trăm bước, thì tất cả binh linh đồng thời quát to hẳn lên: “Phá thành chủy!”

Không sai, đó chình là một cái phá thành chủy lớn đến nồi khiến cho người ta khó mà tin được, thân chủy được làm bằng gỗ lớn ngàn năm, thân dài tám trượng, đường kính một trượng, phía trước được bọc bằng thép tinh luyện, hình mũi chủy, còn cái giá gỗ đế đỡ cái phá thành chủy này lại càng to lớn vô cùng, thứ gồ được dùng to hơn cà bắp đùi của người, mấy chục sợi xích dài đến trăm trượng dùng để treo phá thành chủy, bàn tọa phía dưới có gắn mười tám cái bánh xe bằng gỗ cao bằng chiều cao của một người.

Cái công thành chủy trong doanh trại của An Lộc Sơn cũng có mười mấy cái.

Nhưng hình thể đều rẠnhỏ, cơ hồ khó mà sử dụng đến, mà cái vật khổng lồ này là được An Lộc Sơn tốn thời gian một năm để tạo ra nó, là vũ khi bí mật sớm nhất mà hắn chuẩn bị dùng đề tiến công Trường An, buổi sáng hôm nay mới vừa vận chuyển đến Tương Châu.

Toàn bộ công thành chủy nặng mấy vạn cân, do bốn trăm con trâu khỏe và ba ngàn binh lính điều khiển, đây chính là chiêu xuất kỳ bất ý của Cao Thượng, lúc này đầu tường thành nam trống rỗng, chính là cơ hội công thành ngàn năm một thuở.

Phong hòa cành báo trên đầu thành nam đã châm lên, phong hỏa hừng hực chiếu sáng cà bầu trời đêm, Trình Thiên Lý có chút sững sờ, hắn mệt mỏi ngồi xuống, một cảm giác tuyệt vọng chưa từng có ập vào lòng.

Cho dù đã không còn binh có thể cử ra, nhưng Trình Thiên Lý vẫn là từ trong thú quân ba thành khác mỗi noi rút ra một nghìn người kéo gấp sang thành nam ứng chiến, đây là gách lược của Cao Thượng, toàn quân áp lên công thành, thúc ép Trình Thiên Lý đem toàn bộ quân đội của thành Tương Châu đều dẫn dụ đến ba thành khác, thành nam binh lực thưa thớt, bọn họ lại sử dụng tiếp chủy công thành uy lực lớn mạnh tiến công thành nam.

Thành Tương Châu chu vi dài hơn sáu mươi dặm, viện quân của ba thành kéo đến nhanh nhất cũng cần phái một khắc giờ, Yến quân chính là đánh sự chênh lệch giờ này, đợi lúc bọn họ kéo đến, thì cũng đã muộn màng.

Hai thứ chủy công thành sợ nhất, một là dầu hỏa, hai là móc sắc, để đối phó dầu hỏa thiêu đốt, toàn bộ chiếc chủy công thành trên đó đều đông lại một lớp băng thật dày, ngoài ra có năm trăm binh sĩ chuyên phục trách chuẩn bị cát dập lửa, hơn nữa Cao Thượng đánh cược là hỏa dầu trong tay Trình Thiên Lý không nhiều, hắn tất sẽ đem toàn bộ hỏa dầu đều dùng ở sự phòng ngự của thành bắc, đây đều là do Trình Thiên Lý thiếu kinh nghiệm gây nên.

về phần móc sắt, nếu thủ quân trên thành dùng móc sắt trăm trượng móc lấy xích sắt của chủy công thành kéo dạt sang hai bên, chủy công thành thì sẽ mất đi thăng bằng mà đổ rạp, Cao Thượng đối với việc này lại càng không để tâm đến, ngay cả pháo phích lịch còn không có chuẩn bị, làm sao mà có móc sắt trăm trượng.

Chủy công thành giống như trái núi từ từ đẩy lên, cách thành môn chi còn năm mươi bước thôi, bốn trăm con trâu khỏe kéo chủy đã bị dắt đi, ba nghìn Yến quân ở hai bên đầy nó di chuyển về phía trước.

Hơn nghìn thủ quân trên đầu thành tên như mưa rơi, bắn trên chủy công thành vang lên leng keng, Yến quân ở hai bên đã có chuẩn bị từ trước, mấy trăm người giơ cao cự thuẫn, yểm hộ những binh sĩ khác đầy chủy công thành di chuyển.

Mục tiêu của chủy công thành không phải là thành môn, kết cấu của cửa thành Trung Nguyên khác biệt so với phương tây, nó là song thành môn, có một đường thành động dài hai mươi trượng, phòng ngự thật sự ở nội thành môn, sau thành môn dùng cự thạch bít chặt, chủy công thành khổng lồ không thể tiến vào thành động, vi thế tòa chủy công thành này mục tiêu là tường thành, đầu đụng hình chủy của nó cũng quyết định nên uy lực khổng lồ phá thành của nó.

Ba nghìn viện quân vẫn phóng chạy chi viện trên thành, viện quân đông thành gần nhất cách nam thành cũng còn mấy dặm, như chủy công thành khổng lồ đã đến dưới thành, dừng lại rồi, phàng phất thời gian cũng ngừng lại ở giờ khắc này, binh sĩ trên thành đều ngừng lại thôi không xạ kích vô ích nữa, bọn họ không có hỏa dầu thiêu đốt, cùng đá tàng đập cũng không có ích lợi gi, các binh sĩ trơ mắt nhìn vào thân chủy công thành từ từ kéo lên sang phía sau.

Hai nghìn Yến quân dưới sự yểm trợ của khiên đỡ kéo động xích sắt, từng tiếng hò hét, thân chủy thô to dài tám trượng càng kéo càng cao, đột nhiên một tiếng thét to, xích sắt răng rắc nới lõng ra.

Thân chủy đen nhánh quét lên tiếng gió quái dị, lao xuống như bay, với một khí thế rung chuyển trời đất, đụng mạnh lên trên tường thành…

“Đùng!” một tiếng nổ trầm vang mạnh, tiếng vang truyền khắp cả thành, rất nhiều người đều cảm thấy phía dưới bàn chân đang rung chuyển, sức mạnh mấy vạn cân trong nháy mất đã truyền đến lên trên tường thành, tường thành nam đang lung lay dữ dội, hơn nghìn thủ quân phía trên chân đứng không vững, đồng loạt ngã nhào xuống.

Vò ngoài chắc chắn của tường thành đã vỡ vụn, thân chủy vạn cân cộng thêm thế rơi đập mấy trượng cao, xông mạnh mà lao xuống, đã hình thành nên sức xông kích mấy chục vạn cân, toàn bộ tập trung trên năm sáu miếng ngói tường, chúng khó mà chịu được sức rung chuyên lay trời này, bị đánh vào trong bụng thành, đã xuất hiện một hắc động rộng năm thước trong tầm nhìn.

Lại một tiếng hò hét vang lên, thân chủy vạn cân lại cọt kẹt bị kéo lên cao, hai nghìn binh sĩ thà vội ra thật mạnh, sự chạm kích kinh thiên động địa một lần nữa đập lên trên tường thành, ‘ầm” một tiếng, ngói thành đã gạt lờ, đất cát bên trong đổ ào ra, trong nháy mất đã vùi lắp cà phần trụ bàn của chủy công thành, để lộ ra một cái động to dài rộng mấy trượng.

Một đoạn tường thành này mà Yến quân lựa chọn là nơi có độ rộng chật hẹp nhất, thành chi rộng hai trượng, khi chủy công thành một lần nữa bị kéo lên thật cao, trong lòng của binh sĩ trên thành đều trào ra một sự bi tráng như cái chết sắp đến, thú tướng Chu Nguyên Lãng rút đao thét nói: “Các huynh đệ, hạ thành quyết một trận tử chiến!”

“Uỳnh!”

Lại một lần va chạm mãnh liệt, nhưng lần chạm kích này không còn trầm đục nữa, mà đó là một tiếng vang phá thành xuyên thấu ngàn quân, mấy trăm tàng đá vụn trong thành bay tứ tung, đầu chủy giống như đầu con rồng khổng lồ đã xuyên thấu vào trong thành, ngói thành sụp lờ, trong nháy mất đã xuất hiện một cái động to rộng bốn năm trượng.

Một nghìn quân Đường chờ đợi ở đây trong mất đều lộ ra nét bi tráng, nhưng không một ai bõ chạy, bọn họ cầm nỏ thép lên, rút hoành đao ra, chuẩn bị dùng thân xác máu thịt xây dựng nên một bức tường thành cuối cùng cho thành Tương Châu.

Trong đại doanh ngoài nam thành đột nhiên tiếng thét rung trời, hai vạn Yến quân tinh nhuệ núp ở trong trướng ào ào đánh ra, ba nghìn kỵ binh phóng chạy ra phía trước, hai vạn đại quân như sóng trào sôi sục, từ chiếc động to lún sập của nam thành ùa vào thành Tương Châu.

Chu Nguyên Lãng thét to một tiếng: “Các huynh đệ, giết giặc a!”

Một nghìn thủ quân đem sự sinh tử bỏ ra ngoài xa, bọn họ anh dũng tiến lên, huyết chiến tới cùng với đại quân An Lộc Sơn…

Nam thành thất thủ, đòn cân thắng lợi đã khuynh đào về phía Yến quân, lúc này Trình Thiên Lý hạ xuống một đạo quân lệnh cuối cùng: “Toàn quân từ nam thành đột phá vòng vây!”

Mệnh lệnh phá vòng vây truyền khắp toàn thành, hơn hai vạn quân Đường cuối cùng triệt lui đầu thành, đánh ập về phía cửa namnơi binh lực quân địch mỏng yếu nhất, Yến quân công thành trong phút chốc xông lên trên đầu thành, một viên quan quân cuồng thét: “Đại soái có lệnh, bất sống Trình Thiên Lý, thưởng tiền vạn quan!”

“Bất sống Trình Thiên Lý!”

Tiếng gào vang vọng đầu tường, quân Đường đều bỏ chạy, nhưng Trình Thiên Lý lại sừng sững bất động.

“Tướng quân, chạy mau!”

Mấy viên thân binh ra sức áục đầy Trình Thiên Lý, Trình Thiên Lý lại đầy phăng bọn họ ra, hắn sải bước đi lên trên lỗ châu mai, ánh mắt đỏ ngầu của hắn dán chặt vào đại doanh ngoài thành, trong ánh lửa phần phật, hắn phàng phất nhìn thấy An Lộc Sơn đang đắc ý cười lên điên cuồng.

Hắn bỗng nhiên lớn tiếng hét to: “An Lộc Sơn, ta Trình Thiên Lý sinh là thần của Đại Đường, chết làm quỷ của Đại Đường, ngươi đừng vọng tường hão huyền nữa!”

Hắn rút phắt kiếm ra, quét ngang cổ họng…

Lúc này bầu trời hoa tuyết nổi lên, tuyết lớn bay xuống lất phất là tà, trận tuyết lớn đầu tiên của nam bộ Hà Bắc đã kéo đến.

Khói lửa của trận đại chiến Tương Châu thám khốc tan đi, ba mươi vạn đại quân của An Lộc Sơn cuối cùng đã công phá thành trì, năm vạn quân Đường thủ thành ngoại trừ một vạn ba nghìn người thành công phá khỏi vòng vây, những binh sĩ còn lại cơ hồi toàn quân tử trận, chủ tướng Trinh Thiên Lý tự sát lúc phá thành, cùng sống mái với thành Tương Châu.

Quân đội của An Lộc Sơn cũng từ thương nghiêm trọng, trước sau trận vong hơn năm vạn người, thương binh đông vô số kể, nhưng sự thắng lợi của đại chiến Tương châu không hề đem lại ưu thế về mặt chiến lược cho An Lộc Sơn, theo trận tuyết lớn đầu tiên roi xuống Hoàng Hà, Hoàng Hà bắt đầu đóng băng chặt lại, ba ngày sau, cánh quân Lý Thịnh của Tề Châu suất ba vạn đại quân vượt qua Hoàng Hà, tiến trú Đức Châu, Lý Quang Bật cũng suất mười vạn đại quân từ Hà Âm vượt qua Hoàng Hà, tiến vào một tuyến Vệ Châu.

Quyển 14: Trống Giục Ngư Dương

Chương 603: Rút quân Hà Đông

Chương 604: Cái chết của Bùi Tướng Quốc Thượng

Chương 605: Cái chết của Bùi Tướng Quốc hạ

Chương 606: Mối tranh Vi Trương

Chương 607: Ai là hung thủ

Chương 608: Bùi gia để tang

Chương 609: Ẩn Long nhập địa

Chương 610: Của cải Ẩn Long

Chương 611: Ai làm Tả Tướng

Chương 612: Cải trang vi hành Thượng

Chương 613: Cải trang vi hành Hạ

Chương 614: Lạm phát

Chương 615: Việc nước việc nhà Thượng

Chương 616: Việc nước việc nhà Hạ

Chương 617: Chiến lược đàn sói

Chương 618: Hổ tử Ngô Vương

Chương 619: Dủng mảnh không đủ

Chương 620: Áo không bằng mới

Chương 621: Tiểu nhân đương đạo

Chương 622: Cái chết của Ca Thư

Chương 623: Kỳ binh SINDH I+II

Chương 624: Quản Lỉnh Nam

Chương 625: Mời ngài vào rọ

Chương 626: Giang Nam buổi đầu bình lặng

Chương 603: Rút quân Hà Đông

Lý Khánh An ba ngày sau được tin Tương Châu thất thủ.

Lúc này hắn đã không còn ở Lạc Dương, mà trên đường trở lại Trường An.

Trường An vừa xảy ra một đại sự, hữu tướng Bùi Tuân Khánh gặp thích khách thân vong, hung thủ đã bỏ trốn, chủ mưu đằng sau vẫn chưa rõ.

Việc Bùi Tuân Khánh bất ngờ bị ám sát khiến cả triều đình lâm vào hỗn loạn, cũng làm loạn bố trí chính cục mà Lý Khánh An đã sắp sẵn, hắn không thể không quay về Trường An để xử lý triều vụ.

Đêm đến.

đoàn người Lý Khánh An dừng lại tá túc tại dịch quán Tây Đình Thiểm Châu, lần này vội về Trường An hắn không dẫn theo Dương Ngọc Hoàn, mà để lại nàng tại Lạc Dương.

Ánh đèn dịu dàng, trong phòng thoang thoảng làn hương đàn khe khẽ, Lý Khánh An ngồi trước bàn viết lách gì đây, chốc chốc lại dừng lại nghĩ ngợi, thỉnh thoáng lại thở dài.

Nếu nói Trình Thiên Lý là tử địch của hắn hồi ở An Tây, nhưng giờ đây tất cả bất hòa ân oán giữa hai người họ cũng tiêu tan theo cái chết của Trình Thiên Lý.

Trong lòng Lý Khánh An chỉ còn lại lòng tôn kính với bậc liệt sĩ.

Hắn phải thượng thư triều đình phải cho trung thần Đại Đường đã từ thủ Tương Châu này đủ vinh dự mà hắn đáng được hưởng, bái thái úy, ban tước đại đô đốc Ưu Châu, và còn những quân Đường đã chiến tử. hắn phải cho họ cũng được hưởng bổ trợ như An Tây.

Lòng Lý Khánh An cũng đầy tiếc nuối, tuy hắn đã sớm nhìn ra ý đồ chiến lược của An Lộc Sơn, đã không ngừng phát cảnh báo cho Quách Tử Nghi và Trình Thiên Lý, thậm chí còn dùng cả danh nghĩa thiên hạ đại nguyên soái hạ lệnh cho họ, nhưng bọn họ cuối cùng vẫn không tiếp nhận, vẫn dùng sự im lặng để đối phó lại Lý Khánh An.

Đương nhiên Lý Khánh An biết Quách Tử Nghi là vì muốn có thể di dời nhiều dân chúng Hà Bắc hơn nữa. về lý mà nói, hắn làm như thế là không chê trách vào đâu được, nhưng xét về mật quân sự.

đây chẳng khác gì cách làm không sáng suốt, bình không hi sinh năm vạn tinh duệ không nói, còn khiến quân Sóc Phương bị lâm vào tình hình bị động.

Giờ đây mười lăm vạn đại quân của Quách Tử Nghi bị lôi đến Hà Bắc, Hà Đông thì trống vắng, chỉ có vài vạn binh sĩ dân đoàn vừa mới được chuyên vào quân chính quy, binh lực yếu ớt. giờ một đội quân của An Lộc Sơn đã từ Phủ Khẩu Hinh đi vào Hà Đông, đánh thẳng Thái Nguyên.

Một khi Thái Nguyên thất thủ.

đường lui của Quách Tử Nghi bị cắt đứt, hiện rất có khả năng sẽ bị tiêu diệt cả đội quân.

Lý Khánh An đứng dậy từ từ đi ra đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra thấy bên ngoài đang tuyết rơi liên miên, khắp nơi được phủ một màu trắng xóa.

Ánh mắt hắn rất ư phức tạp, tận trong sâu thăm hắn vẫn thầm hi vọng quân Quách Tử Nghi gặp phải thảm bại, mượn tay An Lộc Sơn trừ đi đối thủ quân sự duy nhất trong triều giúp hắn. nhưng một mặt khác, hắn lại không hi vọng quân Đường bị giết thảm khốc, trở thành vật tế chính trị.

Chính vì tâm lý thấp thỏm này mà hắn đã mấy lần không kiềm được nhắc nhở Quách Tử Nghi tránh mạo hiểm, hắn lại lo lắng Thái Nguyên thất thủ, đã cấp lệnh Vân Châu đô đốc Lôi Vạn Xuân và thái thủ Đại Châu Tân Vân Kinh dẫn hai vạn quân khân cấp đến Thái Nguyên, chiếm Thái Nguyên trước quân Lý Quy Nhân.

Lý Khánh An thở dài một tiếng, hi vọng Quách Tử Nghi sau khi nhận được tin Tương Châu thất thủ có thể kịp thời rút về Hà Đông, nếu không hậu quả khó lường.

Lúc này ngoài phòng bỗng vọng lại tiếp bước chân vội vã. hắn không khỏi kinh ngạc quay đầu lại nhìn, chỉ thấy thân binh cấp báo bên ngoài: tướng quân, có tình báo khẩn cấp của Hằng Châu.”

“Vào đây nói chuyện!”

Lòng Lý Khánh An bỗng chốc như bị treo lủng lẳng lên cao, Hằng Châu lại xảy ra việc gì ư?

Một thân binh đi vào quỳ xuống nói: “Cấp kiện Hà Bắc, Quách Tử Nghi đại bại Sử Tư Minh tại Chân Định, giết địch hơn bốn vạn người.

Quân Sử Tư Minh đã bại lùi về Định Châu Đường Xương huyện!

Đại quân Quách Tử Nghi đuổi sát theo sau. giờ đã quả khỏi huyện Vô Cực.”

“Á!”

Lý Khánh An kinh ngạc, hắn bước nhanh đến bên bàn, mờ vội bản đồ ra cái xoạch.

Huyện Đường Xương cách Chân Định chừng ba trăm dặm, còn huyện Vô Cực cách huyện Chân Định chí ít hai trăm năm mươi dặm.

Lý Khánh An không khói thầm kêu khổ.

Đây chắc chắn là do Sử Tư Minh đã biết Lý Quy Nhân dẫn binh vào Hà Đông, giả vờ thua để nhử địch, lừa đại quân Quách Tử Nghi đi sâu vào, một khi hắn phái một đội quân khác vòng quay Triệu Châu vào Chân Định chặn lại đường lui của Quách Tử Nghi, thì dù cho quân của Quách Tử Nghi có thủ được Thố Môn Quan cũng không ích gì. cất đường lui của hắn rồi, khi đại quân An Lộc Sơn bắc thượng, Quách Tử Nghi rất có khả năng sẽ bị diệt toàn quân.

Nghĩ đến đây Lý Khánh An lập tức hạ lệnh: “Khẩn cấp truyền lệnh Lý Quang Bật, đại quân đi vào Hà Bắc, nhất thiết phải giữ chân đại quân An Lộc Sơn lại. ”

Xong hắn lại hạ lệnh: “Lại tức gửi thư câu cho Quách Tử Nghi. lệnh hắn lập tức rút trở lại Hà Đông. ”

Chiến dịch tại Hẳng Châu hết trở ngại này đến trở ngại khác, đầy trùng hợp và quái gở.

Lý Khánh An có một điêm đoán chưa đúng.

Quách Tử Nghi đại bại Sử Tư Minh không phải do Sử Tư Minh giả vòi bại, mà là do Quách Tử Nghi xuất binh đêm bão tuyết đánh cho Sử Tư Minh trở tay không kịp.

Quân Sử Tư Minh bị đại bại, kẻ bị giết, hay tự giết lẫn nhau đã lên đến con số hơn bốn vạn. vừa đi vừa vứt chiến giáp, cả lương thực và lều trại lại càng toàn bộ vứt bỏ.

Sử Tư Minh mãi bại lùi đến vùng Định Châu mới chỉnh đốn lại được tàn quân.

Còn đại quân của Quách Tử Nghi sau khi đuổi đến huyện Vô Cực Định Châu cũng không còn đuổi tiếp, các binh sĩ của hắn đều đã mệt mỏi, nhất định phải được nghỉ ngơi đầy đủ mới mong có thể tiếp tục tiến công đội quân của Sử Tư Minh.

Đêm.

đại quân của Quách Tử Nghi đã đi vào trú thủ tại huyện thành Vô Cực.

Sau một ngày một đêm tác chiến, các binh sĩ đều đã sức cùng lực kiệt, vừa nằm xuống là ai ai cũng ngủ thiếp đi, xung quanh tĩnh lặng như tờ, chỉ còn vài trăm lính gác đi lại tuần tra trên thành đầu. nhưng Quách Tử Nghi lại mãi không ngủ được.

Hắn khoát tay ra sau đi đến trên thành đầu. nhìn màn đêm nặng trĩu mà dần trầm tư.

Tương Châu đã giữ lại ba mươi vạn đại quân chủ lực của An Lộc Sơn, đó đã mang lại cơ hội tác chiến cho hắn tại phía bắc.

Lần này Sử Tư Minh đại bại, phía Lý Hoài Tiên nhất định sẽ chia một phần binh đến tăng viện, về danh nghĩa hắn sờ hữu mười vạn quân thủ Ưu Châu, điều này Quách Tử Nghi biết, trên thực tế chỉ có sáu vạn quân, hơn nửa hắn còn phải thủ Ưu Châu, quân đội tăng viện chắc sẽ không được bao nhiêu.

Càng có lợi cho Quách Tử Nghi từ từ ăn bớt.

để cuối cùng tiến thẳng vào sào huyệt An Lộc Sơn, cắt đứt lương thảo của hắn, làm lung lay gốc rễ của hắn.

An Lộc Sơn sẽ không thể không rút quân khỏi Tương Châu.

Đấy là sách lược của An Lộc Sơn. hắn biết mười vạn quân của Thái Hy Đức đã đoạt được Tương Châu, An Lộc Sơn chắc chắn sẽ xuất trọng binh nam hạ.Như thế này một Tương Châu đã có thể hạn chế đại bộ phận quân đội của An Lộc Sơn. mà chủ lực của hắn lại ra khỏi Tinh Hình vào Hà Bắc, đánh cho hắn te tua tại Hà Bắc.

Có thề nói. sách lược của Quách Tử Nghi cũng không có vấn đề, hiện giờ quan trọng nhất vẫn là thời gian, ai có thể chiến thành thời gian, thì ai sẽ có thể nắm giữ được chủ động trong chiến tranh.

Tiếng vó ngựa vội vã làm Quách Tử Nghi giật mình khỏi trầm tư của mình, hắn quay đầu lại nhìn xuống, chỉ thấy hai kỵ binh một trước một sau đang phóng vội về phía thành môn.

Đấy là kỵ binh đưa tin.

“Đã xảy ra việc gì thế?”

Quách Tử Nghi lớn tiếng hỏi, trong bóng đêm hắn nhìn rõ sắc mặt bàng hoàng của hai tên kỵ binh này, trong lòng không khỏi nổi lên cảm giác bất an.

Kỵ binh phía trước giọng rung rung nói: “Lão tướng quân, tin tức từ Tương Châu, đại quân của An Lộc Sơn đã công phá Tương Châu, năm vạn quân thủ đã trận vong hơn nửa.

Trình tướng quân đã tự sát thân vong.”

“Trình Thiên Lý…”

Quách Tử Nghi đau khổ nhắm mắt lại, hắn trầm trầm hỏi: “Còn gì nữa không?”

“Còn có tin từ Hà Đông, bộ của Lý Quy nhân đã đánh bại ba vạn quan thủ của Vương Thừa Nghiệp lưu thủ Thái Nguyên tại huyện Thái Cốc, sáu vạn quân áặc đương tiến quân về Thái Nguyên!”

Nếu nói Tương Châu thất thủ khiến Quách Tử Nghi cảm thấy đau khổ, vậy phán quân Lý Quy Nhân đã ập đến Thái Nguyên khiến hắn cảm thấy bàng hoàng.

Quách Tử Nghi cũng từng nghĩ Tương Châu có khả năng thất thủ, nếu thất thủ hắn sẽ lập tức rút về Hà Đông, nhưng hắn không ngờ được An Lộc Sơn sẽ thật sự phân binh vào tiến công Hà Đông, cành cáo của Lý Khánh An đã không may thành thật.

Quách Tử Nghi tự dưng thấy chua xót vì bao công sức bỏ công bỏ biển, chỉ cần cho hắn thêm hai ngày nữa thôi, hắn đã có thể xoay chuyển chiến cục rồi.

Nhưng ngay chinh lúc này. lại một tên lính báo tin từ xa phóng đến, từ xa đã hô to: “Lão tướng quân, đại sự không hay rồi!”

“Lại xảy ra việc gì thế này?”

“An Khánh Thụy đột ngột ập đến, giờ đã tiến đến huyện Loan Thành Triệu bị Nhan thái thủ dẫn hai ngàn dẫn đoàn nam hạ chặn lại. tình hình nguy cấp, lão tướng quân hãy tức tốc rút quân!”

Tiếp liền ba tin bất lợi khiến sắc mặt Quách Tử Nghi đại biến, nhất là khi bộ của An Khánh Thụy đã nam hạ lại đột ngột ùa về, đã đến huyện Loan Thành cách Thổ Môn quan không đến trăm dặm.

Hắn còn không rút.

đường lui bị cẳt đứt.

Đại quân An Lộc Sơn bắc thượng, hắn sẽ có nguy cơ bị tiêu diệt toàn bộ quân đội.

Quách Tử Nghi bất đắc dĩ.

đành phải hạ lệnh: “Truyền lệnh của ta xuống, toàn quân chuẩn bị rút.”

Đại quân Quách Tử Nghi buộc phải rút lui, mà cùng lúc đó, Sử Tư Minh bị đánh bại rút về huyện Đường Xương cũng được gia tăng chi viện.

Lý Hoài Tiên lệnh bộ tướng Lý Bão Trung thủ thành Ưu Châu, hắn đích thân dẫn bốn vạn thiết kỵ Ưu Châu đến Định Châu.

Sử Tư Minh lập tức chỉnh đốn binh mã. phối hợp Lý Hoài Tiên phản công lại quân Quách Tử Nghi.

Tại huyện Vô Cực đông, Yến quân một trận đánh bại hai vạn hậu quân của Quách Tử Nghi.

Đại tướng Lý Quốc Lương bị Sử Tư Minh một tiễn bắn thương mắt trái, mang thương bỏ chạy về phía tây.

Lý Hoài Tiên dẫn bốn vạn thiết kỵ Ưu Châu đuổi bám theo sát, tại huyện Cừu Môn đuổi kịp hữu quân đại tướng Vi Bá Ngọc bộ, hai quân kịch chiến, Vi Bá Ngọc không địch nổi thiết kỵ Ưu Châu, quân Đường đại bại.

Cùng lúc đó, huyện Loan Thành cũng có tin bất lợi truyền đến. hai ngàn dân đoàn của Nhan Cảo Khanh sau một ngày chống chọi cùng hai vạn đại quân, huyện thành bị công phá.

Tường Hiếu Thông.

Mã Tuấn tử chiến trong trận.

Nhan Cào Khanh cùng con trai Nhan Quý Minh, trưởng sứ Viên Phú Khiêm mười mấy người bị bắt mà không chịu khuất phục, cuối cùng bị An Khánh Thụy tàn nhẫn ngược sát.

An Khánh Thụy dẫn quân thẳng tiến, đường lui nguy cấp.

Lúc này Tương Châu thất thủ, Hà Đông binh bại, đường lui bị An Khánh Thụy cắt đã truyền khắp quân Đường, quân Đường sĩ khí hạ tụt. thân thế thì mói mệt, cộng thêm bốn vạn thiết kỵ của Lý Hoài Tiên đuổi sát sau đuôi, cục diện cực kỳ bất lợi với Quách Tử Nghi.

Quân đội của hắn mắt thấy đã đến bờ sống chết.

Binh doanh bắc ngoại thành Ưu Châu, nơi đây là khu kho có hai trăm mấy tòa kho, là trọng địa đồn tích lương thảo của An Lộc Sơn.

Bốn vạn thiết kỵ tinh duệ nhất của An Lộc Sơn chính là đóng quân tại đây, đồng thời cũng do bốn vạn thiết kỵ Ưu Châu đàm nhiệm việc phòng thủ kho lương.

Kho lương thảo chiếm diện tích rất rộng, được vây lại bởi hàng rào khổng lồ, được phân làm hai bên đông tây, kho lương phía đông, kho cỏ phía tây, ngày thường do bốn vạn thiết kỵ ngày đêm tuần tra. thủ vệ dị thường.

Một lý do chính mà lần này An Lộc Sơn không có dẫn thiết kỵ Ưu Châu nam hạ chính là lo kho lương thảo có tổn thất gì.

Nhưng Quách Tử Nghi lại đại bại Sử Tư Minh bộ tại Hằng Châu, khiến phòng ngự Ưu Châu xuất hiện hỗn loạn tạm thời, chính như tình báo của Quách Tử Nghi.

Lý Hoài Tiên thật chất chỉ có sáu vạn người tại Ưu Châu, không đủ mười vạn. nguyên do là hai đội quân Khiết Đơn và Hề chừng bốn vạn người áp giải lượng lớn chiến quả Hà Bắc về Nhiêu Lạc và Tùng Mạc.

Trên thực tế, trú quân Ưu Châu chỉ còn lại chưa đến năm vạn, và còn một vạn quân bị Lý Hoài Tiên phái đến Tù Huyện tiêu diệt nghĩa quân đến nay chưa về.

Nhưng Sử Tư Minh binh bại khiến Lý Hoài Tiên không thề không xuất binh tương trợ, nếu không quân đội phía Sử Tư Minh có thể sẽ bị mất sạch.

Ưu Châu của hắn đến lúc đó chưa chắc còn giữ lại được.

Lý Hoài Tiên một mật phái người đến hối thúc đội quân Tù Huyện nhanh chóng trở lại, còn một mặt khác hắn lệnh cho bộ tướng tâm phúc Lý Bão Trung dẫn một vạn quân thủ Ưu Châu, còn bản thân hắn dẫn bốn vạn quân thiết kỵ vội đến Định Châu chi viện Sử Tư Minh.

Cả Ưu Châu rộng lớn giờ chỉ có một vạn quân thủ.

Lý Hoài Tiên chi nghĩ vài ngày nữa sẽ về, Ưu Châu phụ cận không có quân Đường, huống chỉ còn có quân đội đương từ Tù Huyện trở về, một vạn quân đội chắc có thể ứng phó vài ngày.

Một vạn quân đội, năm ngàn người thủ thành Ưu Châu, hai ngàn ngươi phân bố tại các căn cứ quân sự trọng điểm, binh lực eo hẹp, còn chiếm địa mười mấy dặm, vốn dĩ do bốn vạn thiết kỵ Ưu Châu trấn thủ kho lương thảo bèn chỉ còn lại ba ngàn người trấn thủ.

Ba ngàn người, đã là binh lực giới hạn lớn nhất có thể cho phép.

Ba ngàn người lại phân lại thành hai phần, trong đó hai ngàn người gác lương, một ngàn người còn lại gác kho cỏ, bọn họ chia làm hai ca, ngày đêm tuần tra.

Nhưng dù họ tận tâm cỡ nào thì vẫn không cách gì bù lại cho lỗ hổng phòng thủ lớn.

Kho cỏ tổng cộng có tám mươi bốn kho, đồn tích gần sáu trăm gánh cỏ khô, là nguồn sống của bốn mươi vạn chiến mã của An Lộc Sơn.

Trong chính đêm Vệ Bá Ngọc đại bại Lý Hoài Tiên tại huyện Cửu Môn. hai mươi hai tên xích hầu quân Đường bọn Quý Thắng đã mai phục Ưu Châu gần mười ngày nay cuối cùng đã xuất động.

Nói ra cũng có phần khó tin,bọn Quý Thắng thân phận đang có thân phận là lính gác trú thủ tại thủ bảo Lư Tư đài.Thủ bảo Lư Tư đài vốn có ba mươi thủ quân, bị bọn Quý Thắng giết, thế là bèn quay người một cái trở thành Yến quân vinh quang trong hang ồ An Lộc Sơn.

Nhiệm vụ trọng đại mà Lý Khánh An giao cho An Lộc Sơn chính là thiêu hủy kho cỏ của An Lộc Sơn. bọn họ vẫn đang chực chờ cơ hội.

Giờ thời cơ ngàn vàng trời ban này, bốn vạn thiết kỵ rời khỏi Ưu Châu, cơ hội của họ đã đến.

Căn bản không cần ngụy trang gì. bọn họ mặc áo giáp của Yến quân, có lệnh bài hợp pháp của Yến quân, cứ ngang nhiên đi đến thành ưu Châu, dọc đường đi qua bàn tra của mấy trạm gác đều không chút trở ngại.

“Phụng lệnh Lý tướng quân, tăng viện phòng bị kho lương thảo!”

Lý do mới ngang nhiên làm sao, lại là trú quân thủ bảo Lư Tư đài hợp pháp, sờ gác cũng không cách nào điện thoại vào trong thành xác định lại như đời sau. bọn họ cứ thế thẳng tiến.

Vào lúc canh hai. bọn Quỷ Thắng đã đến kho cỏ khô thành bắc thành Ưu Châu.

Lúc này, kho cỏ khô diện tích gần mười dặm chỉ có năm trăm binh sĩ thủ vệ, sau hàng rào chính là bốn trăm mấy tòa trạm gác, chí ít có hai trăm tòa là không có người.

Phòng thủ như vậy cũng như nhà không vườn trống.

Bóng đen chớp qua.

Tiểu Tạ đi thám thính như con chién xẹt qua. bọn Quý Thắng trốn trong khu rừng cách kho cỏ chừng trăm bước.

Quý Thắng vội đi lên đón.

“Sao thế này?”

Tiểu Tạ chép miệng.

“Quỷ đầu. huynh nghĩ nhiều quá rồi. mười mấy trạm gác kia căn bản không có người, trực tiếp đi vào là được.”

Quỷ Thắng đại hi. nói với Tiểu Tạ: “Ngươi ở lại gác ngựa!”

Tiểu Tạ ngớ người: “Muội ở lại?

Vì sao?”

“Không vì sao cả.

đây là mệnh lệnh của ta!

Ngươi dám không tuân lệnh ư?”

“Muội biết rồi, hừ!”

Tiểu Tạ bất đắc dĩ. chỉ đành trợn mắt với mấy đại ca đang làm mặt hề ghẹo minh, hậm hực gác thủ trong rùm

Quý Thắng khoát ta một cái. hai mươi huynh đệ cùng phóng đi như tiễn, thoãn thoắt leo vào bờ rào như vượn, mọi người cùng tụ lại.

“Mỗi người phụ trách một tòa kho, nếu có thể thì cố gắng đốt nhiều hơn. một khắc sau sẽ cùng tụ hợp tại đây.

Hãy nhớ lấy, hai mươi mốt người chúng ta vào đây thì phải hai mươi mốt người cùng ra!”

Mọi người bắt đầu tản ra. rón rén phóng về phía kho.

Bọn họ đều là xích hầu lão làng. là hai mươi tinh duệ nhất được chọn từ trong xích hầu doanh số một. mỗi người đều có thể độc lập tác chiến.

Chỉ một hồi sau. bọn họ bèn cùng lẻn lần lượt lẻn vào kho chất đầy cỏ kho.

Quý Thắng đi vào nhà kho số năm mươi bốn.

đây là tòa kho lớ nhất của dãy nhà kho này, có hai mươi vạn gánh cô khô.

Mỗi tòa kho đều có hai binh sĩ đửng gác.

Lúc này bọn họ đã đóng chặt cửa lại. chui vào ngù trong đóng cô khô ấm áp. nhưng Quý Thắng không may, hắn vừa lèn vào kho cỏ khô thì nghe có hai binh sĩ đang nói chuyện.

“Ngũ lang. trên người ngươi còn bao nhiêu tiền, có thể cho ta vay một ít không.”

“Khỉ gió, lần trước ngươi vay của ta hai quan tiền còn chưa trả lại!

Ta làm gì còn tiền cho ngươi.”

“Đừng nhỏ mọn như bọn đàn bà con gái thế chứ, hai hôm nay vận khí ta vượng lắm. nhất định có thể lấy lại vốn lẫn lãi, ngày mai ngươi đi tìm mối ruột của ta.

để ả đền đáp lại ngươi.

Giờ ngươi cho ta mượn một quan tiền đã.

đi!”

“Để ngày mai ta nhìn thấy ả rồi hẳn nói!

Khẩu vị của ngươi ta không dám nhận.”

Quý Thắng do dự một lúc, tòa nhà kho này rất lớn phảng phất như một tòa cung điện, hắn đi đến đầu bên kia cũng chẳng sao, nhưng hắn lại nghĩ lại. vẫn quyết định khử hai tên thủ vệ này.

Xoẹt một tiếng, trong đống cỏ khô vọng lại tiếng động lạ.

“Ê!

Đó là tiếng gì thế?”

“Ai biết được, chắc chuột thôi!”

“Chuột sẽ đi đến kho lương chứ. ngươi đi xem thừ. nói không chừng là một mỹ nhân trần truồng, he he!”

“Ngươi đi về mà làm mộng về mẹ ngươi đi. con rắn cái trần truồng còn có thể.

Để ta đi xem thừ!”

Không dám đốt đèn lên. một tên lính gác mày mò đi trong bóng tối.

đi được chừng mười mấy bước, cái gì cũng không thấy, hắn vừa đi vừa mắng, xong lại tìm một góc để tiểu tiện.

Nhưng ngay cái khoảnh khắc hắn quay người.

Quý Thắng nhanh như chốc bụm miệng hắn lại. một nhát đao cắt đứt cuống họng hắn.

Thủ vệ bủn rủn ngã xuống, một thủ vệ khác hỏi: “Có việc gì thế?”

“Không có gì!”

Quý Thắng tiếp tục xòe xòe đứng tiểu tiện, tên ấy mắng lại: “Tên tiểu tử này còn không đứng xa ra mà tè?

Bộ ngươi muốn xông chết ta sao?”

Quý Thắng lại mày mò đi trở lại bên đống cỏ, thấy người kia quay lung lại với hắn.

đã bắt đầu ngáy phì phò.

Quý Thắng vừa nằm xuống, bịt miệng hắn lại đâm thẳng một nhát vào tim hắn từ sau lung…

“Xoạch!”

Một nhóm lửa nhỏ xuất hiện trong tay hắn.

Hắn không chút do dự châm lửa lên.

Cỏ khô nhanh chóng bùng cháy, phát ra tiếng tí tách, đợi khi cỏ chất đống đã cháy ra đến bán kính mười trượng, hắn mới trở minh từ cửa sồ thông hơi nhảy xuống, lại chạy tiếp đến một nhà kho khác.

Lần này, hắn cả nhà kho cũng không thèm vào, chi châm một vò vải nhúng dầu. từ cửa sổ vứt vào trong đống cỏ khô, xong lại chạy vội đến một kho khác.

Quỷ Thắng liên tục đốt liền bốn tòa kho.

Lúc này, khói lửa cuồn cuộn trên dãy kho đã bao phủ trời trăng, ánh lửa trong khói nồng đã ngút trời, cơ hồ tất cả kho đều đã bị đốt cháy, tiếng mắng nhiếc, tiếng chuông chói tai inh ỏi, cùng tiếng vó ngựa vội vã.

đâu đâu toàn binh sĩ đang bỏ chạy…

Một khắc sau.một đám đen đang từ bốn phương tám hương lại tụ lại với nhau.

Quý Thắng nhìn quanh điêm danh một lược, cả hắn nữa là hai mươi mốt người, một người cũng không thiếu.

“Đi thôi!”

Mọi ngươi lại chui ra khỏi hàng rào, phóng vội về phía rừng…

“Quỷ đầu. lửa to quá!”

Tiểu Tạ đi lên nghênh đón cười nói: “Phen này cả Hà Bắc đạo đều có thể nhìn thấy rồi.”

“Tí hắn nói. giờ chúng ta rút!”

Mọi người cùng nhảy lên lưng ngựa.

“Quý đầu!”

Tiểu Tạ aọi hắn lại, phấn khởi nói: “Chúng ta có cần phải đốt cả kho lương luôn không?”

Quỷ Thắng kéo ngựa lại, chăm chú nhìn mắt nàng nói: “Ngươi phải nhớ, nguyên tắc đầu tiên của xích hầu quân là chấp hành mệnh lệnh.

Lệnh của đại tướng quân rất rõ ràng, đốt kho cỏ khô, dù kho lương không có một người chúng ta cũng không được đi đốt.

đấy là quy định sắt!”

Tiểu Tạ gật gật đầu. nàng đã có phần hiểu rồi.

“Rút!

Đến huyện Đường Khánh.”

Hai mươi hai tên kỵ binh phóng ngựa vù vù.

Quý Thắng quay đầu nhìn lại khu nhà kho, thấy thế lửa đã ngất trời, hòa diệm tận ba bốn mươi trượng. không thua gì vụ nồ lần trước, ngoài trăm dặm vẫn có thề nhìn thấy.

Hắn cười cười, quất mạnh roi ngựa, chiến mã gia tốc phóng vội về phương nam.

Kho cỏ khô Ưu Châu đại họa đã dập tan giấc mộng diệt Quách Tử Nghi bộ của Lý Hoài Tiên.

Hắn vạn phần bàng hoàng, giữa đêm dẫn binh vội trở lại Ưu Châu.

Sử Tư Minh cũng không dám đuổi theo Quách Tử Nghi, dừng quân không phát.

Quân Quách Tử Nghi cũng vì thế mà thoát nạn. hắn nhanh chóng chỉnh đốn binh mã. phóng vội về Thổ Môn Quan.

Lúc này mệnh lệnh của Lý Khánh An đã đến.

Quách Tử Nghi tự biết Hà Bắc khó mà trông mong gì. bèn để lại hai ngàn người gác Thồ Môn Quan, đại quân rút về Hà Đông.

Không lâu sau, Lý Quy Nhân cũng nhận được lệnh rút về Hà Bắc của An Lộc Sơn. hắn dọc đường cho người phóng hỏa giết cướp của. từ Lộ Châu rút về Hà Bắc.

Đầu tháng; mười một. một trận bão tuyết ập đến vùng Hà Bắc, dưới đất trời băng giá. binh mã khó hành, chiến tranh tạm thời lặng lại trong cơn bão tuyết, nhưng cỏ khô không đủ. khiếp sợ bắt đầu lan ra trong đại quân An Lộc Sơn. hơn tám vạn con chiến mã già yếu đã chết đi giữa đói rét.

An Lộc Sơn vạn phần bắt đắc dĩ. chỉ đành đích thân đến thảo nguyên, cầu viện cỏ từ phía các bộ Đột Quyết.

Khiết Đơn.

Chương 604: Cái chết của Bùi Tướng Quốc Thượng

Trường An và Lạc Dương giống nhau, cũng đang nồi lên trận mưa tuyết lớn. cơn mưa tuyết đã kéo dài ba ngày, đã dần dần ngưng hẳn rồi. giữa đất trời trắng xoá một màu, thành Trường An xa xa nhìn tựa như khoát lên mình một chiếc áo choàng trắng, hướng tới làm sương mờ mông lung nơi xa xôi. cây liễu biến thành những nhánh bạc mũm mỉm. không ít nhánh cây bị tuyết lớn đè gãy, bi thảm mà nằm trên đất tuyết, một số vùng trũng thấp cũng bị tuyết lớn điền bằng lắp đầy, trở thành một mảng trắng xóa mênh mông bằng phẳng.

Nơi này là quân doanh Bá Kiều, quân đội của Lý Khánh An ở nửa canh giờ trước đã đến quân doanh, lúc này trời đã tối rồi, các binh sĩ mỏi mệt đa phần đã ngủ sớm. nhưng trong trung quân soái trướng đèn đuốc vẫn còn sáng trưng. mấy trăm binh sĩ ở bên ngoài lều lớn canh gác. giới bị rất nghiêm mật.

Trong lều lớn. thiên ngưu vệ Đại tướng quân Nam Tề Vân và nội vệ tình báo đường thống lĩnh Hồ Phái Vân vừa mới từ Trường An tới.

Nghiêm Trang cũng cùng tới chung, ba người bọn họ đang bẩm báo lại vụ án ám sát lớn xảy ra ở Trường An với Lý Khánh An.

“Vụ ám sát xảy ra ở trên đường cái Xuân Minh, lúc ấy đã là nửa đêm. theo điều tra của bọn thuộc hạ. mấy ngày đó Bùi tướng quốc mỗi ngày đều phải phê duyệt tấu chương đến rất khuya, hung thủ hiển nhiên đã nắm giữ được quy luật này của ông. theo sự tra xét từ hiện trường cho thấy, lúc ấy hung thủ ân núp ở trên một cây đại thụ. trước đó ở trên đường đã dàn dựng sẵn. lúc xe ngựa của Bùi tướng quốc đi ngang qua cây đại thụ. thì bánh xe bên phải lập tức bị mắc kẹt vào hố, tùy tùng của ông đi xuống dưới nâng xe.

Bùi tướng quốc cũng mở cửa xe ra coi, hung thủ bèn lợi dụng cơ hội này, dùng tên nỏ độc một tên bắn chết Bùi tướng quốc.”

Nam Tề Vân là người trước nhất đi tới hiện trường.

đối với tình hình lúc đó rõ như lòng bàn tay, hắn thở dài rồi nói: “Lúc ấy hiện trường rất hỗn loạn, tùy tùng của Bùi Tuân Khánh phần lớn chưa từng được huấn luyện qua. cũng đều là gia đinh của ông. hai 2ã hung thủ kia…”

“Đợi một chút!”

Lý Khánh An cắt ngang lời hắn: “Ngươi nói là có hai gã hung thủ?”

“Sau đó mạc tướng mới biết được có hai gã hung nhân, bọn họ che mặt. chia nhau ra mà chạy trốn, cũng đều vô cùng hung hàn. liên tiếp giết đến năm sáu người, tùy tùng của Bùi tướng quốc căn bản là ngăn không được, vừa đúng lúc ấy một đội binh tuần tra của mạc tướng đi ngang qua. nghe được tiếng kêu la ầm ĩ. liền ngăn chặn lại một người trong đó, người nọ thấy không còn đường để chạy nữa.

đã tự sát rồi.”

“Thế còn một hung thủ khác đâu?”

“Một hung thủ khác có đem theo dây leo tường bên người, hắn leo lên tường cao nhảy vào trong Bình Khang phường rồi. không biết tung tích, sau đó mạc tướng xuất động nãm ngàn binh sĩ phong tỏa Bình Khang phường, từng nhà điều tra.

đều không thể tìm được hung thủ, ty chức bất lực rồi, xin thỉnh tội với Đại tướng quân!”

Lý Khánh An lắc đầu nói: “Thời gian là nửa đêm.

đối phương lại che mặt. ngay cả là nam hay là nữ cũng không biết, các ngươi làm thế nào mà tìm được, nói không chừng chính là một ả ca kỹ của Bình Khang phường, đây không phải sự tắt trách của ngươi, ta không trách ngươi.”

“Đa tạ Đại tướng quân!”

Lý Khánh An lai quay đầu lai hỏi Hồ Phái Vân nói: “Bên Nội vệ có tiến triển gì không?”

Hồ Phái Vân vội vàng đứng dậy nói: “Hồi bẩm Đại tướng quân, bọn thuộc hạ vẫn đang điều tra.”

“Có thu hoạch gì không?”

“Manh mối tìm được không ít. nhưng thuộc hạ cho rằng cũng không lý tưởng cho lắm.”

“Nói ra xem.

đã tìm được manh mối gì rồi?”

Hồ Phái Vân lấy ra một quyển sách nhô đem theo trong người. lật sang hai trang nói: “Bọn thuộc hạ chủ yếu là theo tên hung thủ đã tự sát mà ra tay, thân phận của hắn chủng tôi đã tra được rồi, tên là Kỳ Bình, nguyên là một viên xích hầu của quân Lũng Hừu, người Trường An. từ nhỏ đã mất cha mẹ, nửa năm trước từ Kinh Châu trốn quay về Trường An bèn làm việc cho một tiêu cục của người thúc phụ hắn mờ, chúng tôi đi phát và dẫn hình vẽ, chính là thúc phụ hắn nhận ra hắn. ta cũng điều tra tỉ mỉ bối cảnh tiêu cục, trên cơ bản có thể bỏ qua sự hiềm nghi.”

“Vì sao?”

“Hồi bẩm Đại tướng quân.

Kỳ Bình này chỉ là trên danh nghĩa làm việc ở tiêu cục thôi, trên thực tế hắn chưa bao giờ thay tiêu cục làm qua một việc gì cả. cũng đều là một mình qua lại hành tung bí ần. ai cũng khôngbiết hắn đang làm cái gì.

Bọn thuộc hạ lại giỜ vật phẩm của hắn ra xem lại. trước đó một ngày hắn đã đem tất cả mọi thứ đều đốt hết. chôn ở dưới giường, ở trong phòng hắn tìm không thấy manh mối gì cả. nhưng mà…”

“Nhưng mà cái gì?”

“Nhưng mà nỏ độc mà hắn dùng bọn thuộc hạ đã điều tra được manh mối rồi.

ở trên thân máy nỏ có đánh số thứ tự. không hoàn toàn bị phai đi, bọn thuộc hạ mời người của quân khí giám nhận diện, tra ra được số thứ tự của cỗ máy nỏ này, cũng tra ra được bản ghi chép của quân khí giám, cỗ máy nó này bốn năm trước do quân khí giám tặng cho quân Phạm Dương.”

“An Lộc Sơn?”

“Vâng!

Quả thật là bị quân đội An Lộc Sơn lấy đi rồi. nhưng mà loại nỏ này rất nhỏ, tầm bắn chỉ có sáu mươi bước, khác với những quân nỏ thông thường, bình thường do xích hầu sử dụng.”

Lý Khánh An chắp tay sau lưng đi lại vài bước, quay đầu lại hỏi: “Ý của ngươi là nói.

ám sát Bùi tướng quốc là do An Lộc Sơn gây nên?”

Hồ Phái Vân lại lắc đầu: “Thuộc hạ cho rằng không phải vậy, nếu như quả thật là do An Lộc Sơn gây nên, số thứ tự trên thân máy nỏ phải là của quân Kiếm Nam. thuộc hạ cho rằng đây rõ ràng là vu oan giá họa.”

Lý Khánh An mỉm cười, lại nói: “Nếu giả như là hư chính là thật, thật chính là hư thì sao?

An Lộc Sơn bèn cố ý để cho người khác phòng đoán đây là vu oan. cũng có thứ khả năng như vậy, đúng không!”

Hồ Phái Vân vẫn lắc đầu: “Hồi bẩm Đại tướng quân, thám tử của An Lộc Sơn ở Trường An thậm chí Quan Trung đã hoàn toàn bị quét sạch cả rồi, về điểm này thuộc hạ rất tự tin. vụ án lớn ám sát Bùi tướng quốc này, cần phải thực hiện các bước như lập kế hoạch, lập mưu, quan sát. mua chuộc hung thủ vân vân…không phải một hai người là có thể làm được, không thể là do An Lộc Sơn gây nên được, mặt khác, thuộc hạ cũng kiểm tra qua thân thề của hung thủ rồi. phát hiện rượu mà hắn uống trong buổi cơm chiều là thứ rượu thượng phẩm Tam Lặc Tương.

ở Trường An những tửu quán có thể bán loại rượu này không có nhiều, thuộc hạ đang căn cứ manh mối này tiến hành điều tra. trên cơ bản đã điều tra ra được rồi, hiện tại đang tiến hành điều tra tỉ mỉ kỹ càng hơn. nếu có chút tiến triển, thuộc hạ sẽ lập tức hội báo với Đại tướng quân ngay.”

Lý Khánh An cũng coi như hài lòng về phần điều tra của Hồ Phái Vân. những chi tiết có thể bỏ qua thì bỏ qua, chi tiết cần tỉ mỉ thì điều tra vào thật kỹ, không hổ là tình báo đường chủ. hắn cười xòa, liền chuyển hướng đề tài hỏi: “Sau khi Tương Châu bị chiếm đóng, tình hình của Tề Vũ Hoa bọn họ như thế nào rồi?”

Đây cũng là việc mà Lý Khánh An cực kỳ quan tâm, Tương Châu bị chiếm đóng, quân đội An Lộc Sơn nhất định sẽ lao vào bên trong thành đại khai sát giới, tin tức của tình báo đường ở Hà Bắc bị ngắt đoạn, khiến hắn vô cùng lo lắng.

Hồ Phái Vân vội vàng nói: “Đó cũng là việc mà thuộc hạ muốn hội báo với Đại tướng quân, bọn Tề Vũ Hoa theo quân đội phá vây thành công, hiện tại đang ở Bác Châu, bọn họ đã không có bồ câu đưa tin. cho nên không thể truyền lại tin tức, vẫn là Tương Châu chi Đường chủ Trương Đức Bào chạy trốn tới Hà Âm. vừa mới gửi đến tin tức.”

Lý Khánh An đã nhẹ nhõm trong lòng, liền nói với Nam Tề Vân và Hồ Phái Vân: “Các ngươi đi về trước đi! về sau phải tăng cường bảo hộ đối với các quan viên từ tam phẩm trở lên.

ít nhất phải nghiêm khắc huấn luyện gia đinh tùy tùng của họ, ta không muốn phải nghe được tin tức trọng thần bị ám sát lần nữa.”

“Vâng!

Ty chức tuân mệnh.”

Nam Tề Vân và Hồ Phái Vân hai người rời khỏi, trong đại trướng chỉ còn Lý Khánh An và Nghiêm Trang hai người, Nghiêm Trang vẫn không nói gì, Lý Khánh An lúc này vừa cười vừa hỏi hắn: “Cách nhìn của tiên sinh như thế nào?

Bùi Tuân Khánh là do người nào giết chết?”

Nghiêm Trang khẽ vuốt chòm râu chuột, không chút hoang mang nói: “Ty chức cho rằng, Bùi Tuân Khánh không phải bị người ngoài giết chết, nhất định là do đại thần trong triều gây nên.”

“Ngươi nói là đảng phái chi tranh?”

Nghiêm Trang gật gật đầu cười nói: “Hẳn là là như thế này, hiện tại thế lực triều đình đã chia ra làm phe. một phe họ Bùi, Bùi Tuân Khánh.

Lô Hoán, Vương Tấn. một phe khác là phe họ Vi, Vi Thao, Thôi Bình.

Trương Quân; còn có một phe phái mới, chinh là phe mới thành lập khu cơ mật (*hội đồng cơ mật), do Bùi Mân cầm đầu. tân đảng còn đỡ, chỉ là có sự xung đột về chính kiến với chính sự đường mà thôi.

Bùi Mân và Bùi Tuân Khánh đã cãi vã nhau vài lần, nghe nói chú cháu đều trở mật nhau, quan hệ vô cùng gây cấn. nhưng mà Bùi Mân vẫn rất mực thống hận thủ đoạn ám sát chính trị này, ta hoài nghi là do phe họ Vi gây nên.”

Lúc này, Lý Khánh An bỗng nhiên nhớ tới chuyện năm xưa hắn ở dịch quán Dương Châu suýt tí nữa bị ám sát. chính là do Vi Thao gây nên. cho dù là bị con rể hắn Lệ vương bức bách, nhưng dù sao người này cũng từng có hành vi trước đó rồi.

Hắn cười xòa rồi nói: “Con người Bùi Tuân Khánh rất ngang ngược. vì bào vệ thế lực gia tộc không từ thủ đoạn, lại muốn nơi theo Lý Lâm Phổ nắm hết quyền hành, đã đắc tội với rất nhiều người, hơn nữa ông là hữu thừa tướng, giết ông có thế sẽ dẫn đến triều cục hỗn loạn, bất luận với An Lộc Sơn hay là Lý Hanh đều có lợi, cho nên ông bất luận bị ai giết chết, cũng đều có khả năng đó cả, chúng ta không cần quá sớm mà kết luận, hiện tại việc cấp bách là ổn định triều cục, mau chóng chọn ra hữu tướng quốc mới.”

Nghiêm Trang yên lặng gật đầu. ngừng một chút hắn lại hỏi: “Đại tướng quân, chiến sự Hà Bắc như thế nào rồi?”

“Lúc ta đi qua Đồng Quan nhận được tin tức.

Quách Tử Nghi rút về Hà Đông rồi, An Lộc Sơn tuy rằng phá được Tương Châu, nhưng lương cỏ khô của hắn bị xích hầu của ta đốt hủy, mùa đông này hắn sẽ phải trải qua rất khổ sở rồi, chiến sự Hà Bắc hẳn là sẽ yên tĩnh một quãng thời gian, vừa lúc lợi dụng trong khoảng thời gian này, ta muốn ở Trường An làm một số việc.”

Hai người lại nói thêm một số việc hậu cần trong quân, Nghiêm Trang liền cáo từ, Lý Khánh An một mình ở trong lều lớn trầm tư giây lát. liền mệnh thân binh nói: “Đi tìm Trương Tri Lễ đến đây cho.”

Trương Tri Lễ là con trai của Trương Quân, hiện đang tòng quân theo quân An Tây, là một viện văn chức quan quân, trước mắt hắn đang ở trong một tòa quân doanh khác ở gần Bá Kiều, không bao lâu, hắn liền theo thân binh vội vàng vào lều lớn.

“Vân thư lang Trương Tri Lễ tham kiến Đại tướng quân!”

Trương Tri Lễ là quan văn thư trong quân đội, không cần phải như quân nhân vậy nửa quỳ hành quân lễ, chỉ khom mình hành lễ là được.

Lý Khánh An khoát tay nói: “Ngồi đi!”

Trương Tri Lễ tuy là con trai của Trương Quân, nhưng gia giáo nghiêm khắc, cũng không bao giờ dựa vào quyền thế của phụ thân mà khinh người, thái độ làm người không phô trương, nghiêm khắc ước thúc bản thân mình, nhân phấm rất tốt, tòng quân nửa năm.

đồng liêu của hắn cho đến nay vẫn không biết hắn là con trai của Trương Quân.

Trương Tri Lễ hiểu được quy củ trong quân, hắn không có ngồi xuống, chỉ là khoanh tay mà đứng, chờ Lý Khánh An nói chuyện, Lý Khánh An gật gật đầu, trẻ nhỏ dễ dạy, liền cười nói: “Trong quân cảm giác như thế nào?

Quân An Tây quân quy nghiêm khắc, có thể thích ứng được không?”

“Hồi bẩm Đại tướng quân, ty chức làm tốt bổn phận công việc của mình, quân quy mặc dù nghiêm. nhưng người khác có thể tuân thủ, thì ty chức cũng có thể tuân thủ.”

Lý Khánh An gật gật đầu. hắn tùy tay mở ra bản kiểm tra đánh giá của Trương Tri Lề trên bàn. không khỏi ngây người, mới tòng quân nửa năm. liền đã nhận được đến ba cái thượng bình rồi, nếu lấy thêm một cái thượng bình nữa. tháng tư sang năm liền có thể được đánh giá thượng thượng, liên tục ba năm liền nhận được đánh giá là thượng thì có thể thăng một bậc. khá lắm a!

“ừm!”

Lý Khánh An khép lại bản kiểm tra đánh giá. cười xòa nói: “Hổ bôn quân trong quân của ta đang thiếu một viên triện bút văn thư. nên điều ngươi lại đây vậy!”

Trương Tri Lễ mừng rỡ, triện bút văn thư trong Hổ bôn quân chủ yếu phụ trách phác thảo quân lệnh của Lý Khánh An. tựa như trung thư tỉnh trung thư xá nhân vậy, chức vị mặc dù không cao, nhưng lại là một chức rất quan trọng, rất dễ dàng được thãng chức, đây là một hình thức trọng dụng khác đối với mình, hắn vội vàng khom người thi lề nói: “Ty chức tạ ơn Đại tướng quân đề bạt!”

Lý Khánh An mỉm cười, nói: “Mặt khác còn có một chuyện, ngươi vào thành một chuyến, thay ta mang một câu nói nhắn gửi cho phụ thân ngươi.”

Bùi Tuân Khánh đột nhiên bị ám sát. khiến cho triều cục Trường An lâm vào trong hỗn loạn, cho dù hung phạm khó bề phân biệt, nhưng không ít triều thần đều đem đầu mâu chi hướng về phía Vi đáng và Tân đảng. tình hình quần chúng xúc động phẫn nộ.

Ám sát chính trị luôn luôn đều là sự tối kỵ của triều đình, điều này can hệ đến lợi ích thiết thân mỗi người, bởi vậy nó dần dần trở thành một loại quy tắc ngầm trong quan trường. bất luận đấu tranh quan trường ra sao, đều không được sử dụng thủ đoạn ám sát chính trị. một khi bị vạch trần, tất sẽ dẫy đến sự đến sự công kích chung của quan viên, đến nỗi mà danh tiếng ngày một bại hoại, đánh mắt đi tiền đồ chính trị.

Lần trước Lý Nghiêm bị ám sát bèn đã dấy lên đợt sóng trào to lớn. bất kể là minh hừu hay là chính địch của Lý Nghiên, đều nhất trí khiển trách loại hành vi tồi tệ này, làm cho Lý Hanh đã gặp phải sức ép cực lớn. cũng may cuối cùng người may mắn sống sót đã vạch trần ra chân tướng sự việc, là hành vi do An Lộc Sơn sây nên. mới khiến cho Lý Hanh thoát khỏi một kiếp nạn. nhưng thanh danh của An Lộc Sơn đã triệt đệ bị bại hoại hết.

Lần này Bùi Tuân Khánh bị thích sát cũng sây nên sự phẫn nộ của mọi người, cho dù Bùi Tuân Khánh thường ngày thái độ làm người hà khắc, cậy mình là tổ phụ của Bùi Uyển Nhi, cực lực ôm chặt quyền lực, người đắc tội rất nhiều, đại bộ phận triều thần đều phán cảm với hắn. nhưng hắn lần này gặp phải thích sát. lại dẫn đến sự đòi lại công bằng của bá quan, không phải là vì hắn. mà là để thảo phạt thứ hành vi phá hoại quy tắc quan trường.

Tất cả những kẻ hiềm nghi đều trở thành đối thượng công thảo của bá quan.

Vi đảng.

Tân đảnh.

Lý Hanh.

An Lộc Sơn. thậm chí Thôi gia.

đều bị bá quan dị nghị, bao eồm nội bộ các thế lực chính trị, cũng khá là bất mãn. vì điều này, nội bộ Vi đảng cũng đã mờ hội hiệp điều khấn cấp, mọi người đều nhất trí phủ nhận minh đã giết Bùi Tuân Khánh, thậm chí ba người Vi Thao, Trương Quân.

Vương Tấn đề đã có sự ngờ vực lẫn nhau.

Trương Quân là một trong ba người chủ chốt to lớn của Vi đảng, lần này hắn cũng phải chịu sức ép to lớn. bởi vì hắn từng công khai chửi qua Bùi Tuân Khánh: ‘Khánh phụ bất từ, Lỗ nan bất ảv (Khánh phụ - đệ đệ của Lỗ Trang Công không chết, họa loạn của Lỗ quốc sẽ không bình lặng được, ví von là không trừ khử hung thủ thật sự. thì sẽ không được yên ổn.) ai ai cũng biết Khánh phụ mà hắn nói chính là chỉ Bùi Tuân Khánh, mà không phải là Lý Khánh An.

Mấy ngày nay tâm trạng của Trương Quân cực kỳ không tốt. cũng không có tâm trạng nào đi câu cá nữa, suốt ngày nhốt mình trong phòng đọc sách, việc trong triều hắn cũng chẳng thèm để tâm đến.

để mặc cho khu cơ mật (hội đồng cơ mật) xử trí. nam nhân không ai không yêu thích quyền lực.

Trương Quân làm quan mấy chục năm, đã là lão quan liêu lão làng rồi, cho dù hắn cũng ba chìm bảy nổi, nhưng dục vọng đối với quyền lực, hắn một mực nhiệt tình không hề sút giảm.

Lúc này Trương Quân cũng dần dần cảm giác được, chính sự đường đã bị khu cơ mật đoạt mất quyền lực. tuy rằng khu cơ mật là cơ quan chấp hành, nhưng định khoán có một điều: phàm điều chính sự đường không quyết, khu cơ mật có thể tự hành xử lý.

Nói cách khác, khu cơ mật có thể không thông qua chính sự đường quyết nghị, tự mình xử trí triều vụ, điều này chẳng phải chính là phân quyền rồi sao?

Rất rõ ràng.

Lý Khánh An đang mở thêm một cơ ngơi khác, điều này làm cho Trương Quân vô cùng chán nản, hắn thà rằng bỏ tả tướng quốc không làm, giáng cấp vào khu cơ mật.

điều đó đồng nghĩa với tiền đồ mai này, nhưng Lý Khánh An căn bàn là không có ý nghĩ đó, điều này làm cho Trương Quân có một cảm giác tiền đồ àm đạm.

Trương Quân ở trong thư phòng đọc sách, hắn có chút tâm rối ý loạn, một chữ cũng đọc chẳng vào đầu. lúc nam nhân trên sự nghiệp gặp sự phiền não trong lòng, luôn sẽ nghĩ đến tìm một người nữ nhân.

Trương Quân đang đứng dậy đi tìm sủng thiếp của mình, ngoài cửa đột nhiên truyền đến bẩm báo của quản gia: “Lão gia. nhị lang đã trở về, có chuyện gấp muốn gặp lão gia.”

Nhị lang chính là thứ tử Trương Tri Lễ, ở trong quân An Tây làm Công văn lang, Trương Quân ngẩn người, hắn nhìn nhìn chiếc đồng hồ cát.

đã sắp sửa đến giờ hợi rồi, hắn khuya như vậy đến để làm gì?

Chương 605: Cái chết của Bùi Tướng Quốc hạ

Một hồi sau.

Trương Tri Tiết đi vào thư phòng thi một lễ trịnh trọng với cha: “Hài nhi tham kiến phụ thân đại nhân.”

Con trai Trương Quân Trương Huấn là do chính thê sinh ra. trường niên làm quan ở ngoài, rất ít khi về nhà, quan hệ với Trương Quân tương đối nhạt, còn mẫu thân thứ tử Tri Tiết là hồng nhan tri kỹ một thời của Trương Quân, thi ca tài học cực cao, là danh kỹ Trường An. nhưng trước giờ chi đàm thơ chứ không bán thân, sau này yêu Trương Quân, nhưng vì xuất thân khiến phụ thân Trương Quân - tể tướng Trương Duệ kiên quyết không cho nàng vào cửa. nàng mãi không thể lấy Trương Quân, sau khi sinh hạ con trai cho Trương Quân không lâu nàng cũng ngậm ngùi lìa đời.

đấy là nỗi đau trong lòng Trương Quân hai mươi mấy năm nay.

Yêu nhau trái ấu cũng tròn, hắn cũng thích cả con trai của nàng, dù cho Tri Tiết từ nhỏ đọc nhiều sách thơ, tài học cực cao, hơn nữa với năng lực tướng quốc của hắn. có thể đưa con trai vào làm quan cũng là cử chi dễ dàng, nhưng Trương Quân cuối cùng vẫn không nỡ để hắn ra đi, vẫn mãi giữ hắn bên mình, để hắn thay mình xử lý một số tạp sự.

Lần này nếu không phải vì hắn nhất định phải thể hiện rõ sẽ tận trung với Lý Khánh An. vứt bỏ hình tượng gió chiều nào theo chiều đó, hắn cũng sẽ tuyệt không để con trai mình đi tòng quân.

Trương Quân đã ba tháng nay chưa nhìn thấy con trai mình rồi, thấy hắn hình như lại càng gầy và đen hơn lần trước mà không khỏi xót xa, bèn hỏi: “Con trai trong quân đội có vất vả lắm không?”

“Bẩm phụ thân đại nhân.

An Tây quân quân kỷ nghiêm minh, năm canh một khắc đều phải xếp hàng điểm danh, sự vụ rất nhiều, tuy rất vất vả nhưng trong lòng con lại cảm thấy rất mãn nguyện, huống chi hài nhi nghe nói Bùi Tri Lễ cũng cùng là văn thư lang. hai năm liền đều được bình thượng thượng, hắn có thể chịu được khồ, vì sao hài nhi lại không bằng hắn?”

Trương Quân gật gật đầu. con hiền biết cầu tiến đó là việc tốt. giờ tử đệ trọng thần trong triều rất nhiều đều là bọn quý tử ăn chơi, con trai mình rõ ràng khác hẳn họ, nó khiến Trương Quân rất lấy làm an ủi.

Tuy hắn đưa con trai vào An Tây quân tòng quân là bất đắc dĩ nhưng giờ hắn lại cảm thấy hình như minh đã làm đúng. rèn luyện trong quân An Tây quả thật có thể xuất người tài.

Ấn tượng nhất chính là thiếu khanh Hồng Lư tự Bùi Dự. tuy tuổi chưa lớn. nhưng lại rất biết tiến thoái, tài năng hơn người, hơn nữa ăn nói cũng bất phàm, đã trở thành một trong số người xuất sắc nhất trong đám những người trẻ.

Hắn không thể không thừa nhận.

Lý Khánh An đề bạt Bùi Dự không những chỉ vì hắn đã cưới nghĩa muội của Lý Khánh An. không chỉ vì hắn là trường tôn của Bùi gia. quả thật người trẻ tuổi này rất ư có tài cán. bản lĩnh nhiều so với nhiều lão gia hòa.

Chỉ vì hắn đã đến An Tây rèn luyện vài năm. sau khi trở lại Trường An mà như được lột xác, mắt thấy con trai mình đã sắp có bóng dáng của Bùi Dự. khiến lòng Trương Quân vui mừng vô cùng, xem như mình đã có người thừa kế rồi!

Hắn vuốt râu cười nói: “Tốt lắm. con khiến cha cảm thật rất ư an ủi, con từ nhỏ đã khiêm tốn tự giác, đi An Tây rèn luyện thêm vài năm nữa. cha tin rằng tương lai con sẽ tương lai sáng lạng.”

Dừng lại một hồi. hắn lại cười hỏi: “Tối nay sao con lại hồi phủ thế, con được nghi phép ư?”

“Hồi bẩm phụ thân, là đại tướng quân cho con quay về.”

“Lý Khánh An!?”

Trương Quân giật mình.

“Hắn., hắn hồi Kinh rồi ư?”

Lòng Trương Quân rối như vò, Lý Khánh An hồi Kinh mà bọn họ hoàn toàn không ai biết gì. rất rõ ràng hắn trở về là vì cái chết của Bùi Tuân Khánh.

Trương Quân cố gắng khắc phục sự hỗn loạn trong lòng, hỏi: “Hắn để con quay về làm gì?”

“Đại tướng quân muốn con mang một lời cho phụ thân.”

“Cái gì?”

“Đại tướng quân nói, xin phụ thân hãy phấn chấn lên, chủ trì triều cục, hãy nhanh chóng bình ôn sự ánh hưởng của vụ án Bùi tướng quốc bị ám sát, để triều đình đi vào lại quỹ đạo.”

Trương Quân nghe mà tinh thần phấn chấn hẳn, vội nói: “Đó là nguyên văn lời hắn

ư?”

“Đúng!

Đó là nguyên văn lời của đại tướng quân.”

Tâm trạng nặng trĩu ỉu xìu của Trương Quân bỗng chốc như được thổi qua làn gió xuân, đột nhiên thấy vui tươi hẳn.

Hắn nghe ra hàm ý đằng sau lời Lý Khánh An, hóa ra là có ý muốn để mình làm hữu tướng.

Hữu tướng!

ôi, mong ước bao nhiêu năm nay của hắn. không lẽ cuối cùng cũng rơi xuống đầu minh ư?

Đợi đã, đừng nghĩ mọi việc quá tốt đẹp, sự tình còn chưa đến bước đó.

“Còn có việc gì nữa không?”

Trương Quân cố gắng bình tĩnh lại hỏi.

“Phụ thân, đại tướng quân dự định sẽ điều con đến Hổ bôn vệ làm văn thư triện bút.”

“ồ!'Trương Quân kinh ngạc thốt lên.

Các sự việc xảy ra liên tiếp trong ngày hôm nay hình như đều rất có lợi cho hắn. không lẽ Lý Khánh An đang muốn dùng hắn ư?

Tuy kinh ngạc, nhưng trong lòng hắn nhiều hơn nữa vẫn là vui mừng, con trai mình được trọng dụng không thua gì vị trí hữu tướng của hắn.

Hố bôn vệ văn thư triện bút có nghĩa là con trai mình sẽ được đi vào phạm vi quyền lực của Lý Khánh An. văn thư triện bút sẽ đi sát trái phải theo Lý Khánh An.

được nghe bao nhiêu là việc cơ mật.

Đấy chỉ có tâm phúc mới có tư cách làm.

Vì sao Lý Khánh An lại muốn đề bạt con trai mình?

Hắn không lẽ không sợ một số quân cơ cơ mật An Tây bị mình biết được sao?

Trong lòng Trương Quân nghi hoặc, hắn lại quay sang nhìn nhìn con trai mình, chỉ thấy ánh mắt con trai trong suốt thẳng thừng.

Hắn cắn chặt môi, giờ khắc này, Trương Quân bỗng ý thức được gì?

Thất vọng!

Là một người cha thế mà hắn lại không hiểu con mình bằng Lý Khánh An, hắn không thể không bái phục đạo dùng người của Lý Khánh An.

Con trai mình cho dù có biết được bí mật của quân An Tây đi chăng nữa cũng sẽ tuyệt đối không tiết lộ cho minh biết.

Đó cũng là một sự thứ thách của Lý Khánh An giành cho con trai mình.

Nghĩ đến đây mà Trương Quân không khỏi cười khổ tâm nói: “Ta hiểu rồi, con an tâm mà đi đến Hô bôn vệ, cha sẽ không khiến con phải khó xử đâu, cha sẽ không hại đến tiền đồ của con.”

Trương Quân sở dĩ được gọi là con lật đật trên quan trường, không phải là do hắn giỏi giang làm việc, cũng không phải là do may mắn được quý nhân phủ trợ, nhiều hơn nữa là do hắn có được cái trí tuệ chính trị mà người thường không có.

Trên rất nhiều việc hắn đều biết đúng chừng đúng mực.

Cũng như việc Lý Long Cơ mời hắn đến Nam Đường, nhưng Trương Quân cuối cùng lại quyết định bỏ Lý Long Cơ.

Hắn nhìn ra Lý Long Cơ đã đến hồi bóng xế hoàng hôn, cho dù chính thống nhưng hắn cũng không có được thực lực lớn mạnh như Lý Khánh An. không có được sức sống dồi dào của Lý Khánh An.

Cho nên dù lật lọng qua lại, nhưng cuối cùng Trương Quân vẫn đi theo sát cánh Lý Khánh An. so với bọn Dương Quốc Trung.

Vương Cúng.

Trần Hy Liệt, Dương Thận Căng…cùng thời với mình, chỉ có một minh Trương Quân là đến nay tướng vị vẫn chưa đổ.

Cũng vì thế, con trai hắn tuy đã đi vào nội vi của Lý Khánh An,có thể biết được nhiều tình báo bí mật. nhưng Trương Quân biết mình không được quyền hỏi, có tình báo cơ mật tuy có thể giúp hắn được lợi nhất thời, nhưng lại hủy hết tiền đồ của con trai, hủy cả tương lai của cả gia tộc hắn.

So với tình báo cơ mật, tiền đồ con trai cùng tiền đồ gia tộc quan trọng hơn nhiều.

Trương Tri Tiết lo lắng nhất cũng là sợ cha sẽ dặn mình phải làm việc này việc nọ, hắn cảm thấy Lý Khánh An trước giờ vẫn rất tin tường minh, hắn không muốn phản bội lại sự tin tưởng này.

Nếu phụ thân ép mình phải làm gì. nói gì hắn sẽ cảm thấy đau khổ vô cùng.

Giờ phụ thân cuối cùng cũng đã chịu hiểu cho hắn.

đồng ý không đề hắn phải khó xử, đấy khiến Trương Tri Tiết vừa kinh ngạc lại vừa mừng.

Hắn trịnh trọng thi một lễ với Trương Quân nói: “Đa tạ phụ thân đã chịu hiểu cho con!”

Trương Quân gật gật đầu cười nói: “Đi đi!

Bây giờ con cứ trở lại vào quân doanh, nếu không phải ngày nghi phép, con không được để nhỡ điểm danh ngày mai.

Con mau quay về đi!

Giờ vẫn còn kịp trước khi thành môn đóng cửa.”

“Vậy hài nhi xin cáo lui.”

Trương Tri Tiết bỗng nhiên quỳ xuống khấu một khấu đầu với cha. xong bèn quay lung bước nhanh rời đi.

Trương Quân chằm chằm nhìn con trai càng bước càng xa dần. khóe mất hắn bất chợt ươn ướt…

Trương Tri Tiết chưa đi được bao lâu, Trương Quân đương chuẩn bị chỉnh lý lại các chính sự triều đình xảy ra gần đây.

Nếu như Lý Khánh An đã có ý để hắn chủ trì triều vụ, hắn cũng phải làm cho đáng mật chứ.

Hắn đoán Lý Khánh An nói thế, vậy hai ngày nay Lý Khánh An sẽ tạm thời chưa vào thành, sẽ vẫn ở ngoài thành, đợi chính cục ổn định.

Lúc này quản gia lại vào bẩm báo: “Lão gia, Vi thượng thư đến, có việc aấp cầu kiến.”

Vi Thao đến để làm gì?

Trương Quân trầm ngâm một hồi bèn lập tức đứng dậy nói: “Chuẩn bị xe ngựa, ta phải đi ra ngoài.”

Đó chính là quyết đoán mà một nhân vật chính trị cần phải có, hắn và Vi Thao cùng vì đối phó Bùi Tuân Khánh mà thân thiết nhau, dựng nên Vi đảng, giờ Bùi Tuân Khánh đã chết, bọn họ cũng bất đầu xuất hiện dấu hiệu nghi ngờ nhau.

Không phải vì hoài nghi đối phương đã giết Bùi Tuân Khánh, mà là do nền tàng kết minh của họ đã không còn tồn tại.

Đó chính là chính trị, không có kẻ thù mãi mãi. nhưng cũng không có chiến hữu mãi mãi.

Giờ Lý Khánh An đã ủy thác Trương Quân hắn chủ trì triều vụ. vậy hắn nhất định phải vạch rõ ranh giới với phe Vi đảng, Trương Quân không muốn tiếp tục dính líu với Vi Thao nữa. cả tâm tư mời hắn vào thư phong nói chuyện cũng chẳng còn.

Vi Thao đứng đợi ngoài cửa phủ một hồi, lúc nào cửa bên hông của Trương phủ đã được mở to, chỉ thấy Trương Quân người bận chính phục đi ra.

“Ha ha!

Để Vi thượng thư đợi lâu rồi.”

Vi Thao đương vừa định mở miệng nói gì thì bỗng nhìn thấy xe ngựa sau lung Trương Quân, thị vệ đều đã leo lên lung ngựa chuẩn bị đi mà không khỏi ngỡ ngàng nói: “Trương huynh phải đi ra khỏi nhà ư?”

“Ta đương định đến triều phòng lấy mấy tập công văn, ngày mai phải phê cho khu cơ mật. không ngờ rằng Vi thượng thư lại đến lúc này, thật là không đúng lúc quá!”

Vi Thao hơi chau mày lại. mấy ngày nay Trương Quân hầu như không hỏi han gì đến chính vụ, làm gì có việc đi lấy công văn gì ở đây, đây rõ ràng là lời lẽ thối thác, chẳng qua là hắn không muốn gặp mình mà thôi.

Trong lòng Vi Thao thầm thở dài một tiếng, hắn cứ ngỡ Trương Quân còn vì nghi ngờ mà bất mãn với hắn. hắn đến tìm Trương Quân cũng chỉ vì muốn nói rõ việc này, vào cái thời điêm này hắn cần phải có được sự ủng hộ của Trương Quân.

Bùi Tuân Khánh giờ đã chết, vậy chắc chắn Vi Thao hắn có thể tiếp nhiệm hữu tướng, xét trên cục diện lực lượng triều đình, hiện nay thì Vi đảng vẫn chiếm ưu thế.

Cho dù Trương Quân không muốn gặp hắn, hắn cũng phải nói chuyện tử tế với Trương Quân.

“Vậy ta sẽ cùng đi một đoạn với Trương huynh vậy!

Ta có mấy lòi muốn nói với Trương huynh.”

Trương Quân quả thật cũng muốn đến triều phòng lấy một số tài liệu, hắn thấy Vi Thao không chịu buông tha mình nên chỉ đành gật gật đầu nói: “Vậy được.

Vi thượng thư xin mời lên xe ngựa.”

Sau khi hai người họ cùng leo lên xe ngựa thì xe mới từ từ lăn bánh tăng tốc phóng nhanh về phía Đại Minh cung, một trăm tên thị vệ mang đeo cưỡi ngựa đi theo hai bên hộ vệ.

Xe ngựa của Vi Thao vẫn theo sát ở sau lung.

Trong xe, hai người họ ngồi đối diện nhau, thư đồng của Trương Quân dâng trà lên cho họ, Trương Quân cầm chén trà nóng lên từ từ uống một ngụm.

Hắn cười nói: “Vi thượng thư có phần tâm thần bất ổn.

đó là vì sao thế?”

Vi Thao thấy hắn xưng mình là Vi thượng thư chứ không phải là Vi huynh như trước đây, sự thay đổi xưng hô như vậy, khiến Vi Thao cảm thấy được điều gì đấy, hắn thở một hơi dài thành khán nói: “Ta phải xin lỗi ngươi, lần trước hội nghị ta đã nói lòi không phải, có phần lỗ mãng.”

“Chỉ là chút chuyện nhỏ. ta làm sao lại để vào tâm làm chi. lúc ấy ta không phải cũng từng hoài nghi do Vi thượng thư hạ thủ đó ư?

Sự tình xảy ra đột ngột, mọi người đều chưa ai có chuần bị tâm lý gì. nhắt thời đều loạn cả lên.

đó cũng là trong tình lý, Vi thượng thư không cần phải xin lỗi ta đâu.”

Trương Quân cứ mở miệng là Vi thượng thư khiến Vi Thao cảm thấy chướng tai vô cùng, hắn trầm mặc một hồi bèn từ từ nói: “Không biết Trương huynh có nghĩ ra gì không, có đoán ra rốt cuộc ai là người hạ thủ?”

Trương Quân lắc lắc đầu nói: “Ai cũng có khả năng. mà ai cũng đều không có khả năng.

Trương đảng.

Vi đảng.

An Lộc Sơn.

Lý Hanh…nhưng đều không có chứng cứ. ta nghĩ việc này tốt nhất cử để thế thôi, cho hắn một cái danh sau khi mất cũng xem như không đến nỗi không ăn nói được với Bùi gia. ”

Vi Thao phen này không đáp lại gì. hắn chi tự lảm nhám một mình nói: “Để thế thôi, chi sợ Bùi gia không chịu đồng ý5 hắn sẽ không chấp nhận…

Giọng nói của hắn càng lúc càng nhỏ, cuối cùng gần như không còn nghe thấy gì.

Trương Quân liếc nhìn hắn một phát, cười nói: “Sao thế?

Vi thượng thư biết chân tướng ư?”

“Không có!”

Vi Thao vội vã lắc đầu phủ nhận.

“Ta không biết, ta làm sao lại có thể biết được chứ?

Chẳng qua là cứ đoán mò thôi, cũng như Trương huynh đã nói, ai đều có khả năng, ai cũng không có khả năng, không có chứng ta không dám nói xàm.”

“ừm!”

Trương Quân ngồi thẳng lung lại, lúc này hắn đã không muốn tiếp tục thăm dò nhau được nữa, bèn hơi hơi cao giọng: “Tuy nói là nói thế, nhưng ta nghĩ chắc cũng có liên quan đến Nam Đường thôi!

Vi thượng thư, ngày mai ta định sẽ đề nghị chiêu mờ hội nghị liên tịch Chính sự đường cùng Khu cơ mật.

để định đoạt việc này.

Bùi tướng quân nay đã chết, có can hệ lớn nhất với Nam Đường.

Tóm lại việc này phải kết thúc càng sớm càng tốt, không thể tiếp tục để nó ánh hưởng đến hoạt động của chính vụ trong triều, Vi thượng thư thấy thế nào?”

Vừa nói còn nói là cứ để thế, giờ lại muốn định là do Nam Đường làm. lời của Trương Quân rõ rãng là tự mâu thuẫn nhau, khiến Vi Thao không hiểu thấu được rốt cuộc tên Trương Quân này đang nghĩ gì.

Nhưng với các nhân vật hạng nặng như bọn họ, những lời lẽ vu vơ này kỳ thực đều không quan trọng, mấu chốt là phải đoán ra được những gì đằng sau các lời lẽ vu vơ kiểu này.

Vi Thao bỗng chốc thừ người ra.

Trương Quân muốn triệu tập hội nghị, ý hắn là thế nào đây, Trương Quân hắn muốn chủ trì chính vụ ư?

Vốn dĩ Vi Thao hôm nay tìm Trương Quân là muốn để Trương Quân ủng hộ mình chú đạo chính vụ.

đề Vi Thao hắn trở thành thủ lĩnh bá quan thực sự, đề rồi cuối cùng Lý Khánh An không thể không chấp nhận sự thật, đề hắn làm hữu tướng.

Nhưng giờ đây, hắn từ trong ngữ khí của Trương Quân nghe ra. hình như Trương Quân cũng muốn được ngồi vào vị trí chủ đạo này, có lẽ tên Trương Quân này chính là đối thủ thật sự của mình, nguy hiểm quá!

Vi Thao lập tức nuốt hết tất cả những lời muốn nói phía sau vào bụng lại.

Hắn chăm chú nhìn Trương Quân một hồi, không thể nói gì thêm với người này được nữa.

Xe ngựa phóng băng băng trên một con đường nhỏ, mặt trăng thoát ẩn thoát hiện sau mây ngũ sấc, ánh trăng dịu dàng xuyên qua rèm xe chiếu rọi vào mặt hai người, trông lúc sáng lúc tó có phần ma mị.

Hai người họ đều đang suy nghĩ tâm sự, Vi Thao nghĩ phải đi liên lạc Vương Tấn, chỉnh đốn lại Vi đảng, diệt trừ kẻ dị tâm; còn Trương Quân lại đang nghĩ về hội nghị của ngày mai. hắn nên hạ thủ từ đâu thì mới có thể chủ đạo được trong vụ việc của Bùi Tuân Khánh.

Hai người vẫn lẳng lặng mãi cho đến lúc đi qua Chu Tước đại lộ, Vi Thao nhàn nhạt nói: “Trương tướng quốc, ta cũng phải hồi phủ đây, tối nay thật sự đã làm phiền tướng quốc, thật sự xin lỗi.”

“Không sao!

Không sao!

Vi thượng thư cứ tự nhiên!”

Vi Thao nghe ngữ khí của hắn cực kỳ lạnh nhạt trong lòng không khỏi lại phẫn nộ.

Cái tên nà lại lật lọng nhanh thế chứ!

Hừ!

Hắn muốn chủ đạo ư?

Mình lại càng không đề hắn chủ đạo, hắn định điều Nam Đường giờ minh cứ không thừa nhận, để tên Trương Quân này cứ ngồi đó mà mơ!

“Cáo từ đây!”

Vi Thao đi xuống xe ngựa, hắn nộ khí hầm hực đi nhanh về phía xe ngựa của mình.

Trương Quân nhìn xe ngựa của Vi Thao đã đi xa, không khỏi đắc ý phì cười.

Mình nếu không có đối đầu gì thì Lý Khánh An làm sao lại có thể an tâm để mình là hữu tướng chứ?

Thật đúng lúc, đối đầu không phải đã đến rồi sao?

“Quay đầu xe ngựa, đến phủ Bùi Mân!”

Chương 606: Mối tranh Vi Trương

Trương Quân từ từ đứng dậy, hắn đã đợi chờ từ lâu. hắn không vội, hắn cũng chẳng vội vã chLhắn phải đợi khi Vi Thao diễn hết cả vở kịch đã rồi hắn mới hậu phát chế nhân.

“Các vị, giỜ ta đã mòi mọi người đến đây chính là muốn lợi dụng cơ hội hôm nay cho mọi người một cách nói rõ ràng, về vụ án ám sát Bùi tướng quốc cách đây mấy ngày, ta nghĩ, cũng đến lúc tổng kết lại việc này.”

Lòi của Trương Quân gây lên một trận xao động nho nhỏ, Trương Quân vốn được tiếng thận trọng tuyệt không dễ dàng phát ngôn, hắn nói như thế có phải là hắn đã có manh mối gì không?

Vi Thao trầm mặt lại không nói một lời.

Hắn nghiến chặt răng đến nỗi trắng bệch cả răng.

Thái độ của Lưu Mân khiến hắn có phần bất an. còn tự tin của Trương Quân lại càng gia tăng thêm bất an trong lòng hắn.

Nhưng hắn không tin.

Trương Quân thì tìm được chửng cử hừu lực nào?

Tối qua hắn còn chưa có nữa là!

Trương Quân đi lên phía trước, cười cười nói với Bùi Mân.

“Bùi thị lang, xin hãy cho phép ta được tạm thời mượn nơi này một lát!”

Bùi Mân vội thu dọn lại đồ trên bàn cho trống chỗ, “Trương tướng quốc, mời!”

Trương Quân đi phía trước, đối diện với mặt người.

Cử như hóa phép, hắn vỗ vỗ tay một phát, mọi nOTỜi cùng quay đầu lại nhìn thì thấy một quan viên đang vác một chiếc tai nải lớn đi vào đại sảnh.

Thấm Trân Châu sắc mặt phức tạp chăm chú nhìn Trương Quân dương dương tự đắc.

Tên quan viên kia cẩn thận đặt tay nải xuống bàn. từ từ mở ra. rất nhiều người đều hồi hộp đứng dậy cùng nhương cồ nhìn, trong đại sảnh bỗng chốc vang lên tiếng kinh thán khe khè liền liền.

Chiếc bao nải thồ cẩm đã được mở ra. trong đó có mấy món đồ, một cây nỏ cơ, một cuộn thánh chi và hai cuốn sổ mòng.

Nhìn cây nỏ cơ đó mọi người lập tớc nghĩ đến cung nỏ bắn chết Bùi Tuân Khánh tại hiện trường nhưng rõ ràng đã bị nội vệ mang đi. sao giờ lại trong tay Trương Quân, không nhẽ…

Trương Quân cầm nỏ cơ lên từ tốn nói với mọi người: “Cây nỏ cơ này chắc mọi người cũng đoán ra được, không sai, đó chính là cung nỏ gây án tại hiện trường, ta đã mượn từ tay nội vệ.”

Hắn chỉ vào vết trắng trên đó nói: “Đây chính là mã số của nỏ cơ, quân giám bốn ba ba ba năm. người chế tạo là Tôn Hạo, hắn hiện giỜ đang đửng ngay sau lưng chúng ta”

Tất cả mọi người lại cùng quay đầu lại. chỉ thấy một ả nam tử trung niên đầu muối tiêu đứng dậy khom người thi một lề: “Tiéu nhân chính là nỏ trượng Tôn Hạo tại quân khí giám, cây nỏ này là do tiểu nhân chế tác từ hồi sáu năm trước.”

“Được rồi!

Mọi nOTỜi xin hãy nghe ta tiếp tục nói.”

Trương Quân cười cười kéo sự chú ỷ của mọi người về. tiếp tục nói: “Căn cử theo ghi nhận của phía quân khí giám, tháng giêng nãm Thiên Bảo thứ mười đã được phát cho quân Phạm Dương của An Lộc Sơn. mọi người xin hãy xem ghi chép.”

Trương Quân giơ một cuốn sồ lên.

“Đây là ghi chép của phía quân khí giám lúc đo, có mã số nỏ cơs có ký tên của quan viên lúc đó, ghi chép rất rõ ràng, phát Phạm Dương, nhưng…”

Nói đến chừ “nhưng”, giọng Trương Quân bỗng dưng cao hơn hẳn. như đang muốn cường điệu gì đó, để tỏ rõ tình báo trọng đại đằng sau.

“Đợt quân khí này tuy được phát cho quân Phạm Dương, nhưng bọn chúng lại không được chuyển đi. còn chưa kịp chuyển đi, chỉ là trên giấy tờ ghi chép thế, quân khí giám vẫn giữ chúng trong kho Vệ úy tự.”

Câu nói này của Trương Quân chẳng khác nào hoàn toàn đảo ngược tình thế hiện tại. khiến vụ án vốn dĩ đơn giản bỗng chốc trở nên khó đoán, tất cả mọi người đều ường thẳng lưng, chăm chăm nhìn Trương Quân, đến cả Vi Thao cũng bị hắn thu hút. sắc mặt thay đổi liên tục, lộ rõ ưu lo trong mắt.

Trương Quân từ từ đảo mắt nhìn mọi người một vòng. phảng phất như đề chút thời gian cho mọi người kịp tiêu hóa hàm ý sâu xa đằng sau câu nói này của hắn. cũng như để mọi người thêm hồi hộp.

Lát sau. hắn mới cười cười, lại tiếp tục nói: “Ta nghĩ mọi người ở đây chắn hẳn đều nhớ ngày tết nguyên đán năm Thiên Bào thứ mười đã xảy ra việc gì.

đúng không?”

“Cao Tiên Chi phụng lệnh đến Nam Triệu dẹp loạn!”

Nhan Chân Khanh vẫn im lặng bỗng tiếp lời.

“Nhan thị lang nói không sai chút nào, vào tháng hai năm thứ mười Thiên Bào, tiên đế nhậm mệnh Cao Tiên Chi làm Kiếm Nam tiết độ sứ.

điều năm vạn phủ binh Quan Trung, lại chiêu mộ thêm ba vạn quân đội. tổng cộng tám vạn người, cùng đến Kiếm Nam bồ xung binh lực.

Việc này là do Binh bộ thị lang lúc bấy giờ Lý Lân phụ trách, chỗ ta còn có bản sao ý chi.”

Trương Quân giờ cuộn ý chỉ bên cạnh ra. sang sảng đọc: “Mộ ba vạn trai tráng Quan trung, cấp quân y binh khí. thao diễn tại Kinh Nguyên, tháng tự đến Thục… ”

Trương Quân đặt ý chỉ xuống. cười nói: “Mọi người đã nghe ra nần khúc gì chưa?

Cấp quân y binh khí. cũng chính là muốn vũ trang cho đội quân mới chiêu mộ này.

Vậy vũ khí vũ trang họ từ đâu đến. vấn đề chính là ở đây!”

Trương Quân rút một xấp sổ dày ra, cao giọng nói: “Đây chính là sổ sách đăng ký của kho Vệ úy tự, trên đây có ghi nhận tường tận, quân khí vốn được cấp cho Phạm Dương toàn bộ đã chuyển sang cho quân Kiếm Nam, binh khí Phạm Dương bồ sung sau.

Trong các mã số ghi trong đây, có cây cung nỏ này.”

Một câu nói kinh thiên động địa làm tất cả mọi người bàng hoàng. mọi người đều hiểu, cây cung nỏ này không phải đến từ quân Phạm Dương, mà đến từ Kiếm Nam quân, nói như vậy người thích sát Bùi Tuân Khánh không phải An Lộc Sơn, mà là Lý Hanh của Nam Đường.

Trong sảnh bỗng chốc như nổ bùng lên, tiếng huyên náo loạn thành một đóng.

Trương Quân phát tất cả chứng cứ xuống, “Mọi người xin xem qua, đó chính là thiết chinh như sơn!”

“Tang!”

Bùi Mân gõ tiểu chuông một tiếng, “Mọi người xin yên lặng!”

Trong đại sảnh hội nghị bỗng chốc lại yên tĩnh lại.

Bùi Mân từ từ nói: “Trương tướng quân đã vén màn tất cả sự thật cho mọi người.

Hiện giờ chân tướng đã rõ. triều đình sẽ chiêu thị thiên hạ, khiển trách hành vi hèn hạ. mọi người còn gì phản đối khong?”

Mọi người cùng nhìn về phía Vi Thao, miệng Vi Thao gần ứ máu, trong đấy có quá nhiều sơ hở, hắn có thể dễ dàng phản bác lại.

Ai có thể chứng minh được nỏ cơ này chinh là cây nỏ đã giết Bùi Tuân Khánh?

Ai có thể chứng minh không phải do người khác hãm hại Lý Hanh?

Lý Hanh liệu có ngốc đến mức lấy nỏ tiễn của mình gây án không?

Hắn lúc đó làm sao biết được đám binh khí đó vốn nhĩ muốn cho An Lộc Sơn?

Bao nhiêu lỗ hổng to đùng này, nhưng hắn có thể nói ư?

Cuốn sổ đăng ký quân khí giám kia hắn xem rồi, là thật, đó là vật bị nội vệ mang đi, vì sao lại nằm trong tay Trương Quân?

Chỉ có thể nói rõ biểu diễn của Trương Quân ngày hôm nay là do Lý Khánh An ủy quyền, hắn đang chấp hành mệnh lệnh của Lý Khánh An.

Giờ khắc này, Vi Thao cảm thấy mình cứ như một tên hề nhày qua nhảy đại trên sân khấu, nhưng dây giật lại nằm trong tay của kẻ khác.

Một nỗi nhục nhã chưa từng có như muốn đè bẹp tâm can hắn.

Hắn không còn khống chế nỗi mạch máu phình trướng trong người, tất cả máu trong người như dồn hết lên đầu. hắn bỗng thốt lên nói: “Ta không phục!”

Cả đại sảnh yên lặng đến nhường cả cây kim rơi xuống đất còn nghe rõ, không một ai nói gì. mọi người chi dùng ánh mắt thương hại, đồng tình nhìn Vi Thao.

Sự tình đã đến nước này, hắn còn gì để tranh nữa chứ?

Lư Hoán thở một hơi dài, kéo kéo Vi Thao, khẽ áọng nói: “Vi thượng thư.

đừng nói gì nữa!”

Bùi Mân lại hỏi: “Vi thượng thư, ngươi có gì muốn nói ư?”

Vi Thao khoát khoát tay, mỏi mệt vô cùng nói: “Không có gì, Trương tướng quốc nói đúng!”

“Vậy được, vụ án này đến đây kết thúc, Trung thư tỉnh sẽ thảo ý chỉ truyền khắp thiên hạ!”

Ngay lúc này phía sau bỗng vang lên tiếng nói của thái hậu Thẩm Trân Châu: “Ai gia có vài lời muốn nói!”

Nàng đứng dậy, dưới sự dìu đỡ của cung nữ, nàng đi lên trước, đi thẳng đến phía trên cùng, nàng đảo nhìn mọi người một vòng, “Các vị đại thần, ai gia có thể nói không?”

Mọi người cùng khom người hành lễ: “Xin thái hậu hạ chi!”

Thẩm Trân Châu gật gật đầu nói: “Bùi tướng quốc đã mất, chúng ta nên tường nhớ hoài niệm, nhưng triều đình có cương độ của triều đình, triều chính vẫn phải tiếp tục.

Vừa rồi Trương tướng quốc đã nói rất đúng, chúng ta đối kháng với Nam Đương, lại phải dẹp phán loạn của An Lộc Sơn.

Tiền quân tướng sĩ anh dũng báo quốc, còn chúng ta cũng nên đoàn kết chung sức, để triều đình được vận hành nhanh chóng thuận lợi, để quân lương sớm được chuyển đến tiền tuyến, để tướng sĩ không phải chịu đói.

Nhưng hiện nay tình hình lại không lạc quan.

Ai gia ngẫm nghĩ căn nguyên, là do vị trí hữu tướng bị bỏ trống.

Hôm nay mượn cơ hội này. ai gia đề nghị tả tướng Trương Quân kế nhiệm hữu tướng, để tiếp tục ôn định kỳ cương triều đình.

Đó là lời của ai gia. việc hữu tướng trọng đại, rất mong được các vị đại thần thương thảo quyết định.”

Trương Quân có nằm mơ cũng không ngờ cuối cùng lại do thái hậu tuyên bố hắn sẽ làm hữu tướng.

Suy nghĩ trong lòng hắn lóe qua thật nhanh, bỗng hiểu ra an bài khổ tâm của Lý Khánh An.

Theo lệ, vị trí trống, hữu tướng và bá quan ngũ phẩm trở lên trong Chính sự đường bầu chọn, đó cũng là lý do mà Vi Thao đang kịch liệt được mua chuộc các quan viên trung hạ tầng.

Nhưng thường lệ không phải là pháp luật, pháp luật Đại Đường trước giờ đều là hoàng đế bổ nhiệm hay bãi chức cho quan viên tam phẩm trở lên.

Lúc hoàng đế còn nhỏ, thái hậu cũng có thế chi định tướng quốc.

Đó là hoàn toàn hợp pháp lý, đương nhiên, tiền đề là thái hậu phải có đủ quyền thế.

Nhưng tình hình hôm nay, Lý Khánh An không muốn để bá quan lựa chọn, nên mới mượn tay thái hậu chi định hắn làm hữu tướng.

Bá quan có thể không đếm xia đến chi định của thái hậu, nhưng sau đoạn thế hiện vừa rồi của Trương Quân, thứ hôi còn ai dám phản đối?

Trong sảnh bỗng chốc im phăng phắt, cuối cùng Bùi Mân mỏi miệng đầu tiên.

“Ta nguyện nghe ý chỉ của thái hậu, ủng hộ Trương tướng quốc kế vị hữu tướng.”

Lưu Mân cũng đứng dậy nói: “Nước không thể một ngày không có tướng quốc, ta cũng ủng hộ Trương tướng quốc làm hữu tướng.”

“Ta cũng ủng hộ Trương tướng quốc làm hữu tướng.”

Nhan Chân Khanh cũng tỏ thái độ.

Cơ hồ mọi người đều theo thứ tự. các đại thần lần lượt tỏ thái độ ủng hộ.

Đến phiên Vi Thao, hắn bỗng hừ mạnh một tiếng rồi phẩy tay ra đi.

Quân doanh Bá Kiều, một đội kỵ binh từ xa xa phóng nhanh đến dừng lại cách doanh trại ngoài trăm bước, hô to: “Ta là Nội vệ Hồ Vân Bái. cầu kiến đại tướng quân!”

Cờ đò trên doanh môn hạ xuống.

Hồ Vân Bái trở mình xuống ngựa, dắt ngựa đi nhanh về phía đại doanh.

Hồ Vân Bái là hội viên của Ẩn Long hội đi sâu vào quân An Tây nhất, hắn đã lên quan đến tam phẩm.

Nội vệ tả tướng quân, nắm trong tay tình báo đại quyền của quân An Tây, là một trong các tâm phúc được Lý Khánh An tin tường nhất.

Sau số các kim bài mà Lý Khánh An phát cho trư tướng khi muốn yết kiến thì kim bài của hắn xếp thứ năm. chi sau Đoàn Tú Thực.

Lý Tự Nghiệp, Phong Thường Thanh.

Lý Quang Bật bốn người, từ đó có thể thấy rõ sự tin tường của Lý Khánh An với hắn.

Nhưng hôm nay trong lòng Hồ Vân Bái lại thấy chua xót. hắn thật sự đã cảm nhận được dă tâm đế vương của Lý Khánh An.

Giờ đã là lúc trưa, hắn bước nhanh đến trước cửa trướng, nhưng lại được biết Lý Khánh An thẩm trướng ở phía sau.

Thẩm trướng là do hai trướng lớn nhỏ gọp lại, trong đó còn có nội trướng, một là để giữ ấm. nhưng quan trọng hơn nữa là an toàn.

Theo thán phận của hắn có thể trực tiếp đi vào ngoại trướng.

Hắn vừa vén màn đi vào ngoại trướng, hai thân binh gác ngoài cửa nội trướng vội lên tiếng “Xuỵt!”, xong lại khẽ giọng giải thích: “Đại tướng quân còn chưa dậy!”

Hồ Vân Bái ngờ ngàng.

Lý Khánh An trước giờ không có việc ngủ trưa.

“Đã xảy ra việc gì?”

Hắn kinh ngạc hỏi.

“Đại tướng quân aiừa đêm vào thành, gần sáng mới đến!”

“À!”

Hồ Vân Bái không dám hỏi nhiều.

Lúc này, trong nội trướng bỗng vang lên siọng nói mỏi mệt của Lý Khánh An, “Ai đang ở bên ngoài?”

“Đại tướng quân, là ty chức!”

“Vào đây đi!”

Hồ Vân Bái đi vào trong nội trướng, trong đó chỉ có một minh Lý Khánh An. không có nữ nhân hầu hạ hắn.

Đấy là điểm khác nhau siừa Lý Khánh An và các chư hầu khác, các chư hầu khác trong trướng ít nhất phải có hai người nữ nhân, còn Lý Khánh An chẳng bao giờ mang nữ nhân vào quân doanh, đó là nguyên tắc của hắn.

Ánh sáng trong đại trướng rất mờ. xung quanh thoang thoảng một mùi hương thơm nhè nhẹ.

Không có vàng bạc óng ánh. không có châu báu ngọc ngà. chi được phủ lên một tấm thảm Ba Tư dày ấm. là món quả mà hoàng đế Đại Thực đã tặng hắn. sâu hờn nữa là một chiếc gối tựa. trên gối được phủ tấm da hồ ly đò lòm.

Tấm da hồ ly này Hồ Vân Bái biết lai lịch, do hai năm trước Đoàn Tú Thực đích thân săn được, dâng lên tặng Lý Khánh An.

Không ngờ Lý Khánh An lại mang theo tùy thân dùng để lót dưới lúc ngủ.

Nhưng giờ Đoàn Tú Thực lại bị bién chức, từ An Tây chủ quản bị bién làm Quan Nội Đạo tiết độ sứ.

Lý Khánh An tuy đã biển Đoàn Tú Thực, nhưng vẫn dùng đồ của hắn tặng, từ việc nhỏ này có thể thấy được mặt bao dung trong dùng người của Lý Khánh An.

Nghĩ đến đây chút bất mãn trong lòng Hồ Vân Bái cũng tiêu tan.

Hắn vào trong trướng bèn khom người nói: “Ty chức tham kiến đại tướng quân!”

Lý Khánh An nằm nghiêng trên tấm da hồ ly, có thể thấy rõ vẻ mệt mỏi trên mặt hắn. hình như vẫn chưa tinh hãn.

Lý Khánh An khoát khoát tay nói: “Việc trong triều thế nào rồi?”

“Hồi bẩm đại tướng quân, triều đình đã nhận định do Nam Đường làm. và đã công bố toàn quốc, khiển trách hành vi hèn hạ ám sát Bùi Tuân Khánh của Nam Đường.”

“Ta không hỏi triều đình, ta hôi ngươi, điều tra của ngươi có kết quả chưa?”

“Nếu triều đình đã hạ kết luận, vậy ty chức tiếp tục điều tra cũng chẳng còn ý nghĩa gì; ty chức thành khân xin đại tướng quân cho phép ty chức dừng điều tra lại.”

Lý Khánh An không nói gì.

ánh mắt lạnh lìrng đăm đăm nhìn hắn.

Hồ Vân Bái không giải thích gì thêm, hắn tin Lý Khánh An hiểu ý của mình.

Trên thực tế Hồ Vân Bái đã vô tình điều tra ra chân tướng.

Tối hôm qua. hắn đã chỉnh lý đồ đạc cho Trương Quân theo lệnh Lý Khánh An. vô tình phát hiện được cây cung đó chính là chiến lợi phẩm một thời của hắn.

Hai thắng trước hắn trong lúc thanh lý thám từ của An Lộc Sơn tại Trường An đã được, lúc đó trong danh sách có cây cung này.

Hắn vất vả tìm kiếm bốn nãm ngày, hóa ra cây cung này lại đến từ chỗ hắn.

Nhưng khiến hắn kinh ngạc hơn cả chính là cây nỏ này cùng với một số chiến lợi phẩm lúc đó cuối cùng đều toàn bộ giao hết cho Lý Khánh An.

Vậy cũng có nghĩa là cung nỏ của hung thủ là xuất phát từ trong tay Lý Khánh An.

Đây là ý gì?

Nó khiến Hồ Bái Vân không dám nghĩ tiếp.

Sáng sớm hôm nay, một manh mối khác lại vừa trồi ra khỏi mặt nước, loại rượu tên hung thũ đó uống cũng đã điều tra ra.

Đó là điểm Hồ Bái Vân đắc ý nhất, thủ hạ của hắn không gì là không làm được.

Những việc trong mắt người khác nhường như là không thể, nhưng họ vẫn có thể tìm ra đáp án. nhưng đáp án lần này lại khiến hắn khó mà chấp nhận.

Rượu hung thủ uống lại là tam lặc tương được giữ trong kho trên ba mươi năm.

Hồ Vân Bái biết loại rượu này cả Trường An chỉ có một nơi có, đó là tửu tử Nhiệt Hài Cư chợ Tây.

Chủ tửu tử chính là Thường Tiến, đó cũng là cử điểm của Ản Long hội tại Trương An.

Nếu như không phát hiện bí mật của cung nỏ, Hồ Vân Bái có lẽ còn không dám tin việc này liên quan đến Ẩn Long hội.

Ẩn Long hội giết Bùi Tuân Khánh làm gì?

Có lẽ tam lặc tương ba mươi năm chẳng qua là sự ngẫu nhiên, nhưng giờ Hồ Vân Bái hiểu rồi.

Bùi Tuân Khánh chính là bị Ản Long hội siết.

trong trướng rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức Hồ Vân Bái cảm thấy như có một luồng sát khí bao trùm lấy hắn.

Không biết bao lâu sau. sát khí này mới từ từ tiêu tan.

Trong trướng bỗng vang lên giọng hơi mỏi mệt của Lý Khánh An.

“Có thể dừng điều tra lại được rồi, hãy triệt để quên nó đi!”

“Tuân lệnh!”

Hồ Vân Bái hiểu cái nghĩa “triệt để quên đi” là gì. hắn thi một lễ từ từ rút ra khỏi đại trướng.

Lúc đi đến cửa trướng, lại bỗng nghe Lý Khánh An nói: “Ta vẫn nhớ ngươi cũng là thành viên của Ẩn Long hội!”

Hồ Vân Bái rùng cả minh, hắn từ từ quay đầu lại, trên khuôn mật mỏi mệt của Lý Khánh An nờ ra một nụ cười thần bí.

Nụ cười này cũng như tia nắng đột phá khỏi mây đen. khiến lòng Hồ Vân Bái bỗng chốc thấy ấm áp lạ. cảm động bỗng chốc chan chứa khiến muỗi hắn chua chua.

Hắn gật gật đầu nói rồi bước nhanh ra ngoài.

Lý Khánh An từ từ nhắm tịt mắt lại.

Hắn rất mệt. chỉ muốn ngủ một lát. nhưng lại biết rõ không thể ngủ nữa.

Hắn thở nhẹ một hơi. có một số việc hắn không thể không làm.

Bùi Tuân Khánh đã hơi quá đà. không tuân thủ theo quy tắc trò chơi, vì lợi ích của gia tộc hắn bất chấp cách nhìn của người thiên hạ. cưỡng bức đưa tử đệ Bùi gia vào làm trưởng sứ hoặc tư mã tại Khánh Châu.

Nguyên Châu.

Lũng Châu.

Diên Châu.Những điều này Lý Khánh An có thể nhịn, nhưng hắn vẫn không biết chừng mực, mà càng lúc càng quá đáng, lại dám mua chuộc Lễ bộ lang trung Triệu Vận của Nam Đường; cũng chính là môn sinh của Độc Cô Hạo Nhiên, vu khống Độc Cô Hạo Nhiên tư thông Nam Đường.

Dã tâm cũng hắn đã bành trướng đến mức này đã khiến Lý Khánh An không thể nhúng nhịn nữa.

Dù thế nào đi chẳng nữa thì chiều nay hắn nhất thiết phải đến Bùi phủ một phen, đi cùng Uyển Nhi.

Nửa canh giờ sau.

Lý Khánh An đã quay trở lại phủ mình.

Cả nhà đều đi ra ngoài cửa lớn đón tiếp, nhưng hoan nghênh dũng sĩ thắng lợi trở về.

Lý Khánh An nhìn nhìn vợ con minh, trong lòng lại thấy hạnh phúc vô cùng.

“Cha ơi!”

Trưởng nữ Lý Tư Đóa dang rộng hai tay chạy ra. còn thiếu năm ngày nữa là đến sinh nhật của tiểu nha đầu.

Lý Khánh An nhấc bổng tiểu nha đầu lên. hôn mạnh lên má một cái. hắn đưa tay chỉ vào mũi tiểu nha đầu cười nói: “Con muốn cha tặng quả sinh nhật gì cho con?”

“Cha ơi, con muốn mật ong!”

Nghe con gái ngọt ngào nói muốn được tặng mật ong làm quả sinh nhật, Lý Khánh An không khỏi cười phá lên.

Lúc này con trai hắn cũng chạy lên ôm chằm lấy chân hắn.

“Cha ơi. con cũng muốn có quả!”

Con trai của Lý Khánh An vào lúc một tuổi chính thức được đặt tên là Lý Đàn.

được phong là quân vương Y Ngô.

Cậu bé chỉ thua Lý Tư Đóa hai tháng tuổi, nhưng lại ranh ma vô cùng, cái đầu bé nhỏ của cậu có thể nghĩ ra được đủ các trò tinh nghịch lém lĩnh.

Lý Khánh An cũng bế nó lên tay, cười hỏi: “Thế con muốn có quả gì?”

Tiểu gia hỏa chỉ vào con vạn lý truy vân mã của Lý Khánh An nói: “Ta muốn có con ngựa lớn của cha!”

“Hê hê!

Cái tên tiểu tử thối này đúng là biết nghĩ, muốn có chiến mã của cha.

Được thôi!

Cha sẽ cho con một con ngựa nhỏ, để con được cời mỗi ngày!”

“Hay quá!”

Tiểu gia hỏa mừng rỡ vỗ tay.

“Cha ơi. thế con không lấy mật ong nữa. con cũng muốn có ngựa.”

Lý Khánh An yêu chết đứa con gái bảo bối của mình, hắn dùng cái hàm đây râu ria của mình cả cả lên cái má nhỏ của tiểu nha đầu. cười nói: “Vậy cha cũng cho con một con ngựa vậy.”

“Con muốn có ngựa lớn. phải to hơn ngựa của đệ đệ.”

Lúc này, Như Thi cười cười đưa tay bế qua con gái, “Cha mệt rồi. con để cha nghi một hồi.”

Minh Nguyệt cũng vác bụng bầu đi ra quở con trai, “Đừng quấy rối nữa. mau xuống đây.”

Lý Đàn rất được sùng ái của cái dì nương, nhưng lại vô cùng sợ mẫu thân.

Hắn nghe mẫu thân quở bèn vội vã đi xuống, để Như Họa dẫn sang một bên.

Minh Nguyệt đã sắp đến ngày sinh đẻ, đi đứng cũng rất vất vả. nàng đi lên cười nói: “Huynh quay về mà không báo trước một tiếng, giờ Vũ Y lại dẫn con đi Từ Ân tự hoàn nguyện rồi.”

Con gái nuôi của Vũ Y chính là đứa con gái mồ côi mà Trương Việt để lại.

được phòng làm Kim Màn quận chúa, cũng là con gái của Lý Khánh An.

Lý Khánh An bèn hỏi: “Hai mẹ con vẫn ổn chứ?”

“Lúc mới đến cô bé CŨĨ12 quấy hết hai ngày,cử đòi thẩm nương, sau đó mới từ từ quen dần.

Hôm trước nó bỗng ôm lấy cổ Vũ Y gọi ‘mẹ”!

Vũ Y cảm động đến rơi cả lệ.

Đó là đứa trẻ hiếu chuyện, khiến người ta không thể không thương nó.”

“ừm!

Thế còn sức khỏe nàng thế nào?”

“Chắc sắp rồi!

Muội từng sinh con. muội biết, vấn đề không lớn. thai vị rất ngay.

Đúng rồi, muộn còn định viết thư cho huynh.

Uyển Nhi cũng đã có mang, nửa tháng trước ngự y đã chuấn đoán ra hi mạch của muội ấy!”

Lý Khánh An gật gật đầu. kỳ thực hắn đã biết.

Chính vì Uyển Nhi mang thai mà Bùi Tuân Khánh mới điên cuồng nhường này.

Minh Nguyệt thấy sắc mặt phu quân không có gì mừng rỡ, kinh ngạc hỏi: “Huynh biết rồi ư?”

“Tên Trương ngự y đó nói đấy, nàng cũng biết là mạng lưới tình báo của ta rất

mạnh mà.”

Minh Nguyệt lẳng lặng gật đầu nói: “Việc của tổ phụ muội ấy đã đả kích rất mạnh muội ấy, huynh đi an ủi muội ấy chút đi! ”

Lý Khánh An thế mới phát hiện Bùi Uyển Nhi không có ở đây, không khỏi hỏi: “Uyển Nhi đâu?”

“Muội ấy đang ở trong phòng, muội đã lệnh người đi nói với muội ấy là huynh đã trở về.”

Chỗ ở của Bùi Uyển Nhi là Đông Viên, là một đình viên tinh tế mà yên tĩnh.

Đấy là do Minh Nguyệt nghĩ đến bối cảnh gia tộc đặc biệt của nàng mà sắp xếp.

So với cầm Tư Uyển của Vũ Y còn lớn hơn chút ít. trong sân trồng đầy các loại hoa lan.

Hoa lan là hoa Bùi Uyển Nhi thích nhất, từng khóm trúc xanh ngắt bao phủ xung quanh tiểu lâu nàng ở, trông càng tĩnh lặng tao nhã.

Bùi Uyển Nhi có bốn nha hoàn, đều là nha hoàn tùy thân đi theo từ nhà mẹ đẻ.

Vào đến Triệu vương phủ, theo lệ bốn nha đầu này sè được hồi phục lại tự do, nhưng với họ mà nói cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Họ từ nhỏ đã cùng lớn lên cùng Uyên Nhi.

đã sớm xem nàng là chủ nhân của mình.

“Cô nương, lão gia đã đến!”

Lý Khánh An vừa đến đến sân.

Bạch Lan một trong bốn nha đầu đã hô lên.

Nàng vẫn quen gọi Uyên Nhi là cô nương.

Bùi Uyển Nhi từ trong nhà chạy ra. mắt nàng đỏ hoe.

Thấy Lý Khánh An qua đây, nàng vội đi lên đâm bố vào lòng Lý Khánh An. nước mắt cứ thế mà ròng rã rơi.

Chương 607: Ai là hung thủ

Lúc Bùi Khoan còn trên đời. hắn cũng giống như một nút áo, đem tông tộc Bùi thị của Trường An thắt chặt lại với nhau, mọi người lúc thường ngày trên cơ bản đều sẽ ở lại trong phủ của Bùi Khoan, mãi cho đến ban đêm mới mạnh ai nấy tự mình hồi phủ, nhưng sau khi Bùi Khoan qua đời, nút áo liên hệ gia tộc đã không còn nữa. gia tộc Bùi gia Trường An dần dần trở nên phân tán, lui tới giảm ít đi, Bùi Tuân Khánh cũng dọn trở về lão trạch của mình ở phường Sùng Nhân, bắt đầu bận rộn quyền lực chính vụ, lúc này một số mâu thuẫn nội bộ bắt đầu nhú rõ, cãi nhau giữa trục lý (thê tử của huynh đệ) với nhau, tranh lợi giữa huynh đệ với nhau, phòng trạch phân chia không công bằng, đất đai phân phối bất công v.v… những mâu thuẫn thường thấy ở những nhà bình thường, ở Bùi gia đều đã xuất hiện, nhưng những thứ này đều là mâu thuẫn nhỏ, điều nghiêm trọng hơn là đã xuất hiện cục diện ác liệt Bùi Tuân Khánh và Bùi Mân trở mặt như vậy, ở vào trước đó, quả thật là chuyện không thể nào tưởng tượng được.

Nhất là Bùi Tuân Khánh gặp thích sát thân vong, nội bộ aia tộc Bùi thị đã xuất hiện tiếng nói quy tội Bùi Mận. mà tộc nhân ủng hộ Bùi Mân lại nghiêm khắc trách cứ tiếng nói này, đến nỗi phái hệ đối chọi nhau, nội bộ Bùi gia đã xuất hiện dấu hiệu rạn nứt.

Lúc này, cách thời ai an Bùi Tuân Khánh bị ám sát thân vong đã qua đi sáu ngày rồi, triều đình cuối cùng đã đưa ra được một cách nói. dùng ý chỉ của chính sự đường triều đình đã ban bố thư cáo thiên hạ, trực chi Bùi Tuân Khánh là do Nam Đường hãm hại, nghiêm khắc chi trích hành vi ti tiện của Nam Đường thích sát Bùi Tuân Khánh.

Cùng với định luận của triều đình, đại thần buổi chiều đến Bùi phủ phúng điếu bất đầu nườm nượp không dứt, phủ đệ của Bùi Tuân Khánh nằm ở phường Sùng Nhân, lúc này trước cửa phủ đã dựng lên linh bằng, người nhà của Bùi Tuân Khánh choàng áo đay để tang, rưng rưng nước mắt quỳ hướng về phía đại thần đến phúng điếu, thê tử Khúc thị của Bùi Tuân Khánh và mấy người con trai đều quỳ bên trong linh bằng, các đại thần nhất nhất đi vào trong, dâng hương tế tự. an ũi người. rồi lập tức rời đi.

Lúc này một đội kỵ binh mấy trăm người hộ tống xe ngựa của Lý Khánh An xuất hiện trong phường Sùng Nhân, trong xe ngựa.

Lý Khánh An đang an ủi Bùi Uyển Nhi, theo việc Lý Khánh An về nhà. nỗi niềm bơ vơ, bi thương và đau khổ của Bùi Uyển Nhi.

đều từ từ lắng đọng lại, lúc này đối với nàng.

Lý Khánh An chính là toàn bộ sự nương nhờ của nàng, cái chết của tô phụ tuy rằng làm nàng đau thương, nhưng sự an ủi của Lý Khánh An lại có thể xoa dịu nỗi thương đau trong lòng nàng, làm cho nàng có thể toàn tâm toàn ỷ nâng niu thai nhi trong bụng.

“Uyển Nhi. người chết không thể sống lại, điều chúng ta phải làm. là để người chết được ngủ yên.

để người sống được an ủi. ta đã gửi thư đến chính sự đường, hi vọng có thể truy phong Bùi tướng quốc với tước phong Thái sư, thực phong trăm hộ, làm cho thê tử của hắn có thế có được an hưởng tuổi già. nàng đừng bi thương nữa. hãy chú ý nhiều đến sức khỏe, bi thương của nàng sẽ làm cho con khóc, nó sẽ cảm nhận được tâm trạng của nàng, biết không?”

Bùi Uyển Nhi đem đầu dựa trên vai của Lý Khánh An. giờ khắc này trong lòng nàng đã cảm nhận được sự nương nhờ lớn lao, nàng lẳng lặng gật gật đầu.

Lý Khánh An nắm lấy tay của nàng lại nói: “Còn nữa.

đợi chút nữa gặp được phụ mẫu trưởng bối rồi. nàng phải an ủi bọn họ, đây là điều nàng phải đi làm. nàng không thể cùng bọn họ ôm đầu khóc lớn. như thế chì sẽ tăng thêm thương cảm cho họ, mà không phải là xoa dịu vết thương, nhớ kỹ rồi chưa?

Nàng bây giờ là thê tử của ta.

Không phải là cháu gái của Bùi gia.”

“Muội nhớ kỹ rồi. muội sẽ làm tốt!”

Xe ngựa chậm rãi dừng lại ở bên cạnh Bùi phủ, lúc này vừa lúc là thời gian hạ triều, quan viên đến phúng điếu Bùi Tuân Khánh nườm nượp không dứt. chỉ là quan viên chờ đợi trước linh bằng bèn có hơn một trăm người, sự đột ngột xuất hiện của Lý Khánh An bỗng chốc gây ra một sự xáo động, ai cũng đều không biết Lý Khánh An lại đã quay về rồi. không ít quan viên đồng loạt tiến lên thi lễ: “Ty chức tham kiến Triệu vương điện hạ!”

Lý Khánh An đi xuống xe ngựa, nhất nhất đáp lễ với mọi người, lúc này, hai người con trai của Bùi Tuân Khánh là Bùi Dương và Bùi Hướng nhanh chân đi lên trước, cả hai song song quỳ xuống khóc nói: “Phụ thân ta chết thảm dưới độc thủ của Lý Hanh, cầu điện hạ thay phụ thân ta báo thủ”

Lý Khánh An vội vàng dìu huynh đệ họ dậy, đau lòng nói: “Đây không phải là kiếp nạn của Bùi gia. mà là nỗi nhục của cả triều đình, không chỉ là Bùi tướng quốc, còn có tiên đế, từng món nợ máu này ta đều ghi nhớ lấy, sẽ có một ngày, ta sẽ từ chỗ hắn đòi lại cả vốn lẫn lãi.”

Những lời nói của Lý Khánh An có tình có lý, lại có thêm một thứ khí phách của vương giả.

đây xem như hắn mượn cơ hội này để tỏ thái độ với mọi người rồi, thái độ của hắn trên sự việc này, bỗng chốc làm dấy lên một tràng tiếng khen ngợi của quan viên có mặt tại đó, càng có một số người có lòng nhớ lấy những lời này, chuần bị lấy ra ngoài tuyên dương, huynh đệ Bùi thị càng là kích động không thôi, cảm tạ không ngớt, mời Lý Khánh An đến trong buồng nghỉ ngơi quý khách an vị.

Lúc này Bùi Uyển Nhi cũng từ trong xe đi ra. phu nhân Khúc thị của Bùi Tuân Khánh, còn có mẫu thân của nàng, mấy vị thám nương, dì nương đem nàng tiếp vào linh bằng, tuy rằng Uyển Nhi đáp ửng Lý Khánh An rằng không khóc, nhưng mấy nữ nhân tụ lại một chỗ, nhắc đến chuyện thương tâm. nước mắt cảm nhiễm một cái, Uyển Nhi cũng không nhịn được mà khóc lên. ngược lại là mấy nữ nhân khuyên nàng nên lắng lòng bớt bi thương, người chết không thể sống lại. nàng phải giữ lấy thai nhi trong bụng thì hơn. thê tử La thị của Bùi Hướng nghe nói nàng có thai, hốt hoảng nói: “Uyển Nhi có mang rồi làm sao có thề vào linh bằng, mau mau đi ra.”

Mọi người lúc này mới bừng tỉnh, vội vàng mời nàng ra ngoài, vào trong phủ nghỉ ngơi.

Một đám nữ nhân như muôn sao đỡ lấy trăng mà dìu Bùi Uyển Nhi vào trong phủ, lúc này địa vị của Bùi Uyển Nhi chính là như Nguyên phi đi thăm thân trong “Hồng lâu mộng” vậy, đã trở thành kỳ vọng của một nhà Bùi Tuân Khánh.

Bùi Tuân Khánh chết rồi, thê tử, nhi tử. con dâu. tôn tử, cháu dâu toàn bộ đều mất đi chỗ dựa phía sau, mọi người trong lúc đau xót khóc lóc Bùi Tuân Khánh, càng lo lắng hơn đến vận mệnh tiền đồ của mình.

Bùi Tuân Khánh chết đi.

Bùi gia lại trở thành Bùi Mân đương quyền.

Bùi Mân có bỏ qua thủ cũ rộng lượng đối đãi với phòng người bên này của bọn họ không?

Bùi Dương.

Bùi Hướng lo lắng sĩ đồ của mình, các nữ nhân lo lắng cơm áo gạo tiền, các đứa cháu lo lắng có cơ hội nhập sĩ làm quan không, đến nỗi mà bọn họ khóc Bùi Tuân Khánh ít. khóc bản thân lại nhiều hơn mấy phần, cũng may Bùi Uyển Nhi đã gả cho Lý Khánh An.

đây đã mang lại cho một phòng người của Bùi Tuân Khánh hi vọng lớn nhất, cử phảng phất là một cây rơm cửu mạng của bọn họ.

Mọi người kiên quyết đẩy Bùi Uyển Nhi ngồi vào chỗ chủ tọa.

Bùi Uyển Nhi thấy những tỳ muội như Bùi Vũ.

Bùi Quyên Nhi đều ngồi hầu xa xa ở đằng sau. bên cạnh mình đều là những trưởng bối tổ mẫu. mẫu thân, thẩm nương, nàng khó xử nói: “Uyển Nhi chỉ là tôn bối, làm sao có thề ngồi chỗ chủ tọa.

Uyển Nhi tội lỗi quá.”

Thê tử La thị của Bùi Hướng cực kỳ biết nói chuyện, không đợi mẫu thân của Bùi Uyên Nhi mờ lời. hắn bèn tiếp lời cười nói: “Trước khi con xuất giá không ai để con ngồi ở đây, nhưng bây giờ con là người của Lý gia.

đại diện cho địa vị nhà chồng, con bây giờ tuy chỉ là lương đễ.

đợi phu quân của con đăng cơ rồi, thì con đã là quý phi rồi.”

“Nhị nương, đừng nói lung tung!”

Tổ mẫu Khúc phu nhân kịp thời cắt ngang lời nói nhanh miệng của La phu nhân.

La phu nhân tỉnh ngộ, bây giờ làm sao có thể nói Lý Khánh An đăng cơ, cho dù mọi người trong bụng tỏ như ban ngày, cũng không thể nói. bà vội vàng đánh một bạt tay vào mình, tự trách mắng nói: “Người đã mấy chục tuổi rồi. nói chuyện chăng biết phân biệt nặng nhẹ.

đáng đánh!”

“Nhị thẩm nương, đừng như vậy nữa. mọi người đều là người một nhà. sẽ không ra ngoài nói lung tung đâu.”

Một bên. mẫu thân của Bùi Uyển Nhi cười nói: “Thật ra mọi người đều quan tâm đứa trẻ trong bụng của con. nhưng có đưa sản bà xem qua chưa, là gái hay trai?”

“Cái này… mới ba tháng thôi, làm sao có thể xem ra được?”

“Cũng chưa biết chừng, cháu đi hai bước cho ta xem xem!”

Người nói chuyện là tổ mẫu Khúc thị.

Khúc thị là vợ sau của Bùi Tuân Khánh, tuổi tác nhỏ hơn Bùi Tuân Khánh đến hai mươi mấy tuổi, cũng mới bốn mươi mấy tuổi, so với mẫu thân Lưu thị của Bùi Uyên Nhi chi lớn hơn hai tuổi, bởi vì chưa từng sinh đẻ qua. dung mạo vẫn trông có vẻ trẻ tuổi, nhìn thế nào cũng không giống bộ dạng của tổ mẫu. bà nói bà có thể nhìn ra giới tính của thai nhi. mọi người đều cười cả lên. bà cả con còn chưa sinh qua. có thể nhìn ra giới tính gì kia.

Lúc bắt đầu Khúc thị còn có một chút nỗi bi thương cho việc trượng phu qua đời. nhưng từ từ nói đến con cái. việc trượng phu qua đời bèn ở trong lòng bà càng lúc càng nhạt đi, vốn dĩ.

Bùi Tuân Khánh đã chết được sáu bảy ngày rồi. cần khóc thì cũng đã khóc rồi. hơn nữa Bùi Tuân Khánh cũng là người bảy mươi mấy tuổi rồi. với bà chỉ là phu thê trên lễ tiết mà thôi, hai người chia phòng ra ngũ cũng đã bảy tám năm rồi. bi thương tuyệt vọng của Khúc thị đaố đều là giả giả vờ thôi, bây giờ mọi người bàn đến hứng lên. thì bà cũng quên đi trên người còn đề tang. bèn cười nói: “Các người đừng xem thường ta nhé. phụ thân ta vốn dĩ là ngự y, có nói qua với ta một số thường thức, nữ chua nam cay đấy thôi!

Uyển Nhi, con đi hai bước cho ta xem xem.”

Mọi người thấy bà rõ ràng là không biết mà giả vờ biết, làm sao mà mang thai ba tháng thì có thể dựa vào đi đường mà nhìn ra nam nữ được, nhưng mà mọi người cũng không muốn làm bà mất hửng, bèn cùng nhau tung hửng nói: “Nói đúng đó, Uyển Nhi đi hai bước thứ xem.”

Lúc này, bọn họ đều quên đi thân phận của Bùi Uyển Nhi, chi xem nàng là cháu gái của Bùi gia thôi.

Bùi Uyển Nhi bất đắc dĩ, đi đến mức ngại ngùng mà đi được mấy bước trước mặt các trưởng bối. thấy mọi người đều dẫn mắt vào người nàng, khuôn mặt nàng không khỏi thẹn đến đò bừng, đây là đang nhìn cái gì thế nào?

“Là công tử!

Ta nói không sai. nhất định là một nam công tử.

ái dào!

Uyển Nhi số mạng phú quý a!”

Lúc này, có nha hoàn báo lại, lại có phu nhân của vài vị đại thần đến phúng viếng.

đám người Khúc phu nhân vội vàng phải đi ra ngoài tiếp đãi.

Bùi Uyên Nhi lại ra một hiệu mắt cho mẫu thân.

Lưu phu nhân liền nói phải ở cạnh nữ nhi, ở lại không đi.

Lưu phu nhân là nữ nhi của tiền Binh bộ lang trung Lưu Kính, tánh tình nhát gan cẩn thận, cộng thêm nhà mẹ ruột của bà quan tước không tiếng tăm. bà ở Bùi gia địa vị không cao, thế nhưng bà hiền thục biết lễ. người trong nhà lại cũng thích nàng, gả cho Bùi Dương hai mươi mấy năm. sinh được hai trai một gái, hai người con trai một người ở trong cung làm thị vệ, một người theo học ở thái học, nữ nhi bèn là Bùi Uyển Nhi, Lưu phu nhân ở trên người của nữ nhi đã gửi gấm một sự kỳ vọng vô hạn. hai mẹ con đã tìm một gian phòng vắng vẻ yên lặng.

Lưu phu nhân thấy nữ nhi sắc mặt có chút không ổn. bèn hỏi: “Là thân thế không khỏe hả?

Có cần phải nằm xuống nghỉ ngơi trước không.”

Bùi Uyển nhi lắc đầu, nàng nhẹ nhàng cắn một chút môi nói: “Nương. nếu con sinh ra là nữ thì phải làm sao?”

Lưu phu nhân ngây ngần người một chút, không khỏi cười nói: “Sinh nam sinh nữ đều là ông trời ban cho, có gì mà phải l, điều nàng quan tâm là con phải thuận sản. thề chất con khá yếu. sinh con sẽ có chút vất vả.

điều nương lo lắng là điều này.”

“Thế nhưng con cảm thấy được Bùi gia trên dưới đều dõi mắt vào con. muốn con sinh con trai, sức ép của con rất lớn a!

Nương, ngày tháng con ở vương phủ không theo ý muốn lắm. con thà sinh một đứa con gái.”

Lưu phu nhân trở nên kinh hãi. con sái xuất giá đã được mấy tháng trời rồi, vẫn còn chưa nói qua là sống có tốt không. cái aọi là không theo ý muốn chỉ là một cách nói uyển chuyển, cũng chính là nó sống không được tốt rồi.

“Là… cô gia đối xử với con không tốt ư?”

“Không phải, huynh ấy rất tốt với con. rất mực yêu thương con. con rất hài lòng phu quân của mình, chỉ là…

Lưu phu nhân là người từng trải, nàng vừa chuyển niệm liền hiểu được, “Ý con là nói Vương phi đối xử với con không tốt?”

Uyển Nhi khẽ thở dài nói: “Thật ra cũng không thể trách nàng, vốn dĩ nàng đối xừ rất tốt với con. sắp xếp mọi việc mọi bề đều rất tỉ mỉ. cả bốn nha hoàn cũng cho phép con tự mình sắp xếp, nàng là một đại tỳ rất khoan dung, chính là trách tổ phụ ma xui quỷ khiến, từ sau khi ở chỗ ngự y biết con mang thai, lại đàn hạch Độc Cô Hạo Nhiên, cũng chính là phụ thân của Minh Nguyệt, đàn hạch cha tư thông Nam Đường.

đây không phải là công khai muốn bãi truất vị trí vương phi của Minh Nguyệt sao?

Định để con thay thế Minh Nguyệt trở thành Triệu vương phi. trực tiếp uy hiếp đến địa vị của người ta. từ lúc đó trở đi. vương phi đã có sự đề phòng đối với con. con cảm nhận được điều đó, tỷ dụ như mọi người đều đang cười nói. con vừa đi ra. mọi người đều không lên tiếng nữa. ngay cả Như Thi Như Họa đều phản cảm con. nhất là vương phi không cho con tiếp xúc Đàn nhi. có một lần. con cho Đàn nhi một miếng bánh ngọt.

Đàn nhi nói cho mẫu thân biết, kết quả là vương phi bèn đã từ đi người nha hoàn đã dẫn nó đến trong viện của con chơi.

Ài!

Tổ phụ làm việc như vậy, cũng không thay con nghĩ một chút, nói thật, con thật sự rất hận ông.”

Lưu phu nhân cả nửa buổi trời cũng không nói nên lời, sự việc như vậy cũng từng xảy ra ở trên người bà. cũng chính vì địa vị nương gia của bà không cao, nhiều người thê thiếp của Bùi Dương đều muốn thay thế vào vị trí của bà. mười mấy năm nay bà mấy lằn gặp phải hàm hại, nếu không phải bà sinh được hai người con trai, e là địa vị của bà thật sự là khó mà giữ được.

Lưu phu nhân hiểu rõ sự tàn khốc của việc đấu tranh nội trạch này, mắt thấy con gái cũng phải cuốn vào trong đó, trong lòng bà không khỏi nhói lên. bèn nói: “Ta chỉ hỏi con. con có cái tâm này không?”

Uyển Nhi kiên quyết lắc đầu.

“Con chưa bao giờ có ỷ định này, con chì nghĩ muốn giúp chồng dạy con. sống một cuộc sống yên ổn bình lặng, tuyệt không muốn đi đoạt vị trí của Minh Nguyệt.

đó chỉ là suy nghĩ một phía của tổ phụ. hơn nữa. quân An Tây đều thừa nhận vị vương phi và tiểu vương gia này, con có thể tranh thắng nàng sao?”

“Nếu bản thân con không có cái lòng này, vậy thì bọn ta sẽ không tranh, bọn ta chi quan tâm sống qua ngày, thời gian lâu rồi, Triệu vương phi tự nhiên sẽ hiên được tấm lòng của con.”

“Nhưng con lo lắng Bùi gia. bọn họ nhất định sẽ ép con. vậy thì phải làm sao?”

“Điều này ta nghĩ con cũng đừng quá lo lắng; thật ra chủ yếu chính là tổ phụ con quá mạnh mẽ lấn át. là người quyết liệt chủ trương con thay thế Triệu vương phi. bây giờ người đã mất rồi, tuy rằng phụ thân thúc phụ con cũng có chút cách nghĩ như vậy, nhưng dù sao địa vị của họ ở gia tộc không so được với tổ phụ con. bây giờ là Mân nhị thúc của con đang chủ đạo gia tộc. thúc còn vì chuyện này mà cãi nhau qua với tổ phụ con. ta nghĩ thúc sẽ không ép con.

đợi qua hai ngày ta đi lên phủ của thúc ấy một chuyến, tìm Mân nhị thầm nói một chút về chuyện này, cố gắng giảm nhẹ sức ép cho con. hơn nữa Mân nhị thúc của con là cậu của Triệu vương phi. thúc ấy càng có thể làm hài hòa mối quan hệ giữa con và Triệu vương phi.”

Sự 2Ờ rối của mẫu thân làm cho tâm trạng lo lắng của Bùi Uyển Nhi trong mấy ngày nay cuối cùng đã được lắng dịu lại. nàng gật gật đầu: “Lời nói của nương khiến trong lòng con dễ chịu hơn nhiều rồi.”

“Đúng vậy!

Thật ra mấu chốt vẫn là xừ lý êm dịu quan hệ với trượng phu minh, để hắn yêu thích con.

để hắn hiên rõ lòng con. như vậy cho dù những người khác có đối xử với con thế nào, con đều có thể bình bình yên yên mà tiếp tục sống, đây chính là điều tâm đắc hai mươi mấy nãm nay của nương, con phải nhớ lấy.”

“Nương, con nhớ kỹ rồi.”

Tin tức Lý Khánh An hiện thân ở Bùi phủ rất nhanh đã lan ra khắp toàn thành, mọi người ai cũng đều khen ngợi nức nỡ Lý Khánh An trọng tình trọng nghĩa, vừa trở về Trường An. việc đầu tiên chính là phúng điếu cho Bùi Tuân Khánh, còn tận lễ của vãn bối choàng áo đay để tang. chỉ một điểm này thôi là đủ để cho người Đường lấy lễ hiếu làm đầu truyền miệng nhau mà khen ngợi rồi.

Chi sợ trong quan viên toàn Trường An. chỉ có một người đối với hành động của Lý Khánh An cảm thấy nghĩ đến mà sợ hãi. người này bèn là nội vệ tả tướng quân Hồ Vân Bái. lúc này Hồ Vân Bái đang ngồi trong xe ngựa, tưởng tượng tình hình Lý Khánh An choàng đay đề tang khóc tang, đoán chừng thành ý đó sẽ làm cho tất cả mọi người mủi lòng, nhưng nếu như bọn họ biết được Bùi Tuân Khánh chính là bị Lý Khánh An giết, không biết người Bùi gia. người trong triều đường sẽ có cảm nhận như thế nào?

Hồ Vân Bái không khỏi thở dài một tiếng. ‘Người lấy thiên hạ. không phải người thường có thể hiểu được.”

Xe ngựa chạy như bay tới chợ tây, chạy vào hẻm Lĩnh Tây, bắt đầu giảm tốc độ, cuối cùng ngừng lại.

“Sứ quân, tới rồi!”

Phu xe nhảy xuống xe ngựa, mở cửa xe ra.

Hồ Vân Bái ngóng đầu ra nhìn nhìn, thấy quả nhiên đã đến Nhiệt Hài Cư, cờ xí đồi lại thành màu mới. cũng lớn gấp hai lần. cờ lớn viền kim nền trắng, dùng chừ thảo viết lên ba chừ to màu đen ‘Nhiệt Hải Cư” Hồ Vân Bái không khỏi cười khổ một cái lắc lắc đầu. từ sau khi Lý Khánh An chường quyền.

Ẩn Long hội đã không còn cẩn thận lại tỉ mỉ như hồi trước nữa. hình như cũng trở nên phô trương hơn. nhìn mặt này ít nhất đã phô trương hơn trước rồi.

Hồ Vân Bái vừa mới xuống xe ngựa, một người giúp việc bèn tiến lên nghênh tiếp, gập người cười nói: “Khách quan, thật là cáo lỗi, hôm nay tệ điếm đang sửa chữa nội bộ, không buôn bán với bên ngoài, mời khách quan ngày mai lại đến nhé!”

Hồ Vân Bái cũng là thành viên Ẩn Long hội, hắn trước kia chủ quản phân đường của Hán Đường hội ở Lạc Dương, thường đến Nhiệt Hài Cư. hắn thấy người giúp việc trước mắt này hình như là mới đến. lại không quen biết minh, hắn nhìn nhìn cửa sô ở sát mép lầu ba nhất, thấy trên ban công ngoài cửa sổ đặt một chậu hoa cúc, đó là tín hiệu Ẩn Long hội đang triệu tập hội nghị.

Hồ Vân Bái trong lòng bỗng chốc dâng lên một nỗi tức giận.

Ấn Long hội hội hợp lại không thông báo mình, hắn chỉ vào hoa cúc nói: “Trăm hoa vào đông đều tiêu điều, duy chi hoa cúc nghênh khách tới.”

Đây là ẩn ngữ của Án Long hội.

ỷ là hắn cũng là đến tham gia hội nghị Ân Long, người siúp việc hiển nhiên khôngbiết. ngơ ngác nhìn vào Hồ Vân Bái, không biết lúc nói hai câu này có ý nghĩa gì. lúc này, trong đại đường có người cười to đi ra: “Là ngọn gió thơm nào thổi Hồ lão huynh đến vậy?”

Người đi ra. chính là đông chủ Thường Tiến của Nhiệt Hải Cư. hắn là Ẩn Long hội hội thừa, cũng chính là tương đương với thư ký hội đồng thành viên vậy, hội trường là là Lý Khánh An. nhưng hắn không quản việc của Ân Long. sự vụ thường ngày của Ẩn Long hội đều là do Thường Tiến chăm nom.

Hồ Vân Bái hừ mạnh lên một tiếng nói: “Hình như ta đến không đúng lúc a!”

Thường Tiến hiểu rõ oán khí của Hồ Vân Bái. bèn vỗ vỗ bờ vai của hắn. an ủi hắn nói: “Ngươi cũng biết đây là ý của hội chủ, ngươi có chức vụ không tham gia sự vụ thường ngày, chi tham gia niên tế, giống như ngươi.

Trương Việt.

La Khải Minh đều là người giữ chức vụ.”

“Nhưng có một số việc các ngươi phải nói cho ta biết!”

Hồ Vân Bái nghĩ đến chuyện của Bùi Tuân Khánh, vẫn là có một chút căm tức nói.

“Đi vào rồi nói sau đi!”

Thường Tiến mang theo hắn đi lên lầu hai. vào trong một gian phòng ngồi xuống, hắn vừa cười vừa hôi: “Nói đi!

Chuyện gì mà ta không nên dấu ngươi?”

“Việc của Bùi Tuân Khánh!”

Thường Tiến biến sắc, hắn đi tới cửa. nhìn nhìn ra hướng hai bên.

đem cửa khóa trái lại. lúc này mới ngồi xuống thấp giọng hỏi nói: “Ngươi làm sao biết được?”

“Ta là làm gì. ngươi quên rồi sao?”

Thường Tiến một lúc lâu sau thở dài nói: “Chuyện này toàn bộ là một mình ta lập ra chấp hành, đừng nói là ngươi. bất kỳ một người nào khác đều không biết được, việc này vô cùng bí mật. sự tình liên quan đến thanh danh của chủ nhân, xin ngươi bất luận thế nào cũng phải bảo mật.”

“Ta biết.

Đại tướng quân đã nhắc nhở ta rồi.”

Hồ Vân Bái nghe nói người khác đều không biết, trong lòng hơi cân bằng lại một chút, hắn lại hôi: “Lúc đó còn có một hung thủ đâu?

Bị ngươi dấu đi rồi ư?”

“Người này là thành viên Hán Đường hội.

đã đưa về An Tây rồi. sau này cũng sẽ không đến Trung Nguyên nữa.”

Hồ Vân Bái kỳ thật còn có chút chi tiết muốn hỏi. nhưng hắn biết Thường Tiến sẽ không nói cho minh biết, bèn không nhắc đến việc này này, chuyển đổi sang một đề tài khác nói: “ừm!

Hôm nay các ngươi mờ cuộc họp về điều gì?”

“Cái này… buổi sáng đã kết thúc cuộc họp rồi. chủ yếu là mọi người thương lượng việc thành lập quỹ phường.”

Chương 608: Bùi gia để tang

Đả tự xong sẻ sửa

Lúc Bùi Khoan còn trên đời. hắn cũng giống như một nút áo, đem tông tộc Bùi thị của Trường An thắt chặt lại với nhau, mọi người lúc thường ngày trên cơ bản đều sẽ ở lại trong phủ của Bùi Khoan, mãi cho đến ban đêm mới mạnh ai nấy tự mình hồi phủ, nhưng sau khi Bùi Khoan qua đời, nút áo liên hệ gia tộc đã không còn nữa. gia tộc Bùi gia Trường An dần dần trở nên phân tán, lui tới giảm ít đi, Bùi Tuân Khánh cũng dọn trở về lão trạch của mình ở phường Sùng Nhân, bắt đầu bận rộn quyền lực chính vụ, lúc này một số mâu thuẫn nội bộ bắt đầu nhú rõ, cãi nhau giữa trục lý (thê tử của huynh đệ) với nhau, tranh lợi giữa huynh đệ với nhau, phòng trạch phân chia không công bằng, đất đai phân phối bất công v.v… những mâu thuẫn thường thấy ở những nhà bình thường, ở Bùi gia đều đã xuất hiện, nhưng những thứ này đều là mâu thuẫn nhỏ, điều nghiêm trọng hơn là đã xuất hiện cục diện ác liệt Bùi Tuân Khánh và Bùi Mân trở mặt như vậy, ở vào trước đó, quả thật là chuyện không thể nào tưởng tượng được.

Nhất là Bùi Tuân Khánh gặp thích sát thân vong, nội bộ aia tộc Bùi thị đã xuất hiện tiếng nói quy tội Bùi Mận. mà tộc nhân ủng hộ Bùi Mân lại nghiêm khắc trách cứ tiếng nói này, đến nỗi phái hệ đối chọi nhau, nội bộ Bùi gia đã xuất hiện dấu hiệu rạn nứt.

Lúc này, cách thời ai an Bùi Tuân Khánh bị ám sát thân vong đã qua đi sáu ngày rồi, triều đình cuối cùng đã đưa ra được một cách nói. dùng ý chỉ của chính sự đường triều đình đã ban bố thư cáo thiên hạ, trực chi Bùi Tuân Khánh là do Nam Đường hãm hại, nghiêm khắc chi trích hành vi ti tiện của Nam Đường thích sát Bùi Tuân Khánh.

Cùng với định luận của triều đình, đại thần buổi chiều đến Bùi phủ phúng điếu bất đầu nườm nượp không dứt, phủ đệ của Bùi Tuân Khánh nằm ở phường Sùng Nhân, lúc này trước cửa phủ đã dựng lên linh bằng, người nhà của Bùi Tuân Khánh choàng áo đay để tang, rưng rưng nước mắt quỳ hướng về phía đại thần đến phúng điếu, thê tử Khúc thị của Bùi Tuân Khánh và mấy người con trai đều quỳ bên trong linh bằng, các đại thần nhất nhất đi vào trong, dâng hương tế tự. an ũi người. rồi lập tức rời đi.

Lúc này một đội kỵ binh mấy trăm người hộ tống xe ngựa của Lý Khánh An xuất hiện trong phường Sùng Nhân, trong xe ngựa.

Lý Khánh An đang an ủi Bùi Uyển Nhi, theo việc Lý Khánh An về nhà. nỗi niềm bơ vơ, bi thương và đau khổ của Bùi Uyển Nhi.

đều từ từ lắng đọng lại, lúc này đối với nàng.

Lý Khánh An chính là toàn bộ sự nương nhờ của nàng, cái chết của tô phụ tuy rằng làm nàng đau thương, nhưng sự an ủi của Lý Khánh An lại có thể xoa dịu nỗi thương đau trong lòng nàng, làm cho nàng có thể toàn tâm toàn ỷ nâng niu thai nhi trong bụng.

“Uyển Nhi. người chết không thể sống lại, điều chúng ta phải làm. là để người chết được ngủ yên.

để người sống được an ủi. ta đã gửi thư đến chính sự đường, hi vọng có thể truy phong Bùi tướng quốc với tước phong Thái sư, thực phong trăm hộ, làm cho thê tử của hắn có thế có được an hưởng tuổi già. nàng đừng bi thương nữa. hãy chú ý nhiều đến sức khỏe, bi thương của nàng sẽ làm cho con khóc, nó sẽ cảm nhận được tâm trạng của nàng, biết không?”

Bùi Uyển Nhi đem đầu dựa trên vai của Lý Khánh An. giờ khắc này trong lòng nàng đã cảm nhận được sự nương nhờ lớn lao, nàng lẳng lặng gật gật đầu.

Lý Khánh An nắm lấy tay của nàng lại nói: “Còn nữa.

đợi chút nữa gặp được phụ mẫu trưởng bối rồi. nàng phải an ủi bọn họ, đây là điều nàng phải đi làm. nàng không thể cùng bọn họ ôm đầu khóc lớn. như thế chì sẽ tăng thêm thương cảm cho họ, mà không phải là xoa dịu vết thương, nhớ kỹ rồi chưa?

Nàng bây giờ là thê tử của ta.

Không phải là cháu gái của Bùi gia.”

“Muội nhớ kỹ rồi. muội sẽ làm tốt!”

Xe ngựa chậm rãi dừng lại ở bên cạnh Bùi phủ, lúc này vừa lúc là thời gian hạ triều, quan viên đến phúng điếu Bùi Tuân Khánh nườm nượp không dứt. chỉ là quan viên chờ đợi trước linh bằng bèn có hơn một trăm người, sự đột ngột xuất hiện của Lý Khánh An bỗng chốc gây ra một sự xáo động, ai cũng đều không biết Lý Khánh An lại đã quay về rồi. không ít quan viên đồng loạt tiến lên thi lễ: “Ty chức tham kiến Triệu vương điện hạ!”

Lý Khánh An đi xuống xe ngựa, nhất nhất đáp lễ với mọi người, lúc này, hai người con trai của Bùi Tuân Khánh là Bùi Dương và Bùi Hướng nhanh chân đi lên trước, cả hai song song quỳ xuống khóc nói: “Phụ thân ta chết thảm dưới độc thủ của Lý Hanh, cầu điện hạ thay phụ thân ta báo thủ”

Lý Khánh An vội vàng dìu huynh đệ họ dậy, đau lòng nói: “Đây không phải là kiếp nạn của Bùi gia. mà là nỗi nhục của cả triều đình, không chỉ là Bùi tướng quốc, còn có tiên đế, từng món nợ máu này ta đều ghi nhớ lấy, sẽ có một ngày, ta sẽ từ chỗ hắn đòi lại cả vốn lẫn lãi.”

Những lời nói của Lý Khánh An có tình có lý, lại có thêm một thứ khí phách của vương giả.

đây xem như hắn mượn cơ hội này để tỏ thái độ với mọi người rồi, thái độ của hắn trên sự việc này, bỗng chốc làm dấy lên một tràng tiếng khen ngợi của quan viên có mặt tại đó, càng có một số người có lòng nhớ lấy những lời này, chuần bị lấy ra ngoài tuyên dương, huynh đệ Bùi thị càng là kích động không thôi, cảm tạ không ngớt, mời Lý Khánh An đến trong buồng nghỉ ngơi quý khách an vị.

Lúc này Bùi Uyển Nhi cũng từ trong xe đi ra. phu nhân Khúc thị của Bùi Tuân Khánh, còn có mẫu thân của nàng, mấy vị thám nương, dì nương đem nàng tiếp vào linh bằng, tuy rằng Uyển Nhi đáp ửng Lý Khánh An rằng không khóc, nhưng mấy nữ nhân tụ lại một chỗ, nhắc đến chuyện thương tâm. nước mắt cảm nhiễm một cái, Uyển Nhi cũng không nhịn được mà khóc lên. ngược lại là mấy nữ nhân khuyên nàng nên lắng lòng bớt bi thương, người chết không thể sống lại. nàng phải giữ lấy thai nhi trong bụng thì hơn. thê tử La thị của Bùi Hướng nghe nói nàng có thai, hốt hoảng nói: “Uyển Nhi có mang rồi làm sao có thề vào linh bằng, mau mau đi ra.”

Mọi người lúc này mới bừng tỉnh, vội vàng mời nàng ra ngoài, vào trong phủ nghỉ ngơi.

Một đám nữ nhân như muôn sao đỡ lấy trăng mà dìu Bùi Uyển Nhi vào trong phủ, lúc này địa vị của Bùi Uyển Nhi chính là như Nguyên phi đi thăm thân trong “Hồng lâu mộng” vậy, đã trở thành kỳ vọng của một nhà Bùi Tuân Khánh.

Bùi Tuân Khánh chết rồi, thê tử, nhi tử. con dâu. tôn tử, cháu dâu toàn bộ đều mất đi chỗ dựa phía sau, mọi người trong lúc đau xót khóc lóc Bùi Tuân Khánh, càng lo lắng hơn đến vận mệnh tiền đồ của mình.

Bùi Tuân Khánh chết đi.

Bùi gia lại trở thành Bùi Mân đương quyền.

Bùi Mân có bỏ qua thủ cũ rộng lượng đối đãi với phòng người bên này của bọn họ không?

Bùi Dương.

Bùi Hướng lo lắng sĩ đồ của mình, các nữ nhân lo lắng cơm áo gạo tiền, các đứa cháu lo lắng có cơ hội nhập sĩ làm quan không, đến nỗi mà bọn họ khóc Bùi Tuân Khánh ít. khóc bản thân lại nhiều hơn mấy phần, cũng may Bùi Uyển Nhi đã gả cho Lý Khánh An.

đây đã mang lại cho một phòng người của Bùi Tuân Khánh hi vọng lớn nhất, cử phảng phất là một cây rơm cửu mạng của bọn họ.

Mọi người kiên quyết đẩy Bùi Uyển Nhi ngồi vào chỗ chủ tọa.

Bùi Uyển Nhi thấy những tỳ muội như Bùi Vũ.

Bùi Quyên Nhi đều ngồi hầu xa xa ở đằng sau. bên cạnh mình đều là những trưởng bối tổ mẫu. mẫu thân, thẩm nương, nàng khó xử nói: “Uyển Nhi chỉ là tôn bối, làm sao có thề ngồi chỗ chủ tọa.

Uyển Nhi tội lỗi quá.”

Thê tử La thị của Bùi Hướng cực kỳ biết nói chuyện, không đợi mẫu thân của Bùi Uyên Nhi mờ lời. hắn bèn tiếp lời cười nói: “Trước khi con xuất giá không ai để con ngồi ở đây, nhưng bây giờ con là người của Lý gia.

đại diện cho địa vị nhà chồng, con bây giờ tuy chỉ là lương đễ.

đợi phu quân của con đăng cơ rồi, thì con đã là quý phi rồi.”

“Nhị nương, đừng nói lung tung!”

Tổ mẫu Khúc phu nhân kịp thời cắt ngang lời nói nhanh miệng của La phu nhân.

La phu nhân tỉnh ngộ, bây giờ làm sao có thể nói Lý Khánh An đăng cơ, cho dù mọi người trong bụng tỏ như ban ngày, cũng không thể nói. bà vội vàng đánh một bạt tay vào mình, tự trách mắng nói: “Người đã mấy chục tuổi rồi. nói chuyện chăng biết phân biệt nặng nhẹ.

đáng đánh!”

“Nhị thẩm nương, đừng như vậy nữa. mọi người đều là người một nhà. sẽ không ra ngoài nói lung tung đâu.”

Một bên. mẫu thân của Bùi Uyển Nhi cười nói: “Thật ra mọi người đều quan tâm đứa trẻ trong bụng của con. nhưng có đưa sản bà xem qua chưa, là gái hay trai?”

“Cái này… mới ba tháng thôi, làm sao có thể xem ra được?”

“Cũng chưa biết chừng, cháu đi hai bước cho ta xem xem!”

Người nói chuyện là tổ mẫu Khúc thị.

Khúc thị là vợ sau của Bùi Tuân Khánh, tuổi tác nhỏ hơn Bùi Tuân Khánh đến hai mươi mấy tuổi, cũng mới bốn mươi mấy tuổi, so với mẫu thân Lưu thị của Bùi Uyên Nhi chi lớn hơn hai tuổi, bởi vì chưa từng sinh đẻ qua. dung mạo vẫn trông có vẻ trẻ tuổi, nhìn thế nào cũng không giống bộ dạng của tổ mẫu. bà nói bà có thể nhìn ra giới tính của thai nhi. mọi người đều cười cả lên. bà cả con còn chưa sinh qua. có thể nhìn ra giới tính gì kia.

Lúc bắt đầu Khúc thị còn có một chút nỗi bi thương cho việc trượng phu qua đời. nhưng từ từ nói đến con cái. việc trượng phu qua đời bèn ở trong lòng bà càng lúc càng nhạt đi, vốn dĩ.

Bùi Tuân Khánh đã chết được sáu bảy ngày rồi. cần khóc thì cũng đã khóc rồi. hơn nữa Bùi Tuân Khánh cũng là người bảy mươi mấy tuổi rồi. với bà chỉ là phu thê trên lễ tiết mà thôi, hai người chia phòng ra ngũ cũng đã bảy tám năm rồi. bi thương tuyệt vọng của Khúc thị đa số đều là giả giả vờ thôi, bây giờ mọi người bàn đến hứng lên. thì bà cũng quên đi trên người còn đề tang. bèn cười nói: “Các người đừng xem thường ta nhé. phụ thân ta vốn dĩ là ngự y, có nói qua với ta một số thường thức, nữ chua nam cay đấy thôi!

Uyển Nhi, con đi hai bước cho ta xem xem.”

Mọi người thấy bà rõ ràng là không biết mà giả vờ biết, làm sao mà mang thai ba tháng thì có thể dựa vào đi đường mà nhìn ra nam nữ được, nhưng mà mọi người cũng không muốn làm bà mất hửng, bèn cùng nhau tung hửng nói: “Nói đúng đó, Uyển Nhi đi hai bước thứ xem.”

Lúc này, bọn họ đều quên đi thân phận của Bùi Uyển Nhi, chi xem nàng là cháu gái của Bùi gia thôi.

Bùi Uyển Nhi bất đắc dĩ, đi đến mức ngại ngùng mà đi được mấy bước trước mặt các trưởng bối. thấy mọi người đều dẫn mắt vào người nàng, khuôn mặt nàng không khỏi thẹn đến đò bừng, đây là đang nhìn cái gì thế nào?

“Là công tử!

Ta nói không sai. nhất định là một nam công tử.

ái dào!

Uyển Nhi số mạng phú quý a!”

Lúc này, có nha hoàn báo lại, lại có phu nhân của vài vị đại thần đến phúng viếng.

đám người Khúc phu nhân vội vàng phải đi ra ngoài tiếp đãi.

Bùi Uyên Nhi lại ra một hiệu mắt cho mẫu thân.

Lưu phu nhân liền nói phải ở cạnh nữ nhi, ở lại không đi.

Lưu phu nhân là nữ nhi của tiền Binh bộ lang trung Lưu Kính, tánh tình nhát gan cẩn thận, cộng thêm nhà mẹ ruột của bà quan tước không tiếng tăm. bà ở Bùi gia địa vị không cao, thế nhưng bà hiền thục biết lễ. người trong nhà lại cũng thích nàng, gả cho Bùi Dương hai mươi mấy năm. sinh được hai trai một gái, hai người con trai một người ở trong cung làm thị vệ, một người theo học ở thái học, nữ nhi bèn là Bùi Uyển Nhi, Lưu phu nhân ở trên người của nữ nhi đã gửi gấm một sự kỳ vọng vô hạn. hai mẹ con đã tìm một gian phòng vắng vẻ yên lặng.

Lưu phu nhân thấy nữ nhi sắc mặt có chút không ổn. bèn hỏi: “Là thân thế không khỏe hả?

Có cần phải nằm xuống nghỉ ngơi trước không.”

Bùi Uyển nhi lắc đầu, nàng nhẹ nhàng cắn một chút môi nói: “Nương. nếu con sinh ra là nữ thì phải làm sao?”

Lưu phu nhân ngây ngần người một chút, không khỏi cười nói: “Sinh nam sinh nữ đều là ông trời ban cho, có gì mà phải làm sao, điều nàng quan tâm là con phải thuận sản. thề chất con khá yếu. sinh con sẽ có chút vất vả.

điều nương lo lắng là điều này.”

“Thế nhưng con cảm thấy được Bùi gia trên dưới đều dõi mắt vào con. muốn con sinh con trai, sức ép của con rất lớn a!

Nương, ngày tháng con ở vương phủ không theo ý muốn lắm. con thà sinh một đứa con gái.”

Lưu phu nhân trở nên kinh hãi. con sái xuất giá đã được mấy tháng trời rồi, vẫn còn chưa nói qua là sống có tốt không. cái aọi là không theo ý muốn chỉ là một cách nói uyển chuyển, cũng chính là nó sống không được tốt rồi.

“Là… cô gia đối xử với con không tốt ư?”

“Không phải, huynh ấy rất tốt với con. rất mực yêu thương con. con rất hài lòng phu quân của mình, chỉ là…

Lưu phu nhân là người từng trải, nàng vừa chuyển niệm liền hiểu được, “Ý con là nói Vương phi đối xử với con không tốt?”

Uyển Nhi khẽ thở dài nói: “Thật ra cũng không thể trách nàng, vốn dĩ nàng đối xừ rất tốt với con. sắp xếp mọi việc mọi bề đều rất tỉ mỉ. cả bốn nha hoàn cũng cho phép con tự mình sắp xếp, nàng là một đại tỳ rất khoan dung, chính là trách tổ phụ ma xui quỷ khiến, từ sau khi ở chỗ ngự y biết con mang thai, lại đàn hạch Độc Cô Hạo Nhiên, cũng chính là phụ thân của Minh Nguyệt, đàn hạch cha tư thông Nam Đường.

đây không phải là công khai muốn bãi truất vị trí vương phi của Minh Nguyệt sao?

Định để con thay thế Minh Nguyệt trở thành Triệu vương phi. trực tiếp uy hiếp đến địa vị của người ta. từ lúc đó trở đi. vương phi đã có sự đề phòng đối với con. con cảm nhận được điều đó, tỷ dụ như mọi người đều đang cười nói. con vừa đi ra. mọi người đều không lên tiếng nữa. ngay cả Như Thi Như Họa đều phản cảm con. nhất là vương phi không cho con tiếp xúc Đàn nhi. có một lần. con cho Đàn nhi một miếng bánh ngọt.

Đàn nhi nói cho mẫu thân biết, kết quả là vương phi bèn đã từ đi người nha hoàn đã dẫn nó đến trong viện của con chơi.

Ài!

Tổ phụ làm việc như vậy, cũng không thay con nghĩ một chút, nói thật, con thật sự rất hận ông.”

Lưu phu nhân cả nửa buổi trời cũng không nói nên lời, sự việc như vậy cũng từng xảy ra ở trên người bà. cũng chính vì địa vị nương gia của bà không cao, nhiều người thê thiếp của Bùi Dương đều muốn thay thế vào vị trí của bà. mười mấy năm nay bà mấy lằn gặp phải hàm hại, nếu không phải bà sinh được hai người con trai, e là địa vị của bà thật sự là khó mà giữ được.

Lưu phu nhân hiểu rõ sự tàn khốc của việc đấu tranh nội trạch này, mắt thấy con gái cũng phải cuốn vào trong đó, trong lòng bà không khỏi nhói lên. bèn nói: “Ta chỉ hỏi con. con có cái tâm này không?”

Uyển Nhi kiên quyết lắc đầu.

“Con chưa bao giờ có ỷ định này, con chì nghĩ muốn giúp chồng dạy con. sống một cuộc sống yên ổn bình lặng, tuyệt không muốn đi đoạt vị trí của Minh Nguyệt.

đó chỉ là suy nghĩ một phía của tổ phụ. hơn nữa. quân An Tây đều thừa nhận vị vương phi và tiểu vương gia này, con có thể tranh thắng nàng sao?”

“Nếu bản thân con không có cái lòng này, vậy thì bọn ta sẽ không tranh, bọn ta chi quan tâm sống qua ngày, thời gian lâu rồi, Triệu vương phi tự nhiên sẽ hiên được tấm lòng của con.”

“Nhưng con lo lắng Bùi gia. bọn họ nhất định sẽ ép con. vậy thì phải làm sao?”

“Điều này ta nghĩ con cũng đừng quá lo lắng; thật ra chủ yếu chính là tổ phụ con quá mạnh mẽ lấn át. là người quyết liệt chủ trương con thay thế Triệu vương phi. bây giờ người đã mất rồi, tuy rằng phụ thân thúc phụ con cũng có chút cách nghĩ như vậy, nhưng dù sao địa vị của họ ở gia tộc không so được với tổ phụ con. bây giờ là Mân nhị thúc của con đang chủ đạo gia tộc. thúc còn vì chuyện này mà cãi nhau qua với tổ phụ con. ta nghĩ thúc sẽ không ép con.

đợi qua hai ngày ta đi lên phủ của thúc ấy một chuyến, tìm Mân nhị thầm nói một chút về chuyện này, cố gắng giảm nhẹ sức ép cho con. hơn nữa Mân nhị thúc của con là cậu của Triệu vương phi. thúc ấy càng có thể làm hài hòa mối quan hệ giữa con và Triệu vương phi.”

Sự 2Ờ rối của mẫu thân làm cho tâm trạng lo lắng của Bùi Uyển Nhi trong mấy ngày nay cuối cùng đã được lắng dịu lại. nàng gật gật đầu: “Lời nói của nương khiến trong lòng con dễ chịu hơn nhiều rồi.”

“Đúng vậy!

Thật ra mấu chốt vẫn là xừ lý êm dịu quan hệ với trượng phu minh, để hắn yêu thích con.

để hắn hiên rõ lòng con. như vậy cho dù những người khác có đối xử với con thế nào, con đều có thể bình bình yên yên mà tiếp tục sống, đây chính là điều tâm đắc hai mươi mấy nãm nay của nương, con phải nhớ lấy.”

“Nương, con nhớ kỹ rồi.”

Tin tức Lý Khánh An hiện thân ở Bùi phủ rất nhanh đã lan ra khắp toàn thành, mọi người ai cũng đều khen ngợi nức nỡ Lý Khánh An trọng tình trọng nghĩa, vừa trở về Trường An. việc đầu tiên chính là phúng điếu cho Bùi Tuân Khánh, còn tận lễ của vãn bối choàng áo đay để tang. chỉ một điểm này thôi là đủ để cho người Đường lấy lễ hiếu làm đầu truyền miệng nhau mà khen ngợi rồi.

Chi sợ trong quan viên toàn Trường An. chỉ có một người đối với hành động của Lý Khánh An cảm thấy nghĩ đến mà sợ hãi. người này bèn là nội vệ tả tướng quân Hồ Vân Bái. lúc này Hồ Vân Bái đang ngồi trong xe ngựa, tưởng tượng tình hình Lý Khánh An choàng đay đề tang khóc tang, đoán chừng thành ý đó sẽ làm cho tất cả mọi người mủi lòng, nhưng nếu như bọn họ biết được Bùi Tuân Khánh chính là bị Lý Khánh An giết, không biết người Bùi gia. người trong triều đường sẽ có cảm nhận như thế nào?

Hồ Vân Bái không khỏi thở dài một tiếng. ‘Người lấy thiên hạ. không phải người thường có thể hiểu được.”

Xe ngựa chạy như bay tới chợ tây, chạy vào hẻm Lĩnh Tây, bắt đầu giảm tốc độ, cuối cùng ngừng lại.

“Sứ quân, tới rồi!”

Phu xe nhảy xuống xe ngựa, mở cửa xe ra.

Hồ Vân Bái ngóng đầu ra nhìn nhìn, thấy quả nhiên đã đến Nhiệt Hài Cư, cờ xí đồi lại thành màu mới. cũng lớn gấp hai lần. cờ lớn viền kim nền trắng, dùng chừ thảo viết lên ba chừ to màu đen ‘Nhiệt Hải Cư” Hồ Vân Bái không khỏi cười khổ một cái lắc lắc đầu. từ sau khi Lý Khánh An chường quyền.

Ẩn Long hội đã không còn cẩn thận lại tỉ mỉ như hồi trước nữa. hình như cũng trở nên phô trương hơn. nhìn mặt này ít nhất đã phô trương hơn trước rồi.

Hồ Vân Bái vừa mới xuống xe ngựa, một người giúp việc bèn tiến lên nghênh tiếp, gập người cười nói: “Khách quan, thật là cáo lỗi, hôm nay tệ điếm đang sửa chữa nội bộ, không buôn bán với bên ngoài, mời khách quan ngày mai lại đến nhé!”

Hồ Vân Bái cũng là thành viên Ẩn Long hội, hắn trước kia chủ quản phân đường của Hán Đường hội ở Lạc Dương, thường đến Nhiệt Hài Cư. hắn thấy người giúp việc trước mắt này hình như là mới đến. lại không quen biết minh, hắn nhìn nhìn cửa sô ở sát mép lầu ba nhất, thấy trên ban công ngoài cửa sổ đặt một chậu hoa cúc, đó là tín hiệu Ẩn Long hội đang triệu tập hội nghị.

Hồ Vân Bái trong lòng bỗng chốc dâng lên một nỗi tức giận.

Ấn Long hội hội hợp lại không thông báo mình, hắn chỉ vào hoa cúc nói: “Trăm hoa vào đông đều tiêu điều, duy chi hoa cúc nghênh khách tới.”

Đây là ẩn ngữ của Án Long hội.

ỷ là hắn cũng là đến tham gia hội nghị Ân Long, người siúp việc hiển nhiên khôngbiết. ngơ ngác nhìn vào Hồ Vân Bái, không biết lúc nói hai câu này có ý nghĩa gì. lúc này, trong đại đường có người cười to đi ra: “Là ngọn gió thơm nào thổi Hồ lão huynh đến vậy?”

Người đi ra. chính là đông chủ Thường Tiến của Nhiệt Hải Cư. hắn là Ẩn Long hội hội thừa, cũng chính là tương đương với thư ký hội đồng thành viên vậy, hội trường là là Lý Khánh An. nhưng hắn không quản việc của Ân Long. sự vụ thường ngày của Ẩn Long hội đều là do Thường Tiến chăm nom.

Hồ Vân Bái hừ mạnh lên một tiếng nói: “Hình như ta đến không đúng lúc a!”

Thường Tiến hiểu rõ oán khí của Hồ Vân Bái. bèn vỗ vỗ bờ vai của hắn. an ủi hắn nói: “Ngươi cũng biết đây là ý của hội chủ, ngươi có chức vụ không tham gia sự vụ thường ngày, chi tham gia niên tế, giống như ngươi.

Trương Việt.

La Khải Minh đều là người giữ chức vụ.”

“Nhưng có một số việc các ngươi phải nói cho ta biết!”

Hồ Vân Bái nghĩ đến chuyện của Bùi Tuân Khánh, vẫn là có một chút căm tức nói.

“Đi vào rồi nói sau đi!”

Thường Tiến mang theo hắn đi lên lầu hai. vào trong một gian phòng ngồi xuống, hắn vừa cười vừa hôi: “Nói đi!

Chuyện gì mà ta không nên dấu ngươi?”

“Việc của Bùi Tuân Khánh!”

Thường Tiến biến sắc, hắn đi tới cửa. nhìn nhìn ra hướng hai bên.

đem cửa khóa trái lại. lúc này mới ngồi xuống thấp giọng hỏi nói: “Ngươi làm sao biết được?”

“Ta là làm gì. ngươi quên rồi sao?”

Thường Tiến một lúc lâu sau thở dài nói: “Chuyện này toàn bộ là một mình ta lập ra chấp hành, đừng nói là ngươi. bất kỳ một người nào khác đều không biết được, việc này vô cùng bí mật. sự tình liên quan đến thanh danh của chủ nhân, xin ngươi bất luận thế nào cũng phải bảo mật.”

“Ta biết.

Đại tướng quân đã nhắc nhở ta rồi.”

Hồ Vân Bái nghe nói người khác đều không biết, trong lòng hơi cân bằng lại một chút, hắn lại hôi: “Lúc đó còn có một hung thủ đâu?

Bị ngươi dấu đi rồi ư?”

“Người này là thành viên Hán Đường hội.

đã đưa về An Tây rồi. sau này cũng sẽ không đến Trung Nguyên nữa.”

Hồ Vân Bái kỳ thật còn có chút chi tiết muốn hỏi. nhưng hắn biết Thường Tiến sẽ không nói cho minh biết, bèn không nhắc đến việc này này, chuyển đổi sang một đề tài khác nói: “ừm!

Hôm nay các ngươi mờ cuộc họp về điều gì?”

“Cái này… buổi sáng đã kết thúc cuộc họp rồi. chủ yếu là mọi người thương lượng việc thành lập quỹ phường.”

Chương 609: Ẩn Long nhập địa

“Vì sao lại nghĩ đến quỹ phường?”

Hồ Vân Bái có phần kinh ngạc hỏi.

Thường Tiến thấy sắc mặt hắn kinh ngạc quá đỗi bèn cười cười nói: “Đó có gì đâu mà kỳ lạ. từ sau khi Đường trực đạo được hoàn thành đến nay, thời gian từ Trung Nguyên đến An Tây được rút ngắn chỉ còn chưa đến một nửa. và mậu dịch với phương tây lại càng lúc càng phát triển.

Tuy quan phủ có một quỹ phường, nhưng dẫu sao đó cũng là tài sản của triều đình, hơn nữa còn chỉ có một quỹ phường duy nhất, rất không tiện với các thương nhân vừa và nhỏ.

Vì thế có thế dùng ưu thế địa vực của chúng ta mở ngân hàng đa quốc gia. tiến hành gửi tiền, tiết kiệm tiền, đổi ngoại tệ, hay rút tiền tại khu vực khác nhau…

Chung quy có thể làm ăn càng lúc càng lớn.”

“Ngân hàng đa quốc gia?”

Hồ Vân Bái lần đầu tiên nghe nói đến danh xưng như vậy.

Tuy về mặt nghĩa của từng chữ hắn hiểu, nhưng nội dung cụ thể đằng sau hắn vẫn chưa rõ.

Hắn đương muốn mở miệng hỏi, thì ngay tại lúc này một tên giúp việc hớt ha hớt hải chạy vào, kề sát tai Thường Tiến tỉ tê mấy câu.

Thường Tiến lập tức đứng dậy nói: “Chúa công đã đến. chúng ta mau ra nghênh tiếp!”

Ngoài Nhiệt Hải Cư. mấy trăm kỵ binh đang đứng đầy cả ngõ Lĩnh Tây.

Lý Khánh An đứng trước cửa lớn của Nhiệt Hải Cư, bên cạnh là mười mấy tên giúp việc và Hồ cơ đang cung kính đứng chờ.

Lý Khánh An là khách quen của họ, không ai không biết hắn.

Tay hắn lúc này đang dẫn theo một tiểu nha đầu hơn hai tuổi chút ít.

Đó là con gái nuôi của hắn Lý Tư Việt, cũng chính là con gái của Trương Việt.

Tiểu cô nương vốn dĩ tên là Trương Tư. giờ nhận Lý Khánh An làm cha. nhận Vũ Y làm mẹ, đổi thành họ Lý.

Lý Khánh An vì muốn tưởng nhớ đến cha tiểu cô nương nên đã thêm một chữ “Việt” trong tên thành Lý Tư Việt, được phong làm Kim Mãn huyện chủ.

Tiểu cô nương đang nắm lấy tay Lý Khánh An. chốc chốc lại ngẩng đầu lên nhìn cha.

Từ nhỏ nha đầu này đã lớn lên bên cạnh nhũ nương, không có phụ thân ở cạnh chăm lo giờ bỗng chốc có một người cha thương yêu minh, khiến lòng tiểu nha đầu mừng rỡ và chỉ muốn dựa dẫm vào người cha.

Đằng sau Lý Khánh An là thứ thê Khương Vũ Y, Vũ Y sáng dẫn con gái đến Từ Ân tự hoàn nguyện, sau đó lại đến nhà của của Lý Lâm Phủ thăm thú lại nơi nàng từng ở.

Các con của Lý Lâm Phủ tuy được Lý Khánh An thỉnh cầu giúp không bị đày đi Lĩnh Nam. nhưng toàn bộ đều bị Lý Long Cơ biển làm thứ dân.

đuổi ra khỏi Trường An.

Lý Long Cơ lại còn lôi xác Lý Lâm Phủ từ trong mộ ra. hạ chỉ sau khi tuyên đọc mười đại tông tội của hắn rồi dùng roi quất xác, xong lại lột đi lớp cầm y ngọc bào trên minh Lý Lâm Phủ, dùng chiếu cỏ quấn lại, đem chôn tại bãi tha ma.

Con cái của Lý Lâm Phủ phần lớn đã tản cư khắp nơi trên đất nước Đại Đường. cái phủ đệ cũ đã bị bỏ hoang, không còn người ở.

Vũ Y ở lại tiêu viện mà nàng từng ở gần mười năm một hồi thì rời khỏi phường Bình Khang.

Rất trùng hợp lại gặp được phu quân minh từ phủ Bùi Tuân Khánh phường Sùng Nhân đi ra.

Lý Khánh An bèn đưa hai mẹ con nàng lên xe cùng đi đến Nhiệt Hải Cư.

Bùi Uyển Nhi ở lại nhà mẹ đẻ hầu lễ bảy ngày mất đầu tiên của tố phụ không đi theo.

Lý Khánh An biết Vũ Y lần đầu tiên đến. bèn cười cười giới thiệu với nàng: “Đây là tiệm mà Thường Tiến mờ, ta trước đây thường xuyên đến đây.”

“ồ!

Hóa ra là tiệm của chú Thường mờ.”

Vũ Y có biết Thường Tiến, nàng dịu dàng cười nói: “Con gái chú Thường Ngọc còn là học sinh của muội nữa!

Không biết giờ Thường Ngọc có ở Trường An không, một hồi phải hỏi thăm chú mới được.”

Lúc này Thường Tiến và Hồ Vân Bái đã vội chạy ra cùng khom người thi lễ với Lý Khánh An: “Tham kiến đại tướng quân!”

“Hóa ra Hồ tướng quân cũng ở đây, ta còn ngỡ ngươi phải đến trưa mới đến chứ!”

Mặt Hồ Vân Bái đõ bừng. nói: “Ty chức có về huyện nha xử lý một sự vụ cấp bách, cũng vừa mới đến.”

“Cũng được!

Đợi một lát cùng xem một thứ với ta.”

Xong Lý Khánh An lại quay sang nhìn Thường Tiến cười nói: “Vợ con ngươi có nhà không?”

“Có!

Đều có ở đây.”

Thường Tiến nhìn thấy Vũ Y vội đi lên thi lễ, xong lại lệnh người đi tìm vợ con mình đến.

Chỉ một hồi đã thấy thê tử Thường Tiến Phùng thị và con sái út Thường Ngọc vội vã đi ra.

Thường Tiến có ba người con trai một người con gái. con gái út Thường Ngọc mới mười ba tuổi, lúc ở Toái Hiệp có theo Vũ Y học đàn.

Phùng thị cũng thương đến phủ đệ của Lý Khánh An. nên mọi người khá thân thuộc với nhau.

Gặp lại tại Trường An lại càng vui mừng khôn xiết.

Phùng thị bế Lý Tư Việt lên cười nói: “Phu nhân, hãy đi theo ta đến hậu trạch, siờ đương là lúc ăn cơm tối.”

Vũ Y nhìn nhìn Lý Khánh An. thấy hắn gật gật đầu cười nói: “Nàng đi đi!

Thuận tiện vào kiêm tra cầm nghệ của học sinh, xem tiểu nha đầu có quên bài không!”

Vũ Y trong lòng vui mừng, bèn nói: “Lúc nào về thì gọi muội, giờ muội vào trước đã.”

Cứ thế mấy người nữ nhân nói nói cười cười cùng đi vào phía hậu trạch.

Lý Khánh An thấy họ đã đi xa mới cùng Thường Tiến và Hồ Vân Bái đi vào phòng.

Hắn ngồi xuống cười nói: “Vê đến nơi này mà cử cảm giác như về nhà mình.”

Thường Tiến rót ly trà nóng cho Lý Khánh An nói: “Đây vốn dĩ là nhà của chúa công mà.”

“ừm!

Nói đúng lắm.”

Lý Khánh An hớp một ngụm trà. xong bèn hỏi: “Việc ngân hàng đã chắc chắn chưa?”

Hắn lại quay sang giải thích với Hồ Vân Bái nói: “Cái tên gọi ngân hàng này là do ta quyết định, vốn dĩ bọn họ cũng định gọi nó là tiền hàng. nhưng Đại Thực và Byzentium đều không dùng vãn tiền, dùng tiền vàng và bạc, mà An Tây chúng ta cũng dùng tiền bạc, cho nên ta thấy gọi ngân hàng vẫn ổn hơn.”

“Ty chức hiểu rồi. quả thực gọi là ngân hàng sẽ tốt hơn. vừa khí thế lại vừa thuận miệng.”

Thường Tiến bẩm báo nói: “Đã xác định rồi, bọn thuộc hạ chuần bị mờ sáu ngân hàng, một ở tân đô Baghdad. một ở Samarkand. một ở Toái Hiệp, một ở Congtantinopolis. một ở Trường An. một ở Quảng Châu.”

“Vì sao lại nghĩ đến sẽ mở một ngân hàng tại Quảng Châu, không lẽ là vì mậu dịch đường biển?”

Lý Khánh An phản ứng cực nhanh, hắn một chốc đã nghĩ ngay đến mậu dịch đường biển.

Hắn nhận được tình báo, cảng Turan nằm ở phía cực nam của Punjab đã tu sửa xong vào đầu năm nay, do thương nhân Túc Đặc bỏ tiền đầu tư để tiện cho họ tiến hành mậu dịch đường biển.

Tàu mậu dịch của Ba Tư và Ả Rập đã bắt đầu cập bến. và tiến hành mậu dịch biển với Sindh.

Hai tháng trước đây, một đoàn tàu biển lớn gồm ba trăm mấy chiếc tàu biển lớn. vận chuyển sần hai trăm vạn thạch lương thực từ Sindh về phía Quảng Châu của Đại Đường.

Đó chính là lý do chính mà Lý Khánh An muốn xây cảng Turan. một là muốn xây dựng đường mậu dịch biển với Thiên Trúc, cái nữa là muốn chuyển nguồn lương thực dồi dào từ phía Punjab vào Đại Đường, đi đường bộ không có được phương tiện vận chuyền lớn. hơn nữa đường xá bất tiện, và hao tổn quá lớn. sau khi vận chuyển đến Trường An thì đã không còn bao nhiêu, nhưng đi đường biên thì lại có thể vận chuyến lượng lớn.

Thường Tiến cười nói: “Đúng thế. hiện tại mậu dịch đường biển đang rất phồn thịnh, không thua gì mậu dịch trên cạn. nghe nói người Ả Rập ở Quảng Châu đã lên đến con số mười vạn. cho nên bọn thuộc hạ cũng quyết định sẽ mở một ngân hàng tại Quảng Châu.”

Lý Khánh An gật gật đầu.

“Các ngươi đã suy nghĩ thật thấu đáo, triều đình đã sớm thiết lập Thị bạc giám tại Quảng Châu trưng thu thương thuế, chi trong vòng một năm vừa rồi đã thu nhâp gần trăm vạn quan thuế.

Có thể thấy được sự phồn thịnh của mậu dịch đường biển như thế nào.

Mở ngân hàng ở đó đúng là rất hợp lý. ”

Thường Tiến rút một xấp văn thư ra đưa cho Lý Khánh An.

“Chúa công, đây là vãn thư chính thức có ký tên của mười tám gia tộc. mọi người đều nhất trí đồng ý giải tán Ẩn Long hội.”

“Hả?

Giải tán Ẩn Long hội?”

Hồ Vân Bái đứng bên cạnh giật mình thốt lên. mắt hắn trợn tròn, đầy bàng hoàng.

Giải tán Ẩn Long Hội. tin này khiến hắn muốn ngất ngay tại chỗ.

Hồ Vân Bái là thành viên lớp trẻ của Ẩn Long hội, sau khi tham gia vào quân An Tây, trở thành đầu não tình báo cũng dần thoát ly khỏi sự vụ trong hội.

Vào niên hội năm ngoái của Ẩn Long hội. hắn đã liên tục hai năm không có tham gia.

đã không còn hiểu rõ tình hình trong Ẩn Long Hội.

Hắn chỉ biết Ẩn Long Hội sau gắn bó trăm năm của mấy đời người như thế là sao có thể nói giải tán là giải tán.

Lúc này. người vốn dĩ điềm đạm như hắn cũng bị mất bình tình, vội nói: “Rốt cuộc là thế nào?

Vì sao lại giải tán Ấn Long Hội?”

Kỳ thực Ẩn Long Hội đã mở hội nghị liên tục ba ngày đề đưa ra quyết định trọng đại.

Hai mươi lăm thành viên của Ấn Long Hộ sẽ đại diện cho mười tám hộ gia tướng năm xưa đã được thái tử phi Kiến Thành trốn đến Toái Hiệp.

Ngoài Lý Khánh An và bốn người đã xuất nhậm công chức ra. tổng cộng có hai mươi người tham gia hội nghị quyết định vận mệnh của Ẩn Long hội trong ba ngày này.

Lý Khánh An thấy Hồ Vân Bái có phần thất thần, biết trong lòng hắn đang nôn. bèn quay sang cười cười nói với Thường Tiến: “Ngươi cử nói rõ với hắn đi!

Để hắn còn có thể hồi phục lại trạng thái bình thường!”

Thường Tiến với vai trò hội thừa, hắn kỳ thực cũng có nghĩa vụ giảng giải rõ ràng một số quyết định với bọn Hồ Vân Bái.

Giờ Lý Khánh An đã mở miệng, hắn bèn nói: “Kỳ thực đó là một việc đã được bọn ta thương thảo từ rất lâu rồi.

Nếu chúa công lên ngôi, vậy ước mơ hàng trăm năm nay của Ẩn Long hội ta đã được thực hiện, đã hoàn thành ước nguyện của tiên tổ, vậy tiếp theo nữa chúng ta nên làm gì?

Ẩn Long Hội có còn cần thiết để tiếp tục tồn tại không?

Ba tháng trước tổ phụ ta đã quỳ trước linh cừu Ân thái tử cầu được một quẻ. tên qué là ‘phi long tại thiên, ẩn long nhập địa”, đấy chính là ý của Ân thái tử trên trời.

Bọn ta bèn quyết định sẽ giải tán Ẩn Long hội, nhưng ý của chúa công là Ẩn Long Hội chúng ta giải mà không tán…

Hồ Vân Bái lẳng lặng gật đầu. hắn đã có phần nghe hiểu, hỏi: “Vậy chắc đại ca của ta cũng đã ký tên rồi chứ.

đúng không?”

“Đúng, đại ca của người Hồ Bái Tuyền đã đại diện cho Hồ gia ký tên tên thỏa thuận giải tán. ”

Thường Tiến đã đưa văn thư có ký tên của Hồ Bái Tuyền cho Hồ Vân Bái nhìn, xong lại nói tiếp: “Cái nghĩa giải mà không tán chính là Ẩn Long hội sẽ thay đối tôn chi hoạt động, sẽ không còn nhúng tay vào chính trị, mà sẽ trở thành một tập đoàn kinh tế lớn. sẽ chia tài sản của Ẩn Long Hội ra mười tám phần, mười tám gia tộc mỗi người giữ một phần, sau này gặp phải quyết sách trọng đại nào trong thương nghiệp thì sẽ do mười tám gia tộc cùng bỏ phiếu quyết định.

Đại ca ngươi Hồ Bái Tuyền chắc tối nay sẽ tìm người bàn bạc kỹ lưỡng. ”

Hồ Vân Bái gật gật đầu.

Ẩn Long Hội đã thay đổi tông chi. hắn cuối cùng cũng đã hiểu.

Tôn chi mười tám gia tộc bọn họ hàng trăm năm nay vốn dĩ vẫn là để Ẩn Long lên ngôi, giờ tôn chi này mắt thấy đã sắp được thực hiện, vậy Àn Long Hội một là giải tán. một là phải thay đầu đồi mặt để tiếp tục sinh tồn. về mặt tình cảm mà nói. mười tám gia tộc này hàng trăm năm nay vinh nhục cùng hưởng, ai cũng không nỡ giải tán.

Mọi người cùng tổ thành đại thương đoàn cũng là một lối ra.

Đấy cũng coi như là một sự đền đáp mà Lý Khánh An giành cho Ẩn Long hội.

“Vậy Ẩn Long hội chúng ta sau này chủ yếu kinh doanh gì?”

“Một là mậu dịch, chủ yếu là mậu dịch đa quốc gia. bao gồm cả đường biền và đường bộ.

Tề Hoài Viền đã đến Quảng Châu chuẩn bị Đồng Tế Hội hải thương xã. và ngân hàng Đồng Tế Hội Quảng Châu, đoán chừng nửa năm sau.

đội thuyền thương hội đầu tiên sẽ có thể ra khơi rồi.”

“Đồng Tế Hội?”

“Đúng.

Ẩn Long Hội về sau sẽ đổi tên là Đồng Tế Hội, mọi người nhất trí quyết định chọn tên này, ý là mười tám gia tộc đồng châu cộng tế, cùng hội cùng thuyền, sau này chúa công sẽ không còn quan hệ gì với chúng ta nữa. hội trường sẽ do các gia tộc bỏ phiếu bầu cử lựa chọn.”

Hồ Vân Bái gật gật đầu, xong hắn lại hỏi: “Vậy còn một ngành chính là ngân hàng thì sao?”

Lý Khánh An ở bên cạnh cười nói: “Không sai, một là mậu dịch, một là ngân hàng, ta hi vọng Đồng Tế Hội sau này có thể trở thành tập đoàn thương nghiệp số một của thiên hạ. cái thiên hạ ta nói không chỉ là Đại Đường. mà bao sồm cả À Rập và Byzentium. thậm chí là phương tây xa xôi hơn nữa.”

Kỳ thực đây cũng là quyết định mà Lý Khánh An đã đắn đo kỹ càng.

Ẩn Long Hội đã góp sức to lớn cho hắn lên ngôi, nhưng là một người tay nắm cả thiên hạ. hắn không hi vọng Ẩn Long Hội tiếp tục tồn tại như một lực lượng chính trị, mà nhất định phải giải tán.

Nghĩ đến tiền của lớn mạnh của Ẩn Long Hội thần bí bèn khiến Lý Khánh An nghĩ đến tập đoàn Rothschild và Rockefeller của đời sau.

Có lẽ Ẩn Long Hội cũng có thể thay đổi để trở thành tập đoàn tiền tệ lớn có thực lực vững mạnh như vậy. thầm thấu sang phương tây từ mật kinh tế, và cũng từ đó mà dùng tinh thần hợp đồng ảnh hưởng sang phương đông, từ đó mà từ từ thay đối tư tường tông tộc của Trung Quốc truyền thống.

Đấy là quyết định mà Lý Khánh An đã đắn đo suy nghĩ rất lâu. hắn không biết liệu có thể thành công không. nhưng vẫn phải thử qua đã.

Hắn bỏ văn thư trong tay xuống, lại quay sang nhìn Thường Tiến cười nói: “Tiếp theo đó ta phải đi xem thứ khả năng tài chính của Đồng Tế Hội.”

Chương 610: Của cải Ẩn Long

Của cài tiền bạc của Ẩn Long hội tích lũy bắt đầu từ giữa những năm Trinh Quán, mười tám gia tướng hộ vệ Kiến Thành thái tử phi bỏ chạy đến Toái Hiệp, đồng thời cũng mang đi một lượng lớn các tiền của. cho dù những gia tướng hết mực trung thành này thề phải đoạt lại hoàng vị, nhưng đối với bọn họ mà nói, không có quân đội. không có thực lực. không có sự ủng hộ, ở ngoài tha hương xa xôi vạn dặm. muốn đoạt lại ngôi vị hoàng đế đã thâm căn cố đế của Lý Thế Dân, chẳng khác nào là người si cuồng nói chuyện mộng mơ, nhưng đám gia tướng này không từ bỏ ước mơ, bọn họ dùng một phương thức khác tích lũy sức mạnh mà bọn họ cho rằng có thể lật đổ Lý Thế Dân. sức mạnh này bọn họ cho rằng chính là tiền của.

Có tiền của bèn có thể tổ chức quân đội, có thể mua chuộc đại thần, cỏ thề gầy dựng thế lực. bắt đầu từ năm Trinh Quán thứ ba.

đám gia tướng này bèn bắt đầu hành trình tích lũy của cài dông dài, bọn họ đã tổ chức nên Ẩn Long hội hạch tâm, lại tổ chức thành Hán Đường hội ở ngoại vi, dùng danh nghĩa của Hán Đường hội kinh thương ở Trung Nguyên. mua sàn nghiệp để dành, bọn họ tiến hành mậu dịch con đường tơ lụa lợi nhuận cực cao, từng trong một thời gian dài lũng đoạn mậu dịch của lá trà, rượu nho và hương liệu của con đường tơ lụa.

Hơn một trăm năm qua đi, cho dù mỗi gia tộc đều kiếm được một lượng của cải khổng lồ, nhưng bọn họ vẫn nghiêm khắc chấp hành lời thề của tổ tiên, mỗi năm bọn họ đem chúi thành lợi nhuận giao cho Ẩn Long hội. một năm lại một năm, mười năm lại trăm năm. cho dù bọn họ đang không ngừng phát triển thành viên, nhưng của cài của Ẩn Long hội vẫn là tích lũy với một tốc độ kinh người, cho đến bây giờ, của cài của Ẩn Long hội bèn trở thành một điều bí ân, nó cất giấu ở đâu?

Rốt cuộc tích lũy được bao nhiêu của cài?

Có người đoán rằng của cải của Ẳn Long hội giấu ở Toái Hiệp, nhưng Đô Ma Chi chiếm lĩnh Toái Hiệp, Ẩn Long hội rút đến An Tây, bọn họ không hề đem theo một lượng lớn của cài. rất nhiều người từ đó đoán được, của cài của Ẩn Long hội không có ở Toái Hiệp.

Có người suy đoán.

Ẩn Long hội tích lũy theo của cải mỗi năm mười vạn quan, bọn họ hiện tại ít nhất tích lũy được tài sản một nghìn vạn quan, đây đã vượt quá thu nhập tài chính một năm của Đại Đường, giàu có có thể địch lại một quốc, nhưng mỗi một thành viên Ẩn Long hội đều đơn sơ khắc kỳ, cuộc sống của mỗi người bọn họ, thậm chí còn không sánh kịp với phú hộ của Toái Hiệp.

Ẩn Long hội rốt cuộc có bao nhiêu của cải?

Nó cất giấu ở đâu?

Những thứ bí mật này đã ẩn giấu được trăm năm. chỉ có số ít nhân vật trung tâm của Án Long hội mới biểt được.

Ẩn Long hội giải tán. một vấn đề phải đối mặt lớn nhất chính là làm sao xử lý của cải mà bọn họ tích lũy được trăm năm. ba tháng trước, Lý Khánh An đã khẳng khái biểu thị với bọn Thường Tiến.

La Phẩm Phương, của cải của Ẩn Long hội đến từ sự tích cóp trăm năm của mười tám gia tộc, hắn không lấy xu nào, toàn bộ biếu tặng cho mười tám gia tộc, đế làm vốn liếng cho bọn họ kiến lập tập đoàn tài chính mới. cũng là sự khen thường cho sự trung thành trăm năm của mười tám gia tộc.

Nhưng kiến nghị này của Lý Khánh An lại gặp phải sự nhất trí phủ quyết của toàn thể thành viên Ẩn Long hội. lý do của bọn họ rất đơn giản, của cải của Ẩn Long hội là vì thực hiện Ẩn Long đại nghiệp, mà không phải là sự tích lũy gia tộc của mười tám gia tựớng. nếu như bọn họ toàn bộ tiếp nhận, bọn họ sẽ không mặt mũi nào đi đối diện với tổ tiên.

Bọn họ ra quyết nghị.

ít nhất đem một nửa để lại cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An cuối cùng đã tiếp nhận tâm ý của bọn họ, hôm nay, Lý Khánh An ngày đầu tiên quay về Trường An. ngoại trừ việc tế tự Bùi Tuân Khánh ra. chuyện quan trọng nhất chính là đến xem xét tài sản trăm năm của Ẩn Long hội.

Thường Tiến mang theo Lý Khánh An và Hồ Vân Bái đi đến hậu viện, hắn đẩy ra hết cánh cửa này đến cánh cửa khác, đây cũng là nơi quái dị mà Lý Khánh An đã nghi hoặc rất nhiều năm.

Nhiệt Hải Cư chiếm đất tương đối lớn. từ bên ngoài nhìn cửa của nó rất nhỏ, nhưng trên thực tế nó chiếm đất mấy chục mẫu, tương đương với một tòa cự trạch của cao quan, còn bộ phận tửu tử của nó chiếm đất lại khoảng chừng năm mẫu. còn lại đều là những gian phòng chi chít san sát.

Năm đó Lý Hồi Xuân nói với hắn. mặt sau trước là kho hàng, nhưng mà hắn phát hiện chỉ có rất ít nhất một phần nhỏ gian phòng có chất hàng hóa. còn lại đều trống rỗng, những gian phòng này rốt cuộc dùng để làm gì. làm cho hắn suy nghĩ trăm bận cũng không thể lý giải được, bây giờ Lý Khánh An đã đoán ra được, tài sản của Ẩn Long hội chính là cất giấu ở Nhiệt Hải Cư.

Hồ Vân Bái cũng có mối nghi hoặc giống nhau, cho dù hắn là thành viên Ẩn Long hội. nhưng hắn cũng không biết tác dụng của Nhiệt Hải Cư là làm gì?

Hắn mấy lần muốn hỏi. nhưng thấy Thường Tiến vô cùng chú tâm mở cửa. hắn cũng không hỏi nữa. ba người đi vào trong một tòa viện tử. nơi viện tử này rất cũ nát. năm sáu gian phòng đều chất đầy bàn ghế hư nát. bên trên bám đầy bụi bặm. phảng phất rất nhiều năm không ai từng vào qua vậy.

Thường Tiến mang theo bọn họ đi vào trong một gian nhà ở sát bên nhất, bên trong nhà rất trống trải, chỉ có một dãy giá sát sát bên tường, trên giá sắt cũng chẳng có một thứ gì.

Thường Tiến cười thần bí một cái, hắn ngồi xổm xuống góc tường, lấy ra một chìa khóa đồng. giơ tay mò vào trong một lỗ tường giống như động chuột vậy, dùng chìa khóa ở trong động tường ngoáy ngoáy được một lúc lâu. lờ mờ nghe thấy một tiếng vang nhỏ, “được rồi!”

Thường Tín đứng dậy, dùng sức đẩy thiết giá về bên trái, chỉ thấy giá sắt bên tường cọt kẹt cọt kẹt di chuyển sang bên cạnh, làm Hồ Vân Bái giật thót mình, lúc này hắn mới phát hiện, bức tường ở trước mặt này độ dày thật đáng kinh, những bức tường khác độ dày nhiều nhắt chi dày một thước, còn bức tường này dày đến những năm thước, ở phía sau giá sắt. là một nơi lõm xuống hình vuông, còn trên mặt đất có một chiếc vòng sắt.

Thường Tiến đi lên trên bắt đầu kéo vòng sắt. trên đất bỗng chốc đã xuất hiện một cái động to đen ngòm.

Lý Khánh An khẽ mỉm cười, giống y như suy đoán của hắn. nơi này là một lối vào một địa đạo, thiết giá chính là một cánh cửa sắt. thì ra mấy trăm gian nhà trên mặt đất.

đều là vì che giấu lối vào địa đạo này, sự huyền bí thật sự của Nhiệt Hải Cư ở dưới mặt đất.

“Miếng đất Nhiệt Hải Cư là Ẩn Long hội bọn ta mua được vàọ năm đó khi Lý Thế Dân bệnh vong, hơn một trăm năm qua. vẫn luôn là cứ điểm của Ẩn Long hội ở Trung Nguyên, chỉ là vào hai mươi năm trước, suy nghĩ đến phương diện an toàn, mới đem cứ điểm của Ẩn Long hội sửa lại thành Hồi Xuân trà trang trong chợ tây. nhưng của cải hơn một trăm năm qua tích lũy được của Ấn Long hội đều cất giấu ở nơi này, do ba nhà Thường.

Lý, La bọn ta đời đời trông coi kho báu này.”

Thường Tiến đốt một ngọn đèn dầu lên. bèn cười nói: “Đêm qua mọi người đều đã đến tham quan qua. ta cho rằng chúa công phải sau mấy tháng mới đến. vì vậy mất rất nhiều công sức mới khôi phục được nguyên trạng, nếu biết trước như vậy thì ta đã không vất vả như vậy rồi, chúa công xin đi theo ta.

Vân Bái, ngươi cũng đến tham quan bổ sung lại một chút.”

Trong lòng Hồ Vân Bái có chút kích động.

Ẩn Long hội hơn một trăm năm nay chính là dùng kinh thương đé làm bình phong, ở khắp nơi sở hữu sản nghiệp hơn ba trăm nơi. trên cơ bản đều có lợi nhuận kếch xù. còn kinh doanh mậu dịch Tây Vực với món lời khổng lồ kinh người, trải qua Trinh Quán chi trị và Khai Nguyên thịnh thế. hơn một trăm năm nay không biết đã tích lũy được biết bao nhiêu tài sản. giàu có sánh ngang với quốc gia là điều chắc chắn, nhưng rốt cuộc có bao nhiêu?

Hắn cũng suy đoán được nhiều năm. bây giờ đáp án cuối cùng phải phơi bày rồi.

Thường Tiến cầm ngọn đèn dầu đi ở phía trước, Lý Khánh An mệnh các thân binh canh giữ ở bên ngoài.

đi theo Thường Tiến đi vào bên trong, địa đạo không dài. hai bên rắt hẹp, phần đinh cũng không cao, phải lách người đỡ lấy vách đá mà tiến lên.

đi được mười mấy bục thang bèn đã kết thúc, tầng hầm ánh sáng tối tăm.

âm u lạnh lẽo, nhưng không khí vẫn trong lành, không có cảm giác hô hấp không thoải mái, tựa hồ như một chỗ nào đó có chỗ thông giÓ.

Nhưng Lý Khánh An có chút sừng người.

đây chỉ là tầng hầm chi to hơn nhà bình thường một chút, có ba bốn mươi chiếc rương gỗ chất đống.

đây chính là kho báu cất giấu của Ấn Long hội ư?

Hoàn toàn khác so với tưởng tượng của hắn.

Thường Tiến thấy trong mắt bọn họ có nét nghi hoặc, bèn cười cười nói: “Đêm hôm qua. tất cả mọi người đều kinh ngạc như chúa công vậy, ở đây tổng cộng có ba mươi sáu chiếc rương gỗ lớn. tổng cộng cất giữ mười vạn quan tiền và khế đất. với tư cách là Nhiệt Hải Cư tửu tử, chút ít tiền tồn này là bình thường. nếu như có một ngày khi bị tịch biên gia sản phát hiện được lỗ động, người tịch biên khiêng mười vạn quan tiền này đi. thì tầng hầm này sẽ trống đi, nhưng mà.

đây chỉ là một thông đạo của kho báu Ẩn Long hội.”

Lý Khánh An tinh thần phấn chấn hẳn lên. thì ra là thế!

Hắn cười nói: “Ngươi đừng nói, hãy để ta tìm thứ xem. lối vào thật sự ở đâu?

Hắn tìm kiếm khắp nơi, bao gồm trên mặt đất.

đều không tìm được bất kỳ nơi đặc biệt nào, Hồ Vân Bái cũng tìm rất lâu. cũng không có chút thu hoạch nào.

Thường Tiến lắc đầu cười nói: “Chúa CÔĨ12. dựa vào đôi mắt là tìm không thấy đâu. phải dùng tay tìm.”

Thường Tiến từ trong một chiếc rương lấy ra một chiếc cuốc sắt. hắn nhanh bước đi đến bên tường đất góc tây bắc. dùng cuốc sắt men theo khe tường từ từ cạy ra bên ngoài, cả bốn phía đều là dùng đá vuông xây nên. trông rất là rắn chắc.

“Vân Bái, đến siúp ta một chút.”

Hồ Vân Bái vội vàng tiến lên. thật cần thận đem một tảng đá vuông khiêng xuống.

Thường Tiến cười nói với Lý Khánh An: “Lần phong tường cuối cùng là năm năm trước, do ba huynh đệ Thường thị bọn ta phụ trách vận chuyển.

Lý Hồi Xuân và La Phẩm Phương tuổi tác đều đã lớn. bọn họ ở bên cạnh làm giám sát ghi chép, chỉ có năm người bọn ta biết được bí mật này.”

Tường xây thật rắn chắc, Lý Khánh An cũng đến giúp đỡ, ba người bận rộn được một khắc giờ mới đem ba mươi tảng đá ngói tường thanh thạch lấy xuống, đế ở một bên. phía sau thanh thạch là tường bùn đất bình thường, không có bất kỳ dị trạng nào, điêm đáng nghi duy nhất là bùn đất là mới đắp lên.

đây là hôm qua vừa mới đắp lên thôi.

Hồ Vân Bái liếc nhìn Thường Tín một cái, chỉ thấy hắn nhổ một ngụm nước miếng lên lòng bàn tay, vơ lấy cuốc sắt khoét thật mạnh vào tường đất. một hơi khoét được mấy chục cái. tường đất dày đến một thước, đúng lúc Hồ Vân Bái đang nghi ngời hắn có phải là tìm sai chỗ không, chỉ nghe ‘tang” một tiếng vang giòn, đây là tiếng cuốc sắt va chạm vào kim loại.

Hồ Vân Bái phấn chấn tinh thần hẳn lên. hắn đã nhìn thấy một mảnh cửa sắt đen nhánh, lúc này, Thường Tiến dùng chiếc xẻng nhỏ men theo cửa sắt xẻng xuống phía dưới bùn vàng, một lúc lâu mới dọn ra một cánh cửa sắt. hắn mệt đến thở hồn hề, lau lau mồ hôi trên trán cười khổ nói: “Nếu biết trước chúa công hôm nay đến. bọn ta đêm qua đã không làm rồi.”

Lý Khánh An cười nói: “Hôm nay là lần cuối cùng, hôm nay ta sẽ phái binh trú đóng Nhiệt Hải Cư. sau này không cần phải xây tường nữa.”

“Đa tạ chúa công!”

Lúc này, Hồ Vân Bái đem cửa sắt dọn dẹp sạch sẽ xong, chỉ thấy cửa sắt cao khoảng sáu thước, rộng bốn thước, dưới ánh đèn u ám.

đen nhánh ánh lên ánh sáng xanh dìu dịu.

đây là một miếng gang hoàn chỉnh, phía trên có bôi lên một lớp dầu đặc biệt, không có một chút vết ri sét nào.

Thường Tiến từ sau thắt lưng lấy ra một chiếc chìa khóa to, cắm vào trong lỗ khóa và xoay lên. ‘rắc!” một tiếng vang lên.

“Vân Bái, lại giúp ta một chút nữa nào.”

Hai người cùng vai đẩy, cửa sắt im lìm không chút tiếng động. cuối cùng từ từ bị đẩy ra. trước mắt tối om.

Lý Khánh An mò mẫm cửa sắt. cánh cửa sắt này dày đến những một thước, hắn âm thầm tán thường, đây quả thật chắc dày hơn bất kỳ cửa lớn kho tiền của ngân hàng nào ở đời sau.”

“Cẩn thận dưới chân, đi theo ta!”

Thường Tiến cầm ngọn đèn sờ soạng đi xuống phía dưới.

Lý Khánh An vịn vào mép tường đi xuống phía dưới, vào tay lạnh như băng, cũng là vách tường đá. dưới chán là bậc thang.

Thường Tiến đốt sáng lên một chiếc đèn trên tường, một vầng sáng khuếch tán ra. trước mắt là một lối thạch đạo, rộng năm thước, cao một trượng, nghiêng nghiêng nối dài ra phía trước khoảng hai mươi mấy bước, nơi cao nhất có hai trượng, bốn bề đều là vách tường đá trơn trượt, chi lối thạch đạo này thôi mà đã thắp lên năm chiếc đèn.

“Kho báu dưới lòng đất này do ba trăm thợ đá từ Khwarezm mời đến xây dựng mất đến những mười năm. rất đáng tiếc, sau khi xây xong bọn họ toàn bộ bị giết hết bằng thuốc độc, và đã bồi thường bằng số tiền hậu hình cho người nhà họ.”

Thường Tiến thở dài. lại nói: “Ẩn Long hội quy định, mỗi cách mười năm do gia tộc Lý Hồi Xuân bọn họ và gia tộc La Phẩm Phương bọn họ cùng nhau kiêm kê một lần, do ba nhà Lý, La.

Thường ký tên để chửng minh tồn kho không sai sót. vốn dĩ Thường gia chỉ có chìa khóa của một cánh cửa sắt ở phía trên nhắt.

La gia giữ chìa khóa cửa sắt thứ hai.

Lý gia giữ chìa khóa cửa sắt thứ ba. mỗi lần nhập hàng, cần phải ba nhà đồng thời có mặt. cuối cùng do Thường gia bọn ta tổng quản nơi kho báu này, đây chính là bắt nguồn của Nhiệt Hải Cư. nhưng mà hôm qua hai nhà bọn họ đều đã đem chìa khóa cho ta rồi.”

Thường Tiến đi đến trước cánh cửa thứ ba. lại dùng một chiếc chìa khóa khác mở ra một cánh cửa sắt ở chỗ tận cùng nhất của lối đi. một mùi chứa mùi đồng xộc thẳng vào mặt.

Từng ngọn đèn đã được thắp lên. cho dù Lý Khánh An đã từng tưởng tượng qua sự đồ sộ của kho đá ngầm. nhưng tình cảnh trước mắt vẫn là làm cho hắn sừng sờ. chỉ thấy kho báu ở nơi dấu thân dưới lòng đất hai trượng này giống như một tòa cung điện dưới lòng đất, hình cung mái vòm. toàn bộ dùng cự thạch ghép nên. không có xà ngang. cũng không có cột đá. nhưng nó lại trông kiên cố dị thường, phảng phất như một tòa thiên nhiên đúc sẵn.

Lý Khánh An đã nhìn thấy qua trình độ kiến trúc của thợ đá Khwarezm. hắn không khỏi âm thầm tán thường, địa cung như vậy lại vẫn có sự thông gió. vô cùng khô ráo, chẳng có chút ẩm ướt nào, hoàn toàn khác biệt so với sự u ám ầm ướt của những địa cung khác.

Trong địa cung từ từ trở nên sáng rõ5 chỉ thấy địa cung có hình chữ nhật, dài khoảng sáu mươi bước, rộng bốn mươi bước, ở giữa là một lối đi dài dài. lối đi hai bên là từng căn từng căn nhà đá nửa hé mờ, thật ra chính là dùng tường đá đơn giản cách ra. hai bên mỗi bên mười lăm gian, tổng cộng ba mươi gian nhà đá.

Đại bộ phận nhà đá bên trong đều chất lấy từng chiếc từng chiến rương to ngay ngắn, chi chít vô số kể, cực kỳ đồ sộ, có rương sắt lá. cũng có rương gỗ, rất nhiều rương gỗ đã trải qua trăm năm. vậy mà vẫn không mục nát.

Thường Khoan ở một bên giới thiệu nói: “Rương tuy nhiều, thật ra không đáng giá. bên trong đều là đồng tiền thượng phẩm, một rương sáu trăm quan, tổng cộng l ba nghìn chiếc rương, tổng cộng một trăm tám mươi vạn quan tiề, cái đáng giá thật sự là bốn kho ở sau cùng nhất.”

Lý Khánh An đi tới một chiếc rương to quan sát một chút, thấy trên rương lớn có một tấm đồng bài. bên trên viết ‘Trinh Quán mười lãm năm.

La Anh hiến tiền năm trăm quan.”

Bốn phía mười mấy chiếc rương, đều là hắn hiến tặng, chỉ là niên đại không giống nhau, có cái là Trinh Quán tám năm. có cái là Trinh Quán mười ba năm. còn có một chiếc rương bên trên viết, ‘Vĩnh Huy bốn năm.

La Tốn hiến tiền năm trăm quan.”

“La Anh chính là tổ phụ của La Phẩm Phương.

La Tôn là phụ thán hắn. cũng chính là…”

Lời phía sau Thường Tiến cũng không nói ra. kỳ thật hắn muốn nói. chính là tằng tằng ngoại tổ phụ của chủ công.

Lý Khánh An lẳng lặng gật gật đầu, đi theo Thường Tiến tiếp tục đi nhìn ngắm. mỗi một ngăn đều là rương to chất đầy đồng tiền, nhiều vô số kể, không biết có bao nhiêu, lượng đúc tiền một năm của Đại Đường là ba mươi vạn quan, thì nơi đây đã chất được lượng đúc tiền sáu năm của Đại Đường rồi. cũng không ít rồi còn gì.

“Bọn ta cũng là sau này mới ý thức được vấn đề này, đồng tiền nặng nề, lại chiếm chỗ quá nhiều, bắt đầu từ giữa năm Cao Tông Hàm Hanh, bọn ta bèn sửa đổi phương thức tàng phú. tiền dùng đển thu mua các loại sản nghiệp, tàng phú ở trong bất động sản, bọn ta ở khắp nơi trong Đại Đường sở hữu hơn ba trăm sản nghiệp các nơi. trị giá trên nghìn vạn. nơi đây chi cất giữ một số tiền bạc và những của cải quý giá.”

Thường Khoan đi đến kho bốn ngăn cuối cùng, hắn chỉ vào một kho trong đó nói: “Chúa công mời xem bên trong này!”

Lý Khánh An thấy bên trong đặt rất nhiều rương sắt nhỏ, hoàn toàn không giống với chiếc rương to ở trước mặt. hắn tùy tay xích một chiếc rương, vô cùng nặng nề, bèn cười nói: “Đây là vàng bạc!”

“Đúng!

Bên trong có sáu mươi vạn lượng vàng ròng, chủ yếu là đến từ Đại Thực và Byzantium. tính theo tỉ lệ một lượng vàng trị giá mười quan, số vàng trong này trị giá sáu trăm vạn quan, còn có bên này…

Thường Khoan lại chỉ vào hai ngăn kho chứa đặt đầy rương to nói: “Bên trong này có hai trăm vạn lượng bạc, đều là dây chuyền bạc, chủ yếu đến từ Đại Thực.”

Lúc này, bọn họ đi đến ngăn cuối cùng, bên trong này lại là ba dãy giá hàng. trên giá hàng đều đặt từng món từng món vật phẩm độc lập.

“Bên này chính là một số đồ cổ và báu vật, giá trị khôngthể ước lượng được.”

Lý Khánh An đi đến trước một chiếc đèn cung đình, thấy bên trên khảm đầy các loại bảo thạch và minh châu, dưới ánh đèn trở nên lấp lánh chói lòa. lung linh dị thường.

Thường Tiến tiến lên cười nói: “Nghe nói đây là thất thái thất bảo đãng treo ở trong tâm cung của Tùy Dương Đế, dùng một nghìn lẻ tám mươi viên bảo thạch quý giá khảm lại. nhưng cái quý hiếm nhất là ở phía dưới có bảy viên dạ minh châu, mỗi một viên dạ minh châu đều có màu sắc khác nhau, chúa công mời xem.”

Thường Tiến đem đèn giơ lên cao cao, Lý Khánh An nhìn đi từ phía đáy, quả nhiên nhìn thấy bảy viên dạ minh châu lớn bằng trứng bồ câu. bảy màu khác nhau, sáng chói huyền ảo.

Hắn kinh ngạc hỏi: “Chiếc đèn này là từ đâu có được?”

Thường Tiến cười nói: “Chúa công có thể sẽ không tin. chiếc đèn này là từ trong tay một người Đột Quyết có được, Lý Hồi Xuân ở ba mươi năm trước dùng năm trăm con dê đổi lấy.”

“Mới năm trăm con dê!”

Lý Khánh An cười lên: “Một con dê đáng giá một quan tiền, vậy thì là năm trăm quan tiền, nhưng bên trên một viên bảo thạch đều ít nhất trị giá trăm quan, nếu người Đột Quyết này mà biết được, há chẳng phải là tiếc đến xanh cả ruột ư?”

“Cùng không nhất định, người Đột Quyết có lẽ cho rằng chiếc đèn này không thể ăn. không thé chờ, chỉ là đẹp mắt. trong mắt bọn họ, có lẽ cả năm trăm quan cũng không đáng. bọn họ còn cho rằng mình đã lời rồi.”

“Nói có lý lắm!

Còn gì nữa?”

“Đây là gối du tiên, dùng ngọc Vu Điền cực phẩm chạm trỗ mà thành, nghe nói dùng nó làm gối, có thế mơ dạo tam sơn ngũ nhạc; đây là ly dạ quang, dùng ba trăm hạt đá kim cương nhỏ đính nên. dùng nó uống rượu, nghìn ly không say; cái hộp sắt này là mười mấy bản nét bút thật của Trương Húc. là vào năm Thiên Bảo thứ chín lúc hắn qua đời. từ trong tay con trai hắn mua được…

Bảo vật trong ba dãy giá hàng ít nhất phải trên trăm món.

Thường Tín đối với chúng thuộc lòng như lòng bàn tay, nhất nhất giới thiệu.

Hồ Vân Bái ở một bên nghe mà say mê khôn xiết, nhưng Lý Khánh An lại không có thời gian tiếp tục nghe nữa.

đêm hôm nay Trương Quân phải đến chính thức gặp mặt với hắn.

Nhưng những của cải này đối với hắn quả thật có ích.

Lý Khánh An trong lòng nhanh chóng tính toán, nếu như không suy nghĩ đến những món báu vật vô giá này, chi nhìn từ tiền vàng bạc đồng, đó chính là một nghìn vạn quan, nếu như tiếp tục suy nghĩ đến hơn ba trăm sản nghiệp các nơi của Ẩn Long hội, vậy của cải của Ẩn Long hội ít nhất trên hai nghìn vạn quan, hắn chi lấy một nửa. thì món tiền đó đủ đền hắn dùng để khai thông đường thủy rồi.

(Chương tài sản Ẩn Long này cảm thấy viết không được hay, không cần thiết phải viết tỉ mỉ. không có ý nghĩa gì. chỉ là để lắp cái hố nhỏ ở phía trước, một chương nào đó ở phía trước nói Nhiệt Hải Cư chiếm đất rất lớn. nhưng chi tận dụng được năm mẫu mờ tửu tứ. những gian phòng khác đều khóa lại, trông rất là thần bí. hôm nay chương này chính là để lắp cái hố này, không phải là đề tưới nước (nói những thứ vô bồ, không dinh dường), viết xong rồi mới hối hận. nhưng nếu đã viết xong rồi. chỉ có thể phát đi thôi Lão Cao xin cáo lỗi cùng mọi người.

Hai chương này chủ yếu là làm một lời giao phó với kết cục của Ẩn Long hội.

đề nó đi theo con đường tập đoàn tài chính.

ít ra ở những năm sinh thời của Lý Khánh An. hắn vẫn còn có thể khống chế chặt lấy tập đoàn tài chính này, nó sẽ có lợi cho sự phát triển kinh tế thương phẩm về sau này, còn kết cục sau này, thì không phải là bộ truyện này có thể suy nghĩ tới.

Ẩn Long hội còn có một tử đệ ăn chơi trác táng là Lý Đang, phía trước đã có giải thích tới, hắn đã điên rồi. cùng với mẫu thân thê tử của hắn sống ở một tiểu trấn nhỏ nào đó ở Giang Nam. sau này thì không vấy mực miêu tả thêm nữa.)

Chương 611: Ai làm Tả Tướng

Màn đêm giáng xuống, một chiếc xe ngựa phóng bãng băng đi vào phường Hung Đạo, hơn trăm tên thị vệ cảnh giác yểm hộ hai bên.

Trong xe ngựa là Trương Quân vừa mới lên chứa hữu tướng.

Trương Quân đang thoải mái ngồi tựa lưng lên vánh xe, hắn hơi nheo mắt lại ngắm ngía tình hình trên phố.

Những chi tiết nho nhỏ quen thuộc hàng ngày mà lúc này trong mắt hắn đều trở nên sinh động hẳn.

Đám trẻ con nô đùa rượt đuổi nhau, trời đã tối mà chúng còn chưa chịu về nhà. hai ả phụ nhân ngồi trước cửa nhà minh tán chuyện trong nhà ngoài phố đầy khẩu khí so đo và khoe khoan, và gả ma men đang không ngừng dùng tuyết lạnh rửa mặt gần cửa nhà…

Trương Quân cười cười hạ rèm xe xuống, trong lòng hắn quả thực chí đắc ý mãn. mong uốn mười mấy năm nay cuối cùng đã thành thật.

Chính sự đường đã nhất chí thông qua biểu quyết, đồng ý phương án của thái hậu. chính thức bồ nhiệm hắn làm Trung thư lệnh hữu tướng.

Trung thư lệnh hữu tướng, bá quan chi thủ, khi hoàng đế chỉ là bù nhìn, quyền lực của hữu tướng lại càng trở nên trọng đại hơn. chỉ tiếc là chấp chính sự bút lại luân phiên trong tay các tướng, nếu không cả quyền thế Lý Lâm Phổ năm xưa cũng không sánh bằng hắn bây giờ.

Dù cho không lấy lại được Chấp chính sự bút. nhưng lòng Trương Quân vẫn đã mãn nguyện, hắn cần cái danh phận này, cái danh phận của hữu tướng Đại Đường.

Xe ngựa lắc lư nhè nhẹ.

Trương Quân nhắm mắt lại, hắn phải ngồi ngẫm nghĩ lại những gì một lát sẽ nói với Lý Khánh An. coi như là thuật chức chính thức trước khi nhậm chức mới.

Kỳ thực Trương Quân cũng hiểu, Lý Khánh An sở dĩ chọn hắn là hữu tướng chẳng phải vì xem trọng hắn có năng lực. người Lý Khánh An thật sự muốn bô nhiệm hữu tướng là Bùi Mân. là bọn người của Khu cơ mật.

đó mới thật sự là bọn thần tử trị quốc tài năng, chỉ là do hắn giờ tạm thời phải quá độ một thời gian.

Đợi sau khi hắn lên ngôi, hữu tướng này của Trương Quân e rằng cũng đến ngày tận.

Đấy cũng là lý do vì sao hắn lại trọng dụng con trai của Trương Quân, để sau này Trương Quân có thể cam tâm tình nguyện mà lui xuống.

Những điều này Trương Quân đều hiểu cả. hắn cũng chẳng để ý gì. việc hắn cần là một danh phận, chỉ cần ngồi trên vị trí hữu tướng, dù chỉ một năm thôi hắn cũng màn nguyện.

Xe ngựa từ từ giảm tốc độ rồi dừng lại trước đại môn Triệu vương phủ của Lý Khánh An.

Trương Quân từ trên xe ngựa chui ra, chỉnh chu lại mũ áo, bước nhanh về phía bậc thềm.

Thông thường mà nói. việc bái phông giữa các trọng thần với nhau khá ư là cẩn thận.

Trước tiên là vấn đề thời ai an hẹn, phải ước chừng thời gian mà đến. phía được đến bái phông sẽ để con trai đi ra đứng chờ, hoặc không thì để huynh đệ ra, sau đó chủ nhân mới ra nghênh tiếp, chứ không thể để khách phải đứng đợi khơi khơi ngoài cửa một mình.

Đấy là một sự vô lễ. lại càng là một biểu hiện không tôn trọng đối phương.

Đương nhiên, nếu là khách không mời tự đến thì lại là một đằng khác.

Trong tình hình đó phía đến bái phỏng sẽ ngồi chờ trên xe ngựa, chứ không đứng ở cửa lớn như tên ăn mày, trơ mắt chờ chú nhân ra, rất mất mật.

Có điều ở Triệu vương phủ thì có phần ngoại lệ, con trai Lý Khánh An mới hơn một tuổi, không thể đón khách thay cha, hắn cũng chẳng có huynh đệ gì có thể thay thế, Lý Khánh An cũng không ao giờ đứng đợi chờ trước trong gió rét, cho nên dù có đến sớm thì người bái phỏng cũng không dám ngồi trên xe ngựa đợi.

Dầu sao Lý Khánh An giờ cũng là người cầm quyền quyền thế ngất trời.

Cũng giống như hoàng đế triệu kiến, hoàng đế ăn cơm, tướng quốc chỉ đành trơ trơ đứng chờ dưới ánh nắng chói chang.

Trương Quân đi lên bậc thang nhìn người gác cửa cười nói: “Nhờ ngươi vào bẩm báo với vương gia các ngươi. nói Trương Quân đến phông.”

“Hóa ra là tướng quốc, xin hãy đợi cho một lát, tiểu nhân sẽ đi liền!”

“Không dám!

Là do ta đã đến sớm rồi, đã làm phiền điện hạ nghỉ ngơi.”

“Trương tướng Trương quân quá khách sáo rồi, trong ấn tượng của ta đây hình như là lần đầu tiên tướng quốc đến phủ của ta!”

Gác cửa chạy nhanh vào trong.

Trương Quân đứng đợi ngoài cửa, hắn để tay sau lưng kiên nhẫn chờ đợi.

Một chốc sau, trong cửa vọng đến tiếng bước chân tiến gần, tiếp liền sau đó cửa được mở ra.

Chỉ thấy Lý Khánh An đang cười ha hả ra đón, “Để Trương tướng quốc đợi lâu rồi, thật thất lễ quá!”

Trong lòng Trương Quân bỗng chốc thở phào nhẹ nhõm.

Lý Khánh An lại đích thân ra đón chứ không phải để thân binh ra dẫn mình vào, trong ký ức của hắn hầu như chăng khi nào Lý Khánh An đích thân ra đón khách, đều do thân binh dẫn vào.

Trên mặt Trương Quân bỗng thấy vinh hạnh bội phần.

“Đã muốn đến từ lâu rồi. chỉ sợ điện hạ chê ta ăn quá nhiều không cho ta vào cửa mà thôi.”

Sự hóm hinh của Trương Quân khiến hai người cùng cười phá lên, không khí xung quanh bỗng chốc cũng trở nên nhẹ nhàng hẳn.

“Mời!

Mời!

Chun gạo nhà ta còn nhiều gạo lắm. có thể mời nổi tướng quốc. ”

Hai người vừa nói vừa cười đi vào trong phủ, Lý Khánh An mời Trương Quán đến ngoại thư phòng của hắn.

Đấy cũng là một sự vinh dự cực lớn.

Nam nhân mà mời bạn vào thư phòng cũng giống như nữ nhân để người khác tham quan tủ quần áo của mình, không phải đặc biệt thân thiết sẽ không được hương đại ngộ này.

Hai người họ cùng ngồi xuống trong thư phòng, ái thiếp Như Thi của Lý Khánh An dâng trà lên cho hai người.

Đây cũng là đãi ngộ cực cao, Trương Quân chưa từng nghe nói là Lý Khánh An lại để ái thiếp của mình dâng trà cho khách bao giờ, thường việc này chỉ có nha hoàn hay thân binh làm.

Trương Quân thấy Lý Khánh An không mời mình đến phòng hội khách mà là đến thư phòng của hắn.

Trương Quân quả thật có phần bất ngờ và mừng rỡ, hắn cảm nhận được rõ sự xem trọng của Lý Khánh An.

Trong trùng trùng tiểu tiết mà Lý Khánh An đã an bài khiến Trương Quân cảm nhận rõ buồi gặp mặt ngày hôm nay này tuyệt không phải tầm thường.

Lý Khánh An tìm mình đến chắn chắn có đại sự gì cần thương lượng. nhưng Trương Quân cũng không trực tiếp đi vào vấn đề, mà chi ngồi hàn thuyên chút việc trong nhà.

“Nghe nói điện hạ lại vừa nhận một dường nữ. thật sự là đáng mừng quá!”

Lý Khánh An thở dài nói: “Haiz!

Nói ra cũng không sợ tướng quốc cười cho, ta thích nhất là bọn trẻ con. nhưng chỉ tiếc nỗi khá hiếm hoi.

đến nay chỉ mới được một người con trai cùng một con gái.

Trong nhà quạnh hiu. may mà vương phi lại sắp sinh, hi vọng nàng lần này lại có thể thêm cho ta được một lân nhi (*con trai).”

“Kỳ thực ta lại cảm thấy do thê thiếp điện hạ quá ít mà ra. thê thiếp điện hạ đến nay chỉ mới có năm người. có phần không hợp với lễ chế, đại thần trong triều cũng hơi có ý kiến về việc này.”

“Thế ư?”

Lý Khánh An cười nói: “Vậy không biết trong nhà Trương tướng quốc…

Nam nhân khi được nhắc đến nữ nhân của mình nhiều đều cảm thấy có phần đắc ý, cho dù chỉ là tên kiệu phu nhỏ bé hay là tướng quốc đi chẳng nữa.

Trương Quân vuốt râu cười ha hả: “Ta chỉ có một thê. nhưng thị thiếp thì có hai mươi bốn người, không đáng là bao!

Không đáng là bao!”

Kỳ thực trong lễ chế về việc một người đàn ông phải cưới bao nhiêu vợ đều có quy định rõ ràng, theo thân phận và địa vị, địa vị càng cao thì có thế cưới càng nhiều người vộ, hơn nữa còn bắt buộc phải cưới đủ số lượng!

Nếu ngươi là lãnh đạo mà chi ăn cơm muối rau mặn mỗi ngày thì kẻ làm thuộc hạ làm sao dám cả gan cá thịt mỗi ngày, nên Trương Quân nói triều thần có ý kiến về việc Lý Khánh An thê thiếp quá ít chính là chỉ việc này.

Nhưng dù cưới bao nhiêu người thì cũng có hạn chế. ai vượt quá con số này sẽ bị gọi là vượt lễ.

Chu lễ thời cổ cứ như là luận hôn nhân của thời hiện đại, quy định tuy có hạn. nhưng tham vọng của nam nhân lại là vô hạn, cho nên sẽ có đủ cách ứng biến xuất hiện.

Việc cưới bao nhiêu vợ là chỉ những người vợ có danh phận, còn ngoài danh phận, nam nhân có thể sỡ hữu nữ nhân vô hạn, như hậu cung phi tần của Lý Long Cơ cũng có số lượng quy định, nhưng hắn vẫn có thể sở hữu bốn vạn hậu cung vậy, lại còn cộng thêm tiểu tam. tiểu tứ, tiểu ngũ…

Đúng là Hoormon sinh dục nam từ cổ chí kim đều giống nhau, bàn chất chẳng bao giờ thay đổi.

Hai người sau một hồi nói cười, vấn đề cũng dần chuyển đến chính sự của tối nay, Lý Khánh An uống một ngụm trà, bình thản nói: “Hôm nay mời Trương tướng quân đến đây là vì có một việc muốn thương lượng với tướng quốc.”

Trương Quân lập tức tinh thần phấn trấn, hắn biết bắt đầu đi vào chủ đề chính đây, bèn cười nói: “Điện hạ xin cứ nói!”

“ừm!”

Lý Khánh An sao một hồi trầm ngâm. bèn hỏi: “Bùi tướng quốc sau khi gặp thích khách.

Chính sự đường ít đi một người, không hợp với lại con số đã quy định, còn Trương tướng quốc lại từ chức tả tướng thành hữu tướng, như vậy chức tả tướng sẽ bị bỏ trống.

Không biết Trương tướng quốc cho rằng ai sẽ là người thích thích hợp vào vị trí tả tướng nào?”

“Việc này…”

Trương Quân có phần do dự, hình như vấn đề này hắn chưa từng nghĩ.

Kỳ thực hắn đã nghĩ đến vấn đề này từ lâu. hữu tương chính là Môn hạ thị trung, từ cơ cấu quyền lực mà nói tả tướng là một khắc chế quyền lực với hữu tướng.

Trung thư chi lệnh.

Môn hạ cảm thấy không ổn thì có quyền phản bác, chính vì thế mà sau khi Lý Lâm Phổ làm hữu tướng, hắn đã để cái đuôi của mình là Trần Hy Liệt làm tả tướng; Dương Quốc Trung sau khi làm hữu tướng, hắn cũng đề Vi Kiến Tố tính tình tương đối yếu đuối làm tả tướng, cũng là vì thế.

Tuy hiện nay vương vị đang trống, rất nhiều đại sự đều do Chính sự đường cùng thương thảo, nhưng Trương Quân vẫn rất xem trọng vị trí tả tướng này.

Hắn lo nhất chính là để Vi Thao đảm nhiệm chức tả tướng.

Dù cho vấn đề lớn thì vẫn không sao, nhưng hắn chỉ lo là trên các việc nhỏ lại không được thuận lợi.

Nếu Vi Thao lợi dụng quyền phản bác của Môn hạ tinh cứ nhằm vào hắn mà gây chuyện thì cái chức hữu tướng của hắn này có làm cũng chẳng còn thích thủ gì.

Hiện giờ Lý Khánh An đề xuất ra vấn đề này, Trương Quân biết nhất định Lý Khánh An đã nghĩ ngợi đâu vào đó, hắn muốn hiêu qua cách nghĩ của Lý Khánh An đã. rồi sau đó mới đề xuất ý kiến của mình, như thế mới đạt được mục đích của mình.

“Chức tả tướng này ta vẫn chưa nghĩ được thấu đáo, không biết điện hạ đã có người nào thích hợp chưa?”

Lý Khánh An cười hà hà nói: “Không sao cả, ta chỉ là muốn nghe thử cách nghĩ của tướng quốc, chưa thấu đáo cũng chẳng sao.”

Trương Quân thấy Lý Khánh An cứ khư khư đòi mình phát biểu cho kỳ được, hắn đành xúc tích nói ra cách nghĩ của mình: “Thôi thượng thư tuy tuổi trẻ tài cao. nhưng dẫu sao kinh nghiệm còn ít. làm tả tướng không ổn lắm.

Trương Hạo vốn dĩ chính trực chí công vô tư, thanh danh hiển hách, ta nghĩ để hắn làm tả tướng sẽ thích hợp hơn.”

Hắn chi nói Thôi Bình và Trương Hạo, tuyệt không hó hé gì đến ba người bọn Vi, Lưu.

Vương kia.

ý như là muốn nói Lý Khánh An, vị trí tả tướng này không thể để Vi đảng đàm nhiệm, nếu không sau này hai bên thái độ gay gắt, triều vụ sẽ khó mà tiến hành tiếp tục.

Tình hình Chính sự đường gay gắt thì lại càng tốt cho Khu cơ mật đến tiếp tay triều vụ.

đấy là cách nghĩ trước đây của Lý Khánh An.

Có điều Khu cơ mật dẫu sao cũng chỉ là một cách quá độ tạm thời, nó không thể thật sự thay thế Chính sự đường.

Hai bộ cơ cấu quyết sách của triều đình cũng như triều đình nam nha. hoạn quan bắc nha trên lịch sử Đại Đường, sớm muộn cũng sẽ triều chính đại loạn, đề rồi cuối cùng người phải sánh chịu thiệt thòi sẽ là dân chúng Đại Đường.

Nếu như Bùi Tuân Khánh đã ra đi. vậy Khu cơ mật đã dần dần có thể gọp lại làm một với Chính sự đường.

Lý Khánh An bèn cười nói: “Có lẽ Trương tướng quốc chưa nghe hiểu ý của ta, kỳ thực ta có hai thắc mắc, một là hiện giờ trong Chính sự đường là số đôi. cần phải biến thành số đơn. thế mới phủ hợp với lẽ thường, thứ hai nữa là ai sẽ làm tả tướng.”

Dừng lại một hồi Lý Khánh An lại nhìn nhìn sắc mặt Trương Quân, thấy Trương Quân đang trầm tư bèn từ từ nói tiếp: “Tuy Trương Hạo ngay thăng chính trực, năng lực của mạnh, nhưng hắn lại căm thủ cái ác, không biết ứng biến, nếu đề hắn là tả tướng, có thể một số chính lệnh cả năm trời cũng chưa chắc được phê.

Ta cảm thấy thấy hắn thích hợp chủ quản Hình bộ hơn. hắn làm Hình bộ thượng thư sẽ ổn hơn. còn vị trí tả tướng nhất định phải có đủ kinh nghiệm địa phương, vừa phải biến tùy cơ ứng biến, lại phải biết kiên trì nguyên tắc.

Vị trí tả tướng này ta tiến cử Thôi Ninh.”

Hóa ra Lý Khánh An đã nhắm được Thôi Ninh.

Trương Quân nghĩ ngợi một hồi, người này cũng không đến nỗi, rất có năng lực. lại linh hoạt giỏi ứng biến.

Cuối cùng Trương Quân cũng gật đầu cười nói: “Ý của điện hạ là muốn đề Thôi Ninh bồ sung vào Chính sự đường, gia tăng số lượng lên bày người, đúng không?”

Không ngờ Lý Khánh An lại lắc lắc đầu.

“Ý của ta là Chính sự đường sẽ giảm còn lại năm người.”

Chương 612: Cải trang vi hành Thượng

Nụ cười trên mật của Trương Quân bị gượng cứng lại, đưa Thôi Ninh lên, sau đó danh ngạch ỏ chính sự đường lại sửa thành năm người, ý của Lý Khánh An chính là muốn cắt bớt đi hai người, như vậy, sẽ cắt bớt ai?

Trong lòng Trương Quân rất hỗn loạn, đề nghị đột xuất của Lý Khánh An đã làm xáo trộn tất cả kế hoạch và ý tườnghắn. cho đến lúc này, hắn mới ý thức được mình không thể để cho Lý Khánh An làm theo suy nghĩ của hắn được, chỉ có thể là hắn đi theo cách nghĩ của Lý Khánh An.

Trương Quân không khỏi cười khổ một tiếng nói: “Xin điện hạ nói rõ ra.”

Đây chính là điểm mà Lý Khánh An đánh giá cao Trương Quân, thái độ làm người vô cùng khôn khéo thông minh, không bao giờ cường tranh cưỡng cầu, hết thảy thuận theo tự nhiên, tựa như nước chảy vậy, Bùi Tuân Khánh thì khác, nếu hắn hiện tại ở trước mất mình, hắn nhất định sẽ đưa ra danh sách những người bị loại, nhất định phải dựa theo ý của hắn mà bớt người.

Đương nhiên, nếu Trương Hạo hoặc là Nhan Chân Khanh tranh chấp ở trước mặt hắn. hắn rất muốn nghe một cách kỹ càng, bởi vì Trương Hạo và Nhan Chân Khanh không phải vì tự lợi của bản thân.

ở trên nguyên tắc công và tư, Lý Khánh An luôn luôn phân biệt ra rất rành mạch.

Lý Khánh An gật gật đầu. liền cười nói: “Bớt đi hai người nào, ta còn chưa có nghĩ kỹ, Trương tướng quốc không ngại thay ta suy nghĩ xem, chuyện này dù sao cũng là sự vụ bên trong của chính sự đường, ta không tiện can thiếp quá nhiều.”

Trương Quân biết cách uyển chuyển khôn khéo xử lly vấn đề, Lý Khánh An đã muốn đem chuyện này vứt cho hắn xử trí.

“Thôi được!

Chúng ta bàn tới một chuyện khác đi. chính là về việc trùng kiến tứ quỹ, ta cho rằng đây là biện pháp thu thập dân ý tốt nhất, vốn dĩ lúc đầu năm đã muốn thực thi rồi, nhưng bị Bùi tướng quốc cứ kéo dài cho tới nay, hiện tại đã là cuối năm. ta xem không nên kéo dài thêm nữa…”

“Ta hiểu rồi, chuyện này ngày mai ta liền bắt tay vào làm cho xong.”

Ánh sáng trong xe ngựa lúc tỏ lúc mờ, lúc thì soi rõ gương mặt mấp mạp trắng trèo của Trương Quân, lúc lại đưa mật hắn đầy vào trong bóng tối.

Từ trong Triệu vương phủ đi ra.

Trương Quân vẫn đang suy xét đến kế hoạch bớt người trong chính sự đường của Lý Khánh An. trong lòng hắn đương nhiên hiêu được, Lý Khánh An không phải để cho hắn đến quyết định bớt ai, chỉ là để cho hắn đi chấp hành mà thôi, trong quyết sách quan trọng này, hắn chỉ có quyền chấp hành, mà không có quyền quyết sách, Lý Khánh An đã có người chọn rồi, chẳng qua không có nói rõ ra thôi.

Thế thì bớt người nào đây?

Lý Khánh An tựa như thách đố vậy, không nói.

đề cho hắn đi mà đoán, thử thách trí tuệ chính trị của hắn.

đây là vấn đề thứ nhất đưa cho hắn làm. với mấy chục năm lãn lộn trong chốn quan trường của hắn Trương Quân, hắn có thể làm đúng vấn đề này, đáp án là có thể. nếu hắn ngay cả điểm ấy cũng không thể nghĩ ra được, thì chức hữu tướng quốc của hắn cũng đừng mơ mà làm nữa.

Đây là. trong ánh mắt của Trương Quân lóe ra một tia vỡ nhẽ ra. hắn đã nghĩ ra được người đầu tiên là ai rồi.

Thôi Bình.

Nhất định là hắn.

Thôi Bình chẳng qua là nhân vật lâm thời mà lúc trước Lý Khánh An dùng để thay thế Thôi Hoán mà thôi, bởi vì hắn ở Thôi gia vẫn chưa tìm thấy người chọn thích hợp, hiện tại nếu Thôi Ninh đi ra rồi. thì Thôi Bình phải hạ bệ rồi. trong một chính sự đường không thể có hai người cùng trong một gia tộc.

Ngoài ra năng lực của Thôi Bình chi thuộc loại trung bình, nhưng lại có nghi ngờ là tham ô hũ bại, Lý Khánh An dùng hắn chỉ là tạm thời mà thôi, ngự sử đài năm đó đã từng buộc tội hắn. thử hỏi người như vậy, Lý Khánh An làm thế nào có thể để cho hắn làm trung hưng tướng quốc, người này kinh nghiệm kém. lại có nhược điếm trong người, tìm lấy một cớ liền có thể thay đi. không khó.

Mấu chốt là người thứ hai chính là ai đây?

Trương Quân tựa vào thành xe nhắm mắt trầm tư. vừa rồi hắn nghĩ tới ‘Trung hung tướng quốc”, từ này tựa như một tia sét ngang tai. chỉ một thoáng đã làm hắn sáng rõ trước mắt. làm cho hắn mập mờ nắm bắt được một chút manh mối.

Manh mối này chính là.

Lý Khánh An sớm hay muộn cũng sẽ dùng năm người trong khu mật xứ thay thế chính sự đường, bao gồm hắn Trương Quân, mà chính sự đường giảm bớt xuống còn năm người, đây là bước đầu tiên của hắn.

đem Thôi Ninh đề bạt lên trên.

Hiểu ra được điều này, Trương Quân lập tức tiến hành loại trừ đi từng người trong đầu hắn.

Thôi Bình đã loại trừ rồi. có thể không tính, bốn người khác chính là Trương Hạo, Vi Thao, Vương Tẩu.

Lô Hoán, trong số bốn người này Trương Hạo là can tướng mà Lý Khánh An thường thức, không thể là hắn được, thế thì ba người còn lại: Vi.

Vương.

Lô, nhất định là một trong ba người này.

Kỳ thật ba người này cho dù là ai.

Trương Quân đều rất thích được nhìn thấy bọn họ bị đá ra khỏi chính sự đường.

Vương Tẩu tuy rằng là người của phe họ Vi. nhưng người này sống lặng lẽ kín tiếng. làm việc cũng rất tập trung. danh tiếng làm quan cũng tốt lắm. lại là đệ đệ của Vương Duy, đoán chừng Lý Khánh An tạm thời sẽ không động hắn.

Kia cuối cùng chính là một trong hai người Vi Thao và Lô Hoán, một họ Vi, một họ Lô cũng đều là đại thế gia đương triều, vô luận ai bị bớt đi. cũng đều là một cơn động đất của triều đình.

Trên mật Trương Quân lộ ra một nụ cười khổ, hắn đã hiểu được người thứ hai mà Lý Khánh An chỉ là ai rồi. hẳn là Vi Thao, Lý Khánh An biết quan hệ giữa hắn và Vi Thao rất gây cấn. cho nên mới để cho hắn đi làm kẻ ác, để cho người trong triều đình ai cũng tường hắn Trương Quân dùng việc công mà báo tư thủ. mà sẽ không đi hoài nghi đây là sự sắp đặt của Lý Khánh An.

Trương Quân bất đắc dĩ mà thở dài một tiếng, ai nói Lý Khánh An chỉ biết đánh giặc, khi hắn giờ thủ đoạn chính trị ra thì. vẫn cao minh hơn ai cả.

Có thể tưởng tượng được bớt Vi Thao, không phải là việc dễ dàng.

Trương Quân nhắm hai mắt lại. bắt đầu vận dụng kinh nghiệm mấy chục năm trong đấu tranh chính trị, suy nghĩ ra một thượng sách.

Đêm đó Lý Khánh An qua đêm trong phòng của Vũ Y, cùng nàng tham thảo nhiều cách sinh con trai giữa vợ chồng.

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng thì hắn đã thức dậy rồi. rửa mặt chải chuốt một phen, lại đi ăn sáng, hắn đương nhiên không phải đi vào triều, đây chỉ là quen quen trong cuộc sống của hắn. trời còn chưa sáng là phải dậy.

Trời còn chưa sáng, sảnh đường ăn cơm không có mấy người, vợ cả Minh Nguyệt thân mình nặng nề. không thể thức dậy hầu hạ trượng phu; vợ thứ Uyển Nhi để tang đầu thất cho tổ phụ.

ở Bùi gia chưa về; vợ thứ Vũ Y tối hôm qua vừa được sủng hạnh, lại cộng thêm người có vẻ đài cát yếu ớt. liền không chịu dậy sớm như vậy; Như Họa tối hôm qua bị một chút phong hàn. nhờ tỷ tỷ Như Thi xin nghi với Lý Khánh An; còn Cao Vụ đang ở nhờ trong nhà họ thì lại đi Hán Trung đón mẫu thân đi rồi.

Mỗi người đều có lý do, cho nên ở trong sảnh ăn cơm cùng Lý Khánh An dùng bữa chỉ có một mình Như Thi.

Lý Khánh An ăn sáng rất đơn giản, một chén cháo, một mâm bánh bao thịt hoặc là một cái bánh Hồ, bánh Hồ thời Đường không phải là thứ bánh bột trắng mà không có mùi vị như của ngày nay, mà là có chút giống với bánh mì bay của Ắn Độ ngày nay, từng lớp từng lớp một được nướng chín, giữa mỗi một lớp cũng đều có những thịt vụn với gia vị khác nhau, cuối cùng đem tương thịt bỏ đã làm sẵn cuốn lại. mỹ vị vô cùng.

đây cũng là món ăn chính của quân An Tây.

Như Thi múc cho hắn một chén cháo, lại vừa cuốn bánh Hồ cho hắn. vừa cười nói: “Đại lang, hôm nay dậy sớm như vậy, là phải lên triều đình hay sao?”

“Không có, việc triều đình có các tướng quốc quan tâm là đủ rồi. bình thường ta không hỏi han đến.

được cái thanh nhàn.”

“Nhưng thiếp thấy hình như người phải đi ra ngoài.”

“ừm!

Ta muốn đi ra ngoài dạo một chút, sắp đến năm mới rồi.

đi dạo chợ, tiện đường mua quả sinh nhật cho Đóa Đóa.”

Như Thi đem bánh Hồ đã được cuốn lại đưa cho Lý Khánh An, cười nói: “Đừng nuông chiu làm hư con nhỏ, nó còn nhỏ đó!

Mua cho nó một miếng kẹo là được rồi.”

“Nhưng thế sao được!”

Lý Khánh An cắn một miếng bánh Hồ, trong miệng ngồm ngoàm nói không rõ lời cười nói: “Mai này con nó trường thành rồi, biết ta dùng kẹo đề làm quả sinh nhật cho con nó, con nó sẽ không tha cho ta đâu.”

Như Thi thấy trượng phu yêu thương con gái của nàng; trong lòng nàng vui mừng, liền mắng yêu: “Ngươi nha!

Chiều con nó quá đấy, vậy thì chỉ cần mua đại một chút đồ nho nhỏ thôi, không cần quá đắt.”

“Ta biết, nàng có muốn cùng ta đi dạo một chút hay không.”

“Ta thật ra muốn đi, nhưng hôm nay bà mụ đỡ đẻ đã vào phủ rồi, thiếp phải đi sắp

xếp.”

“Để cho Như Họa sắp xếp là được rồi?”

“Việc sinh con nhỏ, muội ấy không hiểu.”

Lý Khánh An cũng biết, thê tử sắp lâm bổn rồi. khó mà rời khỏi Như Thi được, liền cười nói: “Vậy được rồi!

Tất cả mọi người đều không cùng ta đi, thì ta bèn đi dạo một mình vậy.”

Hắn vừa dứt lời. liền nghe thấy bên ngoài sảnh ăn cơm truyền tới một tiếng cười: “Tỷ phu.

đi đâu dạo vậy?

Muội cùng đi cùng huynh.”

Chỉ thấy Minh Châu cười tủm tỉm đi đến: “Tỷ phu muốn cải trang vi hành, nhất

định là thiếu một nữ bảo tiêu, thế thì muội đây đến làm bảo tiêu vậy!”

Minh Châu là ở cùng với Cao Vụ.

Cao Vụ không có ở đây, thì chỉ có minh nàng ở thôi, nàng vừa mới thức dậy, rửa mặt chải đầu sơ qua một chút, liền đến đây ăn sáng, vừa lúc nghe thấy Lý Khánh An đang nói đi ra ngoài dạo.

Nàng ngồi xuống kéo tay áo lên lại nói: “Gần đây muội theo Vụ Nương học được mấy chiêu võ nghệ lợi hại, ba năm kẻ nam nhân cũng đừng mơ mà đến gần người được, tỷ phu theo muội đi ra ngoài, thân binh sẽ không cần dẫn theo nữa.”

Lý Khánh An thấy nàng thủ vị, liền gật gật đầu cười nói: “Ta lập tức phải đi rồi, muội có theo kịp không?”

Minh Châu nghe Lý Khánh An chịu dẫn nàng theo, trong lòng vui mừng quá đỗi, nàng vội vội vàng vàng đứng dậy nói: “Tỳ phu chờ muội một chút, muôi đi chải lại mái tóc.”

“Minh Châu, muội không ăn sáng sao?”

Như Thi cười hỏi.

“Không ăn rồi. muội gần đây biếng ăn!”

Nữ nhân ra ngoài một chuyến, từ cổ chí kim cũng đều là một việc rất phiền toái, trang điểm, chải đầu. thay quần áo, trong lúc vô ý phát hiện trên mặt minh có mụn. lại phải nhìn vào gương mà ép vật vả nửa ngày mới thôi.

Cho dù Minh Châu đã sửa soạn lại một cách vô cùng đơn giản mau lẹ rồi.

Lý Khánh An vẫn phải đợi nàng nửa canh giờ, tương đương một giờ của ngày nay, vẫn còn nằm trong phạm vi chấp nhận được.

Trong xe ngựa.

Minh Châu vừa cẩn thận vẽ chân mày, vừa giải thích với Lý Khánh An: “Kỳ thật muội đã rất nhanh rồi. nếu tỷ tỷ xuất môn. trời còn chưa sáng là phải dậy rồi. cái việc vẽ chân mày này, đánh phấn này, làm tóc này, đeo trang sức này, mặc quần áo váy này, ít nhất cũng phải hai canh giờ, huynh đâu phải là chưa lĩnh giáo qua đâu.”

Nữ nhân luôn thích lấy người rề rà hơn minh ra mà so sánh.

Minh Châu sẽ không đem so sánh với Cao Vụ, Cao Vụ luôn để mặt trần, rửa mặt một cái. cột tóc lên. không đến một khắc là có thể xuất môn rồi.

Lý Khánh An thấy nàng không còn như thời gian trước đó buồn rầu rũ rượi nữa. cả ngày nói bản thân là trái táo xanh, hiện tại lại dần dần khôi phục vẻ đáng yêu lanh lợi như trước rồi. cười tươi như hoa. hắn trong lòng thích, liền cười nói: “Nếu không!

Muội hãy trang điểm kiểu hồ ly đi, hay kiểu huyết vựng ấy, đợi lâu một chút ta cũng đợi.”

“Đi!

Đi!

Đi!

Đứng có mà lấy cái này ra đùa.”

Minh Châu lườm hắn một cái nói: “Người ta hôm nay đã lớn rồi, còn tưởng rằng muội sẽ giống như lúc trước vậy đem mình ra trang điểm giống như quỳ vậy.”

“Kỳ thật ta thật cảm thấy rất khả ái mà…”

Minh Châu dứt khoát đem đặt bút vẽ mày xuống, căm giận nói: “Quả thật là rất khả ái. nhưng phải xem là do ai trang điểm cơ, tiểu nương mười ba mười bốn tuổi trang điểm thì đáng yêu. nhưng muội đã già như vậy rồi. nếu trang điểm kiểu huyết vựng mà đi ra ngoài, mọi người nhất định sẽ la: mau đến xem a!

Con mụ điên nhà lên xuống phố kìa. có người nhận ra.

ồ!

Đó không phải là cô em vợ của Triệu vương gia sao?

Tỳ phu. muội thật sự khôngmuốn làm mất mặt huynh đâu a!”

Lý Khánh An vừa cười vừa khoát tay nói: “Được rồi!

Được rồi!

Từ khi nào mà trở nên nhanh mồm nhanh miệng như vậy nhi. muội tiếp tục vẽ mày đi!

Ta không nói với muội nữa.”

“ừm!”

Minh Châu lại cần thận vẽ chân mày, bỗng nhiên nàng nhướng mày nói: “Xe ngựa rất sốc nảy, muội không thể vẽ chân mày được, tỷ phu. huynh có thế giúp muội một chút được không?”

“Được a!”

Lý Khánh An vui vẻ đáp ửng.

đón lấy cây bút vẽ chân mày của nàng cười nói: “Cần thận kẻo ta vẽ cho muội kiểu trang điểm hồ ly đấy.”

Minh Châu chồm lên phía trước, ường aương mặt xinh đẹp lên. khẽ vểnh môi nói: “Huynh nếu thật sự muốn vẽ. muội cũng không có cách nào khác.”

“Chi nói giờn với muội thôi!

ừm.

đừng nhúc nhích, ta sẽ trau chuốt phần cuối chân mày cho muội trước.”

Lý Khánh An ngồi quỳ trước mặt nàng, cầm bút cần thận mà về chân mày cho nàng, nhìn gương mật trắng như ngọc của nàng, đôi môi mọng đỏ, ngửi thấy mùi thơm của xử nữ trên người nàng truyền đến. tâm hồn của Lý Khánh An cũng không biết bay đi nơi nào rồi.

Chương 613: Cải trang vi hành Hạ

Xe ngựa dừng lại trong ngõ Tây Lĩnh sát chợ Tây.

Lý Khánh An đi vào Nhiệt Hải cư. không lâu sau. một nam từ trung niên người Hồ dẫn theo hai Hồ cơ trẻ tuổi từ cửa sau Nhiệt Hải Cư đi ra.

Nam từ trung niên này chính là do Lý Khánh An ngụy trang.

Trong Nhiệt Hải Cư có mấy nàng Hồ cơ thuật hóa trang như thần, họ đã dẫn ria cho Lý Khánh An. lông mày cũng dày hơn. cặp mắt xanh, cả làn da cũng đã đối màu. không ai còn nhận ra hắn chính là Lý Khánh An.

Minh Châu đã hóa trang thành Hồ cơ, biến hóa khá lớn. màu tóc cũng đồi thành màu hạt dẻ. mi mắt dài hơn. mũi cũng được lót cao hơn.

Nàng không ngừng rút gương đồng nhỏ ra ngắm ngía dung mạo mình, chốc chốc lại chau mày, chốc chốc lại cười thầm một minh, trông cử như thành một người khác hãn.

Một Hồ cơ khác cũng là người Hán cải trang, nàng tên là Lý Dung, trực thuộc An Tây nội vệ tình báo đường, võ nghệ cao cường, là đội chính của hai mươi bày nữ thị vệ trong Triệu vương phủ.

Hôm nay nàng giả làm người tình của Lý Khánh An để làm vệ sĩ cận thân cho hắn.

Không những như thế, còn có mười tám vệ sĩ thân vệ đang đứng cách đấy không xa.

đang cảnh giác quan sát tình hình xung quanh.

Kết cấu kiến trúc của Nhiệt Hải Cư khá đặc biệt, ngõ Tây Lĩnh là ngõ cụt. xuyên từ cửa trước đến cửa sau Nhiệt Hải Cư chi mất chừng trăm bước, nhưng nếu từ trong ngõ đi ra. rồi vòng đến cửa sau Nhiệt Hải Cư chí ít phải đi nửa canh giờ, chính vì kết cấu đặc biệt này nên có thể đảm bảo được cho Nhiệt Hải Cư trong lúc gặp nguy, người trong đó có thể nhanh chóng rút lui.

Hôm nay cũng đã nó phát huy tác dụng để Lý Khánh An không bị phát hiện.

Lý Khánh An dẫn theo hai mỹ nữ Hồ cơ ung dung đi vào chợ Tây.

Trong chợ Tây có rất nhiều Hồ thương, chí ít một phần ba là Hồ thương, có thêm tên Hồ thương Lý Khánh An cũng chăng có gì lạ. chỉ là hai nàng thê thiếp xinh đẹp đi cạnh đã thu hút không ít sự chú ý từ xung quanh mà thôi.

“Dalsi!, chúng ta đến tiệm gạo trước!”

Lý Khánh An nói tiếng Đột Quyết.

Lý Dung được đổi tên là Dalsi. làm phiên dịch cho Minh Châu.

“Minh Châu, lão gia nói chúng ta đến tiệm gạo xem trước.”

Minh Châu cười tươi như hoa. nàng thân mật khoát tay Lý Khánh An. mặt lộ vẻ ngọt ngào, nhưng lòng thì đang tức anh ách. rõ ràng Hồ thương đều nói tiếng Hán. thế mà tên người Hồ giả này lại cứ đòi nói tiếng Hồ.

Minh Châu len lén véo mạnh vào tay Lý Khánh An. khẽ giọng nói: “Đại ca của muội, huynh không nói tiếng Hán được sao?”

Lý Khánh An quay đầu nhìn nàng nháy mắt cười nói: “Tiểu nương tử, nàng đang nói gì đó?

Ta nghe không hiên!”

vẫn đang nói tiếng Đột Quyết, Minh Châu tức tối. thấy nụ cười của Lý Khánh An thật ám muội, nàng cũng không dám hỏi Lý Dung. chỉ đành quay đầu mặc kệ hắn.

Chợ Tây chủ yếu bán các loại sản phẩm dân sinh là chính, như trà. gạo, dầu. muối, vải, tơ tằm thông thường. dê, bò, lợn. bút mực giấy nghiên… có hàng trăm chủng loại, bán sỉ là chính, lượng mua hàng đều phải cực lớn. có hàng ngàn cửa hàng. trong đó chỉ có một số cửa tiệm là tài sản của tư nhân tự mua.

đại bộ phận đều chỉ thuê để bán buôn.

Chỉ khoản tiền thuê nhà tại hai chợ Đông Tây hàng năm cũng đã là khoảng thu không nhỏ cho triều đình.

Vật tụ theo loài, các cửa hàng bán cùng loại hàng hóa sẽ tập trung tại một chỗ. gọi là hàng. như hàng gạo, hàng vải, hàng dầu. hàng trà. hàng sắt… hơn nữa một số thương phẩm đại tông còn được phân loại chi tiết hơn. chỉ mỗi hàng gạo đã có hàng ngũ cốc, hàng gạo trắng, hàng gạo tẻ. hàng nếp… bốn hàng, nằm ở ngay chính giữa chợ Tây.

Từ cổ chí kim lương thực đều là tiêu điểm quan tâm của các triều, giá cả tăng giảm của nó thậm chí có thể ảnh hưởng đến hung suy của cả triều đại.

Lúc Đại Đường đang thời cực thịnh trung kỳ Khai, giá gạo chỉ mười văn một đấu, vì thế trong bài thơi “ức tích”của Đỗ Phủ có viết: Khai Nguyên toàn thịnh nhật, tiêu ấp do tàng vạn gia thất; đạo mề lưu chi túc mễ bạch, công tư thương lẫm câu phong thực. (* Giải nghĩa: ngày toàn thịnh Khai Nguyên, dù là kho quan hay của dân đều thóc gạo đầy kho.)

Từ sau những năm đầu Thiên Bảo. thủy lợi Quan Trung dần dần bị bỏ hoang, thiên tai liên miên, đất đai bị thâu tóm. giá gạo cứ từng bước tăng cao.

Năm dân chịu nạn đói vùng Hà Trung ùa vào Quan Trung. giá sạo lúc cao nhất có thể lên đến ba ngàn tiền một đấu gạo, sau đó cứ lúc tăng lúc giảm, mãi vẫn chưa từng ổn định qua.

Tiệm gạo ở chợ Tây đã có hơn một trăm mấy tiệm, đều là các tiệm lớn ngày xuất hàng ngàn thạch, về cơ bản đã lũng loạn thị trường cung ứng gạo của Trường An. các tiệm gạo nhỏ tại chợ trong phường đều phải đến đây lấy sĩ.

Đương nhiên phía gần dãy kho còn có mười mấy tiệm của quan phương, nhưng ngày thường đều không mấy kinh doanh, chi đến nhưng năm thiên tai hoành hành, cần phải điều chỉnh giá lương thực thì tiệm quan mới mở cửa bán lương với giá thấp.

Thông thường tiệm gạo đều là đưa tiền ở cửa trước để mua gạo, còn cửa sau rút hàng.

Phía sau thường có một con sông nhỏ, có rất nhiều đều dùng thuyền để chuyển gạo đi.

Người đến mua hàng chủ yếu đều dùng thuyền, cho nên thường từ cửa lớn khó mà nhìn rõ được quy mô của tiệm gạo, tất cả nhất luật đều là thâm viện với cánh cửa nhỏ.

Lý Khánh An đi liền qua mấy tiệm, cuối cùng hắn tìm đến một tiệm gạo xem ra tương đối sạch sẽ. trên biển bài ghi bốn chữ “Hồ Hàng lão điếm”, biển bài đã khá cũ kỹ rồi.

ước chừng chí ít trên năm mươi năm lịch sử.

“Chúng ta đi vào tiệm này xem thứ!”

Lần này Lý Khánh An lại dùng tiếng Hán. tiếng Đột Quyết chẳng qua là nhất thời muốn tạm che mắt thiên hạ. sau khi thân binh đã thông báo cho hắn biết là khôngphát hiện có ai theo dõi. cũng không có tình hình dị thường, hắn cũng không muốn cử cong lười mà nói tiếng Đột Quyết mãi.

Minh Châu đại hi. nàng cuối cùng cũng nghe hiểu rồi, vội cười nói: “Hay quá!

Chúng ta vào đi!”

Lý Dung đi trước tiên, bọn họ vừa bước vào cửa lớn đã thấy có giúp việc nhiệt tình ra nghênh đón.

Đợi khi hắn nhìn rõ người đến hóa ra là người Hồ, nhiệt tình của hắn cũng giảm bớt bảy tám phần, uể oải vô thần hỏi: “Các ngươi muốn mua bao nhiêu gạo?”

“Bọn ta muốn xem hàng trước.”

Tên siúp việc nghe hắn nói được một miệng tiếng Hán lưu loát, lại lập tức như sống lại. nhiệt tình nói: “Để ta dẫn các vị đi xem!”

Lý Khánh An thấy sắc mặt hắn thay đổi xoành xoạch chẳng khác gì con rồng đổi màu. hồi nónạ hồi lạnh, không khỏi cười mắng: “Cái tên siúp việc này, nếu còn chưa tinh ngũ thì đôi một người khác đi!”

Giúp việc cười mếu máo khổ tâm nói: “Khách quân không biết đó thôi, truyền đình nghiêm cấm bán gạo xuất cảnh, một khi bị điều tra ra. cả tiệm gạo đều bị liên lụy, nên bọn ta thường không dám làm ăn với bọn Hồ thương.”

“Đợi đã!”

Lý Khánh An cắt ngang lòi hắn.

“Tây Vực không phải cũng là cảnh nội của Đại Đường sao?

Ta từ Thạch Quốc đến đây, cả Thạch Quốc và Hà Trung cửu quốc giờ đều thuộc cảnh nội của Đại Đường, ta mua gạo về cũng là phạm pháp ư?”

Lý Khánh An cảm thấy kỳ lạ. hắn chỉ biết không cho bán gạo cho An Lộc Sơn. quy định nghiêm cấm bán gạo xuất cảnh này hắn không biết.

Tên giúp việc này lấm lét nhìn nhì ra ngoài cửa. chi chi về phía bắc. hạ thắp giọng xuống nói: “Kỳ thực triều đình cũng không có quy định này, là do tiệm gạo quy định, chủ yếu là sợ bán gạo cho Hồi Hột.

Ba tháng trước, tiệm gạo La Kỷ đã bán ngàn thạch lương thực cho một tên Hồ thương, kết quả tiệm sạo cũng bị đóng cửa. mọi người đều sợ hãi. cho nên quy định không cho phép bán gao cho Hồ thương. ”

Lý Khánh An bỗng chốc hiểu ra. việc này hắn có xem qua báo cáo của Thôi Càn Hữu, có một tên thương nhân Túc Đặc muốn bí mật chuyên gạo cho Hồi Hột. bị quân đội tuần tra biên giới phát hiện tóm được, không ngờ triều đình lại phạt tiền một vạn quan.

Chắc đấy là do Lưu Mân kiêm nhiệm Thái phụ tự khanh làm.

Lý Khánh An gật gật đầu. cười nói: “Thế sao giờ ngươi lại nhiệt tình thế làm gì?”

Tên giúp việc cười nói: “Bọn ta gặp cũng nhiều người, khách thương có thể nói được tiếng Hán lưu loát nhất định đã ở lại Trung Nguyên từ lâu.

đoán chừng mua gạo cũng do làm ăn tại Trung Nguyên, cho nên coi như linh động xử lý, Hồ thương người Đường ngoại lệ.”

Người 2ỌÌ là Hồ thương Đường cũng giống như người Mỹ gốc Hoa. thì là Đường gốc Hồ, Trường An chí ít có vài chục vạn người Hồ tại Đại Đường, trong đó có người vì chiến loạn tại cố quốc, cũng có người vì ngường mộ phồn vinh của Đại Đường mà đến.

đã đến rồi thì không muốn về nữa. trường kỳ lưu lại Đường triều, và cũng đã được hộ tịch của Đường triều, đại đa số đều có thể nói được tiếng Hán lưu loát.

“Được thôi!

Ta muốn mua gạo về Hà Nam. nhờ ngươi giới thiệu giá các loại gạo cho ta trước đã.”

“Được!

Được!

Khách quan xin hãy đi theo ta!”

Tên giúp việc dẫn họ đi vào trong đại đường ở giừa.

Lý Khánh An nhìn từ bên ngoài thấy cái tiệm “Hồ Hàng lão điếm” này vắng va vắng vẻ, nhưng đi vào chính đường rồi hắn mới biết minh đã lầm to, trong đại đường có hàng trăm người, đại bộ phận đều là thương khách đến mua gạo, còn lại đều là giúp việc trong tiệm.

Tiếng người rộn rã. khá ư náo nhiệt.

Đại đường có hình vuông, dài rộng chừng mười trượng, sát tường được kê đầy các loại giỏ tre thúng trúc đựng đầy các loại gạo mẫu.

Lý Khánh An nhìn sơ qua. giá gạo đa phần đều khoảng chừng bốn trăm vãm. khiến hắn không khỏi giật mình.

Hồi đầu năm hắn có xem qua một báo cáo của Hộ bộ, giá gạo lúc đó là tám mươi văn một đấu. sao mới tháng mười mà giá sạo lại tăng gấp bốn lần. không lẽ vì di dân. hay vì chiến tranh?

Trong lòng Lý Khánh An bỗng thấy căng thẳng, phải biết rằng nếu gạo mà bán bốn trăm văn một đấu thì chắc chắn Lý Khánh An hắn sẽ bị bá tánh nguyền rủa hết tổ tông tám đời quá.

Thế mà trong báo cáo của Bùi Tuân Khánh đưa hắn. toàn bộ đều là dân chủng Trường An ca tụng công đức hắn. nếu như thật sự ca tung thì sạo phải bán bốn mươi văn mới đúng chứ.

“Sao giá gạo cao thế?”

Lý Khánh An chau mày lại, hỏi: “Năm nay Lũng Hữu không phải lương thực bội thu sao?”

Giúp việc lại cười khổ nói: “Lũng Hữu lớn được nhường nào chứ?

Nếu một nơi Lũng Hữu bội thu đã có thể giải quyết vấn đề lương thực Trường An vậy thì cần tào vận làm gì?”

Chương 614: Lạm phát

Lời này nghe có lý, nhưng Lý Khánh An lại thấy không hoàn toàn đúng.

Trước đây lương thực Lũng Hữu chủ yếu đều dùng để cung ứng cho quân Lũng Hữu và Hà Tây, cho nên căn bàn không được điều đến Trường An, nhưng giờ đã khác.

Sau khi Thố Phồn bị quân Đường chiếm lĩnh, Lũng Hữu và Hà Tây căn bàn đều không còn quân.

Hai vạn quân Đường Cư Diên Hải đều chú yếu do phía Quan Nội đạo cung ứng lương, cho nên đến ngày nay lương thực Lũng Hữu đạo chủ yếu đều được điều hết vào Quan Trung, mà giờ đây Quan Trung tuy có hơi ai ảm sản lượng so với năm ngoái, nhưng các đại điền trang bị quyền quý thâu tóm năm xưa đã bị quét sạch, các tiểu điền trang hợp pháp vẫn đóng tô thuế bình thường, lương thảo kho quân cũng đầy đủ để ứng phó với chiến tranh, cũng sẽ không ảnh hưởng đến giá lương thực.

Nếu như lên đến bốn trăm quan, vậy triều đình nên mờ kho quan bình ổn. thế sao giờ vẫn chưa chút động tĩnh?

Trong lòng Lý Khánh An đầy nghi hoặc, lúc này một thương nhân mua gạo ở bên cạnh nói: “Không phải giá lương cao, mà là giá tiền thấp.”

Lý Khánh An chưng hửng, hắn hình như đã có phần hiểu ra, vội chấp tay hỏi: “VỊ đại ca này, tiền thấp lương đất thế nào vậy?”

Tên thương nhân đó thấy Lý Khánh An cũng khá khách sáo lễ phép, bèn gật gật đầu cười nói: “Không chỉ có mỗi lương thực là đắt. kỳ thực nhiều thứ cũng trở nên đắt.

Vài vốn dĩ năm trăm văn một khúc, giờ đã lên đến ba quan tiền, thịt vốn dĩ tám mươi văn một cân. giờ cũng lên giá hai trăm văn.”

“Đúng thế!”

Một tên thương nhân khác bên cạnh lại chen miệng nói: “Vốn dĩ đi uống rượu một lần một quan tiền đã có thể uống được rượu bồ đào Cao Xương chính tông, và còn gọi được thêm bốn năm đĩa món ăn.

Giờ cũng gọi như thế có thể chí ít phải mất ba quan tiền, ngươi xem!”

Thương nhân đó lảo đào chiến túi vài đeo bên minh kêu lèng xẻng: “Đây đều là tiền bạc cả. hai trăm tiền bạc, giá trị hai trăm quan tiền, vốn dĩ là trị giá hai trăm bốn mươi quan, giờ đã trở nên rẻ hơn. trước đây hai trăm quan tiền nặng một ngàn hai trăm cân, phải thuê xe bỏ đến chuyén tiền, giờ thì nhẹ nhàng rồi, tùy thân mang theo, tiện thì có tiện, nhưng giá tiền đồng lại không còn đáng giá bao nhiêu.”

“Ngoài tiền đồng An Tây ra, còn có tiền vàng Byzentium. ta cũng có rất nhiều đây!”

Đang lúc lao động tăng lên, khiến cho An Tây vốn chỉ có năm mó bạc đã mở rộng ra đến mười ba mó bạc, những nén bạc được đúc ra tăng gấp đôi, không ngừng chày vào Trung Nguyên, cùng lúc đó, Ngô vương Lý Lân chiếm cứ Giang Nam, khiến cho vật tư của Giang Nam không vận chuyển được đến Trường An, mà phần lớn thương phẩm lại thông qua mậu dịch vận chuyển đến phương tây, tuy rằng đổi lấy vàng bạc thật, nhưng tiền nhiều rồi, hàng hóa lại thiếu, làm thế nào lại không lạm phát?

Vấn đề này kỳ thật hắn trước kia cũng từng nghĩ tới. nhưng không đích thân trải nghiệm. cảm nhận không được, bây giờ hắn bắt đầu thiết thân trải nghiệm được sự nghiêm trọng của vấn đề rồi.

Lý Khánh An suy ngẫm một lát. bèn kéo người giúp việc đi tới một gian nhà bên cạnh, người siúp việc vùng khỏi tay của hắn. xoa xoa cố tay bị bóp đến phát đau oán giận nói: “Khách thương. ngài có thời gian mau chóng đi mua gạo đi!

Chường quỹ bọn ta nói. qua mấy ngày đã bắt đầu chuẩn bị hàng tết rồi, giá gạo ít nhất cũng phải tăng thêm hai trăm văn nữa. thương nhân thông minh đều đang giành mua đấy!”

Lý Khánh An lấy ra một chiếc túi tiền, từ bên trong mò ra một mớ tiền bạc.

ít nhất có bảy tám miếng, nâng trong lòng tay cười nói: “Ta hỏi ngươi mấy câu. nếu ngươi nói thật, thì số tiền này thuộc về ngươi.”

Người giúp việc đã động lòng, bây giờ vật giá tăng vọt. tháng ngày của hắn cũng rất chật vật. bảy tám miếng tiền bạc đủ để cho hắn sống sung sướng một quãng thời gian, khuôn mặt hắn lập tức trở nên tươi cười, nói: “Khách thương cử việc hỏi. ta nhất định sẽ nói thật.”

“Được!

Vậy ta hỏi ngươi trước, ngươi một tháng kiếm được bao nhiêu tiền?”

“Tám quan!”

Mắt của người giúp việc chớp cũng không hề chớp, bèn thốt ra ngay: “Năm ngoái kiém sáu quan, bởi vì thứ gì cũng tăng giá. chường quỹ thấy ta làm việc ra sức. bèn lại tăng thêm hai quan.”

“Đủ xài không?”

“Một mình ta là đủ rồi, nhưng ta còn phải nuôi nhà. bên trên có già bên dưới có trẻ, trong nhà lại không có đất, một nhà bảy người đều trông mong tám quan tiền này của ta mà sống, tám quan tiền có thể mua hai thạch gạo, đến lúc tết hai thạch gạo cũng không mua nổi nữa. nhưng cả nhà bọn ta mỗi tháng chỉ cần năm đấu gạo là đủ rồi. số tiền còn lại mua vải may áo. cơm canh cùi lửa. một tháng ăn một bữa thịt, cuộc sống cũng khá chật vật.”

Lý Khánh An âm thầm tính toán một chút, một quan cửu phẩm, bỗng lộc của một tháng, thức ăn. tiêu vặt v.v… tất cả những thu nhập cộng lại. cũng mới tám quan tiền, bọn họ đồng thời cũng phải nuôi sống cả nhà. còn phải lễ vật tới lui giữa những đồng liêu, tiền căn bản là không đủ xài. cũng may đầu năm nay, hắn lập tức bù lại lộc gạo đã khất nợ được mấy năm. các quan viên còn có thể cầm cự được một ít. e rằng đến sang năm.

đại bộ phận quan viên cấp thấp đều đã túi áo sạch veo, nếu như An Lộc Sơn cũng học theo hắn năm xưa. phát tiền riêng cho những quan viên này, đoán chừng là phân nửa người đều sẽ nói lời tốt cho An Lộc Sơn. những người đó còn chỉ là quan, còn có một lượng lớn các lại viên, không có lộc gạo, lương tháng đều ở vào khoảng năm sáu quan tiền, sự vất vả của cuộc sống bọn họ có thể mường tượng ra được.

Lý Khánh An bắt đầu ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, hắn lại hỏi: “Nghe nói Lý Khánh An các người không phải khá giòi giang hay sao?

Tại sao lại ra nông nỗi quẫn bách thế này?”

“Giỏi giang?”

Người giúp việc kia cười lạnh một tiếng: “Đúng vậy, hắn là quá giỏi giang rồi, giỏi giang đến mức dân oán sục sôi, Trường An không ai không mắng hắn.”

“Ê!

Ngươi đừng nói lung tung!”

Lý Dung bên cạnh dữ tợn trừng mắt liếc hắn một

cái.

“Dalsi!”

Lý Khánh An kéo dài tiếng nói. bất màn mà nhìn nàng một cái.

Lý Dung không dám nói thêm.

Lý Khánh An lại cười mà an ủi người giúp việc nói: “Nữ nhân này của ta là từ An Tây mới đến. người An Tây đều cảm kích Lý Khánh An. vì vậy nàng không thích người khác nói xấu Lý Khánh An, ngươi đừng bận tâm. nói tiếp đi.”

Nói xong, hắn đem bốn đồng tiền đặt vào trong tay của người giúp việc, tiền bạc vào tay. người siúp việc đã an tâm rồi, lại tiếp tục nói: “Thật ra ta cũng khôngphải là cố ý nói xấu hắn. ta chỉ là nói thật, ngươi biết người Trường An đều gọi Lý Khánh An là eì không?”

“Là gì?”

“Lý thiên đấu!” (*thiên: một ngàn)

“Cái gì…

Lý thiên đấu?”

Lý Khánh An không hiểu lắm.

“Nói đúng là nếu hắn đăng cơ làm hoàng đế, vậy thì một đấu gạo ngàn tiền, vì vậy gọi là Lý thiên đấu, còn có đồng dao, nói, Lý thập đấu.

Lý bách đấu. cứ đi theo đấu mà thượng tâu. sang năm đổi thành Lý thiên đấu. nhà nhà hộ hộ khônguống rượu.”

Lý Khánh An yên lặng không nói gì. hắn trong lòng có chút buồn bã. hắn vạn lần không ngờ dẫn chúng Đại Đường lại hận minh đến thế, trị lý thiên hạ. không phải đơn giản như vậy a!

Lúc này, Minh Châu tiến lên nói: “Ta cảm thấy như vậy không công bằng, nếu không có Lý đại tướng quân.

An Lộc Sơn đã đánh vào kinh từ lâu rồi. dân chúng Hà Bắc không biết phải chết bao nhiêu người, còn có Thồ Phồn, tâm phúc đại hoạn trăm năm của Đại Đường chúng ta cũng được Lý đại tướng quân giải quyết rồi, mọi người tại sao không một chút niệm tình này chứ!”

Minh Châu sinh sống trong xã hội thượng lâu, chưa từng tiếp xúc với dân chúng dưới cùng trong xã hội. nàng nghe người giúp việc nói vậy, trong lòng không khỏi thay Lý Khánh An kêu bất bình.

Người giúp việc cũng cười khổ một tiếng nói: “Cô nương.

Lý đại tướng quân thật ra cũng có điều ích lợi, mọi người đều biết được, nhưng vật giá tăng vọt đến mức kinh khủng như thế. tiền công của mọi người lại chỉ tăng có một chút chút, người có tiền đương nhiên không bận tâm đến.

đi ca ngợi hắn. nhưng những người tiểu dân đầu bằng bọn ta bây giờ cả cơm cũng sắp sửa không ăn nổi rồi. năm ngoái còn sinh sống khá già. năm nay thì đã trở thành nghèo rớt mồng tơi. năm ngoái sinh hoạt bần cùng, năm nay thì phải đi khất thực rồi. ban đêm cô nương đi lên phố nhìn xem. người làm chợ đêm dọn hàng bán rong càng ngày càng nhiều, chẳng phải là nhà nhà hộ hộ đều cuộc sống khốn khó đấy ư?

Những tiểu dân như bọn ta đây chỉ cần có thể ăn nổi cơm. những thứ khác đều không quan trọng, nhưng có người nói giá lương ở bên kia U Châu mới mỗi đấu tám mươi văn. cô bảo mọi người nghĩ thế nào?”

Rời khỏi ‘Hồ Hàng lão điếm”, Lý Khánh An lại đi dạo quan một vòng những tiệm gạo khác ở bên cạnh cùng với những hàng thịt, tình hình hoàn toàn là có thật, cũng giống như lời kể của người giúp việc và các thương nhân, lương thực tăng giá. thịt giá cũng tăng lên. vốn dĩ là tám mươi văn. bây giờ là hai trăm văn.

đây còn là bởi vì An Tây đã vận chuyển đến một lượng lớn thịt dê bò, nếu không giá thịt đã vọt lên ngất trời từ lâu rồi, hơn nữa những thứ này còn là giá bán sĩ.

đi đến chợ phường, đi đến trên bàn tiệc, lại không biết là giá tiền gì nữa rồi, chẳng trách lão bá tánh đều mắng hắn Lý thiên đấu.

Lúc này Lý Khánh An đã không còn lòng dạ nào tiếp tục dạo thêm nữa 5 liền nói với Minh Châu: “Ngươi giúp ta đi mua quả sinh nhật cho Đóa Đóa đi!

Ta thì không đi nữa.”

Hắn lại nói với Lý Dung: “Ngươi đi với Minh Châu đi!

Ta phải lập tức vào triều.”

Minh Châu có thể lý giải được tâm tình Lý Khánh An. liền gật đầu nói: “Tý phu. huynh trở về đi!

Muội mua đồ cho Đóa Đóa. muội biết nói thích cái gì. muội sẽ hỏi cho huynh thêm một số giá cả của những nhu yếu phấm sinh hoạt khác, làm một danh sách cho huynh.”

Lý Khánh An thấy nàng nhìn thấu ý tứ của người khác, trong lòng vui thích, bèn vỗ vỗ tay nàng cười nói: “Được!

Đa tạ muội rồi.”

Lý Khánh An cáo biệt với bọn họ, liền xoay người leo lên một con ngựa. dưới sự hộ vệ của mười tám viên tâm phúc, tức tốc chạy về phía Nhiệt Hải Cư.

Chương 615: Việc nước việc nhà Thượng

Một canh giờ sau. chính sự đường ứng theo yêu cầu của Lý Khánh An đã triệu tập một hội nghị khẩn cấp, bao 2ồm sáu viên tướng quốc của chính sự đường và năm vị trọng thần của khu cơ mật. cùng với thị lang, lang trung các bộ, khanh lệnh, thiếu khanh lệnh, ngự sử trung thừa của các tự giám v.v… gần một trăm người tụ tập ở đại sảnh hội nghị Trung thư tỉnh tham gia hội nghị.

Hôm qua nơi này mới tuyển ra tân hữu tướng, hôm nay lại một lần nữa triệu tập hội nghị khuếch đại. ngoại trừ số ích tướng quốc đẳng cắp Trương Quân nhận được sự thông báo từ trước của Lý Khánh An. những người khác đều mơ hồ không biết gì cả. trong đại sảnh hội nghị bàn tán xôn xao, mọi người đều suy đoán rằng, có phải là Lý Khánh An phải phát động chiến tranh toàn diện với An Lộc Sơn rồi hay không, rất có khả năng, tuy rằng Quách Tử Nghi thất lợi. nhưng đại quân Lý Quang Bật lại đã tiến vào Hà Bắc rồi. hơn nữa nghe nói An Lộc Sơn kho thảo liệu bị cháy, kỵ binh tốn thất khổng lồ, vừa lúc là cơ hội tốt để tiêu diệt An Lộc Sơn.

Lúc này, Lý Khánh An và hai người Trương Quân.

Thôi Ninh từ cửa hông nhanh bước đi vào trong đại sảnh hội nghị.

Lý Khánh An không mặc quân phục, mà là mặc một mãng phục nhất phấm.

đầu đội mũ sa. có cách ăn mặc đồng bộ với các đại thần.

Bùi Mân cầm lên thiết chùy nhỏ trên bàn. gõ nhẹ lên chuông một cái ‘tang!5 một tiếng siòn vang, trong đại sảnh bỗng chốc trở nên im lặng.

Đại sảnh hội nghị tạo thành dáng kết cấu hình quạt, các đại thần căn cử theo sự cao thấp về phẩm giới mà từ từ ngồi ra sau.

ở phía trước mặt nhất là sáu vị tướng quốc chính sự đường.

Lý Khánh An đứng ở phía trước mặt nhất, có chút giống như bệ diễn thuyết ở đời sau.

đây là sự sắp xếp lâm thời, hắn hôm nay có chuyện trọng đại tuyên bố với mọi người.

Trong đại sảnh hội nghị vô cùng yên lặng.

Lý Khánh An đi lên trên tiền đài. nhìn mọi người một cái. chậm rãi nói: “Sáng hôm nay, ta đi chợ tây một chuyến, đây là lần đầu tiên trong gần một năm nay ta đi chợ tây, nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì ta muốn mua một món quà sinh nhật cho con gái. ta muốn đích thân đi mua. kết quả ta đi đến hãng gạo của chợ tây, biết được một số sự thật mà ta không thể nào tin được.”

Lý Khánh An đem một cái túi gạo giơ lên cao cao: “Đây là một đấu gạo, một nhà năm người có thể ăn khoảng tám ngày, có ai có thể nói cho ta biết, đấu gạo này bây giờ là bao nhiêu tiền?”

Các đại thân người này nhìn mặt người kia. bọn họ đều có lộc gạo, thường thì đều không đi chợ mua gạo, lúc này, Nhan Chân Khanh đứng dậy chắp tay nói: “Hai tháng trước ty chức hỏi qua gia bộc, khoảng ba trăm văn tiền, bây giờ thì không biết.”

“Nhan thị lang nói đại khái không sai. hai tháng trước quả thật là ba trăm vãn.”

Nói đến đây, tiếng của Lý Khánh An đột nhiên trở nên cao, lớn tiếng nói: “Nhưng bây giờ không phải nữa. bây giờ là bốn trăm văn. một đấu gạo bốn trăm vãn. qua thêm mấy ngày sẽ tiến vào thời gian mua hàng tết. lúc đó một đấu gạo sẽ bán sáu trăm vãn. năm đầu mới tám mươi văn. nhưng bây giỜ giá gạo đã cao lên trời rồi. không biết các vị đại thần có ai là không ăn nôi cơm không?”

Trong đại sảnh lặng ngắt như tờ, cực kỳ yên lặng. lúc này mọi người đều hiểu rõ, Lý Khánh An hợp không phải là muốn đánh An Lộc Sơn. mà là phải hỏi tới vật giá rồi. thật ra tất cả mọi người đều biết vật giá tăng rất lợi hại. nhưng tương ứng. tiền trên tay mọi người cũng đã nhiều hơn. tiền nhiều hơn. vật giá đương nhiên tăng, đây rất bình thường, mười ngày trước, chính sự đường còn chuyên môn hợp thảo luận qua việc tăng lương cho quan viên và lại viên, vẫn còn chưa thảo luận ra được kết quả.

Bùi Tuân Khánh đã gặp phải thích sát vong thân rồi.

Lúc này, Nhan Chân Khanh đứng dậy nói: “Điện hạ!

Vật giá tăng vọt. chủ yếu là bắt đầu từ tháng tư. lúc đó triều đình đều một lần bù đủ hết số bỗng lộc khất lại mấy năm của mọi quan viên, kết quả là gây nên sự bùng nồ tăng vọt về vật giá. nhưng bọn ty chức cho rằng đây chỉ là nguyên nhân dẫn dắt. nguyên nhân thật sự chính là tiền bạc An Tây tràn vào một lượng lớn. thêm vào đó Ngô Vương cắt cử Giạng Hoài, làm cho Giang Nam tào vận đình trệ. hàng hóa đố vào Trường An giảm thiếu một lượng lớn. tiền nhiều vật ít. vật giá đương nhiên phải tăng vọt…

Nhan Chân Khanh nói một cách lưu loát, nói thật sự sắc bén. câu nào cũng nói đến aốc rễ cả. rất nhiều người đều lau mồ hôi thay cho hắn. mọi người đều biết nguyên nhân chủ yếu của một lượng lớn tiền bạc An Tây ồ ạt đổ vào, mà Giang Hoài tào vận đình trệ cũng có liên quan đến việc Lý Khánh An trù trừ không xử trí Ngô Vương, nói ra thì Lý Khánh An cũng có trách nhiệm, nhưng lòi này ai cũng không dám nói. nhưng Nhan Chân Khanh lại dám nói thăng.

Nhan Chân Khanh nói đến lời cuối cùng: “Ty chức và Trương thượng thư đã ở bảy ngày trước bèn liên hợp dâng sớ tấu, phải aấp rút trước lúc thu mua hàng tết mờ kho Thường Bình ép lại giá lương, nhưng không may Bùi tướng quốc gặp ám sát. sự việc này đã bị bỏ lỡ, chính sự đường đến nay vẫn chưa có thảo luận.”

Lý Khánh An thở dài nói: “Cho đến hôm nay ta mới biết được, dân chúng Đại Đường đều gọi ta là Lý thiên đấu, hôm nay triệu tập hội nghị khẩn cấp, ta chỉ có ba chuyện phải tuyên bố, thứ nhất, lập tức mờ kho Thường Bình bình ôn lại giá lương.

Thái phủ tự phải ở trong vòng ba ngày giảm mức giá lương xuống đến trăm văn, số lượng phóng lương không được đặt ngưỡng hạn chế, còn về đà kích gian thương đầu cơ tích trữ lương, do nội vệ phụ trách; thứ hai. ta kiến nghị chính sự đường nhậm mệnh Hinh bộ thị lang Thôi Ninh làm Giang Hoài tào vận sứ kiêm Giang Nam Đông đạo quan sát sứ. toàn quyền phụ trách vận chuyển đường sô; thứ ba, ta sẽ đích thân suất lĩnh mười vạn đại quân tiến công Giang Nam Lý Lân, gấp rút trước đầu xuân sang năm kết thúc chiến dịch Giang Hoài.

Không phải ai cũng tán đồng Lý Khánh An đích thân dẫn binh xuất chinh Giang Nam. mưu sĩ Nghiêm Trang của Lý Khánh An chính là một trong số những người phản đối.

Đêm hôm đó Nghiêm Trang đã đến tìm Lý Khánh An.

“Ngươi đến cũng vì muốn khuyên ta ở lại Kinh thành ư?”

Trong thư phòng, Lý Khánh An dừng bút lại, mật mỉm mỉm cười nhìn Nghiêm Trang, sự bình thản của Lý Khánh An khiến Nghiêm Trang có phần không biết nói từ đâu.

“Đại tướng quân, tướng quân không nghĩ rời khỏi Trường An lúc này là không sáng suốt ư?

Thuộc hạ thừa nhận, giờ là mùa đông.

An Lộc Sem lại gặp phải đòn giáng mạnh đang rụt đầu ngay tại Hà Bắc không dám đi ra. thừa cơ lần này tấn công Giang Nam quả thật là cơ hội tốt, nhưng đại tướng quân không nhất định phải đích thân đến, có thể lệnh Lệ Phi Thủ Du nam hạ.

Quân Lý Lân tương đối yếu. hoàn toàn có thể san bằng chi qua một trận chiến, vì sau đại tướng quân nhất định phải đích thân đi mà không lưu lại Kinh thành tạo cơ hội lên ngôi?

Đương nhiên, thuộc hạ chẳng qua là một mộ liêu không chức không quyền, không có trọng lượng như các trọng thần trong triều đã khuyên ưướng quân nhưng dẫu sao thuộc hạ đã đi theo tướng quân nhiều năm. thuộc hạ hi vọng tướng quân có thể nghe ta một lần.”

Lời Nghiêm Trang có phần kích động, hắn nói liền một mạch hết tất cả bất mãn trong lòng, Lý Khánh An từ khẩu khí của hắn cảm thấy được chút bất mãn trong lòng Nghiêm Trang.

Nghiêm Trang hiện tại vẫn là mộ liêu của Lý Khánh An, chú quản điều phối lương thảo quân giáp, phụ trách hậu cần,nhưng một mặt nào đấy thì Nghiêm Trang vẫn là người không có bất kỳ quan chức nào của triều đình.

Trước đây hắn sợ An Lộc Sơn biết hắn vẫn chưa chết, nên không dám lộ diện, nhưng giờ An Lộc Sơn đã tạo phản.

Nghiêm Trang cũng chẳng cần phải ai ấu giếm thân phận.

Nghiêm Trang cũng xuất thân tiến sĩ những năm Khai Nguyên, nhưng vì tướng mạo không tốt nên đã bị đẩy ra sau hạch sát của Lại bộ, nhưng cũng không thể vì thế mà dập tắt được nhiệt tình theo đuổi công danh lợi lộc của hắn.

Hắn đến nương nhờ An Lộc Sơn. dựa vào tài năng của mình mà được trọng dụng, chỉ tiếc An Lộc Sơn sợ đắc tội Dương gia mà bán đứng hắn. gần như đã giết chết hắn. khiến Nghiêm Trang đã gặp phải đả kích trầm trọng.

Hắn theo Lý Khánh An cũng được nhiều năm, cùng với việc Lý Khánh An ngày càng mạnh lên. lòng muốn tòng chính của hắn lại được khơi dậy, nhưng Lý Khánh An lại mãi không tỏ ý gì.

Hắn giờ đã sắp năm mươi, đã không còn bao nhiêu tháng năm. tấm lòng khát khao vào quan trường của hắn lại càng cấp thiết.

Hôm nay hắn đương nhiên là đến để khuyên Lý Khánh An đừng rời Trường An.

đồng thời hắn cũng muốn thừa cơ hội này tỏ rõ ý nguyện tòng chính của mình.

Lý Khánh An trong lòng hiểu, tài cán của Nghiêm Trang đúng là không tồi, năng lực cũng có, bao nhiêu năm nay thay hắn quản lý lương thảo, bao nhiêu tiền bạc từng qua tay hắn mà Nghiêm Trang cũng chưa từng tham ô một đồng một xu, người như thế nếu để về địa phương làm thái thủ cũng chẳng bao giờ ức hiếp dân lành.

Nhưng Nghiêm Trang có một khuyết điểm, hắn cao ngạo, dễ khinh khi đồng liêu, vốn dĩ quan hệ không mấy tốt với quan viên An Tây, nói khó nghe một tí là trượng thế hiếp người. nếu để hắn làm quan trong triều, không biết hắn sẽ còn đắc tội bao nhiêu người.

Nhưng nếu để Nghiêm Trang về địa phương thì lại thiệt thòi cho hắn quá.

Cho nên Lý Khánh An vẫn chưa hạ được quyết định, mà ngày hôm nay hắn lại có cách nghĩ. hay là cứ hỏi hỏi bản thân Nghiêm Trang xem sao?

Tuy nghĩ vậy, nhưng Lý Khánh An cũng chẳng vội đi vào vấn đề chính, hắn cười hỏi: “ Lời khuyên của tiên sinh, trong lòng ta cũng có tính qua. nếu như tấn công Kinh Tương. ta có thể phái Lệ Phi Nguyên Lễ dẫn quân nam hạ. nhưng Giang Nam thì khác, nơi đó có mạch kinh tế của Đại Đường. không phải tầm thường.Ta nhất định phải đích thân đi. một là để đàm bào Giang Nam không bị binh tai tàn phá, nữa là cũng muốn lợi dụng cơ hội lần này lôi kéo thêm quan viên Giang Nam. có được sự ủng hộ hộ của họ.

Còn về Trường An thì ta lại khá yên tâm, có Trương Quân ở đây, người này không có tài nhạy bén hay bàn lĩnh gì. nhưng việc đấu đá bên trong thì là số một.

Ta đã cho hắn câu đó, trong thời gian ngắn hắn không dễ gì giải ra đâu, cho nên ta chẳng sợ gì phía Trường An cả.”

“Thế còn phòng ngự thì sao?

Đại tướng quân không ở Trường An. về mặt quân sự phải suy nghĩ chu toàn!”

Lý Khánh An gật gật đầu: “Ta biết, ta chỉ lo rằng Lý Hanh Nam Đường sẽ vây Ngụy cứu Triệu áài cứu Lý Lân, cho nên Hán Trung là quan trọng nhất.

Thôi Quang Viễn kinh nghiệm không đủ, ta định sẽ đồi bổ nhiệm hắn làm Hán Trung thích sử, để nguyên đại tướng quân Vũ Lâm quân An Bão Ngọc nhậm chức Hán Trung tiết độ sứ.

Hắn đã đổi tên là Lý Bão Ngọc, để hắn trấn thủ Hán Trung có thể bào đàm Hán Trung yên ổn.

Để phòng Lý Hanh mạo hiềm vào Lũng Hữu, ta đã lệnh đại tướng Mã Toại dẫn hai vạn quân thủ tuyến Vũ Châu, Đãng Châu.

Đương nhiên, cần phải đề phòng nhất là An Lộc Sơn.

để tránh trường hợp hắn phát động tiến công sét đánh, ta đã phái Lý Tự Nghiệp dẫn tám vạn quâ đến Hà Đông, phối hợp nam bắc với Quách Tử Nghi, có thế khiến An Lộc Sơn khó mà đột phá được tuyến phòng Hà Đông.

Cuối cùng ta sẽ dẫn ba vạn quân tinh duệ An Tây tiến quân Từ Châu, tụ hợp cùng bốn vạn quân của Lệ Phi Thủ Du. bảy vạn đại quân đủ để san bằng Giang Nam.”

An bài chu mật của Lý Khánh An được tiến hành đằng sau. trong triều căn bàn không ai biết được, thậm chí của Nghiêm Trang cũng không biết, hắn nghe mà ngỡ ngàng.

Mãi đến lúc này Nghiêm Trang mới biết Lý Khánh An tiến quân Giang Nam không phải là do cảm hứng nhất thời, mà đã kế hoạch từ lâu.

Vật giá Trường An tăng vù vù chẳng qua chỉ là một cái cớ của hắn mà thôi.

Nhưng trong lòng Nghiêm Trang cũng có chút thất vọng, trước đây có bố trí hay kế hoạch quân sự trọng đại Lý Khánh An đều có nói với hắn. thương lượng với hắn. nhưng giờ Lý Khánh An đã không còn thương thảo cùng hắn. nên hắn mới phải chạy đến khuyên giải can ngăn Lý Khánh An đừng thân chinh xuất trận.

“Nếu đại tướng quân đã có an bài chu mật như vậy thì thuộc hạ cũng không còn gì để nói, thuộc hạ sẽ quay về an bài lương thảo ngay, hỗ trợ đại tướng quân xuất chinh thắng lợi!”

Nghiêm Trang thở một hơi dài, đương định cáo từ ra về thì Lý Khánh An lại cười nói: “Chân của tiên sinh giờ thế nào rồi?

Có vẻ đã đi lại bình thường được?”

“Đa tạ đại tướng quân đã quan tâm. thuộc hạ mấy năm nay vẫn rất chú ý đến sức khỏe, giờ đã đi lại được như bình thường, nhìn bề ngoài căn bàn không nhìn ra dị thường. nhưng chỉ là không đi được nhiều, đi xa một chút sẽ thấy đi không nỗi, mệt!”

Lý Khánh An gật gật đầu lại cười nói: “Nghiêm tiên sinh đi theo ta đã bao nhiêu năm rồi?”

Nghiêm Trang nghe hỏi mà tim giật thót, vội nói: “Thuộc hạ từ năm Thiên Bào thứ bảy đi theo đại tướng quân, đến nay đã được tám năm.”

“Trong tám năm nay tiên sinh một lòng trung thành với ta, để ta từng bước đi đến ngày hôm nay, tiên sinh đã bỏ không biết bao công sức, những điều này ta đều nhớ.

đã mấy lần ta đều muốn để tiên sinh đến địa phương làm quan, nhưng lại lo không thể không có tiên sinh bên mình, trong lòng vẫn mãi mâu thuẫn…

“Thuộc hạ không nỡ rời xa đại tướng quân.”

“Nói là nói thế, nhưng tiên sinh là người có hoài bão, ta nên cho tiên sinh một cơ hội, ta muốn để tiên sinh đến Thái Nguyên. xuất nhậm thiếu duẫn Thái Nguyên, không biết ý tiên sinh thế nào?”

Thái Nguyên thiếu duẫn là do Quách Tử Nghi kiêm nhiệm, nhưng Quách Tử Nghi lại chẳng bao giờ hỏi việc chính vụ, Nghiêm Trang xuất nhiệm Thái Nguyên thiếu duẫn trên thực tế là toàn quyền chủ quản chính vụ Thái Nguyên.

Nghiêm Trang cảm nhận được khổ tâm của la, vừa không muốn để triều đình bàn tán là hắn dùng người thân cận. nhưng lại không thể để mình thiệt thòi.

Trong lòng Nghiêm Trang cảm động, hắn quỳ xuống nghẹn ngào nói: “Tấm khổ tâm của đại tướng quân, thuộc hạ sẽ khắc ghi trong tim!”

Lý Khánh An dìu hắn dậy cười nói: “Ta chắc chừng ba ngày sau sẽ xuất chinh, tiên sinh hãy chuẩn bị lương thảo cho ta thêm một lần cuối rồi đến Thái Nguyên nhận chức!

Phía Chính sự đường ta ắt sẽ an bài.”

“Đa tạ đại tướng quân!”

Nghiêm Trang cáo từ Lý Khánh An ra về.

Lý Khánh An một mình ngồi trên ghế mây mềm. bắt đầu suy tư các chi tiết trong chuyến đi Giang Nam lần này.

Kỳ thực Lý Khánh An định sẽ trực tiếp từ Lạc Dương đến Giang Nam. nhưng không Ĩ12Ờ lại xảy ra việc Bùi Tuân Khánh bị ám sát.

Khiến hắn không thể không quay về thu dọn lại loạn cục trong triều.

Hiện này thế cục trong triều đã ổn định.

An Lộc Sơn lại vì kho cỏ khô bị đốt buộc phải thủ Hà Bắc.

Đây chính là cơ hội tốt để hắn đến Giang Nam. cố gắng quay về trước mùa xuân, thời gian đó quân đội đã tu chinh kết thúc, huấn luyện tân binh cũng đã xong xuôi.

Quân đội của Quách Tử Nghi cũng đã hồi phục nguyên khí. cũng là lúc hắn bắt đầu rong đuối trên Trung Nguyên.

Lý Khánh An trầm tư không nói gì. lúc này, cửa thư phòng được mở ra.

ái thiếp Như Thi của hắn bung một bát trà sâm vào đặt nhẹ trước mặt hắn.

“Đại lang, uống chút trà sâm.

đừng thức khuyanữa. ngù sớm nhé!”

Lý Khánh An xuất binh Giang nam. có lẽ hắn áy náy nhất chi duy nhất là với người nhà.

Hắn hầu như không còn chút thời gian dài hơn để ở bên họ, lần này hắn cũng chi ở lại nhà với các nàng được năm ngày, nhưng các nàng lại không ai oán trách gì hắn. vẫn ủng hộ mình như mọi khi.

Lý Khánh An nắm lấy tay Như Thi.

ôm nàng vào lòng, để nàng ngồi trên chân mình.

Như Thi muốn vùng dậy nhưng lại bị hắn kéo lại, không động được, chỉ đành nói: “Đại lang, hôm nay bà sản đã đến thăm đại tỳ rồi.”

“Thế nào rồi?

Tình hình Minh Nguyệt thế nào?”

Lý Khánh An vội hỏi.

“Bà sản nói đại tỷ không vấn đề gì lớn. chỉ là thai nhi hơi to, nên nói đại tỷ cố gắng đừng hoạt động nhiều, cứ nằm nghỉ ngơi trên giường, đế tránh lệch thai vị, nhất là phải cấm kỵ việc phòng sự.”

Lý Khánh An còn định tối nay sẽ đến an ủi thê tử. nói như vậy hắn cũng bỏ ý định này, bèn cười cười thò thẻ bên tai Như Thi: “Vậy tối nay ta phòng sự cùng nàng vậy.”

Như Thi tuy đã gả cho Lý Khánh An nhiều năm. nhưng mỗi khi nói về việc này nàng vẫn e thẹn như một tiểu cô nương. nàng ngượng ngùng gật đầu. muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời.

“Nàng muốn nói gì?”

Lý Khánh An cười hỏi.

“Muội…muội muốn sinh thêm một đứa con cho huynh!”

“Ta cũng muốn, tối nay chúng ta cùng cố gắng!”

“ừm.”

Mặt Như Thi đỏ bừng, khẽ gật đầu. xong lại hỏi: “Đại lang định lúc nào xuất phát?”

“Ba ngày sau nữa!

Ngày đó đúng vào sinh nhật của Đóa Đóa. chúng ta sẽ tổ chức sinh nhật cho Đóa Đóa trước một ngày.”

“Đại lang; Đóa Đóa còn nhỏ, để năm sau đi!

Năm sau ba tuổi mình mới tổ chức sinh nhật.”

Lý Khánh An biết Như Thi không phải không muốn mừng sinh nhật cho con gái. nàng chỉ lo Lý Khánh An sẽ không về kịp ngày sinh của con trai, mà mừng sinh nhật cho Đóa Đóa sợ Minh Nguyệt sẽ không vui.

Trong lòng Lý Khánh An thầm thở dài.

đây cũng là lý do mà hắn thích Như Thi nhất, nàng luôn nghĩ cho người khác, thà mình thiệt thòi một chút cũng muốn cho nhà cửa được êm ấm.

Hơn nữa hắn sủng ái nàng nhất, nhưng nàng lại chẳng bao giờ vì thế mà ngạo mạn. vẫn rất biết kính trên nhường dưới.

Hắn suy nghĩ một hồi bèn cười nói: “Thế này đi!

Chắc sinh nhật Đàn Nhi ta không về kịp thật, để tiểu gia hỏa cùng Đóa Đóa tổ chức chung ngày.”

“Và Tư Việt nữa!”

Như Thi nhắc nhở, “Tiểu nha đầu cũng sinh tháng mười hai, hay là cử tổ chức chung.”

“Vậy được! vẫn là nàng suy nghĩ chu đáo, việc này nàng đi bàn với Minh Nguyệt, để Như Họa và Minh Châu làm chân sai vặt chắc hai nàng ấy cũng sẽ đồng ý.”

Như Thi đứng dậy cười nói: “Vậy được, muội sẽ đi thương lượng cùng đại tỷ ngay, Đại lang cử bận việc mình trước, đợi một hồi muội sẽ đun nước cho huynh ngâm chân.”

Lý Khánh An cười phá lên.

“Ý muội là hối ta đi ngủ sớm chứ gì!”

“Huynh nghĩ mếu mó rồi!”

Như Thi gõ khẽ lên đầu hắn. lườm hắn một cái xong bèn nhanh chân bước khỏi thư phòng.

Lý Khánh An từ từ tựa vào ghế mây.

Hắn nghĩ đến những người vợ của mình, tuy theo lễ chế hắn có thể cưới nhiều nữ nhân hơn. nhưng như vậy hắn sẽ trở thành một con ngựa giống, một cỗ mấy chuyên để sinh con.

Nghe nói rất nhiều hoàng đế đều rất thân bất do kỹ, mỗi đêm phải ngủ cùng ai đều do nội thị an bài. khổ không tả nổi.

Nếu hắn cũng như vậy, ngoài cảm giác mới mẻ nhất thời, chắc sẽ không còn cảm nhận được sự dịu dàng quan tâm xuất phát từ tận đáy lòng như của Như Thi.

Hắn thật sự không muốn mất đi quá nhiều.

Hắn bỗng nhớ đến Dương Ngọc Hoàn, hắn để lại nàng một minh cô đơn tại Lạc Dương, không biết giờ nàng thế nào?

Lần này đi ngang qua Lạc Dương, hắn nhất định phải đến thăm nàng.

Chương 616: Việc nước việc nhà Hạ

Như Thi nhẹ nhàng khoan thai đi về phía nội phủ, tâm trạng của nàng rất tốt. nàng cảm thấy mình thật may mắn. già cho một đấng lang quân tốt. cũng không phải bởi vì Lý Khánh An quyền khuynh thiên hạ. mà là sự thương yêu bảo bọc của Lý Khánh An đối với nàng và muội muội, hắn không giống những quyền quỷ khác, xem nữ nhân như hàng hóa. lúc mới bắt đầu có cảm giác mới mẻ.

đợi đến khi chán rồi thì bị cho vào lành phòng. hoặc là tặng người khác, những chuyện như vậy nàng đã nghe nhiều lắm rồi. nhưng Lý Khánh An không là như vậy, mình và muội muội theo hắn mau mười năm rồi. hắn vẫn yêu thương như xưa. không có nửa chút ghét bỏ, điều này khiến cho Như Thi vừa cảm động lại vô cùng hạnh phúc, đêm nay nàng nhất định phải hầu hạ trượng phu cho thật tốt. tận tâm mà hầu hạ.

Phòng của Minh Nguyệt nằm ở chính giữa của nội trạch, cũng là một sân viện độc lập, tuy rằng chiếm đất rất lớn. nhưng bố trí rất đơn giản, không có kỳ hoa dị thảo, không có hồ nước hòn giả sơn. cũng không có đình đài lầu các. thì cũng chỉ có hai dãy phòng vô cùng đơn giản như vậy thôi, hơn nữa mức tiêu dùng hằng ngày cũng giống như những gia đình bình thường vậy, những trang sức son phấn của nàng cũng đều là mua từ tây thị. mà không phải từ từ chợ đông nơi chuyên buôn bán những món hàng xa xì mua.

Tất cả những phu nhân của các đại thân đến bái phông nàng cũng đều cảm thấy vô cùng xấu hồ, có người kính nể. nhưng cũng có người châm chọc nàng học theo thê tứ Vương Màng Kinh, kỳ thật Như Thi hiểu Minh Nguyệt nhất, nàng biết Minh Ngaiyệt cũng không phải là do trời sinh cần kiệm, nàng cũng là thiên kim tiêu thư của gia đình giàu có, sinh ra đã cao quý, nàng cố gắng nghiêm khắc kiềm chế bản thân, từ lúc trước ở An Tây. nàng đã sống vô cùng đạm bạc.

đối xử tử tế với người hầu, quần áo của Lý Khánh An đều do tự tay nàng may, mỗi năm đến mùa đông còn dẫn dắt phụ nữ gia quyến An Tây may giày vớ cho tướng sĩ. rất được tướng sĩ quân An Tây kính yêu.

Nếu nói Minh Nguyệt cố tình làm như thế. kỳ thật cũng không sai, nàng chính là muốn mình trở thành hoàng hậu. mẫu nghi thiên hạ. trở thành người vợ hiền của Lý Khánh An.

Nhưng Như Thi cũng hiểu được, Minh Nguyệt tuy rằng đối xử tử tế với kẻ dưới, đối xử tử tế với gia đình quân nhân, đối xử tử tế với dân chúng, nhưng tính cách của nàng cũng có mặt rất ương ngạnh của mình, ranh giới tận cùng của nàng chính là không để cho người khác uy hiếp đến địa vị vợ chính thất của nàng.

Như Thi còn nhớ rõ năm ấy vì chuyện của Ngọc Nô, Minh Nguyệt và Vũ Y đã trở mặt nhau rồi. nguyên nhân căn bản chính là hôn sự của Ngọc Nô nên do ai đến quyết định, sau đó Vù Y chủ động nhận sai, Minh Nguyệt cũng liền thuận ý của nàng, đem Ngọc Nô tác hợp cho Lôi Vạn Xuân.

Đó chính là nguyên tắc của Minh Nguyệt, chỉ cần không đụng chạm đến ranh giới của nàng, nàng hết thảy đều rất khoan dung, hết thảy đều dễ nói chuyện, nhưng một khi đã động chạm đến ranh giới của nàng, nàng liền kiên quyết không nhượng bộ, lần này Bùi Uyển Nhi chính là một ví dụ, trên việc của Bùi Uyển Nhi.

Như Thi lại kiên quyết đứng về phía Minh Nguyệt. nàng cũng cho rằng Bùi gia đã làm quá đáng, mới vừa gả con gái sang, đã muốn đoạt vị trí chính thê của người ta. việc này gọi là gì.

Như Thi vừa nghĩ. vừa đi vào sân viện của Minh Nguyệt, hai viên nha hoàn vội vàng thi lễ: “Tứ phu nhân đã tới!”

“Chủ mẫu của các ngươi có ở đây không?”

“Dạ có, đang ở trong sương phòng nói chuyện với Dung cô nương.”

Như Thi gật gật đầu. liền đi về hướng sương phòng, chỉ cần Minh Nguyệt không ở tẩm phòng, thường thì Như Thi đến đều không cần bẩm báo, sương phòng là trong ngoài hai gian, phòng trong đèn sáng, Minh Nguyệt do thân thể nặng nề. dễ dàng mệt mỏi. thông thường sớm đã ngủ rồi. nhưng mấy ngày nay Lý Khánh An trở về, nàng cũng aượng mình, để cho mình ngủ tối một chút.

Như Thi đi vào gian ngoài, vừa muốn đầy cửa đi vào. nhưng lại nghe thấy câu hỏi của Minh Nguyệt: “Ngươi khẳng định là Vương gia đã đem nữ nhân đó giấu ở Lạc Dương rồi sao?”

Như Thi cả kinh, rụt tay lại, chỉ nghe nữ hộ vệ Lý Dung nói: “Thuộc hạ cũng chỉ nghe thân binh của Vương gia nói thôi.

Vương gia lần trước đi đến Lạc Dương, đem nữ nhân dẫn đi rồi. liền giấu ở Lạc Dương.”

Như Thi tâm niệm đột chuyền, chẳng lẽ là nói Dương quý phi, lúc này, lại nghe trong phòng Minh Nguyệt cúi đầu thở dài: “Hắn làm sao lại có thể làm như vậy được!”

Lý Dung lại nói: “Phu nhân, không bằng thừa dịp lần này Vương gia xuất chinh Giang Nam. thuộc hạ đi Lạc Dương một chuyến, đem nữ nhân đó giết đi, xong hết mọi chuyện.”

Như Thi chấn động, trong lòng la thầm: “Đừng!”

Chỉ nghe Minh Nguyệt lại thở dài: “Chuyện này hãy để ta suy nghĩ lại, ngươi đi trước đi!”

“Vâng ạ!”

Lý Dung xoay người đi ra, Như Thi vội vàng trốn ra phía sau bình phong, một lát sau, chờ Lý Dung đi xa rồi, nàng mới đi ra, bình tĩnh lại một chút.

Gõ gõ cửa: “Đại tỷ, là muội!”

“Như Thi. vào đi!”

Như Thi đẩy cừa đi vào, chỉ thấy Minh Nguyệt ngồi ở trên ghế bành ngẩn người ra, thấy nàng tiến vào, cũng có chút tinh thần lơ đểnh, Như Thi tiến lên ngồi xuống nói: “Đại tỷ, vừa rồi muội đã nghe thấy các người nói chuyện rồi.”

“Ai!”

Minh Nguyệt thở dài một tiếng nói: “Như Thi, muội nói xem. hắn về nhà mới vài ngày, lại phải vội vã xuất chinh, thực sự có aấp như vậy không?

Ta hoài nghi là hắn không nỡ người phụ nữ ở Lạc Dương đó, mới phải đi gấp như vậy.”

“Đại tỷ, muội cảm thấy người phụ nữ đó cũng đáng thương, một người cô đơn lè loi, người họ Dương cũng gần như chết sạch cả rồi, nếu đại lang thật sự thích nàng, tỷ hãy để cho nàng vào nhà đi!”

Minh Nguyệt lắc đầu: “Muội thật là khờ, nói ngốc như vậy, đồi lại là bất cứ một người phụ nữ nào ta đều có thể cho nàng vào nhà, nhưng người phụ nữ này là ai, Dương quý phi a!

Ta nếu thật sự đế cho nàng vào nhà, thì đại lang không bị nước miếng của ké sĩ trong thiên hạ dìm chết mới là lạ. ai!

Ta vì thanh danh của hắn. cả ngày khố công suy nghĩ. nhưng hắn lại không tự quản thúc được chính minh, đàn ông a!”

Trầm mặc một chút.

Như Thi rốt cục cũng lấy hết can đàm hỏi: “Đại tỷ khôngphải thật sự để cho Lý Dung…”

“Điều này thì không đến mức, nếu thật sự giết nàng ấy, một khi bị đại lang biết được, muội cũng biết tính khí xấu của người đó rồi. hắn sẽ từ ta ngay, ta mới không ngốc như vậy, hơn nữa, trong bụng ta có con nhỏ, tùy tiện giết người, sẽ gây thêm tội nghiệt cho bọn nhỏ, ta chỉ khuyên bảo đại lang, hiện tại thì không thể làm đường hoàng rồi, đừng tường ở Lạc Dương là có thể dẫn nữ nhân rêu rao khắp nơi, đợi sau này nếu hắn thật sự đăng cơ rồi, có lẽ sẽ có biện pháp thôi.”

Như Thi thật sự rất thương cho Dương Ngọc Hoàn, nghe Minh Nguyệt không giết Dương Ngọc Hoàn, nàng liền yên tâm rồi. nhưng câu nói cuối cùng của Minh Nguyệt thì nàng lại nh lòng hiếu kỳ, liền hỏi: “Vì sao sau khi đăng cơ rồi thì có biện pháp?”

“Đây là sự bển thiu trong hoàng cung, muội cũng đừng hỏi nữa.”

Như Thi tựa như con nít vậy, lắc lắc cánh tay của Minh Nguyệt, vừa cười vừa năn ni nói: “Đại tỷ, tỷ hãy nói với muội đi!

Muội rất tỏ mò mà!”

Minh Nguyệt bị nàng dày vò đến không còn cách nào khác, đành phải cười nói: “Thôi được!

Ta nói cho muội nghe, nhưng muội không được nói cho người khác biết.”

“Yên tâm đi!

Miệng của muội rất kín tiếng!”

Minh Nguyệt suy nghĩ một hồi bèn nói: “Kỳ thật ta cũng chỉ là xem được từ trong một quyển dã sử bút ký thôi, trong đó nói, Tiêu hoàng hậu của Tùy Dương đế sau khi được Thái Tông hoàng đế từ Đột Quyết đón trở về, liền được nuôi dưỡng ở trong cung, Thái Tông thường xuyên đến hỏi thăm, trong sách nói Tiêu hoàng hậu đó dù đã hơn năm mươi tuổi. nhưng vẫn vô cùng kiều mỵ, mỹ mạo tuyệt luân, Thái Tông trước ở trước khi là thần từ của Tùy đã thầm ngưỡng mộ nàng, cái gọi là ở trong cung dường lão, chăng qua là dấu nhẹm không cho người ta biết…”

Như Thi lập tức che miệng lại, trong ánh mắt tràn ngập ý cười: “Đại tỷ, đây không phải là thật chứ!”

“Khó nói, tuy rằng là dã sử. nhưng ta tin nó là sự thật, giống như đại lang, Dương Ngọc Hoàn đó cũng lớn hơn hắn vài tuổi lận, lại từng là quý phi. hắn không phải cũng mê mẩn đến chết đi được sao?”

“Đại tỷ, tỷ không phải đã nói.

đem Dương Ngọc Hoàn cũng…”

Minh Nguyệt gật gật đầu, bất đắc dĩ nói: “Thế biết phải làm sao bây giờ?

Chỉ có như vậy, sau này đem Dương thái hậu dưỡng lão ở trong cung, hắn muốn đi thăm, thì cứ mặc hắn đi đi!

Người ngoài cũng khó mà nói cái gì. ta là người ưa sĩ diện, nuôi ở bên ngoài, ta khó mà để mất mặt nổi.”

H người nói vài câu.

Như Thi bỗng nhiên nhớ tới chính sự. vội vàng cười nói: “Tỳ xem ta trí nhớ của muội kìa.

đem chính sự cũng bỏ quên rồi.”

“Chuyện gì?”

“Đại lang nói hắn ba ngày sau xuất chinh, muốn trước khi xuất chinh cùng tổ chức sinh nhật chung cho bọn nhỏ cùng một lúc. hắn kêu muội tới bàn với đại tỷ một chút, cụ thể nên tổ chức như thế nào?”

“ừm!

Tên này còn nhớ đến con gái của mình, coi như còn có chút lương tâm. thôi được!

Chuyện này chúng ta ngày mai cùng nhau thương lượng, ta thật sự có chút mệt mỏi, muốn ngủ rồi, đại lang liền nhờ cậy muội cả rồi.”

Như Thi vội vàng gọi nha hoàn của Minh Nguyệt tới hầu hạ. nàng nhớ tới việc phải nấu nước cho Lý Khánh An. liền vội vàng đi khỏi.

Lý Khánh An nếu đã quyết định ba ngày sau xuất chinh, hắn liền bắt đầu bận bịu công việc, trời còn chưa sáng liền thức dậy đi đến quân doanh ở bên ngoài thành, sau khi trời sáng hãn không bao lâu.

Minh Nguyệt triệu tập gia nhân ở khách đường mờ cuộc họp. thương lượng việc tổ chức sinh nhật chung cho ba đứa nhỏ.

Đón sinh nhật là cách nói của Lý Khánh An, lúc mới bắt đầu mọi người đều cảm thấy quái dị. thời gian lâu rồi, cũng thành thói quen, đi theo mà cùng nhau nói sinh nhật, hơn nữa sinh nhật cũng không có thể tùy ý thay đổi. nhưng mà mọi người cũng biết đây là việc sắp đặt cho tiện thôi, cũng không so đo nữa.

“Mọi người hãy nghe ta nói, ta sớm đã xem xét ngày, ngày mai hoặc ngày mốt chính là ngày tốt. chúng ta sẽ định vào ngày mốt. cũng đúng vào ngày sinh nhật của Đóa Đóa. còn có hai ngày thời gian, mọi người chịu vất vả một chút, dựa theo biện pháp của năm trước tổ chức sinh nhật cho bọn nhỏ.”

Đề nghị của Minh Nguyệt được mọi người nhất trí tán thành.

Vũ Y là lần đầu tiên tố chức sinh nhật cho con gái, nàng cũng đặc biệt tận tâm. liền cười nói: “Ta nói nếu đã là ba đứa nhỏ làm chung một lúc, vậy thì chúng ta hãy chuẩn bị nhiều bánh ngọt một chút, hãy đem biếu cho mỗi nhà mỗi hộ trong phường một phần, cũng giống như lúc trước ở Toái Hiệp vậy, đại tỷ xem như vậy được không?”

Minh Ngaiyệt suy nghĩ một lúc nói: “Được thì cũng được, ta chỉ lo lắng tin tức truyền ra ngoài rồi. sẽ có rất nhiều đại thần đến tặng lễ vật, như vậy thì không còn ý nghĩa nữa.”

“Vậy thì treo cái bảng ở trước cửa. xin miễn tặng lễ!”

Mọi người người này một lời người kia một câu. lúc này, một ả nha hoàn tiến vào bẩm báo nói: “Phu nhân.

Bùi lão phu nhân đã tới.

đang ở trước cửa đó!”

Bùi lão phu nhân chính là mẫu thân của Minh Ngaiyệt Bùi phu nhân.

Minh Nguyệt sửng sốt một chút, mẫu thân tới làm cái gì?

Nàng vội vàng dặn dò nha hoàn tiếp mẫu thân đến phía sau trạch.

Minh Châu cũng đòi đi. nhưng Minh Nguyệt ngăn nàng lại, cười nói: “Có rất nhiều việc của muội phải làm đây, muội hãy ở lại đây.”

Nàng lại nói với mọi người: “Cử dựa theo biện pháp của năm trước mà làm.

Như Thi đi tìm ra tờ đơn ra. mọi người phân công nhau đi mà làm đi!

Năm nay cố gắng náo nhiệt một chút.”

Minh Nguyệt dặn dò xong, liền vịn vào nha hoàn đi về phía sau trạch…

ở phía sau trạch.

Bùi phu nhân đang vừa uống trà vừa suy nghL hôm nay bà có hai việc tìm đến con gái. hai việc cũng đều là việc khó giải quyết.

“Mầu thân, nương hôm nay sao lại qua đây vậy?”

Minh Nguyệt xuất hiện ở trước cửa.

Bùi phu nhân vội vàng đứng dậy đi lên đờ lấy con gái cười nói: “Ta đến xem con a!

Mắt thấy con sắp phải sinh rồi. ta chuẩn bị dọn tới chăm sóc cho con.”

“Nương chịu qua đây, thì còn gì bằng. ai!

Lần này mang thai mệt hơn lần trước, con cảm giác lại là con trai rồi.”

Bùi phu nhân đờ con sái chậm rãi ngồi xuống. cười nói: “Là con trai thì tốt quá rồi.

đại lang chính là ít con trai, con sinh cho hắn hai đứa con trai, là công thần của Lý gia hắn. thì sẽ không ai có thể uy hiếp địa vị của con rồi.”

Minh Nguyệt khó khăn mà ngồi xuống, lúc này thần sắc của Bùi phu nhân rất nghiêm túc nói: “Ngày hôm qua cậu của con tới tìm ta rồi. vì việc của Uyển Nhi.”

Minh Nguyệt cười xòa nói: “Uyển Nhi có chuyện gì a!

Còn kinh động đến cả cậu nữa.”

“Cậu của con giải thích với ta. lần trước buộc tội phụ thân con là ý của Bùi Tuân Khánh.

Uyển Nhi vốn không hề hay biết, cô ấy cũng không có ý đó5 con hiền lầm cô ấy rồi. cậu của con thỉnh cầu con đối xử tử tế với Uyển Nhi.”

Minh Nguyệt sa sầm mặt xuống, sau một lúc lâu mới lạnh lùng nói: “Nói cử như là con ngược đãi nàng ấy vậy, xin mẫu thân thay con chuyển cáo với cậu. con đối với tất cả tỷ muội đều đối xử bình đăng như nhau cả. chuyện trong nhà con tự khắc con biết xử lý tốt. nếu nàng ấy đã gả đến Lý gia. vậy thì nhà bên mẹ đè cũng đừng có can thiệp chuyện của Lý gia. như vậy sẽ dễ gây hiếu lầm thêm.”

Bùi phu nhân thở dài nói: ‘Thanh quan khó xử việc nhà. cậu con cũng vậy, ai!

Chuyện này ta mặc kệ rồi. nhưng mà còn có một việc, con nhất định phải nghe lời của mẹ.”

“Chuyện gì?”

“Về chuyện muội muội của con. tuổi của nó cũng thật sự là không thể kéo thêm được nữa.”

Chương 617: Chiến lược đàn sói

Mấy tháng trước Lý Khánh An gây áp lực buộc Lý Hanh phải phóng thích Cao Tiên Chi đã từng tấn công Lý Lân một lần.

Lúc đó đã chiếm lĩnh Dương Châu, đến ngày hôm nay, thành Dương Châu vẫn còn bị quân Bắc Đường của Lý Khánh An chiếm giữ. còn mười vạn quân đội của Lý Lân đã rút về phía nam Trường Giang.

Hiện tại vùng Giang Hoài cơ hồ đều nằm trong tầm khống chế của quân Bắc Đường.

Nếu nói nguồn cung ứng vật tư và lương thực Trường An không đủ à do bị Lý Lân chiếm lĩnh Giang Nam. giải thích này thực tế có phần miễn cưỡng, dẫu sao thì phần lớn các nơi trù phú vùng Giang Hoài trong đó bao gồm cả Dương Châu giờ đều đã nằm trong sự khống chế của quân Đường, cho nên cái gọi là tiến quân Giang Nam. cân bằng lại vật giá chẳng qua là một cái cớ.

Mục đích thật sự của Lý Khánh An là muốn lợi dụng thời gian nghỉ đông của trận chiến Hà Bắc đoạt vùng Giang Nam trù phú.

Điểm này Lý Khánh An cũng tự biết rõ, nguồn gốc vật tư cung ứng không đũ là do tào vận không thông, đấy là vấn đề dần xuất hiện thời hậu kỳ Thiên Bào.

Lúc đó vì nghĩ đế đổi thành đi Trường An đến Hán Giang, rồi sau đó đi đường bộ vào Quan Trung, hưng do Đại Đường phân Nam Bắc. khiến kế hoạch này khó mà thực thi, nhưng dù có thực thi thì tào vận vốn có cũng không bị bỏ, vẫn tiếp tục phát huy tác dụng của nó, cho nên Lý Khánh An lại đề nghị nhậm mệnh Thôi Ninh làm Giang Hòa chuyển vận sứ.

Để khai thông tào vận hà đạo.

Đó mới là mấu chốt trong việc gia tăng vật tư, bình ổn vật giá Trường An.

Lúc này trong thành Dương Châu vẫn giữ được bình yên, không vì bị Bắc quân Đường chiếm giữ Dương Châu hay Lý Lân bị đánh bại rút quân mà làm loạn đi nhịp sống mọi ngày.

Đó cũng toàn nhờ công của quan viên địa phương Dương Châu, trưởng sứ Hàn Tiến Bình, tư mã Lý Tiên, huyện lệnh Giang Đô Bùi Tấn. chính nhờ nỗ lực hết mình của ba người này mới không để xảy ra tình trạng binh loạn tại tòa đại đô thương nghiệp Dương Châu này.

Đương nhiên trong đó cũng liên quan đến việc thiết kỵ quân Đường thần tốc một ngày ba trăm dặm thẳng tiến, quân đội của Lý Lân cơ hồi chưa kịp ra tay cướp bóc đã phải hớt hải bỏ chạy.

Trước mắt thành Giang Độ Dương Châu có năm ngàn quân Bắc Đường thủ thành, đề là kỵ binh.

Ngoài ra nghĩ đến Dương Châu sông ngòi dày đặc mà quân trú thủ căn bản đều là quân dân Tây Vực, không thích hợp thủy chiến miền sông nước, vì thế quân Bắc Đường lại cho chiêu mộ thêm một ngàn thủy dũng giỏi bơi lặn, lần lượt trú thủ tại bờ ven tào hà.

Quân Bắc Đường trú thủ Dương Châu do đại tướng Lý Bão Chân thống soái.

Lý Bão Chân cũng chính là An Bão Chân, do An Lộc Sơn tạo phản, An thị gia tộc xấu hô vì mang cùnạ họ với hắn. nhất trí thỉnh cầu đồi họ.

được Chính sự đường chấp thuận.

Thái hậu Thẩm Trân Châu chính thức phong An gia làm Lý gia.

An Bão Ngọc đổi tên là Lý Ngọc, An Bão Chân đổi tên thành Lý Bão Chân.

Lý Bão Chân vừa mới tiếp tay nhiệm vụ phòng ngự thành Dương Châu, đương lúc hắn có phần tự cằn nhằn vì không c duyên tham gia đại chiến Hà Bắc thì một đạo tình báo khân cấp được bồ câu mang đến.

Trong quân doanh ngoài thành Giang Đô, một đội kỵ binh phi mã phóng ra như bão táp tiến thẳng về phía thành Giang Đô.

“Tránh ra!”

Kỵ binh đứng đầu lớn tiếng hô hào. dân chúng dọc đường hoảng hốt chạy lùi về hai bên đường.

Đội binh binh phi ngựa qua để lại lóp bụi dày đằng sau.

Người đi đường hai bên kinh ngạc xì xào bàn tán.

Quân Bắc Đường vốn dĩ quân kỷ nghiêm minh, chẳng bao giờ làm việc quấy dân. lại càng không có việc phóng ngựa ngang tàn giữa đường như thế.

Hôm nay phóng ngựa giữa đường nhường này, rốt cuộc đã xảy ra việc gì?

Đại trướng trong đội kỵ binh chính là Lý Bão Chân, hắn nghiến chặt răng, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm về phía trước.

Trong ánh mắt hắn là nỗi hung phấn khó giấu.

Hắn vừa nhận được hai đạo tình báo, chính xác hơn là mệnh lệnh.

Lý Khánh An trực tiếp hạ lệnh cho hắn.

đạo lệnh đầu tiên là lệnh hắn quét sạch bờ bắc Trường Giang, khống chế cảng Giang Dương toàn diện, đó là mệnh loại màu đỏ, đặc trưng cho lệnh thuộc cấp bậc quan trọng.

Còn đạo lệnh thứ hai còn khiến Lý Bão Chân mừng rỡ hơn. lệnh hắn chuẩn bị tốt để đón đại quân nam hạ. cũng có nghĩa là đại quân sắp tiến công Giang Nam. hơn nữa còn do Lý Khánh An đích thân dẫn quân nam hạ.

Lý Bão Chân hung phấn vô cùng, lệnh cấm phóng ngựa cũng bị hắn vứt ra đằng sau.

Đội kỵ binh sau khi đi vào thành Giang Đô tốc độ rõ ràng chậm hơn.

Trên đường người đi lại đông đúc. dù có muốn họ nhường đường cũng không có chỗ mà nhường.

Bất đắc dĩ Lý Bão Chân chỉ đành kiên nhẫn từ từ mà đi.

Một đội thương buôn đến từ Tây Vực đi qua trước mặt hắn. phía trước không xa nữa chính là châu nha Dương Châu.

Đoàn người bọn Lý Bão Chân đi đến châu nha lại trùng hợp gặp tư mã Lý Tiển và trưởng sứ Hàn Tiến Bình từ trong châu nha bước ra.

“Lý tư mã!”

Lý Bão Chân hô to một tiếng nhảy xuống ngựa bước nước đại lên trước, “Lý tư mã xin dừng bước, ta có việc gấp cần thương lượng cùng tư mã.”

“Hóa ra là Lý tướng quân, vội vàng như thế không lẽ là việc hi?”

Lý Tiển năm nay chạc tử tuần, thân hình dạng trung, da hơi ngâm đên. tướng mạo cũng rất ư bình thường.thậm chí có phần quê mùa nữa là đằng khác.

Nghe nói hắn từng vi phục xuất tuần đến chợ Dương Châu, trên đường có rất nhiều người cử hỏi giá rau với hắn. hắn nói minh là quan phụ mẫu Dương Châu mà cử bị chế giễu.

Lý Tiển chủ quản trị an hình pháp Dương Châu, người khá uy dũng, dưới tay hắn có tám trăm đoàn luyện binh, phụ trách phòng ngự các thành môn Dương Châu.

Trưởng sứ Hàn Tiến Bình bên cạnh hắn chính là huynh đệ sống chết có nhau cùng Lý Khánh An tại thủ bảo, là tên quan viên bị đày đến An Tây, sau nhiều năm sĩ đồ thăng tiến, hắn đã từng bước từ huyện lệnh đi đến chức trưởng sứ. hơn nữa lại là Dương Châu trưởng sứ, quan danh khá tốt.

Chính nhờ hai người họ đã chống lại mệnh lệnh thiêu hùy chợ Dương Châu trước lúc rút. nhờ thế mà giữ lại được sự phồn vinh của Dương Châu.

Họ thấy sắc mặt Lý Bão Chân vội vã pha thêm chút mừng rỡ, không khỏi cùng cười lên: “Lý tướng quân có việc tốt gì phải nói với bọn ta một tiếng chứ.

đừng tự hưởng một minh!”

“Có tình hình khẩn cấp cần tìm hai vị thương lượng thật.

Quý thái thủ có ở đây không?”

“Thái thủ đang ở trong nha.

Lý tướng quân mời!”

“Mời!”

Ba người họ cùng đi vào trong nha phủ…

Trong hậu đường châu nha.

Quý Quảng Sâm và Hàn Tiến Bình.

Lý Tiền đã xem xong lệnh khấn của Lý Khánh An. ba người họ nhìn nhau, chiến sự Hà Bắc còn chưa kết thúc, mà giờ lại đánh Giang Nam ư?

Quý Quảng Sâm nửa tháng trước từ Hoài Châu điều đến Dương Châu làm thích sử.

Tuy hắn được Lý Hanh xem trọng, nhưng hắn đã nhìn rõ cục diện, đại thế Lý Hanh đã qua. sẽ không còn làm nên được gì. sớm muộn cũng bị Bắc Đường diệt.

Quý Quảng Sâm cuối cùng lại trở thành người ủng hộ trung thành nhất của Lý Khánh An.

Hắn thượng thư Lý Khánh An. kiến nghị nên sớm đoạt lấy Giang Nam. thông tào vận. bảo đảm nguồn cung ứng vật tư của Trường An.

Có như thế mới có tài chính hùng hậu để quyết chiến cùng An Lộc Sơn.

Lý Khánh An khá thường thức kiến nghị của hắn. từ đó điều hắn là thích sử Dương Châu, tích cực trù bị lương thảo, để phòng bị cho đại quân nam hạ.

Quý Quảng Sâm lại không ngờ rằng Lý Khánh An lại ập đến nhanh thế.

Hắn trầm tư một hồi, bèn hỏi: “Lý tướng quân, lệnh của Triệu vương điện hạ không rõ ràng lắm. tướng quân có thể giải thích một chút.

Triệu vương điện hạ có phải muốn tấn công Lý Lân không?”

“Đúng!”

Lý Bão Chân trả lòi rất rõ ràng cho ba người họ, “Ta cho các ngươi xem quân lệnh đã được biên dịch lại. có thẻ ý tử hơi hàm hồ, nhưng mệnh lệnh trong nguyên kiện của điện hạ rất rõ ràng, lệnh cho ta chuẩn bị tốt để nghênh đón đại quân nam hạ. hơn nữa còn do điện hạ đích thân dẫn quân.”

“Điện hạ muốn đích thân đến ư?”

Hàn Tiến Bình mừng rỡ hỏi.

Từ sau khi chia tay vào năm thứ sáu Thiên Bảo đến nay hắn đã gần mười năm không gặp Lý Khánh An, ngoài biết Lý Khánh An đã sắp trở thành chủ nhân của thiên hạ ra. không biết giọng nói và nụ cười của hắn đã thay đổi nhường nào so với năm xưa?

“Thật sự muốn gặp lại hắn quá!”

Hàn Tiến Bình khẽ thở dài.

Lý Bão Chân lại không biết quan hệ giữa Lý Khánh An và Hàn Tiến Bình, không khỏi chung hửng hỏi: “Hàn sứ quân đã từng gặp đại tướng quân bọn ta ư?”

Lý Tiển bên cạnh cười cười chen lòi: “Hàn trưởng sứ và Triệu vương điện hạ đã là lão bằng hữu rồi!”

“Cũng không thể nói là lão bằng hữu thân gì.”

Hàn Tiến Bình chi vuốt râu cười nói: “Nam ấy ta ba mươi mốt tuổ, vì phạm phải hình luật bị đày đến thủ bảo Túc Lâu phong An Tây tòng quân.

Vào năm thứ ba thì hắn vào thủ bào làm hỏa trường.

Ta chỉ là một tiêu binh dưới ta hắn.

Ta cùng hắn cộng sự được một năm hơn, sau trận chiến Tiểu Bột Luật ta vì lập công được xá miễn, lại được trở lại Trung Nguyên.

Sau lần đó, đã gần mười năm rồi.”

Lý Bão Chân nghe mà không khỏi kính nể, hóa ra vị trưởng sứ này cũng là lão tiền bối An Tây, hắn chấp tay thi lễ nói: “Hóa ra Hàn tướng quân cũng xuất thân tử thủ bào Túc Lâu phong, và còn tham gia qua chiến dịch Tiểu Bột Luật, thật thất kính quá!”

“Ha ha!

Có gì đâu mà!”

Hàn Tiến Bình cười cười khoát tay, xong lại hỏi: “Không biết Triệu vương cần chúng ta chuẩn bị những gì?”

Một câu nói của hắn đã nhấc nhờ Lý Bão Chân, hắn xém chút đã quên chính sự, bèn vội nói: “Đại tướng quân lệnh chúng ta khống chế càng Giang Dương, quét sạch quân tàn dư của Lý Lân tại vùng Giang Bắc, đồng thời chiêu mộ thủy dũng, trưng tập thuyền bè.”

Quý Quáng Sâm gật gật đầu nói: “Bến càng Giang Đô này có mấy mươi vạn công nhân, kẻ giỏi bơi lặn không ít, có thể chiêu mộ thúy dũng trong đó.

Thuyền bè có thể mượn tạm tàu vận chuyển, năm sáu ngàn chiếc cũng không thành vấn đề.

Nhưng thứ này nha môn bọn ta có thể giải quyết được, chỉ là giải quyết quân tàn dư Lý Lân và khống chế càng Giang Dương thìphải nhờ Lý tướng quân rồi.”

“Không thành vấn đề, ta cũng có ý này, không nên để chậm trễ nữa, chiều nay chúng ta sẽ bắt đầu chia nhau mà tiến hành.

Ngoài ra ta đang cần gấp ba mươi chiếc thuyền lớn, xin nhờ Quý thái thủ lập tức chuẩn bị. cho đợi sẵn tại càng Giang Dương.”

“Được!

Ta sẽ lập tức chuẩn bị cho tướng quân!”

Chiều, vừa ăn cơm trưa xong, Lý Bão Chân và tư mã Lý Tiển bèn dẫn bốn ngàn quân phóng nhanh về hướng nam.

Sau khi đi được mười mấy dặm thì bắt đầu chia quân ra hai lộ, Lý Tiễn dẫn tám trăm đoàn luyện binh lấy kỳ hiệu quân Bắc Đường tiến quân huyện Giang Dương, còn Lý Bão Chân dẫn ba ngàn kỵ binh ập về huyện Hải Lãng.

Huyện Giang Dương cũng đệ thuộc Dương Châu, cách Giang Đô ba mươi dặm về phía nam. nằm ở bờ bắc Trường Giang, còn huyện thành cách càng Trường Giang chỉ có hai mươi dặm.

Do binh sĩ Bắc Đường không đủ, vì thế huyện Giang Dương chỉ có chừng trăm binh sĩ trú quâ, nhưng càng Giang Dương lại có bốn trăm thủy quân của Lý Lân. cùng mười mấy chiếc chiến thuyền, và cho xây một tòa thành bảo ven sông.

Lý Lân sở dĩ chiếm càng Giang Dương không chịu rút quân chính là hi vọng quân đội của Lý Khánh An cũng như lần trước, chi tạm chiếm Dương Châu vài tháng, như thế khi Lý Khánh An rút quân, quân đội của hắn sẽ có càng Giang Dương làm bàn đạp, có thể nhanh chóng ùa về.

Nhưng thủy quân Nam Đường trên càng Giang Dương lại chẳng xung sướng gì.

Quân đội Lý Khánh An tạm thời không thèm đếm xia gì đến họ, họ cứ thế bị dằn vặt mỗi ngày, qua được ngày nào hay ngày đó.

Chiều ngày hôm đó, quân thủ càng Giang Dương nhận được tình báo, kỵ binh Bắc Đường đã trên đường đến cảng muối, có hơn ngàn người.

Bọn họ đã sợ hồn bay phách lạc, không còn chút ý thức chống đỡ, lũ lượt chèo thuyền vượt sông, trốn về phía Nhuận Châu bờ bên kia.

Lý Tiển dẫn tám trăm đoàn luyện binh không cần đổ máu hay động đao kiếm đã chiếm được cành Giang Dương, nhưng Lý Bão Chân muốn chiếm càng Giang Dương chinh là để đoạt thông đạo thuyền tàu, một đội thuyền lớn ba mươi chiếc tổ thành một đội thông qua càng Giang Dương đi vào Trường Giang về hướng đông.

Lý Bão Chân thật sự muốn càn quét là huyện Hải Lăng, chính xác hơn là cù lao giữa sông của huyện Hải Lãng: Hồ Đậu châu.

Huyện Hải Lăng cũng chính là Tần Châu Giang Tô ngày nay, vào đời Đường thì vẫn trực thuộc Dương Châu, diện tích quản hạch rất lớn, về phía đông kéo thăng ra đến bờ biển, phía nam đến ven sông Trường Giang đều thuộc phạm vi quản hạch của huyện Hải Lăng.

Nhưng căn bàn đều là ruộng muối và bến bãi, không có thành trấn thôn trang.

Có một quan đạo cũng được dùng để vận chuyển muối, kéo dài đến bờ sông.

Tại bờ sông thuộc huyện Hải Lăng cũng có một bến càng,c hình là cảng muối nổi tiếng, mồi năm có hàng vạn thạch muối được lên thuyền tại đây, đi dọc sông Trường Giang vận chuyển vào các nơi trong địa lục, đồng thời đi về phía đông vào biến hài vận muối đến vùng phương bắc xa xôi.

Vào đời Đường Trường Giang khẩu khác xa với ngày nay.

Từ vùng Giang Âm đã hình thành một hình ống loa khống lồ, như huyện Khởi Đông.

Hải Môn ngày nay, đều là biển lớn. và chưa hình thành lục địa.

Nam Thông ngày nay lúc bấy giờ mới chỉ là một cù lao giữa sông, lớn nhỏ tựa đảo Sùng Minh ngày nay, gọi là đảo Hồ Đậu. trực thuộc quản hạch của huyện Hải Lãng.

Phía đông đảo Hồ Đậu chính là biển cả mênh mông.

Cảng muối và đảo Hồ Đậu trước mắt đều nằm trong khống chế của Lý Lân.

đại bộ phận quân trú thủ nằm ở cảng muối, có năm ngàn người.

Lý Lân không dám bỏ cảng muối chủ yếu là vì muốn không chế muối.

Lợi nhuận thu được từ muối là một trong các nguồn quân phí chủ yếu của Lý Lân.

Trong tình hình khống chế thương thuế của Lý Lân. lợi nhuận muối vừa nhanh vừa tiện, mỗi năm có thể mang lại nguồn thu nhập sần trăm vạn quan cho Lý Lân.

Vì thế mà cảng muối là vị trí chiến lược quan trọng với Lý Lân.

đại quân của Lý Lân đã rút đến Giang Nam. còn duy cảng muối này hắn vẫn cho giữ lại năm ngàn trọng binh trú thủ. do đại tướng Nguyên Cảnh Diệu dẫn binh.

Nguyên Cảnh Diệu năm nay ba mươi lãm tuổi, vốn dĩ là một đô úy phủ đại đô đốc Dương Châu, thế gia tập võ, dùng cây thương sắt to dài một trượng rười.

Thương pháp của hắn tinh kỳ, cơ hồ không có địch thủ tại vùng Giang Nam.

Ngoài Lý Dịch con trai Lý Lân năm nay mới mười tám tuổi ra. hắn còn chưa gặp phải địch thủ nào.

Cũng vì nguyên do này mà Nguyên Cảnh Diệu rất ư tự phụ. hắn cực kỳ khinh miệt khi biết Lý Lân nghe tin quân An Tây đến mà bỏ chạy qua bên kia Trường Giang.

Nguyên Cảnh Diệu thường nói với binh sĩ thũ hạ: “Quân An Tây tuy anh dũng, nhưng đó là ở Tây Vực, hay ở Trung Nguyên.

Hà Bắc còn phát huy được uy lực. nhưng đến Giang Nam rồi, bọn họ chưa chắc là đối thủ của chúng ta.

Tám mươi vạn quân Tào Tháo đấy thôi, cũng bị thùy quân Giang Nam dùng hỏa chiến đánh cho tơi bởi.

Chúng ta tuyệt không thể nâng chí khí người khác lên mà hạ uy phongbản thân.”

Nguyên Cảnh Diệu tuy kiêu ngạo, nhưng mặt khác hắn cũng khá cẩn thận trong chiến thuật.

Quân đội của hắn ngoài một ngàn người gác trên bờs bốn ngàn người còn lại đều đóng quân trên thủy trại, dùng thuyền làm doanh trướng, đóng trại giữa sông.

Như thế này, nếu đại quân Bắc Đường mà đến tập kích, hắn tiến có thể công, lùi có thể thủ, thậm chí còn có thể rút quân qua sông bất cử khi nào.

Chiều ngày hôm đó, Nguyên Cảnh Diệu nhận được bẩm báo của xích hầu. phía tây bắc phát hiện một đội kỵ binh ngàn người, đương phóng vội về phía cảnh.

Hắn lập tức ý thức được, đây chắc chắn là quân đội của Lý Bão Chân đến bao vây minh.

“Bọn họ quả thật chỉ có một ngàn kỵ binh sao?”

Nguyên Cảnh Diệu hồi hộp hỏi xích hầu.

“Bẩm tướng quân, không sai. quả thực chỉ có một ngàn kỵ binh.”

Nguyên Cảnh Diệu nghe mà động lòng, nếu như đối phương có ba bốn ngàn kỵ binh, có lẽ hắn còn không dám nghênh chiến, nhưng đối phương chỉ có một ngàn kỵ binh, hắn quả thật có phần lung lay.

Một tên quan thủ hạ khuyên giải: “Tướng quân, kỵ binh An Tây cực mạnh, nghe nói một kỵ binh có thể địch năm bộ binh, quân đội đối phương tuy không nhiều, nhưng được cái tinh duệ.

Sờ trường của chúng ta là thũy chiến, bỏ sờ trường mà tòng sờ đoản là binh bại chi đạo!

Tướng quân, phòng ngự thủy trại vẫn là thượng sách!”

Nguyên Cảnh Diệu để tay sau lưng đi tới lui. hắn đang suy ngẫm giả sử minh tiêu diệt một ngàn kỵ binh thì sao?Binh sĩ của Ngô vương đã khiếp sợ Lý Khánh An từ lâu. năm ngoái một ngàn thiết kỵ An Tây ập đến Cao Bưu.

Ngô vương nghe danh đã bỏ chạy, năm vạn đại quân thủ hạ binh bại như núi đổ, khiến Nguyên Cảnh Diệu cảm thấy nhục nhã.

Không cần chất vấn. nếu hắn đánh bại được một ngàn kỵ binh trước mặt này sẽ cổ vũ rất nhiều cho sĩ khí của đại quân Ngô vương, bản thân hắn cũng sẽ trở thành trọng tướng của Ngô vương, có thể sánh vai cùng các đại tướng như bọn Lý Thành Thức…

Nguyên Cảnh Diệu phảng phất như đã nhìn thấy tiền cảnh huy hoàng của mình, lúc này thủ hạ của hắn khuyên can nên cấn trọng hành sự. hắn chỉ cảm thấy bực mình, giận dữ quở trách: “Binh giả. dũng giả!

Không chiến mà sợ, thì còn gọi là binh gì?

Ngươi bị quân An Tây đánh cho khiếp đảm. cứ ngờ binh sĩ thủ hạ của ta cũng sợ sệt như ngươi sao?”

Một quan quân khác cũng khuyên: “Nguyên tướng quân, thuộc hạ cũng cho rằng nên thận trọng hơn. tốc độ kỵ binh cực nhanh, một ngàn kỵ binh rất có khả năng chỉ là bộ đội đi đầu thôi, còn phần lớn binh mã ở đằng sau. xin tướng quân hãy suy nghĩ lại!”

“Đối phương chẳng qua có một ngàn kỵ binh, ta dùng nỏ chiến cường hàn của mình, nếu không đánh hạ được họ rồi rút về thủy trại cũng không muộn!”

Nguyên Cảnh Diệu vì một lòng muốn lập công, hắn không nghe khuyên giải khổ tâm của thuộc hạ. lại hạ lệnh: “Truyền lệnh từ đệ nhất đến đệ bát doanh lên bờ chinh quân, đệ cửu và đệ thập doanh lưu thủ thủy trại, sẵn sàng tiếp ứng.”

Nguyên Cảnh Diệu một tiếng lệnh hạ. bốn ngàn quân đội lũ lượt lên bờ, chi để lại một ngàn quân thủ thủy trại, chuẩn bị ứng tiếp họ lên thuyền bất cử khi nào.

Lý Bão Chân lúc cách cảng muối còn chừng trăm dặm đã chia ba ngàn kỵ binh của hắn ra làm hai, lệnh lang tướng thủ hạ Trịnh ùc dẫn hai ngàn kỵ binh vòng về phía đông, tùy cơ tiếp ứng.

Còn hắn một mình dẫn một ngàn kỵ binh ập thăng đến cảng.

Tốc độ của họ chẳng nhanh, dọc đường vẫn không ngừng đốt kho muối.

Tám mươi tòa kho muối mà Lý Lân xây đã bị họ đốt hết hai mươi mấy tòa.

Lúc này đang mùa gió tây, khói nồng bỗng chốc che lấp cả đất trời cả một vùng phía tây của cảng.

Trong không khí vẫn sặc mùi quái dị, lượng lớn khí độc do muối biền bị thiêu hũy sản sinh ra đã bao trùm cả cảng muối, cử như vũ khí hóa học. khiến quân đội của Nguyên Cảnh Diệu cảm thấy khó thở.

Nguyên Cảnh Diệu bất lực. chỉ đành để quân đội nhích dần sang phía bắc, xếp thành đại trận ngàn nỏ.

Nguyên Cảnh Diệu tay cầm thiết thương đi ngựa đứng đầu.

ánh mắt đầy kích động, chuẩn bị nghênh chiến kỵ binh An Tây.

Kỵ binh quân An Tây đã dần đến gần đại quân Nguyên Cảnh Diệu, nhưng Lý Bão Chân cũng chăng vội tiến công, hắn lệnh kỵ binh dừng bước ngoài năm trăm bước, giữ trạng thái xông kích, an binh bất động cùng quân địch.

Kỵ binh lần này đã áp dụng chiến thuật bầy sói hay dùng. dùng thời gian để đồi không gian.

Kỵ binh biết được cung nỏ của đối phương lợi hại. cho nên cũng không vội tiến công, mà đợi cho sĩ khí đối phương tan biến, đợi đối phương không cầm cự được rồi sau cùng mới phát động tiến công.

Cũng như bầy sói. có thể đợi mấy ngày mấy đêm.

đợi cho con mồi đã không nhịn nổi. muốn bỏ chạy mới phát động truy kích, thậm chí dùng áp lực vô hình đế con mồi tự suy sụp ngã sục.

Kỳ thực đây chẳng qua là sự so tài về ý chí. xem ai sẽ cầm cự được đến cuối cùng.

Nguyên Cảnh Diệu hiển nhiên không có kinh nghiệm đối phó kỵ binh, hắn đã dàn nỏ trận quá sớm. cử nghĩ quân An Tây sẽ lập tức tiến thẳng lên chém siết, nhưng hắn không ngờ, quân An Tây không tiến công. mà cử đứng đấy chực chờ.

Hắn đã rơi vào bẫy chiến thuật của quân An Tây.

Lúc này đã là tháng mười hai, trời rất nhanh tối.

Một canh giờ sau. màn đêm dần buông xuống, gió rét tứ phía, hơi lạnh ập đến. bốn ngàn nỏ binh rét căm căm. ngón tay cứng đơ, có rất nhiều binh sĩ hai chẫn đã không còn đứng vững.

Nhưng họ vẫn không dám rút quân, sau lưng họ, hai ngàn kỵ binh còn lại đã lẳng lặng vây lên cắt đứt đường lui của họ.

Ba ngàn kỵ binh đối với bốn ngàn bộ bịnh, kết quả trận chiến không cần nói cũng biết trước.

Chính ngay lúc này, Lý Tiển dẫn ba mươi chiếc thuyền to đến ngoài cảng muối.phong tỏa đường lui của thủy trại.

Nguyên Cảnh Diệu nhìn vào màn đêm. kỵ binh An Tây vẫn giữ được sát khí lẫm liệt kia. nhưng quân đội của hắn đã bắt đầu sĩ khí suy sụp, rất nhiều binh sĩ đều không còn giơ nổi nỏ cung nặng trĩu đó lên. lũ lượt quỳ xuống; sự tuyệt vọng nhanh chóng lây lan trong quân tình, đồng thời cũng ảnh hưởng đến nội tâm của Nguyên Cảnh Diệy.

Trong lòng hắn cũng cảm thấy tuyệt vọng tương tự…

Nguyên Cảnh Diệu đang phải đối diện với lựa chọn tàn khốc nhất trong cả đời hắn.

đầu hàng để được sống, hay sẽ lấy cái chết để tại ân đức của Ngô vương?

Trong lòng hắn chua chát vạn phần, khó mà lựa chọn.

Chương 618: Hổ tử Ngô Vương

Sự giằng co ở bến tàu muối cuối cùng kết thúc với sự đầu hàng của Ngaiyên Cảnh Diệu, hắn không thể không đầu hàng. hắn có thể vì sự đối đãi ân nặng như núi của Ngô vương mà khó có thể lựa chọn, nhưng binh lính của hắn. các quan quân thủ hạ dưới trướng hắn lại không phải băn khoăn điều gì cả.

ở trong tình huống không đầu hàng sẽ chết, bọn họ đồng loạt lựa chọn bảo toàn tánh mạng của mình, theo đội binh lính ở phía bắc nhất buông hạ vũ khí. giơ tay lên kêu la đầu hàng, mấy ngàn binh lính rốt cục cũng tan rã ra.

Bọn họ đều buông vũ khí. dựa theo chỉ thị của quân Bắc Đường mà tập trung ở khoảng đất trống, mười đến trăm, trăm đến ngàn.

Nguyên Cánh Diệu liên thanh quát bảo ngưng lại; không có bất kỳ hiệu quả gì cả. khi hắn rút đao giết chết hai người rồi. ngược lại càng khơi dậy làn sóng đầu hàng với quy mô lớn hơn. hiệu ứng đàn dê bị nhanh chóng nhân rộng ra. một người buông vũ khí. kéo theo ba bốn người bên người buông vũ khí. bốn ngàn người thì đã đầu hàng mất hơn ba ngàn sáu trăm người, trong khoành khắc đất đồ đá sụp tan tành.

Nguyên Cảnh Diệu nhìn quanh tả hữu. chỉ còn lại chưa đến bốn trăm người.

đại thế đã mất.

đành phải thở dài một tiếng. hạ lệnh nói: “Buông vũ khí.

đầu hàng!”

Cuối cùng bốn trăm binh lính buông vũ khí xuống, nhưng quân Bắc Đường vẫn không nhúc nhích, vẫn duy trì trạng thái chuẩn bị chiến đấu cao nhất, hơi có động tĩnh liền lập tức giết ra.

Ngay cả Nguyên Cánh Diệu có không phục cũng không thể không thầm than ý chí vững vàng như đá tảng của quân An Tây, không ngờ lại có thể bình tĩnh tới mức độ này. ngay cả binh lính đã toàn bộ đầu hàng rồi. bọn họ cũng đều làm như không thấy, trận chiến này, hắn bị bại đến tâm phục khẩu phục, trừ phi hắn bỏ mặc bến tàu muối bỏ chạy, nếu không cho dù hắn ở trên mật đất hay là ở trên mật nước, hắn cũng đều nhất định tất bại.

Nguyên Cảnh Diệu bỏ đi chiến bào, để trần phần thân trên, sai người trói minh lại. quỳ gối trước ba quân, hô lớn: “Tội tướng Nguyên Cảnh Diệu, nguyện ý quy hàng!”

Xa xa.

Lý Bão Chân nghe thấy tiếng la. khóe môi hắn lúc này mới lạnh lùng tuôn ra hai chữ: “Nhận hàng!”

Trước sau kỵ binh Bắc Đường chậm rãi tiến sát hàng quân của Nguyên Cảnh Diệu, hơn bốn ngàn người quỳ trên mặt đất, vó ngựa lạnh bãng bãng của từng đội từng đội kỵ binh từ bên người bọn họ bước qua.

đem hơn bốn ngàn người và vũ khí trên mật đất ngăn ra. lập tức bốn ngàn hàng binh với trăm người thành một đội tiến hành xếp thành hàng, có vài tên binh lính đầu hàng bị phát hiện vẫn còn đoản đao trong người. lập tức bị kỵ binh Bắc Đường đâm chết không chút lưu tình…

Gió lạnh thấu xương, bóng đêm sâu thẳm, từng đội từng đội binh lính đầu hàng bị dẫn đi, biến mất ở trong màn đêm.

Nguyên Cảnh Diệu quỳ trên mặt đất. thân trên đã bị rét lạnh thành tím tái, lạnh run cầm cập, hắn cúi đầu. không nói được một lời.

Lý Bão Chân chậm rãi giục ngựa đến bên cạnh hắn. dẫn mắt vào hắn. một lúc lâu sau. mới chậm rãi hỏi: “Ngươi nếu đầu hàng, người nhà của ngươi lưu lại ở Đan Dương sẽ thế nào?”

“Ngô vương không dám giết người làm lạnh lòng tướng sĩ.”

“Nếu như con trai Ngô vương muốn giết gia quyết nhà ngươi thì sao?”

Nguyên Cảnh Diệu trong lòng không khỏi rên lên đau đớn. hắn đã quên đi con trai Lý Dịch của Ngô vương.

Ngô vương nhân từ nương tay, sẽ không hạ độc thủ với gia quyến của tướng lĩnh phản bội, nhưng con trai của Ngô vương - Tương Thành vương Lý Dịch lại nhẫn tâm độc ác, giết người không chớp mắt. mình đầu hàng, e rằng người nhà khó mà bảo toàn tính mạng rồi.

Hắn cắn rãng một cái nói: “Người nhà nếu khó giữ được, ty chức sẽ lấy vợ sinh con lại lần nữa.”

“Hừ!”

Lý Bão Chân cười lạnh một tiếng, nói: “Ta sẽ không nhận sự đầu hàng của ngươi, ta sẽ tuyên bố ngươi làm tù binh, sau này sẽ đem ngươi phóng thích, về phần người nhà ngươi có thể giữ được hay không. ngươi hãy cầu nguyện với trời đi!”

Không đợi Nguyên Cảnh Diệu nói chuyện.

Lý Bão Chân vung tay lên nói: “Mang đi!”

Vài tên binh lính đem Nguyên Cảnh Diệu áp giải lui xuống, lúc này, một viên quan quân bên cạnh thấp giọng nói: “Lý tướng quân, nghe nói tên Nguyên Cảnh Diệu này siòi về thũy chiến, chính là nhân tài mà quân ta cần. tại sao lại không dùng hắn?”

Lý Bão Chân lắc đầu nói: “Con của người này là thê muội của trọng tướng Lý Thành Thức của Đông Ngô, Lý Lân tất nhiên sẽ không giết nàng, thê tử của hắn ở trong tay Lý Lân.

Lý Lân lại luôn rất mực ân trọng đối với hắn. từ phen này hắn đầu hàng bèn có thể nhìn ra. hắn là cuối cùng bị bức bách mới đầu hàng. một khi dùng hắn lĩnh thủy quân, hắn nhất định sẽ quay về nương nhờ trở lại. làm cho chúng ta tồn thất nghiêm trọng, phá hoại đi đại kế nam chinh của đại tướng quân, vị vậy quyết không thể dùng hắn.”

“Vậy vì sao không giết hắn?”

“Tạm thời không thể giết hắn. giết hắn sẽ làm nguội lạnh đi trái tim đầu hàng của những tướng lĩnh Nam Đường khác.”

“Lý tướng quân cao kiến!”

Chúng tướng đồng loạt dựng thẳng ngón tay cái lên tán thường.

Lý Bão Chân cười xòa. dùng kiếm chỉ vào thủy trại ở phía xa hỏi: “Thủy trại có động tĩnh gì không?”

Vừa lúc một gã binh lính chạy tới bẩm báo nói: “Bẩm báo tướng quân, quan binh thủy trại nguyện ý đầu hàng, xin tướng quân thu nhận sử dụng!”

“Mệnh bọn họ buông vũ khí lên bờs có thể nhận đầu hàng.”

Rất nhanh, trong một ánh lửa phần phật, từng đội từng đội binh sĩ giơ tay lên. rời thuyền đầu hàng, lúc này, một con thuyền nhỏ cập bờ, Dương Châu tư mã Lý Tiển đã lên bờ, đi lên trước thi lễ cười nói với Lý Bão Chân: “Chúc mừng Lý tướng quân không đánh mà thắng.

đoạt lấy bến tàu muối.”

Lý Bão Chân đáp lễ cười nói: “Không biết trú binh bên kia đảo Hồ Đậu tình hình thế nào rồi?”

“Ta vừa rồi đã hỏi qua.

đảo Hồ Đậu vốn dĩ có hai ngàn trú binh, nhưng hiện tại đã toàn bộ bỏ chạy, chỉ còn lại có mấy trăm hộ ngư dân. trên đảo cũng không một người trú binh nào.”

“Tốt lắm. ta muốn mời Lý tư mã lên đảo rồi tỉ mỉ điều tra một phen, sự việc hệ trọng, xin Lý tư mã chớ mà từ chối.”

“Lý tướng quân có lệnh, ta an dám không theo, ta lập tức lên đảo ngay đêm nay, hậu sự cảng muối cũng có thể giao cho ta xử lý, Lý tướng quân xin quay về Giang Đô.”

“Vậy mọi thứ nhờ cậy ở Lý tư mã rồi!”

Lý Bão Chân suất quân áp giãi tù binh trở về Giang Đô.

Lý Tiển mệnh năm trăm người trông coi cảng muối, bản thân soái lĩnh ba trăm người qua sông đi về hướng đảo Hồ Đậu.

Ba ngày sau. do đã mất đi liên lạc với cảng muối, quân đội của Giang Nam lập tức ý thức được rằng, quân Nguyên Cảnh Diệu của cảng muối đã xảy ra chuyện, bầu không khí của Giang Nam từ từ trở nên căng thẳng.

Ngô vương Lý Lân hạ mệnh lệnh, mệnh lệnh quân đội của Chiết Đông.

Chiết Tây tập kết ở ven bờ Trường Giang, hai nghìn chiếc thuyền chiến, mười hai vạn đại quân bố trí ở trên mặt sông phía tây Giang Ninh, gần một trăm mật thám giả dạng thành thương nhân lai vãng, trà trộn vào Giang Bắc, dò thám tình báo Giang Bắc.

Tân Ngô Vương phủ của Lý Lân tọa lạc ở Tô Châu, nhưng hành doanh lâm thời của hắn lúc này lại ở Nhuận Châu Đan Đồ huyện, ở ven bờ Trường Giang, là một cụm doanh trướng chi chít dày đặc.

ở giữa doanh trướng có một lều bạt da dê to lớn có viền tơ vàng, đây bèn là vương trướng của Lý Lân.

Giống hệt như trên lịch sử. sự cắt cử của Lý Lân không hề nhận được sự ùng hộ của quan phủ địa phương, hắn từng có ý dò thám khả năng đăng cơ ở Giang Nam. tạo ra dư luận trời giáng điềm lành, thánh nhân sắp xuất hiện, nhưng lại gặp phải sự nhất trí phản đối của mấy chục viên trọng thần địa phương như Hàng Châu thái thủ Hàng Hoảng.

Tô Châu thái thúLỷ Hi Ngôn.

Thường Châu thái thủ Vi Hoàng Thường.

Nhuận Châu thái thủ Diêm Kính v.v…

Lý Lân bất đắc dĩ. chỉ đành lấy thân phận của thần đệ thần phục với Lý Hanh Nam Đường, được Lý Hanh gia phong làm Hoài Nam Đạo, Giang Nam Đông Đạo quan sát sứ.

Dương Châu đại đô đốc.

Đông lộ quân đại nguyên soái.

Cho dù Lý Lân không có được sự ủng hộ của quan phủ địa phương, nhưng hắn vẫn là lợi dụng quyền diêm thiết (*muối và sắt) năm xưa Lý Long Cơ cho hắn. lũng đoạn đi diêm điền của một vùng Giang Hoài, lợi dụng bán muối lậu mà đoạt lấy mối lợi hời cuồn cuộn không ngớt, lại lợi dụng món lợi muối chiêu binh mãi mã. chế tạo chiến thuyền, lấy hết binh giáp của quân khố Dương Châu, chi trong vòng một năm rười ngắn ngủi, bèn chiêu mộ đến một toán đại quân hơn mười vạn người, rồi ngay sau đó Lý Lân đã giết chết Nhuận Châu thái thủ Diêm Kính Chi - người phản đối hắn gay gắt nhất, đoạt lấy hai trăm vạn thạch tào lương tồn trừ ở Nhuận Châu của triều đình.

Giang Tả (*khu vực phía đông Trường Giang, tức Giang Đông) toàn là thi thể, ít nhất không ai còn dám công khai chống đối hắn nữa.

Lúc này ở trong đại trướng.

Lý Lân lo lắng ưu tư đang chắp tay ra sau đi qua đi lại, trong lòng hắn sầu lo đến cực điêm. không chỉ là bởi vì cảng muối thất thủ, Giang Dương thất thủ. hơn nữa hắn đã nhận được tin tức, Dương Châu thành đang chiêu mộ binh sĩ số lượng lớn.

điều tập thuyền.

Lý Khánh An muốn làm gì?

Lý Lân có một loại dự cảm. rất có thể là Lý Khánh An sắp hạ thủ với hắn rồi, nếu như thật sự như vậy, vậy hắn nên làm thế nào?

Trong đại trướng đang đứng một số mưa sĩ tâm phúc của Lý Lân, mạc liêu hầu cận của hắn Lý Bạch ngồi ở dưới trướng.

Lý Bạch phụ trách phác thảo mệnh lệnh cho Lý Lân. phàm là mệnh lệnh Lý Lân ban hạ.

đều là do Lý Bạch phụ trách ghi chép, đồng thời trau chuốt thêm rồi phát ra.

Lý Bạch đã góp sức được một năm. khá được sự kính trọng của Lý Lân. hơn nữa hắn có không ích lời aóp ý với Lý Lân, Lý Lân đã nghe tiếp thu bảy phần.

ít ra thái độ rất ư cung kính, thường nói với người khác rằng, lời của Lý Bạch, chính là lời vàng ý ngọc!

Điều này đã khiến cho Lý Bạch có một cảm giác thành tựu. hắn cầu sĩ mười mấy năm. cứ luôn muốn có thế phát huy hoài bão trong lòng của mình, nhưng Lý Long Cơ chi xem hắn như một danh nhân mà cung phụng. mà không cho chút cơ hội nào cho hắn thi triển tài hoa, cuối cùng còn ban vàng về quê nhà, đuổi hắn ra khỏi kinh thành, làm cho hắn gặp phải sự suy sụp cực to lớn.

Năm trước, Lý Bạch viết thư cho bạn thân Vương Xương Linh, muốn ở An Tây mưu cầu một chức quan.

Vương Xương Linh không có chút tin tức nào, không biết là không nhận được thư của hắn. hay là Lý Khánh An không cho hắn cơ hội. làm cho Lý Bạch nản lòng thoái chí, du ngoạn lại chốn Giang Nam.

đồng thời ân cư ở Giang Nam. mãi cho đến khi được Lý Lân ba lần đến mời mà thỉnh ra.

Cũng chính vì đã trài nghiệm được cảm giác thành tựu chưa bao giờ có được, mới làm cho Lý Bạch rất mực trung thành với Lý Lân, tận tâm phò tá.

Trong đại trướng ngoài Lý Bạch ra, còn có ba mưa sĩ tâm phúc của Lý Lân.

Tiết Lưu.

Lý Đài Khanh và Thái Thường, ba người này cổ động Lý Lân đăng cơ, đồng thời thay hắn tạo thiên tướng, khuyên bảo quan phủ địa phương ủng hộ, là trợ thủ đắc lực của Lý Lân. trong đó Tiết Lưu quản tiền lương.

Thái Thường quản muối sất, còn Lý Đài Khanh phụ trách ra mưu vạch sách cho hắn, lúc này, ba người thấy Lý Lân lo lắng không nguôi, bèn trao đối với nhau bằng hiệu mắt.

Lý Đài Khanh tiến lên khuyên nhủ: “Điện hạ không cần lo lắng, cho dù Lý Khánh An có lòng nam công, nhưng chúng ta lại có mối hiểm yếu trời cho là Trường Giang, lại có hùng binh mười vạn, chiến thuyền ngàn chiếc, Lý Khánh An là người Bắc, không thạo thủy chiến, chỉ cần chúng ta giữ chặt mối hiểm yếu Trường Giang, chiến thuyền tới lui tuần tra trên sông.

Lý Khánh An cũng khó mà có cơ hội thắng lợi.”

Tiết Lưu bên cạnh cũng khuyên nói: “Chiến sự Hà Bắc chưa bình ổn, Lý Khánh An chỉ có thể nhân dịp mùa đông công đánh Giang Nam. chỉ cần chúng ta kiên trì đến đầu xuân, chiến loạn Hà Bắc lại nổi lên.

Lý Khánh An chỉ đành lui binh, điện hạ không cần lo lắng, thiên thời địa lợi nhân hòa, đều bất lợi cho Lý Khánh An, hắn gấp gáp công đánh Giang Nam, nhất định thất bại không chút nghi ngờ.”

Tuy rằng ba người luân phiên nhau khuyên nhũ Lý Lân. nhưng Lý Lân vẫn khó trút nỗi lo trong lòng. hắn thở một hơi dài nói: “Vào mùa hè ta bèn có ý định dốc toàn lực công đánh Kinh Tương. hoàng huynh cũng chịu xuất binh tương trợ, lúc đó chính là không có ra quyết tâm vững vàng, nếu lúc đó có thể quả quyết đi đánh, bây giờ ta bèn có thể liên kết lại thành một khối với hoàng huynh, có thể tây triệt về Thục Trung, hà tất ở đây lo lắng chịu sợ làm gì chứ?”

“Phụ vương nói chuyện không có chút chí khí gì cả!”

Trong đại trướng đột nhiên truyền đến một tiếng nói hùng tráng, chỉ thấy một viên đại tướng anh vũ nhanh bước đi vào trong đại trướng, người này bèn là con trai của Lý Lán.

Tương Thành vương Lý Dịch.

Lý Dịch năm nay chỉ có mười chín tuổi, có một vóc dáng thân hình khỏi ngô hùng tráng. thân cao đến tám thước, dùng một thanh đao phượng vỹ mạ vàng nặng một trăm năm mươi cân. một thanh cung xuyên vân sáu thạch, bách phát bách trúng, được xung là đệ nhất mành tướng Giang Nam.

Hắn thân mặc kim khỏi ngân giáp, ánh mắt ngạo mạn.

đối với việc phụ thân hối hận không chiếm được Kinh Tương mà tỏ vẻ khinh khi không thèm đếm xia. hắn tiến lên khom người thi lễ nói: aPhụ vương nếu trong lòng khiếp sợ Bắc Đường, chi bằng theo con đến ven sông nhìn con diễn luyện một phen, bèn có thể xem Bắc quân như gà thổ chó ngói, phụ thân mời đi theo con.”

Nếu như nói.

Lý Lân còn có điều gì dựa dẫm để chiến đấu một trận với Bắc quân, thì đó chính là đứa con trai này của hắn rồi, Lý Lân đối với đứa con trai này của mình có một lòng tín nhiệm mù quáng, thậm chí có chút sợ hãi. ban đầu lúc hắn khởi binh, đi Nhuận Châu đòi lương. nhưng lại gặp phải Nhuận Châu thái thủ Diêm Kính Chi nghiêm khắc cự tuyệt, hắn tức quá hóa giận, phái binh công đánh.

Diêm Kính Chi suất lĩnh một nghìn đoàn luyện binh tử thủ Qua Châu, chính là vị hổ tử này của Lý Lân. suất ba trăm người xông phá phòng ngự. một thanh đại đao giết hết vòng vây trận của mấy trăm người, chém Diêm Kính Chi dưới ngọn cờ, uy chấn Giang Nam chư quân.

Lý Lân cực kỳ tín nhiệm con trai, cộng thêm bản thân hắn là một chân bị què, chi huy quân đội bất tiện, bèn đem quân quyền dần dần chuyển dời cho con trai Lý Dịch, về mật quân sự cơ hồ là nghe theo hắn răm rắp.

Nếu con trai đã kiên quyết chống ngự Bắc quân, sự sợ hãi trong tim của Lý Lân cũng dần đi xa. bèn gật gật đầu cười nói: “Hố nhi nếu đã có chuẩn bị, ta dĩ nhiên phải dời giá đi xem một lần chứ!”

Lý lân đi lên trên vương liễn do ba trăm người khiêng bỗng của dưới sự hộ tống của ba nghìn cận vệ quân, mang theo một đám văn thần võ tướng; hiên ngang oai hùng đi về phía bờ sông.

Không bao lâu.

đoàn người liền đi tới ven sông Trường Giang. chỉ thấy ánh sóng mênh mông. trên mặt sông sức gió mạnh mẽ, cơ hồ là đem chiếc cờ lớn viền vàng của Lý Lân thổi đến ngả rạp.

Chỉ thấy trên con sông lớn chiến thuyền như mây, mấy trăm chiếc thuyền lớn chia làm hai đội dàn thành hình chữ nhất, đang thao diễn đối kháng trên trong, một bên là đại tướng Lý Thành Thức, một bên khác bèn là Tương Thành vương Lý Dịch, chỉ thấy tiếng trống như sấm. thuyền của đôi bên chậm rãi tiến sát nhau, tiếng la thét rung trời, một chiếc thuyền lâu được trang trí thành soái thuyền của Lý Khánh An. phía trên cột buồm một chiếc cờ lớn bay lên phần phật, bên trên viết ba chữ to ‘An Tây Lý”

Chỉ thấy mười mấy chiếc thuyền nhanh tức tốc từ bốn phía bao vây soái thuyền lại. soái thuyền thấy tình thế không hay, quay đầu là muốn trốn chạy, trên đầu thuyền của một chiếc thuyền nhanh ở đầu tiên.

Lý Dịch trong miệng ngậm lấy một thanh hoành đao. tay cầm cung cứng, chỉ thấy hắn rút ra một mũi tên đầu xẻng. trương cung cài tên. ‘vít!9 một cái một mũi tên bắn ra. tên đi như sao băng, trúng thẳng vào dây thừng to ở cột buồm, dây thừng to bị xèng đứt đi. buồm rơi xuống ầm ầm.

đã đưa đến một hồi trống gióng to5 ngay cả Lý Lân cũng không cầm lòng được mà nở nụ cười nơi khuôn mặt. vỗ vang bàn tay, không tồi!

Sức dũng của hô con. không thẹn là vạn nhân địch.

Lý Dịch ngạo nghễ ườn minh, hắn lại rút thêm một mũi tên. một tên lại bắn đứt soái kỳ của Lý Khánh An. chiếc cờ lớn màu đen bị sió cuốn vào trong không trung, loáng một cái đã không còn thấy bóng dáng nữa.

Hắn dứt khoát hạ lệnh nói: “Bắn đá!”

Trên mỗi một chiến thuyền đều có chứa một chiếc máy bắn đá cờ nhỏ, chỉ nghe thấy tiếng ‘bùng bùng!” vang to, trong chốc lát. soái thuyền của Lý Khánh An bị đánh đến tan tác hàng trăm ngàn cái lỗ, nước sông ào ạt tràn vào, thuyền lớn vẫy vùng được mấy cái. bèn chìm vào trong lòng sông, mười mấy quân địch trên thuyền cũng bị thủy quân bắt sống.

Lúc này, trong dòng sông đã nồ ra một tràng hò hét: “Lý Khánh Anbỏ mạng ở đáy sông.

Bắc quân sao còn chưa hàng sớm?”

Chỉ thấy chiến thuyền Bắc quân bỏ chạy hoảng loạn.

Nam quân chiếm được toàn thắng…

Lát sau.

Lý Dịch đắc ý dào dạt mà đi lên bờ. khom người thi lễ với Lý Lân. cười nói: “Phụ vương, thấy thế nào?”

“Không tồi. thuyền nhanh của các ngươi quả thật rất lợi hại, chỉ sợ là Bắc quân của Lý Khánh An cũng không yếu như vậy chứ?”

“Phụ vương có điều khôngbiết.

ở trên bờ, con thừa nhận quân đội hắn quả thật lợi hại. nhưng vào trong nước rồi, tinh nhuệ An Tây của hắn đều biến thành con sâu hạn. thủy quân Dương Châu mà hắn cậy vào, đều chăng qua là cánh quân mới chiêu mộ, việc huấn luyện rất ư thiếu thốn, làm sao có thể đối kháng với thủy quân của chúng ta. bọn họ tắt sẽ thất bại không chút nghi ngờ!”

Lúc này, Lý Bạch ở một bên lo lắng nói: “Nếu như quân đội của Lý Khánh An đi đường biển, vây đánh đường lui của ta thì phải làm sao?”

Một câu nói đã nhắc nhở được Lý Lân. hắn vội vàng nói: “Đúng vậy!

Chúng ta không thể lơ là.”

Lý Dịch lại ngửa mặt lên cười lớn lên liên hồi: “Phụ vương thật là hồ đồ rồi.

Giang Bắc ở đây có hải thuyền?

Những chiếc tào thuyền vào biển, còn không phải là đi làm mồi cho Long vương ư?

Chương 619: Dủng mảnh không đủ

Cũng giống An Lộc Sơn Hà Bắc.

Nam Đường cũng có lượng lớn nhân viên tình báo tại Trường An, hơn nữa lại còn có lợi thế hơn cả An Lộc Sơn, có rất nhiều quan viên trung hạ cấp đều bất giác đóng vai trò lan truyền tình báo này.

Có lẽ trong mắt của bọn họ, Nam Đường và Bắc Đường chăng qua đều là huynh đệ phân gia thôi, hơn nữa ở phía Nam Đường còn có rất nhiều cố lại thân hữu. ai cũng không tránh khỏi được sẽ tiết lộ chút ít thông tin ra ngoài.

Quyết định tiến quân Giang Nam mà Lý Khánh An đã tuyên bố trên hội nghị Chính sự đường mở rộng chi trong một chốc đã lan truyền khắp trong ngoài triều đình.

Cũng rất tự nhiên, vài con bồ câu vỗ cánh bay đi, đưa đại tình báo này đến Nam Đường.

Ngày thứ ba sau khi Lý Khánh An đưa ra quyết định tiến công Giang Nam. một xấp tình báo có ký hiệu tuyệt mật trọng đại đã xuất hiện trên ngự án của Lý Hanh.

Đối với Lý Hanh vừa mới ổn định được quân quyền mà nói.

đây chẳng khác chỉ là một thách thức trọng đại.

Cùng với việc sau khi Lý Hanh bị bức ép thích phóng Cao Tiên Chi trở về Bắc Đường. quân quyền Nam Đường cũng dần dần được ổn định trở lại, đại bộ phận quân đội đều do thái tử Lý Hệ tiếp quản, còn mấy tên tâm phúc cũ của Cao Tiên Chi cũng đã bị phân hóa, Giả Sùng Quán thì đầu hàng Lý Hanh, dẫn hai vạn tinh binh đi. còn hai người bọn Tịch Nguyên Khánh và Triệu Sùng Thứ do không chịu cuối đầu trước Lý Hanh.

Triệu Sùng Thứ nhận được thư chiêu hàng từ phía đệ đệ mình là Triệu Sùng Tiết trung lang tướng An Tây quân, hai người họ cuối cùng bèn dẫn một vạn quân từ Quy Châu mượn lối Phòng Châu đi vào Hán Trang đầu hàng quân Bắc Đường.

Tuy Già Sùng Quán đã đầu hàng Lý Hanh, nhưng lại không được trọng dụng, hắn bị Lý Hanh điều đến Nam Chiêu làm thái thủ, xa rời trọng trấn Thục Trung.

đoạt đi hai vạn tinh binh của hắn.

Như thế này Lý Hanh đã hoàn toàn nắm chắc trong tay mình quân quyền của mười tám vạn Kiếm Nam quân.

Nếu như cộng thêm mười hai vạn quân đội phía Giang Nam thì trên thực tế Lý Hanh đã sở hữu ba mươi vạn đại quân, về căn bản mà nói hắn đã sở hữu được vốn liếng để đối kháng với Bắc Đường và An Lộc Sơn.

Trong lúc Lý Hanh lòng đầy đắc ý, dự định đặt toàn bộ tinh lực trên vấn đề nội chính, tài thuế thì tinh báo Lý Khánh An sắp sửa tiến công Giang Nam lại được chuyén đến trước mặt hắn.

Suốt cả một ngày này, Lý Hanh nhốt minh trong ngự thư phòng, ai hắn cũng không gặp, mãi cho đến lúc hoàng hôn hắn mới lệnh ngựa đi mời thái tử và tướng quốc Thôi Viên đến.

Lý Hanh rõ ràng đã có phần mỏi mệt. mắt hắn sung húp, trong mắt đầy các tia máu đỏ chót, giọng nói nghe cũng có vẻ khàn khàn, hắn ngồiau ngự án. từ từ dùng khẩu khí giống nước lả như mọi khi nói: “Trẫm suy ngẫm cả một ngày hôm nay… với việc Lý Khánh An tiến công Giang Nam. trẫm đã có quyết định.”

Trên mặt thái tử Lý Hệ lộ rõ sự hung phấn không kiềm nổi.

Đúng, chủ lực của Lý Khánh An đã đến Hà Đông và Hà Nam. binh lực Trường An vố dĩ đã không còn nhiều, hắn còn dẫn vài vạn quân đến Giang Nam.

đây đúng là một cơ hội ngàn năm có một.

Nếu phụ hoàng quyết định nắm lấy cơ hội hiếm thấy này, hắn nguyện sẽ làm chủ tướng, dẫn quân tiến thãng Trường An. khôi phục lại vị trí chính thống của họ.

Trái ngược với sự chậm rãi từ từ của Lý Hanh là sự nôn nóng của Lý Hệ, Lý Hanh vừa mới dứt lời.

Lý Vội bèn lập túc đi lên trước một bước thưa: “Phụ hoàng, nhi thần nguyện sẽ giải ưu cùng phụ hoàng, dẫn quân tiến công Hán Trung, từ đó đoạt lại Trường An.”

Lý Hanh chăm chú nhìn hắn một hồi, vẫn giọng nói hơi khàn khàn, sắc thái nhàn nhạt tựa nước lã nói: “Trẫm có nói là sẽ tấn công Trường An rồi ư?”

Lý Hệ chưng hửng. không lẽ không phải Trường An ư?

Hắn cẩn trọng hỏi lại: “Phụ hoàng, nhi thần cho rằng tiến công Trường An là tốt nhất, có thể dùng kế vây Ngụy cứu Triệu, chỉ có như thế thì mới mong có thế bức ép Lý Khánh An không dám binh hạ Giang Nam, phụ hoàng, xin người đừng do dự nữa.”

Lý Hanh cũng chẳng thèm đếm xia gì hắn. chi tự quay đầu sang hỏi Thôi Nguyên: “Tướng quốc, cách nghĩ của khanh thì sao?”

Thôi Viên khom người nói: “Bệ hạ, thần cho rằng sự thể trọng đại tuyệt không thể dễ dàng hạ quyết định, chúng ta cần tình báo tìm hiểu kỹ hơn, nhiều hơn nữa. như thể Lý Khánh An sẽ xuất bao nhiêu binh, lưu lại Trường An lại là bao nhiêu binh…?

Có như thế mới có thể đưa ra được một quyết định sáng suốt chuẩn xác.”

Lời Thôi Viên nói có căn cứ có lý lẽ, và nghe không ra sơ hở nào khiến người ta phải phản bác.

Nhưng trong lòng Lý Hệ lại không khỏi thầm nguyền rủa hắn lão hồ ly, có nói mà cũng bằng như không.

Lý Hệ lại nói thêm: “Phụ hoàng, chúng ta có thể tạm thời không nghĩ đến việc Lý Khánh An sẽ xuất bao nhiêu binh, nhưng có một điểm là sự thật, hắn sẽ đích thân dẫn đại quân nam hạ.

Như thế này chẳng khác chỉ là sẽ đồng thời khai chiến tại cả hai tuyến.

Nhi thần cho rằng cho dù chúng ta không tiến công đánh Trường An đi chăng nửa. nhưng cũng phải thừa cơ hội này đoạt hạ Hán Trung, binh chi Trường An. cũng coi như là đòn vỗ núi chấn hô, đế Lý Khánh An cũng sẽ không dám tiếp tục nam hạ, có thể cứu mười vạn đại quân của Giang Nam.

Phụ hoàng, xin người đừng do dự nữa, hãy đưa ra quyết định!”

“Đúng thế, trẫm đã có quyết định rồi.”

Lý Hanh thở dài một hơi, nhưng hắn lại dùng một ngữ khí khẳng định để hai người còn lại không ai kháng cự nổi nói: “Trẫm quyết định xuất binh Di Lăng, đoạt lấy Kinh Châu, mở ra một thông đạo cho quân Giang Nam rút về phương tây.

Lần này trẫm quyết định phải ngự giá thân chinh.”

Lý Hệ nghe mà rùng mình, hắn hoàn toàn không thể tin được đây là sự thật, bàng hoàng nhìn phụ hoàng mình.

Hắn như muốn nói gì đó, nhưng mãi lại không thốt ra được lời nào.

Thôi Viên cũng thầm thở dài, hắn nghĩ đến một câu nói: con thủ trong lồng vẫn còn muốn đấu. chỉ tiếc dũng mãnh không chi.

Ba ngày sau.

Lý Hanh lệnh thái tử giám quốc, dàn đại thần như Thôi Viên.

Vương Cùng sẽ phủ trợ, còn bản thân hắn thì thân soái mười vạn đại quân uy dũng tiến về phía Di Lãng.

Trương Quy thủ tướng tại Di Lãng đang chỉnh đốn chiến thuyền, tu sửa hành cung để chờ đợi hoàng đế Nam Đường Lý Hanh đến.

Hai mươi ngày sau.

Lý Hanh dẫn mười vạn đại quân đồ bộ Di Lãng.

Dương Châu.

Lý Khánh An dẫn ba vạn quân An Tây tinh nhuệ sau gần một tháng hành quân vất vả. tụ hợp cùng năm vạn quân của Lệ Phi Thủ Du tại Từ Châu, tổng cộng tám vạn người đi dọc theo Tào Hà nam hạ.

Bảy ngày sau, tám vạn đại quân cuối cũng đã đi đến cách thành Giang Đô mười dặm về phía bắc.

Đã cách đây tám năm.

Lý Khánh An lại một lần nữa đến Dương Châu.

Năm ấy hắn là trung lang tướng đến Dương Châu luyện binh, dẫn theo năm trăm tinh binh, qua bao nhiêu năm chinh chiến, năm trăm tinh binh này giờ còn lại không đến một phần năm.

Nhất là sau trận chiến Thạch Bảo thành, năm trăm tinh binh Dương Châu thương vong hơn ba trăm người, bảy mươi bốn người còn lại hiện đều trở thành trụ cột của quân An Tây.

Nam Tế Vân là đại tướng quân Thiên Ngưu vệ, Triệu Chí Vân đô đốc thành Thách Chi, La Thịnh phó đô đốc Thố Hỏa La.

Đinh Triến Chiêu binh mã sứ Bắc Đình đô… những đại tướng xuất chúng này đều là binh sĩ hắn dẫn ra từ Dương Châu năm xưa.

Lý Khánh An cười trên lưng ngựa nhìn về đồng bằng Giang Hoài xa xăm xám xịt.

Đất đai màu xám. trời mây trên không cũng một màu xám. phảng phất như một trận gió lớn vừa quét qua. cả đất trời bỗng chốc hiện ra cảnh tượng hỗn độn.

Nước sông sau khi đi qua Hoài Hà thì không còn đóng băng nữa. từng đội từng đội bè đáy bằng chất đầy cô khô đang từ từ di chuyên trên mặt sông gần như đã khô cạn.

Và xa xa. thấm thoát xuất hiện các dãy kho khổng lồ.

Đó chính là kho trung chuyển lớn của Dương Châu.

Lý Khánh An không khỏi nhớ lại tình cảnh tám năm trước, lần đầu hắn đến Dương Châu.

Lúc ấy hắn còn rất trẻ. vẫn tràn trề sức trẻ.

đầy lý tưởng.

Năm nay hắn đã ba mươi bốn tuổi.

đã bắt đầu đi vào thời kỳ hoàng kim nhất của một người đàn ông.

“Thũ Du. ngươi còn nhớ năm xưa hai ta phụng lệnh đến Dương Châu luyện binh không?”

Môi Lý Khánh An nhếch lên nờ một nụ cười nhớ về một thời đã qua.

Lệ Phi Thủ Du gật gật đầu cười nói: “Làm sao lại có thể quên được chứ?

Vì lần luyện binh đó mà trận cuối cùng của đại sái mã cầu chúng ta đều không được tham gia.

May mà cuối cùng quân An Tây đã thắng quân Phạm Dương, chứ không tên ghi điểm số một An Tây như ngươi chắc sẽ ôm hận cả đời.”

Lý Khánh An cười ha hả nói: “ôm hận cả đời thì chắc không đến nỗi, chỉ là An Lộc Sơn chắc đỡ phải nuối tiếc suốt đời. hắn chí ít còn có thể nói: năm xưa ta đã đánh bại được Lý Khánh An đấy nhé, có điều ai biết được đó là mã cầu nào?

Chỉ tiếc hắn cả cơ hội này cũng chẳng có.”

Thân binh XUNG quanh nghe Lý Khánh An nói quá thủ vị không khỏi cười phá lên hô hố.

Lúc này, tiền quân cách đấy chừng vài dặm đã dừng lại, một tên quân quan cưỡi ngựa phóng nhanh đến trước mặt hắn bẩm báo: “Bẩm báo tướng quân, tiền quân đã đến quân doanh!”

Quân doanh của quân Lý Lân là bắc đại doanh, cách thành Giang Đô chừng năm dặm. cả doanh trại đều là kết cấu gỗ và gạch. từng dãy từng dãy doanh phòng kéo dài đến tận chân trời, trường thao luyện lớn một cách không tưởng tượng nôi, có thế dung năm hơn vạn kỵ binh phóng ngựa băng băng tập dượt, diện tích chắc gần nghìn mẫu.

Sát bờ sông còn c một bến cảng lớn. bên cạnh bến cảng là mười mấy tòa kho.

Bắc đại doanh này chí ít có thể chứa mười vạn đại quân.

Lý Khánh An bèn gật gật đầu hạ lệnh nói: “Đại quân có thể vào doanh đóng trại, phòng ngự theo quy tắc quân An Tây.”

Thông thường quân An Tây đều đóng trại tại dã ngoại, xung quanh sẽ là hàng rào to, mỗi năm mươi bước chắc chắn phải có một trạm gác thủ, ngoài ra, trước sau và trái phải cách chừng ba trăm bước còn có bốn trạm gác, phòng ngự rất ư nghiêm mật.

Mà bắc đại doanh này tuy cũng có tường rào, nhưng lại không có trạm gác. nước dùng là nước của vận hà chứ không phải là nước giếng đào từ lòng đất, rất hiển nhiên, ý thức phòng ngự của đội quân Lý Lân xem ra vẫn có phần yếu hơn, hay cũng có thể họ cho rằng nơi đây giáp sát thành Giang Đô, không cần phải nghiêm mật như vậy.

Nhưng đối với quân An Tây mà nói, dù là đóng doanh ở đâu chăng nữa đều cũng phải phòng ngự nghiêm ngặt, tuyệt không được có chút lơ là.

Binh sĩ nhanh chóng đi vào chỉnh đốn lại doanh phòng.

Hơn ba ngàn binh công sự bắt đầu cho dựng trạm gác cạnh tường rào, đà thông những rãnh hào đã bị bỏ hoang ngoài doanh, dẫn nước sông vào.

Trước đại môn cũng cho lập một rào chắn.

Chỉ sau một canh giờ, bắc đại doanh Giang Đô bèn hoàn toàn thay đầu đổi mặt, nghiêm chinh có độ, đã không còn tình hình hỗn loạn uể oài trước đây.

Lúc này, Lý Bão Chân vừa từ huyện Giang Dương đến đã phóng như bay đến trước đại doanh, hắn xuống ngựa ở ngoài trăm bước, cao giọng hô hào: “Hoài Nam đô binh mã sứ Lý Bão Chân, xin cầu kiến đại tướng quân!”

Chỉ một chốc sau. cừa doanh được mở ra, quan tuần gác trực đi ra nói: “Lý tướng quân, đại tướng quân có mời!”

Lý Bão Chân giao ngựa và binh khí ra rồi đi theo quan gác đi thẳng về hướng soái doanh.

Dù cho trong quân doanh đã có doanh phòng sẵn, nhưng do phòng nghị sự đường quá nhỏ hẹp, sa bàn không lồ của Lý Khánh An đề không lọt, hắn bèn hạ lệnh vận cho dựng soái trướng và bốn túp lều hành quân, chuyên môn để sa bàn.

Xung quanh soái trướng đều có hơn ngàn tên vệ binh hổ bôn vác khiên cầm thương vây quanh trái phải, giới bị nghiêm ngặt.

Quan gác dẫn Lý Bão Chân đi đến trước cửa doanh trướng, ca giọng bẩm báo: “Đại tướng quân.

Lý Bão Chân tướng quân đã đến!”

“Dần hắn vào đây!”

Lý Bão Chân chinh trang lại quân phục, xong bước nước đại vào doanh trướng.

Trong trướng đã bày sẵn hai bộ sa bàn không lồ.

Lý Khánh An một tay cần gậy gỗ, đương nói gì đấy cùng các đại tướng như Lệ Phi Thủ Du, Triệu Sùng Tiết, Điền Càn Chân.

Hạ Lâu Dư Nhuận…

Lý Bão Chân đi lên trước một bước, quỳ một chân thi hành quân lễ nói: “Thuộc hạ Lý Bão Chân, tham kiến đại tướng quân!”

“Ngươi đến thật đúng lúc!”

Lý Khánh An cười cười để hắn đứng dậy, nói: “Qua đây!

Bọn ta đương có việc muốn thỉnh giáo ngươi đây!”

“Thuộc hạ không dám. xin đại tướng quân cứ căn dặn!”

Lý Khánh An dùng gậy gỗ chỉ vào Cảng muối hỏi: “Bọn ta quan tâm nhất chính là bến càng Cảng muối có thể đậu được tàu biển năm ngàn thạch không?”

Lý Bão Chân đoạt được Cảng muối chỉ là phụng mệnh Lý Khánh An xuất binh, vì sao phải đoạt Cảng muối hắn lại không biết rõ.

Hắn giờ nghe nói đến tàu biển năm ngàn thạch không khỏi giật nảy mình.

Chiến thuyền lớn nhất của Dương Châu chỉ mới năm trăm thạch, đã thế còn là mười chiếc thuyền cũ đoạt từ tay Nguyên Cảnh Diệu, thuyền quá năm trăm thạch đều đã bị Lý Lân cho lái sang bờ bên kia hết. còn đâu tàu lớn năm ngàn thạch đây?

Trong lòng hắn tuy kinh ngạc, nhưng hắn vẫn lập tức trả lời câu hỏi của Lý Khánh An: “Hồi bẩm đại tướng quân, nghe quân hàng nói, trước đây Lý Lân đều dùng tàu biển ba ngàn thạch để vận chuyển muối bắc thượng, nước của hải cảng cực sâu. trên bến cảng có thể cùng lúc dừng mấy chiếc tàu lớn ba ngàn thạch, còn có thể đậu được tàu ba năm ngàn thạch hay không thì thuộc hạ quả thật khôngbiết.”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Vấn đề này rất ư quan trọng, tuy xem là có thể được, nhưng vẫn phải xác định rõ ràng, ngươi lập tức phái người đi xác mịnh rõ việc này, tàu lớn năm ngàn thạch chất đầy xem có thể đậu được không?”

“Tuân lệnh!

Thuộc hạ sẽ lập tức phái người đi làm ngay!”

Lý Bão Chân quay người đi cáo lui. nhưng Lý Khánh An lại gọi hắn lại. cười nói: “Không cần đích thân ngươi đi đâu. ta phái một thân binh đi truyền lệnh cho ngươi là được, ta còn có việc muốn hỏi ngươi.”

Lý Bão Chân có phần ngại ngùng vò vò đầu nói: “Tại thuộc hạ tính khí nóng nẩy quá.”

“Ta hỏi thêm ngươi việc này.”

Lý Khánh An dùng gậy gỗ chỉ vào thủy vực vùng đảo Hồ Đậu hỏi: “Ta lệnh ngươi không chi chiếm lĩnh Cảng Muối, còn phải khống chế vùng thủy vực phía bắc đảo Hồ Đậu. không cho thuyền gác bờ bên kia đi vào, ngươi đã làm đến đâu rồi?”

“Bẩm báo đại tướng quân, trước mắt đảo Hồ Đậu do tư mã Dương Châu Lý Tiển dẫn hai ngàn thũy quân đóng trụ, mỗi ngày có hai mươi chiếc thuyền tuần tra vùng thủy vực phía bắc đảo Hồ Đậu, tuyệt đối không có thuyền của bờ bên kia đến gần được.”

Lý Khánh An gật gật đầu cười: “Tốt lắm!

Ngươi có thể đoạt được Cảng Muối và thu phục được năm ngàn lính hàng, ta ehi công đầu cho ngươi, nếu ngươi còn có thể lập được một công, thì sẽ có đủ năm công trên hồ sơ, có thể thăng làm tướng quân.

Lý tướng quân, ta xin chúc mừng ngươi trước.”

Trong mắt Lý Bão Chân đầy trông đợi. hắn chấp quyền nói: “Khẩn cầu đại tướng quân hãy cho thuộc hạ có cơ hội được lập công!”

Các đại tướng bên cạnh thấy Lý Bão Chân có phần nóng ruột, đều cười phá lên.

Hạ Lâu Dư Nhuận cười khúc khích quái gờ nói: “Lý tướng quân, đoạt Giang Nam chẳng qua là món mồi nhỏ, công lao cũng chỉ có thế, nếu toàn bộ đều bị ngươi giành hết, vậy bọn ta còn làm ăn gì?

Ngươi cũng phải để lại một ít cho bọn ta xơi chứ!”

Lý Bão Chân có phần ngượng ngùng, quay sang nói với mọi người: “Tại hạ một lòng muốn lập công mà quên mất mọi người, thật sự rất xin lỗi!”

Lệ Phi Thủ Du cũng cười nói: “Cơ hội lập công mỗi người đều có, nếu không đại tướng quân đã không điều hết mọi người về đây rồi.

Đúng rồi.

Lý tướng quân, việc chiêu mộ tân binh phía Dương Châu thế nào rồi?”

Công việc của Lệ Phi Thủ Du là huấn luyện tân binh, hắn đặc biệt quan tâm việc chiêu binh hơn.

Lý Bão Chân vội nói: “Xin Lệ Phi tướng quân cử yên tâm. các quan viên địa phương đều rất đắc lực.

Chi trong một tháng đã chiêu mộ được gần năm vạn tân binh.

Ta vẫn đang tạm huấn luyện bọn họ thay Lệ Phi tướng quân, trước mắt năm vạn quân đều được đóng tại huyện Giang Dương.”

“Thế tốt lắm. ta sẽ lập tức đến huyện Giang Dương ngay.”

Lệ Phi Thủ Du khom người thi lễ với Lý Khánh An nói: “Ty chức lòng nóng như lửa đốt. xin đại tướng quân hãy cho phép ty chức được đi đến huyện Giang Dương ngay.”

Lý Khánh An gật gật đầu. chăm chú nhìn hắn nói: “Ngươi có thể đi, nhưng ta cũng nhắc nhở ngươi trước, năm vạn quân này tương lai sẽ là lực lượng chủ chốt mà triều đình dùng để khống chế Giang Nam. nhất định phải huấn luyện nghiêm khắc theo đúng các tiêu chuẩn luyện binh của quân An Tây.

Trước khi rời Giang Nam ta sẽ đến kiểm binh, ngươi đừng để ta phải thất vọng đấy nhé!”

“Ty chức hiểu rõ, ty chức tuyệt không để tướng quân phải thất vọng.”

Lệ Phi Thủ Du hành một lễ xong bèn rời khỏi soái doanh.

Lúc này, Lý Khánh An mới khoát khoát tay, ngay lập tức mười mấy thân binh của hắn khiêng một cỗ sa bàn qua, ghép hai sa bàn lại làm một.

Đây là sa bàn khu vực Kinh Tương, Lý Khánh An lúc hành quân đến Lạc Dương, được tin Lý Hanh xuất binh Di Lãng, hắn lập tức ý thức được Lý Hanh định xuất binh để giải cứu Lý Lân. mỡ đường cho hắn rút về phía tây.

Từ đó có thể thấy được sự yếu mềm của Lý Hanh, không dám xuất binh Hán Trung, mà lại đi tấn công Kinh Châu.

Lý Khánh An trầm tư một hồi xong mới quay đầu nhìn Điền Càn Chân cười nói: “Điền tướng quân, ta nếu để ngươi đi chặn đường của Lý Lân. thì ngươi sẽ thấy thế nào?”

Điền Càn Chân biết Lý Khánh An muốn đưa nhiệm vụ cho mình rồi. bèn đi lên nói: “Ty chức cho rằng Lý Lân nếu binh bại, nhất định sẽ đi thủy đạo Trường Giang, phát huy ưu thế thủy quân của chúng.

Thực lực trên đại giang của chúng, chúng ta quả thực không bằng, chặn lại quân đội của hắn không dễ, quan trọng là để chúng phải bỏ thuyền lên bờ, cho nên ty chức kiến nghị sẽ dùng dây xích phong tỏa vùng Giang Ninh, buộc chúng phải bỏ thuyền…

“Không ổn!”

Lý Khánh An lắc đầu nói: “Dây xích thép để phong tỏa sông làm rất tốn công sức. nhưng để phá chúng đi lại quá dễ, dùng lửa đốt chừng nửa ngày thì sẽ bị đứt ngay.

Cũng như lời ngươi nói, nếu so tài với chúng trên sông thì chúng ta sẽ phải chịu thiệt thòi.

Ta cũng không để tinh nhuệ An Tây ta phải hi sinh uổng phí như thế, tốt nhất vẫn nghĩ cách khử chúng ngay trên cạn thôi.

Lý Lân không đáng để tâm, nhưng mười vạn quân đội của hắn nếu đề chúng đi về phía tây thì quả thật có phần tiếc.”

Lúc này, Triệu Sùng Tiết vẫn im lặng nãy giờ bỗng nói: “Tướng quân, ty chức lại có một cách này, có thể tiêu diệt đại bộ quân địch.”

Chương 620: Áo không bằng mới

Không bao lâu, trinh sát tuần hành báo lại, Dương Châu thái thủ Quý Quảng Sâm và trưởng sứ Hàn Tiến Bình cùng với Giang Đô Huyện lệnh Bùi Tấn đang ở bên ngoài doanh trại cầu kiến.

Lý Khánh An vô cùng mừng rỡ, đích thân ra đại doanh nghênh đón. vừa là vì đế khen ngợi quan viên Dương Châu đã giữ lấy sự phồn vinh của thương nghiệp Dương Châu, về phương diện khác, Hàn Tiến Bình là bạn cũ của hắn. nhiều năm không gặp, theo quan hệ cá nhân mà nói. hắn cũng muốn nể mặt Hàn Tiến Bình một chút.

Lý Khánh An ra đại doanh nghênh đón, từ rất xa đã thấy ba viên quan đi tới, một người bên trái, chính là thủ hạ năm xưa của hắn ở Thủ Bào Hàn Tiến Bình, cho dù thời gian đã qua đi tám năm, nhưng diện mạo của Hàn Tiến Bình lại không có thay đổi nhiều lắm. vẫn vừa đen vừa gầy như xưa, có sự thay đổi duy nhất chính là mái tóc đen nhánh của hắn đã thêm vài cọng tóc bạc, cho thấy sự vất vả của hắn về việc chính vụ.

Ba người thấy Lý Khánh An không ngờ lại đích thân ra nghênh đón, thật sự nằm ngoại dự liệu của bọn họ, vội vàng bước lên phía trước thi lễ nói: “Ty chức tham kiến Triệu vương điện hạ!”

Lý Khánh An ha hả cười, đáp lễ với mọi người: “Ba vị sứ quân vất vả rồi.”

Hắn lại nói với Quý Quảng Sâm nói: “Quý Thái thủ nhanh như vậy đã có thể tiếp lấy Dương Châu, ra ngoài dự kiến của ta, làm rất là tốt. nội một việc mộ binh thôi, năm nay việc thi lên thượng trung của Lại bộ ít nhất đã có thể bảo vệ được rồi. cố gắng thêm một chút nữa. thi được thượng thượng là không thành vấn đề.”

“Đa tạ điện hạ cổ vũ!”

Lý Khánh An lại đi đến trước mặt Huyện lệnh Bùi Tấn.

Bùi Tấn cũng là con cháu Bùi gia. khoảng ba mươi tuổi, nhậm Giang Đô Huyện lệnh đã ba năm. thật ra hắn còn là tộc huynh của Bùi Uyển Nhi.

ít nhiều có chút quan hệ với Lý Khánh An.

Lần này Lý Lân vội vả rút quân, thành tích lớn nhất của hắn là đã bảo vệ được kho lúa Giang Đô.

Vốn dĩ Lý Lân định chuẩn bị đem trăm vạn thạch lương thực trong kho lương ở bờ tây sông Tào vận chuyển đến bờ bên kia của Trường Giang, nhưng Bùi Tấn đã kịp thời sơ tán lao công và thuyền tàu, khiến cho Lý Lân không có lao động để dùng. cũng không có thuyền tàu để vận chuyển lương thảo, cộng thêm kỵ binh tiên phong quân An Tây đã tới Cao Bưu huyện.

Lý Lân bất đắc dĩ.

đành phải từ bỏ việc vận lương, ở trên điêm này.

Bùi Tấn có công rất lớn.

Hắn thấy Lý Khánh An đi đến trước mặt mình, vội vàng khom người thi lễ: “Tham kiến điện hạ!”

Lý Khánh An mỉm cười, ngược lại còn thi lễ với hắn nói: “Bùi Huyện lệnh giữ được kho lúa. cũng là đã bảo vệ được tánh mạng của hàng ngàn hàng vạn dân đói.

Lại bộ đã ghi chép lại thành tích của Bùi huyện lệnh trong bản kỷ lục, xin nhận một lễ này của Lý Khánh An.”

Bùi Tấn sợ tới mức cuống quít xua tay: “Không dám!

Không dám!

Ty chức sao dám chịu sự hành lễ của điện hạ được.”

Lý Khánh An lần lượt thi lễ, cuối cùng mới đến phiên Hàn Tiến Bình, hai người tám năm không gặp, năm đó bọn họ ở Thủ Bảo tham gia quân ngữ, lại cùng nhau đánh chiến dịch Tiểu Bột Luật, có thể xem là bạn cùng chung hoạn nạn.

Hàn Tiến Bình có chút kích động, còn chưa đợi Lý Khánh An mở miệng, hắn liền một cúi người đến sát đất mà chào: “Ty chức Hàn Tiến Bình, tham kiến Triệu vương điện hạ!”

Trong lòng hắn vô vàn cảm khái, ai có thể nghĩ đến. người trẻ tuổi năm đó nhặt được ở nơi hoang dã. suýt nữa bị xem như nô lệ bán đi đó lại không ngờ đã trở thành đệ nhất quyền thần của Đại Đường. thái tử đích thật của Đại Đường, quả thật là nhân thế vô thường, như mộng như ảo.

“Hàn sứ quân không cần đa lễ. lần này giữ được Dương Châu.

Hàn sứ quân cũng đã lập được công to vô tiền khoáng hậu. triều đình sẽ không quên, hy vọng Hàn sứ quân không ngừng cố gắng, làm tốt công việc tào vận. khi đó cũng sẽ là ngay thăng chức của sứ quân đấy.”

Có chút ngoài dự đoán.

Lý Khánh An cũng hề có sự ôm nhau đặc biệt nhiệt tình gì cả. cũng không có cầm tay hắn mà kể chuyện của lâu ngày không gặp, mà là cũng giống như đối xử với Bùi Tấn vậy, tỏ ra cảm kích đối với việc hắn đã kịp thời đóng cửa chợ ba ngày, để cho thương nhân giấu kín tài vật, tránh thoát bị loạn quân cướp phá. thái độ cũng rất bình thản, thậm chí còn không được khách khí như đối với Bùi Tấn vậy, tựa như đối với một quan viên bình thường vậy, điều này làm cho Hàn Tiến Bình trong lòng hơi có chút buồn.

Lý Khánh An đã ở trên địa vị cao, chăng lẽ đã không thèm ôn lại chuyện xưa với một tiểu quan địa phương như mình rồi hay sao?

Lý Khánh An sau khi hàn huyên cùng ba người xong, cười nói: “Xin mời!

Mời vào quân doanh, chúng ta hãy bàn bạc về chính vụ của Dương Châu một chút.”

“Điện hạ bận rộn quân vụ, chúng tôi đành quấy rầy vậy!”

Ba người chuyện trò vui vẻ theo Lý Khánh đi vào quân doanh.

Nhà của Hàn Tiến Bình nằm ở phía tây bắc Giang Đô thành, là một trung trạch chiếm diện tích ba mẫu. phụ thân hắn đã qua đời.

đang ở cùng lão mẫu. thê tử. tiểu thiép và ba đôi trai gái, trong nhà còn có một lão bộc và hai nha hoàn.

Hàn Tiến Bình làm quan thanh liêm, không có dư dả để mua trạch, chỉ có ở quê nhà có mấy gian nhà rách nát. còn có mười mấy mẫu đất cằn, cũng luyến tiếc không nỡ bán. giao cho đệ đệ hắn trồng trọt.

Nhà hắn ở hiện nay là quan trạch, theo đạo lý thì hắn là trưởng sứ, chủ quản chính vụ của một châu, thì nhà hắn ở cũng phải là quan trạch loại khá. chiếm diện tích ít nhất cũng phải trên mười mẫu. nhưng do Hàn Tiến Bình không hiểu đạo lý đối nhân xử thế chốn quan trường, đắc tội với tiền nhiệm Dương Châu thái thủ. thái thủ liền nói với hắn, quan trạch nhất thời không có loại lớn.

để cho hắn ở tạm mấy tháng, chờ đến khi có đại trạch thì đổi lại, Hàn Tiến Bình cũng lơ đểnh, đem người nhà dọn đến đây, ở trong tòa nhà hiện nay, khi đã ở đó bèn chưa từng dọn qua chỗ khác.

Hàn Tiến Bình không hiểu đạo lý đối nhân xử thế chốn quan trường, còn biểu hiện trong việc thăng tiến của hắn nữa.

Sau khi hắn từ An Tây trở về, không những được tha tội lưu đày, còn được Lý Long Cơ ngự phong làm Đan Đồ huyện lệnh.

Đan Đồ huyện là nơi tọa lạc của Nhuận châu châu trị, thuộc loại thượng huyện, chức quan đã tói từ lục phẩm thượng giai, mà chức Dương Châu trường sứ của hắn hiện nay là từ ngũ phẩm thượng giai, suốt tám năm trời, hắn mới thăng được một bậc tứ giai.

Đó cũng không phải vì hắn làm quan bất chính, thiếu quan đức mà nên nổi. hoàn toàn tương phản, hắn có được danh vọng cực cao trong lòng dân.

Hàng năm cày bữa vụ xuân hắn tích cực trù bị trâu cày lúc giống, còn đích thân xuống ruộng trồng trọt, dân có oan khuất, hắn theo lẽ công bằng chấp pháp, tuyệt không thiên vị quyền quý, được dân chúng Đan Đồ xem như Hàn thanh thiên, chính vì như thế này một quan tốt có danh dự lớn lao như thế, lại không được ưa chuộng trong chốn quan trường, đá đánh không ra. nguyên nhân có rất nhiều.

Đầu tiên là do hắn xuất thân thấp hèn, phụ thân là tá điền, không có bất kỳ thân thế bối cánh nào, ở trong triều Đường cực kỳ coi trọng Môn phiệt đó, thì đầu tiên hắn chinh là vốn sinh ra đã kém cỏi. những lần lên chức thường đều không tói phiên hắn.

về phương diện khác hắn bị Nhuận Châu thái thủ lúc ấy, con rể của Lý Lâm Phổ Trương Bác Tế chèn ép, hàng năm xét đánh giá cho hắn đều là trung trang.

Lý Lâm Phổ cầm giữ Lại bộ, quan viên Lại bộ cũng không dám đắc tội với Trương Bác Tế, biết rõ là bất công với Hàn Tiến Bình, thì cũng chỉ đành dựa theo mức đánh giá của Trương Bác Tế mà thôi, điều này khiến cho hắn chịu sự bất công trong nhiều năm.

Sau khi Lý Lâm Phổ roi đài, Dương Quốc Trung thượng vị, Dương Quốc Trung tuy rằng không giống Lý Lâm Phổ chi xem Môn phiệt, đối với rất nhiều tiểu quan viên xuất thân thấp hèn hắn cũng đề bạt.

Nhưng do Dương Quốc Trung bất mãn với Lý Khánh An. cho nên đối với những quan viên thuộc hệ An Tây đều bị biếm truất.

Hàn Tiến Bình cũng bị tính vào hệ An Tây, khiến cho hắn lại một lần nữa lỡ dịp thăng chức, mãi cho đến khi quân An Tây dần dần mạnh lên, Dương Quốc Trung thất thế.

Hàn Tiến Bình cuối cùng mới được đến lên chức.

Trước tiên là thăng lên Nhuận Châu tư mã. không lâu liền được điều làm Dương Châu trưởng sứ.

Nhưng vẫn bị thái thủ chèn ép, lần này lại là bởi vì lúc đầu Hàn Tiến Bình lên nhậm, đi bái phông nhà thái thủ. chi đem có một áấm chua của Đan Đồ làm lễ vật. chọc giận cấp trên.

Sau khi từ quân doanh trở về không bao lâu. sắc trời liền dần dần đến hoàng hôn rồi, Hàn Tiến Bình cũng trở về nhà. hắn có một trai hai gái, đứa con trai Hàn Việt năm nay mười bảy tuổi, ở trường học của Châu học chữ. chuẩn bị năm sau vào kinh tham gia khoa cử.

Hai đứa con gái cũng đều còn nhỏ, một đứa bày tuổi, một đứa sáu tuổi, phân biệt do thê thiếp sinh ra. cũng đều được sinh ra sau khi hắn từ An Tây trở về.

Một nhà già trẻ phải dựa vào một chút bổng lộc của Hàn Tiến Bình mà qua ngày, cũng may năm đó Hàn Tiến Bình được thường ba trăm lượng bạc, trả hết nợ nần. hơn nữa lại có được tiền trợ giúp thêm từ tiền cho thuê quan giải điền địa phương, hơi cao hơn một chút so với bổng lộc triều đình, cũng có thể đúng hạn được nhận tiền, bởi vậy trong nhà Hàn Tiến Bình tuy rằng nghèo khó, nhưng miễn cưỡng cũng có thể sống qua ngày được.

Hàn Tiến Bình về đến nhà. thê tử hắn Trịnh thị liền vừa cười vừa đi lên đón: “Lão gia đã trở về rồi!”

Trịnh thị là con gái của sư tôn Hàn Tiến Bình khi con đi học. dòng dõi gia giáo, dịu dàng xinh đẹp, vô cùng hiền thục, năm đó nàng bị Huyện lệnh khi nhục.

Hàn Tiến Binh giận quá chết huyện lệnh, bị sung quân sang An Tây tòng quân, Trịnh thị liền một mình sánh vác cả nhà chồng, chăm sóc một nhà già trẻ.

Hàn phụ qua đời, nàng bán điền mai táng cha chồng, cày ruộng canh cửi, nuôi dưỡng mẹ chồng đã khóc mù một con mắt và đứa con trai tuổi còn nhỏ.

Cho đến khi Hàn Tiến Bình lập công được đặc xá, nàng lại cảm thấy con nối dõi của Hàn Tiến Bình quá ít ỏi, liền đem nha hoàn đã đi theo mình nhiều năm khi nàng xuất giá.

được xem như em gái gà cho Hàn Tiến Bình làm thiếp, có thể nói là hiền thê lương mẫu.

Nàng vừa cõi áo ngoài cho trượng phu. lại thấy hắn có chút rầu rĩ không vui, liền cười hỏi: “Xảy ra chuyện gì rồi?”

“Lý Khánh An hôm nay tới rồi, buổi chiều ta ở quân doanh ngoài thành gặp được hắn.”

“Chinh là cái Triệu vương đó sao?”

“ừm!”

Hàn Tiến Bình cời áo khoác, buồn bực mà gật gật đầu.

“Lão gia không phải nói hắn cùng người là bạn cũ sao?

Nếu là bạn cũ. gặp mặt hẳn là cao hứng mới đúng, tại sao còn rầu rĩ không vui như vậy?”

“Áo không bằng mới, người không bằng cũ, nói là như thế này, nhưng hôm nay thấy hắn. không ngờ lại lạnh lùng thản nhiên, không có một chút cảm giác của bạn cũ gặp lại; có lẽ là hắn quyền khuynh triều dã, đã cảm thấy ta không xứng làm bạn với hắn roi.”

Trịnh thị suy nghĩ một lúc hỏi: “Lão gia là một mình đến gặp hắn sao?”

“Không có, ta cùng với Quý thái thủ.

Bùi huyện lệnh cùng đi gặp hắn.”

Trịnh thị cười nói: “Thế là đúng rồi, không phải hắn không muốn nhận người, mà là Quý thái thủ.

Bùi huyền bọn hắn cũng đều có mặt. nếu đối với ngươi thân thiết, thì sẽ bỏ mặt bọn họ, lão gia ngẫm lại xem. có phải đạo lý này hay không?”

Kỳ thật bản thân Hàn Tiến Bình cũng cảm thấy là do nguyên nhân này, chỉ là hắn là người ong cuộc, nhất thời thấy không rõ, nhìn không thấu, được thê tử nhắc nhở, hắn lúc này mới bừng tỉnh ra. nỗi bức rức trong lòng cũng được tháo gờ ra.

“Hiền thê nói đúng, là ta lòng dạ hẹp hỏi rồi.”

Lúc này, cửa lớn truyền đến một loạt tiếng đập cửa. nhà của Hàn Tiến Bình không có người gác công, cũng đều là do thê tử hắn đi mở cửa: “Ai đó!”

Trịnh thị đi ra đón.

“Xin hỏi nơi này có phải là nhà của Hàn trưởng sứ không?”

“Đúng vậy!”

Trịnh thị vừa đáp, vừa mở cửa ra. chỉ thấy nàng sửng sốt một chút, sau một lúc lâu. bỗng nhiên quay đầu lại hô: “Lão gia. người mau tới đây!”

Hàn Tiến Bình đang muốn đi đến thư phòng, thấy thê tử gọi hắn. hắn không khỏi nhướng mày, đi tới: “Là ai đó!”

“Lão gia.

đoán chừng là tìm người rồi.”

Hàn Tiến Bình đi tới cửa. nhất thời ngây ngẩn cả người, chỉ thấy bên ngoài đứng đông nghìn nghịt mấy trăm viên binh sĩ toàn thân khôi giáp, vây quanh một chiếc xe ngựa, hắn có chút lắp bắp nói: “Ta chính là Hàn Tiến Bình, các ngươi muốn làm cái gì?”

“Hàn huynh không cần sợ hãi. là tiểu đệ đến thăm huynh đây.”

Chỉ thấy chiếc xe ngựa cửa mở ra.

Lý Khánh An vừa cười vừa từ trong xe đi ra. chậm rãi đi lên trước, nói với Hàn Tiến Bình đang trợn mắt há hốc mồm: “Như thế nào, Hàn huynh khôngbiết ta rồi sao?”

“A!”

Hàn Tiến Bình lúc này mới phản ứng lại kịp, vội vàng thi lễ nói: “Điện hạ làm sao lại đích thân tới đây, không dám nhận a!”

Trịnh thị cũng hiểu được rồi. vội vàng thi lễ nói: “Thì ra là Triệu vương điện hạ. dân phụ vừa rồi vô lễ.

đắc tội rồi.”

Hàn Tiến Bình cuống quít giới thiệu với Lý Khánh An nói: “Vị này chính là chuyết kinh Trịnh thị. mà trước kia đã từng nói với điện hạ đó.”

Lý Khánh An vừa cười vừa ôm quyền nói: “Thì ra là đại tẳu. lúc ở An Tây, không chỉ một lần nghe Hàn huynh nhắc tới. hôm nay được nhìn thấy, quả nhiên là vị thê tử hiền thục.”

“Điện hạ quá khen, dân phụ còn phải cảm tạ điện hạ ở An Tây đã chăm sóc cho Tiến Bình, hắn có thể được đặc xá. cũng là nhờ sự giúp đờ của điện hạ. cả nhà chúng tôi vô cùng cảm kích điện hạ.”

Nói đến này, Trịnh thị lại nói với Hàn Tiến Bình: “Lão gia. mau mời điện hạ vào nhà đi!

Đứng ở bên ngoài sao được.”

Một câu nhắc nhở Hàn Tiến Bình, hắn vội vàng nói: “Điện hạ mau mời vào!

Là ta thất lễ rồi.”

Lý Khánh An gật gật đầu. hắn thấy nhà của Hàn Tiến Binh không lớn. liền nói với thân vệ dưới trướng: “Hãy ở cả bên ngoài chờ, có thể chia ra từng nhóm đi ăn cơm. nhưng khôngđược gây chuyện sinh sự!”

Dặn dò xong, hắn dưới sự hộ vệ của hai viên thị vệ bên người đi vào Hàn phủ, lúc này, Trịnh thị ở phía sau khẽ bàn bạc với trượng: “Trong nhà đồ ăn không nhiều lắm thiếp đi mua một chút rượu và thức ăn đem về.”

“Tốt đấy, nàng đi mau đi. mua chút rượu và thức ăn tốt nhất đấy.”

Hai người ở cửa phía sau bàn bạc việc đãi khách.

Lý Khánh An cũng đều nghe cả rồi, hắn tỏ mò mà quan sát Hàn phủ một chút, chỉ là mái hiên cũ nát. giấy dẫn cửa sô cũng đã ngã vàng, nền gạch dưới đất cũng cao thấp không bằng phẳng. hắn biết đây là quan trạch.

Nói chung, quan mới vào nhà cũng đều phải sửa chữa lại một lần nữa. nhưng tòa nhà mà Hàn Tiến Bình ở này rất rõ ràng là đã nhiều năm không có sửa chữa qua.

đoán chừng chủ nhân cũng không có tiền mà tự sửa chữa, bèn đành ở như vậy thôi.

Có thể nói đây là tòa quan trạch nghèo nản nhất mà Lý Khánh An gặp phải, không ngờ lại là của thiên hạ đệ nhất phú châu, nhà của Dương Châu trường sứ.

Lý Khánh An không khỏi thầm cảm khái, sớm đã nghe nói Hàn Tiến Bình làm quan thanh liêm, không ngờ trong nhà lại nghèo khó đến mức độ này, thêm một vị khách đến thôi, thì đã phải đi ra ngoài mua rượu mua thức ăn về rồi.

Hắn cũng không nói cái gì. cười ha hả đi theo Hàn Tiến Bình đi vào thư phòng của hắn.

“Điện hạ mời ngồi đợi lát. ta đi khiêng một chiếc giường gỗ đến.”

Lý Khánh An đột nhiên đi đến làm cho Hàn Tiến Bình luống cuống cả tay chân, sự quẫn bách trong nhà hoàn toàn bộc lộ, trà cũng không còn nữa. lại không thể chiêu đãi nước lọc, hơn nữa ly trà tốt một chút cũng chỉ có một cái. làm cho Hàn Tiến Bình vô cùng vật vã. gấp gấp để tiêu thiếp đi nhà bên cạnh mượn chút lá trà. rồi mượn thêm một bộ trà cụ.

Lý Khánh An đền nhất nhất thu vào trong mắt. không khỏi âm thầm lắc đầu. dù sao thì cũng là quan ngũ phẩm rồi, hơn nữa trợ cấp quan giải một vùng Giang Nam đều khá cao, nếu tính ra. hắn một tháng cũng có mười lãm sáu quan tiền, chắc không đến nỗi nghèo khó đến mức độ này chứ!

Khi Lý Khánh An quan sát gian thư phòng này, lúc này hắn mới đột nhiên hiểu ra nguyên do nghèo khó của Hàn Tiến Bình, bài trí trong thư phòng cũng vô cùng đơn sơ, một bàn một giường, sau đó bèn là sách đầy cả tường. dùng giá gỗ đóng ở trên bốn bức tường, các loại sách chất đầy cả bốn vách tường, vách bên còn có một gian nhà.

Lý Khánh An ngóng đầu nhìn xem, cũng toàn bộ là sách, cộng lại có đến hơn mấy nghìn quyên, sách của triều Đường khá mắc, thu tập những thứ sách này, đoán chừng cũng đã hao tổn đi không ít tiền của Hàn Tiến Bình, khó trách a!

Lý Khánh An lại nhìn xem thư áng của hắn, chỉ thấy trên bàn đang viết một sớ tấu: “Dương Châu tào vận khai thông số pháp”.

Điều này làm cho Lý Khánh An rất có hứng thủ, khai thông tào vận, là mối quan trọng nhất trong những mối quan trọng lần này hạ Giang Nam của hắn.

Hàn Tiến Bình nếu có biện pháp tốt. thì cũng có thể để Thôi Ninh thương lượng một phen với hắn.

“Cẩn thận một chút!”

Ngoài cửa đã truyền đến tiếng nói của Hàn Tiến Bình, cửa đã mờ, chỉ thấy Hàn Tiến Bình và một thiếu niên mười sáu bày tuổi khiêng một chiếc giường gỗ nặng trịch bước vào. hai viên thị vệ hầu cận của Lý Khánh An vội vàng tiến lên giúp đỡ.

Lý Khánh An thấy vị thiếu niên kia bộ dạng khá giống với Hàn Tiến Bình, bèn mỉm cười nói: “Hàn huynh, đây chính là con trai của ngươi phải không?”

“Đúng là khuyển tử.”

Hàn Tiến Bình đặt chiếc giường gỗ xuống, đẩy đứa con trai một cái nói: “Còn không mau thi lễ!”

Tiểu tử có chút ngượng ngùng, nhưng lại quỳ xuống khất đầu một cái với Lý Khánh An.

“Điệt nhân Hàn Việt khấu kiến Lý thúc thúc!”

Bộ mặt già của Hàn Tiến Bình thoáng chốc đỏ bừng cả lên, hắn thường ngày hay nói khoác với con trai, nói Lý Khánh An là huynh đệ kết nghĩa năm xưa ở An Tây của hắn. ban nãy quên căn dặn con trai, con trai lại xưng Lý Khánh An là thúc, làm cho hắn thẹn đến mức muốn chui xuống đất.

Lý Khánh An vội vàng đờ thiếu niên dậy, cười ha hả nói: “Năm xưa lúc ta lần đầu tiên gặp con. là một bức họa cất giữ bên người của cha con. lúc đó con chỉ là tám người, bây giờ chắc là đã mười bày tuổi rồi đúng không?”

“Điệt nhi tháng trước đã mười bảy tuổi rồi.”

“ừm!

Bây giờ đang học hành ư?”

‘Theo học ở Châu học. sang năm chính thức kết thúc học nghiệp.

điệt nhi muốn ra ngoài du học một năm. năm sau tiến kinh đi thi.”

“Không tồi. rất có chí khí.”

Lý Khánh An sờ sờ vào người, lại không có một thứ gì có thể lấy ra tặng, hắn trầm ngâm một chút, từ giữa thắt lưng lấy xuống một tấm ngân bài.

đưa cho hắn cười nói: “Đây là vật ra mắt của ta cho con. dựa vào tấm ngân bài này, quan phủ các nơi đều sẽ đối đãi tử tế với con. nhận lấy đi!”

Hàn Tiến Bình bên cạnh biết được giá trị của tấm ngân bài này, sợ đến mức hắn vội vàng tiến lên xua tay nói; “Điện hạ. không được, đồ vật quý trọng như vậy không thể đưa cho nó. nó khôngbiết nặng nhẹ, sẽ gây ra chuyện không hay.”

Hàn Việt cũng khăng khăng không chịu nhận.

Lý Khánh An bất đắc dĩ. chỉ đành thu hồi ngân bài cười nói với Hàn Tiến Bình: “Như vậy đi!

Con trẻ xuất môn du học, có thể tiêu hao khá lớn. lừ phí dọc đường của nó đều do ta chịu, cái này ngươi phải đáp ứng rồi. nếu không đáp ứng nữa. ta xoay người đi ngay.”

Hàn Tiến Bình thấy Lý Khánh An thành tâm. hắn trong lòng cảm động, chỉ đành gật gật đầu nói: “Thôi được!

Nếu điện hạ có lòng, ta đáp ứng vậy.”

“Phải vậy chứ. nào, chúng ta ngồi xuống đi!”

Hắn lại vỗ vỗ bờ vai của Hàn Việt cười nói: “Con cũng ngồi xuống. nghe trưởng bối bọn ta trò chuyện về việc của An Tây.”

Ba người ngồi xuống. lúc này, thê tử Trịnh thị của Hàn Tiến Bình cũng mua được rượu và thức ăn trở về. dọn ra một bàn. lại đật lên hai bầu rượu vừa mới ũ nóng.

Lý Khánh An cầm bầu rượu lên lần lượt rót mỗi người một ly rượu cho cha con bọn họ, Hàn Tiến Bình vội vã dùng tay đậy lại lỵ rượu của con trai, cười nói: “Nó còn nhỏ, không thể uống rượu.”

“Hàn huynh, đây là huynh khộng đúng rồi, nó đã mười bảy tuổi rồi. năm xưa ở quân An Tây, binh sĩ mười sáu bảy tuổi còn nhỏ sao?

Ngươi không thể cử xem nó là con nít mãi được, nên để nó tiếp xúc với những thứ của người lớn. bản thân rượu khôngphải là thứ gì xấu xa. uống ít một chút không sao cả.”

Lý Khánh An kiên trì.

Hàn Tiến Bình cũng không có cách nào, chỉ phải luôn mãi dặn dò đứa con nói: “Nhiều nhất chỉ có thể uống ba ly.”

Lý Khánh An cũng rót đầy ly rượu cho mình, hắn cầm ly rượu lên cười nói: “Nào!

Vì lão chiến hữu nhiều năm chúng ta đoàn viên, chúng ta cạn đi ly rượu này.”

Lý Khánh An vô cùng thoải mái tùy ý. làm cho Hàn Tiến Bình bất tri bất giác lại trở về với tình cảnh năm xưa khi còn ở An Tây, hắn cũng dần dần buông lõng, giơ ly cười nói: “Từ biệt thoắt đã tám năm. lúc tụ lại tướng quân đã trường thành, ta cũng đã già. nào! uống cạn ly này.”

Hai người bọn họ uống một hơi cạn.

Hàn Việt là lần đầu tiên uống rượu, hắn nhấp được hai ngụm. cũng nín thở uống hết rượu.

Lý Khánh An lại sắp rót rượu.

Hàn Tiến Bình lại cướp lấy bầu rượu rót đầy cho hắn. lại rót một ly cho mình và con trai, hắn thấy con trai đỏ bừng cả mặt. bèn dùng đũa gõ đầu hắn một cái cười mắng nói: “Ai bảo con uống vội ngay, từ từ uống, ăn thêm chút đồ ăn nữa.”

Lý Khánh An đã uống được mấy ly rượu, bèn nói với Hàn Tiến Bình: “Lão Hàn. có một số lời vốn dĩ ta không muốn nói, nhưng nếu ta đã ngồi ở đây uống rượu với ngươi, thì không thể không nói nữa. ngươi nhìn thử nhà này của ngươi xem. nghèo đến bộ dạng gì rồi, ngươi thanh liêm ta giơ cả hai tay tán thành, nhưng ngươi tệ lắm cũng là quan ngũ phẩm, lúc ta sắp đi có điều tra qua ở Thiếu phủ tự. nguyệt bổng của thái thủ năm châu Hàng.

Tô, Thường.

Nhuận.

Dương là mười quan, cộng thêm tám quan của quan giải và hai quan phụ cấp giấy viết, bỗng liệu của một tháng sẽ là hai mươi quan, lộc gạo thì không cần phải nói nữa. trưởng sứ giảm đi một chút, nguyệt bông của ngươi chắc là mười sáu quan, ngươi ít nhất chắc còn hàng trăm mẫu vĩnh nghiệp điền, lão huynh, không ít nữa. nhưng ngươi vẫn sống khốn khó như vậy, ngươi bảo ta mặt mũi để đâu cho đặng. ta muốn giúp ngươi một phen, nhưng lại sợ làm tốn thương lòng tự trọng của ngươi, không giúp ngươi a! lại cảm thấy có lỗi với ngươi, ngươi nói xem. ta nên làm thế nào?

Hàn Tiến Bình cười khổ một tiếng nói: “Tướng quân nói không sai. kỳ thật tiền trong nhà theo lý mà nói cũng đủ dùng rồi, nhưng ta có một tật xấu. thích thu thập sách, những năm này đã sưu tập được hàng vạn bộ sách, ta ít nhất một nửa bỗng liệu đều dùng để mua sách rồi. nương tử cũng không oán trách ta…

Vừa nói đến đây, con trai hắn Hàn Việt ngắt lời nói: “Phụ thân, nương sao mà không oán trách cha được, chỉ là không oán trách trước mặt cha mà thôi, có lúc nương cũng hận đến mức không thể một ngọn lửa đốt quách hết những cuốn sách kia của cha luôn cho rảnh nợ.”

Hàn Tiến Bình ngây ngẩn cả người, sau một lúc lâu. hắn sờ sờ cái mũi nói: “Phải không?

Nương ngươi chưa bao giờ nói. ta còn tưởng bà ta không oán giận chứ!”

Lý Khánh An ha hả cười to, chỉ vào Hàn Tiến Bình lắc đầu nói: “Lão Hàn a!

Lão Hàn. hôm nay nếu như không phải là ta đến. ngươi cả một đời đều bị giấu kín như bưng, được rồi, ta sẽ thỏa mãn tật xấu này của ngươi, tháng ba sang năm. ngươi tiến kinh thuật chức, ta khiêng hết mọi tàng thư của lão hoàng đến Lý Long Cơ ra. tùy tiện cho ngươi lựa chọn, nhắm trúng một ngàn quyển, thì ta tặng ngươi một ngàn quyển, nhắm trúng một vạn tập, thì ta tặng ngươi một vạn. thấy sao?”

“Làm sao được, đó là sách của hoàng thất chứ đâu phải chơi.”

“Chó má sách hoàng thất, chất đống trong Đại Minh cung đã sắp mục nát hết rồi. ta là không lấy sách của hắn. thà tự mình in lại khắc lại. ngươi rốt cuộc có lấy không?

Không lấy thì ta đốt quách hết đi.”

“Lấy!

Lấy!

Nghìn vạn lần chớ có mà đốt.”

Hàn Tiến Bình mừng rỡ, sách của Lý Long Cơ nhất định là bản đơn lẻ, tuyệt bản. nhất định đều là những cuốn sách mà hắn tha thiết ước mơ bấy lâu nay, hắn làm sao có thể không lấy, hắn chỉ có hận không thế bây giỜ liền lập tức vào kinh đi lấy sách.

“Nhưng ta có một điều kiện.”

Lý Khánh An lại nói tiếp: “Từ nay về sau. ngươi không được bán sách nữa. hãy dùng bổng lộc mà nuôi nhà thật tốt. ta đã quyết định rồi, bắt đầu từ ngày mồng một tết sang năm. bông lộc của mọi quan chức đều tăng lên năm thành, hay nói cách khác, lương tháng của ngươi sẽ tăng lên đến hai mươi bốn quan, cuối năm còn có lộc gạo, đủ cho ngươi nuôi sống gia đình, đi mua chút trà ngon, đi mua thêm mấy ly trà. mua mấy món trang sức cho nương tử mình, đừng trở nên túng quẫn như thế này nữa.”

“Ta biết rồi. ta có thể từ An Tây sống sót trở về.

đã là điều không dễ dàng gì. sẽ đối xử tử tế với người nhà.”

Lý Khánh An trong lòng vui sướng. hắn một hơi lại nốc cạn liên tiếp bốn ly, cầm ly rượu lên. hắn không khỏi nhớ đến huynh đệ của thủ bảo năm xưa.

Tôn mã đầu cửu hắn ngay từ đầu đã thăng chức làm hiệu úy, trận vong trong trận chiến Đát La Tư.

Hạ Nghiêm Minh tử chiến trong trận chiến Thạch Bảo Thành, sáu thủ hạ của hắn năm xưa khi còn là hỏa trường, bây giờ chỉ còn lại có ba người vẫn khỏe mạnh, những huynh đệ khác toàn bộ tử trận.

Hắn trong lòng có chút thương cảm.

đem rượu trong ly uống một hơi cạn sạch, thở dài nói: “Nếu các huynh đệ thủ bảo khôngphải đi theo ta. ta nghĩ đại đa số người trong bọn họ sẽ không phải chết, trong lòng ta vô cùng ray rứt.”

Hàn Tiến Bình rót cho hắn một ly rượu, khuyên bảo: “Ta lại cho rằng đại đa số huynh đệ đều không liên quan đến ngươi, năm xưa lúc Cao phó soái đến thủ bảo đã mang ngươi đi rồi. mà chỉ có ta và Hạ Nghiêm Minh đi theo ngươi, còn những huynh đệ khác trên cơ bản là đều không có liên quan gì đến ngươi. bọn họ sau này lần lượt từ trận, cũng là bởi vì An Tây chính tranh không dứt. thân là quân nhân, có thể chết trên chiến trường, ta cảm thấy đây là sự may mắn của bọn họ.”

Lý Khánh An cầm ly rượu lên. lại nốc một hơi cạn sạch, lắc đầu nói: “Tuy nói là nói vậy, nhưng nghĩ đến trong lòng cứ có chút đau buồn.”

Lý Khánh An đã rất lâu không uống rượu nữa. hôm nay một hơi uống hết mười mấy ly rượu, thêm vào đó trong lòng có vẻ u sầu. cảm giác say lập tức ùa lên trên đầu. cầm ly rượu lên đem rượu từ từ vãi lên trên đất. nói: “Ly rượu này, xem như là ta kính một ly cho các huynh đệ dưới cửu tuyền, mong các ngươi ngủ yên ở dưới cửu tuyền.”

Hàn Tiến Bình cảm thấy Lý Khánh An có chút uống nhiều rồi. thấy hắn lại định rót rượu cho mình, bèn đè ly rượu của hắn lại. nói: “Tướng quân, ngươi đừng uống thêm nữa.”

“Không!

Ngươi đừng quản ta. ta hôm nay trong lòng cao hứng, hơn nữa uống rượu với cố nhân, không biết sau này ta còn có cơ hội này hay không, nào, chúng ta uống tiếp, hai người các ngươi, đi mua thêm mấy bầu rượu đến.

đêm nay ta phải cùng lão Hàn không say không thôi!”

Chương 621: Tiểu nhân đương đạo

Lý Mạo Kinh Tương cũng sở hữu mười vạn đại quân, trong đó Lý Mạo tự dẫn ba vạn đại quân trấn thủ Tương Dương, bảy vạn quân còn lại phân biệt trú thủ tại các nơi Kinh Tương, như các yếu địa Giang Hạ.

Kinh Châu, Ba Lăng đều có quân trú thủ.

Tiếp liền đó hắn lại khếch trương về phía đông, sau khi dần chiếm lĩnh các châu Lư.

Thư, Thọ, binh lực của hắn cũng càng lúc eo hẹp, rõ ràng khó mà ứng phó với địa bàn càng lúc càng rộng lớn.

Vì thế Lý Mạo bắt đầu mở rộng quân đội, lệnh đại tướng quân tâm phúc Trương Duy Cẩn làm mộ quân sứ. chiêu mộ binh sĩ tại ba châu Lư, Thư, Thọ, nhưng Ca Thư Hàn lại không tán thành.

Ca Thư Hàn cho rằng binh quý hồ tinh bất quý hồ đa, binh tuy nhiều nhưng không có lang tướng thì cũng chỉ bằng đám ô hợp.

Lý Mạo không duyệt, vẫn kiên quyết mộ binh.

Cao Tiên Chi lại đề xuất danh sách của năm trăm quân quan, đều là lão quân Lũng Hữu đã theo hắn nhiều năm. kinh nghiệm phong phú, có thể đề bạt họ lên làm tướng. thống soái tân quân.

Ca Thư Hàn hảo ý lại gặp phải nghi kỵ của Lý Mạo. năm trăm quan quân Lũng Hữu hắn một người đều không dùng, mà đề bạt mấy trăm quân quan từ bọn tâm phúc như Triệu Phụng Chương.

Trương Duy Cẩn đề nhậm mệnh làm tướng quân, trung lang tướng, lang tướng.

Những quân quan này đại bộ phận long ngư hỗn tạp, rất nhiều người đều là tử đệ phú gia Kinh Tương, nhờ hối lộ mà được quan, quân chức cao thấp đều nhờ tiền nhiều hay ít mà quyết định, trong quân Kinh Tương vì thế bỗng chốc xuất hiện lượng lớn quân quan cao trung cấp.

Ca Thư Hàn bất mãn. trong lúc tức giận, hắn đã bỏ phòng ngự Kinh Châu, dẫn theo một vạn quân của mình lại trở về Nhạc Châu trú đóng.

Lý Mạo bất đắc dĩ chỉ đành phái trang quan đến Nhạc Châu xoa dịu Ca Thư Hàn. giải thích với hắn sở dĩ dùng thủ hạ của Trương Duy Cẩn làm tướng chủ yếu là vì nghĩ phải lôi kéo thêm hương đảng Kinh Tương, chứ không có ý khác.

Lý Mạo khấn thỉnh Ca Thư Hàn lấy đại quân làm trọng.

Nhưng Ca Thư Hàn cũng chẳng chịu vì thế bỏ qua. hắn lại thượng thư chỉ ra việc Trương Duy Cẩn.

Triệu Phụng Chương bán quan phát tài, bại hoại quân kỷ, xin Lý Mạo giết hai người này để tạ tướng sĩ tam quân, nếu không hắn tuyệt không trở lại Kinh Châu.

Lý Mạo bất đắc dĩ lại thân bút viết thư cho Ca Thư Hàn. bán quan phát tài chỉ là tin đồn thất thiệt, chứ không có bằng chứng, hắn đảm bảo nhất định sẽ cho điều tra kỹ càng việc này, một khi phát hiện là sự thật nhất định sẽ không dễ bỏ qua.

Tiếp sau đó Lý Mạo lại phong một trăm mấy thủ hạ của Ca Thư Hàn làm trung lang tướng, có như thế Ca Thư Hàn mới nguôi giận, trở lại Kinh Châu.

Sự tình tuy đã được bình ổn, nhưng Ca Thư Hàn áp quân tự trọng khiến Lý Mạo lại càng nghi kỵ hơn, lại cộng thêm hai người bọn Trương Duy Cẩn và Triệu Phụng Chương không ngừng ly gián. trong lòng Lý Mạo đã dần xuất hiện sát cơ với Ca Thư Hàn.

Trương Duy Cẩn là người bàn địa Tương Dương, vốn dĩ là một đô úy quân phủ của đại đô đốc phủ Kinh Châu.

Lý Mạo lúc mới đến Tương Dương lạ nước lạ cái, hắn bèn cho triệu tập mấy tàn binh quân phủ gần Tương Dương, được gần hai ngàn quân đội, đưa Lý Mạo lên làm vương.

Hắn thấy Lý Mạo một minh đến đây, lại gà hai đường muội của mình cho Lý Mạo làm thị thiếp, mà được Lý Mạo tin tường, phong hắn làm Phiêu Kỵ đại tướng quân, Kinh Bắc đại nguyên soái, từ đó trở thành tâm phúc ái tướng của Lý Mạo.

Thế lực gia tộc Trương Duy Cẩn cũng dần dần phất lên.

Lưu Thanh tỷ phu của hắn vốn dĩ là huyện lệnh huyện thành Cốc Thành Tương Châu cũng được phong làm Tương Châu thái thủ, hai người đệ đệ, em vợ và cả ba người đường huynh đều đi vào trong quân, được phong làm tướng quân.

Một người tộc đệ khác của hắn cũng được làm huyện úy huyện Tương Dương.

Gia tộc Trương Duy Cẩn dần dần trở thành đệ nhất cường hào Tương Dương.

Trương Duy Cẩn năm nay chạc bốn mươi, hắn có thân hình khác vạm vỡ, đầy mặt râu ria xồm xoàm, lại thêm cái aiọng sang sàng to tiếng trời phú, khiến người ta có cảm giác đây là một người phóng khoáng, nhưng hắn lại có một cặp mắt nho nhỏ, trong lúc hắn ngoác miệng cười to, trong đôi mắt nhỏ ti hí ấy lại đầy gian xào và tinh anh.

Trương Duy Cẩn vẫn chiêu binh tại vùng Thọ Châu, hắn nhận được tin đại quân Kiếm Nam đã xuất binh Di Lăng, lại nhận được mật tín của đường đệ Trương Trung, hắn bèn vội vã trở lại Trương Dương.

Phủ đệ của Trương Duy Cẩn cách Kinh vương phủ không xa. là một cự trạch diện tích gần trăm mẫu. quy mô cũng chỉ xếp sau Kinh vương phủ mà thôi, cho nên tại thành Kinh Dương bèn có câu nói thế này: “Kinh vương phủ, Trương vương trạch.

Kinh Châu Ca Thư xin tránh ra…”

Từ câu nói này có thể nhìn thấy rõ trong thế lực Kinh Tương, thế lực Ca Thư Hàn căn bản không bằng Trương Duy Cẩn.

Chiều hôm đó, huyện úy huyện Tương Dương Trương Trugn dẫn theo một nam tử đến trước phủ Trương Duy Cẩn.

Trương Trung là đường đệ của Trương Duy Cẩn, năm nay đã hơn ba mươi.

Hắn vốn dĩ là một tên du đãng ngoài đầu đường Tương Dương.

Ba năm trước nhờ quan hệ vào được huyện nha làm chức công sai nho nhỏ, đại loại như bị sai vặt, đứng gác.

Sau khi Trương Duy Cẩn đại thế bành trướng, hắn bèn từ một công sai nhỏ trở mình thành huyện úy huyện Tương Dương.

Đời Trương Trung không có chí lớn gì, làm quan cũng chẳng qua vì muốn hốt được nhiều tiền hơn.

Huyện úy là chức quan béo bờ, chủ quản hình sự trị an thành Tương Dương, có thể dẫn một đám sai nha ngang tàn hoành hành trên phố, nhìn thấy nữ tử xinh đẹp cũng có cách hạ thủ; nhìn thấy ai chướng mắt thì cứ nói là gian tế bắt vào nha môn đánh cho nhừ tử, đợi người nhà người ta mang tiền đến chuộc; còn từu tứ cừa hàng thì khỏi nói. càng mặc sức mà bóc lột. hôm nay thu tiền mua ngựa, ngày mai đến đòi tiền bảo vệ, cuối tháng còn được nhận một khoàng phí trị an.

Chi trong vòng nửa năm ngắn ngủi mà hắn đã kiếm chát được gần hai vạn quan, có thể nói là thẳng tay vô lương tâm, đã không biết bao nhiêu người đến huyện nha châu nha tố cáo, nhưng huyện lệnh muốn nịnh Trương gia còn chưa kịp, thái thủ là tỳ phu của Trương Duy Cẩn, nên cứ giả căm già điếc dám đâu chen vào.

Không có pháp luật quản thúc, không có rào càn đạo đức.

Trương Trung lại càng điên cuồng hỏi của, hơn nữa lý tưởng duy nhất của hắn chính là hỏi của để có thể hưởng thụ phú quỹ.

Cho nên dù là Nam Đường hay Bắc Đường với hắn mà nói đều có thể là đại gia đề hắn nương tựa.

Mấy ngày trước nhà Trương Trung bỗng có người khác bí mật đến thăm.

Hắn chính là Dương Thận Căng Hộ bộ thị lang Nam Đường.

Dương Thận Căng vốn là Lễ bộ thượng thư đế quốc Đại Đường, tướng quốc Chính sự đường, trong mắt Trương Trung đấy là người cao chót vót.

Đương nhiên Dương Thận Căng không phải đến tìm hắn. mà đến tìm hắn để đưa đi gặp Trương Duy Cẩn.

Trương Trung lập tức viết thư nói với Trương Duy Cẩn. hôm nay nghe nói đại ca trở về, bèn lập tức dẫn Dương Thận Căng đến gặp.

Trương Trung dẫn Dương Thận Căng đi đến trước cửa Trương Duy Cẩn, cúi đầu khom lưng với hắn nói: “Dương thị lan xin đợi cho một chốc, ta đi vào bẩm báo ngay.”

Dương Thận Căng gật gật đầu cười nói: “Ta sẽ ở đây đợi, ngươi vào đi!”

Hắn khoát tay đứng trước Trương phủ, ánh mắt lạnh lùng quan sát Kinh vương phú cách đấy không xa.

Kinh vương phủ được xây dựng còn khí thế nguy nga hơn cả hoàng cung Nam Đường, cái tên Lý Mạo này đúng là chán sống rồi.

Một chốc sau, Trương Trung bèn chạy ra bẩm báo: “Dương thị lang xin hãy đi theo ta.

đại ca ta có mời người vào.”

Nói xong hắn dẫn Dương Thận Căng bước nhanh vào trong phủ nội.

Trương Duy Cẩn vốn dĩ chiều phải đi gặp Lý Mạo đề báo cáo tình hình chiêu mộ tân binh, nghe nói tộc đệ Dương Thận Căng đến, bèn lập tức thấy hồi hộp.

Hắn biết Nam Đường đã đồn binh tại Di Lăng, Dương Thận Căng lúc này đến chăng chút nghi ngờ gì sẽ liên quan đến cục thế hiện tại.

Hắn không dám sơ ý, lệnh Trương Trung dẫn Dương Thận Căng đến nội thất gặp hắn.

Một lát sau.

Trương Trung dẫn Dương Thận Căng đi vào.

Ba năm trước Dương Thận Căng xuất sứ Kinh Tương từng gặp Trương Duy Cẩn một lần.

Vừa vào cửa,

Dương Thận Căng đã chấp tay cười nói: “Trương đại tướng quân, đã nhiều năm không gặp, mọi việc vẫn tốt cả chứ?”

Trương Duy Cẩn hồi lễ cười nói: “Hóa ra là Dương thị lang, thất lễ quá. xin mời ngồi!”

Dương Thận Căng cũng không khách sáo, ngồi thẳng xuống đối diện với hắn.

Trương Duy Cẩn nhậy mắt ra hiệu với Trương Trung.

Trương Trung vội cáo lui ra ngoài, đóng cửa lại đé hai người họ nói chuyện.

“Dương thị lang sao lại đến tìm ta lúc này?”

Dương Thận Căng mỉm mỉm cười nói: “Ta lần này đến vừa là để mang vinh hoa phú đến cho Trương đại tướng quân, đồng thời cũng là vì muốn cứu tướng quân một mạng!”

“Cứu ta một mạng?”

Trương Duy Cẩn bỡ ngỡ. hắn vội hỏi: “Thế là thế nào?”

“Trương đại tướng quân còn nhớ lá thư viết cho Quý Quáng Sâm chứ?”

Câu nói này của Dương Thận Căng phảng phất như một chốc đã xé vỡ lớp vỏ bí mật bên ngoài của Trương Duy Cẩn, khiến bí mật của hắn bỗng chốc bị lộ tẩy ra ngoài.

Trương Duy Cẩn và Quý Quảng Sâm quan hệ rất tốt, nửa năm trước quân Bắc Đường tiến công Hà Nam.

Quý Quảng Sâm muốn mượn liên quân Kinh Tương chống đỡ quân Bắc Đường, từng viết một lá thư cho Trương Duy Cẩn, hứa hẹn sẽ giúp Trương Duy Cẩn một tay, dẫn hắn đến tiến cử với hoàng đế Nam Đường Lý Hanh.

Lúc đó Trương Duy Cẩn nhất thời mê muội lại viết thư trả lời Quý Quảng Sâm.

Trên thư hắn đã nói chỉ cần Lý Hanh chịu phong hắn làm quận vương, hắn không chi xuất binh giúp đỡ Quý Quảng Thâm, hơn nữa còn dùng đầu người của Lý Mạo để làm lễ mừng thọ cho Lý Hanh.

Nhưng liên hợp giữa họ vẫn bị thất bại, không lâu sau bèn có tin toàn quân của Quý Quãng Sâm đã bị diệt sạch.

Lá thư ấy của hắn không rõ tông tích, người đưa thư cũng không rõ sống chết.

Việc này khiến Trương Duy Cẩn rất ư hối hận.

Thời gian cứ thế qua đi, lá thư đó vẫn không ai nhắc đến, nên cuối cùng Trương Duy Cẩn cứ ngỡ việc này đến nay thôi, nhưng không ngờ lúc này lại đột nhiên có người đến đào lại nó lên.

Trương Duy Cẩn như tím cả mặt, tay hắn ấn chặt cán kiếm, nhìn chằm chằm Dương Thận Căng nói từng chữ: “Dương thị lang, ngươi thế là ý gì?”

Trương Duy Cẩn không biết người đưa thư của hắn còn chưa đến Trịnh Châu thì Quý Quảng Sâm bộ đã bị diệt, người đưa thư đã xem lén lá thư. cho rằng đây là một tin quan trọng, bèn quay đầu đến Thành Đô dâng thư lên cho Lý Hanh.

Dương Thận Căng vẫn từ tốn rút ra một lá thư, đưa cho Trương Duy Cẩn nói: “Lá thư này chẳng qua là sao chép, nếu Trương tướng quân muốn giết ta diệt khẩu, vậy nguyên kiện sẽ lập tức được đưa đến án đầu của Lý Mạo.

Trương tướng quân muốn tự hủy hoại mình hay đại phú đại quý. cái nào nặng cái nào nhẹ ắt phải để bản thân Trương đại tướng quân tự quyết.”

Bàn tay nắm chặt cán dao của Trương Duy Cẩn nắm dần dần buông ra, hắn từ từ hồi phục lại lý trí, ý thức được người trước mắt không thể giết, hắn bèn nhận lấy thư đặc trên án xem một hồi.

Trong lòng hắn không khỏi thở dài, ý trời!

Hắn trầm ngâm một lúc nói: “Thánh thượng Nam Đường muốn tặng ta phú quý gì?”

Dương Thận Căng nắm chắc phần thắng trong tay, nếu trong lòng Trương Duy Cẩn đã có ý muốn giết Lý Mạo đến nương tựa Nam Đường, vậy chỉ cần cho tiền mua chuộc sẽ không sợ hắn khước từ.

Dương Thận Căng rút ra một tờ lễ đơn đưa cho Trương Duy Cẩn nói: “Trương đại tướng quân xem qua cái này đã!”

Trương Duy Cẩn liếc sơ qua, chỉ thấy trên đó nào là hoàng kim vạn lượng. châu báu thúy ngọc một rương, mỹ nữ Ba Thục năm mươi người. trong lòng không khỏi thầm gật đầu. tiền tài mỹ nữ hắn đều vừa ý, nhưng thứ hắn muốn nhất lại không có trên đây.

Hắn lại đẩ lễ đơn trở lại. lắc đầu nói: “Dương thị lang, ta không muốn những thứ này.”

Dương Thận Căng hiểu rõ trong bụng, lại đẩy lễ đơn về phái hắn. cười nhàn nhạt nói: “Đây chỉ là tường thường của bệ hạ cho đại tướng quân, chứ không phải phong tức chính thức.”

“ồ!

Vậy phong tước chính thức là…

Dương Thận Căng rút một mật chi trong tay áo ra, vang giọng đạo: “Thánh chỉ tại đây.

Trương Duy Cẩn tiếp chi!”

Trương Duy Cẩn phát hoàng quỳ xuống, “Thần Trương Duy Cẩn cung nghênh thánh chỉ!”

Chương 622: Cái chết của Ca Thư

Đó là một cảm giác tiềm thức của Trương Duy cần. trong lòng hắn đã xem Lý Hanh là hoàng đế rồi. bởi vậy khi thánh chỉ của Lý Hanh vừa đến. hắn liền không chút do dự quỳ xuống rồi.

Dương Thận Căng cất cao giọng nói: “Nghe được rằng vị thần trung nghĩa ở Tương Châu là Trương Duy Cẩn có ý muốn về với chính thống, trẫm vô cùng an ủi và vui mừng.

để biểu dương sự trung nghĩa của thần từ, đặc biệt phong làm Tương Dương quận vương, Phiêu Kị Đại tướng quân, khai phủ nghi đồng tam ty, lại truy phong thêm Lễ bộ Thượng thư, thật phong Tương Dương Thiên hộ, khâm thứ!”

Lý Hanh vì muốn mua chuộc Trương Duy Cẩn này có thể nói là đã bỏ cả vốn gốc luôn rồi. năm đó khi An Lộc Sơn được phong quận vương, cũng không có chức thượng thư và khai phủ nghi đồng tam ty, hiện tại toàn bộ đều cho cả Trương Duy Cẩn. thật sự là bởi vì tình thế quá khẩn cấp, nếu còn chưa lấy được Kinh Châu, quân Giang Nam sẽ bị tiêu diệt toàn bộ.

Trong lòng Trương Duy cần mừng rỡ, dập đầu ba cái thật mạnh nói: “Thần Trương Duy Cẩn lĩnh chi!”

Dương Thận Căng vội vàng đỡ hắn dậy, lại đưa mật chi cho hắn. cười ha hả nói: “Quận vương điện hạ, như vậy chúng ta đã có thể cùng là thần tử trong một triều rồi, ta phải chúc mừng người trước.”

Một câu quận vương điện hạ của Dương Thận Căng, kêu đến Trương Duy Cẩn lòng như nở hoa, hắn vuốt râu cười nói: “Dương thị lang quá khách khí rồi, thực quân chi lộc, trung quân chi sự.

Thánh Thượng có dặn dò gì với ta, xin cứ nói ra.”

“ừm!

Thánh Thượng là có nhiệm vụ giao cho người.”

“Nói đi!

Thánh Thượng nếu muốn cái đầu của Lý Mạo, ta sẽ đi mang tói cho ngươi ngay.”

Dương Thận Căng lắc đầu cười nói: “Đầu người của Lý Mạo không vội.”

“Không lấy đầu của Lý Mạo, vậy Thánh Thượng muốn cái gì?”

Dương Thận Căng rướn người ra phía trước, hạ giọng nói: “Thánh Thượng muốn đầu người của Ca Thư Hàn trước.”

Dương Thận Căng được dẫn đi nghỉ ngơi rồi, Trương Duy Cẩn chắp tay sau lung đi

qua đi lại trong phòng, tuy rằng hắn đã tiếp nhận sấc phong của Lý Hanh, đã là quận vương, nhưng hắn cũng không ngốc, hắn biết Lý Hanh chỉ là lợi dụng mình mà thôi.

Phong hắn làm quận vương, Lý Hanh vị tất cam tâm tình nguyện, hiện tại bọn họ cần đến mình, nên mới phải ăn nói khép nép như vậy, mà nếu một khi đã lợi dụng xong rồi, sẽ đối xử với hắn như thế nào?

Lý Hanh này ngay cả chính đứa con trai và đứa cháu của mình cũng không hề buông tha, sẽ buông tha cho hắn sao?

Hơn nữa Nam Đường sớm hay muộn gì thì cũng sẽ bị Bắc Đường tiêu diệt, điểm này, trong lòng Trương Duy Cẩn cũng hiểu rất rõ, hắn hoài nghi mình nương nhờ vào Nam Đường, có sáng suốt hay không?

Lúc này, em họ của hắn Trương Trung đi đến, hắn thấy bộ dạng của huynh trưởng thấp thỏm lo âu như thế liền hỏi: “Đại ca có phải là lo lắng Lý Hanh thay đổi hay không?”

Trương Duy Cẩn gật gật đầu: “Ta không chỉ có lo lắng Lý Hanh đổi ý, còn lo lắng Nam Đường sớm hay muộn cũng bị Bắc Đường tiêu diệt.”

“Thế đại ca vì sao không nương nhờ Bắc Đường đi?”

“Nương nhờ Bắc Đường, ta có thể được cái gì?

Lý Khánh An căn bản không xem trọng Kinh Tương, dưới tay hắn nhân tài đông đúc, ta nhiều nhất chỉ có thể là một vị tướng quân, nói không chừng còn chỉ là một trung lang tướng thôi.

Nếu theo văn, nhiều nhất cũng chỉ là Tương Châu thái thủ, chỉ có đầu hàng Lý Hanh, ta mới hy vọng được phong quận vương, lòng ta cũng đủ biết điều đó.”

Trương Trung xuất thần là tên côn đồ giữa phố chợ, người như thế làm đại sự không có tài cán, nhưng bọn hắn lại vô cùng gian xào, và rất thực dụng, càng biết so đo và bảo vệ lợi ích của chính mình, hắn suy nghĩ một hồi nói: “Đại ca.

đệ cho rằng huynh cũng không cần lo lắng, chỉ cần trong tay huynh có quân đội, Lý Hanh liền không dám dễ dàng động vào huynh, tương lai Bắc Đường diệt Nam Đường, lúc đó Trương gia chúng ta hãy đầu hàng Lý Khánh An, vẫn có thế hưởng phú quý, đại ca nói đúng không?”

Ý nghĩ của Trương Trung tuy đơn giản, nhưng lại nói tới trong tâm của vấn đề, lập tức nhắc nhở Trương Duy Cân. hắn nheo đôi mắt tí hí giảo hoạt của mình lên mà cười, chinh là đạo lý này.

Hắn lại xem một lúc mấy lá thư trên bàn.

đó là của Dương Thận Căng đưa hắn.

đó là mấy lá thư qua lại ở lúc trước giữa Lý Khánh An và Ca Thư Hàn khi Lý Khánh An tặng rượu thuốc trật đả cho Ca Thư Hàn, những lá thư này được để tại nhà ở thành đô của Ca Thư Hàn. bị Lý Hanh lấy được khi tịch biên tài sàn nhà Ca Thư Hàn.

Nội dung trong thư rất bình thường, chỉ là ôn lại chuyện xưa mà thôi, Lý Khánh An quan tâm một chút đến bệnh tình của Ca Thư Hàn, nhưng bản thân những lá thư này lại rất có vấn đề.

Lý Hanh nếu đã muốn Trương Duy Cẩn khử đi Ca Thư Hàn. nhất định sẽ phải đem những bằng chứng này giao cho Trương Duy Cẩn.

Trương Duy Cẩn nhớ tới Ca Thư Hàn bức Lý Mạo giết minh, hắn không khỏi âm thầm cắn răng một cái, cũng tốt!

Vô độc bất trượng phu. nếu Ca Thư Hàn năm lần bảy lượt muốn hại mình, vậy thì đừng trách hắn ra tay ác độc rồi.

“Thôi được!

Đệ hãy thay ta chiêu đãi Dương Thận Căng cho thật tốt, nói với hắn, ta đi gặp Lý Mạo ngay bây giờ đây.”

Trương Duy Cẩn đơn giản thu thập một chút, liền vội vàng xuất môn rồi.

Lý Mạo mấy ngày này cũng có chút phiền não, hắn biết được tin tức Lý Khánh An xuất binh tấn công Giang Nam trễ hơn ba ngày so với Lý Hanh, cho dù như thế, hắn vẫn là rất khẩn trương.

Sau khi Lý Khánh An đoạt lấy Giang Nam rồi, có phải sẽ quay lại tấn công Kinh Tương hay không?

Nhưng mà nỗi lo lắng của hắn rất nhanh liền tiêu tan, có quan viên ở Trường An viết thư nói cho hắn biết, Lý Khánh An tấn công Giang Nam chỉ là bởi vì vật giá ở Trường An tăng vọt. nguyên do là vật tư ở Giang Nam khó có thể bắc vận đến Trường An.

An Lộc Sơn ở Hà Bắc chưa bị tiêu diệt.

Lý Khánh An không có khả năng tác chiến nhiều tuyến trong một lúc.

Nhưng nỗi lo lắng của Lý Mạo vừa mới tiêu tan, lại truyền đến tin Lý Hanh ngự giá thân chinh, mười vạn đại quân đã binh lâm Di Lăng, điều này làm cho sự lo lắng vừa mới tan biến của Lý Mạo lại trỗi lên.

Hắn lập tức hạ lệnh Ca Thư Hàn tiến quân Chi Giang, chuẩn bị nghênh chiến đại quân của Lý Hanh, không ngờ Ca Thư Hàn lại thượng biểu nói, Chi Giang thành nhỏ, khó có thể phòng ngự được đại quân Nam Đường, vẫn là làm theo việc trú đóng ở Kinh Châu mới là thượng sách, nhưng lại cự tuyệt không tuân lệnh, trú đóng ở Kinh Châu bất động.

Rất nhanh có mật báo từ Kinh Châu đến. nói Ca Thư Hàn bởi vì hắn không chịu giết Trương Duy Cẩn và Triệu Phụng Chương, trong lòng ôm hận. cho nên mới án binh bất động, điều này làm cho Lý Mạo vô cùng căm tức, nhưng hắn lại không thể làm gì được.

Lúc này Lý Mạo cũng ý thức được mình đã quá ý lại vào Ca Thư Hàn rồi, Ca Thư Hàn căn bản là không xem hắn ra gì cả.

Lý Mạo không có tâm tình nghe ca xem múa nữa, hắn nhốt mình trong thư phòng nghiên cứu bàn đồ.

Trong lòng hắn vô cùng sầu lo, lần trước đại quân của Lý Hanh đông tiến, là do có được trợ binh của Lý Khánh An. thì Lý Hanh mới bị bức bách rút về Ba Thục, còn lần này đây, bản thân Lý Khánh An cũng đang đánh Giang Nam. bất luận như thế nào cũng sẽ không thể trợ giúp hắn được nữa, Lý Mạo không có lấy một chút niềm tin.

Lúc này, ngoài cừa truyền đến tiếng bẩm báo của thị vệ: “Điện hạ, Trương tướng quân tới rồi, khẩn cấp cầu kiến điện hạ.”

Trương Duy Cẩn tói vừa đúng lúc, hắn cũng đang muốn cùng hắn thương nghị kế sách ứng phó với Lý Hanh, bèn nói: “Hãy để cho hắn vào đi!”

Lát sau, Trương Duy Cẩn đi vào thư phòng, quỳ xuống hành lễ nói: “Thần Trương Duy Cẩn khấu kiến điện hạ.”

“Trương tướng quân hãy đứng lên đi!”

Vương phi của Lý Mạo ở Trường An, hắn ở Tương Dương có hai thứ phi sủng ái, cũng đều là muội muội của Trương Duy Cân, bởi vậy Trương Duy Cấn có thể được xem như là em vợ hắn. cũng là tâm phúc mà hắn tín nhiệm nhất.

Trương gia mặc dù ở Tương Dương có chút hoành hành ngang ngược, nhưng Lý Mạo cũng không để ý lấm, chỉ cần Trương Duy Cẩn có thể thay hắn giải trừ khó khăn và lo lắng, những việc khác cũng đã không còn quan trọng nữa rồi.

Lý Mạo thở dài nói: “Trương tướng quân, thế cục bất lợi với ta, ta đang vô cùng lo lắng a!”

Trương Duy Cẩn lại khẽ cười nói: “Điện hạ, tại sao ta lại cảm thấy thế cục có lợi với chúng ta nhi?”

Lý Mạo tinh thần phấn chấn hẳn lên, vội vàng nói: “Nói như vậy là thế nào?”

“Mấu chốt là điện hạ đã quá coi trọng thực lực của Lý Hanh rồi.

Trên thực tế, một khi Cao Tiên Chi đô ngã. quân Kiếm Nam đã không còn đáng ngại rồi.

Tịch Nguyên Khánh và Triệu Sùng Thứ đã đầu hàng Lý Khánh An rồi.

Già Sùng Quán bị biếm đến Nam Chiếu, ba viên mãnh tướng của quân Kiếm Nam cũng đã không còn tồn tại nữa rồi, còn có gì phải sợ nữa?”

Lời nói của Trương Duy Cẩn rất xuôi tai, quả thật là có chuyện như vậy, sự khẩn trương lo lắng trong Lý Mạo đã được giảm bớt đi rất nhiều, hắn gật gật đầu cười nói: “Và lại trên binh lực chúng ta có mười lãm vạn đại quân.

Lý Hanh chỉ có mười hai vạn quân, Ca Thư Hàn nói cũng có lý, quân Kinh Tương quen với thuỷ chiến, quân Kiếm Nam quen với lục chiến, nên chọn đánh nhau với đối phương ở khu vực Kinh Châu là tốt nhất, đây là kế sách phát huy điểm mạnh tránh điểm yếu của mình.”

Trương Duy Cẩn lắc đầu: “Điện hạ sai lầm rồi, nếu điện hạ tin vào lời nói của Ca Thư Hàn. chắc chắn sẽ chết không có đất chôn thân.”

“Lời nói này của ngươi là có ý tứ gì?”

Lý Mạo có chút không vui hỏi, Trương Duy Cẩn nói quá là khó nghe, cái gì gọi là chết không có đất chôn thân, điều này làm cho Lý Mạo rất bực bội.

“Điện hạ. hắn không chịu đi Chi Giang, nói là Lý Hanh sẽ đánh Kinh Châu, đó chỉ là suy nghĩ của bản thân hắn thôi, quân Kiếm Nam của Lý Hanh không giỏi thuỷ chiến, vì sao lại muốn đi đánh Kinh Châu, chẳng lẽ bọn họ không thể trực tiếp đánh Tương Dương sao?

Khi đó Ca Thư Hàn sẽ đến cứu điện hạ sao?

Sẽ không, tuyệt đối không, hắn sẽ nhân cơ hội này suất lĩnh thuỷ quân tiến sang phía đông, đi nương tựa vào tân chú nhân của hắn.

“Cái gì dẫn quân tiến sang phía đông?

Cái gì nương nhờ tân chủ nhân?

Ngươi hãy nói rõ ràng ra cho ta xem!”

“Điện hạ. ta vì sao vội vã từ Thọ Châu trở về gấp gáp như vậy, chính là vì thần nhận được tình báo tuyệt mật, Ca Thư Hàn đã cấu kết với Lý Khánh An, hắn muốn bán đứng điện hạ, đem thuỷ quân Kinh Châu tặng cho Lý Khánh An.”

Lý Mạo vô cùng chấn động: “Lời nói này của người có căn cứ gì không?”

“Có!

Thần có chứng cớ.”

Trương Duy Cẩn đem thư từ giữa Ca Thư Hàn và Lý Khánh An đưa cho Lý Mạo, lại nói: “Đây là thư từ do thân binh của Ca Thư Hàn lén trộm ra. thân hắn bị trọng thương, chạy tới Thọ Châu đem những lá thư này giao cho thần, còn nói cho thần biết…”

Nói tói đây, Trương Duy Cẩn cố ý dừng lại câu chuyện, chờ Lý Mạo xem xong thư.

Sau khi Lý Mạo xem xong thư liền sấc mặt xanh mét, bằng chứng như đá.

Ca Thư Hàn và Lý Khánh An sớm đã có cấu kết.

“Hắn nói cho ngươi cái gì?”

Lý Mạo hung tợn hói.

“Hắn nói cho thần biết, lần này Lý Khánh An tấn công Giang Nam, nhược điểm lớn nhất chính là không có chiến thuyền thuỷ quân, cho nên Lý Khánh An viết thư cho Ca Thư Hàn. kêu hắn mang tám vạn thuỹ quân và chiến thuyền đi trợ chiến, đáng tiếc lá thư nầy quân sĩ không có trộm được, liền bị phát hiện rồi. còn bị chém bị thương, hắn ngay đêm đó chạy ra khỏi Kinh Châu, tìm đến được vi thần, sau khi nói xong việc này, hắn liền vì trọng thương đã chết rồi.”

Trương Duy Cẩn đối với tính cách của Lý Mạo nắm rõ như lòng bàn tay, Lý Mạo bản thân đã vô cùng nghi kỵ Ca Thư Hàn. bây giờ chỉ cần có thể đắp được xuất xứ của những lá thư này, Lý Mạo là sẽ không truy hỏi binh sĩ báo tin là là ai đã tiết lộ những chi tiết này, cũng giống như trong lòng Lý Mạo đã chất chứa đầy dầu hỏa bất mãn đối với Ca Thư Hàn. những lá thư này chính là đốm lửa châm lên bổn dầu hỏa này.

Quả nhiên.

Lý Mạo giận tím cả mặt, đem thư dục thật mạnh xuống đất, chỉ vào phương hướng Kinh Châu chửi lớn nói: “Ca Thư Hàn!

Ngươi vong ân bội nghĩa, tội đáng chết vạn lần.”

Trương Duy Cẩn thừa cơ hội lại bỏ thêm một ngọn lửa vào: “Điện hạ, Ca Thư Hàn vong ân bội nghĩa đã không phải là ngày đầu tiên rồi. hắn trước là phản bội tiên đế, đầu hàng Lý Hanh, sau đó lại phản bội Lý Hanh, đầu hàng lại tiên đế, sau khi tiên đế băng hà.

Lý Hanh đăng ngôi, Ca Thư Hàn sợ Lý Hanh tìm hắn tính sổ nợ cũ, nên mới nương nhờ điện hạ. nhưng trong lòng hắn vẫn chưa hề xem điện hạ như chúa công của mình, người phía dưới như bọn ta đều có thể cảm nhận được, hắn là quận vương lưỡng Hồ, không phải là đại tướng thủ hạ của Kinh vương…

“Đủ rồi!”

Lý Mạo tức giận mà cắt ngang lời của Trương Duy Cẩn. hắn tức đến chắp tay đi qua đi lại trong phòng, hắn cũng từ từ nghĩ thông suốt một số chuyện rồi, lần trước hắn nói Lý Khánh An sẽ nể mặt hắn. hắn đã viết một lá thư cho Lý Khánh An.

Lý Khánh An quả nhiên đã xuất binh, còn không biết là thư của hắn viết như thế nào nữa.

Ca Thư Hàn nếu không phải đáp ứng Lý Khánh An làm gì đó, Lý Khánh An chịu xuất binh sao?

Không cần phải nói hắn cũng đoán ra được.

Ca Thư Hàn nhất định là đáp ứng, Lý Khánh An nếu công đánh Giang Nam, hắn ra thủy quân tương trợ.

Hừ!

Thật không biết là quân Kinh Tương này rốt cuộc ai mới là người làm chủ, là mình, hay là hắn Ca Thư Hàn?

Nghĩ vậy, Lý Mạo sát khí nảy lên bừng bừng, hắn nham hiểm nói: “Nội tặc không trừ. ngoại địch chế ngự sao được?

Ta muốn dung hắn. nhưng hắn lại không dung ta. tốt lắm.

Trương tướng quân có biện pháp gì không. thay ta giết chết tên tiểu nhân vong ân bội nghĩa này.”

“Có!

Vi thần có một kế, có thể giết Ca Thư Hàn.”

Năm ngày sau, Ca Thư Hàn suất lĩnh một nghìn đội kỵ binh thân vệ đi đến huyện Suất Đạo cách Tương Châu khoảng trăm dặm, Ca Thư Hàn chuyến đi lần này là nhận được mệnh lệnh của Lý Mạo, lệnh đại tướng trú quân các nơi lập tức kéo về Tương Dương; thương lượng kế sách ứng đối với quân Kiếm Nam.

Ca Thư Hàn không chút hoài nghi nào, bây giờ kẻ địch mạnh ngay trước mắt, cho dù Lý Mạo bất mãn với hắn, cũng không dám ở ngay lúc này giết hắn. hắn rất tự phụ, bây giờ ngoài minh ra, Lý Mạo còn có người nào có thể nương nhờ, huống hồ chi hắn còn có đội kỵ binh một nghìn tinh nhuệ, những người này đều là lão binh Lũng Hữu theo hắn chinh chiến nhiều năm. có bọn họ ở đây, Lý Mạo dám làm gì mình nào?

Ca Thư Hàn lần đi Tương Dương này cũng phải tìm Lý Mạo tính sổ rõ ràng rồi, Lý Mạo đáp ứng hắn triệt đế điều tra việc mua quan trong quân đội, sau này lại bật vô âm tín.

Lý Mạo có lẽ là muốn bỏ ngỏ cho qua chuyện, nhưng hắn Ca Thư Hàn không chịu, nếu như không điều tra rõ vụ việc này, hắn làm sao mà ăn nói với thủ hạ.

Vừa lúc đại quân quân Kiếm Nam đột kích.

Lý Mạo có việc cầu xin minh rồi, đây bèn là cơ hội tốt nhất, muốn hắn xuất binh cũng được, nhưng buộc phải có một cách nói cho hắn.

Ca Thư Hàn trong lòng tràn đầy sự bi phẫn, hắn men theo Hán Giang một đường phi vó, chiều hôm nay tiến vào trong địa phận huyện Suất Đạo, ngoài năm dặm phía trước, một con sông đã chặn lại lối đi.

Đây là một bến phà quan trọng của Hán Giang, gọi là Sơ Khẩu Độ, một nhánh sông Sơ Hà của Hán Giang ở đây hội nhập vào Hán Giang, Ca Thư Hàn không cần thiết phải vượt qua Hán Giang, nhưng hắn cần ở đây vượt qua Sơ Hà, đương nhiên, hắn cũng có thể đi vòng đi huyện Nghĩa Thanh ngoài ba mươi dặm qua sông, nhưng huyện Nghĩa Thanh là một bến phà nhỏ, không có con đỏ loại lớn. một nghìn kỵ binh của hắn muốn hoàn tất việc qua sông.

ít nhất phải cần thời gian một ngày, hắn không đợi được.

Ca Thư Hàn lập tức quyết định, ở ngay Sơ Khẩu qua sông.

Bến phà Sơ Khẩu vô cùng rộng lớn, ở ngay trên chỗ Sơ Hà chảy vào Hán Giang, hướng đông có thể vượt qua Hán Giang, hướng bắc thì là vượt qua Sơ Hà. ba bốn chiếc thuyền lớn ngùng ngay trên càng bến phà, một chiếc thuyền lớn đã chờ đầy khách đỏ, đang đung đưa chạy đi sang bờ đối diện Hán Giang.

“Đại soái!”

Hiệu úy thân binh của hắn chạy về bẩm báo nói: “Thuộc hạ đã bàn xong với nhà đỏ, có hai chiếc thuyền lớn có thể sử dụng, mỗi chiếc thuyền mỗi lần có thể để sáu mươi người cả người lẫn ngựa qua sông.

đại khái là trước khi trời tối. bèn có thể toàn bộ qua sông.”

Ca Thư Hàn nhìn nhìn sắc trời, ước chừng còn có một canh rười giờ mới trời tối. cũng may, hắn bèn gật gật đầu ra lệnh: “Vậy thì dùng hai chiếc thuyền này, mệnh cho mọi người theo trật tự qua sông!”

Quân đội của Ca Thư Hàn là vượt sông mà không phải là độ giang (*ở đây giang cũng là sông. nhưng lớn hơn sông), chỉ cần một khắc giờ bèn có thể đi một chuyến đi và về. các thân binh đồng loạt xuống ngựa, dắt theo ngựa đi lên chiếc thuyền, hai con đỏ đều là chiếc đỏ qua sông to ba trăm thạch, một trước một sau bốn tên lái đò chống thuyền mà đi về trước, nếu như là độ giang thì cần phải dựng buồm lên. nhờ sức gió đưa thuyền qua bờ đối diện.

Rất nhanh, hai chiếc thuyền bèn lắc lư nhổ ngo, chẳng bao lâu. con đỏ thứ nhất đã trở về, một tốp sáu mươi kỵ binh đầu tiên đã bình yên qua sông rồi.

Lúc này, Ca Thư Hàn đã lên thuyền, bên cạnh hắn đi theo năm mươi thân binh, con đỏ kẽo kẹt rời khỏi bờ. mọi thứ đều rất bình thường.

Ca Thư Hàn đứng trên đầu thuyền nhìn ngóng Hán Giang, trong lòng hắn đầy trĩu nặng. tràn đầy sự lo âu cho tương lai tiền đồ của hắn. hắn đã năm mươi mấy tuổi rồi, nhưng tiền đồ của hắn vẫn là mờ mịt.

Lý Long Cơ lúc đầu trọng dụng hắn. nhưng sau này hắn hôn dung cùng cực, Ca Thư Hàn cảm thấy hắn cử như một kẻ điên.

Lý Hanh tuy tinh táo hơn Lý Long Cơ. nhưng Lý Hanh tâm địa thâm độc. hắn là tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho mình.

Ca Thư Hàn bèn không chút đắn đo mà rời khỏi quân Kiếm Nam.

Ca Thư Hàn vốn dĩ tưởng rằng Lý Mạo chiêu hiền đãi sĩ. tấm lòng khoan dung độ lượng, sẽ là một minh chúa, hắn cũng thành tâm thật lòng chịu phụng Lý Mạo làm chúa, nhưng không ngờ rằng Lý Mạo cũng hôn dung như vậy, cũng không đáng đờ đần như vậy, lại nghe theo lời gian nịnh, dung túng mua quan trong quân đội.

đây làm cho Ca Thư Hàn không thể nhẫn nhịn thêm nữa. cũng làm cho hắn vô cùng thất vọng.

Nhìn vào mặt sông mờ mịt.

Ca Thư Hàn thở một hơi thật dài. hắn đã nghĩ đến Lý Khánh An.

Lý Khánh An là hậu bối của hắn. bây giờ lại có thể chấp chường thiên hạ. nói đến cùng, vẫn là bởi vì cái hắn đi chính là con đường ùng binh tự lập, đây mới là con đường duy nhất có thể đi dành cho những đại quân phiệt như bọn họ a!

Vì Lý gia bán mạng, cho dù hết mực trung thành, cuối cùng vẫn sẽ bị Lý gia giết đi như con chó, An Tư Thuận chăng phải là minh chứng sống rõ ràng trước mắt rồi ư?

Còn có Cao Tiên Chi nữa. một người trung thành như thế, nếu không phải Lý Khánh An ra tay tương trợ, hắn đã thân bại danh liệt mà chết đi từ lâu rồi.

Cho đến hôm nay, cho đến khi vì Lý gia bán mạng gần hai mươi năm.

Ca Thư Hàn cuối cùng mới ngộ ra được đạo lý này, chim bay đã hết. thì cung tốt cất đi.

Thỏ khôn đã chết, thì chó săn phải chết, vì hoàng gia bán mạng cuối cùng là khó thoát khỏi cái chết, chỉ có ủng binh tự lập làm vương, mới có thể có được kết cục tốt đẹp.

Thật ra An Lộc Sơn cũng là đồng thời nhìn thấy được điểm này, chỉ là hắn đã chiếm cứ trọng địa Hà Bắc. uy hiếp triều đình quá lớn. lại dã tâm bừng bừng, muốn thay thế vào vị trí Lý gia. nên mới bị sự không ng thứ của triều đình.

Ca Thư Hàn đã nghĩ thông suốt rồi. nếu như lần này, Lý Mạo vẫn là không nghe lời khuyên bảo của hắn. chấp mê bất ngộ, vậy thì hắn sẽ đem quân đội kéo tới Quảng Châu, tự lập làm Lĩnh Nam ngũ phủ kinh lược sử. núi cao đường xa. triều đình chưa chắc muốn chinh phạt hắn. chỉ cần hắn thừa nhận triều đình, không can thiệp chính vụ địa phương, sáu phần tự trị, bốn phần thuận theo, tin rằng triều đình cũng sẽ mắt nhắm mắt mở, để mặc hắn thôi, cũng giống như Lý Khánh An ở An Tây vậy.

Nghĩ đến đây, Ca Thư Hàn chỉ cảm thấy lồng ngực trở nên rộng mờ sáng sủa. sương mù ở trước mắt đã tan ra. một con đường khang trang rộng mờ rõ như in đang hiện ra trước mặt hắn. trong lòng hắn kích động khôn xiết, lòng cử nôn bay đi như tên bắn. hắn thậm chí đã không muốn đi Tương Dương nữa. thôi vậy. mặt kệ Lý Mạo gì đó nữa. bây giờ thì quay đi.

Ca Thư Hàn quay đầu lại vừa muốn hạ lệnh, thì lại nghe thấy thủ hạ của hắn quát mắng om sòm: “Nhà đỏ, ngươi muốn dẫn bọn ta đi đâu?”

Ca Thư Hàn siật mình kinh hãi, hắn lúc này mới phát hiện, con đỏ không hề đi sang bờ bên kia. mà là chạy vào Hán Giang, hắn nối giận đùng đùng, rút kiếm chỉ vào một 2ã lái đò mắng: “Lập tức trở về, bằng không ta làm thịt ngươi.”

Bốn tên lái đò kêu trời rên đất: “Quân gia. các ngài không phải muốn qua sông sao?

Vì vậy bọn ta mới đi về hướng bờ bên kia.”

“Tầm xàm!”

Ca Thư Hàn đã phát hiện ra sự bất ổn. mấy chiếc thuyền nhanh đang tức tốc chạy về phía này của hắn. thuyền buồm căng phồng. giống như mũi tên bắn khỏi dây cung. hắn thậm chí đã thấp thoáng nhìn thấy trên đầu thuyền có người tay cầm cung nỏ.

Ca Thư Hàn trong lòng hốt hoảng, hắn là con vịt cạn.

ở trên đất liền hắn có thể sức địch vạn người, nhưng ở trong nước, hắn có thể ngay cả một nữ nhân cũng đánh không lại.

Ca Thư Hàn rút kiếm chém tới hướng người lái đò.

Bốn gã lái đò thét to một tiếng, đồng thời trở mình nhảy vào trong lòng sông, con thuyền bỗng chốc ở trong lòng sông bắt đầu quay như chong chóng, thân binh của hắn đều là kỵ binh, không giỏi bơi lội.

ở trên thuyền trở nên hoảng loạn thành một đống.

Ngay lúc này, chiếc thuyền đã bắt đầu bị vào nước, từ bốn cái lỗ thùng đồng thời nước tràn vào xối xả. lát sau. chiếc thuyền bèn đã chìm đi hơn phân nửa. năm mươi thân binh của hắn đã xuống nước hơn phân nửa.

đã biến mất trên mặt sông.

Ca Thư Hàn cầm kiếm đứng trên đầu thuyền lúng túng không làm gì được, mắt thấy thuyền sắp chìm rồi, hắn không khỏi ngẩng đầu lên trời la to: “Trời xanh a! sắp diệt ta Ca Thư Hàn rồi sao?”

“Ca Thư lão tặc. trời xanh không diệt ngươi, ta đến giết ngươi!”

Chỉ thấy một chiếc thuyền nhanh từ bên người hắn vọt qua từ bên cạnh, người trên đầu thuyền, chính là kẻ đối đầu truyền kiếp của hắn.

đại tướng Trương Duy cần.

Trương Duy Cẩn tay cầm cung tên.

đã nhắm ngay Ca Thư Hàn từ lâu. không đợi hắn phán ửng. một tên bắn ra. thế tên nhanh mạnh, đáng thương cho Ca Thư Hàn trước sau trái phải đều là nước, không chỗ nào tránh né. một mũi tên này trúng ngay ngực phải, bắn thủng cả áo giáp của Ca Thư Hàn. hắn kêu to một tiếng, cùng giáp rơi tõm xuống Hán Giang, chỉ thấy trên mặt sông ánh máu loang đỏ, một tên lái đò đã đem đầu người của Ca Thư Hàn giơ lên cao cao.

“Trương tướng quân, ta đã giết Ca Thư Hàn!”

Trương Duy Cẩn ngửa mặt lên trời cười to một trận.

“Ca Thư Hàn lão tặc, ngươi cũng có ngày hôm nay rồi chứ?”

Chương 623: Kỳ binh SINDH I+II

Ca Thư Hàn đã chết, binh sĩ mai phục bốn phía lan tràn ập đến.

Các thân binh chưa kịp qua sông bi phẫn vạn phần, liều chết chống đỡ, nhưng số ít không địch nổi số nhiều, dần dần càng lúc càng bị giết nhiều, càng lúc càng ít đi, chỉ còn lại vài trăm người thấy tình thế không hay bèn hô hào một tiếng, xông ra khỏi vòng vây phóng về phía Kinh Châu.

Tin Ca Thư Hàn thân vong vài ngày sau đã truyền đến Kinh Châu.

Ca Thư Diệu Con trai Ca Thư Hàn quá đau thương, chết ngất tại chỗ, sau khi đi mọi người giải cứu mới tinh lại.

Ca Thư Diệu lập tức hạ lệnh đeo tang cử ai, sau khi cắt máu viết nên hai chữ “phục thủ”, hắn đã chinh đồn quân mã, được ba vạn tinh binh uy dũng tiến về phía Tương Dương.

Nhưng ngay lúc này mười vạn đại quân của Lý Hanh lại ập đến Tương Châu, Lý Mạo cấp lệnh đại tướng Triệu Phụng Chương dẫn năm vạn quân đi đến nghênh địch.

Trận chiến Tứ Vọng sơn, tiết độ phó sứ Kiếm Nam đã đánh bại quân Triệu Phụng Chương, mười vạn đại quân kiếm chi thành Tương Dương.

Hai ngày sau, đại quân vượt qua Sơ Hà. binh lâm Tương Dương thành hạ. còn ba vạn quân của Ca Thư Diệu cũng đã ập đến huyện Trường Lâm. trú binh không tiến.

Lúc này Lý Mạo còn bảy vạn đại quân trong thành, trong lúc Lý Mạo đinh sẽ quyết từ cùng Lý Hanh thì Tây Vực lại có tin đến, đại tướng Trương Duy Cẩn mà hắn tin tường nhất đã mờ thành đầu hàng, bảy vạn quân đi theo Trương Duy Cân đã đầu hàng quân Kiếm Nam. mười vạn quân Kiếm Nam ùa vào thành Tương Dương.

Mãi đến đến lúc này Lý Mạo mới biết hắn giết Ca Thư Hàn là tự hủy trường thành.

Trong nỗi tuyệt vọng và hối hận không nguôi, Lý Mạo hỏa thiêu Kinh vương phú. tự thiêu thân vong.

Ca Thư Diệu nghe tin Lý Mạo tự sát cũng tự biết không địch nổi quân Kiếm Nam. bèn dẫn quân quay về Kinh Châu, điều hết tám trăm chiến thuyền Kinh Châu, rời khỏi Kinh Châu đi về Giang Nam.

Chiến sự Giang Nam trước mắt đang roi vào tình trạng đóng băng, quân Bắc Đường tuy sĩ khí cao vút. tiến công quyết liệt, nhưng nếu không có chiến thuyền hạng lớn, tào thuyền chuyển hàng bình thường tuy nhiều, nhưng khó mà địch nổi thủy quân Nam Đường.

Tám vạn đại quân chỉ đành nhìn sông thở dài mà không làm gì được.

Lúc này, Lý Khánh An hạ lệnh cho đóng lượng lớn thuyền tại càng Bạch Sa. trung tập được trên vạn thuyền công, hạn trong vòng hai tháng phải đóng được ba trăm con thuyền lớn.

Tin tức rất nhanh chóng được loan đến đại doanh quân Nam Đường tại bờ bên kia.

Lý Lân nghe nói bắc quân vừa bắt đầu đóng thuyền không khỏi lớn tiếng cười phá lên.

Lúc này hắn đã được tình báo, hoàng huynh Lý Hanh đã dẫn mười vạn đại quân đông chinh Kinh Tương, bao nhiêu tin có lợi cùng đến. khiến Lý Lân cuối cùng cũng yên tâm.

Hắn một mặt lệnh cho lính gác tuần tra tại bờ sông, nghiêm phòng bắc quân dùng tào thuyền vượt sông.

Một mặt khác hắn cũng nhướng đầu đợi chờ tin tốt lành tứ phía Kinh Tương.

Đêm tại Cảng Muối, áó rét tứ phía, gió bắc vù vù, sức áó mạnh thổi tung lá cờ to trên càng tung bay vù vù.

Xung quanh càng khẩu đã bị hàng vạn binh sĩ áới bị nghiêm ngặt.

Trong vòng hai mươi dặm. bất kỳ người ngoài nào cũng khó mà vào được càng khâu.

Sau hết lần này đến lần khác không ngừng tăng binh, trú binh tại Cảng muối đã vượt quá ba vạn. rất kín đáo, từ đây cho đến ngoài trăm dặm đều là ruộng muối trắng xóa, không có hộ gia đình nào cũng không có cây cối.

Dưới phong tỏa của quân đội, thám từ bờ nam căn bản không cách nào qua đây, lại càng không thể phát hiện được nơi đây đã đóng ba vạn đại quân.

Lúc này, tiếng vó ngựa dồn dập đã xé toạt màn đêm tĩnh lặng, chỉ thấy hàng ngàn kỵ binh từ phía tây bắc tựa sấm tựa chớp phóng nhanh đến, đứng đầu là chủ soái bắc quân Lý Khánh An.

Cảng muối là vị trí chiến lược đầu tiên mà Lý Khánh An chiếm lĩnh.

Hắn không phải vì muốn thu lợi từ muối, chăng qua là vị trí địa lý đặc biệt của Cảng muối.

Nơi đây năm tại cừa sông đổ ra biển của Trường Giang, lại có đào Hồ Đậu cách trở, quân Nam Đường khó mà thám thính được tình hình nơi đây.

Có thể nói Cảng muối là nơi mấu chốt can hệ đến toàn thắng của chiến dịch Giang Nam lần này của Lý Khánh An, đánh thắng chiến dịch Giang Nam là chẳng còn nghi ngờ gì nữa. có điều quan trọng là chặn được bao nhiêu quân Giang Nam.

Lý Khánh An cũng biết, tác chiến trên nước, quân Bắc Đường không có ưu thế. thậm chí còn có khả năng bị lạc bại, cho nên hắn nhất định phải tiêu diệt quân Giang Nam trên đất liền với mức độ lớn nhất có thể.

Một ngàn kỵ binh phóng đến cảnh khẩu, đại tướng Lý Bão Chân dẫn quân đi lên trước thi lễ nói: “Mạc tướng tham kiến đại tướng quân!”

“Đã đến chưa?”

“Sắp rồi. xích hầu phía đông đã nhìn thấy chúng. nhiều nhất nửa canh giờ nữa sẽ đến.”

“Được!

Chúng ta đến bờ sông đợi.”

Lý Khánh An thúc ngựa đi về phía cảng, hai mươi mấy chiếc thuyền trên cảng đã dời đến đảo Hồ Đậu. trên cảng giờ khá trống trải, chỉ có vài chuyền thuyền nhỏ dẫn đường đã vào vị trí sẵn sàng.

Làn sóng đen ngùm chốc chốc lại rì rào đánh vào đá xanh lát tại cảng, màn đêm trong thâm trầm hơn thường.

Trên mặt sông là một lớp sương mòng màu xám bao trùm, nhưng cũng chẳng hưởng gì đến hình trình của những người lính này.

Lý Khánh An nhìn chằm chằm mặt sông mênh mông.

Trên mặt sông bị mây đen nặng trịch bao trùm, cả ánh sao còn không thấy.

Đây là một đêm u ám. và cũng là thời khắc mà bắc quân đợi chờ đã lâu.

“Đại tướng quân, ty chức cũng trông chờ lắm!”

Lý Bão Chân từ từ đi lên. hắn nhìn mặt sông mà không khỏi thở dài một tiếng phấn khởi, trong tiếng thở dài không phải là sự sầu não, mà là sự mong ngóng và phấn khích.

Triệu SÙĨ12 Tiết cũng đi lên. lần này hắn là phó tướng.

Lý Khánh An cười nhạt nói với hai người họ: “Nhiệm vụ lần này của hai ngươi sẽ trực tiếp can hệ đến thành bại chiến lược Giang Nam của ta. ta chi yêu cầu năm chữ với các ngươi thôi: mưu định rồi hành động.”

Hai người họ cùng khomngười nói: “Vâng, ty chức tuân lệnh!”

Lúc này Lý Khánh An bỗng quay đầu lại nhìn về phía mặt sông, hắn hình như cảm nhận được gì đó.

Chỉ một chốc sau. bèn cười phá lên: “Có ngươi có thể chuẩn bị được rồi, bọn chủng đã đến.”

Lý Khánh An vừa dứt lời, chỉ nghe tiếng chuông chói tai trên tháp ngưỡng vọng vang lên: “Tang!

Tang!

Tang!”

Đây là tín hiệu có thuyền vào cảng.

Triệu Sùng Tiết quay đầu ngựa lại phóng vội về phía quân doanh.

Lý Khánh An lại bước lên thêm vài bước.

Hắn thấm thoát nhìn thấy một làn đốm sáng xuất hiện giữa không trung trên mặt sông.

đốm sáng đó dần to lên. chỉ thấy cái bóng đen đáy, qua làn sương đêm trông lại dị thường quái gờ.

Đợi khi bóng đen đến gần. thế mới lộ ra diện mạo thật của nó, đó lại là hàng ngàn chiếc tàu biển năm ngàn thạch, cao bảy trượng. dài hai mươi mấy trượng. có thể băng băng đi vào đại dương.

Nhưng đây tuyệt không phải duy chỉ có một chiếc, đằng sau còn có đốm sáng, trong bóng đêm bất tàn không biết còn bao nhiêu tàu biển đang đi đến.

Lý Khánh An đương nhiên không biết tổng cộng có ba trăm chiếc tàu lớn chất đầy hai trăm vạn thạch lương thực.

Tàu biên này đến từ Sindh xa xôi. vốn dĩ hạ hàng tại Quảng Châu, nhưng do Giang Nam xảy ra chiến sự.

Lý Khánh An lại lệnh ba trăm tàu biển tiếp tục bắc thượng, điểm dừng cuối cùng chính là tòa Cảng Muối trước mắt.

Hai trăm vạn thạch lương thực và lượng lớn vật phẩm từ Thiên Trúc sắp sửa được hạ hàng tại Cảng Muối, nhưng thứ Lý Khánh An cần không phải là chúng. mà là ba trăm chiếc tàu lớn có thể đi vào đại dương xa xôi này.

Tàu biển khổng lồ dưới chi thị của người chỉ huy từ từ dừng lại trên cảng.

Cảng dài chừng hai dặm. có thể cùng lúc đậu tám chiếc thuyền lớn.

Đuốc được thấp sáng, dưới ánh lửa chập chờn, trên cảng vẫn khá tối.

Vài trăm thủy binh đã vô cùng quen thuộc bắt đầu thao tác, họ dùng dây thừng to quấn trên tay cột chặt lên cột sắt. cố định lại thuyền.

Boong tàu được mờ, miếng ván dài được đáp vào thành tàu. mười mấy tấm ván trượt chuyên dụng để hạ lương thực bắt đầu được gắn vào mạn tàu.

Lúc này, một đội binh sĩ An Tây theo thuyền từ trên thuyền bước nhanh xuống.

Quan quân đi đầu bỗng nhìn thấy Lý Khánh An. các binh sĩ bỗng chốc kích động vô cùng.

Họ vạn vạn không ngờ lại gặp được chủ soái của mình tại đây, vội vã đi lên trước quỳ xuống một chân thi lễ.

Quan quân đi đầu nói: “Ty chức Điền Kiến Minh thuộc đệ ngũ vệ lang tướng Sindh dẫn bộ chúng tham kiến đại tướng quân.”

Lý Khánh An cũng vui mừng trong lòng, có thể gặp được trú quân Sindh tại bờ biển Giang Nam. hắn cử như có cảm giác như mình đã vượt khỏi không gian vạn dặm. vội đi lên trước đỡ hắn dậy cười nói: “Điền tướng quân xin mời dậy, các vị huynh đệ vạn dặm đường xa. vất vả rồi. mọi người mời đứng dậy!”

Các binh sĩ cùng đứng dậy, Điền Kiến Minh bẩm báo: “Hồi bẩm đại tướng quân, ty chức dẫn một ngàn người hộ vệ thuyền đến đây. dọc đường thuận lợi. vốn dĩ rên thuyền còn có mấy trăm thương nhân Ba Tư và Túc Đặc, họ đều đã xuống thuyền tại Quảng Châu, hiện trên thuyền ngoài thuyền viên thì chỉ còn lại một ngàn quân An Tây, tông cộng có hai trăm vạn thạch lương thực cùng một số loại thuốc của Thiên Trúc, toàn bộ đều nguyên vẹn không bị tổn hao nào.”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Đây là lần đầu tiên Sindh vận chuyển lương thực cho Đại Đường, tuyến hàng hải này một khi cố định, sau này sẽ còn nhiều vụ chuyển lương quy môn lớn hơn.

Năm trăm chiếc thuyền, thậm chí là trên ngàn chiến, hi vọng Điền tướng quân có thể đào tạo ra càng nhiều thủy quân viễn hàng hơn cho ta nữa.

đừng để ta phải thất vọng.”

Điền Kiến Minh mừng rỡ, ý của đại tướng quân là sẽ trọng dụng hắn. hắn vội khom người nói: “Ty chức nguyện dốc hết sức làm.”

Lý Khánh An cười cười, xong lại lớn tiếng nói với binh sĩ: “Các vị huynh đệ không kể vạn dặm vất vả bôn ba. lần này mỗi huynh đệ sẽ được ghi công một cấp, chẳng bao lâu sau sẽ có sứ mệnh quan trọng hơn nữa cho mọi người, hi vọng mọi người tiếp tục cố gắng. lại lập công mới!”

Các binh sĩ đều cúi người đồng thanh đáp: “Nguyện tận lực vì đại tướng quân!”

Đoàn thuyền đã cập bến. bắt đầu bận rộn.

Hơn ba vạn binh sĩ ùa lên các chiếc thuyền to, bắt đầu khuâng những túi lương thực xuống thuyền.

Hàng vạn binh sĩ hì hục với công việc mãi cho đến lúc canh tư. cuối cùng hai trăm vạn thạch lương thực cũng đã hạ hàng hoàn tất.

Lúc này, ba vạn binh sĩ và chiến mã bắt đầu xếp hàng lên thuyền.

Lý Bão Chân chấp tay thi lễ với Lý Khánh An: “Đại tướng quân, mạc tướng xuất chinh đây!”

“Lý tướng quân, chúc người khai chiến đắc thắng, sớm truyền tin về!”

Trong bóng tối, Lý Khánh An đứng thẳng tấp trên bến cảng giữa cơn gió lạnh đêm. hắn chấp tay thi sĩ với toàn thể tướng sĩ chuẩn bị xuất chinh.

Các chiếc thuyền lớn lũ lượt qua đầu đi ra khơi trong màn đêm trước lúc bình minh giáng xuống. tiến công về phía phương nam xa xôi.

Thời gian lại thấm thoát qua đi mấy ngày, quân đội hai bên bờ vẫn giữ trạng thái án binh bất động.

Có lẽ do ý thức được quân Bắc Đường không có thuyền qua sông. và lại không bằng về mặt thủy quân, quân Nam Đường vốn dĩ sĩ khí đã thấp lại từ từ tăng vọt lại.

Mỗi ngày đều bắt đầu tiến hành diễn tập trên mặt sông. từng đội từng đội thuyền lớn cử diệu võ dương oai. cứ cho thuyền bơi qua lại giữa sông.

Tiếng trống như sấm. tiếng hô ầm trời như thể thị uy với phía bờ bắc.

Nhưng nhìn lại bờ bắc, lại cứ lặng thin thít, chỉ có một số tào thuyền lẳng lặng đi dọc bờ để vận chuyển vật tư và lương thực.

Chiều ngày hôm đó, một con thuyền nhỏ từ phía bờ bắc đi đến. trên thuyền là một văn sĩ trẻ tuổi cùng hai binh sĩ đi theo.

Thuyền con chưa kịp cập bến thì lập tức mấy chiến thuyền bờ nam đã lập tức đón đầu.

Chiến thuyền vây trùm bốn phía thuyền nhỏ, hàng ngàn cây nỏ tiền chi thẳng vào người tên vãn sĩ trẻ tuổi trên thuyền nhỏ, đại tướng Nam Đường Cao Tiên Kỳ đứng trên thuyền đầu nghiêm giọng thốt lên: “Ai đó?”

Văn sĩ trẻ tuổi trên tàu chấp tay thi lễ nói: “Tại hạ là Trương Tri Tiết, văn thư dưới trướng của An Tây tiết độ sứ Quý đại tướng quân, phọng mệnh đại tướng quân đặc đến aửi thư cho Ngô vương điện hạ.”

Trương Tri Tiết vẫn từ tốn thư thả trước bao vây của nỏ tiễn không chút sợ hãi. lại sảng giọng nói: “Bọn ta tông cộng có ba người, ta còn là một người học sách thánh hiền mà đã có thể làm cho mười vạn đại quân của Ngô vương phải hoảng sợ như gặp phải đại địch sao?”

Cao Tiên Kỳ nhìn hắn chằm chằm một hồi. khoát ta nói: “Dần hắn vào gặp điện hạ!”

Chiến thuyền tránh ra mờ đường, thuyền nhỏ từ từ cập bến.

Trương Tri Tiết dưới áp giải của hơn trăm người đi về phía hành doanh của Ngô vương.

Ngô vương Lý Lân vừa nhận được thư bồ câu từ Tương Dương chuyển đến. mười vạn đại quân của Lý Hanh đã công phá thành Tương Dương.

Lý Mạo tự thiêu thân vong.

Kinh Tương đã bị đại quân Nam Đường chiếm lĩnh.

Đấy cũng có nghĩa là thông đạo rút về phía tây của quân Giang Nam đã được mở ra.

Tin này khiến Lý Lân hung phấn vạn phần, chẳng mấy chốc tin này đã được loan ra. cả đại doanh toàn tiếng hoan hô hân hoan, không ít người ôm chầm nhau khóc.

Tất cả binh sĩ và quan tướng không một ai muốn tác chiến cùng Lý Khánh An.

Thông đạo rút lui phía tây được mờ cũng có nghĩa đã cho họ được thêm một cơ hội sống.

Nhưng cũng có kẻ không xem đó là gì. như Lý Dịch Tương Thành vương con trai Lý Lân chính là điển hình.

Hắn hiện đang đầy tự tin với mình, tám mươi ba vạn đại quân Tào Tháo năm xưa chăng phải cũng bị mấy vạn thủy quân Giang Đông đánh cho đại bại quay về đó thôi?

Huống chỉ là đối phương chỉ có tám vạn quân, mấy vạn quân mới chiêu mộ đó hắn căn bản không thèm để trong mắt.

Binh lực đối phương không bằng minh, hắn cớ sao phải sợ?

Nghe thấy tiếng hân hoan khắp doanh.

Lý Dịch chép miệng quay sang nói với phó soái Lý Thành Thức: “Ta xem phụ vương gan bé quá. sợ Lý Khánh An như hố báo, lần trước quân An Tây chỉ có một ngàn kỵ binh đã dọa cho mười vạn đại quân hoảng hốt bỏ chạy, cả Giang Đô thành cũng bỏ luôn, trở thành trò cười của thiên hạ.

Chỉ tiếc lúc ấy ta không ở Giang Đô, nếu không ta tuyệt không để phải bị mối nhục này.”

Lý Thành Thức cũng thở dài nói: “Không phải mọi người sợ quân An Tây, mà là quân An Tây mạnh đến nỗi ai nghe cũng lạnh cả gan mật. họ cơ hồ trước giờ chưa bị bại trận bao giờ.

Họ đã đánh bại cả người Đại Thực.”

“Người Đại Thực là gì chứ?

Chỉ là bọn Hồ man mọi rợ mà thôi!”

Lý Dịch huơ tay khẩu khí cực kỳ không phục nói: “Nghe nói bọn chúng ngay cả khải giáp còn không có, cung nỏ cũng không bằng chúng ta.

đánh bại chúng thì có gì đáng khoe khoang?”

“Được!

Được!

Cứ cho là người Đại Thực là Hồ man đi. thế người Thồ Phồn thì sao?

Người Thổ Phồn đã để chúng ta phải đau đầu gần trăm năm nay, cũng bị quân An Tây chúng diệt đó thôi, thế cũng đã nói rõ được vấn đề rồi chứ!”

Lý Dịch thất vọng lắc đầu nguầy nguậy: “Lý phó soái, ta xem ngươi đã bị Lý Khánh An dọa cho tè ra quần rồi, có thể luận chiến cục với ngươi cũng là nỗi nhục của ta.”

Nói xong, hắn quay phắt đi ra ngoài trướng.

“Tiểu vương gia!

Tiểu vương gia!”

Lý Thành Thức gọi liền mấy tiếng sau lưng, nhưng Lý Dịch căn bản chẳng thèm đáp lại.

Lý Thành Thức bắt lực lắc đầu. thở dài: “Đúng là bê con không biết sợ cọp!”

Lý Dịch hậm hực bước ra khỏi đại trướng thì lại trùng hợp đụng mặt Trương Tri Tiết đang bị binh sĩ áp giải đi đến.

Hắn lớn tiếng hỏi: “Đã xảy ra việc gì?

Sao lại dẫn cái tên thư sinh quèn này vào quân doanh làm gì?”

Cao Tiên Kỳ khomngười nói: “Hồi bẩm tiểu vương gia.

đây là tín sứ mà Lý Khánh An phái đến đưa thư cho vương gia.”

“ồ?

Tín sứ của Lý Khánh An!”

Lý Dịch xoay quanh Trương Tri Tiết đi hết hai vòng. mắt cứ liếc trên liếc dưới ngắm nghía một hồi hắn bỗng đưa tay ra nói: “Thư đâu?

Cho ta!”

Trương Tri Tiết hơi ngẩng đầu. lạnh lùng nói: “Đại tướng quân bọn ta đã có lệnh, thư nhất định phải đưa trước mật Ngô vương.”

Vừa nói dứt lời.

Lý Dịch bèn giơ tay tát một bạt tay vào mặt Trương Tri Tiết.

Trương Tri Tiết không kịp trở tay, một cái đánh cho lảo đảo cả người, xém chút là ngã nhào xuống.

Hắn ôm chằm mặt.

ánh mắt hận thủ trừng trừng nhìn Lý Dịch, không nói một lời.

Cao Tiên Kỳ giật bắn người, vội ngăn Lý Dịch lại: “Tiéu vương gia. hắn là sứ giả của Lý Khánh An, không được vô lễ.”

“Cút ra!”

Lý Dịch đẩy mạnh Cao Tiên Kỳ ra. hung hàn nói: “Ta nói một lần cuối, đưa thư cho ta!”

Trương Tri Tiết ườn thẳng lưng, cao ngạo đáp: “Ngươi có bản lành thì giết ta đi!”

“Mẹ cha ngươi!”

Lý Dịch phụt một phát rút kiếm ra.

áp sát lười kiếm vào cổ Trương Tri Tiết, cười lạnh bên tai hắn nói: “Ngươi có tin là ta siết ngươi cũng chi bằng cắt tiết sà không?”

“Thế ư?

Vậy ngươi động thủ đi!”

Trương Tri Tiết lườm hắn một phát, lạnh lùng nói.

Chính ngay lúc này, chỉ ngay tiếng Ngô vương Lý Lân hô to từ xa xa: “Nghiệt chướng, còn không mau dừng tay!”

Lý Dịch thấy sắc mặt phụ thân vội vã chạy đến. hắn “hừ” một tiếng rồi bỏ kiếm xuống.

Hắn nheo mắt lại nhìn Trương Tri Tiết nói: “Ta không giết ngươi, mượn đầu ngươi đi nói với Lý Khánh An một tiếng, người khác sợ hắn như hổ báo, nhưng trong mắt của ta. hắn cũng chẳng khác gì con gà đất chó đất.”

“Tốt lắm!

Ta sẽ chuyển lại nguyên văn lời ngươi, cũng chúc cho cái đầu ngươi có thể giữ được thêm vài ngày.”

Lúc này Lý Lân đã kịp đến. hắn được Cao Tiên Kỳ bẩm báo, con trai hắn Tương Thành vương Lý Dịch lại dám đi uy hiếp sứ giả của Lý Khánh An. khiến hắn vừa tức vừa quạu, vội vã đến ngăn lại.

Lý Dịch đẩy Trương Tri Tiết ra rồi quay phắt đi thẳng.

Lý Lân vội đi lên xoa dịu: “Xin quý sử đừng giận, con trai ta trước giờ vốn chăng để ai trong mắt. khiến quý sử đã uất ửcs ta nhất định sẽ trừng trị hắn.”

Trương Tri Tiết đưa tay rờ rờ mặt. mặt hắn vẫn còn nóng rát vì đau.

Mối thủ này hắn sẽ khắc ghi. nhưng miệng hắn vẫn nhàn nhạt nói: “Ta phụng mệnh của đại tướng quân xuất sứ nam doanh, những lời khác ta sẽ không nói nhiều.”

“Vậy tốt. xin mời quý sứ!”

Trương Tri Tiết gật gật đầu đi theo Lý Lân vào trong đại trướng chỉ vàng.

Trong đại trướng.

Lý Lân đương ngồi thương lượng việc Kinh Tương cùng dàn mưu sĩ. thấy Trương Tri Tiết vào mọi người đều cùng đứng dậy chào.

Lý Bạch chỉ một mắt đã nhận ra ngay Trương Tri Tiết.

Hắn đã từng đến phủ đệ Trương Quân vài lần. lúc ấy Trương Tri Tiết mới mười mấy tuổi đã từng thỉnh giáo thơ văn với hắn.

Tuy đã gần mười năm qua đi. nhưng hắn vẫn còn nhận ra.

“Ngươi không phải chính là công tử Trương tướng quốc ư?”

Trương Tri Tiết không ngờ lại gặp được Lý Bạch tại đây.

Lý Bạch là thần tượng mà hắn sùng bái ngưỡng mộ nhất, hắn ngờ ngàng.

“Lý…Thái Bạch, sao ngươi lại ở đây?”

Trong lòng Lý Bạch cũng có phần áy náy, năm xưa Trương Quân có chút lạnh lùng với hắn. hắn từng viết “Há chi cúi đầu khom lung thở quyền quý…”, nhưng hôm nay hắn lại trở thành mộ liêu của Ngô vương.

Lý Bạch chi chấp chấp tay. không nói gì thêm.

Lý Lân bên cạnh lại càng kinh ngạc hơn. hóa ra sứ giả là con trai của Trương Quân.

Con trai của Trương Quân lại trở thành sứ giả của Lý Khánh An.

“Hóa ra là công từ Trương tướng quốc, bổn vương thất lễ rồi.”

Trương Tri Tiết cũng đã bình phục lại sau bỡ ngỡ bất ngờ gặp Lý Bạch, lại trở về với vẻ từ tốn ung dung như ban đầu của hắn.

Hắn rút lá thư thân bút của Lý Khánh An ra nói: “Ngô vương điện hạ. hiện ta là sứ giả của Lý đại tướng quân, đây là thư thân bút mà đại tướng quân bọn ta gửi điện hạ!”

Một thị vệ nhận lấy thư trình lên cho Lý Lân.

Lý Lân ngồi xuống gỡ thư ra. cặp mày hắn không khỏi chau lại.

Ngữ khí trong thư của Lý Khánh An rất khách sáo, mọi người đều cùng là quân Đường, hắn không muốn phạm sát giới, khuyên Lý Lân tự rút rời Giang Nam.

để tránh tình trạng toàn quân bị triệt.

Chương 624: Quản Lỉnh Nam

Hai nước giao tranh, không chém sứ giả, Trương Tri Tiết bình an vô sự mà đi khỏi, Lý Lân lại có thêm mấy phần tâm sự, hắn hiểu rõ ý nghĩa trong thư của Lý Khánh An, chính là đưa tối hậu thư cho hắn. mệnh hắn triệt khói Giang Nam.

Theo lý mà nói, đây chính là việc mà hắn luôn muốn như vậy, chỉ là trước kia bị chia cách bởi Kinh Tương, hắn không thể nào thuận lợi tây triệt, trước giờ vẫn làm hắn vô cùng chán nản.

Cũng không biết vì cái gì, hiện tại Kinh Tương đã bị quân Kiếm Nam chiếm giữ. hắn lúc nào cũng có thể tây triệt, nhưng trong lòng Lý Lân đã có một tia biến hóa kỳ diệu, hắn chẳng cam tâm rút lui khỏi Giang Nam như vậy nữa, có lẽ là bởi vì đã không có mối lo ở đằng sau, hắn đối với Giang Nam bèn lại có thêm một nỗi lưu luyến, dù sao có thể tây triệt bất cứ khi nào, tại sao hắn lại không thứ ở lại xem sao?

Chính là thứ tâm trạng lo được lo mất này, làm trong trong lòng Lý Lân tràn ngập sự mâu thuẫn và sầu não, hắn chắp tay ra sau đi qua đi lại trong đại trướng, người trong trướng có người khuyên hắn rút lui, có người thì khuyên hắn ở lại.

Phó soái Lý Thành Thức và mạc liêu Lý Bạch khuyên hắn rút lui: “Việc nên làm bây giờ. nên giữ lại thực lực là trên hết, với thực lực của quân An Tây, lại có Lý Khánh An thân chinh Giang Nam, tuyệt không phải chúng ta có thể địch lại, chi bằng đem đại quân tây triệt đến Kinh Tương. thay thế thế lực trước kia của Lý Mạo, đối với chúng ta không những không có tốn thất, hơn nữa còn có thể bảo toàn thực lực.”

Còn ba mưu sĩ còn lại thì lại trăm miệng một lời mà khuyên Lý Lân ở lại: “Bắc quân không quen thủy chiến, trước mắt lại làm chiến thuyền, không có thời gian hai ba tháng là không thể qua sông được, cho dù chế tạo được chiến thuyền, lại há có thể so sánh được với thủy quân Giang Nam.

Ca Thư Hàn chính là sự minh chứng tốt nhất, đại tướng dũng mãnh như vậy ở trong nước lại bị giết bởi tay người lái đò, hơn nữa thì sau khi tây triệt chưa chắc có thể ở lại Kinh Tương, nói không chừng là đi thủ Nam Chiếu, huống chi Hà Bắc An Lộc Sơn chưa bình ổn, một khi An Lộc Sơn phản công, Lý Khánh An chỉ có thế triệt quân bắc tiến, cuối cùng tắt sẽ vạch sông mà trị, bây giờ liền từ bỏ Giang Nam như vậy, thật là quá sớm rồi, thêm nữa là. nếu như An Lộc Sơn có thể qua sông phía nam tiến công. hắn lại hà tất phải sai sử đến uy hiếp, điều này nói rõ hắn cũng vô phương khả thi rồi.”

Người hai phe tranh luận không ngớt, làm cho trong lòng Lý Lân cực kỳ phiền chán: “Đủ rồi!

Tất cả ra ngoài hết cho ta.”

Hắn đuổi hết mọi người ra khỏi đại trướng, đặt mông ngồi phịch xuống giường mềm.

ánh mắt thở thẫn nhìn vào Giang Nam trên bản đồ ở trước mắt. hắn làm sao nỡ lòng từ bỏ Giang Nam trù phú hoa lệ này cơ chứ?

Ngay lúc này, ngoài trướng truyền tới một tiếng bước chân, màn trướng vén lên. con trai Lý Dịch của hắn bước nhanh đi vào, trong đại quân Giang Nam e là chỉ có đứa con trai này của hắn không cần bẩm báo bèn có thể trực tiếp tiến vào trong trướng.

Lý Lân vô cùng sủng tín con trai, đối với hắn là ngàn y trăm thuận, hơn nữa đem một phần quân quyền cũng giao luôn cho hắn. nhưng mà hôm nay hắn lại có chút tức giận con trai vô lễ với sứ giả Giang Bắc.

“Vội vã hấp tấp như vậy, có chuyện gì?”

Trong giọng nói mang theo một tia bất màn. nhưng Lý Dịch đã hiểu thấu trái tim phụ thân, hắn quỳ xuống nói: “Hải nhi ban nãy quá bỗng bột. xin phụ vương trách phạt.”

Hắn không nói minh vô lễ, mà là nói mình bỗng bột. bỗng bột là bởi vì trẻ tuổi, xông xáo, những thứ này đều có thể tha thứ được, nhất là phụ thân đối với nhi từ, có người cha nào lại chửi con là bồngbột.

Lý Dịch vừa quỳ xuống; một tia bất mãn trong lòng Lý Lân bèn lập tức biến mất không thấy tăm hơi. hắn gật gật đầu nói: “Con bỗng bột ta không trách con. nhưng mà lần sau con phải nhớ lấy, đừng lỗ mãng như vậy nữa. hôm nay nếu không phải vi phụ kêu con lại. thì con đã làm cho vi phụ kết hạ mối huyết hải thâm thù với Trương tướng quốc rồi. con có biết không?

Sứ giả đó là con trai của Trương tướng quốc.”

“Hải nhi đã biết rồi, vì vậy hài nhi rất hối hận. xin thỉnh tội với phụ vương.”

“Thôi đi. hấp thụ giáo huấn là được rồi.”

Lý Lân thấy ngoài cửa còn có một người, hình như muốn vào đây, bèn hỏi: “Còn có chuyện gì sao?”

Dựa theo tính cách của Lý Dịch, hắn là tuyệt đối sẽ không làm chuyện cúi đầu như vậy, đừng nói là con trai của Trương Quân, con dù là thái tử. hắn cũng chăng thèm để mắt tói, nhưng nếu như hắn đã cúi đầu. vậy chỉ có thể chứng tó hắn có chuyện cầu xin phụ thân.

“Phụ vương, hài nhi ban nãy vừa nhận được một tin.

Lĩnh Nam ngũ phủ kinh lược sứ Hà Quảng Bình suất lĩnh ba vạn quân bắc tiến rồi.”

“Cái gì!”

Lý Lân giật mình kinh hãi, Hà Quảng Bình trước giờ luôn tận trung với Bắc Đường, hắn bắc tiến lúc này, đương nhiên không phải là đến giúp đỡ mình, mà là hiệp trợ Lý Khánh An bao vây tiêu diệt minh, hắn vội hỏi: “Quân Lĩnh Nam đến đâu rồi?”

Lý Dịch quay đầu vẫy tay một cái, binh báo tin ở ngoài cừa bèn đi vào, quỳ xuống nói: “Hồi bẩm vương gia. quân Lĩnh Nam đã đến Hồng Châu Dự Chương, đang đi về hướng đông.”

Quân Lĩnh Nam không đi đường biển, điều này thật có chút kỳ quặc, nhưng Lý Lân đã không lo tới được điểm kỳ quặc này nữa, trong lòng hắn nóng như lửa đốt mà đi đến trước bàn đồ, trải tấm bàn đồ ra, Dự Chương chính là Nam Xương ngày nay, quân Lĩnh Nam bắc tiến, hành quân sang đông thêm nửa tháng, bèn có thể đi đến Hàng Châu, Hồ Châu, ở đó thật sự là vùng đất giàu có đông đúc của Giang Nam. hơn nữa binh lực cực kỳ trống trài, nếu như thật sự để hắn chiếm lĩnh Hàng Châu, vậy thì quân Kiếm Nam thì sẽ hai mặt thọ địch rồi.

Tình báo đột ngột này khiến cho Lý Lân có chút trở tay không kịp, nhưng trong mắt của Lý Dịch lại nhấp nháy thứ ánh sáng hung phấn, tên Hà Quảng Bình này đến thật đúnh lúc quá. vừa lúc có thể dùng hắn để gia tăng đấu chí và sĩ khí của quân đội. hơn nữa Lý Dịch vô cùng động lòng. quân Lĩnh Nam đương nhiên không thể đem ra so sánh với quân An Tây, hắn vẫn chưa hề có cơ hội chỉ huy qua một trận đại chiến, cao lương mỹ vị đưa đến tận cửa. hắn làm sao có thể bỏ qua được.

“Phụ vương không cần lo lắng; Lý Khánh An không có chiến thuyền, nhất thời không qua được đại giang, để hài nhi dẫn quân đi nghênh chiến Lĩnh Nam quân, bọn họ chỉ có ba vạn người, không đáng lo ngại, hài nhi có lòng tin một trận đánh bại bọn họ, nếu như vậy, quân đội của chúng ta sĩ khí đại chấn, phụ vương.

đây là thời cơ tốt để chúng ta ngưng tụ quân tâm a!”

Lý Lân cũng có chút bị con trai thuyết phục, nếu là quân An Tây, hắn là tuyệt đối không dám đi nghênh chiến, nhưng bây giờ là Lĩnh Nam quân, thì đó lại là một chuyện khác, hắn cũng muốn con trai đi lĩnh binh tác chiến, rèn luyện một chút tài soái, duy chỉ lo lắng là con trai quá trẻ tuổi.

Lý Lân ngẫm nghĩ một lúc bèn nói: “Con đi cũng được, ta để Lý Thành Thức làm phó tướng của con. hơn nữa cố gắng dẫn nhiều quân đội. dù sao đối phương có ba vạn người, con phải gấp đôi bọn họ. vi phụ mới có thể yên tâm được.”

Lý Dịch cả mừng, cho dù hắn là muốn độc lập tác chiến, không cần vị phó tướng Lý Thành Thức này, nhưng hắn cũng biết, phụ thân chuấn bị dẫn binh ra trận đã là một sự nhượng bộ lớn nhất đối với hắn. hơn nữa phụ thân cho hắn sáu vạn đại quân, đây là một bước mang tính quyết định cho hắn triệt để chường quản quân quyền.

“Tạ ơn phụ vương, con chuẩn bị ngày mai là xuất binh, đem Lĩnh Nam quân chặn lại ở bên ngoài Hàng Châu, Hồ Châu.”

Lý Khánh An ở Giang Bắc đã bình lặng được gần một tháng, đã giảm nhẹ một sức ép rất lớn cho quân Giang Nam. cũng làm cho Lý Lân chia binh tác chiến trở nên có khả năng, để ngăn chặn quân Lĩnh Nam bắc tiến, hạ tuần tháng mười hai.

Tương Thành vương Lý Dịch làm chủ tướng.

Lý Thành Thức làm phó soái, suất lĩnh sáu vạn đại quân rời khỏi Nhuận Châu, đi về phía Hàng Châu ở phía nam.

Đại doanh Giang Đông Dương Châu, ngay vào hôm thứ hai của Lý Dịch lĩnh binh nam hạ. một phần báo cáo tường tận bèn đặt ngay trên bàn án của Lý Khánh An. từ tổng số lượng của quân đội đến nhân số của các loại quân chủng, số lượng của chiến mă. sự vận chuyển của lương thảo, tuyến đường hành quân v.v… các loại số liệu đều vô cùng tường tận.

đây chính là điều mà xích hầu thông thường không thể nào làm được, không còn nghi ngờ gì nữa.

Lý Khánh An ở trong đại doanh quân Giang Nam đã cài vào không ít mật thám, thậm chí đã mua chuộc một số quan viên quan trọng.

Tất cả mọi thứ đều diễn biến theo theo quỹ đạo mà hắn thiết kế, duy nhất có một số sai lệch là.

Lý Khánh An tưởng rằng Lý Lân sẽ phái bảy vạn đại quan nam hạ. nhưng hắn đã dự liệu nhiều hơn rồi, Lý Lân cuối cùng chỉ phái đi sáu vạn quân nam hạ.

ít nhiều thì cũng có chút tiếc nuối.

Trên thực tế, Lý Khánh An từ nửa năm trước bèn bắt đầu vạch kế hoạch đoạt lấy Giang Nam rồi. hắn tỉ mỉ thiết kế nên hết cái bẫy này đến cái bẫy khác, bao gồm chiếm giữ Cảng Muối; bao gồm hắn tuyên bố trong vòng hai tháng chế tạo ba trăm chiếc thuyền lớn; bao gồm hắn phái Trương Tri Tiết xuất sứ Giang Nam. mọi thứ này đều là bom hỏa mù mà hắn thả ra. hắn không làm gì cả chính là đề mê hoặc quân Giang Nam.

để bọn họ nảy sinh ra một ảo giác, quân An Tây không quen thũy chiến, không có chiến thuyền, không thể nào qua sông nam hạ.

Hắn đã dùng thời gian gần một tháng đề mê hoặc đối phương, đã giành được sự thành công sơ bộ, đã làm cho Lý Lân thả lỏng cảnh giác, phái quân đội nam hạ đi nghênh chiến quân Lĩnh Nam rồi.

Đương nhiên, quân Lĩnh Nam bắc tiến cũng là một khâu trong kế hoạch của hắn. hơn nữa là một khâu quan trọng. mục đích của hắn chính là vì để cho Lý Lân đem quân đội điều khỏi Trường Giang, rời đi càng xa càng tốt. hết thảy mọi bom hỏa mù mà hắn trước đó thả ra. cũng là xuất phát từ mục đích tương tự.

Chương 625: Mời ngài vào rọ

Nam hạ đoạt lấy Giang Nam, đối với Lý Khánh An mà nói dễ như trở bàn tay, cho dù không có chiến thuyền, hắn cũng nhất định có thể làm được một cách dễ như trở bàn tay, sự phòng ngự của Lý Lân chỉ là một tuyến từ Giang Ninh đến Giang Âm. hắn hoàn toàn có thể ở Đang Đồ phía tây Giang Ninh dùng tào thuyền qua sông, hoặc là ở đảo Hồ Đậu phía đông Giang Âm mà qua sông, thì có thể tránh khỏi tuyến phòng ngự của Lý Lân, từ đó mà điều kỵ binh An Tây trực tiếp đánh sang Nhuận Châu.

Nhưng nếu mà như vậy, thì mười vạn đại quân của Lý Lân sẽ đãng lên một nghìn chiếc thuyền chiến vào sông, từ Trường Giang tây tiến, quân An Tây ở trong con sông lớn còn kém rất xa mới là đối thủ của thủy quân Giang Nam. không chi sẽ tốn thất nghiêm trọng. hơn nữa chỉ có thể trơ mắt mà nhìn đại quân Lý Lân đi xa.

Đây không phải là mục đích chiến lược của hắn. mục đích chiến lược của hắn không chỉ là phải đoạt lấy Giang Nam, hơn nữa phải toàn bộ tiêu diệt mười vạn đại quân Lý Lân, nếu làm như vậy, việc để cho quân đội của Lý Lân rời khỏi Trường Giang chính là một trong những khâu mấu chốt nhất.

Lý Khánh An nhẹ nhàng ném báo cáo lên trên bàn, khóe môi của hắn lộ ra một nét cười đắc ý, đứng dậy từ từ đi đến trước cửa trướng, chắp tay nhìn về hướng phía nam, năm ngày, nhiều nhất là khoảng thời gian năm ngày, thì hắn có thể nhận được thư chim câu của Lý Bão Chân rồi.

“Đại tướng quân, tên Lý Dịch kia tuy rằng dũng liệt, nhưng sự tự phụ của hắn sẽ lấy đi mạng của hắn!”

Một bên.

Trương Tri Tiết thấp giọng nói.

Lý Khánh An liếc nhìn hắn một cái, hắn biết được nỗi nhục mà Trương Tri Tiết gặp phải ở đại doanh Giang Nam. một cái tát đó đủ để làm cho Trương Tri Tiết ôm mối thủ cả đời với Lý Dịch.

Lý Khánh An cười nhạt một cái nói: “Con người của Lý Dịch ta ở nửa năm trước bèn đã bắt đầu nghiên cứu hắn. hắn là đứa con trai duy nhất của Lý Lân. từ nhỏ đã lớn lên ở trong thâm cung, muốn làm gì thì làm. năm hắn tám tuổi bởi vì một chuyện vật vành mà tận tay giết chết đi tiểu hoạn quan từ nhỏ đi theo hắn.

đó là lần đầu tiên hắn giết người, lúc mười một tuổi dáng người đã như người lớn. năm mười hai tuổi, hắn đã cường hiếp một cơ thiếp của Lý Lân. không phải chịu bất kỳ sự trách phạt nào, cùng năm. hắn đã giết chết một viên thị vệ của Lý Lân. lại nhận được sự khen ngợi của Lý Lân. từ đó bỏ văn theo võ, Lý Lân vì hắn mời khắp mọi võ sư có tiếng trên thiên hạ. truyền thụ hắn một thân võ nghệ cao cường, hắn năm nay chỉ có mười tám tuổi, nhưng người chết dưới tay hắn đã đếm không xuề rồi. nữ nhân bị hắn cường hiếp cũng không thể kể xiết…”

“Người này chính là ác ma!”

Trương Tri Tiết cắn răng nói.

“Không!”

Lý Khánh An lắc đầu. khinh khinh không đoái hoài nói: “Gọi hắn ác ma hắn còn chẳng xứng, chẳng qua là một tiểu tử lỗ mãng không biết trời cao đất dày mà thôi.”

Nói tới đây, Lý Khánh An trên mật lộ ra một nụ cười khinh miệt.

“Hắn sử dụng một cây đại thiết thương, hắn tự cho là nặng một trăm bốn mươi cân. trên thực tế chỉ nặng một trăm ba mươi tám cân. sự hiểu biết của ta về hắn có thể còn rõ ràng hơn cả bản thán hắn. quân đội của Lý Lân tắt sẽ bại vong trong tay hắn.”

Mùa đông Giang Nam bớt đi vài phân đìu hiu như phương bắc.

ấm áp ầm hơn chút ít. nước sông không bị đóng băng, vẫn có đang chậm rãi chảy, xung quanh cũng chẳng phải thế giá băng tuyết trắng xóa.

Trận tuyết của một tháng trước đây, giờ đã gần như tan hết. chỉ còn lại vài vết ố tuyết đọng lại nơi hang hốc.

Rặng liễu trần trụi lá vẫn lất phất bên sông, nhưng thấp thoáng đã nhìn thấy chút màu xanh mơn mờn chớm hiện.

Làn gió đu đưa rặng liễu cũng đã bớt rét.

đã có chút hơi hớm sinh khí. mới mẻ của mùa xuân.

Hôm nay đã ngày cuối cùng của năm đầu tiên Khánh Bình, ngày mai lại một năm mới bắt đầu.

Dù cho Giang Nam chiến hỏa chưa dứt. nhưng dân chúng Giang Nam vẫn không kiềm nổi háo hức đón chào năm mới.

Nhà nhà hộ hộ mổ gà giết dê, thi nhau quét dọn nhà cửa. dẫn câu đối bùa đỏ, nhiệt tình nồng thắm đón đợi năm mới đến.

Đã qua bốn ngày hành quân, sáu vạn đại quân Giang Nam mà Lý Dịch dẫn đã đến phía đông huyện Tử Khê ở phía cực nam của Hàng Châu.

Còn quân Lĩnh Nam hành quân chậm chạp, siờ vẫn mới đang ở huyện Tân Xương Hồng Châu, hai quân cách nhau chừng ba trăm dặm.

Lý Dịch nhận được tình báo, quân Lĩnh Nam sở dĩ hành quân chậm rãi như thế là vì binh sĩ không thích ứng nổi với khí hậu giá rét này, rất nhiều người trong quân đội đã ngã bệnh.

Tin này khiến Lý Dịch lại càng thêm kích động.

Hắn chi hận không thế mọc cánh trên lưng bay ngay đến Hồng Châu, đánh một đòn đau vào quân Lĩnh Nam cả hành quân cũng mà duy trì nối.

Hắn phảng phất như nhìn thấy hình tượng tỏa sáng của bản thân: dẫn sư xuất kích, máu chảy trăm dặm.

Lý Dịch hắn sẽ trở thành danh tướng uy chấn Đại Đường.

Sự khát khao hào quang danh tướng đã khiến Lý Dịch gần như điên cuồng.

Hắn hạ lệnh binh sĩ ngày đêm không ngừng hành quân.

Sáu vạn đại quân của hắn chỉ có năm ngàn con chiến mã. còn lại đều là bộ binh, cho dù như thế vẫn phải hành quân một ngày một đêm một trăm tám mươi dặm. cả chiến mã cũng mệt đến mức muốn ngã gục, huống chỉ là binh sĩ!

Vì thế mà Lý Thành Thức đã khổ tâm khuyên can Lý Dịch không biết bao nhiêu lần không kết quả gì. mâu thuẫn giữa hai người cuối cùng cũng bùng nồ.

Vào giờ cơm trưa.

Lý Thành Thức đeo kiếm xông vào doanh trướng của Lý Dịch.

“Tiểu vương gia!

Ta cảnh cáo ngươi lần cuối.”

Lý Thành Thức dùng kiếm chỉ thẳng Lý Dịch, lửa giận trong mắt hắn như muốn đốt cháy tất cả. hắn từng câu từng chữ nói: “Ngươi mà còn dám liều mạng hành quân, bất chấp sống chết của binh sĩ. ta sẽ lập tức dẫn binh bắc thượng, để ngươi một minh đi tác chiến với quân Lĩnh Nam đi!”

Lý Dịch cơ hồi như chẳng nghe thấy gì. vẫn chậm rãi ăn bữa trưa của mình.

Bữa trưa của hắn có mười hai món ăn. một bình rượu.

Vì tối nay là đêm giao thừa, nên giờ ăn đơn giản chút cũng chẳng sao.

Hắn nốc cạn rượu trong ly, lúc hành quân tác chiến không được phép uống rượu, hắn cũng biết, nhưng không muốn tuân thủ. quân An Tây không phải cũng quy định binh sĩ vào mùa đông nhất định phải mang theo rượu sao?

“Lý tướng quân, ngươi uống quá chén rồi sao mà dám dùng kiếm chỉ thẳng ta?”

Lý Dịch lạnh lùng đáp.

“Ta không có uống rượu, đầu óc cũng chẳng bị sao, là do ngươi quá ham công tiếc lợi mà làm cho choáng váng đầu óc thì có.

Ngươi mặc kệ sống chết của binh sĩ. mặc kệ cả lương thảo hậu cần.

Tiểu vương gia. ngươi còn trẻ. không hiểu về binh pháp, nhưng đều không sao cả. nhưng ngươi nhất định phải nghe khuyến cáo của ta.

Các hành vi của ngươi đều là binh gia đại kỵ, ngươi đã quá xem thường Lý Khánh An. ngươi đang từng bước đi vào bẫy của hắn.”

Lý Dịch ngưỡng mặt lên trời cười phá lên. sau khi cười dứt. hắn lạnh lùng nói: “Hay cho câu không hiểu về binh pháp, hay cho cái binh gia đại kỵ.

Thế binh ở đâu?

Binh ở huyện Tân Xương Hồng Châu, bọn chúng đã không còn sức mà đông tiến nữa. không tiến thì lùi. nếu như chúng ta không nắm được chiến cơ truy kích, bọn họ sẽ rút về Lĩnh Nam. như ngươi chính làm để nhờ chiến cơ.

Ngươi có biết không?

Ngươi có mở miệng là nói ta không biết nghĩ cho binh sĩ. nhưng từ bi không thể nắm quân, lý này không lẽ ngươi lại không hiểu?

Ngươi đều hiểu. chỉ là ngươi không vui vì ta làm cấp trên của ngươi, cho nên mới mượn cớ nổi quạu.

Giờ ngươi dùng kiếm chi ta.

đã là phạm thượng.

Lý tướng quân, rất xin lỗi. ta không thể không giết ngươi!”

Nói đến đây, Lý Dịch hung hãn ném mạnh ly rượu xuống đất. nghiêm giọng nói: “Ngươi đâu. trói hắn lại cho ta!”

Vài chục tên thân binh hai bên cùng ùa lên.

Lý Thành Thức cũng có chuẩn bị sẵn mà đến. hắn rút kiếm chi thăng hai bên. thét to một tiếng: “Các ngươi ai dám động ta!”

Thân binh của Lý Dịch đều dừng lại. lúc này ngoài trướng có mấy mươi tên thân binh của Lý Thành Thức ùa vào, yểm trợ Lý Thành Thức từng bước lùi ra sau. chăng mấy chốc đã rút ra ngoài trướng.

Tuy Lý Dịch dựng lên một gian lều trướng. nhưng lại không có đóng doanh, các binh sĩ đều chi ngồi tại chỗ ven đường nghỉ ngơi, sơ sài uống ngụm nước và ăn lương khô.

Lý Dịch chi cho có nửa canh giờ, dù cho thời gian ngắn ngủi, nhưng rất nhiều binh sĩ vẫn miệng vừa ngậm thức ăn vừa ngủ thiếp đi.

Bao nhiêu ngày hành quân bất kể ngày hay đêm thế này họ đã mỏi mệt đến cực cùng.

Lý Thành Thức xông ra khỏi doanh trướng, trong lòng hắn vừa phẫn nộ vừa thất vọng.

Hắn cử cảm thấy quân Lĩnh Nam lần này bắc thượng có phần kỳ lạ. nếu như thật sự là quân Lĩnh Nam hoàn toàn có thể ngồi tàu biên bắc thượng, cập bến tại vịnh Hàng Châu, chứ không phải vượt vạn dặm đường trường tồn hao thể lực và lương thực như vậy.

Hơn nữa dọc đường đường đi gian khổ, hậu cần chưa chắc đi theo được, hắn cử hoài nghi đây không phải quân Lĩnh Nam. mà là do quân An Tây của Lý Khánh An giả mạo, nhưng nghĩ lại thì hình như không thể nào.

An Tây quân không cần phải vòng một vòng xa để đến Hồng Châu.

Sau khi phẫn nộ được bình ổn lại chút ít. nghi hoặc trong lòng hắn lại mãnh liệt hơn.

Lúc này một thân binh lên khuyên giải: aPhó soái, với uy vọng của phó soái, hay chủng ta cử dẫn toàn bộ quân đội đi, để tên vương bát này một minh đến Hồng Châu.

Nhưng Lý Thành Thức lại lắc lắc đầu nói: “Hắn có thể bất nhân, nhưng ta không thể bất nghĩa.

Dầu sao hắn cũng là thế tử của Ngô vương.

Thôi vậy, ta đã làm đến nước này rồi.

đã hết mực nhân nghĩa, bản thân ta rời khỏi đây là được rồi.”

Hắn quất một roi mạnh vào chiến mã. phóng về phương bắc.

Sau khi bị Lý Thành Thức gây một trận trong doanh trướng, Lý Dịch cũng chẳng còn tâm tư mà ăn cơm.

Tay hắn cầm kiếm, mắt hung hãn nhìn chằm chằm về phương xa.

Đội thân binh của hắn đã đi bất Lý Thành Thức.

Chỉ một hồi sau, một tên thân binh vội quay về bẩm báo với Lý Dịch: “Bẩm chủ soái, Lý Thành Thức đã dẫn theo một trăm hơn tên tâm phúc đi về phương bắc.”

“Chạy rồi ư!

Thật là dễ dãi cho hắn quá!”

Lý Dịch giận dữ chém nhát kiếm vào cột trói ngựa. có điều nghĩ lại, hắn thấy như thế cũng hay, bây giờ quân đội đã hoàn toàn do hắn khống chế rồi.

Có điều binh gián của Lý Thành Thức cũng khiến hắn bình tĩnh lại chút ít. hôm nay là đêm ba mươi giao thừa, có thể để binh sĩ nghỉ ngơi một đêm, sáng mai mới bán mạng tiếp cho mình.

Nghĩ thế hắn lập tức hạ lệnh: “Toàn quân lập tức xuất phát, hành quân thêm ba mươi dặm.

đóng doanh tại huyện Tử Khê.”

Quân lệnh như núi. sáu vạn đại quân lại một lần nữa mỏi mệt xuất phát, lũ lượt tiến về phía huyện Tử Khê cách đấy ba mươi dặm.

Ngay trong lúc Lý Dịch định dẫn sáu vạn đại quân chuẩn bị đón giao thừa tại huyện Tử Khê, bọn họ lại không biết được rằng cái lưới của Lý Khánh An đang lẳng lặng thu về.

Đêm hôm trước, một đội tàu biên năm ngàn thạch gồm ba trăm chiến đã đi vào vịnh Hàng Châu, cập bến tại bờ huyện Tiền Đường.

Trên tàu chở đầu ba vạn kỵ binh tinh nhuệ của An Tây.

Ba vạn kỵ binh Bắc Đường lặng lẽ lên bờ.

Tin tức đã được nghiêm ngặt phong tỏa. cả quan địa phương huyện Tiền Đường còn không biết đã có một đội đại quân xuất hiện trong cành nội mình quản hạch.

Người dẫn đội đại quân này chính là đại tướng quân Lý Bão Chân và phó tướng Triệu Sùng Tiết.

Đó là kế sách của Triệu Sùng Tiết, để quân Lĩnh Nam bắc thượng làm mồi nhử quân chú lực Giang Nam nam hạ nghênh chiến, còn họ sẽ đột ngột xuất kích, từ vịnh Hàng Châu lên bờ, cắt đứt đường lui của quân Giang Nam.

Điểm này cung aiống như trên chiến tranh Triều Tiên, Mỹ đã cập bến tại Incheon, cắt đứt đường lui của quân Triều Tiên, là một sách lược cực kỳ cao minh.

Ba vạn kỵ binh mỗi người mang theo lương thực và cỏ khô trong ba ngày nhẹ nhàng lên đường.

Vào lúc chiều quân Giang Nam đã đến phía đông huyện Tử Khê, còn kỵ binh Bắc Đường đã chiếm lĩnh huyện Vu Tiềm, ơ đây quân Bắc Đường đã chặn lại hậu cần và đội xe của Lý Dịch, một đội xe và lương thực được tổ thành bởi hơn ngàng chiến xe lớn.

Sau khi chặn lại đội xe hậu cần. cũng có nghĩa sách lược của họ đã thành công được bảy tám phần, còn lại chỉ là làm sao tiêu diệt sáu vạn đại binh của Lý Dịch mà thôi.

Lý Bão Chân đương ngồi thương lượng lộ tuyến tiến quân với Triệu Sùng Tiết.

Từ huyện Vu Tiềm đến huyện Tử Khê cách nhau không quá năm mươi dặm, kỵ binh nhiều nhất một canh giờ đã có thể ập đến, nhưng chủ soái Lý Khánh An lại giao cho họ có năm chữ: “mưu định rồi hành động”, cũng có nghĩa là bọn họ nhất định phải có đủ tình báo làm căn cứ.

Đấy là phong cách thường thấy của quân An Tây.

Mười đội xích hầu vừa lên bờ đã cùng xuất phát.

Lý Bão Chân và Triệu Sùng Tiết cùng quyết định sẽ đợi tình báo của xích hầu đã rồi thương thảo phương án hành động cụ thể.

Từ phía xa xa đóng doanh thấm thoát vọng lại chút xao động, Lý Bão Chân bèn đứng dậy hỏi: “Đã xảy ra việc gì?”

Một chốc sau, một tên binh sĩ phóng về bẩm báo: “Tô Du tướng quân bắt được một đội địch quân trăm người, chủ tướng hình như là một quan khá to.”

Lý Băo Chân ngạc nhiên, lập tức hạ lệnh: “Hãy bắt lấy địch tướng đưa lên đây.”

Tô Du chính là tên đại tướng Hán Trung mà Triệu Sùng Tiết đã thu phục được trong trận tỷ thí tiễn năm xưa.

Hắn vẫn đi theo Triệu Sùng Tiết đến nay, và cũng đã theo Lý Khánh An tham gia trận chiến thu phục Giang Nam lần này.

Hiện nay hắn là một lang tướng, hắn giỏi về xích hầu tuần tra. nên được Lý Bão Chân bổ nhiệm làm thủ lĩnh tuần tra, dẫn một ngàn kỵ binh tuần tra tại vùng ngoại vi.

Nửa canh giờ trước một tên thủ hạ của Tô Du đã phát hiện đội kỵ binh quân Giang Nam hơn trăm người từ phương nam phóng đến.

Tô du bèn cho lập một bẫy để mai phục đội kỵ binh này, bắt sống được thủ lĩnh kỵ binh.

Sau khi thầm tra mới biết được, người bị bắt lại chính là phó soái quân Giang Nam - Lý Thành Thức.

Tô Du đại hi. vội áp giải Lý Thành Thức đến trước mặt Lý Bão Chân.

Lý Thành Thức hai tay bị trói ra sau lưng. hắn ườn thẳng lưng ngẩng cao đầu.

đứng mà không quỳ, nhưng trong lòng hắn như đã chết lịm đi.

Sau khi nhìn thấy ba vạn kỵ binh Bắc Đường, hắn mới hiểu ra mưu kế của Lý Khánh An.

Quân Lĩnh Nam bắc xâm chẳng qua là một cái bẫy đé lừa những tên ngu xuân không biết trời cao đất rộng như Lý Dịch nam hạ. rồi cho chặn đường lui của hắn. diệt sáu vạn đại quân.

Lý Thành Thức không khỏi thầm thở dài. quân Giang Nam phen này xem như đã hết!

Lý Bão Chân nhìn hắn một hồi. hắn biết tên Lý Thành Thức này lúc sớm nhất vốn là đô đốc thùy sư Đại Đường, sau này bị nhậm mệnh làm trưởng sứ đại đô đốc phủ Dương Châu, là một đại tướng dẫn quân xuất thân từ văn quan, đặc biệt sờ trường trong huấn luyện thủy quân.

Thủy quân Giang Nam đều do hắn một tay huấn luyện, người này cũng là đối tượng trọng điêm mà Lý Khánh An quan tâm. không ngờ lại bị mình bắt sống được tại đây.

Lý Bão Chân khoát tay lệnh bộ hạ cời trói trên người hắn. chấp tay cười nói: “Hóa ra ngươi chính là Lý trưởng sứ.

đã được nghe tiếng từ lâu.”

Lý Thành Thức trầm mặc hoạt động cổ tay một chút, hắn không nói gì. nhưng Lý Bão Chân cũng chẳng để tâm. lại cười cười tiếp tục: “Bọn ta xuất hiện tại đây, Lý trưởng sứ chắc không ngờ đến chứ?”

Lý Thành Thức lắc lắc đầu nói: “Ta ngỡ quân Lĩnh Nam là do các ngươi đóng giả. không ngờ các ngươi lại lên bờ từ vịnh Hàng Châu.Quả thực khiến ta ngạc nhiên, quả nhiên là cao minh, chỉ là tàu lớn của các ngươi từ đâu mà có?”

Lý Bão Chân vây tay một cái với lang tướng Điền Kiện Minh bên cạnh.

Điền Kiện Minh đi lên trước thi lễ nói: “Lý tướng quân, có dặn dò gì?”

“Không có gì; ta định giới thiệu cho ngươi cho vị đô đốc thủy sư tiền nhiệm của Đại Đường này.”

Lý Bão Chân chỉ vào Điền Kiện Minh nói với Lý Thành Thức: “Vị Điền tướng quân này nửa năm trước còn trú quân Sindh. bốn tháng trước Điền tướng quân từ cảng An Tây miền nam Sindh xuất phát, dẫn ba trăm chiếc tàu biển lớn vận chuyền hai trăm vạn thạch lương thực, nhất lộ hàng hành vạn lý, một tháng trước đã đến Quảng Châu.

Tiếp sau đó Điền tướng quân lại dẫn thuyền bắc thượng, cuối cùng đến Cảng Muối.

Tiền nhân hậu quả chắc Lý tướng quân đều hiểu rồi!”

Lý Thành Thức có phần động lòng, hắn từng là đô đốc thủy sư Đại Đường, nhưng sau khi thủy sư Đại Đường tại trận chiến Bạch Thủy hà thời sơ Đường đánh bạch thủy sư Nhật Bản thì không còn đóng góp gì lớn nữa. và lại càng khỏi nói gì đến viễn hàng đến Ba Tư.

Sindh gì.

Trong lòng hắn không khỏi đầy tôn kính với Điền Kiện Minh, chấp tay thi lễ với hắn nói: “Điều tướng quân làm người ta kính phục.”

Lý Thành Thức lại quay đầu sang nói với Lý Bão Chân: “Có điều ba vạn người của các ngươi chưa chắc đã ngăn lại được sáu vạn đại quân của bọn ta.”

Triệu Sùng Tiết bên cạnh bèn mỉm cười nói: “Xem ra Lý trưởng sứ đã nghĩ quá đơn giản về đại tướng quân của bọn ta. vì trận chiến Giang Nam lần này, đại tướng quân bọn ta nửa năm trước đã bắt tay trù bị. hơn nữa tình báo đường nội vệ đã sớm tụ hợp đủ tất cả tình báo liên quan đến Ngô vương và thế tử của hắn.

Từ đặc điểm tính cách của họ, yếu điểm của họ đều có đủ.

Ta có thể nói thế này với ngươi.

Lý Dịch có tật đái dầm vào lúc canh tư, nên hắn sẽ trước canh tư để đi tiêu tiện, sau đó hắn sẽ không ngủ được.

Tính hắn nóng vội cộng thêm ích kỳ, chẳng bao giờ nghĩ đến mỏi mệt của binh sĩ. nhất định sẽ bắt đầu hạ lệnh hành quân trước canh năm.

Từ lúc hắn mười sáu tuổi đến nay, không lần nào ngoại lệ, cho nên vào sáng sớm ngày mai, hắn sẽ xuất phát trước lúc canh năm. ta không nói sai chứ?”

Lý Thành Thức nghe mà trợn tròn mắt.

đúng không sai chút nào.

Điểm này của Lý Dịch hắn mới phát hiện, nhưng hắn không biết được là do Lý Dịch có tật đáy dầm. nhưng đối phương lại biết rõ mồn một.

“Các ngươi… sao lại biết được?”

“Đó là bản lãnh của tình báo đường nội vệ của bọn ta.”

Triệu Sùng Tiết lại cười cười nói: “Ta cũng chẳng ngại gì tiết lộ chút ít cho ngươi biết, mộ liêu của Ngô vương Lý Đài Khanh lúc đầu năm đã đầu hàng bọn ta. cho nên lần này các ngươi phái bao nhiêu quân đội. có bao nhiêu lương thảo, bao nhiêu quân mã hành quân trên chiến tuyến nào, bọn ta đều biết rõ hết.

Tuy bọn ta chỉ có ba vạn quán, nhưng bọn ta đều là kỵ binh, là một trong những đội kỵ binh tinh nhuệ nhất của An Tây.

Ai ai trong đội đều đã thân qua trăm trận, thử hỏi Lý trưởng sứ. liệu bọn ta có thể chặn được sáu vạn quân của các ngươi không?”

Lý Thành Thức không phản bác được lời nào, cả mộ liêu Lý Đài Khanh mà còn đầu hàng Lý Khánh An. trận chiến dịch này còn ý nghĩa gì nữa?

Hắn không khỏi liên tường đến một câu nói: Biết minh biết ta. trăm trận trăm thắng.

Lý Thành Thức thở dài nói: “Các ngươi đã thắng.”

Lý Bão Chân từ từ đi lên trước, thành khần nói: “Bọn ta thắng là lẽ tất nhiên, nhưng Triệu vương điện hạ không hi vọng tử đệ Giang Nam phải tha hương đi theo Lý Lân đến Ba Thục, cho nên mới gắng hết sức để những binh sĩ này ở lại quê nhà.

để Giang Nam không khỏi chịu tàn phá của chiến tranh.

Như thế Đại Đường mới có thế được phục hưng lại, để trở lại thịnh thế.

Triệu vương lòng hoài thiên hạ lê dân.

Lý trưởng sứ cũng từng là quan phụ mẫu một phương, vì sao Lý trưởng sứ lại không thể vì triều đình mà tận lực, mà cử phải đi theo tên Lý Lân kia tạo phản.”

Lý Thành Thức thở dài một tiếng, cúi đầu không nói không rằng.

Triệu Sùng Tiết lại khuyên giải tiếp: “Thân binh của ngươi cũng nói người đã trở mặt cùng Lý Dịch, thứ nghĩ Lý Lân khi lựa chọn giữa con trai và đại tướng. hắn sẽ chọn ai?

Lý Lân thà tin tưởng con trai mình cũng sẽ không tin ngươi.

Ngươi nếu quay trở về thì cũng chỉ có con đường chết mà thôi.

Đại tướng quân bọn ta từng nói với bọn ta. rằng nếu người có được Lý Thành Thức, chắc chắn sẽ lệnh hắn dẫn Đại Đường thủy sư. tung hoành tứ hải, mở ra một vùng hải cương lĩnh thồ cho Đại Đường.

Đấy là nguyên vãn của đại tướng quân bọn ta.”

Mắt Lý Thành Thức dần sáng lên. hắn thờ thẫn nhìn Triệu Sùng Tiết.

Dan thủy sư Đại Đường tung hoành tứ hải. mở ra một vùng giang sơn cho Đại Đường, đấy là tâm nguyện bao nhiêu năm của hắn.

Lúc này lòng hắn như sóng vỗ ầm ầm. kích động vô cùng.

Hắn bỗng quỳ một chân xuống, chấp tay nói với Lý Bão Chân: “Lý Thành Thức nguyện trở lại triều đình, tận lực cho Triệu vương điện hạ. vì hưng thịnh của thủy sư Đại Đường không tiết gì mạng minh.”

Lý Bão Chân vậy đỡ hắn dậy, gật đầu nói: “Được!

Ta sẽ phái người đưa ngươi đến Giang Bắc gặp Triệu vương điện hạ!”

Nhưng Lý Thành Thức lại kiên quyết lắc đầu nói: “Ta muốn nam hạ cùng các vị, ta không muốn sáu vạn tướng sĩ phải bỏ mạng vì tên Lý Dịch ngu xuẩn kia.”

Vào lúc ráng chiều, tình báo của xích hầu đã đến. hôm nay là đêm giao thừa, sáu vạn đại quân của Lý Dịch sẽ đóng trại nghỉ ngơi ngoài thành huyện Tử Khê, nhưng trông quân doanh lại không nghe thấy tiếng huyên náo chào đón năm mới. rất ư tĩnh lặng. chắc rằng binh sĩ đều đã ngủ say.

“Vậy Lý Dịch đâu?”

Lý Bão Chân trầm tiếng hỏi.

“Hắn dẫn một ngàn thân binh của mình vào thành đón giao thừa, còn lệnh cho ba mươi đại hộ của huyện Từ Khê, mỗi hộ phải hiến ra một người nữ nhân cho hắn.”

“Cái tên chó chết này!”

Lý Thành Thức khẽ giọng nguyền rủa.

Lý Bão Chân không chút do dự nói: “Đây là một cơ hội rất tốt. chúng ta giờ xuất phát ngay!”

Chủ tướng Lý Bão Chân một tiếng lệnh hạ. ba vạn kỵ binh lũ lượt lên ngựa gia tăng mã tốc. ba vạn kỵ binh vù vù phóng đi. khí thế ngất trời phóng nhanh về phía huyện Tử Khê cách đấy năm mươi dặm.

Trời đã dần tối, màn đêm đã bao trùm lên huyện Từ Khê.

Huyện Tử Khê là một tiểu huyện, nhân khâu chỉ có ngàn hộ, huyện thành rất nhỏ, không thể chứa được sáu vạn đại quân vào trú.

Lý Dịch bản thân cũng muốn đón giao thừa, vì thế hắn không cho phép quân đội được vào thành, mà đóng trại ở ngoài. vốn dĩ hắn muốn đề binh sĩ được ăn một bữa ra hồn. ngày mai tiếp tục hành quân cho hắn. không ngờ hậu cần của hắn lại không theo kịp, cả lương thực và thịt thiết đều không thấy đến.

đã phái mấy người đi hỏi cũng chưa có tin gì. mà huyện Tử Khê lại không cách nào cung ứng đủ cho sáu vạn quân ăn uống.

Trong lúc bất đắc dĩ hắn bèn lệnh binh sĩ uống nước lã ăn lương khô tạm rồi đi ngủ sớm.

Tiếng oán hờn trong doanh liền liền, nhưng cũng không còn cách nào khác, mọi người quả thực đều đã mỏi mệt. nên chi ăn qua loa chút lương khô rồi đi ngủ.

Nhưng mấy mơi quân quan lại không ngủ. họ tụ lại thương lượng đối sách.

Lý Thành Thức cực có uy tín đã bỏ đi, các quân quan cũng không muốn tiếp tục đến Hồng Châu để bán mạng cho Lý Dịch nữa.

“Mẹ cha nó, bọn lão tử thì phải uống nước lã.

ăn gạo ran. giao thừa rồi. tiểu tử hắn lại vào thành ngủ nữ nhân ăn yến tiệc, lão từ ta cóc đi nữa!”

Một tên lang tướng buộc miệng nguyền rủa. tiếng rủa của hắn rất được đồng tình xung quanh.

Mấy mươi tên quan quân cùng ngồi đấy chửi rủa hắn.

Một quan quân nói: “Nghe nói trong quân trung Lĩnh Nam đang có dịch bệnh, chúng ta đến đấy không phải sẽ bị lây bệnh chờ chết sao?”

Một người khác cười lạnh nói: “Được chết vì dịch bệnh còn đờ, lão tử chỉ sợ đi giữa đường đã mệt chết rồi.

Ngựa của lão tử đã sắp chết mệt rồi. ngày mai lão tử sẽ cõng ngựa hành quân!”

“Ê!

Ê!

Mọi người đừng mắng rủa nữa. hãy cùng ngồi mà thương lượng xem!

Thừa lúc đêm nay tên tiểu từ ấy không có trong doanh, chúng ta đi thôi í”

“Đi được đâu chứ?”

“Đi đâu cũng được cả. về nhà hay qua sông đi đầu hàng quân Bắc Đường đều được, chứ đi theo hắn chỉ có nước mệt chết mà thôi mà còn bị mang tiếng là tạo phản.”

Mọi người cử mỗi người một lời, bỗng nhiên, bên ngoài trướng đột nhiên hơi rung rung, đèn dầu dưới đất cũng đã tắt. mọi người không khỏi nhìn nhau, bỗng hô to một tiêng: “Không hay rồi. là kỵ binh!”

Trong trướng bỗng chốc loạn như ong vỡ tổ, mấy mươi tên quan quân này hớt hãi bỏ chạy, phóng ra khỏi lều thì mới bỗng chốc bàng hoàng.

Chỉ thấy xung quanh đâu đâu toàn là bóng dáng đang tuyền của kỵ binh đang ập về phía quân doanh, không đếm rõ được là bao nhiêu, rất nhiều binh sĩ lúc này cũng giật mình tỉnh dậy phóng ra khỏi doanh trướng, nhìn tình hình xung quanh hoang mang không biết phải làm sao.

Ba vạn kỵ binh khí thế đằng đằng, tiếng vó ngựa ầm ầm như long trời lờ đất. chỉ một chốc ba vạn kỵ binh Bắc Đường đã trùng trùng vây kín đại doanh.

Dần dần. các kỵ binh dần im lặng, trong đại doanh vắng lặng lạ thường.

Lúc này, Lý Thành Thức thúc ngựa đến gần doanh môn. giọng nói trầm trầm hơi khàn khàn của hắn vang vọng trong trời đêm.

“Các vị huynh đệ. ta là Lý Thành Thức, ta đến đề cửu các ngươi.

Các ngươi đã bị ba vạn kỵ binh tinh nhuệ nhất của quân An Tây bao vây rồi, các ngươi chỉ là bộ binh, dưới lười đao của kỵ binh các ngươi cũng chi như những con cừu non đợi bị làm thịt.

Lý Dịch ngu xuân ích kỹ, không biết lo nghĩ cho binh sĩ. tối nay là đêm giao thừa, là ngày mà đáng lý cả nhà sẽ đoàn tụ, mà các ngươi lại phải ngồi uống nước lã ăn lương khô tại đây, còn bản thân hắn thì đi vào thân ăn uống no say hưởng thụ.

Như thế không phải bất công sao?

Hỡi các huynh đệ, hãy bỏ binh khí của các ngươi xuống, các ngươi có thể trở về nhà. cũng có thể đầu hàng triều đình.

Đã nghe rõ chưa?

Là quân đội của triều đình, hiện nay các ngươi đều đang tạo phản!

Hãy bỏ vũ khí của mình xuống.

Lý Thành Thức ta có thể bảo đám với các ngươi. các ngươi có thể sống sót đề đón chào năm mới!”

Lý Thành Thức có uy danh cực cao trong quân đội. cộng thêm ba vạn kỵ binh An Tây quả thực khiến người ta phải khiếp đảm. và cả Lý Dịch bất nhân bất nghĩa, rất nhiều binh sĩ đã sớm lẳng lặng bỏ vũ khí của mình xuống.

Lúc này, các quân quan vừa mới hợp xong hô hào lên: “Hãy nghe mệnh lệnh của Lý Thành Thức tướng quân, chúng ta hãy bỏ vũ khí xuống, không bán mạng cho tên vương bát chết tiệt kia nữa!”

Có quân quân dẫn đầu, càng lúc càng nhiều binh sĩ bỏ vũ khí xuống.

Lúc này tất cả mọi người đều biết, nếu muốn sống thì chỉ có nước đầu hàng.

Các quân quan cũng tự tổ chức lại một cách tự phát, dẫn theo bộ hạ của mình, từng doanh địa thi nhau ra khỏi đại doanh đầu hàng.

Thân binh của Lý Dịch đều đã theo hắn đi vào trong thành hưởng lạc, không còn ai ngăn cản hay nhiễu sự.

Lý Bão Chân nheo mắt lại. kết quả này có phần ngoài dự liệu của hắn. căn bản không cần tổn hao đến một binh một tốt. sáu vạn đại quân Giang Nam đã tự đầu hàng.

Bắt được Lý Thành Thức đổi được sáu vạn đại quân.

Vụ giao dịch này đúng là lời to!

Chi nửa canh giờ sau. sáu vạn đại quân Giang Nam đều đã toàn bộ đi ra đại doanh, đang đứng nheo nhóc tập trung tại phía tây bắc đại doanh.

Lúc này Lý Bão Chân hạ lệnh với Triệu Sùng Tiết: “Ngươi có thể dẫn bộ thuộc vào doanh thanh lý, kẻ nào dám lẩn trốn hoặc đối kháng, giết không cần bàn cãi!”

“Đi theo ta!”

Triệu Sùng Tiết nghe lệnh xong bèn huơ tay một cái. dẫn theo năm ngàn kỵ binh bổn bộ xông vào trong đại doanh đã trống trơ…

Lý Dịch nửa canh giờ sau mới biết được tin đại quân An Tây đã đến.

Ngoài huyện thành Tử Khê, đuốc lửa đông đảo đã trùng trùng bao vây lại cả huyện thành.

Hai vạn kỵ binh tay cầm đuốc lửa. xa xa nôm tựa biển lửa bao la.

Bọn họ cũng chẳng phát động tiến công. chi dùng một sức mạnh vô hình mạnh mẽ lẳng lặng bức ép Lý Dịch trong thành.

Sự ngông cuồng và thiếu hiền biết của Lý Dịch đã được thề hiện rõ trong giỜ khắc này.

Cửa thành bắc được mở ra.

Lý Dịch toàn thân chiến giáp, chiến mã băng băng tung vó, trên tay hắn là cây thiết thương lớn. dẫn theo một ngàn thân binh hò hét phóng thẳng về phía kỵ binh An Tây.

Hắn là đệ nhất mành tướng Giang Nam. hai tay có sức nâng ngàn cân. không lẽ hắn không thể đột phá vòng vây sao?

Lúc này, Triệu Sùng Tiết của quân An Tây mới từ từ rút ra một cây tiễn, đặt lên khung cung. kéo căng dây, đầu nhọn mũi tiễn ánh lên vệt sáng của chết chóc.

Hắn là đệ ngũ tiễn của quân An Tây, chỉ sau Lý Khánh An.

Nam Tế Vân.

Lệ Phi Thủ Du và Lý Thịnh.

Tiễn này của hắn chính là bài học mà quân An Tây muốn cho Lý Dịch.

Dây cung đàn hồi vang lên tiếng phựt. tiễn phóng đi tựa sấm chớp, mạnh mẽ và thần tốc, trong màn đêm.

đương lúc Lý Dịch há to mồn để hô hào, thì một tiếng “Phựt” vang lên.

Vũ tiễn mạnh mẽ kia đã xuyên qua miệng hắn phóng thẳng ra sau gáy.

Hai mắt Lý Dịch như căng tròn như sắp rớt ra. hắn vứt bỏ thiết thương, hay tai giơ cao, từ từ ngã nhào khỏi lưng ngựa.

(Trên lịch xử lý Dịch chết trong quân loạn sau khi binh bại.)

Chương 626: Giang Nam buổi đầu bình lặng

Sự tàn khốc của chiến tranh không chi ở sự tàn sát của nó đối với từng sinh mạng sức sống bừng bừng, hơn nữa còn nằm ở sự quyết đoán của nó, nhanh mạnh, một khi nổ ra thì không thể ngừng lại, một khi phát động thì không để lại lối thoát, người chiến thắng nhất định sẽ cướp đoạt kẻ bại trận đến sạch sành sanh thì mới chịu thôi.

Chiến dịch Giang Nam mà Lý Khánh An đã vạch kế hoạch gần nửa năm.

đã chờ đợi hơn một tháng. khi nó đột nhiên phát động. nó bèn dùng một tư thế không chút thương xót. không hề ngoảnh đầu lại mà triển khai ra mãnh liệt.

Vào đêm giao thừa, ba vạn kỵ binh Bắc Đường ở huyện Tử Khê với thế sét đánh không kịp bưng tai bao vây lấy sáu vạn quân, đồng thời không gây thương một binh một tốt mà đem nó toàn bộ bất sống, lập tức, quân Bắc Đường chia binh hai lộ, Lý Bão Chân và Triệu Sùng Tiết mỗi người dẫn một vạn kỵ binh, như hai thanh đao nhọn lợi hại, với thế bẻ gãy nghiền nát lao thẳng vào đại doanh Giang Nam Nhuận Châu.

Mộng Giang Nam hoa mỹ của Lý Lân giống như một vườn treo rỗng ruột to lớn, trong tiếng đả kích như phẩu thuật ngoại khoa của quân Bắc Đường đã ầm ầm sụp xuống, chỉ có thời gian hai ngày, hai đội kỵ binh mạnh của Bắc Đường đã càn quét mặt đất Giang Nam. các trú binh Giang Nam đều bất ngờ làm phản, giựt phăng đi chu tước kỳ của Lý Lân, dựng lên quân kỳ rồng vàng nền đen của quân Bắc Đường.

Các châu các huyện của Giang Nam cũng xua đuổi các quan sát sứ mà Lý Lân phái trú ở các châu huyện, các kho chứa của Lý Lân ở khắp nơi bị quan phủ địa phương tịch thu. phủ Ngô vương tọa lạc ở Tô Châu của hắn bị dân chúng xúc động phẫn nộ một ngọn lửa thiêu hủy đi, kho quân lương năm mươi vạn thạch ở thành bắc Tô Châu bị mấy vạn dẫn chúng cướp sạch trong chốc lát.

Lúc vừa bắt đầu. cấp báo cầu cứu như hoa tuyết bay về phía đại doanh Giang Nam Nhuận Châu, nhưng sau hai ngày, đã không con bất kỳ thư cầu cứu nào nữa.

đối với Lý Lân mà nói. phía nam Nhuận Châu tĩnh lặng cứ giống như chết đi vậy, toàn bộ thế lực của hắn đều tan rã sụp đồ rồi.

Hai toán kỵ binh quân Đường đã bước vào địa phận của Nhuận Châu, quân của Triệu Sùng Tiết ở đông huyện Giang Ninh đã ngăn chặn trú quân chuẩn bị lên thuyền đào tẩu. quân Giang Nam gấp gáp ứng chiến, một vạn thiết kỵ chi xông kích ba cái. bèn đã đánh bại hai vạn quân Giang Nam do đại tướng Chu Đào suất lĩnh, giết địch ba nghìn. bắt sống hơn một vạn năm nghìn người, đại tướng Chu Đào bị Triệu Sùng Tiết một tên bắn chết.

Sáng sớm. hai toán quân kỵ binh mạnh của quân Đường hội mặt ở nơi phía nam huyện Đan Đồ bốn mươi dặm của Nhuận Châu, mục tiêu tiếp theo của bọn họ, bèn là hai vạn quân đội cuối cùng của huyện Đan Đồ Nhuận Châu.

Ngô vương Lý Lân chính là ở trong quân doanh.

Bệnh đến như núi đổ, bệnh đi như kéo tơ.

Trong đại trướng lông dê tơ vàng ngổn ngang bữa bộn. các loại văn thư chất đống như núi. kế ước đất đai, hộ tịch địa phương, có cái đã đóng gói chỉnh lý xong, có cái tán loạn chất đống không biết nên đặt ở chỗ nào. rối loạn đến mức cả chân cũng không thể chen lọt được vào.

Ngô vương Lý Lân thẫn thờ ngồi trên một chiếc rương gỗ, cũng giống như một người vẫn chưa tinh giấc, ánh mắt xa xăm không biết về đâu. mộng của hắn đã vỡ rồi, hắn bất luận thế nào cũng không thể nghĩ đến.

đại quân Bắc Đường mười ngày trước còn ở Giang Bắc không tìm được thuyền qua sông, lại chi trong một đêm đánh đến ngay phía dưới mí mắt của hắn.

Lý Khánh An dẫn CUĨ12 đợi bắn hơn một tháng nay, lại đột nhiên một tên bắn đến trước khuôn mặt của hắn. sáu vạn đại quân nam chinh không rõ tung tích, con trai không rõ sống chết, còn bản thân hắn cũng đã đến lằn ranh sinh tử.

Triệt quân là không còn đáng nghi ngờ gì nữa. dũng khí cược một phen với Lý Khánh An của hắn cũng đã tan theo mây khói từ lâu. chỉ là hắn còn một chút thờ thẫn, hắn vẫn còn muốn nhấm nháp lại Giang Nam một chút, nhưng mà hắn còn có cơ hội này nữa không?

“Điện hạ. chạy nhanh đi!

Nếu không chạy nữa thì quân địch đánh tới rồi.”

Ba người mạc liêu vẫn luôn miệng khuyên hắn ở lại Giang Nam đánh cược một ván với Lý Khánh An, lúc này thái độ kiên quyết hơn bất kỳ ai, chạy trốn nhanh, nếu không chạy thì sẽ không còn cơ hội nữa.

Lý Lân thở dài, hắn ngẩng đầu lên nhìn về bốn phía, không hề nhìn thấy bóng dáng của Lý Bạch.

“Lý Thái Bạch đâu?”

“Điện hạ đã quên rồi sao?

Hắn đi Thường Châu giục lương rồi.”

“À!”

Lý Lân cảm thấy bản thân chuyện gì cũng đều quên hết, chi trong một đêm, hắn cứ như già đi mười tuổi, hắn đột nhiên có chút thương cảm, Lý Bạch là không thể trở về nữa rồi.

“Điện hạ!

Chạy nhanh đi!

Kỵ binh của kẻ địch đã đánh đến ngoài hai mươi dặm rồi.”

Lần này là thị vệ của hắn đang thúc giục hắn: “Nếu không chạy thì thật sự không còn kịp nữa rồi.”

Đại doanh Giang Nam cách bên sông Trường Giang còn có mười dặm. nếu không chạy nữa. quả thật là không kịp nữa.

Lý Lân cũng ý thức được điểm này, hắn đứng dậy nhìn các rương gỗ để đầy doanh trước một cái, lắc đầu nói: “Đồ đạc đều không lấy nữa. mệnh tất cả mọi người lên thuyền đi!”

Thời gian khẩn cấp đến mức cả thời gian xuất doanh cũng không còn nữa. một chiếc xe ngựa từ cửa doanh nhanh chóng chạy tới, ngừng ngay trước đại trướng.

Lý Lân cuối cùng nhìn đại doanh một cái. thấp đầu chui vào trong xe ngựa.

Xe ngựa cất bước, tốc độ càng lúc càng nhanh, chạy băng băng ngoài xa mười dặm ven bờ Trường Giang.

ở chính giữa Trường Giang, hai mươi mấy chiếc thuyền chiến dàn thành chữ nhất, đây chính là chiến thuyền của quân Bắc Đường thu hoạch được từ Cảng Muối, tổng cộng có hai mươi lăm chiếc, đều là chiến thuyền cờ trung ba năm trăm thạch, chúng đỗ lại ở giữa sông, xa xa có thể nhìn thấy động tĩnh bờ nam sông, bờ nam sông Trường Giang, mấy trăm chiếc thuyền chiến bắt đầu nhổ neo, buồm lớn căng lên. nghìn chiếc buồm như áng mây, cột buồm như cánh rừng, đây là tín hiệu quân Giang Nam bờ nam chuẩn bị rút lui.

Đầu thuyền của một chiếc thuyền chiến to nhất.

Lý Khánh An tay nắm chuôi kiếm bình tĩnh nhìn vào tốp chiến hạm quân địch ở ngoài mấy dặm. tuy rằng hắn cách đối phương vẫn còn rất xa. nhưng hắn lại đã có thể cảm nhận được sự gấp gáp và khiếp sợ của đối phương, đối phương đã bắt đầu chạy trốn rồi. hôm nay là mùng bốn tháng giêng năm Khánh Bình thứ hai. hắn cuối cùng đã thu phục được Giang Nam. hắn phảng phất nhìn thấy ruộng lúa mênh mông bát ngát, nhìn thấy từng con sông nhỏ ở trên mảnh đất phì nhiêu màu mỡ này bố ngang xẻ dọc, nơi đây từ Trung Đường trở đi bèn là khu vực trù phú dồi dào nhất của Trung Quốc.

Cho dù Đại Đường ở trong mối loạn An Sứ đã gặp phải một đòn thương nặng, chính trị của nó gần như là phá sản. nhưng nó vẫn là thoi thóp trong mưa gió bão bùng đến gần hai trăm năm. cũng chính là bởi vì Giang Nam đã mang lại cho nó vật tư và lương thực dồi dào không ngớt. bây giờ, mảnh đất trù phú này đã thuộc về hắn rồi. nhưng dòng máu trong hắn không hề ầm ầm chảy xiết, rất kỳ lạ. mạch máu của hắn bình ổn mà thoải mái. chỉ cảm thấy từng cơn vui vẻ dâng trào, cũng phảng phất như ngày này đã đến từ lâu lắm rồi. trong đầu của hắn chỉ nhấp nháy qua một câu nói: kẻ được Giang Nam ngồi vững thiên hạ.

Lúc này, bờ đối diện loáng thoáng truyền đến tiếng tù và thấp trầm, đây là tiếng tù và vô cùng quen thuộc đối với mỗi một binh sĩ An Tây, tám năm trước, Lý Khánh An ở trong vô sổ tiếng tù và đã chọn được nó, nó thấp trầm, vang dội. cứ như một giọng nam thấp mang theo tiếng khàn, khi thổi vang nó, có một sự cộng hưởng chấn động trong tâm linh.

Rất nhanh, trên chiến thuyền cũng đã vang lên tiếng tù và thấp trầm như vậy, vang vọng trên con sông lớn. hô ửng với tiếng tù và bờ bên kia. chỉ nghe tiếng tù và bờ đối diện càng lúc càng gần. từng tốp kỵ binh An Tây ở một góc bờ đối diện oai phong lẫm liệt xuất hiện, tiếp theo sau đó, trên bờ sông dài mấy dặm đã xuất hiện càng lúc càng nhiều kỵ binh, bọn họ ra sức hò hét. vồ tới quân Giang Nam vẫn chưa kịp lên thuyền.

Trên bờ sông trở nên hỗn loạn vô cùng, còn có mấy nghìn binh sĩ vẫn chưa kịp lên thuyền, kỵ binh Bắc Đường bèn đã đánh tới. trên bờ đã trở nên rối loạn, có binh sĩ chống cự. rất nhiều người khác thì sợ đến mức hồn không nhập vào thể xác. quỳ xuống đất đầu hàng.

Thuyền lớn cũng không còn dàn thành đội ngũ nữa. bắt đầu quay đầu lao vào trong dòng sông cả. ngay ở ngoài xa một dặm của chiến thuyền Lý Khánh An. gần bốn trăm chiến thuyền từ từ rời khỏi bến tàu, buồm gió căng lên. mượn lấy gió đông ban nãy vừa mới xuât hiện men theo sông lớn đi về hướng tây, lúc này một chiếc thuyền chiến lớn nhất và thuyền Lý Khánh An đang ngồi băng ngang qua nhau, hai chiếc thuyền chiến chỉ cách nhau hai trăm bước.

Lý Lân đứng ở đầu thuyền, hắn dẫn chặt mất vào chiếc thuyền Lý Khánh An đang ngồi, đột nhiên, hắn đã nhìn thấy Lý Khánh An, tomg mất vạn phần kinh ngạc, hắn vạn vạn không thể nghĩ tới, kẻ thù đoạt lấy căn cơ của hắn lại ở ngay trước mặt hắn. chỉ cách nhau hai trăm bước, trong mắt hắn phảng phất như phun ra lửa siận. hận không thể há miệng một cái nuốt chửng lấy Lý Khánh An. thị vệ quan bên cạnh hắn cũng đã nhìn thấy Lý Khánh An. nhất thời kêu to nói: “Vương gia, đây là cơ hội. dùng thuyền đụng chìm hắn đi!”

“Cơ hội?”

Lý Lân có chút thẫn thờ, hắn khi nào có được cơ hội?

Hắn cơ hồ đã nhìn thấy nụ cười lạnh lùng của Lý Khánh An. trong lòng đột nhiên trở nên sợ hãi, liên tiếp hô lên: “Mau!

Mau rời khỏi nơi này.”

Lý Khánh An khoanh tay đứng ở đầu thuyền, hắn căn bản không sợ thuyền lớn của Lý Lân sẽ chạy đến đụng hắn. hắn đã nhìn thấu được sự nhu nhược trong xương tũy của Lý Lân rồi.

Hắn cũng không hạ lệnh bắn tên. chi thán nhiên nhìn chiếc thuyền lớn của Lý Lân chạy xa, chạy khỏi Giang Nam.

“Đại tướng quân, thà bọn họ đi như vậy sao?”

Hạ Lâu Dư Nhuận vẻ mặt không phục nhìn ra chiến thuyền đã trở thành một chấm đen nhỏ ở xa xa. không lẽ thật sự để mặc cho những chiến thuyền này bỏ chạy ngay dưới mí mắt của họ hay sao?

Lý Khánh An nhẹ nhàng lắc đầu. cười nói: “Ngươi không cần lo lắng.

ở phía trước của bọn họ tất có một đội thuỳ quân sẽ chặn đường bọn họ lại.”

Nói xong. hắn khoát tay áo lệnh nói: “Có thể đi sang bờ bên kia rồi.”

Hai mươi lăm con chiến thuyền nhổ neo sắt. hướng bờ nam Trường Giang chậm rãi chạy tới.

Năm ngày sau. mùng chín tháng siêng.

ở huyện Tấn Lãng Thường Châu. cũng chính là Thường Châu ngày nay, hơn hai trăm quan viên châu huyện đến từ bốn mươi mấy huyện thuộc mười châu gồm Dương.

Sờ, Tuyên.

Nhuận.

Thường.

Tô, Hồ, Hàng.

Việt, Minh của khu vực Giang Nam đều tề tụ đông đủ ở một nơi, tham gia cuộc họp nghênh tân niên Giang Nam do Lý Khánh An tổ chức.

Mỗi một người đều tràn đầy sự kỳ vọng đối với cuộc họp lần này, đây liên quan đến sự định vị của triều đình đối với Giang Nam. quan hệ đến phương hướng phát triển mấy chục năm sau này của Giang Nam.

Tất cả mọi người đều tin tưởng. trong lòng Lý Khánh An đã vì sự phát triển của Giang Nam vẽ nên một bức tranh tương lai.

Cuộc họp được cử hành ở trong giảng học đường của quốc tứ học Thường Châu, giảng học đường là một tòa đại điện, là kiến trúc hùng vĩ nhất của Thường Châu, có thể dung nạp ba nghìn học sinh đến nghe học. lúc này trong đại điện đã ngồi đầy người đông nghịt, không chỉ là hai trăm mấy quan viên đến tham dự. còn có gần năm trăm mấy hào môn thương nhân cũng như đại diện của sĩ thân đại hộ đến từ các châu cũng đến dự cuộc họp nghênh tân niên lần này.

Đây không phải là một buổi yến hội. có chút tương tự như tiệc trà trò chuyện ở đời sau. mỗi hai người một bàn. trên bàn đặt trái cây nước trà. cùng với một sổ điểm tâm món ngọt, căn cứ theo quan phẩm cao thấp, các thái thú ngồi ở hàng đầu tiên, như Hàng Châu thái thú Hàn Hoàng.

Tuyên Châu thái thú Đệ Ngũ Kỳ, Tô Châu thái thú Lý Hy Ngôn.

Thường Châu thái thú Vi Hoàng Thường.

Dương Châu thái thú Quý Quáng Sâm v.v… phía sau là trưởng sứ tư mã, phía sau nữa là huyện lệnh huyện thừa, tiếp phía sau nữa là bèn là thân sĩ nhân vật nổi tiếng địa phương có tước vị hoặc có huân quan.

Lý Khánh An vẫn chưa tới, trong hội trường không khí náo nhiệt, mọi người xì xầm rả rít. tiếng hỗn tạp ồn ào vang vọng.

Hàng Châu thái thú Hàn Hoàng và Giang Hoài chuyển vận sứ Thôi Ninh ngồi ở một bàn.

Thôi Ninh tuy rằng vừa mới đến Dương Châu nhậm chức không bao lâu. nhưng hắn ở Trường An đã gặp qua Hàn Hoàng vài lần, hai bên vẫn có thể xem là thân quen.

Hàn Hoảng tuổi trạc khoảng bốn mươi mấy, xuất thân tiến sĩ, bước vào sĩ đồ đã gần hai mươi năm. từ chủ bộ từng bước từng bước làm được đến thái thú, hắn đã làm được bày tám năm thái thú. lịch nhiệm mấy châu, tiếng quan hiển hách, chiếu theo sự thăng tiến bình thường, bước tiếp theo hoặc là tiến kinh thăng chức, hoặc là làm quan sát sứ địa phương, Hàn Hoảng là lãnh tụ quan viên khu vực Giang Nam. ngoài ra. hắn cũng là cao thủ tranh thủy mặc, là một họa sĩ nổi tiếng trên lịch sử, nổi tiếng về vẽ trâu.

Hàn Hoàng là cố ý ngồi chung với Thôi Ninh, hắn muốn từ chỗ của Thôi Ninh tìm hiêu một chút về dự tính của Lý Khánh An đối với khu vực Giang Nam.

Hắn cười xòa hỏi trước nói: “Không biết việc khơi thông đường sông Thôi tướng quốc đã chuẩn bị thế nào rồi?”

Thôi Ninh tuy rằng không được chính thức nhậm mệnh làm tả tướng quốc, nhưng hắn đã nhận được tư cách Trung thư Môn hạ Bình chương sự, tả tướng trống trải, mọi người ai cũng đều biết đó chính là sắp sẵn cho Thôi Ninh, bây giờ Thôi Ninh lâm thời nhận mệnh làm Giang Hoài, Hà Nam chuyển vận sứ.

Ngự sử đại phu, phụ trách khai thông vận chuyển đường sông, kiến tạo dọn bãi kho hàng, hắn suất lĩnh hơn trăm quan viên tào cự đã khào sát tuyến từ Hà Nam đến Dương Châu được hơn một tháng rồi, đã tích lũy một lượng lớn sổ liệu và bàn vẽ sơ bộ, lần này kéo đến Thường Châu chính là để thương lượng với Lý Khánh An về việc khởi công cụ thể.

“Khào sát tiền kỳ đã kết thúc rồi, bây giờ chủ yếu là vấn đề lao động và tiền vốn lương thực, chỉ cần giải quyết hai vấn đề này, ta bèn có niềm tin dùng thời gian nửa năm hoàn thành việc khai thông vận chuyển đường sông.

‘Vậy đã có phương án giải quyết chưa?”

“Có rồi!”

Thôi Ninh vuốt râu cười nói: “Đêm qua ta đã thương lượng một đêm với Triệu vương điện hạ. lao động sẽ do tù binh của quân đội Lý Lân đảm nhiệm, tổng cộng có tám vạn mấy người, ngoài ra tân quân chiêu mộ từ Dương Châu cũng sẽ phụ trách việc khai thông hà đạo trong quảng từ Dương Châu đến Hoài Hà. trước vụ xuân canh, tiếp tục huy động hai mươi vạn dân chúng tham dự tu sửa hà đạo; còn về tiền vốn.

Dương Châu vẫn còn tám mươi vạn quan thuế muối và bốn mươi lăm vạn quan thuế thương, có thể toàn bộ đầu vào trong việc tu sửa chấn chinh hà đạo, ngoài ra đại tướng quân đã đáp ửng từ trong hai trăm vạn thạch lương thực của hải ngoại vận chuyển đến. trích ra một nửa cho việc chuyên dụng trị lý hà đạo, con người tiền của vật tư đều đã đầy đủ hết. sau tết Nguyên Tiêu sẽ chính thức khỏi công.”

Thôi Ninh nói như tuôn trào suối chảy, nhưng Hàn Hoảng lúc này đây lại không phải thật quan tâm việc khai thông hà đạo, hắn quan tâm Lý Khánh An sẽ chỉnh đốn Giang Nam như thế nào, sẽ đem Giang Nam xem như một bên chiến bại mà tiến hành việc càn quét cướp đoạt.

Hắn cẩn thận dè dặt hỏi: “Thôi tướng quốc, ta nghe nói Triệu vương điện hạ sở dĩ tiến công Ngô vương đầu tiên, là bởi vì Trường An giá hàng tăng vọt. vật tư khan hiếm mà nên.

Lý Lân đã tây triệt, không biết Triệu vương điện hạ bước tiếp theo định là…

Thôi Ninh thấy trong mắt Hàn Hoảng có một nỗi lo âu không che giấu được, biết được sự lo lắng của hắn. bèn khẽ mỉm cười nói: “Hàn sứ quân là lo lắng cho ngày mai của Giang Hoài phải không?”

Hai người đều là người khá thẳng thắn, không có kín đáo. không có dò thám, mỗi câu đều nói đúng vào điểm cốt lõi của vấn đề, Hàn Hoảng gật gật đầu. thấp giọng thở dài nói: “Lý Lân cùng binh lạm võ, ở Giang Nam ra sức trưng binh trưng lương, nhân khẩu Giang Nam ít ỏi, không chịu nổi sự giày vò của hắn như vậy, đã tổn thương không ít nguyên khí. nếu như triều đình vẫn cứ giống như giữa năm Khai Nguyên, từ Giang Nam ồ ạt chuyển vật tư đi, ta rất lo lắng dân chúng Giang Nam sẽ không đủ sức gánh vác.”

“Hàn sứ quân có chút lo nghĩ nhiều rồi, ta ở Kỳ Châu làm thái thú sứ. từng bàn sâu với Triệu vương điện hạ, trong đó điện hạ cũng đã nói đến Giang Hoài.”

“Chà!”

Hàn Hoảng rất là có hứng thú, vội vàng hỏi: “Điện hạ nói sao?”

“Điện hạ chi nói một câu. nói đối với Giang Nam người sẽ ‘thụ chi dĩ ngư. nhi phi thủ chi dĩ ngư” (*truyền dạy nghề đánh cá chứ không phải là lấy cá đi).”

Thôi Ninh dùng nước trà ở trên bàn viết ra hai chữ ‘Ngư” (bắt cá, đánh cá) và ‘Ngư' (ỂL: con cá), đôi mắt của Hàn Hoàng sáng lên. rồi lại lập tức có chút mơ hồ, “Thôi tướng quốc có thể nói cụ thể một chút được không?”

“Ta cũng không tiện nói cụ thể, nhưng mà ta quả có biết được một chút suy nghĩ của Triệu vương điện hạ.”

Thôi Ninh cầm ly trà lên hớp đi một ngụm trà, lại cười nói: “Theo kinh nghiệm của ta. việc đầu tiên mà Triệu vương điện hạ sẽ phải làm ở Giang Nam chắc có lẽ là giải quyết mâu thuẫn đất đai.”

“Đất đai?”

“Đúng!

Đất đai.”

Thôi Ninh khẳng định mà gật gật đầu nói: “Vấn đề đất đai là căn nguyên của mọi sự xung đột và chiến loạn, Kính Tông hoàng đế ở Quan Trung cưỡng chế thu điền, tuy rằng đã phải trà giá bằng sinh mạng, nhưng vấn đề thâu tóm đất đai ở Quan Trung đã cơ bản được giải quyết, đã lập nên một căn cơ rất tốt cho chúng ta, ngay sau đó Triệu vương điện hạ ở Hà Nam dùng biện pháp chuộc mua để thu điền, cũng đã đạt được hiệu quả rõ nét, còn khu vực Giang Nam việc thâu tóm đất đai không nghiêm trọng, đại đa sổ tự canh nông đều tập trung ở một vùng này, vì vậy Triệu vương điện hạ ắt sẽ định ra quy củ đất đai trước, rồi mới nghĩ đến những chuyện khác.”

“Không biết điện hạ sẽ định ra quy củ gì?”

“Một là chuộc mua đất đai chiếm giữ vượt mức của đại hộ, hai là đóng băng việc mua bán đất đai. ba là lấy đất đai đổi sự giảm miễn thuế thương.

điều thứ hai là kiến nghị của Nhan Chân Khanh, còn điều thứ ba là kiến nghị của Bùi Mân, ta đoán chừng sẽ làm thí điểm ở Giang Nam trước.”

“Giám miễn thuế thương?”

Hàn Hoàng trầm ngâm trong chốc lát nói: “Không lẽ Triệu vương điện hạ là muốn phát triển thương nghiệp ở Giang Nam ư?”

Thôi Ninh cười lên: “Đây là điều tất nhiên, nhưng cũng không hoàn toàn là vậy, thương nghiệp Dương Châu phát đạt.

đã là đứng đầu toàn quốc, có thể đẩy mạnh và nhân rộng. sẽ mở ra nhiều bến càng ở các châu Nhuận.

Tô, Việt, phát triên mậu dịch hài ngoại và mậu dịch nội hà.

đề cao địa vị của thương nhân, cổ vũ dân chúng phát triển thủ công nghiệp, đồng thời đất đai Giang Nam màu mỡ, có thể đem một lượng lớn người phương bắc di dời sang phía nam.

đề cao kỹ nghệ nông tang (*dâu tằm nhà nông), khai khn ruộng lúa. gia tăng sản lượng lương thực, như vậy trải qua sự phát triển từ năm đến mười năm. khu vực Giang Nam tắt sẽ trở thành trung tâm thương nghiệp và nông tang của Đại Đường, ta lần này nam hạ khai thông tào vận. cũng là vì tăng cường sự liên hệ tới lui của khu vực Giang Nam và Trung Nguyên. mà tuyệt không phải là vì cướp đoạt vật tư của khu vực Giang Nam.”

Hàn Hoàng thở phào một hơi nhẹ nhõm, thấp giọng cười nói: “Nếu thật sự là như vậy, ta dám bào đàm. quan viên Giang Nam tắt sẽ kiên quyết ũng hộ Triệu vương điện hạ.”

Hắn vừa dứt lời, chỉ nghe trước cửa một viên thị vệ cao giọng hô to: “Triệu vương điện hạ giá đáo!”

Trong giảng học đường bỗng chốc trở nên yên tĩnh, chỉ thấy Lý Khánh An thân mặc nhất phẩm từ triều phục, từng ngoài cửa lớn vội vã đi vào, mấy viên thị vệ hộ vệ ở hai bên tả hữu của hắn. khóe môi của hắn mang theo nụ cười, đi thẳng một mạch đến trước ghế chủ tọa. chắp tay thi lễ nói với mọi người: “Các vị, ta đã đến trễ một bước, xin mọi người thứ lỗi!”

Trên đại đường bỗng chốc vang lên tràng pháo tay, rất nhiều người đều là lần đầu tiên nhìn thấy Lý Khánh An. thấy hắn trẻ tuổi cao to oai hùng khí thế bừng bừng, hoàn toàn không có tướng hung tợn dữ dằn như trong lời đồn đãi.

đa sổ người ngay ấn tượng đầu tiên bèn đã yêu thích Đại Đường đệ nhất quyền thần trẻ tuổi này.

Thường Châu thái thú Vi Hoàng Thường âm thầm siơ ngón cái một cái với Tô Châu thái thú Lý Hy Ngôn, thấp giọng nói: “Khá có phong thái của Thái Tông!”

Tô Châu thái thú Lý Hy Ngôn vuốt râu gật gật đầu cười nói: “Quả như lời sứ quân nói.”

Lý Khánh An khoát khoát tay lại lại nói với mọi người: “Nói cho mọi người biết một tin tức trước, ta cũng là vừa mới nhận được, bại quân của Ngô vương Lý Lân ở vùng lân cận Hòa Châu Vu Hồ Cảng đã gặp phải thủy quân Kinh Châu từ đông tới. cũng chính là ba vạn đại quân do con trai Ca Thư Hàn thống soái, đôi bên ở trên sông đã xảy ra trận chiến kịch liệt, chiếc thuyền Lý Lân đang ngồi bị đánh chìm.

Ngô vương Lý Lân đã chết trong loạn quân, bộ thuộc của hắn từ thương hơn phân nửa. cuối cùng toàn bộ đầu hàng.”

Trong đại đường trước là im phăng phắc, ngay sau đó thì là tiếng vỗ tay như sấm.

Lý Lân đã chết, cũng có nghĩa là Giang Nam binh hoạn đã hoàn toàn chấm dứt.

Không khí của đại đường đã trở nên thoải mái nhẹ nhàng. trong lòng mỗi người đều giống như trút được một tảng đá lớn. chỉ cần Lý Lân chết đi. vậy thì Lý Khánh An sẽ không còn trút giận lên quan phủ địa phương và dân chúĩia Giang Nam nữa.

Lúc này, Lý Khánh An lại cười nói: “Hôm nay mời mọi người đến. chính là muốn cùng mọi người bàn một chút về tương lai khu vực Giang Nam. hôm nay một buổi tọa đàm không chính thức, mọi người có thể nói thoải mái, không cần câu thúc, ta xin nói rõ chủ đề trước.”

Trong đại đường lại một lần nữa trở nên yên lặng, mỗi người đều ánh mắt thiết tha nhìn vào Lý Khánh An. chỉ nghe Lý Khánh An cười nói: “Sự định vị đối với Giang Nam ta chỉ có mười chữ: thụ chi dĩ ngư. nhi phi thủ chi dĩ ngư (*truyền dạy nghề đánh cá chứ không phải là lấy cá đi)…

“Vị sứ quân nào nói trước?”

“Ta nói mấy câu trước vậy!”

Hàn Hoảng đứng dậy cười nói.

Màn sương mờ buổi sớm che phủ tiểu trấn Giản Độc của huyện Khúc A, đây là tiểu trấn Giang Nam giàu có đông đúc mà yên tĩnh, nhân khẩu chưa tới trăm hộ, dân phong chân chất, nhân dân an cư lạc nghiệp, Giản Độc trấn vì nằm sát với Gián Độc hà mà được tên gọi này, tự cổ bèn nổi tiếng với sự sản xuất lụa lăng sam kinh khẩu, cơ hồ nhà nhà hộ hộ đều mở phường dệt. kinh kháu lăng sam đoạn sản xuất được trước giờ đều là cống phẩm kinh thành.

Trong lớp sương mờ, Lý Khánh An thân mặc một chiếc trường bào lụa xanh bình thường, đầu đội mũ sa. hai tùy tùng gánh lấy rương sách hành lý, hoàn toàn là một sĩ tử chuẩn bị tiến kinh ứng thí.

Ngày mai Lý Khánh An chính là phải rời khỏi Giang Nam trở về Trường An rồi, trước khi Trường An trở về, hắn cần phải êm xui một mối tâm sự.

ở giữa phố Thạch Bản của tiểu trấn có một nhà La Kỷ chức phường, phường dệt có mười chiếc máy dệt.

đã mời mười mấy nữ công.

ở trấn Giản Độc có thể xem là xưởng dệt bậc trung rồi.

Phía trước xưởng dệt chính là Giản Độc hà. có một bến tàu chuyên dụng nho nhỏ, trên bến tàu cột lấy hai chiếc thuyền hàng đế bằng mái ô, trời vừa sáng tinh mơ, La Ký chức phường chính là xuất hàng, mấy thuyền công đang đem từng sắp từng sắp lụa lãng sam dùng giấy dầu gói xong vận chuyển lên thuyền nhỏ.

Lúc này hàng đã khiêng xong rồi. thương nhân thu hàng chắp tay cười nói với chủ phường của La Ký chức phường: “La phu nhân, lần này đa tạ rồi. lần sau ta sẽ ở khoảng cuối tháng hai đến lấy hàng, mong phu nhân giúp đỡ nhiều, ta nhất định sẽ ra giá tốt hơn.”

Phường chủ là một phụ nhân trung niên, bà tuy rằng đầu tóc đã có mấy sợi tóc bạc, nhưng dung mạo vẫn thanh tú. có thể nhìn ra sự xinh đẹp của bà thời còn trẻ. bà khẽ mỉm cười nói: “Thẩm đông chủ phải đến sớm một chút đấy nhé. gần đây có thương nhân Túc Đặc đến trấn thu hàng, giá cả tốt hơn. nhưng mà ta đã đáp ứng Thâm đông chủ rồi, thì nhất định sẽ không thất hẹn. nhưng mà nói trước đấy nhé, nếu ngày hai mươi lăm tháng hai nếu Thẩm đông chủ vẫn còn chưa đến. thì ta xem như Thầm đông chủ từ bỏ, hàng sẽ cho người khác đấy.”

“Nhất định!

Nhất định!

Ta nhất định sẽ đến trước ngày hai mươi lăm.”

Thương nhân lại thi lễ một cái. thuyền nhỏ chậm rãi đi khỏi, lúc này một người thiếu phụ từ trong tiệm vội vã đi ra. hỏi: “Nương, nương có nhìn thấy nhị lang không?”

“Kia không phải sao?”

La phu nhân chỉ vào chỗ cách đó không xa. chỉ thấy một nam tử trẻ tuổi ngồi trên tảng đá lớn ở ven sông, ngơ ngác nhìn vào ánh ban mai đỏ ửng một nửa bên từ từ dâng lên. hắn đột nhiên quay đầu lại giọng ồm ồm nói: “Nương, con đói rồi, muốn ăn bánh!”

“Theo vợ ngươi về nhà đi!

Trong nhà có bánh đấy!”

Ngoài trăm bước, Lý Khánh An nhìn vào bọn họ, khóe mắt của hắn có chút ướt

đẫm. hắn nhìn vàọ thiếu phụ đem người trượng phu ngốc nghếch kéo vào trong phòng, không khỏi lẩm bẩm thì thào nói: “Chúc các ngươi cả đời bình an hạnh phúc!”

Hắn xoay người lặng lẽ rời khỏi phố Thạch Bản.

đi ra bên ngoài tiểu trấn, ngoài năm dặm có đỗ một chiếc xe ngựa có hơn trăm người hộ vệ.

Lúc này, La phu nhân xoay người lại. nhìn chăm chú vào bóng dáng càng lúc càng xa của Lý Khánh An.

đôi mắt của bà cũng đã có chút ửng đỏ rồi.

Tháng ba năm thứ hai Khánh Bình, cơn gió xuân trễ hẹn cuối cùng đã đồ bộ Hà Bắc Đạo.

Nước sông Hoàng Hà đã tan chảy, mưa xuân ướt át. dòng nước róc rách, từng dãy rừng rậm được phủ lên một màu xanh ngắt, khắp nơi trên đất Hà Bắc bỗng chốc trở nên tràn trề sức sống.

Ngưng chiến đã được mấy tháng, giới bị trong thành U Châu cũng dần lòng lèo lại. các khách thương vãng lai U Châu cũng không còn bị tra hỏi.

Mười mấy trạm gác thiết lập trên quan đạo cũng như bị bỏ hoang.

Tuy vẫn còn binh sĩ trú thủ, nhưng các binh sĩ chi phụ trách giám sát các tổ chức vũ trang như quân đội và tiêu cục vàng lại. với thương nhân thì cũng chẳng để tâm gì.

Do xích hầu của Lý Khánh An không hũy kho lương, vì thế tết năm nay U Châu cũng náo nhiệt như mọi khi. cùng với mùa xuân đến. dân chúng U Châu hình như đã quên đi ám ảnh của chiến tranh, lại càng tràn trề sức sống cùng bước chân của mùa xuân.

Tại tửu lâu Hồng Vận U Châu, nơi đây là một trong các tửu lâu nổi tiếng U Châu, nơi đây mỗi người đều thực khách đông đúc. có rất nhiều nhân sĩ nắm được nhiều tin tức thường đến đây ăn cơm. chốc chốc lại phát biểu một sổ bình luận thời sự. tiết lộ một ít bí mật độc quyền.

Vì thế không ít người có tâm đã cố tình đến đây dùng bữa. khiến việc làm ăn của tửu lâu càng lúc càng phát đạt.

Trưa hôm đó, tửuHồng Vận vẫn đông và náo nhiệt như mọi khi. nhất là thực khách trên lầu hai còn ngồi đầy, chốc chốc lại nghe tiếng cười giòn giã phá lên của mọi người.

Tại một chỗ ngồi sát cửa sổ ở một góc tại lầu hai có một nam tử trẻ tuổi sở hữu khuôn mặt non nớt búng ra sữa. hắn chính là thủ lĩnh xích hầu An Tây Quý Thắng.

Quyển 15: Định Đỉnh Thiên Hạ

Chương 627: Sở thích của An Lộc Sơn

Chương 628: Thế công mùa xuân

Chương 629:Tiếng chuột trong kho gạo

Chương 630: Chuột to lộ diện

Chương 631: Thương Nhân Dẫn Mối (Thượng)

Chương 632: Thương Nhân Dẫn Mối (Hạ)

Chương 633: Yến Quân Tây Khấu

Chương 634: Người Gấu Dồ Thành

Chương 635: Phong Vân Cấp Biến

Chương 636: Việc Ngoài Ý Muốn

Chương 637: Đối Gách Mỗi Bên

Chương 638 Tin tức quý Phi

Chương 639: Chiến dịch Thượng Đảng (1)

Chương 640: Chiến dịch Thượng Đảng (2)

Chương 641: Chiến dịch Thượng Đảng (3)

Chương 642: Chiến dịch Thượng Đảng (4)

Chương 643: Chiến dịch Thượng Đảng (5)

Chương 644: Chiến dịch Thượng Đảng (6)

Chương 645: Chiến Dịch Thượng Đảng (7)

Chương 646: Chiến Dịch Thượng Đảng (8)

Chương 647: Chiến Dịch Thượng Đảng (9)

Chương 648: Chiến Dịch Thượng Đảng (10)

Chương 650: Chiến Dịch Thượng Đảng (12)

Chương 651: Soái Trướng Tàng Kiều

Chương 652: Vương Tử Bột Hải

Chương 653: Giải Cứu Con Tin

Chương 654: Điềm Lạ Cao Lăng

Chương 655: Lằn Dây Tìm Dưa

Chương 656: Thả Dây Câu Cá

Chương 656: Thả Dây Câu Cá

Chương 657: Việc Ngoài Dự Liệu

Chương 658: Tập Đoàn Phản Khánh

Chương 659: Công Tâm Vi Thượng

Chương 660: Tôm Câu Cá Lớn (Thượng)

Chương 661: Tôm Câu Cá Lớn (Hạ)

Chương 662: Sắp Lại Triều Quyền (thượng)

Chương 662: Sắp Lại Triều Quyền (hạ)

Chương 663: Quân Doanh Bá (thượng)

Chương 664: Phong Ba Da Báo

Chương 665: Điểm Yếu Tông Thất

Chương 666: Giải Cứu Gia Quyến

Chương 667: Toàn Thành Rà Soát

Chương 668: Anh Em Đấu Đá

Chương 669: Đông Cung Tranh Đích

Chương 670: Tịnh Thất Mật Thương

Chương 671: Liệp Hồ

Chương 672: Di Lăng Cấp Biến (Thượng)

Chương 673: Di Lăng Cấp Biến (Hạ)

Chương 674: Mưa Gió Nam Đường

Chương 675: Cung Đình Chính Biến

Chương 676: Nhược Điểm Con Người

Chương 677: Nam Đường Diệt Vong (Thượng)

Chương 679: Nam Đường Diệt Vong (Hạ)

Chương 680: Cố Nhân Trần Lưu

Chương 681: Hội Ngộ Minh Châu

Chương 682: Gió Bão Đêm Trước

Chương 683: Bố Trí Chiến Dịch

Chương 684: Hồ Thương Tạo Phản

Chương 685: Minh Châu Cầu Nguyên

Chương 686: Sứ Thần Hai Nước

Chương 687: Phong Vân Hà Bắc (Thượng)

Chương 688: Phong Vân Hà Bắc (Hạ)

Chương 689: Tâm Tư Riêng Biệt

Chương 690: Đổ Bộ Bột Hải

Chương 691: Bao Vây Khiết Đơn

Chương 694: Nam Dương Xây Thành

Chương 695: Cái Chết Của Lộc Sơn

Chương 696: Đàm Luận Hôn Sự

Chương 697: Binh Vào Hà Bác

Chương 698: Cầp Cầu Ngoại Viện

Chương 699: Tây Tuyến Bị Chiến

Chương 700: An Tâm Làm Tướng Quốc

Chương 701: Hành Tung Hồ Mã

Chương 702: Nội Hán Sử Doanh

Chương 703: Tung Vó Âm Sơn

Chương 704: San Bằng Hồ Đô

Chương 705: Bao Vây Hồi Hột

Chương 706: Điềm Lạ Sở Châu

Chương 707: Tiền Diệt Hồi Hột

Chương 708: Đêm mưa nhập cung

Chương 709: Phụng Tiên Chi Dạ

Chương 710: Quân Lâm Thiên Hạ

Chương 627: Sở thích của An Lộc Sơn

Quý Thắng từ huyện Đường Khánh đến đây.

Trong một mùa đông mà An Lộc Sơn đã phát động ba lần càn quét với dân chúng phản loạn trốn tại Bạch Dương Điền, trước sau xuất động ba vạn đại quân.

Tuy cuối cùng không diệt được nghĩa quân của Trương Tuần, nhưng cũng khiến dân chúng của Trương Tuần tổn thất nặng nề.

Cộng thêm mùa đông giá rét thiếu thốn lương thực, rất nhiều bá tánh đã không chịu nổi mà chết, cũng có người lựa chọn ra đi.

Hiện này trong tay Trương Tuần chỉ còn lại hơn bốn trăm người.

Một huynh đệ của Quý Thắng cũng bất hạnh bệnh nặng qua đời.

Lần này hắn dẫn theo ba huynh đệ giả dạng làm thương nhân đến U Châu chủ yếu là để thu mua một ít thuốc thang, thuận tiện nghe ngóng một ít tình hình của An Lộc Sơn.

Hắn vừa uống rượu vừa vành tai lên nghe các loại tin tức trong tiệm.

Trên đại đường lầu hai náo nhiệt hơn thường, gần trăm tên khách rượu vây lại bên nhau, mặt mày hớn hờ ngồi nghe một nam tử trung niên kê về đời tư An Lộc Sơn.

Tại U Châu này bàn tán về An Lộc Sơn đã trở thành một sở thích của người U Châu, có chuyện tình nhăng nhít của hắn. có các tin đồn xung quanh hắn được lưu truyền ra từ các nơi, và lưu truyền trong dân chúng U Châu với mọi phương tiện.

Có lẽ do hắn là người Hồ, An Lộc Sơn cũng chẳng để tâm gì đến bàn tán của dân gian với hắn.

Trên thực tế hắn cũng chẳng quản nổi. chỉ cần không bàn đến bí mật quân sự. hắn cũng mặc kệ ai muốn nói gì hắn cử nói thoải mái.

Giữa đám đông là một sã trung niên dương dương tự đắc. xem bộ dạng hắn cũng chẳng qua là bọn du thủ du thực ngoài đầu đường xó chợ, nhưng nội dung hắn nói lại không phải điều người thường biết được, rất nhiều ngừi hoài nghi hắn có thân thích là thân tín của An Lộc Sơn. nội dung của hắn nói đều là vấn đề đàn ông hứng thú.

“…Yến vương cực mê nữ sắc, mỗi ngày chí ít phải có mười nữ nhân hầu hạ lúc ngủ.

Hắn thích nhất là nữ nhân trắng trẻo thân hình đẫy đà.

đêm nào cũng phong lưu thôi rồi!

Các ngươi không thể nào ngờ được đâu.

Hắn thiện chiến uy dũng thôi rồi!”

“Có gì đâu mà không ngờ được, hắn nằm ở đó, để từng ả nữ nhân luân lưu nhau ngồi lên chứ gì?”

“Dẹp!

Ngươi biết cái gì chứ!

Yến vương là ai?

Ngươi đi chinh phạt thiên hạ thế. tất nhiên cái gì cũng phải để hắn nắm chủ đạo, hắn làm sao có thể chịu nổi nữ nhân ngồi lên thân han?”

“Nhưng hắn mập vậy, sao làm nổi?

Ngươi ngồi đấy thổi phòng à?”

“Nói ngươi thiếu hiểu thật chẳng sai!”

Cái tên nam tử kể chuyển đó cười lạnh một hồi, “Sao ta lại không biết chứ!

Cháu trai ta chính là thân tín bên cạnh hắn. chính miệng cháu trai ta đã nói với ta. sao còn không thật?”

Nam tử trung niên như đang lấp lửng làm mọi người càng tò mò thêm, mọi người lũ lượt la ó lên: “Nói nhanh!

Nói nhanh!

Rốt cuộc làm thế nào?”

Trên mặt nam tử trung niên lộ nụ cười ám muội, hắn hạ giọng thấp xuống nói: “Hắn để mười nữ nhân cửa bỏ hết áo quần, trần truồng quỳ trên chiếc giường thấp, sau đó hai thị vệ tâm phúc của hắn sẽ dìu hai bên hắn. còn một người nữa ở sau lưng đẩy hắn.

Như thế một trước một sau. một ra một vào, cứ thế hết người này đến người khác, đó không phải khoái lạc đến tột cùng sao?”

Việc nam tử trung niên tung tin ra bỗng chốc dấy lên trận cười lớn của xung quanh.

Có người còn cười quái gỡ nói: “Lão Lý ơi!

Cháu trai của ngươi là người đã dìu hắn hay là người ở đằng sau đẳy hắn?”

Nam tử trung niên cười hí hí. nhưng lại không dám nói, hắn chi nói với mọi người: “Các ngươi đoán vì sao Yến vương chi thích phụ nữ đẫy đà trắng trèo?”

“Có gì đâu mà khó, đến ta còn thích nữa là!”

Mọi người lại một trận cười bò, việc này rất nhiều người phản ứng cực nhanh, lập tức có người nghĩ đến.

“Không phải là do Dương quý phi chứ?”

Mọi ngươi chợt vỡ lẽ ra. cả đại đường không khỏi xôn xao, An Lộc Sơn thích Dương quý phi thì thiên hạ người người đều biết, là do chính miệng An Lộc Sơn nói, hơn nữa hắn nói Dương quý phi căn bản chưa chết, chỉ là ân mình ở đâu đó.

Mọi người cũng tin là thế.

đại mỹ nhân như thế này đâu dễ dàng chết chứ?

“Nói đúng rồi!

Chính là do Dương quý phi, Yến vương vẫn ngày đêm tơ tường đến nàng, nhiều lần đi tìm nàng mà lại cử tìm không thấy, không cách nào hắn chỉ đành tìm thêm vài người nữ nhân giống Dương quý phi để giải nổi khổ tương tư.

Nghe nói Yến vương từng treo thường, ai giúp hắn tìm được Dương quý phi sẽ thường tiền mười vạn quan!”

Thường tiền mười vạn quan, lại làm xung quanh kinh thán.

Lúc này, chưởng quỹ tửu quán của chen vào. cười mắng: “Lão Lý. ngươi lại ảnh hưởng đến việc làm ăn của ta rồi!”

Nam tử trung niên kể chuyện nãy giờ lập tức giơ tay cười nói: “Chưởng quỹ nói rồi. mọi người đi ăn cơm đi!

Hôm nay đến đây thôi, lần sau ta sẽ kế việc hồi hộp hơn cho các ngươi nghe.”

Mọi người vui vẻ trở lại chỗ ngồi.

Quý Thắng thì lại rất có hứng thú với nam tứ trung niên họ Lý kia. hắn dùng đũa chỉ chỉ tên Lão Lý, cười hỏi vị khác uống rượu cùng bàn nói: “Những điều hắn nói đều chỉ là đùa chứ?”

Khách uống rượu cùng bàn lắc đầu nói: “Chắc là thật, cháu trai hắn là Lý Trư Nhi thị vệ tâm phúc của An Lộc Sơn. hắn lại là thân nhân duy nhất của Lý Trư Nhi. từ nhỏ nuôi Lý Trư Nhi lớn khôn, và hắn xem người chú này như cha. cho nên những đời tư này của An Lộc Sơn hắn có thể biết được.”

“Hóa ra là như vậy, nhưng sau hắn dám đi bêu việc đời tư của An Lộc Sơn khắp nơi thế, bộ không sợ An Lộc Sơn bắt hắn ư?”

Tên khách kia kinh ngạc nhìn Quý Thắng nói: “Bằng hữu này chắc không phải người U Châu.”

“ừ, ta là người Triệu Châu, đến U Châu làm ăn!”

“Hèn chi. ngươi không biết đó thôi, việc nam nữ này An Lộc Sơn cũng chẳng để tâm. bản thân hắn cũng đã công khai nói tơ tường Dương quý phi mà không được đấy thôi.

Có điều ngươi phải nhớ, đừng nhắc đến quân đội.

đừng nhắc Lý Khánh An.

đấy là hai điều cấm kỵ của hắn. còn cái khác cứ tùy tiện mà nói.”

Quý Thắng gật gật đầu. hắn lại nhìn nhìn về phía nam tứ trung niên họ Lý kia. chỉ thấy tên ấy giờ đã ăn cơm xong.

đứng dậy chuẩn bị ra về.

Sự nhạy bén nghề nghiệp của Quý Thắng bỗng lóe hiện, hắn cảm thấy hình như có người đang giám sát tên nam tử trung niên này.

Quả nhiên, nam tử trung niên vừa xuống lầu. hai nam tử trẻ ngồi đối diện chéo với hắn cũng lập tức bỏ tiền đồng lên bàn đi theo xuống lầu.

Từ động tác quả đoán của hai nam tử này, Quý Thắng lập tức đưa ra kết luận hai người này là quân nhân, hơn nữa là còn quân nhân hàng đinh như xích hầu.

Trong lòng Quý Thắng nghĩ lại. hắn cũng bỏ một đồng tiền bạc lên bàn. vắt tay gọi tiểu nhị của tửu quán, xong bèn đi theo họ xuống lầu.

Tên nam tử kể chuyện vừa nãy họ Lý, tên Lý Toái, là một tên du thủ du thực đầu đường xó chợ.

Cháu trai hắn chính là thân binh tâm phúc Lý Trư Nhi của An Lộc Sơn.

Năm ngoái hắn thông qua quan hệ của cháu trai mà được chức quản sự trong kho quân đội. vào đêm thì trực và ngù, ban ngày thì du thủ du thực, uống rượu uống trà. và chốc chốc thì đi loan một ít tin đời tư của An Lộc Sơn nghe từ cháu trai hắn. vì thế thường sẽ được bọn thích hóng chuyện trả tiền cho, hắn cũng lấy làm thích thủ.

Lúc ăn cơm trưa theo thói quen mỗi ngày, hắn chắc sẽ đi đến tiểu trà quán phụ cận để uống trà. và ngồi ở đó cả buổi chiều, sau đó sẽ quay về nhà.

Trà quán cách đấy không xa.

đi xuyên qua một ngõ nhỏ bèn đến nơi, Lý Toái vừa ngâm nga vài câu ca vừa đi vào một con ngõ nhỏ, đi thẳng về phía trà quán.

Nhưng hắn vừa đi vào ngõ chưa đến mười bước, phía sau lập tức có hai người nhanh chóng đi lên. vỗ mạnh vào vai Lý Toái.

Đợi khi hắn vừa quay đầu. thì thấy một quả đấm to đập thăng vào mặt mình.

Hắn còn chưa kịp kêu rên đã ngã quay xuống đất.

Lúc này, một chiếc xe ngựa lốc cốc dừng lại đầu ngõ.

Quý Thắng đứng ngay cách đấy năm mươi bước, hắn không theo kịp xe ngựa, chỉ đành dõi theo bóng hình xe ngựa đã khuất mà thở dài.

Có điều hắn cũng thấy kỳ lạ. là ai bắt tên này, chắc không phải An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn dẫu sao cũng sẽ nê mặt cháu hắn. vậy sẽ là ai?

Quý Thắng vốn nghĩ U Châu sẽ bị An Lộc Sơn bọc sắt lại mà khống chế. giờ mới phát hiện, dưới cục diện bình lặng này vẫn có dòng sóng ngầm âm thầm chảy xiết.

Lúc này, một tên thủ hạ của Quý Thắng vội vã từ phía sau đi đến. thủ thi vài câu bên tai hắn.

Quý Thắng nghe mà lòng mừng rỡ: “Đã có thuốc rồi ư?”

Thủ hạ gật gật đầu.

“Được một ít.

đều là kim sang dược trị thương thượng hạng, chỉ là đối phương đòi giá rất đắc.”

“Đắt chút cũng chẳng sao, chỉ là thuốc phải thật, ngoài ra phải lưu ý đối phương, đối phương là người thế nào?”

“Đối phương là quân y trong đại doanh của An Lộc Sơn. chi nhìn tiền chứ không nhận mặt người.”

“Quân y?”

Quý Thắng nghe mà không khỏi động lòng, liệu trong đây sẽ có cơ hội gì chăng?

Hắn trầm ngâm một hồi bèn lập tức hỏi: “Hãy mau chóng dẫn ta đi gặp quân y này, ta phải nói chuyện tử tế với hắn mới được.”

Trong một đại trạch ngoài thành U Châu.

Lý Toái tỉnh dậy trong cơn rên rỉ. hắn phát hiện minh đang nằm trên chiếc giường mềm mại. hình như cạnh giường còn có vài bóng người mơ hồ.

Dần dần. mấy bóng người đó càng lúc càng rõ hơn.

Lý Toái giật nảy mình, người khoát tay đứng trước mật hắn lại chính là nhân vật đứng thứ hai tại đất U Châu - Sư Tư Minh.

Có điều cái động tác cười tít mắt của Sử Tư Minh khiến hắn yên tâm phần nào, hắn vội bỏ dậy, nhưng Sử Tư Minh lại ghì hắn lại, mỉm cười nói: “Đầu ngươi bị thương rồi.

đừng có động nữa!”

Lý Túy thế mới cảm thấy đầu đau như búa bổ. hắn đưa tay rờ rờ đây, thế mới thấy trên đầu minh đã được quấn băng.

Hắn thử người ra. hắn chẳng qua bị đánh một đấm thôi mà. sao lại…

Sử Tư Minh dịu giọng nói với hắn: “Người muốn bắt ngươi là Lý Hoài Tiên, ngẫu nhiên bị thủ hạ ta phát hiện, họ muốn giết người diệt khấu, may mà người của ta đã giành lại ngươi từ tay chúng.

Nhưng cũng thật xin lỗi, đầu ngươi vẫn bị đâm một nhát kiếm.”

Lý Túy có phần thờ thẫn.

Lý Hoài Tiên - Nhân vật xếp thứ ba tại đất U Châu!

Thế mà Sử Tư Minh vì mình mà trở mặt với hắn.

đó là vì sao?

Hắn trở nên quan trọng từ lúc nào thế này?

“Sử soái, ta không hiểu.”

“Kỳ thực cũng rất đơn giản thôi.

Lý Hoài Tiên là vì Lý Trư Nhi, ngươi là thân nhân duy nhất của Lý Trư Nhi. rất rõ ràng, hắn muốn lợi dụng ngươi để uy hiếp Lý Trư Nhi, để đạt được mục đích của mình.”

“Nhưng…”

Lý Túy có phần hỏi không ra lời được, vậy vì sao Sử Tư Minh lại muốn tranh đoạt hắn?

Sử Tư Minh chi vỗ vỗ vai hắn. có phần không muốn giải thích nhiều, chỉ cười nói: “Ngươi cử yên tâm mà dường thương ở đây đi.

Tóm lại ta sẽ không để Lý Hoài Tiên tìm thấy ngươi.

đó sẽ can hệ đến tiền đồ của Yến quân.”

Nói xong.

Sử Tư Minh bèn vỗ tay một cái, ngay lập tức có bốn nữ nhân yêu kiều đi vào.

Sử Tư Minh dặn họ: “Hãy hầu hạ tốt Lý gia. nếu hắn có một chút không vui thì ta sẽ lấy mạng các ngươi.”

“Tuân lệnh!”

Bốn mỹ nhân thơm phung phức lập tức ùa đến bên cạnh Lý Toái ngồi. người đấm chân, người xoa ngực cho hắn. thỏ thẻ tỉ tê, khiến Lý Toái cứ ngờ mình đang chiêm bao.

Cả đời hắn chưa bao giờ được hưởng thụ như thế. hắn không kiềm nổi đưa ta sờ người nữ nhân đẹp nhất trong đấy.

Sử Tư Minh thấy bổn tính háo sắc của hắn đã lộ rõ, trong lòng không khỏi cười mia. nhưng ngoài miệng vẫn nói mấy lời an ủi hắn xong mới bỏ đi.

Đi vào đến trong viện.

Sử Tư Minh bèn dặn mấy thị vệ của mình: “Hắn muốn gì cứ cho hắn cái đó, đề hắn cử chết mê chết mệt rồi mới hết lòng hết dạ làm việc cho ta. nhớ kỹ chưa?”

“Tuân lệnh!

Ty chức đã rõ.”

Sử Tư Minh bước nhanh ra khỏi tiểu viện.

Mộ liêu tâm phúc Cảnh Nhân Trí đang đến từ phía trước bẩm báo: “Sử soái.

Bộc cốt A Đóa Tư đã đến.

đang đợi trong thư phòng.”

Sử Tư Minh mừng rỡ, hắn đợi đã gần nửa tháng nay, hắn vội vã đi về phía đông viện.

Bộc Cốt A Đóa Tư là trường tử của đại do trường Bộc cốt Bộ Mạc Bắc Bộc cốt Liệt.

Sau khi Bộc cốt Hoài Ân chết.

Bộc cốt bèn được chia làm hai.

Một phần người trong đó vẫn đi theo Hồi Hột bắc thượng, còn một phần còn lại thì đưa Bộc cốt Liệt lên làm do trường. nam hạ để nương nhờ An Lộc Sơn.

được An Lộc Sơn an trí tại vùng thảo nguyên phía bắc U Châu.

Sở dĩ Bộc Cốt Liệt đi nương nhờ An Lộc Sơn thực tế là vì Sử Tư Minh.

Sử Tư Minh cũng là người Đột Quyết, có tư giao cực thâm hậu cùng Bộc cốt Liệt, chính hắn đã aửi thư cho Bộc cốt Liệt mời hắn nam hạ.

Nếu nói An Lộc Sơn có uy vọng trong người Khiết Đơn và người Hề, được họ xưng làm nhị thánh, vậy Sử Tư Minh lại có uy danh cực cao trong người Đột Quyết, được người Đột Quyết gọi là Đại Đường hoàng đế ở đằng sau.

Lần này Sử Tư Minh binh bại tại Hằng Châu vốn dĩ sẽ bị An Lộc Sơn nghiêm trị. nhưng Sử Tư Minh lại lấy được tám mươi vạn sánh cỏ khô từ chỗ người Đột Quyết, giải được mối nguy trước mắt cho An Lộc Sơn. khiến An Lộc Sơn không những tha tội cho Sử Tư Minh, mà còn bồ cấp đủ binh lực cho hắn.

Giờ dưới tay Sử Tư Minh lại có tám vạn tinh binh, trong đó còn có một vạn thiết kỵ U Châu, khiến hắn vui mừng khôn xiết.

Sử Tư Minh đi vào trong thư phòng, trong đấy đã có một nam tử Đột Quyết tuổi trẻ đang chờ sẵn. thấy hắn bèn đứng dậy thi lễ: “Tham kiến Sử thúc phụ.”

Nam tử Đột Quyết này chính là Bộc cốt A Đóa Tư. năm nay hai mươi tám tuổi, là người thừa kế đại do trường của Bộc cốt bộ.

Hắn không cao lắm. nhưng lại trông rất tráng kiện, vác sau lưng là một cặp ngân chùy.

Đương nhiên đấy chi dùng để trang sức mà thôi, thực tế hắn sử dụng một cặp thiết chùy, mỗi chiếc nặng gần tám mươi cân.

được mệnh danh là đệ nhất dũng sĩ Bộc cốt bộ.

Sử Tư Minh cười tít mắt mời hắn ngồi. xong lại tự tay rót một tách trà nóng cười nói: “Đồ ta gửi phụ thân ngươi đã đến nơi rồi chứ?”

“Đa ta Sử thúc phụ. ba ngàn cân trà đã nhận được, phụ thân cháu vô cùng cảm tạ.”

“Không có chi!”

Sử Tư Minh khoát khoát tay cười nói: “Đều là huynh đệ một nhà cả. có gì đâu phải đa tạ. chỉ tiếc là Hà Bắc không thể trồng trà. quân Bắc Đường lại phong tỏa mậu dịch, ta phải tốn khá nhiều công sức mới để vài tên thương nhân Tân La đến Giang Hoài mua được.”

Bộc Cốt A Đóa Tư hôm nay đến U Châu thật ra còn nguyên do khác, hắn trầm ngâm một lúc bèn nói: “Sử thúc phụ muốn hỏi Bộc cốt bộ mượn binh, phụ thân cháu muốn biết, Sử thúc phụ muốn mượn bao nhiêu?

Ngoài ra người Khiết Đan và người Hề đều được nhận lợi ích hậu hĩnh.

Bộc cốt bộ không những không nhận được ích lợi gì. mà ngược lại còn phải dốc tám mươi vạn gánh cỏ ra. tộc nhân rất bất màn. cho nên phụ thân hi vọng Sử thúc hãy tỏ thái độ rõ ràng.”

Bộc Cốt A Đóa Tư nói là hai việc, một là nhận lời cho mượn binh, thứ hai nữa là phải có điều kiện, binh không thể cho mượn không.

Đây cũng là quyền mà An Lộc Sơn cho thủ hạ dưới trướng. cho phép họ tự mộ binh, binh sĩ chiêu mộ được sẽ trực tiếp làm bộ thuộc của họ.

Sử Tư Minh chê các tân binh mới chiêu không có sức chiến đấu. nên hắn bèn nghĩ đến hỏi Bộc cốt bộ mượn lính.

Bộc Cốt bộ toàn dân đều là binh, chi trong một chớp mắt đã có thể tập hợp được năm vạn kỵ binh thảo nguyên thiện chiến.

Họ đã nể mặt An Lộc Sơn. phái năm ngàn binh vào trong quân trung của An Lộc Sơn.

Năm ngoái đánh Tương Châu, kỵ binh của Bộc Cốt bộ cũng có vây thành, nhưng lại không có tham chiến, vì thế khi phân chia chiến lợi phẩm thành Tương Châu.

An Lộc Sơn cơ hồ chẳng cho gì người Bộc cốt.

Vì thế mà làm dấy lên bất mãn kịch liệt của Bộc cốt bộ.

Tuy đã nể mặt Sử Tư Minh cho mượn tám mươi vạn gánh cỏ, nhưng vẫn phải tính sô rõ ràng với Sử Tư Minh.

Sử Tư Minh đương nhiên cũng hiểu, trên đời này không có chuyện ăn miễn phí. hắn nghĩ ngợi một lúc bèn nói: “Ta muốn mượn ba vạn kỵ binh, thời hạn là ba năm.

để làm điều kiện trao đổi, ta sẽ trả cho Bộc cốt bộ ba vạn gánh trà và hai mươi vạn khúc lụa trong vòng một năm.”

Nói đến đây, hắn rút ra ba cây tiễn trong bình tiền ra bè ra làm đôi. thề thốt: “Nhân danh danh dự của ta. ta thề nếu có làm trái lời hứa. sẽ cũng như cây tiễn này.”

A Đóa Tư tin lời hứa của hắn. gật gật đầu nói: “Vậy chúng ta nhất ngôn cừu đinh, ta sẽ quay về dẫn binh liền.”

A Đóa Tư đi rồi. còn lại Sử Tư Minh từ từ ngồi xuống.

Hắn cố kiềm nén lại kích động trong lòng.

Bộc cốt bộ cho mượn binh là khâu quan trọng nhất trong kế hoạch của hắn.

Như thế này hắn đã có mười một vạn đại quân trong tay, đủ để hắn làm một sổ việc.

Lúc này, thân binh ngoài cửa bẩm báo: “Sử soái.

Yến vương điện hạ có mời. có việc quan trọng.”

Sử Tư Minh cười cười, cho dù An Lộc Sơn không tìm hắn. hắn cũng phải tự đi tìm An Lộc Sơn.

Hắn lập tức thay bộ giáp mềm, xong liền xuất phát đến Yến vương phủ.

An Lộc Sơn tuy không chính thức xưng đế, nhưng hình thức và vật dụng của hắn chẳng khác gì bậc đế vương, chỉ hậu cung của hắn đã có hơn ba trăm phi tần.

Hắn không có phi tử đặc biệt sủng ái, cũng như Lý Toái đã nói trong tửu lâu, mỗi đêm hắn đều phải chọn mười người để hầu hạ. ba mươi ngày đến một lượt.

Mùa đông năm nay của An Lộc Sơn đã qua đi trong hoang dâm cực độ.

Ngoài ba trăm mấy phi tần ra, An Lộc Sơn vẫn mãi không quên được Dương quý phi.

Mấy tháng trước, Hoắc Quốc phu nhân năm xưa Dương Hoa Hoa đã đến tìm hắn.

Hi vọng có thể làm ăn tại Hà Bắc.

Đương nhiên, đề làm điều kiện, Dương Hoa Hoa ngoài phải đóng thuế cho hắn ra. còn phải giúp hắn tìm Dương quý phi.

Dương Hoa Hoa cho hắn biết Dương quý phi không ở trong tay Lý Khánh An, mà đang ẩn cư tại nơi nào đó Hà Đông.

A có thế thông qua quan hệ của Dương thị gia tộc tìm Dương quý phi giúp An Lộc Sơn.

Với lời mật ngọt của Dương Hoa Hoa.

An Lộc Sơn hết mực tin tưởng.

Đấy cũng là khát khao của hắn bấy lâu.

Hắn không những xá miễn thuế của Dương Hoa Hoa. còn cho ả đặc quyền quân thương.

Hắn chi cầu Dương Hoa Hoa có thể giúp mình tìm ra Dương quý phi.

Tối qua Dương Hoa Hoa có tin truyền đến.

Dương quý phi đã ẩn minh tại Thái Nguyên phủ.

An Lộc Sơn nghe xong lập tức động lòng.

Lúc này đã là mùa xuân hoa nở, đương lúc có thể xuất binh Hà Đông.

Băng Hoàng Hà đã tan.

đại quân Lý Quang Bật lo lắng bồ cấp không đủ nên đã rút về Hà Nam. cả Hà Bắc đều nằm trong khống chế của An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn đã thực hiện được mục tiêu chiến lược đầu tiên bước đầu của mình, chiếm lĩnh toàn cành Hà Bắc.

Mục tiêu tiếp theo của hắn sẽ là chiếm lĩnh cả Hà Đông.

Trùng hợp giờ lại có tin của Dương quý phi, về công về tư An Lộc Sơn đều không thể tiếp tục đợi chờ nữa.

Chương 628: Thế công mùa xuân

Ảnh hưởng của sự kiện kho thảo liệu bị thiêu cháy mang lại cho An Lộc Sơn đã

hoàn toàn vượt xa khỏi bãi hỏa dược bị nố, một mùa đông. ba mươi vạn con chiến mã

của hắn đói chết gần phân nửa.

Khiết Đan và Hề cũng mượn cớ mình thảo liệu không đủ. chỉ chịu chi viện cho quân đội của riêng bọn họ, nếu không phải là Sử Tư Minh từ Bộc Cốt bộ mượn lại tám mươi vạn gánh thảo liệu, e rằng ngay cả thiết kỵ U Châu của An Lộc Sơn cũng từ đây mà tiêu vong.

Lại do An Lộc Sơn ở vào lúc đầu tiên khi khởi sự không thuận lợi. liên tiếp nếm mùi bại trận, binh lực của hắn cũng đã sụt giảm đến mười vạn người, chiến mã không đủ. binh viên giảm đi, cộng thêm đó hắn đã chiếm lĩnh toàn địa phận Hà Bắc, An Lộc Sơn bèn thay đổi đi chiến lược, cho phép bộ tướng của hắn có quyền mộ binh, mà không chặn đinh, nhưng tiền lương chiêu mộ tân binh sẽ do bản thân họ tự giãi quyết lấy.

Trước mắt đại tướng có được quyền mộ binh tổng cộng có sáu người, Sử Tư Minh.

Lý Hoài Tiên.

Điền Thừa Tự.

Thái Hy Đức.

Lý Quỵ Nhơn, cùng với con trai An Khánh Tự của An Lộc Sơn. sáu viên đại tướng này mỗi người thống soái trọng binh.

Sử Tư Minh dẫn tám vạn quân đóng quân ở Hằng Châu.

Định Châu, Lý Hoài Tiên vẫn trú binh U Châu.

Điền Thừa Tự ở Ngụy Châu, Bác Châu.

Tương Châu, Thái Hy Đức ở Thương Châu.

Đức Châu.

Lý Quy Nhơn thì đóng quân ở Triệu Châu.

Hình Châu, quân đội của An Khánh Tự thì đóng quân ở Kế Châu, Đàn Châu cùng với một tuyến Bình Châu.

Được sự cho phép của An Lộc Sơn. sáu người này ở trong khu quản hạch ra sức chiêu binh mãi mã. lương thực cần thiết thì bóc lột trên người của dân chúng, dân chúng Hà Bắc chưa bỏ chạy vẫn còn ba bốn phân trong mười phân, tiền lương bọn họ cơ hồ đều bị quân An Lộc Sơn bóc lột cạn kiệt, nhất là gia đình đại hộ, bị bóc lột thậm tệ. sớm đã trở nên nghèo rớt mồng tơi.

Kẻ tàn bạo nhưng hạng Thái Hy Đức, dung túng binh sĩ máu rửa ba huyện Nam Bì.

Nhiêu An và Cung Cao, cướp đoạt tiền tài của dân chúng, luân phiên cường hiếp phụ nữ.

đem nam tử ba huyện toàn bộ bắt vào trong quân làm tốt. những người già lớn tuổi đến sáu mươi, thiếu niên trẻ tuổi mười ba bốn. không buông tha một ai. làm cho quân đội của Thái Hy Đức từ năm vạn người bỗng chốc gia tăng đến tám vạn người, trở thành thế lực lớn thứ tư của Yến quân.

Chỉ một mùa đông, ngoại trừ U Châu vẫn còn mấy phần sinh cơ ra. những châu huyện Hà Bắc còn lại ai dân khắp chốn, đói khổ lạnh lêo, dân không miếng ăn.

đào rau dại. bóc vỏ cây qua ngày, lúc này Hà Bắc đạo cũng giống như một người bệnh gầy còm như que củi, ngoài một bộ xương trống không ra. máu thịt đã bị hút khô từ lâu.

đã không còn có thể ép ra nước béo gì thêm nữa.

Tướng sĩ Yến quân bắt đầu bất màn.

Khiết Đan. người Hề bán mạng cho An Lộc Sơn cũng bất mãn. nhất là người Hề.

An Lộc Sơn là đã đáp ứng cho cô gái cao quỷ của Lạc Dương cho bọn họ, nhưng bây giờ bọn họ ngay cả bóng dáng của Lạc Dương cũng không nhìn thấy, đại doanh người Hề đã bắt đầu xáo động.

An Lộc Sơn bất đắc dĩ. chỉ đành mệnh các tướng hiến nữ mấy nghìn người, đưa vào trong đại doanh người Hề trấn an bọn họ, nhưng trị phần ngọn không trị dứt gốc.

An Lộc Sơn biết rằng. mấu chốt là Hà Bắc đạo đã không thể nuôi sống mấy chục vạn đại quân của hắn nữa rồi, lúc này mùa đông dài đằng đằng đã qua. thời cơ xuất binh Hà Đông đã chín muồi.

Yến vương phủ.

đại tướng từ các nơi kéo đến tề tụ lại một chỗ, ngoại trừ Sử Tư Minh ở U Châu dường bệnh.

Lý Hoài Tiên bản thân thì đang ở U Châu ra. những đại tướng khác đều từ bên ngoài kéo đến.

Chính giữa đại đường nghị sự của An Lộc Sơn.

đặt một chiếc sa bàn khổng lồ, dài năm trượng, rộng ba trượng. bao gồm Hà Bắc đạo và Hà Đông đạo, sa bàn dùng một tấm quyên sa trùm lại, làm cho người ta không nhìn rõ tình hình trên bề mặt.

An Lộc Sơn ngồi cao cao ở chính giữa. hắn đầu đội kim khỏi, một thân kim giáp nhấp nháy phát sáng. thường ngày An Lộc Sơn không mặc khôi giáp, đều là mặc thường phục, mà một khi hắn mũ giáp nghiêm trang; cũng có nghĩa là hắn sắp phát động hành động quân sự rồi, sáu viên đại tướng của hắn chia hai hàng ngồi ở bên dưới, trong đại đường vô cùng yên tĩnh.

“Tĩnh dường được một mùa đông, đã đến lúc xuất binh rồi.”

An Lộc Sơn đi thẳng vào vắn đề, trực tiếp làm rõ với mọi người chủ đề chính của buổi hợp hôm nay, mọi người từ trang phục của An Lộc Sơn bèn đã dự liệu được, không một ai lên tiếng.

An Lộc Sơn gật gật đầu.

ánh mắt liếc qua Sử Tư Minh, thấy hắn xanh xao vàng vọt. mặt mang thần sắc bệnh, chưa khỏi. hắn là bởi vì sinh bệnh, đặc biệt đến U Châu dường bệnh, trong lòng An Lộc Sơn có chút không vui. bèn hỏi: “Sử phó soái, bệnh tình của ngươi thế nào rồi?”

Sử Tư Minh có chút chật vật đứng dậy, chắp tay nói: “Hồi bẩm Yến vương, ty chức đã sắp khỏi bệnh rồi.”

Tuy là nói như vậy, nhưng hắn ngữ khí mòng manh, ai nấy đều nhìn thấy được, rõ ràng là đang ứng phó An Lộc Sơn. không ở trước mặt mọi người nói thãng. giữ sĩ diện lần này cho hắn. nếu thật sự phải để hắn đi đánh giặc.

An Lộc Sơn cũng chưa chắc đồng ý, quan trọng hơn là Sử Tư Minh đã có bại tích trước đây, An Lộc Sơn đã có chút không tin tưởng hắn nữa.

An Lộc Sơn nhướng mày một cái.

ánh mắt bất giác lướt qua Lý Hoài Tiên một cái. sự biến hóa tinh tế này của An Lộc Sơn lập tức bị Sử Tư Minh bắt được, trong lòng hắn mừng thầm, đây chính là điều hắn kỳ vọng.

để Lý Hoài Tiên đi Hà Đông.

Sử Tư Minh từ trong phủ Yến vương cũng nhận được một chút tin tức, An Lộc Sơn có thể sẽ chia binh ba lộ tiến công Hà Đông. nhưng phái binh ra sao, lộ tuyến thế nào, những thứ này hắn đều chẳng biết gì cả. hắn bây giờ đang rất cần mua chuộc thân túi bên cạnh An Lộc Sơn trở thành tai mắt của mình, mà Lý Trư Nhi chính là người được chọn tốt nhất, hắn rất được An Lộc Sơn tín nhiệm, thậm chí có tư cách đứng gác ở bên giường An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn thích phụ nhân mập mạp chín chắn.

Lý Trư Nhi bèn khắp nơi tìm người cho hắn. là đại quản gia về phương diện kia của An Lộc Sơn.

Hơn nữa Sử Tư Minh cũng đã nghe ngóng được, tên Lý Trư Nhi này vô cùng tham tài. nhưng hắn lại rất cân thận, không dễ dàng từ chỗ người ngoài tiếp nhận tiền tài, sợ sẽ đánh mắt sự tín nhiệm của An Lộc Sơn. vì vậy Sử Tư Minh mới chuần bị từ chỗ thúc phụ Lý Túy của Lý Trư Nhi hạ thủ, đế cho Lý Túy trở thành chiếc cầu nối dây cho hắn.

Sử Tư Minh đã nhìn ra An Lộc Sơn không muốn phái hắn nữa. hắn lẳng lặng không nói tiếng nào, bệnh ỉu xìu ngồi ở một bên. lúc này An Lộc Sơn đứng dậy, dưới sự dìu đờ của tâm phúc Lý Trư Nhi đi đến trước sa bàn. hắn vừa khoát tay một cái. lập tức hai viên thị vệ tiến lên. một bên một người, đem quyên sa phủ trên sa bàn từ từ dờ lên.

để lộ ra bộ mặt thật của sa bàn.

“Các ngươi đều qua đây xem đi!”

An Lộc Sơn rút đi lá cờ nhỏ của Sử Tư Minh vốn dĩ cắm trên Tinh Hình, đồi thành cờ nhỏ của Lý Hoài Tiên.

Lý Hoài Tiên lần trước đã kích bại quân đội của Quách Tử Nghi, làm cho An Lộc Sơn tràn đầy lòng tin đối với hắn.

đến nỗi tội thiêu hũy kho thảo liệu lớn như vậy cũng đều không trách hắn. mà giết đi một tướng lĩnh cấp thấp để làm người chịu tội thay cho hắn.

Mọi người vây quanh lại.

An Lộc Sơn lấy ra cây gỗ dài. chỉ vào phía bắc Hà Đông nói: “Hiện tại Hà Đông có ba lộ đại quân của Bắc Đường, mặt phía bắc là quân đội Vân Châu Đại Châu của Lôi Vạn Xuân, có một vạn năm nghìn quân đội.

ở đây binh lực khá ít. không đáng lo ngại.”

Cây gỗ của hắn lại di chuyển đến phía nam.

điểm thật mạnh vào Tấn Châu, nói: “Điều ta thật sự lo lắng là nơi này, Tấn Châu đã bố trí năm vạn quân An Tây của Lý Tự Nghiệp, năm vạn người này là quân tinh nhuệ của Lý Khánh An. ngoại trừ bọn họ, còn có ba vạn quân đội từ Hà Tây.

Lũng Hữu bố trí ở Giáng Châu.

Lộ Châu và Trạch Châu, còn bên Hà Nam thì có hai mươi mấy vạn đại quân của Lý Quang Bật.

điều quan trọng hơn là chúng ta không có thuyền qua sông nào, vốn dĩ Thương Châu có bãi thuyền, nhưng lại bị tên ngu xuẩn nào đó một ngọn lửa thiêu rụi rồi, công tượng làm thuyền người chết thì chết, bỏ chạy thì bỏ chạy.”

Nói đến đây, An Lộc Sơn ánh mắt sắc bén bắn sang Thái Hy Đức, Thái Hy Đức chột dạ cúi thấp đầu. không dám nói lời nào, An Lộc Sơn hừ mạnh lên một tiếng, lại đem cây gỗ chi sang Thái Nguyên, nói với mọi người: “Thái Nguyên tuy có tám vạn quân của Quách Tử NghL nhưng lại dễ đối phó hơn so với quân An Tây nhiều, vì vậy lần này ta quyết định công đánh Thái Nguyên, cố gắng trong vòng một tháng công phá được Thái Nguyên.”

Ánh mắt của hắn nhất nhất quét qua mọi người, cuối cùng hạ lệnh nói: “Chúng ta chia binh hai lộ, Lý Quy Nhơn là nam lộ suất lĩnh bản bộ năm vạn người ra Phủ Khẩu Hình, đánh nghi binh Lộ Châu, cần phải giữ chân quân An Tây của Lý Tự Nghiệp lại. nếu chủ lực của hắn bắc tiến chi viện Thái Nguyên, thì ngươi xuất binh Lộ Châu Trạch Châu, thiêu giết cướp bóc sạch cho ta.

ép Lý Tự Nghiệp nam hạ.”

Hﮠlại dùng cây gỗ chỉ vào Tinh Hình, nói với Lý Hoài Tiên.

Thái Hy Đức và An Khánh Tự: “Ba người các ngươi suất bản bộ mười lăm vạn đại quân, đi Tinh Hình tiến quân Thái Nguyên.

An Khánh Tự làm chủ tướng.

Lý Hoài Tiên và Thái Hy Đức làm tả hữu phó tướng. phía nam tiến công là hư. còn các ngươi tiến công là thực, bắt đầu tính từ ngày vào Tinh Hình, ta hi vọng sau một tháng, ta đích thân đi Thái Nguyên thị sát.”

Mọi người cùng kêu lên đáp: “Tuân mệnh!”

“Được!

Bây giờ ai nấy đi chỉnh đốn binh mã. mười ngày sau đại quân hội binh U Châu, chính thức khỏi binh!”

Chương 629:Tiếng chuột trong kho gạo

Trong thành U Châu cát bụi bay tử tung, tiếng vó ngựa như sấm. từng đội từng đội kỵ binh phi chạy đi ra ngoài thành.

Điền Thừa Tự.

Thái Hy Đức.

An Khánh Tự mỗi người dẫn thân binh rời khỏi thành U Châu, không khí trong thành bị một mùa đông ngám đến mức có chút lười nhác bỗng chốc trở nên khẩn trương, rất nhiều người đều ý thức được rằng.

đại chiến sắp nổi lên.

Trong một gian nhà trệt của thành nam.

Quý Thắng đang thương lượng chuyện mua thuốc với một người nam tử trung niên, nam tử trung niên tên Ngụy Nhữ Quần, là một quân y người Hán trong Yến quân, thân hình cao gầy, hắn vốn dĩ là y sư sáng giá trong một tiệm thuốc ở U Châu, năm ngoái sau sự kiện Diệu Thủ Hồi Xuân Đường, tất cả mọi tiệm thuốc của U Châu đều bị liên lụy, tiệm thuốc hắn hành nghề bị đóng cửa. dược liệu bị cường ép trưng thu. bản thân hắn cũng bị cường trưng vào quân doanh làm quân y.

Ngụy Nhữ Quần tuổi đã ngoài bốn mươi bị cường trưng nhập ngữ, đối với An Lộc Sơn không có lòng trung nghĩa gì. thêm vào đó trong Yến quân bè phái nhiều, quân kỹ không nghiêm, ai nấy đều suy nghĩ đến việc cướp bóc phát tài, Ngụy Nhữ Quần cũng tìm cách đề có thể kiếm một món tài lộc, để lấy vợ mua nhà cho con trai hắn. cũng kiếm chác một món tiền dường lão cho mình.

Chỉ là hắn tuổi già sức yếu, không có cơ hội đi tham gia cướp bóc, chỉ có thể dựa núi ăn núi. tự ý bán lại thuốc trị thương quân dụng của An Lộc Sơn. thường ngày đều là lén bán chút lẻ lẻ cho bệnh nhân, phải liều rủi rò bị phát hiện mất đầu. mấy tháng mà mới kiếm ba bốn quan tiền, điều này làm hắn thật bực mình, mà Lý Thắng là một khách hàng lớn đầu tiên của hắn. làm cho hắn càng ra sức lấy lòng, chi e sợ mối làm ăn không thành.

“Trong tay ta có tám trăm viên hành quân tán. hai trăm bộ thuốc kim sang.

đều là dùng dược liệu thượng hạng bào chế, nếu theo giá thị trường, những thứ này ít nhất đáng giá ba trăm quan, nếu như Quý công tử có thế mua cùng lúc. ta có thể tính rẻ một chút, hai trăm năm mươi quan, toàn bộ bán hết cho Quý công từ.”

Quý Thắng lấy ra hai nén vàng cười nói: “Đây là hai mươi lạng vàng, cho tiên sinh, không cần thối lại.”

Ngụy Nhữ Quần cả mừng, đối phương lại cho vàng, hơn nữa là hai mươi lạng vàng. bây giờ vàng bạc là thứ quý báu khan hiếm của Hà Bắc, trên chợ đen một lượng bạc trắng hoặc một miếng tiền bạc An Tây có thể đổi hai quan tiền, giá vàng lại càng mắc, một lượng vàng có thể đồi ba mươi quan tiền, đặc biệt là những nhà đại hộ, nhà nhà hộ hộ đều có hầm tiền, ba mươi quan tiền thì nặng hai trăm cân. căn bản là không lấy đi được, cũng không giấu được, chỉ có đổi thành vàng bạc.

Quý Thắng đã cho hắn hai mươi lượng vàng, ở Trường An có lẽ chi đáng hai trăm quan tiền, nhưng Hà Bắc lại trị giá sáu trăm quan tiền, xem bộ dạng của người này không phải là thương nhân, thương nhân sao lại không hiểu những điều này?

Nhưng Ngụy Nhữ Quần đã không lo thêm được nữa. hai mươi lượng vàng này thì có thể cửu tính mạng của cả nhà hắn. hắn lập tức thu vàng lại. cao giọng gọi to: “Lộc nhi, hãy đem bao thuốc của vi phụ đến đây.”

“Đến rồi!”

Từ ngoài cửa một thiếu niên tướng mạo hơi giống Ngụy Nhữ Quần đi vào.

Trên tay hắn là một cái bọc vải to, trong bọc chính là thuốc mà Ngụy Nhữ Quần đã trộm được từ trong quân đội mấy tháng nay.

Ngụy Nhữ Quần nhận lấy bọc vải từ tay thiếu niên, mở ra cười nói: “Đều ở trong đây cả. bốn chiến hộp to, một hộp là hai trăm viên hành quân tán. ngoài ra đều là kim sáng dược. ”

Có lẽ hắn cảm thấy ngượng ngùng. lại giải thích nói: “Kỳ thực sổ thuốc này bên ngoài căn bản không mua được, tất cả thuốc thang và tiệm thuốc đều bị An Lộc Sơn trưng làm quân hữu. nếu may mắn không khéo sổ thuốc này bán được năm trăm quan tiền.”

“Đa tạ tiên sinh rồi.”

Quý Thắng thu thuốc vào, nhưng hắn cũng chẳng vội cáo từ.

Hắn chi nhìn nhìn thiếu niên đứng sau lưng Ngụy Nhữ Quần, cười hỏi: “Vị này là con trai của Ngụy tiên sinh đó ư?”

Ngụy Nhữ Quần năm nay đã bốn mươi lăm tuổi, nhưng con trai hắn mới được mười lăm tuổi, là do vợ sau của hắn sinh.

Hắn chỉ độc nhất một người con trai này thôi, nên yêu con như bảo bối.

Mà cũng có lẽ do cưng yếu quá mà thành ra con trai hắn cử trông sầy gầy yếu yếu thế nào, da dẻ lại trắng trèo, tính tình thì hướng nội yên tĩnh, nôm khá giống một cô gái.

Ngụy Nhữ Quần cũng không gì phòng bị, hắn đắc ý cười cười nói: “Tháng sau thì tròn mười lăm rồi.”

“Mười lăm tuổi rồi à.”

Quý Thắng gật gật đầu như thể đang suy nghĩ gì đấy nói: “Ta nhớ An Lộc Sơn đã từng hạ lệnh trưng binh, phàm thiếu niên từ mười lăm tuổi trở lên đều nhất định phải đi ghi danh tại dân đoàn.

Con trai ngươi tháng sau tròn mười lăm chắc cũng phải đi chứ?”

Ngụy Nhữ Quần sắc mặt đại biến.

Lời của Quý Thắng đã chọc ngay vào chỗ đau của hắn.

Đấy cũng là việc mà hắn lo lắng và sợ hãi nhất.

Tuy hiện giờ con trai hắn còn chưa bị trưng binh, nhưng một khi chiến sự gay cấn. con trai hắn nhất định sẽ không thoát khỏi được cái tai ương trưng binh.

Hắn ở trong quân đội mấy tháng nay, biết rất rõ đen tối trong quân đội. cho dù con trai hắn không phải lên chiến trường đi nữa thì cũng không thoát khỏi được sự dày vò của Hồ binh trong quân, chắc chắn không thoát khỏi con đường chết.

Con trai hắn hình như cũng cảm nhận được sự ưu lo của phụ thân, hắn tựa sát vào lòng cha.

Ngụy Nhữ Quần ôm lấy ái từ mà không khỏi thở dài một tiếng, trong lòng hắn ưu lo cực kỳ.

Quý Thắng thấy thế bèn cười hỏi: “Thế sao tiên sinh không đưa hắn rời khỏi Hà Bắc?”

“Sao ta lại không muốn chứ?”

Ngụy Nhữ Quần tiếp tục thở dài nói: “Nhưng sự tình đâu có dễ dàng như thế!

Hiện nay châu huyện khắp nơi đều có hồ lang binh của An Lộc Sơn. ta để nương tử đưa con đi căn bản không đi khỏi được.

Tạm thời không nói là tất cả thông đạo đều có binh sĩ canh gác, không cho phép ai rời khỏi Hà Bắc, chỉ sợ đến lối vào thông đạo, giữa đường đã bị bọn hổ lang binh kia giết người cướp của rồi.

Bọn chúng còn ác hơn cả cường đạo trăm lần. chỉ có trốn tại U Châu may ra an toàn một chút.”

Quý Thắng trong lòng đã sớm có dự tính hết. hắn chỉ mỉm mỉm cười nói: “Hay là thế này đi. ta sẽ giúp tiên sinh một việc, đó là đưa phu nhân và công tử đến Trường An, tiên sinh thấy thế nào?”

Hai mắt Ngụy Nhữ Quần sáng trưng, nhưng chỉ một chốc ánh sáng ấy lại tắt lịm.

Hắn tuy đã có vụ giao dịch với gã nam tử này, nhưng dẫu sao chỉ là người xa lạ bèo nước gặp nhau, hắn làm sao có thể tin tưởng người này mà giao cả vợ con cho người ta?

Hơn nữa. tên này dựa vào đâu mà có thế rời khỏi Hà Bắc chứ?

Quý Thắng như thế biết được cách nghĩ của hắn. bèn rút trong người ra một tấm bản đồ, chỉ vào phương bắc nói: “Tuy Yến quân đã chắn các con đường thông đến Hà Đông, nhưng đường ở phương bắc hắn lại không chặn lại.

Chúng ta có thể từ Nhiêu Lạc vượt qua trường thành, vòng ra Quan Ngoại rồi từ đó đến Vân Châu.

Sau khi đến được Vân Châu, đó đã là địa bàn của quân Bắc Đường rồi.

Ta cũng chẳng giấu gì tiên sinh, ta đã vào Hà Bắc bằng chính con đường này đây.”

Ngụy Nhữ Quần có phần động lòng.

Hắn cũng biết có con đường này, An Lộc Sơn không chế không phải nghiêm lắm. chỉ là phía bắc là địa bàn của người Hồ, quá nguy hiểm.

Có điều hiểm nguy này so với nam hạ vào Hà Đông thì vẫn tốt hơn nhiều.

Hắn duy chi không yên tâm Quý Thắng mà thôi.

Tên này dựa vào đâu mà chịu giúp mình?

Chứ ai biết được hắn có đem vợ con mình bán cho người Hồ không cơ chứ!

Quý Thắng cười nhạt, hắn rút ra một mặt kim bài đặt lên bàn đẩy đến trước mặt Ngụy Nhữ Quần.

Ngụy Nhữ Quần liếc nhìn một cái, chỉ thấy trên kim bài có khắc bốn chữ: xích hầu An Tây!

Hắn bàng hoàng nhảy dựng lên. trên mặt hắn đầy kinh hoảng nhìn Quý Thắng: “Ngươi là…

Quý Thắng lại chi khoát khoát tay cười nói: “Ngụy tiên sinh không cần phải lo lắng, ngươi chỉ là một quân y nhỏ bé, ta hại ngươi làm gì chứ?”

Ngụy Nhữ Quần nghĩ lại thì cũng thấy chí phải, bản thân hắn chẳng qua là một tiểu quân y, thì quả thực cũng chẳng uy hiếp gì được đến ai. nghĩ thế hắn một hơi hơi yên tâm.

Lúc này hắn bỗng nhớ ra một việc, lại cười cười khẽ giọng hỏi: “Vụ đốt kho cỏ khô có phải do các ngươi làm không?”

Quý Thắng cười phì. hắn không phủ nhận đồng thời cũng không thừa nhận, chỉ nói: “Thế nào?

Phen này đã tin tưởng ta có thể giúp ngươi đưa vợ con đến Trường An rồi chứ?”

Lúc này Ngụy Nhữ Quần đã tin rồi, hèn gì bọn này phải mua hành quân tán cùng kim sáng dược, xem ra đúng là xích hầu quân Bắc Đường thật, vậy sẽ là một đằng khác, đừng nói là dẫn vợ con minh đến Trường An. cho dù là dẫn đến Vân Châu, vợ con hắn cũng có thể tự đến Trường An được.

Ngụy Nhữ Quần trong lòng vốn không còn chút hi vọng giờ lại bắt đầu bừng bừng sức sống.

Cậu của con trai hắn ở ngay Trường An. hắn có thể để vợ con đến nương nhờ. công thêm họ có hai mươi lượng hoàng kim. cũng có thể an thân tại Trường An được.

Nhưng hắn cũng biết, Quý Thắng sẽ không vô duyên vô cớ giúp hắn.

Đối phương chắc chắn sẽ có việc gì cần hắn giúp đỡ.

Hắn bèn gật gật đầu nói: “Quý công tử xin cứ nói!

Việc gì cần ta làm. chỉ cần ta làm được ta nhất định sẽ dốc sức mà làm!”

Quý Thắng từ tốn cười nói: “Ta nghĩ Ngụy tiên sinh nếu như đã là quân y, chắc cũng cần có một trợ thủ chứ?

Ngụy tiên sinh xem ta thế nào?”

“Ngươi?”

Ngụy Nhữ Quần trợn tròn cả mắt.

Quý Thắng từ từ gật đầu: “Ngươi đề ta vào quân doanh làm quân y theo ngươi, ta phụ trách phái người dẫn vợ con ngươi đến Trường An. vụ giao dịch này có muốn không?”

Đây là cuộc mua bán cần phải có bảo đảm song phương.

Tên xích hầu họ Quý này ở bên cạnh mình, thủ hạ của hắn sẽ không dám hại đến con trai mình, còn con trai mình trong tay bọn chúng, minh cũng không dám bán đứng hắn.

Hiện nay Ngụy Nhữ Quần chỉ cần con trai mình có thể trốn khỏi Hà Bắc, nói hắn làm gì hắn cũng đều đồng ý.

“Được thôi!

Chúng ta nói là phải giữ lời!”

Có người giới thiệu, Quý Thắng vào Yến quân trở nên rất dễ dàng.

Vào đêm hôm đó Quý Thắng đã nhận được thè bài.

đã được bổ sung quân tịch, trở thành một thành viên của Yến quân.

Quý Thắng, tên gọi là thật, không cần thiết phải già, người huyện Tán Hoàng Triệu Châu, được phân vào đệ bát doanh đệ thập quân trong quân trực thuộc của An Lộc Sơn. không có mũ giáp quân phục.

Vì hắn là quân y, chi được một con dao, khôngphải hoành đao, mà là một cây dao dài bình thường.

Trong lúc Hà Bắc sóng gió nổi dậy thì cục thế Trường An lại rất ư bình lặng.

Lý Khánh An mười ngày trước đã trở lại Trường An.

Sở dĩ nói cục diện Trường An là chỉ triều đình.

Từ khi Trương Quân lên chức hữu tướng, chính vụ vận hành của triều đình cũng bắt đầu ổn định lại.

Trương Quân có lẽ không phải người có tư tưởng mới, thuộc phái cài cách sáng tạo gì, nhưng trong việc duy trì ổn định của triều đình hắn lại rất có thủ đoạn mà các đại thần khác khó bằng.

Hắn có thế phân chia tốt lợi ích của mỗi phái hệ, có thể hóa giải mâu thuẫn giữa các quan viên trong vô hình.

Đấy cũng là lý do mà Lý Khánh An chọn hắn.

Trước khi bình ổn được ngoại loạn, triều đình lại càng cần phải ôn định, cho dù có cục diện ảm đạm thì vẫn tốt hơn là cục diện hỗn loạn.

Trước mắt Chính sự đường cũng vẫn là sáu tướng quốc, Thôi Ninh đang bận việc khai thông tào vận tại Giang Hoài Giang Nam. trên thực tế trong triều chỉ có năm tướng quốc.

Thôi Bình từ đi vị trí tướng quốc, được bổ nhiệm chức Hà Đông quan sát sứ. giờ đã đến Thái Nguyên nhậm chức.

Trương Quân, Trương Hạo, Vi Thao, Lư Hoán.

Vương Tấn, ngũ tướng chủ chính.

Xét về mật kết cấu phái hệ, Vi đảng rõ ràng đã chiếm thế thượng phong, nhưng cùng với việc Thôi Bình từ chức.

Vương Tấn vốn dĩ tương đối kín đáo lại bỗng đổi hướng.

Hắn đã thoát ly Vi đảng, xáp gần về phía Trương Quân.

Vì thế mà phái hệ triều đình lại được đi vào cục diện cân bằng lực lượng mới.

Trương đảng hai người, Vi đảng hai người, Trương Hạo thì là phái trung gian. tranh đấu phái hệ tạm đi kết thúc.

So với bầu không khí àm đạm trầm trọng của triều đường, trong nhà của Lý Khánh An lại náo nhiệt vô cùng, thê tử hắn Minh Nguyệt lại vừa mới hạ sinh thêm một đứa con trai cho hắn. còn Bùi Uyển Nhi thì lại đè non ngoài dự đoán của tất cả mọi người, nàng sinh hạ một đứa con gái.

Việc này khiến phụ thân của Bùi Uyển Nhi đã thất vọng vô cùng, nhưng họa phúc đi chung.

Tuy Bùi Uyển Nhi không sinh được con trai khiến Bùi gia phải thất vọng, nhưng tình cành của Bùi Uyển Nhi trong Lý gia lại bỗng chốc được cài thiện.

Thái độ của Minh Nguyệt với nàng thay đổi rất nhiều, Minh Nguyệt luôn chăm lo cho nàng cẩn thận mọi nơi.

Bùi Uyển Nhi sinh non. sức khòe hai mẹ con đều rất yếu ớt, vì thế Minh Nguyệt còn bỏ ngàn vàng để mua đủ loại thuốc thang danh giá để cho nàng bồi bổ, nhờ vậy mà sức khỏe hai mẹ con mới ngày một khấm khá lên.

Bùi Uyển Nhi cũng cảm kích sự chăm lo của Minh Nguyệt với mình, thái độ lại thêm khiêm nhường.

Mâu thuẫn gia đình do Bùi Tuân Khánh đàn hạch Độc Cô Hạo Nhiên mà ra cuối cùng cũng từ từ bình lặng từ sau khi hai đứa bé ra đời.

Lúc Lý Khánh An trở về nhà. nghênh đón hắn là cảnh tượng đầy hân hoan sinh khí. hắn đã có năm đứa con rồi…

Sáng ngày hôm đó, Lý Khánh An vẫn đến thị sáng chợ Tây như mọi khi.

Từ sau lần vi phục thị sát lần trước.

Lý Khánh An đã đặt ra cho mình một quy cử mới. chỉ cần có thời gian, hắn sẽ phải đi ra thị phường để tìm hiểu dân sinh.

Lý Khánh An từ từ bước đến Hồ Hàng lão điếm lần trước.

Cái đầu tiên mà hắn quan tâm cũng vẫn là giá gạo.

Dù cho trên giữa đường về Trường An hắn đã có nhận được báo cáo giá gạo của triều đình, nhưng Lý Khánh An vẫn phải đích thân đến thị sát.

Lần thị sát này Lý Khánh An không có hóa trang thành người Hồ, đi theo bên cạnh hắn là bốn năm tên vệ sĩ thân binh.

Sau khi hắn đi vào tiệm thì lập tức có tên giúp việc trong tiệm đi ra đón tiếp.

Cũng vẫn là tên giúp việc lần trước, nhưng giỜ hắn đã không còn nhận ra Lý Khánh An nữa.

“Khách quan, hoannghênh đã giá lâm tệ điếm!”

Thái độ của tên giúp việc vô cùng cung kính, có lẽ là do có bốn năm gã đại hán đi sau Lý Khánh An. thông thường chỉ có cự thương trọc phú mới có vệ sĩ như vậy.

Lý Khánh An cười cười nói: “Ta muốn xem qua giá gạo đã.”

“Khách quan xin mời đi theo ta.”

Tên siúp việc cung kính thành khẩn mời Lý Khánh An đi vào đại đường.

Lý Khánh An đi đến trước một thúng tre cao, thấy giá gạo viết trên mộc bài là: một đấu hai trăm ba mươi văn.

Giá này không khác bao nhiêu so với giá triều đình đã báo cáo.

Có điều báo cáo của triều đình đã viết đến hồi cách đây nửa tháng, lúc đó viết là hai trăm năm mươi văn. nửa tháng qua đi lại rớt thêm hai mươi văn.

“Nửa tháng trước giá gạo là bao nhiêu?”

Lý Khánh An cười hỏi.

“Nửa tháng trước…”

Tên giúp việc ngẫm nghĩ một lúc nói: “Chắc khoảng hai trăm năm mươi văn tiền.”

‘Thế này là thế nào?

Ta nhớ mùa thu năm ngoái vẫn còn là bốn trăm văn tiền mà. sao giờ mới chốc đó đã rớt đến một trăm bảy mươi văn tiền rồi?

Giảm gần một nửa như thế, là vì sao?”

Lúc này chưởng quỹ mới đi qua. hắn có mắt nhìn hơn tên giúp việc, nhìn cái là biết Lý Khánh An thân phận tuyệt không tầm thường.

Hắn vội đi lên giải thích: “Giá gạo năm ngoái cao nhất thì cũng chi bán được bốn trăm vãn. sau đó triều đình dùng giá ba trăm văn mở cửa kho cân bằng giá. ngay lập tức đã kéo lại giá sạo xuống.

Sau đó triều đình lại có tin truyền ra là An Tây sẽ ngừng đúc tiền bạc.

Chi trong một thoáng trên thị trường tiền bạc biến mất gần một nửa. nhà nhà hộ hộ thi nhau tồn trừ tiền bạc.

Xong lại có tin quân đội triều đình đã công hạ Giang Nam. lượng lớn gạo Giang Nam sẽ được chuyển đến Trường An.

Các thương gia tích trừ gạo nghe tin lập tức thi nhau tung gạo ra bán.

Bị hai tin này ảnh hưởng, giá gạo bỗng chốc rớt xuống còn một trăm năm mươi văn.

Giá gạo lúc năm mới chỉ có một trăm năm mươi văn thôi, rớt hơn một nửa giá.

Mãi cho đến dạo gần đây, giá gạo mới từ từ hồi phục lại lên hơn hai trăm văn một chút.

Đông chủ bọn ta năm ngoái đoán chừng giá gạo năm mới sẽ tăng vọt. bèn một hơi vào hàng gần hai ngàn thạch gạo, kết quả mỗi đấu gạo lỗ một trăm văn.

Ai!

Thật khổ cho đông chủ bọn ta quá!”

“Nhưng các ngươi trước đây không phải đã lời nhiều rồi sao?

Lúc ăn lời sao không nghe kêu ca gì? ”

“Thì quả thật thế, ăn được một vố hời to, sau đó lại bị lỗ to, tiền lời được toàn bị lỗ hết.

Ai!

Ta đã viết thư khuyên đông chủ đừng vào nhiều gặp như thế nữa. nhưng hắn lại cử không chịu nghe.

Đường xá xa xôi. mấy ngàn dặm dùng lạc đà chuyên đến đây, vậy phải mất bao nhiêu phí vận chuyển chứ. không lỗ sao được?”

Trong lòng Lý Khánh An bỗng chốc cảnh giác, “mấy ngàn dặm dùng lạc đà chuyền đến”, câu này có nghĩa là gì đây?

Hắn vẫn không lộ chút phong thanh gì nói: “Không biết đông chủ các ngươi là ai?”

“Cái này… ha ha!

Không nói được, không nói được!”

Chưởng quỹ cử cười ha hả đánh trống lảng, không chịu hó hé chút gì.

“Vậy được, ta xin cáo từ trước đây!”

Lý Khánh An chấp tay cáo từ đi về.

Hắn vừa đi ra khỏi cửa tiệm thì lại quay sang dặn thầm một thán vệ nói: “Ngươi hãy đi tìm tên giúp việc lúc nãy đến cho ta. nhớ chú ý là đừng kinh động đến chưởng quỹ.”

Ngay lệnh thân vệ quay lưng đi ngay.

Chỉ một chốc sau. hắn đã dẫn tên giúp việc đó qua đây, “Khách quan, không biết còn việc gì nữa?”

Tên giúp việc dưới ánh mắt lạnh lùng của mấy tên đại hán nôm có phần hồi hộp.

Nhưng Lý Khánh An lại rút ra một xấp mười tiền đồng bạc. tưng trong lòng bàn tay mình cười nói: “Ngươi có muốn được chúng không?”

Tên giúp việc nuốt nuốt nước bọt.

“Muốn!”

“Nếu ngươi muốn lấy thì hãy nói cho ta biết, đông chủ của các ngươi là ai?”

Tên giúp việc đầu lắc như trống quay.

“Cái này không nói được, nói tiểu nhân mà nói chưởng quỹ nhất định sẽ giết ta mất!”

Lý Khánh An lại rút ra thêm mười đồng tiền bạc đặt trong lòng bàn tay mình cười nói: “Vần không nói ư?”

Tên siúp việc vẫn lắc đầu lia lịa. nhưng sức lắc của hắn rõ ràng đã giảm đi nhiều.

Lý Khánh An phen này không tăng nữa. mà lại lấy bớt một đồng, bớt một đồng nữa. xong lại bớt thêm một đồng nữa.

Mắt thấy đồng bạc từng đồng từng đồng bị giảm, tên giúp việc đã có phần không kiềm nổi. vội nói: “Ta nói. ta nói là được chứ gì!”

Lý Khánh An dừng động tác lại. cười nói: “Ngươi nói đi!

Đông chủ là ai?”

Tên giúp việc lấm lét liếc trái liếc phải nhìn quanh quần một hồi. rồi hắn mới chi chỉ vào một ngõ nhỏ bên cạnh.

Lý Khánh An đi theo hắn vào, cười nói: “Có gì mà phải bí mật thế?”

“Vị lão gia này, ta thật không dám nói bậy, nếu việc này mà loan ra ngoài rồi. bị Lý Khánh An biết được, sẽ có rất nhiều người bị mất đầu như chơi.”

Trong lòng Lý Khánh An thấy nghi hoặc, nhưng bề mặt hắn vẫn cười nói: “Ngươi yên tâm đi!

Ta không quen với Lý Khánh An. ta sẽ không đi loan tin bậy đâu.”

“Vậy được!”

Hắn hạ thấp giọng khẽ nói: “Tên cụ thể của đông chủ bọn ta. tiểu nhân quả thật không biết, nhưng ta biết được hắn là cao quan An Tây.

Lương thực trong tiệm gạo của bọn ta đều do hắn vận chuyển từ An Tây đến đây để thu lợi.

Có một lần chưởng quỹ uống rượu say, nói đông chủ làm ăn không cần vốn.

Tiểu nhân hoài nghi sổ lương gạo này căn bản không ần vốn. tiểu nhân còn nghe nói đông chủ có một tiệm bán châu báu tại chợ Đông.”

Lửa giận đã bùng cháy ngùn ngụt trong lồng ngực Lý Khánh An.

Hắn tin lời của tên siúp việc này là thực.

Hắn cố gắng kiềm nén cơn giận, lại hỏi: “Vậy tên đông chủ này họ gì. chắc ngươi có biết chứ?”

Hắn vẫn lắc lắc đầu.

“Tiểu nhân quả thực không biết!”

‘Thôi được!”

Lý Khánh An lại quay sang nói với thân binh: “Thường cho hắn ba trăm đồng bạc!”

“Oa!”

Những đồng tiền bạc trắng xóa đổ vào trong túi. tên giúp việc cầm chiếc túi nặng trĩu lên. ba trăm đồng tiền bạc, hắn như thờ thẫn cả người.

Lý Khánh An lạnh lùng nói: “Bắt đầu từ bây giờ, ngươi không cần phải đến tiệm gạo nữa. ngươi đi tìm con đường sống khác đi!”

Rời khỏi ngõ nhỏ.

Lý Khánh An bỗng chốc dừng chân lại quay sang hạ lệnh với một tên thân binh: ‘Truyền lệnh của ta cho Hồ Vân Bái. nói hắn lập tức điều tra tiệm gạo này.

Dù thế nào cũng phải điều tra ra cho ta.

đông chủ sau lưng của tiệm gạo này rốt cuộc là ai!”

Chương 630: Chuột to lộ diện

Điều mà Lý Khánh An coi trọng nhất chính là An Tây, đó là căn cơ của hắn. hết thày mọi động lực thôi thúc hắn hướng về phía trước cũng đều xuất phát từ đó.

An Tây giống như là đứa con trai của hắn.

Hắn phấn đấu trên mành đất giàu mạnh đó, đổ mồ hôi nhiệt huyết, hắn đem tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất cống hiến cho mành đất đó, ở trong lòng hắn.

đó chính là một khối bạch ngọc không tỳ vết, hắn tuyệt đối không dễ dàng tha thứ cho bất kỳ kẻ nào làm hoen ố nó.

Có lẽ hắn có thể dễ dàng tha thứ cho sự tham ô hú bại của Thôi Bình, có lẽ hắn có thể chịu được sự tham quyền của Bùi Tuân Khánh, nhưng hắn không thể chấp nhận được sự tham ô hủ bại xuất hiện ở trên mành đất An Tây, xuất hiện sự bành trướng độc quyền.

Để aiữ cho việc cân bằng quyền lực. hắn để cho quân chính độc lập, thiết lập chính sự đường của An Tây, cho dù ở trong chính sự đường, hắn cũng thực hiện tam quyền độc lập, quyền hành chính của Vương Xương Linh, quyền giám sát của Bùi Mân, quyền phê duyệt phản bác của sầm Tham.

Quân chính sự vụ hằng ngày hắn không hề hói han đến. nhưng tất cả mọi quân chính đại sự. phải có sự phê duyệt cuối cùng của hắn Lý Khánh An.

Cho dù người hắn rời khỏi An Tây, nhưng quân quyền của An Tây và quyền hành tối cao về hành chính vẫn nắm giữ ở trong tay hắn. hắn bây giờ vẫn còn là An Tây tiết độ sứ, vẫn còn là An Tây đại đô hộ, ở từ xa mà khống chế An Tây.

Để khống chế An Tây, hắn không tiếc hao phí một lượng lớn nhân lực vật lực tu kiến những con đường thẳng tấp của triều Đường, lại mỗi cách trăm dặm thiết lập một tòa trạm dịch, trang bị những con ngựa tốt nhất.

Những công văn quan trọng của An Tây lấy Bắc Đình làm trọng tâm, với phương thức cấp tốc của 800 trặm tiếp sức truyền tin đến Trường An. với thời gian nửa tháng. công văn liền có thể đưa tới trên bàn hắn. không chỉ có như thế, hắn lại ở Bắc Đình.

Quy Tư và Toái Hiệp huấn luyện hùng ưng truyền tin.

để đảm bảo sự nhanh chóng và mau lẹ của tình báo.

Hết thảy những cố gắng đó không hề uổng phí. cho dù hắn không ở An Tây, nhưng An Tây vẫn duy trì một phương thức vận hành với hiệu suất rất cao.

Chính là Lý Khánh An tuyệt đối không ngờ đến. một chỗ u tối của An Tây cũng xuất hiện sự hũ bại. một người nắm quyền trẻ tuổi kiên quyết không thể dễ dàng tha thứ cho sự tồn tại của thứ hũ bại đó, nếu nghe mà mặc kệ nó, thì sự hù bại đó sẽ giống như tế bào ung thư vậy nhanh chóng khuếch tán. cuối cùng hủy đi An Tây.

Lý Khánh An chắp tay sau lưng ở trong phòng đi qua đi lại, hắn đang suy nghĩ, lỗ hông lương thực ở An Tây rốt cục xảy ra ở nơi nào?

Hắn không chỉ phải cắt đi đống thịt thối kia. mà còn phải đoạn tuyệt sự phát sinh của thứ hũ bại đó trong chế độ của mình.

Lương thực của An Tây xuất phát từ ba khối, thứ nhất là quân đoàn, thứ hai dân đoàn, thứ ba là lương thực của Sindh và Thiên Trúc, từ khi quân thường trú An Tây giảm bớt xuống còn mười vạn người, thì lương thực của Sindh và Thiên Trúc cũng đã không còn cung ửng cho An Tây nữa. mà là dùng thuyền trực tiếp vận chuyển đến Quảng Châu hoặc là Dương Châu.

Như vậy vấn đề chắc chắn là xuất hiện ở chỗ quân đoàn và dân đoàn, lương thực của quân đoàn là trực tiếp cung ứng cho quân đội, Lý Khánh An không tin rằng Phong Thường Thanh có sự tham hù. cho dù có, thì quan quân phía dưới cũng sẽ tố giác hắn. quân kỳ của An Tây được thiết lập chắc chắn như sắt đá vậy.

Điều mà hắn lo lắng nhất chính là dẫn đoàn, dân đoàn trên thực tế chính là thuế ruộng hai mươi nộp một. trong đó có phần phức tạp, nếu sổ sách nghiêm mật. thì cũng rất khó ra tay làm bậy.

Lúc này, Lý Khánh An bỗng nhiên nhớ tới một việc, bắt đầu từ trước năm. chính sự đường An Tây bắt đầu thu mua lương thực dự trừ của nông dân. những lương thực cũ thì ba năm đối một lần. những lương thực cũ được đôi ra thông thường được vận chuyển đến Hà Tây để đổi ngựa với dân du mục địa phương, sổ lượng tương đương khổng lồ, chẳng lẽ vấn đề phát sinh tử đây sao?

“Đại tướng quân.

Hồ tướng quân tới rồi, đang ở bên ngoài cửa đợi gặp.”

Trước cửa vang lên tiếng bẩm báo của thân binh, tinh thần Lý Khánh An phấn chấn hẳn lên.

đây nhất định là Hồ Phái Vân đã tra ra được điều gì rồi, hắn lập tức mệnh nói: “Để cho hắn vào đi!”

Lát sau, Hồ Phái Vân vội vàng đi vào, quì một gối nói: “Ty chức tham kiến Đại tướng quân!”

“Đứng lên đi!”

Lý Khánh An ngồi xuống, ánh mắt sáng ngời nhìn chăm chú vào hắn. chờ đợi Hồ Phái Vân nói cho hắn đáp án.

“Đại tướng quân, ty chức nim phong tiệm gạo Hồ Hàng, qua thẩm vấn chưởng quầy tiệm gạo, chưởng quầy đã khai ra, đông chủ của tiệm gạo là Hà Tây chuyên vận chi sứ Bùi Giang Thiên.”

“Thì ra là hắn!”

Con ngươi của Lý Khánh An dần dần co rút lại, Bùi Giang Thiên chỉ là một nhân vật nhỏ thôi, mấu chốt là cha của Bùi Giang Thiên.

An Tây giám sát ngự sử Bùi Miện.

“Tiệm gạo đó có phải kinh doanh đàng hoàng hay không?”

Đây là trọng điểm mà Lý Khánh An quan tâm nhất, nếu tiệm gạo kinh doanh đàng hoàng, có vốn liếng và giá cả đường hoàng, cho dù gạo là từ An Tây vận chuyển đến. thì Bùi Miện kia nhiều nhất cũng chỉ là vi phạm kinh doanh tiệm lậu thôi, nhiều nhất cũng chi cành cáo một cái là thôi, khai trừ công chức của con trai hắn. nhưng nếu đề cập tới việc tham ô lương thực An Tây, thì đó chính là tội lớn rồi.

Hồ Phái Vân đáp: “Chúng ta còn chưa tìm được bằng chứng cụ thể, nhưng căn cứ lời khai của chưởng quầy, đông chủ của bọn họ thậm chí cho phép bọn họ có thể bán với giá năm mươi văn mỗi đấu.”

“Năm mươi văn!”

Lý Khánh An không khỏi cười lạnh một tiếng, giá gạo trên thị trường An Tây còn lấy tới tám mươi văn mỗi đấu. từ An Tây vận chuyển đến Trường An, thì ít nhất phải thêm hai mươi văn tiền phí tôn. hắn cả gan dám bán với năm mươi văn. có thể tưởng tượng giá mua vào của bọn họ ‘thấp” đến như thế nào.

Hồ Phái Vân lại nói: “Đại tướng quân, ty chức còn nhận được một manh mối, tên Bùi Giang Thiên này hiện tại đang ở Trường An, hôm trước hắn còn đi đến tiệm gạo, nhưng hiện tại thì không biết ở nơi nào?”

Tin tức này thật sự là nằm ra ngoài dự đoán của Lý Khánh An, hắn chắp tay sau lưng đi lại vài bước, lúc này hạ lệnh nói: “Lập tức vận dụng hết thày lực lượng mà bất lấy tên Bùi Giang Thiên này, vô luận như thế nào, không được cho hắn trốn về An Tay.”

“Ty chức tuân mệnh!”

Hồ Phái Vân xoay người đi khỏi, Lý Khánh An chỉ cảm thấy trong lòng đau đớn từng cơn, hắn thấp thoáng có một dự cảm, nếu như chưởng quầy đó nói đem lương thực vận chuyển đến Trường An là kinh doanh không cần vốn, thì rất có thể thứ mà Bùi Giang Thiên dùng để chuyên chờ là đội lạc đà. nếu là như vậy, thì nhất định phải có được công văn phê duyệt của chính sự đường An Tây, như vậy Bùi Miện rất có thể cũng liên quan đến vụ án.

Nếu Bùi Miện dính líu vào vụ án, thì đó chính là tai tiếng lớn nhất từ khi hắn Lý Khánh An chú chính An Tây tới nay rồi. vượt xa cả vụ án bán quan của Bộc Cố Hoài Ân. quan cao về hành chính xếp thứ hai ở An Tây lại dính líu đến sự tham hủ, đó quả thực làm cho hắn Lý Khánh An có chút phát cuồng rồi.

Bùi Miện nguyên quán ở huyện Văn Hỷ của Hà Đông, mặc dù coi như là người của Bùi gia. nhưng chỉ là họ hàng xa xôi mà thôi, quan hệ với Bùi gia không thân lắm.

Trước đó thì Bùi Miện là Hà Tây hành quân tư mã. là thuộc hạ của Ca Thư Hàn. vài năm trước Trình Thiên Lý xuất nhậm Lương Châu đô đốc, đã có xích mích với đám người Bùi Miện.

Đám người Bùi Miện.

Đỗ Hồng Tiệm… liền đi đến An Tây, tìm đến nương tựa Lý Khánh An.

Lúc ấy Lý Khánh An đang cần người tài để dùng, đám người Bùi Miện tới quả thật đã khiến Lý Khánh An rất phấn chấn, hắn lập tức trọng dụng ngay những vị quan lớn ở Hà Tây này.

Đồ Hồng Tiệm được làm Đình Châu trưởng sứ, Bùi Miện lại càng làm tới chức An Tây doanh điền sứ.

Sau đó lại thăng làm An Tây giám sát ngự sử, tiến vào chinh sự đường An Tây, trở thành vị quan cao đứng thứ hai trong chính vụ của An Tây, chỉ sau trường sứ Vương Xương Linh.

Bùi Miện có hai người con trai, đứa con cả Bùi Giang Sơn.

đương nhiệm Hội Châu trường sứ. con thứ là Bùi Giang Thiên, vẫn đi theo Bùi Miện, vì có quan hệ của phụ thân, đương nhiệm Hà Tây chuyển vận chi sứ. phụ trách việc vận chuyển vật tư giữa An Tây và Hà Tây. chức quan không lớn. chỉ là một chức quan nhỏ từ bát phẩm, nhưng chức quan này lại được công nhận là chức quan béo bờ, đem lương cũ vận chuyén đến Hà Tây trao đổi ngựa với dân chăn ngựa, chính là do hắn toàn quyền phụ trách.

Bởi vậy hắn là đông chủ của căn tiệm gạo lâu đời Hồ Hàng, điều này khiến cho hắn sánh lấy hiềm nghi đã đem gạo cũ An Tây vận chuyển đến Trường An để bán mà trục lợi.

Căn cứ lời khai của chưởng quầy của tiệm gạo Hồ Hàng lâu năm.

Bùi Giang Thiên ở chợ đông còn có một tiệm châu báo, tên là tiệm châu báu Thiên Hồ, chuyên bán những châu ngọc của An Tây, Sindh và Thiên Trúc.

Lúc buổi chiều, chính là lúc người qua lại đông đúc nhất của chợ đông, kinh doanh buôn bán đất đỏ nhất.

Trên đường lớn chợ đông bỗng nhiên xuất hiện gần ngàn viên nội vệ sĩ binh, tạm thời đóng cửa lớn của chợ đông lại, tìm 8 đội từng đội binh lính chạy về hướng tiệm châu báu. trên đường cái, trong cửa tiệm, lái thương và khách hàng không ai là không bị kinh hồn táng đàm, không biết đã xảy ra chuyện gì?

Hơn ba trăm kỵ binh chạy như bay đến trước tiệm châu báu Thiên Hồ, bao vây quanh cửa tiệm, đằng đằng sát khí. tiêu nhị và khách hàng trong tiệm sợ tới mức mặt như màu đất.

đều đồng loạt cùng tháo chạy ra khỏi tiệm, nhưng lại bị kỵ binh ngăn lại. không cho đi ra.

“Chúng ta chi bắt một người thôi, không liên quan gì đến người khác, xin mọi người bình tình đừng manh động!”

Một gã kỵ binh lang tướng lớn tiếng hô lớn. lúc này chưởng quầy của tiệm hốt hoảng tiến lên hỏi: “Xin hỏi người nào trong bỉ điếm phạm tội vậy, chúng ta sẽ hỗ trợ quan binh ngay.”

Lang tướng chỉ roi hỏi hắn: “Ngươi là chưởng quầy sao?”

“Vâng ạ!

Chính là tiểu nhân.”

“Đông chủ của các ngươi đâu?”

“Đông chủ…

Không ở trong điếm.”

“Tầm xàm!

Có người vừa mới thấy hắn vào điếm.”

Hơn hai trăm viên sĩ binh chay tới. lang tướng vừa vung roi lên: “Luc soát cho thât

kỹ!

Hơn hai trăm binh lính võ trang toàn diện vọt vào cửa tiệm, lúc này, Hồ Phái Vân cũng cưỡi ngựa đi tới trước cửa tiệm, hỏi: “Tình hình thế nào rồi?”

Lang tướng ở trên ngựa ôm quyền thi lễ nói: “Hồi bẩm tướng quân, thám từ mà chúng tôi phái ra đã xác nhận rằng một khắc đồng hồ trước đó nghi phạm đã vào cửa tiệm, cũng không có đi ra. binh sĩ đã vào tiệm bắt đầu lục soát toàn diện.”

Hồ Phái Vân gật gật đầu. hắn quan sát cửa tiệm một chút, quy mô ở chợ đông được xem là trung bình, trong tiệm còn có hai mươi mấy vị khách hàng, cho thấy buôn bán khá đắt hàng.

Nghe nói châu ngọc mà cửa tiệm này bán ra cũng đều rẻ hơn so với các tiệm khác, hơn nữa đông chủ của cửa tiệm này là quan lớn của An Tây, điều này rất đáng để người ta nghi ngờ rằng châu ngọc mà cửa tiệm bán rất có thể đã trốn thuế của An Tây.

Trong cửa tiệm đột nhiên truyền đến một loạt tiếng xôn xao, có người hô to: “Các ngươi buông ta ra!”

Chỉ thấy mười mấy viên binh sĩ bắt lấy một gã thanh niên từ trong cửa tiệm đi ra. người thanh niên ước chừng khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi. diện mạo rất thanh tú.

Hồ Phái Vân từng gặp qua Bùi Miện, vừa thấy người thanh niên này, hắn lập tức liền phán đoán ra. người này nhất định chính là con trai của Bùi Miện, có bộ dạng rất giống phụ thân hắn.

Người thanh niên bị đầy đến trước mặt Hồ Phái Vân. hắn dần dần ngừng giãy dụa. người này chính là con trai của Bùi Miện là Bùi Giang Thiên.

Hắn hiên nhiên nhận ra Hồ Phái Vân. năm xưa Hồ Phái Vân từng là trung lang tướng trong ký giám sát thự của quân An Tây, nghiêm khắc cường ngạnh, lành khốc vô tình, được xung là lành diện tướng quân, hiện tại hắn không ngờ lại xuất hiện ở bên ngoài cửa tiệm, cho thấy sự tình nghiêm trọng lắm rồi.

Bùi Giang Thiên chột dạ mà cúi đầu. cho dù hắn có làm việc trái pháp luật gì đi chăng nữa. thì lúc này đây hắn cũng không nên xuất hiện ở kinh thành, hắn là quan viên tại chức, không có công vụ mà một mình vào kinh, ở An Tây là trọng tội đáng bị khai trừ công chức.

Hiện tại Bùi Giang Thiên chi trông cậy vào thế của phụ thân để cho mình có thể tránh được kiép nạn lần này, hắn còn không biết rằng cửa tiệm Hồ Hàng lâu năm ở chợ tây đã bị niêm phong rồi.

Hồ Phái Vân lạnh lùng hỏi: “Ngươi tới Trường An có phải là vì việc công không?”

Bùi Giang Thiên chậm rãi ngẩng đầu lên. bình tĩnh mà trả lời: “Ngươi có thể đi hỏi cha ta.”

“Phụ thân ngươi?”

Hồ Phái Vân cười lạnh một tiếng nói: “Chỉ sợ phụ thân ngươi chỉ hận mình không có người con trai như ngươi thôi.”

Hắn vung tay lên lệnh nói: “Đem hắn dẫn đi!”

Binh sĩ trói hắn lại. dùng bao vải đen chụp lên đầu hắn.

đẳy lên một chiếc xe ngựa, mấy trăm kỵ binh đi theo hai bên tả hữu của xe ngựa mà lao đi.

Từ khi tiệm châu báu Thiên Hồ bị niêm phong, sự giới nghiêm tạm thời ở chợ đông đã kết thúc, chợ đông lại khôi phục trật tự bình thường. tất cả mọi người đều bàn tán xôn xao, không biết đã xảy ra chuyện gì rồi?

Hai canh giờ sau. sắc trời đã dần dằn tối, Lý Khánh An đi tới nội vệ nha môn trong hoàng thành, nội vệ nha môn vốn dĩ trước đây là chỗ của tả giám môn vệ, chiếm đất rất rộng lớn. có thể trú binh đến hai vạn người.

Trước mắt một vạn nội vệ quân đều đóng quân ở trong này, tình báo đường của nội vệ ở bên cạnh nội vệ nha môn, vốn dĩ là tả võ vệ nha môn.

Lý Khánh An mới vừa đi vào nha môn.

Hồ Phái Vân liền đi lên đón: “Bẩm báo Đại tướng quân, hắn đã toàn bộ khai hết rồi.”

“ừm!”

Lý Khánh An ừm một tiếng, đi vào nội vệ tình báo đường rồi mà còn không khai nhận, thì là do Hồ Phái Vân bật lực rồi.

Hồ Phái Vân dẫn hắn đi vào lao ngục nằm ở phía tận cùng bên trong, nơi này là nơi tình báo đường giam giữ phạm nhân, và thẩm vấn.

Đi đến trước một gian nhà đá.

Lý Khánh An từ trên ô cửa sồ nhỏ phía trên cửa nhìn vào bên trong. trong nhà đá treo đầy các loại hình cụ.

Bùi Giang Thiên đang để trần thân trên, bị quặt tay ra phía sau mà buộc chặt lại.

đầu cúi gập xuống, có thể nhìn ra được là đã bị hành hình qua.

Lý Khánh An cười lạnh một tiếng, đi vào phòng bên cạnh, trong phòng có đặt một chiếc bàn lớn. trên bàn chất đầy các loại công văn sô sách, những thứ này cũng đều là các sổ ghi chép được chép được lấy từ cửa tiệm lâu đời Hồ Hàng và tiệm châu báu Thiên Hồ, vài viên nhân viên văn chức đang bận rộn xử lý.

Lý Khánh An ngồi xuống chiếc ghế ở bên cạnh đó, một gã thị vệ dâng một ly trà lên cho hắn. hắn chậm rãi uống một ngụm trà.

“Có thu hoạch gì không?”

“Có!”

Hồ Phái Vân bưng một chiếc hộp gỗ qua.

đặt ở trước mặt Lý Khánh An: “Cái này được phát hiện bên người của Bùi Giang Thiên, là ba bản vãn phê duyệt, còn có một quyển sổ sách.”

Lý Khánh An đặt chén trà xuống, nhặt bản phê duyệt lên. bản phê duyệt là do chính sự đường An Tây doanh điền ty phát ra: ‘Điều ba ngàn thạch gạo tốt tới kho lương Đôn Hoàng.

“Đó là ý gì?”

Lý Khánh An nhướng mày hỏi. hắn có chút xem không hiểu.

“Đại tướng quân, đây chính là dùng loại gạo tốt đổi gạo cũ. căn cứ lời khai của Bùi Giang Thiên, trên danh nghĩa hắn hằng năm bán cho dân chăn ngựa Hà Tây năm vạn thạch gạo cũ.

đổi lấy ngựa, nhưng trên thực tế chỉ bán có bốn vạn hai ngàn thạch, còn lại tám ngàn thạch sẽ bị hắn giữ lại. hơn nữa Bùi Miện sẽ điều tám ngàn thạch gạo tốt nhất tới kho lương Đôn Hoàng, đổi với gạo cũ của hắn.

Cuối cùng tám ngàn thạch lương thực chỉ vào sổ sách nhập kho năm ngàn thạch, còn lại cũng đều nói là thất thoát trên đường đi. trên thực tế trên đường đi chỉ hao tổn có ngàn thạch, như vậy, trong tay hắn sẽ có một vạn thạch lương thực.

Hàng năm sẽ vận chuyển đến kinh thành mà bán đi, một thạch theo giá rẻ lấy hai quan tiền mà tính, thì chỉ một hạng ngạch lương thực thôi, hắn sẽ lời không vạn quan tiền.”

“Chỉ mỗi một hạng ngạch lương thực?

Còn có cái gì nữa?”

Lý Khánh An đã mau kiềm chế không được cơn giận trong lòng rồi.

“Còn có châu báu!”

Hồ Phái Vân lại lấy ra sổ sách trong hộp gỗ, mở ra vài tờ nói: “Mời Đại tướng quân xem nơi này.”

Lý Khánh An nhìn xem một hồi, ở trên là một danh sách, viết: ‘Tháng sáu giao một lô hàng châu báu cho người Hồ, tổng công gồm bốn trăm ba mươi tám món. chi tiết như sau…'

Chỉ thấy phía dưới viết đầy các loại châu báu.

ở góc bên phải phía cuối cùng không ngờ lại có chữ ký của Bùi Miện.

“Đây lại là chuyện gì nữa?”

“Đại tướng quân còn nhớ rõ kho lương Tam Tư không?”

Lý Khánh An tỉnh ngộ ra. năm năm trước hắn ở An Tây giám sát ty thiết lập một kho hàng Tam Tư. trong đó chuyên môn để các loại vật tư tịch thu được, bao gồm hàng hóa châu báu buôn lậu của lái thương A Rập, người Túc Đặc bán hàng hóa lậu cho người Hồi Hột. cùng với những hàng hóa trốn thuế bị truy bắt được vân vân…có châu báu. vàng bạc ngọc khí và các loại vải bông vân vân… kho hàng này do An Tây giám sát ty lập biên chế sổ sách tiến hành đãng ký.

“Chẳng lẽ những cháu báu đó được lấy từ kho hàng Tam Tư sao?”

Hồ Phái Vân gật gật đầu: “Căn cứ theo lời khai của Bùi Giang Thiên, nguồn hàng của tiệm cháu báu Thiên Hồ cũng đều là đến từ kho hàng Tam Tư. hai năm đã trục lợi được mười lăm vạn quan tiền.”

“Khốn nạn!”

Lý Khánh An tức giận đến đem quyển sách đập mạnh lên bàn. hắn vô cùng phẫn nộ, chuyện hắn không muốn xảy ra nhất vẫn đã xảy ra rồi.

Bùi Miện không ngờ lại lợi dụng chức quyền tham ô công khố vật tư. hơn nữa đã hai năm rồi, hắn không ngờ lại không biết chút nào cả.

“Chẳng lẽ lại không có người tố cáo sao?”

Hồ Phái Vân lắc đầu: “Bùi Giang Thiên khai rằng, trước khi bọn họ ra tay, đã đem tất cả những người qua tay đều đồi thành người của họ, còn một số ít những người có chức vị thấp kém thì khiếp sợ trước quyền thế của Bùi Miện, cũng không dám tố cáo hắn.”

Lý Khánh An chắp tay sau lưng ở trong phòng đi nhanh qua lại. chửng cớ vô cùng xác thực, Bùi Miện không thể chống chế được rồi. hắn đang suy nghĩ xem nên xử trí cha con Bùi Miện cùng với tất cả tòng phạm như thế nào đây, nghiêm trị là nhất định rồi, mấu chốt là phải làm sao giữ lấy thể diện của quan phủ, bí mật xử trí cha con Bùi Miện, hay là công khai xử trí. giết một người rãn trăm người.

Lý Khánh An dừng bước lại. giỜ khắc này, hắn đã hạ quyết tâm. nhất định phải giết một người răn trăm người.

Đêm đã rất khuya rồi, Lý Khánh An vẫn còn ngồi ở trong thư phòng lẳng lặng suy nghĩ việc của Bùi Miện, hắn khó mà ngủ được.

Nhân vật sổ hai của chính sự đường An Tây, trên lịch sử từng đàm nhiệm hữu tướng quốc Bùi Miện, không ngờ lại là một con chuột to lớn.

Trong thời gian hai năm, tham ô đến hai vạn thạch lương thực, hơn bốn ngàn tám trăm món châu báu. trị giá đến hai mươi vạn quan tiền, lợi dụng xoá và sửa sổ sách cùng với lỗ hổng không người giám sát, không ngờ lại làm được không một sơ

hờ như vậy, không một ai tố giác, nếu không phải chính mình ngẫu nhiên cải trang vi hành phát hiện, thì cha con Bùi Miện đã tham ô tới khi nào đây?

Lý Khánh An cảm thấy rùng rợn cả người, đây là điều đã bị phát hiện đấy, thế những việc tham hũ không có bị phát hiện thì sao?

Nhất định là có, chỉ là che giấu càng sâu thôi.

Lý Khánh An không khỏi cảm thấy vô cùng thất vọng về Vương Xương Linh, phải nói rằng Vương Xương Linh trong chuyện này có phần trách nhiệm quá thờ ơ, hắn tin tưởng bản thân Vương Xương Linh thanh liêm cương trực rồi, không có gì vấn đề cả, nhưng nhược điểm của Vương Xương Linh cũng rất rõ ràng, hắn quá mức cương trực, cơ hồ tất cả mọi người cũng không thích hắn. thế cho nên chính lệnh của hắn rất khó có thể được chấp hành tốt.

Từ khẩu cung của Bùi Giang Thiên liền có thể thấy được, suốt hai năm qua, kho hàng Tam Tư cho tới bây giờ vốn chưa từng được thanh tra qua. thế cho nên sổ sách hàng năm bị xoá và sửa mà không người hỏi đến, điều này cố nhiên là do quyền thế Bùi Miện quá lớn, nhưng cũng có thể thấy được một mặt bất lực của Vương Xương Linh, kinh nghiệm chốn quan trường của hắn quá ít. không đè bẹp được Bùi Miện, người của doanh điền ty thậm chí vì Bùi Miện mở cả lệnh phê chuẩn điều lương.

Đó cũng là chỗ trí mạng của Vương Xương Linh, kinh nghiệm chốn quan trường của hắn quá ít, không áp chế được người phía dưới mình, lúc mình còn ở An Tây, có lẽ quan viên phía dưới còn e ngại trước quyền uy của mình, không ám không phục tùng chinh lệnh của Vương Xương Linh, nhưng một khi mình rời khỏi An Tây, uy tín của Vương Xương Linh lập tức liền tan biến.

Nhất định phải thay Vương Xương Linh đi. không thể bởi vì trên tình cảm không cho phép, mà cuối cùng hủy đi cơ nghiệp của mình.

Lý Khánh An trầm tư giây lát, kỳ thật hắn đã sớm nghĩ tới một người, vừa có sự thanh liêm chính trực của Vương Xương Linh, lại có kinh nghiệm chốn quan trường mà Vương Xương Linh khuyết thiếu, hơn nữa năng lực rất mạnh, người này chính là Trương Hạo, đề cho hắn đi An Tây chủ chinh, càng dễ dàng kiến lập một quan phủ An Tây mạnh về hành chính.

Lý Khánh An âm thầm hạ quyết tâm.

Lúc này, cánh cửa nhẹ nhàng đẩy ra, thê tử của Lý Khánh An Độc Cô Minh Nguyệt bưng một ly trà sâm đi vào trong phòng, nàng đem chén trà đặt lên bàn, nhẹ nhàng mát xa đầu cho Lý Khánh An.

“Đại lang, đã trễ thế này. còn không ngủ sao?”

“An Tây xảy ra đại án tham hủ, ta ngủ không được a!”

“Đại lang đã quá lo lắng rồi, chỗ nào là không có chuyện ăn hối lộ trái pháp luật cơ chứ?

Không có biện pháp cấm tiệt được đâu. thiếp nhớ tổ phụ từng nói rằng, có những con người cho dù là bị chém đầu đi nữa, hắn đến âm tào địa phủ cũng vẫn sẽ đi ăn hối lộ, đừng phiền não nữa, đi ngủ sớm một chút đi!”

“Ta cũng biết, chỉ là ta không cam lòng a!

An Tây là con trai của ta. ta không thể mắt thấy chính đứa con trai của mình bị bệnh mà bỏ mặc được.”

“Kỳ thật tổ phụ của thiếp cũng nói qua. lúc Tắc Thiên hoàng đế cầm quyền đã thành lập tứ quỹ, dẫn đến việc ăn hối lộ trái pháp luật rất ít xảy ra.

đại lang sao không nơi theo?”

Một câu nói của Minh Nguyệt đã nhắc nhở Lý Khánh An. cái gọi là tứ quỹ của Võ Tắc Thiên, kỳ thật chính là bốn chiếc thùng sắt lớn, cổ vũ dân gian aời cáo trạng tố cáo, Võ Tắc Thiên cố nhiên chi dùng để diệt trừ đối thủ, nhưng quả thật đã có tác dụng giám sát quan viên.

Bàn chất của nó chính là phát động dân chúng và quan lại cấp dưới đến giám sát những quan viên tham hủ.

Bùi Miện ăn hối lộ cố nhiên là quyền thế của hắn quá lớn, người phía dưới không dám tố cáo, sợ bị trả đũa, về phương diện khác cũng là một cơ chế khuyết thiếu trong việc ai ám sát.

Nếu hắn ở An Tây thiết lập tứ quỹ, cổ vũ dân chúng aời thư khiếu nại tố giác, lại cho giám sát ty của Trường An đến giám thị nữa, như vậy đối với quan viên An Tây đúng là một chấn động rất lớn.

Lý Khánh An gật gật đầu. thay đổi một vị chủ chính mạnh hơn, lại thành lập một cơ chế giám sát hữu hiệu, ngón đòn sóng đôi, quyết không thể để có thêm một Bùi Miện thứ hai xuất hiện nữa.

(Trên lịch sử Bùi Miện chính là người vì tham ô nhận hối lộ mà nổi danh, bất luận sổ tiền lớn nhỏ, hắn đều vui vẻ mà nhận, cho nên hắn ở An Tây xuất hiện việc ăn hối lộ cũng là chuyện bình thường.)

Sáng sớm hôm sau, Lý Khánh An tìm thấy Trương Hạo tại hoàng thành thượng thư tỉnh, bảy tỏ thỉnh cầu mong hắn sẽ đến An Tây chủ chính.

Hắn nguyên cứ nghĩ phải hao tôn không ít lời lẽ, nhưng không ngờ Trương Hạo lại vui vẻ nhận lời, biếu thị hắn đồng ý đến An Tây.

Lý Khánh An đại hi. lại ngồi nói chuyện cùng hắn hơn một canh giờ hai người mới vui vẻ kết thúc buôi nói chuyện.

Tiếp liền đó Lý Khánh An lại đến tìm Trương Quân tại Trung thư tỉnh, thương thảo các chi tiết cụ thể việc Trương Hạo điều đến An Tây.

Cả một buổi sáng Lý Khánh An đều trôi qua trong bận rộn, mãi đến gần trưa hắn mới từ Đại Minh cung đi ra.

Vừa đi đến trước Đơn Phượng Môn, một tên thân binh bèn đi lên bẩm báo, “Đại tướng quân, ngoài Đơn Phượng Môn có người đang đợi người, nãy giờ đã đợi hơn một canh giờ rồi.”

Một canh giờ cũng bằng hai tiếng đồng hồ thời hậu thế, một người đã đợi hắn hơn hai tiếng đồng hồ, dù thế nào đây cũng là để người khác đợi quá lâu rồi.

“Hắn đang ở đâu?”

Thân binh chỉ chỉ chiếc xe ngựa cách đó không xa. khẽ giọng thủ thi vài câu với Lý Khánh An.

Lý Khánh An không khỏi thử người ra. bèn gật gật đầu nói: “Đi lên xem thử!”

Xe ngựa của Lý Khánh An băng băng phóng đi. khi chỉ còn các xe ngựa đối diện chừng vài chục bước thì dần dần thả chậm lại tốc độ, cảnh giác quan sát chiếc xe ở đối diện.

Cửa xe đối diện lúc này cũng mờ được, chỉ thấy một nữ nhân yêu mị.

đó chính là Dương Hoa Hoa vẫn oán hồn bất tán.

Ả đang phong thái mỹ miều đi lên trước, yêu kiều thi một lễ với xe ngựa của Lý Khánh An nói: “Hoa Hoa tham kiến Triệu vương điện hạ!”

Lý Khánh An cũng đi xuống xe ngựa, thấy ả phấn son diêm dúa. nụ cười mê ly, từ xa xa ả nghe thấy mùi hương nồng nản từ người ả thoảng đến. hoàn toàn không còn chút thanh nhã nhẹ nhàng của mọi khi. cũng không còn bóng hình bi ai của lần trước sau khi bị đánh.

Lý Khánh An nghe nói ả đang làm ăn giữa Hà Bắc và Hà Đông. khá được An Lộc Sơn chăm sóc, khắp Hà Bắc đạo chỉ có mỗi thương đội của ả là tự do qua lại không gặp trở ngại gì. quả thật đã phát tài to.

Lý Khánh An cười cười hỏi: “Phu nhân sao lại ở Trường An thế?”

“Triệu vương điện hạ. ta đặc biệt vì ngươi mà đến đây, muốn tặng ngươi một phần hậu lễ.”

Lý Khánh An nghe ả gọi mình là Triệu vương, chứ không còn gọi là Thất lang trước đây, bèn biết ả đã giải được cái gút mắc trong lòng bấy lâu, bèn gật gật cười nói: “Lễ vật gì thế?”

Dương Hoa Hoa mắt đảo một vòng, yêu kiều cười nói: “Một hai lời khó nói hết được, giờ đã đến bữa trưa, hay ta mời điện hạ dùng cơm, chúng ta vừa ăn vừa nói, ta đảm bảo sẽ là lễ vật mà điện hạ hứng thú nhất.”

“Vậy được!

Phu nhân đi theo ta!”

Lý Khánh An đi lên xe ngựa rồi dặn: “Đến Thư Hương Lâu!”

Thư Hương Lâu là một tửu tứ tại phường Sùng Nhân, năm nay vừa khai trương, là do lão trượng nhân Độc Cô Hạo Nhiên của Lý Khánh An bỏ tiền đầu tư.

Tửu tứ rất to, diện tích gần tám mẫu.

được tạo thành bờ hai tòa lầu cao năm tầng, có thể được xếp vào hàng mười đại tửu tứ của Trường An.

Hai tửu lâu này một gọi là Trạng Nguyên Lâu, một gọi là Tướng Quốc Lâu.

Chủ yếu là do khí tiết văn hóa tại phường Sùng Nhân khá nặng, quốc tử giám lại nằm ngay tại đây, mỗi năm sĩ tử vào Kinh dự khoa cử đã mười mấy vạn người, cơ hồ đều tập trung ở tai hai phường Bình Khang và Sùng Nhân.

Ngoài ra phường Sùng Nhân còn có rất nhiều tiến tấu viện của các châu, rất rõ ràng, Thư Hương tửu tứ chủ yếu là nhờ kiếm tiền từ tay các sĩ tử và quan viên địa phương.

Đương nhiên quan viên triều đình cũng nguyện ý nể mặt Độc Cô Hạo Nhiên, đều kéo nhau đến đây dùng bữa.

Chương 631: Thương Nhân Dẫn Mối (Thượng)

Lúc này đã là tháng ba dương xuân, tháng sau Trường An sẽ cử hành khoa cử, đấy là khoa cử lần đầu được cử hành sau hai năm dững thi, vì thế mà đặc biệt thu hút chú ý của mọi người.

Sĩ tử từ khắp nơi trên toàn quốc đến đây đã có mười mấy vạn. chen đầy cả Trường An thành.

Khắp phố to ngõ nhỏ phưởng Sùng Nhân đâu đâu đều có thế nhìn thấy bóng hình vội vã của các thanh niên.

Cái thú vị là tháng sau Thành Đô Nam Đường cũng cử hành khoa cử tinh, nhưng sĩ từ đến dự thi chi có hơn hai vạn người, còn sĩ từ Trường An nghe nói áờ đã hơn mười lăm vạn.

Thịnh soái Nam Bắc Đường từ đó có thể thấy rõ, trong lòng người thiên hạ ắt tự có cán cân.

Từ khi quân Bắc Đường càn quét Giang Nam.

áp chế tạo phàn của An Lộc Sơn tại Hà Bắc đạo, Trường An lại càng là nơi nhân tâm cùng hướng đến.

Xe ngựa của Lý Khánh An từ từ đi đến cửa sau tửu tứ.

Giờ đang là lúc trưa, các quan viên đều lần lượt đi ra dùng cơm. rất dễ bất gặp quan viên đến đây uống rượu ăn trưa.

Tuy lòng Lý Khánh An cũng không có gì để giấu giếm, nhung để người khác nhìn thấy hắn đi chung với Hoắc Quốc phu nhân trước đây thanh danh không ra gì thế nào chiều nay trong triều đình sẽ lại tin đồn phao đầy.

Tin đồn của hắn và Dương Hoa Hoa thế nào cũng bay khắp nơi, ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến thanh danh hắn. vì thế hắn đã tương đối kín đáo, từ cửa sau vào tửu quán.

Lý Khánh An đi vào tửu tứ chưa được bao lâu thì xe ngựa của Dương Hoa Hoa đã dững lại trước cừa chính của tửu tứ.

Chưởng quỹ tửu tứ đã được dặn dò từ trước, lập tức đi lên nghênh đón: “Phu nhân, xin hãy đi theo ta.”

Dương Hoa Hoa gật gật đầu.

ả khẽ giọng dặn dò tùy tùng mấy câu rồi bèn đi theo chưởng quỹ vào trong.

Dù cho Dương gia đã bại vong nhiều năm, nhưng sự xuất hiện của Dương Hoa Hoa vẫn dấy lên cơn xáo động tại Thư Hương Lâu.

Có rất nhiều quan viên đang dùng bữa tại đây đều có quen Dương Hoa Hoa, thậm chí có người còn từng là lão tình nhân của à. trong lúc à lên đầu đã có không ít người đến chào hỏi.

“Phu nhân, thần thái vẫn như xưa!”

“Phu nhân, đã thành hôn chưa?

Lang quân là vị nào thế?”

“Hóa ra phu nhân chưa trờ thành con ma dưới lười đao đồ tể ư?”

Có người tán thán, có kẻ mỉa mai bới móc, Dương Hoa Hoa cũng chẳng giận dỗi làm sì.

ả chi cười duyên dáng chào lại tất cả mọi người.

“Hóa ra là Trương lang trung, phưởng quỹ Hoa Ký chợ Đông là do ta mờ, hoan nghênh ngươi đến gửi tiền.”

“Cám ơn Lý thị lang đã quá khen, người ta giờ đã già rồi.”

“Mã sử quân, nô gia còn chưa thành hôn. nếu ngươi không chê. nô gia nguyện ý gả cho ngươi.”

Dương Hoa Hoa thần thái ung dung, mặt cười tươi như hoa đi thẳng lên lầu năm.

Nơi đây đã không còn mấy khách, rất yên tĩnh.

Nụ cười trên môi ả cũng dằn dần biến mất.

ả quay đầu lại phi một tiếng, nguyền rủa: “Lão nương sống tốt hơn tất cả các ngươi nhiều!”

Chưởng quỹ thầm cười mếu. hắn dẫn Dương Hoa Hoa đi đến gian phòng trong cùng nhất, trước cửa đã có tám tên đại hán thân hình cao to, ánh mặt lẫm liệt, nhìn là biết đều là người có võ nghệ cực cao.

“Phu nhân xin mời vào!

Điện hạ đã đợi phu nhân trong phòng.”

Dùng lại một lát. chưởng quỹ lại nói: “Đợi một lát đi xuống phu nhân có thể nói với

ta. ta có thể dẫn phu nhân đi lối sau.”

“Không cần. lão nương sẽ đường đường chính chính đi ra!”

Nói xong.

Dương Hoa Hoa từng bước đi vào phòng.

Phòng này là phòng đôi. có hai gian trong ngoài, là phòng ăn chuyên dụng của Lý Khánh An. rất kín đáo.

Ngoài Độc Cô Hạo Nhiên và chưởng quỹ ra không ai biết cả.

Bên trong còn có một nội thất.

Trước cửa gian ngoài là mười tám thân vệ tâm phúc của Lý Khánh An.có phần còn tráng kiện hơn so với tám người trước cửa khi nãy.

Một tên thân binh kéo cửa nội thất ra.

Phu nhân mời!”

Hai nữ tử thân vệ dẫn Dương Hoa Hoa vào trong phòng bên kiềm tra.

Bảo vệ với Lý Khánh An rất nghiêm ngặt, đã không còn là ý nguyện của bản thân của Lý Khánh An.

đó là quyết định của Chính sự đường. tất cả quan viên từ tam phẩm trờ xuống khi muốn yết kiến đều bị rà minh kỹ càng.

Dương Hoa Hoa từ Hà Bắc về thì lại càng khỏi nói.

Dương Hoa Hoa bất đắc dĩ đành để hai nữ thân vệ rà trong rà ngoài cần thận toàn thân, thậm chí cả bên trong búi tóc còn bị kiểm tra. tất cả vật phẩm tùy thân đều phải lấy ra đặc trên mâm vàng do nữ thân vệ bảo quản, đợi lúc rời khỏi mới trả lại nàng, cuối cùng cả trâm gài vàng cũng bị rút ra.

“Xin lỗi phu nhân, xin mời vào!”

Hai nữ thân vệ dẫn Dương Hoa Hoa vào trong phòng ăn.

Trong phòng lúc này đang có hai thị nữ xinh đẹp tựa hoa đang hầu hạ. bốn tên thân vệ cận thân khoát tay sau lưng đứng dàn hàng ngang chực chờ trước cửa số.

Rèm cửa đã được kéo xuống, trong phòng có phần hơi tối.

Lý Khánh An hai tay để sau lưng đang đứng ngắm nghía một bức thư pháp trên tường.

Bức thư pháp này do Độc Cô Hạo Nhiên thân bút viết, trên đó là bốn chừ “đạm bạc sĩ đồ”.

Từ khi Lý Khánh An chù chính.

Độc Cô Hạo Nhiên vẫn nhậm chức trong Đông Cung, năm ngoái đã được thăng làm tân khách của thái từ. quan phẩm tuy cao nhưng lại chi là chức nhàn, không có chút thực quyền nào.

Sau khi bị Bùi Tuân Khánh đàn hạch còn xém chút cả chức nhàn này cũng bị mất.

Từ khi Bùi Tuân Khánh mất. lòng hắn cũng nguội lạnh.

Biết Lý Khánh An sẽ không còn trọng dụng mình, thế nên

hắn đã từ nốt cái chức tân khách kia.

để được vinh dự là thái tử thiếu sư. xong bèn vinh quan nghi hưu trên sĩ đồ.

Đầu năm nay hắn đã mượn một vạn quan tiền từ tay nữ nhi Độc Cô Minh Nguyệt đầu tư mờ tửu tử Thư Hương Lâu này.

Đằng nào cũng sĩ đồ không thuận, nên hắn chuyển tất cả tâm tư vào việc kiếm tiền hưởng thụ.

“Ôi Triệu vương điện hạ. muốn dùng một bừa cơm với ngươi sao mà khó khăn thế!”

Sau lưng là tiếng cười khồ tâm bất đắc dĩ của Dương Hoa Hoa.

Lý Khánh An quay người lại mới thấy ả áo quần có phần xộc xệch, đã không còn phong thái bắt mắt vừa nãy, bèn mim cười nói: “May mà phu nhân là hàng nữ lưu. nếu không thương nhân từ Hà Bắc đến đây sẽ không thể nào gặp được ta.”

“Thế ư?

Vây ta vẫn còn may mắn.”

“Có thể xem là thế!

Phu nhân cử ngồi tự nhiên.”

Dương Hoa Hoa ngồi xuống, ả rút một mặt gương làm bằng hoàng kim khảm đầy đá quỷ ra. xong lại lấy chì kẻ mày ra cân thận trang điểm lại.

Cặp mắt mỹ miều của ả đu đưa một vòng. cười tủm tỉm nhìn Lý Khánh An: “Ngươi thích ta trang điểm không?”

Lý Khánh An chi cười nhạt nói: “Ta thích hay không đâu quan trọng, quan trọng là bản thân phu nhân có thích không thôi.”

“Ai!

Già rồi. thời gian thấm thoát, chi còn có thể dựa vào trang điểm đề tạo cái mặt nạ giả thôi.”

Dương Hoa Hoa dẹp chì kẻ và gương vào, thờ dài một tiếng nói: “Nữ nhân nếu không có đàn ông để dựa dẫm thì sẽ già đi rất nhanh.

Ta giờ cũng thấy hối hận. nếu sớm biết thế này năm xưa ta cũng tìm người đế gả không phải sẽ tốt hơn sao, cũng không cần phải dãi nắng dầm sương, vất vả bất kể nắng mưa.”

Lý Khánh An rót một ly rượu cho ả cười nói: “Nhung ta lại thấy phu nhân bôn ba

như vậy hoàn toàn do cam tâm tình nguyện đó thôi, không lẽ không phải ư?”

Dương Hoa Hoa nâng chén rượu lên. mắt cười tít cong tròn như vầng trăng nói: “Ngươi quả nhiên là con sâu trong bụng ta. mới cái là trúng phóc, thật chẳng có gì giấu nồi ngươi.”

Ả một hơi nốc cạn rượu, ta thán nói: “Quan trường là thiên hạ của nam nhi, ta không chơi lại được các ngươi. cho nên mới kiếm tiền ở thương trường.

Chồng gì chứ!

Ôi đàn ông. toàn một lũ không ra gì. chi có tiền là đáng tin nhất. ”

Thấy Dương Hoa Hoa đã mờ rộng lòng với quá khử.

Lý Khánh An lại có chút hứng thú với ả. bèn cười hôi: “Nói thử xem. ngươi làm ăn gì ở Hà Bắc?”

Dương Hoa Hoa lại tự rót cho minh ly rượu khác, nhếch nhếch mày cười nói: “Ngươi đừng hòng dỗ ngon ngọt ta. ta biết bán lương thực, bán sắt. và tất cả vật tư quân sự cần thiết nếu bị ngươi bắt được sẽ bị chém đầu. cho nên những thử này ta đều không làm. ta bán muối, bán châu báu nữ trang, thế này được chưa?”

Lý Khánh An lắc lắc đầu nói: “Ta xem những thử này đều chi là cái vò ngoài của ngươi thôi!”

Ả cười tít mắt. giơ cao ngón cái tán thưởng: “Ngươi quả nhiên lợi hại, thế mà không siấu nồi ngươi.”

Ả hạ thấp giọng xuống khẽ nói với Lý Khánh An: “Ta cũng không giấu gì ngươi, kỳ thực ta còn buôn vàng bạc, lợi dụng giá cả chênh lệch của vàng bạc và tiền đồng đê phát tài. ta dùng một đồng bạc có thể đổi được hai quan tiền tại Hà Bắc đạo, rồi dùng hai quan tiền này chuyển đến Thái Nguyên, lại đổi lại thành hai đồng bạc.

Đi một lần là có thề kiếm một vạn quan, lợi hại chứ?”

Chương 632: Thương Nhân Dẫn Mối (Hạ)

Lý Khánh An lắc đầu: “Hai vạn quan tiền, thế ít nhất cũng phải dùng ba trăm cỗ xe ngựa đê vận chuyên.

An Lộc Sơn không can thiệp ngươi sao?”

Dương Hoa Hoa cười thần bí. nàng hướng nữ thân vệ vẫy vẫy tay: “Đem kim bài trong mâm đưa cho ta!”

Nữ thân vệ từ trong mâm lấy ra một khối kim bài.

đặt lên bàn.

Dương Hoa Hoa đem kim bài giao cho Lý Khánh An: “Tự ngươi hãy xem đi!”

Lý Khánh An nhặt kim bài lên nhìn một hồi. chi thấy ngay mặt chính có khắc ba chừ ‘An Lộc Sơn5, sau lung lại là bốn chừ: ‘Như cô thân lâm”(như quả nhân đích thân đến), bên cạnh đánh số hai.

Dương Hoa Hoa có chút đắc ỷ cười nói: “Đây là kim bài của bản thân An Lộc Sơn. tông cộng chi đưa cho ba người, với khối kim bài này, ta ở Hà Bắc đạo không hề gặp bất kỳ sự cản trờ nào.”

“Phải không?

Vì sao hắn lại cho ngươi kim bài?

Ngươi lên giường của hắn rồi?”

Lý Khánh An nửa đùa nửa thật hòi.

“Xí!”

Dương Hoa Hoa mắng một tiếng, mặt đò lên nói: “Cái con lợn chết tiệt đó, ta mà lên giường của hắn ư?

Ngươi nghĩ rằng ta là người dễ dãi như vậy sao?”

Lý Khánh An cười xòa.

đối với sự giải thích của Dương Hoa Hoa không tin cho lắm. vừa không vận chuyển lương thảo, cũng không buôn gang sắt.

An Lộc Sơn dựa vào cái gì tin tường nàng.

Dương Hoa Hoa chần chờ một chút nói: “Ta nói ra có thề ngươi sẽ nồi giận, nhưng ta cũng không có ác ý, ta đáp ứng giúp hắn tìm ra Tứ muội.”

“Ngọc Hoàn?”

Lý Khánh An ngây ngẩn cả người.

“Đúng vậy, Dương quý phi năm xưa.

An Lộc Sơn vẫn nhớ mãi không quên, thậm chí mê mân vì nàng ấy, ta liền nói với hắn.

Tứ muội không ở trên tay người, mà là độc thân một minh ẩn núp ở nơi nào đó, chính vì vậy, cho nên hắn mới rất tin tường ta. ta còn lừa hắn.

Tứ muội ở Thái Nguyên, nghe nói hắn chuấn bị tiến công Hà Đông rồi.”

“Không phải là chuẩn bị phát động, mà là đã phát động rồi.

đại quân của hắn đã tới Hằng Châu rồi. quên đi!

Không nói với ngươi việc này nữa.”

Lý Khánh An khoát tay nói: “Ngươi không phải nói là muốn đưa tặng ta một lề vật sao?

Là lễ vật gì thế?”

“Ta dẫn theo một người cho ngươi, đoán chừng ngươi sẽ cảm thấy hửng thú.”

Dương Hoa Hoa đứng dậy băng qua cái bàn.

ở bên tai Lý Khánh An nói nhỏ vài câu. quả nhiên, đôi mắt Lý Khánh An vụt sáng lên. vội hỏi: “Người đó ở nơi nào?”

“Vốn dĩ ta muốn mời ngươi ăn cơm. cho nên để hắn ở trong tửu quán đợi trước, kết quả biến thành ngươi mời ta ăn cơm. hắn lại phải chạy tới đây rồi.

đoán chừng hắn đã tới rồi. tới rồi hắn sẽ tìm chưởng quầy.”

Lý Khánh An lập tức dặn dò một gã thân binh nói: “Đi tìm chưởng quầy, nếu người tới. lập tức dẫn tới đây.”

Vừa dứt lời. chi nghe bên ngoài cửa có người bầm báo nói: “Đại tướng quân, chưởng quầy dẫn theo một người đi lên. nói là đã hẹn với Dương phu nhân rồi.”

Người đã tới rồi, Lý Khánh An lập tức lệnh nói: “Hãy mời hắn vào đây!”

Lát sau. thân binh dẫn một vào một người đàn ông. hơn bốn mươi tuổi, để một chùm râu rậm rạp, thân mặc áo vải thô đuôi ngắn, cách ăn mặc vô cùng giản dị. chợt vừa nhìn thấy, giống như một tôi tớ, nhung ánh mắt hắn rất sáng, cho người ta một cảm giác rất tinh anh.

ánh mắt hắn đã biểu hiện ra sự khác thưởng của con người hắn.

Người này quà thật không phải là nhân vật tầm thưởng, hắn chính là thử lĩnh người

dân tộc Mô-ha Túc Mạt thuộc bộ đông bắc Đại Khâm Mậu.

được Lý Long Cơ phong làm Bột Hải quận vương. sau lại lập quốc là vương quốc Bột Hải. là cường quốc tiếng tăm lừng lẫy ở biên cương thời Đường.

Theo lý, một phiên quốc ở biên cương như vậy, phiên chù nhập kinh yết kiến hẳn phải là một chuyện hết sức long trọng, nhung hôm nay lại giống như làm ké trộm vậy phải lén lút tới gặp Lý Khánh An. kỳ thật hắn vì bất đắc dĩ.

Bột Hải quốc nằm ở phía đông của Khiết Đan và Lô Long tiết độ, cũng giống như Khiết Đan.

Hề. thuộc phạm vi thế lực của An Lộc Sơn.

Sau khi An Lộc Sơn tạo phản, bức bách Bột Hài quốc xuất binh ra lương.

Đại Khâm Mậu bất đắc dĩ.

đành phải đưa hai mươi vạn thạch lương. xuất binh năm nghìn người, con trai hắn cũng ở trong quân doanh u Châu làm con tin.

Nhưng Đại Khâm Mậu cũng không muốn đi theo An Lộc Sơn tạo phản, hắn biết rõ hậu quả của việc tạo phản có thể chính là diệt quốc diệt tộc, vì thế hắn thà hy sinh con trai làm con tin ở Ư Châu, cũng đích thân đến Trường An bày tỏ cõi lòng của minh với triều đình.

Nhưng hắn lại sợ bị An Lộc Sơn biết việc hắn đến Trường An. vừa lúc đó, thương đội của Dương Hoa Hoa đến Bột Hải quốc buôn bán. hắn bèn lợi dùng ưu thế được thông hành ngang dọc của thương đội Dương Hoa Hoa ở Bột Hải quốc, đi theo Dương Hoa Hoa tới Trường An. lại thông qua quan hệ của Dương Hoa Hoa. gặp được Lý Khánh An.

Đại Khâm Mậu lúc này quỳ xuống, hai tay nâng sắc phong biểu mà năm Khai Nguyên thử hai mươi sáu Lý Long Cơ cho hắn. hành lễ với Lý Khánh An nói: “Biên hoang man quốc Đại Khâm Mậu tham kiến Triệu vương điện hạ. chúc điện hạ thiên tuế thiên thiên tuế!”

Lý Khánh An vội vàng bước lên phía trước đờ hắn dậy: “Quận vương xin hãy mau đứng lên!”

Lý Khánh An biết Bột Hải quốc, là một chính quyền của dân tộc thiểu số vô cùng Hán hóa. hoàn toàn học tập về chính trị văn hóa của triều Đường, đã thiết lập năm kinh mười lăm phù, sáu mươi hai châu, hơn một trăm ba mươi huyện, dân cư lúc cường thịnh nhất đạt tới hơn năm trăm vạn. trên lịch Sử Trung Quốc là một chính quyền của dân tộc thiểu số rất hùng mạnh, là kẻ tử thù với Tân La. sau lại bị Khiết Đan vương Da Luật A Bảo Cơ dần trờ nên hùng mạnh tiêu diệt đi. bị rửa trôi đi trong con sông dài của lịch sử.

Lý Khánh An trước giờ vẫn muốn cùng Bột Hài vương gắn kết quan hệ, nhung vẫn không có cơ hội. không ngờ rằng hôm nay Bột Hải vương Đại Khâm Mậu lại đến

Trường An.

Lý Khánh An vội vàng mời hắn ngồi xuống, lại sai người chuẩn bị cho hắn một bộ chén đũa.

“Ta còn tường rằng quận vsẽ theo đường biển qua đây, không ngờ rằng vẫn là xuyên qua Hà Bắc đạo.”

Lý Khánh An vừa cười vừa rót cho hắn chén rượu: “Hãy uống chén rượu cho bình tinh một chút trước, chính sự về sau hãy bàn.”

Đại Khâm Mậu rất đỗi ngõ ngàng, vội vàng nói: “Điện hạ quá khách khí.

đến quấy rầy điện hạ. thật sự là bất đắc dĩ.”

“Chưa thể nói là quấy rầy, kỳ thật ta cũng rất muốn gặp quận vương một lần. quận vương tới vừa lúc.

Nào!

Chúng ta hãy uống cạn một chén trước.”

Lý Khánh An giơ chén rượu lên cùng cụng chén với hắn. lúc này Dương Hoa Hoa cười duyên nói: “Điện hạ!

Lề vật mà ta đưa cũng được chứ!”

“ừm!

Hôm nay biểu hiện không tồi. nào!

Ngươi cũng uống một chén.”

Dương Hoa Hoa được Lý Khánh An khích lệ. nàng vô cùng hung phấn, sóng mắt long lanh mà nhìn Lý Khánh An.

đương nhiên, nàng là người thông minh, nàng biết Lý Khánh An không ưng nàng. cũng không dám có ý nối lại tình xưa. nàng chi muốn chừa một con đường cho minh lui thôi, một khi An Lộc Sơn xong đời. nàng cũng có thể rút lui an toàn, không bị liên lụy.

Có thể nói nàng là một gián điệp hai mặt. vừa được thế ở phía An Lộc. ngược lại cũng có thể bán đứng An Lộc Sơn. mà trờ thành thượng khách của Lý Khánh An. nói cho cùng, nàng là một lái thương, chi suy nghĩ cho lợi ích buôn bán.

Đại Khâm Mậu dù sao cũng là quận vương của một quốc gia. hắn phát hiện Lý Khánh An không phải lạnh lùng cường ngạnh như hắn nghĩ vậy, trái lại vô cùng hòa ái khôi hài. rất dễ dàng trao đồi. hắn cũng dần dần thoải mái hẳn ra. có Dương Hoa Hoa ở bên cạnh, hắn không nói chuyện chính sự. liền giới thiệu tình hình của Bột Hài quốc hiện giờ với Lý Khánh An. hai người trò chuyện với nhau rất hòa hợp, thinh thoảng lại phát ra những tiếng cười to.

Bừa tiệc giữa trưa này ăn kéo dài đến một canh giờ, mới dần dần tới hồi kết thúc, Lý Khánh An mệnh thân binh đưa Đại Khâm Mậu đi nghi ngơi trước, ngày mai mới cụ thể bàn bạc chuyện chính sự.

Lý Khánh An cũng có bảy phần say rồi. hôm nay hắn hung trí khá cao, việc Đại Khám Mậu đến khiến cho dòng suy nghĩ từ trước đến nay của hắn đột nhiên trờ nên rõ ràng hẳn ra. có thể nói, Dương Hoa Hoa lần này lập công lớn rồi.

Ánh mắt hắn nhìn Dương Hoa Hoa cũng trờ nên thân mật hẳn ra. hắn thích loại phụ nữ thông minh như Dương Hoa Hoa. cũng bội phục khả năng của Dương Hoa Hoa.

Người khác ai cũng đều tranh nhau rời khỏi Hà Bắc, nhưng nàng lại trái ngược hẳn mà tiến thẳng vào trong. dùng một quý phi không có tìm ra đó để câu An Lộc Sơn. về phần nàng rốt cuộc có lên giường với An Lộc Sơn hay không, hắn cũng không quan tâm. cũng như hắn chưa bao giờ quan tâm Dương Hoa Hoa trước giờ có bao nhiêu người đàn ông vậy, hắn không có chút gì hứng thú với nàng.

Chi cần Dương Hoa Hoa không hướng đến phương diện đó, thì hắn cũng sẽ có thiện ý đối với Dương Hoa Hoa. dù sao nàng cũng là người thân duy nhất của Dương Ngọc Hoàn.

“Phu nhân, với sự hiểu biết của ta đối với ngươi, ngươi hôm nay hẳn sẽ không vô duyên vô cớ mà đưa lễ vật này cho ta đâu!”

Dương Hoa Hoa cũng đã uống mấy chén rồi, men rượu làm cho khuôn mặt của nàng ửng hồng như ráng chiều, ánh mắt cũng mị đến tựa như có thể chảy ra nước, cho dù như thế, đầu ốc của nàng lại vô cùng tinh táo, nàng dẫn Đại Khâm Mậu gặp Lý Khánh An. một mặt cố nhiên là muốn đê lại cho minh một con đường lui. mặt khác cũng muốn có được một phần quyền mậu dịch của quân Bắc Đường ở Hà Đông, thấy Lý Khánh An đã hôi tới vấn đề này, nàng nững nịu cười nói: “Tiêu nữ từ có một yêu cầu nho nhỏ, không biết Triệu vương điện hạ có đáp ứng không?”

“Nói ra nghe xem!”

“Là như thế này, nghe nói quân Bắc Đường hằng tháng đều phải đem một lượng lớn đồng bạc từ Trường An vận chuyển đến Hà Đông, có thể đem việc này giao cho quỹ phưởng Hoa Ký của ta làm không, ta giúp ngươi vận chuyên đi. ta ở Thái Nguyên có ba quỹ phưởng, đến lúc đó quân đội Hà Đông nếu nhu cầu. có thể trực tiếp rút tới quỹ phưởng Thái Nguyên của ta.

điện hạ. ngươi xem như vậy được không?”

Chương 633: Yến Quân Tây Khấu

Lời đề nghị của Dương Hoa Hoa khiến cho Lý Khánh An có vài phần hứng thú, đây chinh là hình thức rút và gưi tiền vào thời kỳ ban sơ, ở đất khách gưi tiền, Vương Bào Ký quỹ phưởng cũng đưa ra yêu cầu tương tự.

để cho quỹ phưởng đi thao tác kỳ thật cũng không phải là không thế được, nhung Lý Khánh An không muốn cho Dương Hoa Hoa, hắn biết mục đích chính của Dương Hoa Hoa là muốn được đồng bạc với giá thấp đổi tiền đồng, loại kinh doanh đầu cơ này tuy rằng hắn không có cấm đoán, nhưng cũng sẽ không trợ giúp nó phát triển, lấy quân lương của binh sĩ cho Dương Hoa Hoa đi làm việc đầu cơ.

Hắn không có cự tuyệt ngay lập tức, mà là thay đổi một đề tài khác để nói: “Phu nhân vì sao không đi làm việc kinh doanh chân chính đi?”

Dương Hoa Hoa thông minh tuyệt đinh, nàng thấy Lý Khánh An không đề cập tới việc đồng bạc, biết hắn không chịu cho mình, trong lòng hoi có chút thất vọng, nhưng nàng sẽ không chi cột minh vào một thân cây thôi, nếu Lý Khánh An nhắc tới kinh doanh, nàng liền thuận theo đà mà leo lên phía trước.

“Ai!

Ta làm sao lại không muốn kinh doanh chứ?

Kinh doanh là nghề chính của ta mà. chi là hiện tại cơ hội kinh thương không nhiều lắm. rất khó kiếm tiền a!

Điện hạ có thể ban cho ta một chén cơm không?”

Nhắc tới kinh doanh.

Lý Khánh An trầm tư một chút nói: “Như vậy đi!

Ta nói cho ngươi một tin tức, nếu ngươi nắm bắt được cơ hội này rồi. ngươi sẽ phát tài thôi.”

Dương Hoa Hoa mừng rỡ, vội la lên: “Mời Điện hạ cứ nói!”

“Triều đình đã quyết định mờ rộng mậu dịch hài ngoại, chuẩn bị xây dựng thêm càng Minh Châu, dùng đế phát triên mậu dịch với Tân La và Nhật Bàn. cũng có mậu dịch với Đại Thực và Ba Tư. ta đề nghị ngươi không cần phải cử loanh quanh trong nước, hãy đem ánh mắtxa hơn và lớn hơn một chút, đi làm mậu dịch hải ngoại, ta tin tường rằng bằng vào năng lực và sự quyết đoán của ngươi, ngươi chắc chắn có thể thành lập đế quốc thương nghiệp của minh.”

Lời nói của Lý Khánh An khiến cho Dương Hoa Hoa rất động tâm. kỳ thật nàng đã ở suy nghĩ đến đường ra của mình rồi. nhưng nàng nhất thời nhìn không rõ, lời nói của Lý Khánh An tựa như vén mây nhìn thấy mật trời vậy, khiến trước mắt nàng ánh sáng rộng mờ ra. mậu dịch hài ngoại. nàng tựa như nhìn thấy được những tiền tài cuồn cuộn chảy từ hải ngoại đến vậy.

Lúc này, nàng cảm nhận được thành ý của Lý Khánh An. sự quan tâm dành cho nàng, trong lòng nàng vô cùng cảm động, những ân ân oán oán từ mười năm trờ lại đây giữa nàng và Lý Khánh An đã tiêu tan hết khỏi lòng nàng, nàng đứng lên thành cẩn mà thi lễ với Lý Khánh An. vô cùng chân thành mà nói: “Nếu một ngày mai Hoa Hoa có chút thành tựu. tất cả đều là do điện hạ ban tặng!”

Lý Khánh An cũng không thề tường được, buổi cơm trưa của hôm nay đã hoàn toàn thay đổi vận mệnh của Dương Hoa Hoa.

Nhiều năm về sau.

Dương Hoa Hoa trờ thành đệ nhất thương gia của đế quốc Đại Đường đối với mậu dịch của Nhật Bản. hăng thương mại Hoa Ký của nàng cơ hồ lũng đoạn mậu dịch giữa Đại Đường và Nhật Bản.

Con trai của nàng về sau cũng đi vào con đường làm quan, quan bái hồng lư tự thiếu khanh, chũ quản quan hệ ngoại giao giữa Nhật Bản và Tân La.

Đây là những việc về sau này không đề cập tới nữa. lúc Lý Khánh An trờ về tới phủ, hắn nhận được tin tức khẩn cắp từ Hà Đông truyền đến.

An Lộc Sơn binh chia làm hai đường, phát động cuộc tắn công Hà Đông một cách quy mô.

Sương mù sáng sớm trắng như sữa bò bao trùm dọc hai bên bờ sông, cả một khoảnh ruộng lúa mạch bát ngát đã ngả sang màu xanh sậm. từng cây mạ khòe khoắn đã vươn mình trồ cao.

Đấy là khu tiểu mạch mùa đông, khác với phương nam. sau tháng năm mua thu hoạch tiểu mạch sẽ chuyển sang trồng ngô chứ không phải lúa nước.

Thời điểm này đang là lúc cực bận rộn trên ruộng nương.

Dù cho sương mù sáng sớm vẫn chưa tan hăn. nhung đâu đâu vẫn có thê nhìn thấy dáng người lom khom với ruộng đồng của nông dân.

Đây là vùng Cô Quan Hà Đông trờ về tây, thuộc địa phận huyện Thạch Ngải Hà Đông, xa xa vẫn còn có thế nhìn thấy dáng dấp nguy nga của núi Thái Hành.

Nơi nay là cửa vào Hà Đông của Tinh Hình, là nơi mà binh gia tất tranh.

Bỗng đâu tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng đến. càng lúc càng gần. một đội kỵ binh đang từ phía tây ào ào phóng đến tựa sấm tựa chớp, xé tan màn sương sau bình minh.

Mấy người nông dân vẫn cặm cụi làm việc dưới ruộng không kiềm nối tò mò ngầng đầu lên nhìn, một lão nông đã chạc tuổi trong đó càng nhìn đội kỵ binh lại càng thấy sầu não trong lòng.

“Chú Trường Canh, nghe nói gần đây lại sắp có chiến tranh rồi, liệu chiến tranh có đến chỗ chúng ta không?”

Một nông dân tuổi trẻ hơn lo lắng hòi.

Người trung niên còn lại khác thì cười nói: “Tứ lang, ngươi là dân đoàn, có phải đánh trận hay không ngươi còn không biết ư?

Còn phải đến hỏi bọn ta sao?”

“Mạc đại thúc không biết đó thôi, tuy ta là dân đoàn, nhưng cũng chi biết tham gia thao luyện theo đúng giờ giấc, còn có chiến tranh hay không thì làm sao ta biết được.

Vừa rồi ta nhìn thấy chú Trường Canh tâm sự trùng trùng, nghĩ chú vốn được tiếng thông thái hiểu biết rộng, nên không kiềm nồi hỏi thăm chú ấy.”

Vị lão nông được gọi là Trường Canh kia thờ dài một hơi nói: “Ta cũng chi là trực giác thôi, từ tối qua đến giờ, đã có năm lượt kỵ binh đi qua rồi.

đều là binh sĩ đưa tin. nếu không phải phía Tinh Hình đã gặp chuyện gì thì họ sao lại phải hoảng hốt vội vàng thế.

Ta đoán chừng An Lộc Sơn đã xuất binh Hà Đông rồi.”

Lời của lão nông khiến mọi người xong bàng hoàng nhìn nhau, có người hô to: “Nhưng lúa mạch còn chưa chín, nếu binh giặc đến. không phải mạch tử đều sẽ bị hủy sao?”

Cũng có người nghĩ nhiều hơn. hoảng hốt nói: “Binh giặc đều là Hồ man. giết người phóng hòa và cướp phụ nữ. ai trong nhà có phụ nữ trẻ hay lập tức chạy nhanh!

Mặc kê lúa mạch thôi.”

Mọi người cử mỗi người một lời xôn xao bàn luận, có người nói phải bõ chạy, có người nói đợi quan binh, không một ai có chủ ý gì.

Lúc này phía ruộng lúa mạch xa xa có người chạy đến.

Tang!

Tang!

Tiếng thanh la vừa hô: “Mọi người ơi. hãy quay về thôn trước, lí chính có việc gấp muốn thương thảo, mau quay về đi!”

“Mạc đại thúc, chúng ta có nên đi không?”

“Ai!

Sao ngươi phản ứng chậm chạp thế thì phải làm sao đây?

Mau quay về thôi!”

Mọi người đều có phần hoảng loạn, nhanh chóng thu thập đồ xong bèn chạy vội về thôn.

Nhà của đám nông dân này ở phía trước không xa. gọi là thôn Mạn Bắc. là một đại thôn từ sớm hơn ba trăm hộ, do năm đại tông tộc tố thành, ngoài ra còn có mười mấy hộ tản hộ không thuộc năm đại tông tộc này.

Thanh niên trong thôn không nhiều, một bộ phận thanh niên đã đến Thái Nguyên sinh sống, một bộ phận còn lại thì đi tòng quân, các hậu sanh còn lại đều tham gia dân đoàn, tồng cộng gồm khoảng một trăm hai mươi người.

Sau khi gỘp lại cùng thanh niên các thôn trang phụ cận tổ thành dân đoàn doanh được khoảng năm trăm mấy người.

Lúc này dưới mấy gốc cây hoài đang chen chúc đứng đầy nam nữ già trẻ, ở giữa là bô lão của năm tông tộc vây lại thành một vòng, đang sắc mặt căng thẳng nghe một quan viên trẻ nói chuyện.

Quan viên trẻ này họ Triệu, là chù sự binh tào huyện nha huyện Thạch Ngải, bên cạnh hắn còn có lý chính thôn Mạn Bắc đi theo.

Các hương nông từ trên ruộng trờ về cũng lần lượt xếp vào đám đông.

“Các vị hương thân, trời chưa sáng thì người của huyện nha bọn ta đã toàn bộ đi xuống các thôn, bọn ta vừa nhận được mệnh lệnh khấn cấp của Nghiêm sử quân phù Thái Nguyên. tất cả mọi người đều phải chuyển dời về thành Thái Nguyên.

Nếu như không nguyện ỷ đến thành Thái Nguyên cũng được, nhung nhất định phải chuyên về Phần Châu.

Tấn Châu.

Thời gian đã vô cùng gấp rút. xin mọi người hôm nay hãy xuất phát ngay. ”

“Triệu chù sự. ta muốn hòi thăm một chút.”

Một tông lão họ Mạc mờ miệng hòi: “Còn hơn một tháng nữa thì lúa mạch sẽ vàng, quan binh liệu có khả năng thử được cố Quan không để quân giặc vào Hà Đông không?”

“Tình hình cụ thể ta cũng không rõ lắm. nhung phía cố Quan đã có hơn một vạn quan binh, nếu như đã nói như thế rồi. ta đoán phía cố Quan sắp không thu nổi nữa.”

Nói đến đây, quan viên trẻ tuổi lại cao giọng tiếp, “Các vị hương thân, tặc binh tàn bạo nhưởng nào chắc mọi người đều biết, nơi nào chúng đi qua mười nhà chín trống, có rắt nhiều trong số chúng là người Khiết Đan.

Hề, hung hàn tàn bạo như loài cầm thú.

Để bảo đảm an toàn tính mạng, mọi ngươi cử để mặc cho tiểu mạch, phía phũ Thái Nguyên cũng có tin. triều đình đã quyết định, năm nay tô thuế phũ Thái Nguyên được toàn miễn, ngoài ra mọi người nếu di dời vào thành Thái Nguyên, có lều trướng mà ờ cũng có quan phũ tiếp tế cháo cho.

Đợi sau khi đánh bại quân giặc, chúng ta mới trờ lại gầy dựng quê nhà mình.

Việc này không thể chậm trễ nữa.

Mọi người hãy mau mau hành động thôi.”

Quan viên trẻ tuổi còn phải đến các thôn trang khác truyền tin. hắn lại động viên thêm một hồi rồi cưỡi ngựa cáo từ.

Quan viên vừa đi. ngoài đầu thôn lập tức bàn tán inh ỏi, tiếng khóc của trẻ con. tiếng thét của phụ nữ. tiếng chửi rủa…

“Tộc trường, rốt cuộc là chúng ta đi hay không đi đây?”

Một người nóng tính đã to tiếng hỏi.

Mấy vị bô lão cùng thương lượng một hồi, rồi quay sang nói với tộc nhân của mình: “Mọi người hãy mau chóng quay vệ thu dọn đi!

Bọn ta sẽ thương lượng thêm một lúc.”

Câu nói này như thọc thẳng vào tồ ong. hàng ngàn hộ dân tập trung tại đầu thôn bỗng chốc giải tán. mỗi người đều hoảng hốt chạy nhanh về nhà mình.

Nửa canh giờ sau. tộc trường năm đại tông tộc đã đưa ra quyết định, lập tức rút về Thái Nguyên.

Đồng thời trong nội bộ các tông cũng nhanh chóng thương lượng phương án dời đi cụ thể. chủ yếu là quy tụ xe ngựa, thống kê số người già và phụ nữ trẻ con. và cả phương án phân chia lương khẩu cụ thể.

Và lúc trưa, hơn một trăm người của gia tộc Mộc thị thuộc tông tộc nhỏ nhất Mạn Bắc thôn đã bắt đầu dời đi.

Hai mươi mấy chiếc xe ngựa do tông tộc thống nhất điều phối, người già và trẻ con ngồi trên xe ngựa. phụ nhân và nam nhân đi bộ.

Trên xe ngựa chất đầy những tài sản đáng tiền của nhà nhà hộ hộ, và cả các vật phẩm cần thiết như chăn mền… bắt đầu lăn bánh tiến về thành Thái Nguyên cách đấy ngoài ba trăm dặm.

Xe ngựa đã đi lên quan đạo.

Lúc này trên quan đạo dòng người đông đúc. biển người đen ngòm kéo dài đến mấy mươi dặm.

Từng đoàn từng đoàn người chạy nạn từ huyện thành, từ thôn trang bốn phương tám hướng cùng tụ lại.

Đại bộ phận họ đều im lặng, mang theo nỗi hoang mang ưu lo về tương lai cùng tiến bước về phía tây.

Chiến dịch tranh giành thú thành quân Thửa Thiên đã kéo dài ba ngày ba đêm. thú thành quân Thửa Thiên chính là Nương Tử quan sau này, vì thời sơ Đường nương tử quân của Bình Dương công chúa đã trú phòng tại đây mà được tên.

Chiến dịch đã tiến hành gần bốn ngày, dưới thú thành quân Thửa Thiên đã xác chết chất đống, máu chảy thành sông.

Yến quân đã thương vong gần một vạn năm ngàn người. còn Quách Tử Nghi bộ thủ quan cũng đã thương vong trên sáu phần.

Hùng quan vốn dĩ kiến cố giờ cũng thương tích đầy mình, thú thành đã bên bến bờ nguy cấp.

Vào lúc giữa trưa, một trận chiến dịch thảm khốc vừa mới kết thúc, trong không khí vẫn thoáng mùi máu tanh nồng nặc.

đâu đâu cũng toàn là thảm cánh thi thể cùng thang leo bị thiêu hủy.

Trong quan ải, binh sĩ thù thành đã mệt mỏi đến cùng kiệt sức lực.

đang uể oải tựa tạm vào tường thành nghi ngoi.

Trên thành đầu cũng thảm thiết không kém.

đâu đâu đều là cung tên cùng đá tảng. cùng các vết máu bắt mắt đến lạnh người.

Hàng trăm thi thể của binh sĩ đã hi sinh cùng hàng nghìn binh sĩ bị thương đang lũ lượt được khiêng xuống.

Qua bốn ngày ba đêm chiến đấu. một vạn quân thử thành giờ chi còn chưa đến ba ngàn người. tất cả mọi người đều hiểu rõ. nếu như viện binh vẫn còn chưa đến. thú thành thất thủ chi là việc sớm muộn.

Chủ tướng của quân Đường là Lộ Tự Cung thủ hạ đại tướng của Quách Từ Nghi. là một danh tướng trong quân Sóc Phương.

Lúc này, Lộ Tự Cung một thân trang bị giáp áo đang dẫn vài chục binh sĩ đi thị sát trên thành đầu.

Tâm trạng của hắn rất ư là trầm trọng.

Hắn đã liên tục phái năm chi kỵ binh đội đi đến Thái Nguyên cầu viện, nhưng hắn lại vừa nhận được mệnh lệnh của Quách Từ Nghi, lệnh cho hắn phải bò thú thành Thửa Thiên quân.

Trong lòng Lộ Tự Cung thầm thờ dài. hắn có thề lý giải được quyết định của Quách Tử Nghi, cũng chẳng phải là không muốn giữ lại thú thành, mà do binh lực Yến quân quá nhiều, cách biệt quân địch song phương quá lớn. muốn giữ lại thú thành e rằng đã không còn thực tế nữa.

Hắn từ từ đi đến thành đầu ngóng về nơi xa xa.

Xa xa là núi non liên miên, một thông đạo nhỏ hẹp xuyên qua.

đó chính là Tinh Hình, nơi hẹp nhất chi có thể để một người một người đi qua mà thôi, nhưng từ Hình Tinh đi ra địa thế sẽ trờ nên rất thoáng đàng, hình thành một sơn cốc lối vào mờ to hình loa.

Chính trong sơn cốc rộng vài chục dặm. dài mười mấy dặm này đang có mười vạn đại quân Yến quân nheo nhóc trải đầy. ngoài ra còn có mười vạn Yến quân đang ở trong hẹp cốc Tinh Hình chưa đến.

Nhìn cờ bay phấp phới, doanh lều trải đầy của Yến quân, tâm trạng của Lộ Tự Cung cực kỳ phức tạp.

Một mặt quân lệnh của Quách Tử Nghi hắn không dám kháng lại, còn một mật khác hắn cũng không nguyện trờ thành Đường tướng thả Yến quân vào Hà Đông.

Nếu Yến quân mặc sức giết người cướp của tại Hà Đông đạo, trên gách sử đời sau chắc chắn sẽ có một hàng: tặc quân tây khấu thú thánh Thửa Thiên quân.

Lộ Tự Cung bỏ quan tây đào.

Áp lực khổng lồ khiến hắn khó mà hạ quyết định, nhung hắn cũng biết rõ, nếu không chịu rút. vậy đội quân của hắn chắc chắn sẽ toàn bộ bị xóa sô, kết cục của Lộ Tự Cung hắn cũng chi còn nước là lấy nghĩa thành nhân.

Lúc này một binh sĩ phóng vội lên.

“Lộ tướng quân.

Thái Nguyên cấp lệnh!”

Lộ Tự Cung nhận lấy mệnh lệnh, lại là thử lệnh của Quách Tử Nghi. trên đó chi có

vòn vẹn sáu chừ: “Bỏ quan, nhanh rút Thái Nguyên.”

Mười mấy quân quan cùng vây lên.

“Tướng quân, làm sao đây?”

Lộ Tự Cung nhìn nhìn mọi người. trầm giọng nói: “Lệnh của lão soái là bỏ quan rút về, ý các ngươi thế nào?”

Mọi người nhìn nhau, không ai nói gì. có thể nhìn ra họ đều không muốn tử thù quan ải.

Nếu như Quách Tử Nghi đã có lệnh, mọi người cũng bắt đầu lung lây.

Một lang tướng nói: “Tổn binh đã gần bảy phần rồi, sĩ khí đều đã tiêu tan. không họp tiếp tục chiến đấu lâu hơn nữa.”

“Ý của các ngươi đều như thế cả ư?”

Mọi người cùng lẳng lặng gật gật đầu. một người nói: “Quân lệnh như sơn. quân lệnh của lão soái chúng ta không dám không theo.”

Lộ Tự Cung trầm mặc một hồi, cuối cùng hắn cũng thờ dài một tiếng nói: “Vậy được!

Mọi việc cứ để ta gánh vác!”

Xong hắn lập tức trầm giọng hạ lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta xuống. thương binh rút trước, lúc trời tối bõ quan rút về phía tây. ”

Sắc trời đã dần tối. trên một bục cao trước thú thành quân Thửa Thiên.

An Khánh Thụy, Lý Hoài Tiên.

Thái Hy Đức ba ngươi đang đứng ngóng về phía quan ải cách đấy vài dặm.

Họ vừa mới nhận được tình báo, quân Đường thù quan dường như đã xuất hiện dị động.

Là chủ tướng lần tiến công Hà Đông này, áp lực của An Khánh Thụy cũng cực lớn.

Trước đó hắn chưa bao gìỜ thống soái qua đại quân trên năm vạn người, lần này phụ thân hắn An Lộc Sơn lại cho hắn thống soái hai mươi vạn đại quân, và hạn lệnh hắn trong vòng một tháng phải công hạ Thái Nguyên.

Từ nửa tháng trước xuất binh cho đến nay mọi việc đều thuận lợi, nhung thú thành trước mắt đã khiến hắn gặp phải đả kích lớn đầu tiên trong hành trình tây tiến Hà Đông.

đã tôn hao gần một vạn tám ngàn binh sĩ mà hùng quan vẫn hiên ngang đứng vừng.

Dù cho Lý Hoài Tiên cùng Thái Hy Đức đã hết lời an ùi. vì hùng quan như thú thánh quân Thửa Thiên, một người gác vạn người khó qua. thương vong hai vạn người cũng là việc bình thương, nhung áp lực khổng lồ vẫn khiến An Khánh Thụy ngủ ngon không liên tiếp mấy ngày, tối qua càng trằn trọc mãi không thành giấc nữa.

Lý Hoài Tiên khẽ giọng nói: “Tiểu vương gia. ta đoán chừng quân Đường chắc cũng bị tổn thất thảm trọng, giết địch ba ngàn, tự tổn tám trăm, hơn nữa gạch lát của quan ải đã lõng, nếu tiến công thêm hai lần thú thành chắc sẽ tự sập thôi.”

An Khánh Thụy thờ dài một hơi nói: “Một tòa thú thành đã tồn một vạn tám ngàn người của ta. tốn hết bốn ngày thời gian, như thế ta lại càng lo thành Thái Nguyên hơn. thành trì kiên cố, trong thời gian hai mươi ngày làm sao mà công hạ đây?”

Lúc này Thái Hy Đức bên cạnh tiếp lời: “Tiểu vương gia không phải lo lắng vấn đề hạn chế thời gian.

Yến vương chắc cũng biết trong một tháng sẽ khó, ta thấy dụng ỷ thực sự của Yến vương lại không phải là tiến công thành Thái Nguyên.”

An Khánh Thụy và Lý Hoài Tiên nghe cũng có phần bị lời hắn thu hút sự chú ỷ, vội hòi: “Ý ngươi là sao?”

Thái Hy Đức từ từ nói: “Ta nghe lời Sử Tư Minh trước lúc lâm hành nói. mục đích thực sự của Yến vương là muốn chúng ta đối phó với quân An Tây Lý Tự Nghiệp.”

Trong mắt An Khánh Thụy lập tức lộ chút ỷ kinh hãi.

An Lộc Sơn dụ dỗ hắn đi đánh Thái Nguyên, mà cuối cùng lại đề họ đi tiến công quân An Tây.

Nếu như thế này, phụ thân hắn cũng quá xấu bụng đi.

“Sao Sử Tư Minh lại biết?”

Lý Hoài Tiên hoài nghi hỏi.

“Ta cũng hỏi hắn thế, hắn nói hắn chì là suy đoán thôi, muốn đoạt Hà Đông, quân An Tây chúng ta không thề nào tránh được, một là để An Thù Trung đi đối phó, không thì là chúng ta rồi. hoặc chúng ta phối hợp với An Thủ Trung.

Quách Tử Nghi bộ không đáng lo, chi cần đánh bại được quân An Tây, Hà Đông coi như đã đoạt được.”

Lý Hoài Tiên và Sử Tư Minh quan hệ cực ác nghiệt.

Năm ngoái Sử Tư Minh đại bại tại Hằng Châu.

Lý Hoài Tiên dốc toàn bộ binh sĩ đi chi viện, đánh bại quân đội Quách Tử Nghi, cứu Sử Tư Minh, nhung binh lực u Châu vì thế mà trống vắng, để rồi kho cỏ khô bị đốt.

Theo lý, Sử Tư Minh nên có lòng cảm kích, đứng ra gánh vác một nửa trách nhiệm với An Lộc Sơn.

Nhung Sử Tư Minh bề mặt là cầu tình, nhung lại âm thầm nói với An Lộc Sơn, đó là do Lý Hoài Tiên tự tiện phái binh đi diệt nghĩa quân, để u Châu binh lực không đủ mà ra nông nỗi.

Lý Hoài Tiên sau khi biết việc này bèn hận Sử Tư Minh thấu xương, hai người họ sần như là không đội trời chung.

Cho nên lần này An Lộc Sơn phái binh đã không để hai người họ cùng xuất binh.

Lý Hoài Tiên cười lạnh một tiếng nói: “Ta đoán là do hắn mua chuộc tâm phúc bên cạnh vương gia, hắn không phải cứ thích làm thế sao?

Biết được dụng ý thực của vương gia, cho nên hắn đã giả vờ bệnh, không chịu đi đánh quân An Tây, hòng giữ lại thực lực của minh.

Tên này tâm tính bất chính, chúng ta tốt nhất hãy khuyên can vương áa, nhất định phải đề phòng hắn.”

An Khánh Thụy vẫn đang trầm tư, hắn có phần tin lời suy đoán của Sử Tư Minh, thật sự muốn để hắn đi đánh quân An Tây, có điều nếu phối hợp cùng An Thử Trung tấn công quân An Tây, đấy cũng là cách lưỡng toàn.

Ngay tại lúc này. một kỵ binh phóng nhanh đến, cao giọng bẩm báo dưới bụt cao: “An tướng quân cấp báo, bọn thuộc hạ phát hiện trong thú thành quân Thửa Thiên đã trống, không còn quân thú nữa!”

Ba người họ giật mình cùng nhìn về phía thú thành, chi thấy trên thú thành sáng trưng, hoàn toàn là trạng thái phòng ngự. không ngờ quân Đường đã dùng kế không thành.

An Khánh Thụy phấn khời dị thưởng, lập tức hạ lệnh: “Truyền lệnh ta, đại quân tiến chiếm thú thành quân Thửa Thiên!”

Chương 634: Người Gấu Dồ Thành

(chương này miêu sự tàn bạo trong loạn An Sử. không thích chớ xem)

Quân Yến sau khi đánh hạ Thú thành của quân Thửa Thiên, đại quân tiến thẳng vào trong, dọc đường đốt giết cướp bóc.

Thạch Ngải huyện.

Thọ Dương huyện cũng đều bị cướp sạch sành sanh, mấy ngàn dân thưởng không muốn bò chạy đều bị giết hại cả.

Thạch Ngải huyện huyện lệnh bỏ chạy không kịp, tự vận mà chết, hai tòa thành cũng đều bị đốt sạch cả.

Ba ngày sau. hai mươi vạn quân Yến tới dưới chân Thái Nguyên thành.

Lúc này, tám vạn đại quân của Quách Tử Nghi đã tụ tập bên trong thành Thái Nguyên, ngoài ra còn có năm vạn quân dân đoàn hiệp trợ thù thành.

Quách Tử Nghi đê vườn không nhà trống, cầu treo treo cao, chuẩn bị đánh một trận thù thành lâu dài với quân Yến.

Dựa theo sự bố trí chiến lược của An Lộc Sơn. hai mươi vạn đại quân của An Khánh Tự tiến công chủ lực của Hà Đông. còn Lý Quy Nhơn sẽ từ nam lộ dẫn năm vạn người bản bộ ra Phũ Khẩu hình, giả đánh Lộ Châu, giữ chân quân An Tây của Lý Từ Nghiệp.

Ngay lúc An Khánh Tự dẫn chủ lực xuất binh, thì năm vạn đại quân trong bộ của Lý Quy Nhơn ở phía nam cũng xuyên qua Phũ Khẩu hình, tiến vào khu vực Hà Đông. khác với lần trước quân Lý Quy Nhơn lên bắc. lần này đây, đại quân của Lý Quy Nhơn trực tiếp tây tiến, tiến công Lộ Thành huyện.

Lý Quy Nhơn là thù lĩnh của người Hề, sau khi dẫn cấp dưới quy hàng triều Đường thì sửa tên Hán là Lý Quy Nhơn, ngoài mặt hắn thuận theo triều Đường, nhung tận sâu trong xương tủy hắn thì vô cùng hung ác tàn bạo, không lúc nào không muốn đến đoạt lấy tài phú và nữ nhân của Trung Nguyên.

Lý Quy Nhơn thân cao tám thước, lưng hùm vai gấu. sức mạnh vô cùng. là một viên mănh tướng dưới trướng của An Lộc Sơn.

ở trong quân có biệt hiệu là ‘Người gấu”.

Những đại tướng dưới trướng của An Lộc Sơn cũng đều có tên hiệu khác nhau, ngoại trừ Lý Quy Nhơn được xung là người gấu ra. còn có Sử Tư Minh được xưng là ‘Liệp ung”, tóc tóc ngã vàng lại thưa thớt, ánh mắt nham hiểm, bời vậy mà được gọi như thế.

Thái Hy Đức thì do sự hung tàn lành khốc của hắn mà được xung là ‘Dã lang (sói hoang), Điền Thửa Tự thì bời vì giảo hoạt đa mưu túc trí. mà được xưng là ‘Giảo hồ (hồ ly gian xảo).

Lý Quy Nhơn dưới tay có năm vạn đại quân, chủ yếu là người Hồ ở sông Duệ Lạc cùng Lục Châu, cũng chính là quân đội được kết hợp từ người Khiết Đan và người Hề, là một trong những đội quân Yến cường hàn nhất, và tàn bạo nhất, trong đó chín ngàn quân sông Duệ Lạc cũng là một trong những quân thiết kỵ u Châu, là quân tinh nhuệ

nhất trong quân tinh nhuệ của quân Yến. sông Duệ Lạc trong ngôn ngừ người Hề có nghĩa là tráng sĩ.

An Lộc Sơn cực kỳ coi trọng đội quân sông Duệ Lạc này, công khai xung bọn họ là con trai giả của minh.

Cho nên Lý Quy Nhơn tuy rằng chi có năm vạn quân, nhưng thực lực của hắn ở trong số các bộ của quân Yến cũng là đội quân tinh nhuệ nhất.

An Lộc Sơn cho phép đại tướng dưới trướng mình chiêu binh, duy chi có Lý Quy Nhơn không muốn chiêu binh, hắn cho rằng người Hán yếu đuối, sau khi chiêu làm bộ hạ của minh chi làm hại thanh danh của hắn. làm suy yếu sức chiến đấu của hắn thôi, cho nên hắn vẫn duy trì biên chế năm vạn quân.

Một đặc điểm khác của Lý Quy Nhơn chính là lấy chiến dường quân, mỗi khi đến một noi. hắn cũng đều phải buông thả cho binh lính của minh giết chốc cường hiếp bốn phía, dùng phương thức này đến cồ vũ sĩ khí của quân đội. tuy rằng rất tàn bạo, nhưng đối với quân đội của hắn quà thật vô cùng hữu hiệu.

Trước khi xuất binh lần này, Lý Quy Nhơn liền hứa với tất cả binh lính, rằng cho phép bọn họ mỗi người đánh cướp mười nữ nhân mang về bộ lạc, đó chi là những người phụ nữ được phép mang về thôi, còn về phần những phụ nữ bị cường hiếp và giết chết ngay tại hiện trường thì không được tính vào trong đó.

Dưới trướng của Lý Quy Nhơn có hai viên phó tướng, một là đại tướng An Thử Trung. người còn lại là người Đột Quyết A Sử Na Tòng Lễ. hai người đều là có thể đánh được hơn vạn người, có thế được xem là cánh tay trái phải đắc lực của hắn.

Lý Quy Nhơn dẫn đại quân rầm rộ tây tiến, quân đội hắn có một nửa đều là quân kỵ binh, tốc độ tiến quân cực nhanh, hắn chia làm ba đường.

A Sử Na Tòng Lễ dẫn một vạn kỵ binh làm tiền quân, bản thân hắn thì dẫn hai vạn kỵ binh và một vạn bộ binh làm trung quân.

An Thủ Trung dẫn một vạn bộ binh làm hậu quân.

Khi còn cách Lộ Thành huyện hai mưoi dặm. một gã binh báo tin chạy vội đến bẩm báo: “Bẩm báo tướng quân.

Lộ Thành huyện lệnh dẫn trăm tên lão eià ra khỏi thành quỳ hàng.

A Sử Na xin chi thị xử trí như thế nào?”

Ánh mắt nham hiểm của Lý Quy Nhơn nhìn chăm chú về phía trước, đôi môi như nham thạch của hắn lạnh như băng mà toát ra hai chừ: ‘Đồ thành!

ờ trong đầu của Lý Quy Nhơn, không có đạo lý là đầu hàng thì sẽ không giết. chi có sự khác nhau giữa ăn no và đói khát thôi, ăn no rồi thì có thể tạm thời buông tha. chờ khi đói sẽ ăn tiếp, còn hiện tại. binh lính của hắn đều đói đến mắt lộ tia xanh rồi.

Lộ Thành huyện huyện lệnh nằm mơ cũng không thể tường được, hắn dẫn một vị đứng tuổi trong huyện khuất nhục quỳ hàng cũng không có hiệu quả gì. bọn họ để trần thân trên quỳ ở trên quan đạo ngoài thành, hai tay đang cầm ấn tín. còn quan viên phía sau hắn và vị đứng tuổi thì tay bưng lọ có chửa bùn đất. hắn chi muốn khẩn cầu quân Yến có thể xem sự thật lòng muốn hàng của bọn họ, mà bỏ qua cho dân chúng trong thành.

Nhung điều hắn nghênh đón tới lại là đám kỵ binh ập tới dồn dập và những chiến đao đằng đằng sát khí. kỵ binh quân Yến như núi đố đất lỡ mà lao tới. từ trên người bọn họ gào thét mà qua. chiến đao chém bay đầu người của huyện lệnh, hơn trăm vị

đứng tuổi van lơn cầu xin.

đau đến kêu la. nhung chiến mã lại vô tình mà đá ngả lăn bọn họ xuống đất rồi giẫm lên cho đến chết, vạn con chiến mã từ trên người bọn họ xông qua. thân thể của bọn họ bị vó ngựa đạp đến thành thịt nát bấy.

Lộ Thành huyện lập tức trờ thành tòa thành địa ngục, mấy vạn nam nữ trong thành trờ thành đàn dê non đợi làm thịt, lúc trung quân của Lý Quy Nhơn đến noi, Lộ Thành huyện đã trờ thành luyện ngục chốn nhân gian.

Bốn vạn đại quân bắt đầu đánh cướp cường hiếp một cách điên cuồng, khắp nơi cũng đều là tiếng ré, tiếng khóc tiếng la. khắp nơi cũng có thể thấy được những thân người đã bị chém rơi đầu. những phụ nữ hơi xinh đẹp một chút dưới sự cường bức của những chiến đao đầy máu đó bị ép trần truồng nằm trên giường Hồ, phải chịu đựng sự xâm hại của gần trăm tên Hồ binh xếp hàng luân bạo, nhưng cuối cùng vẫn khó thoát khỏi cái chết.

Suốt năm canh giờ liền, sự tàn bạo và dâm ô của người Khiết Đan. người Hề đã nuốt chửng đi cả tòa thành trì.

Lý Quy Nhơn không có vào thành, đại doanh của hắn đóng quân ở ngoài thành, lúc màn đêm dần buông xuống, từng đội từng đội binh lính thắng lợi trờ về doanh trại, trên thân ngựa chờ đầy bao lớn bao nhỏ tài vật. phụ nữ bị buộc chặt ở trên ngựa, phần lớn quần áo rách nát. rất nhiều nữ nhân còn đề trần trụi thân người.

Màn đêm buông xuống, lửa trại được đốt lên. từng đám từng đám binh lính vây quanh ngọn lừa. nướng thịt uống rượu, ồn ào vô cùng.

Bọn họ bức bách mấy trăm phụ nữ được cướp tới tô son điểm phấn, vì bọn họ khiêu vũ trợ hứng, khi xem hửng khởi lên. trực tiếp kéo phụ nữ bên trong đám người…

Dựa theo quy củ của người Khiết Đan và người Hề, chiến lợi phẩm tốt nhất phải hiến cho thù lĩnh, trong lều lớn của Lý Quy Nhơn chất đầy vàng bạc châu báu và hai mươi mấy vị phụ nhân trẻ tuổi xinh đẹp.

Lý Quy Nhơn chọn năm vị nữ từ dung mạo đẹp nhất, những nữ từ còn lại đều thưởng cho thân binh của hắn cả.

ở trong căn lều bên cạnh, hơn ba trăm tên binh lính hùng tráng để trần thân trên, vừa cười âm hiểm vừa vây lấy hơn hai mươi vị nữ tử. hơn hai mươi vị nữ từ giống như dê đợi bị làm thịt, muốn sống không được, muốn chết không xong. bị bọn lính cột vào trên ghế dài thay phiên chà đạp.

“Quân gia. ta đã hầu hạ ba mươi mấy người các ngươi rồi. thật sự là chịu không nồi rồi, van cầu hãy để cho ta nghi tạm trong chốc lát đi!”

Một vị nữ nhân vừa khóc vừa hô cầu xin.

đồi lấy được lại là sự chà đạp càng thêm điên cuồng hơn…

Trong một g2ÓC của doanh trướng, một đứa bé trai dáng người thấp bé đang ần núp, bộ dạng mắt thanh mi tú. tựa như chú mèo cuộn minh ở trong góc, không có binh lính đi qua hỏi hắn. ai cũng đều biết, đó là để dành cho thân binh đô úy của bọn hắn hưởng dụng, phụ thân của đứa bé trai này chính là Lộ Thành huyện huyện lệnh, nó và mẫu thân cùng nhau bị bắt đến đây, người phụ nữ lúc nảy vừa khóc vừa cầu xin đó. chính là ái thiếp của phụ thân nó, hiện tại đã bị ngất đi rồi.

Bé trai tuy rằng dáng người thấp bé, nhung đã mười hai tuổi rồi, lúc này hắn tựa như nghe thấy được tiếng la khóc của mẫu thân nó, tựa hồ ở ngay tại vách bên. hắn hết sức kiềm chế bi phẫn, đem cây chùy thù mà một gã binh lính đánh rơi lặng lẽ giấu ở dưới thân, từng chút từng chút một mà di động thân mình, đầy lều những thân binh cũng đều đang nhìn chằm chằm vào hai mươi mấy vị nữ nhân trần truồng, ai cũng không có chú ý tới nó.

Lúc này một gã binh lính đi đến trước người nó, đưa lung về phía nó, vừa lúc che khuất nó đi, liền thửa dịp này, thân mình nó lăn một vòng. liền từ khe hờ dưới lều lăn ra ngoài, lăn vào vách lều kế bên. thân minh đụng vào một cái rương gỗ.

Nó chậm rãi dùng chủy thử cắt đứt dây thửng trói chặt hai tay nó, lúc này, hắn nghe thấy được tiếng khóc của mẫu thân, hắn khẽ ngầng đầu. lập tức bị sợ đến ngây người. mẫu thân nó thân người trần truồng bị quặp tay ra sau treo ngược giữa lều lớn.

Ngoài ra còn có ba nữ tử cũng bị treo trên không trung như thế.

ở giữa doanh trướng, có một gã đàn ông giống gấu chó đang đứng đó, thân hình khổng lồ, cả người đầy lông lá.

đầu tóc xõa tung ra.

để trần thân dưới, thân trên mặc một chiếc áo giáp, tựa như ác ma vậy, vô cùng hung ác.

Đứa bé trai sợ tới mức cơ hồ muốn ngất đi, lúc này, người đàn ông đã làm nhục xong một nữ tử. lớn bước đi đến chỗ mẫu thân của đứa bé trai, nữ nhân sợ tới mức cả người phát run. người đàn ông vồ lấy hai chân của nữ nhân, nhe răng cười nhéo vào mông hai cái: “Nữ nhân này tròn trịa non mịn. ta thích nhất đây!”

Hắn bỗng nhiên từ phía sau mạnh tay tách hai chân ra hai bên. chi nghe thấy tiếng xương bị gãy, nữ nhân kêu lên một tiếng thảm thiết, chết ngất đi.

Đứa bé trai thấy mẫu thân bị làm nhục, cắn đến cả môi cũng bị sứt rồi. máu theo khóe miệng chảy xuống dưới, lúc này Lý Quỵ Nhơn hung hăng mắng một câu: “Con mẹ nó.

đàn bà người Hán sao lại yếu ớt đến vậy cơ chứ?”

Hắn có chút chán đến không còn thèm muốn nữa.

đặt mông ngồi bệch xuống rương gỗ, nặng nề mà thờ hổn hển. hắn vạn lần không ngờ rằng, phía sau hắn lại ẩn núp một bé trai, bắp chân to đùng của hắn xém chút nữa đã đụng phải mặt của bé trai.

Bé trai lúc ban đầu sợ tới mức hồn phi phách tán. thiếu chút nữa đã thốt lên lời, lúc này. trước mắt nó xuất hiện một cái cái chân dài mọc đầy lông đen nhánh, to bằng cây cột dây ngựa ở bên ngoài lều.

Bé trai thấy trên người mẫu thân chảy đầy máu tưoi, trong lòng ngực nó dâng lên cơn phẫn nộ ngập trời, hắn phải báo thù, phải vì mẫu thân báo thù!

Nó nằm nghiêng trên mặt đất.

ánh mắt gắt sao nhìn chằm chằm cái chân lông lá trước mắt. nó nhớ tới lời nói của thầy thuốc lúc chừa bệnh cho nó rằng: ‘Người dù có cao tới đâu đi chăng nữa. nhưng gân lại ở trên chân, hai gân kinh mạch xuyên qua thân thể, kinh mạch bị đứt thì thân thể sẽ sụp đồ.”

Nó chậm rãi giơ chùy thù lên. bỗng nhiên hô to một tiếng, nhắm ngay chỗ gót chân hắn mà đâm tới.

Lý Quy Nhơn vừa mới đứng lên. bỗng nhiên cảm thấy sót chân bên phải đau nhói đến tận tâm can. hắn đau đến quát to một tiếng. vừa quay đầu lại. thấy một bé trai gầy yếu. thấy nó có gương mặt trắng bệch đầy thù hận. bé trai lại kêu to một tiếng, giơ chùy thử lên nhắm vào thân dưới của hắn đâm tới.

Lý Quy Nhơn thấy trên gót chân phải của mình chày đầy máu me, đau rát cà người. hắn đã yếu đến không đứng vững được nữa rồi, Lý Quy Nhơn không khỏi giận tím mật, vồ ngay lấy bé trai, như bắt một gà con vậy, vặn cổ nó một cái, bé trai chết thám ngay tại chỗ!

Lý Quy Nhơn đi hai bước, hắn chi cám thấy cà người như nhũn ra. ‘Bụp” một tiếng té ngã trên đất, chân phải đã không còn có lấy một chút sức lực nào nữa, trong lòng hắn vô cùng hoàng hốt, lên tiếng hô lớn: “Người đâu mau tói đây a!”

Lý Quy Nhơn ở Lộ huyện bị một đứa bé trai gây thương tích, gân chân phải bị cắt đứt. khiến cho hắn không thể cưỡi ngựa đánh giặc được nữa, trờ thành một phế nhân chi có chống gậy mới đi lại được.

Lý Quy Nhơn giận đến thấu tim gan, đem mệnh lệnh mà An Lộc Sơn không cho phép hắn xâm nhập Hà Đông bỏ ngoài tai. hắn hạ lệnh đại quân nam xuống. nhắm hướng Lộ Châu Châu Trì Thượng Đàng huyện xuất phát, những nơi đi qua, đều bị san bằng cà.

Mà lúc này, quân An Tây của Lý Từ còn ở Tấn Châu, Thượng Đàng huyện có một đội quân Bắc Đường gồm sáu ngàn người đóng quân ở đó, do thuộc cấp của An Lộc Sơn năm xưa là Điền Càn Chân suất lĩnh.

Lý Quy Nhơn thề sẽ chính tay bất lấy Điền Càn Chân, giao cho An Lộc Sơn.

Ngay khi hắn cách Thượng Đáng huyện còn bốn mươi dặm, thì đột nhiên truyền đến tin tức, đại tướng Vệ Bá Ngọc của quân An Tây dẫn một vạn quân An Tây phá được Phũ Tây thành lối vào Phũ Khấu hình Hà Đông, cắt đứt đường lui của Lý Quy Nhơn, còn một viên tướng lănh quân An Tây khác là Tịch Nguyên Khánh dẫn một vạn quân, tiến quân Trạch Châu, kết họp với tám ngàn quân thử thành Trạch Châu, ngăn chặn tại Bạch hình một đường rút về Hà Bắc khác.

Lúc này, bốn vạn quân An Tây chủ lực dưới sự thống lĩnh của An Tây phó soái Lý Từ Nghiệp Thống, từ Tấn Châu tiến vào Lộ Châu, trú binh tại Lương Mã trại, hình thành trạng thái bao vây đối với quân của Lý Quy Nhơn.

(Lão Cao đã xem một số tư liệu, về sự tàn bạo của loạn quân trong loạn An Sử thực sự làm người ta khó có thể tường tượng được, trong chương này lão Cao chi có chấm phá đôi chút thôi, cho mọi người một cái nhìn cám tính, nếu đã viết về loạn An Sử, có vài thứ thửy chung tránh không khỏi.)

Chương 635: Phong Vân Cấp Biến

Triệu vương phủ Trường An không ngùng có binh sĩ ra ra vào vào, từng tin cấp tín từ tiền tuyền được đưa đến, xong lại đưa từng mệnh lệnh đến trạm thư bên cạnh vương phủ.

Trong nội thất quân cơ Triệu vương phú.

Lý Khánh An và các mộ liệu như Vi Thanh Bình đang đứng trước sa bàn nghiên cứu chiến sự.

Ngoài ra. còn có các trọng thần như binh bộ thượng thư Nhan Chân Khanh, binh bộ thị lang Trưởng Tôn Toàn Tự, Thiên Ngưu vệ đại tướng quân Nam Tề Vân… và đều đang đước trước sa bàn than để tham mưu quân vụ.

Lý Khánh An vừa nhận được thư nhanh từ Lý Tự Nghiệp. hắn dùng cán gỗ chi vào địa giới Lộ Châu nói: “Vệ Bá Ngọc quân trước mắt đã cất đứt đường lui của Lý Quy Nhơn, Tịch Nguyên Khánh cũng đã chặn lại Bạch Hình, nếu quân của Lý Quỵ Nhơ mà đi lúc này muốn đột phá ra ngoài cũng có khả năng, hắn có thế từ Hương Huyện dọc theo sông Võ Hương bắc thượng, nhung tình báo của Lý Tự Nghiệp là quân của Lý Quy Nhơn không có ý bắc thượng, trước mắt bọn chúng vẫn trú binh tại đây…

Lý Khánh An dùng cán gỗ chi vào Đàng Thánh trờ về bấc. nơi đó là một thị trấn nhỏ được dùng mành gỗ nhô để đánh dấu, phía tây là dòng chảy được vẽ bằng sơn trắng.

“Đây là Trọc Trương thửy, bờ đông cách Đáng Thành chừng năm mươi dặm là Chọc Chương trấn, năm vạn đại quân của Lý Quy Nhơn chính là đóng quân trong tiêu trấn này, rất rõ ràng là Lý Quy Nhơn quyết một phen từ chiến cùng chủ lực An Tây của Lý Tự Nghiệp.”

“Binh lực song phương thế nào?”

Nhan Chân Khanh trầm giọng hỏi.

“Trước mắt binh lực của Lý Tự Nghiệp tại địa giới Hà Đông là tám vạn quân, nhưng phải nghĩ đến phần trú quân ở các nơi và phải chặn đường lui của Yến quân.

Lý Tự Nghiệp nhiều nhất chi có thể động dụng bốn vạn người.

Trước mắt Triệu Sùng Thứ và Ha Lâu Dư Nhuận đã dẫn một vạn kỵ binh tinh nhuệ đến chi viện, như vậy quân Lý Tự Nghiệp có thề sử dụng là năm vạn.

Đấy cũng là tính hắn. hắn sẽ không ỷ nhiều để thắng trận, nhưng từ binh chủng mà nói, Yến quân là ba vạn kỵ binh và hai vạn bộ binh, còn quân An Tây là bốn vạn kỵ binh và một vạn bộ binh.

Từ số lượng kỵ binh mà nói. chúng ta vẫn chiếm ưu thế, hơn nữa chúng ta còn có thiên lôi và hỏa dầu. dù binh chúng và thực lực thì chúng ta vẫn chiếm ưu thế.

Ưu thế của đối phương chi ở kỵ binh.

Một vạn kỵ binh Duệ Lạc Hà là kỵ binh tinh nhuệ mạnh nhất của An Lộc Sơn.

Ngoài ra còn có một vạn kỵ binh Khiết Đan. là tinh nhuệ thuộc bộ hạ Da Luật của Khiết Đơn, trang bị rất ư kỹ lưỡng, nghe nói sức chiến đấu của chúng vượt trội hơn cả thiết kỵ u Châu.

Và còn một đội kỵ binh tinh nhuệ của người Hề, chính là ba vạn kỵ binh này.

Lý Quy Nhơn mới không muốn rút về phía bắc.

đề đối đầu với quân An Tây, nếu hắn mà đánh bại được quân An Tây, vậy hắn sẽ danh chấn thiên hạ.”

Trường Tôn Toàn Tự gật gật đầu cám thán nói: “Đây đúng là một trận chiến cân tài cân sức!”

Hắn lại quay sang nhìn nhìn Nam Tề Vân. thấy trong mắt Nam Tề Vân đầy u ám, bèn cười nói: “Thế Nam tướng quân nghĩ sao?”

Nam Tề Vân đang cám thấy nuối tiếc vì mình không có cơ hội tham gia trận chiến quyết liệt này, hắn lăng lặng gật gật đầu nói: “Lý Tự Nghiệp tướng quân vẫn kiên quyết dùng năm vạn quân đề đối phó với năm vạn quân của đối phương.

đây vốn dĩ đã là một hành động khinh địch, ta chi lo thạnh danh của quân An Tây bị liên lụy, xuất hiện kiêu binh chi ý, không xem Yến quân trong mất, như thế sẽ rất ư nguy hiểm.”

“Nam tướng quân nói không sai, ta cũng đang lo lắng điều này.”

Lý Khánh An nói với mọi người: “Ta đã viết thư cho Lý Tự Nghiệp, lệnh hắn tuyệt không được khinh địch, ngoài ra ta còn lệnh cho Vương Tư Lễ dẫn ba vạn quân Quan Trung ra khỏi Hiệp Châu đến Hà Đông tiếp ứng.

Trận chiến dịch này vô cùng trọng đại, Lý Tự Nghiệp đã chiếm được cả thiên thời địa lợi nhân hòa. tuyệt không được để thua!”

Lúc này, một quan văn thư cầm một xấp tình bào đi vào thi lễ nói: “Điện hạ. có tin nhanh từ phía Thái Nguyên!”

Mọi người bỗng chốc bị hắn thu hút mọi sự chú ý, lũ lượt cùng nhìn về phía Lý Khánh An.

Lý Khánh An nhận lấy tình báo đọc qua. cặp mày hắn chau lại thành một đống, nói: “Hèn chi Lý Quy Nhơn không chịu bắc thượng, hóa ra là An Khánh Thụy đã thay đổi gách lược, hắn vừa đến Thái Nguyên lại rút về huyện Thạch Ngài.

Lý Hoài Tiên dẫn tám vạn đại quân nam hạ.”

Tin này khiến tất cà mọi người đều bàng hoàng, trong tám vạn đại quân của Lý Hoài Tiên chí ít có ba vạn là thiết kỵ u Châu tinh nhuệ, tốc độ của kỵ binh hành quân cực nhanh, một khi có thể đến Lộ Châu trước khi chiến dịch khai hóa. vậy tình thế của Lý Tự Nghiệp sẽ vô cùng hiểm nguy.

Lý Khánh An khoát tay sau lưng đi lại trong phòng, hắn thế mới hiểu ra gách lược thực sự của An Lộc Sơn.

Hóa ra An Lộc Sơn tấn công Thái Nguyên chi là hư. mục đích thực sự của hắn là đối phó quân An Tây của Lý Tự Nghiệp.

Nếu Quách Tử Nghi chia quân ra chi viện Lý Tự Nghiệp, vậy binh lực Thái Nguyên lúc đó sẽ bị trống vắng, thì lại có thể để An Khánh Thụy thửa nước đục thà câu.

đến lúc ấy lại đến Thái Nguyên gặp nguy.

Đấy kỳ thực không phải do Lý Tự Nghiệp khinh địch, đã xem thưởng bộ hạ của An Lộc Sơn.

Lý Khánh An để tay sau lưng đi lại trong phòng, hắn bỗng đi đến trước sa bàn. nghiên cứu cấn thận địa hình, trầm giọng nói: “Lập tức truyền lệnh của ta xuống, lệnh cho Lý Tự Nghiệp bỏ Lộ Châu, rút về phía tây ô Lĩnh sơn Lộ Châu, nghiêm thử Phũ Thành quan.

Vệ Bá Ngọc và Tịch Nguyên Khánh cũng đồng thời rút về; lệnh Điền Càn Chân bỏ huyện Thượng Đáng, tất cà quân đội toàn bộ rút hết về Tấn Châu tập kết.”

Trầm ngâm một hồi. hắn tiếp liền hạ đạo mệnh lệnh thứ hai: “Lệnh Lôi Vạn Xuân và Tân Vân Kinh dẫn bộ hạ đi Phi Hồ đạo vào Định Châu, cắt đứt đường lương thực của An Khánh Thụy.”

Hắn khẽ thờ dài một tiếng, lại nói tiếp với mọi người: “Lần này chúng ta đã quá khinh khi An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn tiến công Hà Đông thực thực hư hư. nếu Thái Nguyên khó công, bọn chúng sẽ chuyển sang đối phó quân An Tây.

Nếu Quách Tử Nghi xuất binh, chúng lại sẽ chuyển sang đánh Thái Nguyên, khiến chúng ta bị roi vào thế bị động.

Nói cho cùng thì vẫn do binh lực của chúng ta tại Hà Đông không đủ.

Nếu chúng ta tăng binh mười vạn. thì sẽ có thề xoay chuyển được tình thế này ngay, cho nên ta quyết định sẽ hỏa tốc tăng binh mười vạn cho Hà Đông.”

Nhan Chân Khanh trầm tư một lát. nói: “Quan Trung có mười lăm vạn đại quân, có thể đi qua bến Bồ Tân đến chi viện Hà Đông.Trước đây Huyền Tông đế đến Bắc Đô đều từ Bồ Tân vượt Hoàng Hà.

Noi ấy chi cần một đêm đã có thể dựng một chiếc cầu phao, hàng vạn ngự lâm quân qua sông cũng cực nhanh.

Chúng ta cũng có thê lệnh Vương Tư Lễ dựng cầu phao, đợi đại quân đến thì vừa kịp lúc đề vượt sông.”

Lý Khánh An nói: “Dựng cầu phao là một ý hay, nhưng mười lăm vạn đại quân tại Quan Trung tốt nhất đừng động đến.

Lần này chiến dịch Giang Nam có không ít binh hàng, lại chiêu mộ thêm sáu vạn quân tại Giang Nam. có thể lệnh cho quân Giang Nam bắc thượng hỗ trợ thù Hà Nam, và lệnh Lý Quang Bật dẫn bày vạn quân vượt sông chi viện Hà Đông.

Ta sẽ dẫn thêm ba vạn kỵ binh tinh nhuệ đi bến Bồ Tân đến Hà Đông, chi cần Lý Tự Nghiệp có thế kịp thòi trờ về Tấn Châu, thời ai an chắc vẫn còn kịp.”

Nhan Chân Khanh và Trường Tôn Toàn Tự nhìn nhau, cùng đồng thanh nói: “Điện hạ sao lại có thề đích thân đến Hà Đông?”

Nhan Chân Khanh vội khuyên: “Điện hạ mới từ Giang Nam trờ về chưa được bao lâu. giờ lại đi Hà Đông quả thực quá lao lực.

Ty chức nghĩ Lý Tự Nghiệp cũng là danh tướng, hắn chắc có thể độc lập tác chiến, đánh thắng chiến dịch Hà Đông.

Điện hạ chi cần điều khiển trận đấu từ xa thôi.”

Nhưng Lý Khánh An lại lắc lắc đầu cười khổ nói: “Thực sự ta cũng chẳng giấu gì Nhan thượng thư. mỗi nhà mỗi cành, quân An Tây cũng không ngoại lệ. vấn đề lớn nhất của quân An Tây là có quá nhiều bè phái, giữa các đại tướng với nhau đều không phục nhau.

Lý Tự Nghiệp chi huy không nổi quân đội của Lý Quang Bật.

Lý Quang Bật cũng không điều động nôi quân của Lý Tự Nghiệp.

Bọn họ chắc chắn sẽ mạnh ai nấy đánh.

Ta ở Trường An điều độ dẫu sao cũng quá xa. nước xa khó cứu lừa gần. khó mà điều khiên nối. cho nên chi có ta trấn thử tại Hà Đông, thì mới mong có thê dung

hòa các quân.

Hơn nữa còn có Quách Tử Nghi, hắn chi có thê nể mặt ta mà thôi.

Các ngươi không phải khuyên ta nữa.

Trận chiến dịch Hà Đông phen này không phải việc nhỏ, nó sẽ trực tiếp ánh hưởng đến được mất của Hà Đông. ta nhất định phải đích thân đến Hà Đông.”

Nhan Chân Khanh còn muốn tiếp tục khuyên giải, nhung Nam Tề Vân lại nói: “Nhan thượng thư đừng khuyên can nữa. ta cũng cám thấy đại tướng quân đích thân đến Hà Đông là phương án tốt nhất.

Lý Tự Nghiệp tính khí cao ngạo, chi sợ hắn không chịu chấp nhận chi viện của Lý Quang Bật. mà độc lập tác chiến cùng Yến quân, như thế chi khiến cho quân An Tây bị rơi vào tình thế vô cùng nguy hiểm.

Nếu Lý Tự Nghiệp bị đánh bại tại Hà Đông, hủy đi thanh danh quân An Tây là việc nhỏ, nghiêm trọng hơn nữa sẽ xoay chuyên cà chiến cục.

Nếu quân Nam Đường mà còn hưởng ứng theo, vậy chúng ta sẽ bị lâm vào cục diện bị động.

Trận chiến dịch này tuyệt không phải tầm thương, nó can hệ đến cả đại cuộc.

Ta phàn đối đê Lý Tự Nghiệp làm chủ tướng chính vì xét đến điều này.”

Nam Tề Vân phân tích rất ư thấu đáo, Nhan Chân Khanh cũng cám thấy có lý nên bèn không khuyên giải gì thêm, hỏi: “Vậy không biết đại tướng quân định lúc nào xuất phát?”

Lý Khánh An lập tức quyết đoán nói: “Thời gian cấp bách, ta hiện tại sẽ xuất phát ngay, còn mong Nhan thượng thư có thể phối hợp Vương Tư Lễ, lập tức cho dựng cầu phao trên bến Bồ Tân.”

Nhan Chán Khanh gật gật đầu.

“Ty chức lập tức phát thư bồ câu cho Vương Tư Lễ. chúc điện hạ nhất lộ thuận lợi, sớm có tin truyền vê!”

Chương 636: Việc Ngoài Ý Muốn

Đầu tháng tư năm thứ hai Khánh Bình, An Lộc Sơn đột nhiên thay đổi chiến lược, lệnh đại quân An Khánh Thụy bỏ vây Thái Nguyên, rút về Tinh Hình khâu Hà Đông, lại lệnh Lý Hoài Tiên dẫn tám vạn đại quân tinh nhuệ nam hạ chi viện cho Lý Quy Nhơn bộ.

Như thế này bèn khiến Lý Tự Nghiệp roi vào tình thế trước sau thụ địch, chiến cụ thay đổi thần tốc. chưa kịp đợi mệnh lệnh của Lý Khánh An đến.

Lý Tự Nghiệp cũng đồng thời ý thức nguy cấp.

Hắn lập tức hạ lệnh các bộ Lộ Châu rút về Tấn Châu.

Một vạn người thuộc bộ Vệ Bá Ngọc trên đường rút về bị đại quân Lý Quy Nhơn chặn đường, song phương xẩy ra quyết chiến, Vệ Bá Ngọc bộ vì ít thưa thẳng nồi đông, tôn hao sần một nửa, đại bại trở về.

Dần dần. chiến cục Hà Đông càng lúc càng gay gắt, song phương đều ý thức được tinh quan trọng của trận chiến dịch này, nó đã can hệ đến được mất của cà Hà Đông.

An Lộc Sơn lệnh cho An Khánh Thụy lại tăng thêm năm vạn binh cho Lộ Châu, do Thái Hy Đức dẫn quân nam hạ, khiến tổng số quân lực tại Lộ Châu của Yến quân đã lên đến mười tám vạn.

Còn về mặt quân Đường.

Lý Quang Bật cũng dẫn bảy vạn quân từ Hà Âm huyện vượt qua Hoàng Hà, đi vào đi ai ới Hoài Châu, đi Thái Hành Hình vào Trạch Châu Hà Đông.

Và đồng thòi, Lý Khánh An đích thân dẫn ba vạn kỵ binh tinh nhuệ, mỗi người được trang bị hai ngựa, ngày đêm xuất phất về hướng Hà Đông.

Một cuộc đại chiến can hệ đến được mất của Hà Đông, thậm chí là quyết định toàn cục đương bắt đầu nhen nhóm tại đông nam bộ Hà Đông.

Nếu chúng ta mờ bàn đồ ra sẽ phát hiện, phía đông Tấn Châu là đường phân giới quan trọng của Hà Đông đạo, phía đông Tấn Châu.

Giới Sơn, Hoắc Sơn, ô Lănh Sơn kéo dài cho đến Vương ốc Sơn phía nam. từ bấc chí nam liên miên kéo dài thiên lý, chia Hà Đông đạo ra làm hai, hình thành một đường phân giới quân sự của tự nhiên.

Mà trên đường phân giới quân sự này, Phũ Thành quan thuộc miền trung ô Lĩnh sơn, cũng chính là huyện An Trạch ngày đây chính là một yếu địa chiến địa cực kỳ quan trọng.

Phù Thành quan trở về đông bèn là Lang Mã Trại thông đến Lộ Châu.

Lúc này đại quân Lý Tự Nghiệp bèn đang trú thử tại Phủ Thành quan.

Trước mặt Lý Tự Nghiệp tổng cộng có tám vạn đại quân tại Hà Đông, do Vệ Bá Ngọc trên đường rút về hao tổn năm ngàn. trong tay Lý Tự Nghiệp thực tế có chi là bảy vạn năm ngàn người, ngoài ra còn có một vạn binh sĩ lé té phân bố tại các vùng Tấn Châu, Giáng Châu.

Bồ Châu…

Sáng ngày hôm đó, Lý Tự Nghiệp nhận được bầm báo của binh sĩ, Lý Khánh An phái tiên phong đến. một vạn kỵ binh do Triệu Sùng Tiết và Hạ Lâu Dư Nhuận dẫn đã đến Tấn Châu.

Hắn đồng thời còn nhận được một tin khác.

Lý Khánh An đích thân dẫn ba vạn kỵ binh tinh nhuệ đã đến bến Bồ Tân.

Phũ Thành quan là một quan ải được xây dựng ở trúc sơn cốc khẩu, quan ải này vừa không chắc chắn, cũng không cao lớn, nó không đường hùng vĩ hiểm yếu như Nương Tử quan, tường thành dài chừng ba dặm. càng giống một tòa thành trì hơn, tường thành cao ba trượng, hơn nữa lại không có sông đào bào vệ thành và cầu treo, bời vì nó nằm bên trong của Hà Đông đạo, ai cũng không xem nó là nơi hiểm yếu để ngăn địch, trải qua trăm năm rồi. cũng không có tiến hành sửa chữa qua, khiến nó trông có vè vô cùng

Cho dù như thế, nhưng Phủ Thành quan vẫn có một ưu thế rất lớn.

đó chính là nó ở sần Thấm Thửy, Thấm Thửy chày xiết chảy qua ngay bên quan ải, khiến mánh đất trống phía trước quan ải vô cùng nhỏ hẹp, quân địch không thề bày binh bố trận được.

Lý Từ Nghiệp vì thế thành lập hai tuyến phòng ngự. một là ở bên bờ Thấm Thúy bố binh sáu ngàn người tiến hành phòng ngự, nếu quân đội của An Lộc Sơn đột phá tuyến phòng ngự thứ nhất, thì sáu ngàn người liền có thế lui về bên trong quan ải xây dựng tuyến phòng ngự thứ hai.

Lúc hoàng hôn.

ánh tà dương đỏ như máu. tịch dương màu đỏ sậm sắp hạ xuống dưới đường chân trời, những tia nắng còn sót lại biến không trung và tường thành tồi tàn ánh lên một màu đỏ tía.

Lý Từ Nghiệp khoanh tay đứng ở phía trên đầu tường, nhìn vào Phần Thửy ở bờ bên kia. bờ bên kia. có thể thấp thoáng thấy được quân tiên phong của Lý Quy Nhơn đã đóng hạ đại doanh, liền giống như một thứ trào phúng và khiêu khích.

Quân An Tây vốn dĩ là muốn đem quân Lý Quy Nhơn vây lại và tiêu diệt, nhưng tình thế mau chóng quay ngược trờ lại, quân An Tây không những không thành công, còn bị bức bách lui trờ lại phía tây Phần Thửy.

Điều này khiến cho Lý Từ Nghiệp cực kỳ tức giận.

Sự phân tích của Nam Tề Vân cũng không sai, Lý Từ Nghiệp trời sinh ngông nghênh. hắn ngay từ đầu, vốn đã không xem quân đội An Lộc Sơn ra gì, nếu không phải quân lệnh của Lý Khánh An

đến kịp lúc, sau khi hắn đã tập kết quân đội sẽ tiến hành quyết chiến ngay với Lý Quy Nhơn, thề rửa hận vì nỗi nhục thám bại của bộ Vệ Bá Ngọc.

Nhung Lý Từ Nghiệp cũng không phải là người vô trí lỗ măng, lúc Vệ Bá Ngọc nói với hắn. hắn là một vạn đối với một vạn. bị kỵ binh Duệ Lạc Hà đánh bại, Lý Từ Nghiệp cũng bắt đầu ý thức được rằng quân Yến cũng không phải là yếu đến không chịu nổi một kích như trong suy nghĩ của hắn vậy.

Khi quân Yến của phủ Thái Nguyên không ngừng nam xuống.

Lý Từ Nghiệp cũng biết đây sẽ là một trận đại chiến, hắn cuối cùng cũng đè nén được ý niệm muốn xuất binh quyết chiến cùng với quân của Lý Quy Nhơn, nghiêm ngặt canh giữ Phủ Thành quan, chờ đợi viện quân đến.

Lúc này, Vệ Bá Ngọc chậm rãi đi đến bên cạnh Lý Từ Nghiệp, thấp giọng hòi: “Phó soái có phải không cam lòng không?”

Vệ Bá Ngọc tuổi chừng ba mươi sáu ba mươi bảy tuổi, đã tòng quân ở An Tây nhiều năm. ban đầu là Mạch Đao phó úy, từng tham gia cuộc chiến Đát La Tư. dày công tới chức đô đốc Cự Chiến Đề, nhiều năm qua vẫn đi theo Lý Từ Nghiệp, cùng với đại tướng Điền Trân trờ thành phụ tá đắc lực của Lý Từ Nghiệp.

Sau khi Điền Trân đi theo Lý Khánh An đông tiến, hắn liền trờ thành ái tướng tâm phúc của Lý Từ Nghiệp.

Hắn là đầu năm nay mới vừa được thăng lên làm tướng quân.

Lý Từ Nghiệp vô cùng coi trọng hắn. lần này xuất binh Hà Đông.

Lý Từ Nghiệp là chủ tướng, hắn chính là phó tướng.

Vệ Bá Ngọc thấy tâm trạng của Lý Từ Nghiệp rất nặng nề, hắn lý giải được nỗi tiếc nuối trong lòng của Lý Từ Nghiệp, đây là trận chiến mà Lý Từ Nghiệp hy vọng đã lâu, nhưng cuối cùng vẫn không thể độc lập chi huy.

Lý Từ Nghiệp lắc đầu. trầm giọng nói: “Không có gì là không cam lòng, chi là có chút sợ.”

“Sợ?

Tướng quân, đây vốn là một cơ hội để tướng quân có thề nồi danh thiên hạ. nhưng tướng quân lại không thể thực hiện được, mạc tướng cảm thấy tiếc nuối cho tướng quân.”

“Bá Ngọc, ngươi đã quá sai lầm rồi!”

Lý Từ Nghiệp quay đầu nhìn hắn nói: “Ngươi cho là Đại tướng quân không để cho ta cơ hội này sao?

Là bời vì ngươi không có thấy rõ ý nghĩa trọng đại của trận chiến này.

Trận chiến này An Lộc Sơn đã xem nó như là trận chiến mấu chốt để đoạt lấy Hà Đông, thậm chí ngay cả Thái Nguyên cũng từ bò đi. mười tám vạn đại quân.

An Lộc đã

bò cả vốn gốc vào đó rồi. quân An Tây cho dù có dũng mành đến đâu đi chăng nữa. cũng khó địch nồi quân địch sấp ba mình.

Nếu quân An Tây đánh bại. không những mất đi Hà Đông, nghiêm trọng ảnh hưởng đến danh dự của đại tướng quân, còn xoay chuyển cả toàn bộ chiến cuộc, khiến Bắc Đường rơi vào bị động, càng nghiêm trọng hơn là thậm chí sẽ ảnh hưởng đến việc thượng vị của Đại tướng quân, trách nhiệm này ta sánh không nổi a!”

Vệ Bá Ngọc xấu hổ mà cúi đầu: “Tướng quân nhìn xa.

ánh mắt ty chức thiển cận rồi.”

Lý Từ Nghiệp lắc đầu cười khổ nói: “Kỳ thật vừa mới bắt đầu ánh mắt ta cũng thiển cận như vậy, vẫn cho rằng Lý Quy Nhơn tham công liều lình, cho nên muốn cắt đứt đường lui của hắn. hiện tại ta mới biết được, An Lộc Sơn ngay từ đầu chính là vì muốn tiêu diệt quân An Tây của chúng ta.

Đại tướng quân đang ở Trường An cũng có thể nhìn ra ý đồ của đối phương, ta thân ở trong cuộc trái lại còn hai mắt hồ đồ, còn có bảy vạn viện quân của Lý Quang Bật. hắn vị tất chịu nghe ta chi huy, hậu quả của việc tự ai nấy bày trận chính là từng bộ phận bị tiêu diệt dần. cho nên trận chiến này cũng chi để Đại tướng quân đến chi huy thôi, mới có thê phối hợp các quân, mới có thê khiến chúng ta ở vào thế bất bại.”

“Thế chúng ta hiện giờ phải làm cái sì?”

“Chúng ta hiện tại phải làm cũng chi có một việc, bảo vệ lấy Phũ Thành quan, chờ đợi Đại tướng quân đến!”

Nói đến này, Lý Từ Nghiệp dùng roi ngựa chi vào Thấm Thửy phía trước cười nói: “Đi!

Chúng ta đi xem xem phòng ngự của Thấm Thủy.”

Bến Bồ Tân nằm ở giữa Đồng Châu của Kinh Kỳ đạo và Bồ Châu của Hà Đông đạo, là bến phà nối tiếng vùng trung du Hoàng Hà.

Lý Long Cơ ở giữa những năm Khai Nguyên mấy lần thị sát Bắc Đô Thái Nguyên, đều là từ tòa độ khẩu (*bến phà) này qua sông, mấy vạn Vũ Lâm quân chi trong một đêm xây đắp nên một tòa cầu nối, để cho Lý Long Cơ có thể cỡi ngựa qua sông.

Lý Khánh An từ Trường An suất lình ba vạn kỵ binh ngày đêm bôn ba, chi hai ngày hai đêm. ba vạn đại quân bèn đã kéo đến bến Bồ Tân, lúc này, Vương Tư Lễ đã dẫn trước hai vạn Đồng Quan quân xây đắp nên chiếc cầu nổi qua sôi, đây là trưng tập mấy nghìn chiếc dân thuyền, dùng xích sắt nối liền, giữa thuyền và thuyền với nhau xây đắp nên ván gỗ.

Ba vạn kỵ binh đã kéo đến bến phà Bồ Tân, gần như là ngựa chạy sốt vó, mãi cho đến lúc từ cầu nồi qua khôi sông, lúc này, Vương Tư Lễ đi đến trước mật Lý Khánh An.

Khom người thi lễ nói: “Tham kiến đại tướng quân!”

Lý Khánh An đáp lễ cười nói: “Đa tạ Vương tướng quân dựng đắp cầu nổi, vất và rồi.”

Vương Tư Lễ thành khẩn nói: “Có thể tận lực vì việc xuất chinh của đại tướng quân, là sự may mắn của ty chức, nếu không phải là ty chức đang gánh vác trách nhiệm

trấn thử Đồng Quan trong người, ty chức nguyện làm một tiểu binh dưới trướng của đại tướng quân, theo đại tướng quân xuất chinh, lập ra công lao để đời!”

Lý Khánh An trầm ngâm một chút, bèn nói: “Vương tướng quân có thể trấn thử vững Đồng Quan, đó là bào vệ Quan Trung, có lẽ An Lộc Sơn rất khó có cơ hội tiến công Quan Trung, nhung Nam Đường thì lại có thể. hy vọng Vương tướng quân có thể thử thành nghiêm ngặt, phái nhiều xích hầu nam hạ Kinh Tương, tìm hiểu động thái của quân Nam Đường, nắm giữ chù động trong tình báo, đấy cũng là thù thành chi đạo.”

Vương Tư Lễ vẫn chưa từng nghĩ đến rằng, thù Đồng Quan lại còn phải phái xích hầu nam hạ Kinh Tương, kiến nghị của Lý Khánh An phàng phất như mờ ra một cánh cửa sồ cho hắn. làm cho mạch suy nghĩ của hắn trờ nên rõ ràng rộng mờ, thử thành không chi là từ thú, chủ động tìm hiểu động thái quân địch, đấy là công, nhung cũng là cách thù thành cao minh nhất, hắn không khỏi tâm tình kích động, thi một lễ sâu nói: “Sự dạy bào của đại tướng quân, ty chức khắc ghi trong lòng!”

“Vương tướng quân xin bào trọng nhiều, ta đi trước một bước đây.”

Lý Khánh An ở trên ngựa chắp tay, quay đầu ngựa lại, quất một roi mạnh vào chiến mã. chiến mã bèn phóng đi về hướng bến phà.

Sau một canh giờ, ba vạn kỵ binh đã toàn bộ qua được Hoàng Hà. tiến vào địa giới Bồ Châu, bọn họ ở bờ đông nghi ngơi được hai canh giờ, đại quân tinh thần hăng hái bừng bừng, tiếp tục phóng nhanh về hướng Tấn Châu ngoài mấy trăm dặm.

Cùng một khắc giờ lúc Lý Khánh An qua sông Hoàng Hà. tám vạn đại quân của Lý Hoài Tiên đồng thời cũng đi đến Lộc Châu, hội họp với chù lực của Lý Quy Nhơn, nhưng ngay lúc này, lại xảy ra một chuyện mà ai cũng không ngờ tới.

Quà đúng là mỗi nhà ai cũng có một bộ kinh khó tụng (*mỗi cây mỗi hoa. nhà mỗi cảnh), Yến quân của An Lộc Sơn cũng giống như quân An Tây của Lý Khánh An. cũng phân chia bè phái nhiều.

Sử Tư Minh.

Lý Hoài Tiên.

Lý Quy Nhơn.

Điền Thửa Tự.

Thái Hy Đức v.v…

đều là đại tướng mạnh ai mỗi người một cõi, bọn họ không ai phục ai, Lý Hoài Tiên do trường kỳ trú đóng u Châu, giành được lợi ích nhiều nhất, bốn vạn Ư Châu thiết kỵ, riêng hắn đã ba vạn. nhung công lao hắn lập hạ lại không lớn. vì vậy những đại tướng khác luôn mang bất màn trong lòng với hắn.

Nếu như phân chia theo phái hệ.

Lý Hoài Tiên và Điền Thửa Tự là một phái, thuộc phái Hán tướng bản địa.

Lý Quy Nhơn.

Thái Hy Đức lại là một phái khác, thuộc phái Hồ tướng ngoại lai. hai phái biệt dưới sự điều hòa của An Lộc Sơn. tuy rằng không xảy ra xung đột lợi ích gì lớn cả. nhung cũng là chia ra rõ ràng, bình thưởng nước giếng không phạm nước sông.

Lần này, An Lộc Sơn mệnh Lý Hoài Tiên bộ và Thái Hy Đức bộ liên họp công đánh Hà Đông, chính là suy nghĩ đến hai người phái hệ không giống nhau, khó mà cộng sự. càng lo lắng rằng bọn họ sẽ xảy ra mâu thuẫn, vì vậy mới đê cho trường tử An Khánh Tự làm chủ tướng, để cho hai người làm phó tướng.

Tám vạn đại quân của Lý Hoài Tiên tuy rằng đã đi đến Lộ Châu, hắn trú binh ở Truân Lưu huyện nam. cách đại doanh của Lý Quy Nhơn khoảng bốn mươi dặm. không giống sự tàn bạo của quân Lý Quy Nhơn.

Lý Hoài Tiên bộ đa số là Hán quân, hơn nữa rất nhiều là quân Phạm Dương trước đây, quân kỹ khá nghiêm chinh, tuy rằng cũng có xảy ra chuyện cướp bóc của dân. nhung quân đội của hắn lại không có những tội ác đồ thành và cướp đoạt gian dâm phụ nữ quy mô lớn.

Lý Hoài Tiên cũng nghe nói một loạt những bạo hành của Lý Quy Nhơn bộ ở Lộ Châu, đã đồ sát mười mấy vạn người. dân chúng Lộ Châu gần như bị hắn đồ sát sạch, vì vậy mà trong lòng Lý Hoài Tiên cực kỳ bất măn. hắn cho rằng hành vi này sẽ hủuy đi dã tâm chính trị chiếm đoạt giang sơn Đại Đường của An Lộc Sơn.

đồng thời, còn xảy ra một chuyện khác nữa. cũng làm cho hắn lại càng muôn vàn tức giận đối với Lý Quy Nhơn hơn.

Lý Hoài Tiên có một người đồng hương gọi là Châu Tốn.

ở Lý Quy Nhơn bộ làm đội chính, bời vì là người Hán. bị người Hồ bài xích, cộng thêm vào hắn cực kỳ bất măn đối với việc quân Lý Quy Nhơn đồ sát dân Hán. bèn trốn khỏi Lý Quy Nhơn bộ, tìm đến Lý Hoài Tiên.

Lý Hoài Tiên dĩ nhiên cũng thu nhận hắn. nhung tên Châu Tốn này lại nói cho Lý Hoài Tiên biết một tin tức, Lý Quy Nhơn ở không lâu trước đó đã đánh bại An Tây quân Vệ Bá Ngọc bộ, đoạt được hơn hai nghìn con chiến mã. những chiến mã này đều là ngựa Đại Uyên thuộc giống tốt. thậm chí còn có mấy chục con ngựa Đại Thực.

Điều này làm cho Lý Hoài Tiên vô cùng động lòng, chiến mã của bọn họ đều là ngựa Đột Quyết, giống ngựa khá thắp bé. tuy rằng có thể lặn lội đường xa. nhung thân là kỵ binh sức xông kích và tốc độ quan trọng nhất lại không đủ.

Lý Hoài Tiên cũng vô cùng muốn có được mười mấy con chiến mã Đại Uyên tốt để làm ngựa giống, tốt nhất có thê tìm được một hai con tuấn mã Đại Thực, vì điều này, Lý Hoài Tiên phái người cằm hậu lễ tám nghìn quan tiền đi gặp Lý Quy Nhơn, hi vọng hắn nể tình đều là Yến quán, thỏa măn yêu cầu nhỏ nhoi này của mình.

Không ngờ yêu cầu này của Lý Hoài Tiên làm cho Lý Quy Nhơn cực kỳ kiêng dè. vốn dĩ giữa bọn họ đã có một sự cạnh tranh nhau giữa hai phái hệ khác nhau.

Lý Hoài Tiên có u Châu thiết kỵ tinh nhuệ lợi hại.

Lý Quy Nhơn cũng có kỵ binh Duệ Lạc Hà vô địch trong thiên hạ. hai bên đều hận không thể đem toàn bộ ngựa của đối phương độc chết.

Lý Quy Nhơn làm sao có thể đem ngựa giống tốt như vậy đưa cho hắn sửa giống, hơn nữa những chiến mã này đối với Lý Quy Nhơn cũng giống như bắt được

của báu có một không hai, hắn đã đem đa số chiến ngựa đưa trờ về bộ lạc Hề và bộ lạc Khiết Đan. mấy trăm con chiến mã còn lại cũng đưa cho thân binh của mình, cho dù An Lộc Sơn hạ lệnh bảo hắn cho, hắn cũng không có mà cho nữa.

Lý Quy Nhơn ngay lập tức bèn cự tuyệt thinh cầu của Lý Hoài Tiên, không chi như vậy. còn khấu giữ lấy hậu lễ tám nghìn quan tiền mà Lý Hoài Tiên đưa tới, bảo Lý Hoài Tiên đem đội chính Châu Tốn phàn bội chạy trốn giao cho hắn xử trí, nếu không tám nghìn quan tiền này sẽ xem như sự bồi thưởng cho việc Lý Hoài Tiên thu nhận kè phàn bội bỏ trốn.

Lý Hoài Tiên nghe mà nổi giận đùng đùng, lập tức nhổ trại bắc thoái, lui mãi đến Lê huyện thành phía bắc Lộ Châu đóng quân, thề không cùng đường với quân Lý Quy Nhơn, ngay lúc đó, năm vạn quân của Thái Hy Đức cũng đã đến Lộ Châu, lại hợp binh một chỗ với quân Lý Quy Nhơn, vì thế mà. nội bộ Yến quân bèn đã xày ra một sự rạn nứt mà An Lộc Sơn trước đó không thể dự liệu được, Lý Hoài Tiên bộ không phục tùng sự điều khiên của Lý Quy Nhơn, tự thành một phái.

Mười tám vạn quân đội chia cắt thành mười vạn đại quân của Lý Quy Nhơn và Thái Hy Đức.

đây là một phái, còn tám vạn quân của Lý Hoài Tiên lại là một phái khác, hai phái mạnh ai người ấy dàn trận, chia thành hai lộ nam bắc xuất phát sang Tấn Châu.

Chương 637: Đối Gách Mỗi Bên

Đêm khuya gió lớn. mưa rơi lất phất, sau năm ngày hành quân không ngừng. ba vạn đại quân của Lý Khánh An đã vượt ngàn dặm. cuối cùng đã đến Phù Thành quan.

Ánh lửa chập chờn rọi sáng trong ngoài Phù Thành quan.

Trước đại doanh, gần vạn binh sĩ mũ giáp chinh tề. tay cầm giáo đao, một tay cầm đuốc lửa xếp thành trận thế uy nghiêm. trong tựa cả biển lửa.

Ánh lửa chiếu sáng trên mặt mỗi binh sĩ.

Trước quân trận.

Lý Tự Nghiệp dẫn vài chục đại tướng đi lên nghênh tiếp Lý Khánh An eiá đáo.

“Ty chức Lý Tự Nghiệp tham kiến đại tướng quân!”

Đi đầu là Lý Tự Nghiệp, tiếp sau đó mấy mươi đại tướng đều quỳ một chân xuống thi quân lề với Lý Khánh An.

Trên lưng ngựa.

Lý Khánh An cũng chấp tay hồi lễ với mọi người nói: “Các vị tướng quân vất vả rồi. xin miễn lễ!”

Lý Khánh An trờ minh xuống ngựa, dưới yểm trợ của mấy mươi đại tướng, hắn đi nhanh vào đại doanh Phũ Thành quan.

Lý Khánh An không đi vào trướng nghi ngơi, mà mặc mưa gió đi thăng đến trên quan ải. nhìn về phía bờ bên kia của Thấm Thửy.

Bờ bên kia là đại doanh của quân Lý Quy Nhơn.

Trời đêm âm u. hắn cái gì cũng không nhìn thấy, nhung mỗi cách trăm bước sẽ có một đóm lửa chập chờn, chắc đấy chính là trạm tháp gác viễn vọng của đối phương.

Lý Khánh An thầm đếm một lượt, tồng cộng có hai mươi bốn trạm gác. từ phạm vi bao vây của trạm tháp có thể đoán chừng ra lớn nhỏ của quân doanh, diện tích chắc có bán kính chừng hai mươi dặm. chí ít còn có mười vạn đại quân.

“Đại tướng quân, đêm tối thế khó nhìn ra gì?”

Lý Tự Nghiệp bên cạnh khẽ giọng nói.

“Không!”

Lý Khánh An lắc đầu trầm giọng nói: “Có thể nhìn ra rất nhiều thông tin.”

Hắn chi chi tháp gác nói: “Từ những tháp gác này có thể nhìn ra cái nghiêm của Lý Quy Nhơn trong trị quân, ngươi xem cự ly của các tháp gác, ta vừa rồi đếm có chừng tám trạm gác, cách nhau đều chừng trăm bước, cơ hồ không có chênh lệch gì.

Lại nhìn đuốc lửa trên tháp, mỗi tháp đều có ba cây đuốc, trong mưa rất có thề sẽ bị dập tắt. cũng có thể bị cháy rụi. nhung số lượng của các tháp gác từ đầu chí cuối cũng không đổi. nói ra địch quân trên tháp không có ngủ gật. mà rất cảnh giác gác trực.

Từ những tiều tiết này có thề nhìn ra.

Lý Quy Nhơn tuy phóng túng binh sĩ thi bạo, nhung trên đóng doanh thì không chút sơ hờ, là một địch thù đáng gỜm.

Không thể xem thưởng.”

Lời của Lý Khánh An. khiến Lý Tự Nghiệp không thể không phục sát đất. hắn gật gật đầu nói: “Đại tướng quân quan sát ti mi. thuộc hạ thật sự không thế sánh bằng.”

Lý Khánh An cười cười lại nói: “Năm xưa chúng ta thị sát quân đội của Muslim tại bờ bên kia sông Amu ta từng bái phục ngươi đã quan sát cấn trọng. sao giờ ngươi lại bị thụt lùi thế này?”

Lý Tự Nghiệp im lặng không nói gì.

Vệ Bá Ngọc bên cạnh tiếp lời: “Lý tướng quân năm xưa thân làm sĩ tốt. mỗi trận đều xông pha đầu tiên, thương tích đầy mình, lúc trẻ không thấy gì. giờ nhưng vết cũ này đều ánh hưởng rất nhiều đến sức khỏe, cả nhăn lực đều đều thế.

Lý tướng quân giờ đã không còn nhìn thấy rõ tình hình phía bờ đối diện.”

Không đợi Vệ Bá Ngọc nói xong.

Lý Tự Nghiệp đã nghiêm giọng quờ trách: “Trước mặt đại tướng quân, ngươi không được vô lễ!”

Vệ Bá Ngọc phát hoảng không dám nói gì. nhưng Lý Khánh An đã có phần động lòng: “Sao lại thế này?

Sao ngươi chẳng bao giờ chịu nói ra?”

Lý Tự Nghiệp trầm ngâm một hồi lâu mới từ từ nói: “Thuộc hạ mới hơn bốn chục tuổi, mà như thế đã phải rời khỏi sa trường. quả thật có phần không cam tâm!”

Lý Khánh An vỗ vỗ vai hắn nói: “Chúng ta đã kề vai tác chiến từ hồi chiến dịch Tiêu Bột Luật, mười mấy năm rồi. có gì mà không thể nói chứ?

Kỳ thực ta cũng giống ngươi thôi, ta bị thương ở vai từ trận chiến Khwarezm.

đến nay ta đã không còn kéo nổi cung bảy thạch nữa.

Đây cũng chăng có gì.

đại trượng phu không cần nhất thiết phải xông pha sa trường.

Trị vì thiên hạ cũng là một vĩ nghiệp.

Sau khi trận chiến này kết thúc, ngươi vẫn cứ trờ về Hà Trung đi làm đô đốc Hà Trung của ngươi. ta sẽ gia phong thêm ngươi làm Binh bộ thượng thư.

để ngươi có thể vinh quang trờ về.”

Lý Tự Nghiệp lặng lặng gật đầu. trong lòng rất ư cảm động.

Lúc này, Lý Khánh An lại quay sang nói với Vệ Bá Ngọc: “Lúc quay về ngươi bị địch quân mai phục, rốt cuộc tình hình là thế nào?”

Vệ Bá Ngọc đi lên thi lề nói: “Ty chức bất lợi, xin đại tướng quân hãy xử phạt!”

“Ta không phải muốn xử phạt ngươi, ta giờ chi là muốn hỏi tình hình lúc đó với ngươi thôi.”

Vệ Bá Ngọc thờ dài nói: “Do ty chức sơ ý, ty chức lúc đó đã phái ra ba đội xích hầu. nhung vẫn còn hai đội xích hầu chưa quay về báo cáo tình hình thì ty chức đã hạ lệnh cho quân đội vượt Niết Thủy.

Kết quả vừa mới qua sông được một nửa thì gặp phải mai phục của quân địch.

Năm ngàn kỵ binh vội vã ứng chiến.

Dù cho liều chết chống đối. nhung đối phương quá ư mạnh mẽ, bọn thuộc hạ không chống đờ nổi bị đánh bại, sần hai ngàn huynh đệ trận vong. ba ngàn người còn lại là đào tẩu đến thôn huyện phía bắc thì về sau mới vượt sông trốn về được.”

Lý Tự Nghiệp bồ sung thêm nói: “Từ miệng của mấy tù binh bắt được nói. một vạn địch quân này là kỵ binh Duệ Lạc Hà cường mạnh nhất của Yến quân.”

Lý Khánh An gật gật đầu hỏi: “Cuối cùng huynh đệ có thể trốn về là bao nhiêu?”

“Hồi bầm đại tướng quân, lúc vượt sông là năm ngàn hai trăm huynh đệ. sau đó về được chi có ba ngàn bốn trăm người, trong đó có chín trăm thương binh, một ngàn tám trăm người trận vong.”

Nói đến đây.

Vệ Bá Ngọc nghiến răng tiếp: “Lý Quy Nhơn bộ không thu hàng binh, ngoài huynh đệ trận vong ra. còn hơn sáu trăm người là thương binh, bị bọn chúng chôn sống toàn bộ.”

Ánh mắt Lý Khánh An gần như tóe lửa. mãi một lúc sau. hắn mới từ từ nói với mọi người: “Lý Quy Nhơn không chi tàn sát tàn binh của ta. mà còn đồ sát mười mấy vạn người dán chúng Hà Đông.

Ta giờ hạ lệnh, đội quân này chúng ta cũng không nhận hàng, một người cũng không được giữ. toàn bộ giết sạch!”

Chúng tướng sĩ cùng khom người nói; “Ty chức tuân lệnh!”

Lý Khánh An quay minh đi xuống thành, đi được vài bước, hắn bỗng dững chân quay đầu lại nhìn về phía đại doanh địch quân ở xa xa. trong lòng không khỏi lấy làm nghi hoặc.

“Lý tướng quân, đối phương chắc phải có mười tám vạn đại quân mới đúng, sau ta thấy phạm vị doanh địa của chúng chi giống có mười vạn người thôi, đã có việc gì đáng ngờ trong đây đây?”

Lý Tự Nghiệp vội bầm báo nói: “Thuộc hạ cũng đương muốn hòi đại tướng quân

việc này.

Rất kỳ lạ. bộ của Lý Hoài Tiên đến trước nhung lại không hợp binh một chỗ cùng Lý Quy Nhơn, mà để Thái Hy Đức đến sau lại đóng doanh cùng với Lý Quy Nhơn.”

“Lý Hoài Tiên bộ hiện đang ở đâu?”

“Tám vạn quân của Lý Hoài Tiên bộ hiện đang trú doanh tại phía đông bắc cách đây bốn mươi dặm. xích hầu thuộc hạ phái đi phát hiện hai bên chẳng có văng lai gì.”

Nói đến đây, Lý Tự Nghiệp khẽ giọng lại nói: “Vốn dĩ lúc mới đến. hai quân chi cách nhau bốn mươi dặm. không biết sau đó xảy ra việc gì mà Lý Hoài Tiên đột ngột rút quân đến huyện Lê Thành.

Sau đó hai quân không còn vàng lai. ty chức hoài nghi giữa Lý Hoài Tiên và Lý Quy Nhơn có mâu thuẫn, nên mạnh ai nấy tác chiến.”

“Thế ư?”

Lý Khánh An lại quay đầu hòi mộ liêu Vi Thanh Bình bên cạnh nói: “Quan hệ giữa Lý Quy Nhơn và Lý Hoài Tiên thế nào?”

Vi Thanh Bình ngẫm nghĩ một lúc bèn nói: “Lý Hoài Tiên và Sử Tư Minh thế tựa thủy hòa. còn Lý Quy Nhơn lại có quan hệ cực mật thiết với Sử Tư Minh.

Ba năm trước, Lý Hoài Tiên gả con gái. trên tiệc cưới Lý Quy Nhơn nối cơn điên, hết lời mắng rủa tân lang là Hán cẩu, và không ngừng đuổi đánh tân lang, thậm chí còn chém đứt tay phải của hắn.

Từ đó Lý Hoài Tiên và Lý Quy Nhơn bèn trờ mặt.

Sau khi được An Lộc Sơn đứng ra giản hòa. hai bên mới chịu bõ qua.

Tháng mười một năm ngoái.

Lý Hoài Tiên lại sai người đưa tám vạn thạch lương thực cho Ngụy Bác Điền Thửa Tự, kết quả giữa đường bị Lý Quy Nhơn chặn cướp, đến giờ vẫn chưa có lời giãi thích.

Cho nên thuộc hạ dám phán đoán.

Lý Hoài Tiên và Lý Quy Nhơn không những phái hệ khác nhau, mà tư giao còn cực kỳ ác liệt.”

Mọi người thấy tình báo của Lý Khánh An nắm một cách tường tận như thế mà không khỏi thán phục.

Lý Khánh An nói với mọi người: “Ta trước đây đã nói đi nói lại nhiều lần với mọi người, biết người biết ta. trăm đánh trăm thắng, tình báo là yếu vụ đệ nhất của An Tây.

Cái người và ta trong đây không chi là biết quân lực của đối phương nhiều hay ít. quân lương quân giới đủ không, mà còn bao gồm cả thói quen, sờ thích của chù tướng cùng các mối quan hệ giao tiếp của địch tướng.

Như thê Lý tướng quân vừa nói hoài nghi Lý Hoài Tiên và Lý Quỵ Nhơn xảy ra mâu thuẫn, nếu không có căn cử.

đó chi có thể là hoài nghi. thậm chí rất có thể đó chi là ảo giác mà quân địch cố tình tạo ra cho chủng ta.

để chúng ta cứ ngờ chúng bất hòa.

Chi khi chúng ta thật sự đi sâu vào tìm hiểu quá khứ của họ, thì mới có thể có phán đoán chính xác.

Các ngươi tương lai đều có cơ hội chấp quyền một phương, hi vọng các ngươi đừng quên những lời ta nói hôm nay.

Tình báo càng thấu đáo thì mỗi quyết gách đưa ra mới càng chính xác.

Tình báo quyết định thắng thua, tiều tiết quyết định thành bại.”

Mọi người đều tâm phục khẩu phục, cùng khom người thi lễ: “Lời dạy của đại tướng quân, bọn ty chức sẽ khắc ghi trong tâm!”

Nhất là Vệ Bá Ngọc, hắn tuy xuất thân An Tây, nhưng lại không mấy hiền Lý Khánh An. hôm nay mới biết được điểm hơn người của Lý Khánh An. trong lòng không khỏi bái phục vạn phần.

“Được rồi!”

Lý Khánh An cười cười nói với mọi người: “Binh sĩ ta dẫn đến quả thực cũng đã mệt rồi, mọi người tối nay hãy nghi ngơi cho tốt.

Sáng sớm ngày mai chúng ta lại tiếp tục thương thảo đối gách.”

Lý Khánh An đích thân đến đây khiến trên dưới quân An Tây đều quân tâm phấn chấn.

Tối hôm đó, bảy vạn đại quân của Lý Quang Bật cũng đã đến vùng Trường Bình quan, hắn được mệnh lệnh của Lý Khánh An. không phải đến Phũ Thành quan đế tập hợp, nên trú binh tại biên cảnh Lộ Châu, sẵn sàng đợi lệnh.

Quán đội của An Lộc Sơn cũng chẳng ngồi im không động tình gì. cũng tối hôm đó, An Khánh Thụy đích thân dẫn một vạn quân đội.

áp giải hai mươi vạn thạch lương

thực đến Lộ Châu.

u Châu.

Yến vương phủ.

An Lộc Sơn vừa mới nhận được tình báo từ Hà Đông đưa đến.

Do thân thể quá ư to béo, mắt của An Lộc Sơn cũng càng lúc càng kém.

đọc văn thư cũng trờ thành công việc mệt nhọc, thưởng đều do một tên thị vệ biết chừ chuyên đọc cho hắn nghe.

“Yến vương điện hạ tại thượng, thần Lý Quy Nhơn khẩn cắp thượng báo, từ khi đại soái lệnh thần làm chù soái nam tuyến Hà Đông, thần trong lòng thấp thỏm, mỗi ngày đều vắt kiệt sức não tư lự.

đêm không thành giấc, tất cả đều chi muốn có thể tiêu diệt quân An Tây, phân ưu cho điện hạ.

Điện hạ sợ thần một mình khó địch nổi địch, lại lệnh bắc tuyến nam hạ chi viện, tấm lòng bảo vệ của điện hạ với thần khiến thần cảm kích rơi lệ. duy chi có thê dùng mạng sống đê báo đáp ân tri ngộ của điện hạ.

Tuy nhiên Bắc quân Lý Hoài Tiên trong lòng oán hận. không nghe thần chi huy, mạnh ai nấy tác chiến với thần, thần và Thái Hy Đức đều cảm thấy ưu lo.

Nếu quân ta bất hòa e rằng sẽ bị địch quân thửa cơ, thế nguy!

Thần khán cầu điện hạ giáng trách Lý Hoài Tiên, hoặc lệnh hắn trờ về phương bắc. phái đại tướng khác, thần Lý Quy Nhơn khấu đầu!”

An Lộc Sơn trầm mặt lại nói: “Đọc tiếp thư của Lý Hoài Tiên.”

Thị vệ mờ ra bức thư còn lại đọc tiếp: “Thần Lý Hoài Tiên xin bầm báo với Đại Yến vương điện hạ.

Lý Quy Nhơn tàn ngược. máu nhuộm thiên lý, có quan dân Lộ Châu hiến thần đầu hàng.

Lý Quy Nhơn không nhận hàng dân.

đồ sát cả thành, hiếp đáp nữ nhân, tội ác đã phạm khó dùng lời lẽ nói hết; dân chúng thành Thượng Đảng quỳ lập xin tha.

Lý Quy Nhơn vẫn túng binh giết chết, chi trong một đêm xác phơi trăm lý, núi đồi một màu đò sẫm. nước sông không chảy, đi đường không thông. kè bạo tàn thiên hạ cũng không sánh bằng.

Thần nghĩ Yến vương tâm trí thiên hạ.

đương có quy tắc, thuận ta thì sống, nghịch ta thì vong. nhưng Lý Quy Nhơn giết hàng dân. không chừa miệng sống. thần cho rằng đấy là cái niệm tuyệt thiên hạ nhân, tôn hại đến đại nghiệp Yến vương.

Thần lại được tin Lý Quy Nhơn được lương mã An Tây, tự tiện tặng tộc dân. không lưu lại Yến quân.

Chi sợ trong vòng ba năm. thiết Kỵ u Châu sẽ khó mà hùng bá một phương Hà Bắc. nguy hại cực nặng.

Người này không lấy đại nghiệp Yến vương làm trọng. chi lo tư lợi. giữ lại sẽ là đại hoạn Yến quân, mong điện hạ hãy thu lại quân quyền, lưu lày hương dã.”

Một người thì mắng đối phương không phục quân lệnh, người thì khiển trách đối phương không lo cho đại cuộc, An Lộc Sơn chì thấy nhức đầu.

Từ rất lâu về trước, cái hiệu quả mà An Lộc Sơn theo đuối chính là thế, đế các thù hạ của minh khinh khi nhau, mâu thuẫn nhau, thậm chí hai đại phái biệt của Yến quân cũng do hắn mà ra.

Có như thế, hắn mới có thể đứng giừa để tiến hành điều tiết, cân bằng, để từ đó đạt được mục đích khống chế đại tướng thù hạ.

Nhưng hôm nay, hiệu quả này lại càng tốt hơn so với trước rôi. nhưng An Lộc Sơn lại không hi vọng nó xuất hiện.

Hắn hi vọng hai người có thể cùng đoàn kết phá quân An Tây, chi tiếc là thử hạ hắn chẳng phải cục bột. không thể đến hắn muốn nhào nặn kiểu nào thì nhào.

Cái hạt giống mâu thuẫn một tay hắn chôn xuống. hôm nay cuối cùng đã đâm ra ác quả rồi.

“Hãy đỡ ta dậy.”

An Lộc Sơn vùng vẫy đòi đứng dậy, hai thị vệ của hắn hai bên trái phải đờ hắn dậy, nhưng như thế vẫn không ồn.

An Lộc Sơn quá mập, như thế căn bản đứng không nồi. thị vệ cận thân nhô gầy Lý Trư Nhi bèn chui xuống phía dưới bụng hắn. dùng hết sức đờ lấy cái bụng phệ của An Lộc Sơn. có như thế mới tạm giữ được cân bằng cho hắn.

để không đến nỗi lăn đi như quả bóng.

“Con trai, thêm chút sức nữa nào!”

An Lộc Sơn dùng hết sức bình sinh, cuối cùng cũng đứng dậy được, cử đi một bước là lại thở hổn hển. phải mất một đi thời gian hắn mới trờ lại bình thưởng được.

Lý Trư Nhi thân hình gầy nhỏ, công việc mỗi ngày của hắn chính là chăm sóc cho nửa thân dưới của An Lộc Sơn. cả khi lúc An Lộc Sơn đứng, hắn đều phải khom xuống dùng lưng đề đỡ cái bụng to của An Lộc Sơn lại.

Ngoài ra. lúc An Lộc Sơn tiến hành phòng sự. hắn không thể đứng phía trước, bèn đi ra sau lưng đầy An Lộc Sơn. lúc đó cái bụng phệ ấy sẽ do cái mông đẫy đà của các ả nữ nhân thay nhiệm vụ của việc chống lên thôi.

Nếu là trước đây, An Lộc Sơn đứng dậy muốn đi một vòng trong phòng, tiến hành khỏi động thì đôi chân của hắn mới từ từ hồi phục lại sức. bản thân hắn sẽ có thề tự đỡ cái thân hình to béo của mình, nhung hôm nay hắn cũng chẳng còn tâm trạng gì đi lại. mà đến thẳng trước sa bàn.

“Vương gia. chính là nơi này!”

Thi vệ đọc văn thư vừa nãy chi về phía tây Lộ Châu nói.

An Lộc Sơn gật gật đầu, “Đây là Lương Mã Trại, ta từng đi qua. chắc phía trước một chút.”

Hắn dùng cán gỗ chi vào Thấm Thửy nói: “Nơi đây là Thấm Thửy, ta nhớ Phú Thành quan ở cạnh Thấm Thửy, là một đoạn tường thành khó mà bị đánh đổ, có điều không mờ nổi chiến trường.”

An Lộc Sơn lẩm bẩm một mình vài câu. hắn bỗng có phần cáu giận nói: “Vì sao lại không thể chặn lại quân Đường, không để họ qua Thấm Thửy?”

Không một ai dám nói gì, An Lộc Sơn tuy to béo, nhung tấm lòng lại hạn hẹp, trong lúc hắn đang giận dữ mà nhiều lời thì sẽ dễ bị giết đầu!

“Trư Nhi!”

“Có nô tài!”

Lý Trư Nhi vội đi lên trước nói: “Vương gia có gì xin cứ dặn dò.”

“Ta hỏi ngươi, ngươi nói Lý Hoài Tiên nghe lời ai?”

Lý Trư Nhi cười nịnh nọt: “Lý Hoài Tiên đương nhiên là nghe theo vương gia rồi.”

“Ngoài ta ra thì sao?”

Lý Trư Nhi gãi gãi đầu. ngẫm nghĩ một lúc nói: “Ngoài vương gia ra, vậy chắc là thế tử rồi.”

“Ý ngươi là nói Khánh Thụy?”

“Bẩm đúng!

Nô tài nghe nói Lý Hoài Tiên có quan hệ khá tốt với thế tử, lời của thế từ hắn chắc sẽ chịu nghe một chút!”

Lý Khánh An vỗ mạnh vào trán, hắn đúng là hồ đồ rồi, An Khánh Thụy không phải ở Hà Đông sao?

Đê hắn đến Lộ Châu làm chủ tướng, không phải được rồi ư?

Nghĩ đến đây, hắn vội hạ lệnh: “Truyền lệnh của ta xuống, lệnh An Khánh Thụy

dẫn một vạn quân lập tức nam hạ. xuất nhậm đại nguyên soái nam tuyến.”

An Lộc Sơn cuối cùng cũng tìm ra cách để hiểu mâu thuẫn của Lý Hoài Tiên và Lý Quy Nhơn, trong lòng cũng thấy an ủi phần nào.

Lúc này hắn lại thấy buồn ngủ. bèn ngáp ngắn ngáp dài nói với Lý Trư Nhi: “Trư Nhi. ta muốn đi ngủ rồi. ngươi đỡ ta vào phòng đi!”

“Tuân lệnh!”

Lý Trư Nhi và mấy thị vệ cùng đứng dậy đờ An Lộc Sơn vào phòng ngủ.

Giấc ngủ trưa của An Lộc Sơn gần như sắp phải hai canh giờ, sấm đánh cũng không động đậy, sau khi ngủ say thì sẽ do thân binh thị vệ của hắn ở canh gác ở chung quanh ngủ phòng.

Lý Trư Nhi là một trong những tâm phúc hầu hạ hắn ngủ.

Sau khi An Lộc Sơn ngủ say rồi. hắn có thể ngồi chồm hỗm ở một bên mà ngủ. hoặc là đi ăn cơm trưa, trong khoảng thời gian này hắn được tự do một chút, đương nhiên, hắn cũng có thể đi ra ngoài, không ai quản hắn. nhưng hắn nhất định phải xuất hiện ngay trước mặt khi An Lộc Sơn tinh dậy, nếu không hắn sẽ bị phạt rất nặng.

Lý Trư Nhi hiện nay là khoảng hai mươi tuổi, là một viên hoạn quan, mười năm trước, khi hắn vẫn còn là một thiếu niên bị dẫn vào trong phủ của An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn đã nhắm trúng nét thông minh lanh lợi của hắn.

đích thân cầm đao thiến hắn đi, từ đó, Lý Trư Nhi không còn phát dục nữa. hắn bây giờ đã hai mươi hai tuổi, nhưng dáng người vẫn cứ như mười năm trước, từ bóng dáng phía sau nhìn hắn. vừa gầy vừa bé, cử như một thiếu niên.

Lý Trư Nhi từ nhỏ đã mất hết cả phụ mẫu. là thúc phụ Lý Túy của hắn nuôi hắn khôn lớn. cho dù năm xưa là thúc phụ Lý Túy của hắn đem hắn đưa vào trong phù của An Lộc Sơn. nhung hắn Lý Trư Nhi không hề oán hận. hắn vẫn giống như đối đãi với phụ thân mà đối xử tốt người thân duy nhất này của minh.

Chương 638 Tin tức quý Phi

Lý Trư Nhi từ trong phủ Yến vương đi ra. gọi một chiếc xe ngựa xong bèn vội vã đi về phía thành bắc. sáng sớm thúc phụ hắn mời người mang một tin nhắn cho hắn. hắn bệnh cũ tái phát rồi. bảo Lý Trư Nhi có rảnh hãy đến thăm nom hắn.

Lý Trư Nhi hiểu ỷ của câu nói này, sau khi hầu hạ An Lộc Sơn ngủ xong, hắn bèn kéo đến nơi ở của thúc phụ Lý Túy.

Lý Túy vốn dĩ sống ở trong một căn phòng nhỏ cũ nát ở thành đông, nhưng không lâu trước đó hắn đã dọn nhà.

ở vào trong một đại trạch chiếm đất tám mẫu, lại thêm được mười mấy người nha hoàn bộc dịch, nương tử của Lý Túy ba năm trước đã bõ trốn theo người khác, còn bây giờ, hắn lại lấy được hai thiếu nữ xinh đẹp như hoa như ngọc, trong nhà có tiền xài không hết. nghe nói hắn ở ngoài thành còn có năm khoản lương điền.

Cho dù đã xảy ra sự thay đồi chóng vánh bất ngờ, nhung một số bạn bè của Lý Túy lại không hề cảm thấy kinh ngạc, dù sao thì cháu của hắn Lý Trư Nhi là tâm phúc bên cạnh của An Lộc Sơn. dĩ nhiên là có tiền.

Nhưng trong lòng Lý Trư Nhi lại hiểu rõ mọi thử này chẳng liên quan đến hắn. hắn tuy là tâm phúc hầu hạ An Lộc Sơn. nhung trong mắt của An Lộc Sơn. hắn chẳng khác gì là một con chó, đừng nói ban thưởng tiền cho hắn. hắn ngay cả ăn cơm đều là nhưng cơm thừa canh cặn của An Lộc Sơn đế lại. chi là bắt đầu từ năm ngoái.

An Lộc Sơn mỗi tháng mới cho hắn ba quan lệ tiền.

Cuộc sống mười năm nay giống như con chó. sự khiếm khuyết của cơ thể làm cho hắn lúc tiểu tiện có một sự đau đớn khó nói ra bằng lời. mọi thử đều làm cho hắn hận An Lộc Sơn thấu xương, nhưng cũng cực kỳ khiếp sợ hắn.

Cho đến khi thúc phụ Lý Túy dẫn kiến một người cho hắn. sự tôn trọng của người này đối với hắn. mới làm cho hắn cảm nhận được tôn nghiêm của một con người, người này chính là Sử Tư Minh.

Nhà mới của Lý Túy tọa lạc ở trong hẻm phố của một con hẻm tên Ngũ Thiện Nhân ở thành bắc, là một tòa trạch từ khá hèo lánh, ngoài tòa trạch tứ này ra.

Sử Tư Minh còn tặng cho Lý Túy hai mỹ nữ và một vạn quan tiền, năm khoảnh lương điền ngoại thành cũng là do Sử Tư Minh tặng.

Mặt khác đối với Lý Trư Nhi, Sử Tư Minh cũng hào phóng dị thưởng, đưa cho hắn một ngàn lạng hoàng kim.

đúc thành một tượng phật vàng to, Lý Trư Nhi đem nó chỗn ở trong phòng cũ của thúc phụ, đó là tiền an thân dường mệnh khi hắn về già.

Lý Trư Nhi vừa mới gõ cửa một cái. cánh cửa liền mờ ra. lộ ra khuôn mặt trắng béo của thúc phụ Lý Túy.

“Ngươi tại sao bây giờ mới tới. mao vào đi!”

Lý Túy có chút oán giận nói: “Để cho người ta chờ sắp tới hai canh giờ rồi.”

“Hôm nay tên mập tâm trạng không tốt. hắn vừa mới ngủ được, thúc phụ có chuyện gì sao?”

“Ta không có việc gì. là có người đang đợi ngươi. mau đi theo ta đi!”

Lý Trư Nhi đi theo thúc phụ đi vào nội thất, trong phòng đang ngồi một người trẻ tuổi dáng người khôi ngô.

đang đọc gách.

Lý Trư Nhi liếc mắt một cái liền nhận ra ngay, là con trai Sử Triều Nghĩa của Sử Tư Minh.

Hắn vội vàng tiến lên quỳ xuống thi lễ, Sử Triều Nghĩa cuống quýt đờ hắn dậy, “Lý ca. mau đừng như vậy!”

Bộ dạng của Sử Triều Nghĩa hoàn toàn khác với Sử Tư Minh.

Sử Tư Minh đầu tóc khô vàng, mặt sầy mũi ung. vè mặt gian trá. nhưng Sử Triều Nghĩa lại mang một vé mặt to tai lớn. khá có mấy nét của bộ dạng người Hán. giống như mẫu thân của hắn. hơn nữa tính cách cũng không giống nhau, Sử Tư Minh hung ác tàn bạo, lănh khốc vô tình, còn Sử Triều Nghĩa lại là con người khoan dung nhân hậu, khá được sự kính trọng của bộ hạ Sử Tư Minh.

Hắn mòi Lý Trư Nhi ngồi xuống cười nói: “Ta biết ngươi phải vội vã chạy trờ về. ta liền nói ngắn aọn vậy.”

Lý Trư Nhi cảm kích nói: “Đa tạ Sử tướng quân thông cảm. hôm nay người kia tâm trạng không vui. ta lo lắng hắn sẽ tinh sớm.”

“Vậy thì ta nói thẳng vậy.”

Sử Triều Nghĩa liếc mắt nhìn Lý Túy một cái.

Lý Túy liền biết điều mà lui xuống, thuận tay đóng cửa lại.

Sử Triều Nghĩa bèn nói: “Là như thế này, cha ta nhận được một tin tức, nói quý phi ân thân ở Thái Nguyên phủ Khúc Dương huyện…”

“Thật vậy ư?”

Lý Trư Nhi vừa mừng vừa sợ nói: “An Lộc Sơn đối với tiền quý phi quả là tha thiết ước mơ, hắn nghe Dương Hoa Hoa nói quý phi ẩn thân ở Thái Nguyên, hắn liền phát động chiến dịch đối với Thái Nguyên. nếu thật sự tìm được quý phi, hắn chắc chắn sẽ vui mừng đến phát cuồng được.”

Sử Triều Nghĩa lại xua xua tay cười nói: “Đương nhiên không phải là thật rồi. thật ra phụ thân ta đều biết rằng.

Dương quý phi chắc chắn là nằm trong tay Lý Khánh An. nhưng An Lộc Sơn lại không chịu tin tường, trong khoáng thời gian này phụ thân ta luôn tìm kiếm mãi, kết quà thật sự ở trong hương thôn của Dịch Châu tìm được một người nữ nhân có bộ dạng rất giống với Dương quý phi, đương nhiên chi là vè ngoài giống thôi, à chi là một phụ nữ nông thôn ngốc nghếch, không thể nào so sánh được với quý phi, nhưng phụ thân ta vẫn một mực huấn luyện à. gần đây cuối cùng đã huấn luyện được một chút dáng dấp rồi, phụ thân ta bèn đem à dấu ở trong huyện Khúc Dương của phú Thái Nguyên, tin tức này ngươi phải tìm cơ hội tiết lộ cho An Lộc Sơn.”

Lý Trư Nhi chẩn chờ một chút nói: “Để ta tiết lộ e là hắn không tin. ta cHứa bao giờ ra khỏi cửa. làm sao biết được quý phi dấu mình ở huyện Khúc Dương.”

“Đương nhiên không phải là ngươi trực tiếp tiết lộ, sáng mai sẽ có một nữ đạo sĩ đến tìm An Lộc Sơn cung cấp tình báo quý phi đang ở huyện Khúc Dương, tốt nhất ngươi có thể ra ngoài một chút, dẫn à đi gặp An Lộc Sơn, như vậy, là ngươi đã xen vào trong việc này rồi, ngươi nói thử xem, giờ giấc nào à đến là tốt hơn?”

Lỵ Trư Nhi suy nghĩ một chút, nói: “Ngay giờ Tỵ đi!

Nếu không có gì bất ngờ thì ta có thế đi ra ngoài một chút, chi sợ ngày mai sẽ có việc đặc biệt ta không bỏ đi được, nhung mà nếu giờ Tỵ không được, giờ Tỵ một khắc cũng có thể.”

Sử Triều Nghĩa lại hỏi: “Hiện tại trong Yến vương phú, có chắc rằng cũng chi có một mình ngươi gặp qua quý phi không?”

Lý Trư Nhi gật gật đầu.

“Ta từng hầu hạ An Lộc Sơn tiến cung tham gia yến hội, trên yến hội gặp qua quý phi một lẩn. thật ra một người hoạn quan khác là La Binh Trung cũng gặp qua quý phi, chi là đầu năm hắn mắc bệnh nặng chết rồi.”

“Vậy là đúng rồi, ngươi có thể đề xuất với An Lộc Sơn, ngươi đi huyện Khúc Dương một chuyến để nhận dạng, nếu như là đúng thì đón quý phi trờ về.”

Nói đến đây, Sử Triều Nghĩa lấy ra một quyển họa. trải ra ngay trên bàn. cười nói: “Ngươi xem bức họa này, ngày mai nữ đạo sĩ sẽ lấy bức họa này đi gặp An Lộc Sơn, ngoài ra còn có một ngọc khánh mà quý phi đã dùng qua. là phụ thân ta chi một món tiền lớn mời hoạn quan từ trong cung Nam Đường trộm ra được, hai món đồ này chính là chứng cứ.”

Lý Trư Nhi tiến lên nhìn nhìn bức tranh, chi thấy Dương quý phi mặc một bào phục của nữ đạo sĩ, chắp tay quỳ gối trên bồ đoàn, dung mạo thanh lệ thoát tục, hắn nhất

thời kinh ngạc nói: “Đây thật sự là quỷ phi a!”

“Đây đương nhiên là quỷ phi, là một gã hoạ sĩ cung đình lén lút vẽ ở Hoa Thanh cung, cũng được phụ thân ta dùng số tiền lớn mua được, bức họa này chính là bức tranh để lại lúc quý phi ở Khúc Dương Thái Âm quan, ngươi phải nhớ kỹ, phải phụ họa theo lời nói của nữ đạo sĩ. cuối cùng, ngươi phải chủ động đề xuất đi Khúc Dương nhận dạng, hiểu cHứa?”

Lý Trư Nhi trong lòng hồi hộp đến tim đập bịch bịch, hắn gật gật đầu.

Sử Triều Nghĩa vỗ vỗ bả vai hắn cười nói: “Ta đáp ứng ngươi, chuyện này sau khi kết thúc, ta sẽ đưa ngươi đi Trường An. cho ngươi ở Trường An hưởng thụ phú quỷ tuổi già.”

Lý Trư Nhi cảm động đến sắp ứa nước mắt ra. hắn quỳ xuống dập đầu hai cái bùng bùng.

“Ân đức của Sử tướng quân, ta khắc trong tâm khám.”

“Xin đứng lên!

Xin đứng lên!

Ngươi mau trờ về đi!

Đừng làm cho An mập hoài nghi đến ngươi.”

“Vậy ta đi đây.”

Lý Trư Nhi không dám đứng lại, xoay người liền vội vàng đi khỏi.

Sử Triều Nghĩa đem đồ vật thu thập xong, liền từ cửa sau trời khỏi nhà Lý Túy.

Trước khi quay về Yến vương phủ.

Lý Trư Nhi lại lẳng lặng đi đến trong căn nhà cũ của Lý Túy, Lý Túy nếu đã có nhà mới rồi, căn nhà cũ này của hắn cũng không dùng đến nữa. bèn bị Lý Trư Nhi lấy đi.

Nhà rất cũ. chi có ba gian, nhưng mà là nhà ngói, vẫn khá rắn chắc, trước nhất là nhà của phụ thân Lý Trư Nhi. sau khi phụ mẫu ngã bệnh qua đòi, bị thúc phụ chiếm dụng đi.

ờ bên ngoài căn phòng trống rỗng, một gian phòng bên cùng nhất chất đầy tạp vật.

Lý Trư Nhi đi tới một góc tường, dùng xẻng sắt đào ra một chiếc rương, mờ chiếc rương ra. bên trong là một pho tượng phật đồng nặng trịch, có đến sáu mươi mấy cân.

đây chính là pho tượng vàng dùng một nghìn lượng hoàng kim Sử Tư Minh cho hắn đúc nên. bên ngoài mạ lên một lớp đồng.

Lý Trư Nhi nhẹ nhàng vuốt ve pho tượng đồng này, hắn nhịn không được nhếch môi cười lên hắc hắc, một ngàn lượng hoàng kim a!

Trị giá ba vạn quan, hắn đời này lúc nào có được nhiều tiền như vậy, thời khắc này, hắn cảm thấy toàn cuộc đời của minh đều tràn đầy hi vọng rồi.

Thời gian rất nhanh liền tới buổi sáng ngày hôm sau.

An Lộc Sơn ngồi ở trong thư phòng nghe thị vệ đọc tình báo từ các nơi đưa tới.

Đôi mắt hắn vào lúc sáng sớm vừa ngủ dậy còn có thể miễn cường nhìn thấy rõ đồ vật. nhung rất nhanh ánh mắt sẽ trờ nên mờ hẳn. bắt đầu không thấy rõ chừ viết, cho dù một người đứng ở trước mặt hắn. hắn cũng nhìn thấy rất mờ, bằng cảm giác và âm thanh mà phân biệt đối phương, đó là bí mật lớn của hắn. chi có vài tên tâm phúc thị vệ của hắn là biết thôi, hắn cấm bất kỳ ai nói ra ngoài, liền ngay cả mưu sĩ Cao Thượng cũng bị dấu đi không cho hay, đó cũng là nguyên nhân vì sao An Lộc Sơn thích triệu tập đại tướng họp vào buổi sáng sớm.

Nghe xong mấy phần tình báo, chẳng qua là các nơi đòi tiền đòi lương.

An Lộc Sơn liền không còn có hửng thú gì nữa. hắn ngáp một cái hỏi: “Còn có chuyện gì không?”

Lúc này, Lý Trư Nhi đứng ở một bên lén lút liếc nhìn thoáng qua đồng hồ cát.

đã mau sắp đến đúng giờ Tỵ rồi. trong lòng hắn khẩn trương đến muốn nhảy ra ngoài, thấy An Lộc Sơn hỏi. hắn vôi vàng bước lên phía trước nói: “Vương gia. giờ ăn điểm tâm tới rồi, nô tài đi bưng điểm tâm đến cho Vương gia nhé.”

Đó là thói quen của An Lộc Sơn. khoảng giờ Tỵ nhất định phải ăn một chút điểm tâm. sau đó uống chén trà nóng nữa.

An Lộc Sơn ừ một tiếng.

Lý Trư Nhi liền vội vàng đi ra ngoài.

Hắn mới ra đi không bao lâu. vừa lúc thấy một nha hoàn bung một mâm điểm tâm tới, hắn đón lấy mâm điểm tâm. lại nhìn ra hướng ngoài cửa lớn. chi thấy một gã thị vệ đang ở trước cửa viện cửa thò đầu vào nhìn, hắn liền hỏi: “Chuyện gì?”

“Lý ca nhi. trước cửa có một nữ đạo sĩ đi đến. nói là có tin tức của quý phi.”

Quả nhiên tới rồi.

Lý Trư Nhi trong lòng tim nhảy lên đành đạch, thị vệ lại nói: “Nếu như vương gia không rảnh, ta đi đuồi cồ ả đi ngay.”

Đây chính là nguyên nhân mà Sử Triều Nghĩa bảo Lý Trư Nhi đến tiếp ứng một chút, do tin tức An Lộc Sơn treo thưởng mười vạn quan tìm Dương quý phi. hai năm nay người đến báo cáo tin tức Dương quý phi nhiều như lông bò, lúc mới bắt đầu còn có hửng thú. nhung sau khi mỗi lẩn đều thất vọng.

An Lộc Sơn cũng có chút chán rồi, các thị vệ cũng không dám dễ dàng đi bẩm báo, chi là gặp phải lúc An Lộc Sơn không đi ngũ. lại đương tâm trạng tốt. mới dám bẩm báo một cái.

Cho nên nếu Lý Trư Nhi không đi ra. nữ đạo sĩ có thể ngay cả cơ hội gặp An Lộc Sơn cũng không có nữa.

Lý Trư Nhi bèn nói: “Không sao đâu.

đế ả đợi một chút, vừa lúc vương gia đang nghỉ ngơi, ta đi bẩm báo một tiếng.”

Lý Trư Nhi bưng khay đi vào trong phòng.

An Lộc Sơn đang cầm ly uống trà.

ánh mắt nhắm lại thành một khe hờ nhỏ, đang nhìn hoa hòe trên cây bên ngoài cửa sổ.

Hắn đặt khay xuống. nhô giọng nói: “Vương gia. bên ngoài có một nữ đạo sĩ đến. nói có tin tức của Dương quý phi.”

An Lộc Sơn nhướng mày nói: “Tại sao lại nữa rôi. có thê tin được không?”

“Nô tài không có đi ra ngoài nên không biết, nhưng nô tài mới nghĩ.

Dương quý phi không phải cũng làm qua nữ đạo sĩ sao?

Có lẽ có một chút ý nghĩa nào đấy.”

“ửm!”

An Lộc Sơn gật đầu nói: “Vậy ngươi đi hòi một chút trước, nếu quả thật có chút hy vọng, mới dẫn ả vào đây!”

An Lộc Sơn đem hi vọng tìm kiếm Dương quý phi đều gửi gấm trên người Dương Hoa Hoa.

đối với những người khác đều không ôm hi vọng gì nữa. hơn nữa Dương Hoa Hoa nói.

Dương quý phi ở trong thành Thái Nguyên, bây giờ Thái Nguyên nghiêm phòng tử thủ. hắn lại càng không có chút cách nghĩ gì nữa.

Lý Trư Nhi đi ra ngoài, lát sau chạy vào nói: “Vương gia. có chút hy vọng a!

Nữ đạo sĩ là từ Thái Nguyên phù tới.”

An Lộc Sơn tinh thần phấn chấn hẳn lên. liên thanh nói: “Mau!

Mau tuyên ả vào đây.”

Rất nhanh, vài tên thị vệ mang theo một nữ đạo sĩ đi đến. chi thấy người nữ đạo sĩ này tuổi chừng bốn mươi, thần tình dữ tợn. vừa nhìn đã không phải là người hiền lành.

Ả tay trái cầm một cây phất Trần, tay phải giơ lên hướng An Lộc Sơn hành lễ nói: “Vô Lượng Thiên Tôn!

Bẩn đạo tham kiến Yến vương điện hạ.”

Ả mang theo một cái bao, bị thị vệ giữ lấy trên.

An Lộc Sơn không thể đợi thêm nói: “Đạo cô, ngươi biết tung tích của quý phi nương nương?”

“Bẩn đạo bảy ngày trước còn ở cùng nàng, nhung mà nàng đã không còn là quỷ phi nữa.

đạo hiệu Thái Chân.”

An Lộc Sơn ngây người một chút.

Lý Trư Nhi tiếp lời nói: “Điện hạ.

Dương quý phi trước khi chính thức phong quý phi. không phải đã xuất gia làm Thái Chân đạo cô sao?”

An Lộc Sơn mừng rờ, lại nói: “Ngươi nói mau. nàng ở nơi nào?”

Nữ đạo sĩ không chút hoang mang nói: “Điện hạ. bẩn đạo là từ Thái Nguyên phù Khúc Dương huyện Thái Âm quan mà đến.

Thái Âm quan chúng tôi là do Tẩn Quốc phu nhân quyên tiền xây nên. cũng chính là đại tỷ của quỷ phi nương nương, tháng chín năm ngoái, một nữ đạo sĩ từ Trường An đến. tu hành trong quan của chúng tôi, nàng ra tay rộng rãi hào phóng. rất được sự coi trọng của quan chủ, cho nàng độc viện cung phụng tam thanh, ta ngẫu nhiên nghe nói nàng đạo hiệu Thái Chân, cả bộ dạng của nàng đều không thấy được, mãi đến hai tháng trước, nàng có chút cảm nhẹ, quan

chủ mệnh ta tiến viện tu hành cùng nàng, ta lúc này mới được gặp bộ mặt thật của nàng, quả nhiên là quốc sắc thiên hương, một cơ hội ngẫu nhiên, ta nghe thị nữ nàng gọi nàng quý phi nương nương. ta mới biết rằng, thì ra nàng chính là Dương quý phi lừng lẫy thiên hạ.

An Lộc Sơn nghe mà xốn xang trong lòng, lại vội vàng nói: “Ngươi có chứng cứ gì?”

“Vô Lượng Thiên Tôn. bẩn đạo vì phần thưởng mà đến. làm sao mà không có chửng cử được.”

Ả quay đầu lại chi vào túi đồ trong tay thị vệ. thị vệ vội vàng đặt chiếc bao xuống bàn. tháo nó ra. chi thấy trong cái bao là hai vật. một chiếc tử ngọc khánh, một quyển họa.

An Lộc Sơn tay chi vào ngọc khánh một cái.

Lý Trư Nhi vội vàng nhặt lên đưa cho hắn.

An Lộc Sơn ti mi quan sát chiếc ngọc khánh này. ngọc long lanh trong suốt, ẩn hiện màu tím. không có chút tạp chất nào, tuyệt đối là cực phẩm mỹ ngọc, An Lộc Sơn xoay ngọc khánh lại xem phần đế, chi thấy bên trên có nét chừ. hắn nhìn không rõ, bèn hòi Lý Trư Nhi: “Bên trên viết những gì?”

Lý Trư Nhi biết chừ không nhiều, chừ bên trên lại vừa lúc hắn đều biết mặt. hắn từng chữ từng chữ đọc lên: “Năm Thiên Bảo thứ tư.

Phạm Dương tiết độ sứ An Lộc Sơn chúc mừng quý phi sắc phong.”

“Là nó!”

An Lộc Sơn bỗng chốc trờ nên kích động: “Ta đã bảo là ngọc khánh này sao mà nhìn quen mắt vậy, là lúc năm Thiên Bào thử tư khi sắc phong quý phi, là lễ vật ta đưa đi, chính là chiếc tử ngọc khánh này!”

Lý Trư Nhi vội vàng nịnh nọt nói: “Chúc mừng Vương gia. quý phi nương nương đến giờ vẫn còn giữ lại vật do Vương gia tặng, chửng tò nàng vẫn còn ân tình với Vương gia.”

An Lộc Sơn vui mừng đến cười khanh khách không ngừng, hắn lại nói: “Trải tranh ra!”

Lý Trư Nhi vội vàng lại trải bức tranh cuộn ra.

An Lộc Sơn nhìn những vật khác không rõ ràng, nhung nhìn dung mạo của Dương quỷ phi, đôi mắt của hắn lại đột nhiên trờ nên tốt lên. chi thấy bên trên là một bức tranh quý phi xuất gia. bức vẽ rất đơn giản, không có bối cảnh.

Dương quý phi thân mặc đạo bào, xõa tóc xuống, quỳ trên bồ đoàn hợp chưởng chắp tay, dung mạo thiên hương quốc sắc, kiều diễm thu hút. ai nhìn cũng thấy thích.

An Lộc Sơn xem đến ngây cả người, sau một lúc lâu mới hòi đạo cô trung niên nói: “Đây là ai vẽ đấy?”

“Là bẩn đạo vẽ. bẩn đạo am tường thủy mặc, trước khi xuất gia là họa tượng của Bắc Đô.”

“Vẽ đẹp lắm!

Rất đẹp!”

An Lộc Sơn cuối cùng đã có chút tin tường rồi, trong lòng hắn kích động vạn phần, Dương quý phi nhiều năm tơ tường cuối cùng đã xuất hiện rồi, hắn lại nhất thời không biết nên làm thế nào mới phải, muốn để cho con trai An Khánh Tự đi đón về, nhung An Khánh Tự lại suất binh nam hạ rồi. lúc này, Lý Trư Nhi nói: “Vương gia. chi bằng nô tài đi một chuyến vậy!

Nô tài gặp qua quý phi. tiện thế nhận dạng một chút, nếu là thật, nô tài bèn đem nàng đón trờ về u Châu.”

“Hào!”

An Lộc Sơn lập tức đáp ứng ngay: “Ngươi dẫn một nghìn kỵ binh đi đến huyện Khúc Dương, đế Giang họa sư cũng đi theo ngươi. vẽ thêm một bức họa về cho ta. ngươi phải dẫn nàng về Hà Bắc, sau khi sự thành, ta thưởng ngươi năm trăm quan tiên.”

Đây có thể nói là ban thưởng hậu hĩnh nhất của An Lộc Sơn cho nô tài bên cạnh hắn rồi. hắn lại e sợ một nghìn kỵ binh bị Quách Tử Nghi tập kích, lại hạ lệnh nói: “Mệnh Doãn Tử Kỳ suất đại quân vây công Thái Nguyên lẩn nữa. không có mệnh lệnh của ta, không được rút khỏi!”

Để có được nữ nhân hằng ao ước, An Lộc Sơn đã bất chấp mọi thứ rồi.

Mấy ngày nay, bệnh của Sử Tư Minh đã khỏi hoàn toàn rồi, hắn đã suất lĩnh đại quân quay về Định Châu, hắn nhận được tình báo khẩn cấp, An Tây quân đại tướng Lôi Vạn Xuân và Đại Châu thái thú Tân Vân Kinh suất một vạn năm nghìn người từ Phi Hồ đạo tiến vào Định Châu, đồng thời chặt đứt một đợt lương thực vận chuyển đi Thái Nguyên phủ.

Chuyện này, Sử Tư Minh đã giấu giếm được An Lộc Sơn.

Phi Hồ đạo chính là phạm vi phòng thủ của hắn. hắn phòng ngự trống trải bị quân An Tây tập kích vào được, nếu đê cho An Lộc Sơn biết được việc này, hắn sẽ bị trừng trị rất nặng.

Sử Tư Minh lập tức xuất binh năm vạn, tiến tới Định Châu đi nghênh chiến quân An Tây nhập xâm, nhung quân An Tây lại như rồng thần thấy đầu không thấy đuôi, lúc hắn kéo đến Định Châu, quân An Tây lại chuyển chiến đến Dịch Châu rồi, đã đốt rụt một tòa kho lương tọa lạc ở Dịch huyện, tổn thất hai mươi mấy thạch lương thực, làm cho Sử Tư Minh vô cùng chật vật.

Buổi chiều ngày này, Sử Tư Minh cuối cùng đã nhận được tin tức, do Đột Quyết Bộc Cốt bộ xuất binh tám vạn người nam hạ trợ chiến, quân đội của Lôi Vạn Xuân đã triệt về Hà Đông, đây làm cho Sử Tư Minh đã thờ phào nhẹ nhõm, hắn lập tức mừng rỡ khôn xiết, Bộc cốt bộ không chi xuất binh theo ước hẹn, hơn nữa còn xuất binh tám vạn người, đây quà là khiến cho hắn như hồ thêm cánh, được như vậy, hắn đại sự tất thành.

Chương 639: Chiến dịch Thượng Đảng (1)

Có lẽ do ý thức được viện binh quân Đường đã đến.

Yến quân bất đầu rút về phía đông giữa đêm.

Trong đêm.

Lý Khánh An và mấy mươi đại tướng đứng trên thành đầu Phủ Thành Quan chăm chú quan sát điều động của địch quân bờ bên kia.

Từng ngọn đèn trên trạm gác được dập tắt, bờ bên kia dẩn chìm vào trong bóng tối.

Lúc này, một con chim câu từ phía bờ bên kia bay đến, đó là tin của xích hầu từ bên kia đưa đến.

“Đại tướng quân, tình báo mới nhất!”

Một tên hiệu úy đã đưa bức thư câu cho Lý Khánh An, hai thân binh vội giơ đuốc qua để Lý Khánh An có thể nhìn thấy rõ.

Lý Khánh An đọc sơ qua bèn quay sang nói với mọi người: “Đây là thư của xích hầu phía Lương Mã Trại truyền đến, quân đội của Lý Hoài Tiên đã rút qua Lương Mã Trại rồi.”

Lý Tự Nghiệp chau mày nói: “Nghe nói An Khánh Thụy đã đến quân trung đối phương, đây chắc là đê An Khánh Thụy thay Lý Quy Nhơn chú tướng, chi có thê mới có thể hiệp điều được Lý Hoài Tiên đồng thời rút quân.”

“Ngươi lo là chúng lại bắt đầu đoàn kết họp tác ư?”

Lý Khánh An cười hôi.

Lý Tự Nghiệp gật gật đầu nói: “Ty chức quà thực có phần lo lắng.

An Lộc Sơn chắc cũng ý thực được mâu thuẫn giữa Lý Hoài Tiên và Lý Quy Nhơn, cho nên mới để An Khánh Thụy đế làm chủ tướng, có An Khánh Thụy ở giữa dung hòa, mâu thuẫn giữa hai người này rất có khả năng được hóa giải.”

Lý Khánh An cười cười lắc đầu, “An Khánh Thụy có đến cũng vô dụng, bọn chúng cùng lắm là bằng mặt không bằng lòng, rút quân hành quân có lẽ không sao, nhung một khi liên quan đến lợi ích thiết thực của song phương, như thể kịch chiến, mâu thuẫn của chúng lại sẽ lộ rõ ra.

Đấy không chi là mâu thuẫn giữa cá nhân họ, còn liên quan đến lợi ích riêng của hai bên.

Lợi ích của chúng khó mà điều hòa được, điểm nay thì ta tin chắc.”

“Có lẽ thế!

Vấn đề đại tướng quân suy xét khác với bọn thuộc hạ. có thể nhìn rõ hơn.”

Lý Khánh An lại cười cười nói: “Sáng sớm ngày mai, chúng ta hãy đi xem Lý Quy Nhơn đóng trại, chắc sẽ có nhiều thu hoạch hơn.”

Trời dẩn sáng, xích hầu bờ bên kia lại truyền đến tin. tất cả binh sĩ Yến quân đều đã rút qua Lương Mã Trại, đi về phía Thượng Đảng.

Lương Mã Trại năm ở phía đông Thấm Thủy chừng tám mươi dặm. nơi đó địa thế hiểm rờ, công phòng kiêm bị, Yến quân rút khỏi Lương Mã Trại cũng có nghĩa họ đã xác định sẽ rút về Lộ Châu.

Lý Khánh An lập tức hạ lệnh quân Bắc Đường vượt sông.

Trong vỏng hai canh giờ, công trình doanh của quân Bắc Đường đã dựng xong hai tòa cầu phao trên Thấm Thủy, đại quân bắt đầu thần tốc vượt sông.

Lý Khánh An lệnh đại tướng Lệ Phi Nguyên Lề làm tiên phong, dẫn kỵ binh một vạn. hạn hắn trong vỏng nửa ngày phải đoạt hạ Lương Mã trại.

Lệ Phi Nguyên Lề lập tức nhận lệnh dẫn một vạn kỵ binh hiên ngang phóng về phía Lương Mã Trại.

Lý Khánh An thì cùng Lý Tự Nghiệp đến trước ngoài trú doanh của Lý Quy Nhơn.

Lý Quy Nhơn hình như cũng đóan được Lý Khánh An sẽ đến thám thính doanh trại của mình hay sao, trước lúc đi hắn đã thu dọn sạch sẽ. không đê lại bất kỳ tình báo có giá trị nào. nhưng cũng chính vì thế đã nói rõ tâm tư Lý Quy Nhơn cẩn mật chừng nào.

Lý Tự Nghiệp thấy mấy tên thân binh của Lý Khánh An đang đo lường cự ly của trạm gác. không khôi đi lên trước cười nói: “Đây chính là tiểu tiết quyết định thành bại của đại tướng quân đây.”

Lý Khánh An cũng đi lên trước cười nói: “Tuy Lý Quy Nhơn tự nhận đã xóa sạch mọi dấu tích, bếp lừa bị tháo gỡ. giếng nước cũng bị lắp. nhưng từ các tháp trạm này, ta vẫn có thể nhận được rất nhiều tình báo.”

Lý Tự Nghiệp hiếu kỳ hòi: “Ty chức xin được nghe tường tận.”

Lý Khánh An cười cười, đi lên trước hòi thân binh: “Đã đo được mấy tọa rồi?”

“Hồi bầm đại tướng quân, bọn thuộc hạ đã đo được năm trạm.”

“Được, cho ta kết quả đo lường nào.”

Một hiệu úy thân binh đưa bảng đo lường cho Lý Khánh An. bảng đo lường vuông vức trên đó có kẹp mười mấy trang giấy, trên đó đều là kiểu mẫu tiêu chuẩn, đó là một trong số các bảng biểu đo lường mà Lý Khánh An thiết kế, chuyên môn nhằm vào đo lường trạm gác của địch quân, ngoài ra còn có mấy mươi bảng biểu khác để đo doanh bàn. kho lương thảo, và chuồng ngựa dê…

Sau khi các quân đo lường chuyên môn kết thúc công tác sẽ giao cho tham mưu doanh tiến hành phân tích tổng kết. cuối cùng có đươc đủ các tình báo chuẩn xác.

Cách làm này Lý Khánh An còn cHứa mờ rộng áp dụng tại An Tây, hắn mới thực thi từ sau khi vào Trung Nguyên. cho nên Lý Tự Nghiệp cũng lẩn đầu thấy.

Lý Khánh An nhìn nhìn số liệu, bèn quay sang nhìn Lý Tự Nghiệp cười nói: “Đúng như ta dự đoán, mỗi toàn trạm aác cự ly đều đúng một trăm bước, không bất kỳ sai lệch sì; trạm gác tuy đã bị gỡ đi không biết rõ độ cao. nhung chúng ta vẫn có thê tìm được một ít manh mối.”

Lý Khánh An đi đến trước một toàn trạm gác, đất trồi bề mặt trạm gác đã được xử lý sạch sẽ, lộ ra bốn chiếc lỗ cọc đen ngòm, Hắn chi chi lỗ cộc nhìn Lý Tự Nghiệp cười nói: “Những lỗ cọc này đã tiếc lộ rất nhiều bí mật. trước tiên là cự ly bốn cây cọc này, đều đúng tám thước, rất chuẩn xác, hơn nữa năm tòa trạm gác đều thế này.

Thứ hai nữa là độ sâu lỗ cọc. thân binh của ta đã đi đo qua. mỗi cọc sâu một trượng hai thước, năm tòa trạm gác có tất thảy hai mươi lỗ cọc đều giống hệt nhau.

Tuy có sai lệch một hai tấc, nhưng không đáng kề, nói rõ điều gì, Lý tướng quân có nghĩ ra không?”

Lý Tự Nghiệp trầm tư một hồi nói: “Lý Quy Nhơn không cẩn phải cố ý đi đo độ sâu của lỗ, nói rõ một việc, tất cả độ dài của cộc đều giống nhau, trên cột có khắc số đo, cho nên mới chính xác như thế.”

Lý Tự Nghiệp kinh thán nói: “Tên Lý Quy Nhơn này cả kích thước cũng phải quy định ư?

Người này đúng là khiến người ta phải ngạc nhiên.”

Lý Khánh An lắc đầu nói: “Chính từ những tiều tiết này, ta bèn có thề đoán được phong cách tác chiến của Lý Quy Nhơn, người này đánh trận cũng phải theo đúng quy cử quy tắc, một thứ đều phải làm theo kế hoạch bài trí. thậm chí có phần hoi cứng nhắc, không giỏi dùng binh bất ngờ, ưu điểm nói rõ quân đội của hắn được huấn luyện kỹ càng, hai quân đối đầu sẽ là địch thủ đáng aờm, còn đại doanh phía nam chắc là trú địa của Thái Hy Đức bộ, rõ ràng có phần hỗn loạn hơn nhiều, từ các mặt đều không theo quy tấc, rất ư tùy tiện, thậm chí đến lúc rút đi còn một số tình báo cũng không thèm xóa bỏ, tạo thành khác biệt rõ ràng với đội quân của Lý Quy Nhơn.

Nói rõ trận dụng lỏng lèo, là đội quân yếu nhất trong ba đội.

Chúng ta có thế quan sát tình hình trú binh của chúng.

Nếu được, chúng ta cũng có thể khử Thái Hy Đức bộ đầu tiên. ”

Lý Tự Nghiệp nghe mà tâm phục khẩu phục, trong mắt hắn Lý Quy Nhơn đã xóa đi tất cà dấu tích, sẽ không còn bất kỳ thu hoạch nào, nhung không ngờ Lý Khánh An lại từ tiêu tiết trạm gác đế suy luận ra nhiều tình báo như vậy, hơn nữa hợp tình hợp lý, sức thuyết phục rất mạnh, hắn không khỏi thờ dài nói: “Chi cẩn đi chung với đại tướng quân, mỗi lẩn đều có thu hoạch, thuộc hạ đã thọ giáo rồi.”

Lúc này, từ phương xa có một đội kỵ binh xích hầu phóng thẳng đến trước mặt Lý Khánh An. bọn họ lũ lượt xuống

ngựa, hiệu úy đi đầu đã quỳ một chân thi lễ với Lý Khánh An nói: “Bẩm báo đại tướng quân, có tình báo mới nhất!”

“Nói!”

“Bọn thuộc hạ phát hiện có một đội Yến quân đóng thú tại huyện Trường Tử ngoài hai trăm dặm phía đông nam, có khoáng sáu ngàn người.”

Lý Khánh An ngẫm nghĩ một lát bèn nghĩ ra. huyện Trường Tử nằm giữa Trường Bình quan và Thượng Đàng, nhung lại không nằm trên đường đi chắc chắn phải qua.

Đây chắc chắn do đối phương đã phát hiện ra đại quân Lý Quang Bật đã đến Trường Bình quan, cho nên mới trú binh tại huyện Trưởng Tử, nếu Lý Quang Bật tham gia tranh đoạt Thượng Đàng, vậy đội quân trú thủ Trường Tử này sẽ tạo thành uy hiếp nghiêm trọng với hậu cẩn quân của Lý Quang Bật.

Lý Tự Nghiệp cũng ý thức được sự nguy hiểm của đội quân này, bèn chấp quyền xin tự tiến cừ: “Đại tướng quân, xin hãy để ty chức đi nhổ cái gai Yến quân huyện Trường Tử này.”

“Cũng được, đánh một trận đã để thám thính thực hư quân địch!”

Huyện Trường Từ nằm cách Thượng Đàng bốn mươi dặm về phía tây nam, bờ bắc Trọc Chương thủy, nơi đây tây cao đông thấp, là vùng đất quá độ từ đồi núi thấp sang đồng bằng.

Huyện thành huyện Trường Tử không lớn, trong thành chi có chừng hai ngàn hộ người, khi quân Lý Quy Nhơn đồ sát dân chúng huyện Thượng Đàng. hàng vạn người tại huyện Trường Tư cơ bàn đều đã chạy sạch.

Khi Lý Quy Nhơn bộ tướng A Sử Na Tòng Lễ dẫn một vạn kỵ bịnh đến huyện Trường Tử thì huyện thành đã trờ thành tòa thành trống, chi còn lại chừng bảy mươi người giả thà chết chứ không chịu ròi khỏi cố thô.

Trước mất có năm ngàn ba trăm người. cơ bàn đều là người Khiết Đơn. do quý tộc Khiết Đơn Da Luật Trọng Quang thống linh, đúng như Lý Khánh An dự đoán, Lý Quy Nhơn sờ dĩ trú quân năm ngàn tại huyện Trường Tử chính là nhằm vào quân đội của Lý Quang Bật.

Huyện Trưởng Từ cũng giống các huyện thành khác của Hà Đông, do trăm năm thanh bình không chiến sự, huyện thành đã trờ nên rất ư cũ kỹ, tường thành căn bàn không cách nào phòng ngự nổi đại quân tiến công, chi có tác dụng trang trí.

Do huyện Trường Tử rất gần Thượng Đàng, vì thế công kích của Lý Tự Nghiệp cũng coi như tập kích.

Giữa đêm khuya vắng, tám ngàn kỵ binh đang băng băng phóng đi giữa thung lũng đồi núi.

Dẩn dẩn, địa thế bất đầu thấp trũng xuống, phía trước là con sông lớn dòng chày nước xiết, đã đến Trọc Chương thủy rồi, sau một ngày đêm dặm trường, kỵ binh đã vượt qua khỏi Phát Cưu sơn, cách huyện thành Trường Tử chi còn hai mươi dặm lộ trình, kỵ binh Bắc Đường dẩn thà chậm lại bước chân.

Bọn họ đứng chân lại trong một khu rừng rậm rạp, vừa tranh thù thòi gian nghi ngoi, vừa đợi chờ tin từ xích hầu, Lý Tự Nghiệp đứng dưới gốc cây to, ánh mắt chăm chú nhìn về phương đông.

Tuy chi là một trận chiến nhỏ, nhung nó lại là trận đầu tiên Lý Tự Nghiệp tham dự vào thu phục quân phàn loạn An Lộc Sơn. có ý nghĩa không tầm thưởng với hắn. trong lòng Lý Tự Nghiệp đã dốc hết quyết tâm. hắn muốn dùng một trận chiến thật sự để chứng minh thực lực của bàn thân.

“Đến rồi!”

Phó tướng Vệ Bá Ngọc bên cạnh hắn đã nhìn thấy, dưới ánh trăng mấy tên kỵ binh đương phóng nhanh đến.

Chi một chốc sau. mấy tên xích hầu đã đến trước rùng rậm.

đội chính xích hầu xuống ngựa bẩm báo với Lý Tự Nghiệp: “Bẩm báo tướng quân, quân địch được chia làm hai, một nửa đóng tại đại doanh ngoại thành bấc. một nửa còn lại đóng trong thành, trước mất họ vẫn cHứa có động tĩnh gì. cHứa phát hiện được chúng ta.”

“Phòng ngự huyện thành thế nào?”

“Hồi bẩm đại tướng quân, tường thành huyện thành cao hai trượng, rất cũ kỹ, có hộ thành hà. nhung hộ thành hà thành đông chi rộng một trượng, hơn nữa thành đông đương tu bổ, không có cầu treo, có thề trực tiếp đến phá cửa thành. ”

“Được, tiếp tục thám thính.”

Lý Tự Nghiệp một tiếng hạ lệnh, mấy tên binh sĩ quay đầu ngựa tiếp tục đi về hướng đông.

Lúc này Lý Tự Nghiệp đã triệu tập một lẩn hội nghị ngắn, mấy mươi quân quan hiệu úy trờ lên đều đến tụ tập bên hắn.

Lý Tự Nghiệp trầm giọng nói với mọi người: “Hôm nay là lẩn đầu tiên chúng ta giao chiến cùng Yến quan, chúng ta lấy nhiều thắng ít. chiến thắng là chắc chắn, quan trọng là thắng lợi như thế nào.

Theo lệnh của đại tướng quân, quân đội của Lý Quy Nhơn chúng ta không chấp nhận đầu hàng, cho nên chúng ta phải tiêu diệt địch quân, dùng đầu người ghi công, thòi ai an là một canh giờ, sau một canh giờ dù có tiêu diệt được toàn bộ quân địch hay không chúng ta cũng nhất định phải quay về, kẻ này trái lệnh, chém!”

Tất cà mọi người cùng đứng dậy khom người thi lễ: “Tuân lệnh!”

Lý Tự Nghiệp huơ tay hạ lệnh: “Được rồi, hiện giờ xuất phát, không được đứng lại. dùng thế lôi đình đánh bại doanh bàn ngoại thành đã!”

Tám ngàn kỵ binh bắt đầu từng đội một xuất phát, dọc theo Trọc Chương thủy hiên ngang tiến về huyện Trường Từ.

Quân trại ngoài phía thành bắc huyện Trường Tử rất ư yên tĩnh, hiện còn cHứa đến canh tư. chính là lúc binh sĩ ngủ say nhất, cả đại doanh đều một màu tối đen như mực, chi có cửa lớn quân doanh là còn mấy ngọn đèn lay lắt giữa gió đêm.

Mười mấy binh sĩ qua lại tuần tra. tuy vị trí của huyện Trường Từ hơi khuất, là khu vực tương đối an toàn, nhung trú quân vẫn không dám sơ ý.

Xung quanh đại doanh thẳng tấp tám tòa trạm gác, bao gồm cả binh gác tuần tra trên huyện thành, phòng ngụ rất ư cẩn mật.

Gió đêm rất mạnh, tiếng gió vù vù chói tai trong đêm. bỗng nhiên một tên lính gác trên tháp trạm cơ hồ nghe thấy động tĩnh gì. lớn tiếng hô hào, cùng lúc hắn hô lên. phong hòa trên thành đầu cũng được đốt cháy bừng lên.

ánh lửa ngất trời đêm.

“Tang!

Tang!

Tang!”

Tiếng chuông chói tai đồng thời vang dội trên cả bốn trạm gác, lính gác cơ hồ đều đồng thời phát hiện địch tình.

Lúc này khắp nơi đều bắt đầu run rẩy, tiếng vó ngựa tựa sấm đã vọng đến từ xa xa. khắp đại doanh đều bị kinh động, hai ngàn năm trăm binh sĩ Khiết Đơn lũ lượt hô hào xông ra khỏi đại doanh, rất nhiều người đều lõa lồ thân trê, tay cầm giáo trường là chạy ra ngay.

Lúc này tám ngàn kỵ binh đã thần tốc phóng đế, với khí thế long trời lờ đất ập về phía địch doanh, vài trăm cung nỏ thủ Khiết Đơn vừa kịp chạy ra đến trước hàng rào doanh trại, quân Đường đã xông đến ngoài trăm bước, cung tiễn phủ đầu phóng về phía hàng rào, mấy trăm tên cung nỏ thù đấy chi có thể nói là trờ tay không kịp, lũ lượt bị bắn tia triệt để, còn lại hơn trăm người thấy thế bất lợi vội quay đầu bõ chạy.

Kỵ binh quân Đường đã xông đến ngoài ba mươi bước, tức tốc tản ra hai bên hàng rào, hàng trăm sợ dây thừng được thả về phía hàng rào, quấn lấy gỗ cọc, các kỵ binh cùng dùng sức kéo.hàng rào đủng đủng ngã đồ, hai bên nam bắc xuất hiện một lối vào mấy chục trượng rộng.

Tám ngàn kỵ binh cùng ùn ùn xông vào, vượt qua chiến hào xông vào đại doanh quân Khiết Đơn.

Lý Tự Nghiệp giơ cao chiến đao, nghiêm giọng hô hào: “Giết!

Một người cũng không được thả!”

Quân Bắc Đường giận dữ gầm thét, chiến đao chém liền tay.giáo trường đâm thẳng tay, đầu người rơi lăn lốc, máu chảy thành sông.

Đoàn kỵ binh đã giẫm bàn doanh trướng, trương cung bắn tiễn, người Khiết Đơn bò chạy trúng tiễn thét lên thảm thiết rồi ngã xuống lập tức bị quân Đường đằng sau chém bay đầu.

Trong đại doanh chuồng ngựa dê bị quân Đường chiếm lĩnh đầu tiên, khiến người Khiết Đơn không có ngựa mà cưỡi, chi có thể chạy bằng hai chân để chạy trốn, nhưng binh sĩ quân Đường dũng mănh vô cùng, từ bốn phương tám hương truy sát những binh sĩ Khiết Đơn chân Trần bỏ đi như điên như dại.

Giờ khắc này kỵ binh quân Đường không chút nể tình, mỗi người họ đều đã được tử thần hóa thân, rất nhiều quân sĩ Khiết Đơn giơ tay đầu hắn. nhung chiến mã vẫn phóng qua đầu họ, ánh hàn quang lóe hiện, chém bay đầu của người Khiết Đơn đang van nài…

Trên thành đầu. chù tướng Khiết Đơn Da Luật Trọng Quang hoàng đến nhảy dựng lên. trong bóng tối, hắn không nhìn rõ có bao nhiêu quân Đường đang ập đến, không dám mờ cửa thành đi chi viện, chi đành cho đốt hết phong hỏa trên bốn phía thành đầu.

Ánh lửa ngất trời để cầu viện với Thượng Đàng cách đấy bốn mươi dặm.

Từ huyện Thượng Đáng đến đây là vùng đất bằng phẳng, chi cẩn hơn một giờ lại có thể đến đây.

Ngay tị lúc này binh sĩ phóng đến bẩm báo, “Tướng quân, quân Đường đã bắt đầu tấn công thành đông rồi!”

Da Luật Trọng Quang bỗng chốc như rơi tụt xuống vực thẳm, cHứa đến hai khắc chung, quân Đường đã bắt đầu tiến công thành trì rồi, nói rõ huynh đệ trong doanh trại ngoài thành đã bị diệt sạch toàn bộ.

Tính ra binh lực của quân Đường chí ít phải trên vạn người.

Da Luật Trọng Quang rất ư rõ sơ hờ phòng ngự của thành đông, chiến hào do nhiều năm không tu sửa đã trờ nên rất ư hạn hẹp, chi rộng có một trượng, chiến mã chi phóng lên đã vượt được, cầu treo cũng đã bị mục nát, quân Đường đật ván 20 lên là có thể trực tiếp dùng gỗ lớn phá cửa thành.

Da Luật Trọng Quang hoàng hốt thét to: “Lệnh cho tất cả binh sĩ đến thành đông phòng ngự. dùng tiễn bắn!

Khiêng đá tàng đến chắn cửa thành lại, dù thế nào đi chăng nữa cũng không được để quân Đường đi vào thành nội!”

Gần ba ngàn binh sĩ từ bốn phía cùng chạy về thành đông, chi thánh quân Đường ngoài thành đông chen chúc nheo nhóc, cầu ván tạm thời trên chiến hào đã được bày sẵn, hàng trăm tên quân Đường ôm khúc cự mộc đương từ từ tiến đến thành môn.

Ngoài vài trăm binh sĩ quân Đường ôm cự móc ra, ngoài ra còn có vài trăm tên binh sĩ cầm khiên chắn khổng lồ yểm trợ hai bên, mấy trăm tấm khiên chắn đã che phú hoàn toàn cự mọc, xa xa nôm nhìn giống con rít ngàn chân đang từ từ tiến về phía cửa thành.

“Bắn!”

Trên thành tiễn phóng như mưa.

đá tàng, cồn mọc rào rào rơi xuống, tiễn bắn không ánh hưởng gì. nhưng cự thạch và cồn mọc thì khó mà chống đỡ.

Mười mấy quân Đường đứng trên cùng đều bị ném phải, ré lên thám thiết, con rít ngàn chân này lại bất đầ từ từ lùi ra sau.

Như thế này khi trên thành đầu đứng ném đá và cồn mọc thì quân Đường công thành tiến lên. còn lúc đá và gỗ phòng ngự dày đặc quá quân Đường lại từ từ lùi ra sau. cứ thế giằng co qua lại.

Mà lúc này một ngàn binh sĩ Khiết Đơn đã khiêng đến mấy trăm tảng đá nặng ngàn cân. chặn cửa thành đông lại thật kiên cố.

Trong lúc Da Luật Trọng Quang vừa thở phào, thì trên không cả huyện thành bỗng vang lên tiếng va chạm kinh thiên động địa: “Đùng!”

Tường thành cũ kỹ đang run rẩy, thành lâu trên tường thành bắc do nhiều năm chưa sửa, đã ngã ầm xuống, tất cả binh sĩ mặt xanh như tàu lá, hớt hải tìm kiếm khắp nơi. không biết tiếng va mạnh này từ đâu truyền đến.

Sắc mặt Da Luật Trọng Quang cũna chẳng khá hơn gì, dù cho hắn không biết tiếng va chạm từ đâu vọng đến, nhưng hắn hiểu một việc, quân Đường tấn công cửa đông là giả, bọn họ chỉ lấy tấn công cửa đông làm yểm hộ.

“Tướng quân!”

Một binh sĩ phóng nhanh đến. hắn căng thẳng đến độ nói không ra lời, chỉ vào phía sau ú ớ: “Quân Đường...

Quân Đường...”

Da Luật Trọng Quang túm lấy áo hắn mắng: “Quân Đường ờ đâu?”

“Ở...

Ở của bắc!”

Da Luật Trọng Quang như thờ thẩn cả người. lúc này lại một tiếng va chạm động trời, dưới chân lắc lư dữ dội, Da Luật Trọng Quang nhất thời không đứng vững mà ngã nhào xuống đất, tiếng động này rõ ràng là tiếng cửa thành bị phá vỡ, thành nội đã bị công phá.

Hắn đau đớn nhắm tịt mắt lại.

Xong rồi, tất cả quân đội của hắn sẽ bị diệt.

Cửa thành bắc đã bị phá một lỗ to, quân Đường như cơn đại hồng thủy ào ạt vào nội thành, chi nghe tiếng hô phẫn nộ của Vệ Bá Ngọc, “Không giữ một ai, toàn bộ giết chết!

Lấy đầu người luận công!”



Một canh giờ sau, thủ cấp của Da Luật Trọng Quang đã bị Vệ Bá Ngọc chính tay chém xuống.

Một canh giờ đã đến, Yến quân huyện Trường Tử đã toàn bộ bị diệt, quân Đường thương vong không đến ba trăm người.

đại quân quay đầu dẫn theo năm ngàn đầu người Khiết Đơn phóng nhanh về phía tây.

Chỉ trong một chốc đã biến mất vào điểm sáng chợt lóe nơi cuối trời, còn một vạn quân chi viện từ Thượng Đảng chỉ còn cách huyện thành Trương Tử chưa đến mười dặm.

Chương 640: Chiến dịch Thượng Đảng (2)

Trong bầu trời đêm hừng hực ánh lừa cầu cửu của đài phong hỏa làm kinh động đến đại doanh Thượng Đáng.

Lý Quy Nhơn phái đại tướng A Sử Na Tòng Lễ dẫn quân tới cửu viện Trường Tử huyện.

Lúc A Sử Na Tòng Lễ dẫn một vạn kỵ binh đuổi tới Trường Tử huyện, quân Bắc Đường đã đi xa rồi. cuộc chiến đã ngừng rồi, cái mà A Sử Na Tòng Lề nhìn thấy chính là một bãi chiến trường đầy máu tanh.

Bên trong và ngoài huyện thành bắn ngang đến hơn năm nghìn thi thể của binh lính Khiết Đan.

đầu người đều đã bị cắt đi. nơi ngấn cồ bị chặt máu chảy ra nhuộm đò cả mặt đất. bời vì trong huyện thành đã không còn cư dân. ngay ban ngày ban mật. mà cả tòa huyện thành biến thành một tòa quỷ thành vắng ngắt, không có một người sống, thậm chí ngay cả người bị thương cũng không có.

Từng đàn từng đàn quạ đen lượn lờ trên không trung, phát ra nhưng tiếng kêu quác quác chói tai. cho dù A Sử Na Tòng Lễ đã quen nhìn thấy xác người chết đến không còn cảm giác rồi. nhung cánh tượng máu tanh trước mắt vẫn khiến cho hắn cảm thấy rợn cả người.

“Có người sống hay không?”

A Sử Na Tòng Lễ lớn tiếng hôi.

Một sã hiệu úy khom người nói: “Hồi bầm tướng quân, không có một người sống. toàn bộ bị giết chết cả. trong danh gách năm ngàn ba trăm bốn mươi người, chúng tôi đếm được năm ngàn ba trăm ba mươi thi thể. chi kém có mười người thôi.”

“Con mẹ nó, không chừa cà tù binh!”

A Sử Na Tòng Lễ nghiến răng nghiến lợi nói, hắn lại quên rằng, chính bọn họ cũng không chừa một tù binh nào cả đó sao, đó là sự trả thù của quân Đường đối với bọn họ.

A Sử Na Tòng Lễ ước chừng bốn mươi mấy tuổi, dáng người cao to, mày mặt phè phỡn, vè mặt vô cùng dữ tợn. hắn là người Đột Quyết của bộ Kết cốt. bày năm trước suất lĩnh mấy ngàn người trong bộ tộc đến nương tựa An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn lập tức vì hắn mừng công với triều đình, nói hắn đã giết chết được đám dân du mục chuẩn bị xâm nhập phía nam.

Lý Long Cơ không phân biệt thật già. lập tức phong hắn làm Quy Nhơn tướng quân, thưởng hắn túi Tử kim ngư (là một loại lệnh bài kiếm tra khi ra vào cung điện, từ kim là quan từ tam phẩm trờ lên mặc áo tím. ngư đại là một cái túi bên ngoài trang trí vàng bạc bên trong là ngư phù.

đây là một loại vinh dự rất lớn).

Do hắn võ nghệ cao cường, chiến đấu dũng mănh, vẫn rất được An Lộc Sơn đánh giá cao, chi có điều là kinh nghiệm của hắn không đủ. không có khả năng trờ thành đại tướng độc lập, lẩn này Lý Quy Nhơn làm chủ soái tuyến nam, An Lộc Sơn liền nhâm mệnh hắn làm phó tướng của Lý Quy Nhơn.

A Sử Na Tòng Lễ là người có thủ đoạn ác độc, cũng giống như nhưng người bắc Hồ khác, xem dán chúng người Hán như dê lợn. lằn này An Lộc Sơn phán loạn, hắn đánh cướp được một lượng lớn tài phú, chi phụ nữ thôi đã cướp đến hơn trăm người.

Lẩn này năm ngàn người Khiết Đan ở Trường Tử huyện mà quán Đường đánh lén cũng không phải là cấp dưới của hắn. mà là trực thuộc hậu quân của An Thủ Trung, do An Thủ Trung phải quay về Triệu Châu áp tài lương thực.

Lý Quy Nhơn liền mệnh hắn tới viện trợ, lại không ngờ rằng. nhìn thấy được cảnh tượng thê thám này.

Lúc này, một đội kỵ binh chạy tới, một gã quan quân ở trên ngựa chắp tay nói: “Tướng quân, chúng tôi tim được binh lính may mắn sống sót.”

A Sử Na Tòng Lễ tinh thần phấn chấn hẳn lên. hắn vội vàng hỏi: “Ờ nơi nào, mau dẫn tới gặp ta.”

Lát sau. mười tên binh lính Khiết Đan được dẫn lên. cầm đầu một gã đội chính, bọn họ đi tới trước mặt A Sử Na Tòng Lễ, quỳ xuống lớn tiếng khóc Rõng, đội chính gạt lệ nói: “Huynh đệ của chúng tôi bị giết quá thê thám, cầu tướng quân làm chủ cho chúng tôi a!”

A Sử Na Tòng Lễ bị tiếng khóc bọn họ làm cho phiền não quá, giơ roi lên chi một cái và mắng lên: “Con mẹ nó, có cái gì đáng khóc cơ chứ. hãy đứng lên mà nói cho ta nghe!”

Mười tên binh lính cũng không dám khóc nữa, A Sử Na Tòng Lễ sa sầm mặt hỏi bọn hắn: “Các ngươi làm thế nào mà may mắn thoát chết vậy?”

Đội chinh cầm đầu thi lễ nói: “Bẩm báo tướng quân, chúng tôi là đội tuần tra ở bên ngoài, tuần tra ở khu vực phía nam, lúc trên đường trờ về thành thấy được quân Đường tập kích, chúng tôi trốn ở trong rừng cây, mới có thế may mắn thoát chết.”

“Thế ta hỏi các ngươi, quân Đường có bao nhiêu người?”

“Ước chừng trên dưới một vạn.

đều là kỵ binh, vô cùng hung ác. ty chức tận mắt thấy mấy trăm huynh đệ từ trong đại doanh chạy ra, chuẩn bị trốn rừng cây bên này của chúng tôi, nhưng bị kỵ binh quân Đường đuôi theo, một đao chém bay đầu người, có huynh đệ quỳ xuống đất đầu hàng, cũng bị quân Đường giết chết không thiết tiếc, bọn họ căn bản không nhận hàng binh.”

Nói tói đây, người đội chính này tựa như lại nhìn thấy được tình hình tối hôm qua, hắn kinh hãi đến toàn thân phát run, trong lòng A Sử Na Tòng Lễ cực kỳ phẫn hận. nhung hắn lại không thế làm gì được, chi đành phải hạ lệnh nói: “Vùi lấp thi thế ngay tại chỗ, quay về Thượng Đáng!”

Thắng lợi của Lý Tự Nghiệp đã mang đến sự phấn chấn thật lớn cho sĩ khí quân Đường, giết toàn bộ quân địch hơn năm nghìn người, mà bên mình chi có hơn ba trăm người chết và bị thương, thắng lợi huy hoàng này đã thật sự mang đến cho quân Đường sự tự tin thật lớn.

Lý Khánh An lập tức hạ lệnh với đầu người ghi công, mỗi đầu người được thưởng ba mươi quan tiền, ghi công một bậc, mà nhưng binh lính tham chiến không có giết được đầu người cũng được thưởng năm quan tiền, ngay lập tức. bộ hạ của Lý Tự Nghiệp hoan hô khắp doanh trại, khiến cho các binh lính khác vô cùng ngưỡng mộ.

Trong đại trướng, mấy trăm tướng lănh cao cấp trên mức trung lang tướng của quân An Tây đều tụ tập tại một chỗ, Lý Tự Nghiệp tường thuật lại tình hình trận chiến này với Lý Khánh An và các tướng quân khác nghe.

Khác với tối hôm qua là.

Lý Tự Nghiệp phát hiện Lý Quang Bật không ngờ cũng có mặt.

điều này làm hắn có chút ngạc nhiên, bời vì Lý Quang Bật từ ải Trường Bình qua đây. nhất định là đi ngang qua Trường Tử huyện, không ngờ bọn họ không chạm mặt trên đường đi. trong lòng tuy rằng kinh ngạc. nhung Lý Tự Nghiệp vẫn tiếp tục miêu tả tình hình cuộc chiến tối hôm qua cho mọi người.

“Khi chúng tôi cách quân doanh đối phương hai trăm bước liền bị đối phương phát hiện rồi. nếu dựa theo sự huấn luyện của quân An Tây chúng ta. quân địch ở ngoài trăm bước, binh lính nhất định phải ra khỏi lều xếp thành hàng rồi, quân cung nỏ đã bố trí xong.

Nhưng tình hình mà ta gặp được lại hoàn toàn không phải như thế này, binh lính Khiết Đan không có mặc cả áo giáp khi ngủ. rất nhiều người đều đê Trần thân trên, điều này cũng cũng thưởng thôi, quan trọng hơn là ta phát hiện quân Yến không có kinh nghiệm đánh đêm. hoặc có thể nói là cHứa từng được huấn luyện đánh đêm.

Quân địch trong đại doanh có lẽ là không có chuẩn bị, nhưng quân Khiết Đan bên trong thành lại toàn thân khôi giáp, đánh một trận trên phố xá đã tan rã không còn đội hình nữa. rõ ràng không thích ứng việc đánh nhau vào ban đêm.

Ta cảm thấy đó là một nhược điểm lớn của quân Yến. chúng ta có thể lợi dụng nhược điểm này của quân Yến một cách hiệu quả.”

Lúc này, Lý Khánh An thấy Lý Quang Bật tựa hồ muốn nói ra suy nghĩ của minh.

Lý Quang Bật chi tới trước quân đội của Lý Tự Nghiệp hai canh giờ thôi, tới để báo cáo quân tình với Lý Khánh An, hắn quà thật là từ Trường Tử huyện qua đây, nhung không có đi ngang qua huyện thành, mà là suất lĩnh một ngàn thân vệ từ phía nam cách huyện thành ba mươi dặm mà vỏng qua, không có phát hiện Lý Tự Nghiệp đánh lén Trường Tử huyện.

Nhưng một số thuyết minh của Lý Tự Nghiệp hắn cũng không tán thành cho lắm. thấy Lý Khánh An cho phép hắn nói. hắn liền đứng dậy chắp tay chào Lý Tự Nghiệp cười nói: “Đầu tiên ta muốn chúc mừng Tự Nghiệp tướng quân đã lập kỳ công đầu tiên, trảm địch năm ngàn người.

đã nâng sĩ khí của quân Đường lên rất nhiều, trận chiến này tuy nhỏ, nhưng ý nghĩa lại rất quan trọng, nhưng có một điểm, ta không đồng ý cho lắm về kết luận của Tự Nghiệp tướng quân.”

Lý Tự Nghiệp và Lý Quang Bật thuộc cùng một cấp bậc, Lý Tự Nghiệp là đô đốc Hà Trung, còn Lý Quang Bật là đô đốc Thổ Hỏa La, cũng đều là thế lực quan trọng của An Tây, sau khi Lý Khánh An rời An Tây sang phía đông, bọn họ từng âm thầm cạnh tranh qua chức An Tây tiết độ sứ, tuy rằng cuối cùng Phong Thưởng Thanh thắng được, nhung quan hệ giữa bọn hắn. không phải như nhận định của người ngoài là thân mật đoàn kết, ở mật ngoài quan hệ đều rất tốt. nhung âm thầm lại có sự cạnh tranh lẫn nhau.

Lý Tự Nghiệp ôm quyền đáp lễ lại, trầm giọng nói: “Xin Quang Bật tướng quân chi giáo!”

“Chi giáo thì không dám. ta chi cám thấy Tự Nghiệp có chút bị một chiếc lá làm che cả tầm mất. quà thật, quân Yến đóng ở Trường Tử huyện không thiện về đánh đêm. nhung cũng không có nghĩa là tất cà quân Yến cũng không giỏi về đánh đêm. phải biết rằng, quân Yến đóng ở Trường Tử huyện cũng đều là người Khiết Đan. là quân người Hồ viện trợ cho An Lộc Sơn. mà không phải là quân Phạm Dương của An Lộc Sơn. ta cho rằng Tự Nghiệp như vậy mà đã kết luận rằng quân Yến không thiện về đánh đêm. thì không khói có chút đã quá sớm mà kết luận như vậy.”

Mặt của Lý Tự Nghiệp dẩn dẩn sa sầm xuống, rõ ràng biểu lộ ra một sự không vui, hắn nghe ra trong lời nói của Lý Quang Bật có hàm ý, nói hắn bị một chiếc lá làm che cả tầm mắt chi là cái cớ, hàm ý trong đó là đang châm chọc mình, phàng phất như đang nói, chăng phải chi là giết năm ngàn người Khiết Đan, còn không phải là quân chính quy, có cẩn phải khoe khoang như vậy không?

Noi này là địa bàn của hắn.

ở trước mặt nhiều thuộc hạ của hắn như vậy mà nói móc hắn. rõ ràng không nề mặt hắn rồi.

Lý Tự Nghiệp chắp tay lạnh lùng nói: “Quang Bật tướng quân thì làm sao lại biết là không phải chứ?

Chẳng lẽ Quang Bật tướng quân đã từng tiến hành trận chiến ban đêm với quân Yến rồi sao?

Ta xem cũng cHứa từng đánh qua mà!

Một mùa đông, cũng chi thấy Quang Bật tướng quân ở trên mật sông Hoàng Hà đã đóng băng mà đi qua đi lại thôi, cuối cùng vẫn là lui về Hà Nam đạo, chúng ta còn trông cậy vào quân Lũng Hữu chiếm lấy Ngụy Bác, đem quân của Điền Thừa Tự đuổi giết quay về u Châu chứ!”

Lý Quang Bật quà thật là có một chút không quen nhìn thói khoác lác của Lý Tự Nghiệp, chăng qua là đánh lén thành công mấy ngàn người Khiết Đan thôi, thì đã dõng dạc nói quân Yến không thiện đánh đêm. giống như hắn đã trờ thành chủ tướng tiến công An Lộc Sơn vậy, điều này làm cho Lý Quang Bật cực kỳ chướng tai, hơn nữa Lý Tự Nghiệp tuy rằng là đô đốc Hà Trung, nhung trận chiến với Đại Thực tại Hà Trung cũng đều là do Lý Khánh An đánh hạ cà, Lý Tự Nghiệp vốn dĩ cHứa hề đánh qua một trận nào, khi không đã kiếm được cái hời từ Lý Khánh An, liền tự cho minh là khắc tinh của người Tajik.

ở trong triều thổi phồng bản thân mình là nhân vật thứ hai của An Tây, điều này khiến Lý Quang Bật cực kỳ phàn cám.

Hắn thấy Lý Tự Nghiệp ở trước mặt mọi người châm chọc mình mấy lẩn vượt sông

Hoàng Hà. mà không nói đó là chiến lược bố trí quan trọng, hắn không khỏi nổi giận trong lòng, vừa muốn phản bác lại.

đã thấy ánh mắt của Lý Khánh An lườm về phía mình.

Lý Quang Bật đánh phải nén lấy cơn giận trong lòng; không nói một lời nào, chắp tay chào Lý Tự Nghiệp liền ngồi xuống.

Trong lều lớn im lặng như tờ, ai cũng đều nghe ra được sự mâu thuẫn xảy ra giữa hai viên Đại tướng, tuy rằng chù tướng bọn họ quả thật có chút đắc ý vênh váo, nhưng dù sao nơi này cũng là địa bàn của Lý Tự Nghiệp, trong lều lớn hơn phân nửa đều là cấp dưới của Lý Tự Nghiệp, sự vạch Trần của Lý Quang Bật thật sự là khiêu khích trước mặt mọi người.

Thế nhưng.

Lý Khánh An ngồi ngay trước mật. ai cũng không dám hé răng. trong đó có cả phó tướng Vệ Bá Ngọc tham gia trận đánh lén lẩn này, trong lòng hắn càng phẫn nộ thêm, vốn định đứng dậy mắng cho Lý Quang Bật một trận cho hả. lại bị Tịch Nguyên Khánh kéo lại, nói nhỏ với hắn: “Chú ý thân phận của minh!”

Vệ Bá Ngọc nhìn thoáng qua Lý Khánh An. hắn cũng không dám hé răng, sự mâu thuẫn giũa hai viên chủ tướng đương nhiên sẽ có Lý Khánh An đến hòa giải, ai mà bây giờ nhảy ra. người đó sẽ thành người chịu tội thay.

Sau một lúc lâu, Lý Khánh An lạnh lùng nói: “Ngày hôm qua ta còn nói, sự mâu thuẫn giữa Lý Quy Nhơn và Lý Hoài Tiên chúng ta có thế lợi dụng được, không ngờ tới hôm nay trong quân đội của ta cũng xuất hiện hai Lý Quy Nhơn và Lý Hoài Tiên.

Ta không biết đây là sự may mắn của An Lộc Sơn hay là ta Lý Khánh An không biết dẫn binh đây, hay là phải bày rượu đề xin lỗi hai người các ngươi. các ngươi cẩn không?

Người đâu. bày rượu cho ta!”

Lý Tự Nghiệp và Lý Quang Bật đồng thời quì một gối, Lý Tự Nghiệp liền thinh tội với Lý Khánh An: “Ty chức cuồng vọng vô tri.

đã phụ sự kỳ vọng lớn lao của Đại tướng quân, nguyện chịu trừng phạt, đê làm nguôi cơn giận của Đại tướng quân.”

Lý Quang Bật cũng nói: “Ty chức không để ý đại cục, có tư tâm trong lòng, cũng

nguyện chịu sự trừng phạt của Đại tướng quân, xin Đại tướng quân bớt giận.”

Lý Khánh An khoát tay, nói với mọi người: “Đêm đã khuya, tất cả mọi người trờ về đi!”

Mọi người đều đứng lên. thi lề với Lý Khánh An. liền rời khỏi lều lớn.

Lý Khánh An lại nói với Lý Tự Nghiệp và Lý Quang Bật hai người: “Các ngươi cũng trờ về, ta muốn ở một mình tĩnh tâm lại một chút.”

Hai người bất đắc dĩ.

đành phải thi lề, đi ra ngoài, cho dù như thế, hai người vẫn không có làm hòa trước mặt Lý Khánh An. cũng không nói lời nào, liền ai nấy đi cả rồi.

Lý Khánh An nhìn hai người bọn họ đi xa. không khôi lắc đầu. cũng đều đã làm tới quan cao cấp bậc này rồi, hai người vẫn như hai thằng ranh con vậy, một chút cũng không biết làm ra vẻ bên ngoài, điều này làm hắn cảm thấy có chút thất vọng.

Nhất là Lý Quang Bật. tuy rằng hắn nói rất đúng, người Khiết Đan sẽ không giòi đánh đêm không phải là quân Phạm Dương sẽ không giỏi đánh đêm.

đó là đạo lý, nhưng hắn hoàn toàn có thể nói riêng với mình, nhung lại ói trước mặt nhiều thuộc hạ của Lý Tự Nghiệp như vậy làm cho hắn khó mà xuống nước được, Lý Khánh An không tin rằng hắn ngay cả lối đối nhân xử thế tối thiểu như vậy cũng không hiểu được, đó chi có thê nói rằng Lý Quang Bật có thành kiến rất sâu với Lý Tự Nghiệp.

Lý Khánh An chắp tay sau lung chậm rãi đi ra khỏi doanh trướng, bên ngoài ánh trăng sáng tỏ, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống mặt hắn. phản chiếu ra ánh mắt sâu thẳm khó có thề nắm bắt được của hắn.

Thẳng thắn mà nói. sự mâu thuẫn giữa các đại tướng dưới tay của hắn. hắn rõ hơn ai hết, hắn còn nhớ rõ rành mạch lúc hắn xử phạt mà điều Đoàn Tú Thạch về Quan Nội đạo, trong ánh mắt Lý Tự Nghiệp đã hiện rõ sự vui mừng khó có thể che dấu được.

Quan hệ giữa Đoàn Tú Thạch và Phong Thưởng Thanh cũng không tốt, sau khi Phong Thưởng Thanh tiếp thay cho Đoàn Tú Thạch, đầu tiên là tẩy trừ một số tướng lănh tâm phúc mà Đoàn Tú Thạch đã đề bạt.

Kỳ thật Lý Khánh An rõ hơn ai hết. kè đã gây ra sự mâu thuẫn giữa các đại tướng này. chinh là bàn thân hắn Lý Khánh An. cho đến nay vị trí An Tây tiết độ sứ vẫn còn bỏ trống, lúc hắn rời khỏi An Tây từng nói rằng, hắn sẽ ở trong số những đại tướng An Tây lựa chọn một người, tiếp nhận chức vụ An Tây tiết độ sứ của hắn.

Những tướng lănh chủ yếu của An Tây, Đoàn Tú Thạch ở Toái Hiệp, Phong Thưởng Thanh ở Sindh.

Lý Quang Bật ở Thổ Hóa La, Lý Tự Nghiệp ở Hà Trung.

Thôi Kiền Hữu ở Bắc Đình.

Lệ Phi Thú Du ở Hà Tây. sáu viên Đại tướng cũng đều có khả năng tiếp nhận vị trí của hắn. nhưng chính vì hắn kéo dài không đưa ra quyết định, mới khiến cho sáu người này dẩn dẩn xuất hiện một trạng thái cạnh tranh nhau, cộng thêm một số mẫu thuẫn giữa bọn họ, như vậy, giữa sáu người này liền phát sinh một sự cạnh tranh lẫn nhau, sự rạn nứt khi không còn tin tưởng nhau.

Phải nói rằng, đó là sự cố ý của Lý Khánh An. khi còn cHứa tìm ra một phương án tốt cho việc phòng ngừa những trấn Phiên chia nhau cất cứ. hắn không thề đề cho một người bành trướng ra. cũng không thể để cho sáu người ngày quan hệ quá mức thân mật với nhau, nhất là ở An Tây xa xôi, bời vì sự hạn chế của không gian, sự khống chế của triều đình đối với quân đội dù sao vẫn còn khá yếu ớt.

Dựa theo kế hoạch của hắn. tương lai hắn sẽ để cho Lý Tự Nghiệp giữ Hà Trung, để cho Lý Quang Bật giữ Thổ Hỏa La.

đề cho Phong Thưởng Thanh đóng ớ Toái Hiệp, đê cho Lệ Phi Thủ Du đóng ở Sindh.

Biện pháp mà Lý Khánh An suy nghĩ ra. chính là hai năm trao đổi vị trí một lẩn, đồng thòi phái ngự sử giám quân, nhung như vậy vẫn còn cHứa đủ, còn phải tạo sự mẫu thuẫn giữa các đại tướng với nhau, như vậy bọn họ mới có thê giám sát lẫn nhau, không chịu nế ai, cũng như lúc trước Ca Thư Hàn mật cáo An Tư Thuận chiêu mộ tư binh với Lý Long Cơ vậy.

Là một vị lănh đạo, điều đáng sợ nhất chính là thủ hạ dưới tay đoàn kết và hòa thuận, từ cổ chí kim vẫn là như thế.

“Đại tướng quân, đang vì chuyện của hai người phiền lòng sao!”

Quân sư Vi Thanh Bình đi đến bên cạnh hắn cười nói.

Lý Khánh An cười xòa nói: “Cũng không có gì. quan hệ giữa hai người bọn họ trước giờ vẫn không tốt. xảy ra một chút mâu thuẫn nhỏ, ta sẽ không để ý.”

Vi Thanh Bình thờ dài nói: “Bây giỜ ta mới hiểu được vì sao Đại tướng quân lại phải chạy gấp tới Hà Đông như thế rồi, đích thân chi huy chiến dịch rồi. cũng chi có Đại tướng quân mới có thể kiềm chế được bọn họ, điều chinh sự phối hợp giữa bọn họ, nếu không. hậu quả rất nghiêm trọng a!”

“Đúng vậy!

Cho dù ta tin rằng bọn hắn sẽ không bỏ mặt đối phương, nhung trên việc phối hợp nhất định xảy ra vấn đề, nếu Lý Quang Bật bị vây, Lý Tự Nghiệp chi cẩn tới trể một canh giờ thôi, cũng đều có thể xuất hiện bại cục khó có thể vàn hồi được, cho nên ta phải tới đây gấp để đích thân chi huy.”

Lý Khánh An nói đến đây, lại cười nói với Vi Thanh Bình: “Việc làm chủ soái cũng là một môn học vấn.

đừng xem bọn hắn hiện tại không ai chịu phục ai, thấy hình như sự mâu thuẫn rất gay gắt. nhung ta chi cẩn biết cách mà ứng đối cho thích đáng, thì sự mẫu thuẫn của bọn họ ngược lại sẽ trờ thành một thử động lực.

để cho bọn họ cạnh tranh lẫn nhau.

Hôm nay Lý Tự Nghiệp không phải đã xử lý xong năm ngàn người của Trường Tử huyện sao?

Ngày mai ta cũng sẽ cho Lý Quang Bật một cơ hội tương tự.

đê cho hắn đi cắt đứt lương thảo của Lý Quy Nhơn.”

Chương 641: Chiến dịch Thượng Đảng (3)

Huyện Thượng Đàng, A Sứ Ng Tòng Lễ đã từ huyện Trường Tử trờ về, đang báo cáo kết quà viện cứu cùng mười mấy đại tướng bọn An Khánh Tự, Lý Quy Nhơn, Lý Hoài Tiên.

An Khánh Tự hôm nay vừa mới đến huyện Thượng Đàng, khi mệnh lệnh của An Lộc Sơn đã truyền đến Hà Đông từ hai ngày trước đó, tất cả mọi việc đều phải phục tùng theo chi huy của An Khánh Tự, cũng có nghĩa là chủ soái đã không phải là Lý Quy Nhơn, mà là An Khánh Tự.

An Lộc Sơn cũng biết người con trai này của mình kinh nghiệm tác chiến và mưu lược không đủ. bèn để quân sư Cao Thượng cũng đi theo An Khánh Tự.

Cao Thượng ngồi ngay sau lung An Khánh Tự, hắn có địa vị cực cao trong Yến vương, ngồi sau An Khánh Tự chẳng khác gì đề gia tăng quyền uy noi An Khánh Tự.

Lý Hoài Tiên cũng đã đến.

đó là nể mặt An Khánh Tự. chi cẩn không phải Lý Quy Nhơn làm thống soái thì hắn có thể chấp nhận.

Lý Hoài Tiên ngồi ở phía ngoài rìa nhất, mặt trầm không nói một lời.

An Khánh Tự đã cánh cáo hắn, nếu hắn muốn sống sót mời rời quân doanh thì hãy ngoan ngoăn ngậm miệng lại.

Lý Quy Nhơn thì cầm nạng ngồi ở phía còn lại. sắc mặt Lý Quy Nhơn cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu, không phải vì Lý Hoài Tiên có mật mà do vị trí chủ soái nam tuyến của hắn đã bị An Khánh Tự thay thế, nói rõ An Lộc Sơn đã không tin tường hắn.

Trong lòng hắn rất bất măn, nhưng lại không dám nói gì cà, dẫu sao An Khánh Tự cũng là thế tử. hơn nữa Cao Thượng còn mang theo Sát tướng kiếm của An Lộc Sơn đến đây, ai dám không phụ thì hắn hoàn toàn có thể tiên tràm hậu tấu.

A Sử Na Tòng Lê tường tận ti mi kề lại tất cả tình hình tai nghe mắt thấy của hắn. xong lại đê đội chính may mắn thoát chết tường thuật lại một lượt với mọi người.

Trong đại trướng bỗng chốc tĩnh lặng như tờ.

Trả đũa!

Ai cũng hiểu rõ đây chính là trả đủa. không lưu tù binh, toàn bộ giết chết, đó là cách trả đũa Lý Quy Nhơn đã giết chết thương binh An Tây.

Lý Hoài Tiên cực kỳ bất măn liếc sang nhìn Lý Quy Nhan, hàng binh không giết, đó là quy cừ nhất quán trên chiến trường, nhung đã bị Lý Quy Nhơn phá hoại, giờ đến phiên bản thân họ, xem Lý Quy Nhơn sẽ nói thê nào.

Khiến Lý Hoài Tiên phẫn hận còn một việc khác, đó là Lý Quy Nhơn đã giết quá nhiều người. hơn nữa giết xong phó mặc, đế phòng ngừa dịch bệnh xuất hiện mà hiện nay Lý Hoài Tiên không thể không phái ba ngàn người của mình đi tham gia vào việc chỗn xác, mà ba ngàn người này sau khi xử lý xác xong lại không thề trờ lại được quân đội.

Lý Quy Nhơn đã làm việc nhân thần cùng phân, nhưng lại đê Lý Hoài Tiên hăn phải đi chùi đít xử lý hậu sự cho, cũng may là ôn dịch còn cHứa bùng phát, nếu không mười mấy vạn người đều sẽ toàn bộ bị chết sạch.

Lý Hoài Tiên hận hắn thấu xương, nhưng nếu ở trong quân doanh mình, hắn đã sớm bắt Lý Quy Nhơn đem đi chém đầu thuở nào.

Lúc này, An Khánh Tự cuối cùng cũng đã phát ngôn: “Gách lược của Lý Khánh An rất ư rõ ràng, chính là phái đánh phá từng chỗ, hiện giờ chúng ta không thê phân tán trú thù thêm được nữa.”

Hắn nhìn nhìn Lý Hoài Tiên và Lý Quy Nhơn, lại từ từ nói: ‘‘Mọi người chi cẩn phân chia làm hai đại trủ địa. một là nam đại doanh của tướng quân Lý Quy Nhan, trú quân Thượng Đáng, một là bắc đại doanh của tướng quân Lý Hoài Tiên, trú quân Đồn Lưu. các tiêu thành còn lại thì nhất luật không trú binh.”

Lý Quy Nhơn phẫn hận nói: “Có bản lĩnh thì ngươi hãy quang minh chính đại đánh

một trận chiến, đánh lén như thế thì là anh hùng gì chứ?”

Lý Hoài Tiên vừa mờ miệng định mỉa mai thì ai ngờ Cao Thượng đã có chuẩn bị trước, vừa giơ tay ghì hắn lại. không cho phép hắn nói gì.

Lý Hoài Tiên chi đành nuốt lại lời vào bụng. lạnh lùng nhìn Lý Quy Nhơn, trong lòng đầy khinh khi.

Cao Thượng tiếp lời cười nói: “Lý Khánh An vốn dĩ nổi tiếng với việc áp dụng đủ quý kế mưu mô, ngươi để hắn không xuất kỳ binh đột xuất, vậy hắn sẽ không còn là Lý Khánh An nữa.

Ta đã nghiên cửu rất kỹ đặc điểm tác chiến của hắn. hắn rất thích đánh thăm dò trước, rồi mới đánh biên, cuối cùng là tấn công thẳng chủ lực.

Lẩn này xem ra bài bản của hắn cũng chẳng thay đối gì. tập kích huyện Trường Tử chẳng qua là thám thính thôi, vậy bước tiếp theo của hắn chắc chắn sẽ là đánh biên, giờ quan trọng là biên của chúng ta ở đâu?

Mọi người đã nghĩ ra được cHứa?”

Phán tích của Cao Thương đã làm dấy lên hứng thú của rất nhiều người. mọi người đều thi nhau trầm tư.

Lý Hoài Tiên nói trước: “Không lẽ là bao vây tấn công bốn vạn quân cũ Doãn Tử Kỳ ở Thái Nguyên?”

Cao Thượng lắc lắc đầu cười nói: “Quân Doãn Tử Kỳ và nam tuyến quan hệ không lớn. cho dù khử quân Doãn Tử Kỳ đi, Quách Tử Nghi cũng phải thù Thái Nguyên.

Hắn tính tình cẩn thận, sẽ không dễ dàng nam hạ. cho nên chúng ta không phải quá lo lắng hắn.”

An Khánh Tự cũng cười nói: “Quách Từ Nghi kiên nhẫn khiến người ta phải kinh ngạc.

Doãn Từ Kỳ chi có bốn vạn người, còn hắn lại có tám vạn quân.

Doãn Tử Kỳ trú binh khiêu khích ngoài hai mươi dặm thành Thái Nguyên.

Quách Tử Nghi thì cũng chi án binh bất động, thật sự khiến người khó mà lý giải.”

“Thiếu soái, kỳ thực rất dễ hiểu thôi.”

Cao Thượng cười nói: “Quách Từ Nghi chi có tám vạn nhân mã này thôi, hắn dù làm sì cũng phải giữ lại cho kỳ được, nếu như nói là hắn đang bảo vệ Thái Nguyên chi bằng nói hắn đang tự bảo vệ chút lực lượng cuối cùng của minh.

Triều đình là nơi phải dựa vào sức mạnh để nói chuyện, nếu không có thực lực, vậy hắn cùng chẳng còn là cái thá gì.

Tên Quách Tử Nghi này thật nực cười, hắn còn nghĩ minh sẽ bảo vệ được cho con cháu của Lý Thế Dân nữa sao?”

Lời của Cao Thượng đã dấy lên cách nhìn chung từ phía Lý Hoài Tiên, hắn cũng cười nói: “Tên Quách Tử Nghi quả thực là người không biết điều chút nào, Lý Khánh An đã có năm mươi vạn đại quân, tám vạn đại quân của hắn thì làm nên trọ trống gì?

Hắn còn có thể phản loạn triều đình nữa sao?

Ta xem Lý Khánh An cũng chẳng để hắn trong mắt sì…”

Lời của Lý Hoài Tiên còn cHứa nói xong thì đã bị Lý Quy Nhơn lạnh lùng cắt ngang, “Cao tiên sinh, nói qua nói lại, rôt cuộc thì mục tiêu của Lý Khánh An là ở đâu?

Ta vẫn đang rửa tai để chờ nghe đây! ”

Cao Thượng áy náy cười cười, xong nói với mọi người: “Mục tiêu của Lý Khánh An mà ta nói. không phải chi Thái Nguyên, chắc là Minh Châu Hà Bắc, cắt đứt đường lương của chúng ta.”

Mọi người như thế mới ngỡ ra.

Lý Quy Nhơn chau mày lại nói: “Nhưng hắn làm sao có thể vỏng ra sau lưng chúng ta?”

“Hắn không thể, nhưng Lý Quang Bật có thể!”

Lý Hoài Tiên lạnh lùng đáp trả lại đòn cho Lý Quy Nhơn.

Từ Trường Bình quan đến Triệu Châu Hà Bấc còn phải đi quan Bạch Hình, trực tiếp từ Bạch Lộc sơn đi vào huyện Cộng Thành Vệ Châu, cũng chính là Huy Huyện Hà Nam hôm nay, sau đó đi vào Tương Châu, đi thẳng lên Minh Châu.

Minh Châu cũng chính là noi sờ tại của Hàm Đan Hà Bắc ngày nay, có tên từ con sông lớn Minh Thủy.

Địa bàn khống chế của Lý Quy Nhơn là Minh Châu.

Hình Châu và Triệu Châu, kho lương chủ yếu của hắn cũng nằm ở huyện Lâm Minh của Minh Châu, có trọng binh phòng ngự. giới bị rất ư nghiêm ngặt.

Còn lương thực chú yếu của lẩn nam chinh này sẽ được vận chuyển trước từ u Châu đến kho lương Lâm Minh, rồi mới nam hạ đi qua Phủ Khẩu Hình vận đến Lộ Châu.

Nếu như muốn cắt đứt đường lương thực của Yến quân, đoan đường tốt nhất chính là khúc từ Hàm Đan đến huyện Phủ Dương, quan đạo dài khoáng năm mươi dặm. nhất lộ rừng núi rậm rạp, có rất nhiều địa điểm náu minh cực tốt.

Quân đội của Điền Thừa Tự chù yếu tập trung tại Ngụy Châu và Bác Châu, cũng có lượng ít trú binh tại Tương Châu, chi có hàng ngàn người. chú yếu tập trung trong các thành thị chú yếu như thành Tương Châu và Nghiệp Huyện…, Vệ Châu phía nam không binh trú thủ.

Sau khi Lý Quang Bật vào Hà Đông, để chiếm cứ đường thông đạo cực kỳ quan trọng như Bạc Hình này, hắn đã xuất binh năm ngàn người, chiếm cứ huyện Cộng Thành Vệ Châu, cũng là chiếm cứ lối vào Bạch Hình tại Hà Bắc đạo.

Tối ngày hôm đó, một đội kỵ binh hai ngàn người phóng băng băng giữa đất Hà Bắc, đại tướng đi đầu chính là Lý Quang Bật, hắn phụng mệnh của Lý Khánh An đến chặn lại đường lương thực của Yến quân.

Đường lương thực này đương nhiên là khó mà cất đứt được, nhung có thể thừa cơ tiêu diệt vài đội nhân mã chuyển lương, cũng có thể phần nào làm lung lây quân tâm Yến quân, cũng chẳng thua gì công to Lý Tự Nghiệp khi tập kích huyện Trường Tử.

Hai ngàn binh sĩ mà Lý Quang Bật tuyển chọn cực kỳ tinh nhuệ, đều là lão binh An Tây tòng quân trên năm năm. tuyệt đại đa số đều là người Thồ Phồn từng theo hắn tiến công Lũng Hữu và Thổ Hoả La.

đều thân trải trăm trận, hơn nữa chiến mã họ dùng đều là ngựa Đại Uyển thượng hạng, con nào con nấy cao to tuấn tú. sờ trường trường chinh vạn dặm.

Hai ngày kỵ binh băng băng giữa màn đêm đen thẳm, vó ngựa đã được dùng vải bông An Tây bọc kỹ, băng đi giữa rừng rậm vào thảo nguyên. không còn tiếng vó ngựa chói tai, nôm tựa nhưng bóng ma lướt đi dưới ánh trăng huyền ảo.

Đoàn kỵ binh đã rời xa Tương Châu và Nghiệp Huyện đi thẳng bắc thượng, có thể nói thiên lý vô kê đề, tuy thời gian đã chuyển sang đầu hạ tràn trề sức sống, nhung nơi mà họ đi qua đều không một bóng người, đâu đâu toàn huyện thành trống trơ hoặc thôn trang hoang tàn không còn bóng người, ngờ chừng đã đi vào quỳ vực Trần gian.

Sau An Sử chi loạn, khu vực Hà Bắc đã bị phủ lên cánh tượng lụi bại hoang tàn.

Trong lòng Lý Quang Bật thấy nặng trĩu, lúc này hắn mới có thể cảm nhận rõ được khố tâm vì sao Lý Khánh An phải mấy lẩn di dân quy mô và cả giới hạn chiến lược không cho quân đội của An Lộc Sơn vào Hà Đông.

Quân của An Lộc Sơn còn ghê gớm hơn nạn châu chấu, nơi nào đi qua đều bị chúng càn quét sạch sẽ.

Đoàn kỵ binh ngày đêm phóng đi. hành quân suốt hai ngày hai đêm.

Tối hôm đó, đoàn kỵ binh cuối cùng cũng đã đến một nơi hẻo lánh không mấy tiếng tăm tên là Chiêu Nghĩa trấn tại bờ nam Phủ Thủy.

Nơi đây là nơi kết họp giữa mạch núi Thái Hành sơn cùng đồng bằng, là một dãy núi đồi thấp kéo dài vài chục dặm. còn bên kia sông chính là Phủ Khẩu trấn, là lối vào của Phủ Khẩu hình.

Vùng này thế núi thấp trũng, rừng núi xum xuê, do nhân khẩu chủ yếu tập trung tại

khu vực phía đông huyện Phù Dương, vì thế vùng này người cực ít. môi trường cHứa gặp phải phá hoại, có khu rừng lớn trải dài trăm dặm thênh thang.

Nhưng điều kiện này đã không bị bỏ quên xuất hiện trên sa bàn nhỏ của Lý Quang Bật.

Lý Quang Bật có một sa bàn đặc biệt, là lễ vật Lý Khánh An đã tặng hắn hồi mùa đông năm ngoái, điểm đặc biệt của nó là vì sa bàn này được ghép lại từ một trăm mẫu tiểu sa bàn một thước hình vuông tạo thành.

Nếu cẩn thiết, hắn có thể chi mang một bộ phận đi, như thể hiện tại. hắn chì cẩn mang bốn mẫu sa bàn theo hành quân đã có thể bao gồm tất cả lộ tuyến hành quân của hắn.

Dưới ánh trăng mờ, các binh sĩ đều tranh thù nghỉ ngơi trong rừng.

Lý Quang Bật thì tìm một khoảng đất trống, một minh ngồi bàn chân trên đất. lợi dụng ánh trăng soi sáng chăm chú nghiên cứu sa bàn trước mắt.

Theo tình báo mà Lý Khánh An đã cung cấp cho hắn. gần đây An Lộc Sơn lẩn lượt cho vận chuyển năm mươi vạn thạch lương thực từ u Châu đến Minh Huyện.

Như vậy trong thời gian này, đội chuyển lương thực đi qua Phủ Khâu Hình đến Hà Đông cũng sẽ được gia tăng rất nhiều.

Xích hầu hắn phái ra đã đi thám thính tình hình.

Lý Quang Bật suy ngẫm là hướng đi tiếp của Yến quân, sau khi huyện Trường Từ bị tập kích.

Yến quân nhất định sẽ gia tăng phòng ngự. muốn tập kích thành công thì cũng không còn dề dàng nữa.

Lý Quy Nhơn có thê không thiện dùng binh đột kích, nhưng An Khánh Tự thì sao?

Nhất là đi cùng An Khánh Tự nam hạ còn có mưu sĩ Cao Thượng, hắn liệu có nhìn ra minh sẽ tập kích đường chuyển lương không?

Dù cho trong lòng Lý Quang Bật hiểu rõ khó khăn khi đánh úp, nhung hắn vẫn phải đi nước cờ này, hắn không muốn thua Lý Tự Nghiệp, nhất là khi Lý Tự Nghiệp nói hắn đi đi lại lại trên Hoàng Hà.

đã vạn phần cảm kích hắn.

Mỉa mai của Lý Tự Nghiệp cũng như cách nghĩ của bao nhiêu người. quả thực không ai có thể lý giải sau khi hắn vượt sông Hoàng Hà. vì sao lại phải rút quân về.

Rõ ràng Tương Châu không có quân đội trú phòng, hắn vì sao không đi chiếm đóng?

Không chi người ngoài không thể lý giải, cả thù hạ của hắn cũng không Lý giả.

Lý Thịnh còn cố ỷ từ Tề Châu chạy đến chất vấn hắn.

Hắn khó mà trả lời được, nhưng lời này đều do hắn trung thành chấp hành mệnh lệnh của Lý Khánh An.

Lý Khánh An không cho phép hắn chiếm Tương Châu, không cho phép hắn đánh Ngụy Bác, lệnh hắn phải rút về Hà Nam trước khi Hoàng Hà băng tan. và cho hắn một Lý do, quân lương bổ cấp khó khăn.

Thật sự là như thế ư?

Cũng như Lý Thịnh đã chất vấn. hoàn toàn có thể tổn lượng lớn lương thực tại Tương Châu, căn bàn không cẩn thiết chuyển về Hà Nam, hơn nữa bọn họ sờ hữu đội thuyền vận chuyến duy nhất của Hoàng Hà. trong một ngày một đêm có thể chuyển vài vạn đại quân vượt qua Hoàng Hà. v.v và v.v, bọn họ có thể rút về Hà Đông, chấp tay dâng tặng Hà Bắc cho An Lộc Sơn.

Lý Quang Bật không cách nào trả lời được nghi vấn của binh sĩ, càng không cách nào trả lời cho người thiên hạ.

Vì thế hắn bèn phải được cho một cái biệt danh là “người lái đò trên sông Hoàng Hà”, từ đầu chí cuối, hắn chi từng giải thích qua với một mình Lý Thịnh mà thôi, cho dù giải thích, hắn cũng chi nói không đầu không đuôi, “An Lộc Sơn nếu không được toàn cánh Hà Bấc, hắn sẽ không phân binh trú thủ, cũng không cách gì hình thành được quân phiệt chia cắt tại Hà Bắc.”

Đấy là nguyên văn của Lý Khánh An.

Lý Quang Bật cũng cHứa hoàn toàn lý giải, nhung giờ hắn hiểu rồi. quân phiệt chia cất tại Hà Bắc đã dẩn thành hình.

Sử Tư Minh bộ, Lý Hoài Tiên bộ, Lý Quy Nhơn bộ, Thái Hy Đức bộ, Điền Thừa Tự bộ, An Khánh Tự bộ, nhưng quân đầu này người nào người nấy đều không dễ dàng đè đầu cưỡi cỗ được, hoàn toàn không chịu nhường nhịn nhau, toàn dựa vào uy tín của An Lộc Sơn đê duy trì, một khi An Lộc Sơn gặp phải chuyện gì, Yến quân tất sẽ tự phân liệt.

Lý Quang Bật vẫn đang trầm tư. lúc này tiếng bước chân vội vã phóng chạy vọng đến. có thân binh đi lên bẩm báo: “Tướng quân, xích hầu có tin tức đến rồi.”

“Dẩn lên đây!”

Một tên xích hầu bị dẫn qua. hắn quỳ một chân xuống bầm báo: “Bầm báo tướng quân, chúng ta đến thám thính tình báo.”

“Nói!

Tình báo gì?”

“Tại phía bấc huyện Phủ Dương chừng năm mươi dặm, một đội lương thảo đương từ phía nam đi đến.

được tổ thành từ khoảng năm trăm chiếc xe ngựa. vận chuyền toàn bộ đều là cỏ khô, tổng cộng có một ngàn hộ vệ kỵ binh.”

Lý Quang Bật trâm tư được một hôi.

đây chi là một đội lương thảo hạng trung. hơn nữa không có lương thảo, giá trị không cao, nhung mục đích của hắn không phải là vì chặn được bao nhiêu lương thảo, chi cẩn thắng lợi, và quan trọng hơn nữa. hắn ở đây càng lâu sẽ càng dễ bị bại lộ.

“Lý tướng quân…”

Xích hầu do dự một lúc nói: “Chúng ta có một tên huynh đệ bị mất tích.”

“Bị bắt cóc ư?”

“Không biết!”

Xích hầu lắc lắc đầu.

“Có lẽ là bị bắt cóc. cũng có thể bị lạc đường.”

Phó tướng bên cạnh rất ư lo lắng, khẽ giọng nói: “Tướng quân, nếu như bị bắt cóc rồi. hành tung của chúng ta sẽ bị bại lộ. hay chúng ta quay về trước đã.”

“Không!”

Lý Quang Bật quyết liệt hạ lệnh nói: “Để huynh đệ lên ngựa, chuẩn bị xuất phát!”

Lệnh hạ như núi đổ, hai ngàn kỵ binh trờ người lên ngựa, vượt qua Phủ Thủy, phóng đi về phía bắc. chi một chốc đã biến mất trong màn đêm nặng trĩu.

Trong một khu rừng phía tây quan lộ, An Thù Trung ngước đầu nhìn nhìn ánh trăng. trăng đang xuyên qua mây màu. lúc tò lúc mờ.

“An tướng quân, ta lo rằng quân Đường sẽ không đến!”

Một quân quan bên cạnh

khẽ tiếng nói.

An Thù Trung cười cười lắc đầu nói: “Bọn chúng chắc sẽ đến. chi cẩn không phát hiện được chúng ta. chúng ta không phải đã bắt được một xích hầu quân Đường sao?

Lý Quang Bật cũng trong quân trung, cơ hội như thế sẽ không có nhiều đâu!”

Hắn vừa dứt lời thì một tên Yến quân xích hầu băng đến báo: “An tướng quân, đã phát hiện quân Đường, có khoảng hai người kỵ binh, đã đi đến ngoài hai mươi dặm.”

“Tốt lắm!”

An Thù Trung đắc ỷ hạ lệnh nói: “Chuẩn bị kéo lưới được rồi!”

Lý Quang Bật suất lĩnh hai nghìn kỵ binh phóng chạy băng băng ven bìa rừng rậm rạp, phi ngựa song song với quan đạo, nhưng quan đạo lại ở ngoài xa năm dặm.

Lý Quang Bật lòng tin tràn ngập gấp trăm lẩn. nhung không thê nào ngờ rằng một mỏm núi hắn vừa mới vượt qua được, lại chính là cửa bẫy do An Thù Trung bày ra.

Lúc này, một đội xích hầu chạy tới. trên mặt bọn họ có chút sợ hãi. thấp giọng ghé sát bên tai Lý Quang Bật nói vài câu, Lý Quang Bật mặt chợt biến sắc. nhưng lại khoát tay áo, ý bảo binh lính tiếp tục đi tới. phó tướng bên cạnh hắn vè mặt ngạc nhiên, biết rõ trong núi có hổ, lại cử chọn hướng núi có hổ đi sao?

Chương 642: Chiến dịch Thượng Đảng (4)

Ban đêm đã đến thời gian canh một. trên quan đạo cách huyện Phủ Dương một quăng hai mươi dặm về phía bắc có một đội xe ngựa đang đứng đó, khoảng hơn năm trăm chiếc, trên xe ngựa chờ đầy cỏ khô, từng có một khoảng thời gian, cỏ khô của Hà Bắc còn quỷ giá hơn cả lương thực.

Các binh sĩ và phu xe đều núp trong xe ngựa mà ngủ. bọn họ sẽ nghỉ ngơi hai canh giờ, rồi sau đó tiếp tục đi vội về phía nam. nhiệm vụ của đội xe ngựa này chính là vận chuyển lương thảo, đi đi lại lại. không biết đi được bao nhiêu chuyến, người cũng trờ nên mệt mòi. ngay cả lính gác bắc buộc cũng không biết trốn ở nơi nào đi tìm tới giấc ngủ.

Xe ngựa trên quan đạo đỗ lại bắn ngang loạn xạ. ngựa cũng đã ăn cỏ khô và uống nước xong, đứng lại ở trước xe ngựa ngủ. bốn bề trờ nên vắng lặng, ngập chìm trong tiếng rả rít của côn trùng đua nhau vang lên.

Ngay lúc này, một mũi tên lửa ‘rít! một tiếng bắn qua. trúng ngay vào đống cỏ trên một chiếc xe ngựa. mồi lừa nhanh chóng bít bác đốt cháy lên. nương theo thế gió, một chốc lát bèn đã trôi vụt lên trời, phu xe núp ngủ trong đống cò thảm kêu rơi từ trên xe ngựa xuống, ngọn lửa lớn đã bốc cháy trên đầu tóc của hắn.

Hòa tiền bắn tới đầy trời, chi trong phút chốc, hơn ba trăm chiếc xe ngựa đều bị đốt cháy, trên quan đạo trờ nên hỗn loạn, các binh sĩ hộ vệ trờ mình lên ngựa, hớt hải kéo lấy dây cương. nhưng mong ồn định lại nhưng con ngựa chiến đã bị kinh sợ.

“Giết!”

Lý Quang Bật một tiếng Rõng to, hai ngàn kỵ binh như mành hổ từ trong rừng rậm lao ra. lao thẳng tới đoàn xe. thẳng xả chiến đấu kịch liệt với Yến quân hộ vệ, tiếng leng keng của binh khí chạm vào nhau, kỵ binh bị chém trúng kêu thảm rơi xuống ngựa.

Yến quân rõ ràng không phải là đối thủ của quân Đường, chi trong thoáng chốc hộ vệ binh của xe ngựa đã chết hơn phân nửa. nhưng hộ vệ kỵ binh còn lại chạy trốn tán loạn về bốn phía, tất cả xe ngựa đã hoàn toàn bị cơn lửa to nuốt sống. vô số chiếc xe ngựa chạy thục mạng trên quan đạo và trong ruộng hoang. rất nhanh liền bị lật nhào trên mặt đất. ngựa kéo xe cũng bị vùi đầu lấp thân bời nhưng đống cò khô đã bốc cháy hừng hực.

Lúc này, ánh mắt của Lý Quang Bật lạnh lùng nhìn sang bốn bề rừng rậm. hắn đã nghe thấy tiếng thét giết và tiếng vó ngựa như sấm rền từ trước sau trái phải truyền đến. chi thấy Yến quân đông như kiến cò từ bốn phương tám hướng xuất hiện, tuyệt đại đa số đều là kỵ binh, dựa vào kinh nghiệm của Lý Quang Bật mà phán đoán, ắt hẳn không thấp hơn ba vạn người.

Lý Quang Bật đã phán đoán thật sự rất chính xác. ba vạn năm nghìn người.

Lý Quy Nhơn.

Thái Hy Đức, Lý Hoài Tiên mỗi người ra một vạn người, còn có năm ngàn quân hộ do An Thủ Trung suất lĩnh nữa.

Hành động của đợt vây bắt quân Đường lẩn này do hắn phụ trách dẫn đầu. chú ý là dẫn đầu. mà không phải thống soái, trước hết là quân của Lý Hoài Tiên thôi thì hắn đã không thế thống soái được rồi.

Lý Hoài Tiên có thế ửng lệnh của An Khánh Tự mà xuất binh, nhung quyền chi huy tuyệt đối không giao ra cho ai.

Ba đội quân tựa như một chiếc lưới săn khổng lồ, đang nhanh chóng hướng con mồi mà vây thắt lại, nhung khi còn cách quân đội Lý Quang Bật ước chừng bốn trăm bước, hơn ba vạn quân Yến đã đứng bước lại.

Giống như con mồi là một con sư từ hung mành, các thợ săn không ai dám tiến lên đi bắt con thú săn. trong tình hình thông thưởng. cũng đều là chờ cho con hùng sư tự vì đói khát mà ngã thẳng ra. huống chi đây lại là ba thợ săn ai nấy đều có ý đồ riêng, ai cũng không muốn mạo hiểm đi bắt con mồi. nhưng ai cũng muốn có chiến lợi phẩm tốt nhất, đầu người Lý Quang Bật.

Bên trong sự vây khốn của trọng quân, hai ngàn quân của Lý Quang Bật nhanh chóng kết thành vỏng trận, hình thành trong ngoài hai cái vỏng tròn lớn. bên vỏng ngoài các con ngựa cách xa nhau một bước, còn bên trong vỏng thì chiến mã cũng cách xa nhau một bước như thế, cùng vỏng ngoài lẩn lượt sắp xếp xen kẻ nhau, như vậy song phương có thể vừa tiến ra vừa tiến vô, hình thành hai đoạn tầm bắn.

Trên tay mỗi một kỵ binh cũng đều cầm một loại kỵ nỏ tối tân nhất.

Đây là một loại kỵ nỏ vừa mới nghiên cửu chế tạo ra chuyên dùng cho kỵ binh, khá giống với thần tí nỏ sau này, thân cung dài ba thước ba. dây cung dài hai thước năm. tầm bắn xa đến ba trăm bước, tầm bắn có hiệu lực sát thương trong phạm vi là một trăm tám mươi bước.

Nó chủ yếu khác ở chỗ cách thức lên dây cung. nhưng nỏ tiễn thông thưởng cũng đều là dùng sức phía sau kéo ra. dùng chân nhún hoặc là lực cánh tay, nhưng loại nỏ tiễn này lại có một que gậy như đòn bẩy vậy, từ phía dưới kéo ra trước để kéo que gậy bật ra. lợi dung nguyên Lý đòn bẩy, có thể kéo dây cung ra rất dề dàng.

Đối với bộ binh, phương thức kéo dây cung ngược lên này không quá thực dụng, nhưng với kỵ binh thì lại khác, cung nỏ có cán bằng gỗ, kỵ binh có thề một tay cầm khiêng. một tay khác cầm cán lên dây cung.

Bên trên bàn đạp của yên ngựa có một vật tựa vỏng sắt tròn, vỏng sắt tròn đó chính là mấu chốt lên dây cung, phối hợp với loại kỵ nỏ này mà chuyên môn thêm vào, chi cẩn đem gậy bấy cắm vào bên trong vỏng sắt. một tay hướng về phía trên dùng sức nhấc lên. chi nghe ‘Răng rắc một tiếng, thì đã hoàn thành việc kéo dây cung rồi.

Các mũi tên cũng là dùng hộp nỏ đựng, một hộp nỏ chứa hai mươi mũi tên, chi cẩn cầm nỏ ngang với mặt đất, dùng ngón trỏ đẩy tấm chắn nắp tên, một chiến nỏ tiễn bèn sẽ chính xác roi vào trong chỗ lên tên. cho dù có chút lệch đi, cũng có thế dùng tay điều chinh, tên chi có bảy tấc. nhung lại sắc bén hơn. tốc độ càng nhanh hơn. sức xuyên giáp tốt hơn. loại kỵ nỏ này tiện lợi. nhanh nhẹn, uy lực lớn mạnh, một vạn chiếc kỵ nỏ vừa mới trang bị trong quân đội, bèn rất được sự ưa chuộng sâu sắc của các kỵ binh, do hộp tên cực giống như Sửng bò tót, vì vậy các kỵ binh lại gọi nó là ‘Tê ngưu vọng nguyệt nỏ” (nỏ bò tót ngắm trăng).

Thêm vào đó nó có chỗ độc đáo của cán tay cầm, rất nhiều binh sĩ thông binh bèn lợi dụng chỗ lõm trên bề mật khiên đỡ phối họp sử dụng với loại nỏ này, có thề dùng một tay xạ kích, phương thức xạ kích này rất nhanh đã thịnh hành ở quân doanh, cũng gây được sự chú ý với các quân tượng, bất đầu nghiên cứu sự phối họp giữa khiên chắn và nỏ tiễn.

Hai nghìn kỵ binh vây thành hai vỏng tròn to ở bên trong và bên ngoài, hai nghìn chiếc kỵ nỏ lạnh lùng nhắm thẳng vào quân địch ở ngoài ba trăm bước, song phương đã hình thành nên cục diện giằng co.

Nhưng cục diện giằng co này cũng chi duy trì được trong chốc lát, quân đội Lý Quy Nhơn phía tây nam đã phát động sự công kích đầu tiên, tiếp theo sau là Thái Hy Đức bộ ở phía đông cũng phát động công kích theo, năm nghìn hộ lương quân của An Thủ Trung cũng đánh tới, nhưng một vạn quân Lý Hoài Tiên ở phía bắc lại không động đậy, bọn họ phất cờ reo hò, nổi trống trợ uy, nhung không một ai đánh ra.

Thủ hạ mănh tướng Lý Nhật Việt của Lý Hoài Tiên nhận được sự chi thị của chủ soái: Xuất binh không xuất lực, nhằm để bào toàn thực lực.

Hai vạn năm nghìn Yến quân từ ba phía nhanh chóng đánh ập tới. khí thế như dỡi non lấp bể, khiến người ta kinh hoàng, nhưng Lý Quang Bật lại chẳng nhúc nhích chút

nào, hắn có mang theo vũ khí bí mật. không chút hoang mang.

Lý Quang Bật thấy quân đội phía bắc tuy rằng tiếng thét giết ùn trời, vậy mà thực tế lại không tiến công, trong lòng hắn có chút sờ ngộ, bèn tức tốc điều chinh trận hình, từ trận tròn biến thành trận bán nguyệt, mặt bắn phát càng lớn hơn nữa.

Cho dù quân Đường chi có hai nghìn người, nhưng bọn họ lại ngưng tụ trầm vững như thái sơn. ai nấy ánh mắt sắc lạnh, tay cầm kỵ nỏ, nhắm thẳng vào Yến quân đập ngay trước mắt. bọn họ không có chút sì là hoảng sợ và mong muốn thoái lui, sát khí lớn mạnh do hai nghìn quân đội tụ lại phát ra. lại chẳng mảy may thua kém với hai vạn năm nghìn Yến quân.

Yến quân đang tức tốc lao thẳng vào quân Đường, ba trăm bước… hai trăm năm mươi bước… hai trăm bước… một trăm tám mươi bước, kỵ binh đã dẫn đầu bước vào cự ly sát thương, một tiếng mõ dồn dập trong đội ngũ quân Đường đột ngột vang lên. theo tiếng mõ vang, một nghìn nỏ tiễn như mưa bão bắn ra.

ập thẳng vào kỵ binh Yến quân đông nghịt, chi thấy một lớp người ngựa ngã người bay, mấy trăm kỵ binh Yến quân bị bắn trúng, ngã nhào xuống đất. trờ nên Rối loạn, ngay sau đó kỵ binh vỏng trong giục ngựa tiến lên. lại là một nghìn chiếc nỏ tiễn bắn bật mạnh ra. dày đặc như mưa rào, lại là ba bốn trăm kỵ binh trúng tên ngã quỵ.

Ngoài ra một nghì kỵ binh đã lên nỏ tiền xong, một lẩn nữa bắn phát ra. binh sĩ quân Đường đã từ từ ăn ý nhau, bọn họ không còn là một trước một sau nữa. mà là cùng hàng phát tên. mỗi người đều hình thành sai lệch thòi gian với chiến Hữu bên cạnh, một lượt tên phát ra. lại một lượt tên khác lại lập tức bắn phát.

Vào khuyên, nâng nỏ, lên tên. xạ kích, cơ hồ là một hơi liền mạch dứt khoát, động tác thuần thục dị thưởng, đến nỗi mà tên trận không có bất kỳ sự ngắt quàng nào, trôi chảy như nước chảy mây trôi, mũi tên ngập trời lấp đất từng đợt từng đợt bắn vào quân trận của quân địch, chi vỏn vẹn trong khoảng cách trăm bước ngắn ngủi, đã bắn ra sáu đợt một vạn hai nghìn mũi tên. kỵ binh tử thương đã gần đến năm nghìn người, tám nghìn kỵ binh của Lý Quy Nhơn tan rã trước nhất, đã triệt ra khỏi sự vây công.

An Thù Trung cũng là một viên lão tướng kinh nghiệm phong phú. hắn thấy nỏ tiễn của kỵ binh quân Đường lại lợi hại như vậy, khiến cho hắn sửng sốt thán phục, còn quân đội của Lý Hoài Tiên không hề tham dự vào sự vây công, hai bên như vậy thì sẽ xuất hiện lỗ hổng binh lực. quân Đường có thể từ trong hai lỗ hổng này ung dung mà chạy khỏi ra.

Hắn lập tức hô lớn: “Thu binh!”

Tiếng chiêng thu binh ‘tang! tang! tang! gõ vang.

Yến quân cảm thấy bất lợi lui xuống như nước triều, lại lui đến ngoài ba trăm bước, khi sự xạ kích của quân Đường không hề đứng lại, mà là dày đặc bắn vào mặt đất. hàng nghìn binh sĩ Yến quân bị thương đang giãy giụa trên mặt đất.

CÙNG với nhưng con chiến mã nằm trên mặt đất chảy máu co giật, sau một chốc lát. trên chiến trường trờ nên tĩnh lặng, tất cả thương binh thương mã toàn bộ đều đã bị bắn giết hết.

Còn binh sĩ quân Đường cũng bị thương ba mươi mấy người, bị mũi tên bắn từ đối phương sây thương tích, nhung không một ai trận vong, trên chiến trường trờ nên tĩnh lặng.

đối phương đã bước vào sự giằng co của một đợt mới.

An Thủ Trung phóng ngựa chạy vội đến phía bắc, giận mắng đại tướng Lý Nhật Việt nói: “Ba quân tướng sĩ đều chiến đấu quên mình, sao bộ ngươi lại không xuất?”

Lý Nhật Việt lạnh lùng đáp: “Thời cơ cHứa tới, xuất binh thương vong quá lớn. mất nhiều hơn được.”

An Thủ Trung tức giận đến điếng người, chửi ầm lên nói: “Ngươi…

Hỗn đản!

Nếu

không phải các ngươi không ra binh, bọn ta cũng không đến nỗi thương vong lớn đến như vậy, các ngươi ôm tư tâm trong lòng!”

“An tướng quân!”

Lý Nhật Việt vẫn khẩu khí lành đạm nói: “Ra binh hay không do bản thân bọn ta quyết định, ngươi không phải An thiếu vương gia. không có quyền chi huy bọn ta. vì vậy xin ngươi đừng có vượt quyền.”

“Ngươi!”

An Thù Trung tức giận đến cả người phát run. hắn rút ra một mũi tên. gập lại hai đoạn, xoay người giục ngựa bước đi.

Lý Nhật Việt liếc mắt một cái nhìn tên gãy trên đất, khinh khinh cười lạnh lên một tiếng.

Trong quân Đường.

Lý Quang Bật lại kích động vạn phần, hắn lớn tiếng cổ vũ các binh sĩ của mình: “Làm hay lắm. không hô là quân An Tây, núi Thái sơn lờ ngay trước mặt mà không kinh sợ, để cho Yến quân cẩu tặc nhìn xem. cái gì là thiên hạ đệ nhất quân, cái gì gọi là lấy một làm mười, các huynh đệ. hôm nay bọn ta phải để người thiên hạ biết rằng, quân nhân bước ra từ chiến trường Thồ Hỏa La. là không thể nào chiến thắng được!”

Trên quan đạo, hai nghìn quân Đường đang giằng co với ba vạn Yến quân, còn trong kho lương Yến quân của huyện Lâm Minh lại là tiếng thét giết rung trời.

Lâm Minh vốn dĩ có tám nghìn trọng binh Yến quân trú phòng, nhung An Thủ Trung mang đi năm nghìn người đi phục kích Lý Quang Bật. ngoài ra còn có một nghìn kỵ binh đi ngụy trang áp tải lương thảo, trong kho lương chi còn lại có hai nghìn quân, binh lực rất ư yếu mánh.

Mà lúc này, một chi ba nghìn quân Đường do bộ tướng Ưng Hy Hạo của Lý Quang Bật suất lĩnh đã xông phá sự liều chết chống cự của hai nghìn hộ lương Yến quân, đánh

thẳng vào trọng địa kho lương, từng túi hòa dầu phun bắn lên trên kho lương, từng ngọn đuốc đốt cháy hỏa dầu, ngọn lửa thổi bùng lên trên không trung, từng tòa từng tòa kho lương bị ngọn lửa lớn hừng hực nuốt chửng lấy, ánh lửa ngụt trời, chiếu sáng bầu trời đêm tăm tối, ngoài xa trăm dặm đều có thể nhìn thấy ngọn lửa sáng đò và khói đặc cuồn cuồn.

Trên quan đạo ngoài xa ba mươi dặm. quân Đường và Yến quân vẫn còn đang giằng co, một viên quân Đường đột nhiên chi vào phương bắc la to: “Tướng quân.

Ưng tướng quân đã thành công rồi!”

Yến quân cũng đã phát hiện sự bất thưởng, bỗng chốc trờ nên xao động, chúng quân ồ lên kinh hoàng, mỗi người đều trợn mắt há hốc mồm.

An Thủ Trung vỗ mạnh lên trán một cái. trong mắt đau khổ tột cùng. hắn đã trúng phải kế điệu hồ ly sơn của Lý Quang Bật rồi.

Lý Quang Bật thấy thời cơ đã chín mùi, bèn hô to một tiếng: “Chấn thiên lôi bắn ra!”

Lập tức có mười mấy viên công tượng quân Đường từ trên xe ngựa dỡ xuống một chiếc máy bắn đá loại nhỏ, máy bắn đá loại nhỏ chia làm bốn bộ phận khác nhau, trong chốc lát bèn đã lắp đật xong, mấy chục quân Đường đem máy bắn đá loại nhỏ khiêng đến ngoài mấy chục bước.

Loại máy bắn đá này giống như một chiếc giường nỏ loại to, dài đến một trường, dùng bàn kéo lên lực. có thê đem vật thế nặng ba mươi cân bắn đến ngoài ba trăm bước.

Hai vạn người Yến quân đều ngơ ngác nhìn vào bọn họ đang hì hục bận rộn. ai cũng không biết quân Đường đang làm gì. sắp ném đá tác chiến ư?

Nhung chi có một cái máy bắn đá. có ý nghĩa gì chứ?

Một viên binh sĩ quân Đường đã đốt cháy chấn thiên lôi giống như quả bí đỏ màu đen vậy, mồi lửa nhanh chóng được đốt lên. khi lửa cháy đến vạch mức ba trăm bước, máy bắn đã đã phát bắn ra. một quả chấn thiên lôi đen ngòm ở giữa không trung vẽ ra

một đường cong đẹp mất. trong không trung ‘xè! xè! bốc khói trắng.

Bắn đi về phía đỉnh đầu đám bộ binh dày đặc nhất của Yến quân, đây là bộ thuộc của Thái Hy Đức. hơn một vạn Yến quân cùng nhau ngước đầu lên ngóng nhìn, trơ mắt ra nhìn vào vật thể hình cầu màu đen đập tới trên đinh đầu của bọn họ.

Lúc này hai nghìn quân Đường cùng nhau quay đầu vọt lẹ về hướng bắc. một hơi xông ra khỏi một trăm năm mươi bước, đã chạy ra khỏi bán kính sát thương của chấn thiên lôi, rất nhiều người đều bịt chặt lấy lỗ tai, ngay cả lỗ tai của chiến mã cũng bịt chặt lại.

An Thù Trung đột nhiên ỷ thức được không ổn. hắn hô to một tiếng.

“Không hay!”

Vừa dứt lời. chấn thiên lôi liền ở trong đám đông Yến quân phát nổ mạnh, chi thấy một ngọn lửa màu đỏ bắn ra. ngay sau đó là tiếng phát nổ rung trời lờ đất.

ánh đỏ xẹt qua. khói đặc cuồn cuồn, khói đặc màu trắng xám vụt thăng lên trời, nhanh chóng hình thành nên một đám mây hình nấm.

Dưới ba lớp đả kích của hòa dược, khí áp và xác vụn vò sắt.

Yến quân tử thương thảm trọng, trung tâm vụ nổ khắp nơi đều là xác chân tay ngồn ngang, đầu người bị nổ banh, thân thể bị nổ đứt. còn có binh sĩ bị khí áp giật chết, binh sĩ bị thương nằm khắp trên mặt đất, khắp nơi là tiếng rên ri đau khổ, đám đông Yến quân quá tập trung đông đúc. làm cho hiệu quả sát thương của quả chấn thiên lôi này phát huy đến cực độ, hơn một nghìn Yến quân bị nổ chết hoặc nổ thương.

Nhưng sự xông kích mà chấn thiên lôi mang lại càng đáng sợ hơn. hơn hai vạn Yến quân có mật tại hiện trường đều bị dọa đến Sửng sờ, bọn họ cHứa bao giờ nhìn thấy qua thử vũ khí uy lực lớn như vậy, đây quả thật chính là lôi thần đang tức giận.

Đại bộ phận binh sĩ đều là người Hồ, bọn họ quỳ rạp xuống đất. liều mạng dập đầu cầu xin tha thử.

đây là trời phạt, trời khiển phạt đối với sự tàn bạo của bọn họ.

Quân Đường cho dù có chuẩn bị, nhưng vẫn là bị tiếng nổ to đùng của chấn thiên lôi làm kinh sợ đến phát hoảng Rối loạn, nhung rất nhanh bèn đã khôi phục lại bình thưởng.

Lý Quang Bật vung chiến đao một cái. gào thét lớn: “Các huynh đệ!

Thời khắc

của anh hùng đã đến.

để quân giặc run rẩy dưới vó ngựa của chúng ta đi!”

Quân Đường đồng thanh Rõng lên. hai nghìn thanh hoành đao vạch ra làn sát khí ngập trời, hai nghìn kỵ binh nhanh mà mạnh như sấm bồ, dùng một tư thế cuốn phăng mọi thử. càn quét về phía Yến quân hồn bay phách lạc.

Yến quân đã quân tâm đại loạn, bọn họ không còn lòng dạ nào chống cự. chi trong nháy mắt đã tan rã. bọn họ tháo chạy tán loạn, khóc thét vút trời, đầu người thẳng lốc dưới vó ngựa của quân Đường, tiếng cầu xin trờ thành tiếng thảm kêu của chết chóc.

An Thủ Trung thấy Yến quân không sức nào chống đỡ, đặc biệt là kho lương mà hắn phụ trách đã bị quân Đường thiêu hủy, hắn tự biết Lý Quy Nhơn sẽ không bỏ qua cho minh, bèn suất lĩnh hai nghìn binh sĩ tâm phúc chạy trốn sang hướng đông nam.

đi nương nhờ Điền Thừa Tự, Lý Nhật Việt cũng bị chấn thiên lôi dọa đến Sửng người, hắn càng không lòng dạ nào tác chiến nữa. một lòng muốn bảo toàn thực lực. suất lĩnh một vạn bản bộ nhanh chóng rút lui khỏi chiến trường.

Thê thảm nhất là quân đội của Lý Quy Nhơn và Thái Hy Đức.

đặc biệt là quân của Lý Quy Nhơn, là trọng điểm quân Đường tiến công đồ sát. trận chiến này, giết đến mức Yến quân máu chảy thành sông, thi thể phơi khắp ruộng hoang, ba vạn năm nghìn Yến quân trước sau bị chém giết đi hơn một vạn tám nghìn người, còn quân Đường chi có hai nghìn kỵ binh, cuối cùng hai nghìn kỵ binh quân Đường từ thương cHứa đến hai trăm người, đã sáng tạo ra một trận chiến huy hoàng nhất cho sự lấy ít thắng nhiều trong mối loạn An Sử.

Một trận chiến này đã làm cho Lý Quang Bật danh chấn thiên hạ.

được xưng tặng là ‘quân thần”, hào quang của hắn nhanh chóng vượt qua khỏi Lý Tự Nghiệp, trờ thành nhân vật xếp thứ hai của quân An Tây chi đứng sau Lý Khánh An.

Chương 643: Chiến dịch Thượng Đảng (5)

An Lộc Sơn hai ngày nay quả thật ngủ không ngon giấc, không nhưng ngủ. mà cả có thế nói là đến mức ăn chả buồn ăn.

Hắn nhận được tin nhanh từ Hà Đông của Lý Trư Nhi. nữ đạo cô xuất gia tại Thái Nguyệt Quan huyện Khúc Dương quả thực chính là Dương quý phi.

An Lộc Sơn như thể đại hi từ trên trời rơi xuống, tối hôm đó hắn đã mất ngủ. cả bản thân hắn còn không nhớ rõ Rõt cuộc từ năm nào, khi hắn lẩn đầu tiên nhìn thấy quý phi, đã thầm mong trộm nhớ.

Để lấy lòng quý phi. hắn không tiếc tìm chi thử kỳ trân dị bảo trên đời đến tặng, trên mỗi món kỳ trân hắn đều sẽ cho khắc chừ “An Lộc Sơn kính biếu”.

Bao nhiêu năm nay, muốn mà không được, cái nỗi khố đó không nhưng không được giải trừ. mà lại càng khiến hắn thêm tương tư như điên dại.

Vì thế mà cơ hồ tất cả nữ nhân của hắn đều phải lấy Dương quý phi làm tiêu chuẩn, dù là thân hình, tướng mạo, thậm chí chi cẩn ánh mắt giống, hắn cũng đều thu gom hết vào hậu cung của mình, nhưng như thế vẫn khó mà giải được khát khao của hắn với Dương quý phi, mà thậm chí trên mức độ nào đó, hắn tạo phán còn liên quan đến Dương quý phi.

Lúc này, Dương quỷ phi đã ở ngay trước mắt hắn. sẽ lập tức được đưa đến bên cạnh hắn.

An Lộc Sơn chi thấy mọi việc dưới chân trời này đều không còn quan trọng nữa. chi cẩn có được người nữ nhân này, hắn có thề bỏ hết tất cả.

Hai hôm nay An Lộc Sơn đã bắt tay vào xử trí hậu cung của hắn.

Hơn một trăm người nữ nhân, có người bị đem tặng, có người được cho khoản tiền rồi đưa về nhà mẹ đẻ, hắn không muốn lưu lại bất kỳ người nào nữa.

Tóm lại hắn phải để Dương quỷ phi thấy, An Lộc Sơn hắn chi cẩn nàng một nữ nhân thôi.

Mới sáng sớm.

An Lộc Sơn đã dậy.

Nữ nhân của hắn hôm qua đã bị đưa đi hết. tối qua hắn đã phá lệ lên giường ngủ từ sớm.

Sau khi nghỉ ngơi một đêm. hắn bỗng thấy thân thê mình đã có phần linh hoạt hơn. cũng không còn nặng nề mòi mệt như trước, mắt hắn hình như nhìn rõ hơn.

Và khiến hơn ngạc nhiên hơn cả. là hắn có thể tự mình đứng trước gương mà không cẩn ai đỡ.

Nhưng điều này khiến hắn vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng. không lẽ minh đã quá ư phóng túng hành lạc như bọn y sĩ lang băm kia nói?

Phát hiện này khiến hắn vui hết một khắc giờ, mãi cho đến lúc hai chán mỏi mệt không đứng nổi mới thôi.

“Mau mau đỡ ta dậy, ta phải đi thay áo!”

An Lộc Sơn bỗng nhớ đến Dương quỷ phi sắp đến. biến hóa của cơ thể hắn cũng chăng còn thời gian quan tâm nữa. vì muốn lấy lòng quý phi hắn đã cho may một mớ quẩn áo mới cho mình.

Lẩn đầu tiên gặp mặt. hắn nhất định phải để lại nơi nàng một ấn tượng tốt.

Hai thị vệ đã dìu An Lộc Sơn đến trước chiếc gương đồng to, một thị vệ thay An Lộc Sơn cởi đi áo ngoài, quay đầu nhìn nhìn ba bộ trường bào trên bàn. khẽ giọng hòi: “Vương gia. phải mặc phải bộ nào?”

An Lộc Sơn nghĩ nghĩ bèn nói: “Màu vàng, quý phi thích nhất màu vàng.”

Áo bào rất rộng, chất lụa mịn màng khoát lên người An Lộc Sơn đã khôn khéo che đi cái bụng phệ của hắn. khiến hắn trong có vẻ vạm vỡ, tráng kiện.

Hiệu quả này khiến An Lộc Sơn rất ư măn ỷ.

“Ả thợ may Đỗ Thập này lành nghề lắm. hãy giữ ả lại trong vương phủ. chuyên môn may quẩn áo cho ta và quý phi.”

“Tuân lệnh!

Tiểu nhân sẽ đi an bài ngay.”

An Lộc Sơn lại đứng ngắm gương một hồi. hắn đương nghĩ sẽ thử bộ áo bào trắng khác thì bên ngoài bỗng vọng lại tiếng bước chân vội vã.

“Vương gia!

Đại hi rồi!”

Thi vệ đến đưa tin kích động đến động giọng nghe cũng khan khác, trong tay hắn là một cuốn họa cùng một lá thư.

An Lộc Sơn cũng không kịp quở trách thái độ của hắn mà lòng đầy kỳ vọng hòi: “Việc gì thế?”

“Vương gia.

Lý Trư Nhi đã đến Hằng Châu, đây là bức họa của quý phi mà thợ vẽ họ Hứa đã đưa đến. và cùng với một lá thư của Lý Trư Nhi.”

“Mau mang cho ta!”

An Lộc Sơn như tiếp nhận báu vật vô giá nhận qua thư và tranh.

Hắn ngồi lại trước bàn. thận trọng từ từ mờ bức họa ra. cặp má đầy thịt mờ phúng phình như đang run rẩy, cả thờ hắn cũng phải cố nín chặt, cử như sợ thờ mạnh chút cũng làm mỹ nhân trong tranh phải hoảng sợ.

Thợ vẽ Hứa là họa sĩ trong hoàng cung Lạc Dương, trình độ của hắn đương nhiên là cao, nhung hắn cHứa bao giờ gặp Dương quý phi, cho nên quỷ phi mỹ nhân mà hắn vẽ ra cũng chi được như thế.

Nhàn lực của An Lộc Sơn hôm nay khá khầm hơn chút, hắn miễn cường nhìn rõ Dương quý phi trong tranh, trên người mỹ nhân bận một bộ đạo bào, không chút phấn son. cho người ta một cảm giác mới mè tươi mát.

An Lộc Sơn đã năm sáu năm cHứa gặp Dương quý phi, nàng trong ký ức hắn cũng đã có phần nhạt nhỏa, nhưng mới thoạt nhìn mỹ nhân trong tranh, hắn bỗng nhớ lại quý phi mà hắn từng gặp trong bừa tiệc cung đình rất nhiều năm về trước, chính là nàng!

Tay An Lộc Sơn run run vì kích động.

vốn dĩ hắn vẫn còn chút ít hoài nghi. nhung nhìn thấy bức vẽ này, sự hoài nghi cuối cùng cũng hắn cũng tan biến theo mây khói.

Hắn bỗng dung có cảm giác muốn khóc, quý phi giờ đã đến Hà Bắc rồi ư?

Còn ba ngày nữa thôi, nàng sẽ trờ thành nữ nhân của hắn chi trong chớp mắt nữa thôi!

An Lộc Sơn thế mới nhớ ra còn có thư của Lý Trư Nhi, chừ Lý Trư Nhi biết không nhiều, thư là do hắn nói. người khác viết thay, đều là khẩu khí mọi ngày của Lý Trư Nhi.

An Lộc Sơn cầm thư lên mờ ra đọc vôi. cả bầu nhiệt huyết tràn trề của hắn bỗng chốc nguội hết một nửa. quý phi ở Hằng Châu không chịu đi tiếp nữa. nàng cứ inh ôi đòi về Trường An. nếu không nàng sẽ tự sát.

An Lộc Sơn vội vã đọc tiếp mà không khỏi nộ phát xung quan, đập bàn đập ghế nguyền rủa: “Hãy lôi ả tiện nhân kia xuống phanh thay nghìn mảnh cho ta!”

Hóa ra là có một thị nữ nói đủa với quý phi, nói là sẽ mang nàng đến tặng cho đại tù trường Khiết Đan. quỷ phi đã tin là thật, khóc lóc đòi đi treo cô tự vẫn. may mà được cửu kịp thời, nhung có điều nàng không chịu tiếp tục lên đường nữa.

Không biết từ đâu nàng tìm thấy một con dao, ai dám đưa nàng đi là nàng đòi sẽ tự đâm vào tim mình tự sát.

Vào khúc cuối của thư.

Lý Trư Nhi đã nói: “Quý phi đã quyết tâm rồi, nàng nói trừ phi gặp được Yến vương điện hạ. nàng mới tin là đến Ư Châu, nếu không nhất định là muốn đưa nàng đến chỗ bọn Hồ nhân.

Nàng đòi tự sát.

Yến vương điện hạ. quý phi đã nhiều lẩn gặp phải vấp ngã trong đời, nàng rất ư đáng thương. quý phi cũng có lòng hoài niệm với điện hạ. nô tai cho rằng điện hạ có thể đích thân đến đón.

để tỏ rõ lòng thành của mình, quỷ phi chắc chắn cũng sẽ cảm kích rơi lệ, tận tâm hầu hạ điện hạ!”

Nhìn thấy sáu chừ “tận tâm hầu hạ điện hạ”, trong lòng An Lộc Sơn quyện lại, hắn không đợi chờ nổi nữa. vội gọi liền mấy tiếng: “Mau mau chuẩn bị xe ngựa, ta phải đến Hằng Châu!”

“Điện hạ.

Hà Đông đương đại chiến, điện hạ giờ rời Ư Châu e rằng không thích hợp lắm…”

Một tên thị vệ vừa muốn ngăn An Lộc Sơn lại, nhung bèn bị An Lộc Sơn quay người bạt mạnh một bạt tay đánh ngã xuống đất.

“Tên khốn!

Ngươi muốn đề ta chết ư?

Người đâu?

Mau lôi hắn xuống đánh chết cho ta!”

Mấy tên võ sĩ cùng xông lên lôi thị vệ cùng xông lên lôi tên thị vệ ra ngoài, thị vệ khóc lóc inh ỏi xin tha: “Điện hạ. xin điện hạ hãy nể tình tiểu nhân một lòng trung thành hầu hạ bao điện hạ bấy lâu. hãy tha cho tiểu nhân.”

An Lộc Sơn vẫn cHứa hết giận, lớn tiếng mắng nhiếc: “Đánh chết!

Đánh chết!”

Tên thị vệ bị lôi xuống. các thị vệ bên cạnh vội chạy đi chuẩn bị xe ngựa, vương gia phải đi Hăng Châu, hắn dám nói một tiếng “không” cơ chứ.

Nửa canh giờ sau.

An Lộc Sơn dưới sự yểm trợ của ba ngàn thị vệ đã vội vã xuất phát, rời khỏi u Châu, tiến về hướng Hằng Châu.

Biệt quán huyện Chân Định, tiếng rên ri phóng đăng không thành thể thống gì kéo dài cả nửa canh gìỜ cuối cùng cũng đã kết thúc, mỹ nhân “quý phi” cuối cùng cũng không còn động tĩnh gì. tất cả mọi người bịt tai lại cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm bò tai xuống.

Mấy nàng thị nữ mật đỏ lòm phi mạnh một tiếng, rủa thầm: “Cái bà mập vô liêm si!”

Chi một chốc sau, Sử Tư Minh đã chinh lại áo quẩn, từ trong phòng đi ra.

Trên mặt hắn là nụ cười thỏa màn đắc ý.

Cũng chẳng phải vì ả nữ nhân này có bộ mặt giống Dương quý phi. hắn không đến nổi mê mẩn nàng như An Lộc Sơn, hắn phải choi ả nữ nhân này chẳng qua vì An Lộc Sơn vô cùng thèm khát ả mà thôi.

Chi cẩn là thứ An Lộc Sơn thích.

Sử Tư Minh hắn sẽ phải chiếm cho kỳ được, đấy là việc hắn thích làm nhất, thứ mà Sử Tư Minh cẩn là cảm giác chinh phục, hắn phải chinh phục ả nữ nhân kia.

Hắn cảm thấy minh chinh phục được ả nữ nhân này, cũng sẽ có cảm giác như mình đã chinh phục được An Lộc Sơn.

Sử Tư Minh phi nhổ một miệng nước bọt đầy mùi máu tanh xong bèn quay lưng bỏ đi.

Lúc này, Lý Trư Nhi lẳng lặng đi đến bên cửa ngó vào nhìn nhìn bên trong. chi thấỵ trên giường là gò xác thịt trắng nõn. bộ ngực phập phồng hổn hển thở như thề gần ngất lịm đi.

Ly Trư Nhi nheo mắt với thị nữ. căn dặn: “Ngươi hãy mau đi chinh trang lại giúp nàng ấy, nhớ trang điểm lại cho nàng.”

Nói xong hắn vội quay lưng bò đi.

Kỳ thực hắn rất ghét ả nữ nhân này, vừa thích già tạo vừa đỏng đánh, à còn ngờ mình là quý phi thật sao?

Nếu không phải vì An Lộc Sơn thích ả phụ nữ này, hắn chi muốn một đao đâm chết ả thôi.

Nếu Dương quý phi thật mà thế, Lý Trư Nhi hắn chắc thà treo cồ còn hơn.

CHứa đi được vài bước thì một tên thị vệ lại chạy đến: “Tiều ca. phó soái muốn gặp ngươi, ngươi mau đi theo ta.”

“Được!”

Lý Trư Nhi bèn quay lưng đi theo hắn.

Sử Tư Minh đã đứng trước cửa viện, đương

đứng đợi Lý Trư Nhi.

Lý Trư Nhi vội quỳ xuống nói: “Nô tài tham kiến phó soái!”

“Tiểu ca không phải khách sáo!

Mau đứng dậy!

Mau đứng dậy!”

Trên mặt Sử Tư Minh nụ cười rạng rờ. kéo Lý Trư Nhi dậy như túm gà con. lòng Lý Trư Nhi bỗng chốc đập mạnh, mấy hôm trước Sử Tư Minh đâu thế. hắn đều hai tay đờ Lý Trư Nhi dậy cơ mà.

đã thế Sử Tư Minh còn dùng tay phủi bụi bám trên đầu gối hắn. khiến hắn cảm động vô cùng.

Nhưng giờ đây, hắn một tay túm lấy vai Lý Trư Nhi. lôi dậy, khiến Lý Trư Nhi đau cả bả vai.

Sự thay đối thái độ nho nhỏ này khiến Lý Trư Nhi bỗng dưng thấy sợ.

Hắn len lén liếc nhìn Sử Tư Minh, phát hiện nụ cười của Sử Tư Minh vẫn như cũ, nhung trong ánh mắt lại ẩn chất chút tàn bạo chói lóa.

Lý Trư Nhi lập tức cúi sầm đầu xuống. chán hắn đã có phần run lẩy bẩy.

Hắn đã ý thức được.

Sử Tư Minh sau khi đắc thủ nhất định sẽ giết hắn diệt khẩu.

“Tiều ca. sáng hôm nay thị vệ của An Lộc Sơn đã đến. ngoài đưa thư ra còn có nói gì nữa không? ”

Sáng hôm đó, thị vệ An Lộc Sơn đưa đến một lá thư. thư đã rơi vào tay Sử Tư Minh, nhung Sử Tư Minh cảm thấy An Lộc Sơn chắc chắn còn khẩu dụ.

An Lộc Sơn quả thực có truyền khẩu dụ đến. một số lời kín đáo hắn sẽ không viết trên thư. hắn muốn Lý Trư Nhi phải hầu hạ tốt quý phi. phụ cận Chân Định có suối nước nóng, hắn nói Lý Trư Nhi hãy dẫn quy phi đi tắm suối nước nóng.

Trong đầu Lý Trư Nhi chợt lóe sáng, bèn khẽ giọng hòi: “Vương gia muốn có một bức họa quỷ phi không mặc quẩn áo, Để Hứa họa sĩ vẽ nàng ấy đi. tối nay sẽ có người đến lấy.”

“Cái lão già háo sắc này!”

Sử Tự Minh cười tít mắt chửi.

Hắn tin lời này là có thật, nhưng lời này quả thật không thế viết trên thư được, bèn cười nói: “Được!

Ngươi hãy đế Hứa họa sĩ vẽ một bức. vẽ đẹp vào, để tên lão già háo sắc kia lửa dục cháy bỏng, lập tức liều mạng chạy đến!”

Sử Tư Minh vừa đi, Lý Trư Nhi thầm đưa tay gạt bớt mồ hôi. quay lung đi tìm Hứa họa sĩ. trong đầu hắn chi có một ỷ nghĩ, phải nghĩ cách giữ lại cái mạng nhỏ của minh.

Chương 644: Chiến dịch Thượng Đảng (6)

Đội ngũ đón dâu của An Lộc Sơn đã tới Vọng Đô huyện Định Châu, để nghênh đón Dương quý phi.

An Lộc Sơn đã bố trí đội rước dâu rất phô trương rầm rộ hắn thậm chí vận dụng đến long liễn, đó là thứ hắn đã chuẩn bị sẵn ở vài năm trước rồi. giấu ở trong kho, hiện tại nó công khai xuất hiện rồi. năm trăm thị vệ khiêng long liễn khổng lồ, phía trước có 800 đại hán tay cầm cờ phiên xếp thành hàng mà đi.

đại kỳ phấp phới, vô cùng khí thế.

An Lộc Sơn ngồi ở trong xe ngựa, hí mắt nhìn vào đội ngũ đón dâu rầm rộ, hắn rất hài lòng với việc bố trí của mình, quý phi thân phận rất ư cao quý, ngoại trừ mình ra. còn ai có thể cho nàng được thanh thế và hiển quỷ lớn như vậy được chứ. hắn tin tường rằng quý phi nhất định sẽ cười tươi ra mặt.

Lúc này, một con ngựa chạy vội tới. trên ngựa là một gã thị vệ của An Lộc Sơn. hắn mỗi ngày đều phải phái một người đi hôi thăm tình hình của quỷ phi, quý phi ăn cơm cHứa?

Tắm rửa cHứa?

Nghỉ ngơi có được thoải mái không?

Nhưng chi tiết nhỏ đó hắn cũng đều phải hỏi cho rõ ràng.

“Vương gia. có một bức tranh!”

Thị vệ hai tay dâng lên một bức tranh cuốn.

An Lộc Sơn cười ha hả tiếp lấy, hắn nhắm mắt lại trong chốc lát trước, như vậy mới có thể thấy rõ hơn. hắn mờ mắt ra.

đầy cõi lòng chờ mong mà chậm rãi mờ bức tranh cuộn tròn ra. lại lập tức ngây ngẩn cả người, trong bức tranh không ngờ lại là một bức tranh quý phi khỏa thân, nằm nghiêng trên chiếc giường thấp, mặt mày tình tử. trên thân không một mảnh vải. một cơn lửa giận lập tức dấy lên trong lòng An Lộc Sơn.

Tên Lý Trư Nhi và Hứa họa tượng lớn mật kia. cả gan dám để cho quý phi vẽ bức

tranh hạ lưu thế này, bọn họ ăn gan hùm mật gấu rồi sao?

Lý Trư Nhi là hoạn quan có lẽ đờ một chút, nhưng Hứa họa tượng…

An Lộc Sơn không khỏi tức sùi bọt mép, xé bức tranh ra thành hai nửa.

đó là nữ nhân mà hắn muốn dùng tòa nhà dát vàng để giấu đi. là chiếc vẩy ngược của hắn. ai dám xúc phạm!

Hắn lập tức ra tay ác độc. nhất định phải đem Lý Trư Nhi và Hứa họa tượng giết chết.

Nhưng rất nhanh.

An Lộc Sơn liền tinh táo lại ngay, không đúng a!

Dương quý phi làm sao lại vẽ bức tranh loại này chứ. cho dù ở trong Đại Minh cung cũng không có khả năng, nàng là ai. từng là nữ nhân cao quỷ nhất Đại Đường, bức tranh loại này một khi lan truyền ra rồi. mặt mũi của nàng còn để ở đâu được nữa?

Hơn nữa nàng bây giờ còn là nữ đạo sĩ. càng không thê a!

Đây là chuyện gì đây, không phải nói nàng tìm cái chết không chịu đi sao?

Nhung vẻ mật nàng nằm trên giường, rõ ràng là vẻ mặt tình tử của dâm phụ.

Trong lòng An Lộc Sơn bắt đầu sinh nghi rồi. hắn vốn dĩ là một người có bệnh đa nghi rất nặng, mấy ngày này đã bị chuyện của quý phi che đi lý trí. liền cái gì cũng không suy xét tới nữa. nhung bức họa này tựa như một chậu nước lạnh đố xuống đầu An Lộc Sơn. hắn lập tức rùng minh bừng tinh ra. có chút tinh táo rồi.

Lý Trư Nhi hầu hạ mình mười năm rồi. tính tình của minh hắn còn không biết sao?

Trừ phi hắn muốn tìm cái chết, mới để cho quý phi vẽ thử tranh loại này, quan trọng hơn là đánh chết An Lộc Sơn cũng không tin.

đường đường Dương quý phi lại khỏa thân Trần truồng để cho một họa tường không có lấy chút danh tiếng sì mà vẽ mình?

Trong này nhất định có mờ ám!

Nghĩ đến đây lập tức hạ lệnh: “Quay về Vọng Đô huyện!”

Hắn lại dặn dò một gã thân binh: “Hãy gửi thư cho bồ cầu đưa đi Hằng Châu, gọi Lý Trư Nhi tới đây cho ta.”

Tin tức đội đội của An Lộc Sơn bỗng nhiên đứng bước ở Vọng Đô huyện Định Châu, sau hai canh giờ liền thông qua xích hầu truyền tới tai Sử Tư Minh, tin tức này thực sự làm hắn cảm thấy ngạc nhiên, không có lý do gì a!

An Lộc Sơn tới đây đầy hung trí vội vàng mà đến như vậy, sao lại đột nhiên ngừng lại ở Vọng Đô huyện?

Hơn nữa lại sau khi qua Vọng Đô huyện mới đòi quay trờ về.

Điều này làm cho Sử Tư Minh nảy sinh điềm xấu trong lòng, chẳng lẽ An Lộc Sơn đã nhìn thấu sự bố trí của minh rồi sao?

Vô số ý niệm quay vỏng trong đầu Sử Tư Minh, vì hành động lẩn này, hắn đã chuẩn bị đến ba tháng trời, bốn vạn đại quân đã bố trí ở phía nam Hằng Châu, bốn vạn quân bố trí ở phía bắc Hằng Châu, còn có mấy vạn kỵ binh của Bộc cốt bố trí ở giữa Hằng Châu và Định Châu nữa. có thế nói hắn đã ở Hằng Châu bày ra thiên la địa võng, chi cẩn An Lộc Sơn tiến vào Hằng Châu, hắn sẽ đóng cửa giết heo rồi.

Cơ hội này Sử Tư Minh đã chờ đợi rất lâu. các đại tướng mưu sĩ như Lý Hoài Tiên.

Lý Quy Nhơn.

Thái Hi Đức.

An Khánh Tự.

Cao Thượng…cũng đều ở Hà Đông giằng co với Lý Khánh An. u Châu chi có An Lộc Sơn một mình tọa trấn, chi cẩn hắn xử lý An Lộc Sơn rồi, thì hắn liền có thể nắm trong tay đại quân u Châu.

Đến lúc đó các các Đại tướng binh bại Hà Đông, chi biết đến cầu hắn thu dụng, không có ai dám phản đối hắn Sử Tư Minh nữa.

Điền Thừa Tự ở Ngụy Bác mặc dù ở đây, nhưng lộ trình hắn quá xa. binh lực không đủ. không đáng lo ngại.

Sử Tư Minh biết, hiện tại chính là cơ hội ngàn năm một thuở của hắn. bõ lỡ cơ hội này, hắn sẽ rất khó thực hiện dã tâm của mình, hơn nữa hắn dùng quý phi giả để lừa An Lộc Sơn. nếu An Lộc Sơn mà biết được, hắn cũng sẽ không tha cho minh.

Sử Tư Minh đi đến bên bản đồ, nghiên cứu vị trí hiện tại của An Lộc Sơn.

Vọng Đô huyện nằm ở giao giới giữa Định Châu và Dịch Châu, cách u Châu cũng không xa. nếu An Lộc Sơn phát hiện ỷ đồ của hắn. chi cẩn một ngày rưỡi liền có thể quay về Ư Châu, hiện tại mấu chốt là hắn không biết An Lộc Sơn vì sao lại ngừng ở Vọng Đô huyện, có phải là đã phát hiện ý đồ của hắn rồi, hay là chi là tạm thời đứng lại một chút, rất nhanh sẽ tiếp tục đi tới.

Nghĩ tới nghĩ lui.

An Lộc Sơn hẳn là không có phát hiện ý đồ của hắn. nếu không hắn đã sớm quay đầu chạy rồi: ‘Sử Tư Minh, phải bình tĩnh!

Sử Tư Minh âm thầm tự cảnh cáo minh.

Lúc này, một gã thân binh bầm báo: “Phó soái, Lý ca nhi tới rồi, hắn có việc gấp cầu kiến!”

Tới vừa lúc quá.

Sử Tư Minh cũng đang muốn tìm hắn: “Mau mệnh hắn vào đây!”

Rất nhanh.

Lý Trư Nhi dưới sự dẫn dắt của thân binh đã đi vào trong phòng. lúc này trong lòng Lý Trư Nhi rất khẩn trương, hắn có thể sống nổi hay không là xem vào giờ khắc này đây, nhìn ánh mắt âm vụ như chim ung của Sử Tư Minh đó, Lý Trư Nhi chi cảm thấy chân mềm nhũn ra: ‘Bụp! quỳ rạp xuống đất, khấu đầu một cái: “Nô tài Lý Trư Nhi khấu kiến phó soái!”

“ừm. ngươi đứng lên đi!”

Ngừ khí của Sử Tư Minh dịu đi một chút, đột nhiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tác dụng của Lý Trư Nhi lại đột nhiên nôi trội lên một chút, vốn dĩ một khi An Lộc Sơn tiến vào Hằng Châu, hắn sẽ giết chết Lý Trư Nhi.

An Lộc Sơn là heo lớn.

Lý Trư Nhi là heo nhỏ, heo lớn heo nhỏ cùng giết một lượt, không đế hậu hoạn, về phần người đàn bà béo phì đó. hắn sẽ dùng ả để bồi táng cùng An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn lộp bộp chạy tới. không phải là vì ả sao?

Nể mặt mười mấy năm giao tình, tâm nguyện này của hắn. hắn sẽ chuẩn bị để cho An Lộc Sơn thực hiện.

Giọng dịu lại của Sử Tư Minh khiến cho Lý Trư Nhi trong lòng dấy lên một tia hy vọng, hắn đứng lên. buông tay nói: “Phó soái, nô tài mới vừa nhận được thư do bồ câu đưa tới của An Lộc Sơn.”

Tinh thần Sử Tư Minh phấn chấn hăn lên. vội vàng nói: “Thư bồ câu đưa đến đâu?

Mau cho ta xem!”

Lý Trư Nhi đem thư đưa cho Sử Tư Minh.

Sử Tư Minh gấp gáp khó dằn lòng nổi mà mờ ra. vội vàng nhìn một lẩn. nội dung thư rất đơn giản, chính là mệnh Lý Trư Nhi lập tức đến Vọng Đô huyện.

“Phó soái!”

Lý Trư Nhi len lén liếc nhìn Sử Tư Minh một cái. rụt rè nói: “Nô tài không muốn đến Vọng Đô huyện.

Vương gia sẽ giết ta.”

“Không!

Ngươi phải đi.”

Sử Tư Minh không chút do dự nói: “Ngươi nhất định phải đi dụ An Lộc Sơn đưa tới Hằng Châu, ngươi nói với hắn. quý phi nương nương rất sợ hãi người Khiết Đan.

đã bị bệnh, trong lúc bệnh còn kêu hắn cửu mạng, nhất định phải đê cho tên An tặc khó dằn nổi mà phải tới đây.”

Sử Tư Minh lúc này cũng ý thức được.

Lý Trư Nhi này vô cùng quan trọng. có thể nói hắn chính là mấu chốt của việc thành bại lẩn này đây, Sử Tư Minh cười tủm tỉm mà vỗ nhẹ lên vai của hắn.

ôn nhu nói với hắn: “Ta biết trong lòng ngươi sợ hãi, ngươi không cẩn lo lắng. ngươi đối với ta đâu có sự uy hiếp nào.

Sử Tư Minh ta sẽ không bụng dạ hẹp hòi vậy đâu. nếu không ta làm thế nào mà giành lấy thiên hạ. ngươi yên tâm. ta tuy không có dùng ngươi, nhung cũng sẽ cho ngươi một món tiền an thân dường mệnh, cho ngươi đến Giang Nam sống qua hết tuổi đời còn lại.”

Lý Trư Nhi ở bên cạnh An Lộc Sơn đã mười năm.

An Lộc Sơn mặt ngoài thành khẩn còn sau lưng thì ác độc, đã làm cho Lý Trư Nhi thật sâu cảm nhận sâu sắc nhưng người đương quyền khâu Phật tâm xà như thế nào rồi. hắn sẽ không tin tường nhưng lời nói ngon ngọt của Sử Tư Minh lúc này nữa đâu. trái lại, hắn càng thêm khẳng định rằng Sử Tư Minh nhất định sẽ giết hắn.

Lý Trư Nhi biết rằng thời khắc mà mình phải quyết định vận mệnh của minh đã tới rồi, hắn quỳ trên mặt đất. trên mặt đầy nước nói: “Phó soái đại ân. nô tài khắc trong tâm khảm, nô tài sẽ dốc hết sức mình làm việc cho phó soái!”

“Tốt!

Tốt!”

Sử Tư Minh liên tục gật đầu. hai tay hắn đỡ Lý Trư Nhi dậy, lại nhẹ nhàng phủi sạch bụi trên đầu gối cho hắn. trầm giọng nói: “Dưới gối nam nhi là vàng, ngươi phải nhớ kỹ, ta Sử Tư Minh không cẩn ngươi quỳ!”

Lý Trư Nhi cảm động đến mức khóc thành tiếng: “Cái mạng của nô tài giao cả cho phó soái rồi.”

Sử Tư Minh mỉm cười, quay đầu lại mệnh nói: “Người đâu. hãy đem năm trăm lạng vàng đến đây!”

“Thế…

Không được!”

“Ngươi nhận lấy, đây là tiền lộ phí cho ngươi, hoặc là thay ta chuẩn bị cho thị vệ bên cạnh của An Lộc Sơn. sau khi sự thành, ta sẽ thưởng ngươi gấp bội.”

Thân binh mang tới mười thòi vàng, bò vào túi cho hắn. có chút nặng.

Sử Tư Minh thấy Lý Trư Nhi thân thể nhỏ gầy, chi sợ cầm không nổi mấy chục cân vàng này, liền cười nói: “Ta tặng thêm cho ngươi một con ngựa nữa!

“Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, ân lớn của phó soái, nô tài khắc trong tâm khảm.”

Lý Trư Nhi không hề quỳ nữa. hắn thi lề thật thành kính, liền xoay người rời khỏi.

Sử Tư Minh nhìn bóng dáng nhỏ sầy của hắn. không khỏi lạnh lùng cười lạnh một tiếng.

“Phó soái, có cẩn phái người canh chừng hắn hay không?”

Một sã thân binh nói.

Sử Tư Minh lắc đầu: “Bên người hắn có người của An Lộc Sơn. phái người đi ngược lại sẽ bị bại lộ, người này ta đã nhìn thấu hắn rồi, cả đời làm chó săn. thưởng cho hắn đốt xương, vỗ vỗ đầu của hắn. hắn liền cảm động đến rơi nước mắt rồi. nếu như đã lên chung con thuyền của ta rồi. thì đừng mơ tường đi xuống. yên tâm đi!

Hắn không có vấn đề đâu.”

Từ Chân Định huyện đến Vọng Đô huyện ước chừng hai trăm dặm lộ trình, cưỡi ngựa mà phóng đi. một ngày một đêm liền có thể tới được rồi.

Lý Trư Nhi được Sử Tư Minh đưa một con ngựa tốt, tốc độ cực nhanh, ba gã thị vệ đi theo Lý Trư Nhi. một đường hướng Vọng Đô huyện chạy đi.

Ban đêm. ba người tới Vô Cực huyện Định Châu.

Lý Trư Nhi có vẻ mỏi mệt không chịu nối, hắn nói với ba gã thị vệ: “Ta vẫn cảm thấy có người đang theo dõi chúng ta. các ngươi có cảm giác không?”

Một gã thị vệ lắc đầu: “Không có, chúng ta lưu ỷ một ngày rồi, không ai theo dõi.”

Lý Trư Nhi nhẹ cả người, hắn vừa cười vừa nói: “Thị vệ đại ca. chúng ta tìm nơi nghỉ ngơi một chút đi!

Sáng mai lại đi tiếp.”

Ba gã thị vệ tuy là quân sĩ An Lộc Sơn. nhung bọn hắn lại không biết sự việc có thật sự khẩn cấp hay không. hết thảy đều nghe theo sự sắp xếp của Lý Trư Nhi.

Lý Trư Nhi phải nghi ngoi. bọn họ liền chắp tay nói: “Tiểu ca nói đúng. chúng ta đi vào trong huyện nghi tạm đi!”

“Ta mời ba vị đại ca uống rượu, kỳ thật không có chuyện gì đâu. chúng ta có thể uống cho say mới thôi.”

Ba gã thị vệ mừng rỡ cùng Lý Trư Nhi đi vào huyện thành Vô Cực. bọn họ tìm đến một khách điếm, đem ngựa và hành Lý sắp đặt xong xuôi, lại tìm tới quan rượu gần đó, Lý Trư Nhi vào cửa liền ném một thỏi bạc xuống, nói với chưởng quầy: “Đem tất cả rượu tốt nhất lên đây hết.

để cho ba vị đại ca của ta uống cho say mới thôi.”

“Tới rồi!

Tới rồi!”

Chưởng quầy vội vàng đi mệnh tiểu nhị bung rượu, lát sau liền đưa đến năm sáu vò rượu ngon, ba gã thị vệ đều là người Hồ Đột Quyết, một trong nhưng đặc điểm lớn nhất của người Hồ chính là xem rượu như mạng. bình thưởng không có cơ hội uống rượu.

thấy Lý Trư Nhi ra tay rộng rãi như thé, trong lòng bọn họ mừng rỡ vô cùng, ngồi xuống liền uống rượu ngay, Lý Trư Nhi cùng cạn một chén với bọn họ lại ăn một chén cơm. thấy thòi cơ đã đến rồi. liền nói với ba người: “Ta ăn no rồi.

đi về ngủ trước, các ngươi uống từ từ nhé.”

Ba người chi cẩn hắn thanh toán tiền, nhưng việc khác đều không sao cả.

đều cười nói: “Đi ngủ!

Đi ngủ!”

Lý Trư Nhi từ trong phòng đi ra. lại mua năm mươi cái màn thầu làm lương khô, một đường chạy gấp trờ lại khách điếm, dắt ngựa của hắn ra. hắn trèo lên chiến mã. vỗ vỗ vào gói to năm trăm lượng vàng mà Sử Tư Minh đã đưa hắn. lại vỗ vỗ vào con ngựa tốt lương câu mà Sử Tư Minh đưa hắn. cười đắc ý, hai chân hắn kẹp một cái. con ngựa phi nước đại sang hướng nam mà chạy đi. trên người hắn có ngân bài thông quan mà An Lộc Sơn cho hắn. châu huyện Hà Bắc, chỗ nào hắn cũng có thể tới được, dẩn dẩn. một người một ngựa mất hút ở phía cuối trời nam.

(Lý Trư Nhi này trong gách sử. gách cũ đời Đường, chính là hắn dắt Nghiêm Trang tiến vào tâm phòng hợp nhau giết chết An Lộc Sơn. lúc ấy An Khánh Tự ở bên ngoài canh gác. trong quyển gách đó hắn là một nhân vật nhỏ, tham tài, giảo hoạt, cuối cùng lại đem An Lộc Sơn và Sử Tư Minh đủa bỡn một phen, thành công mà đào thoát, hy vọng nhân vật nhỏ này có thể được miêu tả sinh động hơn.)

Lý Trư Nhi đột nhiên đào tẩu, không khác gì như hiệu ứng domino, khiến cho âm mưu của Sử Tư Minh bị bại lộ ra. nhưng trong sự sai lệch tình cờ, Sử Tư Minh lại có được tin tức trước nhất, ba gã tùy tùng của Lý Trư Nhi phát hiện sự tình không ổn. bọn họ sợ bị An Lộc Sơn giận quá mà giết chết, nên xoay người tìm tới nương nhờ Sử Tư Minh.

Tình thế thay đổi đột ngột đó, Sử Tư Minh được ăn cả ngã về không, hạ lệnh kỵ binh Đột Quyết của Bộc cốt bộ từ phương bắc vỏng qua Vọng Đô huyện, cắt đứt đường về của An Lộc Sơn. bản thân hắn thì đích thân dẫn tám vạn đại quân đánh về phía Vọng Đô huyện, có thể giết chết An Lộc Sơn hay không, thì phải trông cậy vào hành động lẩn này rồi.

Trong bóng đêm. tám vạn đại quân từ hai hướng tây bắc và tây nam ập tới Vọng Đô huyện, ở An Hi huyện hai quân họp lại, lập tức lại binh chia hai đường, một nam một bắc. giống như hai gọng kiềm lớn đánh về phía nơi đóng trú của An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn lúc này còn đang ở trong Vọng Đô huyện chờ đợi tin tức Lý Trư Nhi. lúc Lý Trư Nhi từ Chân Định huyện xuất phát, liền có thư do bồ câu truyền đến. dựa

theo lộ trình.

Lý Trư Nhi sẽ đến nơi vào buổi tối hôm nay, nhưng hiện tại đã giờ hợi rồi, nhưng không có một chút tin tức gì.

An Lộc Sơn có chút đứng ngồi không yên rồi. lúc này, bên ngoài cửa sổ lóe lên một tia ánh sáng xanh, đó là tia chớp, ngay sau đó tiếng sấm ầm ầm rền vang lên trên bầu trời, không khí hết sức ngột ngạt. mắt thấy một trận mưa bão sắp đến rồi.

Tâm trạng của An Lộc Sơn rất bực bội. thị lực của hắn đột nhiên trờ nên lờ mờ hẳn lên. ngay cả ở cung quanh có bao nhiêu thị vệ cũng nhìn không rõ lắm rồi. trước mắt một mảng trắng xoá. sự bực bội công thêm thân thể không khỏe, khiến cho tâm trạng hắn càng thêm tổi tệ.

“Mau phái người đi thúc giục!”

An Lộc Sơn Rõng lên giận dữ.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân chạy vội vã. một gã thân binh gấp giọng hô lớn: “Vương gia. việc lớn không hay rồi!”

“Chuyện gì mà kinh hoảng thế?”

“Vương gia!

Trinh sát tuần hành truyền đến thư do bồ câu đưa đến.

ở ngoài ba mươi dặm. có mấy vạn đại quân đang hướng Vọng Đô huyện đánh tới. tình thế nguy cấp!”

Tin tức đột ngột đó khiến cho An Lộc Sơn cả kinh đến trợn mắt há hốc mồm. trong đầu trống rỗng, chẳng lẽ… chẳng lẽ là Lý Khánh An đánh tới sao?

Nhưng sự đờ đẫn đó của hắn chi là trong chốc lát thôi, liền lập tức phản ứng lại ngay, không đúng!

Không phải Lý Khánh An.

Sử Tư Minh!

Nhất định là hắn.

Từ khi nghe nói người Đột Quyết xung hô Sử Tư Minh là Thánh Thượng, thì An Lộc Sơn liền cực kỳ không hài lòng, một núi không thê có hai hố, Sử Tư Minh há có thể nào sắp ngang hàng với hắn được cơ chứ. chi là hiện tại là lúc dùng người, hắn liền tạm thời nén xuống thôi, nhung Sử Tư Minh không ngờ lại tạo phản.

An Lộc Sơn lập tức sợ đến toát cả mồ hôi lạnh, hắn lập tức ý thức được, đó là Sử Tư Minh tới siết minh đây, “Mau!

Đờ ta lên xe ngựa. quay sấp về Ư Châu!”

Việc cấp bách lúc này, hắn chi có thể chạy tRối chết thôi, lòng hắn nóng như lửa đốt. vừa Rõng vừa mắng, mười mấy tâm phúc thị vệ cơ hồ là khiêng hắn lên xe ngựa, xe ngựa hốt hoảng đoạt cửa thành mà ra. bên ngoài thành sấm chớp liên hồi, bão cát mành liệt, nhưng mới ra cửa thành.

An Lộc Sơn liền hô to: “Quay đầu hướng nam!

Hướng nam!”

An Lộc Sơn bỗng nhiên ý thức được, Sử Tư Minh rất có thể đã cắt đứt đường về của hắn rồi. hắn gấp đến độ thanh âm đã khản cả lại, giữa tiếng sấm chớp đó mà mắng to, xe ngựa quay đầu. mấy ngàn quân thân vệ nhốn nháo, hộ tống xe ngựa của hắn nhắm hướng nam mà đi.

Lúc đi đến nửa đường.

An Lộc Sơn bỗng nhiên lại nghĩ tới long liền của hắn. chiếc ghế đế vương trên CÙNG nhất đã hao phí một ngàn cân vàng lận.

được khảm vô số châu báu quý giá. giá trị đến hàng vạn. khi không đã quá hời cho tên khốn Sử Tư Minh kia. trong lòng An Lộc Sơn rất hận. bất luận như thế nào, hắn nhất định phải đem Sử Tư Minh băm thây ra vạn khúc.

Xe ngựa vừa mới chạy được hai mươi mấy dặm. mưa to liền trút xuống tầm tã. tiếng sấm tia chớp, mưa gió mành liệt, lúc này An Lộc Sơn tựa hồ nghe thấy tiếng hét hò phía sau. hắn kéo màn xe ra nhìn về phía sau, chi thấy trong cơn mưa to gió lớn dày đặc đó cái gì cũng đều nhìn không thấy, đôi mắt hắn đã không thể nhìn thấy được nữa rồi.

“Vương gia. phương bắc có ánh lửa thiêu đốt.

đó là Vọng Đô huyện đã bị châm đốt lên rồi.”

“Ta hình như nghe thấy có tiếng kêu giết đuổi theo!”

An Lộc Sơn hô lớn.

“Không có, nhất định là Vương gia nghe lầm rồi.”

An Lộc Sơn lại lắng nghe lẩn nữa. tiếng kêu quả thật lại không thấy rồi. lúc này trong lòng hắn vô cùng hoảng sợ. bụp một tiếng quỳ ngay trên xe ngựa, chắp tay khẩn cầu Bồ Tát phù hộ.

“Đại từ đại bi Quan Thế Âm Bồ Tát phù hộ, phù hộ đệ tử đào thoát nạn này, đệ tử nhất định dát vàng cho tượng của ngài, tuyệt không nuốt lời.

Bồ Tát phù hộ đệ tử đi!”

Đột nhiên xe ngựa chấn động kịch liệt, thân hình to béo của hắn va đập vào phía bên phải.

Chương 645: Chiến Dịch Thượng Đảng (7)

Sử Tư Minh giết vào Vọng Đô huyện, mới biết được An Lộc Sơn đã chạy trốn rồi. hắn nối trận lôi đình, mệnh binh lính phóng hòa đốt giết, hắn tự mình đích thân dẫn hai vạn thiết kỵ, với quẩn áo nhẹ mà phóng đi. hướng phía nam truy kích An Lộc Sơn.

Sử Tư Minh cũng lòng nóng như lửa đốt.

đó là cơ hội duy nhất để hắn siết chết An Lộc Sơn. nếu để cho An Lộc Sơn chạy trốn được, hắn sẽ hối hận suốt đời.

Thời gian đã tới canh một. mưa càng lúc càng lớn. bốn phía đều là làn mưa trắng xoá. trong cơn mưa to đó đã tiêu hủy đi phần lớn dấu vết chạy trốn của An Lộc Sơn. xích hầu cũng không có tin tức. chi có thề trông cậy vào một chút dấu vết vó ngựa còn sót lại trên mặt đất mà truy kích sang hướng nam.

“Phó soái, mau nhìn xe ngựa!”

Một gã kỵ binh phát hiện chiếc xe ngựa bị vứt bõ ở ven đường.

Sử Tư Minh liếc mắt một cái liền nhận ra ngay, đúng là xe ngựa của An Lộc Sơn. hắn thả chậm mã tốc. lau nước mưa trên đi. giục ngựa tiến lên. chi thấy xe ngựa lật nghiêng sang một bên nằm trên mặt đất. một con ngựa gãy xương rồi.

đang thống khổ mà giãy dụa trên mặt đất, một chiếc bánh của xe ngựa cũng rớt ra rồi. ngã nhào ở cách đó một trượng xa.

“Phó soái, trong xe có vết máu!”

Sử Tư Minh gật gật đầu. xem ra. tên An mập đã bị thương không nhẹ, hắn lập tức hạ lệnh nói: “Nhắm hướng Bác Dã huyện truy kích!”

Hắn xoay người lên ngựa, quất mạnh một roi lên chiến mã. hai vạn kỵ binh gia tốc nhắm hướng Bác Dã huyện đuổi theo.

Vọng Đô huyện nằm ở giao giới giữa ba châu Định Châu.

Dịch Châu và Mạc Châu, An Lộc Sơn nhắm hướng nam mà chạy tRối chết, nhất định sẽ tiến vào cánh nội Mạc Châu, nhưng một huyện gần nhất, lại chính là Bác Dã huyện nằm trong Doanh Châu ở phía nam Mạc Châu, cách Vọng Đô huyện ước chừng hơn tám mươi dặm.

Sử Tư Minh ở trong thùng xe ngựa bị lật nghiêng đó phát hiện vết máu. hắn liền suy đoán An Lộc Sơn nhất định đã bị thương rồi, rất có thể sẽ đi Bác Dã huyện tìm thầy thuốc trị thương.

Trải qua một đêm truy kích, lúc binh minh, hai vạn khinh kỵ binh của Sử Tư Minh cuối cùng cũng đến Bác Dã huyện, lúc này mưa bão đã tạnh, trên bầu trời vẫn còn mưa bụi lất phất roi.

Sử Tư Minh liếc mắt nhìn nhưng dấu vó ngựa hỗn độn ở cửa bắc thành, không khỏi đắc ỷ cười xòa. hắn không có phán đoán sai.

Một gã kỵ binh chạy vội tới, bẩm báo nói: “Phó soái, nhưng cửa thành còn lại không có dấu vết cho thấy đã ra khỏi thành.”

“Tốt!

Hãy ngăn chặn bốn cửa cho ta!”

Sử Tư Minh vung tay lên. hai vạn kỵ binh hướng bốn cánh cửa chạy đi. nhanh chóng ngăn chặn tất cả cửa thành.

Bỗng nhiên, một gã binh lính quát to một tiếng, hắn bị một mũi tên bắn ngã. mọi người lúc này mới phát hiện, trên đầu tường bỗng nhiên xuất hiện rừng binh lính rậm rạp, chừng hơn mấy nghìn người. chính là thân vệ của An Lộc Sơn. bọn họ cùng nhau bắn tên. ngàn tên cùng bắn ra. binh lính dưới thành trờ tay không kịp, nhất thời hỗn loạn thành một đống, chết hơn trăm người.

Các kỵ binh đồng loạt rút ra phía sau.

Sử Tư Minh giận tím mặt: “Cấp tốc trờ lại Vọng Đô điều binh, ta muốn san bằng Bác Dã huyện!”

Ba canh giờ sau. bốn vạn đại quân của Sử Tư Minh tập hợp ở Bác Dã huyện, bọn họ mang đến thang dây, gỗ phá cửa…một lượng lớn nhưng vũ khí công thành, không đợi hạ trại, Sử Tư Minh liền hạ đạt mệnh lệnh công thành.

Bác Dã huyện cũng không lớn. tường thành cũng chi có hai trượng cao, đối với kỵ binh mà nói, có lẽ thúc thủ vô gách, nhung đối với bộ binh có vũ khí công thành trong tay, thì tòa thành nhỏ nhoi này không chịu nổi một kích, bốn vạn đại quân quy mô ép tới, chi sau một canh giờ, tường thành phía đông liền ầm ầm đố sập xuống, sáu vạn đại quân của Sử Tư Minh hung hàn giết thẳng vào thành…

“Phó soái, không có tìm thấy An Lộc Sơn!”

“Phó soái, huyện nha cũng không có!”

Từng cái từng cái nhưng tin bất lợi từ bốn phương tám hướng truyền đến.

ánh mắt của Sử Tư Minh đã gấp đến đò ngầu, hắn khản giọng Rõng to: “Hãy lục soát toàn thành cho ta. cho dù phải lật cả thành này lên. cũng phải tìm cho được hắn!”

Lúc này, mấy tên binh lính áp một gã tâm phúc của An Lộc Sơn đi lên: “Phó soái, người này có thê biết được tông tích của An Lộc.”

Sử Tư Minh đi tiến nhanh lên phía trước, nắm lấy cồ áo hắn quát: “Ngươi nói mau.

An tặc đang ở đâu?”

Tên tâm phúc này đã bị trọng thương, một bàn tay bị chặt đi. hắn hơi thờ mỏng manh nói: “Ta nói…

Chi cầu phó soái tha ta một mạng!”

“Ngươi nói mau. hắn núp ở nơi nào?”

“Vương gia…

Không ở thị trấn, sau khi xe ngựa hông rồi. hắn liền cười ngựa mang theo vài tên thân binh rời khỏi đại đội. nhắm hướng đông đào tẩu rồi.”

Chỗ xe ngựa bị hủy hoại, còn ở cách phía bắc năm mươi dặm.

Sử Tư Minh đứng ngần ra trong chốc lát sau. hắn bỗng nhiên quát to một tiếng, rút trường kiếm ra. một kiếm chém bay đầu tên binh lính này. hắn cơ hồ phát điên rồi. như điên loạn mà hướng

lên trời vừa Rõng to, vừa la: “An tặc, vậy thì chúng ta hãy chiến đấu một trận ác liệt đi!

Nhìn xem thiên hạ này là của ngươi hay là của ta?”

Hắn vung kiếm lên. trừng mắt đò ngầu lệnh nói: “Nhưng tên tặc trong cả thành này, một tên cũng không chừa, hãy hết thảy giết chết hết cho ta!”

Một cuộc chính biến còn cHứa tàn. một cuộc hành thích không thành, khiến cho quân Yến xuất hiện sự tan rã nghiêm trọng.

Sử Tư Minh công khai không còn thừa nhận mình là bộ hạ của quân Yến nữa. hắn tự phong làm thánh vương Đại Châu, đem quân đội hắn sửa thành quân hiệu thành Châu, chiếm cử năm châu phía tây của Hà Bắc gồm Hằng Châu.

Định Châu.

Triệu Châu.

Thâm Châu.

Ký Châu ủng binh hai mươi vạn đại quân cùng An Lộc Sơn giằng co.

Nhưng An Lộc Sơn thì lại vẫn giữ sự trầm mặc đến ngạc nhiên, cố gắng để việc Sử Tư Minh tạo phán phai nhạt đi. trong lòng hắn tràn ngập nỗi âu lo, e sợ sự biến đồi lớn lao ở Hà Bắc ảnh hưởng đến chiến trường Hà Đông.

Lúc này, hắn đã không còn lòng dạ nào khuếch trương Hà Đông nữa. hắn liên tục phát đi mười đạo mệnh lệnh khẩn cấp, mệnh quân Yến trên chiến trường Hà Đông rút về Hà Bắc. hắn lại phát cáp tín. mệnh lệnh Doãn Tử Kỳ ở Thái Nguyên lập tức dẫn quân nam xuống, tập hợp cùng với bộ của An Khánh Tự.

Lúc này hình thức của chiến trường Hà Đông đã xuất hiện sự nghịch chuyển, từ khi Lý Quang Bật với hai ngàn kỵ binh tinh nhuệ đánh bại ba vạn quân Yến. khiến sĩ khí quân Yến gặp phải sự đả kích trầm trọng, nhất là quân Đường sử dụng thiên lôi với uy lực rất lớn. càng làm cho quân Yến người nào người nấy đều kinh sợ, lúc chấn thiên lôi nổ mạnh thì tình hình đáng sợ theo bại binh trờ về doanh mà nhanh chóng lan tràn ra.

Trên dưới quân doanh cũng đều thì thầm về chuyện đáng sợ của thiên lôi, trong lúc nhất thời lòng người hoảng sợ, tất cả binh lính đều vô cùng sầu lo, khi nào thì thiên lôi sẽ nổ mạnh ở trên đinh đầu minh đây.

Cuộc chiến tập kích bất ngờ của Lý Quang Bật không chi nghiêm trọng đả kích sĩ khí quân Yến. mà còn khiến cho quan quân cấp cao trong quân Yến xuất hiện sự phân liệt nghiêm trọng.

Lý Hoài Tiên bộ ở thời khấc quan trọng nhất rút quân đã trờ thành mồi dẫn lửa trực tiếp cho việc trờ mặt của Lý Hoài Tiên và Lý Quy Nhơn.

Lý Quy Nhơn trách giận hành vi tự bào vệ mình của bộ thuộc Lý Hoài Tiên làm cho việc vây khốn tiêu diệt cô quân Lý Quang Bật thất bại, còn sự chạy trốn của Lý Hoài Tiên lại càng là căn nguyên sụp đô toàn quân cuối cùng, tóm lại. mọi trách nhiệm đều phải do Lý Hoài Tiên gánh vác, hắn mạnh mẽ yêu cầu cách trừ quân chức của Lý Hoài Tiên, đoạt lấy quân quyền của hắn.

Đối với sự chi trích của Lý Quy Nhơn, thái độ của Lý Hoài Tiên là chẳng mày may đếm xia tới, nhưng hắn cũng có cách suy nghĩ của mình, hắn đã bất đầu suy nghĩ về đường lui của minh rồi.

An Khánh Tự tuy rằng là chủ soái, nhung quân đội trực thuộc của hắn chi có hơn một vạn người. không có đóng quân chung một chỗ với quân Lý Quy Nhơn, mà là đóng quân ở Bùi thôn cách đại doanh Thượng Đáng khoảng mười lăm dặm xa. hắn nằm ở một tình cành khó xử hai bề.

Lý Quy Nhơn và Lý Hoài Tiên mâu thuẫn càng lúc càng sâu làm cho hắn trái phải đều khó xử, khó mà thiên lệch sang bất kỳ bên nào.

Tuy rằng từ xưa đã có cách nói hổ phụ vô khuyển tử, nhung câu nói này dùng trên người của An Khánh Tự không có sức thuyết phục gì lắm, An Lộc Sơn có thế xem là nhân vật lợi hại. có thể xưng là kiêu hùng, nhưng con trai của hắn An Khánh Tự so ra thì khá là yếu ớt hơn nhiều, có lẽ là những đại tướng mà hắn phải đối mặt này đều là thuộc hàng thúc phụ của hắn. làm cho hắn rất khó giành được uy tín ở trước mật bọn họ, nếu như hắn muốn giống như An Lộc Sơn chi huy ung dung những cánh quân đội này, vậy thì hắn phải có năng lực vượt trội hơn An Lộc Sơn.

Chi tiếc là An Khánh Tự là một võ tướng bình bình, không có tài đế vương xưng bá thiên hạ. thậm chí cả tài chủ soái thống soái thiên quân vạn mã còn không quá đạt tư cách.

Cũng may bên cạnh hắn có một Cao Thượng, có thể vì hắn bày mưu tính kế mọi lúc, làm cho hắn không đến nỗi tiến thoái mất phương hướng, trong quân doanh của Bùi thôn.

Cao Thượng đang thương lượng đối gách bước tiếp theo với An Khánh Tự.

An Khánh Tự chắp tay ra sau ở trong đại trướng rất mực lo âu mà bước đi, sĩ khí thấp đến thảm hại, kho lương bị thiêu hủy, điều chí mạng hơn là Hà Bắc đã xuất hiện sự chia cắt.

Sử Tư Minh đã ủng binh tự lập, cục thế chiến trường Hà Đông càng lúc càng nghiêm trọng.

Hắn đứng bước chân lại, thờ dài một tiếng nói: “Cao tiên sinh, ta nên làm thế nào cho phải?”

Cao thượng trầm mặc thật lâu sau. cuối cùng bất đắc dĩ mà lắc đầu nói: “Giành thắng lợi là không được rồi. hiện tại chúng ta nếu có thể bảo tổn thực lực mà lui đi. thì cũng đã sự may mắn lớn nhất, nhung ta rất lo lắng; chúng ta ngay cả lui binh cũng đã vô cùng gian nan. rất hiển nhiên.

Lý Khánh An tựa như một con mănh hổ, ở bên cạnh như hố rình mồi. chờ đợi khi chúng ta rút quân toàn diện tiến công.”

“Tiên sinh cho rằng chúng ta còn có thể giằng co trong bao lâu?”

Cao thượng cười khổ một tiếng, rướn ba đầu ngón tay ra.

“Nhiều nhất ba ngày!”

An Khánh Tự lắp bắp kinh hãi.

“Nhưng lương thực trong quân chúng ta ít nhất còn có thể kiên trì nửa tháng, sao lại chi còn có ba ngày?”

“Thiếu soái, vấn đề là không phải do phía chúng ta. cũng không phải từ phía Lý Khánh An. mà là Hà Bắc, bây giờ Sử Tư Minh đang chinh đốn quân mã. nhất thời khó mà xuất binh, nhưng một khi hắn chinh quân hoàn tất. việc đầu tiên hắn làm chính là nam hạ Hình Châu, đoạt lấy Phủ Dương huyện, cắt đứt đường lui của chúng ta. làm cho chúng ta không đường rút lui, chi có thế đầu hàng hắn Sử Tư Minh, hoặc là đầu hàng Lý Khánh An. ta có lẽ đầu hàng Sử Tư Minh không có vấn đề, nhung An soái ngài thì sao?

Ngài sẽ thế nào?”

“Nhưng phụ hoàng đã mệnh Điền Thừa Tự tới tiếp ứng chúng ta. không lẽ hắn lại kháng mệnh ư?”

Cao Thượng lắc đầu. thờ dài nói: “Thiếu soái đã quên đi ngoại hiệu của Điền Thừa Tự gọi là gì sao?

Hắn sẽ không tới tiếp ửng chúng ta. cho dù là tiếp ửng. cũng chi là làm dáng cho có thôi, trừ phi…”

An Khánh Tự ảm đạm.

Điền Thừa Tự được xưng là ‘Giảo hồ\ này Chi có cáo già sẽ đến tiếp ửng bọn họ sao?

Nghe được cuối cùng, hắn sửng sốt một chút.

“Trừ phi cái gì?

Tiên sinh mời nói.”

An Khánh Tự ảm đạm.

Điền Thừa Tự bị xưng là ‘Giảo hồ\ tên cáo già này lại đi tiếp ửng họ ư?

Nghe đến khúc cuối, hắn đã ngần người ra: “Trừ phi sao?

Tiên sinh mời nói.”

“Trừ phi chúng ta đầu hàng Điền Thừa Tự. hắn liền nhất định sẽ đến tiếp ửng chúng

ta.”

An Khánh Tự ôm lấy đầu đi qua đi lại: “Tiên sinh, ta bây giờ trong lòng Rối bời. tình hình quá phức tạp rồi, ta Rõt cục nên làm sao bây giờ?”

“Thiếu soái, ngài chi cẩn hiểu rõ một điểm, thì ngài sẽ biết nên làm thế nào rồi.”

“Hiểu rõ điềm nào, tiên sinh cử nói thẳng.”

Cao Thượng lạnh lùng cười một tiếng nói: “Ngài chi cẩn nắm chắc lấy minh, đừng xem mình là chủ soái nữa.

Lý Hoài Tiên và Lý Quy Nhơn, ngài căn bản là chi huy không được.”

An Khánh Tự Sửng sờ lặng người trong chốc lát. hắn từ từ hiểu ra: “Tiên sinh, vậy việc cấp thiết bây giờ của ta là nhanh chóng tiếp nhận bốn vạn quân của Doãn Tử Kỳ, sau đó lập tức rút quân về Ư Châu, đúng không?”

“Đúng!

Ngài chi cẩn làm tốt lấy việc này, vậy thì đó đã là sự may mắn của ta và ngài rồi.”

Lúc này Lý Khánh An dẫn mười vạn đại quân đã đông tiến vào Lương Mã trại, cách chủ lực quân Yến chi có hơn một trăm dặm. buổi tối. bên trong đại doanh quân Đường vô cùng im lặng, binh trinh sát tuần hành đi lại tuần tra quanh trước cửa doanh, hai mươi bốn tòa tháp canh Sừng sững dựng đứng, ánh mắt lính gác cảnh giác mà nhìn tình hình ở bốn phía.

Lúc này, vài tên kỵ binh vội vàng chạy tới, khi cách đại doanh còn có mấy trăm bước, liền bị binh lính tháp canh phát hiện ra. do người tới không nhiều lắm. tháp canh không có gõ vang tiếng chuông cảnh báo, mà là thông tri binh sĩ thù vệ, lập tức có một đội kỵ binh quân Đường tiến lên chặn lại.

“Đứng lại, là ai đó?”

Người tới tổng cộng có ba gã kỵ binh, kỵ binh cầm đầu tiến lên thi lễ nói: “Chúng tôi là do Lý Hoài Tiên tướng quân phái tới, đưa một phong thư quan trọng cho Triệu vương điện hạ!”

Hiệu úy lính canh dùng trường mâu chi vào hắn quát: “Xuống ngựa, giơ tay lên. buông binh khí xuống!”

Ba gã kỵ binh lập tức xuống ngựa.

đem hoành đao ở giữa thắt lưng, cung tiễn và chủy thủ trong ủng đều hết thảy đặt trên mặt đất, giơ tay lên đưa lưng về phía quân Đường.

Hiệu úy quân Đường nháy mắt với thủ hạ một cái. lập tức có mấy viên binh sĩ đi lên lục soát người bọn họ, đem tất cả mọi thử đều lấy ra cả.

“Hiệu úy, không có gì dị thưởng rồi.”

Hiệu úy quân Đường gật gật đầu. nói với ba người bọn hắn: “Các ngươi đi theo ta!

Đồ vật và ngựa tạm thời bảo quản dùm các ngươi, khi các ngươi rời đi lúc ấy sẽ trả lại cho các ngươi.”

Ba gã thủ hạ của Lý Hoài Tiên liền đi theo hiệu úy quân Đường vào đại doanh quân Đường, khi đi đến trước cửa doanh, ánh mắt ba người đã bị miếng vải đen bịt kín lại, đây là quy cũ thông thưởng trong quân khi đối xử với sứ giả quân địch, trừ phi cố ý muốn cho sứ già thưởng thức đội hình, nếu không nhất phải bịt kín mắt lại khi ra vào, để phòng ngừa cơ mật trong quân bị tiết lộ.

Bên trong soái trướng quân Đường đèn đuốc sáng trưng, một chiếc sa bàn bày ra chính giữa đại trướng, vây quanh sa bàn.

Lý Khánh An đang cùng với mười mấy vị tướng lănh cao cấp Lý Từ Nghiệp.

Lệ Phi Nguyên Lễ… thương lượng kế gách xuất binh cho bước tiếp theo.

Lý Khánh An đã từ tình báo đường Hà Bắc có được tin tức nội chiến của An Lộc Sơn và Sử Tư Minh tại Hà Bấc. tin tức này cũng không có làm cho Lý Khánh An cảm thấy kinh ngạc, dã tâm của Sử Tư Minh hắn đã sớm biết rồi, chẳng qua hắn thật không ngờ rằng Sử Tư Minh lại nắm bất lấy cơ hội đại chiến Hà Đông đề nổi loạn, hơn nữa điều làm cho Lý Khánh An có chút thất vọng chính là, An Lộc Sơn không có bị giết chết, dùng kế kim thiền thoát xác mà trốn trở về u Châu.

Nếu như thế cục Hà Bắc đã xảy ra biến hóa. thế thì tất nhiên sẽ ánh hưởng đến chiến cuộc Hà Đông, kế hoạch của bọn họ nhất định phải có sự thay đổi rồi.

“Các vị, chiến cuộc đã trờ nên vô cùng bất lợi đối với quân Yến rồi, nếu ta đoán không sai, An Lộc Sơn nhất định sẽ gấp gáp triệu Yến quân ở Hà Đông quay về u Châu, cho nên mười mấy vạn quân Yến lúc nào cũng có thể trốn quay về Hà Bắc, nhưng bọn hắn đến nay vẫn án binh bất động, ta suy đoán hẳn là An Khánh Tự đang đợi quân Yến đang vây khốn Thái Nguyên nam xuống.”

Lý Khánh An dùng que gỗ chi vào quan ải nằm ở nơi xa tít phía bắc Lộ Châu, nói tiếp: “Căn cứ theo tình báo mới nhất, bốn vạn của quân Doãn Tử Kỳ hiện tại hẳn là đã tới Thạch Hội quan rồi, cũng chính là noi này, tiến vào địa giới Lộ Châu, nhiều nhất ba ngày, đội quân này sẽ có thể đến Thượng Đàng huyện, chi cẩn có được đội quân này, An Khánh Tự nhất định sẽ lập tức rút quân, từ Phủ Khâu hình quay về Hà Bấc. như vậy hai đội quân của Lý Hoài Tiên và Lý Quy Nhơn sẽ thù địch lẫn nhau, một tay khó vỗ thành tiếng, cũng nhất định sẽ đi theo mà rút về Hà Bắc, cho nên chúng ta không thể đứng bàng quan nữa. nhất định phải ở trước lúc đối phương rút khôi mà chú động tiến công, tiêu diệt quân địch, mọi người có ý kiến gì không?”

Tất cà mọi người đồng ý sự phân tích của Lý Khánh An, quà thật như thế.

“Ta đến bổ sung một chút!”

Lý Từ Nghiệp cũng nhặt lên một que gỗ chi vào Thiệp huyện nói: “Ta hoài nghi quân đội Doãn Tử Kỳ có thể sẽ chẳng đi Thượng Đảng huyện đâu. mà trực tiếp đi Thiệp huyện, ở Phủ Khâu hình hội họp với An Khánh Tự.”

Lý Khánh An gật gật đầu, “Tự nghiệp nói được rất đúng, khả năng này rất có thể xảy ra. nếu là như vậy, thời gian sẽ thu ngắn lại một ngày, chúng ta cũng chi có hai ngày, thời gian rất gấp gáp.”

Tịch Nguyên Khánh ở một bên bỗng nhiên nói: “Đại tướng quân, vì sao không cho quân đội của Lý Quang Bật bắc lên Phủ Dương huyện, cắt đứt đường về của quân địch chứ?”

Lý Khánh An cười xòa nói: “Vấn đề này ta cũng đã suy nghĩ qua rồi, một là quân Đường ở Vệ Châu cũng không nhiều, chi có năm ngàn người. nếu bắc lên nhất định sẽ bị Sử Tư Minh kích, như vậy sẽ để cho Sử Tư Minh cuối cùng hợp nhất tàn quân của quân Yến. khi không để món hời cho Sử Tư Minh, cho dù có tàn quân, ta cũng hy vọng là do An Lộc Sơn đoạt được, như vậy, hắn và Sử Tư Minh mới có thê có sự cân bằng lực lượng, để cho bọn họ tự tàn sát lẫn nhau đi. cho nên. ta không muốn ngăn chặn đường lui của bọn họ.”

Tịch Nguyên Khánh yên lặng gật gật đầu. hắn có chút hiểu rồi.

đúng lúc này, ngoài cửa có binh lính bầm báo: “Bấm báo Đại tướng quân.

Lý Hoài Tiên phái người tới đưa cho Đại tướng quân một phong thư. hiện sử giả đang ở ngay bên ngoài trướng.”

Lý Khánh An ngần ra. lập tức hắn nỡ nụ cười một cách đầy thâm ỷ, người của Lý Hoài Tiên đến thật là đúng lúc.

Chương 646: Chiến Dịch Thượng Đảng (8)

Đại doanh Lý Hoài Tiên nằm ở Truân Lưu huyện, dưới tay hắn có bảy vạn đại quán, bảy vạn đại quân này trên cơ bản đều là quân Phạm Dương trước đây, chủ yếu là người Hán ở phụ cận châu huyện của Ư Châu.

Cho dù bản thân Lý Hoài Tiên cũng chi có một nửa huyết thống người Hán. nhưng hắn được Hán hóa rất triệt để, đã làm cho người ta rất khó nhìn ra hắn từng là nô lệ người Hồ của người Khiết Đan. hắn tự xung là người Hán. che giấu nhưng nếm trải của thời tuổi trẻ, ngoại trừ An Lộc Sơn và một số rất ít tâm phúc ra. quân Phạm Dương từ trên xuống dưới đều cho rằng hắn là người Hán.

Lý Hoài Tiên năm nay ước chừng hơn bốn mươi tuổi, bộ dạng vừa ốm vừa cao, hắn tòng quân đã gần hai mươi năm.

ở trong quân cũng đã lăn lộn thành một cáo già.

Lý Hoài Tiên đều không phải là thiện nam tín nữ gì. hắn sờ dĩ phản đối Lý Quy Nhơn tàn sát hàng loạt dân trong thành đánh cướp, có nguyên nhân rất lớn là do phần lớn tướng sĩ của hắn đều là người Hán. quân Hán đối với sự giết hại và cường hiếp bừa bãi của người Hồ rất thù địch và phẫn nộ, để làm dịu cơn phẫn nộ trong quân, hắn không thể không ngừng đưa ra tư thái, mành liệt khiển trách Lý Quỵ Nhơn hung ác.

Lý Hoài Tiên cũng là một kẻ rất có dã tâm. trong ba trấn Hà Bắc trong lịch sử. hắn đã chiếm cứ Ư Châu, trờ thành một thế lực cắt cử ở địa phương thực thụ, kỳ thật trên lịch sử cái gọi là dẹp yên loạn An Sử. trên thực tế chăng qua là kết quả của sự thỏa hiệp giữa triều đình và phía tạo phản mà thôi, kẻ tạo phản không hề xung đế. mưu cầu thay thế đế quốc Đường, triều đình cũng ngầm đồng ỷ quân trấn cắt cứ. tổng cộng hình thành ba thế lực cắt cứ.

Điền Thừa Tự tại trấn Ngụy Bác.

Lý Bảo Thần ở trấn Thành Đức.

Lý Hoài Tiên ở trấn Ư Châu, đó là phiên trấn cắt cử trong thời kỳ cuối triều Đường.

Đối diện với cục diện nghiêm trọng lúc này, Lý Hoài Tiên cũng đang suy xét đường lui của mình, phương án mà hắn nghĩ đến chi có hai cái, một cái là đầu hàng Lý Khánh

An. mưu cầu một chức vị Đại tướng quân, cuối cùng được một cuộc sống vinh hoa sau này; một phương án khác chính là noi theo Sử Tư Minh tự thành lập một phái thế lực cắt cử. chiếm cử vài châu huyện, hưởng thụ một chút lạc thú của quyền lực được làm vương.

Trong đại trướng.

Lý Hoài Tiên một mình đứng ở trước sa bàn. nhìn Hà Bắc trong sa bàn trước mắt trầm tư thật lâu không nói một lời, tuy rằng Lý Hoài Tiên đã phái người đưa thư xin hàng cho Lý Khánh An rồi. nhưng hắn vẫn còn cHứa đưa ra quyết định cuối cùng, Rõt cuộc quy hàng, hay là tự lập, hắn vẫn đang trong vỏng phân vân không dứt.

Lúc này, trước cửa trướng một gã thân binh bầm báo nói: “Tướng quân.

Hàn tiên sinh và Phi Dũng tướng quân cầu kiến.”

Lý Hoài Tiên dẩn dẩn dứt khỏi bầu suy nghĩ, gật đầu nói: “Để cho bọn họ vào đi!”

Hàn tiên sinh tên đầy đủ là Hàn Lạp, mưu sĩ của Lý Hoài Tiên.

Phi Dũng tướng quân chính là Lý Nhật Việt, tướng lănh tâm phúc của Lý Hoài Tiên, hai người này một văn một võ, cũng đều là người mà Lý Hoài Tiên tín nhiệm nhất, lát sau hai người đi đến. hai người cũng không phải tình cờ gặp nhau ở trước cửa trướng, mà là đã thương lượng qua. bọn họ tới khuyên Lý Hoài Tiên hàng Đường.

“Tham kiến tướng quân!”

Lý Hoài Tiên khoát tay cười nói: “Ngồi xuống nói chuyện đi!”

Ba người đi đến trước bàn ngồi xuống.

Lý Hoài Tiên nhìn thoáng qua Hàn Lạp, liền khẽ cười nói: “Hàn tiên sinh lại là tới khuyên ta à!”

Hàn Lạp nay đêm hơn ba mươi tuổi, người Trần Lưu. từ nhỏ nhà nghèo, hắn khắc khố ra sức học hành, năm Thiên Bảo thứ mười và năm Thiên Bảo thử mười một hai độ vào kinh đi thi.

đều thi rớt. hắn không mặt mũi nào hồi hương liền lưu lạc đến Hà Bắc, nhờ vào việc viết thư thay cho người ta mà kiếm sống qua ngày, trong một lẩn ngẫu nhiên, hắn thay Lý Hoài Tiên viết mấy phong thư. liền được Lý Hoài Tiên thưởng thức,

để cho hắn làm mưu sĩ của mình, những năm tháng đó, hắn đã đưa ra không ít kế gách cho Lý Hoài Tiên, dẩn dẩn bèn trở thành mưu sĩ mà Lý Hoài Tiên tín nhiệm nhất.

Hàn Lạp cười xòa. hắn cũng không có trực tiếp trả lời vấn đề của Lý Hoài Tiên, mà là hỏi ngược lại: “Tướng quân cho rằng bây giờ còn có bao nhiêu thòi ai an nữa?”

Ý nói là. còn có bao nhiêu thời gian để cho hắn suy nghĩ nữa, cho hắn lựa chọn, vấn đề này Lý Hoài Tiên vẫn hay hồ đồ, hắn cũng biết thời ai an rất khẩn trương, nhưng khán trương tới mức độ nào, hắn cũng nói không rõ nữa.

Lý Hoài Tiên trầm ngâm một chút bèn nói: “Điểm này ta quà thật không thấy rõ nữa, xin Hàn tiên sinh nói thẳng ra.”

“Tướng quân, trên thực tế ngài chi có một ngày thôi, nếu ty chức đoán không sai thì. ngày mai quân đội Doãn Tử Kì đã tiếp cận Thiệp huyện rồi, một khi bọn họ đến Thiệp huyện.

An Khánh Tự nhất định sẽ dẫn đầu rời khỏi, tướng quân là đi. hay là ở lại?

Đi. thì căn cứ của tướng quân sẽ ở nơi nào?

ơ thì. công lao của tướng quân sẽ ở đâu?

Tướng quân, gấp gáp a!”

Lý Hoài Tiên sau một lúc lâu nói: “Nếu đi, ta muốn chiếm cứ Thương Châu và Đức Châu, nơi đó vẫn là có một chút dân cư, bị phá hư không phải là lớn lắm, xuất động binh lính quân truân, vẫn là có thể trở thành căn cơ của ta.”

“Sau đó thì sao?”

Hàn Lạp truy vấn mãi không thôi nói: “Sau đó đại chiến Hà Bắc, tướng quân chuẩn bị đứng về phía nào, An Lộc Sơn hay là Sử Tư Minh?”

“Ta không đứng về phía bất kỳ ai cà. tự lập một phái, mặc bọn họ cứ đánh đi.”

Hàn Lạp liên tục cười lạnh mà nói: “Tướng quân, ngài đã xem vấn đề quá đơn giàn rồi. không nói đến việc ngài có thể đứng bên ngoài sự việc hay không, cũng không nói đến việc có đủ lương thực nuôi nổi quân đội đông như vậy hay không, chi nói một việc, tướng quân nghĩ rằng việc cất cứ của mình có thế duy trì được bao lâu?

Nửa năm. hay là một năm?”

Lý Hoài Tiên không có hé răng.

Hàn Lạp lại nói: “Nếu là thời đại của Lý Long Cơ, quân lực triều đình suy nhược, có lẽ cắt cứ một phương, triều đình cũng sẽ không thể

làm gì được, chi có cam chịu, hiện tại là do Lý Khánh An chủ chính, với thực lực lớn mạnh về quân sự của hắn, hắn sẽ cho phép tướng quân cất cứ sao?

Nếu sau khi tướng quân cất cứ thì bị vây bất, sẽ là kết quà ai, cũng sẽ như An Lộc Sơn, Sử Tư Minh vậy, nhẹ thì lưu đày, nặng thì diệt tộc, tướng quân phải suy nghĩ cho thận trọng a!”

Lời khuyên của Hàn Lạp khiến cho lòng muốn cắt cứ của Lý Hoài Tiên có chút dao động rồi, lúc này, Lý Nhật Việt cũng khuyên nhủ: “Lẩn trước phục kích ở Hà Bắc, quân ta sỡ dĩ có thế toàn quân trở ra, không có bị quân Đường đuối giết, là bởi vì đối tượng mà quân Đường muốn tiêu diệt không phải là chúng ta, mà là Lý Quy Nhơn.

Quân Lý Quy Nhơn giết chóc tàn bạo, táng tận thiên lương, mạc tướng nghe nói Lý Khánh An đã hạ lệnh không tiếp thụ quân Lý Quy Nhơn đầu hàng.

Quân kỷ của chúng ta rất tốt. không có những hành động giết hại tàn ác, đó chính là nguồn vốn lớn nhất của tướng quân, tướng quân vì sao không lợi dùng nguồn vốn này để vớt một tiền đồ cho mình, mà không phải đối địch với triều đình?”

Hai người thay nhau khuyên c, đã khiến ý định đầu hàng trong lòng Lý Hoài Nhơn đã chiếm đến bày phần, đúng lúc này, ngoài trướng có tiếng bước chân chạy tới, một gã thân binh nói: “Tướng quân, huynh đệ đi đưa thư sang đại doanh quân Đường đã trờ về rồi.”

“A!”

Tinh thần Lý Hoài Tiên phấn chấn hẳn lên, liên thanh nói: “Mau dẫn bọn hắn vào đây!”

Hắn lại nói với Hàn Lạp và Lý Nhật Việt: “Trước tiên hãy xem bọn hắn mang về tin tức gì đã?”

Lát sau. ba gã thân binh đưa thư được dẫn vào, cùng nhau nửa quỳ thi lễ: “Tướng quân, chúng ta đã trờ về rồi!”

“Không cẩn đa lễ, có nhìn thấy Lý Khánh An không?”

Thân binh hiệu úy cầm đầu nói: “Hồi bẩm tướng quân, chúng tội gặp được Lý

Khánh An. hắn đã viết một lá thư gửi cho tướng quân.”

“Thư đâu?

Thư ở đâu?”

Lý Hoài Tiên vội vàng hòi.

Hiệu úy lấy ra một phong thư đưa cho Lý Hoài Tiên.

Lý Hoài Tiên khó dằn nổi mà mờ thư ra xem. là lá thư do chính tay Lý Khánh An viết, vừa mờ đầu bèn nói: “Gửi Phạm Dương tiết độ Kế Châu đô đốc Lý Hoài Tiên tướng quân…”

Lý Hoài Tiên trong lòng không khỏi thờ dài, hắn lại chậm rãi đem thư đọc xong rồi, lại đem thư đưa cho Hàn Lạp: “Tiên sinh nhìn xem đi!”

Hàn Lạp nhanh chóng xem xong thư rồi. không khỏi cười nói: “Tướng quân, đây là cơ hội a!

Lý Khánh An cho ngài một cơ hội lập công. cái này so với việc trực tiếp mang binh đi đầu hàng còn tốt hơn. cơ hội này tướng quân nhất định phải nắm bắt lấy.”

Lý Nhật Việt cũng xem xong thư rồi, cười nói: “Từ phần đầu thư bèn có thể thấy được, Lý Khánh An không hề xem tướng quân là phán tướng, vẫn xung hô tướng quân là Kế Châu đô đốc. tướng quân đầu hàng hắn. kỳ thật là nương nhờ, đó là sự thay đổi việc chọn phe đê theo giữa quân đội thuộc các phe khác nhau trong triều đình, đó chính là nguyên nhân tướng quân không có dung túng cho binh sĩ giết chóc.”

Hai người thấy Lý Hoài Tiên còn đang do dự. không khỏi đều nóng lòng, đồng loạt nói: “Tướng quân, mau quyết định đi!

Nếu không quyết định, thì không còn cơ hội nữa đâu!”

Giờ khắc này, Lý Hoài Tiên Rõt cục cũng hạ quyết tâm. hắn cắn răng một cái: “Tốt!

Ta liền làm theo yêu cầu trong thư của hắn vậy.”

Chương 647: Chiến Dịch Thượng Đảng (9)

Với việc Lý Hoài Tiên quyết định đầu hàng quân Đường, thì An Khánh Tự chuẩn bị rút về Hà Bắc lại khác hăn.

Lý Quy Nhơn lại là một người thuộc phái kiên quyết chủ chiến, hắn là một người Hề, suy nghĩ của hắn đơn giàn hơn nhiều so với Lý Hoài Tiên và An Khánh Tự. nguyện vọng lớn nhất trong cuộc đời của hắn chính là cùng một đối thủ thật mạnh đánh một trận chiến thật đã. cho dù chết ở trên chiến trường, hắn cũng không thèm đề ý, trên góc độ này mà nói. hắn là một quân nhân chuyên nghiệp thuần túy.

Trong cách nhìn của Lý Quy Nhơn, kình địch mạnh nhất tất nhiên chính là Lý Khánh An. nếu hắn chiến thắng Lý Khánh An, thì hắn Lý Quy Nhơn sẽ là thiên hạ đệ nhất quân nhân, cho dù hắn đã nuốt phải hai cái thua rồi. chết và bị thương rất nặng nề. nhưng không những không làm hắn suy sụp, ngược lại càng thêm kiên định quyết tâm muốn đánh một trận với Lý Khánh An hơn nữa. liên tiếp hai lẩn chiến đấu đều là đánh lén, nếu mặt đối mật mà đánh nhau trên chiến trường thì sao?

Ai chết trên tay ai, còn cHứa biết chừng mà!

Nhất là Lý Quang Bật với hai ngàn kỵ binh đại bại ba vạn quân Yến, điều này làm cho Lý Quy Nhơn thật sự là rất nhục, cũng kích phát dã tâm trong lòng hắn, không giành lại si diện này, hắn thề không làm người.

Quyết định tử chiến của Lý Quy Nhơn nhận được sự úng hộ kiên quyết từ đại tướng Thái Hi Đức. nhưng suy nghĩ của Thái Hi Đức lại hơi khác so với Lý Quy Nhơn.

Cho dù Thái Hi Đức cũng là người Hề. nhưng hắn lại có mối quan hệ rất tốt với người Đột Quyết Sử Tư Minh, trong số phái hệ các quân Hà Bắc, Sử Tư Minh, Thái Hi Đức, Lý Quy Nhơn là thuộc cùng một phái, Lý Hoài Tiên và Điền Binh Tự thì thuộc một khác phái, nhung quan hệ giữa Sử Tư Minh và Thái Hi Đức lại vượt xa những phe phái bình thưởng khác, mà là một thứ quan hệ đồng minh, thậm chí càng chặt chẽ hơn so với quan hệ đồng minh một chút.

Thái Hi Đức vừa mới nhận được thư mật của Sử Tư Minh, nhờ hắn đề quân Yến ở trên chiến trường Hà Đông kéo dài thêm hai ba ngày nữa. nhiều nhất ba ngày, Sử Tư Minh sẽ có thê chừa ra binh lực nam xuống, khi đó quân đội trên chiến trường Hà Đông chi có thể đầu hàng hắn Sử Tư Minh, nếu Thái Hi Đức có thể làm được điềm này, Sử Tư Minh sẽ phong hắn làm phó soái, hai người cùng hưởng phú quỹ.

Chính vì có tâm tư như vậy, Thái Hi Đức hết sức ủng hộ Lý Quy Nhơn, nhung chi bằng vào quân đội bọn họ còn không được, hai người bọn họ chi có tám vạn người, còn phải công thêm bảy vạn quân của Lý Hoài Tiên, mới có thể chống lại được với quân Đường. nhưng Lý Hoài Tiên có thể phối họp với bọn họ sao?

Hai người đều có một chút bế tắc rồi, biện pháp duy nhất chính là tìm được An Khánh Tự. xem hắn có thể khuyên bảo Lý Hoài Tiên cùng chiến đấu hay không, nhưng vấn đề là.

An Khánh Tự lại là thái độ gì đây?

Ngay trong lúc đang thương lượng đối gách, thì có người đến bầm báo, mưu sĩ của Lý Hoài Tiên Hàn Lạp cầu kiến.

Lý Quy Nhơn ngây ngần cả người.

Hàn Lạp là ai hắn đương nhiên biết, là mưu sĩ tâm phúc của Lý Hoài Tiên, hắn tới làm cái gì?

Nếu là mười ngày trước, Lý Quy Nhơn không nhưng sẽ không gặp Hàn Lạp, mà còn có thể đem hắn đi làm thịt, sau đó đem đầu người đưa cho Lý Hoài Tiên.

Hắn vẫn luôn cho rằng, chính vì Lý Hoài Tiên không chịu phối họp, mới khiến cho hắn bị nỗi nhục hai ngàn người phá tan ba vạn quân.

Nhưng hiện tại…

Thái độ của Lý Quy Nhơn thay đổi rồi, hắn lập tức mệnh lệnh thân binh đi mời Hàn Lạp vào trong. hắn phá lệ mà dùng một cái từ ‘mời.

Lát sau Hàn Lạp được dẫn vào trong, hắn có vè rất tự tin. là một vị mưu sĩ. năng lực cơ bản nhất chính là có thể xem xét và phán đoán thời thế, nếu hắn ngay cả Lý Quy Nhơn hiện tại là thái độ gì cũng nắm không được, thì địa vị mưu sĩ của hắn cũng làm quá thất bại rồi.

“Tham kiến Quy Nhơn tướng quân!”

Hàn Lạp cung kính thi lễ, Lý Quy Nhơn miễn cường nỡ nụ cười nói: “Hàn tiên sinh không cẩn khách khí. mời ngồi đi!”

Hàn Lạp lại hướng Thái Hi Đức thi lễ, lúc này mới ngồi xuống.

Lý Quy Nhơn sai người rót lên một ly trà. hắn có chút khó mờ miệng, nhưng tình thế gấp gáp không để

cho hắn do dự mãi được, nếu Hàn Lạp đã là mưu sĩ tâm phúc của Lý Hoài Tiên, thì hắn có thể đại biểu cho thái độ của Lý Hoài Tiên.

“Tình thế trước mắt. ta nghĩ Hàn tiên sinh và Lý đô đốc hẳn là hiểu rõ hơn ta rồi. ta muốn xin hòi Hàn tiên sinh, thái độ của Lý đô đốc là gì. là muốn rút quân, hay là muốn quyết một trận từ chiến với quân Đường!”

Lý Quy Nhơn đem năm chừ ‘quyết một trận tử chiến ra hết sức mà nhấn mạnh, trong mắt hắn chan chứa hy vọng mà nhìn về phía Hàn Lạp, hắn không ngu chút nào, nếu Lý Hoài Tiên phải rút quân, hắn sẽ âm thầm lặng lẽ mà rời khỏi, chạy nhanh hơn ai hết. sẽ không phái Hàn Lạp tìm đến mình đâu.

Hàn Lạp mỉm cười nói: “Quy Nhơn tướng quân đã cho rằng chúng ta nhất định sẽ bại hay sao?”

“Điều này thì không nhất định, trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt. kết quả chiến tranh ai cũng khó mà đoán trước được, tuy nói Lý Khánh An tựa như chiếm một chút ưu thế, nhưng nếu hắn không phải dựa vào đánh lén. thì chúng ta vị tất bại trước hắn. quan trọng hơn hết là kiêu binh tất bại. nếu ta đoán không sai. sĩ khí của quân Đường đã đi quá xa rồi.

đó chính là cơ hội của chúng ta.”

“Nói như vậy, Quy Nhơn tướng quân chuẩn bị chiến đấu một trận với quân Đường rồi à!”

Hàn Lạp cười nói.

“Đương nhiên!”

Lý Quy Nhơn nói chắc như đinh đóng cột: “Không phải hắn chết, thì là ta mất mạng!”

“Khơ!

Kha!”

Thái Hi Đức ở bên cạnh ho khan hai tiếng, hắn cảm thấy Lý Quy Nhơn đã quá sớm biếu hiện ra thái độ của mình rồi.

Hàn Lạp này rõ ràng là đang thăm dò mà.

Lý Quy Nhơn sao lại không nhìn ra được chứ?

Hắn vừa muốn nói chuyện.

Lý Quy Nhơn lại khoát tay chặn hắn lại. hắn không muốn Thái Hi Đức ngắt lời. tự hắn có thể giải quyết được.

“Hàn tiên sinh, ta là quân nhân, không thích vỏng vo quanh co mãi, ta xin hỏi Hàn tiên sinh.

Lý đô đốc chiến hay là lui?”

“Chiến!”

Hàn Lạp khẳng định mà nói ra từ mà Lý Quy Nhơn chờ mong này, Lý Quy Nhơn mừng rỡ, hắn tuyệt đối không nghĩ rằng Lý Hoài Tiên lại là thái độ này, thật sự là ra ngoài dự kiến của hắn.

Hàn Lạp lại tiếp tục nói: “Tuy rằng khó có thể biết được chiến quả thế nào, nhưng có nhưng lời xấu phải nói trước, tướng quân nhà ta có ba điều kiện nho nhỏ.”

“Điều kiện?”

Thái Hi Đức ở bên cạnh can mày lại. cùng nhau tác chiến, còn phải nói tới điều kiện gì nữa. hơn nữa lại còn là ba điều kiện nữa.

Lý Quy Nhơn lại khoát tay, ra hiệu cho hắn đừng nói. kỳ thật đây mới là bình thưởng, không có điều kiện.

Lý Hoài Tiên chịu giúp hắn tác chiến sao?

Hắn khó dằn nổi mà hòi: “Không biết Lý đô đốc có điều kiện sì?”

“Điều kiện thử nhất của tướng quân nhà ta rất đơn giản, ngài hy vọng có được hai con chiến mã Đại Uyển.”

“Người đâu, dắt mười con ngựa Đại Uyển tốt nhất đến đây!”

Lúc này, cho dù Lý Hoài Tiên đòi một trăm con chiến mã.

Lý Quy Nhơn cũng sẽ không chút do dự đáp ứng.

“Đa tạ!

Đa tạ!”

Hàn Lạp chắp tay cười nói: “Vậy chúng ta hãy nói tới điều kiện thử hai đi!”

“Mời Hàn tiên sinh nói ra.”

“Tướng quân nhà ta nói. ngài sẽ toàn lực phối họp để Quy Nhơn tướng quân đánh một trận thật tốt. nếu thắng lợi. hắn hy vọng Quy Nhơn tướng quân không nên thi hành việc giết chóc nữa. chúng ta cẩn người Hán trồng lương thực, cẩn nguồn binh lực…”

Không đợi hắn nói xong.

Lý Quy Nhơn liền không chút do dự đáp ứng ngay, hắn chi cẩn bắt nữ nhân đi thôi, đàn ông có thê không giết, điều kiện không giết người, hắn có thể đáp ứng.

“Mời nói ra điều kiện thứ ba.”

“Điều kiện thử ba chính là nếu thắng lợi. tướng quân nhà ta hy vọng Quy Nhơn tướng quân hiệp trợ ngài tấn công Thái Nguyên, sau đó Thái Nguyên thành sẽ thuộc về tướng quân nhà ta.

được không?”

Điều kiện này quả thật có chút ra ngoài dự đoán của Lý Quy Nhơn, hắn trầm tư giây lát. liền gật gật đầu: “Thôi được!

Ta đáp ứng rồi.”

Hàn Lạp lập tức nờ nụ cười, nói: “Chúng tôi biết Quy Nhơn tướng quân là người một lời nói đáng siá ngàn vàng, nếu tướng quân đáp ửng. thì chúng tôi đây liền chi có nghe theo sự sai khiến của tướng quân thôi, khi nào xuất binh, ở nơi nào tập hợp, cũng đều do tướng quân quyết định, chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi. chúng tôi sẵn sàng đợi mệnh!”

“Tốt!”

Lý Quy Nhơn gật đầu thật mạnh, hắn sai người khiêng minh đến trước sa bàn. dùng que gỗ chi xuống một thôn trang nhỏ ở chính giữa nói: “Nơi này là thôn La Tống. vùng này địa thế bằng phăng, cực thích hợp kỵ binh tác chiến, hơn nữa phía sau thôn vừa lúc có một đồi núi trơ trội đơn độc, đứng ở trên đồi núi, có thể nhìn ra tới ngoài mười dặm xa. là một điểm trú binh vô cùng lợi thế, chúng ta bèn lấy ngọn núi này làm điểm tập hợp, ngày mai chúng ta đồng thời xuất binh, buổi chiều ngày mốt. chúng ta ở trong này tập hợp, thế nào, tới kịp không?”

“Hẳn là tới kịp.”

Hàn Lạp lại hòi: “Thế An Khánh Tự bên kia thì làm sao bây giờ?

Ý của tướng ta. là hy vọng ngài cũng có thế tham chiến, làm hậu quân.”

Lý Quy Nhơn suy nghĩ một lúc nói: “An Khánh Tự bên kia ta đi nói. ta sẽ tận lực yêu cầu hắn tham chiến.”

Hàn Lạp còn nói thêm một số chi tiết nữa. liền chắp tay cáo từ.

Lý Quy Nhơn thấy Hàn Lạp đi xa rồi. lúc này hắn mới quay đầu lại cười nói với Thái Hi Đức: “Ngươi thấy thế nào?

Lý Hoài Tiên không ngờ lại muốn cùng ta hợp tác.”

“Hắn chẳng qua muốn lợi dụng ngươi thôi.”

Thái Hi Đức cười lạnh một tiếng nói.

“ồ?

Nói như thế là sao?”

“Rất đơn giản, ba điều kiện của hắn. hai cái phía trước chi là tung hỏa mù thôi, để mê hoặc ngươi, mục đích đích thực của hắn chính là điều kiện thử ba. hắn muốn lấy Thái Nguyên, nói lớn hơn một chút, hắn muốn lấy Hà Đông, dã tâm của người này rất lóng!”

Thái Hi Đức khẽ thờ dài một hơi lại nói: “Việc tự lập của Sử Tư Minh đã dấy lên lòng dã tâm của mọi người lên.

Lý Hoài Tiên rõ ràng là không muốn quay về Hà Bắc nữa. hắn muốn ở Hà Đông phát triển, nhung nếu muốn đứng vừng ở Hà Đông.

đầu tiên chính là phải đánh bại được Lý Khánh An. cho nên hắn mới cùng ngươi họp tác, đây là việc tính toán quá như ý của hắn.”

“Cái này đã không quan hệ rồi, ta tuy rằng đáp ứng hắn. cũng chi đáp ứng Thái Nguyên, nhưng khu vực khác của Hà Đông ta đâu có đáp ứng. hiện tại mấu chốt là muốn đánh bại Lý Khánh An. có Lý Hoài Tiên toàn tâm phối hợp, ta bỗng nhiên rất có lòng tin.”

Nói đến này, Lý Quy Nhơn liền sai người chuẩn bị xe ngựa cho minh, hắn phải đến quân doanh của An Khánh Tự. muốn thuyết phục hắn cùng nhau tác chiến với minh.

Lý Quy Nhơn đi rồi, Thái Hi Đức ngơ ngác nhìn ra ngoài trướng, trận chiến này hắn cũng không phải thật sự muốn đánh, nhung mệnh lệnh của Sử Tư Minh là để cho hắn giữ chân các quân Hà Đông trong vỏng hai ngày, điều này quả thật khiến cho hắn có chút khó xử.

Lý Quy Nhơn cũng thật không ngờ, An Khánh Tự đáp ứng một cách Rõ ràng như vậy, làm hậu quân bọn họ, chi viện và tống đốc lương thảo, hơn nữa An Khánh Tự cũng đáp ửng. sẽ triệu bốn vạn quân của Doãn Tử Kì đến. cùng nhau tập trung cho trận chiến này.

Điều này làm cho Lý Quy Nhơn vô cùng hưng phấn, cho dù hắn cũng biết, mỗi người đều có mục đích của riêng mình, nhung điểm cơ bản nhất là tất cả mọi người đều đồng lòng, mặc kệ là vì mục đích gì đi chăng nữa.

điều kiện tiên quyết của mọi người là đánh bại Lý Khánh An. cho nên mỗi người đều đã toàn tâm toàn ý mà đánh một trận này. việc mà hắn Lý Quy Nhơn cầu cũng chính là điểm này.

Quán Yến ở Hà Đông dưới sự điều đình của Lý Quy Nhơn, dẩn dẩn đã đi tới cùng nhau, bọn họ nhất trí đạt thành ý kiến, vứt bỏ quan ngại trước đó toàn tâm chuẩn bị cho cuộc chiến với quân Đường.

Thời gian đã vô cùng khẩn trương, ba đội quân cũng đều suốt đêm chuẩn bị sẵn. binh sĩ trong quân đội của Lý Quy Nhơn nhận được mệnh lệnh nghiêm khắc nhất, thu thập xong xuôi tài vật của mình, mỗi người chi cho phép mang theo vật phẩm cá nhân nặng mười cân. vượt qua số đó sẽ phải giao nộp ra hết, rất nhiều binh lính đều có mang theo nữ nhân, nhưng nữ nhân này do binh lính tự mình xử Lý, nhất loạt giết chết ngay tại chỗ rồi chồn vùi.

Lúc hừng đông, bên người bất kỳ kẻ nào cũng không được phép có nữ nhân nữa. kẻ trái lệnh lập tức bị chém không thả.

Trong quân Lý Hoài Tiên cũng bắt đầu thu thập vật phẩm.

Lý Hoài Tiên hạ lệnh đem năm vạn thạch lương thực và năm ngàn thạch muối còn lại, toàn bộ phân phát cho binh lính, kỵ binh thì phân phối thêm cò khô, các loại đồ quân nhu vật tư đều đem đi

thiêu hủy, môi binh lính ngoại trừ lương thực ra. chi có thê mang theo sáu cân vật phẩm cá nhân, kỳ thật chính là trọng lượng của một quan tiền.

Có một số binh lính mang theo mười mấy quan tiền, thì nhiều nhất cũng chi có thể để lại một quan tiền, còn lại toàn bộ phải giao nộp lên trên hết.

Binh lính của Lý Hoài Tiên cũng ý thức được đại chiến sắp đến rồi. cho dù trong lòng run sợ, nhung quân lệnh không thể trái, bọn lính vẫn bận rộn mà thu thập vật phẩm, kiểm tra vũ khí. không khí trong quân doanh vô cùng khẩn trương.

Khác với bầu không khí trước cơn bão táp ở quân doanh Lý Quy Nhơn và Lý Hoài Tiên, trong quân doanh của An Khánh Tự lại vô cùng yên lặng, binh lính đang lặng lẽ mà thu thập vật phẩm của mình, không có bất kỳ hạn chế gì cả. trên thực tế, An Khánh Tự tới hơi muộn, trong tay binh lính của hắn cũng không có nhiều tiền tài của dân tổn trừ. lương thực cũng không nhiều, quân đội của hắn ngược lại là kẻ chuẩn bị sẵn sàng trước nhất.

Trời đã tờ mờ sáng.

An Khánh Tự chắp tay sau lung đi đến trước cửa lều lớn. nhìn chăm chú vào ánh hào quang đò dẩn dẩn mọc lên ở phía trời đông, dựa theo ước hẹn của ba phía, quân đội của hắn sẽ xuất phát lúc giữa trưa, là đội quân xuất phát sau cùng nhất trong ba đội quân, mười lãm vạn thạch quân lương và các loại đồ quân nhu vật tư trong quân Lý Quy Nhơn, sẽ giao cho hắn đến trông giữ.

“Tiểu vương gia. chuẩn bị xong rồi chứ?”

Cao Thượng đi tới bên người hắn.

‘Ta đã chuẩn bị xong rồi. nhưng trong lòng ta lại có một chút lo lắng khó tả. vẫn luôn cảm thấy hơi hoảng.”

An Khánh Tự thờ dài nói.

“Thế tiểu vương gia lại có suy nghĩ mới rồi sao?”

An Khánh Tự lắc đầu: “Ta không có suy nghĩ mới gì cả. chi là có một chút nghi hoặc, một sự nghi hoặc vô CÙNG lớn.”

Cao Thượng khẽ cười nói: “Nói ra nghe thử. trong lòng tiểu vương gia có nghi hoặc

“Ta thật sự không rõ, tại sao Lý Hoài Tiên lại vào phe với Lý Quy Nhơn?

Lý Quy Nhơn ta hiên được, hắn chính là một người điên, nhung Lý Hoài Tiên, hắn là một người khôn khéo tinh táo như vậy, chẳng lè hắn thật sự tin tường mình có thể đánh bại quân đội của Lý Khánh An sao?”

“Tiểu vương gia có thể nhìn ra điểm này, bèn đủ để nói lên rằng tiểu vương gia cũng không ngu xuân.”

An Khánh Tự quay ngoắt người lại, nhìn chăm chú vào Cao Thượng hôi: ‘Tiên sinh đây là ý gì?”

Cao Thượng cười khổ một tiếng nói: “Kỳ thật tâm tư của Lý Hoài Tiên rất đơn giản, cái gì ở Hà Đông tự lập làm vương, cái gì đưa đến chỗ chết thì gặp lối sống còn. nhưng lý do đó đều rất đẹp đẽ. cũng dề dàng mê hoặc người, nhưng khi chúng ta bóc đi lớp vỏ ngoài, nhìn vào cái gốc của nó, thì tất cả nhưng lý do của hắn cũng đều có một điều kiện tiên quyết, đó chính là đánh bại Lý Khánh An. nhung Lý Khánh An có thê đánh bại sao?

Có được chấn thiên lôi, có được thực lực quân đội dũng mành, có được kinh nghiệm tác chiến phong phú. có một chủ soái có thể ngạo thị thiên hạ. mà binh lính của quân Yến chúng ta thì lòng người hoảng sợ, ồ lâu năm đã bị chia rẽ, đại tướng lòng mang dị chí. lương thảo hậu viện bị thiêu đốt.

đã đánh mất dân tâm. có thể là đối thù của Lý Khánh An hay sao?”

“Không thể!”

An Khánh Tự không chút do dự nói.

“Tiểu vương gia biết là không thể, ta cũng biết là không thề, thế thì Lý Hoài Tiên lại không biết hay sao?

Nếu hắn đã biết rõ không thể chiến thắng Lý Khánh An được, nhưng hắn lại đề ra nhưng điều kiện sau khi thắng lợi đó, thế thì hắn rắp tâm làm gì đây?

An Khánh Tự nghe mà thấy đổ cả mồ hôi lạnh, hắn không ngốc, hắn nghe hiểu ỷ của Cao Thượng: “Ý của Tiên sinh là nói, Lý Hoài Tiên rất có thể sẽ đầu hàng Lý Khánh An sao?”

Cao Thượng không chút do dự nói: “Không phải là có thể, cũng không phải là sẽ. mà là hắn đã đầu hàng Lý Khánh An rồi.

đây là con đường duy nhất hắn của hắn. cũng là con đường hiện thực nhất, cũng hoàn mỹ nhất.”

An Khánh Tự tựa như bị sấm đánh trúng vậy, hắn ngơ ngác nhìn lên không trung, thật lâu sau hắn mới lấm băm nói: “Thế ta nên làm cái gì bây giờ đây?”

“Tiểu vương gia. người lại quên lời ta nói với người rồi sao, người đừng xem mình là chủ soái, người chi có một vạn quân đội. người không thể quản được bọn hắn. bản thân người mà có thể rút lui được toàn vẹn. thì đó đã là thắng lợi của người rồi. nhớ kỹ điểm này!”

“Ta hiền được rồi.

Lý Quy Nhơn và Thái Hi Đức kỳ thật là người của Sử Tư Minh.”

Trời cuối CÙNG cũng sáng rõ, ba đội quân Yến tổng cộng mười sáu vạn người, bắt đầu trước sau Khởi hành, rầm rộ đi về hướng tây, ngoại trừ mười sáu vạn quân cũng ở trên một chiến tuyến ra. còn có bốn vạn quân của Doãn Tử Kỳ hắn cũng nhận được mệnh lệnh của An Khánh Tự. bắt đầu quay đầu hướng tây tiến quân.

Cho tới bây giờ, quân Yến hết thảy cũng đều phối hợp một cách vô cùng ăn ý, một trận đại chiến cuối cùng cũng đã đến rồi.

Chương 648: Chiến Dịch Thượng Đảng (10)

Lưới đã dẩn dẩn thu chặt lại.

Ngay song song với thời gian Yến quân trống chiêng dồn dập mà tiến hành chuẩn bị. trong quân doanh quân Đường cũng đang tiến hành một sự bị chiến chạy đua với thời gian, giờ hợi một khắc.

Lý Khánh An cuối cùng đã nhận được thư đầu hàng chính thức mà Lý Hoài Tiên đưa tới, cùng với kế hoạch bày binh của Lý Quy Nhơn.

Trước sa bàn.

Lý Khánh An và một đoàn tướng lĩnh cao cấp nhóm người Lý Tự Nghiệp đang tiến hành sự bố trí tác chiến cuối cùng.

“Noi này chính là thôn La Tống!”

Lý Khánh An dùng cây gỗ chi vào một cái bao nhỏ nhú ra trơ trọi trên vùng bình dã rộng lớn trên sa bàn, cười nói: “Tòa núi nhỏ này quà thật là rất nổi bật. xung quanh cũng rất thích họp bày chiến trường, Lý Quy Nhơn sắp xếp noi hội họp ở nơi này, có thể thấy người này đánh trận vẫn là có chút năng lực. chúng ta không thể đối đãi một cách bình thưởng.”

“Khoàng cách của thôn La Tống này ra sao?”

Lý Tự Nghiệp trầm giọng hỏi một tham quân tác chiến nói.

“Hồi bẩm tướng quân, thôn La Tống vừa khéo tọa lạc ở trang tâm của trại Lương Mã và huyện Thượng Đàng, cách trại Lương Mã khoáng sáu mươi dặm. cách huyện Thượng Đàng sáu mươi lăm dặm.”

“ừm!”

Lý Từ Nghiệp gật gật đầu, nói với Lý Khánh An: “Đại tướng quân, thời gian rất bức bách a!”

“Không sai chút nào, thời gian bức bách dị thưởng, cũng chính là nói trước giữa trưa ngày mai, chúng ta phải bố trí hoàn tất.”

Lúc này, Lệ Phi Nguyên Lễ một mực trầm mặc nói: “Không bằng chờ bọn chúng bố trí xong trước đã. chúng ta mới hậu phát chế nhân.”

Không đợi Lý Khánh An mờ miệng.

Lý Từ Nghiệp lại thay hắn nói, “Dưới tình huống bình thưởng hăn là như thế này, nhung hiện tại Yến quân nội bộ không ôn. chuyện gì đều cũng sẽ xảy ra. chúng ta không thể quá mức bị động.”

“Nhưng mà chúng ta một khi có động tác, há chẳng phải là xua cò kinh đến rắn sao?

Làm tăng tốc sự phân hóa trong nội bộ của bọn chúng.”

Lệ Phi Nguyên Lề vẫn kiên trì theo quan điểm của mình.

“Không cẩn tranh nhau nữa.”

Lý Khánh An khoát tay một cái ngăn chặn lại sự tranh luận của hai người: “Nhưng vấn đề này ta đều đã suy nghĩ đến.

Lão Lệ nói không phải là không có Lý, nếu như chúng ta động tác quá lớn. quả thật dễ dàng đả thảo kinh xà. nhưng nếu như chúng ta thật sự án binh bất động, một khi sau khi đối phương hội họp rồi, nội bộ đã dấy lên phân tranh, chúng ta đến lúc đó mới động thủ thì có chút trễ rồi, vì vậy chúng ta phải có cái nên làm có cái không nên làm.”

Lý Khánh An dùng cây gỗ chi vào một con sông phía bắc nói: “Con sông này là Giáng Thủy, nó vừa khéo vắt ngang trên con đường bắc tiến, mà nơi qua Giáng Thủy có lợi nhất chính là tòa tiểu trấn này.”

Cây gỗ lại i vào một tiểu trấn bên bờ sông.

“Tòa tiểu trấn này gọi là Hoắc Bích trấn, bên cạnh trấn chính là một chiếc cầu gỗ, nếu như Yến quân bắc triệt, khả năng từ nơi nay thông qua cực lớn. vì vậy chúng ta trước hết phải phái một chi quân đội chặn lại thông đạo cho Yến quân bắc triệt.”

Ánh mắt của Lý Khánh An đứng lại trên người của mười mấy viên đại tướng: “Các ngươi ai nguyện lòng tiếp nhận nhiệm vụ này.”

Mọi người đều không ai lên tiếng, ai cũng hiểu rõ, khả năng Yến quân bắc triệt là không lớn.

đi về chỗ đó trú thủ. chẳng khác nào đứng vách mà trơ nhìn, đánh mất đi cơ hội lập công cho lẩn đại chiến này.

“Sao, đều không muốn đi ư?

Muốn ta nhậm mệnh ư?”

Trên mặt Lý Khánh An vẫn là nụ cười thân thiết, nhưng ánh mắt lại có chút trờ nên nghiêm khắc.

“Vệ Bá Ngọc tướng quân, ngươi đi đi!”

Lý Tự Nghiệp đã mờ lời phá vỡ cục diện

im lặng này.

Vệ Bá Ngọc bất đắc dĩ. chi đành tiến lên một bước, quỳ một gối nói: “Ty chức Vệ Bá Ngọc, nguyện lĩnh binh đi tới đó.”

“Tốt!”

Lý Khánh An gật gật đầu.

“Ta cho ngươi hai vạn quân đội. ngươi lẩn lượt đóng tại hai noi. một nơi là Hoắc Bích trấn, một nơi khác là Giáng Âm trấn, hai trấn cách nhau bốn mươi dặm. ta bất kể có Yến quân bắc tiến hay không, chi cẩn ngươi ở hai trấn này kiên Thủ đến phút cuối, thì ta sẽ ghi một công cho ngươi.”

Vệ Bá Ngọc mừng rỡ, “Ty chức tuân lệnh!”

“Ngươi bây giờ lập tức xuất phát, suất đệ cừu vệ và đệ thập vệ, trước sáng sớm ngày mai kéo tới Giáng Thủy, hoàn thành sự phòng ngự cho ta.”

“Vâng!”

Vệ Bá Ngọc đứng dậy vừa muốn đi.

Lý Khánh An lại gọi hắn lại, “Chờ một chút!”

Vệ Bá Ngọc đứng bước chân lại. khom người nghe lệnh.

Lý Khánh An trầm tư một lát nói: “Có thể là quân đội Lý Hoài Tiên sẽ tới chỗ ngươi đầu hàng, nếu như bọn họ thật sự có tới đó, ngươi lập tức rút quân đến bờ bắc, phá hủy toàn bộ cây cầu. thuyền qua sông cũng thiêu hủy…

“Không!”

Lý Khánh An lại sửa lại nói: “Đừng đợi bọn họ tới đó mới tháo dỡ, sau khi đi tới Giáng Thủy, bèn lập tức đem dân chúng của hai trấn triệt đến bờ bắc, phá hủy cầu đi, dìm hết toàn bộ thuyền, đợi người của Lý Hoài Tiên đến rồi. ngươi có thể chuyển mệnh lệnh của ta.

để bọn họ trú quân ở bờ nam. chờ đợi chiến dịch kết thúc, việc này rất ư quan trọng, ngươi quyết không thể để bọn họ qua sông, nếu bọn họ trái lệnh vượt sông, thì ngươi xem như khai chiến!”

“Ty chức hiểu rồi!”

Vệ Bá Ngọc thi lề một cái. liền vội vàng đi khỏi ngay.

Lý Từ Nghiệp nhướng mày một cái nói: “Lý Hoài Tiên không đến nỗi phải thế chứ!”

“Lòng người khó lường, vẫn là phòng bị một chút tốt hơn.”

Lý Khánh An lại đi đến trước sa bàn, ti mi nghiên cứu một chút cự ly từ Trường Bình quan đến Thượng Đàng, hắn bèn hạ lệnh nói: “Lập tức truyền thư cáp cho Lý Quang Bật, mệnh hắn hành động theo kế hoạch ban đầu. nhưng quân đội đi Thượng Đáng trễ hai canh giờ xuất phát.”

Mệnh lệnh này làm cho toàn bộ tướng lĩnh có mặt đều sửng sốt. kế hoạch ban đầu của Lý Quang Bật là chia binh hai lộ, một lộ xuất binh huyện Trường Tử, bít chết đường thoát thân của Yến quân nam hạ. một đạo binh khác là xuất binh phía bắc huyện Thượng Đàng, ngăn chặn Yến quân trốn sang đông, trong đó quân đội xuất binh huyện Thượng Đàng cực kỳ quan trọng, trực tiếp liên quan đến việc có thê cắt đứt đường Phủ Khẩu hình quan trọng nhất của Yến quân hay không, nếu như đạo quân này mà trễ đi hai canh giờ, thì rất có thể sẽ tạo cơ hội cho Yến quân trốn thoát.

Lý Từ Nghiệp cũng có chút thiếu kiên nhẫn, hỏi: “Đại tướng quân, vì sao phải trễ hai canh giờ?”

Lý Khánh An thấy ánh mắt của mọi người đều tràn ngập vè nghi hoặc, hắn cũng biết có một số chuyện đến lúc phải nói cho bọn họ biết rồi, bèn mỉm cười nói: “Ta có thể nói với mọi người một câu nói thật lòng. nếu như ta thật sự muốn dập tất An Lộc Sơn tạo phàn, thì ở mùa đông năm ngoái, sau chiến dịch Tương Châu, quân đội của Lý Quang Bật có thể đoạt lấy nam bộ Hà Bắc Đạo, rồi tiếp theo ta lệnh Tự Nghiệp quân và Quách Tử Nghi quân đi Tinh Hình.

Lôi Vạn Xuân quân đi Phi Hồ đạo, lúc đó An Lộc Sơn cỏ khô đoạn tuyệt, chiến mã đói chết một lượng đáng kề. trên cơ bàn có thể ở trước mùa xuân triệt để đánh bại An Lộc Sơn, nhung ta không hề làm như vậy, mọi người có biết là vì sao không?”

Trong đại trướng trở nên lặng thinh, rất nhiều người đều nghĩ đến chính trị, không lẽ đây là mục đích chính trị của chúa công bọn hắn ư?

Lý Khánh An lại lắc lắc đầu: “Sự việc không như các ngươi nghĩ vậy đâu. ta không hề là vì tư lợi của bàn thân, có một tình báo có lẽ là các ngươi không biết.

Sử Tư Minh từ Đột Quyết Bộc Cốt bộ mượn đến ba vạn kỵ binh, còn An Lộc Sơn cũng từ Khiết Đan mượn đến năm vạn binh Khiết Đan và một lượng lớn trâu dê, mọi người từ hai tin tức này nghĩ đến cái gì?”

Sự giải thích của Lý Khánh An là mang tính hướng dẫn, người ở trong trướng đều là đại tướng đã thân kinh bách chiến, đối với loại điều động quân đội này đều vô cùng nhạy cảm, Lý Tự Nghiệp đã hiểu ra trước tiên.

“Ý của đại tướng quân là nói, để An Lộc Sơn và Sử Tư Minh nội chiến, tiếp theo là đem người Đột Quyết và người Khiết Đan trước sau đều cuốn cả vào bên trong, là như thế phải không?”

Trong đại trướng nhất thời tiếng xìầm bàn tán.

Lý Khánh An khoát tay, để mọi người im lặng, hắn tiếp tục nói: “Cách nghĩ ban đầu của ta là muốn để cho Hà Bắc đạo hình thành cục diện Phiên trấn cắt cử.

để bọn chúng tự tàn sát lẫn nhau, nhưng ta không ngờ rằng Sử Tư Minh và An Lộc Sơn lại lợi dụng sức ảnh hưởng của mỗi người, lẩn lượt mượn binh của Động Quyết và Khiết Đan. như vậy, ta đã có một cách nghĩ, tại sao lại không mượn việc này, chia rê người Hồi Hột và người Khiết Đan xảy ra nội chiến với nhau, sau đó ngồi nhìn bọn chúng tự tàn sát lẫn nhau, đợi giết đến mức kha khá rồi. chủng ta mới đi nhất cừ tiêu diệt, triệt đề căn trừ hai khối u độc này.”

Mọi người lúc này mới hoàn toàn vỡ nhẽ ra.

đều lẳng lặng gật đầu.

đây cũng giống như một dân cờ bạc, bất luận là Đột Quyết hay là Khiết Đan. trước tiên đều đã đầu vào một lượng lớn quân đội. dù thế nào đi chăng nữa bọn họ đều sẽ không cam tâm từ bỏ, chắc chắn sẽ không ngớt mà tăng binh, mãi cho đến khi cuối cùng binh lực toàn bộ tiêu hao hết.

Chi là. một kiệt tác to đủng như vậy của Lý Khánh An là điều bọn hắn không thể nghĩ tới được, lúc này, Lệ Phi Nguyên Lễ đột nhiên hòi: “Vậy dân chúng Hà Bắc sẽ làm thế nào?”

Đây cũng là một vấn đề nhạy cảm.

Lý Khánh An tiếp lời nói: “Trải qua mấy lẩn đại di dân và máu rửa của ngọn lửa chiến tranh, dân chúng lưu lại tại Hà Bắc đã không tới hai thành, chủ yếu tập trung ở U Châu và một vùng Ngụy Bác.

U Châu là cội rễ của An Lộc Sơn.

Ngụy Bác là địa bàn của Điền Thừa Tự, ta nghĩ hai nơi này vẫn khá ôn định, cái nữa là sau khi chiến dịch lẩn này kết thúc, ta sẽ khống chế chặt Thái Hành bát hình, cô vũ dân chúng Hà Bắc dỡi đi, phía bên Ngụy Bác. ta sẽ điều thủy quân Giang Nam vào Hoàng Hà. tiếp ửng dân chúng Hà Bắc vượt sông sang nam. trải qua nhưng sự nổ lực này, ít nhất vẫn còn có thề chạy ra khỏi được một nửa. còn lại số không chịu đi. ta cũng không thể làm gì hơn.”

Hắn vừa chuyển đề tài một cái. lại nói với mọi người: “Nhưng điều cẩn nói ta đều đã nói cả rồi. sờ dĩ mệnh Lý Quang Bật trễ hai canh giờ xuất binh Thượng Đảng, thật ra ta chính là muốn để cho quân đội của An Khánh Tự chạy về Hà Bắc. sung vào lực lượng của An Lộc Sơn. như vậy, hắn và Sử Tư Minh mới có thể thực lực ngang ngửa nhau.”

Quán đội của An Khánh Tự theo kế hoạch phải là Buổi sáng đúng giờ Tỵ xuất phát, cũng chính là mười giờ sáng. còn quân đội của Lý Quy Nhơn và Lý Hoài Tiên đã ở lúc trời cHứa sáng xuất phát rồi.

An Khánh Tự mang theo mưu sĩ Cao Thượng và mấy trăm thân vệ đi đến đại doanh của Lý Quy Nhơn trước, nơi đây đã là một vùng trống rỗng, trong quân doanh vốn còn trú đóng tám vạn đại quân chi còn lại mấy trăm binh sĩ trông giữ, đại trướng đã rút đi. vùng đất trống của trú địa một mảng hỗn độn. giống như một bãi rác khổng lồ, mênh mông không thấy bờ bến.

Nhưng loại vật phẩm tùy ý chất đống trên mặt đất, gia cụ, ngăn tủ, quẩn áo. giày, đồng tiền, hũ ngói vò nước, nhưng đám người Khiết Đan. người Hề cử như nhưng con châu chấu tham lam. nhưng nơi chúng đi qua siết sạch cướp sạch, đem mọi thử tài sản đều cướp đến trong tay mình, cuối CÙNG không mang đi được toàn bộ vứt đi.

Bi thảm nhất là nữ nhân, một lượng lớn nữ nhân bị bọn chúng cướp vào trong quân doanh, ngày đêm gian dâm. bây giờ không còn dùng nữa. trờ thành gánh nặng, thà rằng siết chết cũng không thả đi. không ai biết rằng, đêm hôm qua bọn chúng đã giết chết bao nhiêu Hán nữ. mọi tội ác đều vùi lắp trong đất vàng, trên mặt đất khắp noi đều là vết máu của sự giết người.

An Khánh Tự cũng không phải là phường lương thiện gì. nhung tình cảnh ở trước mắt. cà hắn cũng không khỏi trở nên biến sắc.

Cao Thượng giục ngựa đi đến sau lưng hắn. nhìn vào cảnh tượng khiến người ta rung sợ ở trước mắt. hắn không nhịn được thờ dài: “Trời tác nghiệt, còn có thể được, tự tác nghiệt, không thể sống, xem ra.

Lý Khánh An là dứt khoát một lòng muốn giết sạch Lý Quy Nhơn bộ rồi.”

“Tiên sinh, chúng ta khi nào đi?”

Cao Thượng nhìn nhìn sắc trời: “Hãy chờ thêm tin tức của quân Đường. ta nghĩ đến giữa trưa thì sẽ có tin tức truyền đến.”

An Khánh Tự gật gật đầu. bèn quay đầu ngựa lại đi tới lương khố, lương khố nằm ở chỗ hậu doanh, là một vùng doanh địa duy nhất đến lúc này vẫn còn giữ lại đại trướng, được phòng hộ bời hàng rào doanh trại, bên trong có hơn năm mươi chiếc đại trướng, mỗi một chiếc trướng bên trong đều chất đầy lương thực, tổng cộng mười hai vạn thạch, ngoài ra.

Lý Quy Nhơn tùy quân đã mang đi ba vạn thạch, trên cơ bản có thể duy trì quân lương trong hai tháng cho Yến quân, còn có mấy tòa cỏ khô chất đống như trái núi nhỏ.

An Khánh Tự chi có một vạn quân, nếu muốn đem số lương thực này khiêng đi đến tiền tuyến, hiển nhiên là chuyện không thực tế, Lý Quy Nhơn cũng là hi vọng dùng số lương thực này để giữ chân hắn lại.

An Khánh Tự nhìn vào mớ lương thực này, trong lòng quả thật đã động lòng, tốt nhất có thể đem số lương thực này mang đi. hắn biết tương lai Hà Bắc thiếu thốn nhất chính là lương thực, nông dân Hà Bắc trên cơ bản đều đã bỏ chạy sạch giết sạch, mai này ai sẽ trồng trọt cho bọn họ, tuy rằng bây giờ U Châu còn có chút lương tổn. nhưng sớm muộn gì cũng sẽ voi sạch, lúc đó khùng hoảng lương thực sẽ kéo tới. trừ khi là đòi lương với người Khiết Đan. người Túc Mạt Mô Hơ (*người Mohe thuộc bộ Sumo) còn có người Tân La…

An Khánh Tự cảm thấy tính cẩn thiết phải tổ chức một chi quân viễn chinh, đem Tân La chinh phục, như vậy thì vật tư lương thảo của bọn hắn đã có được sự bảo đảm. kiến nghị này hắn nhất định phải đề xuất với phụ vương.

Nhưng ngay lúc hắn đang trầm tư. một viên kỵ binh từ đằng xa vội vàng chạy tới, từ thật xa đã hô to: “Tiểu vương gia!”

An Khánh Tự và Cao Thượng đồng thời ghì chặt ngựa lại. chi thấy một con ngựa hấp tấp đuổi tới. hắn trên lung ngựa bầm báo nói: “Bẩm báo tiểu vương gia. bầm báo quân sư.

Lý Quang Bật đã xuất binh, một chi quân đội khoảng ba vạn người đã chiếm lĩnh huyện Trường Từ. một chi quân đội khác bốn vạn người vừa mới xuất phát, đang đi tới hướng huyện Thượng Đảng.”

An Khánh Tự và Cao Thượng đồng thời lắp bắp kinh hãi, hai người bọn họ nhìn nhau, đây chính là tin tức mà bọn họ đang chờ đợi.

Cao thượng lập tức nói: “Mau!

Chúng ta lập tức rút quân, bây giờ là lập tức đi ngay.”

“Cái này… còn mười lãm vạn thạch quân lương thì sao?”

Cao thượng cuống cuồng lên: “Tiểu vương gia. bây giờ đã là lúc nào rồi. còn lo quân lương. nếu không đi thì không còn kịp nữa!”

Hai người quay đầu ngựa lại bèn chạy như điên về hướng quân doanh minh, sau một canh giờ, An Khánh Tự suất lĩnh một vạn quân đội rời khỏi huyện Thượng Đáng, đi về hướng Phủ Khâu hình, ở huyện Lộ Thành, bọn hắn hội hợp với bốn vạn Doãn Từ Kỳ bộ đã tới nơi trước đó, năm vạn đại quân đã rời khỏi Hà Đông đạo, từ Phủ Khẩu hình trờ về Hà Bắc đạo.

Thôn La Tống ở Lộ Châu chi là một thôn trang vô cùng nhỏ, nhỏ đến mức trên bản đồ cơ hồ khó mà tìm được, chi là hai ba mươi hộ nhà dân. nhưng sau lưng nó lại tựa vào một ngọn núi La Tống lại vô cùng đặc sắc. núi La Tống ngoại hình tựa như một bầu vú của nữ nhân, vì thế nên người địa phương lại gọi nó là Nãi Từ phong, cao hai ba mươi trượng, trơ trọi mà lạc lõng trên bình nguyên trong phạm vi mấy chục dặm.

Người của thôn La Tống đã chạy hết từ lâu rồi, thôn trang bèn trờ thành bộ chi huy của Yến quân, tám vạn đại quân của Lý Quy Nhơn.

Thái Hy Đức. bảy vạn đại quân của Lý Hoài Tiên, tông cộng mười lãm vạn đại quân, phảng phất như một cái vỏng tròn to bao vây lấy tử phía của ngọn núi La Tống.

Khi Lý Quy Nhơn nhận được tin tức An Khánh Tự tự ý rút quân, đã là thời gian chạng vạng, tin tức này làm cho hắn vừa kinh vừa giận, nhưng lại không dám phong phanh tin tức, hạ lệnh trong quân doanh phong tòa lấy tin tức này, đồng thời, hắn lại phái người đi mời Thái Hy Đức đến khấn cấp thương nghị quân tình.

Trong đại trưởng.

Lý Quy Nhơn ngồi xếp bằng trên chiếc giường thấp, phía trước đặt ngang một thanh chiến đao và một ly rượu, hắn có biệt hiệu là ‘người gấu”, nhưng lúc này hắn đã không còn có thể đứng dậy nổi nữa. nhưng sự hung tàn của dã thú hắn vẫn còn lưu lại trong hắn. trong mắt hắn bắn ra một ánh nhìn nham hiểm sắc lạnh, âm u lạnh lẽo đến mức khiến người ta cảm thấy từng cơn ớn lạnh.

Bên ngoài đã truyền đến tiếng bước chân, âm thanh của Thái Hy Đức từ bên ngoài trướng truyền đến: “Lý tướng quân, trận chiến dịch này tiếp tục đánh nữa thật sự là không còn ỷ nghĩa gì nữa.”

Thái Hy Đức từ bên ngoài trước rảo bước nhanh đi vào, hắn thấy Lý Quy Nhơn quái dị ngồi trong trướng, không khỏi Sửng người: “Lý tướng quân, ngươi vậy là vì cớ gì?”

Lý Quy Nhơn lạnh lùng nói: “Tin tức Sử Tư Minh tới rồi sao?”

Thái Hy Đức trong lòng nhảy thót lên. hắn làm sao lại biết được?

Thái Hy Đức giả đò ngơ ngác cười nói: “Ngươi đang nói gì thế!

Ta không hiểu, lại có quan hệ gì tới Sử Tư Minh thế?”

“Ngươi nghe không hiểu sao?”

Lý Quy Nhơn hừ lạnh một tiếng, cầm chén rượu lên uống một ngụm, nheo lại mắt nói: “Ngươi thật sự xem ta là thằng ngốc sao?

Cái gì cũng không biết ư?

Lý Hoài Tiên có tư tâm. chẳng lẽ ngươi không có tư tâm sao?”

Thái Hy Đức trong lòng trờ nên sợ hãi, hắn lớn tiếng quát: “Lý Quy Nhơn, ngươi là có ý gì?”

Chân của hắn đã lui sang phía ngoài rồi.

“Ngươi chạy không được đâu!”

Lý Quy Nhơn đem chén rượu vung xuống đất thật mạnh, chi nghe ‘xoảng! một tiếng giòn vang. mấy chục tên đao phủ từ trong trướng hẹp xông ra. không đợi phân trần, giữ chặt Thái Hy Đức là chém, đáng thương cho Thái Hy Đức không chỗ trốn chạy, bị chém chết tươi ngay tại chỗ trong đại trướng, đầu người cũng bị chặt xuống.

Lý Quy Nhơn cười lên một hồi đắc ý: “Ngươi tường rằng ta không biết được tâm ý của người ư?

Ngươi quá ngây thơ rồi.”

Hắn lắc đầu. lại lập tức hạ lệnh nói: “Cứ nói là ta và Thái Hy Đức tướng quân liên hợp mệnh lệnh, truyền lệnh tất cả mọi quan quân từ lang tướng trờ lên tức tốc đến đại trướng họp.”

Sự giết chóc tanh máu không tiên hành trong trận doanh của quân địch, nhung lại xảy ra trong đại trước của Yến quân, mười bốn quan quân không chịu nghe lệnh bị chém giết ngay tại chỗ, đầu người treo lủng lẳng ở bên cạnh trướng.

“Chúng ta có mười lăm vạn đại quân, mà quân Đường chi có tám vạn người đối trận với chúng ta. nếu ngay cả trận chiến dịch này các ngươi cũng không có lòng tin. vậy thì toàn bộ các ngươi đều cút về nhà đi chăm con đi!”

Lý Quy Nhơn ngồi trên bàn. ngừ khí vô cùng kích động: “Ta bảo đảm với các ngươi, chỉ cẩn đánh bại Lý Khánh An. thì mấy trăm vạn dân Hán trên địa giới Hà Đông đều sẽ trờ thành con dê béo của các ngươi. mặc cho các ngươi thịt giết thỏa thuê, tòa bộ núi vàng núi bạc, toàn bộ nữ nhân như hoa như ngọc, các ngươi muốn có bao nhiêu thì lấy bao nhiêu, ta Lý Quy Nhơn là người nhất ngôn cửu đỉnh, ta sẽ để mỗi một người theo ta chiến đấu đều giàu đến chảy mờ, để các ngươi chơi nữ nhân chơi đến mỏi tay, đây chính là lời hứa của ta. các ngươi nhớ kỹ chưa!”

Lý Quy Nhơn hiểu được thủ hạ của hắn cẩn điều gì, thích cái gì, hắn dùng ngôn ngừ thẳng thắn nhất đến đánh động nhưng quan quân này. dần dần. các quan quân cũng bị sự cao hửng dạt dào của hắn cuốn hút. bọn hắn cũng bắt đầu tin tường sự khuấy động của Lý Quy Nhơn, trong đầu của mỗi người đều đã xuất hiện một màn cảnh mà bọn họ suốt một đời tha thiết theo đuồi nhất, vàng bạc tiền của của người Hán mặc cho bọn hắn lấy đi thỏa thuê, gấm vóc lụa là của người Hán cho bọn hắn khiêng thả cửa. nữ nhân người Hán như hoa như ngọc mặc cho bọn hắn chà đạp, một đám đông nô lệ người Hán quỳ mọp dưới chân bọn hắn. bọn hắn muốn ăn sơn hào hải vị, bọn hắn muốn ở cung điện của hoàng đế, mọi thử này toàn bộ đều sẽ trở thành hiện thực.

Mắt của bọn họ bắt đầu dồn máu. bắt đầu gầm rú lên. dục vọng dã thú bắt đầu phình to lên vô hạn trong lòng của mỗi người bọn hắn.

Lý Quy Nhơn cười lên đắc ý, ai nói lâm chiến giết tướng là điềm xấu. người Hán có lẽ có kiêng kỵ, nhưng người Hồ thì không. người Hồ chi có lợi ích. cho bọn họ đủ lợi ích và cám dỗ, bọn họ ngay cả sinh mạng của mình đều sẽ bán cho ngươi, đại tướng phía dưới là vậy, hắn Lý Quy Nhơn lại há chẳng phải cũng vậy ư?

Lý Quy Nhơn lúc lâm chiến đã giết chết Thái Hy Đức, đoạt lấy năm vạn đại quân của hắn. tin tức đã bị phong tỏa nghiêm mật, trú địa của Lý Hoài Tiên hoàn toàn không hay biết gì cà.

Cho dù bày vạn đại quân của Lý Hoài Tiên theo thòi gian ước hẹn đến núi La Tống, hội họp với quân Lý Quy Nhơn, nhung quân doanh của hai chi quân đội không có liên hợp lại với nhau, quân doanh của Lý Hoài Tiên bộ trú quân ở phía bắc, cách nhau với quân Lý Quy Nhơn khoàng hai dặm. mà song phương trên cơ bản là không có qua lại, đều là dựa vào binh sĩ truyền tin tiến hành trao đổi nhau.

Tuy rằng Lý Quy Nhơn mấy lẩn mời Lý Hoài Tiên đến đại doanh của hắn gặp mật. nhưng Lý Hoài Tiên lại vẫn chẳng hề chịu đến, hắn có sự cành giác cực lớn đối với Lý Quy Nhơn.

Lúc này, tin tức An Khánh Tự rút quân Lý Hoài Tiên cũng đã hay biết, điều này nằm trong sự dự liệu của hắn. nếu như An Khánh Tự chịu theo Lý Quy Nhơn đi tác chiến, thì mới là quỷ tha ma bắt rồi.

Nếu An Khánh Tự đã bỏ chạy, Lý Hoài Tiên cũng đang chờ đợi cơ hội của chính mình, cơ hội của hắn có hai loại, một là bỏ đi trước khi đại chiến, hai là ngã giáo trong khi đại chiến.

Lý Hoài Tiên suy đi nghĩ lại. vẫn là quyết định lựa chọn loại đầu tiên, ngã giáo trong đại chiến rủi ro quá lớn. nếu có chút phối họp không ăn ý, thì sẽ tổn thất thám trọng, vì vậy trước đó cẩn phải tiến hành sự giao lưu mật thiết với quân Đường, nhưng Lý Khánh An đến nay vẫn không phái người đến phối hợp với hắn. chứng tỏ Lý Khánh An cũng không tán thành phương thức ngã giáo.

Lý Hoài Tiên chắp tay ra sau đi đi lại lại trong đại trướng. tất cả mọi vật đều duy trì ở trạng thái trước khi hạ trại, lúc nào cũng có thế bỏ đi, không chi là hắn, các sĩ binh cũng đồng thời duy trì trạng thái bị chiến cao độ, lý do là phòng ngừa quân Đường đến tập kích.

Bây giờ Lý Hoài Tiên đang chờ đợi thời cơ bỏ đi cuối cùng.

đêm khuya dẩn.

đã đến thời gian canh một.

Lý Hoài Tiên đã đi đến trên một tòa tháp canh của đại doanh, nhìn ngóng chăm chú ra phía xa.

ở ngoài xa hai dặm của phía nam. là đại doanh của quân Lý Quy Nhơn, bóng đen chập chùng, vô cùng yên tĩnh, nhung Lý Hoài Tiên biết rằng, quân Lý Quy Nhơn cũng giới bị nghiêm ngặt, đặc biệt là đài viễn vọng trên núi La Tống, có thề nhìn thấy được xa hơn.

ờ ngoài xa mười dặm phía tây, là đại doanh của quân Đường, quân Đường cũng đã đến. thấp thoáng có thể nhìn thấy một chút ánh đèn. chốc chốc còn có thể nhìn thấy được bóng đenvùng lân cận đại doanh xẹt qua.

đó là bóng dáng của lính gác quân Đường.

Lý Hoài Tiên lại nhìn ra bầu trời, bầu trời mây đen giăng kín. ngột ngạt nặng nề, giống như có vẻ sắp mưa. một hạt mưa nhỏ rơi lên trên khuôn mặt của hắn.

Lý Hoài Tiên hơi Sửng người, hắn lập tức rướn tay ra. mấy hạt mưa đánh lên trên bàn tay hắn. không phải mưa bụi. mà là hạt mưa hột to.

“Tướng quân, trời mưa rồi!”

Một gã thân binh thấp giọng nhắc nhờ nói.

Lý Hoài Tiên trong lòng bắt đầu trờ nên kích động, thật sự là ông trời phù trợ hắn. cơ hội mà hắn chờ đợi Rõt cục đã tới rồi.

“Truyền mệnh lệnh của ta. toàn quân chuẩn bị xuất phát!”

Hắn bước nhanh đi đến trạm canh gác, rảo bước đi nhanh đến đại doanh của minh, mưa cuối cùng cũng đã rơi xuống, hạt mưa to bằng hạt đậu lất phất rơi xuống, hạt mưa dày đặc tíc tác tíc tác đánh lên trên mặt đất. làm sánh lên từng đóa từng đóa mưa hoa. trong không khí bắt đầu tràn ngập mùi tanh của bùn đất.

ờ phía xa. tiếng mưa đã trờ nên một thử tiếng động rất to, tựa như một chiếc bàn chải to đang chà trên mặt đất khô vậy.

Mưa càng lúc càng to, mành mưa trắng xóa phảng phất như một chiếc mành che của thiên nhiên, ngoài xa hai dặm đại doanh Lý Quy Nhơn cũng giống như trái núi La Tống lạc lõng, đã hoàn toàn bị màn nước mưa mù mịt nuốt chừng.

Bắc đại doanh của Lý Hoài Tiên đã mờ từng đội từng đội binh sĩ đội mưa to từ

trong quân doanh nhanh chóng chạy ra. tất bật chạy sang phía bắc, hình thành nên một dòng người rầm rộ rình rang. ngoài xa mấy chục bước đều nhìn không thấy bọn họ nữa. mượn sự yêm trợ của mưa lớn. quân doanh của Lý Hoài Tiên dẩn dẩn trờ thành một tòa doanh trống.

Buổi tối. trong làn mưa mờ mịt.

Lý Khánh An cũng đứng ở trên một tháp canh, xuyên thấ qua làn mưa bụi, nhìn chăm chú tình hình bên đại doanh Lý Hoài Tiên, cho dù làn mưa đã ngắt đi tầm mắt của hắn. nhung hắn lại tựa như có thể thấy được động tĩnh bên đại doanh Lý Hoài Tiên, từng đội từng đội binh sĩ rời khỏi đại doanh đi về hướng bắc.

Trận mưa to này chính là trời cao đã chiếu cố cho Lý Hoài Tiên, nếu hắn không nắm bắt lấy mà lợi dụng. thì hắn sẽ không là Lý Hoài Tiên rồi.

Lúc này, trong làn mưa bụi có tiếng vó ngựa truyền đến. các thân vệ lập tức đề cao cảnh giác, giương cung cài tên. nhìn chăm chú vào tình hình trong cơn mưa to đó.

“Là ai!”

Có một binh sĩ hô lớn nói.

Trong làn mưa bụi xuất hiện một gã kỵ binh quân Đường, nước mưa đã làm cho hắn cả người ướt đẫm. hắn lau nước mưa trên mặt đi lớn tiếng nói: “Ta là hiệu úy Lý Thái của đệ nhất xích hầu doanh, có tình báo khẩn cấp phải báo cáo với Đại tướng quân.”

“Đại tướng quân ở ngay trong này đây, Lý hiệu úy có việc xin mời nói ra!”

Hiệu úy xích hầu ngây người một chút, lập tức xuống ngựa quì một gối nói: “Ty chức phát hiện quân đội Lý Hoài Tiên đã đi sang hướng bắc rồi. trong đại doanh trống rỗng, đã là một tòa doanh trống không.”

Lý Khánh An gật gật đầu. quả nhiên đã chửng thật như phán đoán của hắn: “Lý hiệu úy vất vả rồi. hãy tiếp tục theo dõi quân đội của Lý Hoài Tiên, và báo cáo lại ngay!”

“Tuân mệnh!”

Lý Thái đứng dậy, xoay người lên ngựa, thúc dục chiến mã hướng phía đông bắc chạy đi.

Xích hầu mới vừa đi khỏi không lâu, lại có vài viên trinh sát tuần hành dẫn theo một gã quan quân quân Yến đưa thư đến.

“Đại tướng quân, viên quan quân quân Yến phụng mệnh của Lý Quy Nhơn tới hạ chiến thư với Đại tướng quân.”

“Chiến thư ở đâu?”

Một gã binh sĩ chạy lên trước, đem một phong thư dùng giấy dầu gói kín trình lên cho Lý Khánh An, Lý Khánh An xé thư ra, một gã thân binh châm cây đuốc cháy lên, đang muốn giơ lên trước, hiệu úy thân binh bên cạnh lại hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái. vẫy tay, vài tên thân binh đi lên dùng khiêng to đứng phía trước mặt Lý Khánh An nghiêm mật bào vệ.

Đây là kinh nghiệm mà ‘Bàng Quyên chết dưới cây này”, giữa đêm mưa. cây đuốc chinh là mục tiêu tốt nhất, quà nhiên, kiêng đỡ của binh sĩ vừa mới giơ lên. mười mấy cây nỏ tiễn từ trong làn mưa bụi phóng tới, ‘Bụp!

Bụp!” cấm phập vào trên khiêng lớn.

đầu mũi tên lấp lánh ánh huỳnh quang, rõ ràng đã tâm chất kịch độc, các thân binh kinh hãi, ùa cà lên, chắn ở phía trước Lý Khánh An.

Các binh sĩ tuần tra giận tím mật, mấy trăm người xông ra khói cửa doanh, cầm khiêng mà xông vào làn mưa to, truy tìm thích khách, tên quan quân đưa thư kia hiển nhiên không biết gì cà. hắn ngây người đứng ở nơi đó, không nhúc nhích gì, vài tên quân Đường hắn bên cạnh rút đao chém bổ tới hắn.

“Dừng tay!”

Lý Khánh An hét bọn họ lại, hắn khen ngợi mà nhìn về phía hiệu úy gật gật đầu, đem thư giao cho hắn: “Ngươi đọc lên đi!”

Hiệu úy không dám sơ ý, đeo một bộ bao tay bằng da, mờ thư ra, trong đó chi có tám chữ: “Nếu ngươi không chết, ngày mai quyết chiến!”

Lý Khánh An liên thanh cười lạnh, nói với viên quan quân đưa thư: “Ngươi đi nói với Lý Quy Nhơn, ta chỉ có hai chữ: chuẩn chiến!”

Mưa to vẫn không ngừng trút xuống, trong đất trời một mảng trắng xoá.

Lý Khánh An nhìn vào bóng núi La Phong Sơn tối đen như mực, khóe miệng không khỏi nhếch lên một tia cười lạnh.

An Khánh Tự chạy thoát rồi.

Lý Hoài Tiên đi rồi, hắn Lý Quy Nhơn một mình thì còn có thể diễn tiếp được bao lâu?

Cơn mưa đầu mùa hạ vẫn luôn đột nhiên đến.

đột nhiên đi, một canh giờ sau. mưa lớn tạnh rồi, trong không khí không còn lấy một hạt mưa nữa. mây dạt ra trăng hiện lên rồi, mặt đất lại trải lên một lớp màu trắng bàng bạc. gió trong trời đêm trờ nên tươi mát mà ẩm ướt. nếu không phải đầy đất lầy lội. thật sự khó có thể tường tượng được, vừa rồi mới có một trận mưa to tầm tã thôi.

Mãi cho đến lúc canh một. một gã binh sĩ đưa thư đã đi đến đại doanh của Lý Hoài Tiên, lúc này Lý Quy Nhơn mới biết.

Lý Hoài Tiên người chuẩn bị cùng hắn kề vai chiến đấu đã bốc hơi trong trận mưa to đó rồi.

Sự tháo chạy của Lý Hoài Tiên cũng không có làm cho hắn uể oải. mà trái lại đã khơi dậy dã tính trong người hắn. quân Đường cũng chi có tám vạn. quân đội của hắn cũng đến tám vạn. thế lực ngang nhau, vậy thì hãy để cho chiến đao và thiết kỵ đến cụng nhau, xem ai mới là thiên hạ đệ nhất quân.

Lý Quy Nhơn lập tức chủ đạo dư luận trong quân, bộ của Lý Hoài Tiên phụng mệnh lệnh của hắn đi nghênh chiến quân Đường tiếp viện từ nam xuống, không phải là tự tiện thoát trận trốn đi. phần lớn người trong quân cũng không tin rằng Lý Hoài Tiên lại đào tẩu trong lúc này, nếu muốn trốn đi, thì sớm đã đi rồi. quân tâm hơi có chút không ồn đó dưới sự nhấn mạnh của Lý Quy Nhơn, lại rất nhanh khôi phục bình tình rồi.

Suốt một đêm.

Lý Quy Nhơn cũng đều không có đi vào giấc ngũ. hắn ngồi ngay trong lều lớn.

đèn đã tắt hết rồi, tóc để xõa xuống.

để trần thân trên, hắn đem một thanh hoành đao kéo ra một nửa. nhìn chằm chằm vào lười đao sắt lạnh, đó là thói quen của hắn.

ở trước trận đại chiến tìm kiếm sát khí của lười đao, đao chính là hắn. hắn chính là đao, để cho hai thứ hòa họp thành một thể.

Nhưng tối nay trong lòng hắn có chút tiếc nuối, một lẩn ám sát hoàn mỹ vẹn toàn như thế, cuối cùng cũng thất bại rồi.

Trời dẩn dẩn sáng lên. tiếng trống ‘Tùng!

Tùng!” gõ vang trong đại doanh quân Yến. tiếng gõ trống thật lớn mà nặng nề vang dội giữa đất trời, tiếng trống này nếu là ở trong sào huyệt của người Khiết Đan. thì đó chính là một loại nghi thức tế thần của bọn họ, nhung ở trên chiến trường, thì đây lại là tín hiệu tiến công, là tín hiệu của việc tiến công, là tiếng trống của chiến tranh.

Cầu treo đại doanh Yến quân chậm rãi buông xuống, cửa doanh rộng mờ ra. từng đội từng đội kỵ binh và bộ binh lẩn lượt đan xen nhau mà ra. vô cùng vô tận.

đi hết đúng hơn một canh giờ, tám vạn đại quân mới toàn bộ ra hết, đó cũng phong cách tác chiến của người Hề nhân và người Khiết Đan. làm việc không để lối thoát, khuynh sào áp đảo lên. hoặc là một trận chiến đánh tan đối phương, hoặc là một thua sát đất.

Đại doanh Yến quân cách quân doanh quân Đường đến mười dặm xa. nhưng quân Yến chi ra khỏi quân doanh ba dặm liền đứng lại. tám vạn đại quân của Lý Quy Nhơn tổng cộng chia ra bốn phương trận, mỗi một phương khoảng hai vạn người, trong đó hai kỵ binh phương trận, một bộ binh phương trận, còn có một bộ kỵ hỗn hợp phương trận.

Hai kỵ binh phương trận do đại tướng A Sử Na Tòng Lề và phó tướng Trương Trung Chí của Thái Hi Đức thống soái, bộ binh phương trận do đại tướng An Thái Thanh thống soái.

Mà bộ kỵ hỗn hợp phương trận làm hậu quân, do Lý Quy Nhơn đích thân suất lĩnh, nhưng chân phải hắn có tật, chi có thê miễn cường ngồi ở trên lưng ngựa, không thê suất lĩnh đại quân xông pha trận địa. bời vậy việc chi huy cụ thể hai vạn hỗn hợp quân này, bèn do đại tướng Ngưu Đình Giới phụ trách.

Trong đội quân này cơ hồ tụ tập hết nhưng mành tướng dưới trướng của An Lộc Sơn.

Lý Quy Nhơn.

Trương Trung Chí.

A Sử Na Tòng Lề, An Thái Thanh.

Ngưu Đình Giới, nhưng đại tướng này cho dù phần lớn là tướng Hồ, nhưng quân trận binh pháp cũng không yếu. trận thử nhất phải xuất chiến, đó là tướng Hồ Trương Trung Chí.

Trương Trung Chí sau này đổi tên là Lý Bảo Thần, chù soái của Thành Đức trấn một trong ba trấn của Hà Bắc trong lịch sử. nhung hiện tại hắn là phó tướng của Thái Hi Đức. sau khi Thái Hi Đức bị giết, hắn đầu phục Lý Quy Nhơn.

Trương Trang Chí ước chừng ba mươi bảy ba mươi tám tuổi. từ năm mười lãm tuổi tòng quân, đến nay đã qua hơn hai mươi năm rồi, hắn cũng là người Hề, được đại tướng Trương Tỏa Thu của quân Phạm Dương nhận làm nghĩa tử. nên đồi tên là Trương Trung Chí.

được sự chi dạy của nghĩa phụ hắn, hắn thuần thục binh pháp, nhất là am hiểu việc bố trận bộ binh.

Trận chiến đầu tiên sở dĩ Lý Quy Nhơn để cho hắn lên, Lý Quy Nhơn chính là muốn lấy trận pháp thắng quân Đường.

Tám vạn quân Yến đã bày ra trận thế, không biên không cạnh, sát khí tận trời, mỗi binh sĩ cũng đều nén hết sức mình, chi chờ một trận chiến đánh bại quân Đường, sau đó bọn họ sẽ cướp bóc Hà Đông.

Lý Quy Nhơn đã hứa hẹn với bọn hắn.

đánh xong trận này. bọn họ đã có thể thả cửa mà cướp bóc về nhà. hưởng thụ vinh hoa phú quý của nửa cuộc đời còn lại, bọn họ xoa tay, chi chờ quân Đường xuất chiến.

Lý Quy Nhơn ngồi ở trên lưng ngựa, hắn lạnh lùng nhìn đại doanh quân Đường ở cách đó bảy dặm. cho dù sắc mặt hắn lạnh lùng, nhưng vẫn không thể che dấu được nỗi lo lắng trong mắt hắn.

Tuy rằng Lý Khánh An đáp ứng hắn hôm nay tác chiến, nhưng tối hôm qua đi cùng với việc hắn ám sát.

Lý Khánh An còn có thể giữ lời hứa với sao?

Lý Quy Nhơn cũng biết người Hán có một loại sách lược là gióng trống một mạch, hai nữa thì suy, thứ ba thì nghỉ ngơi. chẳng lề Lý Khánh An cũng sử dụng gách lược

này hay sao?

Người Hồ tác chiến, toàn bộ dựa vào một cỗ sĩ khí. nếu sĩ khí bị nhục, binh khí sẽ không sắc bén bằng quân Hán. khôi giáp không bằng chắc bằng quân Hán. huấn luyện không tinh thông bằng quân Hán. trận chiến này khó mà thủ thắng được.

Lý Quy Nhơn bị kẹt trong một hoàn cánh lưỡng nan. quy mô tiến công, hắn lo lắng cung nỏ quân Đường mạnh mẽ. bên mình sẽ chết thương nặng nề mà nếu rút quân quay về quân doanh, thì như thế đối với sĩ khí trong quân của hắn lại là một đả kích rất lớn. nói không chừng tối hôm qua việc Thái Hi Đức bị giết cũng sẽ lên men.

Thời gian một chút một trôi qua. mặt trời dẩn dẩn trờ nên nóng bừng hẳn lên. nhiệt độ hòa trộn với khí ẩm trong không khí. cảm giác vừa nóng vừa hanh, vô cùng khó chịu.

Thời gian đã qua một canh giờ cộng thêm nửa canh giờ trôi qua. không ít binh sĩ đều biểu lộ ra thái độ bức rứt khó chịu, để cho bọn họ đứng ở dưới ánh nắng mặt trời

gay gắt mà phơi nắng, thế này là sao hả?

Lúc bắt đầu thì khe khẽ nói nhỏ, ngay sau đó bắt đầu có người chửi ầm lên. thinh thoảng xen giữa nhưng tiếng mắng chửi của các quân quan, hiển nhiên đây là điềm báo trước quân tâm bắt đầu di động.

Không chi có Lý Quy Nhơn âm thầm sốt ruột, nhưng quan quân cao cấp khác cũng có chút thiếu kiên nhẫn rồi.

đại tướng A Sử Na Tòng Lễ giục ngựa tiến lên nói: “Tướng quân, không bằng tấn công một trận vào doanh trại địch trước đã. bất luận thắng thua, đều có thể đề cao sĩ khí của quân ta. vẫn hơn là ở đây mà mất thời gian!”

Ngưu Giới Đình bên cạnh cũng khuyên nhũ: “Tướng quân, để cho bọn binh sĩ hoạt động chân tay cũng tốt. phái ít binh một chút, nhằm gây một chút thanh thế, công giả đánh giả. như vậy tổn thất cũng không lớn. mấu chốt là đề cho mọi người có hi vọng ban đầu.”

Lý Quy Nhơn cuối cùng gật gật đầu: “Thôi được!

Vậy thì hãy đánh một trận đi.”

Ánh mắt hắn nhìn sang Ngưu Giới Đình bên cạnh, chậm rãi nói: “Ngưu tướng quân, bèn do ngươi tới dẫn đội vậy!

Từ trong quân hỗn hợp rút ra bộ tốt năm ngàn, tiến công đại doanh Đường!”

“Tuân lệnh!”

Ngưu Giới Đình quay đầu mà đi. lát sau, tiếng trống trong đại doanh quân Yến nổi ầm lên.

ầm ầm âm vang tiếng trống rung trời động đất. năm ngàn bộ tốt quân Yến chia làm năm đội, từ ba phương hướng nhắm đại doanh quân Đường lao phắt đi…

Trong đại doanh quân Đường trong một đêm dựng lên một tòa tháp chi huy hoạt động cao bốn trượng, ngoại hình liền giống hệt một sào xe siêu cấp, đứng Sừng sững ở trong nhưng dãy quân doanh liên miên trong đại doanh quân Đường, giống hệt một pho tượng quái vật không lồ. có thê so sánh với đinh La Tống ở sau lưng đại doanh quân Yến. cũng có thể nhìn thấy bình nguyên ở ngoài mấy chục dặm xa.

Tháp chi huy có trang bị bánh xe gỗ rất lớ cẩn đến ba ngàn người đầy mới có thể di chuyển từ từ. trong đó trên phần bằng phẳng ở đinh chóp có thể chửa được hàng trăm người, nhung hiện tại chi có hơn hai mươi người, đông tây nam bắc bốn phương hướng có đứng một người cầm cờ, dùng túi hiệu của cờ để chi huy hành động của quân đội.

Giờ phút này Lý Khánh An đang ngồi ở trên tháp chi huy, hôm nay trời đẹp, không khí trong lành, trời xanh mây trắng, tầm nhìn đặc biệt rộng trải, khiến cho hắn có thể nhìn rõ tình hình của quân Yến. hắn thậm chí là từ trên cao mà nhìn xuống được toàn

cánh sắp binh bày trận của quân Yến. ngay cà hậu quân Lý Quy Nhơn, hắn cũng đều có thể thấp thoáng nhìn ra được.

ờ sau lung Lý Khánh An là mưu sĩ Vi Thanh Bình đang ngồi đó, hắn nắm giữ rất nhiều tình báo chi tiết, phàm là khi Lý Khánh An có những vấn đề về mặt tình báo, cũng đều trực tiếp hỏi hắn.

Ngoại trừ quan văn chức Vi Thanh Bình này, thì đã không còn tướng lănh nào khác nữa. phía sau, các Đại tướng cũng đều tranh nhau đòi dẫn binh xuất chiến, ai cũng không muốn chi ở đây quan sát cuộc chiến, lăng phí cơ hội lập công, ngay cả Lý Từ Nghiệp cũng thân lĩnh Mạch Đao quân đi rồi, vốn dĩ hắn là chủ soái, sau khi bị Lý Khánh An vượt chức lấy người khác thay, hắn liền kích phát ra bàn tính lúc là đại tướng, chiến tất đích thân ra trận, lấy thân minh làm gương trước.

Đương nhiên, vẫn là có một vị tướng lănh ở lại bên cạnh Lý Khánh An, hắn chính là hậu quân đại tướng Tịch Nguyên Khánh.

Tịch Nguyên Khánh cũng là lão bằng hữu của Lý Khánh An, năm xưa lúc Lý Khánh An mới lên hiệu úy, hắn đã là lang tướng rồi, một lòng muốn lập công thăng quan, ở trong trận chiến Tiều Bột Luật hắn lập công lớn.

được thăng làm trung lang tướng, dẫn quân ba ngàn ở lại Tiểu Bột Luật, sau đó Cao Tiên Chi điều làm Kiếm Nam tiết độ sứ. bèn đưa hắn cũng đi.

Tịch Nguyên Khánh và Triệu Sùng Thứ cùng nhau ở trong quân Kiếm Nam trờ thành cánh tay đắc lực của Cao Tiên Chi, từng một lẩn được phong làm Nam Đường Kim Ngô vệ Đại tướng quân, nhưng sau khi vụ án Cao Tiên Chi bùng nố, hắn và Triệu Sùng Thứ bị ngăn cách ở Di Lăng, tiến thoái lưỡng nan. cuối cùng do Cao Tiên Chi trờ về Bắc Đường. khiến cho hai người bọn hắn hạ quyết tâm, dẫn quân đến Hán Trung, đầu hàng quân Bắc Đường.

Lý Hanh giận dữ. bất hết cha mẹ vợ con bọn họ, đến nay vẫn còn bị giam cầm ở trong miếu Thiên Vương tại thành đô.

Tịch Nguyên Khánh cũng là người có nhãn lực vô cùng tốt. hắn chi vào hai vạn quân kỵ binh của A Sử Na Tòng Lễ nói: “Kỵ binh Duệ Lạc Hà tinh nhuệ nhất của Lý Quy Nhơn thì ắt là ở trong dãy phương trận kia. phương trận có hai vạn kỵ binh, vậy một chi kỵ binh còn lại cũng tất là U Châu thiết kỵ.”

“ừm!”

Lý Khánh An khẽ gật đầu, hắn cũng đã nhìn ra, Lý Quy Nhơn quân đội cọc cạch không đồng đều, hai vạn kỵ binh nhất ở giữa là đội hình chinh tề nhất, đã đứng được một canh rưỡi giờ, thế nhung không chút lung lay gì, lại càng không có tình huống châu đầu ghé tai. mặt khác một vạn kỵ binh hậu quân cũng không tổi, đội ngũ chinh tề, quân giáp đồng nhất, đây cũng tất phải là u Châu thiết kỵ.

Nếu so sánh với nhau, thì tà hữu hai cánh đã kém đi một quăng rõ rệt. bất luận là đội hình và y giáp đều rất Rối loạn, có thể nhìn ra hai cánh quân đội này đều đang bực tức, đây ắt hăn là quân đội của Thái Hy Đức. nghe nói quân đội của Thái Hy Đức đều là ngoại quân, cũng chính là quân đội vay mượn từ Khiết Đan và Hề, là cánh quân du mục, khá là tàn mạn.

Còn quân đội Lý Quỵ Nhơn tuy rằng cũng là người Khiết Đan và người Hề là chù yếu. nhưng bọn họ lại là quân chiêu mộ của An Lộc Sơn.

đã trải qua sự huấn luyện nghiêm khắc, hai chi quân đội không thể nào đem ra so sánh được.

Rất hiển nhiên, hai cánh của quân Lý Quỵ Nhơn sẽ là một khâu mông yếu nhất của hắn. cho dù đã phát hiện được một điểm này, nhưng Lý Khánh An vẫn là không có một chút lơ là nào, đội hình không chinh tề, cHứa chắc có nghĩa là một đám đông ô hợp, quân Phạm Dương của An Lộc Sơn năm xưa nhiều lẩn bị người Khiết Đan đánh bại, cũng có thể nhìn ra năng lực tác chiến của người Khiết Đan không hề thấp, đội hình không chinh tề chi là do thói quen tác chiến của họ mà thôi.

Lúc này, Lý Khánh An đột nhiên phát hiện trong Yến quân lại không có cờ lớn của Thái Hy Đức.

điều này quả là khiến hắn cảm thấy kinh ngạc, theo lý quân chức của Thái Hy Đức và Lý Quy Nhơn là như nhau, cũng là một trong sáu đại quân phiệt Hà Bắc, hơn nữa hắn có quân đội độc lập của mình, cho dù hắn nghe theo chi huy của Lý Quy Nhơn, nhưng quân kỳ của hắn cũng phải xuất hiện trong đại quân của minh mới phải, bây giờ lại không có, toàn bộ đều là quân kỳ rợp trời cuốn đất của Lý Quy Nhơn, bao gồm trong quân đội của Thái Hy Đức cũng là chiến kỳ của Lý Quy Nhơn.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Lý Khánh An thầm nghĩ: “Chẳng lẽ là Lý Quy Nhơn và Thái Hi Đức đã xảy ra nội chiến.

Thái Hi Đức bị thù tiêu rồi sao?”

Ngay tại lúc hắn trầm tư, đại doanh quân Yến bỗng nhiên tiếng trống giục to, một chi quân Yến năm nghìn người bộ binh hò hét xông thẳng đến đại doanh quân Đường.

“Mệnh cung nỏ quân của Triệu Sùng Tiết chuẩn bị tác chiến!”

Chương 650: Chiến Dịch Thượng Đảng (12)

Năm ngàn quân Yến như thủy triều ụp tới, khí thế rầm rộ, trong đại quân quân Yến tiếng trống như sấm. lập tức làm cho trạng thái ù rủ của quân Yến tinh thần phấn chấn hẳn lên. bọn họ ra sức khản cả giọng hét theo với, quên đi cái nắng gay gắt ở trên đinh đầu. cũng quên đi cả sự oi bức làm người ta trở nên ngợp thờ.

Chù trận quân Yến cách đại doanh quân Đường ước chừng khoảng trên dưới bày dặm. nhưng năm ngàn quân Yến sau khi xông qua năm dặm. tốc độ liền dẩn dẩn chậm lại. cách đại doanh quân Đường còn có hai dặm. bọn họ đã nhìn thấy được rõ ràng sự phòng ngự bên trong đại doanh, bên trong hàng rào đại doanh đứng đầy quân nỏ thủ của quân Đường đông nghìn nghịt.

ít nhất có trên hàng vạn người.

Hàng phía trước là cung nỏ thủ. nửa quỳ trên mặt đất. cầm trên tay từng cây từng cây quân nỏ, lạnh lùng mà nhắm vào bọn họ, hàng phía sau là cung thủ. bọn họ giương cung cài tên. chi kéo sẵn mà không bắn.

Cung thủ và nỏ thù dày đặc như thế. quả thực khiến cho quân Yến đang tiến công rùng rợn cả người, chủ tướng tiến công Ngưu Giới Đình cũng biết là không thể tiến thêm về phía trước được nữa. bọn họ chi là đến giả công giả đánh mà thôi, không phải là thật sự tiến công, nếu là thật sự tiến công, thì năm ngàn người này của hắn một người cũng đừng mong sống sót được.

“Chậm rãi đi tới!”

Ngưu Giới Đình vung chiến đao lên hô.

Năm ngàn bộ binh là quân khiêu đàng, cũng chính là binh đao thuẫn, bọn họ giơ lên cự thuẫn(khiêng lớn), xếp thành hàng từng bước một tiến về phía trước, dựa theo kinh nghiệm quân Yến. nỏ tiễn mạnh nhất của quân Đường. tầm bắn ở trong phạm vi ba trăm bước, nhưng cư ly sát thương ở trong phạm vi trên dưới một trăm năm mươi bước,

cho nên Ngưu Giới Đình vừa muốn quân Đường bắn tên. nhưng lại không thể thương đến binh lính, cho nên hắn không thể để cho binh lính tiến vào trong phạm vi một trăm năm mươi bước, mà là ở trong phạm vi trên dưới một trăm tám mươi bước hò hét nhục mạ. bức quân Đường xuất chiến.

Năm nghìn đao thuẫn bộ binh chia ra thành năm đội hình mỗi đội ngàn người, kéo dài chiến tuyến ra.

ở trong tiếng trống rung trời đó từng bước một đi tới, thật cẩn thận, vừa mới tiến vào trong phạm vi hai trăm bước, đợt nỏ tiễn thử nhất của quân Đường liền bắn ra ngay, tên như làn mưa dày đật.

ở trên không trung lợp thành một lưới tên. hướng bộ binh quân Yến như cuốn phăng đất trời mà vọt tới.

Bộ binh quân Yến một tiếng hò hét, đồng thời giơ kiêng đờ lên. trước trận vang lên một loạt tiếng ‘Đủng đủng đoàn đoàn! của tiếng va đập vào tấm khiêng đỡ, làn mưa tên cơ hồ đều bắn trúng vào khiêng đờ, nhung cũng đều là nỏ mạnh đã hết đà. lực đạo không lớn. rất nhiều tên thậm chí ngay cả khiêng đờ CŨNG đều không ghim vào nổi. bắn ngược trờ lại và rơi xuống đất.

Làn mưa tên đợt đầu. quân Yến không có lấy một người chết, ngay sau đó làn mưa tên đợt thử hai lại rít gió mà tới…

Lý Khánh An ngồi ở trên đài cao, nhìn sự phô trương thanh thế của quân Yến ở cách đó mấy trăm bước ngoài, khóe miệng không khỏi hiện ra một ý cười khe khẽ.

Lý Quy Nhơn tuy rằng giảo hoạt, nhung đại tướng dưới trướng của hắn lại không thông minh, dề dàng lâm vào trong một lối suy nghĩ xu hướng tâm lý bình thưởng, chăng lẽ quân Đường không tiếp chiến, thì nhất định là đóng cửa không ra hay sao?

“Truyền mệnh lệnh của ta. mệnh đệ tam vệ kỵ binh từ hai bên cửa hông trai phải đánh ra. giết hết toàn bộ năm ngàn bộ binh này!”

Trên đài cao cờ thù (* người phất cờ) dùng tín hiệu cờ hạ đạt mệnh lệnh của Lý Khánh An…

Lý Quy Nhơn ở ngoài bày dặm xa. vẫn luôn nhìn chăm chú vào tình hình trên đài cao, trên thực tế, một đài cao giống như con quái thú khổng lồ nổi lên trên không trung như vậy, ai cũng sẽ chú ý nó, cũng như Lý Khánh An có thề thắp thoáng nhìn thấy hắn

vậy, hẳn cũng có thế nhìn thấy một chút tình hình trên đài cao.

Trên đài cao có một người đàn ông đang ngồi, tuy rằng thị lực của Lý Quỵ Nhơn không có tốt bằng Lý Khánh An. không thấy rõ được diện mạo và trang phục của người đàn ông đó. nhung hắn vẫn có thể đại khái suy đoán ra một chút manh mối.

Thử mà người đàn ông ngồi là chiếc ghế dựa.

đó là thói quen của người Hồ Tây Vực. nếu là nhưng vị như thượng thư hay tướng quốc triều đình thì hẳn là ngồi nệm. tiếp theo là phía sau hắn đứng bảy tám gã thị vệ, người đàn ông trên đài cao này ngoại trừ Lý Khánh An ra. sẽ không còn ai khác nữa.

Lý Quy Nhơn cũng không quan tâm bộ binh của hắn sẽ tiến công Đường doanh như thế nào, hắn chi quan tâm đến hành động của Lý Khánh An. sau khi quân Đường bắn ra hai đợt tên rồi. hắn bỗng nhiên thấy cờ xí trên đài cao bắt đầu huy động rồi, cho dù hắn xem không hiên tín hiệu cờ của quân Đường, nhưng hắn có thê đoán được quân Đường nhất định có thay đổi gì rồi. hắn vừa chuyển niệm, bỗng nhiên hiểu ra. nhất thời hô to: “Truyền lệnh thu binh, mau!”

Tiếng trống tiến quân ầm ầm trong quân bỗng nhiên biến thành tiếng thanh la thu binh, nhưng đã không còn kịp rồi. chi thấy từ hai bên Đường doanh phóng ra hai đội kỵ binh, mỗi bên năm ngàn người. bọn họ huy động chiến đao, lướt nhanh như gió, như hài triều dâng, tiếng vó ngựa tựa như sấm rền khiến mọi người cả kinh sợ hãi.

Năm ngàn bộ binh quân Yến lại càng sợ tới mức hồn vía lên mây, không đợi Ngưu Giới Đình hạ lệnh, bọn họ bèn quay đầu tháo chạy ngay, năm ngàn quân Yến tan rả sạch cả. nhung trốn quay về không đến một dặm. bọn họ liền không còn đường thối lui nữa. mỗi một quân Yến cũng đều sợ tới mức sợ kinh tâm tán đờm.

Rối loạn như tơ vò.

Một vạn kỵ binh quân Đường đều là tuấn mã Đại Uyển, mã tốc cực nhanh, hai đội kỵ binh một trái một phải, như hai chiếc kiềm sắt. nhanh chóng vượt qua quân Yến. hai chiếc aòng kiềm sắt khép lại. cắt đứt đường lui của bọn họ.

Lĩnh quân đại tướng quân Hạ Lâu Dư Nhuận hạ đạt mệnh lệnh đồ sát: “Toàn bộ giết chết, một kẻ cũng không tha!”

Một vạn kỵ binh phát ra một loạt tiếng Rõng giận dữ, chiến mã chạy như điên, kỵ binh huy động trường mâu và hoành đao, giết vào bên trong bộ binh quân Yến.

ưu thế của kỵ binh không chi vì tính cơ động của nó, đồng thời cũng ở chỗ thế hùng mạnh từng đơn binh tác chiến của nó chi một thoáng đầu người quân Yến lăn long lóc, máu chảy thành sông, hoành đao chém bay đầu người, trường mâu đâm thủng lồng ngực, bộ binh bị chiến mã đá ngà thẳng. dưới gót ngựa sắt. các bộ binh gãy xương đứt gân. khóc thét khắp nơi.

Ánh mắt Ngưu Giới Đình gấp đến đỏ ngầu, hắn vừa Rõng to vừa la to: “Kết thành phương trận, xông ra đi!”

Nhưng thanh âm của hắn quá nhỏ bé, bị tiếng hò giết của quân Đường, tiếng vó ngựa tựa sấm rền và tiếng binh lính rên kêu thám thiết đánh chìm rồi…

Quân Yên bị giết đến không ngừng bại lui, lúc thối lui đến bên lề Đường doanh, bên trong Đường doanh bỗng nhiên vạn mũi tên cùng lúc bắn ra.

đem hơn ngàn bộ binh quân Yên đang Rối rắm đó bắn đến ngà rạp trên mặt đất, tiếng kêu thám thiết vang vọng trước trận Đường doanh.

Trước có kỵ binh áp bức giết chóc, sau lại có cung nỏ thù bắn xối xà không thương tiếc, quân Yên bị vây đến đà không còn đường để lui nữa.

Ngưu Giới Đình đã tuyệt vọng, hắn thấy nhân số kỵ binh quân Đường ở góc tây bắc không nhiều lắm. liền cắn răng một cái hô to: “Đi theo ta!”

Hơn ngàn bộ binh bên người hắn đi theo hắn giết về hướng góc tây bấc mà đi. có thê mờ ra một đường máu hay không, thì phải xem lẩn này rồi…

Sự thay đổi đột ngột đó chi trong tích tắc, còn không đợi cho chủ trận quân Yến phản ứng lại kịp. năm ngàn bộ binh quân Yến liền đã bị vây quanh giết chóc rồi. binh lính quân Yến trong chù trận lúc này còn la hét ồn ào náo động nhất thời yên tĩnh lại. mỗi con người đều bị kinh hài đến trợn mắt há hốc mồm. hoang mang mà nhìn quân Đường tùy ý siết chóc quán đội của minh.

Áp lực quá lớn khiến Lý Quy Nhơn khó có thể bình tĩnh lại được, hắn lập tức hạ lệnh nói: “Duệ Lạc Hà bộ tiến lên tiếp ứng!”

Để văn hồi sĩ khí. hắn đành phải phái ra kỵ binh tinh nhuệ nhất của minh, lệnh như núi đố. một vạn kỵ binh Duệ Lạc Hà phát động rồi. bọn họ tuy chi có một vạn kỵ binh, nhưng khí thế lại như mấy vạn kỵ binh vậy hùng dũng lao nhanh đi, ngay đến cả Lý Khánh An trên đài cao cũng không khỏi gật đầu khen, khó trách quân đội Vệ Bá Ngọc bị đội kỵ binh này đánh bại. quả thật rất sắc bén.

được xung là đệ nhất tinh nhuệ của An Lộc Sơn. quả nhiên là có một chút đạo lý.

Lý Khánh An lập tức hạ lệnh nói: “Thu binh quay về doanh!”

“Tang!

Tang!

Tang!”

Tiếng chuông thu binh gõ vang. quân An Tây quân lệnh như núi, kỵ binh quân Đường không có một chút gì là ham chiến, nhanh chóng từ hai bên rút lui khỏi chiến trường, bọn họ cứu lên nhưng huynh đệ bị thương, mang cho thi thể của các huynh đệ đã bỏ mình, tựa như thuý triều xuống mà rút lui khỏi đó, chì một thoáng chốc lui đến sạch sành sanh, chi để lại đầy mặt đất nhưng phần chân tay đã bị cụt và Yến binh đang thống khổ rên ri.

Năm ngàn bộ binh quân Yến. cuối cùng còn đứng thẳng cHứa ngã xuống đất. chi còn lại có hơn năm trăm người. mỗi một người cũng đều bị thương cả. bao gồm cả chủ tướng Ngưu Giới Đình, hắn trúng phải ba mũi thương trên người, nằm phục ở trên lưng ngựa, đã đang hấp hối rồi.

Kỵ binh Duệ Lạc Hà rít gió lao tới. cửu nhưng tàn binh cuối cùng trờ về. nhung bọn hắn cũng không dám tới gần quân doanh quân Đường, tựa như một trận gió mà lao đến. lại tựa như một trận gió mà rút đi. khi còn cách quân doanh quân Đường một trăm năm mươi bước, đang nằm hơn một trăm binh sĩ quân Yến bị thương cHứa chết, bọn họ thống khổ mà rên ri. thấy kỵ binh mặc kệ bọn họ, bọn họ bắt đầu giãy dụa đòi bò về trận địa của mình.

Lúc này, chủ tướng cung nỏ thủ Triệu Sùng Tiết vung tay lên. mấy trăm mũi tên vừa to vừa dài được bắn ra.

ở trên không trung vẽ ra nhưng đường cong ném đi.

đâm chết toàn bộ nhưng thương binh trên mặt đất. phía trước đại doanh quân Đường trờ nên im lặng vô cùng, một trận gió thổi tới. mang đến mùi tanh của máu.

Trên đài cao Lý Khánh An nhìn vào một vạn kỵ binh Duệ Lạc Hà quân Yến quay về, hắn bỗng nhiên hạ đạt mệnh lệnh: “Mệnh Lệ Phi Nguyên Lễ Hạ Lâu Dư Nhuận và Triệu Sùng Thứ mỗi bên dẫn một vạn kỵ binh.

Triệu Sùng Tiết dẫn một vạn nỏ kỵ binh.

Lý Từ Nghiệp dẫn tám ngàn mạch đao quân, xuất chiến!”

Bên trong đại trận quân Yến. kỵ binh Duệ Lạc Hà quay trờ về rồi. bọn họ cuối cùng chi mang về mấy trăm tàn quân, kết cục này làm cho quân Yến từ trên xuống dưới đều rét lạnh thấu tim.

Lý Quy Nhơn cũng cảm thấy vạn phần uể oải. nói là đi giả công giả đánh, kết quả cuối cùng lại gần như toàn quân bị diệt, nhìn như bọn họ chủ động tiến công, nhưng trên thực tế, quyền chủ động hoàn toàn nắm giữ trên tay quân Đường.

“Ty chức…

Ngưu Giới Đình…

Hướng tướng quân thinh tội!”

Ngưu Giới Đình được vài tên binh lính đỡ đi lên. hắn cả người đầy máu.

đẩy binh lính đang dìu hắn ra. quỳ rạp xuống đất.

Lý Quy Nhơn ngần người nhìn hắn một lúc lâu. bỗng nhiên hắn thờ dài một tiếng, lệnh nói với tả Hữu: “Truyền mệnh lệnh của ta. triệt…”

Câu nói kế tiếp còn cHứa nói xong, chi nghe thấy tiếng trống bên trong đại doanh quân Đường ầm ầm gõ vang, tiếng trống rung trời động địa. mấy đại đội quân Đường đông nghìn nghịt từ hai bên quân doanh xuất hiện, ước chừng có đến gần năm vạn người.

Sự biến hóa đột ngột của đại doanh quân Đường khiến cho các tướng sĩ quân Yến hai mặt nhìn nhau, đợi mau một Buổi sáng không có xuất chiến, hiện tại mới trờ về ăn cơm trưa thôi, quân Đường lại đi ra rồi.

Sắc mặt Lý Quy Nhơn thoáng chốc biến thành trắng bệch.

Lý Khánh An không ngờ lại xuất binh vào lúc này, tướng sĩ của hắn thân thê mệt mòi đói khát, mới vừa vì sự đại bại của bộ binh mà sĩ khí bị hạ thấp xuống rồi.

Lý Khánh An lại nắm bắt lấy cơ hội này, người này thật sự là rất ngoan độc.

Hắn ngầng đầu nhìn về hướng đài cao, chi thấy Lý Khánh An lúc nãy còn ngồi đã đứng lên rồi. hắn cũng đang nhìn bên này, Lý Quy Nhơn tựa như nhìn thấy vẻ cười đắc ý trên mặt hắn.

Lý Quy Nhơn không khỏi xiết chặt nắm tay lại.

“Tướng quân, không bằng rút về đi, chúng ta cũng án binh không ra.”

Một sã tướng lành ở phía sau lưng thấp giọng khuyên nhũ.

“Rút về đã không còn kịp rồi.”

Lý Quy Nhơn cắn răng một cái nói: “Nếu đã tới rồi. vậy thì quyết một trận từ chiến đi!”

Tuy rằng Lý Quỵ Nhơn tổn thất năm ngàn bộ binh, nhưng vẫn còn có bảy vạn năm ngàn người, vả lại còn có ba đội kỵ binh có sức chiến đấu rất mạnh, mặt khác quân đội của Thái Hi Đức tuy rằng quân trận không trọn vẹn. nhung sức chiến đấu của bọn hắn trên thực tế cũng không yếu.

đương nhiên, nếu quân Đường sử dụng trấn thiên lôi. có thể rất dề dàng mà đánh bại quân Yến.

Nhưng trong cuộc hội nghị trước trận chiến.

Lý Từ Nghiệp lại kiên quyết phản đối sử dụng trấn thiên lôi.

Lý do của hắn rất đơn giản, nếu dựa vào trấn thiên lôi đến đánh bại đội quân Yến này, bọn họ thắng mà không xứng.

Sự phản đối của Lý Từ Nghiệp chiếm được sự ủng hộ đồng loạt của các đại tướng ở đây, quân An Tây thiên hạ đệ nhất quân không phải dựa vào trấn thiên lôi mà có được, mà là bằng vào từng trận từng trận chiến máu lửa của bọn hắn đánh ra. nếu dựa vào trấn thiên lôi đánh thắng trận chiến này, thế thì bọn họ làm thế nào để chửng minh cho người trong thiên hạ thấy, An Tây kỵ binh mạnh hơn thiết kỵ u Châu.

Cho dù Lý Khánh An hiểu được Lý Từ Nghiệp kỳ thật có một chút tư tâm. bời vì Lý Quang Bật là dựa vào trấn thiên lôi mới thực hiện được kỳ tích hai ngàn người tiêu diệt ba vạn người. nếu trận chiến này cũng sử dụng trấn thiên lôi. thì hắn Lý Từ Nghiệp chẳng phải là vĩnh viền cũng không thể vượt qua được Lý Quang Bật.

Tâm tư của Lý Từ Nghiệp bị Lý Khánh An nhìn thấu, hắn chi là cười xòa. cũng không nói là dùng trấn thiên lôi. cũng không có nói không dùng, chi có một câu. xem tình huống mà định, hắn Lý Khánh An cẩn chính là thắng lợi tuyệt đối. mà không phải vì hư vinh nhất thời, nếu không tất yếu phải dùng. hắn sẽ thỏa màn hư vinh của mọi người, mà nếu tình thế bất lợi. hắn sẽ không chút do dự mà đưa ra đòn sát thủ của mình, vì thế.

Lý Khánh An đặc biệt từ An Tây điều tới mười chiếc xe phích lịch và một trăm năm mươi viên trấn thiên lôi.

Tấm màn của cuộc đại chiến đã từ từ kéo ra rồi. chiến trường của hai bên là mảng bình nguyên dài khoảng chừng năm dặm nằm giữa hai tòa đại doanh, cực kỳ thích hợp kỵ binh tác chiến.

Phương thức chiến đấu của Trung Nguyên và Tây Vực có chút khác nhau, rất nhiều lúc không phải toàn quân xông lên một trận hỗn chiến, đánh cho ngươi chết ta sống, ai binh lực nhiều, ai thực lực mạnh, thì người đó sẽ thắng lợi, không hoàn toàn là như vậy, hai quân của Trung Nguyên tác chiến thì yêu cầu về phương pháp nhiều hơn. tựa như hai bên ra đề mục vậy, ngươi ra một đế ta giải, ta ra một đề ngươi tới công. cho nên mới có việc thắng liên tiếp hoặc thua liên tiếp mấy trận.

Nhưng cũng không phải thời Tam Quốc là dùng võ một chọi một xem ai thắng, tựa hồ đánh giặc đã trờ thành cuộc thi đấu của hai võ tướng nối với nhau, võ tướng của một bên đánh bại. thì binh lính cũng đại bại theo mà tháo chạy, đánh trận như vậy cũng

không tránh khỏi có chút tựa trò đủa vậy, lúc này sự tác chiến của quân đội Trung Nguyên, càng thêm chú ý là việc bày trận hơn. chú ý đến sự phối hợp giữa các quân chúng với nhau.

Trên lịch sử.

Lý Quy Nhơn chính là ở ngay tại bên bờ sông Vị Hà dùng tám ngàn kỵ binh Duệ Lạc Hà xếp đặt thành trường xà trận (trận hình rắn dài) hình chữ nhất, quân Đường tấn thân rắn. kết quả bị đầu đuôi giáp công, quân Đường đại bại.

Lập tức Quách Tử Nghi dùng nỏ cứng công phá trường xà trận (trận hình rắn dài) của Lý Quy Nhơn, quân tặc đại bại, Lý Quy Nhơn cuối cùng bơi qua sông chạy tRối chết.

Nói chung, song phương cũng sẽ không toàn quân xông cả lên đâu. nếu một trận chiến thất bại, bên thất bại sẽ bại lui mười mấy dặm, chinh binh tái đánh trận chiến thứ hai. nếu liên tục bại mấy trận, sĩ khí bị mất.

đó chính là lúc toàn quân tan tác rồi.

Đây là quy tắc đánh trận của quân đội Trung Nguyên.

Lý Quy Nhơn là người luôn tuân thủ theo quy tắc, hắn cũng chuẩn bị dùng loại chiến thuật này đánh với quân Đường.

Nhưng Lý Quy Nhơn lại không có ý thức được rằng, đội quân mà hắn gặp phải này không phải là đội quân Đường trên ý nghĩa chân chính của nó, mà là biên quân An Tây, tất cà tướng lănh của đội quân đội này, bao gồm cà chủ soái Lý Khánh An trong đó, cũng đều đã nhiều năm chiến đấu qua với người Đột Kỵ Thi, người À Rập. người Thồ Phồn, ý thức và tư duy trong chiến đấu của bọn họ, hoàn toàn khác với quân đội Trung Nguyên.

Bọn họ căn bàn là không có nghĩ là sẽ cùng với quân Yến đánh liên tục nhiều trận đâu. mà là muốn trong một trận chiến liền triệt để tiêu diệt hết toàn bộ quân Yến.

Lý Quy Nhơn phái ra đại tướng Trương Trung Chí đánh trận thứ nhất, hai vạn người dưới trướng của Trương Trung Chí cũng đều là người Hề, một vạn kỵ binh, một vạn bộ binh.

Lúc hắn ở Đức Châu từng tiến hành tập luyện biểu diễn đội hình đơn giản đối với đội quân người Hề ngày, Trương Trung Chí dùng hai vạn bộ kỵ binh sắp xếp thành một hàng trường xà trận hình chữ nhất, từ bắc sang nam dài chừng bày dặm, vắt ngang trước mặt quân Đường.

Lý Khánh An ở trên đài cao đã nhìn thấy rồi. không khỏi có chút kinh ngạc, hắn đánh trận bao nhiêu năm nay, vẫn là lẩn đầu tiên nhìn thấy địch quân sử dụng loại trường xà trận hình chữ nhất này, đó chi có thể thấy được trong tiểu thuyết diễn nghĩa thôi.

Tịch Nguyên Khánh ở phía sau lung đi lên trước cười xòa nói: “Trường xà trận hình chữ nhất này kỳ thật với cách đánh xà cùng một đạo lý thôi, phải đánh vào bảy tấc. bảy tấc thông thưởng chính là trung tâm chi huy của quân địch, nhung mà bày tấc của cái trường xà trận này lại không ở trong quân trận.

Đại tướng quân mời xem!”

Tịch Nguyên Khánh chi tay vào đinh La Tống phong phía xa xa, Lý Khánh An lúc này mới chú ý tới, trên La Tống phong không ngờ cũng dựng lên một đài dựng cờ, trên đó có chi huy túi hiệu cờ, từ vị trí này của hắn nhìn qua. tựa hồ có chút xa xôi. nhưng từ trên chiến trường nhìn lại, cũng không xa. có thê nhìn thấy rất rõ ràng.

Tịch Nguyên Khánh khẽ lắc đầu nói: “Chính bời vì phần bảy tấc không ở trong quân trận, cho nên trường xà trận này muốn phá không dễ.”

Lý Khánh An lại cười lạnh một tiếng nói: “Lý Quy Nhơn muốn ta nói quy cú, một trận với một trận, ta vì sao lại phải theo hắn. ai nói trường xà trận này phá không dễ chứ. xem ta phá nó như thế nào xem.”

Hắn lập tức hạ lệnh nói: “Truyền mệnh lệnh của ta.

Triệu Sùng Thứ tấn công đầu rắn!”

Tín hiệu cờ huơ lên. trong trận Đường một đội kỵ binh chạy xông ra, đây là một vạn kỵ binh Đệ Tứ Vệ của Triệu Sùng Thứ. sắc mặt Tịch Nguyên Khánh lập tức trờ nên nghiêm trọng hẳn lên, Triệu Sùng Thứ cùng hắn ở Kiếm Nam đã lâu, tình như thú túc, hắn không đánh giá tốt cho kết quà của việc Lý Khánh An cho đánh đầu rắn. nếu là như vậy, đuôi rắn sẽ quét đến. trước sau giáp kích, tình thế của Triệu Sùng Thứ sẽ rất xấu. sự lo lắng bất giác hiện lên trên mặt hắn.

Lý Khánh An liếc mắt nhìn hắn. không khỏi cười lạnh một tiếng, xem ra Tịch Nguyên Khánh này ở Trung Nguyên đã lâu, trúng độc cũng quá nặng rồi, ai nói nhất định phải một chọi một mà đánh đâu.

Một vạn kỵ binh của Triệu Sùng Thứ như gió xoáy thổi quét đến, lại giống như một quà đấm với lực đạo mạnh và nhanh, nhắm ngay đầu rắn một quyền hung hăng đấm tới, một vạn thiết kỵ nháy mắt liền giết vào trong trường xà trận của quân địch, quả nhiên, đuôi rắn của quân địch nhanh chóng quất đến, cũng tựa như con rắn khổng lồ vậy. một khi bị nó gặp phải, sẽ từng vỏng một từng vỏng một mà quấn rít lấy quân Đường lại.

Tịch Nguyên Khánh ‘A!” lên một tiếng, khẩn trương mà nhìn chăm chú vào tình hình trên chiến trường.

Lý Khánh An hừ một tiếng, lại hạ lệnh nói: “Triệu Sùng Tiết bộ xuất kích.

Hạ Lâu Dư Nhuận bộ trợ chiến!”

Tịch Nguyên Khánh bỗng nhiên hiểu ra, gách lược của Lý Khánh An kỳ thật chính là ba đánh một. tựa như một người bị rắn cuốn lấy, hai người khác dùng đao bố, dùng đá đập vào vậy, mặc dù có một chút không phù hợp quy cũ, nhung lại là biện pháp phá trường xà trận tốt nhất.

Lý Khánh An lại liếc mắt nhìn hắn. thán nhiên nói: “Dùng thanh gỗ giết người cũng là giết, dùng kiếm giết người cũng là giết, chi cẩn giết được đối phương, cẩn gì phải để ý dùng thủ đoạn gì?”

Tịch Nguyên Khánh mặt đỏ lên, hắn khom người thi lễ nói: “Ty chức thụ giáo rồi!”

“Ngươi thụ giáo là tốt rồi, ngươi có thể dẫn ba ngàn quân vỏng ra phía sau La Tống phong, dùng một ngọn lửa thiêu sạch địch doanh, có vấn đề không?”

Cái này không còn là vấn đề lý luận nửa, mà là vấn đề hắn có tuân thủ quân lệnh

hay không thôi, chẳng lẽ hắn còn có thể mặc cả với chù soái hay sao?

Điểm này Tịch Nguyên Khánh hiểu rất rõ. hắn lập tức khom người thi lễ nói: “Ty chức tuân lệnh!”

Hắn bước nhanh đi đến lối xuống cầu thang, từ trên đài cao đi xuống.

Trường xà trận đã xảy ra dị biến, đuôi rắn cuốn quét đến. nhung lại gặp phải bò kỵ binh của Triệu Sùng Tiết và sự ngăn chặn của kỵ binh Hạ Lâu Dư Nhuận, nỏ kỵ binh của Triệu Sùng Tiết sử dụng chính là ‘Tê ngưu vọng nguyệt nỏ”, tốc độ nhanh, lực đạo mạnh mẽ hiệu quả thấu giáp rất tốt. ngoài trăm bước, một vạn nỏ kỵ binh phục kích trái phải, nỏ tiễn tựa như nhưng hạt mưa ngập trời đất mà rít gió phóng tới. quân Yến ở đuôi rắn không kịp phòng, binh lính kêu thảm vì bị trúng tên. chiến mã hí vang, ầm ầm ngã sấp xuống, mấy ngàn quân Yến ở phần đuôi rắn bị bắn lăn xuống hàng đống, chết và bị thương nặng nề.

Trên chiến trường lầy lội đã bị nắng mặt trời phơi khô đi, chi thấy bụi đất đầy trời, đất vàng cuồn cuộn, một vạn quân của Hạ Lâu Dư Nhuận thế như sấm đánh, từ chính giữa giết vào thân rắn.

đem trường xà trận đánh đến tan tác.

Lý Quy Nhơn tức giận đến cả người phát run. hắn tuyệt đối không nghĩ rằng quân Đường lại không tuân thù quy cũ như thế. thế thì còn bày trận để làm gì?

Mắt thấy trường xà trận đã bị quân Đường đánh loạn cả lên. mật bại đã lộ rõ ra rồi. trong lòng hắn nóng như lửa đốt. lập tức lệnh nói: “A Sử Na Tòng Lễ bộ tiến lên viện trợ!”

Quân lệnh hạ xuống, một vạn kỵ binh Duệ Lạc Hà và một vạn kỵ binh U Châu dưới sự suất lĩnh của đại tướng A Sử Na Tòng Lễ đánh về phía nỏ kỵ binh của quân Đường. kỵ binh của Lệ Phi Nguyên Lễ cũng xuất kích rồi. suất lĩnh một vạn kỵ binh quân Đường chặn lại một vạn kỵ binh U Châu, song phương triển khai trận chém giết kịch liệt.

Nhung một vạn kỵ binh Duệ Lạc Hà lại đê mật kỵ binh Lệ Phi Nguyên Lê, bọn họ từ phái mé xiên mà xông qua. nhắm thẳng về phía nỏ kỵ binh đánh tới. bọn họ có chiến mã nhanh nhất của quân Yến. có khôi giáp chắc chắn nhất của quân Yến. có hoành đao sắc bén nhất, đại tướng A Sử Na Tòng Lề đầy lòng tự tin. hắn có thể nhanh chóng đánh tan nỏ kỵ binh quân Đường.

Nhung đội kỵ binh quân Yến cực mạnh này lại không ngờ rằng, tám ngàn mạch đao quân mà Lý Từ Nghiệp suất lĩnh đã sớm chờ sẵn bọn họ lâu rồi, Lý Khánh An phái quân mạch đao của Lý Từ Nghiệp xuất chiến, chính là để đối phó đội kỵ binh sắc bén nhất quân Yến này, nghe nói được xưng là thiên hạ đệ nhất kỵ binh.

Đã có thời, mạch đao An Tây, thiết kỵ U Châu, đã trờ thành thần thoại trong quân của Đại Đường, cũng có rất nhiều người từng nghĩ đến. nếu hai đôi quân dũng mành này đánh nhau chết sống một trận, thì sẽ là kết quả gì đây, nhưng không ai thật sự tin tường sẽ xảy ra chuyện như vậy, một ở tây bắc, một ở đông bắc, cách xa nhau ngàn dặm. lại cùng thuộc một đế quốc, điều này quả thực khó mà tin nôi. nhưng hôm nay, nó lại là thật sự đã xảy ra.

Trên đài cao.

ánh mắt Lý Khánh An cũng hiện lên một tia hung phấn, đây cũng là chiến dịch mà hắn chờ đợi đã lâu.

ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào sự so kè nhau giữa quân mạch đao và kỵ binh Duệ Lạc Hà. kết quả trận chiến giữa hai đội quân này, trực tiếp quan hệ đến kết cục cuối cùng của trận chiến hôm nay.

Một vạn kỵ binh Duệ Lạc Hà như một cây trường mâu vô cùng lợi hại. chiến mã lao đi. nhanh như tia chớp, nó có thể đâm thủng hết thảy, xé rách hết thảy, càn quét hết thảy, bọn họ kiêu ngạo và ngông cuồng đã lâu. trong mắt bọn họ xem ra. trong thiên hạ không có bất kỳ một đội quân nào có thể đánh lại bọn họ được.

Bọn họ với một khí thế bài sơn đảo hải. nhắm hướng tám ngàn quân mạch đao xông thẳng tới. vó ngựa của bọn họ sẽ bước ra một con đường máu.

Tám ngàn quân mạch đao cũng là đội quân tinh nhuệ nhất An Tây, mỗi một người đều thân cao trên tám thước, dáng người hùng vĩ. thân mang trọng giáp, tay cầm mạch đao dài ba trượng, bọn họ nhanh chóng xếp thành một đại phương trận, trước sau trái phải, đều do quân mạch đao nghênh đón ra. tựa hệt một pho tượng thiên thần ba đầu

sáu tay.

Bọn họ với sự trang nghiêm vững như núi Thái Sơn. từng bước từng bước một nghênh chiến với kỵ binh Duệ Lạc Hà hung mành đánh tới, nếu nói kỵ binh Duệ Lạc Hà là chiếc mâu sắc bén nhất thiên hạ. thì bọn họ chính là chiếc thuẫn (*khiêng) kiên cố nhất thiên hạ.

Mạch đao ở trong tay bọn họ lóe lên hàn quang. trong mắt mỗi một binh sĩ mạch đao đều bắn ra nhưng tia mắt vô cùng kiên nghị. tựa như sóng biên gào rít mành liệt, bọn họ chính là đá ngầm, vừng chãi mà bất động, còn muốn đem sóng biển xé thành mảnh vụn.

Lý Từ Nghiệp ở ngay hàng dọc thử nhất trong quân mạch đao, hắn nằm ở giữa. thân cao một trượng khiến cho hắn tựa như thiên thần đứng sừng sững giừa đám đông; hắn chính là chiếc cột vừng vàng trong quân mạch đao, chi cẩn có hắn ở đây, sự dũng mành phi thưởng của quân mạch đao sẽ thiên hạ vô địch.

Càng lúc càng gần. kỵ binh lao đi như gió gấp, lười trước sắc bén đã dẩn dẩn hình thành hình dạng rồi. chi nghe thấy một tiếng vang lớn tựa như mặt đất bị xé ra. phong ba sóng lớn và đá ngầm thái sơn ầm ầm chạm vào nhau vậy, một cỗ sát khí tràn ngập máu tanh xông thẳng lên cao, quân mạch đao bị tông ra một cái miệng rộng năm trượng sâu hai trượng, suýt nữa bị xé rách, mười mấy binh sĩ mang trọng giáp bị đâm đến tan xương nát thịt, trọng giáp tan nát. vặn vẹo thành bánh quai chèo, cùng lúc đó, hơn một trăm kỵ binh và chiến mã cũng theo quán tính thật lớn đó đụng vỡ thành thịt vụn. thậm chí có mấy con chiến mã và binh lính bị đụng đến bay lên trời, ở trên không trung quay cuồng. ném ra xa vài chục trượng ngoài.

Bức tường mạch đao quân bị phá ra một lỗ hồng nhanh chóng được lắp lại.

Lý Từ Nghiệp hét lớn một tiếng, mạch đao mạnh mẻ chém ra.

đem một đại hán kỵ binh người Hề cả người lẫn ngựa chém ra làm hai đoạn, máu huyết phun mạnh, trường đao lập tức chọc ngược lại. lại đem một gã kỵ binh từ thắt lưng đến vai chém thành hai đoạn, lười dao quơ một phát, quét ngang mà đi. ba gã kỵ binh trốn tránh không kịp. bị tước đi thiên linh cái, óc tương chảy đầy mật đất.

Lý Từ Nghiệp một đao tam thức, liền có năm tên kỵ binh chết thảm dưới ngọn đao

của hắn. mấy chục binh lính chung quanh hắn sĩ khí đại chấn, tiếng hô liên tục, ánh đao múa may, tứ chi bay tử tung, chi một thoáng. liền có hơn hai trăm kỵ binh chết thảm dưới đao của bọn họ.

Mạch đao vốn dĩ là do quân Hán phát minh ra đề đối phó với kỵ binh Đột Quyết, ở thời sơ Đường đã có xuất hiện, chi vì giá chế tạo ra rất cao mà dẩn dẩn biến mất ở nội địa. do An Tây thưởng xuyên phải đánh nhau với kỵ binh người Hồ, bời vậy quân mạch đao vẫn được giữ lại cho đến nay, cộng thêm trong tộc người dân bản địa An Tây có huyết thống của người Quý Sương và người Nhã Lợi. dáng người đều phổ biến cao lớn.

đã cung cấp nguồn binh chủng phong phú cho sự lựa chọn binh lính cho mạch đao, lúc này mới khiến cho mạch đao quân An Tây dẩn dẩn nổi tiếng trong thiên hạ.

Trong loạn An Sử, mắt thấy đại quân An Lộc Sơn sắp càn quét Quan Trung, chính là bời vì Lý Từ Nghiệp suất lĩnh mạch đao quân từ An Tây tới vô cùng dũng mành, đem phản quân An Lộc Sơn giết đến máu chảy thành sông, phản quân quá ư sợ hãi. một trận chiến liền xoay chuyển lại chiến cuộc Quan Trung.

Mà hôm nay, tám ngàn mạch đao quân này lại một lẩn nữa ở trên trận chiến Thượng Đảng tòa sáng, sau hai canh giờ trôi qua. phía trước mạch đao phương trận đã là núi xác biển máu. kỵ binh Duệ Lạc Hà đã thương vong quá nửa. một đội quân kỵ binh Khiết Đan khác vây siết quân mạch đao cũng chết và bị thương mấy ngàn người, còn quân mạch đao đến nay chi có tổn thất hơn bốn trăm chiến sĩ. thiết kỵ U Châu có sắc bén đến đâu đi nữa. cũng khó địch nối thần uy của mạch đao An Tây.

Cuộc giết chóc thảm thiết vẫn đang tiếp tục, kỵ binh Duệ Lạc Hà tuyệt không cam lòng thất bại. bọn họ không ngừng tìm kiếm phần yếu nhất của quân mạch đao mà tiến hành đánh thọc sâu vào, nhung đổi lấy cũng chì là càng thêm nhiều tử vong và thất bại hơn.

Lúc này trên toàn bộ chiến trường đã là một chốn hỗn chiến, quân kỳ song phương mệnh lệnh cũng đều đã mất hiệu lực rồi, trường xà trận sớm đã bị giết loạn đến tan nát cả rồi, ba vạn kỵ binh quân Đường và tám ngàn quân mạch đao đang giáp mật mà đánh nhau, chống lại bảy vạn quân Yến. còn một vạn nó kỵ binh của Triệu Sùng Tiết đã xé chẵn ra lè. bọn họ với trăm người làm một đội, ở vỏng ngoài mà tiến hành săn giết quân Yến. bọn họ cũng không giáp mặt mà chiến đấu với quân Yến. lúc quân Yến truy giết bọn hắn. bọn họ lập tức rút lui khói đó, lúc quân Yến buông bọn họ ra, thì bọn họ lại quay về lẩn nữa.

Triệu Sùng Tiết phóng ngựa như bay, hắn không bắn uổng một mũi tên nào cà. mũi tên nào cũng đoạt tính mệnh của người ta. mấy trăm nỏ kỵ binh quân Đường dưới trướng hắn đi theo hắn từ vỏng ngoài bắn chết quân địch.

Lúc này. bọn họ vỏng tới góc tây nam của quân mạch đao, bỗng nhiên, bọn họ gặp một đám kỵ binh Duệ Lạc Hà hoàng loạn trốn vào đây, ước chừng hơn ba trăm người, nó kỵ binh quân Đường nhất thời hung phấn dị thưởng, tên như mưa bão, đem đám kỵ binh Duệ Lạc Hà này bắn chết một cách không thương tiếc.

Trong kỵ binh Duệ Lạc Hà có giấu một viên đại tướng, chính là chủ tướng kỵ binh Duệ Lạc Hà A Sử Na Tòng Lễ, hắn mắt thấy quân Yến sắp bại vong, liền chuẩn bị trốn trờ về tìm Lý Quy Nhơn thương lượng việc rút quân, không ngờ vừa lúc gặp phải Triệu Sùng Tiết của quân Đường và nỏ kỵ binh của hắn.

Mắt thấy các thân binh đều chết dưới làn mưa tên.

A Sử Na Tòng Lễ giận tím mặt, nhấc đao nhắm hướng nỏ kỵ binh quân Đường chém giết đi.

“Đầu lĩnh!

Đây hình như là chủ tướng kỵ binh Duệ Lạc Hà.”

Phó tướng Tô Du bỗng nhiên nhận ra A Sử Na Tòng Lễ, hắn hung phấn mà hô to hẳn lên: “Muốn bắt sống hay không?”

Triệu Sùng Tiết lạnh lùng mà nhìn hắn một cái nói: “Ngươi muốn bị đánh một trăm quân côn sao?”

Tô Du sợ tới mức không dám hé răng. tối hôm qua Lý Khánh An từng có nghiêm lệnh: ‘Kè bắt sống tù binh, sẽ bị đánh một trăm quân côn!”

Đó chính là không tiếp thụ sự đầu hàng của đội quân Yến này.

Triệu Sùng Tiết thấy A Sử Na Tòng Lề ngoan cố chống cự. không khỏi quát lên một tiếng: “Loạn tiến bắn chết hắn!”

Mấy trăm quân Đường loạn tiến tề phát.

A Sử Na Tòng Lễ kêu lên một tiếng thảm thiết, từ trên lưng ngựa ngã rơi xuống. khắp người hắn bị tên bắn thành con nhím vậy.

Cuộc chiến đấu đã từ giữa ngọ đánh tới lúc hoàng hôn. cán cân thắng lợi đã dẩn dẩn nghiêng về phía quân Đường rồi.

Lý Quy Nhơn lòng nóng như lừa đốt. hắn đã nhìn ra. cho dù quân Đường không cẩn trấn thiên lôi. thì thực lực bọn họ vẫn vượt xa mình rất nhiều, nhất là đội quân mạch đao khiến cho người ta khiếp vía kia.

ở trước mặt bọn họ, bất kỳ đội quân cũng không kham nổi một kích, kỵ binh Duệ Lạc Hà tinh nhuệ nhất của quân Yến cũng bị nó giết đến sắp toàn quân bị diệt rồi.

Cho dù quân Yến bại cục đã định, nhung Lý Quy Nhơn không có chút ý định lui binh gì cả. hắn chi có một tâm niệm, huyết chiến đến cùng, cho dù chi còn một binh một tốt. cho dù bản thân hắn cũng chết ở trên chiến trường. trên thực tế. hắn biết rõ, hắn đã không còn đường thối lui rồi, quân Đường từ bốn phương tám hướng đã bao vây lấy hắn. lương thực đã hết, quân lương tối nay cũng đều đã không còn nữa rồi, nếu uất ức mà đế bị quân Đường bao vây tiêu diệt, không bằng ở trên chiến trường huyết chiến một trận đến chết.

“Tướng quân, mau rút đi quân đi?

Nếu không rút quân chúng ta liền hông mất rồi.”

Một gã đại tướng với giọng muốn khóc khuyên nhủ: “Hiện tại rút quân là hi vọng duy nhất của chúng…”

Nói còn cHứa dứt lời. thì đầu người của hắn đã bị Lý Quy Nhơn một đao chém bay

đi.

“Nổi trống!”

Lý Quy Nhơn lớn tiếng quát: “Cố vũ sĩ khí ba quân, kẻ nào giết được một gã quân Đường; thưởng một trăm lượng vàng!”

Tiếng trống trận yên lặng đã lâu lại ầm ầm 20 vang lên, nhưng đã khó có thể phấn chấn sĩ khí của quân Yến rồi, ai cũng đều biết, bọn họ bại cục đã định rồi, cái mà bọn họ phải đối mặt không phải là quân Đường bình thưởng đâu. mà là quân An Tây, đội quân An Tây đã từ trong rất nhiều trận chiến đánh tới hôm nay.

Đúng lúc này, cờ hiệu trên đinh núi thay đổi rồi, nhưng không ai chú ý tới, nhung Lý Khánh An lại thấy được, bọn họ biết đó là trên đinh núi đã phát hiện ba ngàn kỵ binh của Tịch Nguyên Khánh từ phía sau đánh tới, Lý Khánh An cũng không khôi bội phục Tịch Nguyên Khánh nén được, không ngờ đã đợi được đến hai canh giờ sau mới phát động thế công, hơn nữa đã lựa chọn đúng thời cơ tốt nhất, đó không phải trùng hợp, đó là phán đoán của Tịch Nguyên Khánh đối với chiến cuộc, khó trách Cao Tiên Chi nói hắn có thể làm Kiếm Nam tiết độ sứ. quà thật là có tài năng của một đại tướng.

“Truyền mệnh lệnh của ta!”

Lý Khánh An cũng hạ lệnh: “Để lại ba ngàn quân mạch đao Đệ Nhất Vệ giữ doanh, binh lính còn lại chuẩn bị toàn bộ toàn quân xông ra!”

Trong tay hắn còn có ba vạn người. ba vạn quân này sẽ đánh cho quân Yến một đòn cuối cùng, cũng là một đòn trí mạng.

“Cháy lên rồi!”

Trong quân Yến có người chi vào doanh trướng hô to hẳn lên.

Lý Quy Nhơn lúc ban đầu còn tường rằng là ánh mất trời hoàng hôn chiếu xuống đại doanh, đợi khi nhìn thấy rõ rồi. hắn không khỏi chấn động, chi thấy bên trong đại doanh dấy lên một biển lửa. rất nhanh khói đặc cuồn cuộn, thế lửa tận trời.

“Không xong rồi, quân Đường từ phía đông đánh tới rồi!”

Binh lính quân Yến hô to lên. quân tâm bắt đầu hỗn loạn, quân Yến bắt đầu suy sụp, suy sụp trước nhất là bắt đầu từ phía bấc nhất của Trương Trung Chí bộ, ba ngàn quân của Trương Trung Chí dẫn đầu rời khỏi chiến trường, nhắm hướng phía đông bấc chạy đi. hiệu ứng domino bắt đầu xuất hiện rồi, An Thái Thanh cũng dẫn năm ngàn kỵ binh

nhắm hướng nam đào tẩu.

đúng lúc này, ba vạn quân dũng mành trong quân doanh Đường đã xông ra. chi một thoáng, quân Yến binh bại như núi đồ, mấy vạn binh lính giẫm đạp lên nhau, hốt hoảng nhắm bốn phía chạy tRối chết.

“Đông!

Đông!

Đông!

Đông!”

Trống trận quân Đường rung trời động đất.

đó là tiếng trống truy kích, đó là mệnh lệnh đem quân địch chém tận giết tuyệt, tướng sĩ quân Đường Rõng giận lên.

đại quân ở phía sau đánh lén. giết đến quân Yến máu chảy thành sông, thi thể chồng chất, binh lính quân Yến quỳ xuống đau khổ cầu xin. với ỷ đồ đầu hàng để có thể sống còn. nhưng Lý Khánh An ở trước trận chiến đã hạ đạt quân lệnh không chấp nhận đầu hàng của đội quân thú tính này, sự đầu hàng của quân Yến đồi lấy là sự giết chóc không nương tay, đội quân thú tính này khi tàn sát dân chúng người Hán. khi lăng nhục con gái người Hán. thì đã định sẵn cái chết rồi.

“Kẻ bắt con tin đánh một trăm gậy, lấy đầu người luận công!”

Đây là mệnh lệnh mà tối hôm qua Lý Khánh An hạ đạt trước toàn quân.

“Tướng quân, mau chạy đi!”

Mười mấy tên thân binh cố hết sức lôi kéo dây cương con chiến mã của Lý Quy Nhơn, nhưng Lý Quy Nhơn lại chết sống không chịu đào tẩu. hắn không ngừng la hét quân Yến trốn chạy đến đây: “Không cẩn trốn, chúng ta còn có cơ hội!”

Đáng tiếc không ai để ỷ tới hắn.

đội quân lụi bại đã xông đến tách hắn với thân binh ra.

Lý Quy Nhơn túm kéo lấy chiến mã đã kinh hãi. cố ý muốn để cho chiến mã ồn định lại, đúng lúc này, hắn bỗng nhiên cảm thấy cái gì đó, vừa quay đầu lại. chi thấy trước mắt một chút tinh quang hiện lên. không đợi hắn phản ửng kịp, hắn chi cảm thấy giữa mi mắt một phen đau nhức, trước mắt bắt đầu tối đen. trong lúc hắn bị mất đi ánh sáng, hắn thấy một đại tướng quân Đường đầu đội kim khôi, ở mấy chục bước ngoài lạnh lùng mà nhìn hắn. trong tay cầm một cây đại cung màu đen.

“Lý Khánh An!”

Đó là ý niệm cuối cùng trong đầu hắn khi hắn sờ vào mũi tên sắt trên ót.

Cuộc chém giết lạnh lùng đã tiến hành hai ngày hai đêm, địa phận Lộ Châu, tám vạn quân Yến lên trời không cửa, xuống đất không đường, cơ hội bị bắt cũng không có, trận chiến noi La Tống lĩnh này có thể nói là trận chiến tàn khốc và thám liệt nhất từ thời trung Đường tới nay, tám vạn hai ngàn quân Yến bị chém giết hơn tám vạn một ngàn người. không một tù binh, chủ tướng quân Yến Lý Quy Nhơn bị Lý Khánh An một mũi tên bắn chết, đại tướng A Sử Na Tòng Lễ chết ở dưới loạn tiễn của nỏ kỵ binh, đại tướng Ngưu Giới Đình chết ở trong loạn quân.

Nhưng cũng có ké may mắn.

Trương Trung Chí mang theo hai mươi mấy thân binh bơi qua Giáng Thủy, trốn sang Hà Đông bắc bộ, một viên tướng Yến khác An Thái Thanh cũng dẫn mấy trăm thân binh chạy trốn sang hướng nam. trốn vào giữa thâm sơn. sau đó, binh lính hắn phần lớn bệnh đói mà chết, nửa năm sau An Thái Thanh đơn độc một minh giả dạng thành nông dân. may mắn từ Bạch Hình trốn trờ về Hà Bắc, quay về dưới trướng An Lộc Sơn.

Sự thám bại của chiến dịch Thượng đàng đã đoạn tuyệt hy vọng chạy khói Hà Bắc của An Lộc Sơn và Sử Tư Minh, mãi cho đến khi bọn họ cuối cùng bị diệt vong, quân đội của hai người bọn họ cũng không thể vào Hà Đông một bước.

Năm ngày sau, quân Đường vùi lấp tất cả thi thể, Lý Khánh An nhậm mệnh Thấm Châu trường sứ Hàn Chí Minh làm Lộ Châu thái thú, mệnh hắn chiêu mộ lưu dân xây dựng lại quê hương, hắn lại mệnh đại tướng Tịch Nguyên Khánh làm Lộ Trạch đô đốc, dẫn hai vạn quân trấn thủ Lộ Châu và Trạch Châu, còn hắn thì đích thân dẫn năm vạn đại quân nhắm hướng Thái Nguyên xuất phát.

(Hai chương họp thành một. tám ngàn một trăm chữ. chiến dịch Thượng Đảng cuối cùng cũng viết xong, trong chương này có liên quan đến phương thức tác chiến, như một chọi một hay là bày binh bố trận, là cách viết của nhà Cao Nguyệt trên mạng Internet, mọi người không nên tường thiệt.)
 
Thiên Hạ Full
Thiên Hạ 13


THIÊN HẠ

Tác giả: Cao Nguyệt

Thể loại: Lịch sử - Quân sự

Nhóm dịch: Huyết Tiễn Ngũ Gia - Huntercd

Nguồn dịch: Mê Truyện - Vip Văn Đàn

Tạo ebook: d2

Nguồn ebook: Kiếm Giới

Chương 651: Soái Trướng Tàng Kiều

Hai ngày sau đại quân của Lý Khánh An đã đến huyện Thái Cốc Thái Nguyên phủ.

Sắc trời đã tối. hăn bèn lệnh đại quân căm trại nghi ngoi.

Lúc này đã là đầu tháng tư. là tiết trời hoa phai sắc hồng mận còn xanh, gió thối hiu hiu. trong không khí dạt dào mùi thơm ngọt ngào của hoa cỏ.

Trong đại trướng đèn đuốc sáng trung, Lý Khánh An ngồi trước bàn đọc gách, thần thái ung dung.

Trời đã dẩn có chút nóng, sau khi đại chiến kết thúc, hắn cũng không mấy mặc bộ chiến giáp hầm hơi nặng trĩu ấy, mà thay vào đó là bộ quân phục nhẹ nhàng.

Lẩn này đến Thái Nguyên.

Lý Khánh An cũng không có mục đích 21 đặc biệt, hắn cũng không muốn đoạt quân quyền của Quách Tử Nghi, một là thời cơ cHứa chín mùi. hai nữa là cũng không cẩn thiết.

Trước mặt quân đội trong tay hắn đà lên đến sáu mươi vạn. hắn cũng chẳng để vào mắt làm gì bày vạn quân vỏn vẹn của Quách Từ Nghi.

Trong lúc Lý Khánh An vừa đọc gách vừa ngẫm nghĩ việc của phía Thái Nguyên, một tên thân binh bèn chạy đến cửa báo: “Đại tướng quân, phu nhân phái người đưa đồ đến.”

“Để hắn vào đây!”

Thân binh do dự một hồi, nhung cũng quay người đi ra.

Một lát sau. mấy tên thân binh dẫn một tiêu tướng trê đi vào, thấy hắn đầu đội mũ bạc, thân bạc giáp bạc. thân hình cao ráo, đặc biệt là hai chân thon dài, trông rất có dáng anh vũ. nhung trong cái anh tư đó lại là nét mặt thanh tú. cặp mắt mỹ miều lại có vài phần ai oán. trong tay hắn cằm một cái tay nải to.

“Vụ Nương!”

Lý Khánh An thất thanh thốt lên. không ngờ tiểu tướng đến đưa đồ lại là Cao Vụ!

Hắn vội đứng dậy, có phần trờ tay không kịp, “Nàng…nàng sao lại đến đây?”

Cao Vụ trừng mắt lườm hắn một cái.

đặt tay nải lên bàn.

“Phụng lệnh của phu nhân, đến đưa đồ cho huynh!”

“Ồ!

Đa tạ nàng, nàng mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”

Nhung Cao Vụ cử bò lơ hắn. tự mờ tay nải ra.

Bên trong là mấy chiếc giỏ ta. nàng rút từ món đồ trong giỏ ra. là mấy bộ áo ngủ mỏng, ba đôi giày, tất, và một chiếc gối rất mềm. trà thượng hạng, vào còn không ít đồ ăn.

Nhưng thứ này đều do mấy thê thiếp hắn chuẩn bị, khiến hắn vui nhất là trong đó còn có mấy bức tranh do các con hắn vẽ.

Lý Khánh An cầm một bức tranh lên.

đó là do con trai hắn Lý Đàn vẽ, trong tranh là một tưởng quân, mình mặt chiến giáp, cao to tráng kiện, anh vũ oai nghiêm, chi là cặp mắt vẽ có phần hơi to, trông cứ như cái chuông đồng, cùng bốn chừ nguệch ngoạc đề trên tranh “phụ thân của con”.

“Cái tên tiểu từ thối này, vẽ ta chẳng giống gì cả!”

Lý Khánh An cười cười, nhung lại không thấy Cao Vụ trả lời. hắn vừa ngầng đầu lên thì lại không thấy nàng đâu. hớt hải quay minh thì thấy nàng đang thu dọn quẩn áo bân của hắn nhét vào trong giò.

“Nàng…nàng đang làm gì thế?”

“Đi giặt quẩn áo cho huynh, trước cửa có cái giếng, vừa nãy muội vào có nhìn thấy.”

Cao Vụ trả lời lạnh băng. xem ra nàng đang cáu bực gì đấy.

“Nàng để xuống đi!

Thân binh sẽ đi giặt.”

Cao Vụ vẫn mặc kệ hắn. lại quay đi rót áo gối của hắn.

Lý Khánh An cũng có phần không vui, kéo dài giọng hạ lệnh nói: ‘‘Nàng có nghe chưa, đặt chúng xuống!”

Cao Vụ đứng tay một lát lại nhanh chóng lột áo gối xuống, nhét vào trong giỏ.

Nàng đặt giỏ tại một bên. quay phắt lưng lại về phía hăn một cách dỗi hờn.

Lý Khánh An có phần buồn cười, Vụ Nương này bị uất ức gì rồi đây, hay do hắn không đủ quan tâm nàng?

Lý Khánh An đi đến sau lưng nàng cười nói: “Nàng từ Thổ Phồn về lúc nào thế?”

Lúc này.

Lý Khánh An mới kịp nhớ ra. dạo trước hắn có viết thư cho mỗi một người trong nhà. vốn ngờ nàng còn cHứa quay về. duy không viết cho Cao Vụ, xem ra vấn đề chính là tại đây rồi.

Hắn thấy Cao Vụ vẫn không nói không rằng, bèn lại cười nói: “Phụ thân của nàng thế nào rồi. có thích nghi được với cao ngaiyên Thồ Phồn không?

Nếu không được, ta sẽ cho điều về vậy.”

Cao Vụ là một hiếu nữ có tiếng, nàng có giận hờn gì Lý Khánh An đi chăng nữa. nhưng nhắc đến phụ thân mình, nàng lại không thể tiếp tục giờ tính khí ra.

“ừm!

Cha vẫn khỏe, muội cũng hi vọng cha có thể trờ về, nhưng cha lại không chịu, xem ra cha thật sự rất muốn ở lại nơi ấy.”

“Vậy để ta điều hắn về đây.”

“Không!”

Cao Vụ vội quay người lại nói: “Tính khí ấy của cha muội huynh đâu phải không biết, khó khăn lắm mới có việc cha thích làm. thôi thì cử theo ý cha vậy!”

“Vậy nàng thì sao?”

Lý Khánh An cười tít mắt nhìn nàng nói: “Nàng có thích giặt quẩn áo cho ta không?”

Giặt quẩn áo từ cồ chí kim vẫn có hàm ý hơi ám muội, trong cung đình có tẩy y cục, tên thì nghe hay ho, nhưng kỳ thực cũng chi là cung cấp dịch vụ đó mà thôi.

Cũng như người ta lúc đi nhà vệ sinh cũng nói giảm nói tránh là vào phòng thay đồ, kẻ có tiền thích nữ tử xinh đẹp bán thân nào đấy cũng sẽ nói: vậy nàng hãy ở lại giặt quẩn áo cho ta đi! (E hèm.

đúng là tác giả không nói thì đâu ai biết nó có nghĩa này chứ!)

Lý Khánh An vừa nói câu treo này xong trong lòng đã hối không kịp, Cao Vụ còn bất màn trong lòng, sợ nàng sẽ bỏ đi thẳng.

Không ngờ hắn lại phán đoán sai lầm.

Cao Vụ vốn không phải là nữ tử có thủ đoạn thâm sâu. gặp Lý Khánh An trong lòng nàng vui mừng khôn xiết, chi vì Lý Khánh An viết thư cho mọi người trong nhà. duy không có của nàng, cho nên lúc gặp Lý Khánh An nàng không khỏi có chút dỗi hờn. nhưng Lý Khánh An lại can hệ đến cha nàng, dồi hờn trong lòng nàng cũng lập tức tan biến theo.

Mặt nàng ửng đò, có phần ngượng ngủng cúi đầu xuống.

Lẩn này nàng mang đồ cho Lý Khánh An là do Minh Nguyệt đặc biệt sắp xếp.

Nàng đương nhiên biết rõ sẽ có việc gì xảy ra.

Một nữ tử anh tư uy dũng thẹn thùng cúi đầu. cảm giác này thật không tầm thưởng chút nào, trong lòng Lý Khánh An không khỏi lung lay, hắn nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên. nhìn làn môi rõ nét đỏ tươi của nàng. hắn từ từ áp mặt tiến gần.

Cao Vụ muốn tránh đi. nhung nàng thấy toàn thân bủn rủn. chút dũng khí cũng không còn.

Ngay tại lúc hai cặp môi vừa chạm nhau, chi nghe tiếng oang oang của Lệ Phi Nguyên Lề bên ngoài.

“Đại tướng quân có việc tìm ta. ta đặc biệt đến để yết kiến.”

Lý Khánh An lập tức quay về chỗ cũ. nói: “Vào đây!”

Vụ Nương mặt đỏ bừng. hắn vội đứng dậy tìm một chỗ ẩn minh, nhưng trong doanh trại tạm thòi này của Lý Khánh An căn bản không có thêm buồng trong, trong đại trướng trống trơ làm sao có chỗ để trú. nên nàng chi đành quay lưng đi.

Lệ Phi Nguyên Lễ từ bên ngoài vào, quỳ một chân thi lề nói: “Ty chức tham kiến đại tướng quân.”

“Lệ Phi tướng quân miền lề!”

Lệ Phi Nguyên Lễ đứng dậy, hắn bỗng phát hiện ra Cao Vụ đang quay lưng lại với mình mà không khỏi ngờ ngàng.

Ai cũng có thể thoạt nhìn nhận ra ngay, đây là một nữ nhân, trong trướng của Lý Khánh An có chửa một nữ nhân, đấy cũng là lẩn đầu Lệ Phi Nguyên Lễ thấy.

Lý Khánh An cười cười.

“Nàng là Vụ Nương. từ Trường An đến mang đồ cho ta.”

Cao Vụ nghe Lý Khánh An vạch trần thân phận mình trong lòng không khỏi hận tức anh ách. cũng đành quay lưng lại. mặt đò bừng chào Lệ Phi Nguyên Lễ: “Lệ Phi đại ca.

đã lâu không gặp!”

“Hóa ra là Vụ Nương!”

Lệ Phi Nguyên Lề kinh ngạc há hốc mồm. các tướng sĩ già của quân An Tây ai mà chẳng biết Cao Vụ. năm xưa Cao Vụ còn có biệt hiệu là gà chân dài trong quân An Tây, vì nàng có cặp chân vừa dài vừa thon.

Hắn gãi gãi đầu, cười khờ khạo, “Sao nàng lại ở đây?”

Lý Khánh An chi vào đống đồ trên bàn cười nói: “Vụ Nương từ Trường An đến đây để đưa chút đồ cho ta.”

Câu nói này của Lý Khánh An chẳng khác chi đã thừa nhận quan hệ giữa hăn và Vụ Nương.

Lệ Phi Nguyên Lễ đột nhiên hiểu ra.

Hắn nhìn Cao Vụ mặt đò bừng, trong lòng lại càng hiên hơn.

‘Thế…

đại tướng quân, ty chức ngày mai đến sau.”

Hắn vừa quay lưng định bỏ chạy thì Lý Khánh An lại gọi theo, “Ngươi đứng lại cho ta!”

Lệ Phi Nguyên Lễ không dám động đậy, hắn từ từ quay lại. nghe Lý Khánh An từ từ nói: “Tổng đốc Sindh và Thồ Hỏa La. ngươi thích vị trí nào hơn?”

Vé ngượng ngạo trên mặt Lệ Phi Nguyên Lễ bỗng chốc tan biến, quyết định hệ trọng này liên quan đến cả đời hắn. hắn trầm tư một lúc bèn nói: “Ty chức chọn tổng đốc Sindh!”

“Vì sao không chọn Thồ Hòa La?”

Lệ Phi Nguyên Lễ lại gãi gãi đầu nhoèn miệng cười nói: “Nghe nói nữ nhân Sindh biết cách hầu hạ đàn ông hơn.”

“Ngươi đúng là chó không sửa được tật ăn phân!”

Lý Khánh An cũng phì cưòị mắng hắn: “Vậy được rồi, hời cho ngươi rồi.

đề Hạ Lâu Dư Nhuận làm tổng đốc Thồ Hòa La vậy.”

Lệ Phi Nguyên Lề đại hi.

“Ty chức đa tạ đại tướng quân!”

“Đi đi!

Đi chuẩn bị mọi thử. ngày mai thì có thể xuất phát rồi, có điều ta kiến nghị ngươi nên đến cảng muối Dương Châu, nơi ấy còn có mấy mươi chiếc thuyền lớn dự định sẽ đến Sindh. ngươi có thể ngồi thuyền đi.”

Lệ Phi Nguyên Lề trịnh trọng thi một lễ. xong lại nhìn Cao Vụ cười cười rồi mới từ từ lui ra ngoài.

Lúc hắn đi đến bên cửa trướng.

Lý Khánh An bỗng cười nói: “Ngươi kín miệng chút cho ta. nếu không ta điều ngươi đến Thổ Hòa La bây giờ.”

“Ty chức ắt biết làm gì. chúc mừng Vụ Nương, chúc mừng đại tướng quân.”

Lệ Phi Nguyên Lề ôm đầu b chạy như bay.

Trong đại trướng lại chi còn lại Lý Khánh An và Cao Vụ hai người.

Vụ Nương đò mặt. xong lại lạnh lùng nói: “Ý huynh là thế nào, muội với huynh có quan hệ gì đâu.”

Lý Khánh An hơi hếch mày lên cười nói: “Ta làm sì có ý sì. tại cái tên lỗ măng này nghĩ lung tung thôi.

Ưm!

Để ta chuẩn bị cho nàng một doanh trướng, nàng nghỉ ngơi sớm. sáng sớm mai ta sẽ phái người đưa nàng quay về.”

Cao Vụ vẫn không nhúc nhích gì.

Lý Khánh An lại cười nói: “Sao?

Nàng không muốn về ư?”

“Cái tên này… thật là!”

Cao Vụ thờ dài một tiếng, ai oán nói: “Huynh nghĩ muội muốn đến sao?

Nói thật với huynh nhé, phu nhân danh nghĩa là để muội đến đưa đồ cho huynh, thực chất là muốn đế muội giám sát huynh, xem huynh có dắt cả một đám nữ nhân về nhà không, cho nên muội mới miễn cường đến doanh của huynh mà thôi…

Nói đến đây, nàng như cười cười liếc sang Lý Khánh An. môi bất giác bặm lại.

“Như dự liệu của ta mà!”

Lý Khánh An nhún nhún vai. cười nói: “Cái chiêu này của nàng ấy đã được nhiều người làm giúp rồi.

Như Thi Như Họa này, nàng là tay mới, cho nên đê nàng đến. có điều…”

Lý Khánh An cố tình lấp lửng, không nói nữa.

Quả nhiên.

Cao Vụ không nhịn nổi, bèn hỏi: “Có điều gì?

Huynh nói rõ ra nghe xem?”

“Có điều vào thời tác chiến, trong doanh của ta chẳng bao giờ mang theo nữ nhân, nàng khiến ta khó xử quá!”

Cao Vụ cúi sầm mặt xuống; mãi một lúc sau nàng mới khẽ giọng nói: “Huynh quên rồi sao?

Muội cũng là trung lang tướng của quân Đường, có đăng ký tại Binh bộ.”

Lý Khánh An bờ ngỡ, nói nãy giờ hóa ra nàng muốn ở lại quân doanh của minh, trong lòng hắn lập tức nhẹ nhàng hăn.

Cao Vụ làm sao có thế không thích mình cơ

chứ?

Lòng nàng trăm nghìn lẩn nguyện ý, chi là do tiểu cô nương mắc cỡ, lòng tự trọng lại cao, không chịu dễ dàng thừa nhận.

Dầu sao thời gian còn nhiều, hắn cũng chẳng miễn cường nàng.

“Nàng không nói, ta cũng quên mất nàng là trung lang tướng.”

Lý Khánh An nghĩ ngợi một lúc nói: “Thế này đi!

Ta nghe nói nàng từng có một đội nữ binh, ta cũng định sẽ cho thành lập một đội nữ hộ binh, đấy là truyền thống của quân An Tây, có điều trung lang tướng của quân An Tây không dễ, đều phải tích lũy không biết bao nhiêu công cán mới đổi được, nên chịu thiệt thòi một chút, làm hiệu úy nữ binh cho ta đi!”

Trong lòng Cao Vụ mừng hớn hờ, nàng chẳng bao giờ quan tâm mình sẽ làm chức vụ gì trong quân đội. nàng chi có một ý nghĩ duy nhắt là ở bên Lý Khánh An. cho dù để nàng làm một nữ binh, nàng cũng cam tâm tình nguyện.

Niềm vui trong lòng nàng có muốn giấu cũng không giấu được, nàng bèn cầm giò tre đứng dậy cười tít mắt nói: “Muội đi giặt đồ đây.”

“Không phải nói sẽ có thân binh giặt rồi mà!”

Cao Vụ bĩu môi lườm hắn. xong bèn vác giỏ đi vội ra ngoài.

Lý Khánh An nhìn đôi chân vừa dài vừa thon của nàng, trong lòng bỗng có cảm giác, hình như hắn đã thích Vụ Nương thẳng thắn khả ái này rồi.

Đêm hôm đó, cạnh đại trướng của Lý Khánh An lại mọc thêm một tiểu trướng, cùng được quy vào phạm vị bào vệ của thân binh Lý Khánh An.

“Đại tướng quân!

Đại tướng quân!”

Nửa đêm.

Lý Khánh An giật mình tinh giấc bời tiếng gọi vội vã bên ngoài, hắn ngồi bật dậy theo phản xạ.

“Đã xảy ra việc sì?”

“Quỷ Thắng tướng quân Hà Bắc đã phái người đến.”

“Để hắn vào đây!”

Một lát sau. thân binh dẫn hai người đi vào, họ đều mặc áo đen. toàn thân bụi bặm. nam tử đi đầu là phó úy đệ nhất xích hầu doanh Kỳ Yến. người ở phía sau hắn không quen, thân hình nhỏ nhắn, chắc chắn là một nữ nhân.

Hai người đi vào quỳ một chân hành lễ, phó úy Kỳ Yến trầm giọng nói: “Ty chức Kỳ Yến tham kiến đại tướng quân.”

“Kỳ tướng quân vất vả rồi.”

Lý Khánh An ôn hòa đờ hắn dậy.

Tiểu đội xích hầu mà Quỷ Thắng dẫn đã nhiều lẩn lập kỳ công tại Hà Bắc, trước là đốt công trường hòa dược của An Lộc Sơn. tiếp theo lại đốt kho cô khô, có thể nói lập không ít công lao to lớn để đời.

Lý Khánh An đã chuẩn bị sẵn phong thưởng hậu hĩnh để chờ họ.

Hắn nhìn nhìn nữ tử theo sau. lại cười hòi: “Vị này là?”

“Đây là nghĩa muội của Quý tướng quân, nhất lộ đi theo bọn thuộc hạ.

đã lập nhiều công lao, Lý Khâm Tấu chính là do nàng giết.”

Kỳ Yến vội quay đầu nháy mắt ra hiệu với nàng.

Tạ Lộng Kiếm vội vã lên trước quỳ xuống: “Dân nữ Tạ Lộng Kiếm khấu kiến Triệu vương điện hạ!”

àng khác với các xích hầu. xích hầu là quân An Tây chính thức, còn nàng chi là một dân nữ bình thưởng.

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Ta chính thức phê chuẩn ngươi làm quân xích hầu của An Tây đệ nhất xích hầu doanh.

Bắt đầu từ bây giờ, ngươi cũng là một thành viên của quân An Tây.”

Tạ Lộng Kiếm kích động vô cùng. nàng đi theo Kỳ Yến đến Thái Nguyên chính vì việc này, tuy nàng cũng vào sinh ra tứ cùng bọn Quý Thắng, nhưng thân phận của nàng mãi chi là một dân nữ. khiến nàng cứ canh cánh trong lòng, thời gian lâu dẩn bèn trờ thành một tâm bệnh ăn sâu trong lòng nàng.

Nàng kích động khấu đầu liền liền.

Lý Khánh An nhàn nhạt nói: “Đứng dậy đi!

Lùi ra một bên.”

Giọng nói tuy nhỏ nhẹ, nhung lại cho người ta một cảm giác uy nghiêm khó mà kháng cự lại.

Tạ Lộng Kiếm hơi thừ người ra. nàng bỗng phản ứng kịp, khẽ giọng nói: “Tuân lệnh!” xong bèn lui ra một bên.

Nàng giờ đã là một thành viên của quân An Tây, mệnh lệnh của thống soái cao nhất, nàng làm sao dám không nghe?

Trong lòng Tạ Lộng Kiếm bỗng nảy sinh một cảm giác khó tả. trước giờ trong lòng nàng.

Lý Khánh An là Triệu vương quyền khuynh thiên hạ. là một nhân vật cao cao tại thương trong lòng dân chúng, nhung vừa rồi khi nàng mới bước vào trướng lại cảm thấy Lý Khánh An chẳng qua chi là một người bình thưởng, rất thân thiết, nụ cười của hắn trông cứ dịu dàng giống của anh hàng xóm.

Nhưng lúc này, nàng lại bỗng thấy Lý Khánh An uy nghiêm vô cùng, khiến nàng cảm giác minh nhỏ bé hơn bao giờ, chính hai cảm giác cực đoan này khiến nàng cứ thấy không thực sao sao.

Lúc này nàng bồng cảm thấy có người đang kéo tay nàng, đó là một quân quan trẻ tuổi tuấn tú, trong lòng nàng chợt giận.

đương đinh lôi tay hắn ra. thì bỗng thấy quân quan nhìn nàng cười diễm lệ.

Tạ Lộng Kiếm bỗng hiểu ra. hóa ra đây là một nữ tử, nộ khí trong lòng nàng bỗng chốc tan biến.

Cao Vụ kéo nhẹ tay nàng, nàng bèn biết điều đi theo ra ngoài.

Cao Vụ ở lại trong doanh đã lâu. nàng cũng có biết chút quy cử trong quân đội. khi thượng cấp bàn quân vụ. quân quan hạ cấp tốt nhất đừng đứng bên cạnh.

Lý Khánh An không mấy để tâm việc Tạ Lộng Kiếm lui ra. hắn vẫn còn có quân vụ quân trọng phải bàn giao với phó úy Kỳ Yến.

“Quý tướng quân đâu?

Vì sao lẩn này hắn lại không đến?”

“Hồi bẩm đại tướng quân.

Quý tướng quân giờ đang ở trong quân doanh u Châu, giờ hắn đã là một quan quân y trong Yến quân.”

“Quan quân y?”

Lý Khánh An ngờ ngàn.

Quỷ Thắng trà trộn vào trong Yến quân làm sì?

“Hắn có mục đích gì không?”

“Quý tướng quân phụng mệnh đại tướng quân đi ám sát An Lộc Sơn, hắn nói hắn chẳng bao lâu sau sẽ có cơ hội đi khám bệnh cho An Lộc Sơn.”

Lý Khánh An lúc này mới thấp thoáng có chút ấn tượng, lúc trước hắn giao nhiệm vụ đột kho cỏ khô cho Quý Thắng có nói một câu, “Nếu có thề cà An Lộc Sơn cũng giết luôn, vậy sẽ là ba đại cộng lao.”

Hóa ra Quý Thắng là vì câu nói nàỵ của mình mà vào Yến quân.

Người trẻ tuổi này quả thật không đơn giản. vì muốn giết An Lộc Sơn mà lại vỏng một vỏng to này.

Nhưng giờ với Lý Khánh An mà nói, An Lộc Son quà thực còn cHứa thể giết được, hắn còn cẩn An Lộc Sơn xâu xé với Sử Tư Minh thêm một thời nữa.

Nghĩ thế hắn bèn cười nói: “Ngươi quay về, nói với Quý tướng quân.

Sử Tư Minh đà tự lập, ta còn cẩn An Lộc Sơn đấu đá với hắn một thời gian nữa; cho nên An Lộc Sơn nhất thiết phải giữ lại, nhưng ta lại có hai nhiệm vụ khác giao cho các ngươi.”

Kỳ Yến lập tức khom mình nói: “Xin đại tướng quân cứ dặn!”

Lý Khánh An nghĩ ngợi một lúc bèn nói: “Các ngươi có thể Hên hệ với Tề đường chủ tình báo đường Hà Bắc, nàng đã nhận được một nhiệm vụ của ta; ta đoán chãc thực lực hiện tại của nàng vẫn cHứa đủ để hoàn thành, các ngươi có thề đi giúp họ một tay.”

“Ty chức đã hiểu, sẽ lập tức quay về nói với Quý tướng quân, liên hệ với Tề đường chú càng sớm càng tốt.”

“ừm!

Đây là nhiệm vụ thứ nhất, còn có nhiệm vụ thứ hai.”

Nói đến đây, Lý Khánh An lại không tiếp tục nữa. mà lái sang vấn đề khác: “Tình hình phía Trương Tuần thế nào rồi?”

“Trương huyện lệnh giờ vẫn ở Bạch Dương Định, dân đoàn của hắn năm ngoái đã bị quân đội An Lộc Sơn càn quét, nhất độ chi còn lại hơn hai trăm người, nhưng hai tháng sẩn đây, có không ít người đến nương nhờ, giờ dẩn dẩn lại hồi phục thành năm trăm người, có điều ty chức đoán cũng khó mà tiếp tục cầm cự bao lâu.”

“Vì sao?”

Lý Khánh An có phần tò mò hỏi: “Là do lương thảo không đủ, hay do thiếu thốn thuốc thang?”

“Đều không phải!”

Kỳ Yến lắc lắc đầu nói: “Tại Bạch Dương Định không thiếu thức ăn, có Quý Thắng làm quân y, cũng chẳng thiếu thốn thuốc thang, quan trọng là vấn đề nội bộ của dân đoàn.”

Kỳ Yến thờ dai một hơi lại tiếp tục: “Vấn đề chính là ở chỗ ba trăm mấy người năm nay mới thu nạp, Trương huyện lệnh hoài nghi trong đó có thám tử của Yến quân, nhưng hắn lại nhất thời điều tra không ra là ai.

Họ đã mấy lẩn xém chút bị Yến quân bao vây, mây mà Trương huyện lệnh am hiểu địa thế. nên mới mấy lẩn thoát chết, nhung đi đêm lắm có ngày gặp ma, cho nên tình hình bây giờ cực kỳ không hay.”

“ừm!”

Lý Khánh An gật gật đầu, “Nếu như không tránh được thì hãy rời khỏi Hà Bắc đạo, nhung ta hi vọng Trương Tuần có thể đưa được càng nhiều dân chúng Hà Bắc đi càng tốt. các ngươi sẽ chịu trách nhiệm hỗ trợ hắn.”

Nói đến đây, Lý Khánh An lại đi đến trước sa bàn. dùng cán gỗ chi vào Thương Châu ngoại hài đạo nói: “Các ngươi và Trương huyện lệnh cố gắng tập họp lại dân chúng Hà Bắc càng nhiều càng tốt, lúc ấy ta sẽ phái đội thuyền cặp bến hải càng Thương Châu, các ngươi lên thuyền tại đây.”

Chương 652: Vương Tử Bột Hải

Quý Thắng trờ thành quân y của quân Yến đã mau một tháng rưỡi rồi. hắn là một người toàn năng. không nhưng nấu ăn giòi, mà y thuật cũng biết một chút, các bệnh của binh lính phần lớn là trật đả bong gân hoặc là cảm mạo phong hàn. nhưng căn bệnh nhỏ nhặt đó đối với hắn mà nói không thành vấn đề. một tháng rưỡi này hắn làm rất thuận buồm xuôi gió, thậm chí còn có chút danh tiếng nữa là. một số tướng lănh cao cấp cũng tìm hắn xem bệnh.

Cái lợi lớn nhắt của việc làm quân y chính là ra vào quân doanh rất tự do, đó là đặc quyền chi có quân y và hỏa đầu binh (*binh lính phụ trách việc bếp núc) mới có.

Buổi sáng hôm nay, Quý Thắng lấy danh nghĩa ra bên ngoài mua thuốc, rời khỏi quân doanh, trước tiên hắn tới một khách điếm ở thành đông để gặp trợ thù Kỳ Yến.

Kỳ Yến vừa mới từ Hà Đông quay về, hắn lẩn này không nhưng mang đến hai nhiệm vụ quan trọng, mà còn mang đến một trăm viên thám báo của Liệp Ưng doanh, trước mắt các xích hầu được Tạ Lộng Kiếm mang đi Bạch Dương Điến rồi. hội hợp cùng với dân đoàn của Trương Tuần.

Kỳ Yến liền chạy tới rồi gặp Quý Thắng.

Trong phòng, hai người vừa uống rượu, vừa chậm rãi nói chuyện.

Quý Thắng uống một chén rượu, trầm ngâm giây lát nói: “Ý của Đại tướng quân, là để ta từ bò việc ám sát An Lộc Sơn sao?”

“Vâng!

Đại tướng quân nói, nếu ám sát An Lộc Sơn rồi. sẽ khiến cho Sử Tư Minh nhanh chóng thống nhất Hà Bắc. bất lợi cho đại cục.”

Quý Thắng gật gật đầu. kỳ thật hắn ở quân doanh của quân Yến. cũng đã nghe nói không ít chuyện.

An Khánh Tự cũng không được mọi người phục, nếu An Lộc Sơn bị ám sát. quân Yến nhất định sẽ xảy ra chia rẽ, quả thật khi không mà quá hời cho Sử Tư Minh.

Hắn cười nói: “May mắn là ngươi tới kịp lúc. ta đã được sắp xếp hôm tới sẽ đi xem bệnh cho An Lộc Sơn. vốn định khi đó sẽ ám sát hắn. nếu Đại tướng quân đã nói rồi, vậy thì ta bèn thay đổi kế hoạch, thật sự đi xem bệnh cho An Lộc Sơn đó.”

“Không chì phải thay đổi kế hoạch, chúng ta lại có nhiệm vụ mới rồi.”

“Nhiệm vụ mới gì?”

Quý Thắng đứng chén rượu lại.

“Là hai việc, một việc là hiệp trợ tình báo đường Hà Bắc giãi cửu vương từ Bột Hải đang bị giữ làm con tin ở u Châu, còn một việc khác là hiệp trợ Trương Tuần giúp dân chúng Hà Bắc rút đi. càng nhiều càng tốt. lẩn này là rút theo đường biển.”

“Vương tử Bột Hải?”

Quý Thắng cầm chén rượu trầm tư giây lát. hắn hình như đã từng nghe nói qua. chính là ở trong quân doanh.

“Chúng ta trước tiên hãy làm từng việc từng việc một. trước hết hãy từ vương tử Bột Hải mà ra tay.”

Hai người lại thương nghị một số chi tiết, liền đứng dậy đi đến một tiệm tạp hóa ở thành nam.

Tiệm tạp hóa đó là tiệm tạp hóa Phúc Kỷ, đó là tổng bộ của tình báo đường Hà Bắc, do Hà Bắc xảy ra một cuộc đột biến lớn. dân chúng các châu các huyện cơ hồ đều trốn đi hết cả rồi. vốn dĩ có mười chi đường dưới sự quản hạch tại đó. hiện tại cũng chi còn lại có hai cái. một cái là tình báo đường U Châu, một cái là tình báo đường Ngụy Châu, vả lại hai bên rất khó liên lạc với nhau, trên thực tế đã là hai nơi độc lập rồi.

Trước mắt Đường chủ tình báo đường U Châu vẫn là độc tý nữ Tề Vũ Hoa. nàng bèn ẩn thân ở trong tiệm tạp hóa Phúc Ký, từ khi Tương Châu bị quân Yến công phá. phần lớn thành viên của tình báo đường Hà Bắc đều cùng bại binh trốn ra khỏi Tương Châu, một bộ phận người đến Hà Nam đạo.

Tề Vũ Hoa thì suất lĩnh hơn hai mươi người lại quay trờ về U Châu thành, ở U Châu thành tái lập cơ quan tình báo.

Trước mắt sự quản hạt và khống chế đối với bên trong U Châu thành cực kỳ nghiêm ngặt. các loài chim như bồ câu và ưng… có thê dùng làm phương tiện thông tin cũng đều không được phép xuất hiện ở trong dân gian.

Tề Vũ Hoa bất đắc dĩ.

đánh phải ra lệnh cho thủ hạ đến u Châu bắc bộ, Mật Vân huyện Đàn Châu nơi quản hạt và khống chết hơi yếu để nuôi ung. dùng ung đến làm phương tiện thông tin. chia đều ra mười ngày thì thả ung một lẩn.

Mười ngày trước Tề Vũ Hoa nhận được mệnh lệnh của tình báo tổng đường Trường An. mệnh lệnh bọn họ mau chóng cửu ra con tin Bột Hài quận vương đang làm bị bắt làm con tin ở u Châu.

Qua mười ngày cố gắng nỗ lực, Tề Vũ Hoa Rõt cục cũng tra được tung tích của chất tử Bột Hải quận vương Đại Anh Tuấn, hắn bị giam lòng ở bên trong quân doanh U Châu, được trông coi vô cùng nghiêm ngặt kỹ lường.

Nếu là ở nhưng nơi khác của thành U Châu, có lẽ bọn họ còn có thể nghĩ ra biện pháp, nhung con tin bị giam lõng ở trong quân doanh, khiến cho bọn họ hết đường xoay xờ.

Tiệm tạp hóa Phúc Kỷ là tiệm gồm hai tầng lầu. một chưởng quỹ, ba tiểu nhị, cũng đều là nhân viên tình báo dưới trướng của Tề Vũ Hoa.

Tề Vũ Hoa Ỡtại lầu hai, tự xung là con gái của chưởng quỹ.

Do Hà Bắc vật tư khuyết thiếu, tiệm tạp hóa phần lớn là bán đồ dùng trong nhà. việc buôn bán tương đối tốt. thinh thoảng có khách hàng đến mua đồ dùng.

Tề Vũ Hoa đang ở trong phòng suy nghĩ cách giải cứu con tin. bỗng nhiên nghe thấy chưởng quầy ở dưới la to gọi nàng: “Vũ Hoa. có hai người tìm con!”

Tề Vũ Hoa thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống, chi thấy bên ngoài có hai chàng trai trẻ đang đứng, một người có gương mặt non choẹt, một người khác dung mạo anh tuấn, từ khí chất hai người liền có thể nhìn ra bọn họ không phải là dân thưởng.

Ánh mắt của Tề Vũ Hoa lại tập trung trên người chàng trai có gương mặt non choẹt, nàng dường như ở nơi nào đó đã gặp qua người này, nàng bỗng nhiên thấy chàng trai kia làm một dấu tay, đó là ám hiệu của nhân viên tình báo khi gặp nhau, nếu chưởng quỹ đã gọi nàng. thì nhắt định đã kiểm tra qua thân phận của hai người này rồi.

Nàng lập tức hô: “Vương đại thúc, mời bọn họ đi lên đi!”

Lát sau.

Quỷ Thắng và Kỳ Yến lên lầu đi vào phòng, kỳ thật bọn họ từng ở tình báo tổng đường Trường An gặp qua một lẩn rồi. lúc ấy Quỷ Thắng là được mượn đến huấn luyện tình báo viên mới.

“Tề Đường chủ. còn nhớ ta sao?”

Quỷ Thắng chắp tay thi lễ với nàng, cười nói: “Tháng ba năm trước, lúc Tề đường chủ quay về Trường An thuật chức, chúng ta ở trong sảnh diễn võ của tình báo đường từng gặp qua một lẩn.”

“Ngươi là…

Quý tướng quân!”

Tề Vũ Hoa bỗng nhiên nhớ ra. lúc ấy nàng ở sảnh diễn võ quả thật đã từng gặp qua mấy viên tướng lănh xích hầu. bời vì lúc ấy nhiều người. nàng nhất thời không có nhớ ra. nhung hiện tại nàng nghĩ ra rồi.

“Thì ra là Quý tướng quân, mau mời ngồi!”

Tề Vũ Hoa mừng rờ, có thể ở trong sào huyệt quân Yến gặp được người trong nhà. cũng là việc thật đáng mừng.

Tề Vù Hoa tuy rằng là một người lạnh như băng, nhưng nàng phân biệt được việc nào nặng việc nào nhẹ việc nào nên gắp việc nào nên chậm.

Quý tướng quân này chính là thủ lĩnh liệp ưng doanh, đó là một chi đội tinh nhuệ nhất trong quân An Tây, sự xuất hiện của hắn nhất định sẽ rất có ích cho nhiệm vụ của mình.

Tề Vũ Hoa trái ngược với sự lạnh lùng của ngày thưởng, bắt đầu nhiệt tình mà tiếp đón bọn họ, còn đích thân rót hai chén trà mát cho bọn hắn.

Quý Thắng hai người ngồi xuống. hắn giới thiệu với Tề Vũ Hoa về người bạn đồng hành của mình nói: “Vị này chính là liệp ưng doanh phó úy Kỳ Yến tướng quân, vừa mới từ Hà Đông trờ về.”

Kỳ Yến vừa cười vừa gật đầu với nàng: “Nghe uy danh của Tề đường chủ đã lâu.”

Tề Vũ Hoa biết hai người này một là hiệu úy, một là phó úy, nhưng quân chức trên thực tế cũng đều là trên mức trung lang tướng.

địa vị không thấp, nàng cũng ngồi xuống cười khổ nói: “Ta nào có uy danh gì đâu.

Tương Châu thành bị phá. tình báo đường tổn thất thảm trọng, ta đã không còn mặt mũi quay về Trường An rồi.”

“Tương Châu thành bị phá đâu có can hệ gì đến Tề Đường chù đâu?

Hà Bắc gian nan như vậy, Tề đường chủ vẫn ở lại U Châu, dũng khí đó khiến người ta kính nể.”

Quý Thắng khen ngợi hai câu.

đề tài xoay chuyển: “Chúng tôi cũng nhận được mệnh lệnh của Đại tướng quân, lệnh chúng tôi hiệp trợ tình báo đường Hà Bắc cửu vương từ Bột Hải về. hôm nay đặc biệc vì việc này mà đến đây để bàn bạc.”

Tề Vũ Hoa mừng rờ, có liệp ưng doanh tương trợ, thì sự việc đã có hi vọng rồi. nàng vội vàng nói: “Con tin kia chúng tôi đã điều tra ra được tung tích rồi. bên trong quân doanh của quân Yến. nếu có thể tìm cách đưa được hắn ra khỏi đó, ta bèn có cách đưa hắn đi được, vấn đề khó khăn nhất là quân doanh, ta có một thù hạ đã trà trộn vào quân doanh, nhưng muốn cửu con tin ra. thật sự là vô cùng khó khăn.”

“Có lẽ ta có biện pháp?”

Quỷ Thắng khẽ cười nói.

“Ngươi?”

Tề Vũ Hoa có chút không tin mà nhìn hắn.

Kỳ Yến ở bên cạnh cười nói: “Tề đường chủ có thề còn không biết, quý tướng quân hiện tại là quân y trong đại doanh U Châu của quân Yến.”

“Phải không?

Chúng ta cùng ở u Châu, thế nhung một chút cũng không hề hay biết.”

Tề Vũ Hoa phấn chấn hẳn lên: “Tốt lắm. chúng ta hãy thương nghị phần chi tiết đi, làm thế nào cửu người, làm thế nào đưa người đi khỏi.”

Nếu muốn cứu ra con tin.

đầu tiên phải gặp được hắn đã.

Quý Thắng sau khi trờ về quân doanh liền đi tìm Ngụy Nhừ Quẩn, muốn đem suy nghĩ của chính mình cùng bàn bạc với Ngụy Nhừ Quẩn.

Ngụy Nhừ Quẩn cũng chính là vị quân y đã giới thiệu hắn vào quân doanh, hắn đã nhận được thư nhà của vợ con. bọn họ cũng đều ở Trường An.

ở nhờ trong nhà cậu, thê từ hắn dùng ba mươi lượng vàng đó ở gần kinh thành mua năm mươi mẫu thượng điền, giao cho người khác thuê để trồng trọt, cuộc sống cũng có nguồn thu nhập.

Ngụy Nhừ Quẩn vô cùng cảm kích Quỷ Thắng, hắn cũng nhớ nhà lắm. một lòng muốn đến Trường An đoàn tụ với vợ con. nhung muốn rời khỏi Hà Bắc, cũng không có dễ dàng như vậy đâu.

Quý Thắng cũng hiểu được tâm tư của hắn. trờ về quân doanh liền tìm hắn thương nghị.

Lều của quân y nằm ở góc tây nam của đại doanh, do ba cái lều độc lập một lớn hai nhỏ hợp thành, lều lớn là nơi xem bệnh bắt mạch, lều nhỏ là để đật các loại dược phẩm khí cụ cùng với nơi nghỉ ngơi của quân y.

Quý Thắng về tới nơi là lúc giữa trưa, trong lều lớn không có người bệnh, chi có đám người Ngụy Nhừ Quẩn đang rầu rĩ mà ngồi ở trước bàn ngần người ra. trên bàn đang bày ra lá thư nhà mà vợ con hắn viết tới.

Quý Thắng đi vào lều lớn liền cười nói: “Nói cho ngươi một tin tốt. ngươi có lẽ sẽ có cơ hội rời khỏi Hà Bắc rồi.”

Ánh mắt Ngụy Nhừ Quẩn đều trợn tròn cả lên. vội vàng bò dậy, xúm lên mà lạy dài rồi cười trừ nói: “Có thể nói cụ thể hơn cho ta được không, làm thế nào mới có thể rời khỏi Hà Bắc?

Van cầu tướng quân mà!”

“Đừng gọi ta tướng quân!”

Quỷ Thắng trừng mắt nhìn hắn một cái: “Ta đã nói với ngươi bao nhiều lẩn rồi?”

Ngụy Nhừ Quẩn sợ tới mức vội vàng giải thích: “Là ta đã quên.

Quý quân y đừng có trách mà.”

“Đi theo ta!”

Quỷ Thắng đi vào lều nhô mà bọn họ ờ, nói với hắn: “Ngươi hiện tại quả thật có một cơ hội. chúng ta phải cứu một người ra. ngươi liền có thể cùng người kia cùng lúc rời khỏi Hà Bắc.”

“Vương tử Bột Hải!”

“Là hắn!”

Ngụy Nhừ Quẩn nhảy dựng lên: “Ngươi không nói sớm.

Buổi sáng nay ta còn nhìn thấy hắn đấy!”

Quý Thắng nắm lấy vạt áo hắn. hung tợn mà thấp giọng nói: “Điều ngươi nói chính là thạt sao?”

‘Ta lừa ngươi làm cái gì!

Hắn sinh bệnh rồi. hôm nay ta đi xem bệnh cho hắn. vốn dĩ muốn để cho ngươi đi, ngươi lại không ở đây.”

Quý Thắng chậm rãi buông vạt áo hắn ra. thầm nghĩ: ‘Như thế thật là quá tình cờ chẳng lẽ là ý trời.

Hắn lại hôi: “Vương từ Bột Hải bị bệnh gì?”

“Kỳ thật cũng không phải bệnh gì nặng lắm. hắn đau bụng do ngộ độc thức ăn.

đã kê hai thang thuốc cho hắn. chắc là ngày mai là không sao rồi.”

Quý Thắng trầm tư trong chốc lát. trong đầu hắn dẩn dẩn đã xuất hiện ra một kế hoạch thật táo bạo, hắn liền hỏi Ngụy Nhừ Quẩn: “Ta hôi ngươi. có loại thuốc gì. sau khi hắn dùng xong, bệnh tình thêm nặng, hơn nữa trông có vẻ là rất ư nghiêm trọng.”

“Thuốc chi có thể trị khỏi bệnh thôi, làm sao có thể làm bệnh tình thêm nặng được chứ?”

“Đừng nhiều lời, ta chi hòi ngươi có hay không?”

“Có thì đúng là có thật, chi là…”

Quý Thắng khoát tay cắt ngang lời hắn nói.

“Không chi là gì hết, ngươi phải nghe theo sự sắp xếp của ta.”

Quý Thắng đè chặt vai của hắn. dán chặt vào mắt hắn nói: “Ta nói cho ngươi biết, đây là cơ hội duy nhất để ngươi rời khỏi Hà Bắc đạo, và cũng là vinh hoa phú quỷ cho nửa quàng đời còn lại của ngươi, đều quyết định trên người của người này, không lẽ ngươi còn cHứa hiểu nữa sao?”

Đôi mắt của Ngụy Nhừ Quẩn dẩn dẩn vụt sáng, hắn hiểu rõ ỷ của Quỷ Thắng rồi, hắn đi theo tên vương từ Bột Hải này về nước, tên quốc vương kia ắt hẳn sẽ ban thưởng rất nhiều cho hắn. sau đó mới tìm cơ hội trờ về lại Trường An, hắn thật sự sẽ trờ thành phú ông rồi.

Miệng môi hắn run run nói: “Được!

Ta bằng lòng nghe theo ngươi. ngươi nói sì ta làm đó.”

“Tốt lắm. bây giờ chúng ta đi chỗ của hắn thêm chuyến nữa.

đi xem bệnh cho hắn một chút.”

Con tin Bột Hài quận vương Đại Khâm Mậu tên là Đại Anh Tuấn, là đứa con trai thứ ba của hắn. bắt đầu từ năm mười lăm tuổi đã làm con tin ở u Châu, nhung lúc đó hắn là con tin của triều Đường, do sự tạo phản của An Lộc Sơn.

Đại Anh Tuấn từ con tin của triều Đường biến thành con tin của An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn bèn lợi dụng người con tin này không ngừng tạo áp lực, bức bách người Mohe Sumo ra binh ra lương, tuy rằng người Mohe Sumo không có xuất binh, nhung vẫn là bị bách bất đắc dĩ, đã chi viện không ít lương thực cho An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn sợ người khác giải cửu đi người con tin này, bèn đem hắn ai am lòng trong quân doanh, cả ngày có người tiến hành giám sát nghiêm ngặt, nhung quàng thời gian này cục thế Hà Bắc hỗn loạn.

An Lộc Sơn cũng nhất thời không còn hơi sức tâm trí bận tâm đến người con tin vương tứ Mohe Sumo này.

Do Đại Anh Tuấn bị trông giữ đến mức nghiêm ngặt dị thưởng. sức khỏe cũng không tổi.

Quý Thắng đến nay vẫn cHứa có cơ hội gặp mặt với Đại Anh Tuấn, thế nhưng trong sự rung rủi đều khắc có ý trời, hắn hôm nay vừa mới nhận được nhiệm vụ. cơ hội đã tới rồi.

Quý Thắng và Ngụy Nhừ Quẩn hai người xách theo hòm thuốc, một lẩn nữa đi tới doanh trướng mà Đại Anh Tuấn bị giam giữ.

Doanh trướng của Đại Anh Tuấn và quân y trướng của Quý Thắng đều nằm trong cùng một tòa đại doanh, thế nhưng cách nhau khá xa. một người ở tây nam. một người ở tây bắc. vừa lúc là nằm trên một đường chéo nhau.

Tòa đại doanh mà bọn họ đang ở là một trong năm tòa quân doanh trực thuộc của An Lộc Sơn. có khoáng hai vạn trú quân, do tam thái bảo An Vĩnh Chân trong mười hai thái bảo của An Lộc Sơn thống lĩnh.

Địa vị của quân y trong quân doanh không cao, nhưng mối quan hệ với mọi người lại rất tốt. cơ hồ là mỗi một binh sĩ nhìn thấy bọn hắn đều phải chào hòi. còn có một số nhét một ít tiền đồng, đừng xem thưởng một ít tiền đồng này, mai này có lẽ có thê cửu sống một mạng của bọn họ, Ngụy Nhừ Quẩn cũng không khách sáo, nhất nhất mà sẵn lòng đón nhận.

Đương nhiên, quân y trong quân doanh cũng không chi có hai người bọn hắn. nhung tiếng tăm của bọn hắn lại là lớn nhất, điều này còn nhờ ở y thuật tinh thâm của Ngụy Nhừ Quân, nhưng quân y khác đa phần là Hồ y.

“Ngụy quân y, vương tứ hình như đã khá khẩm hơn một chút rồi.”

Vừa mới đi tới trước quân doanh của Đại Anh Tuấn, một quan quân trông giữ hắn bèn đi lên nghênh đón cười nói.

Ngụy Nhừ Quẩn khinh khinh bĩu môi một cái nói: “Khá cái gì?

Là ta tạm thời kìm lại bệnh của hắn thôi, vắn đề của hắn không nhô, nếu để mặc hắn. nói không chừng mạnh nhỏ cũng bò mất luôn.”

Quan quân giật thót người. nếu xảy ra chuyện hắn sẽ không thoát được trách nhiệm, hắn vội vàng nói: “Vậy hai vị quân y mau chóng đi xem cho hắn đi!”

Hắn lại chào hòi với Quý Thắng một cái. hắn cũng quen biết Quý Thắng.

Hai người đi vào doanh trướng, một mùi thối rữa phà ngay vào mặt. tên vương tử này quà thật rất thê thám, suốt ngày bị giam trong doanh trướng này.

ăn uống đi cầu đều ở trong này, không thề ra khỏi cửa một bước, hơn nữa nhất cử nhất động đều bị người ta dán chặt mắt mọi lúc. lối sống như vậy đã sắp được hai năm rồi.

Đại Anh Tuấn năm nay ước chừng hai mươi ba bốn tuổi, trái ngược với tên của hắn. bộ dạng của hắn chẳng anh tuấn chút nào, thậm chí có chút xấu xí. dáng người nhỏ gầy, lỗ mũi đặc biệt to, cứ như một trái cà chua vậy, vì vậy hắn rất dễ nhận dạng, nếu hắn muốn trốn khỏi quân doanh, trừ khi là che mặt lại. nhưng điều này lại cơ hồ là không thể nào.

Lúc này hắn nằm ngay trên giường, bời do bị bệnh, làm cho khuôn mặt hắn gầy rạc lại, làm cho lỗ mũi của hắn lại như càng to ra.

“Ngụy quân y…

Ngươi đã đến rồi.

đa tạ!”

Hắn nói chuyện có hơi mà không sức. chi vào bụng của minh: “Hình như đã đờ hơn một chút so với buổi sáng rồi.”

“Ta cảm thấy bệnh này của ngươi e là không phải do ngộ độc thức ăn đơn gián như vậy, ta gọi thêm Quý quân y cùng đến, cùng chán trị một phen.”

Quý Thắng cũng ngồi xổm xuống. bắt mạch một chút cho hắn. mạch tượng tuy rằng hơi yếu, nhưng vẫn xem như bình ổn.

đây xuất phát từ nguyên nhân hắn bị giam lỏng trong một thời gian dài.

điều kiện vệ sinh quá kém rồi.

Hắn gật gật đầu. nói với Ngụy Nhừ Quẩn: “Ta nghi ngờ đây là triệu chửng ôn dịch tiền kỳ.”

“Ta cũng rất lo lắng, nghe nói trong quân đội mà tiểu vương gia mang về từ Hà Đông đã xảy ra ôn dịch, chúng ta phải cẩn thận.”

Giám thị quân ở phía sau lưng bọn họ sợ đến giật thót người, nếu thật sự là ôn dịch, bọn hắn đều toàn bộ bị chết sạch sành sanh, hơn nữa hắn cũng đã nghe nói, trong quân đội An Khánh Tự mang về là đã xảy ra ôn dịch, nhưng làm sao lại truyền nhiễm đến nơi này, tên vương tử này cũng cHứa từng đi ra khỏi trướng a!

Quý Thắng ra một hiệu mắt với Ngụy Nhữ Quẩn.

Ngụy Nhữ Quẩn hiểu ý, bèn đứng lên nói với viên quan quân: “Ta có mấy lời muốn nói.

đi ra bên ngoài nói đi!”

Lời nói của y sĩ thông thưởng sẽ không có người cự tuyệt, viên quan quân kia bèn đi theo Ngụy Nhừ Quằn đi ra ngoài, trong doanh trướng thì chì còn lại Quý Thắng và con tin Đại Anh Tuấn hai người.

Quý Thắng nhanh chóng từ trong hộp thuốc lấy ra một chiếc nhẫn có chạm khắc hình vẽ, cằm tới trước mặt Đại Anh Tuấn cho hắn xem qua.

Đại Anh Tuấn trước hết là ngớ người, rồi ngay lập tức trong mắt nháy lên ánh sáng bất thưởng, hắn đã nhận ra chiếc nhẫn này, đó là chiếc nhẫn của phụ vương, là tượng trưng của Bột Hài quận vương, hắn vừa muốn nói chuyện, Quý Thắng đã suỵt lên một tiếng, ghé sát bên tai hắn

thấp giọng nói: “Ta là đến cửu ngươi, ngươi nhất định phải phối hợp!”

Đại Anh Tuấn gật gật đầu. trong mắt hắn trờ nên kích động, lúc này Ngụy Nhừ Quẩn và quan quân đi vào: “Quý quân y có kinh nghiệm ôn dịch hơn ta. bây giờ hắn cũng là nghi ngờ, quan trọng là xem đêm hôm nay, xem bệnh nhân có phát sốt không, nếu như phát sốt. rất có thể sẽ là thật rồi. ngươi nhất định phải lập tức thông báo cho ta.

đồng thời bất kỳ ai không được đến gần. bây giờ ta cho hắn dùng thêm một thang thuốc, xem có thể khống chế được bệnh tình không.”

Quan quân tim đập nhanh mà gật gật đầu. hắn đương nhiên biết rằng, nếu là ôn dịch, ai tới gần thì người đó phải chết, hắn lại thờ dài một hoi hòi: “Tại sao lại mắc phải vậy?

Ta thật sự là không hiểu?”

“Bệnh căn của loại bệnh này rất khó nói rõ, nhung mà ta đoán là do hắn quá dơ, các ngươi phải để hắn dùng hai lều trướng, đề hắn chia ra đi ra đi vào, như vậy có lẽ có thể tránh khỏi, bây giờ cũng đã trễ rồi. ngươi phải nhớ nói với các huynh đệ, phương pháp ta dạy ngươi, để mọi người đều có thể áp dụng.”

Hai người vừa nói chuyện vừa đi vào doanh trướng.

Ngụy Nhừ Quẩn hòi: “Hắn thế nào rồi?”

Quý Thắng lắc đầu. tỏ vẻ tình hình bất ổn.

‘Thôi được!

Ta sẽ sắc thuốc cho hắn trước, các ngươi lập tức đem đồ đạc của hắn lấy ra ngoài thiêu hủy toàn bộ, bao gồm chén hắn ăn cơm. cũng phải đào hố chỗn thật sâu.”

Biện pháp tốt nhất để cho mọi người tin tường Đại Anh Tuấn mắc phải ôn dịch là hãy tạo ra sự hoảng sợ trước đã. chi cẩn dấy lên sự hoảng sợ. các binh sĩ canh giữ hắn cũng tự nhiên bất giác mà nói chuyện hộ cho bọn hắn. phía trên có lẽ còn có ý nghĩ vớt vác hên xui, nhung bọn họ thật sự không muốn có.

Nhất thời, vùng đất trống bên ngoài đã đốt lên một đống lửa. các binh sĩ một tay dùng vải ở lớp giữa có kẹp lấy bột than bịt chặt mũi miệng, một tay khác cầm lấy sào tre đem tất cả các vật dụng như chăn nệm. y phục, gối ngủ v.v… mà Đại Anh Tuấn sử dụng, đều kều vào trong lửa thiêu hủy.

Ban đêm.

Quỷ Thắng và Ngụy Nhừ Quẩn vừa mới thu dọn xong đồ đạc, chuẩn bị đi ngủ.

đột nhiên có binh sĩ hớt hãi chạy tới báo cáo, Đại Anh Tuấn thượng thồ hạ tả. cả người phát sốt. tình hình nghiêm trọng rồi.

PS: Vị trí chiến lược của Bột Hải quốc quan trọng vô cùng, mọi người đi tra trên mạng một chút là biết ngay.

Chương 653: Giải Cứu Con Tin

Binh sĩ giám sát Đại Anh Tuấn ai ai cũng đã bắt thấy nguy cơ, dự đoán chiều nay của quân y đã được chửng thực, Đại Anh Tuấn vừa thồ vừa tả, toàn thân nóng sôt. không cẩn quân y chuẩn đoán, rất nhiều binh sĩ đều đã nghe nói, đấỵ là triệu chửng của ôn dịch, tất cả binh sĩ đều đứng ngoài doanh trướng, dùng khăn có tầm bột than bịt mũi và miệng lại.

Hai binh sĩ chăm sóc cho Đại Anh Tuấn lúc tối lại càng sợ bùn rủn tay chân, ngồi lì ngoài doanh trướng, cả họ giờ cũng trờ thành đối tượng bị khiếp sợ.

“Quân y đến rồi!”

Không ai là người hô lên. các binh sĩ khác vội vã lũ lượt tránh ra hai bên nhường đường. chi thấy hai quân y, là Ngụy Nhừ Quẩn và Quý Thắng mang theo hộp thuốc vội vã chạy vào.

Hiệu úy đi lên hỏi: “Ngụy quân y, tinh hình không hay rồi. triệu chứng ngươi lo lắng giờ đã xuất hiện.”

“Ừ!

Đẻ ta vào xem lại sao.”

Ngụy Nhừ Quẩn rút một chiếc khăn tay đã được tầm lớp bột than bịt mũi và miệng lại, rồi cột chặt lại từ sau gáy.

Quý Thắng cũng bịt một mánh khăn trăng miệng, hắn vừa đi được hai bước lại đứng lại hỏi hiệu úy: “Việc này đã bẩm báo An tướng quân chưa?”

Hiệu úy lắc lắc đầu. hắn không biết mức độ nghiêm trọng của tình hình, nên còn cHứa dám bầm báo.

“Ta kiến nghị ngươi tốt nhất nhanh chóng đi bầm báo, nếu thật sự là ôn dịch sẽ lan truyền rất nhanh, nếu muộn rồi. ngươi không gánh nổi tội này đâu.”

Hiệu úy nghe xong mà mặt trắng bệch, vội vã chạy nhanh đi bầm báo.

Quý Thắng và Ngụy Nhừ Quẩn cùng vào trong doanh trướng, xong lại quay đầu lại bào với binh sĩ: “Ai cũng không được phép đi vào!”

Kỳ thực không cằn họ dặn dò, hiện giờ ai cũng không dám vào, trong mắt của bọn binh sĩ. trong doanh trướng chăng khác nào con quỹ ăn thịt người.

Hai người đi vào trong doanh trướng, trong doanh tối om. chi thấm thoát nhìn thấy có một người nằm trên giường, nghe hắn rên ri đau khổ.

Thuốc của Ngụy Nhừ Quẩn quà nhiên lợi hại.

Quý Thắng chạm nhẹ hắn một cái. chi chi cửa trướng, Ngụy Nhữ Quẩn hiều ý bèn ngồi xổm xuống rút thuốc, kỳ thực chính là giám sát tình hình bên ngoài.

Quý Thắng ngồi xổm trước mặt Đại Anh Tuấn, đưa tay rờ rờ trán hắn. thấy nóng

hâm hấp, bèn mỉm cười nói: “Ngươi vẫn còn nhớ ta chứ?”

Đại Anh Tuấn nghe giọng Quý Thắng, yếu ớt nói: “Quân y ta có thể bị trọng bệnh thật rồi.”

“Ngươi không sao cả. nếu muốn ra ngoài thì ngươi đành phải thế thôi, tốt nhất dáng vẻ phải giống như sắp chết thật.”

Mắt Đại Anh Tuấn sáng rực, hắn đã nghe hiểu ý của Quỷ Thắng.

“Ta hiểu rồi. ta sẽ bệnh thật nặng.”

Quỷ Thắng vỗ vỗ bàn tay hắn. xong lại quay sang nói với Ngụy Nhừ Quẩn.

“Ta nghe nói An Lộc Sơn đã đến Khiết Đan. mấy ngày nay sẽ quay lại. thời gian của chúng ta cấp bách, đừng để đợi ngày mai nữa. tốt nhất là tối nay sẽ chuyển hắn ra khỏi quân doanh.”

“Ta biết rồi. chiều nay ta sẽ an bài xong mọi việc.”

Ngụy Nhừ Quẩn chiều nay ra ngoài một chuyến, an bài mọi việc, và có đến gặp Kỳ Yến.

Lúc này hắn lòng về như tiễn bay, làm sao mà có thể đợi đến mai được chứ, bèn cười nói: “Hơn nữa ta đã cho binh sĩ canh gác hắn dùng thuốc rồi. hiệu quả chẳng mấy chốc sẽ xuất hiện thôi.”

Quý Thắng lại thu dọn sơ qua cho Đại Anh Tuấn, thay cho hắn bộ đồ sạch sê.

Lúc này, bên ngoài bỗng xôn xao, một đám người cùng chạy vào trong doanh, chi nghe một tên giọng nói oang oang la lên: “Quân y đâu?”

“Quân y đều ở trong trướng.”

“Để bọn họ ra đây gặp ta!”

Người đến chính là quan chi huy cao cấp nhất của quân doanh An Vĩnh Chân, hắn cũng là một mành tướng võ nghệ cao cường, là một trong thập nhị thái bảo của An Lộc Sơn. xếp hàng thử ba trong đấy.

An Lộc Sơn vì muốn níu giữ nhân tài bèn chọn ra mười hai quan quân trẻ tuổi võ nghệ cao cường trong Yến quân nhận làm nghĩa từ của mình, được xưng làm thập nhị thái bảo, sắp xếp theo trình tự võ nghệ.

An Vĩnh Chân là người Khiết Đan. sau khi được An Lộc Sơn nhận làm con nuôi đổi tên thành An Vĩnh Chân, là đệ tam thái bảo, do đại thái bảo Lý Khâm Tấu đã chết, hắn giờ đã lên được xếp hạng thử hai.

Thập nhị thái bảo này đều là bọn lỗ màng hữu dũng vô mưu.

An Lộc Sơn không thể để một người văn võ song toàn làm nghĩa từ của mình mà đó uy hiếp đến địa vị của hắn như Sử Tư Minh được, đầu óc giản đơn. không có quá nhiều tạp niệm tư tâm.

độ trung thành cũng sẽ cao hơn nhiều.

An Vĩnh Chân cũng không ngoại lệ, hắn võ nghệ cao cường, nhung đầu óc lại cực kỳ đơn giản, hắn nghe nói Đại Anh Tuấn bị ôn dịch, bèn lập tức nổi giận đủng đủng, không nói gì thêm, lập tức cho đánh tên hiệu úy đến đưa tin một trăm trượng trước, rồi mới ào ào chạy đến doanh trướng con tin.

Lúc này Quỷ Thắng và Ngụy Nhừ Quân mới chui ra khỏi doanh trướng, cùng quỳ xuống một chân hành lễ, “Tham kiến An tướng quân!”

An Vĩnh Chân tuy là người thô lỗ, nhưng với quân y hắn vẫn khá khách sáo.

Quý Thắng còn có lẩn thay hắn trị điều qua vết lác trên chân, ấn tượng khá tốt.

Hắn không đếm xia gì đến Ngụy Nhừ Quẩn, chi hỏi Quý Thắng: “Hắn bị ôn dịch thật ư?”

Quý Thắng gật gật đầu: “Xem có vẻ là thế, bệnh này truyền nhiễm rất nhanh, thưởng chi sau hai ba ngày tất cả nhưng người từng tiếp xúc với hắn đều sẽ bị nhiễm bệnh, sau đó lẩn lượt chết đi, không thuốc có thề chừa trị.”

An Vĩnh Chân phát hoảng lùi ra sau một bước, trợn tròn mắt hòi: “Thế phải làm sao đây?”

Quý Thắng cứ tròn mắt bịa chuyện: Phụ thân ta từng trị liệu ôn dịch, người nói với ta là chi cẩn lập tức cách ly người bị bệnh ôn dịch ra. không cho phép hắn xuất hiện tại nơi đông người, càng không cho ở trong nội thành, nếu chết, thi thê cũng phải lập tức thiêu rụi.

Nhưng đồ đạc mà người bệnh dùng qua đều phải thiêu hủy.

Đó là việc tất yếu phải làm. nếu không một khi phát tán.

đó là cái chết của mấy vạn người, mấy chục vạn người, người trong cả huyện đều có thể chết sạch sẽ.”

Ngoài đây là lời của phụ thân hắn ra là bịa đặt. tất cả nhưng điều còn lại đều là thật, người của thòi đại này có một nỗi sợ khó hiểu về ôn dịch, đều ít nhiều có biết chút ít.

An Vinh Chân gật gật đầu, quả thực là thế, quê hương hắn từng có ôn dịch, kết quả người trong cả bộ lạc đó chết sạch sẽ trong vỏng một mùa đông.

An Vĩnh Chân quay đầu hung hăng trùng mắt nhìn ba mươi mấy binh sĩ đó, u ám hỏi: “Ai trong các ngươi ai từng tiếp xúc hắn?”

Các binh sĩ đều sợ hãi chi vào hai binh sĩ nằm liệt dưới đất nói, “Chính là họ!”

An Vĩnh Chân lập tức khoát tay hạ lệnh: “Đem giết, thi thể đốt ngay tại chỗ!”

Tội nghiệp cho hai binh sĩ đáng thương còn cHứa kịp van lạy cầu tình thì họa đà giáng xuống đầu. bị thân binh của An Vĩnh Chân dùng giáo trường đâm chết, ai cũng không dám chạm vào xác họ, chi dám dùng giáo trường xiên qua thi thể họ, trực tiếp đưa ra ngoài đốt thi thể.

An Vinh Chân liếc mắt nhìn nhìn hai quân y, hai quân y này hắn cũng chẳng muốn giữ lại nữa.

Quý Thắng chính là đợi thòi cơ này, hắn đi trước thi lề nói: “An tướng quân, ta và Ngụy quân y vừa rồi có thương lượng qua. hiện tại chúng ta vẫn cHứa chắc chắn được đây chính là ôn dịch, nhung hắn cũng không thê ở lại quân doanh nữa, phải lập tức rời khỏi đây, bọn ta muốn đưa hắn ra ngoài doanh trị liệu, nếu có thể trị khỏi thì tốt quá, nếu không được thì bọn ta sẽ trực tiếp đem thiêu.”

Nêu là binh sĩ binh thưởng.

An Vĩnh Chân sẽ chẳng nghĩ ngơi gì đến việc trị liệu, trực tiếp giết quách, nhưng tên này lại là con tin từ phía người Mohe Sumo, khiến An Vĩnh Chân có phần khó xử, hắn cũng không có quyền làm chù.

Hắn gãi gãi đầu. hạ lệnh: “Các ngươi đều ở đây, ai cũng không được phép rời khỏi, ta phải đi bẩm báo vương gia.”

Hắn nhảy lên lưng ngựa. mặc xác quy định cấm cười ngựa trong quân doanh, trực tiếp phóng thẳng về phía thành Ư Châu.

Một canh giờ sau.

An Vinh Chân lại trờ về. sắc mặt hắn vô cùng thiu não, An Lộc Sơn đi Khiết Đan đến nay cHứa về. người trong vương phù nói còn phải đợi vài hôm. nhưng mà…

Hắn lại hòi Quỷ Thắng: “Ta có thể cách ly hắn trong quân doanh được không?”

Quý Thắng lắc đầu nguầy nguậy: “Người trong quân doanh quá đông. mà ôn dịch kỳ thực là một loại độc. có thể lây nhiễm trong không khí. có rất nhiều người kỳ thực cHứa tiếp xúc qua bệnh nhân, nhưng vẫn bị bệnh mà chết cũng vì thế.”

“Vậy chuyển hắn vào đâu đây?”

An Vĩnh Chân run giọng hòi.

Ánh mắt Quý Thắng nhìn về phía Ngụy Nhừ Quẩn, chiều nay hắn đi ra ngoài an bài.

Ngụy Nhừ Quẩn vội tiếp lời: “Đi về phía bắc mười dặm có một toàn miếu Sơn Thần, xung quanh hoang vu không một bóng người. hay là cử chuyển đến đấy trị liệu.”

Quỷ Thắng đại hi. thầm tán thưởng nơi Ngụy Nhừ Quẩn lựa chọn.

Miếu Sơn Thần đó hắn biết, nằm sát rừng.

đương dễ cho Đại Anh Tuấn trốn thoát.

An Vĩnh Chân chau mày lại. hắn không có nhiều cách nghĩ, cũng chẳng nghĩ đến việc bò chạy, chi trực giác thấy không ồn lắm. kỳ thực dù hắn có thông minh hơn. hắn cũng không ngờ được mục đích của Quý Thắng.

Con tin này ở Ư Châu đã nhiều năm.

ở quân trại của hắn cũng cả năm nay, căn bản không có ý nghĩ gì về việc con tin sẽ bỏ chạy, huống chi Quý Thắng và Ngụy Nhừ Quẩn đều cùng là quân y, là người phe minh, hắn có mơ cũng không ngờ được Quý Thắng chính là đầu sò đã phá hủy công trường hỏa dược, thiêu hủy kho cỏ khô.

Nếu hắn biết Quý Thắng này chính là đầu não doanh xích hầu của quân An Tây, e rằng trong mơ hắn cũng gặp ác mộng giật mình tinh giấc mà thôi.

Hắn chi biết phục tùng quân lệnh, mệnh lệnh của An Lộc Sơn bảo hắn gia tăng lực lượng quản thúc nghiêm ngặt con tin. không được phép rời khỏi quân doanh, nên hắn trực giác thấy không ổn.

Nhưng ngay lúc này, hai binh sĩ gác thủ con tin bỗng thốt lên một tiếng “Ấy da”, ôm bụng ngã lăn xuống, trán ướt đẫm mồ hôi.

đấy kỳ thực là tác dụng do thuốc Ngụy Nhừ Quẩn cho họ uống gây ra.

Quân y đúng là tiện lợi thế đấy, hắn rõ ràng cho bệnh nhân dùng độc dược để bệnh nhân độc phát thân vong, mà còn có thề mờ to mắt nói bệnh nhân bệnh thâm nhập ngũ tạng lục phủ, không còn phương cứu chừa, ngày nay còn may ra có thể xét nghiệm ra. chứ thời cố… y sĩ có thể là thiên sứ. cũng có thê là ác quỷ.

Quý Thắng lập tức chi vào binh sĩ hô lên, “Mau xem. hai người họ đã bị lây bệnh rồi!”

Các binh sĩ XUNG quanh cùng ồ lên xôn xao, hốt hoảng lùi liền ra sau vài bước.

Lúc này hai binh sĩ này đã không nhịn nổi nôn mửa, sắc mặt An Vĩnh Chân đại biến, lúc này hắn chăng còn nghĩ ngợi gì được nữa. vội liền thanh gọi.

“Mau!

Mau khử hai người này đi!”

Mười mấy thân binh cùng XÔNG lên dùng giáo trường đâm chết hai người lôi đi.

Tinh cảnh máu me này khiến Ngụy Nhừ Quẩn sợ run người, hắn biết hai người đó căn bản không bị mắc bệnh, sắc mặt hắn trắng bệch, co lại một chỗ không dám nói gì.

Quý Thắng phát hoàng hô to, “Tướng quân, người muốn để mười vạn đại quân Yến quân đều chết sạch sao?”

Câu này như đòn nặng giáng mạnh vào ngực An Vĩnh Chân, hắn cuối cùng cũng đà hạ được quyết tâm. chẳng qua là con tin của một nước nhó, còn có quân đội phải bào



vệ.

Hắn chi vào Quý Thắng và Ngụy Nhừ Quẩn nói: “Hai người các ngươi hãy lập tức đưa bệnh nhân đi!”

Hắn lại hạ lệnh với ba mươi mấy binh sĩ giám sát con tin nói: “Các ngươi đều cùng đi.

đi mau!”

Các binh sĩ giờ đã sợ vỡ mật, rất nhiều người đều thấy bụng bắt đầu nhoi nhói đau. nếu không đi sẽ bị giết ngay tại chỗ, bèn hốt ha hốt hoảng tim xe ngựa, giúp hai quán y đưa Đại Anh Tuấn lên xe, cố nhịn đau đi theo xe ngựa từ cửa bắc ở gần nhất đi ra.

An Vĩnh Châu vẫn mãi ngóng theo thấy họ đã đi xa. bèn vắt tay gọi một lang tướng đến dặn dò: “Ngươi dẫn theo một ngàn huynh đệ đi giám sát họ từ xa xa, tuyệt không được đến gần.

đợi mấy ngày nữa già sử họ đều chết hết thì các ngươi hãy đốt sạch cà người và miếu cho ta.

Nhớ lấy, các huynh đệ đều phải cân thận, tuyệt không được đến gần.”

“Mạt tướng tuân lệnh!”

Lang tướng nghe lệnh vội gọi đi điềm binh.

An Vĩnh Chân nhìn nhìn lều trướng lại hạ lệnh thân binh: “Các ngươi hày đốt toàn bộ nơi đây cho ta. một thứ cũng không được giữ. còn tên hiệu úy đó, ngươi cũng giết đi rồi đem đốt, rôi đào một hô chôn hết tất cả nhưng thử đã đốt vào, nhớ chưa?”

Thân binh nhận lệnh, lập tức bắt tay vào thiêu hủy, An Vĩnh Chân rờ rời trán, hắn thấy minh cũng có phần phát nóng trong người, trong lòng không khỏi sợ hãi, đòi uống thuốc.

Miếu Sơn Thần nằm cách quân doanh về phía bắc mười dặm. cách trường thí nghiệm hỏa dược của An Lộc Sơn không xa. lúc xưa An Lộc Sơn vì muốn bảo mật trường thí nghiệm hỏa dược đã cho di dỡi toàn bộ thôn trang gần đây đi.

Sau đó trường hòa dược bò phế, vùng này bỗng chốc trờ thành khu vực không người sinh sống.

Đêm trung tuần tháng tư phương bắc là thời gian mát mẻ dề chịu nhất, trời trong như vừa được tẩy rửa. không chút mây mù, xanh ngắt, sâu thăm thẳm, trên không chi có vầng trăng tròn từ rừng rậm phía đông từ từ bò ra. nôm tựa chiếc lồng đèn to tròn, chiếu sáng cả vùng đồng bằng rộng lớn. cả đường cũng nhìn thấy rõ được.

Dù cho đêm thanh gió mát. cảnh sắc tuyệt đẹp, nhưng cả đoàn Yến quân lại không ai có tâm tư. trên đầu họ đang bị ám ảnh cái chết bao trùm, các triệu chửng đều đã phát tác trên người họ, nào sốt. nào đau bụng, trong lòng mỗi người đều đầy lo lắng.

Quý Thắng cười trên lung ngựa, trong lòng nghĩ lại nhiệm vụ lẩn này thật quái dị, phảng phất như ông trời đã an bài sẵn. nếu hắn không phải quân ys An Vĩnh Chân làm sao có thể giao con tin vào tay hắn để dẫn ra ngoài đại doanh?

Đấy chẳng khác chi hai tay dâng công lao đến cho hắn.

Sáng nay hắn mới biết nhiệm vụ này mà đến tối thì đã hoàn thành, chi có thế nói trong cõi hư vô này có nhiều việc đã được ông trời an bài sẵn.

Hắn quay đầu nhìn về chỗ cách đấy không xa. chắc chừng ba dặm. hắn thấp thoáng nhìn thấy một đội ngũ.

đấy là kỵ binh đến theo dõi họ, Quỷ Thắng không khỏi cười lạnh, hắn đây đang là đội ngũ ôn dịch, bọn chúng dám đi theo sao?

“Ê!”

Quý Thắng cao giọng hô một tiếng, ba mươi mấy binh sĩ Yến quân đều cùng quay đầu lại nhìn hắn. không biết vị Quý quân y nào có cao kiến gì phát biểu.

“Các ngươi có nhìn thấy gì không?”

Quý Thắng chi về phía xa xa.

“Còn có một đội quân đi theo chúng ta đây này, đã nhìn thấy cHứa?”

Các binh sĩ cùng đứng bước rướn cồ nhìn về phía xa. dưới ánh trăng hiền hòa sáng tỏa. nhìn mọi việc rất ư rõ, một đội nhân mã đen nghịt đang lén lút đi theo họ.

Các binh sĩ Yến quân đều bàng hoàng, thế này để làm gì?

“Còn phải hòi nữa.

đấy là đến để dọn xác của chúng ta.”

Quý Thắng nói xong, hắn lại bổ sung thêm: “Bọn chúng e rằng cả xác cũng không

dám đụng vào.”

Các binh sĩ ai ai cũng tuyệt vọng cúi sầm mặt. trong lòng Ngụy Nhừ Quẩn có phần không nhẫn tâm. từ trong xe thò đầu ra nói: “Mọi người đừng sợ, chi cẩn nghe theo lời ta. chúng ta cHứa chắc sẽ chết đâu.”

Lời của hắn như ánh sao trong trời đêm. bỗng chốc mang lại ánh sáng cho các binh sĩ. họ lũ lượt vây lại. mỗi người một lời: “Ngụy quân y thật sự có cách trị khỏi thật ư?”

“Ngụy quân y, nhà ta trên có mẫu thân tám mươi tuổi, dưới có con còn cHứa cai Sửa. ngươi nhất định phải cứu ta.”

Ngụy Nhừ Quẩn an ủi họ nói: “Mọi người đừng lo, tên vương tử này rất có khả năng là bệnh nặng. nhung chi cẩn không ăn cơm uống nước cùng hắn. ta nghĩ vấn đề chắc không lớn. các ngươi nhìn ta và Quỷ quân y. cũng từng chạm vào hắn. không phải vẫn không vấn đề gì sao?”

Mọi người được cồ động, tinh thần đều phấn chấn hơn. lúc này bọn họ cũng thấy từ thần đã cách xa họ rồi.

Quý Thắng ngồi trên lưng ngựa cười nhạt, ôn dịch đúng là hay ho vấn đề gì cũng giải quyết được hết!

Một canh giờ sau. họ đã đi đến miếu Sơn Thần, trong miếu đã trống trơ từ lúc nào, trong vỏng bán kính mười mấy dặm không có một hộ gia đình nào, cả ăn mày ăn xin cũng không muốn ở lại đây.

Miếu Sơn Thần không đến nỗi cũ kỹ, cửa sổ và cửa đều còn. sạch sẽ khô ráo, căn bản không cẩn dọn dẹp gì.

Miếu khá nhỏ, ngoài chánh điện ra. hai bên trái phải còn có hai phiến điện bên hông, ha quân y cùng vương từ Bột Hải ở lại trong một phiến điện, ba mươi mấy người còn lại cùng chen chúc nhau trong một phiến điện khác.

Lúc này không còn ai còn tâm tư muốn giám sát tên vương tử này nữa.

Ngụy Nhừ Quẩn ở lại chăm sóc vương tử.

Quý Thắng đi ra ngoài, hắn nhìn thấy ngoài trăm bước ở phía ngoài đã là rừng, bèn lớn tiếng nói với Ngụy Nhừ Quẩn: “Ngụy quân y, ta đi hái chút thuốc!”

Ngụy Nhừ Quẩn cũng hiểu ý, cao giọng nói: “Cẩn thận, đừng đi quá xa!”

“Biết rồi!”

Quý Thắng đi ra khỏi miếu Sơn Thần, đi vào trong rừng.

Trong rừng rất ư yên tĩnh, dưới ánh trăng trắng xóa xuyên qua kẽ lá. rọi chiếu thành bóng dưới đất. cùng tiếng gió xào xạc ngang qua lá cây, “Crắc!” một tiếng.

Quý Thắng va gẫy một nhánh cây, làm cho các chú chim đứng chân nghi lại trên cây hoảng hốt bỏ chạy.

Xa xa vọng lại tiếng cúc cu của cú đêm. một bóng người từ trên cây hạ xuống. nhẹ nhàng lướt đến trước mặt Quý Thắng, tiếp sau đó là tiếng xoành xoạch xung quanh, lại

có thêm mấy bóng người từ phía trái phải hạ xuống.

“Thế nào?

Định thừa lúc đêm khuya người vắng trừ khử ta sao?”

Quỷ Thắng cười cười nhìn mấy người họ.

“Không dám. bọn ty chức đã đợi tướng quân từ lâu.”

Người đi đầu chính là phó thù của hắn Kỳ Yên, hắn đi lên thi lễ, “Ty chức đã chuẩn bị xong rồi.

đã cho chuẩn bị ba thi thể, lúc nào cũng có thể thay thế vào.”

“Không cẩn nhiều đâu. một thi thể là đủ!”

Quý Thắng lại nhìn nhìn mọi người.

“Tổng cộng có bao nhiêu người?”

“Bẩm tướng quân, tổng cộng là bảy người, đều chuẩn bị xong rồi. xe ngựa ở ngay trong rừng, ngày mai sẽ trực tiếp đến nước Bột Hải. người tiếp ứng trên đường Tê đường chủ cũng đã an bài xong.”

“Được!

Vậy ngày mai trời sáng chúng ta sẽ giao người cho họ.”

Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng.

Ngụy Nhữ Quẩn đã gọi mọi người dậy, báo tin bất hạnh cho mọi người hay, vương tử Bột Hải đã chết.

“Ta và Quý quân y vào trong rừng tìm nơi trống đốt xác đi. mọi người đừng đi theo nữa.”

Các binh sĩ đều đứng trước cửa điện bên, dõi theo Bột Hái vương từ nằm trên cán ở cách đấy không xa sắc mặt đã trắng bệch, hai mắt nhắm tịt. chi có một cánh tay tái xám nằm ngoài cán. lắc lư khi cán được khiêng đi.

Các binh sĩ dõi theo cán dằn được khiêng vào sâu trong rừng, không ai dám đi theo, chẳng bao lâu sau mọi người thấy trong rừng có làn khói đen bay lên. biết chắc là Quý Thắng và Ngụy Nhừ Quẩn đang đốt xác.

Trong rừng.

Ngụy Nhữ Quằn leo lên xe ngựa, sắp đến lúc chia tay, mắt hắn hơi đỏ, chấp taỵ chào Quý Thắng, giọng nghẹn ngào nói: “ Đại ơn của Quý tướng quân, ta sẽ mãi khắc ghi trong lòng, nếu có thê ta nhất định sẽ báo đáp!”

Quý Thắng cười cười trách hắn: “Ngươi lại gọi ta là Quý tướng quân rồi!”

Ngụy Nhừ Quẩn cười khổ, ‘Tuân lệnh!

Sao ta cử mãi quên thế này, Quỷ quân y, không biết đến bao giờ chúng ta mới có cơ hội gặp lại đây.”

“Chẳng bao lâu nữa thôi, ta cũng sẽ về Trường An.

đến lúc đó ngươi đến quân doanh, tìm xích hầu Quý Thắng sẽ có thề tìm được ta.

Ngụy quân y hi vọng sau này chúng ta có thể tiếp tục hợp tác.”

“Nhất định!

Ta nhất định sẽ đến tìm Quý quân y.”

Lúc này, vương từ Bột Hài Đại Anh Tuấn cũng đứng dậy chấp tay nhìn Quý Thắng nói: “Đại ơn không lời nào diễn tả hết.

ơn cứu mạng hôm nay Đại Anh Tuấn ta sẽ khắc ghi trong lòng!”

“Vương tử quá lời rồi. ta chi làm theo mệnh lệnh mà thôi, mọi người trên đường bảo trọng!”

“Quý quân y bảo trọng.”

Xe ngựa bắt đầu thẳng bánh, người của tình báo đường Hà Bắc bảo vệ xe ngựa tức tốc phóng vội về phương bắc. dẩn dẩn khuất bóng phía chân trời.

Kỳ Yến lại nói: “Quý tướng quân, vậy ty chức sẽ đợi tướng quân tại đây.”

“Không!

Ngươi hãy đợi ta cách đây hai mươi dặm về phía tây, ta còn có một số việc hậu sự phải thu dọn.”

Quý Thắng rút ra một chiếc túi vải, dùng một cây than gỗ viết trên đấy bốn chừ: “vương từ Bột Hải”, bước nhanh về chỗ thiêu thi thể.

Kỳ Yến nhảy phắt lên ngựa. thúc ngựa phóng nhanh về phía tây…

Khoảng một canh giờ sau. chi thấy một mình Quý Thắng từ trong rừng đi ra. trong tay là một túi tro cốt có đề bốn chừ “vương từ Bột Hải”.

Hắn đi vào trong miếu sơn thần nói với mọi người: “Các ngươi qua đây đi. ta có lời muốn nói!”

Mọi người không hiểu việc sì đã xảy ra.

đều vội túm tụm lại.

Quý Thắng đặt túi tro cốt lên bàn nói với mọi người: “Tối qua Ngụy quân y đã cho các ngươi uống thuốc, giờ thấy thế nào?”

Một binh sĩ run rẩy nói: “Cảm thấy còn đỡ, bụng không đau nữa. người cũng không sốt nữa!”

“ửm!”

Quý Thắng gật gật đầu xong lại nói: “Đó là phương thuốc gia truyền của ta. nếu như là triệu chửng nhẹ thì có thể trị liệu được, nhưng nếu nặng như hắn e rằng…

Hắn chi chi vào túi tro cốt.

“Bệnh của hắn không cách nào trị nữa. chi có một con đường chết thôi.”

Lúc này, một binh sĩ khác lại hòi: “Ngụy quân y đâu?”

Quý Thắng thờ dài một hơi nói: “Đó là lý do ta gọi các ngươi đến. ta nói thật với các ngươi, Ngụy quân y đã bò chạy rồi!”

“Bỏ chạy?!”

Ba mươi mấy tên Yến quân bỗng chốc như tiếng sét ngang tai. thờ thẫn nhìn Quý Thắng.

Quý Thắng lúc này mới nói với mọi người: “Ta hôi các ngươi. nếu tối qua bị phát hiện người nhiễm ôn dịch không phải vương tử Bột Hải, các ngươi nói hậu quả sẽ thế nào?”

“An tướng quân nhất định sẽ giết chết chúng ta. toàn bộ đem giết rồi đem thiêu!”

Một binh sĩ thông minh nghĩ ra. tất cả mọi người nghe xong đều tái tím mặt mày, Quý Thắng lại gật gật đầu nói: “Vị huynh đệ này không tổi. mọi người đều thấy rồi đấy. hai huynh đệ bị đau bụng lập tức bị bắt giết đêm thiêu, nếu như không có tên vương tứ Bột Hải này, chúng ta ai có thê sống qua được tối qua. toàn bộ đều phải chết, hơn nữa các ngươi nhìn kìa!”

Quý Thắng chi về phía mấy mươi lều trại thấp thoáng ngoài xa xa nói với mọi người: “Chắc mọi người đều nhìn thấy, đó chính là quân đội mà An tướng quân phái đến thu xác của chúng ta. nếu như vương tử Bột Hải được cứu sống, có thể chúng ta may ra còn giữ được mạng. nhưng nếu hắn đã bệnh chết, vậy An tướng quân liệu còn giữ lại mạng sống của chúng ta được sao?”

“Vậy chúng ta phải làm sao đây?”

Mọi người đều kinh hoảng thốt lên.

“Chúng ta tất cả đều nghe theo Quý quân y!”

“Cách này rất đơn giản, cũng như Ngụy quân y, mạnh ai nấy chạy giữ thân thôi!”

Quý Thắng đề cao giọng nói: “Ta cũng phải chạy đây, muốn giữ mạng sống thì hãy chạy mau. chạy từ cửa sau.

đừng đê kỵ binh phía xa nhìn thấy.”

Ba mươi mấy tên binh sĩ Yến quân đều loạn cả lên. bọn chúng lập tức cỡi bõ áo giáp, vứt hết binh khí. tranh nhau từ cửa sau Sơn Thần miếu bò chạy vào rừng, chi một chốc đã không còn ai.

Trong miếu Sơn Thần bỗng chốc trống trơ, Quý Thắng cười cười, hắn bỏ hết tất cả binh khí và áo giáp vào trong xe ngựa. giương roi.

“Đi!”

Xe ngựa bắt đầu thẳng bánh phóng về phía tây, cát vàng cuồn cuộn, chẳng mấy chốc xe ngựa đã biến mất tại phương xa…

(*Lời tác sià: Lúc trước để Quý Thắng làm quân y gian tế trong quân doanh chính là đề có ngày hắn có thể cứu con tin.)

Chương 654: Điềm Lạ Cao Lăng

Lý Khánh An chi ở lại Thái Nguyên có một ngày, liền lập tức chạy về Trường An, nguyên nhân mà hắn phải vội vã chạy về Trường An chi có một, Trường An đã xảy ra chuyện lớn.

Trường An quả thật đã xảy ra chuyện lớn. nói chính xác hơn là, chuyện này không phải xảy ra ở Trường An, mà là xảy ra ở Cao Thẳngg huyện thuộc huyện của Kinh Triệu phú, có ngư dân ở trong kênh Trung Bạch bất được một con rùa rất lớn, xem cái đầu này thì còn rùa này ít nhất cũng có trên ngàn năm rồi, điều khiến cho người ta cảm thấy kinh ngạc dị thưởng chính là trên lung rùa có khắc văn tự.

Ngư dân không biết chữ.

đem rùa đưa đến huyện nha. chủ bộ (*viên quan phụ giúp việc văn thư) của huyện nha nhận ra mấy văn tự, là một loại chữ Triện cổ thể, chi có sáu chữ ‘Đường tái hung, khánh bình an”.

Huyện lệnh của huyện Cao Thẳngg có sự giác ngộ về chính trị cực cao, hắn cám thấy được ngụ ý sâu sắc trong mấy chữ này, bèn lập tức đem đem rùa lớn đưa đi triều đình, những chữ Triện này khiến cho các cao quan của chính sự đường đều giật nẩy minh, lập tức hạ lệnh phong tỏa tin tức.

Nhưng tin tức vẫn là không cánh mà bay, nhanh chóng lan truyền rộng khắp cả Trường An. dân gian đều đang suy đoán về ngụ ý của những văn tự này, trước hết rùa là một loài động vật cát tường, sự xuất hiện của nó thưởng đều là điềm lành.

Mà sáu chữ này, ý nghĩa khá là dễ hiểu, rất nhiều người đều đã suy đoán được, Đường cũng chính có nghĩa là Lý thị, cũng chính là nói sự tái hung thịnh của vương triều Lý Đường, nằm ở khánh bình an.

Khánh bình an có tầng ý nghĩa, một là niên hiệu bây giờ là năm thứ hai Khánh Bình, biểu thị một loại thời kỳ, còn một tầng ý nghĩa khác, chính là bó chữ ‘bình” trong ba chữ đi, còn lại hai chữ ‘khánh ”, đây có nghĩa là Lý Khánh An.

Nói cách khác, sự tái hung thịnh của vương triều Lý thị, nằm ở Lý Khánh An. rất

nhiều người đều ngả sang cách giải thích phía sau hơn. hơn nữa còn có người suy đoán ra. chừ ‘bình” (*bằng) kia cũng có ý nghĩa.

CŨNG chính là quét bằng An Lộc Sơn. quét bằng Nam Đường.

Điều càng làm cho người ta thấy kỳ bí là. trong nội bộ triều đình truyền ra tin tức, văn tự trên mai rùa.

ít nhất có khoảng trăm năm.

Trong khoảng trăm năm. cũng chính là lúc kiến lập triều Đường, rất nhiều người ngay lập tức đã liên tường đến nơi phát hiện ra cự quy, huyện Cao Lăng, nơi này rất sẩn với Hiến Lăng của Đường Cao tố Lý Uyên, điều này dễ làm cho người ta càng nảy sinh thêm sự tường tượng sâu sắc hơn nữa.

Tin tức này không chút nghi ngờ làm cho Trường An đang bình lặng thoáng chốc trỗi dậy lên vạn trượng sóng trào, điềm lành, điềm lành của Lý Khánh An đã xuất hiện.

Lúc này danh vọng của Lý Khánh An ở Trường An rất cao, hắn bình định Giang Nam.

đề cho lương thực Giang Nam được đưa vào Trường An.

đợt lương đầu tiên của Giang Nam đưa tới, giá gạo Trường An lập tức sụt mạnh, đấu gạo trăm văn.

đây là giá gạo thấp nhất từ năm Thiên Bảo thử tám trờ lại đây, còn Hà Đông lại truyền đến tin tức quân Đường ở Lộ Châu đại bại quân giặc, tiêu diệt toàn bộ mười mấy vạn tinh nhuệ của quân giặc, mà lúc này đã xuất hiện điềm báo của Lý Khánh An. không khỏi khiến người ta liên tường đến một việc là.

Lý Khánh An sắp đăng cơ rồi.

Lý Khánh An đăng cơ là chuyện đương nhiên hợp lẽ mà rất nhiều người cho là thế, trải qua mấy phen chấn động lớn. hoàng thất tông tộc của Trường An đều dẩn dẩn trờ nên suy bại.

đa số tông thất có địa vị đều bõ đi Nam Đường, số ở lại Trường An đều là tông thất tộc xa không có quan hệ hậu thuẫn của Trường An. rất nhiều người thậm chí cả tước vị cũng chẳng có.

Mà hoàng đế hiện tại còn rất là nhỏ, rất nhiều người căn bản là không thừa nhận, cử phảng phất hắn không tổn tại, một vị hoàng đến bé nhỏ, cho dù là sau hai mươi năm khôn lớn. cũng là không tài không đức. làm sao có thể mang Đại Đường trờ về sự đại trị trung hung, mà đấng nam nhi có thề chấn hưng lại Đại Đường, không ai khác ngoài Lý Khánh An.

Hắn là hậu nhân của thái từ Kiến Thành, hơn nữa là đích truyền bốn đời, có huyết thống hoàng thất chính thống, hơn nữa hắn tay nắm trọng binh, có thể khống chế chặt chẽ chính quyền triều đình, có thể khiến cho Đại Đường nằm trong một sự bình an lâu dài. chi cẩn thiên hạ yên ốn thái bình, quốc lực của Đại Đường sẽ từ từ khôi phục lại.

đây cũng là điều mà người thiên hạ mong mòi.

Nhung thật sự để cho Lý Khánh An đăng cơ, rất nhiều người lại cám thấy nhất thời không thề chịu được, đây cũng phàng phất như một người hàng xóm mỗi ngày chạy bộ mỗi sáng với bạn, đột nhiên trờ thành sếp của bạn vậy.

Nhưng những thứ đấy đều là một thứ phỏng đoán, đăng cơ hay không, thì phải xem ý nguyện của bàn thân Lý Khánh An, sự chú ý của dân ai an Trườn a An vẫn là tập trung trên rùa to có khắc văn tự thần bí. hay là có người cố tình làm vậy?

Tin tức của rùa to càng truyền càng rộng rãi, mới bất đầu còn là lưu truyền trong một số ít người có thân phận, nhung sau này cơ hồ cả Trường An đều đã biết được việc này, sự việc này cuối cùng đã kinh động đến tình báo tống đường.

Đây không phải là nói tình báo tổng đường đến bây giờ mới hay biết chuyện này, trên thực tế khi Cao Thẳngg huyện đem cự quy đưa tói Trường An, tình báo tổng đường bèn đã nhận được tin tức rồi, thông thưởng thì, nếu là bàn thân Lý Khánh An muốn làm việc như vậy, đều sẽ do tình báo đường thực hiện.

Nhưng tình báo đường đối với việc này lại không hay biết gì, vừa bất đầu Hồ Vân Bái còn tường rằng là Lý Khánh An sắp đặt những người khác làm việc này, hắn bèn chăng xen vào việc này, mà chi là chiếu theo thông lệ mà đưa tin tức này cho Lý Khánh An. nhung rất nhanh, hồi thư của Lý Khánh An đã gửi tới.

Trong gian phòng.

Hồ Vân Bái mày nhăn tít lại thành một đống, trên bàn ở trước mặt hắn đặt một mành giấy, đây là thư cáp do Lý Khánh An phát tới, đã phiên dịch lại rồi. nội dung không nhiều, tông kết lại chính là một câu nói. việc lưng rùa hiện chữ hắn chẳng hay biết chút gì. chi thị tình báo đường tiến hành bí mật điều tra.

Điều này lại càng kỳ quái rồi, ngay cà bàn thân đại tướng quân cũng không biết, vậy đây sẽ là do ai làm đây?

Không lẽ thật sự là trời cao hiên linh?

Hồ Vân Bái làm thế nào cũng không tin điều này là thật.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng nói của thị vệ: “Tẩn tướng quân tới rồi!”

Tẩn tướng quân chính là Tẩn Hài Dương, là thù lĩnh của nội vệ, Hồ Vân Bái lập tức phân phó nói: “Mời hắn vào đây!”

Tẩn Hài Dương đến thật đúng lúc, có thể cùng nhau tham tường việc này.

Cửa đã mờ, Tẩn Hải Dương từ bên ngoài đi vào, “Ta nghe nói Đại tướng quân có tin tức truyền đến?”

Tẩn Hải Dương nắm bắt tin tức thật nhanh chóng. thư cáp của Lý Khánh An đến nơi còn cHứa đến thời gian một chén trà. hắn bèn đã kéo tới rồi.

Hồ Vân Bái không muốn che dấu hắn. chi vào thư trên bàn: “Ngươi tự xem qua đi!”

Tẩn Hài Dương nhặt thư lên ngồi xuống. hắn nhanh chóng xem lướt qua một lượt, mày cũng nhíu lại: “Thật là chuyện quái quý mẹ nó thiệt, đây Rõt cuộc là do ai làm?”

“Ta cũng không biết, ta lúc đầu còn tường rằng là do ngươi làm. cho nên vốn không có hỏi đến.”

Tẩn Hài Dương lắc đầu.

“Loại sự tình như thế này bình thưởng đều là chuyện do tình báo đường các ngươi làm. không tới phiên nội vệ bọn ta.”

“Nhưng vấn đề quan trọng bây giờ là. ngay cả bản thân đại tướng quân cũng không biết chuyện này, vậy chắc chắn là không liên quan đến quân An Tây bọn ta rồi.”

Tẩn Hải Dương cúi đầu trầm tư trong chốc lát. chậm rãi nói: “Chẳng lẽ là đây là do chính sự đường an bài sao?”

“Chính sự đường?”

Hồ Vân Bái can mày, “Có khả năng này, đám lão quan liêu kia muốn tìm một người đứng đầu rồi, thế nên mới muốn dùng việc này đẩy đại tướng quân thượng vị.”

“Còn có một khả năng khác nữa ngươi đã nghĩ tới cHứa?”

Tẩn Hài Dương cười xòa nói: “Có lẽ là có người bất măn với quyền lực của chính sự đường quá lớn. nên mới hi vọng đại tướng quân lên ngôi.

để tước mỏng quyền lực của chính sự đường, hoặc là nội bộ chính sự đường có sự chia rẽ, tỷ dụ như người nào

Hồ Vân Bái liền lập tức trờ nên tinh táo, cười nói: “Theo như cách suy đoán như vậy của ngươi, khả năng phát sinh rất nhiều, tỳ dụ như có người cảm thấy nước không thể một ngày không quân, hoặc là có người bất măn với vị tiểu hoàng đế này vân vân. thậm chí còn có một khả năng khác nữa.

đây là chuyện do Nam Đường sây nên. hoặc là do An Lộc Sơn làm. phân tán sự chú ỷ của đại tướng quân.”

Lúc này, Tẩn Hài Dương đột nhiên hòi nói: “Phong thư này là đại tướng quân từ nơi nào phát ra vậy?”

Hồ Vân Bái lấy thư cáp lại nhìn xem một lúc, bèn nói: “Kỳ lạ. lá thư này là từ Bồ Châu phát ra…”

Hắn đột nhiên cũng phát hiện ra sự bất ổn. thư của hắn là phát đi Thái Nguyên, đại tướng quân tại sao lại từ Bồ Châu hồi thư cho hắn?

Hắn thoắt chuyển nhiệm, đột nhiên hiểu ra rồi, đại tướng quân căn bản là không nhận được thư của hắn. mà là một người khác đem tin tức truyền tới cho hắn. vậy thì ai sẽ là người truyền tin tức đi?

Tẩn Hải Dương cười nói: “Nếu ta không đoán sai, hẳn là chính sự đường đã đưa thư đi cho đại tướng quân, sự việc này ít nhất bị chính sự đường che giấu đi bốn năm ngày, tin tức mới truyền ra ngoài, hơn nữa là cố ý lan ra ngoài.”

“Bà nội nó, như vậy nếu nói ra. tình báo đường của bọn ta hóa ra là phế vật rồi, cái sì cũng không biết. còn gọi là tình báo đường gì nữa chứ!”

Hồ Vân Bái có chút không gượng mặt được nữa rồi, hắn bèn đứng dậy nói: “Đại tướng quân mệnh ta nhất thiết phải điều tra ra kẻ chủ sự đằng sau lưng của việc này, mắt thấy đại tướng quân chậm nhất là ba ngày sau sẽ tới noi. ta ít nhất phải điều tra ra một chút manh mối sì đó, nếu có khả năng sẽ mời Tẩn huynh giúp đờ.”

Tẩn Hải Dương cũng đứng lên cười nói: “Việc này không thành vấn đề, ta nhất định hết sức trợ giúp.”

Nửa canh giờ sau.

Hồ Vân Bái mang theo hai viên thủ hạ đi tới Đại Minh cung Môn hạ tinh, con rùa to kia trước mắt là nuôi trong ao nước đại viện của Môn hạ tinh.

Lúc này đã tản triều rồi. cửa lớn Môn hạ tinh đã đóng chặt, cùng thật may thay, ba người Hồ Vân Bái vừa đi tới trước cửa hông của Môn hạ tinh, bèn thấy hai quan viên từ bên trong đi ra; hai người một người là Tả thập di Vương Lang, một người còn lại là Tà bổ khuỵết Bùi Kính Minh, hai người là quan trực tối năm. vừa hẹn cùng nhau đi dùng bừa tối, vừa lúc gặp được Hồ Vân Bái.

Bùi Kính Minh quen biết Hồ Vân Bái, vội vàng chắp tay cười nói: “Thì ra là Hồ tướng quân, đến Môn hạ tinh có việc không?”

Hồ Vân Bái khẽ cúi người cười xòa: “Ta muốn xem qua con rùa to kia. không biết là có tiện không?”

Vương Lang và Bùi Kính Minh nhìn nhau một cái, tuy rằng thị lang không có giao phó gì về con rùa to kia, nhung nếu mà tùy tiện để cho Hồ Ván Bái đi vào xem như vậy, bọn họ cũng cử cảm thấy có chút không ổn. nhung ngang nhiên từ chối thẳng cũng không ồn, hai người có chút khó xử, Vương Lang bèn nói: “Con rùa to kia nuôi trong ao nước, e rằng cũng nhìn không rõ gì đâu!”

“Không sao. ta từ xa nhìn qua là được.”

Hồ Vân Bái nằng nặc đòi xem, hai người cũng không còn cách nào, chi đành đem tùy tùng của Hồ Vân Bái và tày tùng của hắn lĩnh vào đại viện, đi đến trước một ao nước, đây là ao ngắm cá của Môn hạ tinh, khá là rộng lớn. từ xa bèn nhìn thây một con rùa to đang chậm rì rì bơi trong ao nước.

“Hồ tướng quán mời xem, đó chính là cự quy!”

Hồ Vân Bái ha hà cười nói: “Xa như vậy, ta làm sao có thể nhìn thấy?”

Hắn ra hiệu mắt với một viên thù hạ. thủ hạ phi thân bèn nhảy xuống.

Vương Lang và Bùi Kính Minh giật nẩy mình, muốn ngăn lại đã không còn kịp nữa. chi đành tRõ mắt nhìn vào tùy tùng đem rùa lớn từ trong ao cá vớt lên cạn.

Hồ Vân Bái khoát tay một cái. một viên tùy tùng khác giũ ra một cái túi, đựng con rùa to vào trong túi. hai quan viên thất sắc kinh hãi.

Bùi Kính Minh vội vàng nói: “Hô tướng quân, đây là làm gì?”

Hắn ngửa đầu ha ha cười lên một cái, xoay người liền đi. hai gã tùy tùng khiêng lấy rùa to, đi theo hắn mà hiên ngang đi khỏi, chi đê lại hai quan viên trợn mắt há hốc mồm.

Trờ lại tình báo đường, Hồ Vân Bái lập tức sai người đi tìm hai cao thủ khắc bia tới, hắn đã nhìn ra được, chữ trên mai rùa không phải vân rùa tự nhiên, mà là do người ta khắc lên.

Lát sau, hai thợ khắc bia được dẫn vào, đều là hai người lớn tuổi, bọn họ cùng nhau quỳ xuống thi lễ: “Tiểu dân tham kiến Hồ tướng quân!”

“Hai vị tượng nhân xin đứng lên!”

Hồ Vân Bái đỡ hai người tượng nhân đứng dậy, lại dẫn bọn họ đi tới trước lu nước đặt rùa to, chi vào mai rùa cười nói: “Hai vị đều là cao thủ khắc bia, gặp nhiều hiểu biết rộng, có thể thay ta nhìn qua chiếc mai rùa này không, có thể nhìn ra chút gì trong này không?”

“Không dám nhận.

Hồ tướng quân quá khen.”

Hai người thợ bia khiêm tốn vài câu, bèn đi tói trước rùa to, hai người ti mi quan sát trong chốc lát, một người giả nói: “Đây nét chữ với cách viết mạnh mẽ. nhưng ẩn bên trong lại tròn trịa nhu hòa. cương nhu kết họp như vậy, hiển nhiên không phải là người bình thưởng khắc nên, nếu như ta đoán không sai, đây cũng là một thợ bia khắc nên.”

Hồ Phái Vân mừng rỡ, vội vàng hói: “Vậy lão tượng nhân có thể nhìn ra đây là bút tích của ai không?”

Thợ bia này lắc đầu. bày tỏ mình không nhìn ra được.

Hồ Vân Bái thấy một thợ bia cao gầy còn lại trầm ngâm im lặng, bèn hỏi hắn nói: “Đinh tượng nhân có thu hoạch ư?”

“ừm!”

Lão bi tượng cao gầy khẽ gật đầu: “Bút tích này ta tựa hồ đã thấy qua ở đâu đó, nhung nhất thời không nhớ ra được.”

Hồ Vân Bái tinh thần phấn chấn hẳn: “Hãy nghĩ thêm xem, là đã gặp qua ở đâu?”

Bi tượng cao gầy kia lại ti mi nhìn xem trong chốc lát. nhíu mày nói: “Có thể là trước kia thấy qua. nhưng nhất thời không nhớ ra. phải trờ về lục lọi lại mẫu chừ khắc, Hồ tướng quân có thê thác (*quét mực in chừ hoặc tranh trên bề mặt của đồ vật lên giấy) chừ trên mặt ra không?”

“Được!”

Hồ Phái Vân lập tức mệnh tùy tàng.

“Lấy rùa ra. chuẩn bị giấy mực thác chừ!”

Rất nhanh, lão tượng nhân cẩn thận từ trên mai rùa thác chừ xuống, chắp tay nói: “Tướng quân, lão đi kiểm tra ngay đây, xin tướng quân cho lão mấy ngày.”

“Được!

Ta cho ngươi thời gian hai ngày, nếu có thể tìm thấy, ta có trọng thưởng.”

Tuy rằng từ bên thợ bia đã có được một tia hi vọng, nhung Hồ Vân Bái không dám đặt toàn bộ hi vọng vào hết trên người của thợ bia. sáng sớm ngày hôm sau. hắn đã mang theo hai mươi mấy người cỡi ngựa chạy vùn vụt tới huyện Cao Lăng, hắn muốn thử xem có thể từ xuất xử của cự quy tìm ra một chút manh mối.

Huyện Cao Lăng không xa lắm.

ở ngoài xa trăm dặm về phía bắc của Trường An. cHứa đến thời gian nửa ngày, một dòng người bèn đã kéo tới huyện Cao Thẳngg. cũng không chút chậm chân, trực tiếp tìm tới huyện nha.

Cao Lăng huyện huyện lệnh họ Ngô, lại là một quan tốt thấu hiểu dân tình, thanh chính liêm khiết, nghe xong yêu cầu của Hồ Vân Bái. hắn trầm ngâm một chút bèn nói: “Người nhặt rùa là ngư phu chuyên môn bắt cá ở kênh Trung Bạch, ta chi biết họ Trương, sau việc này đã thưởng cho hắn năm quan tiền, nhung lại không hôi nơi ở danh tánh của hắn. phải lập tức tìm tới hắn e là có chút khó khăn.”

Hồ Vân Bái lại cười nói: “Kênh Trung Bạch cũng không phải là hồ lớn gì. người muốn đến đấy bắt cá sẽ không quá nhiều, bọn ta dọc đường dò la qua đây, ta nghĩ nửa ngày chắc là sẽ có thể tìm thấy.”

Ngô huyện lệnh thầm nghĩ: ‘Làm sao mà có thể thực hiện dễ dàng như vậy, lỡ mà Trương ngư phu hôm nay không có ra đấy, lại không tìm được người hòi. thì há chăng phải là bò lỡ rồi sao?

Trong lòng là nghĩ như vậy, nhung Ngô huyện lệnh lại không tiện thoái thác, chi đành đứng dậy nói: “Vậy được rồi!

Vậy ta cùng Hồ tướng quân đi một chuyến.”

Ngô huyện lệnh cũng cưỡi lên một con ngựa, cùng với toán người Hồ Vân Bái men theo kênh Trung Bạch dọc đường lân la dò hòi. kênh Trung Bạch dài hơn trăm dặm. tuy rằng là kênh đào, nhung niên đại xây dựng khá lâu rồi, chẳng có gì khác biệt với sông ngòi tự nhiên, trong lòng kênh Trung Bạch có một giống cá chép, thịt tươi ngon.

từ xưa đã là cống phẩm cung đình, có tiếng tăm rồi tự nhiên giá bán khá cao, vì thế, ngư dân sống dựa vào kênh Trung Bạch không ít. bọn họ suốt dọc đường hòi qua. quả là hỏi được mấy ngư phu họ Trương, nhung đều không phải là lão ngư phu họ Trương kia.

Đã đi được một canh giờ, lúc này một nha dịch chi vào mặt sông lớn tiếng gọi: “Mau nhìn xem. bên kia có một ngư phu tóc bạc. khá giống với lão thất phu kia!”

Hồ Vân Bái tinh thần phấn chấn hẳn. vội vã CÙNG hòa tiếng với đám thủ hạ mà gọi to: “Lão ngư phu. mời qua đây nói chuyện chút!”

Lão ngư phu tóc trắng hình như đã nghe thấy tiếng gọi của bọn họ chống sào dài một cái, thuyền đánh cá bèn lướt tới. ha hả cười nói: “Mấy vị quân gia tìm lão có việc gì ư?”

Hồ Phái Vân nhỏ giọng hỏi Ngô huyện lệnh nói: “Là lão phải không?”

Ngô huyện lệnh lắc đầu.

“Giống như không phải!”

Hồ Phái Vân trong lòng thất vọng tới cực điểm, nhưng hắn vẫn là có chút không cam lòng hòi: “Xin hỏi lão trượng họ gì?”

“Hồi bầm quân gia. ta họ Hứa.”

Quà nhiên không phải là ngư phu họ Trương kia.

Hồ Vân Bái thờ dài một cái. lại nhân tiện hòi: “Lão trượng có gặp qua rùa to trên mai có khắc chừ không?”

“À!

Thì ra là vì chuyện này.”

“Lão trượng biết?”

Hồ Vân Bái trong lòng lại nhen nhóm lên một tia hy vọng.

ông lão đánh cá tóc bạc lắc lắc đầu nói: “Ta hôm qua từ một người cháu từ trong kinh tới nói ta biết, nói lân cận Hiến Thẳngg đã phát hiện một con rùa già ngàn năm trên lưng có khắc chừ, ta không biết là phát hiện ở nơi nào của Hiến Lăng, nhung chắc chắn không phải là kênh Trung Bạch.”

Hồ Vân Bái và Ngô huyện lệnh nhìn nhau một cái. hai miệng một lời nói: “Vì sao không phải là kênh Trung Bạch?”

“Rất đơn giản a!

Ta ở kênh Trung Bạch đánh cá đã sắp năm mươi năm rồi, căn bản là rất ít khi nhìn thấy được rùa đen. càng không phải nói tới rùa già ngàn năm. nếu như kênh Trung Bạch thật sự có rùa già ngàn năm. vậy thì rùa con rùa cháu của nó ắt phải rất nhiều, nhưng lại không có, rất khó nhìn thấy được một con rùa đen.”

Hồ Vân Bái âm thầm gật đầu. có lý, tuy rằng là có lý, nhung hắn vẫn là không cam lòng bò cuộc, đa tạ qua lão ngư phu, lại tiếp tục men theo kênh Trung Bạch tìm kiếm về hướng tây, hỏi được không ít ngư phu. các ngư phu đều bày tò cHứa từng nghe nói qua rùa to trên lưng có khắc chừ. mãi tìm đến lúc hoàng hôn. mắt thấy sắp ra khỏi huyện rồi. vẫn là không thu hoạch được chút gì.

Hồ Vân Bái âm thầm nghĩ bụng, ‘theo lý mà nói, ngư phu họ Trương này vớt ra thử đồ này, lại có được tiền thưởng. nhất định sẽ thổi phồng khắp nơi. nhưng suốt dọc đường hôi han. hoặc là căn bản là không hề nghe nói tới việc này, biết được một chút, thì lại đều là tin tức từ Trường An truyền đến.

đây quả thật là có chút kỳ quặc, không lẽ cái tên —rương ngư phu” này căn bản chính là một ngư phu giả. hoặc là chẳng có ai đến hiến rùa to?

Hồ Vân Bái không khỏi liếc mắt về phía Ngô huyện lệnh, có khi nào tên quan viên này một tay bày ra việc này, một tay thêu dệt nên câu chuyện ngư phu gửi rùa. sau đó hắn cầm tới triều đình đi báo cáo.

Nhưng chuyển niệm mà suy nghĩ lại. tên Ngô huyện lệnh này danh vọng rất cao, tiến sĩ của năm Thiên Bảo nguyên niên, đến bây giờ vẫn là một huyện lệnh, nếu như hắn thật sự biết dùng trò này, thì hắn phải thăng tiến làm thị lang từ lâu rồi.

Hồ Vân Bái suy nghĩ trăm bận cũng không lý giải nổi, mắt thấy sắc trời đã đến chạng vạng, hắn chì đành trờ về huyện nha. chuẩn bị ở một đêm ngày mai tìm thêm một chút manh mối.

Đúng thật là ‘một đợt sóng cHứa dứt. một đợt sóng khác lại nổi lên, ngay khi bọn họ vừa mới đi về huyện nha.

đột nhiên có nha dịch đến bầm báo, ở lân cận Hiến Lăng, có người đã phát hiện bia đá bạch ngọc cao ba trượng, bên trên có khắc nét chừ ‘An Tây xuất thánh nhân.

Đại Đường hung vạn năm”.

Hồ Vân Bái và Ngô huyện lệnh hai mặt nhìn nhau, đây lại là một điềm lành khác xuất hiện rồi.

Hồ Vân Bái lập tức hạ lệnh nói: “Đi!

Đi xem thử.”

Mấy viên nha dịch dẫn hắn và Ngô huyện lệnh, cùng với hai mươi mấy tùy tùng. nhanh như điện chớp phóng thăng về hướng Hiến Lăng.

Hiến Lăng là lăng mộ của Đường cao tổ Lý Uyên, nằm ở giữa huyện Cao Lăng và huyện Vân Dương, cũng chính là trong địa phận huyện Tam Nguyên ngày nay, thần rùa lẩn trước bị bắt được cũng ở phụ cận Hiến Lăng, hai điềm lành cách nhau cHứa tới năm dặm.

Lẩn này, bọn họ có lý chính địa phương dẫn đường, rất nhanh bèn đã tìm đến khối bia cao bạch ngọc kia. bia bạch ngọc là ở trong một khu rừng phát hiện, cách Hiến Lăng cHứa tới hai mươi bước, bị hai người tiều phu trong lúc vô tình phát hiện.

Chương 655: Lằn Dây Tìm Dưa

Khi nhóm người Hồ Vân Bái đi tới khu rừng. trời đã tối rồi. mọi người đốt lửa lên đi vào khu rừng, mấy mộ quan canh giữ Hiến Lăng đã tới trước một bước rồi. bọn họ đang vây quanh bia ngọc bạch xì xầm bàn tán.

Nghe nói tổng quản của nội vệ tình báo đường đã tới. mấy quan viên đều vội vã tiến lên thi lễ: “Bốn người hạ quan đều là lăng quan Hiến Lăng, tham kiến Hồ tướng quân!”

“ừm!

Không cẩn khách khí.”

Hồ Vân Bái vừa nói lời khách sáo, nhung ánh mắt của hắn lại đứng lại trên khối bia bạch ngọc to lớn này, thân bia quả thật to lớn. cao ba trượng, rộng sáu thước, vốn dĩ là nửa khúc cắm vào trong đất, nhung đã được các dân thôn đặt bằng phẳng rồi. dưới ánh lửa bập bùng, chi thấy trên thành bia có một hàng chừ: ‘An Tây xuất thánh nhân.

Đại Đường hưng vạn năm\ có nét chừ y như bút tích trên mai của cự quy.

“Quả nhiên là cùng một đám người gây nên!”

Hồ Vân Bái trong lòng lại đột nhiên trờ nên cảnh giác, liên tiếp xảy ra hai vụ điềm lành ca tụng Lý Khánh An. nhìn thì có vẻ là chuyện tốt. nhung thật ra lại không phải vậy, nếu như chi có một vụ, thì có lẽ làm việc này là có ý tốt. nhưng nếu như loại điềm lành này liên tiếp không ngừng xảy ra. vậy thì sẽ không phải là chuyện tốt nữa. vật cực tất phán, đây khiến người ta cảm nhận được rất rõ ràng rằng bản thân Lý Khánh An đang làm giả. là do hắn nóng lòng khẩn thiết muốn đăng cơ rồi, việc này ngược lại sẽ đế cho người trong thiên hạ phản cảm.

Đó chính là một thứ bôi đen biến tướng rồi. người làm ra việc này rất có thể là ôm mối ác ỷ trong lòng.

Mấy viên lăng quan không biết sâu cạn. lại ra sức mà a dua nịnh nọt nói: “Ta xem khối bia đá bạch ngọc này rất có thé là từ trong lăng mộ tự minh chui ra đấy, đây là ý trời a!

Bời mới nói ‘Trời xanh có ý, quỹ thần linh nghiệm”

“Toàn nói tầm xàm!”

Hồ Vân Bái trừng mắt liếc nhìn một cái. mấy viên lăng quan bèn sợ đến không dám ho he gì nữa.

Hồ Phái Vân tiến lên sờ sờ bia bạch ngọc, mặt trên không có bụi đá. rất sạch sẽ, chửng tò là khối bia này đã tạc nên rất lâu rồi.

Hắn lại hỏi lăng quan nói: “Mấy ngày nay có xe ngựa hoặc là thuyền tiến gần Hiến Thẳngg không?”

Mấy tên thẳngg quan đều lắc lắc đầu, lúc này lý chính dẫn đường lại nói: “Ta nghe nói mấy ngày trước quả thật có chiếc thuyền lớn ngừng lại ở trong con sông ở trước mặt.

đứng lại được một đêm. có vẻ lén lén lút lút.”

Hồ Phái Vân vội vàng truy vấn.

“Mấy ngày trước cụ thể ngày nào?”

Lý chính gãi gãi đầu nghĩ ngợi rồi nói: “Hình như là bảy ngày trước, đúng!

Chắc chắn là bảy ngày trước, ta nhớ rất rõ, chính là đêm hôm đó, thúc phụ ta đã qua đời.”

“Vậy có nhìn rõ trên thuyền là người nào không?”

“Thuyền kia đứng lại một ngày một đêm. khoảng rạng sáng ngày hôm sau là bò đi. ban ngày không thấy ai xuất hiện, đoán chắc là bọn họ ra tay ban đêm.”

Hồ Phái Vân gật gật đầu, hắn phải chạy về Trường An bố trí rồi. chuyện này có dấu hiệu càng lúc càng nghiêm trọng rồi.

Hắn lập tức căn dặn Ngô huyện lệnh nói: “Ngô huyện lệnh, khối bia bạch ngọc này tạm thời đế ở huyện nha các ngươi. muôn vàn đừng báo lên trên, càng phải phong tòa tin tức, việc này e là có âm mưu bên trong.”

Ngô Huyện lệnh gật gật đầu, hắn cũng có chút cảm thấy bất ồn rồi. thiên hạ làm gì mà có chuyện trùng hợp như vậy.

Hồ Vân Bái xuyên đêm kéo về Trường An. dọc đường hắn đã nhận được hai tin tức, tên Đinh tượng nhân kia đã tìm thấy chủ nhân của bút tích ấy, đây là tin tức khiến người ta phấn chấn, nhung đồng thời còn có một tin tức khác khiến người ta tâm trạng hồi hộp, ở huyện Lam Điền và huyện Tân Phong cũng đã lẩn lượt xuất hiện điềm lành, huyện Lam Điền là phát hiện ra một miếng bảo ngọc khắc chừ khai quật được, còn huyện Tân Phong lại là khai quật được một con ngựa đá khắc chừ. chừ khắc lên đều giống nhau. ‘Đường tái hung, khánh bình an”.

Vô cùng quỳ dị!

Bọn Hồ Vân Bái đến Trường An thì cửa thành đã đóng. nhưng nhờ vào thân phận đặc biệt của mình mà Hồ Vân Bái vẫn vào thành được, và trực tiếp trờ về tổng bộ tình báo đường tại hoàng thành.

Vừa mới vào cửa thì một quân quan nội cẩn đang trực bèn lên bầm báo: “Hồ tướng quân, chiều nay vương phi vừa phái người đến tìm tướng quân.”

Hồ Vân Bái ngờ ngàng, vội hỏi: “Vương phi tìm ta việc chi thế?”

“Người đến không nói. chi là mời tướng quân ngày mai tranh thủ chút thời gian ghé Triệu vương phủ một chuyến.”

Trong lòng Hồ Vân Bái ắt hiểu, hắn thầm thờ dài một tiếng, nói: ‘Ta biết rồi.”

Quân quan đương định lui ra thì Hồ Vân Bái lại gọi lại: “Ngươi lập tức tìm người đi gọi tên lão bia tượng họ Đinh đến đây gặp ta.”

Đứng lại một lát, hắn lại hạ lệnh: “Ngươi thuận tiện đi thêm một chuyến nội vệ, nếu Tẩn tưởng quân có ở nội vệ thì ngươi mời hắn đến gặp ta.”

Tuy giờ đã là canh một. nhung sự tình trọng đại, cả vương phi cũng đã bị kinh động.

Hồ Vân Bái không chút mỏi mệt. hắn phải bắt đầu điều tra vụ này trong đêm nay.

Trong đại đường, Hồ Vân Bái tay cầm bình trà nguội, vừa chậm rãi uống vừa ngắm

nghía con rùa khổng lồ trong lu.

Đầu hắn không ngừng hiện qua bao chuyện kỳ quái xảy ra trong mấy hôm nay.

Con rùa khổng lồ hình như đã ngủ rồi. nó nằm trong lu bất động, chừ triện cổ trên mai rùa dưới ánh đèn chập chờn như phát ra một thử ánh sáng dị thưởng.

Hồ Vân Bái nghĩ đến đầu tiên là dụng ý của chủ mưu giật dây đằng sau. từ huyện Tân Phong đến huyện Lam Điền đều đồng thời phát hiện điềm tốt lành thế này là quá rõ ràng, người đứng đằng sau đó muốn tạo thế. tạo thế như để đại tướng quân đang nóng lòng muốn lên ngôi.

Người cồ có câu muốn lên ngôi nhất định khiêm nhường lẩn nữa. bất đắc dĩ mà làm.

đấy đã trờ thành một cách nghĩ quen lối của chúng nhân, khiêm nhường, kín đáo, làm theo thế trời, đó đặc biệt quan trọng với đại tướng quân, nếu đại tướng quân nóng vội muốn lên ngôi, vậy tiểu hoàng đế hiện tại phải làm sao đây?

Dù là giết hay phế truất chăng nữa cũng đều khiến người khác có cảm giác soán vị, cho nên kẻ đứng sau không ngừng tạo ra bao nhiêu điềm lành này rất rõ ràng là thủ đoạn hàm hại. dụng tâm hiểm ác, bố trí chu mật. có thể nhìn ra đây là một âm mưu lớn.

Ngay lúc này bên ngoài vọng đến bước chân vội vã. một binh sĩ vào bẩm báo: “Khởi bẩm tướng quân.

Đinh bia tượng đã đến.”

Hồ Vân Bái lập tức tinh thần phấn chấn nói: “Dẩn hắn vào đây!”

Chẳng mấy chốc, mấy tên binh sĩ bèn dẫn lão bia tượng cao gầy của hôm qua vào, hắn hôm nay đã ngồi lục cả ngày tư liệu, cuối cùng cũng tìm ra chút manh mối.

Lão bia tượng vừa định quỳ xuống thì binh sĩ đã nhanh tay đờ lão, Hồ Vân Bái đi lên chấp tay cười nói: “Đinh lão tượng nhân vất vả rồi. mau mau mời ngồi!”

Lão bia tượng làm gì dám ngồi, hắn rút một sắp văn cảo viết đầy chừ đưa Hồ Vân Bái nói: “Mời tướng quân xem cái này.”

Hồ Vân Bái nhận lấy văn cảo bước nhanh đến dưới đèn. cẩn thận đọc.

Văn cảo tổng cộng gồm mười mấy trang, là một phần của kinh phật, chừ viết không lớn. toàn bộ đều là chừ cô triện, hắn thoạt nhìn đã thấy ngay một chừ “Đường”, quả thực rất giống với chừ “Đường” trên mai rùa.

Hắn vội hạ lệnh binh sĩ.

“Hãy khiêng con rùa đó đến bên ánh đèn.”

Hai binh sĩ vội khiêng rùa đến. dưới ánh đèn hắn lại cẩn thận so sánh, sáu chừ này đều tìm thấy từ trong kinh phật, quả nhiên là y chang, nhất là chừ “khánh” trong khánh bình an. cái chấm ở trên cùng rất có đặc sắc, nó có hình bán nguyệt, có thê nói là hai chừ này y như hai giọt nước.

Hồ Vân Bái lại vội lật ra phía sau. không thấy có lưu lại tên của người viết, hắn bèn cất tiếng hỏi lão bia tượng: “Ai là người viết vậy?”

“Hồi bẩm tướng quân, đấy là một văn sĩ họ Triệu ba năm trước đến tìm ta khắc bia. hắn nói là khắc để chúc mừng đại thọ bảy mươi tuổi của mẫu thân hắn. lúc đó hắn đã trả tiền đặt cọc, nói là nửa năm sau quay lại lấy, nhung mãi đến giờ vẫn cHứa thấy hắn xuất hiện.”

Trong lòng Hồ Vân Bái giật thót, nếu như tình báo chi có như vậy thì cũng chả ỷ nghĩa gì. một văn sĩ họ Triệu, thiên hạ rộng lớn. biết tìm noi đâu đây?

“Tên cụ thể của hắn là gì.

ở đâu?

Ngươi có biết không?”

Lão bia tượng lắc lắc đầu.

“Hắn chi nói là nửa năm sau đến tìm ta lấy hàng, ngoài ra không nói sì thêm nữa.”

Trong lúc Hồ Vân Bái thất vọng tràn trề thì lão bia tượng bỗng nói: “Ta nhớ ra rồi. hắn hình như có nói là. nếu hắn không thể đến lấy, hắn sẽ để một quan viên họ Thích đến lấy, cũng là như thế.”

Lão bia tượng chấm chút nước viết một chừ “Thích” lên bàn.

“Ta chi nhớ hình như là quan viên của tự giám gì đấy, cụ thể thuộc bộ nào do lâu quá ta cũng quên mất rồi.”

Đây cũng là một manh mối. có manh mối này biết đâu có thể tìm ra dấu tích gì. dẫu sao thì người họ Thích không nhiều.

Trong lòng Hồ Vân Bái lại bắt đầu nhen nhóm hi vọng, hắn lệnh người thưởng cho lão bia tượng hai trăm đồng bạc.

để hắn có tin gì mới nhớ đến báo.

Lão bia tượng ta ơn trăm ngàn lẩn xong bèn xin cáo lui.

Lão bia tượng vừa đi.

Hồ Vân Bái đã lập tức đi vào kho văn thư tình báo đường.

Trong kho văn thư tình báo đường kỳ thực có hồ sơ lưu giữ lại đủ các loại tình báo, kho văn thư rất ư khổng lồ, được chia làm bảy kho lớn theo các phân loại khác nhau, như trung ương, địa phương, tài chính, quân bộ, dân hộ, quân viên, hình luật… có mấy trăm vạn tình báo đủ các cấp biệt, tổng công có hai mươi mốt văn thư lang và một khố thừa quản lý mỗi ngày.

Hồ Vân Bái muốn tìm là tình báo của quan viên, hắn đi vào phòng của kho nhân sự. một kho phong do hai gian phòng họp lại. một là phòng làm việc ngoài, một là kho văn thư buồng trong.

Văn phòng không lớn. có đặt bốn chiếc bàn. sát tường là hai giá gách, trên đấy đầy các tấm thiệp nhô, nhưng tấm thiệp nhỏ này đều được dùng để tra tìm tư liệu trong kho.

Kho nhân sự tổng cộng có ba văn thư lang, sờ dĩ cẩn ba người chù yếu là vì muốn có thê đám bảo được ngày đêm đều có người trực ca. cho nên ba người này mỗi người mỗi ngày trực bốn canh giờ.

Lúc này đã là canh một. trong kho nhân sự còn một người cHứa về nha.

đương trực tiếp ngủ trong phòng làm việc gian ngoài, nếu có tình hình gì thì có thể gọi hắn dậy bất cử lúc nào.

Binh sĩ gọi văn thư lang trực dậy, hắn thấy Hồ Vân Bái đích thân đến điều tra. hốt hoảng đứng dậy thi lễ: “Tham kiến tướng quân!”

Hồ Vân Bái khoát khoát tay, ‘Ta muốn điều tra tư liệu của quan viên.”

“Có!

Có!

Xin mời tướng quân đi theo ty chức.”

Văn thư lang châm đèn dầu dẫn Hồ Vân Bái đi vào trong kho.

Hắn vừa vào đã thắp tất cả ba mươi sáu ngọn đèn trên tường lên. bỗng chốc cả kho văn thư sáng trưng lên.

Kho văn thư khá rộng lớn. trong cử như một cung điện thu nhỏ, có gần hai trăm giá gách cao một trượng xếp dàn hàng, trên giá gách là đủ các loại tông quyển chi chít, được phân quyển theo tên của mỗi quan viên, một quan viên là một quyển, trong cả kho văn thư thấp thoáng hương mực thơm.

Hồ Vân Bái không khỏi kinh thán, hắn có từng đi đến kho văn thư của Lại bộ, cũng lớn bằng một nửa của chỗ này, đương nhung.

Lại bộ trăm năm nay không biết đã tích

lũy được bao nhiêu hồ sơ, nhung từ số lượng tông quyển đặt trên giá gách của Lại bộ vẫn không bằng tình báo đường.

Tài liệu văn thư trong tình báo đường là tài liệu thừa kế của Hán Đường Hội, cũng đã hơn trăm năm nay, chất cao như núi. trên giá chi đơn thuần có chức vụ của quan viên mà thôi.

Đây cũng là kết quả tình báo mà quân An Tây cực xem trọng.

Trên mỗi tông quyển đều có mã số, nhất phẩm, nhị phẩm, trong mỗi cấp đều được sắp xếp theo trình tự quan chức lớn nhỏ.

Kỳ thực đây là do kế thừa cách phân loại của Lại bộ và Hán Đường Hội, nếu chia theo họ tên. thì sẽ dễ tìm hơn nhiều, đây cũng là một trong các điểm còn hạn chế. tình báo đường cũng đương định sẽ bắt tay vào xây dựng lại hệ thống tìm kiếm thông qua họ mới.

Văn thư lang giới thiệu với Hồ Vân Bái: “Trong kho văn thư tổng cộng có năm phần, góc tây bắc là nhân sự An Tây. góc tây nam là nhân sự Nam Đường, góc đông bắc là nhân sự Hà Bắc, góc đông nam vốn dĩ là nhân sự Giang nam. nhưng giờ đã đối thành nhân sự các châu tại địa phương. còn bảng to ở giữa là nhân sự Đô Kỳ và Kinh Kỳ, không biết tướng quân đang định tìm ở đâu?”

“Ta muốn tìm một quan viên triều đình họ Thích.”

Văn thư lang gật gật đầu. hắn dẫn Hồ Vân Bái và mấy người thủ hạ đi đến giữa. chính giữa là một vỏng tròn được dùng siá gách vây lại. sau vỏng tròn là cột nhà to. và còn có thêm mấy chiếc bàn rộng thấp thấp, có thề ngồi để đọc tư liệu.

Văn thư lang đến đến bên cột nhà. thấp sáng đèn dầu trên đấy, hắn chi vào một tấm bảng gỗ to treo trên cột nhà cười nói: “Xin mời tướng quân xem.”

Hồ Vân Bái tuy là thù lĩnh tình báo đường, nhung hắn cũng lẩn đầu tiên đến đây, hắn đi đến trước tấm bảng to cẩn thận quan sát. hóa ra đều là một tấm biểu đồ tên của các quan viên trong triều đình, chi thấy trên bản đầy các đường mực đen chi chít các bộ môn. quan viên của mỗi bộ môn đều có đủ, dưới các chức quan đều có treo một tấm bảng gỗ nhỏ to chừng hai móng tay, trên đấy đề tên của quan chức đảm nhiệm vị trí đó.

Hồ Vân Bái không khỏi giơ cao ngón cái tán thưởng: “Quả thật làm tốt lắm. quan địa phương có chứ?”

Văn thư lang gật gật đầu đáp: “Đều có, cơ hồ mỗi đạo đều có một bảng, nhung chi có chức quan, tản quan và vương tước thì có danh gách riêng.”

Hồ Vân Bái chi tay vào từng miếng gỗ nhỏ tìm kiếm, muốn tìm một quan viên họ Thích, nhưng hắn đã tìm mấy lượt rồi, họ gì cũng có duy không có họ Thích.

Hắn không khỏi chau mày lại, thế là thế nào, không lẽ lão bia tượng tuổi già lẩm cầm. nhớ

nhầm sao?

Hắn lại tìm quan viên họ Triệu, lẩn này lại tìm được mười mấy người, nhưng như thế chăng có ỷ nghĩa gì.

Lão bia tượng nói đấy là một văn sĩ trung niên, chứ không nói là quan viên.

Trong lòng Hồ Vân Bái có phần thất vọng, lúc này, một tùy tùng của hắn nhắc nhờ: “Tướng quân, tên bia tượng kia nói là việc của ba năm trước, đã ba năm rồi chắc sẽ có rất nhiều biến cố.”

Hồ Vân Bái chợt tinh ngộ, đúng, thời gian ba năm quả thực có nhiều biến cố, như thể đã đến Nam Đường, hay đã về địa phương, hoặc đã thoái sĩ về nhà…tất cả đều có khả năng.

Hắn vội hòi văn thư lang: “Trong đây có danh bài biểu đồ của quan viên của ba năm trước không?”

Văn thư lang ngẫm nghĩ một lúc bèn hòi: “Tướng quân có chắc chắn là quan chức triều đình chứ?”

Trong lòng Hồ Vân Bái có phần thấp thỏm, lão bia tượng kia bản thân lão còn không nhớ rõ, nhung Hồ Vân Bái vẫn gật gật đầu nói: “Chắc là thế!”

Văn thư lang tìm đến một cái thang gỗ, từ trên đinh một giá gách hắn lấy xuống hay cuốn danh gách dày cộm. cười nói: “Lấy ví dụ thế này, nếu quan viên họ Thích đó đã đến Nam Đường, chúng ta sẽ trực tiếp lấy danh bài của hắn treo qua phía Nam Đường, nhưng đấy chi là biến động danh bài. không nhìn thấy rõ quá trình, như thể hắn vốn dĩ làm chức vụ gì. giờ lại làm chức vụ gì. vì thế đê chi tiết hơn bọn ta đều sẽ ghi chép vào sồ gách.

Hai cuốn sồ danh này, một cuốn là ghi chép về tình hình biến động chức vụ của quan viên trong vỏng ba năm nay, cuốn còn lại là danh gách tước vị và tản quan, tướng quân có thể bắt đầu điều tra từ đây.”

Hồ Vân Bái đương định cầm lấy danh gách thì lúc này một binh sĩ chạy vào bầm báo: “Tướng quân.

Tẩn tướng quân đã đến.

đương đợi ngoài đại đường.”

Hồ Vân Bái vội nhìn văn thư lang cười nói: “Thôi thì phiền ngươi tìm giúp ta vậy, nếu tìm được thì lập tức bầm báo lại với ta!”

Nói xong, hắn bèn quay người đi ra.

Trong đại đường, nội vệ tướng quân Tẩn Hải Dương đương cầm ly trà cúi đầu không nói 21. chi thấy Hồ Vân Bái như cơn gió cuốn chạy vào, người còn cHứa đến thì giọng đã đến trước.

“Lão Tẩn. ta còn ngờ ngươi về nhà ngủ rồi. không ngờ ngươi vẫn

còn trong triều phòng.”

“Cả Hồ tướng quân ngươi còn không hồi phủ. ta thì lại càng không dám rồi.”

Tẩn Hải Dương nói đủa xong. bèn đặt ly trà xuống, đứng dậy nói: “Ngươi biết hiện tượng lạ tại Tân Phong và Lam Điền rồi chứ?”

Tẩn Hài Dương thấy sắc mặt Hồ Vân Bái không chút ngạc nhiên, không khỏi ngờ ngàng: “Ngươi đã biết rồi ư?”

“ừm!”

Hồ Vân Bái khoát khoát tay, “Ngồi xuống nói đi!”

Tẩn Hải Dương ngồi xuống. thấy Hồ Vân Bái sắc mặt ưu lo, bèn hỏi: “Còn có tình hình sì nữa à?”

Hồ Vân Bái gật gật đầu, thờ nhẹ một tiếng.

“Cao Lăng hôm qua cũng xuất hiện một thạch bia bạch ngọc, Lão Tẩn. tình hình có phần không hay rồi!”

“Ta cũng cảm thấy không hay, chiều hôm nay huyện Tân Phong và huyện Lam Điền có báo cáo đến. rất nhiều quan viên đều đang xôn xao dư luận, nói đại tướng quân vì muốn lên ngôi mà phát cuồng mà hành, chứ đời này làm gì có nhiều điềm báo lạ như thế!”

“Đúng, ngươi nói chẳng sai chút nào, từ cồ chí kim điềm lành xuất hiện đều sẽ xuất hiện một số vật cát tường, như thần quy ngàn năm này, nếu trên lưng nó mà không có chừ thì đúng là việc tốt. hay như bia bạch ngọc, nếu không có chừ trên bia thì cũng là việc tốt. nhung dám ngang nhiên khắc chừ trên đó, nội dung lại dề hiểu thì lại có phần không bình thưởng.

Ta nghe phụ thân ta từng nói.

Trần Thắng Ngô Quảng Khởi nghĩa cuối đời Tẩn cũng là do xuất hiện cẩm thư trong bụng cá: ‘Đại Sờ hung.

Trần Thắng vương\ đó chẳng qua là do bọn nhân lực đi theo hắn khởi nghĩa đa số là người ngu muội, nên trực tiếp dề hiểu một chút vẫn hay.

Nhưng giờ liên tục xuất hiện, cả trẻ con ba tuổi đều biết được chúng ta làm giả.

đó sẽ cự đại ảnh hưởng đến thanh danh của đại tướng quân, ta cho rằng lẩn này là một sự kiện có dự định trước, mục đích chính là muốn bôi đen thanh danh đại tướng quân chúng ta.”

Áp lực trong lòng Hồ Vân Bái rất lớn. hắn sợ nhất là phát hiện ra hiện tượng lạ gì nữa. nhưng tình hình thực tế là ngày mai thế nào cũng lại xuất hiện.

Giờ đã xuất hiện được bốn món. nếu muốn triệt để bôi xấu thanh danh đại tướng quân, vậy chí ít còn phải thêm năm sáu món. như thế sự thái sẽ khó mà khống chế nữa.

Nếu sự kiện thật sự ác hóa đến bước đó. vậy tình báo đường của hắn sẽ nghiêm trọng thất chức.

Trong lòng Hồ Vân Bái hiểu rõ, kỳ thực họ đã thất chức rồi. việc này dẫu sao cũng đã được lên kế hoạch từ sớm. hơn nữa người tham dự vào rất nhiều, chi đợi lúc đại tướng quân từ Hà Đông đại thắng trờ về sẽ tung đòn. nhung tình báo đường họ lại hoàn toàn không biết gì.

Hồ Vân Bái hắn thật sự không thể chối bò trách nhiệm của mình được.

Hiện tại hắn cẩn gấp sự hỗ trợ của nội vệ để khống chế lại sự thể, nhung hắn lại sợ Tẩn Hải Dương không dốc tâm giúp đờ, bèn trầm ngâm một lúc nói: “Tẩn tướng quân, việc này đã kinh động đến vương phi rồi.”

Tẩn Hải Dương cũng bờ ngờ, có phần căng thẳng hòi: “Vương phi đã nói gì rồi ư?”

Hồ Vân Bái lắc lắc đầu.

“Vương phi chiều nay đã phái người đến. lúc đó ta không có mật. bèn nói đề ta ngày mai đi qua phù giải thích rõ sự việc, sự tình thật sự đã nghiêm trọng rồi.”

Tẩn Hải Dương cũng biết.

Triệu vương phi chẳng bao giờ nhúng tay vào việc quân chính, nhưng lẩn này phá lệ phái người đến hòi thăm, nói rõ sự tình đã nghiêm trọng đến mức vương phi cũng không thể ngồi nhìn.

Hồ Vân Bái giữa đêm mời mình đến nhất định là có việc định nhờ.

Hắn bèn gật gật đầu nói: “Không biết Hồ tướng quân giờ đã có kế hoạch gì cHứa?”

“Ta muốn chia hai bước đồng thời tiến hành!”

“Hồ tướng quân cử nói. ta sẵn sàng nghe.”

Hồ Vân Bái tổ chức lại lời lẽ. từ từ nói: ‘Trước tiên ta đã tìm được một ít manh mối. có liên quan đến một quan viên họ Thích trong triều, ta điều tra ra người này, ta sẽ lẩn dây tìm dưa tiếp tục men theo manh mối này tìm ra người giật dây đằng sau.

Thử hai nữa là ngăn chặn các hiện tượng lạ tiếp tục xuất hiện.

Việc này mình ta không đủ nhân lực. hi vọng Tẩn tướng quân có thể hỗ trờ thêm.”

Mặt Tẩn Hải Dương lộ vẻ khó xử.

Chương 656: Thả Dây Câu Cá

Không có hé răng, sự điều động của nội vệ vô cùng nghiêm ngặt, nhất định phải có văn bàn thinh cầu của chính sự đường, sau đó do đại tướng phủ trường sứ phác thào lệnh điều binh, báo với Lý Khánh An được đồng ý rồi, nội vệ mới có thể xuất binh, nếu là ở bên trong thành Trường An, Hồ Phái Vân đã có thế đến tìm Thiên ngưu vệ hỗ trợ rồi. nhung ý của Hồ Phái Vân rất hiển nhiên là ở các huyện của Kinh Triệu phú đi chấp hành nhiệm vụ, như vậy thì có chút phiền toái rồi.

Nhưng mà cũng không phải là không có đặc thù, do hiện tại là thời kì đặc biệt, phần lớn thời gian Lý Khánh An không ở Trường An. cho nên lại cho hắn một sự linh động, nếu xuất hiện tình huống khẩn cấp, hắn có thể xuất binh trước, sau đó mới bổ sung thủ tục sau, còn về phần loại gì là thuộc tình huống khẩn cấp, thì vậy phải do chính hắn phán đoán thôi.

Hồ Phái Vân thấy Tẩn Hài Dương không có hé răng, cũng biết hắn khó xử, trong lòng Hồ Phái Vân cũng sốt ruột hăn lên, lại nói: “Tẩn tướng quân, đối phương nhất định đã sớm lên sẵn kế gách rồi, những dấu hiệu lạ tất nhiên sẽ tập trung xuất hiện, chi là thời gian phát hiện sớm hay muộn thôi, ta hoài nghi sáng mai, lại sẽ có người phát hiện ra cái gì nữa. tình huống khẩn cấp, ta hy vọng nội vệ có thể ngay đêm nay xuất binh, lao tới các huyện mà khống chế lấy thế cục.”

Nói tới đây, hắn đứng dậy thi lễ một cách kính cẩn: “Kính nhờ Tẩn tướng quân rồi!”

“Thôi được!”

Tẩn Hài Dương cuối cùng cũng thờ phào được rồi: “Ta bèn ngay đêm nay phái binh, lao tói các huyện trong Kinh Triệu, ngoài ra sáng sớm ngày mai, ta muốn cùng và Hồ tướng quân cùng đi gặp Vương phi.”

Hồ Phái Vân mừng rỡ, vội vàng nói: “Không thành vấn đề. ngày mai trời vừa sáng ta sẽ đến tìm Tẩn tướng quân ngay để cùng đi gặp Vương phi. hiện tại thinh tướng quân lập tức phái binh.”

“Thế thì ngay bây giờ ta bèn đi an bài!”

Tẩn Hài Dương chắp tay, đứng dậy liền đi khỏi, trong lòng Hồ Phái Vân có sơ sơ một chút manh mối. hắn ngồi xuống, lại cẩn thận nhìn xem lại bản thảo, lầm bẩm: “Viên quan họ Thích này Rõt cuộc là ai đây?”

Đúng lúc này, văn thư lang đang cầm mấy quyển hồ sơ đi đến: “Tướng quân, ty chức tìm được rồi!”

Sau nửa canh giờ, năm nghìn danh nội vệ sĩ binh chia làm năm mươi đội. ngay đêm đó lao tới các huyện của Kinh Triệu phủ…

Trời vừa tảng sáng.

Triệu vương phi Độc Cô Minh Nguyệt bèn thức dậy rồi, là chù phụ trong vương phủ. khi Lý Khánh An không ở Trường An. nàng liền phải gánh vác hết toàn bộ mọi việc lớn nhỏ trong vương phủ.

Mỗi ngày nàng đều rất bận rộn.

Không chi việc bên trong phủ bề bộn. hơn nữa còn có rất nhiều việc đối ngoại xã giao, cơ hồ mỗi ngày đều có nội quyến quan viên đến viếng cửa bái phông, nội quyến của triều đình và quan viên địa phương đều có cả. gần đây đại chiến Hà Đông kịch liệt, nàng còn phải kêu gọi chị em ở Trường An may vớ giày áo đơn cho tướng sĩ tiền tuyến, trấn an thê nhi phụ mẫu của các tướng sĩ đã bỏ mình.

Mặt khác, chính nàng còn có hai con trai cẩn đến sự quan tâm chăm sóc của nàng nữa. cho nên mỗi ngày nàng cơ hồ đều vội vã đến chân không chạm đất.

Mấy ngày nay, Minh Nguyệt lại thêm mấy phần tâm sự. nhưng sự kiện về điềm báo trong Trường An đồn ầm cả lên khiến trong lòng nàng lo lắng hẳn lên. lúc ban đầu. khi con rùa ngàn năm có khắc chừ xuất hiện.

Minh Nguyệt còn tường rằng do trượng phu sai người âm thầm làm. nên nàng bèn không có để ở trong lòng, chi là mỗi ngày phái

người đến tửu quán trà lâu nghe một số ỷ kiến của dân.

Kết quả dân ỷ thì là nửa mừng nửa lo, năm phần phản đối, năm phần ủng hộ, còn phần lớn người thì không có tò thái độ nào cả. trong lòng nàng khẽ cảm thấy trên việc này trượng phu đã có chút nóng vội rồi. có chút hám lợi mà sốt ruột quá.

Nhưng buổi chiều ngày hôm qua. bỗng nhiên lại xuất hiện hai vụ điềm báo Tân Phong.

Lam Điền, quan viên địa phương gióng trống khua chiêng mà đưa tới, dân ỷ nhanh chóng quay ngược trờ lại, rất nhiều người ủng hộ đã không còn hé răng nữa. nhưng tiếng chửi bới, phản cảm bắt đầu xuất hiện.

Minh Nguyệt cũng bắt đầu có chút bất an.

điềm báo vốn là ý trời, ngẫu nhiên xuất hiện một chút, cho thấy lên ý trời, nhưng liên tục xuất hiện ba điềm báo, thì rõ ràng đó là cố ý mà làm rồi. làm như vậy sẽ phản tác dụng ngay, Minh Nguyệt vốn dĩ không hề hòi đến việc làm của trượng phu. nhung lúc này đây, nàng cuối cùng cũng không nhịn được nữa. nàng muốn nhắc nhờ Hồ Phái Vân một chút.

Minh Nguyệt vừa mới từ phòng của đứa con đi ra. liền có a hoàn đến bầm báo: “Tình báo đường Hồ tướng quân và nội vệ Tẩn tướng quân tới rồi.

đang ở trong khách đường chờ đợi!”

“Nhờ bọn họ chờ một chút, ta lập tức sẽ ra ngay.”

Minh Nguyệt trờ về phòng thay đổi quẩn áo, liền đi về hướng khách đường.

Trong khách đường.

Hồ Phái Vân và Tẩn Hải Dương đang kiên nhẫn mà chờ Vương phi triệu kiến, đối với bọn họ mà nói. tầm quan trọng của việc Triệu Vương phi triệu kiến, vượt xa hơn cả việc hoàng thái hậu triệu kiến.

Trong lòng hai người đều có một chút bất an.

Hồ Phái Vân là bời vì sự tắc trách của tình báo đường đã làm cho vấn đề không ngừng xuất hiện như bây giờ, sự ảnh hưởng ác liệt tăng lớn. là một sự bất an của việc tắc trách, còn Tẩn Hải Dương là bời vì tối hôm qua trong tình huống không được sự đồng ý của Lý Khánh An. tự tiện đem năm ngàn quân phái đến các huyện của Kinh Triệu để khống chế thế cục, hắn bất an vì đã vượt quyền hạn của mình.

Bên ngoài khách đường tiếng ngọc bội khua vang. làn hương thơm thoang thoảng bay đến.

Triệu Vương phi Độc Cô Minh Nguyệt dưới sự tống của mười mấy a hoàn đi vào khách đường.

Hai người vội vàng đứng lên.

đồng loạt khom người thi lễ: “Ty chức Hồ Phái Vân.

Tẩn Hải Dương tham kiến Triệu vương phi!”

“Hai vị tướng quân xin hãy miễn lễ.”

Minh Nguyệt khoát tay chặn lại.

ôn nhu nói: “Mời ngồi đi!”

“Đa tạ Vương phi!”

Trong miệng tuy rằng cảm ơn. nhưng hai người lại không có ngồi xuống, chỗ ngồi trong khách đường không giống thư phòng của Lý Khánh An có phần chù khác, bọn họ một khi ngồi xuống, thì sẽ ngồi ngang hàng với Vương phi, tuy rằng lúc Minh Nguyệt ở trong này tiếp kiến gia quyến quan viên thì tất cả mọi người đều tùy ý mà ngồi, thê tử của quan viên ngũ lục phẩm cũng có thế ngồi sát cánh với Minh Nguyệt như tỷ muội vậy, không có phân chia cấp bậc gì cả.

Gia quyến có thể, nhưng thuộc hạ thì không được.

Minh Nguyệt cũng hiểu được điều này, nàng cũng không miền cường, cười xòa liền ngồi xuống, hai người khoanh tay mà đứng. chờ Vương phi hỏi.

“Hai vị tướng quân đều là người bận rộn. ta mời hai vị tướng quân lại đây cũng là bất đắc dĩ. mong hai vị tướng quân thông cảm cho.”

Ngừ khí của Minh Nguyệt thủy chung rất nhẹ nhàng, tuy rằng nàng chi có mời một mình Hồ Phái Vân tới. nhưng Tẩn Hài Dương không mời mà tới, nàng coi như minh đã mời hai người vậy không hề tò ra nghi hoặc sự có mặt của Tẩn Hài Dương.

“Ta nghĩ hai vị tướng quân hẳn là đã biết nguyên nhân mà ta mời các ngươi tới rồi!”

Ngừ khí nhẹ nhàng của Vương phi khiến cho Hồ Phái Vân cảm thấy một phen xấu hồ, nếu hắn có thể phát hiện chuyện này sớm một chút, mà ngăn ngừa được sự việc xảy ra. thì đã không làm cho Vương phi phải lo lắng như vậy rồi. cho dù Vương phi không hề tò ra lo lắng, nhưng việc Vương phi triệu kiến bọn họ đã chính là một sự lo lắng rồi.

“Ty chức hiểu được, là việc xảy ra của điềm báo, làm cho Vương phi lo lắng rồi.”

Minh Nguyệt cười xòa. cố hết sức dùng một ngừ khí uyền chuyển khuyên nhủ: “Kỳ thật ta cũng biết các ngươi làm như vậy là chắp hành mệnh lệnh của Đại tướng quân.

Đại tướng quân các ngươi thưởng ngày thì rất trấn tĩnh, nhưng nhiều lúc đầu óc hắn cũng quá nóng vội. một khí nóng vội thì thưởng là không đề ý hậu quả. quyết giữ ý mình, ta cũng không sợ các ngươi chê cười, có đôi khi hắn cũng vì một số việc vặt trong gia đình mà nổi giận với ta. sau đó thì ta sẽ nhượng bộ, sau khi sự việc qua rồi hắn tinh táo lại thì lại trách ta vì sao không kiên trì ỷ của mình.

Ý của ta là nói, Đại tướng quân các ngươi thực ra là người phóng khoáng. sẽ không ghi hận. nhiều khi hắn lại càng cảm kích sự khuyên can của các ngươi, hai vị tướng quân hiểu được ý của ta chứ?”

Hồ Phái Vân và Tẩn Hải Dương nhìn nhau, thì ra Vương phi tường rằng là do Đại tướng quân hạ lệnh làm. sự uyển chuyển và tự trách của Vương phi làm cho bọn họ vô cùng cảm động.

Hồ Phái Vân vội vàng nói: “Ý tốt của Vương phi ty chức vô cùng cảm kích, nhung lẩn này quả thật không phải là ý của Đại tướng quân.”

Minh Nguyệt ngần ra: “Ta không hiểu ý của Hồ tướng quân cho lắm?”

Tẩn Hài Dương tiếp lời nói: “Chuyện này kỳ thật không có lấy một chút quan hệ gì đến chúng ta cả.

Đại tướng quân không có hạ lệnh, chúng tôi cũng không có tự tiện làm.

đây là một âm mưu. có người đang cố ý bôi nhọ Đại tướng quân.”

“Còn có chuyện này nữa à?

Khó trách!”

Chương 656: Thả Dây Câu Cá

Lúc này Minh Nguyệt mới bừng tinh ra. nàng vội vàng hỏi: “Thế…

Thế chủ mưu đằng sau chuyện này đã điều tra ra cHứa?”

Hồ Phái Vân nói: “Ty chức đã tra ra một chút manh mối.

đang tiếp tục bới móc thêm, tin rằng hai ngày nay sẽ có thu hoạch.”

“Vất vả hai vị tướng quân rồi. nhung ta đề nghị trong lúc điều tra chù mưu đứng đằng sau sự việc này, cũng phải phòng ngừa lại có nhưng điềm báo khác phát sinh nữa.

Hiện ở bên ngoài đã có nhưng tiếng ác mồm ác miệng xuất hiện rồi, mặc dù có khả năng là do cố ý hàm hại. nhưng điềm báo không ngừng được phát hiện, ảnh hưởng quả thật không tốt.

Lời đề nghị cũng đang của Vương phi cũng là điều mà Tẩn Hài Dương mong đợi. hắn vội vàng nói: “Ty chức cũng hiểu không có để cho nhưng sự việc tương tự phát sinh nữa. cho nên tối hôm qua ngay ban đêm đã phái binh đi các huyện ở Kinh Triệu bố phòng.

Ngày hôm qua Hồ tướng quân ở Cao Lăng huyện đã thành công ngăn cản được việc xuất hiện điềm báo trên bia bạch ngọc rồi. nếu không đã là bốn điềm báo rồi. chủng ta đều nhất trí cho rằng. nếu không ngăn cản. sẽ còn có thề có điềm báo thử năm. thử sáu thậm chí thứ mười phát sinh.”

Hồ Phái Vân cũng nói: “Vê phần lời đồn. ty chức đã phái nhân viên ưu tú đi xuống phố phường điều tra rồi. nếu có người cố ý loan tin đồn đi, ty chức sẽ lập tức bắt giữ ngay.”

Minh Nguyệt gật gật đầu: “Hai vị tướng quân cũng đều là ái tướng tâm phúc mà Đại tướng quân tín nhiệm nhất, cũng đều là nhân tài rường cột. ta cũng không nói gì thêm nữa. chi hy vọng một điểm, không được bắt người vô tội, như vậy sẽ càng tổn hại thêm danh dự của Đại tướng quân.”

“Ty chức hiểu được, nhất định sẽ không làm hại đến người vô tội!”

Hồ Phái Vân tuy rằng đã hứa hẹn với Vương phi như thế. nhưng trong lòng hắn lại biết Lý Khánh An tuyệt không nương tay như vậy đâu. có đôi khi nếu không đưa ra thủ đoạn ráo riết một chút, thì sẽ khó mà giải quyết được vấn đề.

Minh Nguyệt thấy bọn họ đã có đối gách, bèn cũng yên tâm rồi. cười nói: “Ta sẽ không làm lờ công sự của hai vị tướng quân, đợi Đại tướng quân trờ về ta nhất định sẽ nói thực với Đại tướng quân, hai vị tướng quân đã cố gắng nổ lực như thế nào.”

Tửu quán Quy Khử Lai Hề ở chợ tây, nơi này buôn bán thịnh vượng, mỗi ngày khách lai khách văn liên miên không dứt. tửu quán, quán trà… phần lớn đều là trung tâm ngôn luận của các khách rượu, rất nhiều tin tức bên lề đều là từ nhưng nơi này mà nhanh chóng lan truyền ra.

Đã dẩn tới giữa trưa, khách đến tửu quán ăn cơm cũng càng ngày càng nhiều, lầu hai đã ngồi đầy khách nhân, tiếng người ồn ào, náo nhiệt dị thưởng, một gã đàn ông trung niên đã uống quá nhiều vài chén rượu, có chút khống chế không được bản thân, hắn đứng dậy lớn tiếng nói: “Trên đời này người vô si rất nhiều, nhưng cũng không vô si bằng người kia đó.”

Có người góp vui hôi: “Vị gia này, người mà ngươi nói là ai a?”

“Còn ai nữa. cái người đến từ An Tây đó mà!

Hắn muốn làm hoàng đế muốn đến phát điên rồi, không tiếc tạo ra nhưng điềm báo, làm giả ý trời, hắn tường hắn là ai chứ. có thể lấy tay mà che trời sao?

Tường đám dân đen chúng ta đều là kè ngu ngốc sao?

Hắn muốn làm hoàng đế, còn không tới phiên hắn đâu!”

Lời nói của người đàn ông trung niên có người không thích nghe, một vị lớn tuổi ngắt lời nói: “Người ta làm sao không thể làm hoàng đế chứ. người ta cũng là tôn thất, vả lại làm cũng khá tốt. văn trị võ công, tất cả mọi người đều có mắt mà nhìn thấy cả.”

“Xằng bậy!”

Người đàn ông trung niên say túy lúy chi vị lớn tuổi mắng: “Tên lão tặc nhà ngươi toàn nói xằng bậy, Đại Đường hoàng đế chính tông ta ở Thành Đô, ngươi nhớ kỹ lấy, hoàng đế ở Thành Đô, không ở Trường An. hắn là cái thá gì. hừ!

Cũng xứng làm hoàng đế ư?

Cũng không biết là đứa con rơi của người Hồ nào nữa…”

Hắn còn cHứa nói dứt lời, bên cạnh lập tức có hai người đàn ông trê vạm vỡ to tròn đứng lên. một quyền đấm đến người đàn ông trung niên ngã xuống đất. ‘bình bịch bùm bùm!\ mấy cái bàn bị đụng ngã lật nhào, bát đĩa rơi tang tành, trong tửu quán vang lên một loạt tiếng kêu la sợ hãi, các khách rượu cũng đều rời khôi vị trí lui về phía sau cả.

Rối tung ben cả lên.

Người đàn ông trung niên bị đánh rụng hai chiếc răng. hắn bụm miệng mà mắng to lớ mớ không rõ, hai hán tử tiến lên trước, đánh cho hắn mấy cái tát tai, mặt mày đều đánh sưng cả lên. một người nắm tóc hắn lên. một người bóp lấy cố chán hắn. trực tiếp lôi hắn xuống từu quán.

ờ trước lối cầu thang đi xuống vừa lúc gặp chưởng quầy nghe tiếng chạy lên. chưởng quầy vừa định ngăn hai người lại. một người trong đó lấy ra một khối lệnh bài bằng đồng quơ lên trước mặt hắn một cái. mặt chưởng quầy xoạt một cái trắng bệch hăn. bối Rối mà đứng ở một bên. sợ tới mức hai chân phát run. trơ mắt mà nhìn người đàn ông trung niên bị lôi ra khỏi cửa lớn của từu quán, ném vào trong một chiếc xe ngựa, xe ngựa lập tức đi khỏi.

Chưởng quầy đi lên lầu, hốt hoảng chắp tay cầu xin mà nói với mọi người: “Các vị đại gia. ta van cầu các ngươi, đừng nói hươu nói vượn nữa. tập trung mà ăn cơm uống rượu thôi, hai vị vừa rồi ấy là người của nội vệ tình báo đường a!”

Vị lớn tuổi lại bưng chén rượu lên chầm chầm mà nói: “Nói chuyện thì nói chuyện, nhung ở noi công khai mà mắng kẻ trên là con riêng của người Hồ, đó không phải là đang muốn tìm cái chết sao?

Ta xem a!

Người này tám chín phần mười là thám tứ của Nam Đường phái tới đấy.”

ờ trà lâu Cảnh Dương bên chợ đông. cũng đã xảy ra sự việc tương tự. một gã lái thương công khai lớn tiếng mắng Lý Khánh An vì muốn thượng vị không từ Thủ đoạn, dùng sức người mà tạo ra điềm báo, hắn lập tức bị người của tình báo đường bắt đi…

Để bình ồn sự ảnh hưởng ác liệt đó, tình báo đường, nội vệ, thiên ngưu vệ cũng đều xuất động đại lượng binh lực. trong một buổi sáng, bèn có hơn ba trăm người vì lan truyền Lý Khánh An cố ỷ tạo ra điềm báo mà bị bắt đi, gây trấn áp rất lớn. rất nhanh chuyện này liền không ai nhắc lại nữa…

Một chiếc xe ngựa chạy vào Thái Bình phường của Trường An. dọc theo nhưng hàng cây râm mát trên các đường trong phường đi được một dặm. vừa ẹo vào khúc cua. chạy vào một con đường nhỏ, đây là con ngõ cụt. phía trước bị một tòa nhà lớn ngăn lại. xe ngựa đứng lại trước cửa tòa nhà lớn. một vị lớn tuổi mặc cầm bào trắng từ trong xe ngựa đi xuống, vị lớn tuổi chừng hơn sáu mươi tuổi, bộ dạng vừa cao vừa béo, trên mặt là một đôi mắt ti hí. bèn giống như lúc nào cũng đang lim dim ngủ vậy, hắn đi đến trước cửa phù, nhìn xem tấm bảng trên tường một lúc, trên tấm bảng viết hai chừ ‘Lý trạch\ đây là phù trạch của công bộ thị lang Lý Khai Phục.

“Bùm bụp!” vị lớn tuổi dùng sức gõ vài cái lên cửa.

“Ai đó?”

Bên trong cánh cửa có người hôi.

“Là ta.

Thích lão gia!”

Cửa mờ, một người gác cồng mờ cửa cười trừ nói: “Thì ra là Thích lão gia. mau mau mời vào.”

“Lão gia nhà các ngươi có ở nhà không?”

“Dạ có!

ở trong thư phòng đó!”

“ừm!

Đi nói cho hắn một tiếng ta tới rồi. muốn gặp hắn.”

‘Thích lão gia hãy đợi một chút, nô tai đi ngay đây.”

cồng lớn đóng lại một tiếng keng két. lúc này, trước con đường nhỏ cách cồng lớn ước chừng vài chục bước xuất hiện một người đàn ông cười ngựa. hắn nhìn chiếc xe ngựa đứng ở trước cửa phủ trạch của Lý Khai Phục một lúc, bèn như không có việc gì mà mất hút ở trước hèm nhỏ, tìm đến một chỗ heo hút.

ở trên một quyển sổ nhỏ nhanh chóng ghi lại cái gì đó, liền xoay người xuống ngựa, tựa vào một gốc cây đại thụ kiên nhẫn mà chờ xe ngựa đi ra.

Vị lớn tuổi họ Thích này tên Thích Tuần, từng nhậm chức Đại Lý tự thiếu khanh, là tâm phúc của Vương Cúng, hai năm trước đã nương nhờ Nam Đường, vì nhờ Vương Củng, đã làm được tới chức Đại Lý tự khanh của Nam Đường, hai tháng trước vừa mới đến Trường An.

Vào lúc xế chiều.

Lý Khánh An cuối cùng cũng đã về đến Trường An. hắn không đứng lại ngoài thành, lệnh ba ngàn thân vệ ky binh đóng trại tại ngoài thành, bàn thân hắn lại đồi sang xe ngựa, dưới hộ vệ của ba trăm kỵ binh trực tiếp đi về phía hoàng thành.

Thời tiết dẩn dẩn ấm lên. có rất nhiều dân chúng Trường An vì muốn tránh nắng oi ban ngày, thưởng đều chọn lúc hoàng hôn mới ra dạo phố hóng mát.

Trên đại lộ đâu đâu toàn dòng người náo nhiệt, xe ngựa không đi nhanh được, ba trăm thân vệ cấn thận hộ vệ trái phải.

ánh mất đầy cành giác chằm chằm tra sát tứ phía.

Tuy không biết đây là xe ngựa của Triệu vương Lý Khánh An, nhung có ba trăm kỵ binh hộ vệ vẫn khiến dân chúng Trường An lũ lượt vây đến ngóng.

Xe ngựa từ từ thẳng tiến, Lý Khánh An ngồi trong xe suy ngẫm lại mọi việc xảy ra trong gần đây, hắn đã đạt thành thỏa hiệp với Quách Tử Nghi. trong Thái Hành Bát Hình.

Quách Tử Nghi bộ sẽ khống chế Tinh Hình, bảy thông đạo còn lại còn lại sẽ do quân đội của hắn khống chế, chặn quân An Lộc Sơn và Sử Tư Minh lại tại Hà Bắc, để bọn chúng tự tương tàn nhau, có thể nói đại cục Hà Bắc về cơ bản đã ổn định, cái đuôi duy nhất chính là bọn đưa đoàn dân chúng mà Trương Tuần dẫn theo an toàn trốn về Hà Bắc.

Đấy là nhiệm vụ hắn đã giao cho thủ lĩnh xích hầu Quý Thắng đi hoàn thành.

Chương 657: Việc Ngoài Dự Liệu

Ánh mắt Lý Khánh An từ từ quay trờ lại về phía triều đình, vào cái thời điểm này, Trường An xuất hiện hiện tượng điềm lành quả thực khiến Lý Khánh An có phần không ngờ.

Điềm lành là một việc tốt.

Lý Khánh An cũng từng suy ngẫm sẽ làm việc tương tự. nhung hắn cho rằng giờ vẫn cHứa phải lúc, đợi khi điều kiện chín mùi, hắn tất nhiên sẽ ám chi thuộc hạ đi làm.

Nhưng Trường An xảy ra việc mai rùa có khắc chừ. vừa mới bắt đầu hắn còn ngỡ là do bọn Trương Quân làm. nhưng mãi đến khi hắn nhận được thư của Chính sự đường. hắn mới bắt đầu ý thức được việc này không đơn giản, tiềm thức nói với hắn đây cực có khả năng chi là một góc của chuỗi âm mưu.

Từ cổ chí kim bất kỳ sự thay đổi quyền lực nào cũng chẳng dễ dàng, nhất là dính líu đến quân quyền lại nhiều lúc toàn phải kết thúc bằng sự tranh đoạt đầm máu hơn.

Lý Thế Dân muốn lên ngồi đã xảy ra Huyền Vũ Môn chi biến, sau khi Cao Tông chết xuất hiện Võ Tắc Thiên soán vị.

Lý Long Cơ tranh vị giết chết tập đoàn của Thái Bình công chúa.

Lý Hanh lên ngôi lại xảy ra sự biến Mã Ngôi ba.

Giờ đến phiên Lý Khánh An hắn muốn lên ngôi, thì liệu sự tình có dễ dàng đến thế chứ?

Thời điểm này xảy ra sự kiện hiện tượng lạ. liệu đó có phải là bắt đầu cho đòn phản kích cho hắn không?

Lý Khánh An lúc đi qua huyện Tân Phong, hắn đã được biết huyện Tân Phong, huyện Lam Điền đều xuất hiện điềm lành, nghi vấn trong lòng lại càng trầm trọng hơn.

Xe ngựa từ từ đi vào Chu Tước môn. trực tiếp đứng lại phía trước cửa nội vệ.

Tẩn Hải Dương đến huyện Võ Công xử Lý việc khẩn cấp, nội vệ và tình báo đường có cùng một cửa lớn.

Trước cửa.

Hồ Vân Bái và phó tướng của Tẩn Hải Dương là Triệu Diên Tự cùng mấy mươi quan tướng đi ra nghênh đón.

Lý Khánh An xuống xe, mấy mươi người cùng quỳ một chân thi lễ: “Ty chức tham kiến đại tướng quân!”

“Các vị tướng quân miền lề!”

Lý Khánh An thấy Tẩn Hải Dương không có mặt bèn cười hòi: “Tẩn tướng quân đâu?

Sao không thấy hắn?”

Phó tướng Triệu Diên Tự đi lên bầm báo: “Hồi bẩm đại tướng quân, huyện Võ Công phát hiện được điềm lành bụng cá chép xuất hiện cầm thư. người phát hiện cá chép đã bị khống chế.

Tẩn tướng quân đã khẩn cấp đi xử lý.”

‘Thế ư?

Lại xuất hiện thêm một vụ nữa à?”

Lý Khánh An cười nhạt: “Đúng là ỷ trời khó tránh!”

Hồ Vân Bái cũng đi lên trước nói: “Đại tướng quân, ty chức có sự tình quan trọng cẩn bẩm báo.”

“Đi vào rồi nói từ từ.”

Lý Khánh An đi theo mọi người vào tình báo đường. hắn đi đến trước mặt con rùa ngàn tuổi đầu tiên, chăm chú nhìn con rùa hình thể khổng lồ này, nó đang lê tấm thân nặng trịch của minh từ từ bơi đủa trong nước lu. chừ trên lưng nó lấp lánh ánh sáng kỳ bí dưới ánh đèn.

Kỳ thực nếu không có các điềm lành khác xuất hiện, con rùa ngàn năm này quả thực là một công cụ tuyên truyền không tổi. loại rùa ngàn tuổi hiếm thấy này, thưởng chi khiến người khác phải tín phục, đúng là đáng tiếc thật, nhung cũng nói rõ chủ mưu sau lung của nó cũng đã hao tổn không ít công sức.

“Đại tướng quân, người viết nhưng chừ này đã điều tra ra rồi. quả thực khiến người ta giật mình.”

Lý Khánh An gật gật đầu. chi vào nội đường nói: “Vào nội đường nói!”

Cà đoàn người đi vào nội đường ngồi xuống, nhung người khác đều mạnh ai làm nấy việc, chi để lại vài nhân vật mấu chốt trình bày sự tình.

Lý Khánh An uống một ngụm trà mát. hỏi trước tiên: “Đến lúc này tổng cộng xuất hiện mấy hiện tượng điềm lành?”

Hồ Vân Bái trả lời: “Đến giờ tổng cộng là sáu vụ. bị công khai ba vụ.

được chúng ta kịp thời nén lại cũng có ba vụ.”

“ồ!

Ngoài cẩm thư trong bụng cá chép ra còn có gì nữa ư?”

“Ngoài cẩm thư trong bụng cá ra. còn có thạch bia bạch ngọc của Cao Lăng, và nữa là châu báu Vệ Hà xuất thủy hồi sáng hôm nay.”

Lý Khánh An có phần hửng thú hòi: “Châu báu làm sau ra khỏi nước được?”

“Bẩm đại tướng quân, sáng hôm nay một thuyền công phát hiện trên Vệ Hà một chiếc thuyền nhỏ không nhỏ, trên thuyền chi có một chiếc chén ngọc, trên chén khắc

chừ y như trên mai rùa. trong chén có đặc một hạt châu to bằng quả trứng gà. nghe nói là hạt trân châu lớn.”

“Một con thuyền?”

Lý Khánh An cười cười: “Ta còn cử ngờ là hạt châu từ từ trồi ra khỏi mặt nước chứ?”

Hắn lại hòi Hồ Vân Bái: “Ngươi giờ có thể nói rõ nội tình vụ này rồi chứ?”

Hồ Vân Bái do dự một lúc, “Đại tướng quân có thể theo thuộc hạ đi xem mật mấy người không?”

“Được!”

Lý Khánh An đứng dậy đi theo Hồ Vân Bái vỏng ra hậu viện tình báo đường.

Noi đó có một dãy phòng, chính là nhà lao lâm thời của tình báo đường, trước cửa nhà lao có binh sĩ đứng gác đầy. thấy Lý Khánh An đến đều một loạt quỳ xuống hành quân lễ.

Đi đến gẩn một tòa lao phòng, trong phòng có một nam tử trung niên bị trói lại. hắn Trần truồng thân trên, tử chi đều bị trói vào trong vỏng sắt như một hình chừ đại.

Người này chính là nam từ trung niên bị bắt trong từu từ sáng nay.

Hồ Vân Bái chi vào hắn nói: “Người này họ Vệ, là một thám tử cấp thắp của sát sự sảnh Nam Đường.

đóng giả làm thương nhân, nếu không phải từ tóc hắn phát hiện một mảnh giấy, bọn thuộc hạ đã xém chút thả hắn đi.”

Sát sự sảnh là cơ quan tình báo của Nam Đường do Lý Hanh xây dựng, để Lý Phù Quốc khống chế, nghe nói có hàng ngàn tên thám tử dưới trướng, vừa phụ trách giám sát bá quan, đồng thời cũng sẽ được phái đến thám thính tin tức Trường An.

Bọn họ đóng giả làm đủ các ngành nghề, khá ư kín đáo, theo tình báo của tình báo đường Trường An. sát sự đường có hơn hai trăm người tại Trường An. hình thành một mạng lưới tình báo nghiêm ngặt, hơn nữa đều là quan hệ đơn tuyến, bắt được một trong số đó cũng khó mà phá được cả mạng lưới.

Lý Khánh An chau mày, hòi: “Trên giấy viết gì?”

Hồ Vân Bái từ khay đồng bên cạnh rút ra một tờ giấy đưa cho Lý Khánh An.

“Trên giấy là một điều mệnh lệnh, là tên của tám tửu tứ. bọn thuộc hạ có thấm vấn. hắn chính là người phụ trách bôi nhọ đại tướng quân trong sự kiện điềm lành lẩn này tại tám tửu tứ này.”

“Ta nói… ta cái sì cũng khai, xin hãy tha mạng cho ta.”

Nam từ trung niên từ từ tinh lại.

ú ớ nói gì đấy.

Hồ Vân Bái dẫn Lý Khánh An đến xem người này chính là để bàn giao việc này, hắn gật gật đầu nói: “Người này chẳng qua là một tiểu lâu la, may thay là thượng cấp của hắn lại vừa khớp có tình báo gửi về Thành Đô, nên hắn được do thượng thượng cấp của hắn quản hạch, nhờ như thế mà bọn thuộc hạ đã từ miệng hắn có được tình báo thượng thượng cấp hắn, và trưa nay đã bắt được người này.”

Hồ Vân Bái chi vào căn phòng bên cạnh, “Đại tướng quân, xin hãy đi theo ty chức.”

Lý Khánh An đến căn phòng bên cạnh, thủ vệ trước cửa lập tức lũ lượt tránh ra, chi thấy trong phòng đang trói một nam từ lại, hắn nôm chừng tứ tuần tuổi, trắng trắng béo béo, dưới cằm không râu, cổ khá ư là bằng phẳng mịn màng, xem ra là một hoạn quan, hình như đã chịu cực hình.

Hồ Vân Bái chi chi hắn cười đắc ý nói: “ Người này tên Dương Trang Ý, là một hoạn quan, cũng là trợ thủ đắc lực dưới trướng của Lý Phù Quốc, là thủ lĩnh phụ trách sự vụ sát sự sành tại Trường An. thân phận được yểm hộ là chưởng quỹ tiệm vài vóc Ba Thục tại chợ Đông, ngày thưởng đều có đeo râu giả trên cằm.”

“Ý ngươi nói người này chính là đầu não tình báo của Lý Hanh tại Trường An.

đúng không?”

“Hồi bẩm đại tướng quân, hai tháng trước thì đúng là thế, nhưng giờ quyền lực của hắn đã bị trấn lột sạch, tất cả thủ hạ của hắn đều bị mượn đi. giờ dưới tay hắn chi còn lại năm người. phục trách màng tuyên truyền thôi.”

Hồ Vân Bái không đợi Lý Khánh An hỏi tiếp, hắn lại tiếp tục bẩm báo: “Căn cứ theo lời của Dương Trung Ý, hai tháng trước, Lý Hanh vạch ra một loạt các hành động nhằm vào đại tướng quân, gọi tên là ‘phản Khánh”, sự kiện hiện tượng điềm lành lẩn này cũng là một trong cách hành động mà họ đã vạch sẵn kế hoạch, về sau còn có ám sát. ly ai án. gách phán… do tướng quốc Vương Củng toàn quyền phụ trách!”

Lý Khánh An bỗng nghe ra được chút ít. không khỏi hiếu kỳ hỏi: “Vì sao không phải để Lý Phù Quốc phụ trách mà lại giao cho Vương Củng làm việc này?”

“Đại tướng quân quà thật đã hỏi đúng mấu chốt, từ trong miệng của Dương Trung Ý, bọn thuộc hạ mới biết được chút ít nội tình từ phái cung đình Nam Đường?”

“Nội tình gì?”

Hồ Vân Bái lấm lét nhìn quanh quẩn một hồi mới nói: “Đại tướng quân, việc này quà thật cơ mật, xin hãy cho phép thuộc hạ đi vào nội đường rồi từ từ bẩm báo.”

Lý Khánh An gật gật đầu xong bèn đi theo Hồ Vân Bái vào nội đường, vừa vào trong ngồi xuống; hắn đã vội hôi: “Nói đi. nội tình gì?”

“Đại tướng quân, tên Dương Trung Ý ấy nói Lý Hanh và thái tử Lý Hệ đã nảy sinh ra mâu thuẫn, hơn nữa còn là mâu thuẫn không nhỏ, là do lúc Lý Hanh dẫn quân tấn công đánh Tương Dương.

Lý Hệ trấn thù Thành Đô giám quốc, nhung hắn đã vượt quyền tiến hành một số biến động nhân sự trọng đại, dẫn đến Lý Hanh cực kỳ bất măn.

Lý Hanh vì thế mà có ỷ phế truất thái tử.”

Nghe đến đây Lý Khánh An không khỏi bậc cười.

“Đây đúng là phong cách của hắn. người khác xâm lấn một chút ít quyền lực của mình cũng không cho phép, ta còn ngỡ hắn thật sự đã chọn được thái từ rồi chứ?

Xem ra hắn còn muốn lập thái từ khác, ta đoán chắc thái từ mới chắc là Bành vương Lý cẩn.”

“Đại tướng quân đoán thật chả sai chút nào, tên Dương Trung Ý đó nói.

Lý Hanh rất xem trọng Bành vương, không nhưng tán thưởng Bành vương có tư cách long phụng trước nơi công khai, mà còn chuẩn bị bổ nhiệm hắn làm thượng thư lệnh, chù quản tài thuế Nam Đường.”

Lý Khánh An trầm tư một hắn. lại hỏi: “Không lẽ là do Vương Cũng ủng hộ Lý Cẩn. còn Lý Phù Quốc ủng hộ Lý Hệ, cho nên Lý Hanh mới để Vương Cùng chù quản việc này, đúng thế không?”

Hồ Vân Bái cười nói: “Đúng là như thế.

Lý Hanh chính là muốn mượn việc này đoạt lại một phần quyền lực của sát sự sảnh từ tay Lý Phù Quốc, cho nên Dương Trung Ý tuy là đầu não mạng tình báo tại Trường An. nhưng toàn bộ thủ hạ dưới tay hắn đều bị mượn đi. trên thực tế là quyền lực bị đoạt đi. bản thân hắn bị làm cho sáo rỗng lực lượng, việc Lý Hanh muốn đôi thái tứ là vô cùng cấn mật. chi có trong lòng mấy người đương sự hiểu, cả trọng thần như Thôi Viên còn không biết.

Tên Dương Trung Ý này là tâm phúc của Lý Phù Quốc, cho nên hắn mới được tin mật này.

Mà chúng ta cũng cơ duyên ngẫu nhiên thế nào lại bắt được hắn.”

Lý Khánh An khoát tay đằng sau đi lại trong phòng, tình báo này quả thật ngoài dự liệu của hắn. nếu tình báo này xác thực, vậy nội bộ Nam Đường rất có khả năng phát sinh rạn nứt. có phải thòi cơ đánh Nam Đường đã chín mùi rồi chăng?

Nghĩ đến đây, hắn lại nói với Hồ Vân Bái: “Hồ tướng quân, việc này tối nay ta sẽ suy nghĩ, sáng mai ta sẽ tiếp tục bàn kỹ hơn cùng ngươi, giờ ngươi hãy nói rõ hơn về việc điềm lành, ta muốn biết rõ hơn về tình báo cụ thể đằng sau.”

Chương 658: Tập Đoàn Phản Khánh

Hồ Vân Bái từ trong ngăn tủ lấy ra một tập hồ sơ đặt ở trước mặt Lý Khánh An: “Đại tướng quân, mời xem cái này!”

Lý Khánh An nhận lấy hồ sơ nhìn qua một lượt, trên túi có viết ‘Đại lý tự thiếu khanh Thích Tuần”, hắn khè can mày lại một cái. hỏi: “Đại lý tự có người này không?”

“Đại tướng quân, người này chi đám nhiệm Đại lý tự thiếu khanh được hai tháng. còn là ở hai năm về trước, do thời gian rất ngắn, bời vì rất nhiều người đều không quen biết người này lắm. người này bây giờ là Đại Lý tự khanh của Nam Đường.”

Lý Khánh An mờ hồ sơ ra. giũ ra một đống tư liệu, đại bộ phận đều là khảo bình nhiều năm của Lại bộ, hắn không có hửng thú đối với cái này, hắn từ bên trong lục ra một cuốn sồ nhỏ dùng tơ hồng đóng lại, cái này ở trong quân An Tây gọi là gách tơ hồng, cũng chính là ghi chép điều tra của bộ phận tình báo đối với một số nhân vật quan trọng, bao gồm bối cảnh, phái hệ cùng với một số việc mờ ám đen tối của hắn.

đều sẽ ghi chép trong này, đây mới là thứ đáng giá nhất đối với bộ môn tình báo.

Lý Khánh An mờ quyển gách tơ hồng này ra. lật được vài trang, chi thấy trên bề mặt viết rất rõ ràng, thứ từ của Vương Củng đã lấy con gái của hắn. người này là tâm phúc của Vương Cùng. lại liên tường đến nhưng điều mới nói ban nãy, Vương Củng là người phụ trách một loạt nhưng hành động nhằm thẳng vào mình lẩn này, Lý Khánh An như đã có chút sờ ngộ rồi.

Hắn khép cuốn sổ lại. hỏi: “Người thay thế Dương Trung Ý, chính là người này ư?”

“Đại tướng quân quả nói không sai chút nào, hành động ‘phản Khánh” do Lý Hanh bố trí dàn xếp, chính là do hắn toàn quyền phụ trách chấp hành, lẩn này liên tục xuất hiện điềm báo lành, bèn là do hắn một tay bày vẽ. hắn bây giờ ở ngay tại Trường An.

đang tích cực liên lạc rất nhiều quan viên trọng yếu.”

Hồ Vân Bái lại lấy qua một tấm giấy lớn. trải ra ở trước mặt Lý Khánh An. bên trên vẽ một bức vẽ, ở ngay chính giữa là tên của Thích Tuần, tên của hắn bốn phía là một vỏng tròn, vây chặt bời vô số hình vuông nhỏ, đại bộ phận hình vuông bên trong đều trống rỗng, nhung có ba hình vuông bên trong có viết tên.

Lý Khánh An tì mi nhìn qua. một cái là Công bộ Thị lang Lý Khai Phục, một cái là Đô thủy giám Sứ giả Trương Binh Quốc, một cái là Đại lý Tự thừa Thiệu Dịch, điều này có nghĩa là gì?

Hồ Vân Bái giãi thích nói: “Căn cứ suy đoán của bọn thuộc hạ.

Thích Tuần trong hai tháng này ít nhất đã có liên hệ qua không dưới hai mươi vị quan viên triều đình, buổi chiều hôm nay, hắn đã đến viếng cửa ba quan viên, ở trong phủ mỗi quan viên đều ở lại từ nửa canh giờ trờ lên. ty chức có chút hoài nghi…

“Hoài nghi cái sì?”

Ánh mắt của Lý Khánh An nhìn chăm chú vào đôi mắt của Hồ Vân Bái hôi.

“Ty chức chi là có chút nghi ngờ, vẫn không dám kết luận vội vàng.”

“Không sao, nói thử xem. ngươi hoài nghi điều gì?”

“Ty chức nghi ngờ một loạt nhưng sự kiện điềm báo này, không hoàn toàn là do người Nam Đường gây nên. ty chức cảm thấy quan viên triều đình đã tham dự vào bên trong đấy.”

“Nghi ngờ của ngươi có căn cứ không?”

Lý Khánh An lại hòi hắn.

“Có một chút chút!”

Hồ Vân Bái chi vào tên của Trương Binh Quốc trên hình vẽ nói: “Ty chức là từ trên tên của người này mà có được sự gợi ý, hắn là Đô thủy giám Tả sử. mà bia đá bạch ngọc ở huyện Cao Lăng hôm qua được lấp lại vào hôm trước, có người phát hiện một chiếc thuyền đỗ lại ở trong kênh Trung Bạch nơi cách bia đá không xa lắm.

đã đỗ lại được một đêm. thuộc hạ đã để lại một viên thù hạ chuyên môn điều tra chiếc thuyền này, giữa trưa hôm nay thủ hạ quay về bấm báo với thuộc hạ. chiếc thuyền kia là thuyền quan trắc kênh đào của Đô Thủy giám, ty chức lại đi điều tra ghi chép quan trắc của Đô thủy giám. bọn họ trong gẩn một tháng không phái thuyền đi kênh Trung Bạch quan trắc điều gì. vì vậy ty chức mới nghi ngờ chiếc thuyền này là Trương Binh Quốc tự ý điều phát, dùng vào việc vận chuyển bia đá bạch ngọc, bời vì là quan thuyền, bèn có thế không gặp phải bất kỳ sự kiêm tra nào, vô cùng tiện lợi, ty chức thậm chí hoài nghi rùa ngàn năm cũng là do chiếc thuyền này thả ra. nếu như sự suy đoán của ty chức thành lập, vậy thì Trương Binh Quốc đã có tham dự vào hành động tạo ra điềm báo lẩn này.”

Lý Khánh An cũng cảm thấy Hồ Vân Bái nói rất có lý, sự kiện lẩn này liên tục xảy ra sáu vụ điềm báo vô CÙNG chặt chẽ tinh vi. cũng vô CÙNG bí mật. chi dựa vào bản thân người Nam Đường e là rất khó làm được, rất có thể là có được sự giúp đỡ của quan viên triều đình, nếu như Trương Binh Quốc cũng dính líu tới vụ án. vậy thì tuyệt đối không chì có một minh hắn. nhưng quan viên khác cũng nhất định dính líu vào, đây chẳng khác nào là xuất hiện một tập đoàn quan liêu phản đối hắn Lý Khánh An.

Bây giờ điều mà Lý Khánh An quan tâm nhất là. trong số các quan viên mà tên Thích Tuần này liên hệ cao nhất là đã đến cắp bậc nào rồi. là đứng lại ở Công bộ Thị lang Lý Khai Phục, hay là còn có quan viên cấp bậc cao hơn nữa.

Lúc này, Hồ Vân Bái lại nói: “Đại tướng quân, bây giờ Dương Trung Ý bị bắt. ty chức lo lắng tên Thích Tuần này sẽ nhận được tin tức âm thầm bõ trốn, ty chức muốn tróc nã hắn. không biết đại tướng quân có đồng ỷ không?”

Lý Khánh An trầm tư trong chốc lát. lắc đầu nói: “Tốt nhất là buông dây dài ra thêm một chút, đừng nóng vội mà truy bắt. ngươi chi bằng đi bàn bạc với Dương Trung Ý một chút, đề hắn thay chúng ta làm việc, ngoài ra. tên Trương Binh Quốc kia quả là

cẩn phải bắt lấy hòi thăm một chút, hòi hắn có phải thật sự dính vào vụ án không, nếu như hắn thật sự dính tới. vậy người dính líu tới sẽ tuyệt nhiên không chi có một quan viên như hắn.”

“Ty chức hiểu rồi. chi là tên Dương Binh Quốc này nên bắt như thế nào mới không kinh động đến Thích Tuần.”

Lý Khánh An cười nhạt một cái: “Không ngại, ta tự có biện pháp.”

Từ tình báo đường đi ra.

Lý Khánh An bèn trực tiếp trờ về nhà. cả nhà dĩ nhiên là vui mừng khôn xiết, vui vé sum vầy, ở trong nhà dùng cơm tối xong.

Lý Khánh An lại cùng vui đủa một lát với các con. lúc này mới trờ về đến thư phòng của minh, vào thư phòng ngồi xuống chẳng bao lâu. thê tử Minh Nguyệt bèn bung một chén trà sâm tiến vào.

Nàng đem trà đặt lên bàn. cười hỏi: “Vụ nương đâu?

Tại sao lại không cùng huynh trờ về chung?”

Lý Khánh An cầm chén trà lên hớp một ngụm, cười nói: “Nàng đang ở Thái Nguyên chiêu mộ được một ngàn nữ binh, đang bận việc thao luyện nữ binh, nhất thời không có thời gian trờ về.”

“Vậy muội hiện giờ nên xưng hô nàng ấy là gì?”

Trong mắt của Minh Nguyệt để lộ ra một nét cười không thể che dấu được: “Gọi nàng muội muội sao?”

Lý Khánh An lại lắc đầu.

“Không!

Nàng nên xung hô nàng ấy là Cao tướng quân.”

“Hai người… không có…”

“Không có…

Cái gì?”

Lý Khánh An cười nói.

“Không có gì!”

Minh Nguyệt đã chuyền đề tài sang hướng khác, nàng cười nói: “Sáng hôm nay muội đã triệu kiến Hồ Vân Bái. kết quả Tẩn Hài Dương cũng cùng tới. việc này… huynh sẽ không giận muội chứ?”

“Tại sao lại triệu kiến, là vì việc điềm báo ư?”

Lý Khánh An khẽ mỉm cười nói.

“Đúng vậy, chuyện này ảnh hưởng khá là nghiêm trọng, tổn hại rất lớn tới danh dự

của huynh, cHứa đến bức bách bất đắc dĩ. muội sẽ không can thiệp chuyện của huynh.”

“ừm!

Việc này ta đã nghe Hồ Vân Bái nói qua rồi, phải nói là muội làm đúng trong việc này, nhung có một điểm. ta không hi vọng sự việc tương tự trờ nên thưởng xuyên.”

Cuộc trò chuyện của Lý Khánh An và thê tử cũng đã vận dụng phong cách của quân nhân, hắn vô cùng rõ ràng dứt khoát nói cho thê tử biết, lẩn này nàng làm đúng, nhưng không hi vọng thê tử bời vì lẩn này đúng. mà thưởng xuyên đi làm. nói trắng ra. chính là nhắc nhờ thê từ đừng can dự việc quân chính quá nhiều.

Minh Nguyệt lẳng lặng mà gật gật đầu. nàng có thề lý giãi thái độ của trượng phu.

đây không phải là đang trách mắng minh, mà là một sự bảo vệ, ở thời sơ Đường hậu cung can dự chính sự quá nhiều đa số đều không có kết cục tốt.

Võ Tắc Thiên.

Vi Thị.

Thái Bình công chúa v.v… từ Trung Đường về sau, triều đình đã rất khó mà dung thứ cho phụ nhân can dự việc chính sự. huống chi, bản thân Minh Nguyệt muốn là một Trường Tôn hoàng hậu thứ hai. chứ không phải là Võ Tắc Thiên thứ hai.

Lý Khánh An thấy thê tử đã thấu hiểu, hắn nắm lấy tay nàng cười nói: “Hãy nói ta nghe một chút về chuyện thú vị của bọn trẻ đi!

Lẩn trước Đàn nhi tặng ta một bức tranh, ta rất thích, nhưng ta không hiểu lắm. nó tại sao lại vẽ mắt của ta to vậy, cử giống như chuông đồng, có chút vừa dữ vừa ác.”

Minh Nguyệt hé miệng cười nói: “Đó là bời vì có một lẩn nó đã nhìn thấy tranh vẽ Chung Quỳ, nó bèn nói đôi mắt của phụ thân nó hệt như người trong tranh, vì vậy lẩn trước vẽ hình của huynh, nó đặc biệt lục bức tranh của Chung Quỳ ra.

đối chiếu mà vẽ ra.”

“Tên tiểu tử thối này!”

Lý Khánh An cười lên ha ha. hắn sờ sờ cằm minh nói: “Ta giống Chung Quỳ sao?”

Minh Nguyệt cũng cười: “Phu quân đương nhiên không giống Chung Quỳ, Chung Quỳ là bắt ác quỳ, phu quân là bắt ác nhân, hạng người như An Lộc Sơn.

Sử Tư Minh, phu quân ở Lộ Châu đại bại quân giặc, cả thành Trường An hoan hì vui mừng, mấy nghìn phụ lão hương thân tự phát đi đến quỳ bái trước cửa phù chúng ta. huynh có biết không?

Thời khắc ấy, bọn muội thật sự rất kích động, muội cũng không kìm được mà bật khóc.”

Nói đến đây, trong mắt của Minh Nguyệt đã có chút ươn ướt.

Lý Khánh An khẽ vỗ vỗ tay nàng.

“Ta ở tiền tuyến anh dũng giết địch, thật ra cũng là vì bảo vệ nàng và các con. ta vừa là vì thiên hạ sinh linh, cũng là vì bảo vệ thê nhi của minh, ta thân ở vị cao, lại càng phải cẩn thận ti mi hơn.

đi sai một bước, không chi là tính mạng ta khó toàn, bọn muội cũng sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục, muội có biết, sức ép của ta rất lớn.”

Minh Nguyệt kéo tay của trượng phu lên.

áp lên trên khuôn mặt mình, nàng dịu giọng nói: “Muội biết sức ép của phu quân, muội cũng sẽ dốc hết khả năng của muội, để giảm nhẹ gánh nặng sau lưng cho huynh, giáo dục tốt các con. muội cũng sẽ làm được mẫu nghi thiên hạ.

để huynh lấy muội làm vinh dự.”

Lý Khánh An trong lòng cảm động, hắn nhớ tới một việc, nói với thê tử: “Qua mấy ngày nữa. rất nhiều thê nhi của tướng lĩnh An Tây cũng sẽ tới Trường An sinh sống, nhưng thứ như phủ trạch triều đình sẽ sắp xếp ổn thỏa, nhưng ta hi vọng muội có thể thay ta đi an ùi bọn họ, hỏi xem bọn họ có khó khăn thực tế gì.

đề bọn họ an tâm định cư lại tại Trường An.”

Minh Nguyệt gật gật đầu: “Lúc ở An Tây, quan hệ giữa muội và các nàng ấy đều khá tốt. huynh yên tâm đi!

Ta sẽ đi chăm sóc tốt cho bọn họ.”

Minh Nguyệt thấy thời gian đã không còn sớm. bèn đứng dậy nói: “Vậy muội không quấy rầy huynh nữa. huynh đi xử lý ốn thỏa sự tình cho sớm. rồi nghỉ ngơi cho sớm.”

“Vậy được rồi!

Ban đêm chúng ta hẵng từ từ tán gẫu thêm.”

Minh Nguyệt đã nghe ra ý ẩn sâu bên trong lời nói của trượng phu. nàng ngượng ngủng mà gật gật đầu. xoay người bèn đi khỏi.

Trong phòng đã yên tĩnh trờ lại, suy nghĩ của Lý Khánh An cũng dẩn dẩn quay lại chuyện xảy ra buổi sáng, tuy rằng sự phát sinh của điềm báo đã mang lại sự tổn hại nhất định đến danh dự của hắn. nhưng việc này cũng đã mang lại sự thu hoạch rất lớn cho hắn. do sự siòi giang của toán người Hồ Vân Bái. làm cho một tập đoàn quan viên phải đối hắn dẩn dẩn nổi lên khôi mặt nước, điều này lại vừa khéo là chuyện mà hắn muốn làm nhất trước mắt. thanh trừ dị ký, quét sạch đường đi cho sự đăng cơ sau này, hơn nữa tội danh rất đầy đủ. câu kết Nam Đường.

Lý Khánh An chậm rãi đi tới trước cửa sổ, hắn đẩy cửa sổ ra. chắp tay ra sau nhìn ngóng màn đêm tăm tối bên ngoài, hắn đang suy nghĩ hành động bước tiếp theo, bây gìỜ mối loạn An Lộc Sơn đã không còn là mối nghi ngại nguy hiếm nữa. hắn nên suy nghĩ đến việc đăng cơ của minh rồi. hắn phải vì sự đăng cơ của minh quét sạch mọi trờ ngại, bao gồm trờ ngại của Trường An và trờ ngại của Nam Đường, thời gian không đợi ta. hắn buộc phải lập tức hành động rồi.

Nghĩ vậy, hắn quay lưng lệnh nói: “Người đâu!”

Ngoài cửa đi vào một thân binh, khom người nói: “Xin đại tướng quân hạ lệnh!”

“Đi tướng quốc phủ một chuyến, hãy mời Trương tướng quốc tới cho ta. cử nói là ta có việc gấp tìm hắn.”

Chương 659: Công Tâm Vi Thượng

Sáng sớm ngày hôm sau.

Hữu tướng quốc Trương Quân bèn gọi đô Thủy tả sử Trương Binh Quốc đến Trung thư tinh.

Đô Thủy giám là một bộ phận chức năng nhỏ nhất trong chư tự giám bách tư của triều đình Đường triều, vốn dĩ thuộc tường tác giám, vào năm Khai Nguyên thử hai mươi lăm từ tường tác giám phân ra. thành lập một cơ quan riêng biệt độc lập, chấp quản chính sự về núi đồi sông ngòi. cầu bến. kênh rạch.

Quan viên cao nhất của đô thủy giám là đô thủy sử già.

được phân làm tả hửu nhị sử, chi có thượng gia chính ngũ phẩm, và cũng là quan viên có phẩm cấp thấp nhất trong số người đứng đầu các bộ tự.

Mấy tháng nay đô Thủy giám đặc biệt được chú ý, Thôi Ninh đến Giang Hoài Hà Nam để khai thông tào vận. tính cả Hữu sứ đô thủy Chu Mân trong đó cơ hồ hơn một nửa quan viên của đô thủy giám đều đã theo Thôi Ninh đến Giang Hoài, quan viên đô Thủy giám trong triều còn lại vỏn vẹn năm sáu người, do tà sử Trương Binh Quốc phụ trách các sự vụ hằng ngày tại bôn giám.

Trương Binh Quốc năm nay chừng bốn mươi, hắn xuất thân tiến sĩ năm thứ hai Thiên Bào.

Dáng người hắn rất cao, người lại vừa gầy vừa đen, do làm quan tại đô thủy giám khá vất vả. thưởng phải bôn ba tại ngoại, trong đây cơ hồ không có quan viên nào được gọi là trắng trắng ữòn tròn.

Mới sáng sớm bị Hữu tướng quốc gọi mình đến.

Trương Binh Quốc không dám chậm trễ, hắn lập tức từ phía hoàng thành hỏa tốc đến Trung thư tinh, sau khi đã tò rõ ý đến trước cửa. một tòng thị tướng đã dẫn hắn vào triều phòng của Trương Quân.

“Hữu tướng quốc, đô thủy giám Trương Binh Quốc cầu kiến.”

“Mời hắn vào đây!”

Trương Binh Quốc đi vào trong triều phòng, khom người hành lề: “Ty chức tham kiến hữu tướng quốc!”

Trương Quân đặt bút xuống, cười ha hà nói: “Mới sáng sớm mà đã gọi Trương tà sứ đến đây. thật là áy náy quá!”

Trương Binh Quốc thuộc phái Vi đảng trong triều, do hắn là người đứng đầu đô

thủy giám, vì thế rất được Vi Thao xem trọng, cũng được xem là nổng cốt trong Vi đáng.

Mới sáng sớm Trương Quân đã tìm hắn đến đây, lòng hắn không khỏi thồn thức bất an. không biết sẽ có gì sắp xảy ra.

Có điều nụ cười Trương Quán thân thiết, thái độ lại hiền từ. trong lòng hắn cũng tạm bình tĩnh lại. vội đáp: “Hữu tướng có việc, ty chức sao dám không đến. xin Hữu tướng có gì cử dặn dò.”

“À. là thế này.”

Trương Quân cầm một cuốn tấu chương lên hôi hắn: “Hôm trước ta nhận được một tấu chương của Thôi tướng quốc từ Giang Hoài gửi đến. phía trên nói là năm nay Giang Hoài vào hạ đến giờ cHứa mưa to không ngớt, thủy hoạn nghiêm trọng, ta bèn lo lắng tình hình Quan Trung, ta đã lật xem một số tư liệu, căn bản từ hồi sau năm thử năm Thiên Bảo đến giờ các kênh rạch Quan Trung đã cHứa từng tu sửa.

Không biết tình hình hiện nay thế nào?”

Không đợi Trương Quân nói hết.

Trương Binh Quốc đã vội nói: “Kênh rành Quan Trung quả thật có rất nhiều chỗ đã cũ kỹ vô cùng, nếu gặp phải nước lụt thế nào cũng sẽ vỡ đê. thuộc hạ trong lòng biết rõ, cũng từng thượng thư cùng Bùi tướng quốc mấy lẩn. nhung Bùi tướng quốc nói triều đình kinh phí khấn trương. việc này cử từ từ rồi bàn.

Hữu tướng, việc này quả thực không thể để mặc thêm được nữa.”

Lời của Trương Binh Quốc đều là thật, là nhiệm vụ bổn chức của hắn. hắn hiểu rõ mồn một tình hình kênh rạch tại Quan Trung, trong lòng hắn cũng rất âu lo, một khi nước đê vờ làm ngập đất ruộng, coi như cái mũ ô sa trên đầu hắn cũng khó còn giữ nổi.

Tục ngừ có câu. ba năm ắt lụt.

Quan Trung đã hai năm nay cHứa hề gặp thủy hoạn, từ mùa xuân năm nay nước mưa cũng nhiều hơn hẳn. hắn rất ư lo lắng, một khi năm nay xuất hiện thủy hoạn, kênh rạch lâu nay không thông kia chắc chắn sẽ không chống đờ nổi, đê vỡ ruộng lụt.

Vì thế từ đầu năm hắn đã đề xuất việc này với Hữu tướng bấy giờ là Bùi Tuân Khánh, nhưng lẩn nào hắn cũng bị Bùi Tuân Khánh lấy lý do triều đình kinh phí có hạn mà lẩn lừa mãi.

Hôm nay khó khăn lắm Trương Quân mới chù động nhắc việc này. hắn làm sao có thể không nắm bắt cơ hội này chứ?

Trương Quân trầm ngâm một lúc bèn nói: “Triều đình kinh phí căng thẳng là sự thật.

An Lộc Sơn tạo phản.

Hà Bắc lượng lớn dân phải di dỡi đi.

đã hao tổn không biết bao tiền của.

Kho phù thì cũng đã trống trơ.

Có điều di dân an trí giờ đã kết thúc, gần đây An Tây lại giải đến một khoản bạc thuế, tình hình cũng dẩn khấm khá hơn. cho nên ta đã nghĩ sẽ rút năm mươi vạn quan tiền ra để tu bổ kênh rạch Quan Trung…

Trương Binh Quốc đại hi. hắn vội trịnh trọng thi một lễ: “Đa tạ Hữu tướng đã quan tâm!”

Trương Quân giơ tay ngăn hắn lại: “Ngươi nghe ta nói xong đã.”

Trương Binh Quốc vội câm miệng lại; Trương Quân lúc này mới cười cười nói tiếp: “Muốn để tên nô lệ đồng tiền Lưu Yến kia chịu móc tiền ra thật không dề dàng chút nào, cho nên ta định hôm nay sẽ dẫn hắn đến các thực tế khảo sát. và còn có cả Kinh

Triệu Doãn Lê Can cũng cùng đi, ta muốn hỏi ngươi thử, khúc đê nào tình hình nghiêm trọng nhất?”

Khúc kênh bị tàn phá trầm trọng nhất là khúc Kỳ Châu kênh Thăng Nguyên, nữa là kênh Trung Bạch.

Trương Binh Quốc vốn dĩ định nói là kênh Thăng Nguyên, nhung nghe nói cả Kinh Triệu Doãn cũng cùng đi bèn không dám nói Kỳ Châu nữa. chi đành đổi lại là: “Hồi bẩm tướng quốc, vùng kênh Trung Bạch tương đối nghiêm trọng.”

Trương Quân gật gật đầu, “Vậy được rồi!

Chúng ta sẽ đến kênh Trung Bạch.

Trương tả sứ có thể về chuẩn bị một số tài liệu, chúng ta sẽ xuất phát sau giờ trưa.”

Trương Binh Quốc do dự một lúc.

“Ty chức… cũng phải đi ư?”

“Ngươi còn đang bận việc khác sao?”

Trương Quân nhìn hắn một cách kỳ lạ.

ý như muốn nói, hữu tướng quốc thị sát kênh rạch, tả sứ đô thủy ngươi không định đi theo sao?

Trương Binh Quốc chột dạ.

“Ty chức hiểu rồi, sẽ đi chuẩn bị ngay.”

Trương Binh Quốc quay lưng cáo từ, còn lại Trương Quân tay vuốt râu dõi theo bóng hình hắn cười mỉa.

Chiều, hữu tướng quốc Trương Quân dẫn theo Hộ bộ thị lang Lưu Yến, đô thủy tã sứ Trương Binh Quốc cùng một đoàn quan viên thị sát và hộ vệ gẩn trăm người. cùng với Kinh Triệu Doãn Lê Can cùng đến huyện Cao Thẳngg.

Ngô Quẩn huyện lệnh Cao Thẳngg đã nhận được tin. dẫn theo huyện thừa huyện úy đến nghênh tiếp từ xa.

“Ty chức là huyện lệnh huyện Cao Thẳngg Ngô Quẩn xin tham kiến tướng quốc! ”

Trương Quân ngồi trong xe ngựa cười nói: “Bọn ta đến thị sát kênh rạch, xem ra tối nay không về được rồi, còn phải phiền Ngô huyện lệnh an bài giúp chỗ ăn ờ, đơn giản một chút cũng chẳng sao.”

“Ty chức hiểu rõ, ty chứ sẽ an bài, hiện giờ tướng quốc và các vị sứ quân có định về huyện nha nghỉ ngơi một chút không?”

Trương Quân nhìn nhìn Lưu Yến. cười nói: “Ý Lưu thị lang thì sao?”

Trong lòng Lưu Yến hiểu, dẫn mình đến thị sát chẳng qua là muốn lấy tiền mà thôi, nhưng Lưu Yến là một người rất nghiêm túc, nếu đã đến thị sát thì hắn sẽ không chi làm ra vẻ cho có.

Nhìn nhìn sắc trời, hắn bèn nói: “Giờ còn sớm, hay chúng ta tranh thủ đến thị sát bờ đê.

Nếu được, ta cũng muốn trở về Trường An trong đêm, sáng sớm ngày mai báo cáo tô thuế Giang Nam sẽ được đưa đến, ta phải về để tiến hành thẩm hạch.”

“Ha ha!

Lưu thị lang không hồ danh là người bận rộn nhất triều đình!

Ta cũng muốn trờ về trong đêm nay, nhưng sức khỏe không cho phép, thôi đành ở lại một đêm vậy.”

Trương Quân cười cười, xong lại hỏi Kinh Triệu Doãn Lê Can: “Ý Lê sứ quân thế nào?”

Lê Can khom người nói: “Ty chức cũng kiến nghị lập tức bắt đầu thị sát. có điều ty chức có thế ở lại cùng tướng quốc.”

Trương Quân lại nhìn nhìn Trương Binh Quốc hòi: “Trương sứ quân thì sao?”

Trương Binh Quốc suốt một đường đến đây đều bồn chồn không yên. thông thưởng mà nói, việc tu Sửa đê là do các huyện đề xuất rồi báo cho châu.

Còn các huyện Trường An sẽ báo cho Kinh Triệu phủ.

Châu hoặc Kinh Triệu phủ sau khi phê duyệt mới trinh cho Công bộ, do thủy bộ tư Công bộ đem tờ trình của các châu huyện ra tiến hành tông hạch chuẩn rồi mới chuyên đô thủy giám đê vạch ra phương án và chi phí cụ thể, cuối cùng mới trình lên tướng quốc phê chuẩn.

Nếu phí tổn vượt quá ngạch định nhất định còn phải thượng báo hoàng thượng, sau đó sẽ do đô thủy giám quan viên cùng trong huyện tô chức dân phu thi công.

Trong quá trình này, Công bộ là cơ quan phê chuẩn đầu tiên, có tác dụng rất lớn.

Theo ý tướng quốc đến thị sát cho dù Công bộ thượng thư không đến thì Công bộ thị lang cũng nhất định phải theo.

Nhưng ở đây lại không thấy bóng dáng của Công bộ thị lang Lý Khai Phúc, chi đến một thủy bộ lang trung.

Đăng cấp đi theo không cân xứng, nói khó nghe hơn chính là miệt thị tướng quyền, là đại kỵ trong quan trường.

Trương Binh Quốc không hiểu, vì sao hôm nay Lý Khai Phúc không đi theo, nhưng hắn cũng chẳng dám hỏi.

Trong lòng cứ thấy có gì đó không ổn. nhung lại không nói ra được là gì.

Thấy Trương Quân hỏi hắn. bèn khom người nói: “Ty chức xin nghe theo tướng quốc!”

Trương Quân gật gật đầu. vuốt râu cười nói: “Được rồi!

Vậy không phải vội đến huyện nha làm gì. giờ bắt đầu thị sát đê đi.”

Mọi người cùng quay đầu ngựa đi về phía kênh Trung Bạch.

Ngô huyện lệnh rất hiểu tình hình ở đây, bèn bắt đầu eiới thiệu hiện trạng tường tận của con đê cho mọi người.

“Kênh Trung Bạch ngoài một lẩn tu bổ vào năm đầu tiên Thiên Bảo đến nay đã mười sáu năm không được tu sửa gì. hiện giờ cũng chẳng khác gì các dòng chảy sông ngòi bình thưởng…

Dưới sự giới thiệu của Ngô huyện lệnh, mọi người thấy hai bờ dài chảy đã mọc đầy cò hoang, cây liễu bóng râm. nhưng cây cầu xây vào thời đầu nhưng năm Khai Nguyên đã vô cùng hoang tàn. hoàn toàn không thấy được bờ mà con người đã tu sửa trước đó.

Ngô huyện lệnh dẫn mọi người đi thêm vài dặm.

đi đến trước một đoạn kênh, hắn chi vào một đoạn đê có dấu tích vỡ ra nói: “Các vị xin nhìn phía này, đoạn đê này là cũ nhất, bờ đê đã sập.

Trong trận mưa lớn một tháng trước đã xuất hiện vờ đê, nhấn chìm hết mấy mươi mẫu lương điền.

Ta có dẫn dân chúng dùng túi cỏ tạm thời lấp lên để chèn lại chỗ vờ.

Giờ ta chi lo lắng nhất là lại có mưa bão xuất hiện.

Nếu lượng mưa quá lớn. không chi vỡ đê. mà cả nước sông sẽ toàn bộ bị tràn ra. nhấn chìm hết mấy ngàn khoảnh lương điền dọc sông.”

Mọi người đều đứng chân không bước tiếp, đoạn đê này địa thế tương đối cao, đã vượt qua khoảng lớn lương điền ngoài đê. giờ đã sắp vào mùa thu hoạch, biển lúa mạch vàng óng ả đang nhấp nhô trước gió, trong lòng mọi người không khỏi trờ nên nặng trĩu.

Một khi bạo vũ đến.

đoạn đê này thế nào cũng bị vờ, sẽ nhấn chìm cả một vùng đất phì nhiêu rộng lớn.

Trương Quân thờ dài một tiếng nói: “Quả thực nên tu bồ lại. việc này không nên để lâu nữa. quay về ta sẽ cho triệu tập hội nghị Chính sự đường, cho định luôn việc này, bắt đầu khởi công sớm nhanh.”

Hắn lại nói với Lưu Yến: “Hi vọng tiền lương phía Hộ bộ có thể kịp thời phát xuống, không làm nhỡ công trình.”

Lưu Yến gật gật đầu.

“Ta hiểu rồi, ta sẽ cố gắng cấp trong thời gian nhanh nhất!”

Lê Can thấy sắc trời đã không còn sớm. bèn cười nói: “Nơi đây cách huyện thành còn một đoạn đường, nếu không quay về e rằng trời sẽ tối mất.”

Trương Quân mỉm cười.

“Vậy được rồi. hôm nay xem đến đây thôi, mọi người trờ về huyện nha đi!”

Mọi người cùng quay đầu ngựa đi theo Ngô huyện lệnh, đi về phía huyện thành Cao Lăng.

Lúc đến huyện thành trời đã tối, mọi người cùng dùng tối giản dị trong huyện nha.

Ngày mai Lưu Yến còn có việc, hắn phải về Trường An trong đêm. nhưng người còn lại đều ở lại huyện Cao Lăng một đêm.

Chỗ ở đã được an bài xong, do điều kiện dịch trạm đơn sơ, Trương Quân bèn đi vào ở trong nhà của một tộc nhân trong huyện Cao Lăng, các quan viên còn lại đều ở lại dịch trạm.

Trong đêm.

Trương Quân lại đặc biệt gọi Trương Binh Quốc đến. muốn hiểu thêm tình hình tu bổ kênh rạch cụ thể.

Trương Binh Quốc được một thị vệ dẫn đến nhà tộc nhân của Trương Quân.

Trạch viện này nằm ở thành đông, còn dịch trạm tại thành tây, hai chỗ cách nhau khá xa. xe ngựa phải đi một khắc giờ mới đứng lại trước cửa đại trạch, trước cửa trạch có phần hiu quạnh, cả người gác cửa cũng không.

Trạch viện đã có phần cũ kỹ, hơn nữa còn không có biên bài. cho người ta một cảm giác quái dị, cử như là nơi không người ờ.

Thị vệ đẩy cửa ra nghe tiếng ken két. lệnh Trương Binh Quốc vào trong trạch.

Sau khi hắn bước vào cửa lại được đóng lại cái đủng.

Đi vào trạch tử rồi cái cảm giác trốn không người lại lại càng mành liệt, đâu đâu cũng tối ù. tất cả các phòng đều không có đèn. phàng phất như không người ờs tình mịch đến mức khiến ngươi phát ớn.

Trương Binh Quốc không kiềm nổi hỏi: “Trương tướng quốc có phải ở đây không?”

“Trương tướng quốc ở tại hậu trạch, noi đây là phòng khách, ngày thưởng không người ờ, vừa rồi chúng ta từ cửa bên vào, xin hãy đi theo ta!”

Thị vệ trả lời lạnh tanh xong rồi lại dẫn hắn đi vào một tòa viện tử.

Thị vệ chì vào một gian phòng sáng đèn phía trước.

“Đó là thư phòng tạm thời của Trương tướng quốc, Trương tả sử mời vào!”

Trương Binh Quốc quay đầu lại nhìn chi thấy bốn đại hán vạm vỡ chấp tay trước ngực chặn cửa lớn lại.

Hắn cử cảm thấy từ chặng đường chiều nay đến giờ hình như cHứa nhìn thấy bốn đại hán này bao giờ.

Trong lòng Trương Binh Quốc lại càng nghi ngờ hơn. hắn đi đến trước cửa bẩm báo: “Ty chức Trương Binh Quốc cầu kiến tướng quốc!”

“Mời vào!”

Giọng nói rất trầm, không giống giọng Trương Quân, hắn từ từ đẩy cửa. bỗng phát

hiện, cửa này lại là cửa sắt.

Giật mình.

Trương Binh Quốc đương lúc định lùi ra sau thì thị vệ đằng sau bỗng ra tay đẳy hắn vào phòng.

“Ám!”

Cửa sắt bị đóng sầm lại.

Trong phòng sáng đến mức chói lòa cả mắt.

Trương Binh Quốc phải dùng tay che bớt ánh sáng, đợi khi mắt đã quen hắn với ánh đèn. hắn mới phát hiện đây là một căn phòng bằng đá. cả căn phòng trống trơ không một chút trang trí. sát tường đang có mười mấy tên đại hán cao to đứng xếp hàng, tên nào tên nấy hờ thân trên để lộ cơ bắp cuồn cuộn thịt, ơ giữa phòng có một cây trụ sắt. hai bên là xích sắt. bên cạnh còn có một chiếc bàn trống. trên không cHứa ai ngồi.

Trong lòng hắn bàng hoàng.

đây là đâu?

Hắn bất giác lùi ra sau một bước.

Lúc này từ trong buồng đi ra một người, cười nói: “Hoan nghênh Trương tả sứ đến tình báo đường Cao Lăng.”

“Tình báo đường?”

Trong lòng Trương Binh Quốc run lẩy bầy, hắn nhận ra người trước mặt. chính là Hồ Vân Bái tông quản của tình báo đường.

“Các ngươi…

định làm gì?”

Trương Binh Quốc kêu toáng lên. nhung giọng hắn lai rung rứt run rẩy đầy sợ sệt.

Hắn đã đoán ra rất có khả năng là vụ án điềm lạ đã bị phát hiện, nhưng là một quan viên chủ chính đô Thủy giám của triều đình, hắn có tự trọng của một cao quan.

Hồ Vân Bái ngồi xuống, hắn mờ một tông quyển trên bàn. bình thản nói: “Ta hiểu tâm trạng của Trương tả sử. nhưng có rất nhiều việc nếu không nói rõ, e rằng bọn ta không thể để Trương tả sứ quay về, ta cũng khó mà ăn nói với cấp trên.”

Cấp trên của Hồ Vân Bái chính là Lý Khánh An. không lẽ Lý Khánh An đã phát hiện rồi ư?

Trong lòng Trương Binh Quốc lại càng kinh hoàng, giọng hắn run rây hỏi: “Ta không hiểu…

ý…

ý ngươi muốn ta nói… gì?”

“Thôi được!

Ta hòi ngươi vài câu hỏi, xin Trương tả sử hãy trả lời đúng sự thật!”

“Đọi đã!”

Trương Binh Quốc đưa tay ra phảng phất như muốn ngăn Hồ Vân Bái đi lên. hắn vội nói: “Ta đường đường mệnh quan triều đình, là đô thủy giám tả sứ. trừ phi có đàn hạch của Ngự sử đài. có nghị quyết Chính sự đường. nếu không các ngươi không có quyền tra hòi ta!”

“Ai nói ta đang tra hòi ngươi, ta chi hỏi ngươi mấy câu hôi, còn trả lời hay không là quyền của ngươi.”

Hồ Vân Bái cười lạnh một tiếng, hắn rút cuốn sồ tơ hồng từ trong tông quyển.

Sau khi lật lật vài trang; bèn hôi: “Giờ hợi một khắc tối qua Thích Tuần đã đến phủ của

ngươi, và ở lại trong phù ngươi nửa canh giờ, sau đó ngươi còn tiền hắn đi ra.

Lúc đứng ở cửa ngươi còn nói xin Thích tổng quản hãy yên tâm. việc tổng quản giao ta nhất định sẽ làm tốt.

Ta chính là muốn hỏi, thử nhất, ngươi có quan hệ gì với Thích Tuần, vì sao ngươi gọi hắn là tổng quản; thứ hai nữa là hắn đã giao việc gì cho ngươi?”

Khẩu khí Hồ Vân Bái không nặng, nhung lời nào cũng hắn cũng như búa bồ giáng lên lồng ngực Trương Binh Quốc, đầu hắn như nổ bùng, bỗng chốc trống rỗng, họ đều biết hết cả rồi ư?

Hai chân hắn bắt đầu bủn rủn. lưỡi như liếc lại. một câu đều không phát ra được.

Hồ Vân Bái cũng chẳng vội gì. hắn chi nhìn lănh đạm nhìn Trương Binh Quốc.

Hồ Vân Bái không khỏi thầm bái phục thủ đoạn của chúa công. tối qua hắn nói bắt bớ thầm vấn tại Kinh thành không tiện, kết quả hôm nay Trương Quân đã dùng danh nghĩa thị sát kênh rạch, dẫn Trương Binh Quốc đến huyện Cao Lăng một cách trời không hay đất không biết, đợi ngày mai quay về, sẽ không một ai đoán ra Trương Binh Quốc đã bị thẩm tra xong.

Kỳ thực theo cách nghĩ của Hồ Vân Bái. không cẩn phải để ý tên Trương Binh Quốc này, trực tiếp bắt Thích Tuần, quét sạch một lượt thám từ Nam Đường, tất cả quan viên câu kết Nam Đường đều có thể biết được từ miệng Thích Tuần, không cẩn phải vỏng đường vỏng của Trương Binh Quốc, nhung Lý Khánh An lại chi nói một câu, tên Trương Binh Quốc này là miếng mồi nhừ ngon lành.

Hồ Vân Bái lập tức tinh ngộ, hắn không thế không bái phục Thủ đoạn cao minh của Lý Khánh An.

Nhì sự tuyệt vọng trong mắt Trương Binh Quốc.

Hồ Vân Bái cười nhạt nói: “Sao, câu hòi của ta khó trả lời thế sao?

Trương tả sử đừng nói với ta là ngươi đã quên nhé.”

Trương Binh Quốc đã khôi phục lại suy nghĩ, hắn đưa tay gạt bớt từng hột mồ hôi trên trán.

Hắn và Thích Tuần không có thư từ qua lại gì. hắn tình tình báo đường không có chửng cử. bèn liều nói: “Thích Tuần vốn dĩ là đại Lý tự thiếu khanh của triều đình, là tiến sĩ cùng khóa với ta. tư giao rất tốt.

Tuy hắn đã đi nương nhờ vào Nam Đường, nhưng đó là việc riêng của hắn. không liên quan đến ta.

Lẩn này hắn đến Trường An xử Lý điền sản nhà cửa cũ. thuận tiện đến thăm ta. nên có gặp mặt lại.

Có gì mà không được chứ?”

“Hừ!

Hắn đến để xử Lý điền sản nhà cửa thật ư?”

“Đúng. hắn đã nói thế với ta. còn hắn đến Trường An còn việc gì khác nữa không thì ta không biết.

Ta gọi hắn tổng quản là vì đấy vốn là cách gọi xưa nay của ta với hắn.

Hắn nhận giúp hắn tìm người mua nhà cũ đương nhiên phải giúp hắn đến cùng, thế thì sao chứ?”

Hồ Vân Bái không kiềm nổi vỗ tay, “Hay cho tên lười không xương. việc gì cũng đủn đây sạch sẽ được!

Được thôi!

Việc này bọn ta cử tạm gác qua một bên.”

Nói xong, hắn rút ra một lá thư quan phương đưa Trương Binh Quốc xem. nói: “Đây là lệnh cho một chiếc thuyền của đô thủy giám đến kênh Trung Bạch năm ngày trước, trên đó có ký tên của ngươi.

Thuyền chì ở lại kênh Trung Bạch một đêm. ngày hôm sau cạnh Hiến Lăng bèn xuất hiện một tấm bia bạch ngọc.

Thế là thế nào, ngươi hãy giãi thích cho ta nghe xem!”

Trong lòng Trương Binh Quốc càng thêm thom thóp, chi lệnh này hắn sáng nay còn thấy sao giờ đã trong tay Hồ Vân Bái rồi?

Dù trong lòng sợ hãi. nhưng việc đã đến nước này, hắn đã không còn đường lùi. bèn cắn răng nói: “Phái thuyền tất nhiên là để điều tra thủy lợi kênh rạch, hôm nay chúng ta không phải đã đến đây sao?

Chính vì điều tra nên mới phát hiện nguy hiểm của đê vỡ kênh Trung Bạch, cho nên…

“Nói xằng!”

Hồ Vân Bái đập mạnh mặt bàn. chi hắn giận dữ quát: “Ngươi tường ta ngu dốt đến thế sao?

Đô thủy giám các ngươi thất quan ngũ thập tử dịch, ngươi phái ai đi điều tra kênh ngòi. ngươi nói cho ta hay, ta sẽ lập tức đối chất với hắn.

Ngươi đừng nói với ta là ngươi đích thân đi thị sát. chiều hôm đó người còn đi dự tiệc cưới tại nhà đồng liêu, ngươi nghĩ ta không điều tra ra sao?

Thuyền dịch thuyền quan đó đã khai, ngươi đã cho một nam từ tên La Tử mượn, trên thuyền còn có mảnh vỡ bạch ngọc, giống y hệt của bạch ngọc bia. ngươi giải thích thế nào đây? ”

Nếu Trương Binh Quốc tiếp tục cãi cố. hắn còn có thề nói thuyền là do hắn mượn riêng cho Thích Tuần, còn Thích Tuần đã dùng thuyền làm gì hắn không biết, như thế này thì tội hắn cùng lắm là dùng thuyền quan vào việc tư. phạt bổng lộc nửa năm.

Nhưng Trương Binh Quốc dẫu sao cũng chi là một thư sinh, không có tố chất tâm Lý mạnh mẽ dường này, cộng thêm trong lòng hắn có tật rụt rịch, hắn cuối cùng cũng không đỡ nổi. tinh thần triệt để suy sụp.

Hắn quỳ sụp xuống, nức nỡ nói: “Ta trả lời. do ta nhất thời hồ đồ.

đã chịu hối lộ của Thích Tuần, mượn thuyền cho hắn. ta có tội!”

“Thích Tuần lấy thuyền làm sì. ngươi biết không?”

“Ta… ta biết!”

Hồ Vân Bái để tay sau lưng đi đến trước mặt hắn.

“ừm!

Ngươi còn có sai biết sửa. còn thật thà.

Kỳ thực Thích Tuân đã khai, không những thạch bia bạch ngọc, còn cả sự kiện con rùa ngàn tuổi, ngươi cũng mượn thuyền cho hắn. ngươi cũng tham gia vào việc lập kế hoạch, đúng không?”

Trương Binh Quốc gật gật đầu.

“Đúng. ta đã đưa ra kiến nghị đem con rùa đó đến huyện Cao Lăng.”

“Rất tốt!

Ngươi nguyện ý lấy công chuộc tội chứ?”

“Ta… nguyện ý!”

Hồ Vân Bái cúi đầu thù thi vài câu bên tai hắn.

Trương Binh Quốc bỗng chốc trợn tròn mắt. hắn sợ toát mồ hôi đầy mình: “Việc… việc này, ta không dám. ta không dám làm!”

‘Trương tả sử!”

Mặt Hồ Vân Bái trầm lại, kéo dài giọng: “Câu kết Nam Đường; tội danh thấp nhất cũng là cách trừ quan chức, cả nhà đày đi Lĩnh Nam.

Con trai ngươi năm nay mới mười tuổi, nương tử ngươi lại không khỏe, mẹ già thì đã bảy mươi ba. ngươi thật sự nhẫn tâm đế họ phải chịu tội tại Lĩnh Nam ư?

Tục ngừ có câu. bảy mươi ba. quỳ môn quan, ngươi nghĩ mẫu thân ngươi có thể chịu được dặm trường lưu đày cùng rừng thiên nước độc tại Lĩnh Nam ư?

Ngươi nghĩ mẫu thân ngươi có qua được ải quỳ môn quan này ư?

Ngươi hãy tự nghĩ ngợi kỹ lại đi!”

Trương Binh Quốc là một hiếu từ, làm quan cũng không tổi. chi vì gia cảnh bẩn hàn. nhất thời không chịu được cám dỗ hối lộ cùng nhân tình của Thích Tuần, nhận hai ngàn lượng bạc của hắn. chuẩn bị để dành sau này làm hậu sự cho mẫu thân, nên mới làm việc hồ đồ này.

Hiện giờ hắn đã bị nắm phải điểm yếu. khiến hắn nhất thời không lung lây, cúi đầy không nói một lời.

Hồ Vân Bái thấy hắn đã bị thuyết phục được sáu phần, bèn tiếp tục tấn công: “Trương tả sứ. ngươi đừng quên, hai năm trước triều đình nợ bổng lộc quan viên, nhà người cả điền vĩnh nghiệp cũng phải bán. trong nhà nghèo đến nỗi ngày ngày ăn cháo cùng rau.

Trời lạnh như thế nương từ ngươi đã nhận giặt quẩn áo cho người ta đề duy trì sinh kế. kết quả nảy sinh bệnh căn.

Lúc ấy ai mỗi tháng đã tiếp tế ngươi ba mươi đồng bạc. mới giúp cả nhà ngươi cầm cự nổi qua mùa đông năm ấy, là An Tây, là Triệu vương điện hạ.

Nhung giờ ngươi không nhưng không biết trả ơn điện hạ. mà còn cố ỷ bôi nhọ danh dự điện hạ. tổn hại thanh danh điện hạ.

Trương tả sử, ngươi hôi lương tâm mình lại đi. nếu mẫu thân ngươi biết ngươi lấy oán trả ơn. bà sẽ chịu đả kích thế nào?”

“Đừng… nói nữa!”

Trương Binh Quốc quỳ sấp dưới đất. hắn đã khóc nức nỡ từ lúc nào: “Ta đã biết tội. ta nguyện ý chuộc tội, ta nguyện ý…

“Rất tốt!

Rất tốt!”

Hồ Vân Bái đờ hắn dậy, vỗ vỗ vai hắn cười nói: “Kỳ thực Triệu vương điện hạ không muốn bắt ngươi tại Trường An chính là muốn cho ngươi cơ hội này, hắn nói Trương tả sử làm quan thanh liêm, lại tinh thông thủy lợi. là một vị quan tốt khó gặp.

Nếu ngươi chịu biết sửa lỗi. sau này để ngươi đến Giang Hoài làm đô thủy sứ. làm tốt sẽ thăng chức ngươi làm Dương Châu thái thú.

Trương tả sử.

Triệu vương điện hạ là người biết dùng người. sẽ nhiều tiền đồ hơn là đi theo tên Vi thượng thư đó, ngươi nói đúng không?”

Trương Binh Quốc gạt đi nước mắt. gật mạnh đầu nói: “Xin hãy chuyển lời Triệu vương điện hạ. dù người muốn ta làm gì. ta cũng đều nguyện ỷ tận trung cho điện hạ!”

Chương 660: Tôm Câu Cá Lớn (Thượng)

Sáng sớm hôm sau.

Lý Khánh An đã đi tới Đại Minh cung, hắn là đến yết kiến thái hậu. hai viên hoạn quan dẫn hắn đến trước Lân Đức điện, cười nói: “Điện hạ xin chờ cho một chút, lão nô đi tới bầm báo thái hậu.”

Lý Khánh An gật gật đầu. khoanh tay ngóng nhìn cung điện khí thế nguy nga của Đại Minh cung, hắn không biết đã lui tới Đại Minh cung bao nhiêu bận rồi. nhung mỗi lẩn đều là tới lui vội vã. cHứa từng ngắm nhìn thưởng thức qua tòa cung điện hùng vĩ đồ sộ này, cho dù là Lục cung của Baghdad cho dù là cung điện hoàng kim của Conatantinopolis. chúng cũng khó mà sánh vai với tòa cung điện khí thế oai hùng nhất của đế quốc Đại Đường.

Hắn vỗ nhẹ vào lan can bạch ngọc bên cạnh mình, hắn còn cHứa hề chú ỷ tới, trên lan can lại có khắc từng pho từng pho tiêu sư tử bạch ngọc. trong miệng ngậm thạch cầu, trông rất sống động.

“Triệu vương điện hạ. thái hậu triệu kiến!”

Phía sau. một gã hoạn quan nhỏ giọng nhắc nhờ hắn.

Lý Khánh An cười xòa. xoay người đi theo hoạn quan đi vào Kỳ Lân điện, trong phiến điện, thái hậu Thám Trân Châu ngồi trên tòa ghế cao lạnh băng băng. khuôn mặt tái nhợt và đôi vai hao gầy đều làm cho nàng trờ nên cô đơn dị thưởng, chi có trong khoảnh khắc khi bóng dáng khôi ngô của Lý Khánh An xuất hiện trước cửa điện, trong mắt nàng đã vụt qua một tia sáng kỳ dị. lập tức lại bị lông mi dài dài che khuất đi.

Lý Khánh An đi lên trước, quì một gối thi lễ nói: “Thần Lý Khánh An tham kiến thái hậu. chúc thái hậu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”

“Triệu vương bình thân, ban tọa!”

“Tạ ơn thái hậu!”

Tiếng nói của Thẩm Trân Châu vô cùng êm nhẹ, trong ánh mắt cũng dẩn dẩn trờ nên trong vắt. cuối cùng đã lấy hết can đảm nhìn đi về phía Lý Khánh An. nụ cười quan tâm trên khuôn mặt của Lý Khánh An làm cho trong lòng nàng cảm thấy một tia ấm áp, tâm trạng hồi hộp cũng trờ nên bình lặng trờ lại.

Nàng mỉm cười, “Triệu vương quay về kinh khi nào vậy?”

“Hồi bẩm thái hậu. thần vào lúc chạng vạng hôm trước quay về kinh, ngày hôm qua ở nhà nghỉ ngơi được một ngày.”

Thẩm Trân Châu gật gật đầu.

“Triệu vương nhiều năm chinh chiến ở bên ngoài, thời gian quây quẩn bên người nhà quá ít. nếu đã hồi kinh, vậy thì cố gắng dành thời gian vui vầy bên thê nhi, hơn nữa khanh lặn lội đường xa quay về, cơ thề nhất định là vô CÙNG mệt mỏi, thật ra hôm nay khanh cũng nên ở nhà nghỉ ngơi mới phải, không nên tiến cung nhanh như vậy.”

“Yết kiến thái hậu là bồn phận của thần, vốn dĩ hôm qua thần đã phải đến yết kiến, chi là hôm qua thần có chút bệnh nhẹ. không tiện vào cung, hi vọng thái hậu thử lỗi!”

“Vậy… sức khỏe của ái khanh đờ chút nào cHứa?”

Thẩm Trân Châu cố gắng khắc chế tâm trạng của mình, dùng một ngừ khí ôn tổn hỏi.

“Đa tạ thái hậu quan tâm. thần sức khỏe đã đờ hơn nhiều, nhưng thần thấy thái hậu khí sắc không phải là tốt lắm. hy vọng thái hậu có thê tăng cường bảo dường, hôm qua thê tử thần cũng đã nói với thần, thái hậu sức khỏe gần nhất không được tốt lắm. nếu thái hậu có nhu cầu gì. có thể đưa ra với thần bất cử lúc nào.”

Thẩm Trân Châu trong lòng thờ dài một tiếng, thấp giọng nói: “Đa tạ ái khanh, chi là ai gia tạm thời không có nhu cầu gì. nếu ái khanh không phản đối. ai gia muốn mời Vương phi thưởng xuyên vào cung choi, cùng trò chuyện với ai gia.”

“Thần không có ỷ kiến!”

Trong phiến điện nhất thời trờ nên im lặng, không khí có chút trờ nên ngại ngủng. muôn vàn cảm xúc trong lòng của Thẩm Trân Châu chi có trong lòng bản thân nàng hiểu rõ, người nam tử mạnh mẽ ở trước mắt này, hai chừ ‘mạnh mẽ” là cảm giác của bản thán nàng, thử cảm giác đó nàng cả đời cũng khó mà quên được, vốn dĩ giữa hắn với nhau chi là một sự giao dịch, một mối giao dịch vì đứa con trai và trượng phu đã mất của nàng, nhung sau này…

Trong lòng Thẩm Trân Châu phảng phất bị một ngọn lửa vô hình thiêu đốt dày vò, nếu như có thể, nàng thà đập nát vương tọa dưới thân minh, đập nát kim quan trên đầu nàng, nhung không thể được, nàng là thái hậu của đế quốc Đại Đường, thân phận này giống như gông xiềng nặng nề làm cho cả đời nàng cũng không cách nào thay đồi được, không cách nào dỡ bò được.

Điều quan trọng hơn là. bản thân nàng cũng không muốn phản bội lại thân phận này, đây là một sự ngầm hiểu ỷ nhau mà hai người đã thỏa thuận được ở một lúc nào đấy.

Vào lúc im lặng đến mức đã không còn tiếp tục im lặng được nữa.

Lý Khánh An cuối cùng đã mờ miệng: “Thần hôm nay đến. một là hòi thăm thái hậu một chút, ngoài ra. thần muốn nói với thái hậu một chút về việc của Nam Đường.”

Nếu như nói còn có cái gì khiến cho Thầm Trân Châu khắc cốt ghi tâm hơn thử cảm giác mạnh mẽ của Lý Khánh An. vậy thì chi có Nam Đường thôi, kẻ thù của nàng, kẻ thù đã giết chết trượng phu và nhi từ của nàng. vẫn còn đang ngồi trên bảo tọa cao cao tự xung vương xung đế, vẫn cuộc sống ngợp trong vàng son. thù hận lắng đọng lại trong lòng nàng, đã kết đọng lại thành một khối sắt.

Thẩm Trân Châu ngay lập tức ngồi thẳng người dậy, khuôn mặt nhợt nhạt vì kích động mà có một sắc màu đò ửng. nàng vội vàng hòi: “Triệu vương là chuẩn bị nam chinh rồi ư?”

Lý Khánh An chậm rãi gật đầu. ‘Thần đã điều tra rõ rồi.

Nam Đường cấu kết triều quan hàm hại vi thần, thù đoạn ác liệt, làm người ta thật không thể nhẫn nhịn, thần đã quyết định nam chinh, hôm nay tới gặp thái hậu. cũng là muốn xin thái hậu xuống chi. mệnh thần nam chinh.”

“Ai gia có thể hạ chi!”

Thẩm Trân Châu không chút do dự đáp ứng.

“Không biết Triệu vương cẩn ai gia khi nào xuống chi?”

“Đợi thêm hai ngày nữa. chờ đến chân tướng rõ ràng. sẽ có một loạt ý chi. cẩn thái hậu ban bố.”

“Chẳng lẽ ngoài Nam Đường ra. còn có nhưng ý chi khác nữa sao?”

Thầm Trân Châu bỗng nhiên nghe hiểu hàm ý trong lời của Lý Khánh An.

Lý Khánh An gật gật đầu.

“Liên quan đến an nguy của thần, liên quan đến ồn định và hoà bình lâu dài của Đại Đường, hy vọng thái hậu có thể thông cảm nỗi khó của thần.”

Thẩm Trân Châu chăm chú nhìn Lý Khánh An thật lâu.

Lý Khánh An cũng ánh mắt sáng ngời nhìn chăm chú vào nàng.

Thâm Trân Châu hiên Lý Khánh An muốn nàng làm gì.

đó là điều nàng không muốn làm. nhung nàng lại không thể không làm.

ánh mắt của nàng cuối cùng đã rũ xuống, thấp giọng thờ dài nói: “Vậy ngươi nhận lời ai gia.

đừng đụng chạm tới mức giới hạn của ai gia.”

“Thần cam đoan với thái hậu. sẽ không làm tổn hại tới phụ nữ người già trẻ em. thần cũng sẽ không giết chóc bừa bãi cựu thần, thần chi là muốn làm một sự điều chinh

“Ngươi đừng lừa gạt ai gia.”

“Thần lấy danh dự ra bảo đảm, tuyệt đối không lừa gạt thái hậu.”

Sắc mặt của Thẩm Trân Châu dẩn dẩn dịu đi: “Thôi được!

Ai gia nhận lời người.”

“Đa tạ thái hậu. vi thần cáo lui.”

Lý Khánh An từ từ lùi xuống.

Thẩm Trân Châu tựa như muốn gọi hắn lại, nhưng môi nàng mấp máy một chút, lại chẳng nói được ra một lời nào, ánh mắt của nàng thoáng chốc đã trở nên àm đạm.

Lý Khánh An đi được vài bước, lại ngừng bước chân lại, quay đầu lại nhìn vào nàng, ánh mất tràn ngập nét tươi cười, hắn phàng phất hiểu được tâm tư của Thâm Trân Châu.

“Triệu vương… còn có việc sao?”

Thẩm Trân Châu run giọng hỏi.

“Thần còn có một chuyện muốn thinh cầu thái hậu. thần sau này sẽ chú tâm nhiều hơn triều chính, sẽ đặt triều phòng ớ Đại Minh cung, sẽ thưởng xuyên tá túc lại trong Đại Minh cung, như vậy, thủ vệ trong cung sẽ tăng lên rất nhiều, không biết thái hậu có cho phép không?”

“Ai gia… không có ý kiến!”

“Vậy thần cáo lui.”

Lý Khánh An đã rời khôi phiến điện, Thẩm Trân Châu nhìn vào bóng dáng của hắn. mắt của nàng dẩn dẩn sáng lên, nhung lại tràn ngập một thứ mâu thuẫn và bất đắc dĩ sâu sắc.

Di chứng do cái chết của Bùi Tuân Khánh để lại mãi cho đến nay vẫn cHứa tiêu trừ, bày tướng quốc vốn có của chính sự đường bời cái chết của Bùi Tuân Khánh trở thành lục tướng, rất nhanh Thôi Bình xuất nhiệm Hà Đông đạo quan sát sứ, lại biến thành ra ngũ tướng.

Thôi Ninh bổ sung làm tả tướng lại đi Giang Hoài khơi thông tào vận. cộng thêm Trương Hạo xuất nhiệm Lũng Hữu đạo quan sát sứ kiêm An Tây tiết độ phủ trướng sử. trờ thành trường quan hành chính tối cao của An Tây, vì thế nên, chính sự

đường trên thực tế chi còn lại bốn tướng quốc, Trương Quân.

Vi Thao, Lư Hoán cùng với Vương Tấn.

Trong bốn tướng quốc này, Vi Thao và Lư Hoán là đồng minh Vi đàng, Vương Tấn là phái trang gian.

Trương Quân tự thành một đàng, vì vậy trong chính sự đường.

Vi đàng hiển nhiên đã chiếm cứ được ưu thế. trong lục bộ Thượng thư tinh, Vi đàng đã khống chế ba bộ công, lễ binh.

Trương Quân khống chế lại bộ và hộ bộ, Vương Tấn nắm giữ lấy hình bộ.

Cho dù Lý Khánh An từng ám chi qua Trương Quân có thể diệt trừ Vi Thao, nhưng dưới tình thế hoàng đế khuyết vị, không có chứng cứ rõ ràng.

Trương Quân căn bàn là không động chạm được Vi Thao, trong buổi đầu đăng ngôi.

Lý Khánh An cũng không thể dễ dàng đổi tướng quốc, kè thống trị tối cao lịch triều lịch đại, chi có sau khi hắn ngồi vững ngôi vị hoàng đế rồi, hắn mới có thể căn cứ theo ý nguyện của bàn thân mà lẩn lượt từ từ thay đồi tướng quốc.

Cho nên Lý Khánh An nếu muốn chiếu theo ý nguyện của mình xây dựng lại cơ cấu quyền lực. vậy thì hắn buộc phải sắp xếp ổn thỏa mọi thứ trước khi hắn lên ngôi. bây giờ chính là lúc hắn bất đầu tổ chức lại quyền lực rồi.

Trương Quân là một con cờ vô cùng ồn định, hắn vẫn còn muốn giữ lại làm một hai năm.

Vương Tấn năng lực không tổi. có sự mạnh mẽ sắc bén đề cài cách, hắn cũng muốn giữ lại làm. ngoài hai người này ra, năm người Thôi Ninh, Nhan Chân Khanh.

Bùi Mân.

Lưu Yến.

Quách Tử Nghi cũng là năng thần mà hắn muốn sắp xếp vào chính sự đường.

Vậy thì Vi Thao và Lư Hoán bèn là hai người dư thừa rồi. hai người này không chi là hai tướng quốc, bọn họ còn là hai cái rỗ không lồ, toàn bộ đại thần phàn đối hắn Lý Khánh An. toàn bộ người trờ thành mối trở ngại hắn lên ngôi, đều có thể đem bọn chúng đựng hết vào trong hai cái rỗ to này, rồi nhất thể xử lý hết.

Trương Quân vẫn còn đang âu sầu vì không tìm được cớ trừ khử Vi Thao, nhưng hắn Lý Khánh An lại tìm thấy rồi, vụ án điềm báo đột nhiên xuất hiện không phải chính là cái cớ tốt nhất rồi ư?

Thích Tuần do Nam Đường phái đến, chính là cái lưới tốt nhất, có thể một mè lưới tóm gọn bọn chúng. còn về mồi nhử.

Lý Khánh An đã sắp xếp một con tôm nhỏ mỹ vị, hắn tin rằng, Vi Thao và Lư Hoán hai con cá to này nhất định sẽ tranh nhau nuốt chửng lấy con tôm nhỏ này.

Trương Binh Quốc sau khi từ huyện Cao Thẳngg trờ về, không có bất kỳ nét khác thưởng nào, thị sát kênh Trung Bạch xong, Trương Quân bèn quyết định mau chóng bắt tay vào việc gia cố và tu bổ kênh rạch Quan Trung, cứ như vậy, công việc của đô thủy giám tăng sức ép lên một cách rõ rệt, cộng thêm vào đó một nữa quan viên đều bị mượn đi Giang Hoài khai thông tào vận, các quan viên còn lại chi đành làm việc miệt mài không quản ngày đêm. biên chế ra phương án tu bổ kênh rạch, dự toán phí tu bồ, bàn thân Trương Binh Quốc cũng là bận đến chân không chấm đất. ban đêm cũng không thề về nhà, trực tiếp sống trong triều phòng.

Tuy rằng Trương Binh Quốc vô cùng bận rộn, nhưng vào lúc ăn cơm trưa ngày hôm sau. vẫn là bị Vi Thao gọi đi rồi.

Trương Binh Quốc là người Vi đàng, hơn nữa bời vì hắn chủ quản đô thủy giám, bèn đã trờ thành đối tượng lôi kéo trọng điểm của Vi Thao, dẩn dẩn đã trờ thành cốt cán của Vi đàng.

Vi Thao tìm hắn tói cũng là rất bình thưởng, hôm trước Trương Binh Quốc đã cùng Trương Quân đi huyện Cao Lăng rồi, mà không báo cáo trước với hắn. trong lòng Vi Thao hoi có chút khó chịu.

Triều phòng của Vi Thao ở trong lễ bộ hoàng thành, gian phòng rộng mỡ mà sáng sủa, Vi Thao đang cúi đầu viết gì đó, Vi Thao năm nay đã sáu mươi tuổi rồi. nhưng hắn vẫn tinh lực dồi dào, suy nghĩ nhạy bén. nhất là dục vọng đối với quyền lực. không những không có chút suy yếu. ngược lại càng thêm mănh liệt dẩn theo sự gia tăng về tuổi tác của hắn.

Cũng giống như Trương Quân muốn trừ khử hắn. hắn cũng không lúc nào không nghĩ đến làm thế nào để trừ khử Trương Quân, một núi không thể dung nạp hai hổ, hắn và Trương Quân là ké đối đầu không đội trời chung trên đấu trường quyền lực. một bên Vi đáng, một bên Trương đàng, cơ hồ như cà cục diện triều đình của Bắc Đường, chính là xoay vỏng quanh hai người bọn hắn.

Thật ra nhược điểm của Trương Quân rất nhiều, tỷ dụ như huynh đệ Trương Tự của hắn bây giờ chính là thành viên chính sự đường Nam Đường, chi dựa vào cái này, hắn đã có thể tạo ra chứng cứ Trương Quân tư thông Nam Đương, từ đó lật đổ hắn. chi đáng tiếc Trường An đã có được sự úng hộ của Lý Khánh An, muốn lật đồ hắn thật khó.

Vi Thao thật ra cũng là bời vì Lý Khánh An lúc ấy muốn lật đồ Thôi Hoán mà bước vào trong chính sự đường, nhung sau khi vây cánh của hắn dẩn dẩn đầy đặn, hắn bèn không muốn tiếp tục chịu sự khống chế của Lý Khánh An nữa.

đặc biệt là Lý Khánh

An ủng hộ Trương Quân, điều này khiến cho hắn vô cùng bất măn. chi thấy lực lượng của Lý Khánh An quá lớn mạnh, làm cho hắn có phần kỵ dè mà không dám công khai phán đối. nhung không dám công khai phàn đối không có nghĩa là hắn không phàn đối, hắn đang âm thầm tiến hành một loạt các hoạt động, một số tông thất hoặc đại thần kiên quyết phàn đối Lý Khánh An cũng dẩn dẩn chạy tới gia nhập vào trướng cờ của hắn.

đã làm lớn mạnh thực lực của Vi đàng.

Trong lòng Vi Thao rất rõ, gia tộc của hắn nếu muốn tiếp tục phồn thịnh lâu dài, chi có hai con đường có thể bước tới, một là ôm lấy đủi của Lý Khánh An mà a dua nịnh nọt. hai là tự làm mạnh thực lực của bàn thân, muốn có được sự coi trọng của Lý Khánh An không phải là dễ, Vi gia nhiều lẩn gặp phải đà kích, đã không có thực lực hùng hậu như hai đại thế gia Thôi, Bùi nữa. bàn thân hắn cũng là tài năng bình bình, không so sánh được với bọn Nhan Chân Khanh.

Lưu Yến.

Có những người này ở đây, Lý Khánh An không thể nào trọng dụng hắn nữa rồi, con đường thứ nhất hiên nhiên là không đi được rồi. hắn chi có thê suy nghĩ đi con đường thứ hai, làm lớn mạnh thực lực bàn thân, để Vi đàng trờ thành lực lượng đủ tầm đủ trọng lượng của triều đình, như vậy cho dù Lý Khánh An lên ngôi, hắn cũng không dám dễ dàng động tới mình, đợi khi hắn muốn động đến minh, từ đệ Vi gia đã trải khắp quan trường Đại Đường rồi, mọc rễ khó bứng rồi.

Chính là ôm lấy cách suy nghĩ như vậy, Vi Thao đối với Lý Khánh An vừa không hợp tác, cũng không phán đối, thậm chí đã vì trấn an người phàn đối Lý Khánh An trong Vi đàng, tỷ dụ như công bộ thị lang Lý Khai Phục, binh bộ thị lang Miêu Tấn Khanh v.v…

Hắn rõ ràng là biết những người này đang âm thầm câu kết với Nam Đường. tiến hành hoạt động phán đối Lý Khánh An, hắn cũng là một mắt nhắm một mắt mờ, sự việc điềm báo xảy ra gần đây nhất, thì hắn đã rất rõ tin tức tiềm ẩn bên trong đó.

Ngay lúc Vi Thao đang múa bút thành văn. văn thư lang của hắn tiến vào bẩm báo: “Vi thượng thư, Trương tả sứ đã đến.

đang chờ gặp ở ngoài cửa!”

“Để hắn tiến vào!”

Vi Thao buông xuống bút, Lý Khánh An vừa về Trường An.

Trương Quân liền bất đầu hoạt động chăm chi. làm cho hắn tâm sinh cành giác, hơn nữa hôm trước Trương Quân đi Cao Thẳngg huyện thị sát thuỷ lợi, đã gọi thủy tả sứ Trương Binh Quốc cùng đi, lại không kêu công bộ thị lang Lý Khai Phục, đây quà thực không phù họp lẽ thưởng, càng làm cho hắn trong lòng tràn ngập nghi hoặc.

Gần đây triều đình rất ư coi trọng thủy lợi thủy vận, đô thủy giám bất đầu trờ nên được coi trọng, Trương Quân thậm chí đề xuất đem đô thủy giám thăng cấp làm tòng tam phấm, Trương Quân không phải là muốn lôi kéo Trương Binh Quốc chứ?

Lát sau, Trương Binh Quốc rào bước tiến vào trong triều phòng, khom người thi lễ: “Ty chức tham kiến Vi thượng thư!”

Vi Thao ha hả cười nói: “Trương tả sứ trong trăm sự bận rộn tìm tới. thật sự là áy náy vô cùng.”

Nói xong.

Vi Thao ra hiệu mắt với văn thư lang, văn thư lang hiểu ý, đóng cửa đi ra ngoài, trong phòng chì còn lại hai người bọn họ.

Lúc này, sắc mặt của Vi Thao bèn bắt đầu có chút sa sầm lại. nhàn nhạt hòi: “Đi Cao Lăng huyện, tại sao lại không nói cho ta nghe một tiếng trước?”

Trong lòng Trương Binh Quốc giật thót lên. hắn biết rằng Vi Thao đã bắt đầu tính sồ rồi, bèn vội vàng nói: “Đi Cao Lăng huyện vô cùng đột ngột, ty chức phải chuẩn bị rất nhiều tư liệu, vốn dĩ là muốn lúc bừa trưa nói một tiếng với thượng thư. nhưng Trương tướng quốc lại đột ngột dỡi thời gian sớm hơn. cả bừa trưa cũng cHứa ăn thì bọn ta đã xuất phát rồi.”

“ừm!”

Vi Thao gật gật đầu. tình huống mà Trương Binh Quốc nói là sự thật, hắn miễn cường có thể tiếp nhận, nhung còn một chuyện hắn cũng phải hòi rõ ràng.

“Nghe nói buổi tối Trương Quân một mình triệu kiến ngươi. các ngươi đều đã nói gì đó?”

Việc này là điều Vi Thao lo lắng nhắt, nếu như là bàn chuyện trị lý kênh Trung Bạch, thì Ngô huyện lệnh phải cùng đi luôn mới đúng, nhung Ngô huyện lệnh lại không đi. chi có hai người bọn họ, vậy Trương Quân đã nói với hắn nhưng gì?

Trương Binh Quốc vội vàng nói: “Chủ yếu là bàn về sự trị Lý kênh ngòi Quan Trung, cùng với hao tôn tiền lương.

Trương tướng quốc đang đọc báo cáo của ty chức, nhưng có một số chỗ không hiểu, vì thế nên đã gọi ty chức đi cùng.”

“Ngoại trừ sự trị lý kênh ngòi, không còn gì khác ư?”

Trương Binh Quốc do dự một chút nói: “Ngoại trừ việc trị lý kênh rạch, hắn còn hỏi tình hình gia đình của ty chức, hắn hình như rất rõ tình hình gia đình của ty chức.”

Quả nhiên là muốn lôi kéo Trương Binh Quốc.

Vi Thao rất hiểu thủ đoạn của Trương Quân, hắn muốn lôi kéo một người. trước hết sẽ điều tra tình hình gia đình của đối phương, nếu như không có hứng thú với Trương Binh Quốc, hắn mới bất kề sống chết của Trương gia.

Vi Thao nhìn chằm chằm vào mất của Trương Binh Quốc, chậm rãi nói: “Vậy ngươi đã trả lời như thế nào?”

“Ty chức nói.

Vi thượng thư rất quan tâm tới ty chức, đa tạ ý tốt của hắn. sau đó ty chức liền cáo từ.”

“Ngươi thật sự là nói như vậy sao?”

“Vâng!”

Trương Binh Quốc không chút do dự đáp.

Vi Thao nhìn hắn. sau một lúc lâu mới gật gật đầu. hắn lại trầm tư một chốc lát nói: “Tối hôm nay, là ngày mừng cháu nhỏ ta tròn một tuổi, ta chuẩn bị mời một số đồng liêu quan hệ khá tốt đến tham gia, ta biết ngươi rất bận. nhung ta vẫn hi vọng ngươi có thể đến một chút.”

Vi Thao mời khách đa phần là bí mật triều đình mọi người đều biết, trên thực tế chính là tụ hội của thành phần cốt cán của Vi đàng, hắn lợi dụng các cái cớ mời khách, bèn là đem Vi đàng nắm bắt chặt trong tay của mình, nếu như Trương Binh Quốc ban đêm chịu đến. vậy thì nói rõ hắn không có phàn bội mình, nếu như hắn tìm cớ không đến. vậy thì là hắn đã bị Trương Quân lôi kéo sang phe hắn rồi.

Vi Thao ánh mất sáng ngời, bất cứ một nét biểu cảm thay đổi nào trên khuôn mặt Trương Binh Quốc đều không che dấu được hắn. hắn thấy trên mặt Trương Binh Quốc đã lộ ra một chút do dự. bèn lập tức không vui nói: “Sao thế, không nể mặt ta lẩn này ư?”

“Không!

Không phải!”

Trương Binh Quốc vội vàng xua tay.

“Vậy là gì?”

Trương Binh Quốc do dự một chút bèn nói: “Không giấu gì Vi thượng thư.

đường huynh Trương Binh Càn của ta hôm qua vào kinh xử lý gia vụ. sáng sớm ngày mai thì sẽ phải về Thưởng Châu, đêm nay bọn ta hẹn nhau cùng ăn cơm trước đó rồi.”

Trương Binh Càn là Thưởng Châu trưởng sử. tư lịch và năng lực đều rất khá, Vi Thao đã muốn lôi kéo từ lâu, nghe Trương Binh Quốc nói vậy, hắn bèn lập tức cười nói: “Không sao, vậy mời Trương trường sử đến luôn một thể, ta chờ chút sẽ để người nhà bổ sung một tấm thiệp mời chính thức.”

Trương Binh Quốc âm thầm thờ dài, chi đành nói: “Tạ ơn ý tốt của đại nhân, thiệp mời thì không cẩn đâu, đường huynh ta trong nhà có việc, không tiện tiếp thiệp mời, tối nay ta sẽ mang huynh ấy theo là được rồi.”

“Thôi được!

Buổi tối ta xin chờ sự đi đến của hai người ”

Sắc trời đã dẩn dẩn bước vào hoàng hôn.

Kinh triệu thiếu Doãn Tô Chấn phê duyệt xong mấy bộ văn thư cuối cùng, bèn chuẩn bị hạ triệu hồi phủ. hắn vừa đứng dậy định đi.

Kinh triệu Doãn Lê Can lại chắp tay ra sau từ từ đi vào: “Tô thiếu Doãn.

đêm hôm nay chúng ta có thể có việc quan trọng, gọi tất cả mọi người đừng về nhà.”

Tô Chấn ngần người.

Lê Can Buổi chiều là bị Trương tướng quốc kêu đi rồi, không lẽ Trương tướng quốc đã giao phó cho hắn việc gì rồi ư?

Tô Chấn và Lê Can có quan hệ vô cùng tốt.

Lê Can khi có chuyện thưởng cũng sẽ không giấu hắn.

Tô Chấn thấy Lê Can có chút lo âu tư lự. bèn cấn thận dè dặt hòi: “Sứ quân, đã xảy ra chuyện gì?”

Lê Can lắc đầu. cười khổ nói: “Đêm hôm nay, chúng ta phải đi bắt giữ ngụy đại Lý tự khanh Thích Tuần của Nam Đường, cũng chính là chù mưu của sự việc điềm báo lẩn này.”

Tô Chấn có chút hồ đồ rồi: “Sử quân, ta thật sự không hiểu lắm.

đây là chuyện của nội vệ hoặc tình báo đường mới phải, tại sao lại đê bọn ta đi bắt người?”

“Ngươi không hiểu, đêm nay bắt người, nội vệ và tình báo đường tuyệt đối sẽ không ra mặt. chi đành để chúng ta đi làm. ai bảo bọn ta là nha môn của triều đình cơ chứ?”

Tô Chấn càng thêm hồ đồ, hắn còn muốn hòi lại, Lê Can đã khoát tay, “Ngươi không cẩn hòi thêm nữa. thời gian đã không còn nhiều, ngươi lập tức đi liên hệ Trường An huyện và Vạn Niên huyện, lệnh tất cả nha dịch của bọn họ toàn bộ xuất động. hết thảy nghe theo chi huy của chúng ta. một canh giờ sau. tập trung ở ngoài Phù Hạ môn. mau đi đi!”

Tô Chấn không hiểu chút đầu cua tai nheo mà đi khỏi.

Lê Can chắp tay ra sau nhìn vào đám mây đen xúm tụ lại dẩn ở ngoài cửa sổ, hắn không khỏi thờ dài một tiếng: “Ài!

Bắt đầu đêm nay, triều đình sẽ dấy lên đợt sóng trào dữ dội đây!”

Chương 661: Tôm Câu Cá Lớn (Hạ)

Phủ Hạ Môn Trường An nằm tại phía đông nam Trường An, cách phường Khúc Trì không xa.

đi vào Phù Hạ Môn bèn là phương Thông Tế, phường An Đức và phường Khúc Trì. màn đêm đã buông xuống, bao gồm cả phủ Kinh Triệu, huyện Vạn Niên, huyện Trường An trong đó có gần trăm tên nha dịch tụ tập trước cửa Phủ Hạ Môn. và còn có gần trăm tên nha dịch ngoại huyện như huyện Cao Lăng.

Tân Phong. tổng cộng tất thảy hơn năm trăm người, do Kinh Triệu Doãn Lê Can đích thân dẫn dắt.

Tô Chấn người mặc quan phục cười trên lưng ngựa, trong tay nắm trường kiếm, hắn đại khái cũng đã biết chút ít về hành động tối nay, trong lòng cảm thấy bàng hoàng vô cùng, nhung hắn lại không dám hó hé một câu nhiều lời.

Lúc này, Triệu Vũ của huyện Vạn Niên đã đi đến bên hắn. chi chi một trăm mấy tên nha dịch ngoại huyện đứng đấy không xa. khẽ giọng hòi: “Sao kỳ lạ thế. nhưng người này nhìn đâu có giống nha dịch đâu!

Ai ai đều cao to tráng kiện thế này, sao một người ta cũng không quen, theo lý, nha dịch của huyện Cao Lăng và Tân Phong thì ta ít nhiều cũng đã từng gặp qua mới đúng chứ!”

“Ngươi đừng có hòi nhiều nữa. biết nhiều không có ích lợi cho ngươi đâu. hiền không?

Triệu Vũ thấy mặt Tô Chấn nghiêm túc một cách đáng sợ, hắn cũng giật mình, lập tức không dám hỏi thêm điều gì.

Kinh Triệu Doãn Lê Can cũng bận triều phục tam phẩm, cười ngựa từ từ thẳng tiến.

Đi cạnh hắn là Ngự sử trung thừa Thôi Khí.

Thôi Khí năm nay đã quá tuổi lục tuầ. hắn là một lão quan viên ngự sử có tư cách thâm niên, hắn cưỡi ngựa đi theo bên cạnh Lê Can. ngoài ra còn có một cao quan của Hình bộ, Hình bộ thị lang Thượng Hằng, hắn cũng cười trên lung ngựa cứ đi theo sát sau lưng tựa chiếc bóng, mà chẳng nói lời nào.

Lê Can cao giọng nói với các nha dịch: “Ta vừa mới nhận được tin tức, đã phát hiện ngụy quan của Nam Đường, vốn dĩ sẽ do tình báo đường và nội vệ ra mật. nhung do Tẩn tướng quân và Hồ tướng quân đều đương không có mặt tại Trường An. chi có thể để chúng ta ra mặt thay để truy bắt.

Tối nay mọi việc hãy nghe theo chi huy của ta. dù có liên can đến bất kỳ người nào chăng nữa. người nên bắt thì cũng phải bắt tuốt, đã nghe rõ hết cHứa?”

“Nghe rõ!”

Các nha dịch đồng thanh trả lời.

Lúc này, một nha dịch từ hướng nội thành cười ngựa phóng đến đưa một lá thư cho Lê Can.

Lê Can mờ thư ra đọc xong, bèn nói: “Mục tiêu đã ló mặt. xuất phát!

Mục tiêu là phường Khúc Trì.”

Trong màn đêm. hơn năm trăm người nha dịch cầm theo đao đang hiên ngang phóng về phía phường Khúc Trì.

Vi phủ phường Khúc Trì đèn đuốc sáng trưng. người qua người lại rất ư náo nhiệt.

Tối nay là lễ thôi nôi của đứa cháu nhỏ Vi Thao.

Vi Thao đặc biệt mờ tiệc mlẩn này.

Mờ tiệc mừng là thói quen của Vi phủ. cứ năm ba ngày là lại có tiệc.

Ngoài người của Vi phủ ra. còn có một số đại thần triều đình đều đến dự.

Hôm nay được xem là Buổi tiệc khá quan trọng, triều quan có hơn trăm người đến dự.

đều là người của Vi đáng, tính cả gia quyến của họ thì hôm nay Vi phủ có sẩn ngàn người tụ tập.

Lúc này đại bộ phận khách khứa đều đã có mặt.

Vi Thao cũng ở lại trong tiểu khách đường cùng chuyện trò cùng một số trọng thần, ngoài phủ chi có con trai hắn Vi Tuấn còn đang đứng đón khách.

Trong đêm. một chiếc xe ngựa từ xa xa chạy đến đứng lại trước cửa lớn Vi phủ.

Có hai người từ trên xe đi xuống, một người chính là đô thủy tả sử Trương Binh Quốc, người còn lại là một nam từ trung niên, dung mạo thanh tú hơi sầy, trông rất ư là tinh anh bàn lĩnh.

Người này chính là Nam Đường Đại lý tự thiếu khanh Thích Tuần, hắn là tâm phúc của Vương Cũng, đầu tiên là Nguyên Châu tư mã.

được điều vào triều đình nhậm chức Đại Lý tự thiếu khanh mới được hai tháng bèn đã theo Vương Cùng đến

nương tựa Nam Đường.

Vì tuyệt bộ phận triều thần đều không mấy quen hắn.

Hồ Vân Bái mới không nhớ ra quan viên họ Thích trong triều.

Tối nay hắn được Trương Binh Quốc gọi đến. nói là Vi Thao muốn gặp hắn. khiến Thích Tuần lòng thầm mừng.

Nếu có thể gách phản được Vi Thao đó sẽ được xem là một công lao lớn của hắn.

Hai người đi lên trước.

Vi Tuấn vội đến nghênh đón: ‘Trương tả sử trong lúc bận trăm công nghìn việc mà vẫn tranh thủ đến dự tiệc, thật quý hóa quá!”

Trương Binh Quốc chấp tay chào, áy náy nói: “Thật có lỗi quá. vì công việc hơi nhiều, nên đã đến muộn.”

“Không sao!

Không sao!

Yến tiệc vẫn còn cHứa bắt đầu mà.”

Vi Tuấn nhìn nhìn Thích Tuần, hắn còn ngỡ đây là quan viên của đô thủy giám, nhưng giờ mới phát hiện là không quen, hơn nữa người này không mặc quan phục, bèn cười hòi: “Vị này là…”

“Đây là một người bạn của ta.

Vi thượng thư có biết hắn sẽ đến. hắn và Vi thượng thư có việc quan trọng cẩn phải thương thảo.”

Vi Tuấn không có nghe phụ thân nhắc đến qua. nhung có điều Trương Binh Quốc lại là nổng cốt của Vi đảng, nên hắn bèn vội mời hai người họ vào phủ.

Trương Binh Quốc liếc nhìn cuốn sổ gách đăng ký tên khách đến dự tiệc một cái. hắn không có ký tên mà trực tiếp dẫn Thích Tuần đi vào Vi phủ. hắn thấy trong đại đường người qua người lại. rất ư náo nhiệt, bèn nhìn Thích Tuần cười nói: “Ta dẫn ngươi đi vào vườn hoa phía đông ngắm cảnh đêm vậy!

Vườn hoa về đêm của Vi phù rất nổi tiếng.”

Thích Tuần biết hắn lo rằng sẽ có người khác nhận ra minh, bèn vui vé cười nói: “Mọi việc xin nghe theo an bài của tả sử.”

Hai người họ cùng vỏng một đường, từ con đường nhỏ đi về hướng đông hoa viên của Vi phủ.

Trong tiểu khách đường đặc biệt nhộn nhịp, huynh đệ Vi Thao, Vi Hoán đương cùng mười mấy trọng thành Vi đang ngồi nói chuyện, trong đó có cả Binh bộ thượng thư Lư Hoán.

Công bộ thị lang Lý Khai Phúc, Binh bộ thị lang Miêu Tắn Khanh.

Vệ úy tự khanh La Quân Dịch…

Đấy đều là nổng cốt trung thành của Vi đảng.

Nhưng giờ này mọi người lại không bàn công vụ, chi bàn phong nguyệt.

đại loạn như ai vừa mới cưới tiểu thiếp, ai lại vừa thêm đứa cháu, làm mọi người cười phá lên cười eiòn giả.

Bỗng chốc, Vi Tuấn vội vã từ bên ngoài chạy vào khẽ giọng thủ thi vài câu bên tai Vi Thao, Vi Thao nghe xong sắc mặt đại biến, vội đứng dậy nói: “Mọi người ngồi nói chuyện, ta có việc một chút, sẽ quay lại ngay.”

Hắn cả áo quẩn còn cHứa kịp thay bèn vội vã chạy ra ngoài.

Lư Hoán thấy sắc mặt Vi Thao không ốn lắm. bèn kéo Vi Tuấn lại hòi: “Đã xảy ra việc gì thế này?”

Vi Tuấn thấy giấu cũng không giấu nổi nữa. chi đành có sao nói vậy: “Bên ngoài có rắt nhiều nha dịch đến đây, hình như là đến bắt ai đó.”

Mọi người nghe mà bàng hoàng nhìn nhau, ai dám đến trước cửa Vi phủ bắt bớ người chứ?

Bọn họ cùng đi đứng dậy đi ra ngoài cửa.

Ngoài cửa lớn. vài trăm nha dịch tay cầm đuốc lửa đang vây chặt kín cả cửa Vi phủ.

Ánh đuốc chói chang tựa ban ngày, Lê Can cười trên lung ngựa đứng đầu tiên, ánh mắt nghiêm túc.

Sau lưng hắn còn có năm sáu tên quan viên khác.

Trên bậc thềm, ba mươi mấy tên gia đinh tay cầm đao chấp kiếm bảo vệ Vi phù, sắc mặt căng thẳng lăm lăm nhìn bọn nha dịch.

Vi Thao giận dữ bước nước đại xông ra.

Hắn thấy người đến lại là Kinh Triệu Doãn. thoạt đầu còn ngỡ ngàng, nhung ngay lập tức hắn cực kỳ không vui nhìn Lê Can nói: “Không lẽ ta tổ chức một lẩn gia yến cũng phạm đến vương pháp hay sao?

Mà còn phải đề Kinh Triệu Doãn đích thân đến chấp pháp?”

Lê Can chấp tay nói: “Có người đến tố cáo Vi thượng thư tự ý chứa chấp ngụy quan Nam Đường, ta phụng mệnh đến đây rà soát!”

“Phụng mệnh?”

Vi Thao hừ mạnh một tiếng, “Ngươi phụng mệnh của ai?

Trương Quân, hắn làm gì có cái quyền này chứ?”

Lúc này, Ngự sử trung thừa Thôi Khí sau lung Lê Can mới ra mật. hắn chấp chấp tay nói: “Vi tướng quốc, bọn ta phụng ý chi của thái hậu đến điều tra, xin Vi tướng quốc hãy phối họp cùng bọn ta.”

Bên cạnh Thôi Khí còn có Hình bộ thị lang Thượng Hành, hắn không có nói gì, chi lặng lẽ thi một lề với Vi Thao.

Thôi Khí và Thượng Hành xuất hiện đã khiến Vi Thao bàng hoàng, cà Ngự sứ trung thừa và Hình bộ thị lang đều đã ra mặt. và còn cả ý chi thái hậu, đây…

đây chẳng phải là tiền cảnh của đại tam tư hội thẩm ư?

Vi Thao bỗng chốc ý thức được vấn đề có phần nghiêm trọng, hắn trầm giọng nói: “Là ai đã nói ta tự ý tàng trữ ngụy quan Nam Đường, có ngươi có chứng cứ gì chứ?”

Lê Can lạnh lùng nói: “Vi thượng thư, ta hi vọng ngươi có thể họp tác, người này không phải ngụy quan bình thương của Nam Đường, hắn có mang sứ mạng phá hoại kỳ cương triều đình Đại Đường ta trên minh, vụ án điềm lành của Triệu vương điện hạ chính là do hắn gây ra, nếu để người này chạy thoát, Vi thượng thư sẽ không chịu nổi tội này đâu!”

“Các ngươi nói Thích Tuần ư?”

Vi Thao bỗng chợt phản ứng ra. hắn lùi ra sau một bước, nghiêm giọng nói: “Làm sao có thể như thế chứ?

Ta làm sao lại tự ý tàng chứa hắn trong phù cơ chứ?”

“Xem ra Vi thượng thư cũng có biết người này!”

Thôi Khí cười lạnh một tiếng, hắn xoạch một cái mở ý chỉ của Thầm Trân Châu ra. lớn tiếng đọc: “Ý chi thái hậu.

Lễ bộ thượng thư Vi Thao, có hiềm nghi là đã tàng trừ ngụy quan Nam Đường, đặc lệnh Kinh Triệu phủ rà soát phủ Vi Thao, Ngự sử đài và Hình bộ làm giám sát. khâm thử!”

Mồ hôi lạnh đang từ từ thẳng xuống từ trán Vi Thao, cả ý chi của thái hậu cũng đã hạ. hắn làm sao dám ngăn cản. chi đành nói với gia đinh: “Các người tránh đườg ra.

để bọn họ rà soát!”

Lê Can khoát tay nói.

“Rà soát!”

Mấy trăm tên nha dịch cùng ùa vào Vi phủ. bắt đầu tản ra bốn phương tám hướng, mục tiêu của bọn họ rất rõ ràng, nam tử trung niên, mặt mày thanh tú. hơi gầy, có đê nhúm râu chuột, không mặc triều phục.

Phàm nam từ có bộ dạng này đều nhất luật phải dẫn ra để nhận dạng.

Vi Thao trong lòng nghi hoặc bất định, dù cho hắn biết rõ bọn Lý Khai Phúc.

La Quán Dịch đều có quan hệ với tên Thích Tuần này, nhung hắn đâu có mời người này đến đây, hắn làm sao lại có thể nằm trong phù của mình chứ?

Nhung bọn Lê Can cũng đã có chuẩn bị mà đến. ngay cả Ngự sử đài.

Hình bộ và thái hậu đều đã bị kinh động rồi. không lẽ huynh đệ con cháu trong nhà minh đã giấu giếm chửa chấp tên này trong phủ.

Nếu thật sự như thế, e rằng hắn có chạy lên đằng trời cũng khó mà thoát được.

Hắn bỗng chốc sợ toát cả mồ hôi. vẫy vẫy tay gọi con trai đến khẽ giọng hòi:

“Ngươi hãy nói thật với ta đi, có phải huynh đệ các ngươi đã dẫn người này về giấu trong phủ không?”

Vi Tuấn sợ phát khoát tay liền liền, “Không thể nào, bọn con làm sao dám tàng chứa một người nguy hiểm như thế trong phủ, đó sẽ hại chết phụ thân.”

“Thế thì kỳ lạ quá!”

Vi Thao lẩm ba lẩm bẩm một mình: “Không lẽ là khách ư. rõ ràng trong khách mời hôm nay không có người này!”

Vi Tuấn chợt nhớ ra điều gì. hắn vội nói: “Phụ thân, con nhớ ra một việc rồi.”

“Việc gì?”

“Mới nãy đô thủy giám tả sứ Trương Binh Quốc có dẫn theo một người khách mời rất kỳ lạ. con cHứa bao giờ gặp hắn. hắn nói là đã từng nói với phụ thân, và còn nói là có việc quan trọng phải thương thảo cùng phụ thân.”

“Trương Binh Quốc đã đến rồi ư?

Sao ta cHứa thấy hắn đâu?”

Vi Thao có phần ngỡ ngàng, Trương Binh Quốc đúng là có từng nói với hắn là sẽ dẫn đường huynh Trương Binh Càn đến đây, chính Vi Thao còn thắc mắc sao mãi không thấy hắn đến, hóa ra hắn đã đến rồi ư?

“Bất được rồi!”

Trên con đường nhỏ phía đông, một đám đông nha dịch cùng ủa ra. ai nấy thân hình cao to tráng kiện, bọn họ như tóm cố một chú gà con đáng thương lôi một gã nam tử trang niên đi ra, người đi đầu là Kinh Triệu thiếu Doãn Tô Chấn.

Dưới ánh lửa chập chờn.

Vi Tuấn một mất nhận ra ngay, hắn vội vã nói với phụ thân: “Chính là hắn!

Người mà Trương Binh Quốc dẫn đến đây.”

Vi Thao cũng nhận ra.

đây chính là Thích Tuần.

Hắn như thừ cà người ra.

Trương Binh Quốc dẫn người này đến đây làm gì?

Không để là để tên này đến lôi kéo minh ư?

Thích Tuần bị cột chặt lại, cà miệng cũng bị bịt kín.

Tô Chấn đi lên phía trước mặt Lê Cao thi lễ nói: “Thuộc hạ đã bắt được người này trong phòng khách phía đông viện, hắn thừa nhận minh chính là Thích Tuần.”

Lê Can nhìn nhìn Thích Tuần, xong lại quay đầu lại hói Thôi Khí nói: “Thôi trung thừa, chắc người này trang thừa có quen?”

Thôi Khí là lão thần, hắn chi cẩn nhìn nhìn bèn gật đầu.

“Người này chính là Thích Tuần, từng nhậm chức Đại lý tự thiếu khanh, sau đó đã chuyển sang nương nhờ Nam Đường; đám nhiện chức ngụy Đại lý tự khanh của Nam Đường.”

Hình bộ thị lang Thượng Hành bên cạnh từ đầu chí cuối không nói một câu cũng chen lời: “Ta có quen biết hắn, đây chính là Thích Tuần.”

“Tốt lắm!”

Lê Can khoát khoát tay, “Hãy dẫn hắn đi, trông coi cẩn thận.”

Mấy mươi tên đại hắn lại dẫn tên Thích Tuần đó đi, Lê Cán lúc này lại nói: “Có thể kết thúc tìm kiếm được rồi, để các huynh đệ khác đều đi ra thôi!”

“Tang!

Tang!

Tang!”

Tiếng trống thu binh vang lên, bọn nha dịch bất đầu từ bốn phương tám hướng quay về.

Lúc này Vi Thao đi lên trước vội nói: “Lê sứ quân, đây chẳng qua là hiểu lầm, người này là do đô thủy giám tả sứ Trương Binh Quốc dẫn đến. không liên can gì với ta ca!”

Bọn Lư Hoán.

Lý Khai Phúc bên cạnh cũng đi lên nói: “Lê sứ quân, việc này quả thực không liên quan đến Vi thượng thư. bọn ta có thể làm nhân chứng!”

Lê Can thờ một hoi dài nói: “Vi thượng thư, việc này có can hệ đến Trương Binh Quốc hay không ta hông biết, nhung bọn ta quà thật mục đích sở thị bất được người này từ trong phủ của ngươi.

Vì ngươi là tướng quốc, cho nên ta cũng không dám sơ ý, đặc biệt đến xin ý chi của thái hậu.

Thái hậu nói chi có bọn ta ra mặt xem ra không đủ

khiến người khác phải tâm phục khẩu phục, cho nên thái hậu lại để Ngự sứ đài và Hình bộ cùng đến để chứng kiến giám sát việc này.

Giờ Thôi trung thừa và Thượng thị lang cũng tận mắt nhìn thấy, ngươi đừng nói là ta đã nói oan vu khống ngươi chứ!”

“Việc này…”

Vi Thao á khẩu không nói được lời nào, hắn bỗng quay lung lại gào to, “Mau đi!

Đi tìm tên Trương Binh Quốc đó ra đây cho ta!”

Vi Tuấn đã theo mấy mươi tên gia đinh phóng vội đi.

Vi Thao nói với bọn Lê Can: “Xin Lê sử quân.

Thôi trung thừa.

Thượng thị lang đợi cho một lát. ta để Trương Binh Quốc ra đây đối chất.”

“Được!

Bọn ta sẽ đợi.”

Thời gian cử thế qua đi từng chút một.

Vi Thao sốt ruột, mồ hôi ướt cả trán.

Nếu như không có Trương Binh Quốc ra đối chất, hắn thật sự có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng khó mà rửa được nỗi oan này.

Câu kết ngụy quan Nam Đường, hơn nữa còn là ngụy quan nguy hại đến triều đình, tội danh này một khi vào tội. hắn không chi đơn giản là mất chức, thậm chí còn có thể sẽ bị giết đầu.

Cuối cùng bọn Vi Tuấn cũng đã quay lại, Vi Thao vội vã đi lên túm lấy áo hắn hỏi: ‘Tìm được cHứa?”

Vi Tuấn lắc lắc đầu, “Thật kỳ lạ. sao tìm mãi vẫn không thấy hắn!”

“Sao… sao lại có thể như thế chứ?”

Lê Can đã lấy được cuốn danh mục ký tên của khách mời hôm nay, hắn nói với Vi Thao: “Vi thượng thư. ta xem ngươi không cẩn phải tìm nữa rồi!”

Hắn giơ cao cuốn danh mục ký tên của khách mời. lạnh lùng nói: “Ta đã xem qua xem lại mấy lượt, đều không có tên của Trương Binh Quốc ký trong đây.

Vi thượng thư. rất xin lỗi. bọn ta phải phúc mệnh với thái hậu. không thề đợi chờ thêm được nữa.”

Vi Thao vội túm lấy cồ áo con trai, nghiến răng nói: “Thế này là thế nào?”

Vi Tuấn sợ đến toàn thân run lầy bẩy, lắp ba lắp bắp nói: “Hài nhi chi…

để ý đến người bên cạnh của hắn. không… không để ý rằng hắn không có ký tên.”

Vi Thao chi thấy trời đất như quay cuồng. phen này coi như hắn có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng đừng mong có thể rửa sạch được mình.

Lúc này, Thôi Khí lại đi lên trước nói.

“Vi thượng thư. ta còn có một ý chi khác của thái hậu. thái hậu nói, nếu như Vi thượng thư là thanh bạch, thì sẽ không cẩn phải mang ra. nhưng xem tình hình trước mặt này, ta không thể không mang ra rồi.”

Hắn “xoạch” một phát rút ỷ chi ra. sang sảng giọng đọc: “Nam Đường ngụy quan mật thám Thích Tuần hàm hại trọng thần triều đình, nguy hại đến triều cương Đại Đường, tội lớn tày trời, vụ án này sẽ được điều tra đến cùng.

Dù bất kỳ người nào, quan nào đều không được phép dựa vào tình xem thưởng vương pháp.

Lề bộ thượng thư Vi Thao liên can vụ án này, tội danh đáng nghi, không thích hợp tiếp tục chấp quản triều quyền. giờ tạm đứng tất cả chức vụ.

Người sẽ được giao cho Ngự sử đài giám quản, đợi điều tra rõ sự thật chân tướng rồi xử lý.

Khâm thừ!”

Đọc xong ý chi của thái hậu, Thôi Khí nhàn nhạt nói: “Xin Vi sử quân tạm thời đi theo bọn ta đến Ngự sử đài ở vài hôm.

Nếu như ngươi thanh bạch, ắt sẽ bình an vô sự. hi vọng Vi sử quân đừng để ta phải khó xử.

Xin mời!”

Vi Thao trợn tròn mắt nhìn Lê Can thu cuốn danh mục khách mời của hắn lại. hắn bỗng chốc như hiểu ra. chi thấy như có gì ử nghẹn nơi cuống họng, khiến hắn nghẹt thờ, aPhụt!”

Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng Vi Thao, trước mắt hắn tối sầm lại, ngã nhào lăn ra dưới đất.

“Phụ thân!”

“Vi thượng thư!”

Trong Vi phủ bỗng chốc Rối loạn bàng hoàng.

Chương 662: Sắp Lại Triều Quyền (thượng)

Trời vẫn còn cHứa sáng, một chiếc xe ngựa bèn chạy vùn vụt như sấm chóp trên phố lớn. nếu như là ngày thưởng, cho dù trời cHứa sáng. trên phố lớn vẫn sẽ có người qua kẻ lại, dù sao đã đến đầu mùa hạ. sự tươi mát của buổi sáng vẫn là hấp dẫn rất nhiều người ra ngoài sớm.

Nhung hôm nay lại không giống như bình thưởng, trên phố lớn trống trải vắng lặng, lại chẳng có lấy một bóng người, ấy thề mà chiếc xe ngựa này có thể mặc sức xông xáo, hơn trăm tùy tùng xung quanh xe ngựa cũng có thề chạy sốt vó ngựa. giống như đang tung vó trên thảo nguyên vậy.

Trong xe ngựa.

Trương Quân nhíu chặt mày lại, nhìn vào phố lớn trống trải và từng đội từng đội binh sĩ Thiên ngưu vệ và Nội vệ chốc chốc lại chạy qua. hắn không ngờ rằng cục thế lại phát triển đến mức nhanh như vậy, từ khoảng giờ tuất đêm qua Vi Thao bị bắt không lâu.

Trường An bèn bắt đầu bước vào tình trạng giới nghiêm.

Kinh triệu Doãn Lê Can thinh cầu Lý Khánh An hiệp trợ, Lý Khánh An lập tức xuất động hai vạn binh sĩ Thiên ngưu vệ, bắt đầu gõ cửa từng nhà từng hộ mà bắt người, chỉ trong vỏng có một canh giờ, ba trăm hai mươi lăm thám tử Nam Đường toàn bộ bị bắt giữ.

Nhung đây chi mới là bắt đầu. theo sự không ngừng gia tăng của khẩu cung Thích Tuần, tình thế bắt đầu trờ nên nghiêm trọng; một hành động thanh tẩy quan viên câu kết Nam Đường đã bắt đầu, vào lúc canh một.

Lý Khánh An điều năm vạn quân đội vào thành, đã bao vây phủ trạch của hơn một trăm nhân sự nòng cốt của Vi đảng, căn cử chính là sồ ký đến yến hội của Vi phù tối qua.

Lúc này, Trương Quân tâm trạng vừa vui mừng, nhung lại có chút lo lắng.

Vui mừng là kẻ đối đầu chí tử Vi Thao của hắn cuối cùng đã đố sụp, không chi là Vi Thao, hơn nữa xem tình hình, hình như vây cánh của Vi đáng cơ hồ là toàn bộ sa lưới, nhưng hắn còn có một mối lo lắng. hắn lo là bước đi của Lý Khánh An quá lớn. sẽ làm rung chuyển triều đình.

Cũng giống như là một người mãi nghệ giang hồ, múa múa đao kiếm, để giành được mấy tiếng ủng hộ là được rồi, nhưng người mãi nghệ tựa hồ như quá mức phấn kích rồi. múa dậy cả trường thương trường côn.

đây sẽ gây thương tích tới người vây xem bên cạnh.

Trương Quân không tán thành năm vạn quan đội vào thành, hắn cho rằng như vậy sẽ có rủi ro khuếch đại tình thế sự việc, mà làm to chuyện đi. thì lợi ích của hắn Trương Quân có khi nào cũng sẽ bị cuốn cả vào trong luôn không?

Hôm nay, hắn bất luận thế nào cũng phải khuyên ngăn Lý Khánh An.

âm mưu có thể thực hiện, thanh tẩy cũng có thể làm. nhưng chính là không được khuếch đại. dù sao thì triều đình phải tiếp tục vận chuyển, dù sao thì quan của mọi người cũng điều phải tiếp tục làm nữa cơ mà.

Xe ngựa đã đi tới phường Hung Đạo, nơi đây là chỗ giới bị thám nghiêm nhất, một vạn thán vệ trực thuộc của Lý Khánh An. có phân nửa đều là trú đóng ở nơi này.

Cửa phường đang đóng chặt, sai dịch của ngày xưa đã trờ thành binh sĩ toàn thân võ trang hạng nặng, trên khuôn mặt mỗi người đều rất căng thẳng, không có chút nụ cười nào, nhìn vào xe ngựa đi tới của Trương Quân, các binh sĩ như đối diện với đại địch áp sát. cả cung tên cũng cài dây cả. nhìn đến Trương Quân thờ dài mãi, căng thẳng như vậy đê làm gì cơ chứ. không có kinh nghiệm a!

Xe ngựa ở ngoài năm mươi bước ngừng lại, một thị vệ của hắn cầm kim bài của Trương Quân tiến lên. kim bài này là do chính sự đường ban phát, người sờ Hữu có thể thuận lợi gọi mờ cửa phường.

“Là Trương tướng quốc… có việc gấp muốn đi gặp Triệu vương điện hạ!”

Lúc này đây, kim bài của chính sự đường cũng không còn ý nghĩa rồi. chi có danh hiệu tướng quốc này còn có chút tác dụng, hiệu úy đương trực lập tức chạy vào trong căn nhà bên cạnh hạch tra. chỗ đó có một phần danh sách, nhưng người nào có thế đặc biệt thông hành.

Lát sau. hiệu úy đương trực quay về nói: “Xe ngựa của tướng quốc có thể đi vào, nhưng nhân viên tùy hành xin lưu lại bên ngoài.”

Thị vệ của Trương Quân vừa định tiến lên cãi lý, nhưng Trương Quân đã khoát tay: “Đừng cãi nữa. các ngươi cử lưu lại bên ngoài chờ đợi.”

Xe ngựa tiếp tục tiến lên trước, lát sau bèn ngừng lại trước phủ Triệu vương, một viên hiệu úy thân binh đã chờ đợi trước cửa rồi, thấy xe ngựa đã ngừng lại; hiệu úy tiến

lên nghênh tiếp.

“ừm!

Điện hạ đã dùng bừa sáng rồi cHứa?”

Trương Quân thuận miệng hòi.

“Đại tướng quân cơ hồ một đêm không ngủ.

đã dùng bừa sáng rồi.”

Trương Quân gật gật đầu.

đi theo thân binh đi vào vương phủ. một mạch đi đến ngoại thư phòng của Lý Khánh An. hiệu úy bẩm báo nói: “Đại tướng quân.

Trương tướng quốc tới rồi.”

“Mời vào đi!”

Bên trong truyền đến giọng có chút khản khản của Lý Khánh An.

Trương Quân sửa sang một chút lại y quan, bèn đẩy cửa đi vào trong thư phòng, trong thư phòng.

Lý Khánh An đang ngồi sau bàn án lật xem các tin tức khắp nơi vừa mới đưa tới, hắn cả đêm không ngủ.

đôi mắt giăng đầy tơ máu. nhưng tinh thần tinh táo vô cùng, không có chút sì là mệt mỏi cả.

“Điện hạ!”

Trương Quân tiến vào thi lễ một cái. thân thiết hòi han: “Nghe nói điện hạ cả đêm cHứa ngủ?”

Lý Khánh An cười xòa.

“Tướng quốc không phải cũng vậy sao?”

Hắn khoát tay một cái, “Mời ngồi xuống đi!”

Lý Khánh An dường như biết được Trương Quân tại sao lại đến. không đợi Trương Quán mờ miệng, hắn bèn chuyển đề tài trước: “Ta muốn nói cho tướng quốc nghe một chuyện, ta đã quyết định năm ngày sau tăng binh Hán Trung.”

Trương Quân lắp bắp kinh hãi.

“Ý của điện hạ là muốn chính thức tiến công Nam Đường; đúng không?”

Lý Khánh An gật gật đầu. hắn lấy ra một phong thơ, đưa cho Trương Quân.

“Đây là một phong thơ mà lúc ta từ Thái Nguyên xuất phát nhận được, là Nam Đường trú Vân Nam đại tướng Giả Sùng Quán viết đến, hắn nguyện đầu hàng ta. bộ hạ hắn bây giờ có một vạn năm nghìn quân đội, có thể hoàn toàn nghe theo sự điều khiển của ta.”

Lý Khánh An lại lấy ra một phong thơ khác, cười nói: “Đây là thư hôm qua tướng quốc đưa ta, thư quy thuận của Vân Nam vương Các La Phụng, hắn bày tỏ rằng thừa nhận Trường An là triều đình duy nhất của Đại Đường, hai phong thư này một trước một sau, tướng quốc đã nghĩ tới điều gì?”

Trương Quân xem xong thư của Giả Sùng Quán bèn nói: “Đây là giữa hai người họ đã có sự ăn ý với nhau rồi.”

Lý Khánh An gật gật đầu.

“Chẳng sai chút nào, từ trong miệng người đưa thư do Già Sùng Quán phái tới biết được.

Già Sùng Quán và Các La Phụng đã có nhiều lẩn mật thương, từ đó có thể thấy, sự đầu hàng của hai người là giống nhau cà. nếu vậy thì. thời cơ tiến công Nam Đường bèn đã chín mùi rồi.”

Lý Khánh An chắp tay sau lung đi rồi vài bước, lại nói: “Điều ta vẫn lo lắng nhất chính là, Lý Hanh binh bại lui về đến An Nam, tiếp tục ở An Nam duy trì chính quyền Nam Đường, cho dù là ánh hưởng không lớn với Trung Nguyên, nhưng sự tổn tại của nó thủy chung sẽ tạo cớ cho rất nhiều người. bất luận như thế nào, ta nhất định phải hoàn toàn tiêu diệt Nam Đường, hiện tại Giả Sùng Quán và Các La Phụng đầu hàng, cũng có nghĩa là đã phá hỏng con đường Lý Hanh triệt về hướng An Nam, cứ như vậy, ta đã không còn vướng bận gì ở phía hậu phương nữa.

đã là lúc động thủ với Nam Đường rồi.”

Trương Quân trong lòng hiểu rõ, cái gọi là Nam Chiếu đầu hàng chẳng qua là cái cớ do Lý Khánh An tìm ra mà thôi, nguyên nhân căn bàn là cục thế Hà Bắc đã được khống chế, tinh lực của Lý Khánh An bắt đầu chuyển hướng sang phía nam rồi, từ việc hắn hạ thủ Vi Thao, thanh tẩy lại triều cục; từ việc hắn chuẩn bị công đánh Nam Đường, đều thê hiện ra mạch suy nghĩ này của hắn. xem ra. bước đi thượng vị của hắn đã bắt đầu nhanh hơn rồi.

Trương Quân trầm tư chốc lát, bèn hỏi: “Điện hạ chuẩn bị đích thân suất quân nam hạ sao?”

Lý Khánh An lại lắc đầu, “Ta chuẩn bị xuất binh hai lộ, một lộ là Lý Quang Bật đi Hán Trung, trực tiếp tiến công Nam Đường, một lộ khác do Lý Thịnh lănh binh thủ Kinh Tương, còn về phần ta thì…

Lý Khánh An cười xòa.

“Ta chuẩn bị xuống Giang Nam thêm một lẩn nữa. thị sát tào vận và thuế phú Giang Nam.”

“Điện hạ không tọa trấn Trường An?”

Lý Khánh An cười nói: “Ta tạm thời vẫn cHứa muốn can thiệp triều chính, có các ngươi ở đây, ta tin tường triều đình có thể xoay chuyển vừng vàng.”

Đề tài của hai người bèn bất tri bất giác lại vỏng trờ về, Trương Quân nắm lấy cơ hội nói: “Điện hạ nếu đã chuẩn bị tiến công Nam Đường. ty chức cho rằng trước hết nên bảo đảm triều đình ốn định, điện hạ cũng nói rồi, hi vọng triều đình có thể xoay chuyển vừng vàng, đêm qua bắt giữ Vi Thao, không có vấn đề gì cả. nhung điện hạ sau đó lại mệnh năm vạn quân vào thành, ty chức cho rằng không có lợi cho sự ổn định, ngược lại sẽ làm cho người trong triều đình nhân tâm hoảng loạn, điện hạ nên cân trọng xử lý việc này mới đúng a!”

Lý Khánh An không nói gì. hắn đứng ở phía trước cửa sồ ngóng ra bên ngoài cửa sồ, sau một lúc lâu. hắn chậm rãi hòi: “Đây là ỷ của tướng quốc sao?”

“Không!

Không chi là ý của ty chức.”

Trương Quân lấy ra một phần thư đề nghị, đặt lên bàn.

“Đây cũng là ý của nhưng vị trọng thần khác.

Nhan Chân Khanh.

Lưu Yến.

Bùi Mân.

Vương Tấn. bọn họ đều có suy nghĩ giống hệt ty chức, phần thư đề nghị này có chừ ký của bọn họ, xin điện hạ suy nghĩ cẩn trọng cho.”

Lý Khánh An mờ ra nhìn qua thư đề nghị, quả nhiên là ký tên của bọn hắn.

đều phản đối hắn phái binh vào thành, phản đối giới nghiêm, điều này thật sự làm cho Lý Khánh An cảm thấy rất bất ngờ.

Đúng lúc này, ngoài cửa đã truyền đến tiếng bước chân, một gã thân binh bẩm báo nói: “Đại tướng quân, ý chi thái hậu đã tới.”

Lý Khánh An ngần người ra. hắn vội vàng giao phó nói: “Tốc thay quẩn áo cho ta. ta đi tiếp chi.”

Chương 662: Sắp Lại Triều Quyền (hạ)

Lý Khánh An thay đồi một thân triều phục, vội vàng đi đến hướng tiền viện của vương phù.

Trương Quân cũng theo phía sau. trong tiền viện, một gã hoạn quan dưới ánh nhìn lăm lãm của các thân binh toàn thân võ trang hạng nặng trờ nên có chút kinh hồn táng đảm.

ỷ chi này hắn không biết nên hạ như thế nào, để cho Lý Khánh An dọn hương án tiếp chi. hắn không dám. nhung nếu đề Lý Khánh An tùy tiện mà tiếp nhận đi như vậy, hắn lại không thề trờ về ăn nói được, khiến cho hắn khó xử cực kỳ.

Rất nhanh.

Lý Khánh An từ trong phủ đi ra. hắn thấy Lý Khánh An vận triều phục nhất phẩm chính thức đi ra. liền hô lớn một tiếng.

“Thái hậu ỷ chi!”

Lý Khánh An tiến lên quỳ xuống: “Thần Lý Khánh An nghe chi!”

“Chiếu Triệu vương điện hạ. tuy có bọn đạo chích ngụy Đường làm loạn triều cương. nhung không ánh hưởng đến đại cục. lúc này nên lấy ốn định dân tâm triều cương làm trọng, mong tốc giải giới nghiêm, trả lại sinh cơ cho dân chúng, khôi phục lại trật tự triều chính, khâm thử!”

Lý Khánh An âm thầm thờ dài. xem ra thái hậu cũng đã gây áp lực cho hắn rồi, ‘Thần tuân chì!”

Hắn đứng lên. hoạn quan vội vàng đem ỷ chi của thái hậu đưa cho hắn. lại cười trừ nói: “Điện hạ. thái hậu còn có một lời nhắn, hi vọng đại tướng quân đừng quên lời hứa với người ”

“Ta biết rồi. xin chuyển cáo thái hậu. ta là quân nhân, lời nói ra tất sẽ làm.”

Tiền bước hoạn quan.

Lý Khánh An lại quay lại thư phòng, hắn đã vận sang một bộ

y phục khác, từ bên trong chậm rãi đi ra nói: “Nếu mọi người đều phản đối trú binh giới nghiêm. ta có thể hủy bò.”

Lý Khánh An lấy ra một tấm kim bài.

đưa cho thân binh nói: “Đi truyền khẩu lệnh của ta cho Tẩn tướng quân và Nam tướng quân, lập tức giải trừ giới nghiêm, năm vạn đại quân quy doanh.”

“Tuân mệnh!”

Thân binh cầm kim bài nhanh chóng đi khỏi.

Trương Quân mừng rỡ, hắn còn tường rằng phải rất chật vật mới có thể thuyết phục Lý Khánh An. không ngờ rằng hắn lại đáp ứng nhanh như vậy, hắn biết rằng lẩn này sờ dĩ có thê đường đường chính chính dọn dẹp Vi Thao, quan trọng là thái hậu đã phát huy tác dụng, đây ắt hẳn là Lý Khánh An đã đáp ứng điều kiện gì đó, chắc là Lý Khánh An còn có chỗ nhờ đến thái hậu. vì vậy hắn mới phải nhượng bộ, nếu không, với sự lấn át mạnh mẽ của Lý Khánh An.

ở một lúc như thế này, hắn làm sao mà dễ dàng nhượng bộ.

Tuy rằng trong lòng hiểu rõ, Trương Quân vẫn là công khai mà nhận lấy nhân tình của Lý Khánh An.

“Đa tạ Đại tướng quân có thể tiếp nhận ỷ kiến của mọi người.”

“Ta cũng không phải là người cố chấp khăng khăng theo ý mình như vậy, lúc nên nhượng bộ thì ta sẽ nhượng bộ.”

Lý Khánh An thản nhiên cười xòa. hắn lại hơi trầm ngâm. hôi: “Nếu đã giải trừ giới nghiêm rồi, vậy thì theo tướng quốc có phương án gì cho ta?”

Trương Quân trong lòng sớm có phương án suy tính, vội vàng nói: “Ty chức và mọi người đã thương nghị qua.

ỷ kiến cơ bản nhất trí. có thê chọn dùng phương pháp tập trung sinh sống. tách ra giam lõng, như vậy sẽ không cẩn kinh động đến dân chúng Trường An. cũng không cẩn giới nghiêm, như vậy cũng tiện tập trung xử lý vụ án.”

Lý Khánh An trầm tư chốc lát. nói: “Thôi được!

Vụ án này ta sẽ không tham dự nữa. liền giao cho chính sự đường toàn quyền phụ trách vụ án này, ta đề nghị tô chức ra đại tam ti hội thầm, tất cả các quan viên dính líu tới vụ án từng người một đến công đường dự thầm, ta có thể cung cấp mọi sự viện trợ, nếu cẩn quân sĩ. tướng quốc có thể

Lý Khánh An Rõt cục cũng đã đồng ý với phương án của Trương Quân, không chi là đồng ý, hắn còn quyết định buông quyền, nếu như Trương Quân không lấy ra phần thư đề nghị này, buông quyền là tuyệt đối không thể được, hắn tuyệt đối sẽ không đem lợi ích chính trị khổng lồ đưa cho một minh Trương Quâ

Nếu phần thư đề nghị này những trọng thần khác đều đã ký tên trên đó, vậy có nghĩa là bọn họ cũng sẽ tham gia vào đó, đấu tranh quyền lực thật ra là sự phân phối lại lợi ích thôi.

Mỗi trọng thần đều có trái núi riêng của mình, mỗi đại ca đều có đàn em của minh, lẩn này lật đổ hai thành viên chính sự đường Vi Thao và Lư Hoán, rõ ràng là tiến hành thanh tầy toàn diện đối với Vi đàng, đạo lý này ai cũng hiểu rõ, cơ hội này ai cũng sẽ không bỏ qua.

Lý Khánh An thân là người nắm quyền tối cao, thì hắn tất phải có sự giác ngộ của người nắm quyền tối cao, hắn đương nhiên không đi tranh giành địa bàn trái núi với bọn người như Trương Quân, Bùi Mân, thiên hạ đều là của hắn cà, hắn cũng không cẩn phải tự hạ thấp thân phận đi tranh giành với Trương Quân, hắn là người lèo lái con thuyền Đại Đường khổng lồ này, hắn chi cẩn nắm chắc phương hướng cho tốt. còn sự phân phối lợi ích còn lại do tự bản thân bọn họ đi thương lượng phân phối, hắn không cẩn xen vào.

Sự nhượng bộ của Lý Khánh An làm cho Trương Quân hoàn toàn thờ dài nhẹ nhõm, sự buông tay của Lý Khánh An. có nghĩa là có thể căn cứ theo cách của quan văn mà giải quyết nguy cơ lẩn này, biện pháp của quan văn phức tạp hơn nhiều so với biện pháp của võ tướng, cách của võ tướng rất đơn giản. một đao giết đi, xong hết mọi chuyện, nhưng quan văn sẽ không làm như vậy, quan văn sẽ không làm tuyệt tình như vậy, bọn họ cũng phải giữ lại đường lui cho bàn thân.

Nhung Trương Quân cũng hiểu được buông quyền không phải là nhượng quyền, nhượng quyền là không lưu lại thứ gì. toàn bộ vứt ra ngoài hết, còn buông quyền là có cho có giữ. cái mức giữa cho và giữ này, hãy để cho hắn Trương Quân tự minh đi nắm bắt lấy vậy.

Có một số chuyện hắn phải xác nhận rõ ràng trước đã. trước tiên là sự xử trí Vi Thao và Lư Hoán, người mà Lý Khánh An muốn dọn dẹp chính là hai người này, mà số phận của hai người này thậm chí là gia tộc của bọn họ phải do Lý Khánh An quyết định.

“Điện hạ. lão thần muốn hòi. nếu như Vi Thao và Lư Hoán thật sự có tội. thì nên xử trí bọn họ như thế nào?”

Lý Khánh An âm thầm gật đầu. gừng không hồ là càng già càng cay, tên Trương Quân này quả nhiên là tay già đời quan trường, từng ly từng chút nắm bắt rất chuẩn xác.

Hắn không lập tức trả lời ngay, mà là chậm rãi đi tới trước bản đồ Đại Đường, nhìn vào một vùng Lĩnh Nam. cuối cùng hắn từ tốn nói: “Vi Thao và Lư Hoán tuy rằng có mối hiềm nghi câu kết Nam Đường, nhung dù sao cũng là trọng thân, miễn trừ lưu đày, sửa lại là biếm truất vậy!

Nếu như tội danh đã rành rành.

Vi Thao có thể biếm truất làm Ân Châu trường sử.

Lư Hoán biếm làm Liêm Châu thái thú.”

Ân Châu là một vùng Quảng Đông Dương Giang ngày nay, còn Liêm Châu lại là một vùng Quảng Tây Bắc Hải ngày nay, ở triều Đường đều là nhưng nơi xa xôi hoang dã.

“Vậy người nhà của bọn họ thì sao, có phải là cùng biếm truất luôn không?”

Trương Quân lại hỏi.

Lý Khánh An nhìn hắn một cái. cười xòa.

“Tướng quốc hồ đồ rồi. biếm truất không phải lưu đày, không liên quan gì với người nhà. bọn họ nguyện lưu lại Trường An. hay là nguyện đi Lĩnh Nam. tự nhiên muốn làm gì cũng được.”

Kết luận của Lý Khánh An đối với hai người Vi.

Lư.

đồng nghĩa với việc vụ án này đã định cục rồi, ngay cả hai người Vi.

Lư đều là biếm truất, vậy thì nhưng quan viên khác cũng sẽ không lưu đày nữa. còn không liên lụy tới gia thuộc, đây quả thật là một dấu hiệu tốt.

Đây lại khiến cho Trương Quân thờ phào nhẹ nhỏm, nhung ngoài điều này ra. còn

có một chuyện đại sự khác hắn cũng phải xác định rõ, đó là sự tái phân phối quyền lực của chính sự đường, bây giờ chính sự đường thì chi có hắn và Vương Tấn, Nhan Chân Khanh tuy là binh bộ thượng thư, nhưng lại không có tướng quyền, không vào chính sự đường, chính sự đường chi có hai người, như vậy chắc chắn là không được, ban nãy Lý Khánh An cũng nói rất rõ ràng, vụ án này sẽ do chính sự đường làm chủ đạo, hàm ý của lời nói này có nghĩa là. phải tổ chức lại chính sự đường mới trước, rồi sau đó hẵng thẩm tra vụ án Thích Tuần.

Thông thưởng. lúc hoàng đế khuyết vị, người được tuyển chọn vào chính sự đường do quan chức trên ngũ phẩm của triều đình công khai đề cừ bỏ phiếu quyết định, nhưng đoán là Lý Khánh An sẽ không dùng biện pháp này, mà là dùng biện pháp thái hậu trực tiếp nhậm mệnh, như vậy mới là thật sự thực hiện ý chí của hắn.

Tuy rằng Trương Quân biết Lý Khánh An sẽ đi thương lượng với thái hậu, nhung thán làm hữu tướng quốc, hắn vẫn là muốn ít nhiều tìm hiểu một chút về suy nghĩ của Lý Khánh An.

“Điện hạ. về sự an bài chính sự đường, có thề nào bàn một chút với lão thần trước không?”

Có lẽ là xuất phát từ nguyên nhân Trương Quân ở vụ án này phối hợp rất ư ăn ý, Lý Khánh An cũng không muốn che giấu hắn.

ở trước mặt Trương Quân, hắn cũng không cẩn thiết phải quá ư khiêm tốn.

“Suy nghĩ của ta là vẫn tiếp tục sử dụng thất tướng chế, trước mắt có tam tướng.

Trương hữu tướng, Thôi tả tướng và hình bộ Vương thượng thư, theo thông lệ bình thưởng hữu tướng kiêm lại bộ thượng thư. tả tướng kiêm binh bộ thượng thư. lễ bộ thượng thư ta suy nghĩ do binh bộ thượng thư Nhan Chân Khanh cải nhiệm, hộ bộ thượng thư do Lưu Yến đám nhiệm, Bùi Mân nhậm chức lại bộ thị lang nhập tướng, ngoài ra còn có một công bộ thượng thư nữa, ta định cho Quách Tử Nghi tới đám nhiệm.”

Chương 663: Quân Doanh Bá (thượng)

Quách Từ Nghi nhập tướng là hiệp nghị lúc Lý Khánh An ở Thái Nguyên đã nhất trí với Quách Từ Nghi, Quách Tử Nghi bàn thân cũng hiểu rất rõ, bây giờ Lý Khánh An đã sỡ hữu năm mươi vạn đại quân, bàn vạn quân đội của mình đã không còn bất kỳ ý nghĩa kháng cự nào, một khi Lý Khánh An lên ngôi, hắn Quách Tử Nghi hoặc là tạo phàn tự lập, hoặc là giao ra quân quyền, bản thân hắn sẽ về nhà mà dưỡng lão.

Chẳng thà đến lúc đó bị ép buộc giao quân quyền, chi bằng bây giờ bàn bạn ổn thỏa đường lui, vì vậy dưới một phen ngà giá trà treo của hai người, Quách Tử Nghi đồng ý đem quân quyền chuyển giao cho Lý Tự Nghiệp, còn Lý Khánh An thì nhận lời để hắn nhập tướng, từ võ tướng chuyên thành quan văn, đại tướng thủ hạ của hắn, toán người Lý Nhược U, Lý Quốc Lương, Lộ Tự Cung, Lý Trung Thần, cũng sẽ giống như tướng lĩnh quân An Tây, luận quân công mà ban thưởng đề bạt.

Điều này ở triều Đường là rất bình thưởng, tỳ dụ như tả tướng Ngưu Tiên Khách năm Thiên Bào nguyên niên, hắn vốn dĩ là Hà Tây tiết độ sứ, hay như An Lộc Sơn, Lý Long Cơ cũng từng muốn để hắn nhập triều làm tướng, còn về bàn thân Quách Tử Nghi, trên lịch sử hắn công cao to lớn, được phong làm trung thư lệnh.

Hắn có năng lực, có danh vọng, Lý Khánh An để hắn nhập tướng, là mong đợi chung của quân phương, cũng là điều mong mỏi binh sinh của Quách Tử Nghi, hắn thưởng nói với bộ hạ, đại trượng phu đương bái tướng quân nhập tướng quốc, mới không uổng phí đời người, sự an bài này, cũng xem như là vui mừng cả làng.

Trương Quân nghe Lý Khánh An cũng nhậm mệnh Quách Tử Nghi làm tướng quốc, không khói âm thầm khen hắn thù đoạn cao minh, cứ như vậy thì, quân quyền triều đình toàn bộ nằm trong lòng bàn tay của Lý Khánh An rồi.

Lúc này, Lý Khánh An lại nói: ‘Việc khơi thông kênh đào của Thôi tà tướng đã đến giai đoạn hậu kỳ, Thôi tả tướng có thế hồi triều nắm giữ môn hạ tinh rồi, ta tiến cử Quan Trung tào vận sứ Độc Cô Trường Phụng làm chuyển vận sứ của Giang Hoài, Hà Nam kiêm Hà Nam đạo quan sát sứ, tiếp thay Thôi Ninh tiếp tục hoàn thành đại nghiệp tào vận.”

Kiến nghị này của Lý Khánh An làm cho Trương Quân âm thầm kinh hãi, Độc Cô Trường Phụng xuất nhiệm chuyển vận sứ kiêm Hà Nam đạo quan sát sứ, điều này có nghĩa là Lý Khánh An đã bất đầu trọng dụng gia tộc Độc Cô rồi.

Tháng sáu năm Khánh Bình thứ hai, vụ án Thích Tuần chấn động triều dã đã bất đầu có kết quả sơ bộ, lễ bộ thượng thư Vi Thao biết rõ Thích Tuần phá hoại triều chính mà lại dung túng bao che, chứng cứ rành rành, tội danh thành lập, do thái hậu hạ chi, bãi truất vị trí tướng quốc của hắn, biếm truất làm Ân Châu trường sử, công bộ thưọaig thư Lư Hoán là tòng tội, cũng bị bãi truất tướng quốc, biếm làm Liêm Châu thái thú, bốn mươi bốn triều quan còn lại có câu kết với Thích Tuần, hoặc là bị hai người Vi, Lư liên lụy, như bọn Lý Khôi Phục, Miêu Tấn Khanh, La Quân Dịch v.v… hoặc biếm hoặc miễn, không một ai thoát khỏi được.

Song song đó, thái hậu Thẩm Trân Châu hạ chi tái kiến chính sự đường, nhậm mệnh Trương Quân, Thôi Ninh, Bùi Mân, Nhan Chân Khanh, Vương Tấn, Lưu Yến, Quách Tử Nghi bảy người làm tướng quốc, đồng thòi giải tán khu (hội đồng) cơ mật.

Trải qua sự gột rửa lại quyền lực triều đinh lẩn này, triều chinh Đại Đường trờ nên tươi mới hăn, mà lúc này, ánh mất của Lý Khánh An cuối cùng đã hướng về phía Nam Đường, tiếng mài dao xẹt xẹt đã bất đầu vang lên.

Năm ngày sau, Lý Quang Bật dẫn theo năm vạn đại quân đến Trường An, quân đội

không đi vào trong Trường An, mà chi đóng quân ở Bá Thượng, đợi chờ sau khi Lý Khánh An đến thị sát quân đội sẽ dẫn quân nam hạ, từ Tử Ngọ Cốc đi đến Hán Trung.

Lúc này Hán Trung đã có mười vạn đại quân, nếu cộng thêm năm vạn tinh nhuệ chi quân mà Lý Quang Bật dẫn đến, tổng cộng sẽ là mười lãm vạn đại quân, còn Nam Đường sẽ sờ hữu ba mươi vạn đại quân, cơ hồ có số lượng gấp đôi so với quân Bấc Đường.

Có điều điểm này Lý Khánh An cũng chẳng lo lắng chi, dùng số ít thắng số nhiều vốn là sở trường của Lý Quang Bật, huống chi giờ năm vạn tinh nhuệ chi quân hắn dẫn đến đều là lão binh An Tây đã từng trải trăm trận, chi mỗi năm vạn tinh nhuệ này thôi Lý Khánh An cũng tin chắc họ có thế tung hoành càn quét cà Kiếm Nam.

Đại quân đóng trại tại Bá Thương, Lý Khánh An mới sáng sớm đã đến quân doanh.

Bá Thượng từ cô chí kim đều là trú binh chi địa, Chu Á Phu Tây Hán chính là đã đóng trại tại đây, Hán Văn Đế đến khao quân, Chu Á Phu quà thực để hắn được ngộ ra thế nào là chân tướng quân.

Lý Quang Bật không đóng quân trong doanh trại sẵn có, đấy là thói quen của hắn bấy lâu.

Hắn luôn cho rằng sông nước thồ dưỡng ôn hòa dễ chịu của Trung Nguyên sẽ làm mài mòn tính hung hăn của quân Tây Vực.

Vì thế dù đóng quân tại nơi nào chăng nữa. hắn đều sẽ để binh sĩ bào tổn lại bàn sắc trú quân sa mạc.

Như lập hàng rào, ở lều trại, ngủ thám nằm đất, thời gian chiến tranh sẽ không được phép cưỡi y giáp, đao thương luôn không rời tay quá một thước.

Mỗi lều trướng đều sẽ có binh sĩ thay phiên nhau trực.

Cách thức trú doanh nghiêm khắc này được giữ mãi cho đến ngày hôm nay, cũng chinh nhờ quân kỳ nghiêm khấc này mới khiến hắn cuối cùng có thế dùng ba ngàn kỵ binh đại phá được ba vạn Yến quân tại Tương Châu, uy chấn thiên hạ.

Quân doanh của Lý Quang Bật được đóng trại trên một vùng đất rộng rãi và cao thoáng, Lý Khánh An dẫn ba ngàn thân binh phóng như bay đến.

Từ xa xa hắn đã nhìn thấy hàng rào ngay ngắn cùng các trạm gác thẳng tấp cao chót vót.

Lúc này, từ trên tháp trạm gác một cây tiễn lửa được bắn ra nổ cái bùng trên không trang.

Đấy là tín hiệu đề dò hỏi thân phận của họ, dù cho quân doanh của Lý Quang

Bật đà được xích hầu bầm báo từ trước, đấy là đại tướng quân của họ đến. nhung quy định quân doanh như thế, không thể vì người đến là ai mà bò quy cừ được.

Một người trong kỵ binh thân binh của Lý Khánh An đứng ra bắn tiễn trả lại, tiền lửa bay vù vù trên không và cũng bùng nổ trên không trung.

đấy là phản hồi với quân doanh, chi có quân An Tây mới có loại tiễn lửa này.

Cửa doanh lập tức được mờ to, Lý Quang Bật dẫn vài chục đại tướng đi ra nghênh đón.

Bọn họ cùng xếp thành một hàng dàn ngang. ai nấy đều mũ giáp trang bị chu toàn, ánh mắt đầy chờ đợi và kích động.

Hai vị đại tướng đứng ở đằng trước, ở giữa là đại tướng thân hình cao cao gầy gầy, da dẻ cũng hơi ngâm đen, đó chính là chù tướng Lý Quang Bật.

Đầu hắn đội mũ bạc.

ở giữ mũ là dái mũ đỏ chót tung bay trong gió, nôm có phần uy phong lẫm liệt lạ thưởng.

Đúng đằng sau lung hắn nửa bước là phó tướng Điền Càn Chân, hắn cũng đầu đội mũ bạc. nhung lại là dải mủ màu trắng.

Mọi người sắc mặt trang nghiêm đứng chờ Lý Khánh An đến.

Chi một chốc sau tiếng vó ngựa tựa sấm dội vọng đến, càng lúc càng gần, phảng phất như tiếng trời long đất lờ, xung mọi tiếng động xung quanh như thể biến mất, chi còn lại tiếng vó ngựa tung bước của hơn trăm con chiến mã.

Một trăm kỵ binh đã yểm hộ Lý Khánh An đến trước đại doanh, vó ngựa đạp đất vài tiếng, Lý Khánh An thúc chiến mã lại.

Lý Quang Bật lập tức dẫn chúng tướng quỳ xuống hành quân lễ với Lý Khánh An, “Mạt tướng Lý Quang Bật dẫn Lũng Hữu chư tướng tham kiến thượng tướng quân!”

Tham kiến thượng tướng quân!'

Giờ xung hô của Lý Khánh An trong quân trung đã được đồi thành thượng tướng quân, đấy là do mấy hôm trước Chính sự đường hạ chi gia thưởng tam quân tướng sĩ, trong đó ba người bọn Lý Quang Bật, Lý Tự Nghiệp và Phong Thưởng Thanh đều được thăng chức làm nhị phẩm trấn quân đại tướng quân.

Lý Quang Bật phong thái tử

thiếu sư.

Lý Tự Nghiệp phong thái tử thiếu phụ, Phong Thường Thanh phong thái tử thiếu bào.

Còn Lệ Phi Nguyên Lễ, Hạ Lâu Dư Nhuận, Lý Thịnh, Lệ Phi Thù Du, Đoàn Tú Thực, Thôi Càn Hữu.

Lôi Vạn Xuân… cũng được phong làm quán quân đại tướng quân.

Như vậy các đại tướng quân trong quân An Tây đà không chi có mỗi một minh Lý Khánh An.

Nhung về mặt xung hô, trong quân An Tây đại tướng quân lại chi có mỗi một người, Lý Khánh An cũng cảm thấy có phần không ổn, hắn yêu cầu tam quân phải đổi cách xưng hô hắn làm thượng tướng quân, vi hăn đã là thiên gách đại tướng, mọi người nghe theo kiến nghị của hắn, nhất luật đồi xưng hắn làm thượng tướng quân, và còn dùng bồ câu đưa thư báo tin đến quân doanh các nơi.

Lý Khánh An trờ minh xuống ngựa đờ Lý Quang Bật dậy, cười nói: “Ta cử ngờ Quang Bật tướng quân từ hai ngày trước đã đến, sao lại đến trễ hai hôm vậy?”

Lý Quang Bật áy náy nói: ‘Ty chức đi ngang qua Lạc Dương. một con chiến mã bị bệnh chết, ty chức lo ngựa sẽ bị ôn dịch, nên bèn đứng lại hai hôm đê kiêm tra các con ngựa, vì thế mà đến trễ, xin thượng tướng quân hãy thứ lồi.”

Lý Khánh An gật gật đầu, “Nếu trên chiến trừơng thì nên lo chiến bỏ ngựa, nhưng trong lúc hành quân điều động thì nên lo ngựa mà hậu lo chiến.

Quang Bật tướng quân xử lý rất đúng, không có tội để phạt!”

Lý Quang Bật trong lòng cám kích, vội chấp tay nói: “Đa tạ thượng tướng quân, mời thượng tướng quân tuần tra quân doanh.”

“Được!

Vào doanh rồi nói chuyện cụ thể”

Lý Khánh An thấy mọi người đều khá căng thẳng. bèn cười cười khoát tay nói: “Mọi người xin cử tự nhiên, không cẩn phải căng thăng thế đâu, ta đâu phải quan quân kỳ, sẽ lật hết gốc gác các ngươi lên đâu!”

Sự dễ gần và vui tính của Lý Khánh An khiến mọi người bỗng chốc nhẹ nhàng hẳn, có nói có cười đi về phía quân doanh.

Lý Khánh An thả chậm lại bước đi, nhìn Điền Càn Chân cười tít mắt nói: “Chúc mừng ngươi sinh được quý tứ nhé.”

Vợ của Điền Càn Chân tháng trước vừa mới sinh cậu con trai tại Trường An, nhưng do vợ hắn sức khỏe yếu xém chút đã mất mạng trong lúc lâm bồn. may mà Triệu vương phi Độc Cô Minh Nguyệt đã lệnh người tức tốc đưa cây nhân sâm ngàn năm đến giữ lại được ngụm hoi yếu ớt, để rồi mới từ từ chuyển nguy thành an.

Điền Càn Chân nhận được gia thư trong lòng cảm kích vô cùng, khó mà dùng hết lời minh để biểu đươc sư biết ơn của minh.

Hắn lập tức định quỳ xuống tạ ơn, nhưng lại bị Lý Khánh An đỡ lại, bình thản nói: “Ta thân là chủ soái của chúng tướng An Tây, dẫn chúng tướng huyết chiến cùng địch phía trước, không có thòi gian chăm lo cho hậu phương. em dâu gặp nạn, vương phi nếu mà còn khoanh tay đứng nhìn thì nàng sẽ là một vương phi không đủ tư cách.

Đó là việc trong bồn phận của nàng, ngươi không cẩn phải để trong lòng.”

Điền Càn Chân lẳng lặng gật đầu, trầm giọng nói: “Đa lời chân tình của tạ thượng tướng quân, ty chức chi có dùng mạng minh tận lực đền đáp!”

Lý Khánh An vỗ vỗ vai hắn, “Đi thôi!

Cùng đi vào thương thảo quân tình thôi.”

Mọi người cùng đi vào đại trướng. ai ai cũng tự giác xếp hàng đứng ra ngoài rìa trướng.

Trong quy cử của quân An Tây có quy định các quân quan từ trung lang tướng trở lên có thể đứng bàng thính, nhưng chi có quân quan từ chức tướng quân trở lên mới có quyền phát ngôn.

Giữa đại trướng có đặt một sa bàn khổng lồ, đó là bản đồ sa bàn của vùng Hán Trung và Ba Thục, đã được làm ra từ cách đây hai năm trước, mãi đến hôm nay mới thật sự có đất dụng võ.

Lẩn nay tiên phong nam chinh sẽ do đại tướng Tịch Nguyên Khánh đám nhiệm, hắn ở Ba Thục nhiều năm, đều rất ư am hiểu về địa hình và phương thức tác chiến tại vùng Ba Thục.

Hắn cầm cán gỗ lên chi vào phía Nam Trịnh nói: “Vùng Hán Trung giờ đã bị chúng ta chiếm lĩnh, như thế gian truân trắc trở lúc nam chinh chí ít được giám đi một nửa. tiến công Ba Thục cái khó không phái ở chỗ tác chiến, mà là hành quân.

Trong thơ Lý Bạch từng có câu: Thục nan đạo, nan vu thượng thanh thiên! (*DỊch nghĩa: Đường Thục khó đi, khó tựa lên trời xanh.)”

Lý Khánh An cười cười cắt ngang lời hắn.

“Ta xem cũng không đến nỗi khó đến mức độ này chứ!”

Lý Quang Bật hiểu ý của Lý Khánh An, lúc này đang cằn phái cổ động sĩ khí, không thể để tướng sĩ có tâm trạng sợ khó, hắn bèn nói với Tịch Nguyên Khánh: “Thơ của Lý Thái Bạch phần lớn đều quá khoa trương. ngươi đừng có dùng thơ, cử nói theo tình hình thực tế là đươc.”

‘Tuân lệnh!”

Tịch Nguyên Khánh lại tiếp tục nói: “Từ Hán Trung vào Thục có ba con đường.

Một là Kim Ngưu Đạo, đó là đường chủ đạo để vào Thục, mặt đường tương đối bằng phẳng, có thể cưỡi ngựa, nhung lại có cửa ải hiềm trờ trời phú như Kiếm Môn Quan ngăn trờ.

Thứ hai là Mễ Thương Đạo, phải vượt qua núi Mễ Thương, đường đi rất ư gian truân, người thưởng đều không mấy có ai đi.

Thứ ba là Lệ Chi Đạo, vượt qua Ba Sơn đến huyện Tuyên Hán Thông Châu, đường này đã từng được đại tu thời những năm Thiên Bào, là con đường dùng đề vận chuyển vài cho Dương quý phi, đề đàm bảo vải được tươi thì nhất định phái cưỡi ngựa, vi thế con đường này thích họp đê kỵ binh đi nhất, chi là sẽ cách Thành Đô hơi xa.”

Lý Khánh An nhìn nhìn Lý Quang Bật, hắn biết Lý Quang Bật chắc chắn đã có nghiên cứu tò trước, thậm chí phương án tác chiến chắc cũng đã được định sẵn, bèn mỉm cười nói: “Quang Bật tướng quân thử nói xem, phương án tác chiến của ngươi thì sao?”

Lý Quang Bật cũng không đủn đẩy, nhận lấy cán gỗ từ trong tay Tịch Nguyên Khánh nói: “Trên thực tế ta đã từng nói chuyện qua với rất nhiều binh sĩ Ba Thục, quân Kiếm Nam đã không còn là quân Kiếm Nam của thời Cao Tiên Chi, quân tâm lõng lẻo, sĩ khí hạ thấp, huấn luyện thì trầm trọng thiếu thốn, còn lâu mới là đối thủ của chúng ta.

Cũng như Tịch tướng quân vừa rồi đã dùng, quan trọng là Thục Đạo, chi cẩn chúng ta vượt qua Thục Đạo thì tiêu diệt Nam Đường không còn xa xôi nữa.

Ty chức lẩn này nam chinh dự định sẽ dùng chiến thuật chính diện cùng đột xuất tương hỗ.

Chù lực sẽ đi Kim Ngưu đạo, tấn công Kiếm Môn Quan, Sau đó ta sẽ cho xuất binh đột ngột đi Lệ Chi Đạo, vỏng đường đến đánh Thành Đô.

Như thế này thi quân Kiếm Nam sẽ khó mà lo được vẹn toàn cả đầu đuôi, sức chiến đấu cũng sẽ tức tốc suy sụp.

Đó là kế hoạch còn thô sơ của ty chức.

Ty chức dẫn chủ lực đi Kim Ngưu Đạo, Điền Càn Chân dẫn một vạn kỵ binh đi Lệ Chi Đạo, không biết ý của thượng tướng quân thế nào?”

Lý Khánh An trầm tư một hồi bèn nói: “Về mặt phương hướng lớn như thế là chính xác, có thể đánh trực diện cùng đột xuất hỗ trợ nhanh, nhung có một số tiểu tiết các ngươi xác định rõ ràng, nhất là các pháp bảo giúp quân An Tây ta áp đào chiến thắng, phái có nguồn tình báo đầy đủ và toàn diện, các ngươi tuyệt không thể quên điều này.”

Lý Quang Bật chấp tay tHứa, “Ty chức sẽ khắc ghi trong lòng!”

Chúng tướng đều đã giải tán, trong đại trướng chi còn lại vài vị tướng lành nổng cốt, Lý Khánh An lúc này mới nói ra cách nghĩ của mình: thượng binh ca mưu.

“Vừa rồi ta đã đề cập sự quan trọng của tình báo, có lẽ các ngươi vẫn chưa hiểu ý của ta, đương nhiên thôi, các ngươi không hiểu cũng là bình thưởng, ý của ta chính là biết tận dụng hết mức nội loạn của Nam Đường.

Thượng binh ca mưu (* cả câu là thượng binh ca mưu, kỳ thử ca giao, ý là người dùng binh thượng thừa là phải chiến thắng nhờ mưu kế. tiếp đến mới là chiến thắng nhờ giao tranh), dùng thương vong nhỏ nhất để đoạt lấy Nam Đường. ”

Lời của Lý Khánh An khiến Lý Quang Bật như ngẫm ra điều gì, hắn vội nói: “Ý của thượng tướng quân là nói, trong Nam Đường đã xuất hiện nội loạn rồi ư?”

Lý Khánh An chậm rãi gật đầu, “Ta đã nhận được tình báo xác thực, quan hệ giữa Lý Hanh và thái tứ Lý Hệ bị rạn nứt.

Lý Hanh muốn lập một người con trai khác của mình là Bành vương Lý cẩn làm thái tử, phế trừ thái tử hiện tại. nhung thái tử Hệ là có nhân mạch rất sâu sa trong lòng người Nam Đường, nhất là rất được phía quân phương ủng hộ, cho nên phụ từ tranh quyền, nhất định sẽ có một bên bị thượng.

Cuộc chiến chinh phục Nam Đường lẩn này các ngươi chi là chiến trường trực diện, trên thực tế còn có chiến trường thử hai.”

Lý Khánh An lại quay đầu nhìn nhìn Điền Càn Chân, mỉm cười nói: “Điền tướng quân, ngươi đã hiểu ỷ ta chi gì rồi chứ?”

“Chiến trường thử hai mà thượng tướng quân nói là tình báo đường ư?”

“Không sai!”

Lý Khánh An lại quay sang nói với mọi người: “Tiền thân của tình báo đường là Hán Đường Hội, chắc các ngươi cũng đà từng nghe nói qua. từ hồi trăm năm trước đây Hán Đường Hội đã bắt đầu kinh doanh thế lực tại Ba Thục, đến nay đã thâm căn cố đế, còn tình báo đường của chúng ta trong lúc Lý Long Cơ vào Thục bèn đà bắt đầu thẩm thấu vào quan trường Nam Đường.

Cũng như Nam Đường có thê lôi kéo quan viên của chúng ta vào phe chúng. chúng ta cũng đã lôi kéo được một đám quan viên của họ, và còn có một số người vào đã tiềm tàng vào sâu rễ gốc của chúng, chi là do các ngươi không tường tượng ra được, cho nên trong lúc ta quyết định tiến công Nam Đường, ta đã lệnh người của tình báo đường bắt đầu hành động rồi.

Trận chiến Nam Đường lẩn này thực tế là hai chiến tuyến, một là các ngươi tấn công trực diện, còn nữa là chiến trường thử hai của tình báo đường trong nội bộ Nam Đường.”

Nói đến đây, Lý Khánh An rút ra một xấp văn thư đưa cho Lý Quang Bật, “Đây là danh gách của nhân viên tình báo chủ yếu của Nam Đường, đều thuộc cơ mật tối cao, lẩn này ta đà nhậm mệnh ngươi làm chù tướng, vậy người của tình báo đường Thành Đô ắt sẽ trực tiếp liên hệ với ngươi.

Như thế này sẽ tiện cho phối hợp giữa các ngươi với nhau.”

Lý Quang Bật nhận lấy danh gách, lẳng lặng gật đầu, “Ty chức đà hiểu rõ!'

Lý Khánh An vỗ vỗ vai hắn. chi vào binh sĩ đứng gác trực ngoài trưởng nói: “Nhưng binh sĩ này đều là các lão binh đã đi theo chúng ta nhiều năm, An Tây trăm trận giờ lại chuyên sang chiến trường Trung Nguyên.

Nhưng người làm tướng như chúng ta đây phải cố gắng để bảo tổn mạng sống cho họ, để họ có thể vinh quang quỵ tố trờ về quê hương, đoàn tụ cùng người nhà.

Cho nên trận chiến lẩn này, ta chi có một yêu cầu với ngươi, không phải muốn ngươi có thề đánh bại Nam Đường mà là với mức độ lớn nhất có thê, chiếm lĩnh Thành Đô với thương vong nhỏ nhất…

Chiều ngày hôm đó Lý Quang Bật đã nhồ trại xuất phát, dẫn theo năm vạn đại quân vỏng qua Trường An đi về hướng Tử Ngọ Đạo.

Chương 664: Phong Ba Da Báo

Từ Bá Thượng trờ về đã là lúc giữa trưa, ba nghìn kỵ binh dựng lại và đóng trú ở ngoài thành.

Lý Khánh An cũng đôi một chiếc xe ngựa khác, xe nhẹ và giản đơn, hướng bên trong thành mà chạy đi.

Hôm nay đúng vào ngày miếu hội, bên ngoài Xuân Minh môn chính là một chợ lớn, hàng bán ở lề đường đà chiếm hơn nửa con đường, dòng người rộn ràng nhốn nháo, chật ních người đi đường đến phiên chợ.

Các thân binh của Lý Khánh An cũng không có cố ý xua dòng người tránh ra, chúa công của bọn họ đang lúc cẩn tranh thủ thanh danh, dù sao cũng không có chuyện quan trọng đặc biệt gì, không cẩn quấy nhiễu đến chợ làm eì.

Mọi người thả chậm mà tốc, hộ vệ xe ngựa, ở trên con đường chật hẹp chậm rãi đi về phía trước, nơi này cách cồng thành đã không còn xa lắm.

Lý Khánh An ngồi ở bên trong xe ngựa. xuyên qua cửa xe đang hửng trí mà nhìn phiên chợ náo nhiệt bên ngoài. phiên chợ miếu hội là dân chúng tự phát tổ chức, trên một mức độ nào đó nó chính là biểu độ thời tiết của nền kinh tế. chi khi trong nhà nhưng dân chúng bình thưởng có vật phẩm thừa xuất hiện, thì phiên chợ miếu hội gần giống với chợ trời ngày nay mới xuất hiện, hơn nữa khi vật tư trong nhà còn thừa càng nhiều, thì phiên chợ cũng lại càng thịnh vượng.

Mà các châu huyện phải chịu đựng đủ sự chà đạp của chiến loạn như ở Hà Bắc này, thì bất luận như thế nào cũng sẽ không có nhưng phiên chợ như thế xuất hiện được, mà phiên chợ ở trước mắt kéo dài đến hơn mười mấy dặm, biển người mênh mông các loại nông sản phụ, các loại sơn hào hải vị, các loại sản phẩm thủ công mỹ nghệ nguyên thủy, các loại nông cụ, chỗ bán gạo, bán thịt, rau dưa trái cây, bánh bao màn thầu, vải thô thù công, ngay cả rất nhiều cửa tiệm ở chợ tây cũng bày hàng ra bán, cơ hồ cái gì cẩn có đều có, không chi thu hút toàn bộ người dân từ mười dặm tám thôn bên ngoài thành Trường An đến, mà dân chúng bên trong thành Trường An đều bị thu hút ra cả. mua một chút thịt rừng tươi, lọc tìm nhưng hàng hóa mà ngày thưởng khó có thể nhìn thấy được, dìu già dắt trẻ. cả nhà đi dạo chợ, cũng giống như ăn tết vậy.

‘‘Đứng lại!'

Lý Khánh An hô lên một tiếng, xe ngựa ngừng lại. thân binh hiệu úy tiến lên nói: ‘Xin thượng tướng quân phân phó!”

‘Lấy cho ta xem.”

Chù sạp sợ quá lui về phía sau một bước, ôm khư khư tấm da thú không buông, binh sĩ lại giật lấy tấm da thú từ trong lòng hắn. chủ sạp đó muốn đoạt lại. nhung bị binh sĩ đè lấy người.

Lý Khánh An đón lấy da báo đen, trải xuống trên bàn. hắn nhìn một cái liền thấy được vết sẹo trên da báo, đó là năm xưa do Cao Vụ dùng tên bắn thủng mà ra, sau đó được chấp vá lại, để lại một cái dấu vết khó có thể tiêu tan đi được.

Da báo đen có lỗ tên như vậy trên đòi này chi có một tấm.

đó là hắn Lý Khánh An mười năm trước săn được trên Lăng Sơn, qua tay nhiều lượt, cuối cùng rơi vào trong tay Lý Lám Phủ, nhung sau khi Lý Lâm Phủ bị tịch biên tài sản. thì tấm da báo này liền được đưa vào hoàng cung; sau đó nghe nói bị Lý Long Cơ thưởng cho tôn thất.

Hiện tại làm sao lại rơi vào tay của một người nông dân.

điều này làm cho hắn suy nghĩ hoài không hiên ra được, nếu tấm da báo này xuất hiện ở nhưng tiệm lớn trong chợ đông, thì cũng có thể lý giải được, nhung bị một nông dân rất bình thưởng đem treo trên giá gỗ rao bán, hơn nữa lại là ở trong phiến chợ của miếu hội thế này, thì điều này thật làm cho người ta khó hiểu quá. lại nhìn nhưng tấm da thú khác trong lòng hắn cũng rất quý giá.

‘Tấm da báo đen này của ngươi bán bao nhiêu tiền, ta mua.” ‘Ta bán…

Một trăm đồng bạc.”

Một trăm đồng bạc thì đà đem tấm da báo đen vô cùng trân quý này bán đi. năm xưa Cao Vụ ra một ăm năm mươi lượng bạc, hắn còn không bán, tên khốn này không ngờ lại dám bán có một trăm đồng bạc.

Lý Khánh An lập tức ý thức được, tấm da báo đen này rất có thể là lai lịch bất chinh, hắn đang định tra vấn người này, nhung thấy không ít người đi đường đà vây lại đây, trên đường có chút chen chút, liền lệnh nói: “Mang người này theo, đến trên lầu thanh để hòi.”

Xe ngựa khởi động, mang theo một chủ sạp lai lịch không rõ hướng cửa thành mà đi, lát sau. xe ngựa vào thành.

Lý Khánh An trực tiếp lên thành lầu. ngồi xuống một

tấm gạch trên thành.

Vài viên binh sĩ đưa chủ sạp đó lên. chủ sạp đà biết một chút về thân phận của Lý Khánh An rồi, sợ tới mức hắn quỳ rạp xuống đất. liên tục dập đầu: “Vương gia…

Tha mạng a!”

Người đàn ông này nhìn bề ngoài là một nông dân thật thà chất phát, nhưng Lý Khánh An lại từ trong ánh mắt của hắn nhìn ra mấy phần giảo hoạt.

Lý Khánh An chi chi da báo, hòi hắn: “Ta không giết ngươi, ngươi hãy thành thật mà nói ra. tấm da báo này ngươi lấy được từ đâu?”

Người đàn ông hốt hoảng nói: “Da báo này là., vật tổ truyền của kè hèn!”

Lý Khánh An sa sầm nét mặt: “Hãy đánh hắn hai mươi côn cho ta!”

Mấy viên thân binh đè người đàn ông xuống, cầm côn bèn đánh xuống, côn gỗ giáng xuống như mưa.

đánh đến người đàn ông khóc cha gọi mẹ, rất nhanh, hai mươi côn đánh xong, người đàn ông bị đánh đến da tróc thịt bong, quỳ rạp trên mặt đất. không thể động đậy được.

Lý Khánh An lạnh lùng nói: “Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nếu ngươi còn không nói thật ra, ta lấy tội trộm cắp của ngươi mà xét, xử trảm ngay tại chỗ!”

Người đàn ông sợ tới mức mặt như tàu lá. hắn đành phải khai ra: “Mấy thử này là vật của huynh đệ tiểu nhân, hắn đem đồ vật giấu ở nơi này của tiểu nhân. người thì không biết chạy trốn đi đâu rồi, trong nhà của tiều nhân đang muốn xây nhà mới, liền định đem nhưng dahú này bán đi, đổi một chút tiền trờ về.”

‘Huynh đệ ngươi làm nghề gì?”

‘Huynh đệ tiểu nhân… huynh đệ tiểu nhân…”

Người đàn ông ậm ừ. không chịu nói ra, thân binh dùng gậy gộc chọc vào vết thương của hắn: “Nói!”

Người đàn ông đau đến nhếch miệng, cơ hồ ngất xiu.

Lý Khánh An khoát tay, mệnh thán binh tạm thời không nên động hắn, hắn nói với người đàn ông: “Ngươi nói ra, cho dù huynh đệ ngươi phạm tội, ta cũng không truy cửu ngươi, cho ngươi tiền đi trị thương, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải nói thật, nếu không một khi ta tra ra chân tướng, ta sẽ cho bắt ngươi đến gánh tội thay cho huynh đệ ngươi.”

Người đàn ông không dám che giấu nữa, bắt đầu thành thật khai ra: “Tiểu nhân tên Hồng Đại Bảo, là người Bá Kiều bên ngoài đông thành, phụ thân là tá điền của Kì vương, sau khi Kì Vương chết rồi, thì cả nhà chúng tôi trờ thành tá điền của Tự Kì vương.

Tiểu nhân có một huynh đệ tên Hồng Tam Lang, vốn dĩ là gia đinh trong Tự Kì vương phủ.

Sau khi cả nhà Tự Kì vương chạy trốn tới thành đô, thi để lại huynh đệ tiếu nhân và nhưng gia đinh khác trông coi nhà cù ở Trường An.

Năm trước huynh đệ tiếu nhân trộm một số đồ trong Tự Kì vương phủ đem ra, trong đó bao gồm mấy tấm da thú này, hắn sợ bị quan phủ bắt, bèn đào tẩn rồi, trước khi đi đem mấy tấm da thú này cho ta.

để cho ta thay hắn nuôi đứa con trai, nói là trong vỏng một năm hắn không trở lại, thi mấy tấm da thừa này liền thuộc về tiểu nhân, hiện tại đã qua hơn một năm rồi, mấy tấm da thú này đối với ta cũng không có dùng làm gi, tiểu nhân bèn định đem nó bán đi đồi một chút tiền, mới vừa dựng sạp lên, đã bị Vương gia nhìn thấy, khẩn cầu Vương gia tha tiểu nhân một mạng.”

Nói xong. hắn dập đầu binh binh xuống đất, Lý Khánh An gật gật đầu. thế này thì không còn sai biệt lấm. trộm từ trong Tự Ki vương phủ ra. cách nói này còn có chút đáng tin.

“Nhừng tấm da thú này nếu đã đều là tang vật, vậy thi không phái là đồ của ngươi rồi. dựa theo luật của Đại Đường, ngươi tự ý dấu tang vật thì phi luận tội bỏ tix, nhưng nếu ta đáp ứng không truy cứu ngươi, vậy thì tha cho ngươi một lần. nhưng tang vật phải tịch thu.”

Lý Khánh An phân phó thần binh nói: “Cho hắn hai mươi đồng bạc chữa thương, đưa hắn đi đi!”

Chương 665: Điểm Yếu Tông Thất

Mấy viên binh sĩ áp giải người đàn ông đi khỏi rồi, Lý Khánh An khẽ vuốt ve tấm da báo đen mượt mà đó, trong lòng không khỏi nối lên tâm trạng nhớ nhung thuở nào, lại phàng phất nhớ tói những năm tháng ở Thú Bảo mười năm trước.

Thân binh hiệu úy bên cạnh thấy Lý Khánh An tựa hồ có cám tinh đặc biệt đối với tấm da báo đen này, liền cười nói: “Thượng tướng quân nếu thích, thì hãy để lại.”

Lý Khánh An lắc đầu, cười nói với thân binh chung quanh: “Tấm da báo đen này vốn dĩ là vật của ta, năm xưa khi ta ở Lăng Sơn săn thú kiếm tiền, suýt chút nữa đã chết dưới móng vuốt sắc nhọn của con báo đen này rồi.”

Hắn thấy các thân binh đều đầy vẻ ngạc nhiên, liền đứng dậy nói: “Da báo ta để lại rồi, hiện tại hồi phú.”

Hắn lại phân phó với thân binh hiệu úy nói: “Đi hoàng thành một chuyến, hãy tìm tông chính tự khanh tới cho ta.”

Tông chính tự khanh Lý Dịch chính là ‘Tông tộc cái tổ” mà năm trước Lý Khánh An đã gặp ớ Lạc Dương thái miếu, hắn thẳng lộn trong sự nghèo túng sa cơ, nhưng bời vì Lý Khánh An một lẩn ngẫu nhiên dạo thái miếu, khiến cho hắn hoàn toàn đổi đời, không chi được phong làm Tự Giang vương, còn vinh dự thăng tông chính tự khanh,

Lý Dịch vì thế vô cùng cảm kích đối với Lý Khánh An, nhung hắn lại càng lo sợ Lý Khánh An chi là một lúc hứng khôi mà đề bạt thăng chức hắn, khiến cho quan cao hiển tước của hắn vừa mới có được trong tay đã trờ thành mây khói trôi đi, đề giữ lấy cao tước hậu lộc của minh, hắn suốt ngày vắt óc suy nghĩ tâm tư của Lý Khánh An.

Kỳ thật tâm tư của Lý Khánh An rất rõ ràng, ai cũng đều biết, mấu chốt là Lý Khánh An sao lại chọn trúng minh, suy nghĩ thật lâu, cuối cùng Lý Dịch tống kết ra ba kết luận: thứ nhất, hắn là một người có thứ vị lão làng nhất trong tôn thất họ Lý, ngay cả Lý Long Cơ cũng còn phái gọi hắn hoàng thúc, bối phận cao cà này khiến cho hắn có được tiếng nói đủ quyền hạn trong tôn thất; thứ hai, hắn không phái là con cháu của Lý Thế Dân, tố phụ hắn Giang Vương Lý Nguyên Tường là em trai út của Lý Thế Dân, mà Lý Khánh An lại là hậu duệ của Lý Kiến Thành, điểm này vô cùng quan trọng; thứ ba, là hắn đã ở trong thái miếu làm một việc đủ đề chấn động toàn bộ tôn thất, hắn ở ngay trước mật Lý Khánh An, dùng bài vị của Lý Kiến Thành thay thế Lý Thế Dân.

Chính vì ba nguyên nhân này khiến hắn có thề được đồi đời như cá khô sống lại, nháy phóc một cái trờ thành tông chính tự khanh, nhung trong đầu của Lý Dịch tinh táo hơn ai hết, Lý Khánh An dùng hắn cũng không phái là để cho hắn làm nê Bồ Tát, là muốn hắn phát huy được tác dụng trong thời điểm mấu chốt.

Chi là Lý Dịch cũng không biết chính mình nên làm cái gì, lúc xảy ra sự kiện về điềm báo ở mấy ngày trước, hắn suýt nữa cũng bồng bột, ở trong thái miếu tạo ra một điềm báo rồi, cũng may hắn còn cHứa kịp thi hành, thi đã bất đầu bắt người rồi, khiến cho hắn thầm cám thấy minh thật may mắn.

Điều này cũng khiến cho Lý Dịch ngộ ra một đạo lý, không được tự tiện làm cái gì cà, khi Lý Khánh An cẩn hắn làm việc gì, ẳt sẽ tìm hắn thôi, tỷ như hiện tại.

Lý Dịch được Lý Khánh An triệu kiến, lao nhanh tới như một trận gió.

Ty chức tham kiến Triệu vương điện hạ'

Lý Dịch cung kính khom người hành lề với Lý Khánh An, mật hắn đầy nụ cười a dua, nếu nhung không phải do vai vế cách biệt, chắc hắn đà quỳ sụp xuống.

“Tự Giang vương không phải khách sáo, xin mời ngồi!”

Khẩu khí của Lý Khánh An rất khách sáo, nhung trong lòng hắn quả thật rất phản cảm với cái người trường bối tông thất này.

Không nhưng minh hắn phản cảm, có rất nhiều quan viên đều đã uyển chuyển nói qua với hắn, cái tên Tông chính tự khánh tam phẩm này không đạt tiêu chuẩn, sau này Lý Khánh An mới tìm hiểu được một số việc có liên quan đến Lý Dịch, khiến hắn đau đầu hết cỡ.

Tông chính tự vốn dĩ là một nha môn nhàn nhã, cộng thêm lượng lớn tông tộc đã trốn về miền nam, Chính tông tự bỗng chốc trờ thành một bộ môn thanh nhàn nhất triều đình, giả như tên Tự Giang vương này suốt ngày ăn không rỗi nghề, lêu lổng suốt ngày thì cũng không có gì, mọi người cũng sẽ chẳng nói gì hắn.

Quan trọng hơn nữa là hắn lại cứ thích tìm việc cho minh, cuối năm năm ngoái hắn mượn cớ cửa lớn của Thái miếu mục nát cẩn phải tu sửa thay cửa.

Đương nhiên việc tu sửa này không cẩn Tông chính tự nhún tay, cuối cùng từ phía Thủ vệ hoàng thành được tin nhưng thử ấy đều đà bị Lý Dịch chuyển đi hết. còn chuyển đi đâu thì lại không ai biết.

Việc này khiến cả triều đình trợn tròn mắt, há hốc mồm.

Một quan viên tòng tam phẩm cơ!

Sao lại có thế vô liêm si đến mức này chứ!

Tháng hai năm nay, tên Lý Dịch này lại nghĩ ra một cách kiếm tiền khác, hắn cho tung tin tại Trường An. nói một số hậu duệ tông thất lưu lạc dân gian, Tông chính tự cẩn phải đăng ký lại phúc tra, nói trắng ra là hắn muốn buôn bán danh hiệu tông thất.

Như thể Lý đông chù bán trà nào đấy vì bán trà mà phát tài to, nhưng người này lại tự ti địa vị thương nhân quá thấp, bèn đến trá cho tên Tông chính tự khanh này một ngàn quan tiền, sau đó tên này đã đường hoàng trở thành con riêng của vương gia tông thất nào nấy, bấy lâu bị lưu lạc dân gian. có thể điều tra được từ ghi chép của Tông chinh tự.

Việc này may mà kịp thời bị tố cáo, Ngự sứ đài đã cánh cáo Lý Dịch, hắn mới bị buộc phải bò, nhung việc này đã tạo nên ánh hưởng cực xâu trong triều đình, khiến triều thần cực kỳ phản cảm với hắn.

Nhung việc này Lý Khánh An cũng đã có tai nghe, nhưng hắn chi đành nhẫn nhịn, hiện giờ hắn vẫn còn cẩn một tông thất có vai vế cao nhất để giúp hắn làm một số việc.

Hắn thấy Lý Dịch không chịu ngồi xuống bèn lại cười nói: “Ngươi không cằn phải cảng thẳng đâu, ngươi là tiền bối tông thất, ta làm sao có thể để ngươi đứng được chứ, cứ ngồi xuống đi!”

“Ta chi là Tự Vương, điện hạ là thân vương, ta làm sao dám tùy ý ngồi xuống chứ?”

Lý Dịch vừa nói, mông hắn vừa tựa vào thành đệm từ từ ngồi xuống, miệng vận cười khan nói: “Không biết điện hạ có việc gi cẩn đến ta không?”

“Tình hình tông thất Trường An đà thống kê qua cHứa?Lý Khánh An bình chân như vại hỏi.

“Tông thất tự đều có ghi chép lại, không biết điện hạ muốn hiểu về tinh hình mặt nào?”

“Việc ta muốn hiều rất nhiều, tình hình hiện Hữu của tông thất tại Trường An và Lạc Dương bây giờ, còn lại bao nhiêu người, tinh hinh tài sản của họ thế nào?

Và còn các tông thất trốn về Nam Đường, tài sản của họ tại Trường An thế nào?

Các tông thất tại Trường An Rõt cuộc có bao nhiều nhà cửa?

Nhưng điều này ta đều muốn biết, ta đã liệt vào một danh mục cho ngươi rồi, ngươi hãy chuẩn bị giúp ta, sáng sớm mai đưa cho ta!”

Nói xong, Lý Khánh An đưa một xấp danh mục đã chuẩn bị sẵn từ trước cho Lý Dịch.

Lý Dịch cân thận cất vào lòng, đứng dậy cười nói: “Điện hạ, vậy ta xin cáo lui trước.”

“Ngươi đi đi!'

Lý Dịch đương vừa ra khỏi cửa thì lại bị Lý Khánh An gọi lại: ‘Tự Giang vương. ngưod chờ một lát!”

Lý Dịch vội dững chân lại, khom người cười nói: “Điện hạ, còn có việc gì nữa ư?”

Lý Khánh An hình như đang nghĩ ngợi à đấy, măi một hồi không thấy hấn trà lời, một lát sau hắn mới nhàn nhạt hòi: “Thông thưởng mà nói, vương gia tông thất các ngươi sợ gì nhất?

Ý ta là ngoài mất đi tánh mạng ra.”

Lý Dịch nhoèn miệng, vấn đề này hấn hiểu thấu hơn ai hết, và cũng có tư cách trả lời nhắt: “Điện hạ, có rất nhiều người nói tông thất sợ nhất là mất đi tước hàm vưcmg eia của mình, và còn có người nói tông thất sợ nhất mọi người cùng đứng lên tạo phán, kỳ thực chẳng ai nói được đúng trọng điểm cả, tông thất sợ nhất một chữ nghèo, đại phàm tông thất đều là bọn biếng nhát, tay trói gà không chặt, hơn nữa ai ai cũng đều có thói quen chơi bời đàn đúm, đê bọn chúng trở nên nghèo rách mồng tơi xem, đám bảo bọn chúng không ai không phái lên phố để ăn mày xin cơm.”

Lý Dịch tuy vô Thủ vô thực, tham tiền như tiếc mạng. nhung con người hắn lại rất ư xảo huyệt, hắn đã ngẫm nghĩ một thời gian rất lâu về tâm tư của Lý Khánh An, như cũng đà nghiệm ra điều gì, Lý Khánh An không phải hậu duệ của Lý Thế Dân, nhưng vương gia tông thất này ước chừng đại bộ phận người đều sẽ không ủng hộ hắn lên ngôi, không nhưng không ủng hộ mà còn sẽ nghĩ cách phá hoại ngăn cản, cho nên Lý Khánh An nếu muốn lên ngôi thì trước tiên phải thu phục được bọn tông thất này trước đã.

Cho nên khi Lý Khánh An hỏi hắn tông thất sợ gì nhất, hắn bèn lập tức đoán ra ngay, Lý Khánh An muốn hạ thủ với nhưng tông thất này. trong lòng Lý Dịch cũng hận bọn tông thất hậu bối này, năm xưa lúc hắn đến nhà đông xin xỏ, nhà tây van lậy, đà chịu không biết bao nhiêu sự lăng mạ cùng khinh khi, nếu như có thể thu thập được đám tông thất này, cũng coi như trả được mối hận xưa giúp hắn.

Hắn rất hiểu bọn từ đệ tông thất này, bọn gia hòa này sợ nhất là sự nghèo khổ, một khi nghèo đi, không còn tiền để nuôi sống nhà minh, nữ nhân của bọn chúng sẽ phải đem tặng người khác, con trai thì phải đi ăn xin, lúc ấy còn quy cử tông thất gì nữa chứ. còn dòng máu tiên tổ sì nữa, mẹ kiếp nhưng thử ấy đi, lúc đó sẽ chẳng còn quan trọng ai ai cũng phải quỳ xuống đê khấu đầu van lày Lý Khánh An hắn thôi.

Vò quít dày có móng tay nhọn, kẻ cắp gặp bà già, tác dụng của Lý Dịch chmh là ở đây.

Hắn biết được cách để trị bọn tông thất tử đệ tự cho là bất phàm này một cách hiệu quà nhất.

Nghĩ đến đây trong lòng hắn không khỏi đen tối thêm, hắn vội bổ sung đề nghị

thêm: “Điện hạ, bọn tông thất của Nam Đường kia đều tin là điện hạ không dám động đến tài sản của bọn chúng, điện hạ hay cử toàn bộ tịch thu hết,nhà cửa lẫn tiền của, còn điền sản của họ trẽn khăp toàn quốc này, quan phù các nơi kỳ thực đều có ghi chép, hay cứ để quan phủ tịch thu tất cả làm của công, để bọn gia hòa kia biến thành nghèo kiết xác, lúc ấy còn sợ gì bọn chúng không quay về quỳ xuống cầu xin điện hạ chứ?”

“ừm!

Ngươi nói quả thật không sai!”

Lý Khánh An rất vừa ý với kiến nghị của hắn, bèn gật gật đầu nói: “Ngươi đi đi!

Hãy mau chóng chuẩn bị văn thư cho ta.”

“Điện hạ yên tâm, đều có sẵn cả rồi, tối nay ty chức sẽ có thể đưa đến cho điện hạ!”

Nói xong hắn bèn lùi ra khỏi phòng.

Đợi hắn vừa đi Lý Khánh An cũng đứng dậy nói với thân binh minh: “Hãy chuẩn bị xe ngựa cho ta, ta phái đi một chuyến Tự Kỳ vương phủ, đề nội vệ Tần Hái Dương và Hồ Vân Bái tình báo đường cũng cùng đến đấy.”

Tự Kỳ vương phủ Lý Khánh An phái đến không phái là Kỳ vương phủ lúc trước, Kỳ vương phủ là thất vương trạch năm tại phường Vinh Phúc, đó là sau khi Lý Long Cơ lên ngôi, để giám sát các huynh đệ của minh mà lệnh cho huynh đệ mìnnh phải sống cùng nhau, sau đó lại cho con trai của minh vào ở, trở thành thập vương phủ, rồi lại đến khi cháu minh cũng dọn vào ờ, tu Sửa lại thành Bách Tôn Viện, tóm lại tất cá cũng chi vì bốn chừ: tiện việc giám sát!

Vào thời hậu kỳ Thiên Bào, cùng với việc huynh đệ Lý Long Cơ dẩn dằn qua đời, các hậu duệ của họ cũng bắt đầu tự mua đất tu sửa trạch viện cho nùnh.

đã không còn

bị hạn chế lại trong phường Vĩnh Phúc, cơ hồ đã phân bố khắp nơi tại Trường An.

Lý Khánh An phải đến Tự Kỳ Vương phù tọa lạc tại phường Bình Khang, nằm cạnh sát với nhà cũ của Lý Lâm Phố.

Xe ngựa hắn chậm rãi đi qua cửa phù Lý Lâm Phố.

Sau khi Lý Lám Phổ mất không lâu nhà hắn đã bị thanh lý, con cái của hắn có kè thì chết, người thì tan, đã không còn một ai lưu lại Trường An, phù đê cũng đã bị triều đình tịch thu, đến giờ vẫn còn bị khóa lại bò trống.

Trước cửa phủ đà hoang tàn hiu quạnh, cò hoang mọc trên bậc thềm đà cao bằng nửa người, lớp sơn trên cửa lớn cũng đà tróc để lộ màu bạc xám lem lũ.

Tấm biển bài tướng quốc phù phía trên đà từng một thời là niềm tự hào cho cả phủ, giờ đã bị gỡ xuống.

Hai chiếc lòng đèn rách tươm hoang tàn vẫn được treo trên hiên, chi là giờ đã không còn màu sắc ban đầu.

Lý Khánh An không khỏi nhớ lại mười năm trước lẩn đầu tiên đến tìm Lý Lâm Phồ, lúc ấy bọn hắn người mặc bộ quân phục rách nát đứng dưới chân tường cách đấy không xa. lúc ấy hình như còn đang mưa lớn.

Dù mưa tầm tà, nhung xe ngựa văng lai vẫn tấp nập với đích đến cuối cùng là phủ Lý Lâm Phô, có thế nói là đông như họp chợ.

Nhưng giờ đây, cảnh tượng tan hoang trước mắt khiến hắn thẫn thờ một lúc. cái tâm trạng đó cũng giống như câu thơ “cựu thời Vương Tạ đường tiền yến, phi nhập tầm thưởng bá tánh gia” (*Yến xưa nhà Tạ nhà Vương. lạc loài đến chốn tầm thưởng dân gia - sưu tập) đã diễn tả.

Xe ngựa chẳng mấy chốc đã qua khỏi trạch cũ của Lý Lâm Phồ đứng lại phía trước cửa phủ Tự Kỳ vương.

Nội vệ hành động vô cùng thần tốc, một ngàn binh sĩ đà trùng trùng vây kín Tự Kỳ vương phù lại.

Trước cửa lớn, Tẩn Hải Dương và Hồ Vân Bái cũng vừa mới đến.

Hai người họ thấy Lý Khánh An đi xuống xe ngựa vội cùng đi lên trước thi lễ, ‘Tham kiến thượng tướng quân!”

Lý Khánh An khoát khoát tay, ‘‘Không cẩn phải đa lễ, hãy đi ta vào trong xem thử.”

Cả một đoàn người họ cùng đi vào phù nội Tự Kỳ vương phù.

Tự Kỳ vương tên là Lý Trân, ngay từ thuở Lý Dự bắt đầu hạ thủ với tông thất, và tịch thu điền sản của hắn, hắn bèn đưa cả nhà đào vong đến Thành Đô.

Giờ này hắn đương là Tông chính tự khanh của Nam Đường, có ruộng có nhà tại Thành Đô, cuộc sống cũng được coi là

Nhưng vì lúc bỏ trốn hắn đi khá vội vã, lượng lớn gia tài đều không kịp mang đi, nên hắn bèn cho phong kín hết gia sản lại, đợi sau này hắn trờ về có thể Sử dụng.

Để đề phòng trộm cướp đến cuỡng đoạt, hắn lại lệnh cho mười mấy gia đinh tin tường lưu giữ lại tại lão trạch, nhung chinh từ trong những tên gia đinh được tin tường này lại xuất hiện nội tặc.

Lúc bắt đầu họ vẫn còn khá thật thà, nhung một năm trước có một gia đinh vô tình phát hiện được lối vào kho chứa tiền, dưới sức quyến rũ của đồng tiền, các gia đinh bất đầu trộm cắp tài sàn trong phủ, không những hai vạn quan tiền trong kho tiền bị cướp sạch, không ít vật phẩm đất giá trong phủ cũng bị trộm đi.

Da báo hôm nay Lý Khánh An phát hiện cũng chính là bị cướp đi như thế.

May mà những tên gia đinh này còn nhát gan, lại phải thêm dẫn theo vợ con, vì thế không dám làm quá đáng quá.

Ngoài tiền trong kho tiền bị cướp sạch ra, các tốn thất khác cũng không đáng kể lắm, đại bộ phận phòng ốc vẫn còn giữ lại được trạng thái như lúc phong tòa.

Lý Khánh An sau khi vào làm chủ Trường An cũng từng tịch thu một sách nhà cửa tài sản của tông thất, nhung chủ yếu tập trung tại phường Vĩnh Phúc và phường Sùng Nhân, nhưng nhà cửa phù đệ của lượng lớn tông thất tại các phường khác hắn vẫn cHứa kịp thanh tra.

Hắn đã chuẩn bị ngày mốt xuất phát đến Giang Hoài, hôm nay vô tình phát hiện việc này khiến hắn chợt nhớ ra đại sự quan trọng này.

Đây quả thực là một đại sự, nhất định phái hoàn thành toàn bộ trước khi tiêu diệt Nam Đường.

Lý Khánh An vừa đi vào phủ trạch thi một lang tướng vội phóng ra bẩm báo: “Thượng tướng quân, các huynh đệ đã phát hiện được một mật đạo trong hồ cá ở hậu hoa viện, hình như có ám thật dưới lòng đất, đều bị dùng đá xanh chặn chết lại, xin hỏi thượng tướng quân, có cẩn phải đào lên không?”

Lý Khánh An chưng hửng, đó đúng là không ngờ đến được.

Hắn vốn dĩ chi là muốn

đến thăm thú xem tình hình phòng trạch của Tự Kỳ vương thế nào, nhưng không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn, hắn lập tức hạ lệnh: “Lập tức đào hầm!”

Lý Khánh An bước nhanh nước đại về phía hậu hoa viện, hắn cũng muốn tận mắt nhìn xem.

Kỳ vương một thời được ví von giàu có hơn cả nước ngày nào, Rõt cuộc con trai hắ đã chỗn gì dưới địa hạ thất đây?

Diện tích hậu hoa viện rất rộng.

ước chừng mười mấy mẫu.

đình đài lầu các, bon sai hòn non bộ hồ cá. và còn được trồng đầy các loại kỳ hoa dị thảo, trang trí rất ư là nguy nga diễm lệ.

ờ giữa vườn hoa là một cái hồ nhân tạo rộng sẩn năm mẫu, tương thông với lại con sông ngoài phủ.

Lúc thưởng bọn gia đinh trông phủ trạch cũng khó mà ngờ được trong hồ lại còn có ẩn khúc khác, nhung các binh sĩ trong nội vệ lại kinh nghiệm rất ư phong phú, bọn họ lúc mới vào phù đã chặn lại nước sông chảy vào.

Như thế này nước sông chi ra chứ không vào, mực nước lập tức hạ thấp, để lộ ra lối vào địa hạ thất dưới hòn non bộ đang được dùng đá xanh khổng lồ chặn kín. cho dù bọn gia đinh này có phát hiện đi chăn.2 nữa cũn.2 khó mà mờ ra được.

Lối vào địa hạ thất có địa thế hơi cao, khi nước trong hồ đã tháo ra gần nửa, xung quanh lối vào đà khô nước, một trăm mấy binh sĩ đà nhảy xuống nước, đương dùng gậy và dây thừng để bẫy tảng đá xanh chắn ngay lối vào ra.

Chi một lát sau bèn nghe một tiếng đủng, đá xanh đã sập xuống, để lộ một cửa động

đen ngòm…

Chương 666: Giải Cứu Gia Quyến

Kết quà khai quật dưới tầng hầm ngầm khiến ai cũng không dám tin được rằng, vàng bạc không nhiều lắm, châu báu đáng giá cũng không nhiều, đại bộ phận đều là tiền đồng, tiền đồng đào ra chồng chất thành một ngọn núi nhó, cao hơn nóc nhà, rất nhiều tiền đồng cũng đều đã thối rữa rồi, Lý Khánh An nhanh chóng nhấm tính, tính cà vàng bạc đào ra, ít nhất là trên dưới hai mươi vạn quan tiền.

Ngoài ra còn có hai rương lớn khế đất, phần lớn đều là ruộng tốt vùng Giang Hoài, rất nhiều khế đất đều đã ngả vàng, đoán chừng là tài sản Kì vương đế lại.

Lúc này đang là lúc tan triều, mấy vị tướng quốc của chính sự đường cũng đều nghe tin mà chạy đến Tự Kì vương phủ, mỗi người bọn họ cũng đều bị đống tiền cao như núi nhỏ đó làm cho ngỡ ngàng.

“Ta nhớ là mấy năm trước đã ở trong trang viên của hắn đào ra ba mươi vạn quan tiền a!

Làm sao lại còn có nhiều như vậy thế?”

Trương Quân vạn phần kinh ngạc nói.

Lý Khánh An lắc đầu nói: “Trương tướng quốc, ngươi vẫn quá xem thưởng tài phú của vị Vương gia này rồi, binh sĩ của ta nói, dưới hầm bên trong có rất nhiều dấu vết của các rương lớn, đoán chừng là chứa các đồ cồ và báu vật, đã bị mang đi rồi, những tiền đồng này là do không tiện mang theo nên mới đề lại chỗ này.”

Hắn lại đi lên trước, vỗ vỗ rương đựng khế đất: “Những khế đất cũng vậy, trong lòng hắn hiểu được, những khế đất này cũng sẽ biến thành giấy bỏ mà thôi, cho nên hắn cũng để lại chỗ này.”

Lúc này, Bùi Mân này đến giờ vẫn không hé răng, nghiêm nghị hòi: “Điện hạ, người tính xử trí những tài vật điền sản này như thế nào?”

“Ta mời mọi người đến chính là để thương lượng chuyện này, ta đề nghị hãy lập danh gách những tôn thất đã trốn sang Nam Đường, tịch thu hết toàn bộ tài vật điền sản của họ, những tiền vật có được dùng đẻ khởi công xây dựng thuỳ lợi, còn lại thì dùng để xây trường học, giảm bớt gánh nặng của triều đình.”

Trong lòng Lý Khánh An cũng hiểu rõ, tịch thu tài vật của tôn thất cHứa chắc đã được sự ủng hộ của chinh sự đường, Trương Quân nhất định là không thành vấn đề rồi, Vương Tấn do do dự dự rồi cũng sẽ đáp ứng, nhưng những người khác đều hơi chính trực, sẽ không một lòng nịnh hót minh, cho nên hắn phải tiến hành nhượng bộ, đem những tiền tài đó dùng vào việc của dân, như vậy, thì khá năng hắn nhận được sự ùng hộ sẽ lớn hơn.

Nhất là Nhan Chân Khanh, nếu chi là tịch thu tài vật, hắn chưa chắc đồng ý, nhung dùng cho thủy lợi và xây dựng trường học, thì khả năng hắn đồng ý sẽ lớn hơn, ánh mắt hắn hướng về phía Nhan Chân Khanh.

Quà nhiên, Nhan Chân Khanh một lòng muốn xây dựng trường học nên đã là người đầu tiên tỏ thái độ ủng hộ: “Ta ủng hộ cách của Triệu vương điện hạ, những tài vật này của tôn thất cũng là lấy của dân, hiện tại nên trà lại cho dân, dùng cho thuỷ lợi và xây dựng trường học, ta rất tán thành.”

Lập tức Trương Quân và Vương Tấn cũng đều bày tò thái độ ủng hộ, trong bày tướng quốc của chính sự, Thôi Ninh và Quách Từ Nghi cũng đều đang trên đường đến kinh thành, cho nên hiện tại chi có năm người, trong đó ba người đã đồng ý, nhu vậy đề nghị của Lý Khánh An cũng xem như thông qua rồi.

Bùi Mân rất hiểu Lý Khánh An muốn làm cái gì, tuy rằng hắn không quá tán thành, nhung hắn cũng biết phản đối đã không có ý nghĩa gì rồi, bèn nói: “Ta đưa ra một đề

nghị vậy!

Những tiền tài và các tài vật được đào ra khác có thể bán đi, đất đai thu về cho quan phú ta úng hộ, nhung ta đề nghị vĩnh nghiệp điền và tư trạch của bọn họ tạm thời không nên bán đi, do quan phủ tạm bảo quản, sau này xem tình hình mà định.”

Bùi Mân cân nhấc chu đáo hơn, hắn biết Lý Khánh An là vì muốn bức bách tôn thất, nếu đã là bức bách, thì phái đê lại một chút đường sống, nếu thật sự không chừa cho bọn hắn một chút đường lui, ngược lại sẽ làm cho vấn đề càng thêm nghiêm trọng.

Đề nghị này của Bùi Mân chiếm được sự nhất trí ủng hộ của bốn người khác, Lý Khánh An cũng thừa nhận Bùi Mân cân nhắc chu đáo hơn mình, hắn liền vui vè nói: “Thế chúng ta cứ định như vậy đi, chuyện này liền do Nhan tướng quốc toàn quyền phụ trách, điều phái người từ các bộ sẽ do chính sự đường hiệp thương giải quyết, hãy sắp đặt lại tất cả tôn thất ở Quan Trung.

Ta sẽ phái thêm năm nghìn nội vệ sĩ binh hiệp trợ Nhan tướng quốc, nghe sự sai khiến của Nhan tướng quốc, chuyện này ta hy vọng Nhan tướng quốc có thể hoàn thành trong vỏng nửa tháng, không có vấn đề chứ!”

Nhan Chân Khanh suy nghĩ một hồi, thời gian nữa tháng có chút gấp rút, nhung nếu đủ người làm, và nắm bắt được thời gian, hẳn là vẫn là có thề hoàn thành, hắn liền gật gật đầu: “Không có vấn đề!”

“Tốt!”

Cái Lý Khánh An cẩn chính là câu nói này của Nhan Chân Khanh: “Sáng sớm ngày mai, ta sẽ đem toàn bộ tư liệu của tông chính tự và tinh báo đường chuyển giao cho Nhan tướng quốc, nếu Nhan tướng quốc còn cẩn tài liệu gi nữa, có thể trực tiếp điều từ tình báo đường qua.”

Lý Khánh An cHứa bao giờ đem những quân quyền đó giao cho tướng quốc của chính sự đường, nhung vì muốn hành động lẩn này có thế viên măn hoàn thành, hắn không tiếc phá tiền lệ này.

Xe ngựa của Lý Khánh An rời khỏi Tự Kì vương phủ, tổng quản Hồ Phái Vân của tình báo đường leo ngay lên xe ngựa, vừa rồi thân binh của Lý Khánh An tim tói hắn, thượng tướng quân có chuyện hỏi hắn.

“Thượng tướng quân, ty chức ở đây!”

Lý Khánh An phân phó một tiếng, xe ngựa giám tốc độ, hắn ngồi ở phía trước cửa sồ chậm rãi nói với Hồ Phái Vân: “Thành đô bên kia tình hình thế nào rồi?”

“Hồi bẩm thượng tướng quân, tình báo đường Kiếm Nam đã đầu nhập vào toàn bộ nhân lực, giám sát nhất cử nhất động của quan viên và tôn thất Nam Đường, không chi có như thế, thuộc hạ còn từ Tương Dương điều sáu mươi thành viên xuất sắc, giả dạng lái thương chạy nạn tiến vào Thục trung, tăng cường lực lượng của tình báo đường Kiếm Nam, căn cứ tin tức mới nhất, bọn họ đã dàn xếp xong cả rồi.”

“ừm!”

Lý Khánh An gật gật đầu, tỏ vè hài lòng với việc mà Hồ Phái Vân đã bẩm báo, hắn lại nói: “Ta vẫn là câu nói kia, an toàn là trên hết, phải rút kinh nghiệm từ tinh báo đường Hà Bắc.”

“Ty chức hiểu được!

Ty chức đã gỏi thư cho Trác Đường chú, đã nhấn mạnh việc an toàn là trên hết với hắn.”

“Ta đã biết rồi, phải thưởng xuyên báo cáo lại với ta, nhất là sự đấu đá bên trong giữa Lý Hanh và thái tử, chúng ta phái thêm dầu vào lửa, để cho việc đấu tranh của bọn họ càng thêm mănh liệt hơn, có thế không tiếc hết thảy thù đoạn.”

“Vâng ạ!

Ty chức nhớ kỹ rồi.”

Lý Khánh An suy nghĩ một lúc, còn có một việc mà hắn vẫn đang canh cánh, lại dặn dò nói: “Còn gia quyến của Tịch Nguyên Khánh và Triệu Sùng Thứ, phái nhanh chóng nghĩ cách nghênh cứu, lẩn này Tịch Nguyên Khánh là tiên phong, không thế

“Ty chức đã nhận được tin tức, việc nghênh cứu đã được chuẩn bị rất thuận lợi, ngay trong hai ngày này, có thế động thú cứu người rồi.”

Lý Khánh An lại phân phó vài câu, liền rời khói Tự Kì v-ương phủ, Hồ Phái Vân vội vàng chạy về tình báo đường, hiện tại hắn cẩn toàn lực chú ý tiến triển của thành đô.

Thiên Vương miếu là chùa chiên không thu hút lắm của thành đô, nằm ở ngoài thành phía bắc, vốn dĩ hương khói không vượng, hai năm nay sau khi quân doanh phụ cận chùa miếu bắt đầu tăng cường đóng quân, thì lại càng không ai dám đến Thiên Vương miếu thắp hương nữa, khiến cho ngôi tự viện cũ nát này càng thêm vắng lạnh, những tăng nhân tré tuổi đều chạy hết rồi, chi có mấy lão tăng già đã lớn tuổi dựa vào việc chồng một chút rau cài đế mà duy trì sinh kế.

Nhung mấy tháng trước, trong Thiên Vương miếu bỗng nhiên lại náo nhiệt hẳn lên, sau khi Tịch Nguyên Khánh và Triệu Sùng Thứ hai người dẫn quân trốn sang phía bắc, người nhà ở trong thành đô của bọn họ khó mà đào thoát được, toàn bộ bị bắt hết làm con tin giam giữ ở trong Thiên Vương miếu.

Sờ dĩ bị giam giữ ở trong miếu Thiên Vương, là bời vì cách đó cHứa đến năm mươi bước có một tòa quân doanh, đóng quân vạn người, nếu có ai dám đến nghênh cứu, sẽ lập tức bị quân đội bao vây ngay.

Gia quyến của Tịch, Triệu hai người tổng cộng có hơn một trăm người, phân biệt giam giữ ở hai viện đông tây của chùa miếu.

Do Tịch Nguyên Khánh và Triệu Sùng Thứ ở trong quân Kiếm Nam còn có chút uy vọng, cho nên quan viên phụ trách giam giữ cũng không dám quá mức ngược đãi, chi là đem hai nhà bọn họ giam lỏng ở trong sân miếu, đồng thời xây cao thêm và gia cố tường vây, phái người canh gác ở trước cửa, mỗi ngày sẽ đưa chút lương thực gạo và rau dưa tới, trong hai tòa viện đều có giếng nước, để cho bọn họ tự nấu cơm mà ăn.

Thời gian thoáng chốc đã trôi qua gẩn bốn tháng, ngày này qua ngày khác buồn té nhàm chán, việc trông coi cũng dẩn dẩn bị đơ ra, trước kia trông coi mỗi ngày phải kiểm tra bốn lẩn nhân số, sớm, trưa, chiều, tối, do nhận được một chút hối lộ từ người của hai nhà, cùng với sự phàn kháng của hai nhà, liền hủy bõ việc kiểm tra nhân số vào buổi tối và nửa đêm, mỗi ngày chi kiểm tra hai lẩn, lúc kiềm tra ban đêm cũng chi là qua loa, gọi một tiếng tên, có đáp là được.

Những người trông coi tông cộng có mười sáu người, mỗi sáu người trông coi một cái sân, phân ra ba ca mà thay phiên giám thị, mặt khác còn có sáu người phụ trách tuần tra bốn phía, lúc phát sinh tình thế khấn cấp thì liên hệ quân doanh.

Bốn phía của Thiên Vương miếu cũng không trống trải, phía tây nằm kề bên quân doanh vạn người, phía nam là mấy chục mẫu đất trồng rau, đi về phía trước nữa là một thôn làng, trong thôn có hơn trăm hộ, đi về phía trước một dặm nữa, đó bèn là thành trì, đứng ở trước cổng chùa miểu, có thể nhìn rõ tường thành hùng vĩ của thành đô.

Phía bắc chùa miếu là một tòa đồi núi có hình dạng dài hẹp, đồi núi vô cùng thập và thoải, bao trùm là khu rừng rậm rạp, sườn đồi kéo dài hơn mười dặm, chùa chiền nơi này chinh là phần cuối chân đồi, cây cối đặc biệt tươi tốt, rừng rậm cách chùa chiền chi có hai mươi mấy bước, trọng điểm trông coi cũng là tuần tra một đoạn này.

Chùa miếu phía tây còn lại là một cái sông nhỏ, cHãy đến địa phương trở thành Bạch Thủy, nước sông cuối cùng chảy vào Dân Giang, bời vì nước sông chảy qua khu dân cư đông đúc, bời vậy giữa lòng sông thuyền bè tấp nập, là một đường thủy đạo vận chuyển trọng yếu của địa phương.

Buổi tối hôm đó, bầu trời tối sầm, ánh trăng và ánh sao bị mây đen thật dày bao trùm, bóng đêm đặc biệt tối đen, Thiên Vương miếu cũng như thưởng ngày, gia quyến hai nhà đều đã đi vào giấc ngủ từ sớm, bốn gã canh giữ ngồi ở ngoài cửa viện, nhàm chán mà ngáp lấy ngáp để, cánh cửa viện khóa chặt, khóa đồng to bằng nắm treo lủng thẳngg trên lan can sắt, chi có đầu mục canh giữ mới có chìa khóa.

“Con mẹ nó, những ngày như vậy khi nào thì mới hết đây!”

Một gã trông coi thấp gịọng mắng, ánh mắt hắn thinh thoảng liếc về phía hậu viện, thấp thoáng còn có thể nghe thấy tiếng huyên náo và chửi bới, đó là những người khác đang tụ tập một chỗ đánh bạc, tiếng ồn ào làm hắn nôn nao khó nhịn được.

“Nhị oa từ, ngươi hãy canh chừng trước, ta đi nhà xí một lát.”

Người canh giữ bò dậy bèn đi về phía hậu viện, một tên canh giữ khác tên nhị oa từ lại túm lấy hắn; “Nói trước nhé, chi cho phép chơi hai lẩn, rồi tới lượt ta!”

Gã canh giữ cười hắc hắc, giãy khỏi tay hắn, chạy tới phía hậu viện, hắn chạy như vậy, một gã trông coi đang trông coi tây viện ở phía đôi diện cũng vô vô mông, bò dậy liền đi theo về phía hậu viện, người trông coi liền chi còn lại có hai người.

“Ngủ một lát đi!”

Một người ngáp một cái, nằm ở góc tường, ngủ thiếp đi thật say, tên còn lại cũng híp mắt bắt đầu ngủ gật, lúc này trong phòng truyền đến ‘rầm! ” một tiếng, hắn lập tức giật mình bừng tinh, hắn đã nghe thấy động tĩnh gì, hắn đứng ở trước cửa sắt nhìn một lúc lâu, tựa hồ có trẻ con đang khóc, mờ to giọng hòi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Không có việc gì!

Đứa trẻ đem đá văng bồn nước tiểu rồi, thu dọn một chút thì được rồi.”

Một gã phụ nhân đáp.

“Con mẹ nó, toàn chuyện tào lao nhiều!”

Gã trông coi ngáp một cái, lại chui rúc vào trong chiếc nệm ở góc tường, lại ngủ thiếp đi rất nhanh.

Đúng lúc này, rừng núi phía sau tự viện đã xuất hiện hơn mười cái bóng đen, giữa lòng sông nhỏ cách đó không xa không biết khi nào, một đoàn thuyền nhỏ đã bỏ ỏ tại đó, chừng hai mươi mấy chiến thuyền, bóng đen chính là từ trên thuyền vọt vào trong rừng cây.

Những người này chính là thành viên tình báo đường Kiếm Nam phụng mệnh đến nghĩ cách cứu gia quyến Tịch, Triệu, thật ra từ hai tháng trước, bọn họ bèn đã bắt đầu hành động rồi, do trong gia quyết có không ít người già trẻ nhó, nếu như trèo tường chạy, rất dễ kinh động đến người canh giữ và quân doanh, nếu như phát hiện bọn họ bò trốn, sự tinh sẽ trở nên nghiêm trọng, bây giờ gia quyến hai nhà cơ hồ bị Lý Hanh quên lăng, một khi đế Lý Hanh nhớ tới bọn họ, cộng thêm vào có hiềm nghi bò trốn, vậy thì rất có thề sẽ toàn bộ xử tử.

Cho nên tình báo đường suy nghĩ tới rất nhiều phương án, cuối cùng quyết định chọn dùng biện pháp ổn thỏa nhất, khoét địa đạo cứu thoát người một cách thần không biết quỷ không hay.

Bọn họ đã tim lại mười mấy cao thù trộm mộ, thưởng lấy số tiền hậu hĩnh, mất khoảng thời gian gần hai tháng, cuối cùng đã khai quật ra một đường hầm thông đạo dài khoáng năm mươi trượng. từ ven bìa rừng sát gần con sông nhỏ, thông thẳng đến trong phòng hai tòa viện tử hướng đông và tây, cân nhắc tới sự khó khăn của người gia, vì vậy đường hầm vẫn khá là rộng rãi, cao năm thước, rộng ba thước, người có thể cúi đầu đi lại trong đường hầm.

Chi có sau một lúc lâu, liền có một dáng người nhỏ gầy từ trong góc kẹt của phòng bếp đông viện bò ra ngoài, noi này chính là cửa ra của địa đạo, ngày thưởng bị một bó nhánh cây che giấu đi.

“Cúc cu!”

Sau khi cú đêm kêu vang mấy tiếng, trong chính phòng vách bên lèn ra một người, hắn là tam đệ Tịch Nguyên Bình của Tịch Nguyên Khánh, bọn họ đã nhận được liên lạc, ngay ở mấy ngày này, chi cẩn ban đêm không có trăng bèn có thế chạy trốn, hôm

nay ban ngày bầu trời đã tối sầm cả một ngày, người nhà Tịch bèn biết rằng, chạy trốn chinh vào đêm nay rồi.

Tịch Nguyên Bình chạy vào phòng bếp, hắc y nhân lập tức thấp giọng hỏi nói: “Chuẩn bị xong rồi chứ?”

Tịch Nguyên Bình gật gật đầu, “Đều chuẩn bị xong rồi.”

Hai người lập tức khiêng một cái lu nước sang một bên, trên tường phía sau lu nước đã lộ ra một cái động to, đây là do Tịch gia khoét được, lúc chạy trốn có thể trực tiếp chui qua, không cẩn phải băng qua viện từ bị người trông giữ phát hiện.

Khiêng lu nước ra, trước hết là từ trong động tường chui ra một nam tử, đây là em trai cà Tịch Nguyên Câm của Tịch Nguyên Khánh.

“Mau nhảy vào trong địa đạo, phía dưới có người tiếp ứng!”

Gia quyến Tịch gia từng người từng người chui ra từ động tường, đã nháy vào trong địa đạo, cuối cùng diu đỡ ra một lão phụ nhân, đây là tổ mẫu của Tịch Nguyên Khánh, đã tám mươi mấy tuổi rồi, bà kiên trì là người cuối cùng bỏ chạy, hai người cháu một trái một phái dìu đỡ bà đi ra.

“Triệu gia nhân tốt không?”

Lão phụ nhân run rầy hỏi han.

“Lão tổ mẫu yên tâm đi!

Chúng con đã đào được hai địa đạo, bên kia cũng đang đón người rồi.”

“Vậy là tốt rồi.”

“Tổ mẫu, con đi xuống trước cõng tổ mẫu.”

Tịch Nguyên Bình nháy vào địa đạo trước, hai người khác cẩn thận đặt lão nhân xuống, lúc này, tất cả mọi người đều rời khỏi cả rồi, hắc y nhân cuối cùng kiểm tra một vỏng, khóa trái cánh cửa lại, lại đậy kín cửa động lại, đem nhánh cây che đậy lên cửa địa đạo, hắn lập tức nhanh như khi liền trốn khỏi ngay rồi.

Địa đạo rộng rãi, người của hai nhà rút lui vô cùng thuận lợi, bọn họ cơ hồ không hề đứng lại, sau khi từ miệng địa đạo đi ra, liền trực tiếp chạy đến bờ sông lên thuyền, hai gã hắc y nhân phụ trách đếm số người.

Một trăm mười bảy người, người tháo chạy cuối cùng chính là hắc y nhân nhỏ gầy.

“Toàn bộ người đã đủ rồi chứ?”

“Cũng đã đi ra cà rồi, một người cũng không còn.”

“Tốt lắm, chúng ta đi!”

Vài tên hắc y nhân nhanh chóng chạy khói khu rừng rậm, lên thuyền, hai mươi mấy chiếc thuyền nhỏ chậm rãi xuất phát, hướng sông Dân Giang cách đó không xa chạy tói.

Chương 667: Toàn Thành Rà Soát

Cũng giống như Trường An, Thành Đô cũng có chợ Nam và chợ Bắc, trong đó chợ Nam cũng tương đương chợ Tây Trường An, là nơi tập trung tất cả các món hàng dân sinh đại tông như lương thực, trà, vải vóc, súc vật… các loại hàng hóa đại tông có trên trăm loại, đều được vận chuyển đến và bán ra tại đây.

Noi đây đã trờ thành nơi tập trung các thương nhân Thành Đô.

Góc đông bắc của chợ Nam là hàng Mà. cũng là nơi bán đủ các loại gia súc, tuy gọi là hàng Mà. nhung nó lại chủ yếu bán trâu bò là chính.

Do đất đai trong bồn địa Ba Thục phì nhiêu, nguồn nước lại dồi dào, sản lượng lương thực rất cao, cộng thêm nông dân Ba Thục tương đối giàu có hơn so với nông dân phương bắc, vì thế việc dùng sức kéo của gia súc cũng tương đối phổ biến, gẩn như nhà nhà cũng đều có mua một con trâu cày.

Việc buôn bán tại hàng Mà cũng đặc biệt đắt đò, chốc chốc lại có một đám đông nông dân từ ngoại tinh kéo đến mua trâu.

Cửa tiệm bán ngựa trong hàng Mà chi có mỗi một nhà, gọi là tiệm ngựa Thiên Lý.

Đấy cũng chăng phải vùng Ba Thục núi đồi nhiều, phóng ngựa không tiện, bồn địa Ba Thục cũng đồng trắng ngàn dặm.

địa thế bằng phẳng, không có tiệm bán ngựa nhiều chủ yếu là vì hai năm nay Nam Đường mặc sức mờ rộng quân đội, cường b飠trưng thu ngựa từ dân gian, dẫn đến số lượng ngựa bị giảm hàng loạt, rất nhiều cửa tiệm không tìm được nguồn ngựa, bèn đổi sang bán trâu hoặc dê.

Tiệm ngựa Thiên Lý này sờ dĩ còn tổn tại được đến ngày hôm nay là vì có quan hệ mật thiết với bối cảnh sau lưng nó.

Có người từng loan truyền rằng đông chủ tiệm ngựa này là con trai của tướng quốc Thôi Viên.

Tuy chi là tin đồn, nhưng Thôi Viên mỗi lẩn

đến thị sát chợ Nam, cửa tiệm đầu tiên hắn vào chắc chắn sẽ là tiệm ngựa này, hơn nữa còn có người nhận ra chưởng quỹ tiền nhiệm của tiệm ngựa này chính là nhị quản gia của Thôi phủ.

Hàng loạt các chi tiết ngẫu nhiên nay cũng phần nào phàn ánh được tiệm ngựa này có quan hệ dây mơ rễ má với Thôi gia.

Cũng chính vì thế mà quan phú chẳng bao giờ đến điều tra cửa tiệm này.

Nhung không ai ngờ đến, tiệm ngựa này còn có một thân phận khác, nó là nơi sở tại của tình báo đường Kiếm Nam, không những tiệm ngựa này, mà cà hai tiệm bán trâu ở bên cạnh cũng là sàn nghiệp của tinh báo đường, từ chưởng quỹ ở trên cho đến giúp việc ở dưới đều là thành viên của tinh báo đường.

Đương nhiên, một nguyên nhân quan trọng khác mà ai cũng không ngờ được nó là cơ quan tình báo của Bấc Đường là vi mấy cửa tiệm này đã có lịch sử từ hơn trăm năm nay.

Đấy kỳ thực đều là sàn nghiệp của Hán Đường Hội.

Hán Đường Hội phân bố khắp noi trên đất Đại Đường, chủ yếu lấy việc buôn bán kinh thương là chính, Thành Đô là đô thị thương nghiệp lớn thứ ba Đại Đường, nên nơi này đương nhiên sẽ trở thành trọng địa mà Hán Đường Hội phái đặc biệt quan tâm.

Hơn trăm năm nay Hắn Đường Hội đã gầy dựng được mười lãm điểm kinh doanh tại các nơi Ba Thục, trong đó có cửa tiệm, tửu tứ, quán bạc (nơi chơi bài bạc), thanh lâu, khách điếm, thuyền hàng, cầu càng…

Nhà nhà đều làm ăn phát đạt, trờ thành nguồn vốn chú yếu của Hán Đường Hội.

ở Thành Đô này thì có tiệm ngựa Thiên Lý, trà trang Hồi Xuân, tửu lâu cẩm Tú và quán bạc Tây Vực… bốn đại điếm danh tiếng hiển hách.

Hiện nay Ẩn Long Hội đã giãi tán, Hán Đường Hội vươn mình biến đổi thành tình báo đường An Tây, hiện tại lại đối thành tình báo đường Bắc Đường.

Hán Đường Hội Thành Đô cũng trờ thành tình báo đường Kiếm Nam, tổng cộng có ba trăm năm mươi bốn thành viên.

Đương nhiên ngoài thành viên tinh báo đường ra, Bắc Đường còn có một số nhân vật đặc biệt, với thân phân đặc biệt của mình họ hoặc đi vào quan trường Nam Đường, hoặc đi vào trong phù quyền quý làm mạc liêu, có thể nói là thẩm thấu vào bằng đủ mọi cách, chi là do họ đã tiềm tàng vào quá sâu, đến thời khấc quan trọng mới phát huy tác dụng.

Lại thêm một số người thuộc phái thân Bắc Đường, nhung lại không chịu khống chế của Bắc Đường, chi trong lúc cẩn thiết sẽ lộ diện giúp Bắc Đường một tay, như tà tướng Thôi Viên, ngự sứ trung thừa Trương Khởi Ninh…

Thân phận của những người đặc biệt này thông thưởng đều thông qua tinh báo đường liên hệ Trường An, nhưng không thuộc thành viên tình báo đường.

Đường chủ tinh báo đường Kiếm Nam gọi là Thi Cảnh Trung, là người bàn địa Thành Đô, nguyên là một trung lang tướng của Lũng Hữu, đi theo Ca Thư Hàn vào Thục, sau khi Ca Thư Hàn được phong Lưỡng Hồ, hắn không nguyện rời khỏi cố thủ, bèn thoát ly khỏi quân Lũng Hữu, nhung chẳng bao lâu sau lại dẫn một bộ phận quân đội về Lũng Hữu, nương nhờ Lý Quang Bật, khá được Lý Quang Bật thưởng thức.

Hắn đã tham gia chiến dịch cuối cùng với quân Thồ Phồn tranh đoạt được Đại Phi Xuyên.

Sau chiến tranh Lý Quang Bật vốn dĩ có dự định trực tiếp tiến công Thành Đô, nên bèn phái hắn dẫn một đội xích hầu lẩn vào Thành Đô.

Tuy cuối cùng kế hoạch đã hủy bỏ, nhung Thi Cành Trung lại bị giữ lại Thành Đô, đám nhiệm vai trò thủ lĩnh tinh báo đường.

Thi Cành Trung năm nay chừng bốn mươi tuổi, hắn cũng có thân hình vạm vỡ, tướng mạo uy vũ, chi thoạt nhìn bèn biết đây là người thăng thắng trượng nghĩa.

Hắn là đại chưởng quỹ của tiệm ngựa Thiên Lý, nhung thông thưởng đều chẳng mấy khi nhúng tay vào việc kinh doanh của tiệm.

Thi Cành Trung tuy bề ngoài trông hơi cao to thô lỗ, nhưng một mặt khác của hắn lại là người cực cấn thận.

Hành động nghênh cứu gia quyến hai nhà Tịch, Triệu lẩn này chinh do một tay hắn lên kế hoạch, mỗi một tiều tiết đều được ngẫm nghĩ đến.

Vi kế hoạch lẩn này mà hắn đã phải chuẩn bị gần hai tháng, thấy mới có thể một lẩn thành công gọn nhẹ như vậy.

Lúc này Thi Cành Trung đương ngồi ngay ngắn ở hậu viện để lắng nghe thù hạ báo cáo tình hình giải cứu lẩn này.

Người báo cáo chính là nam từ thân hình thấp bé gầy gầy kia.

Hắn là người phụ trách cả hành động lẩn này, tên là Chu Bình, là một lão xích hầu của quân An Tây, quân chức là hiệu úy, kinh nghiệm thực chiến cực kỳ phong phú, hắn cũng là một trong năm phân đường chủ của tình báo đường Thành Đô.

“Hành động tối qua vô cùng thuận lợi, từ đầu chí cuối đều không kinh động đến người canh gác, sau đó người hai nhà đà lên thuyền, đi thẳng vào sông Dân Giang, theo đúng kế hoạch thì họ chắc chắn đã đến Kim Đường huyện, ở đó có khách điếm của chúng ta, chắc sẽ có thế tạm lánh đi một thời gian.”

Thi Cảnh Trung gật gật đầu, “Việc này tuy đà làm rất gọn gàng, nhung vô hình chung đó cũng là một đòn cảnh báo với Nam Đường, Thành Đô có bọn thám tử như chúng ta tổn tại. bọn chúng nhất định sẽ ra sức truy bắt.

Ngươi hãy đi nói với các huynh đệ, tạm thời đứng lại tất cả hành động, đợi qua mấy ngày dầu sôi lừa bông này đà rồi tính.”

Hắn vừa dứt lời thì đà nghe tiếng vó ngựa kịch liệt từ bên ngoài vọng vào, chi nghe thự thừa chợ Nam lớn tiếng hô hào bên ngoài: “Các nhà các hộ hãy nghe cho rõ đây, quân đội lập tức đến đây truy tìm đào phạm, mọi người hãy mau thu gọn lại tiền tài lại, phục tùng rà sát!”

Thi Cảnh Trung lập tức đứng dậy, “Quả nhiên bắt đầu rồi, ngươi lập tức đi thông báo các huynh đệ mau cất kỹ vũ khí lại. phải nhanh, lẩn này rà soát tuyệt không phải đủa đâu.”

‘Bọn thuộc hạ đã đem tất cả nhưng gì đáng nghi cất giấu hết rồi.”

“Không được!

Hãy nói tất cả mọi người kiểm tra lại lẩn nữa. một tí một li sơ hờ cũng tuyệt không được đê lòi ra. mau đi!”

Xích hầu Chu Bình không dám chậm trễ, lập tức quay lung đi chấp hành mệnh lệnh.

Thi Cảnh Trung từ dưới giường rút ra thanh hoành đao cùng cung nỏ vội và chạy về phía hậu viện.

Cuộc rà soát quy mô lớn tại Thành Đô đã được triển khai toàn thành, con tin của hai nhà Tịch, Triệu trốn thoát khiến Lý Hanh nổi cơn lôi đình, hắn không những hạ lệnh xử tử mười tám tên Lính gác, và còn cách chức hỏi tội Đại lý tự thiếu khanh toàn quyền phụ trách vụ này, nhưng lửa giận của hắn còn chưa kịp nguôi ngoai, hắn lại hạ lệnh tiến hành toàn thành truy bắt, dù không bắt được phạm nhân trốn thoát thi hắn cũng phái bắt cho kỳ được thám tử Bắc Đường tiềm tàng tại thành Thành Đò.

Lẩn truy soát này rất ư nghiêm khắc, mỗi hộ gia đình đều không được bò qua, lằn này Lý Hanh đã hạ quyết tâm, không tiếc điều động tám vạn đại quân vào thành rà soát.

Từng đội từng đội binh sĩ chạy ằm ầm trên phố, bắt đầu đi rà soát từng nhà.

Một đội binh sĩ tông cửa một khách điếm đi vào, các binh sĩ xông vào, cánh tượng thật chi có thể nói là gà bay chó nhảy, chốc chốc lại nghe vọng ra tiếng chửi rủa của binh sĩ cùng tiếng van lậy của chưởng quỹ khách điếm…

Lại một đội binh sĩ khác xông vào một đại tửu tử khác, trong tửu tứ bỗng chốc loạn cả lên, chi nghe tiếng bàn ghế bị đánh đổ, bát đĩa lèng xẻng vỡ tan, không ít thực khách vội vã bò chạy, ai mà chạy chậm không khéo bị bọn binh sĩ này chặn lại đánh cho tơi tà, máu chảy đầy mặt…

Thậm chí một phường quỹ cạnh chợ Bắc còn xuất hiện tinh cánh binh sĩ vào cướp bóc trầm trọng…

Chi sau khi thị thự đến vừa đến thông báo một hồi một đội binh sĩ ba ngàn người đã tiến vào chợ Nam.

Chợ Nam là nơi có thương nhân khắp nơi tụ tập, là khu vực trọng điểm để rà soát.

Cùng với việc quân đội vào thành, cửa lớn bắt đầu ầm ầm đóng lại, tất cả mọi người không được phép ra vào, ba ngàn quân đội bắt đầu phân theo đội, cử năm mươi người làm một đội, tống cộng có sáu mươi đội, bắt đầu đi vào chợ Nam triệt để rà soát mấy trăm cửa hiệu trong chợ.

Trong hàng Mã tổng cộng có hai mươi mốt cửa tiệm, có lẽ do hàng Mã không có nhiều lợi lộc như hàng Châu Báu. lại hôi hám bẩn thiu, quân đội phụng mệnh đến đây kiểm tra có bốn đội, nhưng thực tế chi có hai đội đến đây, bắt đầu từ đầu hàng và cuối hàng kiêm tra, từng nhà từng nhà một tiếng hành rà soát.

Nhung binh sĩ này trước khi đến kiểm tra cũng đà được tập huấn sơ bộ, chủ yếu là họ được nói trước về một số trọng điểm trong lúc soát, như tầng hầm. nhà kho, hầm cầu thang, gác, hậu viện độc lập…

Nhung giữa các binh sĩ với nhau lại có một bài bản khi rà. như phòng tài vụ, nếu trong đó mà có rương gỗ lớn có viền vàng nhất định phải mờ ra. trong đó thế nào cũng có đựng tiền; phòng chưởng quỹ, chù yếu là chú ý lục tủ. hộc bàn, gầm giường, và một số hộp đựng nhỏ có khóa, dù không có tiền tài thì cũng có văn thư quan trọng, lấy được nhưng văn thư này thì người trong tiệm thế nào ắt cũng phải bò tiền ra chuộc thôi; tầng hầm.

đó là nơi được cất đủ thứ linh tinh, nhất là tiệm bán châu báu, hay sành sử, tất cả các món hàng thượng hạng trấn tiệm đều chù yếu được cất trong tầng hầm; và một nữa là phòng của nữ quyên lại càng có nhiều thử béo bờ nói không hết lời, có thể thừa cơ rà soát thân thề nữ quyên, ra sức sàm sờ, đã thế còn có thể lấy đi một số nữ trang vàng bạc.

Vì thế tiến hành rà soát khắp thành, kỳ thực đây cũng là cơ hội để cho các binh sĩ có thể kiếm chác phát tài chút đinh, mỗi nhà mỗi hộ chí ít cũng sẽ cho chúng ít tiền.

Cho tiền rồi thì công việc rà soát cũng lỏng lèo hơn, không có tiền, rà soát đương nhiên phải khắt khe, e là cái cuốc con dao cũng bị vu là binh khí quản chế thôi.

‘Chưởng quỹ của tiệm ngựa này là ai?”

Trong tiệm ngựa vừa mới kiểm tra xong thì bên ngoài bèn vọng đến tiếng nói hung hăng, một hiệu úy dẫn theo năm mươi binh sĩ khí thế hừng hực xuất hiện trước cửa lớn.

Tiệm ngựa nằm ở khúc giữa hàng Mã, theo đúng thử tự nó sẽ là nơi bị kiểm tra cuối

cùng, nhung tên hiệu úy này tương đối tinh anh, hắn chi thoạt nhìn đã nhìn ra tiệm này không giống với các cửa tiệm khác, nhà người ta bán trâu, bán lừa. chi duy tiệm này bán ngựa.

Điểm khác thưởng sẽ nói rõ nó là nơi béo bờ có thể kiếm chác, tên hiệu úy này bèn dẫn thù hạ phóng đến trước cửa tiệm ngựa.

Thi Cảnh Trung thấy đội rà soát đã đến trước cửa, bèn nháy mắt ra hiệu với nhị chưởng quỹ, nhị chưởng quỹ hiểu ý vội đi ra nghênh đón.

“Quân gia, tiểu nhân là chưởng quỹ của cửa hiệu này, tiểu nhân họ Hàn.”

Hiệu úy mắt liếc nhìn một cái, nhìn thấy ngoài cửa có cột một con ngựa tốt trấn tiệm, bèn rờ rờ cái mũi máng rượu của minh nói: “Mẹ kiếp sao hôi thế, hóa ra là một tiệm ngựa. các ngươi có tự ý buôn lậu chiến mã không đấy?”

Hàn chưởng quỹ vội cười huề xoa xuýt: “Quân gia khéo nói đủa, tiểu tiệm chi bán ngựa lấy sức kéo, làm sao dám bán chiến mà!”

“Việc này khó nói lắm, tiệm của các ngươi có nhiều điểm đáng ngờ lắm, phải rà soát cho cẩn thân!”

Hiệu úy lại huơ huơ bắp tay to của mình, năm mươi tên binh sĩ lập tức xông vào tiệm ngựa, bắt đầu lật thùng mờ tủ rà soát, sắc mặt hiệu úy tối sầm. có rót trà mòi hắn cũng chăng thèm uống.

Lẩn rà soát này khác với mấy lẩn trước, dù thế nào cũng phải giả vờ cho ra mật uy nghiêm chút ít, có muốn vòi tiền cũng phải đợi đến sau cùng đà.

Trong lòng hiệu úy biết rõ, phải rà một lẩn đà xem có kiếm chác được gì không nếu quả thực không hóng hớt được gì thì hắn sẽ lấy ngựa đế làm cớ.

Tự hắn biết rõ, có phải chiến mà hay không là toàn do miệng hắn nói cả.

Hắn trực tiếp đi đến hậu viện, hậu viện là hai chuồng ngựa lớn.giữa chuồng ngự có một cánh cửa nhỏ, hắn dùng đao chi vào cửa hòi: “Đằng sau cửa là gì thế?”

Hàn chưởng quỹ đi cùng bên cạnh vội trả lời: “Đằng sau tiệm ngựa là một con sông nhỏ, cánh cửa này thông đến con sông đó.”

Cánh cửa được úp hờ, hiệu úy đi đến một chân đá tung cửa ra. chi thấy bên ngoài đều là cỏ hoang, ở giữa có con đường mòn nho nhỏ thông thẳng đến con sông nhỏ cách

đấy ngoài ba trượng, bên ngoài còn có một bến đổ nhỏ, có cột chiếc thuyền bên cạnh.

Hiệu úy không biết nghĩ gì, bèn đi lên trước ngắm nghía thuyền nhỏ một lúc.

Đằng sau tiệm ngựa có một con thuyền nhỏ, quả thực khiến người khác thấy kỳ lạ, mà con thuyền này trông đã có phần cù kỹ, cảm giác là đi không được bao lâu nữa nó sẽ mục nát mà chìm xuống đáy sông thôi.

Hàn chưởng quỹ bên cạnh tim như muốn nhảy cả ra ngoài lồng ngực, tất cả vũ khi của họ đều giấu phía đáy sông này, nếu thật sự muốn rà soát chiếc thuyền này sẽ rất dễ

tim ra.

‘Tiệm ngựa các ngươi cẩn thuyền để làm gì?”

Quà nhiên, đối phương cũng cảm thấy có điềm đáng ngờ kỳ quái ở đây, Hàn chưởng quỹ vội cười nói: “Quân gia, thuyền này là dùng để vận chuyển cỏ khô đó, quân gia xem, trên thuyền còn có cỏ khô đây này!”

Hiệu úy thò đầu về phía trước nhìn nhìn, quả nhiên nhìn thấy giữa các khe ván đáy thuyền còn đọng lại chút ít cò khô, hình như đúng là như thế, mờ tiệm ngựa làm sao có thể không có cỏ, dùng xe vận chuyển cò khô vẫn thua xa tiện lợi việc dùng thuyền.

Hắn giơ chân đá đá thân thuyền, thuyền lắc lư một cái, xem ra vẫn còn khá chắc, có thể dùng để vận chuyển cỏ thật, nhung hắn lại không chú ý thấy Hàn chưởng quỹ bên cạnh đã sợ xanh cả mật. và hắn càng không chú ý thấy một cọng dây đã từ từ lộ ra phía dưới đuôi thuyền.

Nếu kéo sợi dây này lên, hắn sẽ phát hiện ra rất nhiều thử đủ để trấn động cả triều đình Nam Đường.

Ngay tại lúc này, một thù hạ gọi hắn từ hậu viện: “Hiệu úy, mời sang đây một chút!”

Hiệu úy bò lại việc chiếc thuyền, quay người đi vào trong hậu viện.

Hàn chưởng quỹ thầm thờ phào, hắn lặng lẽ giơ tay lau bớt mồ hôi trên trán, hắn liếc liếc cọng dâỵ cột phía dưới đuôi thuyền, trong lòng không khỏi thầm nguyền rủa sao xui xéo thế, ngày thưởng căn bản không nhìn thấy gì, sao hôm nay lại lộ tẩy chứ?

May mà ông trời còn chiếu cố, không bị đối phương phát hiện.

Kỳ thực không phải do ông trời chiếu có, mà là do Thi Cảnh Trung trên lầu hai thấy

tình hình hơi nguy cấp, lập tức nghĩ ra cách ứng phó giải nguy, nên mới họa may.

Hiệu úy đi vào hậu viện, hỏi: “Có việc gì?”

Thủ hạ của hắn lẳng lặng đưa một chiếc túi nhỏ cho hắn, hiệu úy nhận qua, thấy trên tay nặng trịch, xém chút đánh rơi xuống đất, ‘Thế này là thế nào?”

Thù hạ hắn khẽ nói bên tai hắn: “Hai trăm tiền bạc.”

Hắn không khỏi bàng hoàng, vội mờ ra liếc sơ, quả nhiên trong đó toàn là tiền bạc trắng.

Mẹ bà nó, tiệm này chắc chắn làm ăn không chính đáng.

Thù hạ hắn chi vào Thi Cảnh Trung đứng ở cách đấy không xa, “Hắn chính là đại chưởng quỹ trong tiệm, cái này là do hắn đưa cho.”

Chi thấy Thi Cảnh Trung cười cười chấp tay nhìn hắn, Hàn chưởng quỹ bên cạnh cũng đi lên trước cười nói: “Đó là đại chưởng quỳ của bọn ta, là cháu của Thôi tướng quân.”

“Hóa ra là như thế, nếu như đây là cửa tiệm của Thôi tướng quốc, vậy sao không nói sớm?

Hiểu làm thôi, hiểu lầm!”

Hiệu úy cười khan hai tiếng, lập tức huơ tay nói: “Gội các anh em rót lui thôi!'

Thù hạ của hắn lập tức đi gọi mọi người, ánh mắt của hiệu úỵ lại quét qua phía chuồng ngựa, thầm nghĩ: “Nếu trong số ngựa này mà không có chiến mà thi kêu lão tử viết ngược tên mình cũng dám, đúng là bọn gian thương!”

Lẩn rà soát tòa thành tại Thành Đô lẩn này là lằn khắt khe nhất từ sau khi Lý Long Cơ dỡi đô về miền nam, dù là dân đen hay quyền phú nhất luật đều bị rà soát, cả quan viên trong nội thành đều không ngoại lệ.

Nhung phàm việc gì cũng không có cái gọi là tuyệt đối, cũng có quan viên được miễn soát.

Ngoài con trai của Lý Hanh ra, tất cả các quan viên được miễn rà soát cũng không quá mười người, chủ yếu là các tướng quốc của Chinh sự đường, như Hữu tướng Vương Cũng, tả tướng Thôi Viên…

Trong đó Tông chính tự khanh Lý Trân cũng được nằm trong số các cao quan ít ỏi được miễn soát.

Tự Kỳ vương Lý Trân có thể được xem là tâm phúc của Lý Hanh, tuy phủ trạch của hắn tại Thành Đô được miền bị binh sĩ kiểm soát, nhung hắn lại vừa nhận được thư nhanh bồ câu đưa đến, phủ trạch của hắn tại Trường An đã bị triều đình tịch thu. vạn khoảnh lương điền của hắn tại vùng Giang Hoài đà cũng khó mà thoát khỏi kết cục bị tịch thu của công.

Lý Trân không khỏi vừa kinh vừa nộ, vậy cũng có nghĩa là giờ ngoài gia sản tại Thành Đô ra, hắn không còn bất kỳ tài sản nào nữa.

Lý Trân khoát tay sau lưng đi đi lại lại trong thư phòng, tin này đối với hắn mà nói chăng khác nào tiếng sét ngang tai.

Tuy hắn đã đến nương nhờ vào Nam Đường, nhưng hắn cũng như tất cả quan viên tông thất khác, cũng chẳng mấy tin tường vào tiền cảnh của Nam Đường.

Nam Đường bị Lý Khánh An tiêu diệt chi là việc sớm muộn thôi, cho nên hắn phải tìm kiếm cho minh một đường lui khác, một khi Nam Đường thật sự không ổn nữa, hắn sẽ trờ về Trường An để làm ông vương gia nhàn hạ phú quỷ.

Nhưng tin từ Trường An đưa đến khiến giấc mộng đẹp của hắn bỗng chốc tan vỡ.

Chính trong lúc hắn nôn nóng không yên thì quản gia nhà hắn lại chạy đến bầm báo: ‘Diêm tiên sinh đã đến!”

Diêm tiên sinh là Diêm Khải, hiện là mạc liêu của Bành vương Lý Cận. hắn nguyên là mạc liêu của Khánh vương, sau khi Khánh vương chết tại An Tây, hắn từ An Tây trốn về, đến Thành Đô nương nhờ con trai của Khánh Vương, Lại bộ thị lang Lý cầu, sau lại được Lý cầu tiến cử cho Bành vương Lý Cận, dẩn dẩn có được sự tín nhiệm của Bành vương. trờ thành quân sư mạc liêu của hắn.

Lý Trân nghe nói hắn đến không khỏi trong lòng kinh hoảng, vội nói: “Mau mau mời Diêm tiên sinh vào đây!”

Chương 668: Anh Em Đấu Đá

Lý Trân muôn vàn không nghĩ tới Diêm Khải lại đến vào lúc này, trong lòng hắn có một cảm giác rằng, không lẽ môi tranh đông cung lại xảy ra biên hóa gì rồi ư?

cũng là trước đó không lâu mới biết rằng Bành vương Lý Cận đã lao vào mối tranh thái từ, con trai hăn Lý Nghi có quan hệ cực tốt với Lý Cận, cũng chính xuất phát từ nguyên do này, khi Lý Hanh trưng cầu ý kiến của hắn, là có thể lập Lý Cận làm thái tử hay không, hắn đã không chút lưỡng lự mà bày tỏ úng hộ.

“Hệ chi vì cái công lợi trước mắt, dã vọng quá cao, bất lợi cho sự ổn định đông cung…”

Đây là kiến nghị mà hắn lúc trước dành cho Lý Hanh, chính là câu nói này đã giáng mạnh vào trong lòng của Lý Hanh, thật ra đây chính là nguyên nhân căn bán mà Lý Hanh muốn đồi thái từ, cũng giống như năm xưa Lý Long Cơ mấy lẩn phế thái từ vậy, sự quật khởi nhanh chóng của thái tử.

đã uy hiếp đến sự ổn định hoàng vị của Lý Hanh.

về điểm này, Lý Trân là trong bụng biết tòng, nhân lúc Lý Hanh đông chinh Tương Dương, Lý Hệ cậy vào sự ủng hộ của Trương hoàng hậu và Lý Phụ Quốc, tự ý nhúng tay vào việc nhậm mệnh bãi miễn nhân sự quan trọng, làm cho Lý Hanh nghiêm trọng bất mãn với hắn, cũng trực tiếp dẫn tới nguy cơ đông cung như hôm nay.

Tuy nhiên cũng làm cho Lý Trân nhìn thấy được một cơ hội, nếu như Lý Cận có thể thuận lợi đăng cơ, vậy thi hắn Lý Trân cũng từ đó về sau giành được mối lợi ích không lồ.

Tiếng bước chân đã truyền đến trước cửa, bên ngoài vọng vào tiếng nói của trưởng tử Lý Nghi của hắn: “Diêm tiên sinh, phụ thân ở trong phòng chờ người, xin mời vào!”

Sự biết lễ của con trai khiến cho Lý Trân cám thấy an ủi phần nào, hắn nên đề xuất với Lý Hanh, để cho con trai vào triều làm quan rồi.

Cửa đã mờ, Diêm Khải từ bên ngoài bước vào, vừa vào cửa bèn đã chắp tay cười nói: “Không mời mà tới, quấy rầy vương gia nghỉ ngơi rồi.”

Diêm Khải là nửa năm trước xuất nhiệm tham mưu của Bành vương Lý Cận, ở trước đó, hắn luôn vỗ ngực bào là sát cánh với Khánh vương tới giờ khắc cuối cùng, con trai Lý cầu của Khánh vương cũng ra mặt làm chứng cho hắn, nhung trên thực tế, hắn đã ở mấy năm trước đó bèn đã rời bỏ Khánh vương rồi, ngay cả bản thân hắn còn không biết Khánh vương đã chết ở noi xó xinh nào nữa.

Mấy năm trước, hắn khốn cùng nghèo mạt, nương nhờ Lý Khánh An, nhung lại gặp phái sự chèn ép của Nghiêm Trang, bức bách phái làm một văn thư lang côn con, sau

này dưới sự sắp xếp của Lý Khánh An hắn đã đi Bukhara, ở trong đại học của Bukhara phụ trách chinh lý tư liệu nhân văn địa lý của các nước Hà Trung và Đại Thực, làm suốt được một năm, hắn mới biết được thân phận thật sự của mình, hắn đã là một thành viên của An Tây tình báo đường, chẳng qua không phải nhằm vào Trung Nguyên, mà là phụ trách Hà Trung và Đại Thực.

Một năm trước, hắn nhận được chi lệnh, đi Thạch Quốc đô thành Thác Chi thành chăm sóc Khánh vương Lý Tông đang hấp hối, cuối cùng có được thư tiến cừ thân bút và vương ấn của Lý Tông, Khánh vương sau khi chết, hắn bèn xuất phát đến Thành Đô, dựa vào tài trí của hắn từng bước đi vào tầng lớp trọng tâm của Nam Đường.

Diêm Khải là mạc liêu tín cẩn nhất của Lý Cận, là quân sư của Lý Cận, theo lý mà nói, hắn có lẽ rất sớm đã biết được mối tranh đông cung của Nam Đường, nhung trên thực tế, đông cung chi tranh của Nam Đường một quăng thòi gian rất dài đều tiến hành dưới một trạng thái cực kỳ bí mật, Lý Hanh là một người thâm trầm, hắn vẫn luôn đang từ từ làm suy yếu thái tử, âm thầm không chút biêu lộ mà đoạt đi quân quyền.

Mãi cho đến gần đây, cuộc tranh giành cơ quan tình báo của Lý Phụ Quốc và Vương Cúng nối lên mật nước, mọi người dẩn dẩn ý thức được Lý Hanh có ý đồ thay thái tử, Lý Cận cũng bị phụ hoàng gọi đi, trao đổi tường tận thật lâu, Diêm Khái lúc bấy giờ mới từ trong miệng của Lý Cận biết được đông cung chi biến của Nam Đường.

Một khi thế cục rõ ràng, thì tình thế sẽ thay đổi rất ư mau lẹ, cuộc đại truy bắt sáng hôm nay cũng là một sự ám chi về mội biến đổi lớn của cục thế, rất nhiều người đều như căng hết cả dây cung, Diêm Khái chính là ở trong cục thế như vậy bị Lý Cận phái đến thương lượng đối gách với Lý Trân.

Không có quá nhiều sự hàn huyên, hai người đều biết tỏng trong bụng, Lý Trân mời Diêm Khải ngồi xuống, liền trực tiếp đi vào chủ đề, “Diêm tiên sinh, chỗ Bành vương lại có biến hóa gì sao?”

Diêm khái gật gật đầu, “Vừa mới nhận được tin tức, hộ bộ trượng thư Lệnh Hồ Phi mănh liệt phàn đối đổi thái tử, dưới sự dẫn dắt của hắn, một đám quan viên đều liên danh yêu cầu giữ lại sự ổn định của đông cung, hơn nữa Lý Phụ Quốc và Trương hoàng hậu ủng hộ thái tử, bây giờ lời kêu gọi của thái tử đã chiếm cứ thế thượng phong, Bành vương vô cùng khổ sờ nhức đầu, mệnh ta đến thương lượng một chút đối gách với vương gia.”

Lý Trân cúi đầu lặng thinh, cục thế trước mắt hắn vô cùng hiểu rõ, thái tử Hệ và Bành vương mỗi người có ưu thế riêng, thái từ Hệ chủ yếu là có được nội cung ủng hộ, bao gồm Lý Phụ Quốc và Trương hoàng hậu, còn Bành vương lại có được sự úng hộ của triều đình, với hữu tướng Vương và tả tướng Thôi Viên làm đại diện, đều cực lực ủng hộ một Bành vương văn nho minh trí, mà phàn đối một Lý Hệ lấy võ lập thân, có thể nói song phương đều có ưu thế riêng, mà ưu thế của Bành vương lớn hơn, cuối cùng quyết định ở hoàng đế Lý Hanh.

Nhung không ngờ rằng sự đột ngột xuất kích của Lệnh Hồ Phi làm cho cục thế chợt thoắt chuyển mạnh, làm cho thái tử không chi có sự đỡ đầu của nội cung, hơn nữa còn có được sự ủng hộ của triều quan, như vậy, thanh thế của Bành vương đã giám xuống kịch liệt.

Lý Trân nhất thời cũng không nghĩ ra đối gách tốt, bèn hỏi: “Vậy còn ý của Bành

v-ương điện hạ thì sao?”

“Ý của Bành vương điện hạ là hy vọng có thể có được sự ủng hộ của tông thất.”

Lời nói của Diêm Khái nói ít ý nhiều, Lý Trân bỗng chốc đã hiểu ra, tông thất lại là một thế lực khác, đủ để triệt tiêu sự phàn đối của Lệnh Hồ Phi, còn mình là Tông chính tự khanh, cũng là sỡ hữu thanh danh khá cao trong tông thất, vì vậy Lý Cận mới để Diêm Khái đến tìm mình, muốn để minh cờ xí rầm rộ ra mặt, dùng danh nghĩa của tông thất công khai úng hộ Lý Cận, chiêu này cao minh a!

Lý Trân bất giác nhìn thoáng qua Diêm Khái một cái, cách làm này mười phần thì hết tám chín là tên Diêm Khải này nghĩ ra, Lý Cận vẫn còn non nớt một chút, nhung điều mà Lý Trân quan tâm hơn là lợi ích của hắn, nếu như hắn cờ xí rầm rộ ra mặt, vậy thì rủi ro mà hắn gánh vác sẽ cực lớn, một khi Lý Hệ cuối cùng chiến thắng, thì người đầu tiên dọn dẹp chính là hắn Lý Trân.

Thù lao cho mối rủi ro này, hắn nhất định phái nói rõ ràng ra trước, Lý Trân vuốt nhẹ râu cười nói: “Thật ra tông thất cũng không phải đoàn kết lắm, mạnh ai nấy đều có tâm tư riêng, nói trắng ra, đều là kẻ đặt nặng lợi ích, nếu muốn tông thất ủng hộ, Bành v-ương trước tiên phái tỏ thái độ, sau này báo đáp tông thất như thế nào, ta mới tiện đi nhất nhất liên lạc.”

Diêm Khải không khỏi thầm mắng một tiếng vô sĩ, đây không phái là lộ rõ việc cò kè mặc cả sao?

Nhung về điểm này hắn cũng đã nghĩ tới từ trước, hắn đã nói qua với Bành vương, người không có lợi không dậy sớm, nếu muốn có được sự ủng hộ, thì buộc phái lấy ra thứ khiến người ta động lòng.

“Vương gia, Bành vương cũng ý thức được sự quan trọng của tông thất, người xin vương gia yên tâm, một khi người đăng cơ, vương gia sẽ xuất nhiệm Hộ bộ thượng thư, tiếp theo sẽ buông cho tông thất quyền đúc tiền và buôn muối, rồi tiếp đó nữa là đề cao hạn mức vĩnh nghiệp điền của tông thất, đây là lời hứa của Bành vương điện hạ.”

“ừm!”

Lý Trân khá hài lòng với lời hứa này: “Thôi được!

Đợi chút ta sẽ ra ngoài liên lạc tông thất, ít ra có thể bào đảm sáng ngày mai, sẽ có ba mươi tông thất quan trọng liên danh đứng ra bào đảm tiến cử Bành vương nhập chủ đông cung.”

Diêm Khái mừng rỡ, hai mươi tông thất đã rất có sức mạnh rồi, hắn vội vàng đứng dậy tạ ơn nói: “Vậy phía tông thất bèn nhờ ở vương gia rồi.”

Cuộc đại tra bắt trong thành Thành Đô vẫn còn đang tiếp diễn, đã có không ít tin tức lan truyền, hàng nghìn người vi nguyên do tàng trữ vũ khí quân dụng mà bị bất đi, hơn ba trăm tên lưu manh đầu phố vì thừa cơ hội cướp bóc mà bị chém đầu thị chúng, cả tòa thành Thành Đô bao trùm trong một nỗi kinh hoàng và bất an.

Sự hỗn loạn ở đầu phốDiêm Khái tựa hồ như không chú ý tới, hắn vẫn trầm tư

trong cục thế trước mất, có lúc bàn thân hắn cũng có chút hồ đồ, hắn Rõt cục đang chấp hành nhiệm vụ, hay là thật sự là mạc liêu của Bành vương, hắn lại là toàn tâm toàn ý phù trợ Bành vương, hi vọng hắn có thể đăng cơ, hắn tựa hồ như đã hoàn toàn nhập vai rồi, đến nỗi mà thi thoảng quên đi nhiệm vụ của mình.

Diêm Khải trong lòng âm thầm thở dài một cái, tâm trạng của hắn rất phức tạp, phò trợ thân vương đăng cơ, thành tựu cho hùng sư đế Vương.

đây vẫn luôn là ước mơ của hắn, năm xưa hắn phò trợ Khánh Vương cũng xuất phát từ ước mơ như vậy, nhưng Khánh vương thất bại, hắn cũng từ đinh cao chót vót của đời người ngã xuống, thậm chi lưu lạc đến nước phải dựa vào sự bố thí mà tổn tại, mà hôm nay hắn một lẩn nữa trờ thành mạc liêu của Bành Vương, một lẩn nữa phải phò trợ người trẻ tuổi này lao vào ngôi vị đế vương, mọi thứ đều cực giống với tình cảnh năm xưa, hắn lại một lẩn nữa cám thấy minh phảng phất lại bắt đầu một lữ trình mới.

Nhưng tất cà mọi thứ này đều là giấc mơ, hắn biết không thể nào rồi, hắn cứ giống như một cánh diều, đầu kia của dây nắm trong tay của Lý Khánh An, hắn nếu có dị tâm, thì hắn sẽ thịt nát xươmg tan, cà đời này của hắn đã định là không thể trờ thành quân sư đế vương rồi.

‘Nam Đường diệt, ngươi có thể là Giàn Châu thái thú!”

Đây là lời hứa mà Lý Khánh An dành cho hắn, cũng là cội nguồn mà hắn sẽ quay về.

Nét mặt Diêm Khải không khói lộ ra một nụ cười khổ sở, cho dù Lý Cận đăng cơ thì đã sao chứ?

Nói cho cùng, vận mệnh của Nam Đường nắm chặt trong tay của Lý Khánh An, minh đã thất bại qua một lẩn, không lẽ lại tiếp tục thất bại thêm lẩn thứ hai nữa ư?

Xe ngựa chạy vào trong khu cung thành, nơi đây giới bị càng thêm thâm nghiêm hơn, một đội kỵ binh nghênh mặt đi tới, quan quân dẫn đầu chi nhìn nhìn xe ngựa của hắn, không hề chặn lại, trên xe ngựa của Diêm Khải đã căm một lá cờ từ kỳ lân của Bành vương Lý Cận, có thể chạy băng băng trong khu cung thành mà không gặp bất cứ trở ngại nào.

Nhưng một chiếc xe ngựa phía sau hắn lại bị chặn lại: “Mời ngừng xe tiếp nhận kiểm tra!”

“Khốn khiếp!

Đây là xe ngựa của Lệnh Hồ thượng thư, thượng thư đang có mật trên xe, các ngươi không nhìn thấy sao?”

Diêm Khải cả kinh, vội vàng quay đầu lại nhìn, chi thấy quả nhiên là xe ngựa của Lệnh Hồ Phi, hắn đang rướn đầu đang nói gì đó với hiệu úy kỵ binh, hiệu úy khoát tay một cái, xe ngựa của Lệnh Hồ Phi quẹo cua, chạy lên trên đại lộ Bạch Ngọc, đó là đường chính thông tới Nam Minh cung, xem ra Lệnh Hồ Phi là phải tiến cung rồi, trong lòng Diêm Khải có chút nghi hoặc, xe ngựa của Lệnh Hồ Phi là khi nào đi theo phía sau minh vậy, tại sao hắn lại không nhìn thấy?

Lúc này tùy tùng của hắn thấp giọng nói: “Tiên sinh, xe ngựa của Lệnh Hồ thượng thư là từ đông cung đi ra, đã đi theo bọn ta ba dặm đường rồi.”

Diêm khải giật minh, thì ra là từ đông cung đi ra, đảo mắt một cái lại đi hoàng cung, xem ra tên Lệnh Hồ Phi này là tăng cường hoạt động mạnh rồi.

Xe ngựa tiếp tục tiến lên, ước chùng đi được khoảng năm dặm, đi đến trước một tòa cung điện khí thế hùng vĩ, nơi đây bèn là phù Bành vương rồi, chiếm đất năm mươi mẫu, quy mô chi xếp sau Nam Minh cung và đông cung, cũng thé hiện ra địa vị của Bành vương tại Nam Đường là thế nào.

Thê nhi phụ mẫu của Diêm Khải đều ở quê nhà Nhạc Châu, không có đón tới bên Ba Thục, hắn đơn thân một mình ở Thục, vì vậy hắn bèn ở nhờ trong phù Bành Vương, có một viện tù độc lập, còn có hai mỹ tỳ hầu hạ hắn.

Xe ngựa chậm rãi ngủng lại trước cửa hông \"Vương phủ, Diêm Khải xuống xe ngựa xong bèn trực tiếp đi tới trong vương phủ, hắn phải báo cáo với Bành vương Lý Cận về kết quả giao thiệp với Lý Trân.

Thư phòng của Lý Cận ở hậu viện, cách của lớn khá xa, phải băng qua bọn tòa đại viện, Diêm Khải men theo hành lang nhanh chóng bước đi, tù nơi này có thé trực tiếp đi đến trước cửa thu phòng.

Hạ nhân của vương không nhiều, chi tiêu quân phí của Lý Hanh quá lớn, dẫn đến tài chính vô cùng căng thẳng, Lý Hanh chi đành tiết kiệm dè xẻn miếng cơm manh áo, căt giảm chi tiêu cung đình, bao gồm Nam Minh cung, đông cung và tất cả phủ thân vương và công chúa, Bành vương phù vốn dĩ có hai trăm viên cung nữ hoạn quan, bây giờ chi còn lại năm mươi người, như vậy, cả tòa vương phủ đã trở nên trống trải vắng vẻ, đương nhiên thị vệ không ít, hai trăm thị vệ, không bị cắt giảm người nào.

“Diêm tiên sinh!”

Diêm Khải đi đến trước một cánh cửa tròn, đột nhiên nghe thấy có người gọi hắn, hắn tìm kiếm dáo dát tứ phía, chi thấy sau cửa tròn, một thị vệ đang thấp giọng gọi hắn: “Tiên sinh, lối này!”

Diêm Khái liếc mắt một cái đã nhận ra được người này, Thiên ngưu trực trường Lưu Hùng, là một tiêu đầu mục của thị vệ vương phủ, thân hình khôi ngô, dũng mănh hơn người, nhung một thân phận khác của hắn là thành viên của An Tây tình báo đường, hắn ở trong Bành vương phủ chủ yếu là thay Diêm Khải liên hệ tình báo đường.

Diêm Khái thấy xung quanh không người, vội vàng đi lên phía trước, Lưu Hùng nhanh chóng đem một mành giấy nhỏ nhét cho hắn, bèn xoay người tránh khỏi rồi.

Diêm Khải rào bước nhanh đến một góc không người, mờ mành giấy ra, bên trên chi có bốn chữ, ‘kích hóa đích tranh” (*kích động cho mối tranh dòng dõi chính thống trờ nên ác liệt), Diêm Khải giật thót người, hắn đã nhận ra nét chữ trên mẩu giấy, lại là thân bút của Lý Khánh An.

Chương 669: Đông Cung Tranh Đích

Đại phàm thân vương muốn làm hoàng đế từ cổ chí kim ai không là thế, chủ yếu là điều kiện cho phép, nhất là khi lão hoàng đế lại cho thêm chút ám thị và cố \ál, vậy dã tâm thân vương muốn làm hoàng đế sẽ càng sôi sục hơn thôi.

Bành vương Lý cẩn chính là một thân vương gần như bị điên đào sự quyến rủ của ngôi vị hoàng đế, Lý cẩn là con trai thứ ba của Lý Hanh, trưởng từ Lý Dự năm trước đã qua đời, thứ từ Lý Hệ ắt từ nhiên trờ thành Đông Cung thái tử, còn Lý Cấn được phong làm Bành vương, cũng thuận theo lẽ thưởng trờ thành thân vương.

Lý Cẩn năm nay chi mới được hai mươi lè ba tuổi, tuổi vẫn còn rất trẻ, so với thái từ Lý Hệ trọng võ khinh văn, Lý Cân sức khỏe tương đối văn nhược, hắn từ nhỏ đã được đọc nhiều kinh thư, học thức rất uyên bác, rất được Lý Hanh yêu mến, cho rằng là đứa con trai giống mình nhất.

Sinh tại đế vương chi gia, lòng ôm thiên hạ đại chí, Lý cẩn từ nhỏ đã rất sùng bái đại ca mình, thuở niên thiếu hắn bèn lập hạ hùng chí, nếu như huynh trường có thế lên ngôi, hắn nguyện sẽ tận tụy làm thần phục vụ cho huynh trường, giúp đỡ huynh trường cùng gầy dựng một Đại Đường trang hung, nhung cuộc tranh đấu quyền lực tàn khốc đã khiến ước mơ này của hắn không tài nào thành thật được.

Còn thái tử Nam Đường lại trờ thành nhị ca mà hắn chúa ghét nhất.

Lý cẩn lòng đã nguội lạnh, chí hướng của hắn bèn trờ thành vào thái học để dạy học, bồi dưỡng nhân tài thiên hạ.

Chi tiếc là đời người như ván cờ, phụ hoàng hắn sau một lẩn nói chuyện cùng hắn, đã kiên quyết khiến hắn vứt bỏ chí hướng bồi dường nhân tài thiên hạ của hắn vứt bỏ ra sau lung, lập chí vai gánh trọng trách hưng suy thiên hạ, trờ thành một bậc anh chủ.

Lý Cẩn mấy ngày nay đã lẩn lượt đến gặp hữu tướng Vương Củng và tà tướng Thôi Viên, sự ủng hộ của hai người khiến Lý Cấn lòng đầy tự tin.

Tuy Lý Phò Quốc và Trương hoàng hậu đều không ủng hộ hắn, nhưng phụ hoàng ủng hộ, đó cũng khiến con đường đi đến Đông Cung của hắn lại gần hơn một bước.

Quan tâm tắt loạn, Lệnh Hồ Phi đột ngột nhảy ra hiến hắn bỗng chốc bị loạn hết trận địa, trong lòng hắn đầy hồi hộp,phàng phất như tất cả ưu thế của hắn bị mất sạch chi sau một đêm, phảng phất như minh đã bị ruồng bỏ.

Hắn cứ đinh ninh rằng minh tất bại, may mà mưu sĩ Diêm Khải đã nghĩ ra một đường ra giúp hắn, mưu cầu sự ủng hộ của tông thất, khiến trái tim tuyệt vọng của hắn lại tìm thấy một tia hi vọng.

Nội tâm Lý Cẩn khá yếu đuối, chi cẩn có chút trắc trở là hắn bèn thấy minh khó mà chấp nhận được, suốt hơn một canh giờ hắn khoát tay sau lưng đi lại trong phòng, mòn mòi đợi chờ Diêm Khái.

‘Vương gìa, Diêm tiên sinh đã về.”

Ngoài cửa bồng vọng đến tiếng bầm báo của thị vệ, Lý cẩn vội đi lẻn mở cửa thì gặp ngay Diêm Khải đang từ phía hành lang đối diện đi đến.

‘Diêm tiên sinh, cuối cùng ngươi cũng đã trờ về rồi/

Giọng nói của Lý cẩn đầy kích động, niêm vui đầy trông mong ấy được lộ rõ ra ngoài, khiến thị vệ đứng một bên cũng không kiềm nôi muốn bậc cười, thánh thượng nói Bành vương tính tinh giống minh, thật chẳng biết điểm nào giống!

Diêm Khải vội đi lên trước thi lễ: “Điện hạ. ty chức quay về hơi muộn, đà khiến điện hạ phải lo lắng rồi.”

Hai người họ cùng đi vào thư phòng, Lý cẩn vừa đóng cửa lại đã vội hòi: “Tiên sinh, Rõt cuộc thế này là thế nào, ngươi hãy mau nói cho ta biết, ta lo gần chết đây này.”

Diêm Khải mỉm cười nói.

“Điện hạ yên tâm. mọi việc đúng như dự liệu của ty chức!”

Lý Cẩn đại hi, ấp a ấp úng nói: “Tự Kỳ vương…đã nhận lời rồi ư?”

“Điện hạ đưa ra điều kiện cao như vậy, sao hắn lại có thể từ chối chứ?”

“Điều kiện?”

Lý Cẩn đột nhiên thừ người ra. hắn bồng nhớ ra mấy điều kiện khắt khe kia, sắc mặt không khỏi có phần khó coi, nhưng điều kiện ấy đâu phải bổn ý của hắn, mà là ý của Diêm Khải ấy chứ.

“Tiên sinh, nhưng điều kiện đó có phần quá khắt khe rồi, nếu như ta chấp nhận, vậy sau này triều đình đâu còn tài chính gì mà nói nữa.”

Diêm Khải thầm thở dài, tên này quả nhiên còn quá non nớt, với cái tinh khí thư sinh này, hấn thật sự có thể tranh bá thiên hạ sao?

“Điện hạ, điều kiện là điều kiện, sau này là sau này, điện hạ cái gì cũng có thể nhận lời họ, đợi sau này lên ngôi rồi có thực hiện hay không, lại là một việc khác đã hiểu ý ta rồi chứ?”

“Nhưng…”

Trong sắc mặt Lý cẩn có phần bất mãn, hắn rất không tán thành thái độ này của Diêm Khải: “Diêm tiên sinh, ngôn mà vô tm, thì lấy gì lập thân chứ?”

“Việc này…điện hạ có thể tạm thòi không quan tâm việc này, ta nghĩ bọn tông thất tự hiểu rõ dưới cái tổ lật sẽ khó mà còn trứng nguyên vẹn, thật sự đến lúc ấy, bọn họ sẽ không quá đáng như vậy.

Hiện giờ nên nghĩ là bước tiếp theo điện hạ phải làm gì.

Điện hạ đã n^ĩ đến cHứa?”

“Ta có suy nghĩ rồi, nếu như được tông thất ủng hộ, ta sẽ lập tức đến gập phụ vương đế người biết rằng, sự ủng hộ ta nhận được hoàn toàn không thua hoàng huynh, ta hi vọng phụ hoàng có thể ủng hộ ta thêm một bước.”

Diêm Khái cúi đầu trầm ngâm một lúc, hình như đang nghĩ ngợi gì, mãi một hồi hắn mới từ từ ngầng mật lên nói: “Tranh đoạt Đông Cung điện hạ biết điểm yếu lớn nhất của mình là ở đâu không?”

“Ta biết, ta không có quân công hiển hách, khó mà đoạt được sự ủng hộ của phía quân phương.”

“Không phải!”

Diêm Khải lắc lắc đầu, “Đấy không phái là điểm yếu của điện hạ, mà ngược lại, đó là điểm mạnh của điện hạ, chính vì điện hạ không có được bối cảnh quân đội mà thánh thượng mới nghĩ đến sẽ lập điện hạ vào làm chù Đông Cung.

Thái tử cứ ỷ minh có quân công vượt quyền nhúng tay vào triều chính, nên mới khiến thánh thượng sinh lòng muốn đổi thái từ.”

Lý Cẩn tuy chi là thư sinh, nhưng đạo lý này hắn hiểu, tại kỳ vị, mưu kỳ chức, nếu đã muốn Đông Cung thì hắn cũng phái an phận mà học tập trị vì thiên hạ ra sao, làm sao có thể tự tiện bổ nhiệm hoặc bãi chức Lại bộ thị lang.

Lý cẩn gật gật đầu nói: “Vậy theo ý tiên sinh, yếu điếm của ta là gi?”

“Ta cho rằng điểm yếu của điện hạ là thù đoạn quá yếu, để luôn luôn bị động, khiến thánh thượng không thể toàn lực ủng hộ điện hạ, cũng khiến rất nhiều triều quan

Dương còn có một Đường Châu, nhung Đường Châu gần như không có trú quân, cộng thêm tốc độ của kỵ binh quân An Tây, cơ hồ hoàn toàn có thể tập kích Tân Dã, chi là hắn còn có một điểm không hiểu.

“Tuy lời của ái khanh rất có lý, nhung theo tính của Lý Thịnh, không động thì thôi, nhất động tất là tập kích, hắn đã đưa ra cái thế trận này từ sớm chăng phải là muốn nói với chúng ta chiến lược của hắn sao?

Trẫm không hiểu lắm.”

“Bệ hạ, Lý Khánh An trước giờ chẳng bao giờ chi tranh một vực một thành, hắn nếu muốn tấn công Nam Đường ắt sẽ hai chiến tuyến đồng thời tác chiến.

Sở dĩ hắn ra vè tạo thế tại Tương Dương, kỳ thực là muốn thu hút sự chú ý của chúng ta vào Tương Dương.

Nhung hắn thật sự tấn công, nhất là sẽ bất đầu từ Hán Trung, cho nên Lý Quang Bật mới dẫn quân vào Quan Trung.

Bệ hạ, thần và Lý Khánh An đã giao thú nhiều năm. rất am hiểu mưu lược của hắn.”

Lý Hanh cũng đang nghĩ vì sao Lý Quang Bật lại dẫn quân đội vào Quan Trung làm gì, nhưng thám từ của hắn tại Quan Trung đã mất sạch, căn bàn không có nào biết rõ.

Lời của Lệnh Hồ Phi khiến hắn chợt tinh ngộ, hắn vội hỏi với theo, “Vậy theo ý của thượng thư, chúng ta nên ứng phó thế nào?”

“Bệ hạ, thần có hai kiến nghị.' “ừm, ngươi cứ nói.”

Từ từ Lý Hanh cũng đã quên bất măn của mình với Lệnh Hồ Phi, hiện tại hắn một lòng một dạ muốn chống đối lại tiến công của quân Bắc Đường, những việc khác đều không quan trọng nữa.

Trong lòng Lệnh Hồ Phi thầm mừng, hắn đã từng bước khống chế được suy nghĩ của Lý Hanh.

Hắn chậm rãi nói: “Kiến nghị đầu tiên là chúng ta bỏ Tương Dương, rút quân về Thục Trung, lợi dụng địa thế Ba Thục, tập trung binh lực đối kháng Bắc Đường.”

Kỳ thực kiến nghị này Lệnh Hồ Phi cũng vừa mới nghĩ ra, nếu như Ngư Triều Ân ủng hộ thái tử, mà đại quân Ngư Triều Ân trờ về, vậy chắc sẽ gia tăng thêm thế lực thái từ lên nhiều.

Lý Hanh không ngờ được điều này, hắn gật gật đầu nói, “Kiến nghị này trẫm sẽ suy nghĩ, ái khanh cứ nói tiếp kiến nghị tiếp theo.”

Ngoài Cẩn Chính Điện cung Nam Minh, Lệnh Hồ Phi đã đợi từ lâu, hoạn quan đã đi vào bẩm báo giúp hắn từ khá lâu, nhung thánh thượng vẫn mãi không chịu tiếp kiến hắn, khiến trong lòng hắn không khỏi bất an, không lẽ thánh thượng đã biết việc mình từ Đông Cung đến đây?

Năm xưa Lệnh Hồ Phi cũng đã là quân sư mộ liêu của Lý Hanh, là người Lý Hanh tin tường nhất, thưởng cái đại sự đều sẽ phái thương lượng cùng hắn, nhung bất đầu từ năm nay Lý Hanh rõ ràng đã lạnh nhạt với hắn nhiều, khiến Lệnh Hồ Phi có phần không hiểu vì sao, mãi cho đến nửa tháng trước, một lẩn ngẫu nhiên, Lệnh Hồ Phi mới từ chỗ Lý Phò Quốc được một số tin tò bên trong.

Không thể nào, không thể nhanh như thế, dù cho có biết đi chăng nữa thánh thượng cũng sẽ lập tức triệu kiến hắn, dẫu sao hắn là Hộ bộ thượng thư, nắm giữ việc tài chính triều đình Nam Đường, với địa vị của hắn, Lý Hanh không thể nào mãi không gặp hắn, nhất định đã xảy ra sự tinh gì, thế mới khiến thánh thượng không có thời gian nghĩ đến mình.

Hóa ra Vương Củng đã tố cáo sau lưng hắn với Lý Hanh, nói lúc Lý Hanh ngự giá đông chinh, hắn và thái tử qua lại mật thiết, sau đó mới xảy ra việc thái từ vượt quyền bãi miễn Lại bộ thị lang, vậy cũng có nghĩa là Lý Hanh đã hoài nghi hắn xúi thái tử vượt quyền.

Việc này khiến Lệnh Hồ Phi phẫn nộ cực kỳ, cũng vì thế mà Lệnh Hồ Phi mới kiên quyết ủng hộ thái tử, tuyệt không để Vương Củng được như ý.

Lúc này một hoạn quan vội vã đi vào trong điện thi lễ với hắn nói: “Lệnh Hồ thượng thư, thánh thượng muốn triệu kiến thượng thư!”

“Được!

Xin nhờ công công dẫn đường.”

Lệnh Hồ Phi đi theo lão hoạn quan tiến về phía đại điện, lúc đi qua một khúc đường hơi âm u, Lệnh Hồ Phi lặng lẽ dúi lá vàng vào tay hoạn quan.

Hoạn quan hơi ngỡ ngàng, nhung tiếp liền sau đó cũng cười tít mắt, lập tức cất lá vàng vào mình, “Lệnh Hồ thượng thư quá khách sáo rồi, đây là ý gì đây?”

Đã nhận tiền thì phái bỏ công, lão hoạn quan này rất am hiểu đạo lý này, hắn lấm lét ngó quanh quẩn thấy không có ai, bèn khẽ giọng nói: “Vừa rồi thánh thượng đang triệu kiến Vương tướng quốc bàn về việc quân sự, hình như là phía quân đội Bấc Đường v ừa có điều động bất thưởng.”

Lòng Lệnh Hồ Phi giật thót, quân đội Bắc Đường có điều động bất thưởng, hắn đương nhiên biết, hắn cũng vì việc này mà đến, không ngờ lại bị Vương Củng tranh

trước, hơn nữa thánh thượng lại còn không gọi hắn đến thương thào chung.

Đây là ý gì đây?

Không lẽ thánh thượng muốn đầy hắn ra khỏi vỏng quyết gách sao?

Lòng Lệnh Hồ Phi đầy thắc mắc, hắn vội chấp tay tạ lễ: “ổ!

Đa tạ công công đã cho hay.”

Lão hoạn quan lại khẽ giọng nói: “Tối qua Ngư công công đã viết tấu chương đến, hắn kiên quyết ủng hộ thái tử.”

Lòng Lệnh Hồ Phi lại càng mừng rỡ khôn xiết, Ngư Triều Ân là quan quân dung sứ Tương Dương, nắm trong tay hai mươi vạn đại quân, nếu hắn chịu úng hộ thái từ, vậy tình thế hiên nhiên càng có lợi cho thái từ.

“Đa tạ công công, ngày sau ắt có trọng thưởng!”

Lệnh Hồ Phi đi theo hoạn quan vào ngự thư phòng, vừa hay gặp Vương Củng từ trong đi ra, hai người nhìn nhau một mất, Vương Củng lập tức nhoèn nụ cười tươi roi rói, chấp tay chào nói: “Ha ha!

Để Lệnh Hồ thượng thư phái chờ lâu rồi!”

“Tướng quốc có phần nghĩ hơi nhiều rồi!

Là thánh thượng nói ta đợi, chứ có liên quan gì tướng quốc chứ?”

Lệnh Hồ Phi đáp lại.

Mặt Vương Củng lập tức sầm lại, “Xem ra Lệnh Hồ thượng thư tâm trạng không được tốt?

Vậy được, ta không làm phiền ngươi nữa!”

Lúc đi qua Lệnh Hồ Phi, vai hắn đã đụng mạnh Lệnh Hồ Phi, xong bèn cười lạnh hai tiếng rồi bó đi thẳng.

Lệnh Hồ Phi ôm lấy vai, hậm hực dõi theo bóng hình Vương Củng, mắt hắn lộ rõ sát khí, sau này thái tử mà lên ngôi, phái giết người này đầu tiên!

Một tiểu hoạn quan chạy ra, thấy Lệnh Hồ Phi, lập tức nói: “Lệnh Hồ thượng thư, thánh thượng triệu kiến!”

“ừm!”

Hắn trà lời một tiếng xong bèn đi vào ngự thư phòng của Lý Hanh.

Trong ngự thư phòng, Lý Hanh đương khoát tay ra sau lung đứng trước bàn đồ, ánh mắt hắn đầy ưu lo, hắn vừa nhận được tình báo Vương Củng đưa lên, một đội quân Bắc Đường gồm năm vạn người đã binh phân hai lộ, một lộ bốn vạn quân tiến vào Nhữ Châu, một lộ một vạn người vào Dự Châu.

Nghe nói chú tướng là đại tướng Lý Thịnh.

Lý Thịnh tuy chi là đại tuyến hạng hai, nhung người này rất được Lý Khánh An xem trọng, thưởng đều chi xuất hiện vào lúc phát động đại chiến, giờ hắn bỗng nhiên xuất

Và còn một tin khác, Lý Quang Bật cũng dẫn năm vạn quân vào Quan Trung, không lẽ hắn muốn phát binh Quan Trung ư?

Vừa rồi ý Vương Củng là Lý Khánh An rất có khả năng muốn phát động chiến dịch với Nam Đường, nếu như vậy thi mình phải ứng phó thế nào đây?

“Thần Lệnh Hồ Phi tham kiến bệ hạ!”

Lý Hanh quay người, nhìn thấy Lệnh Hồ Phi đã xuất hiện đằng sau lung mình, bèn gật gật đầu nói: “Ái khanh miễn lễ!”

“Tạ ơn bệ hạ!”

Lý Hanh thờ dài một hoi, “Lệnh Hồ ái khanh, trẫm vừa nhận được tin, Lý Thịnh đã dẫn năm vạn đại quân vào đóng trụ tại Nhữ Châu và Dự Châu, trẫm rất lo lắng!”

Lệnh Hồ Phi bỡ ngỡ, hắn chi biết Lý Quang Bật dẫn quân vào Quan Trung, nhung lại không biết Lý Thịnh xuất binh Nhữ Châu, hắn vội hỏi: “Bệ hạ, tinh báo đồng thòi xuất binh Nhữ Châu và Dự Châu có đáng tin không?”

“Chắc là đáng tin!

Vương tướng quốc rất chắc chắn, bốn vạn quân đang ở Nhữ Châu, một vạn quân tiến vào Dự Châu.”

Lệnh Hồ Phi nghiên cứu qua bàn đồ, cũng rất ư quen thuộc tinh hình vùng Tương Dương, hắn mới nghe đã hiểu được ý đồ chiến lược của quân Đường.

“Bệ hạ, quân Bắc Đường rõ ràng là muốn tiến công Nam Dương rồi.”

“Sao ngươi lại cho là thế?”

Lý Hanh tuy đã có thành kiến với Lệnh Hồ Phi, nhưng hắn vẫn rất ư tin tường với mưu lược của Lệnh Hồ Phi, nghe hắn nói như vậy, Lý Hanh lập tức có phần hồi hộp.

“Xin mời bệ hạ nhìn bàn đồ!”

Lệnh Hồ Phi chi vào bàn đồ nói: “Nhữ Chân nằm ở chính bắc phương Nam Dương, còn Dự Châu nằm phía đông nam Nam Dương, chú lực Lý Thịnh đóng tại Nhữ Châu, rõ ràng là muốn tiến công trực diện Nam Dương, còn một vạn quân Dự Châu sẽ đâm thọt từ phía sau Nam Dương, cực có khá năng là muốn đánh Tân Dã, cất đứt đường lui của Nam Dương.

Nếu mất Nam Dương, cửa lớn Tương Dương coi như đã mờ.”

Lý Hanh thận trọng nhìn nhìn bàn đồ, quà thật là thế, dù cho giữa Dự Châu và Nam

Dương còn có một Đường Châu, nhung Đường Châu gần như không có trú quân, cộng thêm tốc độ của kỵ binh quân An Tây, cơ hồ hoàn toàn có thể tập kích Tân Dã, chi là hắn còn có một điểm không hiểu.

“Tuy lời của ái khanh rất có lý, nhung theo tính của Lý Thịnh, không động thì thôi, nhất động tất là tập kích, hắn đã đưa ra cái thế trận này từ sớm chăng phải là muốn nói với chúng ta chiến lược của hắn sao?

Trẫm không hiểu lắm.”

“Bệ hạ, Lý Khánh An trước giờ chẳng bao giờ chi tranh một vực một thành, hắn nếu muốn tấn công Nam Đường ắt sẽ hai chiến tuyến đồng thời tác chiến.

Sở dĩ hắn ra vè tạo thế tại Tương Dương, kỳ thực là muốn thu hút sự chú ý của chúng ta vào Tương Dương.

Nhung hắn thật sự tấn công, nhất là sẽ bất đầu từ Hán Trung, cho nên Lý Quang Bật mới dẫn quân vào Quan Trung.

Bệ hạ, thần và Lý Khánh An đã giao thú nhiều năm. rất am hiểu mưu lược của hắn.”

Lý Hanh cũng đang nghĩ vì sao Lý Quang Bật lại dẫn quân đội vào Quan Trung làm gì, nhưng thám từ của hắn tại Quan Trung đã mất sạch, căn bàn không có nào biết rõ.

Lời của Lệnh Hồ Phi khiến hắn chợt tinh ngộ, hắn vội hỏi với theo, “Vậy theo ý của thượng thư, chúng ta nên ứng phó thế nào?”

“Bệ hạ, thần có hai kiến nghị.' “ừm, ngươi cứ nói.”

Từ từ Lý Hanh cũng đã quên bất măn của mình với Lệnh Hồ Phi, hiện tại hắn một lòng một dạ muốn chống đối lại tiến công của quân Bắc Đường, những việc khác đều không quan trọng nữa.

Trong lòng Lệnh Hồ Phi thầm mừng, hắn đã từng bước khống chế được suy nghĩ của Lý Hanh.

Hắn chậm rãi nói: “Kiến nghị đầu tiên là chúng ta bỏ Tương Dương, rút quân về Thục Trung, lợi dụng địa thế Ba Thục, tập trung binh lực đối kháng Bắc Đường.”

Kỳ thực kiến nghị này Lệnh Hồ Phi cũng vừa mới nghĩ ra, nếu như Ngư Triều Ân ủng hộ thái tử, mà đại quân Ngư Triều Ân trờ về, vậy chắc sẽ gia tăng thêm thế lực thái từ lên nhiều.

Lý Hanh không ngờ được điều này, hắn gật gật đầu nói, “Kiến nghị này trẫm sẽ suy nghĩ, ái khanh cứ nói tiếp kiến nghị tiếp theo.”

Chương 670: Tịnh Thất Mật Thương

Lúc chạng vạng tối, cuộc lục soát liên tục một ngày cuối cùng cũng đã kết thúc, điều tra tuy rằng chấm dứt, nhung cuộc lục bắt thám tử Bắc Đường thi vừa mới bất đầu, quân đội tông cộng lục bất được hơn năm ngàn bốn trăm người, trong đó phần lớn đều là bị bất với tội danh tư tàng quân giới, lục bắt một lượng lớn nghi phạm như thế khiến cho dân chúng thành đô vô cùng phẫn nộ, tả tướng quốc Thôi Viên lập tức dâng sớ lên Lý Hanh, hắn vạch Trần trong dân gian sờ dĩ có dấu một lượng lớn quân giới như vậy, là do năm xưa phần lớn binh sĩ quân của Ca Thư Hàn bỏ trốn, đem theo quân giới vào trong dân gian, cái đó không quan hệ gì đến Bắc Đường cà, hy vọng Lý Hanh lập tức xuống chi phóng thích những dân chúng vô tội đó, duy trì sự ổn định trong thành đô.

Nhưng Kiếm Nam tiết độ sứ Quách Anh lại thề và cam đoan rằng, thám từ Bắc Đường nhất định là nằm trong số năm ngàn bốn trăm người đó, quyết không thể dễ dàng đê cho chạy thoát, nhất định phải nhận diện từng người một, thà rằng bắt sai một ngàn, cũng không có thể buông tha một người.

Mãi cho đến ban đêm, Lý Hanh cuối cùng mới xuống chi, hắn áp dụng một ý kiến trung dung, có thể giải trừ giới nghiêm thành đô, nhung trong số hơn năm ngàn dân chúng đó rất có thể có ẩn giấu thám tử Bắc Đường, hy vọng quân đội mau chóng lựa chọn ra được mà thả người, khôi phục bình yên.

Bành vương phủ, tâm trạng của Lý Cận xấu cực độ, buổi chiều hôm nay, hắn vội vã vào cung gấp, muốn vạch Trần âm mưu của Lệnh Hồ Phi, nhung hắn lại gặp phải sự đối xử lạnh nhạt, phụ hoàng lấy cớ thân thể mỏi mệt, không ngờ lại không chịu gặp hắn, nhưng rất nhanh trong cung truyền đến tin tức, Thánh Thượng không phái là thân thể mỏi mệt, mà là trong lòi nói Lệnh Hồ Phi đã đánh động đến tâm tư của Thánh Thượng, Lệnh Hồ Phi đi rồi, Thánh Thượng vẫn chìm vào trong sự suy tư.

Rất rõ ràng, buổi nói chuyện hôm nay của Lệnh Hồ Phi đã thuyết phục được phụ hoàng, cho dù phụ hoàng không tỏ thái độ rõ ràng, nhung lại không chịu gặp hắn, chính là một sự ám chi, một tín hiệu xấu đây.

“Tiên sinh, hiện tại ta nên làm cái ai bây giờ?

Phụ hoàng nhất định là đã từ bỏ ta rồi.”

Trong giọng nói của Lý Cận mang theo một sự nức nở, để lộ ra sự hoang mang lo sợ trong nội tâm của hắn, hắn là một kẻ bi quan yếu đuối, hơi gặp sự trắc trờ thì đã sợ thất bại rồi, hắn phảng phất như thấy được sự hiểm độc trong ánh mắt của Lý Phụ Quốc, phàng phất như thấy Nhị ca hạ lệnh bất trói hắn đưa tới pháp trường, đao tràm giơ lên cao cao, làm hắn không rét mà run.

Hắn hiện tại đã không còn hùng tâm tráng chí gì nữa. hắn chi muốn giữ lấy tánh mạng của mình thôi, hắn muốn từ bó rồi.

“Điện hạ. ty chức chi hỏi người một câu, người muốn tranh hay là từ bõ?”

ánh mắt Diêm Khái sáng ngòi mà nhìn chăm chú vào Lý Cận.

“Ta…

Ta cũng không biết.”

Lý Cận chậm rãi cúi đầu, môi ngập ngừng nói: “Ta cám thấy được thái học có lẽ thích họp ta hơn.”

Diêm Khải mãi một lúc lâu không nói ra lời nào, tên phế vật vô dụng này, còn cHứa giao đấu gì với nhau đâu, mà đã nghĩ tới bỏ cuộc rồi sao?

Diêm Khái thất vọng cực với hắn rồi, hắn còn từng lóe qua suy nghĩ phàn bội Lý Khánh An, dốc lòng phò trợ Lý Cận, nhung bây giờ xem ra, trong xương tủy của người này căn bàn chinh là một tên A Đẩu không vực dậy nổi.

Lý Cẩn muốn bõ cuộc, nhung hắn Diêm Khải lại không thể từ bỏ, nếu không, hắn làm sao ăn nói với Lý Khánh An, ngay lúc hắn muốn tiếp tục khuyên Lý Cận, ngoài cửa đã vọng lại tiếng bẩm báo của thị vệ: “Vương tướng quốc khẩn cấp cầu kiến!”

Lý Cận có chút sợ hãi Vương Củng, hắn cầu cứu nhìn về phía Diêm Khải, hắn muốn tìm một cái cớ không gặp Vương Củng, nhung Diêm Khái lại lắc lắc đầu nói: “Điện hạ, Vương tướng quốc tới, nhất định có chuyện đại sự, điện hạ không thể không gặp”

“Vậy tiên sinh… cùng ta đi gặp?”

Diêm Khái thờ dài trong lòng, một lẩn hoàng đế không gặp mà đến nỗi đã làm cho hắn sa sút đến như thế này ư?

Tên Bành vương cũng có phần quá yếu đuối rồi đấy!

Thôi được!

Ta ngồi ở phía sau điện hạ vậy.”

Có Diêm Khái cùng đi, Lý Cận Rõt cục cũng có một chút tự tin rồi, hắn lập tức lệnh: “Mòi Vương tướng quốc đến tĩnh thất gặp ta.”

nói:

Tĩnh thất cũng chính là mật thất, bốn phía không có cửa sồ, vách tường đều là đá tảng chắc dày, bốn phía có vài gian phòng đều để trống, không cho bất kỳ ké nào tiến vào, những nhà quyền quý thông thưởng đều có mật thất như thế, để bảo đàm cho sự an toàn khi nói những chuyện bí mật.

Thư phòng cách mật thất không xa, hai người đi qua đó chờ đợi trước, lát sau, một viên thị vệ dẫn theo Vương Cung vội vã đi tói, từ tẩn suất bước đi của Vương Cúng cho thấy, trong lòng hắn cũng đang sốt ruột, hắn đã nhận được tin tức tường tận hơn, không lâu sau khi Lệnh Hồ Phi bàn bạc qua với Lý Hanh, Lý Phụ Quốc một lẩn nữa khuyên nhủ Lý Hanh đừng dễ dàng nói ra việc phế lập đông cung, thù ngoài đang trước mắt, phái lấy sự ồn định làm trọng, chính là do sự khuyên nhú trước sau của hai người này, Lý Hanh cuối cùng mới bị dao động.

Vương cùng trong lòng hiểu rất rõ, Lý Cận sờ dĩ có cơ hội, nguyên nhân căn bán là bản nhân Lý Hanh muốn đổi thái tử, cũng chính bời Lý Hanh ngầm tò ý với hắn và Thôi Viên, bào bọn hắn ủng hộ Lý Cận.

Nhung bây giờ, Lý Hanh đã dao động, muốn rút lại rồi, hắn là hoàng đế lão tử, Lý Hệ đương nhiên là không dám làm gì hắn rồi, nhưng còn mình?

Mình gióng trống khua chiên ủng hộ Lý Cận, sau khi Lý Hanh băng hà, Lý Hệ có buông tha cho hắn không?

Lý Hanh dao động, lại đem hắn Vương Cúng đẩy sang vực thẳm một đi không thể trờ lại, bất luận thế nào, hắn nhất định phải cứu vãn cục diện này, người tháo chuông vẫn phải là người cột chuông, muốn phá cục này, quan trọng vẫn là ở chỗ Lý Cận.

Vương Cũng đi vào trong thư phòng của Lý Cận, vừa nhìn đã thấy Diêm Khải phía sau lưng Lý Cận, hắn không khỏi ngẩn người ra, người này sao lại cũng có mặt ở đây?

Vương Củng đã quen biết Diêm Khải từ rất lâu, khi Diêm Khái vẫn còn là mạc liêu của Khánh vương, lúc đó hắn đã rất không thích tên mạc liêu tự cao tự đại này, sau này Khánh vương chết ở An Tây, Diêm Khải lại chạy trờ về, điều này làm cho Vương Củng có chút sinh nghi, hắn cám thấy tên Diêm Khái này không phải là người rất trung thành, đương nhiên lúc Khánh vương thất thế bị giam lòng, người này tại sao còn có thể một mực trung thành mà đi theo Khánh vương đến chết, không lẽ hắn sẽ không đi nương nhờ Lý Khánh An sao?

Hoặc là Lý Khánh An sẽ không lợi dụng hắn?

Với sự hiểu biết của hắn về Lý Khánh An, hắn nghi ngờ Khánh vương bị lừa đi An Tây, rất có thề có liên quan tới tên mạc liêu Diêm Khải này, sinh nghi thi sinh nghi, nhung Vương Cũng cũng không có chứng cứ, thêm vào đó Lý cầu thay Diêm Khái chứng minh, hắn cũng không còn gì để nói nữa.

Nhung mà, hắn quả thật không thích tên mạc liêu này.

“Thần Vương Củng tham kiến Bành vương điện hạ!”

“Vương tướng quốc không cẩn khách khí, mời ngồi đi!”

Vương Củng ngồi xuống, hắn nhìn thoáng qua Diêm Khái, Lý Cận hiểu được ý của hắn, bèn nói: “Diêm tiên sinh là tâm phúc của ta, ta cùng với tiên sinh không có gì giấu nhau, tướng quốc không cẩn lo lắng gì, có việc cứ nói thẳng.”

“Thôi được!

Thần khẩn cấp đến tìm điện hạ, chinh là muốn nói cho điện hạ biết, tinh thế vô cùng bất lợi với chúng ta.”

“Tướng quốc cũng cảm thấy vậy sao?”

Giọng nói của Lý Cận có chút run rẩy, tâm trạng mói vừa bình lặng lại của hắn lại trờ nên hồi hộp lẩn nữa.

Vương Cúng gật gật đầu: “Nguyên nhân căn bản là sự thuyên chuyển quân sự của Bắc Đường, đã giúp đỡ thái từ rất lớn, thánh thượng tường rằng quân Bắc Đường sắp tiến công Thục Trung rồi, bèn muốn mưu cầu ổn định, tạm thời không nghĩ tới việc phế thái tử.”

Lý Cận ngây người một chút, hắn cũng sợ hãi quân Bắc Đsẽ đánh tới, “Tướng quốc, quân Bắc Đường thật sự sẽ công đánh chúng ta sao?”

“Không thể nào!”

Vương Cũng hồi đáp rất kiên quyết, tuy rằng mọi người đều khiếp sợ Lý Khánh An sẽ đánh tới, nhung Vương Củng lại cho rằng Lý Khánh An cHứa chắc thật sự tiêu diệt Nam Đường, ít ra trước khi tiêu diệt phán loạn An Lộc Sơn, hắn sẽ không ra tay, hắn giữ lại Nam Đường là vì sự chuẩn bị đăng cơ cho hắn, nhất định sẽ ở phút cuối mới suy nghĩ tới công đánh Nam Đường, Thục Trung tạm thòi an toàn, lẩn này An Lộc Sơn tiến công, nhiều nhất là chiếm được Tương Dương.

Hơn nữa Nam Đường cũng có gần bốn mươi vạn đại quân, cHứa chắc không thể kháng cự với Lý Khánh An, cộng thêm vào đó là Thục Trung tứ phía kín mít, muốn dễ dàng đoạt lấy Thục Trung, cũng cHứa chắc dễ dàng như vậy.

“Xin điện hạ yên tâm, An Lộc Sơn cHứa diệt vong, thì hắn tuyệt đối không tiến công chúng ta, nhiều nhất là lấy Kinh Tương, nhung muốn công đánh Thục Trung, không phải là chuyện dễ dàng như vậy.”

“Ta cũng đồng ý với ý kiến của tướng quốc."

Diêm Khải nãy giờ im lặng cũng đã mờ lời: “Công đánh Nam Đường chúng ta cẩn rất nhiều điều kiện, chù yếu là cẩn triệu tập một lượng lớn quân đội, bây giờ Lý Khánh An tác chiến khắp noi, quân đội của hắn rất phân tán, một khi hắn triệu tập trọng quân, tất sẽ ảnh hưởng đến cục thế Hà Bắc, trước lúc cHứa tiêu diệt An Lộc Sơn và Sử Tư Minh, hắn sẽ không điều động quân đội của Hà Nam và Hà Đông, như vậy, hắn làm sao có thể đối kháng với bốn mươi vạn đại quân Kiếm Nam cơ chứ?”

Lời nói của Diêm Khải đã cho Lý Cận nuốt thuốc an thần vào bụng, hắn cũng khẽ thờ phào nhẹ nhõm, lại thấp giọng nói: “Vậy chúng ta bây giờ phải làm thế nào?

Phụ hoàng đối với ta thái độ đã lănh đạm rồi, trong lòng ta rất lo lắng a!”

Diêm Khải lại không lỡ thời cơ mà xen vào một câu nói: “Vương tướng quốc, điện hạ muốn bò cuộc rồi!”

“Không được!”

Vương Cũng phắt một cái đứng dậy, hắn giận dữ nói: “Điện hạ bỏ cuộc rồi, vậy bọn ta phải làm sao?

Nhiều đại thần úng hộ người như vậy biết làm thế nào?

Lý Hệ nếu đăng cơ, hắn có buông tha cho bọn ta không?

Còn điện hạ nữa, hắn tuyệt sẽ không tha cho người, đây chính là sự tranh đấu hoàng vị, nếu đã làm rồi, thì phái làm tới cùng, nếu không tất cả mọi người đều sẽ chết mà không chốn chỗn thân.”

Lý Cận sợ tói mức run cầm cập: “Nhung mà… nhung mà bọn ta thực lực không bằng thái tử, phụ hoàng… lại giờ què rồi, ta có thế làm được gì?”

“Điện hạ hồ đồ a!”

Vương Cũng lại chậm rãi ngồi xuống, tận tình hết lời khuyên nhũ: “Điện hạ thực lực đâu có yếu, điện hạ văn có tà hữu tướng úng hộ, võ có Kiếm Nam tiết độ sứ úng hộ, chăng lẽ những lực lượng này còn cHứa đủ sao?

Thần nghe nói ngay cà tôn thất cũng ủng hộ điện hạ, thái tử thì có thực lực gì, chẳng qua là nội cung thôi, sau đó thì sao?

Trong triều thần chi có một hộ bộ thượng thư Lệnh Hồ Phi, hắn còn có cái gì?

Hơn nữa, Thánh Thượng cũng không phái là từ bỏ việc phế thái tử, chi là hiện tại cục thế căng thẳng, người tạm ngừng lại thôi, thần thấu hiểu thánh thượng, việc mà người quyết định tuyệt sẽ không dễ dàng thay đổi, điện hạ nên có lòng tin mới đúng.”

Diêm Khải lại nói tiếp: “Tướng quốc, ta cám thấy nhược điểm lớn nhất của điện hạ chính là quá yếu, thú đoạn không đủ tàn nhẫn, vì vậy thánh thượng mới do dự, điện hạ phải thay đổi điềm này, người mới có cơ hội.”

Lời của Diêm Khái đã nói tới tận đáy lòng của Vương Củng rồi, hắn lập tức có vài phần thiện cám với Diêm Khái, hắn gật gật đầu với Diêm Khái, lại thiết tha thấm thìa nói: “Điện hạ, thần đêm nay đến, chính là muốn điện hạ ra một quyết định.”

“Quyết định… gì?”

Vương củng nhìn chằm chằm Lý Cận, gằn ra từng chữ một: “Tiên hạ thủ vi cường, thủ tiêu thái tử!”

‘Điện hạ, ty chức không tán thành việc ám sát thái tử!”

Vương Củng vừa đi khỏi, Diêm Khải lập tức bày tò ý kiến phản đối của hắn, ám sát thái tử chi làm binh ốn tranh đấu, mà không phải là ác hóa mối tranh dòng chính thống mà Lý Khánh An hi vọng.

Sự phán đối của Diêm Khải cũng nói tới tâm sự của Lý Cận, ám sát thái tử, hắn làm à có sự quyết đoán và cá gan ngày, sự phán đối của Diêm Khái khiến hắn như ưút được sánh nặng, hắn vội vàng nói: ‘Ta quả thật cũng cho răng ám sát thái từ không ôn, thái tử phòng ngự nghiêm mật. làm sao có thể dề dàng thích sát, một khi thất bại, phụ hoàng sẽ không buông tha cho ta.”

“Điện hạ, ty chức chi là nói ám sát thái tử không ổn. nhưng không phái nói chúng ta không ám sát.”

Lý Cận ngạc nhiên, “Tiên sinh đây là ý gì?”

“Ý ty chức là nói, phải ám sát, nhung không phái là thái từ, mà là một người khác/

Diêm Khải cứ không ngừng khuyên giải, cuối cùng Lý cẩn yếu đuối đà đồng ý phương án của hắn, Lý cẩn thờ dài nói: “Thôi được, ta đồng ý với phương án của tiên sinh, chi là thị vệ trong phủ liệu có thể gánh vác được trọng trách ám sát không?”

“Chúng ta không động thù, thị vệ vương phủ một người cũng không được phép tham gia, có như vậy dù bị hoài nghi cũng không biết được chứng cử của điện hạ, ty chức muốn đưa tiền nhờ sát thù làm việc này, việc này cử để ty chức sắp xếp, không cằn điện hạ phải lo lắng.”

Chi càng có thể phủi sạch mọi trách nhiệm với minh đó là yêu cầu của Lý cẩn. nếu như Diêm Khải đã muốn tìm sát thù làm, thì lại càng như ý Lý cẩn, hắn rót xử trong lưng áo ra nửa miếng ngọc bội đưa cho Diêm Khái nói: “Ta có tổn một vạn quan tiền trong phường quỹ Vương Báo Ký, dựa vào nửa mảnh ngọc bội này tiên sinh cứ có thể rút tiền, tiên sinh cứ lo việc này, không cẩn phải thương lượng thêm với ta đâu!”

“Đa tạ điện hạ đã ủng hộ, sẽ trong vỏng một hai ngày nay thôi, chắc chắn sẽ có tin tốt lành đến.”

Chẳng bao lâu sau, một chiếc xe ngựa rời khỏi Bành vương phủ từ cửa sau, trong bóng đêm phóng thẳng về phía chợ Bấc Thành Đô.

Lúc này Thành Đô đã giải trừ giới nghiêm, cũng như Trường An, bất đầu từ năm ngoái Thành Đô cũng không còn đóng cửa phường về đêm nữa.

Trong đêm cửa lớn các phương đều mỡ to, trong có phần hiu quạnh, cơ hồ không nhìn thấy một bóng hành nhân.

Dư âm của lẩn rà soát trước đó vẫn còn, nhà nhà hộ hộ đều đóng kín cửa, đèn lửa tắt lụi, cà thành trì cơ hồi đều chim trong bóng tối vô biên.

Diêm Khải rất ư cẩn thận, hắn giữa đường còn tim đến một tiệm xe ngựa thuê xe, sau khi chắc chắn không người theo dõi mới đi đến chợ Bắc.

Khác với các nơi khác, chợ Bắc còn chút hơi hớm người, lẩn rà soát này chợ Bắc tổn thất thảm trọng, người bị bắt không nhiều, chù yếu là tổn thất về mật tiền của, nhất là những tiệm châu báu nữ trang, trước sau bị rà soát đến ba lẩn, cơ hồ nhà nhà hộ hộ đều bị tổn thưởng trên ngàn quan.

Trong đó tiệm nữ trang Tôn Ký vi châu báu cất trên gác bị binh sĩ rà soát phát hiện, chù tiệm và giúp việc đều bị đuổi vào một căn phòng, đợi khi họ đi ra, thì cà đám châu báu trị giá tám ngàn quan này đã không cánh mà bay, tổn thất cực kỳ thê thảm.

Sau trận càn quét lẩn đó, nhà nhà hộ hộ đều phái kiểm kê lại mất mát, và phái chuẩn bị ngày hôm sau mờ cửa buôn bán tiếp.

So với các tiệm khác, chợ ngựa tổn thất là ít nhất, do hàng hóa của họ không thể mang đi, đều chủ yếu tổn thất vừa đưa đút cho êm chuyện là chính, mỗi nhà cũng chừng tổn thất trăm quan tiền.

Có một tiệm bán lợn chưởng quỹ vì bị rà ra thanh hoành đao, cuối cùng phải mất năm trăm quan tiền mới miễn đi cái tai bay họa gió bị bắt đi.

Tiệm ngựa Thiên Lý vì có chiên bài của Thôi Viên, hao tài hai trăm tiền bạc xong thì cũng không bị đến làm phiền nữa.

Lúc này, các cửa tiệm trong hàng Mã đều đang bận rộ điểm lại hàng hóa, chi có cửa lớn của ngựa Thiên Lý là đóng kín, đèn đuốc tối như mực, như thé không có người trong tiệm.

Duy có một gian phòng đằng sau hậu viện là vẫn sáng đèn, trong nhà chi có Thi Cành Trung và Diêm Khái hai người, đây là lẩn gặp thứ hai của hắn, Thi Cành Trung nhận được tin từ Trường An, phái toàn lực phối hợp Diêm Khải.

Thi Cành Trung hiểu rõ, Diêm Khải chính là nước cờ quan trọng nhất mà Lý Khánh An cắm tại Nam Đường.

Nhất là khi hai hoàng tử tranh quyền, nước cờ này sẽ có thể phát huy hết tác dụng ra.

Diêm Khải đật nửa miếng ngọc bội trên bàn đẩy sang cho Thi Cánh Trung nói: “Dự

vào nó có thể rút một vạn quan tiền tại phường quỹ Vương Bảo Kỷ, các ngươi có thể mang đi ba ngàn quan, sau khi dùng xong ngọc bội trả ta.”

Diêm Khải đấy là phải mang về phúc mệnh Lý cẩn, Thi Cảnh Trung biết, nhưng hắn không hửng thú với tiền, hắn trầm giọng hòi: “Cẩn chúng ta giết ai?”

‘Lệnh Hồ Phi!”

Diêm Khải nói ra tên này, “Trong vỏng hai ngày, hắn nhất định phải chết, một khi hắn chết, việc tranh giành thái tử của cả nội bộ Nam Đường sẽ lập tức gay gắt hơn, đấy là mệnh lệnh của thượng tướng quân.”

Hắn thấy Thi Cảnh Trung có phần trầm mặc, hắn cũng biết, đây là lẩn đầu tiên tình báo đường đi ám sát một cao quan Nam Đường, rất ư mạo hiêm. bèn nói: “Nếu như nhất thòi có khó khăn gì, vậy thì sẽ dỡi thời hạn thành trong vỏng ba ngày.”

‘Không!

Không có khó khăn gì cả!'

Thi Cảnh Trung không chút do dự đáp, “Muộn nhất là đến tối mai, ta nhất định sẽ để kế hoạch của tiên sinh thành công.”

Diêm Khải chằm chằm nhìn Thi Cảnh Trung, thấy ánh mắt Thi Cảnh Trung rất ư kiên định.

Tối ngày mai đã có thê trừ khử Lệnh Hồ Phi, hắn không biết mình nên tin người này hay cười dạo hắn đã quá tự tin, Diêm Khải thầm thờ dài, hắn cũng không thể nói gì hơn, bèn gật gật đầu.

“Vậy ta xin cáo lui trước đây.”

Diêm Khải rời chợ Bắc bèn trực tiếp quay thẳng về vương phù.

Hắn vừa đi, Thi Cảnh Trung bèn lệnh người vớt vũ khí từ dưới sông lên.

Mấy mươi thanh hoành đao cùng cung nỏ đều được đóng kín trong lọ gốm, dùng giấy dầu bọc kín lại kỹ càng, không bị nước thấm vào.

Thi Cảnh Trung nhẹ nhàng vuốt ve một thanh nỏ lớn.

Thanh nỏ này đã theo hắn gần hai mươi năm nay, cán gỗ đã sáng bóng vì mài mòn, nắm lấy cán nó, hắn cử như thấy mình và nỏ đã người nỏ hòa làm một.

Ngày mai là ngày được nghi thượng triều, là cơ hội tốt nhất, hắn sẽ đích thân ra tay.

Chương 671: Liệp Hồ

Phủ trạch của Lệnh Hồ Phi cách cửa thành đông không xa, nằm trong phường Hoán Sa, là một đại trạch diện tích gần ba mươi mẫu. vốn dĩ có tên gọi là Quế Trạch, vì trong phù có trồng mười cây quế ba trăm tuổi mà được tên, là một phủ đệ đẹp nổi tiếng của Thành Đô.

Do Lý Hanh lúc mới đến Thành Đô cực tín nhiệm Lệnh Hồ Phi, bèn ban phủ đệ này cho hắn. và cũng từng khiến bao người phải ngưỡng mộ.

Lệnh Hồ Phi quan bái Hộ bộ thượng thư. nắm trong tay quyền tài chính của Nam Đường. chức cao quyền trọng không ngừng được các đại thần khác tìm đủ cách nịnh nọt lôi kéo, nhất là lúc ngày nghi triều, cơ hồ từ sáng đến tối đều không ngừng có quan viên đến tặng lề bái phòng, đặc biệt là quan địa phương lại càng xem trọng đại quyền tài chính của Lênh Hồ Phi.

Bản thân Lệnh Hồ Phi không phải quan viên liêm khiết tự luật gì, ngược lại, hắn cực kỳ tham lam.

Lúc trẻ hắn nghèo khó lận đận, chính vì đà trải qua nỗi khắc cốt ghi tâm của cái nghèo, nên hắn đặc biệt xem trọng tiền tài.

Các quan viên đến tặng lễ hắn đều nhất mực nhiệt tình tiếp đài, chi trong vỏng một năm ngắn ngủi, mỗi việc nhận lề từ quan viên thôi đà giúp hắn tích lũy được vài vạn quan tiền.

Trùng họp hôm nay cũng là ngày nghi, nhưng ngày này Nam Đường đà xảy ra quá nhiều biến cố, lời đồn vời đại quân Lý Khánh An sắp tấn công Nam Đường, khiến tất cả quan viên đều như thót cả tim, nghĩ trăm phương nghìn cách tìm tin tức mật bên trong.

Tối qua lại vừa xảy ra việc Lệnh Hồ Phi vào cung khuyên gián, hơn nữa thánh thượng gần như đã nghe theo, khiến Lệnh Hồ Phi bỗng chốc trờ thành tiêu điểm quan tâm của bá quan, ai cũng muốn đến chỗ Lệnh Hồ Phi để được biết thái độ của thánh thượng, thánh thượng Rõt cuộc có đối gách gì.

đó sẽ liên quan mật thiết đến lợi ích của mỗi người, nếu có được các tin mật đằng sau, thì có thể nghĩ cách ứng phó trước.

Từ lúc trời mới tò mò sáng. ngoài phù Lệnh Hồ Phi đã đậu đầy xe ngựa. có rất nhiều quan viên cầm theo lề vật đến bái phòng, ai cũng đều biết nếu đến tay không, Lệnh Hồ Phi sẽ không tiếp kiến.

Lệnh Hồ Phi hôm nay hình như khá rảnh rỗi. hắn biết lời nói quý hồ tinh chứ bất quý hồ đa, hắn đà nói hết nhưng lời nên nói với thánh thượng, hôm nay chắc sẽ là lúc thánh thượng tự minh ngẫm nghĩ lại, trong lòng hắn biết rõ muộn nhất ngày mai. thánh thượng nhất định sẽ lại tìm hắn đến nói chuyện kỹ.

Hắn rất tự cao, trước đâỵ hắn là quân sư của Lý Hanh, sau này cũng sẽ thế.

Lý Hanh không thé nào tách khỏi hắn được.

Chính vi tự tin này, Lệnh Hồ Phi mới dám tự tiện nhận hối lộ, từ sáng hôm nay bất đầu ai đến hắn cũng không từ chối, mỗi quan viên đến cầu kiến hắn đều gặp nói chuyện một chút, chi điểm chút ít cho những người này, hắn cũng giống như đại pháp sự của tôn giáo, tiếp nhận sự sùng bái của tín đồ.

Trên lầu hai một tửu tứ cách nhà Lệnh Hồ Phi chừng hai dặm tại phường Hoán Sa, Thi Cành Trung ngồi sát cửa sổ, từ vị trí này có thể nhìn rõ cửa phủ Lệnh Hồ Phi.

Hắn đã ngồi đây cả buổi sáng, nhung vẫn không chút sốt ruột, bọn họ vẫn đang đợi cơ hội.

Nhiệm vụ của tình báo đường rất nhiều, thám thính quân tình, dân tình, tim ra tinh báo quan trọng của Nam Đường… trong đó có một nhiệm vụ chinh là giám sát động tĩnh cao quan Nam Đường, bao gồm cà việc mò rõ tình hình tài sàn của họ, tìm kiếm sơ hở của họ.

Lệnh Hồ Phi là Hộ bộ thượng thư Nam Đường, là người đứng đầu cai quản tài chinh, tất nhiên cũng nằm trong danh gách những người được tinh báo đường trọng điểm quan tâm.

Tinh báo đường vốn vẫn chăm chú tất cả hành động của Lệnh Hồ Phi, Thi Cành Trung sở dĩ dám nhận lời Diêm Khải trừ khử được người này vào ngày hôm sau cũng chính là vì Thi Cành Trung biết, hôm nay sẽ có một cơ hội xuất hiện.

Ngày mai sẽ là ngày quyết đinh cuối cùng các nhà buôn muối của Nam Đường.

Muối ăn của Nam Đường chú yếu đến từ gần giếng muối nhà quan ở Vinh Châu, Nam Đường áp dụng biện pháp khoán dành cho ngành muối, cũng giống như việc độc quyền muối ăn của ngày nay, quan phủ lũng đoạn tất cả giếng muối, trực tiếp bán cho các đại thương gia trong ngành một trăm mười văn tiền một đấu, sau đó sẽ do họ tiến hành phân phối kinh doanh, vì thế một khoảng lớn trước tiên bị quan phủ hớt đi, nữa là các đại thương gia ngành muối.

Vi thế đề tranh được cái tên trong danh mục những nhà buôn muối, các lộ đại thương nhân đã phái dùng hết tất cả thù đoạn mình có thể.

Trong đó có một thú đoạn hữu hiệu nhất đó là hối lộ Lệnh Hồ Phi.

Lệnh Hồ Phi kiêm nhiệm chức diêm (muối) thiết sứ Nam Đường, có quyền quyết định trực tiếp.

Ngày mai là ngày cuối cùng xác định thương buôn muối, tối nay chắc chắn sẽ có một người đại thương muối từ Thục Châu đến tận nhà bái phỏng Lệnh Hồ Phi.

Tối qua Thi Cành Trung đã ngồi tra hết một đêm tình báo, hắn cũng đã phát hiện ra quy luật, cứ phàm ai đến tặng lễ quá hai ngàn quan, thái độ của Lệnh Hồ Phi sẽ rất ư nhiệt tình, thông thưởng đều sẽ đích thân đưa tiễn khách ra đến tận cửa.

Tên đại thương buôn đến tò Thục Châu này nếu muốn có được danh ngạch buôn muối, quà hắn tặng nhất định không được dưới một vạn quan.

Thời gian cứ thế tò tò qua đi, giờ đã sắp đến lúc ráng chiều, có lẽ do Lệnh Hồ Phi không còn tiếp đãi khách đến bái phòng nữa, xe ngựa trước cửa phú hắn cũng dẩn tHứa

đi, chi còn một hai tên quan viên sống chết không chịu rời, tay vẫn cằm lề vật.

đợi chờ cơ hội cuối cùng.

Thi Cảnh Trung trong tửu tứ vẫn kiên nhẫn đợi chờ, hắn từ từ nâng rượu lên, ánh mắt mài vẫn không rời khỏi cửa phù Lệnh Hồ Phi.

Dưới lầu tửu tứ có xe ngựa hấn đỗ, hắn đã đợi chờ từ lâu, lúc này một thủ hạ bước nhanh vào phòng. kề sát tai hắn nói nhỏ: “Phía thành môn đã có tin đến.

đại thương nhân Thục Châu đã vào thành rồi.”

Thi Cánh Trung tinh thằn phấn chấn, hắn lại hòi: “Vậy phía nhà đã chuẩn bị xong cHứa?”

“Đã chuẩn bị xong rồi, huynh đệ tiếp ứng cũng đã đợi ở ngoài bờ tường rào phường.”

Thi Cảnh Trung nâng ly rượu lên nốc một hơi cạn sạch, ưên phố lớn ngoài cửa sổ bỗng chốc vọng đến tiếng vó ngựa, chi thấy mười mấy tên vệ sĩ cưỡi ngựa đang hộ vệ một chiếc xe ngựa tráng lệ đến trước cửa phường, chính tên đại thương nhân Thục Châu đã đến.

Thi Cánh Trung đứng dậy đi nhanh xuống dưới lầu, cơ hội sắp đến rồi, hắn chui vào xe ngựa dưới lầu, dặn dò: “Xe ngựa đi lẽn, dùng ở cách trăm bước.”

Xe ngựa từ từ lăn bánh đi về phía phủ đệ Lệnh Hồ Phi, và đứng lại bên bờ tường cách phủ hắn chừng trăm bước.

Thi Cảnh Trung từ đấy xe rút cây nỏ của minh ra, kéo huyền lên nỏ, bắn thử một phát không, chi nghe tiếng “bụt” vang vọng, lực bắn rất manh.

Thi Cành Trung lại rút trong hộp tiền ra cây tiễn độc, đầu tiền ánh lên ánh xanh long lanh.

Loại tiễn này rất bá đạo, được mệnh danh là thấy máu là phong hầu, lập tức chi mạng.

Thi Cành Trung cũng là nỏ thủ xuất thân, năm xưa dù là dưới thù hạ Vương Tự Trung hay Cao Tiên Chi đi chăng nữa hắn cũng đều là nỏ thù cực có tiếng trong quân Lũng Hữu. tiền pháp của hắn tinh tuyệt.

Sau khi được thăng trung lang tướng, hắn cũng thống soái doanh cung nỏ của quân Lũng Hữu.

Hôm nay hắn phải đích thân hạ thủ.

Hắn cẩn trọng đặt độc tiễn vào khe tiền, ánh mắt lại một lẩn nữa nhìn về phía cửa phủ, chi chờ đọd cơ hội cuối cùng nữa thôi.

Lệnh Hồ Phi quả nhiên đã đi ra, hắn nhiệt tình đi ra cửa phủ nghênh đón, đưa đại thương nhân đến từ Thục Trung vào phủ nội, hai quan viên đợi sẵn bên ngoài không

biết điều, cử muốn đi lên xu nịnh, nhung lại bị Lệnh Hồ Phi đuổi về không nể nang gì.

Bọn này đúng là không có mắt nhìn, cứ thấy thần tài đến thi định đến hóng hớt sao?

Dù cho Lệnh Hồ Phi đi ra ngoai cửa phủ đón là một cơ hội, nhung đây không phải cơ hội Thi Cảnh Trung đợi chờ, có thủy thì tất có chung, với lòng yêu tiền Lệnh Hồ Phi, và sự phóng khoáng rộng rãi của tên đại thương nhân này, hắn nhất định cung cung kính kính đưa hắn ra ngoài phù.

Cửa phù Lệnh Hồ Phi được đủng đủng đóng lại, trước cửa bỗng chốc trờ nên vắng lặng, chi còn lại xe ngựa cùng mười mấy thị vệ của đại thương hân.

Trời đà tối rồi. chắc chừng nửa canh giờ qua đi, cửa chính phủ đệ Lệnh Hồ Phi lại được mờ ra, đó là cửa chính được mờ, cả ngày hôm nay đều là cửa nhỏ bên cạnh mờ, mắt Thi Cảnh Trung nheo lại thành một đường ngang, tay hắn từ từ nắm chặt cán nỏ…

Tâm trạng Lệnh Hồ Phi cực kỳ sảng khoái, tên đại thương nhân Thục Trung này ra taỵ quả thực rộng rãi, khiến hấn có phần hơn cả sự mong đợi, một vạn năm ngàn quan đẩy chứ!

Hắn chi nghĩ đối phương cùng lắm ra được một vạn quan, vậy hắn cũng đã thỏa nguyện lắm rồi, nhưng không ngờ đối phương lại ra một vạn năm ngàn quan, lòng hắn vui như nổ pháo.

Vì một vạn năm ngàn quan này, hắn thậm chí còn mở cá cửa chính để tiễn đại thương nhân này ra ngoài cửa phủ.

“Lệnh Hồ thượng thư, vậy việc của ta trãm sự nhờ thượng thư rồi!'

“Ha ha!

Mạc sử quân xin cử yên tâm, ta đã nhận lời rồi thi chắc chắn sẽ hoàn toàn giữ đúng lời hứa.

Mạc sứ quân cử đợi chờ phát thôi nhé!”

Lệnh Hồ Phi đưa thương nhân xuống bậc thềm, xe ngựa của đại thương nhân cũng đã chạy lên đón, hắn chui vào xe ngựa rồi mờ cửa sổ xe cười nói: “Lệnh Hồ thượng thư mời quay lại thôi, ta cũng xin cáo lui đây!”

Lệnh Hồ Phi chấp tay cười nói: “Mạc sử quân nhất lộ bảo trọng.”

Lúc này, một chiếc xe ngựa đối diện không chậm không nhanh chạy đến, Lệnh Hồ Phi liếc nhìn một cái, xe ngựa trông rất ư bình thưởng, chăng khác gì nhưng chiếc xe ngựa chạy khắp phố, hắn cũng chẳng mấy bận tâm đến. nhung ngay tại lúc này, phía sau hắn bỗng có người hô to: “Lệnh Hồ thượng thư, thánh chi đến!”

Lệnh Hồ Phi kinh hoảng vội quay đầu lại, nhung ngay trong khoảnh khắc quay đầu của hắn.

“Crắc!” một tiếng vang vọng từ cung nỏ, một cây độc tiễn như sấm chớp ập thẳng vào mặt hắn, ánh mắt hắn thờ thần, chi kịp thấy trong đêm một tia sáng xanh lóe qua.

Nỏ tiễn mạnh mẽ xuyên thấu qua chính gìừa trán Lệnh Hồ Phi, chi còn lại nửa khúc cây tiễn ở bên ngoài, hai mắt hắn đờ đờ, bắt đầu vô thần, sắc mặt dẩn chuyển màu đen sẫm, ngà bổ xuống đất.

Mấy gia nhân trước cửa phủ hắn đà sợ khiếp vía, mải không ai kịp phản ứng gì.

Xe ngựa của Thi Cảnh Trung lại càng gia tốc. nó không chạy về phía ngoài cửa phường, mà vỏng một vỏng, phóng sâu vào trong phía phường Hoán Sa, lúc này mới nghe phía phủ đệ Lệnh Hồ Phi có tiếng thét lớn vọng đến, “Người đâu?

Người đâu?

Thượng thư gặp thích khách, bớ người ta mau đến!”

Cửa một căn nhà sát tường phường được mờ to, xe ngựa trực tiếp phóng thẳng vào trong viện.

Thi Cảnh Trung từ trên xe nhảy xuống bước nhanh về phía hậu viện.

Hậu viện chính là tường phường, đà có một cây thang xếp sẵn bên tường, Thi Cảnh Trung leo qua thang ra khỏi tường phường.

Bên ngoài tường phường. một chiếc xe ngựa đà đợi sẵn từ lâu.

Sau khi Thi Cảnh Trung chui vào trong xe, xe nhanh chóng cất bước phóng nhanh về phía cửa thành đông cách đấy không xa.

Lúc này, trong phường Hoán Sa đã loạn như to vò, nhung tin tức vẫn cHứa kịp truyền đến đây, cửa thành môn vẫn được mờ.

Sau một ngày rà soát hôm qua, thủ vệ thành môn đã có phần lòng léo hơn nhiều, người đi lại tự do, căn bản không mấy bàn tra thêm.

Xe ngựa không chút trờ ngại gì ra khỏi thành đông, chẳng bao lâu sau bèn biến mất đằng sau màn đêm thâm trầm…

Hộ bộ thượng thư Lệnh Hồ Phi bị ám sát đã trấn động cả triều dà, cục thế vừa mới yên ồn cHứa được bao lâu tại Thành Đô lại trờ nên căng thẳng lại, nhất là cuộc chiến tranh vị thái tử Lý Hệ và Bành vương Lý cẩn cũng vì cái chết của Lệnh Hồ Phi coi như công khai trờ mặt.

Chương 672: Di Lăng Cấp Biến (Thượng)

Lệnh Hồ Phi bị ám sát làm cho phe thái tử Lý Hệ cực kỳ tức giận, thái từ Lý Hệ dâng sớ lên phụ hoàng, yêu cầu toàn thành giới nghiêm lẩn nữa, toàn lực truy bắt hung thù, nhưng Lý Hanh không tiếp nhận kiến nghị của hắn, ngược lại, hắn đối với việc này vô cùng bình thản, chi là truy phong Lệnh Hồ Phi làm Giản quốc công, hạ chi cho đi hậu tang.

Việc này tựa hồ như cử bỏ lơ như vậy, rất nhanh, Lý Phụ Quốc từ trong cung truyền ra tin tức, thánh thượng đã âm thầm triệu kiến Bành vương, Bành vương đà thừa nhận thích sát Lênh Hồ Phi là do hắn làm.

‘Thánh thượng khá ư khen ngợi”

Đây là sự bình phẩm của Lý Phụ Quốc đối với thái độ của Lý Hanh, điều này làm cho thái từ Lý Hệ kinh sợ khôn xiết, cái chết của Lệnh Hồ Phi làm cho hắn đánh mất đi triều thần ủng hộ quan trọng nhất, hắn chi có sự ủng hộ của Lý Phụ Quốc và mẫu hậu, Bành vương lại có sự ủng hộ của triều đình, có tông thất, có Kiếm Nam tiết độ sứ, bây giờ cả phụ hoàng cũng khen ngợi Bành vương có khí phách, điều này có nghĩa là gì. có nghĩa là phụ hoàng đà quyết tâm đôi thái từ rồi.

Thái tứ Lý Hệ nóng ruột tới mức như kiến bò trên chảo nóng, cũng may là phụ hoàng đà đồng ỷ đem quân đội của Ngư Triều Ân rút trờ về Thục Trung, hắn là niềm hi vọng duy nhất của hắn rồi, hắn còn có sự ủng hộ của hai mươi vạn đại quân của Ngư Triều Ân.

Nhung ngay vào lúc này, một tin tức bất hạnh truyền đến: ở ngay yếu đạo yết hầu buộc phải đi qua khi Ngư Triều Ân lui quân - trọng địa Di Thẳngg đã xảy ra cấp biến.

Trong bóng đêm, một chi quân đội chạy vùn vụt ở giữa rặng núi chằng chịt, lúc này là một đêm đen của mùa hạ, bầu trời giăng đầy mây màu tím sẫm, nhung không có mưa, mặt đất ẩm ướt, nhưng không lầy lội, quân đội lẳng lặng không phát ra tiếng mà tiến quân, thi thoáng có thể nghe thấy tiếng lộc cộc của vó ngựa.

Đây là một toán quân đội hai vạn người, tò Hán Trung xuất phát, đi qua Kim Châu, Phòng Châu, bấy giờ bọn họ đã đi vào địa giới Hiệp Châu, đi thêm hơn một trăm dặm nữa, bọn họ sẽ đi tới đích đến của lẩn hành quân này - Di Thẳngg.

Đây dĩ nhiên là một toán quân đội Bắc Đường, người suất lĩnh toán quân đội này là đại tướng Triệu Sùng Thứ, lúc này năm vạn quân đội của Lý Tự Nghiệp đã tới Hán Trung, quân đội của Lý thịnh cũng ở Nhữ Châu và Dự Châu bố trí hoàn tất, quân Bắc Đường đã hoàn thành sự chuẩn bị tiến công Nam Đường, vận sức chờ phát động, bất kế là tuyến đông hay là tuyến tây, tất cả quân Bấc Đường đều đang chờ đợi một cơ hội, cơ hội này chính là toán quân đội này của Triệu Sùng Thứ, công chiếm Di Lăng, chặt đứt đường lui của quân Nam Đường Tương Dương.

Di Lăng cũng chính là Nghi Xương Hồ Bắc ngày nay, nước đến đây thành di (*tức là hóa nguy hiểm thành bằng an), núi đến đây thành thẳngg (*gò đồi nhỏ), nên có tên gọi là Di Thẳngg, trận chiến Di Lăng thời tam quốc bèn là xảy ra ở noi này.

Nơi đây là cửa vào Tam Hiệp, cũng là yếu địa chiến lược quan trọng nhất từ Kinh Tương đi vào Ba Thục, bóp chặt Di Thẳngg, thì hai mươi vạn quân Nam Đường ở Kinh

Tương bèn sẽ không cách nào rút trờ về Ba Thục, Di Lăng đồng thời cũng là hậu cẩn trọng địa của Nam Đường, Nam Đường ở nơi này đã trừ chất được trăm vạn thạch lương thực và một lượng lớn nhưng vật tư quân dụng như mũi tên lều trại v.v,… trước mắt Nam Đường cũng sẽ có hai vạn quân đội trú phòng tại đây.

Có thề giành lấy Di Lăng hay không.

đà trờ thành điểm mấu chốt cho cả chiến dịch Nam Đường, mà nhiệm này đè nặng lên người của người đã từng là chủ tướng Di Lăng - Triệu Sùng Thử.

Triệu Sùng Thử là huynh trường của An Tây thần tiền tướng quân Triệu Sùng Tiết, hắn cũng là lão tướng An Tây, năm xưa hắn và Lý Khánh An cùng tham gia vào chiến dịch Tiều Bột Luật, hắn lúc đó xuất nhiệm Sơ Lặc binh mã sử. cùng với Tịch Nguyên Khánh, trờ thành tả Hữu đại tướng tâm phúc của Cao Tiên Chi.

Sau đó Lý Khánh An chủ chính An Tây, Cao Tiên Chi điều Kiếm Nam tiết độ sứ. hắn liền đi theo Cao Tiên Chi đi tới núi non Ba Thục, vẫn trung thành và tận tâm với Cao Tiên Chi, Cao Tiên Chi bị Lý Hanh hạ ngục, rồi ngay sau đó khi được Bắc Đường tạo áp lực thả người, Triệu Sùng Thử bèn là chủ tướng Di Lăng, Tịch Nguyên Khánh thì là chù tướng Tỳ Quy, hai người cùng đường, được sự khuyên bảo của huynh đệ Triệu Sùng Tiết, hai người bọn họ liền dẫn quân nhập Hán Trung, đầu hàng Bắc Đường.

Triệu Sùng Thứ năm nay ước chừng bốn mươi tuổi, dáng người vừa cao vừa đen, khớp xương to lớn, rất có khí chất quân nhân, nhưng hắn lại là một người khá lặng lẽ, vui giận không hiện rõ ra mặt, làm cho người ta rất khó nắm bắt suy nghĩ của hắn.

Đẻ Triệu Sùng Thử công chiếm Di Thẳngg. là kiến nghị của Lý Khánh An.

Lý Quang Bật vốn dĩ là muốn đế Tịch Nguyên Khánh gánh vác trọng trách này, so với Triệu Sùng Thử luôn trầm mặc ít nói, Lý Quang Bật hiểu rõ Tịch Nguyên Khánh hơn.

Nhung Lý Khánh An lại viết thư nói cho Lý Quang Bật rằng, Tịch Nguyên Khánh có thể chiếm lĩnh Di Thẳngg. nhung không giữ được vật tư lương thực của Di Lăng, nhung Triệu Sùng Thử lại có thề hoàn thành tốt nhiệm vụ, cho dù Lý Quang Bật vẫn là có chút bán tín bán nghi. nhung hắn không dám làm trái mệnh lệnh của Lý Khánh An, bèn đê Triệu Sùng Thử viết ra quân lệnh trạng, mệnh hắn suất lĩnh hai vạn cựu bộ công chiếm Di Thẳngg.

‘Chiếm được Di Lăng và quân tư, có thể ghi công đầu. người có thể thăng làm tướng quân, chiếm không được Di Lăng, tự ôm đầu tới gặp!”

Lúc này Triệu Sùng Thứ vừa mới nhận được tin tức, người nhà của hắn đã được tình báo đường Thành Đô cứu đi. bây giờ vô cùng an toàn, điều này làm cho Triệu Sùng Thử thờ phào một hơi nhẹ nhõm, không có sự trói buộc của gia quyến làm con tin, hắn có thể tự do mà hả hê tung tác một phen rồi.

Triệu Sùng Thứ nhìn nhìn sắc trời, lúc này đà là canh một rồi, cách Di Lăng còn có khoảng một trăm dặm, người dẫn đường nói với hắn, một đoạn đường phía trước không dễ đi lắm. theo như tốc độ hiện giờ, đi tới lúc canh tư, cách Di Thẳngg cỡ chừng còn năm mươi dặm. chỗ đó là một vùng núi cao rừng già. cực dễ ẩn mình.

“Truyền lệnh quân đội hành quân tốc độ nhanh hơn. tới canh bốn trú doanh nghỉ ngơi.”

Hai vạn quân đội quẩn áo đơn sơ giản lược mà bước đi, không có lương thực quân như, mỗi một binh sĩ chi mang lương khô của ba ngày, bọn họ đa số là bộ binh, nhung cũng có hai nghìn con ngựa miền núi. chù yếu thồ chở binh sĩ thương bệnh và một số vũ khí cẩn thiết.

Quân đội không đi đường lớn, mà là đi đường nhỏ bí mật trong núi, đường núi uốn lượn quanh co gập ghềnh như vậy, ngoại trừ một số ít nhưng con ngựa miền núi có thể

qua được, giống như nhưng vật tư to xác như xe ngựa quân nhu đều không thể qua được, từ Hán Trung xuất phát, bọn họ đà liên tục gắng sức hành quân được hai ngày, đều đà có chút mệt mòi rồi.

Toán quân đội này là cựu bộ của Triệu Sùng Thử, đại bộ phận đều là người bản xử Thục Trung, ở quân Kiếm Nam thuộc cánh quân tinh nhuệ, bọn họ không thiện việc cưỡi ngựa, nhung lại thạo cách đánh miền núi, có thể thích ứng với sự hành quân cường độ cao trong vùng núi non trùng điệp cheo leo.

Cho dù còn phải đi tới nửa đêm sau, nhung binh sĩ vẫn là phấn chấn tinh thần, gia tăng tốc độ lên.

đi về phía trước lại tiến vào đường núi gập ghềnh, đường núi gian nan, quân đội đã vượt qua hai trái núi khoảng năm mươi dặm. cuối cùng đà đi tới được một vùng hiệp cốc, từ nơi này tới Di Thẳngg. trên căn bản đều là hiệp cốc, có thể men theo một con sông tên là Hoàng Bách Thủy trực tiếp tiến tới sau lung thành Di Lăng.

Quân đội đà ngừng việc hành quân lại, các binh sĩ đều đồng loạt chạy tới ven sông lấy nước ăn lương khô, rất nhiều binh sĩ đều trải túi ngủ ra, không có lều trại, binh sĩ bèn trực tiếp nghỉ ngơi trong túi ngủ.

đã trải qua sự hành quân hai ngày hai đêm, các binh sĩ đều đã mệt mòi khôn xiết rồi. bọn họ chui vào trong túi ngủ bèn ngủ khò khò, chi lưu lại một nghìn binh sĩ ở bốn phía canh gác tuần tra.

Trong sơn cốc ẩm ước oi bức, muỗi rất nhiều, các binh sĩ đều đà mệt mỏi cực kỳ rồi, cộng thêm có túi ngủ bịt kín, nên mặc cho bọn muỗi có điên cuồng đến mấy cũng không làm gì bọn họ được, chi đáng thương cho hai nghìn chú ngựa miền núi không chỗ ẩn mình, cuối cùng trờ thành đối tượng công kích tập thể của các chú muỗi, cắn đến chúng hí lên đạp vó, đau khổ muôn vàn. bất đắc dL Triệu Sùng Thử chi đành mệnh người đem chúng dẫn về trên núi chăm sóc, bên trên có một khu đất nham thạch trơ trọi trọc lóc, muồi cực ít.

Canh bốn đã qua. chân trời đà nổi lên một màu xanh, Triệu Sùng Thử không có chút biểu hiện mệt mỏi nào, hắn ngồi trước một khối đá tảng bằng phẳng, mượn ánh sáng ban mai dìu dịu mà nghiên cửu bản đồ.

Bản đồ của Triệu Sùng Thử không giống như người khác, bản đồ của hắn là bố cục thành phòng của khu vực Di Lăng, hắn đối với nơi đó nắm rõ trong lòng bàn tay, đặc biệt là kho lương Hạ Lao trấn đang chất gìừ lương thảo, nơi đó lại càng là hắn đích thân chi huy kiến tạo.

Nói ra thì khiến hắn có chút cảm khái, lúc trước khi kho lương chọn nơi đặt địa chi, hắn muốn đề lương thảo đặt ở trong thành Di Lăng, nhung thành trì nhỏ hẹp, không có đất trống, hắn bèn muốn đem một phần cư dân trong thành di dỡi đến Hạ Lao trấn.

Thế nhung dân tình Di Thẳngg quá dũng mành, cư dân trong thành không chịu di dỡi, xảy ra giằng co với hắn, vì việc này mà Giám quân Ngư Triều Ân còn đàn hạch hắn với Lý Hanh, làm cho hắn phạt bổng lộc nửa năm, dưới tình trạng bất đắc dĩ, hắn chi đành đem lương thảo sửa lại xây dựng ở Hạ Lao trấn, chỗ đó có một tòa thồ thành để trống.

Khi đó hắn còn căm phẫn bất bình với Cao Tiên Chi. làm sao mà lại có chuyện để kho lương cách xa chủ thành nhưng hai mươi dặm chứ. như vậy không chi phân tán binh lực, hơn nữa còn dề bị quân địch tập kích kho lương, Cao Tiên Chi chi là đáp hắn một câu. không ai tập kích.

Không ngờ rằng núi không chuyển nước chuyển, hôm nay lại là hắn Triệu Sùng Thứ đến tập kích kho lương, kết cục không thể tường tượng này làm cho hắn cảm thấy thế sư như ván cờ.

Cho dù Triệu Sùng Thứ trầm mặc ít nói, nhưng trong lòng hắn lại trong như gương sáng, lúc hắn nhận lấy nhiệm \TỊ này, trong lòng bèn đã có kế hoạch khái quát rồi, bây giờ kế hoạch của hắn đã vô cùng rõ ràng chi ly rồi, muốn chiếm lấy Di Thẳngg một cách hoàn chinh, tốt nhất là áp dụng gách lược dùng cách tập kích cộng với mưu trí, phải triệt để lợi dụng khoáng cách giữa Hạ Lao trấn và Di Thẳngg thành.

Chù tướng Di Thẳngg tên là Ngư Bảo Bảo, tên gọi rất thú vị, là con nuôi của Ngư Triều Ân, Triệu Sùng Thứ biết người này, người vô cùng binh bình bất tài, căn bản là không có kinh nghiệm dẫn binh đánh trận gì, hoàn toàn là dựa vào quyền thế của Ngư Triều Ân có được địa vị cao, đối phó với hắn không khó, nhưng quân lệnh trạng mà Triệu Sùng Tiết lập ra cho Lý Quang Bật là toàn thắng, cái nào gọi là toàn thắng, chính là đoạt lấy Di Thẳngg, bảo toàn vật tư, còn phải dốc hết khả năng bắt giữ tà binh, đem quân địch biến thành quân minh, như vậy thì số lượng quân đội của hắn mới tăng lên nhiều được, mới có thể thật sự cắt đứt đường lui của hai mươi vạn đại quân.

Huống chi Triệu Sùng Thứ ở trong quân Kiếm Nam nhiều năm, hắn không muốn giết chóc quân Kiếm Nam quá nhiều.

Lúc này, xa xa truyền đến tiếng vó ngựa nho nhỏ, Triệu Sùng Thứ lập tức đứng lên, theo tiếng vó ngựa phán đoán, đây là thám báo hắn phái ra đã trờ lại.

Lát sau, mấy viên quân sĩ đem một viên xích hầu mang tới, xích hầu quỳ một gói thi một quân lễ: ‘Xích hầu Vương Bình, tham kiến tướng quân!”

“Những người khác các ngươi đâu?”

Triệu Sùng Thứ có chút lo lắng, hắn đã phái ra mười xích hầu đi tới Di Thẳngg, tại sao lại chi có một người quay về thôi?

“Hồi bẩm tướng quân, bọn thuộc hạ ở bắc Di Thẳngg gặp được thành viên tình báo đường từ Tương Dương rút về, đội chính mang theo bày huynh đệ đi theo bọn họ vào thành rồi, Lý Phương Chính đã đi Hạ Lao trấn, thuộc hạ trờ về bầm báo trước.”

Triệu Sùng Thứ mừng rỡ, vội vàng hòi: “Tại sao lại gặp được tình báo đường, có bao nhiêu người rút về, ngươi nói ti mi đi!”

“Hồi bầm tướng quân, người từ bên Tương Dương chạn nạn tới rất nhiều, rất nhiều là gia quyến của trú quân Tương Dương, nghe đồn là Tương Dương sắp có đại chiến, vì vậy gia quyến bọn họ mới triệt về Thục Trung trước, đông tới vạn người, tình báo đường đã đến khoảng hơn sáu mươi người, lèn vào trong đám người chạy nạn rồi, bọn họ nói là phụng mệnh đi tới Thành Đô, là bọn họ nhận ra bọn thuộc hạ trước, đội chính thinh cầu bọn họ hiệp trợ, mọi người bèn cùng nhau vào thành rồi.”

Triệu Sùng Thứ lại cẩn thận nhìn nhìn bàn đồ, hỏi: “Thành bào phong hỏa ở phía trước còn tổn tại không?”

Chỗ đi ra của sơn cốc trước mật, có một tòa thú bảo phong hỏa, chính là do Triệu Sùng Thứ xây lên, lúc đó là để đề phòng quân Bắc Đường tò noi này đi ra, Triệu Sùng Thứ biết rằng, tòa thú bào phong hỏa kia không lớn, nhiều nhất chi có thể đóng quân hai mươi người, đây cũng là việc hắn khá là lo lắng.

Xích hầu lắc lắc đầu nói: “Thú báo phong hỏa vẫn còn, nhung đã không còn trú binh nữa, bên trong mọc đầy cô hoang.”

“Con mẹ nó!”

Triệu Sùng Thứ thầm mắng một tiếng, tên Ngư Bào Bảo này cả sự phòng ngự tối thiểu nhất cũng không suy nghĩ tói nữa.

Bây giờ mọi thứ đều khá là thuận lợi, quan trọng chính là xem trú quân của Hạ Lao trấn rồi.

Hạ Lao trấn có năm nghìn trú quân, tướng lĩnh thủ quân tên Lý Vân Thư, người Trường An, năm xưa Dương Quốc Trung tiến công Nam Chiếu thất bại, Lý Long Cơ bất đắc dĩ bèn đem Cao Tiên Chi từ An Tây điều tới Kiếm Nam, lại đem mấy vạn phủ binh Quan Trung điều tới Kiếm Nam, tên Lý Vân Thư này chính là một đô úy phủ binh lúc đó, theo quân đi vào Kiếm Nam, trong việc binh đình phiến loạn Nam Chiếu khá có công tích, được Cao Tiên Chi đề bạt làm tướng quân, có tư giao rất tốt với Triệu

“Hồi bầm tướng quân, người từ bên Tương Dương chạn nạn tới rất nhiều, rất nhiều là gia quyến của trú quân Tương Dương, nghe đồn là Tương Dương sắp có đại chiến, vì vậy gia quyến bọn họ mới triệt về Thục Trung trước, đông tới vạn người, tình báo đường đã đến khoảng hơn sáu mươi người, lèn vào trong đám người chạy nạn rồi, bọn họ nói là phụng mệnh đi tới Thành Đô, là bọn họ nhận ra bọn thuộc hạ trước, đội chính thinh cầu bọn họ hiệp trợ, mọi người bèn cùng nhau vào thành rồi.”

Triệu Sùng Thứ lại cẩn thận nhìn nhìn bàn đồ, hỏi: “Thành bào phong hỏa ở phía trước còn tổn tại không?”

Chỗ đi ra của sơn cốc trước mật, có một tòa thú bảo phong hỏa, chính là do Triệu Sùng Thứ xây lên, lúc đó là để đề phòng quân Bắc Đường tò noi này đi ra, Triệu Sùng Thứ biết rằng, tòa thú bào phong hỏa kia không lớn, nhiều nhất chi có thể đóng quân hai mươi người, đây cũng là việc hắn khá là lo lắng.

Xích hầu lắc lắc đầu nói: “Thú báo phong hỏa vẫn còn, nhung đã không còn trú binh nữa, bên trong mọc đầy cô hoang.”

“Con mẹ nó!”

Triệu Sùng Thứ thầm mắng một tiếng, tên Ngư Bào Bảo này cả sự phòng ngự tối thiểu nhất cũng không suy nghĩ tói nữa.

Bây giờ mọi thứ đều khá là thuận lợi, quan trọng chính là xem trú quân của Hạ Lao trấn rồi.

Hạ Lao trấn có năm nghin trú quân, tướng lĩnh thủ quân tên Lý Vân Thư, người Trường An, năm xưa Dương Quốc Trung tiến công Nam Chiếu thất bại, Lý Long Cơ bất đắc dĩ bèn đem Cao Tiên Chi từ An Tây điều tới Kiếm Nam, lại đem mấy vạn phủ binh Quan Trung điều tới Kiếm Nam, tên Lý Vân Thư này chính là một đô úy phủ binh lúc đó, theo quân đi vào Kiếm Nam, trong việc binh đình phiến loạn Nam Chiếu khá có công tích, được Cao Tiên Chi đề bạt làm tướng quân, có tư giao rất tốt với Triệu

Triệu Sùng Thứ và Tịch Nguyên Khánh sau khi qua nương nhờ Bắc Đường, Lý Hanh đem quân Giả Sùng Quán điều tới Nam Chiếu, còn đem quân đội của hắn đối tới Di Thẳngg trú đóng, để hắn trờ thành chủ tướng Di Thẳngg, nhung chẳng bao lâu, Ngư Triều Ân bèn đoạt đi quân quyền của hắn, để nghĩa từ Ngư Bào Báo làm chú tướng, đem Lý Vân Thứ giáng làm phó tướng, rất nhanh lại bị biếm làm thủ tướng trấn Hạ Lao.

Vì vậy điều mấu chốt cho lẩn chiếm đoạt Di Thẳngg chính là ở trên người của tên Lý Vân Thư này, còn khi Tịch Nguyên Khánh công đánh Nam Chiếu có hiềm khích với tên Lý Vân Thư này, hai người vi tranh công suýt nữa đã xảy ra nội hấn, thù riêng rất sâu đậm, tinh báo quan trọng này Lý Khánh An đã nắm bắt được, còn Lý Quang Bật lại không biết.

‘Tịch Nguyên Khánh có thể chiếm Di Thẳngg, nhưng không thể toàn thắng!”

Đây là kết luận mà Lý Khánh An đưa ra, nguyên nhân chính ở ngay chỗ này.

Trong mười người xích hầu mà Triệu Sùng Thứ phái ra, có một xích hầu gọi là Lý Phương Chính, người này là một tiểu binh trong quân đội Đồng Quan, Lý Khánh An đặc biệt đem viên tiểu binh này tò Đồng Quan điều tói Hán Trung, tình báo đường tra ra, tên tiểu binh tên Lý Phương Chính này chinh là cháu trai của Lý Vân Thư, nói chính xác hơn, hắn là con trai ruột của Lý Vân Thư, từ nhỏ đã làm con thừa tự cho đại bá, bèn do hắn đàm nhiệm lấy liên lạc viên kiêm thuyết khách.

Lý Phương Chính hôm nay bảy mươi sáu tuổi, người Trường An, bộ dạng cao cao mập mập, tuấn tú lịch sự, vốn dĩ là một tiểu thương nhân, năm ngoái hưởng ứng lời kêu gọi chống lại An Lộc Sơn mà tòng quân, được phân công tới Đồng Quan làm một tiều binh, nhung hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, hắn lại được Lý Khánh An tiếp kiến, khích lệ hắn vì nước lập công, đồng thời thưởng cho phụ mẫu hắn năm trăm đồng bạc, đồng thời hứa với hắn, nếu có thể thành công thuyết phục cha đè, hắn sẽ được đề bạt làm hiệu úy.

Danh lợi vẹn đôi như hắn giống như đang nằm mơ vậy, nhung điều khiến hắn phấn Khởi hơn là. sau hai ngày tăng mạnh huấn luyện tình cảm ở tình báo đường, hắn đã bước chân lên hành trình thu hoạch danh lợi.

Trời vừa sáng.

Lý Phương Chính đã đi tới Hạ Lao trấn, Hạ Lao trấn ở nơi phía tây thành Di Lăng khoảng hai mươi dặm, là một tòa tiều trấn chi có hơn trăm hộ người ờ, sát bên cửa ra Tây Lăng Hiệp của Trường Giang, bờ bắc Trường Giang, người trong trấn sống ven sông. nghề chính là đưa đò và đánh bắt cá.

ờ một nơi phía bắc cách tiểu trấn một dặm, có một chỗ địa thế bằng phẳng, xây lên một tòa thồ thành, vốn dĩ dùng đề trú quân, nhung bây giờ trong thồ thành lại trờ thành trọng địa tổn trừ lương thảo, có lương trừ trăm vạn thạch, đê bảo vệ nhưng loại lương thực này, Di Lăng chù tướng Ngư Bảo Bảo mệnh phó tướng Lý Vân Thư suất năm nghìn quân trú Thủ.

Trên thực tế chính là nhìn hắn mà thấy gai mắt, đem hắn điều khỏi Di Lăng thành.

Quân doanh của Lý Vân Thư ở bên cạnh thổ thành, trời vừa sáng, một người bán hàng rong mặc vải xám áo thô bèn quây gánh đi tới trước cửa quân doanh.

‘Đứng lại!'

Binh lính Thủ doanh hét to một tiếng: “Nơi này là trọng địa quân doanh, mau tránh khỏi đây!”

Người bán hàng rong lại không chút hoang mang nói: “Xin bầm báo Lý Vân Thư tướng quân, cử nói là cháu trai của người đã tới rồi.”

Chương 673: Di Lăng Cấp Biến (Hạ)

Lý Vân Thư có nằm mơ cũng không ngờ Lý Phương Chính lại đến, hắn cơ hồ cũng ý thức được gì, bèn lập tức lệnh cho thân binh dẫn hắn vào trong nội trướng của mình.

“Trong lúc binh hoang mã loạn này, con đến làm gì?”

Vừa mới gặp mật Lý Vân Thư đã phú đầu quờ trách, hắn thật sự đau lòng cho hành vi lỗ măng của đứa cháu danh nghĩa mà thực chất lại là con trai ruột rà máu mù này, nhung mặt khác cũng rất giận.

Lý Phương Chính quỳ xuống, “Phụ thân, xin hãy nghe theo một lòi của hài nhi.”

Lý Phương Chính tuy đã bị đem cho, nhung hắn vẫn xưng hô Lý Vân Thư là phụ thân, “Phụ thân, hài nhi không phải lỗ măng, hai nhi là vi đại sự mà đến.”

“Đợi đã!”

Lý Vân Thư đi đến ngoài cửa trướng, ngó nghiêng quanh quẩn một lúc, lại dặn dò thân binh, “Ta có việc nhà, ai cũng không gập!”

“Đợi đã!”

Hắn kéo rèm xuống, rồi mới lại đi vào trong trướng, hạ thấp giọng xuống.

“Việc thế này?”

“Phụ thân, hài nhi hiện đang là hiệu úy quân Bắc Đường!”

“Con… tòng quân rồi ư, lúc nào thế?

Sao ta lại không biết?"

“Hài nhi đi tòng quân từ năm ngoái, đang trú phòng tại Hán Trung, giờ đã là hiệu úy rồi.”

Lý Vân Thu biết việc thăng tiến trong quân An Tây rất khó, phải toàn dựa vào bán lĩnh và quân công, quân đội thông thưởng quân chức cũng khá thấp, nhưng bọn Triệu Sùng Thứ, nếu ở Nam Đường chắc đã được lên chức đại tướng quân từ lâu rồi, nhung quay về Bắc Đường, thì chi mới là một trung lang tướng.

Con trai minh tòng quân mới một năm hơn mà muốn thăng làm hiệu úy thì có mà nằm mơ!

Trừ khi là…

Nghĩ đến đây, hắn không thể không lo lắng.

Hắn ngồi xuống nhìn chằm chằm con trai minh hỏi: “Con hây trà lời thật cho ta, Rõt cuộc thế là thế nào, con đến đây làm gì?”

Lý Phương Chính trước khi đến đây đã nhận được huấn luyện của tình báo đường,

“Phụ thân, con quà thực đã tòng quân rồi, vốn dĩ trú phòng tại Đồng Quan.

Mới đây không lâu, quân đội của bọn con đã được điều đến Hán Trung, con cũng đi theo đến đây, hiện đang có hai mươi vạn đại quân Hán Trung tụ tập, Lý Quang Bật được nhậm mệnh làm chinh nam nguyên soái.”

“Hai mươi vạn đại quân?!”

Lý Vân Thư giật mình, hắn biết thưởng Hán Trung trú quân là năm vạn, đột nhiên gia tăng thành hai mươi vạn đại quân, vậy không phải nói, Lý Khánh An thật sự muốn đến đánh Nam Đường rồi.

Các tin đồn ngoài lề rất nhiều, căn bàn đều là tin Bấc Đường sắp đến tiến công Tương Dương.

Giờ xem ra hóa ra là muốn tiến công Nam Đường toàn diện, tình thế không hay rồi!

“Tam lang, vậy con đến tìm ta làm gì?”

“Phụ thân chắc vẫn cHứa biết, Triệu Sùng Thứ tướng quân đã dẫn năm vạn đại quân đến hà cốc Hoàng Bách, cách phụ thân đã rất cận kề.”

“Cái gì?!”

Lý Vân Thư giật này minh, hắn trợn tròn mắt hỏi, “Con nói sao?

Triệu Sùng Thứ đã đến rồi ư?”

“Đúng thế!

Hài nhi chính là đi theo quân đội đến đây.”

Lý Vân Thư có phần hoàng loạn, hắn lật bàn đồ ra chi vào hà cốc Hoàng Bách hỏi: “Co hãy mau nói cho ta biết, quân đội của Triệu Sùng Thứ ở đâu?”

Lý Phương Chính lại lắc đầu nguầy nguậy, “Hài nhi chính là xích hầu của quân Bách Đường, phụ thân nghĩ con sẽ nói sao?”

“Con…”

Lý Vân Thư bất lực ngồi phịch xuống, hắn ngần ngơ nhìn con trai nhỏ nhất của mình, mãi một hồi sau mới khẽ giọng hôi, “Thế con nói thật đi, có phải con đến đê khuyên ta đầu hàng?”

“Con chi muốn hỏi phụ thân một câu, phụ thân giờ là quân Đường hay là phán quân?”

Toàn thân Lý Vân Thư run lên, hắn hiểu ý của con trai mình, quân Đường Trường An, quân Đường Thành Đô, không có gì gọi là đầu hàng, chi là xem ngươi ủng hộ triều đình bên nào, từ mặt tình cám mà nói, Lý Vân Thư là người Trường An, hắn đương nhiên ủng hộ Trường An, chi là Lý Hanh đối xử với hắn cũng không tổi.

Lý Vân Thư vốn vẫn cho rằng hắn bị đoạt quyền biển vị không liên quan gì Lý Hanh, là do Ngư Triều Ân tự ý.

Đó giống như tiềm thức của hắn, cũng là một cách tự đánh lừa mình, đường đường một chủ tướng Di Thẳngg bị biển, Lý Hanh làm sao có thể không biết chứ?

TênNgư Bào Bảo ngông cuồng kia cũng từng chi vào mũi hắn mắng rủa: “Ngươi biết vi sao ngươi xui xèo không?

Vì ngươi là người mà Cao Tiên Chi đề bạt lên!”

Có lẽ đó mới là nguyên nhân căn bàn.

Lý Vân Thư trong lòng hiểu, chi là hắn không muốn đối mật, không muốn thừa nhận.

Lý Vân Thư đã hiểu mục đích con trai minh đến đây, chính là muốn hắn đầu hàng, hắn cũng biết binh lực Nam Đường tuy nhiều, nhung kỳ thực lại không ra gi, hơn nữa có hoạn quan như Ngư Triều Ân nắm binh quyền, danh tướng Cao Tiên Chi còn vì bị đế vương nghi kỵ mà bị bức ép bỏ đi, bọn họ làm sao có thể đối kháng với quân Bắc Đường danh tướng đầy rẫy.

Bắc Đường giờ đây đã chuẩn bị đại cử tiến công Nam Đường, Nam Đường đại thế đã qua, hắn còn gì để lưu luyến chứ?

Đầu hàng không phải không được, nhung đầu hàng ai đây?

Triệu Sùng Thứ có quan hệ không tổi với hắn, nhung nếu muốn hắn phải đầu hàng Triệu Sùng Thứ, thi có phần…

Trừ khi hắn đã không còn đường khác lựa chọn!

Lúc này Lý Phương Chính rút ra một lá thư trịnh trọng đưa cho phụ thân.

Lý Vân Thư vừa liếc sơ thư một phát xong bỗng chốc bừng dậy, chi thấy trên thư có viết: Thiên gách thượng tướng - An Tây tiết độ sứ Lý Khánh An gửi Di Thẳngg tướng quân Lý Vân Thư.

Tay hắn có phần run run, đây là thư thân bút của Lý Khánh An!

Hắn run rầy mờ thư ra, rút thư ra đọc, cẩn thận đọc một lượt xong lại đọc thêm một lượt, cứ sợ mình sẽ đọc thiếu chữ nào.

Phong thưởng và đãi ngộ của Lý Khánh An dành cho hắn khiến hắn thờ phào một hơi dài, ở đoạn cuối thư Lý Khánh An còn hứa hẹn sẽ đưa người nhà tại Thục Châu của hắn rời khỏi, như thế này thì hắn còn gì phái lo lắng nữa chứ?

Hắn huơ huơ thư, có phần đắc ý hỏi con trai: “Lá thư này Triệu Sùng Thứ đã đọc qua cHứa?”

“Thư do Triệu vương trực tiếp đưa cho con, Triệu tướng quân có biết trên người hài nhi có thư, nhung cHứa cho hắn đọc.”

“ừm!

Tốt nhất là hắn cHứa đọc qua.”

Lòng Lý Vân Thư như nhẹ nhõm hẳn, tâm trạng bỗng chốc cũng vui lên nhiều, cười nói: “Triệu Sùng Thứ muốn ta giúp hắn thế nào, hắn có nói không?”

Lý Phương Chính thấy phụ thân cuối cùng cũng nhận lòi, bỗng chốc mừng rỡ, vội

nói: “Có!

Triệu tướng quân đã truyền miệng, hài nhi vẫn nhớ rõ mồm một, Triệu tướng quân nói, dù thế nào chăng nữa cũng phải dụ được Ngư Bào Bào ra ngoài thành.”

“Dụ hắn ra khỏi thành ư?”

Lý Vân Thư hơi chau chau mày, phái làm sao mà lừa được hắn đây?

Phải nắm được điểm yếu của Ngư Bào Bảo mới mong làm được.

Di Thẳngg là một huyện, cũng là châu trị sỡ tại của Thiểm Châu, nhung Di Thẳng lại không lớn, huyện thành chi có vài vạn dân khấu, cộng thêm số dân ở các thôn trang xung quanh, cả huyện Di Thẳngg dân khẩu không đến mười vạn.

Nhung Di Thẳngg trú binh không ít, có hai vạn đại quân, Ngư Triều Ân lệnh nghĩa tử của minh làm Di Thẳngg chủ tướng, thống soái quân đội Di Thẳngg.

Hai vạn đại quân ngoài năm ngàn quân đội trú phòng Hạ Lao trấn ra, tất cà một vạn năm ngàn người đều toàn bộ trú thủ trong huyện thành Di Thẳngg.

Vốn dĩ huyện thành rất yên ắng, nhung mấy hôm nay lại trờ nên hỗn loạn, nguyên nhân là có hàng vạn dân chạy nạn ùa vào Di Lăng, nào già nào trẻ dắt nhau đến, khiến cả thành Di Thẳngg trờ nên hỗn loạn vô cùng.

Hơn nữa những dân chạy nạn nàyđa số là gia quyến của quân phương, Ngư Bào Bào không dám quá hung hăn đuôi đi.

Nghĩa phụ của hắn cũng có viết thủ lệnh đến, là hãy cho họ lương thực, để họ sớm quay trờ lại Thục.

Nói thi dễ nhung làm thì khó, nhung dân chạy nạn này đến Di Thẳngg, phảng phất như vào Thục, hi vọng ủng hộ họ chạy nạn đã biến mất, bỗng chốc thả lõng, có rất nhiều người đều sinh bệnh, gần một nữa còn lại càng vì e ngại đường đi Thục Đạo, không nguyện tiếp tục tây hành, chi muốn ở lại Di Lăng, đuổi cũng không được, mà giữ cũng không xong, khiến Ngư Bảo Bảo đau đầu khôn tả.

Khiến hắn thiểu não hơn cà là những người di dân này cứ đi loan tin khắp nơi nào là quân Bắc Đường lợi hại thế nào, nào là toàn là quân chú lực An Tây, quân Nam Đường sớm muộn cũng bị tiêu diệt sạch thôi, khuyên thủ hạ hắn hãy bỏ chạy, khiến trên dưới quân đội lòng quân bàng hoàng, sĩ khí tụt xuống nặng nề.

Chiều ngày đó, một tin khiến Ngư Bảo Bào không thể nhịn được nữa truyền đến, một doanh thủ thành môn phía bắc tông cộng có năm trăm binh sĩ, dưới dẫn dắt của hiệu úy đã tập thể đào tầu.

Lúc này Ngư Báo Báo mới ý thức được đề dân chạy nạn vào thành thật là một sai lầm.

“Binh!”

Một tiếng ầm vang, ly trà trên bàn bị hắn đập cho tung lên, hắn giận dữ đủng đủng hạ lệnh: “Truyền lệnh tam quan, nếu có ai dám dấy động lòng quân, lập tức chém ngay tại chỗ không tha!”

Ngư Bào Bào ngồi yên không nổi nữa, hắn lập tức trờ lên ngựa, dắt theo đao đi tuần tra xung quanh nội thành, nếu gặp phái ai muốn lung lay lòng quân, hắn phải tận tay giết chết.

Di Lăng vốn dĩ đã nhỏ, bỗng chốc gần hai vạn dân chạy nạn ùn đến, khiến cà huyện thành trờ nên vừa dơ vừa bẩn, hỗn loạn không ra gì, cơ hồ tất cả nhà trống đều bị ở đầy, và còn rất nhiều người không chỗ cư trú bèn tùy tiện dựng lều ven đường, xâm

chiếm đường phố, khiến các đường phố vốn dĩ thoáng đăng bỗng nhiên trở nên vừa nhỏ vừa chật, nước bẩn đọng lại không thoát, mùi thối rửa bốc lên xung quanh.

Ngư Bảo Bảo tuy không phái hoạn quan, nhung hắn từ nhỏ được sống trong nhung lụa, xung quanh quá dơ bẩn hắn khó mà chịu nổi.

Hắn bịt mũi lại, từ trong lều đi ra.

Mãi ra đến ngoài bãi đất trống mới thấy không khí thoáng hẳn.

Hắn giận dữ quay sang nói với phó tướng Tiêu Đức Quỹ: “Ta thật không chịu nổi rồi, lão gia tử sao lại để bọn điêu dân này trốn về, giờ ta phái làm sao đây?”

Tiêu Đức Quý là phó tướng mà Ngư Triều Ân an bài đến hỗ trợ Ngư Bảo Bảo, tuy hắn cũng không có bản lănh gì, nhung dâu sao cũng xuất thân nhà lính, ít nhiều cũng dẫn được một ít binh sĩ, nhung hắn không ngờ được rằng Ngư Báo Báo tuy tuổi còn trẻ, nhung tham vọng về quyền lực lại cực lớn, hắn gom tất cà quân quyền trong tay, để Tiêu Đức Quý đã trở thành món trang sức.

Tiêu Đức Quý cười mếu nói: “Thiếu soái, đây còn không đến nỗi nào đâu, mới có ba vạn người hơn, sau cùng chi giữ lại một vạn hơn, ty chức thấy phía Hạ Lao trấn còn vất vả hơn, nhiều dân chạy nạn như vậy đến đó đòi lương thực, Lý Vân Thư phải làm sao ứng phó đây? ”

“Hắn không ứng phó được thì cút xéo!”

Nhắc đến Lý Vân Thư, sắc mặt Ngư Bào Bảo lại đầy khinh khi, “Nói thực, để hắn gác thù lương thực, ta đây còn không yên tâm nữa là!”

“Hắn dẫu sao là Di Thẳngg chủ tướng thánh thượng đã bổ nhiệm, nếu đuổi hắn đi như thế không hay lắm, tốt nhất là đợi lão gia từ xin thánh thượng hạ chi điều hắn đi.”

“Ngưọi nói có lý!”

Ngư Báo Bảo chép miệng nói: “Ngày mai ta sẽ viết thư cho lão gia tử, đế người nói với thánh thượng, để ta khỏi phái suốt ngày lo lăng thâp thòm vì hắn.”

Ngay lúc này, bỗng có một binh sĩ chạy như bay đến, “Ngư tướng quân!

Ngư tướng quân!”

“Ngươi chạy nhanh thế bộ c ma đuổi à?”

Ngư Báo Báo lớn tiếng mắng hắn một câu, “Có việc gì thế?”

'

Binh sĩ chạy lên trước hổn hển nói: “Hạ Lao trấn có khói nổng bốc lên, không biết nguyên do gì!”

“Á!”

Ngư Bảo Bảo giật mình, hắn thúc ngựa phóng về phía thành lâu thành tây, Tiêu Đức Quý cũng đi theo.

Hai người họ xuống ngựa dưới chân thành xong bèn một mạch chạy thẳng lên thành đầu.

Trên thành đầu đã chen đầy rất nhiều binh sĩ, tất cà mọi người đều nhìn về phía tây.

Ngư Bảo Bào xông đến chỗ gò thành, lấy tay dắt trên mắt nhìn về phía tây.

Quà nhiên hắn đã nhìn thấy khói nổng cuồn cuộn bốc lên phía Hạ Lao trấn.

Bọn họ cách đấy đến năm mươi dặm, năm mươi dặm còn nhìn thấy khói nổng này, có thề tường tượng ra được lửa lớn nhường nào tại hiện trường.

“Đây Rõt cuộc xảy ra việc gì?”

Ngư Báo Bảo phát hoàng nguyền rủa, “Cái con lợn ngốc nghếch Lý Vân Thư kia còn cHứa đưa thư đến sao?”

Trên tường thành tây bỗng chốc trầm mặc, các binh sĩ đại đa số đều là bộ hạ cũ của Lý Vân Thư, Ngư Bào Bào dám công khai thẳngg mạ Lý tướng quân, quả thực khiến họ trong lòng bất măn.

Tiêu Đức Quý phát hiện được bất măn của binh sĩ, hắn vội đứng ra giãi bày: “Hạ Lao trấn là trọng địa lương thào, nếu có thất thoát gì, e rằng Lý tướng quân sẽ không chịu nổi tội này, Ngư thiếu soái chi là lo lắng thay hắn thôi!”

Ngay lúc nào một binh sĩ chi thẳng lên trời hô to: “Mau nhìn kìa, chim câu đã về!”

Quà nhiên trên trời là hai con chim câu mang thư từ phía tây bay đến, đây là tin Lý Vân Thư đưa về.

Ngư Bào Bào vội nói: “Mau!

Mau lấy thư cho ta!”

Chim câu đã vào thành, chi một chốc sau binh sĩ bèn chạy lên đưa thư cho Ngư Bào Bào.

Ngư Bào Bào đã mất hết kiên nhẫn vội mỡ thư ra, hắn bỗng chốc lại lớn tiếng chửi rủa, “Cái tên khốn này, có chút việc nhỏ này mà cũng không bình ổn nổi sao?”

“Thiếu soái, đã xảy ra việc gì thế?”

Tiêu Đức Quỹ đi lên hói.

“Có dân tỵ nạn cướp lương thực, kết quà dẫn đến một số binh sĩ tạo phàn, binh sĩ cũng tham gia vào cướp lương.

Lý Vân Thư đã khống chế không nổi tình hình, đang cầu cứu ta đây!”

“Thiếu soái, Hạ Lao trấn là trọng địa lương thào, không thề có sơ xuất gì.”

“Ta biết rồi, tên ngốc đó ta cũng không cách gì với hắn, hay ngươi dẫn năm ngàn huynh đệ đi chi viện vậy!”

“Thiếu soái, chúng ta không biết được con số dân tỵ nạn và bao nhiêu binh sĩ làm phàn, nếu người nhiều quá, e rằng năm ngàn người trấn áp không nổi!”

“Mẹ nó, không lẽ phải để ta đi sao?”

Lúc này, Tiêu Đức Quỹ bỗng đào mất, hắn bỗng kéo tên Ngư Bào Bảo sang một bên, khẽ giọng cười nói: “Thiếu soái, chúng ta không phải vẫn cứ sầu não vi không có cơ hội sao?

Giờ không phái là một lương cơ trời phú để trừ khử tên Lý Vân Thư kia

Ngư Bào Bào lănh hội, hắn vỗ tay một phát, đúng rồi!

Sao lại hắn lại không nghĩ ra chứ!

“Được!

Ta sẽ đích thân đi trấn áp, thuận tiện cũng dẹp hắn luôn!” sắc mật Ngư Bào Bào bỗng trờ nên ghê gớm.

Nửa canh giờ sau, Ngư Bảo Bào dẫn theo một vạn quân đội rời khỏi thành Di Thẳngg đi về phía Hạ Lao trấn, lúc này đã là lúc hoàng hôn, theo lộ trình vào thời gian tính toán, họ sẽ đến được Hạ Lao trấn khi vào lúc ngày mai trời sáng.

Hà cốc Hoàng Bách nằm ở ngay chính giữa huyện thành Di Thẳngg và Hạ Lao trấn, Hoàng Bách thủy xông ra khỏi hiệp cốc, cung một nhánh lưu khác gặp nhau, và lại kéo dài mười mấy dặm trên một vùng đồi núi tương đối bằng phăng, cuối cùng mới chảy vào sông Trường Giang.

Cho nên từ Di Thẳngg đến Hạ Lao trấn nhất định phải vượt qua Hoàng Bách thúy.

Lúc qua sông Hoàng Bách không cẩn phái tàu thuyền gì, có một cây cầu gỗ có thể trực tiếp thông qua.

Cầu gỗ nằm ở vùng đồi tương đối thấp, vùng này rừng rậm rạp, dân số tHứa thớt, con đường quan đạo hơi hẹp xuyên qua giữa rừng rậm.

Do không có nhiều người tại vùng này, thưởng có dã thú xuất hiện, vì thế các khách thương thưởng phải đi cùng đoàn với nhau.

Vào lúc canh một, Ngư Báo Báo dẫn một vạn quân cuối cùng cũng đến cầu gỗ, bất đầu qua cầu, từng nhóm từng nhóm binh sĩ nhanh chóng vượt qua cầu qua bờ bên kia.

Ngư Bào Bào đứng ở chinh giữa đội, hắn có phần nơm nớp lo sợ nhìn về bốn phía.

Thời tiết không đến nỗi nào, trên trời đầy sao, không có trăng, đêm sáng, nhung xung quanh lại toàn là cây rừng cao to, rậm rạp không thấy được tận cùng.

Đêm yên tĩnh một cách đáng sợ, cả tiếng sâu bọ hay tiếng động vật hoang dã gào thét cũng không có.

Không biết đằng sau rừng rậm đen thum thủm này có gì đang tiềm ẩn, khiến hắn chợt rùng mình.

“Truyền lệnh binh sĩ hãy gia tăng tốc độ!”

Ngư Bảo Bảo thức ngựa phóng thẳng lên cầu gỗ về phía bờ bên kia.

Trên cầu chen chúc đâu đâu toàn là binh sĩ, Ngư Báo Báo đã đi qua, phía sau còn có bốn ngàn mấy binh sĩ đang chen lấn trên quan đạo, hai bên rừng rậm cách họ chi có chừng mười bước.

Ngay tại lúc này, chi nghe một tiếng mõ vang lên, trong rừng rậm phía bờ đông đột nhiên vạn tiễn cùng phát, đang ào ào phóng đến phía quân đội Nam Đường không chút phòng bị.

Trên quan đạo tiếng kêu thất thanh thám thiết vang vọng, bỗng chốc đại loạn, chi trong một chốc hàng ngàn người bị bắn ngã.

Và đồng thời, quân Nam Đường bờ tay cũng bị phục kích, tiễn như vũ bão, đang rào rào bắn ngã binh sĩ.

Tất cà binh sĩ đều bàng hoàng, thậm chí quên cả bỏ chạy, cũng mấy năm rồi họ hoàn toàn không có chút ý thức về chiến tranh, hoàn toàn không ngờ quân Bắc Đường

“Hồi bầm tướng quân, người từ bên Tương Dương chạn nạn tới rất nhiều, rất nhiều là gia quyến của trú quân Tương Dương, nghe đồn là Tương Dương sắp có đại chiến, vì vậy gia quyến bọn họ mới triệt về Thục Trung trước, đông tới vạn người, tình báo đường đã đến khoảng hơn sáu mươi người, lèn vào trong đám người chạy nạn rồi, bọn họ nói là phụng mệnh đi tới Thành Đô, là bọn họ nhận ra bọn thuộc hạ trước, đội chính thinh cầu bọn họ hiệp trợ, mọi người bèn cùng nhau vào thành rồi.”

Triệu Sùng Thứ lại cẩn thận nhìn nhìn bàn đồ, hỏi: “Thành bào phong hỏa ở phía trước còn tổn tại không?”

Chỗ đi ra của sơn cốc trước mật, có một tòa thú bảo phong hỏa, chính là do Triệu Sùng Thứ xây lên, lúc đó là để đề phòng quân Bắc Đường tò noi này đi ra, Triệu Sùng Thứ biết rằng, tòa thú bào phong hỏa kia không lớn, nhiều nhất chi có thể đóng quân hai mươi người, đây cũng là việc hắn khá là lo lắng.

Xích hầu lắc lắc đầu nói: “Thú báo phong hỏa vẫn còn, nhung đã không còn trú binh nữa, bên trong mọc đầy cô hoang.”

“Con mẹ nó!”

Triệu Sùng Thứ thầm mắng một tiếng, tên Ngư Bào Bảo này cả sự phòng ngự tối thiểu nhất cũng không suy nghĩ tói nữa.

Bây giờ mọi thứ đều khá là thuận lợi, quan trọng chính là xem trú quân của Hạ Lao trấn rồi.

Hạ Lao trấn có năm nghìn trú quân, tướng lĩnh thủ quân tên Lý Vân Thư, người Trường An, năm xưa Dương Quốc Trung tiến công Nam Chiếu thất bại, Lý Long Cơ bất đắc dĩ bèn đem Cao Tiên Chi từ An Tây điều tới Kiếm Nam, lại đem mấy vạn phủ binh Quan Trung điều tới Kiếm Nam, tên Lý Vân Thư này chính là một đô úy phủ binh lúc đó, theo quân đi vào Kiếm Nam, trong việc binh đình phiến loạn Nam Chiếu khá có công tích, được Cao Tiên Chi đề bạt làm tướng quân, có tư giao rất tốt với Triệu

Cùng lúc với Ngư Bảo Báo gặp mai phục, dưới thành Di Thẳngg cũng có một đội quân giá đáo, khiến quân thú Di Thẳngg giật mình, người đến lại là Lý Vân Thư.

Hắn hình như đã thọ thương, trông rất ư lết thết, binh sĩ thù hạ cũng không đủ ngàn người.

Tiêu Đức Quý nhận được tin, trong lòng thầm giật mình vội chạy lên thành đầu, dưới ánh lửa hắn nhận ra đấy là Lý Vân Thư.

“Lý tướng quân, thế nào là thế nào?”

Lý Vân Thư phẫn hận đáp: “Ngư quân sứ để dân tỵ nạn trốn về phía tây, không những hùa nhau cướp bóc, còn khuấy động binh sĩ tạo phàn, kết quà hơn nửa binh sĩ đều phàn biến, ta không đủ sức trấn áp, chi đành trốn ra.

Tiêu tướng quân, chiều nay ta phát tin cầu viện, vi sao các ngươi không tăng viện?”

Tiêu Đức Quý ngỡ ngàng, hắn kinh ngạc nói: “Ngư thiếu soái đã dẫn quân đến tăng viện cho ngươi, các ngươi không lẽ không gặp được nhau sao?”

“Không thấy!”

Lý Vân Thư cũng rất ư kinh ngạc, “Thiếu soái xuất phát vào lúc nào?”

“Khoáng chừng xế chiều, nhận được tin cầu viện của người thì đi liền, có thể trên được các ngươi đã đi khác đường.”

Từ cầu Hoàng Bách đến Di Thẳngg có mấy con đường, rất có khả năng mỗi người đi đường khác nhau, Tiêu Đức Quý không chút hoài nghi, hắn thấy phần lớn thủ hạ của Lý Vân Thư đều bị thương, hơn nữa số người còn không đủ ngàn người, bèn nói: “Lý tướng quân vào thành rồi hăn nói, hãy chữa trị cho huynh đệ nữa.”

“Đa tạ Tiêu tướng quân, ta chi cẩn xử lý vết thương chút ít, rồi trờ về Hạ Lao trấn ngay, ta lo lắng cho an toàn của lương thực.”

Tiêu Đức Quý hừ một tiếng, trong lòng nghĩ: “Ngươi lo lắng cho an toàn của ngươi trước đã đi!”

Hắn dặn dò hai bên, “Mờ thành!”

Cửa thành từ từ mờ ra, cầu treo được hạ xuống, Lý Vân Thư dẫn quân đội rồng rắn đi vào, Tiêu Đức Quý đi lên nghênh đón.

Hắn thấy toàn thân Lý Vân Thư đều bê bết máu, sau lưng còn đang bị mấy cây tiễn cắm vào, không khỏi giật mình, “Lý tướng quân, ngươi bị thương không nhẹ đâu!”

Lý Vân Thư cười lạnh một tiếng, huơ tay ra lệnh: “Bắt lấy hắn!”

Mấy binh sĩ đằng sau hắn lập tức cùng ùa lên, ghì chặt Tiêu Đức Quỹ xuống đất.

Tiêu Đức Quý bàng hoàng, sang sàng giọng la toáng lên: “Lý Vân Thư, ý ngươi là ý gì đây?”

Mấy mươi thân binh đằng sau hắn muốn xông lên cứu tiếp, nhưng lại bị binh sĩ của Lý Vân Thư trùng trùng bao vây, còn các binh sĩ khác lại sợ khiếp vía, không biết xảy ra việc gi, ai cũng không dám lên giải cứu.

Lý Vân Thư cao giọng hô hào: “Các vị huynh đệ, Ngư Triều Ân câu kết thái từ phát động chính biến cung đình, thái tử đã thất bại giết đi, ta phụng mật chi thánh thưọaig truy bất Ngư Bào Bảo, không liên quan mọi người, Tiêu Đức Quý có tham gia mưu phàn, đương tru di cửu tộc!”

Tiêu Đức Quỹ lớn tiếng rủa: “Ngươi nói bậy!”

Lý Vân Thư ra hiệu nháy mắt, một binh sĩ lập tức nhanh tay hạ đao, chém bay thủ cấp Tiêu Đức Quý.

Đáng thương thay cho Tiêu Đứng Quý còn cHứa biết việc gì đã xảy ra bèn lớ ngớ chết đi.

Thân binh của hắn thấy chú tướng đã chết, đều lũ lượt quỳ xuống đầu hàng.

Lý Vân Thư giơ cao đầu người Tiêu Đức Quý lên, một lẩn nữa hô to: “Toàn quân hãy nghe theo mệnh lệnh của ta, lập tức về doanh, ai không chịu quay về xem như tham dự mưu phàn xử trí!”

Những binh sĩ này vốn dĩ đều là bộ hạ cũ của Lý Vân Thư, họ rất ư tin tường Lý Vân Thư, thấy tướng quân đã quay về ai ai đều vui mừng vô cùng, cộng thêm liên quan đến tội mưu phàn chu cừu tộc, các tướng sĩ không một ai dám ở lại, lũ lượt chạy về doanh.

Chi một chốc thôi trong ngoài thành môn đã không còn một binh sĩ nào.

Lý Vân Thư thấy hiệu quả rất tốt, bèn đắc ý cười cười, dặn dò con trai ở đằng sau: “Được rồi!”

Lý Phương Chính trương cung, “Vèo!” một cây tiễn lửa vút vào trong không đêm đen nổ cái “Bùng!”.

Ánh lừa tung tóe, trông đặc biệt sáng lạn trên không.

Lý Vân Thư ngầng đầu quan sát, đây còn là lẩn đầu hắn thấy loại tiễn hỏa dược này, trong lòng không khỏi kinh thán.

Tuy đã nghe danh thiên lôi của quân An Tây lợi hại, không lẽ một cây tiễn cũng uy lực thế ư?

Rất nhanh sau đó, Triệu Sùng Thứ mai phục cách đấy vài dặm bèn dẫn một vạn hai ngàn đại quân đến thành Di Thẳngg, đại quân xếp hàng vào thành, Triệu Sùng Thứ xuống ngựa, chấp tay cười nói với Lý Vân Thư ra đón: “Chúc mừng tướng quân lập hạ kỳ công!”

Hai người họ tư giao rất tốt, Lý Vân Thư cũng chấp tay hồi lễ cười nói: “Nếu không có đại quân của Triệu huynh đến đây thì đâu ra công lao của ta?”

Hai người họ nhìn nhau cùng cười phá lên, Triệu Sùng Thứ còn một việc lo lắng, hắn lại hỏi: “Không biết thủ quân phía Tỷ Quy thế nào?”

Lý Vân Thư mỉm mỉm cười, “Triệu huynh yên tâm, Tỷ Quy thành chi có một ngàn quân thú, thú tướng La Quẩn là tâm phúc ái tướng của ta, đã đi theo ta nhiều năm.

Sáng sớm ngày mai ta sẽ đích thân dẫn quân đến đoạt thành Tỷ Quy cho tướng quân, tướng quân thấy thế nào?”

Triệu Sùng Thứ chấp quyền tán thưởng: “Bình định Nam Đường, công đầu thuộc về tướng quân!”

Chương 674: Mưa Gió Nam Đường

Lúc tin tức đánh lén Di Thẳngg thành công truyền tới Nhữ Châu, Lý Thịnh sớm đã sẵn sàng chờ phát động, lập tức phát động chiến dịch Tương Dương, trận chiến đầu tiên của chiến dịch Tương Dương chính là Nam Dương, chính như dự đoán của Lệnh Hồ Phi, quân Bắc Đường Dự Châu với khí thế không kịp trờ tay và nhanh tựa sấm sét thọc đến phía sau Nam Dương, cắt đứt đường lui của quân trấn thủ Nam Dương.

Ngay sau đó Lý Thịnh đích thân dẫn bốn vạn đại quân tiến công Nam Dương, đồng thời trong trận chiến Hướng thành đánh tan hơn một vạn người Lỗ Linh bộ của quấn trấn thủ Nam Dương, quân trấn thủ Nam Dương Điền Thần Công thấy đại thế Nam Đường đã mất, liền dẫn bốn vạn người dưới bộ mà đầu hàng quân Bắc Đường.

Trọng trấn Nam Dương thất thủ có nghĩa là cánh cổng lớn Tương Dương đã bị mờ ra, chi trong một ngày, gót sất của năm ngàn quân Bắc Đường liền giết đến Tân Dã, ba ngàn quân đóng trú ở Tân Dã huyện đầu hàng.

Tương Dương thành vô cùng hỗn loạn, lúc này Tương Dương thành còn có mười vạn đại quân, do Kinh Tương tiết độ sứ Lý Hoán thống soái, nhung thực quyền lại nằm trong tay quan quân dung sứ Ngư Triều Ân.

Lý Hoán và Ngư Triều Ân trước giờ vẫn có mâu thuẫn, mà trong giờ khắc khẩn yếu này, quan niệm trái nhau về quân sự lại càng khiến cho mẫu thuẫn giữa hai người bọn hắn càng thêm gay cấn, Lý Hoán chủ trương tụ binh Tương Dương mà thú vững, đồng thời để vườn không nhà trống, còn Ngư Triều Ân lại chủ trương tò bõ Tương Dương, lui giữ Kinh Châu.

Lý Hoán chi trích Ngư Triều Ân dùng người không khách quan, khiến cho Di Thẳngg thất thủ, đại quân không thể lui về Thục Trung, Ngư Triều Ân lại lớn tiếng mắng Lý Hoán trọng dụng Điền Thần Công, khiến Nam Dương bị mất.

Ngay tại lúc mâu thuẫn giữa hai người không ngừng tăng lên, quân Bắc Đường lại truyền đến tin tức ngoài dự đoán, do kho lương thảo Nam Dương bị cháy, khiến cho đại quân Lý Thịnh nhất thời không thể nam xuống.

Lý Hoán mừng rỡ, lập tức tự minh dẫn ba vạn quân đội đánh lén Tân Dã, có ý đồ muốn tiêu diệt quân tiên phong Bắc Đường, vực dậy lại sĩ khí, không ngờ kho lương thảo Nam Dương bị cháy chi là một cái bẫy, đại quân Lý Thịnh sớm đã vỏng ra Hồ Dương huyện Đường Châu cách Tân Dã trăm dặm, lúc quân Lý Hoán đến Tân Dã, Tân Dã đã sớm trờ thành một tòa thành rỗng không.

Mà Lý Thịnh sớm đã chờ đợi sẵn đã lâu nhanh chóng thọc vào phía sau họ, cắt đứt đường lương thảo của quân Lý Hoán, bao vây lấy ba vạn quân Lý Hoán ở Tân Dã.

Lương thào của ba vạn đại quân Lý Hoán bị cắt đứt, liên tục phát đi mười phong thư cầu cứu. nhưng Ngư Triều Ân không thèm quan tâm, roi vào thế đường cùng bất lực đó, Lý Hoán dẫn quân đột phá vỏng vây, nhung sĩ khí đã suy, trong lúc phá vây gặp phải thám bại, đại quân Lý Hoán tan tành, bản thân Lý Hoán cũng chết giữa loạn quân.

Không có Lý Hoán càn tay, Ngư Triều Ân quyết định bó Tương Dương, lui giữ Kinh Châu, hắn thừa dịp quân Bắc Đường vây khốn Tân Dã, không rành mà lo chuyện khác, bèn cướp sạch sành sanh kho Tương Dương phủ, dẫn bày vạn đại quân lui giữ Kinh Châu.

Chiến tranh một khi đã phát động, thì tình thế của nó thay đổi trong nháy mắt, hai ngày sau, Ngư Triều Ân dẫn đại quân lui đến Lạc Hương huyện.

Một tin tức không may truyền đến, Ca Thư Diệu từ Giang Hạ đánh tới đã dẫn ba vạn thuỳ quân công phá Kinh Châu, Kinh Châu đô đốc Trương Duy Cân bị chính tay Ca Thư Diệu giết chết, cả nhà Trương Duy cẩn bị diệt tộc, năm vạn quân trấn thủ Kinh Châu đầu hàng.

Mà lúc này, Tương Dương đã bị Lý Thịnh chiếm lấy, một đội quân khác do đại tướng Bắc Đường Lý Bão Chân dẫn ba vạn quân từ Giang Nam vội vã tới gấp hiện đã xuất hiện tại Dĩnh Châu, bắc có Lý Thịnh chiếm lĩnh Tương Dương, nam có Ca Thư Diệu công phá Kinh Châu, tây có Triệu Sùng Thứ cất đứt đường lui về Di Thẳngg, đông có Lý Bão Chân tiến vào chiếm giữ Dĩnh Châu, sang phía đông bấc thi có núi Đại

Hồng Sơn chặn đường, sang phía tây bắc thì có núi Kinh Sơn chặn đứt đường lui.

Ngư Triều Ân bốn bề thọ địch, quân tâm hoảng sợ, không ngừng xuất hiện hàng trăm hàng ngàn đào binh.

Ban đêm, một đội quân mấy trăm người hộ vệ mấy chiếc xe ngựa chờ đầy vật tư ngay ban đêm ra khỏi doanh, phụng mệnh Ngư Triều Ân đi đến Hán Thủy tìm thuyền, nhưng đội quân này một đi không trờ lại, cho đến sáng sớm hôm sau, các tướng lĩnh Bắc Đường mới kinh ngạc phát hiện.

Ngư Triều Ân không ngờ đã mất tích rồi.

Trong đại doanh Rối loạn như tơ vò, mấy trăm vị tướng lĩnh khẩn cấp mờ cuộc họp hiệp thương đường lui, cuối cùng với quyết nghị áp đảo bời đa số, nhất trí đồng ý đầu hàng Bắc Đường.

Mùng hai tháng bảy, gần bảy vạn quân Nam Đường dưới sự dẫn dắt của hành quân tư mã Cao Thích, chính thức đầu hàng với chù tướng Lý Thịnh của quân Bắc Đường.

Hai mươi vạn đại quân Nam Đường ở Kinh Tương toàn quân bị diệt, kết cục của quan quân dung sứ Ngư Triều Ân cũng làm người ta cảm thấy trơ trẽn, lúc hắn lén chạy khỏi đại doanh ngồi thuyền đi xuống phía nam. tiền của đầy thuyền của hắn gặp phải đám cướp biển Kinh Hồ dòm ngó, ở Miện Dương huyện đoạn sông Hán Giang bị tập kích, con thuyền lớn mà Ngư Triều Ân ngồi bị thủy quỳ chọc Thủng đáy thuyền mà chìm vào dưới sông, Ngư Triều Ân bị chết trong bụng cá, điều này thật đúng với họ của hắn.

Tin tức Kinh Tương sụp đổ rất nhanh bèn truyền tới thành đô, Lý Hanh cả kinh nổi giận đến hôn mê bất tinh, hắn sầu lo thành bệnh, nằm liệt trên giường bệnh…

Ban đêm.

Lý Hanh nằm ở trên giường bệnh, vè mặt vàng như sáp, tinh thần mỏi mệt, mặt đầy vè bệnh hoạn, Kinh Tương mất đi, hai mươi vạn đại quân bị diệt, Ngư Triều Ân bỏ quân mà chạy, mỗi một tin tức cũng đều như một lười đao cắm vào trong tim hắn, cộng thêm thể chất hắn vốn đà suy nhược, càng khiến cho hắn cuối cùng cũng không thể chịu nổi mà ngà xuống.

Có lẽ lúc sinh bệnh ý chí của con người lúc đó rất yếu đuối, Lý Hanh đà bắt đầu lo lắng đến hậu sự của minh rồi, ở bên người hắn là đại học sĩ Đậu Hoa đang đứng đó, hắn vè mặt nghiêm túc, đang chăm chú lắng nghe khẩu dụ của Lý Hanh.

“Trẫm đà suy nghĩ rất lâu…

Tính cách của Thái từ thô bạo, tàn nhẫn hiếu sát…

Nếu hắn kế ngôi…

Chi sợ không phải là phúc của dân chúng Thục Trung, trẫm… quyết định vẫn là để cho Bành vương kế vị là thích hợp nhất, ngự thư phòng của trẫm…”

Khẩu dụ của Lý Hanh đứt quăng, thanh âm rất nhỏ, hắn và Đậu Hoa đều hết sức chăm chú, nhưng không có phát hiện Trương hoàng hậu đứng ở phía sau rèm, Trương hoàng hậu không hề nhúc nhích, vểnh tai áp sát vào tấm màn dày cộm. nghe không sót một lời nào của Lý Hanh cả. trong mắt bà tràn ngập sự kinh hài, nhung lại không dám động đậy, sợ bị Lý Hanh phát hiện.

“Trẫm chi có nhưng lời này thôi…

Ngày mai ngươi cùng Vương tướng quốc, Thôi tướng quốc thương nghị đi!”

“Thần không quấy rầy bệ hạ nghỉ ngơi, xin cáo lui.”

Lý Hanh nhắm mắt lại, không nói gì nữa, Đậu Hoa lui xuống, lại qua một lúc lâu, Trương hoàng hậu cảm thấy Lý Hanh đã không có động tĩnh gì nữa, liền chậm rãi từ sau cửa sau lén đi ra ngoài…

Trương hoàng hậu bước đi vội vàng, từ tầm cung của Lý Hanh bước nhanh đi ra, bà vô cùng lo lắng, xuyên qua Lân Đức điện, trờ về tới tám cung của minh.

“Nương nương, đêm đà khuya, nương nương đi ngủ đi'

Trương hoàng hậu ngồi ở trước gương đồng, ngần ngơ mà nhìn vào gương mặt tái nhợt của mình trong gương đồng, Thánh Thượng ngã bệnh, bà cũng cảm thấy mình đà gìà thêm mười tuổi rồi, nếu đứa con trai bị phế, cuộc đời của bà còn có ý nghĩa gì nữa?

Bà thờ dài: “Lý công công còn cHứa tới sao?”

“Đà phái người đi thinh rồi.

đà trề thế này, Lý công công không chắc sẽ đến.”

Cung nữ vừa dứt lời. chi nghe ngoài cửa có người bẩm báo: “Nương nương, Lý công công tới rồi, bên ngoài hầu kiến.”

‘Mời hắn vào đi!”

Lát sau, Lý Phụ Quốc vội vàng đi đến, quỳ xuống hành lễ: “Lào nô Lý Phụ Quốc khấu kiến Hoàng hậu nương nương, chúc nương nương thiên tuế…”

Không đợi hắn nói xong.

Trương hoàng hậu liền ngắt lời hắn: “Lý công công, sự việc đến nước này rồi, chúng ta cũng đừng tốn thời gian cho việc lề tiết nữa, Hãy đứng lên đi!”

“Vâng ạ!”

Lý Phụ Quốc đứng lên, hắn mới từ ngoài cung trờ về. liền nghe nói Thánh Thượng bí mật triệu kiến đại học sĩ Đậu Hoa, hắn không biết đà xảy ra chuyện gì.

đang nghi hoặc trong lòng, thì Trương hoàng hậu liền khẩn cấp triệu kiến hắn. hắn lập tức đoán được nhất định là có liên quan đến Đậu Hoa rồi.

“Lý công công, sự tình không ồn a!

Thánh Thượng triệu kiến Đậu Hoa.

đã quyết định phế thái tử roi.”

Lý Phụ Quốc cũng hoảng sợ: “Nương nương, người nói thật sao?”

Trương hoàng hậu thờ dài một tiếng, gật gật đầu: “Cả đến thánh chi hắn cũng đà lập rồi. hình như giấu ở trong ngự thư phòng ấy, ta không có nghe rõ lắm, đoán chừng ngày mai Đậu Hoa sẽ đi lấy.”

Trong lòng Lý Phụ Quốc có một chút Rối loạn, buổi sáng Thánh Thượng còn nói với hắn sẽ không phế thái tử, buổi chiều lại còn kêu hắn đến núi Thanh Thành tim lăng huyệt, hắn vì không yên tâm thành đô mà lén lút quay trờ về, thì ra… thì ra Thánh Thượng kêu hắn đi xem thẳngg tẩm, thật ra chi là muốn để hắn tránh đi nơi khác thôi a!

Nghĩ thông suốt điểm này, mồ hôi trên trán Lý Phụ Quốc liền cHãy ra.

“Lý công công, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”

Trương hoàng hậu lòng nóng như lửa đốt: “Nếu không nghĩ biện pháp, hoàng nhi sẽ bị phế đi rồi.”

“Đừng nóng vội, nương nương đừng nóng vội!

Sự tình còn không đến mức xấu nhất.”

Lý Phụ Quốc ép bất mình tinh táo lại, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ đối gách: “Nương nương, như vậy, ta đi tìm thánh chi trước, sau đó mới đi bàn bạc với thái tử.”

Trương hoàng hậu dù sao cũng khác với phụ nữ bình thưởng, lúc bà tinh táo trở lại, bà cũng lập tức có đối gách: “Ta sẽ nghĩ biện pháp dặn ngự y, không cho bất kỳ ai tới thăm nra.

“Biện pháp của nương nương rất tốt, cẩn phải đem hắn cách ly ra, nô tài cũng sẽ phân phó các nô tài phối họp nương nương, không thê đê sự tình trờ nên nghiêm trọng thêm nữa.”

Lý Phụ Quốc và Trương hoàng hậu cũng đồng thời ý thức được nguy cơ mà bọn họ cùng gặp phái, cho dù trên lịch sử ở thòi khắc cuối cùng bọn họ trở thành kẻ đối đầu, nhung bời vì sự biến mất của Lý Dự, bọn họ vì có cùng chung lợi ích lại dẩn dẩn đi đến cùng phe, lúc này bọn họ cũng đều ý thức được, vận mệnh sống chết của thái từ thật ra

nằm trong tay Lý Hanh, chi cẩn khống chế được Lý Hanh, thì nhưng người khác đều không thành vấn đề.

Có một số việc không cẩn chi ra, trong lòng Lý Phụ Quốc và Trương hoàng hậu cũng đều biết rất rõ, mấu chốt là phải khống chế được ngự y.

Khác với việc độc chiếm bốn vạn hậu cung cua Lý Long Cơ, dục vọng chiếm Hữu phụ nữ của Lý Hanh không có lớn như vậy, hắn chi có hửng thú với quyền lực mà thôi, cũng vì nguyên nhân này, hoạn quan và cung nữ trong Nam Minh cung cũng không nhiều, sau khi vào đêm. các cung điện đều trờ nên vắng lạnh.

Ngự thư phòng của Lý Hanh nằm ở cung điện bên hông cẩn Chính điện, bốn phía có thị vệ tuần tra hộ vệ. có mấy viên hoạn quan chuyên môn tiến hành dọn dẹp vệ sinh, nghe lệnh của Lý Phụ Quốc, sau khi vào đêm, cánh cửa lớn của ngự thư phòng cũng đóng lại rồi, trong điện bên hông tối đen như mực.

Trong bóng đêm, vài tên hoạn quan bước nhanh đi tới, trực tiếp hướng điện bên hông mà đi, trường thị vệ tuần tra nhận ra người cầm đầu chính là nội thị giám Lý Phụ Quốc, không khỏi cười trừ nói: “Lý công công, khuya như vậy còn đến a!”

‘ừm!

Thánh Thượng mệnh ta tới lấy một số tấu chương.”

Lý Phụ Quốc bước nhanh đi vào điện bên hông. từng ngọn đèn được đốt sáng hẳn lên. trong đại điện tối đen trờ nên đèn đuốc sáng trưng rất nhanh, đèn trong ngự thư phòng cũng sáng lên, Lý Phụ Quốc vốn không hề có lẩn mò đến trộm thánh chi, ở bên trong cung, ngoại trừ Thánh Thượng và hoàng hậu ra, hắn chính là trời, hắn nói cái gì bèn là cái gì, ai dám có nửa chút hoài nghi hắn chứ.

Các hoạn quan cũng đều chờ ở ngoài cửa, trong ngự thư phòng chi có một minh Lý Phụ Quốc, Lý Phụ Quốc hầu hạ Lý Hanh mấy chục năm rồi, hiểu Lý Hanh còn hơn cả bản thân hắn. rất nhiều đồ vật, chính bản thân Lý Hanh cũng quên là không biết đê ở nơi nào rồi, nhưng Lý Phụ Quốc lại nhớ rất rành mạch.

Lý Hanh nói hắn viết một phần thánh chi đặt ở trong ngự thư phòng, thế thì hẳn là ở nơi nào?

Đầu tiên nhắt định sẽ không giấu đi, nếu giấu đi thì Đậu Hoa cũng sẽ tìm không thấy, thánh chi nhất định đặt ở nơi mà Đậu Hoa biết đến.

Lý Phụ Quốc khẽ suy nghĩ một chút liền hiểu được ngay, hắn bước nhanh đi đến trước hộp đế thánh chi. nơi này có một chiếc hộp bằng vàng dài một thước, cao hai thước, là nơi các hàn lâm học sĩ để ý chi đang soạn tháo, bên trong đều là những bản ý chi được dự thảo của hàn lâm học sĩ, sau khi được Lý Hanh phê chuẩn, ý chi sẽ chính thức được phát ra.

Lý Phụ Quốc lục tìm bên trong hộp vàng một lát. từ phía đáy cùng tìm được một phần thánh chi.

đà đóng ti ấn sẵn rồi, cái này xem như chính thức có hiệu lực rồi.

Hắn đại khái nhìn xem một lúc, đúng là thánh chi mà hắn muốn tìm, tái lập lại thái từ, chờ một chút!

Lý Phụ Quốc lại cẩn thận nhìn lại một lẩn nữa. hắn lập tức kinh sợ đến toát cả mồ hôi lạnh, đây không phải thánh chi phế thái tử, mà là ỷ chi Lý Hanh thoái vị, đế cho Bành vương Lý Cận trực tiếp đăng cơ.

Thì ra Lý Hanh là muốn thoái vị làm thái thượng hoàng, Lý Phụ Quốc bỗng nhiên ý thức được vấn đề nghiêm trọng rồi, nếu chi là phế thái tử, thì có lẽ bọn họ còn có biện pháp khác, có thể kéo dài một chút thời gian để thở, còn nếu như Lý Hanh thoái vị, trực tiếp đê cho Lý Cận đăng cơ, thì việc đầu tiên sau khi Lý Cận đăng cơ chính là làm thịt hắn Lý Phụ Quốc, nói cách khác, cái mạng còn con của hắn Lý Phụ Quốc chi có thể giữ trong hai ba ngày này thôi.

Khó trách Lý Hanh phải hắn đi ra ngoài tìm lăng huyệt rồi!

Chờ hắn trờ về. vừa lúc hoàn thành việc đăng cơ, có thể trực tiếp lấy hấn khai đao rồi. dụng tâm ác độc a!

Lý Phụ Quốc chậm răi đem thánh chi cất vào trong lòng ngực, sát khí nổi lên trong lòng hắn, hắn còn cHứa từng có ý muốn giết một người như hôm nay, giờ khắc này, Lý Phụ Quốc hạ quyết tâm, mặt hắn hung tợn đến đáng sợ.

Bóng đêm càng sâu thẳm, trong màn sương mù đen kịt tràn ngập sát khí. trước cửa đông cung có một chiếc xe ngựa đứng lại. vài tên tiều hoạn quan chạy lên trước, đỡ Lý

Phụ Quốc từ trong xe ngựa bước xuống dưới.

“A gia, thái tử đã ở đây chờ.”

“ừm!”

Lý Phụ Quốc hừ một tiếng thật mạnh, chắp tay sau lung bước nhanh vào trong cung, mới vừa đi vào trong nội cung. thái tử Lý Hệ liền đi lên đón: ‘Thượng phụ đến muộn như vậy, đà xảy ra chuyện gì sao?”

Lý Phụ Quốc có được danh xung thượng phụ là quyết định của Lý Hanh, hắn từng vô cùng tin cậy vào Lý Phụ Quốc, nhưng hiện tại quan hệ của bọn họ cũng theo mối nguy cơ đông cung mà chuyển biến xấu đi.

Ta đến tất nhiên là có việc lớn rồi, tới mật thất của ngươi đi!'

Lý Hệ với tâm trạng thấp thỏm không yên mà dẫn Lý Phụ Quốc vào mật thất của hắn, dáng người hắn rất cao lớn, rất thích vũ lực, cả người đầy tính khí thô bạo, có lẽ điều này cũng là một trong nhưng nguyên nhân mà các quan chủ yếu là quan văn trong triều không muốn ủng hộ hắn. bọn họ càng nguyện ý ủng hộ Bành vương Lý Cận người có tính cách văn nhược, đầy bụng kinh thư.

Mà đây cũng là nguyên nhân quan trọng mà Lý Phụ Quốc ủng hộ Lý Hệ, ích lợi của hoạn quan phần lớn là đối lập với triều thần, nếu Lý Phụ Quốc muốn nắm giữ đại quyền trong tương lai, thì hắn bèn cẩn một hoàng đế có đầu óc đơn giản, rất chán ghét với chính vụ của triều đình, Lý Hệ chính là sự lựa chọn tốt nhất.

Đi vào mật thất, hai người ngồi xuống.

Lý Hệ nhìn Lý Phụ Quốc, trong lòng tràn ngập bất an. nét mặt âm trầm của Lý Phụ Quốc làm cho hắn cảm thấy sợ hãi.

Trước ngày hôm qua, Lý Phụ Quốc mỗi lẩn nhìn thấy hắn cũng đều là cười tùm tim. trong giọng nói đầy sự ôn hoà từ tốn. nhung hôm nay, sự âm hiểm lạnh lùng của Lý Phụ Quốc là lẩn đầu tiên hắn nhìn thấy, trong lòng hắn se thắt lại từng đợt, một điềm báo không hay ùa vào trong lòng hắn.

‘Ngươi hãy nhìn xem cái này trước đi!”

Lý Phụ Quốc không có vỏng vo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, đem thánh chi trong lòng ngực trực tiếp đưa cho Lý Hệ, Lý Hệ có chút mờ mịt mà mờ thánh chi ra, vẻ mặt hắn soạt một tiếng trờ nên tái nhợt, phảng phất như biến thành một pho tượng đất, thánh chi từ trong tay hắn rơi xuống đất.

Lý Phụ Quốc lạnh lùng mà nhìn hắn, chờ hắn phản ứng lại, sau một lúc ìm, Lý Hệ Rõt cục cũng phản ứng lại được, hắn nắm mạnh cánh tay của Lý Phụ Quốc, quỳ xuống trước mật hắn. mang theo giọng nức nỡ hô: ‘Thượng phụ. thượng phụ, cửu cửu ta a!”

“Ngươi lo lắng cái gì, nói không chừng quân Bắc Đường lặp tức sẽ tới, để cho hắn đăng cơ không phải là rất tốt sao?”

Lý Phụ Quốc thản nhiên nói.

“Nhung mà!

Không đợi quân Bắc Đường đến, ta cũng đã mất mạng rồi.”

Lý Phụ Quốc chậm rãi gật đầu. tốt lắm, có thể nhìn thấy được điểm này, người này còn có thể cửu đươc!

Ánh mắt Lý Phụ Quốc sắc nhọn mà nhìn chăm chú vào Lý Hệ: “Vận mệnh của chúng ta giống nhau cả, điểm này ngươi hiểu cHứa?”

Lý Hệ gật gật đầu: “Ta hiểu được!”

“Tốt lắm, ta còn có một biện pháp có thể cửu mạng ngươi!”

Lý Phụ Quốc dùng một ngừ khí chậm rãi, không hề quay đầu lại, không để cho phản bác lại mà nói: “Trên thực tế. chúng ta cũng chi có một con đường có thê đi thôi.”

Chương 675: Cung Đình Chính Biến

Từ sau khi Cao Tiên Chi rời khỏi Thục Trung, Vũ Lâm quân đại tướng quân Quách Anh Nghĩa thay Cao Tiên Chi nhậm chức Kiếm Nam tiết độ sứ, nắm quân quyền Thục Trung.

Quách Anh Nghĩa nguyên là Lũng Hữu thái phỏng sứ kiêm Tẩn Châu đô đốc, trong thòi gian làm quan cực kỳ sa si hưởng lạc, hắn thích nhất là mã cầu và nữ nhân, để có thề hoàn mỹ kết hợp hai thứ này với nhau, hắn bèn cho huấn luyện vào nữ đội mã cầu, mỗi ngày phái ngốn vài chục quan đến vài trăm quan, khiến dân nộ quan hận.

Sau khi Lý Khánh An đông tiến đã bãi miễn chức vụ của hắn.

Việc này khiến Quách An Nghĩa cực kỳ phẫn hận Lý Khánh An, vì thế đã theo Lý Long Cơ vào Thục, khá được tín nhiệm của Lý Long Cơ, xuất nhiệm chức Vũ Lâm quân đại tướng quân, chẳng bao lâu sau hắn lại đến quy thuận tân chủ nhân Lý Hanh, đã lập công lao hăn mã trong chiến biến cung đình của Lý Hanh.

Khác với Cao Tiên Chi, Quách Anh Nghĩa rất biết cách làm quan, rất am hiểu quy tắc quan trường, hắn đặc biệt biết cách gió chiều nào theo chiều đó, tuyệt không có chuyện chết đứng dưới một cái cây.

Lẩn trước Đô Thành đại rà soát, hắn phóng rúng binh sĩ ngang nhiên cướp bóc, khiến trên dưới quân đội đều phát tài to.

Không những như thế, hắn còn bắt được năm ngàn mấy nhà bình dân có quân giới, lấy cớ thẩm tra thám từ Bắc Đường, thực tế làm việc cướp của tống tiền, mỗi người phái lấy giá từ hai mươi đến một trăm quan mới chịu thà người.

Chi mỗi khoản này, đội quân của hắn đã kiếm chác được hai mươi mấy vạn quan tiền, khiến dân phẫn sôi sục.

Triều quan cũng cực kỳ uất ức với hành vi của hắn, thậm chí có bá quan liên danh đàn hạch hắn. nhung bàn thân Quách Anh Nghĩa lại chẳng thèm để tâm, bàn thân hắn năm trong tay quân đội Nam Đường là quan trọng nhất, cũng cốc sợ bọn văn quan ngự

sử, cứ mặc kệ làm gì thì làm.

Nhà của Quách Anh Nghía chẳng ở trong nội thành, mà ở trong một tra viên tại bắc giao, đương hiên hắn cũng có phủ đệ trong Thành Đô, nhưng hắn lại chê trong phủ quá nhỏ, không cách nào chơi mà cầu được, nên bèn cả nhà dọn ra ngoài ngoại ô, cho xây một trang viên diện tích một trăm năm mươi mẫu. chi sân mà cầu đã chiếm trăm mẫu, mỗi ngày cử đến giờ xế chiều, hắn cũng phải cho cử hành một trận đấu mà cầu nữ tử, trên sân mà cầu hồng anh võ động, tiếng kêu oai oái của các nữ nhân liên tiếp, khiến Quách Anh Nghĩa xem mà hả hê cười to.

Có điều hai ngày nay hắn chẳng còn tâm tư nào xem mã cầu nữ từ, thái tử tranh quyền, Kinh Tương thất thủ, Bắc Đường áp cảnh, bao nhiêu cục diện bất lợi khiến tâm trạng hắn bỗng chốc trờ nên trầm trọng.

Hắn cũng ý thức được nhưng tháng ngày vinh quang của minh không còn bao ngày, nhung hắn vẫn ôm một tia hi vọng, sự tình không tốt lắm. nhung cũng không đến nỗi tổi, Bắc Đường chiếm lĩnh Kinh Tương chi vì tào vận cẩn thiết, trước khi tiêu diệt được An Lộc Sơn, bọn họ chắc chi gây áp lực với Nam Đường, chứ không thật sự tấn công như nhiều người dự đoán.

Đêm đà dẩn khuya dẩn.

Quách Anh Nghĩa vẫn chưa ngủ, bệnh của Lý Hanh lại khiến hắn có một dự cảm. có lẽ mấy hôm nay sẽ có việc gì đấy xảy ra, đi ngủ sẽ khiến hắn mất đi nhiều cơ hôi.

Đà gần một canh giờ, hắn ngáp ngắn ngáp dài, quả thực cũng hơi buồn ngủ, đặt gách xuống, hắn bèn đứng dậy chuẩn bị về phòng nghi.

Vừa mới đứng dậy, hắn đà nghe tiếng bước chân vội vã bên ngoài, đó là tiếng bước chân của thân binh hắn.

‘Đại soái!

Có người muốn khẩn cấp cầu kiến đại soái!

‘Là ai?”

‘Hình như là…

Lý Phụ Quốc.”

“Cái gì?”

Quách Anh Nghĩa ngỡ ngàng, Lý Phù Quốc đến rồi.

Quách Anh Nghĩa là ủng hộ Bành vương Lý Cận, không phải vì hắn đặc biết quý mến Bành vương Lý Cận. kỳ thực hắn phát hiện Lý Hanh muốn thay đồi thái tử. nếu như hoàng đế muốn đồi thái từ, hắn tất nhiên phải đi theo hoàng đế.

Nói thật thì hắn chẳng thích gì tên Bành vương, thân vương đó quá văn nhà yếu ớt, lại quá cứng nhắc, chi thích lời của bọn văn quan.

Nếu sau này hắn lên ngôi, kỳ thực bản thân Quách Anh Nghĩa cũng chẳng có được lợi ích gì.

Nhưng Quách Anh Nghĩa nhân tố đầu tiên xét đến là thái độ của hoàng đế, chi cẩn hoàng đế ủng hộ, dù cho đó là con lợn. hắn cũng sẽ ùng hộ hai tay, nhung Lý Phù Quốc lại là người của thái tử!

Hắn đến tìm mình, không lẽ muốn đê mình ủng hộ thái từ sao?

Nghĩ lại rất có khả năng này, Tương Dương đã xong, thái từ mất đi ủng hộ của quân đội Ngư Triều Ân, hình thế của hắn đang cực kỳ nguy cấp, đến tìm minh, may ra là đặt cược hết vào ván này.

Quách Anh Nghĩa trước tiên nghĩ đến là điều kiện, hắn lại hỏi: “Lý Phù Quốc đà mang sì theo?”

‘Hắn mang theo mấy chiếc rương to.”

Quách Anh Nghĩa ngẫm ngợi một hồi. cười nói: “Mời hắn vào đại đường chờ chốc lát, rương cũng cùng khiêng vào cho ta.”

Chi một hồi sau, Lý Phù Quốc bèn đi vào đại đường, hai mươi mấy thân binh của Quách Anh Nghĩa bèn khiêng năm chiếc rương to nặng trĩu vào đại đường, xếp thành hàng ngang.

Hôm nay Lý Phù Quốc đà cúi đầu đến cầu Quách Anh Nghĩa, tuy hắn có thể khống

chế lại Lý Hanh, nhung triều thần muốn đưa Lý cẩn lên. hắn hoàn toàn không cách gì.

Trong đó quan trọng nhất là ủng hộ của quân đội. năm ngàn Vũ Lâm quân đà tò ý ủng hộ Lý Hệ rồi. nhung vẫn còn mười vạn quân trú thù ngoại thành, thái độ của họ là quan trọng nhất.

Trong lịch sử hoạn quan sờ dĩ luôn luôn chiến thắng văn quan không nhưng chi vì họ năm giữ đại quyền trong nội cung, mà cả tác phong làm việc của họ cũng hoàn toàn khắc với văn quan.

Văn quan làm việc luôn lo si diện, phải có phong cốt, làm sì cũng phải một đợi, hai chờ, ba ngẫm nghĩ; còn hoạn quan đại đa số đều là chù nghĩa thực dụng, họ làm gì cũng trực tiếp hơn, hơn nữa làm gì cũng chi quan tâm đến vấn đề hiệu quả, rất biết nắm bắt thời cơ.

Như thế tối nay, Lý Hanh đã tỏ thái độ phế thái từ với đại học sĩ Đậu Hoa.

để hắn đi lấy tấu chương, nhung Đậu Hoa lại thấy sắc trời đà khuya, không gì phải vội, sáng mai mới đi lấy cũng không muộn, cử thư thái chậm rãi; nhung với Lý Phù Quốc lại ngược lại. hắn không nhưng tranh được thánh chi vào tay trước, hơn nữa còn định xong đại kế với hoàng hậu và thái tử. không nhưng như thế. hắn còn giữa đêm xuất thành, đến tìm sự ủng hộ của Quách Anh Nghĩa.

Cách làm của hắn tuy đơn giản nhung thực dụng, không nói gì đại nghĩa. chi dùng lợi ích trao đồi.

Chẳng mấy chốc Quách Anh Nghĩa đà đi vào đại đường, hắn liếc nhìn năm chiếc rương một mắt, bèn cười ha hả nói: “Khuya thế này rồi, Lý công công vẫn cHứa đi nghi sao?”

Lý Phù Quốc cười nói: “Đến thăm đại soái chút, thuận tiện cũng đề bày tỏ chút tâm

ý.”

“ồ!

Ta làm sao dám nhận tâm ý của Lý công công chứ?”

Lý Phù Quốc rất hiểu con người Quách Anh Nghĩa, tham tài háo sắc, hắn là do một tay Lý Long Cơ đề bạt, nhung lại phàn bội Lý Long Cơ, nói rõ người này trong lòng chi biết lợi ích, không có trung nghĩa, đây là một người có thể mua chuộc được.

Lý Phù Quốc cũng chẳng nói sì. hắn chi tiện tay mờ bốn chiếc rương to ra, đại đường bỗng chốc sáng rực cả lên, hào quang châu báo chói chang đến mức khiến người ta mờ không nổi mắt, hai rương đầy rẫy châu báu, và hai rương còn lại là hoàng kim.

Lý Phù Quốc khiêm nhường cười nói: “Đây là chút tâm ý thái từ điện hạ dành cho Quách soái!”

Quách Anh Nghĩa cười tít cả mắt. dựa vào trực giác, số hoàng kim châu báu này chí ít trị giá vài chục vạn quan, đúng là tiền tài từ trên trời giáng xuống, hắn không chút chế giấu sự tham lam trong mắt, không ngừng vò tay, ‘Thế… thế làm sao được, thật ngại quá!”

‘Thái tứ điện hạ ngưỡng mộ uy danh Quách soái từ lâu. chi là mài cHứa có thái độ bày tò, đây chi là một phần nhỏ tâm ý của thái từ.”

Ý tại ngôn ngoại của Lý Phù Quốc là còn nhiều lợi ích khác, Quách Anh Nghĩa cũng không giả vờ gì, hắn lập tức lệnh thân binh khiêng bốn chiến rương to vào trong nội thất cho phu nhân, còn Lý Phù Quốc thì được mời vào thư phòng của hắn.

Hai người đi vào trong thư phòng ngồi xuống. nếu như đã nói rõ rồi.

Quách Anh Nghĩa cũng không vỏng vo, hắn trực tiếp hòi: ‘‘Không biết thái tử còn tâm ỷ gì cho ta nữa?”

Lý Phù Quốc cười cười, đưa ra danh gách của giá trên trời.

“Cung nữ năm mươi người, đều là thượng thượng giai lệ, ngoài ra phong Biểu kỳ đại tướng quân, Tấn Xương quận vương, thực phong năm trăm hộ, công thêm phong Binh bộ thượng thư, cùng Trung thư môn hạ bình chương sự.”

Chương 676: Nhược Điểm Con Người

Lý Khánh An lẩn đông tuần lẩn này chủ yếu là đi thuyền là chính, hai mươi mấy chiếc quan thuyền chạy trong lòng Biện Hà, hai bờ vẫn có đội kỵ binh hộ vệ như cũ, trời rơi xuống nhưng hạt mưa bụi lất phất, hai bờ là hai hàng cây chắn gió, cây cối xanh um, trong khe hờ của cây cối không ngớt nhìn thấy một mảnh ruộng nông và thôn trang bát ngát, lúa mì vụ đông đã thu hoạch xong, lúa nước đà gieo mầm, trong ruộng nước là một cánh tượng xanh mượt mà.

Thinh thoảng có nông dân đang canh tác dưới ruộng ngầng đầu lên nhìn về hướng này, bọn họ đầu đội mũ trúc đan, ở giữa cánh ruộng bận rộn việc đồng áng. hai bờ Biện Hà phảng phất chính là một bức tranh cuộn tròn binh lặng mà tràn đầy sức sống.

Lý Khánh An chắp tay ra sau đứng trên đầu thuyền, xa xa thưởng làm bức tranh cuộn xinh đẹp này, Hà Nam đạo không phái hứng chịu sự tàn phá của mối loạn An Sử, điều này luôn khiến hắn cám thấy vô cùng vui mừng.

Hà Bắc tuy rằng đồ thán, nhưng dẫu sao địa vực không lớn. hơn nữa đa phần dân chúng đều đã thuận lợi chuyền àời, mối họa của An Sử chi loạn đã giáng xuống đến mức thấp nhất, hai đại phúc địa Trung Nguyên là Hà Đông và Hà Nam không bị phá hoại, đây chính là căn cơ vừng chài cho kế hoạch trung hung Đại Đường của hắn.

Lúc này, có thán binh hô to: “Thượng tướng quân, phía trước đã tới bến cáng Tuấn Nghi rồi.”

Bến cảng Tuấn Nghi phía nam ngoài hai dặm đà có thể thấy rõ, một dày kho chửa khổng lồ từ bên trên ngọn cây nhú đầu ra ngoài, bọn họ ở trên thuyền bèn có thê cảm

nhận được không khí chào đón khua chiêng gióng trống trên bến cảng, đoán chừng quan địa phương toàn bộ đều tới rồi.

Lý Khánh An bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, liền cười nói với Vi Thanh Bình: “Qua mấy ngày khi đi ngang Trần Lưu. ta lại muốn lên bờ đi trông ngắm một chút, đi thăm nom một cố nhân, chắc là thương thế của hắn cũng sắp khỏi rồi.”

Vi Thanh Bình không trả lời, Lý Khánh An quay đầu lại nhìn một cái, thấy mạc liêu Vi Thanh Bình đang ngồi trước bản đồ, hai tay ôm lấy một ly trà, một khuôn mặt lo âu đầy tư lự, không nghe thấy hắn nói chuyện, bắt đầu từ sáng giờ hắn đà như vậy rồi, Lý Khánh An không khỏi cười cười hòi: “Vi tiên sinh còn đang nghĩ tới chuyện của Thành Đô sao?”

Vi Thanh Bình thờ dài nói: “Không ngờ cuối cùng lại là Lý Hệ giành chiến thắng. người này tôn sùng vũ lực, tính cách thô bạo, muốn hắn đầu hàng.

đoán chừng rất khó, hắn tất sẽ toàn lực đối kháng, ta lo là Thục Trung gặp kiếp nạn a!”

‘ừm!'

Lý Khánh An cũng gật gật đầu.

“Cái gọi là mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, Bành vương Lý Cận chiếm cử thiên thời địa lợi nhân hoà, nhung cuối cùng vẫn là thua, chi có thể nói là ông trời không chiếu cố hắn, cũng chi có thể nói hắn về mặt quyết đoán đại sự không thê sánh với phe của Lý Hệ, Lý Cận thất bại, thì tất sẽ khó thoát khỏi cái chết, chi đáng tiếc Diêm Khải không thể thoát thân, cũng đi theo mà hủy diệt tất cả, đây cũng có thể xem như tổn thất của ta, hãy hậu đãi thật tốt người nhà của hắn, cũng xem như là có một lời giao phó cho hắn rồi!”

Vi Thanh Bình vẫn là có một chút không cam lòng, hắn lại hỏi: “Điện hạ, chẳng lẽ Thục Trung thì không có khả năng tránh khỏi kiếp nạn ư?

Hà Bắc đạo đà hủy rồi, nếu như Ba Thục cũng hủy theo, sinh dân đồ thán, phục hung của Đại Đường thì sẽ không dễ dàng như vậy nữa, điện hạ.

điều ty chức lo lắng nhất chính là điều này.”

Lý Khánh An trầm ngâm một lát: “Sự lo lắng của tiên sinh thật ra cũng đanglà nỗi lo lắng của ta, ta sờ dĩ chẩn chừ không phát động sự tiến công với Nam Đường, chính là hi vọng nội bộ bọn họ sinh biến, chúng ta lấy phương thức không chiến mà khuất phục binh của người chiếm lấy Nam Đường, nếu như Lý Hanh nguyện ý đầu hàng, ta thậm chí có thê đê hắn làm một vương gia tiêu diêu tự tại, đương nhiên, ta cũng biết rằng điều này là không thể được, vì vậy ta mới nghĩ lợi dụng mối tranh thái tử của Nam Đường, tận hết sức làm suy yếu thực lực của Nam Đường, chi là ta không ngờ Lý Cận lại yếu đuối như vậy, nhung sự việc vẫn còn nước còn tát, mỗi người đều có nhược điểm, chi cẩn chúng ta nắm được nhược điểm của nhân vật mấu chốt, có lẽ sẽ có thể tránh khỏi kiếp nạn binh tai cho Thục Trung.”

Vi Thanh Bình tựa hồ nghe hiểu ra điều gì, hắn quá đỗi ngạc nhiên mừng rỡ: “Đại tướng quân đà an bài rồi sao?”

Lý Khánh An gật gật đầu cười nói: “Ta đà an bài tình báo đường đi làm rồi, ta tin rằng tình báo đường sẽ không làm cho ta thất vọng.”

Lý Khánh An ngắm nhìn mảnh đất màu mờ trước mắt, nhìn vào những con sông chằng chịt trên bình nguyên, nhìn vào nông dân chân chất cày cấy trong ruộng, nhìn vào từng chốn thôn xá bốc khói bếp nghi ngút, nhìn vào huyện thành Tuấn Nghi xa xa đã có thế nhìn thấy rõ, hắn nảy sinh cảm khái trong lòng. giang sơn tươi đẹp biết bao, làm sao có thể để nó bị hủy bời binh tai lẩn nữa.

Thành Đô, Lý Hệ đăng cơ đã năm ngày rồi, thành Thành Đô vẫn bao trùm trong không khí căng thẳng và nặng nề, giới nghiêm không hoàn toàn giải trừ, nhung dân chúng có thể lên phố mua sắm trong vỏng hai canh giờ của buổi chiều, cũng chi có lúc này, trong thành mới có lại chút sức sống thôi.

Người trong toàn thành nhiều nhất vẫn là chợ nam, do tràn đầy sự bất an và sợ hài đối với tương lai, dân chúng thành đô nhà nhà hộ hộ đều bắt đầu tổn trừ lương thực và các loại nhu yếu phẩm sinh hoạt, mà nhưng vật tư này chi có chợ nam mới có số lượng cung ứng dồi dào, mỗi ngày buổi sáng, trong chợ nam một số đông dân chúng kéo ùa tới.

đứng chen chúc tại các cửa tiệm bán nhu yếu phẩm sinh hoạt đến mức chật như

Trong hàng ngựa cũng không ngoại lệ, trước các cửa tiệm đều chật ních dân chúng đến đây mua trâu mua dê, cho dù giết trâu ở triều Đường là tội nặng, nhung trong lúc binh hoang mà loạn, mọi người cũng bất chấp mọi thứ, trên danh nghĩa là mua trâu đi cày ruộng, trên thực tế mọi người đều hiểu ngầm với nhau, giá trâu khá mắc, thưởng là mấy hộ gia định hợp mua một con.

Trước tiệm Thiên Lý Mà cũng chật ních gia đình đại hộ mua ngựa, nhung mua ngựa lại không phải là để giết thịt, chù yếu là lúc chạy trốn cẩn đến xe ngựa.

Nhung số lượng của các con ngựa trâu dê có hạn. tuyệt đại bộ phận người đều là tay không trờ về, trên phố lớn khắp nơi là tụm năm tụm bảy, toàn là nhưng dân chúng trong lòng tràn đầy sự oán hận.

“Các ngươi có biết không?

Đêm qua phủ Dương Thận Căng kế bên nhà ta đà bị tịch biên niêm phong, tội danh là câu kết Bắc Đường, Dương Thận Căng bị bắt vào đại lao, phu nhân hắn nghe nói là treo cồ tự sát rồi, hai đứa con trai chạy khỏi một đứa, một đứa khác…

ài!

Tân hoàng đế quá độc ác rồi, chẳng qua là Bành vương phù trên danh nghĩa thôi, hắn cũng không buông tha.”

Một đám người tụ lại với nhau bàn tán xì xầm. trao đồi các loại tin tức khác nhau, mấy ngày nay rất nhiều quan viên Nam Đường đều gặp phải tội vạ trời giáng, phàm là một trăm ba mươi tám vị quan viên liên danh ủng hộ Bành Vương đều bị thanh toán hết, nhẹ thì miễn chức, nặng thì xét nhà niêm phong, còn có rất nhiều thù truyền kiếp oán nợ cù của Lý Hệ Lý Phụ Quốc, cũng đồng thời gặp phải sự tây trừ.

Tất cá mọi người đều bị chụp mũ câu kết Bắc Đường, ngay cả như tà tướng Thôi Viên sau chính biến ủng hộ hắn đăng ngôi cũng không thể may mắn tránh thoát, miền đi mọi chức quan, biếm làm thử dân, Lễ bộ thượng thư Trương Tự thăng làm tá tướng trung thư lệnh, Vương Cùng cải nhiệm tả tướng môn hạ thị ưung, nếu không phải là Vương Củng bí mật tặng cho Lý Phụ Quốc năm vạn quan tiền, hắn cũng là khó tránh khỏi kiếp họa.

“Dương Thận Căng là cái thá gì

Một người già khác khinh miệt nói: “Tông thất mới gọi là tham ấy chứ!

Thành Đô bảy mươi tám hộ tông thất nghe nói bị xét nhà niêm phong sáu mươi mấy hộ, rất nhiều người đều bị bắt vào đại lao, đoán chắc là bí mật xử tử, cái đầu của tên Tự Kỳ Vương kia đã bị chặt rồi, thảm a!

Hoàng đế thủ đoạn ác độc, hắn sợ gánh vác tội danh giết cha, đã hạ thù với tông thất.”

“Suỵt!

Có người tới rồi.”

Mọi người không dám nói thêm nữa. chi thấy trong một ngõ nhỏ bên cạnh Thiên Lý Mã đi ra một chiếc xe ngựa, chạy đi về phía cửa lớn chợ nam.

Xe ngựa đã ra khỏi chợ nam, bèn một đường đi nhanh, chạy tới phủ Tấn Xương quận vương ở vị trí cách Nam Minh không xa.

Tẩn Xương quận vương phủ cũng chính là Tự Kỳ vương phù ban đầu, bây giờ đã bị Quách Anh Nghĩa chiếm cứ. trờ thành tân vương phủ của hắn, nhưng ngày này Thành Đô đều giới nghiêm, Quách Anh Nghĩa cũng trú lưu trong thành, hưởng thụ lấy lợi ích không lồ do việc ủng lập tân hoàng đăng cơ mang lại.

Tuy nhiên hôm nay Quách Anh Nghĩa lại có chút căng thẳng, hắn vừa mới nhận được hai tình báo, tin tức do Kiếm Châu thù quân truyền đến, mười vạn đại quân Băc Đường đã nam hạ, đã chiếm lĩnh huyện ích Xương, chù soái đại quân Bắc Đường chính là Lý Quang Bật.

Một tình báo khác là Bắc Đường đại tướng Lý Thịnh suất lĩnh năm vạn quân từ Di Thẳngg tiến vào Thục Trung, quán Bắc Đường tiến quân nhanh chóng, đại quân đã đến Phụng Tiết, còn quân tiên phong đã tới huyện Vân An, sấp sữa tiến vào Vạn Châu.

Hai tinh báo này làm cho Quách Anh Nghĩa như ngày tận thế sắp xảy đến, hắn vốn dĩ còn ôm mối hi vọng may rủi mong manh, quân Bắc Đường tạm thời sẽ không tiên công Thục Trung, nhung sự cầu may của hắn đã bị tan biến mất, quân Bấc Đường thật sự toàn diện tiến công Nam Đường, suốt cả một buổi sáng, hắn đều đem minh nhốt trong thư phòng, suy tính đường ra cho mình, tính mạng của hắn, kim châu bảo bối của hắn, các thê thiếp như hoa của hắn phái làm sao?

Quách Anh Nghĩa kinh hãi, hắn không dám đem tinh báo này nói với hoàng đế Lý Hệ, trước khi suy nghĩ ôn thỏa đường lui của minh, hắn ai cũng sẽ không nói.

“Đại soái!”

Trước cửa có thân binh nhỏ giọng bẩm báo.

“Phiền phức chết đi được, ta đã nói là không được quấy rầy ta!”” “Đại soái, người vẫn là nhìn một chút đi!

Rất quan trọng.”

Quách Anh Nghĩa có chút nghi hoặc, thân binh của hấn không phái không biết thói quen của hắn. mà còn kiên trì như vậy, có lẽ thật sự có chuyện quan trọng gì rồi.

Hắn đi lên trước mở cánh cửa ra, thấy trong tay thân binh cầm lấy một chiếc hộp.

“Đây là cái ai?”

Quách Anh Nghĩa nhận lấy chiếc hộp, chiếc hộp nặng trình trịch, bên trong tựa hồ như có chứa kim loại, hắn mở chiếc hộp ra, nhất thời sững sốt đến ánh mắt tròn xoe.

hắn lập tức khép chiếc hộp lại, hồi hộp hòi: “Người tới đang ở đâu?”

“Dang chờ đợi ở ngoài cửa phủ.”

“Mau dẫn hắn đến thư phòng của ta, chờ chút!”

Quách Anh Nghĩa lại gọi thân binh lại, dặn dò hắn nói: “Dẩn hắn từ cửa hông tiến vào, đừng cho ai nhìn thấy

Thân binh đi khỏi, Quách Anh Nghĩa lại trờ về chỗ ngồi, lại không kìm lòng được mà mờ chiếc hộp ra, trong chiếc hộp là một tấm kim bài, có khắc hai chữ ‘Triệu v-ương”, phía sau là ‘Thiên gách thượng tướng, An Tây tiết độ sứ”, đây là kim bài thân phận của Lý Khánh An, Quách Anh Nghĩa dĩ nhiên là biết Lý Khánh An không có mặt ở Thành Đô, nhung kim bài xuất hiện, tương đương với bàn thân hắn xuất hiện.

Lát sau, thân binh dẫn tới một nam từ dáng người khôi ngô, đầu đội mũ cói, che lấy khuôn mật, nam tử tháo mũ cói xuống, khẽ cười nói: “Quách đô đốc, nhiều năm không gặp rồi.”

“Là ngươi!”

Quách Anh Nghĩa ngây người ra một chút, hắn bỗng nhiên nhận ra người này, năm đó lúc hắn còn là Tẩn Châu đô đốc đã nhiều lẩn qua lại, đại tướng Thi Cành Trung dưới trướng Ca Thư Hàn.

“Ngươi… tại sao lại ở Thành Đô?

Ngươi không phải đã quay về Lũng Hữu rồi sao?”

Thi Cành Trung chi chi kim bài trên bàn, cười nói: “Nhìn thấy tấm kim bài kia, Quách đô đốc chẳng lẽ còn không rõ nữa sao?”

Quách Anh Nghĩa lúc này mới bừng tinh đại ngộ, “Thi ra ngươi chinh là tổng đầu mục của thám tử Bắc Đường ở Thành Đô.”

“Không sai, chính là ta!”

Quách Anh Nghĩa lập tức lại sực phán ứng được, hắn chi vào Thi Cành Trung kinh ngạc nói: “Ta biết rồi, một tiễn kia của Lệnh Hồ Phi nhất định là do ngươi bắn chết.”

Hắn đã nghiên cứu qua tên nỏ bắn chết Lệnh Hồ Phi, hắn cho ra kết luận, người này ít nhất đã phải ngâm mình trong cung nỏ trên mười năm, mới có thể trong xe ngựa

Hiện tại nhìn thấy Thi Cành Trung, hắn lập tức ý thức được, nhất định chính là người này.

“Đúng vậy, người bắn chết Lệnh Hồ Phi cũng là ta!”

Thi Cành Trung sảng khoái dị thưởng thừa nhận, hắn cười nói: “Chẳng lẽ Quách soái lại muốn dây dưa mãi những thứ việc côn con này với ta ư?”

Quách Anh Nghĩa vội vàng mời hắn vào phòng ngồi xuống, lại giao phó thân binh, không cho phép bất kỳ kè nào đến quấy rầy, nếu tân hoàng đế đến, cứ nói hắn đã bị bệnh.

Thi Cành Trung có vẻ định liệu trước, hắn rất ư khâm phục ánh mất tinh tường của tướng quân, đã nhắm đúng tên Quách Anh Nghĩa này, từ tinh báo mà hắn nắm được, Quách Anh Nghĩa là một người tham tài háo sắc, vong ân bội nghĩa, tên này phán bội Lý Long Cơ, phàn bội Lý Hanh, trong lòng hắn chi có lợi ích mà không có trung nghĩa, nhung người như vậy cũng có một nhược điểm lớn nhất, đó chính là sợ chết, hắn luyến tiếc phú quý tài phú, vi vậy hắn sợ chết hơn bất kỳ ai, từ trong quá trinh người này mời mình vào phủ, hắn bèn biết được, phán đoán của thượng tướng quân hoàn toàn chính xác, nếu muốn trà giá thấp nhất để giãi quyết Nam Đường, miễn trừ kiếp nạn Thục Trung, mấu chốt nằm ở trên người này.

Thi Cánh Trung buổi chiều hôm nay cũng nhận được tình báo, Lý Quang Bật và Lý thịnh đã đồng thời với phát động tiến công Nam Đường, thời khắc cuối cùng đã sắp đến, hắn tin rằng Quách Anh Nghĩa cũng biết rồi.

Quách Anh Nghĩa lại cầm lấy kim bài nhìn một lúc lâu, lúc trước hắn chinh là bời vi chịu sự giáng chức của Lý Khánh An mà đi đến Thục Trung, hiện tại đại quân Bấc Đường đã đánh tới, hắn còn có cơ hội không?

Hắn cho dù có thề lợi dụng địa lợi ngăn lại Lý Quang Bật, nhung hắn cũng không ngăn được đại quân của Lý Thịnh, sự yếu ớt trong sức chiến đấu của quân Nam Đường, đối phó với tiéu dân tay không tấc sắt có lẽ còn được, nhung nếu phái đi đối kháng với đội quân tinh nhuệ của Bắc Đường, hắn căn bàn là không có chút lòng tin.

Hắn thờ dài hỏi: “Triệu vương điện hạ là có ý gì?”

“Trước khi nói tới khẩu dụ của Triệu vương điện hạ, ta nói với Quách soái một việc trước.”

“Giá Sùng Quán và Nam Chiếu đã đầu hàng Bắc Đường rồi, Quách soái đủng định đi An Nam nữa.”

Quách Anh Nghĩa sắc mặt đại biến, hắn lo nghĩ suốt cả một buổi sáng, đuờng lui duy nhất chính là thoái lui đến An Nam.

ở nơi đó tự lập, nhưng Giả Sùng Quán và Nam Chiếu đầu hàng Bắc Đường, đem một đường lui cuối cùng này cũng phá hỏng mất rồi.

Đã không còn đường lui nào có thể đi nữa.

Quách Anh Nghĩa giống nhu quả bóng cao su bị xì hơi, hoàn toàn đánh mất cả lòng tin rồi.

“Ngươi nói đi!

Khẩu dụ của Triệu vương điện hạ là gì?”

“Triệu vương điện hạ đưa ra ba con đường cho Quách soái, để tự bản thân Quách soái lựa chọn.”

Quách Anh Nghĩa khôi phục lại một chút tinh thần, vội vàng gật đầu.

“Thi tướng quân mời nói!”

“Con đường thứ nhất, cũng là thượng gách, Quách soái lập tức suất quân đầu hàng Bắc Đường, nghiêm túc quân kỷ, đồng thời tróc nã ngụy đế, khống chế lấy Thành Đô, làm cho chiến binh của Nam Đường kết thúc không vấy máu, sau khi sự thành, điện hạ có thể phong ngươi làm ích Châu đại đô đốc, không động tới gia tài của ngươi.”

ích Châu đại đô đốc tuy rằng phẩm cấp cao, nhung quyền lực thật sự ở trong tay của Kiếm Nam tiết độ sứ, đại đô đốc chi là hư chức, thuộc chức quan dưỡng lão, cũng chinh là nói Lý Khánh An cho hắn danh và lợi, nhung không cho hắn thực quyền.

Quách Anh Nghĩa thầm than một tiếng, “Vậy con đường thứ hai thì sao?”

“Con đường thứ hai, cũng là trung gách, nếu Quách soái không thể lập tức đậu hàng, vẫn là muốn chiến đấu một trận với quân Bắc Đường, nhưng Quách soái chi cẩn nghiêm túc quân kỳ, không được xâm phạm bình dân, nếu làm được như vậy, điện hạ sẽ tha cho ngươi một mạng, thả ngươi quay về cố hương dưỡng lão, tài sản của ngươi cũng bào toàn cho ngươi.”

Nói đến đây, Thi Cành Trung khẽ cười nói: “Quách soái còn muốn nghe hạ gách nữa không?”

Quách Anh Nghĩa cuống quít lắc đầu, hắn biết hạ gách là cái gì, chính là hắn khó giữ được cái mạng nhỏ này, tiền tài tịch thu, bất luận thế nào hắn cũng sẽ không đón nhận, đã không còn mạng nhỏ, hắn lấy tiền tài làm cái gi, đã không còn tiền tài, thì hắn cũng không muốn sống nữa.

Quách Anh Nghĩa trầm tư một lúc lâu, hắn chi có thể từ con đường thứ nhất và thứ hai lựa chọn một cái trong đó, cho dù điều kiện của Lý Khánh An vẫn xem như là hậu đãi, nhung sự tinh trọng đại, hắn cẩn phải suy nghĩ thận trọng.

“Ta muốn biết, làm sao chứng minh được đây là lòi nói nguyên văn của Triệu vương điện hạ.”

Nói cho cùng, hắn vẫn là có điểm không tin tường Thi Cảnh Trung.

Thi Cành Trung chi vào tấm kim bài trên bàn, “Tấm kim bài này có thể chứng minh.”

“Kim bài chi là chứng minh Triệu vuơng có lời gởi ta, nhung không thể chứng minh chính là những lòi mà ngươi nói lúc nãy, không phải là ta không tin Thi tướng quân, lỡ như ngươi nhớ lầm một chút, sự tình liên quan thân gia tánh mạng của ta, ta không thể không cẩn thận.”

Thi Cành Trung cũng có chuẩn bị, hắn lấy ra cáp tín do Lý Khánh An tự tay viết, đưa cho hắn cười nói: “Đây là thư thân bút của Triệu vương điện hạ, có thê cho ngươi.”

Quách Anh Nghĩa chậm rãi lật thư cáp ra, chữ rất nhỏ, hắn cũng không biết là có phái là thư thân bút của Lý Khánh An hay không, chi thấy trên đấy viết: ‘Cầm kim bài của ta đi gặp Quách Anh Nghĩa, có thể đề xuất tam gách dưới đây, một…”

Quà nhiên là thật, Quách Anh Nghĩa hít một hoi thật dài nói: “Hãy để ta suy nghĩ một chút, suy nghĩ một chút đã!”

“Có thể cho ngươi thời gian suy nghĩ, nhung phải lập tức giãi trừ giới nghiêm.”

“Không thành vấn đề, ta lập tức hạ lệnh giải trừ!”

Chương 677: Nam Đường Diệt Vong (Thượng)

Trong tất cả những điều kiện mà Nam Đường chống đỡ cuộc tấn công quy mô của quân Bắc Đường, ưu thế về địa hình dẩn dẩn trờ thành chỗ dựa duy nhất của Nam Đường, để chống đỡ cuộc tấn công của quân Bắc Đường, Nam Đường không tiếc đầu nhập tám vạn đại quân, bố phòng bên trong các cửa ải hiểm yếu ở phía bắc bộ Ba Thục, trong đó chi ba huyện Âm Bình, Kiếm Môn, Tấn An ở Kiếm Châu, thì đã tụ tập năm vạn trọng binh, Kiếm Môn Thục đạo ở bấc bộ Kiếm Châu trờ thành noi quan trọng nhất trong những nơi quan trọng về phòng thủ.

Tương truyền ở thời kì Chiến quốc, Tẩn Huệ vương có ý muốn nuốt Thục, khổ nổi không có đường tiến vào đất Thục, lừa dối là tặng năm kim ngưu, năm mỹ nữ cho Thục vương, Thục vương tin là thật, phái năm lực sĩ bên người, phá núi khai đạo, vào Tẩn nghênh đón mỹ nữ, vận chuyển Kim Ngưu, mới khai thông đường Thục đạo này, xung là ‘Kim Ngưu đạo”, lại xung Kiếm Môn Thục đạo.

ờ trong Kiếm Môn Thục đạo dài ba mươi dặm, Kiếm Môn quan lại càng là nơi hiểm yếu nhất của Thục đạo, Kiếm Các Sửng sững và chót vót, một người giữ quan ái, vạn người không thế khai thông, nó nằm ở trong dãy núi non trùng điệp của Đại Kiếm Sơn, cắt đứt con đường duy nhất từ Hán Trung nam xuống Ba Thục.

Thời kì Tam quốc, đại tướng Ngụy quốc Chung Hội đánh Thục, tướng Thục là Khương Duy dẫn ba vạn quân đóng ở Kiếm Môn huyện, trấn giữ Kiếm Môn quan, chặn ngay mười vạn đại quân của Chung Hội ở bên ngoài Kiếm Môn quan.

Lịch sử luân hồi. cho đến ngày ngy, đại tướng Bắc Đường Lý Quang Bật dẫn mười vạn quân đi Kim Ngưu đạo, quy mô tiến công sang Thục trung, nhưng đại quân lại bị ngăn càn ở bên ngoài Kiếm Môn quan, đại tướng Nam Đường Trần Huyền Lễ dẫn năm vạn đại quân đóng ở ba huyện Kiếm Bắc, bàn thân hắn thi đích thân dẫn ba vạn tinh binh đóng quân ở trong Kiếm Môn huyện, dựa vào sự hiểm trờ của Kiếm Môn Thục đạo mà giằng co với quân Bắc Đường.

Hai đội đại quân đã bên ngoài Kiếm Môn quan giằng co bảy ngày rồi, hai quân đứt quăng mà giao chiến hơn mười lẩn, quy mô đều rất nhỏ, các bên đều có người chết và bị thương.

Tựa hồ quân Bắc Đường cũng không tìm thấy biện pháp tiến công hữu hiệu nào, song phương bèn vô định mà gằng co mãi…

Kiếm Môn quan mặc dù đang trong thế giằng co, nhung Lăng Trung huyện ở cách phía tây nam Kiếm Môn huyện khoàng chừng trăm dặm lại đã xảy ra dị biến.

Để đối kháng quân Bắc Đường, Lý Long Cơ và cha con Lý Hanh phụ tử thực hành chinh lược cực kì hiếu chiến, trong khu vực Ba Thục không ngờ lại chiêu mộ đến bốn mươi vạn đại quân, lấy của dân, thuế phú của đất nước, bày tám phần mười đều đầu nhập vào quân đội.

Bốn mươi vạn đại quân này phân ra trú đóng ở hai nơi, Kinh Tương

hai mươi vạn, Thục trung hai mươi vạn.

Sau khi ở Kinh Tương toàn quân bị diệt, quân đội Nam Đường chi còn lại có hai mươi vạn người, lại trừ đi hai vạn quân Nam Chiếu của Giả Sùng Quán, trên thực tế chi có mười tám vạn.

Trong đó mười vạn quân đóng giữ thành đô, trong tám vạn quân còn lại chi ba huyện Kiếm Bắc bèn đã triệu tập năm vạn quân rồi, còn lại ba vạn quân thì đóng giữ ở noi các cửa ài hiêm yếu, trên cơ bàn trong các vùng đất châu huyện cũng đều không có binh đóng giữ.

Lăng Trung huyện là noi có Châu trị Lăng châu, nằm ở noi họp lại của hai con sông Gia Thẳngg Giang và Đông Du Thủy, khí hậu ôn hòa, đất đai phì nhiêu, từng là thủ đô của Ba Thục, ở noi ngàn dặm mờ đất đai bạc ngàn màu mỡ của Ba Thục, Lăng Trung huyện là một huyện lớn cực kỳ quan trọng, vị trí kinh tế rất cao, từ trước đến giờ vẫn là huyện lớn về thuế má.

Cho dù vị trí kinh tế rất cao, nhung vị trí quân sự thì lại bình thưởng, không có quân đội đóng giữ, bên trong thành chi có hơn một trăm binh dân đoàn canh gác cửa thành.

Ban đêm, màn đem đen kịt bao phù lấy huyện thành Lăng Trung, đã là lúc canh ba rồi, mọi âm thanh đều yên tĩnh, cửa thành sớm đã đóng lại, hai mươi mấy binh sĩ dân đoàn ở phía đông thành cũng đều đang ngủ say, một gã lão binh chợt giật minh tinh giấc, lãi nhãi mà đi tiểu đêm, hắn ở chânường tè nước tiểu, gió đêm thổi qua khiến cho hắn bừng tinh vài phần, hắn đang muốn trở về phòng, thì một hiện tượng kỳ quái đã thu hút sự chút ý của hắn, hắn bỗng nhiên nhìn thấy một con rồng đen thật dài từ xa xa uốn lượn mà đến, tốc độ cực nhanh, mật đất bất đầu khẽ rung rinh hẳn lên, càng ngày càng gần, dẩn dẩn, hắn nhìn thấy rõ ràng rồi.

“Thằng con rùa, hình như là kỵ binh ấy!”

Lão binh sĩ sợ tói mức nháy dựng lên, chạy vội đến bên trong lầu chuông gác, ‘Keng!

Keng! ” gõ vang tiếng chuông thành, tiếng chuông nặng nề mà chói tai đã đánh thức toàn bộ thị trấn dậy, binh sĩ dân đoàn cũng đồng loạt chạy đến đầu tường, tình hình bên ngoài thành làm cho bọn họ ai nấy đều sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

Đội kỵ binh bên ngoài thành đã đốt đuốc lên, những ánh lửa kéo dài đến hướng xa xa, có đến hai vạn người, hơn nữa toàn bộ đều là kỵ binh.

Đội kỵ binh hai vạn người này chính kỵ binh Bắc Đường đến từ Lệ Chi đạo, do đại tướng Điền Càn Chân suất lĩnh, ban đầu bọn họ là quân An Tây đóng ớ Thổ Hỏa La, sau khi đi theo Lý Quang Bật chinh chiến Lũng Hữu, hình thành quân Lũng Hữu mới, lẩn này Lý Quang Bật dẫn năm vạn tinh nhuệ Lũng Hữu tiến quân Hán Trung, bọn họ cũng ở trong đó.

Dựa theo kế hoạch tác chiến ban đầu của Lý Quang Bật, Lý Quang Bật dẫn chủ lực đánh nghi binh Kiếm Môn quan, phó tướng Điền Càn Chân thì dẫn một vạn kỵ binh tập kích bất ngờ thành đô.

Nhung khi chiếm được Di Thẳngg và hoàn thành chiến dịch Kinh Tương trước dự đoán, Lý Quang Bật liền thay đồi kế hoạch tác chiến, do đại tướng Lý thịnh dẫn năm vạn quân từ Di Thẳngg tiến vào Thục trung, tiến công thành đô, còn Điền Càn Chân thì dẫn hai vạn kỵ binh đi Lệ Chi đạo, lợi dụng tính cơ động và tốc độ của kỵ binh, chọc vào sau lung Kiếm Châu, từ phía sau tiến công Kiếm Môn.

Điền Càn Chân suốt đường hành quân với tốc độ nhanh, nhanh chóng xuyên qua Lệ Chi đạo nơi trú binh không nhiều lắm, dùng chiến thuật tập kích bất ngờ liên tiếp nhổ đi ba tòa trạm gác của Lệ Chi đạo.

ờ Tuyên Hán huyện, Nam Đường cũng có một vạn trọng quân đóng trú, Điền Càn Chân không có đả thảo kinh xà, mà là lợi dụng sự cơ động và tốc độ của kỵ binh, vỏng đường qua hai huyện Đông Hương, Vĩnh Mục tiến vào Ba Châu, qua hai ngày hành quân, đến Lăng Trung huyện.

Lăng châu thái thú họ Tăng, là tiến sĩ năm Thiên Bào thứ ba, nguyên là Lăng Trung huyện Huyện lệnh, thăng nhiệm thái thú đã hai năm, vài ngày nay hắn có chút cám bệnh nhẹ, đang mơ màng ngủ, phu nhân ngủ ở bên cạnh bỗng nhiên bị tiếng chuông truyền đến từ phía trên đầu tường thành làm cho giật minh thức tinh.

“Lão gia!

Lão gia!”

Thái thú phu nhân lay tinh trượng phu, Tăng thái thú đang mơ mơ màng màng hỏi: “Chuyện ai a!”

“Hình như phía đông thành bên kia xảy ra chuyện gì rồi, thiếp nghe thấy tiếng chuông vang lên, lão gia đi xem đi!”

“Đã trễ thế này rồi, có chuyện gì chứ?

Đầu ta rất đau, có gi ngày mai hãy nói!”

Tăng thái thú trờ mình, đang muốn tiếp tục ngú, đúng lúc này, gian ngoài truyền đến tiếng đập cửa thinh thịch.

“Sứ quân!

Sứ quân!”

Có nha dịch đang kinh hoảng mà la to.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Tăng thái thú vô cùng bực bội hói.

“Sứ quân, bên ngoài đông thành đã tới mấy vạn kỵ binh, đòi chúng ta mờ cửa.”

“Ai!

Quằng người ta quá đi, sao lại tới quân đội rồi.”

Quân đội quá cành có nghĩa là hao sức dân tốn của, có nghĩa là những sự kiện có tính ác liệt nổi lên bốn phía, làm cho đầu hắn càng to thêm ra, Tăng thái thú không có phàn ứng lại kịp, hắn ngồi dậy, khoác áo vào, mờ cánh cửa ra hỏi: “Là quân đội từ đâu tới?”

“Sứ quân, kỵ binh a!”

Tăng thái thú lập tức bừng tinh hẳn, Nam Đường làm sao có kỵ binh gì?

Hắn lập tức sợ tới mức hồn bất phụ thé, đây là quân Bắc Đường đánh tới rồi, phàn ứng trước nhất của hắn chính là muốn chui xuống dưới giường, lại bị phu nhân hắn kéo lại.

Phu nhân hắn là người Khánh Châu, biết quân An Tây quân kỷ nghiêm minh, thật ra cũng không đáng sợ, nếu quân Nam Đường tới thì mới đáng sợ.

Dưới sự khuyên nhủ của phu nhân, Tăng thái thú khẽ an tâm một chút, mặc quan phục liền tiến đến đầu tường thành phía đông.

Bên ngoài phía đông thành, Điền Càn Chân đã dẫn quân chờ đã lâu, bọn họ đều tự mang lương khô, thông thưởng không vào thành, cố gắng không quấy nhiễu dân, nhung khi vưọft qua sông Gia Thẳngg cẩn đến sự phối hợp của quan phủ, Điền Càn Chân cẩn phải bàn bạc với các quan viên.

Lúc này, trên đầu tường thành đã tới một đám quan viên và nha dịch, quan viên của châu nha và huyện nha cũng đều tói cả rồi, bên ngoài thành ánh sáng của những ngọn đuốc tựa như biển nước mênh mông vô biên vô hạn, khiến cho tất cả quan viên đều sợ tới mức tâm kinh tán đờm.

“Hạ quan…

Lăng châu thái thú Tăng Diên Tự, xin hỏi…

Dưới thành là vị tướng quân nào?”

“Tại hạ Lan châu đô đốc, vân huy tướng quân Điền Càn Chân, phụng mệnh của triều đình và Triệu vương đến tiêu diệt ngụy đế Nam Đường, giữa đường ngang qua Lăng Châu, xin hãy mau mờ cửa thành, ta có việc phái thương lượng cùng các ngươi.”

“Xin hỏi… quân đội có vào thành không?”

“Quân đội không vào thành, cũng không cẩn các ngươi cung cấp lương thực, nhưng cẩn các ngươi cung cấp thuyền đề qua sông, chúng tôi đang trung dụng tất cả thuyền sang sông.”

Bọn quan viên nhanh chóng thương lượng hẳn lên, cung cấp thuyền qua sông không thành vấn đề, mấu chốt là sợ quân đội vào thành, cuối cùng Tăng thái thú ra chủ ý, bọn họ căn bàn là không thể thủ thành nổi rồi, còn không bằng mỡ thành, mặt khác đối phương tuy rằng nói không cẩn lương thực, nhung bọn hắn vẫn muốn tận khả năng mà chuẩn bị lương khô thịt chín khao quân, tóm lại một câu, không nên đắc tội đối phương.

Bọn họ phân công nhau hành động, huyện nha đi chuẩn bị lương khô thịt chín, châu nha đi triệu tập thuyền qua sông, cửa thành chậm rãi mờ ra, Tăng thái thú suất lĩnh gần trăm vị trường bối trong thành đi ra đón, bọn họ quỳ gối trước chiến mã của Điền Càn Chân, Tăng thái thú đem đại ấn của thái thú giơ lên cao cao: “Lăng Châu nguyện ý đầu hàng Bắc Đường, nguyện trung thành với triều đình và Triệu vương!”

Điền Càn Chân cảm giác được sự sợ hãi của quan dân, hắn xoay người xuống ngựa, tiến lên trước đỡ Tăng thái thú dậy: “Thái thú không cẩn như vậy, tất cả mọi người cũng là thần từ của Đường, chúng tôi không phái là binh tặc An Lộc Sơn.”

Hắn lại cao giọng nói với hơn trăm vị trường bối: “Các vị phụ lão hương thân, quân

An Tây quân kỷ nghiêm minh, không phạm mảy may lỗi nào, chúng tôi sẽ không vào thành, lại càng không vơ vét tài sản dân chúng, chúng tôi chi muốn vội và đến Kiếm Cháu gấp, tục ngữ nói, bại quân như hoàng (bại quân như cào cào), một khi Nam Đường binh bại, bại binh nhất định sẽ đốt sát đánh cướp, đồ thán sinh linh, chúng tôi chính là muốn ngăn chặn đường tháo chạy sang phía nam của bại binh mà thôi, đế cho phía nam của Kiếm Châu không phái chịu nổi khổ binh tai.

đây là quân lệnh của Triệu vương điện hạ, kẻ giết người sẽ bị giết, đả thương người và trộm cướp sẽ phải đền tội, xin phụ lão hương thân yên tâm!”

Các trường bối kích động hẳn lên, không biết là ai hô to một tiếng: “Triệu vương vạn tuế!”

Hơn trăm trường bối đều đồng loạt cùng vung tay hô to theo, nha dịch và dân chúng trên thành cũng đều bị cuốn hút theo, trên thành dưới thành đều cùng nhau hô to hẳn lên: “Triệu vương vạn tuế, quân Bắc Đường vạn tuế…”

Tăng thái thú vô cùng cảm động, hắn thành khẩn nói với Điền Càn Chân: “Triều đình Nam Đường cực kì hiếu chiến, thuế phú trầm trọng, các châu các huyện đều chịu hại này rất sâu đậm, ta nguyện gửi công văn đến các châu huyện Thục trung, kêu gọi các châu huyện Thục trung quay về với với Bắc Đường, chống lại ngụy đế Nam Đường.”

Điền Càn Chân mừng rỡ, hướng hắn khom người thi lễ: “Sứ quân nếu như thế, sẽ được ghi công lớn!”

Trời dẩn dẩn sáng hẳn, quan viên Lăng Trung từ phụ cận triệu tập gần ngàn chiếc thuyền to nho, Lăng Trung vốn chính là độ khẩu quan trọng nhất của vùng trung du sông Gia Lăng, viàng này dòng nước êm ả. sóng nước như gương, vô cùng thích hợp qua sông.

Trong nắng sớm, hai vạn kỵ binh bất đầu qua sông, lúc này, lời nói của Điền Càn Chân đã thông qua hơn trăm trường bối truyền miệng khắp toàn thành, không cẩn huyện nha cố ý chuẩn bị, mấy vạn phụ lão trong thành tự phát ra khỏi thành, chen chúc đến bến tàu, giỏ com ấm canh, khao kỵ binh Bắc Đường, cành tượng vô cùng nhiệt liệt, Điền Càn Chân suất lĩnh mấy trãm quan quân quỳ tạ ơn phụ lão hương dân, đồng thời đế lại hơn một trãm thương binh ở trong thành dường thương.

Mãi cho đến lúc Buổi chiều, hai vạn kỵ binh cuối cùng cũng đã vượt qua sông Gia Lăng, đại quân phấn chấn tinh thần, nhắm hướng ba huyện Kiếm Bắc ở ngoài trăm dặm phóng chạy đi.

Chương 679: Nam Đường Diệt Vong (Hạ)

Ngay tại lúc này, ngoài phái sạn đạo lại có tiếng trống đủng đủng vang lên, quân Bắc Đường lại một lẩn nữa tiến công, quân gác thủ Kiếm Môn Quan ngơ ngác nhìn nhau, đâ đến nước này rồi còn cẩn thiết phải chống đỡ nữa sao?

Chi nghe tiếng vó ngựa vọng đến, một quân sĩ Bắc Đường cưỡi ngựa lên núi, đứng lại phía dưới cách Kiếm Môn quan chừng trăm bước, kéo cung bắn tiễn phát vèo lên thành đầu, trên tiễn có kèm lá thư.

Một binh sĩ nhật thư lên giao Trần Huyền Lê.

Trần Huyền Lê nhận lấy thư mà bỗng chốc ngỡ ngàng, chi thấy trên thư có viết: “Thiên sách thượng tướng, An Tây tiết độ sứ, Triệu vương Lý Khánh An gửi Trần Huyền Lê đại tướng quân.”

Đây là thư thân bút của Lý Khánh An, Trần Huyền Lễ vội hấp tấp mờ thư ra.

“Trường An nhất biết, Trần lão tướng quân sức khỏe vẫn tốt chứ?

Một cách kinh niên, cá chép Vệ Hà mới béo, mỹ tửu phường Bình Khang thơm nổng. góc liễu già đại lộ Chu Tước lại đâm chồi mới, không biết công lúc nào mới trờ lại Trường An…”

Chi ngắn ngọn vài câu, mà khóe mắt Trần Huyền Lễ đã rơm rớm, một tình cảm trong sâu thẳm đáy lòng của hắn đã bị khuấy động, hắn thở dài một tiếng, hắn thấy minh chưa lúc nào lại yếu đuối như hôm ngy.

“Đô đốc, các huynh đệ…”

Trần Huyền Lễ quay đầu nhìn ra xung quanh, chi thấy hơn ngàn binh sĩ gác quan đều đang thờ thần nhìn hắn với ánh mắt đầy trông mong và khẩn cầu.

“Các ngươi…thật sự không muốn đánh nữa rồi sao?”

Trần Huyền Lễ khản giọng hòi.

Các binh sĩ đều lẳng lặng gật đầu, không biết ai là người dẫn đầu, bỏ cung tiễn xuống, tiếp đến từng món vũ khí được đặt xuống, các binh sĩ đều quỳ xuống, nhu sự cầu khẩn không lời.

“Được rồi!”

Trần Huyền Lễ thở dài một tiếng, “Nghe lệnh của ta. toàn quân đặt vũ khí xuống.

đi theo ta xuống núi đầu hàng!”

Cùng với việc Trần Huyền Lễ đầu hàng.

Kiếm Môn Quan - cánh cửa bắc đại môn

của Thục Trung cuối cùng cũng đã được mờ.

Lý Quang Bật dẫn mười vạn đại quân vượt quan Kiếm Môn Quan, xuất phát về phía Thành Đô.

Và đồng thòi, Lý Thịnh đông lộ cũng dẫn năm vạn đại quân đi vào Tử Châu, áp sát Thành Đô.

Trong nội thành Thành Đô đã hỗn độn vô cùng, thanh tầy bá quan còn cHứa kết thức thì đã có tin mười bảy vạn quân Đường vào Ba Thục.

Dù cho Lý Hệ đã hạ lệnh phong tỏa tin tức, nhung các nhân viên tình báo Bắc Đường lại vô cùng năng đông, cứ mang từng tin đến truyền khắp ngàn nhà vạn hộ.

Chính quyền Nam Đường lúc này đã mất hết lòng dân, nhà nhà hộ hộ đóng kín cửa, đứng cầu nguyện trước phật tố, chi hi vọng quân Bắc Đường sớm vào thành.

Các quan viên Nam Đường cũng dấy lên cơn sóng từ quan.

Từ quan thì đơn giản, chi cẩn viết một lá quan thư, nói thân thê không tốt v.v và v.v, công thêm xếp gọn triều phục đặt trên bàn làm việc, và treo lại quan ấn trên xà ngang triều phòng, thi đã đủ biểu thị không còn là triều quan Nam Đường.

Ai cũng nhìn ra Nam Đường đại thế đã qua, không ai tiếp tục nguyện ý ngồi trên con thuyền sắp chim này.

Cà tân hoàng đế Lý Hệ cũng tuyệt vọng rồi, hắn giam mình trong thâm cung, mỗi ngày đều uống rượu hành lạc, phóng túng vô cùng, dùng lời của hắn nói là dù không được quyền đế vương, nhung cũng phải hành lạc đế vương.

Lý Phù Quốc vẫn còn tận tình, suốt ngày viết thư cho bá quan, gửi kỳ vọng vào mỗi người thái thú và huyện lệnh, lệnh họ tổ chức dân chúng chống đối quân Bắc Đường tiến công Thành Đô.

Mười vạn đại quân cuối cùng của Thành Đô cũng vào ngày thứ hai sau khi tin truyền đến toàn bộ rút vào thành nội.

Ngay sau đó, thành nội Thành Đô bất đầu ngày đêm giới nghiêm, cửa phường đóng kín mít, quân kỷ cũng trờ nên nghiêm khắc.

Ba ngàn binh sĩ tuần tra quân kỷ đi tuần tra khắp phố to ngõ nhỏ, bắt được binh sĩ dám tự ý vào nhà dân cướp bóc sẽ tràm thù tại chỗ.

Trong Diên Anh điện Nam Minh cung, mười mấy tên tiểu hoạn quan đang bận rộn gói gém đồ đạc, mười tám viên dạ minh châu to treo giữa Diên Anh điện cũng đã bị tháo xuống, cất hết vào trong rương.

“Rầm!”

Một tiếng vang ầm, cửa bên bị đá tung, chi thấy hoàng đế Lý Hệ đang tay cầm kiếm say xin xông vào trong điện, hắn vừa nhận được mật báo của một hoạn quan, Lý Phù Quốc đương càn quét tài sàn trong cung đinh trốn chạy ra ngoài.

Hắn lửa giận vạn trượng, mượn hơi men đến tìm Lý Phù Quốc, muốn một kiếm giết chết tên thiến tặc chết tiệt này.

Mười mấy tiểu hoạn quan sợ khiếp vía, bọn chúng lập tức kịp phàn ứng lại, tứ tán bỏ chạy, một người trong đó như bị thuật đứng hình, hắn hai chán bún rủn, nhất động bất động.

Lý Hệ đẩy hắn tế nhào, dùng chân đạp lên người hắn, hung hăn nói: “Dạ minh châu của ta đâu?”

Tiểu hoạn quan chi chi rương, Lý Hệ đại nộ, một kiếm đâm chết hắn.

Lý Hệ lại dùng chân đá tung nắp rương, mười mấy viên dạ minh châu roi thẳng lốc dưới nhà.

“Thánh thượng, người đang làm gì thế này?”

Giọng nói cao vót của Lý Phù Quốc vọng ra ở ngoài cửa. hắn dẫn theo mấy mươi hoạn quan đi vào đại điện, vây lấy Lý Hệ.

“Cái tên thiến tặc này!”

Lý Hệ chi vào mũi hắn nguyền rũa, “Ngươi muốn thừa loạn lấy trộm bảo bối hoàng gia của ta u?”

Lý Phù Quốc lại nhặt từng viên dạ minh châu lên, trong đó có một viên đã bị vấy máu, khiến.hắn đau lòng khôn xiết.

Dạ minh châu chi cẩn gặp máu thì sẽ không sáng nữa.

“Thánh thượng, người đừng quá bồng bột, ta lúc nào cũng đang giúp người, nhưng ngươi lại không chịu nhận tình ta.”

“Giúp ta?”

Lý Hệ ngầng đầu lên nhìn trời cười to, tiếng cười như cuồng dại vang vọng khắp đại điện, “Ta chi là một con bù nhìn đáng thương, ta còn là hoàng đế nữa sao?

Rõt cuộc ai mới là hoàng đế?”

Hắn bỗng nhiên nín câm, chi thẳng vào mặt Lý Phụ Quốc mắng nhiếc: “Cái tên thiến tặc ngươi, ngươi muốn làm hoàng đế, ngươi mượn danh nghĩa ta phát đi mấy trăm đạo ý chỉ, đã có đạo nào ngươi từng nói với ta?”

Lý Phụ Quốc hừ lạnh một tiếng, xô ngã Lý Hệ xuống đất.

Lý Hệ mặc sức vùng vẫy: “Thả ta ra!

Thả ta ra!”

Nhung không có ích lợi gì, bọn hoạn quan đã cùng hợp sức trói hắn lại, xong còn bịt miệng hắn lại đẩy vào bao tải rồi bõ vào một chiếc rương to, cho người khiêng đi.

Lúc này, dường tử của Lý Phù Quốc- Lý Tiên Lạc bèn đi lên hỏi: “Phụ thân, tối nay chúng ta sẽ xuất phát ư?”

Lý Phụ Quốc gật gật đầu.

“Quân Bắc Đường ngày mai sẽ ập đến, tối nay chúng ta phải đi liền.”

“Nhung… nghe nói phía An Nam có rất nhiều thổ phi, chúng ta không có quân đội, ai sẽ bào vệ chúng ta đây?”

“Cái tên ngốc này, ai nói chúng ta sẽ đi An Nam, chúng ta sẽ mượn Kiềm Trung đạo đến Khâm Châu rồi ra biển.

Ta có một trang viên ven biển, hai năm trước ta đã cho đóng một chiếc thuyền to, chúng ta từ đó ra biển, đến nước ngoài làm phú ông.”

Mười mấy hoạn quan đã quay lại, bẩm báo: “Đã giam hắn lại rồi!”

“Được!

Đi chuẩn bị xe ngựa, chúng ta sẽ từ phía hậu cung xuất phát trong đêm!”

'

Ngự hoa viện hậu cung của Nam Minh cung có thể trực tiếp thông với thành ngoại, đêm đó Lý Phụ Quốc dẫn theo một trăm mấy tên tâm phúc cùng bốn mươi mấy chiếc xe ngựa chất đầy của cải hoàng cung rời khỏi Thành Đô, đi dọc theo quan đạo trốn vê phía Giàn Châu.

Hắn định sẽ lên thuyền tại Giàn Châu, ngồi thuyền đến Trường Giang.

Lý Phụ Quốc ngỡ quân đội Nam Đường tò phía bắc và đông đến. phía nam Thành Đô chắc sẽ an toàn, nhung hắn lại không biết, hai vạn kỵ binh của Điền Càn Chán đã vỏng đến phía nam Thành Đô.

Trong sắc đêm, bốn mươi lãm chiếc xe ngựa phóng đi như bay trên quan đạo, một trăm mấy tên hoạn quan và thị vệ đều mặc hắc y, hộ vệ cưỡi ngựa đi hai bên xe ngựa, tất cả xe ngựa đều chất đầu của cải, đấy đều là tài sản mà Lý Long Cơ và Lý Hanh mang từ Trường An đến Thành Đô, ngoài các món châu báu quá to hay nén không cách nào vận chuyên, tất cà vàng ròng châu báu đá quý…đều toàn bộ bị hắn quét sạch.

Những tài sàn này hắn đã toàn bộ chiếm làm của riêng, Lý Phụ Quốc cũng mặc một thân áo đen cưỡi trên lung tuấn mã, tâm trạng của hắn sản khoái vô cùng.

Lúc này họ đâ thành công rời khỏi Thành Đô, nơi này đã cách Thành Đô đến năm mươi dặm.

Nhung trong lúc Lý Phụ Quốc dương dương tự đắc thì dưỡng từ Lý Tiên Lạc của hắn lại phát hiện tình hình không hay.

“Phụ thân, cha nhìn kìa!”

Chi thấy trong bóng đêm hai đội kỵ binh một trái một phải đang hợp lại trên quan lộ.

Đây là hai đội kỵ binh xích hầu tuần tra trên quan đạo, tổng cộng ba trăm binh sĩ, họ đã phát hiện đội xe ngựa khả nghi này nên bắt đầu chặn lại.

“Đứng lại!

Nếu còn không đứng lại bọn ta sẽ phóng tiễn!”

“Phụ thân, làm thế nào bây giờ?”

Lý Tiên Lạc sợ toát mô hồi trán, sắc mật Lý Phụ Quốc cũng trờ nên hung hân, hắn làm sao lại cam chịu trói chịu bị bắt chứ?

“Mọi người cùng xông qua!”

Xe ngựa tăng tốc hòng muốn thừa lúc trước khi hai đội kỵ binh này hợp lại sẽ xông qua, nhưng kỵ binh đã phóng tiễn, mấy trăm cây tiễn cùng vèo vèo phóng về phía đội xe ngựa.

Chi trong một chốc tiếng thét thảm thiết vang vọng, mấy mươi tên hoạn quan đều trúng tiễn ngã nhào xuống.

Lý Lạc Tiên bị một cẫu tiễn bắt trúng yết hầu, chết thảm tại chỗ, những con tuấn mã đi đầu đều đã bị trúng tiễn, hai con tuấn mã gào rú một tiếng dài rồi ngã xuống kéo theo xe ngựa cũng bị lật, mấy xe ngựa phía sau cũng liên tiếp bị lật, đội xe ngựa cuối cùng cũng phải đứng lại.

Các kỵ binh cùng vây lại lên, nghiêm giọng thét lên: “Toàn bộ xuống ngựa quỳ xuống, ai dám phàn kháng giết không bàn cãi!”

Tất cả thị vệ và hoạn quan đều đã sợ bay cà vía, lũ lượt quỳ xuống, Lý Phụ Quốc không chịu xuống ngựa, hắn bỗng chốc tăng tốc xông ra khỏi bao vây của kỵ binh, phóng vội về phía nam đào tầu.

Hiệu úy kỵ binh đứng đầu hừ lạnh một tiếng, giơ cao kỵ nỏ nhắm thẳng vào hắn, “Crắc!”

Nỏ tiễn vèo vèo bắn đi, trung ngay vào tim sau Lý Phù Quốc, hắn chi kịp rú lên một tiếng thảm thiết bèn ngã thẳng xuống ngựa, chân phải của hắn vẫn còn kẹp trong bàn đạp, chiến mã vi kinh hoảng đã lôi theo xác hắn tiếp tục phóng thẳng.

Mãi đến khi kỵ binh đuổi kịp thì Lý Phụ Quốc đã toàn thân bê bết máu thịt, mặt mũi không còn ai nhận ra được.

Sáng sớm ngày hôm sau, điều khiến dân Nam Đường có người hi có người ưu đã đến, mười vạn đại quân của Lý Quang Bật cùng năm vạn đại quân của Lý Thịnh đã tụ hội dưới thành Thành Đô, đại quân cũng cho đóng doanh ngay sau đó, lặc lệnh Quách Anh Nghĩa lập tức đầu hàng.

Quách Anh Nghĩa chọn lựa trung gách, hạ lệnh binh sĩ mờ cửa thành đầu hàng, hắn đích thân dẫn quân đến Nam Minh cusn bắt người.

Hoạn quan và cung nữ Nam Minh cung đều đã chạy sạch, Trương hoàng hậu thấy đại thế đã qua, bèn thắt cổ tự vẫn, còn hoàng đế Lý Hệ bị hoạn quan trói lại nhói trong rương, giữa đêm đã ngạt thờ thân vong.

Lý Phụ Quốc thì không thấy tông tích, Quách Anh Nghĩa sốt cả ruột gan, hắn bèn cho bất hết toàn bộ tông thất trong thành định làm vốn liếng để đổi lấy mạng mình.

“Đủng!

Đủng!

Đủng!”

Tiếng trống trầm trầm của quân Bắc Đường đã vang lê, Chinh nam nguyên soái Lý Quang Bật của quân Bắc Đường đầu đội mũ hoàng kim, thân bận khái giáp giơ cao chiến đao, hạ lệnh vào thành.

“Đại quân vào thành!”

Đại quân Bắc Đường hiên ngang đi vào Thành Đô, ngày rằm tháng bảy năm Khánh Bình thứ hai, cùng với việc đại quân Bắc Đường vào thành, chính quyền Nam Đường tại Thục Trung chính thức bị tiêu diệt.

Ngày này cũng là lễ trung nguyên của Đại Đường, là ngày tế tổ tiên.

Chương 680: Cố Nhân Trần Lưu

Sau khi đứng lại tạm nghi chốc lát ở Tuấn Nghi huyện, con thuyền mà Lý Khánh An ngồi lại tiếp tục nam xuống, ngày hôm sau liền đến một trọng trấn khác là Trần Lưu huyện, cũng giống như Tuấn Nghi huyện, Trần Lưu huyện cũng là trạm trung chuyển quan trọng trên sông Tào, khác ở chỗ là, Tuấn Nghi huyện là chỗ chửa vật tư của phía quan lại. còn Trần Lưu huyện thì càng thiên về dân gian. buôn bán càng thêm phát đạt.

Thuyền mà Lý Khánh An ngồi lúc này lại thêm một người nữa.

Độc Cô Trường Phụng, anh vợ của Lý Khánh An. huynh trường của Độc Cô Minh Nguyệt, hắn xuất nhậm Giang Hoài, Hà Nam chuyển vận sử kiêm Hà Nam đạo quan sát sứ, ra khỏi kinh sớm hơn Lý Khánh An mười ngày.

Trước đó, hắn là Kinh Đô đạo chuyên vận sứ, trước đó nữa. từng làm qua kinh triệu thiếu doàn. có thể nói chức quan của hắn được đề bạt vô cùng thần tốc, chi trong vỏng hai năm ngắn ngủi, liền từ ngũ phẩm quan lên tới quan lớn tòng tam phẩm, ở trong một mức độ nào đó, hắn là sự cẩn thiết cho việc quật khởi của Độc Cô gia, Lý Khánh An cẩn một cỗ lực lượng thuộc ngoại thích.

“Trường Phụng, Trần Lưu huyện ngươi phải tốn nhiều tâm tư một chút!'

Thuyền sắp cập bờ, Lý Khánh An chi vào bến tàu có vè cũ nát của Trần Lưu huyện nói: “Không thể bời vì Trần Lưu huyện là nơi tiêu tán vật tư của dân gian mà xem nhẹ nó, hoàn toàn tương phản, nguyên nhân quan trọng để tào vận của ta phát triển vẫn là ở chỗ buôn bán phát triển, nếu chi để ý quan vận(vận chuyến cho phía quan triều), không để ý đến dân vận, cuối cùng chi biết nước giàu mà dân thì nghèo, đó không phải là điều ta muốn, để dân giàu lên mới là kế hoạch lâu dài để trung hưng Đại Đường.”

Độc Cô Trường Phụng gật gật đầu: “Xin điện hạ yên tâm, trong kế hoạch của Thôi tướng quốc, kho để hàng trong bến tàu Trần Lưu là đặt ở sau cùng nhất, cũng là phải tu sửa lại.

Ty chức cũng chuẩn bị bắt tay từ bến tàu Trần Lưu trước, mau chóng để cho thương nghiệp trong dân gian phát triển lên trước.

Hôm trước ty chức đã nói qua với

Trương thái thú. hắn sẽ mộ tập dân phu. mau chóng khởi công.”

“ừm!

Thôi tướng quốc chinh Lý tào vận thiên nặng về bến tàu và kho hàng của phía quan triều, thiên nặng về đội thuyền của quan triều, đó cũng là bời tình thế câp bách của Trường An nẻn phái như thế. nhưng ta hy vọng sau khi ngươi tiếp nhận, phái chuyên hướng cố vũ thương nghiệp và mậu dịch trong dân gian, đó cũng là chính tích của ngươi.”

Đó cũng là chỗ tư duy khác người của Lý Khánh An. từ ngày bắt đầu khòd công xây dựng tào vận, thì chủ yếu là dùng cho việc vận chuyên của quan vận, nhưng vị thống trị của các đời triều đời trước cũng không suy xét đến việc cho dân dụng, cái gọi là dân không tranh lợi với quan, cho dù sự hấp dẫn thôi thúc của lợi ích. thì các lái thương cũng chi lén lút mà mượn đưÒTig sông vận chuyển hàng hóa. nhung thủy chung không có được sự ủng hộ từ phía quan phủ.

Cho nên việc mà Lý Khánh An phải làm, chính là mờ trói cho thương nghiệp và mậu dịch trong dân gian, làm cho bọn họ tự do phát triển.

Chi có bán thân cửa thương nghiệp triều Đường phát triển hẳn lên, thì lượng bạc nén lớn mà hắn từ An Tây vận chuyên tới mới có đất dụng vồ.

Độc Cô Trường Phụng khom người nói: “Ty chức hiểu được, đó cũng là trọng điềm mà trong tương lai ty chức phái làm.”

Lúc này, thuyền chậm rãi cập bờ, Trần Lưu huyện huyện lệnh Hứa Chiêu Viễn dẫn dắt huyện thừa, huyện úy, chủ bộ…

đã ở trên bến tàu chờ đợi đã lâu.

Lý Khánh An lên bờ, Hứa Chiêu Viễn và các quan viên khác liền đi lên đón: “Ty chức tham kiến Triệu vương điện hạ, tham kiến Độc Cô quan sát sứ.”

Lý Khánh An cũng cung tay cười nói: “Đà làm phiền mọi người quá!”

‘‘Không dám!

Không dám!

Điện hạ tới Trần Lưu huyện thị sát, là vinh hạnh của Trần Lưu huyện, điện hạ dọc đường vất và, mời vào thành nghi tạm.”

“Không cẩn đâu, ta ở Trần Lưu huyện chi có thể ở lại nửa ngày, muốn đi gặp một vị cố nhán, xin hỏi Hứa huyện lệnh, Tông gia ở nơi nào?”

Tông gia chính là đại tộc Trần Lưu Tông Sở Khách, từng là Tề tướng của Võ Tắc Thiên, ở Trần Lưu huyện cơ hồ không ai là không biết, Hứa huyện lệnh vội vàng nói: “Chính là ở nơi này không xa lãm, hạ quan dẫn điện hạ đi!”

Lý Khánh An lại lắc đầu, chi chi Độc Cô Trường Phụng nói: “Quan sát sứ phái cân nhắc việc tu sửa bến cảng Trần Lưu, Hứa huyện lệnh vẫn là đi làm công vạ đi!

Tông gia chi là việc riêng của ta thỏi, thì không làm phiền Hứa huyện lệnh nữa.”

Nếu Triệu vương không chịu, Hứa huyện lệnh cũng không dám nhiều chuyện, Độc Cô Trường Phụng là Hà Nam đạo quan sát sứ, lại là cấp trên của hắn. huyện quan không bằng hiện quán, trong thâm tâm của Hứa huyện lệnh thì càng muốn tiếp xúc với Độc Cô Trường Phụng hơn. hắn mệnh một gà nha dịch dẫn đường cho Lý Khánh An. mọi người đưa tiễn một đoạn đường. bèn quay về trong huyện rồi.

Lý Khánh An thì dẫn theo mười mấy thân vệ tâm phúc, xoay người lên ngựa, dọc theo bờ ruộng nhắm hướng Tông gia trang cách đó vài dặm mà đi, còn nhưng thân vệ còn lại cũng không an tâm, cũng đều theo sát hắn phía xa xa.

Nhưng mạ non dưới ruộng lúa cũng đều đã lớn lên, một mảng xanh mượt mênh mông vô bờ, khiến cho tinh thần con người thoải mái sàng khoái, lúa nước đúng vào tiết trổ bông, dưới ruộng lúa khắp nơi đều là nông dân đang làm cỏ.

Sau giờ ngọ trời nắng chang chang, các nông dân dưới nắng mặt trời chang chang đang quệt mồ hôi như mưa. bọn họ thinh thoáng ngẳng đầu kinh ngạc mà nhìn vị quý nhản có mười mấy viên tùy tùng hộ tống.

Lý Khánh An đi đến trước mặt một lăo nông ngồi xổm xuống. cười hòi: “Lão nhân gia, mánh ruộng lúa này là của người sao?”

Lăo nông thấy hắn tựa hồ thân phận tôn quý, không dám thờ ơ, liền đứng lên, chi

vào mảng ruộng lớn chung quanh nói: “Mảnh ruộng này có ba mươi mẫu, minh ta có hai mươi mẫu. mười mẫu khác là ruộng thuê của Tông gìa.

Măm nay lúa mạch thu hoạch không tốt lắm, chi mong lúa có thê thu hoạch bù lại.”

‘Thế hiện tại thuế phú quan phủ là bao nhiêu?”

Lý Khánh An lại hỏi.

“Nói này của chúng tôi là thượng điền, thuế ruộng mỗi mẫu là hai thăng hai hợp, còn thêm mỗi mẫu ba trăm văn tiền mạ non. thêm nữa là phải giao một tấm quyên, ngoài ra thì không còn gì nữa.”

‘Thế thuế phú của Tông gia thì sao?

Là do các ngươi gánh vác sao?”

“Không!

Không!”

Lão nông vội vàng xua tay: “Tông gia là người tốt, theo Tông lão thái gia bắt đầu bèn đã đối xử từ tế với tá điền, mỗi mẫu với thực tế thu hoạch làm chuẩn, thu thuế ba thành, thuế ruộng và tiền mạ non cũng đều do chính bọn họ tự gánh, nếu gặp phải năm thiên tai, còn có thể hỏi Tông gia mượn lương, không có thu lợi tức.”

Lý Khánh An vừa cười vừa gật gật đầu, lại hòi: ‘Thế Tông gia ở nơi nào?

Ta là cố nhân của họ, đến bái phòng họ.”

Lão nông chi vào thôn trang cách đó không xa nói: “Sau khi vào thôn tòa nhà lớn nhất chính là nơi đó, rất dễ tìm, có một ngôi tháp đạo sĩ, nhưng mà một tòa nhà bên cạnh cũng là của họ, vốn dĩ là của người khác, năm trước được trường nữ của Tông gia và trượng phu họ Lý của nàng mua lại, cũng coi như là của Tông gia.”

“Đa tạ lão trượng.”

Lý Khánh An cung cung tay, cảm tạ lão nông, liền bước nhanh nhắm hướng trong thôn đi đến, lúc này lão nông lại lớn tiếng nói: “Vị quan nhân này, nắng rất độc, hãy đội nón cối lên!”

‘Đa tạ!”

Lúc này, một người thiếu phụ trẻ từ trong nhà bước nhanh ra, trách hắn nói: ‘Thu lang. trời nắng chang chang như vậy không ở trong nhà nghỉ ngơi, đi ra tưới rau làm

gì-

Thiếu phụ này chính là thê tử của Lý Bạch Tông thị, nàng là trường nữ Tông gia, ngưỡng mộ tài học thức của Lý Bạch, ở lúc Lý Bạch sa cơ thất ỷ nhất gả cho hắn, chính vì được sự chăm sóc chu đáo của nàng, vết thương trúng tên của Lý Bạch mới có thể dẩn dẩn khỏe ra.

Nàng đi đến bên mánh đất trồng rau thì nhìn thấy Lý Khánh An, nàng không khỏi ngân ra. người này là người phương nào?

Lý Khánh An củng chắp tay cười nói: ‘Thì ra là tẩu phu nhân, tại hạ là bằng Hữu của Thái Bạch huynh, từ Trường An đến.

đi ngang qua Trần Lưu, đặc biệt đến thăm hắn.”

Thì ra là bằng Hữu của Thanh Liên, mau mời vào trong nhà.”

“Vậy thì quấy rầy rồi!”

Lý Khánh An vừa cười vừa đi vào phủ trạch, thân vệ hắn thì ở lại bên ngoại phủ mà chờ.

Tông thị có chút trách trượng phu không biết tiếp đãi khách: “Phu lang. khách nhân từ rất xa đến, thì phải mời vào trong nhà mới đúng, nắng gắt như vậy để cho người ta phải phơi nắng, thì thật thất lề a!”

Lý Bạch cười khổ một cái, đây không phải là khách nhân tầm thưởng.

Nhà mới của Lý Bạch chiếm đất tuy rộng, nhung phần lớn đều là vườn trái cây đất trồng rau, phòng xá chi có mười mấy gian, Lý Khánh An ở trong khách đường ngồi

xuống, khách đường rất thoáng rộng, được trải nhưng tấm ván gỗ dày làm sàn, trước sau thông gió, ngoài cửa đều là rừng cây trái xanh um tươi tốt. hậu viện còn có một hồ nước, có bố trí hòn giả sơn đình nghi mát. có thế nhìn thấy nhưng con cá chép hồng tung tăng dưới nước trong hồ, hoàn cảnh u nhã, khiến cho người ta cảm thấy tinh thần thoải mái sảng khoái.

“Thái Bạch huynh không ngờ lại ở chốn đào nguyên thế ngoại, thật là khiến cho người ta hâm mộ a!”

Lý Bạch đã từ trong sự ngượng ngủng và bối Rối lúc ban đầu khôi phục thái độ bình thưởng, hắn khẽ cười nói: ‘‘Kỳ thật ta là người khó mà ngôi yên được, nếu không phải trên người bị thương do trúng tên, ta đà sớm xuất môn rồi.”

Lúc này, Tông thị bung một chiếc mâm gỗ qua, trong mâm là hai chén nước ô mai ướp lạnh, nàng đem nước ô mai đật ở trước mặt trượng phu và Lý Khánh An. cười nói: “Trong các bằng hữu của Thanh Liên ta chi quen biết Đỗ Phù và sầm Tham, còn có Vương Xương Linh, không biết vị tiên sinh này xung hô như thế nào, có lẽ ta đà ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”

Tông thị là tiều thư khuê các. hơn nữa vô cùng tài cán, các việc của Tông gia nàng rất có quyền lên tiếng.

Kỳ thật ở trong một mức độ nào đó, Lý Bạch là ở rể Tông gia, nhung Tông thị lại rất hiền thục, nàng thấy huynh trường và người trong tộc cũng đều xem thưởng trượng phu, bèn dứt khoát độc lập, dùng danh nghĩa của trượng phu mua tòa nhà này để ở riêng ra.

ở trong nhà Lý Bạch cơ hồ chuyện gì cũng đều chẳng quan tâm, là một chưởng quầy chi có trên danh nghĩa vậy, hoàn toàn dựa vào Tông thị đến đảm đương việc nhà.

Hy vọng lớn nhất của nàng chính là thương thế của trượng phu sớm ngày bình phục, rồi sẽ nghĩ biện pháp tìm việc làm cho trượng phu.

để trói hắn ở nhà, không để hắn cứ ngao du khắp nơi nữa.

Lý Khánh An vội vàng khom người nói: “Đại tẩu quá khen, tại hạ không phải thi nhân, là kẻ trần tục theo chính trị.”

Lý Bạch ở một bên cười nói: ‘Phu nhân, kỳ thật nàng cũng đã nghe đại danh của hắn đã lâu. hôm trước chẳng phải là nàng còn nhắc đến hắn sao?”

“Ngươi là…”

Tông thị khẽ có chút đoán được rồi, chi là nàng không dám tin thôi.

“Tại hạ Lý Khánh An, bạn cũ của Thái Bạch huynh.”

‘Ai da!^

Tông thị giật thót cả người. nàng cuống quít đứng dậy hành lễ: ‘Thì ra là Triệu vương điện hạ. dân nữ vừa rồi thờ ơ rồi.”

Tông thị là cháu gái của tiền tướng quốc, từ nhỏ đã chịu ảnh hưởng của gia tộc, rất nặng tư tường quan gia.

Lý Bạch cũng biết, hắn không xem là gì chi khoát tay: ‘Thu nhân, Lý tướng quân là bạn cũ của ta, nàng quá khách khí rồi, chúng tôi sẽ không thể ôn lại chuyện xưa nữa rồi.”

Nếu người tới là một thái thú hoặc là quan triều đình chẳng hạn, thì Tông thị cũng không cảm thấy sao cả, nhung Lý Khánh An là người phương nào, thiên hạ ai chẳng biết, thiên từ trong tương lai. sắp trờ thành hoàng đế bệ hạ Đại Đường, đó là người tầm thưởng sao?

Trượng phu cũng không hiểu đạo lý đối nhân xử thế thái quá rồi.

‘Điện hạ xin hãy ngồi đợi, dân phụ đi chuẩn bị rượu và thức ăn.”

Lý Khánh An vội vàng vừa cười vừa ngăn nàng lại: “Đại tẩu không phải bận làm gì. ta còn phải đi gấp, ngồi một chút là đi ngay, nếu đại tâu tiện, có thế cũng chuẩn bị thêm cho các thân binh của ta một chén canh ô mai, bọn họ đang ở bên ngoài cửa.”

“Được mà, dân phụ để người hầu mời bọn họ vào trong này, đến gian phòng khác nghỉ ngơi.”

Tông thị vội vàng đi sắp xếp, lúc này, Lý Bạch lại thờ dài nói: ‘Thu nhân của ta cái gì cũng tốt, chi là chịu ảnh hưởng quá nặng từ tố phụ nàng, một lòng muốn đi mưu cầu cho ta chức hộ tào chủ sự của Trần Lưu huyện, ta đã nói với nàng nhiều lẩn rồi, ta không phải là người làm việc chính vụ được, nhung nàng cử không nghe.”

Thế sau nay Thái Bạch huynh có suy tính gì không?”

Lý Bạch lắc đầu: “Đã trải qua việc của Vĩnh vương, ta cũng coi như hiểu ra được, ta không thích hợp chốn quan trường.

Ta tiến vào chốn quan trường, người khác sẽ mệt. ta cũng mệt mòi, hơn nữa ta năm nay cũng đã hơn năm mươi tuổi rồi, nhân sinh thất thập cổ lai hy, ta muốn thừa lúc bây giờ còn đi lại được, đi hoàn thành mấy tâm nguyện

của ta.”

“Thái Bạch huynh nói ra thử xem, ngươi còn có tâm nguyện gì, nói không chừng ta có thể giúp ngươi.”

“Tướng quân thật đúng là có thể giúp ta.”

Lý Bạch cười nói: “Tâ nguyện lớn nhất của ta chính là đi Tây Vực, quay về cố hương Toái Hiệp của ta xem xem, ta từ nhỏ đà rời khỏi Toái Hiệp, cũng không biết nhà cũ có còn nữa hay không?”

“Nhà cũ của Thái Bạch huynh vẫn còn, nhà trống vẫn khóa lại, cây táo hồng trong sân đà trường thành cây đại thụ cao vút trời, mấy năm trước ta còn thưởng thức qua trái của nó, hương vị rất ngọt.”

Thật vậy sao?

Thế cây ăn quả đó vẫn còn chứ?”

Lý Bạch có chút kích động, hắn rời khỏi Toái Hiệp khi còn nhỏ, rất nhiều sự vật của Toái Hiệp hắn đều quên rồi. duy chi có mỗi một cây táo hồng thì hắn hãy còn nhớ như in, đó là cây tự tay hắn trồng. lúc rời khỏi Toái Hiệp hắn còn cầu phụ thân đem cây cùng đi.

Thanh Liên thương thế cHứa lành, chi sợ đi Toái Hiệp không được.”

Tông thị lại đã trờ lại rồi, nàng chính là vì lo lắng trượng phu nói ra là đi Tây Vực, một khi đi Tây Vực, thì chính là lúc vợ chồng họ phải vĩnh biệt nhau rồi, như vậy thì sao được.

Hơn nữa Tông thị còn có một ỷ nghi, chính là muốn thừa cơ hội này cầu Lý Khánh An cho trượng phu an bài một chức quan, tục ngừ nói, không ai hiểu chồng bằng vợ, nàng biết trượng phu mặc dù gặp phải nhưng vấp ngả ở chỗ Vĩnh vương. nhưng trong tận xương tùy vẫn muốn đi làm việc, để thực hiện hoài bào trong lòng.

Nàng muốn tận lực giúp trượng phu, chi là sức ảnh hưởng của Tông gia sớm đã tiêu tan. nhiều nhất cũng chi có thể mưu cầu được cho trượng phu một chức hộ tào chủ sự thôi.

Nhung hôm nay Lý Khánh An tới rồi, vậy thì khác hẳn rồi. nàng cHứa bao giờ biết rằng, Lý Khánh An không ngờ cũng là cố nhân của trượng phu.

Lúc này nàng mới phản ứng lại kịp, trượng phu từng nói với nàng, vào năm Thiên Bảo thử bảy trượng phụ ờ

tham hơn một người, một người xấu hơn một người.

Phía trước đà là huyện cảnh Lâm Hoài, ở đó nhiều nhất là quan, người xấu đương nhiên cũng nhiều, cô nương tốt nhất đừng lộ diện, cử trốn trong xe ngựa, ta đưa cô nương lên thuyền tại Hoài Hà rồi là coi như an toàn.”

‘Đại thúc yên tâm, ta không sợ đâu!'

Minh Châu đưa tay rờ rờ kim bài, đấy là kim bài triệu lệnh thiên hạ binh mã của Lý Khánh An, nhung nàng lại không biết, nàng đã lấy trộm từ trong thư phòng Lý Khánh An để dùng phòng thân, ai dám bắt nạt nàng, nàng sẽ mang kim bài ra đến tìm quan phủ địa phương.

May mà dọc đường đều khá thuận lời, nàng vẫn cHứa có dịp dùng đến.

Lúc này Minh Châu bỗng nhìn thấy phía trước có một thị trấn, bèn cười hòi: “Đại thúc, phía trước là trấn gi thế?”

“Đó là Nữ Sơn trấn, thuộc huyện Lâm Hoài.”

“Vậy trong trấn có gì hay không, hay có đặc sản gì không?”

“Ta từng đi qua mấy lẩn. cũng không có gì để chơi, nhung đặc sản thì trấn Nữ Sơn nổi tiếng bánh tôm, kỳ thực ta thấy cũng thưởng thưởng thôi, cô nương không cẩn phải đứng lại chỗ đó đâu, chúng ta đi thăng qua, đê sớm đến huyện Lâm Hoài.”

“Được!”

Phu xe lại giơ cao roi ngựa tăng tốc xe, chẳng bao lâu sau họ đà vào đến trấn Nữ Sơn, đây là một đại trấn có ba trăm hộ nhân gia, trong trấn khá cũ kỹ, người cả thị trấn đều sống nhờ vào việc đánh cá bắt tôm, cả trấn đều sặc mùi tanh của biển và hải sản.

Lý Khánh An cười cười lại nói: “Năng lực xử lý chính vụ của Thái Bạch huynh ta quà thật hiẻu rất rõ, ta cũng sẽ không gây khó xử cho Thái Bạch huynh, nhung không phái tất cả quan viên của Đại Đường ta cũng đều phái xử lý chính vụ cà.

Ta muốn tiếp tục mời Thái Bạch huynh làm hàn lâm đại học sĩ, đồng thời kiêm nhiệm thái học bác sĩ, không cẩn phái quản lý chính vụ, mà là thay Đại Đường bồi dưỡng đồng thời tuyển chọn anh tài, không biết Thái Bạch huynh có chịu ra làm hay không?”

Trong lòng Lý Bạch rất kích động, khóe mắt hắn đã ươn ướt, hắn từ năm Khai Nguyên thứ mười ba ra Thục, muốn thi triễn hoài bão trong lòng, nhung vất vưởng lang bạc kỳ hồ mấy chục năm, vẫn không thu hoạch được gì cà, thậm chí còn suýt chút nữa bị bắt bỏ tù.

Tháng trước bạn thân Đỗ Phú của hắn thăng làm Duyện châu thái thú, trên đường đi nhậm chức đến thăm hắn, mời hắn đi Duyện châu, nhung hắn đã từ chối khéo rồi.

Trong lòng hắn quả thực chua xót, Vương Xương Linh xuất nhậm công bộ thị lang, Sầm Tham xuất nhậm Phượng Tường phủ Doãn, Vương Duy nhậm thượng thư hữu thừa.

Tất cà các bạn thân của hắn đều thực hiện được hoài bão trong lòng, còn hắn thì có cái gi, đã hơn năm mươi tuổi, tóc hai bên đã điểm sương, còn làm một chức hộ tào chủ sự của Trần Lưu huyện, ngay cà cửu phẩm quan tép riu cũng không phái, điều này làm cho hắn rất buồn lòng.

Ngay tại lúc hắn gần như tuyệt vọng đối với nhân sinh, thì vận mệnh bất đầu coi trọng hắn rồi, Lý Khánh An không ngờ lại đề cho hắn làm hàn lâm đại học sĩ, còn xuất nhậm thái học bác sĩ, điều này làm sao mà không khiến cho Lý Bạch kích động cho được.

“Thanh Liên, người nói gì đó đi a!”

Tông thị có chút nóng nảy, nàng sợ trượng phu lại phạm tính ương ngạnh, cự tuyệt cơ hội này.

“Tướng quân, chúng ta thật là có duyên phận.”

'

Lý Bạch có chút tự giễu cọt mà cười cười: “Lúc trước ta ở Dương Châu làm mưu sĩ cho ngươi, ta chê ngươi là võ tướng, hơn nữa chức quan quá nhỏ, cảm thấy gò ép minh quá, liền phủi tay không làm, không ngờ mới cách mười năm, ta lại phải trờ thành mưu sĩ của ngươi rồi.”

‘Thế Thái Bạch huynh lẩn này có chê chức quan nhỏ nữa hay không?”

Lý Khánh An trêu ghẹo mà cười nói.

Lý Bạch khẽ vuốt râu dài, mỉm cười nói: “Nếu để cho ta làm tướng quốc, ta cũng không ngại chức quan to.”

Lý Khánh An cười ha ha đứng lên, trong lòng Tông thị vô cùng kích động, vội vàng đứng dậy nói: “Ta đi chuẩn bị rượu và thức ăn cho các ngươi, các ngươi hãy ngồi đợi chút.”

Tâm trạng của Lý Khánh An cũng vô cùng vui sướng, cười nói: ‘Tốt!

Trước giờ đều là Thái Bạch huynh uống rượu của ta, hôm nay ta cũng muốn uống lại rượu của Thái Bạch huynh xem.”

Trong Dục Đường đĐại Minh cung, đây là thầm cung của thái hậu Thầm Trân Châu.

Vào buồng trong cùng nhất của cung điện, có một gian phòng nhỏ kín đáo, đấy là nơi Thầm Trân Châu chẳng bao giờ cho phép người khác đi vào, là nơi bí mật nhất của nàng.

Ngoài thị nữ tùy thân Văn Nương, tất cả nhưng người khác đều không được vào.

Lúc này trong phòng ánh đèn mập mờ, trên chiếc bàn nhỏ có hai tấm linh bài, bên cạnh linh bài là nhang nến và các vật phẩm cung phụng.

Thẩm Trân Châu trên người bận chiếc đạo bào quỳ trước bàn áng nhỏ, hai tay chấp lại thành tâm cầu khấn.

“Con ta cùng phu quân tại thượng, ác nhân ắt hữu ác báo, người hại phu quân và con giờ đã bị giết, hai người trên trời có linh hãy yên nghi nhé!”

Nói xong, nàng cắm hai nén nhang vào lư hương, hai giọt nước mắt trong suốt từ từ tràn khỏi mi mắt.

Nàng thờ dài một tiếng, xong lại nói với linh bài của phu quân: “Đại lang. ta tuy có lỗi với chàng, nhung nỗi khổ tâm trong lòng ta hi vọng chàng có thể hiểu cho, ta…”

Giọng nàng càng lúc càng khè, ‘Tình cảm ta không thể kiềm nén được.” ‘Thái hậu!”

Thị nữ Văn Nương bên cạnh nhỏ giọng khuyên giải: “Chồng đã chết, chọn lang quân khác tái giá là lẽ thưởng, trên dưới Đại Đường, dân nữ có mấy ai chung thân thủ góa?

Cà công chúa còn có thế tái hôn, thái hậu hà tất phải tự trách như thế?”

“Dân nữ có thể tái giá, công chúa cũng có thể tái hôn, duy mỗi thái hậu là không thể, đã vào cung rồi thì làm chi còn ngày xuất cung?”

“Nhung, thái hậu ngày đó cũng chi vì muốn báo thù mới đồng ý điều kiện thôi.”

“Điều kiện?”

Thẩm Trân Châu cười khổ một tiếng, “Nếu ta không nguyện ý, thi có điều kiện gì để nói chứ?”

Nàng thờ dài một tiếng đứng dậy nói: “Đi thôi!

Ta tâm ý đã quyết, không muốn nhắc đến việc này nữa, việc sau này thì cứ để tự nhiên đến đâu thì đến vậy!”

Nàng đi ra khỏi cửa phòng, thị nữa cũng dập tất đèn khẽ đóng cửa lại, trong phòng bỗng chốc lại tối đen như mực, chi còn hai nén nhang chập chờn thoắt mờ thoắt tó trong lư hương.

Huyện Từ Thành Tứ Châu, huyện thành năm ở phía tay hồ Hồng Trạch, từ tào thuyền Biện Hà đến trực tiếp đi vào hồ Hồng Trạch, chứ không đi qua huyện Từ Thành, vi thế dù là dân khẩu hay kinh tế của huyện Từ Thành đều huyện lạc hậu nhất của các huyện bên bờ kênh tào hà.

Sáng ngày hôm đó, một chiếc xe ngựa cũ kỹ đang hỏa tốc phóng đi trên quan đạo phía nam của huyện Từ Thành, có nàng nữ từ thò đầu ra khỏi cửa sô, nóng ruột ngó quanh quẩn, miệng thì không ngừng hối thúc phu xe, “Đại thúc, thúc có thể nhanh một chút nữa không?”

Phu xe cười khổ một tiếng nói: “Cô nương, con ngựa già này của ta dọc đường đường xá xa xôi, nó đã không chịu nôi rồi.”

‘Nhưng nếu không nhanh hơn một chút, thuyền đội sẽ đi qua mất rồi.”

“Cô nương yên tâm đi!

Nước trong hồ Hồng Trạch bình bình, tào thuyền tuyệt không qua nổi xe ngựa đâu. bọn họ nhất định còn ở phía sau.”

Nữ từ từ Kinh thành đến đây chính là Minh Châu, nàng mượn cớ đi thăm đại ca Trường Phụng bèn một minh ra khỏi nhà.

Đại ca nàng Độc Cô Trường Phụng chia tay Lý Khánh An tại huyện Trần Lưu, nhung nàng lại không ở lại Trần Lưu, mà dọc theo Biện Hà đi theo thuyền của Lý Khánh An đến Tứ Châu, vân tường y thưởng hoa tường dung (*câu thơ trong ‘Thanh bình điệu” của Lý Bạch), năm nay nàng đà hai mươi mốt mồi rồi.

Nàng nhất lộ đi theo thuyền đội của Lý Khánh An, không ngờ lúc sáng ngủ dậy quá giờ tại khách điếm, khiến lòng nàng như lửa đốt, sợ thuyền đội của Lý Khánh An đã đi qua.

Phu xe là một lào đầu hơn sáu mươi tuổi, từ Trịnh Châu đưa nàng đến đây.

Lào thấy Minh Châu xinh đẹp như hoa, giống một đại gia khuê cát, nhung cả chặn đường đến giờ nàng vẫn cHứa bao giờ chê bai xe lào, khiến lào thấy rất mến nàng, bèn cười nói: “Cô nương. ta nhất lộ đều muốn hỏi, chắc cô nương từ nơi phồn hoa đến đây?”

“ừm!

Ta từ Kinh thành đến đây.”

“Hèn gì!

Ta lái xe ngựa mấy mươi năm ngy, còn cHứa gặp cô nương nào xinh đẹp nhường này, cô nương một minh lên đường phải cẩn thận!”

Cũng không có gì, ta thấy dọc đường dân tình chất phát, còn chưa gặp phải người xấu nào.

“Đó là do cô nương vẫn ngồi trên xe ngựa của ta, không xuất đầu lộ diện.

Bên ngoài giờ loạn lạc lắm, đâu đâu cũng toàn bọn đạo tặc, Tử Châu trước mắt thì đã không phải là nơi tốt lành gì, chúng ta vạn sự đều phải cẩn thận.”

Minh Châu lấy làm lạ. bèn cười hỏi: “Đại thúc, ta thấy Tử Châu cũng không đến nỗi nào mà, người tốt như đại thúc nhiều lắm.”

‘Hương thôn huyện Tử Châu đều tốt cả, ý ta nói là bọn làm quan kìa, một người

Chương 681: Hội Ngộ Minh Châu

Xe ngựa vừa đi lên phố của tiểu trấn đã phát hiện có điểm dị thưởng, trên phố lớn ngõ nhỏ tiều trấn đều quỳ đầy dân chúng, trông chừng bốn năm trăm người, vây quanh một chiếc xe ngựa cầu khẩn.

Xung quanh xe ngựa có mười mấy dịch nha, chắc trong xe là một vị quan nào đấy.

Mấy cụ già tay cầm một tờ cáo trạng quỳ trước xe ngựa hô to: “Huyện lệnh đại lão gia, ngư thuế không thề tăng nữa, nếu tăng nữa, bọn ta sẽ không còn đường sống nữa.”

“Việc này không phải mình ta làm chù được, phải thinh thị thái thú. các ngươi mau tránh đường, không được tụ tập gây sự.”

Minh Châu nghe rất rõ, trong lòng lấy làm lạ, bèn hỏi phu xe: “Đại thúc, cái gì gọi là ngư thuế?”

“Ngư thuế chính là thuế phải nộp khi đánh bắt cá. một năm hai lẩn. vốn dĩ mười thuế một. nghe nói giờ phải tăng lên mười lấy ba, mọi người đều không chịu đựng nổi rồi.”

“Đánh cá mà cũng phải đóng thuế ư?

Không phải chi có đóng điền thuế và hộ thuế là được rồi sao?”

“Điền thuế là điền thuế, hộ thuế là hộ thuế, đó đều là thuế buộc phải đóng, nhưng ngư thuế là khoảng thuế khác nữa, cử cá lớn là mười văn, cá nhỏ là năm văn, trước đây bắt được một con cá to thì phải đóng một văn tiền thuế, gỡ bắt được một con cá to thì phải đóng ba văn tiền, trên thực tế một con cá to nhất cũng chi bán được sáu văn tiền thôi, thật đúng là tạo nghiệp!”

Thiên hạ này còn có việc thế này ư?”

Minh Châu phẫn uất bất bình, nàng lại hỏi: “Vậy đại thúc lái xe ngựa có phải đóng thuế xe ngựa không?”

“Không phải đóng thuế xe ngựa, nhưng phải trả phí qua đường, lúc vào thành phải đóng, xe ngựa này của ta là hai mươi văn tiền, bất kề có khách hay không khác.”

‘Cái bọn cẩu quan này, ta phải đi kiện chúng.”

Lúc này, huyện lệnh đà đi, thôn dân đều không làm gì được mạnh ai nấy về nhà, từng đoàn người đi qua trước xe ngựa Minh Châu, Minh Châu đà gọi lại cụ già tay cầm thư cáo trạng lại.

“Lào trượng. ngươi có thể đưa cáo trạng cho ta không, ta sẽ đi cáo trạng thay các ngươi.”

Mọi người đều sắp tuyệt vọng rồi, nghe Minh Châu nói thấy bèn lũ lượt vây lên, ‘Cô nương có quen với thái thú của bọn ta ư?”

Phu xe bên cạnh cười nói: “Các vị thật không có mắt nhìn, vị cô nương này từ Kinh thành đến, một thái thú nho nhỏ thì đáng là gì?”

Minh Châu cũng cao giọng nói: “Các ngươi yên tâm đi!

Ta sẽ nói với đại ca hay tỷ phu ta, họ đều là cao quan, có thể chặt đầu bọn tham quan kia, các ngươi cứ đưa giấy cáo trạng cho ta.”

Mỗi người một lời, tuy vị cô nương này trông còn rất trẻ, nhung lại khí độ bất phàm, rõ ràng không phải người thưởng, khẩu âm cũng là người Kinh thành, dẫu sao thì cũng đã bó tay chịu trận rồi thôi thì cử liều một phen thừ!

Lão trượng bèn đưa thinh nguyện thư được đóng đầy dấu tay cho nàng.

“Cô nương. vậy trăm sự nhờ cô nương rồi!”

Minh Châu nhận lấy cáo trạng gấp lại cẩn thận rồi đem cất, “Cụ yên tâm!

Sẽ có tin tức nhanh thôi.”

Xe ngựa lại tiếp tục thẳng bánh, mọi người nhìn nàng càng lúc càng xa dẩn, trong lòng lại đầy lo âu, cũng không biết vị cô nương này có thật sự đáng tin không đây.

Thuyền đội của Lý Khánh An đà rời khỏi quận Trần Lưu, lại đi được bảy tám ngày bèn đến huyện Lâm Hoài Tử Châu.

Từ đây vượt sông Hoài bèn đi vào địa giới Giang Hoài.

Lúc này tin Nam Đường bị diệt cuối cùng cũng đà truyền đến tay Lý Khánh An.

Dù rằng đó là trong dự liệu của hắn, nhung tin này đà mang lại niềm vui cực lớn khiến hắn phấn Khởi vạn phần.

Hắn lập tức đưa tin này loan khắp trên dưới ba ngàn hổ bôn vệ nam hạ của hắn, trong ngoài Biện Hà bỗng chốc hân hoan tột cùng, các binh sĩ đều không kiềm nổi cùng tung mũ lên không trung.

“Vạn tuế!

Thượng tướng quân vạn tuế!”

Tiếng reo hò khắp chốn, Lý Khánh An lập tức hạ lệnh, tam quân đi vào huyện Lâm Hoài, cho bao toàn bộ tửu tứ trong huyện, đế tam quân ăn mừng chiến thắng.

Tin chẳng mấy chốc đã loan đi khắp nơi, cả huyện Lâm Hoài cũng sôi sục nhiệt huyết, Nam Đường bị diệt cũng có nghĩa là Đại Đường sẽ thống nhất, có nghĩa là không còn chiến tranh nữa, bá tánh cùng chạy lên phố, gõ trống gõ mò, vừa ca vừa múa, đón mừng chiến tranh kết thúc và hoan nghênh đại quân Lý Khánh An vào thành.

Trong thành Lâm Hoài, vài vạn dân chúng đứng đầy hai bên đường hoan nghênh quân Đường vào thành, phảng phất như đây chính là đội quân khải hoàn của họ, thậm chi tuyệt đại đa số người đều không biết được người có quyền quyết gách cao nhất trong chiến dịch Nam Đường, nhung đó đà không còn quan trọng, họ cẩn một nghi thức để bày tỏ niềm và kích động trong lòng, quân đội vào thành chính là nghi thức tốt nhất.

‘Vạn tuế!

Quân Đường vạn tuế!”

Tiếng hân hoan vang vọng khắp thành.

Đám đông nào già nào trẻ, cả phụ nhân cũng bồng theo con nhỏ, thiếu nữ thì mặc áo váy diễm lệ nhất, còn trẻ con thì cử từng đàn chạy theo kỵ binh, rất nhiều kỵ binh còn bồng cả nhưng đứa trẻ hiếu kỳ này lên chiến ngựa của minh, khiến xung quanh không khỏi vỗ tay tán thưởng.

Lý Khánh An ngồi trong xe ngựa ngắm nhìn nhưng khuôn mặt nhiệt tình mà phấn Khởi này mà bỗng cảm động. hắn biết, đó là hòa bình mà dân chúng mong đợi bấy lâu ngy, cũng là trông đợi ngày hưng vượng trờ lại Đại Đường của họ.

Lúc này đội ngũ đà đứng lại, thái thú Tứ Châu và huyện lệnh Lâm Hoài cùng ra nghênh đón, Lý Khánh An đến thị sát Giang Hoài khá bí mật, triều đình cũng không hạ điệp văn, dọc đường quan phù cũng nhận được chi lệnh của Lý Khánh An, không được phép tiết lộ tin hắn nam hạ.

Vì thế thái thú Tử Châu và huyện lệnh đều không biết đội quân này từ đâu xuất hiện, vì sao lại đến Tứ Châu?

Thái thú Chu Binh Nghĩa trong lòng thấy thấp thỏm lo sợ, hắn đã phát hiện đội quân này khác với các đội binh khác.

Tuy số lượng đội quân này không nhiều, nhung quân dung lại không tầm thưởng, toàn bộ là kỵ binh, chiến mà cũng không phải là giống loài Trung Nguyên, vô cùng cao lớn hùng tráng bốn chân thon dài, dáng ngựa nhanh nhẹn, tất cả binh sĩ đều thân hình vạm vỡ, áo giáp sáng loáng. trường đao, thuẫn tròn, cung nỏ, hoành sóc…

đấy đều là binh khí tiên tiến nhất của Đại Đường, ai ai oai phong lẫm liệt.

Tuy chi có ba ngàn người, nhưng khí thế phảng phất như vài vạn người.

Hơn nữa trong quân đội còn có một chiếc xe ngựa được kéo bời hai mươi bốn chú tuấn mã, đặc cách cao quý này khiến lòng Chu Binh Nghĩa không khỏi hồi hộp, hắn vội đi lên trên khom người thi lễ.

“Tại hạ Tứ Châu thái thú Chu Binh Nghĩa, không biết quý tướng quân là ai?

Đến Tử Châu vì việc gì?”

Một tên thân binh trờ người xuống ngựa, lại khẽ giọng thủ thi vài câu.

Chu Binh Nghĩa nghe mà mặt xanh như tàu lá. hắn hốt hoảng quỳ xuống như lại bị thân binh kéo lại, “Ta không phải đà nói với ngươi rồi sao?

Thượng tướng quân không muốn bại lộ hành tung.”

Tuân lệnh!

Tuân lệnh!'

Chu Binh Nghĩa vội vã đáp, xong lại nói vài câu với huyện lệnh và các quan viên khác, tất cả mọi người đều hốt hoảng đi đến trước xe ngựa, Châu Binh Nghĩa khom người thi lễ, “Ty chức Tứ Châu thái thú Chu Binh Nghĩa tham kiến điện hạ!”

“Ty chức Lâm Hoài huyện lệnh Vương Gia Câu tham kiến điện hạ!”

Trong xe ngựa không có tiếng trả lời.

Lý Khánh An hiển nhiên đang lòng dạ bay

bổng đi đâu, hắn vừa mới nhìn thấy một bóng hình nữ tử quen thuộc giữa đám đông, hình như là Minh Châu, hắn có phần không dám tin, đây là Tứ Châu.

Minh Châu sao lại đến đây chứ?

Nữ từ đà rời khỏi đám đông đi về hướng một tửu tử.

Lý Khánh An mài dõi theo nàng cho đến khi nàng vào tửu tử hắn mới hoàn thần lại, cười ha hả nói: ‘Thật làm phiền các vị sứ quân quá!”

‘‘Không dám!

Mời điện hạ vào châu nha nghỉ ngơi.”

Lý Khánh An đà uyển chuyển từ chối: ‘Ta chẳng qua là đi ngang qua Tử Châu, ta vốn không có kế hoạch thị sát Tử Châu, các ngươi cử lo việc công vụ của mình đi!

Bọn ta đợi dùng cơm trưa tại tửu tử xong sẽ lại lên đường!”

Lý Khánh An lên mời chuẩn bị đi, Chu Binh Nghĩa và các quan viên khác đều thẩm thờ phào, nhưng hắn vẫn thành khẩn nói: “Điện hạ khó khăn lắm muốn xuống Tứ Châu một chuyến, hãy để bọn ty chức chuẩn bị chút rượu cùng thức ăn để tô tấm lòng nho nhỏ này.”

“Ha ha!

Ta có ba ngàn quân đội, các ngươi mời không nổi đâu.

Thôi, tấm lòng này ta xin nhận, bọn ta sẽ tự giải quyết, các ngươi cứ bận việc mình đi!”

Chu Binh Nghĩa và huyện lệnh nhìn nhau, trong lòng thầm mừng. hắn cũng không còn kiên quyết nữa.

“Vậy ty chức xin cáo lui!”

‘Đi đi!

Làm quan một vùng; phải đối xử tốt với dân chúng.”

Ty chức sẽ khắc ghi trong lòng!”

Dân chúng từ từ tản ra, quân đội cũng cho bao ba mươi mấy tửu tử tại huyện Lâm Hoài.

Lý Khánh An hạ lệnh có thể uống rượu. nhưng không được phép say, thức ăn cử gọi tùy ý.

Hắn đà mang một trăm lượng vàng ra đế lo cơm nước cho ba ngàn quân sĩ.

Các binh sĩ bèn thi nhau đi tìm tửu tử, căn bản đều lấy đội làm đơn vị, bình quân mỗi đỗi vào một tửu tứ.

Còn bàn thân Lý Khánh An thì lại dẫn một trăm thân vệ đến tửu tứ vừa rồi.

Lúc này, hiệu úy thân binh của hắn bèn khẽ giọng nói: “Thượng tướng quân, ty chức phát hiện tên thái thú này có vẻ không bình thưởng lắm.”

“Không bình thưởng chỗ nào?”

Lý Khánh An ngồi trong xe ngựa, hắn không nhìn thấy sắc mặt của bọn quan viên, hiệu úy nói: “Ty chức nhìn ra tên Hàn thái thú này đang cố gắng kiềm nén biểu cám, hơn nữa trường sứ đằng sau lung hắn nghe nói thượng tướng quân sắp phải đi, mặt không giấu nổi vè vui mừng.”

“Có lẽ chúng ta đã làm họ sợ, không biết phải chiêu đãi ba ngàn quân đội của chúng ta thế nào, ngươi nghĩ nhiều rồi.”

“Có lẽ thế, thượng tướng quân không phát hiện, bọn quan viên này vừa mới đi ra, nhiệt tình của dân chúng cũng giảm đi rõ ràng?

Có rất nhiều người còn phi nhổ một tiếng xong bèn quay lung bỏ đi, đây không lẽ không kỳ lạ sao?”

Lý Khánh An đứng bước lại, nhìn hắn nói: “Hàn Tiến, ta hiểu tâm tư của ngươi, ngươi cám thấy Tứ Châu có tham quan ác quan, chúng ta tạm thời không xét là có hay không, cho dù có đi chăng nữa, tham quan v ác quan cũng phái do giám sát ngự sứ tra xử.

Nếu việc gì cũng đề ta làm, Ngự sứ đài cũng chẳng cẩn thiết tổn tại nữa, ngươi hiểu rồi chứ?”

“Ty chức đã hiểu!”

Lý Khánh An thấy hắn có vẻ thiu não, bèn mỉm cười nói: “Đương nhiên, nếu ngươi nguyện ý đi tìm hiểu dân tình một lẩn thay ta, ta cũng không phàn đối!”

Hàn Tiến đại hi, “Đa tạ tướng quân!

Vậy ty chức sẽ đi liền."

“Ngươi không ăn cơm nữa sao?”

“Ty chức không đói!”

Nói xong Hàn Tiến bèn phóng như bay đi, Lý Khánh An thấy hắn nôn đến thế không khỏi lắc đầu cười cười.

Tên Hàn Tiến này đi theo hắn đã nhiều năm rồi, hắn là người Sỡ Châu, phụ thân hắn chính là chết dưới gậy đánh của một tên quan tham, cho nên hắn trước giờ căm hận nhất là bọn tham quan ô lại, được hắn nhiệt tình như vậy, Lý Khánh An thôi cũng mặc hắn, bèn quay lưng đi vào tửu tứ.

Trên lầu hai tửu tứ, Minh Châu đương một minh ngồi ăn cơm, Lý Khánh An vừa rồi quà không nhìn nhầm, quả thực đúng là nàng.

Vừa rồi Minh Châu đã nhìn thấy xe ngựa của Lý Khánh An, nhung lại không biết đến gặp hắn thế nào, nếu Lý Khánh An hỏi, nàng nên tim cớ gi đây?

Tỷ tỷ để nàng đến chăm sóc hắn ư?

Bàn thân nàng còn cẩn người chăm sóc, tỷ tỷ làm sao lại nói thế, với lại làm gì có việc để em vợ đi chăm sóc tỷ phu chứ?

Trong lòng Minh Châu rất ư khó xử, một người ngồi ở đây uống rượu giải sầu.

“Ta còn cứ ngỡ mình nhìn nhầm, kết quà đúng là muội!”

Lý Khánh An đột ngột xuất hiện trước mật, Minh Châu sợ rùng hết mình, như một đứa trẻ phạm lỗi, nàng cúi sầm mật đứng dậy, nhi nhí gọi, “Tỷ phu!”

“Ngồi xuống đi!”

Lý Khánh An ngồi lại đối diện với nàng, hắn gọi tiểu nhị mang bình rượu cho mình, cùng mấy món ăn.

Hắn lắc lắc binh rượu của Minh Châu, có bao lâu đâu, tiều nha đầu này thế mà đã uống hết nửa bình rượu rồi.

“Minh Châu, muội từ lúc nào uống rượu lợi hại thế?”

Lý Khánh An trêu nàng.

Minh Châu thấy Lý Khánh An không có ý trách minh, cũng không hỏi minh vì sao đến, hồi hộp trong lòng cũng vơi đi bớt, bèn cười đỏng đành nói: “Không phải hai năm trước muội từng đến An Tây ở nửa năm sao, muội đã học được cách uống tại An Tây.”

“Tiểu nha đầu này, ngươi lén lén lút lút đi theo ta làm gì?”

“Huynh…”

Mặt Minh Châu bỗng chốc nóng ran, cuối cùng Lý Khánh An cũng hỏi, “Muội… ai đi theo huynh đâu!

Muội đến Dương Châu, giữa đường đi qua đây, một minh muội đang yên đang lành ngồi ăn cơm, là tự huynh đến đây đó chứ, không phải sao?”

“Được!

Được!

Được!”

Lý Khánh An thấy nàng miệng lưỡi lanh lẹ, bèn cười nói: “Cho dù là ta đến tìm muội đi, nhung muội đến Dương Châu làm gì?”

“Muội đi chơi không được sao?

Hừ!”

Minh Châu bỗng tìm được một cái cớ tuyệt hay, nàng dương dương đắc ý nói: “Huynh quên là năm đó muội cùng từng đến Dương Châu sao?

Muội còn nhờ Giám Chân pháp sư của Đại Vân Tự giảng giải phật pháp cho muội nữa, đại sư nói ta có thể ước một điều trước phật tổ, đợi sau khi ước nguyện đã hoàn thành, thì nhất định phải trờ lại trước mặt phật tổ hoàn nguyện, nên lẩn này muội đến Dương Châu là để hoàn nguyện.”

“Hoàn nguyện gì chứ, là tim được đức lang quân như ý à?”

Lý Khánh An cười hê hê đắc ý.

“Ngươi… ngươi là người xấu!”

Minh Châu thẹn thùng, nàng bỗng phát hiện mình lỡ lòi, vội che miệng lại, thấy không ai nghe thấy, nàng mới ra sức véo Lý Khánh An một cái, khẽ giọng hung hăn nói: “Ta đi hoàn nguyện gi, không liên quan đến huynh!”

“Vậy được, ta sẽ không quản nửa, tỷ tỷ muội hỏi ta, ta cứ nói là không liên quan gì việc này.”

“Chứ còn gì nữa!

Huynh là thượng tướng quân, lại là thân vương, nên quản việc thiên hạ đại sự, việc tiểu nữ từ như ta thì ngươi đừng dò hói nữa…

á!”

Minh Châu bỗng chốc thét lên một tiếng, nàng vội vã lục trong tay nài tim đồ, cái vè hớt hơ hớt hài của nàng khiến Lý Khánh An giật mình, lắc đầu cười nói: “Làm gì cũng hốt ha hốt hoàng, việc gì thế?”

“Xém chút là muội quên việc này rồi!”

Minh Châu mãi tìm giấy trạng thư trong tay nải, bỗng nghe một tiếng “xoàng”, kim bài của nàng roi xuống đất.

Lý Khánh An nhìn mà thẫn thờ cà người, hắn từ từ nhặt kim bài lên, kinh ngạc nhìn nhìn Minh Châu, “Kim bài này, muội… lấy từ trong thư phòng của ta ư?”

Minh Châu thè lưỡi, “Thật xin lỗi huynh, muội đã chưa trưng cầu sự đồng ý của huynh trước, do muội sợ đi đường gặp phái người xấu bị bất nạt, nên mới lấy cái kim bài này để phòng thân.”

“Ôi, bà cô nội của ta ơi!”

Lý Khánh An dở khóc dở cười, “Cái gì muội không lấy, lại cứ lấy ngay kim bài này, đây là kim bài điều binh!

Dựa vào mặt kim bài này, muội có thể tùy ý điều tập quân đội một vạn người đấy!”

Minh Nguyệt nghe cũng giật nảy mình, nàng hoàng hốt giải thích: “Tỷ phu, tại muội không biết, muội thấy trên đó có mấy chữ ‘Thượng tướng quân lệnh”, muội cứ ngỡ là kim bài bình thưởng, nếu biết là điều binh… muội tuyệt không dám lấy, hơn nữa huynh yên tâm đi!

Suốt chặng ường muội đều chưa dùng đến.”

Lý Khánh An thu lại kim bài, lắc đầu cười khổ: “Nó chi hữu dụng với quân đội, chứ với quan phủ, đó quà thực cũng chi là một kim bài binh thưởng.

Thôi được rồi, sau này

muội không được tự ý đi chơi, đã lớn thế này rồi, còn lén lút chạy đi, ta không nói muội nữa, nói muội nhiều tí lại cứ mít ướt.”

Minh Châu thấy Lý Khánh An không giận mình, cũng thấy yên tâm phần nào, bèn cười hí hí nói: “Muội mới không mít ướt, gặp được huynh, muội mừng lắm.”

Lúc này nàng đã tìm ra được trạng thư, bèn đưa cho Lý Khánh An, “Huynh xem, đây là thư thinh nguyện của ba trăm mấy hộ ngư dân Nữ Sơn trấn, quan phủ Tứ Châu quá đáng, lại dám tự tiện trung thu thuế!”

Lý Khánh An nhận qua thư thinh nguyện, trên đó là dân chúng Nữ Sơn trấn khẩn cầu châu nha đừng tăng ngư thuế nữa, dưới thư là dấu in tay đỏ đầy rẫy.

Mặt Lý Khánh An tối sầm lại, hắn trước giờ cHứa từng nghe nói đến ngư thuế bao giờ.

Lẩn này hắn đông tuần có mấy nguyên do, một trong số đó là chinh đốn lại trị, chinh chu lại quan trường Giang Hoài.

Thôi Ninh sau khi hồi Kinh có nói chuyện với hắn việc này, do triều đinh trường kỳ bất ồn, chính quyền thay đồi xoành xoạch, Giang Hoài mấy năm nay đang trong tình trạng mất đi giám sát, quan trường tham ô hoành hành, tự tiện đưa ra có khoáng thuế địa phương, danh nghĩa là dùng để chiêu mộ dân đoàn, thực chất đại đa số là vào hết túi bộ tham quan ô lại.

Ngư thuế Tứ Châu này cũng là một trong số đó, ngoài ra còn có trà thuế, tân trà thuế, tơ thuế, tằm thuế… nghĩ ra đủ trò đủ kiểu, đủ hình đủ thức, tuyệt đại bộ phận đều mượn cớ chiêu mộ dân đoàn.

Kinh tế Giang Nam là quan trọng nhất với Đại Đường, nếu không kịp thời cài tổ quan trường, để nó hình thành một chế độ, hay một hệ thống quy tắc ngầm, sau này sẽ trở thành một cục bướu ác tính không cắt nào cắt bỏ được.

Phàm sự việc gì cũng không thể đợi chờ, phải hạ thủ càng sớm càng tốt.

Minh Châu vẫn đang chăm chú nhìn Lý Khánh An, nàng kề sát gần hắn khẽ tiếng nói: “Tỷ phu, hay là giờ cứ phái binh đến bất chúng đi, cứ thấm tra thế nào cũng ra toàn là tham quan cà.”

“Việc này không vội được, dẫu sao chúng cũng không chạy đâu cho thoát được!”

Lý Khánh An gấp thư thinh nguyện lại đưa cho thân binh, xong lại nhấc ly rượu lên cười nói: “Nói muội đi, làm sao đến Dương Châu?”

“Đương nhiên là tự đi rồi, không lẽ còn đi theo huynh?”

Minh Châu cười tít mất chi chi phía cầu thang: “Xem!

Phu xe của muội đã đến rồi.”

'

Lý Khánh An quay đầu, chi thấy một lão đầu gầy gộc đi lên, lão lo lắng liếc nhìn Minh Châu, phảng phất như dò hỏi nàng định đi lúc nào.

“Vị đại thúc này rất tốt, từ Trịnh Châu đã đưa muội đến đây, dọc đường đều nhờ có đại thúc bảo vệ cả.”

Lý Khánh An thò đầu ra nhìn nhìn ngoài cửa sổ, phía dưới là chiếc xe ngựa cũ kỹ rách rưới, hắn cười cười dặn dò thân binh: “Thưởng cho hắn hai trăm tiền bạc, nói hắn có thể quay về được rồi.”

Không ngờ lão đầu lại không chịu nhận tiền, lão khoát khoát tay liền liền, đi lên trước lo lắng nói: “Cô nương, phụ thân của cô nương đang đợi phía dưới, cô nường xuống dưới một lát đi!”

Lý Khánh An và Minh Châu đều thừ người ra, nhưng sau đó bỗng chốc hiểu ra, Lý Khánh An không khôi chật lưỡi, cụ giả tốt bụng này chắc đang ngỡ minh muốn bắt cóc Minh Châu đây.

Minh Châu cũng ôm bụng cười khúc khích, nàng chi vào Lý Khánh An nói: “Đại thúc, người này là tỷ phu của ta, không phải người xấu đâu.”

“À!"

Lão đầu đỏ bừng mật, chấp chấp tay nói: “Nếu đã như thế thì ta quay về đây, cô nương đi đường cẩn thận!”

Lão đầu từng nghe Minh Châu nói tỷ phu của nàng là cao quan tại Kinh thành, trong lòng cũng thấy sợ, quay lung định đi, nhung lại bị Minh Châu gọi lại, “Đại thúc, ta vẫn còn chưa trà tiền xe cho thúc mà!”

Nàng định cầm túi tiền lên thi bị Lý Khánh An ngăn lại, dặn thân binh, “Thưởng cho lão trượng này một trăm lượng hoàng kim!”

Một trăm lượng hoàng kim chinh là một ngàn tiền bạc, lão đầu nghe mà kinh ngạc thờ thẫn, lão đột nhiên muốn quỳ xuống cho Lý Khánh An, nhung lại bị hắn đỡ lão lại, cười nói: “Lão trượng không phái khách sáo, lão đã bảo vệ người nhà ta suốt đường đi, ta đương trọng tạ lão.”

Minh Châu thấy Lý Khánh An đã lo nghĩ đến si diện của mình, không để nàng đi một minh, lòng nàng không khỏi thấy ngòn ngọt, xem ra trong lòng tên gia hỏa này cũng có chỗ đứng của mình.

“Muội nói trước đấy nhé!

Là huynh muốn muội đi cùng đấy nhé, chứ không phải ta tự nguyện đâu.”

Chương 682: Gió Bão Đêm Trước

Hơn một canh giờ sau. quân đội Lý Khánh An dùng xong cơm trưa chuẩn bị xuất phát, lẩn này Minh Châu đà từ bò chiếc xe ngựa nhỏ cũ nát, ngồi vào chiếc xe do hai mươi bốn con ngựa kéo của Lý Khánh An, chiếc xe ngựa hào nhoáng tựa như hai gian phòng nhỏ.

‘Mời vào đi!”

Lý Khánh An vừa cười vừa kéo cánh cửa xe ngựa ra.

Mặt Minh Châu ẩn hồng, bên cạnh có nhiều thân binh đang nhìn nàng như thế mà!

Nàng khẽ cắn môi dưới, nếu là trước đây nàng sẽ rất tự tiện, không chút khách khí mà tiến vào trong; nhung hôm nay tâm trạng nàng đà có chút thay đồi, trong lòng không ngờ lại có một chút thẹn thùng hăn lên, bèn phảng phất xe mà nàng đang lên chính là một chiếc kiệu hoa, nhưng cảm giác phức tạp như ngượng ngủng, chờ đợi. lo lắng đan xen nhau trong lòng nàng, cuối cùng nàng vẫn là cố hết dũng khí. kéo chân váy nhanh chóng mà chui vào trong xe ngựa của Lý Khánh An.

Bên trong xe ngựa rất thoáng rộng, rộng một trượng, dài đến ba trượng, bốn vách đều bằng gỗ, trải thảm rất dày, thùng xe được ngăn ra trước sau hai gian. một gian trước là nơi làm việc của Lý Khánh An. mặt một gian phía sau là phòng ngủ, bên trong xe ngựa ánh sáng rất sáng sủa. cảm giác rất thoải mái.

‘Muội muốn gian bên trong cơ, huynh ở bên ngoài đi!”

Minh Châu vừa lên xe liền bắt đầu chia nhà.

Lý Khánh An lại cười nói: “Xe ngựa chi ngồi đi có ba dặm thôi, ra khỏi thành liền lên thuyền rồi. trên thuyền càng rộng và thoái mái.”

‘Ò!”

Minh Châu đi vội suốt một quảng đường. cảm giác vô cùng mòi mệt, tìm được Lý Khánh An rồi. nàng có cảm giác an toàn, dây thần kinh lập tức được thả lòng ra, buồn ngủ đến mắt mau mờ không ra rồi, nàng vốn định ngủ một giấc nhỏ thôi, nhưng lập tức lại phải lên thuyền, nàng đành phải nhịn cơn buồn ngtì, dựa vào cửa sồ ngồi xuống.

Nàng vừa quay đầu lại. thấy Lý Khánh An đang rót trà cho nàng, nàng vội vàng đứng dậy: “Đại ca.

đê muội!”

Bất tri bất giác nàng đã sửa lại cách xung hô với Lý Khánh An, giống như Như Thi Như Họa vậy, gọi Lý Khánh An là đại ca, tận sâu trong đáy lòng nàng kỳ thật rất không thích gọi Lý Khánh An là tỷ phu, đó có ỷ nghĩa là nàng vĩnh viền là thử phụ thuộc vào quan hệ của tỷ tỷ, có nghĩa là nàng vinh viễn là một em vợ thôi.

Nàng đòi đứng dậy rót trà. vừa lúc xe ngựa khởi động, thân xe lắc lư một cái, nàng lại bị hất ngồi xuống: “ổi!”

Thải cẩn thận đấy!”

Lý Khánh An đem một ly trà nguội đặt ở trước mặt nàng, cười nói: “Uống một ngụm trà nghỉ ngơi một chút, lên thuyền ngủ tiếp một giấc.”

Minh Châu nâng chén trà lên, ngọt lịm trong lòng mà hé miệng cười: “Đại ca. về sau nhưng việc như rót trà linh tinh đó hãy đề cho muội làm, muội còn có thể gìúp huynh chinh lý lại công văn. chừ viết của muội không kém hơn tỷ tỷ đâu.”

“Được thôi!

Xuất môn bên ngoài, ta đang lo không ai hầu hạ đấy.”

Lý Khánh An ở phía bên kia của cái bàn nhỏ rất thoải mái mà nằm xuống, rướn người một cái, liếc mắt cười nói với nàng: “Minh Châu, hãy đấm chân cho ta trước đi!”

‘Thây kệ huynh, muội đâu phải là a hoàn của huynh đâu.”

Minh Châu tức mình cũng nằm xuống, nhưng vẫn nằm xuống nàng lại cảm thấy không đúng. nàng lại ngồi bật dậy, giận lẫy mà lôi chân của Lý Khánh An qua: “Là huynh đế muội đấm đấy nha.

đấm không thoải mái, huynh đừng trách muội.”

“Được!

Ta sẽ không trách muội, nhẹ một chút là được, đừng tường là đang đánh trống.”

Minh Châu nhẹ nhàng mà thay hắn đấm chân, lúc này trong lòng nàng cũng nổi lên chút dịu dàng. nàng nhớ tới lúc trước nàng rơi xuống nước, Lý Khánh An môi kề môi mà thổi khí cho nàng, mật của nàng dẩn dẩn ẩn đò lên, len lén nhìn thoáng qua Lý Khánh An, đà thấy ánh mắt hắn sáng ngời mà nhìn chăm chú vào minh, tim nàng nhảy dựng lên. không khỏi quá thẹn thùng, cuống quít đầy chân của Lý Khánh An ra. quay lưng đi: “Muội không đấm nữa, huynh… huynh nhìn lén người ta!”

“Không có a!

Ta đang suy nghĩ chuyện mà!

Lại đây, lại đấm cho đại ca mấy cái nữa

đi, muội đấm thật đà làm sao.”

Minh Châu nghe hắn không tự xung tỷ phu nữa. mà là như đối với Như Thi Như Họa vậy, tự xưng đại ca, trong lòng nàng dâng lên một niềm ngọt ngào, không nói gì nữa. mà là dịu dàng. cẩn thận thay hắn đấm chân…

Xe ngựa lắc lư theo nhịp, Minh Châu tựa vào thành xe.

động tác đấm chân càng lúc càng chậm, trên dưới mí mắt của nàng đang đánh nhau, nhung Lý Khánh An không có kinh động nàng, trong lòng hắn lúc này tràn ngập yêu thương đối với Minh Châu, nàng đà hai mươi mốt tuổi rồi, vẫn không chịu xuất giá, tấm si tình này, hắn làm sao có thể không hiên được, bây giờ lại ngàn dặm xa xôi tìm đến hắn…

Ai!

Chờ tĩnh tâm lại rồi, hắn phải nói chuyện nghiêm chinh với Minh Nguyệt về việc này rồi.

Minh Châu đà tựa vào thành xe ngủ thiếp đi.

Lý Khánh An không có kinh động nàng, khe khẽ rút chân lại, đứng dậy đang muốn giúp nàng nằm xuống, thán xe bỗng nhiên lắc lư lên một cái, Minh Châu lập tức bừng tinh, nàng phát hiện ra minh đà ngủ quên lúc nào không hay, không khỏi thẹn thùng cười, ngồi dậy hỏi: “Đại ca, đi đến đâu rồi?”

Lý Khánh An xuyên qua cửa xe nhìn ra bên ngoài: “Đã đến bến tàu, phải xuống xe rồi.”

Xe ngựa đứng lại, thân binh ở bên ngoài nói: ‘Thượng tướng quân, đã đến bến tàu rồi.”

Lý Khánh An đi xuống xe ngựa, hắn đưa tay cho Minh Châu: “Đi xuống đi!

Đến trên thuyền rồi hãy nghỉ ngơi.”

Minh Châu một tay kéo chân váy lên. một tay vịn vào cánh tay của Lý Khánh An đi xuống xe ngựa, gió sông thối vào mặt. sóng nước mênh mông của sông Hoài lập tức hiện ra ngay trước mặt nàng, khiến cho nàng tinh thần sảng khoái hẳn. xa xa, nhưng đoàn thuyền nối đuôi nhau đà cập bến bờ, ở bên kia bến tàu, mười mấy chiếc thuyền qua sông thật lớn đang đưa đội kỵ binh của Lý Khánh An qua sông.

Lý Khánh An chi vào một con thuyền ba tầng ở phía trước nhất cười nói: “Đó chính là chiếc thuyền của chúng ta sẽ ngồi, muội lên thuyền trước, ta đi sắp xếp việc quân đội một chút Rối sẽ tới đây.”

Minh Châu gật gật đầu.

đi theo hai gã thán binh nhắm hướng thuyền lớn đi đến, nhìn cho đến khi nàng lên thuyền rồi, Lý Khánh An lúc này mới quay đầu lại hỏi Hàn Tiến vừa mới tới: “Tinh hình điều tra thế nào rồi?”

Thượng tướng quân, có thể dùng bốn chừ nghe rợn cả người để hình dung!'

Hàn Tiến phẫn hận nói: “Triều đình quy định thuế ruộng thượng điền mỗi mẫu hai thăng hai hợp, nhung noi này lại là mỗi mẫu bốn thăng bốn hợp, nhiều đến gấp đôi, hộ thuế cũng từ hàng năm một quan sửa thành hàng năm hai quan ba trăm văn, tiền thuế dư ra đó gọi là quân phí bình định, nói là vận chuyển cho triều đình làm quân phí bình định An Lộc Sơn và Nam Đường, còn có ngư thuế, lộ phí cầu đường, phí khai thông tào vận, thuế muối, thuế trà, nhưng thử đó sớm đà có rồi.

Từ châu đến huyền, thậm chí đến mỗi một nha dịch cũng đều thối nát cả, cho nên dân chúng nghe nói Nam Đường bị diệt, mới vui mừng khôn xiết như vậy, bời vì bọn họ cho rằng thuế phí thời chiến tranh có thể sẽ không cẩn giao nộp nữa.”

Lý Khánh An gật gật đầu. không khác với điều mà Thôi Ninh nói với hắn lắm. nhưng không có tường tận như điều tra của Hàn Tiến vậy.

Lý Khánh An nhìn bến tàu hồi lâu, Tử Châu không ngờ lại không có một quan viên đến tiễn đưa, đủ thấy bọn họ có tật giật mình đến mức nào rồi, hắn cười lạnh một tiếng: “Chuyện này ta đà biết rồi, chúng ta đi đến Dương Châu trước, lại xem xem các châu huyện khác nữa, sau đó mới tính số tất cả lại!”

Sau nửa canh giờ, đội thuyền của Lý Khánh An rời khỏi bến cảng sông Hoài, tiếp tục ven theo tào vận mà nhắm hướng Dương Châu đi tới.

Bọn quan viên Tử Châu cũng không hề thanh thản trước sự rời khỏi của Lý Khánh An, trái lại. bọn họ đang đứng tim mà chờ đợi, phái người cải trang ngư phu đi đến trên bến cảng xem xét tình hình, khi tin tức đội thuyền của Lý Khánh An rời khỏi Lâm Hoài huyện truyền đến. quan viên Tử Châu không ai không giơ hay hoan hô cả, bọn họ thật may mắn. sự lặng lẽ của Lý Khánh An khiến cho dân chúng Tử Châu cơ hồ cũng không biết là hắn đã đến, thế cho nên không có xuất hiện cuộc đại quy mô quỳ xuống đất kêu oan, để cho bọn họ may mắn tránh được một kiếp nạn.

Ngay lúc đội thuyền của Lý Khánh An mới rời khỏi, huyện lệnh Vương Gia Câu liền vội vàng chạy tới châu nha, hắn cũng đầy vẻ hưng phấn.

“Sử quân!”

Lúc hắn chạy vào phòng của thái thú bị vấp phải một cái, suýt nữa ngã lăng quay.

‘Vương huyện lệnh!'

Thái thú Châu Binh Nghĩa có chút bất măn với sự thất thố của Vương Gia Câu: ‘Vội vã như vậy làm cái gì?”

‘Sử quân, Lý Khánh An đi rồi!”

Vương Gia Câu dấu không được sự mừng.

Ta biết, nhưng ngươi có cẩn phải đắc ỷ đến quên cả mọi việc như vậy không?'

Vương Gia Câu thấy vẻ mặt thái thú có vè trầm trọng, không khỏi lắp bắp kinh hài: ‘Sử quân, xảy ra chuyện gì rồi.”

Châu Binh Nghĩa sờ sờ cái bụng tròn trịa của minh, thờ dài nói: ‘‘Hắn tuy rằng không có phát hiện ra cái gì, nhưng nhưng ngày sung sướng của chúng ta cũng kết thúc rồi.”

‘Ý của thái thú là nói. chúng ta phải đình chi việc thu thuế?”

Châu Binh Nghĩa gật gật đầu: “Lý Khánh An trong vỏng nửa năm liên tiếp hai lẩn xuống Giang Nam, đủ thấy hắn coi trọng Giang Nam như thế nào.

Lẩn đầu tiên là bời vì Ngô vương cắt cử chấm dứt. hắn cẩn phải trấn an Giang Nam, cho nên hắn không có động tác gì. mà hiện tại hắn đà khống chế được Giang Nam.

Nam Đường lại bị diệt, hắn đà không còn có mối lo nào nữa, hiện tại lại xuống Giang Nam, cho dù chi là thị sát, cũng cho thấy hắn rất coi trọng Giang Nam.

Vương huyện lệnh, nếu như Nam Đường đà bị diệt, chúng ta bèn có thể lợi dụng cơ hội này rút tay ra rồi.

Mấy năm nay chủng ta cũng kiếm đủ rồi, đừng đế cuối cùng phái bị lụy vì việc này, hiêểu chưa?”

‘Nhưng mà…”

Vương Gia Câu còn muốn nói cái gì nữa, nhung đã bị Châu Binh Nghĩa cắt ngang. hắn lạnh lùng liếc mắt nhìn Vương Gia Câu một cái: “Không có nhung nhị gì cả. ta đà nói trước rồi, nếu ngươi không chịu buông, cuối cùng kè xúi quẩy đó chính là ngươi, Vương huyện lệnh, kỳ thật rất nhiều việc cũng đều do ngươi làm cả, ta chi là bị lờ vướng vào thôi, ngươi đừng có mà không biết điều!”

Ngừ khí của Châu Binh Nghĩa vô cùng lạnh lùng, phảng phất như muốn đẩy Vương Gia Câu xuống hố băng không đáy vậy, hắn cũng không biết minh làm thế nào về tới nhà, trong đầu hắn lặp đi lặp lại lời nói của Châu Binh Nghĩa: ‘Vương huyện lệnh, kỳ thật rất nhiều việc cũng đều do ngươi làm cả, ta chi là bị lỡ vướng vào thôi!”

Rõ ràng ý tường lúc ban đầu là do hắn Châu Binh Nghĩa quyết định, nhung hiện tại lại đòi đổ toàn bộ lên trên đầu mình, Vương Gia Câu cảm thấy trời như sắp Sửa sụp xuống đến noi rồi.

ờ tại nhà sau của huyện nha, từ châu nha trờ về, hắn không có đi đến huyện nha, mà là thất tha thất thểu trực tiếp trờ về nhà.

Vương Gia Câu năm nay hơn bốn mươi tuổi, hắn không phái xuất thân do đỗ khoa cử, mà là từ sự thăng tiến của chủ sự huyện nha, mà từng bước một làm tới Lâm Hoài huyện huyện lệnh, xuất thân của quan viên Đại Đường thông thưởng có ba loại, thứ nhất là khoa cử, thông qua khoa cử nhập sĩ, loại này có căn cơ tốt là hạt giống tốt, thưởng thưởng đều có thể làm được quan lớn, tiếp theo đó là môn ấm(dựa vào bóng cả của dòng họ hay cha mẹ), môn ấm là một loại chế độ, tiện cho việc sinh ra quan của thế hệ thứ hai, nhung chế độ rất nghiêm mật, chức vị gì, bao nhiều danh ngạch đều có tiêu chuẩn nghiêm khắc, ánh mắt của đại quân đều đang nhìn chằm chằm đấy!

Không ai dám làm già.

Tiếp theo nữa chính là dùng lại nhập quan, cũng chính là các quan dưới cửu phẩm được đề bạt, tiến vào quan trường, chủ yếu tập trung ở huyện nha, hình thức nhập quan này là hình thức vào quan khó khăn nhất trong ba loại, không chi cẩn có người chống đỡ phía sau, hơn nữa càng cẩn nhiều vốn liếng, Vương Gia Câu vốn là một con nhà giảu, có một người thân thích ở kinh thành làm việc trong phủ của Dương Quốc Trung.

Để được nở mật nỡ mày làm quan, Vương gia liền thông qua quan hệ vị thân thích này, lấy được một chức chú bộ (viên quan phụ giúp việc văn thư), sau đó từng bước một thẳng lộn trong chốn quan trường, vi thế, nhà bọn họ cơ hồ đã hao hết gia tài, hắn mới từng bước một làm được tới huyện lệnh, nếu trong tay đã có quyền, hắn nhất định phái vơ vét lại toàn bộ số gia tài đó trờ về.

Trong vỏng vài năm ngắn ngủi, Vương Gia Câu liền thông qua việc khéo léo lập ra các loại danh mục thuế phi mà vơ vét được trên vạn quan tiền, nhung cũng chi là mới thu hồi đủ số tiền vốn đã bỏ ra thôi, còn cHứa nói tới kiếm tiền.

Hiện tại Châu Binh Nghĩa buộc hắn đứng tay, hơn nữa không chi là đứng tay, nghe khẩu khi còn muốn để cho hắn đến gánh vác toàn bộ trách nhiệm, Vương Gia Câu chi cám thấy tâm lực tiều tụy, trở về đến nhà liền nhốt mình trong thư phòng.

“Lão gia, người làm sao vậy?”

Thê tử của Vương Gia Câu phát hiện sắc mật trượng phu trắng bệch, còn tường rằng công việc bận rộn mệt mỏi mà ra, vội vàng rót một chén trà sâm cho hắn, đặt lên bàn.

“Lão gia, hay là người đi ngủ một chút đi!”

“Phu nhân, chi sợ cái mạng nhỏ này của không giữ được nữa rồi.”

Vương Gia Câu chậm rãi nhắm mất lại, hắn phàng phất nhìn thấy chinh minh bị áp giải lên pháp trường chém đầu rồi.

“Lão gia, người đang là nói cái gì thế?”

'

Huyện lệnh phu nhân luống cuống tay chân, nghĩ rằng trượng phu đang nói mê sàng: “Thiếp đi mời y sư!”

“Phu nhân!”

Vương Gia Câu gọi nàng lại: “Nàng không cẩn đi tim thầy thuốc, ta không sao.”

'

Huyện lệnh phu nhân họ Trương, là biểu muội của Vương Gia Câu, cũng là con gái hộ lớn, khi gặp phái sự tinh thi có thề binh tinh lại.

“Lão gia, người nói cho thiếp biết, Rõt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Mà làm cho người thất hồn lạc phách như vậy.”

“Là chuyện thuế phí của mấy năm gần đây, Lý Khánh An hôm nay tới rồi, tuy rằng hắn đã đi rồi, nhung rất có thể sẽ có ngự sử đến tra án.”

Nói đến ngự sử đến tra án, Vương Gia Câu liền cả người một phen run rầy.

“Nhung mà…

đó cũng không phải là việc của một minh người, Tứ Châu từ trên xuống dưới đều có phần cà, người không phái đã nói Châu Binh Nghĩa còn tham nhiều hơn người nữa hay sao?”

“Nhưng vấn đề bây giờ là, Châu Binh Nghĩa nói hết thảy cũng đều là do ta chù mưu, hắn chi là bị lỡ vướng vào thôi, tất cà trách nhiệm đều ở trên người ta cà, không quan hệ gì đến hắn.”

Nói tới đây, Vương Gia Câu có chút phẫn nộ rồi, hắn nhớ rõ rành mạch, mùng ba tháng giêng của ba năm trước, chính là tên Châu Binh Nghĩa này gọi mình đến nhà hắn, cưỡng bức lợi dụ, ép bức minh làm theo, dựa theo phương án của hắn mà thực thi, hiện tại thì hắn lại không thừa nhận rồi.

“Lão gia, người phái suy nghĩ biện pháp a!

Nếu không, đi tim người, tìm kẻ chống đỡ cho lão gia.”

“Kẻ chống đỡ!”

Vương Gia Câu cười lạnh một tiếng: “Kè chống đỡ của ta là Dương Quốc Trung, hiện tại ta biết đến đâu mà tìm hắn đây.”

Ngừng một chút, hắn lại nói: “Hơn nữa, lẩn này Lý Khánh An đích thân xuống Giang Nam, cho dù ta có kè chống đỡ, nhưng ai lại dám giúp ta vào lúc này, không phái muốn tìm cái chết sao?”

Phụ nữ ở thời điểm mấu chốt, thưởng thưởng sẽ nhẫn tâm hơn so với đàn ông, Vương phu nhân bỗng nhiên đứng lên, dứt khoát nói: “Lão gia, nếu không người bèn tiên hạ thủ vi cường, hãy tố giác Châu Binh Nghĩa trước!”

“Nhung trong tay ta không có chứng cớ.”

“Lão gia, thiếp nhớ rõ người không phái là có cất dấu lệnh tăng thuế của thái thú do đích thân Châu Binh Nghĩa ký phát sao?

Đó chính là chứng cớ tốt nhất.”

Trong mắt Vương Gia Câu bỗng dung vụt sáng, hắn cũng nghĩ tói, cuống quít đứng lên: “Hãy đề ta tìm xem trước đã, ta đã đề ở noi nào rồi?”

Vương Gia Câu lục rương dốc tủ mà tìm, cuối cùng hắn cũng ở trong một góc của cái rương tìm được lệnh tăng thuế của thái thú đã có chút ngã vàng rồi.

Hắn cẩn thận mà đem chính lệnh trải lên trên bàn, đây là bàn gốc, trên đó chữ ký của Châu Binh Nghĩa vẫn còn rất rõ, còn có con dấu của hắn.

“Lẩn này, ta xem hắn làm thế nào mà trốn tránh trách nhiệm!”

Vương Gia Câu nghiến răng nghiến lợi một phen.

Đường biển từ Lâm Hoài huyện đến Dương Châu cũng không phái thẳng tắp, mà là phái ven theo sông Hoài đi về hướng đông hơn ba trăm dặm, đến Sơn Dương huyện Sở Châu, cũng chính là vùng Hoài An hôm ngy, rồi lại từ nơi đó chuyên vào sông Tào, đi thẳng về phía nam.

Dọc đường đi, Minh Châu vô cùng cao hung, bèn tựa như con chim én rời khói lồng vậy, tiếng cười thủy chung quanh quẩn trên thuyền, ngay cả thân binh của Lý Khánh An cũng bị niềm vui của nàng cuốn hút, tâm trạng của mọi người cũng trờ nên thoải mái hẳn lên.

Lúc hoàng hôn, có binh sĩ nháy xuống sông bơi lội bắt cá, Lý Khánh An cũng không cấm, thà cửa cho bọn lính nghỉ ngơi trên suốt đường đi vậy.

Buổi chiều hôm đó, đội thuyền của Lý Khánh An đến Cao Bưu huyện, Lý Khánh An ngồi ở trong khoang thuyền đang nghiên cứu bàn đồ, hai ngày nay thời gian hắn ở trên sàn thuyền càng ngày càng ít, mà tinh báo từ các noi đưa tới cũng càng ngày càng nhiều, không khí tựa hồ trờ nên có chút khẩn trương hẳn lên.

Ngay cả Minh Châu cũng đã nhận ra không khí khẩn trương này, nàng không còn thoải mái mà toát lên tiếng cười vui nữa, tiếng bước chân đi lại cũng khẽ khàng hơn rất nhiều, rất nhiều lúc, nàng ở trong khoang thuyền của mình đọc gách.

Khoang thuyền của Minh Châu nằm ở tầng ba của con thuyền, rộng và sáng sủa, Minh Châu dọn dẹp rất sạch đến nổi không còn một hạt bụi nào, vốn tính thích cái đẹp khiến cho nàng còn cố ý treo mấy bức tranh trên vách khoang thuyền.

Thuyền đã đi qua Cao Bưu huyện thành, nhưng không có đứng lại mà là tiếp tục chạy về phía trước, nhung tốc độ lại từ từ chậm lại, Minh Châu lúc này đang thoái mái nửa nằm ở trong khoang thuyền đọc gách, nhung nàng lại có vé rất lơ đễnh, vểnh tai lên, nàng có thế rõ ràng mà nghe thấy tiếng bước chân qua lại của Lý Khánh An ở khoang thuyền kế bên, Lý Khánh An tựa hồ đang suy nghĩ việc gì đó.

Vài lẩn Minh Châu cũng đều muốn qua đó thay Lý Khánh An chinh lý lại công văn, nhung Lý Khánh An lại khéo léo mà từ chối nàng, nói là muốn một mình thẳngg lặng mà suy nghĩ sự việc, điều này làm cho Minh Châu cám thấy một chút thất vọng, nhung trong sự thất vọng đó, nàng lại cảm thấy một chút đắc ý, cho thấy Lý Khánh An đê ý nàng, cho nên nàng ở trong khoang thuyền Lý Khánh An không thể tĩnh tâm lại được, nàng tự an ủi mình như vậy đó, vẫn luôn thích nghĩ đến mật tích cực của nó.

Một loạt tiếng vó ngựa dồn dập khiến nàng bừng tinh trong giấc mơ giữa ban ngày, nàng từng sống ở An Tây một thời gian, đối với ngựa cũng có một chút nhận thức, nàng nghe ra được đó không phải là tiếng vó ngựa của mấy chục con ngựa, mà là tiếng vó ngựa của hơn ngàn con ngựa.

ờ khu vực Giang Nam xuất hiện đàn ngựa dày đặc như vậy là cực kỳ hiếm thấy, Minh Châu lập tức đứng lên, xuyên qua cửa sổ khoang thuyền nhìn sang phía trên bờ, nàng đã nhìn thấy rồi, hơn ngàn danh kỵ binh tò phía đông nam nhắm bên này chạy nhanh đến, mà chiếc thuyền mà bọn họ ngồi đang chậm rãi cập bờ.

Minh Châu có chút ngần người ra, nàng ngây người một chút, xoay người liền nhắm hướng vách bên chạy tói.

Lý Khánh An cũng đứng ở phía trước cửa sổ nhìn chăm chú đội kỵ binh từ xa xa chạy đến, kỵ binh đến đây là nằm trong kế hoạch của hắn, Lý Khánh An lập tức đơn giản thu thập mấy phần công văn, lúc này, cửa mờ, Minh Châu từ bên ngoài đi vào.

“Đại ca, thuyền làm sao lại cập bờ rồi?”

Nàng thấy Lý Khánh An đang thu thập công văn, không khỏi ngây ngần cả người, sau một lúc lâu mới nghi hoặc hỏi: “Đại ca, huynh muốn đi đâu vậy?”

“Minh Châu, ta quên nói cho muội biết rồi, ta phải rời khỏi một chút, sau đó mới đi Dương Châu.”

“Huynh đi rồi, thế… thế muội làm sao đây?”

Lý Khánh An tiến lên vừa cười vừa vỗ nhẹ nhẹ lên khuôn mặt xinh đẹp của nàng: “Nàng tiếp tục ngồi thuyền đi Dương Châu, một bộ phân thân binh của ta cũng sẽ đi theo tới đó, quan viên địa phương sẽ đối đãi muội như công chúa vậy, muội hãy ở Dương Châu chờ ta.”

“Muội không, muội cũng muốn đi theo huynh, muội cũng biết cưỡi ngựa mà!”

“Muội không thể đi được, nơi mà ta đi không cho bất kỳ ai không phải là quân nhân đi vào, đó là quân kỷ bậc nhất, ngay cả ta cũng không có thế trái lại được, hơn nữa muội không là muốn đi Đại Vân Tự tạ lễ thần sao?

Thế cũng tiện thay ta cầu một lá xâm đi.”

Minh Châu cũng không phái là thiếu nữ điêu ngoa, tuy rằng nàng rất không thích, nhung cũng biết mình nhất định sẽ không thé đi theo rồi, Lý Khánh An nói một là một, trong lòng nàng còn có một chút không cam lòng, vẫn muốn vơ vét chút gì đó cho mình, không thề buông tha Lý Khánh An một cách suông sẻ như vậy được.

Nàng suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên hé miệng cười: “Vậy huynh đáp ứng với muội một điều kiện, muội sẽ không đi với huynh.”

Lý Khánh An cũng rất thích tính trẻ con của nàng, thích sự đáng yêu của nàng, liền cười nói: “Nói đi!

Để cho ta lên trời hái sao, hay là xuống biển vớt trăng đây?”

“Cũng không phải mà!

Người ta muốn đợi huynh trờ về cùng đi Đại Vân Tự tạ lễ thần.”

Vốn dĩ đến Đại Vân Tự tạ lễ thần chi là do nàng bịa ra lấy cớ mà thôi, nhung hiện tại thật sự phái đi rồi, vẻ mật nàng chờ đợi mà nhìn Lý Khánh An, hy vọng hắn có thể Vui vẻ mà đáp ứng yêu cầu của mình.

Lý Khánh An vui vẻ đáp ứng rồi: “Tốt!

Lúc ta trờ về nhất định đi cùng muội.”

'

Chương 683: Bố Trí Chiến Dịch

Mấy ngàn kỵ binh cứ thề yểm hộ Lý Khánh An nhất độ phóng về phương đông nam, tiếng gió vẫn vù vù bên tai, ngựa không ngừng vó băng băng giữa đêm đen, mấy ngàn kỵ binh cuối cùng cũng đã đến trạm gác cách Càng Muối chừng hai mươi dặm.

Lúc này, nó đã không còn là Càng Muối nữa, Càng Muối giờ được dởi về huyện Giang Dương!

Càng Muối cũ giờ đã được xây thành quân càng, là càng khẩu quân sự đầu tiên của quân Đường, không những chi là càng khâu, bao gồm cả càng đảo Hồ Đậu trong vỏng bán kính hai mươi dặm đều đã trờ thành căn cứ quân sự, xung quanh được dựng lên hai mươi toà trạm gác, không cho bất kỳ ai ngoài nhân viên quân sự vào, cả quan địa phương cũng không được phép, thực thi giới bị loại giáp, đây cũng là nguyên do mà Lý Khánh An không cho Minh Châu đi theo.

Quy cử do hắn định, hắn là người đầu tiên không được làm trái.

Lý Khánh An lựa chọn Cảng Muối làm căn cứ quân sự cũng chi vi nhắm trung Càng Muối sờ tại là một vùng đất hoang vu, mấy mươi dặm xung quanh đều là đất kiềm nhiễm mặn, không có rừng hay thôn trang, cũng không có bóng người.

Đi vào trạm gác, họ bèn đi vào đến khu vực quân sự, vẫn là đất nhiễm mặn vô tận, nhung chốc chốc đã có thề nhìn thấy kỵ binh tuần tra, bọn họ rất ư cành giác, nhìn thấy đại lộ kỵ binh xuất hiện, lập tức bắn một hỏa tiễn lên không, sau đó bèn tiến lên tra hỏi.

Sau khi xác định rõ thân phận, đội kỵ binh của Lý Khánh An lại tiếp tục thẳng tiến, lại đi được thêm chừng mười mấy dặm, dãy kho đen đấy khổng lồ bắt đầu xuất hiện, đây vốn là kho muối, giờ đã được cài tổ thành kho vật tư quân sự cùng kho tổn cò khô.

Một đội kỵ binh đi lên nghênh đón, đứng đầu là đại tướng Lý Bão Chân, theo sau là Triệu Sùng Tiết và Ca Thư Diệu, bọn họ sau khi tham dự trận chiến Kinh Tương xong bè nhanh chóng trở về Dương Châu, để chuẩn bị cho chiến dịch bước tiếp theo.

“Mạc tướng tham kiến thượng tướng quân!”

“Tam vị tướng quân miễn lễ!”

Lý Khánh An gật gật đầu nói: “Thuyền chuẩn bị đến đâu rồi?”

Lý Bão Chân vội đáp: “Hồi bẩm thượng tướng quân, hai ngàn ba trăm chiến thuyền biển đã trung tập hoàn tất, đậu tại càng khẩu và đào Hồ Đậu.

Hôm qua đã kiểm tra hoàn tất, có thể xuất chinh bất cứ khi nào, bọn ty chức đã theo đúng mệnh lệnh của thượng tướng quân, hoàn toàn phong tỏa thủy vực phía bắc đảo Hồ Đậu, không cho phép bất kỳ thuyền nào quá cành.”

“Không phải nói có hai ngàn bảy trăm chiếc thuyền lớn ư?

Sao giờ chi còn lại có hai ngàn ba trăm thôi?”

Ngay từ hồi sau khi diệt Ngô vương, Lý Khánh An bèn hạ lệnh các noi trung tập thuyền lớn, phàm thuyền trên ngàn thạch có thể ra biển thì đều phải lâm thời trưng tập, thậm chí thuyền biên của người Hồ đến Đại Đường làm ăn cũng bị trưng tập một thé.

Tuy thuyền lớn của các nơi cũng không nhiều lắm, nhung khi tập trung lại thi con số cũng khả quan.

Lý Khánh An nhận được tinh báo tông cộng trung tập được hai ngày bảy trăm chiếc thuyền lớn có thể ra biển, nhưng giờ lại chi còn hai ngàn ba trăm, khiến hắn thấy lạ.

“Hồi bẩm thượng tướng quân, có bốn trăm chiến thuyền lớn đã đến Thương Châu chấp hành nhiệm vụ tiếp vận dân chạy nạn, vẫn cHứa quay lại.”

Lý Khánh An thế mới nhớ ra, Trương Tuần tổ chức hơn sáu vạn dân chúng chuẩn bị từ đường biển rời Hà Bấc, hắn đã hạ lệnh cho bốn trăm chiến thuyền lớn đến tiếp vận, nhung đến giờ vẫn cHứa có tin tức gi, khiến hắn bắt đầu có phần lo lắng.

Hắn chẳng phải lo An Lộc Sơn, quân đội An Lộc Sơn bị Sử Tư Minh đánh bại, trọng tâm chiến lược Yến quân bất đầu rút về phương đông bắc.

Sử Tư Minh đã chiếm lĩnh được u Châu, mấy vạn dân tại Mạc Châu bèn lâm vào thế nước sôi lửa bóng, đường về phía tây và nam đã bị Sử Tư Minh và Thừa Binh Tự cất đứt, họ chi còn duy nhất con đường đi hướng đông ra biển.

Lý Khánh An lo lắng nhất là Điền Thừa Tự, để giữ chân hắn, Lý Khánh An đã lệnh gần mười lăm vạn đại quân Hà Nam đạo tập kết về hướng Tế Châu, cách sông nhìn nhau cùng quân Ngụy Bác của Điền Thừa Tự.

Chi không biết Trương Tuần liệu có thể lợi dụng cơ hội chớp nhoáng này đưa dân

chúng từ Thương Châu kịp thời rút ra, Lý Khánh An thầm thờ dài một tiếng, hắn quả thực không cách nào việc gi cũng lo toàn diện được, số mạng của mấy vạn dân này đành phải thuận theo ý trời vậy.

“Vậy tướng quân Lý Thành Thức đâu?”

Lý Khánh An phát hiện hắn không có đến, bèn hỏi.

Lý Thành Thức nguyên là phó soái thủ hạ Ngô vương Lý Lân, do quan hệ cực không tốt với thế tử Ngô vương mà đầu hàng quân Bắc Đường, hắn cũng là đại tướng thủy quân cực kỳ hiếm thấy trong hàng ngũ quân Đường, vì thế rất được Lý Khánh An xem trọng, phong hắn làm Dương Châu thủy quân đô đốc, phụ trách chi huy bốn trăm chiến thuyền tại Dương Châu, hắn sẽ dẫn thủy quân đề tiến hành yểm hộ cho hành động quân sự bước tiếp theo, nên Lý Khánh An cũng đặc biệt quan tâm hành tung hắn.

Triệu Sùng Tiết bên cạnh cười nói: “Lý Thành Thức tướng quân đã đến đảo Hồ Đậu. bọn ty chức đã thông báo hắn, chắc giờ cũng đã đến hài càng, không chi hắn, cà Lệ Phi Nguyên Lễ tướng quân cũng có mặt.”

Lý Khánh An thúc chiến ngựa lại, cười phì nói: “Cái tên khốn này còn ở đây sao?

Hắn vẫn cHứa đi sao?”

Lệ Phi Nguyên Lễ được Lý Khánh An phong làm đô đốc Sindh, sau khi chiến dịch Lộ Châu kết thúc hắn đã nên trờ về nhậm chức, nên Lý Khánh An cũng chăng có quản hắn, cứ ngỡ hắn đã đi rồi, không ngờ hắn vẫn ở đây.

Dù cho thời gian nhậm chức không vội, nhung hắn cứ lê la ở đây thì cũng thật không ra gi quá!

Lý Khánh An lại hỏi: “Một minh hắn ở đây sao, hay cả hai ngàn quân đội của hắn cũng có mặt?”

“Hồi bầm thượng tướng quân, hắn và hai ngàn bộ chúng đều ở đây, hắn nói hắn phái ngồi thuyền đến Sindh, nhưng thuyền chuyển lương của Sindh do giữa đường gặp bão, tối qua mới kịp đến càng Dương Châu hạ lương, nên hắn còn phái một hai ngày nữa mới có thể xuất phát.”

Lý Khánh An đoán chắc cũng do nguyên nhân này, với tính nóng vội của Lệ Phi Nguyên Lễ, hắn thưởng sẽ không chậm trễ, chắc chắn do vấn đề thuyền tàu khiến hắn chi còn cách đứng đợi trơ trơ tại quân cảng.

Lý Khánh An bèn cười nói: “Nói hắn cùng đến gặp ta luôn!”

Mọi người tiếp tục phóng về phía cảng, chi một chốc đại đội kỵ binh đã đến nơi.

Phía tây bến cảng là một quân doanh diện tích rộng lớn. nơi đây là nơi trú quân của mười vạn đại quân tinh nhuệ sắp chấp hành chiến dịch Bột Hái của hắn.

Mười vạn đại quân này sau khi chiến dịch Lộ Châu kết thúc bèn từ Hà Đông và Quan Trung bí mật điều về.

Và cả lương thảo và quân tư mười vạn quân này cẩn cũng được bí mật từ Lộ Châu chuyển về, rất ư kín đáo.

Trước mắt mười vạn đại quân này được đóng quân trong khu vực cấm quân sự, cả quan phủ địa phương cũng không biết, do đại tướng Lý Bão Chân, Triệu Sùng Tiết và Ca Thư Diệu ba người thống soái.

Lý Khánh An không đến quân doanh, mà đến doanh trại thủy quân trên cảng. leo lên một chiếc thuyền to.

Lúc lên boong tàu thì gặp Lý Thành Thức và Lệ Phi Nguyên Lễ đà đợi sẵn từ trước.

Dưới sự vây quanh của mọi người, Lý Khánh An đi lên boong tàu, trong lòng Lý Thành Thức kích động vô cùng, hắn lập tức đi lên trước quỳ một chân hành quân lễ: “Ty chức Lý Thành Thức tham kiến thượng tướng quân.”

Đây cũng là lẩn đầu hắn gặp Lý Khánh An. lẩn trước Lý Khánh An ở Dương Châu hắn không gặp được.

Lý Khánh An vội đỡ hắn dậy cười nói: “Đà nghe tiếp Lý đô đốc Thủy thượng uy danh, đợi sau khi kết thúc chiến dịch phương bắc, Đại Đường ta sẽ dẩn mờ rộng cương thô ra hải ngoại, lúc đó sẽ là lúc Lý đô đốc đại triển tài hoa.”

Lý Thành Thức cũng cảm thán nói: ‘Ty chức cũng trông đợi ngày đó mau đến.”

“Được!””Lý Khánh An cười cười nói: “Đợi một hồi chúng ta sẽ thương nghị kế hoạch Bột Hải cụ thể, Lý đô đốc cũng phải tham gia, chiến dịch Bột Hải cũng có nhiệm vụ của Lý đô đốc.”

“Mong đợi của ty chức!”

Ánh mắt Lý Khánh An lại chuyển về phía Lệ Phi Nguyên Lễ. cười ghẹo hắn: “Ta còn ngờ ngươi giờ đang cưới tiểu thiếp phòng nhì tại Sindh chứ?”

Sự tính của Lý Khánh An khiến cả thuyền cùng ồ lên cười, Lệ Phi Nguyên Lễ rờ rờ gáy, rất ngượng ngủng cười nói: ‘Ty chức cHứa ngồi thuyền ra biển bao giờ, muốn thử cái mới, nhưng không ngờ cứ đợi mãi đến giờ, biết thế ty chức cười ngựa đi cho rồi.”

Lý Khánh An đấm nhẹ lên vai hắn một cú.

“Cái tên gia hòa này dám nói là cHứa

ngồi qua thuyền ra biển sao?

Năm xưa ngồi thuyền từ Thanh Hải đến Long Câu đảo, ta nhớ người còn say sóng mà khóc cha khóc mẹ nữa cơ mà, giờ lại mong mỏi ra biển như thế, bộ không sợ nữa sao?”

Lệ Phi Nguyên Lễ ngỡ ngàng, hắn ngượng ngủng gài gài đầu, xem ra hắn thật sự đà quên việc ngồi thuyền ra Thanh Hài rồi, nương tứ hắn Thi Tam Nương, hắn cũng quen vào lúc đó.

Lý Khánh An không còn đếm xia hắn nữa, mà trực tiếp đi vào khoang chính của thuyền lớn, nơi đây đà được cải tổ thành nghị sự sảnh tác chiến lâm thời.

Trong khoang tàu rất rộng, ánh đèn sáng chói, giữa khoang là một chiếc bàn gỗ khống ồ được phủ lớp vải đen.

Lý Bão Chân bước nhanh lên trước, từ từ kéo vải đen ra, đó là một bộ sa bàn khống lồ, bao gồm cả Hà Bắc đạo và An Đông đô hộ phù và bán đảo Tân La.

Mọi người cùng vây lên.

Lý Khánh An cầm cán gỗ lên nói với mọi người: “ờ đây ngoài Lệ Phi Nguyên Lễ ra, tất cả đều có liên quan đến trận chiến dịch lẩn này.”

Lệ Phi Nguyên Lễ bên cạnh nhìn mà trợn tròn cả mắt.

ông trời oi, hóa ra đây còn có một trận chiến dịch lớn cơ!

Thế mà hắn lại chẳng biết gì, nếu không phải việc tàu biển đến chậm một ngày, hắn sẽ thật sự bò lờ cơ hội này mất.

Một lúc vội vã, hắn buộc miệng nói: ‘Thượng tướng quân, trận chiến dịch này ty chức cũng muốn tham gia!”

Lý Khánh An hung hàn trừng mắt nhìn hắn, hắn không dám nói gì nữa, Lý Khánh An của bây giờ đâu còn là Lý Khánh An đại tướng quân An Tây ngày xưa.

Lý Khánh An bây giờ thâm trầm hơn nhiều, mỗi làm việc gì đều có qua suy tính cân thận, trong tay quyết định sinh tử của ngàn vạn người, một câu nói của hắn có thể khiến thiên hạ đại loạn.

Ánh mắt bất măn của Lý Khánh An khiến Lệ Phi Nguyên Lễ có phần thấy rùng mình, giờ hắn không thể dễ dàng đủa giờn với Lý Khánh An như ngày xưa nữa.

Kỳ thực Lệ Phi Nguyên Lễ cũng nhìn ra, từ việc tập hợp hàng ngàn chiếc thuyền lớn thế này, cùng với mười vạn đại quân lẳng lặng đến đây, cho đến khu vực quân sự diện tích mấy mươi dặm này, và bao nhiêu lương thảo cùng vật tư chất đống như núi trong kho, bèn có thể biết được đà có chuẩn bị trước trong một thời gian dài.

Điều động của quân đội, an bài của tướng lĩnh, hắn đều có suy tính kỹ càng, đã an bài hết từ sớm, cả Lý Tự Nghiệp còn không được đến tham dự, làm sao mà có thể tùy ý nhân lời minh tham chiến chứ?

Lệ Phi Nguyên Lễ không dám nhiều lời nữa, trận chiến dịch này bản thân hắn chắc chắn không có phần, trong lòng hắn thầm rủa: “Mẹ nó, không cho lão từ cơ hội, lão tử cũng tự mỡ một trận chiến dịch cho coi.”

Ý nghĩ này vừa chớm dậy, hắn bỗng trờ nên vô cùng khát vọng được bố trí một trận chiến dịch như Lý Khánh An, hắn chi mong mình có thể mọc cánh bay đến Sindh ngay.

Trong lúc Lệ Phi Nguyên Lễ nghĩ viễn vong, Lý Khánh An lại tiếp tục nói: “Trận chiến dịch này ta nghĩ mọi người đều đã xem qua chi lệnh của ta rồi, danh xưng vẫn không đối, vẫn gọi là chiến dịch Bột Hải.”

Chiến dịch Bột Hải là kế hoạch mà Lý Khánh An đã có từ lâu, ngay từ lúc mà Dương Hoa Hoa dẫn Bột Hải vương Đại Võ Nghệ (*tên cha con nhà này đúng là bá đạo quá đi!) đến bái phông hắn, Lý Khánh An đã manh nha ý tường này, lên bờ tại nước Bột Hài, tiêu diệt hai hậu thuẫn lớn của An Lộc Sơn là Khiết Đơn và Hề.

Nhung lúc ấy điều kiện vẫn chưa chín mùi, cùng với thắng lợi chiến dịch Lộ Châu, An Lộc Sơn và Sử Tư Minh đã hoàn toàn bị chặn lại tại cành nội Hà Bắc, mà dân chúng Hà Bắc đạo đại bộ phận đã đào vong hết, chi còn lại một số người ít ỏi căn bàn không đủ sức chiến mười vạn đại quân của An Lộc Sơn và Sử Tư Minh, và còn sáu vạn quân của Điền Thừa Tự.

Từ tình báo Lý Khánh An bây giờ nhận thấy An Lộc Sơn và Sử Tư Minh sỡ dĩ mãi vẫn cầm cự đến giờ cHứa ngã đố, quan trọng chính là họ có ngoại viện, Sử Tư Minh được ngoại viện của Hồi Hột, còn An Lộc Sơn lại được ngoại viện của Hề và Khiết Đơn.

Nửa tháng trước, An Lộc Sơn và Sử Tư Minh đã bùng nổ một trận chiến có ba mươi vạn người tham gia, Sử Tư Minh xuất binh mười sáu vạn, An Lộc Sơn xuất binh mười bốn vạn, song phương đều dốc hết sức lực mà đánh, sau đại chiến ba ngày ba đêm, An Lộc Sơn vì chiến mã bị hết sạch cỏ mà thám bại.

Trận chiến dịch này An Lộc Sơn cả quẩn lót của thua luôn, U Châu bị Sử Tư Minh chiếm lĩnh, An Lộc Sơn dẫn không đến bảy vạn quân lùi về thù Bình Châu và Doanh Châu, chung một vùng với Khiết Đơn.

Thời cơ phát động chiến dịch Bột Hài đã chín mùi.

Lý Khánh An dùng cán gỗ chi vào u Châu nói, “Ta nói với một người một tin trước, An Lộc Sơn đã bị Sử Tư Minh đánh bại, các hang ổ u Châu của hắn đã bị đoạt, u Châu giờ trở thành nhà mới của Sử Tư Minh.”

Tin này khiến cà khoang tàu cùng ồ lên, mọi người nhìn nhau đều có phần không tin nối đây là sự thật, Yến quân ngang ngược ấy lại cả sào huyệt của mình vẫn không giữ nổi ư?

Lệ Phi Nguyên Lễ tiếp lời nói: “Xin hỏi thượng tướng quân, Yến quân đã bị diệt vong rồi ư?”

“CHứa, hắn còn khoảng bảy vạn quân.”

'

Lý Khánh An lại chi cán gỗ về phía Doanh Châu nói: “An Lộc Sơn đã lùi về thú Doanh Châu, hợp lại cùng người Khiết Đơn và Hề.

Giờ An Lộc Sơn mới bại, hắn cẩn thời gian để chinh đốn bại binh.

Nếu như An Lộc Sơn chinh đón xong, hắn nhất định sẽ cũng liên lại với người Khiết Đơn và Hề, liên họp tấn công Bột Hài quốc để chiếm đoạt nguồn nhân khẩu và lương thực họ cẩn gấp.

Một khi Bột Hải bị diệt vong, vậy Tân La cũng khó thoát số phận này.

Nếu Bột Hải và Tân La cùng bị diệt, An Lộc Sơn sẽ có được nguồn binh lực và lương thực bất tận, cộng thêm chiến mã Khiết Đơn, hắn sẽ có cơ hội đoạt lại sinh cơ.

Nếu như hắn một lẩn nữa đánh bại Sử Tư Minh, vậy binh loạn của An Lộc Sơn sẽ có điều kiện mờ rộng về Trung Nguyên, tất cả những nỗ lực mà trước đây chúng ta đã làm đều coi như đổ sông đổ biển.”

Mọi người đều trầm mặc, một lát sau, Lý Bão Chân hỏi: “Thượng tướng quân, vậy vi sao trước đây Khiết Đơn không tấn công Bột Hải quốc, mà giờ chúng mới đòi đánh?”

“Câu hỏi này của Lý Bão Chân tướng quân hỏi hay lắm, trước đây ta cũng mãi nghĩ vấn đề này, mãi đến lẩn trước Bột Hài vương Đại Võ Nghệ đến Trường An bái phóng ta, ta mới hiểu rõ nguyên do trong đó.”

Lý Khánh An dùng cán gỗ chi vào Khiết Đơn, “Kỳ thực Khiết Đơn không phải không muốn nuốt cả Bột Hái, chi là chúng vẫn cHứa có được thực lực này, chúng và Bột Hái nhiều năm nay vẫn giao chiến, hai bên đều c lúc thắng thua, thậm chi thực lực của Khiết Đơn còn có phần yếu hơn Bột Hài, Khiết Đơn từng nghĩ sẽ liên họp cùng Hề tiến công Bột Hài, nhưng giữa hai nước này lại không tin tường nhau, nên cuối cùng sự liên họp của hai nước này cũng khó mà thành thực.

Và cũng với lý này, Bột Hải cũng muốn diệt trừ Khiết Đơn, nhung Bột Hài lại là thế thù với Tân La, chúng lo xảy ra đại chiến với Khiết Đơn sẽ bị Tân La thừa nước đục thả câu, khiến chúng trước sau chịu địch.

Vì thế mà giữa chúng với nhau vẫn giữ cái thế cân bằng lạ kỳ.

Nhưng hiện tại, khi An Lộc Sơn đã lui về Doanh Châu, đã phá vỡ thế cân bằng này, hắn cũng giống như một chiếc móc xích nối Hề với Khiết Đơn lại, cộng thêm thực lực bàn thân An Lộc Sơn, Bột Hài quốc đã không còn là đối thủ của chúng, sắp đến hồi diệt quốc, cho nên chúng ta nhất định phải xuất binh cứu trợ Bột Hải, đồng thời tiêu diệt Khiết Đơn và người Hề.”

Chương 684: Hồ Thương Tạo Phản

Do quân đội đại quy mô trung thu những chiếc thuyền trên ngàn thạch của dân, khiến cho phần lớn Hồ thương bị kẹt lại ở Dương Châu, không ít Hồ thương buôn bán ở Quảng Châu cũng chạy đến Dương Châu, chờ đợi lĩnh về thuyền của mình, người Tajik, người Túc Đặc, người Ba Tư cùng với thương nhân chư quốc ở Nam Dương, sự tụ tập trong vỏng hơn hai tháng, đã khiến cho Hồ thương kẹt lại ở Dương Châu vượt hơn vạn người.

Những Hồ thương đó chú yếu là tụ tập ở khu vực chợ bắc Dương Châu, mỗi ngày bọn họ không có việc gì để làm, trong các tửu quán đều chật ních người Hồ tới uống rượu và hỏi thăm tin tức.

ờ bên ngoài chợ bấc, trong một quán rượu tên là Lạc Đà Tây Vực, gần trăm Hồ thương tụ tập ở trong này, trong tửu quán tiếng người ồn ào, Hồ cơ bán rượu tựa như những con bướm xuyên qua xuyên lại trong đám khách nhân, chào bán bồ đào mỹ tửu vừa mới được vận chuyên đến.

Các Hồ thương nhóm thi tụ năm tụ bày ở trước bàn, vừa uống rượu, vừa bàn tán về một tin vừa mới có được trong đường dây, quê hương và kiếm tiền vĩnh viễn là đề tài chính mà bọn hắn bàn tán.

Theo thời gian trôi qua, sự lo lắng và bất măn tích tụ trong lòng những Hồ thương, tiếng nói chuyện của bọn họ bất đầu lớn ra, binh thường trong lúc buôn bán gặp phái những bất công theo hơi rượu nóng mà cứ xả ra.

“Ba Tang lão đệ, chút hàng hóa của ngươi sao lại phái giao nộp ba trăm quan thuế?

Ta ở Quảng Châu cũng chi giao nộp có một trăm quan tiền thuế, hơn nữa hàng hóa của ta đáng giá hơn cả hàng hóa của ngươi nhiều lắm!”

“Không phải chứ!”

Một gã đàn ông râu ngồm ngoàm kinh ngạc mà kêu lên: “Ngươi làm thế nào có thể chi giao nộp một trăm quan, hàng hóa của ngươi là châu báu a!”

Đây là hai thương nhân Túc Đặc làm việc buôn bán ở Baghdad, quê hương đều ở Samarkand, hai người là hàng xóm, một người tên là Ba Tang, một người tên là Lajer.

Gần đây trên thị trường Baghdad giá cả tơ lụa tăng vọt, hai người bèn muốn từ Đại Đường mua hàng, hành trình vạn dặm đương nhiên sẽ đến tay không, một người bèn

mua một lượng lớn vài bông Ai Cập, người kia thì mang theo không ít châu báu.

Người mang cháu báu là Lajer đi Quáng Châu, còn Ba Tang buôn vài bông thi tới Dương Châu, giá cả vài bông ở Dương Châu cao hơn một chút, nếu không có xảy ra việc ngoài ý muốn, mỗi người bọn họ sẽ tự về nước, sẽ chạm trán ở Baghdad.

Nhung lại xảy ra việc ngoài ý muốn, thuyền mà bọn họ ngồi cũng đều bị quân đội Đường triều tạm trưng dụng rồi, khiến cho bọn hắn bị kẹt lại ở Đại Đường, Lajer đã dọ hòi được thuyền của bọn họ là bị trung dụng đến \àing Dương Châu, hắn liền từ Quảng Châu tới, hôm nay vừa mới tói, liền ở Dương Châu gặp được đồng hương Ba Tang.

Câu chuyện giữa hai gã Hồ thương dẩn dẩn thu hút sự chú ý của những Hồ thương khác, mọi người vây xúm lại, mồm năm miệng mười hỏi Lajer: “Ngươi giao nộp một trăm quan tiền thuế, là của giá trị bao nhiêu hàng hóa?”

“Ta mang theo hai ngàn quan tiền hàng, lúc ở thị bạc ti kê khai thuế, ta liền thành thật mà điền hai ngàn quan tiền.”

“Bọn họ không có định giá lại hàng cho ngươi một lẩn nữa hay sao?”

Một gã thương nhân có chút ghen tị hòi.

Lajer lắc đầu: “Ta có tờ đơn thuế của Đại Thực, cho bọn hắn xem rồi, xem hiểu hay không cũng không biết nữa, dù sao bọn họ cũng không hỏi nữa, ta liền theo hai ngàn quan tiền mà nộp thuế.”

“Ngươi khẳng định là chi giao nộp một trăm quan tiền thuế?”

Lại một người nghi hoặc hỏi.

“Đúng vậy, hai mươi nộp một, ta đương nhiên chi cẩn giao nộp một trăm quan thuế thôi.”

“Thánh A La a!

Đây là sao vậy?

Dương Châu vì sao lại là mười nộp một!”

Có người hô to hẳn lên, lẩn này, trong tửu quán tựa như chiếc chảo dầu soi lên vậy, lại có người la lớn: “Rõ ràng triều đình có quy củ, dựa theo tờ thuế của Đại Thực mà điền giá trị hàng hóa, Dương Châu vì sao lại phải định giá lại lẩn nữa, mà lại định rất cao, ta vốn chẳng thề kiếm được nhiều tiền như vậy!”

“Đúng vậy!

Dựa theo cách định giá của bọn họ, trên thực tế rõ ràng là bảy nộp một, thuế phú quá cao rồi.”, “Không phái thuế phú cao, mà là bọn hắn thu thuế loạn thôi, tìm bọn họ nói rõ lý lẽ đi”.

“Tìm bọn họ đi”.

Các thương nhân xem lợi nhuận như tánh mạng, thuế phú quá cao đã xâm hại đến lợi ích của bọn họ, bọn họ lúc ban đầu chi có thể bất khá kháng mà chấp nhận, thầm mắng triều đình Đại Đường tâm đen, không ngờ lại lặng lẽ tăng thuế lên, nhưng khi bọn hắn bỗng nhiên phát hiện, cùng là triều đình Đại Đường, Quảng Châu vẫn như cũ là hai mươi nộp một, thi cảm giác phẫn nộ khi bị lừa gạt lập tức trỗi lên.

Trong tửu quán loạn như cào cào, hơn một trăm Hồ thương chạy ra khỏi tửu quán, nổi giận đủng đủng mà nhắm hướng thị bạc ti nha môn chạy đi.

Thời Trung Đường thu nhập thuế quan chia làm hai loại là biển và đất liền, đất liền binh thưởng là do biên quân thay thế mà thu, thưởng thưởng liền trực tiếp sung vào quân phí, như vậy sẽ tạo thành kẽ hờ là quân đóng trú khác nhau sẽ lặp lại việc thu thuế nhiều lẩn, cho nên sau khi Lý Khánh An ở An Tây chủ chính, liền ở mấy tòa thành lớn tại An Tây thiết lập thuế vụ ti, do chính sự đường An Tây đến thu thuế, cấm quân đội thu thay.

Còn thuế quan của mậu dịch trên biển thì do thị thuyền sứ thu, phân biệt ở Dương Châu, Minh Châu và Quảng Châu thiết lập thị bạc ti.

Sau khi Ngô vương Lý Lân chiếm lĩnh Giang Nam, thuế mậu dịch hài ngoại thuế liền trở thành nguồn thu nhập quan trọng cho tài chính của hắn, để dễ dàng cho quản lý, hắn hủy bõ thị bạc ti Minh Châu, mà xác nhập vào Dương Châu.

Thị bạc ti nha môn Dương Châu cách chợ bắc không xa, là một tòa kiến trúc chiếm đất cũng khá rộng, trước cửa có một quảng trường rất lớn, thông thưởng, nơi này chi là quản lý nha môn, việc thu thuế cụ thê ở các cảng khâu cũng đều có thuế sứ, nhung tiền thuế cuối cùng cũng đều phái nộp đến noi này.

Hơn một trăm Hồ thương xông tới trước cửa nha môn, lập tức bị mấy tên nha dịch đang canh gác ngăn càn: “Nơi này là nha môn trọng địa, các ngươi không được sinh sự!”

Một gã Hồ thương nói tiếng Hán lưu loát hô to: “Gọi quan viên của các ngươi ra đây, chúng tôi có chuyện muốn hỏi.”

Vừa lúc phán quan thị bạc ti Dương Châu là Ngu Thế An từ trong nha môn đi ra, hắn thấy bên ngoài có một đám người Hồ đang la ó, bèn đi ra hôi: “Xảy ra chuyện gi vậy?”

Nha dịch vội vàng nói: “Ngu phán quan, đám Hồ thương này đang gây sự.”

“Gây sự?”

Ngai Thế An lập tức sa sầm mặt xuống: “Gây việc gì?”

Các Hồ thương thấy vị quan viên này rất có thể là đại quan, liền la lên: “Thuế mậu dịch của triều đình Rõt cuộc là bao nhiêu thế?

Mười nộp một hay là hai mươi nộp một?”

Trên mật Ngu Thế An lộ vè ngượng ngùng, hắn đương nhiên biết là bao nhiêu, hai mươi nộp một, triều đình sớm đã phát xuống điệp văn, nhưng thị bạc sứ Dương Tấn Võ lại không chịu sửa đổi, vẫn dựa theo mức thuế mười nộp một mà Lý Lân đã định tiến hành thu thuế, và nói dối với các Hồ thương là triều đình tạm thời không thay đổi thuế.

Ngu Thế An vẫn rất lo lắng sự tình sẽ bại lộ, phần tiền thuế thu hơn đó Dương Tấn Võ không có ghi sồ vào kho, mà là để ở nơi khác, Ngu Thế An rất rõ ý của Dương Tấn Võ, do sự chênh lệch rất lớn giữa tiền thuế ghi trên sổ gách và tiền thuế trên thực tế thu được.

Dương Tấn Võ liền nghĩ muốn đắp lại số tiền đó trước khi triều đình chính thức thanh tra việc này, nếu trong một thời gian dài mà triều đình không có phát hiện, thì có thể thu nhiều một ngày tính một ngày, đây thời kỳ hỗn loạn có thể lợi dụng được trong nút chuyên giao giữa triều đinh mới và triều đình cũ, chen một chỗ trống vào đó đế trục lợi.

Không ngờ rằng đám Hồ thương hôm nay lại náo loạn lên trước, Ngu Thế An không muốn quản đến chuyện này, hắn liền cố gượng mà nói: “Chuyện này ta không biết, ta phải đi hỏi lại đã.”

Nói xong, hắn xoay người liền bước nhanh vào trong nha môn, đi qua trung viện vừa lúc thấy thị bạc sứ Dương Tấn Võ, hắn liền tiến lên nói: “Dương sứ quân, bên ngoài có một đám Hồ thương đang gây sự, nói chúng ta thu nhiều hơn mức thuế quy định, sứ quân đi xem đi!”

Thị bạc sứ Dương Tấn Võ có dáng người vừa cao vừa béo, ước chừng sáu mươi tuổi, bắt đầu từ năm Thiên Bào thứ tám hắn liền xuất nhậm chức Dương Châu thị bạc sứ, mãi cho đến hôm ngy.

Cuộc nổi loạn trong triều kéo dài suốt mười năm khiến cho khu vực Giang Nam trong thòi gian dài bị vây trong trạng thái không khống chế được, đã không còn quyền lực giám đốc đối với quan địa phương.

Quan địa phương chủ yếu dựa vào khát vọng trị quốc tu thân bình thiên hạ của bọn họ và giáo huấn lễ nghĩa liêm si của thá nhân mà tự mình ước thúc, có quan viên có thể ước thúc được bàn thân mình, nhung cũng có không ít quan viên bị tham dục nuốt chửng.

Dương Tấn Võ này chính là kẻ sau, hắn chiếm cứ vị trí thị bạc sứ đã rất lâu, một lượng lớn tiền thuế qua tay hắn, chinh hắn cũng không biết chính minh đã nuốt bao nhiêu tiền, nhung có một điểm thì chắc như đinh đóng cột, năm năm trờ lại, hắn cHứa từng giao nộp một đồng nào tiền thuế cho triều đình, hắn lấy cớ tào vận không tiện, liền đem tiền thuế cất ở kho ngầm dưới đất, nhung chi có ba trăm vạn quan, với số tiền ghi

trên sổ là năm trăm vạn quan có một sự sai lệch khá lớn, hơn nữa lại không thể xoá và sửa sổ gách, sồ gách hàng năm cũng đều phải giao cho hộ bộ rồi.

Trên bất chính dưới chẳng chừa, hắn là đại tham, thuế sứ phía dưới lại là tiểu tham, thị bạc sử từ trên xuống dưới cũng đều thối nát cả rồi.

Hai ngày nay Dương Tấn Võ cũng rất khẩn trương, hắn vốn đinh suy nghĩ nếu thật sự không được, thi hắn sẽ bỏ chạy sang Nam Đường, không ngờ, vừa mới truyền đến tin tức, Nam Đường bị diệt, khiến cho hắn ngay cả con đường cuối cùng cũng bị cắt đứt luôn rồi.

Hiện tại sông Tào đã khơi thông, tào vận đã sắp khôi phục, nhung ba trăm vạn quan tiền trong khố ít nhất phải vận chuyển đến một năm, chi cẩn thu thuế liên tục, hắn liền có thể dùng khoán mới đắp khoán cũ, sau đó từng bước sửa lại sổ gách về sau nữa, nhung vấn đề là hắn năm nay đã sáu mươi tuổi rồi, ở trên cương vị thị bạc sứ đó đã làm bày tám năm rồi, triều đình còn có thể để cho hắn làm tiếp nữa sao?

Hai ngày nay hắn đang thấp thỏm lo âu, không ngờ Hồ thương cũng đến tăng thêm phiền hà cho hắn, hắn đang muốn đi ra ngoài, bỗng nhiên trong lòng chọt lóe lên, đây không phái là cơ hội ngàn năm một thuở sao?

Hắn vung tay lên lệnh nói: “Không cẩn để ý đến bọn hắn, hãy đóng cửa lớn lại!”

“Sứ quân, như vậy không tốt lắm đâu!”

Ngu Thế An khuyên hắn nói: “Chúng ta hãy nói với bọn hắn một tiếng, hiện tại là dựa theo cách tính thuế cũ mà thu thuế, còn cHứa có sửa đổi lại, về sau sẽ sửa đồi lại.”

Vè mật Dương Tấn Võ lập tức trầm xuống: “Cái này ngươi có thể nói rõ được sao?

Những người Hồ đó đâu có quản ngươi cái gì là cách tính thuế mới cái gì là cách tính thuế cũ chứ, bọn họ là muốn ngươi đem tiền thuế trả lại cho bọn họ, ngươi có trả lại sao?

Ngu phán quan, ngươi đừng ngốc nữa, biện pháp tốt nhất để đối phó những người Hồ này đó chính mặc kệ họ, ngươi càng giãi thích, thì sự việc sẽ càng thêm phức tạp, chi có nước ép chết bàn thân minh mà thôi, muốn nói thi ngươi cứ đi nói đi, dù sao thì ta cũng mặc kệ!”

Nói xong, hắn hừ một tiếng thật mạnh, xoay người liền trờ vào trong nhà, Ngu Thế An không còn cách nào khác, hắn đành phải âm thầm thờ dài một hoi, chuyện này Dương Tấn Võ mặc kệ, thì hắn làm sao mà quản cho được.

Thị bạc ti nha môn đã đóng chặt cửa lớn lại rồi, nhưng nha dịch vừa rồi còn đứng ở ngoài cửa đã không biết lén trốn đi nơi nào rồi, nhung trên quảng trường nha môn lúc này đã không phải là hơn một trăm người nữa, mà là tụ tập hơn một ngàn Hồ thương, còn có nhiều Hồ thương nữa đang từ bốn phương tám hướng chạy vội tới, các loại tin tức đang nhanh chóng trao đồi trong đám người trên quảng trường.

Đà có thể xác định được rồi, sớm từ mấy tháng trước triều đình bèn đã phát thông điệp tới Dương Châu, mệnh lệnh thị bạc ti khôi phục mức thuế hai mươi nộp một.

đồng thời dựa theo giá trị hàng hóa trên đơn thuế của Đại Thực mà tiến hành thu thuế, nhung Dương Châu thị bạc ti không có chấp hành, bọn họ vẫn như cũ dựa theo mức thuế mười nộp một làm tiêu chuẩn tiến hành thu thuế, hơn nữa đánh giá giá trị hàng hóa. lại cố ý nâng cao giá trị hàng hóa lên, điều đó khiến cho các Hồ thương phải chịu tổn thất rất lớn.

Các Hồ thương phẫn nộ rồi. bọn họ không ngừng ở trên quảng trường la lớn: “Trả lại tiền thuế cho chúng tôi!”

Trên tay quơ quơ tờ đơn thuế, nhung cánh cửa lớn của thị bạc ti vẫn đóng im im, không có bất kỳ ai đi ra trả lời cả.

Thời gian từ giữa ngọ tới xế chiều, lại từ xế chiều dẩn dẩn tới lúc màn đêm buông xuống. vẫn không có bất kỳ quan viên nào đến trả lời sự khiếu nại của Hồ thương.

Lúc này Hồ thương tụ tập trên quảng trường đã vượt hơn vạn người rồi. ngọn đuốc trong tay hình thành nên một biển lửa mênh mông, bốn phía còn tụ tập vô số nhưng kẻ tò mò xem náo nhiệt, tiếng kêu, tiếng mắng vang vọng cả bầu trời đêm, có người rút đao ra múa may trên không trung, cơn giận bắt đầu sôi trào, tình thế đã hướng đến mức không thể khống chế được rồi.

Nhung lúc này, thị bạc ti vẫn không có bất kỳ quan viên nào đi ra trả lời, có lẽ là có người muốn đi ra, nhung cũng đều bị đám người dày đặc và hung hăng làm cho sợ hãi.

Lúc này, cánh cửa mờ ra một khe hờ, một tiểu quan lại hốt hoảng đi ra, trên quảng trường lập tức trờ nên im lặng hăn, hơn một vạn đôi mắt phẫn nộ đồng loạt nhìn thăng vào vị quan viên nhỏ nhắn gầy gò đó.

‘Mọi người… trờ về đi!'

Viên quan lắp bắp nói: ‘‘Dương sứ quân đã sớm đi rồi, tất cả quan lớn cũng đều đi cả rồi!”

Một lúc im lặng, tựa như sự yên tĩnh trước cơn bão táp sắp đến vậy, nhung lập tức nhưng tiếng mắng chửi, tiếng Rõng lên đầy phẫn nộ liên tục ập tới át đi tiếng của hắn: “Nói dối!

Hãy gọi người ra đây, ra đây!”

Tiểu quan lại bị tiếng la mắng đinh tai nhức óc đó làm cho sợ tới mức hai chân như nhũn ra, hắn xoay người liền trốn đi ngay.

Sự trốn chạy của hắn Rõt cục đà khiến cho ngọn núi lửa dồn nén đã lâu cuối cùng cũng bùng nổ, Hồ thương ập tới như cuốn cả đất trời mà xông lên trên các bậc thềm, tông cửa lớn ra. tựa như dung nham cực nóng tuôn chảy hung hàn vào trong thị bạc ti nha môn, đánh, phá. tất cả phòng đều bị đập hết cửa ra rồi. sồ gách văn thư bị ném ra tới ngoài sân, mấy ngàn quan tiền thuế còn cHứa kịp cất vào kho bị tranh cướp sạch sành sanh…

Nhung cái mà các Hồ thương không phải là mấy ngàn quan này, bọn họ muốn đòi lại tiền thuế của bọn họ, đó là mấy vạn quan thậm chí mấy chục vạn quan, kho bạc ngầm Rõt cục cũng bị bọn họ phát hiện, nhưng tiếc nuối chính là, kho bạc được dùng nhưng tảng đá xanh xây nên, trong cửa lớn của kho bạc đã bị tảng đá khổng lồ nặng hơn ngàn cân chặn lại, vốn dĩ mờ không ra.

Mấy trăm người dùng gậy sắt nậy, dùng đá đập phá, tảng đá khổng lồ vẫn không chút sứt mé.

Lúc này, có người châm đốt chù chính đường, lầu các bốc cháy lên, dưới cơn gió đêm thối mạnh xuống, thế lừa càng lúc càng lớn. khói đặc cuồn cuộn, lửa cháy ngập trời, thế lửa nhanh chóng lan đến gần toàn bộ thị bạc ti.

Các Hồ thương sợ tới mức vừa vấp té vừa bò vừa tháo chạy.

Rất nhiều người cũng đều ý thức được đã gây ra đại họa rồi, bốn phía bôn đào, một số các Hồ thương đa tham gia phóng hòa lại càng sợ tới mức kinh hồn táng đảm. ngay đêm đó chạy ra khỏi Dương Châu.

Cơn lửa lớn ở thị bạc ti đã kinh động đến toàn bộ Dương Châu thành, huyện nha Giang Đô, châu nha Dương Châu, cùng với ba vạn quân đội đóng quân ở Dương Châu cũng đều xuất động tiến đến cửu hoà, cũng may sau lung thị bạc ti chính là một cái sông nhỏ, có nguồn nước cung ứng, cơn hòa hoạn thiêu đốt sau hai canh giờ cuối cùng cũng được dập tắt.

Lúc này, toàn bộ thị bạc ti nha môn đà bị thiêu hủy hơn phân nửa. tường đổ, nhưng thanh xà gỗ ngang dọc bị đốt trọi vẫn còn nghi ngút khói.

Cho đến khi trận hòa hoạn được dập tắt rồi, quan viên của thị bạc ti mới dẩn dẩn đi tới hiện trường, thị bạc sứ Dương Tấn Võ lại càng chịu không nổi kích thích, ngất đi, sau khi được cửu tinh nước mắt hắn tuôn trào, ngửa mặt lên trời khóc lớn: “Sổ gách bị

hủy, kho bạc bị cướp, ta làm thế nào mà giao phó với triều đình đây a!'

Mọi người rất thương hại hắn, rất nhanh, Giang Đô huyện lệnh bèn báo cáo với hắn một tin tức khá tốt, sô gách tuy rằng bị hủy, nhung kho bạc không sao cả, cánh cửa đá của kho bạc không có bị mờ ra.

Dương Tấn Võ trợn ngược đôi mắt, hắn càng chịu không nổi sự đả kích này, lại ngất đi, hiện trường một mảnh hỗn loạn, vừa rồi cửu hoả, hiện tại thì cửu hắn.

Nhưng đúng lúc này, rất nhiều cấp dưới cũng đều bất ngờ phát hiện, tất cả các quan viên thị bạc ti cũng đều tới cả rồi, duy chi có một minh phán quan Ngu Thế An là không thấy bóng dáng.

Thị bạc ti phán quan Ngai Thế An là ở lúc hoàng hôn rời khỏi Dương Châu thành, hắn không thể không đi, đang lúc hoàng hôn. hắn từ cánh cửa sau rời khỏi thị bạc ti.

Hắn trút bỏ quan phục đi, thay đồi một thân quẩn áo bình thưởng đi vào quảng trường. khi đó trên quảng trường đã tụ tập hơn bảy ngàn Hồ thương, người nào người nấy tinh thần kích động, điên cuồng hét Rõng la lối, toàn bộ thế cục ở trên bờ vực mất kiềm chế rồi, hắn đã ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, hắn cũng hiểu được vì sao Dương Tấn Võ phải mặc kệ cho Hồ thương náo sự, hắn là muốn mượn tay Hồ thương hủy diệt số gách, hủy diệt kho bạc, cũng liền hủy diệt luôn cả nhưng chứng cử tham nhung của hắn.

Hắn lùi lại thuế luật, khiến cho Hồ thương gây náo, nhiều nhất là bị cách chức, nhưng điều tra rõ ra việc hắn tham ô tiền thuế, điều đó chính là phải rơi đầu đấy, đây là sự giảo hoạt của Dương Tấn Võ.

Nhung ý thức trách nhiệm khiến cho Ngu Thế An lại từ cánh cửa sau quay trờ về thị bạc ti.

Lúc này, Dương Tấn Võ đã rời khỏi rồi, hắn liền cùng với mười mấy quan viên cuối cùng buông tảng đá khổng lồ đến vạn cân xuống, phong bế kho bạc.

Đây là trang bị nghiêm ngặt nhất của kho bạc, muốn mờ kho bạc ra nữa, chi còn cách đem toàn bộ nha môn dở xuống.

đào đất sâu một trượng, từ phía trên dở kho đá ra, chi có thời kì chiến tranh thì mới có thể sử dụng trang bị phòng ngừa này.

Phong bế kho bạc, Ngu Thế An lập tức rời khỏi Dương Châu thành, dọc theo Vận Hà từ hướng bắc mà đi. hắn đã nghe được tin tức, Lý Khánh An đang hướng Dương Châu đi đến.

Thật trùng hợp, Ngu Thế An ở giữa đường thì gặp được thân binh của Lý Khánh An, biết được Ngu Thế An có việc khẩn cấp muốn tìm Lý Khánh An, thân binh đưa hắn dẫn đến khu khống chế quân sự, các thân binh biết Lý Khánh An đã đi ra rồi, hẳn là đang trên đường đến Dương Châu.

Lúc cơn hòa hoạn lớn của thị bạc ti đang thiêu đốt hừng hực, thì Lý Khánh An đang ở cách Dương Châu ước chừng bốn mươi dặm mà hạ trại đóng doanh, hắn chuẩn bị ngày mai quay về Dương Châu, nhung trên bầu trời thành Dương Châu cuồn cuộn khói đặc và thấp thoáng có thể thấy được ngọn lửa, khiến cho lòng hắn tràn ngập nghi ngờ, trong thành Dương Châu Rõt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hắn đã phái người đi trước thám thính tình hình, chờ đợi câu trả lời của các thân binh.

Lý Khánh An chắp tay sau lung đi qua đi lại, hắn lẩn này đến Dương Châu tổng cộng có hai mục đích, một là phát binh cứu viện Bột Hái quốc, kỳ thật đó là quét sạch chốn quan trường Giang Hoài, việc cứu viện Bột Hải quốc đã tạm thời chấm dứt, nhưng việc thanh lý quan trường Giang Hoài hắn mới vừa bắt đầu bắt tay vào làm.

Hiện tại Lý Khánh An cẩn tìm được một điểm để chọc vào, sự tham nhũng ở Tử Châu tuy rằng đã rõ ràng là như vậy rồi, nhung Tử Châu dù sao cũng là châu nhỏ, lại là nơi héo lánh, sức ảnh hưởng quá nhỏ, hiệu quả thua xa việc dùng nhưng châu lớn như Dương Châu.

Nhuận Châu.

Tô Châu, Thưởng Châu để xuống tay.

Nhung nhưng đại châu đó cũng không phải là lập tức thì có nhưng vụ án điển hình xuất hiện, nói thật.

Lý Khánh An cũng không muốn ở trên chốn quan trường Giang Hoài dấy lên cơn sóng gió động trời, điều này không sáng suốt chút nào, không có bất kỳ một hoàng đế nào lên đài bèn đã đại khai sát giới, cho dù là giết người vô cùng tàn nhẫn như Chu Nguyên Chương. thì cũng là sau mấy năm trời, khi hắn đã ngồi vừng trên ngai rồi mới động thù.

Rất nhiều lúc đó cũng không phải là lỗi của quan viên, mấu chốt ở đây là chế độ, khi triều đình hỗn loạn, mất đi sự giám sát, nếu hắn Lý Khánh An là thái thú, hắn cũng sẽ nhịn không được mà ra tay, hắn không cẩn bọn quan viên đều là thánh nhân, nhưng hắn yêu cầu bọn quan viên tuân thủ chế độ, tuân thủ quy tắc, lẩn này hắn đến Giang

Phong bế kho bạc, Ngu Thế An lập tức rời khỏi Dương Châu thành, dọc theo Vận Hà từ hướng bắc mà đi. hắn đã nghe được tin tức, Lý Khánh An đang hướng Dương Châu đi đến.

Thật trùng hợp, Ngu Thế An ở giữa đường thì gặp được thân binh của Lý Khánh An, biết được Ngu Thế An có việc khẩn cấp muốn tìm Lý Khánh An, thân binh đưa hắn dẫn đến khu khống chế quân sự, các thân binh biết Lý Khánh An đã đi ra rồi, hẳn là đang trên đường đến Dương Châu.

Lúc cơn hòa hoạn lớn của thị bạc ti đang thiêu đốt hừng hực, thì Lý Khánh An đang ở cách Dương Châu ước chừng bốn mươi dặm mà hạ trại đóng doanh, hắn chuẩn bị ngày mai quay về Dương Châu, nhung trên bầu trời thành Dương Châu cuồn cuộn khói đặc và thấp thoáng có thể thấy được ngọn lửa, khiến cho lòng hắn tràn ngập nghi ngờ, trong thành Dương Châu Rõt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hắn đã phái người đi trước thám thính tình hình, chờ đợi câu trả lời của các thân binh.

Lý Khánh An chắp tay sau lung đi qua đi lại, hắn lẩn này đến Dương Châu tổng cộng có hai mục đích, một là phát binh cứu viện Bột Hái quốc, kỳ thật đó là quét sạch chốn quan trường Giang Hoài, việc cứu viện Bột Hải quốc đã tạm thời chấm dứt, nhưng việc thanh lý quan trường Giang Hoài hắn mới vừa bắt đầu bắt tay vào làm.

Hiện tại Lý Khánh An cẩn tìm được một điểm để chọc vào, sự tham nhũng ở Tử Châu tuy rằng đã rõ ràng là như vậy rồi, nhung Tử Châu dù sao cũng là châu nhỏ, lại là nơi héo lánh, sức ảnh hưởng quá nhỏ, hiệu quả thua xa việc dùng nhưng châu lớn như Dương Châu.

Nhuận Châu.

Tô Châu, Thưởng Châu để xuống tay.

Nhung nhưng đại châu đó cũng không phải là lập tức thì có nhưng vụ án điển hình xuất hiện, nói thật.

Lý Khánh An cũng không muốn ở trên chốn quan trường Giang Hoài dấy lên cơn sóng gió động trời, điều này không sáng suốt chút nào, không có bất kỳ một hoàng đế nào lên đài bèn đã đại khai sát giới, cho dù là giết người vô cùng tàn nhẫn như Chu Nguyên Chương. thì cũng là sau mấy năm trời, khi hắn đã ngồi vừng trên ngai rồi mới động thù.

Rất nhiều lúc đó cũng không phải là lỗi của quan viên, mấu chốt ở đây là chế độ, khi triều đình hỗn loạn, mất đi sự giám sát, nếu hắn Lý Khánh An là thái thú, hắn cũng sẽ nhịn không được mà ra tay, hắn không cẩn bọn quan viên đều là thánh nhân, nhưng hắn yêu cầu bọn quan viên tuân thủ chế độ, tuân thủ quy tắc, lẩn này hắn đến Giang

viẽn.

“Thượng tướng quân, có nhân chứng đã đến rồi!”

Bên ngoài cửa trướng truyền đến tiếng bẩm báo của thân binh.

Lý Khánh An ngần ra: ‘Nhân chứng?”

Đó là ý gì.

“Dẩn vào đi!”

Mấy tên thân binh dẫn thị bạc ti phán quan Ngu Thế An vào trong, Ngu Thế An tiến vào liền quỳ xuống nói: “Tội thần Ngu Thế An xin thinh tội với Triệu vương điện hạ!”

“Ngươi có tội gì?”

“Thần nhận hối lộ tính ra đến một vạn một ngàn quan, đây là danh gách của thần!”

Nói xong, Ngu Thế An đem một phần danh gách lấy ra đưa cho Lý Khánh An, Lý Khánh An nhìn hắn một cái, tiếp nhận danh gách, tông cộng năm món nợ, thời gian, địa điểm, số tiền, người đút lót vân vân, cũng đều viết rất rành mạch, nhung Lý Khánh An lại ngân cà người.

Tất cà những người đút lót đều là cùng một người, Dương Châu thị bạc sứ Dương Tấn Võ, thượng cấp đút lót hạ cấp.

Lý Khánh An cám giác rất có vấn đề rồi, nhung hắn không có lập tức truy vấn, mà là hỏi trước: “Ta tói hỏi ngươi, Dương Châu đã xảy ra chuyện ai, vì sao ánh lửa tận trời?”

“Hồi bẩm điện hạ, Hồ thương Dương Châu vì thị bạc ti đã thu hơn mức thuế của họ nên mới gây náo loạn, hóa thiêu thị bạc ti.”

Chương 685: Minh Châu Cầu Nguyên

Ngày hôm sau trời còn cHứa sáng Lý Khánh An đà dẫn ba ngàn thân vệ đi vào thành Dương Châu, không nh động quan địa phương. mà trực tiếp đến quảng trường Thị bạc tư đóng trại, rất rõ ràng, Lý Khánh An sẽ lấy việc lửa lớn Thị bạc tư để làm cớ thanh tây quan trường Giang Hoài.

Lý Khánh An dưới sự yểm hộ của mấy mươi thân binh đương thị sát tại nha môn Thị bạc tư bị thiêu hủy, lửa của Thị bạc tư đã hoàn toàn bị dập tắt, cột nhà bị cháy thành than cũng không còn bốc khói, tòa nhà chù chính đã sập, bờ tường còn lại của bốn phía đều bị khói nổng xông cho đen sì, trong đóng gạch ngói đổ nát còn lẫn thuế đơn trắng cùng sồ gách bị cháy hơn nửa, thậm chí còn có mấy mươi cái xác đã bị thiêu cháy co quắt lại đang được dùng chiếu cuốn lại, tổng cộng có bảy mươi bốn người bị chết cháy.

Ngoài một nha dịch ra, tất cả Hồ thương đều không kịp chạy thoát ra.

Trong lúc lửa lớn dấy lên, mấy ngàn Hồ thương trong nha môn đà bàng hoàng bỏ chạy, rất nhiều người bị giẫm đạp bị thương, cuối cùng bị lửa lớn nuốt chửng, thảm cảnh trước mắt khiến người ta nhìn mà đau lòng.

Một ngàn mấy quân sĩ đương thanh lý kho tiền, vạn cân cự thạch tại kho tiền đà bị binh sĩ dùng sắt tông nát, ba trăm hai mươi vạn quan tiền tàng trong kho được khuân ra đặt tại góc tây bắc quảng trường, tất cả tiền đều được đựng trong rương sắt khổng lồ, chất cao như núi, trong đó có tiền đồng, có tiền bạc của Đại Thực và tiền vàng cả La Mã. và cũng có cả tiền bạc của An Tây.

Trên mỗi chiếc rương lớn đều có đề rõ số tiền, hai mươi mấy quan lại của châu nha và huyện nha đều đang bận thanh điểm số tiền, giờ công việc cũng đến hồi cuối.

Chín mươi lãm quan viên và thuế lại của Thị bạc tư toàn bộ bị lâm thời giam giữ nhốt lại trong huyện nha, đợi khi thanh tra xong vấn đề.

Ngu Thế An mới khai ra cả hang ổ chuột khổng lồ, trên dưới Thị bạc tư không một ai thanh bạch.

‘Thượng tướng quân, người đã dẫn đến.”

Lý Khánh An quay đầu bèn thấy mười mấy Hồ thương được binh sĩ dẫn lên, ai ai cũng thất thểu cúi sầm mật, đây là do trú quân Dương Châu rà soát ngay trong đêm, từ ngàn tên Hồ thương bị bắt kia tim ra người đã đập ném đồ cùng phóng lửa.

Trong số họ có người đã cướp thuế đơn trắng, có người đã cướp tiền lẻ của Thị bạc tư, có người bị đồng bọn tố cáo phóng hỏa đốt nhà, tổng cộng có mười tám người.

Ngoài ra còn có hai người là Ba Tang và Lajerhai người này không chen được vào nha môn Thị bạc tư mà thoát được tội, nhưng hai người này lại là mồi lửa ban đầu của sự kiện lẩn này, cho nên cũng bị bắt đến tra hôi một thể.

Tổng cộng hai mươi người Hồ thương bị áp giãi lên, toàn bộ đều quỳ trước mặt Lý Khánh An, trong đó có người Đại Thực, người Túc Đặc, thậm chí còn có một thương nhân Byzentium.

Hai mươi người Hồ thương này ai ai đều sợ xanh cả mặt mày, toàn thân run lầy bẩy, trước nha môn Thị bạc tư bị thiêu hủy, họ đều phàng phất biết trước mình sẽ không được cứu xá, cả dũng khí Để xin tha tội cũng không còn.

Lý Khánh An liếc nhìn hai người họ một mất, sự kiện Hồ thương lẩn này lúc đầu lỗi không phải do họ, nhưng họ lại tụ tập gây sự, thậm chí thiêu hủy quan nha, đó là tội chết trong luật pháp Đại Đường.

Đương nhiên pháp không trách chúng, hơn một vạn mấy Hồ thương đã tham gia, hắn không thể toàn bộ bất ra tràm thú hết, nhung nhất định phải giết một để cành chúng, nếu không thì pháp luật Đại Đường cũng bằng không.

Lý Khánh An bèn nói với Quý Quảng Sâm thái thú Dương Châu: “Sự kiện Hồ thương lẩn này sẽ do Dương Châu chủ thẩm, sau khi đã hỏi ra khẩu cung của họ, nghiêm trị theo luật pháp Đại Đường.”

Quý Quảng Sâm nhận lệnh xong bèn lệnh nha dịch dẫn phạm nhân xuống.

Lý Khánh An lại ra hiệu mất với trường sử Hàn Tiến Binh và huyện lệnh Bùi Tấn, đế hai người họ ở lại, hắn có lời muốn nói.

Hai người họ hiểu ý, bèn đi theo Lý Khánh An vào đại trướng.

Đi đến đại trướng, Lý Khánh An bèn mời Hàn Tiến Bình và Bùi Tấn vào ngồi, rồi lại Để thân binh dâng trà.

Xong hắn mới nhìn Hàn Tiến Binh cười nói: “Hàn trường sứ xem ra gần đây rất bận!”

“THứa đúng.”

Hàn Tiến Binh cung kinh nói: “Gần đây ty chức quà thực rất bận, phái thu thập mớ hỗn độn của Lý Lân để lại, và còn phái phối họp vận chuyển sứ tiến hành xây dựng kho bãi, quà thực rất bận.”

“Ha ha! vất vả cho Hàn trường sứ rồi.”

Ánh mất Lý Khánh An lại chuyển sang Giang Đô huyện lệnh Bùi Tấn, hôi hắn: “Tối qua người Hồ tụ tập nhiễu sự, Bùi huyện lệnh vì sao không kịp thòi ngăn càn?”

Câu hôi của Lý Khánh An khiến cả Hàn Tiến Binh và Bùi Tấn có phần bất an, trên thực tế, sau khi phát hiện Hồ thương có hiện tượng tụ tập, ba người Quỹ Quảng Sâm, Hàn Tiến Binh và Bùi Tấn bèn lập tức khẩn cấp thương thào đối gách, ba người họ cơ hồi đều nhất trí ý kiến, không quản việc này, và triệu tập nha dịch, đề phòng Hồ thương làm ánh hưởng đến nhà dân.

Nếu như Lý Khánh An đã hỏi, Bùi Tấn bèn hổ thẹn trả lòi: “Vốn dĩ ty chức định ra khuyên giãi, nhưng chẳng mấy chốc ty chức bèn phát hiện, bọn người Hồ này đã có phần quá khích, ty chức lo một khi huyện nha xảy ra xung đột với họ, lừa giận của họ sẽ chuyển lên người dân chúng vô tội huyện Giang Đô, sẽ biến thành thảm họa quy mô lớn hơn, nên ty chức cứ nghĩ, thà đê họ có một mục tiêu đế trút hận, cũng không muốn họ quay sự chú ý vào dân chúng.

Đương nhiên cũng do ty chức có tư tâm, sợ huyện nha gặp phái công kích.”

Hàn Tiến Binh cũng tiếp lời một bên: “Điện hạ, kỳ thực quan viên châu huyện bọn ty chức đều đã thống nhất ý kiến, nếu phải tray cứu trách nhiệm, cả ta và Quý thái thú là trách nhiệm lớn nhất, bọn ty chức thậm chí cả quân đội còn không thông báo.”

Lý Khánh An gật gật đầu, hắn tin lời Bùi Tấn nói là thật, tuy không hợp tinh hợp lý, nhung việc này hắn cũng không muốn tiếp tục truy trách của hai cấp châu huyện, đê miễn sự thể phóng đại, như thế Quý Quảng Sâm, Hàn Tiến Binh đều không thoát được trách nhiệm.

Hắn giờ tìm hai người họ đến cũng vì việc này.

“Việc này ta không nhắc nữa!”

Lý Khánh An chuyển đổi chủ đề: “Ta mời hai ngươi đến là có việc khác muốn thương lượng.”

Hàn Tiến Binh và Bùi Tấn thấy Lý Khánh An không tiếp tục truy cửu việc họ thất chức, thầm thờ phào nhẹ nhõm, hai người họ cùng vội nói: “Xin điện hạ cử dặn dò!”

Lý Khánh An cười nói: “Là thế này, ta muốn để hai vị sử quân điều động chức vụ chút.”

Hàn Tiến Binh và Bùi Tấn ngơ ngác nhìn nhau, việc này đến quá đột ngột, khiến hai người đều trờ tay không kịp, hai người đều không biết nên tỏ thái độ thế nào, nhất thời thừ người ra.

Lý Khánh An nói với Bùi Tấn trước: “Lẩn trước đoạt Cảng Muối Bùi huyện lệnh đà đích thân dẫn thuyền bố phòng tại vùng ngoại vi, phòng tránh có con cá lọt lưới nào, lại công đoạt được đảo Hồ Đậu, đà lập hạ công lao cho quân Đường càn quét Giang Nam, có công thì ắt phải thưởng.

đấy là nguyên tắc bấy lâu của ta.

Lẩn trước biểu dương công tích không có phần của Bùi huyện lệnh, đó không phải do ta quên, mà là ta vẫn đang ngẫm nghĩ, nên thưởng cho huyện lệnh thế nào, mãi đến bây giờ, khiến Bùi huyện lệnh chịu thiệt thòi rồi.”

Sau khi Ngô vương Lý Lân diệt vong, Chính sự đường đã phong thưởng nhân viên có công, quả thực đà không có phần Bùi Tấn, hắn mài đến giờ vẫn còn canh cánh trong lòng. giờ Lý Khánh An bông nhắc đến việc này, khiến hắn vừa cảm động.

đồng thời cũng có phần ngượng ngủng, vội khom người nói: “Ty chức là huyện lệnh Giang Đô, đó là trách nhiệm của ty chức nên làm, không dám nhận thưởng.”

Lý Khánh An mỉm cười, ‘Thưởng thì không có, nhưng thăng chức thì có.”

Hắn rút một lá thư từ trên bàn ở bên cạnh đưa cho Bùi Tấn nói: “Đây là thư tố cáo mà huyện lệnh huyện Lâm Hoài Vương Gia Câu đà viết, đà tố cáo thái thú Tứ Châu tự tiện đưa ra các lý do Để tăng thuế, ăn tiền của của dân, và còn thái thú lệnh tăng thuế của thái thú Tứ Châu, chứng cử rành rành.

Ngoài ra, ta cũng đã tập hợp được chửng cử từ dân gian Tứ Châu, tội thái thú Tứ Châu đáng chém, tịch thu toàn bộ gia sản, ta đà lệnh một đội quân đến Tử Châu chấp hành mệnh lệnh.

Tất cả quan viên Tứ Châu có tội đều nhất luật bị bãi miền, tịch thu tài sản bất chính.

Hiện tại Tử Châu đang trong tình trạng quân quản, cho nên ta muốn Bùi huyện lệnh tạm thời xuất nhậm chức thái thú Tử

Châu, mau chóng hồi phục lại trật tự Tứ Châu.

Chẳng bao lâu sau Chính sự đường sẽ có nhậm mệnh chính thức đến, thế nào, Bùi huyện lệnh có làm được không?”

Trong lòng Bùi Tấn kích động vô cùng, hắn cũng đã chính thức được phong thái thú rồi, hắn vội đứng dậy thi lễ: “Ty chức nguyện tận tụy tận trung, có chết cũng không tiếc.”

“Ha ha!

Không nghiêm trọng đến thế đâu, ta chi hi vọng Bùi huyện lệnh có thể lắng nghe dân ý nhiều hơn, làm việc có ích cho dân chúng hơn nữa.”

“Điện hạ chi dạy ty chức sẽ khắc ghi!”

Lý Khánh An gật gật đầu, hắn lại quay sang Hàn Tiến Binh, nói với hắn: “Tối qua Thị bạc tư phán quan Ngu Thế An đã thăng thắn với ta có tội nhận hối lộ, đồng thời cũng đã tố cáo án lớn kinh thiên của Thị bạc tư.

Hồ thương phóng hỏa đốt đi màn tối của Thị bạc tư sứ, khiến vụ tai tiếng tham ô của Dương Tấn Võ bị bại lộ, đây rất có thể sẽ liên quan đến hai trăm vạn quan tiền thuế bị thất thoát.

Trước khi đến đâỵ ta đã từng tra qua ghi nhận, Thị bạc tư tám năm nay cHứa từng giải đưa qua một cất tiền cho triều đình, vậy trong kho tiền thuế Dương Châu chắc phái có chừng bày trăm quan tiền tổn, trừ đi hai trăm vạn quan Lý Lân dùng làm quân phí ra, trong kho chắc vẫn phái còn năm trăm vạn quan, nhung phán quan Ngu Thế An lại nói với ta trong đó chi có ba trăm quan tiền.

Hai trăm quan tiền chênh lệch này đã bị Dương Tấn Võ và quan viên Thị bạc tư tham ô rồi.

Vụ án này nhất định phái điều tra đến cùng.

Ta đã thông báo với triều đình lập tức tiến hành đại tam tư hội thấm, không lâu sau sẽ có người của tam tư đến đây, thị bạc sứ Dương Tấn Võ đã bị miễn chức, ta quyết định rút bỏ Thị bạc tư Dương Châu, xây dựng lại Thị bạc tư Minh Châu, muốn đê Hàn trường sử xuất nhậm thị bạc sứ kiêm thái thú Minh Châu.

Các quan viên cũ của Minh Châu Thị bạc tư có thể dùng lại, thời gian khẩn cấp, Hàn trường sử tốt nhất chiều nay đi đến nhậm chức ngay.”

“Ty chức tuân lệnh, chiều sẽ đi ngay.”

Do dự một lúc, Hàn Tiến Binh lại hỏi: “Vậy ty chức sẽ bàn giao với ai?”

“Việc này ta cũng đã nghĩ rồi, cứ để thị bạc tư phán quan Ngu Thế An đến tiếp quản chức trường sử của ngươi.”

Hàn Tiến Binh và Bùi Tấn không khỏi ngạc nhiên, vừa rồi còn nghe nói Ngu Thế An có tội nhận hối lộ, không tray tội thì thôi, thế làm sao có thề thăng hắn lên làm Dương Châu trường sử nữa chứ?

“Điện hạ, như thế có vé không ổn lắm!”

Lý Khánh An cười cười, “Lo lắng của các ngươi ta đương nhiên biết, lẩn này là trường họp đặc biệt.

Ta phải mượn tay Ngu Thế An cánh cáo quan viên Giang Hoài, chú quản đại tam tư triều đinh sắp đến, chi có thẳng thừng nói rõ tất cà với ta trước khi họ đến, và hoàn trả tiền tham ô thì ta sẽ có thể không tray cứu.

Đương nhiên, như tham ô đầu não kiểu Dương Tấn Võ thì ta sẽ kiên quyết không tha!”

Vụ án Thị bạc tư bị phóng hỏa sau một canh giờ bèn bị Quý Quảng Sâm chớp nhoáng xử lý xong xuôi, mười tám tên Hồ thương đều có tham gia vào phóng hỏa, theo luật pháp Đại Đường sẽ bị phán tội yêu tràm (chật ngang eo), đầu người treo thị chúng chợ Bắc mười ngày để cành cáo Hồ thương nhiễu sự.

Đồng thời Lý Khánh An cũng đã phát thượng tướng quân lệnh, thị bạc sứ Dương Tấn Võ vi phạm ý chi triều đinh, tự ý điều cao thuế má mậu dịch, đã bị cách chất vấn tội, đồng thời cho bỏ cơ quan Thị bạc tư Dương Châu, khôi phục Thị bạc tư Minh Châu, bổ nhiệm Dương Châu trường Sử Hàn Tiến Binh xuất nhậm thị bạc sứ.

Cho dù sau khi trấn áp Hồ thương xong, và có thêm câu trả lời cho họ nữa, còn tội hành tham ô của Dương Tấn Vũ Lý Khánh An định chờ quan viên tam tư đến Dương Châu rồi xử lý, hiện giờ tạm thời đóng băng lại sự kiện này.

Sau khi lệnh thượng tướng quân của Lý Khánh An được ban bố, Hồ thương Dương Châu bèn triệt đê lắng xuống, kiên nhẫn đợi chờ thuyền của minh trờ lại.

Xử lý việc Thị bạc tư xong Lý Khánh An cũng tạm thời không còn gi làm, nhờ thế mà được hai ngày nghi phép.

Sáng ngày thứ hai, Lý Khánh An bèn dẫn Minh Châu cùng đi Đại Vân Tự.

Đại Vân Tự không phải nằm ở phía bắc sấu Tây Hồ Dương Châu, nằm cách Thục Cương năm dặm về phía nam.

Tòa tự viện trứ danh này triệt để bị biến mất vào thời Minh, nhưng vào đời Đường, thì Đại Vân Tự vẫn uy danh thiên hạ, hòa thượng Giám Chân nổi tiếng trong lịch sử chính là tu hành trong đây.

Lúc này trong nội ngoại thành Dương Châu có tổng cộng bốn mươi mấy tòa tự viện lớn nhỏ, Đại Vân Tự chính là tự viện lớn nhất trong đó, quanh năm suốt tháng đều có hương hỏa thịnh vượng, tiếp nhận cung phụng của quảng đại tín đồ.

Lý Khánh An đến Đại Vân Tự vào lúc sáng sớm cửa tự còn cHứa mờ.

Từ xa xa hắn đà nhìn thấy tháp phật cao vót cùng mái vòm cong vút của đại điện huy hoàng.

“Đại ca. không biết Giám Chân đại sư có trong tự viện không nhi?

Muội còn muốn cầu xin người chi điểm đường sáng cho nữa.”

Tâm trạng Minh Châu rất tốt, nàng không ngờ Lý Khánh An lại nguyện ý đi cùng nàng đến Đại Vân Tự hoàn nguyện, dù hoàn nguyện chi là một cái cớ của nàng, nhưng đến tự viện vốn dĩ đà khiến nàng vui mừng vô cùng, dọc đường nàng cử có cảm giác mình quay lại thời thiếu nữ. tiếng cười vui vè không ngớt vang vọng trong xe ngựa.

Lý Khánh An thì vẫn còn nhớ một ít tiểu sử của Giám Chân, chắc mấy năm trước đà đến Nhật Bản, hắn bèn cười nói: “Giám Chân đại sư muội e rằng không gặp được rồi. hắn mấy năm trước đã đi Nhật Bản truyền phật pháp, có điều ta thật sự không hiểu, muội có gì cẩn được chi đường chứ?

Hay muội cử nói với ta, ta sẽ chi điểm muội một hai.”

Minh Châu nghe nói Giám Chân đã đi Nhật Bản, mắt không giấu nôi vẻ thất vọng, nhung nàng nghe Lý Khánh An nói sẽ chi đường sáng cho mình, mặt lại ửng đò, “Chi là chút việc nhỏ, không cẩn đại ca phải chi điểm đâu, hơn nữa đại ca nếu đã chi, không phải chi thành con đường méo mó cho muội sao?”

Lý Khánh An nghe nàng cách nói của nàng quá dễ thương không khỏi cười ha hả.

Chẳng bao lâu sau. xe ngựa đã đứng lại trước Đại Vân Tự.

Phía Đại Vân Tự đã nhận được tin. phương trượng Đạo Vân thiền sư đã đứng đợi ngoài cửa từ lâu, Triệu vương điện hạ dẫn theo gia quyến đến Đại Vân Tự dâng hương.

Xe ngựa dưới sự hộ vệ của năm trăm kỵ binh từ từ đứng lại trước cửa tự.

Lý Khánh An xuống ngựa xong cũng quay lưng dìu Minh Châu xuống.

Hôm nay Minh Châu

người bận một bộ váy dài màu vàng nhạt, hai tay còn choàng khăn lụa, phối thêm vỏng vàng túi thơm, trên đầu cài trâm ngọc đồng từ bái quan âm, cộng thêm khí chất trẻ trung xinh đẹp của nàng. làn da trắng tựa tuyết càng khiến nàng mỹ miều không lời tả nổi.

Đạo Vân thiền sư cũng hỏi kỹ người đến cùng Lý Khánh An là người nhà sì, nhìn tuổi của Minh Châu, hắn tự nhiên nghĩ đây là thê thiếp của Lý Khánh An, cũng không nhìn kỹ thì đi lên trước chấp tay thi lề: “Lão nạp hoan nghênh điện hạ, hoan nghênh phu nhân đã tệ tự lễ hương.”

Mặt Minh Châu bỗng chốc đỏ bừng, nàng len lén liếc nhìn Lý Khánh An, chi thấy hắn không chút để ý gì, cũng chấp tay hồi lễ phương trượng: “Đa tạ quý tự chiêu đãi, đà gây phiền phức cho phương trượng rồi!”

Minh Châu không nghe Lý Khánh An cải chính lại lời phương trượng, tim đập thình thịch, nhung lại cũng thấy trong lòng lâng lâng nhẹ tênh, hắn đà thừa nhận rồi sao, minh là phu nhân của hắn ư?

‘Điện hạ khách sáo rồi. xin mời vào tự!' “Xin mời phương trượng!”

Một đoàn tăng nhân dẫn Lý Khánh An và Minh Châu đi vào trong tự viện, sau lưng hắn vẫn là mấy mươi thị vệ theo sát, Đạo Vân thiền sư vừa đi vừa giới thiệu với Lý Khánh An: “Từ khi Giám Chân đại sư thọ giới vào bổn tự.

Dương Châu Đại Vân Tự bèn trờ thành Nam Sơn tông chính sóc, cùng với Tương Bộ tông của Pháp Lệ đại sư của Nhật Quang Tự Tương Châu, và Đông Tháp tông của Hoài Tố đại sư Tây Thái Nguyên Tự, nhất thời tựa kiềng ba chân củng đinh, cho nên điện hạ đến Dương Châu cầu nguyện lên hương, vào Đại Vận Tự là quyết định chính xác.”

“Ta cũng đã nghe thạnh danh Đại Vân Tự từ lâu, vào năm thử bảy Thiên Bảo, ta trú quân tại Dương Châu, từng muốn tao ngộ Giám Chân đại sư một lẩn, nhung do thời gian gắp rút, không ngờ hôm nay lại đến đây, được biết đại sư đã đi về phương đông, thật lấy làm tiếc nuối.”

‘Năm Thiên Bảo thử bảy?”

Đạo Vân thiền sư ngẫm nghĩ một lúc, thờ dài nói: “Lúc ấy đại sư đã bị mù hai mắt, bọn ta đều cứ ngờ đại sư sẽ ở lại. nhung không ngờ vài năm sau, người vẫn ra biển đi về phía đông, ý chí kiên quyết, khiến người ta phải khâm phục.”

Lúc Lý Khánh An đến đây, ngoài cửa tự viện đà có rất nhiều tín đồ đang đợi, vì Lý Khánh An mà tự viện đặc biệt đóng cửa.

đã khiến rất nhiều người oán trách.

Bản thân Lý Khánh An cũng có việc, hắn cũng không muốn đợi lâu, bèn quay đầu chuẩn bị đi gọi Minh Châu, nhưng lại phát hiện chăng thấy nàng đâu, không khỏi ngỡ ngàng.

Đạo Vân thiền sư chấp tay cười nói: “Phu nhân vừa đi biệt viện Quan Âm trước.”

Hắn chi chi một tòa tiều viện cách đấy không xa. ‘‘Chính là chỗ đó!”

Lý Khánh An không biết một mình Minh Châu đến Quan Âm viện làm gì, hắn vội cũng chấp tay cười nói: “Đại sư xin đợi cho chốc lát, ta đi xem xem thế nào.”

‘Điện hạ cử tự nhiên!'

Lý Khánh An vội đi về phía Quan Âm viện, hai thân vệ đứng ngoài cửa, họ chi chi trong viện, ý bảo Minh Châu đang ở trong.

Lý Khánh An bước vào tiểu viện, trong viện trồng đầy cây hạnh, trên cảnh quả hạnh xanh mơn mờn, mọt con đường đá nho nhỏ thông thẳng đến điện Quan Âm.

Hắn hình như đã nghe thấy có tiếng nói, bèn từ từ đi đến trước cửa, từ khe cửa hắn thấy Minh Châu đang thành tâm chấp tay quỳ trước mặt quan âm đại sĩ.

“Đại từ đại bi Quan Thế Âm bồ tát, đệ tử Minh Châu xin cầu một đoạn nhân duyên cùng người, đệ từ từ nhỏ đà thích một người, tình cảm trong lòng đà tám năm ngy, hắn cưới tỳ tỷ của Minh Châu làm vợ, người tuy ở bên cạnh nhung lòng lại cách ngàn dặm. thời gian cử trôi dẩn, địa vị hắn càng ngày càng sùng cao, đệ tử lại càng lúc càng trờ nên nhỏ bé. hắn như quẩng dương sáng trên trời, đệ tử chi tựa con đom đóm bé nhỏ, khẩn xin bồ tát thương tiếc, hãy vẹn toàn cho nhân duyên của đệ từ, đệ tứ nguyện ý ăn chay một năm. lòng thành hướng thiện, nếu đệ từ và hắn quả thật không duyên không phận, tâm nguyện khó thành, đệ tử nguyện ỷ quy y cửa phật, mãi mài tu hành cạnh đèn bồ tát…”

Lý Khánh An lặng lẽ nghe., trong lòng cảm động dị thưởng, tám năm rồi, nàng đà đợi minh tám năm, quả thật khố cho nàng quá.

Lý Khánh An lại không khỏi nhớ lại tình cảnh tám năm trước đà gặp nàng:

“Lý Khánh An, ngươi đoán đúng rồi, bổn cô nương đúng là ở phía sau bình phong.”

Nói xong, bình phong hơi động, một tiểu nương trẻ tuổi điểm trang kỳ dị nhảy ra.

“Ta trang điểm đẹp không?

Đây là kiểu trang điểm ‘máu bầm” mới nổi lên.”

“Ta cHứa thấy qua. nên bị giật mình.”

“Ngươi thật sự là một binh nhị gia. cái gì cũng không biết.”

“ồ!

Hóa ra Độc Cô đại tướng quân là tổ phụ của ngươi ư. vậy ngươi tên là gì?

Năm nay chín hay mười tuổi?”

“Ngươi nói bậy!

Ta năm nay mười…”

Tiểu nương bỗng cắn chặt môi. cười nói: “Đúng là tên gia hỏa xảo quyệt, ngươi lại còn muốn dò tuổi tác của ta chứ.”

Nàng bỗng ừng ĩiaựa lên.

đưa tay kéo kéo áo cánh ra đằng sau, đề lộ bộ ngựa tròn tròn phát triển rất ư đẫy đà, cao ngạo cười nói: “Đà nhìn thấy rõ cHứa?

Đây sẽ là một tiểu nương chín tuổi được ư?”

Mọi việc phảng phất như vừa mới xảy ra hôm qua, nhung thời gian đà thấm thoát tám năm trôi qua, tiêu cô nương giờ đã là đại công nương, đáng lý nàng cũng nên gả chồngtừ lâu rồi.

Lý Khánh An cảm thán vô cùng, đồng thời hắn cũng thầm hạ quyết tâm, dù thế nào đi nữa. hắn cũng phải cho Minh Châu một danh phận, không thể đến nàng thật sự cả đời cô đơn bầu bạn cạnh cửa phật.

Nghĩ như thế, hắn lại lặng lè lùi ra khỏi Quan Âm viện…

Chương 686: Sứ Thần Hai Nước

Từ Đại Vân tự trờ về, Lý Khánh An liền nhận được bẩm báo từ thân binh, sứ thần Bột Hái quốc và Tân La quốc tới rồi, đang chờ đợi hắn tiếp kiến.

Tin tức này khiến cho Lý Khánh An có chút hoi bất ngờ, hắn lập tức phân phó nói: “Mời hai vị sứ già ở đại đô đốc phủ chờ đợi, ta lập tức đến ngay.”

Đại đô đốc phủ là chi Dương Châu đại đô đốc phủ, nằm ở Thục Cương, Dương Châu, trên danh nghĩa là khu vực quân sự thống soái cao nhất của Dương Châu, thông thưởng là do thân vương ở xa lănh đạo.

Dương Châu đại đô đốc trước đây là Khánh vương Lý Tông, sau khi Lý Tông mất rồi, thi do Vĩnh vương Lý Lân tiếp nhậm.

Đầu năm Lý Lân bị quét sạch, hiện tại Dương Châu đại đô đốc phủ bèn do Lý Khánh An tiếp nhậm, nhưng cũng chi là thống soái quân sự trên danh nghĩa mà thôi.

Quan chi huy quân đội Dương Châu trên thực tế là Giang Đô Đoàn luyện sứ, do Lý Bão Chân xuất nhậm.

Dương Châu đại đô đốc phủ trên cơ bàn chi là một sự tượng trưng thôi, cho dù như thế, Dương Châu đại đô đốc phủ vẫn tổn tại, là hành cung của Lý Khánh An trong lẩn đông tuần này.

Lúc Lý Khánh An dẫn Minh Châu ngồi xe ngựa trờ lại đại đô đốc phú, hai vị sứ thần đã chờ đợi đã lâu.

“Minh Châu, muội đi nghỉ ngơi trong chốc lát trước, đợi lát nữa chúng ta cùng nhau dùng cơm trưa.”

Lý Khánh An thấy tinh thần Minh Châu không được tốt lắm, suốt đường đi đều trầm mặc không nói, hắn biết được tâm sự trong lòng nàng sự, lại nghĩ tói điều mà nàng đã cầu nguyện trước mặt Bồ Tát, trong lòng không khỏi vô cùng xót thương cho nàng, liền yêu thương mà ôm ghì nàng vào lòng, khẽ hôn lên trán nàng một cái, kề tai nàng dịu giọng nói: “Hãy đi nghỉ ngơi cho thật tốt, đại ca sẽ không phụ lòng muội đâu.”

Cả người Minh Châu khẽ run lên, ánh mắt bỗng dung sáng ngời, nàng chậm rãi ngầng đầu, nhìn ánh mất vô vàn thương yêu của Lý Khánh An, ánh mắt nàng dẩn dẩn có chút ươn ướt, nàng không tin vào những lời nói mà chính tai mình nghe được, chăng lẽ thật sự là Bồ Tát hiển linh sao?

“Đại ca!”

“Nha đầu ngốc, nhung ngàn vạn lẩn nàng đừng khóc, các thân binh đều đang nghe đấy!”

Lý Khánh An cười mà nói khẽ với nàng: “Còn tường rằng huynh đang ăn hiếp muội đó.”

Minh Châu tựa vào trước ngực của Lý Khánh An, nàng cố mà cắn lấy môi, gật gật đầu: “Đại ca, muội khôngkhóc!”

Thanh âm cũng đã nghẹn ngào rồi, Lý Khánh An thay nàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt, thờ dài: “Nha đầu ngốc a!

Đã nhiều năm như vậy rồi, đại ca còn không rõ lòng của muội sao?

Ta hôm nay không phái là không có phù nhận cách xưng hô của vị lão hòa thượng đó sao?”

Nhớ tới Đạo Vân thiền sư không ngờ lại xung mình là phu nhân, Minh Châu chi cảm thấy trên mật nóng ran, thẹn thùng vô hạn mà xoay người sang chỗ khác, nhung trong lòng lại giống như quét mật đường vào vậy: “Đại ca, huynh mau đi gặp khách nhân đi, chính sự quan trọng hơn.”

“Tốt, ta đi rồi, muội tự minh mà về phòng nghỉ ngơi trước.”

Lý Khánh An xuống xe ngựa trước, đợi cho Lý Khánh An vừa đi khỏi, Minh Châu lập tức không còn sức lực mà nằm dài xuống thảm, nàng ôm chật lấy đệm dựa, mật vùi vào tấm đệm mềm mại, cố cắn lấy môi, nàng muốn khóc lớn ra, nhung lại muốn cất tiếng cười to, nước mất long lanh trong mất nàng, nhung trên mặt lại lộ ra nụ cười rạng rỡ, thấp thoáng má má lúm đồng tiền đáng yêu làm sao, giống hệt một đóa bách hợp vừa mới nở rộ thoang thoáng hương thơm.

Lý Khánh An bước nhanh đến đại sành, tạm thời không nghĩ đến việc của Minh Châu nữa, trong lòng lại đang suy nghĩ Bột Hải quốc vì sao lại phái sứ thần đến?

Hắn đã quyết định binh phát Bột Hài quốc rồi, hơn nữa đại quân đã xuất phát, lúc này, sứ thần Bột Hải quốc và Tân La quốc đột nhiên đến, khiến hắn cám thấy lạ, chẳng lẽ là Bột Hái quận vương Đại Khâm Mậu lại đôi ý, không muốn hoan nghênh hắn nữa sao?

Lý Khánh An sờ dĩ xuất binh Bột Hải quốc, là căn cứ theo lẩn trước lúc ở Trường An hắn và Bột Hải quận vương Đại Khâm Mậu đạt thành hiệp nghị, Đại Đường đồng ý trong lúc xuất hiện nguy cơ sẽ trợ giúp Bột Hài quốc, nhưng binh lực và thời gian xuất binh sẽ do triều Đường đến quyết định, hơn nữa Bột Hài quốc sẽ chịu toàn bộ gánh nặng về lương thào vật tư của quân Đường, nếu cẩn thiết, triều Đường còn có thề ở Bột Hái quốc thuê càng đóng quân, những việc đó, Đại Khâm Mậu đều hoàn toàn đồng ý, song phương còn ký tên chính thức ghi chú lại bằng văn thư.

Lý Khánh An tâm niệm vừa chuyển, hắn liền lập tức ý thức được, cũng không phải là không hoan nghênh quân Đường, mà hẳn là tình thế của Bột Hài quốc vô cùng nguy cấp rồi, còn có Tân La, nó cùng Bột Hài quốc là quan hệ môi hờ răng lạnh, và cũng chịu cùng một nguy cơ như nhau.

Trong đại sảnh chính của Đại đô đốc phủ có ba người đang ngồi, một người là người Hán, người này chính là Ngụy Nhữ Quẩn người đã hộ tống vương tử Đại Anh Tuấn trốn về Bột Hài quốc, hắn đã không còn là quân y trước đây để kiếm mấy quan tiền mà phải bán thào dược rồi, hắn hiện tại là hộ bộ thị lang của Bột Hài quốc, Bột Hài dùng tiếng Hán làm ngôn ngữ của quan trường.

Ngụy Nhữ Quẩn xuất nhậm quan lớn thì không chịu chút ánh hưởng nào cà.

Hiện tại hy vọng lớn nhất của hắn chính là có thể đem thê nhi sang Bột Hài quốc mà hưởng phúc.

Ngụy Nhữ Quẩn chi là phó sứ, chủ sứ là em trai Bột Hải quốc quốc vương Đại Thành Khánh, hắn đồng thời cũng là hữu tướng trung thư lệnh của Bột Hài quốc.

Bột Hài quốc hoàn toàn phông theo chế độ thực hành ba tinh sáu bộ, nó vừa là một quốc gia độc lập, đồng thời cũng là một châu phụ thuộc ràng buộc với vương triều Đường.

Bột

Hài quốc ở trong Đường triều được xung là Hốt Luận châu, quốc vương đồng thời cũng là Hốt Luận châu đô đốc.

Sau khi quốc vương đăng cơ rồi, nhất định phải được sự sắc phong của triều Đường mới có thể chính thức xung vương, nếu không chi có thể xưng là quyền trị quốc vụ, hơn nữa hàng năm phái tiến cống cho Đường triều, trên thực tế cũng giống với các nước ở Tây Vực vậy thôi.

Năm trước, Bột Hài quốc vương Đại Khâm Mậu bí mật đến Trường An, cùng Lý Khánh An đạt thành xuất binh hiệp nghị, nhưng hiệp nghị này lại gặp phái sự phàn đối mănh liệt của trên dưới Bột Hái quốc, mấu chốt là một điều kiện trong đó, Bột Hài quốc sẽ cho phép triều Đường vô hạn kì thuê càng, cũng chấp thuận cho quân Đường đóng quân trên càng, điều này có nghĩa là đã xâm phạm quyền độc lập của Bột Hài quốc, sẽ khiến cho Bột Hài quốc phái chịu sự quản chế của triều Đường, ngay cà quốc vương Đại Khâm Mậu cũng có chút hối hận rồi.

Hữu tướng Đại Thành Khánh phán đối kịch liệt nhất, nên mới khiến cho bàn hiệp nghị này dây dưa đến giờ vẫn cHứa được chính thức thông qua tại Bột Hái quốc, không thể gọi là hiệp nghị quốc gia của Bột Hài quốc được.

Nhung tình thế nguy cấp đã thay đổi vận mệnh của bàn hiệp nghị này, Bột Hải quốc đã có được tin tức xác thực, An Lộc Sơn, Khiết Đan, Hề sẽ ba nhà liên hợp thành một, tiến công Bột Hài quốc, điều này khiến cho trên dưới Bột Hài quốc đều hoang mang kinh hoàng, mà hướng mẫu quốc triều Đường cầu viện chính là hy vọng duy nhất của bọn họ rồi.

Nếu đề cho quốc gia diệt vong, chi bằng đề cho quân Đường trú binh, vốn dĩ hữu tướng Đại Thành Khánh là người phàn đối việc quân Đường trú binh nhất, lại trở thành kè cực lực ủng hộ cho bàn hiệp nghị này nhất.

Dưới sự dốc sức của hắn, trên dưới Bột Hải quốc đạt thành nhận thức chung, chính thức thông qua bản hiệp nghị này rồi.

Trong đại sảnh chính còn có một người nữa đó là Tân La quốc đặc sứ Kim Lương Tướng, hắn cũng là Tân La quý tộc, quan bái thượng đại chờ, cũng chính là tướng quốc, Tân La quốc và Bột Hái quốc vẫn là kẻ thù truyền kiếp, hai nhà chinh chiến nhiều năm, nhất là ở đời trước, giữa Bột Hài quốc vương Đại Võ Nghệ và Tân La Cành Đức vương có mối thù rất sâu đậm, cơ hồ không có khả năng giải hòa được.

Nhung sau khi Đại Võ Nghệ chết, thi con trai của ông là Đại Khâm Mậu kế vị, quan hệ giữa Bột Hải và Tân La mới bất đầu xuất hiện dấu hiệu dịu đi, tuy rằng không có thân thiết lui tới, nhưng ít ra là không có chiến tranh nữa, mà ngay đầu năm ngy, Tân La Cành Đức vương cũng qua đời, con trai tám tuổi của hắn là Huệ Cung vương đăng vị, do thái hậu nhiếp chính, chinh là nhờ sự không ngừng thúc đẩy của thái hậu Tân La, Bột Hài và Tân La mới xuất hiện giải hòa, song phương bắt đầu lui tới mậu dịch, cho phép dân gian tự do quá cành.

Mà lẩn này An Lộc Sơn, Khiết Đan và Hề sẽ ba nhà liên họp, cũng đồng thòi khiến cho Tân La gặp phái sự uy hiếp rất lớn.

Ba nhà bọn họ mà tiêu diệt Bột Hài quốc rồi, thì bước tiếp theo nhất định sẽ là Tân La, cùng một kè địch và cùng một vận mệnh khiến cho Bột Hải và Tân La đi đến với nhau, bọn họ quyết định liên hợp quân đội hai quốc chống đỡ sự xâm lấn của An Lộc Sơn và Khiết Đan, nhưng thực lực vẫn là không đủ, hai quốc liền đồng thời phái đặc sứ đến Đại Đường cầu viện.

Bọn họ đi thuyền ở Dương Châu lên bờ, rất trùng hợp, Lý Khánh An cũng ở ngay tại Dương Châu, quả thực là sự chiếu cố của trời xanh đối với bọn họ.

Ba người ngồi ở trong đại đường trong lòng thấp thòm không yên mà chờ đợi Lý Khánh An đến, bọn họ cũng không biết, Lý Khánh An đã phái đại quân đi thuyền lên bắc rồi, đó là cơ mật tuyệt đối của quân Đường, chính ngay cả quan phủ Dương Châu

cũng không biết.

“Triệu vương điện hạ giá lâm!”

Theo tiếng la lớn của binh sĩ canh gác, ba người đồng loạt đứng lên, chi thấy một quan quân ba mươi mấy tuổi lớn bước từ bên ngoài đi đến, bọn họ đều không biết Lý Khánh An, nhung tò khí thế của người bước tới, và kim khôi đội trên đầu hắn, bọn họ liền biết, đây chính là kè có quyền lực thống trị tối cao trên thực tế của vương triều Đường, Triệu vương Lý Khánh An rồi.

Ba người đồng thời quỳ xuống hành lễ: “Bột Hải quốc đặc sứ Đại Thành Khánh, phó sử Ngụy Nhữ Quẩn tham kiến Triệu vương điện hạ!”

“Tân La quốc đặc sứ Kim Lương Tướng tham kiến Triệu vương điện hạ!”

Lý Khánh An cười ha hả đỡ bọn họ dậy: “Ba vị đặc sứ dọc đường vất vả rồi, xin hãy mau đứng lên!”

Lý Khánh An đã xem danh gách sứ già rồi, không ngờ sứ già mới đến đều là quan lớn của Bột Hài và Tân La, ánh mắt hắn nhanh chóng liếc qua Ngụy Nhữ Quẩn một cái, hắn ở trong bàn tình báo của Quý Thắng đã từng nhìn thấy cái tên này, người này hộ tống Đại Anh Tuấn quay về Bột Hài, không ngờ rằng lại trờ thành hộ bộ thị lang của Bột Hải quốc, người này quả thật là một nhân vật mấu chốt mà ông trời đã tặng cho Đại Đường.

“Ba vị đặc sứ mời ngồi!”

Lý Khánh An mời bọn họ ngồi xuống, các thân binh lại dâng trà lên cho mọi người, Lý Khánh An nâng chung trà lên, mỉm cười, hỏi Đại Thành Khánh: “Bột Hài quận vương hiện tại có khỏe không?”

“Hồi bẩm điện hạ, quận vương tốt lắm, trước lúc tại hạ lên đường, quận vương đã đặc biệt chuẩn bị lễ vật cho điện hạ, Vương phi và thế tử cũng đã chuẩn bị lễ vật cho Triệu Vương phi và tiểu vương gia nữa.”

Lễ vật thân binh đã nhận rồi, Đại Thành Khánh đem một bàn danh mục quà tặng đặt lên bàn, Lý Khánh An xem một lúc, cũng đều là các thứ vàng ngọc bào bối, hắn cười nói: “Đa tạ quận vương và Vương phi thế từ các ngươi, lễ vật ta nhận lấy rồi!”

Lý Khánh An lại thán nhiên nói với Tân La quốc đặc sứ Kim Lương Tướng: “Nghe nói tân vương đăng cơ, vi sao không sai sứ đến Đại Đường?”

Tân La và Bột Hài giống nhau, cũng là nước lệ thuộc của Đại Đường, Tân La quốc đồng thời cũng là Kê Lâm châu đô đốc phủ của Đại Đường, Tân La vương xuất nhậm Kê Lâm châu đô đốc, tiến cống với triều Đường, chịu sự sắc phong của vương triều Đường, cựu vương qua đời, tân vương đăng cơ, Tân La không có kịp thời sai sứ đến vương triều Đường, điều này khiến cho triều đình Đường và Lý Khánh An đều có chút bất măn.

Kim Lương Tướng cuống quít giải thích nói: “Tân vương tuổi nhỏ, do thái hậu

nhiếp chính, trong nước có quý tộc không phục, tạo phàn ở phía nam, chúng tôi vừa mới bình ổn phàn loạn, cho nên thái hậu liền phái tại hạ sang sứ Đại Đường, một là cầu cứu Đại Đường, đồng thời cũng là chính thức thinh cầu Đại Đường sắc phong tân vương.”

Lý Khánh An gật gật đầu, trong nước phàn loạn, lý do này hắn miễn cưỡng có thể chấp nhận, hắn lại quay đầu hói Đại Thành Khánh: “Tình trạng của An Lộc Sơn như thế nào rồi?”

Nói đến chính sự, vẻ mặt của Đại Thành Khánh có chút khẩn trương hẳn lên, hắn thẳng người lên, trong hành lý tùy thân mang theo lấy ra một bức bàn đồ, mờ ra ở trên bàn: “Điện hạ, trước mất quân đội An Lộc Sơn tập kết ở Liễu thành Doanh Châu, theo tình hình mà chúng tôi tim hiểu được, An Lộc Sơn còn có bảy vạn tàn quân.

Nhung hắn lại ở Doanh Châu và An Đông Đô hộ phù tiến hành chiêu binh mãi mã, nghe nói hắn muốn chiêu mộ đủ mười vạn quân đội, Khiết Đan xuất binh bày vạn, Hề xuất binh ba vạn, tông cộng hai mươi vạn đại quân, trễ nhất là mùa thu, bọn họ sẽ phát động cuộc tiến công toàn diện đối với Bột Hài.

Bột Hài quốc của chúng tôi chi có tám vạn quân đội, cộng thêm bày vạn của Tân La, cũng tổng cộng chi có mười lăm vạn quân đội, hơn nữa luận về võ khi trang bị, chúng tôi không bằng quân Yến của An Lộc Sơn, luận về kỵ binh hung mănh, chúng tôi cũng thua xa Khiết Đan và Hề.

Trận chiến dịch này, khả năng thất bại của chúng tôi có thể là rất lớn, nếu chúng tôi thất bại, cũng sẽ là Bột Hài bị diệt quốc, cho nên trên dưới Bột Hài khẩn cầu Đại Đường xuất binh, trợ giúp chúng tôi.”

Tân La sứ già Kim Lương Tướng ở bên cạnh cũng khẩn cầu nói: “Tân La từ trăm năm trước đã phụ thuộc vào Đại Đường, là nước lệ thuộc của Đại Đường, trăm năm nay cung kinh tông chủ, tiến cống không ngừng, hy vọng Đại Đường trong lúc Tân La ở vào lúc sinh tử tổn vong, tiếp tay tương trợ, Tân La chắc chắn cám kích tận đáy lòng, Vĩnh viễn thần phục!”

Lý Khánh An trầm tư giây lát, bèn nói với Đại Thành Khánh: “ờ năm trước, Bột Hải vương Đại Khâm Mậu từng bí mật đến Trường An, ta và hắn đã ký kết một bàn ghi chépương hỗ trợ, lúc ấy Bột Hải vương cũng ký tên rồi, nhung hắn nói cẩn phái được triều đình bổn quốc thông qua, mới có thể chính thức trở thành khế ước của quốc gia, ta không biết bàn ghi chép đó hắn đã suy nghĩ đến đâu rồi, có trở thành quốc thư hay không?”

Đại Thành Khánh muốn nói, Lý Khánh An lại khoát tay cắt ngang hắn: “Nếu bàn ghi chép được thông qua, thi các ngươi sẽ không cẩn thiết phải khẩn cầu, các ngươi liền có thể căn cứ điều ước trực tiếp yêu cầu Đại Đường xuất binh, thế nào, bàn quốc thư đó ngươi có mang đến không?”

“Có mang đến!”

Đại Thành Khánh vội vàng lấy ra một quyển lụa vàng được cuốn lại, đó là một bàn là quốc thư cho triều Đường, hai tay cung kính dâng lên cho Lý Khánh An: “Xin điện hạ nhận lấy!”

Lý Khánh An tiếp nhận cuốn lụa mờ ra, nhìn kỹ một lượt, quả nhiên là bàn ghi chép lúc trước hắn và Đại Khâm Mậu đã ký kết, hiện tại đã trờ thành ý chi chính thức, có ấn ti của quốc vương và đại ấn của trung thư môn hạ, cũng chính là đã được công nhận dưới thư hình thức quốc thư chính thức rồi.

Điều Lý Khánh An quan tâm nhất chinh là điều thứ ba, Đại Đường có thể vô hạn kì thuê càng của Bột Hái quốc, chấp thuận triều Đường xây thành, đồng thời đóng quân, lúc ấy hắn và Đại Khâm Mậu giao ước bằng miệng định là không cao hơn ba vạn, cho nên lương thảo do Bột Hài quốc cung cấp, trong quốc thư quả nhiên có điều này, hơn nữa Bột Hài quốc đã xác định nhân số quân đội rõ ràng cả rồi, không cao hơn ba vạn.

Nhung Lý Khánh An lại không tim được ý nguyện của Bột Hải quốc là sẽ đem càng nào thuê mượn cho Đại Đường, trên quốc thư không có nói, Lý Khánh An liền cười nói: “Ta nhớ rõ lúc ấy cùng Bột Hái vương nói qua việc cho thuê mượn.

Chúng tôi đã trao đối hai phương án, một là càng óc Châu tại Nam Kinh phù của Bột Hài quốc, hắn cho phép quân Đường xây thành, đây là một phương án đơn giản; một phương án khác là phương án trao đối đất đai, cũng là ở càng ốc Châu xây thành, nhung ở vào lúc sau khi tiêu diệt quân đội Khiết Đan, triều Đường có thể đem đất đai của Khiết Đan giao cho Bột Hài quốc, để trao đổi, mặt khác Bột Hài quốc sẽ đem Lý Châu, Hoa Châu và An Châu ở Bắc Bộ cất cho Đại Đường, để làm một mành đất riêng biệt của triều Đường ở Bột Hái quốc, hai phương án này không biết Bột Hài quốc chuẩn bị lựa chọn cái nào?”

ốc châu chính là càng Hàm Hung của Triều Tiên ngay ngy, hiện tại là Nam Kinh phủ của Bột Hài quốc, Lý Khánh An hy vọng có được càng khẩu này, để làm trạm trung chuyển tiếp viện của quân Đường, nhung cái mà hắn thật sự muốn chính là Hoa Châu và Lý châu của Bột Hái quốc, cũng chính là Vladivostok* của Nga ngày nay, trước đó là Hài Sâm Uy của Trung Quốc.

*Vladivostok là trung tâm hành chính của Primorsky Krai, Nga, tọa lạc gần biên giới Nga - Trung Quốc và Bắc Triều Tiên.

Đây là thành phố càng của Hạm đội Thái Bình Dương của Hải quân Nga.

Tên của thành phố có nghĩa "cai trị phía Đông" trong Tiếng Nga.

Tên Tiếng Hoa là "Đầm lầy Hài sâm"; âm Hán -Việt là Hài Sâm Uy.

Vladivostok nằm ở Viễn Đông của Nga, bên bờ Biên Nhật Bàn và giáp gần biên giói của Trung Quốc - Nga - Bắc Triều Tiên.

Thành phố tọa lạc ở cực nam của bán đào MuravyovAmursky, rộng khoảng 30 km và dài 12 km.

Hắn biết Bột Hài quốc vẫn thèm muốn đất đai của Khiết Đan, có thể dùng làm đồng cỏ chăn nuôi của Bột Hải quốc, cho nên hắn lợi dụng đất đai của Khiết Đan làm mồi, để đổi lấy càng khẩu quan trọng nhất của phương bắc.

Tuy rằng lúc này Bột Hài quốc cũng tiến hành một lượng lớn mậu dịch với Nhật Bàn, nhung ý thức của bọn hắn đối với hài dương vẫn không cao, quan trọng hơn là bọn hắn không có hiểu được mục đích đích thực của Lý Khánh An, Bột Hải quốc cơ hồ

“Điện hạ, Bột Hài quốc lựa chọn phương án thứ hai, do Khiết Đan cHứa diệt, cho nên không có viết trên quốc thư, đợi sau khi Khiết Đan diệt vong rồi, chúng tôi sẽ làm một phần bổ sung thêm nữa.”

“Tốt!”

Lý Khánh An vui vè nói: “Nếu đã chính thức có quốc thư rồi, vậy thì chúng ta hãy dựa theo ước định, ta tức khắc xuất binh, trợ giúp Bột Hài quốc!”

Hai gã sứ giả đi khỏi, Lý Khánh An trờ về thư phòng lâm thời, hắn chắp tay sau lung đứng ở trước bàn đồ Bột Hài quốc trầm tư thật lâu không nói.

Trên thực tế vương triều Đường sau khi diệt vong Cao Câu Ly (*), liền lập tức bắt tay vào tiêu diệt Khiết Đan và Mohe Sumo, nhung do các điều kiện hậu cẩn và địa hinh… bị hạn chế, cho đến giờ vẫn cHứa thể thành công được.

Trận chiến Thiên Môn lĩnh, quân Đường bị Mohe Sumo đánh bại, từ đó về sau Bột Hài quốc được thành lập, vương triều Đường thấy đã không thể tiêu diệt Bột Hài quốc rồi, đành phái chọn thủ đoạn trấn an, tiếp nạp Bột Hài quốc là nước phụ thuộc, nhung nếu có điều kiện, thì vương triều Đường tuyệt đối sẽ không từ bỏ diệt vong Bột Hái quốc.

Đường Cao Tông, Võ Tắc Thiên cũng đều trước sau thất bại, thời Đường Huyền Tông Lý Long Cơ, Thổ Phồn trờ thành mối uy hiếp lớn nhất của Đại Đường, triều Đường đành phái từ bõ việc dụng binh với phía đông bắc, trước sau thành lập An Đông Đô hộ phủ và Lô Long tiết độ phủ để tiến hành khống chế đông bắc.

[(*) Cao Câu Ly: năm thành lập theo truyền thống là năm 37 trước Công nguyên, có lẽ thế kỳ thứ 2 trước Công nguyên - 668) là một vương quốc ở phía bắc bán đào Triều Tiên và Măn Châu.

Đây là một trong Tam Quốc (Triều Tiên), cùng với Bách Tế, Tân La.

Tên gọi Korea mà nhiều nước phương Tây sử dụng ngày nay là lấy từ nhà nước Cao Ly (93 -1392), với nhiều biến âm khác nhau của nó.]

Hiện tại, phái đến lượt hắn Lý Khánh An đến suy nghĩ chiến lược đối với đông bắc rồi, trên lịch Sử sau này, Khiết Đan, Nữ Chân và Măn tộc cũng đều xuất thân từ đông bắc, căn nguyên đó chính là Đường Cao Tông sau khi diệt vong Cao Câu Ly, không thể thành công tiêu diệt Khiết Đan và Mohe Sumo, thế cho nên sau loạn An Sử, Khiết Đan dẩn dẩn bành trướng ra.

Sau đó thì Da Luật A Bảo Cơ tiêu diệt Bột Hài quốc, thành lập Liêu quốc, nhảy lên thành cường quốc đông bắc, vĩnh viễn trở thành mối đại họa của Trung Nguyên.

Điểm này, Lý Khánh An rất rõ, hắn sẽ không để cho lịch sử tái diễn, cũng sẽ không đem vấn đề đề lại cho con cháu của minh, hắn chuẩn bị dùng năm đến mười năm để tiêu diệt Bột Hài quốc và Tân La, hoàn toàn thống nhất đông bắc, cho nên trước tiên ở trong Bột Hài quốc thành lập hài càng căn cứ quân sự, ở Lý Châu và Hoa Châu di chuyển người Hán, bào đàm nguồn binh lực, chính là điều quan trọng nhất trong vấn đề

quan trọng của chiến lược hắn ở đông bắc.

Hai cảng khẩu lớn là Hải Sâm Uy và Hàm Hưng, có thể khiến cho Nam Bắc tương trợ nhau, cộng thêm quân đội Doanh Châu, hắn tin rằng, trong vỏng năm năm có thê biến Bột Hái quốc trờ thành Bột Hài đạo của Đại Đường.

Hắn quỳ xuống: ‘Thần khấu kiến Triệu vương điện hạ!”

“Ngụy quân y xin hãy đứng lên!”

Lý Khánh An khẽ cười nói.

Ba chừ ‘Ngụy quân y' khiến cho Ngụy Nhừ Quẩn cả người run lên, hắn lúc này mới ý thức được, Lý Khánh An kỳ thật hiểu rõ hắn như lòng bàn tay, hắn lại nghĩ tới Quý Thắng ở tại ư Châu, quân An Lộc Sơn đại bại, u Châu cũng bị Sử Tư Minh chiếm lĩnh rồi, không biết hắn sống chết thế nào?

Trong lòng hắn vô cùng áy náy với Quỷ Thắng, xấu hổ nói: “Là Quỷ tướng quân đã cho thần cơ hội, thần cũng không biết hắn sống chết thế nào rồi?”

“Quỷ tướng quân sớm đã rời khỏi u Châu, hắn hiện tại đang ở Mạc Châu, ngươi không cẩn lo lắng. hắn sẽ bảo vệ tốt bản thân minh.”

Ngụy Nhừ Quẩn nhẹ nhõm cả người. hắn lại hòi: “Không biết thần có cái gì có thể ra sức vi điên ha!”

Lý Khánh An nửa cười nửa không mà nhìn hắn.

“Ngụy tiên sinh, ta xem qua tình báo của Quý tướng quân, hình như ngươi muốn gia nhập quân An Tây làm quân y, phải không?”

Ngụy Nhừ Quẩn giật thót tim. hắn tựa hồ đà thấp thoáng hiểu được ý của Lý Khánh An, nhưng Lý Khánh An lại không nói tiếp nữa, hắn chắp tay sau lung ở trong phòng đi qua đi lại, phảng phất đang suy nghĩ đến cái gì, sau một lúc lâu, Lý Khánh An đứng bước lại hòi hắn: “Ngươi vì sao có thể lên làm hộ bộ thị lang của Bột Hải quốc?”

“Hồi bẩm điện hạ, đó là do Đại Anh Tuấn đã cực lực yêu cầu, hắn muốn báo đáp ân cửu mạng của thần, kỳ thật đây cũng đều là công lao của Quý tướng quân.”

Lý Khánh An khoát tay, lại hòi: ‘Thế con người Đại Anh Tuấn như thế nào?”

“Sức khỏe hắn rất yếu, trên đường thiếu chút nữa đã chết rồi, hoàn toàn nhờ vào ta giữ lấy mạng cho hắn, có lẽ vì đà làm con tin quá lâu, tính cách của người này rất yếu đuối, hoàn toàn không có khí khái anh hùng của cha anh hắn.”

Lý Khánh An gật gật đầu, loại tính cách này chính là thử hắn cẩn: ‘Thế khả năng kế thừa vương vị của Đại Anh Tuấn này có bao nhiêu phần thắng?”

“Cơ hồ không có!”

Ngụy Nhừ Quẩn thờ dài: “Đại Anh Tuấn cũng muốn kế thừa vương vị, nhung trên thực tế hắn không có thế lực, phụ thân Đại Khâm Mậu mới hơn bốn mươi tuổi, thân thể rất tốt, hắn có hai vị huynh trường, thế từ Đại Hoành Lâm và nhị ca Đại Trinh Hàn cũng đều là nhân vật rất mạnh mẽ, hơn nữa tướng quốc Đại Thành Khánh ủng hộ thế tử, tả võ vệ Đại tướng quân Đại úc Tiến chấp chưởng quân quyền nhung lại có quan hệ rất tốt với lão nhị, không ai ủng hộ Đại Anh Tuấn, cho dù hắn muốn kế thừa vương vị cũng không có khá năng.”

“Nếu nhưng người này hết thảy đều chết hết thì sao!'

Lý Khánh An nhìn chăm chú vào Ngụy Nhừ Quẩn: “Nhưng người như quốc Vương. thế tử, thử tử. tướng quốc, đại tướng quân, toàn bộ đều chết hết thì sao?

Đại Anh Tuấn có thề kế thừa vương vị được không?”

Ngụy Nhừ Quẩn sợ tới mức kinh hãi run rẫy, nhung lại không dám không trả lời: ‘Nếu…

Nếu bọn họ đều chết hết, thế thì chi có Đại Anh Tuấn kế thừa vương vị thôi.”

“Tốt lắm!”

Lý Khánh An nở nụ cười: “Ngụy tiên sinh hẳn là hiểu được ý của ta rồi!”

“Thần… hiểu được!”

Hắn cảm thấy mình hai chân từng đợt từng đợt như nhũn ra, cơ hồ đứng không vừng rồi.

“Hiểu được là tốt rồi, ngươi lập tức quay về Bột Hải quốc, đi phù trợ Đại Anh Tuấn cho tốt, ta sẽ an bài Đại Thành Khánh đến Trường An, qua vài năm sẽ trờ về, Ngụy tiên sinh, ta hy vọng ngươi có thề làm đến tướng quốc của Bột Hải quốc.”

Ngụy Nhừ Quẩn lau một phen mồ hôi trên trán, thấp giọng nói: “Vi thần tận lực cố

gắng…/

“Không phải tận lực, mà là ngươi nhất định có thể làm được, ta sẽ cho ngươi làm được!”

Nói tới đây, Lý Khánh An bỗng nhiên hạ thấp thanh âm, từ từ nói với hắn: “Hãy thay Đại Đường làm việc cho tốt, ta sẽ cho ngươi tuổi già phú quý, sẽ đê cho thê tử và con trai ngươi ở Trường An sống thật tốt. nếu ngươi có dị tâm, vậy thì ngươi sẽ hiểu được hậu quả là gì rồi?”

Ngụy Nhừ Quẩn cúi đầu. sau một lúc lâu mới nói: “Ý của điện hạ. thần vĩnh viền không thể gặp lại thê nhi sao?”

“Không phải vĩnh viễn, chậm nhất là năm năm, ngươi thay ta làm việc năm năm, ta phong ngươi làm huyện công của Bột Hải, nếu ngươi muốn làm quan, ta phong ngươi làm Hồng Lư tự khanh, cho ngươi cả nhà đoàn tụ, được vĩnh viễn hưởng niềm vui đoàn tụ sum vầy.”

Lý Khánh An thấy Ngụy Nhừ Quẩn còn có chút do dự, biết hắn không chịu tin mình, trong lòng Lý Khánh An có chút tức giận, mình là Triệu vương, thiên gách thượng tướng, hắn cả gan dám không tin lời nói của minh?

Nhung hiện tại Ngụy Nhừ Quẩn là nhân vật mấu chốt trong chiến lược đông bắc của hắn. nếu không có hắn.

Lý Khánh An bèn chuẩn bị trực tiếp cường công, nhung như vậy sự phồn thịnh mà mấy chục năm Bột Hải quốc tích lũy được sẽ bị thương tổn rất lớn.

Lý Khánh An hy vọng có thể tiếp nhận một Bột Hải quốc vẹn toàn không sứt mẻ, mà Ngụy Nhừ Quẩn chính là một nhân vật mấu chốt này.

Lý Khánh An cũng chi đành bỏ mặc thân phận minh sang một bên mà trấn an vị quan lớn người Hán của Bột Hài quốc này thôi, hắn lấy ra một cây lệnh tiễn, bẻ làm hai đoạn: “Ta Lý Khánh An nếu có chút lừa gạt. sẽ giống như mũi tên này!”

Ngụy Nhừ Quẩn quỳ rạp xuống đất, nức nỡ khóc nói: “Với địa vị cừu ngữ chi tôn của điện hạ, lại phải vì ti thần bẻ tên, ti thần máu chảy đầu rơi. chết không đáng tiếc, ti thần nguyện vì Đại Đường cống hiến, vì điện hạ cống hiến, đem bản đồ của Bột Hải quốc nhập vào Đại Đường.”

Chương 687: Phong Vân Hà Bắc (Thượng)

Sắc đêm dẩn đậm đà. mây đen dày đặc che phù không trung, không có trăng và sao, nhưng gì ngoài mười mấy bước đã không còn nhìn rõ.

Trong bóng tối, Hoàng Hà cũng khó mà nhìn rõ.

Sau khi thu đến, dòng sông nước lớn này đà không còn chảy xiết và gợn sóng to như mùa hè, mà tựa như biển cả âm u dẩn bình lặng sau mưa bão, nhưng trên mặt sông vẫn còn thẳng tăn chút sóng.

Đây là mùa qua sông tốt nhất trong cả năm, dưới sự yểm hộ của màn đêm, một chiếc thuyền đánh cả trăm thạch đang hỏa tốc đi về phía bắc giữ làn sóng nhấp nhô.

Trên thuyền ngoài ba thuyền phu ra, còn có một nam tử mặc trường bào màu xám, bên cạnh hắn là một gánh hàng, xem bộ dạng là một thương nhân, nhung nhìn ánh cương nghị cùng dáng lưng thẳng tấp của hắn, lại nói rõ đây không phải thương nhân gì, mà một tiêu thương nhân thì làm sao có khả năng thuê thuyền đê vượt sông?

Hắn quả thực không phải thương nhân, hắn là một tên xích hầu quân Đường. gọi là Chu Nguyên. hắn phải qua sông để chấp hành một nhiệm vụ quan trọng.

Hắn đà lên thuyền từ Lư Huyện Tế Châu, đến Bác Châu bờ bên kia, vùng này mặt sông tuy rộng, nhung dòng chảy là tương đối êm, rất tiện để sang sông.

Thuyền chi đi chừng hơn nửa canh giờ trên sông, hắn đà từ từ nhìn thấy dày bờ màu xam xám của bờ bên kia, bóng dáng nhấp nhô như bờ tường, đó là rừng rậm phía bờ bên kia.

Có thể nhìn thấy rừng, nói rõ hắn đà cách bờ không còn bao xa.

‘Không xong rồi!'

Thuyền phu mài vẫn trầm lặng bỗng la toáng lên, trong đêm vọng đến tiếng chèo nước, họ đã bị hai tiểu thuyền tuần tra bao vây hai bên trái phải.

‘Bỏ mái chèo xuống nước, quỳ lại trên thuyền, nếu không bọn ta sẽ phóng tiễn!'

Hai chiến thuyền tuần tra chi còn cách chừng mười bước, trên thuyền có mười mấy binh sĩ đều đang cầm nỏ tiễn, lạnh lùng nhằm vào người họ.

“Hãy nghe theo lời họ!”

Chu Nguyên trầm giọng nói: “Không phải lo lắng, ta chính là đến để tìm bọn họ.”

Cả mấy mái chèo đều bị ném xuống sông, bọn thuyền phu cùng quỳ xuống, giơ cao hai tay tay lên.

Chu Nguyên cũng quỳ xuống.

Thân thuyền bỗng rung lên, mấy binh sĩ Ngụy Bác nhảy lên thuyền, họ một lời không nói. bắt đầu rà soát trên thuyền.

Đuốc đã được thấp lên, một cây đuốc đưa lại gần Chu Nguyên. rọi sáng hết mặt hắn, lại một lười đao sắc áp sát cô hắn, đối phương mới lạnh lùng nói: “Ngươi là thám tử của bờ bên kia.”

Chu Nguyên giơ cao tay lên bình thản nói: “Ta chi là một tín sử, đến đưa một lá thư cho Điền tướng quân các vị.”

“Binh!” một tiếng vang lên, có người dùng cán đao đập mạnh vào gáy hắn, Chu Nguyên bỗng chốc bất tinh nhân sự.

“Mẹ nhà ngươi, rõ ràng là một thám tử mà còn dám lừa lào tử ư, lão tử phải làm thịt ngươi!”

Hiệu úy Ngụy Bác đi đầu chau mày lại, ngăn cản đồng đội hành hung, “Không được lỗ màng, rà soát người hắn đã!”

rồi!

Hai người lập tức rà quanh người Chu Nguyên, một người cao giọng nói: “Tìm thấy

Hắn từ trong lòng Chu Nguyên tìm ra một lá tử đưa cho hiệu úy: “Đầu lĩnh, phải cái này không?”

Hiệu úy Ngụy Bác cũng biết vài mặt chừ. hắn nhận lấy thư đọc dưới ánh lửa, bỗng chốc sợ đứng phắt dậy, “Mau, mau gọi hắn dậy!”

Chi một chốc, Chu Nguyên được binh sĩ đối phương vừa véo vừa vỗ gọi dậy, hiệu úy trả thư lại cho hắn. chấp quyền nói: ‘Thật có lỗi quá. bọn tay chẳng qua kiểm tra theo lệ.”

Chu Nguyên nhận lấy thư, đợi đầu bớt đau, hắn mới nói: ‘Thời gian cấp bách, xin Hãy dẫn ta đến gặp Điền tướng quân, ngoài ra, chiếc thuyền này không liên quan gì, ngươi hãy thá họ về đi.”

Hiệu úy giơ tay hạ lệnh: ‘Thả chiếc thuyền này đi/

Chu Nguyên đi theo họ lên thuyền tuần tra.

Hai chiếc tuần tra chẳng mấy chốc đà đi xe biến mất dẩn trong màn đêm nặng trịch này.

Ngư thuyền nho nhỏ thoát ly khỏi hiểm nguy, cũng vội vã bắt đầu quay đầu trờ về.

Hà Bắc đạo từ sau khi An Lộc Sơn tạo phán cho đến Sử Tư Minh tự lập, và cho đến khi An Sử Dịch Châu đại chiến, thời gian cũng đà kéo dài hơn một năm ngy.

Lúc này Hà Bắc đã thương tích đầy mình, ngàn dặm máu đỏ tan hoang, máu tươi nhuốm đò một vùng.

Khu vực phồn hoa có vài trăm vạn dân khâu này, nhân khấu đã giảm vọt đến còn lại một phần mười so với trước đây, số người còn lại tập cư tại một số vùng như u Châu, Ngụy Bác và Doanh Châu.

Đến ngày hôm ngy, ác quả của quân phiệt hỗn chiến đà dẩn lộ ra. dù cho là với An

Lộc Sơn, hay là với Sử Tư Minh và Điền Thừa Tự. vật tư quan trọng nhất đã không còn là lương thảo, sắt nữa, mà là con người, không có con người sẽ không có lương thực, không có lương thực sẽ không còn cách nào giúp quân đội của họ cầm cự tiếp tục được.

Trong tay Điền Thừa Tự có sáu vạn quân đội, hắn khống chế trong tay còn có hai mươi mấy vạn người của ba châu Ngụy, Bác, Bối.

Hai mươi mấy vạn người này hiên nhiên không cách nào nuôi sống được sáu vạn đại quân, tình thế bất đắc dĩ, Điền Thừa Tự bèn chi đành hạ lệnh cho quân đội tham gia vào đồn điền.

Không nhưng như thế, hắn còn nghĩ trăm phương nghìn kế càn quét nhân khẩu từ các châu huyện, và tiến hành sự phân phối lương thực theo nhân khâu một cách nghiêm ngặt.

Nhung tình thế phát triều theo hướng càng lúc càng bất lợi cho Điền Thừa Tự, An Lộc Sơn bị Sử Tư Minh đánh bại, u Châu đồi chù, An Lộc Sơn bị bức ép chạy về Doanh Châu.

Cục diện cân bằng ngắn ngủi của Hà Bắc lại bị phá vờ, Điền Thừa Tự phải trực tiếp đối diện với xông kích của Sử Tư Minh.

Mấy hôm nay Điền Thừa Tự cứ hay trằn trọc mãi không thành giấc, dù cho trong chư tướng Hà Bắc, Điền Thừa Tự được xung là xảo hồ, hồ ly tuy xảo quyệt, nhung nó cũng có ngày đi đến đường cùng.

Hiện tại, Điền Thừa Tự cũng đã bị ép đến chân tường.

Màn đêm đà buông xuống từ đâu, ánh đèn thoắt tỏ thoắt mờ trong phòng kéo bóng hắn ra lúc ngắn lúc dài.

Hắn khoát tay sau lung đi tới đi lui trong phòng, sau lưng hắn là một sa bàn lớn, đó là toàn bộ bản đồ của Hà Bắc.

Điền Thừa Tự đang tâm sự trùng trùng ưu lo cho đường ra của mình.

Điền Thừa Tự năm nay chừng năm mươi tuổi, dáng hắn vừa gầy lại vừa cao, phía sau lưng có phần hơi gù. trên khuôn mặt gầy gộc của hắn, cắp mắt lanh lẹ như hồ ly, thấy rõ được sự xảo quyệt đa đoan của con người hắn.

Hắn là Hán tướng có tư cách lâu đời trong quân Phạm Dương, cũng là một trong các tâm phúc của An Lộc Sơn.

Sau khi An Lộc Sơn chiếm lĩnh được toàn cảnh Hà Bắc, lệnh hắn dẫn bồn bộ năm vạn người trú thủ tại ba châu quan trọng phía nam Hà Bắc là Ngụy, Bắc, Bối Châu.

Đương nhiên, hắn cũng chẳng phải là người hiền từ gì, việc đầu tiên hắn làm sau

khi đặt chân đến vùng Ngụy Bắc chính là tịch thu toàn bộ lương thực và đồ sắt trong nhà tất cả cư dân. và thực thi phân phát lương khẩu theo ngày cho họ.

Như thế này dân chủng vừa khó mà chạy trốn được, và đồng thời có thế tập trung tất cả nam từ thanh niên tráng kiện lại làm nông.

Và xét theo biểu hiện của họ mà sẽ phân phát lương khẩu cho người nhà họ.

Nam nhân chịu khó bán mạng làm việc, thì vợ con của họ sẽ được phân chia nhiều một ít lương khẩu.

Nếu nam nhân mà biếng nhát, hay cứ oán trách không nghe lời thì sẽ khấu trừ tất cả lương khẩu của nhà họ.

Chiêu này của hắn rất độc ác, khiến gần mười vạn thanh niên trai tráng cày ruộng làm việc như trâu bò cho hắn. bảo đám được lượng cung cấp quân lương cho binh sĩ của hắn.

Trong chư tướng Hà bắc, Điền Thừa Tự được xung làm xảo hồ, trong lẩn chấn động Hà Bắc lẩn này, tính cách khôn như cáo của hắn đà bắt đầu lộ rõ.

Thái Hy Đức bị diệt.

Lý Quy Nhơn xong đời, Sử Tư Minh làm phản, duy chi có Điền Thừa Tự hắn là vẫn giữ lại được thực lực, không chịu bất kỳ sự ánh hưởng nào, và đã thế còn lặng lẽ thu nạp không ít bại tướng vào trướng mình, khiến binh lực của hắn đã lên được con số sáu vạn người.

Mấy hôm nay hắn nhận được hai tình báo trọng đại, một là An Lộc Sơn bị đánh bại, tàn bộ trốn về phía Doanh Châu, còn một tin nữa là Nam Đường bị diệt, Lý Khánh An đà hoàn thành việc thống nhất Đại Đường ngoài Hà Bắc đạo ra.

Bước tiếp theo của Lý Khánh An chắc chắn sẽ là Hà Bắc đạo, Hà Bắc bị thu phục chi là việc sớm muộn, kỳ thực Điền Thừa Tự cũng sớm nhìn ra gách lược của Lý Khánh An.

Lý Khánh An không phải không có thực lực thu phục Hà Bắc, hắn sờ dĩ mài không đến thu phục chẳng qua là muốn giữ lại An Lộc Sơn để treo trên đầu dân sĩ Đại Đường. khiến tất cả mọi việc hắn làm đều có cái cớ là An Lộc Sơn tạo phản che chờ, đợi khi lông cánh hắn đủ cứng cáp, hắn mới quay lại thu phục Hà Bắc.

Hiện tại Nam Đường đà bị tiêu diệt, cũng có nghĩa là lông cánh Lý Khánh An đã đủ chín chắn, việc động Thủ với Hà Bắc cũng là chắc chắn.

Mà cục diện Hà Bắc đã bắt đầu thành hình rõ ràng, An Lộc Sơn và Sử Tư Minh trờ thành con Rối bị giật dây, các thế lực vẫn mãi trốn đằng sau lung họ cuối cùng cũng đà đi ra trước ánh sáng.

Hậu thuẫn của Sử Tư Minh là người Hồi Hột, còn hậu thuẫn An Lộc Sơn là người Khiết Đơn. hai người họ sờ dĩ có thể duy trì được nguồn binh hùng hậu và lớn mạnh trong khi gần như giết sạch hết người Hán, lương thực từ đâu đến?

Trên thực tế chẳng qua cũng do người Khiết Đơn và Hồi Hột cung cấp mà thôi.

Từ kết cấu chùng tộc trong quân đội của họ, người Hán cơ hồ đà không còn.

Trong quân đội của Sử Tư Minh là dùng người Đột Quyết và Hồi Hột là chính, còn quân đội của An Lộc Sơn thì là người Khiết Đơn và người Hề.

Một lượng nhỏ Hán binh trong quân đội của họ cũng bị biến thành quân nô, quân đội người Hán đều tập trung trong tay Lý Hoài Tiên và Điền Thừa Tự hắn.

Nếu như xét trên góc độ dân tộc, Đoàn Tú Thực hắn chẳng chút nghi ngờ gì là đứng trên cùng chiến tuyến với Lý Khánh An.

đầu hàng triều đình cũng là nơi về cuối cùng của hắn. về điểm này, trong lòng Điền Thừa Tự tự biết rõ.

Nhung Điền Thừa Tự lại không muốn đầu hàng Lý Khánh An như thế, điều hắn muốn là lợi ích hóa nhiều nhất có thể, muốn xem Lý Khánh An sẽ cho hắn cái gì.

Lý Hoài Tiên sau khi đầu hàng được Bắc Bình huyện công, cùng chức Hữu võ vệ đại tướng quân.

Vậy Điền Thừa Tự hắn thì sao?

Hắn sẽ được gì?

Lúc này, trong viện bỗng vọng đến tiếng bước chân, có binh sĩ bầm báo bên ngoài.

“Đại soái, binh sĩ tuần tra bắt được một binh đưa tin, là do quân Đường phái đến đưa tin.”

Điền Thừa Tự quay lưng lại, hắn ngẫm nghĩ một lát bèn hạ lệnh nói: “Đưa hắn vào đây!”

Một lát sau, xích hầu quân Đường Chu Nguyên được dẫn vào nhà, Chu Nguyên khom người hành một lễ, “Quân Đường xích hầu doanh hiệu úy Chu Nguyên tham kiến Điền tướng quân!”

Điền Thừa Tự thấy người này còn khá lễ độ, bèn hơi hơi gật đầu, “Ngươi có thư gì muốn đưa cho ta?”

Thư đã nằm trong tay của thân binh, một tên thân binh trình thư lên.

Điền Thừa Tự nhận qua, mắt hắn bỗng chốc lộ rõ kinh ngạc, đây lại là thư thân bút Lý Khánh An viết cho hắn.

“Triệu vương, thiên hạ binh mà đại nguyên soái Lý Khánh An gửi Ngụy Bắc Điền Thừa Tự tướng quân.”

Điền Thừa Tự có phần không kiềm nổi nhịp đập con tim. hắn hồi hộp mờ thư ra.

“Ngụy Bắc Điền tướng quân các hạ, Hà Bắc chi loạn cho đến ngày hôm nay đã trờ thành mối lăm le của Hồ mã với Trung Nguyên, Hồi Hột Đột Quyết mượn Sử Tư Minh nam xâm Trung Nguyên, Khiết Đơn người Hề mượn tay An Lộc Sơn hòng nuốt chửng Hà Bắc, tung vó Trung Nguyên, tướng quân sẽ đi đâu về đâu?

Thủ hạ tướng quân đều là Hán gia tử đệ, sao có thể ngxiyện ý chịu Hồ do sai khiến, giết chóc phụ mẫu. lăng nhục tỷ muội?

Ta thán cho Hà Bắc phồn hoa, nay đà chi còn đất cháy, đất đõ ngàn dặm. cốt trắng điền dà, sinh linh lầm than.

Lý Khánh An thân là thiên hạ nguyên soái, không thể dung Hoa Hạ giang sơn rơi vào vó sắt Hồ tặc, dục dẫn quân bắc thượng, đuổi cổ thát lỗ, trùng chấn Đại Đường uy nghi, nhung không nhẫn nhìn Hán gia tương tàn, đặc khuyên tướng quân quy hồi Đại Đường, phong âm thê tử, liệt đại tướng quân, hãy đừng mê muội cố chấp, nếu không tướng quân không nhưng sinh mạng khó giữ. mà sẽ bị liệt vào hàng gian nịnh, tiếng xấu vạn năm.

Mong tướng quân nghĩ lại, Lý Khánh An kính thư!

Lại, nay Hà Bắc trọng sự. bảo dân vi thượng.”

Thư của Lý Khánh An, Điền Thừa Tự đã đọc đi đọc lại nhưng ba lẩn, hắn ngồi ngẫm nghĩ từng chừ một trong thư.

Điều hắn quan tâm là Lý Khánh An sẽ phong tước thế nào trong hắn, trong thư cũng đã ghi rất rõ ràng phong âm thê tử. liệt đại tướng quân.

Ảm thê tử là tước vị, đại tướng quân là chức vị, vậy cũng có nghĩ là hắn cũng giống Lý Hoài Tiên.

Điền Thừa Tự nhìn nhìn tên xích hầu đưa thư, lại hỏi: “Chu hiệu úy còn có lời khẩu dụ gì muốn đưa cho ta nữa không?”

“Khẩu tín chi có tám chừ, ‘thiện đãi ngộ dân, vị quá Hoài Tiên', ta không hiểu nghĩa gì, xin Điền tướng quân hãy tự ngầm nghĩ.”

Điền Thừa Tự gật gật đầu, dặn dò mọi người: “Dẩn hắn xuống chiêu đài đàng hoàng.”

Chu Nguyên được dẫn xuống, Điền Thừa Tự từ từ đi đến trước sa bàn, lầm ba lẩm bẩm ngẫm nghĩ lại ý nghĩa câu nói này.

Vậy cũng có nghĩa là, chi cẩn hắn thiện đài dân chúng, vị trí tương lai của hắn sẽ vượt qua Lý Hoài Tiên.

Nhưng Ngụy, Bác, Bối ba châu có gần ba mươi vạn Hán dân đều dưới quyền khống chế của hắn, hắn cũng không có ngược sát họ như bọn Thái Hy Đức. hay Lý Quy Nhơn đã làm.

Tuy tháng ngày của dân chủng có hơi khổ một chúng. nhung tuyệt đối có thể sống được.

Điền Thừa Tự lại cầm thư lên.

đọc lại câu cuối cùng, “Lại, nay Hà Bắc trọng sự, bảo dân vi thượng.”

Câu nói này nhìn bề mặt vè như do Lý Khánh An bỏ quên, thêm vào cuối thư, nhung Điền Thừa Tự biết rõ, với thán phận của Lý Khánh An. hắn thà viết lại, cũng sẽ không viết cái gì thêm phía sau vì quên.

Đây rõ rõ là do hắn cố ỷ viết sau cùng, như một sự ám chi.

Ám chi hắn làm gì đó?

Cũng cùng ý với khâu tín mà Chu Nguyên mang cho hắn.

Lý Khánh An muốn ám thị mình cái gì ư?

Ánh mắt Điền Thừa Tự lại nhìn chằm chằm vào sa bàn.

đầu hắn bỗng lóe lên một ý nghĩ. hắn chợt nhớ ra một việc, bèn đưa tay vỗ mạnh lên trán mình, hắn hiểu rồi, dân đào vong của ngũ châu.

Mấy ngày trước hắn nhận được tình báo, có khoảng sáu vạn dân chạy nạn từ Mạc, Doanh, Thâm, Dực, Thương năm châu dưới dẫn dắt của huyện lệnh Do Huyện Dịch Châu Trương Tuần đang trốn chạy về phía Thương Châu, vốn dĩ Điền Thừa Tự rất muốn nhắm vào sáu vạn nạn dân này, nhung hắn lo sẽ xảy ra xung đột với quân đội của Sử Tư Minh, nên bèn cố kiềm lai.

Hóa ra Lý Khánh An muốn hắn ra tay cửu dân chạy nạn của năm châu, cho nên điều kiện trao đổi là trên Lý Hoài Tiên.

Điền Thừa Tự bồng chốc động lòng, Lý Hoài Tiên được phong làm huyện công, nếu minh còn trên hắn, vậy sẽ là quốc công. dù không được quốc công thì cũng sẽ cộng thêm một danh hiệu đại loại như khai phủ nghi đồng tam tư hoặc thiếu sư thượng thư.

Điền Thừa Tự biết cho dù hắn đầu hàng. thì mấy năm sau.

Lý Khánh An cũng sẽ từ từ biển họ xuống, nhung nếu giữ được tiếng hộ dân thay Lý Khánh An, đó lại là một công lao khác, vinh hoa phú quỷ nửa đời sau của hắn cũng trông mong hết vào cử chi phen này.

Nghĩ đến đây trong lòng hắn chợt sốt sắng hẳn lên, hắn rất lo Sử Tư Minh đã xuất binh, bắt cóc hết nhưng Hán dân này cho người Hồi Hột.

“Người đâu!”

Hắn vội một tiếng hạ lệnh, lập tức có một binh truyền lệnh đi ra: “Xin đại soái hạ lệnh!”

“Truyền mệnh lệnh của ta, đệ nhất quân và đệ nhị quân lập tức chuẩn bị xuất phát,

ta phải đích thân bắc thượng!”

Chiến tranh An Lộc Sơn và Sử Tư Minh đã tạo cho bọn Trương Tuần một sơ hờ, họ từ Bạch Dương Định đến, bắt đầu tổ chức dân chúng chạy nạn quy mô lớn.

Lẩn này chạy nạn tốn mất hai tháng, vô số dân chúng từ lúc đầu sợ hãi cho đến quyết tâm, từ tuyệt vọng đến hi vọng, từ già đến trẻ, từ một người đến sáu vạn người, đội ngữ chạy nạn hùng hậu cuối cùng cũng được hình thành, tống cộng là sáu vạn dân chúng đến từ Mạc Châu, Doanh Châu, Thâm Châu, Dực Châu.

Họ cuối cùng cũng ỷ thức được nếu ở lại Hà Bắc chi có một con đường chết mà thôi.

Bản năng sinh tổn trong người đã khiến họ cuối cùng chiến thắng được tình cảm lưu luyến với cố thồ.

Bọn họ bắt đầu xuất phát, từ Thương Châu cho đến bờ biển lớn. họ tin chắc rằng triều đình sẽ phái thuyền đến đón họ, và họ đà xuất phát rồi.

Trung tuần tháng tám, đoàn quân chạy nạn hùng hậu này cuối cùng cũng đã đến Bạch Thạch trấn nằm phía đông huyện Thanh Trì.

Noi đây cũng thuộc cảnh nội huyện Thanh Trì. cũng là một tiểu trấn gần nhất kề sát biển lớn, nếu tiếp tục thẳng tiến, sẽ đi vào vùng bài bùn hoang vu mấy trăm dặm không một bóng người.

Theo như thỏa hiệp, đoàn đại quân chạy nạn này sẽ từ con sông Phù Thủy đông tiến, mấy trăm chiếc thuyền lớn đến đón sẽ chờ đợi tại nơi đồ ra biển của con sông Phù Thủy, đây cũng là điều tất cả mọi người mong đợi. nhung họ lại không biết rằng, có một đội quân hai vạn người của Sử Tư Minh đà ập đến cách đấy tám mươi dặm.

Chương 688: Phong Vân Hà Bắc (Hạ)

Vào đêm. gió bắc nổi lên, rét lạnh thấu xương, người già và trẻ nhỏ đều lánh vào nhưng ngôi nhà trống trên trấn, dân chạy nạn nhóm lên từng đống từng đống lửa, bọn họ quấn chặt đệm chăn, vây quanh đống lửa sưởi ấm, xa xa nhìn lại, chi thấy nhưng ánh lửa thê lương nhấp nháy trên mặt đất rộng, nhìn không thấy giới hạn.

ờ trước mấy đống lửa, Quỷ Thắng và hơn một trăm thủ hạ của hắn cũng đều ngồi ở trước đống lửa lẳng lặng mà suy nghĩ tâm sự.

Từ Mạc Châu chuyển tới Thương Châu, tuy rằng việc hành quân của dán chạy nạn vô cùng gian nan, nhung vẫn còn suôn sẽ, không có bất kỳ quân đội nào đến đột kích quấy nhiều.

Quý Thắng cũng biết, điều này có liên quan đến đại chiến giữa An Sử, bọn họ đều không ránh bận tâm đến bên này, nhưng chiến tranh An Sử lúc này đã kết thúc, Sử Tư Minh vẫn cHứa có hành động, điều này quả có chút không hợp tình lý.

Hơn sáu vạn dân chạy nạn đi tránh nạn, mục tiêu này rất lớn.

Sử Tư Minh không thể không biết, Quý Thắng có một trực giác, cảm thấy Sử Tư Minh không thê thờ ơ đâu, cho dù hắn đà phái xích hầu đi tra xét tình hình của địch, nhung một trực giác mành liệt vẫn làm cho hắn ngồi không yên, hắn đứng lên đi về hướng đống lửa mà Trương Tuần đang ngồi.

Trương Tuần đang cùng các trưởng giả của mười mấy của gia tộc bàn bạc về lộ trình của ngày mai, từ nơi này đến bờ biên còn phải đi gần hai trăm dặm đường. nếu dựa theo tốc độ hiện tại.

ít nhất còn phải đi bày ngày nữa, thức ăn thì đã là một vấn đề rồi, lương thực của bọn họ vốn dĩ đã không nhiều, trên đường đi lại ngốn quá nhiều thời gian, người già yếu bệnh hoạn đã liên lụy cả đội ngữ, tốc độ hành quân của mỗi ngày quá chậm, chi có hơn ba mươi dặm. như vậy tuyệt đối không thê được.

“Nếu lộ trình mỗi ngày của chúng ta có thể tăng lên đến năm mươi dặm, thì chúng ta có thể kiên tri đến bờ biền đươc.”

Trương Tuần nhìn mọi người, khẩn cầu nói: “Mọi người hãy suy nghĩ biện pháp

“Trương Huyện lệnh, nếu chúng ta tói được bờ biển, mà thuyền không có đến được thì làm sao đây?”

Một vị lớn tuổi lo lắng hỏi.

“Thuyền hẳn là tới rồi, dựa theo ước hẹn, ngày hôm qua thì thuyền đã tới rồi, chi là chúng ta đi quá chậm.”

“Nhung làm sao cũng không thể nhanh hơn được a!

Mọi người đã đi lâu như vậy rồi, cũng đều đã sức cùng lực kiệt rồi, có thé giữ được tốc độ như hiện tại đã là không tổi, thì cũng không thề để cho những người trẻ tuổi bỏ lại người giả yếu, phụ nữ và trẻ em mà tự minh đi cho đành!

Như vậy bọn họ cũng không chịu.”

“Thế làm sao bây giờ?

Mọi người hãy cố mà suy nghĩ thêm cách nào đi.”

Trương Tuần lại một lẩn nữa kêu gọi mọi người.

'‘Sứ quân, có lẽ ta có một biện pháp!”

Quý Thắng vừa cười vừa đi tói.

Tinh thần của Trương Tuần phấn chấn hẳn lên, vội vàng nói: “Quý tướng quân nói mau, biện pháp gì?”

Quỷ Thắng ngồi xuống bên cạnh Trương Tuần, cười nói với mọi người: “Như vậy đi!

Ta phái hai huynh đệ đi đến bờ biển báo tin trước, ta đoán chừng trong thuyền hăn là có mang theo lương thực, chúng ta hãy để cho thuyền lớn chạy dọc theo bờ biển đến đây, như vậy chúng ta sẽ trực tiếp lên thuyền, không cẩn phái đi đến bờ biền nữa.”

“Biện pháp này tốt!”

Trương Tuần vỗ thật mạnh vào đủi một cái bốp: “Ta làm sao lại không nghĩ đến nhi!”

Nhưng hắn lại nhíu mày lại, lo lắng nói: “Thuyền đi trên biển có thể đi vào nơi nước cạn sao?”

“Hẳn là có thề, bờ sông phía trước rất rộng. chừng một dặm, sâu sáu đến bảy trượng. ta nghĩ hăn là có thế được, cho dù không được, thì bọn họ nhất định cũng có thuyền nhỏ, để cho thuyền nhỏ chờ một chút lương thực lại đây cũng được, sử quân cảm thấy thế nào?”

Trương Tuần gật gật đầu: “Hai biện pháp này cũng khá tốt. chúng ta cử làm như vậy đi!

Còn phiền Quý tướng quân lập tức phái người đi đến bờ biển phía trước.”

“Trên thực tế thì, buổi chiều ta đà phái người đi rồi, ta tìm sử quân là có một việc khác muốn bàn bạc.”

Quý Thắng nhìn lướt qua các vị lớn tuổi, liền cười nói: “Đại nhân đến chỗ của ta nói đi!”

Trương Tuần hiểu ý, liền nói với mọi người: “Mọi người trờ về, ngày mai vẫn tiếp tục xuất phát, lẩn này không cẩn phải gấp gáp rồi, dọc theo dòng nước mà đi từ từ, chờ đợi lương thực tới đây.”

Tất cả mọi người cũng nhẹ nhõm cả người, đều đứng dậy cáo từ, đợi mọi người đi rồi, Quý Thắng lúc này mới hạ giọng nói: “Sử quân, kỳ thật điều ta lo lắng chính là quân đội của Sử Tư Minh.”

Trương Tuần cả kinh: “Quân đội của Sử Tư Minh tới rồi sao?”

Quý Thắng lắc đầu: “Tuy rằng tạm thời còn cHứa có tin tức, nhung ta có trực giác, Sử Tư Minh hẳn là phát hiện chúng ta rồi, ta hoài nghi bọn họ đang trên đường chạy tới đây rồi.”

Hắn mới nói được tới đó, thì nghe một loạt tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến.

ở trong đêm tối nghe rõ mồm một, Quỷ Thắng biến sắc mặt. hắn đứng phắt dậy: “Tới rồi, có tin tức tới rồi.”

Tiếng vó ngựa lao tới gần, chi nghe một gã xích hầu lớn tiếng hỏi: “Quỷ tướng quân ở nơi nào?”

‘ở ngay đây này!

Chiến mà chạy tiến lên. một gã xích hầu từ trên ngựa lập tức nhảy xuống, quỳ một gối ở trước mặt Quý Thắng: ‘‘Bẩm báo tướng quân, chúng tôi phát hiện quân đội của Sử Tư Minh, ước chừng hai vạn kỵ binh, quân tiên phong đà qua Trường Lô huyện.”

Quý Thắng và Trương Tuần đồng thời biến cả sắc mật.

Trường Lô huyện cách nơi này chi có bảy mươi dặm, hơn nữa đối phương là kỵ binh, nửa đêm hôm nay đà có thể đuổi kịp bọn họ rồi.

Mồ hôi từ trên trán của Trương Tuần chảy ra, hắn ỷ thức được rằng mình đà phạm phải sai lầm lớn, việc hành quân của bọn họ quá chậm, đà bỏ lỡ thời cơ tốt nhất, trong lòng hắn se thắt lại, cảnh tượng thảm sát dân chạy nạn của Sử Tư Minh năm xưa bọn ho vẩn còn nhớ như in.

‘Quý tướng quân, hiện tại nên làm cái gì bây giờ?”

Quý Thắng cắn chặt môi lại, trầm giọng nói: “Không còn cách nào khác nữa, ta dẫn huynh đệ đi chặn lại, hiện tại chỗ dựa duy nhất của chúng ta chính là bờ sông, sứ quân để cho dân chạy nạn lập tức xuất phát ngay, chúng ta chi có thể trông vào ý trời thôi.”

Trương Tuần cũng biết đây là biện pháp duy nhất, hắn gật gật đầu, khom người thi lề: “Hết thảy bèn dựa vào tướng quân rồi!”

Quý Thắng lớn bước đi đến bên đống lửa, thét ra lệnh xích hầu dưới trướng lên ngựa, mang theo tất cả khí, trong màn đêm đen kịt, hơn một trăm xích hầu kỵ binh nhanh chóng chinh lại đội hình, thúc giục chiến mà nhắm hướng tây chạy sấp đến.

Đội ngũ dân chạy nạn cũng bắt đầu chuẩn bị xuất phát, đám dân chạy nạn lẳng lặng thu dọn vật dụng. tiếng khóc của trẻ nhỏ vang vọng khắp nơi, dục vọng muốn được sống khiến cho bọn họ gắng gượng tinh thần lên, ngay ban đêm nhắm hướng đông mà đi, tốc độ rõ ràng đà nhanh hơn rồi.

Hơn một trăm xích hầu quân Đường dọc theo dòng nước chạy gấp, Quý Thắng cũng không lo lắng cho bên này, dòng nước rất rộng, nước cũng rất sâu, hơn nữa không có thuyền, kỵ binh của Sử Tư Minh không thể từ nơi này qua sông được, nơi duy nhất qua sông được chính là Thanh Trì huyện, hướng tây bên đó có vài cây cầu. bọn họ chi cẩn kịp lúc tiến đến chặt đứt cây cầu đi, kỵ binh của Sử Tư Minh cho dù tới được rồi, cũng không thê qua sông được.

Bọn họ còn phải tiếp tục đi sang hướng tây, đi đến bên Nam Bì mà qua sông, như vậy hắn ít nhất cũng có thể tranh thù được hai ba ngày, có lẽ thuyền lớn tiếp ửng đã 'đến đây rồi.

đó là hy vọng duy nhất của bọn hắn.

Đội xích hầu kỵ binh này đều đến từ An Tây đệ nhất Liệp ưng doanh, đều là nhưng xích hầu xuất sắc nhất trong số tất cả xích hầu. tinh nhuệ nhất trong số nhưng tinh nhuệ, bọn họ chịu sự sai khiến của Lý Khánh An, đến Hà Bắc chấp hành nhiệm vụ, chinh là bảo hộ đám dân chạy nạn cuối cùng thoát khỏi Hà Bắc, đây là kế hoạch đà được định ra từ mấy tháng trước rồi.

Các xích hầu cũng biết rằng muốn trốn thoát được dưới cặp mắt của Sử Tư Minh, cũng không phải là việc dễ dàng gì, rất có thể phải đánh một trận ác chiến.

Vì thế bọn họ đã có một sự chuẩn bị vẹn toàn, mỗi người đều mang theo kỵ nỏ mới nhất của quân Đường, đê tiện cho việc mang theo, bọn họ đều chi mang mũi tên nhỏ, mỗi người đà chuẩn bị bốn hộp hai trăm cây tên. còn có hai thanh hoành đao, trường mâu, trường thương. giáo, khiên tròn, quân thảm, bọn họ thậm chí còn mang theo hai mươi quả trấn thiên lôi loại nhỏ và một lượng lớn dầu hỏa.

Nếu quân đội mà Sử Tư Minh phái tới chi có mấy ngàn người, thì một trăm xích hầu bọn họ cũng có thể đối phó được, nhung số người mà Sử Tư Minh phái tới lại là hai vạn người, hơn nữa đều là kỵ binh, bọn họ cơ hồ không có một chút cơ hội nào, chi có thê dùngbiện pháp phục kích hoặc là đánh lén. cố hết sức mà kéo dài thời gian của quân đội Sử Tư Minh.

Đội xích hầu dọc đường lao nhanh đi, một canh giờ sau, đội xích hầu đã đến Thanh Trì huyện, Thanh Trì huyện đã trờ thành một tòa thành rỗng không, chi có mấy trăm vị lớn tuổi không muốn rời bò cố thố ra đi, đội xích hầu không có vào thành, càng không có để cho bất kỳ ai biết được sự tổn tại của bọn họ, trực tiếp chạy tới chỗ cây cầu gỗ lớn ở phía bắc thành, đây là cây cầu gỗ lớn nhất bắt ngang qua dòng nước, dòng nước ở chỗ này thì hẹp lại, chi rộng có vài chục trượng, nhưng dòng nước chảy xiết, vẫn không thê băng qua dòng nước mà qua sông được.

Cây cầu gỗ lớn đen nhânh bắt ngang qua phía trên của dòng nước, nó tựa như một con quái vật lớn.

ở trong mưa gió đã đứng Sừng sững hàng trăm năm, nó được dùng nhưng thân gồ nguyên thật lớn dựng nên, hàng trăm năm bị mưa gió ăn mòn, nên nó có vẻ có chút cũ nát rồi.

Quý Thắng nhìn chăm chú thật lâu chiếc cầu gỗ lớn này, hắn không phải đang hồi tường về lịch sử của chiếc cầu gỗ lớn này, lúc này hắn không có hứng thú đó, hắn đang suy nghĩ làm thế nào đế có thế kéo dài thời gian của kè địch một cách lâu dài nhất, hắn biết, từ nơi này đi thẳng sang hướng tây hai trăm dặm, đều không thể trực tiếp qua sông được, nhất định phải dựa vào cầu và thuyền đò sang sông, thuyền đò thì nhất định là không có, giết hại và càn quét từ lẩn này đến lẩn khác đã sớm khiến cho thuyền đò và ngư dân đều tiêu vong sạch sành sanh, bọn họ chi có thế dựa vào cầu. mà từ nơi này sang hướng tây, trong vỏng một trăm năm mươi dặm, có bốn cây cầu. hai cây cầu nhỏ, hai cây cầu lớn, mà cây cầu lớn nhất chính là cây cầu gỗ lớn này, kỵ binh của kẻ địch nhất định sẽ lựa chọn từ nơi này qua sông. nếu quá sớm để cho quân địch phát hiện cây cầu này đà bị phá hủy, thì bọn họ nhất định sẽ nhắm hướng tây đôi tuyến đường đi.

Quý Thắng phất tay một cái, gọi tới hai binh sĩ, nói với bọn họ: ‘‘Hai người các ngươi mang theo năm quả trấn thiên lôi đi sang hướng tây, Hãy nổ tung ba cây cầu khác cho ta, tận cho đến cây cầu ở Nam Bì, cũng phải hủy đi.”

“Nhưng mà… trấn thiên lôi có thể sẽ kinh động đến quân địch không?”

Một binh sĩ lo lắng hòi.

Quý Thắng nhìn lên không trung một hồi, trên không trung đặc biệt âm u. không có lấy một ngôi sao và ánh trăng, hắn lắc đầu: “Không đâu, hắn chi tường là tiếng sấm

thôi, các ngươi hãy yên tâm đi làm đi!”

Hai binh sĩ đáp ứng một tiếng, mang theo năm quả trấn thiên lôi. nhắm hướng tây lao nhanh đi, Quỷ Thắng nhanh chóng tính toán một chút, thủ hạ của hắn tính cả hắn thì tổng cộng có một trăm hai mươi hai người, trừ đi mười người đi các nơi chấp hành nhiệm vụ ra. còn có một trăm mười hai người, áp lực tương đối lớn, hắn còn phải đề lại hai người ẩn núp ở dưới cầu, ở hai bên gầm cầu, một bên một người.

Quý Thắng ra lệnh một tiếng: “Rút!”

Bọn lính lập tức nhắm hướng một khu rừng ở bên cạnh huyện thành Thanh Trì chạy đi. khu rừng này chi cách cây cầu gỗ lớn đó có hai dặm, đường cái quan bèn từ ven rừng băng qua, chính là noi tốt nhất để phục kích.

Thời gian dẩn dẩn trôi qua, vào lúc khoảng canh ba, bên kia bờ sông truyền đến tiếng vó ngựa, một đội kỵ binh tiên phong gồm hai ngàn người của Sử Tư Minh phóng nhanh tới, bọn họ trực tiếp nhảy lên cây cầu lớn, rất nhanh phóng qua cây cầu lớn, nhắm hướng Thanh Trì huyện lao nhanh đi.

Khí thế mà hai ngàn kỵ binh tạo ra cũng rất kinh thiên động địa, bụi đất bay mịt mù. bầu trời đen kịt không ngờ cũng nhuộm thành một màu vàng.

Bọn họ cách khu rừng càng lúc càng gần. rất rõ ràng, đội kỵ binh này cũng không có ý thức được rằng trong cảnh nội Hà Bắc cũng còn có sự tổn tại của quân Đường, bọn họ lòng nóng như lửa đốt.

đều chi muốn mau chóng đuổi theo dân chạy nạn. chọn lựa đàn dê béo tốt nhất, với bọn họ mà nói, đàn dê béo tốt nhất chính là nhưng cô gái trẻ.

Đám đi tới là một đội kỵ binh của người Hồi Hột. thân mang giáp da, tay cầm chiến đao, người nào người nấy có thuật cưỡi ngựa cao siêu.

Hai vạn kỵ binh đuôi tới lẩn này đều là người Hồi Hột của Bộc cốt bộ, với bọn họ mà nói, đuổi theo dân chạy nạn người Hán cũng không phải là việc khố sai gì, mà là cơ hội đê phát tài và đoạt người,

loại cơ hội này, bọn họ làm sao có thể bõ qua được.

Các kỵ binh Hồi Hột dọc chạy gấp theo đường lớn, quan lộ cách rừng cây chi có trăm bước, trong rừng cây hơn một trăm xích hầu, đà đem tên lên nỏ rồi, nỏ tiễn đê vừng nhắm thẳng vào kẻ thù đang phi sấp tới, tuy rằng chi có hơn một trăm người. nhưng đối phó với hai nghìn kỵ binh Hồi Hột, bọn họ vẫn không mảy may sợ hài.

Khó khăn là có đấy, mạo hiểm cũng có đấy, nhung xích hầu quân Đường cực kỳ cẩn lấy ngựa của kỵ binh Hồi Hột. nhưng con ngựa này sẽ đem lại sự giúp sức cực lớn cho việc rút chạy của dân chạy nạn.

Ngay lúc kỵ binh Hồi Hột chạy qua khoảng ba phần.

Quý Thắng đã hạ đạt mệnh lệnh xạ kích: “Bắn!”

“Vít!”

Hơn một trăm mũi tên bật cung mà bay ra, véo véo bay thẳng vào trong quân địch, chi nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, bảy tám mươi quân địch bị bắn trúng, từ trên ngựa rơi lăn lốc xuông dưới đất.

Sự tập kích đột ngột làm cho kỵ binh Hồi Hột sửng sốt. bọn họ đồng loạt ghì chặt chiến mà, ngay lúc này, đợt mưa tên thử hai bắn tới, lẩn này, kỵ binh Hồi Hột cử giống như bia bắn bất động yên lặng, trong nháy mắt có gần trăm người biến mất trên lưng ngựa, giáp da của bọn họ căn bản là không chống đờ được nỏ tiền mạnh bạo của quân Đường.

Sự lợi hại của Liệp ung doanh chính là ở chỗ này, bọn họ có thể thông qua sự xạ kích đợt đầu tiên nhanh chóng điều chinh phạm vi xạ kích của minh, không giống như lẩn đầu tiên, rất nhiều người đều là đồng thời bắn một người.

Kỵ binh Hồi Hột bắt đầu kêu la điên cuồng, bọn họ đà phát hiện quân Đường trong rừng cây không nhiều, bọn họ có hai nghìn người.

đủ đê giết phăng dọn sạch đối phương, kỵ binh rợp trời lấp đất từ trên quan lộ xông xuống, chạy vọt về phía rừng cây, trong bóng đêm, ai cũng đều không chú ỷ tới sự dị thưởng trên mặt đất, khắp nơi đều

Lúc này, kỵ binh quân Đường đã triệt lui rồi, rút về một đầu khác của rừng cây, chi giữ lại hai viên binh sĩ, bọn họ dùng là cung tiễn, chi thấy hai đốm lừa sáng đột nhiên lóe lên, lập tức hai đốm lửa sáng bắn ra theo đường cong, bắn vào trong kỵ binh Hồi Hột, cắm thăng vào trên mật đất, chi nghe ‘bùm! ” một tiếng, lửa cháy phụt lên, nhanh chóng hình thành nên một dãi lửa dài hai mươi trượng, rộng hai trượng, ngọn lửa thiêu cháy hừng hực.

Cho dù ngọn lừa ngút lên tận trời, nhưng Hồi Hột chi sau một lúc sau kinh hoàng bèn đã ổn định được trận hình, hai trường không rộng lắm, chiến mã của bọn họ có thể phóng một cái là qua được, nhung ngay lúc này đây, trong dãi lửa đột nhiên phát ra chuỗi tiếng nố kinh thiên động địa, bùn đất và ngọn lửa vút cao lên trời, đây là tám quà chấn thiên lôi đồng thời phát nổ, sự xung kích và những miếng sắt vụn do lúc phát nổ mang lại, trong tích tắc đã nổ tới mấy trăm kỵ binh người ngã ngựa nhào.

Nhưng điều mà sự nổ mang lại mănh liệt hơn là sự sợ hãi, hai nghìn kỵ binh Hồi Hột trờ nên Rối loạn khôn xiết, các binh sĩ sợ đến tim đập chân ran, chiến mã hoàng sợ, hì hục thục mạng chạy tán loạn mất cả phương hướng.

Xích hầu quân Đường đột nhiên từ phía đông đánh tói, bọn họ vây quanh kè địch nỏ tiễn bắn bay mà tới, đem từng tên quân địch bắn rơi xuống ngựa, chi bắn được bốn năm đợt, bọn họ bèn tung trường mâu đánh ập vào trong đám quân địch vẫn còn đan hết sức hỗn loạn.

Trải quan sáu bảy đợt xạ kích và phát nổ, kỵ binh Hồi Hột đã tổn thất hơn phân nửa, một đám kỵ binh xích hầu quân Đường dũng mănh như hồ đánh thọc vào trong đám quân địch, bọn họ được huấn luyện kỹ càng thuần thục, dùng một chinh thê đánh vào trong quân Hồi Hột, phàng phất một cú đấm sắt, đánh nát hết mọi quân địch dám to gan càn lối.

Binh sĩ quân Đường đam chém mâu chọc, vó sắt băng băng, bọn họ dũng mănh vô song, đem người Hồi Hột đánh tới máu cHãy thành sông, thi thể chất đầy nội, cho dù

thiên phu trường của kỵ binh Hồi Hột mấy lẩn muốn tập kết quân đội, nhung vừa mới tập kết đã bị kỵ binh quân Đường đánh bại, kỵ binh Hồi Hột đà xuất hiện dấu hiệu sắp tan rã. bọn họ sĩ khí hạ thấp, sự sợ hài do vụ nố kịch liệt làm cho dũng khí của bọn họ sớm đà tan biến từ đời nào.

Quý Thắng ở trong quân đội chi huy chiến đấu, hắn đang tìm kiếm thiên phu trường của kỵ binh Hồi Hột, rất nhanh, hắn đã tìm thấy rồi, thiên phu trường dưới quân kỳ thét to la to, ỷ đồ ổn định lại đội hình, Quỷ Thắng đang bôn ba chạy sốt vó, nhanh chóng giơ nỏ nhắm chuẩn, ‘các!” một tiếng máy nỏ vang lên, một nỏ tiễn mạnh bắn ra như sấm sẻt. một tên bắn trúng vào lồng ngực của thiên phu trường Hồi Hột. thiên phu trường thảm kêu một tiếng, chúi đầu ngã thẳng ra đất.

Ngay lúc này, chiếc cầu gỗ lớn vọng lại hai tiếng nổ to như tiếng sấm rền. hai bên móng cầu đầu thời bị nổ đứt, chiếc cầu gỗ to lớn lắc lư lắc lư, cọc cầu ở chính giữa cuối cùng không đỡ được thân hình to lớn, cầu gỗ gãy nứt thành hai khúc, ầm ầm thẳng xuống dưới nước trong lòng sông Phù Thủy.

Sự chết thảm của thiên phu trường và cầu to bị hủy diệt, giống như hai tảng đá to nặng nề cuối cùng đè ngà lạc đà. quân Hồi Hột đà tan rã. bọn họ bắt đầu quay đầu chạy trốn sang phía tây, quân Đường lúc này lập tức chuyển biến đội hình, cử giống như là chia cắt ra vậy, một nắm đấm sắt do một trăm người hợp lại, nhanh chóng chia cắt thành một đội năm người, truy đuổi về quân địch đang bò chạy, bọn họ không còn dùng đao chém mâu chọc nữa. mà là dùng nỏ tiễn xạ kích vào quân địch đang bò chạy sang hướng tây.

Mấy trăm kỵ binh Hồi Hột dưới sự truy kích của hơn một trăm binh sĩ quân Đường, sợ đến mức hồn phi phách tán, càng chạy càng ít, cuối cùng chi còn lại hơn trăm kỵ binh chạy khỏi được sự truy kích của quân Đường. quân Đường không đuổi theo nữa. mà là thu tập chiến mà. giết chết xử binh bị thương.

Một canh giờ sau, trời đông từ từ lật ngược bụng cá trắng. quân Đường thu tập chiến mã đều đồng loạt trờ về.

Phó tướng Kì Yến giục ngựa tiến lên. hướng Quý Thắng chắp tay thi lễ nói: “Quý tướng quân, các huynh đệ trận vong bảy người, bị thương hai mươi mốt người.”

Quý Thắng gật gật đầu.

“Nhưng huynh đệ từ trận an táng ngay tại chỗ trước!”

Ngừng một chút, hắn lại hòi: “Đã thu tập được bao nhiêu chiến mã?”

“Hồi bẩm tướng quân, đà thu tập được một ngàn hai trăm con chiến mà, còn lại đều là bị thương hoặc là chết rồi, không thể dùng nữa, nhung mà liệu do người Hồi Hột mang tới chi có thể duy trì ba ngày.”

Một ngàn hai trăm con chiến mã có thể giúp đỡ rất nhiều cho dân chạy nạn, về phần cỏ khô thì thật sự không cẩn lo lắng, phía đông mấy chục dặm xa có cánh đồng cỏ rộng lớn.

Quý Thắng trầm tư một chút, lại nói: “Kêu các huynh đệ động tác nhanh nhẹn một chút, cố gắng cắt nhiều thịt ngựa một chút mang đi!

Ngoài ra, ngươi dẫn mọi người về đi, ta và ba mươi huynh đệ ở lại.”

Tướng quân, người không đi sao?”

Quý Thắng lắc đầu.

“Ta không yên tâm lắm, vừa rồi ta bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, người Hồi Hột ở trên thảo nguyên qua sông bằng cách nào?

Ta cảm thấy ta có thể đã bò sót cái gì rồi, ngươi lập tức dẫn các huynh đệ đi trước.”

Rất nhanh, các kỵ binh đà cắt lấy không ít thịt ngựa, xua đuổi hơn một ngàn chiến mã hướng đông mà đi, đoạn cầu gãy của cầu gỗ lớn liền chi đề lại Quý Thắng và ba mươi viên xích hầu quân Đường.

Cho dù bọn họ đã tiêu diệt hai ngàn kỵ binh của Hồi Hột. nhung Quý Thắng một chút cao hửng cũng không có, hắn có một cảm giác bất ôn, hai tên binh Lính mà hắn phái đi nổ cầu hẳn là đà tới chỗ chiếc cầu nhỏ thử nhất rồi, bên kia cách nơi này chi có ba mươi dặm xa, nhưng thật lâu cũng không có nghe thấy tiếng nố mạnh, hai tên thủ hạ đà xảy ra vắn đề gì rồi sao?

Đúng lúc này, mặt đất bắt đầu hơi rung chuyển, Quý Thắng và thủ hạ của hắn đều lui về phía sau, bọn họ đồng thời hướng bờ sông bên kia nhìn lại, bọn họ là nhưng xích hầu kinh nghiệm phong phú, đều biết rằng. sự rung chuyển này là lúc kỵ binh quy mô lớn sắp tới mới có.

Quà nhiêu, trên đường chân trời hơi tỏ, một làn hắc tuyến đã xuất hiện, cùng với sự tung bay của bụi đường, nét mặt của Quỷ Thắng có chút biến đổi, đây là một vạn tám nghìn kỵ binh chủ lực đã tới, hắn nhìn nhìn vào tàn tích của chiếc cầu gỗ to, trong lòng trờ nên vô cùng lo âu.

Đội kỵ binh của Sử Tư Minh càng ngày càng gần. bắt đầu thả chậm tốc độ, mặt đất cũng không còn rung chuyên nữa. nhung đội kỵ binh đã bắt đầu dàn trải ra. nhìn mà không hết được tầm mắt, khí thế này làm cho con sông Phù Thủy cỏn con cũng trờ nên chăng đáng là gì cả.

Quý Thắng bồng nhiên nhìn thấy một chiếc mũ hoàng la, phía sau trên chiếc đại kỳ viền vàng có thêu một chừ ‘Sử' to như cái đấu, thì ra là Sử Tư Minh đích thân dẫn quân tiến tới rồi.

Nhung Quý Thắng không lâu lại nhìn thấy một việc khác khiến hắn tuyệt vọng.

đối phương sau khi phát hiện cầu gỗ bị tháo dở đi, gần nghìn người lập tức bắt đầu chặt đốn cây cối, rất nhanh bọn họ đã chặt đổ mấy chục cây to, đem hai lớp cây cột chặt lại, hình thành nên một chiếc bè chắc chắn, Quý Thắng đột nhiên đã hiểu ra, đối phương đang chế tạo cầu nổi, dùng bè gỗ nối kết lại với nhau, rồi phù lên ván gỗ, chính là một tòa cầu nổi.

Quý Thắng hung hăng vỗ một cái vào ót của mình, hắn làm sao lại không nghĩ tới cơ chứ?

Mồ hôi chảy dài theo trán hắn thẳng xuống, sau lưng của hắn đều đã bị ướt đẫm bời mồ hôi, từ hôm qua đến bây giờ, mọi sự cố gắng mà hắn làm đều đã uổng phí cả rồi.

Đối phương căn bản là không cẩn thiết phải đi đường vỏng, trực tiếp có thể bắt cầu nổi qua sông, Quỷ Thắng có chút tuyệt vọng rồi, sáu vạn dân chạy nạn rất nhanh sẽ toàn bộ trờ thành con dê béo bờ cho bọn người Hồi Hột.

Tốc độ của người Hồi Hột vô cùng nhanh, bọn họ đã cột xong mười chiếc bè gỗ, bắt đầu dùng xích sắt kết nối chúng lại, Sử Tư Minh dưới đại kỳ có chút đắc ỷ cười lên, nhưng tên kỵ binh quân Đường này suy nghi quá ngây thơ rồi, phá cầu rồi là có thê ngăn chặn đường đi của hắn ư. con sông nhỏ như vậy, bọn hắn một canh giờ bèn có thể xây lên một tòa cầu nôi rồi.

Nhung ngay lúc này, một viên quan quân Hồi Hột chi vào phía tây kêu to: “Đại soái, ngài xem!”

Sử Tư Minh giơ tay giữa trán hướng phía tây nhìn đi, sắc mặt hắn nhất thời đại biến…

Quý Thắng cũng phát hiện dị biến, phía tây cũng xuất hiện một chi quân đội đông nghìn nghịt, không bờ không bến, quân đội nhanh chóng tới gần hướng bên này, Quỷ Thắng giống như từ hầm băng lại rơi vào trong hố lửa, hắn đà đoán được, đây chi có thể là quân đội của Điền Thừa Tự thôi.

Khóe miệng của hắn hiện lên một tia cười khổ, thì ra không chi Sử Tư Minh sẽ không buông tha cho bọn hắn, cả Điền Thừa Tự cũng không muốn buông tha bọn hắn, bọn hắn quả thật nghĩ quá đơn giản rồi. sáu vạn dân chạy nạn làm sao có thể dễ dàng chạy thoát được chứ?

Chí thấy một đội kỵ binh phóng tới như bay, đội chính ky binh phóng bay tới lại có hai viên xích hầu mà hắn đà phái ra, Quý Thắng ngần cả người, đây… là chuyện gì đà xảy ra?

Ch thấy đội kỵ binh bay thẳng tới trước mặt bọn hắn, một lão tướng đầu đội kim khôi từ trong đội ngũ đi ra, hắn vuốt râu khẽ mỉm cười: “Ngươi chính là Quý tướng quân phái không?”

“Ngươi là…”

‘‘Lão phu Điền Thừa Tự!”

Điền Thừa Tự đột nhiên xuất hiện, làm cho thù hạ của Quý Thắng đồng loạt giơ nỏ tiến lên, “Không được động thủ!”

Quỷ Thắng ngăn cản bọn họ, hắn vừa chắp tay nói: “Điền soái tới đây, có gì chi

bào?”

Điền Thừa Tự ha hả nở nụ cười, “Quỷ tướng quân không cẩn lo lắng, ta là phụng Triệu vương chi mệnh, tiến đến tiếp ứng các ngươi.”

Sự đi tới của đại quân Điền Thừa Tự đã xoay chuyển đi tình thế vạn phần nguy ngập, Sử Tư Minh cuối cùng không dám qua sông, sau khi giằng co được nửa ngày, đại quân đà triệt hồi về ư Châu, còn Quý Thắng cuối cùng đã cự tuyệt lời mời Điền Thừa Tự mời họ đi Ngụỵ Châu, Điền Thừa Tự cũng không miễn cường. phái binh hộ tống dân chạy nạn đi về phía đông, hai ngày sau. bốn trăm chiếc thuyền lớn tiếp ứng dân chạy nạn đã đi vào Phù Thủy, thành công tiếp ứng được sáu vạn dân chạy nạn, thuyền lớn đã phản hồi về Dương Châu

Nhưng Quỷ Thắng và các huynh đệ của hắn lại không có lên thuyền, bọn họ vượt qua Phù Thủy, tiếp tục hướng phía đông bắc mà đi, dấn thân vào một trận chiến dịch thanh thế to lớn khác.

Sau khi Dịch Châu binh bại, An Lộc Sơn bất đắc dĩ đành phải bỏ u Châu, dẫn bảy vạn tàn quân lui về Lư Long tiết độ sờ tại. trước mắt Hà Bắc mà hắn không chế chi còn lại Bình Châu và Doanh Châu mà thôi, còn Kế Châu lại trờ thành vùng đất trung lập giữa hắn và Sử Tư Minh, song phương đều không có trú quân.

Mất ư Châu là đả kích trầm trọng đối với An Lộc Sơn, nộ cực công tâm, hai mắt hắn cuối cùng đã mù, cái gì cũng không còn nhìn thấy, từ đấy sống trong thế giới u tối.

Đại doanh mới của An Lộc Sơn là huyện Liều Thành Doanh Châu, cũng chính là Triều Dương Liêu Ninh ngày ngy, đó là nơi đại doanh Doanh Châu sờ tại. bảy vạn đại quân cuối cùng của An Lộc Sơn được toàn bộ đóng trại tại đây.

Có điều An Lộc Sơn cũng phần nào thấy an bài.

Bình Châu và Doanh Châu dân số đông đúc, cũng có chút tiền lương. và còn tiền lương hắn mang từ ư Châu đến đây, cộng thêm chi viện của Khiết Đơn và Hề, hắn không nhưng có thê bảo đảm được quân lương của bảy vạn đại quân, mà còn có chút dư dà để hắn lại có đủ tự tin trùng chấn giang sơn.

Trong phòng, An Lộc Sơn đang nhắm tịt mắt, tựa cái thân béo tròn của mình vào

trên chiếc ghế tre rộng lớn. mạc liêu Trương Thông Nho đang đọc tình báo ư Châu mới nhất mà thám tứ gửi từ u Châu về.

"Sau khi Sử Tư Minh vào ư Châu đã tăng thuế lên gấp rưỡi, lại trưng thu thuế đầu người, thuế phòng ốc, thuế rượu, thuế trà, các cửa tiệm u Châu tiêu điều, mười nhà chi có một nhà mờ, lương thực trong dân gian cũng bị vơ sạch, phân phát lương khẩu theo thuế đầu người, mỗi ngày chi đủ lót bụng, trong dân chúng đà có nhiều vụ bị chết đói…"

"Không phải đọc nữa!"

An Lộc Sơn khoát khoát tay, hắn thờ dài một tiếng nói.

"Đã nói tên này lòng lang dạ sói, hôm nay được gặp quả thật danh bất hư truyền, nếu biết sớm có ngày hôm ngy, năm xưa ta đà nên một nhát đao đưa hắn về chầu trời."

"Thiếu soái đã trờ về!"

Binh sĩ bên ngoài cao giọng bầm báo.

Chi nghe tiếng bước chân vang lên, An Khánh Tự bước nhanh từ ngoài cửa đi vào, hắn có phần hồ hời phấn khởi, tâm trạng có vè khá khẩm.

"Phụ thân, lẩn luyện binh này hiệu quả rất tốt!"

An Khánh Tự do chịu sự ùy thác của An Lộc Sơn. chiêu mộ và tập huấn tân binh tại hai châu Bình.

Doanh.

Do An Lộc Sơn lúc rời u Châu đà mang theo lượng lớn tiền lương, có được đám bảo này, việc mộ binh của An Khánh Tự cũng rất thuận lợi, chi trong vỏng hai tháng ngắn ngủi đà chiêm mộ được ba vạn binh sĩ. cộng thêm ngày thưởng An Lộc Sơn cho thực thi phòng ngự đồn bảo tại Bình Lư tiết độ, các tráng đinh dân gian cũng được luyện võ, nên An Khánh Tự luyện binh rất ư thuận lợi.

An Khánh Tự phấn khởi nói: "Con luyện binh mới có một tháng, nhung hiệu quả cũng bằng luyện cả năm, đúng là khiến người ta bất ngờ!"

"Đó là vì mấy năm nay họ vẫn được huấn luyện tại dân đoàn."

Chương 689: Tâm Tư Riêng Biệt

An Lộc Sơn cũng không ngạc nhiên gi, đó đều trong dự liệu của hắn, lúc xưa hắn đã từng nói với An Khánh Tự, luyện binh cùng lắm chi cẩn hai tháng.

"Đội quân này đã có thể chính thức đi vào chiến đấu cHứa?"

Đây mới là điều An Lộc Sơn quan tâm nhất.

An Khánh Tự nghĩ nghĩ một lúc, bèn lắc đầu nói: "Tuy hiệu quà luyện binh không đến nỗi, nhưng tốt nhất nên luyện thêm một tháng nữa."

"Ngươi không phái luyện nữa đâu, Thông Nho, mang lá thư hồi sáng cho hắn đọc."

Trương Thông Nho vốn vẫn bị Cao Thượng bài xích, cộng thêm số hắn đúng là xui xèo, lẩn nào chấp hành nhiệm vụ quan trọng đều thất bại, thậm chí còn từng bị quân Đường bắt tại Trường An, nhung cuối cùng Lý Khánh An lại thả hắn ra, và đã giấu giếm lẩn bị bắt ấy của hắn.

Trương Thông Nho không đầu hàng Lý Khánh An, mà là cầu xin Lý Khánh An tha mạng, nếu chịu thà hắn quay về, hắn nhất định sẽ khử Cao Thượng giúp Lý Khánh An, chinh vì lý do này mà Lý Khánh An đã tha cho hắn.

Thù hận giữa Trương Thông Nho với Cao Thượng chi có thể dùng bốn chữ "khắc cốt ghi tâm" để diễn tà.

Lẩn này sau khi về u Châu hắn đã lợi dụng việc Cao Thượng bị bại tại Lộ Châu, không ngừng nói xấu với An Lộc Sơn, cuối cùng An Lộc Sơn cũng có phần bất măn Cao Thượng.

Lẩn này đại bại Dịch Châu, cũng do Cao Thượng không thể kiếm đủ số cỏ cung ứng, cuối cùng sức chiến đấu của kỵ binh đại giảm, Trương Thông Nho lại thừa cơ đổ thêm dầu vào lửa, để rồi sau cùng An Lộc Sơn quyết định không dùng Cao Thượng, điều Cao Thượng cho An Khánh Tự, còn Trương Thông Nho thì trở thành mạc liêu tâm phúc của mình.

Trương Thông Nho vội rút một lá thư ra, mặt đầy nụ cười a dua đưa cho An Khánh Tự, "Thiếu soái, mời đọc thư!"

An Khánh Tự không chút giấu giếm vè khinh ghét với Trương Thông Nho.

Hắn hừ mạnh một tiếng, một tay đoạt lấy thư.

Thư là do đại do trường Khiết Đơn Lý Hoài Tiết 2Ửi đến, tên Lý Hoài Tiết này chính là thù lĩnh Khiết Đơn năm Thiên Bảo thử năm cưới tỷ tỷ của Độc Cô Minh Nguyệt là Độc Cô Minh Tịnh.

Năm Thiên Báo thứ năm, Độc Cô Minh Tịnh được phong làm Tịnh Lạc công chúa, hòa thân aả cho Lý Hoài Tiết, nhưng chi vỏn vẹn nửa năm thì bị Lý Hoài Tiết giết chết.

Trương Thông Nho cũng biết An Khánh Tự hận hắn, trong mắt hắn cũng lộ rõ chút ít sát khí. nhung bề mật vẫn đầy nụ cười nịnh bợ tự lui xuống.

An Khánh Tự đọc thư xong, mày hắn chau lại một đống, trong thư Lý Hoài Tiết yêu cầu quân đội An Lộc Sơn phải đến Khiết Đơn tập kết. kỳ thực là muốn An Lộc Sơn phục tùng điều động của hắn.

Trong mối quan hệ với Khiết Đơn.

An Khánh Tự có ý kiến khác với cha mình.

"Phụ thân, lúc đầu không phải đã nói rõ rồi ư.

Yến.

Khiết Đơn.

Hề mạnh ai nấy đánh, đồng thời tiến công Bột Hài sao?

Thế sao giờ lại thay đôi, muốn chúng ta phải đến tập kết cùng Lý Hoài Tiết hắn, phụ thân, trong đây chắn chắn có vấn đề!"

Mắt An Lộc Sơn không nhìn thấy được sắc mặt của con trai, nhung hắn lại nghe ra sự bất màn của con minh, hắn có phần không vui, kéo dài giọng hòi An Khánh Tự: "Có vấn đề gì ư?"

"Phụ thân không lẽ không nhìn ra ư?

Lý Hoài Tiết rõ ràng là muốn nuốt chửng cả quân đội chúng ta, cái gọi là tam quân tập kết chẳng qua là muốn chúng ta giao quân đội cho hắn chi huy.

Phụ thân, chúng ta tuyệt không thể thật thà như thế!"

"Cái tên ngu xuẩn này, đội quân của chúng ta căn bản đều là người Khiết Đơn cùng người Hề, quân lương cũng bị họ nắm giữ, ngươi không nghe lời hắn sao sống?

Trong một đêm hắn có thể giải tán đội quân của chúng ta.

Đà đến nước này rồi, ngươi còn cho rằng ta có thể tiếp tục độc lập xưng Vương ư?

"

Có lẽ đã ý thức được lời lẽ minh quá nghiêm khắc, An Lộc Sơn lại dịu giọng lại nói: "Cha biết trong lòng con bất màn với Khiết Đơn, kỳ thực cha cũng bất măn, nhung đang vào lúc sa cơ, không thể không cúi đầu.

Đại trương phu có thể nhẫn nhục có thể vươn lên. chúng ta chi cẩn chuẩn bị đầy đủ giáp binh lương thảo thì có thể mặc kệ người Khiết Đơn.

Phen này chúng ta phải vơ quét một khoảng tại Bột Hài, rồi đến Tân La phát triển.

Sớm muộn một ngày chúng ta cũng sẽ diệt Khiết Đơn, đánh về Hà Bắc.

Lẩn này họp tác với người Khiết Đơn, cũng vẫn con làm chù tướng, dẫn bảy vạn quân bắc thượng, việc luyện binh cử giao cho lào tam là được!"

Lão tam chính là con trai thử ba của An Lộc Sơn - An Khánh Hòa.

An Khánh Tự không dám tranh luận tiếp với phụ thân, bèn gật gật đầu.

"Vậy hài nhi về thu thập binh mã trước đây!"

"Đi đi!

Lẩn này con làm chủ tướng.

An Thái Thanh làm phó tướng, ba ngày sau các con xuất phát."

An Khánh Tự vừa lui xuống.

Trương Thông Nho lui ở một bên lập tức đi lên nói: "Vương gia, vừa rồi lúc thiếu soái rời khỏi đại trướng, ty chức nhìn thấy sắc mặt hắn cực kỳ bất màn, ty chức lo rằng thiếu soái sẽ…"

"ừm, đà đến nước này ta cũng không còn cách nào khác, ta chi còn có thể tin tường con trai mình, dẫu sao thì họ cũng vẫn tốt hơn người ngoài chút ít!"

An Lộc Sơn thờ dài một tiếng, "Kỳ thực ta cũng lo lắng người Khiết Đơn và người Hề muốn nuốt chửng quân đội của ta, cho nên ta mới đề lào nhị xuất hắn chí ít sẽ không bị Lý Hoài Tiết mua chuộc.

Hắn dẫn bảy vạn quân cộng thêm ba vạn tân binh, như thế này ta cũng yên tâm chút ít.

Ngươi lui xuống đi!

Ta có phần mệt rồi."

Trương Thông Nho còn muốn khuyên giải thêm, nhung An Lộc Sơn đà bắt đầu ngáy phì phò, ngủ say lúc nào.

Bất đắc dĩ, Trương Thông Nho chi đành rủa thầm đồ con heo trong bụng rồi cáo lui.

Trong lòng An Khánh Tự lo lắng trùng trùng trờ lại doanh phòng tại thành ngoại.

Nơi đây là tân binh doanh, ba vạn đại quân mới chiêu mộ chính là được huấn luyện tại đây.

An Khánh Tự vừa đi vào đại trướng của minh thì Cao Thượng cũng từ ngoài doanh đi vào.

"Thiếu soái, tình hình thế nào rồi?"

An Khánh Tự thờ dài.

"Bị tiên sinh nói trúng hết, Khiết Đơn quả nhiên muốn chúng ta dẫn quân bắc thượng tập kết. dà tâm lang sói của Khiết Đơn, muốn nuốt chửng cả chúng ta!"

Từ sau chiến dịch Lộ Châu, Cao Thượng rất được An Khánh Tự tin tường, cộng thêm An Lộc Sơn đã không còn tin tường hắn, nên hắn bèn rời khỏi An Lộc Sơn. toàn tâm toàn ý phò tá An Khánh Tự.

So với An Lộc Sơn, An Khánh Tự chất phát nhân từ hơn, cũng không cay độc tàn bạo như An Lộc Sơn, và quan trọng hơn cả An Khánh Tự nghe lời hắn răm rắp, điểm này khiến Cao Thượng rất lấy làm tự hào.

Để An Khánh Tự chù động xin đi luyện tân binh là chù ỷ của Cao Thượng.

Cao Thượng đã sớm nhìn ra sự khống chế của Khiết Đơn với An Lộc Sơn. không nhưng người Khiết Đơn đám nhiệm tướng lĩnh chủ chốt, cả các khâu quan trọng như vật tư. lương thảo đều bị người Khiết Đơn khống chế.

Dưới tình hình này, nắm trong tay một đội quân của bản thân mới là lẽ sống.

Cao Thượng trầm ngâm một lát lại hỏi: "Vậy thái độ của vương gia thế nào?"

"Phụ vương nói chúng ta không thể đắc tội người Khiết Đơn, nếu đối phương yêu cầu tập kết quân đội thì chúng ta cũng chi có nước đi mà thôi.

Phụ Vương muốn ta dẫn binh đến đó.

Tiên sinh, ngươi nói ta nên làm sao đây?"

"Thiếu soái, ta cũng vẫn câu nói cũ thôi, phải nắm chắc quân quyền của mình.

Tuy vương gia đà giao bảy vạn đại quân cho ngươi, nhưng ngươi có từng nghĩ, đội quân này ngươi căn bản không khống chế được, bảy tướng quân dẫn binh năm người là người Khiết Đơn. hai người là người Hề, cả bản thân vương gia cũng không cách nào khống chế được quân đội, thiếu soái đi thì có ích lợi gì chứ?

Hay hãy nghe một lời của ta, chúng ta dẫn tân binh đến Bình Châu.

Khố phòng tại Bình Châu còn có tiền lương khá

An Khánh Tự gật gật đầu, hắn đương định nhận lời thì có người bẩm báo, An Thái Thanh đến.

An Thái Thanh là một trong số các bại tướng tại Lộ Châu, sau khi hắn binh bại Tạng Vu sơn, cuối cùng cục thế bình ổn lại mới dẫn mấy binh sĩ cuối cùng trốn ra khỏi Hà Đông, trờ về u Châu.

Nhung khổ nỗi lúc này u Châu đã bị Sử Tư Minh chiếm, người thê tử trẻ tuổi xinh đẹp của hắn nghe nói còn bị Sử Tư Minh chiếm đoạt.

An Thái Thanh trong lòng bi phẫn vô cùng, hắn ngày ngày khẩn cầu An Lộc Sơn giết về u Châu, đoạt lại thê tử của mình, nhung An Lộc Sơn chi an ủi hắn chứ hoàn toàn không có ý tiến công u Châu, lệnh hắn và An Khánh Tự đi luyện tân binh.

Việc này khiến An Thái Thanh thất vọng vạn phần.

Hôm nay hắn nghe nói An Lộc Sơn muốn bổ nhiệm hắn làm phó tướng, đi theo An Khánh Tự bắc chinh, hắn đột nhiên thấy không ổn, nên vội đến tim An Khánh Tự.

An Thái Thanh bước nhanh vào đại trướng, khom người thi lễ nói: "Thiếu soái, tinh hình không hay rồi!"

An Khánh Tự nhìn nhìn hắn, "Tình hình thế nào mà không hay?"

"Ty chức vừa mới nghe nói, đại soái đã hạ lệnh tam thiếu soái đến tiếp quản tân binh doanh, Trương Trí Trung làm phó tướng tân binh doanh, đây rõ ràng là muốn đoạt quân quyền của thiếu soái, ty chức khẩn xin thiếu soái lập tức hạ lệnh, để quân đội tân binh doanh rời khỏi Doanh Châu, đi đến Bình Châu tập huấn."

An Khánh Tự quay đầu nhìn nhìn Cao Thượng, thấy Cao Thượng cũng gật gật đầu, ý nói là An Thái Thanh có thể tin tường, An Khánh Tự mới cười hà hà nói: "An tướng quân và ta đúng là tư tường lớn gặp nhau, ta cũng đương định rút quân nam hạ, giờ An tướng quân cũng không ý kiến gì vậy chúng ta không thể chậm trễ nữa, phái lập tức rút quân nam hạ thôi."

An Thái Thanh đại hi, khom người nói: "Tuân lệnh!"

Nửa canh giờ sau, An Khánh Tự dẫn ba vạn binh sĩ của tân binh doanh từ biệt không lời cáo từ, rời khỏi Doanh Châu đi đến Binh Châu.

Lúc lâm hành hắn có đề lại lá thư cho An Lộc Sơn, tó ý hắn muốn tiếp tục huấn luyện tân binh, không nguyện ý bấc thượng.

An Lộc Sơn nổi giận đủng đủng, nhưng cũng không làm gì được, chi đành đổi lệnh An Khánh Hòa và Trương Trí Trung dẫn bảy vạn đại quân bắc thượng.

Khiết Đơn của Đường triều được trong Đại Đường được gọi là Tùng Mạc đô đốc phủ, diện tích bao gồm cà vùng phía đông Xích Phong cho đến Khoa Nhĩ Thâm, chiếm lĩnh thào nguyên phì nhiêu nhất.

Đại do trường Khiết Đơn đồng thời cũng là đô đốc Tùng Mạc, có mấy mươi vạn dân khâu, toàn dân đều là binh, đới giáp sĩ hơn mười vạn.

Từ thời đại của Võ Tắc Thiên trờ đi đã nhiều lẩn giao chiến Đại Đường, lúc lành lúc hòa.

Vào cuối những năm Khai Nguyên, quân Đường đại bại Khiết Đơn, bất cóc vô số thần dân Khiết Đơn, đưa họ di dởi về vùng Phạm Dương u Châu, hỗn cư cùng người Hán.

Hiện nay rất nhiều người Khiết Đơn trong quân của An Lộc Sơn chính là những người Khiết Đơn đã di cư đó cùng hậu duệ của họ.

Khiết Đơn vào hậu kỳ của thời Khai Nguyên bị thám bại Đại Đường mà đầu hàng, thù lĩnh Lý Hoài Tiết được phong là Sùng Thuận vương, và con gái nhà họ Độc Cô cũng được phong làm công chúa đề gà hắn làm vợ, nhung không lâu sau người Khiết Đơn cùng người Hề lại làm phản, giết công chúa Đại Đường tế cờ, và Phạm Dương tiết độ sứ An Lộc Sơn tiến hành trận chiến giằng co trường kỳ.

Chớp cái mười mấy năm qua đi, Khiết Đơn đã hoàn toàn khôi phục nguyên khí, Lý Hoài Tiết thấy Đại Đường đang suy yếu, nội bộ chia rẽ, bèn nổi lên ý nghĩa muốn chinh phục giang sơn Đại Đường.

Hắn không ngừng thông qua việc gia tăng viện binh

cùng hỗ trợ lương thực, dẩn dẩn khống chế An Lộc Sơn lại.

Lúc này Hán binh trong hàng ngũ Yến quân đà dẩn dẩn biến mất, về cơ bản mà nói thì đây là một đội quân Hồ với người Khiết Đơn, người Hề. người Đột Quyết, trong đó nhiều nhất là người Khiết Đơn. quân quan từ trung lang tướng trờ lên bảy phần là người Khiết Đơn, An Lộc Sơn trên thực tế đã trờ thành con Rối trong tay người Khiết Đơn.

Lý Hoài Tiết tuy cũng có lòng nam hạ tranh đoạt Đại Đường. nhung bản thân hắn do quá độ chi viện cho An Lộc Sơn, cũng thực lực đại tổn hao, cộng thêm hắn sợ đại quân nam hạ, người Bột Hải sẽ thừa cơ đến đoạt đi căn cứ của hắn.

Vì thế suy xuôi nghĩ ngược, cuối cùng Lý Hoài Tiết quyết định hiệp lực cùng người Hề và An Lộc Sơn, ba bên cùng đoạt Bột Hải, sau đó mới nghĩ đến việc nam hạ Trung Nguyên.

Cuối tháng tám đường là mùa vụ thu đến ngựa tốt. bên bờ sông Nhiêu Lạc, các túp lều cử nối tiếp nhau chi chít trải dài đến mười mấy dặm.

Bảy vạn dũng sĩ Khiết Đơn và ba mươi vạn gia quyến phụ mẫu vợ con của họ đều cùng tụ tập lại nơi này.

Noi đây đà tụ tập gần bảy phần người Khiết Đơn. và còn có gần trăm vạn đầu gia súc trâu dê.

Tiếng tù và trầm trầm vang vọng cả khu bờ sông Nhiêu Lạc, chiến ngựa băng băng như sấm rầm cuốn qua thảo nguyên, hàng vạn ky sĩ từ bốn phương tám hướng ập đến.

Chính giữa là nơi các kỵ sĩ tập trung là một đại trướng được dệt bằng da cừu, có mái lều màu hoàng kim. và được dùng sợ kim chi vàng bạc thêu dệt ở giữa, trông rất có khi thế của vương giả phú quý, đó chính là vương trướng của Lý Hoài Tiết, là nha trướng lâm thời của Khiết Đơn.

Khiết Đơn là dân tộc du mục, toàn dân đều là binh.

Lý Hoài Tiết vốn dĩ có giáp binh hơn mười vạn, nhung sau khi ủng hộ An Lộc Sơn đà mất đi một nữa. chi còn lại quân đội bảy vạn người, chi dựa vào bảy vạn quân đội đi tấn công Bột Hải thì cũng đà có phần gian truân, huống chi là Bột Hải đã tổ chức liên quân cùng Tân La. nghe nói là có mười lăm vạn đại quân.

Lý Hoài Tiết biết hắn chi có liên hợp cùng An Lộc Sơn và người Hề. dựa vào sức chiến đấu của kỵ binh Khiết Đơn cùng trang bị Yến quân của An Lộc Sơn, họ tuyệt đối nắm chắc phần thắng khi đối phó quân liên minh Bột Hải -

Tân La.

Huống chi Lý Hoài Tiết còn có dự định khác, nếu chủ lực của An Lộc Sơn đã lấy người Khiết Đơn làm chủ, vậy sao hắn không thừa cơ quy nạp hết tất cả vào sở Hữu của minh?

Bảy vạn quân đội trang bị tiên tiến, đó chẳng khác gì miếng mồi ngon béo bờ trước mắt.

Lý Hoài Tiết năm nay mới hơn năm mươi, dáng hắn rất cao to, lại cộng thêm tướng mạo cực kỳ hung dữ.

Năm xưa hắn giết chết Độc Cô Minh Tịnh đến nay vẫn là việc hắn lấy làm kiêu ngạo nhất.

Giết chết công chúa Đại Đường cũng có nghĩa là triệt để rạng nứt với Đại Đường, năm xưa giết chết Độc Cô Minh Tịnh là vì nàng không phải công chúa Lý thị thật sự, mà chẳng qua là nữ nhân ngoại thích, nên hắn cho rằng Lý Long Cơ đang thẳngg nhục mình.

Nhung năm ngoái hắn lại nhận được một tin khác, vương phi của Lý Khánh An chính là muội muội của công chúa Đại Đường mà hắn giết chết, khiến hắn giật nảy mình, cũng chính vì nguyên cớ này mà hắn bỗng ý thức được Lý Khánh An chắc chắn sẽ không tha cho minh, quyết tâm phàn lại Đại Đường lại càng bừng phát mănh liệt trong lòng hắn.

Nghe tiếng từ và.

Lý Hoài Tiết bước nhanh ra khỏi đại trướng.

Hắn nhìn thấy một đội kỵ binh đang từ từ phóng đến ở xa.

Trên đồng bằng thảo nguyên xa xa, đội kỵ binh rồng rắn kéo dài ít nhất được bảy tám dặm trông tựa đầu địa long dũng mành.

Đây là đội ngũ của người Hề đà đến, cũng giống người Hồi Hột, người Khiết Đơn và người Hề đều tôn sùng loài sói, lấy đầu sói làm quân kỳ.

”Đi xem thử!”

Lý Hoài Tiết trờ người lên ngựa, dẫn theo hơn vạn tên kỵ binh chạy lên đón đầu kỵ binh người Hề.

Đây là một đội quân của người Hề được tổ thành từ ba vạn kỵ binh, đứng đầu chính là đại từ trường người Hề - Hoài Tín vương Lý Diên Sủng.

Vào năm Thiên Báo thứ năm. hắn cũng giống Lý Hoài Tiết, đà cưới công chúa Di Phương của Đại Đường, chẳng bao lâu sau hắn bèn phát hiện người được gả cho hắn không phải là công chúa Đại Đường đích thực, mà là con gái của ngoại thích Dương gia, mạo danh công chúa gả

cho hắn.

Trong lúc giận dữ, hắn đà giết chết Di Phương công chúa, và tạo phản cùng lúc với Lý Hoài Tiết.

Địa bàn mà người Hề chiếm cử là Nhiêu Lạc đô đốc phủ, thậm chí diện tích còn vượt hơn cả người Khiết Đơn, nhung có điều dân khẩu lại không bằng, khiến họ vẫn mài chi làm kè lệ thuộc của Khiết Đơn mà thôi.

Đó là một nỗi đau lớn với người Hề.

Năm xưa đà thỏa thuận xuất binh cùng An Lộc Sơn chính là họ muốn có toàn bộ nữ nhân của Lạc Dương, dù cho họ cũng có cướp được một số nữ nhân, nhung số lượng lại thua xa nhu cầu của họ, ngược lại cái giá người Hề phải trả lại là thương vong của mấy vạn người.

Nhất là trận chiến Lộ Cháu, người Hề bị giết gần ba vạn người, khiến Lý Diên Sủng cực kỳ bất màn An Lộc Sơn.

Tiến công Bột Hải lẩn này Lý Diên Sủng đã thỏa thuận trước với Lý Hoài Tiết, song phương sẽ người ba kè bảy, còn phần An Lộc Sơn thì hai người họ đều không nhắc đến, ai cũng hiểu rõ, An Lộc Sơn vốn dĩ đã là con mồi của Lý Hoài Tiết.

Lý Hoài Tiết đi lên nghênh đón, hắn trờ người xuống ngựa cười to: "Ta còn ngờ đại từ trường sẽ đến trễ vài hôm. không ngờ lại đến nhanh thế, thật đúng là người giữ chừ tín!"

Lý Diên Sủng cũng cười nói, "Muốn được phân chia đất đai và tài sản của người Túc Mạt, ta đã mấy hôm không ngon giấc, không nôn sao được?"

Thủ lĩnh hai bên ôm chằm nhau cười ha hả. họ nhiệt tình tay bắt mặt mừng cùng đi về phía đại trướng. sau khi vào trướng, vừa ngồi xuống Lý Diên Sủng đã hỏi: "Không biết An Lộc Sơn có tin tức gì cHứa?

Quân đội của hắn chắc cũng đà đến nơi rồi chứ?"

"Sắp rồi. tối qua ta nhận được tin, quân đội của họ đà vào Khiết Đơn, ngày mai chắc chắn sẽ đến nơi."

"ồ?

Ai sẽ là thống soái, An Khánh Tự ư?"

"Không!

Không phải hắn, là con trai thử ba của An Lộc Sơn, An Khánh Hòa, còn phó tướng là Trương Trung Trí."

"Ha ha!

Một tên tiều tứ hi mũi cHứa sạch, đúng là con mồi béo bờ tự đến nạp mạng."

Lý Diên Sủng chẳng coi An Khánh Hòa ra gì, hắn lại cười hỏi: "Vậy đại vương dự định sẽ đối phó họ ra sao, vừa đến là sẽ ra tay ngay ư?"

Lý Hoài Tiết nheo mắt lại: "Lào đệ chắc biết tính ta cái gì cũng từ từ, ta luôn thích đê dành món ngon nhất vào lúc sau CÙNG.

Bây giờ họ nhất định đang cánh giác với ta.

đợi khi cảnh giác bị lõng lèo, ta sẽ ra tay cắt tiết con cừu non An Khánh Hòa này!"

Lý Hoài Tiết dùng tay ra thế đao chặt xuống, rồi ngưỡng mặt lên trời cười phá lên.

Ngày mồng một tháng chín năm thử hai Khánh Bình, An Khánh Hòa dẫn bảy vạn Yến quân đến bờ sông Nhiêu Lạc tập hợp cùng Khiết Đơn và người Hề.

Tiếp liền sau đó, tam quân cử hành nghi thức hội minh, tiến cử Lý Hoài Tiết làm chủ soái liên hợp tam quân.

Lý Diên Sủng và An Khánh Hòa lẩn lượt là phó soái tả Hữu.

Sau lễ giết dê tế cờ, mười bảy vạn liên quân tam phương cùng ập về phía Bột Hài quốc.

Hai ngày sau. liên minh tam quân đà ập vào đến Phò Dư phủ của Bột Hải quốc, trận chiến dịch Bột Hải vén màn từ đây.

Cùng lúc đó, đội thuyền chờ đầy mười vạn đại quân quân Đường đang hiên ngang đi dọc Tây Hải Tân La bắc thượng, chuẩn bị lên bờ tại thành Bình Dường của An Đông đô hộ phủ.

(*Thuyết minh tác giả: công chú Tịnh Lạc thực tế là con gái của phò mà đô úy Độc Cô Minh và công chúa Tín Thành, là cháu ngoại của Lý Long Cơ, truyện này không viết theo đúng sự thực lịch sử, tác giả cũng xin nói rõ tại đây.)

Chương 690: Đổ Bộ Bột Hải

Bên bờ sông Mạt Giang, tiếng thét giết rung trời, máu cHãy thành sông, trên thào nguyên mênh mông vô bờ đó thi thê đầy rẫy, nửa cây trường thương cắm trên mật đất, những cung tiễn gẫy nát và những phần thi thể bị đứt đan xen nhau, cờ chiến tà tơi trong gió, một trận chiến thám thiết đã dẩn dẩn tói hồi kết thúc.

Khiết Đan, Hề, Yến ba bên mười bày vạn liên quân thế như chè tre, sau khi bọn họ máu rửa Phù Dư phủ rồi lại quay đầu sang hướng nam, giết vào Trường Lĩnh phủ, đồng thời ở Hà Châu một trận chiến đánh tan hai vạn quân trấn thủ của Bột Hái quốc, đại quân lập tức vượt qua sông Mạt Giang, binh chi Trung Kinh Hiển Đức phủ giàu có của Bột Hài quốc.

Mục tiêu của liên quân Khiết Đan là công hãm Thượng Kinh Long Tuyền phù, đó là vị trí đô thành của Bột Hài quốc, chiếm được Long Tuyền phủ, cũng chăng khác nào là chiếm được toàn bộ Bột Hài quốc.

Long Tuyền phủ nằm ở đông bắc bộ của Hiển Đức phủ, phía tây có núi Thiên Môn Lĩnh, đông có núi Trường Bạch Sơn, ở trong một bồn địa dài và hẹp, nếu muốn đoạt được Long Tuyền phú, thi đầu tiên nhất định phải phá được Hiển Đức phủ, Hiển Đức phủ cũng trờ thành lá chắn cuối cùng của Thượng Kinh Long Tuyền phủ.

Lúc này Tân La đã phái ra bảy vạn đại quân nhập cành Bột Hài quốc, cùng Bột Hài quốc thành lập liên quân, trong đó mười vạn liên quân bố trí ở tuyến một - sông Mạt Giang, còn liên quân Khiết Đan binh chia làm hai đường, sau khi miễn cưỡng vượt qua sông Mạt Giang, song phương ở bên bờ sông Mạt Giang đã bùng nổ cuộc chiến đấu kịch liệt.

Liên quân Bột Hải Tân La gặp phải sự giáp công hai bên trái phải của liên quân Khiết Đan, song phương chiến đấu kịch liệt qua ba ngày ba đêm, liên quân Bột Hài Tân La cuối cùng không chống đỡ nổi, đã xuất hiện bại tướng.

Lúc này, đại tù trường Khiết Đan đại tướng Lý Hoài Tiết múa chiến đao, hạ đạt mệnh lệnh tiến công cuối cùng: “Hãy giết hết toàn bộ quân địch, không chửa một ai cả!”

Liên quân Khiêt Đan tựa như bây lang sói nhăm hướng Quân Bột Hải phát động cuộc công kích toàn diện, dưới sự công kích mành liệt của cung mạnh nỏ cứng cùng với sự hùng mạnh của kỵ binh quân Yến, liên quân Bột Hải chết và bị thương rất nặng nề, cuối cùng chống đờ hết nổi mà tan rà, liên quân Bột Hái Tân La tháo chạy khắp núi đồi, tính lang sói của Khiết Đan và người Hề lúc này đã biếu lộ ra một cách vô cùng rõ nét nhất, bọn họ giết người như rạ, bất luận là kỵ binh hay là thương binh, cũng đều cắt đứt đầu người ra treo ở bên hông, người nào người nấy với bộ mặt dữ tợn. giống hệt như ma quỷ từ địa ngục đi ra.

Trận chiến này mười vạn liên quân Bột Hái bị chém giết hơn bảy vạn người, thi hài chồng chất, máu nhuộm đò mặt đất.

Cuối cùng chi có hơn hai vạn hậu quân trốn vào Hiển Châu thành.

Chù tướng liên quân Bột Hải tả võ vệ Đại tướng quân Đại úc Tiến cũng không may bỏ minh.

Liên quân Khiết Đan lập tức bao vây Hiển Châu thành, bắt đầu ngày đêm ra sức công thành.

Cùng lúc đó, Lý Hoài Tiết lại phái đại tướng Khiết Đan A cốt dẫn ba vạn quân Khiết Đan nam xuống Tân La. với ý đồ thừa dịp quân đội Tân La lên phía bắc, trong nước không còn binh lực.

định một đòn tiêu diệt Tân La quốc.

Thượng Kinh Long Tuyền phù, tin tức Hiển Châu thảm bại đã truyền tới đô thành, trong và ngoài đô thành một mảnh hỗn loạn, dân chúng ở các châu huyện của Long Tuyền phủ kéo đồ dẫn người, hốt hoảng mà trốn vào trong đô thành, còn nhưng đại quan quý nhân bên trong thành thì lại ngồi xe ngựa hoảng sợ trốn sang phía bắc, đô thành đà hoàn toàn mất đi trật tự, khắp nơi trên nhưng đường lớn hèm nhỏ bên trong thành chỗ nào cũng có thể thấy được dân chúng mang theo bao lớn bao nhỏ chuẩn bị chạy nạn.

Bên trong Long Tuyền phủ chi còn lại hai vạn quân đóng trú, mà toàn bộ Bột Hải quốc cũng chi còn lại cHứa đến năm vạn quân, quốc gia nguy ngập trong tích tắc.

Bên trong hoàng cung, Bột Hải vương Đại Khâm Mậu một mình ngồi ở trong phòng. ngơ ngác mà nhìn vào tấm bản đồ Bột Hài treo trên phía tường đối diện, giờ

phút này, bàn đồ trong mắt hắn đã trờ nên máu tươi đầm đìa, hắn phàng phất nhìn thấy được sự diệt vong của toàn bộ quốc gia, thấy được các con dân của hắn đang chịu sự giết hại và cưỡng dâm tàn khốc.

Mạt Giang binh bại, hắn bèn hiểu rất rõ vận mệnh của Bột Hài quốc rồi, không có sự may mắn gì cả, trước khi mùa đông đến, quốc gia của hắn sắp sửa diệt vong, bọn họ chi có hai con đường có thể đi, hoặc là toàn bộ bị người Khiết Đan giết sạch, hoặc là đầu hàng, từ thế hệ này đến thế hệ khác phái chịu sự nô dịch của người Khiết Đan, không có con đường thứ ba.

Mà hắn Đại Khâm Mậu, đầu người của hắn sẽ trݠthành sẽ trờ thành chậu đại tiểu tiện của Lý Hoài Tiết, Lý Hoài Tiết thích dùng đầu người của thủ lĩnh kè địch để làm chậu đại tiểu tiện, thích đem con gái quý tộc tặng cho nô lệ ti tiện nhất làm vợ, với một loại phương thức si nhục nhất để chấm dứt cuộc đời của các nàng.

Ánh mắt của Đại Khâm Mậu nhìn xuống cây kiếm bằng vàng đặt ở trên bàn, nếu Bột Hài bị diệt vong, hắn sẽ không chút do dự mà đem thanh kiếm này đâm vào trái tim của minh, thà làm ngọc nát, tuyệt không làm ngói lành.

“Bệ hạ, các vương từ tới rồi!”

Ngoài cửa thị vệ cao giọng bẩm báo.

“Hãy để cho bọn họ tiến vào!”

Đại Khâm Mậu thờ dài một tiếng, hắn tuy rằng quyết tâm hi sinh cho tổ quốc, nhưng hắn vẫn muốn để cho những đứa con của mình có thể sống sót.

Lát sau, ba đứa con trai của Đại Khâm Mậu đi đến, thế tử Đại Hoành Lâm, con trai thứ hai Đại Trinh Oát và con trai thứ ba Đại Anh Tuấn, ba đứa con trai cùng nhau quỳ xuống: “Phụ vương!”

Đại Khâm Mậu nhìn ba người con trai, đứa con cả và con thứ hai đều giống hắn, cơ thể cường tráng, dáng người cao to, duy chi có con trai thứ ba Anh Tuấn là thân thể gầy yếu, nghĩ đến hắn phái làm con tin ở nơi đất khách chịu đủ sự khổ đau, thì trong lòng Đại Khâm Mậu bèn vô cùng áy náy, hắn từng nghĩ tói muốn bù đắp cho hắn thật tốt, nhung dưới chiếc tố bị lật thì làm sao còn có trứng nguyên vẹn được, Bột Hài quốc sắp bị tiêu vong, đã không thể bù đắp cho hắn được nữa.

‘Ta tìm các con đến. là muốn tuyên bố với các con một việc.”

Giọng của Đại Khâm Mậu rất khản đục. trong mắt chửa đầy sự đau lòng: ‘Tình thế trước mắt các con hẳn là cũng hiểu được rồi, Trung Kinh thành đã sắp bị phá đến nơi rồi, khi Trung Kinh thành bị phá, quân Khiết Đan sẽ xuống Long Tuyền, Thượng Kinh cũng khó mà bảo toàn được.

Hiện tại, đà là lúc chúng ta quyết một phen cuối cùng rồi, ta hòi các con trước, ai muốn ở lại Thượng Kinh Thủ thành?”

Ba vị Vương tử hai mắt nhìn nhau, đứa con cả Đại Hoành Lâm nói: “Phụ vương sao lại nói vậy?

Tình thế tuy rằng nguy cấp, nhung Thượng Kinh cHứa phải là hoàn toàn không thể cửu được, tướng quốc đà đến Đại Đường cầu cứu, ta nghĩ nếu triều Đường đã đạt thành hiệp nghị với phụ vương. thì bọn họ nhất định sẽ không khoanh tay mà đứng nhìn đâu, nhất định sẽ phái binh đến. xin phụ vương suy nghĩ cho kỹ lại.”

Con trai thứ hai Đại Trinh Oát cũng khuyên nhũ: “Phụ vương, hiện tại đà là chín tháng, nhiều nhất là qua một tháng nữa. sẽ có trận mưa tuyết đầu tiên, người Khiết Đan vào mùa đông sẽ không thê phát động thế công được, chi có thế lui lại, đó sẽ là cơ hội của chúng ta, phụ vương. chúng ta hãy kiên trì một tháng nữa. không được sao?”

“Ta biết, tất cả nhưng điều các con nói ta đều biết, mấu chốt là thời gian không kịp

a!”

Hắn thờ dài một tiếng. nói với đứa con cả: ‘Ta cũng biết triều đình Đại Đường sẽ xuất binh tương cứu, nhưng Tể tướng mới đi được hơn một tháng thôi, còn phải đến Trường An.

được phê chuẩn rồi, mới điều binh được, tập họp thuyền, mới lái thuyền đến Bột Hài, khi đó đã là ngày đông giá rét. quân Đường không thê chi viện được, đợi cho đến khi bọn họ đến Thượng Kinh, chi sợ là đã sang mùa xuân năm tới rồi, khi đó thì xương cốt của chúng ta cũng đã nguội lạnh rồi, tới rồi thì được gì nữa?

Báo thù cho chúng ta sao?”

Tâm trạng của Đại Khâm Mậu vô cùng nặng nề. khoảng cách giũa Bột Hải và Đại Đường khiến cho việc đi lại giữa bọn hắn thật sự rất xa xôi, khiến cho việc trợ giúp của quân Đường đã không còn ý nghĩa nữa.

Hắn cũng thật không ngờ rằng liên quân lại bị bại nhanh đến như vậy, nếu có thể kéo dài thêm hơn một tháng nữa, chờ mùa đông đến, thì Khiết Đan sẽ rút quân, khi đó thì bọn họ sẽ còn có thể xoay chuyển tình thế được, nhung quân Khiết Đan cũng biết được điểm này, bọn họ tiến công mành liệt, chính là

muốn ở trước khi mùa đông đến chấm dứt chiến dịch.

Thế cục vô cùng bất lợi đối với bọn họ, bọn họ đà tới bờ của sự diệt vong.

“Ta cũng muốn có thể kéo dài tới mùa đông. nhung người Khiết Đan cũng biết mùa đông bất lợi với bọn họ, từ cục thế trước mắt mà nói. chúng ta nhiều nhất chi có thể kéo dài nửa tháng thôi, cho nên ta muốn các con chia ra mà đi ra ngoài, ta hỏi lại một lẩn. ba người các con. ai muốn ở lại Thượng Kinh, với thành trì cùng tổn vong?”

Đứa con cả Đại Hoành Lâm giơ cánh tay lên, hắn là thế tử, ở lại canh giữ đô thành là chức trách mà hắn không thể trốn tránh được, Đại Khâm Mậu eật eật đầu: “Tốt lắm!

Con trường lưu giữ đô thành, lẽ ra phải như vậy.”

Hắn lại nói với con trai thử hai Đại Trinh Oát: “Con có thể dẫn một bộ phận vương thất quý tộc đi đến An Biên phủ.

ở đó mà chờ đợi tin tức, nếu Thượng Kinh bị chiếm đóng, các con lập tức lên thuyền trốn sang Đại Đường.”

Hắn lại nói với đứa con trai thử ba Đại Anh Tuấn: “Con cũng vậy, dẫn bộ phận quan viên quỷ tộc đi đến Nam Kinh, nếu Bột Hải quốc khó giữ được, các con lên thuyền trốn sang Đại Đường. huynh đệ hai người các con cẩn phải thinh cầu triều Đường phát binh, hỗ trợ chúng ta phục quốc.”

“Nhưng phụ thân, vì sao không để cho bọn họ đi cùng nhau, mà là phải chia ra mà đi thuyền?”

Thế từ Đại Hoành Lâm không hiểu được dụng ý sắp xếp như vậy của phụ thân.

“Biển rộng mênh mông, thay đổi khôn lường, chúng ta cũng không thể đoán trước được sẽ phát sinh chuyện gì, tách ra mà đi, thì sẽ có thêm một phần hy vọng.”

Nói xong, Đại Khâm Mậu đứng lên. mệnh lệnh hai con trai nói: “Các con hãy đi ngay bây giờ, đi thu thập hành trang, lập tức xuất phát ngay!”

Đại Trinh Oát và Đại Anh Tuấn biết đà không thể văn hồi, dập đầu lạy ba cái trước mặt phụ thân, rưng rưng nước mắt mà rời khỏi…

Trong màn đêm, hai đội ngũ rầm rộ rời khỏi Thượng Kinh thành, phân biệt mà chạy về hướng đông bắc và phía đông nam phóng nhanh đi.

Trên đầu tường thành, Đại Khâm Mậu và đứa con cả Đại Hoành Lâm nhìn đoàn xe của các quý tộc rời khỏi đô thành, lòng hắn mới nhẹ đi được một chút, liền nói với đứa con cà: “Đêm nay ta cũng phải ngay đêm mà xuất phát, dẫn năm nghìn quân đi tập kích lương thảo hậu viên của người Khiết Đan, Thượng Kinh thành bèn giao cho con rồi.”

“Phụ vương, chi bằng để cho con đi.”

“Không!

Con không có kinh nghiệm chiến đấu, ta và Khiết Đan đã từng giao chiến nhiều năm, ta biết được thói quen của bọn họ, ta đi, con hãy phòng thủ đô thành cho thật tốt, nếu ta có chuyện gì, thì con hãy kế nhiệm Bột Hài vương.”

“Phụ thân, cha không thể xảy ra chuyện được!”

“Yên tâm đi!

Ta sẽ chiến thắng trờ về.”

Đại Khâm Mậu vỗ vỗ bả vai đứa con, gắng gượng mà tươi cười gật đầu thật mạnh với hắn, xoay người liền lớn bước mà rời đi, một lúc lâu sau, năm nghìn kỵ binh dưới sự suất lĩnh của Bột Hài vương Đại Khâm Mậu, nhanh như điện chớp mà lao ra khỏi cửa thành, nhắm hướng nam phi nước đại mà đi.

Bình Nhưỡng thành, mười vạn quân Đường đà hoàn toàn đồ bộ xong. trong đó có sáu vạn kỵ binh và bốn vạn bộ binh.

Bên ngoài thành Bình Nhường, đã dựng lên nhưng căn lều san sát mà mắt nhìn không xuể.

Quân Đường suốt chặn đường đi thuyền đến, rất nhiều binh sĩ Trung Nguyên đều không thích ứng được với sự chao đảo khi đi trên biển, tinh thần khốn đốn. thân thể mỏi mệt không chịu nổi, bọn họ rất cẩn được nghĩ ngơi và chinh đốn lại. chù tướng quân Đường Lý Bào Chân lập tức ra quyết định, đại quân đóng quân ngay tại chỗ, nghỉ ngơi hai ngày, mới xuất binh sang bắc.

Trong lều lớn.

Lý Bào Chân.

Triệu Sùng Tiết và Ca Thư Diệu ba người cùng vây quanh trước sa bàn, bàn bạc bước tiếp theo trong hành động lẩn này của bọn họ.

Lý Bảo Chân dùng cây gỗ chi vào Mạt Giang nói: “Vừa mới nhận được tin tức, liên quân Khiết Đan đang ở Mạt Giang chiến đấu kịch liệt với liên quân Bột Hải Tân La, hiện tại không biết tình hình trận chiến như thế nào rồi?”

“Người Khiết Đan có phải đã qua sông rồi hay không?”

Triệu Sùng Tiết nhướng mày, có chút lo lắng hòi.

“Nghe nói đà qua sông rồi.”

Triệu Sùng Tiết lắc đầu cười khổ nói: “Nếu đà qua sông rồi, quân Bột Hải nhất định sẽ thua chắc, quân Bột Hải có được ưu thế địa hình vì cách sông ngăn chặn, còn cHứa thể ngăn chặn được người Khiết Đan. mà còn để cho bọn họ qua sông được, không cẩn nghĩ cũng có thể biết được kết quả của trận chiến dịch này.”

Lý Bào Chân và Ca Thư Diệu cũng đều vô cùng tán đồng sự phân tích của Triệu Sùng Tiết, bọn họ đều là nhưng đại tướng đà trải qua hàng trăm trận chiến, đương nhiên hiểu được đạo Lý này, bị kẻ địch đột kích mà qua được sông, sĩ khí tất suy.

Lý Bão Chân lại cẩn thận nhìn vào sa bàn, nói với hai người: “Các ngươi có thấy không, mục tiêu của người Khiết Đan rất rõ ràng, chính là muốn tập trung binh lực đoạt

lấy Long Tuyền phủ, công chiếm đô thành của Bột Hải quốc.

Bột Hải quốc đà sắp toàn bộ diệt vong cả rồi, cho nên chúng ta phải nhanh chóng lên bắc, nâng cao sĩ khí của Bột Hải.

để cho bọn họ kiên trì thêm vài ngày nữa.”

Triệu Sùng Tiết không tán thành lập tức xuất binh, hắn nói: “Nhưng mà rất nhiều binh sĩ đều mòi mệt về thể xác lẫn tinh thần, phải để cho bọn họ nghỉ ngơi, để khôi phục thể lực.”

‘Ta cũng biết, cho nên ta mới suy nghĩ đến việc tìm các ngươi bàn bạc.'

Lý Bão Chân nhìn hai người bọn họ một lúc: “Ý của ta là chúng ta có thể chọn lựa ra một vạn quân có điều kiện sức khỏa tốt hơn làm quân tiên phong nhắm hướng bắc xuất phát trước, để cho Bột Hải quốc biết chúng ta đã đến. các ngươi suy nghĩ thế nào?”

Triệu Sùng Tiết lại nói tiếp: ‘Thế như vậy người Khiết Đan cũng sẽ biết chúng ta đà đến, thì chúng ta bèn không thể tiến hành kế đánh lén được nữa.”

Lý Bão Chân cười nói: “Một hai lẩn đánh lén có lẽ sẽ sát thương được nhiều kè địch thêm một chút, nhung đó chi có thể thu lợi về mặt chiến thuật thôi, mà để cho người Bột Hài quốc biết chúng ta đã đến. thì đó lại có ý nghĩa về mặt chiến lược, cho nên chúng ta thà không đánh lén được, cũng phải nhanh chóng thực hiện sự thành công trên mặt chiến lươc.”

Ca Thư Diệu đối với cách nghĩ của Lý Bào Chân rất lấy làm tán đồng, hắn gật đầu nói: ‘Thủ hạ dưới trướng của ta có một vạn kỵ binh, chính là quân Lũng Hữu năm xưa đã đi theo cha ta nam tiến, bọn họ ở lâu tại Kinh Tương.

đà quen thuộc với sông nước, lẩn này ra biển đều không có say thuyền.

Hiện tại trạng thái của bọn họ khá tốt, ta có thể suất lĩnh bọn họ làm tiên phong, nếu có thể, ta muốn cắt đứt đường lương thực của người Khiết Đan trước.”

“Tốt!”

Lý Bào Chân lập tức đáp ứng: “Vậy phiền Ca Thư tướng quân dẫn một vạn

kỵ binh làm tiên phong, sớm truyền tin chiến thắng.”

“Xin tướng quân hãy chờ nghe tin tốt của ta.”

Ca Thư Diệu vừa chắp tay bèn đi nhanh ra hướng ngoài trướng.

Vào lúc ban đêm.

Ca Thư Diệu liền suất lĩnh một vạn kỵ binh tinh nhuệ bắc thượng.

Từ Bình Nhưỡng thành đến Trung Kinh Hiển Đức phủ cũng không xa, ở chính giữa ngăn cách bời một Áp Lục phù, sáng tinh mơ hai ngày sau, Ca Thư Diệu suất lĩnh một vạn kỵ binh đi tới nơi sờ tại phù thành của Áp Lục phủ - Thần Châu thành.

Sự đột ngột xuất hiện của quân Đường làm cho dân chúng Áp Lục phủ đang cuống quýt hoảng loạn mừng rỡ như điên, cả tòa thành trì đều sôi trào cả lên, Áp Lục phủ Doãn suất lĩnh ba trăm trường gìả quỳ nghênh quân Đường đi tới, hàng vạn người cư dân khua chiên gióng trống nghênh tiếp quân Đường nhập thành, bọn họ dùng bánh bột, dùng hoa quả, dùng trứng gà, dùng món thịt rừng, dùng mọi thứ thức ăn của bọn họ ủy lạo sự đi tới của quân Đường.

Dòng lệ kích động lóng lánh trong mắt của mỗi người, mấy trăm năm ngy, vẫn cHứa có một toán quân đội nào có được sự đài ngộ như quân Đường đây, bọn họ được xem như hi vọng cuối cùng để cửu vớt Bột Hải quốc.

Nhung vào lúc này, Ca Thư Diệu đã nhận được một tình báo cực kỳ quan trọng, một toán quân Khiết Đan ba vạn người đang tiến lại Áp Lục phù, bọn chúng đã đi tới bờ đối diện của sông Áp Lục giang, cách ven sông cHứa tới mười dặm, còn ở ngoài thành bắc Thần Châu năm dặm thì có một bến phà, nơi này là một bến phà duy nhất của cả vùng này, rất hiển nhiên, nơi này cũng sẽ trờ thành nơi vượt sông của quân Khiết Giang.

Thần Châu thành lập tức trờ nên yên lặng, tất cả dân chúng toàn bộ vào thành, cửa thành đóng chặt, mọi nhà đóng cửa bế hộ, trên phố lớn hoan hi vui vầy trờ nên không có một bóng người, toàn bộ thành trì giống như biến thành tứ thành vậy…

Bờ sông Áp Lục im ắng. hai bờ sông đều bị khu rừng rậm rạp bao trùm, một đoạn này nước sông bằng phẳng, hai bờ sông cách xa nhau chi có một dặm, là đoạn đường qua sông tốt nhất, trên sông không có cầu, chi có thể dùng thuyền độ giang, toàn bộ Áp Lục giang chi có hai bến phà, một cái huyện An Phong ở thượng dư, một cái chính là ở nơi này, tên là bến Thần Lộc, bến phà có mấy chục chiếc đò, đại bộ phận đều tập trung ở bờ nam.

Nhung rắt nhanh, ba nghìn quân tiên phong Khiết Đan quân đã đến, bọn họ trước hết qua sông đến bờ nam, đem tất cả chiếc đò toàn bộ chuyển tới bờ bắc, nhung nhưng chiếc đò này còn thiếu nhiều lắm, ba nghìn quân đội liền bắt đầu chặt cây lấy gỗ, chế tạo bè gỗ, hai bờ sông Áp Lục giang trên cơ bản đều là các cây đại thụ cao vút, chủ yếu là cây tùng. thân cây thẳng tắp, rất thích họp để cột bè gỗ, rất nhanh, từng chiếc bè gỗ khổng lồ đã xuất hiện, mỗi chiếc bè gỗ có thể vận chuyển mấy chục con chiến mã.

Vào giờ ngọ, ba vạn quân Khiến Đan Rõt cuộc đã xuất hiện, toán quân đội này bèn là ba vạn quân nam chinh Khiến Đan do đại tướng A cốt suất lĩnh, phụng mệnh của Lý Hoài Tiết nam chinh Tân La. mưu đồ thừa dịp binh lực Tân La trống rỗng, nhất cử chinh phục Tân La.

Trong rừng rậm phía bờ nam, một vạn kỵ binh quân Đường đà mai phục đà lâu, hôm nay sẽ là trận chiến bắc chinh đầu tiên của bọn họ, các binh sĩ đều xoa tay bóp quyền, chờ đợi chủ tướng hạ đạt mệnh lệnh tác chiến.

Sát mép bìa rừng chính là tựa sát ven bờ, bờ nam có một vùng đất sõi hẹp dài khoảng ba trăm bước, phía sau bèn là khu rừng nguyên sinh rậm rạp bao la, ở phía tây cánh rừng, thấp thoáng có thể nhìn thấy thành Thần Châu.

Trong màn đêm, hai đội ngũ rầm rộ rời khỏi Thượng Kinh thành, phân biệt mà chạy về hướng đông bắc và phía đông nam phóng nhanh đi.

Trên đầu tường thành, Đại Khâm Mậu và đứa con cả Đại Hoành Lâm nhìn đoàn xe của các quý tộc rời khỏi đô thành, lòng hắn mới nhẹ đi được một chút, liền nói với đứa con cà: “Đêm nay ta cũng phải ngay đêm mà xuất phát, dẫn năm nghìn quân đi tập kích lương thảo hậu viên của người Khiết Đan, Thượng Kinh thành bèn giao cho con rồi.”

“Phụ vương, chi bằng để cho con đi.”

“Không!

Con không có kinh nghiệm chiến đấu, ta và Khiết Đan đã từng giao chiến nhiều năm, ta biết được thói quen của bọn họ, ta đi, con hãy phòng thủ đô thành cho thật tốt, nếu ta có chuyện gì, thì con hãy kế nhiệm Bột Hài vương.”

“Phụ thân, cha không thể xảy ra chuyện được!”

“Yên tâm đi!

Ta sẽ chiến thắng trờ về.”

Đại Khâm Mậu vỗ vỗ bả vai đứa con, gắng gượng mà tươi cười gật đầu thật mạnh với hắn, xoay người liền lớn bước mà rời đi, một lúc lâu sau, năm nghìn kỵ binh dưới sự suất lĩnh của Bột Hài vương Đại Khâm Mậu, nhanh như điện chớp mà lao ra khỏi cửa thành, nhắm hướng nam phi nước đại mà đi.

Bình Nhưỡng thành, mười vạn quân Đường đà hoàn toàn đồ bộ xong. trong đó có sáu vạn kỵ binh và bốn vạn bộ binh.

Bên ngoài thành Bình Nhường, đã dựng lên nhưng căn lều san sát mà mắt nhìn không xuể.

Quân Đường suốt chặn đường đi thuyền đến, rất nhiều binh sĩ Trung Nguyên đều không thích ứng được với sự chao đảo khi đi trên biển, tinh thần khốn đốn. thân thể mỏi mệt không chịu nổi, bọn họ rất cẩn được nghĩ ngơi và chinh đốn lại. chù tướng quân Đường Lý Bào Chân lập tức ra quyết định, đại quân đóng quân ngay tại chỗ, nghỉ ngơi hai ngày, mới xuất binh sang bắc.

Trong lều lớn.

Lý Bào Chân.

Triệu Sùng Tiết và Ca Thư Diệu ba người cùng vây quanh trước sa bàn, bàn bạc bước tiếp theo trong hành động lẩn này của bọn họ.

Lý Băo Chân dùng cây gỗ chi vào Mạt Giang nói: “Vừa mới nhận được tin tức, liên quân Khiết Đan đang ở Mạt Giang chiến đấu kịch liệt với liên quân Bột Hải Tân La, hiện tại không biết tình hình trận chiến như thế nào rồi?”

“Người Khiết Đan có phải đã qua sông rồi hay không?”

Triệu Sùng Tiết nhướng mày, có chút lo lắng hòi.

“Nghe nói đà qua sông rồi.”

Triệu Sùng Tiết lắc đầu cười khổ nói: “Nếu đà qua sông rồi, quân Bột Hải nhất định sẽ thua chắc, quân Bột Hải có được ưu thế địa hình vì cách sông ngăn chặn, còn cHứa thể ngăn chặn được người Khiết Đan. mà còn để cho bọn họ qua sông được, không cẩn nghĩ cũng có thể biết được kết quả của trận chiến dịch này.”

Lý Bào Chân và Ca Thư Diệu cũng đều vô cùng tán đồng sự phân tích của Triệu Sùng Tiết, bọn họ đều là nhưng đại tướng đà trải qua hàng trăm trận chiến, đương nhiên hiểu được đạo Lý này, bị kẻ địch đột kích mà qua được sông, sĩ khí tất suy.

Lý Bão Chân lại cẩn thận nhìn vào sa bàn, nói với hai người: “Các ngươi có thấy không, mục tiêu của người Khiết Đan rất rõ ràng, chính là muốn tập trung binh lực đoạt

lấy Long Tuyền phủ, công chiếm đô thành của Bột Hải quốc.

Bột Hải quốc đà sắp toàn bộ diệt vong cả rồi, cho nên chúng ta phải nhanh chóng lên bắc, nâng cao sĩ khí của Bột Hải.

để cho bọn họ kiên trì thêm vài ngày nữa.”

Triệu Sùng Tiết không tán thành lập tức xuất binh, hắn nói: “Nhưng mà rất nhiều binh sĩ đều mòi mệt về thể xác lẫn tinh thần, phải để cho bọn họ nghỉ ngơi, để khôi phục thể lực.”

‘Ta cũng biết, cho nên ta mới suy nghĩ đến việc tìm các ngươi bàn bạc.'

Lý Bão Chân nhìn hai người bọn họ một lúc: “Ý của ta là chúng ta có thể chọn lựa ra một vạn quân có điều kiện sức khỏa tốt hơn làm quân tiên phong nhắm hướng bắc xuất phát trước, để cho Bột Hải quốc biết chúng ta đã đến. các ngươi suy nghĩ thế nào?”

Triệu Sùng Tiết lại nói tiếp: ‘Thế như vậy người Khiết Đan cũng sẽ biết chúng ta đà đến, thì chúng ta bèn khôngthể tiến hành kế đánh lén được nữa.”

Lý Bão Chân cười nói: “Một hai lẩn đánh lén có lẽ sẽ sát thương được nhiều kè địch thêm một chút, nhung đó chi có thể thu lợi về mặt chiến thuật thôi, mà để cho người Bột Hài quốc biết chúng ta đã đến. thì đó lại có ý nghĩa về mặt chiến lược, cho nên chúng ta thà không đánh lén được, cũng phải nhanh chóng thực hiện sự thành công trên mặt chiến lươc.”

Ca Thư Diệu đối với cách nghĩ của Lý Bào Chân rất lấy làm tán đồng, hắn gật đầu nói: ‘Thủ hạ dưới trướng của ta có một vạn kỵ binh, chính là quân Lũng Hữu năm xưa đã đi theo cha ta nam tiến, bọn họ ở lâu tại Kinh Tương.

đà quen thuộc với sông nước, lẩn này ra biển đều không có say thuyền.

Hiện tại trạng thái của bọn họ khá tốt, ta có thể suất lĩnh bọn họ làm tiên phong, nếu có thể, ta muốn cắt đứt đường lương thực của người Khiết Đan trước.”

“Tốt!”

Lý Bào Chân lập tức đáp ứng: “Vậy phiền Ca Thư tướng quân dẫn một vạn

kỵ binh làm tiên phong, sớm truyền tin chiến thắng.”

“Xin tướng quân hãy chờ nghe tin tốt của ta.”

Ca Thư Diệu vừa chắp tay bèn đi nhanh ra hướng ngoài trướng.

Vào lúc ban đêm.

Ca Thư Diệu liền suất lĩnh một vạn kỵ binh tinh nhuệ bắc thượng.

Từ Bình Nhưỡng thành đến Trung Kinh Hiển Đức phủ cũng không xa, ở chính giữa ngăn cách bời một Áp Lục phù, sáng tinh mơ hai ngày sau, Ca Thư Diệu suất lĩnh một vạn kỵ binh đi tới nơi sờ tại phù thành của Áp Lục phủ - Thần Châu thành.

Sự đột ngột xuất hiện của quân Đường làm cho dân chúng Áp Lục phủ đang cuống quýt hoảng loạn mừng rỡ như điên, cả tòa thành trì đều sôi trào cả lên, Áp Lục phủ Doãn suất lĩnh ba trăm trường gìả quỳ nghênh quân Đường đi tới, hàng vạn người cư dân khua chiên gióng trống nghênh tiếp quân Đường nhập thành, bọn họ dùng bánh bột, dùng hoa quả, dùng trứng gà, dùng món thịt rừng, dùng mọi thứ thức ăn của bọn họ ủy lạo sự đi tới của quân Đường.

Dòng lệ kích động lóng lánh trong mắt của mỗi người, mấy trăm năm ngy, vẫn cHứa có một toán quân đội nào có được sự đài ngộ như quân Đường đây, bọn họ được xem như hi vọng cuối cùng để cửu vớt Bột Hải quốc.

Nhung vào lúc này, Ca Thư Diệu đã nhận được một tình báo cực kỳ quan trọng, một toán quân Khiết Đan ba vạn người đang tiến lại Áp Lục phù, bọn chúng đã đi tới bờ đối diện của sông Áp Lục giang, cách ven sông cHứa tới mười dặm, còn ở ngoài thành bắc Thần Châu năm dặm thì có một bến phà, nơi này là một bến phà duy nhất của cả vùng này, rất hiển nhiên, nơi này cũng sẽ trờ thành nơi vượt sông của quân Khiết Giang.

Thần Châu thành lập tức trờ nên yên lặng, tất cả dân chúng toàn bộ vào thành, cửa thành đóng chặt, mọi nhà đóng cửa bế hộ, trên phố lớn hoan hi vui vầy trờ nên không có một bóng người, toàn bộ thành trì giống như biến thành tứ thành vậy…

Bờ sông Áp Lục im ắng. hai bờ sông đều bị khu rừng rậm rạp bao trùm, một đoạn này nước sông bằng phẳng, hai bờ sông cách xa nhau chi có một dặm, là đoạn đường qua sông tốt nhất, trên sông không có cầu, chi có thể dùng thuyền độ giang, toàn bộ Áp Lục giang chi có hai bến phà, một cái huyện An Phong ở thượng dư, một cái chính là ở nơi này, tên là bến Thần Lộc, bến phà có mấy chục chiếc đò, đại bộ phận đều tập trung ở bờ nam.

Nhung rắt nhanh, ba nghìn quân tiên phong Khiết Đan quân đã đến, bọn họ trước hết qua sông đến bờ nam, đem tất cả chiếc đò toàn bộ chuyển tới bờ bắc, nhung nhưng chiếc đò này còn thiếu nhiều lắm, ba nghìn quân đội liền bắt đầu chặt cây lấy gỗ, chế tạo bè gỗ, hai bờ sông Áp Lục giang trên cơ bản đều là các cây đại thụ cao vút, chủ yếu là cây tùng. thân cây thẳng tắp, rất thích họp để cột bè gỗ, rất nhanh, từng chiếc bè gỗ khổng lồ đã xuất hiện, mỗi chiếc bè gỗ có thể vận chuyển mấy chục con chiến mã.

Vào giờ ngọ, ba vạn quân Khiến Đan Rõt cuộc đã xuất hiện, toán quân đội này bèn là ba vạn quân nam chinh Khiến Đan do đại tướng A cốt suất lĩnh, phụng mệnh của Lý Hoài Tiết nam chinh Tân La. mưu đồ thừa dịp binh lực Tân La trống rỗng, nhất cử chinh phục Tân La.

Trong rừng rậm phía bờ nam, một vạn kỵ binh quân Đường đà mai phục đà lâu, hôm nay sẽ là trận chiến bắc chinh đầu tiên của bọn họ, các binh sĩ đều xoa tay bóp quyền, chờ đợi chủ tướng hạ đạt mệnh lệnh tác chiến.

Sát mép bìa rừng chính là tựa sát ven bờ, bờ nam có một vùng đất sõi hẹp dài khoảng ba trăm bước, phía sau bèn là khu rừng nguyên sinh rậm rạp bao la, ở phía tây cánh rừng, thấp thoáng có thể nhìn thấy thành Thần Châu.

Ca Thư Diệu đứng ngay ở phía sau một cây đại thụ ven bìa rừng ở sát bên bờ sông. ngóng nhìn tình hình của bờ đối diện, Ca Thư Diệu năm nay trạc khoảng ba mươi tuổi, dáng người khôi ngô vạm vỡ, một khuôn mặt râu xổm xoàm, tướng mạo cực giống cha hắn Ca Thư Hàn. lúc hắn mười lăm tuổi bèn tòng quân ở Lũng Hữu, đã trải qua mấy chục trận chiến với quân Thồ Phồn, từ một viên hỏa trường từng bước thăng lên làm trung lang tướng.

Sau khi phụ thán hắn Ca Thư Hàn bị Kinh vương Lý Mạo ám hại, Ca Thư Diệu bèn dứt khoát đầu hàng Lý Khánh An, rất được sự coi trọng của Lý Khánh An, được nhậm mệnh làm Giang Ninh đoàn luyện sử, lẩn này mười vạn đại quân bắc chinh Khiết Đan, hắn đám nhiệm phó tướng, trờ thành một trong ba tướng lĩnh chi huy của quân Đường.

Ca Thư Diệu tuy rằng có được sự trọng dụng của Lý Khánh An. nhưng trong lòng vẫn luôn mang nỗi tiếc nuối, hắn đến nay tấc công cHứa lập, cũng bời tâm trạng đang nóng lòng lập công. khiến cho hắn chủ động làm tiên phong xin đi giết giặc, không ngờ rằng ở ven sông Áp Lục lại gặp phải ba vạn quân Khiết Đan.

Chi thấy ba vạn binh sĩ Khiết Đan bờ bên kia xúm xít ở bờ sông. người ngựa chen chúc hỗn tạp, xe lớn chờ quân nhu bít kín cả lối đi, làm cho bờ sông trờ nên vô cùng chật chội, binh sĩ lớn tiếng ồn ào, kè đầy người xô, cảnh tượng trông thật lộn xộn, có người báo cáo gì đó với chủ tướng A cốt, A cốt giơ đao vung lên một cái, ý nói là lập tức qua sông.

‘Bốm!”

Bè gỗ to bị đẩy vào trong lòng sông. làm bắn lên từng đợt bọt nước màu trắng, bè gỗ có tới hơn ba trăm chiếc, bắt đầu có binh sĩ cẩn thận dè dặt dắt ngựa lên bè gỗ rồi, bè gỗ rất to, một lẩn có thể dung nạp hai mươi con chiến mà và quân nhu, có mã

phu chuyên môn coi sóc ngựa, hai bên mỗi bên có năm sáu tên binh sĩ ra sức chèo.

Bè gỗ chi là bổ sung, chủ yếu dùng cho vận chuyển chiến mã, trên mặt sông lại xuất hiện hơn một trăm chiếc bè da dê thật lớn.

đây mới là công cụ chuyên binh qua sông chù yếu của binh Lính Khiết Đan. một con bè da dê có thể vận chuyển năm sáu chục tên binh lúih. năm sáu chuyến là có thê hoàn tất việc vận chuyên toàn bộ tướng sĩ.

Nước sông rất ư phẳng lặng, độ giang rất dễ dàng, từng đốm đen nhỏ trôi nổi ở trên sông. càng ngày càng gần. rất nhanh bè gỗ, bè da dê và đò lũ lượt đến được bờ nam, nhóm binh lính và chiến mà đầu tiên đà lên bờ, lập tức. bè và đò hướng bờ bên kia chạy tới, đi nghênh đón nhóm binh lính thứ hai.

Ca Thư Diệu kiên nhẫn chờ đợi cơ hội, thật rõ ràng, đối phương vận chuyển binh linh tốc độ mau lẹ, mà vận chuyển chiến mà tốc độ chậm, hai canh giờ sau.

đà có gần hai vạn binh lính qua sông rồi, mà chi có năm nghìn con chiến mã qua sông, binh Lính Khiết Đan đều đồng loạt nằm trên bài sông phơi nắng nghỉ ngơi, bọn họ một đường hành quân gấp gáp, cũng mệt mỏi đến vắt kiệt cả sức rồi.

Cơ hội tới rồi.

Ca Thư Diệu cúi đầu hạ đạt mệnh lệnh, “Chuẩn bị tác chiến!”

Mệnh lệnh được truyền xuống từng người từng người, rất nhanh liền truyền khắp toàn quân, các binh sĩ quân Đường đều xoay người lên ngựa, hoành đao ra khỏi vỏ, trích cung cài tên, mỗi người đều khom lung lại, chuẩn bị xung phong, quân Đường đông nghìn nghịt chen chúc khắp cả cánh rừng, bọn họ sắp sửa phải phát động lôi đình một kích với n.ạười Khiết Đan.

‘Sát!”

Ca Thư Diệu Rõt cục đà hạ đạt mệnh lệnh xung phong.

“Sát a!”

Một vạn quân Đường nhất thời như lũ núi vỡ đê, từ trong cánh rừng vọt tới, hình

thành nên một cơn nước lũ màu đen, giống như đợt sóng trào hãi làng quét tới hai vạn quân Khiết Đan trên bài sông.

Quân Khiết Đan nằm mơ cũng không thể ngờ tới quân Đường lại đột nhiên xuất hiện, tình báo của bọn họ là Áp Lục phủ căn bản là không có đóng quân, càng không có quân Đường từ trên trời giáng xuống.

Khí thế lớn mạnh của kỵ binh quân Đường đã dọa khiếp người Khiết Đan, bọn họ cử giống như chúng sinh đang đối mặt với sự càn quét của sóng thần, liều mạng bò chạy theo bản năng, nhưng hai chân lại cử giống như bị đổ chì vào, không biết nên chạy tới chỗ nào cho phải, mãi cho đến khi đợt sóng thần quân Đường trong nháy mắt xông ra khỏi trăm bước, bọn họ mới sực phản ửngí ià quân Đường! là quân Đường!” bọn họ sợ đến la lên thất thanh, hồn phi phách tán. trên bài sông thật sự hỗn loạn, hai vạn binh sĩ dẫm đạp lên nhau nhau mà men theo bờ sông chạy trốn.

Lúc này không một ai nghĩ đến dùng cung tên xạ kích quân Đường, vù khí và giáp da của bọn họ đều dở bỏ hết, rất nhiều người thậm chí là để Trần thân trên, khí thế như phong ba vũ bão của quân Đường đủ để phá hủy mọi ý chí kháng cự của bọn họ.

Mũi tên rợp trời cuốn đất ở trên không họp lại thành một mảnh lưới tên đen tua tũa các binh sĩ Khiết Đan đồng loạt thảm kêu trúng tên giáng đất, ‘ầm!” một tiến nổ vang giống như phong ba ập vào đám đông. trong nháy mắt không trung mịt mù sương máu kỵ binh quân Đường \oing đao chặt bổ, chiến mà thả sức giẫm đạp vào cơ thể khắp chốn, đầu người thẳng lóc, máu chảy thành sông, tiếng khóc thét của chết chóc, tiếng cầu xin i ôi nma rức, tiếng răng rắc của chiến đao chặt đứt xương cồ, máu tanh xộc mũi. khiến hơi thờ của người ta cũng trờ nên vô cùng khó khăn…

Người Khiết Đan trong lúc cùng đường cũng đã tổ chức phản kháng, nhung trong tích tắc đà bị sức xông kích mành liệt của kỵ binh quân Đường phá hủy đi, ba lẩn chống đỡ, ba lẩn thất bại, người Khiết Đan cuối cùng đà từ bỏ sự kháng cự, trờ thành một đám dê béo mặc sức cho quân Đường đồ sát.

ờ trên bài sông dài khoảng năm dặm, rộng hai trăm bước này, đã xuất hiện một bãi

giết mồ của nhân gian, tử thi chất đống, máu tươi nhuộm đò cả Áp Lục giang, hàng nghìn binh sĩ Khiết Đan nhảy sông nhưng mong thoát thân, nhung bọn họ không phải là bị quân Đường bắn chết, thì là bị chết đuối trong lòng sông mênh mông, không một ai may mắn thoát khỏi.

Còn binh sĩ trên bờ thì bị quân Đường chém giết, tàn khốc mà vô tình, cả bài sông khắp nơi đều tràn đầy không khí chết chóc, đây là sự cấu xé của đám sói đối với bầy dê, cho dù người Khiến Đan sùng bái sói, nhưng lúc này bọn họ lại trờ thành nên con dê béo đợi giết mổ, còn kỵ binh quân Đường lại trờ thành con sói máu sắt.

Sau một canh giờ, hơn một vạn chín nghìn quân Khiết Đan toàn bộ bị đồ sát gần như toàn bộ, quân Đường không giữ lại từ binh nào, tất cả binh sĩ Khiết Đan toàn bộ siết chết, vứt xác trong lòng sông Áp Lục giang.

ờ bờ bên kia.

đại tướng A cốt từ phẫn nộ đến kinh hài rồi đến tuyệt vọng.

đến cuối cùng hắn sợ khiếp đến bùn cả chân, không chi là hắn, một vạn binh sĩ Khiến Đan ở bờ bắc đều sợ đến mức tâm lay đảm tán, sự giết chóc tàn khốc và sức xông kích lớn mạnh của kỵ binh quân Đường làm cho mỗi một binh sĩ Khiết Đan đều phảng phất nhìn thấy ngày tận thế của chính mình.

Sau một tiếng hạ lệnh rút quân của A cốt, bọn họ tranh trước giành sau mà vọt trốn sang bắc, cử phảng phất như kỵ binh quân Đường lúc nào cũng có thể sẽ đánh ập từ sau lưng bọn họ vậy, đại bộ phận quân nhu đều vứt bõ luôn, mấy trăm bè gồ và bè da dê đều lẳng lặng đậu lại trên mặt sông.

Hai ngày sau, quân Đường chín vạn đại quân cũng đà đi đến Áp Lục phủ, bọn họ được người Bột Hài quốc trợ giúp, thuận lợi vượt qua Áp Lục giang mười vạn quân Đường tiếp tục hướng bắc xuất phát.

Mà lúc này, Bột Hải quốc đã đi đến bờ vực diệt vong, quốc vương Đại Khâm Mậu trong lúc suất dẫn năm nghìn người tập kích đường lương thảo đối phương bị bao vây, toàn quân bị diệt.

Đại Khâm Mâu tự vẫn mà chết, còn Trung Kinh cũng bị liên quân Khiến Đan công chiếm được, toàn thành đồ sát, hai vạn binh sĩ không tới nghìn người

trốn về Thượng Kinh, số còn lại toàn bộ trận vong, mà lúc này, Lý Hoài Tiết cũng nhận được tin tức quân Đường xuất hiện và hai vạn quân nam chinh toàn bộ diệt vong. trong lúc kinh hãi phẫn nộ, hắn chia binh hai lộ, mệnh Lý Diên Sùng suất ba vạn người Hề và bốn vạn Yến quân ngăn chặn quân Đường, còn bản thân hắn thì suất lĩnh tám vạ quân đội tiến công Thượng Kinh Long Tuyền phủ. nhưng muốn trước khi quân Đường đi tới công chiếm lấy Thượng Kinh, sau đó lợi dụng sự rét buốt của mùa đông. triệt để phá hủy cánh quân viễn chinh phương nam này.

Ngày mồng mười tháng chín, quân Đường với một vạn quân của Ca Thư Diệu làm chù lực, hư binh năm vạn trú thủ tại bờ nam Mạt Giang.

đối đầu với quân Khiết Đơn tại vùng Hung Châu, nhung chín vạn chủ lực quân Đường lại bắc thượng Đông Kinh Long Nguyên phủ.

Tại Đông Kinh Long Nguyên phủ. quân Đường chủ lực gặp tam vương từ Đại Anh Tuấn và hai trăm quý tộc Bột Hải quốc.

Đại Anh Tuấn vốn dĩ muốn nam hạ Nam Kinh, nhưng giữa đường đà xém đụng đầu quân Khiết Đơn nam hạ, họ hốt hoảng không dám tiếp tục nam hạ, chuyển sang đông tiến vào Đông Kinh Long Nguyên phù, chuẩn bị từ đây lên thuyền trốn về Đại Đường ở phía nam, nhưng việc quân Đường chủ lực đến đây chẳng khác nào đà cho họ liều thuốc định tâm, khiến họ lại có hi vọng sống.

Trong trú địa của quân Đường, tam vương tử Đại Anh Tuấn dưới sự hộ tống của một trăm mấy kỵ binh quân Đường đi đến soái trướng lâm thời của Lý Bão Chân.

Tâm trạng Đại Anh Tuấn có phần thấp thòm, hắn khôn biết chủ soái quân Đường vì sao muốn tìm mình, đi vào trú địa quân Đường. quân Đường không đóng trại doanh, mà chi trong trạng thái nghĩ dường giữa đường hành quân, có thể xuất phát bất cứ lúc nào, chi có một túp lều trướng giản đơn, mấy mươi binh sĩ cùng hộ vệ vây quanh lều trướng.

Chương 691: Bao Vây Khiết Đơn

Trong trướng, Lý Bào Chân đương đứng trước sa bàn thương lượng gì đó cùng Triệu Sùng Tiết, một hướng đạo một bên chi đường cho họ tại phù Hiên Đức.

"Tướng quân, tam vương tử đà đến!"

Binh sĩ đi vào bẩm báo.

Triệu Sùng Tiết biết việc gì, bèn cười nói: "Vậy ta đi kiểm tra tình hình các binh sĩ thế nào trước."

Hắn dẫn hướng đạo đi ra ngoài doanh trướng. trong trướng chi còn lại một mình Lý Bào Chân, chi một hồi Đại Anh Tuấn bèn được dẫn vào, Lý Bào Chân khoát khoát t, tất cả binh sĩ đều lui xuống.

Lý Bào Chân trước lúc lâm hành đã từng nói chuyện cùng Lý Khánh An, Lý Khánh An đã nghĩ sẽ nâng đỡ Đại Anh Tuấn nhiều năm làm con tin cho Đại Đường làm Bột Hải vương, trong vỏng năm đến ba năm, từng bước một biến Bột Hải trờ thành lành thổ của Đại Đường, nhiệm vụ này đã được giao cho Lý Bão Chân.

Lý Bào Chân ngắm nghía vị vương từ trẻ tuổi này từ đầu chí chân, thấy hắn có vè yếu ớt, sắc mặt lại trắng bệch, dáng người sầy 2Ò, thân thề yếu ớt là một việc, nhung ánh mắt người này cử lén lút tránh né.

đầu cúi sầm, hiển nhiên đang rất căng thẳng bối Rối, và càng tò rõ mặt yếu đuối trên tính cách của hắn.

Lý Bão Chân gật gật đầu, vị vương từ này quả thật rất phù họp với yêu cầu của Lý Khánh An.

"Mời ngồi!"

Lý Bào Chân mỉm cười, hắn cố gắng dùng ngừ khí nhẹ nhàng để Đại Anh Tuấn bớt căng thẳng.

"Đa tạ… tướng quân!"

Tâm trạng của Đại Anh Tuấn cực kỳ hồi hộp ngồi xuống trên một chiếc rương gỗ, hắn muốn tò ỷ cảm tạ đối với quân Đường, ấp a ấp úng nói: "Bọn ta cũng không… ngờ được quân Đường…

đến đây, khẩn cầu quân Đường có thể… cứu rỗi Bột Hải quốc

khỏi lầm than."

"Đó là tất nhiên, mười vạn đại quân của quân Đường đến đây chính là để thực hiện thỏa thuận giữa thượng tướng quân bọn ta cùng Bột Hải vương đã ký kết. hiệp ước này chắc vương tử đã từng đọc?"

"Có, đó đà trờ thành quốc thư chính thức của nước Bột Hải ta, thừa tướng và Ngụy tiên sinh đà mang đến Đại Đường rồi."

Đại Anh Tuấn đà từ từ bình tĩnh lại, cũng không còn căng thẳng như lúc đầu, hắn lại nói: "Bọn ta sẽ toàn lực ủng hộ quân Đường trú quân tại Bột Hải quốc."

Lý Bào Chân cười cười, "Thượng tướng quân bọn ta cũng hiểu được kinh nghiệm vương từ đà gặp phải tại Đại Đường, vương từ đã sống mười lãm năm tại Đại Đường đúng chứ?"

"Chính xác hơn là mười bảy năm. ta từ hai tuổi đến bốn tuổi đangsống tại Lạc Dương."

"Mười bảy năm!

Vương tử năm nay hai mươi lãm tuổi, hơn một nửa thời gian đà sống trên đất Đại Đường, đương nhiên, thời gian đó cũng có ký ức đau khổ, nhung đó chăng liên quan đến Đại Đường, mà do phản tặc An Lộc Sơn, xin vương tử cũng hãy hiểu cho điểm này."

Đại Anh Tuấn vội khom người nói: "Ta có thể hiền, trên thực tế, ta đà sống mười bốn năm tại Trường An và Lạc Dương, rất hạnh phúc, chi là mấy năm sau này đến Lạc Dương mới gặp phải bị giam lỏng, ta biết lúc đó An Lộc Sơn đã quyết chí tạo phản."

"ừm!"

Lý Bào Chân gật gật đầu, thời gian cũng không cho phép hắn vỏng vo mãi. hắn bèn thẳng thắn cười nói: "Hôm nay ta mời vương tử đến đây là có một việc muốn thương lượng cùng vương tử. liên quan đến an bài về sau cho Bột Hải quốc."

Tim Đại Anh Tuấn giật thót, vội nói: "Tướng quân cứ nói thẳng!"

"Vậy được, ta sẽ nói thẳng.

đó là ý của thượng tướng quân bọn ta, người hi vọng tam vương tử có thể trờ thành người thừa kế vương vị nước Bột Hải."

Đại Anh Tuấn có phần bờ ngỡ, mài một hồi sau hắn mới nhỏ tiếng hỏi: "Triệu vương điện hạ vì sao lại chọn trúng ta?"

"Rất đơn giản. tam vương từ ở lại Đại Đường bao nhiêu năm, càng am hiểu văn hóa Đại Đường. có thể dễ dàng giao lưu cùng Đại Đường. cho nên để tam vương từ thừa kế vương vị là phù họp với lợi ích Đại Đường nhất."

"Nhưng, phụ vương ta và đại ca…

"Điều này ngươi không phải lo!"

Lý Bào Chân khoát khoát tay, "Ta chi hỏi thái độ của ngươi, ngươi nguyện ỷ kế thừa ngôi vị này chứ?"

Đại Anh Tuấn bỗng dung động lòng, hắn sao lại không nguyện ý chứ, hắn đến mơ cũng mơ mình được làm quốc vương. chi là hắn là tam vương tử. dưới cái bóng mạnh mẽ của cha và huynh trường, hắn không có chút ít hi vọng gì, hắn tự ti đến tuyệt vọng, hôm nay Đại Đường đồng ỷ nâng đỡ hắn. trong lòng hắn như bị cơn sóng cuồng hi nhắn chìm.

"Vậy ta cẩn… cẩn phải hứa hẹn gì không?"

Hắn không ngốc, hắn biết trên đời này không có gì là không phải trả giá.

"Kỳ thực cũng không phải cẩn ngươi hứa hẹn gì, chi là quân đội Bột Hải phải hành động theo quân Đường, chúng ta cùng tiêu diệt Tân La."

Đại Anh Tuấn có phần không hiểu ý của Lý Bào Chân.

Bột Hải quốc vừa mới tổ thành liên quân cùng Tân La, giờ sao chớp mắt lại đòi tiêu diệt họ, đấy có phần không hợp tình lý.

Lý Bão Chân thấy hắn nhất thời vẫn cHứa hiểu, cũng không miễn cường hắn, cười nói: "Thôi được, việc diệt Tân La sau này hẳn nói, ngươi hiện tại cẩn phải làm một việc, ngươi phải trờ thành quốc vương Bột Hải duy nhất mà Đại Đường thừa nhận."

Lý Bào Chân đưa ra một xấp văn thư đưa cho hắn.

"Đây là thư thỏa hiệp hợp tác phòng ngự giữa Đại Đường và Bột Hải quốc, trên đó có ký tên của thượng tướng quân bọn ta. cũng có nghĩa là phòng ngự của nước Bột Hải sau này sẽ do quân Đường đảm nhiệm, nước Bột Hải không cẩn phải nghĩ đến việc chi xuất quân phí. tập trung tinh lực khôi phục dân sinh đà bị Khiết Đơn phá hủy là được.

Tam vương thử hãy đọc xem, nếu không có ỷ kiến gì khác có thé chính thức ký tên."

Lý Bào Chân nói rất hàm xúc, nhung kỳ thực chính là giải trừ trang của nước Bột Hải. trên thực tế là đề quân Đường chiếm lĩnh nước Bột Hải, hắn lại cười cười nói:

"Tam vương tử có thể xem điều cuối cùng, quân Đường hứa trong vỏng hai năm sẽ gộp cả lãnh thồ Tân La vào Bột Hải."

Sắc mặt Đại Anh Tuấn không rõ thế nào, hắn có phần không biết phải làm sao, trong lòng thầm thờ dài, họa căn là do phụ thân hắn đồng ý cho quân Đường trú quân trong cảnh nội Bột Hải, cho nên quân Đường mới càng ngày càng lấn tới, giờ hắn phải làm sao đây?

Lý Bào Chân thấy rõ sự do dự mâu thuẫn trong lòng hắn, lại nói: "Long Tuyền phù đang gặp phải Khiết Đơn công kích thảm khốc, một khi thành phá, người Khiết Đơn sẽ giết sạch dân quân toàn thành, tam vương tử không muốn cửu thần từ của mình ư, vẫn còn gì để do dự chứ?"

Câu nói này của hắn khiến Đại Anh Tuấn tinh giấc, đúng!

Bột Hải quốc diệt vong ngay trong tầm mắt, hắn có tư cách gì đê trả treo cùng quân Đường chứ?

"Được!

Ta sẽ ký!"

Đại Anh Tuấn cầm bút lên, lẩn này hắn không chút do dự ký lại đại danh của mình dưới văn thư.

"Tốt lắm!"

Lý Bão Chân tán thưởng nói: "Nếu như tam vương tử lấy đại cục làm trọng, vậy quân Đường sẽ toàn lực ủng hộ tam vương tử. toàn lực ủng hộ Bột Hải quốc."

Hắn cất văn thư lại, hạ lệnh nói: "Tiễn tam vương từ về."

Đại Anh Tuấn rời khỏi doanh trướng, Lý Bào Chân khoát tay sau lưng đi đến trước cửa trướng dõi theo bóng hắn.

Lý Bào Chân cảm thấy trách nhiệm nặng nề trên vai mình, nhung lại đầy thách thức, trong lòng hắn kích động khiến hắn không kiềm nổi muốn ngẩng nhìn trời xanh thét to, đại trượng phu đương lập bất thế chi công, khai cương phích thồ, lưu danh sử xanh.

Trời đặt biệt u ám, mây đò dày đật, gió lạnh vù, đất trời một màu xám xịt như thể tiên đoán cho mùa đông Bột Hái quốc sắp đến…

Quân Đường tiếp tục thẳng tiến, ba ngày sau quân Đường từ khe Minh Nguyệt của Lư Châu vượt qua Thái Bạch sơn.

đêm ra kỳ binh nhất cử công hạ Hiển Đức phủ. thu gọn năm mươi vạn con dê bò mà quân Khiết Đơn không kịp rút đi và lượng lớn lương thào…

Đại quân ngay sau đó bèn cắm vào phía sau quân đội của Lý Diên Sủng, phát động tấn công toàn diện với bảy vạn đại quân của Lý Diên Sủng phân bố tại bờ bắc Tốc Mạt giang.

Quán Đường chù lực đột ngột ập đến sau lung khiến Lý Diên Sủng trờ tay không kịp, hắn một mặt phái người cầu viện Lý Hoài Tiết, một mặt tổ chức quân đội chống đối, nhưng cùng với một vạn quân của Ca Thư Diệu vượt qua Tốc Mạt giang, bèn trở thành trước sau đánh gọng kiềm với Lý Diên Sủng.

Đêm hôm đó quân Đường đã phát đột tấn công quy mô với Lý Diên Sủng, ba vạn quân Hề của Lý Diên Sủng bộ và bốn vạn Yến quân khó địch nổi quân Đường tập kích giữa đêm. chi chống đỡ được vỏn vẹn hai canh giờ, toàn bộ bị đánh tan, thảm bại thê lương.

Yến quân đại tướng Trương Trung Trí bị Triệu Sùng Tiết một tiễn bắn chết, Yến quân bị diệt sạch đầu tiên.

Lý Diên Sủng dẫn một vạn người Hề cuối cùng đột phá vỏng vây, cuối cùng chi dẫn được ba ngàn tàn quân ra khỏi vỏng vây, hốt hoảng trốn về chỗ Lý Hoài Tiết tại phía bắc.

Trận chiến Tốc Mạt giang liên quân Khiết Đơn xác phơi núi đồi, máu chảy thành sông, quân Đường cho thả xác vào sông, cả dòng chảy Tốc Mạt giang vì thế mà ngưng chảy.

Quân Đường tổng cộng đã giết sáu vạn năm ngàn người Hề và Yến quân, đồng thời tịch thu được gần mười vạn con chiến mà.

Ngay sau đó quân Đường vào tiến thù Trung Kinh phù Hiển Đức.

Sáng sớm. mây đen bao trùm, gió bắc lạnh thấu xương đang vù vù ập đến, thổi cho đại cờ trên thành đầu phủ Hiển Đức phấp phới tung bay, giờ đương là trung tuần tháng chín năm thử hai Khánh Bình, luồng khí lạnh mạnh mẽ đà ùa đến, khiến Bột Hải quốc chi trong một đêm đã phải chào đón nữ thần mùa đông giá đáo.

Lý Bào Chán mới sáng sớm đà đứng trên đầu thành ngóng về nơi xa, hắn vừa nhận được tin từ Thượng Kinh đưa đến. quân Khiết Đơn công thành thất lợi, đã rút về vùng biển Hốt Hăn. có dấu tích rút quân.

Lý Bào Chân biết, Khiết Đơn không phải công thành thất bại, mà do hậu cầu của họ bị tóm gọn, họ bất đắc dĩ chi đành rút quân.

Lúc này, một bông tuyết đang từ từ rơi xuống ngay trên sống mũi Lý Bào Chân, hắn thừ người, không khỏi ngầng đầu, trên không lúc này đà rời đầy bông tuyết, trận tuyết đầu mùa ngày đông đã đến.

"Tướng quân!"

Một binh sĩ chạy băng băng đến, "Có người đến đưa thư, là thư của thương tướng quân!"

Lý Bào Chân nghe mà tinh thần phấn chấn hẳn, hắn cảm thấy không thề ngờ được, hắn giờ đang ở trong phúc địa nước Bột Hài cơ mà!

Thượng tướng quân lại có thế có thư đến. hắn vội nói: "Người đưa thư đâu?"

Chi thấy một nam tứ trẻ tuổi người đầy phong sương đang được mấy binh sĩ dẫn qua, hắn quỳ một chân xuống hành quân lề của Lý Bào Chân, "Ty chức là Ngô Quân đội chính đệ nhất Liệp ưng doanh, phụng lệnh Quý Thắng tướng quân đến đưa thư cho đại tướng quân."

Nói xong hắn đưa lá ung thư cho Lý Bào Chân, Lý Bào Chân cũng biết Quý Thắng dẫn một đội xích hầu đang hoạt động rầm rộ tại cảnh nội Hà Bắc, hắn lại hỏi binh sĩ đưa thư: "Quỷ tướng quân hiện đang ở đâu?"

"Hồi bẩm tướng quân, Quý tướng quân trước mặt đang dẫn huynh đệ ẩn mình tại Doanh Châu, có thể phối họp tác chiến cùng tướng quân bất cử khi nào!"

Lý Bào Chân gật gật đầu. hắn nhận qua thư, đây là thư Lý Khánh An nhờ Quý Thẳng chuyển cho hắn, hắn có phần nôn nóng muốn mờ ra ngay, chi thấy Lý Khánh An viết trong thư: Phong Lý Bão Chán làm Long Võ đại tướng quân kiêm An Đông đô hộ, Bột Hải đô đốc, phong tước Liêu Quốc công.

Triệu Sùng Tiết phong Kim Ngô vệ đại tướng, Ca Thư Diệu phong Đông Cung Lục Suất phủ đại tướng quân; Triệu Sùng Tiết phong thêm Bắc Bình huyện công, xuất nhậm ư Châu đô đốc; Ca Thư Diệu làm Doanh Châu đô đốc, Tân Thành hầu. trướng hạ chư tướng đều thăng quan một cấp, quan binh sẽ lấy vàng bạc quốc khố Bột Hải làm thưởng.

Sau đây là quân lệnh: một. tiêu diệt hang ổ Khiết Đơn trước khi mùa đông đến, nam tử Khiết Đơn và Hề nhất luật giết chết, không lưu hậu hoạn, phụ nỠtrẻ nhỏ đợi khi chiến sự Hà Bắc kết thúc có thể đưa đến Hà Đông an trí.

đầu người Lý Hoài Tiết nhất định phải đưa về Kinh thành; hai, mùa đông sắp đến.

đại quân có thế tu chinh cả mùa đông tại Bột Hái, mùa xuân năm sau tiến công An Lộc Sơn…

Trong lòng Lý Bào Chân kích động vô cùng Lý Khánh An hành sự không phải tầm thưởng, chiến quả còn cHứa bầm báo về thì phong thưởng đà đến, có thể thấy rõ tín

nhiệm của Lý Khánh An với họ, lòng tin kiên định với đại quân bắc chinh.

Hắn lập tức lệnh nói: "Để Triệu tướng quân lập tức đến gặp ta!"

Chi một chốc sau.

Triệu Sùng Tiết đà chạy đến. cười nói: "Tướng quân tìm ta có việc gì thế?"

Lý Bào Chân đưa thư cho hắn, "Đây là thư thượng tướng quân, ngươi xem đi!"

Triệu Sùng Tiết thừ người ra, hắn cầm thư đọc vội một lượt, mắt hắn lộ rõ kích động khó tả, hắn lập tức nói: "Mạt tướng nguyện dẫn binh đi vào Tùng Mạc, Nhiêu Lac"

Lý Bào Chân cười nói: "Ta cũng có ỷ này, giờ vừa chớm có tuyết, thời gian cấp bách, ngươi có thể dẫn một vạn binh tức tốc tây hành, tiến công vào hang ổ Khiết Đơn và Hề."

"Tuân lệnh!"

Triệu Sùng Tiết nhận lệnh xong lập tức dẫn binh đi, lúc này còn lại Lý Bào Chân thông báo phong thưởng của Lý Khánh An dành cho trú quân, tam quân bỗng chốc hoan hô liền liền, sĩ khí đai chấn.

Phù Hiển Đức cũng chính là Đôn Hóa Cát Lâm ngày ngy, trung tuần tháng chín cũng bằng cuối tháng mười đầu tháng mười một hậu thế, phương bắc bắt đầu giảm nhiệt độ, khí lạnh đến phạm, trận tuyết đầu tiên của năm nay đến sớm hơn mấy năm trước, một đêm gió bắc thổi, núi sông hửng phong sương.

Thành Thượng Kinh được xây tựa thành, cao to và kiên cố hơn cả Trung Kinh thành, cộng thêm quân dân toàn thành liều chết phòng thủ. khiến quân Khiết Đơn trong thời gian ngắn khó mà công hạ, mà trận chiến Tốc Mạt giang thất lợi và lương thảo đoạn tuyệt, càng khiến quân Khiết Đơn sĩ khí gặp phải đả kích mạnh, cường độ tiến công Thượng Kinh cũng giảm đi nhiều.

Quân Đường đột ngột đến khiến chiến cục xoay chuyển hoàn toàn.

Lý Hoài Tiết cũng ý thức được nguy cơ sắp đến. hiện giờ chi có thế rút về Tùng Mạc trong thời gian ngắn nhất thì họ mới mong mà sống sót nổi.

Nếu quân Đường đã đến, ước mơ công hạ Bột Hải xem chừng đã vờ.

Lúc này trong tay Lý Hoài Tiết còn có hơn sáu vạn đại quân, trong đó có hơn bốn vạn quân Khiết Đơn và hai vạn Yến quân, đây là lực lượng cuối cùng của hắn, dù thế nào đi chăng nữa hắn vẫn phải dốc sức bảo vệ.

Quân Khiết Đơn rút về Thượng Kinh, đi vào Hồ Châu thành tại biển Hốt Hăn chinh đốn binh mà. biển Hốt Hàn chính là Kính Bạc hồ ngày ngy, Hồ Châu thành là một tòa hùng bảo, kiến tạo ngay giữa đinh núi bờ tây trung bộ biên Hốt Hăn, chu vi chừng bốn dặm, nơi đây chủ yếu là trú quân và ngư dân, nhung việc người Khiết Đơn đến đây khiến nhưng người trú quân này cùng ngư dân đều đà rút vội về Thượng Kinh thành, cả Hồ Châu thành giờ chi là một ngôi thành trống.

Dù cho lương thảo Khiết Đơn bị đoạn tuyệt, tình thế vô tình nguy cấp, nhung Lý Hoài Tiết vẫn cho lưu lại vùng Hồ Châu thành một hai ngày, danh nghĩa là chinh đốn quân mà, thực chất hắn muốn thừa cơ nuốt chửng Yến quân.

Nếu có thế chiếm cả Yến quân, vậy tổn thất của hắn cũng không mấy to, chi là quân Hề và Yến quân bị diệt sạch mà thôi.

Chủ tướng Yến quân là con trai thử ba của An Lộc Sơn. phó tướng là Trương Trung Trí. nhung Trương Trung Trí đà bị trận vong trong trận chiến Tốc Mạt giang, An Khánh Hòa bèn mất đi một chỗ dựa.

An Khánh Hòa năm nay mới chi có hai mươi lăm sáu môi, là con trai út của An Lộc Sơn.

được An Lộc Sơn sủng ái nhất, cộng thêm hắn từ nhỏ thể nhược, vì thế không học võ, mà đi trên con đường văn.

Đây cũng là ước muốn của An Lộc Sơn, con trai thử hai của hắn An Khánh Tự đã có thê võ năng an bang, hắn cẩn thêm một người con trai văn năng định quốc, vì thế hắn đã đặt tên cho con trai út là "Khánh Hòa", cũng có ý muốn cho hắn tòng văn. từ nhỏ đà mời không ít đại nho gia Hà Bắc đến dạy học cho con mình.

An Khánh Hòa gách vờ đầy bụng, nhung lại không có tài dẫn binh.

Lẩn này hắn làm chủ soái bắc chinh, kỳ thực An Lộc Sơn cũng chi muốn để hắn làm giám quân, thực tế chi huy điều động quân đội đều trong tay Trương Trung Trí, nhưng Trương Trung Trí trận vong bỗng chốc đẩy An Khánh Hòa vào tình cảnh trờ tay không kịp, về cơ bản hắn nghe răm rắp mệnh lệnh của Lý Hoài Tiết.

An Khánh Hòa lúc này đương bất an đi qua đi lại trong phòng, rút quân là việc tốt, nhung hắn phải làm sao mới đưa được quân đội bình an trờ về Doanh Châu, khiến lòng hắn ưu lo trùng trùng.

"Thiếu soái, hình như tuyết rơi rồi!"

Một thân binh đứng ngoài cửa nói.

An Khánh Hòa giật mình, hắn vội đi ra ngoài cửa phòng. chi thấy trên trời đã có tuyết rơi lả tả tựa nhưng sợi lông vũ trắng mịn.

"Tuyết năm nay hình như hơi sớm nhi?"

An Khánh Hòa rất ư ngạc nhiên, trong lòng bỗng thấy bất an, nếu như tuyết lớn phong tỏa đường đi, liệu họ còn có thế ra khỏi đây nữa ư?

Lúc này một kỵ sĩ phóng đến. tiếng vó ngựa vội và, chiến mà đi đến trước cửa An Khánh Hòa thì đứng lại, "Thiếu tướng quân, đại soái mời người đến thương nghị quân tình khẩn cấp!"

"Có việc gì ư?"

"Trời đồ tuyết lớn, đại soái nói kế hoạch thay đồi, mời thiếu tướng quân hãy mau qua gặp."

An Khánh Hòa không dám chậm trễ, hắn vội dẫn theo mấy thân binh cưỡi ngựa phóng về đại doanh của Lý Hoài Tiết.

Đại doanh của Lý Hoài Tiết nằm ở giữa thành Hồ Châu, xung quanh được bao vây bời mấy trăm túp lền nhỏ.

Do thành trì không lớn quân đội đều đóng trại ngoài thành, chi có Lý Hoài Tiết, Lý Diên Sủng và An Khánh Hòa là ở trong thành nội.

An Khánh Hòa cưỡi ngựa phóng đến trước đại doanh, vừa xuống ngựa thì gặp Lý Diên Sũng cũng đến họp, "Thiế tướng quân, hôm nay thời tiết khác thưởng quá!

Sao lại có tuyết sớm thế?"

Lý Diên Sủng cười ha hả nói.

"Đúng!

Thật kỳ lạ quá, tuyết lại rơi sớm hơn rồi."

An Khánh Hòa cũng nói hùa theo vài câu, nhung trong lòng không khỏi hừ lạnh, "Các ngươi giết ngươi không tiếc tay, trời không giận người không oán sao được?

Cái

này gọi là trời phạt!"

Trong lòng rủa thâm, nhung mặt hăn vân cười cười, hai người họ cùng đi vào đại trướng.Vừa vào đến trướng, hai người đều không khỏi ngờ ngàng, Lý Hoài Tiết không có trong trướng.

Lúc này, bỗng nghe thấy tiếng bát sứ rơi xuống đất cái xoảng.

An Khánh Hòa còn cHứa kịp phán ứng, nhung Lý Diên Sủng đà sắc mặt đại biến.

"Không hay rồi!"

Hắn gào to một tiếng, rút kiếm xông vội ra ngoài trướng.

Nhung mọi việc đều đã muộn màng, mấy trăm đại hán Khiết Đơn tay cầm rìu sắc xông vò, dưới lười rìu liên tục của mấy trăm người, cả Lý Diên Sủng và An Khánh Hòa chăng mấy chốc bị băm nát ra, và đồng thời, cả tùy tùng của hai người đều bị giết chết.

Lý Hoài Tiết lập tức cho triệu tập quân quan cao cấp, trên lẩn hội nghị này hắn đà được sự tận trung của quân quan Yến quân và người Hề, chính thức thu phục hai vạn quân Yến quân cùng hơn bốn ngàn quân Hề, trờ thành quân bộ lạc của Khiết Đơn, nhưng trong lúc này hắn lại bỗng nhận được tin, gần mười vạn quân Đường đã trùng trùng vây kín đường ra của họ.

Vào lúc xế chiều, tuyết càng lúc càng lớn, gió vù \Ò1 gào thét, bào tuyết ập đến, chi trong chớp mắt, mọi thử xung quanh hoàn toàn biến mất giữa đất trời và mây mù hơi vàng, xen giữa nhưng áng mây màu đang dẩn trôi qua, bầu trời âm u hòa quyện cùng biển tuyết, đất trời dẩn dẩn không còn thấy rõ phân giới…

Quán Khiết Đơn bắt đầu vượt vỏng vây trong cơn bão tuyết, giữa tuyết rơi khắp trời xen lẫn với tiễn bay dày đật. quân Khiết Đơn lẩn nào vượt rào cũng bị thương vong thảm trọng, chi trong một đêm, quân Khiết Đơn sáu lẩn vượt vỏng vây, thương vong hơn vạn người, vẫn không vượt qua nổi tiễn nỏ của quân Đường.

Quân Khiết Đơn bị ép vào thế bất đắc dĩ, chi đành tạm thời rút về thành Hồ Châu, đợi chờ cơ hội đột phá lẩn sau.

Chương 694: Nam Dương Xây Thành

Giọng nói của Lệ Phi Nguyên Lễ vừa hung lại ác, khiến cho Lâm Du sợ tói mức hai chân phát run.

Hắn lúc này mới ý thức được, minh đã gây ra đại họa rồi, đội quân này không phái là đội quân tao nhã lễ nghi gì, mà là một đội quân hổ lang.

Hắn hốt hoàng mà đem sự uy hiếp của Lệ Phi Nguyên Lễ nói với vương từ Đan Đa, vương tử Đan Đa ngây người ra nửa buổi mới nói: “Xin tướng quân hãy chờ một chút, ta trờ về thương nghị, sau đó sẽ cho tướng quân một câu trà lời!”

Hắn vung tay lên, ũ rũ mà dẫn dắt tùy tùng đi về.

Nhìn vương từ đi xa rồi, Lệ Phi Nguyên Lễ khẽ khoát khoát tay, mấy binh sĩ vội chạy tới phía nam cách đó bảy mươi bước, đem một cây cọc gỗ đóng vào bờ cát, lại đem một bức bì giáp Ảrập và một kiêng đỡ cố định ở trên cây cọc gỗ.

Đây là thiết bị phòng ngự do một gã binh sĩ mua được ở cửa tiệm trong thành, cũng là trang bị tiêu chuẩn của quân đội Phật Thệ quốc (*Srivijaya), quốc gia này không có kỹ thuật chế tạo áo giáp, những lái thương Arập khôn lanh bèn bán cho bọn họ loại bì giáp này, đây là trang bị do Bạch Y Đại Thực để lại, trong kho hàng của Đại Thực có chất chứa rất nhiều, được chế tạo từ da trâu, dùng dây thắt lại ở sau lưng, là bì giáp kiểu cũ nhất chi có một lớp của người Á Rập.

*Srivijaya thực ra là tên gọi kinh đô của nhà nước bá chú.

Người nước ngoài lấy nó gọi tên cà liên minh này.

Srivijaya còn được viết là Sriwijaya.

Trong tiếng Phạn, sri nghĩa là "tỏa sáng" còn vijaya nghĩa là "vinh quang".

Người Trung Quốc xưa ký âm của từ này bằng chữ Hán thành Ghiliphoghi (phiên âm Hán-Việt: Thất Lợi Phật Thệ) gọi tắt là Phật Thệ.

Srivijaya là một liên minh kiểu mandala gồm nhiều nhà nước cổ từng tổn tại ở miền Đông Sumatra, bán đảo Malay và một phần đào Bomeo và Java, hinh thành từ thế kỳ 7 hoặc thế kỳ 8 và kết thúc vào khoảng cuối thế kỷ 13.

Trung tâm của liên minh này là nhà nước bá chủ của người Mã Lai mà kinh đô là Srivijaya - ban đầu ở hoặc gần Palembang rồi về sau dởi đến Jambi.

Các nhà nước khác là những nhà

nước độc lập và làm nhưng chư hầu.

Sự thịnh vượng của liên minh này nằm ở lợi thế của nó về mặt thương mại trên biển, đóng vai trò là trung chuyển trong buôn bán giữa Ấn Độ và thế giới A Rập với Trung Quốc.

Nhưng người Mã Lai với kỹ thuật đóng tàu và hàng hải khá tiên tiến thời đó vừa là người vận tải hàng hóa, vừa bồ sung hàng hóa của minh vào thương mại với các thị trường trên.

Srivijaya còn là một trung tâm Phật giáo quan trọng của thế giới.

Mà nước Uma tác chiến với quân An Tây là Đại Thực cũng đều đà đổi trang bị tiên tiến hơn là bì giáp ba lớp rồi, trên kiêng đờ cũng có bọc lớp sắt lên, đó là tiến bộ kỹ thuật được thúc đây bời việc bị sức công phá mạnh của nỏ tiễn quân Đường mà ra. trang bị được bọn họ đào thải ra bèn bị các lái thương mua đi, bán cho các quân đội của khu vực lạc hậu hơn.

Phật Thệ quốc cũng là từ trong tay lái thương Ảrập mua lại ba vạn bộ bi giáp và kiêng đờ bằng gỗ kiều cũ này.

Loại bì giáp và kiêng đỡ kiều cũ này quân Đường đều rất quen thuộc, trong trận chiến Đát La Tư, quân Đại Thực chính là dùng loại trang bị bi giáp và kiêng gỗ này, quân Đường đà từng tiến hành nghiên cửu chi tiết, bọn họ biết sức phòng ngự của bì giáp tiên tiến nhất của Ảrập đối với nỏ tiễn quân Đường là bảy mươi bước, trong vỏng bẩy mươi bước bì giáp sẽ mất đi hiệu quả phòng ngự.

Nếu cộng thêm việc bọn họ dùng kiêng gỗ bọc sắt, thì sẽ là bốn mươi bước phòng ngự, có nghĩa là kỵ nỏ mạnh nhất của quân Đường trong vỏng bốn mươi bước, có thế liên tục xuyẻn thủng bì giáp ba lớp và kiêng đờ tiên tiến nhất của người A Rập.

Mà hôm nay cái mà bọn họ đối mặt chính là bi giáp, kiêng gỗ kiểu cù, khoáng cách liên tục xuyên thùng là sáu mươi bước.

Lệ Phi Nguyên Lễ sẽ ở trước mặt bọn binh sĩ thị phạm một phen, bì giáp và kiêng đờ đã treo sẵn rồi, hai viên nỏ binh tay cầm thần tí kỵ nỏ lui ra ngoài sáu mươi bước, qui một gối. giơ nỏ tiễn lên nhấm ngay vào mục tiêu cách đó sáu mươi bước, kiêng đờ và bì giáp được đê chồng lên nhau, cũng chính là muốn một mũi tên xuyên thủng chúng.

‘Cạc!

Cạc!” khi hai tiếng máy nỏ tiếng vang lên, chi thấy hai mũi tên nỏ mạnh mẽ rít gió bay qua trước mắt các quân Đường, trước sau bắn trúng mục tiêu, chi nghe hai tiếng trầm đục. hai mũi tên nỏ đều trước sau xuyên thủng kiêng gỗ và bì giáp, tên tiếp tục bay ra hai mươi mấy bước nữa mới đứng lại.

Không cẩn nói ra, tất cả binh sĩ cũng đều thấy cả rồi, thật ra lực sát thương không chi là sáu mươi bước, chắc chắn trên bảy mươi bước, thì tên nỏ của quân Đường đà có hiệu quả sát thương rồi.

Lệ Phi Nguyên Lễ vung tay lên. hắn cao giọng nói với bọn lính: ‘Tất cả mọi người thấy đấy, ta Lệ Phi Nguyên Lễ tuyệt đối không đánh nhưng trận chiến không nắm chắc phần thắng.

Trận chiến hôm ngy, chúng ta sẽ với kết quả thương vong thấp nhất trong lịch sử của quân An Tây để giành chiến thắng.”

‘Lệ Phi tướng quân!'

Xa xa truyền đến tiếng la của Vi Thanh Bình, chi thấy hai thủ hạ đỡ hắn chạy về phía bên này, Lệ Phi Nguyên Lễ một phen đau đầu, cái khác hắn không lo lắng, chi là viên quan văn này thật sự rất lề mề.

Vi Thanh Bình chạy tới, hắn thấy binh sĩ quân Đường võ trang sẵn sàng, xem ra đà chuẩn bị sẵn để tác chiến rồi. trong lòng hắn vô cùng khẩn trương, vội vàng đi đến trước mặt Lệ Phi Nguyên Lễ hỏi: ‘Tướng quân, ngươi định làm gì đây?”

‘Ta muốn lấy lại công đạo, trả lại công đạo cho các huynh đệ bị thương!”

Lệ Phi Nguyên Lễ lạnh lùng nói.

Vi Thanh Bình thờ dài: ‘Tướng quân tội tình gì phải làm như vậy chứ?

Đường đường là Thiên triều thượng bang, lại đi so đo với một đảo quốc Nam Dương nho nhỏ,

làm như vậy có phải là đánh mất thân phận minh hay không.”

“Thân phận?”

Lệ Phi Nguyên Lễ cười lạnh một tiếng: “Ta cũng không phái là loại người ua sĩ diện hảo, ta mặc kệ đối phương là tiều quốc nhỏ như viên đá, hay là đại quốc mênh mông, nếu đã sát thương người của ta, thì ta có thù báo thù. có ân báo ân, thực xin lôi Vi tiên sinh, loại thượng bang luận đó của ngươi đối với ta không có hiệu quá.”

“Ngươi…”

Vi Thanh Bình chi vào hắn, tức giận đến một câu cũng nói không nên lời, hắn xanh mặt nói: “Ngươi nếu dám giết hại dân thưởng, lạm sát kẻ vô tội, ta bèn đàn hạch ngươi với thượng tướng quân.”

“Vi tiên sinh, ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi, ta có nói là phải giết hại dân thưởng sao?

Ta chẳng qua là muốn giáo huấn đám kè xấu đó một chút thôi, để cho bọn họ biết một chút cái ai gọi là uy thế thiên triều!”

Vừa dứt lời, bên trong Phật Lợi thành truyền đến nhưng tiếng trống từng tùng tùng. tiếng trống càng ngày càng cấp, đó là thanh âm của trống trận, quân đội của Thất Lợi Phật Thệ quốc đang định cùng quân Đường đánh một trận rồi.

Tiếng trống này khiến cho tinh thần quân Đường phấn chấn lên, Lệ Phi Nguyên Lễ lại hưng phấn đến nổi ha hả cười to, đang lo bọn họ không đến đấy chứ!

Vậy mà bọn họ đà đến tận cửa rồi đấy.

Vi Thanh Bình cũng ngây ngần cà người, đây là chuyện gì đây?

Chẳng lẽ bọn họ thật sự là không biết tự lượng sức mình, mà muốn đánh nhau với quân Đường sao?

Lệ Phi Nguyên Lễ nở nụ cười: “Vi tiên sinh xin mời đi về trước đi, trên chiến trường đao tiễn không có mắt đấy, người đâu!

Hãy đưa Vi tiên sinh về thuyền!”

Hai gã thân binh đưa Vi Thanh Bình về thuyền lớn.

Vi Thanh Bình vô cùng lo lắng,

Lệ Phi Nguyên Lễ quay đầu lại hét lớn một tiếng: “Các vị huynh đệ có nghe thấy không, đấy là hoang đảo mọi rợ đó đang khiêu chiến với Đại Đường đế quốc ta, hãy đê cho bọn họ lĩnh giáo thiên uy của Đại Đường đế quốc ta đi!

Các huynh đệ, hãy cầm đao tiễn của các ngươi lên, mà dương uy của quân An Tây ta!”

Câu nói ngắn gọn mà sang sảng đó đà khiến cho bọn lính nhiệt huyết sôi trào, cái cảm giác vinh dự được vì Đại Đường đế quốc mà chiến đấu trên mánh đất dị quốc tha hương đó dâng trào trong lòng bọn họ, cảm giác kiêu ngạo được là chiến sĩ của Đại Đường đế quốc đó khiến cho bọn hắn kìm lòng không được mà phất tay hô to hẳn lên: “Hãy vinh danh Đại Đường mà chiến!”

‘Hãy vì quân uy An Tây mà chiến!'

Lệ Phi Nguyên Lễ giơ còi hiệu lên, ra sức thổi lên: ‘Hú ” tiếng còi hiệu trầm

thấp theo gió biển vang vọng trên hòn đảo, hai mươi viên binh sĩ thổi còi hiệu cũng cùng nhau thổi vang tiếng còi hiệu lên. tiếng còi hiệu vang vọng khắp hài đảo.

Lệ Phi Nguyên Lễ phất tay một cái. hai trăm kỵ binh nhanh chóng lánh vào rừng cây bên cạnh bài biên.

Lúc này, cánh cồng lớn của Phật Lợi thành mờ rộng ra, từng đội từng đội binh sĩ Phật Thệ quốc thân mặc bì giáp Arập đang ra khỏi thành.

Trên tay bọn họ cầm trường mâu và kiêng đờ, từng đốm từng đốm đen, dày đặc, có đến hàng vạn người.

Phật Thệ quốc có tổng cộng hai vạn quân, trong đó đóng giữ tại đô thành có một vạn người, chinh là do hoàng thúc Tô Tất Lợi suất lĩnh, sự hung hăn của quân Đường khiến cho phái chù chiến do Tô Tất Lợi cầm đầu đà chiếm thế thượng phong, bọn họ sốt sắng mà xuất chiến.

Lúc này sắc trời đà dẩn dẩn tối, nhung một vầng trăng tròn chiếu khắp mặt biền và đất liền, sôi sáng đất trời như ban ngày vậy.

Trước khi Phật giáo truyền tới đây, Phật Thệ quốc vẫn luôn thờ phụng giáo nguyên thủy, quốc Vương họ tự xung là Long Tinh, thích ở vào ban đêm hấp thu tinh hoa của mặt trăng.

Loại tín ngưỡng đối với mặt trăng này khiến cho bọn họ cho rằng ánh trăng sẽ ban cho bọn họ sức mạnh, cho dù Phật giáo đã truyền vào đây, nhung trong tận xương tùy của bọn họ vẫn mê tín mặt trăng như trước, đồng thời quân đội của bọn họ cố gắng tránh ánh nắng chói chang nóng bức ban ngày mà lựa chọn Buổi tối để luyện binh.

Điều đó khiến cho bọn họ có truyền thống đánh đêm.

Bọn họ cho rằng đánh nhau vào ban đêm sẽ càng có thê phát huy ưu thế của bọn họ.

Trên thực tế, ưu thế của quân đội của Phật Thệ quốc chi có một, đó chính là nhiều người, gấp năm lẩn quân Đường.

Luận về khôi giáp, bọn họ không có quang minh khải của quân Đường, chi có bì giáp mà người Ả Rập bán cho bọn họ.

Luận trang bị, bọn họ chi có trường mâu thông thưởng. cùng với kiêng gỗ, cung tiễn nguyên thủy đơn sơ mà người khác bò đi không dùng nữa.

Bọn họ không có cung phức họp mạnh mẽ của quân Đường, càng không có nỏ tiễn, không có hoành đa, không có kỵ binh như quân Đường.

Luận về sức chiến đấu, khi bọn họ chiếm lĩnh quẩn đảo Bangka và khi khuếch trương sang phía bắc đã từng đánh trận với Lang Tu quốc, mà đối Thủ hôm nay của bọn họ, là hai ngàn quân dưới trướng của Lệ Phi Nguyên Lễ cũng là quân An Tây không hơn không kém, thân kinh bách chiến, sống trong vùng máu, thân cao phổ biến của bọn họ cao hơn của Phật Thệ quốc đến một cái đầu.

Quân Phật Thệ quốc chi có người thì nhiều, cùng với cảm giác ưu việt khi trong nhiều năm qua luôn là một cường quốc mạnh nhất ở Nam Dương trong chư quốc.

Cái cảm giác ưu việt đó khi gặp phải một Đường triều hùng mạnh hơn. bèn sinh ra một cảm giác tự ti, ghen tị và thù hận đan xen vào nhau tạo thành một tâm trạng phức tạp của dân đảo, thử tâm trạng đó vẫn kéo dài hàng ngàn năm. cho đến đời con cháu của họ.

Tâm trạng phức tạp này của họ khi thể hiện trên người của vương thúc Tô Tất Lợi lại càng sâu sắc và rõ nét hơn.

Khi quân Đường hơi có mạo phạm với ái thiếp của hắn, hắn liền lập tức hạ lệnh chém giết binh lính quân Đường, cũng là từ thời khắc đó, hắn liền quyết tâm giáo huấn quân Đường một phen thấm thìa, giết sạch toàn bộ quân đội triều Đường không mời mà đến này.

Bãi biển rộng rãi bên ngoài thành bèn trờ thành chiến trường, một vạn quân Phật Thệ quốc đã sắp hàng chinh tề, bọn họ được huấn luyện hằng ngày, sắp hàng rất ngay ngắn trên bãi biến, một vạn người đông nghìn nghịt xếp thành một phương trận hình sợi dài, trường mâu dày đặc tựa như rừng rậm vậy, dưới ánh trăng, cũng đầy vè đằng đằng sát khí.

Đây làm cho quốc vương theo dõi trận chiến trên thành cũng khẽ thờ phào nhẹ nhõm, có lẽ bọn họ có thề chiến thắng toán quân Đường này, hắn không khỏi thờ dài, chi mong trận chiến dịch này đừng trờ thành sự mờ đầu của bất hạnh Phật Thệ quốc.

“Phụ vương, con cảm thấy không ồn!”

Vương từ Đan Đa vè mặt vô cùng căng thẳng, hắn dõi theo quân Đường, hắn phát hiện thế trận của quân Đường có chút kỳ lạ, lại là một hình trăng lười liềm cong vút, quân Đường vốn dĩ nhân số ít hơn nhiều, sau khi xếp thành hình lười liềm, lại càng lộ rõ binh lực của bọn họ chi có một đám nhỏ, phảng phất có thể nhất cừ bao vây tiêu diệt, nhung cũng chính là như vậy, hắn mới cảm thấy sự quỳ dị và thần bí của quân Đường. làm hắn có chút nơm nớp thấp thỏm.

‘Chỗ nào không ồn chứ?”

Quốc vương Tô Tất Lợi có chút bất măn sự cả nghĩ quá mức của con trai, “Ta cảm thấy là ưu thế của chúng ta rất rõ ràng, quân đội của chúng ta rõ ràng có nhiều hơn rất nhiều so với quân Đường, con không nhìn thấy sao?

Chi cẩn chúng ta hình thành sự bao vây đối với quân Đường, với trường mâu quân trận dày đặc của chúng ta, đà có thê tiêu diệt gọn quân Đường. bây giờ con nên suy nghĩ đến việc chúng ta nên nói rõ sự kiện này với Đại Đường thế nào.”

Đan Đa thờ dài, “Vẫn là đánh trận xong hẵng nói đi!'

Sự ngoan cố tự đại của phụ vương và vương thúc làm cho vị vương tử trẻ tuổi này cám thấy tuyệt vọng, người mà bọn họ nghênh chiến không phải là quân địa phương của quân Đường, mà là cánh quân cường hăn dày dặn kinh nghiệm sa trường của quân Đường, hắn lẩn đầu tiên nhìn thấy Lệ Phi Nguyên Lễ thì đã có cảm giác này rồi.

Trên bãi biển rộng lớn, một nghìn tám trăm quân Đường xếp thành trận yển nguyệt, đây chính là một trận hình cung nỏ phát huy ưu thế cường nỏ của quân Đường, nơi nhân số dày đặc ở chính giữa là tam đoạn xạ, hai cánh là lưỡng đoạn xạ, hai bên là phố thông xạ, Lệ Phi Nguyên Lễ có kinh nghiệm tác chiến phong phú, hắn phát hiện đối phương quả nhiên là vận bì giáp A Rập, bèn lập tức quyết định trận chiến này chiếu theo kế hoạch ban đầu dùng cường nỏ đi tiêu hủy đối phương.

Không chi là dùng cường nỏ, Lệ Phi Nguyên Lễ còn gài hai trăm kỵ binh làm phục binh, hắn phát hiện rừng cây dừa rậm rạp ở phía nam thật sự là vùng đất mai phục mà thiên nhiên ban tặng.

Chiến trường chính là một bãi biển rộng một dặm, dài mười mấy dặm, hai toán quân đội cách nhau bốn trăm bước, dưới ánh trăng, bọn họ đã dàn xong trận hình, quân Đường chẳng mày may nhúc nhích, bọn họ chờ đợi thêm sĩ khí đối phương biến mất, chờ đợi sau khi đối phương không cầm cự nổi nữa mới chủ động phát động tiến công, đây thật ra là hoàn toàn tương đồng với chiến thuật bầy sói mà Lý Bão Chân áp dụng ở càng muối, đây chính là một sự đọ sức về sức mạnh ý chí, chi xem là ai có thể kiên trì đến phút cuối cùng.

Nhung quân đội Phật Thệ quốc hiển nhiên không có ý định tiến hành sự đọ sức ý chi với quân Đường, bọn họ cũng không có cung nỏ binh chờ đợi quân Đường xung phong tiến về trước, chiến thuật của bọn họ chinh là lấy sĩ khí cao ngất và nhân số tuyệt đối chiếm ưu thế, nhất cử xông phá trận hình của đối phương, mà tiếp theo đó là bao vây đối phương, nhanh chóng tiêu diệt lấy đối phương.

Đây cũng là phương thức tác chiến xuyên suốt của Nam Dương đào quốc, sức bền bi lâu dài của bọn họ kém xa với binh sĩ khu vực rét lạnh phía bắc, thế lực không gượng tiếp được, nhung sức bùng phát của bọn họ không tổi, vì thế bọn họ không quen

việc ác chiến thời gian dài, đều là chủ trương dùng thời gian ngắn nhất kết thúc chiến tranh, dựa vào sức xông kích đánh đồ đối phương.

Hôm nay cũng không ngoại lệ.

‘Tùng tùng tùng tùng!”

Tiếng trống trận lại gióng vang một lẩn nữa, đây là

một loại trống gỗ, tiếng trống gấp mà liên hồi, làm cho người ta khẩn trương, làm cho người ta hăng hái, cùng với một tràng tiếng thét giết, một vạn binh sĩ chạy như bay về phía trận doanh quân Đường, tốc độ rất nhanh, sức bùng phát quả thật rất mạnh, trên đầu thành, quốc vương Tô Tất Lợi cũng không khỏi bội phục hoàn toàn với sức mạnh lớn mạnh bộc phát ra của binh sĩ bàn quốc.

Bọn họ xung bá hài đào Nam Dương, điều tựa cậy chính là sức mạnh quân sự lớn mạnh của bọn họ, binh sĩ của bọn họ mỗi ngày cũng đều huấn luyện, sức mạnh bộc phát ra lúc bọn họ xông kích đủ đê làm cho bất kỳ một đối thủ nào phải ớn lạnh tán đảm, hắn rất ư hài lòng, hôm nay dường như còn hơn cả bình thưởng.

Hắn nhẹ nhàng thờ dài một tiếng, “Lòng tham không đáy, đây chính là nguyên nhân thất bại của quân Đường, tại sao lại không tiếp thụ thành ý của ta chứ?”

Trong mắt vương từ Đan Lợi vẫn vô cùng căng thẳng, hắn nghe phiên dịch Lâm Du từng nói qua, nỏ tiễn của quân Đường rất lợi hại, nhưng lợi hại đến mức độ nàoKhông ai biết được, rất hiển nhiên, quân Đường sắp dùng cung tiễn rồi, bì giáp và khiên bài của bọn họ có thề chống đỡ được không?

Cự ly bốn trăm bước, cũng chính là hơn một dặm, một vạn quân Phật Thệ quốc giống như hải triều vỗ ập tói, trường mâu dày đặc như rừng, bọn họ cứ giống như là đợt thủy triều chịu lực hút của mặt trăng, dưới ánh trăng xô chảy cuồn cuộn, đặc biệt hào hùng, Tô Tất Lợi ở chính giữa đội ngũ, hắn cỡi trên lưng ngựa, một vạn quân đội, chi có một mình hắn cỡi ngựa, hắn giơ cao đao la thét to.

“đánh tới đi!”

Hắn tóc bạc cà đầu phất phơ dưới ánh trăng, tâm trạng kích động dị thưởng: “Giết một tên quân Đường, thưởng vàng mười lạng!”

của người trúng tên cHứa chết.

‘Tang!

Tang!”

Lệnh triệt quân dồn dập đã gióng vang, nhưng quân Phật Thệ quốc dồn quân quá sát về phía trước, muốn rút quân lại không dễ dàng chút nào, tên bay vẫn bắn chết quân địch hàng loạt, quân Đường phi chạy truy kích, ở phía sau đuổi theo sau đít mà bắn giết, bì giáp A Rập là dùng dây lưng cột ở sau người. khi bọn họ xoay người chạy trốn, phía sau lung bèn lộ rõ sơ hờ.

Quán Đường đã bắn ra sáu đợt gần một vạn mũi tên rồi, từ thương của quân đội quân Phật Thệ quốc đà vượt quá năm nghìn, điều này có nghĩa là bên cạnh mỗi một người đều có người trúng tên ngà xuống.

Nỏ tiền lớn mạnh của quân Đường đà phá hủy hết sĩ khí của quân đội Phật Thệ quốc, quân đội đà hoàn toàn tan rà. mỗi một binh sĩ đều bị dọa sợ đến hồn phi phách tán. bọn họ vứt bò trường mâu. vạn phần khiếp hài mà la to thét lớn, lùi lại bò chạy thục mạng, trên bãi biển khắp nơi là nhưng đốm nhỏ bỏ chạy xúm xít dày đặc. một tên chạy nhanh hơn một tên.

Trên tường thành, vương tử Đan Đa đau khổ ôm đầu ngồi xổm xuống, hắn sớm biết sẽ có kết quả như thế. binh sĩ của bọn họ cả thương nhân À Rập còn đánh không lại, làm sao có thể đối kháng với quân Đường?

Đây há chẳng phải là tự chuốc lấy diệt vong sao?

Quốc vương Tô Tất Lợi cả kinh đến trợn mắt há hốc mồm, trong đầu rỗng tuếch, hắn cám thấy quốc gia của mình sắp diệt vong rồi.

Ngay lúc này, trong rừng dữa đột nhiên xông ra một đội kỵ binh, khua tung hoành đao, càn quét tới như một trận cuồng phong, bọn họ đà chặt gãy đường lui của quân Phật Thệ quốc, đội kỵ binh xông vào trong đám đông ra sức càn quét chém giết, như mành hồ vồ vào bầy dê, dưới ánh trăng làm sóng dậy cơn gió tanh mưa máu. vương thúc Tô Đan Lợi cỡi trên lung ngựa. rất ư bắt mắt. hắn đã trờ thành đối tượng kỵ binh quân Đường săn giết đầu tiên, hơn một trăm mũi tên bắn tới, Tô Đan Lợi bị bắn như con nhím, thi thể từ trên lưng ngựa nhào xuống.

Quân Đường kỵ binh nhanh như điện chớp, phóng ngựa chặn lại đào binh, mỗi một

đào binh ôm ỷ đồ xông khỏi sự phong tỏa của bọn họ đều sẽ bị giết chết không chút do dự.

Quân Đường kỵ binh dùng thổ ngừ vừa mới học được hô to: “Đầu hàng!

Đầu

hàng!”

Phía trước có sự cản đường, phía sau lại có truy binh, bọn lính cùng đường, bọn họ kinh hồn tán đảm.

đều quỳ rạp xuống đất, giơ tay đầu hàng. quỳ xuống đầu hàng, quân Đường liền không giết chóc nữa. hiệu ửng làm mẫu này nhanh chóng mờ rộng, quỳ xuống, càng ngày càng nhiều binh lính quỳ xuống, giơ tay đầu hàng, cuối cùng toàn bộ quỳ xuống đất đầu hàng, tổng cộng bị bắt sống hơn bốn ngàn người.

Một trận chiến này, một vạn quân đội Phật Thệ quốc bị nỏ trận lớn mạnh của quân Đường tiêu diệt, còn quân An Tây thì lại sáng tạo nên một chiến tích huy hoàng không chết một người, không thương một người. nhung trận chiến dịch này cuối cùng bị Lệ Phi Nguyên Lễ khẩn cầu Lý Khánh An giấu tịt luôn, Lý do chi có một, dùng mạnh ức yếu, thắng cũng không vè vang thượng võ gì.

Quân Đường áp sát dưới thành, Tô Tất Lợi và vương tử Đan Đa dẫn dắt gần trăm tên quan viên quỳ ở cửa thành, mỗi người đều để mình thân, lúc này, bọn họ chính là cá trên cái thớt gỗ, mặc cho quân Đường giết mỗ.

Lệ Phi Nguyên Lễ dẫn theo năm sáu viên quan quân giục ngựa đi tới trước mặt Tô Tất Lợi. lạnh lùng quan sát tên quốc vương mập ú này, Tô Tất Lợi kinh hoảng vạn phần, hắn đem chìa khóa vàng của quốc khố giơ lên cao cao, dùng tiếng Hán không quá thuần thục hô to: “Ngô quốc trên dưới, mặc cho quân Đường chiếm giữ, vạn mong tướng quân giữ lại tính mạng của dân đen một nước.”

Lệ Phi Nguyên Lễ quay đầu lại cười xòa với vài tên tướng lănh, hắn cũng chẳng phải là cánh quân nhân nghĩa gì. việc tốt lành như trên trời rơi xuống miếng bánh kẹp thịt này hắn làm sao có thề không lấy?

Nghe nói là nơi này thịnh sản vàng và bảo thạch, đó càng là điều hắn cầu còn không được nữa là, nhung mà Lệ Phi Nguyên Lễ cũng biết rằng, đại bộ phận của cải mà hắn giành được vẫn phải hiến cho triều đình.

“Ngoại trừ của cải trong quốc khố, ta còn muốn một thứ nữa/

Tô Tất Lợi ở Quảng Châu của triều Đường ở được vài năm, biết nói chút tiếng Hán, hắn đã nghe hiểu ý của chù tướng quân Đường, vội vàng nói: “Chi cẩn ngô quốc có, tướng quân cứ việc lấy!”

“Được!

Ta muốn Phật Thệ quốc thay Đại Đường ở cửa ra vào eo biển Ma Lục Giáp (*Malacca) mỗi nơi kiến xây một tòa quân thành tiếp tế, các ngươi phải cung ứng lương thực cho bốn mùa, hơn nữa trong vỏng trăm dặm quân thành đều phải là lănh thồ của Đại Đường.”

Điều kiện này cũng không phải là bản thân Lệ Phi Nguyên Lễ nghĩ ra, mà là bị các thương nhân Túc Đặc xúi giục, Lệ Phi Nguyên Lễ từng nhậm chức tống đốc Hà Trung, có quan hệ cực tốt với người Túc Đặc.

Những bọn thương nhân Túc Đặc này vô cùng tinh ranh, tuyến hàng hài tò Đại Đường đến Sindh quá dài, sau khi qua khỏi Sư Tử quốc (Sri Lanka) thì không có trạm trung chuyển nữa, bọn họ thưởng khổ sở vì không có tiếp tế lương thực, còn trong eo biên Malacca thưởng có hải tặc xuất hiện, nếu như quân Đường có thế trú binh ở eo biển Malacca, vậy thì sẽ là một tin tốt lành lớn lao dành cho bọn họ, vì vậy sau khi quân Đường chiến thắng Phật Thệ quốc, bọn họ lập tức tìm tới Lệ Phi Nguyên Lễ, xúi giục hắn đề xuất điều kiện này, đồng thời chuốc cho hắn một thang thuốc lú, cái gì vì Đại Đường mờ mang bờ cõi, công lao vang vọng nghìn thu vân vân.

Thật ra Lệ Phi Nguyên Lễ chi muốn lấy quốc khố của Phật Thệ quốc và tiểu thiếp của tên vương thúc kia, nghe nói nàng là đệ nhất mỹ nữ của Phật Thệ quốc, thế nhung Lệ Phi Nguyên Lễ cũng đã nếm trải nỗi khổ chòng chành suốt cà đường đi biển, khi các thương Túc Đặc đưa ra yêu cầu này, lại bị bọn họ chuốc lấy một thang thuốc lú, hắn bèn hân hoan nhận lời, ở eo biển Malacca kiến lập nên hai tòa quân thành tiếp tế, mỗi nơi lưu lại hai trăm năm mươi binh sĩ trú thú.

Các thương nhân vui mừng quá đỗi, nóng lòng không thể đợi thêm mà vẽ phác thảo xong cho hắn, ở nơi nào kiến lập quân thành tiếp tế thì có ưu thế nhất, những tên thương nhân này suy nghĩ vấn đề là hiện thực nhất, vô cùng tinh ranh, hai noi mà bọn họ lựa chọn, cũng chinh là hai càng nổi tiếng của ngày ngy, một cái ở vị trí càng Medan phía tây eo biển, một cái thì là vị trí càng Singapore phía đông eo biển.

Lệ Phi Nguyên Lễ đã tiếp nhận kiến nghị do các thương nhân đề xuất, hắn đem bàn đồ giao cho Tô Tất Lợi: “Hai nơi đánh dấu chính là noi mà ta phải xây thành.”

Tô Tất Lợi hốt hoảng khúm núm nhận lấy mà nhìn qua, đã có chút ngâỵ ngần cả người, nơi phía tây là lănh thố của hắn, trên cơ bàn không dùng tói, có thé cắt cho Đại Đường xây quân thành, nhung một chỗ khác lại không phái quốc thổ của hắn, mà là quốc thổ Lang Tu quốc, trong lòng hắn nhất thời sinh ra một ý niệm trong đầu, vì sao không nhân cơ hội này mà mượn sức của Đại Đường làm suy yếu Lang Tu quốc cơ chứ?

Hắn lập tức đáp ứng, “Ta sẽ lập tức tổ chức nhân lực xây thành cho Đại Đường, tuyệt không dám chậm trễ!”

Lệ Phi Nguyên Lễ coi như vừa lòng với thái độ của hắn, hắn cười hắc hắc, “Mặt khác, cá nhân ta còn có một yêu cầu nho nhỏ.”

Năm ngày sau, thuyền đội quân Đường rời khôi cảng Phật Lợi, tiếp tục rẽ thuyền sang hướng tây, Lệ Phi Nguyên Lễ thì lưu lại lang tướng Chu Tích Cương và năm trăm binh sĩ thưởng thú Nam Dương, Thất Lợi Phật Thệ quốc thì tô chức vạn người ở đầu phía đông eo biển Malacca xây thành cho quân Đường, năm tháng sau, tòa quân thành đầu tiên của quân Đường ở eo biển Malacca đã xây dựng hoàn thành, một năm sau, tòa quân thành thứ hai của đầu phía tây eo biển - Nam An thành cũng xây kiến xong.

Sau này, cùng với việc di dân trong nước không ngừng gia tăng, hai mươi năm sau, Khánh An thành chính thức lên cấp thành Khánh An huyện, để khu biệt với Khánh An huyện của Toái Hiệp, người Đại Đường đã xung nó là Nam Khánh An huyện, lại qua năm năm sau, Nam An thành cũng lên cấp làm huyện, đồng thời sửa tên là Nguyên Lễ huyện.

Chương 695: Cái Chết Của Lộc Sơn

Doanh Châu Hà Bắc đạo đã gần vào tháng mười một, nước Bột Hải và các châu huyện phụ cận lại một lẩn nữa bị bào tuyết tấn công.

đây là trận bào tuyết thử tư kể từ khi vào đông sớm đến ngy.

Doanh Châu cũng có tuyết lớn, bất luận là thành thị hay nông thôn đều bị phủ lên một lớp tuyết dày, cả đất trời đều bị nhuộm thành một màu trắng xóa.

Trên đường phố huyện Liễu Thành rất ít người qua lại, thời tiết lạnh giá này đại bộ phận người đều không muốn ra khỏi nhà, chi trốn trong nhá nằm cạnh lò sưởi là tốt nhất, chi có một số người vì sinh kế mới phải bị bức bách ra ngoài kiếm sống.

Cũng có một số công việc vì tuyết rơi mà có, như việc bán than và xúc tuyết, trong vỏng một tháng hơn đã có bốn trận tuyết lớn, đó là việc hiếm thấy so với nhưng năm trước, tuyết đóng lại quá dày, nhung nhà cũ đều không chịu nối lớp tuyết dày này mà bị đè sập, nhung trên nốc nhà là lớp tuyết dày cọm, chi dựa vào một người thì khó mà xúc đi được, vì thế nhà nào có con cháu có thê tìm người nhà đến giúp, nếu nhà nào ít con lại phải bõ tiền ra mời người đến xúc tuyết.

Sau khi vào động, trong huyện Liễu Thành bèn bắt đầu sôi nổi một đội ngữ xúc tuyết, người nào trong đó đều là nhưng thanh niên rất đảm đang, thu phí cũng rất công đạo, còn biết làm thêm một số việc cho đông gia, rất được dân chúng hoan nghênh.

Không cẩn nói cũng biết, đội ngũ xúc tuyết này chính là đội xích hầu mà Quỷ Thắng đà dẫn dắt, họ đã đến Doanh Châu Bình Châu gần một tháng ngy, căn cử của họ được lập trong một tòa trang viên tiếp giáp giữa Doanh Châu và Bình Châu, là nhà tô của Binh bộ nguyên ngoại Kim Đào, chiến mà đều được giữ lại trong đó.

Quý Thắng lẩn này tổng cộng dẫn sáu mươi xích hầu đến. trong đó có ba mươi người dưới chi đạo của hắn hoạt động tại Doanh Châu và Bình Châu, còn phó úy Kỳ

Nếu là trước đây, Quý Thắng tuyệt không để huynh đệ minh tập họp trong thành trì hạch tâm của An Lộc Sơn mà hoạt động, nhưng giờ hắn phát hiện, mạng lưới tình báo của An Lộc Sơn đà không còn, không thề kịp thời rút khỏi ư Châu, kết quả đã bị Sử Tư Minh càn quét, chủ quản tình báo Cao Thượng thì bị cách chức, mà sau khi Trương Thông Nho tiếp quản, mạng tình báo mới đến nay vẫn cHứa xây dựng xong.

Ngoài ra, An Lộc Sơn hình nhừ đã không còn hửng thú với Lý Khánh An, hắn chi phòng bị Sử Tư Minh, binh sĩ tuần tra trong thành chi bàn tra người Đột Quyết, chứ căn bản không hỏi không rằng gì tới người Hán, đó là dấu hiệu báo trước lụi bại của An Lộc Sơn, hắn đà không còn sức để đối kháng Lý Khánh An.

Chính vì thế Quý Thắng mới dẫn huynh đệ xuất hiện trong thành nội, kỳ thực bản thân Quý Thắng cũng không còn hứng thú gì với An Lộc Sơn, hắn đến Doanh Châu là phụng mệnh xây dựng một trạm trung chuyển tình báo tại đây.

Lý Bão Chân sẽ đưa tình hình chiến sự tại Bột Hải cho hắn, hắn sẽ chuyển đến Tương Châu, sau đó chuyển về Trường An.

Lúc này một chấm đen đang lượn quanh trên không Liều Thành huyện, đó là một 1 liệp ưng. từ phương bắc băng giá đến, vượt qua gió ré bão tuyết để tìm đến mục tiêu 1 mình, đó là một tín sử. chi sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì mới được tường thương cho ăn no.

Liệp ung sau khi lượn vài vỏng trên không dẩn dẩn hạ cánh vào một dân sát nam thành môn.

Nơi đây là nơi đứng chân tạm thời của bọn Quý Thắng trong thành.

Liệp ung đậu lại trên một giá gỗ, ánh mắt sắc bén của nó ngó quanh ngó quẩn, đã có chủ nhân nó đợi sẵn từ lâu.

đang đưa tay vuốt ve lông trên cồ nó một cách trìu mến.

Sau khi lấy thư trên chân nó xuống, hắn lại dẫn nó vào nhà, lấy mấy miếng thịt sống đặt cạnh nó.

Nó không thể ăn ở ngoài, nếu không thịt chẳng mấy chốc cũng bị đông thành đá.

Xích hầu rút thư ra rồi vội vã chạy về hướng trong nhà, trong nhà đang náo nhiệt vô cùng, mười mấy xích hầu đang ngồi chen chúc quanh hai chậu than lửa đỏ khẽ tiếng tán hươu tán vượn.

Quý Thắng đang khoanh chân ngồi trên giường. cạnh chânlà một tấm ván, hắn đang dùng mật mà Đột Quyết đê viết thư cho Lý Khánh An. báo cáo tình hình An Lộc Sơn gần đây.

Binh lực cả quân doanh chi còn không đến sáu ngàn ngươi, còn ba vạn tân binh mới mộ lại bị An Khánh Tự dẫn đến Bình Châu, căn bản không chịu khống chế của An Lộc Sơn.

Trên thực tế hai cha con họ đã chia nhà, đại bộ phận tiền lương của An Lộc Sơn đều ở Bình Châu bị An Khánh Tự nắm giữ, người con trai khác là An Khánh Hòa thì dẫn bảy vạn quân bắc thượng liên hợp với Khiết Đơn đánh Bột Hải quốc, quân đội đà bị giữ lại tại biển Hốt Hàn, An Lộc Sơn từng sờ Hữu năm mươi vạn đại quân đà trờ thành người trắng tay lận đận.

Cửa mờ ra, làn gió lạnh bên ngoài cùng ùa vào, bọn xích hầu cùng lên tiếng cười mắng: "Lư lào thất, ngươi không thể vào nhanh một chút sao?

Khó khắn lắm mới có chút hơi ấm lại bị ngươi thà đi hết."

"Ta mang thư cho lào đại đây!

Đó là chính sự, mấy tên gia hòa các ngươi chi biết hưởng thụ. chăng chịu đi làm gì sao?"

Xích hầu cười mắng đi lên trước đưa thư cho Quý Thắng: "Đầu.

Bột Hái đưa tin đến. là tình báo mới nhất!"

Quý Thắng nhận lấy thư, hắn mờ ra xem, bỗng chốc cười ha há: "Thật bị ta đoán trúng rồi. con trai của An Lộc Sơn đà bị giết, Yến quân bị người Khiết Đơn nuốt chửng."

"Vậy tên An Lộc Sơn kia trờ thành tên nghèo kiết xác thiệt rồi!"

Bọn xích hầu cùng cười phá lên. chi còn lai năm ngàn mấy quân đội, hắn còn thành được việc gì chứ?

"Đầu!

Tình hình phía Bột Hải thế nào rồi?"

Một xích hầu hỏi.

"ừm!

Vậy đề ta nói cho mọi người nghe vậy!"

Quý Thắng đặt bút xuống, cười nói với mọi người: "Trong thư nói người Khiết Đơn đã liên tục mấy mươi lẩn đột phá vỏng vây đều bị cung tiễn của quân Đường bắn lùi, thương vong thảm trọng, hiện giờ chi còn lại không đên bốn vạn người, bị quân Đường vây lại tại thành Hồ Châu…"

Lời của Quý Thắng cHứa nói xong đã khiến cá bọn xích hầu cùng thốt lên kinh ngạc: "Mấy mươi lẩn đột phá?

Bọn chúng vội gì chứ?"

"Chúng không thể không vội!"

Quý Thắng cười nói: "Lương thào của họ đã bị cắt đứt. toàn phải nhờ giết ngựa để sống qua ngày, nhưng ngựa đà giết hết thì làm sao họ đi ra khỏi nước Bột Hải được?

Người Khiết Đơn trờ thành bộ binh, vậy sau khi mùa xuân đến họ lấy gì mà đánh với quân Đường?"

"Đầu. lương thực bị cắt, vậy cò cho ngựa chắc cũng không còn!

Vậy chiến mã cũng chủng chịu nổi sao?"

"Chắc giờ đang rất thê thảm đội quân Khiết Đơn này xem như xong rồi, nếu chúng bị tiêu diệt, Khiết Đơn chắc cũng xong luôn!"

Ngừ khí của Quý Thắng có chút tiếc nuối, hắn còn cHứa kịp đến dự bừa tiệc thịnh soạn này nữa!

Lúc này hắn đã viết thư xong, gấp thư lại tử tế, đặt chung với tinh báo Bột Hải giao cho người phát thư, dặn dò: "Lập tức đưa về Tương Châu!"

Ngươi phát thư nhận lấy thư lập tức ra khỏi nhà, Quý Thắng nháy xuống giường, nhìn mọi người cười nói: "Đi thôi!

Chúng ta ra khỏi nhà để đá thính chút tin."

Bọn xích hầu lại đua nhau đủng dậy, cầm xẻng sắt ra khỏi nhà.

Yến vương phù của An Lộc Sơa cũng bị tuyết lớn phủ kín, mấy trăm binh sĩ đang bận bịu dọn đường dưới chi huy của tam thái bảo An Vĩnh Chân.

Thập nhị thái báo của An Lộc Sơn giờ chi còn lại ba người thái bào, là tam thái bảo An Vĩnh Chân, ngũ thái

bảo An Tiết và bát thái bảo An Vĩnh Quốc.

Chín thái bảo còn lại đều đà trước sau trận vong, còn lại ba thái bảo này đang tiếp quản năm ngàn sáu trăm vệ quân cuối cùng của An Lộc Sơn, trong đó tam thái bảo An Vĩnh Chán là quan trọng nhất, hắn nắm giữa ba ngàn cấm vệ quân bảo vệ An Lộc Sơn.

"Tam tướng quân, đại soái mười ta vào!"

Một binh sĩ đi đến cửa nói với An Vĩnh Chân.

An Vinh Chân quay lung vào phù, hắn đi nhanh đến viện tử An Lộc Sơn ờ, bèn nghe thấy An Lộc Sơn đang lớn tiếng chửi rũa, "Hãy cút hết cho ta!

Nói với tên súc sinh ấy, ta còn cHứa chết, ai ta cũng cho, nhung sẽ không đến lượt hắn, hãy nói hắn đừng có mà mơ tường!"

Chi thấy Cao Thượng từ trong nhà ôm đầu chạy vội ra, xém chút là đụng vào người An Vĩnh Chân.

An Vĩnh Chân vội đờ hắn lại.

"Tiên sinh không sao chứ?"

Cao Thượng khẽ thờ một tiếng, "Gian thần đương đạo, sao lại khôngbại?"

Hắn lắc lắc đầu xong bèn bước nhanh rời khỏi, An Vĩnh Chân không nghe hiểu ỷ Cao Thượng.

Lúc này, hắn chi nghe Trương Thông Nho khuyên giãi trong nhà: "Vương gia, người nên giết hắn đi, không có hắn, An Khánh Tự sẽ không dám đứng lên, mọi việc đều do hắn xúi giục ở đằng sau."

An Lộc Sơn không nói không rằng, Trương Thông Nho lại tiếp: "Phụ tử vốn dĩ tính trời, ty chức tin rằng tiểu vương gia vốn dĩ sẽ không có mơ tường gì, nhung do người này xúc giục mới phá hoại tình cảm cha con vương gia, người như vậy không siết tất có hậu hoạn, vương gia, xin hãy hạ quyết tâm!"

An Vĩnh Chân nghe mà trong lòng giật thót, đương có một binh sĩ đi qua, hắn vội kéo lại, khẽ nói: "Ngươi mau đi nói Cao tiên sinh hãy rời khỏi đây ngay, nếu không sẽ nguy đến tính mạng!"

Binh sĩ vội quay lưng chạy đi, An Vĩnh Chân và tất cà thân binh của An Lộc Sơn đều giống nhau, hận Trương Thông Nho thấu xương, nhưng An Lộc Sơn lại cứ thế nghe hắn răm rắp.

Những người xung quanh An Lộc Sơn đều phải đối phái binh bắc thượng, An Lộc Sơn lại nghe Trương Thông Nho xúi giục, vẫn kiên quyết theo ỷ minh, rất nhiều người nghe nói Yến quân đã bị diệt sạch, nhưng Trương Thông Nho lại nói với An Lộc Sơn, Yến quân đã vào Tân La. khiến các thân binh vừa phẫn nộ nhưng lại

ữa bất lực, ai cũng không dám nói chân tướng cho An Lộc Sơn, một khi nói rồi, chắc chắn sẽ bị Trương Thông Nho giết chết.

Rắt nhiều người đều có cám giác, An Lộc Sofii không phái mắt bị mù mà cả đầu óc của mê muội, như đã trờ thành con Rối trong tay Trương Thông Nho.

Quả nhiên, chi nghe tiếng An Lộc Sơn thét lên trong nhà: "Truyền lệnh của ta, lập tức lệnh An Vĩnh Chân đuổi theo Cao Thượng 2iết chết, nếu thả Cao Thượng đi, hăy để hắn mang đầu về gặp ta."

Thân binh chạy ra khỏi nhà.

đương gặp An Vĩnh Chân, "Tam tướng quân, đại soái lệnh ngươi phải lập tức đuôi theo Cao Thượng trảm thủ hắn, lời phía sau chắc tam tướng quân cũng đã nghe rồi!"

An Vĩnh Chân cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, chi đành quay lung chạy

đi.

Một chốc sau, ba trăm thiết kỵ như sấm như chớp đuổi về phía nam thành.

Cao Thượng muốn trốn chạy chi có thể từ nam môn ra thành.

Trên đường cái thành môn đà bị mờ ra một con đường nhỏ hẹp, nhung ngoài thành lại trắng xóa một màu tuyết, phải cẩn thận bộ hành từng bước trên tuyết.

An Vĩnh Chân chi thoạt nhìn đà nhận ra ngay xe ngựa của Cao Thượng, xe ngựa đứng ở đó, mấy tùy tùng đương dìu Cao Thượng đứng cạnh xe ngựa, xem dáng vè của hắn như đang đợi An Vĩnh Chân đến.

Ba trăm kỵ binh thúc ngựa đuổi lên, chi một chốc bèn vây kín Cao Thượng lại, nhưng hắn chi mỉm mỉm cười, nói với An Vĩnh Trân: "Nếu ta đoán không lầm thì là do Trương Thông Do đà xúi giục vương gia để ngươi đến giết ta, đúng không?"

"Tiên sinh đại trí.

đoán thật không sai chút nào, quả thực do Trương nịnh nọt xúi giục."

An Vinh Chân thờ dài một tiếng nói: "Kỳ thực người ta thực sự muốn giết là Trương Thông Nho, chứ không phải tiên sinh, nhưng vương gia đã hạ lệnh chết, ta không giết tiên sinh, thì để ta mang đầu về gặp, tiên sinh, ta rất lấy làm tiếc, ta thật sự không còn lựa chọn khác."

"Vậy tiểu vương gia thì sao?

Không phải là một lựa chọn tốt sao?"

Kỳ thực Cao Thượng đang đợi câu nói này của hắn, hắn biết Trương Thông Nho sẽ không tha minh, cho nên An Lộc Sơn nhất định sẽ lệnh An Vinh Chân đến giết minh, Cao Thượng chi chi về phía trước, "Tiểu vương gia hiện tại đang đóng đại quân cách đây mười dặm, tam tướng quân vì sao lại không đi nương nhờ vào vương gia?"

"Tiều vương gia đã đến ư?"

An Vĩnh Chân có phần kinh ngạc, quân đội của tiểu vương gia chi còn ở ngoài mười dặm. sao hắn lại không nghe phong phanh được tin gì, phía trước là hai ngàn trú quân của lão bát An Viền Quốc mà.

Cao Thượng cười cười, "An Viền Quốc tướng quân đà nương vào cánh hạ tiểu vương gia, còn có An Tiết tướng quân, hắn cũng tỏ ỷ nguyện sẽ tận trung cho tiểu vương gia, hiện tại chi còn lại một minh tam tướng quân thôi.Tam tướng quân, ngươi và ta đều biết rõ, Yến quân tiến quân Bột Hải đã toàn bộ mất sạch.

Yến quân nguy vong chính là bây giờ, ngươi vì sao vẫn mãi mê muội, cuối cùng sẽ hại chết vương gia!"

"Tiên sinh nói nghiêm trọng rồi. vì sao lại là hại chết Vương gia chứ?"

"Vương gia đã bị Trương Thông Nho ảnh hưởng, hiện tại quân đội đều trong tay tiêu vương gia, người còn muốn đối kháng với tiếu vương gia, tam tướng quân thử nghĩ xem. nếu trước đây người có bao giờ như thế không?"

An Vĩnh Chân ngẫm nghĩ lại, quả thật như vậy, nếu là trước đây, Vương gia nhất định sẽ thừa cơ giao quân quyền cho tiểu vương gia. sẽ không sây khó dễ vì thực tại rành rành, thế mà giờ An Lộc Sơn sống chết không chịu giao quyền, kết quả nhất định phụ tử tương tàn.

Trong đây cũng có phần nào ảnh hưởng của Trương Thông Nho, rất rõ ràng vương gia không chi mắt bị mù, mà cả tim cũng bị mù.

Kỳ thực An Lộc Sơn cũng không hoàn toàn bị Trương Thông Nho ảnh hưởng nhiều thế, có rất nhiều lúc đều do hắn tự quyết, như việc phái quân liên Khiết Đơn chẳng

Nhưng nhưng sai lầm này của An Lộc Sơn bọn thân binh lại không muốn thừa nhận do An Lộc Sơn hồ đồ, mà đầy hết cho Trương Thông Nho, nhận định An Lộc Sơn bị Trương Thông Nho ảnh hưởng.

An Vĩnh Chân cũng có thành kiến như thế, nên Cao Thượng mới lợi dụng việc An Vinh Chân hận Trương Thông Nho, muốn cứu vàn An Lộc Sơn để thuyết phục hắn.

Việc thuyết phục này rất có hiệu quả, An Vĩnh Chân đã bị nói động.

Cao Thượng thấy hắn lung lây, bèn lại khuyên giải: "Nếu như tướng quân có thể nương nhờ tiêu vương gia, vậy vương gia cũng không thể dựa vào đâu mà đối kháng với tiểu vương gia, như vậy người sẽ bắt đầu dịu lại, chịu bò tục vụ, có thể yên tâm mà dường bệnh.

Và quan trọng hơn nữa là phụ từ họ sẽ không phải tương tàn, tam tướng quán, vương gia không nhìn thấy rõ tình thế trước mắt, chúng ta phải giúp người.

đấy chẳng phải tốt sao?"

"Việc này…"

An Vĩnh Chân đã động lòng.

Cao Thượng nói rất có lý, cũng giống một người đà phát cuồng cầm đao chém bậy, lúc này nếu đoạt đao của hắn xong rồi nhốt hắn lại, người phát cuồng kia sẽ không còn khí và tự do, hắn sẽ từ từ mà tĩnh tâm lại.

Hiện tại An Lộc Sơn cũng thế, hắn đang bị Trương Thông Do mê hoặc, đã mất hết Lý trí, nếu trong tay hắn không còn quân đội, vậy nguy cơ trước mắt cũng được giải trừ, chuyển quân quyền cho tiểu vương gia kỳ thực cũng là giúp đại soái.

Nghi thế này hắn bèn gật gật đầu, "Việc này để ta suy nghĩ, ta sẽ cố gắng trả lời tiên sinh sớm."

"Được!

Ta trông chờ vào tin của tướng quân."

An Vĩnh Chân quay đầu ngựa trờ lại trong thành nội, một thủ hạ của hắn khẽ tiếng hòi: "Vậy tướng quân phải trả lời vương gia thế nào đây?"

"Thì cử nói đuổi không kịp không lẽ vương gia sẽ giết ta thật ư?"

Đội kỵ binh càng lúc càng đi xa, Cao Thượng dõi theo bóng hình họ, không khỏi có phần đắc ỷ bật cười, dù cho An Lộc Sơn không chịu, nhung hắn vấn có thể nuốt năm ngàn tinh binh cuối cùng kia, hắn đà định sẵn kế hoạch, chính là tối ngy.

Tuy trời băng giá rét, cả đường cũng khó đi. nhung cạnh sông Bạch Lang cách huyện Liễu Thành mười dặm về hướng nam có một đội quân hơn vạn người đang đến, họ đà đứng lại đóng trại, người dẫn đội quân này chính là An Khánh Tự, hắn đà nhận được tin của một thủ hạ từ Bột Hải gửi đến, An Khánh Hòa bị giết, hai vạn Yến quân cuối cùng bị quân Khiết Đơn nuốt chửng.

Tin này cũng có nghĩa là Yến quân tổng cộng chi còn lại ba vạn sáu ngàn ngươi, trong đó năm ngàn sáu trăm người đóng tại huyện Liễu Thành, đó là vệ quân trực thuộc An Lộc Sơn. cũng là đội kỵ binh tinh duệ nhất của Yến quân, còn trong tay An Khánh Tự chi có ba vạn tân binh, hắn đương nhiên phải giữ năm ngàn người tinh nhuệ nhất cuối cùng này trong tay minh.

Trong doanh trướng, An Khánh Tự đương khoát tay sau lưng nôn nóng đi lại, hắn đang đợi tin Cao Thượng.

Cao Thượng đã vào thành gặp An Lộc Sơn. hắn hi vọng Cao Thương có thể có thu hoạch gì.

"Cao tiên sinh đã trờ về!"

Ngoài trướng bỗng vang lên tiếng bẩm báo của thân binh, An Khánh Tự tinh thần phấn chấn, vội đi ra nghênh đón.

"Tiên sinh, thế nào?

Phụ vương nhận lời chứ?"

"Một nửa tin tốt, một nửa tin xấu."

Caọ Thựợng đi vào trong trướng, hắn nhận lấy trà từ tay thân binh, nốt một hơi hết sạch đế đuối bớt hàn khí trong người, hắn mới quay sang nói với An Khánh Tự đang tròn xoe mắt chờ đợi.

"Tiểu vương gia muốn nghe tin tốt lành trước hay tin xấu trước?"

'Tiên sinh nói tin xấu trướcđà."

"ừm!

Vương gia đã từ chối đề nghị của tiểu vương gia không một chút do dự. kiên quyết không chịu chuyển quân quyền cho tiểu vương gia, nói cho ai cũng được, nhung tuyệt đối không cho tiêu vương gia, đây là nguyên văn lời của vương gia, sau đó còn phái người truy sát ta."

Trong mắt An Khánh Tự lộ rõ sự thất vọng, phụ thân lại cố chấp như vậy, minh

nắm quân quyền đã là đại thế sờ chi. vì không muốn bất hòa giữa phụ từ nên mới phái Cao Thượng đi thuyết phục, không ngờ người không chịu nhận lời thì thôi mà còn nói cho ai cũng được chứ tuyệt không cho minh.

An Khánh Tự nghe mà đau nhói trong lòng, hắn nắm chặt nắm tay, cắn răng nói: "Phụ thân, người đừng ép con, ép con đến đường cùng rồi, đừng trách con không nê tình phụ từ!"

"Tiếu vương gia có muốn nghe tin vai không?"

Cao Thượng mỉm mỉm cười nhắc nhở.

An Khánh Tự bỗng chốc hiểu ra, vội nói: "Tiên sinh cứ nói. ta xém chút quên mất."

"Tin tốt lành là An Vĩnh Chân đã tỏ ý, nguyện ý suy nghĩ việc đến nương nhờ tiều vương gia."

Vừa rồi Cao Thượng đã nói dối An Vĩnh Chân, trên thực tế hai thái bào còn lại chẳng có đến đầu hàng An Khánh Tự, họ còn cHứa kịp tiếp xúc, An Vĩnh Quốc trú quân tại phía nam, nhung họ từng vỏng qua quân doanh của An Vĩnh Quốc lúc đến, An Vĩnh Chân không ngờ được đây lại là tin giả, đã mắc lừa Cao Thượng.

An Khánh Tự đại hi, An Vĩnh Chân nắm trong tay ba ngàn quân, chính là cấm vệ quân của phụ vương hắn. nếu hắn nguyện ý đến nương nhờ minh, vậy còn ^ băng.

Nói thật, sức chiến đấu của năm ngàn quân cuối cùng phụ vương hắn quá thật rất mạnh, hắn không nắm chặt mình có khả năng dù vũ lực đoạt quyền thành công.

"Đây là thu hoạch ngoài mong đợi của ta."

Cao Thượng bèn kể lại ti m tình tiết hắn đà khuyên hàng An Vĩnh Chân, cuối cùng nói: "Việc này không thể tiếp tục kéo dài nữa. một khi hắn và An Tiết đối chất, nhất định sẽ phát hiện ta nói dối, từ đó mà hoài nghi thành ý của điện hạ. tối nay chúng ta sẽ phái hành động ngay, tiếp lĩnh ba ngàn quân của An Vĩnh Chân, khống chế vương

gia!"

An Khánh Tự lặng lẽ gật eật đầu. hắn cũng nôn nóng không đợi chờ được nữa.

"Sau khi trời tối chúng ta sẽ hành động. người của ta đương trực tại nam môn tối ngy."

Trời tháng mười một rất nhanh tối, không có mặt thời, không trung lúc nào cũng bao trùm mây đen, khi màn đêm buông xuống. trời rất tối, ngoài mấy mươi bước đà không còn nhìn thấy rõ tình hình, nhờ sự yểm trợ của đêm, một vạn quân của An Khánh Tự xuất phát trước từng cơn gió lạnh phủ đầu ập đến, hắn đi rất chậm, trời đông giá rét đã nghiêm trọng ảnh hưởng đến tốc độ hành quân của họ.

Mài đến giờ hợi, họ mới đi đến được nam môn của huyện Liễu Thành, trong bóng đêm có người đi gọi cửa.

Thủ tướng trực đêm nay tại nam môn là Trình Tân, là một lang tướng, là một tướng lĩnh dưới thù hạ của ngũ thái bảo An Tiết, người này đà bị An Khánh Tự bỏ ngàn vàng mua chuộc.

An Khánh Tự dẫn quân đến Doanh Châu chính là muốn thông qua hắn làm nội ửng để ùa vào trong thành đoạt quyền.

Đêm nay đương đến phiên hắn dẫn hai trăm người thủ nam môn.

Ban ngày hắn đà có hẹn với An Khánh Tự trước.

Trình Tân đứng trên thành đầu, thấy bên ngoài chi chít quân đội, quả nhiên An Khánh Tự đã đến. bèn lập tức hạ lệnh: "Mờ cửa!"

Cửa thành từ từ mờ ra, đại quân của An Khánh Tự bắt đầu vào thành.

Trình Tân chạy xuống thành quỳ một chân hành lễ, "Mạt tướng tham kiến tiểu vương gia!"

An Khánh Tự cười cười gật đầu, lại hỏi: "An Tiết đêm nay có đến tuần tra không?"

"Không, vừa rồi nghe nói ngữ tướng quân đêm nay hình như lâm bệnh."

An Khánh Tự cơ hồi bật cười, thật đúng là ông trời chiếu cố hắn!

Hai thái bảo, một muốn đầu hàng, một ngã bệnh, đêm nay còn gì trờ ngại nữa chứ?

"Được!

Truyền mệnh lệnh của ta, trực tiếp tiến quân Yến vương phủ."

Trong bóng tối. một vạn đại quân hiên ngang tiến về phía Yến vương phủ…

Đại quán của An Khánh Tự vào thành giữa đêm đã kinh động đến bọn Quý Thắng ở cạnh cửa thành.

Bọn họ lũ lượt chạy ra góc tường trong sân quan sát bên ngoài, đầu mày Quý Thắng nhíu lại, hắn nhận ra đây là quân đội của An Khánh Tự, hắn biết An Khánh Tự đã nuốt chửng ba vạn tân binh, mâu thuẫn càng lúc càng gay gắt với An Lộc Sơn. không lẽ phụ tử họ đã hòa giải rồi ư?

Nếu như thật sự đã hòa giải, vậy cẩn thiết phái vào thành vào lúc giữa đêm thế sao?

Và còn không dám mang theo đuốc, lén lén lút lút hành sự!

Trực giác của Quý Thắng cho thấy An Khánh Tự muốn vào tranh quyền lúc đêm.

"Tướng quân, chúng ta có nên thừa nước đục một phen không?"

Một huynh đệ bên cạnh khẽ tiếng đề nghị, Quý Thắng ngẫm nghĩ một lúc, tình hình còn chưa rõ ràng, thừa nước thế còn không biết câu được cá không, có điều quá thực đáy là một cơ hội tốt, không tranh song phương tranh đấu trong lòng hắn cũng thấy sôi sục hẳn lên, nếu có cơ hội hắn chẳng bao giờ bõ qua.

Hắn chiêu ta gọi mười huynh đệ đầu tiên đến cạnh minh.

"Chúng ta cứ chia nhau hành sự.

La Tử, ngươi dẫn bảy huynh đệ đến phụ cận Yến vương phủ tim cơ hội phóng hỏa, tuyệt đối đừng miền cường, đừng để bị phát hiện, hai người còn lại đi theo ta, chúng ta sẽ mặc áo giáp của Yến quân trà trộn vào."

Động tác của mười tên xích hầu rất ư nhanh chóng, Quỷ Thắng dẫn hai huynh đệ mặc áo giáp Yến quân chẳng mấy chốc đà trà trộn vào trong quân ngữ Yến quân.

Đây là tân binh của Yến quân, đại bộ phận đều là người Hán, trong bóng tối không ai chú cạnh mình nhiều ra ba người.

Yến vương phủ. một vạn quân đà trùng trùng bao vây vương phủ lại, trong vương phủ chi có năm trăm binh sĩ trực, tất cả quân đội còn lại đều đóng trong quân doanh phía tây vương phủ.

Dù quân đội của An Khánh Tự đã bao vây Yến vương phù, nhung trong quân doanh vẫn im phăng phắt, không có quân đội đi ra bảo vệ An Lộc Sơn.

Chừ tướng An Vĩnh Chân đã quyết đinh đi nương tựa tiểu vương gia, hắn đà nhận được thư thán bút của An Khánh Tự. bọn họ chi là binh gián vương gia, tuyệt đối đảm bảo an toàn nhân sinh của vương gia.

Sau khi được sự bảo đảm này, An Vĩnh Chân bèn hạ lệnh không cho quân đội manh động, lưu lại trong quân doanh.

Trước cửa phủ Yến Quân, vài trăm thị vệ chắn đầy trước đại môn cảnh giác nhìn tiều vương gia đang cưỡi trên lung ngựa. dù cho đây là tiểu vương gia, nhung một vạn quân bao vây vương phủ cũng khiến họ rất ư lo lắng.

"Vương gia đến rồi!"

Có người hô to một tiếng, binh sĩ lũ lượt tránh ra, chi thấy mấy tên inh sĩ khiêng An Lộc Sơn đang ngồi trên giá từ trong phủ nội đi ra. phía sau là Trương Thông Nho. sắc mặt hắn vô cùng căng thẳng, sợ quân đội của An Khánh Tự sẽ ập vào trong phù, bèn khuyên An Lộc Sơn đi ra giáo huấn tên nghịch từ này.

Dưới sự thúc giục và che giấu của hắn, An Lộc Sơn đã nối giận đủng đủng, đích thân đi ra.

"Nghịch tử ở đâu?"

An Lộc Sơn vừa đi ra đà nghiêm giọng thét to, hắn không nhìn thấy rõ tình hình bên ngoài, Trương Thông Nho nói với hắn, An Khánh Tự chi dẫn năm trăm giáp sĩ vào thành.

Nhung An Lộc Sơn lập tức thấy không đúng, không giống chi có năm trăm người, trong lòng hắn nơm nớp bất an, bèn quay đầu lại hòi Trương Thông Nho: "Bên ngoài Rõt cuộc có bao nhiêu người?"

Xung quanh đều là thân binh, Trương Thông Nho không dám nói dối ngay trước

mặt, bèn nói: "Ty chức cũng không rõ, bên ngoài nhiều người lắm, ty chức cũng không biết người nào là người của tiều vương gia, người nào là người của tam tướng quân."

"Phụ thân!"

An Khánh Tự cười trên lưng ngựa mờ miệng, hắn cách An Lộc Sơn rất gần. chi chừng hai mươi bước, "Con đến để xin phụ thân về Bình Châu dưỡng bệnh, đây không chi là ý của con. cũng là tâm nguyện của tất cả binh sĩ Yến quân.

An Vĩnh Chân.

An Tiết, An Viễn Quốc ba người đều tán thành rồi. xin phụ thân hãy dọn dẹp đồ đạc, đi theo con!"

An Lộc Sơn ngờ ngàng, hắn lập tức nổi giận sùng sục, thế mà lại đầu hàng ư, "An Vĩnh Chán đâu?

Để hắn ra đây gặp ta!"

Một thân binh bầm báo nói: "Vương gia, tam tướng quân còn đang trong quân doanh, không có đến."

"Cái gì?"

An Lộc Sơn có phần ý thức được tình hình không hay, hắn vội hỏi: "Nghịch tử đà dẫn bao nhiêu người đến?"

"Hồi bầm vương gia, chí ít là một vạn người, đà vây kín cả Vương phủ lại rồi."

An Lộc Sơn giật minh, một vạn người. vậy không phải đại thế đà mất sao, lửa giận trong lòng hắn bỗng chớp lụi tắt, phản ứng đầu tiên của hắn là làm thế nào để giữ lại mạng sống, trong lòng hắn bắt đầu thấy sợ.

Quý Thắng đứng ngay hàng thử hai. trước mắt là một chỗ trống, hắn đà chọn vị trí có thể nhìn rõ An Lộc Sơn, An Lộc Sơn được thị vệ dùng lá chắn trùng trùng vây lại duy chi có phần cồ là lộ ra ngoài.

Quý Thắng không có cầm nỏ lên nhắm, như thế sẽ bị người xung quanh phát hiện, hắn còn một vũ khí bí mật khác, đó là nỏ tay thu nhỏ, được che lại bời áo khoát hắn.

Loại nỏ tay này năm xưa Lý Khánh An từng dùng qua một lẩn tại Minh Đức môn Trường An, bắn vào hậu môn của ngựa.

đã giáo huấn cho Dương gia ngang ngược kia bài học, sau này đã từng cải tiến nhiều lẩn. dùng làm bằng sắt tinh tế, trờ thành một loại khí ám sát bí mật rất có uy lực, tiểu tiễn dài ba tấc có thể bắn xa năm mươi bước, có sức sát thương đến ba mươi bước, không chi ở chỗ tiễn có thê giết người, mà trên tiễn còn được tẩm chất cực độc.

Lúc này khoảng cách thẳng mà hắn cách An Lộc Sơn chi còn hai mươi lăm bước, có thể dùng thù nỏ, hắn đà chuẩn bị sẵn sàng, chi đang đợi chờ cơ hội.

Lúc này, hắn bỗng phát hiện trên không trung đông Vương phủ bỗng có ánh lửa xuất hiện, thủ hạ của hắn đà đắc thù, cơ hội đà đến, hắn lập tức nháy mắt với hai thuộc hạ yêm hộ hai bên. một người lập tức chi vào phía đông vương phủ hô to: "Mọi người mau nhìn!

Vương phủ thất hòa rồi!"

Tất cả mọi người đều nhìn về phía đông, chi thấy trên không đông vương phủ ánh lửa ngất trời, ngay trong khoảnh khắc mọi người xoay chuyên chúy ý, Quỷ Thắng đà ra tay, từ trong góc tối của đội quân bỗng có một cây nỏ tiễn bắn ra, rất ngắn, tốc độ bắn nhanh đến mức mọi người không kịp nhìn rõ, chi thấy một chấm sáng xanh lướt qua, "Phụt!"

Nỏ tiền đà cắm vào cái cổ mập ú của An Lộc Sơn.

An Lộc Sơn thét to một tiến, hắn mặc sức vùng vẫy, tấm thân đầy thịt mỡ của hắn như viên thịt tròn thẳng từ trên giá xuống, thẳng mài thẳng mài xuống hết bậc thềm, nằm xấp trên mặt đất đầy tuyết.

Hai tay hắn cố sức nắm lấy tuyết, đau khổ vạn phần, bỗng dung hắn co siật hai chân, bàn tay nắm chặt bông tuyết cũng dẩn dằn lõng ra.

Ngoài vương phù im phăng phắt, tất cả mọi người đều thừ người ra, ngỡ ngàng nhìn thân thể lạnh dẩn của An Lộc Sơn. không một ai dám đi lên kiểm tra, tình hình trước mắt, quả thật quá bất ngờ.

Nhất đại kiêu hùng An Lộc Sơn đà chết tại đây, chết một cách không rõ không ràng. nhưng tất cả mọi người đều cho rằng, hắn chết trong tay An Khánh Tự - con trai hắn.

Chương 696: Đàm Luận Hôn Sự

Sáng sớm. một chiếc xe ngựa kiểu dáng phong cách cổ chạy ra khỏi Vụ Bản phường, nhắm hướng chợ tây chậm rãi chạy tới.

Chung quanh xe ngựa có hơn một trăm kỵ binh hộ vệ, thể hiện thân phận bất phạm của chù nhân xe ngựa, rất nhiều người qua đường nhìn thấy chiếc xe ngựa ngày, cũng đều đứng lại, mà nhìn ngắm.

Rất nhiều người ở Vụ Bản phường đều biết, chiếc xe ngựa này là chiếc xe ngựa của Triệu vương phi.

Lúc này chủ nhân xe ngựa - Độc Cô Minh Nguyệt đang ngồi ở trên xe.

Nàng dựa người vào bền cửa sô xe, xuyên qua tấm màn xe thêu hoa mỏng manh nhìn chăm chú vào tình hình bên ngoài xe.

Bên ngoài xe đều là hình sự hình ảnh mà nàng rất quen thuộc, tuy rằng ánh mắt tựa hồ rất xuất thần, nhưng trong ánh mắt của nàng lại có vẻ lơ đễnh.

Nàng đang quay về Độc Cô phủ. mấy ngày nay nàng đang suy đi nghĩ lại một việc, đó chính là chung thân đại sự của muội muội Minh Châu nàng.

Từ sau khi Minh Châu theo Lý Khánh An đi Giang Nam, Minh Nguyệt liền biết, nàng không thể phản đối sự chọn lựa của muội muội nữa.

Muội muội đồng ý, mẫu thân nàng cũng kiên trì, thậm chí đêm qua, trượng phu cũng đà chính thức đưa ra chuyện này, tỏ vè đồng ỷ cưới Minh Châu, cơ hồ tất cả mọi người đều ủng hộ Minh Châu.

Minh Nguyệt cảm thấy nếu minh mà còn kiên trì nữa. thì chi có thế làm tốn thương tất cả mọi người thôi.

Tối hôm qua nàng cơ hồ cả đêm không ngủ. suy đi nghĩ lại chuyện này.

Nàng cảm thấy mình nhất định phải bàn bạc lại chuyện này với mẫu thân lẩn nữa, cuối cùng mới có thể xác định được chuyện này.

Xe ngựa đi được một khắc, tiến vào Duyên Thọ phường, ở trước cửa Độc Cô phù ngừng lại. sớm đã có người hầu vào bám báo trước, trước cửa phù.

Bùi phu nhân đà dẫn mười mấy nha hoàn đang đợi ở trên các bậc thang.

Xe ngựa chậm rãi đứng lại ở trước bậc thang, vài nha hoàn đi lên đón.

đỡ Minh Nguyệt từ trong xe ngựa xuống.

Trên bậc thang, Bùi phu nhân đang chú ý đến nhất cử nhất động của con gái, chú ý đến cách ăn mặc của nàng, chú ỷ đến mỗi chi tiết nhỏ nhất

của nàng.

Bà phát hiện con gái khi đang vịn vào thành cửa xe, chi dùng ba ngón tay thôi, ngón áp út và ngón út khẽ nhếch lên, cộng thêm cánh tay thon dài trắng nõn của nàng, càng cho người ta thấy một vẽ đẹp hấp dẫn của nàng.

Con gái đã là mẫu thân của hai thằng con trai rồi, nhưng làn da nàng trắng và có sức đàn hồi cao, hoàn toàn không có sự chảy xệ và già nua do sinh hai thằng con trai.

Từng cử chi của nàng, cũng đều đã có một khí thế cao quý, cách ăn mặc điểm trang của nàng. cũng là diễm lệ mà không dung tục, cao quý mà không bức người, một vẻ quý phái hàm súc, không phổ hiền.

Nghĩ tới con gái sắp làm mẫu nghi thiên hạ, trờ thành hoàng hậu mà vạn dân kính ngưỡng, ánh mắt của Bùi phu nhân có chút ươn ướt, bà cảm thấy vui tự hào, vui sướng tận đáy lòng.

Bùi phu nhân nghe trượng phu nói, gần đây triều đinh trong ngoài đã có rất nhiều người đề nghị tiểu hoàng đế thoái vị, tiều hoàng đế mới ba tuổi, gánh không nổi trọng trách phục hưng Đại Đường, ý rằng, chính là đang chuẩn bị cho việc Lý Khánh An đăng cơ.

Hơn nữa trong phố phường Trường An cũng đã công nhận Lý Khánh An đăng cơ chi là việc sớm muộn thôi, điều này khiến cho Bùi phu nhân vô vàn cám khái, tám năm trước, lúc lẩn đầu tiên bà nhìn thấy Lý Khánh An, bà còn cám thấy không hài lòng. có chút chê chức quan hấn quá thấp, chi là một trung lang tướng nhỏ nhoi thôi, Nhưng ai có thể ngờ rằng, hắn lại là tôn thất, còn có thề có một ngày đăng cơ làm hoàng đế.

Nếu tám năm trước có ai nói với bà, bà làm thế nào cũng sẽ không tin. nhưng hiện tại, bà cũng không thề không cám khái, sự kỳ diệu của định mệnh.

Đó là vị thần định mệnh đã chiếu cố tới Độc Cô gia. ai có thể nghĩ đến, một lúc hứng Khởi của Độc Cô lăo gia từ năm xưa, đề cho Lý Khánh An đến xem mắt. không ngờ lại thay đồi vận mệnh của Độc Cô gia.

Đấy là sự an bài của số mệnh, so với cám nhận chậm trễ của Bùi gia đã chiếm hết cả ưu thế.

‘Mầu thân!”

Minh Nguyệt khẽ thi lễ với mẫu thán.

Bùi phu nhân vội vàng bước lên phía trước kéo nàng lại, lại nhìn về phía sau một cái rồi cười nói: “Hai đứa cháu ngoại của ta sao không dan đền?”

“Đàn nhi hôm trước có đã bị cảm lạnh, thân thể không khỏe, cho nên không cho nó ra khỏi cửa.”

“Có sao không?”

Bùi phu nhân lo lắng hòi: “Có thinh ngự y hay không?

Minh Nguyệt, không thể có nửa chút sơ ý đấy!”

Bà có vẻ có chút khẩn trương, hai đứa trẻ là nguồn vốn cho địa vị của Minh Nguyệt, không thể sơ ý được, Minh Nguyệt cười cười: “Mầu thân, không có việc gi đâu, chi là nghịch tuyết bị cảm phong hàn nhẹ thôi.

Buổi chiều ngày hôm qua đã đờ hơn nhiều rồi.

Hôm nay tái điều dường một ngày sẽ không sao rồi.”

Minh Nguyệt khoát lấy tay của mẫu thân, hai người vừa cười nói, vừa đi vào bên trong phù, ở bên trong nội thất họ ngồi xuống, một nha hoàn dâng trà lên cho họ.

Bùi phu nhân khoát tay, để cho tất cả thị nữ đều lui ra cá, bà đóng cửa lại, lúc này mới quay trờ lại thấp giọng hòi con gái: “Việc của Đại Lang.

Rốt cuộc chuẩn bị khi nào

Vậy?”

“Mầu thân chi cái à?”

Minh Nguyệt nghe không hiểu.

“Ai!

Còn có thể có chuyện sì.”

Bùi phu nhân nhìn sang hai bên một lúc, lại hạ giọng nói: “Đương nhiên là việc đăng cơ!”

“À!

Tối hôm qua hắn đà nói chuyện này với con rồi.”

‘Thế hắn nói như thế nào?”

Bùi phu nhân có chút khẩn trương hẳn lên, hiện tại có đủ cách nói khác nhau, cũng không biết cái nào là thật nữa.

Đương nhiên lời nói bên

chăn gối của Lý Khánh An thì chân thật nhất rồi, bà tràn đầy lòng kỳ vọng chờ đợi con sái trà lời.

Minh Nguyệt có chút không muốn nói, nhưng nếu không nói, mẫu thân sẽ không vui, nàng do dự rất lâu, mới nói: ‘Thế mẫu thân hứa với con. ngoài trừ phụ thân ra. tuyệt đối không thể truyền ra ngoài, hơn nữa phụ thân cũng không thể nói ra ngoài.”

Minh Nguyệt kỳ thật không lo lắng phụ thân, phụ thân nàng là người có tâm cơ phức tạp, ở trong các hội nghị của gia tộc cũng không bao giờ tùy liền mờ miệng, nhưng việc như vậy ông tuyệt không nói ra ngoài.

Nàng chi lo lắng mẫu thân, sợ mẫu thân không biết nặng nhẹ, nàng lại dặn dò nói: “Việc này quan hệ trọng đại, liên quan đến ích lợi thiết thân của rất nhiều người, mẫu thân nhất định nên nhớ là không thể truyền ra ngoài.”

“Ai!

Con yên tâm đi, ta cũng không phải đứa nhỏ ba tuổi, ngay cả việc nặng hay nhẹ cũng không phân biệt rõ hay sao?

Con Hãy nói cho ta biết đi!

Đờ phải để ta ngủ không yên.”

Minh Nguyệt lúc này mới từ từ nói: “Tối hôm trước Đại Lang bí mật vào cung rồi, hội kiến với thái hậu…”

“Ý con là nói hắn vào ban đêm bí mật vào cung?”

Bùi phu nhân nhịn không được cắt ngang lời nói của con sái, bà có chút cảm thấy khó chịu, buổi tối bí mật vào cung gặp thái hậu, cách nói như vậy tựa hồ có chút mờ ám.

Thẩm thái hậu cũng còn rất trẻ, còn không đến ba mươi tuổi, sẽ không có chuyện gì chứ!

Nhưng bà chợt nghĩ lại. có lẽ do sự việc quá quan trọng; nên mới vào cung ban đêm.

Bà thấy con gái tựa hồ cũng không thèm để ý, liền tự giễu mà cười cười, thật là, con gái cũng không thèm đê ý, thì mình lo lắng cái gì, bà vội vàng nói: “Con nói tiếp đi, ta không cắt ngang con nữa.”

Thật ra Minh Nguyệt ít nhiều cũng có một chút hoài nghi, nhung loại chuyện này nàng cũng khó mà nói cái sì. lại càng không tiện đặt nghi vấn với trượng phu.

Lẩn trước việc của Dương quý phi, trượng phu vô cùng bất mãn với nàng rồi, lạnh nhạt với nàng gần một tháng, cho đến khi nàng đáp ứng để cho Dương quỷ phi vào cung tu đạo, chuyện này mới kết thúc.

Có bài học của Dương quý phi trước đó, việc của Thẩm Trân Châu nàng bèn không muốn hỏi nhiều nữa. nàng tin tường trượng phu sẽ không làm ra việc ngốc.

Minh Nguyệt lại tiếp tục nói: “Đại Lang nói, hắn đà thỏa hiệp với Thẩm Thái Hậu, vào thời điểm thích hợp sang năm sẽ do thái hậu tuyên bố tiều hoàng đế thân thể suy nhược nên thoái vị. còn vê lúc nào sang năm, thì Đại Lang nói sau khi hoàn toàn binh ôn cuộc phản loạn của Sử Tư Minh, thì thời cơ sẽ chín mùi.”

“Thế có nói là khi nào bình ổn xong cuộc phán loạn của Sử Tư Minh vậy?”

Bùi phu nhân tiếp tục truy vấn nói, đây mới là mấu chốt.

Ta cũng không biết, nhưng nghe nói đã chuẩn bị chiến đấu rồi, có lẽ là mùa xuân

chẳng!”

Minh Nguyệt khẽ thở dài, tối hôm qua trượng phu nói hắn có thể sẽ đích thân xuất chinh, điều này làm cho nàng lại vướngbận hẳn lên, vừa mới trở về mấy tháng, lại phải xuất chinh rồi sao?

Hai người im lặng trong chốc lát Minh Nguyệt bỗng nhiên nhớ tới việc chính mà nàng hôm nay tới còn cHứa nói, nàng nở nụ cười: “Xem con kìa, đem việc chính của hôm nay cũng quên luôn, là việc liên quan đến Minh Châu.”

‘‘Minh Châu?”

Bùi phu nhân lập tức khẩn trương hẳn lên, nếu nói còn có chuyện ^ đối với bà mà nói quan trọng hơn việc Lý Khánh An làm hoàng đế, thi đó chính là hôn sự của tiếu nữ Minh Châu.

Đó là việc nhức đầu nhất của bà, đã dày vò bà nhiều năm như vậy, bà cũng muốn tâm nguyện của con gái út. nhung mấy năm nay vẫn không hề thành công.

Bùi phu nhân không khỏi cảnh giác mà nhìn thoáng qua Minh Nguyệt, chuyện này con gái lớn phản đối kịch liệt nhất, không lẽ con nó lại muốn tạo thêm chướng ngại gi nữa chứ!

Minh Nguyệt cảm nhận được sự cảnh giác trong ánh mắt của mẫu thân, nàng không khỏi cười khố: “Mầu thân, lúc trước nguyên nhân mà con phản đối là con không muốn để cho Độc Cô gia quá mức cường mạnh, cây to ắt gặp gió bào.

Nhưng trên thực tế, phụ thân đã không còn hòi đến chính vụ nữa, ngoại trừ huynh trường ra, các huynh đệ của Độc Cô gia đều không nổi trội về năng lực, nhiều nhất cũng chi có thể nhậm chức trong một huyện.

Không thề nào sánh kịp với Bùi gia và Thôi gia có nhiều anh tài xuất chúng như vậy.

Cho nên Độc Cô gia rất khó cường mạnh lên nổi. nếu đà như vậy, thì Minh Châu có sà vào Lý gia hay không cũng không có sây trờ ngại gì rồi.

Tối hôm qua Đại Lang đã chính thức đưa ra đề nghị với con. hắn quyết định đòi cưới Minh Châu.”

Ánh mắt Bùi phu nhân không ngừng liếc ngang liếc dọc, nghe cho đến lúc cuối cùng, bà đột nhiên hòi: “Đại lang dùng là từ cưới hay sao?”

Điều này rất quan trọng. nó quan hệ đến địa vị trong tương lai của con gái út ở trong cung, Minh Nguyệt hiểu được ý nghĩ của mẫu thân, nàng liền nở nụ cười: “Kỳ thật dùng từ cưới cũng tốt, nạp cũng tốt, nhưng điều này đều không quan hệ, tối hôm qua Đại Lang đã đáp ứng, Minh Châu chí ít cũng sẽ là một trong cửu tân.”

“Cửu tẩn a!'

Trên mặt Bùi phu nhân lộ ra vẻ thất vọng, cừu tẩn tuy rằng không thấp, nhưng Lý Khánh An cũng không có thê thiếp gì nhiều, bà nghĩ ít nhất tiêu nữ cũng là một trong tử phi, quý, thục, đức, hiền, ít nhất có thể là một trong số đó, không ngờ rằng, lại là cửu tẩn.

điều này khiến cho bà âm thầm thờ dài.

Nhưng trong lòng bà cũng hiếu, con gái lớn đà là hoàng hậu, nếu con gái út lại chiếm một phi, thì Độc Cô thị thật sự sẽ bị thiên hạ khó dung, một hậu một tẩn.

đây mới là sự phối hợp tốt nhất, chi là có chút thiệt thòi

cho con gái út thôi.

“Thôi được!

Thế Minh Châu khi nào thì xuất giá?”

Minh Châu tuổi đã không còn nhỏ nữa rồi, bà không muốn đêm dài lắm mộng nữa.

Minh Nguyệt cúi đầu suy nghĩ một hồi, bèn nói: “Đây là điều con muốn tới bàn bạc với mẫu thân, Đại Lang không có ý kiến, nhưng con nghĩ tốt nhất có thể đợi cho đại sự đã định rồi hãy nói sau.”

Bùi phu nhân biết đại sự mà Minh Nguyệt chi là ý gì, chính là chi việc Lý Khánh An đăng vị, bà nhướng mày: “Có phải đã quá muộn rồi hay không?”

“Kỳ thật không phái là vấn đề thời gian, mà là Minh Châu vào cung hay là vào phù, tối hôm qua con đã suy nghĩ cả đêm.

Con cám thấy nếu Minh Châu gả cho Lý gia, vậy thì không thể giống như Bùi Uyển Nhi vậy được, âm thầm mà đưa tới, muội muội của ta phải có nghi thức sắc phong, phải rất chính thức rất long trọng.

Mâu thân, đó là để tạo căn cơ cho muội ấy về sau có thể từng bước đi lên vị trí cao hơn.”

Minh Nguyệt thở dài một tiếng, “Con là tỷ tỷ của nó, con không hy vọng muội muội của con tùy tiện như vậy liền lập gia đình, con muốn đê cho nó xuất giá một cách thê diện đàng hoàng, đây là tâm nguyện con ấp ủ từ trước tới nay.”

Bùi phu nhân gật gật đầu, bà chi lo lắng là đêm dài lắm mộng, nhưng nếu Minh Nguyệt đã đồng ý, vậy thì không còn vấn đề gì nữa, đương nhiên chính thức sắc phong nếu so với việc lén lén lút lút gà qua đó thì tốt hơn nhiều, nhu vậy, cũng không phải ấm ức cho cò con gái nhỏ.

‘Tốt lắm, chuyện này chúng ta cứ quyết định như vậy.”

Tin tức cái chết của An Lộc Sơn đã lan truyền tới Trường An, làm cho quân đội được cô vũ vì điều đó, quân Đường sĩ khi tăng vọt, cái chết của An Lộc Sơn, có thế nói là một bước ngoặt, có nghĩa là phàn quân bắt đầu đi vào con đường suy thoái, có nghĩa là chiến tranh sắp sửa kết thúc.

Nhung sự bị chiến của quân Đường vẫn đang tiến hành tích cực, hai trăm vạn gánh có khô từ kho chứa Phụng Tường điều tới, trong kho chứa ở Trường An tây giao ty nông tự chất đống như núi, bất đầu gửi đi phía Thái Nguyên, lương thực của các kho quan các nơi Hà Đông cũng tập trung điều phối tới Thái Nguyên.

Còn có chiến mã, mười vạn con chiến mã Đại Uyên cũng đồng thời từ Hà Tây đưa tới Thái Nguyên, hộ bộ cắt ra một trăm vạn quan quân phí, ngoài ra, còn có mấy vạn công tượng dưới quân khí giám đang không quản ngày đêm chế tạo ra vũkhí, đặc biệt là mũi tên, theo mười vạn đại quân, mỗi người hai lọ tên mà tính toán, vậy thì cẩn phải sáu trăm vạn mũi tên.

Lẩn bắc chinh này, mũi tên sẽ là vũ khí mà quân Đường dựa cậy nhiều nhất, lẩn này là nghênh chiến dán tộc du mục phương bấc, cũng sẽ là một lẩn chiến dịch quy mô xuất binh lớn nhất tò sau khi quân Đường diệt vong Thổ Phồn.

Sẽ có hai mươi vạn đại quân tinh nhuệ tụ tập Thái Nguyên phú, lấy Thái Nguyên phủ làm căn cứ địa, xuất phát sang hướng bắc, binh phát Hồi Hột.

Lý Khánh An từ rất sớm đã đi tới đại doanh Bá Thượng, noi đây có tám vạn trú quân, chủ tướng là đại tướng quân Lý Thịnh, đại quân Thục Trung đã toàn bộ triệt khỏi, Lý Quang Bật đã suất quân trờ về Hà Nam, Hà Trung bấy giờ có trú quân năm vạn người, trong đó Tịch Nguyên Khánh suất hai vạn quân làm Đông Xuyên đô đốc, Triệu Sùng Thứ dẫn ba vạn quân làm Tây Xuyên đô đốc, ngoài ra Thôi Quang Viễn suất hai vạn quân làm An Nam đô hộ, mấy chục vạn binh sĩ Nam Đường còn lại trừ số này ra đều đã giải giáp quy điền.

Trong đại doanh Bá Thượng đã bất đầu sự huấn luyện của một ngày, Lý Khánh An

“Sự tăng cường huấn luyện của ba tháng lẩn này chủ yếu là lấy việc cưỡi ngựa và cung nỏ là chính, các huynh đệ đến từ quân An Tây vấn đề không lớn, chù yếu là binh sĩ Trung Nguyên. cười ngựa rõ rằng là khá yếu, phải dùng huấn luyện tàn khốc nhất, để cho bọn họ trong vòng ba tháng trờ thành kỵ binh đủ tư cách.”

‘Tàn khốc như thế nào mới được?”

Lý Khánh An vừa cười vừa hòi.

‘‘Dùng huấn luyện đường trường bôn tập, đã có hai vạn binh sĩ chia thành hai mươi tổ trước sau đi đến hướng Quan Nội đạo, sau một tháng quay lại, trong vòng một tháng này, binh sĩ không thê rời khỏi yên ngựa. ngũ cũng phải ngủ trên lung ngựa, chi có như vậy, bọn họ mới có thể cùng ngựa hợp hai thành một, bọn họ mới có thể đọ sức cùng với người Hồi Hột từ nhỏ đã sinh sống trên lung ngựa.”

Lý Khánh An gật gật đầu, phương pháp huấn luyện cụ thể hắn cHứa từng hỏi han tới, lúc này, hắn đi đến một chỗ bên rìa giáo trường, thấy ba trăm binh sĩ sắp thành ba hàng, đang luyện tập tam đoạn xạ nỏ, một đợt mười mũi tên. các binh sĩ chỗ này đứng chỗ kia lên, giống như sóng vỗ nhấp nhô, tiếng vang nỏ máy cứ ‘cạc! cạt!” không dứt, nỏ tiền dày đặc như châu chấu, bắn đi người bù nhìn ở ngoài xa trăm bước.

“Hai binh sĩ kia cũng được'

Lý Khánh An chi vào hai tên binh sĩ ở sát mép nhất cười nói: ‘Tốc độ của bọn họ rất nhanh, theo tốc độ của bọn họ, kỵ binh Hồi Hột trong vòng trăm bước, bọn họ có thể phát năm tên, bình quân hai mươi bước một tên, không tổi, tốc độ này rất nhanh, mọi binh sĩ hãy lấy bọn họ làm tiêu chuẩn, đạt tới tốc độ của bọn họ là được rồi.”

Lúc này hai tên binh sĩ đà được Lý Thịnh gọi tới, hai người quỳ một gối thi lễ một cái.

Lý Khánh An mỉm cười hỏi bọn họ: “Các ngươi tên là gì?

Người nơi nào?”

Hai người lập tức cao giọng trả lời, một người tên là Lý Tiến Phong, người Nam Trịnh, một người tên là Tống Luân, chính là người Phụng Tường.

đều đã nhập ngữ ba năm.

Lý Khánh An lại hỏi bọn hắn bắn nỏ đà bao lâu, câu trả lời lại làm cho người ta kinh ngạc, hai người đều chi có luyện được ba tháng. trước kia là cung binh.

Đến đây thì ngay cả Lý Thịnh cũng không kìm nén được mà tán thưởng, quả nhiên là có năng khiếu, Lý Khánh An khích lệ bọn họ một phen, hai người đã quay về chỗ cũ, lúc này cười nói với Lý Thịnh: “Lẩn này rất nhiều người đều khuyên ta lưu lại Trường An, đừng bắc chinh nữa, ỷ kiến của ngươi thì sao?”

“Ty chức cũng cho rằng thượng tướng quân nên lưu lại Trường An, bây giờ Trường An quan trọng hơn Hồi Hột. tác chiến với người Hồi Hột.

đề bọn ty chức đi là được rồi, còn thượng tướng quân phải suy nghĩ tới cả thiên hạ.”

“ừm!”

Lý Khánh An thờ dài: ‘Ta suy nghĩ thêm chút vậy!

Nếu như ta không đi, ta cho dù đê Tự Nghiệp làm tây lộ chủ tướng. ngươi làm phó tướng; Lý Quang Bật làm đông lộ chù tướng, Điền Càn Chân phó tướng, các ngươi mỗi bên suất lĩnh mười vạn đại quân từ Hà Đông và Hà Bắc đồng thời tiến công sang Mạc Bắc.”

“Nhung mà Lý Quang Bật không phải là phải tiến công Sử Tư Minh sao?”

“Ngươi nghĩ quá đơn giản rồi!”

Lý Khánh An lắc lắc đầu cười nói: ‘‘Bây giờ Sử Tư Minh và người Hồi Hột đã không còn khác biệt gì nữa.”

Chương 697: Binh Vào Hà Bác

Đông qua xuân lại, mùa xuân năm Khánh Bình thứ ba cuối cùng đà đến, băng tuyết Bột Hải quốc đà tan. dòng chảy róc rách, chồi non mới nhú, từng đàn chim nhỏ vui vè líu lo trên cành, trời xanh như bảo thạch, trong không khí như thể tràn đầy khí tiết ẩm ướt mà ấm áp.

Trận chiến vây Hồ Châu cũng kết thúc vùng với việc quân Đường tham gia vào.

Quán Khiết Đơn sau khi bị vây một mùa đông, lương thảo đoạn tuyệt, quân Khiết Đơn mấy mươi lẩn muốn đột phá vòng vây thảm bại, hàng vạn quân đội phải nhờ giết ngựa mà qua ngày và đào băng để bắt cá cầm cự qua mùa đông, dù cho thế nhưng vẫn có lượng lớn binh sĩ bị chết đói. không thì cũng bị mất mạng bời mùa đông lạnh giá, lượng lớn binh sĩ đà đào vong qua mặt hồ.

Cuối tháng hai, băng tuyết đà tan. quân Đường giết vào Hồ Thành, không gặp phải bất kỳ đối kháng nào, thành Hồ Châu tựa như địa ngục Trần gian, mấy vạn con chiến mà đã bị giết sạch, không có cỏ khô, bọn chúng cũng khó mà vượt qua nôi mùa đông này, sáu vạn mấy binh sĩ Khiết Đơn cuối cùng còn lại không đến sáu ngàn người, chi việc đột phá vòng vây đã có hơn bốn vạn người trận vong, chết bệnh, chết cóng, chết đói và cả lượng lớn đào vong. cuối cùng đà hủy diệt cả đội quân Khiết Đơn này, khiến đội quân liên mình mười lăm vạn lúc vào Bột Hài quốc cuối cùng toàn bộ bị tiêu diệt.

Chủ soái Lý Hoài Tiết vào trận tấn công cuối cùng của quân Đường đà cắt cồ tự vẫn, Lý Bão Chân hạ lệnh cho chém đầu hắn, lệnh người đưa về Trường An, còn lại năm ngàn tám trăm tàn quân Lý Bão Chân không nhẫn tâm tiếp tục sát hại. sau cùng giao hết cho Bột Hài quốc làm nô lệ, từ đó chiến dịch Bột Hải quốc chính thức kết thúc.

Mà lúc này, đại vương từ Bột Hái đà nhượng vị cho tam hoàng tử Đại Anh Tuấn, trong đại doanh của quân Đường.

Lý Bào Chân thay mặt Đại Đường ký kết hiệp định

bảo vệ an toàn chính thức với nước Bột Hài, hiệp định sẽ có hiệu lực ngay sau khi ký kết, Bột Hài quốc sẽ giãi tán quân đội, chi giữa lại một đội ngự lâm quân ba ngàn người, an toàn Bột Hái quốc sẽ do quân Đường phụ trách.

Sau khi hiệp định được ký kết, Lý Bão Chân sẽ nhậm chức Bột Hải đô đốc, dẫn ba vạn người thưởng trú tại Bột Hải quốc, còn Triệu Sùng Tiết và Ca Thư Diệu dân ba vạn quân tức tốc tiến thẳng Doanh Châu.

Cùng lúc đó, chủ quân quân Đường Lý Khánh An đã hạ lệnh đại chiến Hà Bắc, Lý Quang Bật đã tập kết mười vạn đại quân tại Tương Châu, phát binh Ngụy Châu, Điền Thừa Tự chính thức đầu hàng, đại quân Lý Quang Bật lập tức bắc thượng, binh chi u Châu, còn Lý Tự Nghiệp Hà Đông thì dẫn bày vạn đại quân đi Tinh Hình, vào Hằng Châu Hà Bấc đạo, xuất phát về u Châu.

Cục thế Hà Bấc vạn biến trong chớp mắt, giờ đã đến thời khắc lâm biến cuối cùng

Doanh Châu, An Khánh Tự giờ như con kiến trên chảo đó, hẳn đã biết được tin Khiết Đan bị diệt, hắn biết quân Đường sẽ không ngồi thuyền trờ về nữa, bước tiếp theo chắc chắn sẽ tấn công Doanh Châu.

Vì thế An Khánh Tự bắt đầu tung binh lượng lớn, nhưng hắn chính binh lại gặp phải trở ngại lớn.

Hắn vốn dù cớ là đối kháng quân Khiết Đơn đến xâm lược để mê hoặc lòng dân, vì thế người Hán tại Doanh Châu và Bình Châu hai noi đua nhau đến ghi danh, nhưng không biết ai đã làm lộ phong thanh, tin Khiết Đan bị quân Đường tiêu diệt đã bị truyền sôi nổi tại hai châu Doanh, Bình, khiến việc An Khánh Tự chiêu binh đã gặp phái ánh hưởng cực lớn.

"Quân sư đã đến!"

Thân binh bên ngoài bẩm báo một tiếng, tiếng bước chân bỗng chốc vang lên, An Khánh Tự như tìm được cứu binh, hắn vội vã kéo cửa ra, chi thấy Cao Thượng từ bên ngoài bước nhanh vào.

Tâm trạng của Cao Thượng xem ra cũng không mấy tốt, hắn tối sầm mặt mày đi vào phòng, khoát khoát tay hạ lệnh cho binh sĩ đều ra ngoài hết.

Tâm trạng An Khánh Tự thổn thức bất an nhìn Cao Thượng, môi hắn hơi mấp mấy, cuối cùng vẫn mờ miệng hỏi: "tiên sinh, đã xảy ra việc gì ư?"

Cao Thượng thờ dài một tiếng nói, "Ta vừa mới nhận được tin tức, một ngàn quân đội trú binh tại huyện Tân Thành đã thay đổi cờ hiệu, tuyên bố trờ thành quân thủ của quân Đường."

"Cái gì?!"

An Khánh Tự như thờ thẫn cả người, hắn vội hỏi theo: "Là đầu hàng hay là…

Cao Thượng lắc lắc đầu: "Không phái đầu hàng, quân Đường còn cHứa đến Tân Thành, là do họ vừa nhận được tin Khiết Đơn đã bị diệt vong, bèn tự lập quy thuận Đường triều."

Cao Thượng lại nhìn hắn một phát, "Tiểu vương gia, ngươi có biết hậu quà của việc này không?"

An Khánh Tự bất lực ngồi xuống, mắt hắn lộ rõ sự khủng hoảng cực cùng, hắn sao lại không biết hậu quả của việc này chứ, ba vạn quân đội của hắn có trên tám phần đều là người Hán, lúc xưa vi muốn chống đối người Khiết Đơn mà mới xông xáo tòng quân, giờ Khiết Đơn đã bị diệt, vậy những người Hán này còn có thể bán mạng phục vụ hắn nữa sao?

Thủ quân Tân Thành chính là một minh chứng tốt nhất, sự phàn loạn của họ chắn chắc sẽ ánh hưởng nhiều quân Hán hơn nữa, sẽ có nhiều người hơn nữa quy thuận Đại Đường.

"Tiên sinh, sao ta cử thấy có người đang cố ỷ loan tin."

Giọng của An Khánh Tự rất nhỏ, cộng thêm tia bất an sâu sắc, "Việc của người Khiết Đơn chúng ta mài đến giờ vẫn giấu, nhung hiện tại cơ hồ ai cũng biết cả, đó là vì sao?"

"Đấy là như ta đà nói với ngươi, thám tử của quân Đường đang hoạt động xông xáo trong phạm vi của chúng ta. bao gồm cả việc vương gia gặp thích khách, cả cấm quân của vương gia nổi đóa với chúng ta.

An Vĩnh Chân bị giết, nhung việc này đều do có người có ỷ ly gián.

Thám tử của Lý Khánh An cHứa bao giờ rời khỏi chúng ta."

Cao Thượng nhìn tên chủ soái trẻ tuổi này chằm chằm, hắn muốn để An Khánh Tự hiểu rõ tình thế nguy cấp, quân Đường Bột Hải sắp sửa nam hạ, quân đội của Lý Quang Bật cũng chẳng bao lâu sau sẽ ập đến đây, bọn họ sẽ bị tấn công trước sau đồng thời, không còn đường lui.

Cùng lắm là ba, chi ba ngày thôi, quân Đường sẽ ập đến Doanh Châu, họ sẽ bị diệt vọng.

"Tiều vương gia, hãy hạ một quyết định đi!"

Cao Thượng cố gắng hạ thấp ngừ khí, dùng khẩu khí dịu dàng nói với hắn, nhung lời của hắn lại chẳng dịu dàng, An Khánh Tự ngạc nhiên ngầng đầu.

"Tiên sinh…Ngươi nói gì?"

"Tiều vương gia, chúng ta không thề ở lại Doanh Châu, ngươi hiền ý ta rồi chứ?"

"Nhưng chủng ta ngoài Doanh Châu ra còn có thể đi đâu chứ?"

Đầu óc An Khánh Tự bỗng chốc loạn cả lên, hắn không hiểu ỷ câu nói này của Cao Thượng, ánh mắt cầu khấn của hắn nhìn về phía Cao Thượng, hắn đà hoàn toàn mất hết chủ kiến, Cao Thượng nói hắn đi đâu hắn sẽ đến đó.

"Tiên sinh cử nói. ta sẽ nghe theo ngươi hết."

"Được!"

Cao Thượng gật gật đầu, "Thừa lúc chúng ta còn chi huy nổi quân đội, chủng ta phải bò Doanh Châu, tiến về phía Tân La, ta nhận được tin. quân Đường còn cHứa động thủ với Tân La. trong cảnh nội Tân La chi có một vạn hơn quân Đường.

đó là cơ hội sống còn duy nhất của chúng ta, đoạt hạ Tân La. chiếm lĩnh cảng khẩu Tân La, dù quân Đường có đến Tân La, chúng ta cũng có thể ngồi thuyền trốn chạy."

"Để ta suy nghĩ lại…suy nghĩ lại đà!"

An Khánh Tự lẩm bầm một minh, nói hắn phải bò Doanh Châu, về mặt tình cảm hắn dù thế nào cũng không thể chấp nhận, hắn ôm chằm đầu đau khổ ngồi xổm xuống.

"Tiêu vương gia!"

Cao Thượng nghiêm giọng hòi: "Ngươi không thể tiếp tục hồ đồ nữa, trên thực tế ngươi đà không còn nhiều thời gian nữa, có thể vào Tân La hay không chúng ta còn phải liều một phen, nhưng nếu không cược phen này, ba ngày sau ngươi sẽ phải chết, nhưng nếu ngươi chịu cược ngươi còn một cơ hi vọng!

Nếu không; người sẽ phải đi đầu hàng Sử Tư Minh, xem hắn có chịu tha cho ngươi không?"

Toàn thân An Khánh Tự run bẩn bật, đầu hàng Sử Tư Minh, sao lại có thể thế chứ?

Lúc này hắn cũng cuối cùng tinh giấc, còn giữ lại núi xanh thì không sợ không có củi xài. hắn đứng dậy, từ từ nói: "Được!

Chúng ta tiến quân Tân La!"

Đêm hôm đó, đại quân An Khánh Tự bắt đầu hiên ngang tiến về phía Tân La, khác với thời hậu thế Đường triều và biên giới Tân La không phải là Áp Lục giang, mà là Đại Đồng giang của hôm nay, quân đội của An Khánh Tự đầu tiên phải vượt qua bán đảo Liêu Đông, vượt thêm Áp Lục giang về phía nam, cuối cùng mới có thể vào Tân La.

Dù cho An Khánh Tự dẫn đại quân xuất phát lúc đêm, nhung vẫn không thoát khỏi mắt của bọn xích hầu quân Đường, chính lúc đại quân An Khánh Tự vừa rời khỏi Doanh Châu, xích hầu quân Đường đã lập tức chạy về phía bắc, báo cáo với quân Đường về tình báo quan trọng nhất này.

Còn lúc này ba vạn quân của Ca Thư Diệu đã vào bắc bộ Doanh Châu, sau khi được tin họ lập tức chuyển hướng đông nam, đuổi theo chủ lực Yến quân rút lui, còn quân đội Triệu Sùng Tiết đương từ phía động vào Doanh Châu, họ sau khi được tin An Khánh Tự rút về phía đông, lập tức bố hạ thiên la địa võng tại vùng thú túc Nhữ La.

Hai ngày sau, ba vạn quân của An Khánh Tự đến thủ túc Nhữ La, bị bộ hạ Triệu Sùng Tiết ngăn chặn, song phương đã đánh nhau một trận kịch liệt, Yến quân không địch nổi quân Đường bị bức ép phái rút về Liễu Thành.

Nhung ngay lúc này Ca Thư Diệu bộ lại chặn đường lui của Yến quân từ phía sau, hai đội quân Đường trước sau cùng đánh, đã chắn Yến quân lại trong cốc đại eo hạp phía tây thú túc Nhữ La.

Đây là khá năng mà Cao Thượng lo lắng nhất, bị quân Đường trước sau cùng tiến công, nhưng giờ tình thế lại phát triển theo đúng hướng xấu nhất này.

Màn đêm giáng xuống, trong đại doanh Yến quân im phăng phắt, qua hai ngày hành quân cùng một trận chiến kịch liệt, các binh sĩ đều đã sức cùng lực kiệt, vừa nằm xuống đã ngáy khó khó thẳng ra ngủ, nhung không mỗi người đều có thể ngủ được, rất nhiều người đầu thẳng qua thẳng lại khó mà ngủ được.

Tả quân đại tướng An Thái Thanh bèn chính là một trong số đó.

An Thái Thanh là phó tướng của An Khánh Tự, cũng là tướng lĩnh dẫn binh quan trọng nhất.

Thủ hạ hắn có một vạn một ngàn quân đội, dù cho An Thái Thanh cũng mói mệt vô cùng, nhung ưu lo về thế cục và hoài niêm thê từ khiến hắn khó mà ngủ được.

Hắn nằm mãi mà không thành giấc, hắn ngồi thừ trong doanh trướng, phía trước mặt hắn là một bức họa mỹ nhân, đó là bức họa của thê tử hắn, thê tử hắn tên là Thu

Nương, có sắc đẹp vô song, dung nhan tuyệt thế, được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân ư Châu, hiện đang bị Sử Tư Minh chiếm giữ, đã không còn có thể trờ lại bên minh hắn nữa.

Vì muốn giữ chân hắn. phụ từ An Lộc Sơn từng trước sau hứa hẹn, nhất định sẽ đoạt lại thê tứ về cho hắn, hắn cũng đà tin, đặt hết tất cả hi vọng vào phụ tử hắn, nhung hiện tại, hi vọng của hắn cũng như bọt bong bóng, cuối cùng tất cả là hư không.

Hắn dẫn binh nhiều năm.

đương nhiên biết nguy cục của hiện tại, hai đội quân Đường đà trước sau cùng tiến, một trận chiến đà có thể đánh bại họ, Yến quân đại thế đã mất, muộn nhất là ngày mai hoặc ngày mốt sẽ là ngày toàn quân họ bị tiêu diệt.

Trong lòng An Thái Thanh đầy bi ai, hắn sẽ không còn hi vọng cửu lại vợ yêu nữa.

Ngay tại lúc này, tiếng bước chân vang lên ngoài trướng, "Là ai?"

An Thái Thanh quay đầu nghiêm giọng hòi.

"An tướng quân, là ta, có việc quan trọng cùng thương lượng với tướng quân."

Là một giọng nói lạ, hắn bị thân binh ngăn lại, An Thái Thanh do dự một chút, nếu là lúc thưởng, hắn tuyệt sẽ không hội gặp người lạ, nhưng không hiểu vì sao, hôm nay hắn lại nhận lời, bèn nói: "Đế hắn vào đây đi!"

Cửa rèm được vén, đi vào là một binh sĩ thân hình gầy nhỏ, dưới ánh đèn mờ mờ chi thấy hắn có khuôn mặt búp bê điển trai, trên mặt hắn là một nụ cười tự tin, An Thái Thanh nhìn hắn một mắt, hắn chắc chắn là người này minh cHứa gặp qua.

Lúc này trong lòng hắn có một cảm giác kỳ lạ, binh sĩ này sẽ mang đến tin tức không phải thưởng cho hắn, có lẽ sẽ cứu rỗi hắn khỏi đừng cùng này.

"Ngươi là ai?"

An Thái Thanh chăm chú nhìn hắn nói, mặt An Thái Thanh trầm lại, đương định lên tiếng quở trách, thì Quỷ Thắng lại mỉm mỉm cười nói: "Ta còn có một thân phận khác là huyện công Bác Thẳng.

Phạm Dương tiết độ phó sử, quán quân đại tướng quân, ta nghĩ thân phận này chắc có thê ngồi cùng với ngươi rồi chứ!"

An Thái Thanh nghe mà phát hoảng đứng phắt dậy, hắn lùi liền ra sau mấy bước, vội rút kiếm ra chi vào hắn hét to, "Người đâu!"

Quý Thắng khe khẽ lắc đầu.

"Xem ra An tướng quân không còn muốn cửu thê tứ của minh nữa!"

"Tại hạ Quý Thắng. tên một chừ Thắng."

Binh sĩ phong thái rất ư tự tin, hắn trực tiếp ngồi xuống trước mặt Quỷ Thắng.

Câu nói này nghiễm nhiên như một búa nặng đánh vào lồng ngực An Thái Thanh, kiếm của hắn tuy chưa bỏ xuống, nhưng tay đã hơi rung rung.

Lúc này, năm sáu tên thân binh cùng xông vào, bọn họ ập lên muốn tóm Quỷ Thắng. nhung An Thái Thanh lại khoát khoát tay, "Các ngươi đi ra đi, không có việc gì đâu."

Bọn thán binh lui xuống, An Thái Thanh mới thu hồi kiếm vào, kinh hài bất định nhìn Quý Thắng.

Quý Thắng sờ dĩ dám đến tìm An Thái Thanh chính là đã nắm được yếu điểm này của hắn, hắn thấy An Thái Thanh đà động lòng, bèn khoát tay, "An tướng quân xin mời ngồi!"

Đợi An Thái Thanh từ từ ngồi xuống, Quỷ Thắng mới cười nói: "Ta có biết tình hình mới nhất của thê từ An tướng quân, An tướng quân có hứng thú muốn nghe không?"

An Thái Thanh thừ người, trong mắt hắn là bi thương khó kiềm nổi, sao hắn lại không muốn biết cơ chứ, có nằm mối hắn cũng muốn biết, nhung trong lòng hắn lúc này loạn thành một đống, tin tức này cũng không làm hắn nhảy dựng lên vì kinh ngạc được, hắn khe khẽ hòi: "Nàng hiện tại thế nào?"

"Thù hạ ta chiều hôm qua nhìn thấy nàng, đầu tiên là nàng còn sống, thứ hai nữa là

nàng sống không tốt lắm, sắc mặt rất buồn sầu, nghe nói Sử Tư Minh đã đem nàng thưởng cho con trai phán tướng Bộc cốt Hoài Ân trước đây là Bộc cốt Dương, ta đà lệnh Thủ hạ đi nghênh cửu nàng, An Thái Thanh tướng quân, ngươi đã rõ thành ý của ta rồi chứ?"

Trong lòng An Thái Thanh lại có một tia hi vọng, dù hi vọng rất nhỏ nhoi, nhung đây lại là hi vọng duy nhất để vợ chồng hắn tương phùng, hắn hiểu ý của Quỷ Thắng, bèn gật gật đầu. khe khẽ thờ dài nói.

Quý Thắng chăm chú nhìn nhìn hắn nói: "Kỳ thực ta không cẩn phải đến tim ngươi, hiện tại quân Đường trước sau cùng đánh, ta cũng chăng giấu gi người, trước lúc trời sáng ngày mai quân Đường sẽ phát động tấn công, sĩ khí các ngươi đang rơi xuống tận đáy, một chiến sẽ bị đánh bại, với quân Đường mà nói. ngươi có đầu hàng hay không cũng không có giá trị gì, nhung ta vẫn mạo hiểm đến gặp, ngươi cẩn phải hiểu rõ, ta vì sao đến tim ngươi."

"Ta biết.”

An Thái Thanh ôm đầu nói: "Các ngươi không phái muốn có ta. chi là muốn có một vạn một ngàn Hán quân Thủ hạ của ta mà thôi.

Họ đều là thằn dân Đại Đương tại Doanh Châu và Binh Châu, các ngươi không nỡ đồ sát, nên muốn báo đám an toàn cho họ, vì thế mà đến tìm ta."

"ừm!"

Quý Thắng cười rồi.

"Ngươi tinh táo hơn ta nghĩ, vậy được!

Ta cho ngươi nửa canh giờ để suy nghĩ, ngươi đầu hàng hay không đầu hàng."

"Không cẩn nửa canh giờ!"

An Thái Thanh kiên nghị quỳ một chân xuống. chấp tay nói: "Hiện tại ta sẽ trả lời ngay cho Quý tướng quân, ta đầu hàng, ta nguyện ý dẫn bộ chúng đầu hàng quân Đương hơn nữa ta có thế nói động hậu quân đại tướng La Chí Ngọc cùng ta đầu hàng."

"Tốt lắm!

Việc không thể trễ, xin tướng quân hiện tại hành động ngay, ta hi vọng các ngươi ngay trong đêm nay có thể dẫn bộ chúng ra khỏi doanh!"

Vào đầu tháng ba năm Khánh Bình thứ ba, An Khánh Tự dẫn quân rời Doanh Châu, đến Tân La, hòng sẽ lập nghiệp lại tại Tân La, nhưng lúc này sáu vạn đại quân quân Đường đã phân làm hai lộ vào Doanh Châu, chắn ba vạn quân của An Khánh Tự tại phụ cận Thú Túc Nhữ La.

Ngay đêm hôm đó, tà quân đại tướng An Thái Thanh liên thông hậu quân đại tướng La Chí Ngọc hai người trong đêm dẫn bộ chúng đầu hàng

quân Đường.

Tà quân và hậu quân đầu hàng dẫn đến sự hỗn loạn cực kỳ của Yến quân, lượng lớn binh sĩ Hán quân không nguyện đối kháng triều đình, bắt đầu lẩn lưọt rủ nhau bỏ chạy, An Khánh Tự khó mà cấm đoán, đến lúc canh tư. hai vạn sáu ngàn người chi còn không đến ba ngàn.

An Khánh Tự thấy đại thế đã qua, bèn cùng Cao Thượng dẫn hai ngàn thân binh đột phá vòng vây về phía Tân La.

Triệu Sùng Tiết dẫn quân đuổi theo, tại bờ sông Áp Lục giang đuổi đã đuổi kịp An Khánh Tự, hai quân hỗn chiến cạnh sông, Cao Thượng bị giết giữa quân loạn, còn An Khánh Tự lại bị Triệu Sùng Tiết một tiễn bắn roi xuống ngựa, bộ hạ tàn dư của An Khánh Tự đều bị chiến tử.

Đến đây, phe An Lộc Sơn trong An Sử chi loạn đều chính thức bị diệt vong.

Nhưng quân của Triệu Sùng Tiết sau khi tiêu diệt, chứ không trờ lại Doanh Châu, mà dẫn ba vạn bổn bộ vượt Áp Lục giang, tiến về phía Tân La.

Đây là một nhiệm việc khác mà Lý Khánh An giao cho họ, cũng như Bột Hài, quân Đường cũng liệt Tân La vào phạm vi bảo hộ.

Chương 698: Cầp Cầu Ngoại Viện

Thào nguyên mênh mông vô bờ bến đã đã khoác lên mình chiếc áo màu xanh, thào nguyên bạt ngàn phàng phất như một người khổng lồ dang rộng đôi tay ra bốn phương tám hướng, bầu trời xanh thẳm không có lấy một đám mây, tựa như một cái vòm bằng thủy tinh thuần khiết, che phủ lấy toàn bộ bầu trời.

Sáng sớm, một đội kỵ binh đang phi ngựa trên thào nguyên bát ngát, bọn họ đã nhìn thấy được ngọn núi Otaontenger* đen nhánh, cũng thấy được sông Orkhon* với làn nước xanh biếc lấp lánh, như một đai ngọc, nơi này là thung lũng thào nguyên bên bờ sông Orkhon.

* Otaontenger là ngọn núi cao nhất của dãy núi Khangai.

Dãy núi nằm ở miền trung Mông Cổ, cách khoàng 400 km về phía tây của thủ đô Ulaanbaatar.

Dãy núi là nguồn cung cấp nước cho các sông Orkhon, Selenge, Ider, Zavkhan và các hồ Oroa và Boontsaaaan.

ở phía tây, dãy núi Khangai dẩn chuyển tiếp vào Vùng lõm Hồ Lớn.

* Orkhon là một sông tại Mông Cố.

Dòng sông Khởi nguồn từ dãy núi Khangai thuộc tinh Arkhangai và cHãy về phía bắc với tổng chiều dài 1,124 km (0,698 mi) trước khi họp dòng vào sông Selenga, dòng sông mà sau đó cHãy về phía bắc đến Nga rồi đổ vào Hồ Baikal.

Orkhon có chiều dài lớn hơn Selenge, và là sông dài nhất tại Mông cổ.

Các phụ lưu chính của sông Orkhon là sông Tuul và sông Tamir.

Có hai bộ di chi cổ dọc theo thung lũng sông: Khar Balaas, kinh đô cổ của vương quốc Hồi Hột và Karakorum (Cáp Lạp Hòa Lâm), kinh đô cổ của Đế quốc Mông cổ.

Pyotr Kuzmich Kozlov đã khai quật được một số ngôi mộ hoàng gia Hung Nô tại khu vực thung lũng sông.

Rất gần Orkhon là sông Ulaan Tsutaalan với một thác nước đặc tung, mười mét chiều rộng và hai mươi mét chiều cao.

Thác nước là một địa điểm du lịch được biết đến.

UNGSCO đã đưa Thung lũng Orkhon vào trong danh gách Di sàn thế giới.

Mấy sông lớn như sông Orkhon, sông Tiên Nga, sông Độc Lạc ở vùng này hình thành một mạng lưới sông thật lớn và chằng chịt, núi Otaontenger ngăn trờ dòng khi lạnh phương bắc thổi tới, khiến cho \0ing này có khí hậu hơi cao so với nơi khác, nguồn nước dồi dào, khí hậu ấm áp, khiến vùng này cũng thành mành đất màu mỡ nhất của toàn bộ thào nguyên Mạc Bắc, khắp nơi là những đàn dê bò thật đông, thinh thoàng có từng đàn từng đàn ngựa chạy ngang qua thào nguyên.

Các kỵ binh tăng tốc độ lên, bọn họ xông lên một đồi cô thấp và thoải, chi thấy một tòa thành trì hiện ra trước mắt bọn họ.

Bọn họ Rốt cục cũng tới rồi, thành Ordu-Baliq nằm bên bờ sông Orkhon, cũng là đô thành của Hồi Hột.

Các kỵ binh hung phấn mà hô to một tiếng, cưỡi ngựa nhắm hướng thành Ordu-Baliq phóng đi.

Lúc này là thượng tuần tháng ba năm Khánh Bình thứ ba của Đại Đường, gió xuân thổi xanh cả thào nguyên rộng lớn, nhung nguy cơ của Hà Bắc khiến Sử Tư Minh không thể không cầu cứu Hồi Hột.

Sử Tư Minh quyết định cầu viện Hồi Hột là vào thượng tuần tháng hai.

Mùa xuân đã tới, Sử Tư Minh Rốt cục cũng nhận được tin tức xác thực, căn cứ địa của Khiết Đan và người Hề trong mùa đông đã bị quân Đường càn quét sạch, mà mười lăm vạn đại quân vẫn đang đóng quân ở Hà Nam cũng thừa dịp Hoàng Hà đóng băng tiến vào chiếm giữ Tưoĩig Châu, quan trọng hơn nữa là Sử Tư Minh biết được Điền Thừa Tự đã đầu hàng Đường triều.

Các tin tức bất lợi khiến cho Sử Tư Minh ý thức được, nguy cơ của bọn họ sắp đến rồi, hắn cũng biết trong tay mình nắm nhiều tội ác, người khác có thể đầu hàng Đường, còn hắn Sử Tư Minh thì không thể hàng Đường được, hắn đã không còn đường có thể đi nữa rồi.

Để cứu văn thế cục nguy hiểm cuối cùng này, Sử Tư Minh quyết định, không tiếc bất kỳ giá nào, cầu viện Hồi Hột.

Đội kỵ binh này chính là hộ vệ con trai của Sử Tư Minh là Sử Triều Nghĩa sang Hồi Hột cầu viện.

Sử Triều Nghĩa từ Cư Dung quan ở u Châu ra Hà Bắc, mỗi người kèm ba con ngựa, chạy suốt hai mươi ngày đường, cuối cùng đi đến đô thành Ordu-Baliq của Hồi Hột.

Một hàng năm mươi người chậm rãi đi tới trước cổng lớn thành trì, bọn họ bị binh lính thủ thành ngăn càn đường đi.

“Chúng tôi là đặc sứ từ Hà Bắc tới, yêu cầu gặp Cát Lặc Khả Hăn!”

“Hãy đợi ở bên ngoài!”

Một gã bách phu trưởng dữ dằn la lớn, lúc này mới sai người tiếp nhận văn điệp của bọn họ, đi tìm cấp trên bẩm báo.

Đoàn người bọn họ mãi ở bên ngoài thành đợi cho đến một canh giờ, vẫn không có ai đê ý tới bọn họ, Sử Triều Nghĩa sa sầm sắc mật, không nói một lời, nhưng quan quân tùy tụng tâm phúc của hắn Lạc Duyệt lại có vè mặt giận dữ, nói với Sử Triều Nghĩa: “Thiếu soái, người Hồi Hột đã quá vô lễ rồi, làm sao lại có thế đế cho người ta ở ngoài thành chờ đến một canh giờ như thế chứ.”

Sử Triều Nghĩa khoát tay: “Vô lễ cũng phái chờ!”

Hắn lại thờ dài: “Ta đoán chừng đấy có thể là người Hồi Hột cố ý bò mặc chúng ta ở bên ngoài, chèn ép chúng ta, hẳn là nhanh rồi, đợi thêm một chút đi!”

Lúc này, tò bên trong thành đi ra một đám binh lính, người cầm đầu là một quan văn Hồi Hột, hắn chậm rãi đi lên trước chắp tay hòi: “Vị nào là Sử công tử vậy?”

Hắn nói bằng tiếng Đột Quyết, không hề quan tâm đến cảm nhận của Sử Triều Nghĩa, cũng may Sử Tư Minh chính là người Đột Quyết, Sử Triều Nghĩa cũng có thể nghe hiêu được, hắn vội vàng khom người nói: “Chính là ta!”

Quan văn quan sát hắn một chút, gật gật đầu: “Ta là thứ tướng quốc Cậu Lục Mạc Đạt Can của Hồi Hột, ngươi hãy theo ta vào thành đi!

Tùy tùng chi có thể mang theo một người thôi.”

Sử Triều Nghĩa nghe đối phương nội rằng không ngờ lại là thứ tướng quốc, trong lòng mừng rỡ, hắn cũng không thèm để ý bao nhiêu người được vào thành, liền quay đầu lại nói với thủ hạ: “Các ngươi ở bên ngoài chờ, Lạc tướng quân theo ta vào thành.”

Hắn đi theo Câu Lục Mạc Đạt Can đi thẳng vào thành, khi cưỡi ngựa đến trước hoàng cung, Câu Lục Mạc Đạt Can chi chi một mặt lá cờ đầu sói lớn, cũng không nói gì.

Trước lúc ra đi Sử Triều Nghĩa nghe phụ thân nói qua một số quy cù của Hồi Hột, những cái khác đều không sao cả, duy chi có một điều là khi gặp Khả Hăn, trước hết nhất định phải bái là cờ Khả hẳn hình đầu sói, nếu không sẽ bị coi là cực kỳ vô lễ, Khả hẳn sẽ không gặp.

Sử Triều Nghĩa lúc này xoay người xuống ngựa, quỳ gối dưới lá cờ Khả hẳn hình đầu sói dập đầu lạy ba cái, Câu Lục Mạc Đạt Can thấy hắn thành tâm, sắc mặt lúc này mới mới chuyển biến tốt một chút, ha hả cười dùng tiếng Hán nói với hắn: “Ngươi theo ta vào cung đi!

Khả hẳn chúng tôi đang chờ ngươi.”

Hồi Hột sau khi trải qua mấy năm nghỉ ngơi lấy lại sức, lại dẩn dẩn khôi phục nguyên khí, rất nhiều thiếu niên Hồi Hột trưỡng thành và đã trờ thành chiến sĩ rồi, khiến cho binh lực Hồi Hột gia tâng.

Quân Hồi Hột đã có đến mười vạn người rồi, cộng thêm Cát Lặc Khả hẳn mấy năm nay nằm gai nếm mật, mài sẵn binh khí móm sẵn ngựa sẵn sàng ra trận, nuôi đến mấy trăm vạn dê bò, chiến mã mấy chục vạn con, nguyên khí của bọn họ đã hoàn toàn khôi phục.

Do Đường triều thực thi mậu dịch với Hồi Hột, nhất là nghiêm cấm vận chuyển vật tư, những khí bằng sắt…

đến Mạc Bắc, một khi tra xét ra bèn bị trọng tội tịch biên nhà cửa, chém đầu.

ớ Trường An đã từng ngay giữa đường giết qua ba hộ vì muốn được lãi nặng mà mạo hiểm buôn bán sất thép cho lái thương Hồi Hột, đã làm khiếp sợ lái thương Đại Đường, không còn ai dám mạo hiểm nữa.

Cho dù từ Đường triều mua không được sắt thép, nhung bắt đầu từ năm trước Hồi

Hột vẫn có thể mua được một số sắt thép từ Khazars ở phương Tây, dùng để chế tạo ra binh khí, võ trang cho kỵ sĩ.

Lúc này các bộ lạc của Hồi Hột đã có mười vạn binh sĩ khoác áo giáp, binh hùng tướng mạnh, Cát Lặc Khả hẳn liền có lòng muốn báo thù rửa hận, bọn họ tựa như lang sói trên thào nguyên, luôn luôn chực chờ cơ hội báo thù.

Trên thực tế Cát Lặc Khả hẳn vẫn đang chăm chú theo dõi thế cục Hà Bắc, hắn thông qua Bộc cốt bộ của Hồi Hột mà đưa một lượng lớn dê bò cho Sử Tư Minh, dẩn dẩn bèn khống chế được quân đội của Sử Tư Minh.

Nếu không chi bằng một Bộc cốt bộ thì không thể nuôi sống nổi mười mấy vạn đại quân của Sử Tư Minh.

Hiện tại thế cục Hà Bắc bắt đầu hiện rõ ra, Hồi Hột cũng phái bắt đầu mùa thu hoạch rồi, đúng vào lúc này, con trai của Sử Tư Minh là Sử Triều Nghĩa đến cầu viện.

Cát Lặc Khả hẳn Ma Duyên Xuyết nửa nằm ở trên chiếc ghế cao cao bằng vàng, hai cô gái khêu gợi tựa như con rắn quấn quít hai bên hắn, đem từng ly từng ly rưọoi bồ đào mỹ tửu kề môi cho hắn uống vào miệng.

Ma Duyên Xuyết với sắc mặt tái nhợt đang híp mắt nghĩ ngợi tới việc gì đó, động binh với Đại Đường đã ý kiến thống nhất của tất cà trên dưới Hồi Hột.

Những năm trước lúc Lý Khánh An còn ở An Tây đã giết bọn họ rất thảm hại, cơ hồ mỗi hộ cũng đau khố vì đều có người thân bị giết, không càn quét Đại Đường, khó có thé trị liệu vết thương lòng của bọn họ được.

Lý trí nói cho Ma Duyên Xuyết biết, nên tấn công nơi binh lực rỗng không là Bắc Đình trước, nhung trong lòng hắn lại khó bó qua nơi Trung Nguyên giàu có.

Một cái là chiến lược lý trí, một cái là lòng tham và dục vọng của hắn, cũng như hai cô gái bên người đây của hắn vậy, một trái một phải, làm cho hắn khó có thê lựa chọn cho được, hắn nên lựa chọn ai?

Lý trí hay là lòng tham, hắn khó mà hạ quyết tâm được.

“Khá Hăn!”

Một gã thị vệ đi vào thấp giọng bẩm báo: “Sử Triều Nghĩa tới rồi, đang ở bên ngoài cung điện chờ đợi.”

“Hắn đã bái lá cờ Khả hẳn hình đầu sói của ta cHứa?”

Ma Duyên Xuyết chậm rãi hôi.

“Hắn đã bái rồi, vô cùng cung kính.”

“Tốt!

Hãy để cho hắn vào đây gặp ta.”

Các kỵ binh tăng tốc độ lên, bọn họ xông lên một đồi cỏ thấp và thoải, chi thấy một tòa thành trì hiện ra trước mắt bọn họ.

Bọn họ Rốt cục cũng tới rồi, thành Ordu-Baliq nằm bên bờ sông Orkhon. cũng là đô thành của Hồi Hột.

Các kỵ binh hưng phấn mà hô to một tiếng, cười ngựa nhắm hướng thành Ordu-Baliq phóng đi.

Lúc này là thượng tuần tháng ba năm Khánh Bình thử ba của Đại Đường, gió xuân thổi xanh cả thảo nguyên rộng lớn. nhưng nguy cơ của Hà Bắc khiến Sử Tư Minh không thể không cầu cứu Hồi Hột.

Sứ Tư Minh quyết định cầu viện Hồi Hột là vào thượng tuần tháng hai.

Mùa xuân đã tới, Sử Tư Minh Rốt cục cũng nhận được tin tức xác thực, căn cử địa của Khiết Đan và ngườiHề trong mùa đông đã bị quân Đường càn quét sạch, mà mười lãm vạn đại quân vẫn đang đóng quân ở Hà Nam cũng thừa dịp Hoàng Hà đóng băng tiến vào chiếm giữ Tương Châu, quan trọng hơn nữa là Sử Tư Minh biết được Điền Thừa Tự đã đầu hàng Đường triều.

Các tin tức bất lợi khiến cho Sứ Tư Minh ý thức được, mỹ cơ của bọn họ sắp đến rồi. hắn cũng biết trong tay mình nắm nhiều tội ác, người khác có thể đầu hàng Đường, còn hắn Sử Tư Minh thì không thể hàng Đường được, hắn đã không còn đường có thể đi nữa rồi. ^

Để cửu vàn thế cục mỹ hiểm cuối cùng này, Sứ Tư Minh quyết định, không tiếc bất kỳ giá nào, cầu viện Hồi Hột.

Đội kỵ binh này chính là hộ vệ con trai của Sứ Tư Minh là Sứ Triều Nghĩa sang Hồi Hột cầu viện.

Sử Triều Nghĩa từ Cư Dung quan ở ư Châu ra Hà Bắc, mỗi người kèm ba con ngựa, chạy suốt hai mươi ngày đường, cuối cùng đi đến đô thành Ordu-Baliq của Hồi Hột.

Các kỵ binh tăng tốc độ lên, bọn họ xông lên một đồi cỏ thấp và thoải, chi thấy một tòa thành trì hiện ra trước mắt bọn họ.

Bọn họ Rốt cục cũng tới rồi, thành Ordu-Baliq nằm bên bờ sông Orkhon. cũng là đô thành của Hồi Hột.

Các kỵ binh hưng phấn mà hô to một tiếng, cười ngựa nhắm hướng thành Ordu-Baliq phóng đi.

Lúc này là thượng tuần tháng ba năm Khánh Bình thử ba của Đại Đường, gió xuân thổi xanh cả thảo nguyên rộng lớn. nhưng nguy cơ của Hà Bắc khiến Sử Tư Minh không thể không cầu cứu Hồi Hột.

Sứ Tư Minh quyết định cầu viện Hồi Hột là vào thượng tuần tháng hai.

Mùa xuân đã tới, Sử Tư Minh Rốt cục cũng nhận được tin tức xác thực, căn cử địa của Khiết Đan và người Hề trong mùa đông đã bị quân Đường càn quét sạch, mà mười lãm vạn đại quân vẫn đang đóng quân ở Hà Nam cũng thừa dịp Hoàng Hà đóng băng tiến vào chiếm giữ Tương Châu, quan trọng hơn nữa là Sử Tư Minh biết được Điền Thừa Tự đã đầu hàng Đường triều.

Các tin tức bất lợi khiến cho Sứ Tư Minh ý thức được, mỹ cơ của bọn họ sắp đến rồi. hắn cũng biết trong tay mình nắm nhiều tội ác, người khác có thể đầu hàng Đường, còn hắn Sử Tư Minh thì không thể hàng Đường được, hắn đã không còn đường có thể đi nữa rồi. ^

Để cửu vàn thế cục mỹ hiểm cuối cùng này, Sứ Tư Minh quyết định, không tiếc bất kỳ giá nào, cầu viện Hồi Hột.

Đội kỵ binh này chính là hộ vệ con trai của Sứ Tư Minh là Sứ Triều Nghĩa sang Hồi Hột cầu viện.

Sử Triều Nghĩa từ Cư Dung quan ở ư Châu ra Hà Bắc, mỗi người kèm ba con ngựa, chạy suốt hai mươi ngày đường, cuối cùng đi đến đô thành Ordu-Baliq của Hồi Hột.

“Chúng tôi là đặc sử từ Hà Bắc tới, yêu cầu gặp Cát Lặc Khả Hăn!”

“Hãy đợi ở bên ngoài!”

Một sã bách phu trường dữ dằn la lớn, lúc này mới sai người tiếp nhận văn điệp của bọn họ, đi tìm cấp trên bẩm báo.

Đoàn người bọn họ mãi ở bên ngoài thành đợi cho đến một canh giờ, vẫn không có ai để ỷ tới bọn họ, Sử Triều Nghĩa sa sầm sắc mặt. không nói một lời, nhung quan quân tùy tùng tâm phúc của hắn Lạc Duyệt lại có vé mặt giận dữ. nói với Sử Triều Nghĩa: ‘Thiếu soái, người Hồi Hột đà quá vô lễ rồi, làm sao lại có thể để cho người ta ở ngoài thành chờ đến một canh giờ như thế chứ.”

Sứ Triều Nghĩa khoát tay: “Vô lễ cũng phải chờ!”

Hắn lại thờ dài: “Ta đoán chừng đấy có thể là người Hồi Hột cố ý bõ mặc chúng ta ở bên ngoài, chèn ép chúng ta. hẳn là nhanh rồi, đợi thêm một chút đi!”

Lúc này, từ bên trong thành đi ra một đám binh lính, người cầm đầu là một quan văn Hồi Hột, hắn chậm rãi đi lên trước chắp tay hỏi: “Vị nào là Sử công tử vậy?”

Hắn nói bằng tiếng Đột Quyết, không hề quan tâm đến cảm nhận của Sứ Triều Nghĩa. cũng may Sử Tư Minh chính là người Đột Quyết, Sử Triều Nghĩa cũng có thế nghe hiểu được, hắn vội vàng khom người nói: “Chính là ta!”

Quan văn quan sát hắn một chút, gật gật đầu: “Ta là thử tướng quốc Câu Lục Mạc Đạt Can của Hồi Hột, ngươi hãy theo ta vào thành đi!

Tùy tùng chi có thể mang theo một người thôi.”

Sứ Triều Nghĩa nghe đối phương nói rằng không ngờ lại là thử tướng quốc, trong lòng mừng rờ, hắn cũng không thèm để ý bao nhiêu người được vào thành, liền quay đầu lại nói với thù hạ: “Các ngươi ở bên ngoài chờ, Lạc tướng quân theo ta vào thành.”

Hắn đi theo Câu Lục Mạc Đạt Can đi thẳng vào thành, khi cười ngựa đến trước hoàng cung, Câu Lục Mạc Đạt Can chi chi một mật lá cờ đầu sói lớn, cũng không nói gì.

Trước lúc ra đi Sử Triều Nghĩa nghe phụ thân nói qua một số quy củ của Hồi Hột, nhưng cái khác đều không sao cả, duy chi có một điều là khi gặp Khả Hàn, trước hết nhất định phải bái là cờ Khả hẳn hình đầu sói, nếu không sẽ bị coi là cực kỳ vô lễ.

Khả hẳn sẽ không gặp.

Sứ Triều Nghĩa lúc này xoay người xuống ngựa, quỳ gối dưới lá cờ Khả hẳn hình đầu sói dập đầu lạy ba cái, Câu Lục Mạc Đạt Can thấy hắn thành tâm, sắc mật lúc này mới mới chuyên biến tốt một chút, ha hả cười dùng tiếng Hán nói với hắn: “Ngươi theo ta vào cung đi!

Khả hẳn chúng tôi đang chờ ngươi.”

Hồi Hột sau khi trải qua mấy năm nghỉ ngơi lấy lại sức, lại dẩn dẩn khôi phục nguyên khí, rất nhiều thiếu niên Hồi Hột trường thành và đã trờ thành chiến sĩ rồi. khiến cho binh lực Hồi Hột gia tăng.

Quân Hồi Hột đã có đến mười vạn người rồi, cộng thêm Cát Lặc Khả hẳn mấy năm nay nằm gai nếm mật, mài sẵn binh khí móm sẵn ngựa sẵn sàng ra trận, nuôi đến mấy trăm vạn dê bò, chiến mã mấy chục vạn con, nguyên khí của bọn họ đã hoàn toàn khôi phục.

Do Đường triều thực thi mậu dịch với Hồi Hột, nhất là nghiêm cấm vận chuyển vật tư. nhưng vù khí bằng sắt…

đến Mạc Bắc. một khi tra xét ra bèn bị trọng tội tịch biên nhà cửa. chém đầu.

ở Trường An đã từng ngay giữa đường siết qua ba hộ vì muốn được lài nặng mà mạo hiểm buôn bán sắt thép cho lái thương Hồi Hột, đã làm khiếp sợ lái thương Đại Đường, không còn ai dám mạo hiểm nữa.

Cho dù từ Đường triều mua không được sắt thép, nhưng bắt đầu từ năm trước Hồi Hột vẫn có thể mua được một số sắt thép từ Khazars ở phương Tây, dùng để chế tạ ra binh khí. võ trang cho kỵ sĩ.

Lúc này các bộ lạc của Hồi Hột đã có mười vạn binh sĩ khoác áo giáp, binh hùng tướng mạnh, Cát Lặc Khả hẳn liền có lòng muốn báo thù rửa hận, bọn họ tựa như lang sói trên thảo nguyên, luôn luôn chực chờ cơ hội báo thù.

Trên thực tế Cát Lặc Khả hẳn vẫn đang chăm chú theo dõi thế cục Hà Bắc, hắn thông qua Bộc cốt bộ của Hồi Hột mà đưa một lượng lớn dê bò cho Sử Tư Minh, dẩn dẩn bèn khống chế được quân đội của Sử Tư Minh.

Nếu không chi bằng một Bộc cốt bộ thì khôngthể nuôi sống nổi mười mấy vạn đại quân của Sử Tư Minh.

Hiện tại thế cục Hà Bắc bắt đầu hiện rõ ra, Hồi Hột cũng phải bắt đầu mùa thu hoạch rồi.

đúng vào lúc này, con trai của Sử Tư Minh là Sứ Triều Nghĩa đến cầu viện.

Cát Lặc Khả hẳn Ma Duyên Xuyết nữa nằm ở trên chiếc ghế cao cao bằng vàng, hai cô gái khêu gợi tựa như con rắn quấn quít hai bên hắn, đem từng ly từng ly rượu bồ đào mỹ tửu kề môi cho hắn uống vào miệng.

Ma Duyên Xuyết với sắc mặt tái nhợt đang híp mắt nghĩ ngợi tới việc sì đó, động binh với Đại Đường đà ý kiến thống nhất của tất cả trên dưới Hồi Hột.

Nhưng năm trước lúc Lý Khánh An còn ở An Tây đà siết bọn họ rất thảm hại. cơ hồ mỗi hộ cũng đau khố vì đều có người thân bị siết, không càn quét Đại Đường, khó có thé trị liệu vết thương lòng của bọn họ được.

Lý trí nói cho Ma Duyên Xuyết biết, nên tấn công nơi binh lực rỗng không là Bắc Đình trước, nhưng trong lòng hắn lại khó bò qua nơi Trung Nguyên siàu có.

Một cái là chiến lược lý trí, một cái là lòng tham và dục vọng của hắn, cũng như hai cô sái bên người đây của hắn vậy, một trái một phải, làm cho hắn khó có thé lựa chọn cho được, hắn nên lựa chọn ai?

Lý trí hay là lòng tham, hắn khó mà hạ quyết tâm được.

“Khả Hăn!”

Một sã thị vệ đi vào thấp giọng bầm báo: “Sứ Triều Nghĩa tới rồi, đang ở bên ngoài cung điện chờ đợi.”

“Hắn đà bái lá cờ Khả hẳn hình đầu sói của ta cHứa?”

Ma Duyên Xuyết chậm rãi hỏi.

“Hắn đà bái rồi, vô cùng cung kính.”

“Tốt!

Hãy để cho hắn vào đây gặp ta

Rất nhanh, vài tên thị vệ dẫn Sứ Triều Nghĩa vào cung điện, đại tướng Lạc Duyệt thì không được phép vào trong cung, phải ở lại bên ngoài cung.

Sứ Triều Nghĩa đi vào đại điện được trải thảm, ở trước bậc thang quỳ xuống, dập đầu một cái với Cát Lặc Khả Hãn. nói một cách thấp hèn: ‘Thần tử của người Sử Triều Nghĩa khấu kiến thiên Khả Hăn!”

Thần tử?”

Ma Duyên Xuyết bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười ha hả, cười đến vui vẻ như vậy, cao cao tại thượng như vậy, trong lòng Sứ Triều Nghĩa vô cùng đau khổ, phụ thân bắt hắn phải trung thành như chó, phải hèn mọn như đất cát. như vậy mới có thé đả động được lòng thương hại của Khả hẳn Hồi Hột, nhung khi hắn biểu hiện sự hèn mọn như chó, thì hắn cảm thấy trái tim mình đang ri máu.

Ma Duyên Xuyết rất hài lòng với thái độ của hắn, hắn cho rằng Sứ Tư Minh coi như thức thời, biết mình mới là chù nhân của hắn. chính mình đã nuôi sống hắn, hắn khoát tay: ‘Thiên Khả hẳn là cách xưng hô của Đại Đường hoàng đế. ta hiện tại cHứa diệt Đại Đường, còn cHứa dám đảm đương nổi cách xung hô này, ngươi đứng lên đi!”

‘Vâng ạ!^

Sứ Triều Nghĩa đứng lên, cung kính mà xuôi tay đứng thẳng, Ma Duyên Xuyết liếc mắt nhìn hắn. bèn hòi nói: “Các ngươi bây giờ còn có bao nhiêu quân đội, không tính Bộc Cốt bộ, chi tính quân đội của các ngươi thôi.”

‘Hồi bẩm Đại Hăn, chúng tôi có mười hai vạn người.” ‘ừm!

Thế trong quân đội có bao nhiêu người Hán?”

“Người Hán rất ít. không đến một vạn, chủ yếu là người Đột Quyết mà từ trước dựa vào Đại Đường, còn có một số người Khiết Đan và người Cao Ly.”

Ngừng một chút.

Sứ Triều Nghĩa lại bổ sung thêm nói: “Chúng tôi còn đang khống chế hai mươi mấy vạn người Hán.”

Ma Duyên Xuyết lúc này không có hửng thú với người Hán, trong lòng hắn đang toan tính đến quân đội của Sử Tư Minh.

Bộc cốt bộ có năm vạn người. còn Sử Tư Minh có mười hai vạn người, bõ đi một số ngoại tộc, thì là mười vạn người, cộng thêm mười vạn thiết kỵ của mình, dưới tay hắn đà có hai mươi lãm vạn đại quân, như vậy, hai mươi lăm vạn quân thiết kỵ thảo nguyên với thành phần chính là người Đột Quyết và người Hồi Hột.

đủ đế càn quét Đại Đường.

Trong lòng hắn đà có chữ ý rồi, nhưng trên mặt lại không hề lộ ra dấu vết sì cà, biếng nhác hỏi: ‘Thế phụ thân ngươi cho ngươi đến tìm ta. có chuyện gì sao?

Có phải là muốn ta cung cấp lương thảo viện trợ?”

“Không!

Không phải!”

Sứ Triều Nghĩa vội la lên: “Ty chức đến đây không phải là vì lương thảo, mười lăm vạn đại quân của Lý Quang Bật đà tiến vào Hà Bắc. bảy vạn đại quân của Điền Thừa Tự đội ngược lại nguyện trung thành với Đường triều, bảy vạn đại quân của Lý Từ Nghiệp đi vào Tinh Hình, còn mười vạn đại quân của Lý Bão Chân thì sắp nam xuống Hà Bắc, chúng tôi bốn bề thọ địch, mỹ cấp trong sớm tối rồi.”

Sứ Triều Nghĩa trong lòng rất ư lo lắng, hắn phảng phất như nhìn thấy được cảnh tượng quân Đường đà tới sát dưới thành ư Châu, dưới tình thế cấp bách đó, hắn lại một lẩn nữa hai đầu gối quỳ xuống, hai tay giơ ra, lớn tiếng cầu xin nói: ‘Thiên Khả Hàn, ta van cầu ngài. phát binh trợ giúp chúng tôi đi!

Chúng tôi biết, người vẫn luôn trợ giúp chúng tôi mà.”

Cái mà Ma Duyên Xuyết cẩn chính là thế này đây, hắn muốn xem Sử Tư Minh muốn đầu hàng hắn, hay là đầu hàng Đường triều, xem ra.

Sử Tư Minh là muốn đầu hàng hắn rồi, hắn đà cùng đường rồi.

‘Thôi được!

Ta có thể xuất binh trợ giúp các ngươi, nhung các ngươi có thể cho ta cái gì?

Đất đai hay là tài phú con gái?”

“Hết thảy nhưng thử mà chúng tôi có được đều có thể cho người cả. người muốn đất đai. chúng tôi dâng Hà Bắc cho người. người cẩn tài phú con sái. chúng tôi có thế đem kho bạc của Hà Bắc phủ và hai mươi mấy vạn dân đều hiến cho người.”

Ma Duyên Xuyết vẫn lắc đầu: “Chính ngươi cũng đà nói rồi, mấy chục vạn quân Đường tiến vào Hà Bắc.

đất đai Hà Bắc còn có thể để cho các ngươi tới làm chủ sao?

Không!

Ta không cẩn đất đai của các ngươi, cũng không cẩn tài phú con gái của các ngươi, ta không thèm.”

“Vậy người muốn cái gì?”

Trong lòng Sứ Triều Nghĩa dâng lên một dự cảm xấu.

“Ta và Sứ Tư Minh quen biết nhau nhiều năm rồi, hắn cũng là người Đột Quyết, như vậy đi!

Các ngươi có thể tự thành lập một bộ lạc, gia nhập Hồi Hột. ta có thể đem đất đai phía \iing Âm Sơn cho các ngươi, Để các ngươi nghỉ ngơi lấy lại sức, trờ nên mạnh hơn, sau này mới tìm quân Đường báo thù. thế nào?”

Sứ Triều Nghĩa biết, thế này thật ra là sự biến tướng của việc đòi bọn họ đầu hàng Hồi Hột, với bôn ý của hắn, hắn tuyệt đối không chấp nhận, nhung trước khi đi, phụ thân hắn đà nói qua với hắn, chi cẩn có thể giữ được tánh mạng của cha con họ, hết thảy điều kiện đều có thể đáp ửng, bao gồm cả việc đầu hàng Hồi Hột.

Vạn bất đắc dĩ, Sứ Triều Nghĩa đành phải dập đầu thật mạnh một cái: “Chúng ta nguyện trung thành với Khả Hăn!”

Tốt!”

Ma Duyên Xuyết đẩy hai cô gái bên người ra, đứng lên cười to nói: ‘Thế thì

Giờ khắc này, Ma Duyên Xuyết đã tò bõ chiến lược Bắc Đình rồi, tận sâu trong đáy lòng hắn vẫn bị sự tham lam và dục vọng chinh phục rồi.

Thành Chân Định ở Hằng Châu, mấy vạn quân Đường đang mãnh liệt tấn công tòa thành trì vững chắc này.

Lý Từ Nghiệp dẫn bày vạn quân Đường theo Tinh Hình tiến vào Hà Bắc, đầu tiên đã gặp phái sự chặn lại của đại tướng Bộc cố Sướng của quân Hồi Hột, Bộc cố Sướng là con trai của Bộc cốt Hoài Ân, vốn dĩ cũng là đại tướng Sóc Phương, sau khi phụ thân Bộc Cốt Hoài Ân bị Lý Khánh An ép bức vào Hồi Hột, Bộc cố Sướng cũng tò bó đi quân chức Sóc Phương, trốn về Hồi Hột, trờ thành một trong những tướng cốt cán chủ yếu của Bộc cốt bộ, hắn suất lĩnh hai vạn quân Hồi Hột trú phòng Dịch Châu, đã gặp phái sự tiến công quy mô lớn của quân Lý Tự Nghiệp.

Quân Đường quẩn áo gọn nhẹ qua Tinh Hình, tập kích Tinh Hình huyện thành công, lại ở Lộc Thành huyện chiến đấu với Hồi Hột, quân Hồi Hột không địch lại, tử thương nghiêm trọng.

Bộc Cố Sướng suất quân lui về Chân Định huyện, đồng thời chinh đốn một vạn ba nghìn tinh nhuệ, dựa vào tường thành kiên cố của Chân Định huyện, kháng cự lại với quân Đường.

‘Tùng!

Tùng!

Tùng!”

Tiếng trống tiến công của quân Đường rung trời, quân Đường rợp trời lấp đất đông như đàn kiến nhảy vào trong trận chiến công thành thảm thiết.

Đây đã là lẩn tiến công thứ tư rồi, ở trong ba lẩn tiến công trước đó, quân Đường trước sau đã gia nhập vào bốn vạn đại quân công thành, nhung đều đã thất bại, từ thương gần sáu nghìn mấy trâm người, đây là sự tử thương hiếm có của quân Đường trong mấy năm gần đây.

Ngoài xa hai dặm, chủ tướng quân Đường Lý Tự Nghiệp đang dõi theo trận chiến hận đến cả mắt cũng như muốn phụt trào ra lửa, cũng tràn đầy sự hối hận cực độ, lẩn công thành này không có nhưng vù khí công thành hạng nặng như thang mây, xe đụng thành và xe sào, chủ yếu là thạch đạo ở chỗ chật hẹp nhất của Hình Tinh chi có thế cho một con ngựa đi qua lọt, quân nhu căn bản là không thể vận chuyền được.

Nhưng dưới sự khinh địch của Lý Tự Nghiệp cũng phạm phải một sai lầm lớn, hắn vì muốn phỗng tay trên cướp lấy Hình Tinh huyện, hắn mệnh quân Đường quẩn áo gọn nhẹ mà hành quân, từ bò hết mọi quân nhu. tuy rằng đã khiến ké khác bất ngờ mà chiếm được Tinh Hình huyện, nhưng hắn lại đem pháp bảo lợi hại nhất của quân Đường là chấn thiên lôi và hỏa dầu, cùng đặt ở một chỗ hậu cẩn quân nhu. không có tùy quân mang theo.

Hắn cũng không ngờ rằng sẽ gặp phải trận chiến Thủ thành phòng ngự của quân Hồi Hột, đã nhiều năm như vậy, hắn cHứa từng đem quân Hồi Hột và trận chiến công thành liên kết lại với nhau, hắn đã quên rằng chủ tướng Bộc cố Sướng của quân Hồi Hột năm xưa chính là nổi tiếng nhờ vào phòng ngự ở Sóc Phương.

Trận chiến công thành không chút chuẩn bị khiến quân Đường đã thiệt một vố rõ đau.

Lúc này, phó tướng Vệ Bá Ngọc của Lý Tự Nghiệp khuyên hắn nói: “Tướng quân, chi bằng đứng thêm mấy ngày mới công thành, binh sĩ đã đi lấy chấn thiên lôi rồi, chậm nhất hai ba ngày bèn tới.”

‘Không được!'

Lý Từ Nghiệp quả quyết cự tuyệt, “Chậm thêm hai ngày, Lý Quang Bật liền chiếm được ư Châu thành, đây là một trận chiến cuối cùng để Đại Đường khôi phục Hà Bắc, ta ngay cả một Chân Định huyện nho nhỏ cũng đánh chiếm không được, há chăng phải là để cho người trong thiên hạ nhạo báng Lý Từ Nghiệp ta ư?”

Hắn quay đầu lại hạ lệnh nói: “Nổi trống, ta muốn đích thân mặc giáp trụ công thành!”

Các quan quân xung quanh đều giật mình kinh hãi, cùng nhau khuyên hắn: “Tướng quân, người là chù soái một quân, sao có thể đích thân công thành?”

‘Các ngươi không được khuyên ta!'

Lý Từ Nghiệp giận mắng chúng tướng: “Ta Lý Từ Nghiệp từ năm Thiên Bảo nguyên niên nhập ngũ, mỗi trận chiến đều xung phong ra trước, cHứa bao giờ tụt hậu, hôm nay công thành bất lợi, là trách nhiệm của ta. ta há có thế không làm gương cho binh sì?”

Mọi người vẫn là kiên trì khuyên bảo, “Người trước kia chi là trung lang tiểu tướng, làm gương cho binh sĩ không gì đáng trách, nhưng người nay đã quan tới Phiêu Kị Đại tướng quân, quắc quốc công, tấm thân ngàn vàng há có thế xung làn mưa tên, xin suy xét kỹ lại a!”

Bất luận mọi người có khuyên bảo thế nào, Lý Tự Nghiệp vẫn nhất quyết không nghe, mặc vào khôi giáp hạng nặng, từ trong tay thân binh vớ lấy mạch đao của hắn, điểm tập năm nghìn binh sĩ xông đi về hướng thành trì.

Tiếng trống tiến công của quân Đường là nổi lên ầm ầm một lẩn nữa, một vạn binh

sĩ quân Đường như cơn sóng trào to ập tới, khiêng lấy ba mươi mấy chiếc thang lao đi thành trì, lẩn này, chủ tướng Lý Tự Nghiệp thân đi trước sĩ tốt, làm cho sĩ khí quân Đường đại chấn, mũi tên rợp trời cuốn đất bắn sang đầu thành, cung tiền của binh sĩ Hồi Hột đã mất đi hiệu quả, trên tường thành mấy nghìn binh sĩ Hồi Hột bị ép sát không cục cựa được, không một ai có thé đứng dậy thăm dò.

‘Ầm!” một cái thang thô to đã kê lên trên đầu thành, hơn hai nghìn quân Đường đạp lên thi thể của bạn chiến xông lên thang, bắt đầu xồng xộc leo lên thành, quân Hồi Hột cũng liều chết kháng cự, không ngừng có cự thạch men theo thang mà đập xuống.

Mắt thấy quân Đường bị cự thạch liên tiếp không ngớt đập trúng thẳng lộn rơi thành, Lý Tự Nghiệp cả giận, hắn đã lựa chọn một điểm công thành có tử thi chất đống nhiều nhất, làm người đầu tiên bò lên trên thang gỗ, thang gỗ là dùng gỗ sam thẳng tắp làm nên, vô cùng kiên cố, hắn mặc trọng gìáp của Mạch đao quân, một tay cầm lấy đại thiết thuẫn, một tay cầm lấy mạch đao, từng bước bò lên trên đầu thành.

Một khối cự thạch rít gió đập xuống, ‘tang!” một tiếng vang lớn, cự thạch đập trúng vào thiết thuẫn.

Lý Tự Nghiệp cả người run lên một cái, nhung không bị đập ngã, cự thạch bị hắn dùng thuẫn hất xuống, hắn lại leo lên được mấy bước, lúc này đầu thành tên như mưa trút, bắn về phía hắn, chi nghe thấy một tràng tiếng leng leng keng keng vang lên, mũi tên bắn lên trên trọng gìáp của hắn, nhưng không thế nào xuyên thủng, Lý Tự Nghiệp thét to một tiếng, xông mạnh lên phần ngọn thang, mạch đao một tay bổ ra, bốn binh sĩ Hồi Hột tránh né không kịp, bị bố ra thành tám khúc.

Lý Tự Nghiệp dứt khoát vứt bỏ cả khiên đờ, hai tay vung mạch đao lên, chi thấy máu bay mịt mù, thịt nát tử tung, trong thoáng chốc, hai mươi binh sĩ Hồi Hột bị hắn chém chết.

Nhung ở nơi Lý Tự Nghiệp leo tường, là do một toán quân Hồi Hột cường hẳn nhất đứng gác, binh sĩ Hồi Hột mắt thấy đại tướng quân Đường sắp phải đăng tường, bọn họ cũng máu đỏ cả mắt, bất chấp mọi thứ xông lên, mấy trăm người chặt bít đi lỗ châu mai mà Lý Tự Nghiệp đăng tường, nhất thời tiếng thét siết cao vút tận trời, Lý Tự Nghiệp vung đao chật siết, dưới thành tên như vù bào, trên thành dưới thành tứ thi chất đống như núi. nhưng quân Hồi Hột cũng liều chết chống đờ, tứ thi chồng chất bít chặt lấy lỗ châu mai, làm cho Lý Tự Nghiệp vẫn cHứa thể đăng lên thành.

Lúc này, chủ tướng quân Hồi Hột Bộc cố Sướng cũng nghe tin chạy tới, hắn vừa nhìn đã nhận ra đại tướng như thiên thần, tâm phúc hàng đầu của Lý Khánh An đại tướng Lý Tự Nghiệp, năm xưa cha hắn Bộc cốt Hoài Ản ở An Tây cũng chịu nhiều sự hà hiếp nhục nhă của Lý Tự Nghiệp.

Bộc Cố Sướng rút ra một mũi xuyên giáp độc tiễn, hắn biết trọng giáp mạch đao quân cơ hồ là đao thương bất nhập, nhung chỗ đôi mắt lại không thể nào che dấu, đó chí là chỗ điềm yếu của nó.

Bộc Cố Sướng trương cung cài tên, ngoài xa ba mươi bước nhắm thẳng vào Lý Tự Nghiệp, cung kéo thành hình trăng đầy, dây cung buông lỏng một cái, độc tiền xuyên giáp nhanh như chớp bắn đi vào mắt trái của Lý Tự Nghiệp, lúc này Lý Tự Nghiệp vừa mới chặt đi đầu người của một tên thiên phu trường, độc tiền đã đến trước mắt, hắn không kịp đề phòng, ‘phập!” một tiếng, độc tiễn đã bắn trúng vào mắt trái của hắn.

Lý Tự Nghiệp kinh thiên động địa mà hét lớn một tiếng, xoay người từ đầu thành té xuống, Bộc Cố Sướng hung phấn mà hô to: “Lý Tự Nghiệp đã bị ta bắn chết!”

Trên đầu thành bỗng chốc tiếng hoan hô như sấm, binh sĩ quân Đường thấy chủ tướng rơi xuống thành, bọn họ cũng không còn lòng dạ nào chiến đấu nữa, mấy chục viên thân binh liều chết cướp lấy Lý Tự Nghiệp trên người đang mang trọng thương, lui về bản doanh.

Vệ Bá Ngọc hạ lệnh ngừng lại việc công thành, tạm thời chi huy đại đội quân Đường triệt lui đến Lộc Thành huyện, ngay đêm hôm đó, Lý Tự Nghiệp vì chất độc trong tên phát tác, chết trong quân doanh, danh tướng một đời, chi vậy mà chết đi.

Tam quân khóc Rõng, cả thành để ta, con trai Lý Tự Nghiệp là Lý Tá Quốc suốt đêm chạy vội về Trường An, báo tang với triều đình.

Hằng Châu tiến công bất lợi, nhưng Lý Quang Bật lại suất lĩnh hai mươi vạn đại

quân chủ lực suốt dọc đường thế như chẻ tre, đã công đến Mạc Châu sát gần với u Châu, tiền phong đại tướng Lý Nhật Việt đã bước vào u Châu, còn Lý Bão Chân cũng suất sáu vạn đại quân từ Bình Châu tiến vào Kế Châu.

Hai hôm sau, Hồi Hột đại tướng Bộc cốt A Đóa Tư ở Ngư Dương bị Lý Bão Chân đại bại, dẫn tàn quân từ Đàn Châu trốn về thào nguyên, Hồi Hột đại tướng Bộc cố Sướng cũng biết sự báo thù của quân Đường sẽ vô cùng mănh liệt, hắn tự biết không giữ được Chân Định thành, bèn suất quân bỏ thành bắc đào, từ Dịch Châu lui về thào nguyên.

Quân Hồi Hột đều lui cả, Sử Tư Minh cũng biết đại thế đã mất, hắn phóng túng binh sĩ mặc sức cướp bóc u Châu thành, cướp sạch sành sanh u Châu thành.

Ngày hai mươi tháng ba, Sử Tư Minh dẫn mười vạn quân Đột Quyết từ Cư Dung quan lui ra khói Hà Bắc, tò đó, toàn địa phận Hà Bắc đã khôi phục lại.

Nhung chiến dịch vẫn cHứa kết thúc, trái lại, Sử Tư Minh bắc lui đã kéo ra một màn chiến dịch lớn hơn, mười vạn thiết kỵ Hồi Hột đang tò sâu bên trong thào nguyên từ phía nam phi nhanh tới, trên thào nguyên, cờ Khả hẳn đầu sói bay phần phật trong gió.

(Trên lịch sử, Lý Tự Nghiệp là năm Càn Nguyên thứ hai chết ở Tương Châu, cũng là trúng tên mà chết, còn Bộc cố Sướng cũng là mănh tướng Đại Đường, ở đây đem hắn dựng thành một nhân vật vào vai phàn diện.)

Chương 699: Tây Tuyến Bị Chiến

Cư Diên thành ngoại liệp thiên kiêu, bạch thào liên thiên dã hỏa thiêu, mộ vân không tích thời khu mã, thu nhật bình nguyên hào xạ điêu.

Từ cổ chí kim, Cư Diên hài là một viên minh châu sáng lấp lánh của thào nguyên tái ngoại, nơi đây lượng nước dồi dào, ven hồ là thào nguyên xinh đẹp, có đất đai màu mỡ cùng lau sậy rậm rạp, ngay từ thời Hán xa xôi thì nơi đây đã có lịch sử nông canh.

Cư Diên hài là thông đạo quan trọng để có thể xuyên qua sa mạc Badain Jaran để thông đến Mạc Bấc, là nơi mà binh gia tất tranh.

Ngay từ thời nhà Hán bèn đã có Hán quân đến đây xây thành, từ sau đời Tùy, nơi đây thuộc đất do Đột Quyết chiếm giữ.

Vào thời thịnh Đường, lượng lớn Hồ thương đều lấy Cư Diên hài là trung chuyển, dọc theo Trương Dịch hà nam hạ Hà Nam, tiến hành mậu dịch với Đại Đường.

Vài năm trước, An Tây tiết độ sứ Lý Khánh An đông kích Hồi Hột, đuổi Hồi Hôt phái đi vào sâu vìing Mạc Bắc, Cư Diên hài trờ trờ thành vùng đất do quân Đường thực khống, lệ thuộc vào Bắc Đình, và cho xây Tây Hài thủ tróc tại Cư Diên hài, có ba ngàn quân Đường trú thủ, đồn điền xây thành tại nơi này.

Bắt đầu từ năm ngoái, Sa Đà bộ cùng Đồng La bộ lẩn lưọt di dởi khôi Bắc Đình.

Thủ lĩnh Đồng La bộ là A Bố Tư đã khôi phục lại thân phận, dẫn bộ chúng di dởi về vìing thào nguyên phì nhiêu nằm sát cạnh nước Khả Sát hẳn quốc, phía tây đến phía bắc Toái Hiệp, phía tây Di Bá hài.

A Bố Tư đã ý thức được việc Lý Khánh An bất dung bắc Hồ, hắn đã rút được bài học từ người Cát La Lộc bị diệt vong, phải tránh xa Đại Đường, thà tranh cao thấp cùng Khã Sát hẳn quốc còn hơn.

Với quyết định tây dởi của Đồng La bộ, Lý Khánh An đã biểu thị thái độ ủng hộ, Đường triều sắc phong A Bố Tư làm khá hẳn Kim Sơn, đồng thời Lý Khánh An lệnh Toái Hiệp thầm chi viện vũ khí và lương thực cho Đồng La bộ, nâng đỡ Đồng La bộ đối kháng cùng hẳn quốc Khả Sát.

Còn diệp hộ Sa Đà là Chu Tà Tận Trung lại không giác ngộ được như A Bố Tư, họ đà chấp nhận lời mời của quân Đường, dẫn bộ chúng đông tiến, rời khỏi Bắc Đình, dởi đến Cư Diên hải. bắt đầu chăn nuôi sinh sống tại \iing Cư Diên hải.

Cư Diên hải tháng ba vẫn tràn trề sức sống, mặt nước xanh biết mênh mông, cô cây đà xanh úa. trời không xanh thẳm, mây trắng tầng tầng, từng đàn từng đàn dê bò đang thong thả ngậm cò trên thảo nguyên, đâu đâu cũng nhìn thấy lều trại của dân du mục người Sa Đà.

Lúc này, một đội kỵ binh quân Đường chừng năm ngàn người đang từ phía tây ào ào phóng đến. chiến mã tráng kiện, kỵ sĩ uy khí thế hừng hực.

Đi đầu là một đại thưởng mặc thiết giáp đầu đội mũ bạc, mật hơi dài, cập mắt tam giác ánh lên vẻ tinh anh, hắn chính là tổng quản hành doanh Bắc Đình, Đình Châu đô đốc Thôi Càn Hữu.

Thôi Càn Hữu trên thực tế là Bắc Đình tiết độ sử, thống lĩnh một vạn năm ngàn quân trú thủ Bắc Đình, vòing Cư Diên hải này cũng thuộc phạm vi quản hạch của hắn.

Mấy năm nay Thôi Càn Hữu vẫn trung thành chấp hành mệnh lệnh Hán hóa Bắc Đình của Lý Khánh An.

đà khuyên hai đại bộ tộc người Hồ của Bắc Đình là Đồng La bộ và Sa Đà bộ di dởi đến nơi khác, lại dẩn di dởi nhưng người dân du mục sống nhờ chăn thả tản cư trong nội bộ Bắc Đình về vòing đất của người Sa Đà sinh sống, và dùng đất đai vốn dĩ của họ để an trí người Hán khôngngung được di dơi từ phía tây lên.

Lẩn này dẫn quân đến Cư Diên hải là do hắn nhận được lệnh Lý Khánh An, chuẩn bị phát động chiến tranh với người Hồi Hột.

Lúc này Cư Diên hải đà tập họp được đông đảo quân đội. vô cùng náo nhiệt, ngoài quân Đường ra còn có một vạn năm ngàn người kỵ binh Sa Đà, va sẩn ha vạn người kỵ binh Đồng La từ phía tây đến chi viện, tất cả đều đà tập hộp tại vung trú địa của quân Đường tại Tây Hải thành.

Ngoài ra.

Hiệt Kiết Tư cũng đà phái một vạn năm ngàn kỵ binh đến Cư Diên hải. chi là trước mắt cHứa kịp đến nơi.

Tây Hải thành la thành tri mà quân Đường cùng người Sa Đà mới xây, kích thước tựa một tiểu huyện, trong thành có sẩn ngàn hộ quân hộ, đều là gia quyến của trú quân tại Cư Diên hải. ngày thưởng sống băng nghề nông, do Cư Diên hải cũng là trạm trung chuyển của thương nhân phương tây vào Hà Tây, không ít người nhà đầu óc nhanh nhạy đà mờ khách điếm, tửu tứ, trong thành Tây Hải cũng dẩn dân có chút hơi hớm

thương nghiệp.

Vào lúc trưa, quân đội của Thôi Càn Hữu đà đến thành Tây Hải, Tây Hải binh mã sử chính là Mưu Thích Tư Hàn vương tứ Cát La Lộc năm xưa. hắn đà đối tên Hán thành Nhan Tư Hàn.

Sau khi Cát La Lộc bị Hồi Hột diệt tộc, Nhan Tư Hàn dẫn tộc người bồn bộ di dởi về phía tây Di Bá hải, nhung lại gặp phải đả kích mạnh của hẳn quốc Khả Sát.

Nhan Tư Hàn đà lâm vào đương cùng, cuối cùng đành dẫn hơn vạn tộc chúng về Bắc Đinh chính thức tiếp nhận Hán Hóa. người Các La Lộc cũng từ đây bị biến mất.

Nhan Tư Hàn vốn nhĩ có một nữa huyết thống người Hán, hắn lại cưới con gái của trường sử Bắc Đình Dương Phụng Xa làm vợ, được phong trung lang tướng, Tây Hải binh mã sử, dẫn quân trú thù Cư Diên hải.

Nghe nói Thôi Càn Hữu đến, Nhan Tư Hàn đi ra đến ngoài mười dặm để đón, cùng Thôi Càn Hữu đi vào Tây Hải thành, năn ngàn quân Đường Bắc Đình sẽ ở lại đóng trại ngoài thành.

"Đi mời A Bố Tư và Chu Tà Tận Trung đến đây, ta có quân việc cẩn bàn cùng hai người họ."

Nhan Tư Hàn nhận lời xong bèn đi tìm người.

Thôi Càn Hữu đi đến phủ tướng quân, hắn cũng chẳng nghĩ sì đến nghỉ ngơi. lập tức mờ bản đồ ra. bắt đầu nghiên cứu tuyến lộ tiến quân.

Lẩn này Lý Khánh An quyết định diệt Hồi Hột. tổng cộng phân làm ba chiến tuyến, Thôi Càn Hữu chính là chù soái của chiến tuyến thử ba, có điểm hơi khác là quân đội của hắn sẽ là liên quân Hán Hồ, bao gồm gần sáu vạn binh mà của Hán, Sa Đà, Đồng La, Hiệt Kiết Tư. với quân Đường làm chủ.

Lý Khánh An đà đánh nhau nhiều năm cùng Hồi Hột, hắn biết muốn diệt người Hồi Hột, Hữu hiệu nhất chính là dùng sói khắc sói, dùng người Hồ đánh người Hồ, bọn họ hạ thù càng hung hiểm hơn, khả năng truy tìm lại càng mạnh hơn, cơ hồ không để lại chút hậu hoạn, truy sát đến cùng.

Không lâu sau, ngoài cửa bèn vang vọng tiếp bước chân vội vã, có người bẩm báo: "Đô đốc bọn họ đã đến!"

"Mau mời họ đi vào!"

Cửa mở ra, A Bố Tư và chu Tà Tận Trung cùng đi vào.

A Bố Tu từ sau năm Thiên Bảo thứ mười trốn khỏi Bắc Đình vẫn mãi giả chết, cứ sống dưới danh nghĩa của đệ đệ mình, mãi đến khi Lý Khánh An nắm chính quyền Đại Đường trong tay, hắn mới khôi phục lại diện mạo vốn dĩ, được Đường triều sắc phong làm Kim Sơn khả hăn.

Lẩn này Đại Đường đánh Hồi Hột, hắn bèn đích thân dẫn hai vạn kỵ binh tinh nhuệ Đồng La đến trợ chiến.

Dù cho sau khi Hồi Hột bị diệt, thào nguyên Mạc Bắc sẽ trống ra, nhưng A Bố Tư vẫn quyết định không quay lại, hắn đã nhìn thấu tâm tư Lý Khánh An, cạnh giường ngũ của mình sao có thê dung nạp người khác ngấm nhìn.

Lý Khánh An tuyệt không cho phép xung quạnh Đại Đường có láng giềng mạnh tổn tại, diệt Thổ Phồn, đuổi Đại Thực, diệt Khiết Đơn, giờ đến lượt Hồi Hột.

Rất rõ ràng, nếu Đồng La bộ vào thào nguyên, vậy sẽ vĩnh viễn đừng lớn mạnh, nếu không cũng có ngày bị Đại Đường thu phục.

A Bố Tư thà cùng Cát Sát bộ tranh đoạt thào nguyên phương tây, nơi đó thào nguyên càng phì nhiêu hơn, đất đai màu mỡ, càng thích họ sinh sống hơn.

Khác với A Bố Tư, diệp hộ Sa Đà là Chu Tà Tận Trung vẫn tương đối trẻ, phụ thân hắn Cốt Đốt Chi đã qua đời, Chu Tà Tận Trung kế thừa phụ nghiệp, trở thành đại do trường lục bộ Sa Đà.

Người cốt Đốt Chi tương đối chững chạc trầm tĩnh, hắn không có dã tâm gì, chi muốn Sa Đà bộ có thể binh an sinh sống tại Bắc Đình.

Nhưng Chu Tà Tận Trung hùng tâm dồi dào, hắn một tâm muốn làm thào nguyên chi chù, muốn để Sa Đà trờ thành con hùng ưng trên thảo ngụyên, kỵ binh Sa Đà có thể tung hoành thảo nguyên, nơi mà hùng ung có thê bay qua đều có bóng dáng người Sa Đà.

Cũng vì dã tâm hắn quá lớn, khi Thôi Càn Hữu mời Sa Đà bộ ra khỏi Kim Sơn, dởi về Cu Diên hải phía đông, Chu Tà Tận Trung bèn vui vẻ nhận lời, dẫn theo mười vạn tộc người rời khỏi Kim Sơn mà bộ tộc họ đã sống hết bao đời kiếp, đế đến ***ng Cư

Diên Hải có cò xanh tươi tốt.

Chu Tà Tận Trung không lúc nào không mong quân Đường xuất binh Hồi Hột. giờ khắc đó chính là cơ hội của người Sa Đà đà đến.

Chính vì trong lòng hắn nôn nóng, lẩn này quân Đường bắc chính, hắn đà thể hiện tích cực nhất, quân đội toàn tộc hắn đều dốc hết ra.

Hai người đi vào p hòng, cùng khom người thi lễ: "Tham kiến Thôi đô đốc!"

Thôi Càn Hữu cũng là bạn bè lâu năm với hai người họ rồi, bèn cười ha hả nói: "Hai vị đà lâu không gặp, mau mời ngồi!"

Ba người cùng ngồi xuống, Thôi Càn Hữu hôi A Bố Tư, "Đồ La bộ tiến triển thế nào rồi?

Có khai chiến với Khả Sát hẳn quốc không?"

A Bố Tư khom người nói: "Đa tạ Thôi đô đốc đà quan tâm, mùa thu năm ngoái bọn ta có đánh một trận cùng người Cát Sát. song phương cân sức cân tài. nhung người Cát Sát đồng ý sẽ giao lưu vực sông Ural cho bọn ta. hai bên đà ký kết hiệp định đình chiến, chuẩn bị lẩn này sau chiến dịch Hồi Hột. bọn ta sẽ chính thức di dời về phía tây.

Nói đến đây, A Bố Tư thờ dài, xong lại tiếp tục: "Có lẽ do ta trường kỳ sinh sống tại Đại Đường, ta đà thuyết phục tộc dân dẩn dẩn bò cuộc sống du mục, sẽ định cư canh tác…"

Hắn nói đến đây, Chu Tà Tận Trung không khôi hừ một tiếng từ trong mũi, hắn quả thật khinh khi A Bố Tư. hắn lại có thể bỏ du mục chuyển sang canh nông.

Dù cho tiếng của Chu Tà Tận Trung rất bé. nhưng A Bố Tư vẫn nghe rõ, hắn không khỏi thầm cười tên do trường trẻ tuổi ngai xuẩn này!

Thế mà lại nhìn không thấu dụng ý của Lý Khánh An.

Lý Khánh An muốn diệt Hồi Hột. có cẩn thiết để họ đến giúp ư?

Tiếc thay cho cốt Đốt Chi cả đời khôn ngoan, nhung cuối cùng lại không chọn đúng người thừa kế, người Sa Đà sẽ bị diệt vong trong tay tên Chu Tà Tận Trung này thôi.

Hắn cử vờ như không nghe thấy, tiếp tục báo cáo kế hoạch tiến công người Cát Sát của Đồng La bộ cho Thôi Càn Hữu.

A Bố Tư đà sáu mươi tuổi, hắn sảo quyệt như một con lào hồ ly, hắn biết Khả Sát hẳn quốc thầm ủng hộ người Hồi Hột, đó là mối uy hiếp lớn với Hà Trung Đại Đường và Toái Hiệp, cho nên Đại Đường nhất định sẽ cẩn chiến lược đồng minh với hắn, tạo áp lực sau lung Khả Sát hẳn quốc, để khắc chế uy hiếp của Khả Sát hẳn quốc với Toái Hiệp, đồng thời hắn cũng thuyết phục tộc dân bỏ du mục, chuyển sang làm dân tộc canh nông.

Như thế này sẽ có thể làm tan biến cảnh giác của quân Đường với dân tộc du mục, từ đó sẽ ủng hộ họ đi đến cường mạnh.

Mục tiêu của A Bố Tư là kiến lập Đồng La hẳn quốc, dùng thời gian năm mươi năm hay một trăm năm để thay thế Khả Sát hẳn quốc, muốn thực hiện hùng tâm dựng quốc thì quan trọng nhất vẫn là được Đại Đường ủng hộ.

Từ khi chiếm lĩnh được lưu vực Ural, tầm nhìn của A Bố Tư lại càng trờ nên rộng rãi hơn, hắn biết thiên hạ mênh mông, hắn biết phương tây còn có đất đai rộng lớn, họ không nhất thiết phải tranh giành phương đông cùng Đại Đường.

Nghe xongbáo cáo của A Bố Tư, Thôi Càn Hữu gật gật đầu. cười cười nói với hắn: "Lẩn này ngươi đích thân dẫn quân đến là rất ư đúng đắn, ta vừa nhận được mật lệnh của thượng tướng quân, rất có khả năng lẩn này thượng tướng quân sẽ thân chinh chiến dịch Hồi Hột, đến lúc đó ta sẽ sắp xếp ngươi được gặp thượng tướng quân, ta nghĩ thượng tướng quân nhất định sẽ nguyện ý nói chuyện cùng ngươi."

A Bố Tư đại hi, nếu như mình có thể đích thân nói chuyện cùng Lý Khánh An, nhất định sẽ có ỷ nghĩa trọng đại cho phát triển của Đồng La bộ, hắn lập tức đứng dậy khom người thi lễ.

"Vậy ta xin nhờ đô đốc có thé an bài cho bọn ta."

Lúc này, Chu Tà Tận Trung ở bên cạnh cũng không kiềm nổi hôi: "Thôi đô đốc, vậy thượng tướng quân có nguyện ý giao Hàn Dĩ Đóa Bát Lí cho Sa Đà bộ không?"

Thôi Càn Hữu nghe hắn tự thổ lộ tâm tư, không khôi khôn ngoan cười, "Chu Tà

tướng quân, tính tình của thượng tướng quân chắc ngươi cũng hiểu, luận công hành thưởng, người Sa Đà muốn ó Hàn Dĩ Đóa Bát Lí, được, nhung nhất phải thể hiện rõ sự anh dũng của các ngươi, dù hết sức mình đánh bại quân Hồi Hột. chi cẩn các ngươi lập hạ đại công, cho dù các ngươi không mờ miện, thì thượng tướng quân cũng sẽ giao Hàn Dĩ Đóa Bát Lí cho người Sa Đà."

Chu Tà Tận Trung mừng ra mặt, hắn vạn phần cảm tạ nói: "Dũng sĩ Sa Đà nguyên tận trung sống chết vì thượng tướng quân."

Thôi Càn Hữu khoát khoát tay, lại cười nói: "Giờ vẫn cHứa phải là lúc biểu đạt lòng thành, hãy nghe ta nói mấy mệnh lệnh của thượng tướng quân đã."

Hai người họ lập tức ngồi thẳng lung, Thôi Càn Hữu từ từ nói: "Lẩn này các ngươi hỗ trợ tác chiến, triều đình sẽ không các phong thưởng gì cho các ngươi, đới với quân Đồng La, triều đình sẽ ủng hộ các ngươi đối khán với hẳn quốc Khả Sát.

đấy coi như là bù đắp cho các ngươi, có vấn đề gì không?"

A Bố Tư lập tức trả lời: "Không thành vấn đề!"

Thôi Càn Hữu lại quay sang nói với Chu Tà Tận Trung: "Triều đinh sẽ phong thưởng ruộng đất cho người Sa Đà, nhưng cái khác sẽ không có thêm, Chu Tà tướng quân có vấn đề gì không?"

Chu Tà Tận Trung do dự một lát hỏi: "Vậy như trâu bò dê ngựa…"

"Đó là điều ta muốn nói rõ với các ngươi, trâu bò dê ngựa của người Hồi Hột và nhân khẩu đều sẽ toàn bộ thuộc về sờ Hữu của quân Đường.

Lẩn này bắc chinh, dân chúng quân Đường nhà nhà hộ hộ đều có góp tiền góp lương, cho nên chiến lợi phẩm sẽ phải phân cho dân chúng Đại Đường, sẽ không nghĩ đến thưởng cho các ngươi."

Thôi Càn Hữu chăm chú nhìn Chu Tà Tận Trung nói: "Nếu người Sa Đà thấy phong thưởng không công bằng, các ngươi có thể khôngtham chiến."

Chu Tà Tận Trung cúi đầu trầm tư một lúc, bèn nói: "Đoạt chiến lợi phẩm vốn vẫn là truyền thống của người Sa Đà, nếu như bọn ta bò chiến lợi phẩm, vậy bọn ta sẽ phải lấy mục trường phì nhiêu.ta hi vọng thượng tướng quân có thé suy nghĩ yêu cầu của bon ta."

Trong mắt Thôi Càn Hữu lóe qua sát cơ lạnh lùng, nhưng chi trong chốc lát thì tan biến, hắn nhàn nhạt nói: "Ta vừa rồi đà nói rồi. triều đình nhất định sẽ cho người Sa Đà đất đai mục trường để tường thưởng, nhưng người Sa Đà muốn có mục trường tốt nhất, thậm chí Hàn Dĩ Đóa Bát Li. vậy thì các ngươi phải dùng chiến công mà lấy thôi."

Chu Tà Tận Trung thờ dài một hơi, "Ta hiểu rồi, bọn ta sẽ dốc hết sức mình đi lập công cầu thưởng."

Ánh mắt của Thôi Càn Hữu lại chuyển sang phía A Bố Tư, trong lòng A Bố Tư rõ hơn ai hết, họ không có đất trả treo cùng quân Đường, chiến lợi phẩm của Hồi Hột chẳng qua là dê bò, cho dù cho hắn, hắn cũng chẳng mang về được, thôi cử chủ động bỏ luôn cho rồi. tranh Thủ các chi viện lớn nhất mà quân Đường cho họ còn tốt hơn.

"Đồng La quân bọn ta hỗ trợ tác chiến để cảm tạ quân Đường đà ủng hộ bọn ta bấy lâu, đến thế nào thì cũng sẽ về thế nấy."

Thôi Càn Hữu không khôi thầm tán thưởng lời của A Bố Tư, cũng cùng là một kết quả, nhưng lời nói ra khác nhau lại cho người ta một cảm giác khác, Đồng La tò ra có thành ý hơn Sa Đà nhiều.

"Điểm này đà rõ, vậy ta tiếp tục nói điểm hai, lẩn này tấn công Hồi Hột là không để họ có cơ hội còn khôi phục, cho nên có một nguyên tắc bí mật, ta chi có thế nói riêng với các ngươi, chiến dịch lẩn này ngoài phụ nữ ra. phàm là nam tử cao quả bụng ngựa đều nhất luật giết chết!"

Ánh mắt Thôi Càn Hữu bỗng trờ nên lạnh lùng hung hãn, cả A Bố Tư cũng không khỏi rùng mình…

Sau khi hội nghị kết thúc, Chu Tử Hải cùng Nhan Tư Hàn đi thị sát thành Tây Hải, thời gian xây dựng thành Tây Hải mất nhưng một năm, ngoài quân Đường và người Sa Đà ra, quân Đường còn tốn không ít tiền để chiêu mộ mấy ngàn người Đáng Hạng đến giúp sức, tường thành toàn bộ được dùng đá tảng lớn xây, thành trì cao to kiên cố, trong thành có thể dung nạp trên vạn dân quân.

"Nhan tướng quân.lẩn này bắc chinh Hồi Hột, trú binh của ngươi cũng phải toàn bộ tham chiến, đến lúc đó trong thành cùng lắm chi còn lại hơn trăm người trú thủ. ngươi hãy tự suy nghĩ, khi đó nếu lính tuần tra của phía Hồi Hột đến tập kích, các ngươi liệu có thể bảo vệ nổi quân hộ không?"

Nhan Tư Hàn suy ngẫm một lát, hắn lắc lắc đầu nói.

"Không được, ta định lập tức sẽ đề họ đến Trương Dịch tạm cư, đợi khi chiến dịch Hồi Hột kết thúc thì mới trờ lại."

Thôi Càn Hữu nhìn hắn một phát, cười nói: "Ngươi thật là thông minh, chẳng bao giờ đưa mình vào chỗ chết cà."

Nhan Tư Hàn biết Thôi Càn Hữu chi việc Đường hóa, hắn thờ dài một tiếng: "Thiên hạ rộng lớn, duy chi có kẻ mạnh mới sống được, ta dẫn ba vạn tộc dân đến phía tây, nguyên nghĩ có thể mờ ra một khoảng đất trời mới. không ngờ thực lực bản thân quá yếu. nước Khả Sát sao lại có thể để ta sống được, một là bị hắn chinh phục, trờ thành một phần của Cát Sát bộ, không thì phải quy Đường để bảo toàn tánh mạng tộc dân.

Người Cát La Lộc trời định phải diệt vong, ta làm sao có thé làm trái ỷ trời?

"

Thôi Càn Hữu gật gật đầu, "Ngươi nói không sai, Hung Nô lớn mạnh nhường nào, đến nay đà biết mất tông mất tích, Tiên Bi cũng từng tung hoành Trung Nguyên giờ đà không còn ai thấy tộc dân nhọ, Du Nhiên từng bá đạo nhường nào, cuối cùng cũng biến mất khỏi thảo nguyên, Đột Quyết cũng từng lớn mạnh một thời, cương thố vạn dặm. nhưng đến nay đà phân tán tử phía, dẩn dẩn diệt vong, duy chi có Hán dân là nối tiếp mấy ngàn năm.

đà bao lẩn gặp phải xâm chiếm nhung vẫn trung kiên bất khuất, ngươi có từng nghĩ vì sao không?"

Nhan Tư Hàn ngẫm nghĩ một lúc, cười khổ nói: "Người ăn thịt có thịt mà không có não, người ăn gạo có nào mà khôngcó thịt."

Thôi Càn Hữu cười ha hả. hắn vỗ vỗ vai Nhan Tư Hàn. cố nén cười nói: "Tuy lời nói hơi thô một chút, nhưng cũng có mấy phần lý.

Thiên hạ rộng lớn. cường giả vi tôn.Đại Đường ta trong quá khử chính là quá khoan dung với dị tộc nên mới xảy ra An Sử chi loạn, Hà Bắc sinh linh lầm than, sau này sẽ không thế nữa, ngươi dẫn tộc người quy hóa Đại Đường, là một quyết định minh trí.

A Bố Tư dẫn tộc người đi về phương tây xa xôi đế tránh đi đao kiếm của Đại Đường, đó cũng là một định sáng suốt của hắn.

Duy chi có người Sa Đà dã tâm hừng hực, muốn làm Hồi Hột thử hai, đấy là do họ chuộc họa vào thân."

Thôi Càn Hữu khoát tay sau lưng đi đến tường thành, hắn chăm chú nhìn vào eo núi đen ngòm xa xa, lại như đang nói với Nhan Tư Hàn, mà cũng như đang lâm bấm một mình, "Hán tộc ta đà trường kỵ du mà không cương, khoang nhân bội phần, không đủ cứng rắn.

để phải gặp bọn cường lỗ ức hiếp, bị tiểu quốc thẳng nhục, cũng toàn do mình mà ra!

May nhờ trời Đại Đường có thượng tướng quân, diệt vong cường lỗ, chinh phục tiêu quốc, không lưu hậu hoạn, không lưu chút cơ hội, đó mới là cường quốc chi đạo, là Đại Đường ta có hi vọng trung hưng, thượng tướng quân nói với ta, cương nhu tương tế mới là lập thân lập quốc chi bồn, lời người thật đúng!

"

Ba ngày sau, Hiệt Kiết Tư diệp hộ A Nhiệt Lợi dẫn một vạn năm ngàn kỵ binh từ phương bắc xa xôi đến hiệp trợ quân Đường tác chiến.

Hiệt Kiết Tư cũng chính là Kinh Côn bộ của thời Hán, sống tại trung du sông Yengsgi ngày nay, là người da trắng, là tổ tiên của người Kirghiz ngày nay.

Bọn họ thân hình cao to, đại đa số mắt xanh tóc đò, có một số ít người tóc đen, tự xung là hậu duệ của Hán tướng Lý Lăng thời Hán, do người Hiệt Kiết Tư trường kỵ bị người Hồi Hột bức ép và nô dịch, vì thế có thể thoát được thống trị của người Hồi Hột với họ, chính là tâm nguyện lớn nhất của cả dân tộc.

Lý Khánh An lúc còn ở Bắc Đình, bọn họ bèn đà có xuất binh trợ chiến, khác với người Sa Đà và Đồng La đại phần ỷ lại vào quân Đường, người Hiệt Kiết Tư tương đối độc lập, họ với Đường triều nhiều hơn là cảm kích, không có yêu cầu sì thêm, chi cầu có thé thoát li được bức ép của người Hồi Hột.

Lẩn này Lý Khánh An quyết định bắc chinh Hồi Hột vốn không nghĩ họ sẽ trợ chiến, chi phái người thông báo, người Hiệt Kiết Tư bèn lập tức cho xuất binh.

Đến nay tám ngày kỵ binh quân Đường, hai vạn tinh nhuệ Đồng La, một vạn năm ngàn kỵ binh Sa Đà. một vạn năm ngàn kỵ binh Hiệt Kiết Tư. tổng cộng là năm vạn tám ngàn người tụ tập tại Cư Diên hải.

Chinh binh hai ngày, sáu vạn kỵ binh cùng rời khôi Cư Diên hải, xuyên qua thảo nguyên giữa Kim sơn và núi Điêu Đức Kiện, men theo mạch núi Điêu Đức Kiện vòng về phía tây bắc.

QUYỂN 1 - ĐỊNH ĐỈNH THIÊN HẠ

Chương 700: An Tâm Làm Tướng Quốc

Tin mừng toàn địa phận Hà Bắc khôi phục lại đà lan rộng ra toàn quốc Đại Đường, Đại Đường trên dưới, mỗi châu mỗi huyện đều đang hoan hi chúc mừng thắng lợi, mọi người tự phát đi lên phố gióng trống khua chiêng, nhảy nhót múa hát, đêm đến. nhà nhà hộ hộ đốt lên chiếc lồng đèn chi có đêm Thượng Nguyên mới dùng tới, lửa đèn lấp lánh, làm cho non nước Đại Đường xuất hiện nên cảnh tượng tráng lệ đêm tối sáng rỡ như ban ngày.

Đô thành Trường An cũng trờ nên rạo rực, trăm vạn dân chúng dùng cách của bọn họ hoan hi chúc mừng thắng lợi, mấy chục vạn nam nữ già trẻ dắt tay múa ca, trên phố lớn gióng trống khua chiêng, sư vũ tưng bừng, từng đội nhạc cơ nữ xuất hiện trên đầu phố, lạc vũ hoan ca, cả thành Trường An đều đắm mình trong niềm vui mừng thắng lợi.

Nhung trong niềm vui đó cũng cất giấu một nét buồn thương. tin tức Lý Tự Nghiệp trận vong đà chấn kinh cả triều dà. triều đình vì điều này mà nghi triều ba ngày, lấy đó làm sự truy điệu, thái hậu cũng lập tức hạ chi, sắch phong Lý Tự Nghiệp làm Vũ Uy quận vương, cho phép con trai hắn kế thừa tước vị.

Triều đình Đại Đường cũng đồng thời tuyên bố, chính thức xây dựng lăng Trung Liệt, để kỳ niệm các tướng sĩ trận vong vì mờ mang bờ cõi Đại Đường và trong khi bình định phán loạn An Sử.

Đại Minh cung vì nghi triều mà trờ nên lạnh lẽo hiu quạnh, nhung hội nghị của chinh sự đường vẫn tiếp tục triệu tập, đã mờ họp suốt cả một Buổi sáng. sau khi hội nghị kết thúc, một chiếc xe ngựa đà đi ra khỏi Đại Minh cung, chạy băng băng về hướng Triệu vương phủ của Lý Khánh An.

Trong nội thư phòng của Lý Khánh An vô cùng yên tĩnh, trong một chiếc lư hương đồng xanh ở góc nhà khói xanh nghi ngút, gian phòng nổng nặc một mùi đàn hương thoang thoảng ánh sáng cũng rất u tối, rèm cửa sồ kéo lại, chi có một góc ở bìa mép lộ ra một chút ánh sáng nhạt, làm cho tình hình trong phòng có thể thấy được lờ mờ.

Lúc này, cửa thư phong khe khẽ mờ ra, ái thiếp Như Thi của Lý Khánh An bung lấy

một chén trà sâm rón rén đi vào, ở trên ghế mềm rộng lớn của thư phòng.

Lý Khánh An vẫn còn đang ngủ say chứa tinh, hắn đêm qua cả đêm không ngủ, chi là ở Buổi sớm mới mơ màng ngủ đi, một phần văn thư từ An Tây gửi đến đà rơi trượt xuống đất, cùng rơi xuống, còn có chăn lông trên người hắn.

Như Thi vội vàng bỏ chén trà xuống, ngồi xổm xuống nhặt chăn lông lên, nhẹ nhàng đắp lên người hắn, nhung Lý Khánh An cũng lập tức giật mình tinh giấc ngay: “Ồ!

Bây giờ là lúc nào rồi?”

Lý Khánh An chi cảm thấy đầu đau như nứt ra, hắn vùng vẫy muốn ngồi dậy, Như Thi vội vàng ấn hắn xuống, dịu giọng nói: ‘Trời vừa sáng, ngủ thêm một chút đi!”

Thật ra bây giờ đà là giữa trưa, Như Thi thấy Lý Khánh An tinh thần vô cùng mệt mòi. trong lòng không cầm lòng được, bèn không nói thật với hắn. hắn dùng tay sờ lên trán của Lý Khánh An một cái, vào tay nóng ran, nàng giật mình một cái: “Đại lang. huynh bệnh rồi ư?”

“Hình như có một chút!”

Lý Khánh An cũng cảm thấy minh không chi đau đầu. cơ bắp toàn thân cũng đau ghê gớm.

đây giống như triệu chửng bị cảm, xem ra là đi ngủ bị lạnh rồi.

“Đều tại ta. không nên để huynh ngủ thư phòng?”

Như Thi vừa luống cuống chân tay dùng chăn bao lấy Lý Khánh An. vừa ăn năn cắn rứt: “Muội lập tức mời thầy thuốc cho huynh!”

Nàng vội vàng định đi ra ngoài, nhung Lý Khánh An đã gọi nàng lại; "Không cẩn đi mời thầy thuốc, đi nấu một chén nước eừng. phải nổng một chút, ta nghỉ ngơi thêm một chút là khỏe ngay."

Hắn thấy Như Thi còn có một chút do dự. bèn lại nhấn mạnh nói: “Ta không cẩn mời thầy thuốc, ngoại trừ điều này ra, cái gì cũng được hết.”

“Muội biết rồi. sẽ đi bảo trù phòng nấu chén trà gừng cho huynh trước!”

Như Thi nhanh bước đi ra ngoài.

Lý Khánh An cử động thân minh, để cho mình

nằm thoải mái hơn một chút, hắn lại nhặt sớ tấu lên.

đây là nguyệt báo mà An Tây chinh vụ trường sử Trương Hạo đưa đến cho hắn.

đêm qua hắn chi nhìn đến một nửa. nhung ánh sáng rất tối, hắn nhìn không rõ.

Hắn chi đành lòm còm đứng dậy, từ từ đi tới trước cửa sổ, kéo màn cửa sồ ra, một ánh sáng trắng sáng chiếu vào, cả gian phòng đều được chiếu sáng trưng. hắn lại đầy cửa sồ ra, một luồn gió xuân tươi mới phả mặt mà tới, làm cho đầu óc u mê của hắn bỗng chốc sự tinh táo, hắn tham lam hít thờ một không khí tươi mới ngọt lành thơm hương hoa. làm cho thân thể lẫn tinh thần của mình từ từ thả lõng, triệu chửng ban nãy còn cơ thịt đau đớn lại thoáng chốc biến mất đi.

“Đại lang!”

Minh Nguyệt vội vã đi vào trong, cả khuôn mặt ngập nỗi lo âu: “Nghe Như Thi nói, huynh bệnh rồi ư?”

Như Thi đi theo phía sau nàng; đang cầm lấy một chén nước gừng từ từ đi vào, đây vốn dĩ là nước gừng mà nàng nấu cho muội muội Như Họa của nàng, bây giờ nàng bưng đến cho Lý Khánh An trước rồi.

“Có thể là không khí lưu thông không tốt, ban này mờ cửa sổ thông gió, thoáng chốc cảm thấy đỡ nhiều rồi.”

Vừa nói xong, một cơn gió lạnh thổi tới, hắn nhất thời run người lên ớn lạnh, không kìm được mà hắc xì một cái thật mạnh.

Minh Nguyệt vội vàng tiến lên đóng cửa sổ lại. trách cử hắn nói: “Làm sao có người bị bệnh rồi mà còn mờ cửa sồ hửng gió, như vậy sẽ gió độc nhập vào người, người đà lớn thế này rồi. sao lại cử giống như đứa con nít vậy chứ.”

Thê và thiếp không giống nhau, thiếp phải trông nét mặt của lào gia, lão gia muốn làm hoặc không muốn làm một số chuyện, thiếp thông thưởng không dám cãi lời,

sô, tìm ra chăn nệm trên giường, đắp ngay ngăn cho hắn. dặn dò Như Thi nói: “Muội mau chóng tìm người đi mời Vương ngự y tới, thân mình này của đại lang không dề bệnh, nhung hễ bệnh một cái là rất ghê gớm. chúng ta không được chậm trễ!”

Có Minh Nguyệt chống đỡ, Như Thi cũng mặc cho Lý Khánh An không ngớt ra hiệu mắt cho nàng, đáp ửng một tiếng, rồi xoay người là đi ngay.

Lý Khánh An thờ dài nói: "Minh Nguyệt, ta ngày mốt là sẽ xuất chinh rồi. nàng phá như vậy, sẽ làm lỡ đại sự đấy!”

“Ai nói là muội làm lỡ đại sự. là huynh không chịu xem bệnh nên mới làm lỡ đại sự!”

Có lẽ là vì nghĩ tới trượng phu sắp phải đi xuất chinh rồi, Minh Nguyệt trong lòng ngập nỗi ưu lo, trong lòng ưu lo, ngừ khí cũng tự nhiên trờ nên có chút nghiêm khắc: “Huynh bây giờ hình như còn động đậy được, nhung tới ngày mốt thì sao?

Nếu lỡ như bệnh của huynh nặng đến không thức dậy được thì sao nào?

Huynh quên rồi sao?

Năm đó ở Toái Hiệp, huynh từ Hòa Tầm quốc trờ về, vết thương tên bộc phát, hôn mê đến hai ngày hai ngày, làm cho mọi người đều sợ phát khiếp, đừng nói là bọn muội suýt nữa là sợ chết điếng, ngay cả mấy chục văn quan võ tướng An Tây cũng sợ đến mức một đêm giữ ở ngoài cửa của huynh, nhưng thử này huynh đều quên hết rồi sao?”

Lý Khánh An bất đắc dĩ mà cười khổ một tiếng: “Đó là thọ thương. không phải là bị bệnh không giống nhau mà!”

"Đối với muội mà nói đều như nhau cả!"

Trong ngữ khí của Minh Nguyệt có chút trờ nên kích động: “Muội chi là một câu nói, huynh là trượng phu của muội, thân thể của huynh thì phải để muội làm chú, huynh không được tranh cài với muội!”

Lý Khánh An thấy thê tử có chút tâm trạng thất thái, hắn biết là bời vì minh phải xuất chinh rồi, lẩn đi này là bẵng đến ít nhất nửa năm, trong lòng nàng buồn bà, mấy ngày nay đều ngủ không tốt, mình hôm nay bệnh, sự sốt ruột và lo âu trong lòng nàng bèn cùng nhau bộc phát ra ngoài, trong lòng Lý Khánh An tràn đầy sự áy náy, hắn nắm lấy tay thê tử. dịu giọng nói: “Ta nhận lời nàng, lẩn này là lẩn xuất chinh cuối cùng của ta, sau này sẽ luôn ở cùng nàng và các con.”

Minh Nguyệt ngần ra. thì ra trượng phu là biết được cảm nhận của mình, nàng khẽ cắn môi một cái, chi cảm thấy sống mũi có chút cay cay, trong mắt đà có chút ươn ướt, Lý Khánh An đưa tay qua lau đi một giọt nước mắt ứa ra từ khóe mắt của nàng, cười nói: “Tai sao còn khóc nữa!”

"Đại lang, huynh có thể nào không đích thân xuất chinh không?”

Minh Nguyệt cũng không còn kìm nén được nữa, nép vào trong lòng Lý Khánh An thấp giọng mà khóc nức nỡ: “Huynh biết không?

Muội lo lắng đến nỗi mấy ngày cũng ngủ không ngon được, cả ngẫu nhiên mơ một lẩn, cũng mơ thấy huynh bị độc tiễn của

người Hồi Hột bắn trúng… làm cho muội sực tinh từ trong giấc mơ, nhưng muội không dám nói, bời vì điều này không cát lợi, đại lang, huynh là trụ cột của một nhà, cũng là trụ cột của Đại Đường, sao huynh không thề không đi được cơ chứ?”

Sự trận vong của Lý Tự Nghiệp, làm cho Minh Nguyệt sợ hãi tới cực điểm, nàng lúc này mới biết rằng, thi ra đánh trận, chù tướng cũng sẽ trận vong, nàng không chi một lẩn nghe các tưởng sĩ từng nói qua, Lý Khánh An vi cồ vũ quân tâm, có lúc cũng sẽ đích thân mang giáp xông trận, xung phong ở phía trước, trong lòng nàng lại càng sợ hãi hơn.

Ngày mốt Lý Khánh An sẽ xuất chinh, sự hoảng sợ và lo âu trong lòng đè nén đến mức nàng không thờ được, nhung nàng là vương phi, lại không thể ở trước mặt người khác có chút biểu lộ gi, chi cố đè nén ở trong lòng, thời khắc này nàng đà không còn kìm nén được nữa.

Lý Khánh An nhẹ nhàng vuốt ve đầu tóc của thê từ, hắn có thể cảm nhận được tình yêu. sự quan tâm trong thâm tâm của thê tử đối với hắn, thành hôn đã nhiều năm như vậy, tuy rằng bọn họ cũng có lúc nháo nhào giận nhau, nhung hắn cũng không thê không thừa nhận, mọi điều thê từ làm đều là vi tốt cho hắn, Minh Nguyệt chính là bà nôi trơ tốt nhất của hắn.

Lúc này, ngoài cửa đã truyền đến tiếng bước chân, Minh Nguyệt vội vàng lau đi nước mắt, đứng dậy, chi nghe ngoài cửa có người băm báo: “Vương gia, Trương tướng quốc cầu kiến!”

Minh Nguyệt nhíu mày lại, nàng nhìn nhìn Lý Khánh An, trượng phu bây giờ đang bệnh mà. có thể gặp được sao?

Lý Khánh An cười nói: ‘‘Không sao, ta cũng đang có việc tim hắn, mời hắn vào đây đi!”

Minh Nguyệt thờ dài, nàng cũng biết Lý Khánh An mặc dù đang bệnh, nhưng tiếp kiến tướng quốc một chút, vẫn không có vấn đề gì, nàng chi sợ sau khi tiếp kiến, lập tức có một đống chuyện nối gót mà tới.

Bất đắc dĩ. nàng chi đành nói: “Mời tướng quốc đến ngoại thư phòng chờ đợi trong giây lát.”

Nội thư phòng của Lý Khánh An ngoại trừ Minh Nguyệt và Như Thi ra, không cho phép bất kỳ ai vào nữa, đương nhiên, cũng có trường họp bất ngờ xảy ra, chăng hạn như Minh Châu đã từng lén lút lèn vào nội thư phòng của hắn, lấy trộm đi một tấm kim bài để phòng thân.

Trương Quân được mời đến ngoại thư phòng, hắn vừa uống trà, vừa nghĩ ngợi tâm sự, tình thế trước mắt đã càng lúc càng sáng rõ rồi, Lý Khánh An đăng cơ chi là chuyện sớm muộn, nhung càng là tình thế sáng rõ, trong lòng của Trương Quân lại càng bất an, hắn sờ dĩ có thể làm Hữu tướng, đó là bời vì hắn là một kè trung dung thế lực lớn mạnh, hắn có thể để cho triều đình ở trong một cục thế bình lặng, vì thế nên Lý Khánh An mới nhắm trúng điểm này của hắn, vậy sau này thì sao?

Lý Khánh An rất rõ ràng là muốn trọng dụng con trai Trương Tri Tiết của hắn. xem như là sự đền bù cho hắn, nhung con trai hắn vẫn còn rất trè, muốn trờ thành trụ cột vừng vàng của Đại Đường ít nhất còn cẩn có thời gian hai mươi năm nữa, không lẽ trong hai mươi năm này Trương gia bọn hắn thì phải ở trong một thời kỳ quyền lực trống rỗng?

Hơn nữa là hai mươi năm mấu chốt nhất.

Điều quan trọng hơn là, lời hứa hẹn của Lý Khánh An có phải sẽ có hiệu lực hai mươi năm không.

Vì vậy nỗi lo âu này làm cho Trương Quân cũng là ngày đêm bất an, mắt thấy Lý Khánh An sắp phải xuất chinh rồi, hắn không còn kìm nén được nữa, bèn lấy cớ thương đàm việc bị chiến, đến dọ thám suy nghĩ của Lý Khánh An.

Lúc này, cửa thư phòng đà mờ, Lý Khánh An từ bên ngoài đi vào, hắn đã thay một bộ y phục rộng rãi, tuy rằng cơ thể bị cảm, nhung vẫn là miễn cường có thể tiếp kiến một hai đại thần, nếu như số người quá nhiều, hắn chắc chắn sẽ không gắng sức được nữa.

"Vi thần tham kiến điện hạ!"

Trương Quân đứng dậy hành lề với Lý Khánh An, cách tự xưng hô vi thần này trước kia chi có số ít đại thần mới dùng, nhưng từ dạo gần đây, càng ngày càng có nhiều đại thần đều tự mình xưng hô như vậy, bao gồm cả Trương Quân, đây gần như

đã trờ thành một sự xung hô chung.

“Để Trương tướng quốc đợi lâu rồi!'

Lý Khánh An giọng nói yếu ớt đáp ứng một tiếng, Trương Quân kinh ngạc nói: ‘Điện hạ đà bệnh rồi sao?”

‘ừm!

Đêm qua ngủ quên ở thư phòng. có chút cả nhẹ.”

‘Vậy vi thần đến quấy rầy điện hạ nghỉ ngơi, quả thật là có tội rồi.”

“Không sao!”

Lý Khánh An khoát tay cười nói: “Ta bận quen rồi, thật sự đề ta nghỉ ngơi, mới là chịu tội!”

Trương Quân thấy Lý Khánh An tinh thần vẫn còn tốt, bèn cũng ngồi xuống Lý Khánh An cười xòa, hòi trước nói: “Hội nghị chính sự đường buổi sáng, thế nào rồi?”

Nội dung hội nghị của chính sự đường Buổi sáng là hòi dân gian mượn lương thực, cho dù lương thực trong kho quan vẫn còn có thể ủng hộ cho chiến dịch chống Hồi Hột lẩn này, nhung năm nay Hà Nam đại hạn, đà có hai trăm ngày không mưa rồi, lương hè mất mùa đà thành kết cục đà định, nạn đói sẽ lan rộng, ngoài ra nữa là Hà Bắc khôi phục cũng cẩn một lượng lương thực lớn, hai trăm vạn thạch trong kho quan chi có thể lấy ra năm mươi vạn lương thực ủng hộ cho chiến dịch Hồi Hột lẩn này.

Nhung chiến dịch Hồi Hột lẩn này, Lý Khánh An đã điều động gần ba mươi vạn đại quân, trải qua thời gian nửa năm, suy tính thêm sự tổn hao khi vận chuyển, vậy ít nhất cẩn có hai trăm vạn thạch lương thực, lỗ hổng rất lớn, còn lương thuế của Giang Hoài cẩn phải tới mùa thu mới có thể vận chuyển tới, vì vậy Lý Khánh An đề nghị mượn lương của dân gian, sau này lấy dê bò của người Hồi Hột bồi hoàn lại.

Thật ra Lý Khánh An ở trong sự kiện này đã có một sự bảo lưu lại, quân đội đà từ Sindh và Thiên Trúc lại vận chuyên đến hai trăm vạn thạch lương thực, thuyền đội đà đi tới được Quảng Châu, nhiều nhất là một tháng, thuyền đội sẽ bước vào Hoàng Hà, trực tiếp đi tới Lạc Dương. lương thực là không thành vấn đề.

Chi là Lý Khánh An suy nghĩ đến muốn để cho càng nhiều dân chúng ủng hộ bắc phạt, ủng hộ và tham gia vào trận chiến dịch Hồi Hột lẩn này, vì vậy hắn bèn nghĩ đến cách mượn lương.

đem lợi ích của dân chúng trực tiếp bó chặt với trận chiến dịch này, như vậy, chiến tranh bắc phạt của hắn bèn là thuận theo ỷ dân, càng có thêm tính hợp pháp hơn.

Trương Quân gật gật đầu: “Chính sự đường đã nhất trí thông qua quyết nghị, ngày mai sẽ bắt đầu chính thức thi hành, do Bùi thượng thư toàn quyền phụ trách việc này, sẽ từ ngũ đạo là Kinh Kỳ, Giang Nam, Quan Nội và Hà Đông tiến hành mượn lương.”

"Không ai phàn đối sao?"

Lý Khánh An lại cười hỏi, biện pháp nhiễu dân như vậy, không lẽ các tên tướng quốc này ai cũng ủng hộ ư?

Trương Quân cười mà lắc lắc đầu: “Quan trọng là điện hạ đã đồng ý bồi hoàn, nếu như ủng hộ không bồi hoàn, vi thần đoán là sẽ không thông qua được, nhung có bồi hoàn thi lại là chuyện khác, hơn nữa vật phẩm bồi hoàn rất rõ ràng, chính là dùng chiến lọi phẩm dê bò giành được, như vậy, mọi người cũng đều không có ý kiến gì nữa.”

Nói tới đây, Trương Quân có chút cảm khái: “Hôm nay Bùi thương thư nói, thời Hán Vũ triều đình cũng đà từng mượn lương mượn ngựa với dân chúng đi công đánh Hung Nô, còn nhà nhà hộ hộ bị ép xới lương trồng cò, đê nuôi chiến mã Hán quân, bốn mẫu đất mới nuôi được một con ngựa, cả nước trên dưới lao dân tổn tài của một nước mười phần mất hết bảy tám phần, nhưng đánh xong Hung Nô, giao nộp được một lượng lớn dê bò chiến mà.

Vũ đế lại không chịu bồi hoàn quốc dân, toàn bộ lấy làm chiến lợi phẩm của một minh hắn, kết quà là coi sóc không tốt; một mùa đông thôi, nhưng chiến lợi phẩm dê bò kia bèn chết đi phân nửa, cuối cùng còn gây dân oán sôi trào, từ đó không còn một ai chịu ủng hộ đánh Hung Nô, vi vậy lẩn mượn lương này, điện hạ nhất định phái lấy Vũ đế làm gương.”

Lý Khánh An khen ngợi mà gật gật đầu, nếu như là Bùi Mân hoặc Nhan Chân Khanh nói ra nhưng lời này, hắn chăng hề sửng sốt gi, nhưng những lời này lại là từ trong miệng của lào chính khách trước giờ lấy tư lợi làm trọng như Trương Quân nói ra, thì đây lại mang một ý nghĩa lớn lao, nói rõ điều gi, nói rõ lề thói triều đình đang đi sang một sự tuần hoàn tích cực, danh tướng chủ chính, ảnh hưởng lẫn nhau, làm cho một bộ phận lương thiện trong xương tủy của Trương Quân từ từ hiện rõ, còn một bộ phận xấu xa lại từ từ ẩn thoái đi, đây là dấu hiệu đáng mừng a!

“Trương tướng quân, ta ngày mốt bèn phái xuất phát bắc chinh rồi, việc trong triều đình còn phải trông cậy nhiều vào chính sự đường.”

“Điện hạ xin yên tám bắc khử, các vị tướng quốc chính sự đường đều chúc cho điện hạ sớm ngày khái hoàn trờ về!”

Hai người bàn việc chính sự xong, lúc này đề tài của Trương Quân bèn từ từ chuyển tới mục đích thật sự mà hắn hôm nay đến viếng, hắn dò thám hòi: ‘'Vi thần muốn đợi sau khi điện hạ quay về bèn chính thức đề xuất với chính sự đường từ đi chức vị tướng

quốc, không biết điện hạ cảm thấy thế nào?”

“Dang làm tốt như vậy, tại sao lại phải từ chức vậy?”

Lý Khánh An cười hòi.

Tim của Trương Quân đập lên thình thịch, hắn cảm thấy trong ngừ khí của Lý Khánh An hình như có ỷ muốn giữ hắn lại, trong lòng hắn hồi hộp dị thưởng, nhưng hắn kìm nén lại sự hồi hộp, chậm rãi nói: “Vi thần cảm thấy mình mối tác đã lớn, nhuệ khi cũng không bì được như xưa, vi thần cảm thấy nên đem vị trí nhường ra, để cho đại thần trẻ tuổi có nhuệ khí hơn, hiệp trợ điện hạ thực hiện trung hung Đại Đường, chính là vì nguyên nhân này.”

Lý Khánh An mỉm cười, cử phảng phất nghe thấy Trương Quân đà nói ra một lời rất ấu trĩ vậy, hắn đương nhiên hiểu ỷ của Trương Quân, năm xưa khi hắn đà chọn Trương Quân làm Hữu tướng, thì đà từng nói với hắn, hắn chi là một sự quá độ, sẽ không dùng hắn mãi. bời vì hắn quá bình bình, quá vừng quá chắc, không có sự nhuệ khí cẩn thiết đưa Đại Đường trung hưng như mình cẩn.

Thời gian đã trôi qua một năm, không ngờ là hắn vẫn còn nhớ lời mình đã nói lúc đó, suy nghĩ lúc đó của mình là không sai. hắn là quyết định như vậy, Trương Quân duy trì ốn định là được, nhung sức bén lại không đủ.

Nhưng thời gian sẽ thay đổi mọi thứ, thời gian một năm, đủ để hắn tìm hiểu toàn diện vị lào chính khách này.

Lý Khánh An chắp tay ra sau nhìn vào tình hình bên ngoài cửa sổ, thê tử không cho hắn hít thờ không khí trong lành, hắn ở trong này có thề tự do hít thờ thoải mái.

Rất lâu sau, hắn từ từ xoay người không nhanh không chậm nói: “Một món ăn ngon bao giờ cũng không chi nêm một gia vị duy nhất, bất luận là Nhan Chân Khanh hay là Thôi Ninh, còn có Lưu Yến và Vương Tấn, hoặc là Bùi Mân, bọn họ đều có phẩm chất tương tự, bọn họ là một loại gia vị. nhưng mà ta vẫn cẩn đến muối hoặc đường, cẩn đến một người lào luyện cẩn trọng, cẩn một lão tư cách, có thể ở thời khắc mấu chốt giữ vừng được cục diện, mẫu người này ta trước giờ vẫn cho rằng đó là ngươi, nhung ta vẫn cHứa thê xác định, mãi cho đến ban nãy ngươi đã nói ra sai lầm của Hán Vũ đế, ta mới chính thức xác định được, người này chính là ngươi.”

Lý Khánh An cười xòa: “Xin yên tâm tiếp tục làm đi, ngươi là một tướng quốc đủ tư cách.”

Do Lý Tự Nghiệp bất hạnh trận vong, Đại Đường thiên sách thượng tướng, binh mà đại nguyên soái Lý Khánh An cuối cùng quyết định thân chinh Hồi Hột, ngày hai mươi tháng ba năm Khánh Bình thứ ba, Lý Khánh An dưới Chu Tước Môn ở Trường

An đã cử hành nghi thức bấc chinh long trọng, trong sự hoan hi đưa tiễn ở lối hẹp của gần trăm vạn dân chúng Trường An, Lý Khánh An thân mặc kim khôi thiết giáp, hoành đao trường kích, cỡi trên lung ngựa A Rập cao đẹp, suất lĩnh mười vạn kỵ binh quân Đường, rầm rộ hiên ngang đi qua đại lộ Chu Tước, đi ra khỏi thành Trường An, tiến phát sang Thái Nguyên.

Cùng lúc đó, Lý Quang Bật ở tuyến đông cũng ở u Châu tụ tập mười lăm vạn đại quân, chờ đợi mệnh lệnh bắc chinh của Lý Khánh An, Lý Thịnh của Thái Nguyên đã ở Thái Nguyên tập kế năm vạn tinh nhuệ, lúc nào cũng sẵn sàng xuất phát.

ờ Linh Châu, tân nhiệm Sóc Phương tiết độ sứ Đoàn Tú Thực cũng ở Linh Châu và một tuyến khuỷu sông bố trí mười vạn quân Sóc Phương, phòng ngự quân Hồi Hột từ Quan Nội đạo ập tới.

Để đánh thắng trận chiến dịch bắc phạt này triệt để căn trừ mối họa phương bắc, vương triều Đường cơ hồ là huu động toàn quốc, dân chúng khắp các noi ở Đại Đường hăng hái quyên lương quyên tiền, chi vỏn vẹn thời gian nửa tháng, các noi quyên tiền đã đạt tới một trăm bảy mươi vạn quan, quyên lương hai trăm hai mươi vạn thạch, hoàn toàn thỏa mãn yêu cầu hậu cẩn của quân Đường.

Ngày hai mươi sáu tháng ba, Lý Khánh An suất lĩnh mười vạn đại quân tiến tới Thái Nguyên, ở phủ Thái Nguyên, hắn chính thức hạ đạt mệnh lệnh bắc chinh, Lý Quang Bật suất mười lãm vạn kỵ binh ra khỏi Cư Dung quan, tiến phát đi Âm Sơn, Lý Khánh An ở mùng năm tháng tư đi tói Vân Châu, hắn cũng suất lĩnh mười lãm vạn kỵ binh từ Thanh Tái Bảo ra khỏi Trường Thành, tiến vào Âm Sơn.

Lúc này, Lý Khánh An đã nhận được tinh báo, Hồi Hột Cát Lặc khả hẳn cũng suất lĩnh hơn mười vạn đại quân đi tới phương hướng Âm Sơn, cũng giống như phán đoán của Lý Khánh An, mục tiêu đầu tiên của người Hồi Hột không phái là công đánh Đại Đường, mà là phái tiếp nhận mười vạn tàn quân của cha con Sử Tư Minh và năm vạn đại quân của Bộc cốt bộ.

Vậy thì phương hướng bọn họ sau này tiến công Đại Đường, chi có thể là Hà Đông đạo hoặc Hà Bắc đạo, châu huyện Hà Bắc đạo đã hủy, còn Hà Đông đạo giàu có tất sẽ là mục tiêu thứ hai của người Hồi Hột sau khi tiếp nhận phụ từ Sử thị.

Chương 701: Hành Tung Hồ Mã

Trường thành phía cực bắc của Hà Bắc đạo kéo dài mài vào đến Âm Sơn.

đều t đất quản hạch đô hộ phủ Thiền Vu của Đại Đường.

Vào thời Đại Đường mới kiến quốc, triều đình cho xây ba toàn thành thụ hàng tại phía nam Âm Sơn, đối kháng Đột Quyết, nhung cùng với việc Đông Đột Quyết bị diệt vong, càng ngày càng nhiều người Đột Quyết đi về miền nam nương nhờ Đại Đường.

Vương triều Đại Đường bèn hạ quyết sách trọng đại, an trí nhưng người Đột Quyết tự đến này về thảo nguyên rộng lớn phía bắc Trường Thành, phía nam Ảm Sơn.

Sau thời trung Đường, cùng với binh phủ bại hoại, triều đình khó mà chịu đựng nổi quân phí chi tiêu khổng lồ, việc khống chế quân Đường thực tế dẩn dẩn co lại về phía nam, Thiền Vu đô hộ phủ về danh nghĩa cũng trờ thành lãnh thồ do Đại Đường khống chế, ba tòa thành chịu hàng không còn có quân đội trú thủ. phòng Ngự của quân Đường lại rút về tuyến Hoàng Hà và trường thành.

Còn người Đột Quyết đến nương nhờ Đại Đường trên danh nghĩa gọi hoàng đế Đường triều là thiên khả hàn, nhung thực tế họ vẫn tự lập tự hạch, không chịu khống chế của Đường triều, ngược lại, họ lại kính An Lộc Sơn và Sử Tư Minh như thần linh, để rồi sau này họ trờ thành chủ lực trong An Sử chi loạn.

Nhung do Sử Tư Minh đã quá sớm chia rẽ cùng An Lộc Sơn, khiến người ủng hộ của hai phái quân phiệt Hà Bắc đã lộ rõ dung mạo, An Lộc Sơn được Khiết Đơn ủng hộ, còn người ủng hộ Sử Tư Minh lại chủ yếu là người Đột Quyết đã đến Đường triều, họ xung Sử Tư Minh là nhị thánh, xuất lương xuất binh, ủng hộ Sử Tư Minh xung hùng tại Hà Bắc.

Nhung trên đời này không có gì là không có giá của nó, người Đột Quyết đà đến

Đường triều này ủng hộ Sử Tư Minh cũng chi vì muốn chiếm Hà Bắc trù phú và đông dân, khi Đại Đường cường thịnh họ sẽ tự khoát lên minh tấm da cừu, vờ thành những con cừu non hiền lành, nhung một khi Đường triều suy yếu, họ sẽ lột bỏ lớp da cừu, để lộ nanh vuốt ghê tởm của mình…

Đầu tháng tư, Lý Khánh An đích thân dẫn mười lăm vạn kỵ binh quân Đường đến thảo nguyên mênh mông.

Lý Khánh An đã từng trải trăm trận, cũng đã từng giao tranh nhiều lẩn cùng người Hồi Hột, nếu như chi là muốn đánh người Hồi Hột thì cũng đơn giản, phái một đội kỵ binh tinh nhuệ đi sâu vào phúc địa thào nguyên, thế nào cũng sẽ có gặt hái, nhung nếu muốn triệt đế diệt vong Hồi Hột, thì phải áp dụng trận địa chiến, từng bước tính toán.

Nhung nếu như thế thì tuyến cung ứng của hậu cẩn quân Đường sẽ có phần quá dài, rất dễ bị kỵ binh Hồi Hột đột kích, cho nên Lý Khánh An quyết định áp dụng cách của người Thồ Phồn, xây dựng điểm chu cấp, đại quân đi đến đâu thì sẽ dựng điểm chu cấp tại đấy.

Điểm chu cấp đầu tiên mà Lý Khánh An chọn là Hắc Thành, nằm ở phía nam Thanh Sơn, cũng chính là Hô Hòa Hạo Đặc ngày nay, nó vốn dĩ là một tiếu trấn thảo nguyên, là trạm chu cấp và sờ gác của tuần tra Đại Đường tại vùng Âm Sơn, nhưng cùng với việc số người Đột Quyết đến Đường càng lúc càng đông, tòa tiêu thành này cũng mất đi tác dụng quân sự của nó, trờ thành một tụ điểm của bọn thương nhân.

Lượng lớn các loại vật phẩm như trà, muối, sắt, tơ tằm, vải vóc, lương thực… tò Đại Đường đều tụ tập tại đây, dù cho Đường triều mấy năm trước đã thực thi cấm vận mậu dịch nghiêm ngặt với Hồi Hột, nhung buôn lậu trong cành nội Hà Bắc vẫn rất ư gay gắt, lệnh cấm của triều đình căn bàn không quản nổi Hà Bắc, ngoài các vật tư chiến lược như sắt và lương thực mà Hà Bắc cũng hiếm hoi ra, các loại hàng hóa hàng ngày như trà, muối, tơ tằm, vài vóc…đã tràn vào thảo nguyên lượng lớn qua con đường buôn lậu hoặc mậu dịch.

Thương mậu của Hắc Thành vẫn sôi động, Hắc Thành không to, tường thành chu vi chi có ba dặm, tường thành cao một trượng, thào nguyên xây thành chủ yếu là để chống lại bọn sói, vì thế thưởng tường thành thưởng sẽ không cao, trong thành nội có

chừng ba trăm mấy hộ dân khẩu, trong đó có bốn đến năm mươi thương tiệm cố định.

Nơi đây cũng có thể xem là trung tâm thương nghiệp của thảo nguyên, trong thành nội khách điếm, tửu tử. sòng bạc, kỹ viện đều có đầy đủ. mỗi ngày đều chen chúc dân du mục từ khắp noi thảo nguyên đến đây.

Họ đến bán da cừu, thuốc để mua một ít thiết yếu phẩm như trà, muối quay về. nếu trong tay có tiền dư dả, tất nhiên cũng phải ghé tửu tứ thanh lâu.

Do nguồn khách dồi dào khiến các cửa hiệu nơi đây đều làm ăn phát đạt.

Nhung sáng sớm hôm nay cả Hắc Thành như bị bao trùm trong sự hoảng sợ, đại bộ phận cửa hiệu đều không mờ cửa. nhà nhà hộ hộ đều thấp thỏm lo sợ, đã có dân du mục đưa tin quân Đường bắc tiến đến đây.

Chiều tối hôm qua quân Đường chù lực đà đi đến cách đây ngoài năm mươi dặm.

Trong con phố chính của Hắc Thành có một tửu tử gọi là Yến Nhiên Cư, đó là tửu tử lớn nhất của năm tửu tử trong thành, do một người Hán mờ, hắn có mười mấy tên giúp việc đều đến từ Sóc Châu.

Tên người Hán này họ Đào, là người Sóc Châu Hà Đông, hắn sống ở Hắc Thành đà ba mươi năm, tính tình hiền lành, thưởng tiếp tế giúp đờ người nghèo đơn côi, cộng thêm bản thân hắn lại biết chút y thuật, thưởng dân du mục bị bệnh gì hắn đều vui vè giúp đờ.

Mấy mươi năm qua đi, dân du mục trong vòng mấy trăm dặm không ai không biết hắn. không kính nể hắn. mọi người đều gọi hắn là Đào lào đa, tửu tứ của hắn cũng đắt khách nhất, mỗi ngày đều ngồi đây dân du mục từ các nơi đến. thậm chí còn có mục dân từ ngoài ngàn dặm đến đây.

Mới sáng sớm Yến Nhiên Cư tửu tử đà ngồi đầy người, ước chừng có vài trăm người, chen chúc ngồi khắp cả tửu tử, thậm chí có bàn bốn người mà chen đến mười mấy người, nam nữ già trẻ đều có.

Nhưng người khách này đều là thương nhân và cư dân trong thành, họ không phải đến để uống rượu, mà đến để tỵ nạn.

Đấy là cách nghĩ trong tiềm thức, quân Đường đến đây, chi có nơi của người Hán mới an toàn.

Không chi Yến Nhiên Cư, một khách điếm người Hán mờ khác và các cửa hiệu người Hán giờ đều chen đầy người Đột Quyết đến tỵ nạn.

Trong tiểu thành này giờ rất ư vắng lặng. chi có trong tửu tử là còn chút náo nhiệt, đâu đâu toàn tiếng xôn xao bàn luận.

Lúc này, ngoài phố lớn bồng vọng đến tiếng bước chân vội vã, tiếng vang như sấm, nghe chừng chí ít có mấy trăm con ngựa, trong khách điếm bỗng chốc im phăng phất, nữ nhân thì ôm chặt con vào lòng, sắc mặt mọi người lộ rõ sự sợ hãi.

Quẩn Đường đã vào thành rồi.

Chưởng quỹ Đào lào đa vè mặt có chút phức tạp, trông chừng tâm sự trùng trùng, hắn bước nhanh đến cửa, từ khe cửa nhìn ra ngoài, một mắt hắn đã người ra một đội binh sĩ quân Đường chừng vài chục người đương đi về phía tửu tứ của hắn. sợ quá hắn hốt hoảng lùi ra sau hai bước.

"Binh!

Binh!"

Tiếng gõ cửa vang lên, chi nghe bên ngoài có người cao giọng hô: "Mờ cửa!”

Tất cả mọi người đều hoảng sợ vô cùng, chưởng quỹ Đào lão đa đi lên kéo chốt cửa. cửa lập tức bị đấy ra cái ầm, mấy mươi binh sĩ quân Đường cùng bước nhanh vào tửu tứ.

"Hóa ra đều trốn hết vào đây!"

Hiệu úy quân Đường đi đầu đáo mắt nhìn quanh mọi người trong nhà, lạnh tanh nói: "Các ngươi sợ chứ?

Sợ quân Đường ăn thịt các ngươi sao?

Hừ!

Mấy trăm người các ngươi còn không đủ cho quân Đường nhét kè răng nữa là!"

Hấn bỗng cao giọng nói: "Phụng khẩu dụ của tướng quân, Hắc Thành đã bị quân Đường trưng dụng, tất cả mọi người đều tạm thời phải dời ra ngoài thành ở!"

Hấn tuyên bố mệnh lệnh xong. thấy không có ai phán hồi, không khỏi trùng mắt.

"Có nghe hiểu lời ta không đấy?"

Đào lão đa vội đi lên chấp tay nói: "Quân gia, họ đều là người Đột Quyết, không nghe hiểu tiếng Hán."

Hiệu úy thế mới hiểu ra, bèn nói với Đào lão đa: "Vậy ngươi chuyển lời lại cho họ!"

Đào lão đa lại cẩn trọng xác định lại: "Ý của quân gia là không giết họ, chi là dọn ra ngoài thành thôi ư?"

"Đúng thế!

Thượng tưởng quân không muốn giết họ, nhung bọn ta cẩn Hắc Thành, nên để họ lập tức dọn ra ngoài thành, họ có thể mang theo đồ của mình đi. nhung trong vòng nửa canh giờ nhất thiết phải dọn xong, bắt đầu tính giờ từ bây giờ, ai vượt quá thời gian cho phép sẽ bị xử lý như gian tế!"

Đào lão đa vội vã dùng tiếng Đột Quyết chuyển lại ý của hiệu úy cho mọi người, trong vìm tử bỗng chốc loạn cả lên, mỗi người đều tranh nhau xông ra khỏi tửu tử, phóng vội về nhà và cửa hiệu của minh, trong vòng nửa canh giờ ai cũng muốn tranh thủ có thể mang nhiều tài sản đi hơn.

Lúc này, hiệu úy mới quay đầu hỏi Đào lão đa: "Ngươi chính là Đào Nghĩa ư?"

Đào lão đa gật gật đầu, Đào Nghĩa là tên hắn đà ba mươi mấy năm không dùng, hắn rút từ trong lòng ra một tấm đồng bài đưa cho hiệu úy, hiệu úy cân thận ngắm nghía một hồi mới nói: "Ngươi đi theo ta!"

Hai người họ cùng ra khỏi tửu tứ leo lên lưng ngựa đi về hướng ngoại thành.

Trên thảo nguyên ngoài Hắc Thành, mười lăm vạn quân Đường đương đóng trại, đây sẽ là quân trại kéo dài mười mấy dặm, một số thử xe cộ cồng kềnh quân Đường không mang theo, như các loại vũ khí công thành và hàng rào chẳng hạn, quân Đường lẩn này đã dùng cách thức trạm gác thay thế, ngoài rìa liên doanh này đà cho dựng hai mươi mấy tòa trạm gác.

Trong đại doanh mọi người đều loay hoay bận bịu công việc, binh sĩ có người dựng trại, kè cho ngựa ăn, có người dựng bếp nấu cơm. không khí rất ư náo nhiệt sôi động.

Đào lào đà đà xuống ngựa đi theo hiệu úy đi về phía đại doanh trong quân.

Đào lão đa trên giấy tờ quê quán là người Sóc Châu Hà Đông nhung thực tế hắn là một người Hán Toái Hiệp.

Lúc ba tuổi, phụ thân hắn đà bị Hán Đường hội phái đi, cả nhà cùng dọn đến Thái Nguyên Hà Đông, trờ thành một thành viên của Hán Đường Hội Hà Đông.

Cùng với việc mậu dịch biên giới ngày càng hung thịnh, phụ thân hắn lại được phái đến Sóc Châu mời thương hăng. từ đó hộ tịch cả nhà mới dởi đến Sóc Châu.

Vào năm hai mươi tuổi hắn đã thay tên đồi họ đi đến Hắc Thành, cưới vợ đẻ con tại nơi này, chớp mắt đã ba mươi mấy năm qua đi, dù hắn đà xa rời Đường triều, nhung hắn vẫn là thành viên của Hán Đường Hội, hàng năm đều định kỳ báo cáo tình hình với Hán Đường Hội Thái Nguyên. và giao bảy phần lợi nhuận của minh cho Hán Đường Hội.

Mãi đến mấy năm trước Hán Đường Hội Hà Đông đồi tên thành tình báo đường Hà Đông, hắn cũng thay đôi thân phận, được nhận một hiệu bài mới, trờ thành một thành viên của tình báo đường Đại Đường, phụ trách thu tập tình báo của người Đột Quyết vùng Âm Sơn.

Hai người họ đi đến gần đại trướng của Lý Khánh An thi bị thân binh cản lại.

Hiệu úy vội đi lên nói: "Đây là thành viên tình báo đường Hắc Thành, thượng tướng quân muốn gặp hắn."

Nghe xong, mấy thân binh đi lên rà soát khắp người Đào Nghĩa cẩn thận rồi mới thả hắn vào.

Trong soái trướng, Lý Khánh An đương cùng các tướng lĩnh chù chốt như phó tướng Lý Thịnh, và đại tưởng Lôi Vạn Xuân, Hạ Lâu Dư Nhuận, Mã Lân, hành quân tư mã Tân Vân Kinh thương thảo quân tình trước sa bàn.

Từ sau khi ra khỏi trường thành, bọn họ đã nhất lộ hành quân mấy trăm dặm trên thào nguyên mà không gặp phải bộ lạc người Đột Quyết nào, và còn có tàn quân của Sử Tư Minh, họ đều phảng phất như bốc hơi biến mất trên thào nguyên này.

Mãi đến ngày hôm qua tuần tra của họ mới bắt được mấy mươi tên dân Đột Quyết đến Hắc Thành buôn bán, từ trong miệng của họ được biết, bộ lạc của họ đã trốn vào Ảm Sơn, nhung họ chi là một tiểu bộ lạc, không có đi theo quân đội của Sử Tư Minh, quân đội của Sử Tư Minh thực chất đã đi đâu họ đều không biết.

Lý Khánh An dùng cán gỗ chi vào Âm Sơn nói: "Hiện tại có ba khá năng một là Sử Tư Minh đã vượt qua Âm Sơn, trốn về phía phúc địa Mạc Bắc, đi tập hợp cùng quân Hồi Hột, một khả năng khác là họ sẽ trốn ở đâu đó của Âm Sơn, ngồi nhìn chúng ta đánh nhau với quân Hồi Hột, và còn một khả năng nữa là họ đang trốn về phía đông hoặc tây, thậm chí có thề là vòng ra sau lưng chúng ta, đợi thời cơ đánh về Hà Bắc."

Nói đến đây, Lý Khánh An đào nhìn mọi người một vòng, thấy sắc mặt ai ai cũng nghiêm trọng, bèn biết họ lo lắng nhất là gì, lại cười nói: "Trong đó có mấy khả năng, ta quan tâm nhất là liệu Sử Tư Minh có trốn đến Bắc Đinh không, đó kỳ thực cũng là điều ta lo lắng nhất."

Ánh mắt Lý Khánh An nhìn về phía Lôi Vạn Xuân, hòi hắn: "Lôi tướng quân, ngươi từng từ Bắc Đình phóng ngựa đến Cư Diên Hải, lại từ Cư Diên Hải trờ lại Sóc Châu, ta hòi ngươi, hành trình này mất bao nhiêu thời gian?"

Lôi Vạn Xuân đứng dậy nói: "Hồi bẩm thượng tướng quân, từ đây cách Bắc Đình vạn dặm. nếu ngựa không đứng vó cũng phải mất một tháng, nhất lộ là thảo nguyên vạn dặm. mùa này cũng có thê cho phép, từ lộ trình và khí hậu mà nói không phải là không thể, nhung vấn đề lớn nhất của Sử Tư Minh là lương thực chu cấp, hắn có mười mấy vạn đại quân, muốn dẫn mười mấy vạn đại quân phóng thẳng đến Bắc Đình cơ hồ không thể thực hiện.

Hơn nữa mười mấy vạn Hồ binh Đột Quyết này còn dẫn theo gia quyến, trừ khi hắn có thể nói động được tất cả bộ lạc Đột Quyết đều đồng ý đi theo hắn dởi về phía tây, cho nên ty chức cho rằng khả năng hắn trốn về Bắc Đình không lớn."

Lý Khánh An khoát khoát tay, để hắn ngồi xuống, hắn lại nói với mọi người: "Dù cho khả năng không lớn, nhung vẫn có thê xảy ra, cho nên ta đà lệnh Đoàn Tú Thực phái năm ngàn kỵ binh tuần tra trên thảo nguyên, một khi phát hiện sẽ lập tức bẩm báo với ta.

Điểm này ta cũng nói Để mọi người yên tâm, kỳ thực bản thân ta cho rằng khả năng ập trờ lại Hà Bắc không lớn. nguyên nhân chính là vấn đề lương thực.

Giết về Hà Bắc hắn chính là tự tìm đường chết, chi có hai khá năng có thề xảy ra, vượt qua Âm Sơn đi nương nhờ người Hồi Hột, hoặc trốn trong chỗ nào đó của Âm Sơn.

Ngoài ra còn có một manh mối quan trọng mọi người đường quên, đó là mười mấy vạn quân đội của Sử Tư Minh do mười sáu bộ lạc người Đột Quyết tổ thành, chứ không phải một mình Sử Tư Minh nói là được.

Các quyết định trọng đại của hắn đều phải được mười sáu thù lĩnh của bộ lạc đồng ỷ."

Lý Thịnh bên cạnh cười phá lên, "Ý của thượng tướng quân là nói quân đội của Sử Tư Minh vượt qua Âm Sơn, khả năng đến nương nhờ người Hồi Hột cũng không lớn,

đúng chứ?"

Lý Khánh An cười cười gật đầu.

"Chính là như thế. có lẽ Sử Tư Minh muốn đi, nhung người Đột Quyết trong quân đội của hắn cHứa chắc muốn đi."

Lúc này, ngoài đại trướng có tiếng bẩm báo vang lên: "Thượng tướng quân.

Đào

Nghĩa Hắc Thành đã được dẫn đến."

"Để hắn vào đây!"

Lý Khánh An cười nói với mọi người: "Chúng ta có đoán thế nào cũng toàn là đoán, hay cử nghe ỷ kiến của tinh báo đường là tốt nhất!"

Chi một chốc sau, cửa rèm được vén lên, thân binh dẫn Đào Nghĩa đi vào, Đào Nghĩa tuy là thành viên của tình báo đường, nhung hắn đà sống ba mươi mấy năm trên thảo nguyên, chẳng khác gì bình dân khác, hẳn đi lên trước quỳ xuống hai chân khấu đầu hành lễ với Lý Khánh An.

"Đào Nghĩa tham kiến Triệu vương điện hạ!"

Lý Khánh An thấy hắn râu tóc đều bạc phơ, chắc đà quá tuổi lục tuần, bèn vội đi lên đờ hẳn dậy nói: "Không phải đa lê, mời dậy!"

Đờ hắn đứng dậy xong Lý Khánh An lại quay sang giới thiệu với mọi người: "VỊ Đào công này là người Toái Hiệp, đà sống tại Hãc Thành ba mươi năm* là thành viên của Hán Đường Hội trước đây."

Hán Đường Hồi trong quân An Tây đã chẳng phái bí mật gì mọi người đều nghe nói hắn là người Toái Hiệp, bèn thấy có thêm vài phần thân thuộc, đều cười cười chấp tay chào hắn.

Đào Nghĩa trông khá lúng tung trong đại trướng toàn đại tướng.

Lý Khánh An cũng không làm khó dễ gi hắn. chi cười nói: "Bọn ta đương tháo luận hướng đi của đại quân Sử Tư Minh, Đào công không biết có thề cung cấp thêm chút thông tin cho bọn ta không?"

Nói xong hắn bèn đưa cán gỗ cho Đào Nghĩ, Đào Nghĩa đi đến trước sa bàn. hắn lẩn đầu tiên nhìn thấy bản đồ loại này, thờ thẫn một hồi mới từ từ phản ứng kịp, "Á, hóa ra đây là Âm Sơn sao.

Ồ!

Còn đây là Thanh Sơn, đây nhất định là Hắc Thành rồi."

Hắn đà tìm ra Hắc Thành được làm bằng gồ, lại cẩn thận quan sát xung quanh.



Khánh An cũng không hối thúc, hắn biết thích nghi với sa bàn cũng cẩn thời gian, có điều nếu như Đào Nghĩa không mờ miệng phủ nhận ngay nói rõ hắn có một ít manh mối, trong lòng Lý Khánh An cũng có thêm vài phân hi vọng.

Đào Nghĩa đã dẩn quen với sa bàn, hắn từ từ bình tĩnh lại, nói với mọi người: "Trong tửu tử của ta có rất nhiều người Quyết từ bốn phía, chừng ba hôm trước có một đám người Đột Quyết đến Hắc Thành mua trà và muối đã đến tửu tử của ta, ta có nghe họ cằn nhằn, ước chừng đó chính là quân đội của Sử Tư Minh."

Manh mối của Đào Nghĩ khiến quân quan trong cả đại trướng cùng phấn khởi, Lý Thịnh vội hỏi: "Mấy người Đột Quyết đó từ đâu đến?"

Đào Nghĩa cười nói: "Bọn người này ta lẩn đầu tiên gặp, ta cũng có nói chuyện một hồi với họ, họ đều là người Đột Quyết của Đồng La bộ.

Sau khi Đồng La bộ và A Bố Tư bộ kết họp, đại bộ phận đều bị A Bố Tư dẫn đi phương bắc, chi còn lại một tiêu bộ phận phân bố tại ư Châu trờ về bắc.

Họ nói có rất nhiều bộ lạc cùng trốn về phía đông, có mấy mươi vạn người, có Bộc cốt, Đồng La, Tư Kết. kết quả nội bộ họ xảy ra mâu thuẫn tại Cừu Thập Cừu tuyền.

Đồng La và Tư Kết đều không nguyện đi về phía bắc, cuối cùng là quân đội và Bộc cốt bộ đi về phía bắc Âm Sơn."

Lý Khánh An và Lý Thịnh nhìn nhau, lời này của Đào Nghĩa đã đưa ra hai thông tin, một là Sử Tư Minh đã rạng nứt với quân Đột Quyết, một tin còn lại là thời gian vẫn cHứa bao lâu, có lề do người Đột Quyết tập họp đà tốn quá nhiều thời gian mà ra.

Lý Khánh An lại cẩn thận quan sát sa bàn Đào Nghĩa dùng cán gỗ chi vào dày màu xanh phía đông, "Đây là Cửu Thập Cừu tuyền, kỳ thực được tổ thành từ rất nhiều hồ nhỏ, cách nơi chúng ta bây giờ đang đứng chừng hai trăm dặm."

Lý Khánh An gật gật đầu.

Đồng La và Tư Kết có thể giao cho quân đội của Lý Quang Bật xử lý, mục đích của họ là đuổi theo quân đội của Sử Tư Minh.

Chương 702: Nội Hán Sử Doanh

Lúc này, Đào Nghĩa bỗng nhờ ra một việc, bèn vội nói: "Còn có một manh mối nữa. có lẽ Hữu ích."

Lý Khánh An vội nói: "Ngươi cử nói!"

"Cũng là người kia, ta nghe một chủ tiệm nói, có người đã thu mua lượng lớn trà và muối của họ, tất cả hàng tổn trong tiệm đều bị mua sạch, hình như là rất nhiều tiệm đều có tình hình này…"

"Họ hiện giờ đang ở đâu?"

Không đợi hắn nói xong Lý Khánh An đã cắt ngang lòi hắn, Lý Khánh An cơ hồ có thê khăng định, đấy là người do Sử Tư Minh phái đến. chi có quân đội mới cẩn lượng lớn như thế.

"Họ giờ đều đã dọn ra khỏi thành rồi. chắc đang ở sẩn nam môn."

"Dan ta đi xem thử!"

Chi một chốc sau, Lý Khánh An và Lý Thịnh dẫn theo mấy trăm kỵ binh đi đến ngoại thành nam, nơi đáy là nơi cư trú tạm thòi mà quân Đường chi định, hiện đã quá thời gian quy định, mấy trăm hộ gia đinh đều đã rời thành, nhà nhà hộ hộ đều có lều

trại của mình, họ đà dọn hết đồ đạc đắt tiền cùng dê bò đến đây, mọi ngươi đương bận rộn đóng trại, thu dọn đồ đạc, xa xa một đội kỵ binh đương đứng gìám sát nhất cử nhất động của họ.

Đào Nghĩa đi vào trong trướng, chẳng bao lâu sau hắn bèn dẫn theo ba bốn thương nhân đi qua, thán binh đã dẫn họ đến trước mặt Lý Khánh An, lúc này họ đều biết quân Đường định hòi hắn gì.

Đào Nghĩa nói với Lý Khánh An: "Ba người họ đều là đông chù của ba tiệm bán trà và muối lớn nhất trong thành, hàng tổn của họ đều đà bán sạch rồi."

Ba thương nhân đều là người Đột Quyết, họ quỳ xuống khấu đầu, "Thảo dân tham kiến điện hạ!"

Lý Khánh An cười cười dùng tiếng Đột Quyết nói với họ: "Quân Đường chẳng bao giờ làm hại bình dân, cũng không cướp của thương nhân, các ngươi cử yên tâm, ta hiện giờ có mấy điều muốn hòi. là ai đà mua sạch hàng tổn của các ngươi thế?

Họ đã đi đâu rồi?

Và đó là việc xảy ra lúc nào?"

Ba người Đột Quyết nghe Lý Khánh An lại nói được tiếng Đột Quyết lưu loát đều rất lấy làm kinh ngạc, một thương nhân đứng tuổi trong số đó trả lời: "Hồi băm điện hạ, sự tình xảy ra vào tối hôm trước, có hai mươi mấy tên đại hán rất ư là tinh anh bản lành, người giúp việc của ta sau đó có tính lại, họ tông cộng mua một vạn cân trà cùng một ngàn mấy thạch muối, bọn ta đà đưa hàng ra đến tận thành ngoại, phát hiện họ kỳ thực có mấy trăm người. hai trăm mấy chiếc xe ngựa."

Hai trăm mấy chiếc xe ngựa chắc sẽ không di chuyển nhanh được, vẫn có thể đuổi kịp, Lý Khánh An lại hỏi vội: "Vậy họ có nói là sẽ đi đâu không?"

"Họ không chịu nói. nhung một tên giúp việc của ta đã nghe được một người trong đó than thờ, nói là Nặc Chân Thủy thành xa thế. ba ngày thì làm sao đến được."

Nặc Chân Thủy thành nằm ở chân núi phía bắc của Âm Sơn, đó là manh mối quan

trọng nhất, Lý Khánh An lập tức quay đầu nói: "Đội xe ngựa vận chuyển trà và muối kia đi Nặc Chân Thủy thành, vậy chắc đó chính là nơi quân đội Sử Tư Minh tụ tập, thời gian cấp bách, chúng ta phải lập tức xuất phát thôi."

Một canh giờ sau.

Lý Khánh An và Lý Thịnh dẫn mười vạn kỵ binh hiên ngang tiến về phương bắc, hành quân tư mà Tân Vân Kinh dẫn năm vạn người lưu thù Hắc Thành.

Lôi Vạn Xuân dẫn ba ngàn kỵ binh làm tiên phong. họ mỗi người được cấp cho hai chiến mà.

Lý Khánh An lệnh họ trong vòng một ngày một đêm phái đội theo kịp đội xe ngựa vận chuyển trà và muối, ba ngàn kỵ binh phóng đi như sấm chớp trên thảo nguyên thênh thang. nhung thảo nguyên quả thực quá rộng lớn, muốn tìm thấy hành tung của đội xe ngựa đâu dễ dàng chi, Lôi Vạn Xuân lại phái thêm một đội xích hầu nhỏ chia nhau đi tìm.

Sáng ngày hôm sau một tiểu đội cuối cùng cũng đã phát hiện tông tích của đội xe ngựa, Lôi Vạn Xuân lập tức dẫn quân đến. cạnh một con sông nhỏ, họ đà nhìn thấy vết bánh xe cò rõ mồn một. từ dấu vết bánh thẳng có thé phán đoán trên xe chờ đầy vật nặng, hơn nữa số lượng không ít, còn có rất nhiều phân ngựa.

Một xích hầu đi lên bầm báo: "Tướng quân, phân ngựa còn mới, cùng lắm là mới chi một canh giờ hơn."

Một canh giờ hơn, vậy xe ngựa sẽ ở ngoài năm mươi dặm, Lôi Vạn Xuân lập tức hạ lệnh: "Xuất phát, trong vòng một canh giờ đuối kịp đội xe!"

Ba ngàn kỵ binh thúc ngựa đuổi theo, vào lúc trưa, có xích hầu đến báo, phát hiện một hàng chấm đen cách đấy chừng hai mươi dặm.

Lôi Vạn Xuân khoát tay cho quân đội đứng lại, hắn lại nói với tên lang tướng bên cạnh: "Ngươi dẫn một ngàn huynh đệ vòng đến phía trước chắn đường họ trước, không

được để lọt con mồi!"

Lang tướng nhận lệnh dẫn một ngàn kỵ binh phóng về phía tây bắc, Lôi Vạn Xuân cũng chẳng vội, lại chừng nửa canh giờ qua đi, hắn ước chừng quân đội đã vòng qua, bèn mới hạ lệnh: "Toàn quân truy kích, không được đề thoát bất kỳ người nào!"

Hai ngàn kỵ binh còn lại bỗng chốc như cơn lốc xoáy giữa bình địa tranh nhau cuốn về phía bắc.

Nửa canh giờ sau nữa, họ cuối cùng cũng đà đuổi kịp đoàn xe ngựa vận chuyển vật tư.

‘Không ai thích đồng hành cùng với kè thất bại.”

Câu nói này thật chí Lý, câu nói này đối với Sử Tư Minh mà nói nó lại càng thêm thấm thìa, hắn thất bại rời khỏi Hà Bắc, nhưng người Đột Quyết vẫn luôn tôn thờ hắn là thần linh, xung hắn là nhị thánh liền lập tức thay đồi hẳn sắc mặt, mỗi bộ lạc đều đưa ra nhưng đơn bồi thưởng dài dằng dặc.

đòi hắn phải trả lại dê bò cho bọn họ, đòi hắn phải trợ cấp an ủi cho gia đình của các binh sĩ Đột Quyết đà trận vong, đòi hắn phải trả lài của tiền chiến tranh vân vân…, nói tóm lại một câu, là đòi phải thực hiện nhưng lòi hứa tốt đẹp trước đây mà hắn đã hứa.

Bẩn cơ náo thị vô nhân đáo, phú tại thâm sơn Hữu khách tầm (Nghèo hèn mà sống nơi đông đúc giữa phố chợ cũng chẳng có ma nào đến thăm hôi, nhung giàu sang, dù có sống nơi “sơn cùng Thủy tận” cũng có lắm người tìm đến thăm viếng, kết bạn).

Sử Tư Minh sa cơ vất vưởng tựa một con chó hoang như thế, hắn bị người Đột Quyết bức bách đến chật vật không chịu nổi.

Hắn muốn trốn về Hồi Hột. nhung không ai chịu đi cùng hắn. ba bộ tộc lớn là Bộc cốt.

Đồng La, Tư Kết đến mười mấy bộ lạc, mỗi bộ lạc đều có lý do, mỗi bộ lạc đều có điều khó xử, bọn không ngừng cài nhau bên thảo nguyên ngoài u Châu la hét ầm ĩ đến nửa tháng trời.

Cuối cùng nghe nói đại quân Đường đà đi lên phía bắc, bọn hắn mới sợ hãi mà đi theo Sử Tư Minh trốn sang phía bắc.

Nhung đi mấy trăm dặm rồi, mâu thuẫn càng lúc càng sâu, hai bộ tộc Đồng La và Tư Kết đều kiên quyết không chịu nương nhờ Hồi Hột, đội ngũ trốn sang phía bắc bị phân liệt, một phái Đồng La và Tư Kết, gồm mười mấy vạn người trong bộ tộc, ở tại Cừu Thập Cừu Tuyền, bọn họ vẫn muốn qua nhưng ngày tháng như trước đây vậy, dựa

vào triều Đường, tự do tự tại.

Chi có Bộc Cốt bộ thúc giục Sử Tư Minh trốn sang bắc, quân đội của Sử Tư Minh cũng từ mười vạn đại quân cắt giảm còn một nửa, chi còn lại có một nửa năm vạn người, cộng thêm bốn vạn quân của Bộc cốt bộ, bọn hắn còn có chín vạn người.

Đội ngũ không ngừng đi về phía bắc, cuối cùng ở Nặc Chân Thủy thành thì đứng lại. một mặt là vì chờ đợi đội ngữ đang đi sang Hắc thành mua lá trà và muối, mặt khác Bộc Cốt bộ cũng có suy nghĩ của chính mình.

Bên trong đại trướng, đại tù trường Bộc cốt bộ là Bộc cốt Liệt và con trai Bộc cốt A Đóa Tư đang thương lượng hành động của bước tiếp theo, Bộc cốt bộ cũng tuyệt đối không phải vô duyên vô cớ mà ủng hộ Sử Tư Minh.

Bọn họ ủng hộ Sử Tư Minh là vì được sự chi thị của Cát Lặc Khả hẳn Hồi Hột. bọn hắn thực tế chính là người đại diện của Hồi Hột.

Lẩn này trốn sang bắc, thái độ Bộc cốt bộ là kiên quyết nhất, nhất định phải trốn qua Âm Sơn, tiến vào thung lũng thảo nguyên mới có thế trốn khỏi sự truy sát của quân Đườngí mới có thể xem như an toàn.

Nhung Tư Kế và Đồng La cũng đều nhìn thấu dụng ý đích thực của Bộc cốt, bọn hắn cũng không chịu lên bắc.

Lúc này Sử Tư Minh tựa hồ cũng bắt đầu do dự rồi.

điều này bèn khiến cho Bộc Cốt Liệt có chút lo lắng.

Nếu Sử Tư Minh không chịu lên bắc, thì hắn làm thế nào mà giao phó được với Cát Lặc Khá Hàn đây?

‘Con thật sự đã nghe rõ chứ?”

Bộc cốt Liệt lại hôi một lẩn nữa.

Bộc Cốt A Đóa Tư gật gật đầu: “Con thật sự đà nghe rất rõ mà, mấy tướng lành chù yếu dưới trướng của Sử Tư Minh cũng không muốn lên bắc, bọn hắn đi sang hướng tây, nghe nói binh lực An Tây và Bắc Đình không nhiều lắm. bọn hắn muốn chiếm cử bên đó để phát triển.”

Bộc Cốt Liệt chắp tay sau lung đi lại trong trướng mấy bước, hắn đương nhiên không thể đề cho Sử Tư Minh trốn sang hướng tây, nhung quân đội của Sử Tư Minh nhiều hơn hắn, nhất là Bộc cố Dịch rất giỏi chinh thiện chiến, mặc dù cũng là Bộc cốt tộc, nhưng lại không chịu nghe theo lời của bọn hắn, suốt ngày cấu kết với Sử Tư Minh, hắn còn không thể dùng vũ lực bức bách Sử Tư Minh nghe theo.

“Phụ thân, con cảm thấy Sử Tư Minh sẽ lên bắc, con trai hắn còn ở trong tay Khả Hãn, mấu chốt là mấy vị đại tướng dưới trướng hắn, nhất là Bộc cố Dịch không chịu phục chúng ta, vẫn luôn lôi kéo các tướng lãnh khác, không bằng chúng ta ra tay trước, giết chết Bọc CỐ Dịch!”

Bộc Cốt Liệt lắc lắc đầu: “Đừng nên nóng vội, sự việc còn không tệ đến vậy.”

“Nhưng bọn hắn đang thương lượng tuyến đường hành quân rồi!”

Bộc cốt A Đóa Tư vôi la lên.

‘Yên tâm đi!

Bọn hắn cũng chi là nói mà thôi.”

Trên khuôn mặt của Bộc cốt Liệt lộ ra nụ cười khinh thưởng: ‘Thần lớn dê bò đều nằm trong tay chúng ta, bọn hắn sang phía tây, trên đường ăn cái gì?

Không có lương thảo, bọn hắn chi có thể nằm mơ.”

Bộc Cốt A Đóa Tư âm thầm than thờ, vẫn là phụ thân gừng càng già càng cay, hắn không bằng a!

Thế chúng ta khi nào thì xuất phát?”

“Đợi lá trà và muối về rồi thì xuất phát, lá trà của chúng ta đã rất ít rồi, nhất là muối lại rất thiếu, không có muối, mọi người hành quân đều không có khí lực, con tiếp tục đi theo giám sát Sử Tư Minh, có động tĩnh gì, lập tức bẩm báo lại với ta.”

Bộc Cốt A Đóa Tư đáp ứng một tiếng, đi ra ngoài, Bộc cốt Liệt nhíu mày lại thành hình chừ xuyên (ba gạch).

Bây giờ điều hắn lo lắng nhất lại không phải là Sử Tư Minh, mà là đại quân Hồi Hột. một chút tin tức đều không có, hiện tại bọn hắn Rốt cuộc đang ở đâu đây?

Ngay tại lúc cha con Bộc cốt Liệt ở trong đại trướng đàm luận về tình thế, thì Sử Tư Minh cũng đang bàn bạc đối sách cùng Bộc cố Dịch.

Hiện tại trong tay Sử Tư Minh còn năm vạn quân, trong đó hai vạn là của bộ tộc Bộc cố Quân, còn ba vạn người Đột Quyết ở Hà Bắc, không thuộc bộ tộc nào cả, cho nên vẫn theo hắn.

Cho dù Hà Bắc thất bại rồi. nhung Sử Tư Minh vẫn không cam lòng. hắn một lòng muốn quật khởi lại.

Nương nhờ Hồi Hột là một trong nhưng sách lược của hắn. chi có thể nói là một trong, hắn còn có rất nhiều lựa chọn, đương nhiên, cho dù là lựa chọn nào đi chăng nữa. có một nguyên tắc căn bản là, hắn sẽ tuyệt đối không trờ thành nước phụ thuộc của bất kỳ thế lực nào, cũng không để cho mình bị thế lực khác nuốt chửng.

Đối với Hồi Hột, kỳ thật trong thâm tâm hắn vô cùng cảnh giác, Sử Tư Minh không ngu xuân chút nào, trái lại, hắn con giảo hoạt hơn cả hồ ly, càng hung tàn hơn cả lang sói.

Bọn hắn đương nhiên biết mục đích mà người Hồi Hột chịu tiếp thu bọn hắn là gì, Cát Lặc Khả Hàn là muốn nuốt chửng hắn, còn hắn thì sao lại không muốn lợi dụng người Hồi Hột chứ?

Để người Hồi Hột tấn công Đường triều, hắn tọa sơn quan hồ đấu (ngồi trên cao xem hồ đánh nhau), cuối cùng hắn đến hái quả đào, ai thất bại thì hắn liền nuốt chửng người đó.

Trong tận xương tủy của Sử Tư Minh hy vọng Hồi Hột thất bại, rồi sau đó hắn sẽ

thay Hồi Hột. trờ thành bá chủ thảo nguyên, để cho Hồi Hột tin tường hắn. hắn không tiếc để lại con trai làm con tin cho người Hồi Hột.

“Bộc Cốt tướng quân, ngươi nói quân đội Hồi Hột đã đến đâu rồi?

Ta cảm thấy kỳ thật bọn hắn chi mới qua khỏi Âm Sơn, bọn hắn đang ở phía đông của chúng ta. ngươi thấy sao?”

Ánh mắt Sử Tư Minh nhìn sang Bộc cố Dịch, thấy hắn đang trầm tư. bèn cười cười, không có cắt ngang hắn.

Bộc Cố Dịch là con trai của Bộc cốt Hoài Ân. năm nay đã hơn ba mươi tuổi, hắn mười lăm tuổi đã tòng quân, đà trải qua mười mấy năm kiếp sống quân lừ, luyện được một thân võ nghệ siêu quẩn và can đảm hơn người, ở trong quân Sóc Phương, hắn rất được Vương Trung Tự và Quách Tử Nghi coi trọng. nhung bời vì phụ thân hắn là Bộc Cốt Hoài Ân bị Lý Khánh An bức bách, trốn sang Hồi Hột, trờ thành từ trưởng bộ tộc thuộc Hồi Hột, hắn cũng chi đành rời khỏi quân Đường, quay về Hồi Hột.

Mười mấy năm nay Bộc cố Dịch lập được vô vàn công tích, nhung điều làm hắn tự hào nhất chính là, hắn một mũi tên bắn chết đệ nhất mành tướng Đường triều Lý Tự Nghiệp, cho dù hắn đà chết, hắn cũng cảm thấy mãn nguyện rồi.

Mặc dù hắn là con trai của từ trường Bộc cốt bộ là Bộc cốt Hoài Ân, nhưng kể từ khi phụ thân mất đi.

Bộc cốt bộ bị rạn nứt rồi, người trong hai phái Bộc cốt bộ đều không thừa nhận hắn là từ trường.

Do hắn không muốn nương nhờ Hồi Hột, hắn bèn suất lĩnh người trong bộ tộc đi theo Bộc cốt Liệt nam xuống, mà lúc này hắn mới phát hiện, thì ra Bộc cốt Liệt cũng là tay sai của người Hồi Hột, thậm chí là một con chó săn trung thành nữa.

Bộc Cố Dịch bèn bắt đầu suy nghĩ cho tiền đồ của mình, kỳ thật nơi mà hắn muốn đến nhất chính là Bắc Đình.

Bời vì chính phụ thân hắn Bộc cốt Hoài Ân cũng là từ Bắc Đình bị ép buộc ra đi, cho đến chết, phụ thân hắn cũng không nuốt được mối hận này.

Hắn hiện giờ xem như đà mặc cùng khố với Sử Tư Minh rồi. hắn thà trung thành với Sử Tư Minh, cũng tuyệt đối không nương nhờ người Hồi Hột. phụ thân hắn chính là bị Cát Lặc Khả hẳn hại chết, hắn làm sao có thể đi nương nhờ kè thù đà giết cha minh.

Hắn trầm tư thật lâu sau, rồi nói: “Đại soái, ý của ta là chúng ta nên đi An Tây, ta biết An Tây rất giàu có, Lý Khánh An đã xây dựng nơi đó trong mười năm. bất luận là dân cư, lương thực hay là sắt thép, vàng bạc, bên đó cũng đều có cả, quan trọng hơn nữa là Bắc Đình chi có một vạn năm ngàn trú quân, đó là cơ hội trời cho, đại soái, chúng ta không thề bỏ lỡ a!”

Không chi có một mình cố Dịch, mà mấy đại tướng khác dưới trưởng của Sử Tư Minh cũng đều đưa ra kiến nghị này, bản thân Sử Tư Minh cũng động lòng rồi, cho nên đi Bắc Đình cũng là một trong nhưng phương án tránh xa của hắn, đây là phương án xếp thứ hai, chiếm lĩnh Bắc Đình, sau đó sẽ phát triền sang hướng bắc hướng tây, còn có thế đông tiến Hà Tây, địa vực vô cùng rộng lớn.

Nhung Sử Tư Minh vẫn muốn hoàn thành sách lược thử nhất, khơi mào cho quân Đường và quân Hồi Hồi đánh nhau, sau khi hắn có được lợi ích rồi mới suy xét tới Bắc Đình, hơn nữa Lý Quang Bật đà từ Hà Bắc xuất binh rồi, sách lược của hắn đã sắp thành công.

“Ta hiểu được suy nghĩ của ngươi. kỳ thật ta cũng ủng hộ, nhung hãy để chúng ta chờ đợi một chút, chờ Hồi Hột và quân Đường tàn sát, chờ cho chúng ta đà chiếm được hết chiến lợi phẩm rồi. chúng ta mới đi Bắc Đình.

Nếu không lương thực trên đường đi của chúng ta sẽ không đủ, thì làm sao đến Bắc Đình, Bộc cốt tướng quân, ngươi hiểu được ý của ta chứ?”

Bộc Cố Dịch gật gật đầu, Sử Tư Minh nói không sai. bọn hắn không có lương thực, dùng cái sì để bôn tẩn đến hàng vạn dặm được, căn bản là không thề đi Bắc Đình được.

Lúc này, ánh mắt hắn lộ ra một tia cười tàn độc: ‘Tướng quân, ta thì có một biện pháp phát tài nhanh chóng nhất.”

Sử Tư Minh phấn chấn tinh thần hẳn lên.

đây là câu nói hắn muốn nghe nhất: “Ngươi mau nói đi. biện pháp phát tài gì?”

Bộc Cố Dịch nheo mắt lại chầm chậm nói: “Đại quân Hồi Hột nam xuống, Hàn Nhĩ Đóa Bát Lý (*Ordu-Baliq) nhất định sẽ trống không. chúng ta vì sao không thừa dịp tập kích căn cử địa của người Hồi Hột, khi đó người, dê và bò, cái sì cũng có cả, chúng ta có muốn đi đâu đi chẳng nữa, còn không được sao?”

Ánh mắt của Sử Tư Minh sáng rực lên, hắn vӠđầu của minh, trời ạ!

Hắn làm sao lại không nghĩ đến, đây quá thật là một kế tuyệt diệu a!

Bộc Cố Dịch thấy Sử Tư Minh đã có ý rồi, hắn lập tức xung phong nói: “Đại soái, hãy để ta dẫn quân mà bản bộ tiến đến Ordu-Baliq!

Ta sẽ đề đại soái cười đến cả đêm cũng ngủ không được luôn.”

Sử Tư Minh khẽ trầm ngâm, Bộc cố Dịch quá thật là người thích họp nhất, hắn và Hồi Hột có mối thù giết cha, tuyệt đối sẽ không hạ thù lưu tinh, quan trọng hơn là hắn chi dẫn quân mà bản bộ đi thôi, mười vạn người trong bộ tộc hắn cũng đều nằm trên tay của minh đấy!

Cho dù thế nào hắn cũng không dám có dị tâm.

‘Tốt!

Ta sẽ cho thêm ngươi một vạn kỵ binh, ngươi dẫn ba vạn người tiến đến tập kích căn cử địa của Hồi Hột. ta ở đây giữ chán quân Hồi Hột lại, một khi thành công rồi, chúng ta liền nhắm hướng Bấc Đình tiến phát!”

Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái.

đều lộ ra nụ cười đắc ý…

Nửa canh giờ sau. trong quân doanh truyền ra tin Bộc cố Dịch và Sử Tư Minh do quân lương phân phối không công bằng mà trờ mặt nhau.

Sử Tư Minh rút kiếm muốn giết Bộc Cố Dịch, hai người trờ mặt nhau, lập tức lại truyền tới tin tức, Bộc cố Dịch suất lĩnh hai vạn người bản bộ nhắm hướng tây bò chạy rồi.

Trong cơn hoảng loạn, cả đến bộ tộc cũng không kịp lo đến nữa.

Sử Tư Minh nổi trận lôi đình, hẳn lập tức mệnh lệnh đại tưởng Chu Hi Thái dẫn một vạn quân truy kích Bộc cố Dịch, đồng thời hạ nghiêm lệnh, không giết được Bộc cố Dịch.

Chu Hi Thái liền lấy đầu đến gặp hắn.

Bộc Cố Dịch và Sử Tư Minh nội chiến, khiến trọng quân doanh Sử Tư Minh ai nấy đều hoang mang lo sợ.

Ngay lúc đó, có binh sĩ tới bầm báo với Sử Tư Minh, đội ngũ đi mua lá trà và muối đã trở vế rồi.

Chương 703: Tung Vó Âm Sơn

Nặc Chân Thủy thành nằm tại chân núi phía bắc Âm Sơn, vì nằm sát Nặc Chân thủy mà có tên, cũng như Hắc Thành, nó thời ban đầu cũng là một thành gác của Đại Đường, nhung đã bị sụp đổ bó hoang từ lâu, không còn tác dụng gì, cách thành Nặc Chân Thủy không xa bèn là mục trừơng vùng núi rộng khoảng mấy mươi dặm rộng lớn, do trường niên bị ăn mòn nên thế núi rất bằng phăng, kỵ binh có thé phi băng vượt qua Âm Sơn từ đây.

Lúc này trời đã dẩn tối, Âm Sơn về đêm gió thổi vi \oi khắc khe núi, phát ra những tiếng gào rú rợn người.

Trên một đồi núi không cao ngoài thành Nặc Chân Thủy chừng mười dặm, một đội quân Đường khổng lồ đã xuất hiện, mười vạn kỵ binh quân Đường đã đuối theo đội ngũ của Sử Tư Minh, Lý Khánh An đi đầu đội ngũ, hắn lạnh lùng nhìn về dãi doanh địa lớn cách đó mười dặm.

Nặc Chân thủy đã chia doanh địa ra làm hai, phía tây là doanh địa của Bộc cốt bộ, dưới ánh trăng thanh đạm thấm thoát nhìn rõ các lều trại lớn nhó mọc đầy, ánh đèn lưa thưa; còn phía đông Nặc Chân thủy thì dễ dàng nhận ra là quân doanh, lều trướng ngay ngắn, đèn lửa có trật tự, từ quy mô quân danh xem ra chí ít có mười vạn người.

"Thượng tướng quân, quân doanh của Sử Tư Minh chắc ở phía sau cùng bên phải.Ở giữa là quân doanh của Bộc cốt Dương, hiện giờ đã tối mịt, xem ra họ đã bỏ đi rồi, phía bên trái là ba vạn quân của Bộc cốt bộ, quân đội của họ đã không còn nhiều, chi còn lại chừng năm vạn người, đều không có chiến hào và hàng rào, ty chức kiến nghị hạ thủ từ Sử Tư Minh bộ."

Lôi Vạn Xuân giới thiểu ngắn ngọn về tình hình phân bố của địch quân, họ đã tò miệng tuần tra Đột Quyết bắt được biết quân tình đại khái của địch quân, hiện tại mười vạn đối phó năm vạn, quân Đường tuyệt đối có ưu thế.

Lý Khánh An hơi hơi nhếch miệng lên để lộ nụ cười tàn khốc.

Trận chiến này hắn muốn để Âm Sơn trờ thành nghĩa địa của người Đột Quyết.

"Được, để xe ngựa xông thẳng vào quân doanh của Sử Tư Minh!"

Mệnh lệnh của Lý Khánh An được truyền xuống,, một đội xe vận chuyển muối và trà gồm bày mươi chiếc bắt đầu từ từ tiến về phía đại doanh của địch quân, trên xe ngựa được khoát lên tấm vài đã tâm dầu hỏa, hai bên mỗi xe đều có hai kỵ binh Đột Quyết đi theo, không có phu xe, chi nhờ hai kỵ binh này đuổi xe ngựa đi.

Đây là đội xe chuyển muối và trà, nhung xe ngựa và mọi thứ trên xe, và cà người Đột Quyết đi cạnh xe ngựa đều đã không thuộc đội vận chuyển ban đầu nữa.

Sau khi leo xuống một cái dốc nhỏ, xe bắt đầu tăng tốc, sau lung họ mấy dặm chính là bày vạn đại quân quân Đường, kéo thành một dãy đen dài, chí ít dài mười dặm đang rồng rắn từ tò thẳng tiến, trông tựa tấm chiếu được thêu dệt bằng người đang tò từ trải ra.

Bày vạn kỵ binh trải dài trên thào nguyên, khí thế bi tráng như thể có thể san bằng cà Âm Sơn, đây là bày vạn kỵ binh, còn ba vạn kỵ binh được Lý Thịnh dẫn dắt vòng đến sau lung địch quân, quân Đường sẽ mật trước mật sau cùng đánh.

Trong đại doanh của đại quân của Sử Tư Minh vẫn im thin thít, đại bộ phận binh sĩ đều đã đi ngũ, lều trại trong doanh nối liền nhau, không có hàng rào, cũng không có chiến hào, một mật có thể nói Sử Tư Minh đã phải hoàng hốt bỏ chạy, một mặt khác vì nơi này cách Đại Đường đến hơn ngàn dặm, không có ai ngờ được quân Đường sẽ ập đến, hơn nữa còn do Lý Khánh An đích thân thống soái.

Phòng ngự của họ chủ yếu là uy hiếp trong nội bộ nhau, hơn ngàn binh sĩ tuần tra của Sử Tư Minh đều trực sẵn ở phía cánh trái đê phòng người quân Bộc cốt có khá năng tập kích, ở phía trước đối diện với Âm Sơn chi có chừng hơn trăm lính gác.

Họ nhận được tin là đội xe vận chuyển trà và muối đã quay lại, đội xe này rất ư quan trọng với Sử Tư Minh và Bộc cốt bộ, nếu không họ cũng không phái đặc biệt nán lại đây đợi chờ.

Cả trà và muối của họ đều đã dùng sạch, không có trà họ có thể nhịn, nhung không có muối, họ sẽ không có thể lực, việc hành quân ngàn dặm như thế sẽ là một thử thách lớn với họ.

Cả Sử Tư Minh cũng vì nghe được tin đi ra, lúc này xe ngựa chờ trà và muối chi còn cách vài dặm, họ chi nghe báo cáo của tuần tra, trong đêm đen, họ đã nghe được tiếng vó ngựa phóng chạy cùng tiếng bánh xe lọc cọc, chắc còn ở ngoài một hai dặm.

Dù cho có chút ánh trăng mờ nhạt, nhung bóng của Âm Sơn không lồ đã làm giảm đi nhiều khá phân biệt của thị giác, không nhìn rõ tình hình ở xa, lại thêm một hồi, có binh sĩ chi về phía trước hô to, "Đến rồi!"

Chi thấy chừng một dặm xa xa có mấy mươi chấm đen xuất hiện, Sử Tư Minh ngỡ ngàng, đội xe nên đi theo một đường thẳng mới đúng, vì sao lại xếp thành một hàng ngang chứ, đã thế còn lưa thưa như thế, hắn lập tức chi tay về trước, "Đi lên kiểm tra!"

Một đội kỵ binh phóng như bay lên phía trước, lúc này tốc độ xe ngựa đã gia tăng, Sử Tư Minh cũng cảm nhận được xung quanh chấn động như thể động đất, "Không hay rồi!"

Hắn đã kịp phàn ứng ra, đây là kỵ binh muốn đến tập kích rồi, hắn hô to một tiếng, "Truyền lệnh quân đội lập tức bị chiến."

Hắn vừa dứt lời đã nghe tiếng kêu thám thiết từ xa xa vọng đến, binh sĩ vừa đi điều tra tình hình đã bị tập kích.

Lúc này, mấy mươi chiếc xe ngựa "phừng"một phát bốc cháy, từng đám lửa đó sáng rực xuất hiện, mật Sử Tư Minh trắng bệnh.

Trong mắt hắn nhìn thấy không chi những đám lửa này, mà là làn sóng đen bất tận đằng sau các chấm lửa, cả mặt đất đều rung lên, tựa sấm gầm nổi lên giữa thào nguyên.

Hắn quay đầu ngựa lại phóng như điên về phía sau đại doanh, lúc này trong quân doanh cũng bắt đầu Rối loạn, tiếng chung "Tang!

Tang!

Tang!" vang dội trong tứ phía đại doanh, bao gồm cà ba vạn quân của Bộc cốt bộ cũng đã bị kinh động.

Đánh lên trên thào nguyên rất khó, quan trọng là vì trên thào nguyên bằng phẳng mênh mông này, không dễ gì tìm được vật yểm hộ.

Binh sĩ đã loạn nháo nhào lên, trên mình họ mặc giáp da, tay cầm chiến đao, không còn lo được vật phẩm tùy thân, lũ lượt phóng về phía chuồng ở hướng tây, trong quân doanh kẻ xô người đẩy, hỗn lộn không ra thể thống gì.

Bày mươi chiếc xe ngựa chi còn cách đó vài chục bước, trên xe thế lửa ngất trời, chiến mã điên cuồng phóng chạy về trước, binh sĩ khống chế chiến mã hai bên đều đã rời khói xe, bày vạn quân Đường đứng bước cách đó vài trâm bước, rất nhiều người đều đưa tay bịt kín tai lại, cà chiến mã của họ cũng được dùng vài bố nhét kín, cùng chờ đợi giờ khác kinh hoàng nhất đến.

Một chiếc xe ngựa nổ tung đầu tiên, tiếng nổ long trời lờ đất, hỏa diệm tung lê, khói nổng bao trùm, xe ngựa bị nổ tung ra từng mảnh, gỗ vụn và xe ngựa bị hất tung lên trời, mấy chú ngựa cũng bị nổ banh xác, nửa khúc xác ngựa bị lực nổ đẩy lên trời, xác thịt vỡ vụn.

Tiếng nổ khổng lồ cách đó mấy mươi dặm vẫn còn có thể nghe rõ, tất cà binh sĩ Đột Quyết đều kinh hoàng ngớ người, chung hửng đứng nhìn trong đại doanh, họ phàng phất như đã bị đứng hình, bất động nhìn hỏa diệm khói đen ngất trời.

Nhung đây mới chi là bắt đầu của cơn ác mộng, dưới tiếng nổ bức ép, những chú ngựa khác bắt đầu hoàng loạn vạn phần, chúng liều mạng kéo theo lửa lớn hừng hực sau lung xông vào trong quân doanh, mấy trăm tên binh sĩ không dám ngăn lại, hốt hoàng la thét bó chạy.

Ác mộng bất đầu tập trung bùng nổ, tiếng nổ liên thanh chấn động cà đất trời vang lên trong đại doanh của Sử Tư Minh, chi thấy liệt hỏa ngất trời, doanh trướng tung bay, thi thể bị nổ cho bay vút lên không, chân tay vất vưởng, đâu đâu đều là thi thể không ra người ngợm gì bởi thuốc nổ, khói đen bao trùm cà vùng trời đại doanh.

Nếu như nói vừa nãy các binh sĩ như thất thần thì lúc này mấy vạn binh sĩ và chiến mã đều đã phát cuồn, chiến mã ngầng đầu rú lên liên hồi, phóng chạy điên dại trong khắp đại doanh; còn bọn binh sĩ đã sợ mất hồn mất vía, có người nằm sấp dưới đất run lẩy bẩy, có người quỳ xuống không ngừng khấu đầu cho thần linh, với những người Đột Quyết cHứa bao giờ được nhìn hoặc nghe nói đến cú nố của hỏa dược, đây chăng khác chi là lôi thân đã giảng xuống đầu họ.

Cả đại doanh loạn cà lên, bảy mươi tiếng nổ nối liền nhau không những Sử Tư Minh và quân Bốc cốt quân tâm bị triệt nể tan bành, mà ngay cà quân Đường cũng hơi có chút ánh hưởng, chiến mã bị hoàng, đội ngũ có phần mất trật tự, nhung chăng bao lâu sau Lý Khánh An đã hạ lệnh xông trận.

Hắn huơ cao chiến đao, nghiêm giọng hạ lệnh: "Sát!"

Tiếng tù và trầm bỗng vọng đến tận mây xanh, vang vọng khắp cà thào nguyên đâu đâu toàn tiếng tù và tiến công của quân Đường.

Mười vạn kỵ binh quân Đường đồng thời phát động tiến công, Lý Thịnh từ phía bắc, Lý Khánh An từ phía nam, nam bắc cùng đánh gọng kiềm, mười vạn kỵ binh như cơn sóng thần tràn lan, như bài sử thi vang vọng trên thào nguyên thênh thang.Vó ngựa mạnh mẽ san bàn lều trướng, chiến đao huơ ngang máu chảy đầu rời, giáo trường đâm thẳng xiêng cao thân thể của binh sĩ Đột Quyết vẫn cHứa đứt hơi, tiếng nỏ cơ keng két, kỵ binh quân Đường lạnh lùng thu hồi cung nó, một binh sĩ Đột Quyết dang rộng đôi tay thám thiết ngã xuống, cây tiễn từ đâu đã xuyên qua lung hắn.

Đây là một trận chiến máu lửa tại vùng Âm Sơn, bãi chiến trường mà mười vạn quân Đường hung hẳn chuyên giành đế đồ sát năm vạn người Đột Quyết, bày mươi chiếc xe ngựa mang đến những trận nổ hủy diệt, triệt để tiêu hủy ý chí chống đối của người Đột Quyết, dù cho là quân đội của Sử Tư Minh hay quân đội của Bốc cốt bộ đều chi còn lại tiếng thét thảm thiết vì bị đồ sát, hóa thiêu doanh trại, cà bầu trời cũng ánh lên một màu đỏ rực.

Chiến mã vẫn phóng như điên như dại trong dòng chảy máu tươi, khiến máu văng tung tóe ra xung quanh, nhuốm đỏ cà chân căng chúng, Sử Tư Minh đã sợ vỡ mật, khi tiếng nổ động trời đầu tiên vang lên hắn đã biết đại thế đã qua, quân Đường đã đến, hắn chi có một suy nghĩ duy nhất lóe lên trong đầu, bỏ chạy khỏi doanh, chi cẩn giữ lại được mạng sống của mình thôi, còn sống chết của hai vạn quân này hắn cũng chẳng quan tâm nữa, hắn còn có ba vạn quân ở bên ngoài, mới rời khôi lúc chiều, hắn thật thấy may mắn cho mình vì đã có quyết định này, còn có con đường sống này.

Sử Tư Minh phàn ứng cực kỳ nhanh, khi tiên phong quân Đường vừa mới ập vào quân doanh, hắn đã dẫn hai trăm thân binh xông đến phía cực bắc của đại doanh, phía trước là thào nguyên bất tận, nhung hắn đã tính toán sai lầm, ba vạn kỵ binh quân Đường tò phía sau ập đến, cất đứt đường lui của hắn, và cũng cất đứt tất cà hi vọng đào tẩu của hắn.

Giờ khắc này, khát vọng sống mãnh liệt nhường nào, hắn sai thân binh đi hướng khác, vì như thế sẽ thu hút sự chú ý của quân Đường, hắn cũng lột bỏ lớp áo giáp hoàng kim, vì như vậy sẽ khiến hắn nối trội hẳn giữa đám đông, hắn giả vờ làm một tiểu binh, một tiểu binh vừa giật mình tinh giấc, không kịp mặc áo giáp, hốt hoàng bó chạy.

Hắn quà thực đã thành công, mấy ngàn kỵ binh quân Đường đuổi theo hướng đội thân binh của hắn, họ hiển nhiên phát hiện ra đám thân binh ấy khác với mọi người, và cũng đoán Sử Tư Minh sẽ có mật trong đó.

Nhung Sử Tư Minh lại không bõ chiến mã, không có chiến mã hắn sẽ không cách nào đi xa, hắn trà trộn vào trong đám tiểu binh hốt hoàng trốn về phía tây, hắn bỗng

phát hiện quân Đường có một chỗ sơ hờ, đó là góc tây nam, hình như không có quân Đường ùa vào, Sử Tư Minh lập tức lớnkêu gào: "Đi hướng đó!

Nơi đó có thể trốn thoát!"

Hơn ngàn binh sĩ như những con ruồi không đầu, bất kỳ chỗ nào có khẽ hờ đều là hi vọng cuối cùng của họ.

Họ nghe Sử Tư Minh cố vũ, bèn cùng phóng về phía khe hở góc tây nam, Sử Tư Minh là người duy nhất trong họ có cưỡi ngựa, quá ư bắt mắt, hắn cũng ý thức được mình quá gây chú ý, nhung hắn lại không nỡ bỏ ngựa, trong lúc do dự cũng bị dòng người bao bọc phóng thẳng về phía trước trốn chạy.

Nhung chi trốn được chừng vài trăm bước, họ bèn phát hiện không ổn, nơi đây không phái không có người, mà quân đội bên đây không có tham dự vào việc ập vào đại doanh, chi thấy mấy ngàn quân Đường xếp hàng chi chít dàn trận cách đấy mấy mươi bước

Lúc này Sử Tư Minh sựt nhớ một việc, hắn bỗng chốc sợ bay cà vía, quân trận quân Đường còn cHứa tiến công chi có một khá năng, đó là nơi đây là đất sở tại của chủ soái quân Đường.

Là Lý Khánh An ư?

Trong đầu hắn nghĩ đến tên này một cách bàn năng, cái tên mà hắn cà đời đều khiếp đàm, là người mà hắn sợ nhất trong đời.

Hắn thấy mình sắp không còn hơi sức nữa, dũng khí của mất sạch, phàng phất như thời khắc tỷ thí ném tiễn trong thọ yến của Dương Hoa Hoa hồi tám năm trước lại quay trờ lại trước mật hắn.

Dưới ánh lửa phàn chiếu hắn như thể nhìn thấy một chiếc mũ giáp hoàng kim, tim hắn như ngừng đập, chi biết thờ thẫn nhìn về phía chiếc mũ vàng ở xa xa kia, trong đầu hắn rỗng tuếch, quên cà bó chạy.

Đột nhiên, hắn ra sức lấy cung xuống, đặt tiễn nhắm thẳng vào mũ giáp hoàng kim kia.

Phàng phất như ông trời đã cố ý an bài, cái góc tây nam này chính là nơi sở tại của chủ soái quân Đường Lý Khánh An.

Lý Khánh An và Sử Tư Minh lại một lẩn nữa đụng độ, ánh lửa chập chờn rọi trên người Sử Tư Minh, bộ tóc vàng lưa thưa của hắn đặc biệt thu hút ánh mất người khác.

Lý Khánh An cũng lấy cung xuống, hắn chi thoạt nhìn đã nhận ra Sử Tư Minh.

Ngoài sáu mươi bước, thèm khát chinh phục lại bắt đầu hừng hực trong đầu hắn.

Cung tiễn của hắn cũng đã được kéo ra, một cây thiết tiễn, lóe lên ánh sáng đặc trưng của kim loại, nhắm thẳng vào quà đầu lưa tHứa tóc ngoài sáu mươi bước kia.

Tám năm trước họ tỷ thí ném tiễn, đó gọi là văn tiễn, tiễn cuối cùng hắn phát đã làm sụp đố hoàn toàn ý chí của Sử Tư Minh, nhung hôm nay họ lại cùng chi thăng cung tiễn vào đối phương, phàng phất như đang tiến hành một trận tỷ thí khác, các khác chăng nào lẩn này gọi là võ xạ, hơn nữa chi có một tiễn.

Thân vệ của Lý Khánh An vừa mới kịp phàn ứng ra, giơ cao khiêng đi lên trước, thiết tiễn của Lý Khánh An bắn ngay trong khoảnh khắc này, tay Sử Tư Minh run rẩy một cách lợi hại, cũng năm xưa tiễn cuối cùng của hắn mãi không cách gì bắn ra được, tiễn này hắn cũng không bắn ra được, hắn thấy tay mình đã không còn thuộc về mình, hắn chăng qua là một kẻ bàng quang, bên tai là tiếng trống đùng đùng vang vọng.

Chính ngay lẩn do dự cuối cùng này của hắn, một bóng đen lóe' qua con ngươi hắn, ngay sau đó hắn thấy trán mình đau nhói, phàng phất như não bị bổ ra, một cây tiễn xăng qua đầu hắn.

Vào thời khắc cuối cùng của cuộc đời, Sử Tư Minh phàng phất như nghe thấy tiếng trống đã đứng, hắn đang đứng giữa điện đường nguy nga bằng vàng, trong điện đường đang tổ chức yến tiệc, đâu đâu đều là quan khách áo quẩn hoa lệ, Lý Khánh An đứng đối diện với hắn, trên mặt là nụ cười của kẻ chiến thắng, cũng vẫn trẻ tuổi như năm xưa.

Hắn lại một lẩn nữa, và đây cũng là lẩn cuối cùng hắn bại trong tay Lý Khánh An, Sử Tư Minh ngã nhào từ lung ngựa xuống, mắt hắn trợn trừng nhìn thẳng bầu trời, trong mắt đã không còn sinh khí.

Vào tháng tư năm thứ ba Khánh Bình, Sử Tư Minh bị Lý Khánh An một tiễn giết chết tại Nặc Chân Thủy thành.

Chương 704: San Bằng Hồ Đô

Ordu-Baliq, đô thành của Hồi Hột, sau khi Cát Lặc khá hẳn đích thân dẫn mười vạn đại quân xuất chinh, nơi đây chi lưu lại một vạn quân đội trấn thủ, do thái tử Hồi Hột Di Địa Kiện thống soái.

Mấy năm trước, quân Đường đã từng liên họp các bộ tộc Cát La Lộc, Đồng La, Sa Đà, nhất cử công đánh được hang ổ của người Hồi Hột, làm cho Các Lặc khá hẳn trong lòng đau xót khôn nguôi, còn hôm nay, bi kịch từng xảy ra lại một lẩn nữa tái diễn lại.

Đình Châu đô đốc Thôi Càn Hữu suất lĩnh tám nghìn quân Đường, liên họp Sa Đà, Đồng La, Hiệt Kiết Tư, tổng cộng sáu vạn đại quân, vòng qua núi ô Đức Kiện, từ phía bấc ập tới.

Trên thào nguyên màu xanh lục đã bị máu tươi nhuộm đõ, trên thào nguyên ở phía bắc Ordu-Baliq mười mấy dặm đều phơi đầy tử thi đã tử trận, gió lạnh thổi lấy ngọn cờ Hồi Hột đã rách tà tơi, ánh tàn dương như máu, ráng chiều trong trèo nhung lạnh lùng vãi ra khắp vùng đất bao trùm sự tuyệt vọng này.

Một trận chiến dịch vừa mới kết thúc, một vạn quân Hồi Hột do thái tử Di Địa Kiện thống soái bị sáu vạn liên quân Đường Hồ bao vây, bọn họ chống đỡ ngoan cường, nhung cuối cùng bị kỵ binh Đồng La như bầy sói đánh tan tác, toàn quân bị diệt.

Thôi Càn Hữu và mấy thủ lĩnh đang thị sát tình hình trên chiến trường, phó tướng Nhan Tư Hàn đem một đầu người dâng lên, “Đô đốc, đây là đầu người của thái tử Hồi Hột, bị ty chức một tên bắn chết!”

“Tốt!

Ghi công thứ cho ngươi.”

'

Thôi Càn Hữu quay đầu cười nói với A Bố Tư: “Lẩn này đánh tan quân địch, quân Đồng La được công đầu, đáng mừng đáng 'Vui a!”

A Bố Tư vội vàng khiêm tốn nói: “Không dám!

Không dám!

Đây đều là Thôi đô đốc chi huy hay, bọn ta chẳng qua là khuyển mã cho Thôi đô đốc điều sai thôi.”

A Bố Tư đã làm quan lâu ở Đại Đường, cũng học được sự khách sáo trên quan trường người Hán, hai người đều cười lên, lúc này, Chu Tà Tận Trung lặng thinh nãy giờ khẽ dùng mũi hừ lên một tiếng, cho dù tiếng rất nhỏ, nhung đã bao hàm một chút bất mãn, hắn trong lòng bất mãn, vốn dĩ quân đội của hắn cách Hồi Hột gần nhất, lẽ ra nên do hắn xông kích, nhung Thôi Càn Hữu lại đem cơ hội này đưa cho A Bố Tư, làm cho trong lòng hắn vô cùng ấm ức.

Thôi Càn Hữu liếc hắn một cái, trong lòng hắn cười lạnh một tiếng, công lao đơn giàn như vậy, hắn làm sao có thể cho người Sa Đà được, hắn cười tủm tỉm nói: “Chu Tà tướng quân không cẩn lo lắng, công lao vẫn sẽ còn rất nhiều, hơn nữa công lao lớn sẽ ở phía sau, chút món ăn tráng miệng trước bữa ăn này ta không cho ngươi nữa, nếu ta đoán không lầm, Cát Lặc khá hẳn nhất định sẽ phái viện quân trờ về, đó mới là sự đọ sức thật sự, ta sẽ đem cơ hội cho ngươi.”

Trong lòng của Chu Tà Tận Trung lúc này mới thoải mái được một chút, hắn nhìn nhìn thành Ordu-Baliq ở phía xa, hung phấn mà nói với Thôi Càn Hữu: “Vậy công hạ thành trì hãy đưa cho chúng tôi đi!”

"Không được!"

Thôi Càn Hữu không chút do dự mà cự tuyệt hắn, không có chút không gian thương lượng nào: “Thượng tướng quân có lệnh, Ordu-Baliq phái do quân Đường chiếm lấy, tất cà mọi tù binh đều do quân Đường xử trí, các ngươi không được xen vào.”

A Bố Tư thấy Chu Tà Tận Trung trên khuôn mặt không vội, biết hắn vẫn còn chưa hiểu mục đích của trận chiến dịch này, bèn nói với hắn: “Chu Tà tướng quân, lúc đầu trước khi xuất binh nói rất rõ ràng, mọi chiến lợi phẩm lẩn này đều thuộc về Đại Đường, Đại Đường sẽ cho người Sa Đà đất đai đê làm bồi thưởng, ta vẫn còn nhớ là ngươi là rất sàng khoái mà đáp ứng rồi, Chu Tà tướng quân, người thào nguyên bao giờ cũng coi trọng lời hứa đáng ngàn vàng mà!”

Chu Tà Tận Trung lạnh lùng nhìn hắn một cái: “Ta đương nhiên sẽ hết lòng giữ lấy lời hứa, không cẩn ngươi căn dặn!”

“Được rồi!

Được rồi!”

Thôi Càn Hữu vội vàng cười mà gỡ hòa: “Hai vị không cẩn tranh nhau nữa, phiền hai vị hãy dọn dẹp chiến trường trước đi!

Sao nào?”

Dọn dẹp chiến trường tuy rằng vùi lắp thi thể khá rắc Rối, nhung đồng thời cũng có được binh khí, khôi giáp và ngựa, bọn họ đều rất sẵn lòng, Chu Tà Tận Trung xoay đầu ngựa lại bèn chạy đi trước: “Các nhi lang nghe đây, dọn dẹp chiến trường, đӠnào dùng đường đều giữ lại!”

A Bố Tư thi một lễ đang định rời khôi, nhung Thôi Càn Hữu đã ra một hiệu mắt cho hắn, A Bố Tư ghì dây cương lại, hoãn một bước lại, đợi Chu Tà Tận Trung đi xa, Thôi Càn Hữu lúc này mới thấp giọng nói với hắn: “Ta vừa mới nhận được mệnh lệnh của thượng tướng quân, Trung Nguyên khai khoáng thiếu hụt sức người, mục dân bình thưởng của Hồi Hột không cẩn giết nữa, có thể giữ bọn họ lại, nhung mà quý tộc và đại thần Hồi Hột không giữ một ai, đợi sau khi phá thành, ta sẽ đem những quý tộc và đại thần giao cho ngươi trông coi, đợi ban đêm ngươi hiểu rõ không?”

A Bố Tư gật gật đầu, "Ta hiểu rồi, nhung cũng phái nói với Chu Tà Tận Trung một tiếng.”

“Ta sẽ nói hắn biết, ngươi đi đi!

Sau khi phá thành, khôi giáp binh khí của người Hồi Hột ta đều thưởng cho ngươi.”

A Bố Tu mừng rờ, quay đầu ngựa bèn đi về bổn bộ, Thôi Càn Hữu một tiếng hạ lệnh: “Mệnh quân Đường tập kết, binh phát Ordu-Baliq!”

Sau nửa canh giờ, tám nghìn kỵ binh quân Đường áp quân dưới thành Ordu-Baliq, lúc này trong thành chi còn lại một nghìn thủ quân, mười vạn dân Hồi Hột nhân tâm bàng hoàng, cứ phàng phất như ngày tận thế sắp tới vậy, Thôi Càn Hữu ra lệnh dùng đầu người của thái tử Hồi Hột chiêu hàng, đầu hàng, có thể miễn trừ sự đồ thành, nếu ngoan cố kháng cự không hàng, sau khi phá thành sẽ đồ diệt hết toàn thành.

Không bao lâu, của thành đã mở ra, hơn một nghìn binh sĩ Hồi Hột bỏ vũ khí xuống, cởi đi khôi giáp, giơ tay ra thành đầu hàng, Thôi Càn Hữu mệnh lệnh đem bọn họ áp giải tới đại doanh quân Đuờng trông giữ.

Rất nhanh, Hồi Hột thứ tướng Cự Lục Mạc Đạt Can suất lĩnh hơn ba trăm quý tộc đại thần ra thành đầu hàng, bọn họ quỳ rạp xuống đất, hèn mọn mà dập đầu: “Khẩn cầu quân Đường bảo toàn tính mạng!”

Thôi Càn Hữu cười ha hà: “Quân Đường luôn đối xử tử tế với người thành tâm đầu hàng, các vị không cẩn lo lắng, ta sẽ sắp xếp tốt các vị.”

Hơn ba trăm quý tộc đại thần cảm kích vạn phần, ai nấy đều xưng tụng Đại Đường lòng dạ rộng lớn, tán dương quân Đường là cánh quân nhân nghĩa, Thôi Càn Hữu lại quay đầu mệnh Nhan Tư Hàn nói: “Dẩn đại thần và quý tộc đi quân doanh nghỉ ngơi, bọn họ đều là người có thân phận, không thế đối xử không chu đáo.”

Nhan Tư Hàn đáp ứng một tiếng, bèn nói với mọi người: “Mọi người mời đi theo ta đi!

Ta sẽ đối xử tử tế chư vị.”

Các quý tộc Hồi Hột nhìn mặt nhau, bọn họ không ai muốn rời khỏi thành, Câu Lục Mạc Đạt Can tiến lên nói: “Tướng quân, có thể đế bọn ta ở lại trong thành, mọi người đều không quen ở quân doanh.”

Mắt Thôi Càn Hữu cười tít lên: “Làm sao nhu thế được?

Để các ngươi đi quân doanh là vì bảo vệ sự an toàn nhân thân các ngươi, các ngươi phải biết rằng người Đồng La, người Sa Đà, còn có người Hiệt Kiết Tu đều đã đến, bọn họ một khi vào thành rồi, thì sẽ không thể bảo đảm sự an toàn của các ngươi nữa, đi quân doanh quân Đường, ít ra bọn hắn không dám làm càn.”

Mọi người nghe nói rất có lý, đặc biệt là người Đồng La và Hiệt Kiệt Tư, hận người Hồi Hột đến thấu xương, ở lại trong thành quả thật không an toàn, Nhưng bọn họ lại lo lắng tới gia sản thê nữ của minh, Thôi Càn Hữu phảng phất biết được tâm tu của bọn họ, bèn lại nói: “Thê nữ của các ngươi quân Đường sẽ bảo hộ tốt, gia sản nhiều nhất chi giữ lại phân nửa cho các ngươi, bọn ta chi có thể làm tới bước này thôi.”

Có thể bào vệ được thê nữ là được, bọn họ cũng biết rằng, gia sàn có thể giữ lại một nửa, đó đã là rất khá rồi, mọi người bèn không kiên trì thêm nữa, đi theo Nhan Tư Hàn đi tới đại doanh quân Đường rồi.

Thôi Càn Hữu nhìn vào bóng dáng của bọn họ, trong mắt lóe qua một làn sát khí, mệnh lệnh Lý Khánh An cho hắn là diệt cô tận gốc, không để lại hậu hoạn, cũng có nghĩa là, ngoại trừ ba trăm mấy người này, con cái của bọn hắn cũng phái giết hết không sót một ai.

Hắn một tiếng ra lệnh, "Vào thành!"

Tám nghìn quân Đường rầm rộ hùng dũng tiến thẳng vào thành Ordu-Baliq, việc mà quân Đường bây giờ cẩn làm, là phái khống chế tòa đô thành này trước, tạm thời không tiến hành di dời nhân khẩu, ngoại trừ bình dân ra, quỹ tộc đại thần nhất loạt diệt sạch, đây chính là bứng hết cà rễ của người Hồi Hột.

Chuyện đầu tiên mà quân Đường vào thành chính là giới nghiêm, từng đội kỵ binh chạy vọt vào trong thành, bọn họ dùng tiếng Đột Quyết mệnh lệnh từng đoàn từng đoàn dân chúng ùa lên đường lớn, chuẩn bị chạy nạn về nhà, bất kỳ ai không được ra khỏi nhà, người trái lệnh xử tràm!

Rất nhanh, trên đường lớn trờ nên vắng vẻ, không một người Hồi Hột nào, chi có kỵ binh tuần tra của quân Đường, quân Đường lập tức bắt đầu tịch thu quốc khố Hồi Hột và phủ đệ của quỹ tộc Hồi Hột, mấy chục vạn kiện da lông, lụa là aấm vóc nhiều vô số kế, vàng bạc và tiền đồng của Đại Đường, của cài đã tích lũy được mấy chục năm.

‘Leng keng!” một chuỗi tiếng kim loại va đập nhau nghe vui tai, mấy chục đồng tiền vàng Byzantium từ khe tay của Thôi Càn Hữu lăn tọt xuống, đây là ba rương đồng tiền vàng từ một gia chủ quý tộc tịch thu được, có tới mười vạn đồng, ánh sáng của đồng vàng chiếu sáng cà mất của Thôi Càn Hữu, tiền vàng này và đồng bạc An Tây có tỷ giá là 1:2, vậy những tiền vàng này sẽ đáng giá hai mươi vạn quan, Thôi Càn Hữu tít mắt lại, tiền không quan trọng lắm, hắn yêu thích cảm giác nặng trịch của loại vàng này.

Thôi Càn Hữu quay đầu nói với thân binh: “Ba rương vàng này ta nhận lấy vậy!”

“Tướng quân, lỡ như bị người ta tố cáo thì sao?”

Thân binh có chút lo lắng.

“Không sao, chi cẩn mức độ vừa phải hợp lý, thượng tướng quân sẽ không trách phạt ta, nhận lấy đi!”

“Vâng!”

Mấy thân binh đem đồng vàng đưa đi quân doanh, Thôi Càn Hữu trầm tư trong chốc lát, Lý Khánh An trong thư gửi hắn viết rất rõ ràng, thúc chặt quân kỷ, chư quân không được tham tiền của cho riêng mình, vậy hắn tham giữ riêng mười vạn đồng vàng này, có khi nào thật sự chọc tức Lý Khánh An không?

Thôi Càn Hữu không khôi lại nhớ tới Lý Khánh An từng nói qua một câu nói với hắn: “Nước trong quá thì sẽ không có cá, hắn không hề phàn đối binh sĩ cướp bóc, đây là một biện pháp hữu hiệu để cổ vũ sĩ khí, quan trọng là nước không thể hóa đục.”

Câu nói này của Lý Khánh An, Thôi Càn Hữu đã ghi nhớ khắc sâu trong lòng, hắn cũng thấm thìa hàm nghĩa của câu nói này, đó chính là cầm chừng trong một mức vừa phải, có thể lợi kỷ, nhung tuyệt không thể lòng tham không đáy, nhiều huynh đệ đi theo hắn đánh giang sơn, tin rằng hắn cũng sẽ không bạc đãi.

Chính là cân nhắc tốt mức độ, Thôi Càn Hữu quyết định nhận lấy ba rương đồng vàng này, lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, có binh sĩ lớn tiếng nói: “Đô đốc, quân tình khẩn cấp!”

Thôi Càn Hữu cà kinh, vội vàng rào bước nhanh đi ra: “Chuyện gì?”

Người tới là một xích hầu, hắn vội bẩm báo nói: “Chúng ta có huynh đệ ở phía nam phát hiện một toán quân đội, khoảng chừng ba vạn người, cách chúng ta chi có năm mươi dặm.”

“Đến nhanh vậy sao?”

Thôi Càn Hữu có chút kỳ lạ, bọn họ là đêm hôm qua mới lộ diện, mà Cát Lặc khá hẳn đã biết là bọn họ rồi sao?

Không lẽ hắn cũng có thám tử?

Có thám tử cũng không thể nào đến nhanh như vậy.

Thôi Càn Hữu suy nghĩ trăm bận cũng không hiểu được, nhung hắn không có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy, hắn lập tức lệnh nói: “Đế Chu Tà Tận Trung đến quân doanh gặp ta!”

Hắn trờ người lên ngựa, giục vội chiến mã, phóng nhanh đi về phía quân doanh ngoài thành, Thôi Càn Hữu dẫn theo hơn một trăm kỵ binh một mạch chạy về đại doanh, lát sau, Chu Tà Tận Trung cũng kéo tới, cho dù hắn phụ trách dọn dẹp chiến trường, nhung trong lòng hắn vẫn là khó chịu, trang bị của quân Hồi Hột không tốt, đều là bì giáp, chiến đao và trường mâu cũng tệ, hoàn toàn không thể so sánh được với vũ khí trang bị của quân Đường, làm cho trong lòng hắn vô cùng thất vọng.

“Thôi đô đốc, người tìm ta ư?”

“ừm!”

Thôi Càn Hữu gật gật đầu, cười nói: “Dọn dẹp chiến trường có hài lòng không?”

“Không hài lòng lắm, đồ của người Hồi Hột không tốt!”

Thôi Càn Hữu thu nụ cười lại, nhìn vào hắn thán nhiên nói: “Vậy ngươi muốn thế nào mới hài lòng?

Muốn lấy nhà cao cửa rộng của người Hồi Hột ư?”

"Không!

Không phái!"

Chu Tà Tận Trung lắc đầu phủ nhận, "Ta nếu đã đáp ứng với đô đốc, ta làm sao có thể nói lời không giữ lời được chứ?"

"Vậy ngươi muốn ai?"

Thôi Càn Hữu chăm chú nhìn hắn.

“Ta muốn lấy Ordu-Baliq, muốn mành đất này!”

Chu Tà Tận Trung chẳng mày may che giấu dục vọng trong lòng.

Hắn thấy Thôi Càn Hữu cau mày một cái, lại lập tức nói: “Ta biết cẩn phải dùng quân công để đổi, ta đồng ý, nhưng ta hi vọng Thôi đô đốc có thể cho ta cơ hội.”

Thôi Càn Hữu cười lên ha hả: “Ta mời ngươi tới chính là muốn cho ngươi cơ hội này, ta vừa mới nhận được xích hầu bẩm báo, có khoáng một vạn năm nghìn quân Hồi Hột đang đi tới Ordu-Baliq, ta lập tức phải suất quân đi nghênh chiến, ngươi có đồng ý làm tiên phong không?”

Chu Tà Tận Trung trong lòng tính toán một chút, một vạn năm nghìn quân Hồi Hột, tuy rằng ngang ngửa với quân đội của hắn, nhung trang bị của hắn hoàn thiện hơn, chắc là không có vấn đề, hắn lập tức đáp ứng ngay: “Ta lập tức tiến đi nghênh chiến!”

“Tốt!

Sa Đà bộ làm tiên phong, ta lập tức suất quân đi tới tiếp ứng."

Thôi Càn Hữu nhìn vào Chu Tà Tận Trung xông xáo hăng hái đi xa, khóe môi hắn lộ ra một nụ cười chế nhạo, người Sa Đà tự xung là con sói Kim Sơn, nhung hắn biết bầy sói Kim Sơn không chi hung mãnh, hơn nữa cực kỳ xào quyệt, nếu nói tới phần xào quyệt này, tên Chu Tà Tận Trung này còn kém xa!

Hắn chính là một tên ngu xuân, để hắn làm thủ lĩnh người Sa Đà, chi có thể nói rằng người Sa Đà cẩn vì sự lựa chọn của bọn họ mà trả giá.

Hắn lập tức nói với thân binh: "Lập tức đi tìm A Bố Tư và A Nhiệt Lợi đến cho ta!"

Thôi Càn Hữu nghĩ mãi không ra là người Hồi Hột tại sao lại biết tin nhanh nhu vậy, đó là bời vì hắn đã đi tới một sự ngộ nhận sai lầm là kẻ tới chi có thể là viện quân Hồi Hột, thực ra, toán quân đội từ Ordu-Baliq kéo tới này không phải là quân Hồi Hột, mà là quân đội của Bộc cố Dịch, hắn suất lĩnh hai vạn bộ tộc quân và một vạn quân đội của Sử Tư Minh, phóng nhanh một mạch, cuối cùng đã kịp chạy tới Ordu-Baliq.

Bộc Cố Dịch từ từ ghì chặt lấy dây cương chiến mã, hắn vừa mới nhận được bẩm báo của thám từ tiền phương, một toán quân đội đã xuất hiện ở ngoài mười dặm phía trước, khoảng một vạn năm nghìn người, thám tử hình dung là đa số thân vận khăn choàng màu trắng, Bộc cố Dịch bèn đoán được, đây là kỵ binh Sa Đà, một trong những con chó săn của Lý Khánh An, năm xưa phụ thân hắn từng choảng mặt rất nhiều lẩn với toán kỵ binh này, bọn họ là từ Ordu-Baliq tới, vậy thì có nghĩa là Ordu-Baliq đã xảy ra chuyện rồi sao?

Hơn nữa người Sa Đà là sống ở Cư Diên Hải, bọn họ đi tới trong lòng đại mạc, chi có thể nói rằng tấn bi kịch năm xưa một lẩn nữa xuất hiện, quân Đường, quân Đồng La và người Sa Đà lại một lẩn nữa công phá hang ổ của người Hồi Hột, chắc chắn là như vậy, hắn đã đến trễ một bước.

“Bộc Cố tướng quân, chúng ta làm sao bây giờ?”

Đại tướng bên cạnh Chu Hy Thái hòi.

Bộc Cố Dịch không chút do dụ, hắn chi nói một chữ ‘đánh!”

Bọn họ không có sụ lựa chọn, vốn dĩ đã phá nổi chìm thuyền, không có lương thực đi về, hơn nữa thám tử của bọn họ không phát hiện còn có quân đội khác, vậy thì nói rõ chi có toán quân đội người Sa Đà này đến ứng chiến.

Bộc Cố Dịch nghe phụ thân Bộc cốt Hoài Ân của hắn từng nói, người Sa Đà hiếp

yếu sợ mạnh, nếu như phát hiện quân đội đối phương nhiều hơn bọn họ, bọn họ sẽ bỏ chạy xa, nếu như ít hơn bọn họ, thì bọn họ sẽ vồ lên giống như sói, như vậy có thể lợi dụng kế thắng, Bộc cố Dịch đã quyết định nuốt chửng toán quân đội này, hắn trầm ngâm một chút, bèn nói với Chu Hy Thái: “Bọn ta có thể chia binh hai lộ, ta suất một vạn quân tiến tới dụ địch, ngươi suất hai vạn quân triệt ra sau, đợi ta giữ chân đối phương, rồi ngươi hẵng đánh bọc mà lên.”

Chu Hy Thái gật đầu khen nói: “Kế này diệu quá!”

Hắn bèn quay đầu ngựa lại, vung tay một cái, hai vạn đại quân đi theo phía sau hắn, dẩn dẩn càng đi càng xa, Bộc Cố Dịch giữ lấy đầu ngựa chờ đợi, hắn híp mất ngóng ra phía xa, lúc này hắn đã nhìn thấy ở phía tận cùng thào nguyên, đã xuất hiện một đường chi đen, đến rồi!

Hắn cười lạnh lên một tiếng, diệt sạch người Sa Đà, hắn đi Cư Diên Hài xung vương.

“Toàn quân chuẩn bị chiến đấu!”

Một vạn kỵ binh Bộc cốt giơ cao trường mâu, dàn đội chinh tề, chuẩn bị nghênh chiến người Sa Đà.

Trên thào nguyên, Chu Tà Tận Trung suất lĩnh một vạn năm nghìn kỵ binh Sa Đà đã ngăn chặn lấy mục tiêu.

“Tù trưởng!”

Một kỵ binh chạy như bay đến bẩm báo: “Đối phương chi có một vạn quân đội, không có một vạn năm nghìn người!”

Chu Tà Tận Trung híp mắt lại quan sát quân đội ở phía đối diện, hắn cũng cám thấy không giống như dáng vẻ một vạn năm nghìn người, rõ ràng là ít hơn bọn hắn, hắn không khói cười khinh miệt một cái, Thôi Càn Hữu nói đây là quân đội trờ về cứu viện, nhung hắn cảm thấy không thể nào, làm sao nhanh đến vậy, đây cùng lắm là quân đội trờ về hối lương, vừa lúc dọn một cỗ ngon cho bọn hắn.

Hﮠquay đầu lại cao giọng hô to: “Các vị huynh đệ đã nhìn thấy cHứa?

Chiến lợi phẩm của chúng ta đã tới rồi, hãy đế chúng ta chứng tỏ, chiến đao của người Sa Đà sẳc bén hơn hẳn người Đồng La, Ordu-Baliq, sẽ là đất đai của người Sa Đà!”

“Ordu-Baliq!

“Ordu-Baliq!

Kỵ binh Sa Đà quân tình hừng hực, mỗi người đều vô cùng tơ tưởng tới mành đất trù phú màu mỡ ở ngay dưới chân này.

"Sát!"

"Sát!"

Kỵ binh Sa Đà đã bộc phát rồi, trên thào nguyên bỗng dung nổi lên tiếng vó ngựa rẩn rật, xô ập tới kỵ binh Hồi Hột, một vạn năm nghìn kỵ binh lao đi, rợp trời cuốn đất, thế như núi lờ sóng thần, Chu Tà Tận Trung dốc hết toàn lực phái chiếm lấy mành đất dưới chân này, điều này quan hệ tới sự hung thịnh trong tương lai của người Sa Đà bọn họ, hắn vung chiến đao lên, cuồng hét lên: “Đánh tới đi, để cho người Hồi Hột quỳ mọp dưới chân chúng ta đi!”

Bộc Cố Dịch cũng đã hạ đạt mệnh lệnh xuất kích, hắn cũng cao giọng la to: “Các huynh đệ của Bộc cốt bộ, chúng ta phải tiếp tục sống!”

Một vạn kỵ binh Bộc cốt cao giọng Rống giận, giục ngựa xuất kích, đám chiến mã bao la bất tận phi nhanh trên thào nguyên, chiến cờ phất phới, trường mâu như rừng.

Hai toán kỵ binh giống như hai cơn sóng to màu đen từ nam bắc xô ào tới, càng lúc càng gần, cuối cùng va ầm vào nhau, bắt đầu sự chém giết thảm thiết một mất một còn…

Thôi Càn Hữu suất lĩnh bốn vạn liên binh ba bên ở ngay ngoài ba mươi dặm, hắn chẳng nóng ruột chút nào, xích hầu đem từng tình báo một đưa tới, làm cho hắn đã hiểu ra nhân quà trước sau của mọi việc, đây là một toán kỵ binh của Bộc cốt bộ, bọn họ cũng là đến tập kích Ordu-Baliq, chăng qua là đến chậm hơn một bước thôi.

Đối phương rất xào quyệt, ba vạn kỵ binh, lại chi dùng một vạn kỵ binh dụ địch, điều này cũng tốt, điều hắn cẩn chính là hiệu quà như vậy, hắn liếc mắt nhìn A Bố Tư một cái, thấy trên nét mật hắn chẳng chút biểu lộ gì, bèn cười hỏi: “A Bố Tư tướng quân, ngươi và bộ thuộc của ngươi có phải là nghĩ rằng ta đã làm quá đáng rồi?”

A Bố Tư lắc lắc đầu: “Bộ thuộc của ta chi nghe suy nghĩ của ta, bọn họ không có bất kỳ suy nghĩ nào.”

“Vậy ngươi là có suy nghĩ gì?

Ta rất muốn biết.”

A Bố Tư cười nhạt: “Không thức thời, tự chuốc lấy."

Thôi Càn Hữu ôm bàn tay cười lớn: “Đồng La có thủ lĩnh như ngươi, là vận may của bọn hắn, ta cũng chúc cho Đồng La có thể sớm ngày kiến quốc, vì Đại Đường trấn thủ cửa lớn phía tây!”

"Không!"

A Bố Tư lắc lắc đầu, "Đồng La sẽ không giữ cửa cho Đại Đường, bọn ta chi sẽ xa xa rời khỏi cửa lớn của Đại Đường, làm một tòa phong hỏa đài của Đại Đường.”

Nụ cười của Thôi Càn Hữu biến mất, hắn nhẹ nhàng gật đầu, dùng một thứ ngữ khí thành khẩn hiếm có nói: “A Bố Tư tướng quân, ngươi còn tinh táo hơn cà ta!”

Lúc này, mấy tên kỵ binh từ phương xa chạy vùn vụt tới, lớn tiếng bẩm báo nói: “Bẩm báo đô đốc, quân Sa Đà bị quân địch tả hữu giáp công, đại bại, tử thương cực kỳ nghiêm trọng, đã đạt trên bày phần, Chu Tà tướng quân cũng bất hạnh trận vong!”

Thôi Càn Hữu nhẹ nhàng thờ dài một cái, hắn lập tức hạ lệnh nói: “Toàn quân xuất động, đi cứu viện quân Sa Đà!”

Giữa tháng tư năm Khánh Bình thứ ba, người Sa Đà gặp phái quân đội Bộc cốt Bộ bắc tiến, rất ư khinh địch, một vạn năm nghìn người Sa Đà bị ba vạn kỵ binh Bộc cốt Bộ đánh bọc, tử thương nghiêm trọng, đợi khi quân liên họp kéo tới cứu viện, Bộc cố Dịch đã suất cánh quân thắng lợi đi xa, trên thào nguyên chi giữ lại một chốn đầy tử thi và thương binh.

Chương 705: Bao Vây Hồi Hột

"Đội chinh, liệu chúng ta có thể tìm thấy không?"

Trên thảo nguyên mênh mông này, mười kỵ binh cùng nối đuôi nhau phóng đi như bay, một người trong đó cất tiếng hòi.

"Tóm lại… phải dốc sức mà tìm!"

Gió to qua, giọng nói của đội chính cũng bị cắt đứt.

"Họ… mười vạn người, mục tiêu rất lớn!"

Đấy là một đội xích hầu của quân Đường, nhiệm việc của họ chính là tìm thấy chủ lực của quân Hồi Hột, mười vạn đại quân của Hồi Hột từ Ordu-Baliq nam hạ. nhưng hiện tại họ lại đột nhiên mất tích, bốc hoi khỏi thảo nguyên, mấy ngày đều không tìm thấy, Lý Khánh An bèn phái mấy mươi đội xích hầu tiểu đội như giăng lưới, đê họ truy tìm trên thảo nguyên mênh mông.

Tiểu đội này phụ trách truy tìm phía chân núi phía nam đoạn đông Âm Sơn, trong vòng bán kích mấy trăm dặm đều thuộc phạm vị truy tìm của họ, đã rà soát hai ngày nay, giờ họ đang đến sẩn vùng chân núi phía nam Âm Sơn.

"Chúng ta đi vào rừng nghi, nói không chừng còn bắt được con hươu làm bừa tối!"

Tề đội chính chi vào khu rừng phía bắc, mọi người lập tức tinh thần phấn chấn hẳn, cùng phóng về phía rừng, đặc điểm trên thảo nguyên là chỗ nào nhìn gần kỳ thực còn rất xa, nhung khu rừng này cách họ nhưng mười dặm, khi đến cách rừng còn chừng ba dặm.

đội chính đứng đầu bỗng giơ tay hạ lệnh, "Đợi đã!"

Mọi người bỗng chốc thúc ngựa lại, "Mọi người mau nhìn!"

Tề đội chính chi về xa xa, "Đó là gì thế?"

Mọi người nhìn theo hướng ngón tay hắn, chi thấy hai chấm đen cách đấy vài dặm đương phóng về phía họ, "Hình như là kỵ binh!"

"Đi vào rừng trốn ngay!"

Tê đội chính thúc ngựa dẫn theo đội chúng ẩn minh vào bìa rừng, họ nhanh chóng lẩn vào khu rừng gần nhất, mài một lúc sau hai chấm đen đó mới dằn đến gần, họ cũng nhìn rõ đó là hai kỵ binh Hồi Hột.

đoán chừng đấy là tuần tra, họ nhanh chóng phóng về hướng này, nhìn tốc độ này chắc họ sẽ không đứng chân ở đây.

"Bắn ngựa!"

Tề đội chính lập tức hạ lệnh, chín thủ hạ còn lại đều giơ kỵ nỏ lên nhắm chuẩn vào hai chú ngựa của đối phương, kỵ binh càng lúc càng gần, đà đi đến vị trí cách họ ba mươi bước, nhưng lại không ai phát hiện trong rừng có người, trên thực tế đúng là do họ quá sơ ý, vừa rồi xích hầu quán Đường vào rừng đã kinh động đến một đàn chim, khiến chúng hoảng sợ bay đi. nHứng kỵ binh Đột Quyết lại không phát hiện, có lẽ họ cho rằng noi này không mấy có thể có quân đội tổn tại.

"Bắn!"

Đội chính hạ lệnh, mười cây nỏ tiễn tẩm độc cùng được phát ra, toàn bộ bắn vào trung hai chiến mã, hai chiến mà lẩn lượt giơ cao hay chi trước rú lên thảm thương rồi ngà mạnh xuống đất, hai tên kỵ binh Hồi Hột cũng bị hất ra đến một trượng, hai người họ sợ khiếp vía, vừa bò dậy đà vội bỏ chạy, nhung xích hầu quân Đường lại nhanh như gió xông lên trên, dùng giáo trường kề vào yết hầu họ, hai binh sĩ Hồi Hột không dám động đậy, ngoan ngoan giơ cao hai tay.

"Hãy dẫn chúng vào rừng!"

Mấy tên binh sĩ cùng đi lên rà soát người, xong lại trói tay họ lại đầy vào trong rừng.

Chi một chốc sau, dưới sự ưa hỏi của quân Đường hai binh sĩ Hồi Hột này đà khai ra hết. kết quả khiến xích hầu quân Đương không khỏi giật mình, chủ lực Hồi Hột hóa ra lại cách họ khôngđến hai mươi dặm.

Tề đội chính nháy mắt một ph át, mấy binh sĩ vội một đao giết chết kỵ binh Hồi Hột, rồi đem thi thể chúng cùng ngựa chốn đi, xử lý gọn gàng xong mới đi theo rừng phóng về phía trước.

Chẳng bao lâu sau họ cuối cùng cũng đi đến trước một trũng núi lớn. bên ngoài là rừng núi rậm rạp, rừng rậm đến vài dặm là ít. hai kỵ binh chính là đi từ đây ra.

Họ cùng đi vào rừng, đi theo một khe núi đi thẳng vào trong.

Âm Sơn rộng cả trăm dặm.

ở giữa có không ít bài cò, có thể chửa được trăm vạn đại quân, nếu như không vào Âm Sơn tìm. căn bản sẽ không thể phát hiện.

Mấy tên quân Đường đi được chừng mười mấy dặm. phía trước hình như có trạm gác của người Hồi Hột rồi. họ không tiếp tục tiến lên nữa mà ấn minh vào trong rừng. mãi đợi đến khi trời tối. thì đội chính mới dẫn một huynh đệ tiếp tục leo lên vách núi thám thính phía trước, không có cười ngựa, hai người không ngừng tránh né vào các khe hờ của vách núi, qua mặt được mấy trạm gác của người Hồi Hột, cuối cùng cũng đà đi đến trước một khu thấp trũng.

Họ trèo lên một tảng đá lớn, ngóng về phía chân núi ở dưới, bỗng chốc khiến cả bọn họ tròn cả mắt, chi thấy trên bài cỏ ở dưới, từng chấm lửa sáng đông đúc như ánh sao trên trời, đó là lửa trại của người Hồi Hột. dưới ánh lửa chiếu rọi là lều trại đếm không hết trải đầy.

Tề đội chính trong lòng mừng khôn xiết, họ đà tìm được chù lực của Hồi Hột, lúc này hắn không kiềm nổi kích động trong lòng, hắn kéo kéo binh sĩ. hai người họ lặng lẽ trờ lại con đường lúc đến một cách cân thận, sợ kinh động đến binh sĩ Hồi Hột canh gác thì coi như tất cả công sức bỏ ra đều đổ sông đổ biển.

Họ lại rút trờ về trong rừng. lại rút về chỗ đất trũng trong núi, trờ về khu rừng mà họ ban đầu đà phục kích lính tuần Hồi Hột. dựng một lều nhỏ để che bớt ánh nến.

Trong lều, Tề đội chính đường cẩn thận vẽ hình, ghi chú rất ư rõ ràng vị trí sờ tại của chù lực Hồi Hột trong Âm Sơn.

Đợi khi vết mực đà khô hắn mới nhét nó vào trong ống trúc nhỏ đưa cho thủ hạ: "Mang gửi về đi!"

Binh sĩ nhận lấy ống tre, từ trên ngựa rút lồng chim ung ra, trong ấy là con chim ưng đưa thư, hắn buộc ống tre lên chân nó, rồi mờ lồng ra, thét nhỏ một tiếng: "Đi đi!"

Hùng ung từ trong lồng bay vút lên không, một tiếng hú thánh thót xong tung cánh bay về hướng tây.

"Đội chinh, vậy chúng ta phái làm sao đây?"

Tề đội chính nhìn dãy núi đen thăm thẳm kia, cười cười, "Chúng ta tất nhiên phải ở lại trông coi bọn người Hồi Hột này rồi!"

Sau khi tiêu diệt quân đội của Sử Tư Minh, Lý Khánh An lại dẫn đại quân rút về Hắc Thành, đồng thời quân Đường còn bất đươc thêm hai mươi vạn tộc dân của Bộc Cốt bộ, Lý Khánh An lệnh hành quân tư mã Tân Vân Kinh dẫn hết số dân du mục Đột Quyết này áp đến Cửu Thập Cửu toàn đế tập họp cùng với tộc dân hai bộ Đồng La, Tư Kết mà Lý Quang Bật bất được, tổng cộng là bốn mươi mấy vạn dân Đột Quyết đã từng nương nhờ vào nhà Đường.

Những dân du mục bình dân này sẽ được áp giải đến Hà Đông tạm trú, đợi khi cả chiến dịch Hồi Hột kết thúc, tất cả dân du mục thào nguyên đều sẽ được đôi thành dân Đường khai khoáng, phân phối đến các mó lớn định cư, cày ruộng dệt vải, chính thức trờ thành binh dân của Đại Đường.

Nhưng Lý Khánh An quan tâm nhất vẫn là hành tung của khả hẳn Hồi Hột Cát Lặc.

Hiện giờ đã là hạ tuần tháng tư, họ xuất binh thảo nguyên đã gần một tháng rồi, nhung mười vạn chủ lực của Hồi Hột vẫn không thấy tung tích đâu, cứ như thê đột ngột tập thể biến mất, khiến Lý Khánh An rất lấy làm nghi hoặc, họ đương nhiên không thể biến mất, mà chi là tạm thòi ấn mình, vậy Rốt cuộc họ đã trốn đi đâu?

Trong đại trướng, Lý Khánh An đứng trước sa bàn chăm chú nhìn Âm Sơn hồi lâu, hắn tin là chú lực Hồi Hột nhất định còn ở phụ cận Âm Sơn, chi là Âm Sơn dài hai ngàn mấy dặm, rộng cũng hơn trăm dặm, khiến hắn khó mà tìm thấy được chốn nương

Nhưng có một điều có thể khẳng định, khá hẳn Cát Lặc đã không còn cách nghĩ tiến công quân Đường, có lẽ hắn trước giờ cHứa bao giờ nghĩ thế, hắn chẳng qua mượn cớ tiến công Đại Đường để nuốt chửng luôn quân đội của Sử Tư Minh cùng Đột Quyết trong cành nội Đại Đường, từ lẩn này hắn xuất binh còn cứ lo trước lo sau có thê nhìn ra, hắn căn bàn không có đủ tự tin tiến công Đại Đường.

Hồi Hột cho binh nam hạ và Đại Đường xuất binh bắc thượng chẳng qua là sự trùng họp, dù người Hồi Hột có tiến công Đại Đường hay không thì Lý Khánh An cũng đã quyết định dùng cơ hội tiêu diệt Sử Tư Minh, triệt đê diệt trừ mối họa phương bắc.

Trầm ngâm đến đây, Lý Khánh An bỗng hói Lý Thịnh bên cạnh, "Tình hình phía Lý Bão Chân thế nào rồi?

Thất Vi bộ có tin gì cHứa?"

Lý Thịnh vừa đi vào đại trướng thì định báo cáo ngay tình hình phía Bột Hài với Lý Khánh An, chi là Lý Khánh An đang trầm tư, hắn không dám làm phiền, giờ nghe hỏi hắn lập tức đáp: "Lý Bão Chân vừa đưa tin đến, Thất Vi đã đầu hàng, nguyện ý chấp nhận Hán hóa, đi vào nước Bột Hài canh nông."

"Cái bộ lạc mà ta đặc biệt căn dặn, là bộ Thất Vi Mông Ngột, chúng đã được dời vào Trung Nguyên theo an bài của ta cHứa?"

"Có!

Hơn một vạn người của Thất Vi Mộng Ngột bộ đã bị đánh lè ra, đưa vào Tân La, Hà Nam, Hà Bắc cho hỗn cư cùng người Hán và người Tân La, việc này vẫn đang tiến hành."

Lý Thịnh có phần không hiểu, bộ Mông Ngột chi là một tiểu bộ lạc trong đại bộ Thất Vi, rất ít người biết, vì sao Lý Khánh An lại xem trọng như thê?

Đương lúc hắn còn đang thắc mắc thi bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân, có thân binh bầm báo: "Bầm thượng tướng quân, Lý phó tướng, xích hầu của chúng ta đà phát hiện được chủ lực quân Hồi Hột. có thư gửi vê!"

Lý Khánh An và Lý Thịnh đều đại hi, Lý Khánh An vội lệnh nói: "Mau mang thư vào đây!”

Chi một chốc sau thân binh đã mang ống thư vào trình Lý Khánh An, hắn rút thư trong ống ra, không ngờ lại là một tấm bản đồ, hắn mờ bàn đồ ra, Lý Thịnh cũng cằm đèn đứng sát lại, dưới ánh đèn, chi thấy bán đồ được vẽ rất tường tận.

"Chúng ta ở đây!"

Lý Khánh An chi vào một biểu tượng tam giác màu đen, ngón tay hắn lại dời về phía đòng. cuối cùng đứng lại trên một vòng đen trong Âm Sơn, đấy là nơi sờ tại của quân Hồi Hột mà họ đà phát hiện.

"Hừ!

Cố nhiên lại trốn trong Âm Sơa cách đây sáu trăm dặm, hèn chi chúng ta tìm mãi không ra!"

Lý Khánh An không khỏi hừ lạnh một tiếng: "Xem ra chúng còn cHứa biết tin Ordu Baliq đã thất thủ!"

"Ty chức vẫn có phần không hiểu, khá hẳn Cát Lặc vi sao mãi vẫn trốn trong Âm Sơn?"

Lý Thịnh chau mày lại hòi.

"Đó là do ngươi mãi vẫn chi đánh nhau cùng người Thồ Phồn, không hiểu người Đột Quyết."

Lý Khánh An cười cười, giải thích nói: "Sau khi Đột Quyết rạng nứt. bộ tộc rất nhiều, căn bản mỗi tộc một phái, người Hồi Hột tuy lớn mạnh nhưng họ cũng chẳng qua là một chi trong đó, chính vì bộ tộc nhiều cho nên giữa các bộ tộc với nhau càng lăm le tính toán, lợi dụng lừa lọc lẫn nhau, cũng giống như Sử Tư Minh trốn trong Âm Sơn. hắn chính là muốn đợi chờ Hồi Hột tan rã. hắn sẽ thu phụ Hồi Hột, xung bá thảo nguyên.

Hồi Hột kỳ thực cũng thế, chúng ban đầu vội và xuất binh chính là muốn thu phục Sử Tư Minh cùng các bộ Đột Quyết khác, nhung khi phát hiện ta đà xuất binh, chủng bèn mãi không thấy đến, nhung lại không chịu đi về, trốn trong một góc Âm Sơn đợi chúng ta đi qua. sau đó chúng mới đi ra cướp từ dân Đột Quyết, ta đoán đây chính là mục đích của chúng."

"Không lẽ chúng không sợ sào huyệt sẽ một lẩn nữa bị tập kích ư?

Cũng giống lẩn trước?"

Lý Thịnh có phần không nhìn thấu.

"Rất đơn giản!

Vì chúng không biết ta vốn định xuất binh bắc phạt Hồi Hột. còn ngờ ta lâm thời điều binh phòng ngự chúng nam hạ, như vậy Đồng La ở phía tây, quân đội Bắc Đình cũng không đến kịp, chi có một vạn người Sa Đà tại Cư Diên hải. chúng không sợ, nếu chúng biết ta từ mùa đông đã bắt đầu điều động quân đội từ Bắc Đình và Đồng La, ta đoán chúng có chết cũng không dám rời khỏi Ordu Baliq một bước."

Đà đánh nhau bao nhiêu năm nay, Lý Khánh An đã nhìn thấy tự ti và góc tối trong lòng khả hàn Cát Lặc, hắn cũng như một con chó vừa tham lam lại vừa yếu đuối, co lại trong Âm Sơn để chờ miếng thịt thừa.

Nhưng giờ bản thân hắn lại trờ thành mục tiêu bị săn lùng.

Lúc này, Lý Thịnh cẩn thận nhìn sa bàn, hắn kiến nghị với Lý Khánh An: "Thượng tướng quân, ta có một kiến nghị, có thê diệt sạch toàn bộ quân Hồi Hột."

"Ngươi nói!"

Lý Khánh An vẫn rất ư bái phục chiến thuật của Lý Thịnh.

Lý Thịnh dùng cán gồ chi vào Cừu Thập Cừu tuyền nói: "Thượng tướng quân có phát hiện không, kỳ thực vị trí quân Hồi Hột trốn cách chỗ Lý Quang Bật tướng quân rắt gần. cách nhau chi có bốn trăm dặm. có lẽ như lời thượng tướng quân, chúng vẫn

muốn nuốt luôn phần mục dân của Đột Quyết, nếu như lúc này Lý Quang Bật tướng quân rút về phía sau. bỏ lại mấy mươi vạn nam nữ Đột Quyết lại Cừu Thập Cừu tuyền đê làm mồi nhử. ty chức nghĩ dù Hồi Hột không xông đến nuốt con mồi này ngay thì cũng sẽ đăm đe ở một bên, đợi chờ cơ hội…"

"Sau đó nữa thi sao?"

Hắn rất lấy làm hứng thú với kiến nghị của Lý Thịnh.

Lý Thịnh nói rất ư đúng, người Hồi Hột cũng đa nghi, tham lam như con sói trên thảo nguyên, khi nhìn thấy con mồi sẽ không dề dàng bõ đi, cũng không dề dàng hạ thù.

”Sau đó…"

Lý Thịnh dùng cán gỗ chi vào Nặc Chân Thủy thành.

"Sau đó chúng ta sẽ từ đây nhanh chóng vượt qua Âm Sơn, đến hậu phương người Hồi Hột để chặn đường lui của chúng, lúc này đại quân của Lý Quang Bật sẽ lại áp lên, ba mươi vạn đại quân của ta bèn có thể vây chết người Hồi Hột trong Âm Sơn."

"Cao!

Kế này quả thật cao!"

Lý Khánh An vỗ tay tán thưởng, Lý Thịnh quả không hổ danh danh tướng, nghe xong hắn phân tích tâm lý của người Hồi Hột, nói một hiếu mười, quả nhiên lợi hại.

"Vậy Hãy hành sự theo cách của ngươi, ngươi giờ lập tức đi chinh quân, ta viết thư cho Lý Quang Bật!"

Lý Khánh An đà áp dụng kiến nghị của Lý Thịnh, quân Đường bắt đầu hành động, vào đêm hôm đó mười vạn quân Đường xuất phát trong đêm. chi đê lại một doanh trại trống cùng năm ngàn quân mã để mê hoặc thám từ người Hồi Hột.

Năm ngày sau đại quân đà vượt qua Âm Sơn quay dầu lại về phía đông, trong lúc Lý Khánh An dẫn đại quân bắc tiến.

Lý Quang Bật cũng đà nhận được mệnh lệnh của Lý Khánh An. hắn lệnh giữ ba mươi vạn người già và trẻ nhỏ tại Cửu Thập Cửu tuyền,

bản thân hắn thì dẫn mười lăm vạn đại quân áp giải mười mấy vạn trai tráng Đột Quyết rút quân về Nam, dùng ba mươi vạn gia quyến Đột Quyết làm mồi để nhử người Hồi Hột đến. chi lưu lại không đến một vạn quân trú thủ.

Mấu chốt trong kế hoạch này của Lý Thịnh chính là ở chỗ người Hồi Hột ở lại trong Âm Sơn không rời đi, tranh Thủ thời gian đế quân Đường bao vây.

Cũng như Lý Khánh An đà hiểu về người Đột Quyết, người Hồi Hột cũng là một nhanh của Đột Quyết, họ rất sùng bái loài sói, đặc điểm lớn nhất của loài sói là đa nghi và kiên nhẫn đợi chờ, họ một khi phát hiện ra con mồi sẽ không dễ dàng bò qua. mà sẽ nhẫn nại đợi chờ cơ hội, sẽ cẩn thận quan sát an toàn xung quanh, đợi khi nắm chắc phần thắng thì sẽ nhanh như chớp chợp lấy con mồi.

Nhung đặc tính của loài sói đã được thể hiện đến tột cùng trên người Hồi Hột.

Trong đại doanh Hồi Hột, khả hàn Cát Lặc đã được tin quân Đường rút khỏi Cừu Thập Cừu tuyền, đi về phía nam, hiện tại nơi đó còn có mấy mươi vạn dân Đột Quyết cHứa kịp rút đi, ngoài ra chi còn không đến một vạn quân Đường ở lại trú thủ.

Từ bề mặt mà nói thì quân Đường đã cho rút đi một bộ phận người Đột Quyết, vì sao không rút phụ nữ hay người già mà lại rút trai tráng. rất có khả năng quân Đường sợ người Đột Quyết mà áp dụng biện pháp phân ly, dùng gia quyến họ để làm con tin, đê trai tráng ngoan ngoãn nam hạ.

Đấy là thủ pháp thông thưởng của An Tây.

Lúc ở An Tây họ cũng đối phó người Thồ Phồn như thế, tách gia quyến yếu mềm ra, để tráng đinh Thô Phồn ngoan ngoãn đi khai thác mò cho mình.

Không lẽ lẩn này cũng thế ư?

Trong lòng khá hàn Cát Lặc đầy nghi hoặc, hắn cảm thấy quân Đường không dễ dàng gì đê người lại trên thảo nguyên. có lẽ có âm mưu sì. nhung mấy mươi vạn gia quyến này lại là con mồi hấp dẫn mãnh liệt với hắn, phụ nữ và trẻ nhỏ với bất kỳ dân tộc thảo nguyên nào đều có sức quyến rũ khống lồ, nó cũng đồng nghía với việc nhân khẩu gia tăng. chính vì thế giờ một mặc là nghi hoặc và lo lắng, một mặt khác làm tham vọng thu nạp nhân khẩu này vào trướng mình.

Mục đích hắn lẩn này dẫn quân nam hạ chính là vì muốn nuốt chửng người của Sử Tư Minh cùng người Đột Quyết đà quy phục Đại Đường, Sử Tư Minh hắn đà không còn hi vọng gì, nhung số người Đột Quyết này dù thế nào đi nữa hắn cũng không cam tâm bò qua.

Hắn do dự quan sát tình hình, phái hết đội thám tử này đến đội thám tử khác đến vùng Cừu Thập Cửu tuyền, cũng nhung bầy sói cũng có con sói chịu trách nhiệm thám thính con mồi.

Còn phía Hắc Thành còn có một đội quân Đường sau khi tiêu diệt đại

quân Sử Tư Minh vẫn tu chinh tại đấy, không có dấu tích gì sẽ rời thành về phía bắc.

Đại quân Hồi Hột vẫn đang đợi chờ cơ hội giữa sự hoài nghi cùng sức quyến rũ to lớn của con mồi. họ lại không biết được rằng, bản thân họ cũng trờ thành con mồi của quân Đường.

Lại qua đi gần mười ngày, khả hàn Cát Lặc đã không nhịn nổi, hắn dẫn mười vạn đại quân rời khỏi Âm Sơn. chuẩn bị nam hạ Cửu Thập Cửu tuyền để cướp mấy mươi vạn phụ nữ trẻ nhỏ Đột Quyết này - miếng mồi khiến chúng đỏ cả mắt vì thèm thuồng.

Nhung mặt khác, một tin khiến hắn vừa hối hận lại vừa trấn động lại truyền đến. mười vạn đại quân của quân Đường lại ập về, hơn nữa tốc độ cực nhanh, đương tiến về phía bọn chúng.

Khả hàn Cát Lặc vừa hận vừa hối, trong lúc do dự đứng nhìn hắn đã đề vuột một tài sản khổng lồ, nếu như lúc trước hắn đủ kiên quyết lập tức nam hạ cướp nhân khâu, vậy giờ hắn đã trên đường trờ lại Ordu Baliq. chứ không để mất cơ hội.

Khả hàn Cát Lặc biết đã không còn cơ ội. hắn lại tức trờ lại trú địa. chuẩn bị vượt qua Âm Sơn trờ về Ordu Baliq, một tin tức đáng sợ hơn lại truyền về, làm tim hắn xém ngừng đập, một đội quân Đường khác gồm mười mấy vạn người đã chặn mất đường ra phía bắc.

Cuồi cùng hắn đà ý thức được minh đà mắc mưu, hắn vội yă đột phá phía nam, nhưng lúc này mười lăm vạn đại quân của Lý Quang Bật đã đuối kịp hắn, mười mấy vạn đại quán đang chặn lại tại phía nam Am Sơn.

Một bắc một nam, ba mươi vạn quân Đường đã vây kín mươi vạn quân chù lực Hồi Hột trong eo núi Âm Sofn dài hơn trăm dặm, rộng hai mươi dặm.

Chương 706: Điềm Lạ Sở Châu

Màn đêm vừa xuống, một chiếc xe ngựa chạy ra khỏi Đại Minh cung, mấy chục thị vệ đang đợi ở bên ngoài Đại Minh cung bèn đi lên đón.

Xe ngựa rộng rãi và hoa lệ, trên đinh của cánh cửa xe ngựa có treo một chiếc đèn lồng, dưới ánh lửa lập lòe: ba chừ ‘Trương tướng quốc màu đen lại càng chói mắt.

Đây là chiếc xe ngựa của Hữu tướng quốc Trương Quân, hắn vừa mới xuống triều, chuẩn bị quay về phủ đệ của mình, bận rộn cả ngày, Trương Quân lộ ra vẻ mệt mỏi, đang nhắm mắt dựa vào thành xe chợp mắt một cái.

Chiếc xe ngựa chuyển qua một khúc cua, tiến vào đường cái Chu Tước.

Lúc này hắn bỗng nhiên nghi tới một chuyện, liền dặn dò nói: “Tạm thời không trờ về phủ nữa, đến phù đệ của Bùi thị lang.”

Bùi thị lang cũng chính là lại bộ thị lang Bùi Hiển, đồng thời quan bái thái tử thiếu soái, mặc dù hắn với thân phận thị lang vào chức tướng quốc, nhưng tư cách trong bảy tướng quốc hắn ở dưới một mình Trương Quân thôi.

Năm xưa, hắn là Hữu tướng triều đình, lúc triều cương nguy vong. hắn ra sức gánh vác đại cục, được mọi người trong triều đình tán dương, ngay cả Trương Quân có lúc cũng phải ghen tị với uy vọng của hắn.

Nhung hôm nay hắn đến phủ của Bùi Hiển, là có một chuyện đại sự muốn thương nghị với Bùi Hiền.

Buổi chiều hôm nay Bùi Hiển bị cảm bệnh nhẹ, sớm đà về phủ rồi, nhung chính vào lúc hắn trờ về phủ không lâu.

Sờ Châu thái thú Thôi Hoảng liền tiến kinh hiến bảo vật rồi, hiến tổng cộng mười ba miếng bảo ngọc định quốc huyền hoàng thiên phù vân vân…, đó là bảo ngọc do một lào ni cô ở Định Huệ Am của Sờ Châu trong lúc múc nước trong giếng phát hiện ra, tổng cộng là mười ba miếng bảo ngọc, đều là thử châu báu hiếm thấy trên đời.

Điều càng khiến cho người ta kinh ngạc chính là miếng bảo ngọc hình ngọc kê (*con gà bằng ngọc) thứ hai, trên đó có khắc một hàng chừ, bảo ngọc ra, thiên hạ định, miếng bảo ngọc thứ ba là bảo ngọc cốc bích trên đó cũng khắc một hàng chừ, bảo ngọc hiên, thánh nhân ra.

Tự tích rất cồ và mộc mạc, có thể nhìn ra được ít nhất đều có đến trăm năm lịch sử rồi, sự kiện này lập tức oanh động cả triều đình, điều này không phải như nhưng điềm báo giả trước đó.

Hàn lâm đại học sĩ, quốc từ học bác sĩ Lý Bạch nhận ra mười ba miếng bảo ngọc này, đó hẳn là chí bảo do Trần triều quỷ phi Trương Lệ Hoa, thời đầu Tùy ở Giang Nam đã sưu tập riêng.

được gọi là thập tam như ý lang.

Tùy triều đại tướng Hạ Nhược Bật và Hàn cầm Hổ sau khi công phá Trần triều, Trương Lệ Hoa và Trần hậu chù đồng thời bị bắt, nhung mười ba món bảo vật này không biết tung tích đâu cả, chuyện này cách đó đã hơn một trăm năm, thế nhung lại xuất hiện ở trong giếng ni cô am của Sờ Châu.

Các đại thần đều suy đoán rằng, Sờ Châu cách kinh thành Kim Lăng của Trần triều không xa, đây nhất định là do cung nữ hoặc là các phi tẩn khác thừa dịp kinh thành bị phá đã trộm bảo vật này đi. trốn trong Định Tuệ am làm ni cô, nên bảo ngọc bèn đế lại trong am, sự việc cách đó đã trăm năm đến hôm nay, cuối cùng nó cũng xuất hiện trước thế gian.

Còn về chừ trên miếng ngọc, rất có thể là khi ấy vì để hô ứng Tùy Văn đế định thiên hạ mà khắc ra, nhung không biết vì sao, mười ba miếng bảo ngọc này khi ấy không có xuất hiện trước thế gian, mà hiện tại lại xuất hiện, khiến cho bá quan trong triều ai nấy đều kinh ngạc cho rằng điều này báo trước điều gì.

Kỳ thật báo trước điều gì. trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ, đây cũng là việc mà mọi người mong chờ, Đại Đường vô thánh chủ đà lâu.

Lý Khánh An định quốc an bang, tuổi trẻ tài cao.

Nếu hắn mà đăng cơ là một sự đảm bảo Đại Đường trung hung thuận theo lòng người, cũng là theo xu hướng của thời thế.

Hiện tại tất cả nhưng thử mà Trương Quân suy nghĩ cũng đều là suy nghĩ làm sao giúp Lý Khánh An thuận lợi đăng cơ, tặng đào báo lý, báo đáp hắn đã coi trọng mình.

Bảo ngọc ở Sờ Châu xuất hiện, quả thật là một cơ hội tốt nhất, như vậy hắn liền có thê phát động cả triều, tạo ra dự luận để cho Lý Khánh An đăng cơ.

Hôm nay là ngày cuối cùng mà Trương Quân làm chấp chính sự bút, ngày mai sẽ đến phiên Bùi Hiển.

Hôm nay hắn đến phủ đệ của Bùi Hiển, vừa để giao phó một số việc cHứa xong trong tay, cũng muốn cùng hắn thương lượng một chút về việc bảo ngọc xuất hiện.

Xe ngựa chạy vào Sùng Nhân phường, ở trước cổng phù đệ của Bùi Hiển thì đứng lại, Trương Quân đi xuống xe ngựa, đã sớm có người nhà Bùi phủ đi bẩm báo rồi, Bùi

Hiển đi ra đón.

“Trương tướng quốc quang lâm hàn xá, thật là vinh hạnh!'

“Ai!

Bùi thiếu soái đang làm ta hồ thẹn đấy!”

Trương Quân cười khổ một tiếng, lại quan tâm mà hòi hắn: “Bùi thiếu soái không được khỏe, thì đừng nên đi ra ngoài.”

‘Ta trờ về thiếp đi được một lát. tinh thần đã khỏe lên rất nhiều.”

Bùi Hiển nhiệt tình mà mời Trương Quân vào trong phù trạch, hai người đi vào trong thư phòng ngồi xuống. thị nữ dâng trà thơm lên.

Trương Quân cười nói: “Ngày mai chính là ngày đến lượt thiếu soái trực rồi, hôm nay có một số việc đặc biệt tới bàn giao lại.”

Trong lòng Bùi Hiển có chút ngạc nhiên, bình thưởng việc giao ban của chấp chính sự bút cũng đều được hoàn thành tại chính sự đường, sao hôm nay hắn lại đến nhà minh vậy, trong lòng ngạc nhiên, nhưng vẫn không đê lộ ra ngoài mật, Bùi Nhiên mỉm cười: “Có việc gì quan trọng hay sao?”

“Bùi thiếu soái còn không biết việc xuất hiện bảo ngọc ở Sờ Châu chứ!”

Ánh mắt Trương Quân quan sát nhìn Bùi Hiển nói.

Bùi Hiển thân thể không khỏe, trờ về phủ liền ngủ rồi. vừa mới tinh dậy, còn không biết việc này, hắn không khỏi kinh ngạc hòi: “Sờ châu xuất hiện bảo ngọc, chuyện này là thế nào?”

Trương Quân liền đem việc Sờ Châu xuất hiện bào ngọc kề lại ti mi cho hắn nghe, cuối cùng nói: “Sự kiện này đà truyền khắp cả triều rồi, rất nhanh sẽ có nhiều sóng gió nôi lên, tuần tới vừa lúc đến phiên trực chính sự bút của Bùi thiếu soái, Bùi thiếu soái phải ứng đối cho thật tốt a!”

Bùi Hiển lúc này mới hiểu việc xuất hiện bảo ngọc, đây không phải là điềm báo của Lý Khánh An sao?

Một điềm, Bùi Hiển cũng hiểu được ỷ của Trương Quân, để hắn lợi dụng việc này gây dư luận sao cho thật tốt.

đấy dân ý lên, từ bốn ỷ của Bùi Hiên mà nói. hắn cũng hy vọng Lý Khánh An có thề đăng cơ, bọn hắn cũng đều nhất trí cho

rằng, nếu Lý Khánh An đăng cơ, có thể hơn cả Thái Tông.

Cuộc phiến loạn ở Trung Đường, trên mức độ nào đó thì là do quân quyền khống chế không được, hiện tại tôn thất đã bị suy yếu đi rất nhiều, bất luận tôn thất nào đăng cơ, đều không có cách nào khống chế quân đội được cà, chi có Lý Khánh An, chi có hắn mới có thế nắm chặt quân đội trong triều đinh trung ương, có quân đội vệ quốc, cộng thêm chính trị rõ ràng, Đại Đường trung hưng sẽ rất mau đến thôi.

Nhung Bùi Hiển lại có một chút tư tâm nho nhỏ, hắn hy vọng có thể cùng Lý Khánh An bàn bạc một lẩn, thậm chí có thể nói là đàm phán, do chính sự đường đến đàm phán với hắn, hy vọng hắn có thể xác minh rõ ràng ranh giới giữa quân quyền và quyền tướng quốc, có thề giữ lấy kết cấu quyền lực của chinh sự đường hiện tại.

Sau khi chính sự đường đã thỏa thuận hiệp nghị với hắn rồi, chinh sự đường sẽ dốc toàn lực đẩy hắn thượng vị.

Ý nghĩ này của Bùi Hiển nhận được sự ủng hộ của Nhan Chân Khanh và Quách Tử Nghi, nhưng tối hôm qua lúc hắn cùng Thôi Ninh nói tới việc lại bị Thôi Ninh tạt một gáo nước lạnh, nói hắn là ý chí thư sinh, hắn làm sao có thể mặc cà với Lý Khánh An được, nếu quả thật là như vậy, thì kết cục chi có một, giải tán chính sự đường.

Tối hôm qua Bùi Hiển đã suy nghĩ suốt đêm, cho dù hắn cũng biết, chinh sự đường hiện tại của bọn hắn kỳ thật đều là sự sắp đật của Lý Khánh An, bọn hắn nào có tư cách gì để mặc cả với Lý Khánh An được, chi là hắn thật sự hy vọng Đại Đường không còn tái xuất hiện tình trạng quân quyền độc tài nữa, như vậy chi có thé dẫn đến việc suy bại một lẩn nữa của Đại Đường mà thôi.

Thời thịnh thế của giữa năm Khai Nguyên, nhung tói năm Thiên Bào liền suy bại kịch liệt, nguyên nhân là cái gi?

Nguyên nhân có rất nhiều, sự bại hoại của chế độ phú binh, việc sát nhập đất đại quá ác liệt, những việc này đều chi là biểu hiện bên ngoài thôi mà sự băng hoại của chế độ mới là nguyên nhân chính, chính là vì lúc sau Lý Long Cơ đã tước mất quyền lực của các tướng quốc, hoàng quyền đứng trên hết thảy mọi thứ, độc tài!

Chính vi duyên cớ này, khiến cho tướng quốc ba tinh trờ nên trống rỗng, quyền lực không có sự giám đốc, không có chế ước, Lý Lâm Phô dưới sự thụ ý của Lý Long Cơ, bắt đầu tạo ra hết cái này đến cái khác những đại án quyền đấu kịch liệt, triều chính hoang vu và đủ mọi thứ những việc xấu vốn cũng không nghiêm trọng lắm đã nhanh chóng khuếch đại ra, càng lúc càng nghiêm trọng, cả Đại Đường bắt đầu thối nát từ tận

gốc rể, cho nên Đỗ Phủ mới đau khổ mà trách, cho nên Đỗ Phủ mới lên án mạnh mẽ, “Chu môn tửu nhục xú. lộ Hữu đông từ cốt” (cửa son rượu thịt để ôi, có thằng chết lả xương phơi ngoài đường).

Có tấm gương sờ sờ trước đó, nên hôm nay Bùi Hiển mới rút kinh nghiệm xương máu, hắn hy vọng Lý Khánh An sau khi đăng cơ rồi, có thế phân rõ ranh giới giữa quân quyền và quyền tướng quốc, như vậy, cho dù hắn phải liều mạng, cũng sẽ ủng hộ Lý Khánh An đăng cơ.

Lúc này, khi Trương Quân biểu đạt một cách kín đáo với hắn rằng phải lợi dụng việc Sờ Châu xuất hiện bảo ngọc Để tạo dự luận làm đường lối cho việc Lý Khánh An đăng cơ, Bùi Hiển nhất thời có chút do dự. hắn muốn chờ sau khi Lý Khánh An trờ về rồi. mọi người cùng ngồi lại một chỗ mà thương nghị cho kỹ.

‘Trương tướng quốc, chúng ta hãy chờ điện hạ trờ về rồi nói đi!'

“Vì sao?”

Trương Quân có chút ngạc nhiên: “Bùi thiếu soái, chẳng lẽ ngươi không ủng hộ điện hạ đăng cơ sao?”

“Ta không phải là không ủng hộ, ta hy vọng chính sự đường có thể bàn bạc với hắn một lẩn nữa. xác minh lại quyền lực trong tương lai của chính sự đường.”

Trương Quân hiểu rồi. hắn hình như cũng nghe nói Bùi Hiển và Nhan Chân Khanh đà có bàn bạc riêng về việc này, tốt nhất là chính sự đường có thể cùng Lý Khánh An tiến hành đàm phán một lẩn.

Khóe miệng của Trương Quân lộ ra một tia cười chế nhạo: “Nếu chính sự đường và hắn đàm phán không thành thì sao?

Bùi thiếu soái có phải sẽ không chuẩn bị ủng hộ hắn đăng cơ, mà đồi ủng hộ người khác đăng cơ hay sao?

Nếu như vậy, Bùi thiếu soái tinh ủng hộ ai đăng cơ?”

‘Điều này…”

Bùi Hiển bị hòi tới không còn biết nói sao nữa.

Trương Quân lại nói: “Bùi thiếu soái, xin tha thứ ta nói thẳng, nếu không có Triệu vương điện hạ chống đỡ lấy Đại Đường này, Đại Đường sớm đã chia năm xẻ bày rồi.

An Lộc Sơn tò lâu đã giết vào Quan Trung xung đế, người Hồ đã sống an nhàn ở Trung Nguyên rồi, người Hán sinh linh đồ thán, ngươi và ta cũng đã sớm trờ thành một bộ xương khô dưới đống đất, hoặc là quỳ lụy dưới gối của An Lộc Sơn, thì chúng ta còn có chính sự đường nào đê thương thào quân quốc đại sự nữa?

Bùi thiếu soái, không biết ngươi có nghĩ đến không, một nước không thể vô quân, đó là Thiên Đạo, nhung Đại Đường vô quân đã lâu rồi, vi sao lại có năng lực vận chuyển trôi chảy chứ?

Đó là bời vì Triệu vương điện hạ sớm đám đương trách nhiệm của quân vương, có phải không?

Hắn đã là vị hoàng đế bệ hạ thực thụ rồi, chẳng qua là không có danh phận của thánh thượng mà thôi.

Hôm nay việc mà chúng ta phái làm, chính là cho hắn danh chính ngôn thuận.”

“Nhưng mà Đại Đường có hoàng đế ở đây, có thái hậu ở đây, sao lại có thể nói là vô quân đã lâu?”

Bùi Hiển thừa nhận Lý Khánh An trụ cột của Đại Đường, nhung hắn đối với câu nói vô quân của Trương Quân rất không phục, không thể bời vi tác dụng của Lý Khánh An, bèn phủ nhận sự tổn tại của Đại Đường hoàng đế được.

“Đứa ranh con mới hai tuổi đó sao?

Hừ!

Nghe nói còn đái dầm.”

'

Giọng nói của Trương Quân đầy sự khinh miệt đối với tiểu hoàng đế: “Bùi thiếu soái, trên triều đinh e là chi có ngươi xem hắn là hoàng đế, triều đinh ba tinh sáu bộ chín tự năm giám một đài, hàng ngàn quan viên đại thần, có ai thiệt tình đi ủng hộ một đứa nhỏ hai tuổi làm hoàng đế chứ?

Hắn có thể cứu nguy Đại Đường khỏi suy vong?

Hắn có thể dẫn dắt bá quan thực hiện trung hung?

Bùi thiếu soái, ta khuyên ngươi vẫn nên thực tế một chút đi!

Chúng ta chi có thê tận lực giữ lấy cái mạng nhỏ của nó, đã trọn tình nghĩa của thần tử rồi.”

“Vậy ngươi tính làm sao bây giờ?

Ngươi hãy nói thẳng đi!”

Bùi Hiển phát hiện mình và Trương Quân không có tiếng nói chung, hắn đã không muốn tiếp tục thào luận với Trương Quân nữa.

Trương Quân cũng có chút không thích khí chất thư sinh của Bùi Hiển, kỳ thật hắn cũng hy vọng Lý Khánh An có thề tiếp tục duy trì quyền lực của chính sự đường hiện tại.

Trên điểm này nguyện vọng của hắn và Bùi Hiên đều như nhau cà.

Nhung phong cách làm việc của họ khác nhau, Bùi Hiển có tính thư sinh, thiên về việc ký kết hiệp nghị quân thần trước, dùng hiệp nghị đê bó buộc hoàng quyền tương lai của Lý Khánh An, mà Trương Quân thì tương đối thực tế, hắn cho rằng bọn hắn không có tư cách đàm phán với Lý Khánh An, chi có thể ở sau này mới từ từ khuyên bảo Lý Khánh An.

Đương nhiên, hiện tại Lý Khánh An đã làm rất khá, hắn cũng cHứa chắc sẽ thay đồi

“Bùi thiếu soái, nếu Sỡ Châu đã xuất hiện bào ngọc, đó chính là ý trời, ta hy vọng chính sự đường của chúng ta có thế lợi dụng điềm báo này tiến hành tuyên truyền mạnh mẽ, đề cho sĩ dân trong thiên hạ đều biết được, Triệu vương điện hạ đăng cơ chính là ý trời!”

Ngừng một chút, Trương Quân nhìn nhìn sắc mật của Bùi Hiển, lúc này mới lại hói dò: “Nếu Bùi thiếu soái trong lòng còn có lo lắng, không bằng xin nghi bệnh một tuần.”

Kỳ thật đó mới là dụng ý đích thực mà Trương Quân tới bái phóng Bùi Hiển, Bùi Hiên xin nghi bệnh một tuần, vậy thì sẽ do hắn Trương Quân tiếp tục chấp chính sự bút, hắn Trương Quân sẽ có công lao quan trọng trong việc sách hoạch điềm báo lẩn này thậm chi đến dân ý nữa.

Bùi Hiển trầm ngâm một lúc lâu, hắn hiểu ý của Trương Quân, cho dù hắn thủy chung hy vọng bàn lại với Lý Khánh An, nhung hắn cuối cùng vẫn đáp ứng rồi, để Trương Quân chấp chính một tuần.

Hắn cũng biết, việc Lý Khánh An đăng cơ là theo xu hướng đã đinh sẵn rồi, hắn ngăn trờ không được, đương nhiên, hắn cũng không muốn ngăn trở.

Hai ngày tiếp theo, sự kiện Sờ Châu xuất hiện bào ngọc liền truyền khắp toàn thành Trường An.

Lẩn này có đại thi nhân Lý Bạch nối tiếng thiên hạ đến giám định, là vật của thời kỳ đầu Tùy, vốn dĩ bào vật phải xuất hiện ở thời kỳ đầu Tùy hoặc là Sơ Đường, nhung lại cách đến hàng trăm năm sau mới xuất hiện.

Mặc dù có một số người cho rằng đó chi là một sự trùng họp, nhung phần lớn mọi người đều cho rằng đó chính là ý trời.

Trong lúc nhất thòi, quân doanh chợ phường Trường An đều bàn luận việc này, các đại tửu tứ, quán trà, gần như nhà nhà hộ hộ đều đang nghị luận việc xuất hiện của ý trời.

“Bảo ngọc ra, thiên hạ định, bảo ngọc hiện, thánh nhân ra.”

'

Sử Tư Minh và An Lộc Sơn tạo phán đã được dẹp yên, nam bắc Đường cũng đã thống nhất, Kinh vương và Ngô vương cất cứ ở Kinh Châu và Giang Hoài cũng đã biến mất, thiên hạ an tĩnh, mạnh mẽ mà dự báo việc xuất hiện của tân hoàng đế Đại Đường, dự báo sự khởi đầu của Đại Đường trung hưng.

Trong Thái Bạch tửu lầu ở chợ đông của Trường An, vô cùng đông khách, người qua kè lại, khách nhân như nước chảy, ở trong đại sành đường của lầu hai cũng vô cùng náo nhiệt, hơn trăm khách rượu vừa uống rượu, vừa nghe một gã lái thương thuật lại trải nghiệm của minh, mọi người nghe đến say mê.

Lái thương là người Lạc Dương, một năm trước đem một ngàn xấp tơ lụa theo thương đội đi buôn bán ở Sindh, gần đây vừa mới trờ về, nhìn dáng vẻ hắn hẳn là đã phát đại tài rồi.

“Các ngươi nằm mơ cũng không thể tưởng được a!

Ta không ngờ ở trên biển rộng lại nhìn thấy cờ rồng của vương triều Đại Đường chúng ta, quả thật là không thể tường tượng ra…”

“Trên biển làm sao có cờ xí, là từ trong biền mọc ra sao?”

Có người ngắt lời hỏi.

“Trên biền lớn như vậy, Rốt cuộc là ở nơi nào?”

Lại có người hỏi.

“Không phái!

Không phái!

Là ở trong eo biển Ma Lục Giáp, ta ở trên thuyền nhìn thấy phía bấc eo biển đang xây dựng thành, trên thành có cắm cờ rồng của Đại Đường chúng ta, còn có quân Đường nữa.

Các ngươi không biết đâu, lúc đó, ta chảy cả nước mắt rồi, thật sự là kích động vạn phần a!”

“Eo biền Ma Lục Giáp ở nơi nào?

Cách nơi này của chúng ta rất xa sao?”

“Rất xa, ở phía nam của An Nam đô hộ phủ, cách An Nam đô hộ phủ đến ngàn dặm xa, đó là một eo biển vô cùng quan trọng, ta tuyệt đối không ngờ được rằng, Đại Đường ở nơi đó cũng xây thành rồi.”

“Trời ơi!

Đất đai của Đại Đường chúng ta hiện tại Rốt cuộc rộng lớn đến bao nhiêu rồi?”

Có người kinh hô một tiếng: “Có vạn dặm không?”

“Đâu chi vạn dặm!”

Người thương nhân này lớn tiếng nói: “Lãnh thổ quốc gia Đại Đường chúng ta đâu chi có ngàn dặm, đông bắt đầu từ biển rộng, tây đến sông Amua nam đến eo biển Ma Lục Giáp, bắc đến Bột Hái quốc…”

Lúc này, cuối cùng có một người biết chuyện cất ngang lời hắn: “ở tận bấc xa nhất hình như không chi Bột Hái quốc chứ?

Ta nghe nói người Thất Vi phía bắc Bột Hải quốc cũng đã đầu hàng tướng quân Lý Bão Chân, nghe nói đi sang hướng bắc nữa chính là cực bấc băng nguyên rồi, hơn nữa Triệu vương điện hạ đang suất lĩnh ba mươi vạn quân Đường cùng người Hồi Hột tranh đoạt thảo nguyên, tin rằng không lâu sẽ có tin tức thắng lợi truyền về.”

Trong đại sành thoáng chốc yên tĩnh trờ lại, một đế quốc khổng lồ như vậy làm cho mọi người đều chói cà mắt, thật ra trong lòng ngoài một chút hư vinh ra, rất nhiều người đều không hiểu, quốc thổ lớn như vậy có ý nghĩa gì đối với họ?

“Mọi người nghe nói qua Sờ Châu xuất bào một việc cHứa?”

Có người đem đề tài chuyển tới trên sự kiện nóng hổi nhất của Trường An.

“Nghe nói rồi, nghe nói là bảo vật Trần triều, gọi là như ý thập tam lang gì đó, đã cất giấu được hơn trăm năm rồi.”

Một người già thờ dài nói: “Đây chính là trời giáng điềm lành a!

Báo ngọc hiện, thánh nhân ra, Đại Đường chúng ta lại sắp xuất hiện một Thái Tông hoàng đế an bang định quốc rồi.”

Ông lão gật gật đầu: “Ra một minh quân, hưng thịnh mấy chục năm, ra một hôn quân, quốc suy mấy chục năm, mọi người đều sẽ xui lây theo, ta bây giờ chi hi vọng Triệu vương điện hạ sống lâu trăm tuổi, để cho con cháu của ta đều có thể sống một cuộc sống tốt đến mấy chục năm.”

“Ta không có yêu cầu gì khác, ta chi hi vọng Triệu vương điện hạ có thể đề cho mỗi đấu gạo giá mãi mãi đừng vượt qua một trăm văn, vậy thì ta sẽ kiên quyết ủng hộ người đăng cơ làm hoàng đế.”

“Triệu Tam, ngươi đang nói mới đấy à!

Ngươi ủng hộ hay không có ích gì chứ!”

“Ngươi chẳng hiếu cái mốc gì, thiên hạ công đạo ở tại dân tâm, những cao quan quyền quý kia ngày nào cũng tô vẽ ra uy thế của quốc gia, thiên hạ thái bình, đó mới là lừa người dối minh, Đại Đường cường thịnh hay không ở tại dân tâm, ở tại những tiều dân như chúng ta đây, thiên hạ là đòn cân, dân tâm chính là quà cân, chi cẩn bọn tiểu dân chúng ta ủng hộ, Triệu vương điện hạ mới có thể ngồi lên giang sơn, ngồi vững giang sơn, mới có thể tiếp tục ngồi nữa, ngươi hiểu không?”

Mọi người đang tranh luận không ngớt, lúc này có tiểu nhị chạy tói, chặn lại ở trước chỗ lên xuống lầu thang trước, rồi hô lớn: “Mọi người mau nhìn bên ngoài, có sĩ tử du hành rồi!”

Mọi người nhất thời trờ nên hung phấn, đồng loạt chạy đi bên cửa sổ, có người muốn xuống lầu đi xem, nhung bị tiêu nhị chặn lại rồi, mọi người chi đành chen chúc tói bên cửa sồ, chi thấy một toán đội ngũ du hành rầm rộ đang đi về phía này của chợ đông, cầm lấy ngọn cờ to, kéo căng biểu ngữ, bảy tòa học phủ phía dưới quốc tử giám, quốc từ, thái học, quảng văn, tứ môn, luật, thư, toán v.v… học tử của các phủ này đều đã tham gia du hành, có hơn mười vạn sĩ tử.

Đây chính là kế sách do Trương Quân bày ra, hắn là lãnh tụ văn đàn của Đại Đường, Quốc tử giám tế tửu Hàn Trạch Mộc là hắn tiến cử, hắn có thê phát động văn nhân của Đại Đường đến tạo khí thế cho Lý Khánh An.

Mười vạn sĩ từ lên phố du hành, Quốc tử giám tế tửu Hàn Trạch Mộc ở phía trước dẫn đầu, theo sau hắn là mấy trăm bác sĩ trợ giáo, trong đội ngũ đông đào rầm rộ vác lấy đủ loại cờ xí và biểu ngữ:

‘Đàn sử Long thành Phi tướng tại, bất giao Hồ mã độ Âm san.”

(*Những khiển Long thành Phi tướng ấy, vó Hồ nào khiến vượt Âm San.)

(*Xuất tái của Vương Xương Linh)

‘ủng hộ bấc phạt, đạp phá Đột Quyết!”

‘ủng hộ Triệu vương đăng cơ, Đại Đường trung hung!”

Nhiệt huyết và tình cám mãnh liệt của người trẻ tuổi, khát vọng quốc gia hung thịnh của người trẻ tuổi, sự theo đuổi Đại Đường trung hung của người trẻ tuổi, lúc này đền viết rõ trên từng khuôn mặt tràn đầy nhiệt tình và sự kỳ vọng.

Bọn họ là từ trong sâu thẳm đáy lòng ủng hộ Lý Khánh An trờ thành hoàng đế của Đại Đường, đây là một truyền kỳ của một tiêu binh, từ một tiểu binh thú bào từng bước từng bước trờ thành rường cột cứu hiểm phò nguy cho Đại Đường, đây là ước mơ của mỗi một hàn môn sĩ từ.

Mười vạn sĩ từ sẽ dùng thòi gian một ngày để du hành toàn thành, để cho mỗi một người đều có thể lĩnh hội sự ủng hộ của bọn họ đối với Lý Khánh An, sự theo đuổi đối với cuộc sống tốt đẹp, bọn họ truyền cho nhau sổ ký tên, dùng mực đen viết ra tên của mình.

Đại du hành của các sĩ tử đã dẫn tói muôn người đều đổ xô ra đường, gần trăm vạn dân chúng Trường An hoan nghênh từ lối hẹp, nhiệt liệt vỗ tay, hoan hô ủng hộ cho các học sĩ trẻ tuổi, thậm chí càng lúc càng nhiều các sĩ dân Đại Đường cũng bị nhiệt tình của các sĩ từ cuốn hút theo, gia nhập vào trong đội ngũ du hành.

Đi mãi đến lúc hoàng hôn, hai mươi vạn sĩ tử và quân dân Trường An cuối cùng cũng đi tới điểm cuối, Trường An Chu Tước môn, bảy sĩ từ đại diện đem mấy chục cuốn sổ ký tên nặng tói trăm cân giao cho bày vị tướng quốc Đại Đường đã chờ đợi tò lâu, bày tỏ ra tâm nguyện ủng hộ Lý Khánh An đăng cơ của bọn họ.

Không phái là độc nhất vô song, ngay tại sáng ngày các sĩ từ cử hành đại du hành, gần một nghìn quan chức triều đình, trên tói hữu tướng quốc, dưới tới tiểu lại tòng cửu phẩm, cùng nhất tề đi tới trước cửa Đại Minh cung, nghìn viên quan chức thinh nguyện với thái hậu, khẩn xin thái hậu hạ chi tái lập tân quân.

Ngay đêm hôm đó, Thẩm thái hậu từ trong Đại Minh cung phát ra ý chi: ‘Trời giáng điềm lành, dân ý sục sôi, nghìn quan chung hướng, đại thế đã định, ai gia phải thuận theo sự quan tâm của dân ý, Đại Đường sẽ tái lập tân quân, bây giờ lệnh chính sự đường tuyên lại tân quân, bá quan cùng đề cừ, tân quân đã định, ấu hoàng sẽ chính thức thoái vị.”

Chương 707: Tiền Diệt Hồi Hột

Trong Âm Sơn, tiếng trống như sấm giữa ban ngày vang vọng, như sóng gió bão ập thẳng về phía quân Hồi Hột, kỵ binh như tấm thảm khổng lồ đen ngòm đang ập đến, che phủ cả hẹp cốc, chiến mã băng băng phóng đi, sát khí ngất trời, đây là xông kích mà một vạn năm ngàn kỵ binh Hồi Hột đà phát động.

Tại thung lũng phía bắc của núi. một vạn quân Đường bộ nỏ cùng sáu ngàn kỵ nỏ đà xếp hàng sẵn sáng, bộ binh xếp thành ba dày, kỵ binh xếp thành hai dày, một vạn sáu ngày cây tiền nỏ xoành xoạch giơ cao, mũi tiền lạnh lùng của tiền nỏ đang nhắm thẳng vào kỵ binh Hồi Hột đang ầm ầm kéo đến.

Kỵ binh Hồi Hột càng lúc càng đến sẩn đà xông vào phạm vi trăm bước, tiếng reo hò thấu triệt cả sơn cốc Âm Sơn, đà có thể nhìn thấy bộ mật kinh tởm của chúng, kỵ binh giơ cao chiến đao, khí thế của một vạn năm ngàn kỵ binh cùng xông trận thật là bi tráng, phảng phất cả Âm Sơn đều đang run rẩy…

Trong đội ngữ của quân Đường, sắc mặt quan chi huy Hạ Lâu Dư Nhuận vô cùng lạnh lùng, trong mắt hắn, nhưng kỵ binh Hồi Hột này cũng phảng phất như trờ thành nhưng cái xác di động, chẳng khác chi người chết, giọng hắn vang vọng trong tiếng gió "Chuẩn bi bắn… bắn!"

"Đùng!

Đùng!

Đùng!"

Tiếng trống dồn dập vang lên, lượt tiễn sáu ngàn cây đầu tiên của quân Đường đà phóng ra. vù vù bay đi như kiến cô, xa xa trông như tấm lưới tiền đen đáy, chi chốc lát đà phóng đến gần phía quân địch, nỏ tiền mạnh mẽ, chi trong chốc lát binh sĩ người Hồi Hột đà người ngựa ngã nhào, chiến mã lăn đùng, kỵ binh bị hất đi xa tít, tiếp liền sau đó bị cuốn vào vó ngựa hoảng hốt, khiến khí thế xông pha của địch bỗng chốc tụt hạ…

Nhưng đến lượt tiễn sáu ngàn cây tiếp theo của quân Đường lại vù vù phóng đến… rồi đến ba ngàn cây nỏ tiền lượt ba., lại sáu ngàn cây tiền nỏ, quân Đường cử liên tục với kiểu bắn ba lượt một lẩn. nối tiếp nhau, kỵ binh Hồi Hột như thể phải thẳng tiến trong cơn bão táp tiễn nỏ, đè nén và thương vong thảm trọng, máu thịt tung tóe, xông pha của họ từ đầu chí cuối vẫn chi tập trung trong vị trí từ năm mươi đến một trăm bước, vẫn không cách nào vượt ra khỏi các đường ranh giới sinh tứ của phạm vi năm mươi bước.

Chiến mà và binh sĩ Hồi Hột đà chất cao như núi trên tuyến năm mươi bước, hình thành tấm chắn bằng xác chết cao hai trượng, trên thực tế, quân Hồi Hột phía sau cũng khó mà vượt qua được tấm chắn này.

Cách đấy ba dặm. hàng vạn kỵ binh Hồi Hột chửng kiến quân đội phía mình phá vòng vây, cung tiễn của quân Đường ào ào phủ đầu bay đến khiến họ rùng mình, khả hàn Các Lặc thấy quân đội tiền phong đà thương vong hơn nữa. trong lòng không khỏi vạn phần thiêu não, nhưng hắn cũng đà không còn lựa chọn nào khác, hắn vừa nhận được tin.

Ordu Baliq nhà hắn đà bị quân Đường, và người Đồng La, Sa Đà phá tan hoang, khiến Các Lặc vừa tức mà vừa nôn.

Quân Đường có lè còn nương tay, nhưng người Đồng La và Sa Đà thì đều là tứ địch của hắn, hắn có thể tường tượng được thảm cảnh mà thần dân hắn đà gặp phải, lòng hắn nóng rang như lửa đốt.

"Thêm hai vạn quân nữa, mệnh lệnh Sứ Triều Nghĩa, hôm nay dù thế nào đi chẳng nữa cũng phải xông ra khỏi phong tòa của quân Đường cho ta. nếu như còn thất bại thì hãy để hắn mang đầu đến gặp ta!"

Các Lặc khả hẳn hạ hết quyết tâm, lại cho thêm hai vạn kỵ binh Hồi Hột xông lên tràn lan cả thảo nguyên, hắn muốn cho toàn quân cùng lên, nhưng lại sợ sẽ mất trắng không còn gì. lòng cứ thấp thỏm lo lắng, mâu thuẫn vô cùng.

Quân Đường ngoài một vạn sáu ngàn nỏ quân ra, cách trận địa một dặm còn có năm vạn quân Đường kỵ binh cầm nỏ chờ chực, chủ tướng là Lý Thịnh, Lý Khánh An đà giao tất cả quyền chi huy cho công việc chắn địch cho hắn.

Lý Thịnh đà chia mười lăm vạn đại quân ra làm ba ca, ngày đêm không ngừng giám sát ngăn chặn quân Hồi Hột đột phá, không cho chúng lấy một cơ hội.

Lúc này, Lý Thịnh cũng phát hiện ra động tĩnh tăng binh của quân Hồi Hột, hắn một tiếng lệnh hạ: "Cho thêm một vạn năm ngàn kỵ nỏ!"

Lập tức có ba đội kỵ binh quân Đường thúc ngựa đi lên nghênh chiến, như thề này nỏ binh quân Đường bèn có quá ba mươi ngàn người, đây là đội nỏ tiền vô cùng lớn mạnh, cũng là lẩn mà bao nhiêu năm nay quân An Tây cho nhiều nỏ quân tham chiến nhất, cung nỏ quân và mạch đao quân trước giờ đều là hai đội quân đội lợi hại nhất mà quân Đường dùng để đối phó với dân du mục, nhất là nỏ binh trận vạn người.

đó lại càng là ác mộng với kỵ binh thảo nguyên.

Quân Đường được huấn luyện kỹ lường, giờ phút này đà được thể hiện hết cờ, ba vạn nỏ quân dưới cờ chi huy nhanh chống thay đổi trận hình, dung hòa vào hàng trận, trong thời gian ngắn nhất một lẩn nữa hình thành trận hình ba lượt bắn, nhưng nhưng này lại lớn mạnh hơn, mỗi lượt đều có một vạn cây tiễn bắn ra.

Hai vạn mấy kỵ binh Hồi Hột như trận cuồng phong nổi dậy giữa sơn cốc, thiên binh vạn mã ào ào xông vào trận doanh của quân Đường, tiếng vó ngựa không ngừng lộc cộc vang giữa Âm Sơn, khí thế rợn người, ba vạn kỵ binh quân Đường vẫn vừng như Thái Sơn, ba vạn cây nỏ vẫn đồng loạt chi thẳng về phía quân địch đang ầm ầm kéo đến…

"Bắn!"

Tiếng trống lại vang lên, vạn tiễn cùng phát, tiễn nỏ mạnh mẽ như trọng bão tử thần dấy lên, chi trong chớp mắt đã ào ào cuốn vào giữa đám kỵ binh Hồi Hột. tiếng thét thất thanh thảm thiết, tiếng ngựa rú liên hồi rồi ngã ngửa. khi đợt tiền đầu tiền quét qua kỵ binh cũng nghiễm như tựa gió thu cuộn lá vàng, một trận hàn phong qua đi, kỵ binh Hồi Hột đã thương vong một phần ba.

Chi huy lẩn đột phá này là một trong các phó tướng của Hồi Hột - Sứ Triều Nghĩa, Các Lặc đã hận hắn thấu xương, đẩy hết tất cả trách nhiệm lên đầu hắn, nếu hắn không đến chi viện thì Hồi Hột đâu đến nỗi gặp phải mỹ cơ bị hủy diệt.

Sử Triều Nghĩa bị bức đích thân lên trận, đảm nhiệm vai trò quan chi huy xung phong, cũng chính là đội trường đội cảm tử.

Sau lẩn thảm bại đầu tiên, hắn may mắn thoát chết, chi có chiến mã bị bắn ngã, hắn thoát được một mạng, nhung đến lẩn thử hai, hai vạn quân lại tiếp tục xông lên, hắn lại một một lẩn trờ thành tiền phong.

Sứ Triều Nghĩa thấy mình đã không còn đường sống, hắn chi cầu được nhận một chết, hắn giơ cao chiến đao, lớn tiếng hô hào: "Xông lên nào!

Hãy mờ một con đường máu nào!"

Nhung ngay lúc này, lượt tiễn ba vạn cây thử hai lại lẩn nữa được phát ra, như châu chấu lượn qua thảo nguyên lại một lẩn nữa ập vào quân trong kỵ binh Hồi Hột. lẩn này Sử Triều Nghĩa đã không còn được thần may mắn chiếu cố, hắn cùng lúc bị trúng ba tiễn, thét lên một tiếng thảm thiết, ngã nhào xuống ngựa, một cây tiễn đã xuyên qua lòng ngực Sử Triều Nghĩa, khiến hắn chết tươi tại chỗ.

Khả hàn Các Lặc đứng trên dốc cao tận mắt nhìn thấy Sứ Triều Nghĩa bị bắn chết, hắn không chút sì thương tiếc cho Sử Triều Nghĩa, nhưng nhìn chiến sĩ tinh nhuệ của Hồi Hột đang hàng loạt bị quân Đường siết chết như giẫm chết một con kiến, lòng hắn đau muốn ri máu. cho dù có xông lên lẩn nữa thì cũng chi có thể bị tiêu diệt sạch mà thôi.

Các Lặc khả hẳn trong lúc bất đắc dĩ, hắn chi đành đau khổ hủy bõ lẩn đột phá này, "Toàn quân rút về đại doanh!"

Lẩn này đà là lẩn thất bảy hắn đột phá thất bại, số ngươi thương vong lũy kế đà vượt quá năm vạn người, cho dù hắn cho hắn toàn bộ đại quân đi lên chăng nữa thì quân Đường vẫn còn có năm vạn đại quân đang đợi chờ ngoài một dặm, người nhiều thì chi tổ chết càng nhiều.

Hắn một tiếng lệnh hạ, một vạn sáu ngàn mấy kỵ binh Hồi Hột còn lại như con sóng rút trờ lại biển khơi, tiếp liền sau đó đại quân đã trờ lại đại doanh, trên trận địa chi còn lại xác chết la liệt cùng binh sĩ bị thương đau khổ rên ri, cả núi đồi đã bị nhuốm một màu đỏ tươi.

Lý Thịnh thấy kỵ binh Hồi Hột đã rút về bèn hạ lệnh nói: "Ngoài người thương nhẹ có thê làm từ binh ra, nhưng ké thương nặng còn lại nhất luật siết chết!"

Đại doanh quân Đường nằm cách chiến trường năm dặm, nằm sát chân núi phía bắc của Âm Sơn, dù cho đại doanh quân Đường vẫn không có hàng rào, nhưng lẩn này họ cho xây ba bức tường đất cao bảy trượng cách đại doanh một dặm, dùng đế phòng kỵ binh Hồi Hột đến tập kích.

Đại doanh của mười lãm vạn quân Đường đông đúc, trải dài đến vài dặm, họ đã vây chủ lực của Hồi Hột lại trong Âm Sơn nhưng một tháng, và liên tục đánh lùi sáu lẩn đột phá của kỵ binh Hồi Hột, đã thành công chặn chết Hồi Hột trong Âm Sơn.

Lý Khánh An không vội, hắn muốn triệt để vây chết đội quân chủ lực Hồi Hột này, hắn cẩn cho Thôi Càn Hữu thời gian, ắn nhận được tin của Thôi Càn Hữu là liên quân Đường Hồ đang thu thập tàn dư của bộ lạc Đột Quyết và Hồi Hột trên thảo nguyên, và đuổi hết toàn bộ họ ra khỏi Ordu Baliq, giờ thảo nguyên Ordu Baliq đã có năm sáu mươi vạn người tụ tập, sắp sửa đại cáo công thành rồi.

Hiện tại đã là đầu tháng sáu, thời tiết dẩn nóng lên, cũng dự báo thời gian trờ lại Kinh thành sắp đến.

Góc tây bắc là một nơi đặc biệt của quân doanh, nơi đây là bệnh viện dã chiến của quân Đường, được tổ thành bời năm trâm túp lều trướng, là nơi duy nhất trong doanh trại có hàng rào, trong doanh có một ngàn mấy vị nữ hộ binh, họ đã thông qua được huấn luyện cứu chữa bệnh nghiêm ngặt, và bắt đầu đàm nhận trọng trách cứu thương cho binh sĩ Hồi Hột và quân Đường.

Thương binh của Lý Khánh An không nhiều, chủ yếu là hơn một ngàn thương binh lúc tiêu diệt Sử Tư Minh, phần lớn thương binh thuộc bội chúng của Lý Quang Bật, họ sau một trận ác chiến cùng kỵ binh Đột Quyết tại Cửu Thập Cửu tuyền, trận vong hơn hai ngàn người, thương binh quá năm ngàn, giờ thương binh đều được đưa đến đại doanh của Lý Khánh An để chữa chạy.

Một ngàn mấy nữ hộ binh do nữ trung lang tướng Cao Vụ thống soái, nàng dẫn một ngàn nữ hộ binh đến chậm một bước, đương kịp thời gặp chiến dịch của Sử Tư Minh.

Trong đại trướng đang bận túi bụi, thương binh quân Đường đại bộ phận thương thế đều đã ổn định, đều ở lại đại doanh dẩn dẩn chờ đợi hồi phục, mấy hôm nay tiếp nhận cứu chữa đều là binh sĩ thương nhẹ của Hồi Hột, họ sau khi được chữa khói sẽ trờ thành lao động khai thác mó cho Đường triều.

Trong doanh trướng lớn nhất có gần trăm người, họ đều là thương binh mới được đưa đến, tiếng rên ri đau khổ inh ôi, phiên dịch đã nói với họ, đấy là cách cứu mạng họ, thân làm tù binh quân Đường, chí ít như vậy có thé giữ lại mạng sống nên hầu như tất cà binh sĩ Hồi Hột đều ngoan ngoãn tiếp nhận chữa trị.

Cơ hồ toàn bộ đều là tiễn thương, rút tiễn ra, cắt đi thịt bị hoại tử, cầm máu, khử độc, băng bó, các nữ hộ binh động tác nhuần nhuyễn, họ đã học được một ít tiếng Đột Quyết đơn giành, nói với họ là sinh mạng đã giữ lại được, hãy yên lòng mà dưỡng thương chẳng hạn, khiến bọn binh sĩ Hồi Hột này ai ai cũng rơi lệ cảm kích.

Cao Vụ thân bận khái giáp bạc, dưới sự yểm trợ của ba nữ hộ binh cùng đi thị sát hết các đại doanh, nàng chính là tướng quân cao nhất của y viện dã chiến, cho dù là ai chăng nữa, dù là Lý Khánh An bị thương đến trị bệnh đều phải ngoan ngoan nghe lời nàng.

Cao Vụ sau chiến dịch Lộ Châu của Lý Khánh An bèn đến Thái Nguyên, nàng đã ở đấy hơn nửa năm, chiêu mộ một ngàn nữ hộ binh, tiến hành huấn luyện họ, đồng thời cùng cẩn cù học tập y thuật chung với họ.

Lẩn bắc phạt này, Cao Vụ dẫn một ngàn nữ hộ binh đi theo đến đây.

Thời gian này trong lòng Cao Vụ rất thanh thản, nàng đã ngẫm nghĩ suốt một năm nay, dù cho Lý Khánh An nguyện ý cưới nàng làm vợ, nhung cuối cùng Cao Vụ vẫn quyết định không vào cung, nàng không muốn mất đi tự do, nàng thích được tự do phóng ngựa giữa thào nguyên hơn, chứ không nguyện ý vào trong thâm cung gò bó, mất đi tự do, nó sẽ khiến nàng trải qua cà đời trong sự buồn khổ.

Có lẽ việc tham gia vào tranh giành trong cung không phải cuộc sống nàng muốn.

Dù Lý Khánh An sẽ là người đàn ông duy nhất nàng yêu trong đời, nhung không có nghĩa hắn là tất cà, tự do mới là ước mơ lớn nhất của đời nàng, nàng đã hai mươi lăm tuổi rồi, mười năm từng

trải và lỡ làng, cộng với giác ngộ và hụt hẫng sau khi được Lý Khánh An tiếp nhận, khiến nàng cuối cùng cũng tìm ra con đường sống thuộc về mình.

Nàng sẽ không lấy bất kỳ ai, cà đời này nàng sẽ là một nữ quân nhân, sẽ đào tạo ra từng đội từng đội nữ binh cho Đại Đường, nàng hi vọng mình vĩnh viễn sẽ là chú chim tự do.

"Cao tướng quân, thượng tướng quân đã đến, đang đợi tướng quân bên ngoài."

Một nữ binh bẩm báo bên ngoài, cơ hồ tất cà nữ binh đều biết quan hệ giữa Cao Vụ và Triệu vương điện hạ, Triệu vương điện hạ đến tìm tướng quân của họ, ai cũng không lấy làm lạ.

"Ta biết rồi!"

Cao Vụ cười cười xong bèn quay lưng đi về phía doanh ngoại.

Nàng đã nói quyết định của mình với Lý Khánh An, nàng vốn nghĩ sẽ bị hắn quở trách, nhung không ngờ hắn lại ủng hộ quyết định của nàng, khiến nàng không khói thờ phào, nhung đồng thời trong lòng cũng không khói hụt hẫng, không nhẽ Lý Khánh An quá không xem trọng nàng ư?

Nhung cuối cùng nàng vẫn hiểu, Lý Khánh An không phái không xem trọng nàng, mà chẳng qua là thông cảm cho nàng, tôn trọng mọi quyết định của nàng.

Lý Khánh An không có vào cửa của bệnh viện dã chiến mà chi đứng ngoài hàng rào đợi chờ, nhìn Cao Vụ bước nhanh ra, dáng người cao gầy của nàng khiến Lý Khánh An cứ ngỡ mình lại gặp lại nàng hồi mười năm trước, tiểu nương An Tây vác theo cung tiễn sau lung tự do phóng ngựa trên lẵnh thố An Tây, nhớ lại nàng đã một tiễn bắn thủng tấm da báo đen của mình, nhớ lại nàng đã quan tâm nhường nào khi hắn say rượu, và còn tấm gương đó, lễ vật nàng đã tặng hắn lúc viễn chinh Tiếu Bột Luật, không biết giờ hắn đã bỏ vào đâu rồi.

Lý Khánh An không ngờ Cao Vụ cuối cùng lại chọn thân tự do, hắn có thể hiểu, một khi vào Đường cung cũng sâu tựa biển cà, nàng căn bàn là người thuộc về bầu trời bao la, thuộc về thào nguyên mênh mông, nàng là con chim tự do bay nháy trên trời, là con tuấn mã mặt sức băng băng giữa thào nguyên, nàng là tự do.

Bức tường cao của Đại Minh cung không thuộc về nàng, thâm cung cứng nhắc nghiêm trang sẽ giết chết nàng, chi là hắn vẫn còn chút lo lắng.

"Thất lang!"

Cao Vụ bước nhanh qua chỗ hắn, mặt nỡ nụ cười niềm nỡ, cứ như hai con người hoàn toàn khác so với lúc này nàng đi vào thị sát quân doanh.

Nếu thủ hạ nữ hộ binh mà nhìn thấy chắc chắn sẽ ngạc nhiên vạn phần, hóa ra nữ tướng quân của họ cũng có lúc hoạt bát trẻ trung thế này!

Lý Khánh An cười khổ, "Đại Đường trăm vạn đại quân, người gọi ta là Thất laa, chắc chi còn mỗi nàng thôi."

"Sao?

Không cho muội gọi sao?

Hay muốn muội cũng như người khác, gọi huynh

Cao Vụ như cười nhìn nhìn Lý Khánh An, mắc gút trong lòng nàng giờ đã được hóa giải nhiều, nàng không còn tiếp tục mê muội vì mối tình này như trước kia, cứ như một sự giác ngộ.

Lý Khánh An sắp lên ngôi làm hoàng đế chính là yếu tố quan trọng khiếp nàng giác ngộ, hóa ra Lý Khánh An đã không còn là Tiếu Lý tướng quân của An Tây trước đây nữa, hắn sẽ là hoàng đế Đại Đường.

Mà nàng thích không phái hoàng đế Đại Đường, mà là thần tiễn vô song, hoạt bát vui vẻ Lý Thất lang.

"Nàng thích gọi thì mặc sức mà gọi thôi!"

Lý Khánh An mỉm cười nói, "Hãy đi dạo cùng ta chút, ta muốn đến tiền tuyến xem qua."

"Được!

Huynh chờ muội một lát!"

Cao Vụ bước nhanh trờ vào đại trướng, chi một chốc sau nàng cũng cưỡi ngựa phóng ra, thân người nàng là bộ khái giáp màu bạc, đầu đội mũ bạc, lung dắt hoành đao cùng đôi hia da cao cổ, trong rất có thể anh tư mã thượng, Lý Khánh An không khỏi huýt sáo một tiếng, "Hay cho một nữ tướng quân anh vũ!"

"Đi thôi!"

Lý Khánh An thúc chiến mã đi, hai người họ trực tiếp từ phía bắc ra khôi đại doanh, phóng về phía chiến trường chắn quân Hồi Hột.

"Thất lang, trận chiến dịch này lúc nào sẽ kết thúc?"

Cao Vụ từ từ thà chậm tốc độ chiến mã.

"Sắp rồi!

Ta cũng không muốn tiếp tục kéo dài nữa!"

Lý Khánh An bỗng nhìn nàng kỳ quái: "Sao nàng lại hôi thế?"

Cao Vu ai oán thờ dài, "Tối qua muội nằm mơ, mơ thấy phụ thân một mình không ai nương tựa nơi cao nguyên Thổ Phồn, muội nghĩ, khi chiến dịch kết thúc, muội muốn đi gặp cha."

Lý Khánh An không nói gì, họ sát cánh đồng hành, Cao Vụ liếc nhìn hắn khẽ giọng hôi: "Huynh không muốn muội đi sao?"

"Ta làm sao lại có thể không cho nàng đi gặp phụ thân chứ?"

Lý Khánh An lắc lắc đầu, cảm thán một tiếng, "Ta giờ đã hiểu rồi, đời người đâu thể việc gì cũng như ý mình, lẩn trước ta đã nói với nàng, nếu nàng nguyện ý lấy ta, ta sẽ yêu thương nàng suốt đời, nhung tất cà do nàng lựa chọn, nếu nàng nguyện ý đi theo ta, vậy nàng nhất định phái chịu định cuộc sống cung đình cô đơn, hơn nữa còn là con đường không thể quay đầu."

"Huynh., hi vọng muội vào cung ư?"

Cao Vụ lại tham dò hôi hắn.

"Ta hi vọng thế!"

Lý Khánh An nhìn nàng chăm chú, "Ta sẽ chăm sóc nàng cà đời, ta không muốn nàng một mình lang thang cô đơn bên ngoài.

Tuy tự do, nhung dẫu sao nàng cũng chi là con người, con người ai chẳng hi vọng sẽ có một chốn về."

Cao Vụ thấy sống mũi cay cay, nàng cắn chặt môi, lại khẽ giọng nói: "Già như có một ngày nào đó muội thấy mệt mói bên ngoài, muội có thể trờ về nhà không?"

Lý Khánh An không nói gì, hắn nên trà lời, Đại Minh cung mãi mãi mỡ to cửa chờ nàng, nhung lòng hắn rất mâu thuẫn, hắn hi vọng Cao Vụ có thể sống tự do, nhung hắn lại không nguyện Cao Vụ lưu lạc một mình bên ngoài, hắn không cách nào trả lời câu hói của Cao Vụ, hắn thờ nhẹ, "Chắc nàng biết câu trà lời."

"Nhung muội muốn nghe chính miệng huynh nói!"

Cao Vụ cố chấp nói.

Lý Khánh An gật gật đầu, "Chi cẩn nàng nguyện ý, lúc nào cũng có thể trờ về!"

Lúc này, xa xa bỗng vọng lại tiếng hô cao giọng của thân binh, "Thượng tướng quân!"

tiếp liền sau đó một thân binh phóng nhanh đến, "Xin thượng tướng quân hãy hòa tốc trờ lại quân doanh, có người đến cầu kiến thượng tướng quân!"

"Là ai?"

Thân binh hạ thấp giọng nói với hắn hai câu, Lý Khánh An không khỏi ngỡ ngàn, vội nói với Cao Vụ, "Vụ Nương, chúng ta quay về thôi!

Ta có việc quan trọng phải xử lý!"

Trong lòng Cao Vụ có chút thương cảm, nàng khẽ giọng nói: "Huynh về trước đi!

Muội muốn một minh đi dạo thêm một hồi."

Lý Khánh An nhìn nhìn nàng, xong hắn bèn quay đầu ngựa lại phóng vội về hắn đại doanh.

Cao Vụ dõi theo bóng hắn càng lúc càng xa dẩn, mắt nàng cuối cùng cũng đỏ hoe, hai dòng lệ không kiềm nổi từ từ lăn xuống.

"Thất lang, vì sao huynh lại nhất định phải làm hoàng đế chứ?"

Lý Khánh An phóng như gió cuốn trờ về đại doanh, hắn nghiêm giọng hòi: "Người đâu?"

Chi thấy thân binh dặn mấỵ quân quan Đột Quyết đi lên, người đi đầu là Bộc cốt Sướng, hắn quỳ xuống, "Tội thần Bộc cốt Sướng, tham kiến thượng tướng quân!"

Bộc Cốt Sướng đã đi đến đường cùng, họ sau khi diệt sạch Sa Đà bộ bèn chuyền đường đi về thành Khá Đôn phía đông, ơ đó họ đã bắt được mấy vạn con dê, có đủ lượng lương thực chu cấp, đại quân bèn chuẩn bị quay lại để dẫn gia quyến đến Cư Diên Hài, không ngờ giữa đường lại nhận được tin Sử Tư Minh và Bộc Côt Liệt đã bị diệt, gia quyến họ toàn bộ bị quân Đường bất làm tù binh.

Quân của Bộc cốt Sướng bỗng chốc đại loạn, vô sĩ binh sĩ gào thét đồi đâu hàng quân Đường, tìm lại vợ con mình.

Sau lẩn này đến lẩn nọ thương thảo trong quân trung, cuối cùng họ đã có quyết định, toàn bộ đầu hàng quân Đường, kỳ thực trong đầy mạo hiểm nhất chính là Bộc cốt Sướng, hắn từng một tiễn bắn chết Lý Tự Nghiệp, nếu hắn mà đầu hàng, e rằng quân Đường sẽ xé xác hắn ra tám khúc, hắn phải đặt cược, dùng mạng minh đặt hết cho ván bài này.

Lý Khánh An không đờ hắn dậy, mà lạnh lùng nhìn hắn, "Ngươi không sợ ta sẽ giết ngươi ư, dùng đầu người của ngươi để tế Lý Tự Nghiệp tướng quân sao?"

Bộc Cốt Sướng oang giọng trả lời: "Xin hỏi thượng tướng quân, ta vào doanh ám sát Lý Tự Nghiệp tướng quân hay đã dùng thủ đoạn để hãm hại hắn?

Hai quân tác chiến, không phải ngươi chết thi là ta vong, không lẽ còn có việc báo thù sao?

Nếu nhu muốn trả đũa, hắn giết người không tiếc tay, vậy hắn có chấp nhận sự trả đũa của người khác không?

Đương nhiên, các ngươi có thé giết ta, ta đến vì chiến sĩ của Bộc cốt bộ, ta không sợ chết, nhưng chi cầu xin thượng tướng quân tha mạng cho họ."

Lý Khánh An gật gật đầu, "Đầu hàng có thể, nhung phải chấp nhận đồng hóa của Đại Đường, các ngươi có nguyện ý không?"

"Nguyện ý!"

Bộc cốt Sướng bất đắc dĩ khẽ giọng nhận lời, họ đã thương lượng rất lâu, tiếp nhận đồng hòa tuy có khó chịu, nhưng các binh sĩ đều một lòng muốn tìm lại vợ con mình, họ cũng chẳng để ý à.

Lý Khánh An chăm chú nhìn hắn hồi lâu mới từ từ nói: "Được thôi!

Ta cho ngươi một lựa chọn, ta có thé tha ngươi một mạng, phong ngươi làm đô đốc Sóc Châu, an trí Bộc Cốt bộ ngươi đến Hà Nam đạo làm nông, nhưng đồng thời nhưng vẫn còn một lựa chọn khác, nếu ngươi nguyện ý giao đầu người cho ta.

để ta có thể trả lời quân An Tây, coi như báo đáp, ta có thể để bộ lạc của người đến Hà Tây làm mục dân, chăn ngựa cho Đại Đường ta. hai lựa chọn này, ngươi có thế chọn một trong số đó."

Bộc Cốt Sướng toàn thân run lên, hắn từ từ ngẩng đầu lên, nhìn Lý Khánh An chằm chằm: "Thượng tướng quân nói có thật sẽ giữ lời?"

Lý Khánh An ngạo nghễ phì cười, "Ta là An Tây tiết độ sử, là thiên sách đại tướng của Đại Đường, là Triệu vương, sau này còn sẽ là hoàng đế thiên khả hẳn của Đại Đường, ngươi nói. ta có vì một Bộc cốt bộ nhỏ bé mà nuốt lời không?"

"Được!"

Bộc Cốt Sướng đứng dậy, hắn quay đầu nhìn mấy do trường đi theo hắn đến đây nói: "Triệu vương điện hạ đà hứa sẽ để chúng ta tiếp tục cuộc sống du mục, các ngươi quay về để mọi người đến đây đầu hàng đi!"

"Vương tử.

đừng!"

Mấy tên do trường cùng hô to.

Bộc Cốt Sướng rút trường đao ra, ngưỡng mặt lên trời cười to một tiếng, "Chết một mình ta, có thể đổi lại an khang cho cả Bộc cốt bộ, đáng!"

Hắn trờ tay một nhát đao đâm thẳng vào lồng ngực mình, từ từ ngã xuống chết, mấy tên tộc dân quỳ xuống ôm lấy xác hắn khóc thương thảm thiết.

Lý Khánh An thầm thờ dài. lại hạ lệnh với xung quanh, "Có thể dùng lễ vương hầu để hậu táng hắn!"

Hắn lại nói với mấy do trường Bộc cốt: "Các ngươi hãy đưa người đến, ta đà hứa thì sẽ không nuốt lời, người nhà các ngươi ta sẽ trả lại cho các ngươi, các ngươi có thể đến Cam Châu và Túc Châu chăn thà gia súc!"

Mấy do trường Bộc cốt nuốt lệ khấu đầu cho Lý Khánh An xong bèn tạ ơn cáo lui.

Ba ngày sau, hai vạn kỵ binh Bộc cốt bộ và một vạn tàn binh cuối cùng của Sứ Tư

Minh đà chính thức đầu hàng quân Đường, Lý Khánh An đà tịch thu khí của họ, lệnh người dẫn họ đến tụ tập với người nhà tại Sóc Châu.

Tiếp sau đó Lý Khánh An lại hạ lệnh toàn diện tiến công trú quân Hồi Hột. vào lúc trưa hai ngày sau, ba mươi vạn quân Đường hai lộ nam bắc Âm Sơn đà phát động trận chiến cuối cùng, lúc này quân Hồi Hột chi còn lại năm vạn người, sĩ khí ué oải thấp kém. quân tâm nghiêm trọng bị lung lây.

Dưới công kích trước sau của ba mươi vạn quân Đường, Hồi Hột một trận bị đánh bại, họ bị đánh cho tan tác, xác chết la liệt núi đồi. binh không thành binh, năm vạn quân Hồi Hột bị quân Đường siết sẩn ba vạn người. hai vạn còn lại bị bắt làm từ binh, khả hẳn Các Lặc của Hồi Hột cũng tự sát trong tuyệt vong.

Đến đây, mười vạn đại quân cuối cùng của Hồi Hột đà bị tiêu diệt.

Trên thảo nguyên bất tận, một đội ngữ dân du mục sẩn sáu mươi vạn người do các bộ Hồi Hột tố thành bắt đầu đi trên con đường dời về miền nam.

Phụ nữ và trẻ nhô được ngồi trên xe ngựa, nam nhân thì cười ngựa đi theo, trên xe là tất cả gia sản của họ, họ đà cáo biệt thảo nguyên, đi về phúc địa Trung Nguyên xa xôi, Ordu Baliq xa xôi vẫn đang nghi ngủt khói đen, một ngọn lửa to đà nuốt chửng tòa thành thảo nguyên này.

Ba mươi vạn quân Đường áp giải sáu mươi vạn dân du mục, dẫn theo chiến lợi phẩm là mấy trăm vạn con gia súc và vô số kể da bò da cừu cùng các vật tư thảo nguyên khác, bắt đầu khải hoàn trờ lại Đại Đường.

Giờ đà là tháng sau năm thử ba Khánh Bình, ba tháng sau, triều đình Đại Đường hạ chi. từ Hà Nam.

Quan Nội.

Hà Đông, Quan Trung di dời mười vạn Hán dân quân hộ đến định cư tại thảo nguyên phía nam Âm Sơn. khai hoang ruộng đất,, mỗi hộ sẽ được cho ba khoảnh đất làm điền vĩnh nghiệp, và miền thuế ba mươi năm.

Năm kế tiếp, lệnh miễn thuế lẩn nữa mờ rộng, triều đình hạ lệnh khai hoang biên cương, lấy Bột Hải, Mạc Nam.

An Tây, Hà Trung làm tử biên, phàm Hán dân di dân đến tử biên, đều sẽ được cho đủ lượng đất đai và nhà cửa. ba đời suốt kiếp được hưởng đài ngộ miền thuế, cơn sóng khai hoang biên thổ của Đại Đường lẩn nữa được dấy lên.

Tin tức quân Đường bắc phạt đại thắng đà truyền vào Trường An, Đại Đường cả nước hoan hi vui mừng, Trường An lại càng là gióng trống khua chiên chúc mừng, kinh triệu phủ đốt đèn mừng thắng lời, hoa đăng cao mười trượng sáng như trăng tròn, đèn sáng vằng vặc, mấy chục vạn dân chúng dắt tay ca thâu đêm cuồng hoan không

ngủ, ngày hôm sau lại càng là dấy lên cuộc du hành thanh thế rầm rộ, mười vạn sĩ tử lên phố lẩn nữa, hô to khẩu hiệu và biểu ngữ ủng hộ Lý Khánh An đăng cơ, thu hút ba mươi vạn dân chúng gia nhập, mấy chục vạn người thanh thế rầm rộ, yêu cầu triều đình chính thức cùng đề cử Lý Khánh An làm hoàng đế.

Lý Khánh An dẫn quân Đường bắc phạt đại thắng, làm cho thanh vọng cá nhân của hắn đã đạt tới đinh điểm, không chi là các thành phố lớn của triều Đường như Trường An, Lạc Dương, Thái Nguyên, Dương Châu, Thành Đô, Tương Dương v.v…

đều do mấy vạn hoặc mấy chục vạn dân chúng cử hành du hành tự phát ủng hộ đăng cơ, Đại Đường ba trâm bảy mươi châu, một nghìn năm trâm mấy huyện, có hơn phân nửa quan viên châu huyện sau khi ở Sờ Châu xuất hiện điềm lành, đều đồng loạt dâng sớ triều đình, ủng hộ Lý Khánh An đăng cơ.

Nhung trong một nỗi hoan hi ca tụng cũng có tiếng không hài hòa xuất hiện, đó chính là sự phàn đối của tông thất, mùng tám tháng sáu, tông chính tự khanh Lý Dịch dẫn đầu cử hành nghi thức cầu phúc thái miếu, cũng chính là tìm kiếm sự ủng hộ của tông thất Đại Đường đối với Lý Khánh An, nhung do Lý Khánh An đối với sự thâu tóm đất đai vẫn giữ thái độ đà kích mạnh bạo, làm cho triều hạ đạt ra thanh điền lệnh, ở trước tháng mười hoàn thành sự thanh lý đất đai toàn quốc, đồng thời đối với điền sàn đất đai của tông thất mà vượt quá định mức sẽ đánh thuế nặng, điều này làm cho gần như là đến sáu phần tông thất đều phàn đối Lý Khánh An đăng cơ, bọn họ lấy cớ Lý Khánh An không phải là chính thống Lý Đường, cự tuyệt tham gia cầu phúc thái miếu.

Cho dù đại bộ phận tông thất Lý Đường đều giữ ý kiến phàn đối, nhung dưới trào lưu nóng chảy bắc phạt đại thắng, quan dân cà nước ủng hộ, Lý Khánh An nhập chủ Đại Minh cung đã không còn nghi ngờ gì nữa, cùng một giờ khắc tin quân Đường khái hoàn trờ về truyền vào Trường An, chính sự đường đã thông qua một quyết nghị nhất trí, đề cử Lý Khánh An làm hoàng đế Đại Đường, lập tức bá quan triều đình thông qua bó phiếu công khai, chính vào ngay đêm hôm đó, Thẩm thái hậu hạ chi với toàn quốc, tuyên bố tiêu hoàng đế hiện nhiệm bời lý do sức khóe không thích họp trị lý Đại Đường mà chính thức thoái vị, đồng thời hạ chi sách lập thiên sách thượng tướng, thiên hạ binh mã đại nguyên soái, Triệu vương Lý Khánh An làm Đại Đường tân đế, lập tức thái hậu hạ ý chi sắc phong Triệu vương phi Độc Cô Minh Nguyệt làm hoàng hậu chính cung, dời cư Đại Minh Cung.

Sách phong hoàng hậu thưởng thì do hoàng đế hạ chi, nhung thân là thái hậu, ở trong tình huống đặc biệt, nàng cũng có quyền lực thừa nhận, do lẩn này tình huống đặc biệt, Lý Khánh An không ở tại kinh, còn tông thất tập thể phàn đối, để bào đàm Đại Minh Cung tân chủ có thé kịp thời nhập chủ đế tránh tình hình bất ngờ xảy ra, vi vậy Thẩm thái hậu bèn làm khác đi lệ thưởng, sách lập hoàng hậu sớm hơn, hạ chi Độc Cô hoàng hậu dẫn người nhà xuyên đêm dọn vào ở Đại Minh cung.

Chương 708: Đêm mưa nhập cung

Bầu trời đã nổi lên cơn mưa nhỏ, vào đêm mưa tò tò to dẩn, lộp bộp lộp bộp, đánh vào trên lá cây và mái hiên, Triệu vương phủ trong Vụ Bản phường vẫn là đèn đóm sáng tung, thiên ngưu vệ đại tướng quân Nam Tề Vân đích thân suất lĩnh nam nghìn binh sĩ thiên ngưu vệ và năm nghìn nội vệ quân, võ trang hạng nặng, bảo vệ cả nhà Lý Khánh An dời vào Đại Minh cung.

Dọc đường tò việc bàn phường tới Đại Minh cung đều đã toàn bộ giới nghiêm, một vạn năm nghìn binh sĩ thiên ngưu vệ khác ba bước một canh, năm bước một gác, cành giới dọc ven đường.

Trong Triệu vương phủ bận rộn trong sự trật tự bài bàn, Minh Nguyệt đã được chính thức phong làm chính cung hoàng hậu đang chi huy gia nhân thu dọn vật phẩm dời nhà, vật phẩm to lớn tạm thời không khiêng, chi thu dọn các món trang sức và vật phẩm tùy thân, bọn họ đã bận rộn được ba ngày, thu dọn ra mấy trăm chiếc rương, việc dời nhà là thế, nhìn có vẻ là vật phẩm không nhiều, nhung bất đầu thu dọn lại nhiều đến mức làm cho người ta không thể nghĩ xuể, chi đồ đạc của các con bọn họ đã chiếm đi phân nửa.

Do ban đêm không thể ngũ, vì vậy bọn họ ban ngày đều đã ngũ được một giấc, lúc này trong Triệu vương phù đèn đóm sáng trưng, tất cả mọi người đều đang xác nhận vật phẩm lẩn cuối cùng, bốn trăm hộ vệ thân binh Lý Khánh An lưu lại ở vương phù đang vận chuyển rương, bọn họ đem từng cái rương từ cửa hông khiêng chuyển lên xe ngựa, đi tới đi lui, vô cùng bận rộn, thứ phi Khương Vũ Y của Lý Khánh An trong Lâu Phụng viện đang bế đứa con gái, dõi theo mấy chục binh sĩ khiêng chuyển đồ đạc của nàng, hai viên hoạn quan trước sau chạy đi, dẫn đường cho binh sĩ.

“Nương, minh đây là sắp đi đâu thế?”

Con gái Lý Tư Việt ba tuổi của nàng ngước chiếc khuôn mặt nhỏ hòi mẫu thân.

Vũ Y một tay dắt lấy con gái, một tay nhẹ nhàng vuốt ve cái má nhỏ nhắn của nó, dịu giọng cười nói: “Mình là đi tân gia, Đại Minh cung con nghe nói qua cHứa?”

Tư Việt lắc lắc đầu: “Nương, Đại Minh cung là đâu?”

“Là một tòa trạch tử rất lớn rất lớn, có rất nhiều rất nhiều cung điện và phòng ốc.”

“Còn lớn hơn so với Vương phủ của bọn ta sao?”

Vũ Y mỉm cười, vỗ nhẹ chiếc má nhỏ của con gái, “Đương nhiên là to hơn vương phủ của minh rồi, lớn hơn rất nhiều, còn có một cái hồ rất to, gọi là Thái Dịch trì, con

không phải là thích chèo thuyền đấy ư?

Nương có thể cùng con chèo thuyền trong hồ a!

Con thich không?”

“Thích!”

Tư Việt thích thú đến vỗ tay suốt, lúc này, nó lại nghĩ ra một chuyện, hôi: “Nương, bọn họ đều gọi nương là nương nương, tại sao bọn họ cũng phải gọi nương là nương?”

Vũ Y có chút không khôi phì cười, nàng ôm con gái lên, hôn một cái lên má của nó, cười nói: “Con ngốc của ta, nương nương là một sự xung hô, khác hoàn toàn với việc con gọi ta là nương, sau này người khác sẽ gọi con là công chúa rồi, biết không?”

Tư Việt ngoan ngoãn mà gật gật đầu, Vũ Y không khôi nghĩ đến đêm hôm trước lúc lâm hành lời hứa mà trượng phu đã hứa với nàng, sẽ phong nàng làm thục phi, khôi phục danh dự cho Khương gia, đồng thời đem di cốt của phụ mẫu nàng dời về lại Trường An, trong mắt nàng bèn không khỏi cảm thấy cay cay, không biết là mừng hay là lo, dấn vào Minh Cung sâu tựa biển, cũng không biết số phận tương lai của nàng sẽ là gì?

Lúc này, một tên tiểu hoạn quan rào bước chạy tới, nói với nàng: “Khương nương nương, hoàng hậu nương nương mời người qua đó một chút, ở tiền đại đường.”

Ba ngày trước, thái hậu Thẩm Trân Châu đã phái ra hơn hai trăm hoạn quan và cung nữ đến Triệu vương phủ hầu hạ, những hoạn quan và cung nữ này khá năng thích ứng đều rất mạnh, chi vỏn vẹn ba ngày, bọn họ hoàn toàn quen biết hết tân chủ nhân của mình, đặc biệt là về mật XUNG hô đều rất chừng mực đúng đắn, không chút sai lệch, Triệu vương phi được sắc lập làm hoàng hậu chi vỏn vẹn có một canh giờ, bọn họ bèn toàn bộ đã sửa miệng lại hết, sửa lời còn nhanh hơn cà nha hoàn hạ nhân của Triệu vương phủ.

Vũ Y gật gật đầu, ôm lấy con gái đi về phía tiền viện.

Trong đại đường ở tiền viện, Độc Cô Minh Nguyệt đang thực hiện việc sắp xếp cuối cùng cho các nha hoàn hạ nhân, sáu mươi mấy nha hoàn gia nhân tề tựu một nơi sành đường, hôm nay cũng đồng thời là thời khắc quan trọng trong cuộc đời bọn họ.

“Có một tiền đề, ta phái nói rõ cho mọi người biết, mọi người đều là tấm thân tự do, mỗi người đều không có khế ước bán thân gì, đều là vương phủ ta tuyển dụng, có ký khế ước tuyển dụng, các ngươi có thể rời khói bất kỳ lúc nào, nhung bây giờ chúng ta sắp tiến cung rồi, vì vậy ta chính thức tuyên bố, khế ước tuyển dụng của chúng ta đến bây giờ là chấm dứt, người chủ chấm dứt khế ước, chiếu theo ước hẹn, ta sẽ đền ba tháng lương cho các ngươi, đồng thời, với tình cảm chủ bộc mấy năm, ta sẽ cho mỗi người thêm một trâm quan tiền phí an cư, còn sẽ đưa cho mỗi người các ngươi một mành đất ruộng đất đai không nhiều, mỗi người chi có hai mươi mẫu, đều là thượng điền ngoại ô kinh kỳ, chia tay với mọi người trong lòng ta cũng rất buồn, nhung chúng ta phái chia tay rồi, mai này mọi người trong cuộc sống nếu gặp phải khó khăn gì, có thê đến tìm ta, chi cẩn là họp tình họp lý, ta sẽ tận lực giúp đỡ mọi người, đa tạ sự chiếu cố của mọi người những năm nay đối với người nhà của ta!”

Nói xong, Minh Nguyệt thi lễ một cái với bọn họ, những bộc phụ này trong lòng

Đều cảm động dị thưởng, bọn họ cũng quỳ xuống, dập đầu ba cái với Minh Nguyệt rưng rưng nói: “Hoàng hậu nương nương dùng thân ngàn vàn hành lễ với bọn ta, bọn ta không dám nhận, bọn ta chúc cho nương nương cà đời bình an, chúc cho công chúa tiểu vương gia và các phu nhân ai cũng khỏe mạnh…

Minh Nguyệt gật gật đầu, tiếng nói nàng cũng có chút nghẹn ngào: “Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, mọi người quay về thu dọn đồ đạc của mình đi!

Sự sắp xếp phía sau ta sẽ đế lão Phan làm tốt cho mọi người.”

Đại quản gia Phan Tiểu Niên bên cạnh phất tay một cái nói: “Mọi người hãy đi theo ta!

Đồ đạc đều đã chuẩn bị xong rồi, mỗi người đều có phần.”

Mọi người là dập đầu một cái với Minh Nguyệt, bèn đi theo Phan Tiểu Niên đi khôi, lúc này, Vũ Y dắt theo con gái đi lên, cũng có chút luyến tiếc nói: “Đại tỷ, xem tỷ khá là thương cảm.”

“Đúng a!

Chia tay luôn làm người ta thương cảm."

Minh Nguyệt thờ dài một tiếng, bèn phấn chấn lại tinh thần, cười nói với Vũ Y: “Lẩn này chuyển nhà không phái là toàn bộ gia nhân đều giãi tán hết, còn có mười hai a hoàn sẽ theo chúng ta vào cung, Bão cầm và Lộng Tiêu của phòng tỷ cũng sẽ theo chúng ta vào cung, ngoài ra nhũ nương của các con cũng sẽ vào cung, ta sẽ ưu đãi bọn họ nhiều hơn, tỷ hãy yên tâm đi!”

Điều mà Vũ Y lo lắng chính là cái này, hai a hoàn cận thân của nàng Bão cầm và Lộng Tiêu đều đi thẹo nàng từ lúc ở An Tây, hai người đều là cô nhi, thật sự phái thà họ đi, bọn họ có thế đi tới đâu, còn nhũ nương của con gái, con gái cũng không bó được, nghe Minh Nguyệt nói vậy, nàng bèn yên tâm rồi.

“Đại tỷ tới tìm ta, chính là vì chuyện này ư?"

Minh Nguyệt ôm lấy tay nàng cười nói: “Ta là muốn để tỷ và ta cùng ngồi một chiếc xe ngựa, nói thật, trong lòng ta có chút hồi hộp.

Ài! vốn dĩ là Như Thi ngồi chung với ta, nhung Như Họa đang có mang, muội ấy phái đi cạnh theo, vì vậy chi đành mời tỷ ngồi chung với ta vậy.”

Vũ Y cũng cười: “Thật ra trong lòng ta cũng hồi hộp, như vậy mọi người ngồi chung với nhau, là quá tốt rồi còn gì.

Chi bằng chúng ta ngồi ở cỗ xe ngựa to nhất kia, để Uyển Nhi cũng ngồi chung, mọi người náo nhiệt một chút, ta đoán là muội ấy cũng có chút hồi hộp.”

Minh Nguyệt nghĩ ngợi một chút, bèn cười nói: “Thôi được!

Để ta bào người đi sắp xếp, để cà Nhi Thi Như Họa cũng ngồi vào đó luôn, dù sao bọn họ chi có ba người, chắc là chen chúc một chút cũng đủ ngồi, tuy rằng có chút không họp lễ tiết, thế nhung chúng ta cũng không lo được nhiều như vậy nữa.”

Vũ Y tâm niệm thoắt chuyển, liền khẽ cười nói: “Kỳ thật có thể giành thích mà!

Cứ nói là yêu cầu của quân đội, suy nghĩ tới an toàn mà ra thôi.”

Minh Nguyệt vội vàng căn dặn một hoạn quan đi sắp xếp xe ngựa, Minh Nguyệt thấy giờ hẹn sắp tới, bèn bào người đi nhất nhất thông báo hết cho mọi người, đi tập trung ớ tiền đường, qua được một chốc, mọi người đều đã kéo tới, Như Nhi dìu lấy muội muội Như Họa, Như Họa đã có mang sáu tháng, cái bụng đã lộ ra, đi đường khá là bất tiện, nhũ nương ôm lấy con gái Tư Đóa của Như Thi, rất nhanh, Bùi Uyển Nhi cũng đã đến, nàng cũng ôm lấy con gái của mình, điều thú vị là, ngoại trừ trưởng nữ Tư Việt ra, những đứa bé khác đều đã ngũ say.

Mất thấy sắp phái tiến cung rồi, mỗi người đều khá là hồi hộp, đồng thời cũng mang theo một chút hung phấn, bất đầu tò đêm nay, bọn họ sẽ bước vào một cuộc sống hoàn toàn mới.

Lúc này, một hoạn quan chạy vào trong đại đường, hành lễ với Minh Nguyệt nói: “Nương nương, giờ hẹn đã đến, xe ngựa cũng đã chuẩn bị sẵn xếp.”

Minh Nguyệt gật gật đầu, nói với mọi người: “Mọi người đều lên xe đi, chúng ta phái đi rồi!”

Nàng có chút lưu luyến nhìn lão trạch một lẩn cuối, bèn dẫn theo mọi người đi ra khôi đại đường, đi mãi tới trước bình phong trước công, xe ngựa đã chuẩn bị xong, ba trâm thân binh đội hộ vệ vũ trang hạng nặng, cỡi ngựa hộ vệ ở phía trái phái xe ngựa, Minh Nguyệt dẫn theo mọi người đều ngồi lên trên một cỗ xe ngựa rộng lớn nhất của nhà, phía sau đi theo hai cỗ xe khác, là chờ a hoàn cận thân và nhũ nương, cửa chính từ tò mờ ra, xe ngựa đã lăn bánh, xuất phát về phía ngoài cửa.

Ngoài cửa lớn cũng là đèn đuốc sáng trung, vật phẩm đã vận chuyển vào cung trước đó rồi, gần một vạn thiêu ngưu vệ và binh sĩ nội vệ dàn đội bào hộ, độ quân giới nghiêm suốt tuyến đường, từ vụ bàn phường một mạch đi tới Đại Minh cung, ven đường đều là sĩ binh quân Đường.

Nam Tề Vân giục ngựa tiến lên, ôm quyền thi lễ: “Mạt tướng Nam Tề Vân hộ vệ vương phi và các vị phu nhân tiến cung!”

Hắn nhất thời quen miệng, vẫn cHứa sửa được, Minh Nguyệt khẽ mỉm cười: “Khuya như vậy còn làm phiền mọi người không thể nghỉ ngơi, thành thật cáo lỗi!”

“Bào hộ Vương phi, là chức trách của bọn ty chức!”

Nam Tề Vân lập tức hạ lệnh: “Có thể xuất phát rồi!”

Xe ngựa cuối cùng đã rời khôi Triệu vương phủ, chạy đi về hướng Đại Minh cung, mỗi người qua cửa sổ xe nhìn ra Triệu vương phủ xa dẩn xa dẩn, trong mắt của các nàng đều tràn đầy một nỗi bịn rịn khôn xiết.

Đêm nay Triệu vương phi vào cung gần như là chuyện trọng đại hàng đầu của quân đội Trường An, mọi quân đội trú Trường An đều thâu đêm không ngũ, cho dù rất nhiều quân đội đều không hề liên quan, nhung thân là quân lệnh, mỗi một quân đội đều giữ một trạng thái bị chiến cấp một, từ Đại Minh cung đến Minh Đức môn, gần như mỗi một nơi quan trọng đều có quân đội tuần tra, đúng lúc đại bộ phận tướng lĩnh cao cấp đều đi Đại Minh cung và Vụ bàn phường tận trung, nội vệ tình báo đường đầu lĩnh Hồ Vân Bái lại chẳng đi đâu cà, hắn ngồi trấn giữ ở tình báo đường tổng bộ, cũng là cà đêm không ngủ.

Hắn đã nhận được tình báo, đêm hôm nay sẽ có mấy trăm tông thất tụ hội, tiến hành sự giãy giụa cuối cùng, phàn đối Lý Khánh An đăng cơ.

‘Giãy giụa cuối cùng'!

Điều mà Hồ Vân Bái nghĩ tới chính là từ này, bây giờ tông thất phàn đối còn có ý nghĩa ai?

Hắn cũng không thé không khâm phục sự mưu sâu tính xa của Lý Khánh An, hắn bắt tông thất sẽ là một trờ lực lớn nhất cho việc đăng cơ của hắn, vì vậy những năm nay hắn luôn không ngừng làm suy yếu thế lực của tông thất, cho dù thế lực tông thất đã không còn được như xưa, trờ thành thời khắc yếu nhất từ lúc khai quốc tới nay, nhung bọn họ ở trên sự lựa chọn đế vương vẫn còn có quyền phát ngôn.

Lý Khánh An bèn ở trước lúc đăng cơ phát động chiến tranh bắc phạt, đánh một trận chiến dịch nắm chắc phần thắng nào để giành được sự ủng hộ dân ý của toàn quốc, bây giờ chiến tranh bắc phạt đại thắng, dân ý toàn quốc sục sôi, thanh vọng của Lý Khánh An cũng đạt tới mức mật trời đang độ giữa trưa, đây bèn làm cho sự phàn đối của tông thất trờ nên không còn thấm vào đâu nữa.

Hồ Vân Bái bây giờ mới hiểu nguyên nhân Lý Khánh An không chịu thỏa hiệp với tông thất, một khi thỏa hiệp sẽ hậu hoạn vô cùng, mà hắn kiên trì không thỏa hiệp, lợi dụng phương thức phát động chiến tranh đối ngoại điều động dân ý, mấy trăm tông thất thế lực suy bại dù thế nào đi nữa cũng không thế đối kháng được với dân ý của bốn nghìn năm trăm vạn dân Đại Đường, Lý Khánh An khéo léo vận dụng chiến tranh đối ngoại, đem sự giao tiếp quyền lực cấp cao như việc đế vương đăng cơ này, biến thành một cuộc vận động toàn dân, đây chính là một thủ đoạn quyền lực cực kỳ cao minh.

Điều này làm cho Hồ Vân Bái trước giờ không hiểu Lý Khánh An tại sao lại đánh trận chiến Hồi Hột bỗng chốc vỡ nhẽ ra, hắn còn tưởng rằng Lý Khánh An thật sự là vì diệt tận gốc hậu hoạn thào nguyên, nhung bây giờ xem ra, thật ra vẫn là một sự đấu tranh quyền lực biến tướng, chăng qua càng cao minh hơn, càng kín đáo hơn mà thôi.

Lúc này, bên ngoài truyền tới tiếng bước chân, có binh lính tiến vào báo cáo: “Tông chính khanh đến rồi.”

“Mời hắn vào đây!”

Hồ Vân Bái đứng lên, thời khắc hắn chờ đợi đã tới, lát sau, tông chính khanh Lý Dịch đi nhanh một mạch tiến vào, thần sắc có chút bối Rối, vào cửa đã nói: “Hồ tướng quân, bọn họ đã bất đầu rồi.”

“Đừng hốt hoàng, từ từ mà nói, ở đâu thế?

Có bao nhiêu người?”

Lý Dịch nuốt nước miếng một cái rồi nói: “ớ trong Thịnh vương phủ, đại khái có khoảng hơn ba trâm người, bọn hắn đang bí mật thương lượng làm sao đôi phó tân đê.”

Hồ Phái Vân gật gật đầu, hơn ba trăm người, chi có một nữa, xem ra vẫn có rất nhiều người tương đối nhát gan sợ phiền phức, không chịu lộ diện, như vậy cũng tốt, sát một người ranh đe trăm người!

Hắn lập tức hạ lệnh nói: “Gửi thu cho nội vệ, xin bọn hắn làm thế nào cũng phải lập tức xuất binh bao vây Thịnh vương phù!”

Độc cô Minh Nguyệt chuyển nhà, một vạn quân nội vệ chi đi có năm nghìn người, mà năm nghìn người còn lại thì đã mượn cho tình báo đường điêu dùng trong tình thê khẩn cấp.

Lúc này đại tướng suất lĩnh năm nghìn quân chính là đại tướng quân Quý Thắng, người vừa mới quay về kinh không lâu mới nhận chức nội vệ Đại tướng quân.

Hắn cũng không có đi Vụ Bàn phường, mà là chuẩn bị cùng tình báo đường phôi họp làm việc.

Kim bài mệnh lệnh xuất binh này này chính là trước khi bấc chinh Lý Khánh An đã cho hắn.

Quý Thắng cũng được coi như là một trong những tâm phúc mà Lý Khánh An tín nhiệm nhất.

Trong số những những kim bài mà Lý Khánh An ban phát xuống, thì kim bài của hắn xếp thứ tám, thậm chí vượt qua Hồ Phái Vân, đủ thấy sự tín nhiệm của Lý Khánh An đối với hắn.

Lúc này hắn đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, hắn toàn thân khôi giáp, tay cầm chiến đao, năm nghìn binh lính cũng chinh trang sẵn sàng.

Trong đêm đen, một viên kỵ binh phi ngựa phóng tới, đưa một phong lệnh thinh cầu cho Quý Thắng, Quý Thắng nhìn thoáng qua, liền lập tức hạ lệnh: “Xuất binh, mười sáu cung Thịnh Vương phủ!”

Thịnh vuơng Lý Kỳ là con trai thứ hai mươi mốt của Lý Long Cơ, cũng một trong số những đứa con còn sống sót của Lý Long Cơ.

Hắn vẫn sống rất lặng lẽ, mấy năm nay Đại Đuờng nam bắc phân liệt, hắn cũng không có đến thành đô, mà là ở lại Trường An, gần nhu không ra khỏi cửa, liền tránh khỏi những cuộc tẩy trừ lẩn này đến lần khác.

Nhưng sự lặng lẽ của hắn không có nghĩa là hắn khiếp nhược, này một khi Lý Khánh An sắp đăng cơ làm Đại Đường hoàng đế, thì cuối cùng hắn cũng cám thấy mình không thể im lặng được nữa.

Hấn vẫn luôn cho rằng, Lý Khánh An có thể làm Triệu vương, có thế làm thiên sách thượng tướng, có thê làm thiên hạ binh mã đại nguyên soái, chi có điều duy nhất là không thể làm hoàng đế, nguyên nhân rất đơn giàn, Lý Khánh An không phái là hậu duệ của Thái Tông, không phái xuất thân chính thống, là hậu duệ của Lý Kiến Thành năm xưa.

Lý Kiến Thành đã ở trong cuộc biến Huyền Vũ môn bị tru diệt, thì con cháu hắn làm sao có thể đăng đại thống được?

Điều đó khiến cho Lý Kỳ bất luận như thế nào cũng không thể chấp nhận được, kỳ thật cũng là tất cà tôn thất không thé chấp nhận được, mặc dù Tông chính khanh Lý Dịch tó vẻ ủng hộ, đó là bời vì hắn cũng không phái là hậu duệ của Thái Tông, hắn không thể đại diện cho tôn thất.

Hơn ba trăm hai mươi tôn thất đã bí mật liên hệ hơn một tháng nay, hôm nay Thái hậu chính thức xuống chi tuyên bố Lý Khánh An kế thừa Đường thất đại thống, điều này khiến cho các tôn thất gần như muốn điên cà lên, bọn hắn liều lĩnh tụ tập lại một chỗ, khẩn cấp thương lượng cách ứng đối.

Trong đại sành đường của vương phủ quần chúng sôi trào, hơn ba trăm tôn thất cũng đều đang nổi giận mắng chửi Lý Khánh An đăng cơ rất hoang đường.

Những tôn thất này trong độ tuổi từ ba mươi đến hơn bốn mươi tuổi, tò nhó đến lớn hưởng trọn mọi vinh hoa phú quỹ, nhung mấy năm nay bọn hắn thưởng gặp phải những đả kích nặng nề, đất đai bị chiếm đoạt, gia tài bị tịch thu, nhất là rất nhiều những tôn thất chạy đến thành đô, sau khi bọn hắn trờ về, phát hiện công phủ, vương phủ của bọn họ đều đã bị tịch thu hết, hắn đành phái ở trong biệt trạch mà trước đây đã mua, dựa vào một chút ít tiền dành dụm được ngồi không ăn núi lờ, mức sống bị tụt dốc nghiêm trọng, sự trách móc của người nhà, sự oán trách của con cháu, khiến cho cơn giận ngày càng tích tụ nhiều thêm trong lòng, tin tức Lý Khánh An sắp đăng cơ cuối cùng đã dẫn đến sự bùng nổ của cơn giận trong lòng bọn hắn.

“Ta không tin!

Ta tuyệt đối không tin!”

Người nhảy ra lớn tiếng la lối chính là một tôn thất hơn ba mươi tuổi, hắn chính là con trai trưởng của thái tử Lý Anh trước tên Lý Nghiễm, cũng chính là huynh trưởng của Lý Cầu, sau khi thành bị phá Lý cầu tự sát bó mình, còn Lý Nghiễm đang ở thành đô nhậm chức quang lộc khanh thì trốn về Trường An.

Hắn nguyên là Tân Bình quận vương, tòa nhà cũng đã bị tịch thu rồi, còn những nén vàng bạc giá trị hai mươi vạn quan mà hắn chốn ở dưới tầng hầm cũng bị tịch thu rồi, khiến cho hắn vô cùng bi phẫn.

Trong đại sành đường tất cà mọi người đều im lặng cà, nhìn hắn, Lý Nghiễm cao giọng nói: “Các vị, ta đã nghĩ rất lâu, ta hoài nghi Lý Khánh An căn bàn không phải là tôn thất, hắn là giành mạo.”

Kết luận này của hắn khiến cho hơn ba trăm tôn thất trong đại sành đường đều la ồ lên, Thịnh vương Lý Kỳ cũng nén không được nữa, hắn vội vàng cất ngang lời nói của Lỳ Nghiễm: “Quận vương, ngươi có chứng cứ gì không?”

“Chứng cứ trực tiếp thì không có có rất nhiều điểm khá nghi, tỷ như, cha mẹ của Lý Khánh An ở đâu?

Huynh đệ tỷ muội của hắn đâu?

Hắn làm sao có thé là con một được, làm sao lại là cha mẹ mất sớm, điều này quả là rất không họp tình lý.”

Trong ánh mắt Lý Nghiễm bắn ra những tia hung ác: “Ta hoài nghi hắn giết chết hết cà nhà của hậu duệ Kiến Thành để diệt khẩu rồi, dù sao vẫn là ở Toái Hiệp, thì hắn chính là trời ở bên đó mà, không!

Hoặc có thể căn bàn là không có hậu duệ gì của Kiến Thành, chi là hắn bịa đặt ra thôi…

Sự hoài nghi của Lý Nghiễm trong đại sành đường đã dấy lên một loạt sự cộng hưởng, Lý Khánh An là hậu duệ của Kiến Thành đã khiến cho bọn hắn không thể chấp nhận rồi, nếu còn là giành mạo tôn thất nữa, thế thì lại càng làm cho người nghe rợn cà người, cà đại sành đường sôi sục hẳn lên, tiếng quát mắng, tiếng la ó, giống như một nổi nước đang sôi vậy.

“Im lặng!

Mọi người im lặng!”

Thịnh vương Lý Kỳ ra hết sức để mọi người im lặng, đợi trong đại sành đường im lặng rồi, hắn khăng khái nói: “Mặc kệ là thật là già, bất luận như thế nào, trong lúc thân thế Lý Khánh An còn cHứa rõ ràng, chúng ta nhất định phái ngăn càn hắn đăng cơ, quyết không thể để hắn làm hỏng Đại Đường chính thống!”

“Nhung mà…

Hiện ở chúng ta còn có biện pháp gì nữa chứ?”

Có người lo lắng nói: “Có!”

Thịnh vương Lý Kỳ lập tức đứng hẳn lên bàn, ở trên cao nhìn xuống mọi người nói: “Chúng ta hãy bố cáo thiên hạ, vạch Trần bộ mật ngụy giành tôn thất của Lý Khánh An,

để người trong thiên hạ thóa mạ hắn, khiến cho hắn không dám đăng cơ, thời gian khẩn bách, ngày mai chúng ta liền bất đầu đi…”

Lời nói của Lý Kỳ còn cHứa dứt, đôi mắt hắn đột nhiên trừng to, chi thấy một mũi tên như tia chớp bắn vào đại đường, đầu tiễn sắc nhọn bắn thẳng vào mật hắn, hắn vẫn còn cHứa kịp phàn ứng, mũi tên đó bèn một tên Thủng cổ họng của hắn, Lý Kỳ che cổ họng lại, nhăn cầu lồi ra, đơ người ngã ập xuống bàn.

Đại đường trước hết là một sự im lặng, ngay sau đó bèn là một sự hoàng loạn, mọi người ai cũng sợ đến hồn không nhập thể, dùng tay áo che mặt là chạy, chạy đông chạy tây, Tân Bình quận vương Lý Nghiễm ban nãy còn vỗ ngực dậy thề hoài nghi thân phận Lý Khánh An lại càng sợ đến mức chui vào dưới gầm bàn.

‘Ầm!” một tiếng nổ lớn, cửa sổ bốn phía toàn bộ bị tông ra, hơn hai nghìn binh sĩ võ trang hạng nặng xông vào đại đường, bọn họ ai nấy lima dắt hoành đao, tay cầm cung nỏ, nhắm thẳng vào tôn thất đang Rối nhu ong vờ tổ.

“Ai cũng không được động đậy!

Ai dám động đậy, thì giết chết người đó!”

Sự xông vào và cao giọng quát to của binh sĩ đại đội, làm cho tôn thất có mặt đều không dám nhúc nhích, mỗi người đều quỳ xuống đất, sợ đến mức run lên cầm cập.

Lúc này có một tiếng bước chân, Lý Thắng dẫn theo hơn một trăm binh sĩ bước nhanh đi vào, hẳn ánh mắt sắc lạnh quét qua đại đường một cái, cao giọng nói: “Có người cử báo nơi đây tụ tập đông người tạo phàn, theo Đuờng luật đương trảm!”

Nghe nói phải chém đầu, mọi người sợ đến rụng ròi hết cả người, Lý Nghiễm là người đầu tiên la ối: “Tướng quân tha mạng a!

Bọn ta đều là tôn thất Đại Đường, đang thương nghị ủng hộ Triệu vương điện hạ đăng cơ!”

Tất cà mọi người đều âm thầm khinh bi Lý Nghiễm, nhưng ở vào lúc này, cũng không lo được gì khác nữa, bào đàm mạng nhô là quan trọng nhất, mọi người đồng loạt làm theo hô to: “Đúng a!

Bọn ta đều đang thương nghị ủng hộ Triệu vương đăng cơ, tuyệt đối không tạo phàn!”

Quý Thắng cười lạnh một tiếng, Hồ Phái Vân nói rất đúng, nhưng tôn thất này ai nấy đều là hạng xương mềm, hễ có chút hù dọa, bèn ai nấy đều sợ đến té đái hết.

Hắn để mặc, những tông thất này phái giam lõng chừng mấy tháng cái đã, để cho bọn họ nhất nhất viết thư hối lỗi mới được.

Hắn vung tay một cái: “Mang toàn bộ họ đi hết, tống vào trong giám ngục nội vệ tăng cường kháo vấn, nhất định có người muốn tạo phàn!”

Các binh sĩ xông ùa lên, mặc kệ những tôn thất này khóc lóc ăn vạ thế nào, không chịu đứng dậy, thì túm lấy chân và cổ bọn họ, đem bọn họ nhấc bổng lên khiêng ra khói phủ Thịnh vương, ném vào trong mấy chục chiếc xe ngựa bọc thiết đã chuẩn bị săn tò trước, đóng sầm cửa lại, xe ngựa nhanh chóng chạy về phía hoàng thành.

Lúc này đang là lúc canh hai, trên phố lớn đều đã giới nghiêm, khắp nơi yên tĩnh, chi có mưa vẫn rơi lộp bộp lộp bộp.

Chương 709: Phụng Tiên Chi Dạ

Huyện Phụng Tiên là một tiểu huyện phía đông bắc nhất của Kinh Kỳ, xế chiều hôm đó. mười vạn quân Đường khải hoàn đã đến huyện Phụng Tiên.

Lý Khánh An hạ lệnh đại quân đóng trại, nghỉ ngơi một đêm rồi tiếp tục hành trình, đại doanh vừa mời đóng xong thì sắc trời cũng dần tối.

Các binh sĩ trong đại doanh cùng ngồi dùng cơm chung, hôm nay đại quân chính thực đi vào Kinh Kỳ đạo. bầu không khí của náo nhiệt hơn thường.

Mùa này đã qua hè. những tháng ngày nóng bức nhất họ đã vượt qua trong thời gian hành quân, sau khi màn đêm buông xuống, không khí đã có chút hơi lạnh.

Mọi người đều tụ lại ngoài trướng ăn cơm. khác với lương khô thịt khô cùng nước lã mọi khi. cơm tối hôm nay là cơm trắng nóng hồi. một bát thịt to. cùng bát cá to tướng, và còn có rau cải ít khi được ăn. thậm chí mồi người còn được cấp một bình rượu, đấy cũng là nguyên nhân khiến các binh sĩ phấn khởi hơn thường.

Chiến tranh cuối cùng cũng đã kết thúc, thời đại hòa bình đã giáng lâm. mỗi người đều đầy kỳ vọng vào tương lai cùa mình...

"Ta muốn về nhà gặp con.

đã hai năm rồi ta chưa nhìn thấy thằng nhỏ nhà ta. và còn bà mụ nhà ta nừa. ta nhớ họ quá!"

Một lão binh đội chính thật thà thở dài nói. hắn đã có chút rượu vào người, sắc mặt đỏ bừng, mặt mày vì phấn khởi mà sáng hẳn. mắt hắn trần trề nỗi nhớ với vợ con và quê nhà.

"Già Đại. ngươi hai năm rồi không về nhà. nương tử nhà ngươi có khi nào cùng người khác…"

Một binh sĩ trẻ tuồi lồ mãng nói đùa.

Hắn vừa dứt lời bèn lập tức bị binh sĩ ờ bên cạnh khác cú mạnh vào đầu. mắng: "Ăn nói như thế đấy à?

Ngươi thế này là làm rối quân tâm!"

Đội chính tên Giả Đại kia cười cười khoát tay nói: "Nương tử ta sẽ không, nàng và ta cùng nhau lớn lên. người rất an phận, trong nhà còn cần phải lên đồng, cung phụng cha mẹ chồng, chăm sóc con cái, nàng làm gì có thể làm bậy cùng người ngoài chứ?"

"Ngươi quên là còn có quân hôn tuần kiềm nữa à?"

Một giọng cười khẽ bỗng vang lên ờ bên cạnh.

Các binh sĩ cùng ngẩng đầu lên nhìn, phen này mọi người đều phát hoảng đứng dậy. chi thấy chủ soái Lý Khánh An của họ đang cùng hai thân binh đứng bên cạnh họ.

'Thượng tướng quân."

Lý Khánh An cười cười khoát ta.

"Mọi người ngồi xuống ăn cơm đi. cũng nhường ta một chồ ngồi với.”

Mọi người nhanh chóng tránh ra hai bên.

đề nhường ra một chỗ trống.

Lý Khánh An ngồi xuống, hai thân binh bới cho hắn bát cơm. hắn cười cười nói với hai người: "Các ngươi cũng ngồi xuống dùng cơm đi!

Không phải đứng phía sau đâu!"

Thân binh cũng ngồi xuống cùng ăn cơm với mọi người.

Lý Khánh An thấy không ai dám động, bèn dùng đũa chi chi cơm và đồ ăn cười nói: "Mọi người đều là huynh đệ trong quân đội. không phải người ngoài, mọi người cứ ăn tự nhiên.”

Mọi người thế mới tiếp tục ăn cơm. vừa ăn.

Lý Khánh An vừa cười hỏi Giả Đại: "Ta nhớ hình như đã gặp người tại An Tây. khuôn mặt ngươi rất đặc biệt."

Mặt Giả Đại là mặt chữ điền chính hiệu, rất vuông vức, rất dễ đề lại ấn tượng sâu sắc cho người khác, hắn ngượng ngùng ngãi đầu cười nói: "Thượng tướng quân nói không sai. lúc ờ miếu thần Samakand, ty chức từng được gặp thượng tướng quân một lần.”

"Samakand!

Ồ.

đó là việc cùa mấy năm trước, sao ngươi đến giờ cũng mới chỉ là một đội chính?

ít nhất thì chắc cũng đã làm hiệu úy rồi chứ?"

Lý Khánh An cười hỏi.

Giả Đại mật nóng bừng, hắn tuy tòng quân đã lâu. nhưng lại lập công không nhiều, lúc muốn liều mạng xông lên thì lại chợt nhớ đến vợ con phụ mẫu tại nhà, chân lại dần chùn bước.

Quân An Tây lấy quân công phong thường, cho nên rất nhiều binh sĩ tham quân trề hơn hắn nhưng đều đã được thăng chức làm lữ soái hiệu úy rồi.

Hắn vội nói: "Hồi bầm thượng tướng quân ty chức lần này đã giành được đầu người của khả hãn Các Lặc, lúc hồi kinh chắc sẽ được thăng chức hiệu úy rồi."

Lý Khánh An cười phá lên.

"Ha ha!

Hóa ra đầu người của khả hàn Các Lặc đã bị ngươi giành được."

Trước lúc tác chiến hắn đã hạ lệnh, ai bắt sống được khả hãn Các Lặc có thể thăng quan ba cấp. thường bạc năm ngàn lượng, ai lấy được đầu hắn thăng quan hai cắp. thường bạc hai ngàn lượng, tất cả quân công đều đã được ghi nhận lại. hồi kinh sẽ cùng phong thưởng.

"Rất tốt. thế sau này ngươi có dự định gì không?

Đúng rồi. nhà ngươi ờ đâu?”

"Tiểu nhân nguyên là người Giản Châu Thục Trung, hiện giờ nhà đang ờ Toái Hiệp, vợ cùng con trai và cả phụ mẫu đều ờ Toái Hiệp, ty chức đã tòng quân năm năm. nghe nói tòng quân năm năm có thê thoái ngũ. nếu thật như thế, ty chức muốn trờ về nhà. phụng dường phụ mẫu trăm tuổi."

Lý Khánh An gật gật đầu.

"Ngươi nói đúng, hiện tại Binh bộ đương chế định luật pháp, sau này sẽ còn thực thi phủ binh chế, tòng quân năm năm bèn có thể rời quân ngũ. biên quân cũng sẽ như thế. sau này Hán dân di cư đến biên cương sẽ càng lúc càng nhiều, sẽ dần dần bãi bò quân hộ thực thi binh phù chế.

Hiện tại tuy còn chưa chính thức ban bố. nhưng theo lệ cũ của quân An Tây. màn năm năm có thể thoái ngũ. cũng có thể tiếp tục tòng quân, truy gia ba mươi mẫu ruộng, ngươi khồng muốn sao?"

"Haiz!

Ty chức khồng có huynh đệ. bà mụ ờ nhà một mình cũng vất và. ty chức muốn gánh vác cho cả nhà. hơn nừa lần này đã được thường bạc. ty chức còn định sẽ mờ tiệm làm ăn trong thành Toái Hiệp, ty chức biết nói tiếng Đột Quyết, rất tiện."

"Khá lắm. ngươi rất biết nghĩ.”

Lý Khánh An tán thường một tiếng, xong lại cười cười hòi các binh sĩ khác: "Còn các ngươi thì sao?

Quê nhà ờ đâu. có dự định gì?"

"Hồi bẩm thượng tướng quân, tiểu nhân là người Trường An. tòng quân hai năm. vần tiếp tục muốn tòng quân."

"Hồi bầm thượng tướng quân, tiểu nhân là người Khánh Châu Quan Nội đạo. tòng quân ba năm. nhà có thượng điền ba mươi mẫu. tích lũy quân cồng, sau khi thoát ngũ sẽ có thêm thượng điền hai mươi mẫu. nhà có năm mươi mẫu ruộng, tiểu nhân đã rất lấy làm mãn nguyện rồi."

Lúc này. càng lúc càng nhiều binh sĩ vây lên. xung quanh đã có mấy trăm người.

Lý Khánh An thấy một binh sĩ đương định nói nhưng lại cứ do dự ấp úng. hắn bèn cười cườivào binh sĩ đó: "Ngươi nói vậy!"

Binh si vội nói: "Hồi bầm tướng quân, tiểu nhân tên là Vương Tử Nghị, người Dương Châu, tòng quân đà ba năm. nguyên là đào hộ của điền trang Khánh vương, trong nhà còn có mẹ già cùng vợ con. và còn có một đệ đệ. hiện tại cả nhà đều ờ Bồ Châu Hà Đông, vì tiểu nhân tòng quân mà được phân hai mươi mẫu đất. tiều nhân định sẽ xin phép đến An Tây tòng quân tiếp, như vậy cà nhà sẽ được một trãm năm mươi mẫu ruộng, tiểu nhân rất giỏi trồng trà.

định sau khi rời quân ngũ sẽ mua thêm một ngọn đồi trồng trà." (*Hic, thời đó đất rẻ thật, có thể mua cả ngọn đồi!)

Lý Khánh An gật gật đầu cười nói, 11 Vị huynh đệ này muốn đi An Tây. có thể nói đây là một quyết định sáng suốt, vùng mới phát triển đều có đầy cơ hội. trong ba mươi năm sau nừa. vùng An Tây sẽ là vùng góp nhiều sức lực nhất cho Đại Đường tân hưng, theo như ta biết, bắt đầu từ năm nay đã có gần hai vạn binh sĩ xin dời cả nhà đến An Tây. còn dân gian có bao nhiêu người thì ta không biết."

"Nhưng mà thượng tướng quân, mọi ngời đều có phần lo lắng an toàn, dầu sao người Đại Thực, và còn người Byzentium. và nước Khả Sát đều vây quần xung quanh đó.

An Tây rất dề bị ngoại xâm."

Một binh sĩ lo lắng hỏi.

Lý Khánh An cười.

"Điều vị huynh đệ này lo lắng ta nghĩ chắc cũng là ưu lo của nhiều người, kỳ thực ta thấy người đáng lo là người Đại Thực và người Khả Sát mới phải chứ.”

Mọi người cùng cười phá lên.

Lý Khánh An khoát khoát tay cười nói: "Đại Đường chúng ta sờ dĩ có thê xưng hùng An Tây chủ là vì Đại Đường ta có cung tiễn lợi hại nhất thiên hạ. có khải giáp kiên cố nhất, và còn có binh sĩ kỷ luật nhất.

Sau này vũ khí của Đại Đường chúng ta vẫn sẽ tiếp tục phát triên. nhất là vũ khí thiên lồi. ta vừa mới nhận được tin. cục hỏa khí An Tây đã nghiên cửu thành công ra chấn thiên lôi nhỏ nhất, các ngươi đoán nó nhỏ chừng nào?"

Hiện tại chấn thiên lồi nhỏ nhất Đại Đường to chừng bằng quả bí đò. mọi người bắt đầu hùa nhau đoán, có phải to bằng quả gang, hay quả bười.

Lý Khánh An vẫn lắc đầu nguầy nguậy cười cười: "Ta bất mí cho mọi người nhé. nó chi to bằng cái hồ đào!"

Mọi người cùng ồ lên kinh thán.

Giả Đại trợn tròn mắt.

"Thượng tướng quân, nhỏ như vậy. có sức sát thương không?"

Lý Khánh An làm thử ví dụ cho mọi người xem. hắn dùng cơm nắm lại thành một nắm to tựa quả hồ đào. xong hắn lại rút một cọng cỏ nhét vào trong nắm cơm. nhìn mọi người cười nói: "Mọi người đã nhìn thấy chưa, ngoại hình chắc cũng giống thế.

đây là quả chấn thiên lôi nhỏ nhất, kỳ thực cũng khồng thé gọi là chấn thiên lồi. chi là tên mới còn chưa đặt xong, quan trọng là ờ chỗ mồi dẫn này. kỹ thuật mồi dẫn của chúng ta đã tương đối thần thục, hoàn toàn có thể khống chế cho bột hòa dược được đốt cháy đồng đều. nhưng thế chúng ta lợi dụng thêm nò bắn. một binh sĩ đã có thề phát chấn thiên lôi đi.

Mọi người thừ nghĩ xem. nếu như một vạn binh sĩ đồng thời cùng phát, thì nó sẽ lợi hại chừng nào.

Và còn kỹ thuật luyện thép của Damascus cùng kỹ thuật luyện thép Wootz của Sindh chúng ta đều đã nắm được, và chúng ta còn tìm được mỏ sắt tốt nhất tại Thồ Hòa La. sau này con cháu cùa chúng ta cũng có thề làm ra ống thép, phát minh ra vũ khí mới hơn.

Tóm lại. vũ khí của chúng ta sẽ ngày càng tinh tế. người tây phương vĩnh viễn cũng khồng thể đối kháng nồi với chúng ta.

"

Lời của Lý Khánh An khiến các binh sĩ vỗ tay nhiệt liệt.

Lý Khánh An thấy người vây lên càng lúc càng nhiều, bèn đứng dậy cười nói: "Ta về đây. khồng cản trờ mọi người ăn cơm nữa. mọi người ăn cơm xong rồi nghi ngơi sớm."

Lý Khánh An rời khỏi đám binh sĩ trờ lại đại trướng cùa mình, trong đại trướng có chiếc sa bàn dài bốn trượng, rộng ba trượng của giang sơn vạn lý Đại Đường, sa bàn này đã tốn hơn một năm đề làm.

đương dùng hai mươi ba mảnh sa bàn họp lại chế tác mà thành, cả thiên hạ cũng chỉ có duy nhất một cái.

Lý Khánh An từ từ đi đến trước sa bàn. hắn chằm chằm nhìn vạn lý giang sơn Đại Đường không nói một lời. hắn biết mình giờ đã là hoàng đế Đại Đường, tin này đã được truyền đi nhanh chóng một cách lạ kỳ khắp bốn phương tám hướng Đại Đường.

Hiện tại là năm thứ ba Khánh Bình, từ năm Thiên Bảo thứ năm hắn vào triều đại này. thời gian đã qua đi những mười một năm.

Mười một năm ròng rã. hắn từ một tiểu binh thú bảo từng bước cho đến ngày hồm nay. trở thành hoàng đế Đại Đường quyền khuynh thiên hạ. trong đó bao nhiêu máu đố. bao nhiêu trận chiến cùng bao nhiêu người chết, tất cả xương cốt họ chồng chất lên đề tạo nên con đường đế vương của hắn.

"Trận chiến Tiểu Bột Luật, trận chiến Thạch Bảo thành, trận chiến Đát La Tư. trận chiến Khwarezm. trận chiến Thồ Hòa La. trận chiến Lộ Châu, trận chiến Đại Phi Xuyên, trận chiến Hồi Hột."

Từng trận chiến dịch hoành tráng, từng binh sĩ xả thân vì tổ quốc, từng đoạn lịch sử lưu danh sử sách, mọi thứ rồi sẽ từ từ bị thời gian chồn vùi.

Lý Khánh An khẽ thở nhẹ một tiếng, hắn đưa tay vuốt ve chiếc nhẫn hồng ngọc trên ngón áp út.

đây là món quà quốc vương Thạch Quốc trịnh trọng dâng tặng hắn. hồng ngọc là một trong tám mảnh được cắt từ Quang Minh chi thần.

Hắn bồng chợt nhớ đến Câu Lan. nàng cồng chúa Thạch Quốc mà hắn từng khắc cốt ghi tâm. mối tình trong mười ngày đó cũng như pháo hoa ngắn ngủi, nhưng nàng lại dẫn đến cả một đoạn lịch sử tranh bá Trung Á. cuối cùng nàng đã oanh liệt dâng hiến sinh mạng thánh thiện nhất của mình ra. nàng qua đời đã năm năm rồi. vùng Hà Trung đã từ từ khôi phục sức sồng, đạo Islam và Hỏa giáo đã có thể hòa bình chung sống.

Giờ trước nắm mộ nàng chắc đã cỏ dại mọc cao. cây táo mà hắn đích thân trồng chắc đã có trái đỏ. nàng nằm lại dưới mảnh đất trù phú đó. chi là... hắn lúc nào mới một lần nữa được đến tế trước mộ nàng, đời kiếp này. liệu còn có cơ hội?

Lòng hắn chua xót. hoài niệm và lưu luyến về quá khứ. với mãnh đắt mà hắn đã từng đổ máu và mồ hôi, với tất cả những người đã mất. những người yêu thương, chiến hữu. thần dân và cả kẻ thù từng xuất hiện trong đời hắn. trong lòng hắn tự dựng không cầm nổi bi thương, giờ khấc này hắn cũng khồng nén nổi lệ hoa tràn mắt...

Hai ngày sau. mười vạn đại quân đã đến Minh Đức Môn Trường An.

Ngoài Minh Đức Môn. ba trăm mấy trọng thần cùng bảy tướng quốc Chính sự đường như Trương Quân.

Thôi Ninh.

Bùi Mân.

Nhan Chân Khanh.

Vương Tấn.

Lưu Yến.

Quách Từ Nghi cùng ra ngoài thành nghênh đón Đại Đường hoàng đế Lý Khánh An trở về.

Mười vạn quân Đường đã bắt đầu xếp lại hiên ngang kéo dài mười dặm. ba ngàn hổ bân tinh nhuệ binh xếp ờ hàng trên cùng nhất.

Lý Khánh An thân bận quang minh hắc giáp cùa quân An Tây.

đầu đội mũ vàng, tay nắm hoành đao bách chiến.

Hắn thúc ngựa từ từ đi đến trước mặt bá quan, ba trăm mấy trọng thần cùng quỳ xuống, dùng tư thế thành khẩn nhất đề chào đáo hoàng đế của mình trờ lại.

"Chúng thần tham kiến hoàng đế bệ hạ!

Chúc bệ hạ vạn tuế vạn vạn tuế!"

Lý Khánh An hít một hơi thở thật sâu. dùng ngữ khí ôn hòa nhất, mỉm cười nói với bá quan.

"Các vị ái khanh bình thân!"

Nói xong câu này cả Lý Khánh An cũng thấy đây không phải do mình nói. hắn có cảm giác như đang mơ. như thể mọi thứ đều khồng phải thật, nhưng tình hình trước mắt lại quá thật, không phải mơ.

"Tạ hoàng đế bệ hạ!"

Chúng đại thần cùng đứng dậy. sự trờ về của Lý Khánh An khiến tất cả mọi người đều vạn phần phấn khởi, bắt đầu từ hôm nay.

Đại Đường sẽ đi vào thời đại hùng chủ minh thần.

Lý Khánh An lại từ từ cao giọng nói: "Nhờ các vị đại thần đã ưu ái. phụng Khánh An làm chủ. hồm nay trước Minh Đức Môn. ta và mọi người thòa thuận ba điều, bắt đầu từ ta.

Đại Đường triều đinh sẽ không dùng nội hoạn làm quan, nội ngoại trong triều sẽ bắt tội vì phát ngôn. không dùng đình phạt, có tội hay không sẽ xử lý theo luật pháp Đại Đường."

Chúng đại thần bỗng chức reo hò hân hoan, ba điều này Lý Khánh An của Lý Khánh An mãi là đại hoạn trong lòng họ. hoạn quan từ cố chí kim luôn là đối đầu với triều thần, bao đời bao triều hoạn quan họa quốc luôn luôn có. bổn triều từ Huyền Tông Lý Long Cơ bắt đầu bèn chính là tiên lệ ác nghiệt nhất.

Cao Lực Sĩ, Viên Tư Nghệ, Ngư Triều Ân.

Lý Phù Quốc, các hoạn quan này đều trước sau nắm đại quyền.

Lý Khánh An hạ lệnh nghiêm cấm hoạn quan làm quan làm sao mà không được họ hân hoan chào đón.

Và còn việc phạt tội vì phát ngôn. không xử phạt ngay.

Trên triều đinh, đấy cũna là điều tất cả đại thần mong mói. như thế này về sau chắc chắn sẽ có nhiều quan viên phát ngôn can gián. sẽ có đại thần dám khuyên dám nói.

Thỏa thuận ba điều như vậy sẽ là cơ sở để Đại Đường trung hưng.

Các đại thần cùng cao giọng hô lên: "Bệ hạ anh minh!"

Tiếng vó ngựa vang lên. mấy hoạn quan cười ngựa phóng đến. họ đã mang theo tín vật của hoàng đế Đại Đường đến. các đại thần lũ lượt tránh ra nhường đường, ba tên hoạn quan bưng chiếc khay vàng đi lên. trong mỗi chiếc khay đều được lót vải nhung sang trọng, chiếc khay đầu tiên thanh kiếm khai quốc, đó là thanh kiếm khai quốc của Đường Cao Tô Lý Uyên, được truyền cho hoàng đế các đời của Đại Đường. bị Lý Hanh mang đến Thành Đô, quân Đường đã đoạt lại từ Nam Minh cung.

Hoạn quan đi lên trước quỳ hai chân xuống, hai tay dâng cao khay vàng, "Đây là bọn nô tài phụng mệnh thái hậu mang đến. xin bệ hạ hãy nhận lấy."

Thân binh dưng khay vàng lên, Lý Khánh An cầm kiếm lên. chi thấy thân kiếm khá ư mộc mạc. trên võ kiếm có khắc, "Thọ mệnh ư thiên, trì kiếm khai quốc" tám chữ.

Hắn gật gật đầu dắt kiếm lên thắt lung.

Lại nhìn về phía khay thứ hai, tro nợ khay là chu bút và ngọc tỷ. nhưng không phải quốc ấn. quốc ấn trong tay Phù Bảo Lang, hoàng đế không có quyền đóng quốc ấn.

đây chi là ấn chương cá nhân, được dùng lúc phê duyệt tấu chương.

Chiếc khay thứ ba là một long bào cùng mũ mão màu vàng, hắn cười cười, lệnh tâm phúc nhận hết tất cả vật phâm này.

Lúc này Trương Quân mới đi lên bâni báo: "Xin mời bệ hạ chuần bị làm lễ vào cung, ngày mai vào lúc ba khắc giờ mão sẽ chính thức cử hành đại điên lên ngai. tiếp nhận bá quan triều hạ.

"

"Được!

Truyền lệnh ta xuống, đại quân vào thành!"

Lý Khánh An một tiếng lệnh hạ. mười vạn quân Đường cừ hành nghi thức vào thành tráng quan, lúc này Trường An đã tập trung 2ần trăm vạn dân chung Trường An cùng tụ tập trên Chu Tước đại lộ. nhiệt liệt hoan nghẻnh quân Đường khải hoàn trờ về, và nhiệt liệt hơn nữa là đón chào vị hoàng đế Đại Đường mới của họ. mười lãm vạn trú quân Quan Trung xếp dài trên hai bên Chu Tước đại lộ để duy trì trị an.

Lý Khánh An đã đi lên si lưu ngọc lộ, chiếc xe ngựa ngự dụng của hoàng đến, được dung câm thạch đê trang trí mình xe, do mười một con ngự mã tú tuấn kéo. tà thanh long; hữu bạch hổ. kim phượng dực. khánh vẽ hình điểu thú. vài gấm vàng trên nóc xe cùng bốn góc gắn sừng tê giác, thể hiện hết uy nghiêm hoàng gia.

Năm trăm thân vệ hổ bôn tinh nhuệ nhất tay cầm sóc và khiên chắn hộ vệ trái phải, phòng vệ dị thường nghiêm ngặt, lại thêm ba ngàn hổ bôn vệ tay cầm cờ lớn hộ vệ ờ ngoài cùng.

Khi xe ngựa của Đại Đường tân đế từ trong Minh Đức Môn xuất hiện, cả thành Trường An bỗng chốc vỡ òa tiếng hoan hô chào đón.

"Đại Đường hoàng đế vạn tuế!"

"Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!

"

Cùng vói hàng ngũ quân Đường hiên ngang vào thành, bầu không khí nhiệt liệt bị đẩy lên đến tột đinh, "Đại Đường quân nhân vạn tuế!"

Vô số thần dân Đại Đường hoan hô reo hò, sắc mặt kích động không ai tà nổi, họ đánh trống 20 khiêng; tay không ngừng vẫy đưa cờ vải tự làm.

"Quân Đường vạn tuế!"

Sự vinh dự vô thượng này khiến mỗi một binh sĩ quân Đường đều cảm độna không cầm được nước mắt, đây là vinh dự mà họ nauyện dùng cả sinh mạna để di duy trì.

Nhưng tiếng reo hò cuồng nhiệt nhất của bá tánh vẫn là giành cho Lý Khánh An. xe ngựa đi đến đâu lập tức dấy lên tiếng huân hoan "Đại Đường hoàng đế bệ hạ vạn tuế!"

Mấy trăm người già người bận áo trắng. thành khẩn quỳ trước ngự giá hoàng đế. tóc trắng bạc phơ khấu đầu sát đất, họ đã gửi gắm tất cả kỳ vọna lớn nhất vào vị tân đế này. mồi người đều khát vọna Đại Đường sẽ trùng hiện thịnh thế.

Dù cho Lý Khánh An naồi trong ngự xa đã được bảo vệ nghiẻm naặt. khòna nhìn rõ nhiệt tình của dân chúng, nhưng hắn vẫn nhìn thấy rõ đám đông kích động vạn phần thoáng qua ngoài rèm cửa. nhìn thấy từng khuôn mặt lệ rơi tràn má. nghe thấy tiếng reo hò hân hoan ngập tràn, trong lòng hắn cũng kích động dị thường, hắn cảm thấy trên người mình đã mang gánh nặng ngàn cân.

Đại Đường vạn lý giang sơn. vận mệnh của năm ngàn vạn người, một đế quốc cường thịnh... tất cà đều nằm trong tay hắn.

Xe ngựa dừng lại trước Chu Tước Môn. hắn sẽ từ đây vào hoàng thành, rồi từ hoàng thành vào cung.

Ờ đây Vũ Lâm quân đại tướng quân Trường Tồn Toàn Tự đã dẫn ba ngàn Vũ Lâm quân đợi sẵn. còn có ba trăm quan viên quay về trước cũng đợi sẵn tại đây.

Ngoài ra. còn có năm trăm mấy tông thất đã ủng hộ hắn lên ngồi, trong đây cũng có cả một phần tông thắt đã hối cải trong nhà lao của nội vệ.

Bọn họ dưới sự dẫn dắt cùa Lý Dịch Tông Chính tự cũng đến trước Chu Tước Môn nghênh đón.

Ngoài năm trăm hồ bồn vệ tinh nhuệ đi theo hắn vào cung ra. tất cả mười vạn đại quân đều sẽ tạm trú trong các đại quân doanh hoàng thành, đợi khi đêm vắng mới ra ngoài ngoại thành đóng trú.

Trường Tồn Toàn Tự đi lên khom ngươi thi lễ.

"Xin hỏi hoàng đế bệ hạ vào cung lối nào?”

Lý Khánh An trầm ngâm một hồi. từ từ nói: 'Trẫm là hậu duệ thái tử Kiến Thành, tất nhiên phải từ Huyền Vũ Môn vào cung."

"Hoàng đế bệ hạ có chi. từ Huyền Vũ Môn vào cung!"

Một trăm năm luân hồi. từ Huyền Vũ Môn kết thúc lại từ Huyền Vũ Môn bắt đầu.

Chương 710: Quân Lâm Thiên Hạ

Lúc canh bốn.

Lý Khánh An liền bị thê từ Minh Nguyệt đánh thức, mới vừa vào Đại Minh cung không lâu, tất cả mọi người còn không quen, đều ở trong Dục Đường điện, Dục Đường điện không phải là một gian đại điện, mà là tên gọi chung của một quẩn thể kiến trúc, được hợp thành bời mấy trăm gian đình đài lầu các. chiếm diện tích rắt lớn.

Lý Khánh An ngồi dậy, hắn còn có chút mơ màng. cánh tượng trong giấc mơ còn cHứa tan biến đi.

Tối hôm qua hắn mơ một giấc mơ, mà trong mơ phía dưới toàn bộ Đại Minh cung đều bị đào rỗng, lúc hắn cử hành đại điển đăng cơ, Đại Minh cung đột nhiên bị sụp xuống, cảnh trong mơ không ngờ lại rất chi tiết, có tình tiết có nhân vật, cái hố dưới Đại Minh cung chính là do tự hắn đào…

‘ừm!

Đã tới giờ rồi sao?”

Lý Khánh An cố gắng khiến mình trờ về thực tại, hôm nay hắn phải cử hành đại điên đăng cơ, phải toàn lực ứng phó.

‘Hiện tại vừa mới canh bốn, còn một canh giờ nữa.”

Minh Nguyệt đã mặc quẩn áo, nàng bận bịu mà hầu hạ trượng phu đứng dậy, bên cạnh có sáu cung nữ đang đứng, các nàng tuổi đều không lớn, mười lăm mười sáu tuổi thôi, đều là từ nhỏ đà tiến cung.

Các nàng đứng ở một bên. có chút luống cuống chân tay.

Hoàng hậu nương nương tự minh mặc áo cho hoàng đế lúc thức dậy, các nàng vẫn là lẩn đầu tiên nhìn thấy, hơn nữa các nàng chút chút sợ Lý Khánh An.

Hình tượng của Lý Khánh An ở trong cung là giết người như rạ, tàn sát hàng ngàn dặm thành trì.

điều

này làm cho các nàng đều có một cảm giác sợ sệt trong lòng.

Minh Nguyệt thấy các nàng không giúp được gì, lúc này còn đứng ở đó ngần người ra, không khỏi nhướng mày, thúc giục các nàng nói: “Các ngươi còn đứng ở đó làm cái gì?

Còn không mau đi chuẩn bị nước ấm cho Thánh Thượng rửa mặt.”

Các cung nữ giật cả minh, sáu cung nữ đã chạy đi bốn người, còn lại hai người đi lên trước mang giày cho thay Lý Khánh An mặc.

Đây chi là chải chuốt, rửa mặt đơn giản một chút thôi, ăn sau điểm tâm còn phải tiến hành cách chải chuốt ăn vận chính thức, rất tốn thời gian, mặc dù có một canh giờ, nhung thời gian vẫn rất gấp gáp.

Lúc này, Như Thi vội vàng đi đến.

áy náy cười xòa: ‘Thiếp đã tới chậm rồi!”

ờ nhà bình thưởng đều là Như Thi chải đầu chăm sóc cho Lý Khánh An. tất cả mọi người đã quen rồi, Minh Nguyệt tuy rằng cũng có khi giúp săn sóc cho Lý Khánh An một chút, nhưng vẫn không thể sánh bằng Như Thi động tác nhanh nhẹn, nàng đang sốt ruột, thấy Như Thi vào rồi. không khỏi thở phào nhẹ nhõm* có trách yêu nàng: “Muội sao giờ mới đến?”

Như Thi mặt đò lên. vội vàng giải thích nói: “Cung điện nơi này quá lớn. muội còn tưởng là ở vương phủ, kết quả đi đường cũng phải đi đến nửa ngày.”

Nàng tiến lên từ trong tay Minh Nguyệt đón lấy lược: “Đại tỷ, để muội làm đi!' Minh Nguyệt đem lược cho nàng, lại nói: “Ta đi xem đồ ăn sáng.”

Nàng bước nhanh đi ra ngoài, lúc này, Lý Khánh An nháy mắt cho hai cung nữ. hai cung nữ đều biết ý mà lui ra. trong phòng chi còn lại hai người bọn họ, Lý Khánh An ôm chằm lấy ái thiếp của mình, vừa cười vừa hòi nàng: “Tối hôm qua cũng không có cơ hội nói chuyện riêng với nàng, nàng ở trong cung cảm giác như thế nào?”

Như Thi mặc cho tay của Lý Khánh An vuốt ve trên người nàng. nàng vừa chải đầu cho Lý Khánh An, vừa có chút nũng nịu mà nói: “Phòng quá trống trải đi. buổi tối ngủ một minh cảm thấy sợ hài, buổi tối huynh lại không đến bên muội.”

‘Thế tối hôm nay ta đến bên nàng.”

Lý Khánh An cười nói.

“Đêm nay không thể được, đêm nay đến phiên nhị tỳ, muội biết tỷ ấy cũng có nhiều ấm ức muốn kể với huynh đó! vẫn nên dựa theo quy củ đi!

Tối hôm sau huynh tới bên muội, đúng rồi!

Hiện tại cũng không thể nói là tới bên muội nữa, mà phải nói là mời Thánh Thượng lâm hạnh.”

Nói đến này, Như Thi nhịn không được che miệng lại mà cười: “Thật sự là không quen chút nào.”

Lý Khánh An cũng rất bất đắc dĩ, đành phải cười khổ một tiếng nói: “Ngoại trừ khai quốc hoàng đế ra, hoàng đế từ trước đến giờ đều là lớn lên ở trong cung. bọn họ cũng đà quen rồi, cho nên cảm thấy rất bình thưởng. chúng ta đều là kè giữa chừng xuất gia. cũng chi có thể từ từ mà thích ứng. thời gian lâu thành thói quen rồi.”

Lúc này, Như Thi đà thay hắn chải xong tóc rồi. mấy cung nữ khiêng chiếc bồn đựng nước ấm vào, đặt ở trên bệ rửa mặt, bệ rửa mật cũng tựa như bàn trang điểm ngày nay vậy, có gương có bồn nước giá đỡ.

Lý Khánh An khi ở trong quân doanh cũng đều tự mình rửa mặt thôi, râu cũng lười cắt tia. nhung ở trong nhà thì hắn cũng không cẩn phải bận tám, tự nhiên có thê thiếp giúp hắn sửa sang lại cho tốt.

Chái đầu xong.

Như Thi lại dùng khăn nóng rửa mặt cho hắn. cẩn thận cắt tia râu ria, bận bịu một lúc lâu, mới rửa mặt chải đầu xong, Lý Khánh An dưới sự dẫn đường của cung nữ, đứng dậy đi về hướng Tảo Thiện phòng (phòng ăn sáng dành cho

ia).

Thời gian đã dẩn dẩn tới giờ mẹo, cũng chính là mau tới rạng sáng năm giờ rồi, nơi chán trời đã lóe sáng lên. sắc trời bình minh trong xanh, ở trên quảng trường Đan Phượng môn đà tụ tập gần vạn quan viên.

Hôm nay là ngày đại điển tân hoàng đế đăng cơ, tất cả quan viên trên cừu phẩm đều phải tham gia, không chi có quan chức triều đình, quan địa phương tại kinh, tán quan và quan viên đã thoái sĩ cũng phải tham gia. còn quan quân trên trung lang tướng không phải trong ca trực, cũng nhất định phải tham gia đại điển, còn có sử giả ngoại quốc, cả con tin đang ở tại kinh vân vân…cũng sẽ được dự đại điển, như vậy tính ra, sẽ có hơn một vạn quan viên tham gia đại điển đăng cơ hôm nay.

Địa điểm không ở Hàm Nguyên điện, mà là ở trên quảng trường Đan Phượng, các bộ phận có liên quan như Lễ bộ, Thái Thưởng tự, Tông Chinh tự, Quang Lộc tự vân vân…sớm đã ở trước đó mười ngày trước liền bắt đầu chuẩn bị rồi.

Trên bức họa ở quảng trường Đan Phượng môn có vẽ rất rõ các khu vực. phía trước là quan viên triều đình và quan chức địa phương, cùng với các quan quân dưới tam phẩm, phía sau bên trái là tán quan, phía sau bên phải là các quan quân dưới tử phẩm, dày xếp sau cùng là các quan đà thoái sĩ, sứ giả ngoại quốc và con tin vân vân…ngay cả cấp phẩm đều đà dọn sẵn cả, vô cùng chi tiết, cân thận ti mi.

ờ một góc của Đan Phượng môn, Bùi Mân đang trò chuyện với Nhan Chân Khanh, hai người đều mặc tam phẩm triều phục, trong tay cầm thè triều hốt bằng ngà voi.

Ngày hôm qua hai người đều đi ra ngoài thành nghênh đón Lý Khánh An, cũng chính mắt nhìn thấy cành tượng cuồng nhiệt hoan nghênh của dân chúng Trường An.

Cho dù bọn họ tin Lý Khánh An có thể đưa Đại Đường vào thời kỳ trung hung, nhưng bọn hắn vẫn cảm thấy nuối tiếc vì không thê bàn bạc được với Lý Khánh An trước này hắn đăng cơ.

Nhan Chân Khanh thấy Bùi Mân vẫn là có chút vô vàn lo lắng, liền khuyên hắn nói: “Bùi thiếu soái không cẩn nghĩ nhiều làm. ta cho rằng với sự tự khắc chế của Thánh Thượng, hắn hẳn là sẽ không đột phá cơ cấu quyền lực hiện có đâu. sẽ không vượt quyền của chính sự đường.”

Bùi Mân thờ dài: “Có lẽ là ta suy nghĩ quá nhiều, nhung Huyền Tông hoàng đế năm xưa cũng

là như thế này, hai mươi năm đầu chăm lo việc nước, khai sáng Khai Nguyên thịnh

thế, nhung hai mươi năm sau thì kiêu sa, đà biến thời thịnh thế chà đạp thành thế nào rồi, ta lo lắng hắn sẽ giẫm lên vết xe đồ.”

“Bùi thượng thư không cẩn lo lắng nhiều như vậy, chúng ta hãy để tâm nhiều hơn, chi cẩn có dấu hiệu gì xuất hiện, chúng ta sẽ cực lực khuyên can. ta tin tầm mắt của Thánh Thượng sẽ vươn xa hơn nhiều so với Huyền Tông, có thế sánh bằng Thái Tông.”

Hai người đang nói chuyện.

Trương Quân cười tùm tim đi tới: “Hai vị tướng quốc đàng bàn chuyện gì thế?

Thần thần bí bí vậy.”

Bùi Mân và Nhan Chân Khanh đều cười xòa, không nói gì, trong lòng Trương Quân biết rõ, hắn thờ dài một tiếng nói: ‘‘Kỳ thật ta điều ta lo lắng chính là hậu cung của Thánh Thượng quá yếu, Huyền Tông đến bốn vạn hậu cung, còn vị tân đế này của chủng ta thì tốt rồi, chi có năm vị thê thiếp, khiến cho người ta không đành mà nhìn, con nối dõi quá ít chính là điều tối kỵ của đế vương a!”

Bùi Mân khoát tay áo: “Điều này thì ta cảm thấy không cẩn phải lo lắng. từ từ cũng được, theo ta được biết, thử nữ của Độc Cô gia cũng sắp tiến cung rồi, còn con gái của Thôi Ngụ là Thôi Vân Khanh cũng có khả năng đó nữa.”

Trương Quân giật mình kinh hài, con gái của Thôi Ngụ. làm sao hắn không hề biết một chút nào vậy?

Hắn bồng nhiên nhớ tới Bùi Mân là cậu của hoàng hậu, có lẽ hắn có tin tức bí mật nào chẳng, hắn liền vội vàng hòi: ‘Tin này là thật sao?”

“Ta cũng chi nghe muội muội của ta là Độc Cô phu nhân nói thôi, nói là hoàng hậu đã tiếp xúc với Thôi gia. có thể là có ý này, nhung Thánh Thượng có lẽ còn không biết, cuối cùng còn phải đợi hắn quyết định.”

Trương Quân trong lòng có một chút Rối loạn, cưới con gái của Thôi gia rõ ràng là muốn cân bằng thế lực thế gia, Bùi Uyển Nhi đã vào cung, Độc Cô gia lại có quan hệ mật thiết với Bùi gia, Bùi gia rõ ràng có dấu hiệu bành trướng phát triển, cho nên để cân bằng thế gia, con gái Thôi gia vào cung liền trờ thành một việc hiển nhiên.

Như vậy, Bùi.

Thôi hai nhà đều thành ngoại thích, thế Trương gia thì sao đây?

Trương Quân nghĩ tới mình, mấy ngày nay hắn cũng đang vắt óc ra mà suy nghĩ làm sao có thê giữ vừng chân của minh, hắn cũng biết, Đại Đường mà Lý Khánh An khai sáng, đã tách ra khỏi Đại Đường của ban đầu rồi.

ở đây không phải lại một sự kế thừa đơn giản, mọi thứ là một điều hoàn toàn mới bắt đầu.

Nếu có thê giữ vững chân của mình trong thời đại của Lý Khánh An.

đồng thời tạo ra căn cơ, thế thì Trương gia ở mấy trăm năm sau sẽ không thua gì hai đại tộc Thôi, Bùi.

Vì mục tiêu này, hắn sẽ ra tay một cách toàn diện, không chi phải bồi dường nhân tài, để cho Trương gia có thêm nhiều nhân tài, còn phải suy xét đến hậu cung, Để con gái Trương gia vào hậu cung làm phi tẩn.

Vì sự duy trì của Trương gia, mấy ngày nay hắn không ngừng suy xét việc này, Lý Khánh An trong hậu cung chi có năm vị, điều này kỳ thật chính là một cơ hội tốt nhất.

Bời vậy hắn nghĩ tới một người con gái của em trái trong dòng họ xa ở Lạc Dương là Trương Huyên, cháu gái này hắn đà gặp qua một lẩn, làn da trắng trẻ xinh như hoa, đẹp vô cùng. hơn nữa có học thức biết lễ nghĩa. rất có khí khái đài các.

Nàng năm nay chi có mười sáu môi. nhung nhưng bà mai mối đã đông đến nghẹt cửa.

Trương Quân đã phái người nhà đến Lạc Dương rồi, hắn muốn đem Trương Huyên chuyển làm con gái của tam đệ Trương Dịch của hắn, sau đó nghĩ cách đưa vào cung, như vậy hắn ở hậu cung đã có chỗ dựa rồi.

Hắn hai ngày nay đang suy nghĩ chuyện này, lại bỗng nhiên nghe nói Thôi gia có

thể sẽ nhanh chân đến trước, thực sự khiến cho hắn vô cùng sốt ruột.

Đúng lúc này, tiếng chuông của Hàm Nguyên điện đã gõ vang: ‘Keng!

Keng!” tiếng chuông vang vọng ra xa trên bầu trời Đại Minh cung, đã tới giờ mẹo một khắc rồi, qua hai khắc nữa.

đại điển đăng cơ sẽ bắt đầu rồi, trên quảng trường Đan Phượng, các đại thần đều đồng loạt đi về vị trí của mình.

Tiếng chuông của Hàm Nguyên điện cũng truyền đến hậu cung, lúc này Lý Khánh An đang mặc chiếc chiếc áo bào đăng cơ sau cùng. hẳn đầu đội cổn miện, biên miện thòng xuống mười hai bạch ngọc lưu, thân mang hoàng bào, huân thưởng, trên hoàng bào có thêu tám tấm hình vẽ nhật, nguyệt, tinh, long, sơn, hoa trùng, hòa, tông di vân vân…trên thắt lung có thắt ngọc đái. lại có các vật dụng bằng vàng như kiếm, bội, thụ vân vân…vô cùng trang trọng hoa lệ.

Minh Nguyệt đang chinh trang lại lẩn cuối cho hắn, nàng là thê từ của Lý Khánh An. hiểu rõ trượng phu của minh nhất, tất cả cung nữ và hoạn quan đều cảm thấy Thánh Thượng vè mặt tự nhiên, thậm chí còn nói cười vui vè, duy chi có Minh Nguyệt hiểu được trượng phu của mình đang rất khẩn trương.

Nàng mượn cơ hội sửa sang lại ngọc đái cho hắn, ghé vào lồ tai hắn thấp giọng cười nói: “Phu lang đang duyệt binh trước trận, mấy chục vạn đại quân đối diện vẫn uy nghiêm lầm liệt, xông kích với mười vạn quân địch đối diện vẫn ánh mắt lạnh lùng, sắc mặt không đổi, hiện tại ở trước mặt hơn một vạn thư sinh thì cằn gì phái băn khoăn!”

Lý Khánh An lúc này quả thật có một chút khẩn trương. một phen an ủi của thê tử làm cho hắn lập tức bình tĩnh trở lại, hắn bất giác cũng bật cười, chính mình dù là thiên quân vạn mã cũng đều đã giết qua rồi. còn để ý lúc này sao?

Nghĩ thông suốt điểm này, hắn bất giác đứng thẳng lưng lên. thái độ uy nghiêm thường ngày lập tức lại xuất hiện trên người hắn.

Hắn cám kích mà nhìn thoáng qua Minh Nguyệt, khẽ vô vô lên bàn tay nàng, Minh Nguyệt cũng khẽ mỉm cười, có rất nhiều lời không cẩn phái nói ra, giữa vợ chồng họ tự nhiên có một sự ăn ý.

Lúc này, một hoạn quan đi vào, thấp giọng bẩm báo: “Bệ hạ. giờ lành đà đến, nên đi ra rồi.”

Lý Khánh An đứng lên, nhìn thật sâu vào mắt của thê tử một cái, nắm lấy nắm tay nàng, liền đi nhanh ra ngoài, Minh Nguyệt nhìn bóng dáng trượng đi xa, trong lòng nàng tràn ngập một sự kỳ vọng và chúc phúc.

Trên bậc thang ngọc Long Vĩ trước Hàm Nguyên điện đã chuẩn bị sẵn sàng, ngai vàng cao một trượng đứng Sừng sững trên bậc thang ngọc, một trăm tám mươi thị vệ cung đinh tay cầm các loại khí cụ nghi thức đứng xếp hàng ở hai bên ngai vàng, ở hai bên đường Long Vĩ cũng đứng đầy Vũ Lâm quân thán mang kim khôi kim giáp, bọn họ cầm các thử vũ khí như búa, thích, can, mao bằng gỗ mạ vàng, người nào người nấy tựa như thiên thần mà đứng Sừng sững ở trên bậc thang, uy phong lẫm liệt.

ờ một bên của bậc thang ngọc, để đặt một chiếc Tử Kim Thú Văn Tam Dương đinh cao ước chừng tám thước, phía trước có nhang để tế thiên và bàn lư hương, đây là đê tế thiên lúc đăng cơ.

Tư nghi của hôm nay là lễ bộ thị lang Lý Quỹ, hắn tay cằm ý chi của thái hậu, đứng thẳng một cách nghiêm túc, ánh bình minh đầu tiên xuyên qua tầng máy chiếu ra, ánh sáng màu tím chiếu xuống bậc thang ngọc Đan Phượng, có vẻ thần thánh mà trang nghiêm.

‘Keng ” lại một tiếng tiếng chuông nặng nề vang lên, giờ mẹo ba khắc đã tới

rồi, tiếng nhạc tấu để nghênh đón tân quân vang lên, toàn bộ quảng trường Đan Phượng môn yên lặng như tờ, một vạn hai ngàn quan viên và tám ngàn vũ Lâm quân nghiêm túc chờ đợi.

Đội ngũ Rốt cục cũng tới rồi, chi thấy hai đội thiên ngưu vệ sĩ binh khoá nghi đao ở phía trước dẫn đường khai đạo, ngay sau đó trượng nhỏ Kim Ngô, bọn họ giơ nhưng vật dùng cho nghi lễ như la tán Cừu Long, vân kỳ ngữ sắc cùng với phiến, tiết, huy, áo cừu, tinh, phiên, tràng vân vân, một đội nối tiếp một đội, làm người ta hoa cả mắt, ước chừng có hơn 800 người, cuối cùng Lý Khánh An ngồi trên long liền đi tới, trước sau lại có mấy trăm thị vệ.

Lý Khánh An đi xuống long liễn, một hoạn quan dẫn đường chậm rãi dẫn đường cho hắn đi tới, mười sáu cung nga tay cầm quạt cán dài đi theo phía sau hắn.

Lễ bộ thị lang Lý Quỹ cất cao giọng hô: ‘‘Bá quan lại chào!'

Trên quảng trường Đan Phượng. một vạn hai nghìn quan viên đồng thòi quỳ xuống, dập đầu ba lượt.

Lý Quỹ lại cao giọng hô: “Lễ xong!”

Hơn vạn quan viên đứng lên, Lý Quỹ lại tuyên đọc: “Mời thánh nhân ra. tế bái trời cao!”

Hai hoạn quan đỡ Lý Khánh An đi đến trước bàn tế lễ, lúc này trong lòng Lý Khánh An vô cùng bình tĩnh, tay hắn cầm ba nén nhang chậm rãi quỳ xuống, tất cả mọi người trên quảng trường cũng quỳ xuống theo, Lý Khánh An lẳng lặng cầu nguyện trời cao: ‘Thiên tử thụ mệnh trời cao, hy vong trời cao bảo hộ Đại Đường phồn vinh hung thinh!”

Hắn đem hương cắm lên lư hương cung kính hướng về phía trời cao cúi bái.

Lúc này, lễ bộ thị lang Lý Quỹ lấy ra ý chi của thái hậu. mờ ra cao giọng đọc lên: “Đại Đường tự Cao tô khai quốc đã có trăm năm, tử hài kính phục, vạn dân an khang, mờ ra thời kỳ thịnh thế của Trung Quốc…”

Hắn đọc đến một khắc sau, cuối cùng cao giọng nói: “Nay có Đại Đường tôn thất Khánh An, ứng với ý trời, cửu lại Đại Đường khỏi nguy vong, ý trời đã rất rõ, có thể đăng cơ thống nhất đất nước, tái sáng lập vạn năm cơ nghiệp của Đại Đường, khâm

thử!”

Lý Quỹ thu ý chi của thái hậu lại, cao giọng nói: “Mời Thánh Thượng đăng cơ!”

Lý Khánh An từng bước một đi lên ngai vàng, lung hướng bắc mặt hướng nam, nhìn xuống quảng trường Đan Phượng rộng lớn. nhìn xuống một vạn hai nghìn vị thần từ, nhìn vào gương mặt mang đầy kỳ vọng của mỗi người bọn họ, giờ khắc này, trong lòng hắn tràn ngập niềm tự tin.

“Tân hoàng đăng cơ, bá quan lề bái tân quân!”

Một vạn hai nghìn đại thần lại ầm ầm quỳ xuống, bọn họ cùng nhau hô to: “Ngô hoàng vạn tuế vạn vạn tuế!”

“Vạn tuế!”

“Vạn tuế!”

Trong ba tiếng vạn tuế hô vang của hơn vạn quan viên, Lý Khánh An cũng nhìn thấy toàn thành Trường An, thành tri tráng lệ nguy nga ở dưới long thù nguyên từ từ trái ra. hắn lại tựa nhu thấy được ngàn dặm núi sông Đại Đường.

Lúc này, mặt trời đã từ từ dâng lên, chiếu khắp ngàn dặm non sông Đại Đường, giang sơn xinh đẹp như vậy, Lý Khánh An dõi mất trông về phía xa, giờ khắc này, hẳn quân lâm thiên hạ.

oOo— HẬUKÝ—oOo

Năm Bào ứng thứ hai mươi, Đại Đường hoàng đế Lý Khánh An đã đăng cơ hai mươi năm, lúc này dân cư Đại Đường đã đột phá đến con số tám ngàn vạn, quốc gia cường thịnh, nhân dân giàu có, tứ hài an bình.

Tháng sáu, quận vương Trương Dịch, Hà Trung đạo quan sát sứ kiêm quân phủ đại đô đốc Đoàn Tú Thạch không may ở Samarkand bị bệnh qua đời, triều đình nghi để tang ba ngày, hữu tướng, lại bộ thượng thư Bùi Du tiến cử hộ bộ thị lang Trương Tri Lễ làm Hà Trung đạo quan sát sứ.

Từ mười ba vị tướng quốc tạo thành chính sự đường ba lượt thông qua nhậm mệnh, đồng thời báo lên cho hoàng đế Lý Khánh An phê chuẩn, Lý Khánh An đã phê chuẩn việc nhậm mệnh của chính sự đường, đồng thời thêm Trương Tri Lễ làm ngự sử đại phu, cùng lúc hắn ban bố lệnh hoàng đế nhậm mệnh Tấn vương Lý Lệ tiếp nhận chức Hà Trung quân phú đại đô đốc.

‘Quân bất kiến Tẩu Mã xuyên hành Tuyết Hải biên, bình sa măng măng hoàng nhập thiên…” (Bên sông Tâu Mã*, cạnh Tuyết Hái*, Cát bằng bát ngát lẫn trời vàng.)

* Tẩu Mã xuyên: tên con sông ở Tân Cương.

* Tuyết Hài: Tân Cương ngày nay.

Tháng chín An Tây đã nổi gió bắc bốn phía, cát vàng đầy trời.

Buổi chiều hôm đó, từ phía xa xa trên đại lộ Tây Vực ở Bạt Hoán châu thuộc An Tây có một đội quân đang đi tới, ước chừng khoảng hơn ba nghìn người, khôi giáp sáng rực, tinh kỳ phấp phới, bị gió thối bay phừng phật.

“Trương sứ quân…

Nếu người chịu không nổi… thì vào trong xe ngựa đi!”

Trong cơn gió gắp, giọng nói của Lý LǠbị thổi làm đứt quăng.

Tấn vương Lý Lệ là con trai thử năm của Lý Khánh An, mẫu thân là Huệ phi Độc Cô Minh Châu, hắn năm nay chi có mười tám tuổi, dáng vè giống cha như đúc. thân hình cao lớn, hai cánh tay thon dài.

Từ lúc năm tuổi bèn bái Vũ Lâm đại tướng quân Nam Tề Vân làm sư. học được một thân võ nghệ siêu quẩn, cộng thêm tiễn pháp của hắn hết sức cao minh, có thể kéo được thất thạch cung, đuổi kịp phụ thân Lý Khánh An.

Năm trước trong cuộc ti thí so tài giữa ba thì tài bắn cung đà đoạt ngay giải quán quân, được quân đội ban cho mỹ danh là ‘Tiểu Lý Quảng”.

Lẩn này ngoại trừ xuất nhậm Hà Trung đại đô đốc ra, hắn còn có ba việc phải thay phụ thân đi làm, một việc đã làm xong rồi.

ở Quy Tư khuyên hoàng cô Cao Vụ quay về Trường An dường bệnh.

Cao Vụ mười năm trước thăng làm Quy Tư đô đốc, vân huy tướng quân, là vị nữ tướng quân có chức vị cao nhất Đại Đường.

Ba năm trước đây Cao Tiên Chi bị bệnh không may qua đời, Cao Vụ bèn dựa theo tâm nguyện của phụ thân khi còn sống đưa ông an táng ở Quy Tư.

Cao Vụ sau khi phụ thân qua đời bèn từ đi quân chức, ở Quy Tư giữ mộ ba năm, nàng chung thân cHứa sả. sau khi từ đi quân chức được Lý Khánh An phong làm công chúa An Tây.

Mùa xuân năm nay, mẫu thân nàng cũng không may qua đời ở Trường An.

Cao Vụ vì bi thương quá độ mà bệnh nặng, đến nay bệnh vẫn còn cHứa khỏi.

Mấy tháng trước nàng viết thư nói với Lý Khánh An, sức khỏe của của nàng ngày càng sa sút, đã không thể thích ứng được với khí hậu An Tây.

Lý Khánh An vô cùng lo lắng, bèn đề cho đứa con mượn cơ hội đi nhậm chức lẩn này, thay hắn khuyên Cao Vụ quay về kinh dường bênh.

Cao Vụ do mẫu thân an táng ở Trường An, liền quyết định đem linh cữu phụ thân dời về Trường An, chôn cùng với mẫu thân, nàng muốn vi cha mẹ chung thân túc trực bên linh cữu.

Ngoài ra Lý Lệ còn phải đi Samarkand cúng mộ Câu Lan công chúa, đây cũng là tâm nguyện hai mươi năm nay của Lý Khánh An, ngoại trừ hai người ra, còn có chuyện thứ ba, chính là Bạt Hoán Thành.

Trương Tri Lễ là con trai của Trương Quân, Trương Quân đã qua đời cách đây năm năm trước, lẩn này Trương Tri Lễ với thân phận hộ bộ thị lang được phong làm Hà Trung đạo quan sát sứ kiêm Samarkand chính vụ chù quan, y theo lệ thưởng, hắn sẽ ở Hà Trung đạo nhậm chức năm năm, sau đó quay về kinh nhập các, sắp trờ thành một trong những quốc của chính sự đường.

Dựa theo quy định tân lục điển của Đại Đường, thông thưởng Đại Đường hoàng đế không hói về chính vụ, chi có chấp chưởng quân quyền, nhung quân quốc đại sự phái được sự phê chuẩn của hoàng đế mới có thể thực thi.

Mặt khác trong việc quyền nhậm mệnh nhân sự, với chinh tam phẩm làm giới hạn, quan viên dưới chính tam phẩm do chinh sự đường nhậm mệnh, quan sát sứ của Trương Tri Lễ là tòng tam phẩm hàm, cho nên là do chính sự đường nhậm mệnh, mà ngự sử đại phu là chính tam phẩm hàm, bèn do Lý Khánh An gia nhậm.

Thân thể Trương Tri Lễ có ốm yếu, bị gió thu của An Tây thổi tới lạnh run người, hắn cũng lớn tiếng nói: “Thôi được, nếu ta thật sự chịu không được… sẽ vào trong xe ngựa mà tránh!”

Hắn chui vào xe ngựa, lúc này, Lý Lệ quan sát phía xa xa một chút, hắn xa xa nhìn thấy một tòa thành bảo, bèn lớn tiếng lệnh nói với quân đội: “Phía trước là Túc Lâu

Phong thành, mọi người vào thành nghỉ ngơi một ngày, sáng mai xuất phát!'

Túc lâu Phong thành chính lập từ Túc Lâu Phong Thú Bảo trước đây, Thú Bảo còn ở đây, nhưng đã trở thành nơi huấn luyện quân đội, là nơi nhất định phải tham quan của tân binh mới nhập ngũ An Tây.

Tân Túc Lâu Phong thành ở cách phía bắc Thú Bào ước chừng khoáng năm dặm, được xây dựng vào mười năm trước, là một tòa quân thành thượng đẳng có hai ngàn quân đóng trú.

Ba nghìn quân đội đã đến, khiến cho Túc Lâu Phong thành lập tức náo nhiệt hẳn lên, trú quân lang tướng Tịch Tuấn tiến đến chào Lý Lệ: “Mạt tướng Tịch Tuấn, tham kiến Tấn vương điện hạ!”

Tịch Tuấn là con trai của tổng đốc Sindh Tịch Nguyên Khánh, năm nay cũng chi có hai mươi lãm tuổi, hắn mười lăm tuổi tòng quân, hiện tại đã là mười năm lão quân rồi, năm trước thăng làm lang tướng, trú đóng ở Túc Lâu Phong thành.

Lý Lệ trả lễ với hắn rồi cười nói: “Tịch tướng quân, ta muốn đi thăm viếng Thánh Thạch, tướng quân hiện tại có tiện dẫn ta đi không?”

“Đi ngay bây giờ sao?”

Tịch Tuấn vừa cười vừa hòi.

Lý Lệ chậm rãi gật đầu: “Đúng!

Đi ngay bây giờ.”

“Được, điện hạ mời đi theo ta.”

Tịch Tuấn điểm ba trăm kỵ binh dẫn theo Lý Lệ và thân vệ của hắn nhắm hướng bắc mà phi ngựa đi thẳng.

Hơn nửa canh giờ sau, đội kỵ binh chạy được khoảng năm mươi dặm, đi tói trước núi Thẳng Sơn, nơi này có một cây cột đá, ở trên từng là đài phong hỏa, nhung mười lăm năm trước đài phong hỏa đã dở bỏ rồi, dưới tàng đá lớn có một sơn động cao bằng một người đứng, thì ra bên trong đầy loạn thạch, hiện tại cũng đã được dọn sạch đi rồi.

Lý Khánh An phong cái cột đá này làm Thánh Thạch, bốn phía đã dùng dây xích vây lại, không cho bất kỳ ai dễ dàng tới gần được, đồng thời đặc biệt xây dựng một tòa Thú Bào, canh giữ tòa Thánh Thạch này.

ờ bên cạnh Thánh Thạch còn có một tòa linh đường, cung phụng cha mẹ của Lý Khánh An, cũng chính là Chiêu Kính hoàng thái hậu và Chiêu Viễn hoàng đế.

Lý Lệ xoay người xuống ngựa, hắn từ trong túi trên trên lưng ngựa lấy ra nến nhang để cúng tế, nhanh bước đi đến trước Thánh Thạch, đây là chuyện thứ ba mà Lý Khánh An nhờ hắn làm, thay hắn cúng tế Thánh Thạch.

Lý Khánh An sờ dĩ phong nơi này làm Thánh Thạch, bời vì Lý Khánh An tuyên bố noi này là nơi hắn đã sinh ra, hắn chính là được sinh ra trong sơn động ngay dưới Thánh Thạch này.

Trên thực tế, hắn chính là từ khối Thánh Thạch này đi vào Đại Đường, tất cả bí mật ở ngay trong sơn động này, đây là một câu đố đến nay chưa giải được.

Lý Lệ đốt nhang nến lên, đem chúng đặt ở trên đài cung phụng trước Thánh Thạch, hắn từ từ quỳ xuống, trịnh trọng mà thay phụ thân dập đầu lạy ba cái, đồng thời vì hoàng tổ phụ và hoàng tổ mẫu hắn ở trên trời có linh thiêng cầu phúc, mong ước bọn họ được an nghi.

- Hết -
 
Back
Top Bottom